Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Đảng CSVN’ Category

►Theo lệnh đảng, Nguyễn Xuân Phúc muốn tăng hạn giao đất đầu tư cho nước ngoài tại 3 đặc khu tới 99 năm: Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc

Posted by hoangtran204 trên 11/08/2017

Do muốn có tiền gấp để chia chác nhau vì nhiệm kỳ trôi qua hơn 15 tháng rồi mà chẳng thu hồi được tiền vốn. Bởi vậy, nên đảng và nhà nước mới cần phải làm luật nhượng địa nhanh nhanh lên.

 

Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Những ngày đen tối của đảng

Posted by hoangtran204 trên 07/07/2017

Mạnh Kim

7-7-2017

Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Văn phòng Oval Office, nơi làm việc của Trump khác với phong cách của Obama như thế nào

Posted by hoangtran204 trên 02/06/2017

Trần Hoàng trích dịch một đoạn từ bài báo có tựa đề: Donald Trump After Hours, đăng trên tuần báo Time, 12-5-2017.

 

Đọc tiếp »

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Lào Cai: đất công viên thành đất cán bộ–Đấu giá đất biệt thự ‘đắc địa’ Lào Cai: 6 quan chức cao cấp nhất tỉnh trúng thầu!

Posted by hoangtran204 trên 25/05/2017

6 căn biệt thự là nhà của Bí thư Tỉnh ủy, Giám đốc Công an tỉnh, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tỉnh, Giám đốc Sở Tài chính, Bí thư Huyện ủy Sa Pa và gia đình một cán bộ biên phòng tỉnh.

Đất công viên từ năm 2004 nhưng khi Quỹ đầu tư phát triển tỉnh Lào Cai tiếp nhận để làm dự án từ Sở Xây dựng Lào Cai thì cả khu đất đã được xây lô, phân nền, xây dựng và bán đấu giá. Điều lạ lùng là 6 quan chức cao nhất tỉnh Lào Cai đều trúng đấu giá. Giá đất đấu giá 10-11 triệu đồng /1 mét vuông. Mỗi căn biệt thự 400-630 mét vuông. 

Đọc tiếp »

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Chủ nhân các biệt thự trên đất “kim cương” ở Lào Cai là cán bộ cao cấp !

Posted by hoangtran204 trên 23/05/2017

Tiết lộ chủ nhân khu biệt thự trên đất “kim cương” ở Lào Cai

Hoàng Sang
23-5-2017
Chủ nhân khu biệt thự trên đất “kim cương” (Phường Kim Tân, TP Lào Cai) là những cán bộ giữ vị trí quan trọng ở tỉnh Lào Cai.
 

Đọc tiếp »

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Vài nghi vấn nhân ngày 19 tháng 5 – (Nguyễn Đình Cống)

Posted by hoangtran204 trên 22/05/2017

Nguyễn Ái Quốc-Hồ Chí Minh là một trong những người nổi tiếng, đã để lại rất nhiều bí hiểm.

Đọc tiếp »

Posted in Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Nhan Vat Chinh tri, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Đơn yêu cầu đưa ra xét xử công khai vụ án “xét lại chống đảng”của công dân Phạm Thị Tề (vợ của ông Vũ Đình Huỳnh, là thư ký của ông HCM)

Posted by hoangtran204 trên 22/05/2017

Hồ sơ Vũ Đình Huỳnh

Hà Nội, ngày 20.02.1994

 

Đọc tiếp »

Posted in Trại Tù, Tư Liệu Lịch Sử, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Nhìn lại vụ án ngụy tạo “Nhóm Xét Lại Chống Đảng” – Thư của vợ ông Vũ Đình Huỳnh và của ông Nguyễn Trung Thành

Posted by hoangtran204 trên 22/05/2017

17-5-2017

Nhà văn Vũ Thư Hiên: Để các bạn hiểu thêm về vụ án ngụy tạo “nhóm xét lại chống đảng”, tôi đưa lên đây thư của mẹ tôi gửi ông Nguyễn Trung Thành, vụ trưởng vụ bảo vệ đảng trong Ban tổ chức Trung ương, một trong hai người được giao trách nhiệm tổ chức việc bắt bớ và giam cầm những người bị vu là ở trong cái nhóm không hề có này. Người kia là ông Lê Hồng Hà, nguyên chánh văn phòng Bộ Nội vụ.

Đọc tiếp »

Posted in Đảng CSVN, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Thư của ông Lê Hồng Hà – Hồ sơ Vụ án “Xét Lại” 1995

Posted by hoangtran204 trên 21/05/2017

Thư của Lê  Hồng Hà 1995
Hồ sơ Vụ án “Xét Lại” 
Lê Hồng Hà*

Hà Nội, ngày 18 tháng 7 năm 1995

Kính gửi Ban chấp hành Trung ương Đảng Khoá VII,

Đọc tiếp »

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Đảng CSVN, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | Leave a Comment »

►”Vụ Án Xét Lại là do chúng tôi đặt ra, có thế thôi…Các cụ cần thấy các anh là một tổ chức chống Đảng.” (Nguyễn Trung Thành 1993)

Posted by hoangtran204 trên 21/05/2017

Trần Đỉnh đến nhà Nguyễn Trung Thành (1993)

Nguyễn Trung Thành là ai? Không gì khác hơn là tay hòm chìa khoá của cái kho hồ sơ lý lịch tuyệt mật của toàn bộ cán bộ trung cao cấp Việt Cộng không sót một ai. Từ đồng chí Hồ Chí Minh!

 

Đọc tiếp »

Posted in Đảng CSVN, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | Leave a Comment »

►Sau khi dẫn dắt cả nước đi lòng vòng 63 năm, Hội nghị Trung ương 5, và TBT Nguyễn Phú Trọng thú nhận: Kinh tế tư nhân là động lực quan trọng của nền kinh tế

Posted by hoangtran204 trên 13/05/2017

  • kinh tế nhà nước thông qua cổ phần hóa sẽ dần nhường chỗ cho khu vực Kinh Tế Tư Nhân thực hiện vai trò động lực tăng trưởng, vì chỉ có khu vực KTTN mới có thể có sự năng động, thích ứng nhanh với sự biến động của nền kinh tế thị trường.
  • Ngay ở những giai đoạn kinh tế khó khăn (2008-2009 và 2011-2013) thì vốn đầu tư khu vực tư nhân vẫn tăng cho thấy tính ổn định, bền vững của khu vực này. Qua số liệu thống kê trên lại càng chứng tỏ vai trò quan trọng, không thể thiếu của KTTN (Hội nghị Trung Ương 5, ngày 5-5-2017).
  • “Từ khoá mà Thủ tướng đưa ra ở đây chính là “xã hội hoá”, là “đầu tư tư nhân”.

    “Trước đây chúng ta hay nói về đầu tư Nhà nước nhưng Nhà nước không có nguồn lực nhiều. Kinh tế tư nhân là động lực phát triển của kinh tế Việt Nam. Chúng ta phải vận dụng điều này”, người đứng đầu Chính phủ cho biết. Trích “Doanh nghiệp trả 2 triệu đồng đến 2 triệu rưỡi 1 tháng thì công nhân làm sao sống được!” Thứ 2, 27/02/2017,

Kinh tế tư nhân là động lực quan trọng của nền kinh tế

Vinanet 10/05/17

Đọc tiếp »

Posted in Cái giá của cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc”., Kinh Te, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Chống trả bọn cướp đất: Tinh thần # Đồng Tâm, Hà Nội, mãi mãi là ngọn lửa chiếu sáng.

Posted by hoangtran204 trên 16/04/2017

Tinh thần Đồng Tâm, Hà Nội, mãi mãi là ngọn lửa chiếu sáng.

Nhóm Bà Đầm Xòe.

16-4-2017

 

Cụ ông 83 tuổi đang nói chuyện về chính quyền bày mưu cướp đất của dân.

(Công an đứng nghe, quay phim, ghi hình lấy chứng cớ, và chờ cho cụ nói xong, thì chúng nhảy vào xô cụ ông ngã xuống, quẳng lên xe công an chở đi mất. Trần Hoàng)

Đọc tiếp »

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN | 1 Comment »

►Họ xem tôi là con gì?- Con lừa, con lợn, con cừu, con trâu?

Posted by hoangtran204 trên 06/04/2017

 

Tôi là con gì?

Ngô Trường An

Họ nói với tôi là họ giải phóng cho tôi.

Họ bảo tôi đừng lo gì cả, mọi việc đã có họ lo rồi!

Thực ra, họ chẳng lo gì cả! Chủ quyền quốc gia họ cũng không giữ được!

Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Dân kêu cứu vì ô nhiễm từ nhà máy giấy Lee & Man ở tỉnh Hậu Giang, do Trung Quốc làm chủ

Posted by hoangtran204 trên 01/04/2017

Đảng CSVN đã mời bọn Trung Quốc xây dựng nhà máy giấy thải ra hàng trăm triệu tấn sút NaOH vào Sông Hậu, để tiêu diệt nguồn thực phẩm chất đạm (protein) của người miền Nam Việt Nam. Nước Mắm, muối sẽ chịu ảnh hưởng bởi chất sút. 

Ở miền Trung, Formosa Hà Tỉnh đã tiêu diệt tôm cá hải sản sản, nguồn chất đạm nuôi sống hàng chục triệu người ở miền Trung.

Nay miền Nam đang rơi vào thảm họa của ô nhiễm bởi Lee and Man và 10 nhà máy nhiệt điện chạy than, sẽ đốt hơn 20 triệu tấn than mỗi năm, và sẽ hoạt động năm 2018. Tro than – với khối lượng thải ra hàng triệu tấn – sẽ bay lỡ lửng trong không khí, và bùn xám thải ra rất độc hại vì chứa nhiều hóa chất và kim loại nặng như chì (lead), thạch tín (arsenic), thủy ngân (mercury), và cả chất phóng xạ uranium. Những nước tiên tiến như Mỹ, Đức, Anh, Pháp, đang đóng cửa dần các nhà máy nhiệt điện chạy than, và chuyển qua dùng năng lượng gió, mặt trời, kỹ thuật than khô, khí đốt…

Đọc tiếp »

Posted in Làm ăn chung với Trung Quốc, Moi Truong bi O nhiem, Thực Phẩm và sức khỏe, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Vì ô nhiễm môi trường quá trầm trọng, Trung Quốc đã hoàn tất đóng cửa nhà máy điện chạy than cuối cùng 19-3-2017 – Đảng và Nhà Nước VN sắp tưng bừng khai trương 14 nhà máy nhiệt điện chạy than ở 10 tỉnh miền Tây năm 2018

Posted by hoangtran204 trên 30/03/2017

 

Mar 20, 2017 – Bắc Kinh đóng cửa tất cả nhà máy nhiệt điện than. … Kinh đã trở thành thành phố đầu tiên của Trung Quốc dựa hoàn  …
Mar 19, 2017 – Việc đóng cửa Tổ máy cuối cùng của nhà máy điện Hoa Năng đã đưa thủ đô của Trung Quốc trở thành đô thị đầu tiên …
TP – Đầu tháng 3, Bắc Kinh đóng cửa nhà máy nhiệt điện chạy bằng than cuối cùng, trở thành đô thị đầu tiên ở Trung …
Mar 20, 2017 – Bắc Kinh, Trung Quốc vừa đóng cửa nhà máy nhiệt điệnhoàn thành những thao tác cuối cùng đóng cửa nhà máy  …
Mar 25, 2015 – Do đó, Trung Quốc sẽ đóng cửa nhà máy cuối cùng thuộc 4 … cung cấp điện nhiều hơn 2,6 lần so với chạy bằng than.
____________
biển, ĐBSCL còn có các nhà máy nhiệt điện dự kiến. được xây … Bên cạnh đó, ở Cà Mau còn có 2 dự án nhiệt điện (Cà. Mau I và Cà …
Oct 3, 2016 – Riêng ĐBSCL sẽ có 14 nhà máy điện chạy bằng than … Trong ảnh: Nhà máy nhiệt điện Duyên Hải tại Trà Vinh đã hoạt  …
Nov 9, 2014 – Nhà máy Điện Long Phú 2 có tổng công suất 1.320 MW, … Du (Kiên Giang), Duyên Hải (Trà Vinh) và Hòn Khoai (  …
Oct 16, 2009 – Hiện vùng ĐBSCL đã có Nhà máy điện Trà Nóc (TP Cần … nhiệt điện than Kiên Lương (tỉnh Kiên Giang – 4.400 MW ), …
Aug 10, 2016 – Bà Ngô Mỹ Linh, nhà gần Nhà máy nhiệt điện Duyên Hải, ngao … Trong khi người dân cạnh các nhà máy điện đã nếm mùi … Ô nhiễm khủng ở Nhiệt điện Vĩnh Tân.
Sep 26, 2016 – Tổng công suất nguồn điện than ở ĐBSCL cũng giảm khoảng 4.000MW, loại bỏ 5 nhà máy nhiệt điện than là An Giang  …
Mar 2, 2017 – Ngoài ra, ĐBSCL còn có các nhà máy nhiệt điện dự kiến … Bên cạnh đó, ở Cà Mau còn có 2 dự án nhiệt điện (Cà …
Nov 7, 2014 – Triển khai tổng sơ đồ điện lực VII của Bộ Công thương, nhiều nhà máy nhiệt điện than trong vùng đã, đang và sẽ được …

Posted in Moi Truong bi O nhiem, nhóm lợi ích, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Giai Cấp Mới, tư bản đỏ… Làm thế nào để chiến thắng nhà cầm quyền cộng sản (Milovan Djilas)

Posted by hoangtran204 trên 29/03/2017

Hình ảnh về quyền lực và sự giàu có của gia đình Nguyễn Tấn Dũng, của các bí thư tỉnh ủy Đồng Nai, Bắc Ninh, Long An, Huỳnh Đức Thơ (chủ tịch UBND Đà Nẵng), sự giàu có của các tư bản đỏ Phạm Nhật Vượng, Trương Gia Bình (con rễ Võ Nguyên Giáp), các lãnh tụ cs Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt… hiện ra mồn một trong Giai Cấp Mới.

Hình ảnh và sự chuyên quyền của Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và sự giàu có của con cái LD cũng hiện ra đậm nét trong Giai Cấp Mới.

Hỏi: Giai Cấp Mới gồm những ai?

Đáp: Đó là một nhóm người trong đảng, có quyền quản lý và phân phối toàn bộ khối tài sản đã được quốc hữu hóa và tập thể hóa. Chính vai trò độc quyền quản lý và phân phối thu nhập quốc dân cũng như mọi tài sản khác của quốc gia đã biến tầng lớp này trở thành tầng lớp đặc quyền đặc lợi.

 

Đọc tiếp »

Posted in Sách- Báo- Hồi Ký, Tài Liệu, Đảng CSVN, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Đôi điều cùng Thiếu tướng Trương Gia Long

Posted by hoangtran204 trên 26/03/2017

Đôi điều cùng tướng Trương Gia Long

Badamxoe

Nguyễn Đăng Quang 

(Cựu Đại tá Công an)

24-3-2017

Hơn một tuần qua, nhiều bạn bè xa gần khích lệ tôi tìm đọc bài nói của Giáo sư-Tiến sỹ Thiếu tướng Trương Giang Long, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị kiêm Giám đốc Học viện Chính trị CAND thuộc Bộ Công an.

Đọc tiếp »

Posted in Chính Sách Đối Ngoại, Chinh Tri Viet Nam, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Hội nghị Thành Đô 3-9-1990, Quan Hệ Viêt Nam và Trung Quốc- 1990- Nay | Leave a Comment »

►Tiết lộ mới về khối tài sản khổng lồ của vợ bé của Chủ tịch UBND Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ.

Posted by hoangtran204 trên 23/03/2017

 
Người Buôn Gió
23-3-2017
 
Lê Thị Mỹ Hạnh từ một cô gái bình thường, bồ nhí của một bán thuốc tây, từ khi chuyển sang cặp với Huỳnh Đức Thơ và có với Thơ một đứa con trai là Lê Đức Duy, Hạnh trở thành một trùm cò đất đầy quyền lực ở Đà Nẵng.

Đọc tiếp »

Posted in nhóm lợi ích, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | Leave a Comment »

►Công an Hà Nội, an ninh, cựu chiến binh đánh đổ máu những người dân tưởng niệm vụ thảm sát đảo Gạc Ma 14-3-1988

Posted by hoangtran204 trên 14/03/2017

Tại sao đảng CSVN lại che dấu sự kiện chiếm đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa ngày 14-3-1988?

Ai đã ra lệnh cho 64 bộ đội công binh thuộc QĐNDVN không được nổ súng bảo vệ đảo Gạc Ma và đứng làm bia cho Trung Cộng bắn ngày 14-3-1988?

Đây là vụ thảm sát Gạc Ma,  không phải là cuộc hải chiến như báo chí trong nước và phim trên Internet mà đảng csvn hiện nay đang tìm tuyên truyền, tìm cách lái dư luận qua hướng khác để che dấu tội ác giết hại 64 bộ đội công binh và dâng cho Trung cộng biển đảo Trường Sa  của đảng và nhà nước VN.

Đọc tiếp »

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Hội nghị Thành Đô 3-9-1990 | Leave a Comment »

►Cường quyền và nhân sĩ

Posted by hoangtran204 trên 01/03/2017

Cường quyền & nhân sĩ

Tác giả:

23-2-2017

Có nhiều định nghĩa về trí thức, nhưng thật đơn giản: trí thức là dùng trí tuệ của mình để thức xã hội; thức là thức tỉnh, là đánh thức người ngủ mê, là làm cho người khác nhận thức đúng. Người có học mà không làm được chữ thức thì không thể gọi là trí thức, lại còn để bị ru ngủ nữa thì thật nguy hiểm cho xã hội. (Trần Huỳnh Duy Thức)

Đọc tiếp »

Posted in Đảng CSVN, Độc quyền lãnh đạo, đàn áp dân chúng | Leave a Comment »

►Xúi bỏ lúa trồng sen, đem người Trung Quốc vào Đồng Tháp – 18 tỉnh VN cho TQ thuê 400.000 hecta đất trồng rừng

Posted by hoangtran204 trên 05/02/2017

Tin Miền Tây (tinmientay.net)

5-2-2017

Công ty Sen Hoàng Giang đã xúi dân ở Tân Hội Trung (Cao Lãnh, Đồng Tháp) bỏ lúa trồng sen, đem nhiều lao động Trung Quốc vào địa phương.

Tháng 4/2016, khi vừa mới đến đến xã Tân Hội Trung, lãnh đạo Công ty Sen Hoàng Giang ở Hà Nội đã “xúi” người dân phá bỏ lúa gần đến ngày thu hoạch để trồng sen, thương thảo thuê lại đất của nông dân trong thời hạn 3 năm, giá khoảng 3,5 triệu/công/năm.

 

Đọc tiếp »

Posted in Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Viet Nam, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Rạn nứt trong cuộc đấu đá chính trị ở Việt Nam (cuộc tranh giành chức vụ tổng bí thư của Đinh Thế Huynh)

Posted by hoangtran204 trên 02/01/2017

Rạn nứt trong cuộc đấu đá chính trị ở Việt Nam

Zachary Abuza
Trà Mi chuyển ngữ

Tổng bí thư phải là người có lý luận và phải là Người Miền Bắc.” – Nguyễn Phú Trọng.

Đinh Thế Huynh đi Bắc Kinh gặp Tập Cận Bình và đến Hoa Thịnh Đốn gặp John Kerry (Tháng 10, 2016). Nguồn DCVOnline tổng hợp.

Đấu đá nội bộ trước Đại hội giữa kỳ

Từ 24 đến 30 tháng 10 năm 2016, Đinh Thế Huynh, một thành viên cao cấp của Ban Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam và Bộ Chính trị đã có chuyến viếng thăm chính thức đến Hoa Kỳ dù ít người để ý đến. Nó đã gần như không gây tiếng vang nào trong giới truyền thông tại Hoa Kỳ nhưng lại quan hệ mật thiết và có ý nghĩa quan trọng đối với chính trị trong nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam.

Vào tháng Giêng năm 2016, đảng Cộng sản Việt Nam đã tổ chức Đại hội Đảng lần thứ 12 bầu một Ban Chấp hành Trung ương, một Bộ Chính trị mới, nhưng bất ngờ, để Tổng Bí thư đương nhiệm Nguyễn Phú Trọng tiếp tục ngồi ở ghế cao nhất đảng. Mặc dù Trọng đã được bầu làm TBT với nhiệm kỳ 5 năm, người ta vẫn tin rằng ông Tổng Bí thư 73 tuổi này chỉ giữ vai trò đó một nửa nhiệm kỳ là nhiều nhất.

Đại hội Đảng tháng Giêng 2016 được cho là đã giải quyết sự chia rẽ chính trị nghiêm trọng trong đảng. Nhưng chưa đầy một năm sau đã có bằng chứng về sự đấu đá trong nội bộ đảng và cuộc chạy đua giành vị trí hàng đầu, cho thấy Trọng sẽ về hưu sớm hơn người ta nghĩ. Chính trị nội bộ đảng cộng sản Việt Nam, tuy trắng đục nhưng lai rất linh động.

Đinh Thế Huynh là một người lý luận chuyên nghiệp của đảng cộng sản Việt Nam. Ông học ngành báo chí ở Liên Xô trong những năm 1980, và leo thang quyền lực ở cơ sở truyền thông do đảng kiểm soát, mà đỉnh cao là Tổng biên tập của tờ Nhân Dân. Huynh trở thành nhà tư tưởng và tuyên truyền hàng đầu của đảng tại Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 11 vào năm 2011. Ở vị trí đó, ông đã có ảnh hưởng đáng kể đối với ý thức hệ, giáo dục, và việc giám sát giới truyền thông.

Trong cuộc chuẩn bị cho Đại hội Đảng lần thứ 12, Huynh đã vận động để trở thành Tổng Bí thư. Ông là là lựa chọn của những người bảo thủ trong đảng, những người sợ sự toàn cầu hóa ngày càng tăng của Việt Nam khi hội nhập vào hiệp định thương mại Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP). Quan trọng hơn, họ lập luận rằng Đảng ngày càng bị giới kỹ trị của chính phủ loại ra ngoài những quyết định quan trọng cho Việt Nam. Mặc dù ông không được bầu làm Tổng Bí Thư, đại ca của ông, Trọng, đã được miễn tuổi một lần nữa để vẫn là Tổng Bí thư. Mặc dù Huynh không còn là Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, ông ấy vẫn là Chủ tịch Hội đồng lý luận trung ương; như thế, Huynh, ít nhất vẫn nhà tư tưởng hàng đầu của đảng.

Vài ngày trước chuyến đi tới Washington, Huynh đã đến Trung Quốc gặp gỡ với lãnh đạo cao cấp gồm cả Tập Cận Bình. Sau sự kiện giàn khoan HYSY-981 vào năm 2014, Trung Quốc đã làm việc cần mẫn để hàn gắn quan hệ giữa hai đảng cộng sản, một đối trọng với các mối quan hệ nhiều nguy hiểm giữa hai chính phủ và quân đội hai nước. Huynh, người chưa bao giờ giữ chức trong chính phủ và được biết đến như là người cộng sản bảo thủ về ý thức hệ, đương nhiên là người đối thoại với Bắc Kinh, nơi vẫn còn coi trọng mối quan hệ lịch sử và tìnhhuynh đệ giữa hai đảng cộng sản.

Chuyến đi của Huynh tới Mỹ làm một số người hụt hẫng. Ông ta hiếm khi đi đến những quốc gia ngoài khối cộng sản hoặc khu vực quanh Việt Nam, nhưng ở Hoa Kỳ, Huynh đã gặp các quan chức chính phủ cao cấp trong đó có Ngoại trưởng John Kerry, Phụ tá Cố vấn An ninh Quốc gia Ben Rhodes, Đại diện Thương mại Hoa Kỳ Michael Froman, và những người khác. Điều thú vị là, Hoa Kỳ đã đặt cho Huynh những chức danh mới như “Ngài” (His Excellency) và “Thư ký điều hành” (Executive Secretary).

Người Mỹ lúng túng khi phải dịch sang tiếng Anh một số vai trò trong đảng cộng sản Việt Nam mà họ chưa quen thuộc. “Executive Secretary tiếng Mỹ tương đương với “Thư ký điều hành” nhưng thực nghĩa là “Thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng” của đảng Cộng sản Việt Nam. Huynh không phải là người đứng đầu nhà nước, mà chỉ là một đảng viên cao cấp hiện đang đứng thứ năm trong Bộ Chính trị. — TM

Chuyến đi Mỹ là để Huynh mở rộng tiếp xúc của mình với thế giới bên ngoài và để giới thiệu ông với giới lãnh đạo thế giới. Chuyến đi Mỹ hồi cuối tháng Mười 2016 là chỉ dấu khá rõ cho thấy Huynh sẽ thừa kế vai trò của Trọng làm Tổng Bí thư đảng cộng sản tại Đại hội giữa kỳ.

Không phải tất cả đảng viên trong đảng đều ủng hộ việc thăng tiến rõ ràng của Đinh Thế Huynh. Trần Đại Quang, Chủ tịch Nước hiện nay, là một ứng cử viên hàng đầu để trở thành Tổng bí thư tại Đại hội lần thứ 13 trong năm 2021. Mặc dù có sự hỗ trợ đáng kể cho Huynh trở thành lãnh đạo đảng ở Đại hội lần thứ 12, cuối tháng Giêng 2016, nhưng Huynh được coi là quá trẻ và cần nhiều kinh nghiệm rộng lớn hơn. 2021, Quang sẽ 65 tuổi, không cần được miễn tuổi (mặc dù đã có những cáo buộc cho rằng Quang đã khai man về tuổi của mình để đủ điều kiện ngồi ghế lãnh đạo ở Đại hội 12), nhưng đã có nhiều kinh nghiệm hơn về hai mặt an ninh và kinh tế quốc gia.

Sự bất lực của Quang trong việc ngăn chặn Huynh trở thành Tổng Bí thư là điều đáng ngạc nhiên. Trong mười năm qua, ông là Thứ trưởng, sau đó Bộ trưởng Bộ Công an. Quang biết mọi thứ về tất cả mọi người, và trong quá trình mười năm đã cài đặt tay chân vào mọi ban ngành trong chính phủ. Ông đã bắt đầu đưa ảnh hưởng của mình về việc hiện đại hóa ngành công an và quân sự và được biết đến là người rất có trình độ, một người thực dụng hơn là một nhà lý luận. Ông cũng đã tỏ ra bực bội với vai trò Chủ tịch Nước, phần lớn là một vị trí có tính nghi lễ.

Trong nhiều cách, sự bổ nhiệm Huynh có thể là chỉ đơn giản là để thưởng cho một đảng viên trung kiên, với một vài năm ở vị trí hàng đầu của đảng. Trừ khi Huynh được miễn tuổi, ông ta sẽ không đủ điều kiện tiếp tục giữ ghế trong Quốc hội thứ 13, vào năm 2021 (đã 68 tuổi). Quang, có thể chỉ đơn giản là chờ sự không thể tránh khỏi, mua thời gian, xây dựng mạng lưới hậu thuẫn cho mình, tự tin rằng ông có thể giữ Huynh ở thế kẹt trong 2-3 năm tới. Nó có thể không có lợi khi phải bỏ vốn chính trị hoặc phải đẻ ra kẻ thù chính trị trong thời gian tới để ngăn chận những gì Quang hy vọng là sự thăng tiến tạm thời của Huynh.

Nhưng vai trò mới của Huynh sẽ không tốt cho sự phát triển chính trị và kinh tế của Việt Nam. Huynh có thể gây ra rất nhiều thiệt hại trong 2-3 năm, đặc biệt là với hệ thống chính trị bè phái của đảng Cộng sản Việt Nam. Mặc dù Huynh ít khi nói về nền kinh tế một cách chi tiết và cụ thể, Huynh theo ý thức hệ đối đầu với những đổi mới kinh tế cần thiết mà Việt Nam cần phải làm để tránh bị kẹt trong cái bẫy là một nước có thu nhập trung bình. Huynh đã lên tiếng phản đối việc tư nhân hóa một số trong 2.500 doanh nghiệp nhà nước, những công ty đang mắc nợ lớn, ngày càng tăng cao, gây lo ngại cho Quỹ Tiền tệ Thế giới.

Quan trọng nhất, Huynh đã chống lại những chính sách không còn gây bất lợi cho khu vực tư nhân năng động như Anton Tsvetov đã viết trong những trang này, đang gây ra hiệu ứng biến đổi về kinh tế và xã hội. Đặc biệt, lĩnh vực công nghệ cao của Việt Nam và các ngành công nghiệp viết phần mềm đã trở nên nổi bật. Nhưng họ dễ biến đổi, và cuối cùng, họ mâu thuẫn với Việt Nam một nước có internet hạn chế nhất trong khu vực Đông Nam Á.

Như Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đã nói, vì sự đắc cử của Donald Trump tại Hoa Kỳ, việc phê chuẩn TPP đã được hoãn lại, tuy Việt Nam vẫn tuyên bố sẽ thực hiện thỏa thuận thương mại đó.

Trong khi Huynh sẽ không phải là một người ủng hộ mạnh đối với hiệp định TPP, bất chấp những tác động tích cực nó sẽ có đối với nền kinh tế của Việt Nam, trong lúc đó chính phủ Việt Nam lại có vẻ rất cam kết tiếp tục những đổi mới cần thiết cho việc gia nhập khối TPP.

Vào thời điểm khi mực tăng trưởng kinh tế sẽ chậm lại do yếu tố bên ngoài, gồm cả sự thất bại của TPP, Việt Nam cần cải cách mạnh dạn nhiều hơn, chứ không phải kém đi. Nguyễn Đức Kiên, Phó Chủ tịch Uỷ ban kinh tế của Quốc hội Việt Nam cho biết, “Chúng tôi sẽ tiếp tục thực hiện những gì chúng tôi đã lên kế hoạch.” Trong tháng 10 năm 2016, Ủy ban Chính trị và Trung ương đảng cộng sản đã thông qua một nghị quyết tiếp tục mở cửa về kinh tế. Đồng thời, Bộ Tài chính đã chịu giảm thuế cho những công ty tân lập từ 20 xuống 15 phần trăm.

Tuy nhiên, tự do hóa kinh tế đã song hành với một cuộc đàn áp chính trị mới, một dấu hiệu thường đi trước sự chuyển đổi chính trị. Việt Nam vẫn là một trong mười nước cai ngục hàng đầu, bắt giam nhà báo, hiện nay có tám nhà báo đang ở trong nhà tù Việt Nam.

Nhưng năm nay có khác, với một vụ đổ hóa chất lớn hồi tháng Tư đã dẫn đến việc cá biển chết hàng loạt khổng lồ ở miền Trung. Mặc dù chính phủ phạt công ty Formosa Plastics, một trong những công ty đầu tư nước ngoài lớn nhất nước, 500 triệu USD, phản ứng của chính phủ đã không làm vừa lòng công chúng. Hồi tháng Chín có các cuộc biểu tình trên toàn quốc như chưa từng có. Chính phủ đã không thể đàn áp các cuộc biểu tình quần chúng, lo ngại bị phản ứng dữ dội của người dân, nhưng đồng thời, họ cũng sợ rằng cuộc biểu tình về môi trường hiện nay sẽ đưa đến những hoạt động chống nhà nước rộng lớn hơn.

Vì vậy, chính phủ đã nhắm vào những nút chốt của các cuộc biểu tình: đó là những blogger và giới lãnh đạo trực tuyến của phong trào vì môi trường sạch. Blogger Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm) và phụ tá của ông, bị bắt hồi tháng Mười năm 2014, bị kết án 5 năm tù hồi tháng 3 năm 2016, trong khi Nguyễn Quang A đã bị bắt giữ và sách nhiễu, và bị ngăn cản không cho gặp Tổng thống Obama vào tháng Năm, 2016. Gần đây nhất, chính phủ cộng sản Việt Nam bắt giam Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (aka Mẹ Nấm), vì sự lãnh đạo của bà kích động những cuộc biểu tình vì môi trường sạch.

Blogger vì môi trường sạch: Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tức Mẹ Nấm. Nguồn: DanLamBao

Dưới sự lãnh đạo Đinh Thế Huynh, chúng ta nên chuẩn bị thấy không có sự khoan nhượng với giới đối kháng, và những cuộc đàn áp lớn hơn trên mặt truyền thông xã hội. Giới hoạt động nhân quyền đang cảnh cáo rằng Đạo Luật mới đang gây tranh cãi về Tín ngưỡng và Tôn giáo không có gì khác hơn để trù dập hơn nữa xã hội dân sự non trẻ của Việt Nam.

Vụ cá chết hàng loạt đã có một tác động thực sự với đảng cộng sản Việt Nam. Hồi cuối tháng Chín, hơn 500 Ki tô hữu nộp đơn kiện Formosa với tư cách cá nhân. Điều này đã chính phủ và đảng cộng sản vào thế khó xử. Họ là người kiểm soát các cơ quan tư pháp, và xoá bỏ những đơn kiện, hoặc quyết định chống lại 500 nguyên đơn sẽ có hậu quả chính trị rất lớn cho chế độ. Đồng thời, một phán quyết chống lại Formosa có thể có ảnh hưởng tiêu cực đối với giới đầu tư nước ngoài và nền kinh tế. Chính phủ cuối cùng đã bác bỏ vụ kiện, với lý do “thiếu bằng chứng về thiệt hại thực tế”.

Sau khi bác bỏ hơn 500 lá đơn kiện Formosa, hậu quả chính trị đối với chính phủ và đảng Cộng sản Việt Nam là gì? Chưa ai thấy rõ. – TM

Nhưng người ta thực sự đang nhìn thấy những đấu đá trong nội bộ chính trị của đảng cộng sản và những cuộc cuộc điều tra tham nhũng chưa từng có và nổi bật đang diễn ra. Trong khi chống tham nhũng là điều tốt đối với một nước yếu kém như Việt Nam, vấn đề là khi giới truyền thông do nhà nước kiểm soát đưa tin về những vụ điều tra nổi bật lại không dinh gì đến việc giải quyết tham nhũng mà chính ra là ngón đòn để hạ gục đối thủ chính trị và vây cánh của họ. Gần đây có ít nhất ba ví dụ.

Vũ Huy Hoàng cựu Bộ trưởng Bộ Công nghiệp và Thương mại, trớ trêu thay người đã ký thỏa thuận TPP, gần đây bị điều tra vì đã bổ nhiệm con của mình vào một vị trí lãnh đạo một doanh nghiệp nhà nước lớn. Ngoài tội gia đình trị, Hoàng cũng bị điều tra về việc thuê một quan chức cao cấp Dầu khí Việt Nam (sẽ bàn đến phía dưới) sau khi nhân vật này cũng bị bị điều tra về tham nhũng. Đảng đã sa thải ông khỏi tất cả các chứng vụ hồi tháng Mười một và đang cân nhắc về việc trục xuất ông ra khỏi đảng, trong khi Quốc hội đang điều tra ông, mở đường cho các cáo buộc hình sự trong tương lai.

Trịnh Xuân Thanh, người chủ trì công ty cổ phần Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC), một nhà thầu chính cho và cũng là công ty con của công ty năng lượng nhà nước, đã bị điều tra việc thua lỗ 3,3 nghìn tỷ đồng Việt Nam (147 triệu USD). Thanh hiện đang chạy trốn ra nước ngoài, và Việt Nam đã ban hành Lệnh Đỏ để Interpol bắt Trịnh Xuân Thanh. Đây là một trường hợp đặc biệt đáng chú ý, vì Trọng đã rất thẳng thắn về viên chức tương đối nhỏ này; Trọng chủ trì các cuộc họp trục xuất Thanh ra khỏi Đảng và liên tục kêu gọi bắt Xuân Thanh cho bằng được. Khả năng đi du lịch nước ngoài trong khi đang bị điều tra đã đưa ra những câu hỏi khác, và một số người đã phỏng đoán rằng Thanh không thể thoát khỏi Việt Nam mà không có sự trợ giúp ngầm của Cục xuất nhập cảnh, dưới sự kiểm soát của Bộ Công an.

Một trong nhiều tấm hình ở nước ngoài chụp Trịnh Xuân Thanh đang cầm đọc cuốn “Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai”, dự án chính trị của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, môt tổ chức chinh trị cũng đang có rạn nứt trong tổ chức và lãnh đạo.– TM

Một đồng nghiệp của Thanh, Vũ Đức Thuận, nguyên ủy viên HĐQT kiêm Tổng giám đốc PVC đã bị bắt, trong một cuộc điều tra tương tự về việc quản lý yếu kém tại công ty cổ phần Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC).

Điểm chung trong ba cuộc điều tra này là Đinh La Thăng, hiện là Bí thư Đảng ủy Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải, Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Việt Nam. Sự nghiệp của ba người, đặc biệt là của Vũ Đức Thuận, đã theo sát hoạn lộ của Thăng qua thời gian Thăng làm việc tại doanh nghiệp nhà nước, chính phủ và với đảng.

Bè cách của Trần Đại Quang? Nguồn: DCVOnline tổng hợp.

Sinh năm 1960, Thăng là một trong những thành viên trẻ nhất của Bộ Chính trị thứ 12 và đã được phe đổi mới trong đảng CSVN ủng hộ như một nhà lãnh đạo trong tương lai. Phe bảo thủ trong đảng đã đưa Thăng vào tầm ngắm của họ.

Đánh vào những nhân vật thân tín của ông đã đưa Thăng vào thế thủ và đã giữ khoảng cách với họ. Trong tháng Mười, Thăng nói rằng Trịnh Xuân Thanh sẽ bị theo đuổi và trừng phạt một cách nghiêm túc, nhưng nhóm bảo thủ đã nhận thấy điểm yếu của Thăng và tiếp tục cuộc tấn công của họ chống lại những nhân vật thân tín khác của Thăng. Tại thời điểm Đại hội Đảng lần thứ 12, có tin đồn rằng Trần Đại Quang đã phấn đấu để Thăng được đưa vào Bộ Chính trị. Vì vậy, các cuộc tấn công chống lại Thăng và những nhân vật thân tín của Thăng được xem là cuộc tấn công gián tiếp vào Trần Đại Quang, làm suy yếu vị trí của Quang trong cả Bộ Chính trị và Ủy ban Trung ương.

Đại hội đảng lần thứ 12 đã nhằm dẹp tan những tranh chấp phe phái lớn trong đảng cộng sản Việt Nam, ít nhất là trong một vài năm. Tuy nhiên, đấu đá nội bộ trước giữa kỳ Đại hội đang xảy ra giữa ban ngày. Chính trị sau bức màn tre của đảng cộng sản Việt Nam đang cố che giấu các cuộc đấu đá dữ dội đang xảy ra. Trong khi nó có vẻ rất rõ ràng là nhà lý luận cộng sản Đinh Thế Huynh có khả năng trở thành Tổng bí thư của đảng tại Đại hội giữa kỳ, và các vận động chính trị thực sự cho Đại hội đảng lần thứ 13 vào năm 2021 rõ ràng là đã bắt đầu.

Trước khi Đại hội đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 12 khai mạc, Nguyễn Phú Trọng từng tuyên bố, “Tổng bí thư phải là người có lý luận và phải là Người Miền Bắc.”

Đinh Thế Huynh sinh ngày 15 tháng 5 năm 1953 tại xã Xuân Kiên, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Từng là Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, nguyên Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam và hiện là Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hội đồng lý luận trung ương.

Nguyễn Phú Trọng lại sắp sửa đúng thêm một lần nữa. – TM

Zachary Abuza là giáo sư tại trường Cao đẳng Chiến tranh Quốc gia ở Washington, DC, chuyên về an ninh và chính trị Đông Nam Á . Trên đây là quan điểm cá nhân.

© DCVOnline

_____________

Trần Hoàng – Lập luận của Zachary Abusa về chuyện Nguyễn Phú Trọng hỗ trợ cho Đinh Thế Huynh làm tổng bí thư, để kế vị ông ta, có một điểm khá mâu thuẫn. Theo bài này, Z.A. viết rằng Huynh không muốn VN gia nhập TPP. Trong khi Trọng muốn VN vào TPP; Nguyễn Tấn Dũng lúc còn tại chức, và Nguyễn Xuân Phúc đều muốn VN vào TPP.

 

 

Trong bài báo Secrets and secession in Vietnam”  ZACHARY ABUZA – 08 OCT, 2015, Z.A. ghi nhận vài điểm đáng chú ý.

Thí dụ, chuyện tổng bí thư đảng cộng sản VN Nguyễn Phú Trọng đến Mỹ năm 2015, ủng hộ VN vào TPP, nên ông xin kẻ thù cũ (Mỹ) công nhận nước cộng sản mà mình đang lãnh đạo, là theo nền kinh tế thị trường (thuộc chủ nghĩa tư bản)! 

Một trong các điểm then chốt để vào TPP là quốc gia ấy phải đi theo nền kinh tế thị trường, nghĩa là các công ty tư nhân chứ không phải là các công ty quốc doanh làm chủ đạo nền kinh tế. Thực tế tại VN, hiện nay các công ty quốc doanh vẫn làm chủ đạo nền kinh tế nhằm để cho các đảng viên làm giàu, độc chiếm thị trường viễn thông, điện thoại, internet, xuất nhập khẩu, độc quyền mua bán xăng dầu, độc quyền mua bán điện và quyết định giá bán, thu tóm tài nguyên khoáng sản, suốt hơn 25 năm qua, mỗi ngày tập đoàn PVN khai thác và cướp 500.000 thùng dầu ở ngoài biển bán cho Nhật, TQ, Singapore để lấy tiền chia cho các lãnh đạo cao cấp, độc quyền cướp đất đai công và đất đai của dân để xây dựng và bán các căn hộ cao cấp  …

(Dịch) Nguyễn Phú Trọng đã đến Mỹ vào tháng 7/2015 để gặp Obama, chính ông ta là một người thuộc nhóm bảo thủ, đã phát biểu là ông ta hỗ trợ cho Hiệp định Kinh tế giữa các quốc gia xuyên Thái Bình Dương (TPP), Nguyễn Phú Trọng kêu gọi chính quyền Mỹ nhìn nhận VN như một nền kinh tế thị trường.

(Nguyễn Tấn Dũng khi qua Âu Châu, hay khi tiếp xúc với các lãnh đạo châu âu cũng đều công khai yêu cầu các nước này công nhận VN đi theo nền kinh tế thị trường (đây là điểm cốt lõi của chủ nghĩa tư bản).

Mục đích của Dũng là muốn VN vào TPP để hàng hóa VN và các quốc gia ngoại quốc như Nam Hàn đầu tư vào VN, (có hãng xưởng sản xuất điện thoại ở VN như Sam Sung), được miễn thuế nhập khẩu vào Mỹ. Trong khi ở trong nước VN, chúng bắt học sinh sinh viên học đường lối kinh tế chính trị theo chủ nghĩa Mác Lê, và tuyên bố đi theo chủ nghĩa xã hội đến năm 2100. Thiệt là khôi hài.)

Indeed, General Secretary Nguyễn Phú Trọng, himself on the conservative end of the political spectrum, spoke of his support for the TPP and repeatedly called on the US government to recognise Vietnam as a market economy during his unprecedented trip to the United States and historic meeting with President Obama in July. (2015)

-Cũng trong bài báo ngày 08/10/2015, Zachary Abusa đã tiên đoán rằng Trần Đại Quang sẽ trở thành bí thư thành ủy tp HCM đầu năm 2016, nhưng ông đã sai, vì thực tế sau đại hội đảng, TĐQ trở thành chủ tịch nước VN, còn Đinh La Thanh mới là bí thư tp HCM.

__________

Năm 2017, kinh tế VN đã cạn kiệt tới mức thấp nhất trong 25 năm qua. Dầu hỏa xuống mức $40-50/1 thùng kể từ 2014 trong khi VN tính ngân sách dựa trên dự đoán giá dầu $90, rồi $80, và $60/1 thùng dầu. Bởi vậy ngân sách trong 7 năm qua thâm thủng 3-8 tỷ đô la mỗi năm, kết quả phải mượn tiền của ODA, và TQ để sống; báo VN cho biết, mỗi 3 tháng phải trả nợ nước ngoài 1 tỷ đô la; năm 2015 phải mượn 15 tỷ, và 9 tháng đầu năm 2016 phải mượn 16 tỷ; các nước ngoài đã tuyên bố kể từ 2017 sẽ không cho VN vay tiền ODA nữa vì không có khả năng trả nợ. Nguyễn Xuân Phúc ghé TQ ba ngày trong năm 2016 để ký nợ vay tiền; các doanh nghiệp nước ngoài FDI ở VN chiếm lĩnh thị trường xuất khẩu tới hơn 65%; năm nay quá quẩn bách nên không bắn pháo bông vào tết tây và têt ta. Nếu Đinh Thế Huynh không hỗ trợ VN vào TPP thì VN sẽ nghèo túng thêm vì hàng hóa xuất khẩu sẽ bị đánh thuế.

 

 

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Bắc Kinh đã ngăn cản Võ Nguyên Giáp trở thành Tổng Bí thư như thế nào?

Posted by hoangtran204 trên 04/11/2016

Blog VOA

Lê Anh Hùng

3-11-2016

Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ảnh: Reuters.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ảnh: Reuters.

Sau Hội nghị Trung ương 4 khoá XII diễn ra từ ngày 9 đến 14/10 và chuyến thăm Trung Quốc của Thường trực Ban Bí thư Đảng CSVN diễn ra từ ngày 19 đến 21/10 vừa qua, dư luận đang dấy lên đồn đoán là ông Đinh Thế Huynh đã được chọn làm người kế nhiệm Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Chưa biết tin đồn này có trở thành hiện thực hay không, nhưng dường như một lần nữa Trung Quốc lại nổi lên như một nhân tố quyết định ngôi vị lãnh đạo tối cao ở Việt Nam.

Không ít người cho rằng đây là một “thông lệ” bắt đầu từ Hội nghị Thành Đô năm 1990, hội nghị mà cố Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch từng cảnh báo là sẽ đưa Việt Nam bước vào “một thời kỳ bắc thuộc mới rất nguy hiểm”. Tuy nhiên trên thực tế, Bắc Kinh đã thò “bàn tay lông lá” của mình vào chính trường Việt Nam từ trước đó rất lâu.

Ngược dòng thời gian, sau thảm hoạ diệt chủng mang tên “Cải cách ruộng đất” do Đảng Cộng sản Việt Nam phát động, Trưởng ban Cải cách Ruộng đất Trung ương Trường Chinh bị biến thành con dê tế thần và mất chức Tổng Bí thư vào tháng 10/1956. Lúc bấy giờ, trong số những trợ thủ thân cận nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nổi lên như là ứng cử viên số một để tiếp quản chiếc ghế mà ông Trường Chinh để lại. Vậy nhưng, sau một thời gian ông Hồ Chí Minh (Chủ tịch Đảng) kiêm nhiệm chức vụ Tổng Bí thư, tại Đại hội lần thứ III Đảng CSVN năm 1960, nhân vật được bầu vào vị trí Bí thư Thứ nhất lại là ông Lê Duẩn, một người mới từ Miền Nam ra Hà Nội cuối năm 1957, chứ không phải là ông Võ Nguyên Giáp, người từng sát cánh với ông Hồ Chí Minh suốt mười mấy năm.

Một số người, trong đó có Đại tá Bùi Tín, cựu Phó Tổng Biên tập báo Nhân Dân, cho rằng việc ông Võ Nguyên Giáp bị loại và ông Lê Duẩn được chọn xuất phát từ ý muốn của ông Hồ Chí Minh. Theo họ, sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, Đại tướng Võ Nguyên Giáp trở thành một tên tuổi nổi bật trên thế giới. Uy tín của ông Võ Nguyên Giáp trong nhân dân lớn tới mức, sau thất bại thảm hại của cuộc Cải cách ruộng đất, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị đã phải cử ông thay mặt họ nhận tội và xin lỗi nhân dân tại sân vận động Hàng Đẫy vào ngày 29/10/1956. Ông Hồ Chí Minh lo sợ trước viễn cảnh một vị Tổng Bí thư với vầng hào quang chói lọi sau chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” sẽ khiến hình ảnh của mình bị lu mờ.

Tuy nhiên, trong một cuộc trò chuyện mới đây giữa chúng tôi với Đại tá Đoàn Sự, một sự thật hoàn toàn khác lại hé lộ. Đại tá Đoàn Sự là em ruột của Đại tá Lê Trọng Nghĩa, nguyên Cục trưởng Cục Quân báo (nay là Tổng cục Tình báo Bộ Quốc phòng), trợ thủ đắc lực của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và bị bắt trong vụ án “xét lại chống đảng” tháng 2/1968. Đại tá Đoàn Sự là người phiên dịch tiếng Trung tại đại bản doanh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong chiến dịch Điện Biên Phủ, và có thời gian làm thư ký cho ông. Từ năm 1955-1959, ông là phó tuỳ viên quân sự tại Đại sứ quán Việt Nam ở Trung Quốc. Ông cũng từng mấy lần tháp tùng và phiên dịch cho Chủ tịch Hồ Chí Minh trong các cuộc gặp với lãnh đạo Trung Quốc.

Với vị thế đó, Đại tá Đoàn Sự là một nhân chứng lịch sử, một trong số ít người nắm được những bí mật thuộc hàng “thâm cung bí sử” của chế độ. Ông cho biết, sau khi ông Trường Chinh bị mất chức, ông Hồ Chí Minh tạm quyền Tổng Bí thư và chủ trương đưa ông Võ Nguyên Giáp lên ngồi vào chiếc ghế đó. Vì thế, ông đã bí mật cử ông Võ Nguyên Giáp sang Trung Quốc để “tham vấn” ý kiến của Bắc Kinh. Ông Hồ nói với ông Võ Nguyên Giáp: “Thôi bây giờ chú trút bỏ quân phục đi. Chú phải làm nhiệm vụ này. Nhưng trước hết là ta phải sang trao đổi với Trung Quốc, trên đường chú đi Tiệp Khắc dự Đại hội Đảng Cộng sản Tiệp Khắc.”

Sau khi trở thành đại tướng, tổng tư lệnh quân đội, ông Võ Nguyên Giáp luôn mặc quân phục mỗi khi tham gia các sự kiện hay các cuộc gặp gỡ, giao đãi. Thói quen này vẫn được ông duy trì cho đến những năm tháng cuối đời. Chuyến sang Tiệp Khắc lần đó là một dịp hiếm hoi ông mặc quần áo dân sự, mà mục đích là để tạo hình ảnh của một Tổng Bí thư tương lai.

Đoàn Việt Nam sang Tiệp Khắc dự Đại hội Đảng Cộng sản Tiệp Khắc lần thứ 11 năm 1958 gồm có Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ông Tố Hữu và một vài người khác. Cả đi lẫn về đoàn đều dừng chân ở Bắc Kinh. Mặc dù đoàn gặp Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông sau khi từ Tiệp Khắc trở lại Bắc Kinh, nhưng thực ra đó mới là mục đích chính của đoàn.

Đại tá Đoàn Sự đã gặp Mao Trạch Đông từ trước. Theo ông, đó là một con người cao to, hách dịch và ăn nói thì rất khó nghe. Tham dự cuộc gặp bên phía Trung Quốc còn có Phó Thủ tướng Lý Tiên Niệm. Phía Việt Nam còn có ông Nguyễn Khang, Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc. Đại tá Đoàn Sự làm phiên dịch cho đoàn Việt Nam. Trong cuộc gặp, Mao Trạch Đông hết lời khen ngợi ông Võ Nguyên Giáp, nào là “Võ Tổng tài ba lắm”, “Võ Tổng giỏi giang lắm”, v.v. Tuy nhiên, cuối cùng ông ta lại chốt một câu: “Nhưng tôi thấy hình như Võ Tổng chưa làm công tác lãnh đạo địa phương bao giờ cả thì phải? Chưa làm qua tỉnh uỷ… gì gì cả. Võ Tổng toàn là thân chinh bách chiến, toàn là đánh nhau cả. Cho nên tôi cũng e ngại là Võ Tổng có ít kinh nghiệm về chuyện này [làm Tổng Bí thư]. Tôi đã trao đổi với mấy người. Chúng tôi không dám có ý kiến gì về chuyện đồng ý hay không đồng ý. Nhưng chúng tôi thấy là ở Việt Nam còn nhiều đồng chí giỏi lắm mà, như đồng chí Lê Duẩn này, đồng chí Lê Đức Thọ này, v.v. Các đồng chí cũng nên cân nhắc xem thế nào.”

Đây là một cuộc gặp bí mật. Hai bên không ghi chép gì. Bên Việt Nam chỉ đến trao đổi rồi lẳng lặng ra về. Sau cuộc gặp, ông Võ Nguyên Giáp nói với ông Đoàn Sự: “Thôi thế là trật rồi. Mình giờ lại khoác quân phục rồi.” Và trước khi mặc lại quân phục, ông đã chụp ảnh kỷ niệm với người cộng sự thân tín một thời, ghi lại hình ảnh hiếm hoi của mình trong bộ quần áo dân sự.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Đại tá Đoàn Sự sau cuộc gặp với Mao Trạch Đông tại Bắc Kinh năm 1958. Ảnh do Đại tá Đoàn Sự cung cấp.

Thời điểm diễn ra cuộc gặp giữa Mao Trạch Đông và ông Võ Nguyên Giáp thì bà vợ hai của ông Lê Duẩn là Nguyễn Thụy Nga cũng mới sinh người con trai út Lê Kiên Trung ở Bắc Kinh. Theo thông tin mà người ta rỉ tai nhau vào lúc đó thì ông Lê Duẩn phải đưa vợ bé sang Trung Quốc và tá túc trong Đại sứ quán Việt Nam vì bị bà vợ cả đánh ghen. Tuy nhiên, sau những gì đã xảy ra cùng tiết lộ của Đại tá Đoàn Sự thì rất có thể đây là chiêu mà ông Lê Duẩn nghĩ ra để lấy được lòng tin của Bắc Kinh.

Ông Lê Duẩn đem vợ con sang Bắc Kinh như một thứ “con tin” để đổi lấy sự ủng hộ của Bắc Kinh cho ngôi vị Tổng Bí thư. Vậy ông Đinh Thế Huynh lấy gì để “thế chấp” cho các ông chủ Trung Nam Hải?

Hội nghị Trung ương 4 khoá XII kết thúc, người ta nhận thấy Bí thư Thành uỷ Hà Nội Hoàng Trung Hải, một người Hán trá hình, “cha đẻ” của Formosa Hà Tĩnh cùng hàng loạt hiểm hoạ Trung Quốc khác ở Việt Nam và là người bị tố cáo những tội ác khủng khiếp suốt hơn 8 năm nay nhưng vẫn không được giải quyết đúng pháp luật, lại xuất hiện nổi bật trên truyền thông sau một thời gian khá trầm lắng: phát biểu trong chương trình thời sự VTV 19h về tái cấu trúc nền kinh tế, chỉ đạo công an Hà Nội xử lý vụ nhân viên Vietnam Airlines bị hành hung… (Theo một nguồn tin của chúng tôi, ông Hoàng Trung Hải vẫn thường lui tới nhà ông Đinh Thế Huynh từ hồi ông ta còn làm Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương).

Tối 28/10 vừa qua, buổi lễ kỷ niệm 5 năm ngày thành lập Câu lạc bộ bóng đá No-U FC, nơi tập hợp những tiếng nói đấu tranh ôn hoà chống bá quyền Trung Quốc, dù đã phải diễn ra trong khuôn viên Nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà để đảm bảo an toàn nhưng vẫn bị chính quyền Hà Nội huy động một lực lượng an ninh hùng hậu đến bao vây và tiến hành cắt điện, ngắt Internet, phá sóng điện thoại di động. Một số nhà hoạt động thậm chí còn bị công an ngăn cản tại nhà, không cho đến địa điểm tổ chức.

Phải chăng cặp bài trùng Hoàng Trung Hải – Nguyễn Phú Trọng sắp sửa nhường sân chơi cho cặp bài trùng cũng đặc biệt nguy hiểm cho tương lai đất nước là Hoàng Trung Hải – Đinh Thế Huynh? Và “con ngựa thành Troy” Hoàng Trung Hải lại tiếp tục kiểm soát ban lãnh đạo tối cao của Việt Nam hòng tiếp tục gieo rắc tai ương cho dải đất hình chữ S này?

Posted in Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Cựu Chủ tịch UBND tỉnh mở quán nhậu 15 tỷ đồng cho nữ phó phòng!

Posted by hoangtran204 trên 31/08/2016

Cựu Chủ tịch tỉnh mở quán nhậu 15 tỷ đồng cho nữ phó phòng

29-8-2016

Dân Trí

Sau khi lùm xùm chuyện nữ phó phòng đập xe của Chủ tịch UBND tỉnh Trà Vinh Trần Khiêu, ông Khiêu khẳng định hai người không có tình cảm.

Nghỉ hưu xong, ông và nữ phó phòng cùng nhau mở quán nhậu 15 tỷ đồng ở Vĩnh Long…

Năm 2013, dư luận miền Tây “dậy sóng” trước việc nữ phó phòng T.H.L (Phó phòng Quản lý doanh nghiệp – Lao động thuộc Ban quản lý (BQL) Khu kinh tế tỉnh Trà Vinh) chạy xe vào trụ sở UBND tỉnh Trà Vinh đập xe ông Trần Khiêu – Chủ tịch UBND tỉnh này. Câu chuyện không chỉ xôn xao trong năm 2013 mà còn kéo dài qua 2014 khi nữ phó phòng liên tục tố cáo một số cán bộ cấp trên có tiêu cực.

 Ông Trần Khiêu bên công trình đứng tên bà T.H.L

Ông Trần Khiêu bên công trình đứng tên bà T.H.L

Theo báo cáo của Công an phường 1, thành phố Trà Vinh, khoảng 22 giờ 10 phút ngày 7/1/2013, T.H.L chạy xe Honda SH thẳng vào trụ sở UBND tỉnh. Bà không chấp hành hiệu lệnh yêu cầu dừng xe của lực lượng cảnh sát bảo vệ, sau đó dùng gạch đập kính chiếc ô tô biển xanh 84E-0727 là phương tiện công vụ của ông Trần Khiêu – Chủ tịch UBND tỉnh. Khi lực lượng làm nhiệm vụ đến can ngăn không cho đập phá ô tô, bà L đã dùng gạch đánh lại, làm một chiến sĩ bị thương.

Tiếp đó, bà L lên phòng làm việc của ông Khiêu ở lầu 1, rồi dùng gạch đập vào cửa phòng. Khi lực lượng cảnh sát bảo vệ can ngăn, bà L đã lớn tiếng đe dọa, chửi bới, thóa mạ với những lời lẽ thô tục. Mãi đến 23 giờ 15, bà này mới bỏ về nhưng không chấp hành yêu cầu của Công an phường 1 là về làm việc tại trụ sở. Ngày 8/1, Công an phường 1 đã 2 lần gửi giấy triệu bà L lên làm việc nhưng bà vẫn không chấp hành và cũng chẳng thông báo lý do vắng mặt.

Sau khi sự việc xảy ra, ngày 22/2, Đảng ủy Khối doanh nghiệp tỉnh Trà Vinh đã ra quyết định khai trừ bà L ra khỏi Đảng vì những sai phạm trên. Ngoài ra, Đảng ủy khối cũng yêu cầu cơ quan nơi bà L công tác tiến hành buộc thôi việc đối với bà.

 Ông Trần Khiêu và bà THL bên công trình đang xây dựng.

Ông Trần Khiêu và bà THL bên công trình đang xây dựng.

Báo chí vào cuộc, ông Trần Khiêu khẳng định, giữa ông và bà T.H.L hoàn toàn trong sáng, chỉ là anh em bình thường, không vượt giới hạn như dư luận đồn đoán. Chuyện bà T.H.L đập xe ông, hay chuyện bà đến nhà ông “quậy” vào ban đêm chỉ là do những chuyện hiểu lầm. Đến tháng 7/2013, ông Trần Khiêu có đơn xin nghỉ hưu sớm vì lý do lớn tuổi, sức khỏe yếu, mất sức lao động.

Ông Khiêu phủ nhận mối quan hệ với bà T.H.L và sự việc cũng chìm vào quên lãng. Vài tháng nay, người dân thành phố Vĩnh Long lại xôn xao khi thấy ông Khiêu thường xuyên chở bà T.H.L đến một công trình xây dựng quán nhậu rất lớn ở Vĩnh Long. Địa điểm này trước đây là Hội quán Bia Sài Gòn, được hai người mua lại và đầu tư mới.

Bà T.H.L cho biết, miếng đất này bà mua hơn 8 tỷ đồng, xây cái nhà phía trước hơn 2 tỷ đồng. Ngoài ra, bà cho xây dựng phòng ốc mở nhà hàng, tổng giá trị toàn bộ công trình khoảng 15 tỷ đồng.

Ông Trần Khiêu cho biết, ngoài quán nhậu đang xây dựng, ông và bà T.H.L còn có một nhà hàng ở huyện Duyên Hải (Trà Vinh) và một công ty chuyên đấu giá tài sản. Theo lời ông Khiêu, những tài sản này bà T.H.L đứng tên nhưng cũng là của ông, vì ông là người đứng sau. “Mày thấy báo chí đăng không? Mày đăng đi… Nhầm mẹ gì. L nóng tánh. Tánh bây giờ vẫn nóng” – ông Trần Khiêu nói.

Ông Trần Trí Dũng – Bí thư Tỉnh ủy Trà Vinh cho biết, ông Trần Khiêu đã chuyển sinh hoạt Đảng về nơi cư trú, không còn sinh hoạt đảng ở cơ quan cũ.

Theo Hữu Danh
Dân Việt

T.H.L. = Trần Hồng Ly

____________

Trà Vinh:

Cựu Chủ tịch tỉnh mở quán nhậu cho nữ phó phòng: Ông Khiêu phủ nhận

14:07 ngày 30/08/2016

Ông Trần Khiêu nói mình “không rành” nữ phó phòng nhỏ hơn mình vài chục tuổi. Ông cũng không có quan hệ làm ăn gì với bà T.H.L. Tuy nhiên, sự thật khác xa những lời ông Khiêu nói…

Cựu Chủ tịch tỉnh mở quán nhậu 15 tỷ đồng cho nữ phó phòng

Thời gian qua, thông tin ông Trần Khiêu – nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Trà Vinh đầu tư khoảng 15 tỉ đồng mở quán nhậu cùng bà T.H.L (nguyên Phó phòng Quản lý doanh nghiệp – Lao động thuộc Ban quản lý Khu kinh tế tỉnh) trên đường Phạm Thái Bường, thành phố Vĩnh Long gây sự chú ý của người dân. Người dân quan tâm bởi ông Trần Khiêu từng là lãnh đạo đầu tỉnh và ông một mực phủ nhận mối quan hệ tình cảm với nữ phó phòng.

 Ông Trần Khiêu nói không rành bà T.H.L (Trong ảnh: Ông đứng bên công trình xây dựng đứng tên bà T.H.L)

Ông Trần Khiêu nói “không rành” bà T.H.L (Trong ảnh: Ông đứng bên công trình xây dựng đứng tên bà T.H.L)

Sáng nay (30/8), trao đổi với báo chí, ông Trần Khiêu nói rất ngắn gọn là ông không rành về mối quan hệ giữa ông và bà L. Còn về việc mở quán nhậu, nhà hàng ở Vĩnh Long và Trà Vinh, ông cũng phủ nhận. Ngoài ra, ông cũng phủ nhận chuyện làm ăn giữa ông và bà L.

Tuy nhiên, theo thông tin từ trang web của chính ông Khiêu, ông là Chủ tịch hội đồng thành viên công ty TNHH Đấu giá tài sản Vĩnh Bình trên đường Nam Kỳ khởi nghĩa (phường 2, thành phố Trà Vinh). Ông giữ chức vụ giám đốc còn bà T.H.L giữ chức vụ phó giám đốc phụ trách kinh doanh, tài chính.

Công ty này còn có chi nhánh tại Vĩnh Long do ông Trần Khiêu làm đại diện. Theo thông tin từ trang web, công ty của bà T.H.L và ông Trần Khiêu đứng ra đấu giá rất nhiều lô hàng do công an và quản lý thị trường tịch thu bán đấu giá.

Theo giới kinh doanh, công ty này được xem là rất mạnh ở Trà Vinh và Vĩnh Long.

Theo Hữu Danh
Dân Việt

______________

Nhằm nhì gì 15 tỷ, mất trắng 3000 tỷ mà không ai dám làm gì. 

Con trai của cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt là Tổng Giám đốc Phan Thanh Nam dự án Nhà Máy Bột Giấy Phương Nam

Dự án Nhà máy bột Giấy Phương Nam: Đầu tư 3.000 tỷ đồng để bán 0 đồng?

11-7-2016

Sau khi tiêu gần 3.000 tỷ đồng nhưng vẫn không thể đi vào hoạt động, Dự án Nhà máy Bột giấy Phương Nam đang làm đau đầu các cơ quan chức năng khi tiến hành thanh lý.

Đầu tư 3.000 tỷ xong… nằm im

Vào tháng 10/2014, Báo Đầu tư đã có loạt bài “Dự án Bột giấy Phương Nam: Tiêu 3.000 tỷ đồng rồi thanh lý” và “Nhà máy Bột giấy Phương Nam: Càng vận hành càng lỗ” để nói về thực trạng hoang phí tại Dự án Bột giấy Phương Nam được đầu tư ban đầu bởi Công ty TNHH một thành viên Phát triển công nghiệp và Vận tải

(Tracodi – tên giao dịch ở thời điểm đó là Công ty Đầu tư Phát triển Giao thông vận tải thuộc Tổng công ty Xây dựng công trình giao thông 6, do ông Phan Thanh Nam làm Tổng giám đốc) – một đơn vị hoàn toàn xa lạ với lĩnh vực giấy.

.
.

Trước đó, vào tháng 10/2003, Dự án đã được UBND tỉnh Long An phê duyệt báo cáo khả thi, với tổng mức đầu tư là 1.487 tỷ đồng, dùng công nghệ PR – C – APMP, thiết bị được chế tạo đồng bộ, mới 100% và hình thức triển khai là chìa khóa trao tay.

Sau nhiều năm thực hiện đầu tư mà không thể hoàn tất, vào tháng 6/2009, theo Quyết định 731/QĐ-TTg, chủ đầu tư Dự án Nhà máy Bột giấy Phương Nam đã được chuyển vai từ Tracodi sang Tổng công ty Giấy Việt Nam (Vinapaco).

Theo báo cáo của cơ quan kiểm toán độc lập, tính tới ngày 30/6/2009 – thời điểm bàn giao chủ đầu tư sang Vinapaco, phần việc của Tracodi đã thực hiện được 35% giá trị xây lắp của nhà sản xuất chính; Khu xử lý nước thải 40% ; Nhà văn phòng  40%; Nhà ở công nhân 30%. Nhưng đối lập với sự chậm chạp của tất cả các công đoạn, việc tiêu tiền cho mua máy móc thiết bị của Tracodi lại… rất nhanh nhẹn!

Cụ thể, gói thầu mua sắm thiết bị được ký với nhàthầu Andritz đã được thực hiện đầy đủ, toàn bộ thiết bị đã được tập kết về mặt bằng nhà máy và “hầu hết vẫn còn nguyên đai, nguyên kiện, chưa được kiểm tra thực tế” và tất nhiên chưa được lắp đặt, chạy thử, nhưng Tracodi đã ký biên bản nghiệm thu và thanh toán 100% giá trị hợp đồng cho nhà thầu Andritz. Toàn bộ giá trị thanh toán đó lên tới 57,097 triệu euro.

Khi chuyển đổi chủ đầu tư, nguồn vốn Tracodi đã đầu tư vào Dự án cũng được chuyển sang Tổng công ty Đầu tư và Kinh doanh vốn nhà nước (SCIC) là đại diện và SCIC ứng vốn trả lại Tracodi phần đã bỏ ra đầu tư.

Sau khi tiếp quản dự án, Vinapaco cũng đã triển khai nhiều công việc với mục tiêu đưa Nhà máy vào hoạt động như yêu cầu của Chính phủ, tuy nhiên, khi được chạy thử có tải, cả hệ thống luôn bị tắc nghẽn, nên toàn bộ dây chuyền đã không thể tiếp tục chạy thử được. Vinapaco cũng đã mời chuyên gia của Andritz sang nghiên cứu sự cố để khắc phục và thành lập tổ khảo sát gồm các chuyên gia cơ khí và công nghiệp giấy cũng như nghiên cứu thay thế nguyên liệu sản xuất từ đay sang gỗ cứng. Tuy nhiên, tất cả các kết quả nghiên cứu này đều khẳng định: không có khả năng khắc phục được sự cố, không có hiệu quả về mặt kinh tế và không khả thi.

Theo tính toán của Tư vấn độc lập được Vinapaco thuê, trong trường hợp thuận lợi nhất (nguyên liệu đủ cho 12 tháng vận hành và có đủ vốn lưu động), sản phẩm do dây chuyền này sản xuất sẽ chịu mức lỗ 4,6 triệu đồng/tấn. Chưa kể, hệ thống xử lý nước thải của Dự án thiết kế chưa đạt yêu cầu xả thải theo quy chuẩn Việt Nam, nên phải thêm không dưới 60 tỷ đồng để nước thải đạt chuẩn.

Vào tháng 4/2014, Bộ Công thương đã đề nghị Chính phủ cho phép Vinapaco dừng đầu tư Dự án và tiến hành tái cơ cấu toàn bộ Dự án.

Ngày 12/5/2014, tại Văn bản số 195/TB-VPCP, Thủ tướng Chính phủ đã đồng ý đề nghị của Bộ Công thương và giao Bộ Công thương, Bộ Tài chính và UBND tỉnh Long An xây dựng phương án xử lý với dự án (thanh lý, nhượng bán) trình Chính phủ.

Bán với giá… 0 đồng?

Theo số liệu quyết toán đã được kiểm toán tại thời điểm ngày 31/12/2014, tổng tài sản của Dự án là 2.999 tỷ đồng, trong đó, tổng giá trị tài sản hình thành sau đầu tư là 2.679 tỷ đồng và chênh lệch tỷ giá ngoại tệ chờ phân bổ là 320 tỷ đồng. Tổng số vốn đã giải ngân cho Dự án là 2.999 tỷ đồng.

Cuối tháng 5/2016, khi xem xét việc cổ phần hóa Vinapaco, Thủ tướng Chính phủ đã cho phép kéo dài 6 tháng, tính từ thời điểm xác định giá trị doanh nghiệp đến thời điểm bán cổ phần lần đầu của Vinapaco để có thêm thời gian xử lý tồn tại của Dự án Nhà máy Bột giấy Phương Nam.

Trước đó, Bộ Công thương cũng đã đưa ra phương án xử lý tài chính cho dự án. Cụ thể, đề nghị Thủ tướng Chính phủ cho phép sử dụng tiền thu được từ việc thanh lý, nhượng bán tài sản của Dự án, tiền bán cổ phần thuộc vốn nhà nước khi IPO Vinapaco, lợi nhuận từ phần vốn nhà nước sau khi cổ phần hóa để thanh toán cho các khoản nợ phải trả trên. Thứ tự ưu tiên thanh toán sẽ là Quỹ tích lũy trả nợ thuộc Bộ Tài chính để trả nợ nước ngoài; các nhà thầu và khách hàng (sau khi bù trừ công nợ); các tổ chức tín dụng (tính cả gốc và lãi đến thời điểm Thủ tướng Chính phủ cho phép dừng dự án). Đối với khoản nợ phải trả của Vinapaco và SCIC, phương án được đề xuất là xử lý giảm nguồn vốn của dự án và giảm vốn Nhà nước tại các đơn vị chủ nợ.

Nguồn tin của Báo Đầu tư cũng cho hay, trong tháng 7/2016, Bộ Công thương sẽ nhóm họp để đưa ra phương án giải quyết dứt điểm các tồn tại của Dự án này. “Cũng có những doanh nghiệp hoạt động trong ngành giấy đang muốn mở rộng phạm vi hoạt động của mình có quan tâm tới việc mua cổ phần của Vinapaco. Thậm chí nếu thuận lợi, có thể bán được Nhà máy Bột giấy Phương Nam cho nhà đầu tư nước ngoài quan tâm. Vấn đề còn lại là bán với giá nào mà thôi”, nguồn tin của Báo Đầu tư xác nhận.

Được biết, phương án bán Nhà máy Bột giấy Phương Nam với giá… 0 đồng như hàng kèm theo khi tiến hành bán Vinapaco cũng đã được tính tới. Theo yêu cầu của Chính phủ, Bộ Công thương chủ trì, phối hợp với Bộ Tài chính và các cơ quan liên quan chỉ đạo Tổng công ty Giấy Việt Nam khẩn trương đề xuất phương án xử lý dứt điểm tồn tại của Dự án Nhà máy Bột giấy Phương Nam.

Thủ tướng Chính phủ giao Vinapaco tiếp tục quản lý và xử lý các tồn tại của Dự án Nhà máy Bột giấy Phương Nam theo phương án được cấp có thẩm quyền phê duyệt, đồng thời thực hiện cổ phần hóa Tổng công ty theo quy định.

Thanh Hương

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Một lần thăm quê (8/2016)

Posted by hoangtran204 trên 29/08/2016

Một lần thăm quê

pobrane

Tác giả:

28-8-2016

Đây là câu chuyện người thật, việc thật của tôi, một người VN ở cộng hòa Séc về thăm quê hương. Kể ra đây như một tâm sự cùng mọi người về những trải nghiệm khi bị công an VN hạch hỏi và đe dọa bắt bớ.

Tôi là Nguyễn Tiến Nam, sinh sống ở Plzen cộng hòa Séc. Tôi sang Séc đã hơn 30 năm, thuộc diện học nghề, sau làm phiên dich cho các đội lao động VN ở Séc, và ở lại làm ăn cho tới bây giờ. Tôi vẫn mang quốc tich VN. Mấy năm trước tôi có tham gia một vài hội thảo của người VN tại Séc về tự do dân chủ cho VN, và có mặt trong lần biểu tình của anh Đỗ Xuân Cang, trước cổng lãnh sự quán VN tại Praha, để đòi quyền được gia hạn hộ chiếu phổ thông của công dân, cùng phát tờ rơi vạch mặt lãnh sự quán VN lạm thu lệ phí, thu tiền không cấp hóa đơn. Trong thời gian hơn 15 năm trở lại đây ở Séc tôi cũng không mạo hiểm về VN thăm gia đình và người thân, phần vì công việc đang dang dở, phần vì biết tin có thể sẽ bị công an VN câu giữ.

Lần này tôi về VN với nhiệm vụ của các bạn học giao phó, là đưa các thày cô giáo người Séc cùng đi du lịch. Mặc dù với lý do đơn giản như vậy, nhưng tôi vẫn sắp sẵn cùng vợ con trường hợp tôi bị công an VN bắt giữ.

Việc nhập cảnh qua cửa hàng không Tân Sơn Nhất đều diễn ra bình thường. Thời gian gần hai tuần tôi đưa các thày cô giáo đi thăm thú mọi nơi không bị công an VN gây khó dễ gì. Có lẽ là họ không muốn cho những người khách ngoại quốc chứng kiến những màn quấy nhiểu, đe dọa bắt bớ của công an VN với công dân của mình. Nhưng tôi biết công an đã ráo riết theo dõi mọi động tĩnh của tôi.

Một hôm tôi cùng mọi người đi Cần Thơ, rời khỏi địa bàn nơi đăng ký tạm trú. Có thể vì gián đoạn thông tin về tôi nên công an cuống cuồng phái người xuống tổ dân phố điều tra, nhưng họ không biết tôi đi đâu. Tới nhà mẹ tôi dò xét, thì gặp bà già tôi điếc nặng, nên mạnh ai nấy nói, chẳng ăn nhằm gì. Cuối cùng công an đành giở trò mèo, nhắn tin cho tôi qua người bạn của tôi, rằng tôi đang mất tích, nhận được tin phải đến trình diện ngay.

Vì sợ ảnh hưởng đến chuyến đi, tôi đành để mọi người ở lại Cần Thơ, trở lại nhà một mình, nhưng không ai ra mặt gặp tôi cả.

Trong buổi liên hoan chia tay chuẩn bị sang Séc, công an Bình Dương nhắn qua người bạn của tôi, nói tôi phải đến gặp họ để làm việc, nhưng không nói rõ làm gì, nếu không đừng mong được xuất cảnh bình thường. Tôi thấy bất bình vì việc làm này của công an, tại sao họ không trực tiếp gặp tôi, hoặc chí ít gửi giấy mời cho tôi?Rõ là công an làm việc không đúng trình tự pháp luật và không tôn trọng tôi, muốn nắn gân tôi theo kiểu rung cây dọa khỉ. Vì thế tôi không đi gặp họ.

Hết 2 tuần, tôi cùng các thầy cô trở lại Séc theo lịch định. Khi đang làm các thủ tục xuất cảnh vào phòng đợi lên máy bay. Nhân viên anh ninh cửa khẩu  nói, trường hợp của tôi có vấn đề. Một viên an ninh khác đưa tôi vào phòng riêng, ở đó một thượng tá an ninh đọc lệnh tạm dừng xuất cảnh của tôi vì lý do an ninh quốc gia. Tôi không bất ngờ, nhưng vẫn bị bàng hoàng một lúc. Trong phút chốc mình trở thành nghi phạm quốc gia, tôi chợt nghĩ, lớn lao quá, ghê gớm quá. Cái cụm từ an ninh quốc gia dưới chế độ cộng sản, được công an gắn thêm các tiếp đầu ngữ như vì lý do… hay vi phạm…vv, vậy là muốn bắt giữ ai cũng được. Họ lập biên bản sự việc tạm dừng xuất cảnh của tôi, cái biên bản như vầy!

Biên bản ghi rằng (Công an cửa khẩu sân bay quốc tế Tân Sân Nhất phát hiện ông Nguyễn Tiến Nam là người thuộc diện chưa được xuất cảnh vì lý do an ninh). Có nghĩa là quyết định dừng xuất cảnh của tôi đã có từ trước, mà công an không thông báo cho đương sự, lại bố trí người đón sẵn ở sân bay chờ tôi đến để bắt cho thêm phần quan trọng, và cũng để đánh đòn tâm lý vào người thân của tôi. Cách hành xử sặc mùi cường quyền này chỉ có ở công an của chế độ cộng sản độc quyền VN. Nếu là đàng hoàng họ có thể triệu tập tôi đến cơ quan công an, để xác minh những gì họ cần khi điều tra về tôi, tôi sẵn sàng làm việc. Tôi yêu cầu an ninh giải thích rõ cho tôi vi phạm điều gì của pháp luật VN. Nhưng viên an ninh nói rằng, không có trách nhiệm giải thích.

Biên bản cũng ghi (Yêu cầu đương sự liên hệ cục quản lý xuất nhập cảnh tại địa chỉ 254 Nguyễn Trãi, phường Nguyễn Cư Trinh, quận 1, thành phố HCM để giải quyết). Tôi nói rằng, yêu cầu các anh ghi rõ ngày giờ, liên hệ như thế nào, và gặp ai, vào mặt sau biên bản. Nhưng thượng tá Ái nói là không được, vì đây là văn bản. Viên thượng úy Học xé một mẩu giấy nhỏ xíu, ghi vào số điện thoại, đưa cho tôi  rồi đưa tôi ra khỏi sân bay, tôi phải tự gọi taxi về lại khách sạn. Ra khỏi sân bay đã gần 12h đêm.

Trước lúc vào sân bay, dự trù tình huống xấu xảy ra tôi đã dặn một bà giáo rằng, khi máy bay chuẩn bị cất cánh mà chưa thấy tôi lên thì bấm vào số ĐT của bạn tôi hai chữ Nam není (Nam không ở đây). Bà giáo đã làm đúng như vậy, nên bọn bạn tôi đã biết tôi bị giữ, tôi không mang điện thoại theo mình nên cũng không thông tin được cho họ tôi đang ở đâu. Sau cùng họ tìm hỏi biết tôi đã trở lại khách sạn thì mừng lắm. Phần tôi đang suy nghĩ, tội phạm thì tôi không phải, vi phạm pháp luật VN cũng không, họ giữ tôi chắc là vì những hoạt động dân chủ của tôi tại Séc. Những hoạt động đó cũng không trái với luật pháp VN, càng không trái với luật pháp nước sở tại nơi tôi cư trú. Chẳng qua nó không đúng với đường lối và không chịu sự lãnh đạo của đảng CSVN, nên họ tìm cách gây khó dễ cho tôi, nhằm khủng bố tinh thần của tôi và người thân.

Xác định như vậy nên tôi chẳng có gì phải lo lắng. Đánh một giấc dài. Nhưng đến ngày hôm sau không thấy tôi liên lạc, an ninh đã gọi đến khách sạn. Ban đầu họ giả làm công ty du lịch gọi tới nói tôi cần đến gặp để làm visa. Lễ tân khách sạn báo lại tôi, tôi nói là không có nhu cầu. Tới chiều thì họ gọi tới nói thẳng với lễ tân là an ninh muốn gặp tôi để làm việc. Cô lễ tân hớt hải tìm tôi đến nghe điện thoại. Tôi cầm điện thoại: Alo! tôi là an ninh bộ công an, chi nhánh phía Nam, suốt buổi sáng nay tôi chờ điện thoại liên lạc của anh.

– Tôi thấy biên bản không ghi lúc nào phải đến gặp các anh, nên cũng chưa sắp xếp thời gian.

Thế anh định khi nào thì đến gặp chúng tôi?

– Chắc là cuối tuần!

Không được, ngay ngày mai 8h30, anh phải lên gặp chúng tôi ở địa chỉ trên để làm việc!

Biết có chối cũng không được, họ bắt mình ở sân bay, thả mình về đây, giờ như con chim trong lồng. Họ chưa tàn bạo với mình, bởi mức nguy hiểm của mình với chế độ chưa nhiều, chứ không phải họ vị nể gì mình.  Cũng nói thêm rằng họ không có giấy triêu tập, lệnh bắt hay giấy mời, tôi có quyền không đi. Nhưng biết rằng họ sẽ tìm mọi cách bắt tôi phải đến, mà ra vẻ không phạm luật, nên tôi đành chấp nhận gặp họ.

Tiếp tôi là hai nhân viên an ninh, một người tên Minh, người kia tên Vũ, họ mặc thường phục, không giới thiệu cấp bậc, chức vụ.

Sau màn dạo đầu, họ bắt đầu thẩm vấn. Viên an ninh tên Minh vừa hỏi vừa ghi, còn viên an ninh tên Vũ có vẽ là cấp trên, anh ta nóng tính hơn, thỉnh thoảng cắt ngang hoặc nói chen vào. Cứ như vậy kẻ đấm người xoa.

– Ở Séc anh làm gì?

Tôi làm công nhân xây dựng tự do. (Ý tôi là hoạt động cho tự do)

-Anh có biết, anh bị giữ lại vì lý do gì không?

– Ở sân bay, trong biên bản dừng xuất cảnh của tôi thấy nói vì lý do an ninh quốc gia. Tôi có yêu cầu nhưng không được giải thích.

– Anh đã vi phạm pháp luật VN!

– Tôi đã vi phạm điều gì,

– Anh đã tham gia ký kiến nghị này nọ trên mạng.

– Tôi ký nhiều lắm , không nhớ hết, đề nghị anh nói cụ thể.

–  Anh đã tham gia ký các kiến nghị, như đòi xóa bỏ điều 4 hiến pháp, phủ nhận vai trò lãnh đạo tuyệt đối của đảng.

– Đúng! tôi đã ký đòi xóa bỏ điều 4 hiến pháp.

– Ở VN làm như vậy là vi phạm pháp luật. Vì luật VN quy định chỉ có đảng mới có quyền lãnh đạo toàn diện đất nước, điều đó là bất di bất dịch.

– Đấy là các anh tự quy định với nhau vậy thôi. Rút quyển hộ chiếu VN ra chỉ cho họ. Tôi 100% là công dân Việt Nam, tôi có quyền không đồng ý với điều 4 hiến pháp. Và  yêu cầu phi chính trị hóa các lực lượng vũ trang. Theo các anh là vi phạm pháp luật VN, nhưng theo nhận thức của tôi thì những kiến nghị đó đúng đắn, và rất hợp ý tôi nên tôi ký.

-Tại sao anh không kiến nghị một mình mà lại ký cùng với những thành phần này nọ?

– Tôi dốt , không tự viết được những điều mình muốn nói , nên khi thấy người khác viết đúng ý mình thì đồng ý ký liền.
– Chúng tôi được biết, ở cộng hòa Séc anh có quan hệ với các tổ chức, cá nhân, chống phá đảng và nhà nước.

– Đề nghị anh nói cụ thể hơn.

– Trước hết là Tập hợp dân chủ đa nguyên (THDCDN), và ông Nguyễn Gia Kiểng?

–  Tôi có tham dự hội thảo của THDCDN ở Praha, và có gặp ông Nguyễn Gia Kiểng. Theo tôi ông Nguyễn Gia Kiểng là một trí thức yêu nước. Cương lĩnh hành động của THDCDN hoàn toàn không làm tổn hại cho đất nước.

– Anh quan hệ như thế nào với Ủy ban bảo vệ người lao động (UBBVNLD) và ông Trần Ngọc Thành?

– Ông Trần Ngoc Thành cũng là một người rất tốt, là người yêu nước. Chương trình hoạt động của UBBVNLD theo tôi rất có lợi cho người lao động.

– Anh có phải là thành viên của UBBVNLD.

– Tôi không phải là thành viên.

– Tại sao anh lại có mặt ở đại hội của UBBVNLD?

–  Tôi được mời, lần đó đại hội tổ chức trong hội trường của quốc hội Ba Lan.

– Anh quan hệ thế nào với nhóm Văn lang?. Anh có biết nhóm Văn lang có những hoạt động chống phá nhà nước hay không?

– Như tôi được biết, nhóm Văn lang (VL)gồm toàn những sinh viên ưu tú được cử đi học ở cộng hòa Séc. Ông Phạm Hữu Uyễn là đại diện về dân tộc thiểu số của VN ở trong chính phủ Séc. Theo tôi những người đó là những người tốt.

– Anh có biết nhiều về ông Phạm Hữu Uyễn và bà Nguyễn thanh Mai của nhóm VL?

Tôi tham gia hoạt động cùng VL nhiều, nhưng quan hệ cá nhân với ông PHU và bà NTM không nhiều, chỉ đôi lần gặp nhau khi tham gia các sự kiện như biểu tình đưa kiến nghị về việc cá chết tại biển miền trung, trước đại sứ quán VN ở Praha vừa qua, nên không biết tường tận về họ. Theo cảm nhận của tôi, họ là những người có học, tử tế, và rất có lòng với quê hương đất nước. Mấy người này thường xuyên bỏ việc nhà đi làm những công việc không ai trả công, để nhận về mình rắc rối chỉ vì mong muốn VN tốt đẹp hơn, dân chủ tự do hơn.

-Anh có là thành viên của Văn lang không?

– Tôi không là thành viên của Văn lang.

– Tại sao anh tham gia các hoạt động của Văn lang?

Ô đúng! tôi có tham gia các hoạt động của Văn lang như tổ chức chiếu phim Hoàng sa nỗi đau mất mát, của tác giả Andre Menras Hồ Cương Quyết. Hay hội thảo về Biển đông của tiến sĩ Nguyễn Nhã ở Plzen. Phim Hoàng sa nỗi đau mất mát được chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết ủng hộ và đài truyền hình thành phố HCM quay. Nếu nói đây là những hoạt động chống phá nhà nước, thì hóa ra những người này cũng chống phá à. Theo tôi những người cản phá chiếu cuốn phim này mới là kẻ chống phá đất nước.

– Anh quan hệ với ông Đỗ Xuân Cang thế nào?

– Chúng tôi là quan hệ bạn bè.

– Ông Cang có phải thành viên của THDCDN không?

– Chuyện đó tôi không biết.

– Tại sao hôm ông Đỗ Xuân Cang biểu tình trước lãnh sự quán anh lại có mặt?

Tôi phát tờ rơi cho người VN đến lãnh sự quán làm việc, vạch mặt những việc làm mờ ám của lảnh sự quán, như lạm thu các loại lệ phí, không thông báo minh bạch giá cả các loại phí như quy định, thu tiền không cấp hóa đơn chứng từ…vv

– Tại sao anh lại phát vào ngày anh Cang biểu tình, mà không phải ngày khác?

– Ngày anh Cang biểu tình có cảnh sát Séc bảo vệ. Nếu tôi phát vào ngày khác sứ quán sẽ gọi bộ đội Sapa (bảo vệ chợ Sapa) đến , có thể xảy ra va chạm bất lợi cho tôi.

– Quan hệ của anh thế nào với nhóm Đàn Chim Việt (ĐCV).

– Chúng tôi cũng là quan hệ bạn bè, họ là con cái của những cán bộ ra đi từ miền bắc xã hội chủ nghĩa.

– Tại sao anh lại gửi những bài viết của anh cho Đàn Chim Việt?

– Không lẽ tôi lại gửi cho báo trong nước. Thực tình tôi cũng gửi cho một vài tạp chí, nhưng họ không đăng.

Thú thật khi mới bị thẩm vấn tôi cũng bị chút bối rối, nhưng càng về sau tôi càng tự tin hơn, nhiều câu trả lời tôi như được trút niềm bức xúc và giang giải thêm cho họ, những người an ninh chỉ biết trung thành.
– Anh đừng nên tham gia hoạt động cùng các tổ chức cá nhân chống phá đảng và nhà nước nữa.

– Các anh thần hồn nát thần tính, nhìn chỗ nào cũng thấy thù địch, nhìn chỗ nào cũng thấy phản động. Các anh cố tạo ra trong xã hội, mà ở đó người dân phải sợ các anh. Tôi nói thật chính các anh mới là người đang sợ. An ninh Vũ đứng bật dậy.

– Việc gì chúng tôi phải sợ.

– Tôi cười lớn và nói. Có thể các anh nghĩ rằng mình có súng và dùi cui nên không sợ. Tôi lấy ví dụ cho các anh nghe. Một đất nước loạn lạc mà trộm cắp luôn rình rập, dù có bảo vệ thế nào, tường cao hào sâu tên trộm vẫn đột nhập được, và ông chủ luôn là người sợ trộm. Còn đất nước an bình, ông chủ nhà có để cửa mở cũng không sợ gì.

– Dưới sự lãnh đạo của đâng VN vẫn phát triển tốt đấy chứ.

– Tốt ở chỗ nào, đảng và nhà nước đang bằng mọi giá làm kinh tế, nhưng vì cơ chế độc quyền, tham nhũng nên càng làm càng sa lầy. Chấp nhận tất cả cá nhà thầu kém khả năng và đạo đức, các dự án tưởng là rẻ hóa ra đắt, vì kém chất lượng, kéo dài thời gian, và nhất là tàn phá môi trường, điển hình như Formosa các anh thấy rồi đấy. Đất đai nông nghiệp bị lấn lướt cho các công trường, nhiều nơi thành vùng đất trắng, tôi đồ rằng chỉ nay mai thôi con cháu chúng ta sẽ không có chổ mà ở. Những dòng sông bị bức tử, như sông Sài Gòn đây, hồi nào còn trong xanh chúng tôi còn bơi lội ở đó. Bây giờ thú thật có thò ngón chân xuống tôi cũng không dám.

Bấy giờ thì tôi đã chủ động nói ra ý nghĩ của mình, mà không lệ thuộc vào các câu hỏi của họ nữa.

Ngày thứ hai, an ninh yêu cầu tôi viết bản tường trình. Tất cả những gì các anh cần biết tôi đã nói đầy đủ từ hôm qua tới giờ, cần gì phải ghi lại nữa!

– Chúng tôi muốn tự anh viết lại những sự việc đó, đây là nguyên tắc.

Lời qua lại rồi tôi cũng phải viết bản tường trình theo như họ muốn.

Hồ sơ về tôi chắc họ đã nắm tường tận từ mạng lưới dày đặc của họ ở trong nước và hải ngoại. Chẳng là họ muốn dằn mặt tôi, và những người tự do, nên bầy trò bắt bớ thẩm cung như vậy. Để mọi người thấy đó làm sợ, hoặc chí ít cũng thấy phiền toái mà từ bỏ công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ.

Ngày thứ ba, hai viên anh ninh bắt tôi viết bản cam kết, không tham gia các tổ chức hoặc làm gì , chống phá  nhà nước. Biết có chối cũng không được, cuối cùng rồi bản cam kết cũng được viết xong. Thay vì viết nguyên văn như họ mớm lời, tôi viết rằng , không tham gia các tổ chức hoặc làm gì tổn hại đến tổ quốc VN.

Không tranh cãi với an ninh, nhưng tôi nghĩ rằng, các tổ chức, cá nhân mà minh biết đều là những tổ chức hoạt động công khai, minh bạch và đấu tranh cho công lý, lẽ phải, tự do dân chủ ở VN. Chỉ là không nằm trong sự chi phối của đảng CSVN.

Tôi yêu cầu họ photo lại cho tôi bản tường trình cùng bản cam kết của tôi, nhưng họ từ chối và nói đây là tài liệu nôi bộ.

Viên an ninh Vũ hỏi tôi.

– Thời gian trước mắt anh định làm gì?

Nếu ngắn thì tôi đi Tây Ninh thăm bà con họ hàng, nếu dài thì tôi đi Phan Rang , Đà Nẵng, dài nữa thì tôi ở nhà chăm sóc mẹ tôi.

– Khi nào anh định trở lại Tiệp?

Ơ hay! các anh dừng xuất cảnh của tôi, giờ lại hỏi vậy tôi làm sao biết được.

Viên an ninh tỏ vẻ quan tâm hỏi anh.

– Sự việc thế này có làm ảnh hưởng công việc của anh bên Séc không?

Công việc chưa làm thì nó còn đó, chứ có đi đâu.

– Gia đình anh bên đó thế nào?

Con gái lớn của tôi tốt nghiệp đại học đã đi làm, con trai nhỏ còn đi học phổ thông.

– Anh không phải đưa đón cháu đến trường à?

Nhà cách trường 6km, nó tự đi xe buýt tới trường. Trẻ con bên đó tự lập lắm, xã hội lại an toàn, không lo tai nạn hay bắt cóc bán qua Trung quốc như ở VN, nên chẳng lo gì cả.

Sẵn đang bức xúc, tôi tuôn xối xả vào viên an ninh những bất cập của giáo dục VN. Câu chuyện chuyển qua nhiều đề tài, lĩnh vực nào tôi cũng nêu ra những sự thật phũ phàng của xã hội VN đương đại, dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng CSVN. Ngay những sự thay đổi tiến bộ của VN mà đảng cho là nhờ vào sự sáng suốt của mình, cũng là mạo nhận, sự đổi mới mà đảng vẫn rêu rao chẳng qua là trả lại những giá trị ban đầu vốn có, tự do dân chủ của xã hội, mà đảng đã kìm giữ.

Viên an ninh ngồi nghe chẳng tỏ ra đồng tình, cũng không tỏ ra phản đối, có lẽ sự việc buộc anh ta phải nghe tôi nói. Đến bây giờ tôi lại mong cho họ gọi làm việc nữa, để được tranh luận với họ, những công bộc của chế độ. Dẫu biết rằng sẽ chưa thay đổi được gì, nhưng tôi tin rang họ cũng là nhũng con người Việt nam. Khi mọi người mạnh dạn nói lên những bức xúc chính đáng của mình, trước những bất công của xã hội, tất nhiên xã hội phải thay đổi.

– Chúng tôi sẽ gửi hồ sơ của anh lên lãnh đạo. Anh đừng đi chơi xa và giữ liên lạc với chúng tôi, có thể thứ hai tới lãnh đạo sẽ gặp anh.

Thế rồi thứ ba, tôi nhận được ĐT từ an ninh Minh, rằng lãnh đạo bận họp, không gặp anh được. Đồng thời thông báo lệnh dừng xuất cảnh của tôi đã được gỡ bỏ.

Anh cho biết khi nào tôi có thể gặp các anh để nhận quyết định đó?

– Những việc nội bộ, thông báo thế là được rồi, anh cứ ra sân bay có việc gì thì liên lạc trực tiếp với tôi!

Chẳng lẽ lại chửi bậy, đm  làm ăn như con c… Lúc dừng bay của người ta thì biên bản hẳn hoi, giờ thả người thì nói suông. Như vậy nhằm ý đồ gì?Chắc chắn là muốn rũ bỏ trách nhiệm khi câu giữ tôi.

Tôi ra phòng vé đặt vé, cô nhân viên hỏi. Chú có lệnh được xuất cảnh chưa? cháu hỏi là lo cho chú, sợ lấy vé rồi mà không được bay thì mất tiền oan.

Tôi bấm ĐT liên lạc với Minh. Alo! anh Minh à, tôi đang ở phòng vé, nhân viên họ hỏi tôi là có lệnh xuất cảnh chưa?

– Anh cứ an tâm đặt ngày bay đi, sẽ chẳng có việc gì xảy ra đâu!, Chúng tôi muốn gặp anh một lần nữa.

Tôi sẽ đặt ngày bay vào chủ nhật này, từ nay tới đó các anh muốn gặp tôi vào lúc nào?

– Được rồi, tôi sẽ gặp anh ở sân bay vào ngày chủ nhật. Mấy giờ anh bay?

11h giờ đêm!

– Vậy thì 8h chiều ta gặp nhau!

Chiều chủ nhật anh ta đến thật đúng giờ. Ngồi kafe trong sảnh đợi sân bay.

Minh nói với tôi, lãnh đạo gửi lời thăm hỏi và chúc anh đi may mắn.

Tôi hỏi lãnh đạo tên gì để còn cám ơn.

– Anh biết thế là được rồi.

Tôi bị các anh dừng xuất cảnh, bây giờ chứng minh tôi không có tội gì, lỗi bị phạt do đổi vé bay không phải tôi gây ra, các anh định xử lý thế nào?

Có vẻ như đã sẵn sàng câu trả lời, an ninh Minh không tỏ ra khẩn trương, chậm rãi nói.

-Thật ra anh cũng không hoàn toàn vô tội đâu!

Câu trả lời vừa có tinh thách đố vừa thể hiện bản chất cù nhầy của an ninh VN. Biết có tranh cãi với họ cũng vô ích, lối nào mình muốn bay thì cũng phải bỏ tiền túi ra, đừng mong gì bọn này làm theo lẽ phải. Có khiếu nại thì rồi mất công mất việc.

– Anh trở lại Séc nếu biết cá nhân hay tổ chức nào chống phá nhà nước thì liên hệ với chúng tôi.

– Nếu  tổ chức, cá nhân nào chống phá Tổ quốc VN, thì tôi còn chống lại họ trước khi báo cho các anh.

Tôi trở lại Séc trong niềm tâm tư bộn rộn, đối với quê hương xứ sở của mình. Tổ quôc VIỆT NAM.

© Nguyễn Tiến Nam

© Đàn Chim Việt

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Dân Chủ và Nhân Quyền, Pháp Luật, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Nó sập rồi sao?

Posted by hoangtran204 trên 29/08/2016

Tưởng Năng Tiến

24-8-2016

Tôi vốn hay lo nên cứ chần chừ mãi mà vẫn chưa lần nào (dám) ghé thăm Hà Nội. Đường thì xa, vé tầu thì mắc, thực phẩm thì không an toàn, và lỡ hành lý lại bị mất ráo ở phi trường (Nội Bài) thì thấy mẹ!

Đã thế, nhà cửa Hà Nội lại còn hay bị sập. Khoảng giờ này năm ngoái, ngày 23 tháng 9 năm 2015, báo Ngày Nay buồn bã loan tin: “Sập nhà 107 Trần Hưng Đạo khiến hai người chết.”

Ngày 4 tháng 8 năm nay, báo Thanh Niên lại ái ngại cho hay: “Một ngôi nhà 4 tầng tại phố Cửa Bắc, Hà Nội … bị sập trong đêm, đã có nạn nhân thiệt mạng… Theo báo cáo nhanh của Công an quận Ba Đình nguyên nhân khiến ngôi nhà số 43 phố Cửa Bắc bị sập là do xây dựng đã lâu, móng hầu như không có.”

Báo cáo này lại khiến cho tôi có (thêm) một nỗi lo lắng khác: nhà đương cuộc Hà Nội cũng có nền móng khỉ mốc gì đâu! Bằng giờ này hơn 70 năm trước, hôm 19 tháng 8 năm 1945, những người cộng sản đã (tay không) cướp được quyền bính ở Hà Nội.

Sau đó, cũng chỉ bằng mồm mà họ chiếm luôn thêm được Sài Gòn rồi ngồi riết trên đâu trên cổ nhân dân – của cả hai miền – không qua một cuộc trưng cầu dân ý hay bầu bán gì ráo trọi. Chế độ hiện hành vừa không chính danh, vừa không chính đáng nên cũng có nền móng gì đâu. Bởi thế, với thời gian, tiếng báo động (nghe như tiếng cú) mỗi lúc một nhiều và càng thêm rõ:

Bao Giờ Việt Nam Vỡ Nợ
Bong Bóng Việt Nam Sắp Vỡ Tung
Cảnh Báo: VN Cơ Nguy Vỡ Nợ Vì Nợ Qua Ngưỡng Nguy Hiểm
Vỡ Nợ Là Tất Yếu Việt Nam
Việt Nam: Vỡ Nợ Ngân Sách Đã Hiện Hữu
Việt Nam Tình Hình Như Đang Vỡ Trận

Việt Nam không chỉ chỉ cạn kiệt về tài chính mà còn khánh kiệt về niềm tin. Không còn ai cảm thấy an toàn ở xứ sở này, mọi người đều chỉ nhấp nhổm muốn đi – theo lời than phiền của nhà thơ Thái Bá Tân:

Trẻ, đua nhau du học.
Học xong không quay về,
Bỏ lại cánh đồng cháy,
Tiêu điều những làng quê.

Quan, những người cách mạng,
Lặng lẽ tích đô-la
Để thành công dân Mỹ,
Tây Âu, Canada.

Doanh nhân, chưa bị giết
Bằng sưu thuế nhiễu nhương,
Cũng lặng lẽ chuẩn bị
Để mai mốt lên đường.

Vậy là đi, đi hết,
Những người có thể đi…

Nhà ngoại giao Nguyễn Quang Dy coi đây như là “dấu hiệu của một cơn bão tố.” Bài viết của ông (trên trang BBC, hôm 15/06/16) mở đầu bằng một câu danh ngôn của thiền sư Osho: “Cuộc sống bắt đầu khi nỗi sợ kết thúc – Life begins where fear ends.”

Đúng hai tháng sau, từ Việt Nam, blogger Paulus Lê Sơn gửi bài tường thuật (“Giáo Dân Vinh Biểu Dương Sức Mạnh Oai Phong Triệt Hạ Phường Tự Đắc”) đến trang Dân Luận:

Sáng 15.8.2016, vào lúc 6 giờ 45 có khoảng 30.000 người tham dự thánh lễ “Đức Mẹ Hồn và Xác Lên Trời,” quan thầy của giáo Phận Vinh tại trung tâm Xã Đoài, đồng thời tuần hành với những biểu ngữ đồng hành lên tiếng cho thảm họa môi trường Biển miền Trung.

Khoảng 30,000 giáo dân giáo phận Vinh biểu tình vì môi trường ngày 15/8/2016. Ảnh: LM Nguyễn Ngọc Nam Phong

Tôi cứ ngỡ là người bạn trẻ viết lộn (chắc chỉ chừng ba ngàn là quá xá rồi) nhưng khi nhìn thấy một biển người tuần hành ở thành phố Vinh thì không khỏi thất kinh hồn vía; tự dưng, lại thốt nhớ đến lời tiên đoán của nhà văn Nguyên Ngọc: “Chế độ này thế nào cũng sụp đổ. Nhưng không biết nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào?”

Nó sụp đổ theo kịch bản nào thì cũng có cả trăm triệu người vui, và (cỡ) một triệu kẻ buồn. Riêng tôi thì chỉ thấy lo thôi, và lo lắm!

Nó sập rồi sao nữa?

What’s next?

Cách đây chưa lâu, có bữa, tôi nghe nhà văn Phạm Thị Hoài hỏi nhỏ:

Chúng ta thử hình dung, một ngày nào đó không xa, trong vòng một thập niên tới, Việt Nam sẽ chuyển thành công từ thể chế độc quyền dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng Cộng sản Việt Nam sang dân chủ đa nguyên, với nhà nước pháp quyền dựa trên tam quyền phân lập, với tự do tư tưởng và ngôn luận, tự do hội họp và xã hội dân sự.

Khi đó, cái di sản kéo dài gần ba phần tư thế kỉ ở miền Bắc và gần một nửa thế kỉ trên toàn quốc đó sẽ đặt chế độ mới trước những thử thách nào?

Một “chế độ mới” với “nền dân chủ đa nguyên, với nhà nước pháp quyền dựa trên tam quyền phân lập, với tự do tư tưởng và ngôn luận, tự do hội họp và xã hội dân sự” để có thể đối phó với những thử thách” mai hậu – tất nhiên – không thể hình thành qua đêm, và dường như (cho đến nay) vẫn chưa có ai chuẩn bị cho những điều “phiền phức” và “xa xôi” đến thế.

Mà dân Việt thì lúc lại chả thế. Chả chờ cho nước đến chân, hay tới cổ luôn. Hồi ký (Việt Nam, Một Thế Kỷ Qua) của bác sĩ Nguyễn Tường Bách có những dòng chữ “ngơ ngác” đọc mà muốn ứa nước mắt:

Thời thế biến chuyển nhanh hơn là người ta tưởng.

Đầu tháng 8, 1945. Chúng tôi vẫn miệt mài làm báo. Tờ Ngày Nay vẫn bán rất chạy, tuy những tin tức dồn dập khiến mọi người hoang mang.

Một buổi chiều, công việc xong, tôi đương ngồi uống càphê, bỗng thấy Khái Hưng từ ngoài vội vã bước vào trong tòa soạn:
– Mỹ ném bom nguyên tử! – anh nói.
– Xuống đâu? – tôi vội hỏi.
– Hiroshima… mấy mươi vạn người đã ra tro…

Ngày hôm sau, 16 tháng 8, 1945. Chín giờ sáng, tôi đạp xe từ nhà đến tòa báo. Mọi người đều có vẻ phấn khởi, đồng thời cũng tỏ ra thắc mắc về tương lai. Pháp đã chạy, Nhật đầu hàng. Vậy thì, cục thế sẽ đi tới đâu?
Giữa lúc “mọi người hoang mang” không biết “cục thế” sẽ “tới đâu” thì ông Hồ Chí Minh đã có ngay một bức thư, không biết thằng chả thủ sẵn trong túi áo (đại cán) từ đời thưở nào rồi:

“Hỡi đồng bào yêu quí! Giờ quyết định cho vận mệnh dân tộc ta đã đến. Toàn quốc đồng bào hãy đứng dậy đem sức ta mà giải phóng cho ta… Tiến lên! Tiến lên! Dưới lá cờ Việt Minh, đồng bào hãy dũng cảm tiến lên.”

Cờ quạt cũng vậy, cũng đã dấu sẵn (đâu đó) hết trơn, theo Tạp Chí Xây Đựng Đảng:

“Sáng 19-8-1945, Thủ đô Hà Nội ngập tràn cờ đỏ sao vàng. Từ mọi ngả đường nhân dân cuồn cuộn đổ về Quảng trường Nhà hát lớn để tham gia cuộc mít tinh do Mặt trận Việt Minh tổ chức. Cuộc mít tinh với trên mười vạn người đã nhanh chóng biến thành cuộc biểu tình vũ trang chiếm Phủ Khâm sai, Sở Cảnh sát, Sở Bưu điện… Chỉ trong chốc lát hầu hết các công sở của chính quyền địch đã thuộc về nhân dân. Cơn bão cách mạng thành công ở Hà Nội đã tràn khắp cả nước thúc đẩy nhân dân đứng lên tổng khởi nghĩa. Chỉ trong vòng 15 ngày chúng ta đã giành thắng lợi hoàn toàn.”

Người cộng sản quả là những thiên tài. Họ cũng đâu biết “cục thế” ra sao, nhưng vẫn chuẩn bị rất kỹ việc cướp chính quyền, và đã thành công. Chỉ có điều là cướp xong được quyền bính thì họ lại biến thành thiên tai, và đại hoạ – theo như lời phàn nàn của nhà báo Bùi Tín:

“Nhà nước cộng sản trong hơn 70 năm qua đã phá nhiều hơn xây, mang lại bất công vượt xa thời Pháp thuộc, nhà tù nhiều hơn trường đại học, y tế suy đồi, giáo dục lạc hậu, nợ quốc gia chồng chất, biên giới bị xâm phạm, tham nhũng càng chống càng tràn lan. Có thể nói tòa nhà cộng sản đã bị dột nát, xiêu vẹo, sâu mọt ăn từ mái đến móng nhà, các cột trụ đều mọt ruỗng …”

Trời, nói gì nghe thấy ghê vậy cha? Ngó bộ nó muốn sụp tới nơi … nhưng (lỡ) nó đổ thì rồi sao nữa?

Nếu ngày mai CNXH ở Venezuela đội mũ ra đi, xứ sở này đã có sẵn phe đối lập Mesa de la Unidad Democrática (MUD) gồm nhiều đảng phái và tổ chức xã hội dân sự. Họ đã giành được quyền kiểm soát quốc hội, sau cuộc bầu cử vào tháng 6 năm 2015.

Nếu ngày mốt Bắc Hàn sập tiệm thì dân Nam Hàn buộc sẽ phải “hứng” lấy nửa phần quê hương và đồng bào (không may) của họ thôi.

Nếu ngày kia Trung Cộng đổ thì hơn tỉ dân Trung Hoa vẫn có thể trông cậy ít nhiều vào Trung Hoa Dân Quốc, như khuôn mẫu có sẵn cho một nhà nước dân chủ và pháp trị.

Thái Anh Văn, Tổng Thống Đương Nhiệm của T.H.D.Q. Ảnh: Wikipedia

Còn lỡ ngày kiia mà Hà Nội sập thì ngay cả ông Trời cũng chưa chắc đã biết chuyện gì rồi sẽ xẩy ra cho đất nước Việt Nam! Dựa vào đâu, và làm cách nào để có thể chuyển sang “nền dân chủ đa nguyên, với nhà nước pháp quyền dựa trên tam quyền phân lập, với tự do tư tưởng và ngôn luận, tự do hội họp và xã hội dân sự”?

Tôi nhìn quanh chỉ thấy vài ba nhóm nhỏ (trong cũng như ngoài nước) những kẻ “rất quan tâm, và rất có lòng với quê hương dân tộc” và … chỉ có thế thôi. Xa hơn là vài ông thủ tướng lưu vong, cùng mấy đảng phái chính trị chỉ được công luận biết đến vì nhờ vào … tai tiếng! Tất cả đều là sản phẩm của Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại, một cái cộng đồng (coi như) hết thuốc!

Không lẽ, thêm một lần nữa, vận mệnh phận đất lại được sắp xếp bởi ở những hội nghị quốc tế (không biết rồi sẽ nhóm họp ở phương trời nào) và số phận dân tộc này lại sẽ rơi vào một “đám thiên tai” nào khác?

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Công lao nổi bật của 71 năm Đảng Cộng sản cướp quyền: mảnh dư đồ rách nát

Posted by hoangtran204 trên 25/08/2016

71 năm Đảng Cộng sản cướp quyền: mảnh dư đồ rách nát

23.08.2016
Đảng Cộng sản đã ngự trị trên đất Việt Nam tròn 71 năm.

Đảng Cộng sản đã ngự trị trên đất Việt Nam tròn 71 năm.

Đảng Cộng sản đã cướp chính quyền và ngự trị trên đất VN tròn 71 năm. Họ hứa hẹn một nền độc lập vững chắc, tự do cho toàn dân, theo phương châm “Không có gì quý hơn độc lập tự do” được coi là chân lý tuyệt vời. Nhưng rõ ràng đó chỉ là khẩu hiệu chết trên giấy, trên tường, trên môi, không thấy được trong cuộc sống. Cả dân tộc bị lừa dối bởi cái trò tuyên truyền hão, cố tình che dấu sự thật, khi chỉ có quan chức CS là có quyền tự do độc chiếm đặc quyền.

Nhìn kỹ trên bản đồ đất nước hình chữ S, không thấy khởi sắc ở đâu, chỉ toàn thấy một màu ảm đạm, đen tối, tang tóc, đúng là mảnh dư đồ rách nát. Từ phía Bắc là biên giới gần 2 ngàn km cho láng giềng nước lớn ngang nhiên xâm nhập, với hàng vạn người hàng ngày không giấy tờ, với hàng lậu, hàng độc hại, ma túy, côn đồ, thổ phỉ, kẻ cướp nội tạng công dân ta. Đó là một đường biên giới mà ta đã mất chủ quyền, một biên giới bị bỏ ngỏ toang hoang cho mọi kiểu tai ương và tội ác hàng ngày từ phương Bắc tràn xuống thâm nhập khắp nước ta.

Bên sườn phía Tây, dọc Trường Sơn là các vùng khai thác bô xít độc hại được giao cho các công ty Trung Quốc thực hiện, với bùn đỏ ngang nhiên tàn phá môi trường sống của các dân tộc Tây Nguyên vốn chất phác hiền lành đang đứng trước nguy cơ bị diệt chủng. Cũng trên biên giới phía Tây là dòng sông Mẹ – Mekong – vốn là nguồn bồi dưỡng cả vùng Nam Bộ phì nhiêu cò bay thẳng cánh, vựa lúa vàng của cả nước, bỗng nứt nẻ khô cằn vì kiệt nước và bị nhiễm mặn do 9 đập thủy điện trên đất Vân Nam, Trung Quốc, tùy tiện đóng mở, đe dọa cuộc sống của hàng chục triệu dân ta.

Ven biển miền Trung là thảm họa môi trường Formosa – Plastics kéo dài hằng trăm km, cùng xác hàng triệu cá tôm hải sản chết trắng bãi, theo giới chuyên môn phải vài thập kỷ mới hồi phục.

Trong nội địa nước ta, nhiều hiểm họa khác còn lớn hơn. Hàng chục vạn hécta rừng được giao cho Trung Quốc khai thác, hàng chục công trình nhiệt điện, thủy điện, cơ khí, xi măng, phân đạm, cầu đường, bến cảng lớn trải dài từ Bắc vào Nam đều nằm trong tay những người Trung Quốc đã trúng thầu một cách dấm dúi. Hàng trăm công trình lớn nhất nước bị giao cho các công ty Tàu thi công một cách tùy tiện, với kỹ thuật rất thấp, xây dựng dây dưa kéo dài, chi phí cao, nay bế tắc “bỏ thì thương vương thì tội”. Từ đó mọc lên rải rác khắp cả nước những trung tâm người Tàu cư trú nửa hợp pháp, với cửa hàng Tàu, quán ăn Tàu, hàng hóa Tàu, nhà buôn Tàu, bảng hiệu Tàu, sòng bạc Tàu, nhà thổ Tàu, chú rể Tàu, đe dọa và đảo lộn tận gốc nền độc lập, tự chủ và cuộc sống an bình của nhân dân ta.

Tình thế sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm khi thế lực bành trướng luồn sâu, luồn xa, cắm chốt ở mọi địa bàn và yếu điểm có ý nghĩa chiến lược an ninh – quốc phòng hiểm yếu nhất, gần với đảo Hải Nam của chúng nhất.

Trước cuộc họp của Quốc hội, Ban Chấp hành Trung Ương, Bộ Chính trị rất nên trưng ra tấm bản đồ VN ghi rõ những khu vực và địa điểm rải rác từ Bắc chí Nam đã bị thế lực bành trướng Trung Quốc chiếm lĩnh mà không tốn một viên đạn.

Vậy ai đã gây ra tình hình bi thảm, nguy kịch trên đây?

Không có đế quốc thực dân nào gây nên cả. Cũng không có thế lực phản động nào có thể gây nên sự tàn phá kinh khủng như thế. Phải công bằng và nói rõ sự thật minh bạch nhất. Đó là “công lao nổi bật không thể chối cãi của Đảng Cộng Sản Đông Dương, Đảng Lao Động VN rồi đến Đảng Cộng Sản VN” hiện nay, đã độc chiếm quyền lãnh đạo đất nước suốt 71 năm qua, không chia sẻ cho ai khác.

Trong 11 năm chui vào cái bẫy Thành Đô, Hán gian và Việt gian thứ thiệt đã câu kết chặt chẽ với nhau để ra sức vơ vét tài sản quốc gia, tạo bất công xã hội, duy trì một nền y tế bệ rạc, một nền giáo dục lạc hậu, đạo đức xuống cấp, một hệ thống hành chính nhũng nhiễu, bộ máy ngày càng quan liêu, một chế độ mất gốc “hèn với giặc, ác với dân”.

Đây là trách nhiệm lịch sử rất nặng nề của 12 khóa Ban Chấp hành Trung ương, 12 khóa Bộ Chính trị, 14 khóa Quốc hội độc đảng (thật ra là Đảng hội, khi đảng viên CS luôn chiếm trên dưới 90% tổng số đại biểu), và của gần một chục Tổng Bí thư, dẫn đến một mảnh dư đồ rách nát cùng cực như ngày nay.

* Blog của nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

  • 16x9 Image

    Bùi Tín

    Nhà báo Bùi Tín hiện sống tự do ở Pháp, là một nhà báo chuyên nghiệp, một nhà bình luận thời sự quốc tế, và là cộng tác viên thường xuyên của đài VOA. Ðối tượng chính của nhà báo Bùi Tín là giới trí thức trong và ngoài nước, đặc biệt là tuổi trẻ Việt Nam quan tâm đến quê hương tổ quốc.

    Ông từng là cựu Đại Tá QĐNDVN, cựu Phó Tổng biên tập nhật báo Nhân Dân, từng ngồi xe tăng vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN | Leave a Comment »

► Thi Sĩ Nguyễn Du Qua Ải Nam Quan (năm 1813): “hai nước Việt Hoa đã chia đều mặt ải nầy”- Năm 2000, năm 2000, đảng CSVN đã ngang nhiên ký giấy dâng Ải Nam Quan cho Trung Quốc!

Posted by hoangtran204 trên 17/08/2016

>>>Năm 1813, phụng lệnh Vua Gia Long (trị vì 1802-1819), cụ Nguyễn Du (1765-1820) đi sứ qua Trung Hoa. Dịp nầy, cụ đã sáng tác 120 bài thơ, trong đó có hai bài thơ cụ viết về tâm sự của mình khi tiến qua ải Nam Quan để vào đất Trung Hoa.  Đó là bài “Nam Quan đạo trung” và “Trấn Nam Quan.” …từ sau thời Lý Trần cho đến lúc Nguyễn Du đi sứ (năm 1813), có hơn 300 năm: “Lý Trần cựu sự yểu nan tầm,/Tam bách niên lai trực đáo câm (Việc cũ đời Lý, Trần xa xôi mờ mịt khó tìm,/ Suốt từ ba trăm năm thẳng tới bây giờ), hai nước Việt Hoa đã chia đều mặt ải nầy, Lưỡng quốc bình phân cô luỹ diện” (Hai nước [Việt Hoa] chia đều từ mặt luỹ lẻ loi).

Nhưng dưới thời cộng sản, năm 2000, đảng CSVN đã ngang nhiên dâng Ải Nam Quan cho Trung Quốc!

Trích: “Theo lời kể cuả ông Lê Công Phụng, thứ trưởng Ngoại giao Hà Nội về những “kẻ đi sứ” đăng trên Tạp chí Cộng Sản số tháng 1-2001, “Hai nước đã ký “Thỏa thuận về các nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề biên giới – lãnh thổ giữa Việt Nam và Trung Quốc” ngày 19-10-1993… Thực hiện thỏa thuận đó,…Trong các chuyến thăm Trung Quốc vào năm 1997 của đồng chí tổng bí thư Đỗ Mười và tháng 2-1999 của đồng chí tổng bí thư Lê Khả Phiêu, lãnh đạo cao cấp hai nước đạt được thỏa thuận là khẩn trương đàm phán để giải quyết vấn đề biên giới trên đất liền trước năm 2000 và hoàn thành việc phân định để ký hiệp định vịnh Bắc Bộ trong năm 2000″

Kết quả của hành động bán nước của đảng CSVN, Ải Nam Quan nay thuộc về Trung Quốc! Cửa Hữu Nghị Quan hiện nay lấn sâu vào nội địa Việt Nam, và cách Ải Nam Quan 300 mét!

Đảng CSVN đã tự ý ký kết và bán Ải Nam Quan cho Trung Cộng (để đổi lấy cái gì đó), và sự mất đất đai này là bằng chứng bán nước mà đảng CSVN cố tình giấu diếm cả nước. Thậm chí, chúng không dám trưng bày bản đồ VN với chi tiết các cột mốc biên giới cho dân chúng VN biết rõ tình trạng vùng đất biên giới hiện nay ra sao.

Về biển đảo và lãnh hải, ngày 8/6/2014, Trung Quốc trưng 5 bằng chứng cho thấy đảng CSVN công nhận Hoàng Sa và Trường Sa là của TQ! (Xem link cuối bài).

 

Thi Sĩ Nguyễn Du Qua Ải Nam Quan

Trần Gia Phụng

16-4-2002
Năm 1813 (quý dậu), Nguyễn Du (1765-1820) vừa được phong hàm Cần chánh điện học sĩ, (1) vâng lệnh vua Gia Long (trị vì 1802-1819), làm chánh sứ sang nhà Thanh (Trung Hoa).  Trên đường đi sứ, ông sáng tác nhiều bài thơ chữ Nho và sau tập hợp lại thành sách Bắc hành tạp lục.

Bắc hành tạp lục gồm 110 đề mục, và vì có nhiều đề mục thi sĩ  Nguyễn Du sáng tác hai bài thơ, nên có tất cả 120 bài thơ chữ Nho, trong đó có hai bài Nguyễn Du viết về tâm sự của mình khi tiến qua ải Nam Quan để vào đất Trung Hoa.  Đó là bài “Nam Quan đạo trung” và “Trấn Nam Quan.”     

NAM QUAN ĐẠO TRUNG
“Ngọc thư phủng há ngũ vân đoan,
Vạn lý đan xa độ Hán quan.
Nhất lộ giai lai duy bạch phát,
Nhị tuần sở kiến đãn thanh san.
Quân ân tự hải hào vô báo,
Xuân vũ như cao cốt tự hàn.
Vương đạo đãng bình hưu vấn tấn,
Minh Giang bắc thướng thị Trường An.”
(2) 

Dịch nghĩa:

GIỮA ĐƯỜNG NAM QUAN
“Thư ngọc [cuả vua] giao xuống từ năm sắc mây,

Muôn dặm xe đơn côi đi ngang qua cửa người Hán.

Suốt đường cùng tới chỉ có mái tóc bạc,

Trong 20 ngày [3] cái nhìn thấy chỉ núi xanh.

Ơn vua như biển chẳng báo đáp được bao nhiêu,

Mưa xuân bám chặt buốt vào xương.

Đường vua thênh thênh chớ thắc mắc, [4]

Sông Minh đi lên phía bắc là Trường An.” [5]

           

TRẤN NAM QUAN

“Lý Trần cựu sự yểu nan tầm,

Tam bách niên lai trực đáo câm (kim).

Lưỡng quốc bình phân cô lũy diện,

Nhất quan hùng trấn vạn sơn tâm.

Điạ thiên mỗi vị truyền văn ngộ,

Thiên cận tài tri giáng trạch thâm..

Đế khuyết hồi đầu bích vân biểu,

Quân thiều nhĩ bạn hữu dư âm.”(6)

Dịch nghĩa:

TRẤN NAM QUAN

“Việc cũ đời Lý, Trần xa xôi mờ mịt khó tìm,

Suốt từ ba trăm năm thẳng tới bây giờ.

Hai nước [Việt Hoa] chia đều từ mặt luỹ lẻ loi,

Một cửa ải oai hùng trấn đóng giữa lòng muôn núi.

Đất xa xôi thường nghe lời đồn sai,

Gần trời mới biết ơn mưa móc cao dày.

Cửa khuyết ngoái đầu ngoài mây biếc,

Nhạc vua bên tai còn nghe văng vẳng.”  

Cả hai bài thơ trên cho thấy lúc đó Nam Quan rất hoang vắng, “Nhất lộ giai lai duy bạch phát,/ Nhị tuần sở kiến đãn thanh san.”  (Suốt đường cùng tới chỉ có mái tóc bạc,/ Trong 20 ngày cái nhìn thấy chỉ núi xanh.)  Chính nơi chốn hoang vắng đó “Nhất quan hùng trấn vạn sơn tâm” (Một cửa ải oai hùng trấn đóng giữa lòng muôn núi); và từ sau thời Lý Trần cho đến lúc Nguyễn Du đi sứ, trong hơn 300 năm: “Lý Trần cựu sự yểu nan tầm,/Tam bách niên lai trực đáo câm (Việc cũ đời Lý, Trần xa xôi mờ mịt khó tìm,/ Suốt từ ba trăm năm thẳng tới bây giờ), hai nước Việt Hoa đã chia đều mặt ải nầy, “Lưỡng quốc bình phân cô luỹ diện” (Hai nước [Việt Hoa] chia đều từ mặt luỹ lẻ loi).

Hai bài thơ nầy mô tả tâm trạng cuả Nguyễn Du trên bước đường đi sứ, nói lên nỗi lòng trung quân ái quốc cuả ông, “Quân ân tự hải hào vô báo,/ Xuân vũ như cao cốt tự hàn./ Vương đạo đãng bình hưu vấn tấn,/ Minh Giang bắc thướng thị Trường An.” (Ơn vua như biển chẳng báo đáp được bao nhiêu,/ Mưa xuân bám chặt buốt vào xương./ Đường vua thênh thênh chớ thắc mắc,/ Sông Minh đi lên phía bắc là Trường An.”  Hoặc “Điạ thiên mỗi vị truyền văn ngộ,/Thiên cận tài tri giáng trạch thâm../Đế khuyết hồi đầu bích vân biểu,/ Quân thiều nhĩ bạn hữu dư âm.” (Đất xa xôi thường nghe lời đồn sai,/ Gần trời mới biết ơn mưa móc cao dày./ Cửa khuyết ngoái đầu ngoài mây biếc,/ Nhạc vua bên tai còn nghe văng vẳng.”

Đặc biệt, trong lúc cảm tác, thi sĩ Nguyễn Du nắm rất vững hoàn cảnh lịch sử nước nhà và cả lịch sử chiếc ải bằng hai câu thơ mở đầu bài “Ải Nam Quan”: “Lý Trần cựu sự yểu nan tầm,/Tam bách niên lai trực đáo câm (Việc cũ đời Lý, Trần xa xôi mờ mịt khó tìm,/ Suốt từ ba trăm năm thẳng tới bây giờ). 

Thực vậy, ải Nam Quan nguyên có tên là ải Pha Lũy, được sử sách nói đến nhiều khi xảy ra cuộc chia tay bi hùng giữa hai cha con Nguyễn Phi Khanh và Nguyễn Trãi.  Nguyên khi nhà Minh đem quân đánh nước ta và bắt gia đình Hồ Quý Ly về Trung Hoa vào năm 1407, có một đại thần của Hồ Quý Ly cũng bị bắt đem theo là Nguyễn Phi Khanh, phụ thân của Nguyễn Trãi.  Nguyễn Trãi đã theo tiễn thân sinh của mình lên tận ải Nam Quan.  Chính tại đây, Nguyễn Phi Khanh đã khuyên Nguyễn Trãi: “Con yêu quý! chớ xuôi lòng mềm yếu/ Gác tình riêng, vỗ cánh trở về Nam!/ Con về đi!  Tận trung là tận hiếu/ Đem gươm mài bóng nguyệt dưới khăn tang.” (Thơ Hoàng Cầm).  Thế là Nguyễn Trãi lên đường trở về nam, thực hiện những điều mà ông đã hứa với cha: “Gạt nước mắt, con nguyện cùng thiên địa/  Một ngày mai, con lấy lại sơn hà.”(Thơ Hoàng Cầm).

Trở lại với thi sĩ Nguyễn Du, có thể trên đường đi sứ, khi ngang qua ải Nam Quan, nhà thơ đã đọc kỹ và nắm vững nội dung bài văn bia của quan đốc trấn (đầu tỉnh) Lạng Sơn là Nguyễn Trọng Đang đã lập vào năm 1785 (ất tỵ).  Tấm  văn bia nầy được đặt ngay tại cửa ải Nam Quan, có thể ngày nay không còn, nhưng may mắn được một nhà văn và là một học giả nổi tiếng dưới thời vua Tự Đức (trị vì 1847-1883) ghi lại.

Nguyên sau khi Nguyễn Du đi sứ 36 năm, vua Tự Đức đã cử ông Nguyễn Văn Siêu,(7) sang giao thiệp với nhà Thanh (Trung Hoa) năm 1849

Nguyễn Văn Siêu học bác uyên thâm, nghiên cứu rộng rãi.  Tương truyền rằng vua Tự Đức đã sắp ông là người đứng đầu trong bốn văn tài lỗi lạc nhất dưới triều đại mình: “Văn như Siêu Quát vô Tiền Hán,/ Thi đáo Tùng Tuy thất thịnh Đường” (Văn chương mà như cuả các ông Nguyễn Văn Siêu, Cao Bá Quát làm cho văn học đời Tiền Hán không còn [làm khuông mẫu nữa],/ Thơ mà đến mức cuả các vị Tùng Thiện Vương, Tuy Lý Vương làm cho thơ đời thịnh Đường mất luôn giá trị.) (8)

Trên đường đi sứ, ngang qua ải Nam Quan, Nguyễn Văn Siêu không cảm tác thành thơ như Nguyễn Du, mà ghi lại toàn cảnh Nam Quan và bài văn bia của  Đốc trấn Nguyễn Trọng Đang  lưu lại đời sau trong quyển sách về điạ lý nổi tiếng cuả ông là Phương Đình dư điạ chí (có sách viết là Phương Đình địa loại chí). 

Phương Đình dư địa chí được đề tựa vào năm 1865, gồm 5 quyển.  Trong quyển thứ 5, mục viết về tỉnh Lạng Sơn, Nguyễn Văn Siêu (1799-1872) đề cập đến ải Nam Quan như sau:

“… ở địa phận hai xã Đồng Đăng và Bảo Lâm châu Văn Uyên, phía bắc giáp điạ giới châu Bằng Tường tỉnh Quảng Tây Trung Quốc, hai bên tả hữu núi đá cao ngất, ở giữa mở một cửa quan, có cánh cửa có khoá, chỉ khi có việc sứ mới mở, tên là cửa Nam Quan (một tên là Đại Nam Quan, một tên là Trấn Di Quan, lại có tên là Trấn Nam Quan.  Sử ký chép: năm thứ 8 niên hiệu Nguyên Hoà nhà Lê [1540], (9) Mạc Đăng Dung cùng với bầy tôi là lũ Nguyễn Như Quế qua cửa lò Trấn Nam Quan, đến mạc phủ nhà Minh dâng biểu xin hàng, cái tên Trấn Nam mới thấy từ đây.)  Có Ngưỡng Đức Đài, khi trước lợp cỏ, năm thứ 34, niên hiệu Cảnh Hưng quan Đốc trấn là Nguyễn Trọng Đang sửa lại có văn bia như sau đây:

Khi nước ta có cả đất Ngũ lĩnh, cửa quan ở nơi nào không xét vào đâu được, sau nầy thay đổi thế nào không rõ, gần đây lấy châu Văn Uyên, trấn Lạng Sơn làm cửa quan, có đài gọi là Vọng Đức, không biết dựng từ năm nào, hình như mới có từ khoảng niên hiệu Gia Tĩnh [9] nhà Minh (ngang với khoảng niên hiệu Nguyên Hoà nhà Lê nước ta) [10] đài không có quán, hai bên tả hữu lợp bằng cỏ, sửa chữa qua loa, vẫn theo cũ vậy.  Nhà Lê ta trung hưng đời thứ 14, vua ta kỷ nguyên năm thứ 41 [1780], là năm canh tý, ngang với năm thứ 44 niên hiệu Càn Long nhà Thanh, Đang tôi làm giữ chức Đốc trấn qua 5 năm là năm giáp thìn [1784], sửa chữa lại, đổi dùng gạch ngói, đài mới có vẻ hoành tráng.  Trước kia Đang tôi đi sứ về, được lĩnh trấn nầy, tạ sứ trở về một lần, hạ sứ, cống sứ tiến quan hai lần, tôi thường phải đón tiếp.  Từ nghĩ nước ta, dùng lễ văn thông với Trung Quốc, hiện nay đức Đại hoàng đế, sủng mạnh thường ban, ngoài việc tuế cống sứ thần thời thường phụng mạng đi lại, nên sửa sang đài quán cao rộng cho được xứng đáng với tình nghi, đem việc tâu về triều, đã được phê chuẩn, mới ủy cho thập nhị hiệu phiên thuộc, tính toán tài liệu phí dụng, bắt dân làm việc, có bốn dịch trưởng trông nom công việc, khởi công từ mùa hạ năm giáp thìn[1784], đài cũ rồi, được cao rộng mới từ đấy, việc làm phải theo với thời thế, không dám làm hơn người trước.  Mùa đông năm ấy, Đang tôi được triệu về kinh, sau nhân sứ sang Trung Quốc khánh hạ trở về, mùa xuân năm ất tỵ [1785], vâng mệnh đón tiếp, phó sứ Nguyễn Đường Chi là cháu tôi vậy, đã may được vâng hưu mệnh, làm vinh dự cho cả chú và cháu.  Kịp đến cửa quan, thì đài cũng vừa hoàn thành, các phiên thuộc xin đem công việc khắc vào bia đá, nên mới kể ngạnh khái như trên.  Sau nầy kẻ giữ đất và kẻ đi sứ, sẽ có thể xem xét ở bia nầy vậy.

Chức Đặc tiến kim tử vinh lộc Đại phu, Hàn lâm viện Thị giảng, tước Lạp Sơn Bá, Nguyễn Trọng Đang, hiệu là Thanh Chương, tự là Chú Du ký tên.

Vua ta kỷ nguyên năm thứ 46 [1785là năm ất tỵ, mùa xuân, trước ngày vọng [ngày 15]  ba ngày.” (11)

Tuy không phải là nhà phân định biên giới, nhưng do kinh nghiệm thực tế trong khi đi sứ, Nguyễn Du đã viết rõ, “Lưỡng quốc bình phân cô luỹ diện” (Hai nước [Việt Hoa] chia đều từ mặt luỹ lẻ loi), tức mặt Ải Nam Quan chính là biên giới giữa hai nước Việt Nam và Trung Hoa

Quan đốc trấn Nguyễn Trọng Đang, sau khi mô tả cửa ải và các công trình kiến trúc do chính ông đã đứng ra trông coi xây dựng tại đây, đã ghi lại một câu vàng đá trong tấm bia lưu lại cho hậu thế đặt ở Nam Quan năm 1785: “Sau nầy kẻ giữ đất và kẻ đi sứ, sẽ có thể xem xét ở bia nầy vậy.” 

Dùng bia nầy để xem xét, có nghĩa là bia nầy là chứng tích cho đời sau biết rằng cửa ải Nam Quan chính là biên giới giữa hai nước Việt Hoa, và biên giới nầy đã đi vào lịch sử dân tộc trước thời Nguyễn Trọng Đang khoảng 250 năm:

“…Gần đây lấy châu Văn Uyên, trấn Lạng Sơn làm cửa quan, có đài gọi là Vọng Đức, không biết dựng từ năm nào, hình như mới có từ khoảng niên hiệu Gia Tĩnh nhà Minh (ngang với khoảng niên hiệu Nguyên Hoà nhà Lê nước ta  [1533-1548]. 

Trước thời Nguyễn Trọng Đang khoảng 250 năm còn có nghĩa là từ khi ải được chính thức biết đến trong lịch sử cho đến nay (2002) đã gần 500 năm nay.

Tiếc thay, tiếc thay, mới chỉ hơn 200 năm sau Nguyễn Trọng Đang, những kẻ giữ đất và những kẻ đi sứ Việt Nam vào cuối thế kỷ 20, (12) đã bỏ qua không cần xem xét tấm bia đó nữa, và đang tâm nhượng đứt vùng đất ải Nam Quan và các công trình kiến trúc Việt Nam tại ải Nam Quan cho quân Tàu phương Bắc. 

 

Chẳng những quên đi những lời vàng đá ghi khắc trên bia, chắc chắn những kẻ vô tâm nầy cũng đã thủ tiêu luôn tấm bia Nguyễn Trọng Đang, như chính họ đã thủ tiêu lịch sử tranh đấu gian lao để bảo vệ vùng đất thiêng liêng đó của tổ tiên dân tộc Việt.  Một câu ca dao phổ thông của người Việt đã nhắc nhở rằng dù bia đá bị mòn đi hay bị mất đi, nhưng ngàn năm bia miệng, vâng, “ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”….

TRẦN GIA PHỤNG

(Toronto, 16-4-2002)

 

CHÚ THÍCH:

Cần chánh điện học sĩ không phải là một chức quan, mà là một hàm tước, phong cho những người có công với triều đình. (Trần Thanh Tâm, Tìm hiểu quan chức nhà Nguyễn, Nxb. Thuận Hoá, 1996, tr. 71.)

Bài thơ nầy trích từ mục “Bắc hành tạp lục (1813-1814)”, đăng trong Nguyễn Du toàn tập, do Mai Quốc Liên chủ biên, Nguyễn Quảng Tuân, Ngô Linh Ngọc, Lê Thu Yến hợp soạn, Nxb. Văn Học, Hà Nội, 1996, tr. 293.

Ngày xưa chia 1 tháng thành 3 tuần: thượng tuần, trung và hạ tuần.  Vì vậy nhị tuần là 20 ngày.

Vương đạo: nghĩa đen là đường cuả vua, nghĩa bóng là đạo trị nước cuả vua hoặc đạo trị nước dựa trên nhân nghĩa.

Trường An: chỉ kinh đô nhà Thanh ở Yên Kinh tức Bắc Kinh ngày nay.

Nguyễn Du toàn tập, sđd. tr. 295.

Nguyễn Văn Siêu (1799-1872), tự Tốn Ban, hiệu Phương Đình, người thôn Dũng Thọ, huyện Thọ Xương, tỉnh Hà Nội, đỗ cử nhân trường thi Thăng Long năm 1825, đỗ phó bảng tại kinh đô Huế năm 1838, làm quan đến chức án sát, rồi cáo quan về quê dạy học.  Ông được vua Tự Đức cử đi sứ sang Trung Hoa năm 1849.  (Theo Dương Quảng Hàm, Việt Nam văn học sử yếu, in lần thứ 7, Bộ Quốc Gia Giáo Dục, Sài Gòn, 1960, tt. 341, 354.)

Cao Bá Quát (? – 1854), hiệu là Chu Thần, người xã Phù Thị, huyện Gia Lâm, Bắc Ninh, đỗ cử nhân năm 1831, làm Giáo thụ Quốc Oai (Sơn Tây).  Ông là người tài ba và rất tự hào về sở học cuả mình nên thường bị các quan trên đè nén.  Ông không bằng lòng và cáo quan về hưu trí.  Năm 1854, Cao Bá Quát tham gia cuộc nổi dậy cuả Lê Duy Cự ở Sơn Tây, bị thất bại và bị bắt giết.  Cuộc nổi dậy cuả Lê Duy Cự thường được gọi là “giặc châu chấu”, nhân vì trong năm đó ở Bắc Ninh và Sơn Tây bị nạn châu chấu phá hoại muà màng, nên người ta gọi như thế. 

Tùng Thiện Vương (1819-1870) tên là Nguyễn Phúc Miên Thẩm, con trai thứ 10 cuả vua Minh Mạng (trị vì 1820-1840), em cuả vua Thiệu Trị (trị vì 1840-1847), và là chú cuả vua Tự Đức (trị vì 1847-1883).

Tuy Lý Vương (1820-1897) tên thật là nguyễn Phúc Miên Trinh, con trai thứ 11 cuả vua Minh Mạng, em cuả vua Thiệu Trị và Tùng Thiện Vương, chú cuả vua Tự Đức.

Gia Tĩnh:  niên hiệu duy nhất của vua Trung Hoa là Minh Thế Tông (trị vì 1522-1566). 

Nguyên Hoà:  Sau khi Mạc Đăng Dung đảo chánh, lật đổ nhà Lê, giết vua Lê Chiêu Tông năm 1526 và em Lê Chiêu Tông là vua Lê Cung Hoàng năm 1527, lập ra nhà Mạc, thì một cựu thần nhà Lê là Nguyễn Kim (1468-1545) bỏ trốn qua Lào.  Nguyễn Kim tìm được người con út cuả Lê Chiêu Tông tên là Lê Duy Ninh, lập lên làm vua tức Lê Trang Tông (trị vì 1533-1548), trung hưng nhà Lê.  Lê Trang Tông lấy niên hiệu là Nguyên Hoà.  Vì các nhà viết sử ngày trước xem nhà Mạc là ngụy triều, nên không dùng niên hiệu cuả nhà Mạc mà chỉ dùng niên hiệu cuả nhà Lê.

Nguyễn Văn Siêu, Phương Đình dư điạ chí, bản dịch cuả Ngô Mạnh Nghinh, Nxb. Tự Do, Sài Gòn, 1960, tt. 268-269.  Phương Đình dư điạ chí đề tưạ năm 1862, gồm 5 quyển: quyển đầu trích lục các sách Trung Hoa viết về nước ta, quyển 2 viết về điạ lý chí nước ta thời Hậu Lê, quyển 3 đến quyển 5 chép về thời cận kim.  [Dịch giả Ngô Mạnh Nghinh, sinh năm 1893, đỗ cử nhân Nho học năm 1915, cùng khoa với hai em là Ngô Trọng Nhạ (sinh 1897) và Ngô Thúc Địch (sinh năm 1900).  Về sau, ông Ngô Mạnh Nghinh đã dạy Hán văn ở Đại học Văn khoa Sài Gòn từ 1954 đến 1960.]

Sau đây là lời kể cuả ông Lê Công Phụng, thứ trưởng Ngoại giao Hà Nội về những “kẻ đi sứ” trên tạp chí Cộng Sản số tháng 1-2001 và đã được CSVN đưa lên mạng lưới thông tin quốc tế: “Vào các năm 1957, 1961 và 1963 hai nước có ký các thỏa hiệp cho phép thuyền buồm của hai bên được đánh bắt trong vịnh… Trong các năm 1974 và 1977-1978, hai nước tiến hành 2 vòng đàm phán về phân định… Hai nước đã ký “Thỏa thuận về các nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề biên giới – lãnh thổ giữa Việt Nam và Trung Quốc” ngày 19-10-1993… Thực hiện thỏa thuận đó, từ 1993 đến năm 2000, hai bên đã triển khai 7 vòng đàm phán cấp chính phủ, 3 cuộc gặp giữa hai Trưởng đoàn đàm phán cấp chính phủ và 18 vòng đàm phán cấp chuyên viên… Trong các chuyến thăm Trung Quốc vào năm 1997 của đồng chí tổng bí thư Đỗ Mười và tháng 2-1999 của đồng chí tổng bí thư Lê Khả Phiêu, lãnh đạo cao cấp hai nước đạt được thỏa thuận là khẩn trương đàm phán để giải quyết vấn đề biên giới trên đất liền trước năm 2000 và hoàn thành việc phân định để ký hiệp định vịnh Bắc Bộ trong năm 2000

Về biển đảo và lãnh hải, Trung Quốc trưng 5 bằng chứng đảng CSVN công nhận Hoàng Sa và Trường Sa là của TQ! >>> ►Bộ ngoại giao Trung Quốc công bố 5 bằng chứng bán nước của ĐCSVN

Posted in Biên Giới, Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Hội nghị Thành Đô 3-9-1990, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Bộ ngoại giao Trung Quốc công bố 5 bằng chứng bán nước của ĐCSVN

Posted by hoangtran204 trên 16/08/2016

Hôm 8/6/2014, trang web của Bộ ngoại giao Trung Quốc đã cho đăng một bản tuyên bố mang tên “Giàn khoan 981 hoạt động: Sự khiêu khích của Việt Nam và lập trường của Trung Quốc”. Trong đó, phía Trung Quốc đã chính thức cho công bố 5 bằng chứng bán nước không thể chối cãi của chế độ cộng sản Việt Nam dưới quốc hiệu Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.
 
Những bằng chứng động trời này một lần nữa khẳng định: đảng cộng sản Việt Nam chính là một tập đoàn Việt gian phản quốc. Thậm chí, đến cả những ai còn mù quáng nhất cũng không thể phủ nhận hành vi bán nước ô nhục của đảng cộng sản Việt Nam.
Bản tuyên bố được viết bằng tiếng Anh trên trang web Bộ ngoại giao Trung Quốc, sau đó lập tức được Đài phát thanh quốc tế Trung Quốc-CRI chuyển sang tiếng Việt.
 
Trong phần IV của bản tuyên bố, phía Trung Quốc đưa ra các bằng chứng cho thấy chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa do đảng cộng sản cầm đầu đã thừa nhận quần đảo Hoàng Sa (Trung Quốc gọi là Tây Sa) thuộc chủ quyền Trung Quốc.
 
“Trước năm 1974, các khóa Chính phủ Việt Nam không hề đưa ra bất cứ nghị dị đối với chủ quyền quần đảo Tây Sa của Trung Quốc, bất cứ trong tuyên bố, công hàm của Chính phủ Việt Nam hay là trên báo chí, tạp chí, bản đồ và sách giáo khoa của Việt Nam đều chính thức công nhận quần đảo Tây Sa từ xưa đến nay là lãnh thổ của Trung Quốc”, bản tuyên bố ngày 8/6/2014 của Bộ ngoại giao Trung Quốc viết.
 
Dưới đây là trích đoạn phần nói về 5 bằng chứng bán nước của đảng cộng sản Việt Nam do Bộ ngoại giao Trung Quốc công bố:
 
Bằng chứng số 1:
 
Ngày 16/5/1956, trong buổi tiếp Đại biện lâm thời Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam Lý Chí Dân, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa Ung Văn Khiêm trịnh trọng bày tỏ:“Căn cứ vào những tư liệu của Việt Nam và xét về mặt lịch sử, quần đảo Tây Sa và quần đảo Nam Sa là thuộc về lãnh thổ Trung Quốc”. Vụ trưởng Vụ châu Á Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Lộc còn giới thiệu cụ thể hơn những tư liệu của phía Việt Nam và chỉ rõ: “Xét từ lịch sử, quần đảo Tây Sa và quần đảo Nam Sa đã thuộc về Trung Quốc ngay từ đời Nhà Tống”.
 
Bằng chứng số 2:
Ngày 4/9/1958, Chính phủ Trung Quốc ra tuyên bố, tuyên bố chiều rộng của lãnh hải Trung Quốc là 12 hải lý, dứt khoát nêu rõ: “Quy định này áp dụng cho tất cả mọi lãnh thổ của nước Cộng hoa Nhân dân Trung Hoa, trong đó bao gồm quần đảo Tây Sa”. Ngày 6/9, trên trang nhất của “Báo Nhân Dân”-cơ quan Trung ương của Đảng Lao động Việt Nam đã đăng toàn văn bản tuyên bố lãnh hải của Chính phủ Trung Quốc. Ngày 14/9, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Phạm Văn Đồng đã gửi Công hàm cho Thủ tướng Quốc vụ viện Trung Quốc Chu Ân Lai, trịnh trọng bày tỏ: “Chính phủ Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa công nhận và tán thành tuyên bố về quyết định lãnh hải công bố ngày 4/9/1958 của Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa”, “Chính phủ Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định này”.
 
Bằng chứng số 3:
 
Ngày 9/5/1965, Chính phủ Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã ra tuyên bố về việc Chính phủ Mỹ lập “khu tác chiến” của quân Mỹ tại Việt Nam, chỉ rõ: “Việc Tổng thống Mỹ Giôn-xơn xác định toàn cõi Việt Nam và vùng ngoài bờ biển Việt Nam rộng khoảng 100 hải lý cùng một bộ phận lãnh hải thuộc quần đảo Tây Sa của nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoà là khu tác chiến của lực lượng vũ trang Mỹ”, đây là đe dọa trực tiếp “đối với an ninh của Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và nước láng giềng”.
 
Bằng chứng số 4:
 
 
Tập “Bản đồ Thế giới” do Cục Đo đạc và Bản đồ Phủ Thủ tướng Việt Nam in ấn xuất bản tháng 5/1972 đã ghi chú quần đảo Tây Sa bằng tên gọi Trung Quốc.
Bằng chứng số 5:
 
Trong sách giáo khoa “Địa lý” lớp 9 Trung học phổ thông do Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam xuất bản, có bài giới thiệu “Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” viết: “Từ các đảo Nam Sa, Tây Sa đến đảo Hải Nam, đảo Đài Loan, các đảo Bành Hồ, quần đảo Châu Sơn…, các đảo này có hình vòng cung, tạo thành bức ‘Trường Thành’ bảo vệ Trung Quốc đại lục”.
*
Cũng trong bản tuyên bố ngày 8/6, phía Trung Quốc cũng nêu cáo buộc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam “đã nuốt lời cam kết của mình” khi tuyên bố chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.Cho đến thời điểm này, nhà cầm quyền CSVN chưa hề đưa ra bất cứ tuyên bố chính thức nào trước việc Trung Quốc cho công bố 5 bằng chứng bán nước như trên.

Một sự im lặng nhục nhã đối với tập đoàn Việt gian bán nước.

CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com

…..

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Qui trình sàng lọc của ĐCS đi ngược lợi ích dân tộc

Posted by hoangtran204 trên 08/08/2016

Trần Quang Thành phỏng vấn Hà Sĩ Phu

8-8-2016

Lời giới thiệu: Mới đây Tiến sĩ Hà Sĩ Phu có viết bài mang tựa đề: “Lọc ngược”.

Nội dung bài viết tác giả phân tích suốt hơn 70 năm cai trị đất nước những người cầm đầu đảng cộng sản Việt Nam đã tiến hành sự sàng lọc bằng một qui trình ngược để độc tôn, củng cố quyền lực làm tổn hại đến lợi ích của đất nước.

Để làm rõ hơn nội dung bài viết, từ thành phố Đà Lạt, Tiến sĩ Hà Sĩ Phu đã trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành. Nội dung như sau – Mời quí vị cùng nghe:

Trần Quang Thành: Xin chào TS Hà Sĩ Phu

Hà Sĩ Phu: Vâng, xin chào nhà báo Trần Quang Thành

TQT: Mới đây ông có viết một bài báo mang tựa đề “Lọc ngược”, các cuộc bầu cử hiện nay diễn ra theo kiểu lọc ngược, đáng lẽ phải lọc lấy cái tốt thì lại lọc lấy cặn bã. Vậy quá trình lọc ngược này diễn ra từ khi nào, từ khi ĐCS cầm quyền hay từ khi Liên xô và CS Đông Âu sụp đổ thưa ông?

HSP: Lọc ngược bắt đầu ngay từ khi Chủ nghĩa Cộng sản chính thức nắm quyền ở Việt Nam chứ, nhưng lúc đầu chưa rõ, vì lúc ấy ĐCS còn chân ướt chân ráo, chưa nắm được gì nên còn hòa đồng với dân tộc. Nhưng càng về sau, quyền lực càng được củng cố vững chắc, thì sự lọc ngược ngày càng bộc lộ rõ ràng hơn.

Về bản chất và về lâu dài thì sự du nhập của thể chế Cộng sản là một biến cố có hại cho nước VN, nên mọi sự sàng lọc nhằm củng cố quyền lực lãnh đạo của ĐCS  đều là lọc ngược. Sự sàng lọc này đi ngược với lợi ích Dân tộc vì nó củng cố nền độc tài toàn trị, đi theo con đường ảo tưởng phi khoa học khiến xã hội thiếu dân chủ, xã hội chẳng những không phát triển được mà còn dần dần tha hóa về mọi mặt.

– Nhưng sự sụp đổ của khối Liên xô và Đông Âu là một biến cố quan trọng. Để tự vệ chống sự sụp đổ như quân bài Domino CSVN phải nhích hẳn vào với Trung quốc để tìm chỗ dựa nên sự sàng lọc theo hướng thân Tàu phải rõ ràng hơn.

Nhu cầu của ĐCS và nhu cầu dân tộc vốn khác nhau ở tính Cộng sản chuyên chế và tính thân Tàu. Khi khối Liên xô và CS Đông Âu sụp đổ thì tính thân Tàu tăng lên, mâu thuẫn về Dân chủ vẫn tiếp tục như cũ nhưng mâu thuẫn vể Độc lập dân tộc bắt đầu gia tăng mạnh mẽ.

– Có người thắc mắc: làm gì có sự lọc ngược, ai điên rồ lọc lấy cặn bã làm gì?

Xin thưa khi nhu cầu đã đối lập nhau, mục đích khác nhau thì cái cặn bã của bên này chính là cái tinh hoa của bên kia và ngược lại. Sự ngược nhau chủ yếu ở 2 mặt:

Dân tộc VN cần từ giã chủ nghĩa CS, thì ĐCS cần kiên trì chủ nghĩa ấy.

Dân tộc VN cần một quan hệ có cảnh giác với Trung quốc Đại Hán, theo kiểu “Kính nhi viễn chi” tức là tôn trọng nhưng không gần quá để giữ một khoảng cách an toàn, nhưng để giữ thể chế CS thì ĐCSVN lại cần một mối quan hệ khăng khít chiến lược với Trung quốc như môi với răng!

TQT: Theo ý kiến TS, sự sàng lọc tối cao biểu hiện nghiêm trọng nhất ở ngôi vị Tổng Bí thư đảng, phải đáp ứng hai yêu cầu cơ bản là sao cho củng cố quyền lực của ĐCS và gắn kết chặt chẽ với Cộng sản Trung Quốc. Vậy tất cả các đời TBT đã qua đều như vậy hay có ngoại lệ nào không?

HSP: Từ người đứng đầu là HCM đến ông Nguyễn Phú Trọng ngày nay đều “quán triệt” 2 đặc điểm là tính cách Cộng sản và tính thân Trung quốc, không có ngoại lệ, nhưng trường hợp ông Lê Duẩn thì có cuộc chiến ngắn ngủi chống Trung quốc ở biên giới và do đó có nhận định Trung quốc là kẻ thù truyền kiếp được ghi lại trong văn khố của ĐCS nên cần phải nói thêm, nói riêng.

Trước hết phải khẳng định thái độ phản kháng Trung quốc của Lê Duẩn ở giai đoạn sau là đáng ghi nhận. Song Lê Duẩn vốn là người nhiễm thói chuyên chính Cộng sản rất cao, đến mức trở thành Maoist và tôn sùng Mao Trạch Đông, chủ trương dùng vũ lực “giải phóng” miền Nam, coi quan điểm chiến tranh cách mạng của Mao Trạch Đông là mẫu mực cho các nước Á Phi Mỹ La Tinh, muốn lập thuyết “làm chủ tập thể” quái gở…chứ không phải nhà lãnh đạo dân chủ gì hết. Trong cuộc đấu tranh với phe xét lại thì Lê Duẩn đứng hẳn về phe Mao. Nhưng đến khi Mao đi đêm với Nixon-Kissinger chống Việt Nam thì Lê Duẩn thấy quyền lực chỉ huy của mình bị xúc phạm mới phê phán phe Mao là “đâm sau lưng đồng chí”. Vậy ở Lê Duẩn thì tính Cộng sản và tính thân Tàu lúc đầu là nhất quán, dù sao sự tỉnh ngộ về tinh thần dân tộc và nhận định Trung quốc là kẻ thù truyền kiếp tuy muộn mằn nhưng cần được ghi nhận.

TQT: Theo TS thì trong xã hội VN hiện nay, các giá trị tốt xấu bị xếp ngược như người trồng cây chuối. Có nhiều người tán thành như vậy không?

HSP : Tuy chưa nói hẳn ra như tôi, nhưng ngày càng nhiều người đồng thuận với ý tưởng đó bằng các cách diễn đạt khác nhau như : hiện nay ý đảng một đường- lòng dân một nẻo, yếu tố cản trở xã hội VN chính là ĐCS, xã hội mình ngộ quá, lạ quá, vô lý quá, ngược đời quá, chẳng giống ai, lực lượng đáng lý bảo vệ dân thì lại bảo vệ kẻ thù, đảng của giai cấp Vô sản thì giàu có, cung điện nguy nga, tiền của như nước tiêu không hết …vân vân…Về chính trị thì đi theo Trung quốc nhưng tiền của và con cái toàn đưa sang Hoa Kỳ. Dân còn mỉa mai cái chữ Vô sản rằng ở Việt Nam phải có vài chục tỷ mới đứng được vào hàng ngũ giai cấp Vô sản! Thật là quá lộn ngược. Bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh” của cô giáo Trần Thị Lam mô tả những sự ngược đời của xã hội lập tức được nhiều người tán thưởng và phát triển. Khái quát lại thì ĐCSVN muốn “theo bác Hồ trồng người” nhưng trồng người không ra người mà “trồng cây chuối “khắp cả nước.

TQT: TS Hà Sĩ Phu vừa nhắc đến một cô giáo ở miền Trung với bài thơ gây ấn tượng là Đất nước mình ngộ quá phải không anh. Vậy theo TS thì đất nước mình có đúng như thế không, và rồi đất nước sẽ về đâu khi tình trạng đã “ngộ” quá như vậy?

HSP: Thực trạng thì chúng ta đã thống nhất với nhau rồi đấy. Sau khi thấy đất nước mình nó ngộ quá, lạ quá, ngược đời quá…cô giáo Lam có hỏi Thế thì đất nước rồi sẽ về đâu.

Tôi thấy có 2 khả năng: một là thành một địa danh của Tàu, hai là còn giữ được nước.

Nếu ĐCSVN cứ dính chặt với Tàu như hiện nay thì mọi ước mơ đều chấm hết. Không phải chấm hết cho dân tộc mà chấm hết cho chính ĐCS. Ông Nguyễn Văn Linh đã nói một câu rất dại, rất ngu và rất phản động: Biết đi với Trung quốc thì mất nước nhưng mất nước còn hơn mất đảng. Còn có tương lai gì, vinh quang gì cho một đảng chư hầu vong bản, vong quốc? Thực tế hiện nay là như thế.

Trở thành một địa danh thuộc Tàu thì mất cả gia phả, quốc phả, lịch sử, giống nói, sẽ không còn gì để nói, sẽ trở thành một lũ bất hiếu phản bội lại nghìn đời mồ hôi và xương máu, nghìn đời trí tuệ và tâm huyết của ông cha, chỉ còn  là một lũ ngang tầm súc vật. Khả năng tồi tệ này sẽ khó tránh khỏi nếu ĐCSVN vẫn quyết một lòng theo Tàu, dâng nước cho Tàu để cố giữ ngai vàng bẩn thỉu.

Nhưng khốn một nỗi là khả năng xấu này hiện nay đang dần thành hiện thực.

– Khả năng thứ hai là còn giữ được nước và chỉ trong nội bộ một nước, giữa người Việt Nam với nhau, trong cuộc vật lộn tay đôi giữa chủ nghĩa Cộng sản ngoại lai với nhân dân Việt Nam, thì mặc dù khó khăn đến mấy, dù có dùng hết cả công an và quân đội để trói tay nhân dân, cuối cùng tôi tin nhân dân nhất định thắng, tình tự dân tộc máu mủ ruột rà nhất định thắng, gia đình của bộ đội, công an cũng là nhân dân cả, không cạn tàu ráo máng với nhau mãi được đâu.

Nhưng thực tế là yếu tố Trung quốc đang hoành hành, ĐCS đâu có dứt được khỏi Tàu nên khả băng thứ hai này không thể có được. Chỉ còn khả năng xấu.

Cho nên , mặc dù đã cảnh báo về khả năng tuyệt vọng từ lâu, tôi vẫn cố phác ra một cái tôi gọi là “giấc mơ”. Thấy chữ “giấc mơ”có bạn liền bảo: ông này còn hữu khuynh nhỉ, còn hy vọng rằng khà đảng này còn đi được với nhân dân ư? Tôi xin thưa lại rằng: Tôi đưa ra cái gọi là “giấc mơ” thực ra chẳng phải một hy vọng gì hết, chỉ là một ví dụ, giả thử mà ĐCSVN biết đặt vận mệnh Tổ quốc lên trên hết như đảng vẫn tuyên bố thì đây, có cách làm đây, có giải pháp,sẽ làm thế này, có thể làm thế này. Câu hỏi tôi muốn đặt ra là :Vậy tại sao đảng không làm?

Tôi còn giả thiết, nếu muốn cho Trung quốc nó chịu, nó không làm gì được, thì để cho dân chúng làm một cuộc biểu tình mạnh mẽ để tạo ra một cuộc “đảo chính”, thay đổi thể chế thật sự có sự đồng thuận (ta mơ ước giá được như thế mà), nhân dân sẽ thắng và bỏ được chủ nghĩa CS.  Vấn đề là ĐCS chỉ đi được với dân để chống Bành trướng nếu thực sự từ bỏ độc quyền Cộng sản. Muốn Thoát Trung thì phải Thoát Cộng chẳng có cách nào khác.

Tôi ví von Tổ quốc Việt Nam nếu có cái đuôi XHCN thì Tàu nó túm lấy cái đuôi XHCN ấy để tóm gọn ta, nuốt chửng ta. Con thằn lằn muốn thoát thân phải tự đứt cái đuôi ra. VN muốn thoát Tàu cũng phải tự cắt cái đuôi XHCN ấy. Cứ cắt cái đuôi CS là rũ sạch mọi ký kết mà CS trước đây đã ký bất lợi cho dân tộc. ĐCSVN muốn cứu nước thì phải từ bỏ cái đuôi ấy, tự cắt cái đuôi ấy. Nếu không thì nhân dân phải đứng lên chặt đứt cái đuôi CS ấy để tự giải thoát mình, nhưng như vậy sẽ có xung đột, có đau và chảy máu là điểu chẳng ai mong.

TQT: Nhưng, tôi xin hỏi ông một câu cuối cùng: Cả thế giới đã biết CS là dối trá, chủ nghĩa ấy không cải tạo được, chỉ có cách xóa bỏ nó đi thôi. Ông còn hy vọng con thằn lằn ấy có thể tự đứt đuôi, rồi thế này thế khác, rồi nó vẫn có một vai trò lãnh đạo đất nước được thưa ông?

HSP: Điều tôi đề cập chuyện tự cắt đuôi ở trên là vạch ra lối thoát cho ĐCS là phải cắt đuôi thật, Thoát Cộng thật. Thoát Cộng giả vờ thì sao gọi là cắt đuôi được? Và như vậy dù ĐCS có còn cũng phải đa nguyên đa đảng cạnh tranh với các đảng khác để cho dân lựa chọn, thì Tổ quốc VN mới không còn bị gắn cái đuôi XHCN nữa.

Cái đuôi CS là phải cắt thật sự và không bao giờ mọc lại được nữa thì mới đi được với nhân dân, dân mới tin, chứ làm giả như xưa nay thì làm sao lừa được nhân dân nữa. Từ tình hình thực tế, riêng tôi thì chẳng bao giờ tôi tin vào những khả năng tử tế này.

Tôi vừa nói: Nếu không tự cắt cái đuôi, hoặc chỉ cắt giả vờ, thì nhân dân sẽ phải đứng lên , dùng sức mạnh để chặt đứt cái đuôi CS. Trong trường hợp ấy thì có đau đớn và thương vong là điều mà chẳng ai mong. Và như thế, vấn đề còn lại thuộc về chiến thuật chiến lược là việc không hề đơn giản.

TQT: Xin cảm ơn TS Hà Sĩ Phu

______

anhbasam

Mời các bạn đọc thêm về Ts. Hà Sĩ Phu ở đây

 

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN | Leave a Comment »