Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Sáu, 2009

Entry for June 24, 2009

Posted by hoangtran204 trên 24/06/2009

Advertisements

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Entry for June 24, 2009

Posted by hoangtran204 trên 24/06/2009

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Nếu Tôi Là Lê Công Định

Posted by hoangtran204 trên 23/06/2009

Nếu Tôi Là Định

Trịnh Hội

Trong thời đại của Internet này việc gì cũng mau. Sáng Thứ Bảy tuần trước bạn tôi, Luật Sư Lê Công Ðịnh, bị công an bắt ở Sài Gòn với cái tội là tuyên truyền chống đối chế độ. Tối hôm đó tôi viết bài mang tựa đề ‘Lê Công Ðịnh và Báo Chí Việt Nam‘ gửi đến một số báo và ngay sáng hôm sau đã được đăng trên website của đài BBC. Chiều tối đến đã nghe thấy đại sứ Mỹ lên tiếng và ngay trong ngày hôm sau, chính phủ Mỹ của Tổng Thống Obama đã cho ra thông cáo chính thức phản đối việc Ðịnh bị bắt giam. Và kể từ hôm đó cho đến nay, chưa đến một tuần, nhưng hầu như ai ai cũng đặc biệt quan tâm đến vấn đề này kể cả… Bộ Công An Việt Nam. Chỉ trong vỏn vẹn 5 ngày, họ đã xong việc lấy cung và hôm qua tung ra bằng chứng là Ðịnh đã ‘nhận tội’ và ‘xin được khoan hồng’.

Ðúng. Ðịnh xác nhận là Ðịnh đã vi phạm Ðiều 88 của Bộ Luật Hình Sự Việt Nam. Ðiều luật này nghiêm cấm không một ai được tuyên truyền chống đối nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Nói nôm na là bạn không được nói xấu Ðảng.

Nhưng sự thú nhận này có ý nghĩa gì? Nó chẳng có ý nghĩa gì cả. Không cần là luật sư, ai cũng biết là nếu như bạn thật sự tin tưởng vào những giá trị tự do căn bản nhất của loài người và bạn gióng lên tiếng nói đó, cố truyền đạt ý tưởng đó đến những người khác (bằng cách viết báo, lập hội chẳng hạn) thì đương nhiên việc làm ấy sẽ được cho là tuyên truyền. Có khác chăng là ở những đất nước người dân thật sự làm chủ như Úc, Mỹ hoặc Ðài Loan, Nam Hàn, Philippines, v.v. thì việc làm này không những hợp pháp mà còn được khuyến khích. Nhưng riêng ở Việt Nam thì nó hoàn toàn trái ngược lại. Bạn sẽ bị cho vào tù chẳng biết ngày ra. Không một cơ quan ngôn luận truyền thông nào dám nói khác đi, dù là một tí. Bạn bè, người thân của bạn muốn ủng hộ bạn cũng chẳng dám nói ra. Kẻ thì cho là bạn phản động. Người lại cho là bạn phản bội.

Nếu tôi là Ðịnh chắc có lẽ tôi sẽ bị áp lực ghê gớm lắm. Ðầu có thể vỡ tung. Ðêm về không thể nào ngủ được.

Nhưng tôi không phải là Ðịnh. Tôi đang sống ở thế giới bên ngoài, một thế giới đang cho tôi đầy đủ tất cả những quyền lợi tự do căn bản nhất mà không phải ai cũng may mắn có được trong cuộc sống. Quyền được nói lên những gì tôi suy nghĩ, được ủng hộ bạn bè, người thân lúc họ gặp hoạn nạn mà không sợ bị cho vào tù như bạn mình. Quyền được chất vấn và đặt dấu hỏi cho những người nhân danh đất nước đang buộc tội Ðịnh:

Ðiều 88 này có vi phạm Hiến Pháp Việt Nam hay không sao tôi không thấy một ai nhắc đến? Thế không phải Hiến Pháp Việt Nam cho phép mọi công dân Việt Nam được tự do tư tưởng, hoạt động thành lập hội đoàn à?

Hơn thế nữa, điều luật 88 này có vi phạm luật pháp quốc tế hay không khi chính Việt Nam đã tham gia vào Hiệp Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị (International Covenant on Civil and Political Rights) từ năm 1982? Nếu ta không tôn trọng những gì ta đã hứa với cả thế giới thì thử hỏi tham gia để làm gì?

Hỏi đã là trả lời. Như tôi đã từng chia xẻ với các bạn đọc xa gần, câu nói mà tôi học được trong năm vừa qua và thích nhất đó là: ở Việt Nam thấy vậy mà không phải vậy đâu Hội ơi.

Có lẽ là vậy.

Nhìn hình ảnh của Ðịnh trên Internet đọc bản tường trình của mình như trả bài, tôi xót cho bạn tôi. Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại. Sau năm ngày một mình vật lộn với bộ máy an ninh khổng lồ (và chắc chắn là không một ai trong chúng ta biết được chuyện gì đã và đang xảy ra sau song sắt), nếu tôi là Ðịnh chắc có lẽ tôi đã bị điên lên mất chứ đừng nói là ‘xin khoan hồng’. Như một thông lệ cố định ở Việt Nam, đã ‘nhận tội’ là phải ‘xin khoan hồng’. Ðã viết thư lên các cấp là cứ y như rằng phải có hàng chữ ‘Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Ðộc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc’. Nhưng có mấy ai thật sự cảm nhận được sự độc lập, tự do, hạnh phúc đó?

Hỏi đã là trả lời.

Tôi không phải là Ðịnh nên không thể nào biết được những gì Ðịnh đang phải trải qua trong những giờ phút căng thẳng đến cùng cực này. Tôi chưa bao giờ bị cho vào tù, cũng như chưa bao giờ bị cô lập, buộc tội trên tất cả các phương tiện truyền thông trên cả nước nên tôi cũng không biết chính mình sẽ xử sự ra sao nếu điều đó xảy ra đối với mình. Nhưng tôi biết chắc là trong mắt tôi Ðịnh không phải là một tội phạm. Anh không có tội trước các bậc tiền nhân đã dày công dựng nước và giữ nước. Và anh cũng không có tội trước tiền đồ của đất nước Việt Nam muôn thuở.

Posted in Uncategorized | 3 Comments »

Dân Chủ: Cần // không cần

Posted by hoangtran204 trên 21/06/2009

Dân Chủ Cho Ai?

akavn, thành viên X-cafe

Dân Chủ Cho Ai?

Tôi là một trí thức sống giữa lòng Hà Nội, mắt thấy, tai nghe tất cả những diễn biến chính trị đặc biệt là vụ bắt luật sư Định vừa rồi.

Bài viết này không phải để ca ngợi hay phản đối bên nào. Viết chỉ để nói lên một thực trạng, và dãi bày một vài thắc mắc.

Khi anh Định bị bắt, tôi lên tiếng bênh vực anh trên blog cá nhân, sau đó có tranh luận với một số bạn bè thân thiết, những người bình thường vẫn coi nhau như anh em trong cuộc sống.

Họ nói rằng những người như họ không cần cái dân chủ mà anh Định đang đấu tranh. Cái họ cần là yên ổn để làm ăn!

Đó là những người bạn tôi, họ cũng là trí thức, và tôi hiểu, họ chính là đại diện cho tầng lớp trí thức đông đảo nhất tại HN.

Một người nói, chúng mày đấu tranh giành dân chủ để làm gì? Cho ai? Cho nhân dân à? Thế thì trong đó không có tao, tao không cần chúng mày đấu tranh gì cho tao hết.

Một người khác nói, trong đó cũng không có tao!

Và nếu có hỏi ngươi thứ ba, thứ tư, chắc chắn họ cũng trả lời như vậy!

Vậy ta đấu tranh dân chủ cho ai?

1- Cho người nông dân nghèo khổ? Người ngư dân lam lũ? Họ có biết dân chủ là cái gì đâu? Họ chỉ cần cho tiền, cho thóc gạo, mì tôm là họ sướng. Bảo đấu tranh dân chủ cho họ họ có cám ơn không hay còn chửi chúng ta là phản động!

2-Cho tầng lớp trí thức? Báo chí? Những con người được học hành có hiểu biết nhưng bị bóp nghẹt tư tưởng, không có tự do ngôn luận? Thì đấy, họ trả lời là họ đâu có cần, với họ sống và tuân thủ đúng pháp luật đấy là tự do, là dân chủ. Cái họ cần là môi trường ổn định để họ kiếm tiền, nuôi vợ, nuôi con.

3-Vậy chẳng nhẽ cho chính chúng ta, những con người với một nỗi “khát” dân chủ cháy bỏng? Vậy ra chúng ta làm dân chủ vì mục đích cá nhân hay sao?

Vậy DÂN CHỦ LÀ DÀNH CHO AI???

Nhưng mà đấy, đó là thực trạng của cuộc sống xung quanh tôi. Nó giống như một cái ao bèo phẳng lặng và anh Định chỉ như một cục đá ném xuống cái tõm. Những lá bèo còn chửi tổ sư thằng nào ném đá làm mất giấc ngủ bình yên.

http://x-cafevn.org/node/1874

Có 10 thành viên cảm ơn akavn vì bài viết có giá trị:

——————————

Dân chủ cho tui

3 Sún, thành viên X-cafe
Bấy lâu vô đọc x-cà nhưng mà không dám viết, không dám phát biểu ý kiến vì sợ công an mạng truy ra cái địa chỉ thì chết cả họ nhà tui, mấy hôm nay đọc cái bài viết của anh akaVN, tôi mấy lần tính tham gia nhưng cái sợ lại làm tui không dám gởi, sợ mấy bác công an mạng lắm, Hôm nay nhờ thằng em bên ngoài gởi cho chắc ăn.

Tui là một nông dân ở miền trung, ngoài việc làm ruộng, nuôi heo, thỉnh thoảng lén bà xã đi tới tiệm nét để vô X-cà, DCV,BBC để tìm chút gió lạ bồi dưỡng tinh thần. Nhưng mà vô mấy chỗ này thì cũng rét lắm, nhưng mà mê quá không vô không được. Cho nên vẫn cứ lén vô mà vừa đọc vừa run.

Bây giờ trở lại câu hỏi dân chủ cho ai ? Xin thưa là xin được dân chủ cho tui và những người như tui nè, vì sao:

Điều thứ nhất – Tui thèm được tự do để được vô nét để học hỏi về những điều mình thích, mình quan tâm bên ngoài những điều nhà nước và dang CS rao giảng ra rả mỗi ngày trên mấy cái loa công cộng mà không phải sợ chính quyền gắn cho cái tội phản động, tư tưởng xấu. Tui cũng thèm được tự do phát biểu tư tưởng, ý kiến của mình mà không sợ công an xã, công an huyện bắt đi cải tạo vì trái với đường lối tư tưởng của đảng.

Phàm là con người thì ngoài thức ăn cho thể xác, ai cũng cần có thức ăn cho trí tuệ, và cho tâm hồn nữa. Chỉ có loài vật mới có thể thỏa mãn khi được ăn no, rồi ngủ kĩ, sống chết mặc bay, vật lo thân vật. Con người thì ai chẳng có ước mơ được sống vui vẻ và hạnh phúc, được tự do tư tưởng, được nói lên những gì mình nghĩ, mình thất đúng. Tui nghĩ một chết độ dân chủ sẽ bảo đảm cho tui cái quyền được học hỏi, được suy nghĩ, được nói, được tranh luận mà không sợ bị tù, bị bắt cải tạo, gia đình bị trù dập vì nguyên tắc chính của chế độ dân chủ không phải chỉ là thiểu số phải phục tùng đa số, mà phải bảo vệ cho thiểu số được quyền nói lên ý kiến của mình mà không sợ phe đa số trừng phạt.

Điều thứ hai – Tui cần dân chủ vì nơi tui đang sống chính quyền từ thôn, xã, huyện, tỉnh cả tới trung ương 100% là dốt nát, tham nhũng, hối lộ, dâm ô, đạo đức suy thoái nhưng vẫn cứ hết năm này tới năm khác, hết nhiệm kỳ này tới nhiệm kỳ khác vẫn là cán bộ, vẫn tiết tục vênh vang, tiếp tục tham nhũng mà lũ dân đen tui chẳng làm gì được cả. Nếu có dân chủ thì tui chắc chắn là những tên cán bộ dốt nát, tha hóa kia, không thể kéo dài quá một nhiệm kỳ. Tui mong được có dân chủ để những người có tài năng, có tâm huyết được tự do ra ứng cử, và tự do tranh cử để thay thế cho cái đám cán bộ thối tha kia, và tui cũng có thể được tự do chọn lựa người tui tín nhiệm để bỏ phiếu ủng hộ họ ra làm.

Điều thứ ba – Là tui mong có dân chủ để xã hội được công bình và mọi công dân được bình đẳng trước pháp luật, tui có quá nhiều oan ức mà không dám kiện cáo với ai được cả vì tòa án và chính quyền là một, cùng một đảng thì nếu tui đi kiện chi’nh quyền thì chỉ có từ chết tới bị thương. Nhà tui chẳng phải giàu có lắm, nhưng ông bà nhiều đời trước và tới đời cha mẹ tui đã ăn nhín, làm ráng cần kiệm lắm để có mua được vài mẫu ruộng canh tác và làm hương hỏa cho ông bà, từ ngày chính quyền bắt buộc vô hợp tác xã, ruộng nhà tui bây giờ thành ruộng nhà nước, chính quyền xã lấy bán làm khu công nghiệp và phân lô chia nhau bán lấy tiền làm giàu riêng, cán bộ xã, huyện ông nào cũng có vài lô bán lấy tiền, còn gia đình tui thì bao đời đã tằn tiện để được làm chủ số ruộng đất đó mà giờ nhìn người bán lấy tiền làm giàu riêng mà không dám nói ho hé một tiếng. Nếu dưới chế độ dân chủ thì chắc chắn gia đình tui không phải chịu thua thiệt như vậy.

Tui cần một chính quyền dân chủ để pháp luật được công minh, không phải như hai người hàng xóm tui cũng bị một tội uống rượu, đánh lộn như nhau mà người có 10 triệu cho quan tòa thì bị 9 tháng tù treo, còn người không có tiền thì 3 năm cải tạo, hay thằng bé con ông anh họ đói quá đào trộm mấy bụi sắn của ông công an xã mà bi đánh tơi bời còn bị đưa đi cải tạo một năm trời, còn con bà bí thư xã bán mấy trăm tấn phân đạm của hợp tác xã lấy tiền đi bia ôm mà chỉ bị cảnh cáo, phê bình rút kinh nghiệm.

Điều thứ tư – Là tui cầu xin dân chủ cho con cái của tui vì nghe tụi nó dù tốt nghiệp đại học chính qui hẳn hoi, tài giỏi hơn những xiếp của tụi nó, mà vẫn không dám phản biện, hay đưa ý kiến trái với xiếp dù biết xiếp nó dốt, nói sai, làm sai vì đa phần những vị trưởng phòng, giám đốc là bằng cấp mua, học chuyên tu, tại chức chỉ nhờ là lí lịch tốt, bè cánh đảng viên mà lên. Chỉ dám nói lẫn nhau mà cũng còn sợ ăng ten của xiếp tiết lộ bị trù yếm thì mất việc làm. Tui mong sao có chế độ dân chủ cho con tui dám chỉ trích cái sai, dám đứng thẳng làm một con người đúng nghĩa chứ không phải quì gối cúi lưng, nịnh nọt kẻ có chức có quyền theo đóm ăn tàn của cái xã hội này tạo ra.

Và còn rất nhiều điều nữa nhưng tui tạm có bốn cái điều làm cho tui bức xúc nhất mà cũng là những điều chính tại sao tui lại thèm chế độ dân chủ như vậy.

Có 9 thành viên cảm ơn 3 Sún vì bài viết có giá trị:

——————————————–
tinman
Nói thật, cách đặt vấn đề của bác khá hay và câu hỏi của bác rất khó trả lời, tôi hy vọng trên forum này sẻ có một người đưa ra một câu trả hợp lý, cho vấn đề này. Tôi chỉ ráng thử sức của mình, để xem bác có hài lòng hay không?

Thật ra nếu xem lại lịch sử đấu tranh của nước Mỹ trước đây, từ chuyện một người phụ nữ da đen tên là Rosa Park đã từ chối không chịu ngồi ở cuối xe bus như quy định trước kia là người da màu phải ngồi ở cuối xe… từ cái chuyện vô dùng đơn giản, đòi hỏi một vấn đề rât tầm thường trong cuộc sống này, đã gây ra một phong trào mạnh mẽ để giành lại quyền bình đẵng cho mọi sắc dân thiểu số ở Mỹ.

Và nếu cũng lúc đó, những người Mỹ đen cũng đặt câu hỏi tương tự: “QUYỀN BÌNH ĐẴNG SĂC TỘC DÀNH CHO AI?”… thì nó cũng sẻ rơi vào tình trạng khó trả lời như của bác bây giờ. Đối với dân da trắng… họ cần cái quái gì “quyền bình đẳng sắc tộc” vì họ đâu có bị gì thiệt thòi. Còn nếu hỏi đa số người Mỹ đen bấy giờ, tôi nghĩ họ cũng nghĩ giống như lớp người nghèo khổ của VN hiện nay… họ chỉ cần việc làm, cơm áo, nếu khá hơn thì giáo dục thì tốt rồi. Cái việc leo lên xe bus được ngồi trước hay ngang hàng với những người da trắng hoàn toàn chẳng lợi lộc gì cho họ, không giảm cho họ được cước phí, không cho thêm họ được quyền lợi thiết thực gì. Nhưng người phụ nữ Rosa Park đó không ngừng ở việc đòi hỏi đơn giản đó, mà bà ta đã bỏ hết công sức và thì giờ của mình để tuyền truyền, và bà làm một việc cùng thời với Dr Martin Luther King, là đi tới từng nhóm người Mỹ đen, đưa ra vấn đề phân biệt sắc tộc vô lý này trong xã hội… Và với việc làm bền bĩ đó suốt mấy chục năm trời… Ngày nay con cháu của bà ta đã được hưởng cái quyền đơn giản là lên xe bus có thể chọn bất kỳ chổ nào để ngồi nếu nó còn trống. Thật sự ra thì không chỉ đơn giản là vấn đề lên xe bus ngồi chổ nào, tất cả người da màu hiện nay đã được đối xử bình đẳng hơn mọi mặt trong xã hội Mỹ và chuyện chỉ bắt đầu từ việc đòi hỏi của một chổ ngồi trên chiếc xe bus.

Trở lại chuyện “dân chủ” cho Việt Nam, thì tôi chỉ có thể kết luận đơn giản một điều rằng nó cũng chẳng khác tình cảnh này gì mấy. Nếu chúng ta làm một cuộc bỏ phiếu đưa tay với câu hỏi là “Ai cần dân chủ” ở VN. Tôi sẻ rất chắc chắn rằng hiện nay ở VN, chắc chắn sẻ không bao nhiêu người đưa tay lên, hay “dám” đưa tay lên. Một số không đưa tay là họ có thể không hiểu gì về lợi ích của một quốc gia có dân chủ. Dĩ nhiên đám trí thức của bác đã nêu, trong đó có cả những thằng bạn rất thân của tôi, cũng sẻ chẳng thèm đưa tay lên nữa. Nhưng nếu bác nghĩ rằng… đó là câu trả lời thì bác đã lầm! Thay vì đặt vấn đề trong câu hỏi: “Ai cần dân chủ?” ở VN, bác có thể đặt một loạt câu hỏi sau đây: “Ai cần một xã hội không có nhiều tham nhũng, không có cảnh đút lót, chạy chọt, không muốn có những lãnh đạo bất tài ngồi triền miên và không quan tâm tới cuộc sống dân chúng một cách đúng đắn? Ai cần một xã hội văn minh hơn, có một nền giáo dục thiết thực và hữu ích hơn, hay đời sóng người nghèo đói được chăm sóc tốt hơn”, tôi nghĩ khoảng (88 – 3) triệu người hay 96.5% dân số sẻ đưa tay lựa chọn điều này. Nếu đặt tiếp vấn đề đó là cần phải có dân chủ thì mới đặt được điều này… vậy thì bác sẻ thấy những bạn trí thức của bác… sẻ ngần ngừ và có thể phải tán thành phần nào với bác mà thôi.

Thật ra khi Martin Luther King hay Rosa Park tham gia đấu tranh cho quyền bình đẳng cho mọi người da đen… cái họ đưa ra không phải chỉ ngắn gọn ở câu: “Chúng ta cần quyền bình đẳng”… mà cái họ đưa ra chính là những giấc mơ: họ mơ ước có một ngày, con cái da màu của họ, được nắm tay với những con cái người da trắng một cách bình đẳng…

Tôi nghĩ vị trí của những đấu tranh dân chủ ở VN lựa chọn, cũng phải là một vị trí tương tự… mặc dù cái nhiều người VN ngày nay chưa cần và chưa hiểu rỏ thế nào là dân chủ… nhưng điều tôi chắc chắn họ hiễu thế nào là một xã hội bất công, thế nào là tham nhũng, thế nào bị chèn èp, bị đàn áp, bị khống chế và không có được quyền lựa chọn. Nếu dân chủ chính là con đường giải quyết những vấn đề này, một khi người ta hiểu được, thì họ sẻ cảm thấy và ủng hộ cho dân chủ là cái đích mà họ muốn vươn tới.

Người Mỹ đen thường được coi là chậm hiểu hơn người Mỹ trắng và cũng phải mất gần nữa thế kỹ để họ đòi được những quyền này. Người việt ta vốn được xem là “thông minh”, tôi nghĩ… chắc không cần phải chờ thêm 1/2 thế kỷ nữa để người ta hiểu rỏ và cảm thấy sự cần thiết của dân chủ là gì. Vấn đề còn lại của những người trí thức hiểu rỏ và ý thức được dân chủ đó là phải kiên trì, kiên trì và kiên trì tới cùng. Bởi vì nếu họ không kiên trì, hay Rosa Park không kiên trì, hay Dr King không kiên trì… thì vĩnh viễn những gì họ muốn sẻ không bao giờ đạt tới được.

*“You can please some of the people all of the time, you can please all of the people some of the time, but you can’t please all of the people all of the time”.
*
——–
akavn
Cám ơn mọi người đã quan tâm theo dõi và để lại comment cho bài viết này!

Mong các bạn hiểu và không định hướng bài viết của tôi. Tôi không có ý định làm POLL hay điều tra gì hết. Tôi cũng không đặt ra câu hỏi làm thế nào để thực thi dân chủ ở VN. Vì vậy việc đưa ra những giải pháp như làm luật sư để hiểu luật và làm thế nào để thuyết phục mọi người về dân chủ xin dành cho một topic khác.

Tôi chỉ đưa ra vấn đề thực trạng, ngõ hầu mở ra một cái nhìn thực tế nhằm có những phác thảo đúng đắn hơn trong vấn đề đấu tranh giành dân chủ tại Việt nam.

Vậy, “trí thức” trong bài viết của tôi là những ai?
Bao gồm những con người được ăn học hơn tầng lớp dân đen lao động. Họ ko phải dầm mưa dãi nắng, một nắng hai suơng mà được học hành đến hết đại học, cao học. Họ là Công chức nhà nước, giảng viên, kỹ sư, bác sỹ, GD doanh nghiệp…

Đúng như một bạn trên này đã nói: “Thật vô lý khi bạn là một COCC đang làm cho Bộ Ngoại Giao, cho Dầu khí, cho HKVN, cho các công ty nước ngoài to lớn mà lại từ bỏ nó để quan tâm đến số phận người dân lam lũ ở ngoại thành”

Nhưng thực tế nó là như vậy, Họ không phải chỉ “MỘT NHÓM NHỎ BÉ” mà có thể nhân rộng những người bạn của tôi ra để hiểu là họ rất đông đảo. Nếu nói họ không phải là trí thức hoặc ngụy trí thức thì hỡi ôi, Hà nội còn ai xứng đáng được nhận hai từ cao cả đó đây?

Và, nếu dùng lý lẽ mà thuyết phục tính đúng đắn của dân chủ thì đã có điều 88, điều 79 nó kề vào cổ đấy. Đổi lại ta được gì? Những cai cười nhạo báng của tất cả bạn bè xung quanh ta? “Sướng không biết đường sướng, Ngu thì cho chết”

Các bác không tin à? Nhưng đó là sự thật!

Có 4 thành viên cảm ơn akavn vì bài viết có giá trị:

——-
maybay
Tôi rất buồn và thất vọng nhưng cũng phải đồng ý với những gì bác akavn viết vì tôi có nhận xét giống như bác akavn, qua tiếp xúc và tâm tình với những người thân và rất nhiều bạn cũ “trí thức” ở SG. Mong là tôi thấy sai, chớ tôi nghĩ ngày VN thoát khỏi gông cùm CS còn xa lắm
———
akavn
I – Mong bạn một cành mai đọc lại bài viết của tôi một lần nữa để hiểu đại ý của nó! Xin nhắc lại đó không phải một bài viết nhằm đưa ra chính kiến của tôi. Bởi thế bạn dùng từ “như bạn” trong phản hồi của bạn là không hợp lý!

II – Bạn Doordie nói rằng: “Nếu akavn cho những người nầy là những người trí thức thì hơi tội nghiệp cho hai chữ ‘trí thức’. Những người akavn nêu trên đối với tôi họ chỉ là những nhà khoa bảng hay là những nhà tư sản biết buôn bán làm ăn mà thôi.”

Vâng thế nên ngay sau đó tôi đặt câu hỏi, vậy thì ở đất HN này có mấy người được khoác lên mình hai chữ đó nữa??? Bạn có thấy ko ạ?
Vấn đề nằm ở chỗ đó.

Còn thì các vấn đề dân chủ là gì rồi dành cho tổ quốc, cho nhân dân này khác không nói thì các bác trên X đây cũng hiểu rõ rồi. Vấn đề là các bác cứ hô hào lý thuyết suông như vậy không giải quyết vấn đề gì cả vì ở VN từ dân nghèo đến trung lưu thành thị đều không quan tâm. Bài viết này chỉ chỉ rõ ra một thực trạng như vậy thôi!

KẾT LUẬN: Mục đích cuối cùng của topic này, như tôi đã đề cập ở đầu bài viết! Là mong những người đang đấu tranh vì dân chủ cho VN hãy có một cái nhìn thực tế hơn, sát hơn với tình hình trong nước. Ngõ hầu có thể đưa ra một phác thảo mang nhiều tính khả thi hơn cho tiến trình này!
Xin Hết!

Có 5 thành viên cảm ơn akavn vì bài viết có giá trị:
——–
Hỏi:Trong các phẩm cách của người trí thức, theo GS, phẩm cách nào là quan trọng nhất? GS Nguyễn Huệ Chi:

Người trí thức bao giờ cũng có mấy phẩm cách sau:

1.Thứ nhất , phải có sự tự do trong tư tưởng – đó là một phẩm cách hàng đầu. Bởi vì nếu anh để tư tưởng bị khuất phục bởi một thứ giáo điều nào đấy, thì không bao giờ anh có sự sáng tạo được, và cách nghĩ của anh sẽ méo mó, thiên lệch, thậm chí là thấp hèn.

2.Thứ hai, là sự độc lập đối với quyền lực. Quyền lực đương nhiên là chúng ta phải tôn trọng, vì quyền lực là đại diện cho chỗ đứng cao nhất của một bộ phận đang điều khiển đất nước. Nhưng phải luôn luôn có một sự độc lập để tỉnh táo nhận biết đâu là chỗ đúng, chỗ sai, để nhận thấy những khiếm khuyết, chỗ nào không khiếm khuyết của xã hội. Một xã hội không bao giờ có những con người tuyệt đối tốt, tuyệt đối hoàn hảo, mà họ dù ở cương vị nào cũng chỉ là những con người thôi. Mà đã là người thì bao giờ cũng có những mặt được, mặt hạn chế, nhất là trong xã hội hôm nay người ta luôn bị chi phối bởi nhiều nhóm lợi ích, sau mỗi con người là những nhóm lợi ích khác nhau. Do vậy, con người thường không hoàn hảo, do đó càng đòi hỏi người trí thức phải có sự độc lập suy nghĩ để tìm ra cái hay, cái đúng, cái sai, cái xấu… Và việc tìm ra cái hay, cái đúng, cái sai, cái xấu… này để phục vụ lợi ích tối thượng của đất nước, chứ không phải là của những nhóm quyền lực khác. Tóm lại, người trí thức phải đứng ở chỗ đứng khách quan nhất.

——
Kami
Tôi nhiều lần qua điện thoại hay chat với anh em và bè bạn mình ở nhà thì 90% đều kêu chán lắm này nọ.Có ông còn bạo mồm tới mức “bây giờ mà bắt những thằng nói như mình thì bắt cả nước” như thế đấy các bác ạ.
Xong chán nhất là câu kết luận của tất cả bọn họ “kệ mẹ nó-một mình thì làm được cái gì??”.
Tôi phát hiện họ đều chung một suy nghĩ chán và muốn thay đổi cái CQ hiện tại trong nước nhưng họ nghĩ rằng chỉ một mình cá nhân họ muốn vậy thôi.
Làm thế nào để mọi người biết không chỉ mình cá nhân họ,mà có hàng triệu người khác cũng có ý nghĩ như họ???
Giải quyết được chỗ này là chúng ta thành công.
Nếu có sự đồng thuận để mọi người đồng lòng dành cho một ngày chúng ta sẽ đồng loạt đứng lên.
Có 4 thành viên cảm ơn Kami vì bài viết có giá trị:

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Vì độc lập-vì tự do …vào vòng tay Trung Quốc

Posted by hoangtran204 trên 18/06/2009

Ngày 12.06.2009 Giờ 10:10

Biên mậu Việt Trung tại… Lục Ngạn

SGTT – Lục Ngạn – vựa vải thiều nổi tiếng khắp nước – cách cửa khẩu Tân Thanh, Lạng Sơn khoảng 120 cây số và cách cửa khẩu Lào Cai – Hà Khẩu hơn 300 cây số đường bộ. Cửa khẩu này là nơi “ăn” vải Lục Ngạn nhiều nhất hiện nay theo hình thức biên mậu. Nhưng đến Lục Ngạn mới thấy biên mậu đã tiến vào ngay trong lòng huyện vải này…

Thương nhân lề đường người Trung Quốc (người ở trần) đang định giá vải tại Lục Ngạn

Thương nhân lề đường

Trong 44.000 hecta trồng vải mang lại sản lượng 120.000 tấn vải năm nay của Bắc Giang thì vải của huyện Lục Ngạn là có chất lượng “xịn” nhất, nổi tiếng nhất, càng cao cấp khi tại huyện, đã có 2.500 hecta trồng được vải theo đúng quy trình GAP. Đến Lục Ngạn giữa chính vụ, sáng ngày 10.6, chúng tôi thấy trên trời dưới vải, vải tràn xuống lòng đường làm tắc nghẽn giao thông vì mỗi nhà vườn nườm nượp tự chở những sọt, thùng gỗ ngập vải đến cân tại các vựa dọc đường 31, con đường độc đạo nối tỉnh với huyện. Thông tin chính thức từ cán bộ huyện: 65 thương nhân Trung Quốc (đây là số có đăng ký) đang cắm sào ở đây, thu mua 60% sản lượng. Ở Lục Ngạn có thể gặp người Trung Quốc nhan nhản, họ thuê dân địa phương làm việc cho họ. Giá dịch vụ mà người Việt cung ứng cho họ cực mềm: 500đ/kg vải, gồm thuê văn phòng (là nhà của thương nhân người Việt) làm kho luôn, cân, bó chùm, đóng thùng. Tiền mua thùng xốp, đá, vận chuyển lên tới Hà Khẩu bổ đồng 3.000đ/kg. Họ trực tiếp giao dịch với người bán vải, trả giá, định giá, ghi phiếu cho người Việt cân, trả tiền. Quan sát các thương nhân Trung Quốc làm việc, họ cứ như là… đang ở nhà họ: quần Tiều, ở trần, khăn lông ướt trên lưng, tay cầm xấp phiếu và viết, phiên dịch Việt Nam túc trực bên cạnh. Nhà báo qua quan sát mà nhận ra anh chàng thương nhân Trung Quốc chừng 40 tuổi chứ không có ai giới thiệu và khi nhà báo hỏi thăm, phỏng vấn, anh ta lắc đầu, tỏ vẻ không hài lòng. Đứng hẳn xuống lòng đường, đón bất kỳ xe chở vải nào chạy ngang, “thương nhân lề đường” xem hàng theo cách của người hàng xáo, ra giá , chê mấy câu rồi quyết định giá tức thì, bảo người phiên dịch thông báo lại quyết định cho người bán, sau đó, hễ ông ta ghi phiếu là chấp nhận, xua tay là bất thành. Chỉ trong chớp mắt , thương nhân này có thể làm cho người này vui, người kia buồn, người này thành, người kia bại.

Một cô vừa bán sọt vải với giá 8.000đ/kg, thất vọng nói: “Giá thấp bằng phân nửa tuần trước, nhưng không bán ở đây, nơi khác họ cũng mua giá vậy thôi. Bán nhanh rồi về”. So với những bất hạnh của người nông dân bán cá giá thấp ở đồng bằng sông Cửu Long thì người bán vải ở đây bất hạnh hơn nhiều. Giá bán một ký trái vải chất lượng trung bình (không phải loại cao cấp ở Lục Ngạn) đang bán ở Côn Minh (thủ phủ tỉnh Vân Nam) hôm nay là 9 tệ, tức 25.000đ Việt Nam.

Có một nghi vấn: hôm nay, giá mua vải ở biên giới Hà Khẩu là 5.000đ/kg. Họ mua như vậy thì nông dân Việt chỉ có thể khóc ròng vì giá bán thấp nhất ở Bắc Giang cùng lúc là 6.000đ, và giá người Trung Quốc mua thực sự tại Lục Ngạn là 10.000đ. Vì sao họ trả giá chỉ có thế? Phải chăng mức giá đó sẽ khiến những thương nhân Việt Nam tự phát chở vải lên biên giới sẽ cù cưa mãi vì lỗ nặng, cuối cùng chỉ còn có cách bán đổ bán tháo giá mạt rệp (vì chỉ hai ba ngày là vải đã xuống màu, thúi cuống khó bán) và sẽ chỉ có vải của mấy chục thương nhân lề đường Trung Quốc là xuất được?

Không thể bán cho doanh nhân Sài Gòn

Không thể nói chính xác mỗi ngày có bao nhiêu vải vào tay các thương nhân Trung Quốc nhưng có thể nói chắc chắn: vải cao cấp nhất, và 60% sản lượng là vào tay thương nhân Trung Quốc đang trực tiếp mua bán và định giá mỗi ngày tại đây. Thăm nhà Trương Văn Hùng, một trong những nông dân miệt mài thực hiện tiêu chuẩn GAP (thực hành nông nghiệp tốt), Hùng nói: “Họ mua mọi thứ như nhau, GAP cũng như loại thường”. Vườn vải gần một mẫu của anh, trái chín tươi ngon, giá hôm nay cũng đã bị sụt 1.000đ/kg so với hôm qua. Đứng nhìn nông dân bán vải, thấy họ không có sự tính toán chủ động, ai nấy đều muốn chen ngang bán cho được phần mình, và cứ mỗi lần có một người chen ngang được, thì mức giá lại tụt xuống một nấc nữa.

Bà Vũ Kim Hạnh, giám đốc trung tâm Nghiên cứu kinh doanh và hỗ trợ doanh nghiệp (BSA), một nhân chứng “hiện tượng biên mậu đang dời về Lục Ngạn”, nói: “Thị trường nội địa vẫn có nhu cầu lớn về trái vải. Nếu chúng ta kết nối được mạng lưới phân phối tại các trung tâm đầu mối với tổ chức của những nông dân trồng vải (không phải những hội hè kiểu công chức mà là tổ chức do họ tự thành lập với nhau để bảo vệ nhau) thì mới có thể thoát khỏi tình trạng bấp bênh nguy hiểm hiện nay là phó thác chuyện thu mua, định giá cho người Trung Quốc”. Phó chủ tịch UBND huyện Lục Ngạn là người trăn trở về thực trạng này nói với bà Vũ Kim Hạnh: “Thị trường nội địa là quan trọng, nhưng chúng tôi đã vào thành phố, vào Tây Ninh, đi cả Campuchia mà chưa tìm được đúng mối, đúng người. Đúng là tình trạng hiện nay thắc thỏm lắm. Chúng tôi muốn doanh nhân Sài Gòn cùng chúng tôi tạo đối trọng, tổ chức lại hệ thống tiêu thụ vải thiều, đưa dân ra khỏi thực trạng này”.

Ông kể rằng, năm ngoái, có vụ tranh chấp giữa thương nhân Trung Quốc với Việt Nam, thì ông chủ lớn của toàn bộ thương nhân lề đường tại Bắc Giang đã đồng loạt ngưng mua vải. Người Trung Quốc làm ăn cũng rất biết lấy lòng những đầu mối và cũng lão luyện về cách ép giá, chèn ép các đối thủ cạnh tranh. Tháng 7.2009, Trung Quốc yêu cầu nông sản từ Việt Nam qua phải có xuất xứ hàng hoá. Họ càng có lý do vào đến tận đây để… xác nhận xuất xứ.

Tế nhị và nhạy cảm

Bà Phạm Chi Lan, phó viện trưởng viện Phát triển kinh tế IDS thực sự bày tỏ âu lo với ông Bùi Văn Hạnh, phó chủ tịch tỉnh trong cuộc họp của uỷ ban với đoàn chuyên gia xúc tiến đến từ TP.HCM. “Họ đã vào sâu trong lãnh thổ ta, hành động có tổ chức chặt chẽ trong khi thương nhân Việt Nam vẫn hoạt động riêng lẻ, rời rạc. Cao su xuất khẩu tiểu ngạch, họ ngưng mua là giá xuống. Dưa hấu chở tới Tân Thanh, họ nói về Bắc Kinh làm thủ tục bốn ngày thì dưa đã hư hết rồi. Giờ đây họ ở Lục Ngạn, cách tổ chức của họ khiến chúng ta phải suy nghĩ về quan hệ mua bán nhạy cảm và hành động để tạo điểm tựa từ thị trường trong nước, đối trọng từ trong nước”.

Ông Bùi Văn Hạnh nói: “Chúng tôi đề nghị BSA thiết kế ngay một chương trình kết nối thị trường, trong đó đầu cầu TP.HCM đặc biệt quan trọng”. Bà Phạm Chi Lan cho rằng phải đưa những nhà phân phối lớn của TP.HCM ra Lục Ngạn và đoàn cán bộ đại diện tỉnh Bắc Giang cùng các doanh nhân của tỉnh cần sớm vào TP.HCM, tích cực nối kết với chợ đầu mối, các siêu thị và xây dựng lộ trình đưa trái vải và những loại nông sản khác ra khỏi sự chi phối như hiện tượng Lục Ngạn. Ông Bùi Văn Hạnh nóng lòng nói: “Chương trình hai chiều cần được tiến hành ngay. Đầu tuần sau, chúng tôi cử đoàn sở Công thương và các doanh nhân tỉnh Bắc Giang vào gặp gỡ ngay tại TP.HCM”.

Uỷ ban tỉnh cũng yêu cầu tổ chức từ đầu tháng 7.2009 hai chương trình rất cần thiết trong chủ trương kích cầu hàng nội và xúc tiến cho thị trường nội địa tại tỉnh Bắc Giang là chương trình “hàng Việt về nông thôn” đưa hàng Việt Nam chất lượng cao về phục vụ nông dân và nếu tổ chức ngay tại vùng vải Lục Ngạn càng tốt và chương trình huấn luyện, hỗ trợ kiến thức về thị trường cho nông dân Bắc Giang. Đồng thời, hỗ trợ việc chuẩn bị cho chương trình xúc tiến cho quả vải năm 2010, đưa việc tiêu thụ quả vải và một số nông sản theo hướng chủ động phát triển thị trường nội địa.

Bài và ảnh: Hoàng Lan

http://www.sgtt.vn/Detail41.aspx?ColumnId=41&newsid=52780&fld=HTMG/2009/0611/52780

Vải thiều Việt Nam – đôi điều cần suy nghĩ
VIT– Vải thiều thường được xuất đi Trung Quốc với giá khoảng 5 nghìn đồng 1kg; trong khi tại thị trường Trung Quốc, giá vải thường cao hơn nhiều.

Vải là một loại hoa quả rất được ưa chuộng tại Trung Quốc. Ở Việt Nam vào mùa vải, tại vườn vải giá thường chỉ một vài nghìn đồng 1 kg, năm được mùa có khi giá tại vườn chưa đến một nghìn đồng 1 kg. Năm nay vải Việt Nam được mùa, như vậy vải Trung Quốc sẽ mất mùa. Giá 1kg vải tại thị trường Trung Quốc ở thời điểm hiện tại dao động từ 10.000 – 60.000 đồng Việt Nam. Được biết, hiện tại giá bán lẻ vải tại thị trường Việt Nam là khoảng 10.000 đồng/1kg.

Chất lượng vải thiều của Việt Nam rất tốt, tuy nhiên công tác thị trường chưa tốt là nguyên nhân chính khiến cho tư thương Trung Quốc bóp chẹt vải Việt Nam.

Giá bán buôn vải ở thị trường Trung Quốc

Ngày 29/5/2008

Đơn vị tính: Nhân dân tệ/kg (1NDT ≈2100VND)

Quy cách

Thị trường báo giá

Giá cao nhất

Giá thấp nhất

Giá bình quân

kiện 20kg Chợ bán buôn hoa quả Tề Nam 170NDT 150NDT 160NDT
1kg Chợ bán buôn tổng hợp Bắc Kinh 28NDT 24NDT 26NDT
1kg Trung tâm gia dịch sản phẩm nông nghiệp thành phố Tây An 30NDT 24NDT 26NDT
1kg Chợ bán buôn sản phẩm phụ nông nghiệp đường Đại Dương – Bắc Kinh 24NDT 13NDT 20NDT
1kg Chợ bán buôn sản phẩm nông nghiệp Cầu Bát Lý – Bắc Kinh 20NDT 18NDT 19NDT
1kg Chợ bán buôn sản phẩm phụ nông nghiệp – Tân Cương 19.08NDT 18.92NDT 19.00NDT
1kg Chợ Bắc Viên Xuân – Tân Cương 18.08NDT 17.92NDT 18.00NDT
/kg Chợ bán buôn rau quả Trung Nga thành phố Mẫu Đơn Giang- Hắc Long Giang 16.08NDT 15.92NDT 16.00NDT
1kg Công ty cổ phần chợ bán buôn sản phẩm nông nghiệp thành phố Hợp Phì 16NDT 15NDT 15.50NDT
1kg Công ty TNHH sản phẩm nông nghiệp Tân Phát – Bắc Kinh 16NDT 14NDT 15NDT
1kg Chợ bán buôn sản phẩm phụ nông nghiệp An Dân – tỉnh An Huy 12.08NDT 11.92NDT 12.00NDT
1kg Chợ bán buôn sản phẩm phụ nông nghiệp Từ Châu 10NDT 8NDT 9NDT
1kg CHợ bán buôn sản phẩm phụ nông nghiệp Ngũ Lý – Quý Dương 6.08NDT 5.92NDT 6.00NDT
1kg Chợ bán buôn sản phẩm phụ nông nghiệp Liên Nghị – Giang Tô 4.50NDT 4.20NDT 4.40NDT
1kg Công ty hoa quả tươi và khô Phúc Châu – Hải Nam 18NDT 14NDT 16NDT
1kg Công ty TNHH Cổ phần sản phẩm phụ nông nghiệp Cáp Đạt – Cáp Nhĩ Tân 12NDT 10NDT 11NDT

Ngày 30/5/2008

Đơn vị tính: Nhân dân tệ/kg (1NDT ≈2100VND)

Quy cách

Thị trường báo giá

Giá cao nhất

Giá thấp nhất

Giá bình quân

1kg Trung tâm buôn bán sản phẩm nông nghiệp Châu Tước – Tây An 30NDT 24NDT 26NDT
1kg Chợ bán buôn tổng hợp Bắc Kinh 28NDT 24NDT 26NDT
1kg Chợ bán buôn sản phẩm phụ nông nghiệp đường Đại Dương – Bắc Kinh 24NDT 13NDT 20NDT
1kg Chợ bán buôn rau quả Trung Nga thành phố Mẫu Đơn Giang- Hắc Long Giang 16.08NDT 15.92NDT 16NDT
1kg Công ty cổ phần chợ bán buôn sản phẩm nông nghiệp thành phố Hợp Phì 16NDT 15NDT 15.50NDT
1kg Chợ bán buôn sản phẩm phụ nông nghiệp Từ Châu 10NDT 8NDT 9NDT
1kg Chợ bán buôn sản phẩm phụ nông nghiệp Liên Nghị – Giang Tô 4.50NDT 4.20NDT 4.40NDT
Nguồn tin
Vương Trang (Theo Foodqs)
Trở lại

———————————————————————————————————-

và trên biển

Ngư dân “trắng tay” khi vào vùng biển cấm
22:14′ 15/06/2009 (GMT+7)
– Những ngày gần đây khi đến các bãi neo tàu đánh cá ven biển Bà Rịa – Vũng Tàu, đâu đâu cũng nghe râm ran chuyện ngư dân làng chài bị bắt vì vi phạm vùng lãnh hải của nước ngoài. Nhiều người đã bật khóc khi những người thân, những thuyền viên từng cùng nhau lao động trên ngư trường chung giờ đang thụ án tại đất khách quê người.

Ông Lê Văn Hòa, ngư dân huyện Long Điền thở dài, ném cuộn lưới rách vào góc nhà, nán lại vài phút trước khi khởi hành chuyến ra khơi ven biển. “Suốt 2 năm nay, tôi không dám lên chiếc thuyền lớn ra vùng biển xa để chài nữa, bởi lên thuyền lớn là tôi cứ ám ảnh mãi chuyến đi biển “nảy lửa” mà tôi và hơn 10 thuyền viên gặp phải”.

Chậm rãi phà hơi thuốc lào, ông Hòa nhớ lại, tháng 7/2007, vừa tậu chiếc tàu 800 tấn và ngư cụ cũng ngót gần tỉ bạc, ông cùng 9 thuyền viên khởi hành về phía vùng biển gần Indonesia. Khi phát hiện một luồng cá lớn, thuyền trưởng cho tàu quây lại thả lưới đánh bắt.

Đang mải mê bắt cá, bỗng nhiên một tàu kiểm ngư của Indonesia lừng lững xuất hiện. Ngay sau đó, lực lượng chức năng của Indonesia đi trên con tàu này đã bắt hết người và tàu của ngư dân Việt Nam.

Ông Trần Thạch Hùng chỉ về phía đoàn tàu cá công suất lớn không dám ra khơi đánh bắt vùng xa…

Sau khi bị bắt giam vài ngày, mọi người được thả về nhưng toàn bộ dụng cụ, chiếc tàu đã bị tịch thu. Coi như sự nghiệp dành dụm suốt đời của ông Hòa “đội nón ra đi”.

“Cũng may sau chuyến đi đó chúng tôi được thả về hết, không ai phải chịu án, thôi thì còn người còn của” – ông Hòa nói.

Sau chuyến đi “hãi hùng” đó, 7 trong số 10 người bị Indonesia bắt giữ vì vi phạm lãnh hải đã chuyển nghề khác, những người còn lại cũng chỉ lay lắt bám nghề sống qua ngày. Riêng ông Hòa lâm vào cảnh cụt vốn, nợ nần bết bát phải gom góp mua chiếc thuyền nhỏ đánh bắt ven bờ để trả nợ ngân hàng.

Chuyện mới nhất và hãi hùng nhất được ngư dân làng chài Vũng Tàu bàn tán xôn xao là vụ của ông Trần Thạch Hùng (49 tuổi), ngụ tại TP Vũng Tàu. Đó là vụ 8 thuyền viên của ông bị Malaysia bắt giữ hôm 22/4/2009.

Ông Hùng xót xa kể lại: sau khi mua được chiếc tàu BD 50553 – TS 60 mã lực, ông thuê tài công Nguyễn Văn Hậu (31 tuổi), ngụ tại tỉnh Bình Định và 7 thuyền viên khởi hành về phía nam, vùng biển Vũng Tàu, giáp biên với lãnh hải Malaysia. Trong lúc đang đánh bắt cá thì tàu của Malaysia xuất hiện bắt giữ.

Sau đó, các nhà chức trách Malaysia đã xử phạt tài công 6 tháng tù, các thuyền viên khác mỗi người 4 tháng tù, tịch thu tàu BD 50553 TS và toàn bộ lưới, ngư cụ.

Ngư dân vẫn còn lo ngại khi cho tàu ra khơi, nhất là đi vào những vùng biển chồng lấn.

Sau chuyến đi, ông Hùng trở về cũng rơi vào cảnh nợ ngân hàng, phải đi làm cho chủ tàu khác để kiếm sống. Ước mơ vươn xa ra biển của ông coi như chấm dứt.

Theo thống kê của Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (Sở NN&PTNT) tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, chỉ tính từ năm 2001 đến  tháng 2/2009, trên địa bàn tỉnh đã có 103 tàu và 908 thuyền viên của Việt Nam bị các nước bắt giữ. Trong đó có 36 tàu và 736 thuyền viên đã được thả về, số còn lại đang bị tạm giữ. Riêng từ đầu năm 2009 đến nay có 4 tàu và 30 thuyền viên bị bắt.

Nguyên nhân các tàu đánh cá của Việt Nam bị bắt là do vô tình vi phạm vùng lãnh hải chồng lấn giữa ranh giới Việt Nam và các nước khác. Hiện Việt Nam có 4 vùng chồng lấn phía nam biển Đông với các nước như: Campuchia, Thái Lan, Indonesia, Malaysia.

Ông Cao Xuân Triều – Phó Giám đốc Sở NN&PTNT cho biết, nhiều người dân mải đánh bắt theo luồng cá, tìm ngư trường mới nên chưa quen, không xác định được vùng lãnh hải trên biển nên thường phạm vào vùng đặc quyền kinh tế của các vùng tiếp giáp.

Một nguyên nhân nữa là ngư dân vẫn chưa có bản đồ có tỷ lệ xích để xác định vùng biển của Việt Nam. Trong khi đó, các tàu kiểm ngư của nước ngoài có trang bị thiết bị định vị vệ tinh, chỉ cần tàu của Việt Nam lỡ vào vùng chồng lấn giữa 2 nước là bị phát hiện ngay.

  • Vĩnh Minh

http://www.vietnamnet.vn/xahoi/2009/06/853159/

————————————

trên sông

Đò dọc ở Móng Cái nằm chơi

TP – Do hàng xuất nhập khẩu qua các cửa khẩu giảm nghiêm trọng, cả nghìn chiếc đò dọc chở hàng tại sông Ka Long, Lục Lầm, Móng Cái, Quảng Ninh nằm bờ, kéo theo cả nghìn chủ đò, cửu vạn gặp khó khăn.

Bán đò chẳng ai mua

Đò trên sông Ka Long nằm bờ nhiều ngày qua vì không có hàng để chở. Ảnh: Thành Duy

Chủ đò Nguyễn Văn Thắng 40 tuổi, trú tại phường Ka Long, TP Móng Cái, Quảng Ninh, có thâm niên trở đò tại bến sông Ka Long, cho biết, từ đầu năm tới nay, lượng hàng hóa vận chuyển bằng đò qua đường tiểu ngạch giảm nghiêm trọng. Gần như không có hàng để vận chuyển sang Trung Quốc và ngược lại.Cùng với đó, giá vận chuyển ngày càng giảm vì để có hàng, nhiều chủ đò hạ giá vận chuyển xuống rất thấp.

Chỉ chiếc đò trống không, ông Thắng nói như mếu, năm 2008, gia đình tôi đóng chiếc đò này với giá 200 triệu đồng, cộng chi phí để có thể lưu hành thêm vài chục triệu đồng. Giờ đây, nhận chở hàng cũng chết mà nếu không chở thì cũng chết.

Chỉ tính riêng một tháng, đò nằm không ông cũng mất vài triệu đồng thuê người trông đò, bảo dưỡng…

Cùng chung cảnh ngộ là ông Vũ Văn Độ, 49 tuổi, quê Hưng Yên. Hai vợ chồng ông Độ tới Móng Cái làm ăn, thấy vận chuyển hàng bằng đò kiếm được tiền nên vay vốn đầu tư đò.

Năm 2008, đò chạy hết công suất không hết việc. Trung bình mỗi tháng, gia đình ông cũng thu được hơn 15 triệu đồng. Nhưng, sang năm 2009, cả người và đò đều ngồi chơi.

Ông Độ cho biết thêm, mấy tháng nay, hàng truyền thống nhập về hiếm, hàng xuất đi cũng hiếm vì, cao su, giẻ rách phía Trung Quốc không nhập nữa hoặc nhập với giá rẻ. Riêng mặt hàng thủy sản, phía Trung Quốc gần như cấm nhập.

Năm 2008, các chủ đò trúng lớn vì phân bón được nhập về nhiều. Nhưng năm 2009, hầu như không ai được nhập nữa. Hai mặt hàng chủ lực của đò dọc Ka Long không còn, dân làm đò đói.

Nhiều chủ đò cho biết, rất nhiều người đầu tư tiền tỷ đóng đò nhưng giờ đây đành nhìn cảnh đò đợi hàng trong khi lãi ngân hàng đẻ lãi. Bán đò chẳng ai thèm mua, dù giá một chiếc đò chỉ 80 – 100 triệu đồng, bằng một phần hai giá đò đóng mới.

Một cán bộ đội kiểm soát hàng xuất nhập khẩu Hải quan Ka Long, Cục Hải quan Quảng Ninh, cho biết, từ đầu năm 2009, lượng hàng hóa xuất nhập khẩu qua đường cửa khẩu sông Ka Long giảm mạnh, ước tính chỉ bằng 30 phần trăm so với cùng kỳ, vì phía Trung Quốc xiết chặt quản lý biên mậu.

Không chỉ chủ đò, doanh nghiệp xuất nhập khẩu cũng lâm vào cảnh khó khăn. Hiện, do các doanh nghiệp trong nước đang sản xuất cầm chừng nên nhu cầu nhập nguyên liệu sản xuất giảm.

Xuất chủ yếu là hàng thủy sản nhưng phía Trung Quốc tăng cường hàng rào kỹ thuật nên hàng bị tắc. Cửa khẩu sông Ka Long trước đây tấp nập, ồn ào giờ yên ắng khó tin.

Vì đâu nên nỗi?

Đò chở hàng trên song Ka Long… ngủ. Ảnh: PV

Phó Chủ tịch UBND thành phố Móng Cái Dương Văn Cơ cho biết, do phía Trung Quốc kiểm soát chặt chính sách biên mậu nên nhiều cửa khẩu của ta, phía bạn không công nhận là điểm thông quan nữa. Trong khi phía ta coi là chính ngạch thì phía bạn lại cho rằng là hàng lậu.Cùng với đó, phía Trung Quốc tăng cường kiểm định chất lượng hàng hóa nên hàng xuất rất hạn chế. Phía Trung Quốc tăng cường nhập khẩu qua đường chính ngạch, thu thuế đường tiểu ngạch thay vì thu phí như trước đây.

Việc tồn đọng hàng đông lạnh tại cửa khẩu trong thời gian qua có phần từ các nguyên nhân trên. Tuy nhiên, đó chỉ là hàng tạm nhập tái xuất nên phía doanh nghiệp Trung Quốc thiệt hại nhiều chứ các doanh nghiệp nước ta chỉ thiệt hại khâu làm dịch vụ.

Cũng theo ông Dương Văn Cơ, doanh nghiệp nước ta rất thiếu thông tin về thị trường Trung Quốc, dẫn đến thua thiệt. Đây chính là vấn đề mà địa phương rất nhiều lần đề xuất khi làm việc với tỉnh, với Bộ Công Thương nhưng đến nay chưa có lời giải…

Trao đổi với phóng viên Tiền Phong, bà Nguyễn Thị Liễu – Phó Giám đốc Sở Công Thương Quảng Ninh cho biết, từ đầu tháng 5/2009, xuất khẩu cao su sang Trung Quốc liên tục gặp khó, vì doanh nghiệp Trung Quốc bắt được thóp của các doanh nghiệp Việt Nam làm ăn nhỏ lẻ nên tìm mọi cách để áp giá rẻ mà thu mua được nhiều.

Hiện, cao su chỉ có thể xuất khẩu tại điểm thông quan Lục Lầm và cũng đang bị tắc. Trung bình, khối lượng cao su giao dịch chỉ đạt bình quân khoảng 200 tấn/ngày. Giá cao su cũng giảm mạnh chỉ còn khoảng 10.400-10.500 nhân dân tệ/tấn (giảm từ 300 – 400 nhân dân tệ /tấn so với tháng 5/2009).

Trong khi đó, các cơ quan quản lý xuất nhập khẩu Trung Quốc thực hiện các biện pháp quản lý chặt giấy phép nhập khẩu cao su, đồng thời cả tài khuẩn giao dịch cao su của cả doanh nghiệp Trung Quốc, Việt Nam.

Thêm nữa, hệ thống cơ sở vật chất thương mại như hệ thống kho, bãi tại biên giới, đặc biệt là hệ thống kho chuyên dụng như kho bảo quản lạnh…, vẫn không đáp ứng được yêu cầu. Và, lợi dụng các mặt hàng của ta không bảo quản được lâu, doanh nghiệp Trung Quốc chơi trò ngâm, khiến doanh nghiệp của ta phải bán rẻ.

Đây cũng là những nguyên nhân khiến cả doanh nghiệp, dân chở đò dọc và cửu vạn trên sông Ka Long.. ngủ cùng thời suy thoái kinh tế.

Tin từ hiệp hội Chế biến xuất khẩu thủy sản Việt Nam (Vasep), hiện, nhiều lô hàng xuất khẩu thủy sản của Việt Nam sang Trung Quốc đang bị ách tắc tại cửa khẩu Đông Hưng và thành phố Móng Cái, Quảng Ninh, do hải quan Trung Quốc kiểm soát gắt gao an toàn vệ sinh thực phẩm.

Những lô hàng bị ách tắc chủ yếu là hàng xuất tiểu ngạch của doanh nghiệp nhỏ.

Theo nguồn tin riêng của Tiền Phong,hiện tại, còn khoảng 200 – 300 container hàng đông lạnh đang tắc tại Móng Cái và nhiều lô bắt đầu phân hủy.

Thành Duy

Theo Tiền Phong Online, 6/6/2009, 09:54 (GMT+7)
—————
ở Lạng Sơn

Posted in Biên Giới, Uncategorized | Leave a Comment »

đại lễ 1000 năm Thăng Long 1-10-2010 đựợc chọn … đúng ngày Quốc Khánh Trung Quốc 1-10-2010.

Posted by hoangtran204 trên 18/06/2009

Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội được tổ chức trong 10 ngày (từ ngày 1 đến ngày 10/10/2010)

Tru`ng với kỷ niệm Quốc khánh Trung Quốc 1/10/2010

10/06/2009

(ĐCSVN)- Ngày 10/6, Thủ tướng Chính phủ đã ký Quyết định số 795/QĐ-TTg về việc phê duyệt Chương trình kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội năm 2010.Điểm nhấn trong Chương trình kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội được Thủ tướng phê duyệt là Chương trình Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội được tổ chức trong 10 ngày (từ ngày 1 đến ngày 10/10/2010). Ngày khai mạc Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội được tổ chức trọng thể vào sáng 1/10/2010 tại vườn hoa tượng đài Lý Thái Tổ và đường Đinh Tiên Hoàng, xung quanh Hồ Hoàn Kiếm. Cùng ngày, tại Hà Nội sẽ có các hoạt động: Triển lãm thành tựu kinh tế-xã hội Việt Nam và Thăng Long-Hà Nội; Triển lãm các tác phẩm văn hóa, nghệ thuật qua các thời kỳ; Cầu truyền hình trực tiếp Chương trình nghệ thuật đặc biệt “Cả nước với Hà Nội” chào mừng 1000 năm Thăng Long-Hà Nội; chương trình văn hóa nghệ thuật tổng hợp do chuyên gia quốc tế đạo diễn. Từ ngày 2 đến ngày 9/10 sẽ có các hoạt động văn hóa nghệ thuật, các hoạt động thể dục thể thao, các hoạt động liên hoan du lịch, hành trình di sản và lễ hội làng nghề, phố nghề; các hoạt động khởi công, khánh thành, gắn biển, triển lãm các công trình, đón nhận các danh hiệu nhân dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội; Lễ ra mắt Tủ sách “Thăng Long ngàn năm văn hiến” và công bố kết quả Chương trình nghiên cứu khoa học cấp nhà nước: KX.09 “Nghiên cứu phát huy điều kiện tự nhiên, kinh tế-xã hội và giá trị lịch sử-văn hóa 1000 năm Thăng Long-Hà Nội, phục vụ phát triển toàn diện Thủ đô”

Thủ tướng yêu cầu Hà Nội phải tích cực, chủ động và thường xuyên phối hợp với các Bộ, ngành, đoàn thể trung ương, các tỉnh, thành phố cả nước tổ chức triển khai các nội dung trong Chương trình kỷ niệm, quản lý và sử dụng nguồn vốn đúng mục đích, thiết thực, hiệu quả, đảm bảo thành công Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội./.


——————————————————————————————-

Các nước chúc mừng Trung Quốc nhân ngày Quốc khánh

13:35′ 01/10/2007 (GMT+7)


Trung Quốc đang kỷ niệm 58 năm ngày thành lập nước.
Hôm nay, Trung Quốc kỷ niệm 58 năm ngày thành lập nước.

Từ Việt Nam, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nông Đức Mạnh, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng đã gửi điện mừng tới lãnh đạo Trung Quốc, gồm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào, Ủy viên trưởng Ủy ban thường vụ Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc Ngô Bang Quốc và Thủ tướng Ôn Gia Bảo.

Trong điện mừng, các vị lãnh đạo Việt Nam đánh giá cao những thành tựu đã đạt được của nhân dân Trung Quốc anh em trong 58 năm qua, bày tỏ vui mừng trước sự phát triển tốt đẹp của quan hệ láng giềng hữu nghị và hợp tác toàn diện giữa hai Đảng, hai nước Việt Nam và Trung Quốc.

Lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam khẳng định Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam trước sau như một, luôn quý trọng và không ngừng vun đắp cho tình hữu nghị truyền thống với nhân dân Trung Quốc, nỗ lực củng cố quan hệ hai Đảng và hai nước Việt – Trung.

—————————————————————————————–

Theo lịch sử Việt Nam, thủ đô Thăng Long Hà Nội được thành lập vào tháng 7 âm lịch 1010. Nhưng nay theo văn kiện dưới đây, thay vì Thăng Long được thành được thành lập vào mùa Hè thì nay được đảng ta đổi lại thành mùa Thu, (cho phù hợp với Cách Mạng tháng 8?

Chưa hết,  đại lễ 1000 năm Thăng Long 1-10-2010 đựợc chọn … đúng ngày Quốc Khánh Trung Quốc 1-10-2010.

——–


Văn kiện Bộ chính trị, Ban Bí thư

Chỉ thị số 32-CT/TW của Ban Chấp hành Trung ương về việc kỷ niệm 1000 năm Thăng Long (năm 1010-2010)

Ngày 19/2/2009. Cập nhật lúc 9h 58′

Theo chính sử của nước ta, mùa thu năm Canh Tuất (1010), Vua Lý Thái Tổ đã dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La, đổi tên Kinh thành là Thăng Long, nay là Hà Nội. Theo mốc lịch sử đó, đến năm 2010, Thủ đô Hà Nội sẽ tròn 1000 năm tuổi. Đây là một sự kiện trọng đại trong lịch sử nước nhà. Bởi vậy, việc tổ chức kỷ niệm 1000 năm Thăng Long là sự biểu thị tình cảm và đạo lý uống nước nhớ nguồn của người Việt Nam đối với các thế hệ cha ông đã có công dựng nước, giữ nước; là dịp giáo dục truyền thống lịch sử và cách mạng của dân tộc; động viên toàn Đảng, toàn dân phấn đấu xây dựng đất nước theo định hướng xã hội chủ nghĩa, dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh. Đây cũng là dịp để giới thiệu và nâng cao tầm vóc của Thủ đô Hà Nội nói riêng và Việt Nam nói chung ở khu vực và trên thế giới.

Với ý nghĩa sâu sắc đó, Bộ Chính trị quyết định tổ chức kỷ niệm trọng thể 1000 năm Thăng Long theo yêu cầu và nội dung sau:

1- Việc thực hiện chương trình kỷ niệm 1000 năm Thăng Long là nhiệm vụ quan trọng của Đảng bộ và nhân dân Hà Nội, đồng thời là cuộc vận động mang ý nghĩa rộng lớn trên phạm vi toàn quốc. Quá trình tổ chức kỷ niệm cần thiết thực, gắn liền với chương trình phát triển kinh tế – xã hội và xây dựng Thủ đô; gắn với việc xây dựng và bồi dưỡng con người mới, xây dựng nền văn hoá tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc, phát huy truyền thống Hà Nội – ngàn năm văn hiến.

2- Để tiến tới kỷ niệm 1000 năm Thăng Long, ngay từ năm 1998 cần chỉ đạo triển khai các công việc chủ yếu sau đây:

– Hà Nội phải phấn đấu hoàn thành các mục tiêu phát triển kinh tế – xã hội đến năm 2000 và những năm tiếp theo; xây dựng Thủ đô xứng đáng là trung tâm chính trị, văn hoá, khoa học kỹ thuật, là trung tâm kinh tế và giao dịch quốc tế lớn của cả nước; là thành phố gương mẫu cho cả nước.

– Việc thực hiện quy hoạch xây dựng phát triển Thủ đô cần gắn với các mục tiêu của chương trình kỷ niệm. Bảo tồn, tôn tạo các di tích lịch sử, xây dựng một số công trình văn hoá; xây dựng và tôn tạo công viên, khu vui chơi, giải trí, du lịch để Hà Nội sớm trở thành một Thủ đô vừa văn minh hiện đại, xanh, sạch, đẹp, thanh lịch, vừa giữ được bản sắc văn hoá dân tộc.

– Thực hiện một chương trình nghiên cứu khoa học cấp nhà nước nhằm tổng kết kinh nghiệm lịch sử của Thăng Long – Hà Nội trên những vấn đề lớn qua 1000 năm tôn tạo và phát triển.

3- Tiến tới 1000 năm Thăng Long, mà khởi đầu là tổ chức kỷ niệm 990 năm Thăng Long vào năm 2000, nhằm nâng cao nhận thức và tự hào về Thủ đô ngàn năm văn hiến và động viên toàn dân thi đua đẩy mạnh sự nghiệp công nghiệp hoá, hiện đại hoá, lập thành tích chào mừng Đại hội lần thứ IX của Đảng, tạo đà cho đất nước bước vào thế kỷ XXI. Từ nay đến năm 2000 cần tập trung thực hiện các nhiệm vụ sau:

– Hoàn thành tốt kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội của thành phố năm 1996-2000, góp phần thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội lần thứ VIII của Đảng.

– Xây dựng và nâng cấp các công trình văn hoá, vui chơi giải trí. Trước mắt, tập trung vào các công trình xung quanh Hồ Tây, Hồ Trúc Bạch, Hồ Ba Mẫu, công viên Lê nin, công viên Thủ Lệ…, tôn tạo các di tích trong khu vực Thành cổ, Văn Miếu, Quốc Tử Giám, xây dựng một số công trình văn hoá mới ở Thủ đô. Tiến hành có chất lượng giai đoạn đầu chương trình nghiên cứu khoa học về lịch sử Hà Nội. Phát động phong trào sáng tạo văn học – nghệ thuật về Hà Nội; hoàn thành bộ Bách khoa toàn thư Hà Nội. Chuẩn bị xây dựng một số tượng đài kỷ niệm…

– Đẩy mạnh việc tuyên truyền giáo dục truyền thống sâu rộng trong nhân dân, đặc biệt là thanh thiếu niên, phát động phong trào toàn dân bằng những hoạt động cụ thể, thiết thực hướng tới kỷ niệm 990 năm và 1000 năm Thăng Long. Xây dựng con người mới, phấn đấu thực hiện nếp sống trật tự, kỷ cương, thanh lịch của người Hà Nội, khắc phục có hiệu quả những tệ nạn xã hội.

4- Thành lập Ban chỉ đạo quốc gia kỷ niệm 1000 năm Thăng Long (do thành phố chủ trì) với sự tham gia của đại diện Chính phủ và một số ban, ngành Trung ương.

5- Về kinh phí, ngoài ngân sách nhà nước, khi cần thiết Hà Nội được huy động mọi nguồn lực của các cá nhân, các tổ chức trong và ngoài nước vào việc bảo tồn, tôn tạo các đi sản văn hoá và xây dựng các công trình lớn. Phải công khai hoá và quản lý, sử dụng chặt chẽ, đúng mục đích, thiết thực, có hiệu quả các nguồn vốn và lao động cho mục đích này.

Thành uỷ Hà Nội, các ban, ngành ở Trung ương và các địa phương cần phối hợp tổ chức triển khai chương trình; hàng năm có sơ kết và báo cáo Bộ Chính trị về việc thực hiện chỉ thị này.

T/M BỘ CHÍNH TRỊ
Đã ký
Phạm Thế Duyệt

http://222.255.31.179:8080/tiengviet/tulieuvankien/vankiendang/details.asp?topic=191&subtopic=279&leader_topic=592&id=BT1820935693

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

Tin Mừng

Posted by hoangtran204 trên 17/06/2009

Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội được tổ chức trong 10 ngày (từ ngày 1 đến ngày 10/10/2010) Tru`ng với kỷ niệm Quốc khánh Trung Quốc 1/10/2010

Chương trình kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội năm 2010 đã được Thủ tướng phê duyệt

10/06/2009
(ĐCSVN)- Ngày 10/6, Thủ tướng Chính phủ đã ký Quyết định số 795/QĐ-TTg về việc phê duyệt Chương trình kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội năm 2010.

Điểm nhấn trong Chương trình kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội được Thủ tướng phê duyệt là Chương trình Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội được tổ chức trong 10 ngày (từ ngày 1 đến ngày 10/10/2010). Ngày khai mạc Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội được tổ chức trọng thể vào sáng 1/10/2010 tại vườn hoa tượng đài Lý Thái Tổ và đường Đinh Tiên Hoàng, xung quanh Hồ Hoàn Kiếm. Cùng ngày, tại Hà Nội sẽ có các hoạt động: Triển lãm thành tựu kinh tế-xã hội Việt Nam và Thăng Long-Hà Nội; Triển lãm các tác phẩm văn hóa, nghệ thuật qua các thời kỳ; Cầu truyền hình trực tiếp Chương trình nghệ thuật đặc biệt “Cả nước với Hà Nội” chào mừng 1000 năm Thăng Long-Hà Nội; chương trình văn hóa nghệ thuật tổng hợp do chuyên gia quốc tế đạo diễn. Từ ngày 2 đến ngày 9/10 sẽ có các hoạt động văn hóa nghệ thuật, các hoạt động thể dục thể thao, các hoạt động liên hoan du lịch, hành trình di sản và lễ hội làng nghề, phố nghề; các hoạt động khởi công, khánh thành, gắn biển, triển lãm các công trình, đón nhận các danh hiệu nhân dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội; Lễ ra mắt Tủ sách “Thăng Long ngàn năm văn hiến” và công bố kết quả Chương trình nghiên cứu khoa học cấp nhà nước: KX.09 “Nghiên cứu phát huy điều kiện tự nhiên, kinh tế-xã hội và giá trị lịch sử-văn hóa 1000 năm Thăng Long-Hà Nội, phục vụ phát triển toàn diện Thủ đô”

Thủ tướng yêu cầu Hà Nội phải tích cực, chủ động và thường xuyên phối hợp với các Bộ, ngành, đoàn thể trung ương, các tỉnh, thành phố cả nước tổ chức triển khai các nội dung trong Chương trình kỷ niệm, quản lý và sử dụng nguồn vốn đúng mục đích, thiết thực, hiệu quả, đảm bảo thành công Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội./.

Các nước chúc mừng Trung Quốc nhân ngày Quốc khánh

13:35′ 01/10/2007 (GMT+7)

Nhân kỷ niệm Quốc khánh Trung Quốc 1/10/2007, đại diện các nước trên thế giới đã gửi lời chúc mừng, ca ngợi những thành tựu mà lãnh đạo và nhân dân Trung Hoa đã đạt được trong những năm qua.

Trung Quốc đang kỷ niệm 58 năm ngày thành lập nước.
Hôm nay, Trung Quốc kỷ niệm 58 năm ngày thành lập nước.

Từ Việt Nam, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nông Đức Mạnh, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng đã gửi điện mừng tới lãnh đạo Trung Quốc, gồm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào, Ủy viên trưởng Ủy ban thường vụ Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc Ngô Bang Quốc và Thủ tướng Ôn Gia Bảo.

Trong điện mừng, các vị lãnh đạo Việt Nam đánh giá cao những thành tựu đã đạt được của nhân dân Trung Quốc anh em trong 58 năm qua, bày tỏ vui mừng trước sự phát triển tốt đẹp của quan hệ láng giềng hữu nghị và hợp tác toàn diện giữa hai Đảng, hai nước Việt Nam và Trung Quốc.

Lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam khẳng định Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam trước sau như một, luôn quý trọng và không ngừng vun đắp cho tình hữu nghị truyền thống với nhân dân Trung Quốc, nỗ lực củng cố quan hệ hai Đảng và hai nước Việt – Trung.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

L.S. Lê Công Định

Posted by hoangtran204 trên 17/06/2009

Nói về Lê Công Định

Luật sư Lê Quốc Quân

Gửi tới BBC từ Hà Nội

LS Lê Công Định-hình từ trang web Tuổi TrẻLS Lê Công Định từng bảo vệ Việt Nam trong vụ cá basa

Luật sư Lê Công Định vừa gặp nạn. Là một người cùng chí hướng, đồng nghiệp và là một người bạn, tôi muốn viết đôi dòng về anh và tự chịu trách nhiệm cá nhân về những gì mình viết.

Những câu chuyện giữa tôi và luật sư Lê Công Định thì không còn bí mật để, nếu như viết ra, cơ quan an ninh thậm chí có thể lấy đó như là một bằng chứng chống lại anh ấy.

Ngược lại, tôi tin rằng cơ quan an ninh cần trả tự do cho luật sư Định.

Một luật sư yêu nước!

Tôi biết luật sư Định vào cuối năm 2002, khi đó anh đã có một bài viết trên Tuổi Trẻ về vụ Năm Cam.

Chúng tôi tìm đến nhau vì cùng phẫn nộ trước một “liên minh ma quỷ”. Một tay xã hội đen vô học đã có được thứ trưởng Bộ Công an và giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam, có cả súng và loa.

Lần đầu gặp, thấy anh hao hao giống Tây và phát âm rất chuẩn tiếng Pháp, tôi hỏi rằng: “Anh có tí máu nào từ quê hương của Montesquieu không?

Định bảo: “Không, tôi 100% Việt Nam”.

Tự hào về dân tộc, yêu quê hương giống nòi Việt Nam là cảm nhận đầu tiên của tôi đối với luật sư Định!

Chúng tôi chia sẻ với nhau về dân tộc, về nỗi đau trước sự vô cảm trước bất công, sự bế tắc của cơ cấu nhà nước không có tam quyền phân lập, mâu thuẫn không thể dung hòa giữa cơ chế thị trường và định hướng XHCN.

Chúng tôi cho rằng các luật sư cần phải chung tay với tất cả mọi người xây dựng một Việt Nam phát triển và tiến bộ.

Một luật sư giỏi và đúng mực

Chính Bộ Tư pháp phải thừa nhận rằng trong gần 4.000 luật sư toàn quốc, những người có khả năng tranh tụng và tư vấn quốc tế như luật sư Định là đếm trên đầu ngón tay.

Là một chuyên gia về luật thương mại quốc tế , đã từng du học ở Pháp, Mỹ, anh Định từ chối những cơ hội làm việc và bỏ lại đề tài tiến sỹ dở dang tại Mỹ để về phục vụ quê hương.

Trên bàn nghị sự với các luật sư đối phương, anh Lê Công Định kiên quyết bảo vệ lợi ích quốc gia từng li từng tý một

LS Lê Quốc Quân

Anh tham gia nhiều vụ kiện lớn cho Việt Nam như cá tra-ba sa và vụ kiện Da giày với Liên minh châu Âu.

Ở trong bất cứ cuộc đấu trí nào trên bàn nghị sự với các luật sư đối phương, anh kiên quyết bảo vệ lợi ích quốc gia từng li từng tí một.

Ngoài ra hiện nay anh còn là Tổng thư ký của Trung tâm Trọng tài Quốc tế Thái Bình Dương (PIAC), giải quyết rất nhiều tranh chấp quan trọng trong quá trình hội nhập, có được niềm tin của nhiều nhà đầu tư quốc tế.

Trong các bài viết của mình, anh luôn giữ một thái độ ôn hòa nhưng kiên quyết, đúng huyệt nhưng khoan dung.

Nhiều bài viết của anh đăng trên các báo trong nước như Tuổi Trẻ, Tia Sáng, Doanh nhân Sài Gòn… nhưng BBC là nơi anh yêu thích nhất.

Anh là người đầu tiên sẵn sàng đứng ra bào chữa miễn phí cho tôi khi bị bắt giữ.

Dù không có cơ hội đó, nhưng những gì anh đã làm cho luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân và blogger Điếu Cày đã nói lên tình yêu của anh với pháp luật, sự tha thiết của anh với vấn đề công lý và dân chủ.

Những lời cố vấn, động viên của anh trong suốt thời gian tôi bị giam cầm là nguồn an ủi và khích lệ rất lớn lao cho gia đình tôi.

Tình cảm đó vợ tôi, mẹ tôi không bao giờ quên.

Bắt để làm gì?

Khi còn là phó chủ nhiệm Đoàn Luật sư TPHCM, LS Định đã chấp bút nhiều tài liệu quan trọng, đặc biệt là văn bản lên án Quyết định thành lập thành phố Tam Sa của Trung Quốc.

LS Lê Thị Công Nhân bị xử tùLS Lê Công Định đã bào chữa cho đồng nghiệp Lê Thị Công Nhân

Ngoài ra anh cùng luật sư Nguyễn Đăng Trừng kiên quyết phản đối chiến dịch “cài người” vào Liên đoàn Luật sư Quốc gia Việt Nam nhằm khống chế và định hướng cho tổ chức nghề nghiệp này.

Với tư cách đại biểu Quốc hội, luật sư Nguyễn Đăng Trừng hiện đang cùng nhiều đại biểu khác làm nóng hội trường bằng những câu hỏi chất vấn về bauxite, lãnh thổ và lãnh hải.

Có thể một trong những mục đích của việc bắt giữ là để “xé” quan hệ với Mỹ và Phương Tây đang còn manh nha được phục hồi.

Con ngáo ộp – “Thế lực thù địch” lại được đưa ra để hù dọa mọi người .

Là luật sư từng bảo vệ cho vụ cá ba sa Việt Nam, anh Định đã cùng tôi bàn thảo nhiều đến việc khởi kiện Quyết định cấm đánh bắt cá của Trung Quốc tại Biển Đông ra tòa án quốc tế vì lệnh cấm đánh bắt này ảnh hưởng đến quyền lợi của ngư dân Việt Nam.

Nếu đó là một lý do thì quốc gia đang có biến và tôi rất vinh dự bị bắt cùng!

Có một thông tin cho báo chí rằng luật sư Định là người đầu tiên thông báo cho tôi Nguyễn Đức Chi bị bắt vào năm 2005.

Các báo hồi đó chạy hàng loạt tít lớn “siêu lừa” với những cáo buộc nặng nề.

Sau hơn 4 năm tạm giam và qua 2 lần xét xử, tòa án tuyên Nguyễn Đức Chi không lừa đảo.

Bởi vậy, dù chỉ có một ông Tổng biên tập của 700 tờ báo, những đòi buộc về sự khách quan và tôn trọng phẩm giá cần phải được các nhà báo đặc biệt lưu ý trong giai đoạn này.

Hãy trả tự do!

Trong nhiều bài bào chữa của mình, luật sư Định đã hỏi: “Yêu nước có phải là tội không?”

Hôm nay câu hỏi đó lại day dứt trong tim nhiều người. Cá nhân tôi cho rằng luật sư Định là người yêu nước và không vi phạm pháp luật.

Anh đã bị bắt vì chính lòng yêu nước và nhiệt huyết đấu tranh của mình.

Anh có cao vọng cá nhân và tin rằng chỉ khi có những vị trí nhất định mới đóng góp được nhiều hơn cho đất nước. Đó là một hoài bão đẹp.

Nếu ai đó đã từng “nhạo báng công lý” để bắt rồi thả ông Nguyễn Việt Tiến ra, thì hôm nay nên tôn trọng công lý mà trả lại tự do cho luật sư Lê Công Định.

Nếu ai đó chưa từng gặp và trao đổi trực tiếp với luật sư về đất nước, thì hy vọng đây sẽ là dịp làm rõ tinh thần trong sáng của anh, thay đổi “não trạng” mà có quyết định sáng suốt để trả tự do cho anh.

Nếu ai đó đang vì quyền lợi riêng tư của một nhóm nào, một tập đoàn nào đó thì đã đến lúc hãy bình tâm đặt Tổ quốc lên trên hết, lắng nghe tiếng xôn xao của dư luận, tiếng thì thầm của quần chúng và khát vọng cống hiến chính đáng của công dân ưu tú của mình.

Hãy trả tự do cho luật sư Định!

Tôi gọi điện cho Ngọc Khánh.

Là vợ, chị luôn tin rằng những điều anh ấy làm là tốt đẹp cho đất nước.

Là cử nhân luật, chị quả quyết rằng chồng mình không vi phạm pháp luật.

Là Hoa hậu với những quan hệ xã hội rộng lớn, chị tin rằng công lý sẽ giải thoát anh khỏi gông cùm.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của luật sư Lê Quốc Quân, một nhà bất đồng chính kiến hiện sống ở Hà Nội. Ông Quân từng bị giam 100 ngày sau khi du học tại Hoa Kỳ về nước và được thả hồi tháng 7-2007.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2009/06/090616_lequocquan_lecongdinh.shtml

—————————————-


Tin 18-6-2009

Lê Công Định: nạn nhân của một cạm bẫy
Nguyễn Văn Huy

“… Chế độ cộng sản Việt Nam sau 34 năm vẫn không thay đổi, chỉ cứng rắn với những người hiền hoà và hèn nhát trước ngoại xâm…”

Ngày 13-6-2009, công an thực hiện lệnh bắt khẩn cấp đối với luật sư Lê Công Định về tội tuyên truyền chống nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, theo điều Bộ luật hình sự. Hay tin này, dư luận trong và ngoài nước không khỏi sửng sốt và buồn phiền. Sửng sốt vì Lê Công Định là một luật sư vừa trẻ vừa có tài, rất được giới trẻ trong nước ngưỡng mộ, bị bắt một cách mờ ám. Buồn phiền vì những người ưu tú cứ bị triệt hạ một cách oan uổng. Chế độ cộng sản Việt Nam sau 34 năm vẫn không thay đổi, chỉ cứng rắn với những người hiền hoà và hèn nhát trước ngoại xâm.

Đọc kỹ những bản tin trong nước, người ta thấy luật sư Lê Công Định là nạn nhân của một cạm bẫy do chính quyền cộng sản giương ra: hãm hại những người tham gia vào những tổ chức chống đối cuội do họ lập ra. Những hành động bỉ ổi này đã có từ ngay sau ngày 30-4-1975, hàng ngàn thanh niên, sinh viên và học sinh miền Nam lúc đó đã bị bắt trong những tổ chức chống đối cuội do chế độ quân quản lập ra: Phục Quốc, Liên Tôn, Kháng Chiến, v.v. Rất nhiều thanh niên đã bị xử bắn vì không chịu cúi đầu.

Lần này luật sư Lê Công Định, theo một nguồn tin đáng tin cậy, đã bị bắt chỉ vài ngày sau khi nhận lời làm tổng thư ký đàng Dân Chủ dưới bí danh Đoàn Phước Hiệp. Nhiều người Việt Nam yêu nước khác trước đó, đã bị bắt vì tham gia vào những tổ chức hoặc do chính quyền cộng sản lập ra, hoặc những tổ chức chống đối thực nhưng hành động sơ hở hoặc bị xâm nhập. Rất tiếc là một số những người đối lập với chế độ cộng sản không những không đề phòng mà còn nhiệt tình ủng hộ những tổ chức này.

Nhìn lại sự kiện những người chủ chốt: Nguyễn Tiến Trung (Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ) vẫn được nhận vào quân đôi và ung dung hoạt động ngay trong nước, Nguyễn Xuân Ngải (Đảng Nhân Dân Hành Động) vẫn đi về Việt Nam bình yên, một câu hỏi những người đối lập với chính quyền cộng sản phải đặt ra: Tại sao những người khác chỉ có liên quan với các tổ chức như Việt Tân, Nhân Dân Hành Động, Dân Chủ 21, chưa cục cựa làm gì thì đã bị bắt? Câu trả lời giản di là: họ là những người đối lập thực sự nhưng đã sa bẫy vì quá tin người.

Đọc kĩ giữa hai hàng chữ của những bản tin trong nước nói trên, những người dân chủ có thể rút ra một kết luận: Phải cẩn thận. Những người bị bắt về tội chống chính quyền theo điều 88 bộ luật hình sự đều liên quan không nhiều thì ít với những tổ chức có vấn đề như kể trên.

Cộng đồng người Việt hải ngoại hãy trưởng thành với thời gian, hãy chịu khó quan sát trước khi dấn thân. Ai cũng sợ sa vào cạm bẫy của cộng sản nhưng trong thực tế, trước những lời êm tai, ai cũng hân hoan nhảy vào… để rồi hối hận và gác kiếm. Thử chịu khó quan sát những người “chống cộng tới chiều”, các bạn sẽ khám phá rất nhiều điều lý thú.

Nghị quyết 36 đang bắt đầu phát huy tác dụng: chính quyền cộng sản đang thành công trong việc cô đơn hoá cộng đồng người Việt hải ngoại. Họ chỉ cần một lý do giản dị để vô hiệu hoá một người có khả năng hoạt động: tặng cho người đó một cái nón cối.

Nguyễn Văn Huy

© Thông Luận 2009http://tproxy.guardster.com/proxy.php/333034303000e18c9292022b7dfd928cfcbcf49cd2c43cbdfca274fdb23cfddcfc94d29cd462bd828c02fbbcc4dc545bbfd4f262b5b4cc9c54dbc4a292cce49c54b5e2cc145b630b332300

Hoai An

Mình vừa đi họp báo về. Xin thông báo với các bạn là anh LCĐ đã chính thức nhận hết “tội lỗi” và viết đơn xin Đảng và nhà nước ta khoan hồng, đồng thời tường trình cụ thể lại việc tham gia Việt Tân, nhận làm Tổng Thư Ký Đảng Dân Chủ như thế nào. Trong đơn của mình, anh LCĐ có thừa nhận việc tham gia mới diễn ra gần đây và do “non nớt về chính trị” nên đã bị mấy bác “phản động” nước ngoài lừa bịp lôi kéo.

Trước đó có một bài đáng chú ý của tác giả Nguyễn Văn Huy trên thông thuận (www.thongluan.org) ở đây về vụ anh LCĐ:

http://tproxy.guardster.com/proxy.ph…145b630b332300

Đây là một thắng lợi của Đảng ta, đồng thời là thất bại của những người đấu tranh cho dân chủ. Đánh gục được Lê Công Định, Đảng ta đã răn đe được rất nhiều người, nhiều tiếng nói đang sôi lên ở trong và ngoài nghị trường. Đối với người đấu tranh cho dân chủ, không có gì tốt hơn là hãy nghe lời khuyên của anh Nguyễn Văn Huy: “hãy cảnh giác”. ĐCS sẵn sàng lập ra những tổ chức dân chủ cuội để làm xấu mặt những người đấu tranh cho dân chủ thực sự và để lôi kéo những ai bất đồng chính kiến tham gia sau đó chụp cho cái mũ và bắt giam với đầy đủ bằng chứng, trường hợp LCĐ sẽ là điển hình. Chỉ trong vài ngày tới đơn tường trình và xin khoan hồng cùng Video Clip của LCĐ sẽ được đăng tải rộng rãi trên các phương tiện truyền thông của cả nước.

Có thể nhìn thấy, anh Định sẽ bị xét xử và nhận 1 cái án nhẹ và sẽ nhanh chóng đoàn tụ gia đình với cô vợ hoa hậu. Chỉ tiếc cho anh LCĐ, quá non nớt về chính trị và bản lĩnh còn thua cả người anh đã cãi cho là chị Lê Thị Công Nhân. Nhân loại hãy cảnh giác!

http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=27361&page=2

1./ Lech Walesa ngày xưa cũng từng bị buộc phải thỏa hiệp với an ninh CS, cứ thoát khỏi tù đày rồi tính tiếp

2./Khồng, bác em nhầm, người ta đề cao Lê Công Định ở những việc bác ấy ĐÃ làm, còn như bác Lê Công Định không chịu được thử thách mới đang đặt ra trước mắt thì đúng là một việc đáng tiếc, và em nói đáng tiếc, là kém là ở điểm này so với Nhân- Đài thôi

3./Hì, có gì đâu. LCĐ là 1 luật sư giỏi, có tài, nhưng hiện chưa có đủ mưu và trí. Thua trong cuộc đấu trí có gì lạ, nên phải nhận và xin khoan hồng. Giàu có thế, vợ đẹp thế, nếu không thì hi sinh vì 1 cái hết sức mông lung mà làm gì.

Nhưng LCĐ đã góp phần .. vạch tội Nguyễn Tiến Trung, khi mà Trung chưa hết cái hạn nghĩa vụ quân sự. Trung thì trẻ, nếu đi tù thì có lẽ tương lai phải lưu vong mới khá được. Không rõ Trung sẽ chối hay là nhận cái cáo buộc của LCĐ nốt hay không?

Vụ này có một số cái hay nữa đây.

4./Chưa có gì đáng là thất vọng cả, khi mà mọi việc còn rất chi là mờ mịt. Chỉ có sau này khi LS Lê Công Định được tự do có tiếp tục theo đuổi con đường đã đi trước khi bị bắt hay không? Nếu LS rẽ ngoặt theo ” lề phải ” thì khi đó chúng ta mới thất vọng và các ” đồng chí ” hãy nhạo báng cũng chưa muộn. Còn hiện tại chả có gì đáng cho các bác vỗ tay cả, con người khi bị sức ép từ những thủ đoạn của người khác, thì chọn một lối thoát là chuyện bình thường của con người. Chính những vụ bắt bớ như thế này mới khiến cho chúng ta biết ai là người ” đứng mũi, chịu sào ” cho các phong trào cách mạng sau này.
Còn nếu thật sự như LS Lê Công Định khuất phục cường quyền, thỏa hiệp với ai đó thì chúng ta cũng chẳng nên trách bác ấy làm gì. Vì đó là điều bình thường của tất cả mọi người bình thường.

5./

Cũng là chuyện bình thường thoai!

Chỉ có điều tởm cái là có nhiều tên bảo ông Định hèn nhát. Thế mấy tên đó đã có tên nào dám làm một phần những thứ như ông Định đã làm rồi chưa mà bảo nhát?

Với những gì ông ta làm thì đã ngon hơn trăm vạn thằng núp sau cái nick thò mỏ ra sủa ông ổng rồi.

Còn việc sau khi đi uống cà fee với các anh CS mà tỏ ra ngoan hơn tẹo thì chỉ chứng tỏ cái chỗ bình thường của ông Đ, thế thoai, như vưỡn thường đã xẩy ra.

Mà thế mới khôn ngoan, tên Lãng nói câu hay: đại khái là tìm cách cho xã hội cái mà mình chưa có là ngu, nay ông Đ đã khôn ra tẹo.

Thui, chúc anh ý hạ cánh bình an. Vậy cũng đủ rùi, tuy không là hào kiệt cũng có chút tâm sức.

6./Các bác hãy khoan kết luận gì cả, nếu không thì hoàn toàn trúng kế của bên An Ninh VN. Các bác hãy nghĩ vì sao mà An Ninh VN đưa những thông tin này lên mạng, TV…, có nhớ vụ Nguyễn Phong của đảng Thăng Tiến trước đây không. CA Thừa Thiên Huế lúc đó cũng bày đủ trò: video clip, tường trình đủ cả, và sau đó khi ra tòa thì mọi người điều biết.

Cứ ghi nhận thông tin, có gì hạ hồi phân giải…Dù sao đi nữa thì An Ninh VN cũng đã biết cách để hạ nhiệt vụ này, cứ xem thái độ của một số bác trên diễn đàn này thì rõ.

7./Chuyện anh Định thì buồn chứ đừng có thất vọng. Tại sao chúng ta phải thất vọng. Những gì anh ấy đã làm đã có giá trị. Chúng ta không thể đi tù thế anh Định. Vậy thì chúc anh ấy sớm trở về đoàn tụ gia đình.

Có buồn hay thất vọng thì hãy nghĩ về tương lai VN trong 5 năm tới. Khi mà thằng Khựa nó vươn mình ra biển lớn. Ko hiểu nó sẽ ép Vn về đâu.

8./

Các bác, đây là việc cuộc đời của một con người chứ không phải là chiện ngồi sau bàn phím. Đừng đòi hỏi bạn Định những gì chúng ta không và chưa làm bằng. Chê bai hoặc thất vọng về một con người trong khi chúng ta chưa làm được tí giề là tâm lý lười biếng, nhờ vả & ỷ lại. Bạn Định đêk có hứa hẹn hoặc tiên thệ trước khi lên đường, đừng bắt bạn ấy phải theo tiêu chửn minh chủ nào đấỵ

Bạn Định có quyền quyết định những gì cho bản thân mình kể cả chiện thoả hiệp, xem ra vưỡn còn tốt chán so với hàng triệu bạn trí thức, trong và ngoài nước chiên làm cách mạng ảo hoặc mồm để kiếm chút hào quang. Không kỳ vọng thì chả có gì phải thất vọng.

9./ Con đường thay đổi xã hội còn dài lắm. Các bác ở đây cứ nghĩ như là mỳ ăn liền sao? Tay không chọi lại bạo quyền thì chỉ có cách là dựa vào số đông. Giờ đây số đông được đảng hướng vào kiếm tiền, đớp hít, nhảy nhót, ăn diện… bằng tất cả mọi phương tiện mà họ có. Cho nên để có được số đông hiểu vấn đề tốn kém thời gian lắm các bác ợ. Cứ xem cái khảo sát gì đó của bác Osin thì thấy.

Cũng chẳng lấy gì làm bi quan lắm đâu. Hãy lạc quan và tin rằng dân xứ này cũng không ngu đến nỗi cứ để cho những thằng trộm cắp, lưu manh nắm đầu nắm cổ mãi được. Hơn nữa chưa hề có nơi nào lưu manh trộm cắp lại có thể xây dựng được một xã hội dân chủ, giàu mạnh và văn minh cho nên cái ngày tàn của chúng nhất định sẽ không tránh khỏi cho dù có dựa vào đàn anh lưu manh phương Bắc.

Chuyện anh Định thực hư không biết thế nào. Đám đàn em do lưu manh Trọng con xây dựng họ có nhiều mưu chước lắm, người ngay không lường hết được. Nhưng nếu như có chút nào đó là sự thực thì anh Định cũng đã làm được những gì mà anh ta có thể trong khả năng và điều kiện của mình. Một mình dám làm như vậy cũng đã quá dũng cảm rồi. Đừng đòi hỏi ở một con người đơn độc quá nhiều trong khi những người ủng hộ anh ta vẫn còn chưa dám công khai danh tính. Anh Định có lẽ sẽ hành xử khác hơn nếu như sau lưng anh là một số đông công khai ủng hộ. Hy vọng lớp sóng sau sẽ nhiều và mạnh hơn lớp sóng trước.

Phim
http://i300.photobucket.com/player.s…nh-1806091.flv

Video Luật sư Lê Công Định đọc bản tường trình tại cơ quan công an (Nguồn: Bộ Công an)

10.

Các Bác có để ý lời văn không ,chắc chắn được soạn thảo từ trước .Còn nhắc đến Tiến Trung nữa .Văn phong giống văn phong công an soạn ra thì đúng hơn .Chứ không phải lời văn của 1 luật sư được .Mình ủng hộ cách này của ls Định , khi rơi vào tay Cs phải sử dụng kế này ,phải giữ mình chứ ,thời gian còn dài ..Chống đối với CS se chẳng lợi ích gì ,sống không ra sống .Chính trị phải mềm dẻo thôi ,đều căn cứ thực tế .Hi vọng LS Định sẽ có kế sách thích hợp
11./Bình tĩnh các bác ạ, đường tranh đấu là con đường dài, đầy cạm bẫy…

Đây là một trò đấu trí…
Anh Định dù tài giỏi đến đâu cũng chỉ một mình, tạm thời biệt tin gia đình… không biết vợ con cha mẹ ra sao…ăn uống, nghĩ ngơi thế nào…

Trước mặt anh một tập đoàn công an lưu manh, không từ chối những thủ đoạn đê hèn nào…luôn hăm dọa…quấy nhiễu… Thì khó mà đương đầu.

Tội cũng tùy tội, tội chống các nhà cầm quyền độc tài, tham nhũng đâu phải là điều xấu.

Hơn nữa mục đích đâu phải là vào tù để biệt tâm…

Chống nhà cầm quyền chỉ là tội trạng trong những nước độc tài, không tôn trọng Nhân Quyền. Điều luật này đâu có ở trong những quốc gia dân chủ trọng nhân quyền.

Nếu Anh Định bị kết án vì tham dự khóa huấn luyện bất bảo động hoặc nghiên cứu bản hiến pháp, thì đó cũng là một cánh gián tiếp CSVN tự nhận là một nước độc tài không tôn trọng nhân quyền. vả chánh thức công nhận những hành vi đàn áp những các thế lực chống đối.

Và đây cũng là dịp để cả thế giới được biết đến điều 88 của Luật Hình Sự nước CHXN VN. Đây không phải là hành vi tuyên truyền của giới phản động mà chính là sự khẳng định chánh thức của nhà nước csvn.

Điều luật 88, cũng như điều 4 Hiến pháp VN không phải là niềm vinh hạnh của một quốc gia tôn trọng nhân quyền. Và dư luận thế giới càng hiểu rõ lý do Anh Định cần nghiên cứu bản Hiến Pháp mới….

Trong một cuộc đấu trí, đâu là thắng đâu là bại….

Cầu mong Ls Định và gia đình được bển gan vững chí trong cuộc chiến tranh tâm lý này khó khăn này.

12./Một trong những cáo buộc của nhà nước VN và các bác cũng đã nghe trong video clip là “khoá tập huấn tại Thái Lan” do Việt Tân tổ chức. Đây là câu trả lời trực tiếp từ ông Lý Thái Hùng, Tổng bí thư đảng Việt Tân

Trích:
“Từ Hoa Kỳ, ông Lý Thái Hùng, Tổng bí thư đảng Việt Tân nói tuy tổ chức của ông ủng hộ các hoạt động của các nhà đấu tranh vì dân chủ, nhưng Việt Tân không hề có khoá tập huấn nào tại Thái Lan như truyền thông trong nước đưa, và ông Lê Công Định không phải là thành viên của tổ chức này.”
Tin này do BBC đưa ra

Đúng như có bác trong diễn đàn này đã tuyên bố: có cái gì bất ổn trong vụ này. Tôi hoàn toàn ủng hộ ý kiến đó và nhất là hãy xét trong toàn cảnh có rất nhiều nhân vật khác cũng bị bắt (ngoài Trần Huỳnh Duy Thức một doanh gia rất thành công, thêm một số được công bố: 1 nam, 2 nữ: Lê Thăng Long, Trần Thị Thu và Lê Thị Thu Thu; còn bao nhiêu khác nữa đã và đang bị tạm giam?). Mục đích của nhà nước VN trong vụ này là gì? Vì những tài liệu công bố trong ngày đầu tiên chả thuyết phục được ai cả? Các bác lưu ý là văn phong trong bản nhận tội không phải là văn phong của một Lê Công Định đã từng có, các bác hãy đọc lại các bài của LS LCĐ trên x-cà sẽ rõ.

Nếu các bác nào vẫn còn nhớ sử của Liên Xô, thì dưới thời Staline có biết bao nhiêu đồng chí của Staline, tướng lãnh sĩ quan trong Quân Đội Xô Viết đã nhận tội và bị xử bắn không? Tất cả họ đều phản cách mạng như tòa án Liên Xô tuyên bố? Câu trả lời chắc mọi người đã rõ.

Tat ca y kien tren o tren xcafvn.org
Một trong những cáo buộc của nhà nước VN và các bác cũng đã nghe trong video clip là “khoá tập huấn tại Thái Lan” do Việt Tân tổ chức. Đây là câu trả lời trực tiếp từ ông Lý Thái Hùng, Tổng bí thư đảng Việt Tân

Trích:
“Từ Hoa Kỳ, ông Lý Thái Hùng, Tổng bí thư đảng Việt Tân nói tuy tổ chức của ông ủng hộ các hoạt động của các nhà đấu tranh vì dân chủ, nhưng Việt Tân không hề có khoá tập huấn nào tại Thái Lan như truyền thông trong nước đưa, và ông Lê Công Định không phải là thành viên của tổ chức này.”

Tin này do BBC đưa ra

Đúng như có bác trong diễn đàn này đã tuyên bố: có cái gì bất ổn trong vụ này. Tôi hoàn toàn ủng hộ ý kiến đó và nhất là hãy xét trong toàn cảnh có rất nhiều nhân vật khác cũng bị bắt (ngoài Trần Huỳnh Duy Thức một doanh gia rất thành công, thêm một số được công bố: 1 nam, 2 nữ: Lê Thăng Long, Trần Thị Thu và Lê Thị Thu Thu; còn bao nhiêu khác nữa đã và đang bị tạm giam?). Mục đích của nhà nước VN trong vụ này là gì? Vì những tài liệu công bố trong ngày đầu tiên chả thuyết phục được ai cả? Các bác lưu ý là văn phong trong bản nhận tội không phải là văn phong của một Lê Công Định đã từng có, các bác hãy đọc lại các bài của LS LCĐ trên x-cà sẽ rõ.

Nếu các bác nào vẫn còn nhớ sử của Liên Xô, thì dưới thời Staline có biết bao nhiêu đồng chí của Staline, tướng lãnh sĩ quan trong Quân Đội Xô Viết đã nhận tội và bị xử bắn không? Tất cả họ đều phản cách mạng như tòa án Liên Xô tuyên bố? Câu trả lời chắc mọi người đã rõ.

——————–

Về anh luật sư trẻ Lê Công Định

Tôi ngắm ảnh anh. Tôi xem tướng anh. Tôi đọc tiểu sử anh. Tôi đọc tin tức tới tấp về anh. Tôi xem lại 7 bài viết mang tính chất luận văn của anh. Tôi suy nghĩ về anh. Qua đôi kính cận, đôi mắt anh sáng, thẳng, cương nghị. Nét mặt anh có chiều sâu của suy tư, điềm tĩnh.

Những bài viết của anh rõ ràng, mạch lạc, thẳng vào vấn đề, dễ hiểu, truyền cảm. Tôi đã đọc bài anh viết trên báo Tia Sáng, Pháp luật, Tuổi Trẻ, cả Nhân dân nữa.

Tôi không thấy cần nhận xét thêm về anh. Những đánh giá người biết anh, quen anh, hiểu anh ở trong nước là quá đủ. Cũng chẳng cần nhắc lại cái “tâm” và cái “tầm” trong các luận văn của anh. Văn là người.

Bác Trần Lâm, luật sư già dặn, từng là thẩm phán toà án tối cao, nay tham gia đấu tranh cho dân chủ, không dễ tính khi xét người, đánh giá Lê Công Định được trọng nể, học vấn cao, có tâm sáng, dễ gì mà được chọn làm phó chủ nhiệm đoàn luật sư Sàigòn. Anh từng tình nguyện cãi miễn phí cho các bạn luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, nhà báo Điếu Cày, với giọng ôn tồn mà sâu sắc, chặy chẽ.

Thế giới từng biết anh. Anh nghiên cứu luật ở Pháp, ở Mỹ, tham gia những hội luận về luật. Anh bị bắt, các chính phủ, bộ ngoại giao, các đại sứ, các tổ chức nhân quyền quốc tế … các nước lên tiếng ngay, mạnh mẽ, dứt khoát.

Ai cũng hiểu, chế độ độc đảng tuy lâu nay ba hoa về luật pháp, về nhân quyền, về bản chất là dị ứng với luật pháp, là đối lập thù địch giới luật sư.
Não trạng của nhóm lãnh đạo CS từng đóng cửa trường đại học luật từ năm 1945 đến năm 1974, từng xóa diệt thẳng tay chức vị luật sư, với những toà án nhân dân không luật sư, do bộ chính trị và các đảng uỷ quyết định mức án, từng xử tử hình hàng vạn lương dân trong cải cách ruộng đất, và bỏ tù hàng chục vạn đồng bào ta qua “cải tạo”… cái não trạng hủ lậu dã man ấy cho đến nay vẫn không hề đổi thay và tỉnh ngộ.

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường tốt nghiệp tiến sỹ luật ở Paris khi 23 tuổi, chỉ vì được mời lên tiếng nhận xét tình trạng lạc hậu về pháp lý trong cải cách ruộng đất, đã bị bộ chính trị đày đoạ cho đến chết (lột hết chức : uỷ viên đoàn chủ tịch Mặt trận, hiệu trưởng Đại học, giáo sư, cấm dạy tiếng Pháp …)

Gần đây, các luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân đã bị tù; bà luật sư Bùi Thi Kim Thành bị ép vào viện tâm thần. Luật sư Lê Trần Luật bị đe doạ và quấy nhiễu. Họ toàn là luật sư do trong nước đào tạo.

Luật sư trẻ Lê Công Định bị Công an chế độ chiếu tướng, theo dõi giám sát chặt 2 năm nay vì nhiều lẽ. Anh học giỏi; anh am hiểu luật, cả kim cổ, đông tây. Anh thông minh, tài trí. Anh có tư duy độc lập. Anh có nhân cách. Anh có lòng thương dân mình, yêu nước mình. Anh động lòng về các hiệp định bất bình đẳng Việt-Trung; anh sớm ký tên vào kiến nghị ngừng ngay việc khai thác bôxít. Anh ca ngợi Hào khí Diên Hồng; anh cổ vũ bà con ta, nhất là tuổi trẻ đừng nhu nhược, bạc nhược.

Anh là của hiếm; là vốn quý của dân tộc, anh là “vàng ròng ” của tương lai Việt Nam.

Công An Cộng sản điểm mặt anh, thâm thù anh, “khẩn cấp” bắt anh vì những lẽ trên, vì quá nhiều lý do như thế, lại còn vì anh sắp viết một bài
tố cáo, hay một lá đơn gửi Liên Hợp Quốc hay Toà Án quốc tế khởi kiện nhà cầm quyền Bắc kinh cấm ngư dân Việt nam không được đánh cá trong vùng biển của Việt nam. Bẽ mặt ông thủ tướng, bẽ mặt bộ trưởng ngoại giao, bẽ mặt và chạm nọc 15 uỷ viên bộ chính trị.

Cho nên 2 viên tướng an ninh phải xuất hiện để mở đầu vụ án.
Cho nên mọi món chưởng độc nhất, thâm nhất sẽ còn được họ đưa ra thi thố với anh. Anh đã biết từ sớm.
Cho nên họ bầy trò kết tội anh âm mưu lật đổ chế độ trước cả khi khởi tố.
Cho nên họ bày chuyện anh nhanh nhẩu “thú nhận mọi tội lỗi” và “xin được khoan hồng”.
Cho nên họ cố tạo ra hình dung một con người khác, mềm yếu, ươn hèn, nhũn như con chi chi.

Còn lạ gì công an mật vụ của những chế độ độc quyền đảng trị, thù ghét những con người quang minh chính trực, nhất là khi đảng cầm quyền toàn trị tha hoá, suy đồi đến độ ”nơi nơi uất hận, khắp chốn kêu than” như hiện nay. Họ dở đủ ngón của bọn Hitler, Goebel, của Gestapo, của bọn Mật vụ Nga, Stasi Đông Đức, được thụ huấn trực tiếp và học lỏm, còn hợp tác cả với bọn xã hội đen kiểu Mafia mới để trị những Lê Công Định.

Xin chớ ai quá lo, quá sợ cho số phận của luật sư Định. Cuộc đọ sức tưởng như quá ư chênh lệch. Một con người có tim và óc đầy chất người tinh khiết chống lại cả một bộ máy, súng đạn, nhà tù, quyền lực vũ phu,
nhưng con người ấy có chính nghĩa dân tộc, có lẽ phải làm chỗ dựa vững, có nhân dân hậu thuẫn, có pháp luật quốc tế và thời đại hỗ trợ.

Luật pháp ghi rõ mọi khai báo, thú nhận của bị cáo khi bị ép cung, mớm cung, trong doạ nạt, bạo lực hay qua dụ dỗ mua chuộc lộ liễu cũng như tinh vi … đều không có giá trị pháp lý.

Chính phủ Mỹ đã quyết định “quên”, coi như “không có” những lời thú nhận của mấy chục phi công tù binh Mỹ ở Hilton Hànoi là đã gây tội ác chống nhân loại ở Bắc Việt, khi họ bị bỏ đói, bỏ khát, bị dử mồi là thú nhận thì được tháo cùm, được nhận quà, thư, ảnh của bố, mẹ, vợ con…

Tôi còn nhớ rõ vụ ông Võ Đại Tôn hồi năm 1982 thú nhận hết tội lỗi, còn đóng kịch xuất sắc, lừa bộ trưởng công an Phạm Hùng và các thứ trưởng, vụ trưởng an ninh, để được ra mắt các phóng viên quốc tế Nhật, Pháp, Mỹ, Anh, Đức … để lúc ấy mới đột nhiên lên án chế độ toàn trị Cộng sản, giữa sự tưng hửng, bàng hoàng của bộ xậu an ninh.

Tôi tin ở con người. Tôi tin ở tuổi trẻ trong thời đại mới. Tôi tin ở dân tộc mình. Cho nên tôi lạc quan, tuy bao giờ cũng thận trọng, không lạc quan tếu. Ta hay yên lòng chờ …

Vụ án Lê Công Định còn dài. Cuộc đấu tranh còn dài. Nhiều Lê Công Định nữa sẽ xuất hiện, trong 4.400 luật sư đang hành nghề và hàng ngàn sinh viên luật đang được đào tạo.

Tôi biết rõ một số em đang học luật đã viết bài luận văn tuyệt vời bác bỏ Luật đất đai và Luật báo chí hiện tại, mà các em cho là “phản động ” thật sự, vì kìm hãm sự phát triển của xã hội ta.

Hậu sinh thật khả uý vậy.

Paris 21-6-2009.
Bùi Tín

http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=27248&page=12

———-

Multiummatrix

CỨU ANH ĐỊNH


Hãy cùng gửi Thư ngỏ kêu gọi trả tự do cho Luật sư Lê Công Định
Các bạn thân mến

Như các bạn đã biết, nhà cầm quyền Việt Nam đã bắt giam anh Lê Công Định, một luật sư nổi tiếng, một người cầm bút, và là nhà hoạt động cho nhân quyền tại Việt Nam. Trong nhiều năm qua, Luật sư Lê Công Định đã đại diện cho những người cầm bút và hoạt động nhân quyền trước tòa án, anh đã can đảm đứng ra nhận bào chữa những vụ án này dù phải đối diện với xác xuất thất bại to lớn vì chúng có liên hệ đến tình trạng tự do ngôn luận tại Việt Nam.

Bây giờ là lúc Luật sư Lê Công Định cần đến sự hỗ trợ của chúng ta. Anh đã bị bắt giam vào ngày 13 tháng 6 năm 2009 bởi công an Việt Nam, họ cáo buộc anh tuyên truyền chống lại nhà nước, kích động, cấu kết với các thành phần phản động. Anh có thể bị kết án 20 năm tù.

Tổ chức Liên Minh Báo Giới Đông Nam Á (SEAPA) kêu gọi sự hỗ trợ của các bạn trong chiến dịch vận động cho Luật sư Lê Công Định nhằm đòi hỏi việc phóng thích anh ngay lập tức, yêu cầu phải có một phiên tòa xét xử công bằng, minh bạch đối với những cáo buộc về anh.

Chúng tôi tin rằng những tội trạng đưa ra là hời hợt, nông cạn và chỉ là phương cách để ngăn chận những tiếng nói phản kháng trong xã hội Việt Nam. Việc bắt giữ Luật sư Lê Công Định đã cùng lúc gửi đi một thông điệp lạnh lùng, một mặt đến giới cầm bút và hoạt động nhân quyền, một mặt đến các luật sư đại diện cho họ, đang làm việc trong vòng hệ thống và tôn trọng pháp luật Việt Nam. Những công bố của SEAPA về vụ việc có thể tra cập tại: http://clicks.aweber.com/y/ct/?l=B.Q…Z7GKHmvNpRj_AA

Ngoài phạm vi đọc và chuyển tải những thông điệp của SEAPA, bạn có thể tham dự trực tiếp vào chiến dịch vận động tự do và xét xử công bằng cho Luật sư Lê Công Định:

1. Viết hay gửi điện thư phản đối đến tòa đại sứ Việt Nam tại quốc gia bạn đang cư ngụ. Những chi tiết về vụ việc có thể tìm thấy tại trang nhà www.seapa.org. Để thuận tiện, chúng tôi cũng đã có một bản thảo của thư phản đối ở phần sau để bạn có thể xử dụng và tiếp tay phổ biến.

Để có được một phần địa chỉ của các tòa đại sứ Việt Nam, xin truy cập tại:

http://clicks.aweber.com/y/ct/?l=B.Q…TJ_8G24DqLxzng

2. Ký tên vào bản kiến nghị online cho Luật sư Lê Công Định. Các bạn hữu quan tâm đến Lê Công Định đã thiết lật một kiến nghị online tại:
http://www.thepetitionsite.com/petition/294288684

Cám ơn những hỗ trợ của bạn. Anh Định trước sau như một đã lên tiếng cho những người cầm bút, các bloggers và những người cỗ vũ cho tự do ngôn luận tại Việt Nam. Chúng ta hãy lên tiếng cho anh. Xin xem bản thảo của lá thư ở phần dưới và hãy gửi đến các toà đại sứ của Việt Nam tại các quốc gia bạn đang sinh sống.

Roby Alampay
Giám đốc điều hành
SEAPA

______________________________

Bản tiếng Anh :

DRAFT/TEMPLATE LETTER OF CONCERN FOR LE CONG DINH

DATE:……………

Dear Sirs/Madams:……………………………..

This is to express (MY / OUR) deep concern over the Vietnamese authorities’ arrest on 13 June 2009 of Le Cong Dinh, an established lawyer, writer, and defender of free expression and human rights.

The charges brought against Mr. Dinh, including allegations that he was distributing “anti-state propaganda” could carry the penalty of up to 20 years’ imprisonment. Given his reputation and experience as a defender of other writers and advocates of human rights and democracy in Vietnam, Mr. Dinh’s arrest is a simultaneous attack on two sectors vital to democratic reform in Vietnam or any society.

It sends a chilling message not only to other writers and citizens who peacefully advocate for change, but also to those in the legal community who — while working within the system, and observing Vietnam’s laws — would defend the Vietnamese people’s right to free expression.

(I / We / Your organization’s name), thus call for the immediate and unconditional release of Le Cong Dinh. We urge the Vietnamese government to assure and ensure transparency and fairness in the consideration of the charges brought against Mr. Dinh, by giving him access to his lawyers, and allowing independent media access to any and all future proceedings. We would also ask that the international legal community to which Mr. Dinh belongs, and within which he is a respected and recognized champion of democracy and human rights, be allowed to monitor all proceedings against Mr. Dinh, so as to hopefully attest to the transparency and fairness he and the Vietnamese people deserve.

Thank you.

Your name, address, and country)

*** Bạn điền vào chỗ trống và gửi thư trên đến tòa đại sứ Việt Nam nơi quốc gia bạn cư ngụ. Một lần nữa, danh sách địa chỉ của các tòa đại sứ Việt Nam có thể tìm thấy tại:
http://clicks.aweber.com/y/ct/?l=B.Q…TJ_8G24DqLxzng

http://freelecongdinh.wordpress.com/

__________________

Khổng Tử đi qua đất Bồ, người đất Bồ vây đánh ông. Học trò ông có người tên là Công Lương Nhụ ra sức chống cự với họ. Hai bên đánh nhau rất hăng. Người đất Bồ kêu Khổng Tử nói:

-Nếu ngài hứa không qua nước Vệ thì chúng tôi thả ngài tự do.

Khổng Tử cam kết với họ là không qua Vệ. Khổng Tử và người đất Bồ uống máu ăn thề (để làm tin). Sau đó, Khổng Tử đi về phía đông sang nước Vệ. Để tử của ông là Tử Cống hỏi:

-Thầy có thể bỏ lời thề được sao?

Khổng Tử nói:

-Nào ý ta muốn thề, họ ép ta thề đấy chứ? Quỉ thần nào chứng lời thề này?

—————-

(Bé trai học lớp 6) Sụt 4kg, hoảng loạn vì bị công an xã “hỏi cung”

Một em gái học lớp 5 hoảng loạn vì bị ép cung

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Móng Cái: vùng Biên Giới phía Bắc đã lọt dần dần vào tay Trung Quốc

Posted by hoangtran204 trên 16/06/2009

“Hình Tổ quốc khởi nguồn nơi Trà Cổ”

09/06/2009 09:53 (GMT + 7)
(TuanVietNam) – Nếu vẽ bản đồ Việt Nam, có lẽ nơi đặt nét bút đầu tiên chính là mũi Sa Vĩ thuộc Trà Cổ (Thành phố Móng Cái, Quảng Ninh). Trải qua bao thăng trầm cùng dân tộc, điểm đầu Sa Vĩ vẫn hiên ngang như một minh chứng trường tồn trước thời gian, là minh chứng cho chủ quyền của tổ quốc.


Trà Cổ rừng dương…

Những ngày đầu tháng 6, nhóm phóng viên VietNamnet được tháp tùng những cựu cán bộ phía Bắc về thăm lại mảnh đất địa đầu Tổ quốc. Họ là những người từng lặn lộn với Móng Cái hồi những năm cuối thập kỷ 70, đầu thập kỷ 80.

Khi xe lăn những vệt bánh đầu tiên vào đất Móng Cái, biểu hiện đổi thay của một địa danh nơi biên giới Việt – Trung lấp ló 2 bên cửa kính. Đó là một khu đô thị mới đang vươn mình đứng dậy. Với những trung tâm thương mại, khu vui chơi giải trí sầm uất dọc bờ sông Ka Long. Những cửa hàng, cửa hiệu mọc lên san sát treo biển bằng 2 thứ tiếng Việt, Trung. Du khách nước bạn láng giềng tấp nập đi lại trên phố.

Đình Trà Cổ, biểu tượng của văn hoá Việt Nam nơi địa đầu đất nước

Cụ Vũ Tiến Nồng ngày nào cũng ra đình quét dọn, bảo vệ

Những câu chuyện râm ran. Những kỷ niệm chợt ùa về. Và xen lẫn những niềm vui trước một “thôn nữ Trà Cổ” e ấp vươn mình phát triển là những trăn trở, lo toan cho một Sa Vĩ, một Trà Cổ sau 30 năm, hoặc lâu hơn nữa…

Cách đây chưa lâu, Trà Cổ chỉ là một làng chài nhỏ nằm ở địa đầu Tổ quốc, nhìn sang các làng chài đối diện của nước bạn Trung Quốc. Khi đó Trà Cổ hoang sơ, tiêu điều với những rừng dương vi vút gió và các bãi cát cong dài chạy dọc biển.

Ông Bùi Văn Doõng, một lão ngư 75 tuổi sinh sống tại làng Đông Thịnh kể lại, ngày xưa Trà Cổ là cả một vùng biển rộng mênh mông. Chỉ có cát, nhìn đâu cũng thấy cát. Trong những làng chài nghèo nàn, người dân cứ âm thầm sống và làm nghề biển. Thiếu thốn, khó khăn. Ông Doõng nhớ lại, khi đó con người chỉ ngày đêm chúi mặt vào biển. Có việc lớn, việc nhỏ chỉ biết nhờ cậy vào bộ đội biên phòng.

Bao nhiêu khốn khó nơi địa đầu Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh, người dân Trà Cổ vẫn kiên trì sống, góp sức bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc…

Cùng với sự đi lên của đất nước, vùng đất này đã đổi thay nhiều, các khu du lịch mọc lên như nấm trên những đồi cát trắng mịn. Khách du lịch các nơi đổ về. Trà Cổ được mệnh danh là bãi tắm dài và lãng mạn bậc nhất Việt Nam với 17 km. Cơn lốc của sự phát triển thổi mạnh hơn gió biển vẫn rì rào ven những rừng dương.

Đất đai tăng giá chóng mặt. Những dự án du lịch, vui chơi giải trí lớn nhỏ xuất hiện giữa làng chài. Nhiều gia đình bị cuốn vào cơn lốc hội nhập, vội vã bỏ chài lưới vào gác bếp, lao vào làm du lịch những mong đổi nghề, đổi đời. Con số tăng trưởng của Trà Cổ được các cấp ngành thống kê với một tín hiệu vui: từ một xã thuần nghề ngư, đến nay trên 60% số gia đình trong phường Trà Cổ đã biết làm du lịch và dịch vụ.

Trong khi mọi thứ ở Trà Cổ thay đổi đến chóng mặt, dường như chỉ có ngôi đình Trà Cổ vẫn còn nguyên vẹn như nó vẫn tồn tại hơn 500 năm qua.

Cụ già trông đình Vũ Tiến Nồng thấy có khách vội vàng mở cửa. Theo ông cụ, (và trong sử sách cũng ghi), ngôi đình là tài sản vô giá mà cha ông từ 500 năm trước đã để lại nơi mảnh đất địa đầu.

Cụ Nồng kể “Đình được xây dựng từ thời hậu Lê (thế kỷ 15). Sau được trùng tu, sửa chữa nhiều lần để thờ thành hoàng làng là 6 vị tiên công có công xây làng, lập ấp. Theo các bô lão trong làng truyền lại, thì tổ tiên xưa vốn là người Đồ Sơn (Hải Phòng) làm nghề đánh cá. Trong một lần đi biển, gặp sóng to gió lớn, 12 gia đình đã trôi dạt vào đây.

Trước cảnh hoang vu, chỉ toàn sú vẹt, lau sậy cùng những đồi mua, đồi sim, có 6 gia đình đã chán nản nói: “Ở đây ăn bổng lộc gì?/Lộc sim thì chát, lộc si thì già”. Nhưng 6 gia đình còn lại lại lạc quan, tin tưởng vào vùng đất tuy vắng vẻ nhưng khung cảnh đẹp, nên đã trả lời: “Ở đây vui thú non tiên/Tháng ngày lọc nước lấy tiền nuôi nhau”. 6 gia đình ra đi, 6 gia đình ở lại khai phá miền đất mới, sinh làng lập ấp…”

Như để tỏ lòng hiếu khách, cụ hào phóng mở tất cả các cánh cửa gỗ trong đình. 2 bức hoành phi lớn sơn son thếp vàng đã xám màu thời gian: Địa cửu thiên trường” (đất vững, trời dài) và “Nam Sơn tịnh thọ” (nước Nam bền vững).

Phía Nam ngôi đình, khoảng 150m là đại dương mênh mông, là tiếng thì thầm dội về của Tổ quốc. Nhìn lên phía Bắc là biên giới Việt – Trung cách 8km.

Trường tồn với thời gian, vùng đất này vẫn giữ được một bộ kiệu bát cống, 8 long ngai, 2 hạc rùa, một bộ bát biếu, 1 bộ thất sự bằng đồng, 5 bức đại tự, 5 cửa võng… đều được chạm khắc công phu, sơn son thếp vàng và nhiều hiện vật có từ thời Lê, Nguyễn.

Trải qua bao cuộc thăng trầm, đình Trà Cổ vẫn hiên ngang, sừng sững trước sóng to, gió lớn như một “cột mốc” văn hoá vững chãi khẳng định chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam nơi địa đầu Móng Cái.

Sa Vĩ trường tồn

Mũi Sa Vĩ ngày trước chỉ có bộ đội biên phòng ngày đêm tuần tra bảo vệ và người dân trong vùng qua lại đánh cá bắt tôm thì nay cũng trở thành một trong những điểm du lịch hấp dẫn du khách trong và cả ngoài nước. Một con đường nhựa thẳng tắp, phẳng lỳ 8km từ gần đình Trà Cổ chạy thẳng ra Sa Vĩ.

Bức phù điêu có câu thơ nổi tiếng của Tố Hữu tại mũi Sa Vỹ


Đến Sa Vĩ, nhìn bức phù điêu hình 3 ngọn phi lao ghi câu thơ “Từ Trà Cổ rừng dương đến Cà Mau rừng đước…” thấy cảm nhận thật thiêng liêng của nhà thơ Tố Hữu về những điểm đầu, điểm cuối, điểm ngang, điểm dọc trên “toàn thân đất nước”.

Chúng tôi gặp những du khách đến từ phương xa đang chụp hình lưu niệm tại bức phù điêu Trà Cổ nằm sát mép biển, nơi có tấm biển ghi rõ 4 chữ “vành đai biên giới”. Đối diện bức phù điêu, trên một cành phi lao là tấm biển dịch vụ chụp ảnh được ghi bằng 2 thứ tiếng Việt, Trung…

Chiều muộn. Nắng vàng rải dọc vành đai biên giới soi bóng một người cha dẫn cậu con trai nhỏ ra thăm Sa Vĩ và chụp hình trước phù điêu Trà Cổ. Tôi chợt nhớ đến một entry trong blog của tác giả Thieu Quang V.Pham mà mình vô tình tìm được trên Internet khi kiếm thông tin về Sa Vỹ.

Dịch vụ chụp ảnh quảng cáo bằng 2 thứ tiếng Việt, Trung


Entry “Đông Bắc” người bố tặng cho con trai sau lần anh đưa con đến Sa Vĩ: “Chúng ta đã đi dọc bờ biển Hạ Long và Bái Tử Long, qua Cẩm Phả, Cửa Ông tới Tiên Yên, Hà Cối,…để lên Móng Cái. Trước mặt bố con mình đã là mũi Sa Vĩ. Phải đứng ở đây, nơi chỉ có biển và cát, mới có thể cảm nhân được sự bắt đầu thiêng liêng của đất nước, những tấm ảnh bố con mình chụp trên những bờ cát nguyên sơ không một dấu chân người, nhìn ngang không một bóng cây, chỉ có rừng dương lùi lại phía sau,…

Trà Cổ được mệnh danh là một trong những bãi biển trữ tình nhất Việt Nam


Bố đã đưa con đi suốt chiều dài của bãi biển Trà Cổ, từ mũi Sa Vĩ đến mũi Ngọc, và bố nghĩ là con đã biết hơn về đất nước, yêu quí hơn những gì thuộc về một phần máu thịt mình. Tiếc là Trà Cổ quá xa để chúng ta có thể đến đây nhiều hơn. Bố nghĩ là chúng ta sẽ quay lại, và lần này bố con mình sẽ đi xe đạp một lần nữa, từ mũi Ngọc đến điểm cuối cùng của Sa Vĩ, để tận hưởng sự ngọt ngào và êm đềm của biển cả,…

Bố tin là con đã biết thêm một phần của đất nước mình. Vân Đồn, Sa Vĩ, ải Chi Lăng, Quan Lạn, Bái Tử Long, Tiên Yên, Móng Cái… giờ đây đối với con không chỉ là những cái tên vô cảm trên bản đồ nữa, nó đã trở nên có hình hài, thân thuộc với con…”.

  • Thụy Du

http://www.tuanvietnam.net/vn/tulieusuyngam//7153/index.aspx

Trăn trở từ mũi Sa Vĩ địa đầu tổ quốc

10/06/2009 06:05 (GMT + 7)
(TuanVietNam)- Một sân golf 18 lỗ hiện đại do một “đại gia” người nước ngoài đầu tư vừa khánh thành ở Móng Cái. Dọc bờ biển đẹp nhất vùng, họ cho trồng phi lao, cây gai xung quanh, phía ngoài hàng cây là bờ rào thép gai giăng tứ phía, nơi cổng chính có tảng đá phong thuỷ lớn, dòng chữ Sân golf quốc tế Móng Cái được ghi bằng tiếng Việt và tiếng Trung Quốc.

Cách đây vài năm, đứng ở mũi Sa Vĩ địa đầu Tổ quốc, phóng tầm mắt ra xa có thể chiêm ngưỡng được vẻ đẹp của bờ biển Trà Cổ cong và dài 17 km. Đó là một bức tranh lãng mạn hiếm có trên dải đất hình chữ S. Một địa điểm quan trọng cho an ninh quốc phòng vùng Đông Bắc. Nhưng bây giờ nhìn từ bức phù điêu Trà Cổ, tuyệt tác thiên nhiên này trở nên vụn nát, xộc xệch từ khi xuất hiện những dự án nước ngoài…

Đêm vùng biên không yên tĩnh

Sân Golf nằm án ngữ ngay tại mũi Sa Vĩ thiêng liêng (Ảnh: Thụy Du)


Đêm ở thành phố trẻ giáp biên thật sôi động. Các khu phố lớn quanh cầu Ka Long ồn ào mua bán, nói cười xì xồ. Khách du lịch từ các nơi khác tranh thủ thời gian chọn cho mình những mặt hàng rẻ nhất.

Chợ đêm bên bờ sông Ka Long hầu như chỉ bán toàn quần áo, giày dép, đồ chơi có xuất xứ Trung Quốc. Khách đi chợ đói bụng, chỉ cần vài bước chân có thể tha hồ lựa chọn đồ ăn phần nhiều được nấu theo kiểu Trung Hoa.

Từ khi Việt Nam có chính sách về kinh tế vùng biên, nhiều nhà đầu tư nước ngoài đã tràn vào Móng Cái. Là một địa bàn vùng biên, có nhiều ưu thế về du lịch, thương mại, giải trí nên những năm gần đây, Móng Cái có sức hấp dẫn lớn.

Ông Dương Văn Cơ, Phó Chủ tịch Thường trực Thành phố Móng Cái nhẩm tính, trên địa bàn đã có 25 dự án đầu tư nước ngoài, số vốn đạt gần 300 triệu USD. Trong đó, có tới 3/4 là dự án này của các nhà đầu tư Trung Quốc, còn lại là hình thức liên doanh giữa nhà đầu tư Trung Quốc và doanh nghiệp tại địa phương.

Khách sạn 5 sao của Công ty Liên doanh Hải Ninh – Lợi Lai (Ảnh: Thụy Du)

Móng Cái cũng như nhiều thành phố vùng giáp biên khác, nhiều cửa hàng, trung tâm thương mại, khách sạn, khu vui chơi giải trí đều được quảng cáo bằng 2 thứ ngôn ngữ Việt -Trung. Dọc khu vực sông Ka Long, hai vị trí đẹp nhất đã được các công ty, tập đoàn lớn của Trung Quốc đầu tư.

Một trong 2 khu giải trí, kinh doanh lớn nhất ở thành phố trẻ Móng Cái là của Công ty Hồng Vận và Công ty Liên doanh Hải Ninh – Lợi Lai. Như nhiều nhà đầu tư nước ngoài khác, 2 công ty này được thuê đất 50 năm với nhiều loại hình kinh doanh như sàn nhảy, sòng bạc (dành cho người nước ngòai), khách sạn, dịch vụ, cửa hàng đồ ăn Trung Quốc…

Lang thang ở Móng Cái vài ngày, thật dễ để nhận thấy tính toán của các nhà đầu tư nước ngoài ở đây thật khôn ngoan. Gần như là một chu trình khép kín, du khách từ Trung Quốc qua cửa khẩu Móng Cái là được tiếp xúc với đầy đủ các dịch vụ. Từ việc được bố trí nghỉ ngơi, ăn uống, mua sắm tại các khách sạn, khu dịch vụ của người nước họ. Ăn uống xong, du khách được mời lên sàn nhảy, hoặc casino ở khu Hồng Vận hoặc Hải Ninh – Lợi Lai kế bên.

Từ cuối năm 2008, khách du lịch Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản… đến Móng Cái sau khi đã “ăn, chơi, mua, nghỉ”, ai có nhu cầu thì được đưa ra… mũi cực đông Sa Vĩ để giải trí. Ở đó vừa khánh thành một sân golf quốc tế 18 lỗ hiện đại…

Sân golf, 3 cây số bờ biển và 50 năm

Nhà đầu tư cho trồng phi lao, cây gai xung quanh. Phía ngoài hàng cây
là bờ rào thép gai giăng tứ phía (Ảnh: Thụy Du)

Chạy dọc con đường nhựa song song với biển là hàng loạt nhà hàng, khách sạn vừa mới mọc lên cách đây mấy năm, khi Trà Cổ được quy hoạch thành khu du lịch. Hết khu vực khách sạn là một sân golf kéo dài 3 km dọc biển.

Để tạo sự mềm mại từ bên ngoài nhìn vào, nhà đầu tư cho trồng phi lao, cây gai xung quanh. Phía ngoài hàng cây là bờ rào thép gai giăng tứ phía, chỉ trừ lại một đoạn nhỏ nơi cổng chính có tảng đá phong thuỷ lớn ghi dòng chữ Sân golf quốc tế Móng Cái, bằng 2 thứ tiếng Việt, Trung.

Sân Golf 118 ha này do Công ty Liên doanh Vĩnh Thuận (có sự liên doanh của Công ty Hải Ninh – Lợi Lai) đầu tư, Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ là một người Trung Quốc, năm nay đã 75 tuổi. Vĩnh Thuận được Bộ Kế hoạch và Đầu tư cấp phép số 2418/GP ngày 01/09/2004. Tổng số vốn mà Vĩnh Thuận đầu tư vào Trà Cổ khoảng 48 triệu USD, chia làm 2 giai đoạn, giai đoạn 1 đã thực hiện được 25 triệu USD.

Cũng như nhiều công ty khác, Vĩnh Thuận được ưu đãi thuê đất 50 năm với phạm vi kinh doanh đa dạng như kinh doanh sân golf 18 lỗ, khu vui chơi giải trí (trong đó có CLB tàu du lịch, canô lướt sóng, xe trượt cát, khách sạn 5 sao…).

Trăn trở của những lão nông

Những khu dịch vụ, giải trí do nhà đầu tư nước ngoài thuê đất 50 năm nằm dọc
bờ Ka Long (Ảnh: Thụy Du)

Đến Sa Vĩ giờ đây, không ít người đặt ra câu hỏi: Điều gì đang xảy ra ở Trà Cổ, ở điểm cực đông Sa Vĩ- mảnh đất địa đầu thiêng liêng của Tổ quốc?

Cả bãi biển cong và dài bị đứt đoạn từ khi Dự án sân golf gồm sân đánh và sân tập được hoàn thiện. 3 cây số ở một trong những đoạn đẹp nhất bị rào thép gai.

Tuy nhiên, điều khiến nhiều người đau đáu và âu lo nhất không phải việc bãi biển lãng mạn nhất Việt Nam bị đứt đoạn, cũng không phải 3 cây số bờ biển bị hàng rào thép gai vây kín….

Những lão nông “sống làm người Trà Cổ, chết làm ma ở Trà Cổ” giật mình khi một dự án như vậy lại được đặt ở vị trí thiêng liêng, quan trọng của đất nước.

Những cán bộ miền Bắc từng được điều ra tăng cường cho Móng Cái những năm cuối thập kỷ 70, đầu thập kỷ 80 nói với chúng tôi họ không thể hiểu được điều gì đã và đang xảy ra ở nơi họ và đồng đội từng quên mình cống hiến.

Anh Hoàng Văn Tuyên, một người dân đang sống tại khu Đông Thịnh (phường Trà Cổ) gặp chúng tôi ở mũi Sa Vĩ chỉ trong chốc lát nhưng đã kịp thổ lộ tâm tình. “Người dân chúng tôi cũng vui mừng khi ngay tại địa phương có sân golf hiện đại, thúc đẩy du lịch phát triển. Nhưng chúng tôi cũng thấy lo và không hiểu tại sao một địa danh như Sa Vĩ, như Trà Cổ mà Nhà nước mình lại quyết định cho đặt sân golf ở đây?”.

Câu hỏi “tại sao” được thốt lên có quá muộn không, khi sân golf này sẽ án ngữ mũi cực đông Sa Vĩ tới nửa thế kỷ?

http://www.tuanvietnam.net/vn/tulieu…188/index.aspx

http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=27269

Posted in Biên Giới | 4 Comments »

DẦU HỎA TẠI TRUNG ĐÔNG

Posted by hoangtran204 trên 14/06/2009

bài 1
Apr. 05, 2009

Thăng trầm của dầu hỏa.
martianmobile
Trong những tháng gần đây, khi mọi người ai cũng lo sợ cho cuộc khủng hoảng kinh tế. Dầu đã mất đi yếu tố quan trọng của nó và không còn là sự kiện hàng đầu trong đời sống kinh tế như trước. Ngay cả The FED cũng còn lợi dụng nó để tìm cách gia tăng chi tiêu ngân sách. Nhưng nếu thế giới giải quyết được bài học kinh tế, chúng ta sẽ phải lo sợ ảnh hưởng của dầu một cách mạnh mẽ vào đời sống thực tế hơn bao giờ hết. Nó sẽ là nguyên nhân của một cuộc khủng hoảng mới: Khủng hoảng nhiên liệu!

Không một ai có thể tưởng tượng được là chỉ trong vòng 6 tháng từ tháng 7/2008 đến tháng 12/2008 giá dầu từ điểm cao nhất là $147.90 một barrel có thể rơi xuống thấp nhất là $35.13. Và cũng cùng thời gian này chúng ta chứng kiến một thời kỳ khủng hoảng kinh tế tài chánh khốc liệt nhất trong lịch sử về kinh tế.

Đứng bên trên những gì xẩy gần đây để có thể so sánh về sự liên hệ giữa giá cả của nguyên liệu về năng lượng và kỹ nghệ tài chánh thì rõ ràng giá dầu nhẩy vọt đã biến mất một khi kinh tế thế giới đi vào thời kỳ suy thoái, và nhu cầu về dầu không còn nữa hay ít đi. Lúc trước khi giá dầu còn cao, các quốc gia trong tổ chức OPEC đã không biết bảo nhau để tự kiềm chế cho giá dầu được quân bình với mức phải chăng thì khi giá dầu tuột xuống như hiện nay, OPEC cũng chỉ vì có lòng tham đã tiếp tục theo con đường kinh tế cổ điển là cắt giảm số lượng cung cấp dầu trên thị trường thế giới để hy vọng giá dầu sẽ lên cao để bù đắp cho những chi tiêu xa xỉ. Điều này sẽ ảnh hưởng mạnh mẽ đến họ trong tương lai khi toàn thế giới sẽ chuyển hướng dùng năng lượng xanh để thay thế dầu.

Nhìn kỹ lại thì giá dầu, tương tự với giá cả của các nguyên liệu khác, đều có xu hướng lên xuống theo những thời điểm của chu kỳ kinh tế. Khi kinh tế đi xuống, con người lập tức đáp ứng với nhu cầu hằng ngày và thông thường cắt giảm nhu cầu xăng dầu là việc đầu tiên trong ngân sách của chính phủ và cá nhân. Về phía bên các công ty khai thác và cung cấp dầu thì trong thời kỳ nhu cầu đòi hỏi, họ sẽ gia tăng sản xuất số lượng và giá dầu sẽ phải lên cao. Sau một thời gian, với định luật tự nhiên về kinh tế, bên người tiêu thụ và bên người sản xuất sẽ phải ổn định không những về giá cả mà còn về số lượng sản xuất. Bất kỳ một sự thiếu quân bằng nào cũng có thể sẽ xẩy ra tình trạng xấu cho thị trường. Hai điển hình dẫn chứng là trong thập niên 80s giá dầu tuột xuống thê thảm có lúc còn có dưới $9.00 một barrel khi dân chúng Âu Châu và Hoa Kỳ đã sợ hãi và không dám hoang phí tiêu dùng dầu sau khi nước họ bị các quốc gia Arab và Iran cấm vận dầu hỏa trong thập niên 70s trước đó. Và biến cố ngược lại xẩy ra gần đây khi nhu cầu thể giới đòi hỏi dầu lên quá cao hơn khả năng cung cấp. Kết quả là giá dầu đã lên cao nhất trong lịch sử. Do đó, chúng ta sẽ không nên ngạc nhiên khi nhìn thấy giá dầu nhẩy từ cực cao xuống cực thấp trong một thời gian ngắn, phần lớn do tâm lý lo sợ hay tham lam của con người.

Không phải sản phẩm dầu ở đâu cũng tương tự giống nhau. Chúng ta phải biết là phẩm lượng dầu khai thác được tại Trung Đông sẽ khác với dầu lấy được tại Nga, Phi Châu, Venezuela, Malaysia, Hoa Kỳ, hay North-Sea. Do đó giá thành sẽ khác nhau. Có những nơi chỉ tốn $10 là có thể lấy được một barrel dầu ra khỏi lòng đất nhưng có nhiều nơi khác sẽ phải tốn $50, $70 hay đôi khi ngay cả hơn $100 cho một barrel.
Thật khó lòng cho các nước sản xuất dầu biết được giá nào là giá hợp lý để bán so với giá dầu quốc tế. Trong quá khứ các quốc gia và tổ chức buôn bán và cung cấp dầu đã phải gặp nhau thường xuyên để giải quyết cho việc ấn định giá dầu. Hai giá dầu được dùng một các phổ thông hiện nay là giá dầu thô NYMEX WTI và ICE Brent. Do đó nếu muốn biết giá cả chính xác của nó, các người đầu tư phải biết rõ là mình dùng loại dầu nào để mua bán.

Những yếu tố phụ thuộc nhưng ảnh hưởng rất lớn cho giá dầu thô là những tin đồn và hành động đầu cơ của những người mua bán trên thị trương chứng khoán và các quốc gia bán dầu thô. Rõ ràng được thấy rõ là trong những năm trước đây là gía dầu đã đi lên một cách không thể hiểu được điển hình là năm 2007 giá dầu đang ở mức trung bình khoảng $51.00 một barrel lên $147.00 một barrel năm 2008. Nhìn vào dữ kiện này, nhiều người trong chúng ta tự hỏi và so sánh là không lẽ dân số toàn thể giới gia tăng một cách đột ngột gấp 3 lần hay nhu cầu của con người đòi hỏi hơn 300% để có thể giải thích tại sao nó có thể lên một cách mau chóng như vậy. Tương tự như vậy nhưng ngược lại là dân số thế giới biến mất đi 5 lần hay nhu cầu con người mất đi 500% mà trong chỉ có khoảng 6 tháng giá dầu có thể xuống từ $147.00 một barrel đến $35.00. Không cần phải giải thích, chúng ta cũng biết là tin đồn và đầu cơ đã ảnh hưởng ít nhiều vào giá dầu.

Lòng tham của con người đương nhiên là không bao giờ từ bỏ bất kỳ một cơ hội để làm giầu. Nhưng phần lớn những động cơ cố ý hay bất cẩn của chính phủ đã làm cho mức độ này gia tăng một cách đáng kể. Nhiều kinh tế gia đã “quả quyết” là chính phủ Hoa Kỳ trong thời gian sửa chữa đạo luật để tránh kẽ hở Enron “Enron loophole” đã cho phép buôn bán “energy futures” không bị kiểm soát bởi Commodity Futures Trading Commission. Bởi vậy sau khi đạo luật này được ban ra thì chúng ta thấy mức độ mua bán “energy futures” của các hedge fund và pension funds về nguyên liệu đã gia tăng một cách quan ngại. Từ $13 tỉ dollars trong năm 2003 (thời kỳ trước khi có đạo luật này ban hành) đã tăng tới $250 tỉ dollars trong năm 2008.
Mặc dù qua nhiều cuộc điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ, về vấn đề quan ngại cho sự kiên là có thể có những sự việc lũng đoạn đầu tư, cơ quan đặc trách nhóm Interagency Task Force của Quốc Hội đã có những bản tường trình sơ khởi sau nhiều cuộc điều tra. Theo họ là đã không có hay rất ít ảnh hưởng lớn của các vụ tích trữ đầu cơ hay tin đồn làm giá cả dầu đi lên trong những năm gần đây. Nguyên nhân chính tạo ra sự kiện này là chỉ vì kinh tế thế giới đã tăng trưởng rất mạnh trong thời gian đó (trước khi tình trạng kinh tế suy thoái hiện nay) như Trung Quốc, Ấn Độ hay ngay cả những nước bắt đầu phát triển như Việt Nam đã đòi hỏi dầu thô rất nhiều. Trong khi đó các nước sản xuất dầu đã không kịp đáp ứng một cách thích hợp vì nhiều nguyên nhân trong đó kể cả thiếu bảo trì, vận hành; không đủ tăng cường kỹ thuật mới thích ứng trong thời kỳ giá dầu còn rẻ từ việc tìm kiếm túi dầu cho đến giàn khoan dầu, kiểm soát, vận chuyển, lọc dầu và phân phối tới tay người tiêu thụ.

Dầu cũng là một vũ khí mà nếu biết sử dụng khéo léo cũng là một mang lại lợi ích cho chính họ. Nhiều người trong chúng ta không để ý là The FED đã theo giõi giá dầu một cách rất chặt chẽ. The FED đã lợi dụng giá dầu giảm xuống cực rẻ như hiện nay để có thể in thêm tiền để thúc đẩy nền kinh tế chậm chạp của Hoa Kỳ và thể giới mà không sợ lạm phát. Đương nhiên là họ cũng quan sát chặt chẽ và có phản ứng một khi tình trạng lạm phát không kiểm soát nổi.

Tuy nhiên, một khuyết điểm lớn của Hoa Kỳ và nhiều quốc gia lớn trên thế giới là họ không có một chính sách về năng lượng chặt chẽ. Nếu Hoa Kỳ có được một chính sách về năng lượng thì chúng ta sẽ tránh được một cuộc khủng hoảng nhiên liệu khi thế giới đi vào chu kỳ đòi hỏi về nhiều về nhiên liệu mà nhiều người đang lo sợ nó sẽ xẩy ra không xa lắm trong tương lai. Nhìn vào giá dầu có thể tiên đoán được cho một phần nào tình trạng kinh tế thế giới hiện nay mà không cần phải biết kết quả của cuộc hội đàm thượng đỉnh của 20 quốc gia giầu có nhất thế giới G20 tại London trong tuần. Sau khi đi xuống thấp nhất hồi tháng 12 năm 2008, giá dầu hiện nay đã qua khỏi điểm chống đỡ $48.50 (resistance level) và đang lấy điểm này trở thành điểm chống đỡ (support level). Có nghĩa là nếu mọi việc xẩy ra như tiên đoán thì kinh tế thế giới đã nhìn thấy đáy. Cơ hội phục hồi có lẽ còn rất dài và rất xa nhưng hy vọng là kinh tế thế giới trong sáu tháng đến một năm nữa sẽ không phải đi xuống hơn so với hiện nay. Có nhiều yếu tố hy vọng kinh tế đã xuống đáy là trong tuần các người đầu tư trên thế giới đã bắt đầu bán các khoảng đầu tư an toàn như trái phiếu chính phủ, là món đầu tư ưa thích nhất năm ngoái, chấp nhận rủi ro hơn để mua cổ phần của Thị trường Chứng Khoán và nguyên liệu như dầu, đồng. Theo họ, một khi kinh tế phục hồi thì nhu cầu về nguyên liệu sẽ cao hơn, cộng thêm yếu tố phụ khác là đồng dollar xuống giá đã làm thúc đẩy giá dầu đi lên.

Nhìn vào những ảnh hưởng lên xuống của của giá dầu, chúng ta thấy có sự liên hệ chặt chẽ của nó với tình trạng kinh tế và chính trị toàn thế giới. Từ những tổ chức mang nặng nhiều về kinh tế sau đó chuyển biến thành một tổ chức chính trị kinh tế như OPEC hay những quốc gia sản suất dầu phi tổ chức như Nga, Trung Quốc, Hoa Kỳ cũng dần chuyển biến dùng dầu thành một tài nguyên mong muốn chiếm đoạt qua chính trị hay quân sự. Nhìn vào lịch sử của dầu, không một ai có thể nói rằng buôn bán dầu chẳng khác nào buôn bán trong một thị trường tự do. Lịch sử của nó chưa hề bao giờ được đối xử tự do, nó luôn bị ảnh hưởng của các cường quốc trong đó các quốc gia nhỏ bé đều phải lệ thuộc vào các nước lớn để có thể giữ được tài nguyên quý báu này.

Have a good weekend,
MM

bài 2

DẦU HỎA TẠI TRUNG ĐÔNG

tác giả: Duy Anh 2

7-2006  (đăng ở Đàn Chim Việt)

Trữ lượng

Từ khi được khám phá ra vào khoảng đầu thập niên 1930, dầu hỏa đã làm thay đổi sâu sắc bộ mặt của Trung Đông và góp phần không nhỏ đổ thêm “dầu” vào một vùng “lò lửa” đã sẵn có những cuộc xung đột bắt nguồn từ ngàn xưa.
Nhiều nhà phân tích cho rằng nếu như không có dầu hỏa, thì chưa chắc các thế lực bên ngoài như Hoa Kỳ, Tây Âu, Nga, Nhật Bản và Trung quốc đã chú ý quá kỹ mảnh đất bản lề giữa hai châu Âu và châu Á như hiện nay.
Tuy nhiên sự phân bổ tài nguyên “vàng đen” không đồng đều tại các quốc gia khác nhau vùng Trung Đông. Theo định nghĩa thồng thường, Trung Đông gồm 15 quốc gia (xếp theo thứ tự vần): Bahrain, Cyprus, Egypt, Iran, Iraq, Israel, Jordan, Kuwait, Lebanon, Oman, Qatar, Saudi Arabia, United Arab Emirates, Yemen và Palestine (West Bank và Gaza). Trong các quốc gia này thì theo tài liệu của CIA, World factbook ngày 28/7/2005, trữ lượng dầu hỏa xác định được tại các quốc gia Trung Đông gồm:

Tên quốc gia–Trữ lượng (tỉ thùng)-Xếp hạng trên thế giới
Saudi Arabia——- 263——— 1
Iran ————–133——— 3
Iraq ————–112——— 4
United Arab Emirates – 98——— 5
Kuwait ———– 96——— 6
Qatar ———– 16——— 16
Oman ———– 6——— 21
Yemen ———– 4.4——– 26
Egypt ———– 2.7——- 30
Syria ———– 2.5——- 31

Các quốc gia còn lại thì hoặc trữ lượng không đáng kể, hoặc đã khô cạn dần (Bahrain).
(so sánh với Việt Nam là 0.6 tỉ thùng, đứng hàng thứ 44 trên thế giới)
Các con số cho thấy là trữ lượng tại Trung Đông chiếm 54% toàn bộ trữ lượng dầu hỏa của cả thế giới là 1.357 tỉ thùng.

Khai thác

Một đặc điểm khác của dầu hỏa tại Trung Đông là chi phí sản xuất rất thấp vì đa số các mỏ dầu đều nằm trên đất liền, không nằm sâu dưới lòng đất và trên những vùng sa mạc hoang vắng. Công việc khai thác cũng như vận chuyển do đó hết sức thuận lợi. Tại Kuwait, chi phí dể lấy 1 thùng dầu ra khỏi lòng đất chỉ tốn có $2. Trong khi đó, Hãng Shell tốn tới $15 để khai thác 1 thùng dầu tại Alberta, Canada. Tại Venezuela là $10/thùng. Khai thác dầu hỏa ngoài ven biển tốn kém nhiều nhất, vào khoảng $15-$20/thùng (trong đó có Việt Nam).
Với một kho tàng như vậy, hẳn nhiên các cuộc xung đột xảy ra triền miên tại Trung Đông là điếu không thể tránh khỏi. Không những xung đột giữa các quốc gia lận cận tranh chấp nhau các vùng biên giới có mỏ dầu mà còn xung đột can thiệp từ các thế lực bên ngoài muốn nhảy vào kiểm soát nguồn tài nguyên quý giá này. Có người cho rằng cuộc chiến Iraq vừa qua cũng có một phần nguyên nhân do Hoa Kỳ muốn kiểm soát nguồn dầu hỏa tại Iraq. Điều này đúng hay sai cũng khó chứng minh nhưng rõ ràng dưới mắt người Mỹ, Saddam Hussein là một mối hiểm họa cho sự ổn định của Trung Đông. Cuộc xâm lăng Kuwait là một hành động phiêu lưu mạo hiểm bất chấp mọi hậu quả và khả năng Saddam Hussein xử dụng vũ khí dầu hỏa để làm áp lực với toàn thế giới là điều có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Năm 1993 tại Somalia, Hoa Kỳ vẫn dửng dưng rút quân về dù bị thiệt hại 18 người và bị thương 73 người. Tình hình nội chiến và nạn đói còn hoành hoành tại Somalia. Phải chăng vì Somalia không có lợi ích gì cho kinh tế Mỹ? và chính sách Mỹ liệu có thay đổi gì không nếu Somalia là một quốc gia dầu hỏa như tại Trung Đông? Câu trả lời chắc chắn là phải khác đi rất nhiều.

Sự lệ thuộc của các cường quốc đối với dầu hỏa của Trung Đông

Đứng đầu là Hoa Kỳ với tỉ lệ xử dụng năng lượng lên tới gần ¼ lượng sản xuất dầu hỏa của cả thế giới. Tiếp ngay sau đó là khối Âu Châu Thống Nhất với mức tiêu thụ khoảng 15% sản lượng dầu hỏa thế giới. Sau đó là Trung Quốc (7.9) đang nổi lên như một cường quốc với sức phát triển kinh tế cao, tạo ra một nhu cầu mới về năng lượng. Nhật Bản (6.9) thì lâu nay vẫn tùy thuộc vào nguồn dầu hỏa nhập từ Trung Đông và các quốc gia Đông Nam Á. Đặc biệt các quốc gia như Nga, Canada, tuy nằm trong bảng 20 quốc gia tiêu thụ dầu hỏa nhiều nhất thế giới nhưng đồng thời cũng là những quốc gia xuất cảng dầu hỏa nên sự lệ thuộc vào Trung Đông không đáng kể.
Như vậy không có gì khó hiểu khi Hoa Kỳ và các nước Tây Âu lúc nào cũng sẵn sàng can thiệp vào các vấn đề Trung Đông nhằm kiểm soát và bảo lệ các lợi ích của họ.

Danh sách 20 quốc gia xử dụng dầu hỏa nhiều nhất trên thế giới: (CIA, World factbook, ngày 28/7/2005)

Tên quốc gia Tỉ lệ %
United States 24.8
China 7.9
Japan 6.9
Russia 3.5
Germany 3.3
India 2.9
Canada 2.7
South Korea 2.7
Mexico 2.2
France 2.6
Italy 2.3
Saudi Arabia 2.2
United Kingdoom 2.1
Spain 1.9
Iran 1.8
Indonesia 1.4
Netherlands 1.1
Taiwan 1.1
Australia 1.1
Thailand 1.1

Danh sách 20 quốc gia xuất cảng dầu hỏa nhiếu nhất trên thế giới: (CIA, World factbook, ngày 28/7/2005)

Tên quốc gia Tỉ lệ %
Saudi Arabia 20.8
Nga 15.2
Norway 10.2
United Arab Emirates 6
Nigeria 5.9
Mexico 5.2
Iraq 4.8
Libya 3.9
Algeria 3.9
Oman 2.8
Canada 2.8
United Kingdoom 2.6
Qatar 2.3
Kazakhstan 2
Indonesia 1.3
Yemen 1.1
Colombia 1.1
Argentina 1
Gabon 0.9
Malaysia 0.9

(Việt Nam xuất cảng 153 ngàn thùng/ngày hoặc 0.5%, đứng hàng thứ 28 trên thế giới)

Sự thành lập OPEC và OAPEC

Vào năm 1949, Venezuela là nước đầu tiên nghĩ đến chuyện thành lập Tổ Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Dầu Hỏa gọi tắt là OPEC (Organization of the Petroleum Exporting Countries) bằng cách tiếp cận với Iran, Iraq, Kuwait và Saudi Arabia để trao đổi ý kiến và tạo mối liên hệ chung với nhau. Tháng 9/1960, Iraq tổ chức hội nghị quốc tế tại Baghdad với các nước Iran, Kuwait, Saudi Arabia và Venezuela để thảo luận về các biện pháp hạ giá dầu hỏa của các quốc gia liên hệ. Kết quả là sau đó OPEC được thành lập nhắm thống nhất chính sách chung cho cả khối. Ngoài 5 quốc gia sáng lập kề trên, trong thời kỳ từ 1960 đến 1975, OPEC được mở rộng với sự gia nhập của Qatar (1961), Indonesia (1962), Lybia (1962), United Arab Emirates (1967), Algeria (1971) và Nigeria (1971). Cựu thành viên OPEC gồm có Ecuador (1963-1993) và Gabon (1975-1995). Trụ sở của OPEC được đặt tại Vienna, thủ đô nước Áo.
Theo ước tính, 11 quốc gia thành viên OPEC đang sản xuất vào khoảng 40% dầu hỏa thế giới và bao gồm 2/3 tổng trữ lượng dầu hỏa của thế giới.
Vì những lý do kể trên, các quyết định của OPEC luôn luôn tác động mạnh và trực tiếp đến giá cả của xăng dầu toàn thế giới . Chẳng hạn năm 1973, OPEC quyết định phong tỏa nguồn dầu hỏa tiếp liệu cho Hoa Kỳ và Hòa Lan vì đã trực tiếp yểm trợ Do Thái trong cuộc chiến tranh Yom Kippur giữa Do Thái và khối Ả Rập. Hành động này đã khiến giá dầu hỏa tăng vọt gấp 4 lần trong vòng 5 tháng từ 17/10/1973 đến 13/3/1974. Tuy nhiên vì lợi ích chung của toàn thế giới, chính sách chung của OPEC vẫn là tìm cách ổn định giá cả của nguồn nhiên liệu này trong một hạn mức có lợi nhất cho kinh tế toàn thế giới. Ngoài tổ chức OPEC còn có một tổ chức trùng lặp khác là Tổ Chức Các Quốc Gia Ả Rập Xuất Cảng Dầu Hỏa, gọi tắt là OAPEC (Organization Of Arab Petroleum Exporting Countries), trụ sở tại Kuwait. OAPEC gồm 11 quốc gia là: Algeria, Bahrain, Egypt, Iraq, Kuwait, Libya, Qatar, Saudi Arabia, Syria, Tunisia và United Arab Emirates.Mục đích ban đầu của OAPEC là để liên kết các quốc gia bảo thủ Ả Rập với nhau để tránh việc xử dụng yếu tố dầu hỏa như một vũ khí nhằm giải quyết các vấn đề chính trị trong bang giao quốc tế. Tuy nhiên trên thực tế thì OAPEC đã có những quyết định đi ngược lại với cương lĩnh của mình. Nói chung OAPEC và OPEC vẫn có tiếng nói thống nhất với nhau.

Các bất ổn do dầu hỏa tại Trung Đông

Nếu xét riêng về yếu tố dầu hỏa là một trong những nguyên nhân chính của những sự bất ổn tại Trung Đông, ta có thể nhắc đến các biến cố như sau:

Cuộc chiến kinh Suez năm 1956
Ngày 26 tháng 7 năm 1956, Tổng thống Ai cập Gamal Abdel Nasser quyết định quốc hữu hóa công ty Kinh Suez, đụng chạm đến quyền lợi của hai nước Anh Pháp về quyền sở hữu công ty Kinh Suez, đồng thời có nguy cơ ảnh hưởng việc vận chuyển dầu hỏa từ Trung Đông về Âu Châu. Anh Pháp bí mật họp với Do Thái và một kế hoạch được đưa ra, trong đó Do Thái sẽ đóng vai trò khiêu khích, tấn công Ai cập tại Giải Gaza và bán đảo Sinai. Kế hoạch được mệnh danh “Chiến dịch Ngự Lâm Quân”(Operation Musketeers). Tháng 10 năm 1956, Do Thái tràn qua chiếm Giải Gaza, bán đảo Sinai và mau chóng tiến quân đến kinh Suez. Như đã thỏa thuận, Anh Pháp đề nghị đưa quân qua để làm trái độn. Nasser từ chối. Lấy cớ để bảo vệ quyền lợi kinh Suez với ý đồ lật đổ Nasser, liên quân Anh Pháp ồ ạt tấn công Ai Cập và nhanh chóng chiếm đóng vùng kinh Suez. Về mặt quân sự thì liên quân Anh Pháp đã thành công chiếm được các mục tiêu nhưng về mặt chính trị thì lại là một thảm họa. Hoa Kỳ, Liên Sô, Canada, Australia mà hầu hết các quốc gia thuộc thế giới thứ ba lên án mạnh mẽ hành động xâm lăng này. Hoa Kỳ dọa sẽ bán tháo đồng pound sterling nếu Anh không rút quân. Thủ tướng Anh Eden buộc phải từ chức và tháng 3 năm 1957, liên quân Anh Pháp rút quân ra khỏi vùng Kinh Suez. Lester Pearson đaị diện Canada đề nghị thành lập Lực Lượng Khẩn Cấp Liên Hiệp Quốc (United Nations Emergency Force, UNEF) để giữ gìn hòa bình. Liên Hiệp Quốc chấp thuận giải pháp này. Từ đó, thỉnh thoảng Liên Hiệp Quốc vẫn thường gửi các toán quân “peacekeepers” (Lực Lượng Giữ Gìn Hòa Bình) để thực thi các nghị quyết đdã ban hành. Lester Pearson đã được trao tặng Giải Nobel Hòa Bình năm 1957 nhờ sáng kiến này. Quân Do Thái rút trở lại biên giới vào đầu năm 1957.

Cơn khủng hoảng dầu hỏa 1973
Cơn khủng hoảng này bắt đầu ngày 17/10/1973 khi các nước thành viên OAPEC (bao gồm các nước Ả Rập trong OPEC, cộng thêm Ai Cập và Syria) quyết định ngưng cung cấp dầu cho các nước ủng hộ Do Thái trong cuộc chiến Yom Kippur chống lại Ai Cập và Syria. Hai quốc gia mục tiêu chính là Hoa Kỳ và Hòa Lan. Đồng thời, các thành viên OPEC cũng quyết định giảm năng xuất khai thác. Hậu quả của những hành động này có tác hại ngay lập tức cho những quốc gia nhập cảng dầu hỏa. Năm 1974 giá dầu lên gấp 4 lần, gần $12/thùng (tương đương với giá $80/thùng ngày nay). Tại Mỹ, hỗn loạn đã xảy ra và giá xăng lên cao gấp đôi, các xe nối đuôi nhau chờ đổ xăng tại các trạm xăng khắp các miền đất Mỹ. Cuộc khủng hoảng năng lượng đã kéo theo nạn lạm phát và suy thoái kinh tế trên toàn thế giới. Điều trớ trêu là chính các nước thành viện OPEC cũng bị ảnh hưởng nặng vì hành động của chính mình. Các lợi tức thặng dư do dầu hỏa mang lại thường được tái đầu tư vào kinh tế các quốc gia phát triển nên kinh tế toàn thế giới bị suy thoái cũng kéo theo sự lỗ lã cho chính họ. Mặt khác giá dầu lên quá cao khiến nhu cầu bị giảm mạnh và các quốc gia nhập cảng dầu tìm mọi cách để bớt lệ thuộc vào dầu hỏa Trung Đông, chẳng hạn như Nhật Bản chuyển qua kỹ nghệ điện tử, Hoa Kỳ và Tây Âu đầu tư mạnh vào việc kiếm nguồn năng lượng thay thế và tìm các nguồn dầu ngoài khu vực OPEC. Cuộc khủng hỏa năng lượng 1973 chấm dứt ngày 17/3/1974 khi các quốc gia Ả Rập (ngoại trừ Lybia) chấm dứt phong tỏa dầu đối với Hoa Kỳ và Hòa Lan. Tuy đây là lần đầu tiên các quốc gia gọi là thuộc thế giới thứ ba đã có một thứ vũ khí có khả năng làm khốn đốn các cường quốc Hoa Kỳ và Tây Âu nhưng phương cách này đã chứng minh sự thiệt hại đôi khi lan rộng và ảnh hưởng cho tất cả mọi quốc gia, ngay cả các qu6óc gia khởi xướng. Từ đó, các nước thành viên OPEC thường có thái độ chín chắn hơn và xử dụng đứng đắn chức năng kiểm soát giá cả dầu hỏa tùy thuộc vào nhu cầu kinh tế chứ không xử dụng cho những mục tiêu chính trị nữa.

Cơn khủng hoảng năng lượng năm 1979
Cuộc cách mạng Ba Tư với những cuộc xuống đường bạo động liên tục đã làm gián đoạn kỹ nghệ dầu hỏa của Iran. Các quốc gia thành viên OPEC lập tức gia tăng năng xuất khai thác để bù vào chỗ thiếu hụt và đã thành công giữ được mức thiếu vào khoảng 4% mà thôi. Tuy nhiên tâm lý hoảng loạn đã khiến giá xăng dầu lại một dịp nữa được đẩy cao lên. Thời kỳ này, có nhiều người cho rằng giá xăng dầu đã bị các công ty dầu hỏa đẩy lên giả tạo chứ không phải vì thực tế thiếu xăng dầu.

Cuộc chiến Iran – Iraq 1980
Nhân dịp biến cố 1979 tại Iran và phần nào được sự ủng hộ ngầm của Hoa Kỳ, Iraq (dưới thời Saddam Hussein) xua quân toàn bộ vào lãnh thổ Iran ngày 22/9/1980. Mục tiêu của Iraq nhắm vào 3 điểm:
1/ Chiếm con đường thủy huyết mạch Arvand/Shatt al-Arab nằm trên đường biên giới giữa Iran và Iraq.
2/ Tự tiện nhân danh United Arab Emirates, chiếm 3 hòn đảo Abu Musa , Greater và Lesser Tunbs.
3/Âm mưu sát nhập vào lãnh thổ Iraq vùng tranh chấp dầu hỏa Khuzestan với Iran.
Cuộc chiến khởi đầu với sự thắng thế của Iraq nhưng chẳng bao lâu sau, Iran phản công vả đẩy lùi Iraq ra khỏi biên giới. Chiến tranh sau đó tiếp diễn phần lớn trên lãnh thổ Iraq và kéo dài 8 năm trời bất phân thắng bại. Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc kêu gọi ngừng bắn nhiều lần nhưng mãi đến năm 1988 chiến sự mới thật sự chấm dứt. Chiến tranh Iran-Iraq đánh dấu sự kiện Iraq đã xử dụng vũ khí hóa học làm chết hàng ngàn binh lính, dân thường Iran và cả người Kurds tại Iraq. Hành động này của Saddam Hussein đã bị cộng đồng quốc tế lên án mạnh mẽ.

Cuộc chiến Iraq-Kuwait 1991
Còn được gọi là cuộc chiến vùng Vịnh hay Chiến Dịch Bão Tố Sa Mạc. Đây là cuộc xung đột giữa Iraq và liên quân đồng minh của hơn 30 quốc gia dẫn đầu bởi Hoa Kỳ và ủy nhiệm bở Liên Hiệp Quốc nhằm giải phóng Kuwait.
Cuộc chiến bắt đầu với cuộc xâm lăng của Iraq (Saddam Hussein) vào lãnh thổ Kuwait ngày 2/8/1990. Lý do phía Iraq đưa ra là Kuwait đã khai thác dầu hỏa trong phần lãnh thổ Iraq. Nguyên nhân chính vẫn là Iraq từ bao lâu nay cho rằng Kuwait là một phần lãnh thổ của Iraq. Liên Hiệp Quốc lập tức ra nghị quyết phong tỏa kinh tế Iraq. Chiến sự khổi động vào tháng giêng năm 1991 và đến ngày 27/2/1991, quân Iraq bị tan rã. Nói chung, những trận đánh được giới hạn trong phạm vi lãnh thổ Iraq, Kuwait và biên giới Saudi Arabia mà không lan rộng qua những vùnh lân cận mặc dù Iraq có bắn hỏa tiễn Scud qua vài thành phố của Israel. Lúc quân Iraq rút ra khỏi Kuwait có đánh phá và đốt cháy những giếng dầu của Kuwait. Cột khói bốc cao hàng dặm và có thể thấy được từ các vệ tinh nhân tạo.

Cuộc chiến Iraq 2003
Sau cuộc chiến Vùng Vịnh 1991, Iraq bị buộc phải báo cáo và phá hủy tất cả các phương tiện vũ khí hủy diệt hàng loạt (weapons of mass destruction WMD) bao gồm các loại vũ khí hóa học, sinh học và hạch nhân. Đồng thời, Iraq cũng phải cho phép Liên Hiệp Quốc vào thanh tra. Sau một thời gian tuân hành nghiêm chỉnh, Saddam Hussein ra lệnh trục xuất các đoàn thanh tra Liên Hiệp Quốc ra khỏi Iraq. Hoa Kỳ cố gắng tranh thủ Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc cho phép được xử dụng võ lực trường hợp Iraq khăng khăng bất tuân lệnh Liên Hiệp Quốc. Các nước Pháp, Nga và Trung Quốc không bằng lòng và tỏ ý định sẽ dùng quyền phủ quyết để chống lại. Ngày 20/3/2003, Hoa Kỳ, Anh, Tây Ban Nha lôi kéo theo một số nước đồng minh khác và quyết định tấn công Iraq. Thủ đô Baghdad thất thủ ngày 9/4/2003. Liên quân đồng minh chính thức chiếm đóng Iraq. Saddam Hussein bị bắt ngày 13/12/2003. Sự kiện các loại vũ khí hủy diệt hàng loạt không bao giờ được tìm ra tại Iraq đã làm giảm uy tín của chính quyền George Bush trước dư luận thế giới. Nhiếu người cho rằng lý do tiềm ẩn của cuộc xâm chiếm Iraq chỉ là vì Mỹ muốn kiểm soát nguồn dầu hỏa tại Iraq mà theo các ước tính, có trữ lượng lớn vào hành thứ tư toàn thế giới sau Saudi Arabia, Canada và Iran.

Dầu hỏa và những vấn đề tương lai

Cao điểm dầu (peak oil)

Dầu hỏa là một nguồn nhiên liệu tối cần thiết cho kinh tế và văn minh toàn cầu nhưng lại là một nguyên liệu không tái sinh được (non-renewable). Sau khi được khai thác và xử dụng, nguyên liệu này mất đi vĩnh viễn. Tạo hóa cần hàng triệu năm và dưới những điều kiện tối ưu mới thành lập nổi các trữ lượng dầu hỏa. Theo nhà địa vật lý Marion Hubbert (1956), nhân loại đã đi đến gần kề giai đoạn gọi là “cao điểm dầu” (peak oil) là lúc mà một nửa các trữ lượng dầu đã bị khai thác và từ đó sản lượng sẽ giảm dần cho dến lúc khô kiệt. Chính xác bao giờ thì còn nhiều sự tranh cãi vì nhờ khoa học kỹ thuật, các mỏ dầu mới được tìm ra và hiệu năng khai thác cao hơn nhưng điều không thể tránh khỏi là cuối cùng cũng đi đến cạn sạch. Người ta phỏng đoán cao điểm dầu nằm trong khoảng thời gian từ 2005 đến 2025. Hiện nay hai trong số ba mỏ dầu lớn nhất thế giới được xác định là đã vượt “cao điểm dầu”: mỏ Cantarell Field tại Mexico (3/2006) và mỏ Burgan Field tại Kuwait (11/2005). Có người (Matthew Simmons 2005) cho rằng mỏ lớn nhất thế giới còn lại là Ghawar Field tại Saudi Arabia cũng đã có dấu hiệu đạt “cao điểm dầu”.

Giá dầu
Có thể nói mà không sợ sai là với thời gian, giá dầu hỏa sẽ tăng chứ không không giảm nữa. Các biến động tại Trung Đông là nơi sản xuất dầu hỏa lớn nhất thế giới sẽ góp phần vào tâm lý lo lắng và đẩy giá dầu lên cao thêm. Chiến tranh Iraq, chương trình hạch nhân của Iran, nội tình bất ổn tại Saudi Arabia, chiến tranh Labanon, tất cả những điều này rất dễ làm gián đoạn lượng dầu cung cấp của Trung Đông cho toàn thế giới. Ngoài vùng Trung Đông, các bất ổn chính trị tại Venezuela, Nigeria, thiên tai bão lụt (Katrina tại Mỹ năm 2005) đều tác động lên giá dầu. Điều quản ngại hơn cả là sự kiện “cao điểm dầu”. Giá dầu nếu tiếp tục lên cao quá một giới hạn nào đó chắc chắn sẽ đưa đến lạm phát và ảnh hưởng xấu đến kinh tế toàn cầu.

Trách nhiệm của Hoa Kỳ và các cường quốc trên thế giới

Đứng trên khía cạnh đạo đức, sự kiện các quốc gia có nền khoa học kỹ thuật cao xử dụng quá nhiều dầu hỏa là một điều không công bằng. Dầu hỏa là tài sản chung của cả nhân loại và là một dạng di sản không tái tạo lại được, con người phải biết chia sẻ lẫn nhau để tận dụng tối đa của trời cho này làm sao mang lại tiện nghi và sung sướng nhiều nhất cho tất cả mọi người.

Do đó trách nhiệm của Hoa Kỳ và các cường quốc xử dụng năng lượng nhiều nhất trên thế giới phải là:

Tăng cường tối đa các biện pháp giảm thiểu việc xử dụng năng lượng. Ban hành các đạo luật tiết kiệm năng lượng như khuyến khích xử dụng các phương tiện di chuyển công cộng, tăng thuế lưu hành xe riêng, tăng tiền điện nếu vượt quá hạn mức, giảm thuế cho những phương tiện máy móc ít tốn hao nhiên liệu (xe hơi hybrid, xe hơi nhiều chỗ ngồi) v.v…

Đầu tư thật nhiều vào các dự án, công trình nghiên cứu thay thế dầu hỏa bằng các nguồn năng lượng có thể tái sinh lại được như cồn (ethanol), tế bào nhiên liệu (fuel cell), thủy điện, năng lượng gió, năng lượng mặt trời v.v… [TT Obama đang chú trọng vào điều này].

Gìn giữ hòa bình thế giới một cách hiệu quả nhất. Điều cần thiết hàng đầu là Hoa Kỳ và các cường quốc phải thay đổi và có một chính sách chung đối với các vấn đề của thế giới, trong đó có vấn đề dầu hỏa. Hoa Kỳ có những lý do riêng để xử dụng võ lực nhằm giải quyết vấn nạn khủng bố đang hiện hữu như một căn bệnh ung thư trên thế giới nhưng liệu chính phủ Hoa Kỳ đã cân nhắc và nghiên cứu sâu xa các nguyên nhân dẫn đến tình trạng này hay chưa? Có cách nào thay vì tiêu tốn tiền thuế hàng trăm tỉ dollars cho mục tiêu quân sự ở Iraq, chuyển khối lương tiền này cho ngân khoản nghiên cứu năng lượng thay thế hay không?

Mở rộng đối thoại với những thế lực tiêu cực đang còn làm hành tinh trái đất là một nơi bất trắc cho con người sinh sống. [Cái này tôi thấy TT Obama đang áp dụng]
Chương trình hạch nhân của Iran có thật sự vì mục đích hòa bình hay không? Thế giới có thể nhượng bộ đến chừng mức nào để bảo đảm hành động của Iran không đe dọa nền hòa bình thế giới? Nếu đã tận dụng hết các phương tiện hoà hoãn rồi mà mối nguy cơ vẫn còn đó, cần phải có hành động dứt khoát, nếu cần thiết, xử dụng võ lực nhưng phải có sự thống nhất của Liên Hiệp Quốc.

Kết luận

Từ xưa đến nay, vùng Trung Đông vẫn luôn luôn là một nơi tranh chấp giữa các dân tộc khác nhau vì các lý do như tôn giáo, văn hóa, sắc tộc, kinh tế… Từ lúc dầu hỏa được khám phá ra tại đây với trữ lượng quá lớn như vậy thì quả thật chúng ta khó mà mơ ước con người sẽ yên ổn làm ăn chung với nhau mà không cắn xé nhau. Có thể nói rằng văn minh nhân loại ngày nay là một loại “văn minh dầu hỏa” trong đó dầu hỏa đóng một vai trò hết sức cần thiết cho sự vận hành của mọi thứ. Các biến động tại Trung Đông đều có khả năng làm gián đoạn sự cung cấp dầu hỏa cho các nơi khác, và từ đó ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống con người.

Bây giờ cũng đã khá muộn để bắt tay thực sự vào những chuyện thực tế hơn là đấu đá nhau tại Trung Đông. Nhưng thà muộn còn hơn không. Công tác tìm nguồn thay thế cho dầu hỏa đang cạn dần là một ưu tiên hàng đầu cần phải đặt ra. Nhân loại mất khoảng 70 năm để đạt cao điểm dầu vào đầu thế kỳ 21, nay chỉ còn 70 năm nữa là sẽ đến lúc không còn một giọt dầu nào trên hành tinh địa cầu. Lúc đó văn minh con người sẽ đi về đâu? Đó là chưa kể những biến động lớn chắc chắn sẽ phải xảy ra trong thời gian tới đây vì giá dầu hỏa bị đẩy lên quá cao, kinh tế toàn cầu sẽ bị suy thoái. Tương lai của thế hệ con cái quả thật không tươi sáng lắm nếu thế hệ này không làm những điều gì thật cụ thể và thật hiệu quả ngay từ bây giờ.

Taì liệu tham khảo:
http://en.wikipedia.org/wiki/Middle_east
http://msnbc.msn.com/id/5821973/site/newsweek/
http://www.nationmaster.com/graph/en…y-oil-reserves
http://en.wikipedia.org/wiki/Operation_Restore_Hope
http://www.nationmaster.com/graph/en…il-consumption
http://www.nationmaster.com/red/pie/…il-exports-net
http://en.wikipedia.org/wiki/Opec
http://www.opec.org/home/
http://en.wikipedia.org/wiki/Organiz…ting_Countries
http://en.wikipedia.org/wiki/List_of…he_Middle_East
http://en.wikipedia.org/wiki/1956_Suez_War
http://en.wikipedia.org/wiki/1973_oil_crisis
http://en.wikipedia.org/wiki/1979_energy_crisis
http://en.wikipedia.org/wiki/Iran-Iraq_War
http://en.wikipedia.org/wiki/Gulf_War
http://en.wikipedia.org/wiki/2003_invasion_of_Iraq
http://en.wikipedia.org/wiki/Peak_oil
http://en.wikipedia.org/wiki/Ghawar_Field
http://en.wikipedia.org/wiki/Oil_pri…2004_and_later

nguồn:
http://www.x-cafevn.org/forum/showth…?t=2105&page=4

nguyễn tất Cả

Đính chính một số thuật ngữ trong bài viết Qatar của bác Martian:

1. Công ty Anglo-Persian Oil Co mà bác nói chính là BP ngày nay.
2. Thuật ngữ tiếng Việt không nói “số lượng dầu khí” mà nói là “trữ lượng”.
Trữ lượng dầu của Qatar đứng thứ 16 trên thế giới, nếu tính per capita thì Qatar đứng thứ 3 (vì dân số ít) http://www.nationmaster.com/graph/en…y-oil-reserves.
Tương tự như vậy, trữ lượng khí thiên nhiên (natural gas) Qatar đứng thứ 3, còn theo capita thì đứng đầu bảng http://www.nationmaster.com/graph/en…l-gas-reserves
Thuật ngữ “cánh đồng dầu” là không chính xác, tiếng Viêt gọi là “giếng dầu” hay “mỏ dầu”.

Giải thích thêm:

Trong ngành khai thác (E&P), khi trữ lượng của mỏ dầu giảm, chi phí khai thác sẽ tăng cao (chẳng hạn phải dùng áp lực cao hơn để bơm dầu lên mặt đất), khi đó chi phí bán dầu khai thác được không đủ bù chi phí khai thác thì mặc dù mỏ vẫn còn dầu người ta sẽ đóng, chờ đến khi có công nghệ tiên tiến rẻ hơn mới có thể khai thác được.
Chẳng hạn với công nghệ khai thác hiện nay ở VN (vietsovpetro) thì chỉ lấy được tối đa 40-50% trữ lượng mỏ.


Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

China Town ở Việt Nam?

Posted by hoangtran204 trên 11/06/2009

199.Khu Đô Thị Mới do Trung Quốc đầu tư và xây dựng ở Lạng Sơn

Khu Đô Thị Mới do Trung Quốc đầu tư

xây dựng ở phía bắc tỉnh Lạng Sơn

Hy vọng, trong tương lai gần, VN sẽ có các dự án thành phố mới (hay China Town) mọc lên khắp cả nước.

Trần Hoàng

Trong khi từ đầu năm 2009 đến nay, cả nước lụi hụi lo chuyện bauxite ở Tây Nguyên, thì ở phía cực bắc của tỉnh Lạng Sơn, nhà thầu Trung Quốc đã và đang được bảo kê để xây dựng Khu Đô Thị Nam Hoàng I.

“Dự án Khu đô thị Nam Hoàng Đồng I có tổng diện tích 51,1 ha* trên dải đất cực Bắc của thành phố Lạng Sơn đang được lãnh đạo tỉnh Lạng Sơn tạo điều kiện để triển khai nhanh chóng”. Ngày 25-8-2008 cả hai phía đã cắt băng khánh thành để tiến hành xây dựng.

Nói 51 ha thì tưởng là nhỏ, nhưng thật ra, thành phố Hoa Kiều ở Lạng Sơn rất đồ sộ; có thể nói là lớn thứ nhì, sau thành phố Hoa Kiều ở Lào. Chúng ta thử tính xem sao. 1 ha là 10.000 mét vuông; 51,1 ha bằng 511.000 mét vuông; tức là bằng một miếng đất có chiều dài 1000 mét, chiều ngang 511 mét; hay tương đương với một khu đất hình chữ nhật, có chiều dài là 1 km và chiều rộng là 0,5 km. Đó chính là khu đô thị mới được xây dựng từ năm 2008, hoàn thành 2013, nhưng vốn được báo cáo là rất ít (500 tỉ đồng) để không phải thông qua Quốc Hội?

Việc xây dựng Khu Đô Thị Mới nầy “nhằm thực hiện Quyết định số 55 (ngày 28/4/2008) của Thủ tướng CP về phát triển Khu kinh tế cửa khẩu Đồng Đăng- Lạng Sơn và chủ tịch UBND tỉnh Lạng Sơn thi hành.

Dự án Khu Đô Thị Mới rộng 511.000 mét vuông nầy do Trung Quốc bỏ tiền ra xây dựng và có một công ty Việt Nam trên giấy tờ là “làm chủ” công trình (nhưng không có tiền và không biết nghề xây dựng).

“Cty cổ phần SX &TM Lạng Sơn do ông Hồ Phi Dũng làm giám đốc cùng 2 công ty liên doanh của Trung Quốc có tên VN là Cty THHH Khai phát Trí nghiệp Hậu Nguyên và Cty HH Thương mại Thành Bá (Nam Ninh, tỉnh Quảng Tây) đầu tư bằng vốn tự có.

“Dự án được thực hiện trong vòng 5 năm (từ nay đến hết năm 2013) gồm các khu công nghiệp, thương mại lớn, khu nhà ở kiểu mẫu, dịch vụ ẩm thực, vui chơi, giải trí, y tế, giáo dục. Dự án theo xu hướng thiết kế hiện đại gồm 6 khu vực công năng đầy đủ thỏa mãn nhu cầu phát triển của một thành phố lớn, bên cạnh đó có 6 quảng trường theo các chủ đề khác nhau mang sắc thái văn hoá bản địa.”

Ui mèn ơi! Vùng cực bắc ở Lạng Sơn dân Việt Nam nghèo khủng khiếp, bửa đói bửa no, và đa số làm nghề cửu vạn, tức là dùng sức người gánh hàng hóa vượt qua rừng núi để lãnh tiền công…thì lấy đâu ra tiền để vào các khu vui chơi giải trí?

Còn xây dựng “khu thương mại lớn” ở đó có mục đích là sẽ chưng bày và bán hàng hóa Việt Nam để cho dân TQ vượt biên giới qua mua? Hay thực chất xây dựng khu thương mại nầy để chưng bày hàng hóa Trung Quốc được chuyển qua theo đường biên giới và người Việt đến mua để tiêu thụ hàng hóa giúp đỡ nền công nghiệp nhẹ TQ?

Và “khu nhà ở kiểu mẫu” thì để dành cho ai ở? Người Việt Nam nào ở vùng cực bắc tỉnh Lạng Sơn có đủ tiền để mua khu nhà kiểu mẫu nếu không phải là …

Làm sao mà một công trình nằm ở cực Bắc của tỉnh Lạng Sơn mà sau khi được xây dựng xong thi trở thành “Một đô thị mới tạo diện mạo” cho cả một tỉnh (như tựa đề của bài báo viết) thì hóa ra cả tỉnh nầy từ xưa tới nay vẫn còn diện mạo cũ?

Trung Quốc xâm chiếm và lấn sâu vào biên giới Lào và biên giới Miến Điện trong suốt 15 năm qua (kể từ 1993) theo đúng như cách thức mà họ đang làm ở Lạng Sơn. Vậy, lẻ nào ta không nhìn thấy cái gương của 2 nước ấy đang bị người TQ di dân qua ở, đồng hóa về văn hóa, ngôn ngữ, và mất đất ở khu vực biên giới phía bắc của hai nước đó?

Khu Đô Thị Mới ở Lạng Sơn do Trung Quốc xây dựng diễn ra đúng y như Trần Hoàng đã cảnh giác vào mùa Hè 2008 trong bài nầy

chính sách đối ngoại giữa Trung quốc và Lào 2007-2009.

__________

Để viết bài trên, TH ghé thăm hai bạn trong Friend List của TH là Mẹ Nấm®Tran N và đọc được bài báo gốc dưới đây.

Một đô thị tạo diện mạo mới cho Lạng Sơn

Sáng 25/5 tại xã Hoàng Đồng (thành phố Lạng Sơn), UBND tỉnh Lạng Sơn tổ chức Lễ khởi công xây dựng đô thị Nam Hoàng Đồng I.

Lễ động thổ xây dựng Dự án Khu đô thị Nam Hoàng Đồng I

(xem hình trong link dưới bài nầy)

Dự án là một trong những công trình đầu tư trọng điểm của tỉnh nhằm thực hiện Quyết định số 55 (ngày 28/4/2008) của Thủ tướng CP về phát triển Khu kinh tế cửa khẩu Đồng Đăng- Lạng Sơn

Lạng Sơn được coi là đầu mối giao thông quan trọng nối liền hai nước Việt- Trung và là hành lang kinh tế quan trọng Nam Ninh (Trung Quốc)- Lạng Sơn- Hà Nội- Hải Phòng- Quảng
Ninh. Chính vì vậy Dự án Khu đô thị Nam Hoàng Đồng I có tổng diện tích 51,1 ha trên dải đất cực Bắc của thành phố Lạng Sơn đang được lãnh đạo tỉnh Lạng Sơn tạo điều kiện để triển khai nhanh chóng.

Dự án cũng nhận được sự đồng thuận của những hộ dân bị ảnh hưởng, đến nay công tác đền bù giải phóng mặt bằng đạt gần 90%, dù mới triển khai từ đầu năm 2008. Ông Hồ Phi Dũng – giám đốc Cty cổ phần SX &TM Lạng Sơn- chủ đầu tư thứ nhất dự án cho biết:

“Căn cứ vào Hiệp thương về vận chuyển và hợp tác kinh tế khu vực sông Mê Công và phương án điều chỉnh quy hoạch biên giới hai nước Việt- Trung, chúng tôi cùng 2 liên doanh của Trung Quốc góp vốn là: Cty THHH Khai phát Trí nghiệp Hậu Nguyên và Cty HH Thương mại Thành Bá (Nam Ninh, tỉnh Quảng Tây) đầu tư bằng vốn tự có, vốn khác để đền bù giải phóng mặt bằng, xây dựng kỹ thuật hạ tầng cùng các công trình trong khu dự án với mức đầu tư khoảng 500 tỷ đồng VN”.

Được biết, dự án được thực hiện trong vòng 5 năm (từ nay đến hết năm 2013) gồm các khu công nghiệp, thương mại lớn, khu nhà ở kiểu mẫu, dịch vụ ẩm thực, vui chơi, giải trí, y tế, giáo dục. Dự án theo xu hướng thiết kế hiện đại gồm 6 khu vực công năng đầy đủ thỏa mãn nhu cầu phát triển của một thành phố lớn, bên cạnh đó có 6 quảng trường theo các chủ đề khác nhau mang sắc thái văn hoá bản địa.

Ông Nguyễn Văn Bình- Phó Chủ tịch UBND tỉnh Lạng Sơn nhấn mạnh: “Việc mở rộng không gian kiến trúc đô thị theo quy hoạch xây dựng các khu đô thị mới là rất cần thiết, vậy nên dự án Khu đô thị Nam Hoàng Đồng I cần được nhà đầu tư tập trung nguồn tài chính, nhân lực, phương tiện, máy móc, khẩn trương thi công đồng bộ các hạng mục, sớm hoàn thành dự án, khai thác tiềm năng có hiệu quả. Dự án thành công sẽ góp phần đưa tỉnh Lạng Sơn đạt tiêu chí đô thị loại II vào năm 2010

Nguồn :

http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=55791#ixzz0I9ahL…

http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=55791

_nếu bài bị xóa, các bạn xem bài nầy đã được ai đó lưu trử ở đây

http://www.invisibleurl.com/browse.php?u=Oi8vd3d3LnhhbHVhbi5jb20vbW9kdWxlcy5waHA%2FbmFtZT1OZXdzJmZpbGU9YXJ0aWNsZ

Posted in Uncategorized | 5 Comments »

Nhạc sĩ Tô Hải có hèn không?

Posted by hoangtran204 trên 11/06/2009

Tô Hải có hèn không?


Ngô Nhân Dụng, Người Việt Online
09.06.2009

Tôi đã đọc hết cuốn hồi ký của Nhạc sĩ Tô Hải. Hơi tiếc, vì ông viết ngắn quá; chỉ có hơn 500 trang giấy in. Vừa đọc vừa tiếc. Vì có lúc đang theo ông qua những đoạn đường, trong bụng chờ sắp được nghe ông kể tiếp một chuyện đang nói nửa chừng, thì ông lại nhảy sang chuyện khác. Tiếc, và trách tác giả không để thêm thời giờ kể rõ ngọn ngành cho người đọc biết thêm. Nhưng khi nghe Tô Hải giải thích trong cuộc phỏng vấn với Ðinh Quang Anh Thái (sắp đăng trên báo này) thì hiểu tại sao. Tô Hải không có ý kể câu chuyện cuộc đời mình. Ông bảo, trong cuốn sách này, “tôi chủ ý chỉ viết về cái hèn của tôi thôi.”

Như vậy thì hiểu được, vì tên cuốn sách đầy đủ là “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn,” như những lời thú tội về cái hèn của mình, một cái hèn đeo mãi trên một con người, kéo dài hơn nửa thế kỷ. Ðến năm gần tuổi 70, con người đó mới chợt thấy phải kể lại mình đã sống hèn như thế nào, và bắt đầu thú nhận.

Một điều cảm động, là tác giả muốn thú tội với thân phụ của ông trước hết. Vì trước khi ông bỏ nhà đi rồi gia nhập đảng Cộng Sản vào năm 17 tuổi, cụ thân sinh đã bảo thẳng người con trai lớn đó là đã “bị Cộng Sản nó lừa.” Không những thế, cụ còn dọa mai mốt có trốn cộng Sản chạy về nhà thì cụ sẽ đuổi đi, không nhận làm con nữa. Cả cuộc đời hai lần Tô Hải mong được gặp lại cha mẹ và các em, một lần năm 1954 khi trở về Hà Nội, và lần sau năm 1975 khi tìm vào Sài Gòn.

Cuối cùng thì ông chỉ gặp lại cụ thân sinh trên những trang giấy của cuốn hồi ký này. Ông đã kể lại một đời sống cam tâm chịu hèn không phải của riêng ông mà còn bao nhiêu những người trí thức bị trói buộc trong guồng máy “chuyên chính vô sản” nên họ đành phải làm tay sai cho đảng Cộng Sản.

Cuốn hồi ký kể biết bao nhiêu câu chuyện như một bức bích họa cho thấy tấm thảm kịch đổ lên đầu dân tộc Việt Nam trong thế kỷ trước, nó hủy hoại nền tảng đạo lý trong xã hội và làm tê liệt lương tâm của từng cá nhân.

Tai họa đó là do cách cai quản con người đã được Stalin sáng chế và Mao Trạch Ðông biên cải cho thích hợp với văn hóa phong tục Á Ðông, rồi được Hồ Chí Minh hết lòng áp dụng nước ta. Ðó là một guồng máy kiềm thúc, cai quản, ràng buộc đó đã biến hàng triệu con người trở thành những tên hèn, ngay cả những người đóng vai kiểm soát những người khác.

Có một đoạn chúng ta không thể nào quên, là năm 1956 khi Tô Hải đi “liều mạng” trở về Thanh Hóa tìm “cứu đứa con trai.” Hai vợ chồng ông đều phải đi làm công tác văn nghệ với quân đội trong thời kháng chiến cho đến sau khi hòa bình, cho nên họ đã gửi đứa con thứ hai này cho ông bà ngoại nuôi. Ông kể,

“Gia đình vợ tôi chẳng có một tấc đất nào, nhưng bị đẩy lên… (hàng) địa chủ.”

Trong thời gian cải cách ruộng đất đó, các cố vấn đã chỉ thị mỗi làng phải có mấy phần trăm là địa chủ, mấy phần trăm là phú nông, bao nhiêu là trung nông, vân vân, đúng như tỷ số theo thống kê từ bên Trung Quốc đã làm. Nếu một làng không đủ người đúng tiêu chuẩn vào mỗi hạng thì những người ở hạng dưới được “đôn lên” hạng trên.

Nhưng thân phụ bà Tô Hải là cụ Nguyễn Ðăng Quỳ vốn không phải là địa chủ, cũng không phải người ở vùng quê Thanh Nghệ này. Ông đã đi theo Nam Bộ Kháng Chiến chống Pháp. Sau đó ông đã bỏ tất cả gia sản ở miền Nam đưa gia đình chạy ra Bắc, sống ở thành phố Vinh.

Tô Hải kể, “Khi Vinh bị tiêu thổ kháng chiến, ông mua mua một mảnh vườn sát chân núi Diễn Châu.”

Nhưng Ðội Cải Cách đã “lôi ông già ra đấu,” họ tra hỏi ông tại sao mua đất, làm vườn ở nơi không phải quê quán mình, “Có phải để bóc lột nông dân hay không?” Họ đặt ra những lời kết tội bịa đặt khác, mà tác giả viết, “Tất cả lý lẽ đưa ra chỉ nhằm mục đích chiếm bằng hết những gì có thể chiếm: Giường tủ, bàn ghế, quần áo, mâm đồng, chậu thau, bát đĩa, ấm chén,… Phải kiếm cho ra một cớ gì để trấn lột công khai. Tôi thì chụp cho (ông cụ) cái mũ ‘kẻ thù giai cấp’ là xong.”

Sau khi bị cướp mất hết, từ cái quần cho đến cái bát đã mẻ, cả gia đình cụ Nguyễn Ðăng Quỳ bị giam tại chỗ ở chân núi, chỉ còn cách sống bằng ăn rau, lá kiếm được trên núi, trong cánh đồng. Hình phạt này là cách bắt những người bị tố chết đói hoặc tự tử. Nhiều người đã tự tử.

Gia đình ông cụ có hai con trai và một con rể (tức Tô Hải) đi bộ đội đánh nhau với Pháp. Khi cụ ông bị đem đấu tố thì Tô Hải và một người con trai của cụ đều biết nhưng không ai dám về thăm bố. Họ phải “dứt khoát với kẻ thù giai cấp” để bảo toàn mạng sống của chính họ và gia đình nho nhỏ của họ.

Nhưng vợ chồng Tô Hải còn đứa con bé gửi ông bà ngoại, đứa bé cũng đang nằm trong “vòng vây của những ông bà nông dân.” Họ phải cứu lấy con! Tô Hải may mắn nhờ một người bạn cũ giúp, ông này là một cán bộ lớn thuộc Ðoàn Ủy Cải Cách Ruộng Ðất. Người bạn nhân danh chức vụ đó viết một tấm giấy ra lệnh tên địa chủ Nguyễn Ðăng Quỳ phải trả cho “Ông bộ đội Tô Ðình Hải” đứa con trai của ông đã gửi ở nhà tên địa chủ dù không có họ hàng thân thích gì hết.

Tô Hải kể, “Sáng sớm chưa rõ mặt người, tôi thấy bố vợ tôi mặt mày sưng vù, răng cửa rụng gần hết vì bị đánh, mang tới trụ sở một thằng bé, không, một cái xác trẻ con gầy guộc xám ngoét. Ðó là thằng con yêu quý của tôi. Nó chỉ còn thở thoi thóp sau bảy ngày chỉ sống nhờ những lá rau lang, mà ông bà ngoại ngắt về từ mấy luống khoai trồng trước nhà, mớm cho…. Tôi cắn răng ôm lấy con, không kịp nói một lời an ủi bố vợ. Vì các ông bà nông dân đã đuổi quầy quậy ngay sau khi ông trao trả cháu ngoại…”

Cảnh ông ngoại trả cháu cho bố nó mà không được dặn dò, thăm hỏi một câu; người con rể không dám nói một lời cảm ơn bố vợ; đó là hình ảnh người đọc không thể nào quên được.

Cả xã hội Việt Nam đã phải sống với nhau như vậy trong những nă
m “long trời lở đất” khi Hồ Chí Minh quyết tâm theo đường lối cách mạng của Mao Chủ Tịch. Chính Tô Hải đã soạn một bản nhạc ca tụng Hồ Chí Minh lấy nền dựa trên giai điệu của bài Ðông Phương Hồng mà bên Trung Quốc dùng để ca ngợi Mao Trạch Ðông!

Liệu ai trong chúng ta có can đảm hành động khác với Tô Hải trong khung cảnh đó? Có ai nhất định phải sống ngay thẳng, sống có đạo nghĩa, không chịu sống hèn hạ từ bỏ cả cha mình hay không? Không biết được. Người không sống trong guồng máy kìm kẹp tàn bạo của Stalin thì không thể biết mình sẽ ứng xử như thế nào cho xứng đáng làm người. Người bạn giúp Tô Hải tấm giấy giới thiệu cho đi “đòi con” chính anh ta sau này cũng bị khai trừ khỏi đảng Cộng Sản, và “khai trừ khỏi… mặt đất” khi bị thất sủng.

Nhưng chúng ta có thể biết chắc là nhạc sĩ Tô Hải không hèn. Ông đã dành hàng chục năm cuối của cuộc đời kể tội chính mình. Ông nằm trên giường bệnh nhưng vẫn vào mạng lưới Internet, trở thành người giữ blog lớn tuổi nhất Việt Nam, nêu gương sáng cho lớp thanh niên. Thông điệp ông gửi cho giới trẻ, cho đồng bào, cho cả những người từng là đồng chí của ông còn trong đảng Cộng Sản, là: Chúng ta không được phép sống hèn nữa. Thế giới đã thay đổi. Phải trở lại làm người!

Phải can đảm phi thường thì một người ở tuổi 83 mới làm được công việc đó. Nhất là trong lúc guồng máy di sản của Stalin và Hồ Chí Minh tuy đã xộc xệch sắp tàn nhưng vẫn còn ngự trị trên đất nước chúng ta. Tô Hải đã thú tội với thân sinh ông. Với nhạc phụ ông. Bao giờ thì những người trong cả guồng máy kìm kẹp trên cũng biết ăn năn thú tội?

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Công nhân VN mắc kẹt tại Czech

Posted by hoangtran204 trên 07/06/2009

193.Công nhân VN mắc kẹt tại Czech

Đăng bởi hoangtran204 on 07/06/2009

Cuộc khủng hoảng làm những

công nhân Việt Nam mắc kẹt vào

một tình thế lửng lơ tại Czech

DAN BILEFSKY

Ngày 5-6-2009

PRAGUE – Đối với Triệu Đình Văn, 25 tuổi, chặng đường dài mà hai năm trước đây từ những vùng lúa gạo miền bắc Việt Nam tới một nhà máy hàn xe tải ở miền đông xứ Bohemia đã được tưởng tượng là cung cấp cho anh một đời sống kinh tế khá hơn. Thay vào đó, anh Văn, đứa con của những nông dân nghèo khổ, đang bị thất nghiệp, không có nơi cư ngụ và nợ nần chồng chất trên một vùng đất xa lạ.

Anh Văn cho biết cha mẹ già của anh đã dùng ruộng đất của gia đình ký thác cầm thế chân để vay một khoản tiền 10.000 bảng Anh, tức khoảng 14.000 đô la, chi trả cho một đại lý để có vé máy bay và thị thực nhập cảnh làm việc cho anh.

Thế nhưng chưa đầy một năm sau khi tới Cộng hòa Czech, cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu đã làm mất đi chỗ làm việc có mức lương 8 bảng Anh một giờ của anh tại Kogel, một nhà máy sản xuất xe tải của Đức, và anh không còn tiếp tục gửi tiền về nhà được nữa. Giờ đây anh lo ngại sẽ phải xin trợ cấp của gia đình để sống qua ngày.

“Trở lại Việt Nam sẽ không có lợi cho tôi,” anh cho biết vào một ngày gần đây, và tự hỏi không biết mình sẽ ở lại đêm nay ở nhà nào. “Tôi mà về nhà với hai bàn tay trắng thì không thể cưới vợ hay xây nhà được. Đó là một sự quá nhục nhã cho tôi.”

Anh Văn là một trong 20.000 công nhân Việt Nam đã tới đây trong năm 2007 [1], một phần của làn sóng nhập cư của những người nghèo từ Việt Nam, Trung Quốc, Monggolia và những nước khác được tuyển mộ đưa vào Đông Âu để trở thành những người công nhân thiếu kỹ năng làm việc dành cho các nền kinh tế đang phát triển mạnh mẽ khi đó. Thế nhưng khi các nền kinh tế khắp trong miền nầy bắt đầu co rút lại vào đầu năm nay, hàng ngàn người đã trở thành thất nghiệp và mất hết nhà ở thuê và của cải.

Tại Romania, hàng trăm người Trung Quốc nhập cư đã dựng trại trong thời tiết băng giá ở Bucharest trong nhiều tuần để phản đối các nhà thầu đã ngừng trả lương cho họ.

Các quan chức Czech cho biết họ đang lo sợ tình trạng rối loạn xã hội trong lúc xuất khẩu sút giảm mạnh và nạn thất nghiệp theo các nhà kinh tế cho biết là có thể vọt lên tới 8% vào cuối năm nay, thúc đẩy càng nhiều người Tiệp hơn đi tìm kiếm những công việc lương thấp mà họ đã từng để dành cho các nhân công người nước ngoài.

Mặc dù hàng ngàn người Việt từng đến nước Tiêp theo những chương trình hợp tác lao động giữa các nước XHCN anh em vào những năm 1970 đã ghi dấu một cách thành công ở đây, song có những mối tranh chấp mâu thuẫn đang hiện diện. Chính phủ Czech đang hy vọng rằng những người nhập cư thất nghiệp sẽ trở về quê nhà bởi vì họ lo ngại rằng những người di dân bị thất nghiệp có thể làm gia tăng trầm trọng một không khí giận dữ đang sôi sục chống lại những sắc dân thiểu số.

Vào tháng trước, một bé gái cùng cha mẹ người Romani đã bị thiêu cháy một cách dã man sau khi những nghi can là những kẻ cực hữu ném bom xăng vào nhà họ tại thị trấn Vitkov đông bắc nước này. Một số người trong cộng đồng Việt Nam đang lo sợ rằng cả họ nữa cũng có thể là mục tiêu (của những người Tiệp cực hữu hung hăng nầy).

“Người Tiệp không thích chúng tôi, bởi vì chúng tôi trông khác họ,” anh Văn nói và thêm rằng, trước đó anh ta đã từng bị những cư dân ở Chocen, thị trấn nhỏ miền đông xứ Bohemia, xáp tới hỏi han, rồi thét lên, “người Việt Nam, cút về nước đi!” Theo anh, các lao động Việt Nam cũng bị từ chối không cho vào các sàn nhảy và các nhà hàng. [2]

Theo một chính sách được bắt đầu vào tháng Hai, bất cứ người lao động nước ngoài nào bị thất nghiệp muốn về nước thì hội đủ điều kiện để nhận được một vé máy bay một chiều không phải trả tiền hoặc được cấp một vé xe lửa một chiều và hưởng thêm một số tiền mặt là 500 bảng Anh (hay 700 đô la).

Trong hai tháng đầu, khoảng 2000 người Mongolia, Ukrainia và Kazakhstan đã chấp nhận đề nghị này. Song nhiều người Việt như anh Văn, người đang chồng chất trên lưng những món nợ, thì ưa thích ở lại và chờ đợi đến thời thế khả quan hơn.

Ivan Langer, bộ trưởng nội vụ đã đưa ra kế hoạch cho chính sách hồi hương này, đã cho biết là ông lo ngại rằng một lượng công nhân nước ngoài thất nghiệp ước lên tới 12.000 người dễ tổn thương sẽ bị lôi kéo vào tội phạm có tổ chức, hoặc bị khai thác như là lao động nô lệ.

Theo Trung tâm Chống Ma tuý Quốc gia Tiệp, vào năm ngoái cảnh sát đã phá 79 cửa hàng trồng cây cần sa có quy mô lớn, 70 cửa hàng trong số đó được điều hành bởi người Việt Nam. Vào tháng Một, một người đàn ông Việt Nam từ thành phố Brno miền đông nam nước này, bị nghi ngờ buôn bán heroin, đã bị cảnh sát đánh đến chết.

Julie Liên Vrbkova, một chuyên gia người Việt đang làm việc như một phiên dịch tại một số nhà máy sản xuất xe hơi có thuê các công nhân Việt Nam, đã cho biết chị đã bị sốc trước những điều kiện làm việc “như nô lệ”, bao gồm những ngày làm việc với 12 giờ đồng hồ một ngày, suốt khoảng thời gian nầy những công nhân đã bị đánh đập nếu như họ ngưng làm việc.

Bất chấp những căng thẳng gần đây, cộng đồng người Việt tại Cộng hòa Tiệp vẫn là một trong những câu chuyện thành công lâu dài nhất của sắc dân thiểu số ở đây. Nhiều người Việt làm sở hữ
u chủ những cửa hàng tạp hóa nhỏ phát đạt, nói được tiếng Czech và gửi con cái vào trường học của Czech, nơi chúng thường được đứng đầu lớp trong kết quả học tập.

Sau sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản năm 1989, có thêm hàng ngàn người Việt Nam gia nhập vào những người Việt khác đã tới đây trước vào những năm 1970. Ngày nay, tại Cộng hòa Czech có một lượng người Việt ước tính tới 70.000, là cộng đồng người nước ngoài lớn thứ hai sau cộng đồng người Ukraina.

Những người đứng đầu trong cộng đồng người Việt tại đây cho biết họ lo ngại rằng tầng lớp những công nhân mới bị trắng tay này sẽ đe doạ gây xáo trộn một nếp sống chung mà họ đã xây dựng nên trong hàng mấy chục năm nay. Trong một cuộc khảo sát vào tháng Tư bởi Stem, một hãng thăm dò dư luận đóng tại Prague, có 66% người Czech nói rằng họ không thích có một người Việt Nam như là một láng giềng của mình. [2]

Linh Nguyễn, 22 tuổi, một người Czech gốc Việt thuộc thế hệ thứ hai, hiện đang vận động chính phủ để cải thiện các chính sách hoà nhập sắc tộc, đã nói rằng những người Việt siêng năng lao động thích lặng lẽ làm ăn phát đạt, trong khi người Czech thì bằng lòng với việc giả bộ như không có người Việt Nam ở đó. Anh than vãn là trong bốn thập kỷ sau khi những người châu Á nhập cư tới Cộng hòa Czech, chẳng thấy có khuôn mặt Á châu nào xuất hiện trên truyền hình, trong hoạt động văn hóa đại chúng hay trong Quốc hội Tiệp . [2]

Ông Langer, cựu bộ trưởng nội vụ, biện minh rằng Cộng hòa Czech, đã ngưng cho nhập cư trong thời gian diễn ra chiến tranh lạnh, nên đã không được trang bị những điều kiện để đối phó với những người nhập cư mới. “Không giống như ở Pháp hay Đức, dân chúng ở đây vẫn chưa quen nhìn thấy những gương mặt Á châu hay Phi châu trong trường lớp của họ.”

Để cố cải thiện cho việc hòa nhập xã hội, chính phủ Czech mới đây đã đưa ra những quy định mới buộc những người nhập cư nào muốn có được giấy phép kinh doanh thì phải có 120 giờ được học hỏi về đất nước và người Czech; thế nhưng chi phí cho những khóa học này là vào khoảng 200 bảng Anh – là mức phí mà ít người nhập cư với những khoản nợ nần có thể đủ khả năng chi trả.

Jiri Kocourek, một nhà xã hội học chuyên nghiên cứu về Việt Nam, đã biện luận rằng những ngộ nhận về văn hóa đã làm tình hình thêm xấu hơn bởi vì sự thờ ơ của người Czech. Ví dụ như trong sách ngữ pháp chính thức của Czech không cho phép những âm trong bảng chữ cái tiếng Việt được dùng trong các văn bản chính thức như các bằng lái xe chẳng hạn. Điều đó, ông phân tích, đã gây cho các giới chức người Czech những bối rối rất lớn trong việc phân biệt những cá nhân trong một cộng đồng mà nơi ấy hàng ngàn người có chung một họ Nguyễn.

Những mối thách thức tương tự thể hiện rành rành tại Sapa, một khu chợ của người Việt nằm tại vùng ngoại ô Prague, nơi những người di trú mới tới có thể tìm thấy mọi thứ từ những người thợ làm tóc gội đầu người Việt cho tới các công ty bảo hiểm Việt Nam, cũng như một loại công việc của “người trung gian” Việt Nam nói tiếng Tiệp, những người nầy lấy lệ phí từ 20-5000 bảng anh để sắp xếp có được giấy nhập cảnh, hoặc dẫn các người VN tới khám bác sĩ và tham dự các buổi họp phụ huynh học sinh với tính cách như những người đỡ đầu cho học sinh (ấy).

Trần thu Trang, 21 tuổi, một blogger người VN, đã đến Cọng Hòa Tiệp khi mới 13 tuổi – và bây giờ tự gọi tên là Tereza, đặt theo tên của một ngôi sao ca nhạc thính phòng Tiệp – đã cho biết rằng sự xây dựng một thế giới sống song song và tách riêng có ý nghĩa rằng nhiều người VN, bao gồm cả những người đã ở đây hàng mấy chục năm, cũng không thể nào nói được tiếng Tiệp, và đã buộc lòng gọi điện thoại nhò một người trung gian để thông dịch, thậm chí ngay cả khi bị cảnh sát Tiệp ra lệnh tắp xe vào lề đường để hỏi giấy tờ.

Trần Quang Hùng, một giám đốc điều hành chợ Sapa, đã cho biết rằng nhiều người di dân đã đến chợ nầy để tìm kiếm việc làm nhưng không được. Ông Hùng nói rằng ông ta đã đề nghị chính quyền Tiệp xây dựng một trường học dành cho người di dân, nơi đây họ có thể học tiếng Tiệp và trở thành có khả năng làm việc được. Nhưng ông ta nói rằng lời đề nghị của ông đã bị chính phủ bác bỏ.

“Giờ đây nền kinh tế đang xuống thấp, những người Tiệp không muốn những người di dân nầy ở đây. Người Tiệp chỉ muốn những người di dân nầy trở về nước,” ông Hùng phát biểu.

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

[1] Thật là một món làm ăn có lợi khủng khiếp mà chỉ có các quan chức nằm trong đường dây làm giấy nhập cảnh hốt được một số tiền cực kỳ lón trong năm 2007. Nếu một người muốn qua Tiệp phải chi ra 14 ngàn đô, thì với 20.000 người VN nhập cảnh Tiệp năm 2007, các quan chức nằm trong dường dây nầy có được trong tạy: 20.000 x 14.000 = 280.000.000 đô la. (trước khi trừ tiền vé may bay ra tạm cho là 1000 đô/ 1 vé. Tính tổng cộng 20.000 người thì vé máy bay cũng chỉ khoảng 20 triệu đô mà thôi).

Dịch vụ xuất khẩu người qua Tiệp kiếm tiền đút túi nhẹ nhàng và êm thắm. Các quan chức “ta” nên tiếp tục làm khi có dịp. Không nên khai thác mỏ bauxite, vì làm cả năm chỉ mới tính trên giấy tờ cũng chỉ thu được 150.000.000 đô, theo ông tổng giám đốc Than Khoáng Sản Kiện cho biết. Nhưng hiện nay, chỉ mới ký hợp đồng mua máy, và máy vẫn chưa lắp đặt được, mà đã bị dư luận phản đối mạnh mẻ suốt hơn 6 tháng qua. So với phi vụ làm ăn xuất khẩu 20.000 người qua Tiệp quá êm thắm. Mà những người nầy qua bển sống, hàng tháng còn gởi về chừng 100-200 đô (hay mỗi năm chừng 1000 đô) vậy là nhà nước có thêm 20 triệu nữa. Nhà nước thu tiền vào mà không mất một giọt mồ hôi (vì chỉ cần in tiền đồng VN ra, đổi lấy tiền đô ấy là xong).

————

New York Times

Crisis Strands Vietnamese Workers

in a Czech Limbo

By DAN BILEFSKY

Published: June 5, 2009

PRAGUE — For Trieu Dinh Van, 25, the long journey two years ago from the rice paddies of northern Vietnam to a truck-welding factory in eastern Bohemia was supposed to provide an economic life line. Instead Mr. Van, the son of poor, peasant farmers, is jobless, homeless and heavily indebted in a faraway land.

Mr. Van said his elderly parents put up the family farm as collateral for a loan of €10,000, or about $14,000, to pay an agent for his plane ticket and a working visa. But less than a year after he arrived in the Czech Republic, the global financial crisis claimed his €8-an-hour job at Kogel, a German truck manufacturer, and he can no longer send money home. Now he fears he will have to ask his family for a handout to survive.

“It would not be good for me to go back to Vietnam,” he said on a recent day, wondering where he would spend the night. “I would return home with empty hands and couldn’t marry or build a house. That would be a great shame for me.”

Mr. Van is one of 20,000 Vietnamese workers who arrived here in 2007, part of an influx of poor from Vietnam, China, Mongolia and elsewhere who were recruited in Eastern Europe to become low-skilled foot-soldiers for then-booming economies. But when economies across the region began to contract earlier this year, thousands became jobless and dispossessed.

In Romania, hundreds of Chinese migrants camped out in freezing temperatures in Bucharest for several weeks to protest against contractors who had stopped paying them.

Czech officials say they fear social unrest as exports plummet and unemployment, which economists say could hit 8 percent by the end of the year, pushes ever more Czechs to seek the low-wage work they once left to foreign laborers.

Although several thousand Vietnamese who came to Communist Czechoslovakia under fraternal work programs in the 1970s have successfully carved out a niche here, friction remains. The Czech government hopes that jobless migrants will go home because it fears that unemployed migrants could aggravate an already simmering backlash against minorities.

Last month, a Roma child and her parents were severely burned after suspected rightist radicals firebombed their home in the northeast town of Vitkov. Some in the Vietnamese community fear they, too, may be targeted.

“The Czechs don’t like us, because we look different,” said Mr. Van, who added that he had already been accosted in Chocen, the small town in eastern Bohemia where he worked, by local residents shouting, “Vietnamese, go home!” Vietnamese laborers, he said, were also denied access to discos and restaurants.

Under a policy begun in February, any unemployed foreign worker who wants to go home is eligible for a free one-way air or rail fare and €500 in cash. In the first two months, about 2,000 Mongolians, Ukrainians and Kazakhstanis took up the offer. But many Vietnamese like Mr. Van, who are saddled with debts, prefer to stay and wait for better times.

Ivan Langer, who as interior minister devised the return policy, said he worried that an estimated 12,000 jobless foreign workers were vulnerable to being drawn into organized crime, or being exploited as slave labor.

According to the National Anti-Drug Center, the police last year uncovered 79 large-scale marijuana grow-shops, 70 of which were run by Vietnamese. A Vietnamese man from the southeast city of Brno, suspected of heroin dealing, was beaten to death by the police in January.

Julie Lien Vrbkova, a Vietnamese expert who has worked as a translator at several automobile factories employing Vietnamese workers, said she had been shocked by “slave-like” working conditions, including 12-hour days during which workers were beaten if they stopped working.

Despite recent tensions, the Vietnamese community in the Czech Republic is one of Central Europe’s most abiding minority success stories. Many own thriving corner shops, speak Czech and send their children to Czech schools, where they are routinely at the top of their classes.

After the overthrow of communism in 1989, thousands more Vietnamese joined those who had arrived in the 1970s. Today, there are an estimated 70,000 Vietnamese in the Czech Republic, the second-largest foreign community after Ukrainians.

Vietnamese leaders here say they fear that the new class of dispossessed workers threatens to disturb a coexistence they have built over decades. In an April survey by Stem, a Prague-based polling firm, 66 percent of Czechs said they would not like to have a Vietnamese person as a neighbor.

Linh Nguyen, 22, a second-generation Vietnamese Czech, who is campaigning for the government to improve its integration policies, said the hard-working Vietnamese preferred to quietly prosper while the Czechs were content to pretend the Vietnamese were not there. He lamented that four decades after the first Asian migrants arrived in the Czech Republic, there were no Asian faces on television, in Czech popular culture or in Parliament.

Mr. Langer, the former interior minister, argued that the Czech Republic, closed off to immigration during the cold war, was ill-equipped to deal with newcomers. “Unlike in France or Germany, people here are still not used to seeing Asian or African faces in schools.”

To try to improve integration, the Czech government recently introduced new rules forcing immigrants who want to acquire a business license to have 120 hours of introductory Czech; but the lessons cost about €200 — which few indebted migrants can afford.

Jiri Kocourek, a sociologist specializing in Vietnam, argued that cultural misunderstandings had been made worse because of Czech ignorance. For example, official Czech grammar does not allow for the tones of the Vietnamese alphabet to be used on official documents such as drivers’ licenses. That, he said, had caused Czech authorities enormous confusion in distinguishing individuals in a community where thousands share the family name Nguyen.

The challenges of assimilation are evident at Sapa, a sprawling Vietnamese market on the outskirts of Prague, where newly arrived migrants can find everything from Vietnamese hairdressers to Vietnamese insurance companies, as well as a thriving business of Czech-speaking Vietnamese “middlemen,” who for fees ranging from €20 to €5,000 can arrange for visas, take fellow Vietnamese to the doctor and attend parent-teacher meetings as surrogates.

Trang Thu Tran, 21, a Vietnamese blogger who came to the Czech Republic when she was 13 — and now calls herself Tereza, after a Czech soap opera star — said the construction of a separate and parallel world meant that many Vietnamese, including those here for decades, couldn’t sp
eak Czech, and were forced to phone a middleman to translate, even when pulled over in their cars by the Czech police.

Tran Qang Hung, the managing director of Sapa, said many migrants were coming to the market in a vain search for work. He said he had proposed to the Czech government that it build a school for the migrants, where they could study Czech and become more employable. But he said he had been turned down.

“Now that the economy is bad, the Czechs don’t want these people here,” he said. “They only want them to go home.”


Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Gõ Chữ Tiếng Việt

Posted by hoangtran204 trên 07/06/2009

Có 3 kiểu gõ thông dụng với những ưu và khuyết điểm của nó:

VNI

Kiểu gõ nầy ít bị lỗi nhất khi gõ tiếng Việt và tiếng Anh chung với nhau. kiểu nầy tương đối dễ xử dụng, nhưng không gõ nhanh được như kiểu gõ dưới đây. VNI dùng các số trên bàn phím để bỏ dấu, nhờ thế   sẽ không bị trở ngại với các từ tiếng Anh.

* Phím số 1 = Dấu sắc
* Phím số 2 = Dấu huyền
* Phím số 3 = Dấu hỏi
* Phím số 4 = Dấu ngã
* Phím số 5 = Dấu nặng
* Phím số 6 = Dấu mũ của chữ â, ê và ô
* Phím số 7 = Dấu râu của chữ ơ và ư
* Phím số 8 = Dấu trăng của chữ ă
* Phím số 9 = Dấu gạch ngang của chữ đ
* Phím số 0 = để xóa dấu (khi bỏ lộn dấu)

M-Việt cho phép bạn bỏ dấu ở ngay cạnh nguyên âm hoặc sau câu.

TELEX

Đây là kiểu gõ tiếng Việt nhanh nhất. Khuyết điễm duy nhất của nó là khi đánh tiếng Anh chung với tiếng Việt bạn sẽ gặp nhiều lỗi.

* f = dấu huyền
* s = dấusắc
* r = dấu hỏi
* x = dấu ngã
* j = dấu nặng
* aa = â
* ee = ê
* oo = ô
* uw = ư
* ow = ơ
* dd = đ

Nên xử dụng phần mềm gỏ tiếng Việt nào: tốt nhất xử dụng unikey.

Nếu computer của bạn loại cũ, dùng window 32 bít, thì download unikey ở đây   unikey.org,  và sourceforge.net  là website được unikey.org cho phép phân phối nhu liệu gõ chữ tiếng Việt có dấu. Sau khi download xong, Save file trên DESKTOP.   Có 3 files liên quan tới Unikey cần download là UNIKEY 4.0 RC2, UKHook40.dll, và Keymap.

Mỗi lần muốn gõ chữ Việt có dấu, thì nhấp chuột vào dấu hiệu UNIKEY 4.0RC2.

Download phần mềm: vào unikey.org, và chọn doanload ở   sourceforge.net

save ở Desktop

http://sourceforge.net/project/downloading.php?groupname=unikey&filename=Uk40RC1Setup.exe&use_mirror=voxel

 

Nếu computer của bạn loại mới, mua trong năm 2009 hoặc 2010, có khả năng là computer thuộc loại 64 bit, download unikey ở đây  windows 64bit

Nếu không biết computer của mình thuộc loại 32 hay 64 bit, thì download loại window 32 bit

Cách gõ nhanh chữ Việt trên máy vi tính

 

Để gõ chữ Việt nhanh hơn trên máy vi tính, xin giới thiệu một phương pháp gõ tắt cài sẵn trong nhu liệu gõ WinVNKey http://winvnkey.sf.net kể từ phiên bản 5.4.444 trở đi. Gõ chữ tắt trên bàn phím mà máy vi tính vẫn hiện ra chữ Việt chuẩn.

Đây là cách gõ tắt một số phụ âm đầu, phụ âm cuối và dùng 52 vần tắt ngắn gọn tượng trưng cho 52 vần Việt.
Các vần tắt này rất dễ nhớ vì gần giống vần Việt và có hệ thống. Trung bình, khoảng nửa giờ học là có thể nhớ được toàn bộ qui ước gõ tắt.

Thời gian gõ giảm được gần 30% khi chỉ dùng phương pháp tạm gọi là Tubinhtran. Thời gian gõ giảm được nhiều hơn nữa khi dùng phương pháp Tubinhtran chung với các tệp (file) gõ tắt của riêng người dùng.

Từ phiên bản WinVNKey 5.4.444 trở đi sẽ có sẵn 2 tệp gõ tắt:

• Cách Tubinhtran (có dấu): Để gõ chữ có dấu.
• Cách Tubinhtran (không dấu): Để gõ chữ không có dấu.

Muốn tệp nào thì chọn tệp ấy. Lúc không dùng nữa thì tắt rồi gõ chữ Việt theo cách bình thường.

Xin xem bài “ Một phương pháp mới để gõ nhanh chữ Việt trong WinVNKey ” ở 1 trong 3 đường dẫn sau:
http://vietpali.sourceforge.net/binh…Tubinhtran.htm (HTML)
http://vietpali.sourceforge.net/binh…Tubinhtran.pdf (PDF)
http://vietpali.sourceforge.net/binh…Tubinhtran.doc (DOC)

WinVNKey miễn phí. Phiên bản 5.4.444 hoặc mới hơn có thể được hạ tải từ: http://winvnkey.sourceforge.net

Rất mong nhận được góp ý của bạn, cùng sự tiếp tay phổ biến nếu thấy bài viết hữu dụng.

1./ http://vietpali.sf.net/binh

2./ Mới đây, các bài này được tạp chí mạng Chim Việt Cành Nam (Pháp) http://chimviet.free.fr đưa vào mục “Sách Đáng Chú Ý”.

Như vậy, bài này luôn được đặt ở trang chính, dù mỗi 2-3 tháng tạp chí mạng thay đổi bài vở vào mỗi số mới.

3./ Bạn có thể dùng WinVNKey để gõ tiếng Việt trong Windows Vista.

Kể từ phiên bản 5.5.456 trở đi, WinVNKey được đóng gói riêng thành 2 loại:

– một loại chạy trên XP và các hệ điều hành Windows cũ như XP, 2000.
– một loại chạy trên hệ điều hành Windows Vista hoặc mới hơn, chẳng hạn Windows 2008 và Windows 7.

Do đó, nếu bạn download gói dành cho Vista thì sẽ chạy tương thích với Windows 2008, Windows 7. Bạn hãy ghé thăm http://winvnkey.sf.net để biết thêm chi tiết.

4./vietcatholic, có cho chương trình đánh bằng tiếng Việt (VCatKey).

Nguồn  http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=13976

5: Cách việt tiếng Việt có dấu

http://sourceforge.net/project/downloading.php?groupname=unikey&filename=Uk40RC1Setup.exe&use_mirror=voxel

do unikey.org biên soạn ( Hoangtran đang sử dụng cách nầy và download ở sourceforge.net)

Vietunikey

Posted in Gõ Chữ Tiếng Việt có dấu trên computer | 1 Comment »

Tiếng Nói của thế hệ 1980s

Posted by hoangtran204 trên 05/06/2009

Cô Giáo bị buộc thôi việc vì khuyến khích học sinh tìm hiểu thông tin trên Internet

Thiện Giao, phóng viên RFA
2009-06-04

Báo chí Việt Nam gần đây đưa tin một giáo viên dạy văn tại trường chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm, tỉnh Quảng Nam, là thạc sĩ Nguyễn Thị Bích Hạnh, bị cho thôi việc vì “sử dụng bục giảng làm nơi tuyên truyền những nội dung trái với quan điểm của chính sách Nhà Nước.

Photo courtesy of blog Gió Mới

Cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh.

Cô Hạnh còn bị buộc tội “xuyên tạc đường lối của Đảng, chủ trương pháp luật của Nhà nước, vi phạm quan điểm nội dung giáo dục trong việc cập nhập khai thác, truyền bá trang web phản động, phản giáo dục.”

Chúng tôi liên lạc với nhà giáo này để tìm hiểu sự việc. Cô cho biết, cô tốt nghiệp thạc sĩ tại Đại Học Đà Lạt với luận văn có đề tài “Hoàng Cầm Trong Tiến Trình Thơ Việt Nam Hiện Đại.”  Và cô cũng nói rằng, chính cô đã chọn Quảng Nam làm mảnh đất khởi đầu cho nghề dạy học của mình. Xin giới thiệu bài phỏng vấn của biên tập viên Thiện Giao với cô Nguyễn Thị Bích Hạnh sau đây.

Quyết định này không rõ ràng. Bản thân họ, những người ra quyết định, cũng không hiểu rõ những chuyện giữa tôi và học trò.

Cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh

Bị điều tra và buộc thôi việc

Thiện Giao: Xin được hỏi, các danh từ “thôi việc,” “đuổi việc,” và “ngưng hợp đồng,” danh từ nào phù hợp nhất với hoàn cảnh của chị?

Nguyễn Thị Bích Hạnh: Tôi nghĩ không có danh từ nào phù hợp với hoàn cảnh của tôi cả.

Tôi nghĩ tôi làm việc với tinh thần nghiêm túc và với tâm huyết của một nhà giáo. Quyết định của Sở Giáo Dục làm tôi không hài lòng.

Quyết định này không rõ ràng. Bản thân họ, những người ra quyết định, cũng không hiểu rõ những chuyện giữa tôi và học trò. Họ chỉ nghe thông tin từ học trò, từ công an và từ những người khác. Họ làm việc với nhau rất lâu, và rồi đưa ra quyết định buộc thôi việc tôi.

Tôi thấy rằng hành động của họ là vi phạm quyền dân chủ và không tôn trọng nhân quyền. Họ xử lý công việc liên quan đến tôi mà không hỏi ý kiến tôi và ngay khi công an điều tra sự việc, họ cũng không gặp tôi. Họ chỉ áp lực sang Sở và Sở đưa đến quyết định như vậy.

Thiện Giao: Cơ quan nào có tiếng nói quyết định trong vụ của chị?

Nguyễn Thị Bích Hạnh: Cơ quan có tiếng nói quyết định trong sự thôi việc tôi là Sở Giáo Dục. Nhưng trước đó thì Sở không biết điều gì cả. Công an điều tra trước, điều tra học trò rất kỹ, rất lâu. Sau đó thì họ gặp Hiệu Trưởng, làm việc với Giám Đốc Sở, và Sở đưa ra quyết định buộc thôi việc tôi.

Thiện Giao: Giữa chị và trường Nguyễn Bỉnh Khiêm có hợp đồng làm việc không?

Nguyễn Thị Bích Hạnh: Tôi về tỉnh Quảng Nam theo diện thu hút nhân tài. Sở Giáo Dục phân tôi về trường chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm.

****

Quý vị đang theo dõi cuộc phỏng vấn Đài chúng tôi với cô giáo dạy văn Nguyễn Thị Bích Hạnh, người vừa bị cho thôi việc tại trường chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm vì “xuyên tạc đường lối của Đảng … truyền bá trang web phản động …” Thạc sĩ Bích Hạnh cho biết cô khuyến khích học trò chuyên của mình bớt chơi game mà nên dành thời gian tìm kiếm tri thức trên mạng. Cô đã giới thiệu với học trò các website, chẳng hạn talawas, Hợp Lưu, Tiền Vệ. Liên quan đến luận văn thạc sĩ, cô Bích Hạnh cũng nhận định “Nhân Văn Giai Phẩm cùng nhóm Sáng Tạo là 2 nhóm có khả năng cách tân thơ, cách tân nền văn học Việt Nam. Tiếc rằng nhóm Nhân Văn Giai Phẩm đã bị dập tắt nhanh chóng…” Xin tiếp tục theo dõi cuộc phỏng vấn sau đây.

***

Khi dạy xong theo phân phối chương trình, tôi có nói rằng các bạn về nhà, đào sâu, tự nghiên cứu, tự tìm tòi thêm về tác phẩm. Các bạn có thể tham khảo thêm tài liệu trên mạng vì hiện nay trên mạng có nhiều bài viết đăng tải thông tin rất thú vị.

Cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh

Tuyên truyền chống Nhà nước?

Thiện Giao: Báo chí nói chị có những bài giảng không đúng đường lối chính sách luật pháp của Nhà Nước. Theo trí nhớ, chị có nói những điều như vậy với học trò của mình?

Nguyễn Thị Bích Hạnh: Tôi có nói, nhưng với nội dung thế này. Khi lên lớp, tôi dạy bài “Hai Đứa Trẻ,” một bài tiếng Việt, một bài phỏng vấn và trả lời phỏng vấn.

“Hai Đứa Trẻ” là bài giảng văn rất hay, nhưng thời lượng không cho phép. Khi dạy xong theo phân phối chương trình, tôi có nói rằng các bạn về nhà, đào sâu, tự nghiên cứu, tự tìm tòi thêm về tác phẩm. Đây là một tác phẩm hay, các bạn có thể tham khảo thêm tài liệu trên mạng vì hiện nay trên mạng có nhiều bài viết đăng tải thông tin rất thú vị.

Tôi cũng nói không phải bài viết nào trên mạng cũng hay. Có những bài hay, nhưng cũng có những bài chúng ta đọc và chọn lựa thông tin.

Tôi có nói các bạn cần cẩn thận với thông tin trên mạng, vì gần đây “cô đọc một bài viết trên mạng của giáo sư Lê Hữu Mục nói rằng Nhật Ký Trong Tù không phải của Bác Hồ.”

Tôi nói các bạn cần cẩn thận khi xử lý thông tin. Lúc đó, một em học sinh phát biểu rằng Bác Hồ là thần tượng của cả dân tộc, tại sao lại có thông tin như vậy. Tôi trả lời, rằng “cô tin sự thật, cái đẹp, chân lý luôn luôn tồn tại, cho dù ai đó có tìm cách phủ nhận, nó vẫn tồn tại.”

Tiếp theo, tôi dạy tiết “phỏng vấn và trả lời phỏng vấn.” Tôi nói với học trò, cách trả lời phỏng vấn rất quan trọng. Nó cho người ta biết người trả lời phỏng vấn có kiến thức bao nhiêu, văn hóa như thế nào, văn hóa ứng xử ra sao.

Khi đưa ra quyết định, họ kết tội tôi hạ bệ lãnh tụ và cấu kết với thế lực thù địch nước ngoài để làm diễn biến hòa bình.

Cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh

Tôi có lấy một ví dụ bên lề, là khi Nông Đức Mạnh ra nước ngoài, có người hỏi “ở Việt Nam nhiều người nói ông là con Bác Hồ, ông nghĩ sao về điều này.” Tôi nói với học sinh, tôi nghe phong phanh ông ta không nói có, cũng không trả lời không, chỉ trả lời “ở Việt Nam, ai chẳng là con, là cháu bác Hồ.”

Tôi chỉ dạy học trò cách trả lời phỏng vấn. Tôi không có ý định nói Bác Hồ có con riêng hay chuyện này chuyện kia. Nhưng Ban Tuyên Giáo Tỉnh Ủy Quảng Nam nói cô Hạnh nói Bác Hồ có con riêng, và Tuyên Ngôn Độc Lập và Nhật Ký Trong Tù không phải của Bác. Đồng thời còn có một nội dung trong đó cô nói không nên thần thánh hóa Bác Hồ.

Tôi không nói là không nên thần thánh hóa bác Hồ. Tôi nói rằng mọi thiên tài đều là con người. Trước khi nhìn nhận là một thiên tài, hãy nhìn nhận họ dưới góc cạnh một con người để thấy chất người trong con người của họ. Tôi không hề có ý định hạ bệ lãnh tụ hay xuyên tạc, phản động. Nhưng Ban Tuyên Giáo kết luận tôi nói 4 nội dung như thế.

Khi đưa ra quyết định, họ kết tội tôi hạ bệ lãnh tụ và cấu kết với thế lực thù địch nước ngoài để làm diễn biến hòa bình.

Thiện Giao: Bây giờ chị định như thế nào?

Nguyễn Thị Bích Hạnh: Khi nhận quyết định, tôi nghĩ tội này là tội của một ai đó chứ không phải tội mà người ta gán ghép cho tôi. Vì vậy, tôi có ý định viết bài, đăng báo và gởi đơn khiếu kiện lên Sở, yêu cầu Sở giải trình nguyên do dẫn tới buộc thôi việc tôi.

Thiện Giao: Xin cám ơn thời gian của chị.

Copyright © 1998-2009 Radio Free Asia. All rights reserved

1./ http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/teacher-get-fired-for-encouraging-students-finding-information-on-the-internet-TGiao-06042009091256.html

2. / http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=26719&page=6

Làm nghề giáo viên ở Việt Nam này hiện nay là như vậy. Nếu đã trót chọn lãnh vực giảng dạy khoa học xã hội nhân văn thì một là phải bẻ lưỡi nói theo lề phải, nói dối không ngượng mồm, hay nói theo kiểu hằn học thù hăn giai cấp, tôn giáo, còn không thì theo lương tâm mà dạy cũng có ngày lên đường thôi. Ngành này không có đất cho phản biện lương tâm trụ vững, thà chuyển sang giảng dạy các môn khoa học tự nhiên mà không phải áy náy lương tâm trước đàn em nhỏ.

Nhà nước ta đang lo ngay ngáy lớp giáo viên có tư tưởng mới này. Họ là những người đang dần tiếp cận học hỏi trên nhiều phương tiện truyền thông, trên nhiều kênh thông tin cộng đồng. Mặt khác các em học sinh cũng nhận nhiều thông tin sự thật quanh cộng đồng mình ở, chúng sẽ thắc mắc, hỏi và lý luận giữa sự thật và sự giả dối diễn ra nhan nhản hằng ngày…Chắc chắn rồi sẽ đến lúc giáo viên có lương tâm và mô phạm sẽ phải trình bày đúng sự thật. Mà sự thật thì mất lòng.

Hoan hô cô Bích Hạnh! Thà sống thật hơn làm thầy của sự dối trá.

__________________
“Người ra đi trong nước mắt lại trở về trong câu ca, tay ôm bó lúa lòng mừng bao la”  Vợ Lão Nghị
*

Cô giáo Hạnh bị sa thải vì lý do cụ thể như thế nào Trẹo tôi không biết, nhưng, Trẹo có một thằng cháu (cũng trong ngành giáo dục) bị sa thải vì những câu như thế này :

– Chính trị không bẩn thỉu, người lợi dụng chính trị mới bẩn thỉu.
– Dối trá trong tuyên truyền là điều bình thường, nhưng, đó là một điều bình thường đốn mạt. và, khi sự đốn mạt được lặp đi lặp lại mà không gặp bất cứ sự ngăn chận nào từ người chức trách, ấy là dấu báo hiệu cho một thời đại suy đồi.

Không biết thằng cháu của Trẹo có nói cái gì sái quấy không ?

__________________
Phó Thường Dân Nam Bộ Đang Cố Gắng Hết Sức Đòi Quyền Được Làm Dân.

*postmodel
hậc, trẻ em làm mầm non của đất nước, là tờ giấy trắng. Thầy cô chỉ nên truyền đạt cho các em tuyền màu hồng mà thôi. Màu đen của thế giới thì để các em tự tìm hiểu và để cho bọn phản động truyền đạt sau.Đọc tin này tôi lò dò tìm thông tin xem các như Anh, Mỹ, Pháp, Úc, Đức…. có thầy cô nào bị đuổi việc vì “nói sai” với chủ trương của đảng và nhà nước không. Tìm nãy giờ vẫn chưa ra. Chán thật, bọn tư bẩn bao che kỹ quá.
Vợ Lão Nghị
Cho dù là bất mãn hay có bất cứ động cơ nào, nhưng dùng môi trường giáo dục để tuyên truyền quan điểm chính trị của cá nhân hay tập thể, đều là không đúng.
Bất cứ thế lực nào cũng không nên lợi dụng những tâm hồn còn cắp sách đến trường. Nhất là nhà giáo, nhiệm vụ chính của họ là truyền trao kiến thức chuyên môn.
Chuyện hô hào, phản đối hay gì gì hãy nhường lại cho các nhà…dân chủ!

Cũng nghe thấy ở một room nào đó, cũng có một (hay nhiều) thạc sĩ hay võ sĩ gì gì, cũng bị sa thải vì tội tuyên truyền trái với ý của đa số và chủ room. Thương thay!

Mình không đồng ý cách nói chung chung của bạn. Bạn phải nói đồng chí đảng làm điều đó với thế hệ con cháu chúng tôi là sai bét. HCM không phải là cơ sở của bài học đạo đức. Đạo đức là bài học truyền từ đời nọ sang đời kia, là tinh hoa kết lại từ con người. Đem HCM vào dạy đạo đức cho học trò là coi thường nhân dân, coi thường những bậc làm cha làm mẹ như tôi.

Đạo đức là không có giả dối, hãy tự vấn lương tâm xem! giả dối thì dạy đạo đức ra làm sao? Con em chúng tôi không cần học làm cách mạng lật đổ như HCM, cần là cần học để làm người LƯƠNG THIỆN. Có mỗi hai chữ lương thiện thôi mà hệ thống XHCN làm chẳng được thì còn gì nữa mà biện minh?

Tôi thường dạy con tôi mở đầu rằng: Ông bà mình nói….. chứ tôi không muốn người ta dạy HCM nói rằng…,

Tôi đề nghị hãy thành lập mái trường riêng của HCM mà dạy dỗ con em nào thích học! hãy trả lại môi trường giáo dục tự do cho con em chúng tôi học làm người, chứ không học thành HCM đâu.

Nếu đảng mà cũng có được cái si nghĩ này như bạn Cam thì hay biết mấy nhễ. Tiếc rằng đảng éo có cái si nghĩ như bạn. Đảng thì nghĩ ngược lại. Đảng bẩu rằng các đồng chí thầy cô giáo (bạn của vợ lão Xi) phải làm theo đảng. Tiên triền và nhồi sọ thiếu nhi dùm cho đảng. Đấy mới là thầy cô giáo chân chính. Đấy mới được đảng tôn vinh. Còn những ai có cái tư tưởng như vợ lão Xi thì đảng cho về quê lão Xi chăn dzịt hết. Con không thì tự về vườn kiếm vốn mà mở cửa hàng lưu niệm nhễ.
Kẻ vô Danh
Túm lại đảng bẩu kít của đồng chí Bác là thơm thì các đồng chí thầy cô phải tiên triền tới các học sinh là kít của đồng chí Bác rất thơm. Đảng bẩu Lê Văn Tám là người thật việc thật thì các đồng chí thầy cô giáo phải tiên triền rằng Lê Văn Tám tự mình lấy xăng vừa rưới vừa châm lửa vào mình mà vẫn chạy thi marathon trên đấu trường si gem về đến đích được rồi mới nghỉ thở. Đảng bẩu các đồng chí quân đội ta có thể bắn một viên đạn xiên táo 100 thằng Mĩ Ngụy thì thầy cô giáo phải dạy học sinh rằng các đồng chí ấy bắn một viên giết được 101 thằng. Các đồng chí ấy đíu có lựa chọn nào khác cả. Một là tiên triền cho đảng. Hai là không chứ tiệt đối đíu được đưa những tư tưởng nào khác ngoài cái tư tưởng mà đảng đã lên giấy thiều. Đấy mới là khôn ngoan. Còn ngoài ra là chống đảng. Thế là về vườn. Đơn giản chỉ có thế.
Bên Đức từ năm 1972 đã ra luật là các thầy cô giáo nếu có những hoạt động quá khích, cực đoan mà bị cơ quan bảo vệ hiến pháp (một loại CA) xếp vào thành phần “đe dọa” hiến pháp thì có thể bị cơ quan chịu trách nhiệm về trường học của tiểu bang cho thôi dạy. Đa số những thầy cô bị cho nghỉ việc hoặc thuộc đảng CS mà có thời gian bị cấm, hoặc theo những tổ chức cực tả mà bị xếp loại đe dọa hiến pháp.
Tôi nghĩ trong trường hợp trên chị ta nên kiện lên tòa để cho mọi việc được sáng tỏ.

Chửi phản động thì thích đấy, dưng cơ mà chửi nhiều mỏi mồm chết đi được, nữ phản động Nguyễn Thị Bích Hạnh bị cho thôi việc là việc làm cực kỳ đúng đắn và tuân thủ đúng pháp luật nên có mà kiện củ khoai, nhé. Vì sao à? Vì theo qui định về đạo đức nhà giáo do Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo ký ngày 16/4/2008 thì có nêu mấy vấn đề sau:

Trích:
Điều 1. Phạm vi điều chỉnh và đối tượng áp dụng

2. Đối tượng áp dụng bao gồm các nhà giáo đang làm nhiệm vụ giảng dạy, giáo dục ở các cơ sở giáo dục thuộc hệ thống giáo dục quốc dân.

Giờ đến qui định đây:

Trích:
Điều 3. Phẩm chất chính trị

1. Chấp hành nghiêm chỉnh chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước; thi hành nhiệm vụ theo đúng quy định của pháp luật. Không ngừng học tập, rèn luyện nâng cao trình độ lí luận chính trị để vận dụng vào hoạt động giảng dạy, giáo dục và đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ được giao.

Mà chủ trương chính sách của Đảng thì không cho phép nói gì khác ngoài điều Đảng đã nói (xem lại nguyên tắc tập trung dân chủ nhé), thế nên việc nữ phản động này bị đuổi là đúng với tinh thần của pháp luật (do Đảng đề ra), và rõ ràng là quyết định đuổi việc do vi phạm đạo đức nghề nghiệp (cũng do Đảng đề ra) là chính xác. Thế thì có mà kiện củ khoai, bao nhiêu vụ thu hồi đất cán bộ Đảng làm sai lè lè ra kia kìa mà còn chả làm gì được nữa là vụ này; mà nên nhớ là nhiều người bị thu hồi đất là cựu chiến binh nhé, là người có công với cách mạng nhé, thậm chí là thương binh, bà mẹ Giao Chỉ anh hùng, gia đình liệt sỹ nhé thế mà cũng phải chịu thua đấy, huống hồ là nữ phản động này mới có 28 tuổi, chẳng có công với cách mạng gì hết.

Nhưng nghĩ cũng sợ nhỉ? Trẻ măng thế mà đã biết phản động nhỉ?

__________________
Bữa trước có quyết định cấm xe ba gác, đó là một quyết định sáng suốt của đảng, hợp lòng dân nên tôi đã hết sức tán thành.
Bữa nay có quyết định mới cho xe ba gác hoạt động, đây là một quyêt định sáng suốt của đảng, hợp lòng dân nên tôi hết sức tán thành. (@Bums)

annamit

Đã sống và lớn lên trong XHCN cô giáo Hạnh biết rõ những hình phạt cô phải chịu nhưng lương tâm của cô đã thúc đẩy cô làm những gì phải làm cũng như bao người trẻ không ngại gian nan, khó khăn… Tương lai của nước Việt chúng ta đấy.

Nhân đây xin post một bài của cố Gs TRẦN Duy Nhiên người thầy khả kính của một số học sinh các trường trung hoc phổ thông ở Dalat và luật khoa TPHCM trước và sau 1975, để bày tỏ nỗi lòng người thầy trong XHCN.
Lúc đầu bài có tựa là “LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG”

“Thư gửi em 20

Em,

Hôm nay tôi đi vào hồi ức của em về những ngày khó khăn ở Đàlạt cách đây gần 30 năm. Em viết: “Người ta cho ba của em đi học miễn phí ròng rã hơn 7 năm trời.. nhưng rồi không biết vì sao ông ‘bỏ học’ mà đến bây giờ mẹ tôi và anh em tôi cũng không biết ông ở đâu” Thế là mẹ em, với hai bàn tay trắng, phải một mình nuôi nấng 4 đứa con đang lớn lên như thổi. Cũng vì vậy mà “suốt 3 năm ròng rã, gần như Chủ Nhật tuần nào em cũng được ‘dạo chơi’ ở núi Bà. Buổi sáng sớm, em và đám bạn trong xóm rủ nhau đi. Sau khi ‘dạo’ một vòng xem thử cây nào ‘đẹp’ thì cắt khúc chừng 2 thước, đóng đinh 2 đầu rồi kéo về nhà. Em hiểu làm như vậy là có lỗi với dân Dalat mình lắm nhưng … mỗi chuyến đi ‘chơi’ là bằng hai ngày bôn ba của mẹ nên em cũng nhắm mắt làm liều… Bao nhiêu năm qua rồi, giờ đây khi đọc những dòng này, xin thầy hiểu cho và xem như đây là lời xin lỗi của em.”

Đọc những lời nói thật như đùa của em mà nước mắt tôi cứ lưng tròng. Một thiếu niên mất cha mà đến giờ này vẫn chưa hiểu nguyên do. Một em mồ côi vì thương mẹ nên chặt một vài cây trên núi để sống qua ngày. Thế mà gần 30 năm sau em không nói lên một lời than trách, nhưng chỉ nói lên lời xin lỗi với người dân Dalat…

Sáng hôm nay, tôi xót xa đọc một mẫu tin nhỏ trên tờ Tuổi Trẻ:

“Ngày 8 tháng 10, tỉnh Lâm Đồng đã chính thức đưa ra đề án có tên “Bảo vệ và phát triển lâm nghiệp đến năm 2020” tại một hội nghị của tỉnh ủy. Theo đề án, Lâm Đồng sẽ khai thác theo phương thức chặt trắng 52.000ha rừng thông tự nhiên, trong đó có 14.966ha thành thục ( 60 – 70 năm tuổi )”.

Em có nghe không? Chặt trắng 52.000 ha rừng! Một cách thản nhiên! Và với danh nghĩa là ‘bảo vệ và phát triển lâm nghiệp”!!! Khi nghe em xin lỗi vì một vài cây thông nhỏ mình đã chặt năm xưa, tôi bỗng thấy thế hệ của chúng tôi cần phải xin lỗi các em rất nhiều… Không phải chỉ là chặt trắng 52.000 ha trong số rừng ít ỏi còn lại của Dalat, mà đã chặt trắng bao nhiêu giá trị trong tâm hồn của các em trong suốt bao nhiêu năm ròng.

Chúng tôi đã làm được gì cho thế hệ các em? Bạn bè chúng tôi, lứa tuổi cha chú của các em, ở hai miền Nam Bắc, đã ngã xuống mấy triệu người… có nơi nói là hai triệu, có nơi nói là ba… Con số sai biệt một triệu mạng người Việt Nam sao không ai tổng kết? Trên thương trường, khi tính toán hàng triệu đô la, chỉ cần sai biệt 100 là ai cũng thấy ngay, nhưng sao sai biệt một triệu mạng người anh em Việt Nam thì chúng tôi lại coi nhẹ đến thế?.. Chúng tôi, những người đang còn sống đây, chúng tôi đã làm được gì cho các em? Và cho những em thiếu niên dưới 20 tuổi ngày hôm nay? Chúng tôi mau quên quá, chúng tôi quên rằng chính nhân danh thế hệ tương lai, nghĩa là các em, mà người Việt phải bắn vào người Việt trong mấy chục năm trời, và hằng triệu người đã nằm xuống từ Bắc chí Nam… Chúng tôi chỉ nhớ tới vinh quang, chúng tôi chỉ nhớ tới hận thù, để rồi dựa trên đó mà trở thành ích kỷ, gian manh, trục lợi, hưởng thụ, ươn hèn và vô tâm.

Tôi còn nhớ những năm đầu tiên cầm lại viên phấn ở mái trường Xã Hội Chủ Nghĩa, chúng tôi đã học tập rất kỹ để quán triệt rằng mình phải là kỹ sư tâm hồn hầu đào tạo ra ‘con người mới xã hội chủ nghĩa’. Chúng tôi thảo luận với nhau: chính bản thân chúng tôi không phải là con người xã hội chủ nghĩa thì làm sao đào tạo ra được con người mới xã hội chủ nghĩa? Thế nhưng các đảng viên, với những lý luận mà đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu được, đã cho thấy rằng dù không phải là người mới xã hội chủ nghĩa chúng tôi vẫn có khả năng đào tạo các em thành con người xã hội chủ nghĩa.

Giờ này nhìn lại, tôi tự hỏi vì sao trong 12 năm trời, tôi lại có thể ngoan ngoãn đến thế? Có lẽ bấy giờ tôi là một giáo viên lưu dung, nên răm rắp nghe theo lời giáo huấn mà không cần ai thuyết phục! Vào thời điểm đó, tôi sợ hãi lắm, tôi hèn hạ lắm! Chỉ cần sai một câu so với sách giáo khoa, thì cũng có thể bị xem là ‘thiếu quán triệt’, thậm chí là ‘phản động’. Vì sợ hãi, nên tôi ca ngợi những điều mà người ta kể mình nghe, và nói lại cho các em như chính là của mình. Đằng sau những lời đầy nhiệt tình của tôi, là sự ươn hèn và dối trá. Tôi dạy cho các em: ‘mình vì mọi người’, mà mỗi tháng rình rập để nhận tiêu chuẩn 300g thịt nhiều nạc hơn người khác, cũng như đối xử bần tiện với đồng nghiệp mình để giành giựt ba thước vải thô hay một vỏ xe đạp; tôi dạy cho em ‘phải căm ghét kẻ thù’ mà trong lòng thì chỉ muốn dạy yêu thương; và vì những lời dối trá đó, nên dù em không căm thù ai, thì em chỉ tin tưởng ở căm thù hơn là tin tưởng vào tình yêu giữa người và người.

Những lời tôi nói thuở ấy thì chắc chắn các em đã quên gần hết rồi, nhưng cái ươn hèn và đối trá thể hiện qua cách sống của tôi, giờ đây đã trở thành điều đương nhiên nơi các em. Thay vì đào tạo ‘con người mới xã hội chủ nghĩa’ như tôi rêu rao, giờ đây các em trở nên những con người thoải mái sống trong bầu không khí dối trá của một xã hội vô tâm, và uốn mình theo môi trường một cách ươn hèn để làm sao mình có lợi nhất… Tôi đã góp phần tạo ra một thế hệ hoàn toàn vô cảm, vì những từ như ‘tổ quốc, tự do, trách nhiệm, lương tâm, tình người, vì dân, vì nước’… chỉ còn là những sáo ngữ rỗng tuếch. Và đau lòng nhất, ấy là các em không thấy đó là điều mất mát lớn nhất của một con người. Các em cho rằng sự thật và lòng dũng cảm không bao giờ có thật trên đời. Tôi và nhiều đồng nghiệp của mình đã lừa dối các em.

Thế hệ chúng tôi đọc những lời xin lỗi của em về một khúc cây rừng để đổi lấy chén cơm, chúng tôi biết lấy gì để xin lỗi thế hệ các em vì những tàn phá mà chúng tôi đã gây ra đối với vật chất và tinh thần của các em trong 30 năm qua?

Nhưng dù chúng tôi không biết xin lỗi và nhiều khi không buồn xin lỗi, thì tôi tin rằng các em đã tha thứ cho chúng tôi. Thế hệ đàn em luôn quảng đại đối với đàn anh, và sẽ tiếp tục tha thứ. Hy vọng với tấm lòng tha thứ của các em đối với chúng tôi, các em sẽ trở thành những người biết trồng lại những chồi non đầy hy vọng trên những cánh rừng Việt Nam và trong tâm khảm của thế hệ con cháu của các em. Tôi chắp tay nguyện cầu cho các em xóa bỏ những bài học dối trá của chúng tôi, để thế hệ ngày mai sẽ là một thế hệ không còn mất mát như các em, mà là một thế hệ biết giá trị của mình, một thế hệ sống hiên ngang, không chấp nhận dối trá và đối xử với nhau trong một bầu không khí của sự thật. Tôi nguyện cầu để đừng ai tiếp tục tưới vào những chồi non hôm nay chất độc của hận thù hầu mai này con em Việt Nam còn có được một rừng ‘người’, những con người sống với nhau đầy lòng trắc ẩn..

Cho tôi một lần bắt chước em để nói lên lời sám hối: Khi đọc những dòng này, xin em hiểu cho và xem như đây là lời xin lỗi muộn màng của tôi.”

Tác giả Gs TRẦN Duy Nhiên

Trong phần comments…
Lời thầy Nhiên
@ Nicnap & Vincent Nguyen: Xã hội chúng ta hoàn toàn không có khái niệm ‘nhân bản’ thì làm gì có chuyện giáo dục nhân bản. Trong từ điển tiếng Việt xuất bản tại Hà Nội năm 1995 (cách đây chưa được 15 năm – Tôi không có bản mới nhất nên không biết hiện nay có gì thay đổi chưa), chữ ‘nhân bản’ chỉ có một nghĩa duy nhất: Tạo ra thêm nhiều bản đúng như bản cũ: đánh máy nhân bản
Sunday October 19, 2008 – 08:52am (ICT)
Hân D… Offline IM Vâng, thày giải thích khái niệm nhân bản thật quá hợp lý ạ. Nhân bản là nhân ra nhiều bản đúng với bản cũ….
…………………….
Thế này thì xin chịu…đúng là hết nước nói!
http://blog.360.yahoo.com/blog-7tB8P…B%91i-tr%C3%A1


Chỉnh sửa lần cuối bởi annamit vào 03-06-2009 lúc 12:58 AM

————–

Trích:
camchinhhieu viết: Xem bài viết
Một ý kiến rất chi nông cạn!
Nhà giáo là người truyền đạt kiến thức, là khuôn mẫu ( chữ sư phạm là rứa), nếu nhà giáo không truyền đạt chân kiến thức mà luồn vào đó sự bất mãn hay ủng hộ chính trị, thì là phản giáo dục chân chính.

Cô giáo ấy có bất mãn, có bực bội hay có sáng kiến dân chủ nào thì nên hoạt động nơi môi trường khác. Tôi thay nghề giáo bằng nghề Y, vị bác sĩ “dân chủ” nào đó, vừa khám bệnh vừa ”tuyên truyền” thì có chăng là làm bệnh nhân thêm bệnh, chứ không lợi ích gì.

Cho nên các lĩnh vực tôn giáo, y tế, giáo dục…nên giữ cho nó thuần chất là tốt nhất.
Phong trào sinh viên hồi hồi ấy cũng là một bài học đấy.

Bởi vậy trong giáo dục mà lại đem “Triết học Mác-Lê”, “Lịch Sử Đảng CS”, “Tư tưởng HCM” v.v…. “thì là phản giáo dục chân chính.”. Thế nên mới có việc thày dạy mà chẳng muốn dạy, trò học thì chẳng muốn học.

“Cô giáo ấy có bất mãn, có bực bội hay có sáng kiến dân chủ nào thì nên hoạt động nơi môi trường khác”, ví dụ như là X-Cafe nè đúng ko vậy bác ?!

“Cho nên các lĩnh vực tôn giáo, y tế, giáo dục…nên giữ cho nó thuần chất là tốt nhất.” Chậc em cũng muốn ủng hộ bác ý kiến này lắm, nhưng mà em sợ bị mắc tội phản động đó, là vì em sợ đụng chạm đến các vị : nhà sư cách mạng Thiện Chiếu tức Xích Liên, Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, thầy giáo Nguyễn Tất Thành, nhà thơ Tố Hữu v.v… họ đều làm chính trị đó pác !
“Phong trào sinh viên hồi hồi ấy cũng là một bài học đấy” –>> Phong trào SV nào vậy bác ? Phong trào sv biểu tình chống xâm lược của Trung Cộng hay là phong trào phản chiến của SV Sài gòn trước 75 ?


Chỉnh sửa lần cuối bởi jamesbond vào 03-06-2009

Đây là cô …bé :

Click the image to open in full size.

Thêm một lý do để hiểu lý do tại sao :

Báo dân trí hôm nay đưa tin về việc một Nữ Thạc sỹ bị đuổi việc. Đó là cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh, người trước đó được mời về giảng dạy tại Trường Chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm theo diện thu hút nhân tài của Tỉnh Quảng Nam.

Lý do cho thôi việc là vì Hạnh đã dũng cảm làm chứng cho sự thật, cho công lý mà theo báo chí Nhà nước gọi là “tuyên truyền những nội dung trái với chính sách của Đảng và Nhà nước”.

Sự thật rằng Nguyễn Thị Bích Hạnh chỉ nói về sự thật, về lòng khát khao cho một thế hệ học sinh được học trong tình thương yêu và sự thật. Lý do đằng sau có thể là do Hạnh là một người Kitô Hữu nhiệt thành đối với giáo hội.

Nguyễn Thị Bích Hạnh là một giáo dân sinh ngày 26/2/1982 ở Xứ đạo Vĩnh Hòa, Xã Hợp Thành – Huyện Yên Thành – Tỉnh Nghệ An.

Hạnh tốt nghiệp khoa văn Đại học Đà Lạt sau đó tiếp tục học và bảo vệ thành công Luận văn Thạc sỹ văn học đầu năm 2007. Trong suốt quá trình học tập, Hạnh luôn nỗ lực hết mình để lĩnh hội kiến thức mới, học tập đạt kết quả cao.

Hạnh là một người con ngoan của giáo hội, sống đạo đức và có chiều sâu tâm hồn. Hồi còn bé đã liên tục đạt các giải về giáo lý và lớn lên luôn sống trong sáng, yêu việc đi lễ, đọc kinh.

Hạnh là một công dân tốt của xã hội với ý thức luôn luôn đấu tranh cho công lý, cho sự thật và sự thăng tiến của Việt Nam. Nhờ vào năng lực và trình độ của mình, Hạnh đã được mời về giảng dạy tại trường chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm theo diện thu hút nhân tài.

Từ khi đứng trên bục giảng, với kiến thức rộng và ý thức cao về việc lòng tin và sự thật, Cô giáo Hạnh lên án những vấn đề không chính xác trong giáo trình, đồng thời gợi ý học sinh nên mở rộng tìm hiểu kiến thức qua internet. Hạnh đã nêu lên những nhận định của các sử gia, gíao sư, tiến sỹ trong và ngoài nước để học sinh có thể tham khảo.

Cũng vì yêu Chúa, yêu sự thật mà từ khi vụ Tòa Khâm sứ và Thái Hà nóng lên, Hạnh đã theo dõi sát sao và hằng đêm vẫn một mình hiệp thông cùng anh chị em ở Hà Nội. Hạnh không biết rằng an ninh của tỉnh Quảng Nam cũng đã đưa Hạnh vào tầm ngắm nhằm thực hiện ý đồ loại trừ một cô giáo giỏi và có uy tín ra khỏi bục giảng bài.

Hạnh là con nhà nòi.

Bố của Hạnh là ông Nguyễn Quốc Anh, một người rất tài giỏi và có ý chí vô cùng. Ông là một trong những học sinh lớp đâu tiên của Cha Chính Vinh. Ông đã theo học đạo với Cha Vinh ở trường Dũng Lạc và vì theo đạo mà đã chịu đựng suốt 17 năm tù.

Vì lòng tin vào sự thật, vào Thiên Chúa mà Ông Nguyễn Quốc Anh đã phải trải qua nhiều giai đoạn khốn khó với nhiều nhà tù khác nhau. Ông đã từng ngồi tù với rất nhiều người nổi tiếng, trong đó có cụ Vũ Thế Hùng, bố của Linh Mục Vũ Khởi Phụng hiện là Bề Trên của Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội.

Khi còn ở trong tù ông đã say mê nghiên cứu về toán học. Đề tài toán học về “Phương trình vi phân tuyến tính”. Ông và bạn bè đã được bí mật gửi đi ra ngoài và đến các hội đồng của nhà nước từ khi còn ở trong tù. Nhưng đã bị xếp xó nhiều năm.

Sau khi ra tù Ông được Giáo Sư Nguyễn Khắc Viện gửi thư và mời ta thuyết trình nhiều lần về đề tài của mình ở Đại Học tổng hợp Hà Nội nhưng do không đi đúng theo đường lối chính thống như Nhà nước yêu cầu cho nên đề tài của ông vẫn không được thông qua cho đến khi ông mất vào năm 2003 vì ung thư.

Đứng đằng sau quyết định đuổi việc một con người trí thức trung kiên là cơ quan an ninh chính trị của Tỉnh. Nhưng đau đớn là chính các em học sinh bị buộc phải đứng ra làm chứng gian, tố cáo về cô giáo của mình.

Khi chia tay học sinh, cô trò khóc vì tiếc thương và tha thứ cho nhau. Theo Hạnh những tâm hồn trẻ trung ngây thơ đó đã buộc phải đấu tố cô giáo của mình để đạt được một mục đích không trong sáng của những người lớn.

Nền giáo dục Việt Nam rồi sẽ ra sao, đất nước Việt Nam sẽ đi đến đâu khi những người lớn không sòng phẳng với nhau và tiếp tục lấy học sinh làm con cờ cho những tư tưởng chính trị lầm lạc của mình.

http://dcctvn.net/news.php?id=3711

————

Ở thiên đường giáo dục XHCN thì phải noi gương cô giáo này nà:

Trích:
Click the image to open in full size.
(CATP) Đó là khẳng định của một giáo viên Trường trung học cơ sở H.B.T, quận 3 thể hiện rõ trong phần hướng dẫn ôn tập thi học kỳ II môn Lịch sử khối 6 (năm học 2008 – 2009). Phụ huynh học sinh phát hiện, viết thư phản hồi để điều chỉnh. Giáo viên phản ứng bằng cách viết thẳng vào vở báo bài của học sinh, tái khẳng định TPHCM có quận Bình Phú (?!)…

Phản hồi của giáo viên chủ nhiệm ghi thẳng vào vở báo bài của học sinh
Phần ôn tập thi học kỳ II môn Lịch sử lớp 6 Trường H.B.T gồm 10 câu hỏi. Giáo viên (GV) biên soạn, hướng dẫn trả lời rõ ràng cho mỗi câu, đánh máy vi tính, in ra và phát cho từng em học sinh (HS). Mở đầu câu số 1, GV hỏi “Hai Bà Trưng làm gì khi giành lại được độc lập?” và kết thúc câu số 10 “Tại sao TPHCM trở thành điểm lập nghiệp và định cư lý tưởng? Trình bày tổ chức các đơn vị hành chính ở TPHCM?”.

GV hướng dẫn trả lời câu hỏi số 10 gồm hai nội dung. Nội dung thứ nhất: “Do điều kiện sống thuận lợi, TPHCM trở thành nơi lập nghiệp và định cư lý tưởng. Hiện nay, TPHCM có hơn 7 triệu người gồm nhiều thành phần dân tộc khác nhau”. Nội dung thứ hai: “TPHCM hiện nay gồm 19 quận là quận 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, Thủ Đức, Gò Vấp, Bình Thạnh, Tân Bình, Phú Nhuận, Bình Tân, Bình Phú và 5 huyện Cần Giờ, Bình Chánh, Hóc Môn, Nhà Bè, Củ Chi”.
Cũng như bao bạn HS lớp 6 Trường H.B.T, em N.M.Q mang tài liệu hướng dẫn ôn thi môn Lịch sử về nhà học thuộc lòng. Nghe Q. đọc câu trả lời TPHCM có “quận Bình Phú”, luật sư Nguyễn Minh Tường (cậu của Q.) lớn tiếng quở trách. Q. phản ứng: “GV dạy môn Sử của con hướng dẫn ôn tập thi rõ ràng thế này, sao cậu lại la con? Cậu nhầm lẫn chứ GV dạy con không thể sai được!”. Kiểm tra tài liệu ôn thi, luật sư Tường giật mình khi nhìn thấy đáp án TPHCM có “quận Bình Phú” đúng như em Q. khẳng định. Luật sư Tường ngẫm nghĩ: “Không riêng cháu mình, còn rất nhiều HS lớp 6 Trường H.B.T cũng hiểu sai, ghi nhớ vào đầu một kiến thức không đúng, rất có hại”.

Với trách nhiệm của một phụ huynh, luật sư Tường viết mấy dòng góp ý nhờ em Q. gởi GV dạy môn Sử. Nội dung: “Tôi là phụ huynh của học trò N.M.Q. Theo nội dung ôn tập thi học kỳ II môn Lịch sử lớp 6 có câu hỏi trình bày tổ chức các đơn vị hành chính ở TPHCM. Phần hướng dẫn trả lời ghi rõ gồm 24 quận huyện, trong đó có quận Bình Phú. TPHCM có quận Tân Phú, không có quận Bình Phú? Xin GV ghi nhận để điều chỉnh, dạy cho học trò hiểu đúng và học tốt hơn!”.

Thay vì nghiêm túc tiếp thu góp ý của phụ huynh HS thì ngày 27-4-2009 cô giáo L.T.T.M (GV chủ nhiệm của Q.) viết ngay vào vở báo bài của HS N.M.Q: “Kính phụ huynh em M.Q. Theo sách Lịch sử Địa phương TPHCM của Nhà xuất bản Giáo dục, tác giả Trần Như Thanh Tâm, Ngô Minh Oanh, Võ Văn Sen, Trần Bảo Ngọc đã in trang 8 nên bám theo đó GV đã biên soạn và giảng dạy môn Sử. Kính báo”.
Phản hồi của cô giáo L.T.T.M không chỉ làm xúc phạm đến phụ huynh HS, làm tổn thương đến em Q. (ghi thẳng vào vở báo bài giống như “trả đũa”) mà còn thể hiện tính bảo thủ trong suy nghĩ. Đường đường một GV dạy môn Lịch sử, GV chủ nhiệm lớp 6 lại không biết TPHCM có những quận huyện nào, trong khi đang làm việc, sinh sống tại đây là điều đáng chê trách. Nhưng đáng chê trách hơn là thái độ “thiếu nghiêm túc, xem thường HS và lời góp ý chân tình của phụ huynh HS. Là GV Lịch sử không thể truyền thụ sai kiến thức lịch sử cho HS; càng không thể khăng khăng cho rằng “TPHCM có quận Bình Phú”! Trên thực tế, TPHCM không có quận Bình Phú, chỉ có quận Tân Phú.

Đề nghị Ban giám hiệu Trường trung học cơ sở H.B.T xem xét lại vụ việc và nghiêm túc rút kinh nghiệm, tránh để xảy ra trường hợp tương tự, không riêng môn Lịch sử mà tất cả các môn học khác…

Nguồn

Thế là rõ rồi đấy nhá. Cô giáo thì luôn luôn đúng. Mịa họ, Nếu tụi phản động trong cà phò này cho con đi học thì một ngày nào đó đang nằm gãi háng thì nghe đứa con bi bô như thế này này: “Anh Lê Văn Tám đã dũng cảm tưới xăng lên dái mình và tự châm lửa đốt thiêu cháy kho bomb …..bla bla. ..” Thì cho dù bực mình cũng éo được viết thư phản đối đấy nhá. Cô giáo mà lấy SGK ra phản bác là đủ tát vở cái A lô của tụi phản động hết nhá.


Chỉnh sửa lần cuối bởi Kẻ Vô Danh vào

———

Đấu nhau chuyện cô giáo Hạnh này có lẽ chẳng bao giờ đi đến đâu cả nếu như hai phía quan điểm hoàn toàn đối ngược nhau.

Một bên cho rằng bổn phận của nhà giáo là truyền đạt chính xác đường lối và chính sách của đảng và nhà nước. Một bên cho rằng lối giáo dục này sẽ thui chột khả năng suy nghĩ và lý luận. Vậy mẫu số chung nằm ở đâu? Câu hỏi này chỉ có giải đáp nếu như cả hai phía đều đồng thuận ở một điểm: giáo dục nhằm mục đích đào tạo những con người đạo đức và có ích cho xã hội.

Nếu đạo đức này dựa trên căn bản “đạo đức cách mạng” theo một khuôn mẫu giới hạn nào đó và “có ích cho xã hội” có nghĩa là bảo đảm sự bền vững của một chế độ (mặc dù chế độ ấy có đầy rẫy những bất cập và hư hoại) thì việc cô giáo Hạnh lên bục và theo sát “cương lĩnh” là việc hoàn toàn đúng. Tuy nhiên, nếu đạo đức này dựa trên căn bản làm người (nhân hậu, thật thà, quả cảm, tôn trọng cái chung, không chấp nhận dối trá…. ) và “có ích cho xã hội” có nghĩa là đối diện với những vấn nạn và khắc phục nó để mang lại hạnh phúc cho xã hội (chớ không khoả lấp, vẽ vời) thì việc cô giáo Hạnh đi ra ngoài “cương lĩnh” là chuyện hoàn toàn chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Một xã hội có những con người được đào tạo khả năng gật hơn là lắc thì xã hội ấy có thể tạm yên ổn một lúc nào đó nhưng sẽ dậm chân tại chỗ và dần dần đi vào chỗ bế tắc. Con người muốn vươn lên phải có khả năng “lắc” và tự nghi vấn để tìm đến những cái gì tốt hơn, đẹp hơn, xa hơn. Con người không có khả năng “lắc” thì có lẽ cho đến nay trái đất vẫn hình vuông. Con người có khả năng lắc thì những học thuyết tưởng chừng như bất di, bất dịch bỗng nhiên trở thành một đống vấn đề để hoài nghi. Nói rộng hơn một tí, thái độ “gật” và tránh “lắc” chính là thái độ phản động nếu xét đúng nghĩa của tinh thần phản động.

PS: ngẫm nghĩ mà buồn cười, có lẽ trong đám học sinh của cô giáo Hạnh cũng có những cái đầu “gật” kiên cường (trước khi được cô giáo Hạnh dạy dỗ) . Bởi thế, cô giáo Hạnh mới… lên sàng như thế.

Thái độ “xét lại” đã khiến cho bao chiến sĩ cách mạng lão thành phải sống dở, chết dở huống hồ chi cô giáo Hạnh.

__________________

(cạn tàu ráo máng với với) đảng csvn là (cạn tàu ráo máng với) tổ quốc.


Chỉnh sửa lần cuối bởi postmodernism

——–

http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=26719&page=5

———-

Cô giáo bị đuổi việc vì ‘xuyên tạc đường lối’

Nguyễn Thị Bích HạnhCô giáo Bích Hạnh về dạy ở Quảng Nam theo diện ‘thu hút nhân tài’

Một nữ thạc sỹ, giảng viên môn văn vừa bị Sở Giáo dục tỉnh Quảng Nam quyết định cho thôi việc vì vi phạm kỷ luật.

Báo Dân Trí trích quyết định của Sở Giáo dục nói rõ cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh, 28 tuổi, bị buộc thôi việc vì “đã vi phạm nghiêm trọng trong việc xuyên tạc đạo đức nhà giáo; sử dụng bục giảng làm nơi tuyên truyền những nội dung trái với quan điểm của chính sách Nhà nước; xuyên tạc đường lối của Đảng, chủ trương pháp luật của Nhà nước, vi phạm quan điểm nội dung giáo dục trong việc cập nhập khai thác, truyền bá trang web phản động, phản giáo dục”.

Cô giáo Hạnh trước khi bị cho thôi việc đã được nhận vào giảng dạy tại trường Trung học Phổ thông chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm theo diện ‘thu hút nhân tài’ của tỉnh Quảng Nam.

Nói chuyện với BBC từ Quảng Nam, nơi cô đang hoàn tất thủ tục chế độ, cô Bích Hạnh cho biết trong một số tiết dạy hồi năm ngoái, cô đã đề cập với các em học sinh một số bài viết trên các trang mạng hải ngoại như talawas và tienve.org với mục tiêu ‘hướng dẫn các em biết cách tự học, tự đọc, tự tìm tòi phân tích thông tin’.

Tuy nhiên sau đó, theo phản ánh của học sinh, cô Hạnh đã bị điều tra làm rõ về việc “tuyên truyền tư tưởng phản động”.

“Lúc chuyện xảy ra, tôi đang làm chủ nhiệm lớp 10 toán, và bị quyết định thôi không chủ nhiệm nữa. Thế nhưng, tôi vẫn được giảng dạy bình thường, cho tới gần đây khi Sở có quyết định cho thôi việc.”

‘Chưa có dự định’

Chính thức từ 01/06, thạc sỹ Nguyễn Thị Bích Hạnh đã phải ngừng việc giảng dạy.

Cô Hạnh cho biết sau khi hoàn thành thủ tục chế độ, cô sẽ về quê ở Nghệ An nhưng “chưa có dự định gì rõ ràng”.

Cho dù các trang web đó chưa được chính thức ở Việt Nam nhưng học trò bây giờ, dù chính thức hay không, các em vẫn đọc và đọc rất nhiều.

Cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh

Cô nhận định: “Việc dạy học của tôi trong tương lai có lẽ sẽ khó khăn với hồ sơ như thế”.

Được biết, cô Bích Hạnh là người Công giáo, đã tham gia giảng giáo lý tại Nhà thờ Tam Kỳ hai năm nay và từng hiệp thông với Nhà thờ Thái Hà ở Hà Nội trong các vụ việc gây tranh cãi hồi năm ngoái.

“Người ta cho rằng tôi là người Công giáo, lý lịch lại không tốt vì bố tôi đã phải đi cải tạo 20 năm cho nên tôi có ‘tư tưởng khác'”.

Tuy nhiên theo cô Hạnh, điều này không được ghi trong các văn bản hồ sơ chính thức của ngành giáo dục.

Khi được hỏi liệu việc giới thiệu các website hải ngoại không được lưu hành trong nước tới học sinh có phải là vi phạm quy định hay không, cô Bích Hạnh trả lời: “Tôi không nghĩ như thế, vì nhiều giáo sư nổi tiếng của Việt Nam đều đã viết bài đăng trên các website đó”.

“Cho dù các trang web đó chưa được chính thức ở Việt Nam nhưng học trò bây giờ, dù chính thức hay không, các em vẫn đọc và đọc rất nhiều.”

“Đó là mong muốn và nguyện vọng chính đáng của các em.”

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2009/06/090604_teacher_sacked.shtml

——————

*Tôi luôn luôn ủng hộ việc người Việt hải ngoại biểu tình phản đối các quan chức nhà nước Việt Nam khi ra nước ngoài. Tôi nghĩ phải làm thế để nói lên rằng không phải ai cũng tin những lời ru ngủ ở trong nước.

Nhưng cái vấn đề làm tôi không vui là cái thông điệp của những người biểu tình đó, nhất là cái rừng cờ vàng ba sọc đỏ. Tôi nghĩ rằng cái thông điệp chống đối của mình sẽ đi tốt hơn vào lòng dân Việt trong nước nếu người ta nghĩ tốt về mình. Đã có ai suy tính xem một người dân Việt trong nước sẽ nghĩ sao khi thấy những hình ảnh biểu tình với một rừng cờ vàng ba sọc đỏ chưa? Họ nghĩ rằng người Việt hải ngoại biểu tình vì nhà nước Việt nam đàn áp dân chủ trong nước, hay là họ nghĩ rằng mấy người hải ngoại này là từ thời Việt Nam Cộng Hòa cho nên biểu tình chống Nhà nước Cộng Sản cho hả dạ?

LMP2

Le Minh Phie^u’

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Nông Dân thất thủ trước việc khai thác bauxite

Posted by hoangtran204 trên 02/06/2009

ASIA TIMES

Người nông dân Việt Nam đành thất thủ

trước những chiếc xe ủi đất khai thác bauxite

Tran Dinh Thanh Lam

Ngày 2-6-2009

THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH –

Kế hoạch khai thác mỏ bauxite tích tụ ở vùng Cao nguyên Trung phần đã và đang nảy sinh những ý kiến bất đồng. Những người phản đối kế hoạch nầy bao gồm vị đại tướng nổi tiếng Võ Nguyên Giáp và thậm chí có sự phản đối trong cả những công ty liên quan đến dự án; cùng lúc đó dự án nầy đã và đang xé toạt kế sinh nhai của những người nông dân trồng trà và cafe trong các thị trấn gần đó.

“Những ngọn đồi được dùng để trồng trà đã bị san ủi thành một khu vực rộng 50 hecta để dành chỗ cho dự án bauxite,” [1] tờ báo Tuổi Trẻ do nhà nước kiểm soát đã đưa tin từ tỉnh Lâm Đồng, địa điểm của một trong những khu mỏ đã được lên kế hoạch.

“Cảnh tương tự đã xảy ra trên những vùng đồi cafe ở tỉnh Đắc Lắc, nhưng trên một quy mô lớn hơn – khu vực xây dựng có thể trải dài tới 200 hecta,” [2] tờ Tuổi Trẻ cho biết về khu mỏ thứ hai được dự định.

Kế hoạch của chính phủ khái thác bauxite cho việc sản xuất nhôm đã dẫn đến một làn sóng lo ngại từ một bộ phận của các nhà hoạt động môi trường và các nhà khoa học Việt Nam.

Vào tháng trước, giữa lúc những mối quan ngại đang dâng cao, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã kêu gọi có một sự xem xét lại về các dự án khai thác bauxite và tìm xem có những cách thức nào khác để kiểm soát sao cho tốt hơn về ảnh hưởng của dự án này, và đảm bảo rằng dự án bauxite phải tuân theo các tiêu chuẩn về môi trường.

Một hội nghị chuyên đề về vấn đề này đã được tổ chức tại thủ đô Hà Nội của Việt Nam, được đồng bảo trợ bởi Bộ Công thương (MCI) và Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam.

“Trong những năm qua, Tây Nguyên đã tập trung vào phát triển các vườn cây nông nghiệp, nhưng thành quả kinh tế vẫn còn hạn chế và đời sống của người dân địa phương vẫn còn khó khăn với cơ sở hạ tầng và các tiêu chuẩn văn hóa nghèo nàn,” [3] ông Nguyễn Mạnh Quân, vụ trưởng Vụ Công nghiệp Nặng của MCI, đã phát biểu trước 50 nhà khoa học tham gia hội nghị.

“Bauxite đã được xác định rõ như là một nguồn lực quan trọng cho phát triển kinh tế-xã hội trong vùng,” ông nói.

Các phát biểu mới đây nhất là nằm trong một loạt các bình luận công khai của các quan chức cấp cao của Đảng Cộng sản kể từ khi thủ tướng phê duyệt một chỉ thị cho phép khai thác và chế biến quặng bauxite từ cuối năm 2007. Việt Nam được cho là có trữ lượng bauxtie lớn thứ ba thế giới, khoảng 5,5 tỉ tấn.

Chỉ thị đã cho phép Tập đoàn Công nghiệp Than và Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin) của nhà nước tham gia vào một liên doanh với công ty Trung Quốc để xây dựng một nhà máy nhôm [aluminum] và chuẩn bị cho các hoạt động khai mỏ lớn tại hai tỉnh thuộc vùng cao nguyên màu mỡ của đất nước này.

“Mỗi dự án sẽ sản xuất 600.000 tấn nhôm, tạo nên khoảng 2.000 công ăn việc làm và thu được từ 150 triệu đến 200 triệu đô la một năm,” [4] chủ tịch Vinacomin Đoàn Văn Kiển cho biết.

Nhiều nhà khoa học, các nhà hoạt động môi trường và các chuyên gia nghiên cứu văn hóa không đồng tình và đã bày tỏ mối quan ngại mãnh mẽ về những tác động tiêu cực của việc khai thác này. Họ cũng tranh luận rằng chính phủ đang cường điệu những lợi ích kinh tế.

“Cả hai dự án đều có nguy cơ phải đối mặt với những thiệt hại khủng khiếp về kinh tế,” ông Nguyễn Văn Bản, một cựu giám đốc Vinachim, nhận xét. “Một sự tăng hay sụt giảm giá chút ít trên thế giới sẽ dễ dàng làm cho dự án này không thể có lãi.”

“Tôi không biết lý do cơ bản cho việc khai thác lúc này và không khai thác vào những năm 1980 là gì,” Nguyễn Xuân, một sinh viên học chuyên về ngành môi trường tại trường Đại học Thành phố Hồ Chí Minh đã trả lời trong một cuộc phỏng vấn. “Chính phủ đã đưa ra hai lý do về kinh tế: nhu cầu về nhôm trong nước đang tăng lên và giá của nó cũng tăng lên trên thị trường thế giới.”

“Việt Nam nhập khẩu đúng 100.000 tấn nhôm một năm – thứ kim loại luôn luôn có sẵn, và giá của nó vì thế có thể không tăng lên đáng kể,” anh ta nói.

Người phê phán các kế hoạch này được biết đến nhiều nhất là ông Võ Nguyên Giáp, vị tướng nổi tiếng và là một trong những người tham gia sáng lập Đảng Cộng sản Việt Nam.

Trong một bức thư ngỏ gửi tới hội nghị chuyên đề, ông đã yêu cầu chính phủ hãy huỷ bỏ dự án bauxite. “Về những lợi ích quốc gia và sự phát triển lâu dài và có thể chịu đựng được, việc khai thác bauxite sẽ phát sinh những hậu quả xấu đến môi trường, xã hội và an ninh,” ông viết.

Trong một bức thư gửi tới Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào đầu năm nay, tướng Giáp đã viết rằng ông đã từng giám sát một cuộc nghiên cứu việc khai thác bauxite trong khu vực cùng với các chuyên gia Liên Xô trong những năm đầu 1980. Vào thời điểm đó, các chuyên gia đã khuyên không nên thực hiện dự án này do “rủi ro gây thiệt hại về sinh thái nghiêm trọng,” bức thư viết.

Những người phản đối khác biện luận rằng việc khai thác sẽ huỷ hoại những cánh rừng rộng lớn và các vùng gieo trồng cây nông nghiệp và tạo nên những núi bùn độc hại.

Những người trồng cây trà ở tỉnh Lâm Đồng đã chứng kiến những ảnh hưởng tiêu cực vì kết quả của những dự án khai mỏ được đề xướng.

“Tôi không biết tôi sẽ nhận được lợi ích gì từ dự án này, nhưng thật quá là tang thương khi nhìn thấy những ngọn đồi trồng trà này bị chặt phá trơ trụi,” ông Vũ Văn Bảy, một nông dân địa phương có đất đã bị thu hồi cho hoạt động khai mỏ, đã nói với phóng viên như vậy. Ông cho biết là ông đã cố tìm kiếm một mảnh đất thích hợp cho trồng trọt để thay thế, nhưng “thật không dễ để kiếm được một miếng đất canh tác kể từ khi nước đã trở nên hiếm hoi ở đây.”

Vùng này có một cái hồ lớn mà từ đó những người nông dân bơm nước lên tưới cho những đồn điền trà và cafe của họ. Công ty khai thác bauxite đã có kế hoạch sử dụng nó làm nơi chứa “bùn đỏ”, cái tên được đặt cho thứ chất phế thải độc hại phát sinh từ việc khai thác bauxite.

“Sẽ không có thêm hồ nước nào nữa,” ông Lê Viết Quang, giám đốc Lâm Đồng Bauxite, một công ty con của Vinacomin, hiện đang đảm nhận việc khai mỏ ở đây, đã nói với các phóng viên cách đây không lâu. “Các đối tác Trung Quốc của chúng tôi sẽ nạo vét hồ nước và chuyển nó thành hồ chứa bùn đỏ.”

Nguyễn Thanh Sơn, chuyên gia về khai mỏ và là giám đốc Năng lượng Sông Hồng, một công ty con nữa của Vinacomin, là một trong những người chống lại mạnh mẽ nhất kế hoạch khai thác bauxite từ tập đoàn của ông.

“Tại sao chúng ta lại chuyển đổi một vùng kinh tế có hiệu quả thành một khu mỏ khai thác lộ thiên?” ông Sơn hỏi, rồi nói thêm rằng với cùng một mức độ đầu tư thì tỉ lệ hoàn vốn của việc khai thác bauxite là kém xa so với trồng cafe. “Sau khi quặng bauxite được khai thác, đất ở đó sẽ không còn thích hợp cho trồng trọt hoa màu nữa nếu như không có những biện pháp phục hồi trên quy mô và phạm vi rộng lớn.”

Các quan chức của Vinacomin đã khẳng định là những tác động tiêu cực này sẽ được hạn chế tối thiểu bằng công nghệ hiện đại của Trung Quốc, là thứ sẽ được sử dụng trong quá trình khai mỏ, mặc dù những khu mỏ tương tự trên thực tế đều sử dụng các phương tiện giống hệt mà họ có trước đây đã bị chính phủ Trung Quốc đóng cửa.

Ông Sơn nói rằng việc khai thác bauxite và sản suất nhôm sẽ đòi hỏi nước rất nhiều, và vì vậy sẽ sử dụng nguồn nước tối đa và gây ô nhiễm cho các nguồn nước trong vùng, nơi đang thiếu nước cho các vụ mùa trồng cây công nghiệp.

Các nhà chuyên môn tin rằng những nguồn nước ngầm ở Tây Nguyên là có hạn và đã giảm xuống tới mức rất quan trọng trong 10 năm qua vì tưới tiêu (cho cây cà phê, trà, rau cải, cao su, ruộng, cây ăn trái…) với cường độ rất lớn.

“Loại ‘bùn đỏ’ này rất nguy hiểm đối với môi trường bởi vì 70% trong đó là sodium hydroxide (NaOH, hay còn gọi là xút),” ông Sơn nói. “ Giải pháp duy nhất là chôn vùi nó, hay chứa nó (vào trong một khu vực nào đó) một cách vĩnh viễn, an toàn và chắc chắn “ Mưa núi ở các miền cao nguyên trung phần làm gia tăng khó khăn cho việc lưu giữ nó một cách an toàn.

Số lượng lớn bùn đỏ có thể phá hủy bất cứ loại bể chứa nào và trở thành một thảm họa của môi trường. “Với việc lưu giữ không an toàn như thế, bùn đỏ có thế tràn qua bể chứa, hay thâm nhập vào đất và rồi bị rữa bởi nước mưa và chảy vào các đường nước khắp các vùng Tây nguyên và chảy xuống tận miền nam Việt Nam,” ông Sơn nói thêm.

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

Chú thích của Trần Hoàng:

Theo kế hoạch của Than và Khoán Sản VN và hãng Chinalco của Trung Quốc đã trình bày trong các hội thảo là:

_Các công ty sẽ đào lấy bauxite và làm 50 hecta nầy xong, thì sẽ làm 50 hecta khác. Nghĩa là vùng nào có bauxite, là vùng đó sẽ bị đào bới.

_Điều cần biết là 50 hecta hay 50 mẫu đất là rất lớn và tương đương với một miếng đất có chiều dài 1 cây số và rộng nửa cây số hay nửa triệu mét vuông

*1 mẫu = 1 hecta = 10.000 mét vuông;

50 hecta = 500.000 mét vuông.

[2] 200 hecta = 2 triệu mét vuông = 1 miếng đất dài 4 cây số và rộng 0,5 cây số; hoặc chiều dài 2000 mét x chiều rộng 1000 mét. Đây là một diện tích đất rất lớn.

[3] Ha Ha. Ông Nguyễn Mạnh Quân, (vụ trưởng Vụ Công nghiệp Nặng của) làm như cả nước đều giàu trong suốt 35 năm qua, chỉ có các nông dân Tây Nguyên trồng đồn điền cafe và trà là nghèo. Bởi vậy, bây giờ nhà nước cần phải giúp cho các nông dân nầy giàu lên, bằng cách (làm bauxite) san ủi các vùng cafe và trà của nông dân, để mua đất đai của họ với giá rẻ, giao cho công ty quốc doanh Than và Khoán Sản VN và Trung Quốc đầu tư khả năng khai thác bauxite.

Kết quả của mục đích khai thác bauxite nầy sẽ làm cho các nông dân đang có đồn điền cafe và trà sẽ giàu hơn xưa? Giàu ngay bây giờ? giàu 2, 3 năm tới? giàu kể từ sau khi năm 2015 hay 20125?Hay mất hết cơ nghiệp của họ gầy dựng từ 30-70 năm nay?

Từ những nông dân làm chủ đồn điền cafe, làm chủ vườn trà, làm chủ đất, có xe hơi, có máy cày, ở nhà ngói, có người làm và rồi nhờ kế hoạch bauxite mà “được mua đất”, được đền bù bằng một nhúm tiền đồng VN đang mất giá 15-20% mỗi năm…thì nông dân sẽ giàu trong 2 năm hay 10 năm sắp đến?

Ông Quân là vụ trưởng công nghiệp nặng của bộ công thương, lẻ ra ông phải biết vốn đầu tư theo nghị định 167 của thủ tướng là: cho phép ngoại quốc đầu tư 100% (mời các bạn nghe lại phim trên youtube, post trong blog nầy 3 hôm trước, đại biểu Nguyên Minh Thuyết phát biểu trước quốc hội nói về vụ nghị định 167 của thủ tướng).

Chỉ tội nghiệp các nông dân Tây Nguyên không có báo chí đến phỏng vấn, không nói lên được tiếng nói của họ, nên có thua thiệt cũng đành chịu.

Nếu bạn đọc được dịp chất vấn những người có quan điểm như ông Quân, các bạn hỏi thử ông ấy vài câu như sau: 1./ Ông có lên Tây nguyên vào lúc nào? đến tận hiện trường và xem toàn bộ kế hoạch sẽ khai thác như thế nào? Ông có thể đem bản đồ phân bố sản phẩm nông nghiệp có tỉ lệ lớn và chỉ cho biết vùng nào sẽ khai thác bauxite từ đây đến năm 2025? Bao nhiêu nông dân và gia đình sẽ bị mất tài sản?

Và đặt câu hỏi: nếu Than và Khoán Sản khai thác có lời 1 tấn được 200 đô (tiền lời cao nhất, còn hiện nay Trung Quốc đang bán alumina 1 tấn lỗ 70=120 đô), lấy số tiền 200 đô ấy, chia tiền lợi lại bao nhiêu phần trăm cho Trung Quốc (đối tác duy nhất hiện nay), hoặc trả lại tiền vốn mượn ngoại quốc để mua máy móc và lắp đặt nhà máy bauxite…thì còn lại được bao nhiêu phần trăm tiền lời trên 1 tấn đó?

Tiền lời còn dư lại sau chi phí thì có đem chia lại cho nông dân Tây nguyên là bao nhiêu để họ trở nên giàu có (như lời ông nói ra về mục đích của khai thác bauxite… và được trích dẫn trong bài này)? và nếu chia, thì chia lại bao nhiêu phần trăm?

Báo tin chi ông biết, tiền lời bán dầu thô là 10 tỉ đô, từ tháng 9-2007 đến tháng 9-2008 đi về đâu? Ai làm giàu được từ số tiền bán tài nguyên khoáng sản của đất nước?

(Hỏi ông có biết là trong khi dầu hỏa đã khai thác 15-20 năm nay, người dân có được mua xăng với giá bán là bằng 1/2 hay 1/4 giá thị trường mà hơn 20 quốc gia xuất khẩu dầu thô vẫn bán ra cho dân chúng trong nước xài trong hơn 40 năm qua? Thực tế là giá xăng ở VN và ở Mỹ luôn luôn bằng nhau. Và Mỹ nhập khẩu hơn 60% xăng, dầu (Mỹ nhập khẩu khoảng 700 tỉ đô la tiền dầu hàng năm, thống kê năm 2008)

[4] Ha Ha ha. nếu tin rằng bản hợp đồng trị giá 466 triệu đô la, mà mỗi năm khai thác lời 150 triệu đến 200 triệu đô la, và có việc làm cho 2000 người…Vậy là mức lời của đầu tư bauxite là từ 32% đến 43% ( chưa kể tạo thêm công việc cho 2000 người.)

Trời ơi! Cho mình xin đi. Nếu có ai đem những con số đầu tư thế ấy (đầu tư xây dựng nhà máy xong trong 2 năm, khai thác, rồi cứ mỗi năm sau lời 32-43%) và nói với các công ty nước ngoài, chắc chắn, họ sẽ trải thảm đỏ đón về làm Tổng giám đốc lương tới thiểu 2-5 triệu đô la/ 1 năm.

Tất cả các công ty nước ngoài mà chỉ cần lời 1 năm khoảng 15-20% là đã vững mạnh và thành công lắm rồi; lời 25% / 1 năm là chuyện hãn hữu; còn chuyện 30%-40% là chuyện ở trên chứng khoáng, chứ trên thực tế sản suất là chuyện hiếm hoi; riêng chỉ có công ty Exxon Mobil làm được trong vài ba năm nay, nhờ một loạt các chính sách tài chánh khôn ngoan từ 1998 và phần khác là nhờ giá dầu lên.

http://dealbook.blogs.nytimes.com/2008/05/28/exxons-texas-size-war-chest/

Trừ phi ông Kiện từ chối tin sự thật đang tràn đầy cac website của Trung Quốc: các công ty tư nhân lẫn quốc doanh của Trung Quốc tinh luyện bauxite ra alumina và nhôm đang lỗ sặc máu và rất nhiều hãng phải đóng cửa kìa.

————

ASIA TIMES

Vietnam farmers fall to bauxite bulldozers
By Tran Dinh Thanh Lam
Jun 2, 2009

HO CHI MINH CITY – A plan to mine bauxite deposits in Vietnam’s Central Highlands, and whose opponents include famed general Vo Nguyen Giap, has provoked dissent even in the companies involved while already tearing up the livelihoods of tea and coffee farmers in nearby towns.

“Hills that used to be plantations of tea have already been bulldozed into a 50-hectare site to locate the bauxite project,” the state-controlled Tuoi Tre newspaper has reported from Lam Dong province, the location of one of the planned mines.

“The same thing has happened to the coffee hills in Dak Nong province, but on a larger scale – the construction site may stretch to 200 hectares,” Tuoi Tre said of the second proposed mine site.

The government’s plan to mine bauxite for the production of aluminum has resulted in an outpouring of concern on the part of Vietnamese environmentalists and sc
ientists.

Last month, amid the rising concerns, Prime Minister Nguyen Tan Dung called for a thorough review of bauxite mining projects and a look at ways to better monitor its impact, and ensure that environmental standards are followed.

A seminar on the issue was held in the Vietnamese capital Hanoi, co-sponsored by the Ministry of Commerce and Industry (MCI) and the Vietnam’s Union of Science and Technology Associations.

“In past years, the Central Highlands has focused on agricultural plantations, but its economic results have been limited and the life of local inhabitants remains difficult with poor infrastructure and low cultural standards,” Nguyen Manh Quan, director of MCI’s heavy industries department, told the 50 scientists gathered at the seminar.

“Bauxite has been defined as an important force for socio-economic development of the region,” he said.

The comments were the latest in a string of public statements by senior Communist Party officials since the prime minister approved a directive to allow the mining and processing of bauxite ore in late 2007. Vietnam is believed to have the world’s third largest reserves of bauxite, at 5.5 billion tonnes.

The directive allowed the state-run Vietnam Coal and Mineral Industries Group (Vinacomin) to go into a joint venture with a Chinese company to build an aluminum factory and prepare for major mining operations in the two provinces of the fertile central part of the country.

“Each project will produce 600,000 tonnes of aluminum, creating some 2,000 jobs and earning US$150 million to $200 million per year,” Vinacomin’s president Doan Van Kien said.

Many scientists, environmentalists and cultural experts disagree and have voiced strong concern about the negative impacts of the mining. They also argue that the government is overstating the economic benefits.

“Both projects risk facing huge economic losses,” Nguyen Van Ban, a former director of Vinachim, said. “A small rise in cost or decrease in world price will easily make the project unprofitable.”

“I don’t know what the rationale is for exploiting bauxite now and not in the 1980s,” Nguyen Xuan, a student majoring in environment at the University of Ho Chi Minh City said in an interview. “The government has given two economic reasons: the increasing domestic need for aluminum and its increasing price on the world market.”

“Vietnam imports just 100,000 tonnes of aluminum a year – the metal is always available, and its price, therefore, could not increase significantly,” he said.

The best-known critic of the plans has been Vo Nguyen Giap, the well-known Vietnamese general and one of the founders of the Vietnamese Communist Party.

In an open letter to the seminar, he asked the government to cancel the bauxite project. “In terms of national interests and sustainable and long-term development, bauxite exploitation will generate critical environmental, social and security effects,” his letter said.

In a letter to Prime Minister Dung earlier this year, Giap said he had overseen a study into bauxite mining in the region together with Soviet experts in the early 1980s. At that time, the experts advised against the project because of the “risk of serious ecological damage,” it said.

Others have argued the mining would destroy vast forests and crop areas and create mountains of toxic sludge.

Tea growers in Lam Dong province have already witnessed negative impacts as a result of the proposed mining projects.

“I don’t know what kind of benefit I will get from the project, but it’s so miserable to look at these hills denuded of tea plantations,” Vu Van Bay, a local farmer whose land has been taken for the mine, told reporters. He said he had tried to find a suitable alternative area of land to cultivate, but “it’s not easy to find a cultivable land since water is so scarce here.”

The area has a large lake from which farmers pump water to irrigate their tea and coffee plantations. The bauxite company plans to use this to store “red mud”, the name given to the toxic waste generated by bauxite mining.

“There will be no more lake,” Le Viet Quang, director of Lam Dong Bauxite, a subsidiary of Vinacomin, which is undertaking the mining, told reporters recently. “Our Chinese partners will dredge the lake and turn it into a reservoir for red mud.”

Nguyen Thanh Son, expert in mining and director of Red River Energy, another Vinacomin subsidiary, is one of the fiercest opponents of his group’s bauxite plan.

“Why are we converting an economically productive area into an open pit mine?” Son said, adding that for the same level of investment the rate of return from bauxite mining is far less than coffee growing. “After the bauxite ores are mined, the soil is no longer suitable for growing crops without extensive remediation .”

Vinachim officials have claimed these negative impacts will be minimized by the modern Chinese technology that will be used in the mining process, despite the fact similar schemes utilizing the same equipment have in the past been shut down by the Chinese government.

Son said bauxite mining and aluminum production would require extensive water, and thus use up and contaminate the water resources of the region that already lacks water for its industrial crops.

Experts believe that underground sources of water in the Highlands are limited and have already fallen significantly over the last decade due to intense irrigation.

“The ‘red mud’ is very dangerous to the environment because 70% of it is sodium hydroxide,” said Son. “The only solution is to bury it or contain it permanently and safely.” The hilly terrain in the Central Highlands adds to the difficulty of safely storing it.

The large quantity of red sludge could break down any reservoir and become an environment disaster. “With such unsafe storage, red mud could overflow reservoirs or infiltrate the soil and be washed by rainwater into waterways throughout the Central Highlands and down to the southern region of Vietnam,” Son said.

(Newsmekong/Inter Press Service)

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »