Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Sáu, 2012

►Tham gia Phong trào Con Đường Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 30/06/2012

Thông báo tham gia sáng lập phong trào Con Đường Việt Nam

Trần Văn Huỳnh

danluan.org

Kính gửi: Dân LuậnĐề nghị Dân Luận giúp tôi phổ biến việc tôi tham gia sáng lập Phong trào Con đường Việt Nam như thông báo dưới đây.Xin cảm ơn sự hỗ trợ của Dân Luận.Trân trọng kính chào.
Trần Văn Huỳnh

* * *

THÔNG BÁO THAM GIA SÁNG LẬP PHONG TRÀO CON ĐƯỜNG VIỆT NAM

Tôi tên : Trần Văn Huỳnh, 75 tuổi, địa chỉ: 439F8 Phan Văn Trị, Phường 5, Quận Gò Vấp, Tp. Hồ Chí Minh; điện thoại: +84903350117; emai: 2tranvanhuynh@gmail.com. Tôi là một người được mời tham gia sáng lập Phong trào Con đường Việt Nam do các anh Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Lê Công Định khởi xướng và phát động rộng rãi hôm 11/06/2012.

Sau khi nghiên cứu kỹ Mục tiêu, Cương lĩnh, Tôn chỉ, Quan điểm và Phương thức hành động của Phong trào này, cùng với những cơ sở pháp lý của việc hình thành nên phong trào dựa trên Hiến pháp và Pháp luật của Việt Nam cũng như luật pháp quốc tế. Tôi đồng ý tham gia sáng lập Phong trào Con đường Việt Nam để thúc đẩy mục tiêu tối thượng của nó là: “Quyền con người phải được bảo vệ trên hết và tối thượng tại Việt Nam”.

Tôi tin rằng quá trình hoàn thành mục tiêu này sẽ song hành với tiến trình phát triển bền vững của đất nước, nhanh chóng đạt đến dân chủ và thịnh vượng, mang đến cuộc sống dân giàu nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Hơn nữa, tôi cũng tin rằng việc thực hiện mục tiêu của Phong trào sẽ giúp củng cố nội lực của đất nước và tạo ra hòa hợp dân tộc để vượt qua cuộc khủng hoảng hiện nay để nhân dân mau chóng thoát khỏi khó khăn.

Tôi ủng hộ Phong trào Con đường Việt Nam không chỉ vì niềm tin như trên mà còn vì lần đầu tiên tôi thấy có một hoạt động chính trị của quần chúng rất ôn hòa nhưng cương quyết để đạt được mục tiêu vì quyền công dân tại Việt Nam mà không cần chống phá hay lật đổ chính quyền.

Tôi sẽ tích cực vận động cho Phong trào đến các Chính phủ, quan chức các nước, Liên Hợp Quốc và các tổ chức bảo vệ nhân quyền Quốc tế mà tôi đã có quan hệ tốt trong quá trình vận động trả tự do cho Trần Huỳnh Duy Thức – con trai tôi và cũng là người khởi xướng của Phong trào này. Tôi cho rằng sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế sẽ tác động tích cực đến việc tham gia của người dân trong nước vào các hoạt động của Phong trào, đồng thời sẽ tạo ra sự hậu thuẫn pháp lý và ngoại giao cần thiết cho Phong trào.

Tôi cũng sẽ tích cực vận động bạn bè tôi – những vị lão thành cách mạng, những người từng là bạn chiến đấu của tôi trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, những người đã từng là đồng nghiệp của tôi, và cả những học trò của tôi ủng hộ và tham gia Phong trào.

Nhân đây tôi cũng xin kêu gọi mọi người, nhất là những người đã tin tưởng và ủng hộ tôi, biết rõ nhân cách của tôi, hãy tích cực hưởng ứng Phong trào Con đường Việt Nam, ủng hộ, tham gia và sáng lập Phong trào này để chúng ta cùng nhau làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn thông qua phương châm: “Hiểu biết để tự tin, để làm giàu cuộc sống”.

Xin trân trọng kính chào các bạn.

Ngày 29 tháng 6 năm 2012
Trần Văn Huỳnh

Advertisements

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Trung Quốc vào khai thác dầu khí ở Biển Đông…

Posted by hoangtran204 trên 29/06/2012

Lời tựa: Trong khi nội bộ đảng CSVN đang lủng củng trước cuộc sắp xếp nhân sự vào tháng 7 này, thì Trung Quốc tiến hành rất mạnh (các kế hoạch đã vạch sẵn) ở Biển Đông.

Năm 1951, Thủ tướng Trần Văn Hữu tuyên bố tại Hội Nghị ở San Francisco rằng: Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Lúc ấy, không có một quốc gia nào phản đối; lúc này, nước Việt Nam kéo dài từ Bắc chí Nam và chưa bị phân chia làm hai. 

Năm 1950,  ông Hồ Chí Minh với tư cách chủ tịch đảng CSVN đã qua Trung Quốc và Liên Xô để  cầu viện hai nước này cung cấp vũ khí và quân dụng để đảng CSVN chiếm miền Bắc VN, và đổi lại, ông HCM  sẽ nhường quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cùng Biển Đông…(Ngay sau khi ông HCM và đảng…cướp được Hà Nội năm 1954 nhờ sự sắp xếp chính trị rất tài tình và khéo léo của Trung Quốc qua hiệp định Geneve chia đôi đất nước vào ngày 20-7-1954, thì Trung Quốc đã lấy công đợt đầu bằng cách chiếm một số đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa vào năm 1956. Đài Loan nhân cơ hội cũng chiếm lấy đảo Ba Bình 1956 thuộc quần đảo Trường Sa).

Công hàm của ông Phạm Văn Đồng vào ngày 14-9-1958 xác nhận các quần đảo này của Trung Quốc ( Trung Quốc gọi Hoàng Sa và Trường Sa bằng các tên là Tây sa và Nam sa); trên bề mặt, TT Phạm Văn Đồng là người ký công hàm, nhưng đảng CSVN và ông HCM đã ra lệnh ký thì ông ta mới dám làm. Đây là trò ném đá giấu tay để khỏi mang tiếng. Công hàm này đã hợp pháp hóa hai quần đảo HS và TS, về mặt giấy tờ, là thuộc về Trung Quốc.

Vào năm 1973, khi biết được cuộc chiến tranh VN sắp chấm dứt, Mỹ ngừng hổ trợ VNCH, Trung quốc đã chiếm quần đảo Hoàng Sa vào ngày 19-1-1974. Đây là hành động của TQ lấy đảo đợt thứ nhì. Trung Quốc đã viện trợ cho Đảng CSVN và quân đội của họ số tiền lên tới 14 tỷ đô la trong thời gian từ 1951-1975 với điều kiện là ông HCM và đảng CSVN phải “bán” hai quần đảo này cho Trung Quốc.

Tiếp theo, khi biết VN đã suy yếu, cả nước ở bên lề nạn đói, các nguồn nhiên liệu cạn kiệt, cả nước cúp điện 5 ngày/ 1 tuần, Trung Quốc đã chiếm lấy Trường Sa năm 1988 và chiếm vùng biên giới ở phía Bắc Việt Nam (Ải Nam Quan, Núi Lão Qua, vùng biên giới ở Móng Cái,…), các kế hoạch lấn đất này cũng nằm trong kế hoạch đã thỏa thuận hồi 1950, nhường đảo và nhường đất vùng biên giới. Nay, Trung Quốc đang có các bước đi kế tiếp.  

Nhưng tại sao lần này đảng và nhà nước cho phép Hội Luật Gia VN phản ứng mạnh như bài bào dưới đây? 

Chúng ta biết rằng nền kinh tế VN rất nhỏ  (GDP chỉ có 100 tỷ đô la) so với kích thước dân số VN đứng vào hàng 13 của thế giới. Đặc điểm của nền kinh tế VN do đảng chỉ đạo là: khai thác và bán dầu khí tại Biển Đông. Mỗi năm, tập đoàn PetroVietnam cung ứng 40% GDP. và cung cấp 4 tỷ đô la cho ngân sách nhà nước (số liệu 2011, nguồn).

Vì thế, dầu khí đối với đảng CSVN và nhà nước tương tự như máu và chén cơm của họ. Dầu Khí chiếm 40%  GDP và cung cấp 4 tỷ đô la cho ngân sách hàng năm là những con số cực kỳ to lớn. Chỉ cần TQ gây hấn trên Biển Đông, và PetroVietnam không thể bơm lên 317.000 thùng dầu thô mỗi ngày để bán cho nước ngoài, thì cả nước Việt Nam sẽ rơi vào hỗn loạn trong 6-9 tháng.

Do đó, khi mà Trung Quốc đem dàn khoang của họ vào vùng Hoàng Sa, và kêu gọi quốc tế vào đấu thầu các mỏ dầu trong vùng này, thì trong thời gian sắp tới, ta sẽ thấy đảng CSVN và nhà nước sẽ bật đèn xanh cho nhiều hội đoàn trong nước lên tiếng phản đối TQ,  và nhà nước sẽ cho dân chúng biểu tình chống Trung Quốc để làm ra vẻ ta đây có phản đối, có lên tiếng (cho có lệ), và báo chí sẽ bào chữa rằng hiện tại vì đảng và nhà nước “sức yếu”, nên không làm gì được TQ.

Trong thời gian sắp tới, Trung Quốc sẽ khoan dầu khí tại vùng Biển Đông, còn nhà cầm quyền Hà Nội thì vẫn tiếp tục khai thác dầu khí trong phạm vị như bản đồ dưới đây cho thấy. Vậy là sân sau nhà của mình đã bị thằng hàng xóm nhảy vào đòi ăn chia, cũng chỉ vì đảng CSVN và ông HCM đã có cuộc đổi chát vào năm 1950.  

Về phần dân chúng trong nước, thật ra, dù VN có bao nhiêu mỏ dầu khí đi chăng nữa, thì người dân cũng phải mua xăng dầu với giá còn cao hơn giá xăng ở Mỹ. Tập đoàn dầu khí PetroVietnam và các tổng công ty xuất nhập khẩu xăng dầu (cùng hàng ngàn công ty thuộc 89 Tập đoàn và tổng công ty khác) hoạt động như ban kinh tài của đảng. Và từ lâu nay, tất cả các hoạt động kinh tế trong nước chỉ là các công ty quốc doanh mua rẻ các sản phẩm nông nghiệp (gạo, cafe, hải sản…) của nông dân, và xuất cảng kiếm lời bằng số tiền chênh lệch. Tiền lời kiếm được sẽ được các công ty trích ra một phần và nộp cho nhà nước và đảng, phần kia thì công ty chia nhau hưởng.

Mời các bạn đọc một số bài báo trong nước của các blogger lẫn báo nhà nước.

– Trung Quốc mời thầu phi pháp: Ngang ngược và tráo trở (TT).  – Đoan Trang: Trung Quốc ngang ngược chà đạp luật pháp quốc tế (PLTP).  – Mời thầu kiểu ăn cướp! – (Trần Kinh Nghị).  – CNOOC mời thầu dầu khí trái phép (NLĐ).  – Khi đường lưỡi bò bắt đầu liếm…  —  (RFA).  – Phỏng vấn ông Trần Công Trục: Bước tiếp theo trong tham vọng “đường lưỡi bò”(NLĐ).  – Ý đồ sau lời gọi thầu chín lô dầu khí trên biển Đông là gì?  (PLTP). – Việt Nam gửi công hàm phản đối Trung Quốc mời thầu phi pháp  —  (NV).  – Học giả quốc tế khẳng định các lô dầu khí CNOOC mời thầu nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam (TTXVN/ ND).  – Trung Quốc tung hỏa mù? Doanh nghiệp Phi-li-pin, Ma-lai-xi-a và Thái Lan có hứng thú đối với 9 lô dầu khí trên Nam Hải mà Tổng công ty Dầu mỏ Hải dương Trung Quốc mở thầu (CRI)

TQ ‘phòng ngừa chiến tranh’ ở Biển Đông  —  (BBC).  – Phỏng vấn Luật sư Nguyễn Minh Tâm, Phó Tổng thư ký Liên đoàn Luật sư Việt Nam: TQ ‘bộc lộ ý đồ độc chiếm Biển Đông’ (BBC).

nguồn: anhbasam.wordpress.com

Hội Luật gia Việt Nam ra tuyên bố phản đối Trung Quốc mời thầu 9 lô dầu khí 

28/06/2012 18:51
nguồn báo Hà Nội Mới
 
Bản đồ do Tập đoàn Dầu khí Việt Nam công bố tại cuộc họp báo ngày 28/6 cho thấy 9 lô dầu khí mà CNOOC mời thầu nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa của Việt Nam.

Đây là khu vực hoàn toàn không có tranh chấp. Hội Luật gia Việt Nam hoàn toàn ủng hộ tuyên bố của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam ngày 26/6/2012; đồng thời cực lực phản đối và yêu cầu phía Trung Quốc hủy bỏ ngay việc mời thầu sai trái nói trên, không có hành động làm phức tạp tình hình ở Biển Đông và mở rộng tranh chấp.

Việc làm của Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc (CNOOC) đã vi phạm nghiêm trọng Công ước Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982 (tại các Điều 58, Điều 76, Điều 77 v.v…) mà chính Trung Quốc là quốc gia thành viên, đồng thời vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Hành động này cũng đã đi ngược lại Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) giữa Trung Quốc và các quốc gia thành viên ASEAN ký năm 2002, cũng như Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam-Trung Quốc ký tháng 10/2011.

Hội Luật gia Việt Nam yêu cầu phía Trung Quốc tuân thủ nghiêm túc Công ước Luật biển năm 1982 cũng như luật pháp quốc tế liên quan; thực hiện nghiêm chỉnh các cam kết được nêu trong Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông; hủy bỏ ngay công bố mời thầu sai trái nói trên. Hội Luật gia Việt Nam kêu gọi giới luật gia các nước trên thế giới có tiếng nói bảo vệ công lý, bảo vệ Công ước Liên hợp quốc về Luật biển 1982 và đề nghị các công ty dầu khí quốc tế tôn trọng quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam, không tham gia dự thầu 09 lô dầu khí mà CNOOC công bố mời thầu trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam.

Nhân đây, Hội Luật gia Việt Nam bày tỏ hoàn toàn ủng hộ Tuyên bố của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam ngày 21/6/2012 và cực lực phản đối việc Quốc vụ viện Trung Quốc cho thành lập cái gọi là thành phố “Tam Sa”, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Hội Luật gia Việt Nam luôn mong muốn thúc đẩy quan hệ hữu nghị, hợp tác truyền thống giữa nhân dân Việt Nam – Trung Quốc nói chung và giữa giới luật gia hai nước nói riêng; đồng thời sẵn sàng làm hết sức mình để góp phần bảo vệ công lý, bảo vệ luật pháp quốc tế, tôn trọng độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của các quốc gia, giữ gìn hòa bình và an ninh trong khu vực và trên thế giới./.

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | 1 Comment »

Luật y tế của Mỹ sẽ có hiệu lực năm 2014 sau khi Tối cao Pháp viện Mỹ cho rằng luật này không vi hiến

Posted by hoangtran204 trên 29/06/2012

Ngày 28-6-2012

Phán quyết sau cùng của tòa án tối cao Mỹ là luật y tế của TT Obama không vi hiến. Vì thế luật này sẽ có hiệu lực bắt đầu năm 2014. Hôm nay, Chánh án Tối Cao Pháp Viện Mỹ, John Robert, đã bỏ lá phiếu quyết định: luật y tế của TT Obama là hợp hiến. Trước đó, 4 chánh án do các TT của đảng Cộng Hòa bổ nhiệm đã bỏ phiếu chống luật y tế, và 4 chánh án do các tổng thống đảng Dân Chủ bổ nhiệm đã bỏ phiếu thuận.

Điều đáng ghi nhận là Chánh án John Roberts thuộc đảng Cộng Hòa, ông được TT Bush đề cử vào chức vụ này vào năm 2005, và được quốc hội chuẩn thuận đồng ý năm 2005. Và, lúc còn làm nghị sĩ, cả hai ông Biden và Obama đều bỏ phiếu chống, không chấp thuận John Roberts là chánh án tối cao pháp viện.

Lá phiếu còn lại của chánh án John Roberts là lá phiếu quyết định sự vi hiến hay không vi hiến của luật y tế do TT Obama đề cử, được quốc hội chuẩn thuận, và được TT phê chuẩn năm 2009, nhưng sau đó đã bị nhiều thống đốc của nhiều tiểu bang chống đối và kiện ra tòa án tối cao. Các thủ tục tòa án kéo dài gần 2 năm qua, ngày 28-6-2012 là ngày phán quyết sau cùng về luật có vi hiến hay không. Và Chánh án John Roberts đã cho rằng luật y tế của  TT Obama là không vi hiến.

Trước đó, giới truyền thông đã viết nhiều bài báo tin chắc là lá phiếu của chánh án TCPV Anthony Kennedy sẽ là lá phiếu quyết định vận mạng của chương trình bảo hiểm y tế của TT Obama.

Vậy là mọi công dân Mỹ sẽ có bảo hiểm y tế, lần đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ. 30 triệu người không có bảo hiểm trước nay hay dùng phòng cấp cứu như là nơi khám bệnh cho họ, chuyện này sẽ chấm dứt năm 2014. (Theo luật pháp của Mỹ, bất cứ ai bị bệnh, hay bị tai nạn, mà không có bảo hiểm y tế, hoặc không có tiền, đều có thể gọi xe cấp cứu, hoặc ghé vào phòng cấp cứu của bất cứ bệnh viện nào để được chăm sóc. Các bệnh viện và bác sĩ có nhiệm vụ cứu chữa cho những bệnh nhân này và đối xử với họ như những người có bảo hiểm.)

Người nào không mua bảo hiểm y tế, sẽ bị phạt $95 cho năm 2014, nếu năm thứ nhì cũng không mua bảo hiểm, thì sẽ bị phạt 325 đô cho năm 2015, và 695 đô cho năm 2016.

TRÍCH

Goldstein said the Obama administration “got the one vote they really needed in Chief Justice John Roberts.”

When he served in the Senate in 2005, Obama voted against confirming Roberts as chief justice, arguing that he lacked empathy for underdogs and “he has far more often used his formidable skills on behalf of the strong in opposition to the weak.”

(Twenty-one other Democratic senators, including Joe Biden, also voted against confirming Roberts. Twenty-two Democratic senators voted to confirm him.)

The four justices joining Roberts in upholding the law were Justices Ruth Bader Ginsburg, Stephen Breyer, Sonia Sotomayor and Elena Kagan.

The dissenting justices were Justices Antonin Scalia, Anthony Kennedy, Clarence Thomas and Samuel Alito.

For individuals who choose to not comply with the individual insurance mandate, Congress deliberately chose to make the penalty fairly weak: only $95 for 2014; $325 for 2015; and $695 in 2016.

—————

Ngày 28-6-2008, giá 1 đô la = 17.200 đồng Việt Nam; (trước đó, vào ngày 12-6, giá 1 đô la = 16.200 đồng VN.).

Ngày 28-6-2012, giá 1 đô la = 21.900 đồng VN

Vậy là chỉ sau 4 năm, tiền đồng Việt Nam bị mất giá so với tiền đô của Mỹ là 27,3%

 

Posted in Y te | Leave a Comment »

►Một số bài thơ của Bùi Minh Quốc và Trần Mạnh Hảo…

Posted by hoangtran204 trên 27/06/2012

Đỗ Trường có lời tự giới thiệu rất khiêm tốn và giản dị như sau.  Mời các bạn đọc thêm các bài viết của Đỗ Trường ở link này: danchimviet.info

——-

Đỗ Trường

kính gửi các bác-

m tên ĐỖ TRƯỜNG- SINH NĂM1959 tại Hà nôi. em nguyên là công nhân lao động tại đông đức cũ.  em đang định cư tại đức- 25 năm rồi. Hiện tại em mở quán bia rượu nhỏ tại tầng trệt, tại nhà riêng của em. nghề chính bán đồ nhậu. em cũng có gia đình riêng- khoe riêng với các bác,em có 2 cháu gái út 15 và 11 tuổi, đều chơi bóng bàn cho đội tuyển quốc gia CHLBĐỨC: còn ảnh em chưa tìm được cái nào đẹp. ảnh nhếch nhác,sợ xấu báo của các bác. em sẽ gủi sau. tiện em gửi bài này cho các bác rõ tình yêu thời lao động đông đức của chúng em . chúc các bác khỏe. phục vụ bạn đọc. em truong

Những nhà thơ không thể bóp méo linh hồn

Đỗ Trường

Thế hệ những nhà thơ đã trải qua chiến tranh, phần đông (các nhà thơ Miền Nam) đã bỏ nước ra đi. Những nhà thơ còn lại, tuổi đã cao và rơi rụng khá nhiều. Họ là những người ít, nhiều đã tham gia trực tiếp vào cuộc chiến tàn khốc nhất của lịch sử dân tộc, kể từ khi lập quốc đến nay. Có thể nói, dù ở chiến tuyến nào và ý thức hệ có khác nhau, nhưng lòng yêu nước của họ, không ai có thể phủ nhận.

Sau năm 1975, những nhà thơ còn ở lại phải đương đầu với cuộc chiến khác không kém phần khốc liệt. Các thi sĩ thua trận, được đưa ra vùng núi cao Hoàng Liên Sơn để “học tập” thành con người mới. Một số trong họ không thấy trở về. Một nhà thơ tôi quen, may mắn hơn, sau hàng chục năm, khóa “tu luyện” kết thúc, được con cháu đón sang Đức, bị chột, không còn viết lách gì được nữa. Không hiểu ở trong trại, họ cho “học tập” những gì, sau mấy chục năm ở trời Tây, thế mà gặp ai bác vẫn co rúm người lại, cứ tưởng là mấy ông “thầy” quản giáo trong trại. Khiếp thật! Một nỗi ám ảnh đến kinh khủng. Nên mỗi lần nghĩ đến bác thi sĩ này, tôi lại nhớ đến truyện cực ngắn Hạt Thóc của Phù Thăng. Nhưng ngược lại, nhiều bác sau những năm tháng bị học tập, thần kinh càng thêm vững chãi. Khi trốn được ra nước ngoài, các bác cứ nhả đạn đều đều.

Những nhà thơ từ R theo đoàn quân chiến thắng tràn vào thành phố. Nhiều bác nhân lúc nhộm nhoạm tranh thủ ngoặt sang làm chánh trị. Có bác tốt số, gặp thời nhảy tót lên ngồi chỗm trệ chiếu trên. Điều tất nhiên có rất nhiều bạn bè, đồng nghiệp cùng thời đã phải khốn khổ nằm xuống để làm những nấc thang cho bác. Có lần tôi được ngồi chầu rìa, điếu đóm, nghe nhà thơ Xuân Diệu nói chuyện, theo ông cuộc chiến tranh vừa qua, khốc liệt như vậy nhưng đã sản sinh ra nhiều nhà thơ có tài.

Vâng! Đúng như thế, thế hệ này có rất nhiều nhà thơ tài năng, nhưng giữ được linh hồn đích thực thi sĩ lại là chuyện khác. Tôi không phải là người nghiên cứu, phê bình văn học, nên chỉ cảm nhận từ rung động trực tiếp và bằng trực giác riêng của mình về cái hay cái đẹp và tâm hồn, khí phách người nghệ sĩ qua các bài thơ và trang viết của họ. Các nhà thơ, có năm tháng tuổi trẻ đã đi qua chiến tranh, nay tuổi đã cao, sức đã yếu, họ vẫn trăn trở, thai nghén viết ra những câu thơ đọng lại trong lòng người đọc. Trong số họ, để lại những dấu ấn đậm nhất trong tôi là nhà thơ Bùi Minh Quốc và Trần Mạnh Hảo. Về sự nghiệp cũng như tài năng của hai nghệ sĩ này đã được nhiều thế hệ học trò, cũng như các công trình luận văn bậc đại học cho đến tiến sĩ phân tích đánh giá nhiều rồi. Nhưng những bài thơ (chính luận) phản kháng, một cách công khai, khẳng khái với những gì đang diễn ra trong cuộc sống đầy nhiễu nhương này của Bùi Minh Quốc và Trần Mạnh Hảo, làm tôi xúc động mạnh.

Dù chênh nhau về tuổi tác, nhưng có thể nói Bùi Minh Quốc và Trần Mạnh Hảo đều sinh ra, và trưởng thành trong chiến tranh. Nếu như Bùi Minh Quốc xuất thân từ gia đình tiểu tư sản, công chức thành thị, thì Trần Mạnh Hảo có nguồn gốc gia đình thuần nông ở Miền Bắc Việt Nam. Tài năng văn thơ hai ông, đều bộc lộ ngay từ thuở thiếu thời. Năm tháng của tuổi trẻ, các ông đã trực tiếp cầm súng và cầm viết. Có thể nói các ông là những người có công với chế độ. Nhưng sau chiến tranh, hạnh kiểm hai ông được xếp vào dạng yếu kém, bị loại ra khỏi hàng ngũ những người con ưu tú. Lịch sự như các cụ nhà ta bảo, đứt gánh giữa đường. Bỗ bã của kẻ hàng nước, các bố bị tuột xích. Biên chế nhà nước cũng mất, tức là cái dạ dầy của các bác cũng bị thiến luôn. Vậy là bao công lao vào sinh ra tử của các bác đổ xuống sông xuống bể cả. Thật là, chẳng cái dại nào giống cái dại nào. Cứ thẳng đường tiến “vì chủ nghĩa xã hội” như khẩu hiệu trên trang nhất báo văn nghệ, không tốt số như bác Điềm, bác Thỉnh, các bác cũng có chiếu giữa để ngồi. Đằng này trên đầu của các bác chỉ còn Tổ Quốc và nhân dân, đi đứt là cái chắc rồi.

Bùi Minh Quốc được cho là nhà thơ của tình yêu, nhưng thẻ thông hành của ông đến với làng văn lại là một bài thơ cổ động Lên Miền Tây. Bài thơ này nói lên(tâm trạng thật của Bùi Minh Quốc) cái không khí sục sôi, cháy bỏng của một thời tuổi trẻ. Họ bỏ sách vở, rời xa thành phố, theo tiếng gọi của đảng, lên với Miền Tây, phá rừng khai hoang, làm kinh tế mới:

“..Ôi Miền Tây, ở miền xuôi sao nghe nói ngại ngùng
Mà lúc ra đi lửa trong lòng vẫn cháy
Tuổi hai mươi khi hướng đời đã thấy
Thì xa xôi biết mấy cũng lên đường
Sống ở thủ đô mà dạ để mười phương
Nghe khát vọng chất chồng mơ ước..”

Có lẽ lúc đó, nhà thơ cũng không hiểu rằng, bài thơ này góp phần không nhỏ cho một chính sách sai lầm, di dân phá rừng vô tổ chức của đảng. Làm cho rừng đầu nguồn trơ trụi, thiên nhiên biến dạng, tạo nên những cơn lũ quét kinh hoàng như chúng ta đã thấy. Hậu quả đó không chỉ ở Tây Bắc mà những cánh rừng bạt ngàn Tây Nguyên hôm nay đã, đang đốt phá, nham nhở và môi trường, thiên nhiên bị tàn phá nặng nề. Đà Lạt, nơi nhà thơ đang sống, có lẽ tiếng thông reo sắp trở thành quá khứ.

Tôi yêu thơ Bùi Minh Quốc, vì ông chỉ viết khi con tim của ông rung lên với những cảm xúc thật sự. Nghỉ chân dưới tán rừng già nơi hành quân gian khổ ấy, khi đồng nghiệp, đồng đội của ông viết về những “Đêm Trường Sơn Nhớ Bác” thì ông nhớ và viết về người vợ thân yêu (cũng là nhà văn) vừa hy sinh. Tôi tin rằng, tình cảm lúc đó của Bùi Minh Quốc rất thật, khi ông viết:

“.. Để làm nên những buổi mai đầy nắng
Em bối rối và sững sờ đứng lặng
Vẻ đẹp này em chưa biết đặt tên
Thức dậy bao điều cao quí trong em
Thức dậy bao điều mới mẻ trong em
Nơi ngọn bút nghe cuộc đời thôi thúc
Và em gọi đó là hạnh phúc…”

Phải nói thẳng, tâm lý con người, khi xa nhà, việc đầu tiên phải nghĩ đến là vợ con, bố mẹ, anh em và quê hương, nơi đó có bạn bè, xóm giềng. Chỉ có kẻ điên, giữa rừng Trường Sơn âm u, lại nhớ đến người không quen, chưa từng gặp, dù người đó là ai hoặc có là thánh nhân đi chăng nữa. Điều này phi khoa học, trái với qui luật của tự nhiên. Với những thơ văn định hướng, giả dối, nặng mùi tụng ca thế này, văn học nước nhà bao giờ mới lớn lên được. Qủa không ngoa, có một nhà nghiên cứu nói rằng, Việt Nam muốn có giải văn học lớn, nên giải tán hội nhà văn đi, để cho các nhà văn tự thân vận động. Và hãy để họ viết những gì họ đang nghĩ. Những nước nhận được giải Nobel về văn học, vì họ có những ông bà Thủ tướng, Tổng thống không bao giờ dám há mồm ra nói, lãnh đạo, định hướng tư tưởng các nhà văn.

Kỳ đại hội nhà văn vừa rồi, không hiểu sao, những bài diễn văn, dạng xã luận báo nhân dân, micro nghe cứ sang sảng làm nhức cả tai người nghe. Ấy vậy mà đến lúc bác Bùi Minh Quốc và Trần Mạnh Hảo phát biểu là cái micro giở chứng tắc tị, làm hai bác đứng như phỗng, tịt ngòi luôn. Khùng lên, các bác đổ nghiến cho cái đại hội nhà văn là đại hội bịt miệng. Dù Hữu Thỉnh có giải thích, do trục trặc kỹ thuật, sẽ nghiêm túc kiểm điểm rút kinh nghiệm. Nhưng các bác lại cho đây là chủ trương của Hữu Thỉnh và ban tổ chức. Nói như vậy có lẽ oan cho Hữu Thỉnh. Cùng đồng đội, nhà văn với nhau, hơn nữa bác Thỉnh là đảng viên ưu tú, lẽ nào đê tiện, bẩn thỉu đến như vậy?

Nghe nói, sau đó bác Quốc, bác Hảo tuyên bố giã từ đại hội bịt mồm, giã từ hội viên của hội nhà văn. Mấy thằng chúng em ở bên này xin kiến nghị, hai bác đừng tự vất bỏ cái danh hiệu cao sang này (cái thẻ này nhiều thằng rất thèm. Cùng bất đắc dĩ, các bác cà thằng nào nhiều tiền, hám danh, bán lấy tiền ăn chơi, dối già, vứt đi uổng lắm).

Lần đại hội tới các bác cứ việc tham dự và xung phong phát biểu. Chúng em đã bàn nhau mua tặng hai bác cái micro và âmly. Phòng khi các bác đang phát biểu, micro của bác Thỉnh, bác Thiều giở chứng như lần trước, các bác chỉ việc rút micro này ra, bấm và tiếp tục đăng đàn như thường... Chắc các bác cũng biết, loa và âmly của thằng Đức, tốt nhất thế giới, nhỏ như cái camera thôi nhưng cũng đủ cả hội trường nghe rõ ràng. Dẫu biết rằng, ý kiến của các bác cũng như đàn gảy tai trâu, nước đổ đầu vịt mà thôi, nhưng nó sẽ thoát được cái ấm ức dồn nén lâu ngày ở trong người. Chúng em ở bên này được nghe cũng mát lòng, mát ruột. Chứ để lâu ngày dồn nén, đóng cục xộc huyết áp lên đỉnh đầu thì chí nguy.

Nếu như thơ tình của Bùi Minh Quốc, nhẹ nhàng, đằm thắm bao nhiêu thì những bài thơ (chính luận) phản kháng của ông hùng hồn, sắc mạnh bấy nhiêu. Nó như nhát dao chọc thẳng vào những cái ung nhọt của xã hội. Nó hơn cả những bản án đập vào mặt bọn cường quyền:

“…Chúng nó nhậu từng cánh rừng dải núi
Từng khoảng trời miệt đất lòng khơi
Nhậu tất cả từ Vua Hùng để lại
Nhậu đến nàng Tô Thị hóa thành vôi
Chúng nó nhậu trên thân em trinh bạch
Trên lưng mẹ già còm cõi một đời bom..”

Có thể nói thơ của Bùi Minh Quốc sù sì, hiên ngang, chính trực như chính con người ông. Với ông, Tổ Quốc và nhân dân là tất cả. Ông đau với cái đau của nhân dân, của đất nước. Và đây là cái đau về cả thể xác lẫn tâm hồn trong một lần ông bị hỏi cung, thẩm vấn. Trong cái nghẹn ngào uất hận ấy, thơ của ông vọt ra, nấc lên trong màn đêm của ngục tối:

“Tổ Quốc hỡi tình chi đau đớn vậy
Con yêu người ngục tối một trời xanh
Ôi! Tổ Quốc trong tay quỷ dữ
Tiếng hát tự do uất nghẹn khắp thân mình..”

Nếu như “Lên Miền Tây” là bản hoan ca vào đời của BMQ thì bài thơ “Cay Đắng Thay” là tiếng thán ca đầy chua xót hôm nay của ông. Bài thơ rất ngắn, đơn giản, nhưng hay nhất của BMQ viết về đề tài chính trị xã hội. Ông dùng thủ pháp ẩn dụ, thông qua hình tượng cỗ máy, để bóc trần bộ mặt giả dối của kẻ cầm quyền. Qua đó bật lên sự cay đắng, chán chường của ông, thế hệ ông, cũng như thế hệ trước và sau ông. Tôi cho rằng, bài thơ này như một lời thú nhận, tổng kết lại cả cuộc đời, sự nghiệp văn thơ của ông từ ngày theo đảng. Có lẽ không riêng tôi, có rất nhiều, rất nhiều người, cảm phục cái yêu như điên cuồng của Bùi Minh Quốc, nhưng dám rũ bỏ, tranh đấu đến tận cùng, khi ông đã nhận ra bộ mặt thật của nó.

“Cái guồng máy nhục mạ con người
Mang bộ mặt hiền lành của kẻ cuốc đất
Ù lì quay
Quay
Thao thao bài đạo đức
Liệu có mấy ai còn ngây?
Cay đắng thay
Mỉa mai thay
Trọn tuổi xuân hiến dâng cuồng nhiệt
Lại đúc nên chính cỗ máy này.”

Có người ví nhà thơ Trần Mạnh Hảo như trái bom chùm, người không có kỹ thuật, nghiệp vụ táy máy động vào, nổ liền tù tì ngay tức khắc. Thật ra người Việt mình ngại va chạm, dĩ hòa vi quí là chính. Nhất là trong giới văn nghệ, đã có ban tư tưởng dẫn dắt, định hướng, nên những bài phê bình thường chung chung, khen, chê mỗi thứ một chút. Vô thưởng vô phạt như vậy bác nào cũng vui vẻ cả. Trong cái không khí thiu thiu, gà gật như vậy, lại nảy lòi ra cái bác Trần Mạnh Hảo mang bom dội vào, chạm phải vía, nhiều bác nhảy cẫng lên. Điềm đạm, vui là chính như trannhuong.com cũng phải khẳng định, nhà thơ Trần Mạnh Hảo là người thỉnh thoảng tạo nên sóng gió trên văn đàn. Nhưng không riêng tôi, có nhiều người lại khoái cách viết rạch ròi, và đi đến tận cùng sự thật này của Trần Mạnh Hảo. Mà không hiểu, già mõ ra rồi, sức lực ở đâu, ngày, vài ngày bác lại bắn ra một bài. Chưa nói đến đến những kiến thức, suy nghĩ lập luận của bài viết, chỉ cần ngồi gõ lọc cọc ngần ấy con chữ trên máy tính, sức giai tơ chưa chắc đã kham nổi. Em bái phục bác.

Bác Hảo cũng kỳ quặc, sao không nhằm mấy ông nhà thơ đang xuống, hấp hối, về chiều, thuận đà đấm đạp, cho tịt luôn. Bác lại cả gan lôi mớ bòng bong (được gọi là thơ) của Nguyễn Quang Thiều, quan lộ đang lên, được nhiều tổ chức tung hô, ra chọc ngoáy. Đường đường là phó chủ tịch hội nhà văn Việt Nam, bị bác Hảo chê, là trường phái thơ tân con cóc, bác Thiều chịu thế chó nào được. Thật là chẳng khác gì sát ớt vào đít nhau. Nhảy cẫng lên thấy kỳ, lý luận với bác Hảo cảm thấy không xong, bác Thiều đành phải chửi độc, theo kiểu mẹ con chị dân quân vùng biển Nam Định, được phong anh hùng bắn rơi máy bay Mỹ, mỗi khi nhà bị mất cắp gà. Quả thật, trong cái mớ chữ lộn xộn này, nếu không thấy tên tác giả Nguyễn Quang Thiều, tôi lại tưởng của người bị bệnh tâm thần, chập cheng viết ra. Ngay cái tựa đề – Sự Mất Ngủ Của Lửa – của mớ chữ này, được coi là hay nhất của Nguyễn Quang Thiều, nó cũng tù mù ngữ nghĩa, tối như đêm ba mươi vậy. Tôi đã đọc Nguyễn Quang Thiều, nhiều bài tôi phải bỏ giữa chừng. Không hiểu sao mỗi lần đọc bài được gọi là thơ của bác Thiều, tôi lại nhớ đến mấy câu(vè) nói về tình trạng thơ hiện nay, vô cùng tục và bậy (trong bài Trò Chuyện Với Hoa Thủy Tiên) của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp. Tôi chỉ dám trích ra đây có một câu, “.. Vợ tôi nửa dại nửa khôn/ Hôm nay lại bảo: Dí L.. vào thơ..”

Nhắc đến bác Nguyễn Quang Thiều, làm tôi nhớ đến bài viết của mình, đăng trên báo văn nghệ của hội nhà văn Việt Nam (thứ bảy ngày 13/10/2001). Bài viết hai ý, một về nhà văn Hữu Ước, sau khi đi thăm Nga về, ông có viết một bài ký về cuộc sống người Việt trên đất Nga, được đăng nhiều kỳ trên báo văn nghệ. Mấy ông bạn rượu, từ Nga sang Đức tị nạn đọc, bảo Hữu Ước cỡi ngựa xem hoa, viết không đúng. Thấy giọng văn thông tấn, chẳng có tí tẹo văn học nào ở trong đó, đăng báo ngành đúng hơn, nên tôi đề nghị báo văn nghệ xem lại. Phần này bị bác Hữu Thỉnh thiến mất. Chỉ còn phần viết về, bài viết của nhà thơ Trần Đăng Khoa, sau khi đi Mỹ cùng với Nguyễn Quang Thiều. Nhưng bác Thỉnh lại biến tên bác Khoa thành ông X, bác Thiều thành ông Y, đọc lên như phương trình toán học vậy. (Không hiểu sao chúng ta cứ hay phải giấu giấu, diếm diếm cái tên do cha mẹ đặt cho như vậy, đó là việc làm không đàng hoàng. Khi tranh luận, các bác hay lủi vào bóng tối, có bác núp cả vào những con số, cứ như điệp viên 007, nghĩ mà thấy kinh. Thật ra vì hoàn cảnh, hay lý do nào đó các nhà thơ, nhà văn buộc phải lấy bút danh. Chứ tôi ít thấy ông nào lấy bút danh mà có văn hay. Tên đã giả làm sao có văn thật được).

Trong bài bác Khoa bốc thơm bác Thiều nói tiếng Anh nghe như người Mỹ. Không biết đây là câu khen đểu, hay khen thật của bác Khoa. Đã du học ở Tây, chắc bác Khoa cũng thừa biết, tiếng Việt ta đơn âm, tiếng Tây âm kép do vậy, chỉ có các cháu sinh đẻ, hoặc từ nhỏ học ở Tây mới phát âm như Tây. Còn dạng sang Cu Ba học tiếng Tây như bác Thiều, chỉ là giọng Tây rau muống mà thôi.

Nhìn lại một cách hệ thống, thơ văn của Trần Mạnh Hảo trải qua gần nửa thế kỷ, ngoài những bài thơ về tình yêu, thiên nhiên đất nước, mảng viết về đề tài xã hội của ông rất quan trọng. Thơ ông gắn chặt thân phận con người và những thăng trầm của xã hội. Sau ngày hòa bình(30-4-75) ông đã chợt nhận ra, đất nước liền một dải, nhưng lòng người đã phân ly. Nhìn dòng người vượt biên đang chết đuối trên biển, con tim ông rung lên cùng cây viết. Bài Cho Một Nhà Văn Nằm Xuống, là một bài thơ hay, xúc động nhất của TMH viết nỗi đau của đồng loại, khi xã hội ngoảnh mặt quay lưng. Đây là đề tài cấm kỵ, nhạy cảm, vô cùng nguy hiểm của những năm đầu thập niên tám mươi, Trần Mạnh Hảo là một trong số rất ít các nhà văn dám viết:

“…Bãi biển Vũng Tầu đầy những xác chết trôi
Những người Viêt Nam vượt biên chết chìm trên biển
Những em bé
Những người đàn ông
Những người đàn bà
Chết rồi còn giơ tay cầu cứu
Chết rồi còn quờ tay tìm lối thoát
Đâu nhà văn, đâu người cầm bút
Sao nỡ để nhân vật của mình
Chết trôi chết dạt
Biển ơi! Nỡ vô tình
Như ngàn trang sách
Những tay sóng kia, sao không vuốt mắt
Cho những nhân vật của chúng ta?…”

Và đây là một câu hỏi, và lời tự trách, hay một bản án dành cho mỗi con người và xã hội này. Một xã hội vô trách nhiệm, giả dối, thiếu tình người.

“…Biển không nhận
Bờ không nhận
Những trang sách không nhận
Không ai nhận những con người
Ở thời đại mình đang sống?..”

Có lẽ là người sinh ra và lớn lên từ biển, nên Trần Mạnh Hảo hiểu, yêu biển hơn ai hết. Bài nào viết về biển của ông cũng hay, trong thơ như có ngàn ngọn lửa hun đúc từ linh hồn, khí phách ngàn đời của cha ông. Nếu Tổ Quốc Tôi Không Còn Biển là một trong những bài thơ khí phách cao độ nhất, mỗi khi biển, “Tổ Quốc nguy nan/mỗi người Việt Nam/ hóa thành cọc nhọn” đâm nát quân thù:

“…Nếu Tổ Quốc không còn biển
Dân tộc tôi sẽ chết đuối trên bờ
Chết đuối trên cao nguyên
Chết đuối trong bùn boxit

Tổ Quốc không chịu chết
Biển Đông gầm hóa Bạch Đằng Giang”

Trên đây là một vài cảm nhận về linh hồn, khí phách trong thi ca của hai nhà thơ mà tôi yêu thích, Bùi Minh Quốc và Trần Mạnh Hảo. Nếu bác nào thích, đồng cảm cứ cho thằng em một lời khen. Bác nào không thích xin cứ việc chửi, nhưng xin các bác đừng chửi độc địa như Nguyễn Quang Thiều chửi nhà thơ Trần Mạnh Hảo.

Đức Quốc ngày 26-6-2012
Đỗ Trường

Posted in Van Hoc | 1 Comment »

►Quyền Làm người ở Việt Nam ra sao…

Posted by hoangtran204 trên 26/06/2012

Bài ghị nhận về các chuyện đã qua của nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh cũng rất đáng đọc để ôn lại các biến cố đáng chú ý ở VN trong 100 năm qua. Trong bài, tác giả ghi nhận quyền làm người qua các thời đại từ phong kiến, thực dân, quyền làm người ở Miền Bắc 1945-1975, và sau đó là quyền làm người ở trên toàn cõi VN. (Một điểm đáng chú ý là tác giả không nhắc đến quyền làm người ở trong miền Nam ra sao từ 1945-1975, vì tác giả muốn tập trung vào ý chính).

Các bạn qua blog ấy để trao đổi với chính tác giả.

KHAI TRÍ, CHẤN KHÍ ĐỂ ĐÒI LẠI QUYỀN LÀM NGƯỜI.

25-6-2012

Cách đây hơn 100 năm, quyền làm người của nhân dân Việt Nam bị chế độ độc tài phong kiến và thực dân Pháp tước đoạt, người Việt Nam sống trong cảnh nô lệ, không hơn súc vật bao nhiêu.  Phan Châu Trinh và các đồng chí của cụ là Trần Quý Cáp và Huỳnh Thúc Kháng đã khởi xướng ra phong trào Duy Tân để kêu gọi toàn dân đứng lên đòi lại quyền làm người.

Các cụ đã mở nhiều trường học để nâng cao dân trí và khai sáng cho người dân thấy rằng quyền làm người của mình đã bị bọn cường quyền tước đoạt như thế nào, làm thế nào để đòi lại và đòi lại được thì làm thế nào để bảo vệ.

Theo các cụ, muốn đòi lại thì phải chấn khí từ niềm tự tin vào trí tuệ được khai sáng của mình, tạo ra sự dũng cảm, tập hợp lực lượng, xây dựng tinh thần dân chủ, đấu tranh lại với cường quyền đòi lại dân quyền đồng thời với chủ quyền quốc gia.

Khi đã đòi lại được trọn vẹn quyền làm người thì để bảo vệ nó, phải xây dựng một nhà nước pháp quyền theo định chế dân chủ với ba quyền phân lập rõ ràng. Chỉ có một nhà nước pháp quyền thực sự như vậy do người dân dựng lên mới đảm bảo bền vững quyền làm người trọn vẹn của người dân.

Quyền làm người của toàn dân là cái gì đó còn quý báu hơn vàng nên luôn là món mồi béo bở kích thích sự thèm muốn của những kẻ cầm quyền. Bọn cầm quyền phong kiến trong hàng ngàn năm trên toàn thế giới chưa bao giờ nghĩ đến việc trả lại cho người dân những quyền cơ bản để làm người. Khi chế độ phong kiến sụp đổ, một chế độ khác thay thế nếu không theo định chế dân chủ, không tam quyền phân lập hoặc dân chủ trá hình sẽ tạo cơ hội cho cá nhân hay một nhóm cá nhân cầm quyền nổi lên lòng thèm khát, tái tước đoạt quyền làm người của toàn dân.

Quyền làm người của nhân dân để trước mắt nhà cầm quyền mà không có định chế dân chủ trùm lên bảo vệ cũng giống như mỡ để trước miệng mèo mà không có lồng che.  Hầu hết những nhà nước phi dân chủ tiếp theo sau chế độ phong kiến đều đã xử sự như vậy, hiếm hoi và may mắn lắm mới xuất hiện đâu đó một ông độc tài nhưng mà tốt, biết kiềm chế cơn thèm khát quyền lực của mình.

Nhà cầm quyền cộng sản do ông Hồ Chí Minh lập ra, sau khi Nhật đầu hàng đồng minh thì đối mặt ngay với cuộc chiến 30 năm đã tạo lý do cho họ đưa toàn bộ quyền làm người của từng người dân vào chế độ quân quản thời chiến. Vì lí do nầy hay lí do khác hoặc vì thấy cần thiết phải hy sinh cho chiến thắng nên người dân có thể chấp nhận điều nầy.

Nhưng vào giai đoạn hòa bình, nhà nước đặt dưới quyền lãnh đạo tuyệt đối của đảng Cộng Sản, lại đưa cả nước tiến lên CNXH theo đường lối kinh tế hoạch định. Toàn bộ tài sản, đất đai, tư liệu sản xuất, phương tiện sản xuất đều được quốc hữu hóa để đặt dưới quyền quản lý của nhà nước. Quyền làm người của từng người dân, tuy không phải là vật chất, nhưng cũng được nhà cầm quyền duy vật đưa vào tập thể, được quốc hữu hóa và cũng được quản lý nghiêm ngặt như các loại tài sản vật chất khác. Từ đó, sinh ra khái niệm “quyền làm chủ tập thể của nhân dân” mà người khai sinh ra nó là ông Lê Duẩn rất đắc ý.

Trong đêm dài bao cấp của “quyền làm chủ tập thể”, hầu như người dân mất toàn bộ quyền tự do để làm người. Tư do riêng tư, tự do đi lại, tự do cư trú, tự do mưu sinh, tự do ngôn luận, tự do biểu tình, tự do hội họp, tự do lập hội… Tất cả những cái quyền ấy đều được nhà cầm quyền cất giữ, ai muốn tạm xin lại phải làm đơn để cơ quan chức năng xét duyệt và không phải quyền nào cũng xét trả tạm lại được. Nhớ lại thời ấy, người dân muốn làm cái gì cũng phải xin phép nhà cầm quyền. Đi từ địa phương nầy sang địa phương khác, phải xin phép. Tạm trú qua đêm tại nhà khác cũng phải xin phép.

Rồi có những việc xin phép cũng không được làm như : Ngôn luận, lập hội, biểu tình…và chuyện mưu sinh cũng bị cấm đoán. Vì thế mới có chuyện vua lốp tự ý sản xuất ra lốp xe nên bị bắt bỏ tù và những tư nhân làm ăn khấm khá bị đưa đi cải tạo.

Thậm chí cái quyền cốt lõi của con người là quyền được sống cũng  bị xâm phạm nghiêm trọng. Hàng vạn người chết vì cải cách ruộng đất và gần cả triệu người bỏ xác trên biển vì đi tìm đất sống đã nói lên điều đó.

Cho đến khi đất nước rơi vào hoàn cảnh khó khăn cùng cực, hết đường xoay sở, nhà cầm quyền mới “đổi mới” chấp nhận làm ăn theo cơ chế thị trường đồng thời trả lại cho người dân một số quyền tự do như quyền tư hữu, quyền tự do mưu sinh, tự do đi lại, tự do cư trú…để phục vụ cho sự vận hành của cơ chế thị trường. Vì nếu không tư hữu, không tự do đi lại, không tự do cư trú, không tự do mưu sinh thì không thể nào làm cho thị trường lưu thông được. 

So với thời “quyền làm chủ tập thể”, ngày nay, đời sống người dân trở nên thoải mái hơn, một bộ phận dân chúng đã tăng cao thu nhập, bộ mặt xã hội nhờ vậy đã được cải thiện đáng kể.

Tuy vậy, người dân Việt Nam vẫn còn thiếu nhiều quyền tự do để trở thành con người bình đẳng với người dân của rất nhiều nước trên thế giới cũng như các nước trong khu vực.

Những người dân đã khai trí, hiểu mình bị mất những quyền gì và luôn luôn tìm cách đòi hỏi.
Không được ra báo tư nhân để thực thi quyền tự do ngôn luận, nhiều người dân đã thay thế bằng cách ra blog, ra web, vào mạng xã hội… để viết lên chính kiến của mình. Những trang nầy càng ngày trở nên lớn mạnh và uy tín đến mức trở thành một luồng truyền thông khác bên cạnh luồng truyền thông của nhà cầm quyền.

Nhà cầm quyền đang tìm mọi cách dẹp luồng truyền thông nầy, nhưng e rằng không thành công vì người dân đã biết quyền của mình đến đâu. Nhà xuất bản tư nhân cũng được nhiều người tự thành lập mà không cần xin phép nhà nước. 

Không được cho phép biểu tình, người dân vẫn đi biểu tình vì họ biết rằng đây là quyền tự do phổ quát của họ, tự nhiên có, đã được hiến pháp công nhận, không cần phải xin xỏ ai. Biểu tình đòi lại đất, biểu tình chống bất công, biểu tình chống ngoại xâm… tuy bị nhà cầm quyền ngăn cấm, trấn áp nhưng vẫn cứ diễn ra khắp nơi.

Quyền hội họp, quyền lập hội cũng đang được nhiều người dân đòi  lại quyết liệt dù họ phải bị trả giá bằng tù đày. Câu lạc bộ nhà báo Tự Do của anh Điếu Cày, nhóm 8604, nhóm Thức- Long- Định- Trung…là những ví dụ.

Tóm lại người dân Việt Nam trong thời đại thông tin bùng nổ đã biết tự khai trí, tự chấn khí để biết mình còn bị mất những gì và tự tin đòi lại những gì thiêng liêng thuộc về mình.
Cái gì của con người phải trả lại cho con người, hy vọng nhà cầm quyền đang được khai trí cũng hiểu ra điều đó.

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►’Tư tưởng Hồ Chí Minh’ và Dân chủ Việt Nam chỉ là sự tuyên truyền

Posted by hoangtran204 trên 26/06/2012

Đây là một bài nhận định rất sâu sắc và có dẫn chứng về các sự kiện lịch sử phản bác lại các lời tuyên truyền lâu nay như  “Tư tưởng Hồ Chí Minh” và “Dân chủ Việt Nam” mà chúng ta thỉnh thoảng đọc trên báo chí nhà nước.

Bằng những câu văn trong sáng, dứt khoát, Bs Phạm Hồng Sơn nhận định là không có tư tưởng Hồ Chí Minh và cũng không có chuyện dân chủ dưới triều đại HCM, mà nó chỉ là một chế độ độc tài khi ông ta lên nắm quyền 1954 cho đến khi ông chết 1969.  Cũng theo Bs Sơn:  “cụ Hồ không phải là một chính trị gia có lý tưởng dân chủ.”

Các bằng chứng và sự kiện lịch sử được Bs Sơn trích dẫn quá chính xác, không ai có thể chối cải và biện bác được.

Đọc tiếp »

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Phỏng Vấn | Leave a Comment »

►Biếu không nước ngoài mỏ than ở Uông Bí hay ăn chia ngầm?

Posted by hoangtran204 trên 25/06/2012

Đảng và nhà nước làm chủ tất cả đất đai, ngân hàng, và có đến 899 doanh nghiệp quốc doanh độc quyền xí phần dành hết tất cả các ngành nghề nào có ăn nhất của cả nước.

Riêng tài nguyên khoáng sản là mảnh béo bở nhất, là ngành không bao giờ sợ thua lỗ, vì chỉ có bán-của để lấy tiền, nên nhà nước quản lý (làm chủ) và dĩ nhiên đảng chỉ đạo. Điều  kỳ lạ là hợp đồng khai thác than đã ký kết vào 1995  như  sau:

“Biếu không” nước ngoài mỏ than tốt nhất qua hợp đồng ăn chia 1/9


bài 1 >> “Biếu không” nước ngoài mỏ than tốt nhất

bài 2 >> Mỏ than “ngoại” khai thác vượt hạn mức

——————————

Mỏ than “ngoại” ở Uông Bí: Nếu vi phạm có thể rút giấy phép

Ông Nguyễn Văn Thuấn, Tổng cục trưởng Tổng cục Địa chất và khoáng sản (ảnh) đã khẳng định như vậy khi trả lời phỏng vấn Báo Thanh Niên xung quanh dự án khai thác than 100% vốn đầu tư nước ngoài VMD tại Uông Bí, Quảng Ninh.

Ông Thuấn nói:

– Chúng ta cần phải có cái nhìn khách quan và đầy đủ hơn về việc Công ty TNHH, một thành viên than Uông Bí, hợp tác với Công ty VMD (Indonesia) trong việc khai thác than tại mỏ Uông Thượng Đầm Vông. Khu vực mỏ than Uông Thượng Đầm Vông năm 1995 đã được Thủ tướng Chính phủ cho phép Công ty TNHH một thành viên than Uông Bí thuê đất để hợp đồng hợp tác kinh doanh với Công ty VMD (Indonesia) khai thác, chế biến và xuất khẩu than. Theo đó, toàn bộ số than khai thác để xuất khẩu; sản lượng than sạch thu được trong quá trình thực hiện hợp đồng được phân chia theo tỷ lệ: Việt Nam 10% và phía VMD là 90% với thời hạn hợp đồng là 30 năm kể từ ngày cấp giấy phép kinh doanh. Tại thời điểm này, phải nói khoáng sản đang có giá trị thấp, việc khai thác chưa phát triển, nên việc hợp tác với các công ty nước ngoài để tận dụng công nghệ tiên tiến và vốn của họ cũng là cần thiết.

Thưa ông, theo nguồn tin của Thanh Niên, cơ quan hữu trách đã cấp phép cho VMD tăng công suất khai thác?

– Bộ TN-MT không cấp phép khai thác cho Công ty VMD mà căn cứ theo luật Khoáng sản năm 1996, Bộ đã cấp phép khai thác mỏ Uông Thượng Đầm Vông cho Công ty TNHH một thành viên than Uông Bí, thời hạn khai thác là 12 năm 6 tháng kể từ tháng 12.2009, công suất khai thác 500 ngàn tấn/năm.

Tới thời điểm này Bộ chưa nhận được bất cứ văn bản nào của Công ty TNHH một thành viên than Uông Bí xin tăng công suất khai thác.

Tuy nhiên, trong trường hợp nhận được văn bản đề nghị tăng công suất khai thác, phải xem xét đến nhiều khía cạnh. Trữ lượng mỏ có giới hạn, nên nếu tăng công suất thì phải giảm thời gian khai thác và trên cơ sở xem xét nhiều yếu tố như: đánh giá tác động môi trường, cơ sở hạ tầng, quy hoạch và ý kiến của UBND tỉnh Quảng Ninh.

Nhưng nhiều ý kiến phản ánh, VMD đã khai thác vượt mức đã thể hiện trong hợp đồng trước đây và ngay cả trong giấy phép khai thác cấp sau này, là 500.000 tấn/năm. Chúng ta có quyền kiểm tra và xử lý các vi phạm của VMD không thưa ông?

– Tháng 8.2011, đoàn kiểm tra do Tổng cục Địa chất khoáng sản chủ trì phối hợp với Sở TN-MT tỉnh Quảng Ninh đã tiến hành kiểm tra hoạt động khai thác than tại mỏ Uông Thượng Đầm Vông và phát hiện các sai phạm: khai thác vượt công suất, chưa lập thiết kế mỏ theo quy định, bổ nhiệm giám đốc điều hành mỏ chưa phù hợp theo quy định, chưa hoàn thành dự án cải tạo môi trường, chưa ký quỹ cải tạo phục hồi môi trường, chưa điều chỉnh giấy phép theo trữ lượng đã chuyển đổi. Công ty đã bị xử phạt hành chính và yêu cầu trong 90 ngày phải khắc phục, nếu không sẽ bị xử lý theo quy định. Công ty đã báo cáo khắc phục xong các sai phạm trên. Sắp tới, Tổng cục Địa chất và khoáng sản sẽ tiến hành phúc tra lại.

Trong hợp đồng ký kết trước đây có rất nhiều kẽ hở dẫn đến việc VMD có vi phạm nghiêm trọng, chúng ta cũng sẽ không thể rút giấy phép của họ?

– Chúng tôi cấp phép khai thác cho Công ty TNHH một thành viên than Uông Bí. Theo quy định, nếu phát hiện có vi phạm nghiêm trọng tại mỏ Uông Thượng Đầm Vông, chúng tôi hoàn toàn có thể rút giấy phép. Còn trách nhiệm giữa công ty này với VMD thì hai bên tự thỏa thuận giải quyết.

*Lời bàn: Đúng là phát biểu theo kiểu vô pháp, vô thiên và “tự  sướng”. Muốn có ý kiến về việc này, ít nhất ông Nguyễn Văn Thuấn phải thuê một nhóm luật sư chuyên về ký kết hợp đồng coi lại nội dung bản hợp đồng đã ký kết năm 1995 giữa hai công ty ấy là như thế nào. 

Điều đáng chú ý là khi chuyện này đổ vở ra vào tháng trước, thì không thấy đảng và nhà nước đứng ra nhận lãnh trách nhiệm và có biện pháp gì để sửa sai!

—————

Làm cúc áo, ốc vít cũng ‘cứu’ cả nền kinh tế

Thứ Sáu, 16/09/2011

Trong nhiều năm, Việt Nam say sưa với lắp ráp và coi đó là công nghiệp đích thực mà quên mất rằng sản xuất ra linh kiện, vật liệu mới là cái gốc giúp giải quyết các vấn đề của nền kinh tế. Đồng thời nó còn khiến ta mất dần nguồn nhân lực trình độ cao phục vụ cho ngành công nghiệp này. – Các khách mời trao đổi tại trực tuyến về công nghiệp hỗ trợ chiều 15/9.

Cơ hội từng bỏ lỡ

Là chìa khóa để thúc  đẩy ngành công nghiệp phát triển, tuy nhiên công nghiệp hỗ trợ tại Việt Nam vẫn bị chê là  thiếu và yếu khi so với các quốc gia trong khu vực như Thái Lan hay Malaysia. Năm 2010 ngành điện tử Việt Nam xuất khẩu đạt 3,4 tỷ USD, nhưng nhập khẩu trên 4,6 tỷ USD. Trong số đó, nhập linh kiện về lắp ráp các sản phẩm chiếm  trên 3 tỷ USD. Tất cả các sản phẩm điện tử lắp ráp tại Việt Nam (dùng để xuất khẩu và tiêu thụ trong nước) phải nhập khẩu gần 100% linh kiện; các linh kiện sản xuất trong nước chỉ là vỏ carton, xốp chèn, vỏ nhựa, sách hướng dẫn…

Đối với ngành dệt may vốn được coi là thế mạnh của Việt Nam, kim ngạch xuất khẩu 6 tháng đầu năm 2011 đạt 6,16 tỉ USD, nhưng đã phải nhập tới 5,76 tỉ USD nguyên phụ liệu, giá trị gia tăng tạo ra chưa đầy 500 triệu USD, ngành da giày cũng trong hoàn cảnh tương tự.

Trong buổi giao lưu trực tuyến với Diễn đàn Kinh tế Việt Nam chiều 15/9, ông Trần Quang Hùng, nguyên Tổng thư ký hội Doanh nghiệp Việt Nam nhận định: “Chúng ta đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội do sự yếu kém trong công nghiệp hỗ trợ”.

Nếu như cách đây 15 năm, Việt Nam chưa có sự chênh lệch lớn khi so với Thái Lan hay Malaysia, thì hiện tại, khoảng cách đã là rất lớn. “Việc nhiều doanh nghiệp cũng như nhà quản lý xem thường vai trò của ngành công nghiệp này đã khiến chúng ta bỏ lỡ một cơ hội quý giá”, ông Hùng nói.

Bàn về nguyên nhân khiến Việt Nam không đánh giá đúng được vai trò của công nghiệp hỗ trợ, ông Phan Đăng Tuất, Viện trưởng viện Nghiên cứu chiến lược, chính sách công nghiệp thuộc Bộ Công Thương cho rằng, việc chúng ta chậm trễ trong việc phát triển công nghiệp hỗ trợ, ngoài yếu tố khách quan của một nước đi sau, còn do chúng ta đã thiếu đi khả năng nắm bắt tình hình để có thể đón đầu một cách táo bạo và cơ bản hơn.

“Tư tưởng về hợp tác sản xuất hay công nghiệp hỗ trợ đã có từ khi Việt Nam còn trong khối SEV. Nhưng khi khối này tan vỡ, lạm phát cao trong các năm 1985, 1986 buộc chúng ta quay sang phát triển công nghiệp chế biến đề có ngay hàng hóa để xuất khẩu. Và thế là công nghiệp lắp ráp được đưa lên hàng đầu.”

Những thay đổi lớn về diện mạo của đất nước, các khu công nghiệp, nhà máy lớn mọc lên đã khiến chúng ta nhầm lẫn, cho rằng công nghiệp lắp ráp chính là công nghiệp đích thực. Say sưa xây dựng các nhà máy lắp ráp  ti vi, tủ lạnh, Việt Nam dần trở thành thị trường tiêu thụ hàng thứ cấp của thế giới, thay vì vươn lên trở thành một nước công nghiệp đích thực.

Để không bỏ lỡ thêm lần nữa: Cần sự hỗ trợ của Chính phủ“Nhìn vào thực tiễn, việc Việt Nam chỉ chú trọng đến ngành công nghiệp lắp ráp mà quên rằng công nghiệp hỗ trợ mới là cái gốc giúp giải quyết các vấn đề vĩ mô của nền kinh tế như nhập siêu. đồng thời nó còn khiến ta mất dần nguồn nhân lực trình độ cao phục vụ cho ngành công nghiệp này. Sinh viên thời nay thích học các chuyên ngành về kinh tế, tài chính, ngân hàng hơn là khoa học chế tạo máy”, ông Tuất nhận định.

Theo ông Tuất, muốn thay đổi diện mạo của ngành công nghiệp hỗ trợ tại Việt Nam, chúng ta cần phải tạo ra những chính sách hỗ trợ tốt nhất cho doanh nghiệp. Theo ông quyết định số 12 cuat Thủ tướng Chính phủ về chính sách phát triển một số ngành công nghiệp hỗ trợ mới được công bố ngày 22/2/2011 là một bước tiến quan trọng, cho thấy sự ủng hộ của Chính phủ đối với ngành công nghiệp hỗ trợ của nước ta. Nghị định 143 về danh mục chi tiết linh kiện trong Công nghiệp hỗ trợ cho 5 ngành, tuy chỉ mới có 49 linh kiện nhưng cũng rất có ý nghĩa .

Tuy nhiên, ông cũng cho rằng quyết  định này là chưa đủ mạnh để thu hút các nhà đầu tư nước ngoài. Nhà đầu tư nước ngoài đòi hỏi những vấn đề sâu hơn, cụ thể hơn là họ được ưu đã gì, hỗ trợ gì, thay vì chỉ là sự hoành tráng trong lời lẽ, chúng ta cần có những chính sách cụ thể.

“Muốn đuổi được các quốc gia đi trước, chúng ta không những phải đưa ra những biện pháp hỗ trợ và ưu đãi cho các doanh nghiệp, mà những chính sách này cần tốt hơn, mạnh mẽ hơn so với các nước đi trước”, ông nhấn mạnh.

Ông Tuất cũng đề xuất một kế hoạch hành động với 8 nội dung, bao gồm việc thành lập một hội đồng thẩm định, tạo thêm các danh mục sản phẩm công nghiệp hỗ trợ, xây dựng trang web công bố thông tin doanh nghiệp, ban hành một đạo luật có tính hỗ trợ mạnh mẽ hơn, cũng như việc thành lập một cơ quan quản lý của Nhà nước về công nghiệp hỗ trợ.

“Hiện Việt Nam chỉ có duy nhất một trung tâm phát triển doanh nghiệp công nghệ hỗ trợ. Trong khi Thái Lan đã có hẳn 1 cục quản lý về vấn đề này, tại nhiều quốc gia việc ban hành các đạo luật hỗ trợ diễn ra vô cùng nhanh chóng, có những đạo luật hoàn thành chỉ mất vài ngày. Còn ở Việt Nam, riêng việc đề xuất một đạo luật cũng mất 2 năm, còn thời gian hoàn thành thì chưa biết bao lâu”, ông nói.

Còn theo ông Hùng, để Việt Nam phát triển được ngành công nghiệp hỗ trợ  được các quốc gia khác trên thế giới thừa nhận, các doanh nghiệp Việt Nam cũng cần cởi mở hơn và từ bỏ ngay cung cách làm ăn chụp giât, cơ hội.

“Việc tạo thiện cảm cho các doanh nghiệp nước ngoài là rất quan trọng. Ngoài ra, các doanh nghiệp Việt Nam muốn được kết nạp vào chuỗi sản xuất của thế giới là còn cần bảo đảm về chất lượng, thời gian, và giữ vững uy tín.”, ông nhận định.

Quốc Dũng

Diễn Đàn Kinh Tế Việt Nam

nguồn Vietstock.vn

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm | 2 Comments »

►Tùy Bút…

Posted by hoangtran204 trên 24/06/2012

Từ “Tiếng hát sông Hương” đến công nghệ… mãi dâm

DCVOnline: Theo tác giả, “Nhân đọc bài Hoan nghênh Quốc hội trả lại nhân quyền cho phụ nữ bán hoa của Luật gia Trần Đình Thu, đăng trên trannhuong.com” mà tác giả Đặng Văn Sinh viết bài dưới đây.

DCVOnline xin mời bạn đọc theo dõi bài viết “Từ “Tiếng hát sông Hương” đến công nghệ… mãi dâm này, và để trả lời giúp giùm tác giả: “Rồi đây liệu em có thoát khỏi kiếp đoạn trường” hay không?, trong xã hội XHCN Việt Nam ngày nay. Bài này đã được đăng trên chính blog của tác giả Đặng Văn Sinh hôm 21 tháng Sáu 2012 này.

Cách đây gần năm mươi năm, khi còn ngồi trên ghế nhà trường cấp 3 phổ thông, có một lần, trong buổi ngoại khóa, chúng tôi được thầy Hoàng Bỉnh Nhu bình bài Tiếng hát sông Hương của nhà thơ lớn Tố Hữu. Thầy bị cụt một tay, người chỉ được một mẩu, đuôi mắt trái lại có mụn ruồi to đùng nhưng giảng văn thì cực hay. Dường như những khi đứng trên bục giảng, thầy đã hóa thân vào tác phẩm, để rồi, trong phút xuất thần, chuyển tải cái nhân sinh quan cộng sản của một ông râu xồm mãi bên trời Tây vào con tim ngu ngơ của đám học trò nông thôn, quần âm lịch, chân đất, vốn chưa có một chút khái niệm nào về loại nghề buôn phấn bán son.Theo sự phân tích rất logic từ mỹ học Marx – Lenin, thầy Nhu khẳng định, cô gái sông Hương là nạn nhân của chế độ thực dân phong kiến, bị dày vò cả thể xác lẫn tâm hồn. Tuy nhiên, nỗi ô nhục ấy sẽ mất đi, người con gái vướng vào kiếp nạn ê chề sẽ được hoàn lương một khi Cách mạng vô sản thành công. Chân trời mới sắp mở ra. Những thân phận bọt bèo, lạc loài sẽ được sống trong một xã hội công bằng, hạnh phúc, đầy hoa thơm quả ngọt. Cả lớp lặng đi. Một vài bạn gái len lén lấy ống tay áo quệt nước mắt. Ôi ! Sức mạnh của nghệ thuật. Chúng tôi cảm phục thầy Nhu một thì cảm phục Tố Hữu mười, bởi ông đã đem đến cho lớp trai trẻ dốt nát một cảm quan mới, một chân lý sáng ngời trong chế độ XHCN tốt đẹp có Bác, Đảng dẫn đường. Quả thật, bằng vào cái huyễn tượng về một tương lai xán lạn ấy, sau năm năm tư, (1954) Nhà nước ta đã tiến hành những cuộc tảo thanh trên quy mô lớn để bài trừ tận gốc những gì còn rơi rớt lại của nền văn hóa thực dân phong kiến trên nửa phần đất nước mà điểm nhấn của nó là nạn mại dâm. Các đối tượng hành nghề bị lực lượng công an thu gom đưa vào các nhà tù trá hình được gán cho danh xưng mỹ miều là “Trại phục hồi nhân phẩm”. Tại đây, những chị em “cải tạo” tốt còn được “ưu tiên” chuyển sang lực lượng thanh niên xung phong hoặc nông trường quốc doanh trồng chè hay cao su ở vùng sơn cước. Và thế là, chỉ sau một kế hoạch ba năm, ngành Lao động – Thương binh – xã hội miền Bắc XHCN đã hoàn thành xuất sắc kế hoạch triệt phá tệ nạn mại dâm. “Từ ấy”… mảnh đất ngàn năm văn hiến được xem như tuyệt giống “gái bán hoa”!?. Thật là một kỳ tích mà chỉ có những người thật sự yêu chủ nghĩa cộng sản mới làm được.

Cũng vào thời gian này, trên các phương tiện tuyên truyền chính thống, trong đó có cả những tờ báo lớn công bố số phụ nữ làm nghề mại dâm ở thành phố Sài Gòn dưới chế độ Việt Nam cộng hòa là ba mươi vạn!? Tất nhiên chúng tôi tin sái cổ. Lại dám không tin báo chí của Đảng à? Có họa là tên phản động hoặc kẻ mắc chứng tâm thần phân liệt mới có đủ bản lĩnh đặt dấu hỏi nghi ngờ. Sau này, khi non sông đã về một mối, các nguồn thông tin không còn bị ách tắc như trước, tôi có đọc một bài trên mạng Đối thoại mới hiểu con số ấy được người ta thổi phồng ít nhất là năm mươi lần. Theo tác giả Nguyễn Ngọc Phách, tính vào thời điểm những năm sáu mươi, trừ cánh mày râu, cộng với các bà già trên sáu mươi cùng các cháu gái dưới mười sáu tuổi, thì tất cả phụ nữ Sài Gòn đều làm… điếm nếu ta tin vào con số kỷ lục nặng về màu sắc chính trị kia.

Tác giả Đặng Văn Sinh, Cử nhân Khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội; nguyên giáo viên Ngữ văn Trung học phổ thông; hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Nguồn: Blog dangvansinh.blogspot.com


Sau ba mươi bảy năm giải phóng miền Nam, tức là một phần ba thế kỷ, một nửa đời người, có vẻ như những kỳ tích chống tệ nạn xã hội đã đi vào dĩ vãng, đặt dấu chấm hết cho một thời vàng son. Chưa bao giờ và chưa lúc nào nạn mại dâm hoành hành dữ dội và đều khắp như lúc này. Không ít khách sạn tên tuổi với nhãn hiệu ba sao, thậm chí năm sao có hẳn một đường dây gọi gái. Các nhà nghỉ thường kèm thêm dịch vụ “tươi mát”. Mỗi nhà hàng karaoke đèn mờ là một động lắc thâu đêm suốt sáng. Mỗi tiệm hớt tóc, gội đầu là một nhà thổ trá hình. Ngày trước “ra ngõ gặp anh hùng” thì ngày nay, mỗi khi bước chân ra đường toàn gặp lũ tham nhũng và ca ve. Các Tú Ông, Tú Bà nhan nhản khắp hang cùng ngõ hẻm, nhân danh thời mở cửa lại được các anh Hai, anh Ba, anh Tư, anh Năm… ngồi ngất ngưởng trên cao bảo kê, tha hồ bóc lột đám chị em chân yếu tay mềm. Đến lúc này, thi hào Tố Hữu, con chim đầu đàn của nền thơ cổ động Việt Nam, nếu còn sống, chắc ông sẽ phải viết lại “Tiếng hát sông Hương”. Ta hãy nghe lại tác giả thương hoa tiếc ngọc bằng một bài thơ kết hợp giữa lục bát truyền thống với thể loại dân ca Huế và gieo bằng vần “eo”, tạo ra một không gian nhẹ tênh, mang nét thanh thoát yêu kiều của sông Hương, đối lập hẳn với thân phận nhục nhã của cô gái làng chơi:

Em buông mái chèo
Trời trong veo
Nước trong veo
Em buông mái chèo
Trên dòng Hương Giang

Rồi tấm lòng cộng sản vô bờ bến của ông thương cảm người con gái đã hơn một lần lầm lỡ :

Thuyền em rách nát
Mà em chưa chồng
Em đi với chiếc thuyền không
Khi mô vô bến rời dòng dâm ô!

Nhưng điều đáng chú ý nhất là ông phó chủ tịch HĐBT (Hội đồng Bộ trưởng) tương lai đã thổi vào tâm hồn cô gái một ảo tưởng ngọt ngào, tạo cho cô niềm phấn khích vô bờ bến, nếu không bỏ nghề, dấn thân vào sự nghiệp cách mạng thì cũng nhẫn nại đợi thời cơ đến ngày được chiêu tuyết :

Ngày mai bao kiếp đời dơ
Sẽ tan như đám mây mờ hôm nay
Cô ơi tháng rộng ngày dài
Mở lòng ra đón ngày mai huy hoàng
Trên dòng Hương Giang…

Hương Giang thơ mộng trong một chiều tím biếc, con đò rách nát bồng bềnh trôi mang nỗi u uất cuả một thân phận còn rách nát hơn cả nó, phút chốc như đốn ngộ bởi thứ ánh sáng lung linh của chân lý. Nhà thơ thật khéo chuyển được cảm xúc, đem cái huyễn tưởng ngoài nghìn dặm đặt vào tâm thức cô đào xứ Thần Kinh trong gang tấc.

Ngược lại với Tố Hữu lúc ấy, tám mươi năm trước (nếu tính từ thời điểm những năm ba mươi của thế kỷ XX), Nguyễn Công Trứ, cũng sau những lần xuôi đò trên sông Hương , đã không giấu giếm sự đắc ý của mình cho dù ông là một nhà nho từng được đào luyện kỹ càng trong trường học Khổng Mạnh:

Lênh đênh một chiếc đò ngang
Một cô đào Huế, một quan đại thần
Ban ngày quan lớn như thần
Ban đêm quan lớn lần mần như ma
Ban ngày quan lớn như cha
Ban đêm quan lớn ngầy ngà như con…

Chúng ta kính phục Nguyễn Công Trứ dám nói thẳng nói thật tuy có chút mỉa mai, tự trào cái sự hành lạc với một cô gái làng chơi dù có lúc ông là quan đầu triều. Hành vi của cụ Thượng hoàn toàn tương phản với phần lớn các bậc “dân chi phụ mẫu” ngày nay, đi nhà thổ như điên, bồ bịch tùm lum, ăn cắp công quỹ thành thần nhưng lại lên mặt đạo đức giả, lúc nào cũng muốn nêu tấm gương “cần kiệm liêm chính”.

Sau những năm ép xác, nhịn thèm nhịn nhạt phục vụ chủ thuyết “Thế giới đại đồng”, nay, xã hội Việt Nam đang ở vào thời kỳ “ăn trả bữa”. Cái “thằng” quy luật tâm lý ấy lại lừng lững xuất hiện, chẳng khác gì ma dẫn lối, quỷ đưa đường, dẫn dụ các nạn nhân của nó vào “kiếp đoạn trường” trong một mê lộ quanh co đầy cạm bẫy. Chưa có bao giờ trên đất Việt thân yêu của chúng ta lại nở rộ tệ nạn mại dâm như bây giờ. Nó hiện diện theo quy luật của dòng nước lũ, từ lâu bị chặn lại, đương nhiên là tích tụ năng lượng, đến một lúc nào đó tìm ra lối thoát, thế là “tức nước vỡ bờ” thành một cơn hồng thủy. Hiện tượng này đã được nhà thơ Trần Nhuận Minh khái quát bằng mấy câu trong bài “Thoáng” như sau :

Sách cấm xưa lòe loẹt cổng Đền Thờ
Ngõ tối bật tiếng coóc xê tanh tách
Gã trốn tù tội đánh người và khoét ngạch
Vào quán ghểnh chân làm choác bia hơi.

Còn thi sỹ Nguyễn Trọng Tạo ở bài “Quán Lý Thông” thì lại tiếp cận các cô gái “bán hoa” ở khía cạnh văn hóa:

Tôi hỏi ca ve, ca ve cười ngất
Chợt nhận ra mình giữa quán Lý Thông

Hiển nhiên, mại dâm không chỉ dừng lại ở thành phố, thị xã, thị trấn mà từ lâu nó đã lan đến cả những vùng quê hẻo lánh. Các đức ông chồng mất nết, từ những lão già sáu bảy mươi đến lũ ranh con miệng còn hơi sữa, rủ nhau thập thò trước quán cà phê hay hớt tóc trá hình vào lúc trời còn nhập nhoạng. Không có tiền thì xúc trộm thóc của vợ bán dấm giúi, thậm chí có anh chàng còn “ký sổ nợ” hẹn đến mùa thanh toán…

Cũng như nạn tham nhũng, mại dâm bây giờ đã trở thành một thứ “văn hóa”. Loại “văn hóa” này hình như đang được phát triển và nâng cao đến mức “đậm đà bản sắc ” tùy thuộc vào đẳng cấp xã hội của các đấng mày râu. Các quan chức là những kẻ vừa có quyền vừa có tiền luôn là “thượng đế” của những nhà chứa cao cấp. Có những ông lớn nuôi hẳn ba, bốn bồ nhí ở mấy nơi khác nhau (tất nhiên là bằng tiền chùa), để thứ bảy, chủ nhật đánh xe về thư giãn. Không hiếm các ông “đầy tớ của dân”, ban ngày thì lên diễn đàn rao giảng đủ thứ đạo đức nhưng ban đêm lại mò vào các động mãi dâm lăn lóc với “mấy ả mày ngài”, sáng ra mệt phờ râu trê, đến nỗi quên cả cuộc họp quan trọng mà chính mình phải chủ trì.

Từ môi trường xã hội cởi mở để con người thả lỏng bản tính của mình như vậy, tự nhiên hình thành một loại gái điếm cao cấp mà cách hành xử của type người này có những lúc khá ngược đời như nhà thơ Nguyễn Duy đã viết trong bài thơ “Việt Nam, nhìn từ xa tổ quốc” :

Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng
Điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn
Vật giá tăng
Nên hạ giá linh hồn

Loại “ca ve” này, tất nhiên không chỉ bán phấn buôn son mà thực chất là bán buôn “cái gì đó” lớn hơn bằng “vốn tự có” của mình. Chị em biết lợi dụng thời cơ, nắm chắc tâm lý các sếp sòng, triệt để vận dụng lời dạy “vành ngoài bảy chữ, vành trong tám nghề” của tổ sư Tú Bà, để len vào bộ máy công quyền. Từ chiêu “mỹ nhân kế”, đã có không ít trường hợp thành công, thậm chí còn được bổ nhiệm vào những chức vụ không nhỏ chút nào, cho dù loại hình hoạt động duy nhất của chị em chỉ là… trên giường.

Người mẫu kiêm diễn viên kiêm nghề buôn vốn tự có mặc quần lót màu gì, lông … nách dài hay ngắn, các anh công an nhân dân đều biết hết, giỏi ghê dzậy đó! Chứ tình báo Trung Quốc giả người nuôi tôm sống hà rầm ở Vịnh Cam Ranh và tình Phú Yên trong mấy năm qua thì các anh … hổng dám biết đâu! Nguồn: Onthenet


Nhà nước CHXHCN Việt Nam chẳng bao giờ công bố con số phụ nữ làm nghề mãi dâm, nhưng đến giờ này, theo những nguồn tin của một vài tổ chức phi chính phủ thì có thể đã đến hàng chục vạn (?). Phần lớn trong số này là những cô gái còn rất trẻ đều có gốc gác nông thôn, thất học, không nghề nghiệp, bỏ nhà lên thành phố làm gái bán hoa, sau một vài năm kiếm được chút vốn thì hoàn lương, về quê lấy chồng. Đây là đối tượng dễ bị các Tú Ông, Tú Bà hành hạ, bóc lột nhất. Các cô thường xuyện bị chủ ăn quỵt sau mỗi lần đi khách, nếu có biểu hiện phản ứng lập tức bị bọn ma cô, đầu gấu “thượng cẳng chân hạ cẳng tay”, đành nhắm mắt buông xuôi mặc dòng đời đưa đẩy cho đến lúc thân tàn ma dại. Cũng phải kể đến đội ngũ “ô sin” trong chương trình xuất khẩu lao động sang Đài Loan. Một lượng không nhỏ người hầu gái này chấp nhận hành nghề mãi dâm nhằm mục đích thu ngoại tệ qua các công ty môi giới. Có trường hợp, một “Ô sin” buộc phải đáp ứng nhu cầu tình dục cho cả gia đình, thậm chí, để giảm bớt chi phí, gã chủ nhà còn rủ thêm một vài anh hàng xóm “đánh ké”. Tất nhiên họ không được ăn cả mà thường là phải chia năm sẻ bảy dưới danh nghĩa “lệ phí” hoặc thuế cho các công ty lừa đảo núp dưới những cái tên rất ấn tượng, mặc dù các khoản thu ấy chẳng bao giờ được chuyển vào ngân sách nhà nước.

Loại mạt hạng nhất là dịch vụ lấy chồng Tàu đại lục qua các tổ chức buôn bán phụ nữ đang hoành hành gần như công khai từ hai chục năm qua. Không hiếm những nàng quá lứa nhỡ thì được bọn cò mồi tân trang, qua biên giới bỗng nhiên thành đắt giá. Có điều rất ít trường hợp kiếm được tấm chồng tử tế. Đa số các cô bị đưa đến những nơi xa xôi hẻo lánh vùng dân tộc thiểu số, gá nghĩa với những “chàng rể” bất thành nhân dạng, trong một môi trường sống vô cùng mông muội. Ngôn ngữ bất đồng, thân gái dặm trường, thậm chí còn bị bán chuyền tay qua vài ba ông chủ để rồi cuối cùng lọt vào một nhà chứa nào đó nơi đất khách, liệu còn có dám nghĩ đến ngày về cố hương?

Như trên đã nói, cũng như tệ tham nhũng, mại dâm ở Việt Nam đã trở thành một thứ “văn hóa”, nếu nói theo các nhà xã hội học, hay một thứ “công nghệ”, nếu nói theo thuật ngữ của các nhà kinh tế học. Cái đáng bàn ở đây là Đảng và Nhà nước dứt khoát không thừa nhận. Kể cũng đúng thôi. Nhà nước ta là nhà nước XHCN, lấy chủ nghĩa Marx – Lenin làm kim chỉ nam. Thừa nhận loại hoạt động “đồi trụy” này thì còn gì là thể diện? Vì lẽ đó, tuy là một thực thể tồn tại khách quan, là thị trường hoạt động rất sôi nổi và đầy màu sắc, nhưng mại dâm bị vứt ra ngoài lề đường, sống vất vưởng như những cô hồn phiêu bạt, không bị chi phối bởi bất cứ chế tài nào.

Lịch sử cho biết, mại dâm, với tư cách là một loại hình hoạt động tham gia vào cơ cấu xã hội đã có từ rất lâu, chí ít ra là từ nền văn minh Hy – La, Ai Cập, Xuân thu chiến quốc… Như vậy, mại dâm là hiện tượng xã hội, chính quyền khôn ngoan là chính quyền biết cách kiểm soát nó thông qua chế tài chứ không thể triệt tiêu nó. Còn vì hệ ý thức mà sĩ diện, bỏ rơi nó là thiếu sáng suốt, sẽ dẫn đến những hậu quả khôn lường.

Trước năm 1954, chắc chắn số lượng đĩ điếm trên lãnh thổ Việt Nam không đáng là bao nhưng người Pháp đã có đạo luật rõ ràng cho những đối tượng hành nghề này. Các chính quyền địa phương quản lý chị em bằng môn bài đồng thời buộc các chủ chứa đóng thuế. Mặt khác, nhằm bảo vệ sức khỏe cho gái mại dâm, tránh tình trạng gieo rắc bệnh hoa liễu, nhà nước bảo hộ còn xây nhà thương chuyên chữa bệnh phụ khoa. Ai không tin điều này xin đọc phóng sự Lục xì của văn hào Vũ Trọng Phụng. Về một mặt nào đó, có thể nói, người Pháp, tuy là thực dân nhưng cũng có một số chính sách nhân đạo. Trong bộ tiểu thuyết Ông cố vấn của nhà văn Hữu Mai có đoạn Ngô Đình Diệm vi hành ra đường phố Sài Gòn. Ngồi trong xe hơi quan sát cuộc sống dân tình, tổng thống bị các cô gái bán hoa xúm vào chèo kéo, sau khi về dinh Gia Long, được cận vệ nói rõ sự thật, ông cho gọi Tổng Giám đốc Nha cảnh sát phải triệt hết các ổ mại dâm, làm trong sạch đường phố. Em ruột ông, cố vấn chính trị Ngô Đình Nhu không đồng tình với biện pháp trên. Ông ta nói đại ý rằng, một nhà nước dân chủ, văn minh phải chấp nhận hoạt động mại dâm, điều quan trọng là phải biết cách kiểm soát nó.

Thực trạng mại dâm ở Việt Nam đã trở thành quốc nạn phát triển theo kiểu phản ứng dây chuyền vì nó chưa bao giờ được nhìn nhận như một nguy cơ làm tổn thương danh dự dân tộc, băng hoại đạo đức, phá vỡ những giá trị văn hóa tốt đẹp bằng nguy cơ “diễn biến hòa bình” thường trực trong não trạng của các nhà lãnh đạo quốc gia. Mại dâm bị thả nổi thực chất là môi trường béo bở để các quan chức tham nhũng đua nhau hành lạc bằng tiền chùa và lũ đệ tử của thần Bạch My kiếm những món lợi kếch xù trên thân xác người phụ nữ. Đó là thứ quan hệ hai chiều trong một liên minh ma quỷ luôn hành xử như những băng đảng của thế giới tội phạm ngầm. Đại dịch HIV/AIDS đang phát triển với tốc độ chóng mặt. Tính đến cuối năm 2011, Việt Nam với hơn 90 triệu triệu con Lạc cháu Hồng, mà nạn mãi dâm gần như bị thả nổi triền miên, thử hỏi, đến thời điểm này chúng ta đã có bao nhiêu người nhiễm căn bệnh thế kỷ?

Bảy mươi tư năm đã qua kể từ khi Tiếng hát sông Hương ra đời, giờ, mỗi khi đọc lại tôi vẫn còn nghe văng vẳng đâu đây lời bình đầy cảm xúc của thầy Hoàng Bỉnh Nhu, cho dù ông đã thành người thiên cổ. Ông chết tức tưởi sau những năm liệt giường vì xuất huyết mạch máu não. Cô Hoàng Lệ Chi, con gái út của thầy bỏ học giữa chừng bởi nhà nghèo, có bao nhiêu tiền dồn vào thuốc thang cho bố, đành phải từ biệt bà mẹ già mắc chứng quáng gà, ra Hà Nội làm nghề rửa bát thuê. Và rồi đây liệu em có thoát khỏi kiếp đoạn trường?

DCVOnline

 


Nguồn:

(1) Từ “Tiếng hát sông Hương” đến công nghệ… mãi dâm. Blog Đặng Văn Sinh, 21 tháng Sáu năm 2012

Posted in Xã Hội và các vấn nạn (Social Problems) | Leave a Comment »

►Thư giải trình của Lê Thăng Long về bản thân và phong trào Con Đường Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 23/06/2012

Thư giải trình của Lê Thăng Long về bản thân và phong trào Con Đường Việt Nam

Lê Thăng Long

Thưa quý vị và các bạn!

Trước hết tôi xin chân thành cảm ơn những người đã ủng hộ Phong trào Con đường Việt Nam rất nhiều. Các bạn đã giúp cho những hạt giống đầu tiên của Phong trào nảy mầm. Nhưng tôi cũng thật lòng cảm ơn những người đã chỉ trích những thiếu sót của cá nhân tôi và việc điều hành hoạt động của Phong trào trong 10 ngày vừa qua. Quý vị đã giúp điều chỉnh các yếu kém để những mầm sống đầu tiên của Phong trào có được một môi trường phát triển tốt đẹp.

Mấy ngày qua có nhiều người gửi mail đến động viên an ủi tôi, nói tôi đừng buồn trước những mặt trái của dân chủ. Nhưng tôi nói thật là tôi cảm thấy vui vì lần đầu tiên tôi được tham gia các hoạt động chính trị – xã hội một cách dân chủ như vậy. Tôi cũng không xem những chỉ trích gay gắt đối với cá nhân mình trước công luận là mặt trái của dân chủ. Tôi thấy rằng sự khen chê, ủng hộ hay phản đối là một sự tồn tại cần thiết trong một xã hội dân chủ để giúp con người tự điều chỉnh mình đến một trạng thái cân bằng tốt hơn. Cho dù là có nhiều những ý kiến cả khen lẫn chê đều chưa chính xác, nhưng trách nhiệm này đối với tình trạng này thuộc về những đối tượng mà công chúng hướng đến. Nếu những đối tượng này cung cấp đủ thông tin cho công chúng thì sẽ giảm thiểu những ý kiến thiếu chính xác. Do vậy tôi nhận trách nhiệm về các vấn đề gây ra bởi việc thiếu thông tin liên quan đến việc phát động Phong trào Con đường Việt Nam. Nên tôi viết thư này giải trình trước công luận.

Thứ nhất, về tư cách đại diện cho anh Trần Huỳnh Duy Thức và anh Lê Công Định đứng tên phát động Phong trào. Tôi xin khẳng định lại trước công chúng rằng cả ba anh em chúng tôi Thức – Long – Định đã thống nhất hình thành nên một Phong trào mang tên “Con đường Việt Nam” từ cuối năm 2008 đến trước khi bị bắt vào tháng 05,06 năm 2009, chúng tôi đã chuẩn bị được rất nhiều tài liệu cho Phong trào. Ngày 11/05/2010, tại phiên tòa phúc thẩm, đến trước phần bào chữa của luật sư tôi vẫn khẳng định mình vô tội. Trong lúc đó, đánh giá tình hình thì chúng tôi thấy rằng việc kháng án giảm bớt số năm tù của anh Định không có khả năng gì đạt được. Trong lúc các luật sư đang bào chữa thì anh Định nói với tôi và anh Thức rằng nên “xin khoan hồng” để rút ngắn thời gian tù nhằm sớm đưa Phong trào Con đường Việt Nam vào hoạt động. Anh Thức cũng đồng ý và khuyên tôi hãy cố gắng chịu đựng. Khi đến phiên tự bào chữa của tôi, thẩm phán hỏi tôi có nhận thấy tội của mình và xin khoan hồng không. Tôi đã trả lời là “tôi nhận lỗi thiếu sót và xin khoan hồng”. Trong giờ giải lao chờ nghị án, anh Thức và anh Định động viên tôi hãy nhẫn nhịn trong thời gian ở tù để tiếp tục được giảm án để có thể đưa Phong trào ra hoạt động sớm nhất. Đây thật sự là một sự chịu đựng không dễ dàng.

Sau phiên xử, chờ gần 02 tháng, vào ngày 07/07/2010 cả ba chúng tôi bị đưa đi thụ án tại phân trại số 01, Trại giam Xuân Lộc, Đồng Nai. Chúng tôi ở chung một buồng trong một khu riêng biệt. Chúng tôi đã có hơn một tháng trước khi anh Định chuyển về Trại giam Chí Hòa (vào ngày 10/08/2010) để trao đổi về việc tôi sẽ phát động Phong trào thay mặt cho hai người còn lại. Tôi và anh Định phải cố gắng để ra tù sớm nhất dù phải ở trong nước hay nước ngoài. Có ý kiến cho rằng sao tôi không có giấy viết tay ủy quyền của anh Thức và anh Định. Xin thưa rằng giấy tờ ra vào trại giam đều bị kiểm soát gắt gao, mà nếu những giấy ủy quyền ấy bị phát hiện thì làm sao Phong trào có thể ra đời được nữa. Sự thật sẽ luôn là sự thật và tôi tin sự thành thật của tôi sẽ được chứng thực. Rất may là mới đây bác Trần Văn Huỳnh đã chính thức khẳng định đúng điều này.

Cũng có ý kiến hỏi tôi rằng việc tôi phát động Phong trào như thế có làm ảnh hưởng đến việc ra tù sớm của anh Định và anh Thức không. Xin khẳng định là việc ra đời được Phong trào là ưu tiên số một của cả ba anh em chúng tôi nên không ai tính toán đến việc ảnh hưởng đến thời hạn tù. Nhưng tôi tin rằng việc làm cho Phong trào lớn mạnh sẽ góp phần đưa hai người bạn chí cốt của tôi sớm trở về trong vinh quang. Chúng tôi không chỉ cùng phấn đấu chung cho một mục đích mà còn chia sẻ nhau từng chén cơm manh áo trong tù. Do vậy tôi cũng sẽ cố gắng bằng mọi cách để các anh về sớm.

Thứ hai là việc tôi công khai danh sách những người được mời tham gia sáng lập Phong trào Con đường Việt Nam. Trước hết tôi xin nói rõ nguyên tắc đầu tiên trong tôn chỉ của Phong trào là CÔNG KHAI. Công khai không chỉ là một yêu cầu bắt buộc của các hoạt động dân chủ mà còn là cách để bảo vệ sự an toàn cho những người tham gia sáng lập Phong trào. Công khai không chỉ là cách để công chúng giám sát các hoạt động chính trị, xã hội mà còn là môi trường để những người tham gia các hoạt động đó tự điều chỉnh mình một cách tốt nhất.

Đã một lần trải qua bị điều tra trong một vụ án an ninh quốc gia, tôi thấu rõ những nguy hại của việc sử dụng quyền bảo vệ sự riêng tư của công dân được Hiến pháp bảo vệ. Việc này đã bị biến thành những chứng cứ và lý luận quy là chúng tôi có hoạt động bí mật với mưu đồ đen tối. Đã có rất nhiều người chẳng liên quan gì đến hoạt động của chúng tôi đã bị mời thẩm vấn liên tục chỉ vì chúng tôi có nhắc đến họ khi trao đổi với nhau. Trong đó đã có những lời khai không đúng sự thật mà tôi nghĩ là do sức ép hoặc do sợ. Khi bị thẩm vấn người ta sẽ bị nghe nói rằng người này đã nói thế này, người kia đã nói thế khác mà không hề biết được có đúng là có người đã nói như vậy hay không. Nhiều lúc cũng vì muốn yên thân mà họ đã phải chấp nhận những lời khai không đúng. Do vậy, nếu lần này tôi gửi thư riêng rẽ đến từng người mời họ tham gia sáng lập Phong trào thì họ có thể sẽ bị rơi vào trường hợp như trên. Việc tôi gửi đồng loạt đến nhiều người và công khai nội dung và danh sách người được mời sẽ ngăn cản sự bóp méo nội dung của nó. Trong các phản ứng gay gắt về việc này, có người đã viết rằng: Xin hãy xem cho rõ, đây là danh sách mời tham gia chứ không phải là danh sách những người sẽ tham gia hoặc sẽ nhận lời. Nếu tôi mời và trao đổi riêng với những người này thì chắc sự việc sẽ không dừng lại ở đây.

Tuy nhiên, tôi đã không lường hết được những vấn đề do việc công khai trên gây ra, dẫn đến việc phản ứng gay gắt của một số người về cách làm này. Nhân đây tôi xin được xin lỗi các việc này về sự phiền toái đã gây ra cho quý vị. Nhưng tôi cũng xin nói rõ rằng danh sách mà tôi mời dựa trên đánh giá của tôi và các đồng sự tin rằng những người được mời sẵn sàng chia sẻ mục đích và việc làm của Phong trào Con đường Việt Nam thông qua nhận thức của chúng tôi từ những gì mà họ thể hiện trước công chúng. Nhưng rõ ràng là chúng tôi đã thiếu sót mà tôi nghĩ chúng tôi sẽ không thể nhận ra những thiếu sót này nếu không công khai hóa việc làm của mình.

Việc đưa các hoạt động của Phong trào ra công khai còn xuất phát từ một quan điểm là: Phong trào là một hoạt động chính trị – xã hội của quần chúng nên người dân phải được tham dự ngay từ trong quá trình thành lập nó. Chúng tôi phản đối cách làm theo kiểu thỏa thuận trong hậu trường rồi đem nội dung thỏa thuận ra công bố trước dân chúng. Nếu quý vị và các bạn đọc kỹ các tài liệu của Phong trào Con đường Việt Nam thì sẽ nhận ra rằng Phong trào tranh đấu cho việc người dân phải can dự vào các hoạt động và quyết định về chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội… của đất nước ngay từ lúc chúng bắt đầu cho đến khi kết thúc. Chúng tôi luôn tin vào trí khôn quy ước của đại chúng (conventional wisdom), nếu người dân được công khai để có đủ những thông tin cần thiết thì kết quả cuối cùng sẽ xác lập ở một trạng thái tốt nhất cho dù có rất nhiều xu hướng khác nhau, trái chiều nhau. Sự thỏa hiệp, tức là những thỏa thuận trong hậu trường mà không có sự giám sát của dân chúng thì không phải lúc nào cũng tốt, mà đa phần tạo ra những kết quả đi ngược lại nguyện vọng của người dân.

Việc công khai tất cả các hoạt động của Phong trào rõ ràng là đã tạo ra nhiều xu hướng dư luận khác nhau, trái ngược nhau. Điều này là rất cần thiết để chúng tôi điều chỉnh cách thức hoạt động của mình để cuối cùng sẽ nhận được sự ủng hộ của công chúng nhiều nhất. Chúng tôi cho rằng không ai, dù có tài giỏi đến đâu, lại có thể tiên liệu được hết những tâm tư nguyện vọng của người dân mà xây dựng nên những sách lược phù hợp. Chỉ có cách công khai thì mọi thứ mới có thể bộc lộ ra hết được, kể cả những yếu kém của những người quản trị điều hành như tôi.

Chúng tôi đang nghiên cứu mọi ý kiến của công luận sau 09 ngày phát động Phong trào để điều chỉnh cách thức của mình tốt hơn, kể cả cách thức sáng lập, tham gia và ủng hộ, và cả về mục tiêu, tôn chỉ, phương thức hoạt động của Phong trào. Do vậy tôi mong tiếp tục nhận được những ý kiến góp ý, chỉ trích cho những vấn đề trên để chúng tôi có thể hoàn thiện được Phong trào một cách tốt nhất, phù hợp với đa số công chúng.

Có những nghi ngại cho rằng Phong trào Con đường Việt Nam là cái bẫy, là cách để đảng Cộng sản Việt Nam hạ cánh an toàn thì tôi nghĩ rằng những phân tích của công luận đã làm sáng tỏ là không phải như thế. Đây là sự thật và tôi cũng sẽ có giải trình rõ ràng trước công luận vào lần khác. Vì thời gian và nguồn lực có hạn nên chúng tôi không thể đáp ứng ngay mọi yêu cầu giải trình cùng một lúc. Xin mọi người thông cảm.

Cuối cùng tôi xin một lần nữa cảm ơn các bạn đã ủng hộ Phong trào và mong tiếp tục nhận được các ý kiến đóng góp của các bạn để việc thành lập, quản trị điều hành các hoạt động của Phong trào sẽ được hình thành theo cách mà đa số các bạn muốn, chứ không phải theo ý chủ quan của những người khởi xướng hay sáng lập. Tôi cam kết nguyên tắc này trước công luận.

Xin chân thành cảm ơn quý vị và các bạn. Kính chào trân trọng.

Người sáng lập Phong trào Con đường Việt Nam

Lê Thăng Long

 

 

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Bức thư dang dở gửi Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết của Trần Huỳnh Duy Thức

Posted by hoangtran204 trên 22/06/2012

Lời Tựa: Đảng CSVN và nhà nước đã quá thấp kém và quá phí phạm khi bỏ tù một doanh nhân thành công, một công dân có các suy nghĩ và đóng góp ý kiến tích cực cho đất nước.  Nhiều nguồn tin vào lúc ấy nói rằng vì các đại công ty viễn thông không thể cạnh tranh lại với One Connection của THDT, nên bọn doanh nghiệp Con Ông Cháu Cha đang làm ăn trong lãnh vực cung cấp dịch vụ internet đã cố hại anh THDT bằng cách sái cục Thuế Vụ kiểm tra thuế vụ công ty do anh sáng lập. Nhưng vì  không phát hiện ra sự trốn thuế của công ty do anh Thức làm chủ, chúng cương quyết hạ gục công ty One Connection phải đóng cửa, và nhường khách hàng cho chúng bằng cách bỏ tù anh Thức.

nguồn hình vietnamnews.net

 

 

Mời các bạn đọc thư của anh THDT.

Thư Gửi Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết

Trần Huỳnh Duy Thức

Gia đình chuyển tới Dân Luận

Trong thời gian gần đây, sự kiện Con Đường Việt Nam đã được nhiều độc giả Dân Luận quan tâm. Chúng tôi xin đăng tải lại một bức thư đang viết dở của anh Trần Huỳnh Duy Thức tới Chủ tịch nước, lúc đó là ông Nguyễn Minh Triết, giới thiệu cuốn Con Đường Việt Nam, để độc giả có thêm thông tin về phong trào này.

Kính gửi: Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết

Thưa Chủ tịch nước,

Có thể lúc ông đọc được bức thư này thì tôi đã không còn là người tự do nữa mặc dù tôi ý thức rất rõ tôi hoàn toàn không vi phạm luật pháp. Nhưng tôi cũng rất hiểu rằng thực tế thực thi pháp luật lâu nay ở đất nước ta sẽ đặt tôi vào một rủi ro rất lớn khiến tôi có thể bị tước đi quyền công dân thiêng liêng của mình.

Tôi viết bức thư này vào lúc Công ty cổ phần Internet Một Kết Nối (OCI) mà tôi điều hành đang bị Sở Thông tin & Truyền thông Tp.HCM chèn ép, xử phạt hành chính bằng những quyết định vô lý, không đúng pháp luật với một thái độ có tính cường quyền đối với một công việc kinh doanh hoàn toàn hợp pháp của OCI mà đúng ra phải được khuyến khích. Tôi cũng mới vừa gửi đơn kêu cứu đến Chủ tịch nước về vấn đề này.

Đây là thời gian tôi và những người bạn đang tập trung hoàn tất quyển sách Con đường Việt Nam trong vòng 5 tháng tới để có thể gửi đến Chủ tịch nước – người đứng đầu Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đồng thời là một lãnh đạo hàng đầu của Đảng Cộng sản Việt Nam. Quyền sách này là một kế hoạch kiến nghị các giải pháp giúp đất nước vượt qua được một cuộc khủng hoảng trầm trọng, chắc chắn không thể tránh khỏi từ năm 2010 đến 2011, để sau đó đất nước ta sẽ phát triển bền vững nhanh chóng đạt đến Dân chủ – Thịnh vượng.

Cuộc khủng hoảng nói trên là giai đoạn cuối trầm trọng nhất của một thời kỳ khủng hoảng bắt đầu từ sự khủng hoảng kinh tế đã diễn ra từ đầu năm 2008 – Cuộc khủng hoảng mà tôi đã dự báo trước từ đầu năm 2006 trong bài phân tích “Khủng hoảng kinh tế – Nguy cơ và cơ hội”. Bài viết này được kèm theo bức thư tôi gửi cho Chủ tịch nước vào đầu tháng 3/2006 trước thềm Đại hội X. Trong bài phân tích này tôi đã nói rằng nếu không thay đổi ngay quan điểm phát triển kinh tế hiện nay (tức thời điểm tháng 1/2006 lúc tôi phân tích) thì không quá 2 năm nữa sự khủng hoảng kinh tế sẽ nổ ra và bắt đầu một cuộc khủng hoảng trầm trọng cả về xã hội lẫn chính trị, đặt đất nước trước nguy cơ trở thành nô lệ kiểu mới trong thời đại toàn cầu hóa. Và trên thực tế khủng hoảng kinh tế ở Việt Nam đã xảy ra đúng vào tháng 1/2008 và vẫn đang tiếp tục diễn ra một cách trầm trọng hơn, gia tăng sự nghiêm trọng của những nguyên nhân sâu xa dẫn đến khủng hoảng cho dù bề mặt của nó có vẻ như “đã bị kiềm chế”. Kế hoạch phát triển kinh tế xã hội 2009 theo nghị quyết của Quốc hội đã đánh mất 1 cơ hội quý giá để chúng ta có thể tránh được 1 giai đoạn khủng hoảng toàn diện và trầm trọng nói trên – Một cơ hội để nhìn nhận khủng hoảng kinh tế theo đúng bản chất, nguyên nhân và qui luật của nó, để đối diện với những sự thật rất phủ phàng nhưng lại giúp chúng ta nhìn thấy được những cơ hội tuyệt vời từ nó để giải quyết căn cơ những nguyên nhân thâm căn của những yếu kém của đất nước. Và nhờ vậy chúng ta mới có được sự phát triển bền vững, tốt đẹp.

Đó chính là tinh thần của cách thức giải quyết khủng hoảng tôi đã kiến nghị lên Chủ tịch nước trong bức thư đầu tháng 3/2006. Và đó cũng là tinh thần của những gì sẽ được viết trong Con đường Việt Nam nhằm đưa ra các giải pháp cho đất nước bị sụp đổ do tác hại của sự khủng hoảng trầm trọng sắp tới, nhờ vậy sẽ vượt qua được nguy cơ bị biến thành nô lệ kiểu mới. Từ đó Việt Nam sẽ phát triển một cách hợp qui luật khách quan và do vậy sẽ nhanh chóng trở thành một nước dân chủ và thịnh vượng.

Việt Nam sẽ là nước xã hội chủ nghĩa đầu tiên trở thành nước dân chủ và thịnh vượng trên thế giới chính là mục đích mà Con đường Việt Nam hướng đến, cũng là khát khao của tôi và của những người tham gia viết quyền sách này. Và tôi tin rằng đó cũng là khát vọng của đa số người dân Việt Nam.

Tôi không phải là người theo chủ nghĩa Mác và cũng không có ý định trở thành người cộng sản dù tôi thấy lý tưởng “Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu” là cao đẹp. Nhưng tôi muốn đóng góp một góc nhìn mới trong việc vận dụng các học thuyết của Mác song song với những học thuyết không phải của Mác, trên nguyên tắc phải tuân thủ các qui luật khách quan nhằm đề ra một cách thức để nhanh chóng tiến gần đến lý tưởng trên một cách thực tế.

Tôi nhìn thấy cơ hội để đất nước thực hiện cách thức này từ chính trong những khó khăn thách thức nghiêm trọng mà cuộc khủng hoảng trần trọng sẽ tạo ra. Điều này sẽ đòi hỏi một sự nhìn nhận vấn đề theo hướng tích cực trên cơ sở thừa nhận những sự thật khách quan một cách dũng cảm. Thường điều này không được thực hiện vì cho rằng sự công nhận sẽ làm ảnh hưởng đến lòng tin của người dân. Nhưng chính việc không thừa nhận sự thật khách quan sẽ dẫn tới những ý chí chủ quan kéo theo những giải pháp mang tính hành chính, mà hậu quả của chúng sẽ dẫn tới một sự mất mát, có thể là sụp đổ niềm tin nặng nề nhất mà Con đường Việt Nam muốn cảnh báo.

Thưa Chủ tịch nước, trong bức thư tôi gửi đến Ông vào tháng 3/2006 trước thềm Đại hội X, ngoài việc cảnh báo những nguy cơ về khủng hoảng kinh tế và những kẻ cơ hội tôi còn đề cập đến một ý niệm về một cách thức của Việt Nam để xây dựng được một nền dân chủ thực sự. Đã 3 năm, tôi đã dành rất nhiều sức lực trong thời gian qua để nghiên cứu ý niệm này một cách khoa học và trách nhiệm. Tôi đã quan sát và phân tích về bản chất của dân chủ, và sự hình thành và phát triển của rất nhiều nền dân chủ từ thời cổ đại đến nay trên thế giới để rút ra được những qui luật tất yếu tác động đến dân chủ. Kết quả này sẽ được trình bày trong Con đường Việt Nam nhằm đưa ra một con đường để đất nước nhanh chóng đạt được một nền dân chủ thực sự trên thực tế. Một thiết chế đa đảng không tất yếu đảm bảo cho điều này. Nó chỉ có được khi nào người dân ý thức được quyền làm chủ của mình và tự tin sử dụng tối đa các quyền đó một cách có ý thức.

Do vậy tôi luôn sống và làm việc bằng ý thức đó, tinh thần đó – tinh thần được hiến pháp của nước CHXHCN Việt Nam bảo vệ. Nhưng thật đáng tiếc là tôi luôn gặp trở ngại và rủi ro lớn vì niềm tin đó của mình. Sự kiện Sở Thông tin & Truyền thông Tp.HCM xử phạt công ty OCI hiện nay, hay trước đây Bộ Bưu chính Viễn thông và Bộ Thương mại buộc OCI phải dừng một chương trình khuyến mại hợp pháp cuối năm 2003 (mà tôi đã có dịp trình bày với Ông trong bức thư ngày 7/1/2004) là những minh chứng cho điều này. Và có lẽ vấn đề sẽ càng tồi tệ hơn khi sắp tới tôi sẽ lên tiếng mạnh mẽ phê phán các chính sách vĩ mô về kinh tế, xã hội lẫn chính trị nhằm cảnh báo các nguy cơ trầm trọng của đất nước và đề nghị những thay đổi mà tôi thấy rõ sẽ tốt hơn và tránh được những sự sụp đổ biến đất nước thành nô lệ kiểu mới.

Sự khủng hoảng trầm trọng và toàn diện được khơi mào từ vấn đề kinh tế sẽ nổ ra từ 2010 đến 2011 là tất yếu đối với nước ta theo qui luật khách quan, hoàn toàn độc lập với ý muốn chủ quan của chúng ta. Tôi sẽ chứng minh những dự báo này bằng những qui luật và số liệu một cách khoa học trong Con đường Việt Nam. Nhưng cũng không cần quá phức tạp và hàn lâm mới nhìn thấy được vấn đề này. Chỉ cần nhìn vào những số liệu tăng trưởng GDP nhanh chóng và liên tục trong nhiều năm qua nhưng lại đi kèm với sự sụt giảm năng suất lao động cũng dễ dàng thấy trước một sự khủng hoảng. Tăng trưởng chỉ thực và bền vững khi có được sự gia tăng năng suất. Mọi sự tăng trưởng mà không phải do tăng năng suất đều chỉ là sự vay mượn của quá khứ (như khai thác tài nguyên) hoặc tương lai (như vay vốn đầu tư hay phá hủy môi trường). Nhưng tất cả sự vay mượn như vậy đều có giới hạn, và khi đã đên tới hạn của chúng thì sự khủng hoảng là đương nhiên. Cũng không quá khó để tính toán các điểm tới hạn đó của Việt Nam sẽ rơi vào 2010 – 2011.

Tôi đã nhiều lần lên tiếng cảnh báo về nguy cơ này từ năm 2004 đến nay, thông qua Internet lẫn gửi thư trực tiếp đến các vị lãnh đạo đất nước. Nhưng tôi thực sự không thấy sự quan tâm của công tác quản lý nhà nước đối với nguy cơ này. Trong khi đó nó lại càng biểu hiện rõ hơn bao giờ hết. Mà nó là nguy cơ của đất nước chứ không chỉ là vấn đề của nhà nước, nên người dân cần được nhà nước chuẩn bị để hiểu rõ vấn đề và cùng nhau, cùng với nhà nước giải quyết vấn đề – tương tự như Nhà Trần đã tổ chức hội nghị Diên Hồng để chuẩn bị cho toàn dân đối phó với nguy cơ xâm lược của Nguyên Môn cuối thế kỷ 13. Tuy nhiên, tôi lại thấy quan điểm của sự quản lý nhà nước hiện nay dường như lo ngại người dân lo lắng trước những nguy cơ như vậy nên cố gắng để mọi người thấy sự bình ổn và những viễn cảnh tốt đẹp. Điều này cũng giống như Nhà Hồ đã làm vào đầu thế kỷ 15, dù có rất nhiều cải cách sâu rộng nhưng Hồ Quý Ly vẫn không tập hợp được sức mạnh của toàn dân để chiến thắng cuộc xâm lược của Minh Ngô dẫn đến sự nô lệ của dân tộc sau đó.

Theo tôi nguy cơ trên là đáng lo ngại nhất trong tất cả những nguy cơ đang rình rập đất nước. Nguy cơ từ bên trong bao giờ cũng hiểm họa hơn từ bên ngoài. Sự thiếu hiểu biết của người dân, thậm chí là biết mà vẫn bàng quan, thờ ơ trước những vấn đề và nguy cơ của đất nước đã là rất nguy hại, nhưng tôi lại còn thấy sự tai hại hơn thế nữa. Tham nhũng không chỉ là vấn nạn xã hội làm mất niềm tin của dân chúng mà giờ đây nó trở thành niềm tin của rất rất nhiều, nếu không muốn nói là đa số, người dân. Còn hơn thế nữa, rất nhiều doanh nghiệp và cá nhân bây giờ dựa vào tham nhũng, tin tưởng tham nhũng, mang ơn tham nhũng nên phải bao che cho tham nhũng, nuôi dưỡng tham nhũng. Xã hội hiện nay hoàn toàn thiếu vắng, gần như không có hoặc không thể tồn tại những động lực lành mạnh của người dân tin tưởng vào công lý và những quyền mà Hiến pháp của nhà nước CHXHCN Việt Nam bảo vệ, để sử dụng các quyền đó một cách chủ động và tự tin nhằm mưu cầu các lợi ích chính đáng của mình một cách hợp pháp. Tôi đã nghiên cứu nhiều năm và rút ra kết luận rằng thiếu loại động lực này thì không có đất nước nào xây dựng một xã hội dân chủ và thịnh vượng được.

Những vấn đề và nguy cơ trên bị tạo ra bởi sự cách biệt lớn giữa thực tế trong việc thực thi pháp luật với những giá trị danh nghĩa tốt đẹp dành cho người dân mà hệ thống pháp chế xã hội chủ nghĩa nước ta hướng đến bảo vệ. Danh nghĩa và Thực tế sẽ là một đề tài được đề cập rất nhiều trong Con đường Việt Nam để phân tích và đưa ra các giải pháp cho những vấn đề của đất nước. Trong quá trình quan sát và phân tích hiện tượng để rút ra bản chất của rất nhiều sự kiện và quá trình trong nhiều lĩnh vực khác nhau trên thế giới, tôi đã phát hiện được một qui luật thực chứng (được chứng minh bằng những số liệu trong thế giới thực). Từ đó tôi phát triển tiếp trên những nguyên lý của qui luật này thành một lý thuyết khoa học mà tôi đặt tên là Qui luật Danh nghĩa và Thực tế. Nó sẽ được áp dụng trong con đường Việt Nam để phân tích lý giải nhiều vấn đề, hiện tượng về kinh tế, chính trị, xã hội của đất nước nhằm đưa ra được những giải pháp thuận với qui luật khách quan. Nguyên lý căn bản của qui luật Danh nghĩa và Thực tế là: “Sự cách biệt giữa thực tế và danh nghĩa trong các mặt về kinh tế, chính trị, xã hội càng lớn sẽ càng tạo ra bất ổn và dẫn tới khủng hoảng, càng nhỏ sẽ càng tạo ra sự ổn định và dẫn đến phát triển bền vững”. Khi tôi dùng qui luật này để phân tích các vấn đề của đất nước tôi đã thấy rất nhiều nguy cơ và kết cục xấu, trong đó có dự báo về sự khủng hoảng kinh tế dẫn tới một cuộc khủng hoảng trầm trọng và toàn diện mà tôi đã đề cập đầu thư. Tới hôm nay, sau một thời gian dài nghiên cứu nghiêm túc, tôi đã chuyển dự báo này thành một sự khẳng định có cơ sở khoa học.

Tôi cũng đã nghiên cứu sâu các qui luật khách quan khác chi phối sự vận hành trong một thế giới toàn cầu hóa. Nước ta đã đặt chân vào thế giới này nhưng lại chưa có sự hiểu biết về những qui luật này, nhất là trên phương diện quản lý vĩ mô. Qui luật khách quan là sản phẩm của vũ trụ (còn gọi là vũ trụ quan) nên hoàn toàn độc lập và vuợt trên mọi nhân sinh quan. Con người không thể thay đổi hay thoát khỏi sự chi phối của vũ trụ quan. Thời gian qua tôi thấy có một vấn đề cần chú ý: Có nhiều ý muốn chủ quan áp đặt quan điểm của học thuyết Mác để giải thích thành những nguyên lý vận hành của toàn cầu hóa. Đây là những nguyên nhân dẫn đến sự thiếu thuyết phục nên làm mất đi tính hấp dẫn của học thuyết Mác đối với nhiều người. Theo tôi nên nhìn vấn đề một cách khách quan, tránh giáo điều thì sẽ có được lời giải tối ưu. Mác là người đầu tiên từ giữa thế kỷ 19 đã dự báo đúng khá chính xác hình thái và bản chất của thế giới toàn cầu hóa như ngày nay. Do đó tôi nhìn thấy rất nhiều các giá trị nhân sinh quan to lớn của Mác tạo ra được lợi ích to lớn cho nhân loại nếu được vận dụng đúng theo sự vận hành của các qui luật khách quan trong thế giới toàn cầu hóa. Và đây là đề tài mà tôi sẽ đề cập nhiều trong Con đường Việt Nam để áp dụng học thuyết của Mác nhằm đưa ra các giải pháp hữu hiệu cho đất nước trong bối cảnh của thế giới ngày nay (chứ không phải thế giới vào sinh thời của Mác).

Tinh thần cốt lõi của Con đường Việt Nam là nhìn nhận một cách khách quan và khoa học những yếu kém cốt tử cũng như những thế mạnh tiềm năng của đất nước để phân tích và đưa ra những giải pháp dựa trên những qui luật khách quan nhằm đạt được những mục tiêu theo nhân sinh quan xã hội chủ nghĩa. Các giải pháp này sẽ đưa ra những chiến lược cho đất nước nhằm không những để tránh đượ sự sụp đổ nặng nề do cuộc khủng hoảng trầm trọng mà còn nhanh chóng vượt lên thành một nước XHCN dân chủ, thịnh vượng. Đồng thời nó cũng sẽ kiến nghị những thay đổi trong phương thức lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và mô hình quản lý của nhà nước CHXHCN Việt Nam về kinh tế, chính trị, xã hội để hỗ trợ cho việc thực hiện các chiến lược trên. Những thay đổi này hoàn toàn trong khuôn khổ của Hiến pháp và pháp luật hiện hành, theo tinh thần pháp chế xã hội chủ nghĩa, và thuận theo qui luật khách quan nên sẽ hợp lòng dân.

Có một số ý kiến về thay đổi điều 4 Hiến pháp. Chủ tịch nước thì nói rằng thay đổi nó là tự sát. Còn tôi thì không hề thấy được những giải pháp từ việc thay đổi này có thể giải quyết được các vấn đề của đất nước để phát triển thành dân chủ, thịnh vượng. Nhưng nếu giữ nguyên hiện trạng, cách nhìn và cách thực thi điều 4 Hiến pháp như thực tế hiện nay thì không những không thể đưa đất nước phát triển tốt đẹp như lý tưởng mà Đảng Cộng sản Việt Nam hướng tới mà còn chắc chắn sẽ mau chóng đưa đến sụp đổ không thể tránh khỏi. Liên xô đã bị sụp đổ vì đã chủ quan, không tuân theo qui luật khách quan của kinh tế thị trường. Việt Nam đã tránh được sự sụp đổ tương tự vì đã thuận theo qui luật này. Nhưng giờ chúng ta đã bước vào sân chơi toàn cầu hóa vốn có những qui luật riêng của nó. Tương tự như nếu người ta chỉ ở mặt đất thì thôi, nhưng đã muốn bay lên thì phải tuân thủ các qui luật sức hút vạn vật hấp dẫn, định luật Bernuli, các định luật về khí động học khác,… không ai thay đổi hay tránh được các qui luật này khi muốn bay. Nhưng người ta hoàn toàn có thể sản xuất những chiếc máy bay theo quan điểm riêng của mình: phải là phương tiện bay thật rẻ, thật tốt để hầu hết mọi người đều được bay (được hưởng thành quả) hay chỉ là phương tiện để phục vụ cho một ít người giàu, thượng lưu.

Các mục tiêu nhân sinh quan chỉ có thể đạt được, và hoàn toàn có thể đạt được khi hiểu và vận dụng các qui luật khách quan để xây dựng được những chiến lược thuận qui luật. Các mục tiêu này sẽ không bao giờ trở thành hiệu lực chỉ vì chúng chúng được cho là chân lý, tất yếu sẽ đến. Việc chủ quan duy ý chí áp đặt nhân sinh quan thành qui luật khách quan thì chắc chắn sẽ dẫn đến thất bại và sụp đổ. Đây chính là “cái bẫy” của “diễn biến hòa bình” mà tôi cũng sẽ dành một phần đáng kể trình bày trong Con đường Việt Nam với hy vọng cung cấp một góc nhìn khác khách quan hơn về khái niệm rất mới này.

Thưa Chủ tịch nước, không biết Ông có biết rằng đa số người dân Việt Nam hiện nay rất sợ nói đến chính trị mà chỉ bảo ban nhau lo làm ăn kiến tiền, đừng quan tâm đến chính trị làm gì để rước phiền phức vào thân. Tuy nhiên, tôi dám khẳng định rằng đa số đều rất bức xúc trước những vấn đề không chỉ xã hội, kinh tế mà cả chính trị nhưng lại không dám nói ra vì sợ bị quy chụp. Đây là một thực tế. Nó ngày càng phổ biến và cần được nhìn nhận thẳng thắn như một hiểm họa tiềm tàng, không chỉ vì người dân thờ ơ trước những nguy cơ của đất nước như tôi nói ở trên, mà còn vì nó là ấu hiệu của một môi trường xã hội thuận tiện cho cường quyền phát triển. Một xã hội dân chủ sẽ tạo ra động lực lành mạnh để phát triển, còn một xã hội cường quyền sẽ tạo ra sự sợ hãi để kiểm soát.

Tôi luôn tin vào lý tưởng tốt đẹp của xã hội xã hội chủ nghĩa nước ta đang hướng đến chống lại sự cường quyền. Nhưng cường quyền sẽ hình thành bất chấp lý tưởng tại bất kỳ nơi nào có môi trường thuận lợi cho nó, bất chấp không gian, thời gian. Nó như những loại vi trùng lúc nào cũng tồn tại trong không khí (dù sạch đến đâu), chực chờ để tấn công bất kỳ cơ thể nào mất khả năng đề kháng đối với chúng. Điều nguy hiểm là chúng ngày càng tinh vi, biến thể của chúng tự thay đổi nhanh chóng để có thể đánh bại được các thuốc đề kháng chữa trị ngày càng một mạnh hơn. Một xã hội không bao giờ mất đi các mầm mống của cường quyền cho dù xã hội đó phát triển tốt đến đâu đi nữa. Các mầm mống này lại càng không thể mất đi ở nơi nào chỉ vì sự tốt đẹp được khẳng định trong tuyên ngôn của xã hội ở nơi đó. Do vậy cần luôn duy trì một cơ thể hữu hiệu để ngăn ngừa, không cho các mầm mống cường quyền có cơ hội, môi trường để phát triển. Và đây chính là một đề tài quan trọng của Con đường Việt Nam: nghiên cứu bản chất để rút ra qui luật của các loại bản chất chi phối xã hội, cả tốt lẫn xấu, để xây dựng những cơ chế đơn giản nhưng hiệu quả (nhờ thuận qui luật) để ngăn ngừa cái xấu, thúc đẩy cái tốt trong quá trình phát triển của xã hội. Có một thực tế là những cơ chế càng phức tạp thì càng cồng kềnh, càng đòi hỏi sự can thiệp của con người thì chúng càng kém hiệu quả, càng là môi trường tốt cho cái xấu phát triển.

Tóm tắt, Con đường Việt Nam là: kiến nghị một cách thức quản trị đất nước (bao gồm phương thức lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và mô hình quản lý nhà nước của nhà nước CHXHCN Việt Nam) để xây dựng một nền tảng chính trị cho đất nước trên những nguyên lý vận hành thuận theo các qui luật khách quan. Do đó nền tảng chính trị này sẽ hỗ trợ hiệu quả cho việc thực hiện các chiến lược được khuyến nghị nhằm đạt được các mục tiêu về kinh tế, xã hội mà Chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam hướng tới một cách nhanh chóng và ít tốn kém nguồn lực. Những sự thay đổi như vậy là rất lớn nhưng hoàn toàn phù hợp với Hiến pháp.

Tôi thấy rằng chỉ cần làm đúng những gì Hiến pháp quy định và tránh những áp đặt chủ quan trong việc giải thích Hiến pháp thì đã có thể tạo ra những lợi ích to lớn cho toàn dân so với hiện nay rồi. Một khi thực tế cuộc sống phát triển tốt đẹp và tiệm cận đến những giá trị danh nghĩa của Hiến pháp, pháp luật thì sẽ tạo ra nhu cầu và động lực mạnh mẽ để thay đổi các giá trị danh nghĩa này tốt hơn nữa, rồi kéo thực tế cuộc sống tiếp tục đi lên. Cứ như vậy đất nước sẽ phát triển bền vững, tốt đẹp. Nếu chỉ chú trọng thay đổi các giá trị danh nghĩa cho tốt hơn nhưng không có giải pháp hiệu quả để thay đổi thực tế cuộc sống đi lên thì sẽ càng tạo ra cách biệt càng lớn giữa danh nghĩa và thực tế. Và do vậy, theo qui luật Danh nghĩa và Thực tế mà tôi đề cập ở trên, sẽ càng tạp ra sự bất ổn. Có thể dễ dàng thấy tình trạng này ở nhiều nước lâu nay.

Tuân theo những nguyên lý và nguyên tắc như trên, Con đường Việt Nam cũng sẽ đưa ra khuyến nghị về sách lược cho 5 lĩnh vực cụ thể: kinh tế, giáo dục, cải cách hành chính và tư pháp (gọi tắt là pháp luật), biển Đông, Tây Nguyên. Đây cũng là 5 vấn đề lớn mà Việt Nam chắc chắn sẽ phải đối mặt căng thẳng một khi khủng hoảng nổ ra trầm trọng trong 2010 – 2011. Chúng vừa mang tính cấp bách vừa manh tính lâu dài nên được lựa chọn tập trung. Giải quyết tốt các vấn đề này sẽ không những giúp đất nước tránh được sụp đổ mà còn tạo lợi thế để phát triển bền vững nhanh chóng sau đó. Ngoài kinh tế do tôi viết, 4 lĩnh vực/vấn đề còn lại sẽ do 4 người khác phụ trách. Năm người chúng tôi dự định sẽ cùng ký vào một bức thư giới thiệu và trình lên Chủ tịch nước quyển sách Con đường Việt Nam này. Chúng tôi đang cố gắng để hoàn thành nó đầu quý 4 năm nay để kiến nghị đến Chủ tịch nước càng sớm càng tốt, trước khi Quốc hội xem xét kế hoạch phát triển kinh tế xã hội 2010 và sự khủng hoảng sẽ nổ ra trầm trọng.

Tuy nhiên, tôi đang có những linh cảm không lành, không chỉ vì những lời đe dọa sẽ hình sự hóa sự việc mà Sở Thông tin & Truyền thông Tp.HCM đã vô lý xử phạt hành chính công ty OCI, mà còn vì những sự phê phán, chỉ trích gần đây của tôi trên Internet đối với các chính sách vĩ mô trong công tác quản lý nhà nước hiện nay mà tôi thấy là không chú trọng giải quyết tận gốc các nguyên nhân gốc rễ của khủng hoảng, mà chỉ “di dời” chúng đến tương lai nên sẽ làm chúng càng trầm trọng hơn nữa. Do linh cảm như vậy, nên tôi quyết định viết bức thư này cho Chủ tịch nước và gửi kèm phần giới thiệu của Con đường Việt Nam đến Ông trước. Tôi luôn có niềm tin rằng với tư cách là người đứng đầu Nhà nước và là một lãnh đạo cấp cao hàng đầu của Đảng, và với tư cách của một vị lãnh đạo đất nước luôn luôn biết lắng nghe quần chúng để ra những quyết định hợp lòng dân, Chủ tịch nước sẽ thấu hiểu được những nguyện vọng, khát khao chính đáng của chúng tôi – những người cùng viết Con đường Việt Nam – vì sự phát triển của đất nước.

Quyển sách này chắc chắn sẽ không tránh khỏi những thiếu sót và cả những chỉ trích, phản đối (vốn là những điều rất bình thường trong một môi trường dân chủ). Nhưng tôi khẳng định rằng nó được viết ra bằng những nhiệt huyết hết sức có trách nhiệm; với tinh thần khoa học nghiêm túc, xem xét vấn đề một cách khách quan đối với những thành tựu lẫn yếu kém của đất nước kể từ lúc ra đời nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đến nay, và với những mong muốn cháy bỏng vì sự phát triển tốt đẹp của đất nước.

Dù tình hình hiện nay đang rất khó khăn và sắp tới sẽ còn khó nhiều hơn nữa, nhưng tôi vẫn có niềm tin rằng…

conduongvietnam.png

Hình minh họa trong phần I – Phần giới thiệu của cuốn Con Đường Việt Nam (Xem tập tin đính kèm).

Tập tin đính kèm Kích thước
con_duong_viet_nam.pdf 189.69 KB

“…Tôi nghĩ, điều mình cần viết là chia sẻ với mọi người những gì mình biết về một người tù hiện vẫn còn đang bị giam giữ, đó là anh Trần Huỳnh Duy Thức.

Tôi không có nhiều thông tin về người bị cầm tù cho đến khi có dịp tiếp xúc với người thân của anh, và quả thật, những điều được nghe khiến tôi thấy mình hiểu hơn về một người tù không chấp nhận bản án viết sẵn dành cho mình.

Người ta chỉ biết về một Trần Huỳnh Duy Thức khẳng khái không nhận tội trước phiên tòa, để rồi  nhận lãnh mức án khiến khá nhiều người ngỡ ngàng và xót xa – 16 năm tù giam. Nhưng không mấy ai biết được rằng, ngay cả khi ở trong tù, vào dịp lễ 2/9, cũng vẫn câu trả lời: “Tôi nghĩ rằng mình không có tội gì hết” – anh Thức đã từ chối mọi sự thỏa hiệp, để bảo vệ chính kiến của mình.

Người ta chỉ biết về một Trần Huỳnh Duy Thức – một doanh nhân tài giỏi, chứ không có nhiều người biết rằng, việc đầu tiên người tù ấy dặn dò và nhắn nhủ gia đình và người thân mình, là hãy cố gắng chăm lo, tìm việc và giúp đỡ cho những nhân viên, cộng sự cho đến người tài xế sau khi công ty bị tan tác…

Người ta có thể chỉ biết về Trần Huỳnh Duy Thức can đảm trước một phiên tòa, chứ không thể biết rằng người tù ấy vẫn giữ vững niềm tin và tinh thần vào những gì mình đã chọn và đã đi…

Và tôi nghĩ, không phải ai cũng biết được rằng, đằng sau người tù ấy, là một người cha đang ngày đêm nỗ lực tìm kiếm công bằng và tự do cho con trai mình, bởi vì sau khi con bị bắt thì bác mới tìm đọc và hiểu hơn sự lựa chọn của con mình.

Nỗ lực giành công lý từ kiến thức, từ sự dũng cảm đối mặt,  từ tình thương yêu bảo bọc và từ niềm tin vào sự tốt đẹp vào lẽ phải… Đó chính là con đường của Việt Nam, của tất cả những người khao khát đổi mới và tự do thực sự…

Mẹ Nấm

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►”Nhà nước cần công nhận quyền sở hữu đất đai của người dân”

Posted by hoangtran204 trên 22/06/2012

Lời tựa: Hai ông Lê Hiếu Đằng và Hồ Ngọc Nhuận là các nhân vật thuộc Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Mặt trận này (là cánh tay của đảng CS) dùng các lời nói “có cánh”, ngọt như đường phèn để quyến dụ được một số người miền Nam nhẹ dạ đi theo cộng sản. Bây giờ nghe hai ông này lên tiếng nói về đất đai thì chúng ta mới nhận ra là cả hai đều đã từng không đọc kỹ, không hiểu rõ về sự cố ý dùng chữ  lươn lẹo của đảng: đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân. Chắc hồi thập niên 1960s và 1970s, các ông này hiểu lầm: đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân nghĩa là dân chúng có quyền làm chủ đất đai! Bây giờ vì có các vụ cưỡng chế đất đai ở huyện Tiên Lãng, huyện Văn Giang…chắc các ông này đã hiểu ra: đất đai thuộc sở hữu toàn dân nghĩa là đất đai thuộc quyền sở hữu của nhà nước, thuộc quyền của các ông cán bộ cao cấp cở  ủy viên trung ương, ủy viên bộ chính trị.

Nhưng nếu nhà nước mà  công nhận quyền sở hữu đất đai của người dân, thì còn gì là đảng cộng sản và nhà nnước Cộng hòa XHCN VN nữa. Đảng và nhà nước xây dựng chế độ này là dựa trên nguyên tắc: đất đai thuộc sở hữu toàn dân, nghĩa là đất đai thuộc sở hữu nhà nước, do nhà nước quản lý và làm chủ. Họ muốn thu hồi đất của người dân nào cũng được và muốn đem bao nhiêu đất, hải cảng, vịnh, để ban phát cho ai, hay cho nước nào thuê mướn … cũng là quyền của họ, quyền của nhà nước và của đảng.  Bỏ cái quyền này ra thì đảng viên cao cấp còn gì để sống! Họ dùng đất đai để làm ăn, xây cao ốc cho thuê, chia chát cho các cán bộ đảng viên cao cấp (đang nắm các địa vị trọng yếu trong công an, chủ tịch UBND, quân đội, ban tuyên huấn, đảng ủy) để cùng bảo vệ nhau, giữ gìn quyền lực, và duy trì chế độ.

———–

Ông Lê Hiếu Đằng: Sự tồn vong của đất nước là quan trọng

Quỳnh Chi, phong viên RFA

2012-06-13

Trước thềm cuộc chất vấn, luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh, chia sẻ một số vấn đề được quan tâm với Quỳnh Chi.

Ông cho biết Nhà nước cần công nhận quyền sở hữu đất đai của người dân và giải thích như sau:

Công nhận quyền sở hữu đất đai của người dân

 

Ông Lê Hiếu Đằng: Các nước khác đều công nhận về đất đai có 3 quyền sở hữu: sở hữu nhà nước, sở hữu tập thể và sở hữu cá nhân. Sở hữu cá nhân không có ngăn cản gì trong khi vì an ninh quốc phòng, Nhà nước có thể trưng thu. Khi công  nhận quyền sở hữu của người dân thì dân có quyền trên mảnh đất của mình, thuận mua vừa bán; chứ không thể nói “sở hữu Nhà nước” rồi “anh” lại ra quyết định đền bù giải tỏa. Mà Nhà nước lại đứng về phía các đơn vị đầu tư chứ không để dân trực tiếp thương lượng.

Luật đất đai có quy định nếu là những dự án kinh tế là phải để người dân thương lượng trực tiếp. Nếu không có công lao động của người dân thì làm sao đất đai có giá trị sử dụng? Nó sẽ mãi là những bãi hoang thì làm sao Nhà nước lại nói là của Nhà nước? Đó là một kẽ hở lớn để những thành phần tiêu cực trong Đảng và chính quyền tước đoạt đất đai của người dân.

Quỳnh Chi: Nhiều người cho rằng việc áp dụng chế độ công hữu về tư liệu sản xuất nhưng chưa thông qua phúc quyết của người dân là mấu chốt dẫn đến mâu thuẩn về đất đai. Ý kiến của ông ra sao?

Sở hữu cá nhân không có ngăn cản gì trong khi vì an ninh quốc phòng, Nhà nước có thể trưng thu. Khi công nhận quyền sở hữu của người dân thì dân có quyền trên mảnh đất của mình, thuận mua vừa bán; chứ không thể nói “sở hữu Nhà nước” rồi “anh” lại ra quyết định đền bù giải tỏa. Mà Nhà nước lại đứng về phía các đơn vị đầu tư …

Ông Lê Hiếu Đằng

Ông Lê Hiếu Đằng: Lẽ ra phải để cho người dân, chuyên gia và trí thức thảo luận rốt ráo về vấn đề sở hữu đất đai để thay đổi hiến pháp và luật đất đai. Rồi sau đó Đảng mới quyết định và chịu trách nhiệm cho những quyết định của mình trước dân và lịch sử. Việc chưa thảo luận mà quyết định phản ảnh tình trạng mất dân chủ hết sức nghiêm trọng, phản ảnh một nhà nước toàn trị chứ không phải pháp quyền. Lấy ý Đảng để chụp lên ý dân mà trong lịch sử đã nhiều lần chứng minh ý Đảng là sai. Chẳng hạn trước đêm đổi mới là biết bao chuyện xảy ra khiến người dân bức bách, xé rào để làm. Và sau này Nhà nước phải công nhận.

Quỳnh ChiVai trò lãnh đạo của Đảng ĐCSVN được hiểu như thế nào?

 

Luật gia Lê Hiếu Đằng
Luật gia Lê Hiếu Đằng. (danchimviet.info)

Ông Lê Hiếu Đằng: Đảng lãnh đạo là gì? Là phải thấy trước, chứ không phải chạy theo sự kiện một cách bị động. Riêng tôi đề nghị Đảng và Nhà nước phải xem xét lại vấn đề đất đai chứ không nên vì nghị quyết TƯ 5 mà cứ khư khư giữ quan điểm đất đai của toàn dân.

 

Quỳnh Chi: Tại hội nghị lần thứ năm BCH Trung ương Đảng khóa XI diễn ra giữa tháng 5,  BCH Trung ương Đảng CSVN thống nhất về chủ trương thành lập Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị. Ông có cho rằng giải pháp này hiệu quả?

Ông Lê Hiếu Đằng: Nếu chống tham nhũng mà không tam quyền phân lập thì làm sao chống? Tòa án đâu có độc lập mà xét xử? Ai sẽ xét xử Thủ tướng, Tổng bí thư và các nhân vật cấp cao? Còn vấn đề phê bình và tự phê bình thì không hiệu quả nữa. Tôi vẫn hay hỏi là trong bộ ai dám phê bình Thủ tướng hay Chủ tịch nước? Bây giờ phải dựa vào pháp luật, dựa vào dân. Dù “anh” có thay đổi tổ chức phòng chống tham nhũng từ Chính phủ sang Đảng thì nếu anh không thực sự chống tham nhũng thì cũng không thể nào chống tham nhũng.

Nếu chống tham nhũng mà không tam quyền phân lập thì làm sao chống? Tòa án đâu có độc lập mà xét xử? Ai sẽ xét xử Thủ tướng, Tổng bí thư và các nhân vật cấp cao? Còn vấn đề phê bình và tự phê bình thì không hiệu quả nữa. Tôi vẫn hay hỏi là trong bộ ai dám phê bình Thủ tướng hay Chủ tịch nước?

Ông Lê Hiếu Đằng

Nói một đàng làm một nẻo

 

Quỳnh Chi: Trước tình trạng tràn lan người Trung Quốc tại Việt Nam nhất là những vùng nhạy cảm của đất nước, ông có nhận xét thế nào?

Ông Lê Hiếu Đằng: Quản lý Nhà nước tôi thấy buồn cười là người Trung Quốc đến làm bè để nuôi cá rồi sau đó rút đi mà cũng không ai biết. Theo chủ trương hiện nay, người đứng đầu Nhà nước phải chịu trách nhiệm. Nhất là việc Trung Quốc đi vào Việt Nam từ vùng rừng núi cho đến Cà Mau, rồi bây giờ đến Cam Ranh thì nguy cơ độc lập dân tộc bị đe dọa hết sức lớn.

Quản lý Nhà nước tôi thấy buồn cười là người Trung Quốc đến làm bè để nuôi cá rồi sau đó rút đi mà cũng không ai biết. Theo chủ trương hiện nay, người đứng đầu Nhà nước phải chịu trách nhiệm. Nhất là việc Trung Quốc đi vào Việt Nam từ vùng rừng núi cho đến Cà Mau, rồi bây giờ đến Cam Ranh thì nguy cơ độc lập dân tộc bị đe dọa hết sức lớn

Ông Lê Hiếu Đằng

Dân rất lo nhưng các vị lãnh đạo có lo không? Bởi trong lực lượng Trung Quốc vào Việt Nam có bao nhiêu là dân sự? bao nhiêu quân sự? tình báo? Những việc này phải kiểm điểm một cách  nghiêm túc, nhất là bộ Quốc phòng, bộ Công an.Trong khi dân biểu tình yêu nước thì lại đàn áp còn những việc đó thì không để ý.

Quỳnh Chi: Trong những vấn đề mà đất nước đang đối mặt thì vấn đề nào theo ông là quan trọng nhất?

Ông Lê Hiếu Đằng: Tôi cho là vấn đề đất đai là quan trọng nhất vì nó liên quan đến vấn đề thiết thân của người dân. Nông dân là một lực lượng có công với đất nước. Những gia đình có công với cách mạng, gia đình thương binh liệt sĩ đều là những gia đình nông dân. Bộ đội hy sinh cũng là nông dân, rồi hy sinh, rồi bây giờ những gia đình ấy lại bị cướp đất như ở Văn Giang, Nam Định. Nếu “đụng” đến lực lượng này thì sẽ có nguy cơ bùng nổ những việc phức tạp.

Tôi nói thật là khi chúng tôi tham gia phong trào sinh viên học sinh thì ngoài vấn đề chống xâm lược thì chúng tôi còn mơ ước sau hòa bình, sẽ có một chế độ tốt đẹp hơn. Nhưng bây giờ thì có nhiều cái còn xấu hơn cái cũ. Nhưng mà lương tâm của một người công dân, một người trí thức là tôi không thể chịu đựng nổi…

Ông Lê Hiếu Đằng

Quỳnh Chi: Xin hỏi ông câu cuối là những chia sẻ này của ông có được nhiều người trong Đảng CSVN đồng tình?

Ông Lê Hiếu Đằng: Vấn đề chính là vấn đề tồn vong của đất nước, đặt lợi ích của dân tộc lên trên. Mình có thể hy sinh hay gặp rắc rối. Nhiều người cũng khuyên tôi nhưng tôi nói vấn đề là sự tồn vong của đất nước; không thể để cho những người không có trách nhiệm hoặc vì lợi ích phe nhóm mà làm đất nước đi đến chỗ xấu. Như thế sẽ làm mất đi ý nghĩa của sự hy sinh xương máu đồng bào hai miền.

Tôi nói thật là khi chúng tôi tham gia phong trào sinh viên học sinh thì ngoài vấn đề chống xâm lược thì chúng tôi còn mơ ước sau hòa bình, sẽ có một chế độ tốt đẹp hơn. Nhưng bây giờ thì có nhiều cái còn xấu hơn cái cũ. Nhưng mà lương tâm của một người công dân, một người trí thức là tôi không thể chịu đựng nổi.

Quỳnh Chi: Xin cám ơn ông.

———————————————


VỀ BÀI PHỎNG VẤN ÔNG LÊ HIẾU ĐẰNG CỦA PHÓNG VIÊN QUỲNH CHI ĐÀI RFA NGÀY 13/6/2012

Hồ ngọc Nhuận


Nhà báo – Nhân sĩ   HỒ NGỌC NHUẬN
Ủy viên Ủy Ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt NamPhó Chủ tịch Ủy Ban Mặt Trận Tổ quốc Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh

 

Tôi hoàn toàn tán đồng  những phát biểu của ông Lê Hiếu Đằng trong bài phỏng vấn nầy. Như về việc công nhận quyền sở hữu đất đai của người dân.

Không  công nhận tức là phủ nhận công lao của người dân, đặc  biệt của nông dân, đời đời đổ xương máu để xây dựng và bảo vệ từng tấc đất  và cả đất nước nầy.

Không công nhận quyến sở hữu đất đai của ngưới dân tức là tự tay phá đổ cái gọi là “liên minh công nông” nền tảng của chính mình, thẳng thừng hất cẳng  những  người có công lao cống hiến nhiều nhất cho đất nước, phản lại lời hứa khi kêu gọi kháng chiến giành đôc lập.

Có độc lập là có tự do, có độc lập là người cày có ruộng, người ta từng nói như thế. Nhưng tự do lâu nay chỉ là một chiều, còn người cày thì “mất ruộng” , không  có quyền sở hữu ruộng đất  do ông cha mình cày sâu cuốc bẫm để lại và chính mình vun xới, phải để cho nhà nước quản lý, tức “úp bộ” tất cả…Ai mà không biết cái gọi  là “nhà nước quản lý” là  như thế nào ở cái đất nước nầy, tức là làm chủ tất. Mà là một thứ làm chủ độc quyền, độc đoán, với một bộ máy quan liêu và tham nhũng  nhầt.

Bởi ở đây là một đất nước có “chế độ là một”. Tất cả các  tổ chức định chế chánh trị , kinh tế , xã hội, văn hóa, an ninh, quốc phòng, chánh phủ, quốc hội, tòa án, công an … chung quy chỉ là một. Trong tay một đảng duy nhất mà ngất ngưỡng trên chót vót là một Bộ chánh trị với một ông Tổng bí thư do chính các ông bà  đảng viên tự bợ lên, hết đời nầy sang đời khác.

Với một chế độ “là một” như vậy thì bao nhiêu của cải , lợi quyền… cũng phải  “thuộc về tay  mình” mà thôi.

Đến mấy cái hội làng, hội đình, hội miễu, hôi chơi chim chơi cá… cũng  phải lọt vô tay họ nắm chóp hết, nói chi đến hội nông dân hay công đoàn.

Nhiều đảng viên từ lâu đã từng nửa úp nửa mở tự thán, hoặc tự hào, rằng đây chính là “đảng chủ” chớ không hề là dân chủ. Chớ dân chủ cái kiểu gì mà dân không hề biết đến đại biểu quốc hội, cả khi bị giựt mất khúc ruột của mình là ruộng đất, đại biều quốc hội không hề biết đến dân , chỉ  cần biết đảng .

Như về việc phòng chống tham nhũng. Từ mấy chục năm qua, hết Ban Chỉ Đạo nầy đến BCĐ khác, từ trực thuộc Chánh phủ sang thuộc Bộ chánh trị… cũng chỉ là “đánh bùn sang ao”.

Ai chống tham nhũng thật khi tham nhũng nó lù lù trong nhà mình, sau lưng mình,bên cạnh mình, trên đầu mình ? Chống thật là chuốc họa vào thân ngay. Có hai phóng viên, chỉ làm nghề chính đáng là chạy tin đưa tin về chống tham nhũng thôi, trên hai tờ báo của hai đoàn thể rường cột của chế độ, và được khen, được thưởng. Vậy mà cũng bị nhốt. Tất nhiên là với một lý do “cả vú lấp miệng em”, không thuyết phục được ai hết., cả người ở trong đảng…

Ở Sài Gòn , ngay  từ sau năm 1975, có người không phải hạng đảng viên xoàng đã nói  : “ Chống tham nhũng rồi lấy ai bảo vệ mình”. Một cán bộ thuế quan khi bị dồn ép quá tại một phiên tòa  đã phải than : “Tôi mà không  “ăn” thì phải chịu bị loại”.

Nhưng ở ngành nào mà không vậy ? Cả ở những ngành không có gì để ăn, cũng kiếm đủ cách.  Một cán bộ trung cao từng tiết lộ một thông tin của một cán bộ cấp cao cho báo chí : “ Chức ủy viên trung ương Đảng cũng phải mua với giá 100.000 đô la Mỹ”. Và ông cán bộ cấp cao nầy không phủ nhận.

Có chức nào ở đây , từ thấp đến cao,   mà không phải mua ? Không chỉ  mua bán chức , mà còn  đủ các thứ khác. Như  các loại dự án, các loại giấy phép hay văn bằng…Nhưng mua bán chức là bắt đầu của bắt đầu, để mua bán các thứ khác.

Tham nhũng đã trở thành quy luật nội tại cơ bản của cả  một guồng máy…Cũng như chế độ phong bì là một thứ văn hóa thời thượng.Trung ương đi  công cán ở tỉnh về là có cả cặp phong bì… Địa phương đi công tác Hà Nội  cũng phải thủ cả cặp phong bì…Một đại biểu quốc hội, đã được cho nghỉ, từng tuyên bố : “ Về  địa phương, ai  mời họp mà không có phong bì là không đi”…

Một đại biểu QH khác, không phải thuộc loại 2 mà thuộc loại cao hơn, đã phải than : “ Tham nhũng tới mức nầy thì cả bom nguyên tử cũng có thể tuồn vô nước được”… Ở các cửa khẩu biên giới, dân buôn lậu , để tuồn đủ thứ đồ lậu từ nước ngoài vào, nhất là từ Trung Quốc, đã áp dụng  một từ rất “đắt”, đó là “làm luật”.

Ở các nước dân chủ người ta có chế độ “nhà nước pháp quyền”. Ở  đây, người ta cũng vỗ ngực tự xưng là  một “nhà nước pháp quyền” , chánh hẩu là một “nhà nước làm luật” , từ trên xuống dưới, với nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Như về đại nạn dân TQ tràn lan  khắp nước  thì thật đáng sợ… Nhất là ở những vùng có khai thác các loại khoáng sản. Công nhân TQ, doanh nhân TQ   đi đâu cũng đụng.Họ còn lấy vợ  đẻ con  đầy đống. Lên máy bay, vô quán ăn, xuống biển, lên núi đâu đâu cũng nhơn nhơn  cặp kè nhơ nhởn lắm… Gần đây thì tràn xuống  các vựa  cây trái,vựa cá, vựa tôm… ở miền Nam, miền Tây.Để vét cạn, phá hoại cho bẳng hết các tài nguyên ở đây. Như một  thứ giặc với nhiều binh chũng mà nhà cầm quyền không thấy, không hay, khi đến cũng như khi đi,  thì nói  thế nào nếu không là có người  chủ trương  mở cửa cho họ vô…

Về câu hỏi chót, phóng viên hỏi ông Lê Hiếu Đằng “có được nhiều người trong Đảng CSVN đồng tình” hay không ? Và ông  Đằng đã trả lời : “Vấn đề chính là vấn đề tồn vong của đất nước, đặt lợi ích của dân tộc lên trên. Mình có thể hy sinh hay gặp rắc rối. Nhiều người cũng khuyên tôi nhưng tôi nói vấn đề là sự tồn vong của đất nước…” 

“Nhiều người cũng khuyên”, có nghĩa là nhiều người cũng thấy, cũng nghĩ như ông Lê Hiếu Đằng, nhưng còn vì một lý do nào đó mà chưa lên tiếng.Có thể là còn sợ, mà sợ nhất là sợ bị mất đi một tiếng nói can đảm của dân …Nhưng tức nước vỡ bờ, Nhân dân Việt Nam đã có truyền thống yêu nước, lâu đời chống giặc ngoại xâm và đủ thứ giặc khác. Mà không tiếc xương máu.

Ở trong Đảng, trước ông Đằng, dù bị trù dập, người ta đã từng thấy có hơn một người không chịu ngồi im, không chịu đồng lõa.Cùng  với ông Đằng cũng  đã có nhiều người lên tiếng, và cả hành động, cách nầy cách khác. 

Và sau ông Đằng, chắc chắn không chỉ có một làn sóng , mà nhiều làn song, tùy theo thái độ và hành động của những người  có trách nhiệmTrước khi là người CS họ là người VN. Họ phải thương  nước VN, thương dân VN. Nếu họ lập đảng, vô đảng  thật sự vì dân vì nước, thì họ phải đặt quyền lợi của dân của nước lên trên lợi ích cá nhân, phe nhóm.Trước  hết và ít nhất là có tiếng nói vì sự tồn vong của đất nước, dân tộc./. 

Hồ ngọc Nhuận  – 6/2012

Ủy viên Ủy Ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam

Phó Chủ tịch Ủy Ban Mặt Trận Tổ quốc Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh


nguon  http://dttl-nguoilotgach.blogspot.com/2012/06/ve-bai-phong-van-ong-le-hieu-ang.html

 

 


Posted in Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân | Leave a Comment »

►100 Hướng đạo sinh ký kiến nghị yêu cầu Nhà nước công nhận phương pháp Hướng đạo

Posted by hoangtran204 trên 21/06/2012

Cựu Hướng đạo sinh yêu cầu Nhà nước công nhận phương pháp Hướng đạo

Gia Minh, RFA

Hơn 100 cựu hướng đạo sinh tại Việt Nam, có người tham gia Hướng Đạo từ trước năm 1945 cho đến sau này, vừa ký tên vào một kiến nghị gửi cho các cấp lãnh đạo Quốc hội, Chính Phủ và Đàng Cộng Sản Việt Nam yêu cầu chính thức công nhận phương pháp giáo dục thanh thiếu niên theo qui trình 1946 của Hội Hướng Đạo Việt Nam.

Motthoangwehuong photo in Wikipedia

 

HĐS đạo Darlac họp bạn tại Thủ Đức năm 1974Nhân dịp này Gia Minh hỏi chuyện ông Đặng Văn Việt, hiện là trưởng Ban chấp hành lâm thời Hội Hướng Đạo Việt Nam. Trước hết ông cho biết về việc gửi kiến nghị cho các cấp lãnh đạo trong nước.

Ông Đặng Văn Việt: Sau năm 1945 do Hội Hướng Đạo gặp trường hợp chiến tranh nên ngoài Bắc ngừng hoạt động. Nay sau năm 75, hòa bình lập lại Hướng đạo ở trong Nam vẫn tiếp tục được hoạt động nhưng không chính thức công khai – tức nửa công khai, nửa không chính thức. Chính quyền trong Nam không cản trở. Riêng ngoài Bắc từ Huế, Quảng Bình trở ra thì không có hoạt động Hướng Đạo.

Do đó anh em Hướng Đạo cũ có đề nghị với tôi làm một công văn kiến nghị lên chủ tịch nước, thủ tướng và các cơ quan lãnh đạo cấp cao của Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cho phép các cháu được chơi vui Hướng Đạo lại như xưa theo qui định đã có. Theo nguyện vọng của nhiều gia đình ở ngoài Bắc này nên cá nhân tôi cùng nhiều anh em ký vào văn bản kiến nghị như vậy.

Gia Minh: Thưa ông vì sao không có công văn cấm hoạt động, mà sinh hoạt lại không được, và các Hướng đạo sinh lại không có ý kiến về vấn đề đó?

Ông Đặng Văn Việt: Chắc anh cũng hiểu tình trạng ở Việt Nam như thế này: hiện có tổ chức Đoàn Thanh niên Cộng sản thay mặt cho Đảng và Nhà nước quản lý thanh niên, nên hoạt động Hướng Đạo không được ủng hộ lắm.

Mặc dù hiện nay chưa có văn bản nào cấm Hướng Đạo hoạt động; nhưng một số ý kiến trong tổ chức của Đảng phát biểu không đồng tình cho Hướng Đạo hoạt động.

Về mặt chính quyền chưa có văn bản nào cấm Hướng Đạo hoạt động, nên các anh em Hướng Đạo trong Nam từ Huế trở vào vẫn có hoạt động không chính thức, hoạt động lẻ tẻ và không được phát triển một cách mạnh mẽ, tự nhiên. Dẫu thế không bị chính quyền địa phương cản trở.

Nhưng ngoài Bắc, căn cứ vào ý thức là tổ chức Đảng không ủng hộ lắm, nên nhiều anh em ngoài này ngại không hoạt động và muốn Nhà Nước có công bố cho phép Hướng Đạo hoạt động lại như trước đây để phong trào hướng đạo được tiếp tục phát triển.

Gia Minh: Ông được biết lý do mà những người trong tổ chức Đảng không muốn cho Hướng đạo hoạt động là lý do gì?

Ông Đặng Văn Việt: Không có lý do gì cả. Lý do dễ hiểu là tư tưởng đơn nguyên ở Việt Nam còn mạnh lắm. Tức là cái gì cũng ‘ưng’ độc quyền hết: độc quyền lãnh đạo về thanh niên, độc quyền lãnh đạo về phụ nữ, độc quyền lãnh đạo về nông dân, độc quyền lãnh đạo về công đoàn…

Tư tưởng độc quyền đó bao trùm nhiều vấn đề nhưng dần dần như độc quyền về ngoại thương trước đây bây giờ đã bỏ rồi – cá nhân được làm ngoại thương rồi, độc quyền về y tế cũng thôi rồi… Nhưng đến nay tư tưởng độc quyền ảnh hưởng đến Hướng Đạo đến nay vẫn chưa được thanh thoát.

Vì lý do đó tôi mới đặt vấn đề để cho ‘danh chính ngôn thuận’, Nhà Nước phải có thái độ ủng hộ cho các cháu được chơi vui Hướng Đạo lại như hồi xưa.

Mỗi nước có mỗi cảnh khác nhau; thế nhưng Hướng Đạo ở nước ngoài không có vấn đề gì cả, tại Việt Nam, hoạt động Hướng Đạo lại có hiện tượng như vậy.

Gia Minh: Là người từng sinh hoạt Hướng Đạo từ rất trẻ cho đến bây giờ, xin ông cho biết hoạt động Hướng Đạo mang lại cho ông và những đồng đội những lợi ích thế nào trong cuộc sống?

Ông Đặng Văn Việt: Theo tôi, Hướng Đạo là một tổ chức thuộc xã hội cũ, nhưng nó có tác dụng giáo dục tinh thần yêu nước, và tinh thần độc lập trong các sinh hoạt từ ý thức tháo vát, chịu khó và sẵn sàng giúp đỡ mọi người…

Đó là một phương pháp giáo dục cho thanh thiếu niên rất tốt và rất bổ ích. Cho nên sinh hoạt Hướng Đạo trong thời kỳ Pháp đã để lại những Hướng đạo sinh mà trong kháng chiến gần như hầu hết đều tham gia vào cuộc kháng chiến. Họ đóng góp rất nhiều trong công cuộc đấu tranh giành độc lập cho đất nước. Tôi nghĩ Hướng Đạo không có tác hại gì cho dân tộc cả, thì không có lý do gì mà cấm Hướng Đạo cả.

Gia Minh: Những cái lợi cụ thể mà bản thân ông và đồng đội có được qua sinh hoạt Hướng Đạo ra sao?

Ông Đặng Văn Việt
: Tôi là một Hướng Đạo sinh. Trước đây, Hướng Đạo luôn sẵn sàng cứu người hoặc phục vụ tổ quốc, thì suốt đời tôi, tôi luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người và phục vụ tổ quốc.

Hướng Đạo không bao giờ làm sai lời, Hướng Đạo giữ đúng lời hứa và làm đúng giờ. Trước nhất là tôn trọng lời hứa. Hướng Đạo không lấy của ai, không lấy của công làm tư. Hướng Đạo không nói láo, không tham nhũng, không nịnh hót, nịnh bợ ai để cầu mong lợi ích riêng cả.

Người Hướng đạo sinh qua sinh hoạt sống giữa thiên nhiên trở thành con người rất tháo vát. Như bản thân tôi từ một sinh viên y khoa, sống trong một gia đình quan chức, tức thuộc loại không quen sống ở rừng núi, nông thôn; thế nhưng khi đi vào kháng chiến thì tôi thích ứng với mọi người, với mọi hoàn cảnh rất nhanh chóng.

Ví dụ: tôi không được học ‘quân sự’ bao giờ, nhưng khi ra chiến trận tôi được giao nhiệm vụ chỉ huy, tự nhiên tôi thành người chỉ huy đánh trên trăm trận, trên trăm thắng. Không hiểu vì Hướng Đạo giúp cho tôi những điều kiện như vậy hay không; nhưng đời sống Hướng Đạo gần giống như đời sống tự nhiên, khi mình sống vào giữa rừng núi, giữa hoang vu, mình thích ứng với hoàn cảnh ấy chứ không ngỡ ngàng như những thanh niên thành thị khác.

Gia Minh: Sau khi gửi kiến nghị đi thì những người ký tên kỳ vọng được đáp ứng ra sao không?HĐVN hải ngoại họp

Ông Đặng Văn Việt: Tôi chẳng có lo lắng gì ngoài việc mong các nhà lãnh đạo cấp trên thông cảm với những mong muốn của các gia đình Việt Nam hiện nay.

Đó là muốn con cái được giáo dục theo phương pháp Hướng Đạo để trở thành những công dân tốt cho đất nước. Tôi chỉ có mong muốn như thế, mà nếu như mong muốn đó có những cản trở gì đối với tôi, tôi không có lo ngại gì cho bản thân.

Gia Minh: Còn cho phong trào thì thế nào?

Ông Đặng Văn Việt: Mong đợi Nhà Nước có một văn bản chính thức cho phong trào Hướng Đạo được hoạt động lại như hồi trước 45, bên cạnh Đoàn Thanh Niên Việt Nam hiện nay.

Gia Minh: Chân thành cám ơn ông trưởng ban chấp hành lâm thời Hội Hướng Đạo Việt Nam.

Nguồn RFA

danluan.org

——————-

Độc quyền giáo dục bao nhiêu năm qua nên mới có được thành quả ngày nay là như vầy (Giáo dục dưới sự chỉ đạo của đảng là…tuyệt vời- “Xây dựng đội ngũ cán bộ vừa hồng vừa chuyên”)

Độc quyền về kinh tế Tăng trưởng bằng tài nguyên khoáng sản và đẩy giá bất động sản lên cao: là sai lầm

Độc quyền lãnh đạo nên phải dâng biển Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc ( Công hàm  Phạm Văn Đồng ký 1958)

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Giáo dục dưới sự chỉ đạo của đảng là…tuyệt vời- “Xây dựng đội ngũ cán bộ vừa hồng vừa chuyên”

Posted by hoangtran204 trên 21/06/2012

Nền giáo dục mà đảng chỉ đạo là nhằm đào tạo con người mới XHCN mới. Con người mới XHCN là những con người “hồng hơn chuyên”.

Sau 58 năm chỉ đạo giáo dục (kể từ 1954), đảng đã và đang thành công trong kế hoạch đào tạo con người mới XHCN mới. Những con người mới này sẽ trở thành đảng viên, lãnh đạo đất nước. ( đọc thêm) (và ở đây)

——————-

Vụ clip quay cóp tại Bắc Giang, Bộ trưởng GD&ĐT Phạm Vũ Luận:

“Cứ để dư luận người ta nói!” (?)

NNVN   -Thứ Sáu, 08/06/2012

Chiều ngày 7-6, sau khi trao đổi với báo chí, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận đã có nội dung trả lời gửi các báo với những quan điểm – mà theo Pháp Luật TP.HCM – khó có thể đồng tình.

>> ”Hai không” đi đâu?
>> Sốc với clip tiêu cực thi ở Bắc Giang

Bộ đang chờ báo cáo

Bên hành lang QH, Bộ trưởng Bộ GD&ĐT Phạm Vũ Luận đã tỏ ra thờ ơ khi được các nhà báo hỏi về tiêu cực thi cử tại Bắc Giang. Ông cho rằng dư luận đã vội vàng khi công bố thông tin.

Ông Phạm Vũ Luận cho biết việc xử lý do địa phương làm, Bộ đang chờ báo cáo, khi nào có kết luận Bộ sẽ có ý kiến với tỉnh.

Dư luận đang rất nóng và báo chí muốn biết Bộ sẽ có một thông điệp cụ thể để công luận khỏi băn khoăn. Tuy nhiên, khi được hỏi, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận hỏi lại PV rằng: “Thông điệp rõ ràng để làm gì?”. Theo ông, tốt nhất là dư luận đừng vội đưa lên khi chưa có kết luận. “Báo chí chỉ cần nói là đang chờ kết luận của địa phương”.

Các PV cho biết không thể ngăn được dư luận vì clip rất rõ ràng, Hội đồng thi Trường THPT Đồi Ngô cũng đã xác nhận là clip quay tại đó. Bộ trưởng Luận cho biết: “Cứ để dư luận người ta nói!”.


Vụ tiêu cực thi cử ở Bắc Giang khiến dư luận quan tâm những ngày gần đây. Trong ảnh: Lời giải photo được gửi từ bên ngoài vào cho thí sinh chép. Ảnh cắt từ clip.

Trước khi các clip này được công bố, báo cáo của Bộ GD&ĐT cho rằng mọi việc đều tốt đẹp nhưng nay lại có clip như thế, Bộ trưởng cho biết sẽ điều chỉnh lại báo cáo này.

Khi được hỏi giáo viên Đỗ Việt Khoa, người đưa ra công luận clip đầu tiên, cho biết còn có 11 clip khác nữa về gian lận thi cử, Bộ trưởng có quan tâm không, Bộ Trưởng Phạm Vũ Luận trả lời không quan tâm. Theo ông, khi nào họ công bố hãy tính, chứ ông không đi hỏi. Ông cho biết nếu báo chí có clip đó, muốn gửi cho Bộ trưởng thì gửi cho thư ký của ông.

Công bố clip là gây khó cho công tác quản lý?

Tuy nhiên, sau cuộc trao đổi bên hành lang Quốc hội nói trên, tối qua tòa soạn nhận được thông cáo báo chí của Bộ GD&ĐT do Chánh Văn phòng Bộ GD&ĐT Phạm Mạnh Hùng ký. Kèm theo đó là một số nội dung trả lời của Bộ trưởng Bộ GD&ĐT Phạm Vũ Luận về sự cố Bắc Giang. Nội dung như sau:

“Vi phạm ở Hội đồng thi tốt nghiệp Trường THPT Dân lập Đồi Ngô, tỉnh Bắc Giang là nghiêm trọng. Bộ GD&ĐT đã phối hợp với UBND tỉnh Bắc Giang chỉ đạo Sở GD&ĐT tỉnh Bắc Giang và các cơ quan chức năng khẩn trương xác minh để sớm có kết luận và xử lý nghiêm và công khai trên công luận.

Về việc cháu học sinh quay video clip, tôi nghĩ: Việc này chủ yếu là việc của người lớn. Các cháu học sinh còn nhỏ tuổi, nghĩ chưa tới, nên dễ bị lôi kéo làm việc sai.

Nếu theo quy chế về thi tốt nghiệp THPT thì việc các cháu làm như vậy là vi phạm quy chế. Nhưng việc xử lý các cháu như thế nào cần phải cân nhắc theo hướng: Giúp các cháu nhận ra sai phạm, làm bài học và nhằm mục đích giúp các cháu trở thành người tốt.

Việc phát tán trên mạng nhiều video clip như vậy làm cho công tác quản lý của các cơ quan chức năng gặp khó khăn (!), đồng thời ảnh hưởng không tốt tới nhận thức và suy nghĩ của người xem, nhất là các cháu học sinh còn nhỏ tuổi.

Do vậy theo tôi, chúng ta không nên hướng sự quan tâm thái quá đến các video clip như thế này”.

Theo chúng tôi, ngay cả những câu trả lời có chuẩn bị này của Bộ trưởng cũng khó có thể tán đồng. Không thể cho rằng thí sinh quay clip, những học sinh sắp tốt nghiệp trung học, 18 tuổi, đã hình thành và định hướng nhân cách, đã đủ tuổi công dân, làm việc này chỉ vì bị lôi kéo. Nói như thế là phủ nhận nhận thức chống tiêu cực, phủ nhận nghĩa vụ và trách nhiệm công dân của các em, là gián tiếp phủ nhận thành quả giáo dục.

Bộ trưởng chỉ chú ý việc xử lý nhằm giúp các em nhận ra sai phạm mà quên rằng dù có thể vi phạm chừng mực nào đó nội quy phòng thi nhưng việc đưa được sự tiêu cực, dối trá, bệnh thành tích trong thi cử ra dư luận là một cái công lớn, cần được tuyên dương. Nếu so tương quan thì công ấy lớn gấp nhiều lần vi phạm nội quy của các em và nó cần được đánh giá một cách công bằng. Nó giúp Bộ có chứng cứ, căn cứ để chấn chỉnh chứ không hề gây khó cho công tác quản lý như Bộ trưởng nói.

Không có những clip đó, dư luận sẽ bị ru ngủ bởi tỉ lệ tốt nghiệp mà không biết thực chất điều gì xảy ra.

Phó Thủ tướng NGUYỄN THIỆN NHÂN:
Tôi sẽ làm việc ngay với Bộ GD&ĐT

Tôi vừa đi nước ngoài về, chỉ mới nắm thông tin qua bản tin thời sự. Tôi rất giật mình! Ngay chiều nay tôi sẽ làm việc với Bộ Giáo dục. Cụ thể thế nào sau cuộc làm việc mới rõ được.

(PV: Nhưng Bộ trưởng Luận lại nói không quan tâm)

Hiện tôi chưa biết thông tin chính thức, phải biết thế nào thì mới nói rõ được. Nhưng nguyên tắc trách nhiệm thì ở địa bàn nào thì hội đồng thi ở tỉnh đó sẽ phải làm rõ. Vì đây là danh dự ngành giáo dục.

GS TRẦN HỒNG QUÂN, nguyên Bộ trưởng Bộ GD&ĐT:
Cần bảo vệ, tuyên dương các em đã chống tiêu cực

Về việc phản ánh tiêu cực của các em thí sinh ở Bắc Giang, theo tôi, ở đây có hai mặt. Một mặt, các em có thể vi phạm quy chế thi khi đem máy quay vào phòng thi nhưng mặt khác, các em quay clip để phản ứng với tiêu cực thì ở đó là mặt được.

Chúng ta cần phải chứng minh rằng dụng cụ quay clip ngoài chức năng ghi hình có thể lưu trữ tài liệu, mở ra xem lại như một dạng phao điện tử hay không, tức là có phục vụ mục đích tiêu cực của các em không. Còn nếu các em chỉ vi phạm quy chế thi vì đem dụng cụ vào để phản ánh tiêu cực thì vi phạm đó cũng không phải là quá lớn để xử lý. Tôi cho rằng việc các em chống tiêu cực thì phải ghi nhận, phải bảo vệ các em này, nếu không chẳng còn ai dám phản ánh chống tiêu cực.

Cũng không có lý do gì để không công nhận kết quả thi của các em, nếu chứng minh hiện tượng ném phao thi mà diễn ra phổ biến thì có thể xử lý cả phòng thi, còn người chống tiêu cực là chuyện khác. Chúng ta không thể xử lý một người chống tiêu cực, chống sai phạm, làm trong sạch hóa thi cử. Cũng không nên hành xử theo kiểu hành hạ các em. Tôi nghĩ nên tuyên dương hành động dũng cảm chống tiêu cực của các em.

 

Theo Phapluattp

 

Nếu công bố tiếp clip phao thi, tôi không có đất sống’

12-6-2012

Báo vnexpress.net

Là người trực tiếp hướng dẫn học sinh quay clip ném “phao” ở THPT Đồi Ngô, thầy giáo Đỗ Việt Khoa khẳng định, gian lận ở Bắc Giang khá phổ biến. Nhưng nếu tiếp tục công bố clip ở các hội đồng khác, ông sẽ “không có đất sống”.
> Ném phao vẫn được kết luận ‘tổ chức thi nghiêm túc’/ Giáo viên thu ‘phao’ sau giờ thi Toán ở Bắc Giang

Trong kỳ thi tốt nghiệp THPT vừa qua, tại sao ông lại chọn Bắc Giang làm nơi tổ chức quay clip tiêu cực thi để lấy chứng cứ?

– Hai năm nay, các thầy cô ở miền Bắc gọi điện cho tôi nói rằng: “Thầy Khoa ơi, chúng tôi tiếc cho công sức của thầy quá, ‘Hai không’ hỏng hết rồi”. Họ kể, chưa có giải bài tập thể nhưng giám thị để cho các em chép thoải mái. Năm ngoái, tôi lên một tỉnh miền núi phía Bắc và chứng kiến hội đồng thi có 7 phòng, 14 giám thị đều bỏ vị trí ra ngoài hết. Cháu tôi nói phao được mang vào thoải mái nhưng không có đáp án từ ngoài ném vào và tôi nghĩ mức độ đó bình thường.

Còn các thầy cô ở Bắc Giang gọi điện cho biết, tình trạng thi rất hỗn loạn, trường giải bài tập thể các môn Toán, Lý, Hóa, Anh, Sinh học, sau đó photo rồi ném bài vào phòng… Tôi hỏi sao các thầy cô không chấn chỉnh thì họ bảo: “Chúng em sợ lắm, chẳng làm được như thầy đâu”. Khi ấy tôi nói là năm tới sẽ nghĩ cách nhờ các thầy cô thu thập chứng cứ gian lận.

Đợt thi vừa qua, tôi chọn 3 huyện khác nhau ở Bắc Giang và nhờ hoặc thầy cô quay cho tôi, hoặc tìm các em học sinh dũng cảm nhất quay. Tôi bày cho họ cách dùng bút quay, ai không có tôi cho mượn. Ở trường Đồi Ngô, thầy Ngọc tìm được 3 học sinh nhưng chỉ có 2 máy quay nên chỉ làm được ở 2 phòng khác nhau. Một người đứng ở cổng trường quay lại diễn biến khu vực thi.

Thầy giáo Đỗ Việt Khoa, người dũng cảm tố cáo tiêu cực thi năm 2006 ở Hà Tây và sau đó được Bộ GD&ĐT mời đi dự lễ phát động phong trào “Hai không”. Ảnh: Tiến Dũng.

– Vậy mục đích của việc tổ chức quay clip gian lận phòng thi của ông là gì?

– Việc này chẳng mang lại cho tôi lợi nhuận hay lợi ích gì mà chỉ để cho ngành giáo dục thấy rõ tình hình, chấn chỉnh ‘Hai không’ cho chúng tôi đỡ xấu hổ. Và các clip cho thấy gian lận ở Bắc Giang khá đại trà, riêng trường Đồi Ngô là trọn vẹn nhất. Lãnh đạo hội đồng chuyển đề cho những người không có chức năng giải, xong photo thu nhỏ đưa vào phòng. Riêng 3 môn Văn, Sử, Địa, họ để cho thí sinh quay cóp và không ngăn cản.

Tôi muốn làm thêm ở một số huyện nữa nhưng không có tiền để mua máy quay. Nếu tôi có 100 triệu đồng mua máy quay, có lẽ sẽ có hình ảnh ném phao ở cả tỉnh Bắc Giang. Còn clip của huyện Việt Yên và Lục Ngạn xin giữ bí mật vì clip ở một hội đồng thi Đồi Ngô khi công bố đã ảnh hưởng cả trăm người. Nếu công bố ở các hội đồng khác, tôi lại nhiều kẻ thù quá, không có đất sống.

Khi sử dụng học sinh để quay clip, ông đã tính toán thế nào về khả năng các em có thể bị kỷ luật vì vi phạm quy chế?

Việc liên lạc với thí sinh là của các thầy cô giáo sở tại. Đừng gọi học sinh là vật thí nghiệm, đó là sự hy sinh mất mát. Người Việt mình dở lắm, hay thờ ơ với đấu tranh, rất ghét người nào hay đi tố cáo, mặc dù họ đấu tranh cho đất nước tốt đẹp lên. Các em học sinh đáng được khen ngợi vì dám làm. Từ trước đến nay tôi không khuyến khích ai chống tiêu cực cả, chỉ dám nhờ các thầy cô địa phương và cảnh báo trước với họ là hậu quả nặng lắm, thầy cô nào sắp bỏ việc, sắp giã từ ngành thì hãy làm.

Còn quy chế của Bộ rất kỳ quái. Trong trường hợp này, máy quay là một cái bút, phục vụ cho việc viết, không thể phục vụ cho quay cóp bài được. Do đó, cái bút cũng giống như cái thắt lưng thôi, chỉ khác là nó giúp xã hội nhìn được diễn biến của sự việc, hoàn toàn không giúp em học sinh đó được gì. Quy chế do con người tạo ra để phục vụ kỳ thi nghiêm túc. Khi quy chế mà cản trở, chống lại việc tố cáo hành vi gian lận thì đó thì phải thay đổi ngay.

Nếu năm nay học sinh quay clip bị xử lý thì xin Bộ chấm dứt ‘Hai không’ ngay bởi sẽ không còn ai dám tố cáo đâu. Bộ có ngần ấy thanh tra, ngần ấy người mà những năm đi làm ‘Hai không” chẳng quay được clip nào, chẳng phát hiện được tiêu cực gì. Trong khi một học sinh bé con con lại quay được.

Sau khi tố cáo hàng loạt sai phạm của lãnh đạo THPT Vân Tảo, thầy giáo Khoa bị trù dập nhiều năm và phải chuyển sang trường khác dạy. Ảnh: Tiến Dũng.

– Là người ủng hộ phong trào “Nói không với tiêu cực và bệnh thành tích”, ông đánh giá thế nào về tỷ lệ tốt nghiệp tăng dần đều theo từng năm?

– Năm đầu tiên của ‘Hai không’, tỷ lệ đỗ tốt nghiệp giảm mạnh, trường Vân Tảo của tôi trước đây đỗ 99% nhưng năm 2007 tụt xuống còn 29%. Phụ huynh và học sinh đi qua nhà tôi là réo lên chửi: “Khoa điếc!”. Sau những năm phản ánh tương đối sát thực tế thì 3 năm trở lại đây tỷ lệ tốt nghiệp càng ngày càng khác xa và clip quay ở Bắc Giang đã lý giải vì sao.

Ví dụ, như Tuyên Quang, năm 2007 đỗ được 14,5% nhưng giờ đỗ 98%. Con số đó khác xa thực tế. Tuyên Quang có dám cho tôi chọn một trường bất kỳ thi thử, kinh phí hết bao nhiêu tôi chịu, nếu như kết quả được giữ nguyên. Còn kinh phí tỉnh phải trả nếu kết quả giảm dưới 50%. Tôi cá là tôi chọn một trường bất kỳ của họ, tỷ lệ đỗ không quá 50%.

Đây là phát biểu riêng của tôi, nhưng căn cứ vào những gì tôi nắm được từ thầy cô ở các tỉnh đó gửi về. Làm sao các tỉnh miền núi như Tuyên Quang lại đỗ tốt nghiệp cao hơn cả Hà Nội, Hà Tây và TP HCM. Tôi không tin chuyện đó và chúng ta đừng nhắm mắt vào khen, tâng bốc nó lên. Trong nghề giáo ai đó rung đùi tự hào với tỷ lệ đỗ cao, chứ những giáo viên chúng tôi chua chát lắm.

– Ông nghĩ gì nếu sự kiện ở Đồi Ngô được coi là dấu chấm hết cho ‘Hai không’?

– Tôi vẫn hy vọng vào hai không. Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân đã chuyển sang giữ chức Phó Thủ tướng, nhưng những người có tâm ở Việt Nam còn nhiều lắm. Không nói đến quan chức, một giáo viên bình thường cũng đem lại cho mình hy vọng cơ mà. “Hai không” có thất bại ở nơi này nơi kia nhưng vẫn có nhiều nơi không thất bại bởi người ta không dám công khai hóa ép uổng giáo viên phải cấy điểm, bắt giáo viên phải đi ném bài. Đồi Ngô (Bắc Giang) là cá biệt.

Tôi không chắc vụ việc ở Bắc Giang có được coi là một bước ngoặt để việc đấu tranh chống tiêu cực chuyển sang một giai đoạn mới hay không, chỉ biết rằng ngay trong lực lượng giáo giới, học sinh đều rất sợ đấu tranh. Ai làm cho thầy và trò cả nước sợ đấu tranh với cái xấu đến thế? Câu này xin hỏi các lãnh đạo, đừng hỏi tôi.

Nếu đợt này Bắc Giang cách chức lãnh đạo hội đồng thi, kỷ luật ở mức nặng nhất với những người trực tiếp đi ném bài là đình chỉ công tác, tôi chắc chắn sang năm sẽ không còn trường nào tiêu cực nữa. Còn nếu Bắc Giang xử lý xuê xoa, vẫn cảnh cáo nhắc nhở nhau thôi thì sang năm nó vẫn đâu vào đấy.

Trong đề thi Văn năm nay có một câu hỏi về sự dối trá. Ông nhìn nhận thế nào khi chính trong ngành giáo dục vẫn còn nhiều dối trá?

– Bệnh này là bệnh hơi đặc trưng của của người Việt. Tôi chắc rằng thông qua việc giải quyết vụ thi cử ở Bắc Giang, Bộ Giáo dục cũng chịu không giải quyết được thói dối trá. Cứ nhìn cách giải quyết như bây giờ, Sở GD&ĐT Bắc Giang chỉ đáng nhận điểm 0 về bài luận thói dối trá.

Nếu đặt mình ở cương vị lãnh đạo Sở hoặc Bộ Giáo dục, khi biết tin học sinh quay clip gian lận thi cử, đầu tiên tôi sẽ hoan hô em và điện thoại hỏi nhà học sinh ấy ở đâu để đến thăm và nhờ em mở clip cho xem. Sau đó, tôi sẽ yêu cầu công an tỉnh xử lý vụ việc, truy tố lãnh đạo hội đồng thi tội làm lộ bí mật quốc gia, phá hoại kỳ thi quốc gia, phá hoại phong trào “Hai không” rất lớn mà 64 giám đốc Sở cùng ký.

Tiến Dũng – Hoàng Thùy

*Năm 2006, lần đầu tiên trong ngành giáo dục, giám thị Đỗ Việt Khoa dũng cảm công khai tố cáo những tiêu cực liên quan đến gian lận thi cử tại Hà Tây (cũ). Ngay năm đó, Bộ GD&ĐT phát động phong trào ‘Hai không’: “Nói không với bệnh thành tích và tiêu cực trong thi cử”. Thầy Khoa được Bộ trưởng Giáo dục tới thăm, tặng bằng khen và trở thành “Người đương thời” trên VTV3.

Từ đó, dù liên tục bị đe dọa, thầy giáo Đỗ Việt Khoa vẫn tiếp tục theo đuổi việc chống tiêu cực ngay tại ngôi trường mình đang dạy. Tuy nhiên, sau 4 năm kiên trì chống tiêu cực, tháng 5/2010, thầy giáo Đỗ Việt Khoa quyết định nộp đơn xin nghỉ việc. Lý do thầy giáo có 20 năm đứng trên bục giảng xin nghỉ việc là vì sự thờ ơ của Sở GD&ĐT Hà Nội trong việc giải quyết tiêu cực tại THPT Vân Tảo.

Khi biết tin thầy Khoa xin ra khỏi ngành, Giám đốc Sở GD&ĐT Hà Nội sẽ rà soát lại toàn bộ quá trình giải quyết vụ việc của thầy Khoa. Tuy nhiên, sau đó vụ việc lại rơi vào quên lãng. Hiệu trưởng mắc hàng loạt sai phạm về tài chính, liên kết đào tạo… chỉ bị “rút kinh nghiệm” thì thầy Khoa bị buộc phải chuyển trường khác, sau 4 năm bị người đứng đầu nhà trường trù dập, đe dọa.

 ——————————–

Người chống gian lận thi cử ở Bắc Giang bị xỉ vả: “Mày ác quá”!

Thứ tư 20/06/2012 06:03

(GDVN) – Nhiều giáo viên tỉnh Bắc Giang đang rất bức xúc khi biết tin 6 giám thị, cán bộ trường THPT DL Đồi Ngô – Lục Nam – Bắc Giang bị đuổi việc chỉ vì “thương nên ném phao thi cho học sinh”.

“Mày chưa chết ngay được đâu N. à”

“Tôi thấy khổ cho 28 người giám thị, họ làm phúc phải tội. Họ vì con em, vì con cháu huyện mình nên mới làm thế vậy mà bây giờ lại bắt họ phải chịu kỉ luật như vậy thật tội quá”, một giáo viên ở Lục Nam nghẹn ngào khi nhắc đến hình thức kỉ luật đối với 28 giám thị coi thi của trường THPT Dân lập Đồi Ngô – Bắc Giang (trong đó có 6 cán bộ, giáo viên bị đuổi việc).

Cùng ngành sư phạm nên không ít thầy cô tỏ ra đồng cảm với những người giám thị đã buông lỏng quản lí, bất chấp kỉ luật, “thương” cho học sinh thoải mái quay cóp trong phòng thi.

Theo cô giáo này tất cả những ai đi học cũng đều đã từng quay cóp. Nếu như không quay cóp trong kì thi tốt nghiệp chắc hẳn không ít người bị trượt kì thi này. Do đó các giám thị mắt nhắm, mắt mở cho học sinh đơn giản bởi vì nghĩ đến học sinh cũng như gia đình các em.

Cô N.T.L, giáo viên một trường tiểu học Bắc Giang phân trần: “Giám thị cũng chỉ làm phúc cho học sinh thôi. Họ đâu có được lợi lộc gì chứ. Giờ xảy ra như thế này thật là tội cho họ quá”. Cũng theo lời giáo viên T.L thì việc tố cáo sai phạm của thầy giáo N.D.N. (người tổ chức quay clip lộn xộn trong phòng thi tốt nghiệp ở Bắc Giang) là việc làm quá nhẫn tâm: “Nếu như cứ áp vào quy chế thì chắc chắn là họ sai rồi, họ bị xử lí rồi, nhưng mình là người, là đồng nghiệp mà lại làm như thế thì quả là ác quá, vô tâm quá”.

Do đó hầu hết giáo viên ở đây đều lên tiếng phản đối việc làm của thầy giáo N. và không tiếc lời trách móc thầy giáo này. Giáo viên Lê Thị Hải, người đưa “phao” vào phòng thi nhận hình thức đuổi việc vừa khóc lóc vừa oán trách thầy giáo N: “Mày ác quá N. ạ. Tình nghĩa bao năm của chị em mình mà mày chẳng coi ra gì cả. Chị đã bảo mày rồi là cái nào có mặt chị thì mày chừa chị ra. Mày còn sống ở đất Lục Nam này chứ mày chưa chết ngay được đâu N. à”.

Chữa điểm cho học sinh cũng là chuyện bình thường

Các thầy cô đều đưa ra lí do biện minh cho hành động sai trái ấy là “tình thương” đối với học sinh của họ. Một cô giáo tại Bắc Giang cho biết: “Chuyện chữa điểm của học sinh là chuyện bình thường, điều đó là sai quy chế. Ở ngoài thành phố hầu hết dân trí cao hơn vùng nông thôn, miền núi nên họ không biết được rằng ngay ở Bình Sơn (Bắc Giang) chỗ tôi dạy có trường hợp học sinh lớp 8 rồi cũng không biết chữ gì thì đành phải chịu sửa điểm cho học sinh để cho em đó lên lớp” (?).

Việc chữa điểm cho học sinh, nếu bị tố cáo sẽ bị quy vào tội rất nặng trong quy chế. Cô giáo này cũng thừa nhận rằng việc tiêu cực một phần vì chạy theo thành tích.
Đồng quan điểm với các giáo viên, một thầy giáo cũ của anh N nói: “Thầy cô nào cũng thương học sinh của mình, cũng đều mong muốn học sinh của mình có thể vượt qua được kì thi. 12 năm học ai mà chả muốn cho học sinh có được tấm bằng tốt nghiệp trong tay để khỏi mang tiếng là thất học, học thấp”.
Thi tốt nghiệp không nhằm đánh trượt học sinh
Tại trường THPT DL Đồi Ngô, có hiện tượng đáng ngạc nhiên xảy ra là dù có làm chặt thì các em vẫn đỗ gần 100%. Năm 2006 làm tổ chức kì thi nghiêm ngặt lần một chỉ có 27 học sinh thi qua, nhưng rồi đến lần thi thứ hai sau đó hai mươi mấy ngày thì lại lới lỏng để cho các em còn lại đỗ gần hết. Giáo viên N.T nói: “Như vậy là tốn thêm một lần thi nữa. Làm ngặt nhưng rồi lại cho đỗ hết thế thì thi làm gì hai lần cho tốn kém, thà rằng để các em qua hết một lần. Xã hội bây giờ nó là như thế chứ biết làm như thế nào được”. 

Năm 2006 – 2007, trường Đồi Ngô chỉ có 27 thí sinh đỗ tốt nghiệp lần một
“Không phải nền giáo dục đi xuống mà cách đánh giá của mình chưa đúng. Thi nhiều cũng không có tác dụng gì đâu, đừng có nghĩ rằng cứ có thi cử là giáo dục tốt. Nếu muốn không tiêu cực thì có thể bỏ kì thi tốt nghiệp này đi”, giáo viên V.T nêu quan điểm về kì thi tốt nghiệp.
Giáo viên L cũng phân tích rằng: Thực chất thi tốt nghiệp không phải là để đánh trượt học sinh. Do đó, cần phải ra đề chuẩn, mang tính chất phổ thông để cho các em có thể qua được. Mặt khác phải căn cứ vào đầu vào của trường đó. Nhiều trường ví dụ như trung tâm giáo dục thường xuyên, các trường vùng cao đầu vào thấp, chỉ cần giám thị ngồi trong phòng thi thì dù không coi ngặt các em cũng chỉ đỗ khoảng 20%. Do đó cần phải căn cứ vào trình độ dân trí của từng vùng và điểm vào của từng trường mà có cách xét tốt nghiệp cho các em.

Theo thầy giáo V.T, để đánh giá một cách khách quan và trung thực nhất cần phải để chính những giáo viên dạy học sinh đó đánh giá. Bởi không ai là người hiểu được rõ nhất học lực của học sinh bằng chính giáo viên chủ nhiệm. “Vì vậy cần phải xem xét việc bỏ kì thi tốt nghiệp thay vào đó là giao cho chính giáo viên đánh giá học sinh trong cả quá trình 3 năm học để có thể xét tốt nghiệp một cách khách quan nhất” – thầy giáo của người tổ chức quay clip gian lận thi cử N.D.N cho biết.

———–

Mời các bạn xem video clip ở đây

6 clip gian lận thi cử tại trường Đồi Ngô, Bắc Giang

Posted in Giao Duc | Leave a Comment »

►Chưa tham gia Con Đường Việt Nam “vì còn băn khoăn” thắc mắc…

Posted by hoangtran204 trên 20/06/2012

Chọn đường

Phạm Thị Hoài

Là một trong những người được mời tham gia đồng sáng lập Phong trào Con đường Việt Nam, trước hết tôi xin cảm ơn sự tin cậy của nhóm khởi xướng. Tôi tin rằng những nỗ lực riêng của các cá nhân đã góp phần vào sự trưởng thành và tiến bộ của xã hội Việt Nam trong nhiều lĩnh vực, song những chuyển biến nền tảng, đặc biệt là chuyển biến về mô hình chính trị, để giải quyết những vấn nạn lớn của xã hội này cần sự hình thành và phát triển của những tổ chức, đảng phái và phong trào vận động xã hội.

Tôi luôn vui mừng trước những tín hiệu về sự xuất hiện của những phong trào như thế và đương nhiên cũng đầy lo âu vì hiểu rõ rằng đối tượng được ưu tiên đàn áp trong một nhà nước toàn trị không phải là các anh hùng cá nhân, mà là những mầm mống của tổ chức.

Vì vậy, tôi dành rất nhiều thiện cảm cho sự kiện Phong trào Con đường Việt Nam ra đời và đánh giá cao tính công khai của nó, phẩm chất cần thiết cho một phong trào chính danh và theo tôi là phù hợp với đặc điểm của thời đại chúng ta đang sống. Tôi cũng ngưỡng mộ sự sắc sảo và phong cách ôn hòa trong những bài viết của ông Lê Công Định, người được công luận biết đến nhiều nhất trong nhóm khởi xướng, và kính trọng sự dấn thân của cả ba thành viên nhóm khởi xướng, những người đã đánh đổi vị trí xã hội thành đạt của mình lấy tổng cộng gần 25 năm tù chưa kể thời gian quản chế, trong khi tuyệt đại đa số chúng ta, kể cả những người đang sống ở các xứ tự do như tôi, không sẵn sàng trả một cái giá thấp hơn thế rất nhiều nhưng có thừa lí do chính đáng để biện minh.

Với tất cả cảm tình và sự trân trọng, tôi xin phép nêu ra đây những băn khoăn của mình về phong trào Con đường Việt Nam và mong rằng sự thẳng thắn này được ghi nhận như dấu hiệu đáp lại sự tin cậy nói trên.

1. Cương lĩnh và mục tiêu

Cương lĩnh hành động của Phong trào dựa trên tác phẩm Con đường Việt Nam [1] do ông Trần Huỳnh Duy Thức và Nhóm Nghiên cứu Chấn chủ trương. Nhưng tác phẩm này mới hoàn thành phần I, tức phần giới thiệu mục đích và bố cục dự định của cuốn sách. Có thể loại trừ khả năng là hai trong số các tác giả chính, ông Trần Huỳnh Duy Thức và ông Lê Công Định, đã hoàn thiện công trình này trong nhà tù Việt Nam. Như thế, có thể coi là phong trào dựa trên một cương lĩnh hành động còn bỏ dở không?

Trong khi đó lại có một tác phẩm khác, không cùng nội dung, bố cục cũng khác hẳn và giọng văn hoàn toàn khác, nhưng cũng mang tên Con đường Việt Nam do ông Nguyễn Sĩ Bình, Trưởng Ban Thường vụ Đảng Dân chủ Việt Nam, chủ biên và ra mắt năm 2010 [2]. Quan hệ giữa hai Con đường Việt Nam khác nhau này nên được làm sáng tỏ, nhất là khi ông Nguyễn Sĩ Bình – đáng ngạc nhiên là không đứng trong danh sách nói trên, sau đây xin gọi là Danh sách Lê Thăng Long – đóng vai trò then chốt trong vụ án, sau đây xin gọi chung là Vụ án Lê Công Định, đã đưa nhóm khởi xướng Phong trào vào tù và tình tiết cuộc họp mặt giữa ông Nguyễn Sĩ Bình với các ông Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức tại Phuket tháng 3.2009 để thảo luận về việc viết chung một cuốn sách mang tên Con đường Việt Nam được đánh giá như một bằng chứng phạm tội nghiêm trọng. [3]

Những tài liệu mới công bố trên website của Phong trào, theo lời thân phụ của ông Trần Huỳnh Duy Thức được gia đình tìm thấy hơn một năm về trước, theo tôi là một tập hợp tương đối lỏng lẻo của những lời tuyên bố, kêu gọi, giải thích và phác thảo nghiên cứu với những thông điệp rất tốt đẹp nhưng rất chung chung như bảo vệ quyền con người, chấn hưng dân tộc, vì hòa bình thế giới… Tôi chưa tìm thấy ở đây những kiến giải mang tính đột phá, có thể khắc họa diện mạo riêng của Phong trào.

Điểm riêng duy nhất của Phong trào, theo cảm nhận của tôi là sự nhấn mạnh yếu tố dân tộc, song cách khai thác yếu tố này lại khiến tôi ít nhiều dị ứng hơn là chia sẻ. Tôi không tin rằng những Tuyên ngôn Lạc Hồng, minh triết Lạc Hồng, cương lĩnh Lạc Hồng, sấm Lạc Hồng, hồn thiêng sông núi Lạc Hồng… có thể là bí quyết cho sự thành công của con đường Việt Nam.

2. Vấn đề đảng phái

Tuy xác định Phong trào “không phải là một đảng chính trị hoạt động nhằm tìm kiếm nhiệm kì cầm quyền tại Việt Nam”, nhưng lí lịch chính trị của chính các thành viên nhóm khởi xướng rất nên được minh bạch, nhất là khi thông tin về sự tham gia đảng phái cũng như dự định cầm quyền của họ [4] cho đến nay khá nhiễu loạn, không giúp những người muốn tham gia có thể định hướng và khó gây được niềm tin.

Theo các lời nhận tội do truyền thông nhà nước công bố, ông Lê Công Định và ông Trần Huỳnh Duy Thức đã kết hợp với ông Nguyễn Sĩ Bình để chuẩn bị cho sự ra đời của hai đảng chính trị là Đảng Lao động và Đảng Xã hội. Đồng thời, ông Nguyễn Sĩ Bình chính thức xác nhận ông Lê Công Định là Tổng thư kí, ông Trần Huỳnh Duy Thức và ông Lê Thăng Long là những chí hữu và cộng sự của Đảng Dân chủ [5]. Bản thân ông Nguyễn Sĩ Bình lại từng là Chủ tịch Đảng Nhân dân Hành động trước khi chuyển sang lãnh đạo Đảng Dân chủ [6].

Như vậy, có đến bốn đảng chính trị xuất hiện trên sân khấu hoạt động của vỏn vẹn ba người khởi xướng Phong trào, chưa kể Nhóm Chấn của chính họ, một vai phụ thuộc Đảng Việt Tân [7] và một vai còn ẩn trong hậu trường. Vai bí ẩn này chính là đầu mối cho sự lo ngại của những người đã có kinh nghiệm về điều gì có thể xảy ra trong cái hộp đen quyền lực của Đảng Cộng sản.

Theo dư luận, vai diễn đó thuộc về những thành phần đổi mầu theo khí hậu chính trị trong chính nội bộ Đảng Cộng sản. Một phong trào như Con đường Việt Nam chỉ có thể ra đời với bàn tay đạo diễn của những thành phần đó.

Trong trường hợp Đảng sụp đổ, nó sẽ là bể chứa cho những bộ phận cấp tiến trong Đảng, để nhanh chóng tập hợp lực lượng mới, tránh cho đất nước khỏi rơi vào khoảng chân không quyền lực.

Trong trường hợp Đảng tiếp tục cầm quyền, nó sẽ là bể lọc để thanh trừng chính những bộ phận đang âm thầm thúc đẩy cải cách nói trên.

Cũng theo dư luận, kế hoạch hai mặt này hình thành trong bối cảnh hậu cộng sản đầu những năm 90, sau khi khối xã hội chủ nghĩa Đông Âu sụp đổ, và tác nhân của nó khi đó lại chính là Đảng Nhân dân Hành động của ông Nguyễn Sĩ Bình.[8]

Trường hợp 1 chưa bao giờ xảy ra. Trường hợp 2 được đánh giá là đã xảy ra, với Vụ án Nguyễn Sĩ Bình năm 1992 và Vụ án Lê Công Định năm 2009. Trong bối cảnh đó, thái độ hoài nghi và cảnh giác cao độ của rất nhiều người quan tâm đến thế sự đối với sự ra đời của Phong trào Con đường Việt Nam là tất yếu, nhất là khi những thông tin không thể kiểm chứng về những biến động trong hậu trường của chính quyền Việt Nam xuất hiện gần như cùng một lúc với lời phát động Phong trào những ngày vừa qua.

3. Tọa độ chính trị

Ngay cả trong trường hợp có chung một mục đích lâu dài thì các tọa độ chính trị ở quá xa nhau cũng không thể đạt tới một đồng thuận trong những chương trình hành động cụ thể. Thiếu cơ sở để đồng thuận, đoàn kết sẽ không chỉ là một thứ cao dán bách bệnh vô nghĩa mà còn là chỗ bám víu lừa mị và tự lừa mị khi lập luận lâm vào ngõ cụt.

Trong nhiều kiến nghị và thư riêng gửi cho các ông Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng và Nông Đức Mạnh từ năm 2004 đến năm 2007, và đặc biệt trong thư riêng gửi cho ông Nguyễn Minh Triết trước khi bị bắt, ông Trần Huỳnh Duy Thức cho biết:

“Tinh thần cốt lõi của Con đường Việt Nam là nhìn nhận một cách khách quan và khoa học những yếu kém cốt tử cũng như những thế mạnh tiềm năng của đất nước để phân tích và đưa ra những giải pháp dựa trên những qui luật khách quan nhằm đạt được những mục tiêu theo nhân sinh quan xã hội chủ nghĩa. Các giải pháp này sẽ đưa ra những chiến lược cho đất nước nhằm không những để tránh được sự sụp đổ nặng nề do cuộc khủng hoảng trầm trọng mà còn nhanh chóng vượt lên thành một nước XHCN dân chủ, thịnh vượng. Đồng thời nó cũng sẽ kiến nghị những thay đổi trong phương thức lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và mô hình quản lý của nhà nước CHXHCN Việt Nam về kinh tế, chính trị, xã hội để hỗ trợ cho việc thực hiện các chiến lược trên. Những thay đổi này hoàn toàn trong khuôn khổ của Hiến pháp và pháp luật hiện hành, theo tinh thần pháp chế xã hội chủ nghĩa, và thuận theo qui luật khách quan nên sẽ hợp lòng dân.”

Tinh thần này cũng được trình bày trong phần giới thiệu tác phẩm Con đường Việt Nam chưa hoàn thành của ông Trần Huỳnh Duy Thức và Nhóm Chấn và một lần nữa được khẳng định trong đơn kháng cáo bản án sơ thẩm của ông gửi Tòa án Nhân dân Tối cao ngày 01.2.2010. Tại đây, ông Trần Huỳnh Duy Thức lí giải việc ông muốn kiến nghị và cảnh báo với Đảng về nguy cơ từ những kẻ cơ hội, vì ông “ý thức rất rõ ràng và chắc chắn rằng nếu Đảng Cộng sản Việt Nam bị suy vong thì đất nước Việt Nam sẽ bị thôn tính biến thành nô lệ”, đồng thời ông chỉ muốn “kiến nghị với Đảng Cộng sản và nhà nước Việt Nam cho phép những người không phải đảng viên được tham gia điều hành đất nước”, chứ “tuyệt đối không hề bàn, cũng không hề đề cập gì đến việc thay đổi hiến pháp hay điều 4 hiến pháp gì cả.”

Một cách ngắn gọn, nếu Phong trào Con đường Việt Nam do ông Lê Thăng Long thay mặt cả nhóm khởi xướng phát động dựa trên cương lĩnh và tinh thần đó thì tọa độ chính trị của nó chẳng những không đối lập mà còn rất gần gũi với Đảng Cộng sản, đương nhiên đó là một “Đảng Cộng sản của những người chân chính cấp tiến, lực lượng duy nhất có thể tập hợp sức mạnh của nhân dân”, như ông diễn đạt trong đơn kháng cáo. Lực lượng đảng viên cộng sản chân chính cấp tiến đó được ông Trần Huỳnh Duy Thức gọi là “lực lượng thứ ba”. Con đường Việt Nam mà ông để xuất cũng có thể được coi là “con đường thứ ba”, một chủ nghĩa xã hội cải cách dưới sự lãnh đạo của những người cộng sản sáng suốt và cởi mở [9], cho phép cả những người ngoài Đảng như các thành viên Nhóm Chấn tham gia điều hành đất nước.

Giải pháp chính trị đó cho Việt Nam của Phong trào không có gì là bất ngờ. Bất ngờ là sự trừng phạt của Đảng Cộng sản dành cho nhiều thiện chí và niềm tin gửi vào mình như vậy, và qua đó nó gieo thêm một hạt hoài nghi nữa vào mảnh đất tiếc thay đã đầy những nghi kị, tố giác, sợ hãi và thậm chí cả những lời sỉ nhục, nơi mà Phong trào chọn làm chỗ sinh trưởng.

Số đông trong Danh sách Lê Thăng Long, theo cảm nhận của tôi, có thể chia sẻ giải pháp chính trị này ở những mức độ khác nhau. Cá nhân tôi coi “con đường thứ ba” này là ảo tưởng.

4. Thuế tư cách

Lời nhận tội và xin khoan hồng của ba người trong nhóm khởi xướng vẫn bám theo Phong trào Con đường Việt Nam như một bóng đen xấu xí [10]. Trước họ và sau họ, chắc chắn còn có nhiều lời nhận tội khác, trong những hoàn cảnh khác. Sống tại Việt Nam, ai có thể khẳng định mình chưa bao giờ phải cắt một phần tư cách của mình nộp cho chính quyền? Có người mới tự thiến một mảnh nhỏ. Có người đã xẻo đến phân cuối cùng và không còn một tư cách nào nữa. Song những người đã ấp ủ và quyết tâm khởi xướng một phong trào chính trị để thay đổi chính xã hội ấy, những người muốn hay không sẽ đóng vai những biểu tượng, có nên đóng thuế tư cách, như các ông Lê Công Định, Lê Thăng Long, và phần nào ông Trần Huỳnh Duy Thức đã làm hay không?

Tiết lộ của ông Lê Thăng Long về kế hoạch nhận tội để ông sớm được ra tù và tiếp tục gây dựng phong trào, để ông Lê Công Định cũng sớm được ra tù và ra nước ngoài hoạt động, trong khi ông Trần Huỳnh Duy Thức “tiếp tục kiên định để khẳng định sự đúng đắn và chính nghĩa của việc làm của mọi người” quả nhiên đã khiến tôi xem lại những đoạn băng ghi cảnh họ đọc lời nhận tội với một con mắt khác, song kế hoạch đóng thuế tư cách ấy vẫn là một con dao hai lưỡi. Bởi lẽ, điều mà nhà nước toàn trị này muốn đạt được, bằng tất cả mọi phương tiện, là sự cúi đầu tuân phục của chúng ta. Nhóm khởi xướng sẽ có lời khuyên nào cho những người tham gia sáng lập Phong trào trong trường hợp họ bị bắt: Cúi đầu nhận tội, hay ngẩng cao đầu kiêu hãnh?

Tôi xin dẫn một câu nói của Albert Einstein để kết thúc: Các chế độ độc tài sinh ra và được dung dưỡng, bởi chúng ta đã đánh mất cảm giác về tư cách và về quyền có một nhân cách.

Vì những băn khoăn này, tôi xin phép chưa quyết định việc tham gia Phong trào Con đường Việt Nam.

© 2012 pro&contra

_____________________________

Xem thêm:

Con đường Việt Nam, phần I, của Trần Huỳnh Duy Thức

Con đường Việt Nam của Nguyễn Sĩ Bình, 2010

Đơn kháng cáo bản án sơ thẩm gửi Tòa án Nhân dân Tối cao ngày 01.2.2010 của Trần Huỳnh Duy Thức

Thư gửi Bí thư Thành ủy TP HCM Nguyễn Minh Triết của Trần Huỳnh Duy Thức ngày 07.1.2004

Thư gửi Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh ngày 14.4.2007 của Trần Huỳnh Duy Thức

Thư gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 14.4.2007 của Trần Huỳnh Duy Thức


Thư gửi Bí thư Thành ủy TPHCM Nguyễn Minh Triết ngày 21.6.2006
của Trần Huỳnh Duy Thức

Thư gửi Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết (không đề ngày tháng và bỏ dở) trước khi bị bắt của Trần Huỳnh Duy Thức

[1] Những tài liệu của Trần Huỳnh Duy Thức dẫn trong bài đều theo nguồn từ website chính thức mang tên Trần Huỳnh Duy Thức do thân phụ ông lập ra và điều hành.

[2] Đó là chưa kể một tác phẩm Con đường Việt Nam thứ ba, cũng chưa hoàn thành, công bố trên blog Chấn Lạc Hồng.

[3] Trong đơn kháng cáo bản án sơ thẩm gửi Tòa án Nhân dân Tối cao ngày 01.02.2010, ông Trần Huỳnh Duy Thức cho biết là sau khi thống nhất về nội dung cuốn Con đường Việt Nam, ông Nguyễn Sĩ Bình không vui vì không được đứng tên chung trong cuốn sách.

[4] Theo các lời nhận tội đã biết, Nhóm Chấn thừa nhận đã có sự phân chia những vị trí bộ trưởng chủ chốt trong chính quyền mới, chẳng hạn ông Trần Huỳnh Duy Thức sẽ giữ chức Bộ trưởng Kinh tế.

[5] Trong đơn kháng cáo đã đề cập, ông Trần Huỳnh Duy Thức khẳng định mình không tham gia một đảng nào và “không quan tâm đến hoạt động của các đảng phái chính trị”, nhưng nhận việc lập hai blog của Đảng Lao động và Đảng Xã hội giúp ông Nguyễn Sĩ Bình chỉ vì ông “khá quen thuộc” với việc làm blog. Ông cũng cho biết đã nói thẳng với ông Nguyễn Sĩ Bình là “những gì mà Đảng Dân chủ đang muốn hướng đến không phải là động lực của người dân trong nước hiện nay”.

[6] Trong các nhân sự liên quan, ông Nguyễn Sĩ Bình tiếp tục là một ẩn số và Đảng Dân chủ của ông dường như không có nhu cầu cung cấp nhiều thông tin cho công luận hơn mức tối thiểu. Khi truyền thông nhà nước Việt Nam đã loan báo lời nhận tội của Nhóm Chấn, trong đó có việc họ kết hợp hành động với người lãnh đạo Đảng Dân Chủ là Nguyễn Tâm, tức Nguyễn Sĩ Bình, Đảng Dân chủ tuyệt đối giữ im lặng. Trong vài ba cuộc trả lời phỏng vấn hiếm hoi ngay sau đó, ông Nguyễn Sĩ Bình khẳng định mình chỉ có trao đổi với luật sư Lê Công Định “trên công việc riêng”. Tường thuật trực tiếp từ phiên tòa xử bốn người trong Vụ án Lê Công Định, ông Nguyễn Hữu Liêm cho biết “chỉ có một nhân chứng khai trước tòa, đó là anh Nguyễn Tâm, người từ chối hầu hết mọi liên hệ với các hoạt động của các bị can”. Đó là sự trùng tên ngẫu nhiên, hay đó chính là Nguyễn Sĩ Bình? Cho đến nay thông tin này chưa hề được làm rõ.

Ngoài ra, ngoài Đảng Dân Chủ của ông Nguyễn Sĩ Bình còn có một Đảng Dân chủ khác của ông Nguyễn Xuân Ngãi. Cả hai đảng này đều lấy ông Hoàng Minh Chính làm chỗ dựa và nhận ông Lê Công Định là Tổng Thư kí của mình.

[7] Theo lời nhận tội của Lê Công Định, ông đã dự lớp huấn luyện lật đổ bất bạo động do Việt Tân tổ chức tại Pattaya tháng 2.2009.

[8] Trong cuốn Hồi kí chưa chính thức xuất bản, nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Đăng Mạnh kể như sau:

Vào khoảng 1987, Hội Văn nghệ Quảng Nam-Đà Nẵng có mời tôi và (Hoàng Ngọc) Hiến vào nói chuyện với giới văn nghệ trong ấy. Chúng tôi ở với nhau độ một tuần lễ, sau đó, Hiến vào Sài Gòn, tôi ra Hà Nội.Ít ngày sau, tôi đang ngồi ở nhà (tại Đồng Xa) thì thấy Hiến đạp xe tới. Lúc đó mới độ 8 giờ sáng. Tôi hỏi ra bao giờ. Anh nói ra sáng nay, tàu 7 giờ sáng tới Hà Nội. Tôi ngạc nhiên: vừa về Hà Nội đã vội đến tôi làm gì! Hoá ra anh vừa tham gia một đảng gọi là đảng “Nhân dân Hành động” và ra Hà Nội để phát triển đảng. Người đầu tiên anh định kết nạp là tôi. Anh nói, không sợ gì cả. Tay thủ lĩnh là một tay tiến sĩ ở Mỹ về. Rất trí thức. Đảng này đã thống nhất với cộng sản chuẩn bị ra đa đảng. Trong đảng này có một uỷ viên Bộ Chính trị và một thiếu tá công an cộng sản. Đảng phát triển chủ yếu vào trí thức. Anh lại hỏi, thằng Thanh nhà ông vào Sài Gòn đã có việc làm và nhà cửa gì chưa, để anh lo giải quyết cho.Tôi không tin, từ chối: “Cậu định làm chính trị à? Không sợ công an à?”

Hiến có vẻ xem thường, cho tôi là thằng nhát.

Ít lâu sau tôi được biết đảng này phát triển mạnh ở vùng Vĩnh Long, vừa bị bắt một loạt. Tôi vào Cần Thơ, Dạ Ngân bảo thế.

Một thời gian sau, tôi gặp lại Hiến ở trụ sở văn nghệ. Tôi hỏi Hiến: “Biết gì chưa?”

Hiến: “Biết rồi! Biết rồi!” Tôi lại hỏi: “Có sao không?”

Hiến: “Không sao, không sao – Nhưng này, đừng nói với ai nhé!”

[9] Một số nguồn tin nội bộ cho rằng Nhóm Chấn và Đảng Dân chủ của ông Nguyễn Sĩ Bình được những nhà lãnh đạo cộng sản cấp tiến xung quanh cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt bật đèn xanh, và bị bỏ rơi sau khi ông qua đời giữa năm 2008, song qua trình bày của ông Trần Huỳnh Duy Thức trong đơn kháng cáo, ít nhất có thể thấy Nhóm Chấn không có một quan hệ hậu trường nào như vậy.

[10] Ông Trần Huỳnh Duy Thức cũng nhận tội trước cơ quan điều tra, nhưng khẳng định mình vô tội trước phiên tòa xét xử.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Ông Lê Thăng Long phản hồi các chỉ trích

Posted by hoangtran204 trên 20/06/2012

Ông Lê Thăng Long phản hồi các chỉ trích

Ông Lê Thăng Long (trên, phải) nói ông đại diện cho hai người khác khi ra lời kêu gọi

Nhà hoạt động vì dân chủ của Việt Nam, ông Lê Thăng Long, người vừa ra tù hôm 04/6/2012, phản hồi về các ý kiến của dư luận xung quanh việc ông công bố bản kêu gọi về phong trào “Con đường Việt Nam” và đưa ra danh sách thư mời tham gia phong trào này.

Ông Long khẳng định với BBC Tiếng Việt hôm 18/6/2012 rằng việc xây dựng và công bố các văn bản trên đã có sự ủy nhiệm và trao đổi trước về chủ trương giữa ông và các ông Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức trong thời gian ba người thi hành án tù.

Ông cũng khẳng định “không có bàn tay” của bất cứ ai đứng sau các lời kêu gọi và bản danh sách mời mà ông mới công bố, cũng như bác bỏ một số ý kiến cho rằng đây có thể là một “cạm bẫy.”

Mở đầu cuộc trao đổi với BBC từ nhà riêng ở Sài Gòn, ông Long cho biết ý kiến tổng thể của ông về các phản ứng đa chiều của dư luận xung quanh lời kêu gọi và thư mời tham gia phong trào.

Ông Lê Thăng Long: Tôi có theo dõi những phản ứng đó. Và ý kiến tổng thể của tôi là có lẽ những cái này là một cái mới so với trước, cho nên cũng có những phản ứng hơi bất ngờ.

Tuy nhiên chúng tôi cũng cần hết sức lắng nghe tất cả những ý kiến của các quý vị. Kể cả những ý kiến ủng hộ cũng như những ý kiến phản biện hoặc là những ý kiến chưa đồng tình.

BBC: Thưa ông, hai ông Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức đã ủy nhiệm cho ông phát động ‘Phong trào Con đường Việt Nam’ như thế nào?

Việc này chúng tôi đã được thống nhất khi cả ba người ở Xuân Lộc và sau đó anh Định được chuyển đi vào ngày 10 tháng Tám (2010) tại trại giam Xuân Lộc về Chí Hòa. Trước khi tôi ra tù, tôi sống chung với anh Thức ở trong tù. Và tôi cũng được ủy nhiệm chính thức từ anh Thức. Và theo tinh thần, quan điểm là đa số quá bán. Tức là trên hai phần ba, thì sự thống nhất này là sự thống nhất chung của chúng tôi.

Thống nhất từ quan điểm trước đây của chúng tôi cũng như là sự ủy nhiệm về nguyên tắc trong điều hành. Và tất cả những việc này, chúng tôi công khai. Cho nên chúng tôi tin chắc rằng về phía Nhà nước, về phía các cơ quan chức năng biết việc này.

Tôi khẳng định đây không phải là một cạm bẫy và mỗi người sẽ nhìn nhận. Và quan điểm của tôi là việc cân nhắc, tìm hiểu và thắc mắc, kể cả việc nghi ngờ đó là việc hết sức cần thiết” Ông Lê Thăng Long

BBC: Có ai đứng sau lời kêu gọi hay bản danh sách mời hay không? Có sự tác động nào từ phía chính quyền hay không?

Tôi khẳng định việc này không có ai đứng đằng sau, phía chính quyền hay là sự tác động nào, mà hoàn toàn do ba người khởi xướng chúng tôi chọn lựa và đề ra.

BBC: Việc ủy nhiệm diễn ra trong quá khứ, liệu nay có ảnh hưởng gì không tới việc thi hành án của hai ông Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức?

Việc làm của tôi thay mặt hai người còn lại mục tiêu cũng muốn làm sao để việc thi hành án hay sự thật, hay sự bảo vệ cho những người đã dũng cảm, đã yêu nước và đã thực hiện những quyền đúng đắn của mình, sớm ra khỏi tù.

BBC: Ông và các ông có tiêu chí gì khi lập danh sách mời những người tham gia vào “Phong trào Con đường Việt Nam” này?

Tuy là ở trong tù, chúng tôi vẫn có thời gian suy nghĩ, cân nhắc và xem xét tất cả những vị mà chúng tôi đề ra. Và tiêu chí là những vị đó cũng có tinh thần giống, tương tự tinh thần của “Con đường Việt Nam” và có thể đóng góp bằng khả năng của mình cho hoạt động của Phong trào “Con đường Việt Nam.”

Thông qua những hoạt động trong quá khứ của các quý vị, chúng tôi đánh giá, xem xét, cân nhắc để chọn lựa và mời quý vị một cách công khai. Đó là sự chọn lựa và cân nhắc của chúng tôi.

‘Nghi ngờ là cần thiết’

Ông Lê Thăng Long khẳng định không có cạm bẫy hay bàn tay của bất kỳ ai khác phía sau kêu gọi và bức thư mời

BBC: Có người cho rằng đây có thể là một “cạm bẫy” cho chính bản thân ông và những người mà ông mời tham gia, ông bình luận thế nào?

Tôi khẳng định đây không phải là một cạm bẫy và mỗi người sẽ nhìn nhận. Và quan điểm của tôi là việc cân nhắc, tìm hiểu và thắc mắc, kể cả việc nghi ngờ đó là việc hết sức cần thiết. Tôi nhớ một người nào đó nổi tiếng đã nói là “trước tiên hãy nghi ngờ tôi, để sau đó tin tôi, nhưng đừng vội tin tôi để sau đó nghi ngờ tôi.” Thì đó là quan điểm của tôi.

BBC: Ông sẽ làm gì để bảo vệ an toàn, an ninh, tính mạng cho những người đi theo con đường mà các ông khởi xướng hay ký tên vào thư mời tham gia, ủng hộ khi danh tính của họ công khai và họ gặp vấn đề, rắc rối?

Chúng tôi, qua việc mời công khai đó, cũng chính là đảm bảo an toàn, an ninh cho mọi người. Nếu tôi mời một cách không công khai, thì sẽ bị các cơ quan chức năng thắc mắc là không biết làm những việc gì đó có lẽ là mờ ám chăng. Nhưng việc mời công khai và việc công bố tất cả những quan điểm, đường lối, tài liệu của phong trào là một hình thức bảo vệ cho tất cả mọi người thực hiện các quyền chính đáng của mình mà không phải sợ hãi.

Và việc đó sẽ giúp cho đất nước và tất cả người dân Việt Nam sẽ tự tin, vượt qua sợ hãi và vượt qua những cản trở của những ai đó, hay là những cái gì đó mà chúng ta còn cảm thấy e ngại.

Tôi đã cúi đầu tại phút cuối cùng vì mong và cũng là thống nhất để làm sao ra được sớm nhất để có tiếng nói, để mọi người hiểu được sự thật là tôi không có tội và các bạn của tôi không có tội Ông Lê Thăng Long

BBC: Cho tới nay ông đã nhận được bao nhiêu sự ủng hộ cho bản kêu gọi hay các chữ ký trả lời, nhận tham gia, ủng hộ phong trào của ông, thưa ông?

Chính thức hiện nay, chúng tôi có bốn người công bố danh tính rõ ràng tham gia với tư cách sáng lập. Còn những lời ủng hộ rất nhiều. Nhiều nhưng được đăng ký với tư cách ủng hộ hoặc thông qua những diễn đàn, những tiếng nói ủng hộ, kể cả những sự ủng hộ trong lòng của người dân mà chúng tôi nghe được, từ những người thân, từ những bạn bè phản ảnh lại cho chúng tôi.

BBC: Việc đưa ra lời kêu gọi và thư mời có mâu thuẫn gì với quy chế quản thúc sau khi ông được thả tự do hay không?

Theo luật mới nhất hiện nay, tức là Luật thi hành án hình sự, áp dụng từ 01/7/2011, mà tôi đã nghiên cứu kỹ, các quyền mà bản thân tôi đang thể hiện cho Phong trào hoàn toàn không bị giới hạn ở trong luật này. Tôi chỉ bị giới hạn về phạm vi địa lý thôi. Tức là chỉ đi lại ở trong khu vực phường thôi, nhưng các quyền đó không bị giới hạn.

Tôi có một số quyền khác bị giới hạn như quyền ứng cử, quyền bầu cử, nhưng quyền thể hiện quan điểm, tiếng nói hoàn toàn không có giới hạn trong luật đó. Và theo nguyên tắc của Nhà nước Pháp quyền, thì những gì luật không giới hạn thì anh được phép làm.

‘Rút lại lời nhận tội?’

BBC: Trước đây ông có nhận mình có tội, nay ông có rút lại lời nhận tội đó không? Nếu ông cho rằng mình vô tội, phải chăng việc bắt giam và bỏ tù ông là sai trái?

Ông Lê Thăng Long (thứ hai, từ phải) nhận tội trước tòa, nhưng nay đang nhắc tới quyền khiếu nại của công dân

Đúng là như vậy. Tôi đã cúi đầu tại phút cuối cùng vì mong và cũng là thống nhất để làm sao ra được sớm nhất để có tiếng nói, để mọi người hiểu được sự thật là tôi không có tội và các bạn của tôi không có tội. Và theo nguyên tắc của xét xử thì kể cả anh nhận tội, nhưng thực chất anh không có tội, thì anh vẫn không có tội. Và một việc nữa là quyền bảo vệ việc đó, kể cả sau khi anh thi hành án tù, đó là anh có thể lên tới Giám đốc thẩm, hoặc là mức khác như là quyền khiếu nại, tố cáo.

Kể cả trong quá trình ở tù, ở điều tra, cũng như ở thi hành án tù, khi một số cán bộ, khi tôi chia sẻ việc của tôi thì họ nói: anh vẫn có quyền sau khi anh thực hiện xong việc kết luận của Tòa án, thì anh ra, anh vẫn tiếp tục bảo vệ chuyện của anh. Anh vẫn cứ tiếp tục và không có gì anh phải ngại hết. Đó là một sự thực.

BBC:Nhưng việc nhận tội đó có thể ảnh hưởng gì tới tư cách, vị thế, tương lai chính trị hay hình ảnh nhân cách của ông hay không, thưa ông?

Đây cũng là một câu hỏi thú vị. Việc nhận tội cũng là một việc gì đó gây cho mọi người suy nghĩ và đặt dấu hỏi về niềm tin, cũng như sự nghi ngờ về tôi nhiều.Nhưng tôi nghĩ mình làm việc là vì một mục đích tốt và sự trong sáng, chân thật, cho con đường mà mình đã chọn.

Nếu không phải chỉ vì mình, thì việc đó, mình làm bất cứ vị trí nào mà mọi người đồng ý cho mình làm, thì mình sẽ làm hết sức để đóng góp chung cho một sự nghiệp chung của phong trào cũng như của toàn dân Việt Nam. Cho nên tôi không cảm thấy là phải quá buồn về việc này. Đương nhiên đó là một thực tế mà tôi phải chấp nhận.

BBC: Trong thời gian mà ông thi hành án, bản thân ông, hay những người khác trong vụ án mà ông được biết, như ông Lê Công Định, ông Trần Huỳnh Duy Thức, đã được đối xử như thế nào trong tù?

Quá trình điều tra là quá trình tác động để làm sao cho chúng tôi phải nhận tội, bằng mọi cách, trong đó có những cái mà tôi đã nói trước tòa
Ông Lê Thăng Long

Tôi đã có trao đổi trước tòa. Quá trình điều tra là quá trình tác động để làm sao cho chúng tôi phải nhận tội, bằng mọi cách, trong đó có những cái mà tôi đã nói trước tòa. Chắc là các quý vị cũng được nghe và tôi sau này đã đọc trên mạng cũng có một số nơi nói lại. Tức là có những cái nó không còn công bằng và khách quan.

Đó là một sự thật. Và nó dẫn tới kết luận cũng như bóp méo kết quả để đạt được mục đích của những người và những cá nhân nào đó thực hiện quá trình điều tra, kết luận cũng như xét xử vụ án của chúng tôi và của riêng cá nhân tôi.

Còn về sau trong quá trình chấp hành án hay ở trong tù, chúng tôi cũng được đối xử tương đối tôn trọng. Trong quá trình đó, chúng tôi cũng gặp những người công an có tư cách rất tốt, tôn trọng và đối xử tốt với chúng tôi.

BBC: Bây giờ ông tái lập cuộc sống như thế nào, ông có khó khăn gì không về khám bệnh, điều trị, việc làm hay thu nhập…?

Hiện giờ tôi vẫn chưa đi làm, tôi đang tập trung vào công việc của Phong trào. Hiện nay tôi đang ở nhà và đang bị quản chế ở nhà của tôi ở tại Sài Gòn. Tôi chắc cũng dành một thời gian vừa tập trung vào công việc của phong trào vừa xem xét lại cả một quá trình, tình hình hiện nay để xem mình có thể đóng góp gì thêm.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Tin Nóng: Ông Trần Văn Huỳnh, thân phụ của Trần Huỳnh Duy Thức, nói về phong trào Con Đường Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 19/06/2012

Lời Tựa:Trong một tuần qua kể từ khi Phong Trào Con Đường Việt Nam được phổ biến trên mạng internet, các blogger đã chứng kiến các phản ứng khác nhau của những người được mời vào phong trào này như thế nào.

Trong nước thì 95% những người được mời không lên tiếng tham dự hay không tham dự, chỉ có chừng 10 người trong nước lên tiếng khước từ. Ở nước ngoài, đa số giới  bloggers (trên trang danluan.org) viết comment dưới chủ đề PT CĐVN thì ủng hộ phong trào này.

Dưới đây là bài viết của ông Trần văn Huỳnh, là cha của anh Trần Huỳnh Duy Thức đang ở tù 17 năm, nói về phong trào CĐVN.

Trong lịch sử Việt Nam có trường hợp nào mà hai cha con sống dưới cùng một chế độ và bị nhà cầm quyền trong nước đối xử theo cách này hay không?

Ngày 19 tháng 6 năm 2012

Kính gửi: Dân Luận

Đề nghị Dân Luận giúp tôi đăng tải bức thư dưới đây để làm sáng tỏ những vấn đề liên quan đến phong trào Con đường Việt Nam.

Xin cảm ơn và kính chào Dân Luận.

Trần Văn Huỳnh

Địa chỉ: 439F8 Phan văn Trị, Phường 5, Quận Gò Vấp, TP. Hồ Chí Minh.

Điện thoại: 0903350117

 

nguồn danluan.org

THÂN PHỤ CỦA TRẦN HUỲNH DUY THỨC NÓI VỀ PHONG TRÀO CON ĐƯỜNG VIỆT NAM

Như một nhân duyên mà cả ba người khởi xướng Phong trào Con đường Việt Nam tôi đều có quan hệ và biết rất rõ về họ.

Người đầu tiên là Trần Huỳnh Duy Thức, con trai tôi.

Người thứ hai là Lê Thăng Long, vừa là bạn thân từ hồi học đại học của Thức vừa là đồng nghiệp với tôi trong gần 10 năm khi tôi làm cộng tác viên dịch thuật cho công ty mà Long điều hành.

Người thứ ba là Lê Công Định, cựu học sinh trường Phổ thông trung học Hoàng Hoa Thám (Quận Bình Thạnh, Tp Hồ Chí Minh) – nơi tôi đã dạy học gần 10 năm, dù không trực tiếp học lớp tôi dạy, nhưng Định vẫn gọi tôi là thầy.

Trong quãng thời gian mấy thập kỷ làm cha, làm thầy và làm đồng nghiệp tôi chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc và tự hào như lúc này.

Dù sẽ còn nhiều khó khăn phía trước, nhưng tôi tin tưởng chắc chắn rằng Phong trào Con đường Việt Nam sẽ thành công, đạt được mục tiêu tối thượng của Phong trào là: “Quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng tại Việt Nam”.

Nói thật, tôi là người rất dè dặt, thỉnh thoảng còn bị cho là bảo thủ nhưng ngay từ lần đầu tiên đọc được mục tiêu, cương lĩnh, phương pháp, tổ chức, lời kêu gọi… của Phong trào này trong tôi đã dâng lên một cảm xúc rất đặc biệt. Nó nhanh chóng biến thành một niềm tin mạnh mẽ vào tính khoa học, tính quy luật và sự chính nghĩa cũng như sự hợp lòng dân của Phong trào.

Có lẽ ngoài những người khởi xướng, tôi là người đầu tiên đọc được các tài liệu nói trên trong các files Con đường Việt Nam Thức để lại mà gia đình tìm thấy từ hơn một năm về trước. Chính các tài liệu này đã làm cho tôi ý thức rõ về quyền con người – quyền công dân của mình mà tôi đã bị đánh mất trong suốt bao nhiêu năm dài.

Các tài liệu này cũng cung cấp cho tôi những kiến thức pháp lý trong nước và quốc tế cũng như những lý luận cần thiết để tôi tranh đấu bảo vệ công lý cho con mình cũng như cho những người bạn đồng cảnh ngộ với Thức. Cuộc đấu tranh này đang dẫn đến một bước tiến rất quan trọng. Những nhóm vận động ủng hộ cho nó đã rất ngạc nhiên vì những kiến thức nói trên của tôi.

Vì vậy mà tôi đã rất muốn phổ biến các tài liệu của Con đường Việt Nam cho công chúng. Nhưng tôi nghĩ tài liệu của Phong trào thì chỉ những người đủ tư cách mới có thể công bố nên tôi đã chỉ giới thiệu một phần của quyển sách Con đường Việt Nam. Giờ thì các tài liệu của Phong trào Con đường Việt Nam đã được anh Lê Thăng Long công bố rộng rãi, đúng như ý nguyện của Thức.

Nhớ lại hồi tháng 05 năm 2010, sau phiên tòa phúc thẩm gia đình đi thăm Thức. Tôi có cố gắng động viên Thức vì bản án quá nặng mà bạn bè thì đều được giảm nhẹ. Nhưng tôi không bao giờ quên được ánh mắt tự tin rạng ngời và nụ cười rạng rỡ của Thức vào lúc đó khi nói rằng: “Cả nhà đừng quá lo cho con. Cũng phải có người hy sinh để có thể tiếp tục Con đường con đi”.

Giờ tôi đã hiểu rằng sự hy sinh đó không chỉ là phải chấp nhận bản án nặng nề để bảo vệ chính nghĩa mà còn là phải chịu đựng “nhận tội” để có thể về sớm mà tiếp tục sự nghiệp chính nghĩa đó.

Tôi rất hiểu Thức, Long, Định những người không bao giờ biết sống cúi đầu khuất phục để cầu danh lộc mà phải “nhận tội” cho việc làm chính đáng của mình thì không còn gì có thể khủng khiếp hơn như vậy. Chỉ với những tấm lòng trong sáng và ý chí phi thường vì mục đích cao cả, tôi nghĩ, mới giúp họ có động lực và nghị lực để vượt qua được điều khủng khiếp đó.

Không chỉ có vậy. Họ không những chỉ bỗng dưng mất tất cả thành quả kinh tế gần 20 năm mà họ gầy dựng bằng tài năng và trí tuệ đáng tự hào của mình, mà còn phải đau xót vô cùng vì không làm tròn chữ Hiếu.

Tôi đến thăm Long cách đây vài hôm, mẹ Long bị ung thư nặng đã ở vào giai đoạn cuối nên chỉ mong Long sống yên ổn với gia đình để chăm sóc mẹ già và hai đứa con còn thơ mới 6 và 9 tuổi.

Tôi cũng nghe nói mẹ Định đã bệnh và yếu đi rất nhiều từ khi Định vào tù.

Còn mẹ Thức thì đã mãi mãi ra đi vào tháng 11 năm ngoái mà không được gặp lại đứa con trưởng nam thương yêu nhất của mình.

Hôm rồi Long kể Thức đã khóc đến cạn kiệt khi nghe tin mẹ mất. Trước đây chưa ai từng thấy Thức khóc bao giờ. Thế nhưng trong bài thơ tế mẹ Thức đã viết:

…Má ơi đạo nghĩa công bằng
Con vì chữ ấy đạp bằng gian lao…
…Má ơi con đã chơi vơi
Nghe tin má đã xa rời trần gian
Má ơi con đã vững vàng
An lòng má nhé Niết bàn thênh thang.

Vâng, công bằng về quyền cho mọi người dân Việt Nam là mục đích cao cả mà Thức, Long, Định đã chấp nhận hy sinh quá lớn để tranh đấu, thể hiện qua mục tiêu tối thượng của Phong trào Con đường Việt Nam: “Quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở đất nước này”. Hơn thế nữa, các anh ấy hoàn toàn có đủ tư cách để nói và đấu tranh cho công bằng, cho công lý.

Rất nhiều người đã biết về câu chuyện họ cùng nhau bảo vệ lẽ phải, bảo vệ khách hàng điện thoại internet của công ty OCI hồi năm 2003. Nhưng câu chuyện sau đây thì chưa nhiều người biết và chắc hẳn sẽ rất ngạc nhiên vì nó.

Ngay sau khi Thức, Long, Định bị bắt, hai công ty EIS và OCI mà Thức và Long điều hành bị “bất ngờ” thanh tra thuế. Việc thanh tra đó diễn ra trong bối cảnh họ vừa bị khởi tố về tội an ninh quốc gia trong một vụ án rình rang nhất vào lúc đó nên nó đã rất gắt gao.

Thế vậy mà sau 03 tháng lục tung mọi ngõ ngách, thanh tra thuế đã không tìm thấy bất kỳ chứng cớ nào để kết luận hai công ty trên trốn thuế. Nhiều luật sư và những người am hiểu biết sự việc này đã lắc đầu sửng sốt “không thể tin được dù đó là sự thật”. Họ nói với môi trường kinh doanh như Việt Nam thì quét nhà kiểu gì chẳng ra rác, ấy vậy mà có hai công ty như thế, chẳng khác nào chuyện thần kỳ.

Sau 03 năm lao tù, trở về nhà chưa một ngày ngơi nghĩ Long đã tiếp tục dấn thân ngay vào Con đường mà mình và bạn bè còn đang dang dở dù biết thử thách hiểm nguy luôn chờ phía trước.

Trong suốt nhiều năm làm việc với Thức, Định, Long tôi nhận thấy họ là những người làm việc tranh thủ từng giờ, từng ngày để luôn nắm được thời cơ khi nó đến. Hôm rồi tôi có hỏi Long rằng có phải vì thời cơ mà cháu phải làm mọi cách để về sớm phải không. Long cười và chỉ nói rằng: “Bác luôn hiểu tụi cháu mà”.

Tôi càng khâm phục Long khi được đài BBC hỏi chỉ trả lời về việc mình đã “nhận tội” nên được giảm 06 tháng tù mà không kèm theo bất kỳ lời giải thích, thanh minh nào cả. Chỉ có những người có tấm lòng và mục đích rất trong sáng mới có thể vững chải như vậy. Và tôi cũng tin rằng hầu hết mọi người đều hiểu và sẽ thấu hiểu tấm lòng và sự hy sinh của Long.

Thật sự là tôi không thể hiểu được khi đọc các ý kiến cho rằng việc Long vừa làm là “chim mồi” là “cạm bẫy”. Tôi cũng là người được mời tham gia sáng lập Phong trào Con đường Việt Nam. Thư mời nói rất rõ ràng việc tham gia có thể dẫn đến những nguy hiểm rủi ro. Nội dung chung của thư mời này sau đó cũng được đăng tải rộng rãi mà ai cũng có thể đọc. Chẳng hề có một lời lẽ ngon ngọt hoặc gây ảo giác về sự an toàn nào để mồi, để bẫy gì cả. Nó chỉ thể hiện sự tự tin và tinh thần sẵn sàng dấn thân của người khởi xướng để động viên mọi người vượt qua sự sợ hãi.

Tôi đã cảm thấy rất vinh dự nhận được một lời mời như vậy vì thấy rằng mình vẫn còn được nhìn nhận là có khả năng để đóng góp cho những việc có ích cho đất nước. Và với tôi, chẳng đòi hỏi ai muốn mời mình làm gì mà phải hỏi ý kiến trước cả. Việc mời đã là một sự hỏi ý kiến rồi.

Gặp Long vừa rồi, tôi cũng thử hỏi là vai trò của Thức trong Phong trào sẽ như thế nào. Long nói rằng: “Điều này cả anh Thức và cháu đều có chung quan điểm rất rõ là Ban quản trị phải là những người có điều kiện thực tế để điều hành hoạt động của Phong trào. Do vậy anh Thức hiện nay và cả cháu sắp tới nếu cháu bị quay lại nhà tù, cũng chỉ là những người khởi xướng mà không có vai trò hay quyền hạn gì đặc biệt trong việc điều hành hoạt động Phong trào. Ngay cả sau này, khi bầu ra Ban quản trị chính thức mà cháu không được trúng cử thì cháu cũng sẽ vui vẻ giữ vai trò không điều hành. Đây là Phong trào của mọi người chứ chẳng phải của riêng ai cả. Cháu chỉ tạm giữ quyền trưởng Ban quản trị đến khi nào Ban quản trị chính thức bầu nên người mới”. Tôi đọc trong Qui chế quản trị điều hành của Phong trào cũng thể hiện như vậy. Thật đáng trân trọng và tự hào về suy nghĩ của họ.

Trước khi kết thúc bức thư này, tôi muốn khẳng định với công chúng rằng, qua những tài liệu mà Thức đã để lại thì Phong trào Con đường Việt Nam đã được chuẩn bị từ đầu năm 2009 bởi Thức, Long, Định. Nội dung của các tài liệu này hầu hết phù hợp với những nội dung tương ứng mà anh Lê Thăng Long vừa công bố sau khi chỉnh sửa và bổ sung theo cập nhật thời điểm hiện nay.

Và Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Lê Công Định đúng là ba người khởi xướng của Phong trào Con đường Việt Nam – điều này thể hiện rõ trong các files tài liệu mà tôi có.

Nhưng tôi thấy có một cách, một cách rất hiệu quả và chúng ta chẳng cần lệ thuộc vào ai cả để tự đánh giá được về Phong trào này. Đó là hãy đọc, đọc kỹ những tài liệu trên blog của Phong trào thì tự nhiên chúng ta sẽ sáng tỏ mọi chuyện đang bàn cãi rất nhiều trước công luận. Khi chúng ta đi sâu vào bản chất của một cái gì đó thông qua hiểu rõ nội dung của nó thì tự nhiên mọi cái hình thức của nó đều rất rõ ràng.

Tôi có một niềm tin to lớn vào sự lớn mạnh và thành công của Phong trào này. Hiện nay tôi chưa xác nhận tham gia sáng lập Phong trào vì một lý do duy nhất là tôi muốn đảm bảo rằng việc tham gia này không tạo ra xung đột lợi ích và tính vô tư của tư cách một người cha sẽ theo đuổi đòi lại công lý cho con mình đến cùng.

Cuối cùng, tôi xin được nói vài lời với những người khởi xướng Phong trào Con đường Việt Nam trước công chúng:

Tôi rất tự hào về Thức, con trai mình và tin chắc rằng Thức sẽ hoàn thành được sứ mạng cao cả của mình. Long, bác rất cảm phục ý chí, nghị lực phi thường của cháu và tin tưởng sâu sắc vào sự thành công của sự nghiệp cao cả mà cháu đã gây dựng. Và mong rằng người nhà của Định chuyển lời đến Định rằng tôi rất lấy làm vinh dự được một người như Định gọi bằng thầy và tràn đầy niềm tin vào những gì Định đã phải hy sinh để tạo ra Con đường Việt Nam.

Xin chào trân trọng quý công chúng.

Ngày 19/06/2012

Trần Văn Huỳnh

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Hôm nay là ngày 19-6, ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

Posted by hoangtran204 trên 19/06/2012

Hôm nay là ngày 19-6, là ngày Quân Lực VNCH. Mời các bạn qua đọc ở đây. Đặc biệt có phần comment dưới bài này rất hay

Trong phần comment có nhắc hai vụ thảm sát ở Đoan Vĩ, và Bạch Hạt. Sau khi search trên google.com một lúc, thì có báo và sách nói về 2 vụ ấy. Đó là vụ nhiều thanh niên Miền Nam tập kết bất mãn vì bị đối xử bất công, sau bị Phùng Thế tài giết hết ở bờ sông Đoan Vĩ, Phủ lý. Và vụ xảy ra trên bờ sông Bạch Hạc ở Việt Trì, Phùng Thế Tài cũng giết gần 200 tân binh gốc Hà Nội 1970. (nguồn) [Coi mấy bài này ở nhà, đừng đọc ở cơ quan 🙂

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Hội thảo về Biển Đông tại Harvard University

Posted by hoangtran204 trên 19/06/2012

tại Đại học Havard

Gia Minh, biên tập viên RFA
2012-06-18

Vào sáng ngày 16 tháng 6 vừa qua, tại Đại học Havard ở Hoa Kỳ diễn ra một cuộc hội thảo về Biển Đông. Sinh họat này có những điểm gì đáng chú ý?

Ảnh chụp từ youtubeCác diễn giả tại Hội thảo về Biển Đông tại Đại học Havard, Hoa Kỳ sáng 16/6/2012.

 

 

Do sinh viên Việt tổ chức

Hội thảo do Hội Thanh niên Sinh Viên Việt Nam vùng Boston mở rộng tổ chức. Sinh họat này được truyền hình trực tiếp trên kênh youtube của hội Thanh niên Sinh viên Việt Nam vùng Boston.

Ba diễn giả của hội thảo là nhà nghiên cứu Biển Đông của Việt Nam, tiến sĩ Nguyễn Nhã, tiến sĩ Tạ Văn Tài- giảng viên luật Việt Nam tại trường Lụật thuộc đại học Havard, ông Thomas Vallely – giám đốc chương trình Việt Nam của đại học Havard.

Thành phần tham dự ngay tại hội trường chỉ khoảng 50 người; tuy nhiên nhiều người quan tâm khác có thể theo dõi cuộc hội thảo qua kênh youtube của Hội Thanh niên Sinh viên Việt Nam vùng Boston mở rộng. Có người tham dự  mặc chiếc áo No- U đuợc sản xuất từ Việt Nam nhằm gây quỹ ủng hộ cho ngư dân đi đánh bắt tại Biển Đông và phản đối đường lưỡi bò do Trung Quốc áp đặt lên vùng biển đó. Tiến sĩ Tạ Văn Tài nói về điều này:

“Có một sinh viên mặc chiếc áo Đuờng lưỡi bò bị gạch chéo và nói từng đi biểu tình chống Trung Quốc tại Việt Nam bị bắt; nay qua đây du học.”

Ts Tại Văn Tài cũng nhắc lại mục tiêu tổ chức cuộc hội thảo mà một nguời chia sẻ với ông:

“Một trong những người chủ chốt là sinh viên du học có nói với tôi là chúng em muốn tìm hiểu sự thật lịch sử qua đồng bào hải ngoại, để  không có bị những suy nghĩ sai lạc do những tuyên truyền và định về tương lai cho đúng hơn.”

Theo tiến sĩ Nguyễn Nhã, ông từng tham gia nhiều cuộc hội thảo Biển Đông và cuộc hội thảo tại trường Đại học Havard vừa qua để lại nơi ông những ấn tượng như sau:

“Nhiều ấn tượng: thứ nhất là người tổ chức rất trẻ, họ có tầm. Họ là những nghiên cứu sinh, những tiến sĩ tại Havard. Hội thảo lại được trực tuyến qua youtoube. Chỉ mấy giờ sau hội thảo có ngừời từ Việt Nam gửi cho tôi youtube về cuộc hội thảo đó.”

Tiến sĩ Tạ Văn Tài nêu lại những quan tâm chính mà những nguời tham gia hội thảo nêu ra với các diễn giả:

“Câu hỏi của họ là tại sao tôi có thể nói được về những vấn đề pháp lý mà có thể kiện Trung Quốc được. Họ tỏ ra ngạc nhiên vì từ truớc theo họ nghĩ đứng trước một nước mạnh và ngang ngược như Trung Quốc thì không có cách gì đối phó được.

Tôi đưa ra những điều luật biển mà có thể kiện Trung Quốc, mà cách kiện khôn ngoan là mình hỏi cách giải thích có ‘dính dáng’ đến đảo với đá và vùng kinh tế đặc quyền. Dựa vào đó, mình nói Trung Quốc sai. Việt Nam không phải ‘nghênh chiến’ nữa mà có cách để làm. Rồi cùng với những nước khác nữa như Phi-luật-tân trong vấn đề đảo đá Scaborough… là có thể ‘lôi’ Trung Quốc ra tòa án International Court of Justice ở La Hague với những thủ tục bắt buộc chứ không thể ‘trốn’ như đối với tòa án kia (Tòa án về luật biển) với những thủ tục ‘nhiệm ý’.

Thứ hai họ cũng cười về chuyện tôi góp ý kiến hơi đặc biệt một chút về chuyện làm sao để cho người dân tự do phát biểu, tự do tỏ lòng ái quốc và lãnh đạo không đến nỗi phải sợ Trung Quốc như thế.”

biendong-250.jpg
Hội thảo do Hội Thanh niên Sinh Viên Việt Nam vùng Boston mở rộng tổ chức sáng 16/6/2012 tại Đại học Havard

Một trong những điều gây xúc động cho tiến sĩ Nguyễn Nhã cũng đuợc ông nhắc lại:

“Sự kiện năm 74 như ông Thomas Vallely đưa ra, không hiểu sao khi nói đến những sự kiện như thế lại làm tôi xúc động. Tôi cũng nhắc lại cuộc triển lãm tư liệu lịch sử minh chứng chủ quyền của Việt Nam ở Thư viện Quốc gia ở Sài Gòn, hồi đó tôi cũng xúc động. Hồi đó chúng tôi còn là thanh niên thì vị chưởng môn Việt Võ Đạo Vovinam nói với chúng tôi thân phận một nước nhỏ thì phải làm sao.”

Về ý kiến đối với các biện pháp cần có để giải quyết tình hình tranh chấp tại Biển Đông hiện nay thì ông Tạ Văn Tài có nhận xét:

“Tôi bảo về nội dung luật pháp quốc tế ủng hộ cho Việt Nam đối với chủ quyền về đảo, thứ hai là vùng kinh tế đặc quyền để khai thác cá và tài nguyên dầu khí, khoáng sản dưới biển; rồi quyền tự do đi lại của Việt Nam ngoài biển không vướng vào Đường lưỡi bò. Thứ tư nữa là vấn đề thềm lục địa. Rồi những vấn đề về hòa giải, trọng tài và đưa ra Tòa án quốc tế một cách bó buộc.

Họ ‘cười’ khi tôi nói là trong nước phải để cho nhân dân biểu tình, phát ngôn tự do bày tỏ lòng ái quốc của họ. Nhất là đối với những chiến sĩ hy sinh từ năm 1979 đến năm 88. Đối với những lãnh đạo (sợ mất chức, có khi mất mạng luôn) khi giao du với phía Trung Quốc (như đi ăn uống mà ông Nguyễn Văn Hưởng, tướng Công an có tả là khi đi uống cà phê về thì bị cứng tay chân) thì không biết khi bỏ phiếu kín về Trung Quốc không biết ai họ chống mình, ai họ ủng hộ mình; do đó vẫn có thể ăn tiền đút lót của Trung Quốc mà vẫn có thể biểu quyết theo lòng ái quốc của mình; thế là (cử tọa) cười.

Họ nói ‘biết ơn (appreciate)’ hết cả ba người. Thí dụ những bằng chứng lịch sử mà tiến sĩ Nguyễn Nhã đưa ra cho thấy Việt Nam đã làm chủ những vùng hải đảo đó từ lâu rồi. Đối với ông Thomas Vallaely là bài viết đăng trên tạp chí Atlantic nói về đuờng lưỡi bò của Trung Quốc và vấn đề chính quyền của ông Obama chuyển hướng về Đông Á. Đối với tôi là những trình bày về khía cạnh luật pháp mà có cách đối phó với Trung Quốc chứ  không còn ‘mơ mơ, hồ hồ’ nữa.”

Theo tiến sĩ Nguyễn Nhã thì ông mong muốn có thêm nhiều hội thảo tương tự như hội thảo vừa diễn ra tại Đại học Havard. Những hội thảo như thế không chỉ giới hạn trong giới sinh viên, nghiên cứu sinh, giới trí thức mà có thể mở rộng ra cho nhiều tầng lớp người Việt đang sinh sống nhiều nơi trên thế giới.

Chính sự hiểu biết về sự thật, về những luật lệ liên quan sẽ giúp hữu hiệu cho công cuộc đấu tranh bảo vệ những vùng biển, hải đảo của Việt Nam tại Biển Đông trước những diễn biến phức tạp như hiện nay.

nguồn RFA.org

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Con đường Việt Nam: Những người được mời trả lời và nhận định về phong trào này

Posted by hoangtran204 trên 18/06/2012

Hiện nay vẫn chưa chính thức được biết phong trào CĐVN có thật sự do ông Lê Thăng Long đại diện khởi xướng vào  tháng 6 năm nay, hay phong trào này do giới an ninh/công an đứng đàng sau điều khiển. Phong trào này mới phát động được 1 tuần và có nhiều ý kiến rất khác nhau.

Mời các bạn đọc ý kiến của những người được mời vào phong trào này.

90-95% số người được mời chưa có ý kiến, hoặc chưa biết là được mời, hoặc biết rồi nhưng không đưa ra ý kiến…

Một số người lịch sự từ chối với nhiều lý do khác nhau.

Phản ứng của một số người  trong nhóm văn nghệ sĩ (được mời vào PT này) làm nhiều blogger rất ngạc nhiên. Các nhà văn, nhà thơ tỏ rõ thái độ hoảng sợ, lẫn tức giận và từ chối đây đẩy; thậm chí có vài người  quá sợ nên chửi tục,…

Bài này được chia làm 3 phần. Khởi đầu là hai ý kiến đăng ký tham gia PT Con Đường Việt Nam của blogger Nguyễn Công Huân, chủ trang danluan.org.

Kế đó là bài nhận định ôn hòa của ông Trương Nhân Tuấn; và

Sau cùng, phần III, là ý kiến của một số người trong nhóm văn thi sĩ và các quí vị ở ngoài miền Bắc. Nhóm này tuyên bố KHÔNG theo PT- CĐVN

Trên Dân Luận có các ý kiến đáng chú ý như sau: “Sự việc nhiều lúc không nói lên được gì rõ ràng về con người, nhưng phản ứng của con người đối với sự việc nói lên rất, rất nhiều điều về họ.(KD)”

Phần I

danluan.org

Admin gửi lúc 03:50, 15/06/2012 – mã số 60517

Sau khi đọc mục tiêu, tôn chỉ của phong trào Con Đường Việt Nam thì tôi rất có cảm tình với những người sáng lập ra nó vì nó phù hợp với suy nghĩ và lý tưởng của tôi. Chuyện nó được tạo ra bởi cơ quan an ninh cũng được, bởi nếu đến lúc nào đó nó đi ngược lại những mục tiêu – tôn chỉ nói trên thì dù nó do cụ Phan Chu Trinh tạo ra thì tôi cũng ngã mũ tạm biệt, khác gì nhau đâu. Tôi chỉ ngần ngừ chưa tham gia vì dạo này bận rộn công việc ở trường và ở nhà nên không biết có đủ sức tham gia thêm công tác xã hội ở đó không. Nhưng có lẽ dưới dư luận hiện này thì sự tham gia của tôi có lẽ là cần thiết vì phong trào này có vẻ “mất khách” quá 😀 Đã thế tôi sẽ đăng ký tham gia hôm nay.

Cảm ơn bác Nguyễn Ngọc Già về bài viết rất phù hợp suy nghĩ của tôi 😀 Tôi nghĩ nếu chúng ta cứ để sự nghi ngờ và sợ hãi che phủ lý trí của mình, để mất đi những cơ hội thay đổi xã hội như thế này thì thật tiếc.

*http://danluan.org/node/12934?page=2

Nhiều  blogger viết comment trên trang danluan.org rất có cảm tình với PT Con Đường Việt Nam.

Phần II

Vài nhận định sơ khởi về “Lời phát động Phong Trào Con Đường Việt Nam”


Trương Nhân Tuấn

Tôi đọc “lời phát động” của Phong Trào Con Đường Việt Nam như hầu hết những công dân Việt Nam khác: trên mặt báo chí. Sau đây là các ý kiến của cá nhân tôi về nội dung của bản kêu gọi này.

1/

Trích:

Thưa quốc dân đồng bào,Cách đây hơn 100 năm phong trào Đông Du, phong trào Duy Tân đã ra đời và được nhân dân ta hưởng ứng nhiệt thành. Nếu như chính quyền cai trị của Pháp lúc đó không đàn áp thành công các phong trào yêu nước này thì giờ đây tinh thần “Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh” đã đưa nước ta trở thành một quốc gia phát triển không thua kém gì Nhật Bản và các nước thuộc thế giới thứ nhất khác.

(Hết trích).

Ý của Phong trào (PT), nguyên nhân làm cho Việt Nam không phát triển như Nhật (và các nước thuộc thế giới thứ nhứt) là do thực dân Pháp đã đàn áp thành công các phong trào Đông Du, Duy Tân.

Lý luận như thế không thuyết phục. Không ai đặt lại chữ “nếu” trong lịch sử.

Nhưng cũng thử đặt lại chữ “nếu”: nếu Pháp không đàn áp các phong trào này, liệu Việt Nam có phát triển như Nhật hay không?

Không có câu trả lời nào chắc chắn.

Cũng thử đặt lại: Nếu Việt Nam không có ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN thì Việt Nam hôm nay ra sao?

Câu này thì có câu trả lời: Chưa biết Việt Nam có bằng Nhật hay không nhưng dĩ nhiên là khá hơn ngày hôm nay.

Đơn giản vì những gì mà đảng CSVN làm hôm nay là cố gắng gầy dựng lại những gì họ đã đập phá trong quá khứ. Con đường của đảng CSVN đi hôm nay là đi lại con đường mà dân tộc Việt Nam đã đi từ hơn ½ thế kỷ trước, mà họ đã từng cưỡng bức dân tộc Việt Nam chối bỏ trong máu xương và nước mắt. Người trong nước từng nói việc “đổi mới” của đảng CSVN thực ra là việc “đổi cũ”. Có câu thơ rằng: bao giờ cho đến ngày xưa. Tức việc quay lại 180° hiện nay vẫn chưa trở lại ở điểm “ngày xưa”.

Như vậy, nếu không có ông Hồ và đảng CSVN, Việt Nam đã không mất một thời gian, ít nhứt là 50 năm, để phát triển đất nước. Nên biết, Nhật chỉ cần 25 năm để từ đống tro tàn sau năm 1945 để trở thành cường quốc (kinh tế) trên thế giới.

2/

Trích:

TIẾP CON ĐƯỜNG DUY TÂNTinh thần đó, nói một cách hiện đại chính là “Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống” cho mình và mọi người. Phong trào Con đường Việt Nam xin được tiếp nối tinh thần này, tiếp quản sự nghiệp của tiền nhân, tiếp nhận hồn thiêng sông núi để tiếp tục một con đường đúng đắn mà dân tộc ta đã chưa đi đến đích. Chặng đường dở dang còn nhiều khó khăn nhưng chắc chắn chúng ta sẽ vượt qua nó chỉ cần một hành trang: tự tin sử dụng quyền con người của mình.Dưới chính quyền thực dân phong kiến, quyền con người của nhân dân ta bị tước đoạt trầm trọng. Nhưng từ khi thoát khỏi đô hộ của ngoại bang đến giờ các quyền mặc nhiên này của chúng ta chưa bao giờ được thực sự tôn trọng và bảo vệ. Đây chính là căn nguyên cốt lõi khiến nước ta đến giờ vẫn còn chậm tiến cho dù nhân dân ta đã rất vất vả, luôn cần cù chịu thương chịu khó và luôn khát vọng vươn lên đến cháy bỏng. Căn nguyên này được rút ra từ một quy luật mà chỉ khi tuân thủ nó – tức tôn trọng và bảo vệ đầy đủ quyền con người – thì xã hội loài người mới có thể phát triển công bằng, thịnh vượng và văn minh được.

Hết trích.

“Tiếp nối tinh thần này” là tiếp nối “con đường Duy Tân”, với ý nghĩa “hiện đại”: “Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống”. Tức phù hợp với chủ trương của cụ Phan Châu Trinh “khai dân trí (hiểu biết), chấn dân khí (tự tin), hậu dân sinh (làm giàu cuộc sống)”.

Phải nhìn nhận rằng tại Việt Nam vào thời điểm đó, cụ Phan Châu Trinh là người đi trước thời cuộc. Trong tư tưởng “khai dân trí”, cụ Phan chú trọng ở việc « giáo dục », qua các việc vận động mở trường (dạy học thuật Tây phương) và cổ võ phong trào xuất dương du học, do ảnh hưởng cuộc cách mạng Minh Trị ở Nhật. Trên bình diện quốc tế, Âu hay Á, vấn đề giáo dục từ xưa đến nay luôn được coi trọng. Trong bất kỳ một quốc gia văn minh nào hiện nay, ngân sách dành cho giáo dục luôn lớn gấp nhiều lần hơn ngân sách dành cho quốc phòng. Tuy vậy, cũng có quốc gia thành công, có quốc gia thất bại. (Quốc gia điển hình thành công là Đại Hàn. Quốc gia điển hình thất bại là Việt Nam). Vì vậy nội dung (chính sách) của giáo dục mới là điều quan trọng.

“Khai dân tr픓giáo dục” gắn liền với nhau, nếu không nói là một.

Phong trào (PT) “xin được tiếp quản sự nghiệp của tiền nhân”, ở đây là sự nghiệp “Duy Tân” của cụ Phan Châu Trinh. Việc dùng chữ “tiếp quản” (tiếp nhận và quản lý) ở đây e rằng không phù hợp. Di sản của tiền nhân (lịch sử) là gia tài chung của toàn dân tộc. Một cá nhân, một nhóm nhỏ khó có thể nhân danh cả dân tộc để “tiếp quản” một “di sản của lịch sử”. Cũng vậy, Phong Trào không thể “tiếp nhận hồn thiêng sông núi”. “Hồn thiêng sông núi” là của sông núi, của tất cả những người Việt Nam đã từng chết và sống cho đất nước này, tư cách nào mà Phong Trào “tiếp nhận” hồn thiêng này?

Tạm chấp nhận Phong Trào có tư cách “tiếp quản” tinh thần Phan Châu Trinh cũng như có tư cách để “tiếp nhận hồn thiêng sông núi”. Đã viết ở trên, vấn đề giáo dục thuộc phạm vi quốc gia, tư cách “phong trào” hiện nay, không phải là tổ chức chính trị như Phong Trào đã khẳng định, cũng chưa nắm được quyền hành. Vậy với phương tiện nào Phong Trào thực hiện việc “khai dân trí” (tức việc tổ chức giáo dục)? Và nội dung việc “khai dân trí” (chính sách giáo dục) này ra sao?

Phong Trào có trả lời trong “lời phát động”, là “đi đến đích” bằng sự “tự tin sử dụng quyền con người của mình.”

Như vậy “cái đích” của Phong Trào và cái đích của “tiền nhân” (mà Phong Trào tự tiện “tiếp quản”) đã không giống nhau. Phong Trào sẽ đi đến “đích” bằng “nhân quyền”, cụ Phan thì đi bằng con đường “Duy Tân”.

Phong Trào nhận định “Dưới chính quyền thực dân phong kiến, quyền con người của nhân dân ta bị tước đoạt trầm trọng. Nhưng từ khi thoát khỏi đô hộ của ngoại bang đến giờ các quyền mặc nhiên này của chúng ta chưa bao giờ được thực sự tôn trọng và bảo vệ.”

Điều này chỉ đúng tương đối: Dưới chính quyền thực dân, quyền con người (nhân quyền) của người Việt Nam không được tôn trọng hoàn toàn, nhưng dầu sao một số quyền con người căn bản khác, như quyền tự do ngôn luận, báo chí, quyền tư hữu, quyền tự do mưu cầu hạnh phúc cho cá nhân và gia đình… thì được tôn trọng. Chỉ có quyền chính trị (đương nhiên) bị cấm.

Cũng không phải “từ khi thoát khỏi đô hộ của ngoại bang” thì quyền này (nhân quyền) chưa bao giờ được tôn trọng. Chính quyền miền Nam là một thí dụ đúng đắn về một thể chế dân chủ trên nền tảng nhân quyền sau khi “thoát khỏi đô hộ của ngoại bang”. Dĩ nhiên, chế độ này non trẻ, có những thiếu sót hiển nhiên của một chế độ dân chủ chưa trưởng thành. Nhưng nếu so sánh với các nền dân chủ của các nước chung quanh cùng thời kỳ: Đại Hàn, Thái Lan, Miến Điện, Đài Loan, Indonésie, Mã Lai… VNCH là một chế độ dân chủ vượt trội. Trong Quốc hội VNCH, phần khá lớn dân biểu là đối lập, chống chính quyền. Có người còn theo CS. Trong khi đó quốc hội của các nước khác dẫn trên đều là quốc hội bù nhìn. Trong cùng thời kỳ, xã hội miền Nam là một xã hội mở. Người dân hoàn toàn hưởng được mọi quyền tự do cơ bản. Mặc dầu bị hạn chế một phần do chiến tranh, nhưng các sản phẩm văn hóa miền Nam đều có đủ mọi trào lưu nhân văn và khuynh hướng chính trị.

Nhưng từ khi đất nước hoàn toàn bị nhuộm đỏ thì từ đó các quyền làm người cơ bản của người dân bị xúc phạm trầm trọng. Người dân không có quyền ngôn luận, hội họp, chính trị… đã đành, quyền tư hữu đất đai, là quyền thiêng liêng nhất để người dân mưu cầu hạnh phúc cho cá nhân và gia đình (tức quyền được sống), cũng bị truất bỏ. So với thời thực dân Pháp, nếu thực dân Pháp man rợ thì nhà nước CSVN là hiện thân của ác quĩ. Các vụ đánh dân, cướp đất của dân hiện nay là các bằng chứng hùng hồn.

Phong Trào nhận định: “Đây chính là căn nguyên cốt lõi khiến nước ta đến giờ vẫn còn chậm tiến…” . “Đây” có nghĩa là việc mất nhân quyền. Nhận định này khá đúng trong nhận xét về “quả” nhưng rất sai trong nhận xét về “nhân”! Phong Trào hình như quên rằng thực dân Pháp đã không còn ảnh hưởng nào ở Việt Nam từ thập niên 50 của thế kỷ trước. Tình trạng “nhân quyền” ở Việt Nam bị chà đạp hiện nay không hề do hệ quả của thực dân mà do đảng CSVN đang cầm quyền tại Việt Nam.

“Việt Nam chậm tiến” là do nhiều nguyên nhân, mà nguyên nhân của mọi nguyên nhân là do đảng CSVN với các chính sách không phù hợp với tình trạng chính trị thế giới cũng như tập quán, đạo lý của dân tộc Việt Nam. Nhân quyền bị chà đạp như thế chỉ mới là một nguyên nhân. Dầu vậy, ta thấy nhiều nước, như Tân Gia Ba, “nhân quyền” trên nhiều phương diện bị hạn chế (tự do chính trị, tự do ngôn luận…) nhưng họ vẫn tiến triển vượt mức. Như thế, ngoài giáo dục (khai dân trí), thì phát triển kinh tế là động lực khác để phát triển xã hội (chứ không phải là nhân quyền).

3/

Trích:

BẰNG CON ĐƯỜNG VIỆT NAMDo vậy phong trào Con đường Việt Nam xác định mục tiêu tối thượng phải hoàn thành là quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở đất nước chúng ta.

Hết trích.

Theo mạch văn của “lời phát động”, Phong Trào xác định việc thể hiện “con đường Duy Tân”, bằng “con đường Việt Nam”.

Ở đây chữ nghĩa không rõ ràng. “Con đường Việt Nam” ở đây chính là con đường của Phong Trào. Sao lại gọi “chung chung” là con đường Việt Nam? Việc sử dụng chữ ở đây khá giống với chữ nghĩa của CSVN, cái gì cũng của “nhân dân”, nhưng thực tế của cải, tài nguyên quốc gia đều nằm trong túi các đảng viên.

Mục tiêu Phong Trào được khẳng định: “phong trào Con đường Việt Nam xác định mục tiêu tối thượng phải hoàn thành là quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở đất nước chúng ta”.

Mệnh đề “Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống” ở phần 1/ cho thấy có lủng củng về câu cú (hai chữ “để”). Câu này cũng lủng củng câu cú và trùng lặp ý nghĩa.

Nếu ai có đọc bản “Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền” hẵn đều biết hai yếu tố cơ bản của các quyền con người là nhân phẩm và sự bình đẳng về các quyền tự do cá nhân.

“Bảo vệ trên hết và bình đẳng” là bảo vệ ra sao? Nhân quyền, tức các quyền tự do cơ bản của con người, là các giá trị nền tảng của một xã hội. Khi đã là “cơ bản”, là “nền tảng”, dĩ nhiên nó có giá trị “trên hết”. Mặt khác, “nhân quyền” tự nó mang tính “bình đẳng”. Điều đầu tiên của Hiến chương LHQ về “Nhân quyền” là khẳng định về “nhân phẩm” và sự “bình đẳng” về quyền của con người. Viết “Bảo vệ trên hết và bình đẳng” là vừa lủng củng, vừa thừa.

Thực ra, vấn đề tập trung ở việc có công nhận và tôn trọng “nhân quyền”, tức tôn trọng “nhân phẩm” và các quyền tự do cơ bản của con người, như là các giá trị nền tảng của xã hội, hay không?

Về mục tiêu: “mục tiêu tối thuợng” (“quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở đất nước chúng ta”) của Phong Trào ở phần 3 và việc thực hiện “con đường Duy Tân”, tức tiếp nối con đường “mà dân tộc ta đã chưa đi đến đích.”phần 2. Cả hai đều là mục tiêu.

Phần 2 có ghi: “Chặng đường dở dang còn nhiều khó khăn nhưng chắc chắn chúng ta sẽ vượt qua nó chỉ cần một hành trang: tự tin sử dụng quyền con người của mình.”. “Nhân quyền” vừa là “hành trang”, vừa là “mục tiêu tối thượng phải hoàn thành”.

Mâu thuẫn ở đây, khi nói nhân quyền là mục tiêu “tối thuợng” phải hoàn thành, tức là vẫn chưa hoàn thành. Tức ở Việt Nam hôm nay nhân quyền vẫn còn bị chà đạp thê thảm. Điều này đúng. Vậy lấy đâu ra “Quyền con người” để làm “hành trang” cho Phong Trào?

Cũng nên biết ở thời kỳ cụ Phan Châu Trinh, vấn đề “nhân quyền” chưa đặt ra một cách phổ quát. Tư tưởng cụ Phan do đó không đề cập trực tiếp đến “nhân quyền”. Ở trên tôi có viết: Như vậy “cái đích” của Phong Trào và cái đích của “tiền nhân” (mà Phong Trào tự tiện “tiếp quản”) đã không giống nhau. Phong Trào sẽ đi đến “đích” bằng “nhân quyền”, cụ Phan thì đi bằng con đường “Duy Tân”.

“Mục đích” là điểm đến của mọi vận động. Người đọc phân vân không biết “mục đích” của Phong Trào là gì?

4/

Trích:

NỀN TẢNG DÂN LÀM GỐCChỉ có như thế thì đất nước ta mới có được một nền tảng chính trị vững chắc, thực sự lấy dân làm gốc để phát triển kinh tế – xã hội nhanh chóng và bền vững mang đến giàu sang và văn minh cho mọi người chứ không phải liên tục bất ổn như lâu nay.Chỉ có như thế thì chúng ta mới vượt thoát được cuộc khủng hoảng kinh tế, xã hội trầm trọng hiện nay và tránh lặp lại trong tương lai để lại gây tai họa tiếp tục về sau.

Hết trích.

“Chỉ có thế” tức là chỉ khi nhân quyền được tôn trọng. Nhưng thế nào là “một nền tảng chính trị vững chắc, thực sự lấy dân làm gốc”? Nội dung toàn bản kêu gọi (hay phát động Phong Trào) không hề nói đến “chính trị”, tức nói về một tư tưởng chính trị, một khuynh hướng chính trị hay một chế độ chính trị cụ thể. Bây giờ Phong Trào nói về một một nền tảng chính trị vững chắc, thực sự lấy dân làm gốc đương nhiên sẽ làm nhiều người nghi ngại.

Bởi vì nhà nước độc tài nào lại không nói lấy “dân làm gốc”? Nhà nước CHXHCNVN cũng là nhà nước “của dân, do dân và vì dân”, cũng “lấy dân làm gốc”. Chỉ có những nhà nước dân chủ tự do thì ít khi nói về một nền tảng chính trị lấy dân làm gốc. Vì những người cầm quyền biết rằng, nhiều lắm thì họ cũng chỉ đại diện cho một tầng lớp, một khuynh hướng chính trị trong dân chúng, chứ không hề cho toàn dân được. Ý kiến của đa số áp đảo không hề là ý kiến của toàn dân.

Giả sử một nền tảng chính trị vững chắc, thực sự lấy dân làm gốc này hiện hữu. Lấy gì bảo đảm chế độ này sẽ đem lại “giàu sang và văn minh” cho mọi người? Lấy gì bảo đảm nó sẽ đem lại ổn định cho đất nước? Nhất là sẽ thoát được cuộc “khủng hoảng kinh tế” ngày hôm nay?

Nước Mỹ, EU, Nhật… là các nước phát triển, văn minh… không nước nào dám rêu rao đã “đem lại giàu sang cho mọi người”.

Ý nghĩa của “ổn định” (thực ra là ổn định chính trị) cũng rất tương đối. Việt Nam không hề “bất ổn” như nhận định của Phong Trào. Hầu như tất cả các nhà đầu tư trên thế giới đều đồng ý ở điểm Việt Nam là một nước “ổn định”. Nhưng ổn định này không hề đem lại sự phồn thịnh về kinh tế cho Việt Nam. Trong khi các nước tự do dân chủ, nhà nước thay đổi liên miên, hết hữu sang tả, rồi từ tả sang hữu, như con thuyền lao chao trên sóng, rõ ràng là “bất ổn định chính trị”, vậy sao họ vẫn phát triển đều đặn?

Và để thoát được “cuộc khủng hoảng kinh tế” hiện nay, thực tế hầu như mọi nền kinh tế đều bị khủng hoảng. Đây là một cuộc khủng hoảng toàn cầu về “nợ”, từ nợ của các tập đoàn tài chính các năm trước đến nay là nợ của các quốc gia phát triển (ngoại trừ Trung Quốc). Việt Nam dĩ nhiên nợ nần lút đầu lút cổ, do tình trạng lỗ lã, hay phá sản của các tập đoàn quốc doanh. Việt Nam không dễ thoát khỏi khủng hoảng kinh tế – tài chính, đơn giản như nhận định của Phong Trào bằng một nền tảng chính trị vững chắc, thực sự lấy dân làm gốc.

5/

Trích:

VẬN HỘI CỦA NGHÌN NĂMHỡi nhân dân yêu mến, Hơn lúc nào hết, bây giờ là thời cơ tốt nhất để chúng ta thay đổi tận gốc rễ vấn đề thâm căn có nguồn gốc phong kiến kéo dài hàng ngàn năm làm nước ta lạc hậu đến tận ngày nay; là thiên thời để dân tộc ta đảo chiều sự gia tăng khoảng cách tụt hậu đang ngày càng lớn rồi nhanh chóng vượt lên khẳng định vị thế của chính mình trong thế giới toàn cầu hóa ngày nay.

Hết trích.

Tôi không bàn về việc thời cơ tốt hay không tốt. Tôi muốn nói rằng Phong Trào có ý đánh tráo vấn đề. Bởi vì, Việt Nam lạc hậu từ hơn ½ thế kỷ nay không hề do hệ quả của “phong kiến kéo dài hàng ngàn năm” như Phong Trào đã nhận định.

Có nước nào trên thế giới này không trải qua giai đoạn phong kiến hàng ngàn năm như Việt Nam? Nước nào cũng có cả (ngoại trừ các nước mới lập như Hoa Kỳ). Nhưng tại sao hôm nay có nước tiên tiến, có nước lạc hậu? Nguyên nhân chính, theo tôi, là vấn đề tổ chức quốc gia và việc phân phối lợi tức quốc gia vào các mục tiêu công ích có hợp lý hay không.

Tôi cho rằng nguyên nhân “lạc hậu” của Việt Nam hôm nay, ban đầu là do ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN, cũng như sự bất tài, thiếu khả năng tổ chức, không có tư cách lãnh đạo quốc gia, của cán bộ đảng CSVN ngày hôm nay.

6/

Trích:

“Làm sao để người dân tự tin sử dụng tất cả quyền con người của mình mà không phải đợi ai cho phép trong hoàn cảnh của đất nước hiện nay?”

Hết trích.

Cuối cùng Phong Trào đặt một câu hỏi. Ta thấy Phong Trào đặt lại vấn đề về sự tự tin (Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống) của người dân và quyền con người. Tức đặt vấn đề ở chính “mục tiêu” của Phong Trào.

Ra câu hỏi như thế là Phong Trào thú nhận mình vẫn chưa biết làm thế nào để thực hiện mục tiêu của mình. Trong khi một phong trào chỉ thành hình khi mà con đường hoạch định đi đến mục tiêu đã được phác họa rõ rệt.

7/ Kết luận:

Tôi chưa từng gặp quí vị Lê Thăng Long, Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức bao giờ ở ngoài đời. Tôi quí trọng LS Định, cũng như Nguyễn Tiến Trung, những trí thức trẻ yêu nước dấn thân. Tôi luôn tôn trọng hành động của quí anh, cho dầu có một số nhận thức chính trị tôi không chia sẻ. Sự hy sinh của quí anh cho lý tưởng và đất nước, không có gì để đo lường, tính toán, mà chỉ phải khâm phục và ủng hộ.

Riêng về Trần Huỳnh Duy Thức, trong qua khứ tôi có đọc một số bài viết của anh lúc trước khi bị bắt. Từ đó trong tôi nảy sinh một tình cảm sâu sắc dành cho anh Thức. Trong một lần trao đổi điện thư với anh, sau khi biết anh có liên hệ với những người ở nước ngoài, tôi có cảnh báo rằng (nguyên văn): anh phải hết sức thận trọng. Anh trả lời với tôi rằng anh thừa mưu trí để vượt thoát các cạm bẫy giăng ra. Rốt cục anh bị bắt. Anh bị nhà nước CSVN xử với tội nặng nhất, 17 năm, so với những người bị bắt chung. Nhưng giữa tôi và anh Thức vẫn chỉ là sơ giao, cho dầu anh cũng tỏ ý mến mộ tôi về các công trình mà tôi đã thực hiện trong quá khứ.

Vì vậy, với tình cảm sâu sắc mà tôi vẫn còn dành cho anh Thức, tôi cho rằng bản kêu gọi của Phong Trào vừa công bố đã thực hiện hết sức vội vã, lời văn lủng củng, thiếu ý tưởng sâu sắc, mục tiêu không rõ rệt (theo con đường Duy Tân hay tranh đấu cho Nhân quyền? đấu tranh thế nào?), nhận định sai lầm về nguyên nhân tình trạng lạc hậu của Việt Nam… khác hẳn giọng văn thường thấy của Trần Huỳnh Duy Thức mà tôi đã từng đọc. Phải chăng đây là một bản văn ngoài ý muốn của anh Thức?

Dĩ nhiên, chỉ có anh Thức mới có thể trả lời được việc này.

Trương Nhân Tuấn

————————————————————————————————–

Phần III  (Nhóm văn thi sĩ và những người ở ngoài Miền Bắc-được mời thàm gia Phong Trào CĐVN- viết ý kiến không theo)

Độc giả cần chú ý, bản danh sách nằm ở đây, có tên là “DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC MỜITHAM GIA PHONG TRÀO CON ĐƯỜNG VIỆT NAM”, chứ không phải là danh sách những người SẼ THAM GIA hoặc ĐÃ NHẬN LỜI.

nguồn danluan.org

* Nguyễn Trọng Tạo

Theo blog Nguyễn Trọng Tạo

Mấy hôm nay thấy một phong trào nghi ngờ và phản đối cái gọi là “Con đường Việt Nam” của Lê Thăng Long (nghe nói vừa được phóng thích trước hạn tù). Cái trò nhốn nháo kiểu này không phải là lần đầu. Đã có nhiều trò kiểu này rồi, nên tôi không chú ý. Nhưng có anh bạn báo cái tin: “Ông được con đường VN nó mời tham gia, thấy công bố tên ông trên mạng đó”, tôi liền tìm đọc thì thấy có hàng trăm người bị mời như thế.

Tôi nghĩ bọn Lê Thăng Long (nếu đó là thật) muốn lên một danh sách xếp tất cả vào một rọ nhằm làm cho chính quyền lẫn bạn bè bối rối, nghi ngờ lẫn nhau. Đó là một việc làm đen tối, lưu manh, và phản động. Phản động nhất là mục đích gây rối ren cho đất nước Việt Nam hiện nay.

Những việc như thế mà chưa thấy ngành an ninh đả động gì thì cũng lạ. Nếu ngành an ninh không có thái độ gì, thì người ta sẽ nghĩ, ai đứng đằng sau việc làm phản động đó? Hay “Con đường VN” chỉ là một cái “bao cao su” đã rách?

Một hành động hết sức vô văn hóa của “nhóm chủ trương” đã nói lên bản chất lưu manh và phản động của họ. Một “con đường VN” như thế thì ai sẽ đi, và sẽ đi đâu? đi tù à? Thật là vô liêm sỉ.

————————————————-

*Nguyễn Quang Lập Bọ Lập được quyền tuyên bố!

Mấy hôm nay thấy dân mạng bàn tán chuyện ông Lê Thăng Long nào đấy với lời kêu gọi ” Con đường Việt Nam” nhưng tui không quan tâm. Tui ít khi phải chịu mất thời gian về những chuyện đại loại như vậy. Hôm nay vào FB bất ngờ thấy tên mình trong DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC MỜI THAM GIA SÁNG LẬP (Tại đây), thật quá ngạc nhiên.Quái lạ. Có ai mời mình tham gia gì đâu mà mình lại có tên trong danh sách đó?

Chợt nhớ cách đây mấy hôm, tui có nhận được email của ai đấy ( hình như của ông Lê Thăng Long thì phải) gửi đến bản kêu gọi “Con đường Việt Nam”. Tui tưởng người ta gửi nhờ đăng, biết ngay đó là món gì rồi nên không hề đọc chữ nào tui cũng đã reply tức thì:” Cảm ơn bác nhưng bài không phù hợp với Quê choa”. Cũng ngay tức thì tui cho cái email đó vào spam.

Té ra đó là lời mời của ông Lê Thăng Long a, chết cười!

Tui không biết ông Lê Thăng Long là ai, ổng muốn gì, con đường Việt Nam của ổng là cái quỉ gì tui cũng không thèm biết. Nhưng qua cách ổng đối xử khá hồ đồ với tui như vậy cũng đủ biết ổng là ai rồi.

Tui viết văn làm báo một mình, chơi blog cũng một mình, không muốn không cần và không thèm kéo bè kết cánh với bất kì ai. Là nhà văn nên tui chỉ thích một mình đối diện với trang giấy của tui thôi. Thời trẻ đã không thích kéo bè kết cánh, ở bất kì cơ quan nào cũng không bao giờ chơi món bè phái, nay già rồi, sức tàn lực kiệt rồi còn đi “đoàn kết” với ông Lê Thăng Long, có mà điên!

Nay tui tuyên bố: ông Lê Thăng Long hãy bỏ tên tui ra khỏi danh sách của ông ngay! Chớ có bảo ông thích mời ai thì cứ tương tên người ta vào danh sách, đó là cách làm hồ đồ và vô sỉ!

Đó, tui tuyên bố như rứa đó!

Nguyễn Quang Lập

*Lời nhắn của bác Phan Hồng Giang:” Đã được biết về cái gọi là “Con đường VN” từ mấy ngày nay, nhưng tôi không hề quan tâm đến loại trò mèo này. Tình cờ hôm nay, 17/6, qua blog Huỳnh Ngọc Chênh, tôi mới thấy tên mình trong Danh sách mời tham gia Con đường VN.Với cảm giác khó chịu bực mình của người đang ngồi trong quán thanh thản nhâm nhi tách cà phê buổi sớm bỗng dưng bị quấy rầy bởi lời mời mọc … mua vé số hay đánh giầy chi đó, tôi xin thông báo rằng tôi không biết, không liên quan đến cái gọi là “Phong trào Con đường VN” này, và đương nhiên yêu cầu vị nào khởi xướng ra trò này rút bỏ tên tôi ra khỏi Danh sách mời tham gia sáng lập nó . – Phan Hồng Giang “.

Nguồn: Blog Quê Choa

—————————————

Lê Diễn Đức: Phong trào “Con đường Việt Nam”: ngây thơ hay cạm bẫy? (RFA’s blog). “Với tất cả nhận thức chính trị nghiêm túc nhất, tôi không nghĩ ‘Con đường Việt Nam’ là một ngây thơ chính trị.   Tôi lo ngại về một cạm bẫy chính trị nhiều hơn cho những người ngây thơ. Và tôi đồng ý với Tiến sĩ Hà Sĩ Phu rằng, ‘chủ nhân thật sự của cạm bẫy không bao giờ tự ra tay, mà luôn biết cách làm cho con mồi tự làm lấy cạm bẫy cho mình’.”  –

Tuyên bố của Trần Nhương về việc bịa đặt của cái gọi là “Con đường Việt Nam” (Trần Nhương).

<-  GS Ngô Đức Thọ:

“Ngày 17 tháng 6-2012

Gửi anh Nguyễn Hữu Vinh (blog AnhBaSam)

Tôi không nhận được cái gọi là “thư mời”, nhưng qua bản tin của AnhBaSam, đọc bài phản hồi nói Không của TS Hà Sĩ Phu trong có cho đường link vào trang web của cái phong trào gọi là “Con dường Việt Nam” do người xưng danh là Lê Thăng Long tuyên bố thành lập – ở đó có nhiều bản danh sách lập một cách cẩu thả nhưng kê danh tính của rất nhiều người – và ngạc nhiên lại có cả tên tôi với ghi một chú thích đặc điểm:

“người ký tên kiến nghị đề nghị Bộ Ngoại giao cong bố thông tin”! Thấy có nhiều người nổi tiếng bị vơ quàng vào “Danh sách” (chẳng rõ đã mời hay dự định mời?), tôi nghĩ có thể họ cũng chẳng buồn để ý. Tuy vậy, thấy đây không những là trò hề mà cũng có những hậu quả xấu do nó gây ra, cho nên tôi cũng muốn gửi thư này nhờ AnhBa Sam thông báo cho ít chữ bày tỏ thái độ của tôi phản đối Lê Thăng Long tự tiện ghi tên tôi vào cái mớ các bản danh sách do ông ta lập ra và nghiêm chỉnh yêu cầu ông ta xoá ngay họ tên của tôi ra khỏi các danh sách ấy.

Cám ơm Anh Ba Sam giúp cho phản hồi thông báo.  Ngô Đức Thọ, nhà nghiên cứu di sản Hán Nôm“.

– Anh Nguyễn Quang Thạch gửi email đêm qua: Tôi là Nguyễn Quang Thạch, sáng lập Tủ sách dòng họ ở nông thôn. Thấy tên trong danh sách mời tham gia phong trào Con đường VN trên Internet, tôi xin bày tỏ quan điểm như sau: “Góp sức xây dựng VN ‘Dân chủ, công bằng và văn minh’ là trách nhiệm và bổn phận của tất cả những người mang dòng máu VN. Việc duy nhất mà tôi đã, đang và tiếp tục theo đuổi là đưa sách về nông thôn vì theo tôi nó góp phần tích cực, thiết thực để hiện thực hóa các mục tiêu trên. Bởi vậy, tôi không thể tham gia phong trào Con đường VN như được mời.

Nguyễn Quang Thạch (thứ 3, trái), trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc, ngày 3/7/2011, cùng các nhân vật “cộm cán” thường được cơ quan chức năng chăm sóc, như Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên, LS Lê Quốc Quân, “triết gia” Nguyễn Hoàng Đức, anh Bùi Quang Minh – chủ trang web nổi tiếng và rất hữu ích “chungta.com” đã bị Thanh tra 4T Hà Nội cùng công an phạt, bắt dẹp.

TS Tô Văn Trường, cựu Viện trưởng Viện Quy hoạch Thủy lợi miền Nam, từng có nhiều bài viết về môi trường, tài nguyên, cùng các trí thức, cựu lãnh đạo ký kiến nghị dừng dự án bô-xít, vừa gửi email: “Ngày 10/6 tôi nhận được mail của  ông Lê Thăng Long người khởi xuớng kiêm quyền trưởng ban quản trị mời tham gia sáng lập phong trào con đường Việt Nam. Trong danh sách mời, có nhiều vị lãnh đạo cao cấp, trí thức có tên tuổi đương chức và đã nghỉ hưu. Quan điểm của tôi luôn tôn trọng các ý kiến đa chiều trong xã hội dân sự. Cá nhân tôi không nhận lời tham gia phong trào sáng lập Con đuờng Việt Nam bởi vì mỗi người tùy theo nhận thức, hoàn cảnh, góc nhìn của mình để có phương cách đóng góp thích hợp trong việc chấn hưng đất nước. Xưa nay, tôi vẫn công khai thể hiện quan điểm chính kiến của mình qua các bài viết về nhiều chủ đề khác nhau thường xuyên đăng tải trên các tờ báo chính thống của nhà nước và trong cộng đồng mailing list. Tô Văn Trường.

– Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc, từng có rất nhiều bài viết về chủ quyền VN trên Biển Đông, thế nhưng lại bị đối xử rất tệ hại suốt mấy năm nay, tối qua có phản hồi trên BS: “Sáng sớm nay nhà nghiên cứu Phạm Hoàng Quân gọi điện thoại cho biết tôi có tên “được mời tham gia sáng lập” phong trào “Con đường Việt Nam”, vì không nhận được trực tiếp thư mời nên chưa biết phải trả lời ra sao.

Nhìn qua danh sách những người được mời tôi thấy đây là danh sách được

trích ra từ những danh sách ký tên “ủng hộ Philippines”, “phản đối điện hạt nhân”… không biết sáng mai tôi có bị “mời uống cafe” không nữa?” = >

Vậy là 2 ngày qua đã có kha khá các nhân vật bị nằm trong danh sách mời sáng lập “Con đường VN”, được cho là của ông Lê Thăng Long, lên tiếng phản đối. Từ những nội dung phản ứng của những người trong cuộc này, xin mạo muội tạm hình dung cảm giác và thái độ của họ.

1- Nếu như những bức thư mời, danh sách được tung lên mạng đó là của LTL, hoặc một thế lực nào đó ngoài chính quyền VN, thì đó không khác gì là một trò “chỉ điểm”, thống kê với cơ quan công an, theo nhãn quan của LTL – người trong cuộc – về những kẻ chống đối hiện hữu và tiềm tàng, rất nên có biện pháp thích hợp để quản lý, xử lý.

2- Nếu những danh sách, thư mời mọc đó không phải là của LTL (cho dù bữa nay đã được đưa lên trang web, cũng không có gì chắc chắn là của LTL), mà đích thị là của cơ quan công an VN, thì đó là hành động nhắm tới nhiều mục đích, trong đó có mục đích “bèo” nhất, nếu như không lừa được ai, không gây chia rẽ được muôn người, thì cũng là để “chỉ mặt”, “dằn mặt”, báo với những người “được mời” rằng: Các vị đã bị đưa vào sổ đen rồi đấy nhé. Hãy liệu cái thần hồn!

Có lẽ do không ngăn được làm sóng dân chủ văn minh loang trên mạng đến chóng mặt trong 1-2 năm qua, không đủ sức “quản”, thôi thì đành chơi trò mèo này vậy, để các vị này từ nay chớ có a dua với nhau làm những trò kiến nghị, lấy chữ ký, gặp mặt, viết bài, mở blog … này nọ làm chúng tôi điên đầu rồi. Tóm lại là phải “Sống trong sợ hãi!

3- Dẫu có cho rằng ông LTL là người dấn thân, đi đầu tranh đấu cho quyền tự do của con người, thì những bức thư, danh sách mời được tung hê lên như vậy lại thể hiện một thứ văn hóa chợ búa, hoàn toàn xa lạ với xã hội văn minh, gần với “xã hội đen chính trị” diễn ra gần đây mà ta đều biết. Dễ khẳng định ngay rằng, nếu đó là việc làm của LTL, thì ông đã chứng tỏ ngay mình là con người không xứng đáng.

4- Nhưng chính chiến thuật “tung hê” nửa kín nửa hở đó lại rất sợ bị tung hê, công bố huỵch toẹt ra và lên án. Kẻ chơi trò “tung hê” chỉ còn nước là nấp sau lưng “nhà dân chủ”, giống như “nhà dân chủ” không đáng tin cậy đó lại nấp sau lưng một nhà dân chủ khác được dư luận tin tưởng hơn hẳn, nhưng đang bị ngăn cách với xã hội và dễ bị lợi dụng danh tiếng, đó là ông Trần Huỳnh Duy Thức.

Ngoài rất nhiều người tỏ ra nghi ngờ màn này, cũng có ý kiến độc giả và bài viết của những người “ngoài cuộc”, ở nước ngoài, ẩn danh như Nguyễn Ngọc Già, Lê Nguyên HồngKami  thì có những cách nhìn, thái độ khác. Đó cũng là điều dễ hiểu. “Ở trong chăn … có rận, mới thấy nó khốn nạn đến thế nào”.

Những “con rận” này đang quá lo lắng sắp sang tháng 7, khi cuộc “chỉnh đốn” sẽ vào màn quyết liệt nhất, nó có thể giải thích vì sao trong những bức thư mời mọc mang danh LTL có câu “thời gian quá cấp bách, hay thư gửi riêng cho BS mời làm “Phó Ban quản trị” đã yêu cầu trả lời trong vòng 48 tiếng

Sự xuất hiện kinh hoàng blog “Quan làm báo” nghe chừng cũng liên quan tới cái “cấp bách” đó, nhưng lại như theo hướng ngược lại – tìm, giết “rận”; để rồi không biết có phải vì nó mà tức thì có một đợt ngăn chặn thông tin bằng dựng tường lửa trên mạng chưa từng thấy, được âm thầm phát động bởi chính VNPT – nhà cung cấp dịch vụ Internet quốc gia.

Nhân đây, cũng xin được nhắc lại với độc giả và một vài tác giả, trong đó có BBC Tiếng Việt, có (bài) viết về ý kiến của BS, mà hầu như đều phản ánh không đúng.

Đó là, trong toàn bộ nội dung bình luận 4 ngày liên tiếp –  13141516/6 – BS chỉ đưa ra những gợi ý, phán đoán, mà hoàn toàn không đoan chắc về trường hợp LTL và những thư mời tung trên mạng.

Thậm chí trong bình luận ngày 14/6, BS còn đặt giả thiết tin tưởng vào tấm lòng của ông LTL, chỉ khuyên ông bình tĩnh, tỉnh táo. Mặt khác, trong các bình luận đó, BS đã cố phân biệt một ông LTL có trả lời trên BBC với (những)

kẻ gửi những email mời mọc, thậm chí cả tác giả của một số bài viết đứng tên LTL trên Dân luận, chưa dám khẳng định đó hoàn toàn là chỉ từ một LTL đang-được-tự-do.

<- Lời bình của nhà thơ Thanh Thảo bên blog nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo:

Địt mẹ cái… cái ‘Con đường Việt Nam’ gì đấy, tôi có biết mô tê gì đâu mà ghi tên tôi vào. Lại còn ông Lê Thăng Long nào đó nữa, chưa một lần hân hạnh. Hay đây là cái bẫy để bẫy những người lương thiện ? Lâu nay tôi chỉ biết đi trên các con đường đất đường bê tông đường nhựa, chưa bao giờ đi trên ‘Con đường Việt Nam’ cả. Đường ấy làm bằng gì ? Có rút ruột công trình, mới đi đã hỏng không ? Vậy tôi xin minh chính và mong quí công an vào cuộc làm rõ”.

Nguồn anhbasam.wordpress.com

Posted in Cách Ứng Xử của người Việt Nam, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Kinh tế Việt Nam đang rối ren, nhưng coi bộ dễ trị

Posted by hoangtran204 trên 18/06/2012

Lời Tựa: 

Toa thuốc trị bệnh trầm kha nền kinh tế  VN là: Muốn Kinh tế VN phát triển, cứ làm ngược lại chủ trương chỉ đạo kinh tế của đảng và nhà nước!

Nói cho đỡ mất lòng nhau thì phải nói như vầy:

Cần đảo ngược những gì đã làm sai !

Báo Doanh Nhân Sàigon

Thứ Ba, 12/06/2012

Trong bối cảnh tái cơ cấu kinh tế, chuyên gia kinh tế Vũ Thành Tự Anh khẳng định, chính sách tài khóa phải tuân thủ ba nguyên tắc: Triển khai chính sách nghịch chu kỳ, sự minh bạch và có đủ tầm nhìn trung và dài hạn.

* Xăng giảm, lãi suất cho vay tiếp tục giảm (thật không?), nhưng vấn đề của nền kinh tế hiện nay là gì, thưa ông?

– Có ba vấn đề. Thứ nhất, hiệu quả nền kinh tế kém. Tiền được bơm ra, thuế được cắt giảm, nhưng “sức khỏe” nền kinh tế sẽ khó gượng dậy ngay bởi ốm yếu từ trước. Thứ hai, đầu ra của sản phẩm. Hiện một số doanh nghiệp (DN) vẫn còn năng lực sản xuất, nhưng không có đầu ra, nên cũng không có nhu cầu về đầu vào. Điều này ảnh hưởng đến các nhà cung ứng, tạo hiệu ứng đình trệ dây chuyền trong cả nền kinh tế. Thứ ba, bất ổn về chính sách, bất ổn kinh tế vĩ mô đang tạo ra chi phí rất lớn.

* Tuần này, Ngân hàng Nhà nước (NHNN) đã đưa trần lãi suất huy động xuống mức 9% và hạ 1% lãi suất điều hành khác, nhưng nhiều DN không hào hứng dù đang thiếu vốn sản xuất, là một ví dụ?

– Đơn giản, nó không thể đúng được khi áp đặt hành chính: Chặn đầu vào, chặn đầu ra, xóa bỏ toàn bộ cơ chế của thị trường. Trường hợp, một DN có nhiều rủi ro đi vay, ngân hàng (NH) có thể cho vay với lãi suất cao nhưng với DN an toàn, phải được vay với lãi suất thấp hơn. Khi chặn trần lãi suất cho vay 15%, NH đã xóa bỏ cơ chế định giá rủi ro. Những DN cần vốn không vay được vốn, còn những DN không cần vốn vẫn có thể vay được, đó là nghịch lý về cho vay và đi vay.
Đồng thời với những áp đặt đó, Bộ Tài chính tiếp tục phát hành trái phiếu với lãi suất từ 10 đến 12%/năm. Một đầu ra vô cùng an toàn cho dòng vốn ứ đọng của NH được Chính phủ tạo ra trong bối cảnh lạm phát có xu hướng giảm, NH ứ đọng thanh khoản không tìm được đầu ra mà không muốn cho DN vay vì lo ngại rủi ro.

* Theo ông, những giải pháp nào sẽ giải quyết được tình trạng này?

– Từ trước đến nay, chúng ta thực hiện chính sách tài khóa thuận chu kỳ: Khi kinh tế tăng trưởng, chính sách tài khóa tăng lên và thắt chặt lại khi tăng trưởng kinh tế giảm. Nhưng chính sự giảm chu kỳ ấy đã làm trầm trọng thêm sự suy giảm của nền kinh tế. Bây giờ chúng ta cần đảo ngược những gì đã làm sai bằng cách thực hiện chính sách tài khóa nghịch chu kỳ: Khi nền kinh tế suy giảm, chính sách tài khóa phải mở rộng. Nhưng trên hết, phải có kỷ luật tài khóa chặt chẽ, minh bạch.

Ngoài ra, chúng ta phải có các biện pháp mang tính cấp cứu. Trong đó, chắc chắn lãi suất phải giảm nhanh hơn nữa. Lạm phát có xu hướng giảm, hiện dưới 10%, không có cơ sở để duy trì lãi suất cao như hiện nay, bởi người gửi tiền 10 – 12% đã có lãi suất thực dương rồi. NH phải giảm tiếp lãi suất, tạo cơ sở cho tiền vốn, vốn cho vay rẻ hơn và thời điểm này, có thể bỏ luôn lãi suất trần/sàn.

Thực tế, người dân và DN vẫn còn tiền, nếu nhìn vào tài sản và những gì tích lũy được. Nhưng việc thiếu mạch lạc trong chính sách từ 2007 đến nay đã khiến họ cố thủ. Chuyện phục hồi lòng tin không thể chỉ trong một sớm một chiều, nhưng nếu có sự ổn định, minh bạch trong chính sách của Chính phủ, niềm tin sẽ dần trở lại. Đó là những giải pháp trong ngắn hạn, còn trung và dài hạn, hiển nhiên là phải tái cơ cấu.

* Ở đây có khác biệt nào không, khi quá trình tái cơ cấu hệ thống ngân hàng thương mại đã và đang được triển khai ?

– Tái cơ cấu không làm cho người gửi tiền mất tiền mới đúng, thì thay vào đó, chúng ta lại đang tái cơ cấu theo kiểu không để NH nào đổ vỡ. Ba NH đầu tiên sáp nhập không những không bị mất vốn, chủ sở hữu vẫn tại vị, mà còn được NHNN bơm thêm vốn, được BIDV hỗ trợ thanh khoản. Cách tái cơ cấu hiện nay đang tạo ra sự “khuyến khích ngược” trong toàn bộ hệ thống NH. Các NH này đã được “thưởng” vì làm sai. Cũng vì cải cách sai nên NHNN không tự tin về việc xóa bỏ lãi suất trần/sàn. Như vậy là đã dùng một sai lầm để giải quyết một sai lầm khác, mà hai cái sai lầm thì không thể tạo thành một cái đúng.

* Cảm ơn ông!

HẢI VÂN thực hiện

*Lãi suất cho vay không hề giảm, hiện nay không dễ gì vay mượn của ngân hàng

http://www.nguoiduatin.vn/doanh-nghiep-nhin-ngan-hang-treo-ca-go-a45563.html

Doanh nghiệp nhìn ngân hàng treo “cá gỗ”

13-06-2012

(Nguoiduatin.vn) – Mặc dù ngân hàng tiếp tục hạ lãi suất nhưng theo nhiều chuyên gia, tại thời điểm hiện tại không dễ gì doanh nghiệp có thể vay được tiền.Khi nói đến vấn đề ngân hàng hạ lãi suất, nhiều doanh nghiệp tỏ ra dửng dưng trước quyết định này. Họ cho rằng ngân hàng nói là hạ nhưng để tiếp cận được với nguồn vốn này phải mất vài tháng nữa. Nhiều doanh nghiệp đánh giá thông tin hạ lãi suất có tác động về mặt tâm lý nhiều hơn, bởi lãi suất hiện nay vẫn cao so với khả năng của họ. Và thực tế, muốn vay lãi suất thấp, doanh nghiệp phải trả nợ cũ, với điều kiện tài chính hiện nay thì nhiều doanh nghiệp muốn đảo nợ là điều cực kỳ khó khăn.

Vài tháng nữa mới tiếp cận được vốn

Ông Nguyễn Văn Đực, Giám đốc Công ty Cổ phần địa ốc Đất Lành chua chát nói: “Ngân hàng hạ lãi suất nhưng tôi cho rằng cũng giống như những lần trước, chỉ có hạ lãi suất huy động nhưng lãi suất cho vay phải đến mấy tháng nữa may ra doanh nghiệp mới có thể được áp dụng mức lãi suất này”. Đối với doanh nghiệp bất động sản, ông Đực cho rằng, ngân hàng không thể chỉ căn cứ vào nợ tốt hay nợ xấu để quyết định cho vay hay không. Vấn đề là doanh nghiệp không bán được sản phẩm.

Ông Đực lấy ví dụ, một doanh nghiệp BĐS có tổng vốn là 5.000 tỉ đồng, trong đó tài sản đất là 2.000 tỉ đồng, tài sản bằng sản phẩm BĐS là 3.000 tỉ đồng, doanh nghiệp đó đang nợ ngân hàng 3.000 tỉ đồng. Nếu xét ra thì số vốn doanh nghiệp này cao hơn số nợ nhiều, do đó đây không phải là nợ xấu, nhưng vì sản phẩm không bán được, không có tiền mặt nên doanh nghiệp không có tiền để trả ngân hàng, vậy là từ nợ tốt chuyển thành nợ xấu.

“Theo tôi, muốn giải bài toán nợ xấu thì chỉ có cách giải bài toán hàng tồn kho của doanh nghiệp và hạ lãi suất chỉ là một trong những giải pháp, doanh nghiệp BĐS cần sự giúp đỡ của Chính phủ để phá vỡ hàng tồn kho đó. Đấy mới thực sự là cứu doanh nghiệp, còn hạ lãi suất chỉ như là miếng mồi ngon treo lơ lửng, dù đói nhưng doanh nghiệp cũng rất khó ăn”, ông Đực kiến nghị.

Cùng chung quan điểm này, ông Nguyễn Văn Cường, Giám đốc công ty Cổ phần thương mại Hoàng Gia, chuyên nhập khẩu sàn gỗ cho rằng, hạ lãi suất là tín hiệu đáng mừng bởi doanh nghiệp hy vọng lãi suất cho vay sẽ giảm theo. “Song tín hiệu này có tác động tinh thần hơn là thực tế vì mức hạ lãi suất không phải nhiều trong tình hình hàng chục ngàn doanh nghiệp phá sản như hiện nay. Đối với ngành gỗ, khó khăn không phải ở lượng hàng tồn kho mà chính là lãi suất góp phần đẩy chi phí đầu vào tăng cao. Lãi vay đã ngốn hết lợi nhuận của doanh nghiệp, khiến chúng tôi đi đến đáy của sự khó khăn”, ông Cường nói.

Một lãnh đạo của ngân hàng NN&PTNT cho biết: “Động thái giảm lãi suất lần này mang ý nghĩa về mặt tâm lý nhiều hơn, còn tác động hay ảnh hưởng có lẽ phải vài tháng nữa mới có được hồi kết. Thực tế, ngân hàng chúng tôi đã bắt đầu giảm lãi suất, các doanh nghiệp đã manh nha tiếp cận nhưng thực tế hạn mức cho vay của họ đã chạm đáy rồi. Họ không còn đủ tài sản để thế chấp vay vốn thêm nữa. Những “món” vay cũ vẫn phải chịu lãi suất cao, chỉ lo trả nợ đáo hạn đã khó, món vay mới chắc chắn sẽ không nhiều”.

Phân tích sâu về vấn đề hạ lãi suất, chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành cho rằng: Dù biết ngân hàng liên tục giảm lãi suất nhưng doanh nghiệp vẫn rất khó hoạt động được với lãi suất 13%. Có một thực tế ai cũng biết, tuy hạ lãi suất nhưng không phải doanh nghiệp nào cũng có thể đi vay được với lãi suất như thế. “Tôi cho rằng ngân hàng không thực sự tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển, điều này là cực kỳ nguy hiểm đối với sự phát triển kinh tế của đất nước”, ông Thành nhấn mạnh.

Để chứng minh cho những nhận định của mình, ông Bùi Kiến Thành lấy dẫn chứng: “Thời gian qua, nhiều khảo sát thực tế cho thấy rằng, dù lãi suất có hạ nhưng doanh nghiệp vẫn rất khó khăn khi tiếp cận với nguồn vốn. Có nhiều nguyên nhân đằng sau điều này, ngân hàng thì cho rằng doanh nghiệp đang tự làm khó mình, nợ xấu lớn, nợ nần đầm đìa, hàng hoá thì không bán được…Còn phía doanh nghiệp lại cho rằng, ngân hàng đang cố tình làm khó họ, thậm chí có doanh nghiệp còn kêu rằng muốn vay được vốn phải mất chi phí “bôi trơn”, mà nếu tính cả chi phí này thì lãi suất lên đến 17 – 18% chứ đừng mơ chỉ có 13%”.

Ông Nguyễn Đức Kiên – Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội.

Ngân hàng không dám mạo hiểm cho vay

Từ nhiều tháng nay, rất nhiều ngân hàng lớn thừa nhận rằng họ đang dư thừa nguồn tiền. Tuy nhiên, dư thừa tiền không đồng nghĩa với việc cho vay ồ ạt. Nhiều chuyên gia kinh tế cho rằng, ngân hàng cũng gặp khó khăn khi thừa tiền nhưng không dễ gì họ cho vay, vì những năm qua việc hứng chịu nợ xấu là bài học lớn mà các ngân hàng đang phải gánh chịu. Chính vì thế, ngân hàng có vẻ dửng dưng trước việc doanh nghiệp “đói vốn” cũng là điều dễ hiểu.

Lý giải về việc doanh nghiệp gặp khó khăn trong việc vay vốn, nhiều ngân hàng cho rằng, chính doanh nghiệp đang tự làm khó mình. Hầu hết các ngân hàng cho biết họ đang chịu một áp lực lớn khi dư tiền. Vì thế, không có ai dại gì có có vốn mà không cho vay. Và cũng không ai muốn cho vay lãi suất cao vì các ngân hàng cũng cạnh tranh nhau. Hơn nữa, nếu tiếp tục huy động cao để cho vay cao để mong lợi nhuận lớn chỉ là cách “đếm cua trong lỗ.

Vấn đề lớn nhất của ngân hàng là tìm được doanh nghiệp tốt để cho vay. Bởi vì, đẩy mạnh cho vay nhưng không có nghĩa là giảm chất lượng. Thậm chí, đây phải là một quá trình sàng lọc khách hàng. Đơn giản, cho vay để doanh nghiệp tốt lên chứ không ai cho vay những doanh nghiệp sắp phá sản, vì như thế ngân hàng cũng chết theo.

Chuyên gia Bùi Kiến Thành cho rằng, một mặt ngân hàng không chấp nhận cho vay với lãi suất thấp vì bản thân ngân hàng huy động đầu vào với lãi suất cũng đã cao rồi, vì thế nếu cho vay với lãi suất thấp thì họ sẽ lỗ. Còn phía các doanh nghiệp thì hiện nay chúng ta chưa thực sự có dự án nào khả thi, cũng như không chứng minh được khả năng hoàn trả vốn, do đó ngân hàng không dám mạo hiểm cho những dự án này vay với lãi suất thấp được. Vì sự mạo hiểm đó nên họ chỉ chấp nhận cho doanh nghiệp vay với lãi suất cao.

Về phía ngân hàng, Ông Đoàn Văn Thắng, Phó Tổng giám đốc Ngân hàng Bưu điện – Liên Việt thẳng thắn thừa nhận, lãi suất giảm nhưng ngân hàng không tăng thêm bất cứ một điều kiện cho vay nào. Các ngân hàng đang nhìn doanh nghiệp theo một hướng tích cực để cho vay. Tuy nhiên, đối với những doanh nghiệp quá khó khăn, sắp phá sản cũng phải chấp nhận vì ngân hàng phải đảm bảo chất lượng, hiệu quả và an toàn đồng vốn.

Ông Thắng nhấn mạnh: “Chúng tôi muốn cho vay nhưng phải đặt an toàn lên hàng đầu, chứ không thể vì thừa vốn mà đẩy tín dụng ra ồ ạt, không kiểm soát được thì hậu quả phải trả giá không chỉ là 6 tháng hay một năm nữa. Đối với nhiều doanh nghiệp, vấn đề không tiếp cận được vốn là doanh nghiệp cực kỳ khó khăn, đang vướng vào nợ với ngân hàng mà chủ yếu do nợ xấu như BĐS, đầu cơ chưa có lối thoát.

Trao đổi về vấn đề này, ông Nguyễn Đức Kiên, Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội cho rằng, cần xem lại các doanh nghiệp khó tiếp cận được vốn vay có thực lực tài chính đến đâu, mối quan hệ với ngân hàng như thế nào? Trên quan điểm này, ông Kiên đưa ra ý kiến: “Ngân hàng cũng là một doanh nghiệp nên khi tiến hành một hợp đồng vay vốn thì giữa ngân hàng và doanh nghiệp sẽ thương thảo với nhau. Một khi doanh nghiệp không đáp ứng được những yêu cầu của ngân hàng thì ngân hàng không cho vay cũng đúng. Theo tôi được biết, một bộ phận doanh nghiệp khác mặc dù không có nợ xấu nhưng các dự án của họ không có tính khả thi thì cũng không thể vay được vốn. Ngân hàng không thể nào cho một doanh nghiệp vay vốn mà khả năng hoàn vốn quá thấp”.

Quốc Triều

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »

►Con đường Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 16/06/2012

Phong Trào Con Đường Việt Nam được anh Lê Thăng Long công khai phổ biến trên mạng là sự kiện nổi bật nhất trong tuần này. Có nhiều người lên tiếng ủng hộ tham gia phong trào này, có nhiều người khác im lặng không lên tiếng, có nhiều người nghi ngờ pt này là của công an gài bẩy…Sau đây là một số ý kiến của những người được mời tham gia.

Trong bài có tựa đề  ‘Con đường Việt Nam’ bị nghi ngờ của Đài BBC, Ba Sàm đã có đôi lời như sau: “Đăng lại bài này một phần để nói rằng BBC đã phản ánh rất sai những bình luận công phu của Ba Sàm trong 4 ngày liền, với nhiều gợi ý, giả định khác nhau được đặt ra.”

BS đã viết rõ trong 4 ngày điểm tin, 13/6, 14/6, 15/6, và 16/6 cụ thể như sau:

Ngày 13-6-2012:

“Mấy bữa nay Ba Sàm liên tục nhận được email mời tham gia món này, “được” có tên sẵn trong danh sách cùng rất nhiều vị nhân sĩ, trí thức, cựu quan chức chóp bu ĐCSVN. Thấy tếu quá, xóa liền! Một bác có tên trong danh sách cũng gọi điện hỏi, rồi cả hai cùng cười cho trò con nít. Hình như thấy mồi chưa đủ hấp dẫn, lại có thêm email cho BS chức tước khá to trong nhóm (Ha ha!). Không nghĩ ông LTL dính vô trò nầy, giờ nghe phỏng vấn thì gần như chắc chắn ổng là (đồng?) tác giả món “rác” đó. Vậy cái gì đây?

1- Nếu ông LTL do được hưởng đời sống vô cùng nhân đạo trong thứ “trường học đặc biệt” vừa qua, để rồi “sướng quá hóa … rồ”, tự phát tán tài liệu, thì thông cảm, tha thứ cho ông vì một trò “quăng bom” nguy hiểm như con nít ị bậy.

2- Nếu có những kẻ dàn dựng (có thể có ông LTL tham gia) thì không thể cười rồi để đó được. Trò mèo này trước đây đã từng “nhát ma” được nhiều vị, gây “báo động giả” để vừa kiếm chác tiền bạc, chức tước, quyền bính, vừa được “bật đèn xanh” cho những chiến dịch đàn áp. Giờ lỗi thời rồi!

Giữa lúc đảng CSVN đang phát động chỉnh đốn nội bộ, khó khăn ghê gớm, nhiều vị trí thức, cựu quan chức chóp bu hưởng ứng chân thành, vậy mà lại có tên các vị đó trong danh sách “của” LTL là có ý đồ gì? Kẻ tạo dựng trò này phải bị điều tra, truy tố vì đã tìm cách chia rẽ nội bộ đảng, chia rẽ dân tộc.

Ngày 14-6-2012:

Phản hồi của người được mời tham gia Phong trào Con đường Việt Nam  —  (Đông A).

Bữa qua BS đã bình về hiện tượng này, theo cách đặt dấu hỏi nghi vấn. Bữa nay thì theo hướng tin hoàn toàn vào lòng nhiệt thành, trong sáng, sức làm việc phi thường của ông Lê Thăng Long, và đưa ra lời khuyên với ông xuất phát từ vài nhận xét.

1- Mấy năm trong tù, toàn chỉ được đọc báo Nhân dân, xem VTV, nếu có vài nguồn thông tin “ngoài luồng” khác mà ông không tiện nói ra, thì ông cũng vẫn là người rất thiếu thực tế. Trong khi, chỉ sau phiên xử ông cùng các bạn mình, đã có bao nhiêu sự kiện nóng bỏng, riêng hiện tượng TS Cù Huy Hà Vũ và 2 phiên xử đã rất trái ngược với nhóm “của ông” và phiên tòa xử với những lời nhận tội của họ được công khai trên truyền hình nhà nước. Điều sơ đẳng là cần có thời gian nạp thông tin trước khi đưa ra quyết định lớn lao vậy, ông lại không làm. Rõ là ông rất vội!

2- Mới ra được vài ngày, ông đã có hàng loạt bài viết, lời kêu gọi (đăng trên Dân luận), chưa kể nếu như những email danh sách các nhân vật ông mời chào tham gia, gửi đi bao nhiêu nơi là đúng của ông, thì sức làm việc của ông quả là phi thường khi vừa phải trải qua những năm tháng ngục tù không thể gọi là sung sướng. Nhưng phi thường tới đâu thì chắc chắn chất lượng công việc cũng sẽ bị hạn chế nhiều. Dục tốc bất đạt. Không nên chút nào!

3- Ông cho biết lần cuối gặp LS Lê Công Định cách đây gần 2 năm. Thế nhưng không hiểu sao ông vẫn tin và có quyền đưa tên LS LCĐ vào cùng với mình trong những lời kêu gọi, thư từ gửi đi, mà không hề băn khoăn là ông LCĐ liệu có còn muốn vậy, có ảnh hưởng xấu ngoài mong muốn hiện tại của ông LCĐ. Một khả năng khác, là mặc dù không được chính thức gặp, nhưng nhờ những phương cách khôn ngoan và sự trợ giúp bí mật, ông vẫn liên lạc được với LS LCĐ. Nhưng như vậy sẽ rất nguy hiểm, cơ quan an ninh sẽ luận ra và tìm cách gây khó cho ông Định. Nhiều khả năng ông Định sẽ bị tra hỏi, sẽ cũng bị nhận xét là cải tạo kém, như với LS Cù Huy Hà Vũ gần đây. Ông làm hại bạn mình!  Đó là chưa kể khả năng ông Định phủ nhận hoàn toàn việc tham gia với ông. Ông làm hại “phong trào”!

4- Thư mời tham gia sáng lập “Phong trào”, gửi đi khắp nơi, cho tới nay không thấy ông lên tiếng phủ nhận, vậy tạm tin là đúng của ông. Trong đó, ông đưa vào quá nhiều người có những quan điểm, điều kiện và hoạt động thực tế rất khác nhau, rất khác ông (như cụ Lê Hiền Đức, ông Nguyễn Trung …), trong khi nhiều người trong họ chẳng biết ông là ai, chưa kể còn nghi ngờ ông. Thậm chí, ông mời cả một ông “Dân” nào đó, không có cả họ, mà ông để là thuộc “Dân làm báo”, hy vọng các cụ như Nguyên Ngọc, Huệ Chi, … lại chấp nhận cùng “ngồi chung mâm” với ông “Dân ảo” đó. Một toan tính hoang đường!

Ngoài ra, ông gửi email búa xua, tự động đưa tên nhiều người vào danh sách “mời” mà không tìm cách kín đáo hỏi riêng trực tiếp họ, như vậy là ông dễ (vô tình) làm hại người ta, để kẻ xấu lợi dụng, vu cho họ dính líu tới ông. Ông đã làm hại người khác! ”Dù có đúng ông là tác giả của những email “Thư mời” vừa qua hay không thì ông cũng nên lên tiếng làm rõ.

5- Với những hoạt động cấp tập khác thường như trên, ông sẽ rất dễ bị người ta nghi vấn là được vội vàng tung ra đúng vào dịp đang rất cần có những “chỉnh đốn”, nhưng không phải với tình trạng tham nhũng trong đảng CSVN, mà là với những biến chuyển mạnh mẽ, nhanh chóng tích cực trong xã hội dân sự, trong nội bộ đảng. Họ sẽ hiểu lầm, đánh đồng lòng nhiệt thành, trong sáng, nhưng ngây thơ của ông với hành động vội vã, ngây ngô của ai đó mà họ cho là đang sử dụng ông. Lợi bất cập hại!

Sơ qua vài nhận xét như vậy, để đi tới một lời khuyên, là ông nên để một thời gian dài nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, kết hợp nạp thông tin, kiến thức mà ông rất hổng trong mấy năm qua. Từ đó nghiền ngẫm, tìm ra cho mình một con đường đi vừa có ích thực sự cho xã hội mà không vì ngây thơ mà làm liên lụy tới người khác. Để “Con đường Việt Nam” không phải là “Con đường hắc ám”.

Ngày 15-6-2012

Hiện tượng lạ: ĐCSVN đổi màu! (TTXVA).

– Nguyễn Ngọc Già – Tôi ủng hộ Lê Thăng Long và bằng hữu của anh – (Dân luận).  Một bài viết công phu, với một thái độ nhân văn rất … ngây thơ, nhưng dù sao cũng đáng quý.

Có điều, có lẽ cũng chính một phần từ cái “nhân văn” ngây thơ đó mà bao nhiêu con người trong phong trào Nhân văn Giai phẩm đã phải ngồi tù, bị mang án chính trị hư ảo, không phải chỉ hết đời, mà sang cả đời con cháu. Chỉ nhân văn, tử tế không thôi, mà không rèn, học cái tinh ranh, thậm chí thủ đoạn đế đối phó với giới chính trị tàn độc, xảo quyệt thì chỉ mãi là những kẻ nô lệ. 

Tác giả Nguyễn Ngọc Già không cảm được cái đó bởi “ông”/”bà” NNG, nếu không nhầm thì, suốt mấy năm nay chỉ là con người … “ảo”, chính xác là ẩn danh, đâu có cái bức bối, lo sợ của những người bị kẻ khác tự tiện nêu tên mình vào một danh sách “chết người” rồi loan truyền khắp thế giới, rất dễ mang họa; chưa nói tới đó là hành động thiếu sự tôn trọng tối thiểu.

Chính vậy nên NNG mới đơn giản cho là cách nhìn nhận Lê Thăng Long phải theo “nguyên tắc suy đoán vô tội” như trong luật tố tụng hình sự. Đúng là tạm coi “vô tội“, nhưng có LỖI, xin thưa với bác NNG. Cái lỗi là mời mọc người ta vào một cuộc tranh đấu sinh tử mà không hỏi ý kiến riêng, lại đã la làng lên kiểu đó. Bầy sói hoang đang chực chờ kiếm chuyện! NNG ẩn danh, nếu có được mời thì đâu có sợ gì, thậm chí còn tự hào là đằng khác.

Nếu bác NNG chưa hình dung ra, thì xin lấy một ví dụ đơn giản. Trong một ngôi làng, người dân luôn bị tụi xã hội đen quấy nhiễu mà không ai dám hó hé. Bỗng một ngày, một đấng “trượng phu” đi rao khắp làng, kể tên hết người này người khác đang được anh ta mời vào nhóm “chống xã hội đen”, để lấy đó mời mọc từng người hãy yên tâm tham gia. Những người được loan tên sợ chết khiếp, chờ một ngày xã hội đen mò tới ra đòn cảnh cáo trước, và có quyền nghi ngờ đấng “trượng phu” phổi bò đó, hay là họ phải hiểu cái “nguyên tắc suy đoán vô tội”, để mà im lặng hoặc hồ hởi tham gia?

Cái lầm lẫn chết người là ở điểm đó. Cái ngây thơ ở một xã hội mà con người ta không được, không có quyền được trui rèn về nhãn quan chính trị, về kinh nghiệm tranh đấu, để mãi mãi là những lũ cừu, tốt, ngoan, mà ngờ nghệch, … chính là vậy. Tại sao những người cầm quyền lại phải run sợ đến cả mấy chữ “XÃ HỘI DÂN SỰ” được đưa lên mặt báo thôi cũng chính là ở chỗ đó. 

Lầm lẫn thứ hai chính là ở khái niệm “nguyên tắc suy đoán vô tội”. Nguyên tắc đó không cho phép dễ dàng kết tội, nhưng không cấm sự nghi ngờ. Chính vậy nên ngay từ khi bị câu lưu, người ta đã phải chịu cái tiếng “nghi can”. Không kết tội, nhưng có quyền nghi ngờ, chuyện rất bình thường.

Nguyễn Ngọc Già lâu nay có nhiều bài viết sắc sảo, chắc chắn phải được nắm bắt tin tức thời sự liên quan rất nhiều về những tình cảnh khốn khổ vì bị hành hạ, đe dọa đủ kiểu của những người tranh đấu với tiêu cực, thế nhưng hôm nay, BS xin gọi bác là Nguyễn Ngọc … Non. Hề hề! (Mời xem thêm các bình luận của BS về hiện tượng rất khác thường này, trong điểm tin 14/6, 13/6).

Ngày 16-6-2012

– Về Lê Thăng Long và “Con đường Việt Nam”, TS Hà Sĩ Phu có bài: Ngây thơ và cạm bẫy(Pro&Contra).

“Nhiều ý kiến cho rằng cuộc vận động phi thường vội vã này chỉ là một trong hai khả năng: hoặc là sự ngây thơ chính trị kiểu sách vở, hoặc một cạm bẫy. Hai khả năng ấy cuối cùng cũng chỉ là một, vì đã ngây thơ thì càng chân thành lại càng dễ thành cạm bẫy thôi”. Tội nghiệp cho Lê Thăng Long, chính một mình ông đang sập bẫy, một cái bẫy sẽ lơ lửng mắc trên đầu đến hết đời.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Trần Bạt vừa gửi tới bức thư:

Kính gửi anhbasam!

Gần đây trên mạng internet có lan truyền một lời kêu gọi về “Phong trào Con đường Việt Nam”, trong đó có đính kèm một danh sách mời tham gia có tên tôi. Vì gần như không có phương tiện thông tin nào để tôi bày tỏ thái độ về câu chuyện này nên kính nhờ anh thông báo giúp trên trang anhbasam như sau:

Trong tình hình hiện nay, đời sống kinh tế, xã hội, đời sống đất nước còn có quá nhiều vấn đề mà chỉ có thể lấy đoàn kết làm phương tiện để bàn thảo và tìm ra giải pháp. Bất cứ một phong trào ầm ĩ nào không có nội dung, không có bất kỳ nguyên lý hợp tác nào để tạo ra đoàn kết xã hội, đều có thể trở thành một phong trào nguy hiểm. Vì thế tôi từ chối tham gia và từ chối bất kỳ liên hệ nào đối với phong trào này.

Vì anh đã bày tỏ quan điểm về chuyện này cho nên tôi nhờ anh thông báo giúp tôi.

Xin chân thành cảm ơn!

 Nguyễn Trần Bạt

Xin nói thêm. Trong những bức thư mang tên Lê Thăng Long gửi búa xua trên mạng, có một bức được gửi tới 20 người để mời tham gia nhóm sáng lập. Thư gửi ngày 8/6, trong đó nói là ngày 12/6 “Phong trào” sẽ chính thức được phát động. 

Một sự vội vã khó hiểu và khó tưởng tượng nổi, mà trong thư đã thừa nhận là “thời gian quá cấp bách” nhưng không nói rõ lý do vì sao. Tới độ mời họp chợ quê cũng không dễ dãi đến vậy. Xin lỗi phải dùng lối so sánh đó để nói với những ai là tác giả bức thư cùng hơn chục tài liệu đính kèm và hàng loạt thư chiêu dụ khác, vì quả tình khó có thứ gì giống hơn. Trong khi, chắc ai cũng hiểu, đây là một tổ chức mà đảng CSVN sẽ coi là mầm mống của một chính đảng đối lập. Hãy nhìn gương các tổ chức khác, như Khối 8406, thì thấy rõ họ sẽ đối xử ra sao, nếu như không phải do họ “đẻ” ra. 

Độc giả Ha Le phản hồi lúc 3h45′: “Vụ côn đồ hành hung bà con Văn Giang: theo tôi, đây là cái bẫy đang giăng ra, các bác ạ. Hãy kết hợp với chuyện ông Lê Thăng Long được “ân xá” một cách vội vã khác thường, không trùng dịp lễ nào cả, để rồi xuất hiện cuộc vận động phong trào “Con đường VN”, rùm beng và hấp tấp một cách càng bất thường hơn …

Bổ sung, hồi 12h50′, KTS Trần Thanh Vân phản hồi lúc 11h57′: “Cách đây mấy ngày tôi cũng nhận được một thư Email của một người tên là Lê Thăng Long như bác Hà Sĩ Phu và bác Nguyễn Trần Bạt vừa nhắc tới ở trên.
Tôi chẳng có hào hứng đọc hết những lời lẽ trong bức thư mời chào, hay rủ rê, hay lôi kéo, hay kích động đó, nên đã xoá đi ngay.
Một phụ nữ từng trải, đã hưởng nhiều vinh quang lẫn đòn thù như tôi thì bức thư đó vừa ấu trĩ, vừa nguy hiểm, chứng tỏ người viết thư rất kém hiểu biết vì anh ta không hiểu nổi việc làm của anh ta ngờ nghệch đến mức nào?”

Độc giả binhloanvien: “Trong thời gian tới không loại trừ sẽ có nhiều người bị AN làm khó dễ chỉ vì có tên trong danh sách mời của ông LTL. Vụ này đối với AN có hai ý nghĩa: lấy cớ để àn áp trí thức yêu nước khi cần, một phép thử với sự hình thành và lớn mạnh của xã hội dân sự Việt Nam. AN cho rằng đối lập ở VN cần những lãnh tụ chăng? Nếu như vậy thì chẳng khác nào lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, lấy suy nghĩ của những kẻ độc tài để hình dung về một xã hội dân chủ. Các lãnh tụ dân chủ sẽ có, nhưng chắc chắn vai trò của họ sẽ khác nhiều so với lãnh tụ độc tài, họ không cần phải ra lệnh cho người khác mà nhiều khi chỉ cần một lời bình luận cũng có thể gây dựng cả một phong trào (các cuộc biểu tình hè 2011). Trong các phong trào dân chủ, ai cũng có thể trở thành lãnh đạo, lãnh tụ.”

Tóm lại, BBC đã phản ảnh rất sai ý của Ba Sàm.

BS “Đăng lại bài này một phần để nói rằng BBC đã phản ánh rất sai những bình luận công phu của Ba Sàm trong 4 ngày liền, với nhiều gợi ý, giả định khác nhau được đặt ra.” nguồn

‘Con đường Việt Nam’ bị nghi ngờ

BBC

thứ bảy, 16 tháng 6, 2012

Từ trái: các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Lê Công ĐịnhNhiều nhà bất đồng chính kiến và cây bút độc lập bày tỏ hồ nghi về mục đích đằng sau lời kêu gọi về “Con đường Việt Nam” của ông Lê Thăng Long, người vừa ra tù ở Việt Nam.Nhưng cũng có một số người nói chưa thể kết luận rõ ràng.
Ông Lê Thăng Long, người bị xử trong vụ án năm 2010 cùng luật sư Lê Công Định, thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung và kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức, được trả tự do sáu tháng trước hạn hôm 4/6.Trong cuộc phỏng vấn gây nhiều chú ý của BBC, ông Long nói ông “thay mặt ba anh trên phát động phong trào mang tên Con đường Việt Nam”.“Chúng tôi rất mong để làm sao có một sự phát triển tốt cho đất nước không có sự hận thù, cực đoan, đạp đổ, phân biệt quá khứ, phân biệt chính kiến, làm sao trong yêu thương và làm sao cho đất nước chúng ta phát triển tốt nhất và đoàn kết với nhau.”“Mục tiêu sắp tới của tôi là làm sao hình thành được phong trào cùng với các anh em và làm sao để phong trào này lớn mạnh để đem lại con đường đi tới dân chủ và thịnh vượng cho đất nước Việt Nam,” ông Long cho biết.Lời phát động, Bấm đăng lên mạng hôm 10/6, nói phong trào “xác định mục tiêu tối thượng phải hoàn thành là quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở đất nước chúng ta”.“Hãy tham gia làm người sáng lập, quản trị, điều hành, thành viên của phong trào sẽ được mở ra cho bất kỳ ai mà không có sự phân biệt. Hãy làm cố vấn, ủng hộ viên và tình nguyện viên cho phong trào,” tuyên bố kêu gọi.

Ông Lê Thăng Long từng được báo chí Việt Nam ca ngợi là một doanh nhân thành công

Ông Lê Thăng Long cũng gửi thư mời nhiều người tham gia, từ cựu Chủ tịch Quốc hội, doanh nhân, cho đến nhà bất đồng chính kiến, và cả người làm trong ngành giải trí…

‘Cạm bẫy’

Tuy vậy, có vẻ lúc này hầu hết người được mời tỏ ra dè dặt, thậm chí phê phán.

Nhà đối kháng Bấm Hà Sĩ Phu viết: “Nhiều ý kiến cho rằng cuộc vận động phi thường vội vã này chỉ là một trong hai khả năng: hoặc là sự ngây thơ chính trị kiểu sách vở, hoặc một cạm bẫy.”

“Hai khả năng ấy cuối cùng cũng chỉ là một, vì đã ngây thơ thì càng chân thành lại càng dễ thành cạm bẫy thôi.”

Ông nói đây là “chuyện như đùa”, và cảnh báo: “Chủ nhân thật sự của cạm bẫy không bao giờ tự ra tay, mà luôn biết cách làm cho con mồi tự làm lấy cạm bẫy cho mình và cho đồng loại mà tất cả cứ tưởng mình vừa thiết kế một cái gì đó thành công và sắp… thắng lớn!”

Chủ trang điểm tin, Bấm Ba Sàm, lại cho rằng toàn bộ sự việc là xuất phát từ kế hoạch cho ra đời đảng “đối lập” – một kế hoạch của chính Đảng Cộng sản cầm quyền.

“Hai khả năng ấy cuối cùng cũng chỉ là một, vì đã ngây thơ thì càng chân thành lại càng dễ thành cạm bẫy thôi.”

Hà Sĩ Phu

“Đây là một tổ chức mà đảng Cộng sản Việt Nam sẽ coi là mầm mống của một chính đảng đối lập. Hãy nhìn gương các tổ chức khác, như Khối 8406, thì thấy rõ họ sẽ đối xử ra sao, nếu như không phải do họ ‘đẻ’ ra,” vị chủ trang viết.

Cũng trên trang Ba Sàm, doanh nhân Nguyễn Trần Bạt có thư: “Bất cứ một phong trào ầm ĩ nào không có nội dung, không có bất kỳ nguyên lý hợp tác nào để tạo ra đoàn kết xã hội, đều có thể trở thành một phong trào nguy hiểm.”

“Vì thế tôi từ chối tham gia và từ chối bất kỳ liên hệ nào đối với phong trào này,” ông Bạt bày tỏ thái độ.

Ở hải ngoại, một người được mời, Bấm Châu Xuân Nguyễn, lên án nặng nề và cáo buộc “phong trào này thực chất là phục vụ cho Đảng Cộng Sản”.

‘Ẩn giấu’

Tuy vậy, cũng có ý kiến trên mạng cho rằng còn gì đó “ẩn giấu”.

Viết trên một trang đối lập với Đảng Cộng sản, Bấm Phan Nguyễn Việt Đăng, cho rằng: “Để kết luận rõ ràng ông Long là một người như thế nào, thật không dễ.”

“Cách làm, lý do ra tù, cũng như phát ngôn của ông đang có các chi tiết buộc người ta phải dành nhiều thời gian để kiểm chứng hơn.”

“Cách làm, lý do ra tù, cũng như phát ngôn của ông đang có các chi tiết buộc người ta phải dành nhiều thời gian để kiểm chứng hơn.”

Phan Nguyễn Việt Đăng

Một người viết khác, Bấm Hà Hiển, “phản đối mọi nhận xét vội vàng một cách võ đoán chưa có căn cứ về một con người, về một sự kiện”.

“Chưa xét về quan điểm chính trị mà chỉ ở góc độ cá nhân thì tôi cảm thấy vui mừng vì ông Long đã được ra tù trước thời hạn kể cả vì lý do ông ‘nhận tội’,” người này viết.

Còn người lấy bút danh Bấm Nguyễn Ngọc Già lại bênh vực ông Long khi cho rằng “những ai đả kích, chê bai, phỉ báng Lê Thăng Long như là một dạng chiêu hồi cũng nên nghiêm túc xem lại”.

“Hãy bình tâm và suy ngẫm trước khi phán xét như đã phán xét,” theo ông.

Trên trang blog của mình, đến lúc này, ông Lê Thăng Long không có phản hồi trước sự hồ nghi đang dành cho công việc của ông.

—————-

Vài suy nghĩ về phong trào Con Đường Việt Nam

Khanh Sơn

Tác giả gửi đến Dân Luận

Có lẽ chưa một sự kiện chính trị nào không phải do Đảng CSVN tạo ra lại gây nên sự chú ý và lan tỏa nhanh chóng như phong trào CĐVN cách nay chưa đến một tuần. Đặc biệt là nó đã tạo ra nhiều luồng dư luận trái chiều từ giới trí thức, những người vốn biết hoài nghi và lật đi lật lại vấn đề. Ủng hộ có, chê bai đả phá cũng có, nghi ngại và ngờ vực cũng có. Nhưng luồng dư luận lớn nhất mà tôi cho là nó đã thành công trong mấy ngày đầu ngắn ngủi là nó đã làm cho rất nhiều người dân biết đến và phải tìm hiểu nó. Kết quả của sự tìm hiểu này còn phải chờ thêm một thời gian nữa. Nhưng tôi lại tin là chính những tài liệu mà nó đã kịp thời phát ra sẽ tạo nên một kết quả tích cực.

Các ý kiến ngờ vực phản đối hầu hết đều là những phản ứng ngay ban đầu khi tiếp nhận một điều quá mới lạ ở trên đất nước mà nỗi sợ luôn kiểm soát vô thức của nhiều người. Họ chưa kịp tỉnh táo để đọc kỹ và phân tích để nhìn thấy được sâu xa của vấn đề thì đã phải vội vàng lên tiếng để phòng thủ cho mình. Nghiêm túc mà nhìn nhận sẽ thấy rằng chưa có một hoạt động chính trị nào từ trước đến giờ trên đất nước do Đảng CSVN chi phối này lại hướng vận động đến các tầng lớp dân chúng như phong trào Con Đường Việt Nam (CĐVN).

Mà lại vận động cụ thể đến rất nhiều đối tượng từ công nhân đến nông dân, tôn giáo đến đất đai, kinh tế đến chính trị, văn hoá đến đạo đức, sinh viên đến doanh nhân, lão thành cách mạng đến nhà báo,… Các hoạt động chính trị của Đảng CSVN rất rầm rộ và luôn tìm cách tác đông đến tư tưởng người dân nhưng đó chỉ là sự mị dân mà ai cũng biết là làm ngu muội họ. Còn các hoạt động của nhiều đảng phái tổ chức chính trị khác ngoài Đảng CSVN thì cố gắng tuyên truyền cho những mô hình dân chủ, những quan điểm chính trị riêng của mình và phần nhiều là đả phá cộng sản. Rất ít thấy vai trò của người dân trong đó và chỉ dẫn vận động cho họ biết phải làm gì. Đây là nguyên nhân sâu xa làm người dân thờ ơ với các hoạt động chính trị của các tổ chức này.

À, tôi biết Đảng CS xấu, không chỉ biết mà còn phải chứng kiến và chịu đựng nó, điều đó có nói nữa cũng chỉ thế thôi. Nhưng tôi cũng không chắc rằng anh sẽ làm được gì đó tốt hơn, có khi lại tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà bao đời nay tôi đã thấy thế. Anh nào cũng nói tốt nói hay nhưng khi cầm nắm được quyền lực rồi thì “vũ như cẩn”. Thôi cứ thà để cho thằng chủ tịch xã cũ nó tiếp tục còn hơn vì dù sao nó cũng no đủ rồi, có ăn thì cũng vừa phải hơn thằng mới.

Những người muốn làm đất nước này thay đổi mà không hiểu được thực trạng của lòng dân như thế thì chỉ làm chính trị salon uổng công sức. Một điều mà qúy vị cũng nên biết là đối với người dân, họ oán thán với cái xấu xa tởm lợm của chế độ hiện nay, nhưng họ chẳng có dị ứng mấy với hai từ CS và XHCN. Tên gì cũng được, miễn là cuộc sống của họ tốt đẹp.

Dân Việt không có bản sắc hóa theo kiểu ý thức hệ, cái gì cũng được miễn là tốt cho mình và con cháu. Tây Tàu, Phật Chúa gì cũng chấp nhận được hết. Do vậy những nỗ lực tập trung đả phá CS là việc làm tốn công sức nhưng không đạt được kết quả gì từ người dân mà còn thu hút sự chống phá từ phía ĐCS mạnh hơn. Tôi cho rằng làm như vậy là chỉ thỏa mãn mình vì bế tắc chiến lược.

Nên nhớ, ĐCS dù rất mị dân và lừa bịp nhưng họ đã thành công vì họ đã đi từ quần chúng, vận động hứa hẹn quần chúng. Nói chung là họ biết dựa vào dân để tạo sức mạnh cho mình. Nhưng quyền lực đã tha hóa họ theo qui luật nên đã dẫn đến sự tàn độc với dân chúng như hiện nay. Nhưng suy cho cùng lý do là tại người dân chúng ta. Tại chúng ta kém hiểu biết nên chỉ thích nghe lời ngon tiếng ngọt mà bị lừa để phục vụ cho quyền lợi của họ chứ không thực sự đấu tranh cho quyền lợi của mình.

Chính PTCĐVN đã nhìn ra vấn đề và vận động người dân hãy đấu tranh cho quyền lợi của chính mình, đừng chạy theo bất kỳ chủ thuyết, tư tưởng chủ nghĩa nào. Điều làm tôi lý thú nhất khi đọc các tài liệu của phong trào này là nó đã chỉ ra một điểm chung cho tất cả mọi người dân đó là quyền con người.

Cái này không mới nhưng cái hay của PTCĐVN là nó đã phân tích rất đơn giản và dễ hiểu để cho ai đọc cũng hiểu được là khi các quyền con người được bảo vệ bình đẳng thì xã hội mới có được một nền tảng công bằng tuyệt đối vì ai cũng có quyền như nhau giống như ai cũng có 24 tiếng 1 ngày bằng nhau.

Chỉ nhờ cái nền tảng này mà xây dựng được một xã hội công bằng mà ai nỗ lực hơn thì được hơn. Đồng thời cho phép việc tái phân phối thu nhập theo quan điểm của số đông. Tôi đã đọc rất nhiều các tài liệu trong và ngoài nước. Tôi chưa bao giờ thấy được sự phân tích cốt lõi nào lại dễ hiểu và tác động đến nhận thức công bằng của người dân như vậy cả. Đứa con gái tôi mới 18 tuổi, khi tôi đưa nó đọc bài Quyền con người trong nhà nước pháp quyền và tôi hỏi có hiểu không. Nó trả lời rằng vậy lâu nay chúng ta bị tước đoạt sự công bằng từ gốc rồi mà mình cứ muốn có công bằng trên ngọn sao được.

Càng đọc tài liệu của PT CĐVN tôi càng ngạc nhiên. Tôi thấy là chưa bao giờ có môt chiến lược và cương lĩnh chính trị nào được chuẩn bị kỹ càng như vậy cả. Nó khẳng định không phải là một đảng chính trị nhằm tìm kiếm sự cầm quyền ở VN nhưng là một tổ chức chính trị vận động quần chúng hành động để đạt được mục tiêu là quyền con người phải được bảo vệ tối thượng và bình đẳng tại VN.

Trong các tài liệu vận động các tầng lớp nhân dân nó lập đi lập lại là người dân phải đấu tranh cho chính mình, quyền con người của mình và chỉ ra những cơ sở pháp lý trong nước và quốc tế để người dân dựa theo đó mà đấu tranh. Điều này khiến tôi nghĩ đến các phong trào Đại hội Dân tộc Phi (ANC) của Nelson Mandela, phong trào Quyền Công dân của Martin Luther King. Đây là những cuộc đấu tranh công khai mà kết quả cuối cùng đã tạo ra những thành tưụ bền vững cho người da đen ở các nước này.

PTCĐVN khẳng định muốn tạo ra một nền tảng lấy dân làm gốc dựa trên ý thức làm chủ của người dân môt cách thực chất. Chứ không phải thông qua việc áp dụng hoặc áp đặt các mô hình từ trên xuống. Tôi tin vào điều này vì đơn giản là nó quá rõ ràng: người dân không có ý thức làm chủ thì làm gì có dân chủ. Các bạn thử trong gia đình mình mà xem, các bạn muốn con cái chủ động quyết định quản lý gia đình nhưng chúng không có ý thức, không muốn không biết thì chúng có làm chủ được không?

Điều này cũng khiến tôi tôi nghĩ đến kế sách Đoài đánh Đoài mà ông Trần Huỳnh Duy Thức đã đưa ra. Nó được báo chí phổ biến rộng khắp vào giữa năm 2009 khi vụ án lật đổ chính quyền nhân dân lúc đó. Điều này có nghĩa là dùng CS để thay đổi CS mà bây giờ chúng ta thấy ĐCS đang sợ khủng khiếp qua cái họ gọi là tự diễn biến tự chuyển hóa. Nhiều người nhận thức sai lầm nên đánh đồng những người CS vào làm một. Thực ra họ có nhiều phe phái và trong đó không ít những người và phái tốt muốn thực sự tốt đẹp cho đất nước. Nhưng cái xấu đang hoành hành vì những người và các phe nhóm cơ hội, bảo thủ đang thắng thế. Ngay cả Bộ Chính Trị Đảng CSVN (BCT) cũng tồn tại như vậy. Nhưng vì ĐCS có nguyên tắc là khi đã thành chủ trương được bỏ phiếu thông qua thì những người có ý kiến đường lối khác cũng phải theo nên chúng ta chỉ nhìn thấy bên ngoài và tưởng rằng mọi cái mọi người đều như nhau. Tôi nghĩ rằng ông Thức đã rất sáng suốt khi nhìn ra điều này và muốn thúc đẩy xu hướng cấp tiến mạnh lên để xoay chuyển tình thế của đất nước. Song song đó là phải tạo ra sự chuyển biến về nhận thức của người dân về quyền làm chủ của mình, từ đó sẽ tạo ra một sự thay đổi mạnh mẽ mà không quay trở lại cái xấu được nữa. ĐCSVN đang trong giai đoạn đấu nhau quyết liệt. Cái tốt vẫn chưa vươn ra được vì còn thiếu yếu tố quần chúng. Có lẽ PTCĐVN sẽ làm điều này.

Vào năm 2009 và 2010 khi diễn ra vụ án lật đổ chính quyền nhân dân chấn động thì cũng là lúc BCT chia rẽ sâu sắc về vụ án này. Chưa bao giờ BCT lại kém đồng thuận trong các vấn đề an ninh quốc gia đến như vậy. Dù cuối cùng BCT vẫn thông qua việc truy tố vụ án nhưng những người không đồng tình trong BCT cũng chiếm con số xít xao. Các vụ án an ninh lớn thì các ông to của ngành an ninh luôn trực tiếp tham gia vào quá trình điều tra là việc bình thường. Do vậy có người đề cập đến chuyện ông Lê Thăng Long gặp ông Hưởng trong quá trình điều tra là một nghi vấn thì quả là chuyện bé xé to. Hơn nữa với một vụ án mà BCT gây chia rẽ như vâỵ thì ông Hưởng đứng đầu ngành an ninh lúc đó phải gặp các bị can cũng là chuyện phải làm để có báo cáo trực tiếp quan điểm của mình cho BCT.

Tôi thì cho rằng ông Long đã tính toán và chuẩn bị quá xuất sắc khi phát động PTCĐVN. Ông đã hoàn toàn im hơi lặng tiếng khi RFA phỏng vấn lúc mới ra tù được 2, 3 ngày. Điều này rõ ràng là ông muốn tạo yếu tố bất ngờ. Trong thời điểm đó ông âm thầm chuẩn bị cho việc công bố mấy chục bài viết, lời kêu gọi. Nếu ông nói gì với RFA về PTCĐVN thì chắc chắn nó sẽ bị ngăn chặn trước khi ông làm được việc đưa hết các bài lên mạng. Rồi mấy ngày sau đó ông đồng loạt phổ biến PTCĐVN đến rất nhiều nơi và xuất hiện trả lời BBC ngay sau đó để khẳng định việc làm này của mình. Tạo ra thế đã rồi. Nếu ông bị bắt thì sự lan tỏa của Phong Trào sẽ từ đó mà loang rất nhanh một cách khủng khiếp. Mà ông đã sãn sàng cho tình huống này như ông viết trong lời kêu gọi của mình. Nhưng viêc bắt ông tiếp tục không còn là việc dễ dàng nữa rồi vì mục đích và phương thức hoạt động của PTCĐVN không tạo ra cái cớ gì để an ninh làm được điều này. Trước đây họ làm được vì nó chưa kịp công khai các tài liệu của mình, an ninh lập lờ và chế biến lời khai của họ để quy chụp họ. Còn mọi cái bây giờ là công khai cho mọi người trên cả thế giới đọc được, có cả tiếng Anh. Việc bắt giữ ông sẽ gây ra 1 làn sóng. Điều này chắc chắn sẽ làm chính quyền không kiểm soát nỗi trong tình hình hiện nay. Nhưng không bắt ông thì người dân sẽ dần tự tin và tìm hiểu PTCĐVN, càng tìm hiểu họ càng hiểu, càng ngấm vào ý thức của họ. Giống như hạt giống gieo đúng thời tiết. Mà đây chính mục tiêu mà Phong Trào này nhắm đến.

Nói thật là tôi nghiêng mình bái phục ông Lê Thăng Long, cả về sự dũng cảm lẫn mưu trí. Tôi cũng muốn có đôi lời nhắn gửi đến những người đang hoạt động chính trị ngoài ĐCS rằng: trong khi PTCĐVN và ông Long đang cố gắng làm cho người dân tự tin thì một số người trong các ông đang vô tình càng làm cho người dân sợ hãi.

Chúc cho PTCĐVN thành công

Khanh Sơn

—————-

Mời các bạn vào đây đọc

Con Đường Việt Nam

Hoặc click vào link dưới đây

movementcdvn.wordpress.com

“Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh” hay: “Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống”

Các bài viết trong website đó có tựa đề như sau:

—————

Tôi ủng hộ Lê Thăng Long và bằng hữu của anh

Nguyễn Ngọc Già
14-6-2012

Câu chuyện phát động và mời gọi tham gia “Phong Trào Con Đường Việt Nam” (PTCĐVN) của cựu tù nhân lương tâm Lê Thăng Long đang gây chú ý mạnh trên các diễn đàn. Ông Lê Thăng Long không những đưa ra trên trang cá nhân mà còn gởi đến hàng loạt các trang báo khác. Ông cũng chính thức thông báo là thay mặt cho những người bạn vẫn đang trong vòng lao lý là Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định để thực hiện. Danh sách có tất cả 246 nhân vật được mời.

Sau khi xem xét kỹ danh sách những người được mời, tôi nhận thấy hình như có hai trùng lặp:

– Trùng lặp thứ nhất: có vẻ bà Trần Thị Băng Thanh có tên hai lần. Một lần là Trần Thị Băng Thanh với chức danh “PGSTS. Viện Văn Học Việt Nam” và một lần với chức danh “Phó Giáo Sư Tiến Sỹ, Viện Văn Học Việt Nam”?

– Trùng lặp thứ hai: có vẻ ông Đỗ Minh Tuấn có tên hai lần. Một lần là Đỗ Minh Tuấn với chức danh “Nhà thơ, Đạo diễn, Hà Nội” và một lần với chức danh “Nhà thơ – Đạo diễn”?

Nếu đúng hai vị này bị trùng lặp thì danh sách được mời chính thức sẽ là 244 người.

Trong danh sách 244 người được mời tham gia PTCĐVN, ngoài những nhân vật tên tuổi, hoạt động lâu năm trên các lĩnh vực chuyên môn cũng như có tiếng trong hoạt động xã hội, chính trị, tôi chú ý một số tên như: Nguyễn Xuân Diện, Đặng Bích Phượng, Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Văn Phương. Lý do:

– Mời dự một bữa cơm thân mật (thật sự, chân tình), đã buộc chủ nhân phải cân nhắc kỹ lưỡng khách mời, huống chi mời tham gia một tổ chức mang tính chất xã hội dân sự quan trọng, lâu dài và nghiêm túc như lời mời này? Khó khăn cũng như cân nhắc kỹ lưỡng trong việc mời những ai, phải là mục tiêu có tính trước từ rất lâu của Lê Thăng Long và bạn hữu? Tôi tin điều đó. Danh sách mời không thể xem là một việc bỡn cợt hay tệ hơn là một cái bẫy, một sự thông đồng thỏa hiệp nào đó như một số người nghĩ.

– Hầu như mọi người đều biết ông Lê Thăng Long đã ở tù suốt 3 năm qua (6/2009 – 6/2012), trong khi đó, anh Diện, chị Phượng, chị Hằng, anh Phương là những nhân vật mới được nhiều người biết đến sau này, qua cuộc biểu tình chống bành trướng Bắc Kinh năm ngoái. Với hoàn cảnh ở tù hầu như không có thông tin ngoài đời, làm sao anh Long biết rõ (chỉ sau 1 tuần lễ ra tù) quan điểm, tính cách những nhân vật này để mời? Tôi tạm phán đoán, có lẽ bằng hữu thân thiết và đáng tin cậy của anh Long vẫn âm thầm dõi theo và tham gia hoạt động xã hội suốt thời gian 3 năm qua. Đó chính là nguồn cung cấp thông tin cho anh Long. Nếu sự thật là vậy, tôi tin những người đó là những người sáng tâm và kiên trì vì dân, vì nước. Hơn nữa, chỉ với một tuần lễ ra tù, chắc chắn sức khỏe cần được chăm sóc nhiều, không thể nào, ngay lập tức trang movementcdvn.wordpress.com có hàng loạt bài viết do chính tay Lê Thăng Long ngồi trước máy. Với khối lượng như thế (chưa tính chất lượng) trong chỉ vài ngày, tôi không tin dù ngay cả những người viết nhanh nhất, quen nhất có thể làm nổi, nói chi đến một Lê Thăng Long vừa trở về nhà sau một tuần lễ. Có người gọi việc làm này của Lê Thăng Long là phi thường. Tôi thì nghĩ quá tuyệt – tuyệt vời với những kế hoạch dài hơi, cẩn trọng, kiên trì và không nao núng tựa như những Kế Hoạch Gia tầm cỡ!

Đọc kỹ danh sách những người được mời, có lẽ cũng có quá nhiều suy đoán, lượng định, đánh giá từ nhiều người, đặc biệt những ai được mời đích danh. Vậy, một trong các nguyên tắc suy đoán quan trọng là “Nguyên tắc suy đoán vô tội”(1). Nguyên tắc này được xem là thành tựu của nền văn minh pháp lý mà con người tìm ra. Nó thể hiện tinh thần “Vì Con Người” một cách cao cả và nhân ái. Chung quy nguyên tắc này được đúc kết:

-Người bị tình nghi, bị can, bị cáo được coi là không có tội cho đến khi có bản án kết tội có hiệu lực pháp luật của Toà án.– Nghĩa vụ chứng minh thuộc về bên buộc tội, người bị tình nghi, bị can, bị cáo có quyền nhưng không buộc phải chứng minh sự vô tội của mình.– Mọi nghi ngờ về pháp luật và chứng cứ phải được giải thích có lợi cho người bị tình nghi, bị can, bị cáo.

Trong pháp lý văn minh là thế. Vậy, xét việc làm của Lê Thăng Long – chưa có bất kỳ một động thái, tuyên bố nào từ giới cầm quyền – phải chăng những ai đả kích, chê bai, phỉ báng Lê Thăng Long như là một dạng chiêu hồi cũng nên nghiêm túc xem lại? Trên tinh thần đó, những ai được mời, thì có quyền tham gia hoặc từ chối hoặc im lặng để suy nghĩ và nghiên cứu thêm trước khi có câu trả lời cuối cùng. Thậm chí, dù ông (bà) có từ chối tham gia, hay khinh khỉnh xem là một “trò cười”, là “rác” và “xóa liền” thì cũng không nên có những ngôn từ miệt thị, rẻ rúng hay phỉ báng. Đó cũng thể hiện tính chất có văn hóa của người được mời.

Danh sách những người được mời còn đáng chú ý bởi không chỉ những nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng như Lê Hồng Hà, Phạm Hồng Sơn, Huỳnh Nhật Hải, Huỳnh Nhật Tấn, Nguyễn Đan Quế, Thích Quảng Độ v.v… hay các Việt Kiều thành danh như Lê Duy Loan, Nguyễn Cao Kỳ Duyên, Nguyễn Ngọc Ngạn v.v… hoặc các chính trị gia Nguyễn Gia Kiểng, Nguyễn Xuân Ngãi v.v… rồi những người được gọi là “đối lập trung thành” như Nguyễn Trung, Nguyễn Lân Dũng, Lê Hiền Đức, Nguyễn Văn An v.v… hay Lê Thị Ngọc Đa – một thương binh của ĐCSVN đã trở thành lãnh tụ của dân oan miền Tây Nam Bộ (2) mà chú ý lớn nhất của tôi, chính là Nguyễn Minh Triết (cựu Chủ tịch nước) và đặc biệt hơn cả (đối với tôi) là Võ Văn Thưởng (Bí thư tỉnh ủy Quảng Ngãi).

Tôi từ trạng thái ngỡ ngàng chuyển qua xúc động, khi thấy trong danh sách có tên Võ Văn Thưởng – một nhân vật trẻ, đương quyền với chức vụ cao cấp và có thể xem là hạt giống của ĐCSVN với tư cách thành phần kế cận tương lai. Đó không phải là tinh thần “hòa giải hòa hợp dân tộc” mà chúng ta luôn kêu gọi và hướng đến? Bên cạnh đó, càng cho thấy việc làm của Lê Thăng Long và bằng hữu vừa trong sáng, vừa hiệu quả với tôn chỉ hiện đại cho công cuộc đấu tranh bất bạo động : Minh Bạch – Công Khai. Tại đây, có thể nói, nếu phía an ninh muốn gây khó khăn cho Lê Thăng Long cũng khó có khả năng, vì mọi việc đều được đưa ra rộng rãi, không khuất tất, còn gì để gọi là “khai nhận” như chúng ta thấy đầy trong các bản “kết luận điều tra”, “cáo trạng”?

Nếu một số người xem việc làm của Lê Thăng Long là “bẫy rập”, là “chim mồi” thì hóa ra phía cầm quyền đang “binh” một ván xập xám quá non tay và ngớ ngẩn?! Giới cầm quyền quá kém hay chúng ta vẫn nghĩ suy theo nếp cũ trong tình hình thế giới và Việt Nam đang biến chuyển không ngừng?! Có người lại cho rằng Lê Thăng Long không theo kịp tình hình biến chuyển nhanh đấy và sự lạc hậu của Lê Thăng Long về tư tưởng, thông tin, đường lối là không tránh khỏi bởi án tù 3 năm đã cản trở anh. Ai lạc hậu hơn ai? Ai nhạy bén hơn ai? Và ai kiên trì, thông minh hơn ai? Cần nhớ Lê Thăng Long, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định đã từng là những doanh nhân, luật sư thành đạt rất sớm, khi các doanh nhân khác còn đang loay hoay tìm đường đi. Doanh nhân thành đạt từ trí tuệ thật sự lại luôn là người biết nhìn xa trông rộng, với một kế hoạch dài hạn, nghiêm túc cùng khoa học dự báo chuẩn xác. Lê Thăng Long, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức là những người như thế.

***Cho tôi bày tỏ lòng khâm phục và ngưỡng mộ Lê Thăng Long cùng Lê Công Định và bạn hữu, đặc biệt gởi lòng trân trọng đến Trần Huỳnh Duy Thức – một Phật Tử với pháp danh Phúc Trí (3) mà tôi vừa được biết.

Nhớ lại, khi Cù Huy Hà Vũ viết thư đề nghị trả tự do cho quân – cán – chính VNCH và lấy Việt Nam làm quốc hiệu, ông đã bị nghi ngờ và xem như là “cái bẫy” từ giới cầm quyền VN. Mãi cho đến khi ông chính thức nhận án tù 7 năm và 3 năm quản chế, lúc đó “hàm oan” từ miệng đời thế gian mới im lặng. Tại sao chúng ta cứ buộc phải có những cái giá quá đắt để đổi lấy niềm tin?

Hay chúng ta cần nhìn thấy Lê Thăng Long, một lần nữa trở lại nhà tù với cái án cao hơn để nói rằng: “Tôi tin anh rồi và bây giờ tôi tiếp tục lên án CSVN để ủng hộ anh”?! Nếu quả vậy, đó không phải là cách đấu tranh khôn ngoan và hiệu quả!

Niềm tin cần thời gian để có. Điều này không có gì bàn cãi. Vì vậy, hãy bình tâm và suy ngẫm trước khi phán xét như đã phán xét.

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng

(Trịnh Công Sơn)

Tôi tin Tấm Lòng của Lê Thăng Long và bạn hữu.

Nguyễn Ngọc Già
_______________

http://www.luatviet.org/Home/nghien-cuu-trao-doi/hinh-su-to-tung-hinh-su/2010/9065/Su-the-hien-cua-nguyen-tac-suy-doan-vo-toi-trong-che.aspx (1)

http://namvietnetwork.wordpress.com/2011/05/04/ba-le-th%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-da-lanh-t%E1%BB%A5-dan-oan-mi%E1%BB%81n-tay-nam-b%E1%BB%99-b%E1%BB%8B-cong-an-b%E1%BA%AFt-gi%E1%BB%AF/ (2)

http://movementcdvn.wordpress.com/2012/06/12/dao-phat-voi-tu-tin-tu-do-nhan-pham-va-cong-bang/ (3)

—————-

đài BBC phỏng vấn như sau:

Lê Thăng Long nói về ‘Con đường VN’

thứ ba, 12 tháng 6, 2012

BBC

ừ trái: các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Lê Công Định

Ông Lê Thăng Long từng được báo chí Việt Nam ca ngợi là một doanh nhân thành công

Vừa ra tù, ông Lê Thăng Long, người bị xử trong vụ án năm 2010 cùng luật sư Lê Công Định, thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung và kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức nói về thời gian ở tù và dự án ‘Con đường Việt Nam’.

Được trả tự do sáu tháng trước hạn hôm 4/6 vừa qua, nhà đấu tranh dân chủ dân chủ Lê Thăng Long, sinh năm 1967, cho BBC biết qua điện thoại hôm 11/6 rằng tình hình sức khỏe của ông là bình thường.

Ông cũng nhắc lại giai đoạn mới bị bắt và các cuộc trao đổi với những người trong vụ việc bị bắt năm 2009:

Ông Lê Thăng Long: Giai đoạn đầu tiên khi tôi mới bị bắt là giai đoạn có những bất ngờ, hay đặc biệt đối với tôi và sau đó thì cũng quen dần. Đột nhiên mình bị mất tự do, đó cũng là một cái bất ngờ và những việc mình làm theo những gì đúng đắn mà tự nhiên, đột ngột mình bị khép vào những tội danh và điều đó làm cho tôi thấy bất ngờ.

BBC:Trong thời gian đó ông đã gặp lại ông Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Công Định trong tù không? Lần cuối gặp lại ông Thức và ông Định như thế nào?

Lần cuối tôi gặp anh Định khoảng ngày 10/08/2010. Chúng tôi lên ở trại trên Xuân Lộc khoảng hơn một tháng thì anh Định bị chuyển đi, còn lại tôi với anh Thức ở trại giam Xuân Lộc trong khu gọi là khu cách ly. Tôi gặp anh Thức lần cuối cách đây hai tháng. Tôi được chuyển lên khu hình sự, khu các anh em án hình sự, và sau đó tôi được đưa về nhà và hiện nay đang bị quản chế.

BBC: Trong thời gian gặp gỡ đó các ông đã nói chuyện, bàn thảo những gì?

Chúng tôi đã bàn những dự tính, dự định chúng tôi đã có từ trước, trước khi bị bắt. Những dự định đó là làm sao để thực hiện được những phong trào rộng rãi trong nhân dân để tìm ra con đường làm sao phù hợp cho đất nước Việt Nam.

BBC: Thời gian ở trong tù ông có được biết tin tức, tình hình bên ngoài như thế nào không?

Thực sự ra chúng tôi bị hạn chế về tin tức, chỉ được đọc báo Nhân Dân và xem thời sự của Đài Truyền hình Việt Nam. Còn các thông tin khác thì chúng tôi bị hạn chế, không được tiếp cận.

BBC: Theo những thông tin chúng tôi được biết, ông được thả sớm trước 6 tháng. Điều này liên quan gì đến lời nhận tội trước đó?

Đúng như vậy. Tôi đã được giảm hai lần, mỗi lần ba tháng.

BBC: Ông giải thích thêm một chút được không? Ông được giảm hai lần mỗi lần ba tháng là do đồng ý nhận tội?

Tại phiên tòa phúc thẩm, phút cuối tôi đã nhận tội nên được giảm một năm rưỡi, tức là 18 tháng. Và trong quá trình thi hành án, có chương trình gọi là chương trình thi đua giữa các người tù. Trong bốn tiêu chuẩn thi đua đó, tiêu chuẩn đầu tiên là chấp nhận, thành khẩn hối cải, nhận tội lỗi của mình. Do đó vì tôi nhận tội nên được giảm hai lần, mỗi lần hai tháng. Còn đối với những trường hợp như của chúng tôi mà không nhận tội thì không được giảm án, sẽ bị xếp loại yếu.

BBC: Ông có biết về tình hình ông Nguyễn Tiến Trung hiện nay ra sao?

Tôi cũng vừa gặp bố mẹ của anh Nguyễn Tiến Trung cách đây gần một tuần sau khi tôi về đây, nghe nói anh ‎sức khỏe bình thường, vẫn tốt. Hiện nay anh đang ở trại Phan Đăng Lưu của thành phố, Ủy ban thành phố.

BBC: Trước đó chúng tôi được biết các ông đã từ chối bản nhận tội này, có phải do muốn được giảm án nên nhận tội?

Trước đó tôi đã tuyệt thực hai lần, một lần sau sơ thẩm và một lần trước phúc thẩm. Đối với lần trước phúc thẩm thì tôi đã được bên trại đưa vào bệnh viện để truyền nước biển và các thuốc khác để tôi phục hồi để ra tòa. Và khi ra tòa hai lần, tôi thấy những tiếng nói của mình không được lắng nghe một cách khách quan, do đó để có thể sớm nhất ra tù trong điều kiện như vậy thì là những lời nhận tội vào những phút cuối cùng.

BBC: Những công an hay cán bộ chấp pháp đã tiếp xúc với ông thuộc cấp nào?

Người cấp cao nhất đã gặp tôi trong quá trình thẩm vấn là ông Nguyễn Văn Hưởng.

BBC: Trong cuộc tiếp xúc đó Thượng tướng Hưởng đã nói gì với ông?

Đó là trong quá trình điều tra, thì tôi cũng thẳng thắn nói với ông Hưởng là tôi không có tội.

BBC: Mục tiêu sắp tới của ông là gì?

Tôi vừa chính thức thay mặt ba anh trên phát động phong trào mang tên Con đường Việt Nam, chúng tôi rất mong để làm sao có một sự phát triển tốt cho đất nước không có sự hận thù, cực đoan, đạp đổ, phân biệt quá khứ, phân biệt chính kiến, làm sao trong yêu thương và làm sao cho đất nước chúng ta phát triển tốt nhất và đoàn kết với nhau. Rất mong các bạn ủng hộ chương trình này làm sao cho Việt Nam phát triển và đóng góp vào hòa bình thế giới. Mục tiêu sắp tới của tôi là làm sao hình thành được phong trào cùng với các anh em và làm sao để phong trào này lớn mạnh để đem lại con đường đi tới dân chủ và thịnh vượng cho đất nước Việt Nam.

BBC: Hiện đang trong thời gian quản chế, ông làm thế nào để thực hiện điều này?

Hiện nay quản chế [với tôi] giới hạn trong một khu vực địa lý. Nhưng chúng ta có thể nói là sức mạnh thời đại này là sức mạnh trí thức và sức mạnh thế giới phẳng. Việc này có thể thực hiện được nếu chúng ta có ý‎ chí, có tình yêu thương mãnh liệt và có quyết tâm.

—————————————–

RFA phỏng vấn Lê Thăng Long

Nhà dân chủ Lê Thăng Long được tự do

Quỳnh Chi, phóng viên RFA
2012-06-08

Nhà dân chủ Lê Thăng Long vừa được trả tự do hôm 4 tháng 6. Phát biểu với đài RFA, ông cho biết tình hình sức khỏe của mình “bình thường”.

“Trong thời gian thụ án thì tôi cũng được đối xử bình thường như những người khác”.

Ông Lê Thăng Long cho biết, ông có thời gian bị giam chung với hai nhà dân chủ khác là LS Lê Công Định và doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, là những người ông từng làm việc chung trước khi bị bắt.

Ông Lê Thăng Long cho biết, ông đã chia sẽ những quan điểm của mình với các nhân vật đó trong trại:

Ông Lê Thăng Long. (web dan chu vietnam)

Ông Lê Thăng Long. (web dan chu vietnam)

“Trong quá trình tôi ở chung với hai anh Thức và Định, chúng tôi có trao đổi, chia sẻ những quan điểm, những vấn đề  cùng được quan tâm.

“Tôi thấy các anh ấy rất bình thường, tinh thần rất tốt”.

Ông Lê Thăng Long ra tù hôm 4 tháng 6, nhưng tin này chỉ được loan báo tin hôm 7 tháng 6 trên trang web của Đảng Dân Chủ việt Nam.

Ông Lê Thăng Long sinh năm 1967, xuất thân là một kỹ sư, và doanh nhân khi cùng với ông Trần Huỳnh Duy Thức thành lập một số công ty tin học, viễn thông.

Năm 2005, ông cũng cùng doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức lập ra Nhóm nghiên cứu Chấn trong đó nghiên cứu các vấn đề liên quan đến kinh tế, chính trị, xã hội Việt Nam.

Ông bị bắt cùng thời gian với ba thành viên của Đảng Dân chủ Việt Nam là doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, LS Lê Công Định, thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, vào giữa năm 2009 với cáo buộc “hoạt động chính trị nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 BLHS VN.

Trong phiên toàn phúc thẩm vào tháng 5 năm 2010, ông Long bị kêu án còn 3 năm rưỡi tù giam, so với mức 5 năm của phiên sơ thẩm.

Ông ra tù trước thời hạn 6 tháng và hiện tại đang chịu 3 năm quản chế.

Ý kiến của Bạn

Click here to add your own comment

Tuan Nguyen nơi gửi Sai gon :

Không nên tin Hoa ky, cang tin cang hy vong thi cang nhanh ở tù cs

11/06/2012 11:24

tonyanh nơi gửi dienban :

cu tranh dau theo nguyen vong cua minh dung y lai vao dau ca tuong lai troi se sang

09/06/2012 03:58

Lê Trung nơi gửi SG :

Chúc sức khỏe anh Long. Vừa được biết anh chuyển từ nhà tù nhỏ sang một nhà tù rộng rãi thoải mái hơn. Hy vọng chúng ta sớm được phá án.

08/06/2012 10:28

amac nơi gửi usa :

Nghe nói LÊ THĂNG LONG là cháu một tướng lãnh VC, xuất thân trong gia đình cach mạng( tức theo CS).Vi phạm giống y như LÊ CÔNG ĐỊNH, TRẦN HUỲNH DUY THỨC…song bị kết án nhẹ nhất. Bây giờ được thả trước hạn , chứng tỏ sự can thiệp của “phe ta” hiệu quả hơn các tổ chức quốc tế và Hoa Kỳ. Càng ngày chun1g ta càng thấy ngoại giao Mỹ chỉ nói suông, chẳng hiệu quả gì cả.Bộ ngoại giao Mỹ mổi năm đều lên án.VC vẩn tăng gia đàn áp người đòi dân quyền, dân chủ.Bang giao Mỹ-Việt càng lúc càng gần.Điều nầy nhắc người Việt không hoàn toàn hy vọng vào Hoa Kỳ, phải tích cực đầu tranh hơn nửa!

08/06/2012 10:17

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Nhac Tháng Sáu Trời Mưa…

Posted by hoangtran204 trên 16/06/2012

Mời các bạn nghe hai bản nhạc của những năm 1980s

THÁNG SÁU TRỜI MƯA

Thơ Nguyên Sa- Hoàng Thanh Tâm phổ nhạc (1987)- ca sĩ Thái Hiền

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=7q7Damdhi9

THÁNG SÁU TRỜI MƯA 

  Nguyên Sa

Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt
Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa
Anh lạy trời mưa phong kín đường về
Và đêm ơi xin cứ dài vô tận

Mình dựa vào nhau cho thuyền ghé bến
Sưởi ấm đời nhau bằng những môi hôn
Mình cầm tay nhau nghe tình dâng sóng nổi
Hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn

Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
Vì anh gọi tên em là nhan sắc

Anh vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
Anh sẽ nâng tay cho ngọc sát kề môi
Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
Và bên em tiếng đời đi rất vội

Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt
Trời không mưa em có lạy trời mưa
Anh vẫn xin mưa phong kín đường về
Anh nhớ suốt đời mưa tháng sáu…

Và Hooray Hooray. It’s  A  Holi-Holiday của ban nhạc Boney M  1979

Hooray, Hooray, It’s A Holi-holiday

digge ding ding ding digge digge ding ding
hey – di – hey – di – hoh
digge ding ding ding digge digge ding ding
hey – di – hey – di – hoh

there’s a place I know where we should go – heydiheydihoh
won’ t you take me there your lady fair – heydiheydihoh
there’s a brook near-by the grass grows high – heydiheydihoh
where we both can hide side by side – heydiheydihoh

Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
what a world of fun for everyone, holi-holiday
Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
sing a summer song, skip along, holi-holiday
it’s a holi-holiday

there’s a country fair not far from there – heydiheydihoh
on a carousel the dingdong bell – heydiheydihoh
on the loop di loop we swing and swoop – heydiheydihoh
and what else we’ll do is up to you – heydiheydihoh

Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
what a world of fun for everyone, holi-holiday
Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
sing a summer song, skip along, holi-holiday
it’s a holi-holiday

Well, I’m game
fun is the thing I’m after
now let’s a’live it up today
get set for love and laughter

Well, let’s go
time isn’t here for wasting
life is so full of sweet sweet things
I’d like to do some tasting

Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
what a world of fun for everyone, holi-holiday
Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
sing a summer song, skip along, holi-holiday
it’s a holi-holiday

in the country side we take a ride – heydiheydihoh
where the stars will shine lots of time – heydiheydihoh
back of your old car we might get far – heydiheydihoh
in the summerbreeze we feel at ease – heydiheydihoh

Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
what a world of fun for everyone, holi-holiday
Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
sing a summer song, skip along, holi-holiday
it’s a holi-holiday, it’s a holi-holiday

[ From: http://www.elyrics.net/read/b/boney-m-lyrics/hooray,-hooray,-it_s-a-holi,,holiday-lyrics.html ]

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►May mắn thay cho người Trung Quốc có được một láng giềng mà chính quyền của nó thì gương mẫu và “ngoan hiền”

Posted by hoangtran204 trên 15/06/2012

Cách xem bài trong các blog bị ngăn chận

Hiện nay các bạn nào là khách hàng của các mạng VNPT , FPT , Viettel có thể không vào được trang wordpress.com và blogspot.com một cách “bình thường” được.

Nếu thế, các bạn chỉ cần change DNS để có thể “vượt rào” vào xem. Việc này chỉ mất chừng 2-3 phút là xong.

– Vào Start menu, chọn Control Panel.

– Nhấp đúp vào Network Connections.

Tới đây, bạn có 2-3 lựa chọn, tùy theo cách kết nối của bạn vào mạng internet.

Nếu kiểu kết nối internet của bạn là computer của bạn nối với dây điện thoại nhà, thì bạn chọn Local Area Connection

Nếu bạn dùng laptop, và cách nối kết của bạn là wireless (nối không dây, như khi bạn ngồi ở quán cafe), thì chọn Wireless Network Connection

  (dù là nối kết bằng cách nào, thì bước kế tiếp là) bạn chọn Properties.)

– Chọn Internet Protocol (TCP/IP) và click vào Properties.

– Trong cửa sổ hiện ra, bạn chọn mục “Use the following DNS server addresses” và gõ vào 2 khung “Preferred DNS server” và “Alternate DNS server” các địa chỉ sau:
4.2.2.4 

4.2.2.3

Nhấn OK để lưu cấu hình lại. Và, thế là xong. Giờ đây bạn có thể thoải mái vào bất cứ trang mạng nào.

*Tóm tắt của cách đổi DNS là làm như sau:

Start\setting\network connections\properties\internet protocol(TCP/IP)\use the following DNS
Rồi  điền các số dưới đây vào 2 ô:
preferred DNS server: 4.2.2.4
alternate DNS server: 4.2.2.3

————————–

Lời tựa: Người Việt nam nào có đọc báo trong mấy tuần qua đều ngạc nhiên về cách điều hành và quản lý quốc gia “rất tài tình” của chính quyền Hà Nội và các tỉnh trong việc để thương lái TQ tung hoành ngang dọc như chốn không người khắp 3 miền Nam, Trung, Bắc của VN.

Chuyện như vầy. Báo chí VN phát hiện việc thương lái TQ vào VN, trực tiếp làm bè nuôi cá mú với diện tích 100 hecta ở vịnh Cam Ranh, hoặc họ thu mua hàng hóa ở Vũng Rô và các tỉnh miền Tây, rồi dùng tàu thuyền TQ có tải trọng 300 tấn, chở hàng hóa thẳng về nước họ. Họ cảm thấy không cần thiết để trả thuế mua bán cho chính quyền địa phương, không cần xin giấy phép xuất khẩu hàng hóa và dĩ nhiên không cần đóng thuế xuất khẩu. Họ coi VN như một xứ sở không có chính quyền, và không có luật pháp.

Thậm chí, doanh nhân Trung Quốc còn làm chủ  đài truyền hình cáp ở Qui Nhơn từ năm…2003 (nguồn) (và ở đây). Họ có quyền sản suất các chương trình truyền hình của họ mà chính quyền Qui Nhơn thì không thể làm gì hết.

Chính quyền địa phương biết rõ chuyện làm ăn của người TQ từ lâu, (8-10 năm qua), có báo cáo lên cấp trên, nhưng rồi không một viên chức địa phương cấp tỉnh và Hà Nội nào cảm thấy đây là chuyện quan trọng và dính dáng đến chủ quyền nên họ đã không đưa ra quyết định gì và cứ để yên cho thương lái TQ toàn quyền mua bán.

Hành động của chính quyền Hà Nội và các tỉnh làm ta cứ tưởng như chiến tranh VN chỉ vừa mới chấm dứt hồi…năm ngoái, đảng và nhà nước chưa ổn định được tình hình, luật pháp còn lỏng lẻo, họ còn có nhiều chuyện lớn phải giải quyết gấp, và nhà nước còn thiếu người có khả năng điều hành và quản lý… nên xẩy ra các sơ hở ấy. 

Nhưng không, chiến tranh VN đã chấm dứt hơn 37 năm rồi, và chính quyền cộng sản quản lý người Việt Nam rất kỹ.  Không ai thoát qua cặp mắt cú vọ của các viên chức ở  Hà Nội và ở địa phương. Bằng chứng là đây , ở đây và  đây.

Mỗi người dân Việt Nam là một người tù dự khuyết. Bất cứ ai có tư tưởng khác biệt với đảng và nhà nước, thì người ấy sẽ bị chính quyền theo dõi, bắt bỏ tù bất cứ lúc nào.

Hóa ra, đảng và nhà nước, công an, bộ TTTT chỉ quản lý sâu sát các hoạt động của người Việt Nam trong và ngoài nước. Và họ rất an tâm về các hoạt đông kinh doanh của người TQ trên toàn cõi VN. May mắn thay cho người Trung Quốc đã và đang có được một láng giềng “ngoan hiền” và gương mẫu mà đảng, nhà nước, và công an Việt Nam là những người đại diện.

Phần cuối cùng của trang nầy để mời bạn đọc đọc lại  bài: các công ty TQ thắng 90% tất cả các hợp đồng đấu thầu tại VN trong tất cả các ngành nghề và lãnh vực.

Nhiều thương lái Trung Quốc hoạt động thương mại trái phép ở VN

Báo Thanh Niên

14/06/2012

Theo quy định, thương nhân nước ngoài không được trực tiếp thu mua nông, thủy sản tại VN. Nhưng thực tế nhiều thương lái Trung Quốc (TQ) đã thu mua, đánh bắt, nuôi trồng ở khắp nơi.

Một tàu… vẫn tung hoành

Ông Hoàng Đình Yên, Cục phó Cục Khai thác và bảo vệ nguồn lợi thủy sản cho biết, đến thời điểm này cơ quan hữu trách Việt Nam mới chỉ cấp phép cho 2 tàu của TQ được vào vùng biển của VN để vận chuyển thủy sản thu mua từ VN. Tuy nhiên, giấy phép của một tàu đã hết hạn và không được gia hạn thêm nên hiện chỉ còn tàu Việt Điện Bạch đang thực hiện việc này.

Dù chỉ còn 1 nhưng con tàu Việt Điện Bạch 8366 vẫn ngang dọc khắp nhiều vùng biển nước ta. Theo thống kê của Đồn biên phòng (BP) cửa khẩu Vũng Rô (Bộ đội BP Phú Yên), từ năm 2007 đến nay con tàu trên đã có 39 lần với khoảng 314 lượt thuyền viên ra vào Vũng Rô cung cấp giống và thu mua hải sản. Đã có 643 tấn cá tại Vũng Rô xuất đi nước ngoài bằng đường biển qua tàu này. Đáng nói, chúng ta hầu như không thu được đồng thuế nào từ việc xuất đi lượng thủy hải sản này.

 
 
Không chỉ dưới biển, thương lái TQ còn “đổ bộ” lên rừng, tung hoành ngang dọc khắp nơi mua từ ớt, tiêu, dừa, cho tới gạo, cà phê, điều…
 

Đại tá Nguyễn Trọng Huyền, Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Bộ đội BP tỉnh Phú Yên, cho biết: “Tàu TQ thu mua cá ở Vũng Rô là có giấy phép của Bộ Thủy sản (nay là Bộ NN-PTNT). Tàu này mỗi khi vào thu mua ở Vũng Rô đều trình báo. Do thuế thủy sản 0% nên họ cứ thu mua thoải mái rồi báo cáo lỗ nên ta không được đồng thuế thu nhập doanh nghiệp nào”.

Đó là mới chỉ tính lượng thu mua ở Vũng Rô, nếu tính lượng thủy, hải sản mà Việt Điện Bạch thu mua trên các vùng biển khác của ta, số tiền ngân sách thất thu là rất lớn.

Chưa có thương lái TQ nào được cấp phép

Không chỉ dưới biển, thương lái TQ còn “đổ bộ” lên rừng, ngang dọc khắp nơi mua từ ớt, tiêu, dừa, cho tới gạo, cà phê, điều… Ở đâu họ cũng dùng “chiêu” mua giá cao, thống lĩnh thị trường rồi ép giá khiến người dân điêu đứng, thậm chí phá sản. Ông Võ Văn Quyền, Vụ trưởng Vụ Thị trường trong nước (Bộ Công thương) cho biết, theo quy định, với những thương nhân không hiện diện thương mại tại VN được đăng ký thực hiện quyền xuất khẩu theo cam kết phải được Bộ Công thương cấp phép và không được trực tiếp thu mua mà phải thu mua qua thương nhân VN.

Đáng chú ý, hiện tại chưa có thương nhân nước ngoài hay thương lái TQ nào đăng ký và Bộ Công thương cũng chưa cấp phép cho thương nhân nào thuộc diện này. Nhưng trên thực tế, rất nhiều thương lái TQ vào VN dưới đường du lịch, hoạt động thương mại trái phép, mượn danh nghĩa của người VN để thu mua trái phép. Đơn cử như với mặt hàng dừa ở Bến Tre, theo thống kê, mỗi năm có khoảng 1/4 sản lượng dừa khô Bến Tre được xuất sang TQ, khoảng 80 – 90% sản lượng thạch dừa thô và phần lớn các mặt hàng chỉ xơ dừa, than gáo dừa được thương lái nước này thu mua.

 
 
Chưa từng cấp phép cho tàu cá nước ngoài vào đánh bắt trên lãnh hải nước taTổng cục trưởng Tổng cục Thủy sản (Bộ NN-PTNT) Vũ Văn Tám cho biết, đã thành lập đoàn công tác tiến hành rà soát, kiểm tra hiện trạng người nước ngoài nuôi trồng, thu mua, chế biến hải sản. Từ đó sẽ đề xuất và triển khai các biện pháp kiểm soát ngày càng tốt hơn việc cấp phép và giám sát người nước ngoài tham gia hoạt động thủy sản tại VN. Còn theo ông Nguyễn Ngọc Oai, Cục trưởng Cục Khai thác và bảo vệ nguồn lợi thủy sản (Tổng cục Thủy sản), từ trước đến nay, VN chưa từng cấp phép cho bất kỳ một tàu cá của nước nào vào đánh bắt hợp pháp trên lãnh hải nước ta.
 

.

Các thương nhân TQ tham gia trực tiếp vào quá trình thu mua các mặt hàng dừa khô và một số mặt hàng chế biến từ dừa như thạch dừa, chỉ xơ dừa, than gáo dừa. Để có thể trực tiếp tham gia vào quá trình thu mua, mà thực chất là đứng ra tổ chức quá trình này, thương lái TQ thông qua một số doanh nghiệp tại chỗ. Các doanh nghiệp này ký kết hợp đồng giao hàng cho đối tác nhưng lại “tiếp tay”, tạo điều kiện cho đối tác trực tiếp tham gia vào việc tuyển chọn hàng, cũng như định giá.

Theo ông Nguyễn Văn Đắc, Phó chủ tịch Hiệp hội Dừa Bến Tre, thực chất, nhiều chủ cơ sở thu mua của tỉnh chỉ hưởng hoa hồng trên sản phẩm, còn lại đều do thương lái TQ định đoạt. Để hợp pháp hóa việc này, một số thương lái TQ móc nối với người trong nước đứng ra đăng ký kinh doanh.

Đây cũng là cách họ áp dụng để thu mua nông sản, thủy hải sản ở thị trường trong nước.

Cần quy hoạch tổng thể vùng nuôi, trồng

Ông Võ Văn Quyền cho rằng, cần siết lại hoạt động quản lý lưu trú đối với người nước ngoài tại các địa phương, thông qua việc liên thông giữa các lực lượng chức năng để kiểm tra, kiểm soát. Mặt khác, về lâu dài, các hội ngành nghề phải tăng cường thông tin chia sẻ rủi ro. Bộ Công thương cũng đã yêu cầu các sở địa phương phải có đường dây nóng, khi có người nước ngoài vào thu mua nông sản, thì người dân phải nhanh chóng phản ảnh để kiểm tra và xử lý, tránh bị lừa đảo.

Nhưng muốn giải quyết tận gốc vấn đề, điều quan trọng nhất là phải có một quy hoạch tổng thể về nuôi, trồng song song với việc xây dựng ngành công nghiệp chế biến nông sản thật mạnh. Bởi trên thực tế, văn hóa “trồng- chặt” hay lao theo xu hướng thị trường là do ngành nông nghiệp của chúng ta vẫn còn manh mún, rời rạc, lại thiếu các nhà máy chế biến nằm trong vùng nguyên liệu. Nên mỗi khi được mùa, lại rớt giá vì thị trường ứ hàng, nông dân phải bán tống, bán tháo. Nếu có các nhà máy chế biến nằm trong vùng nguyên liệu, bên cạnh bán thô, hệ thống nhà máy này sẽ thu mua nông sản, thực phẩm để chế biến, vừa tạo giá trị gia tăng cao cho người dân, vừa tránh tình trạng rớt giá, cũng không còn phụ thuộc vào một đầu ra là thương lái TQ như hiện nay.

Quy hoạch các vùng nuôi – trồng và xây dựng hệ thống nhà máy chế biến là chiến lược không thể thiếu của nước hàng đầu thế giới về nông sản như VN chứ không chỉ đối phó với các thương lái TQ.

Nhóm PV Kinh tế
Thanh niên

Nguồn quanlambao

———–

Khi hầu hết các gói thầu EPC vào tay Trung Quốc

http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-06-17-khi-hau-het-cac-goi-thau-epc-vao-tay-trung-quoc

Tác giả: Tấn Đức
Bài đã được xuất bản.: 18/06/2011

Điều thực sự gây lo lắng ở đây không chỉ là sự mất cân đối ngày càng lớn trong cán cân thương mại giữa Việt Nam và Trung Quốc mà còn ở sự lệ thuộc ngày càng lớn vào các nhà cung cấp thiết bị của Trung Quốc.

Đến 90% các gói thầu xây lắp thực hiện theo phương thức chìa khóa trao tay (EPC) đã thuộc về các công ty Trung Quốc, trong đó phần lớn là các dự án năng lượng, luyện kim, hóa chất. Tình trạng này không chỉ gây ra sự mất cân đối ngày càng lớn trong cán cân thương mại giữa Việt Nam và Trung Quốc mà còn làm tăng sự lệ thuộc vào thị trường Trung Quốc.

Nhà thầu Trung Quốc áp đảo

Tại một hội thảo diễn ra vào đầu tháng 6-2011, Hiệp hội Nhà thầu xây dựng Việt Nam cho biết, đến 90% các gói thầu xây lắp thực hiện theo phương thức EPC đã thuộc về các công ty Trung Quốc.

Còn theo thống kê của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, gần một nửa trong tổng số 248.000 tỉ đồng giá trị các gói thầu xây lắp bằng vốn nhà nước và vay của nước ngoài trong năm 2010, do công ty Trung Quốc thực hiện.

Điều thực sự gây lo lắng ở đây không chỉ là sự mất cân đối ngày càng lớn trong cán cân thương mại giữa Việt Nam và Trung Quốc mà còn ở sự lệ thuộc ngày càng lớn vào các nhà cung cấp thiết bị của Trung Quốc.

Thực trạng nêu trên cũng không phải là mới. Năm 2009, ông Tạ Văn Hường, Vụ trưởng Vụ Năng lượng thuộc Bộ Công Thương, đã cảnh báo về tình trạng đến 80% dự án nhiệt điện than do Trung Quốc làm tổng thầu hoặc giữ vai trò chính trong liên danh. Đồng thời, Việt Nam cũng đã phải gánh chịu cái giá không nhỏ bởi chất lượng kém của các công trình xây lắp do doanh nghiệp Trung Quốc làm tổng thầu gây ra.

Nhưng vì sao tình trạng này vẫn chưa được cải thiện, thậm chí còn nặng nề hơn, khi nhà thầu Trung Quốc lại tiếp tục được giao những dự án nhiệt điện rất lớn khác, bất kể sự chậm trễ và những sự cố liên quan đến chất lượng thiết bị ở những nhà máy điện trước đó.

Những nguyên nhân thiếu thuyết phục

Những tham luận trình bày ở hội thảo do Hiệp hội Nhà thầu xây dựng Việt Nam tổ chức vừa qua và trong các diễn đàn bàn về vấn đề tương tự trước đây, đại diện các cơ quan quản lý nhà nước, hội nghề nghiệp đã phân tích và cho rằng nguyên nhân của sự thắng thế của các nhà thầu Trung Quốc ở Việt Nam là do họ chào giá quá thấp.

Trong khi đó, Luật Đấu thầu lại không cho phép chủ đầu tư đưa ra sự khống chế về xuất xứ thiết bị, công nghệ khi xét thầu, mà chỉ có thể đưa ra các điều kiện về hiệu quả, chất lượng công trình. Ngoài ra, nhiều dự án được đầu tư bằng nguồn vốn vay thương mại và ODA của Trung Quốc, nên chỉ nhà thầu của nước này mới được tham gia.

Tuy nhiên việc lý giải rằng các công ty Trung Quốc thắng thầu vì họ chào giá thấp là không thuyết phục. Với những dự án lớn về năng lượng, luyện kim… giá cả không thể xếp trên những yếu tố về chất lượng, tính ổn định trong vận hành và mức độ lệ thuộc vào một nhà cung cấp. Việc quyết định thực hiện một dự án không thể chỉ dựa vào mỗi một tiêu chí là chi phí đầu tư ban đầu mà hiệu quả vận hành mới là yếu tố quan trọng nhất.

Ngoài ra, giá cả của công ty Trung Quốc chào chưa hẳn đã rẻ, mà các dự án nhiệt điện than là ví dụ. Tập đoàn Khí Đông Phương được trúng thầu dự án nhiệt điện Duyên Hải 1 công suất 1.245 MW, do tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) làm chủ đầu tư, với giá 1,4 tỉ đô la Mỹ.

Trong khi đó, Tổng công ty Lắp máy Việt Nam (Lilama) nhận thầu dự án nhiệt điện Vũng Áng 1 công suất 1.200 MW của tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) chỉ với giá 1,17 tỉ đô la Mỹ. Gần đây, PVN lại giao cho Lilama một dự án 1.200 MW nữa với giá 1,2 tỉ đô la Mỹ. Nhà máy này sử dụng toàn bộ thiết bị, công nghệ của Nhật Bản, Mỹ. Còn công ty Trung Quốc thì nhận được dự án Duyên Hải 3, cũng với công suất 1.200 MW nhưng giá thầu là 1,3 tỉ đô la Mỹ và lắp đặt thiết bị của Trung Quốc.

Luật Đấu thầu của Việt Nam tuy còn khiếm khuyết, nhưng đó cũng không thể là nguyên nhân giải thích cho sự thắng thế của các nhà thầu Trung Quốc.

Nếu nói là tại luật, thì vì sao trong ba doanh nghiệp nhà nước đang đầu tư lớn vào nhiệt điện, gồm PVN, EVN và tập đoàn Than và Khoáng sản Việt Nam (TKV), chỉ những dự án do EVN và TKV làm chủ đầu tư, nhà thầu Trung Quốc mới thắng thế, còn các dự án của PVN thì nhà thầu trong nước chi phối hết? Riêng với TKV, hầu hết các dự án lớn của tập đoàn này, gồm sáu nhà máy nhiệt điện và các dự án luyện kim như đồng Sin Quyền, bauxite ở Tây Nguyên đều do các công ty của Trung Quốc đảm nhận.

Liên quan đến nguồn vốn, lẽ đương nhiên nước nào cấp vốn cho Việt Nam thì doanh nghiệp nước đó được độc quyền đấu thầu. Nhưng đã bao giờ chúng ta tự hỏi, vì sao các nước khác như Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc, Pháp… chủ yếu cung cấp ODA cho các chương trình phát triển cơ sở hạ tầng kỹ thuật và xã hội của Việt Nam. Còn Trung Quốc hầu như chỉ tập trung vào các dự án công nghiệp, nhất là công nghiệp năng lượng và những ngành khai thác tài nguyên trong nước.

Rủi ro khó lường

Vấn đề các công ty Trung Quốc chiếm lĩnh hầu hết các gói thầu xây lắp lớn đã được mổ xẻ nhiều trong ba năm qua. Điều khiến các chuyên gia kinh tế lo ngại nhất là khả năng bị phụ thuộc vào các nhà cung cấp vật tư, thiết bị thay thế của nước này.

Điều gì sẽ xảy ra nếu các nhà máy nhiệt điện dùng thiết bị của Trung Quốc bị hư hỏng, nhưng không được cung cấp phụ tùng kịp thời để thay thế, nhất là trong thời điểm căng thẳng về cung – cầu điện?

Hơn nữa, chuyện hư hỏng đối với thiết bị Trung Quốc lại xảy ra khá thường xuyên. Mùa khô năm ngoái, Việt Nam rơi vào tình trạng thiếu điện nghiêm trọng, mà nguyên nhân chính là do các nhà máy nhiệt điện chạy bằng than bị hư hỏng và tiến độ xây dựng chậm.

Liệu chúng ta có thể đạt được mục tiêu hiện đại hóa, nâng cao hiệu quả đầu tư với những thiết bị và công nghệ rẻ tiền nhập từ Trung Quốc hay không?

Ngoài ra, tình trạng các gói thầu xây lắp lớn rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc còn góp phần làm cho tình trạng nhập siêu thêm trầm trọng. Các nhà thầu cho biết, ở các công trình xây lắp do các công ty Nhật Bản, châu Âu… làm tổng thầu, các doanh nghiệp trong nước thường được giao đảm nhận những công việc phụ, với giá trị có thể lên đến 30% tổng giá trị hợp đồng.

Nhưng với tổng thầu Trung Quốc thì khác hẳn. Họ mang sang Việt Nam từ những thiết bị lớn cho đến những con bù lon, ốc vít. Thậm chí, ở dự án phân đạm Cà Mau, đến thiết bị làm vệ sinh và công nhân dọn dẹp vệ sinh họ cũng mang từ Trung Quốc sang.

Tháng trước, Thủ tướng Chính phủ đã chỉ thị phải rà soát và siết lại công tác quản lý đối với hoạt động đấu thầu. Theo đó, các gói thầu mà doanh nghiệp trong nước đảm nhận được trên 50% thì không đấu thầu quốc tế nữa, mà chỉ đấu thầu rộng rãi trong nước. Trong trường hợp thiết bị công nghệ trong nước không sản xuất được, thì chủ đầu tư có thể tách riêng để tổ chức đấu thầu quốc tế.

Đây là một quyết định kịp thời và nếu thực hiện nghiêm túc, nó sẽ mang lại nhiều hy vọng cho các nhà thầu trong nước và được kỳ vọng sẽ giải quyết vấn đề nhập siêu với Trung Quốc.

Theo TBKTSG

Sau khi thắng thầu, các tổng thầu Trung Quốc mang sang Việt Nam từ những thiết bị lớn cho đến những con bù lon, ốc vít.

Thậm chí, như ở dự án phân đạm Cà Mau, đến thiết bị làm vệ sinh và công nhân dọn dẹp vệ sinh cũng được mang từ Trung Quốc sang.

—————————

Nhập siêu lớn do Trung Quốc thắng hầu hết các gói thầu EPC

http://dvt.vn/20110606063750206p117c69/nhap-sieu-lon-do-trung-quoc-thang-hau-het-cac-goi-thau-epc.htm

Báo Doanh Nhân VN Toàn Cầu

Thứ hai, 06/06/2011

Trong lĩnh vực xây cất các nhà máy điện, mỏ, hóa chất, giao thông… các hợp đồng lớn đều thuộc về các công ty Trung Quốc.

Theo Tổng cục Thống kê, năm 2010 Việt Nam nhập từ Trung Quốc 20,02 tỉ USD hàng hóa, trong đó các mặt hàng chính gồm: máy móc thiết bị, phụ tùng (22,37%); bông, vải, sợi, nguyên phụ liệu dệt may, da giầy (15,64%); sắt thép, sản phẩm từ sắt thép, kim loại (11,39%); máy vi tính, sản phẩm điện tử và linh kiện (8,41%); xăng dầu, khí hóa lỏng, sản phẩm từ dầu mỏ (6,97%), chất dẻo nguyên liệu và sản phẩm (2,9%)…
Có thể thấy chúng ta xuất siêu nguyên liệu thô, khoáng sản, nông lâm thủy sản, còn nhập siêu chủ yếu là phương tiện vận tải, máy móc thiết bị, hàng chế biến phân theo nguyên liệu (vải, chất dẻo)…
Nguyên nhân cơ bản của nhập siêu với Trung Quốc là các công ty của họ thắng phần lớn các hợp đồng EPC (Engineering, procurement and construction – Thiết kế, mua sắm và xây dựng) tại Việt Nam.
Trong lĩnh vực xây cất các nhà máy điện (của EVN và TKV), mỏ (như bauxit Tân Rai, Nhân Cơ, đồng của TKV), hóa chất (phân đạm Hà Bắc), giao thông (như xây, cải tạo đường ở TPHCM, đường sắt trên cao ở Hà Nội) các hợp đồng đều do các công ty Trung Quốc thắng.
Thắng thầu, họ nhập máy móc, thiết bị, vật liệu, sắt thép… thậm chí cả nhân công (các số liệu trên chỉ là về xuất nhập khẩu hàng hóa, chưa nói đến dịch vụ, nếu tính cả dịch vụ, nhập siêu của Việt Nam còn cao hơn). Và đấy là một nguyên nhân chính của nhập siêu.
Phần nhập khẩu nguyên liệu, bán thành phẩm để tiêu thụ hay sản xuất các mặt hàng tiêu thụ trong nước (thay thế hàng nhập khẩu) cũng chiếm tỷ lệ đáng kể (điện tử, máy tính, xăng, phân bón, thuốc trừ sâu). Và phần này cũng đóng góp vào thành tích xấu về nhập siêu với Trung Quốc.
Một nguyên nhân quan trọng nữa của tình hình nhập siêu với Trung Quốc là nhập các mặt hàng chế biến phân theo nguyên liệu (vải, sợi, nguyên liệu da giày) để chế biến hàng xuất khẩu và tiêu dùng trong nước. Tuy nhiên giá trị gia tăng do các doanh nghiệp Việt Nam tạo ra thấp, nên thực chất là “xuất khẩu hộ” các doanh nghiệp Trung Quốc.
Có thể thấy nguyên nhân sâu xa của căn bệnh nhập siêu lớn với Trung Quốc là từ chính sách phát triển và cơ cấu nền kinh tế, do chưa sử dụng tốt các rào cản kỹ thuật, cải tổ các doanh nghiệp nhà nước.
Nguồn SGTT

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Pháp Luật | Leave a Comment »

►Ước làm người Tàu trên đất Việt!

Posted by hoangtran204 trên 14/06/2012

Ước làm người Tàu trên đất Việt!

Hà Sĩ Phu

Tác giả gửi đến Dân Luận

Bộ trưởng Bộ 4T Nguyễn Bắc Sơn vừa khẳng định Việt Nam không cho phép ra báo chí tư nhân. Thấy vậy, cứ tưởng rằng nhà nước ta còn quyết một bề “vô sản chuyên chính”.

Nhưng không phải thế, theo một bản tin của báo Người lao động ngày 13/6/2012 thì chỉ sau một vài động tác làm xiếc, cuối cùng một tư nhân Trung Quốc đã “chiếm lĩnh truyền hình cáp Quy Nhơn”, thậm chí có thể “sản xuất chương trình” (!), làm những việc mà chính Trung tâm Truyền hình cáp Quy Nhơn cũng không được phép!

Sự nhạy cảm chính trị bậc thầy của một Đảng Cộng sản biến đâu mất, hay đã dùng để ứng phó với dân chúng hết rồi? “Giặc ngoài” chẳng thấy, chỉ thấy “thù trong” nơi nhân dân ư?

Xâu chuỗi một loạt các sự kiện cùng tính chất như vụ bauxite Tây Nguyên, cho “thuê” đất rừng ở vùng biên giới nhạy cảm, cho “doanh nhân” Trung Quốc “nuôi cá” ở cảng Cam Ranh… vân vân, thì một đầu óc đui mù cũng phải bật lên hai chữ: TRUNG QUỐC! Mà Trung Quốc là ai? Xin thưa chính Đảng Cộng sản Việt Nam đã xác định đây là “kẻ thù truyền kiếp” chưa bao giờ từ bỏ âm mưu thôn tính nước ta! Điều này cả thế giới đều biết, người Việt Nam nào cũng từng biết, chẳng lẽ chỉ những người lãnh đạo Việt Nam hôm nay (từ bộ trưởng trở lên) lại bỗng dưng không biết?

Không thể không biết. Nhưng nếu biết sao không phổ biến tinh thần cảnh giác ấy đến toàn quân, toàn dân, mà lại chủ trương thủ tiêu tinh thần cảnh giác ái quốc bằng 16 chữ “vàng dởm”, sao cứ để những hiện tượng nguy hiểm đến an ninh quốc gia xúc tiến ngày một nhiều thêm, cứ như thể hai anh lái buôn (nội xâm và ngoại xâm) đã thống nhất một phương án “diễn biến hòa bình, gậm nhấm hòa bình, thôn tính hòa bình, tự diễn biến, tự dâng hiến” trên hình hài đau thương của Tổ quốc vậy?

Thương binh nặng đâu, nhân dân tự phát đâu, phải tiến vào những nơi đã để cho người Tàu được trá hình “rải quân” trên những nơi trọng yếu (phát thanh-truyền hình cũng là nơi trọng yếu trao cho Bộ trưởng 4T quản lý), chứ sao lại ngoặt sang tấn công một ông Tiến sĩ Hán nôm biết bênh dân nghèo, tấn công một đảng viên 82 tuổi quyết dành quãng đời còn lại cho sự Minh bạch của đất nước? Đây chính là mối lo “chệch hướng” chứ không gì khác. Chuyện chệch hướng này là vô tình hay chủ tâm?

Trong những trường hợp “thả lỏng” đối với người Tàu, xin đừng quy tội cho người cầm quyền là thiếu sâu sát (do bận nhiều việc dân việc nước) mà oan. Có vô số ví dụ cho thấy người dân Việt được quản lý hộ khẩu rất chặt, xin được minh chứng bằng trường hợp cụ thể có văn bản như sau.

Năm 2004 vợ tôi đưa tôi (HSP) ra Hà Nội chữa bệnh, khi đi đã báo Tổ trưởng dân phố, nhưng khi về bị Công an gọi lên xử phạt hành chính (nộp tiền ở kho bạc) vì khi đi chưa trình Công an. Họ trưng ra một văn bản nói rằng: Mọi công dân Việt Nam trên 15 tuổi, ra khỏi nhà 24 giờ đồng hồ phải có phép của Công an!

Trong khi đó, người Tàu đến Việt Nam lúc nào, trốn biệt tăm lúc nào thì không ai biết, tự do quá, ngang nhiên quá. Vậy rõ ràng người Tàu là công dân loại một, người Việt bản xứ chúng ta chỉ là công dân loại hai. Vậy ai mới là chủ nhân đất nước? Ai “được” nước, ai “mất” nước hả giời? Hoặc giả người Việt muốn được tự do trốn biệt tích như người Tàu thì ít nhất cũng phải cuỗm của nhân dân vài chục tỷ như đồng chí Dương Chí Dũng? Việc ấy dân lành chúng mình chịu thua.

H.S.P

Posted in Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Viet Nam | 1 Comment »

►Doanh nghiệp Trung Quốc “chiếm lĩnh” truyền hình cáp Quy Nhơn…từ năm 2003

Posted by hoangtran204 trên 14/06/2012

Trong khi các lãnh đạo Hà Nội tối ngày chỉ lo việc chỉ đạo công an đi bắt  những người VN nào có quan điểm khác biệt, nói hay viết lời nào động chạm tới quyền lợi của đảng và của vài lãnh đạo nhà nước, thì người Trung Quốc đã điềm nhiên làm chủ đài truyền hình Quy Nhơn hơn 7 năm qua. 

Vâng, chuyện này cũng chưa có gì là nghiêm trọng. Ráng chờ thêm ít năm nữa coi sao nha.  

Lực lượng công an không hề nhìn thấy sự hiện diện của người Trung Quốc đang làm ăn ở khắp 3 miền đất nước. Họ được sử dụng suốt ngày đêm như trâu ngựa,  làm tốn tiền thuế của nhân dân đóng góp nuôi họ, chỉ để thi hành  nhiệm vụ cao đẹp nhất là theo dõi, bắt bớ  bọn “lợi dụng dân chủ”, những người “biểu tình phản đối Trung quốc chiếm hai quần đảo HS và TS,  “và “bọn diễn tiến hòa bình”.   

Một trong những người đã và đang bị công an theo dõi, quản chế, bắt bớ trong hơn 20 năm qua, tiến sĩ Hà Sĩ Phu (Nguyễn Xuân Tụ) đã giới thiêu cho các blogger bài báo đăng trên tờ Người Lao Động, và ông cũng có bài viết về vấn đề này ở đây.

Doanh nghiệp Trung Quốc “chiếm lĩnh” truyền hình cáp Quy Nhơntừ năm 2003

Thứ Tư, 13/06/2012

Báo Người Lao Động

(NLĐ) – Năm 2002, Trung tâm Truyền hình cáp (THC) Quy Nhơn được thành lập với mục đích đáp ứng nhu cầu về thông tin các lĩnh vực kinh tế – văn hóa – xã hội – thể thao cho người dân địa phương

Trung tâm này là đơn vị trực thuộc Tổng Công ty Sản xuất – Đầu tư và Dịch vụ xuất nhập khẩu Bình Định (Pisico). Tuy nhiên, sau một thời gian làm ăn kém hiệu quả, năm 2005, Trung tâm THC Quy Nhơn hợp tác kinh doanh với Công ty Nhuận Bang (Hồng Kông – Trung Quốc). Theo thỏa thuận, Nhuận Bang góp vốn 70% và đảm trách toàn bộ lĩnh vực kỹ thuật, trang thiết bị.

Theo giấy phép được cấp, ngoài việc tiếp phát các kênh truyền hình được phép, Trung tâm THC Quy Nhơn chỉ được thực hiện một kênh tự biên tập, sử dụng chương trình của các đơn vị báo chí khác trong nước mà không được sản xuất chương trình.

Ngay sau khi ký kết hợp tác, Nhuận Bang đã cho nhập nhiều thiết bị truyền hình, có cả máy quay phim để sản xuất chương trình. Vì vậy, từ nhiều năm qua, Trung tâm THC Quy Nhơn không chỉ có một kênh tự biên tập như giấy phép quy định mà có đến 3 kênh, gồm: QCTV1, QCTV2 và QCTV3 và trung tâm này đã tự sản xuất một số chương trình.

Theo tìm hiểu của phóng viên Báo Người Lao Động, hiện tỉ lệ góp vốn giữa Nhuận Bang và Pisico tại Trung tâm THC Quy Nhơn là 50-50. Từ ngày 1-4, Trung tâm THC Quy Nhơn được chuyển đổi thành Công ty TNHH một thành viên THC Quy Nhơn. Tuy nhiên, Nhuận Bang đã bán lại phần vốn của mình tại Trung tâm THC Quy Nhơn cho một tư nhân Trung Quốc khác (đang có doanh nghiệp hoạt động tại Bình Định).

Một lãnh đạo của Hội đồng Thành viên Pisico cho hay: Trên danh nghĩa, Pisico vẫn hợp tác với Nhuận Bang, còn việc Nhuận Bang đã bán phần vốn của mình cho ai thì chưa rõ.

Posted in Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Viet Nam | 1 Comment »

⇨Kinh Tế: Những ngày tháng dễ dàng cho Việt Nam đã qua rồi

Posted by hoangtran204 trên 13/06/2012

The Diplomat

June 10-2012

By Bridget O’Flaherty

Easy Part Over for Vietnam

Niềm lạc quan trong thời gian bùng nổ kinh tế trước năm 2008 của Việt Nam đã chấm dứt. Đảng Cộng sản biết rằng họ cần phải hành động. Nhưng dường như họ không biết cần phải làm gì.

Ở một bên của ngôi chợ Hòa Bình kiên cố và rộng lớn  tại quận 5, TP Hồ Chí Minh tọa lạc một “khu chợ nhỏ” không được phép nhóm họp,  nơi đây những người bán hàng treo những bóng đèn điện nhỏ tròn chiếu sáng trên các mặt hàng rau, quả, thịt của họ và chạy dây điện vòng qua những chiếc dù lớn. Vào các dịp đặc biệt như những ngày lễ, công an có thể  đuổi hoặc thậm chí bắt giữ hàng mấy chục người bán hàng này. Đôi khi, những hàng hoá bị công an tịch thu. Nhưng bây giờ, đó không phải là khó khăn duy nhất của họ.

“Kể từ năm ngoái thu nhập của gia đình của chúng tôi suy giảm xuống 40%, mức thu nhập hiện nay gần như bằng một nửa thu nhập năm ngoái”, Phan Thị Khanh vừa nói vừa sửa lại các bắp xà lách lăn tròn trong cái rổ tre.

Khanh làm việc 16 giờ một ngày và nói rằng bà kiếm được từ 100.000 đồng đến 200.000 đồng (khoảng 5 đến 10 USD). Bà nói rằng người chồng  giúp bà  mua bán ở đây, trong khi các con trai của họ làm việc tại những xí nghiệp ở gần nhà. Bà nói, họ vẫn sống chung một nhà, bởi vì tiền thuê nhà quá đắt khiến các con không có khả năng ra riêng.

“Hầu hết những người mua ở đây là công nhân nhà máy, hoặc những người từ các tỉnh ngoại thành. Người giàu không mua đồ ăn ở đây “, bà ta nói. “Giá cả thì tăng, nhưng mức lương của người lao động thì không, do đó, họ mua sắm ít hơn”.

Con số chính thức về các cuộc biểu tình thường là không chính xác là bao nhiêu, nhưng người dân địa phương nói rằng những cuộc đình công ngày càng gia tăng tại các nhà máy vì mức lương thấp và điều kiện làm việc kém. Các mối lo lắng về tiền lương đã và đang trở nên trầm trọng hơn bởi nạn lạm phát leo thang trong những năm gần đây.

Lạm phát đã đạt đến đỉnh cao 23% vào tháng Tám năm ngoái, trước khi giảm xuống còn 18% vào đầu năm 2012. Nhưng lạm phát vẫn còn ở mức cao hơn 8% vào  tháng trước. Trong khi đó, tăng trưởng kinh tế đã và đang suy giảm một lần nữa và hầu như không thể nào vượt quá 5,2% trong năm nay, theo chính phủ VN (tiên đoán).

Chính phủ đang đối phó bằng các kế hoạch cải cách lớn trong ba lĩnh vực chính: khu vực doanh nghiệp nhà nước làm ăn thua lỗ, khu vực ngân hàng và đầu tư công.

Các doanh nghiệp nhà nước đã và đang thua lỗ trong nhiều năm. Thật vậy, phương tiện truyền thống nhà nước cho biết công ty vận tải biển Vinalines đã “thất thoát” một tỷ đô la, là ví dụ rõ ràng nhất của nhiều công ty quốc doanh khác. Ba viên giám đốc điều hành của công ty đã bị bắt trong một khu vực kinh doanh ước tính có giá trị đến 40% nền kinh tế. (Con số 40% là không chính xác, doanh nghiệp nhà nước chiếm 70% nền kinh tế của VN thì đúng hơn, vì chỉ riêng Petrovietnam đã chiếm 34-40% trong tổng số GDP của cả nước—Trần Hoàng)

Trong khi đó, công ty đóng tàu quốc doanh Vinashin của Việt Nam đã và đang toan tính chơi trò phá sản sau nhiều năm quản lý yếu kém. Một trong những vấn nạn được xác định là công ty này đã chuyển vào làm ăn trong các lãnh vực không-dính-dáng gì tới lãnh vực chính (là việc đóng tàu), chẳng hạn như việc quản lý khách sạn.

Báo chí nhà nước cho biết, trong một báo cáo gần đây gởi tới Quốc Hội – cơ quan lập pháp của nước này – Chính phủ đã cho biết các doanh nghiệp nhà nước đã cắt giảm chi tiêu gần 660 triệu USD trong năm năm, kết thúc vào cuối năm ngoái.

Tuy nhiên, các viên chức chính phủ đang ngày càng quan tâm đến những vụ thua lỗ lớn về tiền bạc của Nhà nước. Ví dụ như, Đại biểu quốc hội đại diện cho khu vực tp. Hồ Chí Minh ông Đỗ Văn Dương đã nói với báo Thanh Niên rằng: “Đến lúc phải điều tra các khoản đầu tư gây ra thiệt hại lớn đến tiền bạc của Nhà nước và buộc những người liên đới phải chịu trách nhiệm.” Ông nói rằng các trường hợp Vinashin và Vinalines gần đây là biểu hiện quản lý yếu kém của khu vực doanh nghiệp nhà nước.

Hiện các công ty đang bị yêu cầu phải công bố thu nhập, tuy nhiên kế hoạch này còn ở trong giai đoạn ban đầu. Nhưng dù chính phủ tuyên bố bất cứ điều gì, mọi người nghi ngờ rằng các cải cách thực sự sẽ không được diễn ra sớm vì các doanh nghiệp nhà nước đang chống lại sự thay đổi, đầu tư nước ngoài, hoặc tái cơ cấu.

Thêm vào đó, nhiều người (lặng lẽ) phàn nàn rằng các quy định của chính phủ nhằm đảm bảo một lực lượng lao động lớn trong khu vực nhà nước và các dịch vụ miễn phí cho người nghèo, là một vấn nạn khó khăn, họ than thở, trong khi cố gắng để nâng cao hiệu quả.

Năm ngoái, một số nhà kinh tế địa phương đã goị những đề nghị thay đổi này (công ty phải công khai công bố thu nhập hàng năm và các lãnh đạo phải chịu trách nhiệm về các sai lầm) là những thay đổi lớn nhất kể từ chính sách đổi mới, một chính sách bắt đầu từ năm 1986 từng mở cửa trở lại nền kinh tế cô lập của đất nước cộng sản, và là một động thái được ghi nhận bởi nhiều nhà phân tích như là một động lực thực sự đằng sau những tăng trưởng kinh tế nhanh chóng trong hai thập niên qua.

Tuy thế, một số nhà quan sát hoài nghi về những lời đề nghị thay đổi như vậy. “Ồ, tôi rất muốn nhìn thấy như thế” cựu Đại sứ Mỹ tại Hà Nội, Douglas “Pete” Peterson nói khi bàn về những so sánh với (chính sách) đổi mới được đề cập đến trong một cuộc phỏng vấn.

 Peterson, một tù nhân chiến tranh trong cuộc chiến tranh Việt Nam, là Đại sứ Mỹ đầu tiên tại Việt Nam sau chiến tranh, phục vụ từ năm 1997-2001. “Đổi mới là một việc đã  diễn ra rồi, đó là một quyết định lớn, nhưng nó đã mang lại lợi ích trong mọi phương diện”.

Ông nói, và đã có một số lợi ích tức thời từ chính sách ấy. “Đổi mới đã chấm dứt được việc nhân dân đang bị đói (vào lúc ấy). Chính sách đổi mới trả đất đai lại cho người nông dân, năng suất tăng trưởng nhanh chóng và dân chúng có bảo đảm về lương thực. [Trước thời cải cách], dân chúng đói lả người trên đường phố”, Peterson nói.

Tuy nhiên, một phần tư thế kỷ sau đó (kể từ 1986), niềm tin nơi người tiêu dùng đang xuống thấp. Thật vậy, theo công ty nghiên cứu thị trường Cimigo, trong tháng 10/2011, niềm tin đã giảm xuống mức thấp nhất từ trước đến nay.

“Những số liệu [Tháng Mười] là thấp nhất mà tôi đã từng thấy”, ông Richard Burrage, một đối tác quản lý của công ty nghiên cứu thị trường nói thêm, sự suy giảm đó thường nhanh chóng theo sau sự gia tăng của giá xăng dầu. Từ cuối tháng tư năm trước đến tháng Ba năm nay, cả hai chỉ số tiêu dùng về thực phẩm và giá xăng dầu đã và đang gia tăng đều đặn.

“Với các mức lạm phát, người dân đang kiếm được ít tiền hơn so với trước đây” Burrage nói, ông lưu ý rằng (dân chúng)  đã từng có “nhiều lạc quan hơn” trong thời bùng nổ kinh tế trước năm 2008.

Tuy nhiên, giá xăng dầu không phải là chỉ số duy nhất mà các nhà phân tích lưu ý – doanh số bán hàng điện thoại di động đang được xem như một cách không chính thức khác nữa để đánh giá niềm tin của người tiêu dùng trên khắp đất nước. Hiện nay, Việt Nam có một số lượng lớn người sử dụng điện thoại di động, hầu hết giới trẻ sở hữu một vài cái điện thoại.

Trương Thị Ái Châu, 30 tuổi, đã và đang  quản lý cửa hàng điện thoại di động trong thành phố Hồ Chí Minh trong sáu năm qua. Nhưng cô nói rằng mọi thứ đang trở nên khó khăn hơn, và không phải chỉ vì các siêu thị hiện nay đang làm giảm bớt (số lượng) các cửa hàng bán lẻ nhỏ hơn.

“Bây giờ khó khăn hơn nhiều”, cô nói. “Trước đây, họ có thể mua các loại điện thoại có thương hiệu đắt tiền, nhưng bây giờ họ chỉ mua một cái cho nhu cầu cần dùng”.

Jonathan Pincus, một nhà kinh tế của đại học Harvard, đã và đang  giảng dạy tại Việt Nam trong hơn tám năm qua, tin rằng mặc dù Đảng Cộng sản đã xác định đúng được ba lĩnh vực cần cải cách sâu rộng, (nhưng) vấn nạn của điều gì thật sự cần phải làm thì vẫn còn đó.

“Có sự thiếu đồng thuận về cách thức thực hiện”, ông nói. “Tôi không nghĩ rằng có những bất đồng về ý thức hệ”, giữa các thành viên của đảng. Thay vì đó, ông cho rằng, chính sự cạnh tranh giữa các nhóm lợi ích đặc biệt đang tạo nên những chia rẽ.

Đối với nhiều người bên ngoài, những chuyện có liên quan tới đảng nằm trong khoảng nào đó trên thang độ từ mờ đục  đến không thể hiểu được. Tuy nhiên, trong quá khứ, những gì đã và đang lộ ra đã cho thấy rằng những rạn nứt trong trong đảng và nhà nước giữa phe bảo thủ theo đường lối cứng rắn và phe hiện đại hóa.

Lần này, dầu vậy, có thể có nhiều liên quan đến sự khác biệt lợi ích về thương mại giữa các doanh nghiệp nhà nước và những giới khác. Chắc chắn, sau nhưng thông báo rất rõ rệt của chính phủ vào năm ngoái, một số bài tường thuật trên báo chí đã cho là các “nhóm lợi ích đặc biệt”  đang chống lại các cải cách lớn trong lĩnh vực doanh nghiệp nhà nước.

“Họ cần phải làm một điều gì đó, nhưng họ không biết phải làm gì”, Pincus nói.

Nền kinh tế của Việt Nam đã từng phát triển mạnh mẽ trong thập kỷ này theo sau cuộc khủng hoảng tài chính châu Á vào cuối những năm 1990, một cuộc khủng hoảng từng đe dọa phá hoại các tiến bộ dưới thời đổi mới. Thế nhưng, trong 5 năm qua, nền kinh tế của VN vẫn xoay vòng vòng giữa những chu kỳ thăng trầm.

“Các khó khăn hiện nay là nghiêm trọng. Chúng tôi sẽ bị mắc kẹt trong chu kỳ thăng trầm này cho đến khi mọi thứ được sửa chữa”, Pincus nói. “Giai đoạn phát triển dễ dàng đã qua rồi”.

Nguồn: The Diplomat

@Bản dịch của Trần Hoàng 2012

Easy Part Over for VietNam

By Bridget O’Flaherty

The Diplomat

June 10, 2012

The optimism during Vietnam’s pre-2008 economic boom is over. The Communist Party knows it must take action. But it doesn’t seem to know what…

Posted in Kinh Te | 1 Comment »

►Hải Phòng tràn ngập lao động Trung Quốc- Bè cá của người Trung Quốc ở Cam Ranh vẫn còn đó-

Posted by hoangtran204 trên 12/06/2012

Lời tựa: dân Trung quốc coi Việt Nam như một nước vô chủ quyền, cứ ngang nhiên vượt qua biên giới, ăn ở lậu và làm việc, cho đến khi tình cờ bị phát hiện thì cũng chỉ bị chính quyền phạt rất nhẹ nhàng, coi như phủi bụi…Nhiều viên chức cao cấp nhất tỉnh còn phát biểu:  chuyện này vẫn…chưa có gì là nghiêm trọng.

Quân địch đã ở trong sân nhà mà các viên chức nhà nước và đảng thì đang bận chia chác bất động sản và tiền bạc, công an thì bận rộn theo dõi “bọn phản động” trong nước, bọn “diễn tiến hòa bình, lợi dụng dân chủ”…

Bè cá của người Trung Quốc: Phạt 4 triệu đồng! (TT)

TTO – Chiều 11-6, ông Lê Văn Dũng – phó chánh Thanh tra Sở NN&PTNN tỉnh Khánh Hòa – cho biết đã xử phạt vi phạm hành chính 4 triệu đồng việc bè cá dựng trong vịnh Cam Ranh sử dụng thức ăn ngoài danh mục…

>> Thanh tra việc cho thuê mặt nước vịnh Vũng Rô
>> Người Trung Quốc nuôi cá bè: Phát hiện 2009, xử lý 2012!

——————————-

Chuyện này cũng …chưa nghiêm trọng

4 người Trung Quốc ở Nha Trang biến mất

Thứ Tư, 06/06/2012 18:39

(NLĐO) – Chiều 6-6, đại tá Hồ Thanh Tùng, Trưởng phòng Trinh sát BCH Bộ đội Biên phòng tỉnh Khánh Hòa, cho biết 4 người Trung Quốc lao động trái phép tại Nha Trang đã biến mất, bất chấp lệnh kiểm tra của cơ quan chức năng.

Thông tin ban đầu cho hay 4 người Trung Quốc này bị phát hiện đang làm việc ở một cơ sở nuôi tôm của một người tên Hùng (phường Vĩnh Hòa – Nha Trang).
Sau khi được lực lượng chức năng mời lên làm việc, những người này đã tự ý rời khỏi khách sạn ở phường Vĩnh Hòa. Bộ đội Biên phòng tỉnh Khánh Hòa cho biết sẽ tiếp tục tìm hiểu về nhóm người này.
Về việc Công ty TNHH Long Phát ở xã Vạn Thạnh, huyện Vạn Ninh có 3 người Trung Quốc làm việc, Bộ đội Biên phòng Khánh Hòa kiến nghị UBND tỉnh chỉ đạo BQL Khu kinh tế Vân Phong rút giấy phép lao động của nhóm người này. Lý do, Công ty Long Phát hoạt động trái phép từ 2007 đến nay.

K.Nam

Hải Phòng tràn ngập lao động Trung Quốc

11-6-2012

(Đất Việt) Phía nhà thầu Trung Quốc tìm mọi cách hạn chế tuyển dụng lao động của Việt Nam, đồng thời đưa lao động phổ thông của họ sang làm các công việc thủ công như đào đất, phụ hồ, mang vác, quét dọn, đổ bê tông – những công việc mà lao động Việt Nam có thể đảm đương.

Dự án Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng (xã Tam Hưng, huyện  Thủy Nguyên) được triển khai từ tháng 11.2005. Đây là dự án do nhà thầu Trung Quốc và Nhật Bản thực hiện cung ứng, thi công và lắp đặt toàn bộ thiết bị (EPC) với hai hạng mục: nhà máy nhiệt điện 1 và nhà máy nhiệt điện 2. Để hoàn thành dự án đúng tiến độ, số lượng công nhân có mặt trên công trường luôn đảm bảo ở con số 2.000 – 3.000 người.

Xử ép tiền lương lao động trong nước

Trên lý thuyết, dự án xây dựng nhà máy nhiệt điện Hải Phòng sẽ giải quyết được hàng chục ngàn việc làm tại chỗ cho lao động địa phương. Tuy nhiên, thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Ông Đỗ Văn Hải, Trường phòng hành chính, Công ty CP Nhiệt điện Hải Phòng cho biết, có thời điểm phía nhà thầu Trung Quốc đưa sang hơn 2.000 lao động phổ thông. Hiện số công nhân Trung Quốc đang lao động tại công trường nhà máy số 2 gần 1.300 người.

Lao động phổ thông người Trung Quốc đang làm việc trên công trường xây dựng Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng (xã Tam Hưng, huyện Hưng Nguyên). Ảnh: G.Linh.

Còn theo số liệu báo cáo từ phía Công ty CP Nhiệt điện Hải Phòng gửi Công an huyện Thủy Nguyên, con số này gần 1.500 người. Đây là số người được Sở LĐ-TB-XH Hải Phòng cấp giấy phép lao động 1 năm. Tuy nhiên, qua kiểm tra bước đầu phát hiện ra một số người trung Quốc sang lao động phổ thông tại công trường không có giấy tờ tùy thân, buộc cơ quan chức năng của thành phố phải tìm cách trục xuất về nước. Còn con số chính thức thì chưa ai thống kê nổi.

 Do lao động của Trung Quốc áp đảo về lực lượng, nên số ít lao động người Việt Nam may mắn tìm được việc ở đây cũng luôn bị xử ép mà không biết kêu ai. Ông Hoàng Văn T., xã Tam Hưng, Thủy Nguyên, cho biết, ông cùng nhiều lao động Việt Nam khác được trả 100.000 đồng/ngày.

Trong khi đó, mức lương thấp nhất của lao động phổ thông Trung Quốc cũng cao hơn nhiều so với lao động Việt Nam, khi cùng làm một công việc như nhau. Một bảo vệ người Việt Nam tại khu chung cư My Sơn cho biết, anh được nhà thầu Trung Quốc trả 1,5 triệu đồng/tháng, không có phụ cấp.

Mới đây, nhà thầu đưa sang một bảo vệ người Trung Quốc, mức lương của họ tính ra tiền Việt Nam khoảng 10 triệu đồng/tháng, cao gấp gần 7 lần so với tiền lương của bảo vệ người Việt Nam.

Phức tạp

Đại diện Sở LĐ-TB-XH Hải Phòng cho biết, tính đến thời điểm này, trên địa bàn thành phố hiện có khoảng 200 doanh nghiệp trong và ngoài nước sử dụng lao động là người nước ngoài.

Số lượng người nước ngoài được cấp giấy phép lao động tính hết tháng 5.2012 là 2.206 người, trong đó riêng người Trung Quốc chiếm 87%.

Sau một năm hết thời hạn, chủ sử dụng lao động nước ngoài phải đến cơ quan chức năng của thành phố trình báo xin được cấp lại hoặc gia hạn. Nếu về nước phải có công văn gửi Sở và nộp lại giấy phép lao động, nhưng trên thực tế, số đơn vị đến làm thủ tục rất ít, họ không trả lại giấy phép lao động.

“Số lao động là người nước ngoài di biến động rất bất thường, cho nên họ về nước, cơ quan chức năng cũng không hay biết và số người mới đến theo nhiều con đường khác nhau thâm nhập vào Hải Phòng vẫn diễn ra khá phức tạp”, vị đại diện này nói và cho biết thêm, phía Trung Quốc là nhà thầu thi công, họ thực hiện theo đúng cam kết hợp đồng BT (xây dựng – chuyển giao) cho chủ dự án, nên phía Việt Nam chỉ có vai trò giám sát về tiến độ và chất lượng của dự án. Đối với việc sử dụng lao động và tiền lương, phía chủ dự án không có quyền can thiệp.

Tình trạng quá nhiều lao động Trung Quốc làm việc tại Thủy Nguyên, phía chủ đầu tư đã có ý kiến nhưng nhà thầu Trung Quốc đưa ra nhiều lý do, trong đó có lý do bất đồng ngôn ngữ, tình trạng mất cắp thường xảy ra…, trong khi lao động Trung Quốc “có tay nghề, bằng cấp” (?). 

Khó quản lý

Tuy nhiên, một cán bộ Công ty CP Nhiệt điện Hải Phòng khẳng định, không ít lao động phổ thông Trung Quốc không biết chữ, thậm chí chỉ biết ký vào bảng lương lĩnh tiền công, nên việc nói “có bằng cấp, tay nghề” là vô lý.

Trung tá Nguyễn Quang Hảo, Trạm trưởng Trạm cảnh sát Bến Rừng, Công an huyện Thủy Nguyên, cho biết, trên địa bàn xã Ngũ Lão và Tam Hưng hiện có khoảng 1.600 lao động là người Trung Quốc đang lưu trú. Họ sinh sống  tại 2 khu nhà ở tập trung (một tại My Sơn, xã Ngũ Lão và một ngay sát công trường thi công) do nhà thầu xây dựng; số còn lại lên tới 300 – 400 người thuê nhà dân trong làng tá túc. Theo ông Hảo, đối với số người Trung Quốc nhập cảnh hợp pháp, có visa, thị thực, hộ chiếu, có giấy phép lao động, có đăng ký tạm trú còn dễ bề quản lý, còn số nhập cảnh theo con đường du lịch, nhập cảnh trái phép vào để làm việc là rất khó. Những ngày vừa qua, lực lượng chức năng đã tiến hành kiểm tra, rà soát ban đầu và đã phát hiện một số lao động không có giấy phép, buộc trục xuất về nước. “Nhiều đêm tuần tra do không có phiên dịch, cán bộ, chiến sĩ Trạm gặp các sự việc xảy ra liên quan tới người nước ngoài không biết xử trí thế nào, ngay ngày hôm sau số người này đã lặng lẽ rút về nước từ lúc nào không hay biết”, ông Hảo nói.

Giang Linh
————————————————————————————————

Cà Mau: Còn 8 thương lái Trung Quốc tạm trú mua cua

Báo Mới

Thứ bảy, 09/06/2012

Chiều 8-6, chính quyền địa phương và các chủ vựa mua bán cua ở thị trấn Năm Căn, huyện Năm Căn cho biết, còn 8 thương lái người Trung Quốc tạm trú ở các khách sạn, nhà trọ, nhà dân… ở thị trấn Năm Căn từ tháng 2-2012, để thu mua cua tại các huyện trong tỉnh Cà Mau.

Ông Trần Hiền Tấn, chủ vựa cua Sáu Tỷ ở Năm Căn cho hay, lúc cao điểm có hơn 50 người Trung Quốc tới đây mua cua. Không chỉ mua qua các vựa cua, họ còn thuê xe ôm, đò bao… chạy vô tận vuông tôm của bà con để mua cua, cá… Nhưng gần đây người Trung Quốc bỏ về nước khá nhiều sau việc các chủ vựa cua ở Năm Căn bị giựt nợ hàng chục tỷ đồng.

Theo UBND thị trấn Năm Căn, ngành chức năng đã tổ chức nhiều đợt kiểm tra nhưng khó phát hiện người Trung Quốc mua cua trên địa bàn. Bởi họ không trực tiếp mua mà giao dịch mua bán qua điện thoại, vận chuyển cua thì nhờ người địa phương đứng tên hợp pháp. Trong khi đó, cả người bán và người vận chuyển cua địa phương có dấu hiệu bao che, không thừa nhận có giao dịch, quan hệ với người Trung Quốc nên khó xử lý. 

Trước tình hình trên, UBND tỉnh Cà Mau có công văn chỉ đạo UBND các huyện kiểm tra chặt chẽ hoạt động mua bán cua, kiên quyết xử lý theo quy định pháp luật những người nước ngoài lợi dụng, mạo danh khách du lịch để mua bán cua bất hợp pháp. 

X.Hạ

Cà Mau: Còn 8 thương lái Trung Quốc tạm trú mua cua
Thứ bảy, 09/06/2012, 01:43 (GMT+7)

Chiều 8-6, chính quyền địa phương và các chủ vựa mua bán cua ở thị trấn Năm Căn, huyện Năm Căn cho biết, còn 8 thương lái người Trung Quốc tạm trú ở các khách sạn, nhà trọ, nhà dân… ở thị trấn Năm Căn từ tháng 2-2012, để thu mua cua tại các huyện trong tỉnh Cà Mau.

Ông Trần Hiền Tấn, chủ vựa cua Sáu Tỷ ở Năm Căn cho hay, lúc cao điểm có hơn 50 người Trung Quốc tới đây mua cua. Không chỉ mua qua các vựa cua, họ còn thuê xe ôm, đò bao… chạy vô tận vuông tôm của bà con để mua cua, cá… Nhưng gần đây người Trung Quốc bỏ về nước khá nhiều sau việc các chủ vựa cua ở Năm Căn bị giựt nợ hàng chục tỷ đồng.

Theo UBND thị trấn Năm Căn, ngành chức năng đã tổ chức nhiều đợt kiểm tra nhưng khó phát hiện người Trung Quốc mua cua trên địa bàn. Bởi họ không trực tiếp mua mà giao dịch mua bán qua điện thoại, vận chuyển cua thì nhờ người địa phương đứng tên hợp pháp. Trong khi đó, cả người bán và người vận chuyển cua địa phương có dấu hiệu bao che, không thừa nhận có giao dịch, quan hệ với người Trung Quốc nên khó xử lý. 

Trước tình hình trên, UBND tỉnh Cà Mau có công văn chỉ đạo UBND các huyện kiểm tra chặt chẽ hoạt động mua bán cua, kiên quyết xử lý theo quy định pháp luật những người nước ngoài lợi dụng, mạo danh khách du lịch để mua bán cua bất hợp pháp. 

X.Hạ

 

Posted in Pháp Luật | Leave a Comment »

►Bơm tiền cứu bất động sản, hậu quả là vật giá sẽ gia tăng

Posted by hoangtran204 trên 11/06/2012

Lời tựa: Ở Việt nam, đất đai là thuộc quyền sở hữu toàn dân; chữ toàn dân ở đây có nghĩa là đất đai thuộc sở hữu của nhà nước (đảng có cách dùng chữ lươn lẹo như thế nên nhiều người theo đảng chính vì hiểu lầm các từ ngữ này).

Nói trắng ra thì đất đai thuộc sở hữu của các đảng viên cao cấp. Thực tế cho thấy từ hơn 20 năm qua, họ muốn chiếm lấy đất ở đâu để làm của, chờ giá cao để bán, hoặc lấy đất để xây dựng dùng vào mục tiêu gì trong thời gian sắp tới…thì họ dùng mọi cách để chiếm đoạt mà không ai có thể ngăn cản nổi (vụ cướp đất huyện Tiên Lãng, huyện Văn Giang).

Kể từ 2008 cho đến này, nhà cửa, đất đai của họ và gia đình bị đóng băng. Nhà xây xong mà không bán được kể từ 4 năm qua nên làm họ đang ở thế kẹt. (ở đây), và (ở đây) [từ khóa tìm các bài báo hình ảnh về đề tài này trong google.com là: các khu đô thị nhà cửa để hoang]

Hiện nay các ông chủ cộng sản đang bơm tiền vào cứu bất động sản của họ. Việc cứu ứng này sẽ thất bại, vì dân chúng quá nghèo không phải là đối tượng có đủ tiền để mua các căn nhà của các đảng viên và viên chức nhà nước xây lên chờ bán cho người dân mua. Việt kiều không đủ sức mua, còn các nhà đầu tư nước ngoài thì chỉ thích mua đất đai và xây dựng lên, chứ họ không bao giờ mua các nhà cửa đã xây sẵn (của các đảng viên và các viên chức trong chính quyền).

Nhưng việc tung tiền 200 000 tỷ đồng vào cứu bất động sản sẽ dẫn đến các hậu quả xấu mà những người dân sẽ phải gánh chịu trong thời gian 7 tháng tới và tiếp theo sau, đó là:

1./ Sẽ có lạm phát rất lớn, vật giá sẽ leo thang trong 3 tháng tới và thời gian cuối năm nay. Đồng tiền sẽ mất giá 30-40%, đỉnh điểm là sau thời gian 7 tháng, kể từ khi có một món tiền lớn bơm dần dần và lan vào thị trường.

2. Nhà cửa sẽ lên giá cao hơn nữa vì lạm phát. 90% dân chúng trong nước sẽ không thể mua nhà mà họ rất cần. Các cuộc cướp đất sẽ gia tăng. Giá thuê nhà sẽ gia tăng. Tiền điện, nước, đồ ăn và đồ tiêu dùng sẽ gia tăng.

Ôn cố tri tân:

Gói kích cầu 8 tỷ đô la năm 2008 của nhà nước gây lạm phát 28% vào năm 2010 đã làm cho dân chúng lao đao vì tất cả vật giá lên cao chưa từng có.

Gói kích cầu vào tháng 8/ 2011, mỗi tháng bơm 59 000 tỷ đồng trong thời gian 5 tháng tiếp theo, là 300 000 tỷ đồng để cứu ngân hàng…làm vật giá gia tăng khủng khiếp từ cuối năm 2011 cho đến nay.

Tung tiền cứu bất động sản đang bắt đầu vào tháng 6-2012, số tiền bơm vào  tối thiểu là 200 000 tỷ đồng (10 tỷ đô la), tức vào khoảng 10% GDP sẽ làm cho vật giá gia tăng vào cưới năm nay và đầu năm tới.

Gần như mỗi năm, nhà nước đều bơm tiền vào thị trường để cứu các doanh nghiệp của nhà nước, cứu ngân hàng, và cứu bất động sản. Đó là lý do tại sao 1 đô la đổi thành tiền VN là 20 955 đồng vào hôm nay. Với tỷ giá này, tiền đồng VN đứng hàng thứ nhì  trong bảng xếp hạng đồng tiền nào ít giá trị nhất thế giới. Nước có đồng tiền mất giá nhất thế giới là Somalia.  (nguồn)

Dồn sức cứu BĐS: Những hệ quả nguy hiểm

(VEF.VN) – Khi đối diện với khủng hoảng, cá nhân con người hay doanh nghiệp hay bộ máy công quyền thường chọn một trong hai phản ứng:

hoặc sửa đổi toàn diện để thích nghi với hoàn cảnh mới;

hoặc quay về với những thói quen xưa cũ mà họ cho rằng đã giúp họ đạt được quyền và lợi hiện nay.

Tầm cỡ của gói cứu trợ

Sau gói kích cầu 8 tỷ đô la năm 2008, Việt Nam đã chứng kiến lạm phát phi mã hơn 22% và việc kém hiệu quả khi kích cầu đầu tư công đã tạo một phản ứng dây chuyền từ nhập siêu, dự trữ ngoại tệ sụt giảm, nợ công gia tăng, tiền đồng mất giá… Chính sách siết chặt tiền tệ sau đó để giữ cương con ngựa kinh tế đã tạo nên sự suy thoái đình đốn hiện nay. Dư vị còn đắng cay thì các nhà điều (hành) kinh tế (hiện nay) lại đang áp dụng biện pháp cũ này để chữa bệnh mới.

Sau khi đổ tiền cứu ngân hàng và chứng khoán, Chính phủ đang dồn nỗ lực để cứu bất động sản. Thay vì gọi là gói kích cầu, lần này chúng ta sử dụng một tên khác: tái cấu trúc, gói hỗ trợ… hay gói từ thiện?

Phát pháo đầu tiên, ông Vũ Xuân Thiện, Phó cục trưởng Cục Quản lý nhà và thị trường BĐS tuyên bố chắc nịch là “Có tiền lúc này tôi sẽ mua nhà”. Sau đó, Thứ trưởng Nguyễn Trần Nam cho biết, trong số 180.000 tỷ đồng đầu tư công dành riêng cho năm 2012, Chính phủ mới dùng 60.000 tỷ đồng. Vì thế trong 7 tháng còn lại của năm, 120.000 tỷ đồng nữa sẽ được bơm vào thị trường.

Theo ông Nam, gói đầu tư công, cộng thêm 38.000 tỷ đồng trái phiếu Chính phủ, tạm ứng trước vốn năm 2013 thì trong 7 tháng cuối năm thị trường có thể đón nhận khoảng 200.000 tỷ đồng. Vì thế, Thứ trưởng Nam hy vọng, dòng tiền này khi được lưu thông chắc chắn sẽ kích thích tăng trưởng kinh tế, tác động tích cực đến nhiều ngành nghề khác, trong đó có địa ốc.

Lãnh đạo Bộ Xây dựng dự báo thêm, nền kinh tế còn có dòng tiền trong dân đang đầu tư vào vàng, USD, gửi tiết kiệm. Tiền của người dân sớm muộn cũng sẽ chảy vào bất động sản khi lãi suất hạ nhiệt và các kênh đầu tư còn lại bắt đầu mất dần tính hấp dẫn. Như vậy, trực tiếp và gián tiếp, tổng cộng gói cứu trợ BĐS có thể lên đến 400 ngàn tỷ đồng (20 tỷ USD).

Những hệ quả xa gần

Tôi không biết có bao nhiêu đại gia BĐS trên toàn quốc đang “đắp chiếu”? Con số chắc không hơn vài ngàn. Dĩ nhiên, nếu giá BĐS xuống quá thấp thì các đại gia ngân hàng, chứng khoán và các nhà đầu cơ thứ cấp cũng bị vạ lây, vì như ông Lê Mạnh Hà (Phó chủ tịch UBND TP.HCM) đã công nhận, giá BĐS là tiền đề cho bài toán kinh tế và chính trị của Việt Nam. Nhưng mọi người dân sẽ phải chịu chung những hệ quả xấu tốt, xa gần mà giải pháp cứu trợ này sẽ đem lại:

Khi một số tiền khủng như vậy đổ vào thị trường BĐS thì ảnh hưởng trên giá cả sẽ phải có, dù chỉ tạm thời. Bong bóng sẽ không nổ tung vào cuối 2012 như nhiều người tiên đoán vì Chính phủ đang hết sức thổi hơi cho BĐS. Nhưng một căn nhà mơ ước cho đại đa số người dân sẽ vẫn nằm ngoài tầm tay trong 5, 10 năm tới vì mức giá vẫn là một ảo tưởng dựng lên bởi những thế lực ngoài thị trường. Con bệnh sẽ trầm trọng hơn vì cuộc giãi phẩu cần thiết đã được dời lại cho đến khi không còn gì để mổ trong đợt điều chỉnh sẽ đến.

Cái giá phải trả (không có bữa ăn nào miễn phí) cho lượng tiền 400 ngàn tỷ trong một thời gian ngắn là giá trị thực sự của đồng tiền VN sẽ phải giảm dù tỷ giá chính thức có thể được duy trì qua các biện pháp hành chính (chắc chắn sẽ có lạm phát rất cao, tối thiểu là 40%, vì món lạm phát 28% năm 2009 đã xảy ra sau khi gói kích cầu do chính phủ tung ra).

Để tránh lạm phát phi mã, chính phủ sẽ phải thực hiện việc kiểm soát giá cả trên một bình diện sâu rộng. Ngoài xăng dầu, gạo, điện nước… , các món hàng như dược phẩm, vận chuyển công cộng, các hàng tiêu dung thông dụng… sẽ không được tăng giá (vậy là sẽ chính phủ sẽ bù lỗ cho các công ty dầu, điện, nước…thời bao cấp tái diễn). Đây là một bước lùi khá sâu cho nền kinh tế thị trường.

Trong môi trường của nền kinh tế chỉ huy, các doanh nghiệp tư nhân với mục tiêu kiếm lời (profit-seeking) sẽ khổ sở vì chi phí tăng mà giá bán bị kiểm soát chặt chẽ. Trong khi đó, doanh nghiệp nhà nước hay các công ty có liên hệ sâu xa với nhà nước sẽ có hai vũ khí bén nhọn: đặc quyền và tiền người khác (OPM) qua ngân hàng. Mô hình kinh doanh thâu tiền chỗ này (rent-seeking) sẽ lên ngôi và sẽ có thêm một loạt đại gia mới là bản sao của các đại gia hiện hữu.

Trên hết, khi hy sinh quyền lợi của đại đa số người dân để cứu vài nhóm lợi ích, và những “sai trái về đầu tư sẽ được bảo vệ”. Người Mỹ gọi đây là một “rủi ro về đạo đức” (moral hazard) và sẽ khuyến khích những hành xử tương tự trong tương lai.

Sau 2 gói kích cầu rưỡi và gần 2.000 tỷ đô la trong 3 năm qua, Cơ quan Dự trữ Trung ương Mỹ (FED) đã thất bại trong việc giảm tỷ lệ thất nghiệp hay kích cầu một nền kinh tế tư nhân và năng động của Mỹ. Thành quả duy nhất họ có thể hãnh diện là cứu nguy và tạo lợi nhuận khủng cho các ngân hàng thương mại. Dự đoán lạc quan nhất là GDP Mỹ sẽ tăng trưởng khoảng 2% trong năm nay. Dù không thể bị thay thế, đồng USD vẫn chịu nhiều áp lực vì nợ công tăng vọt sau các gói kích cầu này.

Khi đối diện với khủng hoảng, cá nhân con người hay doanh nghiệp hay bộ máy công quyền thường chọn một trong hai phản ứng: hoặc sửa đổi toàn diện để thích nghi với hoàn cảnh mới; hoặc quay về với những thói quen xưa cũ mà họ cho rằng đã giúp họ đạt được quyền và lợi hiện nay. Tôi đoán là các thế hệ trẻ sẽ phải chờ thêm vài ba thế hệ nữa

___________________________

Alan Phan – Chuyện người và chuột

Một bạn BCA từ Pháp gởi 1 bài báo về chuyện chánh phủ Đan Mạch ngừng ba dự án viện trợ ODA cho Việt Nam vì nghi ngờ tham nhũng và lãng phí. Đây là chuyện bình thường nếu bạn sống ở Việt Nam một thời gian, thuộc loại tin ít người để ý. Tin một cô người mẫu gì đó bán dâm chắc chắn được theo dõi gấp trăm lần. Vả lại các dự án này thuộc loại tép riu nếu so với các xì căng đan khác như Vinashin, Vinalines, Vina…bananas…Các cách tham nhũng như thổi giá máy móc, dụng cụ, hợp đồng thuê ngoài, nhân viên ma, kế toán bịp bợm, gởi con đi du học bằng tiền viện trợ… thì quả là cũ như trái đất, ai mà chẳng biết.

Tuy nhiên, kỳ này, công ty kiểm toán KPMG hạch toán lại tất cả nhũng lạm rất chi tiết, bài bản và cho thấy tổng số tiền …cuốn theo chiều gió lên đến 23% (lập lại: hai mươi ba phần trăm).

Xứ nào cũng có tham nhũng. Tôi có đọc một tư liệu từ Nhật Bản cho thấy tiền bôi trơn phỏng định cho các dự án đầu tư tại nước ngoài dao động từ 1.2% tại Singapore đến 18% tại Lào. Tỷ lệ cho Việt Nam là 14% và tôi đã suýt xa vì quá cao (với các bạn tò mò, Trung Quốc là 8%, Thái Lan là 9% và Indonesia là 12%). Bây giờ, con số 23% là một kỷ lục có thể dành cho Guinness Book.

Tôi nhớ một Quỹ Đầu Tư của Đan Mạch cũng đã bơm 10.6 triệu USD vào công ty Thủy Sản Bình An 4 tháng trước khi bong bong nợ nổ tung. Có lẽ con người Đan Mạch quen với cái lạnh băng giá nhưng tinh khiết của một môi trường không có côn trùng sâu bọ; nên khi qua đây, họ bị đau đầu với cái nắng chói chang của miền nhiệt đới?

Nhưng dù Đan Mạch hay nơi đâu, cái phí 23% là lý do chính tại sao mọi hàng hóa Việt đã có một giá thành cao nghịch lý với mọi định luật thị trường về sản xuất, dù nhân công và thuế thu nhập rất rẻ. Cái giá mọi công dân phải trả còn cao hơn giá trị kinh tế của con số 23%; nó còn là một soi mòn về niềm tin của các nhà đầu tư ngoại, các doanh nhân trong nước, các công nhân trên mọi công trường và các bạn sinh viên vừa bắt đầu khởi nghiệp.

Người Mỹ có câu ngạn ngữ, ”Khi các bệnh nhân tâm thần cai quản nhà thương điên…” (when the inmates took over the asylum)…Thực ra, nó ít nguy hiểm hơn là khi lũ chuột nắm quyền kiểm soát kho gạo…

Theo Góc nhìn Alan Phan

Phản hồi:

*

Khách JLN (khách viếng thăm) gửi lúc 10:00, 07/06/2012 – mã số 59997

Xin góp thêm.

Ông Alan Phan viết bài này rất đúng nhưng rất tiếc chỉ nhìn được 1 nửa vấn đề, từ bên ngoài, và các hệ quả nguy hiểm ông Phan chỉ ra mới chỉ là suy luận gián tiếp.

Từ bên trong, chúng ta có thể và nên chỉ rõ cho độc giả biết tại sao chính phủ CSVN hiện nay lại phải ra sức dốc toàn lực ra cứu BĐS? Nói cách khác, chúng ta phải chỉ ra họ sẽ được những lợi lộc to lớn nào khi cứu BĐS và tại sao thế?

Có nghĩa là, chúng ta cần phải chỉ ra ai đang là chủ nhân thực sự của các khối tài sản khổng lồ chính trên thị trường BĐS VN hiện nay và những ai đang thực sự chi phối thị trường này?

Tôi xin góp câu trả lời cho các câu hỏi cốt lõi trên như sau:

Thị trường BĐS sơ khai của VN gồm hai khu vực chính như mọi thị trường BĐS ổn định của các nước phát triển khác, là
thượng nguồn và hạ nguồn (upstreams và downstreams), nhưng với tỷ lệ đảo ngược hoàn toàn. Tỷ lệ thị trường BĐS VN Upstreams to Downstreams là 9:1 thay vì 1:9.

Upstreams là thị trường chuyển từ BĐS phi thương mại (đất nông nghiệp, thủy sản, đất dự phòng, đất ở của dân, đát của nhà nước cho mục đích khác…) sang BĐS thương mại (các khu kinh tế và công nghiệp cho thuê, khu dân cư để kinh doanh, khu chợ búa và các BĐS thương mại khác…). Thị trường này là kênh đưa tài sản quốc gia vào nền kinh tế và không có chiều ngược lại (trừ khi chính phủ thay đổi), nên có tỷ lệ lãi cực lớn (thường từ 100 đến 1000 lần), thường là nguồn lực tài chính quan trọng của của các quốc gia, do quốc hội có luật riêng bảo vệ và điều phối.

Rất tiếc là Luật BĐS của nước ta không có phần luật này riêng ra nên chính phủ toàn quyền quyết định, và các nhóm lợi ích của CSVN đã chia nhau chiếm đoạt và chi phối hoàn toàn thị trường này (chia và tranh nhau cắt chia tài sản quốc gia tài sản dân tộc Việt đã tích góp cả mấy ngàn năm thành đất dự án và “làm chủ” các dự án đó). Vì vậy, tất cả các dự án BĐS ở VN đều có chủ chính là các nhóm lợi ích bạch tuộc đỏ của CSVN, đại diện bởi: các đại gia “sân sau” của quan CS hay các nhóm lợi ích đỏ, các công ty TNHH của gia đình con cháu quan CS, các công ty “nhà nước” do các quan CS tham nhũng nắm, các công ty nước ngoài cấu kết với các công ty “san sau” đỏ…

Thị trường này cũng cần vốn tài chính rất lớn và vững (lâu dài) để triển khai, nhưng điều đó dễ giải quyết nếu “chủ đất đỏ”, chủ dự án đỏ chia sẻ một phần lợi nhuận đỏ khổng lồ (máu đất nước) với các nhà đầu tư tài chính quốc tế hay với chính các ngân hàng đỏ của nhà nước CSVn này- những nhóm lợi ích đỏ khác. Và họ đã làm vậy sau một thời gian “đổi đất lấy hạ tầng” khó ăn chia mà dễ bị lộ.

Làm dự án thì từ nhỏ đến lớn đều không bị lộ (có chính sách của đảng) và quá dễ dàng chia nhau “lợi ích”, nếu cần thì dùng cả quân đội, công an để cướp đất dân (Tiên Lãng, Ecopark Văn Giang, Vụ Bản, Cần thơ…), nên chục năm qua thị trường BĐS Thượng nguồn của VN phình to như bong bóng, ễnh ương trong khi nhu cầu thực sự của dân và của nền kinh tế lại không được đáp ứng…

Thị trương BĐS Hạ nguồn (Downstreams) của VN rất nhỏ (chỉ khoảng 10%) do hai lý do: nó chỉ huy động được vốn thứ cấp của các nhà đầu tư BĐS tư nhân nhỏ lẻ ăn theo các dự án đỏ, và nó chỉ nhầm vào đối tượng có tiền trong nước – mà đó không phải đại đa số dân Việt mà là số ít tư bản đỏ và gia tộc họ (chiếm khoảng 5-7% dân số, nhưng nhóm này lại không thiếu BĐS được nhà nước CS “cấp cho” để ở và sử dụng mà chỉ đầu cơ BĐS thương mại để kiếm lời tiếp), và số rất ít cá nhân làm kinh doanh nhỏ và tạm thời vươn lên thành công (số này chỉ chiếm dưới 3% dân số)…

Khủng hoảng hiện nay ở VN là khủng hoảng tất yếu của sự bất cân đối toàn cục trên của thị trường BĐS VN dồn nến từ hàng chục năm nay, đến khi mà các nguồn tài chính nuôi các dự án của thị trường BĐS Thượng nguồn VN đều “tắc” và không đủ cho vô số các dự án BĐS đỏ trên khắp cả nước (chỉ riêng các khu công nghiệp, khu kinh tế để quan CS bán và cho thuê đã lên đến trên 500 khi nền kinh tế 100 tỷ GDP chỉ cần 30-40 KCN/KKT như thế – Ví dụ: nền kinh tế trên 260 tỷ USD của Singapore chỉ có khoảng 16 KCN kể cả 10 cái ở nước ngoài, Thailand có 40 KCN và GDP là trên 350 tỷ USD…).

Thế cho nên, cứu BĐS là cứu các nhóm lợi ích đỏ, là bảo vệ thành quả cướp được từ tài sản quốc gia và nên kinh tế quốc dân của các nhóm lợi ích đỏ suốt hàng chục năm qua. Không cứu BĐS bây giờ là hầu như tất cả quan CSVN đều sẽ mất rất nhiều và giấc mơ hạ cánh như là các nhà “tư bản dân tộc yêu nước” của họ sẽ bị sứt mẻ lớn hay kéo dài thêm nhiều năm… là điều không thể chấp nhận!

Nếu chính phủ không làm được việc này (cứu BĐS, hay chính là cứu tài sản của các quan đảng, hay chính là cứu đảng), thì chính đảng CSVN sẽ đứng ra chỉ đạo làm việc này, “vì lợi ích sống còn của đảng”.

Đó là vài ý tôi xin góp thêm với ông Alan Phan về quan hệ giữa khủng hoảng BĐS và các quan CSVN hiện nay, để nhân dân Việt Nam cùng thấy rõ.

JLN

*unknown

Phân tích của bác (JLN) đúng và rất hay! Tuy nhiên, tôi không đồng ý kiến về việc bác cho rằng ông Alan Phan không biết hay mới nhìn được một nửa vấn đề. Ông Alan vẫn còn muốn đóng góp viết bài cho báo trong nước, nên không thể hoạch toẹt ra như bác hay những người anonymous như tôi, bác, hay những người khác.

Dĩ nhiên, chúng ta đều biết phỏng các đại gia đỏ BDS thì ngoài ai khác là đa số sân sau của các quan nhà ta, một số mafia từ Nga về (bác Vượng VinPearl) và chỉ một ý là các tay ăn theo như HAGL hay QCGL.

Cũng như đảng mafia CSVN đã từng cứu Chứng Khoán VN mà thực ra là cứu các quan đỏ bị kẹt tiền trong thị trường này, thì việc này cũng tương tự vậy thôi! Quan tư bản đỏ ăn ốc, chỉ có 80 triệu dân VN thì tiếp tục đổ vỏ…

*Visiteur

Tay bộ trưởng này hoặc mắc bệnh tâm thần hoặc đạo đức giả hoặc hắn không có quyền gì cả trong một tập đoàn mafia tham lam

Lúc nào cũng hô hoán cưỡng chế đất đúng “luật” nhưng lại làm dân khổ và chỉ có lợi cho các tập đoàn tư bản đỏ và các quan chức CSVN. Điển hình là con trai của bí thư tỉnh Hải Dương, hắn chỉ là cán bộ một sở mà xây dựng biệt thự hơn 20 tỷ thì hắn còn giàu hơn hẳn hai vợ chồng tôi, cùng cày từ 20 năm nay. Bọn quan chức CSVN, lợi dụng chức quyền và khe hở của luật do chúng đặt ra, để làm giàu bất minh trên xương máu người dân, vơ vét tài nguyên đất nước

*Kang

Miền Trung, ở Tuy Hòa, tỉnh Phú yên có một người đàn bà; lúc trước là người buôn bán ở chợ trời; sau này nhờ kết nối với mấy ổng, mấy ổng bơm tiền cho làm ăn; mở công ty Thuận Thảo, làm lên như bão. Nhưng cũng vì khả năng có hạng, bây giờ thua lỗ rất nhiều. Có lẽ mấy ổng cũng đang lo và chờ ‘chính phủ’ cứu ngân hàng, bất động sản.

Nếu mọi người né vào các nơi do họ làm ăn, thì họ sẽ bị ế. Tôi tự giữ mình không đưa chân đến thăm khu Vinpearl hay các khu do tư bản đỏ làm ăn, chỉ tổ giúp họ giàu hơn. Cái cầu giây của Vinpearl giống như giây thắt cổ thành phố Nha Trang.

* JLN

@Bác Unknown,

Bác đã đúng khi chỉ ra tôi đã vội khi nói rằng ông Alan Phan chỉ chỉ ra 1 nửa vấn đề bên ngoài của thị trường BĐS VN hiện nay. Lẽ ra tôi nên nói: bài viết của ông Phan chỉ chỉ ra 1 nửa vấn đề bên ngoài của thị trường BĐS VN hiện nay.

Lý do ông Phan có thể nhìn thấy hết nhưng không nói ra được vì con muốn “đóng góp viết bài cho báo trong nước”, có vẻ không thuyết phục lắm. Tôi đã đọc vài bài của ông Phan trên DL này và báo trong nước, và cả 1 cuốn sách của ông Phan nữa, và tôi thây ổng đã nói hết những gì mình nghĩ đấy chứ?

Nhưng thôi, đó là phỏng đoán của bác và tôi thôi. Chuyện ổng biết gì, nghĩ gì sau bài viết không phải của chúng ta. Chúc ông Phan thành công trên con đường đóng góp chính danh cho nước nhà.

@Bác “Vẫn phải cứu”,

Khi con người đã hỏng từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, từ đạo đức đến năng lực, thì mọi mục tiêu, chính sách, đường lối… dù có đúng đắn đến đâu cũng sẽ bị vô hiệu và méo mó dị dạng đi, như chúng ta đã nhìn thấy hiệu quả của gói hỗ trợ doanh nghiệp trên 6 tỷ USD của chính phủ năm 2008-2010 chỉ làm cho hàng trăm ngàn doanh nghiệp VVN phá sản.

Thế nên, chỉ có nhân dân hãy tự cứu mình được mà thôi.

JLN

Bộ trưởng Tài nguyên: ‘Đau xót vì tham nhũng đất đai’

“Chúng tôi là những người trong ngành cũng cảm thấy hết sức đau xót khi nhìn thực trạng khiếu kiện và tham nhũng, tiêu cực nóng bỏng trong lĩnh vực này. Phải nói sai phạm, tiêu cực là khá phổ biến”, Bộ trưởng Nguyễn Minh Quang nói.

– Tại phiên thảo luận về tình hình kinh tế xã hội, có đại biểu đánh giá, đất đai là tài nguyên quan trọng nhất nhưng cũng là lĩnh vực phát sinh tiêu cực, tham nhũng nhiều nhất hiện nay. Ông đánh giá thế nào về nhận định này?

– Ý kiến này đã nhiều lần được nêu. Đất đai nói thật là có giá. Hiện nay, chúng tôi là những người trong ngành cũng cảm thấy hết sức đau xót khi nhìn thực trạng khiếu kiện và tham nhũng, tiêu cực nóng bỏng trong lĩnh vực này. Sai phạm, tiêu cực khá phổ biến. Thời kỳ bao cấp thì không được quan tâm lắm nhưng trong cơ chế thị trường phát triển kinh tế đất trở nên rất có giá, rất quan trọng.

Vấn đề chính là luật pháp, quy định nhiều điểm chưa chặt chẽ, phân cấp thẩm quyền, giám sát, thực thi công vụ của cán bộ địa phương cũng có nhiều vấn đề. Bộ chủ yếu làm thể chế, còn thực thi trực tiếp là địa phương. Các lần họp tôi cũng luôn nhắc nhở cán bộ công chức cơ sở không nên lợi dụng tài nguyên đất nước để làm giàu cho bản thân.

– Hạn chế nào trong vấn đề đất đai dẫn đến tiêu cực, tham nhũng?

– Hiện tượng tiêu cực, tham nhũng liên quan chủ yếu đến việc chuyển đổi mục đích sử dụng đất, ví dụ chuyển từ đất nông nghiệp sang phi nông nghiệp, tạo ra kẽ hở. Hoặc là thay đổi quy hoạch sử dụng đất, cấp đất cho các dự án đô thị, thời gian qua lớn quá, dễ dàng quá…

Với những diện tích đất chuyển đổi sai mục đích, để hoang hóa, các cấp phải có trách nhiệm kiểm tra, xử lý, không có cách nào khác. Hiện rất nhiều doanh nghiệp, cả nhà nước lẫn tư nhân, đều có tình trạng nhận đất rồi để đấy…

– Theo Bộ trưởng, hướng xử lý đối với tình trạng này như thế nào?

– Chúng tôi đã giao cho các tỉnh kiểm tra, tổng hợp và báo cáo Thủ tướng để tìm hướng xử lý. Hướng là dựa trên quy hoạch sử dụng đất để đấu giá đất, các doanh nghiệp chỉ là những nhà đầu tư thứ cấp, không còn chuyện giao đất trắng cho doanh nghiệp.

– Trong các cuộc thảo luận, giá đền bù đất là vấn đề được các đại biểu rất quan tâm. Nhưng trong những dự án thương mại mà đền bù cho dân chỉ 500.000 đồng một mét vuông thì làm sao tránh được khiếu kiện kéo dài?

– Giá đang là vấn đề rất cơ bản, chúng ta phải tiếp tục nghiên cứu kỹ hơn. Các loại khung giá, bảng giá, giá cụ thể không, giá thị trường như thế nào, không đơn giản. Thị trường bình thường không nói làm gì, nhưng thị trường ở các đô thị thời gian qua là nóng ghê gớm. Vậy xác định giá trên cơ sở gì, phân cấp thế nào, nhà nước có tiếp tục nắm khung giá không…

Chúng tôi đang có ý kiến, nhà nước vẫn giữ khung giá, nhưng tăng các điểm lên, hiện quy định khung giá theo 3 vùng đồng bằng, trung du, miền núi, tính đại diện thấp. Ta có 63 tỉnh thành, để tăng tính chính xác có thể chia thành các cụm tỉnh tương đối giống nhau, theo tôi như thế sẽ hợp lý.

– Ông nghĩ thế nào về định hướng xây dựng một cơ quan định giá độc lập?

– Theo tôi có một cơ quan định giá độc lập là tốt nhất. Tới đây phân công có lẽ nên chỉ một bộ chịu trách nhiệm, hiện nay khung giá bảng giá do Bộ Tài nguyên Môi trường chịu trách nhiệm, nhưng giá cụ thể ở từng mảnh đất để đền bù lại do Bộ Tài chính. Nên chỉ có một cơ quan định giá và nằm ở Bộ Tài chính.

– Có đại biểu đề nghị xây dựng luật riêng về đền bù thu hồi đất tái định cư, trong hoàn cảnh bức xúc như hiện nay. Quan điểm của ông ra sao?

– Không cần thiết vì vấn đề là nội dung chứ không phải chung hay riêng. Tất nhiên nếu riêng thì sẽ được nghiên cứu kỹ lưỡng hơn, nhưng vấn đề bồi thường liên quan đến nhiều vấn đề khác nhau.

Trong vấn đề thu hồi đất, theo tôi chủ yếu vẫn là vấn đề giá. Hiện có hai hình thức thu hồi đất, một là nhà nước thu hồi đất phục vụ quốc phòng an ninh, văn hóa xã hội và các dự án phát triển kinh tế lớn, hai là thu hồi đất theo thỏa thuận, chính trong những trường hợp thỏa thuận này phát sinh những chênh lệch, khiến dân thắc mắc. Nhưng theo tôi, nhà nước không thể đứng ra thu hồi đất cho tất cả các dự án được. Trong những dự án nhỏ, doanh nghiệp và dân thỏa thuận là chuyện rất bình thường, không thể lấy cớ đó để thắc mắc được, dân phải hiểu điều đó.

Nguyễn Hưng ghi
http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/06/bo-truong-tai-nguyen-dau-xot-vi-tham-nhung-dat-dai/

*

Posted in Kinh Te, Lạm Phát - Vàng - Đôla | Leave a Comment »

Nợ của Doanh Nghiệp Nhà Nước 20 tỷ 750 triệu đô la, bằng 20% GDP của cả nước

Posted by hoangtran204 trên 11/06/2012

Trong 4 năm qua, nhiều nhà kinh tế và tài chánh trong nước bỏ công tìm tòi xem nợ công của Nhà Nước là bao nhiêu? Nợ của các tập đoàn là boa nhiêu? Nhiều người nói rằng nhà nước cố giấu các con số nợ này. Nhưng nay thì nợ công của Nhà Nước đi vay đã “tạm” công bố một cách chính thức.

*Cập nhật

Theo bản ngày 25-3-2013,  The Economist, một tờ báo uy tín ở Anh vừa cho hay nợ công của toàn cầu liên tục tăng mạnh. Trong đó, nợ công của Việt Nam ở mức trên 71,7 tỉ USD, tương đương 49,4% GDP. 

Theo tờ The Economist, bình quân mỗi người dân Việt Nam gánh số nợ công hơn 800 USD.

http://cafef.vn/kinh-te-vi-mo-dau-tu/no-cong-717-ti-usd-nhin-sip-de-giat-minh-201303250715295709ca33.chn

*Cập nhật:

Theo bản tin đài BBC vào ngày 16-1-2013,  trong hội nghị ở Hà Nội có thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tham dự,  Tổng nợ phải trả của các doanh nghiệp nhà nước ở thời điểm này là hơn 1,33 triệu tỷ đồng, tức hơn 60 tỷ đôla.

Đây là con số gây chấn động được đưa ra tại Hội nghị Chính phủ với các tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước, do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chủ trì hôm thứ Tư 16/1 tại Hà Nội.  Người đứng đầu chính phủ đã phải nghe báo cáo của ông Phạm Viết Muôn, Phó Ban chỉ đạo đổi mới doanh nghiệp của Chính phủ, về tổng quan hoạt động của doanh nghiệp nhà nước năm 2012, trong đó ông Muôn đưa ra các thống kê giật mình.

Doanh nghiệp nhà nước nợ 60 tỷ đôla

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/01/130116_state_companies_debt.shtml

*Ngày 25-5-2012, Trần Hoàng có bài: “Sự thất thoát và lỗ lả của các tập đoàn quốc doanh tiếp tục diễn ra” (nguồn). Các dự đoán trong bài ấy hôm nay thành sự thật.

Một nước có dân số đứng hàng thứ 13 của thế giới, nhưng có nền kinh tế thuộc loại nhỏ nhất, so với dân số. Tổng sản phẩm nội địa của VN hay GDP chỉ có 100 tỷ Mỹ kim, nhưng 12 tập đoàn quốc doanh đã mắc nợ lên đến gần 21% GDP.

Mấy tuần trước, chính phủ (đang in tiền ra) đưa tin là sẽ bỏ ra 100 000 tỷ đồng để mua lại nợ xấu này. Nhưng nay món nợ này là 415 000 tỷ đồng. Kế hoạch mua lại nợ xấu của các tập đoàn doanh nghiệp nhà nước coi như đành…chờ in tiền thêm.

Các ngân hàng thương mại của nhà nước () cho các tập đoàn này mượn, và nay các ngân hàng này đang sa lầy. Các ngân hàng không có tiền để chi trả công nhân viên, không có tiền cho vay, …thậm chí, có ngân hàng thâm thủng quá, đã phải sáp nhập vào ngân hàng khác trong thời gian qua.

Nhưng các tập đoàn và tổng công ty là các túi rút tiền của đảng và nhà nước, nơi mà các cán bộ cao cấp và gia đình họ kiếm tiền và cất giữ tiền, vì thế bằng mọi cách, chính phủ sẽ bỏ tiền ra mua lại nợ của các tập đoàn (gọi trại đi là tái cơ cấu), và tiếp tục hoạt động, bình thường như mấy chục năm qua .

Có điều lạ là: tập đoàn Petrovietnam chỉ làm việc rất đơn giản là bán dầu và ga, là khai thác tài nguyên dầu và khí ở dưới biển đem lên bán cho nước ngoài, và dân trong nước. Nhưng hóa ra cũng mắc nợ hơn 3,6 tỷ đô la Mỹ. Đầu năm nay,  ngày 18-1-2012, Petrovietnam báo cáo doanh thu 675 000 tỷ đồng, nộp vào ngân sách nhà nước 160 000 tỷ đồng, tăng 25% so với năm 2010…Hóa ra, các báo cáo ấy là dỏm? (nguồn)

———

Tái cơ cấu DNNN:

Xử lý 415 ngàn tỷ đồng nợ ra sao?

Báo Tiền Phong

4-6-2012

TP – Trong đề án tái cơ cấu doanh nghiệp Nhà nước (DNNN) vừa được Bộ Tài chính công bố, số nợ của các DNNN lên tới hơn 415.000 tỷ đồng.

Theo chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành (ảnh) tổng số nợ này đang là “quả bom nổ chậm” đối với các ngân hàng cho vay. Tháo ngòi “bom nổ chậm” này như thế nào?

Nợ quá lớn

Ông Bùi Kiến Thành phân tích: Hiện tổng dư nợ của các ngân hàng thương mại (NHTM) khoảng 2,5 triệu tỷ đồng (125 tỷ đô la Mỹ), trong đó có 415.000 tỷ đồng (20,75 tỷ đô la Mỹ) là nợ của các DNNN.

Trong đó, tính riêng 12 tập đoàn kinh tế nợ nhiều nhất chiếm tới 8,76% tổng dư nợ. Còn tính chung của các DNNN thì lên tới 16,9% tổng dư nợ tín dụng. Trong số nợ của các DNNN, nợ xấu (nợ không đòi được) chiếm khoảng 20% – 30%, cũng đủ ăn mòn hết phần vốn tự có của DNNN.

Nên số tài sản ghi trên sổ sách của DNNN ảo rất lớn, muốn đánh giá đúng phải thanh tra.

Ví dụ như ụ nổi của Vinalines, trên sổ sách tổng giá mua về tới 26 triệu USD, nhưng nếu định giá thì nay chỉ là đống sắt vụn.

Cần lưu ý, phần lớn nợ của DNNN nằm trong các NHTM của nhà nước như Vietcombank, Vietinbank, BIDV, Agribank…

Theo Bộ Tài chính, số nợ của nhiều DNNN lên tới hơn 10 lần so với vốn chủ sở hữu. Về nguyên tắc, nợ như vậy đã ở ngưỡng nguy hiểm với cả con nợ và chủ nợ chưa, thưa ông?

Trong một nền kinh tế quy mô nhỏ như Việt Nam (GDP chưa tới 100 tỷ đô la) mà tổng dư nợ tín dụng tới khoảng 2,5 triệu tỷ đồng (125 tỷ đô la Mỹ), trong đó số nợ của các DNNN lên tới 16,9% dư nợ tín dụng là cực kỳ lớn, không thể chấp nhận được rồi.

Theo tiêu chí của Thụy Sĩ, nợ xấu, nợ khó đòi của ngân hàng tối đa không được quá 2%, thậm chí dưới 1,5%. Còn theo báo cáo của Ngân hàng Nhà nước (NHNN) thì nợ xấu của ngân hàng ở mức 3,6% (thực tế nếu theo tiêu chí của thế giới thì tỷ lệ xấu còn cao hơn rất nhiều), cao hơn mức của thế giới khá nhiều rồi.

Nhà nước mua lại nợ xấu

Tập đoàn Điện lực VN có số nợ lên tới 62.800 tỷ đồng, chỉ đứng sau Tập đoàn Dầu khí.

Để thực hiện tái cơ cấu DNNN, thì phải giải quyết số nợ trên như thế nào, thưa ông?

Phải giải quyết nợ xấu, nợ của các DNNN trước, để kéo nợ xấu xuống dưới mức quy định của quốc tế. Phải hiểu, nợ xấu của ngân hàng có nhiều mức khác nhau.

Nợ nhóm 1, 2 là nợ quá hạn trong giai đoạn 60 – 90 ngày.

Nợ nhóm 4 là nợ ở mức khó có thể thu hồi,

còn nợ nhóm 5 là nợ coi như mất rồi, không thu hồi được.

Trong số hơn 415.000 tỷ đồng nói trên, trước tiên phải phân loại các nhóm nợ. Những khoản nợ nào không thu hồi được thì nhà nước phải tính đến việc xóa nợ.

Còn nợ nhóm 4 thì phải khoanh lại, phân tích xem có khả năng đòi được không. Nếu không đòi được thì xấu đến mức nào.

Chính phủ đã có chỉ đạo NHNN, Bộ Tài chính giải quyết các khoản nợ xấu, nợ khó đòi và có thể đứng ra tổ chức một công ty mua bán nợ đặc biệt mua lại nợ khó đòi của các ngân hàng với số vốn 100.000 tỷ, tương đương gần 5 tỷ USD.

Tuy nhiên, số tiền này không đủ để mua lại số nợ lên tới hơn 415.000 tỷ đồng của các DNNN cũng như không đủ để giải quyết toàn bộ nợ xấu của hệ thống NHTM. Muốn giải quyết, trước tiên phải đi thẩm tra lại các khoản nợ.

Nhưng làm sao để giám sát việc mua bán nợ này, tránh tiêu cực?

Phải quản lý công ty mua bán nợ đó dưới hình thức doanh nghiệp tư nhân có sự tham gia của nhà nước.

Như ở Mỹ, trong những năm khó khăn của hệ thống ngân hàng với sự sụp đổ của hàng trăm ngân hàng, nhà nước cũng phải lập ra công ty mua bán nợ để giải quyết. Cái quan trọng là phải làm thế nào để không tạo ra tham nhũng cũng như tạo ra thêm nợ xấu.

Vì vậy, nếu có ý định lập đơn vị mua lại các khoản nợ xấu trên, phải có đội ngũ thẩm định độc lập gồm các chuyên gia trong nước và quốc tế tham gia việc thẩm định giá trị tài sản.

Vì nếu chỉ giao cho NHNN, hay Bộ Tài chính không loại trừ việc doanh nghiệp cho tiền nhân viên thẩm định để đẩy giá lên cao, dễ xảy ra tình trạng tham ô.

Xem xét trách nhiệm cá nhân

Thế còn việc xử lý trách nhiệm của lãnh đạo các DNNN gây ra nợ xấu thì sao, thưa ông?

Phải xem lại vì sao có chuyện vay vốn ồ ạt để đầu tư ra bên ngoài, dẫn đến thua lỗ của các tập đoàn. Phải xem lại ban kiểm soát của các tập đoàn đã làm đúng trách nhiệm của mình hay chưa.

Đặc biệt, phải xem xét trách nhiệm của những nhân sự cấp cao, để xảy ra tình trạng thua lỗ, mất khả năng trả nợ. Cũng cần xem lại quản lý nội bộ của các tập đoàn, NDNN để xảy ra tình trạng đầu tư tràn lan dẫn đến bị thua lỗ.

Có ý kiến, sở dĩ các tập đoàn kinh tế nợ nần, hoạt động kém hiệu quả do chúng ta thực hiện thí điểm quá dài, dẫn tới có những lỗ hổng lớn trong quản lý, giám sát?

Ở các nước, nếu các DNNN không thích ứng và không còn phù hợp với nền kinh tế thì phải xem lại có nên để nó tiếp tục tồn tại hay không. Với những trường hợp này, họ sẽ tư nhân hóa bằng cách bán cổ phần. Vấn đề cho tồn tại hay không tồn tại của các DNNN hiện nay nên xem xét dưới góc độ, nếu tư nhân làm được thì nên cổ phần hoá nhanh, nhà nước chỉ giữ lại những DNNN đặc thù mà tư nhân không thể làm thay hoặc không muốn làm.

Cảm ơn ông.

Bảy “ông lớn” nợ hơn 10 lần vốn chủ sở hữuTheo số liệu trong đề án “Tái cơ cấu DNNN, trọng tâm là tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước” vừa được Bộ Tài chính hoàn thiện, tính đến tháng 9-2011 dư nợ vay ngân hàng của các doanh nghiệp nhà nước là 415.347 tỷ đồng, chiếm tới 16,9% tổng dư nợ tín dụng.Đáng chú ý, riêng 12 tập đoàn kinh tế của nhà nước dư nợ đã lên tới 218.738 tỷ đồng, chiếm 8,76% tổng dư nợ ngân hàng và chiếm 52,66% dư nợ cho vay DNNN.Trong đó, dẫn đầu là Tập đoàn Dầu khí (Petro Vietnam) với 72.300 tỷ đồng; Tập đoàn Điện lực (EVN) đứng thứ hai với 62.800 tỷ đồng… Đề án cũng cho biết, có 30/85 tập đoàn và tổng công ty có tỷ lệ nợ phải trả trên vốn chủ sở hữu cao hơn 3 lần; đặc biệt có 7 tập đoàn, tổng công ty có tỷ lệ này trên 10 lần (như Tổng Cty Xây dựng Công nghiệp, Tổng Cty Xây dựng công trình giao thông 1, 5 và 8, Tổng Cty Xăng dầu Quân đội, Tổng Cty Thành An và Tổng Cty Phát triển đường cao tốc VN).

Phạm Tuyên

*Nguyên tắc duy trì tập đoàn kinh tế nhà nước

Posted in Nợ của các Tập Đoàn quốc doanh | Leave a Comment »

►Công nhân hãng Canon tại Việt Nam đình công vì lương không đủ sống

Posted by hoangtran204 trên 10/06/2012

Lời tựa: Nghị định của chính phủ do TT Nguyễn Tấn Dũng ký về mức lương tối thiểu của công nhân ký vào tháng 8-2011 là một văn bản giúp tư bản nước ngoài hợp pháp hóa việc bóc lột sức lao động của công nhân Việt Nam.

Nghị định này có mục đích “mở khóa” hay nhằm hợp pháp hóa cho các công ty nước ngoài vào VN và an tâm trả mức lương ấy (120-160 đô la mỗi tháng) mà không bị phạt hay phản đối tại quốc gia của công ty nước ngoài ấy. 

Luật pháp của Mỹ, Nhật cấm các công ty của họ ra nước ngoài thuê công nhân và trả với giá lương rẻ nhất, tức là những mức lương làm cho công nhân không đủ sống.

Và luật ấy có 1 điều nhỏ nhằm lách luật là: mức lương trả cho công nhân nước ngoài phải tuân theo qui định của chính phủ nước sở tại về các mức lương tối thiểu dành cho công nhân của nước ấy. Như thế, nghị định về mức lương tối thiểu do TT Ng Tấn Dũng ký là hình thức giúp các công ty nước ngoài lách luật.

Nhưng tại sao đảng và chính phủ lại giúp tụi tư bản nước ngoài để ép giá lương của công nhân Việt Nam? Các bạn có thể biết được câu trả lời ấy ngay: Khi công nhân có việc làm, dù là mức lương tối thiểu và không đủ để họ có thể để dành, thì xã hội bớt rối loạn. Dân chúng có thể oán than, nhưng chưa phải là đáng lo sợ, và đó chính là mục đích của đảng CS muốn duy trì và đạt được: Không cho dân chúng ăn no, vì nếu ăn no, thì dân chúng không còn tin và nghe theo chính quyền nữa; dân chúng sẽ có thời gian ở không, suy nghĩ và chống đối sự cai trị độc đảng. Đó là cái lợi mà Nhà Nước đã ký mức lương tối thiểu để cho các công nhân có được việc làm lương thấp, như thế đảng và nhà nước rất dễ đối phó với họ và tiếp tục cai trị độc đảng như bao năm qua.   

Tại sao các công ty nước ngoài như Canon thích mở hãng xưởng ở VN?

Các công ty như Canon rất có lợi khi thuê mướn nhân công VN vì họ tiết kiệm được nhiều chi phí sản suất. Thí dụ, cùng một công việc làm, nếu Canon thuê công nhân Nhật thì phải trả 96-128 đô la Mỹ mỗi ngày (8 giờ làm việc). Ngoài mức lương ấy ra, công ty  còn phải trả bảo hiểm sức khỏe (7.500 đô la/ 1 năm), thuế hưu bổng (khoảng 2-3% trên số lương) dành dụm lại để về sau  trả tiền hưu cho công nhân về già, Canon còn phải trả  tiền nghĩ hè  1 -4 tuần hàng năm, và tiền bệnh…cho công nhân Nhật.

Khi dời hãng xưởng ra nước ngoài, Canon tiết kiệm những khoảng tiền rất lớn. Họ tránh được việc trả lương cao. Họ tránh khỏi phải trả tiền bảo hiểm sức khỏe cho mỗi công nhân Nhật là 7500 đô la mỗi năm.  Đến VN mở hãng xưởng, Canon mượn tay công an nhân dân, đảng và nhà nước bảo kê cho họ. Canon không cần trả lương cao 12-16 đô la mỗi giờ như họ trả cho công nhân của họ ở Nhật.  

Khi mở hảng xưởng tại VN, Canon chỉ trả chừng 100.000 đồng hay 5 đô la/ 1 ngày làm việc, còn tất cả các chi phí khác hầu như họ trả rất ít hoặc không cần phải trả. Họ không phải trả cho các công ty bảo hiểm sức khỏe 7.500 đô la/ 1 năm cho mỗi công nhân… Vậy là họ tiết kiệm một số tiền rất lớn. Các công ty nước ngoài rất “biết điều”, và họ  sẽ “chia” lại cho “những ai” đã giúp đỡ công ty tiết kiệm tiền bạc. Họ sẽ chung chi cho các cán bộ cao cấp đã ký các mức lương tối thiểu, họ chung chi cho công an quận huyện và thành phố nơi công ty đóng địa điểm để công an nhân đến đàn áp công nhân mỗi khi công nhân đòi tăng lương. 

Các công ty Nhật bản rất thích các nghị định về mức lương tối thiểu này, nên sẽ tìm đủ mọi cách “đền ơn” đảng và chính phủ VN. Các hành động của TT Nguyễn Tấn Dũng chẳng khác chi một ông cai đầu dài, thầu lại công nhân cho một hãng, và ăn chận lương của công nhân. 3 đứa con của ông ta được ra nước ngoài du học (Thụy sĩ, Mỹ, và Anh trong khoảng thời gian từ 1998-2011) là một hình thức “đền ơn” của các công ty nước ngoài đến mở hãng xưởng tại Việt Nam.

“Công nhân chúng tôi lao động cả tháng, không nghỉ ngày nào, tổng cộng tất cả các khoản mới được 3,2 triệu đồng/tháng. Nhưng em nghỉ một ngày do quá mệt, bị trừ ngay 200.000đ. Trong khi đó tiền chuyên cần cả tháng của bọn em chỉ có 100.000đ/ tháng”.

Công nhân nhà máy Canon Việt Nam đình công

(Petrotimes) – Với mức lương từ 2.500.000 đồng – 3.200.000 đồng/tháng, hàng trăm công nhân đang làm việc tại nhà máy Canon cho rằng, họ làm không đủ sinh sống nên đã đình công đòi tăng lương giảm giờ làm.

Sự việc xảy ra vào khoảng 8h ngày 7/6, tại nhà máy Canon thuộc khu công nghiệp Bắc Thăng Long (xã Kim Chung, huyện Đông Anh, TP Hà Nội).

Theo một số công nhân của nhà máy Canon, mỗi ngày họ phải làm 9 giờ đồng hồ, nhưng không được tính thêm tiền tăng ca. Trong khi đó, theo quy định của nhà nước làm ngoài giờ phải trả tiền thêm cho các công nhân và được sự đồng ý của họ. Tuy nhiên, tại nhà máy Canon này lại không đáp ứng mà còn ép họ làm thêm. Mỗi tháng phải tăng ca thêm 2 ngày thứ 7 và chỉ được nghỉ 2 ngày thứ 7, nhưng 2 ngày đi làm này không được tính lương thêm…

Có mặt trông số những công nhân đình công, bạn Nguyễn Thị L. (23 tuổi, quê huyện Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình), chia sẻ: Công nhân chúng tôi lao động cả tháng, không nghỉ ngày nào tổng cộng tất cả các khoản mới được 3,2 triệu đồng/tháng. Nhưng em nghỉ một ngày do quá mệt, bị trừ ngay 200.000đ. Trong khi đó tiền chuyên cần cả tháng của bọn em chỉ có 100.000đ/ tháng”.

Theo ghi nhận của chúng tôi, mặc dù có hàng trăm công nhân tập trung tại cổng nhà máy để đình công, đòi quyền lời  của mình vậy mà hàng giờ đồng hồ không hề có bất kỳ một ai đứng ra chịu trách nhiệm và bảo vệ quyền lời của công nhân. Kể cả công đoàn của nhà máy cũng không có bất kỳ một ai.

Theo ông Kambe Makoto – Giám đốc cấp cao Ban Tổ chức kế hoạch của Công ty TNHH Canon Việt Nam, nhà máy sẽ không tăng lương, bởi Canon là Công ty có chế độ đãi ngỗ cũng như mức lương thuộc diện khá tốt trong khu Công nghiệp.

N.T

nguồn petrotimes.vn.

Posted in ►Chiến Tranh mạng giữa Blogger VN và Đảng CSVN, Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »