Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Sáu, 2013

►27 ghi chú dành cho những Tù nhân Lương tâm dự khuyết

Posted by hoangtran204 trên 29/06/2013

27 ghi chú dành cho những Tù nhân Lương tâm dự khuyết

Phạm Hồng Sơn
28-6-2013

1. Nguyên tắc “suy đoán vô tội”: Không ai có quyền cho bạn là tội phạm cho đến khi có một tòa án công chính đủ thẩm quyền đưa ra một phán xét kết tội có hiệu lực.

Nhưng bạn đừng bao giờ trông chờ sẽ có một tòa án như thế trong một chế độ độc đảng toàn trị.

2. Dù bạn là tù nhân hay thậm chí là “phạm nhân” cũng không ai có quyền xúc phạm danh dự và tuyệt đối không có quyền xúc phạm thân thể bạn.

Chắc chắn bạn cũng không kỳ vọng chế độ độc đảng toàn trị sẽ tôn trọng những điều hiển nhiên này nhưng bạn cần phải nhớ để bảo vệ nhân phẩm tối thiểu cho mình.

3. Bất kể lúc nào, tình huống nào bạn vẫn luôn có ba quyền đương nhiên sau đây: 1. Quyền không trả lời (im lặng), tức cũng là trả lời. 2. Quyền không ký. 3. Quyền sửa sai, đính chính, phản bác, phản cung lại những điều đã nói hoặc đã ký.

Tất nhiên khi làm như thế, bạn sẽ bị chế độ độc tài đảng trị liệt vào dạng “ngoan cố” “cứng đầu” nhưng chắc chắn bạn sẽ có nhiều giấc ngủ ngon hơn trong tù và đời bạn sẽ bớt được nhiều nỗi day dứt không đáng có.

4. Nếu phải giam chung với tù hình sự, đừng sợ hay ác cảm trước những bộ dạng gớm ghiếc hay những cơ thể xăm trổ đầy mình của họ. Phía sau những ghê rợn đó có thể là một trái tim rất nhạy bén, tự trọng và đầy bản lĩnh. Hãy sống nghĩa hiệp với họ.

5. Ba suy nghĩ sai lầm bạn cần loại ngay ra khỏi đầu: 1. Không khai, không có chứng cớ hoặc mọi việc bạn làm đều đúng luật nên họ sẽ không thể kết tội được bạn và sẽ phải thả bạn. 2. Bên ngoài sẽ giúp bạn hoặc vì bạn là người nổi tiếng, có nhiều quan hệ nên trước sau họ cũng phải thả hoặc án phạt sẽ không đáng kể. 3. Thế là hết rồi, xong rồi.

Than đời hay buông hết hy vọng với đời là hoàn toàn chẳng nên, kể cả lúc bị gông xiềng, nhưng rồi bạn sẽ lại nhận thấy điểm tựa tốt nhất cho đời bạn trước hết vẫn chính là bạn. Bạn cũng không nên phải quá cay đắng nếu vẫn mắc phải suy nghĩ sai lầm số 1 vì sự vô sỉ của chế độ toàn trị cộng sản cho đến nay vẫn nằm ngoài sự tưởng tượng của rất nhiều người.

6. Đừng bao giờ tin lời nói, lời hứa, kể cả cam kết (bằng chữ), của điều tra viên (nhà chức trách). Đừng bao giờ trở thành nguồn tin cho họ (dù họ đã biết hay chưa). Cũng đừng bao giờ sững người khi họ nói đồng đội của bạn đã phản bội bạn.

Hãy tạc vào lòng ba lời nhắn của tiền nhân: “Đừng nghe những gì họ nói mà hãy xem những việc họ làm.”, “Đừng trao trứng cho Ác”, và: “Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo.”

7. Ba điểm cần nhớ nằm lòng khi làm việc (đi cung, đi thẩm vấn, “đi làm” hay gặp gỡ bất kỳ nhân vật nào thuộc chính quyền): 1. Nói nhiều không có lợi. 2. Nổi nóng, khiếm nhã không có lợi. 3. Nhượng bộ hay coi thường đối thủ đều là nguy hiểm.

Hai điểm đầu cho phép bạn được rút kinh nghiệm nhưng điểm thứ ba phải coi ngay là miệng vực. Khi nghiêm khắc thực hiện ba điểm này bạn sẽ hiểu thấu hơn sự đúc kết của cổ nhân: “nhất thủy nhì hỏa”. Song, bạn không nên nhầm giữa sức mạnh hủy diệt khổng lồ với sức mạnh xanh cũng khổng lồ nhưng nhân ái, thu phục.

8. Hãy chủ động đón nhận một trang đời mới ngay khi bạn bị tống vào tù. Càng chủ động bao nhiêu, đời tù của bạn sẽ càng nhẹ nhõm bấy nhiêu.

Nếu bị biệt giam nghĩa là đời bạn đã được trao một cơ hội để nhận rõ sự khác biệt hoàn toàn giữa đơn độc và cô đơn, được gặp một cơ may để khám phá, tiếp nhận nhiều sức mạnh, cảm hứng, hạnh phúc, đốn ngộ từ những tĩnh lặng mênh mông sâu hút gần như tuyệt đối của vũ trụ. Còn nếu được giam chung là người ta đang tôi cho bạn những kỹ năng hội nhập, đoàn kết, ảnh hưởng, rèn thêm cho bạn lòng trắc ẩn, đức quên mình, là giúp bạn nhìn ra những khiếm khuyết, thói xấu láu lỉnh nhất trong bạn và cho bạn trải nghiệm sự kinh ngạc tột cùng trước sự đa dạng vô biên, vô cấp độ của những khả năng, tài năng, sức chịu đựng và những ham muốn, ước vọng, cả cao cả vô cùng lẫn thấp hèn tột bậc, của loài người và thậm chí của chỉ một người.

Hãy nhớ câu châm ngôn hài hước của tù hình sự: “Đi tù nếu không học được cái lọ thì cũng sẽ được cái chai”.

9. Đừng quá thành kiến với công an. Nhưng phải cảnh giác khi họ tử tế. Người ác nhất vẫn có lúc tử tế nhưng hãy nhớ công an là công cụ của chế độ độc tài toàn trị – chế độ không bao giờ muốn tính thiện con người trỗi dậy có lợi cho bạn – kẻ đang bị coi là thù địch. Hãy trân trọng, ghi nhận mọi thiện ý nhưng chớ mềm lòng.

10. Trong khi thẩm vấn không nhất thiết bạn phải thuộc phía thụ động, sợ hãi. Chính kẻ thẩm vấn cũng có nỗi hoang mang của riêng họ. Họ sợ không khuất phục được bạn. Họ hồi hộp sẽ không moi tin thêm được từ bạn. Và họ rất lo lắng rằng bạn sẽ ngày càng vững vàng hơn.

11. Người ta có thể rất tức tối, thậm chí căm ghét bạn nhưng bạn phải biết không ai có thể khinh thường một tù nhân lương tâm kiên định. Căm ghét vẫn có thể chuyển thành tôn trọng thậm chí kính trọng. Nhưng khinh thường thì không bao giờ.

12. Đừng quá trông chờ vào luật sư khi bị cầm tù. Một luật sư tốt nhất lúc này cũng chỉ có 3 vai trò chính: 1. Cầu nối thông tin giữa bạn và bên ngoài. 2. Cung cấp thêm một số luận cứ pháp luật cho niềm tin của bạn. 3. Chứng nhân cho những gì bạn thể hiện trong những phiên tòa “công khai”.

Bạn nên nhớ bạn không chỉ là thân chủ mà còn là người liên đới, chịu trách nhiệm trước hết và sau cùng cho mọi phát ngôn, hành động của người đại diện pháp lý (luật sư) của mình. Và bạn luôn có toàn quyền đồng ý hay chấm dứt liên đới với luật sư bất kể khi nào kể cả ngay tại tòa. Bạn không nên quên chế độ độc tài toàn trị không bao giờ thèm cần đến tranh tụng nhưng họ rất cần hình ảnh và quan điểm của bạn bị đánh hỏng ngay trước tòa.

13. Khi nỗi nhớ thương gia đình (con cái, cha mẹ, vợ chồng) trào dâng, nên nghĩ đến ba điều: 1. Trách nhiệm của một công dân không chỉ là chăm lo cho gia đình riêng của mình. 2. Đây là điều ngoài mong muốn của bạn. Ngọn nguồn của chia ly, đau khổ này là từ chế độ độc tài. 3. Bạn có thể đã phải gặp một rủi ro xấu hơn như nhiều người đã đột ngột phải chia ly gia đình mãi mãi.

14. Chắc chắn bạn sẽ suy sụp nếu cứ đo đếm thời gian, trông mong ngày trở về. Hãy đặt ra công việc và mục tiêu cần đạt được cho mỗi ngày, mỗi giai đoạn ở tù. Bạn nên nhớ đó là những khoảnh khắc vô cùng đặc biệt mà đời thường không thể có và rất không dễ để hiểu.

15. Có những lúc bạn sẽ có cảm giác vui sướng, nhưng đừng để quá vui. Cũng đừng nghĩ quẩn. Trước mọi vấn đề, cần suy nghĩ thật kỹ càng, chu đáo nhưng đừng để lo lắng, day dứt làm kiệt sức bạn. Hãy biết an tâm, chấp nhận những rủi ro ngoài khả năng tiên liệu.

16. Hãy biết tự giễu mình mỗi khi cảm thấy yếu ớt, căng thẳng hay sợ hãi. Và cũng phải biết tự thầm khen mình, tự hào về mình mỗi khi vượt qua một thách thức.

17. Cảnh giác với ba loại thời tiết dễ làm bạn không còn là bạn: nóng quá, lạnh quá và đặc biệt tiết trời u ám, ẩm thấp (như tiết tháng Ba miền Bắc).

18. Thà nhịn đói còn hơn ăn đồ không an toàn (nghi là ôi thiu, không tin cậy, thức ăn lạ). Hãy nhớ câu: “Chết vì ăn là rất nhục”.

19. Tuyệt đối không dùng dao cạo cũ (của người khác), không để tiêm chích, không để chạm dao kéo (nếu không phải là trường hợp cấp cứu tính mạng). Hãy nhớ câu: “Chết vì xuề xòa là cái chết đáng trách”.

20. Ba cách đơn giản giúp tăng cường sinh lực và sức dẻo dai cho cơ thể: 1. Chạy (hoặc đi bộ) ngay tại chỗ hoặc trong khoảng cách 2m. 2. Chống đẩy (hít đất), đứng lên ngồi xuống nhiều lần. 3. Làm dẻo các khớp từ cổ đến chân, xoa bóp cơ thể.

Siêng năng là cần thiết. Nhưng điều cần hơn là thực hành với sự hiệp nhất cùng nhịp thở trong sự tò mò, chú tâm để cảm nhận và lắng nghe những rung động bình dị mà kỳ lạ trên từng phần thân thể. Hãy luôn nhớ: Mỗi khi bạn lười nhác hay ngại ngùng là có một nụ cười đang hé trên môi của quyền lực độc tài.

21. Có ba thứ quí giá, ngoài bạn ra, không ai có thể tước đi được: 1. Giấc ngủ ngon. 2. Lý tưởng. 3. Mơ ước và suy tư.

22. Hãy đặt mọi yêu sách, đấu tranh của bạn trên ba trụ cột: pháp luật, phi bạo lực và chính trực. Tuy nhiên, tôn trọng pháp luật không có nghĩa là chấp nhận cả những qui định, luật lệ vô lý, phi nhân.

23. Những lúc cảm thấy đau khổ cùng cực hãy nghĩ đến ba điều: 1. Những người bị khuyết tật về thân thể hay trí não. 2. Những bạn bè, người thân đồng tuổi nhưng đã không may qua đời sớm. 3. Sự lo toan, tất tưởi, rủi ro của gia đình ở bên ngoài. Hãy nhớ câu: “Nỗi khổ của ta không bao giờ là nỗi khổ lớn nhất”.

24. Những khi bạn cảm thấy không thể chịu đựng thêm được nữa, hãy nhớ đó chính là lúc bạn đã tiến tới sát khả năng phát hiện ra những năng lực mới của bản thân khiến chính bạn phải sửng sốt.

25. Cả hai thứ, thân thể và ý chí, luôn cần được chăm chút, rèn luyện trong suốt những ngày tù. Nhưng nếu phải giữ lại một thì phải chọn cái thứ hai – cái không ai có thể tù hãm hay giết chết được, trừ bạn.

26. Nếu bạn xác quyết rằng Tạo hóa đã hào phóng ban cho mọi con người có khả năng tận hưởng những quyền tự do bất khả nhượng thì bạn cũng phải tin rằng Tạo hóa muốn con người phải thực sự xứng đáng hơn mọi loài vật khác khi nhận ân sủng lớn lao đó. Bởi Tạo hóa đã chỉ cho một loài duy nhất của địa cầu biết chế ra nhà tù: đó là con người.

27. Đường đến tự do không nhất thiết cứ phải xuyên qua nhà tù nhưng những kẻ kìm giữ tự do rất hay mượn nhà tù để thử độ khát khao tự do. Và những kẻ đó chắc chắn sẽ không thấy cần phải đoái hoài tới những tự do bất khả nhượng của chúng ta nếu họ cho rằng độ khát khao tự do của chúng ta thuộc loại chẳng cao lắm.

© 2013 Phạm Hồng Sơn & pro&contra

———

Bạo loạn xảy ra tại trại giam Xuân Lộc, nơi giam giữ tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức

 30-6-2013

Theo nguồn tin Dân Luận vừa nhận được, lúc 7h sáng ngày 30/6/2013 đã xảy ra bạo loạn toàn phân trại tại Phân trại 1, trại giam Xuân Lộc, Đồng Nai.

Nguyên nhân vụ bạo loạn là vì những tù nhân ở đây thường xuyên bị đánh đập, chế độ ăn uống bị cắt xén, v.v…

Hiện tại các tù nhân đang giữ làm con tin là ông Hồ Phi Thắng, giám thị trại Xuân Lộc phía bên trong.

Đây cũng là nơi giam giữ nhiều tù nhân lương tâm, bao gồm Trần Huỳnh Duy Thức, Việt Khang, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Phan Ngọc Tuấn, Nguyễn Ngọc Cường…

Những người tù đã dùng số điện thoại: 0962467908 để liên lạc ra ngoài. Số điện thoại này sau đó đã bị cắt.

Sau khi bạo loạn diễn ra, các tù nhân đã làm chủ được tình hình bên trong, công an chưa xâm nhập vào được. Các blogger bên ngoài đang thúc giục truyền thông lên tiếng sớm về vụ việc để hỗ trợ và tránh cho các tù nhân bị đàn áp.

Tin mới nhất cho biết công an đã chặn các ngả đường tới trại giam Xuân Lộc.

Dân Luận sẽ tiếp tục theo dõi và đưa tin về vụ việc này.

Advertisements

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Trại Tù | Leave a Comment »

►Vàng rớt giá xuống còn 1200 dollars 1 lượng/ Oz, giá vàng đã liên tục giảm 25% trong vòng 12 tháng qua.

Posted by hoangtran204 trên 27/06/2013

 

Giá vàng hạ thấp xuống còn 1200 đô la/1 lượng anh (1 Oz)  vì mọi người đang lo lắng rằng Ngân Hàng Dự trữ Liên Bang (FED) Mỹ SẼ  ngưng tung 80 tỷ đô la hàng tháng để trợ giúp nền kinh tế Mỹ vì họ cho rằng kinh tế Mỹ đã và đang phục hồi.

Trong vòng 12 tháng qua, có lúc giá vàng lên gần 1700 đô la Mỹ/ 1 lượng anh (1 Oz= 0,3048 gram). Đầu tháng 1-2013, giá vàng là 1664; và mới tháng trước, giá vàng là 1376 đô; hôm nay, giá vàng còn 1204 đô la/1 lượng anh.  Trong vòng 52 tuần lễ vừa qua, giá 1 lượng vàng đã giảm là 24%, giá 1 lượng bạc (silver) giảm 30%.

(http://www.24hgold.com/english/gold_silver_prices_charts.aspx?money=USD)

Giá vàng hạ thấp bất chấp người Ấn độ và Trung Quốc vẫn đang có nhu cầu sắm sửa tư trang gia tăng mạnh nhất thế giới. Giá vàng hạ thấp vì mọi người đang lo lắng rằng Ngân Hàng Dự trữ Liên Bang (FED) Mỹ SẼ  ngưng tung 80 tỷ đô la hàng tháng để trợ giúp nền kinh tế Mỹ vì họ cho rằng kinh tế Mỹ đã và đang phục hồi.

(http://news.yahoo.com/gold-below-1-200-headed-010920297.html)

Thực tế hiện nay, kinh tế Mỹ vẫn còn đang yếu kém. Các hãng xưởng vẫn chưa có đơn đặt hàng, và hăm dọa bớt giờ làm việc của công nhân, hoặc sẽ sa thải bớt công nhân vì thiếu việc làm. Hàng tồn kho dự trữ nhiều. Các đơn vị quân đội Mỹ sẽ giảm bớt quân số 80.000 người, từ đây cho đến năm 2014. Cơ quan bảo vệ môi trường đang giảm bớt 77.000 người từ mấy tháng qua cho đến cuối năm nay. Các chi phí bảo hiểm và dịch vụ bảo hiểm sức khỏe trong các chương trình Medicaid và Medicare đang cắt giảm với mức chưa từng thấy. Các chương trình xã hội của các tiểu bang cũng co cụm lại.

http://news.yahoo.com/gold-below-1-200-headed-010920297.html

http://www.24hgold.com/english/gold_silver_prices_charts.aspx?money=USD

@Trần Hoàng 2013

 

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Từ đại hội đảng lần 3 đến Đại Hội Đảng lần thứ 11…Các kế hoạch đề ra năm 1971, 42 năm sau vẫn chưa thực hiện được!

Posted by hoangtran204 trên 27/06/2013

Tại đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ III của đảng vào tháng 3/ 1971, đã xác định công nghiệp hóa XHCN của chúng ta.  Ưu tiên phát triển công nghiệp nặng một cách hợp lý, đồng thời ra sức phát triển nông nghiệp và công nghiệp nhẹ nhằm biến nước ta từ một nước nông nghiệp lạc hậu thành một nước công nghiệp hiện đại”…

Tại Đại hội IV của Đảng (1976), chính sách thì đã có thay đổi chút ít “Đẩy mạnh công nghiệp hóa xã hội chủ nghĩa, xây dựng cơ sở vật chất kỹ thuật của chủ nghĩa xã hội, đưa nền kinh tế nước ta từ sản xuất nhỏ lên sản xuất lớn xã hội chủ nghĩa. Ưu tiên phát triển công nghiệp nặng một cách hợp lý trên cơ sở phát triển nông nghiệp và công nghiệp nhẹ, kết hợp xây dựng công nghiệp và nông nghiệp cả nước thành một cơ cấu kinh tế công – nông nghiệp vừa xây dựng kinh tế trung ương vừa phát triển kinh tế địa phương, kết hợp kinh tế trung ương với kinh tế địa phương trong một cơ cấu kinh tế quốc dân thống nhất”. Trích  Đường Lối Cách Mạng

.

.

42 năm sau, sự thật ở nơi đây…

“…ngành cơ khí – một trong bốn ngành công nghiệp mũi nhọn – chủ yếu vẫn là gia công, lắp ráp…” 

“Cần nhìn thẳng vào thực tế là chúng ta chưa sản xuất được sản phẩm cụ thể gì trong lĩnh vực cơ khí chế tạo, kể cả con ốc hay cái đinh vít, ngoài việc làm rất tốt là nhập linh kiện về lắp ráp!”.

2013

Công nghiệp mũi nhọn hay… lắp ráp?

26/06/2013

TT – “10 năm trước tôi đã ngồi ở những phòng họp tương tự thế này để bàn về việc phát triển ngành công nghiệp mũi nhọn của thành phố, giờ đây vẫn mục tiêu này chúng ta đang loay hoay đi tìm sản phẩm công nghiệp đặc trưng”.

Sau gần 10 năm triển khai, Cụm côn

Đó là phát biểu của ông Từ Minh Thiện, đại biểu HĐND TP.HCM, về thực trạng phát triển công nghiệp trên địa bàn tại buổi làm việc mới đây với Sở Công thương TP.

Theo các chuyên gia, dù được xem là ngành mũi nhọn, được kỳ vọng là đòn bẩy thúc đẩy các ngành khác tăng tốc, nhưng đến nay ngành công nghiệp trên địa bàn vẫn chưa tạo ra được bước đột phá nào. Trong đó, ngành cơ khí – một trong bốn ngành công nghiệp mũi nhọn – chủ yếu vẫn là gia công, lắp ráp…

Có tiếng nhưng không có miếng

Ông T. – giám đốc Công ty chế tạo máy TT, một trong những doanh nghiệp chế tạo máy dược phẩm hàng đầu hiện nay tại TP.HCM – thừa nhận: “Cần nhìn thẳng vào thực tế là chúng ta chưa sản xuất được sản phẩm cụ thể gì trong lĩnh vực cơ khí chế tạo, kể cả con ốc hay cái đinh vít, ngoài việc làm rất tốt là nhập linh kiện về lắp ráp!”.

Thành lập từ năm 1998 với số vốn đầu tư ban đầu hơn 2 tỉ đồng cùng vài chục công nhân, hiện TT đã có trong tay hơn 200 lao động với nhiều thiết bị chuyên dụng được đầu tư hơn 100 tỉ đồng ở nhà xưởng khá khang trang.

“Hiện chỉ có hai doanh nghiệp cùng thời với tôi là còn hoạt động. Những doanh nghiệp thành lập sau này cũng xuất thân từ TT, nên xét về việc phát triển gần như không có” – ông T. nói.

Theo ông T., để sản xuất được máy sấy tầng sôi tạo hạt (một thiết bị trong quá trình bào chế thuốc), đơn vị này phải nhập tất tần tật, chẳng chừa gì. Chỉ cho chúng tôi xem các miếng đệm làm bằng silicon có tác dụng bịt kín các chi tiết khi lắp ráp máy, ông T. ngao ngán nói: “Ngay cả thứ này mà cũng phải nhập vì ở VN chẳng ai sản xuất cả!”.

Ông T. thừa nhận dù trên từng sản phẩm xuất khẩu đều có dòng chữ “made in Vietnam”, nhưng “chỉ có công lao động lắp ráp và lựa chọn loại thiết bị, linh kiện… mới thật sự là của TT”!

Thương hiệu Samco của Tổng cơ khí Giao thông vận tải Sài Gòn cũng vậy. Có trong tay xí nghiệp cơ khí ôtô và cơ khí chuyên dụng, nhưng Samco cũng chỉ làm giàn khung bên ngoài, táplô và trang trí nội thất bên trong. Còn các thiết bị quan trọng như thanh truyền lực, bộ giảm tốc, hộp số, động cơ…đều phải nhập khẩu do trong nước chưa sản xuất được.

“Dù tỉ lệ nội địa hóa đã đạt 43%, trong đó có một số bộ phận, linh kiện mua từ trong nước như ăcquy, dây điện…, nhưng phần lớn giàn khung sắt xi bên ngoài chúng tôi vẫn phải nhập nguyên liệu rồi mới chế tạo khung sườn xe được” – ông Nguyễn Hồng Anh, tổng giám đốc Samco, nói.

Năm 2012, Samco sản xuất 420-450 xe buýt và xe khách các loại, đáp ứng khá khiêm tốn so với nhu cầu hàng ngàn chiếc/năm của chủng loại xe này ở thị trường nội địa.

Cái khó bó cái khôn

“Nếu nói về tên gọi cho từng sản phẩm, cái gì chúng ta cũng… có mặt. Nhưng sản phẩm làm ra có đáp ứng được nhu cầu thị trường hay không, chứ khoan nói cạnh tranh với các nước lại là một vấn đề khác” – ông Đỗ Phước Tống, phó chủ tịch Hội Cơ khí TP.HCM kiêm giám đốc Công ty cơ khí Duy Khanh, nhận xét.

Trong nhóm bốn ngành công nghiệp trọng yếu gồm các ngành cơ khí chế tạo, hóa chất – cao su – nhựa, chế biến lương thực – thực phẩm, điện tử – công nghệ thông tin và dệt may – da giày đã được TP.HCM quy hoạch đầu tư và phát triển, nhưng đến nay để có thể “điểm mặt đặt tên” sản phẩm có khả năng cạnh tranh trong từng nhóm ngành nói trên là một điều khó khăn.

Mặc dù ngành cơ khí chế tạo, cơ khí công nghệ cao được TP.HCM đặt mục tiêu hướng tới sẽ là ngành tạo ra giá trị gia tăng cao với công nghệ hiện đại, nhưng thực tế số doanh nghiệp đầu tư vào ngành cơ khí theo hướng sản xuất chuyên nghiệp rất ít.

Theo ông Tống, nguyên nhân chính là do phần lớn doanh nghiệp sản xuất cơ khí hiện nay đầu tư mang tính tự phát, vốn ít, trong đó hơn 80% là doanh nghiệp vừa và nhỏ. Mà khi ít vốn thì không thể đầu tư máy móc thiết bị chuyên dụng, không thể làm ra được sản phẩm chất lượng đồng nhất nên lại rơi vào vòng luẩn quẩn: gia công, lắp ráp và sửa chữa, dẫn đến giá trị gia tăng trong sản xuất rất thấp. “Thành phố vẫn có doanh nghiệp cơ khí hoạt động. Nhưng để tìm cho ra doanh nghiệp đầu tư chuyên sâu, làm đúng chuyên ngành, có sản phẩm được trong giới lẫn khách hàng công nhận đạt chất lượng, thật tình không quá một bàn tay” – ông Tống đăm chiêu nói.

Theo ông T., chính sách thuế quá bất hợp lý đã giết chết ngay từ ban đầu ý định đầu tư của doanh nghiệp. “Chẳng ai muốn lao đầu vào đá để chết khi nhập khẩu linh kiện về sản xuất lắp ráp lại đắt hơn nhập khẩu nguyên chiếc về kinh doanh” – ông bức xúc. Theo ông T., sản phẩm của doanh nghiệp làm ra cũng bị cạnh tranh gay gắt từ máy nhập khẩu của Đài Loan, Hàn Quốc, Nhật… “Giá bán của TT luôn cao hơn hàng nhập từ Trung Quốc nên dù sản phẩm làm ra đạt chứng nhận chất lượng tiêu chuẩn xuất khẩu sang châu Âu, được doanh nghiệp nước ngoài đặt hàng tới tấp, nhưng doanh nghiệp dược phẩm trong nước không mặn mà” – ông T. lắc đầu nói.

Theo ông Nguyễn Hồng Anh, thay vì đầu tư hết sức dàn trải vào cả bốn nhóm ngành công nghiệp trọng yếu thì “UBND thành phố nên tập trung đầu tư tổng lực vào từng ngành, với từng giai đoạn hết sức cụ thể”. Nếu làm được điều này, theo ông Anh, may ra TP.HCM mới có được một sản phẩm công nghiệp “nên hình nên dáng”, có nội lực thật sự. “Chứ cứ để như lâu nay, nhìn lại thành phố cái gì cũng có, mà có được cái gì cụ thể đủ sức cạnh tranh với hàng hóa nhập khẩu thì vẫn chỉ biết loay hoay đi tìm” – ông Anh nói.

 

Cách nay gần 10 năm, dự án xây dựng cụm công nghiệp cơ khí ôtô theo chủ trương của UBND TP, do Công ty CP Hòa Phú (gồm ba cổ đông là Samco, Sinvesco và CII) làm chủ đầu tư, đã được triển khai. Cụm công nghiệp rộng 100ha này từng được kỳ vọng trở thành “trung tâm sản xuất linh kiện ôtô; đóng mới, sửa chữa, lắp ráp ôtô; thiết kế và đóng mới các phương tiện cơ giới đường bộ, là nơi thu hút các doanh nghiệp sản xuất trong và ngoài nước của lĩnh vực công nghiệp hỗ trợ…”.Thế nhưng đến nay dự án này vẫn còn ngổn ngang dù đã bỏ hơn 200 tỉ đồng để đền bù giải tỏa.“Từng có doanh nghiệp Nhật muốn đầu tư sản xuất túi khí ôtô tại cụm công nghiệp này nhưng bây giờ họ đã đi sang Thái Lan. Thủ tục chuyển đổi cụm công nghiệp thành khu công nghiệp với nhiều hạng mục liên quan vẫn còn vướng mắc, thành ra…” – ông Hồng Anh nói.

Trần Vũ Nghi 

http://tuoitre.vn/Kinh-te/555894/cong-nghiep-mui-nhon-hay–lap-rap.html

———

Posted in Hội Nghị Thành Đô 1990 | Leave a Comment »

►Trận chiến về quyền lực

Posted by hoangtran204 trên 27/06/2013

Trận chiến về quyền lực

Nguyễn Hưng Quốc

nguồn VOAtiengviet.com 

27-6-2013

Trong bàiQuyền lực”, khi định nghĩa quyền lực là khả năng chi phối, khống chế và sai khiến người khác, tôi chỉ xuất phát từ góc độ chính trị, lại là thứ chính trị học truyền thống, tương đối đơn giản. Thật ra, khái niệm quyền lực còn phức tạp hơn thế rất nhiều.

Nói đến quyền lực, những người quen đọc triết học và lý thuyết văn học hậu hiện đại hẳn sẽ nghĩ ngay đến Michel Foucault (1926-84), người nổi tiếng về việc đưa ra một cách hiểu mới về khái niệm quyền lực, một cách hiểu rất có ảnh hưởng trong giới nghiên cứu không những về triết học hay văn học mà còn cả về tâm lý học, xã hội học, chính trị học và rất nhiều lãnh vực khác.

Theo Foucault, quyền lực không phải chỉ là một cấu trúc hay một tác tố (agency) bao gồm những gì mà một số người có khả năng khống chế, cưỡng bức hay ra lệnh người khác theo cách hiểu cũ. Theo ông, quyền lực có mặt ở mọi nơi (1), nó phân tán hơn là tập trung, nó nhập thể hơn là sở hữu, nó thuộc về diễn ngôn hơn là thuần túy có tính chất cưỡng bức.

Thuộc về diễn ngôn (discourse), quyền lực gắn liền với kiến thức (bởi vậy, ông hay dùng chữ “quyền lực/kiến thức” – power/knowledge): Mỗi xã hội có một “chế độ chân lý” (regime of truth) hay một thứ chính trị chung về chân lý (general politics of truth), nghĩa là một thứ diễn ngôn có chức năng quy định thế nào là đúng và thế nào là sai, thế nào là thật và thế nào là giả, thế nào là tốt và thế nào là xấu, rồi dựa trên những tiêu chuẩn ấy, nó quy định những gì nên làm và những gì không nên hoặc không được làm, cuối cùng, dựa theo đó, nó đánh giá và đưa ra những cách thưởng phạt khác nhau. Cái “chế độ chân lý” ấy được xác lập bằng các diễn ngôn khoa học và các cơ chế sản xuất các diễn ngôn ấy và sau đó, được gạn lọc, phổ biến và củng cố bằng giáo dục cũng như hệ thống truyền thông (2).

Cái “chế độ chân lý” ấy không nhất thiết bất biến và cũng không chỉ được áp đặt từ trên xuống dưới. Nếu “quyền lực đến từ mọi nơi”, như Foucault có lần nhấn mạnh, quyền lực/kiến thức cũng có thể đến từ những người bị trị. Mọi người đều có thể tham gia vào “trận chiến cho chân lý” (battle for truth), tuy nhiên, theo Foucault, cái gọi là “chân lý” ở đây không phải là các sự thật được khám phá mà chủ yếu là các quy định theo đó người ta phân biệt cái đúng và cái sai và những hệ quả quyền lực gắn liền với những cái được gọi là đúng ấy. Nói cách khác, đó là cuộc đấu tranh về tình trạng của chân lý và về vai trò kinh tế cũng như chính trị của cái gọi là chân lý (3).

Áp dụng lý thuyết của Foucault vào hoàn cảnh Việt Nam hiện nay, chúng ta thấy ngay cuộc chiến đấu cho tự do và dân chủ thực chất là một cuộc chiến về quyền lực, để giành lại những quyền (rights) căn bản của dân chúng. Nhưng nói đến cuộc chiến quyền lực, không nên chỉ nghĩ đến các cuộc cách mạng bằng vũ trang hay bạo lực hay, tiêu cực và nhẹ nhàng hơn, các cuộc biểu tình hay tuyệt thực, thậm chí, không phải chỉ ở các bài tố cáo hay phê phán các sự lợi dụng quyền lực (bao gồm cả tệ nạn tham nhũng) hay hành xử quyền lực một cách sai lầm của nhà cầm quyền. Cuộc chiến quyền lực còn diễn ra một cách âm thầm trong việc xác định các khái niệm để định hướng cách suy nghĩ và đánh giá của mọi người về những vấn đề quan trọng của đất nước.

Về phương diện này, nên lưu ý, giới cầm quyền Việt Nam, hay đảng Cộng sản nói riêng, rất có ý thức. Họ vận dụng nó một cách triệt để và nhất quán suốt từ khi mới được thành lập. Họ có tham vọng viết lại từ điển tiếng Việt, ở đó, họ định nghĩa lại rất nhiều từ liên quan đến đời sống chính trị. Với họ, những chữ như “tự do”, “dân chủ”, “cách mạng”, “giải phóng”, “bình đẳng”, “tiến bộ”, “lạc hậu”, “trí tuệ”, “nhân dân”, “đất nước”, “cải tạo”, v.v. mang ý nghĩa khác hẳn. Bởi vậy, cãi với họ ở từng điểm một là một công việc vô ích. Vấn đề cần thiết hơn là vạch trần ra những âm mưu xuyên tạc chữ nghĩa, và từ đó, khung khái niệm của họ, và thay thế chúng bằng những cách hiểu mới thích hợp và chính xác hơn.

Một ví dụ cụ thể nhất là chữ yêu nước.

Trước, với người Việt Nam, yêu nước là quan tâm đến đồng bào, gắn bó với vận mệnh dân tộc và cương quyết bảo vệ độc lập, chủ quyền cũng như sự phồn thịnh của đất nước. Thời Pháp thuộc, đảng Cộng sản, khi định nghĩa khái niệm yêu nước, một mặt, tập trung vào khía cạnh độc lập, mặt khác, nhấn mạnh vào yếu tố giai cấp, đặc biệt nhắm vào nông dân và vấn đề đất đai. Trong chiến tranh Nam Bắc, từ 1954 đến 1975, đảng Cộng sản lại tập trung vào mục tiêu thống nhất, nghĩa là yếu tố lãnh thổ và chủ quyền. Sau năm 1975, họ lại định nghĩa: yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội, ở đó ý thức hệ nổi trội hơn tinh thần dân tộc. Sau năm 1990, khi hệ thống xã hội chủ nghĩa sụp đổ ở Nga và Đông Âu, chiêu bài chủ nghĩa xã hội không còn thuyết phục nữa, họ dần dần quay trở lại với yếu tố dân tộc: yêu nước, với họ, là bảo vệ những thành quả của cuộc cách mạng kéo dài cả hơn nửa thế kỷ trong việc giành lại độc lập và thống nhất đất nước.

Thế nhưng, gần đây, khi âm mưu bành trướng lãnh thổ và lãnh hải của Trung Quốc càng ngày càng lộ liễu, khi Việt Nam đang phải đối diện với ý đồ lấn chiếm biển đảo của Trung Quốc, đảng Cộng sản và nhà cầm quyền Việt Nam, một lần nữa, lại thay đổi nội dung khái niệm yêu nước. Yêu nước, với họ, bây giờ chỉ còn ba nội dung chính: Một, tập trung vào sự phát triển kinh tế; hai, giữ gìn sự ổn định chính trị (nghĩa là duy trì bộ máy lãnh đạo tuyệt đối của đảng); và ba, quan trọng nhất, tin tưởng và phó thác toàn bộ vận mệnh đất nước cho đảng! Với cách hiểu “mới” như thế, lòng căm thù giặc cũng như ý chí tranh đấu để bảo vệ độc lập và chủ quyền lại bị xem là… phản quốc, và những người có những biểu hiện ấy một cách công khai bị đối xử như là kẻ thù!

Cũng vậy, gần đây, họ muốn sử dụng cuộc bỏ phiếu tín nhiệm ở Quốc Hội để chứng minh Việt Nam cũng có dân chủ, thậm chí, “dân chủ gấp vạn lần” các nước tư bản khác (theo lời bà Nguyễn Thị Doan, phó Chủ tịch nước) vì trên thế giới không ở đâu có hình thức bỏ phiếu như vậy (theo lời Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy Hà Nội). Ở đây, người ta thu hẹp ý nghĩa dân chủ vào việc bỏ phiếu mà cố tình lờ đi ba vấn đề quan trọng và căn bản trước, trong và sau cuộc bỏ phiếu ấy: Một, các đại biểu Quốc Hội có thực sự là đại biểu của dân chúng? Hai, việc chia thang điểm thành ba: tín nhiệm cao/tín nhiệm/tín nhiệm thấp có thực sự khoa học và có ý nghĩa?

Và ba, cái gì xảy ra sau cuộc bỏ phiếu ấy? Những người bị tín nhiệm thấp sẽ ra sao? Sẽ bị cách chức hay vẫn tiếp tục ngồi ì ra đó đến cuộc bỏ phiếu lần tới và lần tới nữa nữa?

Vân vân.

Nhìn mọi âm mưu tuyên truyền tại Việt Nam từ góc độ như thế, chúng ta sẽ thấy ngay đâu là tâm điểm của cuộc đấu tranh quyền lực tại Việt Nam hiện nay.

***

Chú thích:

1. Michel Foucault (1998), The History of Sexuality: The Will to Knowledge, London: Penguin, tr. 63.
2. Michel Foucault (1980), Power/Knowledge (Colin Cordon biên tập), New York: Pantheon Books, tr. 131.
3. Như trên, tr. 132.

*phản hồi của bạn đọc VOAtiengviet.com

1. bởi: Bà Già Trầu

26.06.2013 19:19
Tâm điểm là đảng CS vẫn tiếp tục lừa bịp nhân dân VN để cầm quyền. Một mặt lừa bịp, một mặt dùng bạo lực đàn áp bất cứ ai nhìn ra và nói lên sự lừa bịp ấy, kể cả nhìn ra sự hèn hạ đối với TQ.
Đảng CS lừa bịp, nhà nước lừa bịp, và Quốc Hội lừa bịp, họ cùng thống nhất việc lừa bịp.
2.

bởi: Lê Bình Nam

26.06.2013 18:05
Trả lời
Khi người dân không có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp…đặc biệt là quyền thành lập chính đảng của mình thì tất cả mọi quyền công dân (citizen rights) đến quyền con người (human rights) chỉ là bánh vẽ.Các chế độ độc tài toàn trị đều sống dựa trên dối trá và bạo lực. Chế độ độc tài toàn trị cộng sản ở VN là một điển hình. Dối trá này đẻ dối trá khác, sinh ra hết nghịch lý này đến nghịch lý khác…Đến nỗi, một ông cựu CT QH, Uv Bct Nguyễn Văn An dù đã nghĩ hưu nhưng cũng không thể nào chịu đựng nổi áp lực của chính lương tâm mình, đã phát biểu: Đảng là vua tập thể, đã sinh ra một cơ chế đã mắc lỗi hệ thống! Vì đồng thời với ông, cựu Thủ Tướng Phan Văn Khải cũng từng tuyên bố: Trên bảo dưới không nghe, một trăm đồng nhà nước chi ra thì bị ăn cắp hết 50 đồng; Tbt đảng, Lê Khả Phiêu xác định: Tham nhũng đã trở thành ung thư; CT Nước Trương Tấn Sang thì giả vờ vuốt ve công luận hay thật sự chống tham nhũng thì còn phải chờ xem, nhưng cũng đã thấy rõ khi phát biểu: Tham nhũng như một bầy sâu làm chết cái đất nước này…

Cơ chế đã mắc lỗi hệ thống! Do đó nó chỉ sống bằng sự tham ô, nghịch lý và thoi thóp với những tha hóa tận cùng: vờ vịt, lạc điệu, chẳng có tiêu chuẩn phân định đúng sai…và tồn tại trước mắt chỉ bằng còng hai số 8: bạo lực!

Vì chỉ dối trá và bạo lực nên các chế độ độc tài toàn trị đều rất sợ diễn biến hoà bình. Dân không có súng đạn dùi cui và còng…nhưng dân sẽ quyết định tất cả bằng con đường hòa bình. Không cho dân ăn nói, nhưng làm sao cấm được lòng dân.

Trò hề tín nhiệm cao – tín nhiệm vừa – tín nhiệm thấp chỉ thêm phung phí, tốn hao tiền bạc của dân nhưng sẽ không bao giờ gạt được dân.

Dân là nước. Ý dân là ý Trời!

3.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►HỒI KÝ của Một Người Hà Nội 1954…

Posted by hoangtran204 trên 23/06/2013

HỒI KÝ CỦA MỘT NGƯỜI HÀ NỘI

Ông Hòa là cựu sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa, bị Cộng sản bắt đi tù năm 1975, sang Mỹ theo diện HO. Tôi gặp ông tại một tiệc cưới, trở thành bạn, thường gặp nhau bởi cùng sở thích, nói chuyện văn chương, thời thế, dù trong quá khứ ông sống tại miền Nam, tôi ở xứ Bắc. 

Một lần tới thăm, cháu Thu Lan, con ông Hòa, hỏi tôi, “Bác ở Hà Nội mà cũng đi tị nạn à…?” 
Nghe hỏi tự nhiên nên tôi chỉ cười, “Cái cột đèn mà biết đi, nó cũng đi, …nữa là bác!”

Thực ra tôi đã không trốn thoát được từ lần đầu “vượt tuyến” vào miền Nam. Rồi thêm nhiều lần nữa và 2 lần “vượt biển”, vẫn không thoát. Chịu đủ các “nạn” của chế độ cộng sản trong 27 năm ở lại miền Bắc, tôi không tị nạn, mà đi tìm Tự Do, trở thành thuyền nhân, đến nước Mỹ năm 1982.

Sinh trưởng tại Hà Nội, những năm đầu sống ở Mỹ, tôi đã gặp nhiều câu hỏi như cháu Thu Lan, có người vì tò mò, có người giễu cợt . Thời gian rồi cũng hiểu nhau. 

Tôi hằng suy nghĩ và muốn viết những giòng hồi tưởng, vẽ lại bức tranh Hà Nội xưa, tặng thế hệ trẻ, và riêng cho những người Hà Nội di cư. 

Người dân sống ở miền Nam trù phú, kể cả hàng triệu người di cư từ miền Bắc, đã không biết được những gì xảy ra tại Hà Nội, thời người cộng sản chưa vận com-lê, đeo cà-vạt, phụ nữ không mặc áo dài. 

Hiệp định Geneva chia đôi nước Việt. Cộng sản, chưa lộ mặt là Cộng sản, tràn vào miền Bắc tháng 10 năm 1954. Người Hà Nội đã “di cư” vào miền Nam, bỏ lại Hà Nội hoang vắng, tiêu điều, với chính quyền mới là Việt Minh, đọc tắt lại thành Vẹm. Vì chưa trưởng thành, tôi đã không hiểu thế nào là …Vẹm!

Khi họ tiếp quản Hà Nội, tôi đang ở Hải phòng. Dân đông nghịt thành phố, chờ tầu há mồm để di cư. 

Trước Nhà Hát Lớn, vali, hòm gỗ, bao gói xếp la liệt. Lang thang chợ trời, tôi chờ cha tôi quyết định đi Nam hay ở lại. Hiệp định Geneva ghi nước Việt Nam chỉ tạm thời chia cắt, hai năm sau sẽ “Tổng tuyển cử” thống nhất. Ai ngờ cộng sản miền Bắc “tổng tấn công” miền Nam! 

Gia đình lớn của tôi, không ai làm cho Pháp, cũng không ai theo Việt Minh. Cha tôi làm chủ một hãng thầu, nghĩ đơn giản là dân thường nên ở lại. Tôi phải về Hà Nội học. 

Chuyến xe lửa Hà Nội “tăng bo” tại ga Phạm Xá, nghĩa là hai chính quyền, hai chế độ, ngăn cách bởi một đoạn đường vài trăm mét, phải đi bộ hoặc xe ngựa. Người xuống Hải phòng ùn ùn với hành lý để đi Nam, người đi Hà Nội là con buôn, mang xăng về bán. Những toa tầu chật cứng người và chất cháy, từ chai lọ đến can chứa nhà binh, leo lên nóc tầu, bíu vào thành toa, liều lĩnh, hỗn loạn … 

Tới cầu Long Biên tức là vào Hà Nội. Tầu lắc lư, người va chạm người. Thằng bé ù chạc 15 tuổi, quắc mắt nhìn tôi, “Ðề nghị đồng chí xác định lại thái độ, lập trường tư tưởng!” Tôi bàng hoàng vì thứ ngoại ngữ Trung quốc, phiên âm thành tiếng Việt, nghe lần đầu không hiểu, để rồi phải “học tập” suốt 20 năm, “ngoại ngữ cộng sản”: đấu tranh, cảnh giác, căm thù và … tiêu diệt giai cấp! (Thứ ngôn ngữ này ghi trong ngoặc kép). 

Hà Nội im lìm trong tiết đông lạnh giá, người Hà Nội e dè nghe ngóng từng “chính sách” mới ban hành. “Cán bộ” và “bộ đội” chỉ khác nhau có ngôi sao trên mũ bằng nan tre, phủ lớp vải mầu cỏ úa, gọi là “mũ bộ đội”, sau này có tên là “nón cối”. Hà Nội “xuất hiện” đôi dép “Bình Trị Thiên”, người Bắc gọi là “dép lốp”, ghi vào lịch sử thành “dép râu”. Chiếc áo dài duyên dáng, thướt tha của thiếu nữ Hà Nội được coi là “biểu hiện” của “tư sản, phong kiến”, biến mất trong mười mấy năm sau, vì “triệt để cách mạng”. Lần đầu tiên, “toàn thể chị em phụ nữ” đều mặc giống nhau: áo “sơ mi”, quần đen. Hãn hữu, như đám cưới mới mặc sơ mi trắng vì “cả nước” không có xà phòng. 

Chơi vơi trong Hà Nội, tôi đi tìm thầy xưa, bạn cũ, hầu hết đã đi Nam. Tôi phải học năm cuối cùng, Tú tài 2, cùng một số “lớp Chín hậu phương”, năm sau sẽ sát nhập thành “hệ mười năm”. Số học sinh “lớp Chín” này vào lớp không phải để học, mà là “tổ chức Hiệu đoàn”, nhận “chỉ thị của Thành đoàn” rồi “phát động phong trào chống văn hóa nô dịch!” Họ truy lùng… đốt sách!

Tôi đã phải nhồi nhét đầy ba bao tải, Hiệu đoàn “kiểm tra”, lục lọi, từ quyển vở chép thơ, nhạc, đến tiểu thuyết và sách quý, mang “tập trung” tại Thư viện phố Tràng Thi, để đốt. 

Lửa cháy bập bùng mấy ngày, trong niềm “phấn khởi”, lời hô khẩu hiệu “quyết tâm”, và “phát biểu của bí thư Thành đoàn”: tiểu thuyết của Tự Lực Văn Ðoàn là … “cực kỳ phản động!” Vào lớp học với những “phê bình, kiểm thảo…cảnh giác, lập trường”, tôi đành bỏ học. Chiếc radio Philip, “tự nguyện “ mang ra “đồn công an”, thế là hết, gia tài của tôi! 

Mất đời học sinh, tôi bắt đầu cuộc sống đọa đày vì “thành phần giai cấp”, “sổ hộ khẩu”, “tem, phiếu thực phẩm”, “lao động nghĩa vụ hàng tháng”. Ðây là chính sách dồn ép thanh niên Hà Nội đi “lao động công trường”, miền rừng núi xa xôi. Tôi chỉ bám Hà Nội được 2 năm là bị “cắt hộ khẩu”, …đi tù! 

Tết đầu tiên sau “tiếp quản”, còn được gọi là “sau hòa bình lập lại”, Hà Nội mơ hồ. Những bộ mặt vàng võ, áo quần nhầu nát, xám xịt, thái độ “ít cởi mở”, từ “nông thôn” kéo về tiếp quản chiếm nhà người Hà Nội di cư. Người Hà Nội ở lại bắt đầu hoang mang vì những tin dồn và “chỉ thị”: ăn Tết “đơn giản, tiết kiệm”. Hàng hóa hiếm dần, “hàng nội” thay cho “hàng ngoại”. 

Âm thầm, tôi dạo bước bên bờ Hồ Gươm, tối 30 Tết. Tháp Rùa, Cầu Thê Húc nhạt nhòa, ảm đạm, đền Ngọc Sơn vắng lặng. Chỉ có Nhà Thủy Tạ, đêm nay có ca nhạc, lần cuối cùng của nghệ sĩ Hà Nội. Ðoàn Chuẩn nhớ thương hát “Gửi người em gái miền Nam”, để rồi bị đấu tố là phong cách tiểu tư sản, rạp xinê Ðại Ðồng phố Hàng Cót bị “tịch thu”. Hoàng Giác ca bài “Bóng ngày qua”, bị kết tội thành “tề ngụy”, hiệu đàn nhỏ phố Cầu Gỗ phải dẹp, vào tổ đan mũ nan, làn mây, sống “tiêu cực” hết đời trong đói nghèo, khốn khổ.

Danh ca Minh Ðỗ, Ngọc Bảo, nhạc sĩ Tạ Tấn, sau này làm gì, sống ra sao, “phân tán”, chẳng ai còn dám gặp nhau, sợ thành “phản động tụ tập”. 

“Chỉ thị Ðảng và Ủy ban Thành” “phổ biến rộng rãi trong quần chúng” là diệt chó. “Toàn dân diệt chó”, từ thành thị đến “nông thôn”. Gậy gộc, giây thừng, đòn gánh, nện chết hoặc bắt trói, rồi đầu làng, góc phố “liên hoan tập thể”. Lý do giết chó, nói là trừ bệnh chó dại, nhưng đó là “chủ trương”, chuẩn bị cho đấu tố “cải tạo tư sản” và “cải cách ruộng đất”. Du kích, công an rình mò, “theo dõi”, “nắm vững tình hình” không bị lộ bởi chó sủa. Mọi nơi im phăng phắc ban đêm, mọi người nín thở đợi chờ thảm họa. 

Hà Nội đói và rách, khoai sắn chiếm 2 phần tem gạo, 3 mét vải “cung cấp” một năm theo “từng người trong hộ”. Mẹ may thêm chiếc quần “đi lao động “ thì con nít cởi truồng. Người thành thị, làm cật lực, xây dựng cơ ngơi, có ai ngờ bị quy là “tư sản bóc lột”? nhẹ hơn là “tiểu tư sản”, vẫn là “đối tượng của cách mạng”. 

Nông dân có dăm sào ruộng đất gia truyền vẫn bị quy là “địa chủ bóc lột, cường hào ác bá ”!

Giáo sư Trương văn Minh, hiệu trưởng trường Tây Sơn, ngày đầu “học tập”, đã nhẩy lầu, tự tử. 

“Tư sản Hà Nội” di cư vào Nam hết , chẳng còn bao nhiêu nên “công tác cải tạo được làm “gọn nhẹ” và “thành công vượt mức”, nghĩa là mang bắn một, hai người “điển hình”, coi là “bọn đầu xỏ” “đầu cơ tích trữ”, còn thì “kiểm kê”, đánh “thuế hàng hóa”, “truy thu”, rồi “tịch thu” vì “ngoan cố, chống lại cách mạng!” 

Báo, đài hàng ngày tường thuật chuyện đấu tố, kể tội ác địa chủ, theo bài bản của “đội cải cách” về làng, “bắt rễ” “bần cố nông”, “chuẩn bị thật tốt”, nghĩa là bắt học thuộc lòng “từng điểm”: tội ác địa chủ thì phải có hiếp dâm, đánh đập, bắt con ở đợ, “điển hình” thì mang thai nhi cho vào cối giã, nấu cho lợn ăn, đánh chết tá điền, hiếp vợ sặc máu …! 

Một vài vụ, do “Ðảng lãnh đạo”, “vận động tốt”, con gái, con dâu địa chủ, “thoát ly giai cấp”, “tích cực” “tố cáo tội ác” của cha mẹ . Cảnh tượng này thật não nùng! Lời Bác dạy suốt mấy mươi năm: “Trung với Ðảng, hiếu với dân …” là vậy! 

“Bần cố nông” cắm biển nhận ruộng được chia, chưa cấy xong hai vụ thì phải “vào hợp tác”, “làm ăn tập thể”, ruộng đất lại thu hồi về “cộng sản”. 

“Toàn miền Bắc” biết được điều “cơ bản” về Xã hội chủ nghĩa là… nói dối! Mọi người, mọi nhà “thi đua nói dối”, nói những gì Ðảng nói. Nói dối để sống còn, tránh bị “đàn áp”, lâu rồi thành “nếp sống”, cả một thế hệ hoặc lặng câm, hoặc nói dối, vì được “rèn luyện” trong xã hội ngục tù, lấy “công an” làm “nòng cốt” chế độ. 

Ở Mỹ, ai hỏi bạn: “How are you?”, bạn trả lời: “I’m fine, thank you”. Ở miền Bắc, thời đại Hồ chí Minh, “cán bộ” hỏi: “công tác” thế nào? Dù làm nghề bơm xe, vá lốp, người ta trả lời, “…rất phấn khởi, ra sức thi đua, lập thành tích chào mừng… các nước anh em!”

Bị bắt bên bờ sông Bến Hải, giới tuyến chia hai miền Nam Bắc, năm 19 tuổi, tôi bị “bộ đội biên phòng”giong về Lệ Thủy, được “tự do” ở trong nhà chị “du kích” hai ngày, đợi đò về Ðồng Hới. Trải 9 trại giam nữa thì về tới Hỏa Lò Hà Nội, vào xà lim. Cảnh tù tội chẳng có gì tươi đẹp, xã hội cũng là một nhà tù, không như báo, đài hằng ngày kêu to “Chế độ ta tươi đẹp”. 
Cơ hàn thiết thân, bất cố liêm sỉ, người tù “biến chất”, người tứ chiến kéo về, nhận là người Hà Nội, đói rét triền miên nên cũng “biến chất”! Ðối xử lọc lừa, gia đình, bè bạn, họ hàng, “tiếp xúc” với nhau phải “luôn luôn cảnh giác”. Hà Nội đã mất nền lễ giáo cổ xưa, Hà Nội suy xụp tinh thần vì danh từ “đồng chí”! 

Nằm trong xà lim, không có ngày đêm, giờ giấc, nghe tiếng động mà suy đoán “tình hình”. Ánh điện tù mù chiếu ô cửa sổ nhỏ song sắt, cao quá đầu, tôi đứng trên xà lim, dùng ngón tay vẽ chữ lên tường, “liên lạc” được với Thụy An ở xà lim phía trước. 

Thụy An là người Hà Nội ở lại, “tham gia hoạt động “Nhân Văn Giai Phẩm, đòi tự do cho văn nghệ sĩ, sau chuyển lên rừng, không có ngày về Hà Nội. Bà phẩn uất, đã dùng đũa tre chọc mù một mắt, nói câu khí phách truyền tụng: “Chế độ này chỉ đáng nhìn bằng nửa con mắt!” 

Người du lịch Việt Nam, ít có ai lên vùng thượng du xứ Bắc, tỉnh Lào Cai, có trại tù Phong Quang hà khắc, có thung lũng sâu heo hút, có tù chính trị chặt tre vầu theo “định mức chỉ tiêu”. Rừng núi bao la, tiếng chim “bắt cô trói cột”, nấc lên nức nở, tiếng gà gô, thức giấc, sương mù quanh năm. 

Phố Hàng Ðào Hà Nội, vốn là “con đường tư sản”, có người trai trẻ tên Kim, học sinh Albert Sarraut. Học trường Tây thì phải chịu sự “căm thù đế quốc” của Ðảng, “đế quốc Pháp” trước kia và “đế quốc Mỹ” sau này. Tù chính trị nhốt lẫn với lưu manh, chưa đủ một năm, Kim Hàng Ðào “bất mãn” trở thành Kim Cụt, bị chặt đứt cánh tay đến vai, không thuốc, không “nhà thương” mà vẫn không chết.

Phố Nguyễn công Trứ gần Nhà Rượu, phía Nam Hà Nội, người thanh niên đẹp trai, có biệt danh Phan Sữa, giỏi đàn guitar, mê nhạc Ðoàn Chuẩn, đi tù Phong Quang vì “lãng mạn tiểu tư sản”. Không hành lý nhưng vẫn ôm theo cây đàn guitar. Chỉ vì “tiểu tư sản”, không “tiến bộ”, không có ngày về…! Ba tháng “kỷ luật”, Phan Sữa hấp hối, khiêng ra khỏi Cổng Trời cao vút, gió núi mây ngàn, thì tiêu tan giấc mơ Tình nghệ sĩ!

Người già Hà Nội chết dần, thế hệ thứ hai, “xung phong”, “tình nguyện” hoặc bị “tập trung” xa rời Hà Nội. Bộ công an “quyết tâm quét sạch tàn dư đế quốc, phản động”, nên chỉ còn người Hà Nội từ “kháng chiến” về, “nhất trí tán thành” những gì Ðảng … nói dối! 

Tôi may mắn sống sót, dù mang lý lịch “bôi đen chế độ”, “âm mưu lật đổ chính quyền”, trở thành người “Hà Nội di cư”, 10 năm về Hà Nội đôi lần, khó khăn vì “trình báo hộ khẩu”, “tạm trú tạm vắng”. “Kinh nghiệm bản thân”, “phấn đấu vượt qua bao khó khăn, gian khổ”, số lần tù đã quên trong trí nhớ, tôi sống tại Hải phòng, vùng biển. 

Hải phòng là cơ hội “ngàn năm một thuở” cho người Hà Nội “vượt biên” khi chính quyền Hà Nội chống Tầu, xua đuổi “người Hoa” ra biển, khi nước Mỹ và thế giới đón nhận “thuyền nhân” tị nạn. 

Năm 1980, tôi vào Sài Gòn, thành phố đã mất tên sau “ngày giải phóng miền Nam”. Vào Nam, tuy phải lén lút mà đi, nhưng vẫn còn dễ hơn “di chuyển” trong các tỉnh miền Bắc trước đây. Tôi bước trên đường Tự Do, hưởng chút dư hương của Sài gòn cũ, cảnh tượng rồi cũng đổi thay như Hà Nội đã đổi thay sau 1954 vì “cán ngố” cai trị.

Dân chúng miền Nam “vượt biển” ào ạt, nghe nói dễ hơn nên tôi vào Sài Gòn, tìm manh mối. Gặp cha mẹ ca sĩ Thanh Lan tại nhà, đường Hồ Xuân Hương, gặp cựu sĩ quan Cộng Hòa, anh Minh, anh Ngọc, đường Trần Quốc Toản, tù từ miền Bắc trở về. Ðường ra biển tính theo “cây”, bảy, tám cây mà dễ bị lừa. Chị Thanh Chi (mẹ Thanh Lan) nhìn “nón cối” “ngụy trang” của tôi, mỉm cười: “Trông anh như cán ngố, mà chẳng ngố chút nào!” 

“Hà Nội, trí thức thời Tây, chứ bộ…!. Cả nước Việt Nam, ai cũng sẽ trở thành diễn viên, kịch sĩ giỏi!”

Về lại Hải Phòng với “giấy giới thiệu” của “Sở giao thông” do “móc ngoặc” với “cán bộ miền Nam” ở Saigòn, tôi đã tìm ra “biện pháp tốt nhất” là những dân chài miền Bắc vùng ven biển. Ðã đến lúc câu truyền tụng “Nếu cái cột điện mà biết đi….”, dân Bắc “thấm nhuần” nên “nỗ lực” vượt biên. 

Năm bốn mươi tư tuổi, tôi tìm được Tự Do, định cư tại Mỹ, học tiếng Anh ngày càng khá, nhưng nói tiếng Việt với đồng hương, vẫn còn pha chút “ngoại ngữ Việt cộng” năm xưa. 

Cuộc sống của tôi ở Việt Nam đã đến “mức độ” khốn cùng, nên tan nát, thương đau. Khi đã lang thang “đầu đường xó chợ” thì mới đủ “tiêu chuẩn” “xuống thành phần”, lý lịch có thể ghi là “dân nghèo thành thị”, nhưng vẫn không bao giờ được vào “công nhân biên chế nhà nước”. Tôi mang nhẫn nhục, “kiên trì” sang Mỹ, làm lại cuộc đời nên “đạt kết quả vô cùng tốt đẹp”, “đạt được nguyện vọng” hằng ước mơ! 

Có người “kêu ca” về “chế độ tư bản” Mỹ tạo nên cuộc sống lo âu, tất bật hàng ngày, thì xin “thông cảm” với tôi, ngợi ca nước Mỹ đã cho tôi nhân quyền, dân chủ, trở thành công dân Hoa kỳ gốc Việt, hưởng đầy đủ “phúc lợi xã hội”, còn đẹp hơn tả trong sách Mác Lê về giấc mơ Cộng sản. 

Chủ nghĩa cộng sản sụp đổ rồi. Cộng sản Việt Nam bây giờ “đổi mới”. Tiếng “đổi” và “đổ” chỉ khác một chữ “i”. Người Việt Nam sẽ cắt đứt chữ “i”, dù phải từ từ, bằng “diễn biến hòa bình”. Chế độ Việt cộng “nhất định phải đổ”, đó là “quy luật tất yếu của lịch sử nhân loại”. 

Ôi! “đỉnh cao trí tuệ”, một mớ danh từ …! 

Tigon, nhận từ tác giả : tự do Nguyễn Văn Luận

http://www.vietlandnews.net/forum/showthread.php?t=2520&page=154

*Sau khi Bác vả Đảng vào tiếp thu Hà Nội vào năm 1954, thì tất cả những gì đã xảy ra ở Hà Nội như: tịch thu nhà cửa, bắt những công chức Hà Nội đưa đi tù cải tạo, đốt hết sách báo xuất bản từ trước 1954, cải tạo công thương nghiệp hay tịch thu tài sản, đưa những người dân Hà Nội đi kinh tế mới để chiếm đoạt các căn nhà mặt tiền và cấp phát cho cán bộ cao cấp của cách mạng được ở…đều được lập lại sau khi cộng sản chiếm được Miền Nam 30-4-1975.

Đặc biệt, ông Đỗ Mười, người thực hiện kế hoạch cải tạo tư sản ở Hà Nội năm 1954, đã được cấp trên giao cho nhiệm vụ cải tạo tư sản ở Sài Gòn năm 1978…Cuộc cải tạo này thực chất là cướp hết nhà cửa đất đai, hàng hóa, kho bãi, hãng xưởng… của các nhà tư sản miền Nam,  cào cho nghèo bằng miền Bắc…còn tất cả các tài sản này sau đó được cán bộ cao cấp chia chát cho nhau…gọi là bán hóa giá nhà cửa…và cả bọn họ tự  gọi nhau là chính quyền cách mạng! 

Đỗ Mười và

►Chiến dịch X-3: đánh tư sản thương nghiệp 1978

Posted in Hồi Ký | 4 Comments »

►Sự đổi giọng hay đã thực sự ăn năn hối lỗi qua bài thơ “Sự tầm thường” của Nguyễn Khoa Điềm

Posted by hoangtran204 trên 22/06/2013

 

Nguyễn Khoa Điềm

Tôi có ý định bình tổng hợp một số bài thơ gần đây nhất, Nguyễn Khoa Điềm đã viết sau thời gian hết đường quan lộ về làm thường dân – trong đó đặc biệt là bài “Đất nước những tháng năm thật buồn”. Nhưng khi đọc lại “Sự tầm thường”: Muốn bình cho trọn ý thì phải phân tích theo suốt dọc bài thơ, gộp cả các tình thơ khác nữa thì sẽ lan man rất dài. Bởi vậy, mới xin bình luận riêng về bài “Sự tầm thường” ấy trong trang này – Còn “Đất nước những tháng năm thật buồn” gộp với số bài thơ khác, tôi sẽ giành để viết sau.

Nói về bài “Sự tầm thường” – Bắt đầu vào thơ Nguyễn Khoa Điềm viết:

Bây giờ ta có thể bầu bạn với sự tầm thường
Vợ chồng sớm chiều treo mình lên cái đinh mắc màn…

Hình ảnh “vợ chồng sớm chiều…” ở đây là sau khi NKĐ đã bị thất sủng buộc phải rời Ban bí thư Trung ương và Bộ Chính trị… về sống nơi thôn hương với gia đình. Dầu tác giả có”treo mình” lên cái đinh mắc màn, mắc áo hoặc trên trần nhà, gì gì đi nữa… nhưng với người vợ má kề gối ấp của mình, thì đáng lẽ đó vẫn phải là hình ảnh đẹp, thân thương đời thường của nhân dân, năm xưa quen chốn quan trường ông không thể nào cảm thấy sự quý giá đó. Bởi vậy, không nên dùng chữ “sự tầm thường” đánh đổ đồng nháo nhào như ở trong bài thơ này .

Đọc tiếp »

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Làng Vô Thần…

Posted by hoangtran204 trên 22/06/2013

LÀNG VÔ THẦN 

Sau bốn mươi lăm năm xa xứ, ông trở về thăm làng lần đầu. Nghe nói ông là Việt kiều Mỹ rất giàu và đang có ý định làm từ thiện lớn nên người ta rất quan tâm và chào đón thái quá, đôi khi khiến ông thấy bất tiện.

Ngay trong buổi tiếp đầu tiên do trưởng làng tổ chức, có cả bí thư chi bộ và đại diện thanh niên, phụ nữ, ông bí thư đảng nói không úp mở:

“Trước làng ta có Chùa Mít. Chắc bác còn nhớ? Chiến tranh phá mất rồi. Mà đền chùa là cái mặt văn hóa của làng. Giờ có điều kiện xây lại thì tốt quá.”

Ông còn nhớ không à? Vì nó mà ông phải xa làng chừng ấy năm. Số là thời ấy, tức giữa những năm sáu mươi, ông là bí thư xã đoàn. Một hôm, người ta đi họp trên huyện về, giao cho thanh niên phá Chùa Mít. “Làng đã lên hợp tác xã, ruộng đất và tư liệu sản xuất trở thành của chung. Nay đến lượt xây dựng văn hóa mới. Nhà nước vô sản. Làng phải là làng vô thần. Không thể để cái chùa mê tín dị đoan ấy đứng mãi thế được!” “Nhưng đó là chỗ lễ bái, tín ngưỡng của dân làng?” ông rụt rè lên tiếng. “Vả lại, có để cũng chẳng hại gì”. “Không được. Đồng chí nói thế là chưa quán triệt tinh thần của trên. Người cộng sản vô thần, nên không thờ bất kỳ ai ngoài các lãnh tụ của mình!”

Một tuần sau ông lên đường vào Nam, dẫu không thuộc diện nhập ngũ vì là cán bộ cốt cán và là con một trong gia đình. Trước đó mấy ngày người ta bắt đầu đập phá Chùa Mít, có cả lễ ra quân và cờ trống rầm rộ. Ở mặt trận Tây Nam năm 1972 ông bị quân Sài Gòn bắt nhưng trốn được qua Cămpuchia, rồi Thái Lan và năm 76 thì được sang Mỹ định cư. Trước khi có thư từ Mỹ về, mọi người ở làng nghĩ ông đã chết, nhưng do không xác định được cụ thể, người ta không coi ông là liệt sĩ, giờ thì đương nhiên là một tên đào ngũ phản bội. Còn nay đổi mới, trong con mắt của mọi người, ông là Việt Kiều yêu nước.

Bố mẹ chết từ lâu, bà con thân thích hầu như chẳng còn ai nên ông ở trong nhà nghỉ mới xây của xã bên, rất gần làng. Ở đấy cậu nhân viên nháy mắt bảo ông có cần gì nữa không. Mấy ngày sau ông còn nghe nói làng có dịch vụ tươi mát, đến mùa gặt mới phải thanh toán. Bằng thóc.

Làng ông bây giờ quả nhiều cái mới. No đủ hơn. Nhiều nhà ngói, thậm chí có vài nhà hai ba tầng, bắt chước kiểu biệt thự Pháp nhưng quét vôi màu lòe loẹt. Đường làng và các ngõ ngách đều được đổ xi măng. Đình làng xưa cổ kính giờ được thay bằng Nhà Văn Hóa mái bằng mái lợp fibrô xi măng. Trên nền Chùa Mít đầu làng cỏ mọc um tùm, lổn nhổn những phiến đá lớn người ta không bê đi được. Có cả một khối đá tròn, phần sót lại của bức tượng Phật, nay làm nơi ngồi tình tự của đám thanh niên mới lớn. Dân làng bây giờ cũng khác lắm. Khác cả cách ăn mặc, đi đứng và ăn nói. Có vẻ như hiện đại hơn, tốt hơn, thế mà ông vẫn cảm thấy trơ trơ thế nào, cứ như thiếu một cái gì đó.

Ở thêm mấy ngày nữa, ông hiểu cái đó là gì. Khuôn mặt của làng. Thì ngay từ đầu người ta chẳng bảo ông: “Đền chùa là cái mặt văn hóa của làng” đó sao? Chính xác hơn là thiếu hồn. Các tấm áp phích to và những câu khẩu hiệu chính trị viết cũng như nói không lấp nổi đời sự trống vắng tâm linh mà bây giờ đã không còn chỗ thể hiện. Trước kia ngày rằm, ngày đầu tháng người ta vào chùa thắp hương, sắm lễ. Giờ chỗ lui tới là quán rượu của mụ Bốn, người kiêm cả nghề ghi số đề cho mấy đại gia ngoài phố huyện.

Ông đi một vòng quanh làng với tâm trạng buồn buồn khó tả, rồi mỏi chân, ngồi xuống tảng đá, phần còn lại của Đức Phật trên nền Chùa Mít.

Mặt trời sắp lặn. Một chiếc Công Nông đang chạy, kêu tành tạch từng tràng như tiếng súng đại liên. Kế đến là chiếc xe tải loại lớn chạy về phía xã trên. Mấy bà đi làm về, chiếc gánh tòng teng trên vai. Trai làng thì xe máy vù vù.

Vậy là cái chủ trương xây làng vô sản đã không thành. Nhưng làng vô thần thì thành. Không chỉ không thờ Phật, giờ người ta dường như cũng chẳng thờ các lãnh tụ cộng sản, không cần biết ai, sợ ai ngoài cái dạ dày của mình. Thêm một cái “vô” nữa là vô danh. Trước xã ông có bảy làng với bảy cái tên dung dị dễ thương từ xa xưa, sau khi thành lập hợp tác xã, chúng được thay bằng các con số đội sản xuất. Làng ông được gọi là Đội Bảy. Hợp tác xã giải tán từ lâu mà cái tên khô khốc, vô hồn ấy vẫn còn đến ngày nay.

Ông ngồi lặng người hồi lâu như thế giữa nền Chùa Mit ở làng Đội Bảy của ông. Giờ người ta xin ông tiền dựng lại nó, tức là để phục lại phần nào thần linh và “mê tín dị đoan”, cái người ta một thời dứt khoát phá bỏ và đẩy ông ra nơi súng đạn. Nhưng liệu có chùa rồi, những cái ấy có trở lại không, khi tư tưởng vô thần và những người nghĩ ra chúng vẫn còn?

Trời tối lúc nào không biết. Có ai đó đang lại gần. Ông giáo Hoàn. Ông đang dắt con nghé con từ Đồng Chùa về. Ông giáo trạc tuổi ông, về hưu đã lâu và trước cùng học trường làng. Hôm mới về hai người đã gặp nhau và nói chuyện một lúc. Ông này thời cải cách có bố bị treo cổ oan.

“Vẫn chưa quyết định nên giúp làng xây lại chùa không à?” ông giáo hỏi như đoán được ý nghĩ ông.

“Theo ông thì thế nào?”

“Thì kệ nó. Ai phá, người ấy phải xây lại”.

“Nhưng họ biết lấy đâu ra tiền?”

“Đó là việc của họ. Rồi có ngày người ta sẽ bắt họ chịu trách nhiệm về chuyện này. Không người thì thần linh, mà cũng chẳng lâu nữa đâu. Một lũ ngu dốt và độc ác!”

Ông giáo về hưu nói một cách giận dữ. Rồi ông hạ giọng nói thêm:

“Nếu bác định giúp làng thì làm ơn sửa lại trường cấp một. Bảy tám chục đứa trẻ bị nhét vào môt phòng tranh tre và dột nát như bác thấy. Chứ không thì cái làng này chẳng mấy chốc mà thành vô học.”

Hai hôm sau ông lên đường trở về Mỹ, để lại phía sau khu ngôi làng của ông – vô danh, vô thần và gần như vô học. Có thể cả vô đạo đức và vô văn hóa nữa, dẫu hai đầu làng có hai tấm biến rất to “Làng văn hóa mới”, và nhà nào trong làng cũng có tờ giấy chứng nhận là “Gia đình văn hóa”.

“Hóa ra cái “văn hóa mới” là tập hợp tất cả các cái “vô” ấy lại,” ông nghĩ và khẽ rùng mình.

23. 8. 2011

Thái Bá Tân 

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Ngay sau khi ngưng tuyệt thực vì đạt được các yêu sách, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ viết thư cám ơn…

Posted by hoangtran204 trên 21/06/2013

Sau khi bị các blogger vạch ra các thủ thuật dùng video cắt xén hình ảnh và âm thanh, và dùng báo chí cùng đài truyền hình để bôi bẩn cuộc tuyệt thực của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, công an trại giam đã bí mật mời luật sư Nguyễn Thị Dương Hà họp trong 3 ngày qua, 18-21, và đồng ý xem xét các đơn khiếu nại của Tiến sĩ CHHV.   

Thư cảm ơn của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ

Theo Bauxite Việt Nam

21-6-2013

Sáng nay 21/6/2013, bà Nguyễn Thị Dương Hà đã gặp được chồng mình, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, tại Trại giam số 5, Thanh Hóa. Bà Dương Hà cho biết do Trại giam số 5 Bộ Công an cuối cùng đã phải ra văn bản giải quyết đơn của anh nên từ 9 giờ sáng hôm nay anh đã kết thúc tuyệt thực. Từ nhà tù, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ gửi thư cảm ơn đến tất cả mọi người đã ủng hộ cuộc đấu tranh của anh.

Bauxite Việt Nam

Tôi là Ts luật Cù Huy Hà Vũ

Thường trú tại 24 Điện Biên Phủ, Ba Đình, Hà Nội

Bị Toà án Tối cao nước CHXHCN Việt Nam kết án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế kể từ ngày 05/11/2010 vì “Tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” theo điểm c khoản 1 Điều 88 Bộ luật Hình sự. Tôi luôn khẳng định tôi hoàn toàn vô tội vì tôi luôn đấu tranh vì Công lý, Dân chủ và Nhân quyền ở Việt Nam, vì độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, bị giam tại B11, phân trại K3, Trại giam số 5-Bộ Công an, nhờ vợ tôi là Nguyễn Thị Dương Hà, kính báo với toàn thể mọi người như sau.

Ngày 27/5/2013, tôi bắt đầu tuyệt thực để phản đối Giám thị Trại giam số 5 Bộ Công an, Lường Văn Tuyến đã bất chấp Hiến pháp, Luật Tố cáo và Luật Thi hành án hình sự cố ý không giải quyết Đơn tố cáo Lê Văn Chiến, cán bộ Trại giam số 5 cố ý giết công dân Cù Huy Hà Vũ mặc dù trong văn bản Yêu cầu giải quyết Đơn Tố cáo Lê Văn Chiến, cán bộ Trại giam số 5 cố ý giết công dân Cù Huy Hà Vũ mà tôi đã gửi Giám thi Lường Văn Tuyến ngày 12/5/2013 tôi đã cảnh báo là tôi sẽ tuyệt thực nếu không giải quyết Đơn Tố cáo của tôi.

Sáng 15/6/2013 khi được Đài Truyền hình Việt Nam và một số báo chí khác của Việt Nam hỏi về tình hình tuyệt thực của tôi ngay tại buồng giam tôi, anh Nguyễn Đình Dặm, người bị giam cùng phòng với tôi, đã chỉ vào ảnh của các cháu nội của anh Dặm treo tại buồng giam và nói: “Tôi lấy tính mạng của vợ tôi, của các con tôi và của các cháu tôi ra thề rằng anh Cù Huy Hà Vũ đã không ăn bất cứ miếng nào, không dùng bất kỳ chất dinh dưỡng, chất đạm và thuốc bổ nào ngoài thuốc điều trị bệnh tim và cao huyết áp trong cuộc tuyệt thực hiện nay của anh Cù Huy Hà Vũ. Ngoài ra, nếu tôi nói dối, tôi sẵn sàng chấp nhận bản án 7 năm tù mà tôi đang chấp hành tăng gấp đôi“.

Việc Giám thị Trại giam số 5 Bộ Công an Lường Văn Tuyến cuối cùng đã phải ra văn bản giải quyết đơn của tôi sau khi tôi tuyệt thực 25 ngày là thắng lợi của Công lý, là thắng lợi bước đầu của việc đấu tranh của tôi và của toàn thể người Việt Nam trong và ngoài nước vì Công lý, Dân chủ và Nhân quyền và đó cũng là Thắng lợi của toàn thể người Viêt Nam trong và ngoai nước, của chính phủ Hoa Kỳ, chính phủ của 27 nước thuộc liên minh Châu Âu, chính phủ Australia, chính phủ Canada, chính phủ Neuziland và chính phủ các nước khác và của các tổ chức Quốc tế và mọi cá nhân đã ủng hộ tôi quyết liệt, của những người đã tuyệt thực để đồng hành với tôi trong cuộc đấu tranh chính nghĩa này của tôi và của toàn thể nhân dân Việt Nam nói chung trong cuộc tuyệt thực vừa qua của tôi tại Trại giam số 5 Bộ Công an nói riêng.

Một lần nữa, tôi xin bày tỏ lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất của tôi đến toàn thể nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước đến tất cả các Chính phủ, các tổ chức quốc tế và cá nhân trên thế giới đã ủng hộ tôi quyết liệt và đến những người đã tuyệt thực để đoàn kết với tôi trong cuộc tuyệt thực vừa qua của tôi và tôi hoàn toàn tin tưởng rằng tôi, Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, sẽ tiếp tục nhận được sự ủng hộ quyết liệt và chí tình ấy trong cuộc đấu tranh của tôi và toàn thể nhân dân Việt Nam vì Công lý, Dân chủ và Nhân quyền ở Việt Nam vì cuộc đấu tranh này còn phải tiếp tục cho đến thắng lợi cuối cùng./.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Các diễn viên ở quốc hội đang diễn những màn kịch cuối cùng

Posted by hoangtran204 trên 20/06/2013

Những màn kịch cuối cùng

Minh Văn

Tác giả gửi tới Dân Luận

20-6-2013

Khi con người sống giả dối và không thực lòng với nhau thì người ta gọi là đóng kịch. Nhiều người cùng đóng kịch để tự dối mình dối người thì gọi là diễn kịch. Công lý và sự thật đã không còn, niềm tin đã thực sự mất đi trong mỗi con người, đó là hiện thực xã hội Việt Nam ngày nay.

Cả đất nước giờ đây đang sống những tháng ngày thê thảm nhất, dưới lừa trên, trên dối dưới – tất cả ngập chìm trong mê cung của sự lừa dối không có lối ra. Nói văn hoa hơn, thì cả xã hội Việt nam là một màn kịch lớn, và đó là những màn kịch tăm tối cuối cùng trước khi ánh bình minh xuất hiện. Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Nhân ngày báo chí cách mạng Việt Nam 21/6- Nhục nhã thay nền báo chí cách mạng

Posted by hoangtran204 trên 19/06/2013

Nhân ngày báo chí cách mạng Việt Nam 21/6.

Lê Diễn Đức- RFA

rfavietnam.com

 Chia sẻ bài viết này


Trong cuốn “A History of Reading”, Alberto Manguel, nhà văn Argentina, viết: 

“Các chế độ độc tài không muốn chúng ta suy nghĩ, nên ngăn cấm, đe dọa và kiểm duyệt. Trước và sau đều nhằm mục đích làm chúng ta ngu ngốc và cam phận với sự xuống cấp về sự hiểu biết của mình. Vì vậy các chế độ này khuyến khích tiêu thụ những thứ rác rưởi. Trong bối cảnh này, đọc sách báo ngoài luồng kiểm duyệt trở thành hoạt động phá hoại”.

Kiểm soát, cắt xén, ngụy tạo thông tin phục vụ mục đích tuyên truyền lừa mị là mục đích của các nhà nước độc tài toàn trị hay các chế độ chuyên quyền.

Tháng 6/năm 1989, chính phủ không cộng sản đầu tiên tại Ba Lan được thành lập. Việc đầu tiên mà chính phủ thực hiện là ngưng toàn bộ hoạt động của cơ quan kiểm duyệt trung ương, vào lúc bây giờ có tới 465 nhân viên, mỗi năm tiêu thụ hàng tỷ đô la và giải thể hoàn toàn cơ quan này vào năm 1990.

Nhà nước Ba Lan chỉ còn nắm giữ hai kênh truyền hình TVP1 và TVP2, bên cạnh khoảng 200 kênh truyền hình tư nhân khác như Polsat, TVN, TV Puls, Canal +, v.v… Tuy nhiên không có bất kỳ tờ báo nào trong hàng trăm nhật báo và tạp chí thuộc hệ thống nhà nước.

Nên dân chủ non trẻ cần báo chí, truyền thông tự do để xây dựng và lành mạnh hoá xã hội. Tất cả sinh hoạt của cộng đồng xã hội, của nhà nước Ba Lan đều được phản ánh rộng rãi trên báo chí.

Trong hơn hai mươi năm dân chủ, báo chí tự do tại Ba Lan thực sự là sân chơi, diễn đàn bình đẳng cho sự cạnh tranh, tranh chấp chính trị giữa các đảng phái, nhưng đồng thời cũng là vũ khí hiệu quả nhất vạch trần tham nhũng, tội phạm. Trong đối ngoại, báo chí đã góp phần tích cực trong việc bảo vệ chủ quyền.

Một nền dân chủ đích thực không phải chỉ có quốc hội đa đảng, bầu cử tự do mà là phải đảm bảo có báo chí, truyền thông tự do. Đấy là tiêu chuẩn then chốt, là chân lý.

Bao giờ cho đến… ngày xưa?

Trong thời kỳ Việt Nam bị thực dân Pháp đô hộ, báo chí tư nhân vẫn được phát hành.

Ngày 15/4/1865 nguyệt san Gia Định xuất bản tại Sài Gòn là tờ báo quốc ngữ đầu tiên trên toàn quốc.

Tại Nam Kỳ lần lượt phát hành Nhật trình Nam Kỳ (1883), Phan Yên báo (1898), Nông Cổ Mín Đàm (1901), Nhật Báo Tỉnh (1905), Lục Tỉnh Tân văn (1907), Nam Kỳ Địa phận (1908), Tân Đợi Thời báo (1916, sau đổi thành Công Luận báo), Nam Trung Nhật báo (1917), An Hà Báo (1917, ở Cần Thơ), Đại Việt Tạp khí (1918, ở Long Xuyên), Nữ Giới Chung (1918)…

Một phụ bản của tờ “Lục tỉnh Tân văn” ở Sài Gòn xuất hiện ở Bắc Kỳ là tuần báo “Đông Dương Tạp chí”, ra mắt ngày 15/5/1913, do F. H. Schneider làm giám đốc và Nguyễn Văn Vĩnh giữ chức chủ bút. “Đông Dương Tạp chí” tồn tại được 6 năm 4 tháng (1913 – 1919).

“Đông Dương Tạp chí” có mục đích chính trị là tuyên truyền cho chính sách bảo hộ của người Pháp, nhưng với những người Việt Nam cộng tác, thì họ dùng tờ báo để tuyên truyền cho việc duy tân đất nước và xây dựng một nền văn học mới.

Tháng 7/1917 tờ Nam Phong Tạp chí do Phạm Quỳnh chủ trương ra đời. Trong bài “Quốc học và chính trị”, năm 1921, ông viết:

Gầy dựng, tổ chức một nền tản văn thích hợp với đời nay, và có cốt cách An Nam, vừa có thể cách tân thời đủ dùng để diễn được các tư tưởng mới, đó là cái cấp vụ hiện nay, mà là cái đường thứ nhất trong việc gầy dựng một nền quốc học sau này vậy… Nhà văn muốn thờ nước không có cái phương tiện nào hay bằng giúp cho nước nhà có một nền quốc văn xứng đáng. Đó là chủ nghĩa của tôi bấy lâu nay, mà là cái tín điều thứ nhất trong đạo quốc gia của tôi vậy”.

Nam Phong Tạp chí có sự tham gia của một số cây bút nổi tiếng như Tiêu Đẩu (Nguyễn Bá Trác), Đông Hồ (Lâm Tấn Phác), Tản Đà (Nguyễn Khắc Hiếu), Mân Châu (Nguyễn Mạnh Bổng), Tung Vân (Nguyễn Đôn Phục), Đông Châu (Nguyễn Hữu Tiến), Nguyễn Bá Học, Phạm Duy Tốn, Tương Phố, Dương Quảng Hàm…

Dù bị hạn chế, nhưng báo chí tư nhân trong giai đoạn Pháp thuộc đã nói lên được tiếng nói của người bị trị, góp phần không nhỏ trong việc chấn hưng dân trí.

Ô nhục thay nền báo chí cách mạng

Báo chí cách mạng là công cụ của đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), phục vụ cho mục đích cầm quyền của ĐCSVN và chịu sự kiểm duyệt, quản lý chặt chẽ của ĐCSVN.

Một bộ máy tuyên truyền, cồng kềnh, chi phí tốn kém khủng khiếp cho một hệ thống hơn 700 tờ báo, 67 đài phát thanh truyền hình, hàng trăm trang tin, báo điện tử, hàng ngàn trang tin của các bộ, ngành, với 17 ngàn nhà báo mang thẻ, cộng thêm đội ngũ dư luận viên, chuyên gia bút chiến đông đảo và 80 ngàn tuyên truyền viên miệng trên khắp các tỉnh thành.

Thế nhưng, từ khi có internet, bộ máy tuyên truyền này bị vỡ toang và phải đối đầu không khoan nhượng với báo chí lề dân, thông qua các blogs và mạng xã hội.

Bằng con số “có hơn 31,3 triệu người sử dụng internet, chiếm 35,58% dân số (tính đến 11/2012) và “tổng số thuê bao băng rộng hiện nay đạt gần năm triệu, tổng số thuê bao 3G đạt hơn 3,3 triệu, 100% viện nghiên cứu, trường đại học, cao đẳng, trung học chuyên nghiệp và trung học phổ thông ở Việt Nam có kết nối để truy nhập internet băng rộng…”, Bộ Thông tin – Truyền thông cho rằng “tự do internet của Việt Nam là sự thật không thể bác bỏ. Hay nói cách khác, Việt Nam là quốc gia hết sức thân thiện với internet”.

Đây là một tuyên bố láo khoét!

Trước hết, số lượng người sử dụng hoàn toàn độc lập với sự tự do Internet. Sự phát triển Internet đã không tỷ lệ thuận với sự tự do sử dụng. Số lượng người sử dụng tăng nhanh, nhưng nhà nước VN cũng đồng thời tìm cách đánh phá các trang web có các bài viết không đúng với đường lối chính sách của ĐCSVN.

Nếu không phải là hung thần của Internet thì làm sao có chuyện tướng công an Vũ Hải Triều khoe khoang đánh sập 300 trang mạng xấu trong một cuộc hội nghị báo chí năm 2010? Cho tin tặc đột nhập phá hoại đã trở thành chính sách xuyên suốt. Các trang báo lề dân liên tục bị tấn công. Mạng xã hội Facebook bị chặn hết sức quyết liệt, người sử dụng vẫn phải sử dụng công nghệ vượt tường lửa để truy cập.

Nhà cầm quyền đã càn quét, khủng bố các cây bút tự do. Trong một thời gian ngắn gần đây, gần 40 bloggers bị bắt giữ, tù đày, trong đó nhiều người nhận mức án tù rất nặng nề, phí lý như Điếu Cày 12 năm tù, 5 năm quản chế; Tạ Phong Tần 10 năm tù, 3 năm quản chế; Hồ Đức Hoà 13 năm tù…

Việc bắt giam các bloggers Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào và Đinh Nhật Uy chứng tỏ phản ứng lúng túng, điên rồ của nhà chức trách.

Trong bài “Trận địa thông tin” trên tờ Lao Động Online ngày 10/01/2013, Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn đã thừa nhận:

“Tại sao chúng ta có một hệ thống hơn 700 tờ báo, 67 đài phát thanh truyền hình, hàng trăm trang tin, báo điện tử, hàng ngàn trang tin của các bộ, ngành. Có tới 17.000 nhà báo, trong đó có nhiều cây bút có đủ khả năng làm lay động bạn đọc mà thông tin lưu truyền trong xã hội lại là thông tin từ blog cá nhân”.

“Lên tiếng một cách đồng loạt, im lặng một cách đồng loạt”, báo chí đang đánh mất niềm tin của bạn đọc. Và, với việc né tránh những thông tin nhạy cảm, với việc không được cung cấp thông tin đầy đủ kịp thời, báo chí đánh mất nốt thói quen tìm kiếm thông tin của bạn đọc, khi giờ đây, họ “lên mạng”, thay vì tìm đọc báo. Đây là những sự thật đau lòng”.

Khi xã hội bị khủng hoảng lòng tin, cái Ác lên ngôi thay thế cái Thiện, sự dối trá và vô cảm thành vấn nạn thường trực, chủ quyền an ninh quốc gia bị đe doạ nghiêm trọng, ngư dân bị xua đuổi, ức hiếp trên biển Đông, mà báo chí lề đảng cũng chỉ nói đến tàu “lạ”, hoặc “đồng loạt im lặng” trong những ngày kỷ niệm lịch sử chống Trung Quốc xâm lược, thì bộ máy tuyên truyền có lớn bao nhiêu đi nữa khó mà đảo ngược thực tế. Người ta đi tìm sự thật ở lề dân.

Lời tự thú của Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn là sự ô nhục của một nền báo chí cách mạng!

© 2013 Lê Diễn Đức – RFA Blog

 

Nhà báo “tham nhũng” như thế nào?

Ngô Minh blog 

Người ta gọi “báo chí là quyền lực thứ tư” trong xã hội sau lập pháp,tư pháp và hành pháp. Vì là quyền lực nên bao giờ cũng có sự lạm quyền. Lâu nay ta chỉ nói đến lãnh đạo có chức có quyền tham những. Vậy nhà báo có tham nhũng không? Có! Một số nhà báo và cơ quan báo chí đang tham nhũng rất tinh vi. Báo mà đăng bài để “ chạy án” cho Năm Cam cách đây mấy năm là báo hại đích thị rồi. Mới đây, Hà Phan (Phan Hà Bình) phó tổng thư ký tòa soạn của một tờ báo lớn bị bắt khi nhận hối lộ 220 triệu đồng (11.000 đô la) để không viết bài tố các thương gia. Đó là những chuyện tham nhũng, hối lộ cụ thể. Từ nhiều năm qua báo chí ta cũng có không “mẹo làm tiền” các doanh nghiệp không kém những vụ việc trên. Không ít tờ báo đang trở thành báo hại. Hại đến mức hễ nghe nhà báo tới là giám đốc “sợ” tái mặt, phải tìm cách “chạy trốn”, nhưng lại ít người nói tới.

Tòa soạn báo thành… cơ quan đánh quả!

Từ ngày đổi mới đến nay, báo chí đã thực sự trở thành “món ăn” không thể thiếu đối với người dân hàng ngày. Báo chí đang tham gia tích cực và có hiệu quả vào sự nghiệp đổi mới, mở của, chống tiêu cực, tham nhũng. Nhiều tờ báo do hấp dẫn người đọc, ti-ra phát hành lớn, nên người ta sống chủ yếu bằng lợi nhuận báo. Những tờ báo đó, hàng các doanh nghiệp hàng ngày tìm đến xin đăng quảng cáo rất đông. Nhưng cũng có rất nhiều tờ báo phát chỉ phát hành được vài ngàn bản một kỳ. Tiền bán báo không đủ bù tiền in, tiền nhuận bút, nên cả tòa soạn sống chủ yếu bằng “ nghề chạy quảng cáo” ở các DNNN, thậm chí “chạy” quảng cáo tận các trường tiểu học, trạm xá, bệnh viên… thậm chí Trại phục hồi nhân phẩm cũng phải “mần” quảng cáo! Nhiều tờ báo ở Hà Nội, vào Đà Nẵng lập ra một “đại diện Miền Trung“ hẳn hoi, nhưng tòa soạn không trả lương, mà anh em phải đi chạy quảng cáo để nuôi nhau! Cứ đến kỳ Tết Nguyên Đán, ngày 30-4, ngày nhà báo Việt Nam 21-6, ngày Quốc Khánh 2-9 v.v… cả tòa soạn không viết báo mà đổ xô đi… làm quảng cáo! Làm quảng cáo mà có thư của thứ trưởng, vụt trưởng mang theo. Có báo một cái Tết “đọc lệnh” được vài ba tỷ đồng tiền qủang cáo! Giám đốc doanh nghiệp nhà nước phải tiếp mỗi ngày hàng mấy chục “nhà báo quảng cáo” như vậy nên phát sợ. Nhiều nhà báo nhơè đi “đọc lệnh” quảng cáo mà có tiền xây nhà lầu, mua xe hơi xịn. Chứ nếu sống bằng nhuận bút thì không bao giờ có những thứ như vậy. Một nhà báo viết nhiều, in nhiều như bác Nguyễn Xuyến ở cạnh nhà tôi, mỗi tháng măng-đa nhuận bút về 7, 8 triệu đồng, cũng không đủ tiền mua xe hơi xin như vậy Các nhà báo hãy sờ tay lên gáy mình mà ngẫm nghĩ để sống cho ra con người.

Dù DN không có nhu cầu quảng cáo, nhưng phải bấm bụng mà làm, vì không làm “ lỡ có sai sót gì” trong kinh doanh, “nhà báo nói thêm” một thành mười thi nguy to! Một cái quảng cáo nửa trang ( 27x 40cm) 20 triệu bạc, in bia bốn thì 50 triệu. Một cái Tết “ chiều” cho hết hàng mấy chục tờ báo, coi như mất toi hai ba bốn trăm triệu,vì thế mà giá hàng hóa dịch vụ bị đội lên, khó mà cạnh tranh. DNNN thì ngày càng thua lỗ, thế mà phải “nuôi” thêm các anh “báo hại”! Bởi thế mà anh Lê Hữu Thăng, hiện là phó chủ tịch tỉnh Quảng Trị, hồi làm giám đốc Công ty Xuất Nhập khẩu tỉnh, anh đã nghĩ ra được “mẹo” để tránh sự “tấn công” của các nhà báo quảng cáo. Anh làm một văn bản, bộ tứ công ty ký vào, quy định một năm chỉ làm quảng cáo trên 2 tờ báo vào dịp Tết hay lễ ở báo tỉnh, báo ngành. Anh dán tờ “yết thị” đó lên. Nhà báo tới đành im lặng rút lui!

Có nhiều chiêu làm quảng cáo lắm. Viết một bài ca ngợi thành tích công ty, gọi là “ viết cho”, rồi bắt doanh nghiệp “trả ơn” bằng cái quảng cáo. Kiếm mấy em thật tươi mát, nhận làm hợp đồng, các em sẽ “ngồi lỳ” ở phòng giám đốc suốt buổi, giám đốc ngán quá phải “ ký”, hoặc các em sẽ “chiều chuộng”,” liếc mắt đưa tình” giám đốc để được cái quảng cáo. Tiền chùa mà, mất gì! Đã có thư tố cáo ông giám đốc M. chi cho cô bồ nhí là ”phóng viên quảng cáo” của tờ báo nọ trong mấy tháng hơn 400 triệu đồng quảng cáo. Ở tỉnh nọ, các nhà báo tỉnh gọi đi làm quảng cáo là “ đi đọc lệnh”. Có nghĩa là cứ đến doanh nghiệp bắt giám đốc ký, vì giám đốc nào cũng có “gót chân A-Sin” mà nếu tiết lộ lên báo là gay! Hoa hồng cho người làm quảng cáo từ 30 % có báo chi trả 40, 45%, nên có nhà báo từ xe đạp “chân co chân duỗi”, vào nghề chỉ mấy năm làm quảng cáo đã xây được nhà bốn lầu, mua xe hơi… Thế là Tòa soạn báo thành cơ quan đi… đánh quả quảng cáo! Đó là tham những chứ gì nữa!

Chuyên đề… “lừa” ?!

Hiện nay có rất nhiều tờ báo, tạp chí, cũng gọi là cơ quan báo chí với đủ ban bệ, nhưng không bao giờ làm báo cả! Thế họ sống bằng gì ? Xin thưa: bằng việc xuất bản các “chuyên đề… lừa”. Qua tìm hiểu nhiều báo, tôi biết cách làm của họ như sau. Chạy xin giấy phép, đặt tên thật oách, kiểu “Tiềm năng đầu tư của tỉnh…”, hay” Tỉnh…rải thảm đỏ mời các nhà đầu tư”…, Phóng viên trang bị máy ảnh kỹ thuật số xịn, đeo hai ba cái trước nực, tay xách laptop kè kè, để lòe thiên hạ. Rồi ông Tổng biên tập lên xin ông Thứ trưởng, Bộ trưởng cái thư gửi cho Bí thư, chủ tịch các tỉnh, đề nghị phối hợp làm chuyên đề “ giới thiệu tiềm năng đầu tư của địa phương” hay lễ hội, festival v.v.. Các tỉnh nghe nói “đầu tư nước ngoài” mừng lắm, vì đây là mốt mà! Ông TBT mới tán thêm là “tờ báo của mình in song ngữ, phát hành đi hơn trăm nước trên thế giới, ti-ra hai triệu bản”. Thế hợp đồng làm “Chuyên đề về tiềm năng kinh tế, mời gọi đầu tư của tỉnh X” được ký. Ngoài việc tỉnh chi số tiền in ấn lên tới hàng trăm triệu đồng, chủ tịch tỉnh còn ký công văn “bắt“ hàng trăm doanh nghiệp mạnh trong tỉnh tham gia quảng cáo, mỗi doanh nghiệp 15 – 20 triệu đồng. Sau đó họ thuê người viết bài, chụp ảnh, dịch, cộng thêm trích đoạn nghị quyết tỉnh, bài phỏng vấn kèm ảnh ông bí thư, chủ tịch in trang đầu, thế là được cuốn “chuyên đề” dày khoảng 100 trang, in song ngữ Việt – Anh. Người viết bài này cũng đã từng được thuê viết bài “tiềm năng…” như vậy. Họ chỉ in 700 bản, nộp lưu chiểu, báo biếu 200 bản, còn 500 bản mang về bán lại cho tỉnh với 150 ngàn / 1 cuốn (đã bỏ tiền ra in rồi lại phải bỏ tiền ra mua!). Chỉ một “chuyên đề… lừa” như vậy, tòa báo đã kiếm được vài tỷ đồng ngon ơ! Có tòa soạn đã lần lượt làm được 61 chuyên đề tỉnh, hàng chục chuyên đề ngành, nhưng chẳng mang lại cho xã hội ích lợi nào! Những tờ báo như vậy không bao giờ xuất hiện trên thị trường, cũng không ai đặt mua qua bưu điện! Đó là tham nhũng chú gì nữa!

Có một loại sách… để trên bàn cho vui!

Người biết bài này thường thấy trên bàn làm việc của ông bạn giám đốc DN một chồng sách lớn, cuốn nào cũng dày cộp. Đó chỉ là “ sách… quảng cáo” do đủ loại Nhà xuất bản và cơ quan báo chí ấn hành.! Cuốn nào cũng có tên gọi thật kêu. Ví dụ như Từ điển doanh nghiệp Việt Nam, Cẩm nang doanh nghiệp Việt Nam, Doanh nghiệp hàng đầu Việt Nam, Hàng Việt Nam chất lượng cao, Doanh nhân vàng thời mở cửa.v.v..Tôi hỏi ông bạn: Sách này để làm gì? Ông trả lời: Để trên bàn cho.. vui! Cứ một doanh nghiệp một trang giới thiệu rất đơn giản: tên doanh nghiệp, địa chỉ, điện thoại, Fax, ảnh trụ sở cơ quan, ảnh giám đốc v.v. cuốn gọi là “Cẩm nang doạnh nghiệp” chỉ có 500 trang, nghĩa là chỉ 500 DN, trong lúc đó ở nước ta có gần 500.000 doanh nghiệp? Thế thì “từ điểm”, “cẩm nang“ cái nỗi gì! Nhưng mà làm được 500 trang quảng cáo đóng thành “sách” ấy, tòa soạn báo đã thu được 2,5 tỷ đồng doanh thu (5 triệu đồng / trang, chưa tính 3 trang bìa 4, 3,2, mỗi trang từ 20 – 50 triệu đồng), trừ chi phí hoa hồng, tiền chế bản màu, in ấn, còn lãi ròng cả tỷ đồng! Bởi thế mà rất nhiều báo, nhà xuất bản năm nào cũng làm “Sách… quảng cáo” với nhiều tiêu chí khác nhau, nhưng tất cả cuốn sách ấy đều không giúp ích được gì cho doanh nghiệp trong kinh doanh, chiếm lĩnh thị trường. Đó là tham nhũng chứ gì nữa!

Vĩ thanh

Tôi không bao giờ phản đối việc quảng cáo trên báo chí. Vì quảng cáo càng nhiều chứng tỏ nền kinh tế càng phát triển. Nhưng quảng cáo theo kiểu “đi xin”, “ đi đọc lệnh”, hay “làm chuyên đề”, “sách… quảng cáo”… theo hình thức “lừa đảo” đã kể ở trên là làm khổ doanh nghiệp, là báo hại nền kinh tế đất nước. Các tòa soạn báo ơi, nhà báo ơi, tiền báo thu được từ quảng cáo đó là tiền thua lỗ của các doanh nghiệp cả đấy. Đây là một hiện tượng không lành mạnh nhưng rất phổ biến của báo chí hiện nay. Đề nghị các cơ quan chức năng có biện pháp giúp các báo nâng cao chất lượng bài vở sống được bằng nghề làm báo của mình!

 

——-

►Đinh Nhật Uy bị bắt vì “không thuyết phục được Đinh nguyên Kha nhận tội”?
►Việt Hưng (Vihajico), chủ đầu tư Ecopark, là đối tác chiến lược của VietCapital Bank, do Nguyễn Thanh Phượng-con gái của Thủ tướng Ng T. Dũng- làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị
►Tranh chấp quyền lực-quyền lợi… trong nội bộ đảng CSVN (Vinashin và kinh tế tập đoàn)
►Trại giam số 4 Phan Đăng Lưu
Luật y tế của Mỹ sẽ có hiệu lực năm 2014 sau khi Tối cao Pháp viện Mỹ cho rằng luật này không vi hiến
►Chính phủ Trần Trọng Kim 17-4-1945 là chính phủ đầu tiên của nước VN độc lập, Chính phủ 2-9-1945 của đảng CSVN ít được ai ủng hộ, nên phải có sự ra đời của chính phủ Liên Hiệp Kháng Chiến 2-3-1946
►Sách Bên Thắng Cuộc viết về Nguyễn Tấn Dũng và kinh tế tập đoàn
Cú “giật mình” của Truyền thông nhà nước
► Bút nô của một nhà báo…

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Cú “giật mình” của Truyền thông nhà nước

Posted by hoangtran204 trên 19/06/2013

Cú “giật mình” của truyền thông nhà nước

Kính Hòa, phóng viên RFA
2013-06-18

Truyền thông nhà nước lại một lần nữa được huy động để chứng minh rằng việc luật sư Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực là không có thật.

Nhân Dân đang hài lòng?

Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã tuyệt thực hơn ba tuần lễ nhằm phản đối thái độ và hành động ngược đãi của trại giam đối với ông. Nhiều người Việt trong nước và hải ngoại đã hưởng ứng, cùng tuyệt thực với ông để phản đối sự hà khắc của chế độ lao tù nói riêng và tự do nhân quyền cho Việt Nam nói chung.

Sau gần ba tuần im lặng, truyền thông nhà nước được huy động để tuyên truyền tới dân chúng Việt Nam rằng không hề có chuyện ông Hà Vũ tuyệt thực, và rằng ông được đối xử rất tốt. Đỉnh điểm của chiến dịch này là đoạn phim của kênh truyền hình an ninh, với các cảnh quay từ xa và sau lưng ông Hà Vũ để chứng minh rằng ông nhanh nhẹn, béo tốt, và thậm chí là “khỏe hơn người bình thường”.

Chiến dịch này làm nhớ lại chiến dịch tấn công nhóm 72 nhân sĩ trí thức ký kiến nghị sửa đổi Hiến Pháp theo lời kêu gọi của chính đảng cộng sản Việt Nam. Lần đó, cũng sau một thời gian im lặng, truyền thông nhà nước đã phỏng vấn nhiều quan chức địa phương để chứng minh rằng “Nhân Dân”đang rất hài lòng về Hiến pháp hiện tại.

Sau khi xem đoạn phim của truyền hình an ninh, bà Nguyễn Thị Dương Hà, vợ ông Cù Huy Hà Vũ, đã một lần nữa gửi đơn kêu cứu tới các cấp thẩm quyền cao nhất của nước Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam về tình trạng sa sút sức khỏe của tiến sĩ Vũ. Sau buổi thăm chồng gần đây, trong thời gian ông Hà Vũ tuyệt thực, bà cho biết như sau trong lần phỏng vấn dành cho đài chúng tôi:

“Nói thật tôi rất là đau xót nhưng tôi kiên quyết không làm cho anh ấy suy sụp. Khi ra về, khi ôm anh tôi thấy anh ấy rất đau, anh mới nói với tôi rằng vừa rồi do anh ấy rất mệt nên khi bê chậu nước sôi thế nào ấy đã bị bỏng nặng, tôi không cầm được nước mắt.”

Cũng như chiến dịch đối phó với kiến nghị 72 cách đây không lâu, chiến dịch phản công Cù Huy Hà Vũ lần này cũng được dấy lên một cách bất ngờ và rầm rộ. Đùng một cái đại đa số dân chúng Việt Nam, vốn được tiếp cận thoải mái với truyền hình và truyền thanh nhà nước, nhận ra rằng có một thế lực thù địch đang dựng chuyện nói xấu chế độ hiện hành. Nhưng câu chuyện “đùng một cái” này thể hiện một sự hành xử mới của bộ phận thông tin-truyền thông-tuyên giáo của đảng cộng sản. Đó là phải lộ diện để phản bác những thông tin lề trái được chuyển tải bằng công cụ công nghệ thông tin của blog, facebook… mà mạng lưới kiểm duyệt của đảng không làm sao ngăn chận đựơc. Trước đây, những câu chuyện như câu chuỵên của tiến sĩ Hà Vũ, hay của kiến nghị 72…đều nằm trong im lặng xa cách đại đa số dân chúng. Sức mạnh của công nghệ thông tin dù chưa tiếp cận với đa số người Việt Nam, nhưng cũng đã làm cho truyền thông của đảng không còn một mình một chợ nữa.

Gần đây, khi nhà văn Trần Mạnh Hảo phát biểu với chúng tôi về sự kiểm duyệt tác phẩm Trại súc vật ở Việt Nam, ông nói rằng đảng cộng sản đang vỡ trận trên mặt trận tuyên truyền. Lần này, các đoạn phim mà đài truyền hình an ninh trình bày về tiến sĩ Vũ đã được giới công dân mạng phân tích cặn kẽ. Không hề có một cảnh quay chính diện, và quan trọng nhất là không có một phát biểu nào của ông Vũ được ghi nhận để chứng minh cho cái mà truyền thông nhà nước muốn chứng minh, rằng thì là ông Vũ không tuyệt thực. Thiết tưởng, nếu ông Vũ không tuyệt thực, không có gì quá khó để đảng cộng sản Việt nam chứng minh. Chỉ cần họ mở cửa trại giam để mọi người vào chứng kiến.

Nghệ sĩ nhân dân Kim Chi, trong một chuyến đi thực tế thăm một số trại tù từ bắc vào nam, với một đoàn nghệ sĩ sân khấu, đã tìm cách tìm hiểu sự thật về tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ khi bà đến trại số 5 ở Thanh Hóa. Nhưng bà bị từ chối. Bà trả lời Mặc Lâm của đài Á châu tự do như sau:

“Tôi biết là có Cù Huy Hà Vũ ở đây, tôi rất mến Hà Vũ, và cũng muốn gặp riêng Hà Vũ, nhưng các anh em quản lý trại giam trả lời đây là một phạm nhân mà không ai được phép thăm.”

Tại sao?

Ai từng sống bên cạnh những chiếc loa phường, hoặc các cột báo Nhân dân đều sẽ thấy cái cách tuyên truyền của đảng cộng sản rất đơn giản. Họ đưa ra vấn đề phân biệt trắng đen rõ ràng, trắng là ta còn đen là địch. Và cứ thế lập đi lặp lại, không khác quan điểm của ông trùm truyền thông Goebel của chế độ quốc xã Đức cách nay hơn nửa thế kỷ là mấy. Đó là cứ lập đi lập lại, rồi người ta sẽ tin. Vâng người ta đã tin và cũng có thể là còn đang tin, vì đã không có một thông tin ngược chiều nào khác. Nhưng mồ ma nước Đức quốc xã đã xa thời đại Internet lắm rồi, và kể cả kẻ thù tuơng đồng với nó là chế độ Soviet cũng không còn nữa. Sức mạnh công nghệ thông tin đã làm cho các tin tức không còn bị che dấu, các quan điểm khác biệt được lưu truyền không thể giấu diếm. Thông tin-truyền thông-tuyên giáo của đảng cộng sản, dù đã huy động được đến 900 dư luận viên chỉ riêng ở Hà Nội, đã phải “đùng một cái” mà phản ứng.

Như để khép lại chiến dịch truyền thông vừa qua, ông Bộ trưởng Bộ Thông tin truyền thông Nguyễn Bắc Sơn đã phát biểu với báo chí trong nước rằng: “Truyền hình quốc gia là chính thống rồi. Thông tin đó được truyền hình đưa một cách rất cụ thể, từ thông tin rất chính thống như thế mình có thể bình luận để làm cho người dân người ta hiểu thêm nữa.”

Với hàng ngàn dư luận viên, 700 tờ báo, hàng chục trang báo điện tử, Bộ thông tin truyền thông vẫn không chấp nhận một sân chơi sòng phẳng mà lại muốn giành thế thượng phong chính thống. Bộ thông tin truyền thông có nghĩ rằng những lúc giật nãy mình đùng một cái như vừa qua sẽ ngày càng nhiều hơn chăng?

Nguồn rfa.org/vietnamese

————————

Trên đài truyền ABC của Mỹ có bài viết rất dài liên quan đến chuyện tuyệt thực của tiến sĩ Cù Huy Ha Vũ. 

Vietnam Hunger Strike Tests Official Intimidation

 By MIKE IVES Associated Press

HANOI, Vietnam June 19, 2013 (AP)

Cu Huy Ha Vu’s books come with pages torn out by prison guards. Only some of his letters reach home. He is not allowed to access evidence from his trial or to see his wife alone.

This treatment, described by Vu’s wife, has driven the Vietnamese legal scholar to a hunger strike that is now in its fourth week. Nguyen Thi Duong Ha says her husband told her Saturday that he hasn’t eaten since May 27, even though she brings him orange juice and chicken stock, and that he won’t until the prison officially replies to his complaints.

Now she worries the hunger strike may exacerbate Vu’s longstanding heart problems and provoke a stroke…

http://abcnews.go.com/International/wireStory/vietnam-hunger-strike-tests-official-intimidation-19433640#.UcG4O-d4LpF

Posted in Uncategorized | 1 Comment »

►Đinh Nhật Uy bị bắt vì “không thuyết phục được Đinh nguyên Kha nhận tội”?

Posted by hoangtran204 trên 18/06/2013

Ký giả Trương Minh Đức

Theo Dân Làm Báo

Cuộc phỏng vấn bà Nguyễn Thị Kim Liên, có phụ đề tiếng Anh, do độc giả Nguyễn Hùng thực hiện.     danluan.org

Kể từ sau khi phiên tòa xét xử 02 sinh viên Đinh Nguyên Kha và Phương Uyên vào ngày 16 /05 /2013 tại Long An dư luận trong và ngoài nước đều khâm phục trước tinh thần đấu tranh của 2 sinh viên trẻ yêu nước và cũng từ đó làm cho nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam (csvn) phải muối mặt với cái gọi bản nhận tội của 2 sinh viên trẻ. An ninh csvn cho phát sóng lên tivi nhiều ngày để cho là một thắng lợi trên truyền thông… nào ngờ phiên tòa ngày 16/05 tại Long An cho thấy những gì được đảng cộng sản VN dàn dựng đều lố bịch. Đinh Nguyên Kha và Phương Uyên vẩn đứng thẳng lưng nhìn thẳng vào mặt của những người gọi là “tòa án” đang ngồi ghế xét xử, hai sinh viên dõng dạc nói tôi là người yêu nước, tôi không chống Dân Tộc tôi, tôi chống đảng cộng sản không phải là cái tội.

 Cửa hàng photocoppy của Uy bị đóng cửa nhiều tháng nay

 

Phiên tòa sơ thẩm đã qua đi gần 01 tháng, vào lúc 13 giờ 30 ngày 15 /06 / 2013 nhà cầm quyền csvn cho hơn 30 công an bao vây nhà Bà Nguyễn thị Kim Liên (Mẹ của Đinh Nguyên Kha) trong khi bà Liên và Chồng không có ở nhà, CA tự động vào dùng kềm cộng lực cắt ổ khóa xông vào nhà lục soát lúc nhà vắng chủ, lấy đi nhiều thứ cái gì mà họ thích… trong khi đó thì lệnh khám xét là 01 địa chỉ khác (nhà riêng của Đinh Nhật Uy) CA đọc lệnh tạm giam 03 tháng Đinh Nhật Uy với tội danh“lợi dụng quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích nhà nước, tổ chức công dân” điều 258 BLHS.

 

 Đinh Nhât Uy đang giăng lưới 

 

Kẻ bạo quyền muốn tận diệt đường sống của gia đình Bà Liên!!!

Kể từ khi sinh viên Đinh Nguyên Kha bị bắt thì công an địa phương luôn sách nhiễu gia đình bằng nhiều thủ đoạn, họ thường xuyên gọi điện thoại với những khách hàng đến sửa chữa máy vi tính tại cơ sở của Đinh Nhật Uy, công an hăm dọạ khách hàng là nếu làm ăn với gia đình “phản động” này thì hãy coi chừng đó! và cũng kể từ đó không ai dám đến làm ăn với cơ sở của Đinh Nhật Uy, thời gian vắng khách kéo dài Uy không chịu nổi với các khoản thuế, chi phí… Đành phải đóng cửa để về vườn làm bất cứ công việc gì cho gia đình. Từ một Kỹ Sư Công nghệ thông tin, chuyên gia máy tính đành phải về cuốc đất trồng rau, giăng lưới bắt từng con cá sặc để góp thêm cho mẹ Liên chờ đến chuyến thăm nuôi gởi cho em Nguyên Kha đang ở trong tù. Trước đó một ngày khi Uy bị bắt là ngày thăm nuôi Nguyên Kha có nhiều Cô, Chú, Anh, chị em đến gia đình chia sẻ, Uy cũng than thở rằng hiện nay gia đình đang bị chính quyền địa phương cô lập rất khó khăn về kinh tế, Mẹ Liên vài ngày phải chở vài quày chuối, mớ rau ra chợ bán để nuôi Kha, Uy nói với mọi người… đang thất nghiệp không giúp ích được gì nên tính lên Sài Gòn in tái bản thêm 400 cuốn sách kỹ thuật về sửa chữa máy Photocoppy mà Uy cùng mấy người bạn đồng xuất bản trước đây, nếu bán được cũng có ít tiền giúp mẹ để phụ giúp nuôi em Kha… nhưng khi vừa đến nhà in thì bị từ chối với lý do là tên của Nhật Uy có trong cuốn sách đó nên không được in tái bản!??..

 

2 đầu sách kỷ thuật bị cấm in tái bản  

 

Từ con tin trở thành tù tội!…

Từ khi nhà cầm quyền csvn biết 2 gia đình Uyên và Kha nộp đơn Kháng án thì Uy cũng cho biết là có“ai đó” nhiều lần đến vận động Nhật Uy phải vào khuyên Nguyên Kha trong phiên tòa phúc thẩm sắp tới phải “Nhận tội” thì được “khoan hồng”, họ còn đưa ra so sánh là sự nhận tội thì Uy sẽ được làm ăn bình thường, còn bằng không, làm họ mất mặt với công luận và Quốc Tế thì Nguyên Kha sẽ bị tăng án mới… đang điều tra thêm vụ thuốc pháo và có thể ghép cho Kha thêm tội “Khủng Bố”. Nhưng sự thuyết phục Nhật Uy càng ngày chính quyền đảng cộng sản VN càng đi vào ngõ cụt, Nhật Uy không đồng ý với những lời đường mật, hăm doạ của kẻ bạo quyền, trái lại Uy lại ủng hộ việc làm đúng của em Kha, để thể hiện việc ủng hộ đó Nhật Uy đã công khai trên Facebook của mình rồi đưa lên khẩu hiệu “Tàu Khựa cút khỏi Biển Đông”. Nay thì Nhật Uy bị ghép vào điều 258 BLHS, bị tạm giam 03 tháng và có thể lảnh mức án từ 02 năm đến 07 năm tù và vài năm quản chế với tội danh:

“lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước và tổ chức công dân” với những điều buộc tội như trên thì cho thấy đây là Nhật Uy đã xâm phạm lợi ích của nhà nước nào? của công dân nào?… Hay đảng csvn đang bảo vệ cho lợi ích của công dân Trung Quốc và nhà cầm quyền Trung Cộng?…

Điều 258 BLHS hiện nay được làm “cái đuôi” cho điều 88 BLHS, bởi nó vô hình chung cho đảng csvn chụp cho bất cứ ai cái tội nói xấu và chống lại một chế độ độc tài đảng trị như Việt Nam hiện nay.

Ký giả Trương Minh Đức

danlambaovn.blogspot.com

———-

Thư của con gái Trần Huỳnh Duy Thức nhân ngày lễ của cha

Mừng ngày của ba – 16/6

Ba ơi, ngày mai là ngày của Ba, ngày Chủ Nhật thứ 2 của tháng 6. Và cũng đã 4 năm ba không có ở nhà. Nhưng cũng không sao hết vì con và cả nhà đều tin rằng ngày ba trở về sắp đến rồi.

Bốn năm trước, khi mà ba vừa mới bị bắt thì cả nhà đã rất lo vì 3 mẹ con không hề biết ba bị bắt đi đâu và lúc nào mới được gặp lại ba. Khi được thông báo là ba đang bị tạm giam tại B34 thì cả nhà liền nhanh chóng sắp xếp để đi thăm ba. Đó là lần đầu tiên con gặp ba trong một trường hợp rất đặc biệt như thế.

Ngày đi thăm ba là một ngày trong tuần bình thường vì trại giam không giải quyết cho thăm gặp vào cuối tuần. Vì thế nên tụi con đã xin trường vào trễ buổi sáng để đi thăm ba với mẹ và chú Út. Lúc tới đó, con đã rất lo lắng và có một chút sợ vì con không biết là ba nhìn như thế nào. Nhưng vì là con gái lớn nên con không muốn để lộ ra là con sợ vì mẹ sẽ thấy lo hơn và cũng để củng cố tinh thần của em (lúc đó nhìn mặt em không thấy sợ sệt, nên nếu con mà tỏ ra như vậy thì chắc mất mặt lắm, hehe).

Sau khi làm hết mọi thủ tục và ngồi đợi được một hồi thì người ta dẫn cả nhà vào một căn phòng nhỏ để thăm ba. Ba ngồi một bên của cái bàn trong phòng, còn gia đình thì ngồi đối diện. Lúc thấy ba bước vào phòng thì con đã rất muốn khóc nhưng con cố gắng không khóc vì không muốn ba lo và vì không muốn làm cho em con khóc theo. Mẹ với ba và chú Út nói chuyện với nhau một hồi thì ba quay qua hỏi thăm tụi con. Ngay khi mà ba vừa nói xong thì con tự nhiên bật khóc sướt mướt. Nguyên một buổi con cứ nghĩ là nếu có người khóc thì em sẽ là người khóc trước. Nhưng cuối cùng thì người đó là con (thua cả em, xấu hổ quá). Sau đó thì em cũng khóc. Ba xin 2 cán bộ ngồi kèm giữa ba cho 2 đứa được vào ngồi bên cạnh nhưng không được cho phép. Vì vậy ba chỉ biết nắm chặt tay 2 đứa rồi cười cười, vui vẻ nói là 2 đứa khóc nhè, mít ướt nhìn xấu quá. Vừa cười vừa chọc xong thì ba nói với một giọng chắc chắn là ba không sao, vẫn khỏe mạnh. Nghe ba nói vậy thì 2 đứa cũng ngừng khóc nhưng mà mắt, mũi vẫn sụt sịt cho đến khi người ta thông báo là giờ thăm đã hết. Đó là lần đầu tiên cả nhà thăm ba trong trại giam nhưng cũng là lần đầu tiên và lần cuối tụi con khóc.

Cả nhà nhớ ba rất nhiều ba ơi. Em hay ít nói nhưng con biết là lúc nào nó cũng lo cho ba hết. Con nghe mẹ kể rằng có một lần em hỏi mẹ rằng nếu ba sắp trở về thì ba ngủ ở đâu. Vì bây giờ nhà mình đã chuyển về một căn nhà rất nhỏ, nhỏ hơn nhà cũ của mình rất nhiều. Cái gác ngủ của nhà mới vừa nhỏ vừa thấp mà còn chất đủ đồ. Em lo không biết làm sao có chỗ ngủ cho ba trên căn gác nhỏ xíu, không có điều hòa, khi mà ba đã quen ngủ trong một phòng lớn, mát mẻ. Em khá ít nói nhưng nó lúc nào cũng rất lo cho ba và mong ba về sớm. Mẹ cũng nhớ ba rất nhiều. Con nhớ có một lần đi thăm ba, mẹ đã có nói với ba rằng mẹ cảm ơn ba rất nhiều. Ba thì vốn tính hay cười nên đã cười cười hỏi mẹ là sao đã nói vậy. Thì mẹ đã trả lời rằng cảm ơn ba lúc nào tinh thần cũng ổn định, vững vàng và lạc quan. Bởi vì ở trong trại giam thiếu thốn nhiều thứ thì nếu như tinh thần khong vững vàng thì sức khỏe cũng sẽ bị ảnh hưởng xấu. Gia đình ở bên ngoài thì không thể biết được sức khỏe của ba ra sao nên những lần đi thăm thấy ba vẫn vui vẻ, lạc quan thì mọi người đã rất là an tâm rồi. Và vì thế nên mẹ cảm ơn ba vì đã cố gắng vì gia đình. Còn con thì khỏi phải nói, con rất là khâm phục ba. Con còn nhớ trước lúc ba bị bắt, vì cả nhà mình quen ngủ chung một phòng (vì 2 đứa con gái lớn già đầu rồi mà còn sợ ma, hihi), có nhiều đêm con giật mình tỉnh dậy lúc nửa đêm hay gần sáng thì con vẫn thấy ba còn ngồi ở bàn làm việc. Con nhớ nhiều lần ba nhờ con đi nhà sách mua dùm ba một số quyển sách, có khi là quyển tự điển dày cả ngàn trang, để đêm ba ngồi “nhai” nó. Con lúc đó cũng không để ý lắm đến việc tại sao ba lại thức khuya như vậy khi một ngày đi làm đã dài rồi. Về sau con hỏi thì ba mới nói là ba đang tự học nhiều thứ. Con vẫn hay giỡn rằng vì tên ba là Thức nên ba rất giỏi ở việc thức khuya, giỡn rằng bà nội đặt tên cho ba khéo quá. Bây giờ thì con cũng muốn học nhiều thứ nhưng mà sao con thấy bắt chước ba không được. Cứ tới 1 giờ sáng là mắt con nó díu lại hết rồi, hehe. Nhưng thôi con sẽ cố gắng để học được nhiều thứ giống như ba vậy.

Trần Huỳnh Duy Thức

Trần Huỳnh Duy Thức

Đây là ngày của Ba thứ 4 mà ba đã không có ở nhà rồi. Nhưng con và cả nhà vẫn tin rằng ngày của Ba năm sau, ba sẽ có mặt ở nhà “đãi tiệc” cả nhà để chúc mừng, hehe. Con yêu ba nhiều. Gửi đến ba 100 cái hôn từ em và con.

Trần Lê Bảo Trâm.

danchimviet.info

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►KIẾN NGHỊ của luật sư TRẦN VŨ HẢI về trường hợp của ông CÙ HUY HÀ VŨ

Posted by hoangtran204 trên 18/06/2013

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

Hà Nội, ngày 17/6/2013

KIẾN NGHỊ CỦA LUẬT SƯ TRẦN VŨ HẢI
VỀ TRƯỜNG HỢP CỦA ÔNG CÙ HUY HÀ VŨ

Kính gửi: – Bộ trưởng Bộ Công an
– Các cơ quan chức năng
Đồng kính gửi: Các cơ quan báo chí truyền thông

Theo yêu cầu của bà Nguyễn Thị Dương Hà, vợ ông Cù Huy Hà Vũ và của chính ông Cù Huy Hà Vũ, tôi – luật sư Trần Vũ Hải nhận trợ giúp pháp lý cho gia đình ông bà Hà, Vũ.

Cá nhân tôi đã tham gia bào chữa cho ông Cù Huy Hà Vũ tại các phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm xét xử ông Cù Huy Hà Vũ vào năm 2011. Sau khi bà Dương Hà thông báo cho biết ông Vũ tiếp tục yêu cầu tôi làm luật sư cho ông trong việc khiếu nại bản án phúc thẩm đối với ông theo thủ tục Giám đốc thẩm, ngày 14/6/2013, tôi và bà Nguyễn Thị Dương Hà đã trực tiếp đến Tổng cục Cảnh sát thi hành án hình sự và hỗ trợ tư pháp (TC8) yêu cầu TC8 tạo điều kiện cho tôi gặp ông Cù Huy Hà Vũ tại Trại giam số 5 – Bộ Công an để gặp và làm việc theo quy định của Luật thi hành án Hình sự (có đơn đính kèm- TL1). Đáng tiếc TC 8 đã không cấp giấy để tôi được gặp ông Cù Huy Hà Vũ, thực hiện nghĩa vụ của luật sư theo quy định của pháp luật mà không nêu bất cứ lý do nào.

Theo yêu cầu của bà Nguyễn Thị Dương Hà, tôi đã nghiên cứu về những việc liên quan đến ông Cù Huy Hà Vũ trong thời gian gần đây, kể cả các thông tin đã được nêu trên các phương tiện thông tin đại chúng, đặc biệt về việc tuyệt thực của ông Cù Huy Hà Vũ. Sau khi nghiên cứu những thông tin và tài liệu liên quan, tôi xin trình bày và có kiến nghị như sau:

1. Tại sao ông Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực?

a. Ông Cù Huy Hà Vũ có đơn tố cáo ngày 11/11/2012 đối với cán bộ trại giam Lê Văn Chiến gửi tới giám thị trại giam số 5 Lường Văn Tuyến . Theo ông Vũ, ông Lê Văn Chiến có hành vi gây hại đến tính mạng của ông.

b. Ông Cù Huy Hà Vũ căn cứ vào các điều từ 165 đến 169 Luật Thi hành án Hình sự để thực hiện quyền tố cáo và yêu cầu giải quyết Đơn tố cáo.

c. Theo khoản 2 điều 168 Luật Thi hành án hình sự, thời hạn giải quyết tố cáo là 60 ngày, kể từ ngày thụ lý; đối với vụ việc phức tạp thì thời hạn giải quyết tố cáo có thể dài hơn, nhưng không quá 90 ngày.

d. Giám thị Trại giam số 5 đã không giải quyết Đơn tố cáo này trong thời gian hạn định nêu trên.

e. Ngày 12/5/2013, ông Vũ đã cảnh báo cho giám thị Lường Văn Tuyến, nếu Giám thị Trại giam số 5 không giải quyết Đơn tố cáo của ông, ông sẽ tiến hành tuyệt thực trong vòng 2 tuần nữa.

f. Ngày 27/5/2013, ông Vũ vẫn không nhận được văn bản giải quyết Đơn tố cáo của ông, do đó ông Vũ bắt đầu tuyệt thực theo như cảnh báo trước đó. Cùng ngày, bà Dương Hà sau khi nhận được thông tin từ ông Vũ đã có đơn tố cáo gửi các cơ quan chức năng về việc Giám thị Trại giam số 05 không giải quyết Đơn tố cáo và một số yêu cầu chính đáng của gia đình ông Vũ (Có đơn đính kèm – TL 2), cảnh báo ông Vũ sẽ tuyệt thực từ ngày 27/5/2013.

g. Ngày 05/6/2013 ông Vũ đã xác nhận với bà Dương Hà, ông đã tuyệt thực từ ngày 27/5/2013. Ngoài đơn tố cáo nêu trên, ông Vũ yêu cầu cơ quan chức năng phải cung cấp cho ông 10 tài liệu mà Tòa án các cấp cho rằng là bằng chứng ông Vũ phạm tội tuyên truyền chống Nhà nước theo Điều 88 Bộ luật Hình sự, giải quyết cho vợ ông gặp ông theo chế độ 24 giờ.

h. Ngày 15/6/2013, ông Vũ xác nhận với bà Dương Hà sẽ chỉ chấm dứt tuyệt thực sau khi Giám thị Trại giam giải quyết theo đúng nội dung Đơn tố cáo của ông và chỉ khi ông báo cho bà Dương Hà việc chấm dứt tuyệt thực đó.

2. Ông Vũ có tuyệt thực không?

Nhiều cơ quan thông tin đại chúng cho rằng tin ông Vũ tuyệt thực là bịa đặt. Họ dẫn lời một số quan chức Trại giam rằng ông Vũ tuy từ chối suất ăn của Trại giam nhưng đã sử dụng đồ ăn do gia đình cung cấp. Họ đưa ra một số hình ảnh chứng minh ông Vũ khỏe mạnh hơn người thường, đồ ăn do gia đình cung cấp rất dồi dào. Sự thật là:

a. Chính ông Cù Huy Hà Vũ xác nhận với bà Dương Hà là ông đã tuyệt thực.

b. Bà Dương Hà xác nhận, ông Vũ đã từ chối ăn đồ của gia đình khi bà yêu cầu.

c. Ông Phó Giám thị Trại giam Lê Duy Sáu xác nhận ông Vũ đã từ chối suất ăn của Trại giam.

d. Phạm nhân Nguyễn Đình Dặm cùng phòng với ông Vũ xác nhận từ ngày 27/5/2013, ông Dặm dọn cơm ăn một mình (trước đây ăn chung với ông Vũ). Không có xác nhận nào của ông Dặm rằng ông Vũ đã ăn đồ của gia đình.

e. Hình ảnh về đồ ăn gia đình của ông Vũ (đăng trên báo Tuổi trẻ online ngày 16/6/2013) cho thấy những đồ ăn, sữa vẫn được giữ nguyên bao bì, hộp, có nghĩa chưa được sử dụng.

Như vậy, việc ông Vũ đang tuyệt thực là thông tin có thật và cho đến nay không có bằng chứng xác thực nào phủ nhận việc này. Chúng tôi lưu ý rằng đã có cuộc tuyệt thực 31 ngày của phạm nhân tại Việt Nam. Theo những nghiên cứu khoa học, con người có thể chịu đựng từ 4 tuần đến 10 tuần nhịn ăn, nếu được uống nước, phụ thuộc vào ý chí và tinh thần của người nhịn ăn (tuyệt thực). Nếu ông Vũ sau 3 tuần tuyệt thực vẫn còn sức khỏe, minh mẫn chính là nhờ ý chí và tinh thần của ông Vũ.

3. Kiến nghị của Luật sư Trần Vũ Hải:

a. Việc Giám thị Trại giam số 5 – Bộ Công an chậm giải quyết Đơn tố cáo của ông Vũ là vi phạm quy định về thời hạn giải quyết đơn tố cáo theo Luật Thi hành án hình sự. Đây là nguyên nhân chính buộc ông Vũ phải tuyệt thực để phản đối việc vi phạm này. Do đó chúng tôi đề nghị Bộ Công an xem xét vấn đề này và xử lý người vi phạm.

b. Đề nghị cơ quan chức năng chấp nhận yêu cầu của ông Vũ được cung cấp (có thể do cơ quan chức năng hoặc qua luật sư của ông Vũ) bản sao 10 tài liệu được coi là bằng chứng chống lại ông Vũ trong các phiên xét xử để ông Vũ nghiên cứu và có cơ sở hoàn thiện Đơn khiếu nại bản án phúc thẩm theo thủ tục giám đốc thẩm.

c. Đối với việc thăm chồng theo chế độ 24 giờ của bà vợ ông Vũ, đề nghị cơ quan chức năng chấp nhận. Chúng tôi lưu ý rằng theo Điều 46 khoản 1 Luật Thi hành án hình sự và Thông tư 46/2011/TT-BCA của Bộ Công an, ông Vũ được quyền gặp vợ theo chế độ 24 giờ nếu ông chấp hành nội quy của Trại giam. Điều này có nghĩa Trại giam chỉ có quyền từ chối yêu cầu của ông Vũ nếu chứng minh được ông Vũ không chấp hành nội quy của Trại giam. Để chứng minh ông Vũ không chấp hành nội quy của Trại giam, phải có Biên bản xác định ông Vũ đã vi phạm nội quy. Công văn ngày 20/02/2013 của Trại giam số 5 (TL3) đã không nêu bằng chứng về việc ông vi phạm, mà cho rằng do ông không nhận tội nên được coi là cải tạo kém. Đây là quan điểm chưa đúng pháp luật của Trại giam số 5, vì việc nhận tội hay không nhận tội và việc vi phạm hay không vi phạm nội quy Trại giam là hai việc độc lập, khác nhau. Luật Thi hành án hình sự và Thông tư 46/2011/TT-BCA nêu trên không coi việc không nhận tội là việc không chấp hành nội quy Trại giam, là cơ sở để phạm nhân không được hưởng chế độ 24 giờ. Công dân Cù Huy Hà Vũ và công dân Nguyễn Thị Dương Hà có quyền mưu cầu hạnh phúc, cho dù công dân Cù Huy Hà Vũ đang phải thi hành án tù. Quyền này được ghi nhận và đảm bảo trong các công ước quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam đã tham gia. Lẽ ra giám thị Trại giam phải hiểu rõ vấn đề nhạy cảm đó, cần đối xử có tình người đối với người tù và người thân của họ, không nên để họ quá bức xúc.

d. Đề nghị các phương tiện thông tin đại chúng khi thông tin về ông Cù Huy Hà Vũ cần thông tin đa chiều, khách quan, nếu cần thiết cần hỏi trực tiếp chính ông Cù Huy Hà Vũ và bà Nguyễn Thị Dương Hà để xác định sự thật. Nếu chưa xác định sự thật, không nên vội vã quy chụp.

e. Điều quan trọng nhất đối với gia đình ông Vũ và chúng tôi là ông Vũ cần chấm dứt tuyệt thực vì sức khỏe và tính mạng của ông. Chúng tôi kiến nghị Bộ Công an và Trại giam số 5 cần khẩn trương có văn bản giải quyết để trả lời đầy đủ, chính xác những nội dung trong các đơn tố cáo và yêu cầu của ông. Chúng tôi sẵn sàng thuyết phục ông chấm dứt việc tuyệt thực. Vì sự nhân đạo, vì quyền sống của một công dân, chúng tôi tin rằng Bộ Công an sẽ chỉ đạo để sớm có phương thức giải quyết thích hợp, tránh những hậu quả đáng tiếc có thể xảy ra đối với gia đình bà Nguyễn Thị Dương Hà và những rắc rối khác.

Trân trọng.
Luật sư Trần Vũ Hải

Nơi gửi:
– Như trên;
– Gia đình ông Cù Huy Hà Vũ

Có 03 tài liệu đính kèm.

Tài liệu 01: ĐƠN TỐ CÁO GIÁM THỊ TRẠI GIAM SỐ 5 – BỘ CÔNG AN CỐ Ý GIẾT CÔNG DÂN CÙ HUY HÀ VŨ

Tài liệu 02: Thư trả lời của Trại giam số 5

thutraloi.jpg

Tài liệu 03: Đơn đề nghị của LS Trần Vũ Hải

don_cua_ls_tran_vu_hai_2.jpg

Không thể nói rằng những người cộng sản đã lừa nhân dân, không thể nói rằng họ đã cố tình đánh lừa rồi sau không chịu thực hiện. Sự thật là: họ không thể thực hiện được điều mà chính họ đã nhiệt liệt tin tưởng. Dĩ nhiên là họ không nhận như thế, họ không dám nhận ngay cả khi buộc phải hành động trái ngược hẳn với những điều đã hứa một cách thực tâm. Theo họ, công nhận điều đó cũng có nghĩa là công nhận rằng cách mạng là vô ích.

— Milovan Djilas (1911-1995),  “Giai cấp mới” (1957),

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Vụ bắt nhà văn Phạm Viết Đào, blogger T. Duy Nhất, và Đinh Nhật Uy

Posted by hoangtran204 trên 14/06/2013

Bất thường vụ bắt khẩn cấp anh Phạm Viết Đào

…tuy CA ập vào đọc lệnh bắt khẩn cấp và khám nhà anh Đào theo điều 258 Bộ luật Hình sự (lợi dụng các quyền tự do dân chủ) nhưng họ đặc biệt quan tâm tới việc thu giữ các tài liệu về chiến tranh chống Trung Quốc...

Tối qua, 13/6/2013, nhiều Công an tiến hành phong tỏa khu vực bên ngoài nhà riêng anh Đào ở ngõ 460 Thụy Khuê, phường Bưởi (Tây Hồ, HN) để một lực lượng vào bắt khẩn cấp anh Phạm Viết Đào và thực hiện lệnh khám xét chỗ ở của anh.

Anh Phạm Viết Đào quê Tân Kỳ (Nghệ An), từng du học ở Rumani, sau về công tác tại Thanh tra Bộ Văn hóa, anh nói rất sõi tiếng Ru. Anh còn là hội viên Hội nhà văn Việt Nam và là dịch giả nhiều cuốn sách. 

Gần 30 năm qua, anh dành nhiều tâm huyết vào nghiên cứu về Trung Quốc, dành nhiềucông sức vào tập hợp, thu thập tư liệu về cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược, bảo vệ biên giới phía Bắc – một cuộc chiến đã thật sự bị lãng quên. Nhiều tư liệu anh có trong tay thuộc loại “giật mình” nếu được công bố. Trên cơ sở các tư liệu và nghiên cứu khoa học, cùng nhiều tướng lĩnh, anh đã có những kiến nghị lên lãnh đạo Đảng, Nhà nước trong công tác giáo dục lịch sử, tư tưởng về cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược.

Những nội dung kiến nghị, những đề xuất đánh giá lại về cuộc chiến này mang đầy tính thời sự và đặc biệt hữu ích trong bối cảnh Trung Quốc đang gia tăng xâm chiếm biển đảo của ta.

Cần nói thêm, anh Đào có người em ruột là liệt sỹ Phạm Hữu Tạo đã hy sinh anh dũng trong trận đánh ác liệt nhất của lịch sử chiến tranh Việt Nam. Ngày 12/7/1984, chú Tạo xung phong chỉ huy một đơn vị cảm tử gồm những người con ưu tú nhất, quả cảm nhất của Nghệ An (E356) thực hiện nhiệm vụ áp sát, đánh mở chốt tái chiếm cao điểm 772 trong chiến dịch chiếm lại điểm cao 1509 tại mặt trận Hà Tuyên.

Riêng đêm 12 rạng 13/7/1984, để đánh bật quân Trung Quốc, ta tung 4 sư đoàn thiện chiến tinh nhuệ nhất vào trận và đây là trận chiến đấu quy mô lớn nhất, ác liệt nhấttrong lịch sử quân sự Việt Nam qua 4 cuộc chiến (chống Pháp, chống Mỹ, đánh Campuchia và chống Trung Quốc bảo vệ biên giới phía Bắc). Các cán bộ bước ra từ khói lửa và máu của trận đánh này đều được tôi luyện thành những lãnh đạo, tướng lĩnh cao cấp: tướng Lê Trọng Tấn, tướng Lê Ngọc Hiền, tướng Phạm Văn Trà, tướng Nguyễn Hữu An, tướng Vũ Lập, tướng Lê Duy Mật, tướng Hoàng Đan, tướng Phùng Quang Thanh, tướng Đỗ Bá Tỵ, tướng Nguyễn Văn Được, tướng Nguyễn Đức Soát, tướng Phùng Khắc Nghiên …

Về vụ bắt anh Đào, theo một đồng chí Đảng viên sinh hoạt tại chi bộ cụm dân cư số 4, phường Bưởi, Tây Hồ,  tuy CA ập vào đọc lệnh bắt khẩn cấp và khám nhà anh Đào theo điều 258 Bộ luật Hình sự (lợi dụng các quyền tự do dân chủ) nhưng họ đặc biệt quan tâm tới việc thu giữ các tài liệu về chiến tranh chống Trung Quốc, truy tìm những mối liên hệ với một số tướng lĩnh, cán bộ …

Tiếng là PA92 của Hà Nội làm án, nhưng kỳ thực mọi việc khám xét thu giữ đều do các cán bộ trên Bộ chỉ đạo. Hoạt động ”gí án” này trong ngành CA chỉ thấy ở các vụ án chính trị quan trọng, gần đây nhất là vụ bắt Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ. Tức, Bộ Công an (thậm chí có chỉ đạo cao hơn nữa) lên kế hoạch, chỉ đạo từng bước đánh án, chủ trì huy động phối hợp từ các cơ quan khác (Ngoại giao, Tuyên giáo, Tư pháp, báo chí …), rồi giao xuống cho Công an Hà Nội “hót” nốt công đoạn cuối nhằm làm giảm tai tiếng. Còn những cáo buộc mà CA đưa ra đối với anh Đào thì chẳng có gì là khẩn cấp cả. Có những việc diễn ra cách đây 2 năm rồi và anh Đào làm rất công khai.

Thời điểm bắt giữ anh Đào thì đặc biệt nhạy cảm. Trung Quốc từng giờ lấn tới, gia tăng xâm chiếm biển đảo của ta. Phản ứng của Việt Nam thì hầu hết vẫn chỉ dừng lại ở … đưa ra tuyên bố từ bàn giấy. Tuần tới, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đi gặp Tập Cận Bình (từ 19/6 – 21/6/2013) “nhằm tăng cường sự tin cậy chính trị và hợp tác hữu nghị giữa hai Đảng, hai nhà nước, định ra phương hướng lớn cho mối quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Trung Quốc – Việt Nam“. Đây là chuyến đi TQ đầu tiên của đ/c Trương Tấn Sang trên cương vị Chủ tịch nước. Như vậy, thời điểm bắt anh Đào rất gần với chuyến thăm hữu nghị Trung Quốc của đ/c Sang. Phái nào và động cơ gì đằng sau vụ bắt anh Đào thì chưa rõ.

Ngày giỗ nữa của chú Tạo đang đến rất gần nhưng anh Đào lại phải ra đi. Kỷ niệm trận chiến đấu ác liệt nhất bảo vệ biên giới phía Bắc năm nay, đồng đội của chú Tạo lại vắng đi người anh vẫn thường giữ lửa cuộc chiến này cho đất nước và các thế hệ mai sau.

Được biết, khi đối mặt các điều tra viên cao cấp của An ninh, cũng với khí tiết ngoan cường như chú Tạo lúc xung trận mở chốt đánh quân bành trướng bá quyền Trung Quốc năm xưa, anh Đào rất hiên ngang kiên cường bảo vệ quan điểm của mình.
http://caunhattan.wordpress.com/2013/06/14/bat-thuong-vu-bat-khan-cap-anh-pham-viet-dao/

—————–

Vụ bắt ông Phạm Viết Đào: Nguồn tin mới là vấn đề chính?

Nhà báo Phạm Chí Dũng (@anhbasam)

Nhà báo Phạm Chí Dũng (@anhbasam)

Như tin chúng tôi đã loan ở phần trên, blogger nổi tiếng Phạm Viết Đào đã bị bắt hôm qua 13/06/2013 vì tội danh ” lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo điều 258 Luật hình sự Việt Nam. Trước đó, một blogger tên tuổi khác làTrương Duy Nhất cũng đã bị bắt ngày 26/05 với tội danh tương tự.

Ông Phạm Chí Dũng tại Sài Gòn

14/06/2013

Với việc bắt giữ nhà văn kiêm blogger Phạm Viết Đào, như vậy là đã có thêm một nhà văn nữa bị bắt trong vòng một năm. Người trước đây là nhà văn Phạm Chí Dũng, bị bắt vào tháng 7/2012 với cáo buộc âm mưu lật đổ chính quyền.

Trả lời RFI Việt ngữ tối qua, ngay sau khi thông tin ông Phạm Viết Đào bị bắt được đăng tải, nhà văn kiêm nhà báo tự do Phạm Chí Dũng ở Thành phố Hồ Chí Minh đã trao đổi với chúng tôi về một số nhận định ban đầu.

RFI : Xin chào nhà báo Phạm Chí Dũng. Thưa anh, anh có nhận xét như thế nào về tin blogger Phạm Viết Đào bị bắt ?

Nhà báo Phạm Chí Dũng : Như vậy là trong vòng nửa tháng trời đã có hai vụ bắt giữ liên tiếp đối với giới blogger, liên quan tới cùng một điều 258, và cũng liên quan tới những vấn đề có những thông tin nội bộ trên blog. Nửa tháng trước, việc này xảy ra đối với trường hợp của blogger Trương Duy Nhất. Và đến bây giờ thì vụ bắt giữ mới nhất xảy ra đối với ông Phạm Viết Đào, một blogger và cũng đồng thời là một nhà văn.

Theo tôi thì hai vụ này có những điểm tương đồng nhất định, không chỉ về điều 258. Với blog của nhà văn Phạm Viết Đào, tôi để ý tới những thông tin nội bộ, đặc biệt được đưa lên blog này trong thời gian gần đây. Và có lẽ là tôi cũng giống như nhiều người khác, thường đặt câu hỏi là tại sao những blogger này lại có được những thông tin quá đặc biệt như vậy.

Một điểm tương tự nữa của vụ bắt giữ ông Trương Duy Nhất và ông Phạm Viết Đào là ngay sau khi có thông tin ông Phạm Viết Đào bị bắt, thì blog của ông cũng đã bị khóa. Tôi có thử mở, nhưng không được, trên mạng đòi hỏi phải có mật khẩu.

Có một chi tiết đáng chú ý nữa là việc bắt ông Phạm Viết Đào lại diễn ra ngay sau khi Quốc hội bỏ phiếu tín nhiệm, với kết quả là khá nhiều quan chức chính phủ bị tỉ lệ phiếu cao liên quan tới loại phiếu « tín nhiệm thấp ». Và đồng thời việc bắt giữ ông Phạm Viết Đào vẫn diễn ra trong bối cảnh quốc tế đang gây áp lực nhân quyền liên tục với Nhà nước Việt Nam, liên quan tới hàng loạt nhân vật bất đồng chính kiến bị bắt giữ, và cũng liên quan tới bầu không khí « tuyệt thực cùng Cù Huy Hà Vũ ».

RFI : Như vậy theo anh vấn đề chính là việc các blog này đưa ra những thông tin trong nội bộ mà ít người có được ?

Có một chi tiết cũng nên tham khảo mà tôi muốn nêu ra – có lẽ chỉ để tham khảo thôi. Có một blog được dư luận gần đây khá quan tâm vì đưa ra những thông tin cũng không kém phần nội bộ – tên là « Tư Sang nham hiểm ». Trước đây vào ngày 04/05/2013 trên blog này có bài « Toàn bộ hệ thống bảo vệ pháp luật và chính quyền đã chết lâm sàng ? », và trong bài này có điểm về blogger Phạm Viết Đào, trong đó có một đoạn đánh giá về ông Phạm Viết Đào như thế này : « Tiết lộ bí mật Nhà nước bằng cách công bố các công văn mật, lan truyền các tin đồn sai sự thật, xuyên tạc tình hình nội bộ Đảng ».

Sau khi việc này xảy ra, thì tôi mới nhớ lại là trước đây blog Phạm Viết Đào cũng có đưa một số tin tức, phải nói là đọc khá thú vị, vì rất nội bộ. Rất may là tôi còn lưu lại được một đoạn của blog Phạm Viết Đào. Có một người nào đó tên là Hai Xe Ôm – chắc chắn là một bút danh – vào ngày 16/04/2013, tức là trước Hội nghị trung ương 7, có đưa một cái tin là « Tin cung đình lọt ra vỉa hè », trong đó có những nội dung đáng chú ý như thế này :

Thứ nhất là các cấp thượng đỉnh đã có những thay đổi trong quan hệ Đông-Tây, nếu tinh ý quan sát những động thái gần đây trên báo chí về vấn đề hiến pháp, về chủ quyền biển đảo. Thứ hai là Hội nghị kiểm điểm BCT giữa nhiệm kỳ vẫn tiếp tục triển khai. Thứ ba là sắp tới sẽ bổ sung thêm 3 đồng chí vào BCT để đủ 17 vị đó là: NBT, NXL và NTKN.
Thứ tư là Hai Xe Ôm có đề nghị kiểm chứng một nguồn tin do một blogger cung cấp: Có hai vụ hối lộ lớn tại Tập đoàn dầu khí bị lập biên bản, một vụ 600.000 USD và 1 vụ 200.000 USD. Thông tin này đã bị dập đi: không khẳng định và cũng không phủ định, và yêu cầu Hai Xe Ôm không bắt đối tác trả lời, kiểm chứng thông tin này.

Nhưng có lẽ thông tin quan trọng nhất trong lời bình của Hai Xe Ôm trong blog Phạm Viết Đào, theo tôi là nội dung « Đã lấy phiếu tín nhiệm để giới thiệu nhân sự BCT nhiệm kỳ Đại hội XII tới. Theo nguồn tin này thì đồng chí 4S cao phiếu nhất, đồng chí X. thấp nhất ».

Tóm lại là những thông tin tôi muốn nêu về việc bắt giữ nhà văn và cũng là blogger Phạm Viết Đào đặt ra cho dư luận một số ẩn ý, hàm ý và những câu hỏi, cũng giống như đối với trường hợp bắt giữ blogger Trương Duy Nhất.

Vấn đề còn lại với tôi, và vẫn là câu hỏi thường trực trong tôi, là đối với những người như Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào, thì cái gì là chính ? Cái gì là chính liên quan tới vụ bắt giữ đối với họ ? Phải chăng từ những blog này đã có những tin tức rất nội bộ, và nếu đúng đó là những tin nội bộ và những tin tối mật, thì nguồn tin ở đâu ?

Nguồn tin có thể mới là vấn đề chính. Và nếu như dư luận có thể đánh giá được vấn đề nguồn tin từ đâu ra, thì dư luận cũng có thể dự báo được những động thái liên quan tới việc chỉ đạo bắt giữ những blogger này.

RFI : Giới blogger có xôn xao nhiều sau khi hai blogger có tiếng đều bị bắt ?

Việc này chắc chắn là các blogger không những xôn xao mà còn xáo động. Chắc chắn là như vậy. Tôi có trao đổi với vài blogger, họ rất chú ý việc này, cũng như đã từng rất chú ý vụ Trương Duy Nhất. Và không thể nói là họ không có phần lo lắng.

RFI : Xin chân thành cám ơn nhà văn, nhà báo tự do Phạm Chí Dũng ở Thành phố Hồ Chí Minh đã vui lòng dành thì giờ tham gia chương trình của RFI Việt ngữ.

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130614-vu-bat-giu-nha-van-pham-viet-dao-nguon-tin-moi-la-van-de-chinh

——-

*Đối với luật pháp VN, Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào bị bắt vì tội: Nói xấu lãnh đạo. 

*Thật ra, Nhà nước VN đàn áp tự do ngôn luận nên đã bắt 3 blogger Phạm Viết Đào, Trương Duy Nhất và Đinh Nhật Uy.

Trong các nước dân chủ, các nhân vật lãnh đạo trong chính quyền được gọi là các public figure, người của công chúng, người làm việc cho công chúng, người thay mặt dân chúng để điều hành việc nước …vì thế, dân chúng có quyền chỉ trích (viết bài trên blog, đi biểu tình…) về  các hành động và lời nói của các nhân vật trong chính quyền mà họ vẫn không bị cáo buộc vào bất cứ tội gì hết. Dân chúng được bảo vệ bởi quyền tự do ngôn luận. 

Trái lại, ở các nước độc tài, dân chúng sẽ bị các nhà lãnh đạo này sai công an bắt, giam giữ và bỏ tù vì tội nói xấu lãnh đạo. Nhưng để cho có vẻ không quá lộ liễu, những người bị bắt sẽ bị xử phạt bằng các tội trạng khác như vụ Ls. Cù Huy Hà Vũ. Đây là hình thức đàn áp quyền tự do ngôn luận của dân chúng, gây sợ hải trong dân chúng, và để các nhà lãnh đạo:  tiếp tục lãnh đạo.

Thêm vào đó, người VN nào cũng có thể bị  bắt nếu phản đối chống lại Trung Quốc. Lý do: Trung Cộng bổ nhiệm chức vụ TBT đảng CSVN, chức vụ thủ tướng VN, và một số nhân vật then chốt vào trong nhóm ủy viên Bộ Chính Trị.  Cứ xem mỗi lần được bầu vào ủy viên BCT, thì ngay sau đó, hững tân ủy viên (sẽ giữ những nhiệm vụ quan trọng) bao giờ cũng qua thăm viếng trình diện TQ. Do đó, các nhân vật được bổ nhiệm vào các chức vụ then chốt ở VN rất sợ làm mất lòng  Trung Cộng. Họ sẽ bịt miệng bỏ tù những ai to tiếng chống đối TQ. Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần là những người tù điển hình chống TQ và bị chính quyền VN cho vào tù hàng chục năm. (TH)

Trương Duy Nhất: Cái còng và khẩu súng không thể chĩa vào Nhất

————————–

Khẩn: CA bắt giam Đinh Nhật Uy, anh trai Đinh Nguyên Kha

Đinh Nhật Uy cầm biểu ngữ ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ ủng hộ em trai Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên
CTV Danlambao – Lúc 13h trưa nay, 15/6/2013, CA Long An đã bất ngờ huy động lực lượng kéo đến khám xét khu đất nhà bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ ruột Đinh Nhật Uy và Đinh Nguyên Kha. Tại thời điểm CA kéo đến, bà Liên không có ở nhà.
Đến khoảng 15h30 cùng ngày, tiếp tục có tin khẩn báo cho biết: anh Đinh Nhật Uy (anh trai Đinh Nguyên Kha) đã bị công an áp giải về nhà để đọc lệnh khám xét và ‘bắt khẩn cấp’, cùng với quyết định tạm giam 3 tháng.
Theo lời gia đình, Đinh Nhật Uy bị CA bắt đi với tội danh cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo điều 258 bộ luật hình sự. Đây là điều luật mà trước đó đã được nhà cầm quyền CS mang ra áp dụng với các blogger Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh…Trong quá trình khám xét, cơ quan công an đã thu giữ nhiều đồ đạc của gia đình như máy móc, điện thoại, ổ cứng máy tính…
Anh Đinh Nhật Uy, sinh năm 1983, là anh ruột của sinh viên yêu nước Đinh Nguyên Kha, người vừa bị kết án 8 năm tù giam cùng với Nguyễn Phương Uyên tại phiên tòa Long An hồi tháng 5 vừa qua.Từ khi em trai bị công an bắt giữ, anh Đinh Nhật Uy và gia đình liên tục bị CA sách nhiễu và đe dọa. Công ty riêng của Uy cũng từng nhiều lần bị công an kéo đến khám xét, cướp tài sản một cách tùy tiện.
Thời gian gần đây, Đinh Nhật Uy đã có rất nhiều nỗ lực kêu gọi sự quan tâm của dư luận đối với trường hợp em trai mình là Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên. Cụ thể, Uy đã cùng bạn bè cầm biểu ngữ có nội dung ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ đăng công khai trên facebook. Đây là biểu ngữ trước đó đã được Nguyễn Phương Uyên dùng máu viết lên, bày tỏ nỗi uất ức của cô sinh viên trẻ trước giặc Tàu xâm lăng.Biểu ngữ có nội dung ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ cũng được tòa án CS xem là ‘tang vật’ nhằm bỏ tù 2 sinh viên yêu nước Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên. Cáo trạng của Viện kiểm sát khẳng định đây là biểu ngữ ‘có nội dung không hay về Trung Quốc’Sự kiện CA bắt giam Đinh Nhật Uy diễn ra trước chuyến đi TQ của ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang chỉ vài ngày. Vụ bắt người xảy ra ngay tại Long An, cũng là quê hương của ông Trương Tấn Sang.
—————

Cảm nhận trong 3 vụ bắt người liên tiếp vừa qua.?

by Người Buôn Gió (Notes) on Saturday, June 15, 2013

Một nhà báo muốn thể hiện một góc nhìn khác, một nhà văn muốn luận đàm thế sự văn chương. Thêm một cậu sinh viên muốn thể hiện tinh thần phản đối Trung Quốc. Cả ba đại diện khá tiêu biểu cho các quan điểm của một số tầng lớp blogge ở Việt Nam hay còn gọi là những cây viết lề bên trái. Trong vòng một tháng, cả 3 nhân vật này, cứ gọi là tạm đại diện cho các luồng viết đi lệch với truyền thông nhà nước, đã bị bắt.

Nhìn riêng rẽ thì có thể thấy mỗi người trong số họ bị bắt ở một lý do khác nhau Người ta suy luận họ bị bắt bởi phe cánh này nọ trong bộ máy chính phủ, sự chia rẽ bè phái, thanh trừng , triệt hạ nhau. Những suy luận kèm theo căn cứ khó mà bác bỏ rằng suy luận không đúng.

Nhưng chúng ta thấy họ đều là những cây viết có quan điểm mà nhà nước không thích. Họ cùng bị bắt với một điều luật giống nhau, điều 258 Bộ luật Hình sự. Cùng có dấu hiệu của V5 thuộc BCA trong việc bắt giữ ba người. Nếu nhìn xa để đánh giá thì cảm giác ( tất nhiên vẫn là suy luận ) 3 vụ bắt bớ này là nằm chung trong một chiến dịch thì đúng hơn. Và cả 3 nhân vật bị bắt họ đều đơn lẻ, không có những bạn bè, đồng đội nhiều. Cả ba người ấy đều dạng anh hùng nhất khoảnh. Duy có Đinh Nhật Uy và mẹ cậu có chịu khó qua lại với mọi blogge khác. Nhưng Long An là nơi khá biệt lập. Cả 3 blog ở 3 miền Bắc – Trung – Nam. Dường như cả ba người đều được chọn lựa từ trước.

Sự chọn lựa bắt người sao cho không có những biến động tập hợp phản ứng của các nhóm trong xã hội. Mà vẫn gây lên hiệu quả sợ hãi bao trùm.Toan tính này thật chính xác. Trường hợp Trương Duy Nhất còn gây tranh cãi loạn xạ giữa các blogge với nhau. Nhất không được cảm tình chung của giới bloge lề bên trái. Phạm Viết Đào lâu nay một mình một cõi, việc ông bị bắt chỉ ồ lên những tiếng xôn xao trong dư luận. Đinh Nhật Uy ở vùng tỉnh lẻ đơn côi, may lắm rồi có bà mẹ đi lang thang kêu cứu.  Cả ba người này đều không có những người đọc , bạn bè ủng hộ nhiều.

Nếu nói về những bài viết của họ là căn cứ khép vào điều 258 thì chúng ta thấy rõ rằng nhiều blog khác cũng có hành vị tương tự. Tuy nhiên nếu trong số các blogge đó bị bắt, như một số người dự đoán Nguyễn Quang Lập, Ba Sàm, Bauxie Vietnam… thì chắc phản ứng từ giới blogge sẽ nhất quán hơn so với  3 người bị bắt kia nhiều.

Giáo sư Thayer cho rằng việc bắt bớ này là chiến lược phục vụ quan hệ cho chuyến đi của chủ tịch nước Trương Tấn Sang trước khi sang Trung Quốc. Như một món quà dâng tiến về cam kết trung thành giữ vững đường lối CNXH theo nước bạn.

Nhận định của giáo sư Thayer nếu đúng, thì số phận của 3 người bị bắt không đáng lo lắm. Như thế khả năng sau chuyến đi của ông Sang. Những người bị bắt có thể được trở về. Thường thì điều 258 không phải là điều luật nặng nề đến mức phải đem ra xử. Trước đó nhiều blogge đã bị bắt về tội này, bị giam giữ thời gian và được tự do không phải ra tòa.

Bắt toàn diện 3 miền, không gây cho đám đông bức xúc dẫn đến hành động phản đối tập thể, bắt với tội danh có độ du di lớn về xử phạt như án treo, cảnh cáo, xử phạt hành chính đến vài năm tù. Phục vụ mục đích chính trị đối ngoại ở thời điểm. Xong việc có thể tha về, thể hiện tinh thần nhân đạo khoan hồng của đảng và nhà nước, đồng thời cũng cảnh cáo các blooge khác coi chừng. Chỉ chừng đó thôi đã cho thấy nghệ thuật bắt người ở xứ ta đã đến bậc thầy về toan tính lợi hại của những người ra lệnh bắt.

Chưa kể vụ bắt bớ sẽ là câu nhắc nhở tới ngày 21.6 ngày Nhà báo những người cầm bút phải thận trọng. Chưa kể vụ bắt bớ xảy ra đầu mùa hè, thời gian những vụ biểu tình chống Trung Quốc thường xảy ra. Những vụ bắt bớ này chắc chắn sẽ khiến tâm lý của giới viết lách, biểu tình phải đắn đo hơn. Những ngọn lửa của mùa hè ít nhiều bị giảm nhiệt.

Nhưng nếu nhận định giáo sư Cathey không đúng. 3 người bị bắt bị đem ra xét xử. Thì đó sẽ là một câu chuyện khủng khiếp hơn nhiều, nó là phát mở đầu thăm dò để phát động một chiến dịch thanh trừng các cây viết đối lập trên diện rộng toàn quốc. Mà bước khởi đầu đánh những nhân vật riêng lẻ trước, cho đám đông tập làm quen với việc người bị bắt mà không gây phản ứng mạnh đồng loạt nào.

Phần 2. Dư âm.

Chả phải giờ chúng ta nghe tin tàu lạ hoành hành ngoài khơi, thấy cũng bình thường như nghe tin tai nạn giao thông chết mấy chục người.

Có lúc chúng ta vô tình bị cuốn cảm giác mình đi theo một định hướng của một thế lực mà chúng ta không biết rằng đang bị họ dẫn đi, cảm xúc của chúng ta nhạt dần, ý chí cũng xuống dần. Sự chán nản dần chiếm chỗ cho tinh thần hăng hái nói đến sự thật, phản kháng bất công, sai trái đang diễn ra. Rồi ngày nào đó những tin tức đáng lẽ khiến chúng ta sôi sục vì tính chất phi nhân, thì chúng ta lại thấy nó bình thường. Như chúng ta thấy việc lót tay, hối lộ đã là nếp sống quen thuộc trong xã hội. Chúng ta đánh giá việc hối lộ khi rít xong hơi thuốc.

– Ôi dào, chuyện đó giờ đâu chả thế.!

Chúng ta nghe tàu lạ đâm chết ngư dân, ta nhấp ngụm cà fe buông một câu.

– Vùng đang tranh chấp, né ra chỗ khác mà đánh cá, ra đó làm gì.!

Chúng ta nghe tin tai nạn thảm khốc giao thông chết mấy chục người, hay kẻ cướp giết cả nhà từ già lẫn trẻ, ta chép miệng thở dài.

– Thôi thì chết có số, ở Mỹ hay ở đâu nó cũng xảy ra như thế là thường.

Hay ta nghe tin người bạn nào đó viết blog, thậm chí là cái blog ta vẫn đọc. Ta chép miệng.

– Viết làm gì cho khổ, thiếu gì cái để viết cơ chứ.

Cho người ta quen dần với những điều bất thường để đến khi cần dùng những biện pháp bất thường khiến thiên hạ dửng dưng. Nghệ thuật cai trị là ở chỗ đó.

Tôi thấy quen rồi, thậm chí khi nghe vợ tôi loáng tháng nói chuyện điện thoại với ai. Con trai tôi 6 tuổi đang chơi đồ chơi , ngẩng đầu hỏi mẹ nó.

– Mẹ ơi bố lại bị công an bắt rồi à.?

Vợ tôi gật đầu. Con trai tôi cắm đầu xuống món đồ chơi im lặng. Nếu tôi bị bỏ tù lâu không về, chắc con trai tôi cũng không ngạc nhiên hay mong bố về lắm, đứa bé 6 tuổi ấy đã có suy nghĩ bố bị công an bắt đi tù là điều chả có gì lạ. Nó chỉ hơi buồn vì thiếu bố chơi cùng thôi.

Nào các bạn, chúng ta hãy bắt đầu làm quen với chuyện ngày nào đó sẽ bị bắt. Trước tiên hãy luyện tâm lý cho người quen của mình. Chúng ta đã quen với hối lộ, quen với tai nạn, quen với bất công, giờ hãy tập làm quen với việc bày tỏ suy nghĩ của mình dễ vào tù như tham gia giao thông trên đường gặp tai nạn vậy.

http://vietinfo.eu/cung-suy-ngam/cam-nhan-ve-chuyen-bat-nguoi-lien-tiep-gan-day.html

Một blogger viết comment cho rằng: “bắt người để cống nạp”;
Có blogger khác viết: “bắt người để  lập thành tích chào mừng/và cảnh cáo …nhân  ngày nhà báo 21-6-2013”
———————-

Điều 258: Quá tội nghiệp cho Tự

Do Dân Chủ

blog Huỳnh Ngọc Chênh

Thế là tiếp theo blogger Trương Duy Nhất, blogger Phạm Viết Đào bị bắt vì tình nghi vi phạm điều 258 bộ luật hình sự: Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.

Cả hai anh đều là blogger nên quyền tự do dân chủ mà hai anh có thể lợi dụng là quyền tự do ngôn luận, có nghĩa là các anh đã dùng trang blog của mình xâm phạm lợi ích một số đối tượng. Các đối tượng ở đây là Nhà nước, là tổ chức, là công dân.

Dùng trang blog để xâm phạm lợi ích các đối tượng thì có nghĩa là hai anh bị nghi đã viết những điều không có thật, những điều bịa đặt về các đối tượng mà mình có ý định xâm phạm. Như vậy gọi là vu khống. Mà hành vi vu khống lại nằm trong phạm vi điều chỉnh bởi điều 122 cũng của bộ luật hình sự.

Điều 122. Tội vu khống

  1. Người nào bịa đặt, loan truyền những điều biết rõ là bịa đặt nhằm xúc phạm danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác hoặc bịa đặt là người khác phạm tội và tố cáo họ trước cơ quan có thẩm quyền, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.
  2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ một năm đến bảy năm:
    • a) Có tổ chức;
    • b) Lợi dụng chức vụ, quyền hạn;
    • c) Đối với nhiều người;
    • d) Đối với ông, bà, cha, mẹ, người dạy dỗ, nuôi dưỡng, chăm sóc, giáo dục, chữa bệnh cho mình;
    • đ) Đối với người thi hành công vụ;
    • e) Vu khống người khác phạm tội rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng.

Thế thì tại sao không truy tố hai blogger trên theo điều 122? Cái khác nhau giữa 122 và 258 chỉ ở phần đối tượng bị hại – Một bên là cá nhân, một bên là Nhà nước, tổ chức và cá nhân – còn hành vi thì như nhau.

Thật ra, một khi không cần lợi dụng vào cái gì cả nhưng anh đã có hành vi xâm phạm lợi ích kẻ khác thì anh đã mắc tội rồi. Và tùy vào cái hành vi anh sai phạm mà có các điều khoản tương ứng của bộ luật hình sự điều chỉnh.

Ví dụ tên A được tự do đi lại khắp nơi trên đất nước nầy mà không cần báo cáo và xin phép. Y tự do đi đến một tiệm vàng rồi xông vào giết chủ tiệm và cướp vàng. Chẳng lẽ lại truy tố tên A theo điều 258 là đã lợi dụng các quyền tự do dân chủ (ở đây là quyền tự do đi lại) để xâm phạm lợi ích của tiệm vàng? Không thể ngớ ngẩn như thế được vì hành vi giết người cướp của đã được điều chỉnh bởi điều khoản khác trong bộ luật hình sự.

Tương tự một chức sắc tôn giáo thường xuyên lui tới nhà con chiên để làm công việc tôn giáo nhờ vậy ông ấy tiếp cận mọi thành viên trong gia đình dễ dàng và vì thế, vào một hôm, ông lợi dụng việc giảng đạo, giở trò đồi bại với cô gái dưới 18 tuổi trong gia đình đó. Chẳng lẽ lại truy tố vị chức sắc tôn giáo ấy theo điều 258 là lợi dụng các quyền tự do dân chủ (ở đây là quyền tự do hoạt động tôn giáo) xâm phạm lợi ích của cháu gái?

Đặt ra các ví dụ ấy để thấy rằng điều 258 bộ luật hình sự là một điều dư thừa bởi lẽ khi luận tội ai đó thì luận trên hành vi gây ra tội chứ không luận trên việc đối tượng lợi dụng cái gì đó để thực hiện hành vi.

Sự tồn tại của điều 258 làm mọi người có cái nhìn sai lệch về tự do dân chủ. Thiết chế cao đẹp mà nhân loại đang vươn tới bị xem như là nơi dung túng, nơi để kẻ xấu lợi dụng gây ra chuyện xấu xa, gây ra hành vi xâm phạm đến lợi ích nhà nước và kẻ khác.

Chẳng lẽ vì tự do đi lại mà anh giết người cướp của, vì tự do tôn giáo mà anh hiếp dâm, vì tự do ngôn luận mà anh vu khống? Người xấu thì có thể gây ra mọi tội mà chẳng cần phải lợi dụng quyền tự do dân chủ nào cả.

Chưa hề thấy dân chúng trong các nhà nước tự do dân chủ trên thế giới lợi dụng các quyền tự do dân chủ để làm hại đất nước hay lợi ích hợp pháp của cá nhân nào. Có chăng là họ lợi dụng tự do dân chủ để mưu cầu một cuộc sống tốt đẹp cho họ hoặc họ lợi dụng tự do dân chủ để truất phế ngay tức khắc một chế độ thối nát, một cá nhân lãnh đạo chưa tốt để đưa lên một cá nhân lãnh đạo khác tốt hơn, một chế độ mới hoàn thiện hơn nhằm mang lại những điều tốt đẹp cho đất nước họ. Họ làm việc đó thông qua biểu tình gây sức ép hoặc đơn giản thông qua bầu cử tự do. Ở tất cả những đất nước tự do dân chủ thực sự nầy không hề có điều 258 trong bộ luật hình sự của họ là vậy.

Kéo dài trong bóng đêm của chế độ độc tài phong kiến rồi chế độ thực dân áp bức cho đến gần cuối thế kỉ 20 đất nước ta mới được hoàn toàn thống nhất và xây dựng nên chế độ mới trên toàn quốc: Chế độ cộng sản.

Chế độ cộng sản nhưng mà dân chủ, không những thế mà còn tự do dân chủ gấp vạn lần các chế độ đang hiện hành trên thế giới như tuyên bố cửa miệng của nhiều lãnh tụ cộng sản.

Và không chỉ khẳng định bằng miệng, tự do dân chủ còn được xác định rõ qua hiến pháp và thể hiện ra các quyền làm người phổ quát được công nhận như: Tự do đi lại, tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, tự do hội họp, tự do biểu tình, tự do lập hội….

Sống quá lâu từ đời nầy qua đời khác dưới các chế độ độc tài áp bức không có chút tự do, nay được hít thở không khí dân chủ tự do tươi đẹp, người dân sung sướng lắm. Nhẻ ra người dân được thụ hưởng tự do dân chủ, được lợi dụng tự do dân chủ để sống cho ra sống chứ không như cha ông trước đây, hở ra chút gì là bị bắt bớ, bị đàn áp thảm khốc ngay tức khắc…

Nhưng đó là trên lý thuyết. Còn thực tế thì khác xa. Phải mãi đến sau những năm 90, người dân mới có quyền tự do đi lại trong nước mà không cần xin phép công an, mới có quyền tự do mưu sinh và một phần quyền tự do cư trú. Rồi sau năm 95 mới có quyền tự do đi ra nước ngoài mà không cần phải xin phép công an xuất cảnh. Quyền tự do lập hội, lập đảng và quyền tự do biểu tình đến nay hầu như vẫn chưa có. Quyền tự do ngôn luận thì chỉ có chút đỉnh sau khi có internet và có các trang nhật ký điện tử (blog).

Những người thông qua trang blog để nói lên suy nghĩ, tâm tư và nhận thức của mình dễ dàng bị điều chỉnh bởi điều 88 rồi thêm điều 258 khá mông lung: Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.

Ai có hành vi xâm phạm lợi ích nhà nước, tổ chức, công dân như vu khống, xâm phạm tài sản, giết người, cưỡng hiếp…thì đã có từng điều khoản thích hợp điều chỉnh, tại sao lại có điều 258 thừa ra như vậy?

Điều 258 dường như chỉ đi theo một chiều là nhắm vào những cá nhân xâm phạm đến lợi ích của đối tượng là Nhà nước, tổ chức đảng và các cán bộ cao cấp. Đến nay, chưa thấy có chiều ngược lại là: Cơ quan Nhà nước, các tổ chức đảng, cán bộ cao cấp bị đưa ra tòa vì tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích cá nhân.

Các cá nhân bị các cơ quan truyền thông nhà nước xâm phạm lợi ích qua việc vu khống và bôi nhọ danh dự đang mỏi mòn kiện tụng nhưng chưa vụ nào được các cơ quan tư pháp thụ lý. Có thể đơn cử ra một số vụ:

  • Đài TH Hà Nội vu khống và bôi nhọ các nhân sĩ trí thức đi biểu tình chống Trung cộng.
  • Báo, đài Hà Nội vu khống và xâm phạm đời tư chị Bùi Hằng, đời tư của LS Cù Huy Hà Vũ
  • Báo Công An TP HCM đăng bài vu khống vị nữ luật sư thuộc luật sư đoàn TP HCM tiếp xúc với LS Cù Huy Hà Vũ trong đêm ông bị bắt là gái mãi dâm.

Còn các trang blog bậy bạ đang mở ra nhan nhãn, được cho là của các dư luận viên, thì tha hồ chửi bới, văng tục, vu khống, đe nẹt, hăm dọa các nhân sĩ trí thức tiến bộ, các blogger và các người biểu tình yêu nước mà không thấy cơ quan luật pháp nào đụng đến. Có những trang mang hẳn tên các lãnh đạo Nhà nước nữa đấy, như: Nguyentandung, Truongtansang, tusangnhamhiem…

Ngược lại, hai blogger Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào bị bắt rất nhanh chóng và rất khẩn cấp.

Tôi đọc không được nhiều bài của hai blogger Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào nên không biết hai anh đã có những bài viết nào vi phạm vào việc lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích Nhà nước và các đối tượng khác. Nhưng nếu các anh ấy có vi phạm thì có nghĩa là các anh ấy đã viết điều gì đó bịa đặt, sai sự thật về các đối tượng mà các anh ấy xâm phạm lợi ích. Đó là tội vu khống. Có lẽ phải chờ kết luận điều tra mới biết cơ quan pháp luật dựa vào các bài viết nào để quy các anh ấy phạm tội.

Trong khi đó, dư luận lại cho rằng hai blogger ấy bị bắt khẩn cấp vì các lý do sâu xa khác.

Tuy nhiên khởi tố hai blogger ấy theo điều 258 thì vừa mơ hồ lại vừa tội nghiệp cho tự do dân chủ quá.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Đảng đi đường đảng, dân đường dân

Posted by hoangtran204 trên 14/06/2013

Trên thế giới này chưa có nước nào, và chưa có ai từng hình dung chủ nghĩa xã hội nó ra làm sao? mặt tròn mặt méo như thế nào, nhưng đảng CSVN cứ một hai đòi cho bằng được: nước ta phải tiến lên XHCN! Đúng là hâm.

Đảng đi đường đảng, dân đường dân

Blog / Bùi Tín

VoA – Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ

Thứ sáu, 14/06/2013


Việc sửa đổi Hiến pháp được lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam coi là sự việc hệ trọng nhất trong năm nay. Họ dự định phiên họp đầu năm đưa ra bản dự thảo đầu tiên, phiên họp giữa năm – hiện đang diễn ra – bổ sung thành một bản dự thảo mới, và cuối năm vào tháng 10 sẽ thông qua bản dự án cuối cùng, thành bản Hiến pháp mới.

Hà Nội long trọng tuyên bố Hiến pháp là đạo luật gốc của quốc gia, rằng ý chí của nhân dân có ý nghĩa quyết định, rằng sẽ lấy ý kiến của toàn dân và những ý kiến xác đáng của nhân dân sẽ được tiếp thu trong bản Hiến pháp mới, theo tinh thần lấy dân làm gốc.

Cho đến nay, ai cũng có thể thấy rõ là họ nói vậy nhưng không mảy may làm như họ nói. Việc lấy ý kiến của nhân dân chỉ là hình thức, có thể nói trắng ra là «vờ vịt». Trên thực tế, mọi sự đều phải theo ý kiến của Bộ Chính trị, không được trệch ra ngoài một ly. Các cuộc thảo luận ở Quốc hội chỉ là trò độc diễn nhạt nhẽo, những màn kịch vụng về, thách thức trí tuệ của mọi công dân đã trưỏng thành, am hiểu tình hình.

Đã có nhiều lập luận kỳ khôi. Có đại biểu muốn giữ nguyên tên nước là Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN), biện luận rằng danh xưng như thế đã quá quen thuộc với nhân dân ta và nhân dân thế giới hơn 30 năm rồi, biết bao ký kết với quốc tế, với Liên Hiệp Quốc đã dùng danh xưng ấy rồi, nên không nên xáo trộn nữa. Hơn nữa đây là định hướng cho tương lai cả nước quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội (CNXH) với mục tiêu dân giàu nước mạnh, xã hội tiến bộ, dân chủ bình đẳng, văn minh, không nên bỏ đi. Lại có đại biểu viện cớ là thay danh xưng của nước ta sẽ dẫn đến phải thay trong biết bao danh xưng khác, trên công văn, giấy tờ, bảng hiệu ở khắp mọi nơi, mọi cấp, mọi ngành, chi phí hành chính sẽ vô cùng tốn kém.

Toàn là những điều ngụy biện, không mảy may có giá trị, trước lập luận vững vàng rằng CNXH chưa ai hình dung nổi hình thù ra sao, bao giờ đạt đến, lại đã phá sản hoàn toàn trong các thể nghiệm ở hàng chục nước, bị coi là tội ác, không có một lý do gì để giữ lại.

Còn 2 cái cớ là «đã quen» và «tốn kém» rất dễ bị bẻ gẫy. Tại sao trước kia danh xưng VN Dân chủ Cộng hòa tồn tại hơn 35 năm, với nhiều hội nghị và ký kết với quốc tế, với Liên Hiệp Quốc, đã quen với Việt Nam và thế giới, khi cần vẫn phải thay bởi danh xưng CHXHCNVN vào năm 1980? Lúc ấy sao lại bỏ qua cái cớ «đã quen» và «tốn kém» để thay tên nước? Hóa ra họ muốn nói xuôi hay nói ngược đều được, rất tùy tiện.

Còn việc chi phí hành chính quá lớn, cần tiết kiệm, cũng là lý sự cùn. Chi phí hành chính cần thiết có thấm vào đâu so với lãng phí hàng ngàn tỷ đồng ở Dung Quất, hàng mấy chục ngàn tỷ cho Vinashin, với cái núi nợ của các tổng công ty quốc doanh lên đến mấy trăm nghìn tỷ đồng nữa, có đại biểu nào dám ngăn ngừa trước?

Cuộc thảo luận về sửa đổi Hiến pháp là sự kiện nổi bật về tình trạng «anh đi đường anh, tôi đường tôi». Nói rõ ra là « đảng đi đường đảng, dân đường dân». Dân muốn thay đổi vài điều cơ bản cần thiết rất hợp với thực tế, còn đảng muốn thay hàng trăm chỗ lặt vặt nhưng không đổi một điều nào có thể gọi là đổi.

Hiện nay các vấn đề cơ bản nhất đều đối lập triệt để như vậy.

Bộ Chính trị của đảng muốn duy trì tên nước là CHXHCNVN, muốn giữ tên đảng là đảng Cộng sản, mà không lý giải nổi thế nào là CNXH, thế nào là chủ nghĩa CS, bao giờ thì có CNXH và CNCS, trong khi đại bộ phận nhân dân, nông dân, lao động, trí thức, doanh nhân đều muốn từ bỏ những danh xưng cổ lỗ, giáo điều, ảo tưởng, không thực tế ấy.

Bộ Chính trị muốn duy trị bằng mọi giá nền độc quyền đảng trị thể hiện trong Điều 4, trong khi một tỷ lệ lớn nhân dân, trí thức, nông dân, lao động muốn bỏ, cho rằng niềm tin phải tự nó tồn tại và luôn biến đổi không thể áp đặt và bất biến. Dân nhìn rất rõ độc đảng là phản dân chủ, là nuôi dưỡng tệ chuyên quyền, quan liêu, tham nhũng, là phá hoại đất nước.

Để cố áp đặt bằng mọi giá, kể cả bằng cái giá trơ mặt trước sự lật tẩy thái độ giả dối, ăn gian của Bộ Chính trị do những công dân bình thường thực hiện, lãnh đạo đã tỏ rõ thêm thái độ khinh dân, xa dân, một mực đối lập với dân, trái ngược với phương châm họ vừa đưa ra ở Hội nghị Trung ương 7 vừa qua là «trọng dân, gần dân, hiểu dân và tin dân».

Việc gì mà Bộ Chính trị phải ra lệnh bắt khẩn cấp blogger Trương Duy Nhất, vội đóng blog Một góc nhìn khác của nhà báo này, khi ông Nhất vừa làm một cuộc thăm dò của riêng mình về mức độ tín nhiệm của một số uỷ viên Bộ Chính trị và các viên chức cao cấp nhất trong chính phủ và Quốc hội, ngay trước khi Quốc hội lấy (thăm dò) phiếu tín nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm 49 nhân vật.

Họ bị chạm nọc. Vì những con số họ đưa ra là đã có 26 triệu ý kiến góp ý vào dự thảo sửa đổi Hiến pháp, rồi trên 70% ý kiến muốn giữ nguyên danh xưng của nước hiện nay…đều là ngụy tạo, bịa đặt, vô lý, dựng đứng tùy hứng, không có ai kiểm tra. Việc lấy phiếu tín nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm sắp diễn ra cũng sẽ là những trò hề được biết trước như thế.

Nhà báo Trương Duy Nhất bộc trực, ngay thẳng, tuy không thuộc tổ chức nào, đảng phái nào, đã thực hiện việc thăm dò dư luận của riêng mình, và đưa ra những tỷ lệ ngược với những con số do bộ máy đảng sắp đưa ra. Nhà báo này đã không chịu đi theo con đường của đảng, dứt khoát đi vào con đường ngay thật, phản ánh đúng sự thật của lòng dân.

Cũng chính vì những lý do tương tự mà Bộ Chính trị đã giải thể trên thực tế Viện điều tra dư luận xã hội được lập ra ngay sau khi Việt Nam hội nhập với thế giới. Lúc này là dịp tốt để các chiến sỹ dân chủ và các blog tự do lập ra một cơ quan điều tra dư luận xã hội một cách công bằng, công khai, vô tư như ở nhiều nước dân chủ văn minh.

Điện thoại đã phổ cập, điện thoại cầm tay không còn hiếm, máy tính điện tử cũng được dùng rộng rãi, nhân dân sẽ rất hoan nghênh khi cơ quan điều tra dư luận xã hội định kỳ công bố kết quả điều tra của mình về sự kiện này, nhân vật nọ, theo nhiều mẫu người, độ tuổi, nghề nghiệp, địa phương trong xã hội (như trong chừng 1.000 người). Đây sẽ là một công cụ có hiệu quả và đáng tin cậy để phản ánh lòng dân một cách trung thực.

Lúc ấy cái hiện tượng «đảng đi đường đảng, dân đường dân» sẽ rõ rệt, không ai còn có thể nhập nhằng «lòng đảng là ý dân» được nữa. Lúc ấy các đại biểu Quốc hội sẽ phải suy nghĩ mình đại biểu cho ai đây, cho đảng hay cho đa số nhân dân.

Sự chia tay này sẽ là tất yếu, vì khi Bộ Chính trị đã coi dân là thù để đàn áp, đa số đảng viên CS ở cơ sở sẽ ngả về phía nhân dân . Lúc này còn có đảng viên CS nào tin rằng 16 ủy viên Bộ Chính trị nắm trọn quyền lực hiện nay đang đặt quyền lợi của toàn dân lên trên hết. Vì sự thật đã rõ ràng là họ đang đặt quyền lợi riêng tư của phe nhóm lên trên hết.

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Cái khôn của người công an và thái độ của Ông Cai tù

Posted by hoangtran204 trên 13/06/2013

Không cho nó làm công an

by Người Buôn Gió (Notes) on Thursday, June 13, 2013

Anh ta đến nhà khuyên tôi không đi biểu tình. Lần nào cứ có lời kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc là anh ta tìm gặp tôi để khuyên không nên đi. Anh ta khuyên bằng lý luận như đúng chủ trương mà đài báo hay tuyên truyền, nhưng đến phần kết tội hay hăm dọa như đài báo thì anh ta bỏ không nói đến.

Anh ta cứ khuyên, tôi thì cứ đi. Rồi lần sau anh ta lại khuyên, tôi lại vẫn cứ đi. 

Một lần vào ngày thứ bảy, trước ngày biểu tình một hôm. Anh ta đến gặp tôi như thường lệ, khuyên không đi biểu tình. Lần này anh chở theo cậu con trai chừng 20 mươi tuổi.  Hai bố con anh vừa đi ăn giỗ họ hàng về. Giờ thì câu chuyện đi hay không đi đã thành lệ rồi, chả phải nói nhiều. Rút gọn là mai có đi không. Có đi chứ. Thôi đi làm gì. Không phải đi chứ. Thở dài. Chép miệng. Hết.

 Anh ta không tuyên truyền kiểu đài báo nữa, lần cuối anh ta tuyên truyền như vậy cách đó từ năm ngoái. Khi anh ta định nói thì tôi ngăn lại và nói một tràng y chang những gì anh ta định nói. Đại loại là phải tin tưởng vào đối sách của đảng và nhà nước, tình hình thế giới phức tạp, chúng ta chỉ trông vào thực lực mình, mà mình thực lực còn yếu, đảng và nhà nước đang cố gắng chắt chiu để mua vũ khí, tàu chiến, quan tâm chiến sĩ hải quân..thực hiện đồng bộ, đàm phán khéo léo, tránh đụng độ đối đầu bất ổn……Gì chứ khoản này tôi nói còn hay hơn báo nhà nước. Bọn nhà báo viết bài loại đó còn nháp, chứ loại văn phong ấy tôi vừa hút thuốc, uống trà cũng tuôn ra ào ào. Cái loại bài viết đóng khung từng phần, những cụm từ cũng có sẵn, điền vào nhau thành bài. Cái thay đổi là phần lên án bọn biểu tình đưa lên trên , phần ca ngợi đường lối chủ trương đưa xuống dưới. Hay đảo ngược lại hai phần. Thậm chí tôi nghĩ nếu rành tin học, tôi còn tạo ra phần mềm viết bài báo dạng đó. Chỉ cần đưa ngày tháng, tên, địa danh…vài số liệu vào. Rồi gõ lệnh ” biểu tình” là ra ba bài báo. Hoặc cao cấp hơn nữa thì phần mềm ” chống diễn biến hòa bình ” hay ” cảnh giác trước luận điệu chống phá ”.

 Hết cái để nói, tôi hỏi con anh ta học gì. Thật ngạc nhiên, con anh ta học một trường kỹ thuật. Tôi hỏi.

– Sao không cho nó vào công an.?

Anh ta lắc đầu, cười rất ý nhị.

– Thôi, vào làm gì rồi lại vất vả. Cho nó học kỹ thuật mai kia làm đâu thì làm cho lành.

Tôi nói một suất vào công an mấy trăm triệu,riêng con cái cán bộ chiến sĩ trong ngành thì được ưu tiên vào thẳng. Tự nhiên cho nó đi học ngành khác vừa phải tốn tiền học, vừa phải tốn tiền xin việc, mà anh có giàu gì đâu lại cho con theo hướng đó. Trong khi học và theo nghề như thế trước mắt là bỏ đi hàng trăm triệu. Con nhà người ta còn thi nhau chạy vào kìa.

Anh ta lại lắc đầu cười nhăn nhó.

– Chú cứ hỏi khó, ai chứ ? chú  thì biết quá là vì sao. 

Chàng trai trẻ con anh ta mở to đôi mắt nhìn tôi. Cậu ta nhìn thông minh và hiền lành. Từ bộ quần áo mặc trên người, cử chỉ và thái độ cho thấy cậu ta là người rất ý thức với cuộc sống. Đặc biệt là cậu ta nhìn tôi thân thiện chứ không hề có vẻ e dè hay khoảng cách khi nghĩ tôi là đối tượng mà bố cậu phải làm việc, mặc dù cậu đã nghe câu chuyện và biết tôi là ai. Tôi hỏi việc học hành, cậu thưa dạ vâng đầy đủ. Cậu nói không thích làm cơ quan nhà nước, thích sau này làm ở công ty ngoài hơn. Tôi không hỏi lý do sao cậu lại chọn vậy, có lúc dừng câu hỏi lại ở đoạn nào lại tốt hơn là cứ truy hỏi theo dòng sự kiện.

Hai bố con nhà nọ ra về. Tôi ngồi ngẫm nghĩ, bỗng nhiên tôi thấy ra rằng số lượng cán bộ chiến sĩ công an không cho con cái mình theo nghề cũng khá nhiều. Nhất là ở những năm gần đây. Trong khi nhiều gia đình buôn bán, ở vùng quê lại gắng chạy chọt cho con mình vào làm công an, thì một số cán bộ, chiến sĩ công an lại tìm cho con mình một nghề khác . Chấp nhận tốn kém nuôi ăn học, lo việc làm sau này.

Tôi cứ nghĩ mãi vì sao họ làm vậy. Trong khi đồng đội họ cũng vẫn đưa con vào ngành ầm ầm. Mẫu số chung là gì.? Sự khác biệt là đâu.?

Tôi nghĩ miên man tìm câu trả lời. Hóa ra bài toán đi tìm lời giải của tôi hướng về chủ thể người bố, mẹ là một hướng đi sai. Lời giải nằm ở những đứa con của họ. Khi đứa con ngoan, có tố chất tự chủ thì không người bố mẹ nào muốn con mình đi theo nghề công an của họ. Bất đắc đĩ đứa con ỷ lại, lêu lổng họ đành cho vào ngành để yên tâm. 

Bởi thế nhiều người cán bộ, thậm chí là sĩ quan cao cấp trong lực lượng công an cũng không hướng con mình vào nghề của họ. Mặc dù đó là một nghề ổn định, dễ dàng có công việc, còn dễ kiếm chác đằng khác.

Khi Bố Già thấy Mai Cơn chấp thuận vào nghề, ông đã rất buồn. Ông không buồn khi  Tonny con cả theo nghề bố hay cả đứa con thứ hai, Nhưng ông buồn vì dòng đời đưa đẩy Mai Cơn hiền lành và có tố chất để làm con người lương thiện phải nối nghề ông. Sau này nắm quyền tuyệt đối,  Mai Cơn mắng đứa cháu khi nó định vào nghề gangxto.

– Đồ ngu, giờ là thời cần kiến thức, tao không muốn mày đi con đường này.

Không cho nó làm công an. Nếu bạn lắng nghe, tìm hiểu kỹ trong xã hội quanh ta. Bạn sẽ thấy ngỡ ngàng khi phát hiện điều này xảy ra không phải là ít. Điều đó cũng lạ lùng phải không.?

 tham khảo

http://nguoibuongio1972.blogspot.de/2013/05/cho-no-lam-cong-an.html

————————

NGUYỄN TRỌNG TẠO:

Ngày 25.5.2013, tôi gặp lại những người bạn lính cũ tại Đồng Hới. Dịp này có Trung tướng Cao Ngọc Oánh (Tổng cục trưởng Tổng cục Thi hành án hình sự và Hỗ trợ Tư pháp) về Quảng Bình, và tôi gọi điện mời Óanh đến chơi. Trong lúc câu chuyện đang vui, tôi có nói với Oánh: “Chú nên lưu ý cho anh 2 trường hợp đang bị giam trong tù là Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và Sinh viên Nguyễn Thị Phương Uyên, đó là 2 người anh thấy nên quan tâm tốt hơn”. Oánh cười hỏi tôi “Vì sao anh lại quan tâm đến họ?”. Tôi nói “Đơn giản thôi, vì Vũ là con của nhà thơ Huy Cận, đàn anh và là đồng nghiệp kính mến của anh; ông Huy Cận lại là công thần của chế độ. Còn Phương Uyên thì trẻ quá mà nụ cười của nó đẹp như nụ cười Võ Thị Thắng”. Oánh chau mày một lát rồi nói: “Anh yên tâm, em sẽ làm theo pháp luật”. Khi chia tay nhau, Oánh xiết chặt tay tôi, có lẽ chúng tôi rất nhớ những tình cảm đã dành cho nhau rất anh em từ thuở hàn vi ở Huế đến giờ.

2 ngày sau, tôi được tin Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực trong tù. Ngày 10.6.2013, thấy nóng trong người, tôi nhắn tin cho Oánh: “Oánh ơi, em nhớ lưu ý CH Hà Vũ con ông Huy Cận chút nhé – anh Tạo”… Đến nay đã 18 ngày Vũ tuyệt thực. Lại nghe nhiều người ở bên ngoài (bên Mỹ và trong nước, có cả nhà văn Thái Bá Tân) tuyên bố tuyệt thực để ủng hộ Vũ. Tin này khiến tim tôi đập mạnh. Tôi thấy đây là câu chuyện rất lạ, trước đây tôi chưa thấy bao giờ.

Để hiểu một con người không đơn giản chút nào. Tôi cũng nghĩ nhiều về trường hợp Cù Huy Hà Vũ, chưa chắc đã hiểu hết Vũ. Hôm nay có nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm từ Thanh Hóa gửi cho tôi bài thơ CON CHIM XÒE QUẠT, tôi đọc và thấy nhớ đến Vũ. Xin giới thiệu cùng bạn.

CON CHIM XÒE QUẠT
Nguyễn Minh Khiêm

Xòe Quạt ra và hót
Mê mẩn và đắm say
Buổi sáng nào cũng như là buổi sáng đẹp nhất
Dù hôm qua vừa bị những con chim săn mồi vồ trật
Dù hôm qua vừa bị những viên đạn bắn trượt
Dù hôm qua vừa thoát ra khỏi một tấm lưới
Dù ngoài kia rất nhiều chiếc lồng không đang hau háu nhìn lên

Xòe Quạt ơi Xòe Quạt!
Sống giữa bao nhiêu kẻ thù
Sống giữa bao nhiêu nguy hiểm bủa vây rình rập
Mày vẫn thanh thản sống
Mày vẫn hót say sưa
Có thể chết bất cứ lúc nào
Có thể bị nhốt bất cứ lúc nào
Nhưng không hề lẩn trốn
Không hề đánh mất mình
Dù một giây mình sống.

10.6.2013
Nguồnhttps://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2013/06/13/cu-huy-ha-vu-va-con-chim-xoe-quat/

*Chức Tổng cục trưởng Tổng cục Thi hành án hình sự và Hỗ trợ Tư pháp thực chất chỉ là một ông cai tù, cũng chỉ là nhân vật có cấp bậc cao cấp nhất trong hệ thống giam giữ tù. 

———–

Tướng Oánh nói gì về TS Cù

Huy Hà Vũ?

13-6-2013

BBC

Cuộc tuyệt thực trong tù của Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ để phản đối việc “quyền lợi hợp pháp” cuả ông bị xâm hại đã diễn ra 18 ngày nay.

Dư luận ngày càng quan ngại về sức khỏe của ông Vũ. Một số nhân vật cũng đã tuyên bố cùng tuyệt thực để ủng hộ ông.

Bà Lê Hiền Đức, một người lâu nay đấu tranh cho quyền lợi của dân oan, cho BBC biết bà đã trực tiếp gọi điện cho Trung tướng Cao Ngọc Oánh, Tổng cục trưởng Tổng cục Thi hành án hình sự và Hỗ trợ Tư pháp (Tổng cục 8), để bày tỏ quan ngại về ông Cù Huy Hà Vũ.

Trong cuôcc goị lúc 8:30 tối thứ Tư 12/6, bà kêu gọi ông Oánh, người phụ trách công tác quản lý các trại giam, cho phép vợ ông Vũ được vào thăm ông và thuyết phục ông ngừng tuyệt thực.

Bà cũng nói: ông Cao Ngọc Oánh trả lời rằng ông Cù Huy Hà Vũ “sẽ không chết, trong tù đường sữa rất nhiều” và rằng công an “chịu trách nhịệm” về tính mạng ông.

Bà Lê Hiền Đức thuật lại cuộc nói chuyện qua điện thoại.

reblog Phạm Hiển

Posted in Nhan Vat, Tù Chính Trị | Leave a Comment »

►Chống “ĐỘC TÀI MỘT THẰNG” HAY “ĐỘC TÀI CẢ LŨ”?

Posted by hoangtran204 trên 11/06/2013

“ĐỘC TÀI MỘT THẰNG” HAY “ĐỘC TÀI CẢ LŨ”?

Họ tiến về quảng trường Giải Phóng, tay này cầm điện thoại tay kia giơ cao tấm hình Muhammad Hosni Sayyid Mubarak với hàng chữ “Mubarak phải ra đi”.

Họ hò reo khắp phố phường. Những pano vĩ đại của tên độc tài “vĩ đại” ngày hôm qua đang bị xé xuống. Lăn lóc đầy đường phố Tunisia là những tấm bảng cầm tay có hình của Zine El Abidine Ben Ali và chữ X màu đỏ gạch chéo.

11 năm về trước, những sinh viên của phong trào Otpor – Phản Kháng, đêm đêm trên khắp hang cùng ngõ hẻm của thành phố Belgrade đã thả tờ rơi, viết lên tường một câu đơn giản “ГOTOB JE! – hắn đã hết thời”. Cạnh hàng chữ là chân dung màu đen của Slobodan Milošević. Vài tháng sau, ngày 7 tháng 10 năm 2000, hàng trăm ngàn người dân tại trung tâm thủ đô của Serbia đã cùng nhau reo hò lời chiến thắng: “No More Milošević”.

Mubarak, Ben Ali, Milošević là những tên độc tài đã từng gieo kinh hoàng cho toàn dân Tunisia, Egypt và Serbia. Đằng sau mỗi tên là cả một hệ thống độc tài khổng lồ. Tự thân Mubarak, Ben Ali và Milošević không thể ngồi ở đỉnh cao quyền lực, đè đầu đè cổ nhân dân suốt nhiều năm dài. Những tên này cũng không phải là tội phạm duy nhất đã gieo nhiều tai ương cho cả đất nước. Sau lưng mỗi tên là cả một tập đoàn tội ác bao gồm hệ thống quân đội, công an mật vụ, bộ máy tuyên truyền, các ban ngành chính phủ, những tập đoàn kinh tế, và một quá trình hào quang được tạo dựng, đánh bóng cho lãnh tụ vĩ đại và đảng cầm quyền quang vinh. Đó là một guồng máy, một tảng núi đá khổng lồ.

Chọn lựa chiến lược của phong trào phản kháng Serbia, Tunisia, Ai Cập là không tấn công vào tảng núi đá đó.

11 năm về trước, những thành viên của Otpor đã chấm dứt cuộc tranh luận có nên tiếp tục lên án và tấn công cả một tập đoàn khát máu và quyết định tập trung tấn công vào tên đầu não. Tiếng pháo lệnh đầu tiên là chiến luợc “Nó thối nát. Nó sẽ đổ” và thông điệp gửi đến quần chúng xác định nguyên nhân, nguồn gốc của mọi sự thối nát là Milošević. Cùng lúc, viễn ảnh về một Serbia của tương lai được đưa ra: đất nước ngày mai vẫn cần những người công an, những chiến sỹ quân đội, những nhân viên guồng máy chính phủ… và trong viễn ảnh tương lai ấy tất cả những người này sẽ được tôn trọng và làm việc theo đúng chức năng thực sự cao quý trong vai trò đúng nghĩa của mình. Kết quả là những nòng súng đã chỉa đầu xuống đất. Vào ngày cuối cùng của cuộc cách mạng, hàng ngàn chiếc xe tư nhân trên khắp nẻo đường Serbia đổ về Belgrade. Quân đội đứng nhìn. Công an làm ngơ. Milošević ra lệnh không quân thả bom vào hàng trăm ngàn người đang tụ tập ở trung tâm thủ đô. Người phi công bất tuân mệnh lệnh và bay ngược về lại căn cứ. Đó là giây phút nắm giữ quyền lực cuối cùng của Milošević và cũng là khởi đầu cho sự sụp đổ tan tành của cả một guồng máy thống trị. Người dân Serbia đã không phải chào đón Tự Do và Dân Chủ trong hoang tàn, giết chóc và phân tán lòng người.

Tại Libya, người phi công trên vùng trời Benghazi đã từ chối mệnh lệnh của Gaddafi thả bom lên đầu người dân. Bộ trưởng Bộ Nội vụ Abdul Fattah Younis al Abidi từ nhiệm và đứng về phía người dân. Hàng loạt viên chức cao cấp, đại sứ – tiếng nói của Gaddafi trên diễn đàn quốc tế cùng nhau lên án thủ lãnh của họ. Họ không phải là những người tử tế. Họ đã bao nhiêu năm cùng với Gaddafi xây dựng bộ máy nghiền nát con người. Nhưng họ đổi chiến tuyến vì người dân Ai Cập đã dành cho họ một lựa chọn sống còn.

Những gì xảy ra tại Serbia 11 năm về trước đã xảy ra tại Trung Đông và Bắc Phi. Người dân tại các nước này đã quyết định không lên án, tấn công vào bộ máy công an mật vụ vốn là nỗi ám ảnh kinh hoàng trong bao năm tháng. Họ cũng đã không đặt đối tượng nhắm tới là đảng Dân Chủ Quốc Gia, đảng cầm quyền đã nắm giữ hết mọi đặc quyền đặc lợi trong suốt 30 năm. Họ đã dồn hết nỗ lực tấn công tên độc tài đầu não.

*

3 năm trước tại một thành phố nổi tiếng tập trung những loại rượu ngon của Tây Ban Nha, và những con đường thơm hoa cam với những hàng cam sai trái dọc khắp thành phố, những con người lý tưởng của nhiều vùng đất xa xôi đã gặp nhau. Đất nước họ đang chìm sâu trong bóng tối độc tài. Mỗi người đều nghĩ rằng tình trạng đất nước của mình là tăm tối nhất. Người dân sợ hãi đến hèn nhát. Chủ nghĩa Mackeno không phải là đặc thù cho đất nước riêng ai. Ở quê hương của mỗi người đều có một hệ thống công an mật vụ dày đặc và là những con chó săn tuyệt đối trung thành với chủ. Những đám mây đen phủ kín mang tên tuyệt vọng của đất nước họ đều có hình thù như nhau. Họ là những người đến từ Bắc Phi, Trung Đông, từ Á Châu Thái Bình Dương, Tây Tạng, Miến Điện. Họ không phải là những chính trị gia, có những người đã rời bỏ đảng phái. Họ là những con người độc lập tin vào sức mạnh của phong trào quần chúng và vũ khí truyền thông mạng. Trong những người này, ngày hôm ấy có những thành viên lãnh đạo của phong trào Otpor đã bị Milošević kết án tử hình vắng mặt năm nào.

*

Cuối năm 2010, đầu năm 2011, những thanh niên thiếu nữ Tunisia, Ai Cập xuống đường tay cầm điện thoại di động, tay kia đưa cao hình ảnh của tên độc tài bị gạch chéo. Thấp thoáng giữa rừng người và biểu ngữ kêu gọi Tự Do là một lá cờ màu đen với hình nắm đấm “phản kháng” đưa lên. Đó là biểu tượng mà cách đây 11 năm, đã có những thanh niên thiếu nữ vẽ lên tường, lên mặt, trên áo, đã thể hiện bằng chính đôi tay của mình. Đó là biểu tượng của Otpor trong chiến lược “ГOTOB JE! – hắn đã hết thời”.

— VŨ ĐÔNG HÀ

(Bài viết được giới thiệu trong cuốn PHẢI LÀM GÌ – tuyển tập những bài viết hướng dẫn cách thức tiến hành một cuộc Cách mạng Dân chủ bất bạo động)

>>> DOWNLOAD “PHẢI LÀM GÌ”:

https://www.mediafire.com/view/gsain53m4zcpztk/Phải_Làm_Gì.pdf
________________________________________
>>> DOWNLOAD NHỮNG CUỐN ĐẦU TIÊN TRONG TỦ SÁCH THAY ĐỔI:

>> Vẻ Đẹp Của Chính Trị (Đoan Trang)

http://www.mediafire.com/view/?x44x4n8d8c439q4

>> Chế Độ Dân Chủ – Nhà Nước Và Xã Hội (SGK về Dân chủ của Liên Bang Nga)

http://www.mediafire.com/view/?wm1e2p2e42oi2d9

>> Từng Có Một Cách Hay Hơn… (Nhiều tác giả)

http://www.mediafire.com/view/?edxajjyc06mq6mj

>> Tổ Quốc Ăn Năn (Nguyễn Gia Kiểng)

http://www.mediafire.com/view/?7artru607nmibqi

>> Phải Làm Gì (nhiều tác giả)

https://www.mediafire.com/view/gsain53m4zcpztk/Phải_Làm_Gì.pdf

>> Đường Về Nô Lệ (Friedrich A. von Hayek)

http://www.mediafire.com/view/?o05eae895xes51r

>> Thế Hệ F (nhiều tác giả)

www.procontra.asia/wp-content/uploads/2012/04/The-he-F.pdf

________________________________________

Ảnh: Cách mạng Cam (Ukraine)

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Ai có thể đánh bại được Cộng sản?

Posted by hoangtran204 trên 11/06/2013

Nguyễn Hưng Quốc

10-6-2013

Nhìn lại lịch sử tranh chấp giữa hai khối tư bản và Cộng sản trong gần suốt thế kỷ 20, nhận xét đầu tiên người ta có thể rút ra là: Không ai có thể đánh bại được Cộng sản. Nhận xét ấy được hỗ trợ bởi hai bằng chứng:
 
Thứ nhất, trên phạm vi toàn cầu, trong 70 năm đầu tiên, chủ nghĩa Cộng sản phát triển cực nhanh, nhanh đến độ dường như không có ai và không có cái gì có thể ngăn cản được. Ra đời tại Nga năm 1917, năm năm sau, 1922, Liên bang Xô Viết được thành lập với vai trò nòng cốt của Nga, châu tuần bởi các nước láng giềng nhỏ của Nga, như Ukraine, Belarus, Georgia, Armenia và Azerbaijan. Sau đó, một số nước khác bị sáp nhập vào Liên bang Xô Viết, như Estonia, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Latvia, Lithuania, Moldova, Tajikistan, Turkmenistan và Uzbekistan.

Đến giữa thập niên 1980, Liên bang Xô Viết, với diện tích trên 22 triệu cây số vuông và đường biên giới trên 60.000 km, chiếm đến một phần sáu diện tích trái đất, rộng bằng cả Bắc Mỹ. Năm 1945, sau Đệ nhị thế chiến, một số nước thuộc Trung Âu và Đông Âu lần lượt rơi vào tay Cộng sản: Albania, Ba Lan, Bosnia, Bulgaria, Croatia, Đông Đức, Hungary, Macedonia, Montenegro, Romania, Serbia, Slovakia, Slovenia, Tiệp Khắc, Nam Tư. Sau đó nữa là các nước thuộc châu Á và châu Phi, như Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Afghanistan, Campuchia, Congo, Mông Cổ, Yemen, Angola, Benin, Congo, Ethiopia, Somalia, Eritrea và Mozambique.

Vào giữa thập niên 1980, khối Cộng sản rất mạnh, chiếm một phần ba dân số thế giới. Cho đến lúc ấy, câu khẩu hiệu chủ nghĩa Marx-Lenin hoặc chủ nghĩa Cộng sản bách chiến bách thắng vang lên khắp nơi. Dân chúng ở các nước Cộng sản, vốn bị nhồi sọ, tin điều đó, đã đành. Ngay phần lớn dân chúng ở Tây phương, tuy biết tất cả những mặt trái đầy tiêu cực của chủ nghĩa Cộng sản, vẫn không tin là Tây phương có thể đánh bại được Cộng sản.

Thứ hai, dù cả hai bên, tư bản và Cộng sản, lúc nào cũng cố gắng tự kiềm chế, nhưng ít nhất cũng có hai nơi cuộc chiến tranh lạnh đã biến thành chiến tranh nóng: Ở Triều Tiên trong ba năm, 1950-1953, và ở Việt Nam, từ 1954 đến 1975. Ở trận chiến đầu, hai bên hòa nhau, Triều Tiên bị chia đôi, Nam và Bắc. Điểm phân cách vẫn là vĩ tuyến 38, đúng với quyết định của phe Đồng Minh trong hội nghị Potsdam vào tháng 8 năm 1945. Ở trận chiến sau, Mỹ tự nhận là thua sau khi rút khỏi Việt Nam vào tháng 4 năm 1975. (Về điểm này, tôi có phân tích khá kỹ trong bài “1975: Việt Nam có thắng Mỹ?”. Ở đây, tôi tạm thời chấp nhận cách nhìn quen thuộc và phổ biến để khỏi bị gián đoạn mạch lý luận trong bài viết này.)

Có điều, từ nhận xét nêu ở đầu bài viết, không ai có thể đánh bại được Cộng sản, người ta lại chứng kiến một sự kiện oái oăm vào thời điểm bản lề giữa hai thập niên 1980 và 1990: chủ nghĩa Cộng sản đã bị sụp đổ trên phạm vi toàn cầu. Cái gọi là “sụp đổ” ấy có hai mức độ: sụp đổ hoàn toàn và sụp đổ một phần, hơn nữa, phần lớn. Nhưng dù sụp đổ hoàn toàn hay sụp đổ một phần thì cũng vẫn là sụp đổ. Một sự sụp đổ lớn lao, nhanh chóng, và đặc biệt, hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của mọi người ở mọi phía.

Sự sụp đổ hoàn toàn diễn ra ở Nga, Đông Âu, Trung Âu, Trung Đông, Trung Mỹ và châu Phi.

Trước hết, ở châu Âu, chỉ trong vòng chưa tới ba năm, toàn bộ các đảng Cộng sản đang nắm quyền sinh sát gần như tuyệt đối ở Đông Âu và Trung Âu đều mất sạch quyền hành; chế độ độc đảng trở thành đa đảng; bầu cử tự do được tổ chức khắp nơi, các thành phần đối lập hoặc lên cầm quyền hoặc được chia quyền (ở Ba Lan, ngày 4/6/1989; Turkmenistan 7/1/1990; Uzbekistan 18/2/1990; Lithuania 24/2/1990; Moldova 25/2/1990; Kyrgyzstan 25/2/1990; Belarus 3/3/1990; Nga 4/3/1990; Ukraine 4/3/1990; Đông Đức 18/3/1990; Estonia 18/3/1990; Latvia 18/3/1990; Hungary 25/3/1990; Kazakhstan 25/3/1990; Slovenia 8/4/1990; Croatia 24/4/1990; Romania 20/5/1990; Armenia 20/5/1990; Tiệp Khắc 8/6/1990; Bulgaria 10/6/1990; Azerbaijan 30/9/1990; Georgia 28/10/1990; Macedonia 11/11/1990; Bosnia & Herzegovina 18/11/1990; Serbia 8/12/1990; Montenegro 9/12/1990; và Albania 7/4/1991).

Liên bang Xô Viết tan rã. Hầu hết các quốc gia trước đây bị sáp nhập vào Liên bang đều tuyên bố độc lập hoặc tự trị. Ngay cả ở Nga, đảng Cộng sản không những bị mất quyền mà còn bị khinh bỉ và tẩy chay, không còn đóng vai trò gì trên bàn cờ chính trị quốc nội.

Xin lưu ý; sự sụp đổ của chế độ Cộng sản ở các nước trên đều diễn ra rất gọn gàng, không gây xáo trộn và đặc biệt, không đổ máu, trừ Romania, nơi Ceaușescu bị lật đổ và giết chết, kéo theo cái chết của khoảng 1.100 người khác.

Sự sụp đổ ấy nhanh chóng lan sang các vùng khác, đặc biệt các vùng Trung Mỹ, Trung Đông và châu Phi. Năm 1990, ở Nicaragua, sau một cuộc bầu cử tự do, đảng Cộng sản mất quyền; ở Angola, cuộc chiến giữa Cộng sản và phe chống Cộng chấm dứt; năm 1991, ở Ethiopia, Trung tá Mengistu Meriam, nhà độc tài Cộng sản từng thống trị đất nước suốt gần 15 năm, chạy trốn khỏi đất nước, và Eritrea tuyên bố tách khỏi Ethopia, trở thành độc lập và từ bỏ chủ nghĩa Cộng sản. Ở Trung Đông, năm 1990, chế độ Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Yemen bị sụp đổ, sau đó, hợp nhất với Nam Yemen, thành lập nước Cộng hòa Yemen; ở Afghanistan, chế độ Cộng sản của Najibullah sụp đổ vào mùa xuân 1992.

Sự sụp đổ một phần diễn ra ở Trung Quốc, Lào, Cuba và Việt Nam.

Chế độ Cộng sản, như nó từng tồn tại từ năm 1917 đến cuối thập niên 1980, dựa trên ba nền tảng chính: Về ý thức hệ, dựa trên chủ nghĩa Marx-Lenin; về kinh tế, dựa trên chính sách quốc hữu hóa và nguyên tắc kế hoạch hóa tập trung; và về bộ máy quyền lực, dựa trên sức mạnh độc tôn của đảng, công an và quân đội. Ở cả bốn quốc gia kể trên, từ đầu thập niên 1990, nền tảng ý thức hệ coi như đã bị phá sản; nền tảng kinh tế cũng bị biến chất theo chiều hướng tư bản hóa. Trên cái thế kiềng ba chân của chế độ, hai chân đã bị sụp. Chỉ còn một chân là bộ máy quyền lực. Gọi chế độ Cộng sản ở bốn quốc gia này bị sụp đổ một phần, thậm chí, phần lớn, là vậy.

Trên thế giới hiện nay, chỉ có một quốc gia duy nhất còn giữ được chế độ Cộng sản chính thống và “truyền thống” trước năm 1990, đó là Bắc Triều Tiên. Tuy nhiên, không ai xem đó là điều đáng tự hào. Ngược lại. Nó chỉ bị xem là một thứ quái thai.

Như vậy, chúng ta chứng kiến một nghịch lý: một mặt, có cảm tưởng như không ai có thể đánh bại được Cộng sản; mặt khác, chỉ trong vòng mấy năm thật ngắn ngủi, tất cả, với những mức độ khác nhau, đều thi nhau ngã gục. Vậy thì ai đánh bại nó?

Có nhiều câu trả lời đã được đưa ra. Nhưng câu trả lời được nhiều học giả đồng tình nhất là: Không có ai đánh bại Cộng sản cả. Chỉ có Cộng sản mới đánh bại được Cộng sản.

Cộng sản đánh bại Cộng sản bằng cách nào?

Bằng nhiều cách. Thứ nhất, bằng các sai lầm có tính hệ thống trong kinh tế khiến nước Cộng sản nào cũng nghèo đói xơ xác. Giữa thập niên 1980, phần lớn các cửa hàng quốc doanh, kể cả cửa hàng thực phẩm, ở phần lớn các nước Cộng sản, bao gồm cả Liên Xô, đều trống không. Nợ nước ngoài chồng chất. Riêng Ba Lan, nơi chế độ Cộng sản sụp đổ đầu tiên, nợ các nước Tây phương đến trên 100 tỉ đô la và đối diện với nguy cơ không thể trả được.

Thứ hai, tình hình kinh tế tồi tệ ấy càng tồi tệ thêm nữa do nạn tham nhũng tràn ngập ở mọi cấp.

Thứ ba, những thất bại về kinh tế, sự hoành hành của tham nhũng và những chính sách độc tài tàn bạo của chính quyền làm dân chúng bất mãn và nổi dậy tranh đấu đòi thay đổi chính sách, đặc biệt, dân chủ hóa.

Cuối cùng, đối diện với tất cả các vấn đề ấy, hầu như mọi người, kể cả các cán bộ cao cấp nhất, đều mất hẳn niềm tin vào chủ nghĩa Cộng sản. Họ biết chắc chắn một điều: họ không thể tiếp tục tồn tại được nếu họ không tự thay đổi. Chính sách glasnost và perestroika của Mikhail Gorbachev ra đời là để đáp ứng lại nhu cầu đó. Nhưng ngay cả khi đưa ra chính sách cải tổ và tái cấu trúc như vậy, giới lãnh đạo vẫn không an tâm hẳn. Họ biết đó chỉ là những biện pháp vá víu. Tự thâm tâm, tất cả đều mất niềm tin vào chế độ.

Chính vì mất niềm tin như vậy nên ở những thời điểm quan trọng nhất, mọi người đều đâm ra hoang mang, không ai dám quyết định điều gì.

Ngày 9 tháng 11 năm 1989, khi dân chúng đổ xuống đường biểu tình trước bức tường Bá Linh, bộ đội và công an, dù đông hơn hẳn, không biết đối phó thế nào. Họ gọi điện thoại lên cấp trên. Các cấp trên của họ sợ trách nhiệm, cứ đùn qua đẩy lại với nhau: Cuối cùng bức tường bị đổ.

Ở Nga cũng vậy, trước các cuộc xuống đường của dân chúng, không ai dám ra lệnh quân đội hay công an nã súng vào dân chúng: cuối cùng, chế độ sụp.

Không phải cán bộ, công an hay giới lãnh đạo bỗng dưng nhân đạo hơn. Không. Ở đây không phải là sự thay đổi trong tính khí. Mà ở nhận thức. Tất cả đều nhận thức được sâu sắc mấy điểm chính: Một, ngày tàn của chế độ Cộng sản đã điểm; nó không thể tồn tại thêm được nữa. Hai, nó cũng không thể cứu được. Mọi nỗ lực cứu vớt đều tuyệt vọng và chỉ gây tai họa không những cho đất nước mà còn cả cho chính bản thân họ. Cuối cùng, như là hệ quả của hai điều ấy, chọn lựa tốt nhất mà họ nên làm là buông tay bỏ cuộc.

Cả ba nhận thức ấy đều không thể có nếu không có hai điều kiện:

Thứ nhất, người ta có dịp so sánh với sự giàu có, tự do và dân chủ ở Tây phương; và

thứ hai, các nỗ lực tranh đấu không ngưng nghỉ của dân chúng, đặc biệt giới trí thức, trong việc vạch trần các sai lầm và tội ác của chế độ. Cả hai điều kiện đều quan trọng, nhưng điều kiện thứ nhất chỉ có thể phát huy được tác dụng là nhờ điều kiện thứ hai. Những sự phê phán và tranh đấu cho dân chủ liên tục càng ngày càng làm nổi bật sự khác biệt sâu sắc giữa tự do và toàn trị, càng làm lung lạc niềm tin ngay cả ở những kẻ cuồng tín và mê tín nhất, cuối cùng, cô lập những kẻ lì lợm bám víu vào bộ máy độc tài. Khi sự cô lập đến mức độ nào đó, người ta chỉ còn hai lựa chọn: hoặc trở thành Gorbachev hoặc trở thành Ceaușescu (hay gần hơn, Muammar Gaddafi ở Libya).

Nguyễn Hưng Quốc

http://m.voatiengviet.com/a/1676631.html

 

 

————

http://chartsbin.com/view/t3t

———-

 

Không thể nói rằng những người cộng sản đã lừa nhân dân, không thể nói rằng họ đã cố tình đánh lừa rồi sau không chịu thực hiện. Sự thật là: họ không thể thực hiện được điều mà chính họ đã nhiệt liệt tin tưởng. Dĩ nhiên là họ không nhận như thế, họ không dám nhận ngay cả khi buộc phải hành động trái ngược hẳn với những điều đã hứa một cách thực tâm. Theo họ, công nhận điều đó cũng có nghĩa là công nhận rằng cách mạng là vô ích.

— Milovan Djilas (1911-1995),  “Giai cấp mới” (1957), 1959

Tải về đọc cuốn Giai Cấp Mới ở đây   ethongluan.org

 

——–

Cộng sản bị đánh bại bởi chính nền kinh tế và tài chánh do họ vạch ra, chỉ đạo và thi hành.  Đến một lúc nào đó, khi nợ nần tăng cao, nhà cầm quyền CS không còn vay mượn được các nước ngoài, đời sống của đại đa số nhân dân xuống thấp, giá dầu hỏa tụt xuống thấp (thấp hơn mức ngân sách mà họ dựa vào nguồn dầu hỏa để tính toán), chính lúc ấy là lúc mà chính quyền cộng sản sụp đổ. (Trần Hoàng)

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực để đấu tranh cho quyền lợi của tù nhân…

Posted by hoangtran204 trên 10/06/2013

Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ

và tù-nhân quyền

Nguyễn Tường Tâm (luật gia)

Đã tới lúc TS CHHV ngưng tuyệt thực. TS CHHV cần phải sống để tiếp tục hướng dẫn phong trào tranh đấu cho những quyền cơ bản của người dân, xây dựng một nhà nước pháp quyền, một chế độ đa nguyên, đa đảng, một chế độ thực sự hòa hợp hòa giải. TS CÙ HUY HÀ VŨ NÊN NGỪNG NGAY CUỘC TUYỆT THỰC ĐỂ BẢO TỐN SỨC KHỎE CHO CÁC CUỘC TRANH ĐẤU TRONG TƯƠNG LAI.

Ngày 27/5/2013, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã tuyệt thực để phản đối việc “Giám thị Lường Văn Tuyến xâm phạm quyền lợi hợp pháp, chính đáng của tôi như không trả lời Đơn tố cáo, không cho gặp vợ không quá 24 giờ ở phòng riêng, không cho gửi thư cho gia đình, không cho nhận một số đồ vật thiết yếu không thuộc danh mục cấm, 10 đầu tài liệu mà Tòa án đã dùng làm chứng cứ kết tội tôi để tôi kháng cáo.” Giám thị Lường Văn Tuyến là trại trưởng trại giam số 5 của Bộ Công An.

Qua 5 đòi hỏi của người tù Cù Huy Hà Vũ, người ta thấy 5 đòi hỏi đó có vẻ không có gì là quan trọng nếu nhìn như những đòi hỏi cá nhân. Nếu quả thực đó là “quyền” của mọi tù nhân đang bị giam giữ thì người Giám thị trưởng có thể thi hành ngay và phải thi hành ngay. Tại sao vài vấn đề nhỏ như thế mà trại giam và bộ Công An để xảy ra chuyện lớn? Rõ ràng đây có chủ trương gây khó dễ cho đời sống của tù nhân Cù Huy Hà Vũ. Một khi Bộ Công An có chủ trương gây khó dễ cho tù nhân Cù Huy Hà Vũ, thì số phận của các tù nhân khác cũng tương tự, hay còn tệ hơn nữa. Như vậy vấn đề TS CHHV nêu lên không còn là nhỏ nữa, không còn mang tính cách cá nhân nữa, mà là một vấn đề rất lớn, có tính cách toàn quốc, liên hệ tới phúc lợi và quyền của cả trăm ngàn tù nhân khác.

Nhìn dưới góc độ toàn quốc như vậy mới thấy ông CHHV, ngay trong gông cùm vẫn nghĩ tới tranh đấu cho quyền cơ bản của những người thấp cổ bé miệng nhất trong xã hội: những tù nhân. Cho dù đó là những tù nhân lương tâm hay tù nhân hình sự, hoặc tù nhân trọng án, thì họ vẫn còn một số quyền tối thiểu mà luật pháp qui định. Và những quyền đó phải được chính quyền tôn trọng. Không ai có thể tước đoạt quyền sống cơ bản của những người tù.

Chưa kể theo nhiều tin tức của gia đình các tù nhân đi thăm nuôi về kể lại, nhiều tù nhân khác chẳng những bị sách nhiễu mà còn bị trại cho côn đồ đánh đập trong tù. Có thể nói tất cả những tù nhân lương tâm đều bị Bộ Công An dùng luật rừng hành hạ, trả thù. Tình trạng đó phải chấm dứt. Phải có người trong cảnh ngộ lên tiếng. Những người tù khác không dám lên tiếng vì sợ bị trả thù. Ông CHHV một lần nữa, dù trong ngục tù, vẫn tỏ rõ tư cách của một người trí thức dũng cảm.

Ông xứng đáng được nhân dân ngưỡng mộ. Hành động tranh đấu quyết liệt của ông, hành động tuyệt thực của ông, nâng cao kiến thức pháp lý và lòng dũng cảm của các tù nhân khác để họ biết và dám lên tiếng đòi hỏi quyền sống tối thiểu của họ. Hành động tranh đấu, tuyệt thực của luật gia CHHV cũng nâng cao kiến thức pháp lý cho người dân, để họ hỗ trợ cho những đòi hỏi của các tù nhân khác.

Ông CHHV chưa bao giờ tranh đấu cho quyền lợi bản thân. Ông luôn luôn nghĩ tới quyền và quyền lợi của toàn dân. (Trước đây) Ông đã từng nạp đơn tranh cử chức Bộ Trưởng Văn Hóa, không phải vì ông ham chức quyền, một điều ông đã từ bỏ để đi vào con đường tranh đấu cho một nền dân chủ pháp trị, không còn sự độc tài đàn áp của Cộng sản. Ông tranh cử là để nâng cao trình độ pháp lý của người dân, để họ hiểu rằng, tất cả mọi người đều có quyền tranh cử vào mọi chức vụ dân cử, mà không một qui định nào có thể gạt bỏ một trong các quyền cơ bản đó của mọi công dân.

Ông CHHV thừa hiểu biết để thấy rằng tên giám thị trại giam Lường Văn Tuyến chỉ là một con chốt trong một hệ thống cai trị vô luật lệ, không đáng để ông đánh đổi thân xác. Ông tuyệt thực tranh đấu đây là tranh đấu đòi cải thiện toàn bộ chế độ lao tù. Đó là nét đẹp của người trí thức CHHV.

Nay cuộc tuyệt thực của ông CHHV đã được toàn dân chú ý và biểu đồng tình; đã được nhiều chính phủ các nước dân chủ văn minh chú ý và hỗ trợ, trong đó có Hoa Kỳ. Mục tiêu nâng cao ý thức về quyền của các tù nhân coi như đã đạt được. Mục đích đánh động lương tâm của các chính phủ và nhân dân các nước dân chủ văn minh đã đạt được, và họ đang áp lực nhà cầm quyền Cộng Sản phải cải tổ chế độ lao tù, phải trả tự do cho những người bất đồng chính kiến ôn hòa.

(vì vậy), Đã tới lúc ông CHHV ngưng tuyệt thực. Ông CHHV cần phải sống để tiếp tục hướng dẫn phong trào tranh đấu cho những quyền cơ bản của người dân, xây dựng một nhà nước pháp quyền, một chế độ đa nguyên, đa đảng, một chế độ thực sự hòa hợp hòa giải.

ÔNG CÙ HUY HÀ VŨ NÊN NGỪNG NGAY CUỘC TUYỆT THỰC ĐỂ BẢO TỐN SỨC KHỎE CHO CÁC CUỘC TRANH ĐẤU TRONG TƯƠNG LAI.

———–

Tôi tuyệt thực để ủng hộ

 
Phạm Hồng Sơn

Ngày 08/06/2013 khi vụ tuyệt thực của người tù lương tâm Cù Huy Hà Vũ đã bước sang ngày thứ 13 trong nhà tù – Trại giam số 5 Thanh Hóa – để phản đối những hành xử phi pháp và phi nhân của nhà chức trách, tác giả Từ Linh đã đưa ra nhiều gợi ý có tính đồng hành với ông Vũ.

Dĩ nhiên, có nhiều điểm trong những gợi ý đó không hẳn đã phù hợp với hiện trạng và tâm thức của giới đấu tranh tại Việt Nam, nhưng tôi tuyệt đối tâm đắc và chia sẻ về một tinh thần toát lên trong đó:

Chúng ta – những người yêu mến Tự do và đang còn ở ngoài nhà tù – cần phải làm một điều gì đó nhiều hơn là viết bài hay chỉ xướng lên tiếng nói ủng hộ xót xa.

Cho đến nay không có dấu hiệu nào cho thấy ông Vũ đã dừng tuyệt thực.

Vì những lẽ trên, tôi quyết định tự nguyện tuyệt thực 07 ngày đêm kể từ ngày 10/06/2013 đến ngày 17/06/2013 tại nhà riêng (Số 21 ngõ 72B Thụy Khuê, Hà Nội) để bày tỏ sự khâm phục và chia sẻ tinh thần đấu tranh và những rủi ro mà Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đang đối mặt. Đồng thời sự tuyệt thực này cũng là một bày tỏ đồng cảm, chia sẻ với tất cả những người đã và đang chịu sự sách nhiễu, bách hại của cường quyền tại Việt Nam.

Tôi biết có thể còn có nhiều cách bày tỏ khác hiệu quả hơn là đồng tuyệt thực và cũng có thể có nhiều cách tuyệt thực khác hiệu quả hơn cách tuyệt thực của riêng tôi. Nhưng trong bối cảnh hiện nay của tôi sự tự nguyện, tự phát đồng tuyệt thực là một cách bày tỏ khả thi và hiệu quả nhất đối với sự dũng cảm của ông Cù Huy Hà Vũ và các nhà đấu tranh khác.

Trong thời gian tuyệt thực tôi sẽ giữ nhịp độ sinh hoạt và làm việc bình thường khi cơ thể vẫn cho phép.

Tôi tin sẽ có những nghi vấn về tính xác thực của sự tuyệt thực này. Đó là những nghi vấn hữu lý. Nhưng trong trường hợp này tôi không còn cách nào khác là đặt niềm tin tuyệt đối vào sự tin tưởng tuyệt đối của mọi người. Bởi mọi phương tiện thông tin (hữu hay vô tuyến) của tôi đều có thể bị nhà chức trách cắt bỏ bất cứ lúc nào. Và theo tôi đây cũng là một cơ hội để chúng ta tự củng cố và xây dựng niềm tin, chữ tín cho bản thân mình, cho nhau và cho những vận động tiến bộ chung của toàn xã hội.

***

Bản tiếng Anh của tác giả

I begin a supportive hunger strikePham Hong Son

On June 08, 2013, the 13th day of hunger strike, on which a prisoner of conscience, Mr Cu Huy Ha Vu, has been going in prison since May 27, 2013 to protest illegal and inhumane conduct of the authorities, Tu Linh wrote an article proposing many ideas to support Mr Cu Huy Ha Vu’s brave protest. I do not think all of these ideas are feasible in or fit to the current circumstances/pro-democracy strugglers of Vietnam but I do agree to the main idea:

We – people aspiring to Freedoms and still un-imprisoned – should do more than writing or voicing for Mr Cu Huy Ha Vu’s life-risking action.

And so far there have been no signs to indicate Mr Vu stops hunger strike.

Therefore, I decide to begin a 7-day hunger strike at my home (No 21 Alley 72B, Thuy Khue Street, Hanoi), starting from June 10, 2013 through June 17, 2013, in order to express my admiration and support to Mr Vu and also to other Vietnamese non-violent strugglers.

I will maintain daily activities as normal as my health permits.

Though there may be other more effective methods than hunger strike and even other more impressive ways of hunger strike than mine to support Mr Cu Huy Ha Vu a personal, spontaneous hunger strike now seems the most feasible and effective to me in standing by Mr Cu Huy Ha Vu and other courageous fellow compatriots.

I do know there may be doubts on the authenticity of my hunger strike at home. These questions are reasonable and understandable. However I allow myself to entrust my absolute confidence in your absolute trust because I could not rely on any means of communication, both wire or wireless, due to the authorities’ capacity in absolute control. In addition, it is providing us a great opportunity to build up or strengthen self-confidence, mutual trust and the credibility for a progressive movement.

© 2013 Phạm Hồng Sơn & pro&contra

——

Tuyệt thực trong tuyệt vọng?

Từ Linh
 

Nhân ngày tuyệt thực thứ 13 của người tù lương tâm Cù Huy Hà Vũ, 8/6/2013

1.

Tôi tưởng tượng:

người tù tuyệt thực đến ngày thứ 13 đang ngồi trước mặt tôi.

Anh ngồi bất động

ngực nhô lên, hạ xuống, rất chậm

hơi thở mỏng

tôi ngửi được cái mùi nao nao quen thuộc của người tuyệt thực.

Không có âm thanh gì

cũng nhiều giờ rồi anh không nói gì

có lẽ

đây là lúc những người yêu mến anh phải nói.

* * *Tôi tưởng tượng:

Vợ anh lòng như lửa đốt

chị gọi người này, hỏi người kia

chị kêu cứu khắp nơi, mong mọi người can thiệp.

Chị được đáp ứng chân tình

nhưng tiếc thay

chỉ nhỏ giọt

đếm trên đầu ngón tay.

Chị làm hết cách rồi

chị viết rồi, kêu cứu rồi, gào thét rồi, tự làm khổ rồi

giờ chị cũng không nói thêm được gì.

Sức chị cũng yếu dần

như hơi thở anh yếu dần.

2.

Giữa tĩnh lặng của những ngày qua, và của ngày thứ 13, tôi tưởng tượng ra một cảnh tượng khác, thế này:

13 trí thức thân thiết với anh quyết định tuyệt-thực-đồng-hành-cùng-tù-nhân-lương-tâm.

Cuộc tuyệt thực đồng hành diễn ra ở một nơi nào đó bí mật, để không bị ngăn cản, nhưng hình ảnh sẽ được truyền hình trực tiếp trên YouTube.

Hưởng ứng việc này, rất nhiều người khác, thoạt đầu là 7 thanh niên trong đội bóng chống đường lưỡi bò, cũng tuyệt thực.

Một ngày sau, 77 người khác ở Sài Gòn, Hà Nội, Huế, Đà Nẵng, California, Sydney, Paris, Toronto… cũng tuyệt thực.

Con số cứ thế tăng dần, có người tuyệt thực 24 giờ, có người 12 giờ, có người 6 giờ, 3 giờ.

Và sẽ có lúc được 1.000 giờ, 10.000 giờ, 100.000 giờ tuyệt thực cùng tù nhân lương tâm, thu hút 1 triệu view, 10 triệu view, 100 triệu view.

Lại có người mở blog với đồng hồ tuyệt thực đếm xuôi: ngày thứ 13, ngày thứ 14, 15… Mỗi ngày sẽ có hàng chục, hàng trăm người lên tiếng, câu chuyện của anh được kể lại, hình ảnh của anh được nhắc lại.

Không có cửa cơ quan hữu trách nào trên thế giới không được gõ, không có nhà đấu tranh nhân quyền nào không được báo động để lên tiếng cho anh, kể cả các nghệ sĩ dấn thân, kể cả Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc, Tổng thống các nước tự do.

Rất nhiều nhà thờ, chùa chiền, đền đài, thánh thất sẽ thắp nến trong những đêm không ngủ cầu nguyện cho anh.

Tất cả đều nói rằng:

Này nhân loại, có một người đang vì người mà thoi thóp!

Không cần phong thánh cho người đâu,

Người ấy chỉ bằng xương thịt, cũng biết căm ghét, cũng giận dữ, cũng đói khát như mọi người bình thường,

Nhưng người ấy tin vào sự thật,

Và người ấy sắp chết.

Chỉ cần vậy thôi.

Chỉ một người còn chịu bất công trong cõi ta bà này thì cũng đủ cho bồ tát từ chối niết bàn rồi.

* * *Đó là điều tôi tưởng tượng.

Không tưởng tượng thì thấy im ắng quá.

Chưa nhiều người nói gì, trừ một vài cá nhân, vài bài tường trình, vài tổ chức phi chính phủ.

Cũng có thể thấy đàng sau người tù tuyệt thực chẳng có “thế lực thù địch” nào hậu thuẫn, chẳng có tổ chức, đơn vị nào đỡ đầu.

Chỉ là một người đơn độc, với vài người thân thiết, chống chọi với thần chết.

Và thần chết đang đứng ngoài đầu ngõ.

3.

Một điều tôi xin được chia sẻ cùng mọi người, nhỏ thôi, là chuyện này:

Người làm kinh doanh, marketing, PR, quảng cáo, truyền thông… thường tin rằng: Chẳng có gì hữu xạ tự nhiên hương! Tất cả phải dùng đến “PR”, marketing, quảng cáo… gọi chung là quảng bá.

Không quảng bá thì chẳng ai biết sản phẩm của anh, cái đẹp của em, nỗi khổ của mẹ, sự oan ức của bà, hay cả cái chết vì lương tâm rất đẹp của anh.

Quảng bá từ lâu đã trở thành một công nghiệp, với đầy đủ hệ thống nhân sự, quy trình làm việc, mạng lưới các công ty khách hàng, công ty cung cấp dịch vụ, công ty sản xuất, đơn vị tổ chức sự kiện, in ấn, phát sóng, phát hình… Người ta nói đến kế hoạch quảng bá cho từng giai đoạn, ý tưởng sáng tạo, chất lượng nghệ thuật, chất lượng hình ảnh và ngôn ngữ của các mẫu quảng bá, cũng có rất nhiều giải thưởng quốc tế cho hoạt động quảng bá hàng năm.

Hợp chung lại, đó là một lực lượng hùng hậu tạo dư luận xã hội, điều hướng tuyệt đại đa số người dân (được xem như khán giả, thính giả, độc giả) vào những trận khóc cười, phấn khích, thổn thức, phẫn nộ hay hành động.

Dĩ nhiên, quảng bá cho đảng và cho đời thì lúc nào cũng vui vẻ: Quảng bá chính trị thì tô vẽ chính khách như giáo chủ tốt lắm, tô vẽ chế độ như đất thánh sướng lắm! Quảng bá kinh doanh thì thúc mua, kích cầu, cứ tiêu đi, thụ đi, chơi đi, đời vẫn đẹp lắm!

4.

Vậy thì ai sẽ quảng bá cho những người tù lương tâm?

Không có câu trả lời, tôi chỉ xin phép nêu ra ở đây vài ý ngắn, ít nhiều chủ quan, để tham khảo:

Việc quảng bá luôn là quảng bá trên một kênh thông tin.

Đảng có trên 700 tờ báo và đài khắp các địa phương chỉ đế nói một điều: Đảng là đúng! Vậy để quảng bá cho người tù lương tâm hiện đang có kênh thông tin nào?

Tất nhiên không thể không kể đến lực lượng hàng trăm, hàng ngàn tờ báo mạng, blog, Facebook của những cá nhân tự nguyện lên tiếng vì sự thật, nhân quyền, dân chủ. Họ đã hoạt động hiệu quả.

Nhưng có lẽ chỉ hiệu quả trên mặt trận tiếng Việt, cho độc giả người Việt là chính.

Bài báo đọc được hôm nay, 8/6/2013, trên Bauxite Vietnam của giáo sư Tương Lai, “Những bàn chân nổi giận / Vietnam’s Angry Feet” được dịch qua tiếng Anh đăng trên The New York Timeshôm 6/6 cũng nhắc đến một cách nhìn mới, hướng đến độc giả nói tiếng Anh toàn cầu.

Và đây vẫn là một thiếu sót lớn trong công cuộc vận động, quảng bá cho nhân quyền của người Việt.

Một thực tế nên được nhìn ra là: Hiện có 3 triệu người Việt hải ngoại, trong số có rất nhiều người giỏi, kể cả những nhà báo quốc tế, nhưng đến nay vẫn chưa có tờ báo tiếng Anh nào sánh được với tờIrrawaddy [i] của người lưu vong Miến Điện.

Đó là tờ báo có lập trường độc lập, với phong cách làm báo chuyên nghiệp, tiếng Anh đẳng cấp quốc tế, và tạo được ảnh hưởng toàn cầu.

Trong khi đó, các đơn vị thông tin lớn dành cho khán giả người Việt hiện nay vẫn chỉ là các đài Việt ngữ của chính phủ Mỹ, Anh, Pháp, Úc, không phải của “mình”.

(Đó là chưa kể đến chuyện BBC tiếng Việt hiện đang dùng một thứ tiếng Việt “làng xa” nào đó trong cách dịch, cách viết tựa, cách đưa tin. [ii] Thiếu hẳn tính chuyên nghiệp cần có, ít nhất tương tự như phiên bản BBC tiếng Anh.)

* * *Cũng ngày tuyệt thực thứ 13 hôm nay, khi lướt qua các trang văn học có uy tín như Tienve.org, Damau.org… tôi cũng thấy buồn buồn.

Rất đông các nhà văn, nhà thơ Việt ở nước ngoài, trong nước cũng vậy, nhiều người có tài năng, nhưng cứ như lạc loài sao ấy.

Trong khi họ làm công việc rất chính đáng, cần được bảo vệ và cổ vũ, là sáng tác những gì trái tim và cái đầu mách bảo, thì phần lớn những gì họ viết ra dường như lại cho thấy họ đang ở một cõi nào đó lẻ loi lắm.

Rất ít người cho thấy họ đang thực sự nối mạng với định mệnh của đồng bào mình, với thực tại đau đớn từng ngày của nhiều người trong nước.

(Đó cũng là tình trạng chung của nhiều trí thức, nghệ sĩ lưu vong Tiệp Khắc, Ba Lan, Nga… thời cộng sản, không chỉ của người Việt.)

* * *Không chỉ những nghệ sĩ nhạy cảm, hơn 30 triệu người Việt dùng internet trong nước cũng vậy, họ cũng chưa thực sự nối mạng với nhau.

Biết rằng ai nấy trên thế giới đều dùng Facebook, Twitter để hẹn cà phê, hỏi thăm sức khỏe, khen chê, tán tỉnh, mua bán… nhưng ở xứ tự do, khi có thiên tai, biến động, nạn nhân cần trợ giúp thì lập tức Facebook, Twitter trở thành những bệ phóng thông tin siêu nhanh.

Ở Việt Nam khi có “biến” như chuyện người tù lương tâm tuyệt thực thì mới thấy sự lỏng lẻo của mạng liên kết những trái tim và những cái miệng này.

Nỗi sợ vẫn còn đó, như bức tường sừng sững.

Nhưng sự thờ ơ, không biết mình không biết, thiếu thông tin, thiếu quảng bá lại còn lớn hơn nhiều.

* * *Quảng bá cũng cần một nhạc trưởng.

Nhưng nhạc trưởng ấy, trong trường hợp người tù tuyệt thực ở đây dường như chưa thấy.

(Hay người tù lương tâm kia cũng không đáng được chú ý đến thế? Nếu đúng vậy thì tôi và quần chúng bình thường không được biết. Nó khác hẳn với sự ủng hộ đầy ngưỡng mộ và rầm rộ khi ông chứng tỏ sự bất khuất trước tòa, biểu tượng bằng hình ảnh ông tay bị còng nhưng đầu vẫn ngẩng cao.)

5.

Tôi thích Ngải Vị Vị, dù có bài báo chê ông gần đây, nhưng tôi cho đó là tiếng chê lẻ loi, dù đáng trân trọng.

Ngải hay ở chỗ ông rất giỏi quảng bá nỗi đau của dân mình, bằng các hình thức nghệ thuật, và tác phẩm của ông không phải là tuyên truyền.

Tôi tự hỏi những nghệ sĩ lớn của Việt Nam mình hiện nay, trong lẫn ngoài nước, có ai có thể nói về nỗi đau của dân mình và khiến dư luận thế giới chú ý ở mức tương tự như Ngải không?

Dư luận thế giới không phải là kẻ mù mờ, không biết thế nào là nghệ thuật. Sự tự phong không có giá trị gì trước một dư luận như thế.

Mới nhất, tôi thích đoạn clip Dumbass [xuẩn động] vừa post trên YouTube của Ngải, ông tự đóng vai người tù, kể lại chuyện ăn, ngủ, tắm, vệ sinh, linh tinh gái gú 24/24 cùng hai tên cai ngục tả hữu. [iii]

Cũng trong clip này, Ngải tự hát lời rock do mình viết.

Trước đây ít tháng ông cũng từng nhảy, hát, giễu nhại với cái còng số 8 trên nền nhạc Gangnam Style, phiên bản “Địt-Mẹ-Mày Style” (Ciaonima Style) [iv] báng bổ nhà nước cộng sản Trung Quốc.

Nếu Ngải góp phần cải hóa hai cai tù tả hữu và giúp họ bộc lộ tính người, thì 81 ngày giam dữ cũng lại biến Ngải thành một kẻ quái gở khác, và đó là kết thúc gây sốc của clip này.

Kể chuyện tù bằng clip nhạc rock gây sốc rồi đăng trên YouTube và tạo hiệu ứng như Ngải quả là không dễ!

Cũng là chuyện người tù, nhưng câu chuyện của ông được biết đến và lan nhanh như một cơn sốt.

6.

Một ghi chú nhỏ: Cùng lúc với chuyện người tù tuyệt thực, cũng có một bài viết khác trên mạng về một người tù khác bị biệt giam 10 ngày.

Nhưng, câu chuyện 10 ngày biệt giam có kết thúc hết biệt giam này đã được kể với tất cả sự trịnh trọng, trong khi chuyện người tù tuyệt thực thì không.

Sự quảng bá có khác nhau.

Hữu xạ không còn tự nhiên hương nữa, ở xứ sở có quá nhiều thông tin tranh nhau số pixel giới hạn trong đầu người đọc.

Dân gian đã nói lâu rồi: Con không khóc làm sao mẹ cho bú!

Nhưng khóc ra sao cũng là vấn đề rất cần bàn.

7.

Trở lại câu chuyện người tù lương tâm đang tuyệt thực.

Rất có thể anh sẽ chết.

Tôi lại tự hỏi: Liệu cái chết của anh có gây được một tác động lớn như cái chết của Hồ Diệu Bang mà cuộc tưởng niệm đã biến thành cuộc đấu tranh cho dân chủ tại Thiên An Môn kết thúc ngày 6/4/1989; hay cái chết của Mohamed Bouazizi mở màn cho những cuộc xuống đường khổng lồ lật đổ nhà độc tài Ben Ali tại Tunisia năm 2011?

Rồi tôi tự trả lời: Không nối mạng, thì dù có tin cũng sẽ không thông. Không có người, không có phương tiện, không có bài bản thì nhiều sự kiện sẽ trôi qua mà không có bất cứ cơn sốt nào.

Hay mọi sự đã sẵn sàng rồi cho một mồi lửa, chỉ cần thời điểm đến?

Không ai dám chắc điều gì.

Nhưng có lẽ ai cũng hiểu: để quảng bá tốt cần có sự kiện tốt.

Và sự kiện tốt chỉ xuất phát từ trái tim.

Václav Havel từng nói rằng ranh giới của thiện ác chạy qua trái tim từng người. Nó không nằm ngoài, không nằm nơi trái tim người khác.

Trong tim mỗi người cũng có những dãy số 1-0, yes-no, có- không, khi “click” một trong hai thì làn ranh thiện ác được phân định. Và điều đó diễn ra từng giây, ngay lúc này, tại đây, trong lòng tôi, chứ không phải lòng ai khác.

Nhiều khi lịch sử thay đổi nhờ sự đồng cảm của hàng ngàn người hành động cùng lúc.

Cũng nhiều khi lịch sử thay đổi vì cú click trong lương tri của chỉ một người, sự tỉnh thức hốt nhiên của một người.

Vậy thì tôi phải làm gì, bây giờ?

Hay là tôi tự thiêu trên YouTube?

© 2013 Từ Linh & pro&contra

__________________

[i] Irrawaddy là tờ báo mạng, báo giấy – có phiên bản tiếng Anh và tiếng Miến – của người lưu vong Miến Điện, đặt trụ sở tại Thái Lan. Ra đời từ năm 1992, do những người trẻ thuộc “Thế hệ 88” thành lập, tờ báo tồn tại đến nay, có đông đảo độc giả khắp thế giới, tạo được nhiều ảnh hưởng và điều đáng chú ý là họ có cách làm báo chí rất chuyên nghiệp và độc lập, không lệ thuộc đảng phái nào. Xem: Irrawaddy.org

[ii] Trong khi độc giả chờ xem Tập Cận Bình và Obama gặp nhau bàn chuyện gì, thì trong mục “Tin hàng đầu” của BBC Tiếng Việt đọc được sáng ngày 8/6/2013, tiêu đề đầu tiên lại có tựa “Tập Cận Bình còn gặp Obama nhiều”. Bài này cũng có một loạt các sai sót lặt vặt – ví dụ: “Dù beef ngoài có vẻ dễ ưa” : vài giờ sau “beef” được sửa thành “bề”; “Christopher K. Johnson từ Viện nghiên cứu CSIS”: quên khoảng cách trước chữ “từ” – và những cách dịch tối nghĩa – ví dụ:“Dù có vẻ dễ gần, ông Tập đã cho thấy xu hướng dễ gây căng thẳng …”: “xu hướng” này là của ông Tập hay của Trung Quốc?; “Ông Tập phải tỏ ra là ông sẽ không chịu để Hoa Kỳ kiềm chế Trung Quốc, hay coi một công dân hạng hai. Ông Obama thì phải tỏ ra là ông tấn công Trung Quốc mạnh mẽ về chuyện tội phạm trên mạng và bệnh bảo hộ mậu dịch” [gạch dưới và in đậm là của người viết]

[iii] Đọc thêm bài “81 ngày giam giữ của Ngải Vị Vị tại Triểm lãm Venise”, của Trọng Thành, trên RFI Tiếng Việt, ngày 1/6/2013

[iv] Ciaonima: Thảo-Nễ-Mã: Cỏ- Bùn-Ngựa. Âm của cụm từ này nghe như câu chửi trong tiếng Hoa, tương đương “đ-mẹ-mày” (nễ: nị; mã: mẹ). Biểu tượng của nó là hình con “ngựa cỏ” nhìn giống con lạc đà không bướu Lama Nam Mỹ. Mỗi lần nguyền rủa, thay vì nói thẳng “ĐM mày Trung Quốc!” thì chỉ cần nói “Thảo-nễ-mã Trung Quốc!” Cụm từ tiếng Việt tương đối gần về âm có thể là “đèo-mạ-mi/ đèo-mã-mây”.

———-

Hãy Tuyệt Thực Cùng Cù Huy

Hà Vũ

Đỗ Thành Công
 

Luật sư Cù Huy Hà Vũ đã tuyệt thực hơn 13 ngày, mỗi ngày trôi qua là một giai đoạn thử thách. Trong hoàn cảnh bị áp bức, phẩn nộ và đối đầu với cơ chế bạo quyền, chọn một thái độ thách đố với chế độ toàn trị bằng cả mạng sống của mình là giải pháp cuối cùng của những người đang ở trong tù.

Chúng ta không thể dửng dưng để Luật sư Cù Huy Hà Vũ phải tuyệt thực trong cô đơn. Chúng ta không những phải lên tiếng, vận động dư luận và Cộng Đồng Quốc Tế can thiệp mà còn phải tích cực tham gia tuyệt thực cùng Cù Huy Hà Vũ. Cần khẩn cấp phát động chiến dịch “Hãy Tuyệt Thực Cùng Cù Huy Hà Vũ” trong lẫn ngoài nước để làm hiệu ứng đấu tranh, để đánh động dư luận.

Một con ngưạ đau cả tàu không ăn cỏ. Một Cù Huy Hà Vũ đang tuyệt thực cho đến chết trong tù thì cả Cộng Đồng Dân Chủ Việt Nam không thể khoanh tay đứng nhìn. Sự tham gia cùng tuyệt thực của tất cả anh chị em đấu tranh cho dân chủ, thanh niên, sinh viện, công nhân, nông dân, các bậc tu hành, và cả đảng viên cấp tiến đảng CSVN v.v.. sẽ là những chất xúc tác dân chủ để đánh thẳng vào bản chất tàn bạo và phi nhân tính của chế độ.

Ở trong nước, anh chị em dân chủ và những người tham gia cùng tổ chức tuyệt thực, ngắn hạn nhưng nhiều lần, cùng phân tán ra làm nhiều nhóm và chọn những địa điểm thích hợp cho mặt trận tuyên truyền thì sẽ gây lên những tác động vô cùng tích cực. Biểu tình tuyệt thực cùng Cù Huy Hà Vũ, để không những giống lên tiếng chuông báo động về tình trạng tuyệt thực cho đến chết của Cù Huy Hà Vũ, buộc nhà cầm quyền CSVN không thể làm ngơ trước công luận, mà còn là thái độ nhập cuộc, tỏ tình đoàn kết trong Cộng Đồng Dân Chủ Việt Nam và mở ra một hướng đấu tranh mới cho cuộc Cách Mạng Dân Chủ Việt Nam. Cách mạng tuyệt thực, đấu tranh ôn hoà, bất bạo động, đòi hỏi Vì Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền và Toàn vẹn Lãnh thổ cho Việt Nam.

Ở hải ngoại, các tổ chức, cá nhân, mỗi người chọn một phương cách, điạ điểm để cùng tham gia tuyệt thực với Cù Huy Hà Vũ. Sứ quán CSVN tại Hoa Thịnh Đốn, sứ quán CSVN tại San Francisco, sứ quán CSVN tại Houston, sứ quán CSVN tại Úc, Canada, tại Pháp, Tiệp Khắc, Ba lan v.v…là những địa điểm để chúng ta cùng tuyệt thực với Cù Huy Hà Vũ và đồng hành cùng với anh chị em trong nước đang tuyệt thực, đang trực tiếp đối đầu với an ninh mật vụ, công an, đang bị đàn áp, đánh đập từng phút từng giờ.

Tôi đã từng chọn thái độ tuyệt thực nhiều ngày ở trong tù kể từ khi bị công an CSVN bắt giam hồi tháng 8 năm 2006. Tôi cũng ý thức được hiểm nguy đến cho mình. Nhưng trong hoàn cảnh cô đơn, phẩn nộ và phải chọn tư thế đấu tranh bằng chính mạng sống của mình là giải pháp cuối cùng. Không ai muốn liều mạng và cũng không ai muốn chết. Nhưng cũng có lúc phải chọn cái chết để giữ khí tiết của minh. Luật sư Cù Huy Hà Vũ đã làm, và đang làm. Chúng ta, những kẻ đồng hành với Luật sư Cù Huy Hà Vũ không thể thụ động, bàng quan và đứng nhìn. Hãy nhập cuộc hỡi những người yêu dân chủ, thương nước quên mình. Hãy can đảm dấn thân, giờ lên đường đã đến đỉnh điểm.

Hãy nhập cuộc và làm tất cả những gì có thể làm để đánh động dư luận. Hãy tham gia chiến dịch “HãyTuyệt Thực Cùng Cù Huy Hà Vũ”. Hỡi những kẻ sĩ của dân tộc Việt Nam. Hãy đứng lên, ngẩng mặt và nhìn thẳng vào bạo quyền để nói với họ, chúng tôi sẽ tuyệt thực cùng Cù Huy Hà Vũ, chúng tôi sẽ tuyệt thực vì Tự Do, Dân chủ, Nhân Quyền và Toàn vẹn Lãnh thổ cho Việt Nam.

Ngày 14 tháng 6 năm 2013 tôi sẽ chính thức tuyệt thực trước sứ quán CSVN tại San Francisco để đánh động dư luận quốc tế về trường hợp Cù Huy Hà Vũ. Hãy cầu nguyện cho Luật sư Cù Huy Hà Vũ, hãy cầu nguyện cho tôi, và cầu nguyện cho tất cả những anh chị em trong và ngoài nước sẽ tham gia chiến dịch tuyệt thực cùng Luật sư Cù Huy Hà Vũ.

Đỗ Thành Công
congtdo@gmail.com
www.facebook.com/cong.do.96343
San Jose, California – Ngày 10 tháng 6 năm 2013

—————

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Trại Tù | Leave a Comment »

►Doanh nghiệp Trung Quốc đã có kịch bản, chính quyền Việt Nam và VFA cả tin rồi mắc lừa, lôi kéo nông dân vào tròng,

Posted by hoangtran204 trên 08/06/2013

Trung Quốc không mua gạo, Việt Nam bị ép tứ bề 
Friday, June 07, 2013

HÀ NỘI (NV) – Hiệp Hội Lương Thực Việt Nam (VFA) vừa lên tiếng tố cáo các doanh nghiệp Trung Quốc đã o ép họ cả về giá lẫn về lượng.

Theo chủ tịch VFA, từ đầu năm đến nay, lượng gạo xuất cảng của Việt Nam sụt giảm đáng kể. Theo sau đó là giá gạo xuất cảng của Việt Nam đã giảm 9%, so với cùng kỳ năm ngoái. Trung Quốc – nơi tiêu thụ khoảng 1/3 lượng gạo xuất cảng của Việt Nam đã đơn phương hủy 64% hợp đồng xuất cảng gạo.

 

Trữ gạo chờ xuất cảng. Các doanh nghiệp thành viên của Hiệp Hội Lương Thực Việt Nam đang ôm 2.8 triệu tấn gạo. Thành ra nông dân phải ôm 9 triệu tấn lúa của vụ Hè-Thu. (Hình: Thông Tấn Xã Việt Nam)

Chủ tịch VFA còn tố thêm rằng, các bạn hàng Trung Quốc đã mồi chài để các doanh nghiệp xuất cảng gạo của Việt Nam tham gia “buôn gian bán lận” qua việc đề nghị các doanh nghiệp Việt Nam trộn gạo thường vào gạo thơm, rồi bán dưới mác gạo thơm để “hai bên cùng có lợi.”

Ðây là lần đầu tiên VFA lên tiếng tố cáo các đối tác Trung Quốc. Chuyện tố cáo xảy ra khi VFA đang bị công chúng Việt Nam chỉ trích kịch liệt, nông dân oán thán.

Tháng trước và tháng này, tại đồng bằng sông Cửu Long, dù lúa chín rục nhưng nông dân không buồn thu hoạch bởi chẳng ai mua.

Tuy chi phí cho một ký lúa ở đồng bằng sông Cửu Long dao động trong khoảng từ 4,100 đồng – 4,500 đồng/ký, song hiện nay, giá bán lúa chỉ còn từ 3,150 đồng – 3,500 đồng/ký. Trung bình, mỗi ký lúa, nông dân lỗ khoảng 1,000 đồng.

Nghịch lý nhiều năm vẫn tồn tại: Càng được mùa, lỗ càng nặng. Thậm chí, ngay cả chấp nhận lỗ nặng, nông dân nhiều nơi ở đồng bằng sông Cửu Long vẫn không bán được lúa! Thành ra nông dân vốn đã nghèo lại càng thêm bần cùng. [ Người Việt sống ở Mỹ đang mua gạo  23,5kg gạo /giá 37 độ, gạo Jasmine của Thái Lan]

Bộ Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn của Việt Nam ước đoán, riêng vụ Hè-Thu, nông dân đồng bằng sông Cửu Long sẽ thu hoạch khoảng 9 triệu tấn lúa. Cả 9 triệu tấn lúa đang rơi vào tình trạng ế ẩm, bởi VFA còn ôm 2.8 triệu tấn gạo chưa xuất khẩu được.

Trước sự oán giận của nông dân, ông Hoàng Trung Hải, phó thủ tướng Việt Nam đã yêu cầu các bộ, ngành thực hiện việc mua tạm trữ một triệu tấn gạo (tương đương hai triệu tấn lúa) để “cứu” nông dân. Ðiều này đồng nghĩa với việc chính quyền Việt Nam phải chi thêm từ 300 tỉ đến 400 tỉ đồng cho chuyện “tạm trữ gạo.”

Nghe tin này, nhiều chuyên gia về kinh tế và nông nghiệp công khai bày tỏ sự bất bình đối với việc “cứu” nông dân bằng cách, giao tiền cho VFA mua gạo tạm trữ. Theo họ, “cứu” kiểu đó thì nông dân không phải là đối tượng thụ hưởng những lợi ích được tạo ra từ gói tiền lên tới hàng trăm tỉ đồng.

Trò chuyện với tờ Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn, Tiến Sĩ Võ Hùng Dũng, một chuyên gia về thị trường lúa gạo, cho rằng, chính các “chương trình tạm trữ” nhằm “hỗ trợ nông dân” đã góp phần làm gạo xuất cảng của Việt Nam mất giá, vì thời điểm mua lúa gạo ngược với quy luật thị trường (giá gạo trên thị trường quốc tế đang giảm dần) và khách hàng nước ngoài nắm rất rõ lượng gạo tồn kho của Việt Nam ra sao để ép giá.

Mặt khác, theo ông Dũng, “chương trình tạm trữ” thực hiện đối với vụ Ðông-Xuân hồi đầu năm nay, còn làm tăng “nhu cầu ảo,” khiến nông dân tưởng có thể thu lợi nhờ lúa, nên hăm hở dốc vốn cho vụ Hè-Thu. Ông Dũng tin rằng, VFA hiểu rõ cả thị trường lẫn xu hướng về cung-cầu, giá cả song VFA không có bất kỳ khuyến cáo nào đối với ngành nông nghiệp và nông dân.

Khi lên tiếng tố cáo các doanh nghiệp Trung Quốc o ép mình cả về giá lẫn về lượng, VFA tiết lộ, chẳng hiểu vì sao, năm ngoái, lượng gạo mà phía Trung Quốc đặt mua, đột ngột tăng lên tới 2.2 triệu tấn (gấp 10 lần so với năm 2011), chưa kể tới 500 tấn được xuất qua đường tiểu ngạch.

Dù chưa có bằng chứng nào về chuyện các doanh nghiệp Trung Quốc đã có kịch bản, nhằm đẩy từ chính quyền Việt Nam tới VFA và nông dân vào tròng, song khi VFA lên tiếng tố cáo các đối tác Trung Quốc thì chuỗi sự kiện dẫn tới bi kịch “dư gạo, thừa lúa,” có thể tóm tắt như thế này: Tuy gạo trên thị trường thế giới có dấu hiệu dư thừa, năm 2012, Trung Quốc vẫn hỏi mua gạo của VFA với số lượng lớn (gấp 10 lần năm 2011). 

Ðiều này làm cho các bên có liên quan ở Việt Nam phấn chấn, chính quyền Việt Nam giao tiền cho VFA mua gạo tạm trữ chờ xuất cảng, nông dân hăm hở dốc vốn để trồng lúa. Sang năm 2013, Trung Quốc đột ngột hủy phần lớn hợp đồng xuất khẩu gạo, VFA ôm gần 3 triệu tấn gạo xuất khẩu, nông dân ôm khoảng 9 triệu tấn lúa vụ Hè-Thu, chính quyền Việt Nam mất thêm từ 300 tỉ đến 400 tỉ để “cứu” nông dân. (G.Ð.)

———-

Các bài được bạn đọc chú ý nhất hôm nay:

►Hãng xưởng giày dép áo quần của Trung Quốc dời sang Việt Nam mua đất đai với sự tiếp sức của cán bộ đảng, luật sư và doanh nghiệp VN

►Hàng ngàn người Việt biểu tình chống Tập Cận Bình đang họp với TT Obama ở California

►CHỊ RUỘT của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng “CHÊ” TIỀN BỒI THƯỜNG HƠN 10 TRIỆU ĐÔ LA KHI BỊ THU HỒI 185 hecta ĐẤT VƯỜN CAO SU

Trần Trọng Kim với Việt Nam Sử Lược- Chính phủ đầu tiên của nước Việt Nam độc lập và thống nhất xuất hiện vào tháng 4-1945

►HỌ ĐÃ BẮT Anh Trần Huỳnh Duy Thức NHƯ THẾ NÀO hôm 24-5-2009?

Mỹ và Việt Nam đã phản ứng với Trung Quốc trong hội nghị an ninh khu vực Đông Nam Á tháng 5-2013, ở Singapore

 

 

Posted in Nong Dan Viet Nam, Đời Sống | Leave a Comment »

►Hàng ngàn người Việt biểu tình chống Tập Cận Bình đang họp với TT Obama ở California

Posted by hoangtran204 trên 08/06/2013

 

Hàng ngàn người Việt biểu tình chống Tập Cận

Bình

07-06-2013

Nguoi-Viet.com

Ngọc Lan và  Linh Nguyễn /Người Việt

RANCHO MIRAGE, California (NV) – Hàng ngàn người Việt Nam ở miền Nam California và nhiều nơi khác, trong đó có một số người từ miền Bắc xuống, đã tham gia một cuộc biểu tình suốt ngày Thứ Sáu để phản đối ông Tập Cận Bình, chủ tịch nước Trung Quốc, có cuộc gặp gỡ với Tổng Thống Barack Obama tại một dinh thự ở Rancho Mirage, California, cho dù đường xá xa xôi và thời tiết nóng nực đến hơn 100 độ F. (39 độ C)

 

Ðồng hương Việt Nam cùng 5 đoàn thể trẻ có mặt tại nơi biểu tình chống Tập Cận Bình. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Ðúng 8 giờ sáng, nhiều đồng hương gốc Việt đã tụ tập ở điểm hẹn chùa Ðiều Ngự, Westminster, để cùng lên đường đến Rancho Mirage, gần Palm Springs.
Theo ban tổ chức cho biết, cuộc biểu tình chống có năm mục đích:

1. Bày tỏ lập trường kiên quyết chống Trung Cộng xâm lược qua việc tự nhận chủ quyền một cách phi pháp khắp vùng biển Ðông Nam Á trước sự chứng kiến của Tập Cận Bình, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama và truyền thông quốc tế.

2. Hỗ trợ các cuộc biểu tình của đồng bào quốc nội chống Trung Cộng xâm lược và âm mưu Hán hóa Việt Nam.

3. Ðòi Trung Cộng trả lại toàn bộ Hoàng Sa và một phần Trường Sa cho Việt Nam.

4. Lên án Cộng Sản Việt Nam là kẻ nội thù tiếp tay cho Tập Cận Bình và Trung Cộng xâm chiếm Việt Nam.

5. Yêu cầu Tổng Thống Barack Obama dùng uy tín của Hoa Kỳ – một đất nước bình đẳng, tự do và dân chủ – ngăn chận tham vọng điên cuồng và đen tối của Trung Cộng đang mưu đồ xâm lược, bành trướng khắp vùng Châu Á-Thái Bình Dương, đe dọa nền độc lập tự chủ và cuộc sống bình yên của các quốc gia trong vùng.

Với những khuôn mặt rạng rỡ, người trẻ thì tay cầm biểu ngữ, ngực đeo máy ảnh, lưng mang backpack, các vị lớn tuổi hơn, có người chân không vững lắm, phải dựa theo chiếc xe giúp người chân yếu mà đi.

Nhiều cờ vàng ba sọc đỏ Việt Nam Cộng Hòa và cờ Hoa Kỳ bay phất phới. Những tấm biểu ngữ nói lên nỗi niềm của họ như “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam,” “China Back Off,” “Stop Your Invasion,” “China Must Respect U.N.C.L.O.S” được trông thấy khắp nơi.

Ðúng 9 giờ sáng, thời điểm khởi hành, hai chiếc xe đò chở đầy người và tình quê hương đầy ắp hơn, ra xa lộ trực chỉ hướng Palm Springs.

 

Quang cảnh đồng hương tập họp tại bãi đậu xe Ðền Hùng, Westminster, để đi biểu tình chống Chủ Tịch Tập Cận Bình. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Ðược biết điểm xuất phát này do năm đoàn thể trẻ, gồm Thanh Niên Cờ Vàng, Tuổi Trẻ Yêu Nước Hải Ngoại, Thanh Sinh Phó Ðức Chính, Thanh Niên Truyền Thống Việt, và Thanh Niên Sinh Viên Lạc Hồng, liên kết tổ chức.

Ðúng 11 giờ, đoàn xe đến được địa điểm biểu tình ở góc đường Bob Hope và Gerald Ford. Phái đoàn của Hiệp Hội Người Việt San Diego, khoảng hơn 30 người, đã có mặt tại đây. Trong khi đó, những người Tây Tạng và thành viên Pháp Luân Công với áo vàng rực rỡ đã đến từ sớm hơn để thể hiện sự chống đối của họ đối với nhà lãnh đạo Trung Quốc.
Cũng ngay tại đây, nhiều xe cảnh sát lập rào chắn không cho bất cứ người và xe nào vượt qua khu vực có dinh thự Sunnylands, nơi diễn ra cuộc họp mặt thượng đỉnh, cách nơi người biểu tình bị chặn khoảng một dặm.

Trong cái nắng sa mạc chói chang và sức nóng gần 110 độ F của Palm Springs, tất cả các đoàn đứng giương biểu ngữ hô to khẩu hiệu phản đối sự có mặt của Tập Cận Bình.

Biểu ngữ bằng nhiều ngôn ngữ, cờ vàng ba sọc đỏ, cờ Tây Tạng và cờ Hoa Kỳ, bay tung một góc trời. Nhiều người chạy xe ngang đã bấm kèn thể hiện sự ủng hộ đối với người biểu tình.

Sức nóng cay nghiệt khiến một cụ ông hơn 90 tuổi trong đoàn người từ San Diego đến tham gia biểu tình bị ngất xỉu. Mọi người chia nhau săn sóc cụ trước khi quyết định gọi 911 đến cấp cứu. Một số chiếc lều được dựng lên để giúp người biểu tình tránh đi phần nào sự nóng bức của sa mạc. Tuy nhiên, không ai tỏ ra chùn bước, hoặc nản chí, dù rằng phần lớn người tham gia biểu tình là những người lớn tuổi.

 

 

Có cả phái đoàn người Việt ở Bắc California xuống Little Saigon tham gia biểu tình. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Một người đàn ông tên Rino, cư dân địa phương, vào một cửa tiệm gần đó mua hơn một chục cây dù ra tặng cho đoàn biểu tình để thể hiện sự ủng hộ.
Trong đoàn biểu tình có hai chị em Ong Thị Tâm Giao, du học sinh ở San Jose, từ sáng sớm đã đón xe đò Hoàng xuống chùa Ðiều Ngự để đồng hành cùng mọi người.

Trong khi nhiều người bắt đầu rút vào tìm bóng mát để nghỉ ngơi chờ biểu tình tiếp vào buổi chiều thì ông Lê Phú, ngoài 70 tuổi, cư dân Garden Grove, vẫn một tay lá cầm cờ vàng lớn, trước ngực đeo một tấm biểu ngữ lớn thể hiện quan điểm chống Trung Quốc, tiếp tục đi dưới trời nắng nóng bằng một vẻ mặt bình thản.

 

 

Ông Lê Phú, cư dân Garden Grove, miệt mài đi dưới trời nắng nóng thể hiện quyết tâm chống Tàu Cộng của mình. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Ông cho biết: “Tôi đến đây vì không muốn thấy Tàu Cộng xâm phạm lãnh thổ Việt Nam. Mặc dù chúng tôi ở hải ngoại nhưng chúng tôi vẫn không thể nào quên đồng bào mình còn kẹt lại trong vùng đất khổ. Tôi đến đây để có tiếng nói chống lại sự bành trướng của Tàu Cộng. Trong thời tiết này, tôi không biết mình sẽ ra sao, chỉ biết rằng sức mình đi được đến đâu hay đến đó, chỉ biết khi đi đến đây là chúng tôi đã chấp nhận tất cả để đồng bào ở quê hương mình được ấm cõi lòng.”

Lúc khoảng hơn 3 giờ, khi có tin báo Tổng Thống Obama đã đáp xuống Palm Springs, cũng là lúc hai người đàn ông trong nhóm biểu tình của người Tây Tạng đã cởi hết quần áo và chạy vào giữa đường Bob Hope, để thể hiện sự phản đối của mình.

Cũng thời gian này, số người tham gia biểu tình lên đến con số hàng ngàn khi có thêm 14 xe bus chở đồng hương từ vùng Orange County lên sát nhập cùng đoàn người có sẵn.

Ðây là những chiếc xe bus xuất phát từ Ðền Hùng, Westminster, vào lúc 1 giờ trưa. Trong số người có mặt, có 22 người từ San Jose xuống, do ông Trương Thành Minh, tân chủ tịch cộng đồng Việt Nam Bắc California, dẫn đầu.
Sau buổi lễ xuất phát, trong không khí tưng bừng và phấn chấn, mọi người ùn ùn bước lên xe bus, với cờ VNCH và cờ Mỹ trên tay, với những biểu ngữ mang các hàng chữ như “Down With Red China,” “Freedom For Vietnam,” “Ðả đảo Việt Cộng hèn với giặc, ác với dân”.

Vì là chiều Thứ Sáu, đường xá cũng bị kẹt, nhưng sau cùng đoàn xe cũng đến nơi lúc 4 giờ chiều.
Khi đến nơi, cả bốn góc đường ở ngã tư Bob Hope và Gerald Ford đều có đông người Việt Nam, mà nhiều nhất là góc Tây Bắc.

 

 

Dù trời nắng, người biểu tình vẫn kiên trì biểu lộ tinh thần chống Trung Quốc. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Ngoài các chiếc xe bus chở đầy người, còn có sáu chiếc xe van của chùa Ðiều Ngự và hàng trăm cá nhân khác tại các quận hạt như Orange, San Diego, Los Angeles, Riverside và San Bernadino tự lái xe đến tham dự biểu tình.

Một số người đi làm nhưng xin nghỉ, hoặc nếu buôn bán, thì đóng cửa tiệm để đi biểu tình.

Bà Kim Chi Nguyễn, 60 tuổi, cư dân Garden Grove, nói: “Tôi phải xin nghỉ làm hôm nay. Tôi đi là để thay thế con cháu tôi đi học, không đi biểu tình được.”

Ông Trương Hữu Chí, một cựu quân nhân QLVNCH, đóng cửa tiệm nail để đi biểu tình.

“Ðây là cơ hội hiếm có để cho một lãnh tụ của Trung Quốc chứng kiến sự phản đối của người Việt Nam,” ông nói.
Bà Hà Nguyễn, 80 tuổi, cư dân Stanton, cho biết: “Dù đã 80, nhưng giặc đến nhà thì đàn bà phải đánh!”

Riêng ông Trần Nguyên Thắng, chủ nhân công ty du lịch ATNT Tours & Travel ở Fountain Valley, dù vừa mới đi xa về, cũng lập tức tự lái xe đi tham dự biểu tình.

Ông nói: “Tôi vừa dẫn một đoàn du khách đi Nam Mỹ về, nghe nói có biểu tình chống Trung Quốc, dù mệt, tôi cũng không nghỉ. Tôi nghĩ, mình phải tham dự biểu tình cùng đồng bào để nói lên sự phản đối của mình đối với sự bành trướng của Bắc Kinh.”

Ông Nguyễn Hữu Chánh, chủ tịch đảng Dân Tộc, cũng có mặt tại nơi biểu tình và ông cho biết rất cảm kích với tinh thần chống Trung Quốc của đồng hương.

“Dù nhiệt độ khắc nghiệt, có người xỉu, nhưng họ vẫn tiếp tục biểu tình, rất là cảm động,” ông Chánh nói. “Qua sự việc này, tôi có niềm tin và hy vọng rằng nhà cầm quyền Trung Cộng sẽ có một giải pháp về Trường Sa và chấm dứt những hành động tàn bạo đối với ngư dân Việt Nam.”

Ðược biết, vào tối Thứ Sáu, một số người ra về, một số còn lại sẽ tổ chức một buổi thắp nến và tuyệt thực ngay tại chỗ biểu tình.

 

 

Không chỉ biểu tình mà còn tuyệt thực để bày tỏ thái độ chống Trung Quốc. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Sáng hôm sau, Thứ Bảy, vào lúc 7 giờ sáng, ban tổ chức biểu tình lại tiếp tục xuất phát tại Ðền Hùng, 14550 Magnolia St., Westminster, CA 92683, để lên Rancho Mirage biểu tình chống Chủ Tịch Tập Cận Bình.

Ðiện thoại liên lạc: Phan Kỳ Nhơn (714) 548-0440, Trần Văn Minh (714) 398-9641, Nguyễn Văn Cừ (626) 421-0940, Hứa Trung Lập (714) 720-4722.

——————–

 

Đệ nhất phu nhân Mỹ không gặp “người đồng cấp” Trung Quốc

Cập nhật lúc 19h39″ , ngày 06/06/2013

(VnMedia) – Người dân Trung Quốc hy vọng, Đệ nhất phu nhân xinh đẹp Bành Lệ Viện của họ sẽ toả sáng trước công chúng Mỹ trong cuộc họp thượng đỉnh giữa Chủ tịch Tập Cận Bình và Tổng thống Obama vào cuối tuần này. Tuy nhiên, hy vọng đó đã nhanh chóng bị dập tắt sau khi ông Obama thông báo, Đệ nhất phu nhân Mỹ sẽ không đến gặp bà Bành Lệ Viện trong dịp này.

Đệ nhất phu nhân Trung Quốc (bên trái) và Đệ nhất phu nhân Mỹ sẽ không có cơ hội gặp gỡ trong cuộc họp giữa chồng họ vào dịp cuối tuần này.


Giới lãnh đạo ở Bắc Kinh coi cuộc họp thượng đỉnh ở Sunnylands, California trong hai ngày 7 và 8/6 tới là cơ hội vàng để Đệ nhất phu nhân Bành Lệ Viện phát huy sự duyên dáng, hấp dẫn của mình trên sân khấu chính trị thế giới, từ đó giúp tạo dựng một hình ảnh tích cực hơn cho đất nước Trung Quốc.

Tuy nhiên, hôm 4/6, văn phòng của Đệ nhất phu nhân Michelle Obama cho tờ New York Times biết, bà này sẽ ở lại Washington cùng với hai cô con gái vì đây là giai đoạn cuối năm học của chúng.

Sự vắng mặt của bà Obama sẽ hạn chế vai trò của Đệ nhất phu nhân Trung Quốc trong cuộc họp thượng đỉnh Trung-Mỹ kéo dài 2 ngày ở California. Bà Bành Lệ Viện khó có thể toả sáng khi không có Đệ nhất phu nhân Mỹ bên cạnh. Hơn nữa, giới phân tích tin rằng, việc bà Obama không gặp bà Bành Lệ Viện có thể bị hiểu là một sự “xúc phạm”.

Ông Zhang Ming – một nhà khoa học chính trị thuộc trường Đại học Renmin Trung Quốc, dự đoán sự vắng mặt của bà Obama sẽ “không nhận được phản hồi tốt” ở Bắc Kinh.

“Ngoại giao Đệ nhất phu nhân cũng rất quan trọng và phía Mỹ đã không hợp tác. Theo nghi thức ngoại giao thông thường, đây là điều kỳ lạ. Chuyện này không nên xảy ra như vậy”, ông Zhang nói.

Trong khi đó, ông Cheng Li – một chuyên gia về nền chính trị Trung Quốc từ Viện Brookings của Washington, lại cho rằng, phía Trung Quốc sẽ “vui lòng” chấp nhận lý do bận việc gia đình của Đệ nhất phu nhân Mỹ nhưng quyết định của bà này “chắc chắn cần có thêm một số giải thích”. Người Trung Quốc vốn “cực kỳ nhạy cảm”, ông Cheng nói thêm.

Hai Đệ nhất phu nhân Mỹ, Trung có độ tuổi ngang nhau: Bà Bành Lệ Viện 50 tuổi trong khi bà Obama 49 tuổi. Cả hai bà đều có mặt trong danh sách 100 người phụ nữ quyền lực nhất thế giới của cả tạp chí Forbes lẫn tạp chí Time. Bà Bành Lệ Viện và bà Obama đều là những người mẹ và là những người chuyên nghiệp. Con gái của bà Bành Lệ Viện và ông Tập Cận Bình đang học ở Harvard.

Tin tức về quyết định không đến tham dự cuộc gặp với bà Bành Lệ Viện của Đệ nhất phu nhân Mỹ chắc chắn sẽ khiến người dân Trung Quốc thất vọng.

Đệ nhất phu nhân Trung Quốc Bành Lệ Viện là một ca sĩ tài năng, xinh đẹp và được nhiều người mến mộ. Người dân Trung Quốc đặt rất nhiều kỳ vọng vào bà này. Họ tin rằng, với sự duyên dáng, quyến rũ và thanh lịch của mình, Đệ nhất phu nhân Bành Lệ Viện sẽ giúp chồng xây dựng những cây cầu ngoại giao và cải thiện hình ảnh đang bị tổn hại rất nhiều của Trung Quốc sau các cuộc tranh chấp ở Biển Đông và biển Hoa Đông gần đây.

Bà Bành Lệ Viện đã thể hiện mình khá thành công trong chuyến công du nước ngoài đầu tiên của chồng đến Nga và Châu Phi cách đây vài tháng. Trong khi tháp tùng chồng trong chuyến công du các nước Châu Mỹ Latin và Caribbean lần này, bà Bành Lệ Viện cũng đã toả sáng ở Trinidad và Tobago.

“Đệ nhất phu nhân đã thể hiện sự duyên dáng và đã gây ấn tượng với các nước chủ nhà”, tờ China Daily hôm 4/6 đã bình luận như vậy. Tờ Bưu điện Buổi sáng Hoa Nam còn đăng tải một loạt hình ảnh trong chuyến đi của bà Bành Lệ Viện dưới bài viết có nhan đề: “Bà Bành Lệ Viện là ngôi sao trong chuyến công du Châu Mỹ”.

Tuy nhiên, sự vắng mặt của Đệ nhất phu nhân Obama trong chuyến thăm của ông Tập Cận Bình và phu nhân đến Mỹ đã khiến cho cơ hội toả sáng của bà Bành Lệ Viện bị phá vỡ.

“Có lẽ, bà Michelle Obama không thích ông Tập Cận Bình hoặc có thể bà ấy thực sự bận. Tuy nhiên, bận không nên là lý do để giải thích cho sự vắng mặt ở một sự kiện như thế này”, Giáo sư Zhang nói.


Bà Bành Lệ Viện là người vợ thứ hai của ông Tập Cận Bình. Việc đưa các Đệ nhất phu nhân ra bên ngoài để tăng cường hình ảnh của bản thân các Nhà lãnh đạo và đất nước đã được các Tổng thống Mỹ thực hiện từ rất lâu rồi. Từ thời John F.Kennedy đến Barack Obama, vai trò của Đệ nhất phu nhân Mỹ luôn nổi bật. Và bây giờ, ông Tập Cận Bình mới bắt đầu thực hiện chiến lược này. Việc ông Tập Cận Bình phá vỡ truyền thống trước đây ở Trung Quốc cho thấy, ông đã nhận ra rằng, Trung Quốc cần phải tìm các cách thức mới để kết bạn với bên ngoài trong bối cảnh hình ảnh của nước này trong thời gian qua đã bị ảnh hưởng tiêu cực vì một loạt vấn đề.

 

———-

*Tất cả học sinh trung học và tiểu học của Mỹ đã thi cuối năm vào 2 tuần lễ đầu của tháng 5. Bà Obama không muốn gặp bà vợ của Tập Cận Bình nên viện lý do con cái còn thi cuối năm.

Bà Bành Lệ Viện, vợ của Tập Cận Bình, là người đã đến hát giúp vui, an ủi, và để cổ vỏ cho quận đội Trung Quốc sau cuộc  đàn áp sinh viên Trung Quốc đi biểu tình ở Thiên An Môn 4-6-1989.   http://news.yahoo.com/chinas-first-lady-serenaded-tiananmen-troops-103522468.html

——–

Những người tưởng niệm biến cố Thiên An Môn năm nay đã dùng con vịt màu vàng để thay thế cho hình ảnh những chiếc xe tank đã từng cán chết hàng mấy trăm sinh viên TQ tại quãng trường Thiên An Môn ngày 4-6-1989.

Chính quyền TQ đã chặn chữ “big yellow duck” để người dân TQ không thể tìm hiểu thêm về biến cố đẩm máu này.

Trong khi đó, hhiều ngàn người  ở Hồng Kong đã thắp nến vào hôm 4-6-2013, và ngồi yên lặng trong công viên Victoria để cầu nguyện cho các sinh viên đã chết và tưởng niệm biến cố Thiện An Môn 1989.

 

Censored: The Chinese authorities have banned the phrase 'big yellow duck' as an internet search item after a prankster substituted tanks for ducks in this doctored version of a world famous photographCensored: The Chinese authorities have banned the phrase ‘big yellow duck’ as an internet search item after a prankster substituted tanks for ducks in this doctored version of a world famous photograph

 

 

 

Tank man: the world famous image of a protestors standing in front of oncoming Chinese tanks . An internet mock up replacing the tanks with plastic ducks was circulating online.Tank man: The world famous image of a protestors standing in front of oncoming Chinese tanks during the 1989 protests

 

 

Popular: The doctored photograph is a reference to the 54-foot yellow duck created by Florentijn Hofman, which floats in Hong Kong's Victoria Harbour. This shows a copy of the duck in Tianjin, China Popular: The doctored photograph is a reference to the 54-foot yellow duck created by Florentijn Hofman, which floats in Hong Kong’s Victoria Harbour. This shows a copy of the duck in Tianjin, China

 

Commemoration: Tens of thousands of people joined a candlelit vigil in Hong Kong to mark the anniversary of the Tiananmen Square protests todayCommemoration: Tens of thousands of people joined a candlelit vigil in Hong Kong to mark the anniversary of the Tiananmen Square protests today

 

Crowds: Demonstrators swarmed the city's Victoria Park in memory of the brutal crackdown carried out by the Chinese governmentCrowds: Demonstrators swarmed the city’s Victoria Park in memory of the brutal crackdown carried out by the Chinese government

 

Freedom: The commemorations have only been allowed to take place in Hong Kong amidst heightened security in mainland ChinaFreedom: The commemorations have only been allowed to take place in Hong Kong amidst heightened security in mainland China

Vibrant: Protesters brought a series of eye-catching banners aimed at undermining the government's anti-democratic policiesVibrant: Protesters brought a series of eye-catching banners aimed at undermining the government’s anti-democratic policies

Read more: http://www.dailymail.co.uk/news/article-2335636/China-bans-internet-searches-big-yellow-duck-Tiananmen-Square-anniversary-clampdown-prankster-substitutes-ducks-tanks-viral-image.html#ixzz2VgXkJinI
Follow us: @MailOnline on Twitter | DailyMail on Facebook


http://www.dailymail.co.uk/news/article-2335636/China-bans-internet-searches-big-yellow-duck-Tiananmen-Square-anniversary-clampdown-prankster-substitutes-ducks-tanks-viral-image.html?ito=feeds-newsxml

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Mỹ và Việt Nam đã phản ứng với Trung Quốc trong hội nghị an ninh khu vực Đông Nam Á tháng 5-2013, ở Singapore

Posted by hoangtran204 trên 08/06/2013

Cuối tháng 5-2013, trong hội nghị ở  Shangri-La (Singapore) bàn về an ninh khu vực Đông Nam Á, Bộ trưởng Ngoại Giao Mỹ Chuck Hagel đã tố cáo chính quyền Trung Quốc  và quân đội TQ đã có tham dự vào công tác gián điệp mạng, xâm nhập vào các hệ thống tin tức mật để ăn cắp kỹ thuật quân sự  của Mỹ.  

Ông Hagel  đã tố cáo chính quyền Trung Quốc và Quận Đội Nhân Dân TQ đã có liên hệ và tham gia vào các hoạt động tấn công vào các máy tính của Bộ Quốc Phòng Mỹ, các tập đoàn doanh nghiệp, và các công ty của  Mỹ để chiếm đoạt các kế hoạch, kỹ thuật quốc phòng, tin tức mật…

Trước khi Obama  họp với Tập Cận Bình, 4 thượng nghị sĩ thuộc cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa, ông  Levin (D), John McCain (R), Jay Rockefeller (D), và Tom Coburn (R) đã yêu cầu TT Obama phải nói cho ông Tập Cận Bình biết rằng: sẽ có những hậu quả nếu như Trung Quốc không chịu từ bỏ các hoạt động gián điệp xâm nhập và đánh cắp trên mạng. 

Cụ thể, các thượng nghĩ sĩ này đã đưa ra dự luật Defense Cyber Threat Act, ngăn cấm nhập cảng các sản phẩm và hàng hóa Trung Quốc có liên quan với việc đánh cắp các sản phẩm trí tuệ và kỹ thuật của Mỹ.  

Ở Hạ nghị viện,  dân biểu  Randy Forbes (R), đồng sáng lập ủy bang đặc trách về Trung Quốc, đã  nói  “tấn cộng và xâm nhập mạng internet là một niềm quan tâm lớn đối với chúng ta, bởi vì chúng ta không biết khi nào chúng ta bị bọn tin tặc tấn công…(4)

Bộ Quốc Phòng Mỹ đã đưa ra các bằng chứng về các cuộc tấn công xuất phát từ máy chủ từ Trung Quốc và các liên hệ giữa các máy tính này với chính quyền và quân đội Trung Quốc.  (1)

Và trong hội nghị ở California giữa TT Obama và Tập Cận Bình (Xi Jinping), vào ngày 7 và 8 tháng 6, 2013,   TT Obama đã phản đối  vấn đề gián điệp mạng của TQ đã xâm nhập và đánh cắp các tin tức kỹ thuật và quân sự,  và các sản phẩm trí tuệ của các tập đoàn và công ty Mỹ. (3)

 Như vậy, Mỹ đã phản đối Trung Quốc về gián điệp mạng xâm nhập vào hệ thống mạng của họ theo 4 cách: Các thượng nghĩ sĩ và dân biểu Mỹ phản đối và đưa ra đạo luật trừng phạt Trung Quốc, quốc hội yêu cầu TT Obama phản đối Trung Quốc, Chuck Hagel Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao tố cáo chính quyền TQ và quân đội TQ tham dự vào gián điêp mạng, và Bộ Quốc phòng Mỹ cùng đưa ra lời phản đối và cung cấp tài liệu liên quan tới sự kiện này. 

Còn nhà cầm quyền Hà Nội thì sao? 

Quốc hội của Việt Nam, cụ thể là các đại biểu quốc hội không có ai dám hó hé lên tiếng phản đối Trung Quốc, dẫu họ đã đọc trên báo và nhìn thấy các hoạt động của TQ trên Biển Đông trong các năm qua.  

Cùng lúc,  Bộ công an sai công an nhân dân đi đàn áp, đánh đập, bắt bớ dân chúng VN phản đối chống TQ. (5) (6)

Tòa án VN thì kết tội, bỏ tù những ai lên tiếng tố cáo hoặc đi biểu tình chống lại Trung Quốc. 

Trong khi đó, tại hội nghị ở Singapore, đảng CSVN mà đại diện là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã không dám nhắc gì đến tên của Trung Quốc và không dám nói gì đến các hoạt động xâm nhập của các tàu Trung Quốc vào hải phận của VN, các vụ bắn giết ngư dân VN, các vụ tàu dầu của TQ vào khoan dầu trong lãnh hải và kế bên các mỏ dầu của VN gần quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa…đây là các bằng chứng vạch rõ sự nhu nhược của đảng CSVN và sự cấu kết đồng ý của họ để cho TQ vào chiếm lãnh hải và  biển đảo của VN. 

Như vậy, từ Quốc hội VN, đảng CSVN, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Bộ Công An, Tòa án VN đều một lòng không phản đối Trung Quốc về các vụ việc trong Biển Đông. Điều này chứng tỏ là họ đồng thuận để cho TQ xâm lấn lãnh hải, bắn giết ngư dân VN, và khai thác dầu hỏa và các tài nguyên trong Biển Đông…Qua cuộc họp ở Singapore vào cuối tháng 5-2013, chúng ta càng biết chắc rằng: đảng CSVN và nhà cầm quyền VN đang làm việc cho TQ.

@Trần Hoàng 

1. US Defence Secretary Chuck Hagel uses security conference to warn China on cyber attacks
 
US Defence Secretary Chuck Hagel has accused Beijing of involvement in cyber espionage in a speech at a Singapore security forum attended by Chinese military officials. (1)
 
US defence chief accuses Beijing of cyber spying
 
2.  Obama and Xi: WHo’s the Cyberspy Now? 
“The United States has expressed our concerns about the growing threat of cyber intrusions, some of which appear to be tied to the Chinese government and military,” Hagel said in prepared remarks delivered at an annual Singapore conference known as the Shangri-La Dialogue. (2)
 
3. Obama begins summit with Xi as China agrees to cyber framework4. http://forbes.house.gov/chinacaucus/blog/
 
5. Sao  lại bắt người biểu tình yêu nước! ( Nguyễn Trọng Vĩnh
 
6. ►Biểu tình chống Trung Quốc được Công an VN ghi vào hồ sơ là có tiền sự phạm pháp!
 
7. Nguyễn Chí Vịnh: Việt Nam không liên minh với nước khác để chống nước thứ ba8.
 
 ►Trong bài diễn văn đọc ở Singapore 31-5-2013, Nguyễn Tấn Dũng né Trung Cộng, chỉ dám nói mé mé mà không dám nhắc đến tên9.  
 
‘Đâu đó’ là nơi nào?

——-

22 cán bộ chính trị, nguồn quy hoạch cho nhiệm kỳ tới, đi tập huấn tại Trung Quốc

Quân Đội Nhân Dân Online – Ngày 6-6, Đoàn cán bộ chính trị cao cấp của Quân đội Nhân dân Việt Nam sẽ lên đường sang Trung Quốc tham gia khóa học ngắn hạn (15 ngày), trong khuôn khổ Đề án 165 của Ban Tổ chức Trung ương và thỏa thuận hợp tác quốc phòng giữa 2 nước.

 

Trung tướng Nguyễn Văn Động, Cục trưởng Cục Cán bộ thay mặt thủ trưởng Tổng cục Chính trị giao nhiệm vụ cho Đoàn cán bộ đi học tại Trung Quốc
Đoàn gồm 22 tướng lĩnh, sĩ quan cấp cao là cán bộ chủ trì công tác Đảng, công tác chính trị tại các đơn vị cấp chiến lược, chiến dịch toàn quân, được đào tạo cơ bản, có nhiều kinh nghiệm thực tiễn và là nguồn quy hoạch cho nhiệm kỳ tới.Sáng 5-6, tại Đoàn 871, Trung tướng Nguyễn Văn Động, Cục trưởng Cục Cán bộ thay mặt thủ trưởng Tổng cục Chính trị giao nhiệm vụ cho Đoàn cán bộ chính trị cao cấp sang học tập tại Học viện Chính trị Tây An, Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc.

 


Các đại biểu dự Lễ giao nhiệm vụ và thành viên Đoàn cán bộ chính trị đi học Trung Quốc 

Trong những năm qua, thực hiện các Nghị quyết Trung ương Đảng về giáo dục-đào tạo, Nghị quyết 618/NQ-ĐUQSTW tháng 10-2010 của Đảng ủy Quân sự Trung ương (nay là Quân ủy Trung ương) về việc đào tạo cán bộ ở nước ngoài, hằng năm, Bộ Quốc phòng cử hàng trăm cán bộ đến các nước để giao lưu, trao đổi, tập huấn, đào tạo nhằm tiếp thu những thành quả khoa học, kỹ thuật và học hỏi kinh nghiệm, kiến thức mới của các nước trên thế giới. Chỉ tính riêng theo Đề án 165 của Ban Tổ chức Trung ương từ năm 2009 đến nay, đây là đoàn cán bộ quân đội thứ 6 được cử sang tập huấn, học tập tại Trung Quốc.

Phát biểu tại buổi Lễ giao nhiệm vụ, Trung tướng Nguyễn Văn Động yêu cầu tất cả cán bộ được cử đi học cần phải nghiêm túc quán triệt mục đích, yêu cầu, ý nghĩa, tầm quan trọng của khóa học và nhấn mạnh: “Các cán bộ được cử đi học đợt này cần phải nghiên cứu sâu lý luận, tiếp thu kinh nghiệm thực tiễn của bạn để về nước vận dụng một cách sáng tạo, khoa học vào quá trình thực hiện nhiệm vụ của đơn vị mình. Từng thành viên phải nêu cao tinh thần trách nhiệm, khắc phục mọi khó khăn, đoàn kết, giúp đỡ nhau trong suốt quá trình học tập để đạt được kết quả tốt nhất”.

Cục trưởng cũng lưu ý, trong quá trình học tập phải tôn trọng pháp luật của nước bạn, nghiêm chỉnh chấp hành những quy định của cơ sở đào tạo, giữ vững tư thế, lễ tiết, tác phong, hình ảnh đẹp của cán bộ, sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, góp phần thắt chặt mối quan hệ đoàn kết, hữu nghị giữa hai Đảng, hai Nhà nước, quân đội và nhân dân hai nước.

Theo chương trình khóa học, đoàn cán bộ chính trị cấp cao của Quân đội Nhân dân Việt Nam sẽ nghiên cứu 10 chuyên đề về các vấn đề lý luận và thực tiễn trong công tác Đảng, công tác chính trị của Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc.

Tin, ảnh: THU HÙNG

 ——-

*Chúng cúi đầu khum lưng trước Trung Quốc chỉ vì muốn tiếp tục lãnh đạo để có cơ hội bóc lột người dân VN theo cách này: 

9. ►Trong lúc người nông dân cày sâu cuốc bẩm vẫn không đủ sống, Cán bộ đảng ngồi mát, ăn bát vàng hưởng lương 80 triệu/ 1 tháng

 

ABC  Chính Trị

Ngô Quốc Phương

 

 

Người ta dùng tiền thuế của bạn làm chính trị
Người ta giả danh bạn, tự ủy quyền làm chính trị
Người ta tự sắp xếp mọi ghế
Người ta tự vẽ ra các loại luật
Người ta bắt bạn, con cái, cháu chắt của bạn tuân theo, cúi đầu
Người ta cựa quậy thoải mái
Nhưng cấm bạn quậy cựa
Người ta bắc loa khắp nơi
Nhưng cấm bạn mở mồm
Người ta và con cháu người ta có đủ loại quyền
Còn bạn và con cháu bạn thì bị hạn chế
Người ta bốc tiền, chia tiền từ công quỹ
Tự động ăn chia từ bán tài nguyên
Khai thác tài nguyên, khoáng sản
Người ta tự ý rút tiền từ vay tài trợ ký nhân danh bạn
Và chén
Nhưng bạn chỉ được đứng ngoài
Người ta chiếm hết của cải, tài sản của đất nước trong tay
Nhân danh ông trời
Nhân danh và cười nhạo vào bạn
Đất đai tài sản ông bà tổ tiên để lại
Họ cho bạn tấm giấy lộn
Nói rằng bạn chỉ được dùng nó có thời hạn
Mà không có quyền làm chủ chi hết
Bạn có quyền sở hữu cái dạ dày của bạn không?
Bạn có quyền sơ hữu cái cần câu cơm của bạn không?
Dù bạn có tiền mua chúng đi nữa
Không, bạn chỉ được thuê nó có thời hạn
Và có quyền phải nộp đủ thứ thuế, lệ phí,
Kể cả quyền buộc phải a dua vào phạm luật, đút lót, chạy chọt giấy tờ
Và khi họ muốn lấy đất đai thậm chí tài sản khác của bạn,
Họ chỉ cần hô biến
Họ cũng vẽ ra đủ màu giấy tờ
Và bắt bạn mua các chứng chỉ đó
Họ cho bạn chạy đèn cù
Họ luôn thắng
Bạn luôn thua
Bạn đòi lại các quyền của bạn
Từ quyền sống tới quyền tự do ư?
Quyền sở hữu, tư hữu ư?
Coi chừng, chỉ nghĩ trong đầu, cửa nhà tù đã mở
Thậm chí là nắp săng quan tài đã hé
Họ dùng tiền của bạn
Mua súng ống, đạn dược
Sắm dùi cui, dao kiếm,
Dựng xà lim, lập phòng tra xét
Căng lưới kẽm gai và tường đá nhà tù
Cả thuê những đao phủ, chỉ điểm và lính kín
Dựng cả những quan tòa đểu, những thẩm phán được điều khiển
Tất cả là từ tiền của bạn và con cháu bạn
Để chơi chính bạn
Cho bạn đo ván
Không ngóc đầu lên
Và họ bảo bạn đừng nên quan tâm tới CHÍNH TRỊ
Họ làm cho bạn tin rắng không quan tâm cái đó là thời thượng
Là hành vi hợp lý
Cứ cúi đầu mà làm, mà ăn
Thế là khôn
Thành đổ vua xây,
Việc gì gái góa lo ngày lo đêm?
Và họ còn thành công, chừng nào còn làm cho bạn sợ
Và tin rằng im lặng, bị động thông đồng, a tòng là hợp lý
Nhưng bạn có biết con trâu không?
Bạn có biết con ngựa không?
Có bao giờ bạn thấy mình giống chúng không?
Giống ư, không giống ư, giống nhiều ư, giống ít ư, không bình luận gì ư?
Đó là quyền và nhận thức tùy bạn
Nhưng đấy
Chính đấy
Là thứ chính trị
Mả họ muốn bạn vờ như không biết
Như không thấy chính bạn tồn tại trên đời

Ngô Quốc Phương, 27.5.2013
Mùa của những ngọn gió trăm miền, tặng các bạn tôi

Posted in Chinh Tri Viet Nam | 1 Comment »

►Tạ Phong Tần ra Bắc

Posted by hoangtran204 trên 07/06/2013

Tạ Phong Tần ra Bắc

Đây là cuộc chiến của công lý và danh dự!  (Tạ Phong Tần)

————————————————–
Khi mới vào Nam, ông Nguyễn Đăng Mạnh đã “nẩy ra ý khái quát” thế này:

“Vào Sài Gòn ngay sau 1975, người miền Bắc quả đã bị choáng ngợp. Nếu có chê thì chê theo một định kiến cũ kỹ về mặt đạo đức. Thí dụ, đàn bà con gái mặc áo dài không có áo lót, hở ra bên hông (Ông Vũ Thuần Nho gọi là triangle sexuel) Nhiều cô mặc áo như cái maillot, có cô mặc quần soóc đi ngoài đường…vv…

Quan sát cảnh vật và sinh hoạt của con người từ Bắc vào Nam, tôi nảy ra ý khái quát này: từ Bắc vào Nam là đi từ miền đất nghèo đến nơi giầu có, từ chỗ hàng năm hễ gặp hạn hán hay lụt lội là đói khát, đến nơi dường như sờ đâu cũng có cái ăn, cây trái, tôm cá ê hề, muốn chết đói cũng khó.

Nhưng mặt khác, đi từ Bắc vào Nam là đi từ nơi văn hoá cao đến nơi văn hoá thấp.” (Hồi Ký Của Giáo Sư Nguyễn Đăng Mạnh).

Có lẽ vì độ “vênh” văn hoá giữa hai miền rõ ràng (như thế) nên hàng trăm ngàn viên chức, văn nghệ sĩ, và sĩ quan miền Nam đã được đưa ra Bắc học tập cho… chóng tốt. Duy có điều đáng tiếc là khí hậu (cũng như điều kiện sinh sống) “nơi văn hóa cao” không hiền hoà và tử tế gì cho lắm nên không ít “học viên” đã bỏ mạng tại chỗ, ngay khi chương trình cải tạo vừa mới bắt đầu:

“Anh em từ trong Nam ra cứ yên trí là ‘học tập một tháng’, nên quần áo mang đi theo làm gì nhiều cho nặng. Ra đây, đụng cái buốt giá của mùa đông thượng du miền Bắc, thêm mưa phùn ẩm ướt nên cái lạnh càng thêm thấm thía. Ban đêm cái nền xi măng trong nhà tù nó lạnh như nước đá, mặc đủ các thứ áo quần hiện có mà vẫn lạnh, mặc cả áo mưa đi ngủ, có anh chui vào một cái bao tải vừa kiếm được mà vẫn cứ run. Hóa ra cái lạnh ở ngoài vào thì ít mà cái lạnh ở trong ra thì nhiều. Cái lạnh vì đói cơm nhiều hơn cái lạnh vì thiếu áo…

Đã lâu lắm rồi, người địa phương ở Sơn La nói vậy, mới có năm quá lạnh như năm nay (1976). Đúng là ‘Giậu đổ bìm leo’, vào cái lúc mà tù cải tạo ra Bắc, lại đụng ngay một trận rét kinh hồn…Mà xưa nay cái lạnh và cái đói có quan hệ ‘hữu cơ’ với nhau. Càng đói thì càng rét-mà càng rét thì càng đói.

Anh em đã có người ‘nằm xuống’ vì đói lạnh. Vũ Văn Sâm (viết văn, làm nhạc) chết đêm 16 rạng sáng 17-11- 1976 bên bịnh xá, sau cơn gió mùa đông bắc đầu tiên. Đến đầu tháng giêng 1977 (không rõ là ngày 3 hay ngày 13 tháng giêng, tôi nhớ không được kỹ lắm) Ngô Qúy Thuyết, Tòa án Quân sự vùng 4 cũng đi luôn, đi rất êm đềm, rất lặng lẽ. Sáng ra không thấy anh ta dậy nữa, lay chân gọi dậy thì người đã lạnh cứng từ lúc nào rồi.”

(Phan Lạc Phúc. Bạn Bè Gần Xa. Westminster, CA: Văn Nghệ, 2000 – Trích dẫn lại từ Bên Thắng Cuộc. Osinbook, 2012. Vol.1.)

Đói lạnh (có lẽ) chỉ làm cho những người tù từ miền Nam chóng chết, chứ không chóng tốt. Không những thế, những kẻ sống sót, với thời gian (xem chừng) mỗi lúc một thêm khó cải tạo hơn. Xin đơn cử một trường hợp tiêu biểu:

“…Trương Văn Sương quê ở Chùa Dơi tỉnh Sóc Trăng bị bắt vào khoảng những năm 1977- 1978. Và tổng số thời gian ở tù của anh cũng đã ngót 28 đến 30 năm ròng rã… Anh đã từng là sĩ quan của quân lực Việt Nam Cộng Hoà trước đây.

Không bao giờ anh và những người tù án nặng ở buồng 6 viết bản nhận tội. Cứ mỗi lần như vậy thì anh Sương đều là người đứng đầu đấu tranh và ban giám thị trại Nam Hà phải điều hàng chục binh sĩ và cán bộ công an xuống khoá tay, đưa anh đi cùm biệt giam ở nhà kỷ luật…

Suy nghĩ của tôi khi viết bài này là chỉ mong Đảng CSVN, nhà nước Việt Nam và Bộ công an thôi đi hãy đừng cố chấp, hãy đừng mong mỏi gì được mấy dòng chữ ‘tôi nhận rõ tội lỗi, thật thà ăn năn hối cải’ ở nơi anh Trương Văn Sương và nhiều người tù khác nữa theo “4 tiêu chuẩn 1269” vô hồn, vô nghĩa kia nữa. Mà hãy cao hơn thế là tình người, là lòng nhân đạo, là sự bao dung, là sự khoan dung và sự đại lượng…hãy thả vô điều kiện những người tù như anh Trương Văn Sương ra khỏi trại giam vì anh đã ở tù gần 30 năm là quá đủ rồi…”

(Nguyễn Khắc Toàn – Tù Nhân Trương Văn Sương & Những Người Tù Khác).

Những lời kêu gọi “sự khoan dung và sự đại lượng” (thượng dẫn) được gửi đi vào năm 2006, và đã hoàn toàn rơi vào hư không. Ông Trương Văn Sương đã qua đời 5 năm sau, vào hôm 11 tháng 7 năm 2011, tại trại Nam Hà. Người tù cải tạo này, tiếc thay, đã không “tiếp thu” được chút “chính nghĩa cách mạng” nào ráo trọi – sau 33 năm học tập ở một nơi xa nhà hàng ngàn cây số!

Tuy thế, những trại tù ở miền Bắc vẫn mở rộng cửa tiếp tục chào đón những tù nhân từ miền Nam – như tin loan của BBC, nghe được vào hôm 22 tháng 5 năm 2013:

“Blogger Tạ Phong Tần, người bị chính quyền Việt Nam kết án tù vì tội ‘Tuyên truyền chống Nhà nước’ nhưng lại được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vinh danh là ‘Phụ nữ dũng cảm’ đã bị chuyển trại giam từ Đồng Nai ra Thanh Hóa hôm 3/5.

Hiện tại bà đang bị giam giữ tại Phân trại số 4 thuộc Trại giam số 5, thị trấn Thống Nhất, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa.”

Bà Tạ Minh Tú, em gái bà Tạ Phong Tần, đã có chuyến ra Bắc thăm nuôi chị mình hôm 15/5.

Nói với BBC từ quê nhà Bạc Liêu, bà Tú cho biết bà đã nói chuyện với bà Tần trong khoảng 30′ dưới sự giám sát của bốn cán bộ trại giam.

Theo đó, bà Tần than phiền ở nơi giam giữ mới này nước nôi rất khan hiếm. Có khi bà không có nước rửa ṃăt.

‘Không có chỗ tắm chỉ có hồ nước khoảng 10m2 cho 200 người giành nhau tắm như là ăn cướp,’ bà Tú thuật lại lời bà Tần.

Theo lời kể của bà Tú thì bà Tần cáo buộc ‘chính quyền biết rõ tình trạng bệnh tật của bà là viêm họng và đau khớp’ nên chuyển bà ra ngoài Bắc với điều kiện khí hậu thất thường và mùa đông lạnh giá bất lợi cho bệnh tật của bà.”

‘Họ cố tình làm cho gia đình không thăm nuôi được do nhà quá xa xôi với lại chi phí cao quá nếu có bệnh hoạn gì nếu gia đình không biết thì chết không ai biết luôn,’bà Tú thuật lại lời bà Tần…

‘Trước khi đi chị cũng gửi lời thăm hỏi các cha và nói là cứ yên tâm chị vẫn trước sau như một, không có gì thay đổi,’ bà Tú nói.”

Khẩu khí của Tạ Phong Tần dễ khiến cho tôi thốt nhớ đến những chuyện (vô cùng) phiền phức đã xẩy ra cho nhân viên ở trại giam Nam Hà, vài năm về trước, vẫn theo như lời của nhà báo Nguyễn Khắc Toàn:

“Lúc đó anh Sương đã hô khẩu hiệu chống đối rất to: ‘Đả đảo CSVN đàn áp tù chính trị, các cán bộ công an có giỏi thì hãy bắn tôi đi. Trương Văn Sương này suốt đời chiến đấu cho lý tưởng tự do…’ làm cho hàng chục cán bộ công an, quản giáo và các binh sỹ công an trẻ rất e ngại. Họ đã có lệnh sẽ bịt miệng và bằng cách dùng khăn tẩm ê te và hơi cay để trấn áp không cho anh Trương Văn Sương tiếp tục thét gào phản kháng nữa.”

Xem như thế thì chỉ còn hy vọng vào điều kiện địa dư khắc nghiệt ở nơi văn hoá cao mới có thể khuất phục được người tù bất khuất Tạ Phong Tần. Tuy nhiên, đây cũng chỉ là một niềm hy vọng (mong manh) thôi vì không phải ai cũng có thể bị “khí hậu thất thường và mùa đông lạnh giá” đốn gục như mong đợi:

thanhcam

“Tôi đã sống bẩy năm trên vùng thượng du của tỉnh Thanh Hoá, bên bờ con sông Mã, và đã bẩy mùa xuân chứng kiến những kỳ diệu của đất trời, núi sông và lòng mình. Đấy là một nơi hiểm trở, trại đóng ngay bên sườn núi trông xuống sông, bên kia sông là một bình nguyên nho nhỏ, rồi lại tiếp tục núi. Hai đầu sông được chắn bởi núi, bốn phiá toàn núi, gần xa đậm nhạt khác nhau”.

Chữ “trại” trong đoạn văn vừa dẫn là một trại tù, và người say mê mô tả cảnh “kỳ diệu của đất trời núi sông” là một tù nhân. Một người tù “quắt queo đói lạnh, tả tơi đứng bên sông núi” (suốt từ năm này sang năm khác) mới cảm nhận hết được lẽ chuyển đổi vi diệu của đất trời, để ghi lại cho chúng ta những câu văn diễm lệ:

“Mùa thu núi bỗng mơ màng. Bầu trời trong xanh hơn và núi như phủ mờ một làn suơng khói mỏng. Trời càng se lạnh núi càng xa cách, càng rời xa vẻ thực tế tầm thường để tự biến mình thành huyền ảo. Vào mùa thu sông Mã đã thôi gầm lên khúc độc hành, vẻ đục ngầu dữ tợn của mùa hè đã trôi mất, bây giờ lặng lẽ trong xanh để hoà hợp với dáng núi đang trong một chuyển cung yểu điệu. Trời, núi, sông và người cùng vào một cơn ngất ngây buồn như tiên cảm một nỗi lạnh tê đầy bất trắc. Các ruộng bắp ven sông đã úa vàng. Công việc thu hoạch mùa màng vào những buổi chiều mùa thu mang một vẻ đẹp cổ điển với ánh nắng vàng xiên xiên, lá bắp khô xào xạc, và bếp lửa nấu nước ở bờ ruộng vuơn cột khói lên cao…” (Phạm Xuân Đài. “Nét Xuân Sơn“. Hà Nội Trong Mắt Tôi. Westminster, CA: Thế Kỷ, 1994.)

Nguồn ảnh: Đặc San Thanh Cẩm

Tác giả đoạn văn thượng dẫn đã sống sót trở về, sau nhiều năm “tả tơi quắt queo sống trong đói lạnh” ở Thanh Hoá. Ông nguyên là chủ biên của Tạp Chí Thế Kỷ 21, và hiện đang chủ trương trang Diễn Đàn Thế Kỷ, có trụ sở đặt tại miền Nam – California.

Đã đôi lần, tôi có hân hạnh tiếp chuyện với ông Phạm Xuân Đài, và ông Phan Nhật Nam – một người tù khác, sống qua hàng chục năm biệt giam ở trại tù giam Thanh Cẩm. Thái độ sống, cũng như ngòi bút, của cả hai ông bao giờ cũng đậm nét bao dung và tử tế. Những tù đã qua, xem ra, đã không gây cho họ một chấn thương tâm thần nào ráo trọi.

Những năm tù sắp tới cũng chưa chắc sẽ gây được tổn hại nào đáng kể cho Tạ Phong Tần. Nhưng bản án khắc nghiệt, cùng cách hành sử đê tiện, vừa qua – chắc chắn – sẽ có ảnh hưởng tiêu cực không nhỏ đến sự tồn vong (vốn đã rất mong manh) của nhà nước hiện nay. Không ai, kể cả những người lạc quan và cực đoan nhất hiện nay, có thể tin rằng chế độ bạo ngược này có thể tiếp tục cầm quyền thêm mười năm nữa.

©Tưởng Năng Tiến

©Đàn Chim Việt  

 danchimviet.info

Tác giả: 

Posted in Trại Tù | Leave a Comment »

►Trong bài diễn văn đọc ở Singapore 31-5-2013, Nguyễn Tấn Dũng né Trung Cộng, chỉ dám nói mé mé mà không dám nhắc đến tên

Posted by hoangtran204 trên 05/06/2013

Nguyễn Tấn Dũng né Trung Cộng

Tuesday, June 04, 2013 4:28:38 PM 

Ngô Nhân Dụng

Cả bài diễn văn của ông Nguyễn Tấn Dũng đọc tại Hội nghị Shangri-La, Singapore, chỉ hô khẩu hiệu, rất nhiều khẩu hiệu, chỉ nói những quy tắc chung chung, nhưng không dám đả động tới một điều gì cụ thể. Ðặc biệt, Nguyễn Tấn Dũng né tránh không dám đụng tới Trung Cộng, ngay cả khi bị một nữ ký giả của Bắc Kinh thách thức.

Nói những chuyện chung chung thì cũng giống như hô khẩu hiệu, một tập quán của các cán bộ cộng sản. Những ý kiến được Nguyễn Tấn Dũng nêu lên, nếu ai nói thì cũng nói giống như vậy. Và nói ở đâu, nói lúc nào cũng thích hợp cả! Thí dụ, Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi các nước “cần tuân thủ luật pháp quốc tế, đề cao trách nhiệm của các quốc gia – nhất là các nước lớn…” Nói như vậy thì ai chẳng nói được? Hoặc một câu được coi là ý kiến mới mẻ đối với Cộng sản Việt Nam: “Chúng ta có thể kỳ vọng nhiều hơn vào vai trò của các nước lớn, nhất là Hoa Kỳ và Trung Quốc, hai cường quốc có vai trò và trách nhiệm lớn nhất (tôi xin nhấn mạnh là lớn nhất)” (nhấn mạnh trong nguyên văn). Nhưng câu nói này, về vai trò của Trung Quốc và Mỹ, nếu đặt vào miệng bất cứ một người nào, dù đó là tổng thống Phi Luật Tân, thủ tướng Campuchia, cũng đều nói như vậy cả. Ðiều mà người dân Việt Nam muốn một ông thủ tướng phải nói lên, là những gì gay go nhất trong mối quan hệ riêng giữa Việt Nam và Trung Quốc; nhưng không được ông ta nêu lên, dù chỉ nói bóng bẩy.

Bài diễn văn hô toàn khẩu hiệu, giống như các tay quản giáo thường lên lớp, sau khi học thuộc lòng. Nguyễn Tấn Dũng nêu ra các quy tắc ứng xử, các nhu cầu an ninh trong vùng Biển Ðông; những điều ai cũng biết cả rồi. Nhưng Dũng lại không dám nêu tên một nước nào cụ thể đã vi phạm các quy tắc hay thỏa hiệp đó. Trong lúc Nguyễn Tấn Dũng nói ở Singapore thì ở trong nước Việt Nam lòng người đang sôi sục. Giới trí thức, thanh niên Việt Nam đang hô hào biểu tình chống Cộng sản Trung Hoa lấn cướp. Vì các tàu hải giám, chiến hạm Trung Cộng vẫn tiến vào những vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam; lính Trung Cộng tiếp tục bắt người Việt, đâm cho vỡ tàu, bắn súng vào tàu đánh cá của người Việt Nam. Nguyễn Tấn Dũng hoàn toàn không dám nhắc đến tên chính quyền Trung Quốc, thủ phạm của các hành động xâm lược trắng trợn đó, mặc dù đã nhắc tới các xung đột đang gây căng thẳng trong vùng. Tóm lại, cả bài diễn văn là một màn múa võ tránh né, không dám nói gì tới những mối lo cụ thể của nước Việt Nam, không dám nói tới mối đe dọa của Trung Cộng trên vùng biển nước ta ngay trong lúc này.

Một ý kiến được coi là “mới nhất” do Nguyễn Tấn Dũng nói lên ở hội nghị, là nhắc tới vai trò của Mỹ ở trong vùng Ðông Nam Á. Nhưng ngay khi phát biểu ý kiến này, Nguyễn Tấn Dũng cũng không dám nêu ra như một điều mình suy nghĩ, mà chỉ nhắc lại lời người khác, đã nói từ năm ngoái! Dũng nói: “Tôi cũng đồng tình với ý kiến của ngài Thủ Tướng Singapore Lý Hiển Long trong bài phát biểu tại Bắc Kinh Tháng Chín năm 2012, cho rằng sự hợp tác tin cậy và trách nhiệm giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ đóng góp tích cực cho lợi ích chung của khu vực.” Nói như vậy để chứng tỏ với Bắc Kinh rằng việc đặt Mỹ lên ngang hàng với Trung Quốc trong vùng biển Ðông Nam Á “không phải ý kiến tôi!” Lý Hiển Long đã nói từ năm ngoái rồi, tôi chỉ nhắc lại sau khi không thấy các đồng chí phản đối Lý Hiển Long thôi!

Ðến lúc họp báo, trả lời câu hỏi của các ký giả, Nguyễn Tấn Dũng vẫn tiếp tục “không dám nói cụ thể,” “không dám gọi thẳng tên.” Chắc trước khi đi Singapore, Nguyễn Tấn Dũng đã hứa sẽ kiên trì tuân thủ đường lối nói “vô tội vạ” này, không dám “đi chệch hướng.” Bài diễn văn rõ ràng chỉ nói những điều “vô thưởng vô phạt,” “không làm ai mất lòng.” Dùng ngôn ngữ quen thuộc của đồng bào ta bây giờ, đó là một thái độ “vô cảm.”

Thái độ vô cảm này chỉ có một lý do: Sợ phản ứng của Bắc Kinh. Nếu trước khi đi phó hội, Nguyễn Tấn Dũng chưa cam kết với sứ quán Trung Cộng ở Hà Nội sẽ theo lối nói vô cảm, thì chắc cả Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Việt Nam đã quyết định quy tắc sống đó rồi. Nguyễn Tấn Dũng kiên quyết không chỉ đích danh Trung Quốc! Không được nhắc đến các tội ác cụ thể của Bắc Kinh! Kể từ khi Nguyễn Văn Linh, Ðỗ Mười, Phạm Văn Ðồng kéo nhau sang Thành Ðô xin quy thuận năm 1992, các lãnh tụ cộng sản Việt Nam không có lựa chọn nào khác. Những người cầm đầu đảng hay chính phủ ở Việt Nam không ai dám nói thẳng những nỗi bất bình của dân Việt đối với Trung Cộng nữa.

Cho nên, khi trả lời các câu hỏi trong lúc họp báo, Nguyễn Tấn Dũng đã giữ một thái độ tránh né, đến mức độ phải coi là hèn nhát. Như khi một ký giả ngoại quốc nhắc lại rằng trong bài phát biểu Nguyễn Tấn Dũng đã nói việc phải dùng luật pháp quốc tế giải quyết các tranh chấp trong vùng biển. Vin vào câu đó, ký giả này hỏi rằng Nguyễn Tấn Dũng có ủng hộ việc Phi Luật Tân đang nộp đơn thưa kiện Trung Quốc trước tòa án quốc tế hay không?

Ai cũng phải công nhận Tổng Thống Aquino đang sử dụng luật pháp quốc tế khi cần giải quyết các xung đột quyền lợi với Trung Quốc! Trước câu hỏi này, câu trả lời hiển nhiên là ông Aquino làm đúng! Nhưng Nguyễn Tấn Dũng không dám trả lời rằng mình ủng hộ hành động của Phi Luật Tân. Cũng không dám trả lời một cách chung chung, thí dụ, có thể nói rằng, “Việc thưa kiện nhau ra tòa án chắc phải tốt hơn là để các tầu chiến bắn vào nhau!”

Trái lại, Nguyễn Tấn Dũng, sau khi ngồi im nghe lời thông dịch để suy nghĩ, đến lúc bắt đầu nói thì cũng chỉ nhắc lại, một lần nữa, các ý kiến chung chung như “hòa bình, ổn định, hợp tác, phát triển,” vân vân, để chứng tỏ mình vẫn thuộc bài. Sau cùng, câu nói mà mọi người chờ đợi để trả lời người hỏi thì lai nghe rất nhạt nhẽo. Dũng bảo, “Về vấn đề này chúng tôi đã có thông cáo từ trước rồi! Xin phép không nhắc lại, sợ mất thời giờ!”

Ngay cả việc mở miệng nhắc lại nội dung nói rất đại cương của bản thông cáo đó, Dũng cũng không dám nhắc tới. Người ta đến đây đặt câu hỏi cốt để biết ý kiến và thái độ của chính quyền nước Việt Nam, chứ đâu phải đến để nghe chỉ dẫn đi tìm đọc cái gì? Có ai biết bản thông cáo cũ đó có thật không? Nó nói những gì? Nhưng Dũng vẫn giữ vững đường lối: Không nói một lời nào ủng hộ việc chính phủ Phi Luật Tân thưa kiện Trung Cộng! Tức là không nói một lời nào có thể khiến các đồng chí Bắc Kinh nổi giận!

Nhưng các đồng chí từ Bắc Kinh tới vẫn không tha cho Dũng. Một cô ký giả người Trung Quốc đã đứng lên nhân danh nhật báo Nhân Dân ở Bắc Kinh để đặt câu hỏi. Cô ta mặc bộ quân phục, với cả hàng huy chương đeo trước ngực! Quả nhiên, cô chính là một thiếu tướng trong quân đội Trung Quốc! Cô nhắc lại một câu Nguyễn Tấn Dũng đã nói: “Ðâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền.”

Người Việt Nam nghe hai chữ “đâu đó” đã thấy một thái độ lảng tránh hèn nhát rồi, vì không dám nói thẳng là ai, ở đâu! Nhưng cô thiếu tướng tự xưng ký giả báo Nhân Dân (Bắc Kinh) lại vin vào câu nói của Nguyễn Tấn Dũng mà khiêu khích, đặt thẳng một câu hỏi, đòi Dũng phải nói rõ hơn: Xin ông cho biết rõ ràng khi ông nói câu đó thì ông ám chỉ chuyện gì xẩy ra ở nước nào vậy? Và khi ông nói tới “những hành động trái với luật pháp quốc tế” thì xin ông làm ơn cho biết đó là vi phạm những điều luật nào vậy? Ðúng là một câu hỏi khiêu khích, thách thức xem Nguyễn Tấn Dũng có dám nói thẳng thắn hay không!

Nếu quý vị ở địa vị một vị thủ tướng nước Việt Nam thì quý vị sẽ trả lời sao? Chắc chắn phải nói đến các hành động Trung Cộng cho tàu hải giám chạy vào vùng biển Việt Nam, tầu chiến Trung Cộng đóng vai cướp biển bắn phá tầu đánh cá, bắt cóc ngư dân Việt Nam. Những chuyện đó có thật, cả thế giới đều biết, có gì phải giấu giếm?

Nhưng Nguyễn Tấn Dũng đã không dám nhân cơ hội này vạch ra những vụ vi phạm luật biển quốc tế của chính quyền Bắc Kinh! Dũng lại tiếp tục ca sáu câu đã thuộc lòng: Hòa bình, ổn định, phát triển, tự do hàng hải, vân vân. 

Sau cùng, cũng trả lời cô ký giả báo Nhân Dân ở Bắc Kinh bằng cách né: “Chuyện này đã nói có lẽ mọi người đã biết cả rồi, tôi không cần nhắc lại nữa!”

Ðiều nên biết là trong hội nghị lần này, một vị thiếu tướng Trung Cộng khác, Thích Kiến Quốc (Qi Jianquo) cầm đầu phái đoàn quân đội sang dự. Ông ta đã ngang nhiên tuyên bố rằng việc tàu chiến của nước ông đi tuần trong vùng biển Ðông Nam Á là tự nhiên, vì vùng đó thuộc lãnh hải Trung Quốc! Ông tướng chuyên viên ngoại giao, phó tư lệnh quân đội họ Thích đã khẳng định một điều hoàn toàn sai sự thật. Cả phái đoàn Nguyễn Tấn Dũng có mặt hội nghị, nghe nói thế nhưng không ai dám lên tiếng, ít nhất cũng để nói rằng chính phủ Việt Nam không đồng ý với ông tướng này! Sau đó đến lượt nghe cô thiếu tướng phóng viên đặt câu hỏi thách thức giữa làng, giữa chợ, các nhà báo khắp thế giới sẽ nghĩ thế nào khi thấy Nguyễn Tấn Dũng không dám trả lời thẳng vào câu hỏi của cô?

Với tư cách một thủ tướng, người đứng đầu chính phủ một nước đang bị Trung Cộng đè nén, bắt nạt, kinh thường, thì thái độ đó né tránh này chỉ làm nhục quốc thể. Vì tất cả các nhà báo có mặt trong phòng, và hầu hết khán giả coi cuộc phỏng vấn trên ti vi sau này, họ đều biết những gì đã và đang xẩy ra giữa Trung Cộng và Việt Nam. Họ phải biết trước câu hỏi khiêu khích đó, người cầm đầu chính quyền Việt Nam phải nói sự thật ra thế nào. Khi thấy Nguyễn Tấn Dũng né tránh, mọi người phải tự hỏi: Tại sao một thủ tướng nước Việt Nam lại không dám nói thẳng những vụ vi phạm đó ra?

Trước thái độ hèn yếu đó, người ngoại quốc coi ti vi sẽ thấy cái tên viết đặt trước mặt ông Nguyễn Tấn Dũng rất thích hợp, khi hiểu theo nghĩa tiếng Anh. Thay vì viết họ “Nguyễn,” giống như họ ông Chipman ngồi kế bên, không hiểu sao ban tổ chức họp báo lại ghi tên cúng cơm của ông thủ tướng là DUNG. Mà trong tiếng Anh, một ngôn ngữ chính thức của Singapore, thì chữ đó có nghĩa là đồ phế thải, dùng để bón ruộng!

(Nội dung cuộc họp báo của Nguyễn Tấn Dũng có thể coi trên mạng:http://www.youtube.com/watch?v=mk5OZy0QqSg&feature=player_embedded)

*Bài diễn văn thuê người khác viết, nên khi có phóng viên nước ngoài phỏng vấn thì ông NT Dũng trả lời ú a, ú ớ, hoặc có tình không trả lời các câu hỏi.

nguồn: nguoi-viet.com 


Quý độc giả có thể tham gia vào chương trình “Nói Chuyện với Ngô Nhân Dụng” trên Người Việt TV bằng cách gửi câu hỏi đến: namphuong@nguoi-viet.com

———

Ngày 4/6/2013) 


THƯỜNG THÔI! VẪN NƯỚC ĐÔI, CHUNG CHUNG, TRÁNH NÉ!…

Tô Hải

Vừa qua, tại đối thoại Sangri La, Thủ tướng CHXHCNVN đã đọc một bản diễn văn soạn trước, …được “báo ta” ca ngợi ngất trời như chưa từng có chánh trị gia nào trên đời phát biểu hay ho, hăng hái, hùng hồn như thế trước toàn thế giới! 

Là một lão già… “lẩm cẩm rỗi hơi”, và “tự diễn biến khá nặng”, mình đã để tâm xem: đ/c X liệu phen này có để lộ chút xíu ý đồ gì liều mạng hơn, sau khi đã khống chế được cả bá quan văn võ triều đình qua mấy kỳ họp TW vừa qua? …Vậy lần này, bài nói chính tại “Đối Thoại Sangri-La (mà chắc chắn phải có sự góp ý của “một số không nhỏ” các vị cùng trên một tầm cao trí tuệ) dứt khoát phải được quảng bá lưu truyền khắp thiên hạ về khả năng, tài trí vô song của một ông thủ tướng gọi là cộng sản cũng được mà gọi là tư bản cũng xong! 

>>Đọc tiếp

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Biểu tình chống Trung Quốc được Công an VN ghi vào hồ sơ là có tiền sự phạm pháp!

Posted by hoangtran204 trên 04/06/2013

Những tội phạm hình sự như  cướp xe, cướp của,…đã từng bị công an bắt xử phạt và có án tù, công an ghi vào hồ sơ người này là: có tiền sự.  Một thời gian sau, nếu họ ra tù, và tái phạm các hành động này, rồi bị bắt, thì chữ có tiền sự … sẽ làm cho họ bị lãnh bản án nặng hơn, không được châm chước xem như  là người  phạm pháp lần đầu.

Nay,những người VN đi biểu tình chống Trung Quốc (vi phạm lãnh hải VN và đánh đập ngư dân VN) khi bị Công an VN bắt cũng “được” ghi vào hồ sợ cá nhân là: có tiền sự. Vậy, đối với nhà cầm quyền Hà Nội, những ai đi biểu tình phản đối Trung Quốc là phạm pháp, phạm tội hình sự! Điều này gián tiếp cho người ta biết là luật pháp VN nhằm bảo vệ Trung Cộng và nhà cầm quyền Hà Nội hay đảng CSVN chỉ là tay sai của Trung Cộng. 

TIỀN SỰ THỨ NHẤT

Thùy Linh, nhà văn

 

1. Kể từ lần cuối cùng vào tháng 8 năm 2012 thì ngày 2/6 vừa qua mới lại có cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Mình vẫn biết lần này sẽ không đông người tham gia, vẫn biết sẽ căng thẳng, vẫn biết nhiều nỗi lo âu, phập phồng, không thể không có chút sợ hãi…Vẫn biết nhiều chờ đợi phía trước nhưng vẫn đi. Như một thói quen khó bỏ. Một mối dây thâm tình với bạn bè, người quen quen mới kịp nhớ mặt sau nhiều lần sát cánh mà chưa kịp chuyện trò…

Buổi sáng dậy sớm, đạp xe lên Bờ Hồ. Coi như đi dạo sớm, xem phố phường ngái ngủ lúc bình minh. Nhiều trạm gác của công an, dân phòng đã lập dày đặc trên phố. Mỗi lần có lời kêu gọi biểu tình trên mạng đều như vậy, không còn ngạc nhiên nữa. 

Đọc tiếp >>> buudoan.com

Posted in Biểu Tình và Lập Hội | Leave a Comment »

►Không thể để Đảng và Nhà Nước lo được

Posted by hoangtran204 trên 04/06/2013

Không thể để Đảng và Nhà Nước lo

được

4-6-2013

Đặng Phương Bích

Khi những người biểu tình bị bắt, tôi và chị “Sông Quê” quay về lo bữa trưa cho gia đình để đầu giờ chiều sang Lộc Hà với anh em. Thế là cậu an ninh đèo hai chị em tôi về. Dọc đường điện thoại của cậu ta cứ réo suốt. .. Họ mời tôi về phường uống cà phê… 

Y hẹn, 4 giờ 4 phút chiều thứ hai (ngày 3/6), tôi có mặt ở phường. Anh trung tá công an khu vực đang đợi tôi ngay cổng. Anh ấy dẫn tôi lên phòng họp trên tầng 2. Trong sáu vị đang an tọa thì có một vị có tuổi, nghe nói là dân ở làng quốc tế Thăng Long. Nhưng qua cung cách nói (lo cho dân), tôi đoán bác ý là bí thư chi bộ.

Đọc tiếp »

Posted in Biểu Tình và Lập Hội | Leave a Comment »

►Hé lộ nền giáo dục nơi xứ thiên đường

Posted by hoangtran204 trên 03/06/2013

Cán bộ đảng phải “vừa hồng vừa chuyên”, đảng ủy luôn chọn cán bộ lãnh đạo xuất thân từ  đảng viên…nhưng hóa ra đó là một bầy sâu.

Mời các bạn đọc 5 bài dưới đây để thấy: “đảng viên lý lịch “hoàn hảo” đang tham nhũng cướp bóc dân lành, cướp đất đai, đòi được lãnh đạo nước VN đời đời…còn các đảng viên có lý lịch không hoàn hảo, được đưa lên làm lãnh đạo… thì bị phanh phui thế này:

Trường Đại học Sư phạm Hà Nội: Gian dối trong hồ sơ tranh cử Hiệu trưởng của PGS,TS Nguyễn Văn Minh

Đọc tiếp »

Posted in Giao Duc, Đảng CSVN | 1 Comment »

►TRỰC TIẾP TỪ HÀ NỘI – Biểu Tình Chống Trung Quốc 2-6-2013

Posted by hoangtran204 trên 02/06/2013

Blogger Mai Xuân Dũng cho biết: Cuộc biểu tình chống Trung quốc xâm lược ngày 02/6/2013 tại Bờ Hồ bị đàn áp thẳng tay, quyết liệt hơn năm 2011 và 2012.

Nhiều người đang nằm xuống đòi thả Nguyễn văn Phương và Nguyễn Chí Đức:



Những người được thả và nhóm tiếp viện tiếp tục đòi thả người trước trại Lộc Hà:

FB Mai Xuân Dũng

—-

Facebook của Anh Chí

Anh Chí’s Photos

FB Anh Chí

———–

Cập Nhật:

Mẹ Nấm: Cập nhật lúc 19:40 ngày 2-6-2013

Những người bị bắt giữ ở trại Lộc Hà khi đang biểu tình chống Trung Quốc tại khu vực Hồ Gươm sáng nay vẫn đang nằm ra đường quốc lộ để yêu cầu công an phải chịu trách nhiệm về việc đánh đập Nguyễn Văn Phương và anh Trương Văn Dũng.

Công an đã chặn hai đầu không cho xe ô tô lưu thông ở khu vực này.
Anh em có mặt trước cổng trại Lộc Hà lúc này rất cần sự hiệp thông của những người ở Hà Nội.

Nguyễn Lân Thắng: Chúng tôi cần một bác sỹ đến sơ cứu  cho anh Trương văn Dũng khẩn cấp tại hiện trường cổng trại Lộc Hà… SOS

425267_547570075307111_885515168_n.jpg968887_547570105307108_543617814_n.jpg829_668258939867523_777265053_n.jpgNguồn: Theo Nhật Ký Yêu Nước

TRỰC TIẾP TỪ HÀ NỘI – Biểu Tình Chống Trung Quốc 2-6-2013

Nguồn: Theo Nhật Ký Yêu Nước

01. Hà Nội – Biểu Tình Chống Trung Quốc 2-6-2013
https://www.youtube.com/watch?v=nmSOp6_KiUg
Hà Nội – Biểu Tình Chống Trung Quốc 2-6-2013 part 2
http://youtu.be/H1DXR0PFYUg

02. Biểu Tình Chống Trung Quốc 2-6-2013 – CA Bắt cóc cưỡng bức người dân giữa ban ngày!
http://youtu.be/R3_6pIT1dEQ

03. Cảnh Công An & An Ninh bắt người biểu tình chống Trung Quốc 2-6-2013
https://www.youtube.com/watch?v=9K16zqBhXec
04. Video đầu Tiên: An Ninh vây quanh bắt người yêu nước biểu tình chống Trung Quốc
full: https://www.youtube.com/watch?v=WT0lFk92kZ0
05. Biểu Tình Chống Trung Quốc 2-6-2013: người yêu nước bị bắt vào trại Lộc Hà
https://www.youtube.com/watch?v=mYjBZT7FVW4

06. Người biểu tình tại Hà Nội đấu tranh với CA đánh người ngày 2 – 6 – 2013
http://youtu.be/6NTKCPdFhKY
07.Người dân dạy cho Công An một bài học làm người
https://www.youtube.com/watch?v=sC3rlfCw_E8
08. Công an tấn công dân trong đồn Lộc Hà
https://www.youtube.com/watch?v=KJrZpl9lxgo
09. Blogger Nguyễn Tường Thụy và tinh thần tại Lộc Hà
https://www.youtube.com/watch?v=kir09kiG-0k

Cuộc biểu tình đã nổ ra tại chân tòa nhà hàm cá mập:

09h13: JB Nguyễn Hữu Vinh đã bị đưa lên xe bus.

http://xuandienhannom.blogspot.com/2013/06/truc-tiep-tu-ha-noi.html?spref=fb%3DA%3D

Theo nguồn tin cho biết: Đến chiếu tối ngày 2/6/2013, công an đã lần lượt thả người tham gia biểu tình ra khỏi trại Lộc Hà, nhưng vẫn còn một số người chưa được thả, nên mọi người đã quyết định ở lại đấu tranh đòi thả người. Công an cũng đồng thời điều động một nhóm côn đồ tới hành hung, đánh đập mọi người ở bên ngoài. Khi an ninh định quây bắt Nguyễn Văn Phương thì mọi người đã đồng loạt nằm xuống để phản đối.

Cũng theo nguồn tin này thì anh Trương Văn Dũng bị đánh đập rất tệ bởi lực lượng công an và an ninh thường phục ngay trước cổng trại Lộc Hà.

————————————————————————-

Tin Reuters.

Công an Việt Nam đã tấn công chớp nhoáng vào cuộc biểu tình chống Trung Quốc, 20 người bị bắt giữ 

Reuters, 2-6-2013

Công an Việt Nam tấn công chớp nhoáng nhằm giải tán một cuộc biểu tình chống Trung Quốc hôm nay Chủ Nhật ngày 2 tháng Sáu, bắt giam tối thiểu 20 người ở Hà Nội.

HÀ NỘI – 2-6-2013- Công an Việt Nam tấn công chớp nhoáng nhằm ngăn chận một cuộc biểu tình chống Trung Quốc hôm nay Chủ Nhật ngày 2 tháng Sáu năm 2013, công an bắt giam tối thiểu 20 người trong một biểu tượng mới nhất cho thấy thái độ cứng rắn đối với người bất đồng chính kiến của chế độ cộng sản, ngay cả sau khi nhà nước Việt Nam lên tiếng chỉ trích hành động xâm lăng của Bắc Kinh ở biển Nam Hải.

Khi nhiều đám đông đang tụ tập lại để phản đối việc tàu hải giám Trung Quốc đâm vào tàu đánh cá Việt Nam gần đây, công an chìm và mặc sắc phục đã chận các điểm tụ tập và nhanh chóng lùa người biểu tình lên các xe buýt đang đậu sẵn đó, người của hãng thông tấn Reuters cho hay.

Hai nhà báo Việt Nam làm việc cho thông tấn ngoại quốc cũng bị bắt tại cuộc biểu tình gần hồ Hoàn Kiếm.

Việt Nam đã và đang  bị các nước phương Tây, kể cả Hoa Kỳ, chỉ trích vì vi phạm và cấm đoán tự do ngôn luận cũng như bắt giam những người chỉ trích nhà nước  cướp đoạt đất đai, tham nhũng và khả năng quản trị tồi tệ của nhà nước gây ra một nền kinh tế què quặt với nợ nần chồng chất.

Giới ngoại giao và chuyên gia cho rằng đảng cầm quyền ráng sức ngăn chận tất cả các cuộc biểu tình, ngay cả những cuộc biểu tình chống Trung Quốc mà đã một lần họ chấp nhận trước đây, vì nhà nước cộng sản sợ những cuộc biểu tình như thế này có khả năng bùng nỗ thành những phong trào chống nhà nước rộng lớn hơn.

Công an mặc thường phục đang bắt giữ anh Đỗ Tuấn (người thứ 3, từ trái) và Trương Ba Không (người thứ hai, từ  phải)  nguồn Reuters

nguồn Reuters

Căng thẳng vì tranh chấp lãnh hải kéo dài cả thập niên qua đã gia tăng trong những tuần qua sau khi tàu Trung Quốc đã đâm tàu đánh cá Việt Nam và sau đó tụ lại gần một chiếc tàu mà Phi Luật Tân đã đánh chìm năm 1999 để làm dấu lãnh hải của mình.

Phi Luật Tân đã cảnh cáo Trung Quốc hãy rút ra khỏi vùng mà Bắc Kinh cho đó là “lãnh thổ không thể tranh cãi được” của họ và Việt Nam cho đó là một “sự vi phạm nghiêm trọng” tính chủ quyền của Việt Nam.

Trong một lời tuyên bố hiếm có, không mang tính ngoại giao như thường thấy trước đây, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hôm thứ Sáu ngày 31 tháng Năm đã cảnh cáo sự thiệt hại đối với mậu dịch quốc tế và nền kinh tế trong vùng nếu “có những sự tuyên bố chủ quyền đơn phương, vô căn cứ” và “chính trị dựa vào sức mạnh” có thể đưa đến một xung đột ở vùng biển Nam Hải.

Ông Dũng phát biểu điều trên trong bài diễn văn ở cuộc Hội thoại ở  Shangri-La, Singapore nhưng ông đã không (dám) gọi đích danh tên của Trung Quốc.

Nguồn:  Vietnam police swoop on anti-China protest, 20 detained. Reuters, Sunday 2 June 2013

nguồn dcvonline.net

——-

Bài trên tường thuật bọn tay sai của Trung Quốc đàn áp dân Hà Nội, không cho họ biểu tình phản đối Trung Cộng. Cùng lúc này ở Singapore, Thủ tướng ” Dũng phát biểu điều trên trong bài diễn văn ở cuộc Hội thoại ở  Shangri-La, Singapore nhưng ông đã không (dám) gọi đích danh tên của Trung Quốc …

Bây giờ mời bạn xem VNCH đây nè:

Hình ảnh chống Tàu cộng xâm lược Hoàng Sa của nhân dân miền Nam năm 1974

1974 – Hải quân Trung Quốc xâm lược đánh chiếm Hoàng Sa trong tay QL/VNCH. Nhân dân Sài Gòn miền Nam và kiều bào hải ngoại biểu tình lên án và phản đối hành vi xâm lược của Trung Quốc khắp nơi.

2

Những cuộc biểu tình của đồng bào miền Nam – Việt Nam Cộng Hòa toàn quốc và khắp nơi trên thế giới của Sinh viên và Việt kiều năm 1974 tố cáo và phản đối Cộng Sản Trung Quốc xâm lược quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

4

Băng rôn sinh viên học sinh đồng bào SàiGòn biểu tình tố cáo, phản đối Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa năm 1974:“Cương quyết tận diệt Trung Cộng kẻ thù truyền kiếp của dân tộc”.

5

67

12

8910

TT Thiệu rời Bộ Tư Lịnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải, sau khi ra chỉ thị về biện pháp đối phó với TC khi hạm đội TC xâm nhập hải phận Việt Nam Công Hoà tại Hoàng Sa (1974).

« 

Tướng Ngô Du nói gì với tướng Lê Quang Hòa và Lê Đức Thọ vào ngày 21-1-1973

Tướng Ngô Du, đại diện cho VNCH tại Ủy Ban Quân Sự 4 bên

Tướng Lê Quang Hòa, đại diện cho VN DC CH

Lê Đức Thọ, Ủy viên Bộ Chính Trị của Đảng  CSVN, (tức đảng LĐVN),

Chuyện dưới đây do sĩ quan bảo vệ an ninh của đoàn do tướng Lê Quang Hòa cầm đầu phái đoàn, và các cựu cán bộ của đảng CSVN kể lại…>>> đọc tiếp

 

Posted in Biểu Tình và Lập Hội | 2 Comments »