Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tám, 2016

►Tại sao Ngô Đình Diệm không làm thủ tướng năm 1945

Posted by hoangtran204 on 31/08/2016

Lịch sử như những mắt xích liên kết nhau. Muốn tìm hiểu tình hình chính trị VN và thế giới hiện nay, thì phải biết rõ lịch sử VN trong giai đoạn 1945. Các chế độ chính trị ở VN trong 70 năm qua đều có nguồn gốc từ 1945. Muốn hiểu rõ chính sách đối ngoại, hành động của các nhân vật trong đảng csvn và tình hình VN sẽ đi về đâu trong các thập niên tới, phải hiểu giai đoạn lịch sử quang cột mốc 1945.

Tại sao Ngô Đình Diệm không làm thủ tướng năm 1945

Tác giả:

29-8-2016 

1.- VUA BẢO ĐẠI TÌM KIẾM NGƯỜI XƯA

Sau khi đảo chánh Pháp ngày 9-3-1945, Nhật Bản quyết định trao trả độc lập lại cho Việt Nam. Vua Bảo Đại tuyên bố độc lập ngày 11-3-1945 và tìm chọn người lập chính phủ. Nhà vua nhờ người Nhật tìm quan Lại bộ Thượng thư (năm 1933) là Ngô Đình Diệm đang ở Sài Gòn, nhưng đợi mãi không gặp, vua giao cho học giả Trần Trọng Kim làm thủ tướng.

Ông Trần Trọng Kim

Ông Trần Trọng Kim

Vua Bảo Đại xác nhận điều nầy trong đạo dụ số 5 ngày 17-4-1945, chuẩn y nội các Trần Trọng Kim. Nhà vua tuyên bố: “Trẫm đã định giao quyền tổ-chức Nội-các mới cho nguyên Lại bộ thượng-thư Ngô-đình-Diệm và đã nhờ Quí-quan tối-cao Cố-vấn [Nhật tên Masayuki Yokoyama] và sắc phong Ngự-tiền văn-phòng gửi thư và đánh điện tuyên triệu. Nhưng ngày hôm qua Quí-quan tối cao Cố-vấn phúc rằng Ngô khanh đau không về chầu được.” (Nguyễn Duy Phương, Lịch-sử và nội-các đầu tiên Việt-Nam, Hà-Nội: Việt-Đông xuất-bản cục, 1945, tr. 4.)

Kể lại chuyện vua Bảo Đại gợi ý việc lập chính phủ, Trần Trọng Kim thuật như sau:

Tôi tâu rằng: “Việc lập chính phủ, Ngài nên dùng người đã dự định từ trước, như Ngô-Đình-Diệm chẳng hạn, để có tổ chức sẵn sàng. Tôi nay phần thì già yếu bệnh tật, phần thì không có đảng phái và không hoạt động về chính trị, tôi xin Ngài cho tôi về nghỉ.

Ngài nói: “Trẫm có điện gọi cả Ngô-Đình-Diệm về, sao không thấy về.

Tôi tâu: “Khi tôi qua Sàigòn, có gặp Ngô-Đình-Diệm và ông ấy bảo không thấy người Nhật nói gì cả. Vậy hoặc có sự gì sai lạc chăng. Ngài cho điện lần nữa gọi ông ấy về. Còn tôi thì xin Ngài cho tôi ra Bắc.

Ngài nói: “Vậy ông ở đây nghỉ ít lâu, xem thế nào rồi hãy ra Bắc.”

Lúc ấy tôi mệt nhọc lắm, và có mấy người như bọn ông Hoàng-Xuân-Hãn đều bảo tôi thử trở lại. Tôi chờ đến gần mười ngày. Cách đó ba bốn hôm tôi lại đi hỏi ông tối cao cố vấn Nhật xem có tin tức gì về ông Diệm chưa. Trước thì cố vấn Nhật nói chưa biết ông Diệm ở đâu, sau nói ông Diệm đau chưa về được. Đó là lời tối cao cố vấn, chứ tự ông Diệm không có điện riêng xác định lại.

Vua Bảo Đại thấy tình thế kéo dài mãi cũng sốt ruột, triệu tôi vào bảo tôi chịu khó lập chính phủ mới.” (Trần Trọng Kim, Một cơn gió bụi, Sài Gòn: Nxb. Vĩnh Sơn, 1969, tt. 49-50.)

Như thế, theo Trần Trọng Kim, vua Bảo Đại thực tâm có ý muốn tìm Ngô Đình Diệm về Huế lập chính phủ, nhưng sau lần thứ hai nhờ người Nhật, thì được tin ông Diệm đau không về Huế được. Vua Bảo Đại phải mời Trần Trọng Kim làm thủ tướng. Trần Trọng Kim kiếm cách từ chối, thì vua Bảo Đại nói:

Trước kia người mình chưa độc lập. Nay có cơ hội, tuy chưa phải là độc lập hẳn, nhưng mình cũng phải tỏ ra có đủ tư cách để độc lập. Nếu không có chính phủ thì người Nhật bảo mình bất lực, tức họ lập cách cai trị theo thể lệ nhà binh thì rất hại cho nước ta. Vậy ông nên vì nghĩa vụ cố lập thành một chính phủ để lo việc nước.

Tôi thấy vua Bảo Đại thông minh và am hiểu tình thế liền tâu rằng: “Nếu vì quyền lợi riêng, tôi không dám nhận chức gì cả, song Ngài nói vì nghĩa vụ đối với nước, thì dù sao tôi cũng cố hết sức….” (Trần Trọng Kim, sđd. tr. 51.)

Ông Kim nói đã gặp ông Diệm ở Sài Gòn, vì khi ông Kim từ Bangkok về đến Sài Gòn ngày 30-3-1945 và tạm trú ba ngày tại nhà một người Nhật tên là Mitsuhiro Matsushita, thì ông Kim gặp ông Diệm tại đây. Đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau. (Masaya Shiraishi, “The Background to the Formation of the Tran Trong Kim Cabinet in April 1945:Japanese Plans for Governing Vietnam”, đăng trong sách Indochina In The 1940s And 1950s, Takashi Shiraishi và Motoo Furuta chủ biên, New York: Cornell, 1992, tr. 138.)

Vua Bảo Đại. Ảnh Wikipedia

Vua Bảo Đại. Ảnh Wikipedia

2.- CHỦ TRƯƠNG CỦA NGƯỜI NHẬT

Về phía người Nhật, người Nhật tính toán thật kỹ ngay từ khi mới đến Đông Dương năm 1940. Người Nhật chủ trương chẳng những duy trì sự cai trị của người Pháp mà còn khuyến khích và tăng cường sự hợp tác giữa hai bên Pháp-Nhật. Bộ tổng tham mưu quân đội Nhật và đại tướng Hideki Tojo, thủ tướng Nhật từ 17-10-1941 đến 22-7-1944, cho rằng loại bỏ người Pháp ở Đông Dương đồng nghĩa với việc người Nhật phải tăng quân tại Đông Dương và nhứt là phải lo tổ chức hành chánh và bảo vệ Đông Dương cùng những hệ lụy phức tạp khác. Lúc đó, Đông Dương là thuộc địa của thực dân da trắng duy nhứt ở Đông Nam Á dưới sự kiểm soát của người Nhật. (Masaya Shiraishi, bđd., sđd. tt. 114-115.)

Tuy nhiên, người Nhật vẫn chuẩn bị những lá bài dự bị để ứng phó với tình thế khi cần. Ví dụ trường hợp Trần Trọng Kim và Kỳ Ngoại Hầu Cường Để với Ngô Đình Diệm.

Hầu Cường Để

Hầu Cường Để

Trần Trọng Kim (1882-1953), sinh tại Hà Tĩnh, học trường Vinh, rồi trường thông sự Ninh Bình. Năm 1905, ông qua Pháp học trường Thương mại La Salle tại Lyon, sau chuyển qua học trường Thuộc Địa ở Paris, rồi trường Sư phạm Melun. Tốt nghiệp năm 1911, ông về nước dạy học rồi làm thanh tra tiểu học và cuối cùng hưu trí năm 1942. Ông viết nhiều sách giá trị về văn chương, triết học, nhất là bộ Việt Nam sử lược, xuất bản lần đầu năm 1920 tại Hà Nội. Do những trao đổi về văn hóa với người Nhật, Trần Trọng Kim bị người Pháp nghi ngờ và theo dõi. Năm 1943, người Nhật đưa Trần Trọng Kim vào Sài Gòn cùng Dương Bá Trạc, rồi đưa hai ông cùng Trần Văn Ân và Nguyễn Văn Sâm qua Singapore, đầu năm 1944. Tại đây ông Trạc từ trần vào cuối năm 1944. Đầu năm 1945, ông Kim đi Bangkok. Sau khi Nhật đảo chánh Pháp ngày 9-3-1945, đại uý Michio Kuga, thuộc văn phòng liên lạc quân đội Nhật ở Sài Gòn qua Bangkok đưa ông Kim về Việt Nam ngày 30-3. Trần Trọng Kim đến Huế ngày 5-4-1945 và được mời triều yết vua Bảo Đại ngày 7-4-1945.

Ngô Đình Diệm

Ngô Đình Diệm

Trường hợp Kỳ Ngoại Hầu Cường Để và Ngô Đình Diệm cũng do người Nhật sắp đặt. Cường Để qua Nhật từ 1906, thời phong trào Đông du. Pháp biết được hoạt động Đông du, liền liên lạc với Nhật và yêu cầu Nhật trục xuất nhóm Đông du để đổi lại nhiều quyền lợi kinh tế ở Đông Dương. Phan Bội Châu và Cường Để phải rời Nhật Bản năm 1909. Riêng Cường Để, sau một thời gian lưu lạc ở Trung Hoa và các nước Âu Châu, trở lại Nhật năm 1915 theo lời mời của chính khách Nhật là Inukai Ki (Khuyển Dưỡng Nghị). Từ đó, Cường Để âm thầm hoạt động giữa Nhật Bản và Trung Hoa. Năm 1936, Cường Để thành lập Việt Nam Độc Lập Vận Động Đồng Minh Hội. Tổ chức nầy đổi tên thành Việt Nam Phục Quốc Đồng Minh Hội năm 1938, gọi tắt là Đồng Minh Hội, trụ sở chính tại Tokyo, với sự giúp đỡ của đại tá tình báo Nhật là Takaji Wachi. Đồng Minh Hội ra mắt ngày 12-3-1939.

Kỳ Ngoại Hầu Cường Để liên lạc ở trong nước với giáo phái Cao Đài ở Tây Ninh, giao cho Trần Quang Vinh và Trần Văn Ân phụ trách liên lạc miền Nam, Ngô Đình Diệm và Phan Thúc Ngô phụ trách liên lạc miền Trung, Dương Bá Trạc, Vũ Đình Dy và Nguyễn Xuân Chữ phụ trách liên lạc miền Bắc. (Trần Mỹ Vân, A Vietnamese Royal Exile in Japan, Prince Cường Để(1882-1951), New York: Routledge, 2005, tt. 142-143.) Trong số những người theo Cường Để trên đây, năm 1943, Vũ Đình Dy ở Hà Nội và Phan Thúc Ngô ở Huế, qua Nhật gặp Cường Để. (Masaya Shiraishi, bđd.sđd. tt. 116-118.)

Ngô Đình Diệm (1901-1963) xuất thân từ Trường Hậu bổ Huế năm 1921, làm quan lên dần tới thượng thư bộ Lại năm 1933, nhưng từ chức ba tháng sau đó. Ông tham gia Quang Phục Hội do Cường Để lãnh đạo năm 1939. Ông Diệm bị Pháp nghi ngờ nên vào tháng 7-1944, viên thư ký Tòa lãnh sự Nhật ở Huế là Masao Ishida nhờ hiến binh Nhật (Kempeitai) giúp bảo vệ ông Diệm. Người Nhật đưa ông Diệm vào Đà Nẵng, rồi đưa ông Diệm đáp máy bay quân sự Nhật vào Sài Gòn. Từ đó, ông Diệm được đạo quân Nhật đồn trú ở Sài Gòn trực tiếp bảo vệ. (Masaya Shiraishi, bđd, sđd, tr. 118.)

Được tin Ngô Đình Diệm bị Pháp theo dõi và đe dọa, từ Vĩnh Long, giám mục Ngô Đình Thục, gởi cho đô đốc Jean Decoux, toàn quyền Pháp ở Đông Dương, một thư viết tay bằng tiếng Pháp đề ngày 21-8-1944, với lời lẽ rất thống thiết bảo lãnh em mình. (Nguyên văn thư nầy được photocopy và đăng trong sách Nguyên Vũ, Paris Xuân 96, Houston, Nxb. Văn Hóa, tr. 172 và đăng lại trên Internet.

3.- NHẬT QUYẾT ĐỊNH ĐẢO CHÁNH

Trong khi đó, người Nhật gởi Vũ Đình Dy từ Nhật về lại Sài Gòn với mục đích là thay mặt Cường Để liên lạc với các thành phần thân Nhật và kiếm cách đưa họ qua Nhật. Vũ Đình Dy cùng Ngô Đình Diệm hội họp với nhóm hoạt động chính trị thân Nhật như Nguyễn Xuân Chữ, Lê Toàn… Cuộc họp đưa đến thỏa thuận vào tháng 10-1944 là cùng nhau hợp tác dưới sự lãnh đạo của Ngô Đình Diệm, đồng thời đề nghị người Nhật thành lập một chính quyền mới do ông Diệm lãnh đạo khi điều kiện thuận lợi. Cũng vào tháng 10-1944, thiếu tướng Saburõ Kawamura, tham mưu trưởng đạo quân Nhật đồn trú tại Sài Gòn đi Nhật, đưa Lê Toàn cùng một đồng đội của Toàn đi theo. (Masaya Shiraishi, bđd, sđd, tr. 118.)

Những biến chuyển trên đây cho thấy là sắp đến lúc quân đội Nhật tổ chức lật đổ chính quyền Pháp ở Đông Dương. Thật vậy, trong cuộc họp ngày 14-9-1944, Hội đồng tối cao Kế hoạch Chiến tranh của Nhật Bản bàn về “Những biện pháp đối với Đông Dương thuộc Pháp nhằm đối phó với sự thay đổi tình hình”, vì lúc đó tại Âu Châu, Đức bắt đầu thất bại, chính phủ Vichy thân Đức ở Pháp do thống chế Pétain cầm đầu sụp đổ vào tháng 8-1944, và thiếu tướng Charles de Gaulle về Paris lập chính phủ lâm thời.

Trong cuộc họp nầy, Hội đồng tối cao Kế hoạch Chiến tranh dự tính rằng biện pháp quân sự ở Đông Dương chỉ được sử dụng trong hoàn cảnh không thể tránh được. Điều nầy phản ảnh chủ trương của giới quân sự cao cấp, không muốn sử dụng quân đội để lật đổ chính quyền Pháp tại Đông Dương, bởi vì lúc đó Nhật đang tập trung lực lượng cho chiến dịchPhilippines. Tuy nhiên, giới quân sự Nhật ở Đông Dương lại diễn dịch quyết định ngày14-9 rằng đã đến lúc cần phải lật đổ Pháp bằng quân sự. Khi từ Tokyo về Sài Gòn, thiếu tướng Kawamura ra lệnh soạn thảo dự án cai trị Đông Dương sau cuộc đảo chánh quân sự.

Theo Hidezumi Hayashi, lúc đó là trung tá hiến binh Nhật đồng thời là phụ tá chính trị cho thiếu tướng Kawamura, thì bản dự thảo nầy phỏng theo cách cai trị của quân đội Nhật ở các vùng khác do Nhật chiếm đóng tại Đông Nam Á. Hayashi không đồng ý kế hoạch nầy vì ba lý do: 1) Quân đội Nhật ở Đông Dương cần tập trung ở Cánh đồng Chum (Lào), vì vậy không nên dính sâu vào những vấn đề chính trị. 2) Đông Dương không đủ tài nguyên cần thiết cho cuộc cai trị của quân đội. 3) Cần thu phục nhân tâm dân bản xứ Đông Dương nhằm đừng đẩy họ về phía Đồng minh Tây phương. Để lôi kéo họ thì cần thỏa mãn nguyện vọng sâu xa của họ là giải thoát khỏi ách thống trị của Pháp, nghĩa là phải trả độc lập cho họ. Tuy nhiên, không thể tức khắc chuyển giao nền hành chánh trung ương (toàn quyền Pháp ở Đông Dương) cho ba nước Việt, Miên, Lào, nên quân đội Nhật phải tạm thời đảm trách một thời gian cho đến khi chuyển giao được cho ba nước nầy.

Dựa trên những quan niệm trên đây, Hayashi đưa ra đề nghị trao trả độc lập cho ba nước Đông Dương và thành lập một chính quyền thân Nhật ở Việt Nam do Cường Để đứng đầu và Ngô Đình Diệm làm thủ tướng. Ngày 27-12-1944, Hayashi trình lên thiếu tướng Saburõ Kawamura, nay là tham mưu trưởng Quân đoàn 38 vì từ tháng 12-1944, đạo quân Nhật đồn trú ở Sài Gòn được chuyển đổi thành Quân đoàn 38. Thiếu tướng Kawamura chính thức thừa nhận kế hoạch Hayashi trong một cuộc họp quân sự trong ngày hôm sau 28-12-1944. (Masaya Shiraishi, bđd, sđd, tr. 120-121.)

Tuy nhiên nhiên kế hoạch nầy phải đợi sự chấp thuận của tân tư lệnh Quân đoàn 38 là trung tướngYũichi Tsuchihashi. Sau khi bàn giao đơn vị cũ ở Timor, trung tướng Tsuchihashi đến Sài Gòn ngày 14-11-1944 và nhận chức vụ mới là tư lệnh Quân đoàn 38 ngày 14-12-1944 thay trung tướng Kazumoto Machijiri. Ngay sau đó, trung tướng Tsuchihashi rời Sài Gòn đi Hà Nội ngày 18-12-1944 để gặp toàn quyền Pháp tại Đông Dương là đô đốc Jean Decoux. Như thế, kế hoạch của Hayashi được thiếu tướng Kawamura thông qua, nhưng chưa được tân tư lệnh Quân đoàn 38 chấp thuận

Từ tháng 4-1944, Mamoru Shigemitsu lên làm bộ tưởng bộ Ngoại giao Nhật Bản. Ông nầy liền hối thúc việc lật đổ chính quyền Pháp tại Đông Dương. Shigemitsu cho rằng trao trả độc lập cho các nước trong vùng Nhật chiếm đóng, sẽ gây trở ngại cho Mỹ hay Tây Âu khó trở lui các nước nầy dầu Nhật Bản thất trận. (Masaya Shiraishi, bđd., sđd. tt. 121-122.)

Đại tướng Yoshihiro Umezu, tham mưu trưởng quân đội Nhật, trả lời đồng ý trên nguyên tắc, nhưng cần phải nghiên cứu cẩn thận và chuẩn bị đầy đủ. Tuy nhiên, do việc quân đội Nhật thất bại ở Philippines, nên quân đội Nhật nay cũng muốn sớm làm chủ Đông Dương, để biến Đông Dương thành hậu cứ của quân đội Nhật ở Đông Nam Á. Vì vậy, tháng 12-1944, đạo quân Nhật đồn trú ở Sài Gòn được đổi thành Quân đoàn 38. Lúc đó, ngày 11 và 12-1-1945, phi cơ Hoa Kỳ oanh tạc mạnh mẽ khắp Đông Dương và trên Biển Đông, gây thiệt hại nặng cho hải quân Nhật tại vùng nầy. Người Nhật cho rằng đó là dấu hiệu lực lượng Đồng minh sắp đổ bộ Đông Dương. Tuy việc đổ bộ không xảy ra, nhưng người Nhật nghĩ rằng đã đến lúc phải dứt khoát lật đổ Pháp ở Đông Dương. Người Nhật lo ngại nhà cầm quyền Pháp ở Đông Dương vâng lệnh chính phủ De Gaulle, làm nội ứng cho quân Đồng minh thì rất tai hại cho quân Nhật.

Như thế là giữa bộ Ngoại giao và bộ tổng tư lệnh quân đội Nhật ở Tokyo đồng thuận việc lật đổ nhà cầm quyền Pháp ở Đông Dương, nhưng lại xảy ra những bất đồng khác trong nội bộ người Nhật, nhất là việc giao cho ai lãnh đạo Việt Nam và việc sắp đặt bộ máy hành chánhtại Đông Dương giữa giới ngoại giao và giới quân sự. Cuộc tranh cãi trong nội bộ người Nhật gay gắt đến nỗi vào đầu tháng 3-1945, đại sứ Nhật Shunichi Matsumoto từ chức, trước khi quân Nhật đảo chánh.

4.- KHÔNG MỜI CƯỜNG ĐỂ

Riêng về vấn đề nhà cầm quyền Việt Nam, để tránh xáo trộn, gây thêm khó khăn, bộ Ngoại giao Nhật cũng như bộ Tổng tham mưu quân đội Nhật quyết định duy trì vua Bảo Đại ở ngôi báu, giữ nguyên nền hành chánh bản xứ, không đưa hoàng thân Cường Để về nước thay thế vua Bảo Đại. Tháng 1-1945, có một phái đoàn từ Tokyo đến Việt Nam vận động đưa Cường Để lên ngôi. Thiếu tướng tham mưu trưởng Quân đoàn 38 là Kawamura hỏi ý trung tướng tư lệnh là Tsuchihashi, thì Tsuchihashi trả lời: “Tốt nhất là từ chối.” Cuối tháng 2-1945, một nhân vật từ Tokyo đến Sài Gòn, nói với trung tướng Tsuchihashi là nên đưa Cường Để về Sài Gòn, thì Tsuchihachi trả lời gay gắt:“Đưa ông ta về đây thì phải biết rằng khi ông ta đến phi cảng Sài Gòn, tôi sẽ gởi ông ta ra nhà tù Côn Sơn.” (Masaya Shirashi,bđd.sđd. tr. 135.

Sau cuộc đảo chánh thành công ngày 9-3-1945 trên toàn Đông Dương, cố vấn tối cao Masayuki Yokoyama, tổng lãnh sự Akira Konagaya và lãnh sự Taizõ Watanabe đến điện Thái Hòa, trong hoàng cung ở Huế, sáng 11-3-1945, triều yết vua Bảo Đại. Mở đầu cuộc đàm đạo, vua Bảo Đại thẳng thắn bày tỏ nỗi kinh ngạc của nhà vua với Yokoyama là tại sao ông đại sứ không nói chuyện với hoàng thân Cường Để là người sát cánh với chính quyền Nhật trong cuộc tranh đấu chống Pháp, mà lại đến hoàng cung nói chuyện với nhà vua. Đáp lại, Yokoyama cho rằng việc Cường Để đã qua, không còn thích hợp. Yokoyama giải thích với vua Bảo Đại về những hành động mới nhứt của Nhật trên toàn cõi Đông Dương và tuyên bố “muốn đem châu Á trả về cho người châu Á.” Ông ta còn nói rằng ông ta “có nhiệm vụ dâng nền độc lập” lên vua Bảo Đại, đồng thời kêu gọi Việt Nam cùng các nước Đông Dương gia nhập khối Đại Đông Á do Nhật đứng đầu. Khối nầy đã được chính phủ Nhật công bố thành lập ngày 1-8-1940, cách đó 5 năm. (Bảo Đại, Con rồng Việt Nam, California: Xuân Thu, 1990, tr. 158-159.)

Ngay chiều 11-3-1945, vua Bảo Đại triệu tập Cơ mật viện, các thượng thư, các hoàng thân để thảo luận tình hình mới. Cuộc họp đưa đến kết quả là nhà vua cùng các thượng thư Phạm Quỳnh (bộ Lại), Hồ Đắc Khải (bộ Hộ), Ưng Hy (bộ Lễ), Bùi Bằng Đoàn (bộ Hình), Trần Thanh Đạt (bộ Học), Trương Như Đính (bộ Công) đồng ký BẢN TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP do Phạm Quỳnh soạn. Như thế, sau hơn 60 năm bị người Pháp bảo hộ từ năm 1884, nay nước Việt Nam chính thức độc lập do tình hình thế giới biến chuyển và do sự can thiệp của Nhật Bản. Sau đó, Phạm Quỳnh cùng toàn thể 5 thượng thư từ chức.

Vua Bảo Đại liền triệu tập nhân sĩ khắp nước về Huế để thăm dò việc thành lập chính phủ mới. Nhà vua nghĩ rằng người có thể đáp ứng được tình thế mới là cựu thượng thư bộ Lại Ngô Đình Diệm. Nhà vua liền nhờ người Nhật tìm kiếm ông Diệm để mời ông ra chấp chính. Người Nhật trả lời không kiếm được ông Diệm mặc dầu ông đang sống ở Sài Gòn.

Vua Bảo Đại liền mời Trần Trọng Kim, nhưng như trên đã viết, ông Kim đề nghị nhà vua nhờ người Nhật tìm kiếm Ngô Đình Diệm lần nữa. Lần nầy, người Nhật giao việc liên lạc với ông Diệm cho Hidezumi Hayashi, trung tá hiến binh Nhật. Hayashi là tác giả kế hoạch ngày 27-12-1944, đề nghị đưa hoàng thân Cường Để về Việt Nam cầm quyền và đưa Ngô Đình Diệm lên làm thủ tướng. Ông Diệm lúc đó đang ở Vĩnh Long với giám mục Ngô Đình Thục.

Khi gặp nhau, ông Diệm cho Hayashi biết ông ta không có ý định làm thủ tướng theo lời mời của vua Bảo Đại, mà ông Diệm chỉ muốn một điều là Kỳ Ngoại Hầu Cường Để về Việt Nam thay thế vua Bảo Đại. Ông Diệm tỏ ra bất bình Hayashi không báo cho ông biết tin tức đảo chính ngày 9-3, vì Hayashi liên lạc cá nhân khá thân tình với ông Diệm trong thời gian người Nhật bảo vệ ông Diệm ở Sài Gòn. Một lý do khác khiến ông Diệm từ chối lời mời của vua Bảo Đai vì ông Diệm nhận định rằng tình hình người Nhật đang suy yếu một cách nhanh chóng, và thật là thiếu sáng suốt nếu lập chính phủ dưới sự chiếm đóng của người Nhật. Cuối cùng, theo đề nghị của Hayashi, ông Diệm viết thư cho vua Bảo Đại bằng tiếng Pháp, từ chối lời mời của nhà vua, đơn thuần chỉ vì lý do sức khỏe. (Masaya Shiraishi, bđd., sđd., tt. 137-138.)

Trần Trọng Kim cũng được thông báo cho biết tin nầy, nên ông Kim mới nhận lời mời lần thứ hai của vua Bảo Đại, đứng ra thành lập nội các. (Masaya Shiraishi, bđd sđd. tt. 138-139.) Nội các Trần Trọng Kim trình diện ngày 17-4-1945, gồm những nhà trí thức khoa bảng cùng chuyên viên, và đặc biệt không có người thân Nhật, dầu nội các nầy do Nhật bảo trợ

KẾT LUẬN 

Ngay từ khi mới đến Đông Dương, chính sách của Nhật là kiểm soát Đông Dương nhưng vẫn để cho Pháp cai trị Đông Dương, để Nhật khỏi bận tâm chuyện hành chánh và an ninh, cho đến khi tình thế bắt buộc, mới lật đổ Pháp ở Đông Dương ngày 9-3-1945. Trong lúc khó khăn, Nhật lại càng không muốn tạo thêm khó khăn mới, nên không thay đổi nền quân chủ ở Việt Nam. Vì vậy, dầu Kỳ Ngoại Hầu Cường Để và Ngô Đình Diệm đã từng sát cánh hoạt động với người Nhật, cũng không được người Nhật đưa về nước cầm quyền. Theo Trần Trọng Kim, có thể vì người Nhật không chọn Kỳ Ngoại Hầu Cường Để mà chọn vua Bảo Đại, nên người Nhật không mời Ngô Đình Diệm. (Trần Trọng Kim, sđd. tt. 49-50.)

Về phía Ngô Đình Diệm, có thể ông Diệm không vui lòng khi thấy người Nhật không thực tâm và thờ ơ với mình, chuyển lời mời của vua Bảo Đại đến ông quá trễ, và nhất là khi thấy tình thế của người Nhật không được sáng sủa, Nhật đang suy yếu dần, ông Diệm liền từ chối lời mời của vua Bảo Đại.

Có người đặt ra một câu hỏi là nếu Kỳ Ngoại Hầu Cường Để về làm vua và ông Diệm làm thủ tướng năm 1945, thì Việt Nam sẽ đi về đâu? Câu hỏi không bao giờ có phần trả lời vì không thể quay ngược thời gian để làm lại lịch sử.

(Toronto, 29-8-2016)

 © Trần Gia Phụng

 © Đàn Chim Việt

Posted in Bối cảnh lịch sử 1945, Cách Mạng Mùa Thu 1945 không hề xảy ra, Lịch Sử Việt Nam, Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►”Kinh Khủng” – khi diễn tả về đám mây khổng lồ thải ra từ các ống khói của công ty Formosa ở Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai

Posted by hoangtran204 on 31/08/2016

Chỉ có hai từ để diễn tả: Kinh Khủng – Formosa ở Nhơn Trạch, Đồng Nai

FB Nguyễn Nữ Phương Dung

30-8-2016

Đây là ảnh thể hiện rõ sự hùng vĩ của những cột khói này. Ảnh: FB Nguyễn Nữ Phương Dung

Ảnh những cột khói ở Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai. Ảnh: FB Nguyễn Nữ Phương Dung

Sáng nay có việc mình và bạn bè xuống Vũng Tàu. Khi đi ngang địa phận huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai. Nhìn từ xa chừng 2km thấy 1 đám mây to khổng lồ che khuất cả mặt trời. Ban đầu cả bọn hiếu kì chụp hình lại, chỉ nghĩ đó là đám mấy to khổng lồ.

Nhưng khi từ từ chạy đến gần thì thật ko thể tưởng tượng nổi. Đám mây khổng lồ muốn nuốt chửng cả mặt trời đó xuất phát từ các cột khói của nhà máy Formosa Nhơn Trạch.

Mỗi khi xuống Vũng Tàu đi ngang nơi này chúng tôi đều thấy các ống khói này hoạt động ko ngưng nghỉ, liên tục xả khí ra môi trường nhưng đây là lần mà bọn mình thấy nó xả khói kinh khủng khiếp đến vậy.

Theo như người dân ở gần đây cho biết, vào lúc sáng sớm tầm 4-6h sáng là lúc nhà máy này xả khí nhiều nhất, đó là lượng khí thải khổng lồ mà như các bạn thấy trong clip.

Lượng khí này ng dân xung quanh sẽ hít phải, rồi có khi tích tụ thành mây mưa xuống. Ko biết bên trong khí thải có chất gì nhưng dĩ nhiên với Formosa chúng ta có quyền nghi ngờ và kinh sợ đối với lượng khí thải khổng lồ này. Người dân xung quang hít phải khói độc, tích tụ mây mưa xuống theo nguồn nước sử dụng có thể sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều đến sức khoẻ.

Ko thể hiểu được rằng tại sao dân xung quanh nơi này vẫn bình thản sinh sống trong làn khói độc thải ra thường xuyên như vậy.

Chợt ngậm ngùi cay đắng nhớ lại câu hỏi của 1 người Đài Loan đã từng nói với anh Nguyen Anh Tuan khi họ vào Hà Tĩnh làm phóng sự cá chết: “Dân Đài Loan chúng tôi đã phản đối quyết liệt để dừng xây dựng nhà máy thép vì nguy cơ ô nhiễm môi trường của nó, tại sao các bạn lại rước nó về?”

Cũng muốn hỏi những người dân xung quanh đây câu hỏi gần tương tự: “các anh, chị, cô, chú, dì, bác, em có thể sống dưới lượng khí độc này thường xuyên mà ko lo sợ đến sức khoẻ của bản thân, gia đình mai sau?”

Hãy luôn nhớ: Formosa không chỉ có ở Hà Tĩnh!!!


Ô nhiễm môi trường đã tràn lan khắp cả nước.

1968, cựu TT Nguyễn Văn Thiệu từng nói “Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỷ những gì cộng sản làm ” >>>

Nếu vi phạm môi trường, phải đóng cửa nhà máy, nộp lại toàn bộ tài sản”, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói ngày 27/8/2016 tại hội nghị xúc tiến đầu tư vào tỉnh Ninh Thuận.

____________

Dân Đồng Nai kêu khổ vì Formosa xả thải

 
06:37 ngày 01 tháng 08 năm 2016
TP – Năm 2001, Cty TNHH Hưng nghiệp Formosa thuê hơn 200 ha  đất tại KCN Nhơn Trạch 3 (xã Hiệp Phước, huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai) thành lập một phân khu KCN. Hàng ngàn hộ dân ở đây nhiều năm qua phản ánh với chính quyền, các ngành chức năng về tình trạng ô nhiễm nguồn nước. 
Dân Đồng Nai kêu khổ vì Formosa xả thảiMột góc Nhà máy nhiệt điện Formosa tại huyện Nhơn Trạch.

 

Ngoài  nhà máy sợi, dệt nhuộm, Cty này còn xây dựng một nhà máy nhiệt điện vận hành nguyên liệu than đá để tự cung cấp điện sản xuất.

Ngoài ra, Formosa còn xây dựng hạ tầng cho các công ty bên ngoài vào đầu tư, trong số đó có  Cty Chin Well Fastenrs đang bị các cơ quan chức năng điều tra về hành vi  vi phạm về bảo vệ môi trường.

Ô nhiễm nguồn nước

Khu vực ấp 5 xã Hiệp Phước nằm cách khu hàng rào KCN Formosa vài trăm mét. Hàng ngàn hộ dân ở đây nhiều năm qua phản ánh nhiều với chính quyền, các ngành chức năng về tình trạng ô nhiễm nguồn nước. 

Mở vòi nước được bơm lên từ giếng khoan trong vườn nhà, chị Phạm Thị Nhung cho hay: “Nước thì nhiều, nhưng hôi lắm”. Trước đây gia đình chị Nhung dùng nước giếng đào, nhưng rồi nước ô nhiễm phải khoan giếng. Rồi giếng khoan cũng ô nhiễm gia đình chị Nhung khoan giếng sâu hơn và phải dùng bơm hỏa tiễn mới đưa được nước lên. Thế nhưng, dù giếng sâu hàng chục mét nước vẫn ô nhiễm, gia đình chị phải mua nước bình về uống.

 Chị Nguyễn Thị Hòa cho biết: “Gia đình tôi ở đây từ hàng chục năm nay, nguồn nước giếng  luôn mát ngọt, nhưng từ khi có Cty Formosa đến thì vài năm sau nguồn nước giếng có mùi hôi không ai còn dám sử dụng”.

 Để sử dụng được nguồn nước ngầm, chị Lê Thị Lương phải đầu tư thêm một hệ thống lọc nước  giếng. Chị Lương cho hay: “Tắm nước giếng ngứa lắm, người ta bày cách mua máy lọc để xử lý, dùng vậy chứ không biết có an toàn hay không”.

Chỉ hàng chục cây cau trong vườn đã chết rụi đọt, chỉ còn trơ thân cây trụi lũi, anh Lê Bá Thành  buồn rầu: “Cau mười mấy năm tuổi rồi, nhưng chết sạch do ô nhiễm nước. Nhiều nhà khác cũng vậy”.  Ông Lê Minh Cường một nông dân sống hơn 50 năm ở xã Hiệp Phước, nói: “Dần dần không còn cây gì sống nổi, không trồng trọt được gì khi khói Formosa xả mù trời như vậy”.

Có nhà bên cạnh cống Lò Rèn ở xã Long Thọ, huyện Nhơn Trạch nơi dẫn nguồn nước thải của nhà máy xử lý nước thải Formosa ra môi trường, ông Huỳnh Văn Hòa cho biết, ngày trước đây là con mương thu  nguồn nước tự nhiên trong khu vực, sau đó Formosa xả thải vào đây rồi dẫn ra sông Gò Dầu. Chỉ vào mặt nước có màu vàng cợt, ông Hòa cho hay: “Mỗi khi trời mưa và nhất là thêm vào thời điểm buổi tối nước trong nhà máy xả ra ào ạt đen thui”. 

Chị Phạm Thị Nhung phản ánh giếng nước bị ô nhiễm.

Dân chưa được dùng nước máy

Ông Võ Tái Hưng – Bí thư Đảng ủy xã Hiệp Phước cho biết: Đa phần người dân xã Hiệp Phước là người nhập cư, họ là công nhân sống trong các khu nhà trọ. Hiện nay họ đang đối mặt với nguồn nước ngầm bị ô nhiễm, do ảnh hưởng từ Cty Hưng Nghiệp Formosa Nhơn Trạch. 

Những hộ dân ấp 4, ấp 5, xã Hiệp Phước cách phân khu của Formosa Nhơn Trạch chỉ vài trăm mét đang bị ô nhiễm nguồn nước ngầm. Nhưng đến nay nhiều hộ dân vẫn chưa được sử dụng nước máy, mà vẫn phải sử dụng nước giếng khoan và mua nước bình về để ăn uống, sinh hoạt. Một lãnh đạo xã này cho hay, cuộc tiếp xúc cử tri nào người dân cũng đem chuyện ô nhiễm môi trường ra phản ánh, nhưng nhiều năm qua vẫn chưa được giải quyết.

Mới đây Cty Formosa đầu tư đường ống cung cấp nước sạch cho các hộ dân ở xã Hiệp Phước. Tuy nhiên, theo người dân thì nhiều khu vực dân cư chưa có nước máy sử dụng.

Mạnh Thắng

____

Đồng Nai bắt quả tang một công ty xả thải ra môi trường

30-7-2016

TTO – Công ty TNHH Chin Well Fasteners VN ở xã Hiệp Phước, huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai vừa bị bắt quả tang xả thải ra môi trường với quy mô lớn. 

Ngày 29-7, một lãnh đạo Sở Tài nguyên – môi trường tỉnh Đồng Nai xác nhận vừa bắt quả tang Công ty TNHH Chin Well Fasteners VN (vốn 100% nước ngoài, chuyên sản xuất ốc vít, bulông, đóng trong phân khu Khu công nghiệp Formosa, ở xã Hiệp Phước, huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai) xả thải ra môi trường với quy mô lớn. Đồng Nai: Bắt quả tang một công ty xả thải ra môi trường

Tuy nhiên, lãnh đạo này nói chưa cung cấp các sai phạm ban đầu của công ty “vì công an đang điều tra”.

Theo nguồn tin của Tuổi Trẻ, chiều 28-7 Công an Đồng Nai phối hợp với Sở Tài nguyên – môi trường bất ngờ kiểm tra Công ty Chin Well Fasteners VN phát hiện tại đây có 2 đường ống xả thải, trong đó có một ống xả thẳng ra cống thoát nước mà không qua xử lý. Tiếp tục kiểm tra, công an phát hiện tại đây chôn khoảng 200 tấn bùn thải nguy hại và “họ đã thừa nhận sai phạm”.

Đại diện Tổng công ty Tín Nghĩa (đơn vị cho Formosa thuê đất) xác nhận có biết công an bắt vụ xả thải trong khu vực Formosa thuê.

Tuy nhiên, công ty cho hay cho Formosa thuê đất 50 năm vào năm 2001 và đưa ra những ràng buộc chặt chẽ.

“Sau đó, Formosa xin phép làm hạ tầng, xây dựng phân khu công nghiệp Formosa, làm đánh giá tác động môi trường rồi kêu gọi các doanh nghiệp vào đầu tư thì xảy ra vụ xả thải. Phía công ty không quản lý” – vị này nói.

Đề cập đến vụ xả thải vừa bị bắt, một lãnh đạo ở huyện Nhơn Trạch giấu tên cho hay nhiều lần cử tri ở xã Hiệp Phước đã phàn nàn với đại biểu hội đồng nhân dân và nói rõ tình trạng xả thải ở trong Khu công nghiệp Formosa làm ô nhiễm nguồn nước ngầm nhưng đến nay mới phát hiện vi phạm.

Ông Trần Văn Nghĩa – một người dân ở xã Hiệp Phước – nói: “Tiếp xúc đại biểu, tôi và nhiều người dân chỉ rõ nguồn nước ô nhiễm thải ra từ Khu công nghiệp Formosa. Tôi yêu cầu lãnh đạo, đại biểu phải trả lời cho dân Hiệp Phước biết vì sao kêu gọi đầu tư mà để xảy ra ô nhiễm nguồn nước, hại dân”.

HÀ MI

__

 

Quảng Bình: Phát hiện tàu lạ ném chất thải nguy hại xuống biển
Báo Giao thông
30/08/2016 – 07:48 (GMT+7)

UBND tỉnh Quảng Bình vừa ra công văn yêu cầu các lực lượng tăng cường tuần tra kiểm soát việc đổ chất thải trái phép xuống vùng biển tỉnh Quảng Bình.

Trước đó, UBND tỉnh nhận được báo cáo của Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng, việc có ngư dân trình báo phát hiện một tàu hàng lạ thả nhiều bao nylon xuống biển, nghi là chất thải nguy hại cho môi trường.

Cụ thể, khoảng 08 giờ ngày 08/8/2016, tàu đánh cá mang số hiệu QB92986 do anh Nguyễn Đình Khải (SN 1980 trú tại thôn Thanh Xuân, xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch) cùng 7 thuyền viên đang đánh bắt tại tọa độ 18012’N-107022’E (cách cửa Gianh khoảng 54 hải lý về hướng Đông Bắc) đã phát hiện một tàu chở hàng loại lớn, sơn màu đen, ca bin màu trắng, thân tàu có các chữ cái La tinh, không rõ số hiệu.
Quá trình tàu di chuyển, các ngư dân phát hiện trên tàu có hàng hóa được bịt bằng bạt và 2 cần cẩu, đang chạy từ đất liền ra theo hướng Đông – Đông Bắc, tốc độ khoảng 8 hải lý/giờ. Trên tàu có 3 người mặc quần áo công nhân liên tục vứt xuống biển nhiều túi nilon lạ. Các thuyền viên nghi tàu đang lén lút vứt chất thải nguy hại xuống biển.
Để kịp thời ngăn chặn tình trạng trên, UBND tỉnh yêu cầu Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh tăng cường nắm bắt tình hình, điều tra xác minh, tuần tra kiểm soát, nếu phát hiện có các hoạt động tẩu tán, đổ chất thải trái phép trên vùng biển tỉnh Quảng Bình thì xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật; đồng thời báo cáo tình hình cho Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng và chỉ đạo Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Hà Tĩnh phối hợp tuần tra, xử lý.
UBND tỉnh Quảng Bình cũng yêu cầu UBND các huyện, thị xã, thành phố ven biển tăng cường chỉ đạo các ban, ngành chức năng và UBND các xã, phường, thị trấn trên địa bàn tuyên truyền Nhân dân cảnh giác đề phòng, nếu phát hiện có các hoạt động vận chuyển, đổ chất thải trái phép trên vùng biển tỉnh Quảng Bình phải kịp thời báo cáo cơ quan chức năng để có biện pháp xử lý theo quy định của pháp luật.
Văn Thanh
Trên blog của Tểu có bạn đọc đưa ra ý kiến:
  1. Lại là ngư dân phát hiện tàu lạ ! Không biết BP, CSB, HQ lẫn đâu mất tiêu . ND đồng tiền , NN sắm tàu cho các LL BP, HQ, CSB , ND đóng thuế trả lương cho họ . Vậy mà để ngư dân phát hiện tàu lạ !

  2. Bạn vàng của đảng ta đấy.

  3. Tàu lạ vào vùng biển VN xả thải mà Cảnh sát biển và Biên phòng VN không biết ư? Nhầm rồi! Cảnh sát biển và Biên phòng VN đều đã được báo trước và đã nhận “tiền phạt” từ các chủ tàu này rồi.
    Chỉ có nhân dân là không biết thôi

 

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Làm ăn chung với Trung Quốc, Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »

►Mục sư Nguyễn Công Chính tuyệt thực trong trại giam An Phước – Bình Dương

Posted by hoangtran204 on 31/08/2016

FB Hoa Mai Pham

30-8-2016

Mục sư Nguyễn Công Chính tại phiên toà. Ảnh: RFA/ internet

Mục sư Nguyễn Công Chính tại phiên toà. Ảnh: RFA/ internet

Mục sư Nguyễn Công Chính tuyệt thực hơn hai mươi ngày nay và sức khoẻ ông hiện giờ ra sao gia đình hoàn toàn không biết tin.

Theo bà Trần Thị Hồng vợ của Mục sư Nguyễn Công Chính cho biết vào ngày 17/8 khi bà đi thăm thì biết ông đã bắt đầu tuyệt thực từ ngày 8/8 tức là đã 9 ngày rồi. Lúc bà vào thăm thì ông đã rất yếu, phải có hai cán bộ quản giáo dìu ông ra chứ ông không tự đi được. Lý do ông tuyêt thực theo bà Hồng là để phản đối trại giam An Phước – Bình Dương đối xử khắc nghiệt, vi phạm nhân quyền và vi phạm luật pháp cư xử đối với ông và các tù nhân khác.

Mục sư Nguyễn Công Chính 43 tuổi là Hội trưởng Giáo hội Liên hữu Lutheran Việt Nam-Hoa kỳ. Ông bị bắt giam vào tháng 4/2011 và đến tháng 3/2012 thì Tòa án Gia Lai đem ông ra xét xử và kết án 11 năm tù giam vì tội “Phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc” theo Điều 87 Bộ Luật Hình sự.

Theo Bà Trần Thị Hồng cho biết thì từ lúc bị bắt đến nay đã hơn đã hơn 5 năm rồi nhưng chưa một lần họ cho ông gọi điện thoại về thăm gia đình. “Ngay cả khi mẹ ông qua đời ông muốn gọi điện thoại về thăm gia đình thì trại giam cũng không cho.” Bà Hồng nói.

Ông Chính có bệnh cao huyết áp và viêm xoang rất nặng, mũi ông thường xuyên bị chảy máu mủ do viêm xoang, gia đình gởi thuốc cho ông nhưng trại giam không đưa.

Thức ăn nhà tù rất mặn và thương hôi thiu, ông muốn mua thức ăn can-tin nhưng trại giam cũng không cho.

Với các tù nhân khác một ngày được ra ngoài từ 2 đến 3 lần còn với ông Chính trại giam chỉ mở cửa có 2 tiếng đồng hồ để ra ngoài vệ sinh và lấy nước nóng rồi sau đó phải quay lại phòng cách ly. Trại giam An Phước không cho ông tiếp xúc với các tù nhân khác.

Ông viết thư để gởi về nhà, nhưng trại giam không cho gởi đi. Những lá đơn khiếu nại của ông gửi lên giám đốc thẩm về những điều mà trại giam đã đối xử vô nhân đạo và vi phạm pháp luật đối với ông thì cũng đã bị trại giam giữ lại không chuyển lên trên.

Những điều đó đã gây áp lực và bức xúc cho ông và ông tuyệt thực đấu tranh để đòi được quyền mà một tù nhân được hưởng theo pháp luật Việt Nam quy định, và đồng thời cũng để lên tiếng đấu tranh cho những người tù khác hiện nay trong trại giam đang bị ngược đãi và không ai bênh vực.

Bà Trần Thị Hồng cũng cho biết, vào ngày 17/ 8/2016 khi bà đi thăm ông thì ông nói rằng ông sẽ tiếp tục thực và phản đối những hành vi bạo hành ở trong trại giam. Ông nói bản án 11 năm dành cho ông là bất công. Ông không có tội gì để mà phải nhận một bản án như vậy cả. Họ bỏ tù ông và buộc ông phải nhận tội. Chính vì ông không nhận tội nên họ tìm cách tra tấn đày ải ông.

“Ông nói tôi hãy về lo cho mấy đứa con, ông sẽ tiếp tục tuyệt thực. Ông nói ‘Còn thương ông thì hãy cứ cầu nguyện đi ông vì ông có không trở về thì cũng chẳng sao vì ở trong này sống cũng như đã chết rồi’ ông có nói mấy lời với tôi như vậy.” Bà Trần Thị Hồng kể.

Trong câu chuyện với bà Hồng vào ngày 30/8 bà cho biết từ hôm thăm chồng ngày đến nay bà không có một tin tức nào về ông, không biết tình hình sức khoẻ của ông hiện giờ ra sao. Bà nói ông đi tù một mình bà nuôi bốn con nhỏ nên chỉ có thể đi thăm ông khoảng hai ba tháng một lần. Sau lần thăm ngày 17/8 vừa rồi thấy tình cảnh chồng như vậy hôm 20/8 bà Hồng đã đi ra Ninh Thuận để gặp một tù nhân lương tâm vừa mãn hạn là ông Phan Ngọc Tuấn là người có thời gian hai tháng cuối cùng ở cùng trại giam với ông Chính.

Theo ông Tuấn cho biết thì tình trạng của Mục sư Chính rất khó khăn. “Mục sư là một cái gai trước mắt của những cán bộ trại giam trong đó. Bởi vì chỉ có một mình ông đứng lên để bên vực và bảo vệ cho những anh em tù bị bức hại. Chính vì vậy mà họ cho ông Chính là kẻ cầm đầu nên họ đối xử rất khắc nghiệt với ông. Vì thế những ngày tuyệt thực của Mục sư Nguyễn Công Chính rất là khó khăn.” Đó là lời ông Phan Ngọc Tuấn nói với bà Hồng về tình cảnh của Múc sư Chính tại traoi giam An Phước- Bình Dương.

“Biết tính mạng chồng bị nguy hiểm nhưng mà không biết cách nào để kêu cứu cho ông.” Bà Hồng nói. “Gia đình tôi đã nhiều lần làm đơn tố cáo đi nhiều nơi từ địa phương nơi tôi sinh sống đến các cấp cao ở tại Việt Nam nhưng họ chưa một lần trả lời và cũng không giải quyết. Nhà thờ của chúng tôi ở tại Kon Tum cũng đã bị triệt phá, mẹ con tôi bị công an hành hung đánh đập. Giáo hội cùng gia đình chúng tôi đã làm đơn tố cáo gởi đi mọi nơi nhưng cũng không làm được gì. Chúng tôi chỉ biết cầu nguyện”.

Tính mạng hiện nay của Mục sư Nguyễn Công Chính đang không biết như thế nào. Việc tuyệt thực lâu ngày nếu nạn nhân may mắn qua khỏi thì cũng sẽ khó tránh khỏi những ảnh hưởng tai hại và di chứng lên các cơ quan trong cơ thể.

Bà Trần Thị Hồng vợ của Mục sư cho biết, gia đình khẩn thiết yêu cầu các nơi lên tiếng can thiệp để cứu giúp cho Mục sư Nguyễn Công Chính.

H1Bà Trần Thị Hồng, vợ Mục sư Chính cùng bốn con nhỏ. Ảnh: RFA/ internet

anhbasam 

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Trại Tù | Leave a Comment »

►Cựu Chủ tịch UBND tỉnh mở quán nhậu 15 tỷ đồng cho nữ phó phòng!

Posted by hoangtran204 on 31/08/2016

Cựu Chủ tịch tỉnh mở quán nhậu 15 tỷ đồng cho nữ phó phòng

29-8-2016

Dân Trí

Sau khi lùm xùm chuyện nữ phó phòng đập xe của Chủ tịch UBND tỉnh Trà Vinh Trần Khiêu, ông Khiêu khẳng định hai người không có tình cảm.

Nghỉ hưu xong, ông và nữ phó phòng cùng nhau mở quán nhậu 15 tỷ đồng ở Vĩnh Long…

Năm 2013, dư luận miền Tây “dậy sóng” trước việc nữ phó phòng T.H.L (Phó phòng Quản lý doanh nghiệp – Lao động thuộc Ban quản lý (BQL) Khu kinh tế tỉnh Trà Vinh) chạy xe vào trụ sở UBND tỉnh Trà Vinh đập xe ông Trần Khiêu – Chủ tịch UBND tỉnh này. Câu chuyện không chỉ xôn xao trong năm 2013 mà còn kéo dài qua 2014 khi nữ phó phòng liên tục tố cáo một số cán bộ cấp trên có tiêu cực.

 Ông Trần Khiêu bên công trình đứng tên bà T.H.L

Ông Trần Khiêu bên công trình đứng tên bà T.H.L

Theo báo cáo của Công an phường 1, thành phố Trà Vinh, khoảng 22 giờ 10 phút ngày 7/1/2013, T.H.L chạy xe Honda SH thẳng vào trụ sở UBND tỉnh. Bà không chấp hành hiệu lệnh yêu cầu dừng xe của lực lượng cảnh sát bảo vệ, sau đó dùng gạch đập kính chiếc ô tô biển xanh 84E-0727 là phương tiện công vụ của ông Trần Khiêu – Chủ tịch UBND tỉnh. Khi lực lượng làm nhiệm vụ đến can ngăn không cho đập phá ô tô, bà L đã dùng gạch đánh lại, làm một chiến sĩ bị thương.

Tiếp đó, bà L lên phòng làm việc của ông Khiêu ở lầu 1, rồi dùng gạch đập vào cửa phòng. Khi lực lượng cảnh sát bảo vệ can ngăn, bà L đã lớn tiếng đe dọa, chửi bới, thóa mạ với những lời lẽ thô tục. Mãi đến 23 giờ 15, bà này mới bỏ về nhưng không chấp hành yêu cầu của Công an phường 1 là về làm việc tại trụ sở. Ngày 8/1, Công an phường 1 đã 2 lần gửi giấy triệu bà L lên làm việc nhưng bà vẫn không chấp hành và cũng chẳng thông báo lý do vắng mặt.

Sau khi sự việc xảy ra, ngày 22/2, Đảng ủy Khối doanh nghiệp tỉnh Trà Vinh đã ra quyết định khai trừ bà L ra khỏi Đảng vì những sai phạm trên. Ngoài ra, Đảng ủy khối cũng yêu cầu cơ quan nơi bà L công tác tiến hành buộc thôi việc đối với bà.

 Ông Trần Khiêu và bà THL bên công trình đang xây dựng.

Ông Trần Khiêu và bà THL bên công trình đang xây dựng.

Báo chí vào cuộc, ông Trần Khiêu khẳng định, giữa ông và bà T.H.L hoàn toàn trong sáng, chỉ là anh em bình thường, không vượt giới hạn như dư luận đồn đoán. Chuyện bà T.H.L đập xe ông, hay chuyện bà đến nhà ông “quậy” vào ban đêm chỉ là do những chuyện hiểu lầm. Đến tháng 7/2013, ông Trần Khiêu có đơn xin nghỉ hưu sớm vì lý do lớn tuổi, sức khỏe yếu, mất sức lao động.

Ông Khiêu phủ nhận mối quan hệ với bà T.H.L và sự việc cũng chìm vào quên lãng. Vài tháng nay, người dân thành phố Vĩnh Long lại xôn xao khi thấy ông Khiêu thường xuyên chở bà T.H.L đến một công trình xây dựng quán nhậu rất lớn ở Vĩnh Long. Địa điểm này trước đây là Hội quán Bia Sài Gòn, được hai người mua lại và đầu tư mới.

Bà T.H.L cho biết, miếng đất này bà mua hơn 8 tỷ đồng, xây cái nhà phía trước hơn 2 tỷ đồng. Ngoài ra, bà cho xây dựng phòng ốc mở nhà hàng, tổng giá trị toàn bộ công trình khoảng 15 tỷ đồng.

Ông Trần Khiêu cho biết, ngoài quán nhậu đang xây dựng, ông và bà T.H.L còn có một nhà hàng ở huyện Duyên Hải (Trà Vinh) và một công ty chuyên đấu giá tài sản. Theo lời ông Khiêu, những tài sản này bà T.H.L đứng tên nhưng cũng là của ông, vì ông là người đứng sau. “Mày thấy báo chí đăng không? Mày đăng đi… Nhầm mẹ gì. L nóng tánh. Tánh bây giờ vẫn nóng” – ông Trần Khiêu nói.

Ông Trần Trí Dũng – Bí thư Tỉnh ủy Trà Vinh cho biết, ông Trần Khiêu đã chuyển sinh hoạt Đảng về nơi cư trú, không còn sinh hoạt đảng ở cơ quan cũ.

Theo Hữu Danh
Dân Việt

T.H.L. = Trần Hồng Ly

____________

Trà Vinh:

Cựu Chủ tịch tỉnh mở quán nhậu cho nữ phó phòng: Ông Khiêu phủ nhận

14:07 ngày 30/08/2016

Ông Trần Khiêu nói mình “không rành” nữ phó phòng nhỏ hơn mình vài chục tuổi. Ông cũng không có quan hệ làm ăn gì với bà T.H.L. Tuy nhiên, sự thật khác xa những lời ông Khiêu nói…

Cựu Chủ tịch tỉnh mở quán nhậu 15 tỷ đồng cho nữ phó phòng

Thời gian qua, thông tin ông Trần Khiêu – nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Trà Vinh đầu tư khoảng 15 tỉ đồng mở quán nhậu cùng bà T.H.L (nguyên Phó phòng Quản lý doanh nghiệp – Lao động thuộc Ban quản lý Khu kinh tế tỉnh) trên đường Phạm Thái Bường, thành phố Vĩnh Long gây sự chú ý của người dân. Người dân quan tâm bởi ông Trần Khiêu từng là lãnh đạo đầu tỉnh và ông một mực phủ nhận mối quan hệ tình cảm với nữ phó phòng.

 Ông Trần Khiêu nói không rành bà T.H.L (Trong ảnh: Ông đứng bên công trình xây dựng đứng tên bà T.H.L)

Ông Trần Khiêu nói “không rành” bà T.H.L (Trong ảnh: Ông đứng bên công trình xây dựng đứng tên bà T.H.L)

Sáng nay (30/8), trao đổi với báo chí, ông Trần Khiêu nói rất ngắn gọn là ông không rành về mối quan hệ giữa ông và bà L. Còn về việc mở quán nhậu, nhà hàng ở Vĩnh Long và Trà Vinh, ông cũng phủ nhận. Ngoài ra, ông cũng phủ nhận chuyện làm ăn giữa ông và bà L.

Tuy nhiên, theo thông tin từ trang web của chính ông Khiêu, ông là Chủ tịch hội đồng thành viên công ty TNHH Đấu giá tài sản Vĩnh Bình trên đường Nam Kỳ khởi nghĩa (phường 2, thành phố Trà Vinh). Ông giữ chức vụ giám đốc còn bà T.H.L giữ chức vụ phó giám đốc phụ trách kinh doanh, tài chính.

Công ty này còn có chi nhánh tại Vĩnh Long do ông Trần Khiêu làm đại diện. Theo thông tin từ trang web, công ty của bà T.H.L và ông Trần Khiêu đứng ra đấu giá rất nhiều lô hàng do công an và quản lý thị trường tịch thu bán đấu giá.

Theo giới kinh doanh, công ty này được xem là rất mạnh ở Trà Vinh và Vĩnh Long.

Theo Hữu Danh
Dân Việt

______________

Nhằm nhì gì 15 tỷ, mất trắng 3000 tỷ mà không ai dám làm gì. 

Con trai của cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt là Tổng Giám đốc Phan Thanh Nam dự án Nhà Máy Bột Giấy Phương Nam

Dự án Nhà máy bột Giấy Phương Nam: Đầu tư 3.000 tỷ đồng để bán 0 đồng?

11-7-2016

Sau khi tiêu gần 3.000 tỷ đồng nhưng vẫn không thể đi vào hoạt động, Dự án Nhà máy Bột giấy Phương Nam đang làm đau đầu các cơ quan chức năng khi tiến hành thanh lý.

Đầu tư 3.000 tỷ xong… nằm im

Vào tháng 10/2014, Báo Đầu tư đã có loạt bài “Dự án Bột giấy Phương Nam: Tiêu 3.000 tỷ đồng rồi thanh lý” và “Nhà máy Bột giấy Phương Nam: Càng vận hành càng lỗ” để nói về thực trạng hoang phí tại Dự án Bột giấy Phương Nam được đầu tư ban đầu bởi Công ty TNHH một thành viên Phát triển công nghiệp và Vận tải

(Tracodi – tên giao dịch ở thời điểm đó là Công ty Đầu tư Phát triển Giao thông vận tải thuộc Tổng công ty Xây dựng công trình giao thông 6, do ông Phan Thanh Nam làm Tổng giám đốc) – một đơn vị hoàn toàn xa lạ với lĩnh vực giấy.

.
.

Trước đó, vào tháng 10/2003, Dự án đã được UBND tỉnh Long An phê duyệt báo cáo khả thi, với tổng mức đầu tư là 1.487 tỷ đồng, dùng công nghệ PR – C – APMP, thiết bị được chế tạo đồng bộ, mới 100% và hình thức triển khai là chìa khóa trao tay.

Sau nhiều năm thực hiện đầu tư mà không thể hoàn tất, vào tháng 6/2009, theo Quyết định 731/QĐ-TTg, chủ đầu tư Dự án Nhà máy Bột giấy Phương Nam đã được chuyển vai từ Tracodi sang Tổng công ty Giấy Việt Nam (Vinapaco).

Theo báo cáo của cơ quan kiểm toán độc lập, tính tới ngày 30/6/2009 – thời điểm bàn giao chủ đầu tư sang Vinapaco, phần việc của Tracodi đã thực hiện được 35% giá trị xây lắp của nhà sản xuất chính; Khu xử lý nước thải 40% ; Nhà văn phòng  40%; Nhà ở công nhân 30%. Nhưng đối lập với sự chậm chạp của tất cả các công đoạn, việc tiêu tiền cho mua máy móc thiết bị của Tracodi lại… rất nhanh nhẹn!

Cụ thể, gói thầu mua sắm thiết bị được ký với nhàthầu Andritz đã được thực hiện đầy đủ, toàn bộ thiết bị đã được tập kết về mặt bằng nhà máy và “hầu hết vẫn còn nguyên đai, nguyên kiện, chưa được kiểm tra thực tế” và tất nhiên chưa được lắp đặt, chạy thử, nhưng Tracodi đã ký biên bản nghiệm thu và thanh toán 100% giá trị hợp đồng cho nhà thầu Andritz. Toàn bộ giá trị thanh toán đó lên tới 57,097 triệu euro.

Khi chuyển đổi chủ đầu tư, nguồn vốn Tracodi đã đầu tư vào Dự án cũng được chuyển sang Tổng công ty Đầu tư và Kinh doanh vốn nhà nước (SCIC) là đại diện và SCIC ứng vốn trả lại Tracodi phần đã bỏ ra đầu tư.

Sau khi tiếp quản dự án, Vinapaco cũng đã triển khai nhiều công việc với mục tiêu đưa Nhà máy vào hoạt động như yêu cầu của Chính phủ, tuy nhiên, khi được chạy thử có tải, cả hệ thống luôn bị tắc nghẽn, nên toàn bộ dây chuyền đã không thể tiếp tục chạy thử được. Vinapaco cũng đã mời chuyên gia của Andritz sang nghiên cứu sự cố để khắc phục và thành lập tổ khảo sát gồm các chuyên gia cơ khí và công nghiệp giấy cũng như nghiên cứu thay thế nguyên liệu sản xuất từ đay sang gỗ cứng. Tuy nhiên, tất cả các kết quả nghiên cứu này đều khẳng định: không có khả năng khắc phục được sự cố, không có hiệu quả về mặt kinh tế và không khả thi.

Theo tính toán của Tư vấn độc lập được Vinapaco thuê, trong trường hợp thuận lợi nhất (nguyên liệu đủ cho 12 tháng vận hành và có đủ vốn lưu động), sản phẩm do dây chuyền này sản xuất sẽ chịu mức lỗ 4,6 triệu đồng/tấn. Chưa kể, hệ thống xử lý nước thải của Dự án thiết kế chưa đạt yêu cầu xả thải theo quy chuẩn Việt Nam, nên phải thêm không dưới 60 tỷ đồng để nước thải đạt chuẩn.

Vào tháng 4/2014, Bộ Công thương đã đề nghị Chính phủ cho phép Vinapaco dừng đầu tư Dự án và tiến hành tái cơ cấu toàn bộ Dự án.

Ngày 12/5/2014, tại Văn bản số 195/TB-VPCP, Thủ tướng Chính phủ đã đồng ý đề nghị của Bộ Công thương và giao Bộ Công thương, Bộ Tài chính và UBND tỉnh Long An xây dựng phương án xử lý với dự án (thanh lý, nhượng bán) trình Chính phủ.

Bán với giá… 0 đồng?

Theo số liệu quyết toán đã được kiểm toán tại thời điểm ngày 31/12/2014, tổng tài sản của Dự án là 2.999 tỷ đồng, trong đó, tổng giá trị tài sản hình thành sau đầu tư là 2.679 tỷ đồng và chênh lệch tỷ giá ngoại tệ chờ phân bổ là 320 tỷ đồng. Tổng số vốn đã giải ngân cho Dự án là 2.999 tỷ đồng.

Cuối tháng 5/2016, khi xem xét việc cổ phần hóa Vinapaco, Thủ tướng Chính phủ đã cho phép kéo dài 6 tháng, tính từ thời điểm xác định giá trị doanh nghiệp đến thời điểm bán cổ phần lần đầu của Vinapaco để có thêm thời gian xử lý tồn tại của Dự án Nhà máy Bột giấy Phương Nam.

Trước đó, Bộ Công thương cũng đã đưa ra phương án xử lý tài chính cho dự án. Cụ thể, đề nghị Thủ tướng Chính phủ cho phép sử dụng tiền thu được từ việc thanh lý, nhượng bán tài sản của Dự án, tiền bán cổ phần thuộc vốn nhà nước khi IPO Vinapaco, lợi nhuận từ phần vốn nhà nước sau khi cổ phần hóa để thanh toán cho các khoản nợ phải trả trên. Thứ tự ưu tiên thanh toán sẽ là Quỹ tích lũy trả nợ thuộc Bộ Tài chính để trả nợ nước ngoài; các nhà thầu và khách hàng (sau khi bù trừ công nợ); các tổ chức tín dụng (tính cả gốc và lãi đến thời điểm Thủ tướng Chính phủ cho phép dừng dự án). Đối với khoản nợ phải trả của Vinapaco và SCIC, phương án được đề xuất là xử lý giảm nguồn vốn của dự án và giảm vốn Nhà nước tại các đơn vị chủ nợ.

Nguồn tin của Báo Đầu tư cũng cho hay, trong tháng 7/2016, Bộ Công thương sẽ nhóm họp để đưa ra phương án giải quyết dứt điểm các tồn tại của Dự án này. “Cũng có những doanh nghiệp hoạt động trong ngành giấy đang muốn mở rộng phạm vi hoạt động của mình có quan tâm tới việc mua cổ phần của Vinapaco. Thậm chí nếu thuận lợi, có thể bán được Nhà máy Bột giấy Phương Nam cho nhà đầu tư nước ngoài quan tâm. Vấn đề còn lại là bán với giá nào mà thôi”, nguồn tin của Báo Đầu tư xác nhận.

Được biết, phương án bán Nhà máy Bột giấy Phương Nam với giá… 0 đồng như hàng kèm theo khi tiến hành bán Vinapaco cũng đã được tính tới. Theo yêu cầu của Chính phủ, Bộ Công thương chủ trì, phối hợp với Bộ Tài chính và các cơ quan liên quan chỉ đạo Tổng công ty Giấy Việt Nam khẩn trương đề xuất phương án xử lý dứt điểm tồn tại của Dự án Nhà máy Bột giấy Phương Nam.

Thủ tướng Chính phủ giao Vinapaco tiếp tục quản lý và xử lý các tồn tại của Dự án Nhà máy Bột giấy Phương Nam theo phương án được cấp có thẩm quyền phê duyệt, đồng thời thực hiện cổ phần hóa Tổng công ty theo quy định.

Thanh Hương

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Vịnh Hạ Long, và Phú Mỹ Hưng (Sài gòn): chịu đựng mùi hôi thối khủng khiếp từ các bãi rác khổng lồ kế bên

Posted by hoangtran204 on 31/08/2016

Công ty môi trường xả thải thẳng ra vịnh Hạ Long

Vietnamnet

30/08/2016

(Hạ Long)- Không khí và nguồn nước bị ô nhiễm nghiêm trọng do rác thải nghĩa trang Đèo Sen đang ngày đêm xả thải ra vịnh Hạ Long.

Ở trong nhà cũng bịt khẩu trang 

Từ vài năm nay, 185 hộ dân trú tại khu 3, khu 4 phường Hà Khánh, TP Hạ Long phải chịu cảnh sống chung với mùi hôi thối nồng nặc từ bãi chứa rác thải nghĩa trang Đèo Sen.

Công ty môi trường, xả thải, khu dân cư, vịnh Hạ Long
Mỗi ngày bãi rác Đèo Sen tiếp nhận xử lý khoảng 130 tấn rác

Những ngày trời mưa, nước thải từ bãi trác rỉ ra đen ngòm chảy tràn qua đường, kèm theo mùi hôi đến mức nhức đầu, phải dùng tới khẩu trang mới chịu được.

Bà Lại Thị Dinh (63 tuổi, tổ 20, khu 3, phường Hà Khánh) cho biết đến khoảng 5 giờ chiều, khi công nhân bãi rác sục bể nước thải thì mùi còn kinh hoàng hơn. “Cả ngày nếu muốn làm việc thì phải đeo khẩu trang, nhà nào cũng phải đóng cửa, nhất là lúc sục bể nước thải, đến bữa cơm cũng phải chờ cho qua giờ sục bể mới dám đóng cửa ăn”, cô Dinh tả.

185 hộ dân tại khu 3 và 4 đã làm đơn kêu cứu đến nhiều cơ quan chức năng, đã có một vài đoàn thanh tra vào thị sát tình hình bãi rác vào cuối tháng 7, nhưng tình trạng trên vẫn chưa được khắc phục.

Được biết, mỗi ngày bãi rác Đèo Sen tiếp nhận xử lý rác thải thuộc các phường phía Đông và địa bàn trung tâm của TP Hạ Long (khoảng 130 tấn/ngày), Lượng lớn rác thải này được công ty INDEVCO thu gom, vận chuyển, đơn vị tiếp nhận và xử lý là công ty Môi trường đô thị TP Hạ Long. Hai bãi rác này được xây dựng từ nguồn vốn ODA của Đan Mạch và được bàn giao để công ty Môi trường đô thị TP Hạ Long tiếp nhận, đưa vào hoạt động từ năm 2006.

Theo quy định, với những bãi rác có công suất 20.000 đến 50.000 tấn/năm như bãi rác Đèo Sen, khoảng cách đến khu dân cư phải từ 3 đến 5km. Tuy nhiên, trên thực tế khoảng cách từ bãi rác Đèo Sen đến khu dân cư xung quanh chỉ vài chục mét.

Xả thải thẳng ra vịnh Hạ Long

Thâm nhập vào khu bể chứa nước thải của công ty môi trường Hạ Long, hàng trăm mét khối nước thải đen kịt, bốc mùi, ruồi muỗi bâu kín được chứa trong các bể lắng.

Theo quan sát của phóng viên (pv), các bể được nối với nhau qua một máng đường kính 1,2 mét rồi chảy qua mương Thành Công, chảy tới cống Hai Cô rồi qua mương trước bệnh viện Lao Quảng Ninh, từ đó chảy thẳng ra vịnh Hạ Long.

Cùng tình trạng trên, bãi rác thô từ các xe rác ngay cạnh cũng đang ngày đêm rỉ nước thải từ những trận mưa lớn ngấm xuống đất chảy thẳng ra di sản thiên nhiên thế giới vịnh Hạ Long.

Đèo Sen trước đây được coi là bãi rác đầu tư hợp vệ sinh với việc xây dựng các bể chứa, có hệ thống thoát nước thải, khí thải… tuy nhiên phương thức chôn lấp rác thải nay đã lạc hậu. Theo quy trình trước khi chôn lấp phải phân loại, tưới dung dịch emulic để phân huỷ rác và khử mùi; sau đó dùng vôi bột khử trùng và diệt ruồi. Nước thải tại bãi rác được thu về hệ thống bể chứa để xử lý, đạt nước thải loại B trước khi thải ra môi trường.

“Những hôm gió lớn, bọt từ bể sục cao cả mét bay vào khu dân cư, ám vào quần áo, bát đũa rửa mãi không hết mùi,  hàng trăm mét khối nước này ngày đêm chảy theo dòng ra vịnh Hạ Long”, anh Nguyễn Bá Doanh (tổ 20, khu 3, phường Hà Khánh) cho biết.

Trao đổi với VietNamNet, ông Hoàng Quang Hải, Phó chủ tịch TP Hạ Long thừa nhận bãi rác nghĩa trang Đèo Sen gây ô nhiễm trầm trọng tới các hộ dân sống quanh khu vực.

 

Khi được hỏi về việc nước thải chảy thẳng ra vịnh Hạ Long, ông Hải nói: “Với số lượng rất lớn rác thải mỗi ngày ùn về, thì không tránh khỏi việc gây ô nhiễm. TP Hạ Long đã quyết định di dời bãi rác vào cuối năm nay và tiến hành hoàn nguyên, còn vấn đề xả thải ra vịnh Hạ Long thì chỉ vào những ngày mưa khiến tràn bể ra ngoài”, ông Hải cho biết.

XEM CLIP:

 
 

Play Video

Một số hình ảnh ô nhiễm ở bãi rác Đèo Sen:

Công ty môi trường, xả thải, khu dân cư, vịnh Hạ Long
Con mương nơi dẫn nước thải ra vịnh Hạ Long
Công ty môi trường, xả thải, khu dân cư, vịnh Hạ Long
Dòng nước đen kịt chảy ra từ bãi rác Đèo Sen
Công ty môi trường, xả thải, khu dân cư, vịnh Hạ Long
Công nhân tại bể lắng nước thải chỉ đổ rất ít hóa chất làm sạch
Công ty môi trường, xả thải, khu dân cư, vịnh Hạ Long
Các bể lắng đều nối với nhau qua một máng để chảy nước thải ra đường ống dẫn ra vịnh Hạ Long
Công ty môi trường, xả thải, khu dân cư, vịnh Hạ Long
Hàng trăm mét khối ước thải chờ để được xả ra môi trường
Công ty môi trường, xả thải, khu dân cư, vịnh Hạ Long
Sau một thời gian sục bể, lớp bọt trắng hình thành sẽ theo gió bay vào khu dân cư
Công ty môi trường, xả thải, khu dân cư, vịnh Hạ Long
Nước thải ngày đêm rỉ ra từ bãi rác Đèo Sen
Công ty môi trường, xả thải, khu dân cư, vịnh Hạ Long
Bãi rác Đèo Sen chất cao như núi, cách tiêu hủy duy nhất là chôn, việc này gây ảnh hưởng tới nguồn nước ngầm của người dân

Phạm Công

Nếu bạn có thông tin về tình trạng ô nhiễm môi trường ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống, sức khỏe của người dân, hãy chia sẻ với chúng tôi qua địa chỉ banxahoi@vietnamnet.vn. Thông tin có giá trị sẽ được đăng tải.

____________
 

Dân Phú Mỹ Hưng khổ sở vì mùi hôi thối

Zing news

PHƯỚC TUẦN
17:12 23/08/2016

Nhiều tháng nay gió thổi mùi hôi nồng nặc được cho là từ “núi” rác Đa Phước vào tra tấn, hành hạ các khu dân cư ở quận 7, 8, huyện Bình Chánh khiến ai cũng bức xúc, khổ sở.

Theo phản ánh của người dân, mùi hôi nồng nặc này từ “núi” rác của Khu liên hợp xử lý rác thải Đa Phước (bãi rác Đa Phước) tỏa đi từ sáng cho đến tối. 

Tra tấn mùi hôi cả ngày

Đăng trên trang cá nhân của mình, anh Trần Việt Anh (quận 7, TP HCM) bức xúc: “Thời gian gần đây mùi hôi thối nồng nặc ở khu vực dân cư Phú Mỹ Hưng (quận 7) và khu vực lân cận khiến nhiều nhà buổi tối phải cầm đèn pin đi tìm chuột chết. Sau mới biết mùi hôi đó do “núi” rác Nhà máy xử lý rác Đa Phước theo gió mùa thổi vào. Cuộc sống người dân cực kỳ khó chịu và ảnh hưởng”.

Không chỉ có anh Việt Anh mà rất đông người dân khu đô thị Phú Mỹ Hưng thời gian qua rất bực mình khi hằng ngày phải chịu tra tấn bởi cái mùi hôi, khó chịu của bãi rác.

“Ai cũng biết nguyên nhân, cũng có ý kiến lên địa phương, ban quản lý khu đô thị nhưng mọi việc vẫn vậy. Thường buổi sáng sớm và chiều tối là khoảng thời gian mùi hôi nặng và nhiều nhất. Gia đình tôi đóng cửa kín lại nhưng mùi hôi vẫn ảnh hưởng”, chị Nguyễn Thị Khánh Lan ở Phú Mỹ Hưng bày tỏ.

Dan Phu My Hung kho so vi mui hoi thoi hinh anh 1
“Núi” rác Đa Phước nhìn từ cổng Khu liên hợp xử lý rác thải Đa Phước. Ảnh: Phước Tuần

Còn anh Quang, bảo vệ ở khu đô thị Phú Mỹ Hưng cho biết, mùi hôi này nhiều năm nay khoảng từ tháng 7 bắt đầu có thoang thoảng. Nhưng chẳng biết sao năm nay mùi hôi nhiều hơn và khó chịu hơn. Vào nhà thì ít hơn nhưng khi ra đường thì dễ dàng cảm nhận được.

Các khu chung cư ở quận 7, Nhà Bè cũng là những nơi đón gió Tây Nam thường chịu mùi hôi nặng nề nhất.

Ông Lê Văn Huy, đang sống tại chung cư ERA Town (đường Nguyễn Lương Bằng, quận 7) chia sẻ: “Đi đường đã ngửi được mùi hôi rồi, đằng này nhà tôi ở trên cao đúng điểm hứng gió làm sao chịu nổi. Những chiều mưa còn đỡ, chứ những trưa nắng nóng mà còn ngửi mùi hôi nồng nặc thì cả người lớn và trẻ nhỏ không ai chịu được”

Ông Huy chi biết cư dân chung cư đã làm đơn gửi nhà đầu tư và chính quyền địa phương nhưng vẫn chưa có câu trả lời.

Dọc các tuyến đường hướng quận 7 về huyện Nhà Bè, nhiều chung cư cao tầng cũng chịu chung hoàn cảnh. Chị Mai Thị Lan ở chung cư Belleza (đường Phạm Hữu Lầu, quận 7) cho biết lúc gia đình chị chuyển tới đây thì mọi thứ chưa có gì. Vài tháng nay mới chịu đựng cảnh gió mùa thổi từ bãi rác Đa Phước vào, mùi hôi rất khó chịu.

Lo lắng nếu ở lâu sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, đặc biệt là trẻ em, chị Lan cho biết, gia đình rất mong cơ quan chức năng có hướng giải quyết, xử lý kịp thời để người dân không chịu cảnh tra tấn của mùi hôi nồng nặc này.

Không những người dân ở quận 7, Nhà Bè, Bình Chánh mà những khu chung cư cao tầng ở quận 8 cũng gánh chịu mùi hôi của bãi rác theo gió thổi về. Ai cũng mong muốn chính quyền địa phương sớm có biện pháp khắc phục, xử lý để môi trường sống của người dân tốt hơn.

Lượng xe rác tăng lên nhiều so với trước

Ngày 23/8, theo đường Nguyễn Văn Linh chúng tôi rẽ trái vào quốc lộ 50 hướng về bãi rác Đa Phước (huyện Bình Chánh, TP HCM). Đây là tuyến đường chính của tất cả xe chở rác các quận, huyện đổ về Nhà máy xử lý rác Đa Phước.

Dan Phu My Hung kho so vi mui hoi thoi hinh anh 2
Xe chở rác từ trung tâm TP về Khu liên hợp xử lý rác thải Đa Phước trên quốc lộ 50 qua xã Phong Phú, huyện Bình Chánh. Ảnh: Phước Tuần

Theo anh Khánh, bán nước mía ngay ngã ba vào cổng bãi rác Đa Phước, lượng xe rác đổ về nhà máy rất lớn. Trung bình 15 – 20 phút có một xe chở rác vào bãi, ban đêm số lượng còn đông hơn.

“Người dân sống hai bên quốc lộ 50 qua hai xã Phong Phú, Đa Phước lâu nay vẫn phải chịu cảnh mùi hôi của các xe chở rác. Những tháng có gió biển thổi vào nữa thì mùi hôi càng nhiều hơn. Chúng tôi kiến nghị hoài những mọi việc vẫn không thay đổi, dần dần người dân cũng phải chịu đựng thôi chứ biết sao?”, anh Khánh nói.

Tại cổng Khu liên hợp xử xử lý rác thải Đa Phước, chúng tôi chứng kiến hàng dài xe chở rác đậu bên đường, trong đó có nhiều xe của các công ty Dịch vụ công ích công cộng các quận 2, 5, 9, Thủ Đức. Từ ngoài cổng, mọi người cũng có thể nhìn thấy “núi” rác khá cao phía bên trong. Dù khu liên hợp nằm cách xa khu dân cư ( thật ra chỉ vào khoảng 300-400 mét), nhưng mùi hôi của rác vẫn ảnh hưởng rất lớn đến các hộ dân xã Đa Phước.

“Tôi thấy thời gian gần đây số lượng xe rác đổ về khu liên hợp xử lý rác khá lớn. Chắc chắn lượng xử lý rác ở đây tăng nhiều so với những năm trước”, một người dân sống cạnh khu liên hợp xử lý rác Đa Phước nói.

Đầu năm 2016, UBND TP HCM đã có quyết định ngưng tiếp nhận rác ở bãi rác số 3 Phước Hiệp (huyện Củ Chi) để chuyển rác từ bãi này về Đa Phước. Từ đó đến nay, bãi rác Phước Hiệp chỉ nhận xử lý rác nhỏ, lẻ và trở thành bãi rác dự phòng của TP. Chính vì thế, áp lực đè nặng lên Khu liên hợp xử lý rác thải Đa Phước, khi hầu hết các quận, huyện đều dồn rác về đây dẫn đến lượng rác ở Đa Phước tăng lên. 

_____________

(Trần Hoàng) Bãi rác Đa Phước do David Dương đầu tư. Nhờ kinh nghiệm gia đình đấu thầu ngành rác ở California hơn 30 năm, nên khi làm và ký kết hợp đồng với tp HCM, David Dương đã viết trong hợp đồng với các điều kiện rất cụ thể, (đại khái là nếu rác đưa về Đa Phước trước hết phải hội đủ các điều kiện như: rác đã được phân loại thứ nào đốt, thứ nào tái chế, thứ nào làm phân, thứ nào sản sinh điện  thì sau đó công ty của ông sẽ xử lý rác. Nếu không thực hiện đúng yêu cầu trên, ông ta sẽ chôn lấp rác, (sẽ không tái chế rác, sẽ không làm phân, sẽ không làm nhà máy biogas sinh điện); trong khi các lãnh đạo tp HCM  vì kiến thức kém, không hiểu rõ qui trình cụ thể và ngóc ngách của công việc trước khi chế biến rác, và cũng không nhận ra các câu chữ quan trọng trong hợp đồng, phần thì được David Dương bồi dưỡng chi tiền quá đẹp, nên tp đã mạnh tay ký vào hợp đồng (mà không thuê cố vấn nước ngoài chịu trách nhiệm đọc, kiểm tra tình hình thu rác ở các quận huyện, duyệt hợp đồng. và thảo luận về các điều kiên trong hợp đồng trước khi ký kết, cũng như không ai thắc mắc và chất vấn David Dương về các câu chữ, ý nghĩa, và các điểm mấu chốt trong hợp đồng),… Kết quả, hiện nay tp HCM không làm gì được David Dương, dù biết rõ ông ta chỉ chôn rác, biết rõ ông ta không xây nhà máy tái chế rác, không xử lý rác, không đốt rác, không ép rác thành từng bánh, mà chỉ đơn giản đem chôn rác; thậm chí, nước rác thải ông ta cũng không lọc, mà cho chảy thẳng ra sông rạch chung quanh bãi rác (xem phim Bí mật bãi rác Đa Phước).

Thành lập 11/ 2007, mỗi ngày chôn 3000-5000 tấn rác, hiện nay Đa Phước là một dãi núi rác khổng lồ, ngày càng rộng và càngvkéo dài với độ cao 60-100 mét, mùi hôi thúi như hầm cầu, theo gió lan xa 5-13 km, nước rác gây ô nhiễm các giếng trong khu dân cư gần đó, các khu đất đai chung quanh bãi rác, sát nách là Nghĩa Trang Đa Phước, dân cư địa phương và cách xa 10 km khiếu nại… nhưng chỉ được một lúc, rồi chìm). Vì các lãnh đạo đảng csvn như cựu bí thư Lê Thanh Hải, giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường…đã nhận tiền của David Dương hồi 2007, và vì vướng mắc các điều kiện trong hợp đồng,  Tp HCM cũng không thể làm gì được trong việc qui trách nhiệm cho David Dương. Lập lại chiêu thức cũ, David Dương đang có hợp đồng thành lập bãi rác mới với tỉnh Long An. Rồi đây, sự ô nhiễm môi trường sẽ lan rộng ở Long An như đang xảy ra với bãi rác Đa Phước.

Phỏng vấn David Dương ở California

______________

______________

 

Chủ đầu tư muốn TP xử lý mùi hôi thối ở Phú Mỹ Hưng

THÁI NGUYỄN – ANH KHOA – VIDEO: TRƯƠNG KHỞI

 26/08/2016

Theo chủ đầu tư khu đô thị Phú Mỹ Hưng, các cơ sở trong khu đô thị không phải là nguyên nhân gây mùi hôi thối. Trong khi đó, nhiều cư dân nghi ngờ bãi rác Đa Phước là thủ phạm.

Trên diễn đàn được lập ra trên Facebook những cư dân có cùng hoàn cảnh tại khu đô thị Phú Mỹ Hưng (quận 7, TP HCM), cũng như những khu chung cư lân cận đang thảo luận sôi nổi về “sự thật mùi hôi thối ở Phú Mỹ Hưng”.

Nhà view đẹp nhưng cả ngày phải đóng cửa

Sống tại chung cư Mỹ Viên từ năm 2009, chị Hồng Vân cho hay, khoảng 3 năm trở lại đây, mùi hôi thối bắt đầu xuất hiện. Ban đầu chị Vân nghĩ có thể là do hệ thống thải của từng khu, nhưng sau đó thấy cư dân các khu khác cũng than phiền. Khoảng một tháng trở lại đây, mùi hôi rất đặc trưng, có mùi chua, thường phát ra từ 20h đến sáng hôm sau.

“Mùi hôi thối phát ra vào buổi tối rất khó chịu, nặng nhất là vào các tối hanh khô, có gió. Khoảng 20h là cả nhà đóng chặt cửa, mở điều hòa và ở trong nhà đến sáng, rất hạn chế ra ngoài. Mặc dù nhà cửa view đẹp nhưng cũng chỉ sinh hoạt được bên trong”, chị Hồng Vân chia sẻ.

Chu dau tu muon TP xu ly mui hoi thoi o Phu My Hung hinh anh 1
Khu đô thị Phú Mỹ Hưng. Ảnh: Tiến Tuấn.

Chung hoàn cảnh, chị Tô Trang (khu Phú Gia, được xem là khu sang trọng ở Phú Mỹ Hưng) cho hay, do đa số khu nhà trong đô thị rộng, cây xanh nhiều nên gia đình chị không hay sử dụng điều hòa trước lúc ngủ. Tuy nhiên, hơn tháng nay nhà chị phải đóng cửa sớm, bật điều hòa và cả nhà ở yên bên trong nếu không có việc phải ra ngoài.

“Dù khuôn viên nhà rộng rãi, nhiều cây xanh, nhưng không khí có mùi nên chúng tôi thường không ra ngoài vì lo con mắc bệnh về hô hấp”, chị Tô Trang chia sẻ.

Mở cửa ra là nôn ói

Còn tại khu chung cư Happy Valley (cũng thuộc Phú Mỹ Hưng), anh Bùi Phương bày tỏ sự khổ sở vì ô nhiễm không khí. Anh cho rằng, mùi hôi thối xuất phát từ bãi rác ở Bình Chánh thường xuất hiện vào đầu tháng 7 kéo dài đến khoảng tháng 12 thì hết nhưng nay mùi hôi xuất hiện quanh năm, nặng mùi nhất là tháng 8, tháng 9.

Anh cho biết thêm, cứ sau mỗi trận mưa, nắng lên lập tức mùi hôi nồng nặc. Sáng 25/8 khi tập thể dục đi bộ quanh khu dân cư mọi người không thể chịu đựng nổi phải bỏ tập.

“Nhà tôi có con nhỏ rất dễ dị ứng với mùi. Cứ mỗi khi mở cửa ra là cháu nôn ói, phải thường xuyên đến nhà ông bà nội tại quận 3”, anh nói

Đa số người dân chọn biện pháp đóng chặt cửa vào buổi tối, mở điều hòa cho đến sáng hôm, để mùi hôi giảm đi, nhưng sinh hoạt vẫn khó khăn vì lúc nào cũng lo ngại về tình trạng ô nhiễm không khí chưa được giải quyết hoàn toàn.

Người dân đã nhiều lần kiến nghị lên phòng hậu mãi, góp ý lên bộ phận quản lý Phú Mỹ Hưng nhưng đến nay vẫn phải sống trong tình trạng cửa đóng, then cài mỗi khi đêm xuống.

“Dùng biện pháp khử mùi tại phòng thì không chắc chắn, vì mùi hôi đã lẫn với không khí, quan trọng hơn là tôi sống trong nhà penthouses, view mát, rộng 3 hướng. Thường buổi tối cả gia đình cùng nhau tận hưởng không khí trong lành chứ không muốn đóng cửa kín mít bật máy lạnh”, chị Mai Anh bức xúc.

Chu dau tu muon TP xu ly mui hoi thoi o Phu My Hung hinh anh 2
Phú Mỹ Hưng chỉ cách bãi rác Đa Phước khoảng 10 km. Đồ họa: Phượng Nguyễn.

Trên trang cá nhân, anh Trần Việt Anh (quận 7, TP HCM) cho rằng mùi hôi thối do “núi rác” Nhà máy xử lý rác Đa Phước theo gió mùa thổi vào. Thời gian gần đây mùi hôi thối nồng nặc khiến nhiều nhà buổi tối phải “cầm đèn pin đi tìm chuột chết”.

‘Các cơ sở trong Phú Mỹ Hưng không gây ra mùi hôi’

Trao đổi với Zing.vn, đại diện ban giám đốc Công ty TNHH Phát triển Phú Mỹ Hưng (chủ đầu tư khu đô thị Phú Mỹ Hưng) cho biết, đơn vị này đã nhận được phản ánh của cư dân. Theo đó, mùi khó chịu lan tỏa tại vài khu vực trong phạm vi khu đô thị, đặc biệt là khu vực dân cư phía nam.

“Chúng tôi đã tổ chức tổng kiểm tra, rà soát lại toàn bộ cơ sở hạ tầng kỹ thuật hiện có tại khu đô thị, đặc biệt là hai trạm xử lý nước thải. Kết quả là tất cả các cơ sở của Phú Mỹ Hưng đều được đảm bảo an toàn và không phải là nguyên nhân gây ra mùi hôi thối trong khu vực”, vị này cho biết.

Theo ghi nhận của chủ đầu tư, thông tin trao đổi với cư dân và người ngoài khu vực Phú Mỹ Hưng, thì mùi hôi lan tỏa trên diện rất rộng trong các khu dân cư lân cận ở phía nam TP HCM; trong đó mùi có lan tỏa đến một vài khu phố tại khu đô thị này.

“Mùi xuất hiện vào những ngày mưa ẩm thấp và có gió, thường vào buổi chiều tối, có khi vào buổi sáng. Đôi khi, nó xuất hiện hơn chục phút rồi tan, đôi khi kéo dài từ một đến vài giờ tùy theo chiều thổi của cơn gió”, đại diện công ty cho hay.

Theo vị này, việc nguồn không khí bị ô nhiễm theo thời điểm như vậy chắc chắn đã và đang ảnh hưởng đến chất lượng đời sống của người dân trong khu đô thị. Công ty Phú Mỹ Hưng và cư dân không ai mong muốn có tình trạng đó.

Ngày 24/8, đơn vị này đã có văn bản gửi Thành ủy, UBND, HĐND TP kiến nghị giải quyết, nhằm đem lại môi trường sống trong lành cho người dân.

“Chúng tôi tin chắc rằng các cơ quan Nhà nước có thẩm quyền của TP sẽ có biện pháp xử lý cấp bách và thiết thực”, đại diện Ban giám đốc Phú Mỹ Hưng nói.

Mùi hôi ở Phú Mỹ Hưng do phân heo và xác cá chết?

Mùi hôi thối lan rộng vì bãi rác Đa Phước ở đầu hướng gió

 

Bị mùi hôi thối tấn công, Phú Mỹ Hưng cầu cứu chính quyền

VnExpress

26-8-2016

Không tìm ra nguyên nhân khu dân cư có mùi hôi thối trên diện rộng, Công ty Phú Mỹ Hưng cầu cứu chính quyền TP HCM vào cuộc điều tra.

Công ty TNHH phát triển Phú Mỹ Hưng (quận 7) vừa gửi đơn kiến nghị UBND TP HCM có biện pháp giải quyết tình trạng phát sinh mùi hôi thối lan tỏa trên diện rộng, ảnh hưởng đến đời sống của người dân tại khu đô thị.

Theo đơn kiến nghị, thời gian qua khu đô thị Phú Mỹ Hưng phát sinh mùi hôi, người dân phản ánh gay gắt vì ảnh hưởng rất nghiêm trọng đến sức khỏe và đời sống của họ. Công ty đã tổng kiểm tra, rà soát toàn bộ cơ sở hạ tầng kỹ thuật, đặc biệt là trạm xử lý nước thải nhưng kết quả các công trình đều đảm bảo.

Cũng theo Công ty TNHH phát triển Phú Mỹ Hưng, mùi hôi thối được phát hiện từ nơi khác theo hướng gió bay vào các khu dân cư của Phú Mỹ Hưng và lân cận. Kiến nghị của công ty cũng được gửi đến thường trực Thành ủy, HĐND thành phố, Sở Tài nguyên môi trường và các đơn vị liên quan.

bi-mui-hoi-thoi-tan-cong-phu-my-hung-cau-cuu-chinh-quyen

Mùi hôi thối tấn công cư dân trong khu đô thị Phú Mỹ Hưng. Ảnh: Hữu Nguyên

Phản ánh đến VnExpress, chị Đỗ Thị Thảo nhà ở khu Nam Đô cho biết, mùi hôi giống như phân tươi bón ở ruộng. Ban đầu chị nghĩ là mùi cây xanh chết vào mùa mưa, hoặc mùi phân bón cây vì khu vực này có rất nhiều cây xanh. “Mùi nồng nặc lắm, không thể chịu nổi. Ở khu dân cư mà cứ tưởng mình đang ở khu xử lý rác thải. Nhưng nó chỉ xuất hiện vào khoảng sau 20h tới sáng chứ cả ngày không khí hoàn toàn trong lành”, chị nói.

Tương tự, khu Mỹ Thái và các khu dân cư khác dọc đường Nguyễn Lương Bằng cũng chịu chung số phận. Trường cấp 1-2 Canada, trường Đinh Thiện Lý, trường Nam Sài Gòn gần bờ sông nên mùi hôi thối xuất hiện còn nhiều và sớm hơn ngay từ cuối giờ chiều.

Chị Phạm Ngọc Hoa nhà gần trường quốc tế Canada cho biết mùi hôi nặng nề nhất khoảng 19h-20h và chỉ có thể diễn tả bằng hai từ “kinh khủng”. Nó nồng nặc đến độ gia đình chị đã đóng cửa vẫn ngửi thấy. “Không khí bị ô nhiễm như vậy, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe người dân trong khu dân cư nên chính quyền cũng như cơ quan chuyên môn cần sớm tìm ra nguyên nhân, khắc phục”, chị Hoa đề nghị.

Ngụ tại khu dân cư Phú Mỹ (gần đường Hoàng Quốc Việt, quận 7), anh Bùi Văn Mạnh nói rằng suốt mấy tháng nay không dám đi ra ngoài vào ban đêm. “Cứ như mùi bể phốt, kinh khủng lắm mà ban ngày hoàn toàn không có, chỉ có ban đêm tới sáng thôi”, anh kể.

Theo anh Mạnh, đến giờ vẫn không rõ mùi hôi xuất phát từ đâu nhưng đã chịu đựng suốt 4-5 tháng nay.

“Có người bảo do mùi hôi từ bãi rác Đa Phước ở Bình Chánh, người thì bảo do khu xử lý thải của khu đô thị Phú Mỹ Hưng nhưng không có bằng chứng gì. Mong các cơ quan chức năng sớm vào cuộc tìm ra thủ phạm cho người dân nhờ”, anh Mạnh nói.

Hữu Nguyên 

 

 
 

Posted in Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »

►Bị chi bộ đảng kỷ luật vì tự ý ra ứng cử đại biểu QH, cựu Giám đốc Sở Tư pháp tp HCM vừa quyết định từ bỏ đảng CSVN

Posted by hoangtran204 on 30/08/2016

Cựu giám đốc Sở Tư pháp TPHCM quyết định từ bỏ ĐCSVN

FB Võ Văn Tạo

28-8-2016

Trưa 28-8-2016, ông Võ Văn Thôn, cựu giám đốc Sở Tư pháp TPHCM xác nhận, ông vừa quyết định từ bỏ ĐCSVN.

Ông Lê Thân, bạn tù Côn Đảo với ông Thôn cho biết, ông Thôn là một trong những nhân vật nổi bật trong phong trào sinh viên trước 1975, bị chế độ Sài Gòn bỏ tù ở Côn Đảo.

Về phía mình, ông Thôn cho biết, ông nghỉ hưu đã 16 năm. Ông có tham gia ký Kiến nghị tập thể 61 đảng viên. Mới đây, ông đăng ký tự ứng cử.

Ngày 24-8, theo chỉ đạo trực tiếp của Đảng ủy Quận 3, chi bộ ông tiến hành kiểm điểm “xử lý” ông, có nội dung tự ứng cử. Ông trần tình rằng ông nghỉ hưu đã lâu và không hề được tổ chức đảng thông báo cái nguyên tắc đảng viên ra ứng cử lại phải được đảng phân công hay đồng ý (tương tự trước đây, ông Trương Đình Tuyển, cựu Bộ trưởng Thương mại và ông Đặng Hùng Võ, cựu Thứ trưởng TNMT cũng tuyên bố tự ứng cử, và Ban Bí thư phải nhắc 2 ông rút). Nếu nói khuyết điểm thì đây chỉ là vấn đề thủ tục, không nên quan trọng hóa, quy chụp nặng nề. Nhưng đại diện Đảng ủy Quận 3 và chi bộ ra hình thức xử lý kỷ luật.

Không tâm phục, khẩu phục, ông Thôn bỏ cuộc họp ra về. Các đảng viên trong chi bộ cho biết, kết quả đa số thống nhất kỷ luật ông theo hình thức “khiển trách” (mức nhẹ nhất). Ngày 26-8, ông viết thư gửi chi bộ, thông báo từ bỏ đảng tịch.

Được biết, tình hình ông và gia đình đang bị an ninh gây sức ép rất căng. Bạn bè đến thăm đều bị theo dõi.
____

Người quen cho biết, đây là số điện thoại nhà ông Thôn: 08 3839 2230.

______________

 

Posted in Từ bỏ đảng CSVN, Thời Sự | Leave a Comment »

►Về một thứ văn hóa không biết xấu hổ–Những người đã lớn tiếng bênh vực những chuyện sai ở bộ này, tỉnh kia, công ty nọ… là đúng quy trình, là không sai…là quân vô loài

Posted by hoangtran204 on 30/08/2016

 

MỘT THỨ VĂN HÓA KHÔNG BIẾT XẤU HỔ

30-8-2016

PGS TS Phạm Quang Long, cựu Hiệu trưởng Trường ĐHKHXH&NV, cựu Phó Giám đốc ĐH Quốc gia Hà Nội, cựu Giám đốc Sở Văn hoá Hà Nội (2005-2013). Nguồn:documentary.vn
Phạm Quang Long

Về một thứ văn hoá không biết xấu hổ

Tôi mượn ý của cuốn sách “Về một nền văn hoá biết xấu hổ” do NXB Văn học ấn hành để nói về thứ văn hoá ứng xử không biết xấu hổ đang lan nhanh như bệnh dịch hiện nay.

Xấu hổ là một trạng thái tự nhận thức của con người khi thấy hành vi của mình không phù hợp với chuẩn mưc thông thường, cảm thấy có lỗi, thấy mình không xứng đáng với vị trí, cái danh mình đang mang. Vị trí và cái danh ấy, nhiều khi không phải danh vị xã hội mà chỉ giản đơn là một con người.

Những người đã lớn tiếng bênh vực những chuyện sai ở bộ này, tỉnh kia, công ty nọ… là đúng quy trình, là không sai nhưng trong thực tế, những cái sai ấy rõ lắm, lớn lắm, phơi bày ra hết cả khía cạnh pháp lý lẫn đạo lý trước bàn dân thiên hạ rồi. Thế mà họ vãn xưng xưng như những chuyện ấy chả liên quan gì đến mình. Có lẽ họ đã luyện được công phu “thiết bì công” như Kim Dung nói, da mặt dầy hơn da voi, nên mới dám nói như vậy. Các cụ dạy cực đơn giản mà minh triết ” vừa mắt ta, ra mắt người”. Với họ, chỉ cần vừa mắt ta thôi còn người khác thế nào, họ không cần đếm xỉa. Loại này, các cụ định danh rồi: ” Quân vô loài”. Đã là quân vô loài thì còn gì để nói nữa! Chúng đâu phân biệt được phải trái đúng sai mà ngượng?

Tiền mồ hôi nước mắt làm ra, đem gửi ngân hàng, bị đánh cắp từ ngân hàng, thế mà đại diện Ngân hàng bảo: “Chúng tôi thực hiện đúng quy định pháp luật. Tiền mất là do có kẻ ăn cắp. Chúng tôi đã báo cơ quan công an điều tra. Cơ quan chức năng sẽ trả lời khi có kết quả”. Chao ôi, đến thế thì để có cuộc sống yên lành sao gieo neo quá. Ai bảo vệ mình đây? Chả thế mà khi có chuỵện này nọ xảy ra, nhiều người chọn cách tự xử vì không biết trông cậy vào ai.

Công dân có vướng mắc quyền lợi với đại diện công quyền. Thế là bị o ép đủ kiểu, thậm chí bị khởi tố. Dư luận làm rát quá, người ta kỷ luật người làm sai. Tưởng rằng công lý được phục hồi. Ai dè, người ta lại tìm lỗi khác tiếp tục truy đuổi vì những lý do như con kiến. Thôi, đành chọn con đường tránh “quan” như tránh voi cho yên tấm thân thôi. Vụ “Xin chào” đấy.

Có quan chức, có cả nhà khoa học hôm trước còn đứng ra bênh vực chuyện chặt cây không sai, cái cây trồng ở bên đường không phải là cây mỡ, việc Formosa không sai, cá chết là do thuỷ triều đỏ…, sau đó lại nói ngược lại, lại nhảy xuống biển tắm rồi nói biển đã sạch, biển có khả năng tự đào thải độc tố… Xin lỗi, lúc đó tôi lại nhớ câu nói dân gian” cầu cho những đứa nói điêu mồm nó mọc mụn hết”. Điên lắm.

Những chuyện tương tự nhiều lắm. Tôi cũng không muốn làm phiền lòng ai vì những chuyện chẳng hay ho này. Tôi chỉ muốn nói là căn bệnh mất khả năng thấy hổ thẹn, tự thấy mình có lỗi đang trầm trọng. Nó không chỉ xảy ra với đám “dân gian” mà đã thấm vào đám công chức, trong đó có cả công chức cao cấp, cả người đã được học hành. Mà đau nhất là nó lại ngấm vào hệ thống, có ở nhiều nơi lắm. Làm sao đây để dân khí công chức đừng rơi xuống mức mà trước đây ngay cả những kẻ thất phu cũng không mắc phải?

Trong chuyện này mỗi chúng ta cũng có trách nhiệm vì đã rủ áo, khoanh tay đứng ngoài, những tưởng cứ tránh xa nó, cứ không dối trá thì mình sẽ được yên ổn. Ta đã nhầm và phải gánh chịu những sai lầm của chính mình.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Văn Hóa XHCN | Leave a Comment »

►Tưởng nhớ gia đình Lưu Quang Vũ- Xuân Quỳnh

Posted by hoangtran204 on 30/08/2016

TƯỞNG NHỚ GIA ĐÌNH LƯU QUANG VŨ – XUÂN QUỲNH

 29-8-2016
Tểu blog
 

Xuân Quỳnh – Lưu Quang Vũ trong ký ức hai con

Bài viết nhân 20 năm ngày mất của thi sĩ Xuân Quỳnh và nhà soạn kịch Lưu Quang Vũ,
29/8/1988 – 29/8/2008.

Đoan Trang

20 năm trôi qua không đủ để xóa hết nỗi đau trong lòng những người ở lại mỗi khi nhớ về đôi vợ chồng nghệ sĩ tài hoa bạc mệnh Xuân Quỳnh – Lưu Quang Vũ. Điều ấy càng hằn rõ với hai người con Lưu Tuấn Anh và Lưu Minh Vũ.Lâu nay, cả Tuấn Anh và Minh Vũ đều không muốn nhắc lại chuyện của 20 năm về trước. Nhưng trong những ngày này, hai anh đã mở lòng để kể lại cho chúng tôi nghe về ký ức của “một thời rất đẹp”, trước ngày định mệnh 29 tháng 8 năm 1988.

Lưu Tuấn Anh là con trai của nhà thơ Xuân Quỳnh và người chồng trước của bà – nghệ sĩ violin Lưu Tuấn. Anh sinh năm 1966, lớn tuổi nhất trong ba người con trai của gia đình. Hiện anh là giám đốc kinh doanh của một công ty thiết kế đồ họa – in ấn – quảng cáo ở Hà Nội.

Lưu Minh Vũ (sinh năm 1970) có phần nổi tiếng hơn, anh là biên tập viên của kênh VTV3, Đài Truyền hình Việt Nam, cũng là MC chương trình Hãy chọn giá đúng. Minh Vũ là con của nhà biên kịch Lưu Quang Vũ và người vợ trước – diễn viên Tố Uyên.Thời thơ ấu, họ cùng sống ở 96A phố Huế (Hà Nội), tập thể của Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật. Minh Vũ ở cùng mẹ và bố dượng tại tầng hai. Tuấn Anh và bố ở tầng bốn. Còn Xuân Quỳnh, Lưu Quang Vũ và con trai chung của hai người – Lưu Quỳnh Thơ (sinh năm 1975) – thì ở tầng ba. Tuy nhiên, ba anh em cực kỳ thân thiết, không khác nào anh em ruột thịt. Như Lưu Minh Vũ có nói, thời gian anh sống với “má Quỳnh” nhiều hơn thời gian anh sống với “mẹ Uyên”. Nói về thời thơ ấu, anh có nhiều kỷ niệm với má Quỳnh hơn là với mẹ. Do nghệ sĩ Tố Uyên thường phải đi xa, bận bịu với công việc diễn xuất, việc chăm sóc Minh Vũ gần như do Xuân Quỳnh đảm nhận.

Ký ức thời thơ ấu của cả Tuấn Anh và Minh Vũ đều tràn ngập hình ảnh một gia đình hạnh phúc: Lưu Quang Vũ – Xuân Quỳnh và ba con trai. Cả ba anh em cũng đã là khuôn mẫu ngoài đời cho rất nhiều nhân vật trong các truyện ngắn dành cho thiếu nhi của nhà thơ Xuân Quỳnh.

* * *
Lưu Minh Vũ: 

“Tại sao cuộc sống ngày ấy có thể thanh bình đến thế?”
 

Hồi ấy chúng tôi ở chung một tập thể với nhiều văn nghệ sĩ, như Nguyễn Văn Tý, Phan Huỳnh Điểu, Ngô Huỳnh… Ba anh em không cùng cha mẹ, đúng là một trường hợp điển hình “con anh, con tôi, con chúng ta” đấy, nhưng chúng tôi thân nhau như anh em ruột, do được dạy dỗ rất kỹ. Bố và má luôn giáo dục các con phải nhường nhịn, không được đánh nhau.

Ngày ấy cả xã hội đều nghèo, văn nghệ sĩ cũng vậy, vất vả lắm. Cũng phải tem phiếu, xếp hàng như ai. Bố tôi làm phóng viên cho tạp chí Sân Khấu, do không có bằng cấp gì nên xét theo bậc thì lương của ông chỉ hơn lao công. Thời gian đầu, ông còn không có lương, chỉ có nhuận bút. Sống bằng nhuận bút thì cực lắm, vì có phải lúc nào cũng viết ra bài đều chằn chặn như đan rổ đâu. Nhưng cũng thời gian làm phóng viên ấy khiến ông quen nhiều nghệ sĩ sân khấu và hiểu họ, hiểu tính cách, điệu bộ, kỹ thuật diễn và nói chung là cái “chất” của họ. Sau này, khi viết kịch, có những vở ông viết theo đơn đặt hàng, và các nhân vật gần như được ông thiết kế dành riêng cho một diễn viên nào đấy. Tôi lấy ví dụ như vai ông Quých trong “Tôi và chúng ta”, ông viết gần như chỉ để cho diễn viên Trần Kiếm đóng. Sau này, không diễn viên nào thể hiện được cái chất Quých ấy nữa, vai đó đã được đo ni đóng giày cho Trần Kiếm rồi.

Nói riêng về vật chất thì chúng tôi đã sống một thời kỳ khó khăn, trong cái khó khăn chung của đất nước. Bữa cơm thường có những món rất “kinh điển” như lạc, nhộng. Có thịt thì quý lắm lắm. Về sau, bố tôi bắt đầu sáng tác kịch và nổi tiếng, cuộc sống khá hẳn lên. Thỉnh thoảng cả gia đình lại đưa nhau đi ăn tươi.

Bố tôi tính rộng rãi, thoáng đạt, thậm chí bốc đồng. Nhiều khi má nấu cơm rồi, thức ăn có rồi, nhưng ông lại hứng chí đi mua ít thịt gà cho con. Nhìn các con ăn là bố thấy hạnh phúc. Tôi nhớ mãi cái ngày ba anh em được đưa ra bến Phà Đen chơi. Hôm đó bố tôi vừa lĩnh một khoản nhuận bút lớn, khao cả nhà một bữa thịt chó ở phố Lê Quý Đôn. Tôi cầm nguyên cái đùi mà ăn, sung sướng lắm. Cả ba đứa đều sung sướng. Chi tiết xuống bến Phà Đen chơi được má tôi đưa vào truyện ngắn nổi tiếng của bà, “Bến tàu trong thành phố”. Nhân vật Trung Hà và Hưng là anh Tuấn Anh và tôi.

Bố má tôi thương con vô cùng, không bao giờ đánh con dù chỉ một lần. Bác Tuấn (nghệ sĩ violin Lưu Tuấn, bố đẻ Tuấn Anh – NV) cũng yêu quý thằng Mí (tên thân mật của Lưu Quỳnh Thơ – NV), coi nó như con ruột.

Bây giờ nghĩ lại, đó là khoảng thời gian đẹp nhất cuộc đời tôi. Tại sao ngày ấy cuộc sống lại có thể thanh bình đến thế? Yên ấm, đầy đủ, rất đầy đủ, không phải về vật chất mà là về tình cảm. Đùng một cái, việc dữ xảy ra. Bố má tôi và Mí đi chơi xa… rồi không bao giờ trở về nữa.

Tôi còn nhớ mấy ngày ấy trời Hà Nội cũng mưa nhiều. Tôi vừa có tin đỗ đại học (Minh Vũ học chuyên ngành quay phim, Đại học Sân khấu Điện ảnh – NV) với tổng điểm cao nhất trường, có chỉ tiêu du học. Bố, má và em đi chơi, tôi ở Hà Nội cũng đi chơi suốt ngày, vui lắm.

Tin báo về, tôi không hề biết vì lúc đó có ở nhà đâu. Buổi chiều tôi đi bộ ngang qua nhà diễn viên Kim Oanh ở phố Trần Nhân Tông, thấy cô Oanh chạy ra hốt hoảng hỏi: “Bố có bị làm sao không cháu?”. “Không, cháu chả biết”. Một cái gì đó như linh tính nổi lên, tôi ba chân bốn cẳng chạy về nhà. Nghe loáng thoáng có tiếng người bên đường bảo: “Thằng Kít (tên thân mật của Minh Vũ – NV) nó về rồi kia kìa”.

Tới nhà, tôi được báo tin bố má và em bị tai nạn, mà cũng chưa biết là cả ba đã mất. Tôi đòi xuống Hải Dương thăm, người nhà giữ lại không cho đi, ấn tôi ngồi xuống, bảo: “Kít ngồi đây. Không đi đâu cả!”. Lúc đó tôi mang máng hiểu. Từ phút ấy, tôi không nhớ gì nữa. Cả một cơn mê. Một cơn ác mộng.

Cuộc đời tôi thay đổi từ đó. Sau cái tang lớn, cả tôi và anh Tuấn Anh đều sa vào khủng hoảng. Ai cũng khuyên bảo tôi cố gắng lên, vực dậy đi, vươn lên mà sống, nhưng nghĩ lại, lúc đó tôi biết vươn lên kiểu gì? Cú sốc quá lớn.

Trước ngày ấy, cuộc sống của tôi như thể thiên đường. 18 tuổi, chuẩn bị đi học nước ngoài, bao nhiêu ước mơ sắp thực hiện – du học, trở thành nhà quay phim. Đời đẹp lắm. Thế rồi hẫng một cái. Tôi vẫn đi Nga, rồi sang Đức học, nhưng bị cảm giác chán chường đè nặng. Chán đến không chịu nổi. Được bốn năm, tức là đến năm 1993, tôi bỏ dở, quay về Việt Nam. Tôi không theo nghề quay phim nữa, chuyển sang học báo chí. Năm 1997, tôi ra trường và vào công tác tại Đài Truyền hình Việt Nam cho đến nay.

Nếu không có sự cố đó, chắc chắn cuộc đời tôi đã khác rất nhiều. Biết đâu tôi có thể ở lại nước ngoài chẳng hạn? Hay là tôi sẽ làm nghề khác chứ không làm MC và biên tập viên truyền hình. Điều chắc chắn là từ sau cú sốc ấy, tôi thay đổi nhiều về tính cách. Tôi không còn hồn nhiên và yêu đời được như xưa.

Đồng nghiệp có người bảo tôi lên hình trông buồn, ít cười quá. Không hiểu có phải mặt tôi đã buồn từ hồi bố má và em mất không. Cũng có thể do tôi không thích vừa nói vừa cười khi dẫn chương trình. Có lý do gì để cười nhỉ? Phụ nữ cười để cho xinh, chứ mình cười thì làm gì?

Bây giờ, tôi vẫn thỉnh thoảng mơ tới những ngày thơ ấu. Tôi mơ thấy bố, má tôi, thấy ngôi nhà 96A phố Huế. Tôi đã lấy vợ, sinh con, chuyển đến nhà mới 10 năm rồi, nhưng không một lần mơ thấy nhà mới. Tôi chỉ mơ thấy tập thể 96A phố Huế và ký ức thời xa xưa của tôi, lẫn lộn, mơ hồ, như một đám mây.

Lưu Tuấn Anh: “Mẹ mãi là người phụ nữ tuyệt vời nhất

 

Tuổi thơ của tôi không thể gọi là yên bình vì tôi đã nghe tiếng bom gầm ở Hà Nội năm 1972, phải đi sơ tán và rồi chứng kiến bố mẹ tôi chia ly. Nhưng tôi lại không phải xa mẹ chút nào. Ngược lại, tôi có một gia đình thứ hai – gia đình mẹ và bố dượng tôi.

Tôi đã có những ngày thật đầm ấm bên mẹ, chú Vũ và các em. Tôi vẫn nhớ như in cái không khí của một gia đình tràn đầy tình yêu thương và nghệ thuật. Tôi nhớ ánh mắt mẹ và chú Vũ trìu mến khi thấy các con sum vầy. Tôi nhớ căn phòng của mẹ và bố dượng đầy sách, các bản thảo và các bức vẽ trên tường. Những bữa ăn có đủ cả nhà thì chẳng bao giờ thiếu chuyện, dẫu chỉ là cơm rau.

Còn những buổi tối cả nhà đi xem kịch của chú Vũ nữa, sao mà vui thế. Anh em chúng tôi luôn ríu rít bên nhau mặc dù không cùng cha cùng mẹ. Minh Vũ hồi đó béo tròn và rất thích chơi những trò tai quái. Tôi cũng nghịch ngợm chẳng kém, nhưng ít nói và lầm lì hơn.

Em trai út Lưu Quỳnh Thơ có tên ở nhà là Mí. Mí dễ thương lắm; da trắng, môi đỏ, mắt to mà tóc để dài như con gái. Mí rất thông minh, học cái gì cũng giỏi và nhanh tới mức kinh ngạc. Ở trường, nó thường ở trong nhóm 5 học sinh đứng đầu lớp.

Mí có năng khiếu bẩm sinh về hội họa. Trẻ ba tuổi thường cầm bút chưa vững, thế mà Mí đã vẽ thành thạo bằng cả bút chì lẫn màu nước. Ba tuổi rưỡi, nó được giải Nhì (không có giải Nhất) cuộc thi vẽ quốc tế do UNESCO tổ chức với chủ đề “Năm 2000 em sống như thế nào”. Nó vẽ một cậu bé cưỡi ngựa đang bồng bềnh trong một vườn hoa trông như cái hồ sen. Bức tranh ấy bây giờ Minh Vũ vẫn giữ. Trong số các cuốn thơ “Bầu trời trong quả trứng” của mẹ từng xuất bản, có một cuốn do Mí tự minh họa.

Mí ít tuổi như vậy nhưng nó sống tình cảm và và rất biết quan tâm tới bố mẹ và các anh. Hồi đó nhà tập thể tôi chỉ có nước máy ở tầng một. Tôi và Minh Vũ có nhiệm vụ xách nước lên tầng ba cho mẹ nấu cơm và rửa bát. Mí mới 10 tuổi không phải làm việc nặng nhưng lại tự xung phong xách nước cho mẹ. Nó thương mẹ, sợ mẹ phải xách nước khi các anh mải chơi mà không làm. Nghĩ lại cảnh Mí nhỏ vậy mà cố xách hai cái bình nước bằng nhựa lớn đi lên cầu thang là tôi lại xót xa.

Hồi đó, tôi còn trẻ con, rất vô tư, ham chơi và chẳng nghĩ gì nhiều về gia đình. Tôi thấy mọi người khen mẹ làm thơ hay nhưng chẳng bao giờ đọc kỹ một bài thơ của mẹ. Điều quan trọng nhất với tôi là được mẹ thương yêu, còn thơ của mẹ ra sao thì chẳng phải chuyện tôi quan tâm. Tôi được bao bọc trong tình thương của mẹ và gia đình.

Với niềm tin của một đứa trẻ, tôi cứ nghĩ những ngày đầm ấm đó sẽ kéo dài mãi. Thế rồi cái ngày 29 tháng 8 định mệnh đó đến, thế giới quanh tôi sụp đổ hoàn toàn. Bỗng chốc tôi không còn mẹ, không còn bố dượng và không còn đứa em út. Lúc đó tôi mới hiểu rằng chẳng có điều gì trên đời này là vĩnh cửu, kể cả người thân và những niềm hạnh phúc.

Tôi khi đó đã tốt nghiệp đại học và đang làm biên tập viên cho Thông tấn xã Việt Nam. Mang tiếng là người lớn và đã đi làm, nhưng tôi vẫn còn quá trẻ con để chịu đựng một sự mất mát nghiệt ngã như vậy. Sau cái ngày đó, tôi ốm và suy sụp hoàn toàn. Tôi thay đổi hẳn và không còn là tôi trước đó nữa. Sự vô tư trong con người tôi biến mất, thay vào đó là sự suy tư và bất cần. Mọi thứ với tôi đều trở nên trống rỗng và vô nghĩa. Lần đầu tiên trong đời, tôi đặt câu hỏi về ý nghĩa cuộc sống của mỗi con người.

Tôi ngơ ngác tự hỏi: “Cuộc sống tại sao lại bất công như vậy? Tại sao những người, tài năng, nhân hậu và có ích cho đời lại phải chết? Vậy thì ta phấn đấu vì những điều tốt đẹp để làm gì? Mất bao nhiêu năm tháng để một ngày lại ra đi vô lý như thế ư? Em Mí của tôi chỉ là một đứa trẻ. Nó có tội tình gì? Nó ngoan hiền thế mà trời nỡ lòng nào bắt nó đi?”.

Mất nhiều tháng sau, tôi sống trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh với những ý nghĩ luẩn quẩn và bi quan. Tôi nghỉ làm, ở nhà giở thơ của mẹ và bố dượng và đọc từng bài. Đọc bằng hết, điều trước đây tôi chưa từng làm. Lúc đó tôi mới thực hiểu mẹ hiểu bố dượng và sự lớn lao trong tâm hồn của cả hai người. Mỗi lần đọc thơ là một lần tôi khóc. Tôi trách mình vô tâm với mẹ và chú Vũ quá và thật khó để tự tha thứ. Rồi sau bao dằn vặt, cũng đến lúc tôi tự nhủ mình: “Nếu mẹ, chú Vũ và em Mí còn sống, chắc chắn không ai muốn thấy mình chán nản và mất niềm tin như thế này”.

Vậy là tôi bắt đầu dùng lý trí để lấy lại thăng bằng. Tôi cố gắng sống vì mẹ tôi, bố dượng tôi, và em Mí. Tôi cố gắng sống vì những người thân yêu còn lại của tôi, trong đó có Minh Vũ – người bây giờ với tôi còn hơn em ruột. Tôi phục hồi dần dần.

Trong con mắt tôi, mẹ là một người phụ nữ vẹn toàn. Ngoài tài năng thơ, cho tới giờ mẹ tôi luôn là một hình mẫu sống cho tôi về lòng nhân ái và các giá trị làm người. Ngay từ những năm tôi còn rất bé, tôi đã nghe mẹ nói về trách nhiệm của người viết văn đối với xã hội. Mẹ nói với tôi rằng cuộc sống có cái thiện và cũng có nhiều cái ác. Nhưng mẹ chỉ viết về cái thiện mà tránh nói nhiều tới những điều xấu xa của cuộc sống.

Mẹ bảo tôi, một tác phẩm tốt phải khiến người đọc yêu và trân trọng cuộc sống hơn, hướng thiện hơn. Nếu đề cập quá nhiều tới những điều tiêu cực, kể cả đó là sự thật, nhà văn có thể làm người đọc mất niềm tin và nhìn đời một cách méo mó. Những truyện thiếu nhi của mẹ tôi thường có bóng dáng của ba anh em, như “Quà tặng chú hề” là về cu Mí đấy. Truyện nào cũng hướng tới giáo dục cho thiếu nhi tình yêu thương, bắt đầu từ yêu thương những người gần gũi nhất của các em trong gia đình là ông bà, bố mẹ hay anh em rồi tới bạn bè, hàng xóm, thầy cô giáo.

Thơ của mẹ tôi cũng phản ánh con người bà. Nó trong sáng, dung dị và chan chứa tình thương, tình yêu thiên nhiên, con người. Các bài thơ của mẹ có thể buồn nhưng không u ám, không bao giờ cay đắng và oán trách. Mẹ tôi là thế, hy sinh nhiều, chịu thiệt thòi rất nhiều nhưng tấm lòng vẫn luôn rộng mở và bao dung. Bởi bà có một niềm tin đặc biệt mãnh liệt vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống và trong mỗi con người.

Thú thật, tôi không để ý nhiều tới ngôn từ trong các tác phẩm của mẹ hay số lượng tác phẩm. Tôi nghĩ cái quý giá hơn cả là những giá trị nhân văn mà mẹ tôi để lại trong các tác phẩm đó. Chưa nói tới tác động xã hội, mà những gì mẹ tôi viết ra có tác động ngay trong gia đình chúng tôi. Đọc truyện “Bến tàu trong thành phố”, tôi suy nghĩ nhiều lắm. Tôi bắt đầu có ý thức làm anh rõ ràng hơn với các em và biết nhường nhịn các em hơn. Tôi hiểu qua câu chuyện ấy, mẹ tôi muốn anh em chúng tôi yêu mến và gắn bó với nhau.

Nói về chú Vũ thì phần nhiều công chúng biết chú ấy qua các vở kịch với tư cách là người viết kịch. Nhưng không phải ai cũng biết chú ấy là một nhà thơ tầm cỡ. Có một số người trong giới văn đánh giá chú là tài năng thơ lớn và thuộc loại hiếm. Tôi cho rằng họ nói như vậy là rất có cơ sở chứ không phóng đại. Vấn đề là thơ của chú Vũ kén độc giả và không phải ai đọc cũng hiểu. Có thể vì vậy mà nó không mang tính đại chúng cao. Để cảm nhận được thơ của chú ấy thì độc giả phải là người có nội tâm khá đặc biệt.

Tôi thích thơ của chú Vũ vì cái tính lạ lùng vừa phóng khoáng vừa sâu thẳm của nó. Bài thơ khiến tôi xúc động nhất và cũng ám ảnh tôi nhiều nhất là “Bài hát ấy vẫn còn là dang dở”. Đọc đi đọc lại, tôi có cảm giác nó dường như là linh cảm của chú Vũ về ngày từ biệt. Nó vừa da diết luyến tiếc cuộc sống quá ngắn ngủi vừa mang sự mãn nguyện của một người đã làm xong nhiều việc lớn.

“Nắng đã tắt dần trên lá im
Chiều đã xẫm màu xanh trong mắt tối
Đường đã hết trước biển cao vời vợi
Tay đã buông khi vừa dứt cung đàn
Gió đã dừng nơi cuối chót không gian
Mưa đã tạnh ở trong lòng đất thẳm
Người đã sống hết tận cùng năm tháng
Sau vô biên sẽ chỉ có vô biên…”

Chú Vũ ra đi khi đang sung sức sáng tác nhưng cũng đã kịp hoàn thành rất nhiều tác phẩm. Chú ấy đi trong mãn nguyện sau khi để lại cho đời rất nhiều, đúng như câu kết của bài thơ vậy: “Buồm đã tới và lúa đồng đã gặt”.

20 năm qua rồi. Tất cả những gì gợi nhớ chuyện ngày ấy đều làm cho tôi buồn. Tôi tránh đọc thơ và không muốn xem kịch, vì sợ những kỷ niệm ngày xưa quay về. Tôi không theo nghề báo mà đi làm công tác nhân đạo rồi chuyển sang kinh doanh. Cái thế giới thực tế của kinh doanh phần nào giúp tôi vượt qua cảm xúc của mình và vững vàng trong thực tại.

Tôi cũng đã có có gia đình yên ấm riêng của mình với nhiều niềm vui mới. Mỗi lần gia đình tôi và gia đình Minh Vũ tới thăm nhau, anh em tôi ngồi ngắm lũ trẻ chơi đùa trong cái cảm giác được chia sẻ và bù đắp. Nhưng sự thật là dù 20 năm có trôi qua và tôi đã có quá nhiều thay đổi, nỗi đau vẫn không mất đi. Mãi mãi không mất.

*Xin cảm ơn Nhà báo Đoan Trang đã vui lòng cho phép Tễu-Blog đăng tải bài viết này.

————-

Thời sinh viên, có đôi lần tôi đã đạp xe từ Thượng Đình (Ngã Tư Sở) xuống Văn Điển, để viếng mộ Nguyễn Tuân, Xuân Diệu và gia đình Lưu Quang Vũ. Từ đó đến nay, mỗi lần có dịp đến Văn Điển (viếng tang, viếng mộ, thanh minh) tôi đều đến bên mộ gia đình Lưu Quang Vũ – Xuân Quỳnh – Lưu Quỳnh Thơ (riêng mộ Nguyễn Tuân, Xuân Diệu thì đã chuyển đi). Có khi đến viếng mà trên tay không mang theo hương hoa, nhưng tôi tin là gia đình họ đã chứng giám tấm lòng ngưỡng mộ và thương nhớ của tôi – dù chưa một lần gặp mặt. Mai là ngày 29 tháng 8, ngày mất của thi sĩ Xuân Quỳnh và nhà soạn kịch Lưu Quang Vũ, tôi đăng bài này của nhà báo Đoan Trang viết nhân 20 năm ngày mất của hai thi sĩ tài hoa, để chúng ta cùng tưởng nhớ gia đình họ!

__________

Những tiết lộ mới nhất về cái chết của Lưu Quang Vũ-Xuân Quỳnh

RFR

http://text.123doc.org/document/494306-luu-quang-vu-va-xuan-quynh.htm 

 

Posted in Nhan Vat, Tình Yêu- Lòng Yêu Nước | Leave a Comment »

►Nghệ sĩ Kim Tuyến: “Tôi chọn tự do và không hối tiếc”

Posted by hoangtran204 on 29/08/2016

Nghệ sĩ Kim Tuyến: “Tôi chọn tự do và không hối tiếc”

28-8-2016

Tuấn Khanh, nhạc sĩ.

 
Nữ nghệ sĩ Kim Tuyến
(Tuấn Khanh) Tình cờ gặp được chi Kim Tuyến, một trong nghệ sĩ tài danh của giới biểu diễn miền Nam trước 1975. Dù ở trong các tuồng diễn của gánh hát Kim Chung hay Dạ Lý Hương, thì cái tên Kim Tuyến luôn đứng cùng với Hùng Cường, Tấn Tài, Thanh Hải… Khán giả của thập niên 60 luôn đánh giá tài năng của chị không khác gì Ngọc Giàu, Bích Sơn, Phượng Liên, Thanh Thanh Hoa…  Giọng hát và lối trình diễn của chị là sự thu hút đặc biệt trên sân khấu của Sài Gòn. Nhưng có lẽ cũng vì vậy mà chị gặp không ít khó khăn sau tháng 4-1975 bởi chọn lựa của mình.
Tháng 7/2016, chị Kim Tuyến có kể về cuộc gặp giữa chị và nghệ sĩ Kim Cương. Giữa trùng phùng đó, người nghệ sĩ của Little Saigon đã bất ngờ bật ra câu hỏi với nghệ sĩ Kim Cương rằng vì sao bà lại là một cán chính nằm vùng.
Câu hỏi đó, cũng bật tung cánh cửa quá khứ, mở ra những điều âm ỉ chưa ai nói hết. Lịch sử ghi lại vô số những dữ kiện lớn lao, nhưng đôi khi vẫn thiếu những câu chuyện đời mà khiến ai nấy đều phải trầm ngâm suy nghĩ.
Ngày chiến tranh ấy xa rồi, nhưng có những vết thương không bao giờ có thể lành.
Về nghệ sĩ Kim Cương, thật mới mẻ khi nghe kể lại qua lời của một đồng nghiệp – mà hơn nữa là mặt đối mặt chứ không phải là chuyện thêu dệt. Trong chuyện kể ấy, nghệ sĩ Kim Cương đã ngại ngùng ra đi, để tránh phải trả lời nghệ sĩ Kim Tuyến. Cuộc đời, quả thật khó ngờ hôm nay và mai sau. Cũng ít ai biết, trong những tháng ngày của chế độ mới, nhiều người kể rằng nếu không có ông Võ Văn Kiệt lên tiếng bênh vực thì bà Kim Cương cũng đã gặp nhiều búa rìu từ các cán bộ bảo thủ thâm căn – coi bà Kim Cương cũng cùng một loại “văn hóa đồi trụy”, không nên sử dụng trong chế độ XHCN.
Cám ơn chị Kim Tuyến, một nghệ sĩ tài danh và là một người thẳng thắn kể lại mọi thứ trong bài phỏng vấn dưới đây. Những gì chị nói ra, sẽ là phần tham khảo sống động nhất cho thế hệ mai sau về sân khấu, con người và cuộc đời của Sài Gòn trong ký ức của những ai yêu thương nơi chốn ấy.
Tôi giữ lại câu chuyện  này với sự tôn trọng người kể, với tư cách hậu bối, và cũng sẳn lòng dành thời gian với với những ý kiến cải chính khác gửi đến, trong tinh thần sẳn sàng rộng đường dư luận. Trân trọng.
Tuấn Khanh
(28-8-2016)
 
Thật bất ngờ khi gặp lại chị ở Mỹ, đặc biệt là qua trường hợp chị nói rất thẳng thắn với nghệ sĩ Kim Cương, về những hoạt động không có tính cách văn nghệ của bà. Có vẻ như còn rất nhiều thứ về cuộc đời mình mà chị chưa có dịp chia sẻ với khán giả. Nếu không bất tiện, chị có thể cho biết sau ngày 30-4-1975, cột mốc của đời chị đã như thế nào?
Kim Tuyến: Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, theo lời kêu gọi của Đài Phát Thanh Sài Gòn (quân cán chính phải đến trình diện), tôi đến sở làm là Tiểu Đoàn 50 Chiến Tranh Chính Trị trình diện. Đến nơi tôi thấy một đống rác khổng lồ ngay lối cổng ra vào và đầy cả trong sân. Bỗng có người nói: “Không phải ở đây mà phải trình diện ở Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị ở đường Thống Nhất”.
Đến Tổng Cục CTCT, anh Vân Sơn (ban AVT) giúp tôi lấy tờ đơn khai lý lịch từ một cán bộ cộng sản đưa cho tôi. Tôi đang điền vào thì một cán bộ khác bước ra nói: “Các ban nhạc trong Nam này chỉ có vài nhạc công, ngoài Bắc chúng tôi có cả trăm nhạc công ấy”. Tôi hơi bực nói : “Nhưng sao ca sĩ các anh hát giống tiếng Tàu quá, chỉ nghe chí chí chéo chéo không hà, chúng tôi không hiểu gì cả”.
Nhìn vào tờ khai lý lịch, tôi nhanh trí điền vào hai chữ “tài xế” ở phần nghề nghiệp. Xong mọi thủ tục, anh Vân Sơn đưa tôi đến trước cổng Ban Văn Nghệ Hoa Tình Thương và Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương. Anh Vân Sơn chào từ giả với gương mặt thật buồn. Về sau tôi được tin anh Vân Sơn đã nhảy xuống sông Thị Nghè tự tử vì bất mãn với chế độ.
Sau đó theo lời kêu gọi của chị Kim Cương, tôi đến họp tại Hội Nghệ Sĩ. Rất đông các cô chú và anh chị nghệ sĩ tân cổ tụ tập bên hông trụ sở và phía sân sau. Khi thấy tôi và nghệ sĩ Tùng Lâm ngồi trò chuyện, chị Kim Cương ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi nói “Chị ơi em buồn quá”. Chị Kim Cương  kéo đầu tôi ngả vào vai chị, một tay vuốt tóc  vỗ về: “Đừng buồn em, chị em mình rồi sẽ được giải phóng ra khỏi bốn bức tường”. Tôi sững sờ nhìn chú Tùng Lâm. Chị Kim Cương nói lớn“Mọi người vào trong, đến giờ họp. Chị nắm tay tôi, kéo tôi theo chị vào phòng họp. Chị ngồi vào đầu bàn chủ tọa. Chị dõng dạc tuyên bố: “Ngày xưa bọn Thiệu Kỳ bán nước còn hiện diện trên quê hương ta, tôi phải núp dưới danh nghĩa Làng Cô Nhi Long Thành. Hôm nay chúng ta đã đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào. Tôi ra lệnh cho anh Nguyễn Đức (nhạc sĩ) lập những tiểu tổ để chúng ta thành lập Biệt Đội Văn Nghệ …”. Chú Tùng Lâm nghiêng đầu nói nhỏ vào tai tôi: “Tuyến, khóc nữa đi con, mầy khóc nữa đi con”.
Tôi thất vọng não nề. Trong khi chị Kim Cương thao thao bất tuyệt, tôi không còn nghe hay không muốn nghe gì nữa cả. Trời ơi, thần tượng sụp đổ ! Kim Cương là Việt Cộng nằm vùng đã giúp cho cộng sản cướp đoạt miền Nam, áp bức bóc lột người dân, đưa đất nước đến chỗ sắp bị diệt vong, mà sao lại dám nói là mình yêu nước ???
Vài tuần sau, tôi gặp bác Bảy Nam, mẹ của chị Kim Cương, đi xích lô máy ngừng trước nhà. Thấy tôi Bác hỏi : “Kim Tuyến, con đi đâu đây?”. Tôi chào Bác và trả lời “Dạ, đây là nhà con”.Bác nói tiếp: “Bác vào thăm ông Trần Tấn Quốc, vì nghe ổng sắp dọn về Cao Lãnh ẩn dật. À, con có nhận được thơ của chị Kim mời con tham gia ban kịch không? Chị Kim thích con đóng kịch với chị lắm. Ngày phát role (*chọn người vào vai) chị Kim chờ con quá trời”. Tôi chỉ còn biết đáp: “Dạ…Dạ…tại con bịnh”.
Sau đó mấy ngày Má Bảy Phùng Há nhắn tôi đến nhà. Bà mặc áo dài chờ tôi, Bà cho biết Bà muốn đưa tôi lên Sở Thông Tin Văn Hóa trình diện để hát cho đoàn Sài Gòn 1 với nghệ sĩ Thành Được. Trước đó tôi luôn được Má Bảy mời hát chánh cho ban cải lương Phụng Hảo và Vân Kiều trên TV với anh Thanh Sang, và lần sau cùng với anh Thành Được tuồng Cạm Bẫy Đô Thành của soạn giả Ngọc Điệp. Má Bảy bảo tôi về thay áo dài cho đàng hoàng,“cách mạng không thích ăn mặc như vậy đâu con”, vì tôi đang mặc quần ống loa và áo thun màu vàng  với chữ Have a nice day, áo bỏ trong quần, đeo dây belt to tướng. Tôi chào Má Bảy, trở về nhà tôi, và trốn luôn Má Bảy.
Nhưng rồi sau 1975, chị có tiếp tục sinh hoạt văn nghệ bình thường không? Những ngày đó như thế nào?
Sau ngày 30/04/1975, văn nghệ sĩ, nhạc sĩ miền Nam hầu như thất nghiệp hết. Cứ một hoặc hai ngày là có ba người bộ đội mang dép râu đi vào nhà tôi, ngang nhiên đi từ trước ra sau, rồi ngồi chồm hỗm trên salon và nói là “Chúng con đến thăm Mạ (Mẹ tôi)”. Lần lượt cán bộ, rồi tới  ‘Cách Mạng 30’ (*thành phần hưởng ứng với chế độ mới ngay sau ngày 30-4) kéo tới nhà tôi kêu gọi tôi tham gia. Họ bảo:“Chị là nghệ sĩ nên sẽ có tác động lớn đối với quần chúng, chị sẽ ca hát và hướng dẫn quần chúng. Mới giải phóng nên cách mạng còn nghèo. Chúng tôi sẽ cấp cho chị một chỗ ngủ nghỉ tại trụ sở ngoài đường Lê Quang Định, nơi chúng tôi tịch thu của bọn bám chân đế quốc Mỹ, chúng tôi cung cấp cho chị một bữa ăn cho một ngày… “.  Tiền lương thì không có.
Họ yêu cầu tôi theo họ ra Quận và định chở tôi bằng xe đạp. Tôi bảo họ cứ đi trước, tôi sẽ chạy xe theo. Quận của họ là bãi đất trống ngay ngã 5 Bình Hòa. Một nhóm người, già trẻ bé lớn đứng bao quanh một thanh niên nhỏ con, ốm nhách đang ôm cây đàn, vừa hát vừa chỉ dẫn tất cả hát và diễn tả bằng chân: “Ta lên giây đàn… từng tưng…”. Mọi người nhìn theo anh nầy, cùng hát cùng co chân, đưa đầu gối cao ngang bụng, hai tay cũng làm bộ như đang cầm cây đàn. Tôi thầm nghĩ “trình diễn kiểu gì mà giống như một bầy khỉ đột vậy?” Tôi cảm thấy xấu hổ cho cậu thanh niên, và tội nghiệp cho những người dân đang bị bắt làm những trò quái đản. Mặt tôi nóng bừng, tay chân tôi lạnh, chắc là bị lên máu. Tôi nói với anh cán bộ là tôi bị bệnh rồi và tôi phải về nhà chữa bệnh gấp.
Cả xóm nhà vùng tôi ở rất bực mình vì những cái loa tuyên truyền láo khoét. Mới hừng sáng loa phát rùm lên kêu mọi người thức dậy tập thể dục, nghe rất chói tai nhức óc. Có lần họ cho người đến từng nhà trong xóm kiểm kê xem nhà có cầu tiêu không? Loại nào? Ngồi bàn hay ngồi chồm hỗm có cái lỗ ?…
Hoàn cảnh chị thì như vậy, nhưng bạn bè quen biết trong nghề thì thế nào? Họ có gặp những nghịch cảnh như chị không hay mọi thứ dễ dàng hòa nhập hơn?
Tôi có người bạn tên Mai, nhà chị ở đường Ngô Tùng Châu, Gia Định. Một dịp tôi đến nhà chị thì thấy một nhóm công an phường ngồi đầy nhà. Chị nói nhỏ với tôi là họ ngang nhiên vào nhà, họ còn tự động lấy thức ăn trong tủ lạnh. Tôi bênh bạn nói: “Chị này ở một mình, không có chồng, tại sao các anh tự nhiên vào nhà người ta vậy?”  Họ đáp “À, thì chỉ là đến thăm chị Mai thôi”. Tôi chợt nhớ đến chị bạn có chồng nhạc sĩ cổ nhạc đang là quân nhân của Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương và đang có nhà trong khu gia binh, tôi hỏi: “Mấy gia đình vợ con lính VNCH sống trong trại gia binh, bây giờ có được tiếp tục ở không?”.  Tên Ba Tấn, mặt mày gian ác, trả lời: “Chúng đã tiếp tay  cho bọn Thiệu Kỳ bán nước, chúng không có quyền ở”. Tôi hỏi: “Vậy ai sẽ ở?”.Hắn đáp: “Chúng tôi, những người có công với cách mạng”.Tôi nói tiếp: “Theo tôi, các anh là cách mạng giải phóng miền Nam, nên dành những căn nhà đó và các biệt thự của cái bọn mà các anh cho là bám chân đế quốc Mỹ bỏ lại, đem cấp cho các người nghèo khổ đang ở gầm cầu xó chợ. Còn các anh nên che chòi ở, thì dân chúng sẽ phục các anh vô cùng. Các anh vào ở các nhà này tôi e dân chúng sẽ nghĩ lầm về cái từ giải phóng của các anh. Còn xe tăng, xe nhà binh, máy bay của đế quốc Mỹ bỏ lại, các anh nên bắt chước Campuchia đốt bỏ hết đi, đừng nên xài bất cứ cái gì của Mỹ Ngụy để lại”.
Ba Tân tức giận gọi đồng bọn. Mấy chiếc xe mô tô hụ còi rầm rộ chạy đến, chĩa súng bắt tôi giải đi về phường. Đến chiều, một thanh niên trẻ ôm 1 tập giấy tờ mở cửa sắt vào gặp tôi.  Em có vẻ ngạc nhiên nói: “Trời ! Chị Tuyến, sao chị vào đây? Em là Đạt bạn của thằng em chị, em học ở Đạt Đức. Em có đến nhà chị hoài mà không gặp chị, chị đi hát hoài nên không biết em”. Rồi Đạt hỏi tôi chuyện gì xảy ra và Đạt đề nghị tôi viết vào một tờ giấy, nhận rằng mình không hiểu rõ đường lối của cách mạng, xin lỗi cách mạng, ký tên, rồi Đạt sẽ trình cấp trên và họ sẽ thả tôi. Tôi không chịu viết vì nghĩ mình không có tội gì cả. Đạt khuyên tôi: “Họ đã ghi vào hồ sơ và buộc chị vào tội phản động, họ sẽ đưa chị đi xa lắm…Hay là vầy, em viết gì kệ em, chị chỉ ký tên vào, họ sẽ thả chị ra”.Nghĩ đến con, đến Má tôi và các em rất cần tôi, tôi ứa nước mắt ký vào.
Vài ngày sau, anh Vinh từng là quản lý của các đoàn cải lương trước 1975 đến nhà tôi và cho biết Cục An Ninh Nội Chính mời tôi về làm đào chánh cho đoàn. Tôi nói với anh Vinh: “Nếu thương em, xin anh về nói với họ là em đang bệnh. Anh biết không, vì cái cục R nầy mà em bị lên tăng xông, bệnh gần chết”.
Vài tuần sau, chị Bạch Lan Thanh đến nhà mời tôi đi hát với nghệ sĩ Tùng Lâm và anh Giang Tử, do anh Tony Quang ảo thuật gia tổ chức. Chương trình văn nghệ bỏ túi có ca tân cổ, có kịch, có ảo thuật và xiệc. Trong đêm trình diễn ở 1 quận ở miền Tây, có cả bộ đội mang dép râu, ngồi chồm hỗm trên những băng ghế dài bằng cây, xem có vẽ thích thú vỗ tay và yêu cầu tôi hát tân cổ bản“Những Đồi Hoa Sim”, rồi “Tình Đầu Tình Cuối”,“Tình Đời”song ca với Giang Tử. Sau đó là phần ảo thuật và hài kịch. Vãn hát xong, thì  Thông Tin Văn Hóa xuống họp với chúng tôi. Một cán bộ với giọng Bắc nói:“Sao tên của Tùng Lâm và Kim Tuyến to thế ? Ngoài Bắc chúng tôi không có cá nhân đấy nhé. Yêu cầu anh Tùng Lâm đừng diễu nữa nhé”.  Tôi nghĩ thầm:“Danh hài mà không cho diễu là sao?”. Mọi người yên lặng, tôi lên tiếng: “Xin lỗi anh, anh tên gì ?” Anh ta đáp: “Chị cứ gọi tôi là anh Ba”. Tôi nói tiếp: “Anh Ba, theo tôi có lẽ ca nghệ sĩ văn công ở ngoài Bắc hát được nhà nước trả lương. Nhưng ở đây là do tư nhân tổ chức, cần bán vé vào cửa, nên phải quảng cáo tên nghệ sĩ để khán giả biết mà mua vé vào xem, nhờ đó chúng tôi mới có chén cơm”. Anh Ba nhìn tôi lên giọng: “Yêu cầu chị Kim Tuyến và anh Giang Tử không được mặc đồ Mỹ Ngụy mà phải mặc đồ bà ba đen, quấn khăn rằn giống Bác ấy”.  Trước khi ra về, có hai cán bộ đứng dậy đặt tấm giấy lên bàn, nghiêm giọng nói: “Yêu cầu chị Kim Tuyến hát bài nầy”.  Tôi nhìn vào, thấy dòng chữ: Vọng Cổ Bà Mẹ Việt Nam bắn Mỹ cứu quốc. Khi họ đi rồi tôi nói : “Chú Lâm, chắc con nghỉ hát”. Các em trong ban nhạc nhốn nháo: “Chị Tuyến về, tụi em cũng ôm đàn về luôn”.
Tối hôm đó tôi trở về căn nhà của dân do Tony Quang mướn. Bước ra phía sau nhà, tôi thấy chú Tùng Lâm ngồi bó gối trầm ngâm bên chai rượu dưới ánh trăng. Tôi ngồi xuống, bưng chai rượu uống một hơi, dù tôi không hề biết uống rượu, uống để chia sớt nỗi đau với chú, và uống để cho vơi đi nỗi uất hận và tủi nhục mà kẻ chiến thắng muốn áp đặt quyền dạy dỗ chúng tôi. Niềm đau tủi đã dâng trào … Hai chú cháu gục đầu vào nhau khóc nức nở. Hôm sau tôi từ giã chú Lâm, về lại Sài Gòn và tìm cách vượt biên.
 Những ngày đầu sau 30 tháng Tư, tôi thấy  TV phát hình vở cải lương hồ quảng của các nghệ sĩ miền Bắc. Họ không có đôi hài để mang, họ mang dép râu, trang phục rất nghèo nàn. Có một vở kịch mà diễn viên mặc áo đầm Liên Sô nói về điện Cẩm Linh chiếu trên TV và các ca nghệ sĩ phải chào cờ của Liên Sô. So sánh với miền Nam, các nghệ sĩ cải lương hồ quảng ăn mặc rất đẹp. Các kịch sĩ không hề diễn kịch về Tòa Bạch Ốc và chúng tôi không hề phải chào cờ Mỹ. Chúng tôi làm việc cho Ban văn Nghệ Hoa Tình Thương/ Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị và cơ quan thông tin JUSPAO, chúng tôi chỉ hát những bài ca ngợi quê hương, tình yêu và ca ngợi sư hy sinh của những chiến sĩ VNCH, chứ không hề có những bài ca sắt máu kiểu Cộng Sản “Thề phanh thây uống máu quân thù”.
Với nghệ sĩ thì như vậy, chung quanh chị, còn những người Sài Gón khác ra sao? Chị có còn nhớ một vài điều gì đáng nhớ vào thời điểm đó?
Một buổi trưa, nằm nghe tiếng hát lạ : “Thăm thẳm chiều trôi… khuya anh đi rồi sao trời đưa lối…” tiếng hát đầy xúc cảm như muốn xé cả ruột gan. Tôi bước ra lan can nhìn xuống đường ngay gốc cây trước nhà tôi, một người đàn ông mặc quần lính VNCH và chiếc áo thun cũ, cụt 2 chân, đang ôm đàn hát…Tôi xúc động rơi nước mắt nhớ lại những ngày hát cho các anh chiến sĩ tại các tiền đồn Pleiku, Kontum, Bệnh Viện Cộng Hòa, Bệnh Viện Lê Hữu Sanh v.v… Hình ảnh quá đau xót của những thương phế binh bị đuổi khỏi bệnh viện đi qua nhà tôi trong buổi chiều 30/04/1975, hình ảnh một người đàn ông ngã quỵ trước cửa trong đêm tối, tôi và các em tôi phụ đưa anh vào nhà, nấu nước trà gừng và pha sữa, rồi cạo gió cho anh, lúc anh tỉnh dậy chúng tôi mới biết anh là lính VNCH. Hôm sau, lại một phụ nữ ngã gục trước nhà tôi vì đói quá, chúng tôi giúp chị qua cơn đói.
Được biết chị vượt biển đi từ rất sớm, đến Mỹ, chị có gặp lại đồng nghiệp và nối lại nghề diễn của mình?
Tôi vượt biên vào cuối năm 1978 với gia đình, đứa con nhỏ nhất của tôi mới 10 ngày tuổi. Chuyến vượt biển hãi hùng như bao nhiêu nạn nhân vượt biển khác. Cuối cùng chiếc tàu nhỏ bị lật  vì sóng to và đụng đá ngầm trước khi vào đến bờ biển Mã Lai, làm cho một số người chết. Gia đình tôi may mắn được cứu thoát và sau đó được định cư tại Hoa Kỳ với tư cách tỵ nạn chính trị.
Những ngày đầu đến Mỹ, tôi cũng như bao nhiêu người tỵ nạn khác, được chính phủ Mỹ giúp đỡ. Tôi đến trường học tiếng Anh.  Chị Túy Hồng là người đầu tiên mời tôi hát trên đất Mỹ. Tôi dành một buổi hát tại Los Angeles cho anh Bảo Ân. Sau đó lịch trình diễn của tôi khá bận rộn: hát gây quỹ cho Chùa, Nhà Thờ, Kháng Chiến… hát cho các phòng trà, vũ trường, đại nhạc hội… thu video cho nhiều vở kịch và tuồng cải lương và các bài tân nhạc, trình diễn nhạc kịch cho NS Hoàng Thi THơ, trình diễn văn nghệ tại Âu Châu và các nước Canada, Nhật Bản, Úc…
Đã có lúc nào chị quay lại Việt Nam, để nhìn lại, nhớ lại?
Tôi có trở về Việt Nam sau khi Mẹ tôi mất năm 2010, lý do là lo giải quyết tro cốt của Ba tôi để lại từ năm 1973. Trong thâm tâm tôi nguyện lo xong là không bao giờ muốn trở về khi chế độ cộng sản vẫn còn trên quê hương Việt Nam. Trong chuyến đi này tôi có gặp lại vài người bạn thân quen từ thuở nhỏ, những người bà con và vài người bạn đồng nghiệp. Lúc tạm trú tại một khách sạn tại Sài Gòn tôi gặp những người làm việc ở đó nói toàn giọng Bắc mới sau 75 rất khó nghe.
Hầu như những người Bắc 75 đã vào chiếm cứ hết những căn nhà mặt đường khu thương mại của Sài Gòn, trong đó có ngôi nhà trước kia của tôi. Sài Gòn trở nên quá chật chội, lưu thông tắc nghẽn, khói bụi mịt mù, không tôn trọng luật lệ, cảnh sát giao thông làm tiền trắng trợn. Đạo đức suy đồi, tham nhũng tràn lan. Không có một quốc gia nào trên thế giới mà muốn vào hoặc ra khỏi phi trường là phải nộp tiền mãi lộ nếu muốn được yên thân. Đi đâu tôi cũng thấy biểu ngữ:“Quyết tâm làm sạch đường phố”… hết ‘quyết tâm’ này đến‘quyết tâm’ kia, hết ‘phường văn hóa’ đến ‘khóm văn hóa’, mà cán bộ và công an thì đối xử với dân rất vô văn hóa. Tôi chưa từng thấy nước nào giăng quá nhiều biểu ngữ dạy dỗ dân như Việt Nam Cộng Sản.  Tôi cảm thấy xa lạ và cô đơn trên chính quê hương của mình.
Chị chọn lựa ra đi và thật sự không hối tiếc? Được biết chế độ mới ở Việt Nam cũng nhiều lần mời chị trở lại sân khấu và sống với nghề như cũ. Thử nghĩ lại, chị ra đi chỉ vì bất mãn tạm thời hay có thêm những kinh nghiệm nào khác?
Sau 10 năm định cư trên nước Mỹ tôi mới nộp đơn xin gia nhập quốc tịch Mỹ. Ngày tuyên thệ tôi thấy lòng ngậm ngùi nghĩ đến thân phận mình cũng có một quê hương, tại sao hôm nay mình phải xin được trở thành công dân của một nước khác không cùng màu da? Nước mắt tủi hờn lại có dịp rơi.
Sau khi quyết định nghỉ hát tại Việt Nam (1975), tôi không theo dõi các chương trình TV và ít giao thiệp, nên không rõ các sự việc xảy ra cho các nghệ sĩ đồng nghiệp ở Việt Nam. Kỷ niệm đáng nhớ trước khi ra đi là có một ngày anh Nhật Trường đến nhà tìm tôi để mời tôi hát cho anh lưu diễn miền Tây, nhưng tôi bận rộn lo chuyện vượt biên.  Một kỷ niệm khác là vào một buổi tối, tôi gặp Bà Năm Sa Đéc trước một tiệm phở trên đường Hiền Vương (*nay là đường Võ Thị Sáu). Bà Năm Sa Đéc (Má Năm) có đóng chung với tôi trong phim  “Đỉnh Núi Mây Hồng”.  Má Năm vừa đưa tay chỉ lên đầu vừa nói với tôi: “Tụi nó bắt Má Năm học tập cải tạo, nhưng đầu này có sạn rồi… còn lâu ! “. Ánh mắt Má Năm sáng rực nỗi  phẫn uất trong đêm tối.
Tôi có một người em kết nghĩa tên Nguyễn Văn Trảng là đệ tử của ông Anh Lân, khi viết kịch hay viết báo em lấy biệt hiệu là Vương Thế Trung. Em tiếp tục học và đã tốt nghiệp kỹ sư (Phú Thọ), tôi có dự lễ tốt nghiệp của Trảng năm 1973. Mẹ Trảng tu ở chùa Cao Đài, Ba Trảng mất sớm. Một ngày nọ (1975), Trảng ghé nhà tôi và cho biết em đang hoạt động cho Phục Quốc Quân tại Tây Ninh, tôi gởi cho em một số tiền để em hoạt động. Năm 1978 tôi được tin Trảng đã bị bắt.
Năm  1983, soạn giả Trần Trung Quân từ Pháp sang mời tôi thu hình vở cải lương “Nước Mắt Người Đi” với Dũng Thanh Lâm, nội dung kể lại cuộc đời của các chiến sĩ phục quốc anh hùng. Tôi kể chuyện tôi có cậu em kết nghĩa tên Trảng theo Phục Quốc Quân bị cộng sản bắt, không biết giờ ra sao. Bất ngờ, anh Trần Trung Quân cho biết anh có bà Mẹ hay đi chùa Cao Đài ở Tây Ninh vừa qua Pháp đoàn tụ với anh, bà Mẹ kể rằng Hiền Tài Nguyễn Văn Trảng hoạt động phục quốc bị cộng sản gài bắt và đưa ra xử trước tòa án nhân dân. Cộng sản kết tội Nguyễn Văn Trảng là phản động. Trảng hiên ngang hét lớn: “Tôi không phản động, Hồ Chí Minh mới là kẻ phản động”. Trảng bị bắn chết ngay tại chổ. Anh Trần Trung Quân nói anh đã đưa câu nói này của Hiền Tài Trảng vào trong vở tuồng do Dũng Thanh Lâm đóng vai chiến sĩ VNCH. Tôi  lặng người đau đớn nát cả lòng, nhớ đến hình ảnh Trảng đạp xe đạp lộc cộc đến chỗ tập kịch. Tôi đề nghị giúp Trảng mua xe mobilette để làm phương tiện di chuyển. Trảng hứa trả lại sau khi ra trường làm việc. Tôi thương em như thương chính tôi vì nhớ cảnh tôi phải bỏ dở việc học để đi hát kiếm tiền phụ giúp Cha Mẹ nuôi các em, khi Ba tôi gặp khó khăn tài chánh vì Việt Cộng liên tục đắp mô đặt mìn trên tuyến đường Sài Gòn – Vĩnh Bình, làm cho chiếc xe đò của Ba tôi không hoạt động được. Tôi nói Trảng cứ yên tâm, tôi tặng Trảng vì nghèo, mồ côi cha, hiếu học, xem như tôi đóng 2 show kịch TV không lãnh thù lao. Trảng cảm động rưng rưng nước mắt.
Năm 1995, điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu tác giả bức tượng Tiếc Thương ở nghĩa trang quân đội Biên Hòa gọi điện thoại tìm tôi. Anh cho biết anh có 1 cô bạn là nữ quân nhân vừa qua Mỹ đang ở Boston đi diện HO có biết một số tin tức về Nguyễn Văn Trảng. Tôi hẹn gặp chị tại nơi anh Thu cư trú ở Garden Grove, California. Chị  cho tôi biết là có 1 thời gian ngắn chị bị giam chung với Trảng,  Trảng thường nhắc đến Kim Tuyến và nói nếu chị ra được khỏi tù thì nhờ chị tìm gặp chị Tuyến, nhắn rằng em lúc nào cũng thương chị Tuyến. Nhưng tiếc thương thay cộng sản đã giết Em. Anh Nguyễn Thanh Thu có ý định tạc một bức tượng của Trảng, nhưng không thành vì lúc đó không ai có được một bức hình của Trảng. Chắc anh Nguyễn Thanh Thu còn nhớ câu chuyện của Trảng.
Tôi mong được gặp lại chị nữ quân nhân mà tôi đã gặp 20 năm trước. Nhớ đến Trảng tôi cảm thương và liên tưởng đến các thanh niên nam nữ trẻ tuổi như Trảng đã anh dũng tham gia phong trào Phục Quốc bị tra tấn, tù đày và sát hại. Tôi có một ông cậu ruột (cậu Lữ Minh Bạch) là một sĩ quan hải quân VNCH, cũng hoạt động phục quốc, đã bị cộng sản bắt và bị kết án 18 năm tù.
Tôi đã khóc khi đọc những bài viết của những người Tù chính trị sau khi định cư ở Mỹ qua diện HO kể về những nhục hình mà những người Cộng sản đã trả thù tàn độc, tôi lại càng căm thù chủ nghĩa Cộng sản.
Tuấn Khanh: Sau một thời gian sống và làm việc ở Mỹ, chắc chị rồi cũng dần dần gặp lại ít nhiều các đồng nghiệp trong Việt Nam qua Mỹ du lịch hoặc biểu diễn, cảm giác của chị thế nào?
Kim Tuyến: Bận rộn với gia đình và các sinh hoạt văn nghệ ở Mỹ, nhưng tôi vẫn thường liên lạc với chị Như Mai và Kim Hoàng vì có mối thân tình từ lúc chị mời tôi đóng vai chánh trong các vở kịch và tuồng cải lương trên TV, đài phát thanh và đóng  phim “Vực Nước Mắt”.
Lúc chị Như Mai điều hành Chùa Nghệ Sĩ, tôi có trợ giúp cho chi phí xây một bức tường quanh nghĩa trang nghệ sĩ.
Năm 1993, tình cờ tôi được biết qua chị Như Mai là Lê Duy Hạnh, chủ tịch Hội Sân Khấu trong Việt Nam, đang có kế hoạch giao lưu văn hóa. Bắt đầu họ sẽ gởi một hai ca nghệ sĩ ít hoặc không bị chống đối đến Mỹ hát trước để tránh bị biểu tình phản đối, sau đó họ sẽ tiếp tục gởi tiếp nhiều ca nghệ sĩ khác ra hải ngoại. Chị Út Bạch Lan đến Mỹ trước tiên. Cô chủ nhà hàng Anh Thy và cô Sáu Châu gọi báo cho tôi biết và muốn tôi cùng gặp chị  Út Bạch Lan. Tôi đến nhà hàng Anh Thy, nhìn thấy anh Duy Khánh và Lâm Tường Dũ, hai anh đưa cho tôi xem tờ quảng cáo quay roneo có hàng chữ: Tái ngộ sầu nữ Út Bạch Lan… với sự bảo trợ của  Duy Khánh, Kim Tuyến, Lâm Tường Vũ.
Họ tự động ghi tên tôi vào thành phần ban tổ chức mà không hề hỏi xem tôi có đồng ý không. Tôi nói: “Tôi chỉ muốn đến thăm chị Út Bạch Lan như một đồng nghiệp đàn em chào mừng chị, nhưng tôi không muốn có tên trong danh sách bảo trợ hay ban tổ chức, dù rằng tôi thương mến chị Út Bạch Lan”.
Sau đó tôi được biết  nhà hàng Seafood World từ chối cho thuê để tổ chức văn nghệ vì ngại sẽ có cuộc biểu tình chống đối, nên tất cả kéo về tổ chức tại quán Anh Thy, một nhà hàng nhỏ hơn.
Từ năm 1993 khi được biết cộng sản phát động kế hoạch giao lưu văn hóa, tôi có suy nghĩ nếu tiếp tục hoạt động văn nghệ thì vô tình tôi tiếp tay cho cộng sản thực hiện ý đồ ru ngủ và đánh phá cộng dồng người Việt tỵ nạn. Tôi đã bất hợp tác từ Việt Nam và đã vượt qua quá nhiều nghiệt ngã, cuối cùng thoát khỏi cộng sản VN, thì tại nơi đất Mỹ này tôi vẫn có cơ hội sống bằng trí óc và đôi tay của mình. Tôi quyết định ngưng hát. Từ năm 1993 tôi chỉ hát một lần để ủy lạo các gia đình H.O. theo lời mời của anh Nguyễn Mậu Quý, chủ tịch Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị. Trong thời điểm đó, nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ đã book tour bên Âu Châu và mời tôi tiếp tục trình diễn nhạc kịch Ả Đào Say, nhưng tôi từ chối. Em Chí Tâm cũng muốn tôi kết hợp trình diễn với anh Thành Được, và rất nhiều nơi mời tôi đi hát, nhưng tôi vẫn không nhận lời mời. Điều tôi suy nghĩ có thể không đúng với những người khác, nhưng tôi không thể, hay đúng hơn không muốn giải bày.
Năm 2002, anh Nhật Trường mời tôi hát giúp cho 2 đêm Văn Nghệ Giã Từ Sân Khấu, tôi nhận lời vì tôi cùng quan điểm với anh khi nghe anh nói anh chống lại kế hoạch giao lưu văn hóa và không muốn đứng chung sân khấu với các nghệ sĩ do cộng sản đưa sang.
Năm 2002, chị Bạch Tuyết qua Mỹ và gọi điện thoại cho tôi, chị nói muốn đến nhà thăm tôi. Tôi vui mừng vì chúng tôi đã từng đi hát chung ở đoàn Thống Nhứt lúc tôi còn là “đào con”. Chị Bạch Tuyết may mắn giờ chót được thay thế vai của chị Diệu Hiền trong vở “Đẹp Duyên Chùa Tháp” tức “Tiếng Hát Muồng Tênh” của soạn giả Mộc Linh. Hai ông bầu Út Trà Ôn và Hoàng Giang sắp xếp cho Bạch Tuyết  thế vai vì Diệu Hiền bỗng nhiên biến mất, trong khi Bạch Tuyết chưa có vai trò nào trong vở tuồng này, còn tôi được đóng vai người em gái nhỏ. Thời gian sau tôi rất thích chị đóng chung với anh Hùng Cường ở đoàn Dạ Lý Hương, vì hai người diễn rất sống động, rất thật trong các vở tuồng xã hội cùng với Ngọc Giàu, Văn Chung, Dũng Thanh Lâm, Thanh Tú.
Phương Uyên lái xe chở chị Bạch Tuyết đến nhà chúng tôi. Sau khi chụp vài tấm ảnh kỷ niệm, tôi mời chị và Uyên đi ăn tối tại restaurant COCO. Chị bảo là chị ăn chay và chỉ ăn được món nào có tôm. Tôi tưởng chị là người Công Giáo.  Tôi hỏi thăm về tin chồng chị là ông Đức bị bắt và bị Việt Cộng tịch thu tài sản, và chắc chị khổ  với Việt Cộng vì ngày xưa chị có bức hình đội nón sắt có hàng chữ “Bỏ Bom Hà Nội” và chị đưa ngón tay cái lên. Chị nói ” Em ơi… ờ thì…nhưng chị không coi trọng tiền bạc, vật chất. Chị tu rồi em ơi, thỉnh thoảng chị được thầy  Thích Thanh Từ là thầy của chị, vì bận quá, phật tử đông quá, đã giao cho chị đi thuyết pháp. Vấn đề anh Đức ở tù thì khi hoạn nạn mình phải chấp nhận, khi nào trời quang mây tạnh thì hai đứa che dù đi chung”.
Tôi hỏi thăm về sinh hoạt và cuộc sống của chị tại VN  thì chị cho biết chị có nhiều bạn trẻ thương yêu, các bạn này có hãng nước uống và cho chị vào một phần hùn nhỏ để sống nên chị không phải bận tâm.  Chia tay ra về tôi thấy vui cho chị vì nghĩ rằng chị đã tu đến mức đã đạt được chữ “ngộ” rồi, vì nhà cửa bị tịch thu, chồng bị bắt bỏ tù mà không oán hận. Tôi thầm nghĩ, nếu là tôi thì tôi sẽ thù ghét CS lắm.
Bạch Tuyết điện thoại cho tôi:“Chị có thằng con trai học Bang Giao Quốc Tế ở bên Anh quốc. Hôm đám cưới cháu chị không qua được, chỉ có cô em kết nghĩa là mẹ nuôi của nó đứng ra tổ chức. Chị muốn nó ra mắt cô chú đồng nghiệp cho phải lễ. Chị mời em và ông xã đến rồi tụi mình đập bồn đập trống cho vui”.  Tôi nhận lời ngay. Đến nhà hàng Palace Seafood nơi tổ chức tôi nhận thấy đây là một đám cưới vì cô dâu chú rễ mặc khăn đống áo dài theo trang phục đám cưới. Có nhiều ca nghệ sĩ đến tham dự và chúng tôi cùng ca hát đóng góp thật sôi nổi với MC Trần Quốc Bảo. Cô dâu Mỹ trông khá xinh xắn dễ thương. Trước khi tiệc tàn, chị đến siết tay tôi và hẹn đến chơi nhà tôi vài hôm trước khi về lại Việt Nam.
Một buổi chiều, trên đường đến rước chị, chúng tôi ghé mua tờ Việt Báo. Tôi giở tờ báo ra xem thì giật mình khi thấy hình chị Bạch Tuyết đang quỳ lạy khán giả trên sân khấu tại San Jose với hàng tít to: “Bạch Tuyết đã quỳ lạy khán giả vì bị biểu tình phản đối”. Chúng tôi rước chị ở khu mobile home trên đường Bolsa. Trong khi ông xã tôi đổ thêm xăng tại góc đường Brookhurst và Hazard thì chị cầm tờ Việt Báo lên đọc rồi chị nói lớn: “Cũng thằng Mỹ nữa”. Tôi nói : “Chuyện gì vậy chị?”. Chị tiếp: “Thằng Mỹ không có tư cách gì để lật đổ chế độ Taliban”. Tôi hỏi: “Sao vậy chị ?”. Chị nói “Em ở Mỹ lâu mà em không biết gì sao Tuyến, thằng Mỹ làm giàu nhờ bán vũ khí, nó muốn quậy lên để bán vũ khí”.
Trời ơi, sao luận điệu và giọng nói này của Bạch Tuyết giống y như phát ngôn viên Việt Cộng Phan Thúy Thanh mà mỗi sáng lái xe di làm tôi hay nghe tin tức từ đài VOA và BBC.
Về đến nhà, chị cầm tay tôi xem, thoạt đầu, tôi nghĩ chị biết coi bói. Chị hỏi : “Tuyến, em có bao nhiêu căn nhà?”. Tôi đáp: ” Một căn nhà mà còn trả chưa xong đây chị”.
Chị lại hỏi: “Em có bao nhiêu tiền trong nhà băng?”. Tôi ngạc nhiên với 2 câu hỏi này. Chị bảo tôi về Việt Nam chơi và ở với chị. Tôi nói: “Em ghét Việt Cộng. Vượt biên suýt chết rồi chị”.
Chị nói: “Thôi mà em, đừng nghĩ vậy, chế độ bây giờ tốt đẹp hơn chế độ trước nhiều lắm”.
Ông xã tôi bất bình nói: “Chị nói chế độ bây giờ tốt đẹp tại sao sau khi chấm dứt chiến tranh họ lại bắt sĩ quan, công chức và những nhà trí thức VNCH giam cầm đày ải bỏ đói cho đến chết trong các trại tù cải tạo?”.
Chị lại nói: “Anh không biết chứ Tuyết vô thư viện bên Anh đọc sách, có nhiều nước tan chiến tranh rồi họ đem bắn bỏ hết, rồi ai làm gì họ”. Tôi bực mình nói: “Tốt đẹp gì chị, chế độ gì không có tự do tôn giáo, như Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị nhốt vào tù, Hòa Thượng Thích Quảng Độ bị quản chế”. Bạch Tuyết nói: “Ai biểu sống trong chế độ của người ta mà chống đối thì là chuyện đương nhiên”.
Tôi thất vọng ở tầm kiến thức nhỏ hẹp lệch lạc và lối lý luận sặc mùi cộng sản của ‘tiến sĩ’ Bạch Tuyết. Chị còn hết lời ca tụng tâng bốc Nguyễn Minh Triết  nói anh ta giỏi đủ mọi thứ, trong khi ở thời điểm đó Nguyễn Minh Triết còn hoạt động ở Sài Gòn và tôi chưa biết anh ta là ai.
Khi cuộc bàn luận quá căng thẳng tôi đổi đề tài để nói về văn nghệ. Tôi nói “Má em hay  xem cải lương, thỉnh thoảng em cũng xem  và thấy Tài Linh diễn xúc động, chắc Tài Linh hiền lắm hả chị?”. Bạch Tuyết nói :“Những người nổi tiếng không ai hiền hết em”.
Rồi chị kể về anh Hùng Cường, chị bảo là Hùng Cường yêu chị lắm và muốn cưới chị nhưng chị từ chối (?). Chị không biết rằng trong thời gian sống ở Mỹ anh Hùng Cường rất thân với chúng tôi và hay kể về những cuộc tình của anh, dĩ nhiên trong đó có Bạch Tuyết, anh Hùng Cường đã có mối quan hệ sâu đậm từ Bạch Tuyết ra sao, và chị đã năn nỉ anh thế nào. Tôi nghĩ nếu Hùng Cường còn sống tôi sẽ gọi anh đến để nghe Bạch Tuyết nói dóc. Đêm khuya quá, chẳng lẽ tôi đẩy Bạch Tuyết ra khỏi nhà, còn đưa về thì tôi mệt rồi sau một ngày dài làm việc.  Chị hỏi tôi có muốn gởi tiền giúp Chùa Nghệ Sĩ không, tôi nói đã giúp rồi, và lần này chỉ gởi ít tiền tặng Má Bảy Phùng Há.
Trước đây theo lời kêu gọi của Má Bảy và 2 chị Như Mai Kim Hoàng, Chùa Nghệ Sĩ không có rào nên thỉnh thoảng phát giác ra mồ mả bị đào bới vì họ muốn kíếm vàng bạc, đồng thời số nghệ sĩ già không nhà cửa phải sống lang thang, nên yêu cầu chúng tôi giúp đỡ tiền xây rào và mua tôn lợp phía sau chùa cho các cô bác có chỗ tạm trú. Chúng tôi đã gởi tiền giúp.  Sau đó chị Như Mai cho biết ông Võ Văn Kiệt chấp thuận cấp cho 1 miếng đất ở quận 8 để xây Nhà Dưỡng Lão Nghệ Sĩ. Tiền chúng tôi đã gởi, chị Như Mai lo xây rào và trùng tu trong Chùa vẫn còn dư. Tôi yêu cầu chị Như Mai bỏ số tiền đó vào bank để lấy lời lo thuốc thang cho những nghệ sĩ già đau yếu, còn Nhà Dưỡng Lão hãy để cho chính quyền cộng sản lo.
Tôi không bao giờ quên ơn Má Bảy Phùng Há, người mời tôi đóng nhiều vở tuồng trên TV, đã chỉ dạy thêm cho chúng tôi từ anh Thanh Sang đến anh Thành Được. Má Bảy cũng từng nói:“Mấy ổng muốn mời Má làm chức này chức kia, nhưng  Má nói Má không thích làm chính trị, Má chỉ thích làm Văn Nghệ mà thôi”. Tôi lấy 100 dollars bỏ vào bao thơ trao cho chị Bạch Tuyết nhờ chị đem về trao cho Má Bảy. Vài tuần sau tôi gọi điện thoại thăm Má Bảy và hỏi xem Má Bảy có nhận được tiền không. Lúc đó có mặt ông bầu Xuân, tôi nghe tiếng Má Bảy nói lớn: “Ông Xuân ơi, Kim Tuyến nói có gởi Bạch Tuyết đem về cho tôi 100 mà sao không thấy?”.Ông Xuân nói: “Bạch Tuyết bảo sung vào quỹ của Chùa”. Tôi không hiểu tại sao chị Bạch Tuyết lại làm khác lời dặn của tôi, để cuối cùng Má Bảy không nhận được gì cả !
Một lần nọ anh Hùng Cường dẫn anh Sáu Thanh đến nhà thăm chúng tôi. Anh Sáu Thanh là 1 đại thương gia trước năm 1975, chính anh là người cung cấp toàn bộ tiền bạc và phương tiện để thành lập đoàn cải lương Hùng Cường – Bạch Tuyết. Sáu Thanh giao đoàn cải lương cho Hùng Cường và chị Bạch Tuyết vì anh rất bận với các công ty lớn của anh. Đoàn cải lương này là một đại ban, được khán giả nhiệt tình ủng hộ, lần trình diễn nào cũng bán hết vé, thế mà Bạch Tuyết khai lỗ. Trước mặt chúng tôi, anh  anh Sáu Thanh nói với Hùng Cường:“Anh lập đoàn hát này cho chú mầy mà chú mầy ham chơi quá, để cho con Tuyết lộng hành, nó đưa người nhà của nó vào, nó kiểm soát mọi chi thu, cứ khai lỗ, để cuối cùng phải giải tán đoàn hát”.
Ngày 27/10/2002 Bạch Tuyết tổ chức ra mắt CD Kinh Pháp Cú chuyển thể cải lương tại Chùa Việt Nam trên đường Magnolia của Thượng Tọa Thích Pháp Châu. Ông Thượng Tọa này từng có tai tiếng vì đã lăng nhăng tình ái với một nữ Phật tử trẻ. Cuộc điện đàm hẹn hò dâm dục ở hotel của ông sư này với cô gái đã bị thu băng toàn bộ. Vì vậy cho nên truyền thông và báo chí hải ngoại kêu gọi biểu tình chống Việt Cộng Bạch Tuyết và Thượng Tọa Pháp Châu. Hôm đó có rất nhiều người đến biểu tình, trong đó có tôi, trước cửa chùa. Người biểu tình cho phát thanh cuốn tape dâm dục của Thượng Tọa Pháp Châu và hô đả đảo Bạch Tuyết. Tôi nghĩ nếu anh Hùng Cường còn sống chắc anh cũng sẽ đến biểu tình chống Bạch Tuyết, vì anh là người rất căm thù cộng sản. Dù rằng khi còn sống anh đã từng kể chính anh là người giới thiệu anh Đức (một “Việt Kiều Yêu Nước” tại Pháp) cho Bạch Tuyết sau vụ Bạch Tuyết bị vợ của ĐT Hoàng Đức Ninh làm nhục.
Trong một dịp thăm nhà thơ Nguyễn Chí Thiện và đi ăn tối với anh, chúng tôi có kể cho anh nghe về Bạch Tuyết và Kim Cương. Trong một lần nói chuyện trên Radio, anh Thiện đã có đề cập đến Việt Cộng Kim Cương và Bạch Tuyết. Tôi quý mến anh Nguyễn Chí Thiện vì tư cách và sự dũng cảm của anh. Chỉ vì can đảm dám nói lên sự thật của lịch sử và sự thật tàn ác của chế độ cộng sản mà anh bị gần 30 năm tù ở miền Bắc. Trong tù anh vẫn đứng thẳng, hiên ngang làm thơ vạch trần sự dã man của chế độ và dám chửi thẳng Hồ Chí Minh.
Những gì tôi kể về Bạch Tuyết là hoàn toàn sự thật, không thêm bớt, không trái với lương tâm. Một số đông trong đó có tôi vẫn còn nhiều hoài nghi về Bạch Tuyết:
– Bạch Tuyết không học Trung Học, không học Đại Học  thì làm sao có bằng Tiến Sĩ  ?
– Bạch Tuyết không rành tiếng Anh làm sao vào thư viện của Anh đọc sách và tài liệu.
– Bạch Tuyết không nói và viết lưu loát tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Đức thì làm Luận Án Tiến Sĩ  bằng tiếng gì ? Không lẽ làm luận án ở ngoại quốc mà dùng tiếng Việt ?
– Bạch Tuyết có biết rằng mọi người đều biết trên thế giới có nhiều bằng Tiến Sĩ Danh Dự được cấp do sự giới thiệu hay quen biết. Có các trường Đại Học dỏm, không được chấp nhận, chỉ cần nộp cho họ vài ngàn dollars là có bằng Tiến Sĩ giấy.
– Bạch Tuyết thù ghét Mỹ, vậy tại sao thích đi sang Mỹ, cho con học ở Mỹ, đi làm ở Mỹ, lấy vợ Mỹ. Phải chăng Bạch Tuyết muốn tìm một “bãi đáp an toàn” sau này ở  Mỹ ?
Những câu chuyện của hôm qua bao giờ cũng thật xúc động, dù chỉ là kỷ niệm. Nhưng có khi nào chị nhìn thấy sân khấu ở quê nhà, sự rộn rịp hoặc giàu có của giới đồng nghiệp mà chạnh lòng? Hoặc chị có lúc nào nghĩ rằng nếu chị nhượng bộ, ở lại, thì cũng đã có một cuộc sống sinh hoạt sôi nổi, nhiều thu nhập như các nghệ sĩ khác?
Sau 37 năm sống trên đất Mỹ và 41 năm miền Bắc cai trị miền Nam, tôi vẫn thường theo dõi các tin tức từ quê nhà và rất buồn khi thấy cộng sản đã tạo ra một giai cấp mới, giai cấp cán bộ, con ông cháu cha, tư bản đỏ, giai cấp này lộng hành, áp bức bóc lột người dân khốn cùng. Luân lý, đạo đức suy đồi, cuộc sống bất an, luật pháp bất minh, môi trường nhiểm độc, tham nhũng tràn đầy… Trong khi đó chính quyền lại “ác với dân, hèn với giặc” trước hiểm họa mất nước vào tay giặc Tàu.
Tôi không dùng danh từ “chính quyền” cho CSVN, vì không ai bầu cái Đảng cướp này cả. Chúng cưỡng chiếm miền Nam, áp đặt chể độ độc tài đảng trị, thì không thể dùng danh từ Chính quyền. CSVN thắng VNCH do tuyên truyền dối trá, quỷ quyệt, gian manh do HCM đem chủ thuyết ngoại lai quái đản từ Liên Sô,Trung Cộng đặt lên đầu dân VN. CSVN xem văn nghệ sĩ là bộ môn tuyên truyền hữu hiệu nhất, họ dùng nghệ sĩ để ru ngủ đồng bào quên đi tội ác mà chúng gây ra. Kim Cương là một điển hình cùng một số văn nghệ sĩ được họ sử dụng.
Tôi thấy mình đã quyết định đúng khi vượt biên rời khỏi chế độ cộng sản VN để cho gia đình và con cháu tôi có một cuộc sống an lành và tốt đẹp hơn. Tôi đã quyết định đúng khi chọn nước Mỹ, một nước tôn trọng tự do dân chủ và nhân quyền, một nước thật sự của dân, do dân và vì dân.
Dạ, xin cám ơn chị,
28/7/2016
Tuấn Khanh (ghi)

Posted in Miền Nam sau 30-4-1975, Nhan Vat, Phỏng Vấn | Leave a Comment »

►Chuyện thật như đùa, khi bọn “bắt cóc” 2 cha con ở Bình Thuận gây náo loạn xã hội lại là… lực lượng công an Hà Nội- nạn nhân là người cha và 1 em bé 3 tuổi!

Posted by hoangtran204 on 29/08/2016

Thời đại này mà lực lượng công an vẫn còn nằm mơ… là thời Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Đổ Mười. Đúng là bọn kiêu binh lạm quyền đang đứng trên cả luật pháp và hiến pháp do đảng CSVN của chúng soạn thảo lập ra. 

https://m.facebook.com/photo.php?fbid=1629421420682129&id=100008428607611&set=p.1629421420682129&source=47

Khi chính công an gây náo loạn xã hội

26-8-2016

Trường mẫu giáo nơi xảy ra vụ bắt cóc… thủ phạm là 7 công an Hà Nội!
  Chuyện thật như đùa, khi bọn “bắt cóc” 2 cha con ở La Gi (Bình Thuận) gây náo loạn sáng 26.8 lại là… lực lượng công an.

Khoảng hơn 8 giờ ngày 26.8, khi tôi cùng một số người đi trên chiếc ôtô từ suối nước nóng Bình Châu, theo con đường ven biển về gần đến khu du lịch Hồ Cốc (huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa, Vũng Tàu), thì bất ngờ bị 2 CSGT ra chặn xe. 

Sau khi mọi người xuống xe, 2 anh CSGT kiểm tra không có dấu hiệu gì đáng ngờ, mới ra hiệu cho xe đi tiếp. Trước khi rời đi, 1 anh CSGT ngỏ lời: “Anh thông cảm, vì vừa có vụ bắt cóc người ở Bình Thuận bằng ôtô đi về hướng TP.HCM, nên chúng tôi được lệnh phối hợp chặn xe để kiểm tra”. Và trên tuyến quốc lộ 55, quốc lộ 1… nối Bình Thuận với TP.HCM, hàng loạt chiếc ô tô cũng bị chặn để kiểm tra như vậy.

Thông tin lúc đó chỉ biết sơ bộ: khoảng 7 giờ 30 sáng 26.8, ông Lê Hồng Phong (1980) chủ doanh nghiệp nhà hàng tiệc cưới Malis ở thị xã Lagi (Bình Thuận), lái xe hơi chở đứa con 3 tuổi tới trường mẫu giáo Tuổi Thơ. Xe vừa dừng thì bất ngờ 1 chiếc ôtô 7 chỗ cúp đầu, 6 thanh niên lao xuống khống chế, cướp tay lái và chở 2 cha con chạy ra hướng quốc lộ! Chứng kiến sự việc, nhiều người bèn báo công an Lagi, ông Phong cũng nhắn tin được về gia đình là mình bị bắt cóc.

Đến chiều cùng ngày, sự việc vỡ lở, đại diện Bộ Công an thông tin, nhóm “bắt cóc” trên là các chiến sĩ Công an quận Hai Bà Trưng, TP.Hà Nội vào TP.HCM làm việc, rồi tự tiện ra Bình Thuận bắt giữ người tình nghi như “xã hội đen”, không cần lệnh bắt, không phối hợp công an địa phương, mà giữ kèm theo cả đứa trẻ.

Theo đại diện Bộ Công an giải thích, do ông Phong là đối tượng tình nghi có liên quan tới một tổ chức làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức mà cơ quan công an của Hà Nội đang thụ lý điều tra, nên 1 tổ công tác của công an quận Hai Bà Trưng đã “mời” ông Phong đi làm việc, nhưng không rõ vì sao có hành động như vậy!

Theo luật sư Đinh Thị Quỳnh Như, Giám đốc Công ty An Luật, anh Phong bị bắt trong lúc chở con đến trường nên không phải là bắt người phạm tội quả tang! Và nếu anh Phong không phải đối tượng đang bị truy nã, thì việc bắt giữ với con mà không có sự chứng kiến của thân nhân và đại diện chính quyền nơi cư ngụ, là trái quy định pháp luật.

 Mặt khác, chuyện bắt người mà có đính kèm đứa trẻ mới 3 tuổi cũng không có quy định nào cho phép! 1 sai phạm nghiêm trọng của công an quận Hai Bà Trưng.

Bây giờ, dù giải thích thế nào, thì người dân cũng đã một phen náo loạn. Thực tế sáng qua, ngay sau khi bị CSGT chặn xe và thông báo về vụ “bắt cóc”, chính tôi cũng đã gọi điện thông báo về gia đình người thân ở Bình Châu (Xuyên Mộc, Bà Rịa- Vũng Tàu), để thông tin vụ việc và nhắc người nhà cẩn thận với các cháu nhỏ. Công an đã thông báo vậy khi chặn xe, ai mà không tin!

Và sáng qua, rất nhiều ôtô bị chặn như vậy, trên các ngã đường từ Bình Thuận về TP.HCM. Ai bị chặn và được thông báo, dĩ nhiên cũng điện thoại thông báo người thân về vụ “bắt cóc”. Người này lại chuyền miệng người khác, náo loạn hết!

Ngay cả chính người trong ngành cũng náo loạn! Công an tỉnh Bình Thuận ngay sáng qua đã thông báo về vụ “bắt cóc”, và nhờ các địa phương phối hợp vây bắt. Bằng chứng là công an tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu cũng tham gia chặn xe người dân để tìm hung thủ “bắt cóc”…

Sau vụ công văn cảnh báo bắt cóc, mổ nội tạng của công an huyện Si Ma Cai (Lào Cai), mà ngay sau đó Bộ Công an đã đính chính là sự việc không chính xác, người dân đã rất bán tín bán nghi, lo lắng, bởi vụ việc cũng bắt nguồn từ chính ngành công an. Giờ đến chính công an tổ chức bắt người như bắt cóc, lòng dân làm sao yên?

Chuyện nực cười! Công an là lực lượng được giao trọng trách giúp xã hội bình yên, thế mà họ lại gây náo loạn xã hội. Muốn bắt cứ bắt, chẳng cần giải thích, luật lệ gì ráo. Nhiều người dân sau khi vỡ chuyện, chỉ biết lắc đầu: “Loạn rồi!”.

Nguyễn Hồ

______

Vụ ‘mời – bắt’ hai cha con ở Bình Thuận: Luật sư đề nghị Cục Điều tra vào cuộc

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Luật Pháp | Leave a Comment »