Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Một, 2011

LS Lê Công Định sắp tị nạn chính trị tại Mỹ

Posted by hoangtran204 trên 30/11/2011

 

LS Lê Công Định

Theo nguồn tin ngoại giao và được kiểm chứng với gia đình, luật sư Lê Công Định sẽ rời Việt Nam trong một thời gian tới đây. Ông sẽ tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ. Đây là kết quả của quá trình đàm phán giữa Hoa Kỳ và VN.

LS Lê Công Định năm nay 43 tuổi, ông đã từng du học tại Pháp và Hoa Kỳ, sau đó làm việc ở Sài Gòn và là một trong những luật sư về thương mại quốc tế hàng đầu ở Việt Nam. Ngoài ra LS Lê Công Định còn là một trong những luật sư dám nhận bào chữa cho các nhà đối lập ở Việt Nam. Ông cũng đã phổ biến nhiều bài viết về các vấn đề dân chủ, nhân quyền trên các trên mạng.

Trong khi đó, xác nhận với RFA, gia đình luật sư Định nói, bộ Ngoại Giao Mỹ và bộ Công An Việt Nam đang tiến hành những thủ tục cần thiết và ông Định sẽ xuất cảnh trong một ngày gần đây. Một trường hợp tương tự, nhà văn bất đồng chính kiến Trần Khải Thanh Thủy đã từ nhà tù qua Mỹ tị nạn cách đây vài tháng.

Ngày 13/6/2009, ông Lê Công Định bị Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an bắt giữ và bị cáo buộc là có hành vi “tuyên truyền chống nhà nước XHCN”, theo điều 88 Bộ luật hình sự.

Phó tổng cục trưởng Tổng cục An Ninh Vũ Hải Triều cho biết là đã thu được nhiều ”tài liệu, chứng cứ về âm mưu lật đổ Nhà nước CS Việt Nam của luật sư Định”, mà cụ thể LS Định là thành viên chủ chốt của một tổ chức, mà theo như cách gọi của nhà nước CSVN là ”tổ chức phản động lưu vong”, có ”hoạt động nhằm mục tiêu lật đổ chế độ Cộng sản Việt Nam qua việc thành lập hai đảng đối lập có tên là Đảng Lao động và Đảng Xã hội”.

Cũng theo ông Vũ Hải Triều thì luật sư Lê Công Định bị bắt còn là do đã ”phát tán tài liệu trên các báo và trang web bị coi là thù địch với nhà nước CSVN ở nước ngoài, xuyên tạc Đảng và Nhà nước và kêu gọi thay đổi chế độ, cũng như lợi dụng vấn đề bauxite Tây Nguyên, Trường Sa và Hoàng Sa để kích động tư tưởng chống đối. ‘’

Luật sư Lê Công Định còn bị cho là đã lợi dụng việc bào chữa cho các đồng nghiệp Nguyễn Văn Đài, Lê Thị
Công Nhân và cho blogger Điếu Cày, để ” tuyên truyền chống chế độ, xuyên tạc Hiến pháp, pháp luật, lên án chính quyền Việt Nam vi phạm dân chủ, nhân quyền”.

Trong một phiên tòa diễn ra chóng vánh, Tòa án thành phố Sài Gòn hôm 20 tháng 1 năm 2010 đã khép tội 4 nhà hoạt động dân chủ tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, với bản án tổng cộng 33 năm tù giam, chưa tính thời gian quản chế cho các ông Trần Huỳnh Duy Thức (nguyên Tổng giám đốc công ty cổ phần internet Một Kết Nối), Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định (cựu luật sư) và Lê Thăng Long.

Người bị án nặng nhất trong vụ này là Trần Huỳnh Duy Thức, doanh nhân sinh năm 1966 này bị kết án 16 năm tù giam và không được giảm án trong phiên phúc thẩm.

Tổng hợp theo CTM và RFA.

nguồn danchimviet.info

Advertisements

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Tù Chính Trị, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Giáo sư Phạm Minh Hoàng được giảm án còn 17 tháng tù, và sẽ được ra khỏi nhà tù vào tháng 1-2012

Posted by hoangtran204 trên 29/11/2011

Việt Nam hiện nay đang đàm phán để gia nhập vào nhóm các quốc gia ký kết hiệp định thương mại đa phương. Nhóm này thu nhỏ hơn, nhưng có nhiều ưu đãi hơn là tổ chức  tự do mậu dịch  thế giới WTO. Hiệp định thương mại đa phương bao gồm 17 nước Á châu, và một số đối tác ở Bắc Mỹ, do Hoa kỳ khởi xướng tháng 11-2011. Quyền lợi của các nước trong nhóm này là  được giảm thuế nhiều mặt hàng hơn nữa, được gia tăng hạn nghạch xuất khẩu  và các ưu đãi mậu dịch khác. Nhóm nầy có tên là TPP (Đối tác Xuyên Thái bình dương).

Có câu chuyện nhỏ liên quan tới Hiệp định thương mại đa phương Mỹ-Á,  TPP. Trước đó, Trung Quốc đã tưởng rằng họ sẽ được mời  gia nhập nhóm. Nhưng TT Obama đã nói thẳng thừng rằng: nếu Trung Quốc muốn gia nhập, thì hãy viết đơn XIN vào. Trung Quốc quá sốc vì lời tuyên bố này đã xảy ra trước  sự hiện hiện của các nguyên thủ của nhiều nước Á châu nhỏ bé  mà cũng vẫn được Hoa Kỳ mời gia nhập.

Hiện nay Hồ Cẩm Đào và giới chính trị Trung Quốc đang giận lẫy vì bị nhiều đòn phủ đầu trong mấy tuần qua. Điển hình, trong hội nghị APEC tại Hawaii vào tháng 11- 2011, TT Obama đã công khai nói: Trung Quốc hãy cư xử như người lớn… bị một TTMỹ  còn quá trẻ mắng té tát vào mặt như thế thì các đại hán Trung Quốc sao mà không nóng mặt. Thêm vào đó, khi Hồ Cẩm Đào đến Châu Âu vào tháng 10-2011, ông đã bị bà Thủ Tướng Đức Merkel nói thẳng vào mặt: Âu châu không cần sự giúp đỡ của Trung Quốc. Lý do là ông Hồ Cẩm Đào lợi dụng khủng hoảng tài chánh ở Âu Châu, và đề nghị các biện pháp cứu vãn, nhưng các biện pháp của TQ kèm theo nhiều điều kiện gây thiệt hại lâu dài cho các quốc gia ở Âu Châu.

Trung Quốc  bị TT Obama mắng là rất đáng. Bởi vì trong 2 năm qua,  TQ chủ động tạo ra các vụ gây hấn ở Biển Đông, tuyên bố có hải cảng dành cho tàu ngầm ở đảo Hải Nam, khoe khoang có hàng không mẫu hạm chạy bằng dầu…cặn diesel, là nước nền kinh tế  đứng hàng thứ nhì thế giới, TQ còn tuyên bố là  có ngoại tệ dự trữ hơn 2000 tỷ đô la. Nhưng trong các hiệp định thương mại, TQ luôn năn nỉ Hoa Kỳ và các nước Âu Châu nên xếp Trung Quốc vào danh sách thuộc các nước đang phát triển! Nghĩa là TQ nằm trong danh sách chung với các nước nghèo khác, chỉ  ở trên mức các nước quá nghèo khổ  ở  Châu Phi và Châu Á. Mục đích của Trung Quốc  là XIN ĐƯỢC giảm thuế và gia tăng hạn mực (quota) xuất khẩu vào Mỹ và Châu Âu.

Trở lại chủ đề  chính của post này. Ngoài ra, khi đang bị giam giữ, GS Phạm Minh Hoàng còn  có được  sự can thiệp của chính quyền và tòa đại sứ pháp, của nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế, của các nguyên thủ quốc gia và dân biểu nghị sĩ quốc hội của các nước  âu châu và Mỹ trong suốt hơn 1 năm qua.

Giáo sư Phạm Minh Hoàng rất may mắn được đưa ra tòa án xử vào đúng dịp nầy. Chúc mừng cho giáo sư và gia đình sớm được đoàn tụ trước Tết nguyên đán năm nay.

DCVOnlineTin AP

Tòa án phúc thẩm giảm án tù cho ông Phạm Minh Hoàng

Hà Nội – Phiên tòa phúc thẩm ở nam Việt Nam đã giảm án cho một giáo sư toán người Pháp gốc Việt hơn một nữa bản án dành cho ông trước đây, vì tội tham gia vào một tổ chức đòi hỏi dân chủ cho Việt Nam nhưng bị nhà nước Việt Nam cấm hoạt động cũng như tội viết và đăng trên blog những bài viết mang tính chống cộng sản, luật sư của ông cho hay hôm nay thứ Ba ngày 28 tháng Mười Một.

Ông Phạm Minh Hoàng, 56 tuổi, bị kết án qua một phiên tòa hôm tháng Tám vì tội cố tình lật đổ chính quyền qua việc viết và đăng trên mạng 33 bài viết chỉ trích hệ thống độc đảng, cũng như tội đã là thành viên của tổ chức Việt Tân và tuyển mộ thành viên mới tham gia Việt Tân.

Luật sư Trần Vũ Hải nói phiên tòa phúc thẩm ở thành phố Hồ Chí Minh kéo dài ba giờ đồng hồ hôm nay thứ Ba đã giảm án tù cho ông Hoàng từ ba năm xuống còn 17 tháng.

Phiên tòa nói là sự cộng tác của ông Hoàng với công an, sự cam kết từ bỏ tổ chức Việt Tân của ông cũng như những hoạt động chống đối nhà nước của ông là những lý do cho quyết định giảm án cho ông, theo luật sư Hải.

Tổ chức Việt Tân có trụ sở ở Hoa Kỳ nói họ là một tổ chức hoạt động nhằm thúc đẩy dân chủ cho Việt Nam và bất bạo động, nhưng Hà Nội vẫn xem Việt Tân như là một tổ chức khủng bố – là điều mà viên chức chính phủ Hoa Kỳ nói là họ không có chứng cứ để đồng ý với sự kết án này.

Tuy nhiên, phiên tòa phúc thẩm vẫn giữ y án ba năm quản chế tại gia sau khi ông Hoàng mãn hạn án tù vào tháng Một tới, theo luật sư Hải.

Sự kết án ông Hoàng hôm tháng Tám đã bị chính phủ Hoa Kỳ và một số chính phủ ở châu Âu cũng như một vài tổ chức nhân quyền thế giới chỉ trích.

Nhà nước Cộng sản Việt Nam không chấp nhận người bất đồng chính kiến, và những tổ chức bảo vệ nhân quyền nói rằng nhà nước Việt Nam dùng luật an ninh quốc gia với lời lẽ mơ hồ để bỏ tù bất cứ ai thách đố sự cai trị độc tài của họ. Hà Nội vẫn cho rằng chỉ có những người vi phạm luật mới bị bỏ tù.

© DCVOnline


Nguồn:

(1) Vietnam appeals court reduces jail term of French-Vietnamese dissident by half. The Associated Press, 28 November 2011

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nói: Việt Nam Cần hủy bỏ bản án cho nhà hoạt động dân chủ

Posted by hoangtran204 trên 29/11/2011

Nhà cầm quyền Việt Nam bảo kê và không có hình phạt nào dành bọn tham nhũng, nhưng sẽ không bao dung cho những người nào nói lên các vấn nạn về môi trường, những ai đã giúp đỡ cho công nhân đòi hỏi quyền lợi và mức lương cao hơn hiện nay, và sẵn sàng bỏ tủ bất cứ ai giúp đỡ  các nông dân viết đơn tố cáo chính quyền địa phương và trung ương đã cướp đất của nông dân, rồi bán lại cho các doanh nghiệp với giá cao hơn vài trăm đến vài  ngàn lần.

Việt Nam Cần hủy bỏ bản án cho nhà hoạt động dân chủ

Nữu Ước (New York) – Hôm nay, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) tuyên bố chính quyền Việt Nam cần thả ngay lập tức blogger Phạm Minh Hoàng và hủy bỏ bản án đã tuyên cho ông trong phiên tòa phúc thẩm vụ này. Được biết phiên tòa phúc thẩm sẽ được mở tại Tòa án Nhân dân Tối cao tại Thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 29 tháng Mười một năm 2011.

Phạm Minh Hoàng, 56 tuổi, người viết blog với bút danh Phan Kiến Quốc, bị xử vào ngày mồng 10 tháng Tám với tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” theo điều 79 Bộ luật hình sự. Ông bị kết án ba năm tù, cộng thêm ba năm quản chế.

“Việt Nam vẫn bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận bằng cách áp dụng các điều luật về an ninh quốc gia có nội dung mơ hồ để bỏ tù các nhà hoạt động ôn hòa,” ông Phil Robertson, Phó giám đốc phụ trách châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu. “Tiếng nói của những nhà hoạt động ôn hòa như Phạm Minh Hoàng xứng đáng được đồng bào của mình lắng nghe, chứ không phải bị tòa án khóa miệng.”

Khi hình sự hóa những bất đồng chính kiến ôn hòa, Việt Nam đã vi phạm nghĩa vụ của mình với tư cách quốc gia thành viên của Công ước Quốc tế về các Quyền Chính trị và Dân sự, vi phạm ngay Hiến pháp của chính Việt Nam, vốn đảm bảo quyền tự do ngôn luận và tự do lập hội.

Phạm Minh Hoàng sinh tại thành phố Vũng Tàu, nay là tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu và sang Pháp du học vào năm 1973. Năm 2000, ông trở về Việt Nam với tư cách một công dân Pháp và dạy môn khoa học ứng dụng tại Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Trên blog của mình, ông đã viết về nhiều vấn đề chính trị và xã hội ở Việt Nam. Ông kêu gọi tôn trọng quyền của công nhân và nhân quyền, ủng hộ hòa giải dân tộc, tự do ngôn luận và dân chủ.

“Việt Nam vẫn bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận bằng cách áp dụng các điều luật về an ninh quốc gia có nội dung mơ hồ để bỏ tù các nhà hoạt động ôn hòa,” theo ông Phil Robertson, Phó giám đốc phụ trách châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền. Nguồn: OntheNet


Ông bị bắt ngày 13 tháng Tám năm 2010 vì bị cho là có liên quan tới Đảng Việt Tân, một tổ chức bị Việt Nam đặt ra ngoài vòng pháp luật, trước đây tán thành chủ trương nổi dậy chống lại chính quyền Cộng sản nhưng sau đã thay đổi đường lối và áp dụng các biện pháp ôn hòa. Không hề có bằng chứng nào cho thấy Phạm Minh Hoàng vận động hay tham gia các hoạt động bạo động chống chính quyền. Theo báo chí nhà nước Việt Nam, Phạm Minh Hoàng viết “33 bài xuyên tạc đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước.”

“Vận động cho nhân quyền và các quyền tự do cơ bản không thể là tội hình sự,” ông Robertson nói. “Rõ ràng là Phạm Minh Hoàng bị kết án chỉ vì đã biểu lộ các quan điểm chính trị một cách ôn hòa và đáng ra không bao giờ nên bắt giữ ông.”

Việt Nam hiện đang đàm phán để gia nhập TPP (Đối tác Xuyên Thái bình dương), một hiệp định thương mại đa phương quy mô lớn gồm nhiều đối tác thương mại ở châu Á và Bắc Mỹ.

“Chính quyền Hoa kỳ và các chính phủ thành viên TPP cần gây sức ép với Việt Nam để cải thiện thành tích về nhân quyền của quốc gia này, với việc trả tự do cho tất cả các tù nhân chính trị bị kết án hình sự chỉ vì chính quyền không chấp thuận các quan điểm ôn hòa của họ,” ông Roberson nói.

Đây là một đoạn văn mẫu thể hiện khẩu khí của Phạm Minh Hoàng, được trích từ bài viết của ông dưới bút danh Phan Kiến Quốc: (wordpress.com)

Trong một thời gian dài, VN là nơi có giá nhân công thuộc hàng rẻ nhất thế giới. Điều này đã hấp dẫn các nhà đầu tư, chủ yếu là các ngành công nghiệp dùng nhiều sức lao động. Đến nay, VN đã trở thành nơi gia công lớn trong khu vực. Hệ quả của giá nhân công rẻ là đời sống công nhân ngày càng tồi tệ. Từ đó làm nảy sinh mâu thuẫn, tranh chấp, ngừng việc tập thể…

Nếu nhà nước không có những cơ chế bảo vệ người lao động mà mãi chạy theo con số tăng trưởng thì những xung đột này sẽ chẳng bao giờ chấm dứt và VN sẽ mãi mãi chẳng bao giờ thoát khỏi kiếp gia công với những rủi ro, những bất trắc, những lệ thuộc mà chúng ta vẫn thường thấy.

Để trả giá cho việc ổn định chính trị và tăng trưởng kinh tế, nông dân và công nhân là nạn nhân đã đành, nhưng còn một tác hại vô cùng quan trọng là vấn đề ô nhiễm môi trường đã đang và sẽ hủy hoại sức khỏe của hàng triệu người trong những năm tháng tới.”

nguồn dcvonline.net

humanrightwatch.org

 


                                    **************************************************************

Ổn định chính trị và phát triển kinh tế: cái giá phải trả

Đây là một trong nhiều bài viết của thày Phạm Minh Hoàng với bút hiệu Phan Kiến Quốc

Phan-Kiến-Quốc (29/1/2009)

Trong những ngày đầu năm Kỷ Sủu, báo chí và các cơ quan truyền thông liên tục đưa tin về những chuyến viếng thăm của các lãnh đạo đảng và nhà nước, và hầu như trăm lần như một, là lập lại những “huấn từ” trong đó có các thành ngữ: “chính trị được ổn định, bảo đảm tăng trưởng kinh tế, thành tích xóa đói giảm nghèo…”, bên cạnh đó là những hình ảnh khắp nơi vui mừng Xuân mới. Phải nói nếu cứ chỉ nghe những mỹ từ này và xem những hình ảnh này một cách bàng quan thì có lẽ ai cũng ngỡ mình đang sống trong thiên đàng hạ giới, đặc biệt là các du khách nước ngoài đến VN vào những ngày đầu Xuân.

Các con số ấn tượng mà nhà nước VN đưa ra là con số tăng trưởng liên tục ở mức 7 – 8.5%/năm, mức thu nhập bình quân đầu người vượt qua ngưỡng 1000 USD/năm.

Con số 8.5% thực ra không nói lên được gì nhiều, thậm chí nó còn tạo ra những ấn tượng sai lầm, chẳng hạn một nước có mức tăng trưởng 10% thì mạnh hơn một nước chỉ tăng trưởng 7%. Đừng quên rằng các nước trong khối G7 chỉ tăng trưởng tối đa 2% từ hàng chục năm nay, thậm chí còn có năm tăng trưởng âm. Vì để mức tăng trưởng có ý nghĩa, người ta còn phải tính đến mức lạm phát, mức sinh sản, tỉ số GINI, năng lực cạnh tranh…

Con số tăng trưởng được tính bằng cách lấy tổng sản lượng quốc gia (gọi tắt là GDP) đem chia cho tổng số dân (VN hiện nay là 86 triệu). Chỉ nội nói đến cách chia này là người ta phải nghĩ ngay đến tỉ lệ giầu nghèo trong cả nước. Và đây chính là một “ấn tượng ngược” của những con số mỹ miều nhà nước đưa ra: Theo Liên Hiệp Quốc, tỷ lệ này ở VN là 35! Theo cách tính này thì nhóm 20% những người giàu nhất hưởng 40% thành quả phát triển kinh tế, trong khi đó nhóm 20% những người nghèo nhất chỉ được 7%. Một con số khủng khiếp, vượt xa những nước “tư bản bóc lột”.

Nếu bàn thêm về vấn đề phân bố thành quả kinh tế, ý nghĩa nhất là đi tìm nơi thành phần chiếm đa số trong xã hội. Ở VN tầng lớp này là dân số ở nông thôn (74% trên tổng dân số) [1], và tỷ lệ hộ nghèo chiếm đến 23%. Mà được định nghĩa là nghèo theo chuẩn năm 2005 là có thu nhập dưới 200 nghìn/hộ/tháng. Thử hỏi đến ngày hôm nay một gia đình 4 nhân khẩu ăn gì, sống gì với số tiền này? Đó là chưa kể giá đầu vào như vật tư nông nghiệp, phân bón, nhân công đã tăng hơn 60% từ đó đến nay!

Trong một là thư vô cùng xúc động mà ông Lê Văn Lam, một nông dân Đồng Tháp đã hơn 40 năm gắn bó với nghề nông đã gởi cho thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào tháng 5/2008 đã cho thấy những bất cập trong chính sách nông thôn:”Hiện nay giá gạo xuất khẩu 1.000 USD/tấn thì giá lúa chí ít cũng phải 8.000 đồng/kg, nhưng thực tế chỉ có 5.400 đồng/kg. Phần chênh lệch này đi vào túi ai? Việc Thủ tướng chỉ đạo ngừng xuất khẩu gạo đã tạo điều kiện cho các doanh nghiệp nhân cơ hội này tung tiền mua lúa vào với giá thấp để sau đó khi có lệnh xuất, họ sẽ xuất với giá cao. Họ làm ruộng, cấy lúa trên lưng người nông dân chúng tôi, nông dân mấy chục năm làm lúa cũng chỉ đủ ăn là mừng, trong khi các doanh nghiệp ngồi mát mà thu tiền tỉ.”. Đến ngày hôm nay tôi chưa nghe nói ông Dũng có trả lời cho ông Lam chưa, nhưng điều chắc chắn là trong cả nước không chỉ có một ông Lam và ngược lại những người “ngồi mát” cũng không phải là ít, thậm chí ông Dũng còn biết đó là những ai.

Thành phần thứ hai trong xã hội là công nhân. Mà bây giờ nói đến công nhân là người ta nghĩ ngay đến các khu công nghiệp, khu chế xuất. Trong lúc này nhắc đến họ là nhắc đến các cuộc đình công liên tục. Trong nửa năm đầu đã có hơn 600 vụ trong đó chỉ riêng Sàigòn đã lên đến 160 vụ. Nơi ít thì vài trăm công nhân, nơi nhiều lên cả ngàn, trong đó phải kể đến trường hợp của công ty Ching Luh Shoe (Long An) với 17.000 người. Nguyên nhân khủng hoảng kinh tế toàn cầu chỉ là một, nhưng đại đa số các cuộc đình công đều xuất phát từ thu nhập, từ điều kiện làm việc và phần lớn là tại các công ty có vốn đầu tư nước ngoài.

Nhắc đến các công ty này (ta hay gọi là vốn FDI), người ta nghĩ ngay đến lợi thế của VN là đồng lương rẻ. Vì đó là lý do độc nhất ngoại quốc đầu tư vào VN, cộng thêm với những nhân nhượng thái quá của nhà nước VN trong mục đích hút đầu tư “bằng mọi giá” đã làm cho người lao động VN cũng vốn là những người cần việc “bằng mọi giá” trở nên những nạn nhân mà chẳng có luật lệ nào có thể bênh vực cho họ, đơn thuần là chủ đầu tư đâu có sai luật, mà tỷ như có vi phạm thì lại không có những biện pháp xử lý cụ thể.

Trong một thời gian dài, VN là nơi có giá nhân công thuộc hàng rẻ nhất thế giới. Điều này đã hấp dẫn các nhà đầu tư, chủ yếu là các ngành thâm dụng lao động. Đến nay, VN đã trở thành nơi gia công lớn trong khu vực. Hệ quả của giá nhân công rẻ là đời sống công nhân ngày càng tồi tệ. Từ đó làm nảy sinh mâu thuẫn, tranh chấp, ngừng việc tập thể. Nhiều nhà nghiên cứu về quan hệ lao động cho rằng tranh chấp lao động là hệ quả tất yếu của chính sách nhân công giá rẻ. Trong những cuộc ngừng việc tại KCX Linh Trung –TPHCM tháng 6/08, nhiều công nhân đã bật khóc khi tính toán: Thu nhập bình quân 1,4 triệu đồng/tháng. Trừ chi phí thuê nhà, ăn uống… họ chẳng còn gì, thậm chí phải vay nợ. Đây là mức lương cách đây 10 năm, khi mà gạo 4.000 đồng/kg (nay đã 13.000 đồng/kg). Thế mà, để có mức lương đó, CN phải làm quần quật từ 10-12 giờ mỗi ngày.

Nếu nhà nước không có những cơ chế bảo vệ người lao động mà mãi chạy theo con số tăng trưởng thì những xung đột này sẽ chẳng bao giờ chấm dứt và VN sẽ mãi mãi chẳng bao giờ thoát khỏi kiếp gia công với những rủi ro, những bất trắc, những lệ thuộc mà chúng ta vẫn thường thấy.

Để trả giá cho việc ổn định chính trị và tăng trưởng kinh tế, nông dân và công nhân là nạn nhân đã đành, nhưng còn một tác hại vô cùng quan trọng là vấn đề ô nhiễm môi trường đã đang và sẽ hủy hoại sức khỏe của hàng triệu người trong những năm tháng tới.

Nhắc đến vấn đề này có lẽ mọi người nghĩ ngay đến Vedan với 100 ngàn thước khối nước thải đổ ra Thị Vải làm chết hẳn một khúc sông. Tuy nhiên cũng như mọi vấn nạn khác như giao thông, y tế, giáo dục… thì Vedan cũng chỉ“là phần nổi của tảng băng”. Ngày nay những làng ung thư như Thạch Thất (Phú Thọ), Vạn Phúc (Hà Tây) nhan nhản khắp nơi. Số người mắc các chứng bệnh về đường hô hấp, viêm xoang, ung thư trực tràng, ngộ độc hóa chất tăng nhanh trong 3 năm trở lại đây.

Theo ông Matsuzawa, chuyên gia Cơ Quan hợp tác quốc tế Nhật tại VN thì “Vấn đề ô nhiễm môi trường hiện tại đã ở mức rất nghiêm trọng, và nếu VN không thực thi được các giải pháp môi trường phù hợp, các dòng sông tại VN hầu như sẽ chết trong vài năm tới (…)Thành thật mà nói, thật khó có thể tìm ra ví dụ về một nước nào đó, có cùng trình độ phát triển kinh tế mà lại ô nhiễm đến như VN. Tôi cho rằng, VN là trường hợp đầu tiên trên thế giới có mức độ ô nhiễm nặng nề và nhanh đến vậy. VN đạt được tốc độ phát triển kinh tế rất nhanh trong thời gian qua, nhưng đồng thời cũng phải đối mặt với vấn nạn ô nhiễm môi trường trong thời gian rất ngắn, rất sớm. Vì thế, VN phải có những hành động cấp thiết và phù hợp để bảo vệ môi trường, vì tương lai con em. Còn nếu chỉ vì những lợi ích kinh tế trước mắt, mà lờ đi tác hại môi trường, đó sẽ là hành động bất công đối với thế hệ tương lai”.

Để trả lời cho lời cảnh báo này, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, phát biểu trước Quốc Hội trong tháng 11/2008, đã xác định là cần phải bảo vệ môi trường, nhưng trong trường hợp Vedan thì cũng cần bảo vệ công ăn việc làm của hàng ngàn công nhân làm việc tại nhà máy của tập đoàn này. Hết ý!

Những biến động tại Trung Đông, xáo trộn xã hội tại Thái Lan những tưởng như lý luận của nhà nước VN là “Bảo đảm ổn định chính trị, duy trì tăng trưởng kinh tế” là đúng đắn! Nhưng thử nghĩ lại, chúng ta gọi một cuộc đánh bom liều chết trong một ngôi chợ tại Irak làm 20 người chết là một ngày đẫm máu, thế thì chúng ta phải gọi 50, 60 ca tử vong vì tai nạn giao thông mỗi ngày tại VN là gì? Du khách cảm thấy an bình, sung sướng vì họ có điều kiện ăn uống và chỉ lưu lại ít ngày, nhưng hàng triệu người VN đang “ăn mầm ung thư”, hàng trăm khu phố, ngôi làng đang sống chung với tật bệnh phát sinh từ hàng chục ngàn tấn thuốc trừ sâu, thuốc bảo quản, bên cạnh những dòng sông đang bị bức tử. Phải nói rằng bây giờ nỗi lo rất lớn của các bà nội trợ là chọn mua được những loại thức ăn sạch, không có nguy cơ tật bệnh và vừa túi tiền.

Với một công việc nặng nhọc, đời sống chật vật vì đồng lương. Tính mạng thường xuyên bị đe dọa bởi các nguy cơ đến từ giao thông, bệnh tật. Các thế hệ tương lai bị đe dọa trầm trọng bởi ô nhiễm và tàn phá môi trường sống…chúng ta vẫn ổn định chính trị và kinh tế tăng trưởng đều đặn.

Cám ơn đảng, cám ơn nhà nước. Ơn này trả bao giờ cho hết.

Sàigòn, 29/1/09
Phan-Kiến-Quốc

[1] Nếu tính trên nông dân thì con số này còn nhiều hơn, vì những người sống bằng nghề nông cũng có thể sống ở thành thị.

Peaceful Blogger Punished for Exercising Free Expression

November 28, 2011

(New York) – Vietnamese authorities should immediately release the blogger Pham Minh Hoang and vacate the verdict against him when his case comes up on appeal, Human Rights Watch said today. His appeals case is to be heard by the People’s Supreme Court in Ho Chi Minh City on November 29, 2011.

Pham Minh Hoang, 56, who blogs under the pen name Phan Kien Quoc, was convicted on August 10, on charges of “conducting activities to subvert the administration,” under article 79 of the penal code. He was sentenced to three years in prison, to be followed by three years on probation.

“Vietnam keeps its chokehold on free expression by using vaguely-worded national security laws to imprison peaceful activists,” said Phil Robertson, deputy Asia director at Human Rights Watch. “Peaceful activists like Pham Minh Hoang deserve to be heard by their fellow citizens, not silenced by the courts.”

By criminalizing peaceful dissent, Vietnam violates its obligations as a state party to the International Covenant on Civil and Political Rights and fails to follow Vietnam’s own constitution, which guarantees freedom of expression and freedom of association.

Pham Minh Hoang was born in Vung Tau in what is now Ba Ria-Vung Tau province and went to France to study in 1973. He returned to Vietnam as a French citizen in 2000 and taught applied science at the Ho Chi Minh City Polytechnic University. In his blog, he has written about a variety of social and political issues in Vietnam. He has advocated respecting workers’ rights and human rights and promoted national reconciliation, freedom of expression, and democracy.

He was arrested on August 13, 2010, for his alleged affiliation with the outlawed party Viet Tan, a group that once espoused rebellion against the communist government but later changed its approach for peaceful means. There is no evidence that Pham Minh Hoang has advocated or participated in violent action against the government. According to state media, Pham Minh Hoang wrote “33 articles that distort the policies and guidelines of the Party and the State.”

“Promoting human rights and basic freedoms should not be a crime,” Robertson said. “It’s clear that Pham Minh Hoang was convicted solely for expressing peaceful political beliefs and that he should never have been imprisoned in the first place.”

Vietnam is currently negotiating to join the Trans-Pacific Partnership (TPP), a major multilateral free trade agreement with key trading partners in Asia and North America.

“The US and other TPP partner governments should pressure Vietnam to improve its human rights record by releasing all prisoners convicted of crimes merely because the government disapproves of their peaceful beliefs,” Robertson said.

The following is a sample of Pham Minh Hoang’s work under the pen name Phan Kien Quoc, from a blog post entitled “Political stability and economic development: the price we pay”:

For a long time, Vietnam’s human labor has been among the cheapest in the world. This has attracted many investors, primarily for labor-intensive industries. Now, Vietnam has become a big processing [country] in the region. The consequence of cheap labor is that the life of the worker becomes worse and worse. This leads to disputes, conflicts and collective work stoppages.

If the state does not have a mechanism to protect laborers and keeps running after growth statistics, these conflicts will never end. Vietnam will never get rid of the processing status with its usual risk, uncertainty and dependency.

Workers and peasants are not the only victims of the cost of political stability and economic growth. Another serious harm is environmental pollution, which has been and will continue to destroy the health of millions of people in the months and years to come.

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Ý nghĩa bức ảnh Khiêu Dâm “Nhất Hổ Bát nhũ” của Ngải Vị Vị

Posted by hoangtran204 trên 28/11/2011

Đây là Ngải Vị Vị đang Phát Tán Hình Ảnh Khiêu Dâm

Những cáo buộc gần đây nhất của nhà cầm quyền Trung Quốc dành cho nghệ sĩ Ngải Vị Vị đang bị câu lưu là: _”Trốn Thuế” (mặc dù Công Ty của Ngải Vị Vị đang được vợ của ông ta đăng ký),

_”Xóa bỏ bằng chứng” (phạm tội), và

_”Phát tán hình ảnh khiêu dâm”.

“Khiêu dâm” Ám chỉ tới bức hình tự chụp của chính ông ta đưa lên trang blog của Ngải Vị Vị về hình ảnh nửa trần truồng của ông ta đang nhảy trên không với một con thú nhồi bông che ngang hạ bộ. Đó là một cách chơi chữ không thể dịch được nhằm để nhái lại hay chế nhạo những kiểm duyệt của chính quyền TQ, nhưng đó không phải là khiêu dâm. (Trần Hoàng- dịch)

Ý nghĩa bức ảnh “pọc nô” “Nhất Hổ Bát nhũ” của Ngải Vị Vị ()

tác giả: Phong Uyên

Chính quyền cộng sản Trung Quốc bị Ngải Vị Vị đẩy vào một tình trạng khó xử: Không thể để Ngải tiếp tục dùng tiếng nói của mình trên Mạng để đòi dân chủ dân quyền, chống tham nhũng, đòi công lí cho những nạn nhân, nhất là các em học sinh bị chết oan trong trận động đất ở Tứ Xuyên. Nhưng làm sao vô hiệu hóa được một nghệ sĩ được toàn cầu biết tiếng, có tranh ảnh triển lãm ở nhiều thủ đô trên thế giới, một kiến trúc sư đã góp phần thiết kế sân vận động “Tổ chim”  Thế vận hội  Bắc Kinh, làm rạng danh nghệ thuật Trung Hoa đương đại, một “hoàng tử  đỏ”, con của nhà đại thi sĩ Ngải Thanh giường cột của chế độ?

Phương kế được coi là tốt nhất để bịt miệng Ngải là viện lí do Ngải trốn thuế để bắt giam Ngải. Lẽ tất nhiên là trong thời gian Ngải bị giam cầm đã có một sự mặc cả: Nếu chịu câm miệng ra nước ngoài sống sung sướng với tiền bán tranh của mình như Ngải đã sống 12 năm ở New York thì sẽ được thả. Còn không thì muốn được tại ngoại phải nộp số tiền thế chân khổng lồ tương đương với gần một triệu euro trong một thời gian rất  ngắn ngủi. Chính quyền CSTQ yên chí là không bao giờ Ngải gom góp được số tiền đó nên sẽ chịu khuất phục. Không ngờ là Ngải quyết định thà ở tù chứ không chịu câm miệng. Nhưng cái làm  ĐCSTQ đau điếng là đúng một ngày trước khi hết hạn tối hậu thư, hơn 30 ngàn người Trung Quốc  đã tự động góp đủ số tiền thế chân để chuộc Ngải ra khỏi nhà tù.

Cộng sản Trung Quốc không chịu thua, tìm một cớ bần tiện hơn: lôi bức ảnh chụp Ngải ngồi khỏa thân chung quanh có 4 người đàn bà, kẻ đứng người ngồi, trần như nhộng, được phát tán trên Mạng cách đây gần 2 năm để kết tội Ngải phổ biến tranh ảnh “pọc nô”.

Lập tức trên Mạng hàng chục Blogger đưa ảnh khỏa thân của chính mình để tỏ tình đoàn kết với Ngải. Đồng thời dư luận Tây phương cũng nhao nhao phản đối không hiểu sao có thể đánh đồng những hình khỏa thân với tranh ảnh làm tình pọc nô được.

Nhưng nếu người Tây phương chỉ nhìn bức ảnh dưới khía cạnh nghệ thuật hiện thực, người Trung Quốc thâm thúy hơn, hiểu ngay  bức ảnh muốn diễn tả gì:

Một độc giả gốc Tàu đã bình luận khi nhật báo Le Figaro mục International ra ngày 18-11-11 đăng lại bức ảnh này: “Không phải dễ dàng giảng cho người phương Tây hiểu là hình  ảnh khỏa thân của các nhân vật trong tấm hình ẩn chứa nhiều hàm ý và nhiều cách chơi  chữ. Nếu không hiểu tiếng Hán sẽ không thể phát hiện được những ý ngầm chứa đựng trong những hình ảnh này”.

Bức ảnh “Nhất hổ bát nhũ” có thể khiến Ngải Vị Vị bị chính quyền TQ kết tộiBức ảnh gồm 5 người trần truồng mang tên là: “Nhất Hổ, Bát Nhũ” (One tiger, Eight breasts):

“Nhất Hổ” là Ngải Vị Vị ngồi ghế bành ở giữa.

“Bát nhũ” (Tám vú) là 4 người đàn bà đứng và ngồi chung quanh Ngải Vị Vị:

Ngải Vị Vị, bụng phệ, ngồi chính giữa tượng trưng đảng cộng sản, tay trái đặt trên đùi trái (tượng trưng cực tả), bàn tay phải che “của quý” nói theo âm Hán là “che giấu trung ương” cùng âm với “đảng trung ương”, nghĩa là đảng Cộng sản.

Sự lựa chọn bốn người đàn bà cũng có ý nghĩa: Mỗi người tượng trưng một thành phần trong xã hội:

Người đàn bà ngồi trên ghế đẩu góc trái tượng trưng giới trí thức: Tuy ngồi chểm chệ, nhưng ghế không có lưng dựa, tượng trưng cho giới trí thức có địa vị vững chãi trong xã hội nhưng mềm yếu. Ghế không có dựa lưng đọc âm tiếng Hán là “Không có thể nương tựa” cùng âm với “không được sự tin cậy”.

Người đàn bà thứ hai đứng cạnh, một tay che miệng, mép hơi nhếch, không biết muốn  cười cầu tài hay muốn chế nhạo, không che giấu gì chỗ kín của mình, tiến tới gần người đàn ông và có ý muốn ngồi ghế bên cạnh. Người đàn bà sồn sồn này tượng trưng giới  truyền thông luôn luôn muốn được lòng chính quyền.

Người đàn bà thứ ba ở phía cực tả mập thù lù, đeo đầy nữ trang (biểu hiệu sự giầu sang), ngồi ghế có dựa lưng ngay sát với ghế của người đàn ông, tượng trưng giới đại gia bao giờ cũng đi đôi với chính quyền.

Người đàn bà thứ tư như một cô gái khép nép đứng lấp ló sau lưng người đàn ông khiến chỉ trông thấy cái đầu, tượng trưng tầng lớp nhân dân bị bỏ quên.

Lần đầu tiên CSTQ bắt chước những thủ đoạn của đàn em CSVN: Cũng kết tội Ngải Vị Vị  trốn thuế như CSVN đã làm với ký giả Điếu Cày. Cũng trưng bức ảnh khỏa thân của Ngải Vị Vị như ĐCSVN trưng hai bao cao su vứt trong phòng ngủ của Cù Huy Hà Vũ, để kết tội Ngải đã đóng trò con heo. Chỉ khác là Ngải Vị Vị được cả mấy chục ngàn cư dân Mạng Trung Quốc sẵn sàng gom góp cả triệu đô la trong một thời gian vài ngày của tối hậu thư để cứu Ngải ra khỏi nhà tù, còn Điếu Cày không biết ngày nào được ra và dẫu cho ĐCSVN có đòi tiền chuộc, chắc giỏi lắm là có được 300 người gom góp được nhiều lắm là vài trăm đô la, không đủ để vợ con Điếu Cày nấu nồi cháo cầm hơi.

© Uyên Phong

© Đàn Chim Việt

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ - | Leave a Comment »

Đất nước ăn trộm chó [1]

Posted by hoangtran204 trên 27/11/2011

Lời tựa: Ở các nước Âu Châu và Mỹ, luật pháp cấm hành hạ súc vật và cấm ăn thịt chó, mèo. Ai vi phạm các điều luật này sẽ bị đưa ra tòa, xử phạt rất nghiêm và có thể bị phạt tiền và tù tội. Ở Việt Nam, dân chúng vẫn còn có thói quen ăn thịt chó, đăc biệt là người miền Bắc nói chung và người Hà Nội nói riêng. Thói quen ăn thịt chó đã du nhập tới miền Nam (Sài gòn) kể từ sau 1954, nhưng xem ra không quá phổ biến như tình trạng hiện nay, đặc biệt là sau năm 1975.

Ngày trước, có người nói rằng sở dĩ người miền Bắc Việt Nam ăn thịt chó vì nghèo và thiếu thịt. Thoạt nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng hiện nay, đàn lợn của VN đứng vào hàng thứ 4 trên thế giới, theo báo chí có chừng 27 triệu con lợn và 215 triệu gia cầm được nuôi trong các trại chăn nuôi.

Ở báo khác, còn cho biết rằng “Tổng sản lượng thịt hơi các loại đạt xấp xỉ 4,3 triệu tấn (tăng 6,5%), trong đó có khoảng 30 triệu con lợn, 337 triệu con gia cầm, 155 ngàn con bò sữa; 6,5 tỷ quả trứng và 330 ngàn tấn sữa.” Như vậy, ở VN không thiếu thịt heo, gà, vịt đến nổi dân chúng miền Bắc phải ăn thịt chó.

Nói rằng người nghèo thường không có tiền nên phải ăn thịt chó. Điều này cũng không đúng. Báo chí tường thuật có kèm theo hình ảnh cho đọc giả thấy rằng người mua thịt chó ở Hà Nội là những người đi xe gắn máy và ăn mặc áo quần rất tươm tất, sạch sẽ. Mỗi buổi chiều, họ dừng xe và nôn nóng chờ tới phiên  mua thịt chó bán trong các xe thịt chó đậu bên lề đường.

Như vậy, ngày nay, chuyện người Hà Nội ăn thịt chó không phải do họ thiếu thịt heo, gà, vịt hay người ăn thịt chó là những người nghèo, không đủ tiền mua thịt heo hay gia cầm. Chắc chắn sự phổ biến của việc  ăn thịt chó có nhiều nguyên nhân khác.

Bên cạnh đó, báo chí VN cho biết, trong năm 2010, người VN tiêu thụ hàng năm 2,7 tỷ lít bia trước sự ngạc nhiên của chủ hảng bia Heineken . “VN đã trở thành nước thứ 3 có sản lượng tiêu thụ bia cao nhất châu Á. Đến 2015 VN sẽ trở thành thị trường tiêu thụ bia Heineken… lớn nhất thế giới”

Có thể  nào chuyện người VN uống rượu bia nổi tiếng nhất châu á và chuyện ăn thịt chó là do tàn dư của bọn Mỹ-Ngụy để lại! Hay do bọn phản động, bọn diễn tiến hòa bình phá hoại đất nước ta xúi dục?

LS Lê Quốc Quân thuật lại câu chuyện  dưới đây cho ta thấy một phần của vấn đề nầy.

Đất nước ăn trộm chó [1]

Tôi suy nghĩ nhiều lắm khi đặt cái tít bài này. Vì dán nhãn một đất nước ăn trộm chó thì mình cũng (chẳng) khác nào thằng bắt chó. Nhưng đó là câu nói của thằng em họ tối qua khi nó mất đến con chó thứ 4. Những kẻ lưu manh lạ lùng trong xã hội này ngang nhiên cướp chó ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

Chotrom.jpg

Bọn cướp dùng dây phanh (dây thắng xe đạp) làm một cái thòng lọng, và tung vào cổ chó. Kẻ đằng trước rú ga, con chó chống cự lại đến mức tất cả chân của nó trượt trên đường, bật máu, sau đó nó quỳ xuống, đầu gối lết trên mặt đường đá khô khốc, máu bật ra và nước mắt chảy. Khi lịm đi thì bọn cướp giật lên, ôm ngang người và bỏ chó vào bao tải.

Cậu em nhìn thấy liền lấy xe máy phóng lao theo, rượt theo lên đoạn cánh đồng làng trên, bọn trộm chó dừng xe, rút kiếm ra và vẫy cậu em lại. Thương chó lắm, nhưng nó đành lau nước mắt và quay xe. Nó bảo thương con chó vô cùng, đau buồn đến nỗi nghĩ đến chuyện uống thuốc tự tử hoặc tự mình làm một quả bom nổ tung xác.

Gọi nhờ tư vấn, nó bảo: “Anh Quân ơi, tồn tại làm chi giữa đất nước ăn trộm chó này nữa”. Tôi bảo bình tĩnh vì nếu không mấy thằng phản động sẽ cười vào mũi nó, nói: “làm cách mạng gì cái ngữ mày, mất có con chó quèn mà cũng dọa ôm bom lên ủy ban”. Thực tâm, thằng em chỉ muốn có chế độ mới không có kẻ trộm chó. Nó bảo ngày xưa Lão Hạc, Chị Dậu đói khổ đến mấy, nuôi được con chó vẫn có thể bán kiếm tiền. Còn bây giờ ông Nam trong làng nghèo, neo đơn, chỉ có con chó làm bạn mà cũng vưà bị câu mất cách đây 3 tuần.

Theo nó, bắt trộm chó giờ đã trở thành phổ biến, trải dài từ thành thị đến nông thôn, từ vùng đồng bằng đến miền núi. Đêm đêm kẻ trộm chà đi xát lại những vùng quê miền trung nghèo đói, xác xơ để tìm cách bắt chó. Nó bắt của người khá giả lẫn cả những người mà tài sản chỉ có một con chó. Chúng đi xe máy, rồ ga, vòng đi vòng lại, kích thích chó trong nhà lao ra sủa, khi đó nó sẽ tung dây thòng lọng ra xiết cổ lôi đi. Nếu chó khỏe, tỳ chân chống cự lại thì vung gậy sắt quật ngang mõm, chó bất tỉnh ngay lập tức và chúng bắt bỏ vào bao tải. Chú Kiên có con chó 40 cân, sợ không kéo đi được nên bọn chúng dùng thuốc để đánh bả. Thuốc độc mua từ Trung Quốc, 250 ngàn một viên rất nhỏ dùng đánh được cả mấy tạ chó. Chó chết người việt cũng ăn tất !

Không chỉ ăn trộm ở trong nước, kẻ trộm chó còn sang tận lào bắt hết chó Lào, chó ở Lào ít đi. Bọn trộm chó lại tràn sang bắt cả chó ở Thái Lan. Là đất nước theo đạo Phật, người Thái quý trọng và không bao giờ ăn thịt chó. Vì vậy, Chính quyền Thái đã bắt bỏ tù một số kẻ chuyên đi bắt trộm chó xuyên quốc gia. Nhưng những kẻ trộm chó người Việt vẫn chui lủi đi đập chó và vớt chó chết ở khắp vùng Đông Bắc Thái Lan.

Năm 1996, tôi gặp 1 khách du lịch người Mexican anh ấy bảo: “Người Việt Nam vui vẻ, nhưng sao họ cứ bắt chó nhốt trong lồng vậy. Những con chó đó đi đâu?”. 15 năm trôi qua, hôm nay qua mạng facebook cô bạn người Anh kiên quyết nói không bao giờ đi du lịch Việt Nam nữa: “Vì những ánh mắt khẩn nài của các con chó sắp chết bị chở đi trên đường phố cứ ám ảnh mãi”

Đã bao giờ bạn nuôi chó hoặc nhìn sâu vào ánh mắt của một con chó quý chưa? Nếu rồi, chắc bạn sẽ thấy sự khốn nạn của những tay trộm chó. Nhưng khốn nạn hơn là cơ chế nào để tạo ra những con người lương thiện Việt nam năm nào đã trở thành những kẻ ăn trộm chó lạnh lùng, thản nhiên? Có tên trộm bị dân đập chết, đốt xác, coi mạng người như mạng chó nhưng vẫn tiếp tục có nhiều người ăn cướp chó.

Ít đứa suy nghĩ sâu như thằng em họ. Nó bảo rõ ràng Chính quyền xã nó bảo kê cho bọn trộm chó. Nó bảo vì có những quan chức ăn cắp hàng tỷ đồng mà vẫn lên TV giảng đạo đức “oách” cho nên bọn trộm chó nó nghĩ mình tội trộm chó chỉ bằng trộm cái lông chân của dân nên cũng nhơn nhơn, thách thức. Nó bảo công an xã bảo kê vì có những chủ vựa chó trộm xây được nhà lầu, đào hầm ngầm để nhốt chó trộm ngay trong xã cứ 2 ngày xuất đi Hà Nội một chuyến hàng trăm con, dân biết hết mà Chính quyền vẫn làm ngơ.

Sau đó nó trầm tư: “làm sao mà có được cái thòng lọng để trặc cổ chính quyền xã như trặc chó”.

Tôi can, bình tĩnh, bình tĩnh!

_________________o0o_________________

Xin giới thiệu bài hùng biện hay nhất trong vòng 100 năm qua dành cho một con chó do luật sư Georges Graham viết. Xin trích lại nguyên văn cả Vietnamese & English.

BÀI BÀO CHỮA CHO CON CHÓbởi Georges Graham Vest (1830-1904)

Thưa quý ngài hội thẩm,

Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hoá ra kẻ thù quay lại chống lại ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu thương hết mực rồi có thể là một lũ vô ơn.

Những người gần gũi thân thiết ta nhất, những người ta gửi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành. Tiền bạc mà con người có được, rồi sẽ mất đi. Nó mất đi đúng vào lúc ta cần đến nó nhất. Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động một giờ.

Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận. Duy có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người có được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ bỏ ta đi, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở, đó là con chó của ta.

Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quý cũng như trong lúc bần hàn, khi khoẻ mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết lấp vùi, miễn sao được cận kề bên chủ là được. Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là một ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày.

Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân bại danh liệt thì vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó làm kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù.

Và một khi trò đời hạ màn, thần chết rước linh hồn ta đi để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy khi tất cả thân bằng quyến thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ. Thì khi ấy còn bên nấm mồ ta con chó cao thượng của ta nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở ra cảnh giác, trung thành và chân thực ngay cả khi ta đã mất rồi.

_____________

Nguyên bản tiếng Anh:

A TRIBUTE TO THE DOGBy George Graham Vest

Gentlemen of the jury:

The best friend a man has in the world may turn against him and become his enemy. His son or daughter that he has reared with loving care may prove ungrateful. Those who are nearest and dearest to us, those whom we trust with our happiness and our good name may become traitors to their faith. The money that a man has, he may lose. It flies away from him, perhaps when he needs it most. A man’s reputation may be sacrificed in a moment of ill-considered action. The people who are prone to fall on their knees to do us honor when success is with us, may be the first to throw the stone of malice when failure settles its cloud upon our heads.

The one absolutely unselfish friend that man can have in this selfish world, the one that never deserts him, the one that never proves ungrateful or treacherous is his dog. A man’s dog stands by him in prosperity and in poverty, in health and in sickness. He will sleep on the cold ground, where the wintry winds blow and the snow drives fiercely, if only be may be near his master’s side. He will kiss the hand that has no food to offer; he will lick the wounds and sores that come in encounter with the roughness of the world. He guards the sleep of his pauper master as if he were a prince. When all other friends desert, he remains. When riches take wings, and reputation falls to pieces, he is as constant in his love as the sun in its journey through the heavens.

If fortune drives the master forth an outcast in the world, friendless and homeless, the faithful dog asks no higher privilege than that of accompanying him, to guard him against danger, to fight against his enemies. And when the last scene of all comes, and death takes his master in its embrace and his body is laid away in the cold ground, no matter if all other friends pursue their way, there by the graveside will the noble dog be found, his head between his paws, his eyes sad, but open in alert watchfulness, faithful and true even in death.

[1] Đầu đề là sử dụng lại câu nói của một người bị mất trộm chó.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

Biểu Tình ngày 27-7-2011

Posted by hoangtran204 trên 27/11/2011

Chuyện nóng hổi – Liệu sáng nay sẽ có biểu tình quanh Bờ Hồ không, diễn biến sẽ ra sao? Ta hãy ráng chờ ….
Và đây là những bức ảnh đầu tiên do TS Nguyễn Xuân Diện gửi đến từ Bờ Hồ. Chưa rõ những chiếc xe bus này có phải dành để hốt người biểu tình “ủng hộ Thủ tướng”?
8h50′ – Bờ Hồ yên ắng. Công an chủ yếu tập trung quanh khuôn viên tượng Lý Thái Tổ. Lác đác một số “biểu tình viên” quanh Hồ.
9h – Biểu tình bắt đầu … Xe cảnh sát hú còi, loa inh ỏi. Một xe bus hốt người biểu tình đang đi ngược chiều đường Đinh Tiên Hoàng …
9h30′ – Có tin đã có 16 người bị bắt, trong đó Người Buôn Gió, Lê Dũng, Lã Dũng … Nghệ sĩ đường phố Trí Hải suýt bị tóm lên xe nhưng đã được giải thoát.

 

nhấp chuột vào hình để phóng lớn

.


Tại khu hàm cá mập vẫn có 3 xe bus huy động chờ sẵn.

 

nhấp chuột vào hình để phóng lớn


Xe cảnh sát được đặc cách leo lên khuôn viên Tượng Lý Thái Tổ.

nhấp chuột vào hình để phóng lớn

“Binh nhì” Tiến Nam coi hơi giống ông nghị Phước
nhấp chuột vào hình để phóng lớn

9h30′ – Có tin đã có 16 người bị bắt, trong đó Người Buôn Gió, Lê Dũng, Lã Dũng … Nghệ sĩ đường phố Trí Hải suýt bị tóm lên xe nhưng đã được giải thoát.

nhấp chuột vào hình để phóng lớn

Biểu tình trên xe bus

9h45′ – Tin thêm số bị bắt: Đoan Trang, Dương Thị Xuân, Nguyễn Văn Phương, Trương Văn Dũng, Lưu Văn Đức.

10h45′ – Cáo lỗi bà con, theo yêu cầu của “cơ quan chức năng”, BS đã gỡ thông tin đưa từ sáng về cuộc biểu tình “ủng hộ Thủ tướng”.

Posted in Biểu Tình và Lập Hội | Leave a Comment »

TS Nguyễn Xuân Diện bị câu lưu

Posted by hoangtran204 trên 26/11/2011

Hôm nay tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện đã được công an tìm đến và đưa đi làm việc tại số 6 Quang Trung- Hà Đông.

TS Diện có nhận được giấy mời từ hôm trước, nhưng do có hẹn để làm việc về  với một tổ chức tại bảo tàng HCM lên ông đã khước từ không đi theo giấy mời.

Không mời được tiến sĩ bằng giấy mời, công an đã tìm được tiến sĩ Diện tại bảo tàng HCM  vào trưa nay 26-11-2011 và đưa đi.

Cùng phải làm việc với cơ quan điều tra công an thành phố Hà Nội , phòng PA92 là Phạm Văn Chính, một thanh niên yêu nước từng tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Anh Chính đến công an khác với ông Diện là anh bị giấy triệu tập vói lý do là ” làm việc về việc chuẩn bị biểu tình ngày 27-11-2011”

Hiện nay có rất nhiều anh em, bè bạn của hai người này đang đứng chờ ở số 6 Quang Trung- Hà Đông, cơ sở 2 của công an TPHN. Những người này đang bị công an Hà Đông xua đuổi đi, việc xua đuổi cùng với việc áp ông Diện đi làm việc đến giờ chưa về, khiến nhiều người quan tâm rất bức xúc.

Có thể TS Diện và anh Chính sẽ bị câu lưu đến ngày mai dựa trên một hoài nghi là 2 người này có  ảnh hưởng  đến cuộc biểu tình.

Để xóa bỏ nghi ngờ này, những người biểu tình khác vẫn tiếp tục  tục dự định, đây là cuộc biểu tình tự phát, không có tổ chức và cũng như không có ai lãnh đạo.

Tin thêm, Phạm Văn Chính vừa ra khỏi cơ quan công an.

nguồn  nguoibuongio

                             ________________________________

NGUYỄN XUÂN DIỆN – THƯ NGỎ GỬI THỦ TƯỚNG VÀ BỘ TRƯỞNG BỘ CÔNG AN

Hà Nội, Ngày 27 tháng 11 năm 2011

Kính gửi: – Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
– Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang
– đồng kính gửi Công dân Lê Hiền Đức

Thưa Thủ tướng, Bộ trưởng và Bà Lê Hiền Đức, sáng nay, tôi có dự kiến ra Hồ Gươm để bày tỏ sự ủng hộ đối với Thủ tướng giao cho Bộ Công An soạn thảo và đề xuất Quốc hội ban hành Luật Biểu tình; ủng hộ Quốc hội đã chấp thuận đề xuất của Thủ tướng và đưa vào chương trình xây dựng luật trong nhiệm kỳ này của Quốc hội; ủng hộ Quốc hội ban hành Luật biểu tình trong khóa 13 này.

Rất tiếc, cơ quan an ninh điều tra Công an Hà Nội đã triệu tập tôi và yêu cầu phải có mặt vào lúc 08h00, nên tôi không đi ủng hộ Thủ tướng và Bộ trưởng được.

Kính đề nghị Công dân Lê Hiền Đức chuyển giùm nội dung thư này tới Thủ tướng và Bộ trưởng Bộ Công an trong ngày hôm nay. Xin đa tạ!

Trân trọng kính chào!
Công dân Nguyễn Xuân Diện

Theo blog Nguyễn Xuân Diện

TS Nguyễn Xuân Diện bị câu lưu

TS Nguyễn Xuân Diện. Ảnh VnExpress

…Sau nhiều tuần dừng biểu tình, mới đây một lời kêu gọi biểu tình để “ủng hộ thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng” được phát đi trên blog của Nguyễn Xuân Diện. Lý do của cuộc biểu tình này để ủng hộ ông Dũng thúc đẩy quốc hội ra dự luật biểu tình.

Biểu tình được ghi trong hiến pháp Việt Nam song chưa có những điều luật cụ thể kèm theo và việc ban hành nó đang gây tranh cãi trong quốc hội và trên các trang mạng cả trái lẫn phải.

Bản thân cuộc biểu tình “ủng hộ thủ tướng” dự tính diễn ra vào ngày Chủ Nhật 27/11 dưới chân tượng đài Lý Thái Tổ và khu vực quanh Hồ Gươm cũng gây một số tranh cãi. Nhưng những nhân tố tích cực trong các cuộc biểu tình trước kia khẳng định sẽ tiếp tục biểu tình vào ngày mai.

Dân luận Biên tập theo tin của Người Buôn Gió.

http://nguoibuongio1972.multiply.com/

nguồn danchimviet.info

website của tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện: xuandienhannom.blogspot.com

*****************************

Bài dưới đây trên blog của TS Nguyễn Xuân Diện dường như đã bị xóa. Copy nầy lấy từ tờ danluan.org

nguyenxuandien.png

Posted in Biểu Tình và Lập Hội | Leave a Comment »

Hệ thống Ngân Hàng ở Việt Nam sẽ Phá sản trong thời gian tới vì lối làm ăn: Dùng tiền ký gởi của người sau, trả cho người trước

Posted by hoangtran204 trên 26/11/2011

Cái Bình Quý Ngân Hàng

Đào Tuấn

(Trong 6-7 năm qua) Các tập đoàn, tổng công ty Nhà nước đầu tư nhiều nhất vào ngân hàng. Ngân hàng đầu tư nhiều nhất vào bất động sản, vào chứng khoán. (Hiện nay) Chứng khoán thì thủng đáy, bất động sản thì đóng băng. Chiến dịch bàn tay sắt siết trần huy động 14% với vô số những lãnh đạo ngân hàng bị “chém” vì dám vượt trần đang tạo sóng ngầm trong hệ thống. Trong khi đó, ngoài xã hội, đổ vỡ tín dụng đen xảy ra với một mật độ “hàng ngày”. Không còn nghi ngờ gì nữa, “hệ thống ngân hàng” và việc tái cấu trúc nó, sẽ đóng vai trò “con tàu Vinashin” trong phiên chất vấn tới đây.

Mọi sự bắt đầu từ năm 2006 sau những “chiến tích” gia nhập WTO. Tưởng tượng ra làn sóng đầu tư nước ngoài ồ ạt tràn vào Việt Nam, chúng ta bắt đầu cho phép thành lập các ngân hàng sau cả thập kỷ “đóng cửa”.

Trong hai năm 2007-2008 ngân hàng bùng nổ, với số ngân hàng được thành lập mới gấp 5-7 lần con số trước đó. Ngành ngân hàng bấy giờ “hot” đến mức có thêm hẳn một nghề mới, cũng hot không kém: Nghề tư vấn, thực chất là môi giới – thành lập ngân hàng.

Đến nay, đúng với câu dân gian “ra ngõ gặp ngân hàng”, tổng cộng đã có 52 ngân hàng thương mại, 51 chi nhánh ngân hàng nước ngoài, 31 tổ chức tín dụng phi ngân hàng, 1 Quỹ Tín dụng nhân dân Trung ương, 1.083 quỹ tín dụng cơ sở chưa kể la liệt những tổ chức tài chính quy mô nhỏ.

Trong chính thời điểm “sốt nóng” đó, một quan chức của NHNN, Tiến sĩ Nguyễn Đại Lai đưa ra khuyến cáo không nên thành lập thêm các Ngân hàng. TS Lai đặc biệt cảnh báo cần nghiêm cấm việc các tập đoàn kinh tế đua nhau tìm cách xin mở ngân hàng thương mại. “Thậm chí phải ghi vào luật việc nghiêm cấm”. Không có gì khó hiểu khi “Sinh lời trong ngắn hạn là một thứ ưu tiên tuyệt đối”, thay vì đầu tư vào sản xuất.

Và hậu quả là bây giờ hệ thống đó phải tái cấu trúc (ngân hàng) để tránh sự sụp đổ.

Đại biểu QH Nguyễn Bá Thanh là người đầu tiên nói ra điều mà ai-cũng-biết-là-một-cái-gì-đó, khi ông công bố một sự thật: “Một ngân hàng có vốn khoảng nghìn tỷ khi mới thành lập, (kế đó) huy động thêm khoảng 10 nghìn tỷ nữa, (rồi) sau đó nhẹ nhàng rút tiền của mình ra, và lấy 10 nghìn tỷ của thiên hạ đi buôn bất động sản.  Khi giá đất rớt thê thảm, đến hạn không có tiền trả lại cho người gửi, thế là (ngân hàng) đua nhau đẩy lãi suất huy động lên cao, 18%, 20%, thậm chí 25%, 30%/năm để có tiền, lấy tiền của người sau để trả cho người trước, đẩy lạm phát lên cao”.

Nhiều ngân hàng đến như vậy, với những cái nên Đông Á, Nam Á, Đại Á, na ná giống nhau thì làm sao huy động được vốn, và vốn ở đâu ra mà huy động? Ngoài chuyện “lấy tiền của người sau để trả cho người trước”, chúng chỉ tồn tại bằng cách phá vỡ trần lãi suất với những cuộc đua không phanh. Hậu quả biết ngay từ hồi tháng 9, khi tân thống đốc siết trần huy động 14%, khi ông làm thật, chém thật, chứ không chỉ đứng ngoài hô như truyền thống. Và thế là các ngân hàng Á, Á mất toàn bộ yếu tố để cạnh tranh. Nói đúng hơn là chúng không còn đất sống.

Phát biểu trước Quốc hội, đại biểu Nguyễn Đình Quyền thẳng thắn rằng: “Một nền kinh tế “đẻ” ra quá nhiều tổ chức tín dụng như của chúng ta là một hiện tượng bất bình thường”. Vị đại biểu liên hệ tình trạng hiện tại nếu không cẩn thận sẽ giống như những vụ đổ vỡ hàng loạt tổ chức tín dụng nhân dân xảy ra cách đây nhiều năm. Bài học lúc đó đắt giá thế nào thì không ai có thể tưởng tượng được.

Rất tàn nhẫn là chúng ta phải tái cơ cấu. Chỉ mong câu chuyện “tái cơ cấu” không phải chỉ là một phép trừ thuần túy, không phải chỉ là việc trấn an dư luận trước những cơn sóng ngầm có thể nổi lên bất cứ lúc nào trong ngành ngân hàng. Bởi, như một vị đại biểu QH ví von, “giống như chiếc bình pha lê mà bất kỳ một quyết định sai lầm nào cũng có thể khiến nó vỡ”.

Nguồn danluan.org

*”Những ngân hàng kinh doanh bằng vốn nhà nước thì không bể hụi được vì bởi nhà nước bơm tiền in thêm vô hạn. Sau đó dùng tiền dỏm này mua đô la và vàng do dân chúng bán, rồi nạp vào ngân sách nhà nước đang trống rổng. Vừa đá bóng vừa thổi còi. Có bể hụi  à các ngân hàng cổ phần. Hãy xem các điều Cấm về kinh doanh vàng và ngoại tệ và độc quyền nguồn cung vàng.” (comment)

Posted in Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

Bị dân Nghệ An vây vì Gây Ô nhiễm Môi Trường, công ty chăn nuôi Heo chấp nhận di chuyển

Posted by hoangtran204 trên 25/11/2011

Chắc chắn Sở Quản Lý Tài Nguyên Môi Trường và các viên chức của tỉnh đã nhận tiền đút lót của doanh nghiệp nuôi heo, nên họ đã làm ngơ,  không đến khu vực này để kiểm tra mức độ vi phạm gậy ô nhiễm môi trường của công ty thường xuyên, kết quả là công ty gây ô nhiễm môi sinh của xã này. Hóa ra dân chúng ở xã đang làm nhiệm vụ của sở quản lý tài nguyên môi trường, bắt công ty chăn nuôi dọn dẹp sạch  sẽ và dời đi nơi khác.

Vụ dân vây hãm trại lợn Thái Dương (Nghệ An): Chịu thua, Doanh nghiệp chấp nhận di chuyển trại lợn

Người dân đã xô xát với lực lượng CA, có người quá khích đã xì hơi lốp xe 1 ô tô 7 chỗ của lực lượng CA nên cuối cùng các lực lượng CA đã phải rút lui.

Ngày 21/11, khi biết CA tỉnh và huyện đưa lực lượng về địa phương để tuyên truyền, giải thích vận động dân dỡ lán trại thì gần 1.000 người dân xã Đại Sơn đã kéo đến tập trung trước cổng trại lợn Thái Dương để ngăn cản.

Tại cổng phụ, 2 xe tải đất được đổ ra chắn trước lối ra vào và đặt cột điện nằm ngang lối đưa nước vào trại lợn. Đỉnh điểm của cuộc va chạm là người dân đã xô xát với lực lượng CA, có người quá khích đã xì hơi lốp xe 1 ô tô 7 chỗ của lực lượng CA. Cuối cùng CA đã phải rút lui kéo theo chiếc ô tô đã bị người dân đâm bẹp lốp.

Sáng 22/11, theo đề nghị của UBND huyện Đô Lương, ông Đinh Viết Hồng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An đã đích thân cùng các Sở (CA, NN-PTNT, TN-MT, Tài chính…) về hội trường xã Đại Sơn để cùng với lãnh đạo huyện và xã Đại Sơn đối thoại với dân. Mặc dù từ sáng đến trưa, trời đổ mưa rất to nhưng vẫn có hàng nghìn người dân vẫn đội mưa đến dự cuộc đối thoại. Chúng tôi để ý thấy có một số người còn chuẩn bị và mang theo cả phân lợn vào trong hội trường.

Tại cuộc đối thoại, thay mặt chính quyền địa phương, ông Nguyễn Thúc Thanh, Chủ tịch UBND xã đã nêu ra các bằng chứng về tình trạng ô nhiễm của Cty và các yêu sách của người dân đối với Cty TNHH lợn giống ngoại Thái Dương. Đã có 12 ý kiến phát biểu của người dân tại cuộc trao đổi. 100% ý kiến của dân đều giữ nguyên lập trường “buộc trại lợn giống ngoại Thái Dương phải di chuyển ra khỏi địa bàn xã Đại Sơn…”.

Một số người còn tuyên bố rắn: “Nếu tỉnh và các ngành vẫn cho trại lợn giống ngoại Thái Dương ở lại trên địa bàn xã thì chúng tôi vẫn tiếp tục đấu tranh” và yêu cầu ông Đinh Viết Hồng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An phải trả lời ngay cho dân biết tại cuộc đối thoại: Trại lợn phải di chuyển hay tiếp tục ở lại xã Đại Sơn? Không ít người dân đã giành nhau lên diễn đàn để đòi hỏi bằng được việc ” trại lợn Thái Dương phải cút khỏi địa bàn xã”. Phía ngoài hội trường, hàng trăm người dân la ó, hoặc vỗ tay tán thưởng khiến những người chủ trì không kiểm soát được tình hình.

Ông Chu Thế Huyền, Phó Giám đốc Sở TN-MT được những người chủ trì giới thiệu lên phát biểu nhưng đã bị hàng trăm người dân la ó nên buộc ông đã phải dừng lại. Dân yêu cầu ông Hồng phải lập tức trả lời và đưa ra kết luận cuối cùng!

Trước thái độ rất hùng hổ của người dân, ông Đinh Viết Hồng đã phải điện thoại về xin ý kiến của Chủ tịch UBND tỉnh. Sau đó ông Hồng đã rất khó khăn khi đưa ra quyết định: UBND tỉnh chấp nhận đề xuất của bà con nhân dân xã Đại Sơn là trại lợn giống ngoại Thái Dương phải ngừng sản xuất để xử lý môi trường và phải di chuyển ra khỏi địa bàn xã Đại Sơn. UBND tỉnh sẽ tìm địa điểm mới để giới thiệu cho Cty TNHH lợn giống ngoại Thái Dương xây dựng lại trại tại vị trí khác. Trong quá trình di chuyển đàn lợn sang địa điểm mới, Cty vẫn phải tiếp tục xử lý ô nhiễm tại trại và thực hiện bồi thường hỗ trợ các thiệt hại cho dân.

Giao cho UBND huyện thành lập tổ công tác để tổ chức khám bệnh cho bà con bị ảnh hưởng bởi ô nhiễm. Các cơ quan chức năng phải lấy mẫu, xác định lại mức độ ô nhiễm nguồn nước để khuyến cáo người dân cách sử dụng nguồn nước hiện nay. Yêu cầu bà con nhân dân Đại Sơn phải nhanh chóng tháo dỡ lán trại trước cổng để công ty thực hiện nghiêm chỉnh kết luận của UBND tỉnh tại cuộc đối thoại hôm nay.

Ông Lê Quang Thành, Tổng giám đốc Cty TNHH lợn giống ngoại Thái Dương cho hay: “Cty sẽ chấp hành quyết định trên của UBND tỉnh Nghệ An. Thời gian di chuyển đàn lợn đến ngày 30/12/2011”. Việc miễn cưỡng chấp hành quyết định đột ngột nói trên của UBND tỉnh Nghệ An, phía Cty TNHH lợn giống ngoại Thái Dương đã bị đặt trong tình thế hết sức bất lợi về nhiều mặt. Trong đó riêng việc tìm được vị trí mới cũng không dễ dàng gì.

Ngoài những thiệt hại về doanh số do quá trình thực hiện di chuyển đàn lợn khỏi địa phương, số tiền trên 200 tỷ đồng mà đơn vị này đã đầu tư để xây dựng cơ sở hạ tầng sẽ được chính quyền tỉnh Nghệ An xử lý ra sao cho thoả đáng? Đàn lợn giống cụ kỵ quý (mỗi con xấp xỉ 6.000 USD), đàn lợn ông bà đang có chửa và đàn lợn con có đảm bảo an toàn khi di chuyển hay không? Những câu hỏi trên hiện đang bị bỏ ngỏ.

nguồn danluan.org

**********************************

 

Nghệ An, Chủ Nhật, 13/11/2011

Nghệ An: Hàng trăm người bao vây trại lợn gây ô nhiễm

(Dân trí) – Giọt nước tràn ly khi chất thải từ Trại lợn của Công ty TNHH lợn giống ngoại Thái Dương tràn vào đập Chọ Ràn rồi tràn tiếp vào vườn nhà dân khiến hàng trăm người dân xóm 9 (xã Đại Sơn, Đô Lương) bức xúc kéo nhau bao vây đường ra vào trại lợn.

 

 

Bể chứa nước thải của trại lợn giống được đào một cách sơ sài và không có tấm lót ngăn thẩm thấu ra môi trường

Tối qua 12/11, hàng trăm người dân xã Đại Sơn, huyện Đô Lương đã kéo đến trang trại chăn nuôi lợn của Công ty TNHH lợn giống ngoại Thái Dương để ngăn cản xe chở thức ăn chăn nuôi và chở lợn ra vào trại.

Nguyên nhân dẫn đến việc hàng trăm người dân bao vây trại lợn này là do tình trạng ô nhiễm kéo dài và không được phía Công ty TNHH lợn giống ngoại Thái Dương giải quyết một cách dứt điểm. Là trại chăn nuôi có quy mô lớn với diện tích 28ha đóng tại xóm 9 xã Đại Sơn (Đô Lương), có thời điểm nuôi đến 25.000 con lợn các loại nhưng hệ thống xử lý chất thải của đơn vị này hết sức sơ sài và nhiều lần xả thẳng nước thải xuống đập Chọ Ràn – nguồn nước tưới tiêu chủ yếu của xã Đại Sơn gây nên ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến sinh hoạt và sản xuất của nhân dân. Chính quyền địa phương và nhân dân xã Đại Sơn đã nhiều lần kiến nghị phía công ty và các ngành liên quan có phương án xử lý.


Phân lợn và nước thải được xả trực tiếp ra đập Chọ Ràn

Tại thông báo số 244 ngày 30/7/2010, Chủ tịch UBND Tỉnh Nghệ An đã yêu cầu công ty TNHH Thái Dương phải tiến hành các giải khắc phục tình trạng ô nhiễm môi trường như giảm tổng đàn theo đúng dự án đã phê duyệt, tập trung xử lý nhanh, dứt điểm tình trạng dịch bệnh, xử lý hệ thống chất thải theo đúng tiêu chuẩn đồng thời lập phương án hỗ trợ thoả đáng cho các hộ dân bị thiệt hại do tình trạng ô nhiễm môi trường kéo dài của công ty gây ra. Tuy nhiên, đến thời điểm này tình trạng ô nhiễm vẫn tiếp tục tái diễn và còn có chiều hướng gia tăng khiến người dân bức xúc.

Sáng ngày 13/11 khi chúng tôi có mặt ở đây, hàng trăm người dân vẫn còn đang tập trung trước cổng ra vào. Người dân đã chuẩn bị các vật dụng thiết yếu như mỳ tôm, nước uống đến chăn màn, giường… để trực chiến lâu dài. Ngay đường vào trại, người dân đã lập chốt chặn và treo tấm băng rôn: “Nhân dân Đại Sơn yêu cầu trại lợn dừng chăn nuôi để xử lý môi trường”.

Anh Đặng Bá Toàn – xóm phó xóm 9 bức xúc: “Việc ô nhiễm môi trường từ trại lợn đã ảnh hưởng trực tiếp đến nguồn nước của các hộ gia đình xung quanh. Chúng tôi đã nhiều lần kiến nghị lên cơ quan chức năng nhưng đâu lại vào đấy. Mong mỏi của người dân là sớm xử lý ô nhiễm để đảm bảo sức khoẻ và ổn định đời sống.”

Theo quan sát của chúng tôi, hệ thống xử lý chất thải của Công ty TNHH Thái Dương được đào một cách sơ sài, không có tấm lót. Dọc theo tường bao xung quanh của trại lợn cứ cách khoảng 5m lại có một ống nhựa được đặt để xả nước thải ra môi trường.

Hiện tại, nước trong đập Chọ Ràn rất lớn bởi vậy mùi xú uế không còn đậm đặc như thời điểm ngày 12/6/2010 – thời điểm người dân bao vây chốt chặn không cho đơn vị này chở thức ăn và con giống ra vào công ty. Tuy nhiên nước trong hồ vẫn mang màu nâu đen đặc trưng bởi một lượng nước thải (chủ yếu là nước rửa chuồng trại và phân lợn) khá lớn từ các hố chứa trong khuôn viên của trại tràn xuống đập. Nước đập dâng cao khiến nước bẩn lại tràn vào vườn các hộ dân sống xung quanh.

Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Thúc Thanh – Chủ tịch UBND xã Đại Sơn cho biết: Nguyên nhân chủ yếu khiến người dân bao vây đường ra vào trại lợn giống là do bức xúc tình trạng ô nhiễm kéo dài, phía công ty lại không tích cực trong việc giải quyết dứt điểm ô nhiễm.

Nước thải tràn vào nhà dân khiến người dân bức xúc lập chốt chặn không cho Công ty TNHH lợn giống ngoại Thái Dương vận chuyển thức ăn chăn nuôi và con giống ra vào trại

“Theo chỉ đạo của UBND tỉnh thì đến 30/8 phía công ty phải hoàn thiện hệ thống xử lý nước thải, giải quyết vấn đề ô nhiễm môi trường nhưng công ty cứ khất lần khất lữa mãi. Ban đầu thì phía Công ty xin gia hạn giải quyết đến ngày 30/10, sau đó lại tiếp tục xin gia hạn đến ngày 30/11 nhưng đến thời điểm này vẫn chưa có động thái tích cực nào. Tối ngày 12/11, nước thải từ trại lớn tiếp tục tràn ra đập Chọ Ràn và tràn vào vườn nhà dân nên khiến bức xúc dồn nén lâu ngày bị bùng phát. Bởi vậy người dân đã bao vây đường ra vào trại lợn.

Trước mắt chúng tôi giao cho Mặt trận Tổ quốc xã và MTTQ xóm vận động bà con kiềm chế bức xúc, tránh manh động. Đồng thời tiếp tục thu thập kiến nghị của bà con và báo cáo lên UBND huyện Đô Lương vào sáng nay (13/11) đề nghị huyện sớm có phương án giải quyết”, ông Thanh cho biết thêm.


Người dân đã chuẩn bị các vật dụng cần thiết để “chiến đấu” lâu dài

Cũng theo ông Thanh, tại xóm 9 – khu vực xung quanh trại lợn giống Thái Dương đã có 2 người dân bị mắc bệnh ung thư và 3 người khác mắc các bệnh về phổi, gan. Mặc dù chưa có kết luận chính xác về nguyên nhân gây bệnh nhưng người dân hết sức hoang mang, lo sợ.

Ngay sau khi sự việc xẩy ra, Công an tỉnh Nghệ An và Công an huyện Đô Lương đã cắt cử lực lượng có mặt để ổn định tình hình và tiến hành điều tra.

Hoàng Lam – Doãn Hòa

Posted in Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »

►”Khi bị áp đảo số lượng trên mặt trận ngoại giao, cùng lúc Mỹ lại lảng vảng ngoài kia như một giám sát viên, Trung Quốc phải co vào phòng thủ”

Posted by hoangtran204 trên 24/11/2011

Người dịch: Trần Hoàng

Gary Li, một nhà phân tích thuộc Exclusive Analysis Ltd., hãng chuyên tư vấn kinh tế ở London, phát biểu như trên.

Với các hoạt động chính trị, ngoại giao, và quân sự của Mỹ đang gia tăng trong thời gian 6 tháng qua đã và đang làm cho Trung Quốc co vòi lại. Mấy tháng trước đây, khi hãng dầu của Mỹ Exxon, đang khoan mỏ dầu ngoài khơi VN, tuyên bố là mới khoan trúng dầu hỏa, Trung Quốc đã im lặng, không dám lên tiếng. Trái lại cách đây đúng hai năm, Trung Quốc đã hùng hổ tuyên bố vùng lãnh hải mà Việt Nam cho hãng BP tìm kiếm thăm dò dầu khí là  thuộc chủ quyền của Trung Quốc và đã ép hãng dầu BP của Anh phải rời khỏi thềm lục địa của Việt Nam. Kết quả, Hãng BP của Anh đã bỏ hợp đồng với VN và rút lui, còn quân đội tự xưng bách chiến bách thắng và đảng quang vinh muôn năm thì đắp chăn làm như không biết chuyện ấy và cũng không dám lên tiếng phản đối dù là chỉ phản đối chiếu lệ.

Trong tuần qua, Tổng thống Obama viếng thăm nước Úc và  tuyên bố thẳng thừng: Hòa Kỳ đang trở lại Châu Á để bảo vệ quyền lợi của mình và của các quốc gia đồng minh. Lời tuyên bố công khai ấy đã làm cho Trung Quốc cực kỳ tức giận. Việc TT Obama ký kết  hiệp ước với Úc để thiết lập căn cứ quân sự Mỹ ở Úc, và Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ thông báo đặt căn cứ Hải Quân cho tàu chiến Hoa Kỳ đậu thường trực ở Singapore vào tuần trước đã làm Trung Quốc càng thêm  lo lắng không yên.

Cùng lúc, Mỹ lập lại lời khuyên các quốc gia (Việt Nam, Mã Lai, Phi Luật tân…) đang có tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc: hãy nên thương thuyết và giải quyết vấn đề Biển Đông theo đường lối đa phương, và nói thẳng thừng rằng Mỹ sẵn sàng đứng cạnh bên các nước Việt Nam, Phi Luật Tân, Mã Lai…để hổ trợ khi thương thuyết với Trung Quốc.

Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào đã lên tiếng phản đối trong hội nghị APEC ở Hawaii, nhưng biết là chẳng làm gì được Hoa Kỳ. Theo đúng chiến lược “Mềm nắn, rắn buông”, nay đụng phải cục gạch, TQ đành chuyển qua đường lối mềm mỏng.  Nhưng chiến lược mềm nắn rắn buông này đã không qua mặt được nhà nghiên cứu chính trị và sử học viết trên báo chí phương Tây.

Việc Trung Quốc ôn hòa là để ngăn các thành viên của ASEAN khỏi ủng hộ chính sách của Washington“, ông Willy Wo-Lap Lam-giáo sư sử học của Đại học Trung Hoa ở Hong Kong- viết cho Bloomberg. “Những cử chỉ xoa dịu sẽ đi kèm với chính sách ngoại giao đôla: viện trợ phát triển sẽ được rót vào các nước ASEAN, đặc biệt là những nước không đi theo tiếng kèn của người Mỹ”.

Bản dịch@Trần Hoàng 2011

An toàn đường biển trên Biển Đông giải quyết ra sao?
Việt Hà, phóng viên RFA
2011-11-21

Viện nghiên cứu biển Đông của Trung Quốc tổ chức một buổi hội thảo tại đảo Hải Nam hôm 17/11 với chủ đề về an toàn đường biển trên biển Đông.

AFP PHOTO
Bản đồ khu vực tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông.
Sự trái ngược lập trường
Đây hiện cũng là khu vực tranh chấp chủ quyền giữa Trung Quốc và các quốc gia khác tại Đông Nam Á bao gồm Việt Nam và đã có những quan ngại từ Hoa Kỳ về an ninh và an toàn đường biển tại đây do sự lấn át của Trung Quốc. Với hội thảo này Trung Quốc muốn nói đạt được gì và nó có liên quan gì đến các tranh chấp giữa Trung Quốc và các nước trên biển Đông? Việt Hà có bài tìm hiểu và tường trình.
Có lẽ chưa có lúc nào vấn đề an toàn đường biển trên khu vực biển Đông lại trở thành chủ đề quan trọng như lúc này khi những căng thẳng liên quan đến chủ quyền trên biển giữa Trung Quốc và các nước khác trong khu vực Đông Nam Á đang lên cao. Căng thẳng đã khiến Hoa Kỳ cũng phải bày tỏ quan ngại cho vấn đề tự do đi lại của Mỹ trên biển Đông, giữa lúc có những bất đồng giữa Mỹ và Trung Quốc liên quan đến việc dịch nghĩa của công ước quốc tế về luật biển về các họat động quân sự tại vùng đặc quyền kinh tế.
Hội thảo vào ngày 17 tháng 11 của Trung Quốc nhắm vào mục đích tìm ra những ủng hộ về pháp lý cho lập trường của Trung Quốc trong việc ngăn cản hoặc hạn chế tối đa các họat động quân sự của nước ngoài tại khu đặc quyền kinh tế, trái ngược với lập trường của Hoa Kỳ. Sự trái ngược lập trường này cũng dẫn đến một số những vụ đụng độ giữa tàu của Trung Quốc và Hoa Kỳ kể từ năm 2001 đến 2009 mà điển hình là vụ tàu USNS Impeccable của Mỹ với hải quân Trung Quốc hồi tháng 3 năm 2009.
Cả Mỹ và Trung Quốc đều đã ký vào công ước Liên Hiệp Quốc về luật biển nhưng cho đến nay chỉ có Trung Quốc tham gia vào công ước này còn quốc hội Mỹ vẫn chưa thông qua. Với hội thảo lần này Trung Quốc muốn gửi ra một thông điệp mà cũng có thể coi là một thách đố đối với nước Mỹ. Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia Đông Nam Á thuộc Học viện quốc phòng Úc, người tham gia thuyết trình tại hội thảo cho biết:

“Điều mà Trung Quốc muốn nói là Mỹ trong điều kiện hiện tại chỉ có hai lựa chọn hoặc là tham gia công ước hoặc nếu không thì im miệng lại đừng cố tìm cách diễn giải công ước khi mà chính bản thân mình không muốn tham gia. Ngay từ năm 2010, Bộ Quốc phòng Mỹ đã có báo cáo cho Quốc hội Mỹ về việc Trung Quốc thông qua một học thuyết quân sự trong đó hạn chế tối đa sự có mặt của hải quân Mỹ tại khu vực tây Thái Bình Dương. Cho nên tại hội thảo lần này Trung Quốc sẽ cố gắng khẳng định là Trung Quốc tuân thủ luật quốc tế cho những hoạt động của mình, cho những đòi hỏi về chủ quyền của mình trên biển Đông.”

Giáo sư Carl Thayer tại buổi Hội thảo khoa học quốc tế về Biển Đông lần thứ ba ở Hà Nội ngày 05/11/2011. AFP PHOTO.

Mỹ vẫn hiện diện quân sự
Hiện Hoa Kỳ đang duy trì sự có mặt của hạm đội 7 hùng mạnh tại Tây Thái Bình Dương, với đại bản doanh đặt tại căn cứ Yokosuka ở Nhật Bản. Hải quân Hoa Kỳ cũng thường xuyên tiến hành các cuộc tập trận chung hoặc họat động trao đổi hải quân với các nước trong khu vực như Nhật bản, Hàn Quốc, Philippines và Việt Nam.

Các tàu của Hoa Kỳ cũng thường đi lại trong khu vực biển Đông để thực hiện công tác nghiên cứu hay thu thập các thông tin tình báo. Vụ va chạm của tàu USNS Impeccable với hải quân Trung Quốc vào năm 2009 gần khu vực đảo Hải Nam của Trung Quốc xảy ra khi tàu này vào đây tiến hành các nghiên cứu quân sự.

Khả năng mà Trung Quốc giành được thắng lợi trong cuộc tranh cãi với phía Mỹ về việc hạn chế các họat động quân sự của tàu nước ngoài trong khu vực đặc quyền kinh tế của nước mình là rất khó xảy ra. Giáo sư Carl Thayer giải thích:

“Mỹ với sức mạnh hải quân của mình muốn được họat động tự do trên vùng biển quốc tế. Có đến 1/3 phần diện tích biển trên thế giới là vùng đặc quyền kinh tế và Trung Quốc muốn nói là phần diện tích 200 hải lý từ bờ ra gọi là vùng đặc quyền kinh tế thì không cho phép họat động quân sự trừ khi có sự đồng ý của chúng tôi.

Mỹ thì nói là công ước quốc tế về luật biển không có ý nói như vậy. Cho nên khả năng mà lập luận của Trung Quốc có thể được chấp nhận là khó xảy ra, vì luật nói rằng các hoạt động vì mục đích hòa bình thì được phép và Mỹ nói là họ làm vì mục đích phòng vệ, họ thu thập thông tin tình báo mà thôi.”
Cũng theo giáo sư Carl Thayer thì nếu lập trường của Mỹ thắng thế sẽ giúp duy trì ổn định an ninh khu vực:

“Các họat động quân sự trong vùng đặc quyền kinh tế không có liên quan gì đến vấn đề tranh chấp chủ quyền của các nước mà chỉ liên quan đến việc diễn giải công ước như thế nào. Tuy nhiên nếu lập trường của Mỹ được khẳng định thì có nghĩa là sự có mặt của Mỹ tại khu vực này sẽ giúp ổn định an ninh khu vực.”

Nhận định này cũng có căn cứ vì đã có những lo ngại từ phía Mỹ và trong khu vực về sự lớn mạnh của hải quân Trung Quốc. Đã có ý kiến cho rằng Trung Quốc tìm cách hạn chế các họat động quân sự của Mỹ trong vùng đặc quyền kinh tế vì muốn có lợi cho mình trong các tranh chấp tại khu vực này, cụ thể là với vấn đề Đài Loan, và biển Đông.

Các nước Việt Nam và Philippines là những nước đang có tranh chấp với Trung Quốc trên biển Đông cũng đã nhiều lần lên tiếng hoặc tỏ ý muốn có sự can thiệp của Mỹ vào tranh chấp này với lý do chính là để đảm bảo quyền tự do đi lại trên biển vốn là quyền lợi của Mỹ. Mặc dù vậy các nước này lại có cách nhìn nhận khác nhau với lập trường liên quan đến họat động quân sự của nước ngoài tại vùng đặc quyền kinh tế. Ông Renato Cruz de Castro, giáo sư môn quan hệ quốc tế trường đại học De la Salle, Philippines cho biết:

“Các nước ASEAN không thống nhất với nhau về vấn đề này, có nước ủng hộ lập trường của Trung Quốc là không cho phép hoạt động quân sự của nước ngoài tại vùng đặc quyền kinh tế, trong khi Philippines và Singapore lại ủng hộ lập trường của Mỹ. Theo tôi biết thì phía Việt Nam vẫn ủng hộ lập trường của Trung Quốc.”

Hiện vẫn chưa có sự thống nhất giữa Mỹ và Trung Quốc liên quan đến các họat động quân sự của nước ngoài tại vùng đặc quyền kinh tế, nhưng các học giả Trung Quốc và Mỹ cũng đang tìm kiếm hướng đi mới dựa vào những thỏa thuận mà Mỹ và Liên Xô đã đạt được trong thời kỳ chiến tranh lạnh. Theo các học giả thì dù hai bên có thể không thấy hài lòng hoàn toàn với những gì đang diễn ra, nhưng ít nhất một thỏa thuận như vậy cũng giúp giảm đi những hành động gây hấn. Điều này cũng đòi hỏi phía Trung Quốc phải minh bạch hơn trong các hoạt động quân sự của mình.

Biển Đông tạo sóng ở hội nghị Đông Á
Cập nhật: 22-11-2011 09:01

Bất chấp mong muốn của Trung Quốc là không quốc tế hóa vấn đề tranh chấp trên Biển Đông, hầu hết các nhà lãnh đạo tham dự hội nghị cấp cao Đông Á đã đề cập chủ đề nóng này tại Bali cuối tuần rồi.

Hội nghị quy tụ các nguyên thủ của 18 quốc gia tại Bali thu hút sự chú ý đặc biệt bởi hai điểm đặc biệt: lần đầu tiên một tổng thống Mỹ tham gia, và cuộc tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông.
Sức nóng bắt đầu tăng ngay từ khi hội nghị chưa bắt đầu, khi các quan chức ngoại giao Mỹ, và trong ASEAN là Philiippines, dẫn đầu chủ trương bàn về Biển Đông tại diễn đàn này. Ngoại trưởng Philippines yêu cầu các nước ASEAN cần đóng vai trò quyết định trong việc đề ra hướng đi cho tranh chấp. Manila muốn có một hội nghị thượng đỉnh của ASEAN bàn về an ninh hàng hải và các tranh cãi trên Biển Đông.

Hải quân Philippines trên tàu chiến.
Ảnh: AFP

Biển Đông là nơi có các tuyên bố chủ quyền chồng lấn giữa Trung Quốc với nhiều nước trong khối ASEAN gồm Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei.
Đề nghị của Manila được các quan chức ASEAN ghi nhận và xem xét. Về phần mình, Philippines cho thấy họ là quốc gia tích cực đề cập đến tranh chấp Biển Đông nhất trong dịp này. Chính phủ của tổng thống Bengnino Aquino cũng nhận được sự hậu thuẫn của Mỹ trong vấn đề an ninh quốc phòng.

Ngoại trưởng Mỹ tuần qua đã đến thăm Philippines nhân kỷ niệm 60 năm ký hiệp ước phòng thủ chung giữa hai đồng minh. Bà Clinton khẳng định Mỹ duy trì trợ giúp an ninh cho Manila trong việc chống khủng bố ở miền nam, đồng thời tăng cường hậu thuẫn nước này bảo đảm an ninh hàng hải và chủ quyền. Washington sẽ cấp gần như miễn phí cho Philippines một tàu chiến để tuần tra bờ biển. Trước đó, Manila đã mua con tàu đang là soái hạm của hạm đội già cỗi của quốc đảo này.

Trong khi những lời kêu gọi bàn bạc về Biển Đông ở các hội nghị ASEAN và EAS được Manila đưa ra, Trợ lý Ngoại trưởng Trung Quốc tuyên bố rằng các hội nghị đó không phải là nơi thích hợp để thảo luận. Bắc Kinh khẳng định chỉ đàm phán “với các bên liên quan trực tiếp” trong tranh chấp Biển Đông, và thêm rằng sự can thiệp của “các lực lượng bên ngoài” có thể khiến tình hình bất ổn.
Đáp lại, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Mỹ tuyên bố rằng Mỹ quan tâm đến an ninh hàng hải và tự do thương mại trong khu vực, vì thế việc nói đến các tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông là “hoàn toàn thích hợp”. Từ năm 2010, trong một phát biểu gây chú ý tại Diễn đàn an ninh khu vực tổ chức tại Hà Nội, bà Clinton nói rằng Mỹ có lợi ích quốc gia trong việc bảo đảm an toàn hàng hải trên Biển Đông. Tuyên bố này được nhắc lại nhiều lần kể từ đó.

Quan sát hàng loạt tuyên bố được Tổng thống Mỹ Barack Obama đưa ra trong chuyến công du 9 ngày đến châu Á Thái Bình Dương, có thể thấy Mỹ đang hiện thực hóa chiến lược trở lại và lãnh đạo ở vành đai, như lời khẳng định của Obama khi ở Australia: “Đây là nơi chúng tôi ở lại”. Chỉ trong khoảng thời gian một tuần, Obama thu được sự hậu thuẫn cho hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương – tạo lập khối liên kết kinh tế rất lớn trong đó không có Trung Quốc. Ông chủ Nhà Trắng tuyên bố đưa thủy quân lục chiến đến đồn trú ở bắc Australia, nơi rất gần với Biển Đông. Mỹ cũng tuyên bố về một chuyến thăm lịch sử của ngoại trưởng Mỹ đến Myanmar, sau nửa thế kỷ.

Những bước đi trên cho thấy một sự “đổ bộ” khổng lồ của Mỹ vào khu vực có trọng tâm chiến lược ngoại giao mới của họ, và can dự vào tranh chấp Biển Đông chỉ là một phần trong chiến lược đó.
Nhìn các đồng minh quan trọng từ Nhật, Hàn Quốc, qua Philippines xuống đến Australia, với các căn cứ quân sự ở trên đất đồng minh và tại Guam, Hawaii, một số nhà phân tích cho rằng Mỹ đang tìm cách bao vây Trung Quốc. Tuy nhiên cũng có nhiều học giả khác khẳng định chính sách của ông Obama hoàn toàn không bao vây, mà chỉ là can dự và phòng ngừa.

Bên lề hội nghị EAS, cuộc gặp giữa hai nhà lãnh đạo Mỹ – Obama – và Trung Quốc – thủ tướng Ôn Gia Bảo – là sự kiện được trông đợi hàng đầu. Sau cuộc gặp, trợ lý ngoại trưởng Trung Quốc Lưu Chấn Dân nói rằng nước này cam kết đảm bảo an toàn các đường hàng hải và ca ngợi Mỹ “là một thành tố quan trọng ở châu Á kể từ sau Thế chiến II”.

Về các lo ngại của Mỹ, ông Lưu cho rằng tự do giao thương không phải là vấn để trên Biển Đông, và rằng các bên tham gia trong khu vực đang được hưởng tự do hơn ai hết. Cuộc nói chuyện giữa ông Obama và ông Ôn là “thẳng thắn”, theo lời ông Lưu, và Trung Quốc sẵn sàng bàn bạc về một bộ quy tắc ứng xử (COC) ràng buộc hơn. Đây là điều mà nhiều nước ASEAN đang mong muốn.
Ngoài ra, Trung Quốc lại cam kết tài trợ 3 tỷ nhân dân tệ, tức 472 triệu USD, để ủng hộ việc kết nối mạng lưới hàng hải giữa các nước ASEAN.

Liệu có thể hy vọng rằng với tuyên bố về tương lai của một COC như trên, Biển Đông sẽ lặng hơn sau quãng thời gian nổi sóng từ đầu năm đến nay không? Các nhà phân tích bình luận về thái độ mềm dẻo của Bắc Kinh trong tuần qua như sau.

Khi bị áp đảo số lượng trên mặt trận ngoại giao, trong khi Mỹ lại lảng vảng ngoài kia như một tay giám sát, Trung Quốc phải co vào phòng thủ“, Gary Li, một nhà phân tích thuộc Exclusive Analysis Ltd., hãng chuyên tư vấn kinh tế ở London, nói.

“Việc Trung Quốc ôn hòa là để ngăn các thành viên của ASEAN khỏi ủng hộ chính sách của Washington”, ông Willy Wo-Lap Lam, giáo sư sử học của Đại học Trung Hoa ở Hong Kong, viết cho Bloomberg. “Những cử chỉ xoa dịu sẽ đi kèm với chính sách ngoại giao đôla: viện trợ phát triển sẽ được rót vào các nước ASEAN, đặc biệt là những nước không đi theo tiếng kèn của người Mỹ”.
Thanh Mai

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Hoa Ky, Chinh tri Trung Quoc | Leave a Comment »

Thầy viết thư gởi học trò nhân ngày nhà giáo Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 23/11/2011

Dưới đây là bài viết của một vị thầy đã từng dạy ông dân biểu Hoàng Hữu Phước hồi năm 1978 ở Đại Học Tổng Hơp. Bài viết này là một áng văn hay, rất cảm động, và  rất có giá trị về mặt sống làm người sao cho có đạo đức và biểu lộ được tinh thần yêu nước của mình. So với các bài trong tác phẩm Tâm Hồn Cao Thượng, thì bài của vị thầy này  hay hơn nhiều, lơờiaăn trong sáng nhưng ý nghĩa rất sâu sắc,  và có ý nghĩa thực tế trong tình hình hiện nay ở VN.

(Tác phẩm Tâm Hồn Cao Thượng (Grand Coeur), của Admond De Amicis  (1846-1908), do Hà Mai Anh dịch và xuất bản trước năm 1975 ở Miền Nam. Theo những người lớn tuổi cho biết, các bài viết trong tác phẩm này đã được đưa vào chương trình giáo dục của https://hoangtran204.wordpress.com/wp-admin/post.php?post=5104&action=edit&message=1#category-allPháp và Việt Nam trước năm 1975.)

Mời các bạn thưởng thức.

***************************

Cánh Cò blog Tôi năm nay đã gần tám mươi, gần năm mươi năm dạy học trong hai chế độ. Học trò ngót ngét ngàn em có đứa giỏi đứa dở. Đứa khôn lanh không ít, mà đứa chậm chạp tối dạ cũng nhiều, nhưng tôi may mắn chưa thấy đứa nào xảo ngôn, bẻm mép và ác tâm. Con nhiều phải có đứa này đứa khác, học trò cũng vậy, thấy trò nào chăm học thì thương, đứa nào xuất sắc thì hãnh diện. Trong từng ấy năm tôi chưa biết giận đứa nào đến mức không nhìn mặt hay rầy la một cách quá đáng. Tôi quan niệm học trò cũng như  con mình và vẫn bảo lưu ý nghĩ này vì với tụi nhỏ, sự quấn quýt của chúng trong những dịp lễ lạc hay trước khi nghỉ hè hay vào lúc tựu trường không thể cho tôi cảm giác nào khác hơn.

Ngày 20 tháng 11 năm nay gia đình tôi có khá nhiều trò tới thăm. Có đứa tận Ban Mê Thuột về mua bán gì đó ở Sài Gòn nhân tiện ghé nhà. Nhìn bụi đỏ bám hai gấu quần của trò Th. mà tôi xốn xang. Trò này hồi xưa rất giỏi môn toán mà không biết sao lại không giỏi khi ra đời làm ăn, cứ buôn bán là lỗ và cả nhà của nó nheo nhóc tội nghiệp vô nghiệp vô cùng.

Trò Ng. từ Đà Nẵng vào cho tôi biết em làm ăn cũng đỡ hơn mấy năm trước và hiện nay đang là chủ một doanh nghiệp may gia công. Ng. mang tặng vợ chồng tôi hai bộ đồ do doanh nghiệp của trò may và mắt nó sáng lên khi nói về tương lai của công ty. Tôi mừng, ngồi vuốt bộ quần áo trên tay như muốn chúng biết là tôi cảm động lắm. Cảm động muốn khóc chứ không phải chơi.

Trong hôm gặp mặt này, Ng. tuy hớn hở cho biết là công việc của nó trôi chảy lắm nhưng không hiểu sao trong mắt nó lại có điều gì đó không vui. Tôi chú ý và thấy việc này nên sau khi bọn trẻ chia tay tôi nói nhỏ với Ng. rằng thầy muốn nói chuyện riêng với em. Ng. ngồi lại và việc đầu tiên em tới chiếc vi tính của gia đình tôi, đánh một địa chỉ vào đó và kéo tôi lại nhìn…

Trong khi tôi xem trang web này thì Ng. kể cho tôi câu chuyện về chủ nhân của trang web. Thì ra nó là một trong nhiều học trò của tôi hồi xưa. Nó học chung lớp với Ng. trong những năm trước giải phóng và lâu lắm rồi không nghe đứa nào nhắc nhở tên nó trước mặt tôi. Ng. kể những việc xảy ra trong mấy ngày gần đây và ngập ngừng nói với tôi, thầy đừng để tâm chi cho mệt, thằng này đã có tánh tình này từ hồi còn đi học. Nó tên là Hoàng Hữu Phước, đương kim đại biểu Quốc hội của Việt Nam trong khóa 13 này.

Tôi ngồi nghe Ng. kể mà lòng cứ ngổn ngang vừa buồn vừa xấu hỗ. Tôi gượng gạo nói với Ng. là mỗi đứa mỗi tính, thầy không trách gì nó và trước tiên là thầy thấy phải cần tự trách mình. Ng. ra về và tôi không tài nào chợp mắt suốt đêm ấy.

Tôi quyết định viết bức thư này cho anh học trò cũ Hoàng Hữu Phước sau khi đọc tất cả những gì mà trang web này ghi lại, kể cả việc Hoàng Hữu Phước vừa có bài phát biểu trước quốc hội về Luật biểu tình và lập hội. Tôi cũng đọc bài viết của Phước về Cù Huy Hà Vũ, Sadam Hussen… về đa đảng, về tiếng Anh và tiếng Việt…càng đọc trí óc tôi càng mù mịt trước những lập luận, nhận định hay kết luận của Phước. Do không thể tập trung, sáng hôm nay tôi mới ngồi trước bàn viết gửi cho Phước những dòng này với tâm niệm được chia sẻ với trò vài điều cuối cùng trước khi nhắm mắt.

Phước ơi, sau khi đọc tất cả những bài viết của trò thầy thấy rằng kiến thức mà trò góp nhặt để đưa vào các bài viết hoàn toàn có chủ tâm nhằm gây sự chú ý của một nhóm nhỏ lãnh đạo bảo thủ luôn muốn cho người dân im lặng đang cầm quyền hiện nay. Thầy nói đó là nhóm nhỏ vì nhìn chung xã hội ngày nay đã khác rất xa ngày mà thầy trò mình tới trường dạy và nhìn nhau học trong không khí hết sức đáng sợ.

Chắc lúc đó trò không bao giờ nghĩ đến một lúc nào đó chính trò sẽ viết những dòng chữ kêu gọi cả nước hãy ngưng nghĩ đến chuyện đa đảng, trong khi mọi khuynh hướng dân chủ của thế giới đã hướng tới điều mà người dân mong đợi. Điều mong đợi đó thầy trò mình đã từng vào năm 1978, khi trò tới trường với tâm sự trĩu đầy và báo cho thầy biết trò không đi nước ngoài được do nhà nghèo và phải nuôi mẹ. Thầy biết người anh rễ của trò là một dân biểu trước năm 1975 do trò kể và hiện nay gia đình của ông này vẫn còn bên Mỹ. Thầy trò mình sau đó không còn gặp nhau mặc dù vẫn sống tại Sài Gòn này.

Thầy thật sự đau lòng khi trò viết trong bài : “Tại sao Việt Nam không cần đa đảng”. Sau khi mạt sát Phan Bội Châu trò quay sang kể tội những người có chủ kiến đòi đa đảng, trong đó có người anh rễ của trò. Trò viết:

“tất cả các phe nhóm và đảng phái chính trị đều hoặc làm tay sai cho Pháp hay Nhật hay Hoa hay Mỹ, hoặc tự bươn chải chỉ biết dùng nước mắt bạc nhược cố tìm “đường cứu nước” (như Phan Bội Châu khóc lóc với Lương Khải Siêu [2] khi nhờ Lương Khải Siêu giới thiệu với Nhật xin giúp kéo quân sang Việt Nam đánh Pháp, mà không biết mình rất có thể đã “cõng rắn cắn gà nhà”, “rước voi về dày mả tổ”, mở đường cho sự quan tâm của Quân Phiệt Nhật tàn bạo đánh chiếm và giết chết nhiều triệu người Việt Nam sau này, và phải nhờ Lương Khải Siêu ban phát cho lời khuyên can mới hiểu ra sự nguy hiểm của lời yêu cầu Nhật đem quân đến Việt Nam giúp đánh Pháp), và tất cả đều chống Cộng. Chỉ có Đảng Cộng Sản Việt Nam đánh thắng tất cả, tạo dựng nên đất nước Việt Nam thống nhất, nên việc “đòi quyền lợi” hay “đòi quyền tham chính” của tất cả các cá nhân, tất cả các phe nhóm chính trị bên ngoài Đảng Cộng Sản Việt Nam là điều không tưởng, vô duyên, khôi hài và bất công, nếu không muốn nói là hành vi bất lương của kẻ cướp muốn thụ hưởng quyền lực chính trị trong khi đã không có bất kỳ công sức đóng góp nào cho Đảng Cộng Sản Việt Nam, ngoài sự chống phá ngay từ bản chất.”

Trò đã dùng thứ ngôn ngữ “phanh thây uống máu quân thù” để phỉ báng quá nhiều người trong một vần đề mà trò tỏ ra còn quá non nớt, nếu không muốn nói là lệch lạc và đầy ngộ nhận. Thầy rất sẵn lòng trao đổi thêm với trò nếu có cơ hội để trò thấy rằng đa đảng không phải là điều gì ghê gớm đến nổi trò phải nói hộ cho những người cố bám víu vào cái đảng đã tỏ ra thiếu sức sống và mục ruỗng từ lý luận tới nghị quyết và đang đưa toàn dân tộc vào thế cùng trong hoàn cảnh hiện nay. Tuy nhiên thầy không có mục đích bàn việc nên hay không nên đa đảng, thầy chỉ nhắc cho trò nhớ thái độ “mục hạ vô nhân” không phải là thái độ của người trí thức.

Chỉ có người tưởng mình là trí thức với mảnh bằng cử nhân nhỏ bé cộng với cái bằng chưa biết do ai cấp là thạc sĩ kinh doanh quốc tế của mình mà trò đã táo tợn khinh rẻ, miệt thị cả một nửa dân tộc thì còn ai dám cho trò là một trí thức nữa? Thầy nói một nửa dân tộc vì còn khiêm nhường chứ nếu cứ đi hỏi tất cả người dân thì họ sẽ trả lời cho trò biết sẽ nhiều lần hơn thế.

Thầy nói vậy vì trò viết như đinh đóng cột là: “Người Việt Nam yêu sự công bằng nên không ai chấp nhận đa đảng. Bất kỳ ai nói nhặng lên về đa đảng đích thị là phường gian manh muốn ngồi mát ăn bát vàng, hoặc phường Việt gian tay sai Hoa-Mỹ, và do đó không thuộc cộng đồng người dân Việt chân chính”.

Thầy muốn nói cho trò biết là trong những người mà trò nói đó không có hai vợ chồng thầy, vậy thì “chúng thầy” không phải là người Việt chân chính và thậm chí gian manh hay sao?

Bước xa hơn và kinh khủng hơn trò viết như thế này: “Mỹ kiêng sợ Trung Quốc đến độ nhiều chục năm qua không bao giờ dám gọi đồng minh Đài Loan là quốc gia. Thái Lan kiêng sợ Trung Quốc. Thế giới kiêng sợ Trung Quốc. Trung Quốc không sợ bất kỳ quân đội nào của thế giới. Trung Quốc chiếm Hoàng Sa đánh tan các chiến hạm Việt Nam Cộng Hòa ngay trước mũi Đệ Thất Hạm Đội hùng hậu của Hoa Kỳ.”

Trò Phước ơi, không những trò bị chứng hoang tưởng quá nặng mà còn manh nha phản quốc nữa. Câu này đáng lẽ dành cho một “học giả” Trung Quốc mới đúng cớ sao lại ký tên người học trò cũ của thầy với đầy đủ chứng cứ quốc tịch Việt Nam?

Để làm cho câu nói thầy vừa trích ấn tượng hơn, trò vuốt đuôi Việt Nam bằng một câu khác, còn cháy bỏng hơn câu khi nãy: “Trung Quốc chỉ sợ quân đội của Đảng Cộng Sản Việt Nam”.

Trò ơi, kiến thức về lịch sử của trò thua quá xa đàn em sau này mặc dù nhiều đứa trong chúng không có bằng cấp như trò. Trò mang tội lớn thứ hai là ru ngủ lãnh đạo Việt Nam với mưu toan gì? Nếu Trung Quốc sợ Việt nam như thế thì họ đã không cho Việt Nam một bài học năm 1979. Họ cũng sẽ không dám công khai đánh chiếm đảo Gạc Ma năm 1988 và họ cũng không dám giết ngư dân Việt Nam trong nhiều năm gần đây như vậy.

Trò miệt thị những người lính Việt Nam Cộng hòa để lấy lòng ai vậy? Đảng Cộng sản Việt Nam hay Đảng Cộng sản Trung Quốc? Cho dù đảng nào thì trò cũng chỉ nhận được một sự khinh bỉ, vì cả hai đều là bậc thầy trong việc thu nhận những kẻ phản phúc u mê để dùng chúng vào một giai đoạn nào đó mà thôi. Tin thầy đi, trò đang được cả hai Đảng chú ý như một nhân tố mới, hiếm thấy trong xã hội hiện nay khi cả hai đang cố tìm những khuôn mặt bất ngờ như trò mà tìm không ra. May cho Đảng cộng sản Việt Nam, họ đã phát hiện ra trò và phần thưởng mà trò có hiện nay đáng cho thầy phải xấu hỗ.

Thấy nói xấu hỗ vì rõ ràng trò ngoa ngôn để tiến thân vào cái cơ quan tuy không được tiếng tốt nhưng dù sao vẫn là biểu tượng dân chủ của Việt Nam. Trò hãnh diện lớn tiếng đòi bỏ hai cái quyền phổ quát nhất của tất cả nền dân chủ trên thế giới là quyền Biểu tình và Lập hội. Trò cũng dùng lại cái bài cũ là “nhân dân Việt Nam không cần hai cái luật này” rồi sau đó trò chứng minh trước hơn 85 triệu người Việt Nam là chính trò nghe những lời miệt thị, nguyền rủa người biểu tình chống Trung Quốc tại Sài Gòn.

Phước ơi, trò càng lúc càng đi sâu hơn vào tội phản quốc. Trò gọi người biểu tình chống Trung Quốc là đáng bị nguyền rủa vì cản trở họ không làm ăn được. Thầy muốn nói cho trò biết rằng trò không thể dối trá khi tạo ra một câu chuyện không tưởng để lấp liếm hay tô màu cho cái lý luận rẻ tiền của trò. Không người Việt Nam nào có lý trí lại chửi bới, xúc xiểm đồng bào mình khi người biểu tình đang làm một việc thế cho họ: biểu tình chống Trung Quốc xâm lược.

Cho dù có khổ sở bao nhiêu chăng nữa thì lòng yêu tổ quốc vẫn mạnh hơn nồi cơm của họ, bởi mất nước thì nồi cơm kia có còn không?

Trò không thể nói cho mọi người biết lúc đó là ngày nào, mấy giờ, góc đường nào và có bao nhiêu người biểu tình phải không? Thầy chắc rằng với một người có tâm địa như trò thì làm sao dám ra đường hòa với người biểu tình mà ghi nhận câu chuyện dối trá này?

Bài cuối cùng mà thầy đọc trên website của trò là bài viết trả lời về những việc xảy ra trước bài phát biểu của trò tại nghị trường Quốc hội. Đây là sai phạm thứ hai sau khi sai phạm thứ nhất chưa được dư luận tha thứ. Lần này thì trò dùng mớ học vấn hỗn tạp của mình để chứng minh về cái mà trò gọi là sự trong sáng của tiếng Việt được trò diễn giải bằng cung cách tiếng Anh theo thói quen mà trò tự hào là tiếng Anh rất chuẩn của trò khi nói về “dân trí”.

Càng chứng minh trò càng rơi sâu hơn vào cái rọ do chính trò tạo ra và thầy thật sự ngạc nhiên chứ không còn giận nữa. Thầy thấy trò vừa vĩ cuồng vừa u mê. Vừa ngốc ngếch vừa muốn chứng tỏ mình thông thái. Ai đời trò mang cái bao thư mà cả nước đang “nguyền rủa” ra làm sự hãnh diện khi viết trong bài “Giao Thoa Ngôn Ngữ Việt – Anh và Thực Chất Vấn Đề Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt” do trò “sáng tác” như sau:

“Bài của tôi, kẻ “ngoại đạo” chầu rìa bên ngoài ngưỡng cửa hàn lâm của ngôn ngữ Việt, được chọn đăng mà không có bài của vị tiến sĩ ấy; và vì được chọn đăng, tôi nhận được phong bì bồi dưỡng dày hơn.”

Vô phúc cho cái trường mà trò mang lên để chứng minh cho sự thông thái của trò. Bề dày của tiền không thể nói lên giá trị của bài viết mà trò được chọn. Sự lớn lối của trò khi cho rằng tiếng Việt cần viết lại theo ngôn ngữ tiếng Anh mới thể hiện được sự trong sáng của nó gây cho thầy cảm tưởng đây là sự khoa trương vốn liếng tiếng Anh chỉ đạt cấp cử nhân của trò chứ không ngoài mục đích nào khác, vì vậy theo lời kể của trò bài viết bị ông Tiến Sĩ nào đó bác bỏ là quá đúng chứ bàn cãi vào đâu nữa?

Cử nhân tiếng Anh tốt nghiệp từ Việt Nam đâu thiếu gì anh chỉ nghe rồi ngọng không nói được? nó hơn gì một học sinh tú tài tại Mỹ đâu mà khoe nhặng xị lên như thế? Có cử nhân tiếng Anh mà đòi nói chuyện áp dụng tiếng Anh để sửa tiếng Việt thì thật là dại khờ và nông nổi.

Bao thư gọi là bồi dưỡng đó phải hiểu chính xác là dùng để thưởng công cho một bồi bút mới nổi dưới cái vỏ doanh nghiệp. Ai dám đoan chắc rằng số tiền trong bao thư không phải là do trò cung cấp sau khi người phát cho trò đã được phép rút đi hơn phân nửa?

Trò tự vạch áo cho người xem thẹo chứ có ai làm gì trò đâu? Và đây nữa: “Trong khi có một vị còn nhớ đến tôi, nhà giáo cách nay hơn 20 năm, đến bắt tay chào, hỏi han, tâm sự về thế cuộc xoay vần của giáo dục nước nhà, thì đa số vẫn nhìn tôi ghẻ lạnh như thể tại sao một tên doanh nhân lại dám xuất đầu lộ diện giữa tháp ngà ngôn ngữ học.”
Đây là câu hay nhất của hàng chục ngàn chữ trong website của trò. Đúng đến từ centimet. Đúng nhưng trò không thấy để mà tự hào.
Viết đến đây thầy không còn cảm thấy thích thú muốn viết nữa vì biết rằng dù có đọc được bài này thì trò vẫn như cũ. Thầy dám khẳng định như vậy bởi sự đạp đổ tất cả giá trị vĩnh cửu để tiến thân của trò là quá hiển nhiên. Khi một con người như vậy thì lời nói của một ông giáo già sắp chết như thầy liệu có ý nghĩa gì?
Thì thôi thầy sẽ gửi cho mấy đứa khác, trong đó có vài đứa học cùng lớp với trò để chúng nó tự tránh vết xe của trò. Vết xe đáng gọi là sự xấu hỗ của dân tộc. Sự xấu hỗ lây lan tới hơn bốn trăm người ngồi trong cái tòa nhà kia trong đó có cả ông nghị Dương Trung Quốc mà thầy rất kính trọng, khi ông đem kiến thức và lòng yêu nước của mình phản bác với một kẻ vô lại là trò, Hoàng Hữu Phước.
Thầy cũng xin tự nhận một phần trách nhiệm. Trách nhiệm này nếu chia đều ra cho tất cả mọi ông thầy khác trong suốt quá trình đào tạo trò trở thành một trí thức hỗ lốn kể như không nặng nề gì. Thì thôi, coi như nỗi buồn của ngày 20 tháng 11 năm 2011.
Thầy nhờ cô học trò ít tuổi hơn trò đăng bài viết này ở đâu cũng được, như một di ngôn của thầy với chút lòng thọ tội với tổ tiên vì đã trót làm thầy cho anh học trò mang tên Hoàng Hữu Phước.
*
Tái bút của Cánh cò: Do thầy không muốn nhắc gì tới ông và cũng không muốn đề tên thật, nhưng tôi nhắc cho ông rằng nhà thầy ở chung cư nơi hồi xưa có lần tôi cho ông quá giang tới thăm thầy.
                                                                   *******************************************
Bài dưới đây dường như là của một bạn học chung lớp với đại biểu quốc hội khóa 13, Hoàng Hữu Phước. Bài này viết về Hoàng Hữu Phước thời sinh viên 1976-1981
DNC (bạn đọc danlambao) – Tôi không biết nhiều về thời trung học của Hoàng Hữu Phước, nhưng lại biết rất rõ về quãng thời gian 5 năm từ 1976-1981 mà ông Phước học Lớp Anh văn, Khoa Ngữ văn Nước ngoài , trường Đại học Tổng hợp TP.HCM, tại cơ sở 2 đường Đinh Tiên Hoàng Q1, bây giờ là Đại học KHXH và Nhân Văn, kế bên Đài Truyền hình TP.HCM…

                                                                                                         **********
Suốt tuần qua,dân cư mạng bàn tán xôn xao về vụ đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước đăng đàn “Kính đề nghị Quốc hội loại bỏ Luật lập hội và Luật biểu tình khỏi danh sách dự án luật suốt nhiệm kỳ Quốc hội Khóa Xlll. Ở cái đất nước cộng sản nầy,chuyện gì cũng có thể xảy ra, ngay chính trong diễn dàn chính thức của kỳ họp Quốc hội một đại biểu Quốc hội nhân danh nhân dân phát biểu lung tung,tầm bậy tầm bạ, thậm chí vi phạm Hiến Pháp vẫn được đa số 90% đại biểu có gốc gác là đảng viên đảng cộng sản đồng tình!
Tính đến hôm nay,20-11-2011, đã có hơn 50 trí thức Việt Nam có tên tuổi đáng kính gồm các nhà văn, nhà thơ, nhà giáo, luật sư, bác sĩ,… lên tiếng phê phán phát biểu của ông nghị Phước: kiến thức nông cạn, hiểu biết hạn hẹp, tính tình khoe khoang khoác lác, đôi khi lộng ngôn đến mức điên loạn, tại sao lại được bầu vào Quốc hội, về mặt lý thuyết là cơ quan quyền lực nhất nước.
Chửi rủa ông nghị Phước là vô liêm sĩ cũng bằng thừa, chẳng lẽ ông Phước đắc cử chỉ cần nhờ vào lòng trung thành tuyệt đối với Đảng CSVN? Trước đây khi chưa là nghị, trên blog của mình ông Phước có trình bày 6 lý do VN không cần đa đảng. Bài viết dài dòng, ý tưởng lượm thượm, đọc xong tức muốn ói máu hoặc buồn cười đến bể bụng. Chẳng thà cứ nói toạc móng heo như nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết – “Bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát”, vừa gọn gàng khỏi hao tốn giấy mực và ít ra còn được nhân dân khen là thật thà, biết người biết ta!
Câu hỏi của giáo sư Hà Văn Thịnh của trường Đại học Huế – “Chẳng hiểu ông nghị Phước học từ đâu?” khiến tôi bức xúc, không viết không được, cứ giữ mãi ấm ức trong lòng không tốt. Thôi thì kể hết ra cho bà con cả nước nghe chơi vài chuyện về nhân vật ma quái nầy. Tiếc cho ông Trương Tấn Sang vô phước chọn đàn em thân tín lại không sưu tra lý lịch cho kỹ, hay chung quanh chỉ toàn đám sâu bọ làm người? Tôi không biết nhiều về thời trung học của Hoàng Hữu Phước, nhưng lại biết rất rõ về quãng thời gian 5 năm từ 1976-1981 mà ông Phước học Lớp Anh văn, Khoa Ngữ văn Nước ngoài , trường Đại học Tổng hợp TP.HCM, tại cơ sở 2 đường Đinh Tiên Hoàng Q1, bây giờ là Đại học KHXH và Nhân Văn, kế bên Đài Truyền hình TP.HCM.
Xin phép lược bớt những cuộc tình linh tinh dù một thời tai tiếng đình đám của cậu sinh viên Hoàng Hữu Phước, chuyện tình cảm riêng tư moi móc làm gì, cũng như không nhắc lại chuyện ông Phước đã từng bị kiểm điểm trước tập thể vì đã ăn cắp nhu yếu phẩm của cả lớp đem bán lấy tiền xài chơi. Túng thiếu làm liều là chuyện thường tình, xã hội đầy rẫy, quan chức đâu phải chỉ mình ông Phước, có ông thời xưa đi học chuyên trộm vịt gà nhậu nhẹt, ngày nay cũng leo đến chức Thứ trưởng, mai kia Thủ tướng không chừng, mà có sao đâu?
Chuyện bàn dân thiên hạ cần biết là chương trình đại học chỉ có 4 năm, riêng ông Phước tuy học hành cũng được nhưng phải mất 5 năm. Số là, năm 1979 nổ ra cuộc chiến tranh biên giới VN-TQ, ông Phước đang học năm thứ 3, cùng chơi chung rất thân với Dương Ngọc Dũng, Đàm Xuân Mai và Nguyễn Đình Sĩ cùng lớp, cả 4 ông nầy đều học khá giỏi, chỉ tội hơi rởm đời, hợm hĩnh ở cách xưng hô, thằng gọi thằng kia lúc nào cũng bằng Sir. Thời ấy nếu tự thân nghĩ ra, không có ai tư vấn thì 4 ông nầy đáng mặt thiên tài, khi đồng lòng rủ nhau thi rớt để được học lại năm thứ 3 (1979-1980). Thời chiến bao cấp, được tà tà đi học, mỗi tháng 9kg lương thực, một số nhu yếu phẩm và còn có học bổng, sướng như… cán bộ! “Ví phỏng cuộc đời bằng phẳng”, nếu sang năm 1980 tốt nghiệp ra trường, cả bọn chắc chắn sẽ được ưu tiên phân công đi làm… bộ độ cụ Hồ! Đúng là ông Phước có tầm nhìn chiến lược từ thời trai trẻ. Vụ cam kết bị Dương Ngọc Dũng xé rào,thi đậu đuợc lên lớp năm đó nên bị 3 thằng còn lại rượt đánh ngay tại sân trường trong tháng 8-1980. Dù sao,cũng phải công nhận 4 ông nầy trẻ tuổi tài cao, nhờ vậy hơn 30 năm sau ai nấy đều thành công. Dương Ngọc Dũng là Tiến sĩ giảng dạy đại học, Nguyễn Đình Sĩ là đại gia Đà Lạt, Đàm Xuân Mai là Dược sĩ ở New York, và cuối cùng ông Nghị Hoàng Hữu Phước là Thạc sĩ Kinh Doanh Quốc Tế, cái bằng Thạc sĩ không biết bằng thiệt hay bằng mua. Thắc mắc cũng có lý do,vì mỗi lần nghe ông Phước nói hay đọc những gì ông Phước viết đều thấy ông ấy vừa khùng như học quá hóa rồ, hoặc vừa ngu như chưa hề đi học… Master.
Nhưng chuyện học hành năm thứ 4 của sinh viên Hoàng Hữu Phước mới thật đáng kinh. Trong mấy môn thi bắt buộc để tốt nghiệp, ông Phước rớt môn English Literature. Luận văn tốt nghiệp của Phước về tác phẩm “Tess of the d’Urbervilles” (Thomas Hardy) không đạt yêu cầu. Dưới trung bình một môn thi chính thì làm sao tốt nghiệp! Thay vì ghi nợ sang năm về trường thi lại, ông Phước âm thầm thực hiện kế khổ nhục. Đến ngay nhà cô giáo Trương Tuyết Anh phụ trách giảng dạy môn nầy để phân bua, trình bày xin thêm điểm. Không được, bèn xuất chiêu nhất quyết tự tử trước mặt cô giáo, nếu cô không cho em pass! Cô giáo Tuyết Anh sợ quá, suốt đời dạy học chưa từng nghe, nói gì phải đối phó trực tiếp case nầy. Cô bèn năn nỉ ông Phước và điện thoại báo cáo thầy Khoa trưởng Nguyễn Nam. Nguyễn Huỳnh Đạt lúc đó là lớp trưởng, sau nầy có thời làm Khoa trưởng, phải đến thuyết phục đưa ông Phước về văn phòng Khoa giải quyết. Chuyện động trời thời ấy, ngoài những thầy cô trong cuộc, các thầy Phan văn Diệm (đã mất), Nguyễn Tiến Hùng và các cô Phạm Thị Ngọc Hoa, Đặng Thị Hưởng đều biết rất rõ.
Vài hàng báo cáo giáo sư Hà Văn Thịnh về chuyện ông nghị Hoàng Hữu Phước học từ đâu.
“You shall know the truth and the truth shall set you free”
Falls Church,Virginia
                                                                        ***********************************************

Hai bài dưới đây do ông đại biểu quốc hội CH XHCN VN  Hoàng Hữu Phước viết. Hai áng văn bất hủ của ông HHP, một người tốt nghiệp cử nhân Anh Văn tại Đại học Tổng hợp Sài Gòn 1981.

Chú ý:

1. Cách chấm câu văn của ông HH Phước rất đặc biệt. Có câu dài hơn 100 chữ  mới có một dấu chấm.

-Trong bài “Tôi Và Lê Công Định”, câu đầu tiên dài 140 chữ  mới có dấu chấm.

-Trong bài “Tôi Và Cu Huy Ha Vu”, câu thứ nhì dài 146 chữ mới có dấu chấm.

2. Ông HH Phước khoe giỏi tiếng Anh, có bằng cao học (master) kinh doanh quốc tế, nhưng khi viết luận văn của bậc cao học, chương trình ấy có nhắc  rõ là nếu trong tựa đề  có chữ “và”, thì chữ  “và” ấy phải viết thường,  không được viết hoa.

Tiếng Anh cơ bản cũng dạy thế, chữ  “và” trong tựa đề  luôn luôn được viết thường.  (nguồn)  Ô HH Phước viết hoa chữ  “Và” ở tựa đề của hai bài nói trên.  
Về các bài viết bằng tiếng Anh của ông Hoàng Hữu Phước thì có quá nhiều lỗi. Mỗi bài viết của ông có  ít nhất hàng trăm lỗi. Chắc chắn ông Phước viết các bài ấy bằng tiếng Việt, rồi dịch qua tiếng Anh, nên cách dùng chữ  trong các câu văn tiếng Anh rất là không chính xác. Cách hành văn, cú pháp hay câu văn  cũng không phải thuần túy là cấu trúc Anh văn mà thuộc loại “ba rọi”.

Tôi Và Lê Công Định 03:03 05-10-2010

tác giả Hoàng Hữu Phước

Vào năm 2005, biết khả năng của tôi trong soạn thảo bằng Tiếng Anh tất cả các hoạch định chính sách, văn bản, nội quy công ty, quy định quy chế công ty, mà cách hành văn khiến ngay cả Tổng Giám Đốc người Anh của Manulife là David Matthews phải nói là ắt kiếp trước tôi hành nghề luật sư ở Luân Đôn, Lê Đình Bửu Trí lúc ấy đang phò tá David Matthews có cho tôi biết đã bí mật hợp tác cùng một số luật sư để mở văn phòng luật tại tòa nhà Sunwah Tower, đường Nguyễn Huệ, Quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh, mong tôi đến giúp soạn thảo một số văn bản tài liệu bằng tiếng Anh cho văn phòng Luật ấy thêm danh tiếng với đối tác và khách hàng nước ngoài. Nghe nói tất cả các  vị luật sư trong nhóm ấy nói chuyện được bằng tiếng Anh nhưng chịu thua không tài nào viết soạn được các chính sách và quy chế trực tiếp bằng tiếng Anh, tôi thấy tội nghiệp số “doanh nhân luật  tuổi chưa lớn tài chưa cao” ấy nên có nhận lời giúp đỡ.

Khi đến Sunwah Tower vào văn phòng luật ấy, tôi thấy có một Lê Đình Bửu Trí, một nam nhân viên trắng trẻo thư sinh cận thị, hai dãy bàn dài, sáu ô tò vò chia ngăn làm việc, chục chiếc ghế xám xoay, hai laptop, trong ba phòng nhỏ. Trí giới thiệu tôi cho anh chàng kia, nói đó là luật sư Lê Công Định. Chúng tôi bắt tay nhau. Lê Công Định nhanh nhảu nói “Nghe danh anh Phước đã lâu, nay mới gặp” và khoe “em có bản CV của anh trong laptop rồi, em sẽ giới thiệu anh cho New York Life”.

Lúc ấy, đối với tôi Lê Công Định chỉ là một chú nhóc vô danh tiểu tốt, không thể có tương lai tốt đẹp vì hoàn toàn kém tư cách – chẳng qua vì tôi chưa bao giờ nộp đơn xin việc cho ai ở bất kỳ công ty nào, và các công ty bảo hiểm nhân thọ nước ngoài ắt có biết tôi nên nếu muốn họ cứ liên lạc với tôi, cứ gì phải qua sự tiến cử của Lê Công Định. Kiểu “thấy sang nên bắt quàng làm họ” của Lê Công Định làm tôi rất xem thường cậu bé ăn nói tào lao ấy, song tôi cười độ lượng, chẳng cải chính. Cũng có thể anh ta có trong tay đơn xin việc và hồ sơ lý lịch của một ông Phước nào đó nên lầm chăng – song ngay cả trong trường hợp này cũng cho thấy nghiệp vụ ba chớp ba nháng của luật sư tài giỏi Lê Công Định ra sao rồi. Hoặc cũng có thể New York Life trao cho anh ta CV của tôi mà họ đã tung tiền tìm kiếm tổng hợp thông tin cá nhân tôi trên blog hay lý lịch ở địa phương rồi nhờ Lê Công Định tiếp cận săn đầu người chăng – song cả ngay trong trường hợp hoang đường này thì lập luận cũng không đứng vững vì Lê Đình Bửu Trí ắt biết tôi sẽ rất xem thường New York Life nếu họ không “deal” trực tiếp với tôi.

Tôi quyết định phải thất hứa, không giúp Lê Đình Bửu Trí và Lê Công Định, vì sau khi hỏi họ ý nghĩa của tên công ty luật DC, tôi được biết đó là “Đồng Chí”, và khi hỏi thêm vì sao công ty luật lại cần đến từ “Đồng Chí” thì tôi được Lê Đình Bửu Trí giải thích là các bạn luật sư trẻ trong nhóm có chung niềm khao khát mãnh liệt đưa các nhà đầu tư nước ngoài vào làm giàu đất nước, giúp tạo môi trường đầu tư chuyên nghiệp, bài bản pháp luật, vân vân và vân vân. Tôi cảm thấy bất an, không vì tôi là bậc tiên tri thấu thị thấy được họ sẽ làm chuyện động trời nào đó, mà đơn giản vì tôi biết ngay bằng trực giác rằng đó chỉ là những kẻ thất bại losers ngay từ trứng nước do họ không biết thực chất công việc của chính họ, đó là phục vụ cho quyền lợi của thân chủ, bất kể thân chủ là người tốt hay không tốt, sát nhân hàng loạt hay tội phạm xuyên quốc gia thủng biên giới. Còn nếu họ khoe là có ý chí vì nước vì dân như luật sư Nguyễn Hữu Thọ của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam thì hóa ra trong đầu óc của họ cái nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam này là cái họ phải giải phóng hay sao?

Sau này qua tin tức báo đài, tôi mới biết đến vụ án phản động của Lê Công Định, mới nghe nói về nhân thân gia đình cách mạng của hắn. Qua phát biểu khai tội của Lê Công Định trên tivi, tôi còn biết thêm một điều bí mật của hắn: thiếu ánh sáng trí tuệ – không hiểu trường nào ở Việt Nam và ở Mỹ đã đào tạo ra một tên thiếu ánh sáng trí tuệ đến như vậy. Hắn nói đã gặp những quan chức Mỹ và nghe các vị này nói về những mong muốn đối với luật pháp và thẩm phán Việt Nam, cứ như đứa trẻ ngô nghê lắng nghe bậc cao minh chỉ giáo vậy, trong khi nhiều vị giám đốc người Mỹ và Việt Kiều Mỹ thường nói với tôi rằng luật sư bên Mỹ có khối người làm ô danh ngành luật khiến bị gọi là dirty job tức “nghề bẩn”.

Lê Công Định và những tên tương cận sẽ luôn là losers vì toàn là những kẻ thiếu ánh sáng trí tuệ. Bọn biệt kích do Mai Văn Hạnh chỉ huy gồm từ những tên được huấn luyện qua những khóa tại Thái Lan hình thành các nhóm Kinh Kha – ngay cả cái tên cũng cho biết ngay là thất bại. Lý Tống mới đây giả dạng đàn bà tấn công ca sĩ thấp bé Đàm Vĩnh Hưng, một hành động ngu xuẩn (anh hùng tối kỵ giả dạng nữ nhi) và hèn nhát (tấn công một ca sĩ nhỏ con của SRV chứ không dám đụng đến một võ sĩ boxing của SRV – Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam). Còn nhóm Lê Công Định người xưng mật danh Chị Hai, kẻ Chị Ba, thì Chị Tư  cùng một giuộc không bao giờ thành những anh hùng do dùng tên nhi nữ.

Học ngành luật phải chứng tỏ mình hiểu luật thể hiện qua việc thượng tôn luật pháp và mọi hành sử đều phải trong khuôn khổ luật pháp của quốc gia mà mình là công dân. Điều đơn giản hiển nhiên là Việt Nam có luật Việt Nam. Không tuân thủ luật Việt Nam thì không có tư cách rao giảng luật pháp nước ngoài. Một người trí thức nếu có tín ngưỡng Phật Giáo, thì nghiên cứu các hệ thống triết học tôn giáo khác để biết các hệ tư tưởng hay triết lý để mở mang trí hóa. Chỉ có kẻ làm loạn điên rồ mới quay trở lại đòi đập bỏ bàn thờ tiên tổ sau khi được các hệ khác khai cho trí hóa.
Trần Duy, một sinh viên lai da trắng tóc vàng trước khi đi Mỹ đã nói với tôi năm 1984:

“Thầy ơi. Lúc em đi gặp phái đoàn Mỹ ở Biên Hòa để được phỏng vấn ra đi, em tưởng bị loại rồi Thầy. Thằng Mỹ mắt nó xanh biếc, nhìn sợ lắm vì thấy luôn đáy mắt của nó, và nó nói tiếng Việt giọng Bắc, chắc là chuyên viên tình báo CIA. Em cà lăm vì thằng Mỹ vừa xé hồ sơ vất sọt rác vừa hét to vào mặt thằng bạn hàng xóm của em trước đó. Thằng Mỹ hỏi sao trong hộ khẩu có khoảng cách thời gian gián đoạn thì thằng bạn em vui vẻ tự hào nói vì muốn đi Mỹ nên phải trốn nghĩa vụ quân sự, về Sài Gòn trốn ở nhờ nhà bà con, chịu cực mấy năm chờ đi Mỹ chứ nhất quyết không đi lính cho Cộng Sản. Không ngờ thằng Mỹ xé hồ sơ, quát lên bằng tiếng Việt rằng ‘Mày là công dân Việt Nam mà chống lại luật Việt Nam, không đi lính bảo vệ đất nước của mầy, thì lấy gì bảo đảm mày làm công dân Mỹ tốt và bảo vệ nước Mỹ!’ Rồi nó kêu tên em, em sợ điếng hồn vì nó đang giận dữ, may mà em rút kinh nghiệm nên không nói câu nào chống Cộng cả”.

Câu chuyện về Trần Duy tôi đã kể cho tất cả các lớp tôi dạy trong suốt thời gian mười năm sau đó. Và tôi biết một điều tất cả những sinh viên ưu tú của tôi sau đó đều đã trở thành và đang là những công dân thành đạt ở Việt Nam. Đơn giản chỉ vì người họ muốn gần gũi và được làm việc với là những doanh nhân thành đạt của nước ngoài, tức những vị chỉ quan tâm đến người Việt tài giỏi, vì chỉ có bọn nước ngoài chống phá Việt Nam mới thèm quan tâm đến những người Việt không ưu tú, trong đó có Lê Công Định. Những doanh nhân thành đạt của nước ngoài chỉ muốn có những người Việt Nam giỏi, có ý thức tuân thủ luật pháp để không bao giờ gây phương hại cho việc làm ăn của họ ở Việt Nam. Thậm chí có doanh nhân Mỹ còn nói với tôi rằng rất thú vị nếu có nhân viên Việt Nam làm đảng viên, vì người Mỹ chỉ có thể làm đảng viên chính trị nhất là của một đảng lớn nếu có tiền nhiều mà thôi chứ không phải vì lý tưởng gì hết.

Ở Việt Nam, Đảng Cộng Sản là một đảng lớn và có lý tưởng. Phải chăng vì đồng tiền không giúp những kẻ mới phất nouveaux riches như Lê Công Định mua được một ghế đảng viên cao cấp như ở Mỹ nên đã khiến những người như Định mơ màng đến viễn cảnh xây dựng một thể chế y như Mỹ, để Định sẽ được bỏ tiền túi ra tranh cử làm Tổng Thống Việt Nam? Một kẻ thú nhận là đã gặp gỡ các quan chức Hoa Kỳ nhưng lại không thể viết bằng tiếng Anh các nội dung chính sách, quy định, quy chế hoạt động, bài bản tổ chức cho chính văn phòng luật của mình thì không rõ kẻ ấy khi nói tiếng Anh chất lượng ra sao, hay chỉ cần nói một từ duy nhất là anticommunism tức Chống Cộng là xem như chủ Mỹ và tớ Việt đã hiểu nhau sâu sắc.

Lê Công Định không phải là một luật sư, không chỉ vì Định đã bị khai trừ khỏi các luật sư đoàn Việt Nam theo quy định của luật pháp Việt Nam mà còn vì Định không có tư cách của một luật sư. Một bác sĩ giải phẫu phải xử l‎ý vết thương của bịnh nhân theo đúng các phương pháp quy định của ngành và của chuyên môn, còn mọi sáng kiến có thể tự tiến hành thí nghiệm với chuột lang, đúc kết thành công trình để được hội đồng y khoa đánh giá, và được công bố áp dụng chung nếu các kết quả chứng minh có giá trị ngang bằng hoặc áp dụng thay thế nếu chứng minh có giá trị tối ưu. Một luật sư phải hành sử theo và trong khuôn khổ luật pháp quốc gia, mọi ý kiến cá nhân nếu có qua quá trình nghiên cứu dài lâu, đúc kết thành công trình hàn lâm, gởi tạp chí chuyên ngành để rộng đường tranh luận hoặc trình cho Bộ có liên quan để được đánh giá phản hồi. Đó luôn là các bước chuyên nghiệp của những người chuyên nghiệp của bất kỳ ngành nào. Only these and nothing else. Bàn tay sắt của chính quyền liên bang Hoa Kỳ luôn sẵn sàng dập tắt ngay cả dìm trong biển máu đối với những manh động chống lại Hiến Pháp và Luật Pháp Hoa Kỳ như đã được ghi lại trong lịch sử Hoa Kỳ từ thời lập quốc đến nay. Đó là điều đương nhiên đúng ở tất cả các quốc gia trên toàn thế giới này mà chỉ có những “luật sư” con rối thiếu ánh sáng trí tuệ mới cố tình làm ngơ trước sự thật hiển nhiên rằng Luật Pháp Quốc Gia Là Khung Hành Sử Mà Bất Kỳ Ai Là Công Dân Quốc Gia Ấy Cũng Phải Tuyệt Đối Tuân Thủ.

Qua vụ Lê Công Định và những kẻ chung ngành với Định, tôi đã dặn dò các học trò và bạn hữu hãy cảnh giác và răn dạy con cái nếu chúng muốn theo ngành Luật vì chúng sẽ là mồi ngon của các thế lực chống Cộng ở nước ngoài chiêu dụ trở thành những kẻ phản quốc.

Tôi Và Cu Huy Ha Vu,  21:02 19-12-2010

Hoang Huu Phuoc, MIB

Phải nói ngay là tôi không biết Cu Huy Ha Vu là ai, chưa từng gặp y, và y chưa từng gặp tôi. Nếu như những gì tôi tìm hiểu là chính xác, thì có lẽ tôi biết tên tiếng Việt có bỏ dấu của y cũng như dây mơ rễ má của y với mấy nhà thơ tên Huy Cận và Xuân Diệu, những người mà năm học lớp 11 ở Sài Gòn (1973) tôi đã xếp thơ ca của họ vào danh sách những tác phẩm vô vị, nhạt nhẽo, quê mùa, mà tôi nói với tất cả công tâm một người yêu thơ ca – vì thậm chí tôi cho rằng vài bài thơ của chiến sĩ liệt sĩ Việt Cộng Trần Quang Long, người đã gục ngã “bên hố bom ngập nước, vồng khoai lang hiền lành, vừa nở hoa tím nhạt, vươn lên nền trời xanh”,  còn “thơ” hơn toàn bộ các tác phẩm của Tố Hữu mà tôi chẳng thú vị gì khi đọc. Nhưng nếu các thông tin ấy là đúng thì tôi sẽ tiếp tục gọi y là Cu Huy Ha Vu chẳng qua vì tôi đã viết về y lần đầu bằng tiếng Anh nên tên của y không có dấu, và vì tôi phải cẩn trọng với một tên điên dại có thể kiện tôi là người nói động đến y và dám khinh miệt mấy nhà thơ ắt có hình trên bàn thờ tổ tiên nhà y.

Sự thể là vào ngày 14/6/2009 tôi được gởi một đường truyền từ cái tập thể Thạc Sĩ mà tôi là thành viên. Theo đường truyền ấy, tôi nghe đoạn phát biểu của một tay Cu Huy Ha Vu nào đó có đặc điểm: tiếng nói ồm ồm thuộc giống đực, âm vực lè nhè chán phè không phải thuộc người có tài hùng biện, giọng người miền Bắc nhưng không rõ tỉnh nào, nội dung ăn nói quàng xiêng ba hoa chích chòe về việc y đâm đơn kiện Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng vì đã cấp phép khai thác bauxite. Tôi đã vội gởi ngay email sau cho tập thể các Thạc Sĩ Quản Trị Kinh Doanh và Kinh Doanh Quốc Tế, nguyên bản tiếng Anh vì các vị trong nhóm toàn là Thạc Sĩ và Chuẩn Tiến Sĩ bằng cấp đại học nước ngoài, mà tôi xin tạm dịch sang tiếng Việt để phục vụ độc giả biết ngoại ngữ khác tiếng Anh với phần tiếp theo là nguyên bản tiếng Anh:

A) Ý Nghĩa tiếng Việt:

Chủ Nhật, 14 tháng 6 năm 2009.  23g59

Về nội dung: Nhiều người trong số các thạc sĩ chúng ta đã đạt đến những điều tốt hơn và lớn lao hơn

Người gởi:  Hoang Huu Phuoc

Gởi đến: Tập Thể Thạc Sĩ

Chư Vị Thạc Sĩ kính mến:

Tôi vừa vào trang web của Thạc Sĩ HL và đọc vài bài đăng tải, thấy có đoạn ghi âm lời của một gã nào đó tên Cu Huy Ha Vu nói về nội dung kiện Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng vì vài “lỗi” này nọ.

Tôi muốn chia sẻ cùng qu‎ý Thạc Sĩ vị quan điểm của tôi với tư cách người lớn tuổi hơn quý vị, mà theo lẽ thường thì hễ lớn tuổi hơn ắt có nhiều kinh nghiệm hơn:

1) Chúng ta không nên đưa lên mạng bất kỳ thứ gì có nguồn gốc đáng nghi, của những con người đáng ngờ, và cho những mục đích đáng ngại. Trong trường hợp này, cái gã tên Cu Huy Ha Vu là một kẻ không ra chi cả bởi vì tôi chưa hề nghe đến thanh danh của y trong bất kỳ những cống hiến hàn lâm hay thực tế nào vào việc “cứu quốc” hay làm đất nước này tốt đẹp hơn. Tôi gọi y là một tên không ra chi, đơn giản chỉ vì y chẳng biết y đang đứng ở đâu trên cõi đời này. Hắn sống tại nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, cái đất nước nơi lúa mọc từ đất ướt thẫm máu của hàng triệu người dân, những người mà thân thể, thịt, xương, và ngay cả ký ức về họ cũng được hy sinh cho đất nước được thống nhất hòa bình, giấc mơ mà không bất kỳ ai (tôi lập lại: không bất kỳ ai) trước đó (gồm cả Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, và tất cả những vị khác, cũng như những lãnh đạo vất đi cùng cái quân đội Việt Nam Cộng Hòa vất đi, những kẻ đã để lại cho toàn nhân loại một chương đầy nhục nhã do không nơi nào trên trái đất này lại có một quân đội tháo chạy mình trần, vất bỏ quân phục, đạn dược, vũ khí như trong sự kiện 30/4/1975) có thể hoàn thành, trừ những người Cộng Sản Việt Nam. Cu Huy Ha Vu và những thứ tương cận vui hưởng cuộc sống xa hoa và học tập đủ đầy trong khi chưa trưởng thành chín chắn, nên bọn nhóc ấy cho rằng mọi thứ chúng học được từ phương Tây là những gì nước Việt Nam này phải răm rắp tuân theo, phải kính trọng, phải quỳ lạy dập đầu thờ phượng nguyên xi nguyên dạng nguyên hình. Chúng bộ có giá trị lắm sao, khi sự suy thoái kinh tế gần đây (cũng như tất cả các cuộc khủng hoảng kinh tế trong quá khứ) đều là sản phẩm độc quyền của thế giới phương Tây đầy kiêu hãnh?

2) Người Việt Nam thường có tính chống lại “cái mới”.  Tôi đánh giá cao câu nói vĩ đại của vị tổng thống vĩ đại của một quốc gia vĩ đại: “ Đừng hỏi tổ quốc đã cho bạn những gì, mà phải tự hỏi bạn đã làm được những gì cho tổ quốc.” Từ câu nói ấy, tôi có thể lý giải tương tự rằng: Một Khi Bạn Chống Lại Đất Nước Của Chính Bạn Hoặc Cứ Luôn Chất Vấn Sao Thế Này Sao Lại Thế Kia, Thì Đất Nước Bạn Không Bao Giờ Vĩ Đại. Tôi thường mắng bọn Việt Kiều chống Cộng rằng nếu chúng bảo lãnh đạo Việt Nam không thể lèo lái con tàu quốc gia thành công thì tôi thách chúng cho ra được một – hay những – cái tên của những “anh tài” nào có thể. Những kẻ sợ thất kinh hồn vía khi thấy Việt Cộng tiến quân, khóc lóc bỏ chạy khỏi Việt Nam, rồi giờ đây khi sống lầm than cơ cực ở nước ngoài lại trong nhiều thập kỷ qua lại có quyền to mồm rống họng về “tội ác của Cộng Sản Việt Nam”, “chính sách kinh tế ngu xuẩn của Cộng Sản Việt Nam”, ” Cộng Sản Việt Nam tham nhũng”, ” Cộng Sản Việt Nam vi phạm nhân quyền”, và những điều tương tự hay sao? Bọn người hoàn toàn chẳng đóng góp bất kỳ công của nào cho phát triển đất nước mà quý Thạc Sĩ lại cho chúng cái quyền quái gở đưa đường chỉ lối dẫn dắt đầu óc một số người trong thế hệ trẻ Việt Nam sao?

3) Gia đình tôi không phải cộng sản. Bản thân tôi không là đảng viên cộng sản. Tôi là người dân Việt Nam, và tôi hiểu một công dân cần phải làm gì cho đất nước của mình. Việt Nam luôn có nhiều kẻ thù. Bất kỳ điều gì các Thạc Sĩ cho rằng Chính phủ nên lắng nghe, xin hãy cho Chính phủ biết. Nếu bạn không dám làm như vậy, đó là lỗi của bạn. Xin đừng thấy khoái chí khi có ai đó (đặc biệt là ở nước ngoài) viết điều gì đó chống lại chế độ này rồi bạn chuyển tải đường truyền như một hành động “cẩn thận” để “né tránh trách nhiệm”. Các Thạc Sĩ có thể vào đường truyền này để thấy tôi lúc còn là một giảng viên đại học trẻ tuổi đã viết thư cho Nhà Nước ra sao, lúc đề nghị đừng in hình Chủ Tịch Hồ Chí Minh trên mọi tờ giấy bạc của Việt Nam http://www.emotino.com/m.php?u=hoanghuuphuoc&p=17012 (*). Nếu trong thời điểm những năm tháng ban đầu “hà khắc” của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam những kẻ như Cu Huy Ha Vu không dám nói gì, thì các bạn có thể hiểu ngay là chúng thuộc hạng hèn nhát trọn đời, và vì vậy các Thạc Sĩ đừng cho phép bọn chúng được to mồm rống họng nhân danh “công lý” hay “nhân quyền” hay những điều tương tự. Bọn chúng chỉ làm công việc của bọn nô lệ hay kẻ làm thuê cho một đại gia nào đấy để nhận tiền công chuyển vào tài khoản của chúng ở hải ngoại mà thôi. Tất cả chỉ có thế.

Nói tóm lại, tôi khẳng định bất kỳ ai nói quấy chống phá Việt Nam sẽ bị chính tôi đập lại. Tôi đă nói rất rõ điều này với bạn hữu và thân nhân ở hải ngoại. Vì vậy, đề nghị các Thạc Sĩ hãy gở bỏ ngay nội dung đã đăng tải và đừng bao giờ chuyển các đường link tương tự cho bất kỳ ai trên thế giới bao la hoang dã này, vì rằng tôi lớn tuổi hơn các Thạc Sĩ và vì rằng các bạn chưa từng trải nghiệm những năm tháng đã qua ấy.

Tôi hân hoan chào đón các Thạc Sĩ nào cùng chia sẻ với tôi niềm tự hào chất chứa tại http://www.emotino.com/m.php?u=hoanghuuphuoc&p=17694 (**)

Xin cảm ơn các Thạc Sĩ đã kiên nhẫn đọc bức thư này.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước

***********************************************

PHÁT BIỂU TẠI QUỐC HỘI VỀ LUẬT BIỂU TÌNH & LUẬT LẬP HỘI

tác giả: Hoàng Hữu Phước

19. Nov, 2011 Posted under Thông Tin Nghị Trường

Ngày 17-11-2011

Kính thưa Quốc Hội,

Tôi kính đề nghị Quốc Hội loại bỏ Luật Lập Hội và Luật Biểu Tình khỏi danh sách dự án luật suốt nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XIII này vì những lý do như sau.

A)  Thứ nhất: về Luật Lập Hội

Ở Việt Nam, Mặt Trận Tổ Quốc được thành lập năm 1977 trên cơ sở thống nhất ba tổ chức Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam, Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam, và Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc Dân Chủ và Hoà Bình Việt Nam. Hiện nay Mặt Trận Tổ Quốc có 44 tổ chức thành viên, và nếu xếp theo các loại hình tổ chức như đoàn thể chính trị, tôn giáo, từ thiện & xã hội, và nghề nghiệp, thì có đến 22 hội đoàn trong nhóm nghề nghiệp, từ Hội Luật Gia, Hội Nhà Báo, đến Hội mỹ nghệ – kim hoàn – đá quý, Hội cựu giáo chức, Hội xuất bản – in – phát hành sách,  Hội nghề cá, Hiệp hội sản xuất kinh doanh của người tàn tật, Hiệp hội các trường đại học, cao đẳng ngoài công lập, v.v. Nếu như vẫn còn thiếu các hội nghề nghiệp đặc thù khác mới xuất hiện theo sự phát triển của xã hội để người dân tham gia thì vẫn có thể thành lập thêm mới, cùng trong quy mô rộng khắp của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam.

Nếu Luật Lập Hội là để tạo nên các đối thủ bên ngoài hệ thống Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, vô hiệu hóa, tiến đến xóa sổ Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, vậy Luật Lập Hội có cần không?  Tất nhiên là không.

Nếu Luật Lập Hội là để tạo nên các hội mới nằm bên trong hệ thống Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam như 44 thành viên hiện hữu, để làm phong phú hơn tổ chức hùng mạnh của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam thì Luật Lập Hội có cần không?  Tất nhiên là không.

B) Thứ hai: về Luật Biểu Tình

Kể từ khi có cuộc biểu tình có tổ chức đầu tiên trong lịch sử loài người năm 1913 do Gandhi tổ chức nhằm phản đối Chính phủ Vương Quốc Đại Ạnh và Bắc Ái Nhĩ Lan áp bức nhân dân Ấn Độ, mãi cho đến những năm 60 của thế kỷ trước từ ngữ “protest” với nghĩa “biểu tình” mới xuất hiện ở Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, bắt đầu từ việc người dân chống lại chính phủ Kennedy trong tham chiến tại Việt Nam, rồi phát triển mạnh mẽ ồ ạt các cuộc biểu tình chống chính phủ và chiến tranh Việt Nam liên tục từ năm 1960 đến 1975 và thậm chí vẫn tiếp tục sau cả khi Hoa Kỳ thất bại tháo chạy khỏi Việt Nam. Biểu tình chống chính phủ Mỹ đã từ Mỹ lan ra toàn thế giới.

Điều nhất thiết phải khẳng định ở đây là ngay từ khởi thủy và cho đến tận ngày nay, biểu tình là hành động để chống lại chính phủ nước mình hoặc chống lại một chủ trương của chính phủ của nước mình. Khi một triệu người dân Mỹ đổ về tràn ngập thủ đô Washington tháng 9 năm 2009, họ chống lại Tổng thống Obama, gọi Ông là kẻ có dã tâm biến Hoa Kỳ thành quốc gia xã hội chủ nghĩa khi Ông bày ra kế sách cải cách bảo hiểm y tế vì người nghèo.

Biểu tình không bao giờ là hình thức bày tỏ chính kiến chống lại một nước khác ngay cả khi nước ấy có đang xâm lược nước mình. Cuộc tập họp  khổng lồ tại Quảng Trường Đỏ là để bao quân đoàn Liên Xô tiến thẳng ra chiến trường chiến đấu chống Đức Quốc Xã và bọn Nga gian. Gia nhập quân đội và dồn tài sản cá nhân cho Bộ Quốc Phòng là hành động duy nhất đúng để phản đối sự xâm lược của nước khác tiến hành chống lại nước mình.

Điều cần làm rõ ở đây là do vấn đề khác biệt về ngôn ngữ, nhiều người có thể đã chưa biết rằng trong tiếng Anh, “biểu tình” tức “protest demonstration” luôn để chống chính phủ nước mình, hay một chủ trương của chính phủ nước mình; còn cuộc tập họp đông người để bày tỏ sự ủng hộ chính phủ nước mình hay ủng hộ một chủ trương của chính phủ nước mình, gián tiếp biểu thị sự không đồng tình đối với một chính phủ nước khác thì đó là “rally” mà tiếng Việt gọi là “mít-tinh” (meeting) hay  “cuộc tuần hành biểu dương lực lượng”.

Như vậy, Việt Nam có cần các cuộc biểu tình chống Chính phủ Việt Nam hay một chủ trương chính sách đạo luật của Chính phủ Việt Nam không? Nếu không cần, thì sao lại phải soạn dự án Luật Biểu Tình và nói về nó mãi như thể nó là khuôn vàng thước ngọc để đo chiều cao chiều rộng chiều cao chiều sâu của tự do, dân chủ?

Như vậy, cái Việt Nam có thể cần đó là những quy định về mít-tinh, về tuần hành đông người, tức về rally, nhưng liệu Quốc hội có sẽ dành ra hai năm và bao tiền của của dân để soạn ra dự án Luật Mít-tinh hay là Luật Tuần Hành hay không?

Thực tế là gần đây khi đi ngang qua vài cuộc tập hợp đông người bày tỏ chính kiến về “Đường Lưỡi Bò” ở Thành phố Hồ Chí Minh, tôi đã nghe những người bị kẹt xe thốt lên những lời nguyền rủa thóa mạ văng tục giận dữ đầy đe dọa dành cho những người đang tập hợp mà ta gọi sai là “biểu tình” ấy.  Sự giận dữ ấy có thể sẽ biến thành gây hấn, bạo loạn, đánh nhau giữu nhóm biểu tình và nhóm chống biểu tình. Chưa kể những cuộc tập họp đông người ngoài trời ấy xâm hại quyền tự do đi lại của người dân, xâm hại quyền tự do “mưu cầu hạnh phúc” của người dân buôn gánh bán bưng đoan chính tự trọng kiếm từng đồng tiền nhỏ chứ quyết không làm hành khất, xâm hại thu nhập chính đáng của những cửa hàng có giấy phép đang hoạt động kinh doanh hợp pháp tại khu vực bị phong tỏa do các cuộc tụ họp ấy, xâm hại quyền được chăm sóc của công dân khi đau ốm hay chuyển dạ sinh con mà xe cứu thương không thể đến được do đường kẹt vì phong tỏa do tập họp của đám đông, hay xâm hại hạnh phúc của công dân khi xe hoa của họ không thể nhúc nhích được vì tắt đường. Liệu cái gọi là quyền biểu tình ấy có lớn hơn quyền được kiếm sống của người dân, quyền được ra đời của con cái người dân, quyền được sử dụng công lộ của người dân, và quyền mưu cầu hạnh phúc của người dân?

Câu hỏi được đặt ra ở đây là Dự án Luật Biểu Tình có đã xuất phát từ sự tham vấn ý kiến của những người dân là Người Cao Tuổi, Cựu Kháng Chiến, Cựu Chiến Binh, Anh Hùng Các Lực Lượng Vũ Trang, Anh Hùng Lao Động, tập thể nông dân, tập thể quân đội, công an, những chiến sĩ biên phòng đang trấn giữ biên cương tổ quốc và hải đảo quốc gia, những nhà tu hành chân chính? Tôi tin rằng nếu được hỏi ý kiến đa số nhân dân sẽ không ủng hộ Luật Biểu Tình vì hiểu bản chất dễ bị tổn thương và dễ bị lợi dụng để gây biến loạn của nó.

Có vị đã nói rằng ở nước ngoài người ta biểu tình đàng hoàng nên Việt Nam cũng sẽ làm được. Xin thưa, ở Việt Nam có đã 100% người đội mũ bảo hiểm khi đi bằng xe máy chưa? Có chấm dứt chen lấn ở nơi công cộng chưa? Có tham gia giao thông đúng luật chưa? Đó là chưa kể ở đất nước có nền văn học hoàng kim đã ngạo nghễ nói rằng mặt trời không bao giờ lặn trên cương thổ Vương Quốc Đại Anh và Bắc Ái Nhỉ Lan, cuộc biểu tình nhiều tuần trong tháng 8 vừa qua tại thủ đô Luân Đôn và lan ra các thành phố lớn khác đã biến thành bạo loạn, cướp bóc, đốt nhà, làm ô danh đất nước. Cuộc biểu tình Chiếm Lấy Phố Wall suốt hai tháng nay tại New York và hơn 20 thành phố lớn của Mỹ đã bị cảnh sát ra tay dẹp từ mấy ngày nay do tình trạng bẩn thỉu mất vệ sinh, ẩu đả, trộm cắp, và hiếp dâm xảy ra trầm trọng ở các nơi biểu tình, làm ô danh nước Mỹ. Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể chi tiền đài thọ cho một sự ô danh.

Với những kiến giải như trên, tôi kính kiến nghị Quốc Hội loại bỏ hẳn ý định về sự chuẩn bị hai dự án Luật Lập Hội và Luật Biểu Tình trong toàn nhiệm kỳ Khóa XIII. Tôi tình nguyện đi đến tất cả các địa phương nào, dù đó là vùng sâu vùng xa, các trường đại học, các khu dân cư, mà không cần công tác phí, để thuyết trình về sự không cần thiết của Luật Biểu Tình, nếu nơi ấy có cử tri bày tỏ với đại biểu quốc hội rằng họ mong có Luật Biểu Tình.

Trước khi dứt lời, tôi khẩn thiết cầu mong quý vị đại biểu xem xét lại, đồng thuận với kiến nghị của tôi. Xin hãy vì danh dự quốc gia, vì hạnh phúc nhân dân, vì tiền đồ an nguy của tổ quốc.

Kính biết ơn qu‎ý đại biểu ủng hộ, và xin cảm ơn Quốc Hội đã lắng nghe.

Hoàng Hữu Phước

Posted in Giao Duc, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Mỹ Tặng Chiến Hạm cho Phi Luật Tân

Posted by hoangtran204 trên 23/11/2011

Các bài có liên quan tới bài nầy:

Châu Á Đứng Dậyở đây

người dịch: Trần Hoàng

Manila, Phi Luật Tân – Hoa Kỳ sẽ cung cấp cho quân đội Phi Luật Tân -vốn được trang bị nghèo nàn- chiếc chiến hạm thứ nhì trong lúc Phi Luật Tân đang đối đầu với Trung Quốc trong vấn đề tranh chấp lãnh hải ngày càng căng thẳng ở vùng Biển Đông, một viên chức Phi Luật Tân cho hay hôm nay thứ Năm ngày 17 tháng Mười Một.

Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ bà Hillary Rodham Clinton bảo đảm với Bộ trưởng Quốc phòng Phi ông Voltaire Gazmin qua cuộc họp hôm thứ Tư là Hoa Thịnh Đốn sẽ tặng nước đồng minh lâu đời của họ một chiến hạm Bảo vệ Cận duyên thứ nhì –  hầu như cho không vào khoảng năm tới.

Chiến hạm thứ nhất của Bảo vệ Cận duyên Hoa Kỳ đã được sửa chữa trước đây và vào cảng Manila hôm tháng Tám 2011 và đã trở thành chiếc tàu chiến tối tân nhất của Hải quân Phi Luật Tân. Bà Clinton đã cam kết với giới quân sự Phi Luật Tân về sự tăng cường trợ giúp từ phía Hoa Kỳ hôm thứ Tư  khi hai nước đồng minh đánh dấu lần thứ 60 ngày ký Hiệp ước Phòng thủ Hỗ tương trên một khu trục hạm của Hoa Kỳ ở vịnh Manila.

US Coast Guard Hamilton trước khi được sửa chữa và bàn giao cho hải quân Phi Luật Tân. Nguồn: mikeinmanila


Chiến hạm đầu tiên Hoa Kỳ tặng cho Phi Luật Tân đã được mang tên mới là BRP Gregorio del Pilar, sẽ được đưa vào hoạt động để bảo bảm an ninh cho vùng lãnh hải thuộc Phi Luật Tân ở vùng Biển Đông có thể vào đầu tháng này, giới quân sự Phi Luật Tân cho hay.

Ông Gazmin nói ông và Bộ trưởng Ngoại giao Phi ông Albert del Rosario sẽ gặp bà Clinton và Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ ông Leon Panetta ở Ngũ Giác Đài vào tháng Một năm tới để thảo luận về sự trợ giúp của Hoa Kỳ, bao gồm việc Manila yêu cầu Hoa Kỳ viện trợ cho chiếc chiến hạm thứ ba.

Qua buổi họp hôm thứ Tư với bà Clinton và những viên chức chính phủ khác, Bộ trưởng Quốc phòng Phi ông Gazmin cho hay là ông nói với Hoa Kỳ là Phi Luật Tân sẽ cố gắng gia tăng khả năng phòng thủ của mình, nhưng nước ông đánh giá cao sự giúp đỡ của Hoa Kỳ trong trường hợp khẩn cấp xảy ra ở vùng biển Nam Hải nơi xung đột dễ bùng nỗ. “Chúng tôi sẽ dựa vào sức mình càng nhiều càng tốt,” ông Gazmin nói với hãng thông tấn AP. “Nhưng khi bị đẩy vào sự xung đột, Phi luật Tân cần được bảo đảm có nước nào đó đứng sau lưng chúng tôi.”

Đại sứ Phi Luật Tân ở Hoa Kỳ ông Jose L. CUisia Jr. chính thức tiếp nhận sự chuyển giao tàu tuần tra từ US Coast Guard qua hải quân Phi Luật Tân ở Alameda County, California trong năm nay. Nguồn: mikeinmanila


Trung Quốc và Phi Luật Tân, cùng với Đài Loan, Mã Lai Á, Việt Nam và Brunei đã tranh chấp lẫn nhau về chủ quyền trên quần đảo Trường Sa. Tất cả các nước đều có quân đồn trú trên những quân đảo thuộc nhóm đảo này, ngoại trừ Brunei.

Phi Luật Tân và Việt Nam đã lên án tàu của Trung Quôc đã liên tục vi phạm chủ  quyền của họ ở quần đảo Trường Sa, và TQ đã ngăn chận việc khai thác dầu khí trong vùng lãnh hải của hai nước này trong sáu tháng đầu năm nay.

Năm rồi, Hải quân Nam Dương suýt bắn vào tàu Trung Hoa, chạy lạc vào vùng biển ngoài khơi quần đảo Natuna – là giếng dầu khí – của Jakarta trong vùng Biển Đông. Giới chức Nam Dương làm nhẹ đi tầm quan trọng của sự  kiện này khi họ cho rằng đây chỉ là sự đi lạc của ngư dân Trung Hoa chứ không liên hệ gì đến việc tranh chấp lãnh hải ở vùng biển Nam Hải.

Trung Quốc cho rằng hầu hết Biển Đông là thuộc về họ, Bắc Kinh đã công bố điều này lần đầu tiên vào năm 2009 trước Liên Hiệp Quốc, chủ quyền của TQ lấn lên phần lãnh hải ngoài khơi quần đảo Natuna của Nam Dương. Trung Quốc đã chưa cung cấp chi tiết ranh giới ở vùng biển Nam Hải nơi họ tuyên bố là có chủ quyền hầu như toàn bộ, theo các chuyên gia về hàng hải cho hay.

Bản Dịch @ Trần Hoàng 2011


Nguồn:

(1) US assures Manila of 2nd warship amid Spratlys row. The Associated Press, 17 November 2011 by Jim Gomez
US assures Manila of 2nd warship amid Spratlys row

By JIM GOMEZ, Associated Press – 3 days ago

MANILA, Philippines (AP) — The United States will provide a second warship to the ill-equipped Philippine military as it confronts China in increasingly tense territorial disputes in the South China Sea, a Philippine official said Thursday.

U.S. Secretary of State Hillary Rodham Clinton assured Defense Secretary Voltaire Gazmin during talks in Manila on Wednesday that Washington would give its longtime ally a second Coast Guard cutter virtually for free some time next year.

The first second-hand cutter from the U.S. Coast Guard sailed into Manila in August and became the most modern vessel in the dilapidated Philippine fleet. Clinton assured the Philippine military of intensified U.S. assistance Wednesday when the allies marked the 60th anniversary of the signing of their Mutual Defense Treaty aboard a U.S. naval destroyer in Manila.

The first U.S. ship, which has been renamed the BRP Gregorio del Pilar, would be deployed to secure Philippine territorial waters in the South China Sea as early as this month, the military said.

Gazmin said he and Foreign Secretary Albert del Rosario would meet Clinton and U.S. Defense Secretary Leon Panetta at the Pentagon in January to discuss America’s assistance, including a Manila request for a third Coast Guard cutter.

During his Wednesday meeting with Clinton and other U.S. officials, Gazmin said he told them the Philippines would try to bolster its defense capability on its own but appreciated the help in case of any emergency in the volatile South China Sea.

“We will stand alone as much as possible,” Gazmin told The Associated Press. “But when push comes to shove, it’s reassuring somebody is behind us.”

About 50 students, opposing any increased U.S. military involvement in the country, burned a mock U.S. flag and called for the abrogation of a treaty allowing American military troops and ships to visit and train.

The 120,000-strong military said it was awaiting the upgrade of 20 MG520 assault helicopters and delivery of four other combat helicopters, seven multipurpose assault sea vessels and 40 military trucks soon. The army is also acquiring 335 light rocket launchers and 100 81-mm mortars.

Some of the new equipment would be deployed to guard the country’s extensive coast and territorial waters, including near disputed South China Sea areas, military chief Gen. Eduardo Oban Jr. said.

China and the Philippines, along with Taiwan, Malaysia, Vietnam and Brunei have been contesting ownership of the potentially oil-rich Spratlys, which straddle international sealanes. All except for Brunei have stationed combat troops on islands and reefs they claim.

The Philippines and Vietnam have accused Chinese government vessels of repeatedly intruding into their claimed territories in the Spratlys and of disrupting oil explorations in their territorial waters in the first half of the year.

Last year, the Indonesian navy came close to a shooting encounter with Chinese vessels, which strayed into waters off Jakarta’s Natuna island gas field near the South China Sea. Indonesian officials played down the incident as an intrusion by ordinary fishermen unrelated to the South China Sea dispute.

China’s claim over virtually the entire South China Sea, which Beijing first made public in 2009 before the United Nations, appears to overlap with Indonesia’s territorial waters off Natuna. China has not detailed the limits of the South China Sea claim, according to maritime experts.

Associated Press writer Niniek Karmini contributed to this report from Jakarta, Indonesia.

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Hoa Ky | 1 Comment »

Chiến Lược Sắp tới của Hải Quân Hoa Kỳ ở Châu Á sẽ Đặt Trung Quốc vào Thế Bất An

Posted by hoangtran204 trên 21/11/2011

Lời tựa: Tạp chí Foreign Affair xuất bản năm 2008 đã viết nhiều bài  khuyến cáo như  sau: Bất luận ai lên làm TT Mỹ, hãy lập tức chuyển chiến lược về phía Châu Á. Nhiều chiến lược gia trong tạp chí ấy đã phân tích cho thấy rằng Trung Quốc đã và đang chuyển mình, và sẽ trở thành một đối thủ đáng ngại của Hoa Kỳ trong 20 năm tới.

Khi TT Obama lên nhậm chức, ông đã lên kế hoạch rút quân đội Mỹ ra khỏi Iraq và Afghanistan, và vào cuối năm 2011, các cuộc rút quân sẽ hoàn tất. Mỹ đã rảnh tay và đang chuyển quân về phía Châu Á.

Mấy năm qua, khi quân đội Mỹ đang còn kẹt chân trong 2 cuộc chiến ở Trung Đông, Trung Quốc đã vênh váo trên Biển Đông, hé lộ căn cứ tàu ngầm ở đảo Hải Nam, khoe có Hàng Không Mẫu Hạm chạy bằng…dầu diesel đã làm đảng cs VN khép nép.  TQ ép hãng dầu hỏa BP (đang có hợp đồng với VN khai thác dầu hỏa) phải rời khỏi Biển Đông.

Để đáp trả, ngoài việc dùng các chiến lược ngoại giao ở châu á, Mỹ đã có các cuộc tập trận giữa Hải quân Hoa Kỳ với Nhật, và Nam Hàn nhằm gây ấn tượng về  sự hiện diện của Mỹ  ở Châu Á. Họ cũng đã nhiều lần  gởi các chiến hạm viếng thăm Việt Nam, Kampuchea. Đặc biệt, 150 chiến hạm Mỹ, trên đường  tuần tiểu khu vực Thái Bình Dương và Biển Đông,  đã ghé vào hải cảng của Singapore trong 2 năm qua.

Nay, chiến lược phản công của Mỹ đang bắt đầu.

The USS Independence, một chiến hạm cận duyên, đang đâu ở Bịnh Narragansett, ngoài khơi tiểu bang Rhode Island.
The USS Independence, a Littoral Combat Ship, transits the Narragansett Bay, off Rhode Island. (U.S. Navy)

Nếu Trung Quốc không vui với quyết định của chính quyền Obama đang gửi một số Thủy Quân Lục Chiến Mỹ tới miền bắc Australia, Trung Quốc hãy chờ đợi  đến khi Hải quân Mỹ bắt đầu thiết lập căn cứ cho các chiến hạm ở Singapore, (căn cứ này nằm) cạnh bên các vùng lãnh hải còn đang tranh chấp của Biển Đông.

Hoa Kỳ và Singapore đang ở trong các giai đoạn đàm phán cuối cùng về một thỏa thuận cho một số chiến hạm cận duyên (Littoral) của Hải quân Hoa Kỳ được trú đóng tại căn cứ Hải quân Changi của Singapore.

Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert M. Gates đã từng loan báo vào tháng Sáu 2011 về một thỏa thuận gần đạt được để biệt phái các chiến hạm cận duyên này tới  Singapore, và một phát ngôn viên của Ngũ Giác Đài đã cho biết trong tuần này rằng các giới chức chính quyền vẫn còn đang vui mừng về cơ hội này. ”

Việc công bố sơ khỏi này hầu như không gây ra một gợn sóng nào so với sự  sôi động gây ra bởi lời tuyên bố vào hôm thứ Tư của Tổng thống Obama rằng ông sẽ vĩnh viễn cho đồn trú một số lượng nhỏ Thủy Quân Lục Chiến Mỹ tại Úc.

Vụ  trước bao gồm từ 250 đến 2.500 Thủy Quân Lục Chiến Mỹ dàn quân nằm cách Trung Quốc 4000 km. Vụ thông báo sau (của Ngũ Giác Đài), về việc đặt căn cứ hải quân ở  rất gần kế bên TQ- và chắc chắn việc nầy được xem như là mối đe dọa nhiều hơn đối với Bắc Kinh.

Các chiến hạm cận duyên (Littoral) là một trong những tàu chiến hiện đại nhất trong hạm đội của Hải quân Mỹ và có thể được trang bị một loạt các nhiệm vụ, từ việc chống hải tặc tới nhiệm vụ theo dõi tàu ngầm, và các cuộc hành quân đặc biệt. Các chiến hạm này được thiết kế để hoạt động trong các vùng nước nông dọc theo bờ biển và di chuyển với vận tốc hơn 74 km/ giờ.*

Singapore là một nước có kích thước như một thành phố, đất nước này có ảnh hưởng vượt xa kích thước nhỏ bé của nó bởi vì vị trí chiến lược của Singapore nằm dọc theo Eo biển Malacca, là hải lộ chính thông thương giữa Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương và cũng là nơi có một số tuyến đường biển nhộn nhịp nhất trên thế giới. Singapore cũng là rìa phía nam của Biển Đông, chủ thể của các cuộc tranh chấp ngày càng gia tăng về cường độ với Việt Nam, Philippines và các nước khác.

Hôm thứ Sáu, tại một cuộc họp của Hiệp Hội các Quốc Gia Đông Nam Á, Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào đã khai hỏa gần đây nhất trong một loạt các lời cảnh báo về các nỗ lực để hòa giải các tranh chấp.

Các lực lượng bên ngoài không nên sử dụng bất kỳ cái cớ gì để can thiệp“, ông nói, thêm rằng nó (tức Biển Đông) “nên được giải quyết bởi các quốc gia có chủ quyền có liên quan.”

Các nước có chủ quyền này, theo quan điểm của Trung Quốc, là không bao gồm Mỹ.**

Bộ trưởng Ngoại Giao Mỹ Hillary Rodham Clinton đã làm tức giận  Trung Quốc vào năm ngoái khi bà nói rằng Hoa Kỳ đã có một lợi ích chiến lược trong vùng Biển Đông, và rằng Washington ủng hộ một giải pháp khu vực đối với các cuộc tranh chấp lãnh thổ.

Thiết lập căn cứ thường trực cho một số chiến hạm của Hải quân Mỹ ở Singapore báo hiệu rằng Hoa Kỳ không rút lui sự hậu thuẩn.

Các giới chức Mỹ cho biết rằng họ đang nghiêng về phía thiết lập căn cứ cho hai chiến hạm Cận Duyên (Littoral) tại Singapore, nhưng vẫn còn chưa rõ liệu các thủy thủ đoàn và gia đình của họ sẽ được xây nhà ở bên trong căn cứ đó hay không, tương tự như các thỏa thuận đặt căn cứ quân sự của Mỹ tại Nhật Bản, hoặc nếu các thủy thủ đoàn sẽ hoán chuyển luân phiên từ một nơi nào khác.

Hải quân Mỹ đã rất quen thuộc với Singapore. Vào khoảng 150 chiến hạm của  Mỹ đã viếng thăm cảng Singapore vào năm ngoái trong khi đi ngang qua đây.

Bản Dịch @ Trần Hoàng 2011

* 1 knot = 1,15 miles or 1,85 km

** Mỹ muốn chống lại sự bành trướng của Trung Quốc bằng cách hổ trợ các nước nhỏ (VN, Phi, Mã Lai,…). Mỹ  khuyến cáo các nước nầy mỗi khi đàm phán với Trung Quốc về Biển Đông, thì không nên đàm phán song phương, mà phải nên đàm phán đa phương, để Mỹ và nhiều nước khác trong vùng cùng tham dự.

Trung Quốc rất tức giận vì sự chỏ mũi của Mỹ vào vấn đề Biển Đông vì TQ chỉ thích đàm phán song phương để dễ bề lấn áp, bắt nạt, chiếm thế thượng phong, và giành nhiều lợi thế về đất đai biển đảo. Còn Đảng CSVN thì quá sợ TQ, thích được TQ yểm trợ đùm bọc, nên đảng cũng thích đàm phán song phương, và vui vẻ chấp nhận sự bắt nạt của TQ (kể cả mất quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và  nhiều ngàn km vùng biên giới phía Bắc vào tay TQ). Đảng CSVN đã và đang nhân nhượng TQ với mục đích là được TQ ủng hộ, che chở để đảng tiếp tục nắm quyền lãnh đạo VN.

Mời các bạn xem Chiến Hạm Cân Duyên USS Independence, trị giá 450 triệu đô la, Hải Quân Hoa Kỳ mới đưa vào sử dụng 6 chiếc vào năm 2009, di chuyển dưới nước với vận tốc rất nhanh 74 km/ 1 giờ. Nay, 2 chiến Chiến Hạm Cân Duyên USS Independence sẽ thường trực có mặt tại Biển Đông, và căn cứ đóng tại cảng Changi của Singapore.
Video
Video

Navy’s next stop in Asia will set China on edge


The USS Independence, a Littoral Combat Ship, transits the Narragansett Bay, off Rhode Island. (U.S. Navy) If China is unhappy with the Obama administration’s decision to send a handful of Marines to northern Australia, wait until the U.S. Navy starts basing warships in Singapore, on the edge of the disputed waters of the South China Sea.

The United States and Singapore are in the final negotiating stages of an agreement to base some of the U.S. Navy’s new Littoral Combat Ships at the Changi Naval Base. Former Defense Secretary Robert M. Gates announced in June that a deal was near to deploy the ships to Singapore, and a Pentagon spokesman said this week that officials “remain excited about this opportunity.”

The initial announcement barely caused a ripple compared with the stir caused by President Obama’s declaration Wednesday that he would permanently station a small number of Marines in Australia.

The former involves 250 to 2,500 Marines deployed roughly 2,500 miles from China. The latter is significantly closer — and is sure to be viewed as more threatening by Beijing.

Littoral Combat Ships are among the most modern in the Navy’s fleet and can be outfitted for a variety of missions, from anti-piracy to submarine tracking and special operations. They’re designed to operate in shallow coastal waters and travel at a top speed of more than 40 knots.

Singapore is a city-state that carries outsized influence because of its strategic location along the Straits of Malacca, the main thoroughfare between the Indian and Pacific Oceans and home to some of the busiest shipping lanes in the world. It is also on the southern edge of the South China Sea, the subject of increasingly nasty territorial disputes with Vietnam, the Philippines and other countries.

On Friday, at a meeting of the Association of Southeast Asian Nations, Chinese President Hu Jintao fired the latest in a series of warning shots over attempts to mediate the disputes.

“External forces should not use any excuse to interfere,” he said, adding that it “should be resolved by the relevant sovereign states.”

Those states, in the Chinese view, do not include the U.S.

Secretary of State Hillary Rodham Clinton angered the Chinese last year when she said that the United States had a strategic interest in the South China Sea and that Washington favored a regional solution to the territorial disputes.

Permanently basing some Navy warships in Singapore would signal that the United States isn’t backing away.

U.S. officials said they are leaning toward basing two Littoral Combat Ships in Singapore but it’s still unclear whether the crews and their families will be home-ported there, similar to U.S. basing arrangements in Japan, or if the crews will rotate from somewhere else.

The U.S. Navy is already very familiar with Singapore. About 150 U.S. warships visited the port last year while passing through.

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Hoa Ky, Chinh tri Trung Quoc | 1 Comment »

Obama biệt phái Bộ Trưởng Ngoại giao Clinton đến viếng thăm Miến Điện

Posted by hoangtran204 trên 18/11/2011

Obama sending Clinton to repressive Myanmar

APBy BEN FELLER and ERICA WERNER

BALI, Indonesia (AP) — Seizing an opportunity for historic progress in repressive Myanmar, President Barack Obama is dispatching Secretary of State Hillary Rodham Clinton to the long-isolated nation next month in an attempt to accelerate fledgling reforms.

The move is the most dramatic sign yet of an evolving relationship between the United States and Myanmar, also known as Burma, which has suffered under brutal military rule for decades. Obama said Friday there had been “flickers of progress” since new civilian leadership took power in March.

“If Burma continues to travel down the road of democratic reform, it can forge a new relationship with the United States of America,” Obama said as he announced Clinton’s trip while on a diplomatic mission to southeast Asia.

Clinton will be the first U.S. secretary of state to visit Myanmar in more than 50 years.

In exploring a breakthrough engagement with Myanmar, Obama first sought assurances of support from democracy leader and Nobel laureate Aung San Suu Kyi. She spent 15 years under house arrest by the nation’s former military dictators but is now in talks with the civilian government about reforming the country.

The two spoke by phone on Thursday night while Obama was flying to Bali on Air Force One.

By sending in his chief diplomat, Obama is taking a calculated political risk in a place where repression is still common. He warned that if the country fails to commit to a true opening of its society, it will continue to face sanctions and isolation. But he said that the current environment is a rare opening that could help millions of people “and that possibility is too important to ignore.”

Myanmar is subject to wide-ranging trade, economic and political sanctions from the U.S. and other Western nations, enforced in response to brutal crackdowns on pro-democracy protesters in 1988 and 2007 and its refusal to hand power to Suu Kyi’s party after the 1990 elections.

Clinton said that while there may be an opening for a democracy push in Myanmar, the U.S. was proceeding cautiously.

“We’re not ending sanctions. We’re not making any abrupt changes,” she said during an interview with Fox News. “We have to do some more fact-finding and that’s part of my trip.”

Suu Kyi’s lawyer, Nyan Win, welcomed news of Clinton’s visit.

“It is time for the U.S. to make such a high-level visit. This is going to be a very crucial visit,” Win said.

Senior Obama administration officials said the U.S. wants to see a number of actions from Myanmar, including the release of more political prisoners; serious internal domestic diplomacy between the government and ethnic groups, some of which have been in civil war for decades; and further assurances with regards to interactions with North Korea.

The administration’s policy toward Myanmar has focused on punishments and incentives to get the country’s former military rulers to improve dire human rights conditions. The U.S. imposed new sanctions on Myanmar but made clear it was open to better relations if the situation changed.

Myanmar’s nominally civilian government has declared its intention to liberalize the hardline policies of the junta that preceded it. It has taken some initial steps, such as easing censorship, legalizing labor unions, suspending an unpopular, China-backed dam project, and working with Suu Kyi.

Officials said Clinton would travel to Myanmar Dec. 1, making stops in Yangon and Naypyitaw.

A U.S. opening with Myanmar would also contribute to Obama’s goals of rebalancing power in the region, as Burma’s military leaders for long had close ties to China.

Beijing has poured billions of dollars of investment into Myanmar to operate mines, extract timber and build oil and gas pipelines. China has also been a staunch supporter of the country’s politically isolated government and is Myanmar’s second-biggest trading partner after Thailand.

Administration officials stressed that the new engagement with Myanmar was not about China. They said the Obama administration consulted with China about the move and said they expected China to be supportive. They argued that China wants to see a stable Burma on its borders, so that it doesn’t risk problems with refugees or other results of political instability.

Human rights groups welcomed Obama’s announcement as an opportunity to compel further reforms.

“We’ve been arguing a long time that political engagement and political pressure are not mutually exclusive,” Benjamin Zawacki, Amnesty International’s Southeast Asia researcher, told The Associated Press, adding that Clinton “should not miss the opportunity in this historic visit to pressure the government and speak very clearly that the human rights violations taking place there need to stop.”

Elaine Pearson, the deputy Asia director at Human Rights Watch, said the Burmese government must realize that a visit by Clinton “puts them on notice, not lets them off the hook for their continually atrocious human rights record.”

Obama was to see Burma’s president during the summit of the Association of Southeast Asian Nations, or ASEAN, that brought him to Bali. The two have met before, at an ASEAN meeting in Singapore, when Thein Sein was prime minister.

ASEAN announced Friday that Myanmar would chair the regional bloc in 2014, a significant perch that Myanmar was forced to skip in 2006 because of intense criticism of its rights record.

Obama attended a meeting Friday afternoon with the heads of ASEAN, whose 10 members include host Indonesia, Vietnam, Singapore, Thailand and Malaysia. The group will expand for the East Asia Summit, a forum that also counts China, Japan, South Korea, India, Australia, New Zealand, Russia and the U.S. as members.

The president held one-on-one meetings on the sidelines of the summit with leaders from Indonesia, India, Malaysia and the Philippines. Administration officials said Obama discussed the issue of Myanmar in his meetings with Indian Prime Minister Manmohan Singh and Philippine President Benigno Aquino III.

Earlier, in a move promoting American trade, Obama presided over a deal that will send Boeing planes to an Indonesian company and create jobs back home, underscoring the value of the lucrative Asia-Pacific market to a president needing some good economic news.

Obama stood watch as executives of Boeing and Lion Air, a private carrier in Indonesia, signed a deal that amounts to Boeing’s largest commercial plane order. Lion Air ordered 230 airplanes, and the White House said it would support tens of thousands of jobs in the U.S.

____

Associated Press writers Aye Aye Win in Yangon and Alisa Tang in Bangkok contributed to this report.

Posted in chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á, Chinh Tri Hoa Ky | 1 Comment »

Để Chống lại Trung Quốc, Obama Khẳng Định Quyền Lực Mỹ ở Thái Bình Dương – Trung Quốc cho rằng :Đối với Trung Quốc, sự phát triển trong tuần này có thể cho thấy một cuộc bao vây cả về kinh tế và quân sự.

Posted by hoangtran204 trên 17/11/2011

CANBERRA, Úc (AP) -Nhằm báo hiệu  quyết tâm để đối phó với một Trung Quốc đang trổi dậy, Tổng thống Barack Obama tuyên bố sẽ mở rộng ảnh hưởng của Mỹ trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương và “thảo kế hoạch xây dựng quyền lực và ngăn chặn các mối đe dọa tới hòa bình” ở Á Châu  ngay cả khi ông đang giảm chi tiêu quốc phòng và giảm bớt hai cuộc chiến tranh (ở Iraq và Afghanistan).

“Hoa Kỳ là một cường quốc Thái Bình Dương, và chúng tôi hiện đang có mặt đây”, ông tuyên bố trong một bài phát biểu trước Quốc hội Úc, gửi một thông điệp không thể nhầm lẫn đến Bắc Kinh.

Bài phát biểu lạc quan của ông Obama đã xuất hiện vài giờ sau khi tuyên bố ông sẽ gửi máy bay quân sự và  2.500 thủy quân lục chiến tới miền bắc Australia dành cho một trung tâm đào tạo để giúp đỡ các đồng minh và bảo vệ lợi ích của Mỹ trên khắp châu Á. Ông tuyên bố Mỹ không sợ Trung Quốc, nước lớn nhất và mạnh nhất trong khu vực này.

Trung Quốc ngay lập tức đã chất vấn về hành động của Mỹ và nói rằng hành động này xứng đáng  được xem xét kỹ lưỡng hơn nữa.

Nhấn mạnh rằng sự hiện diện của Mỹ trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương là một ưu tiên hàng đầu của chính quyền của ông, Obama nhấn mạnh rằng bất kỳ sự cắt giảm chi tiêu quốc phòng nào của Mỹ sẽ không ảnh hưởng gì tới chi phí của mục đích đó.

“Hãy không nên nghi ngờ gì nữa: Hoa kỳ đang có mặt ở Thái Bình Dương của Châu Á trong thế kỷ 21,” ông nói.

Đối với Obama, châu Á đại diện cho sự  thử thách về an ninh và cơ hội kinh tế. Phát biểu trong điều kiện địa chính trị rộng lớn, Tổng thống Obama khẳng định: “Với hầu hết các cường quốc hạt nhân của thế giới và một nửa dân số thế giới (tập trung nơi đây), châu Á chủ yếu sẽ xác định thế kỷ 21 sẽ được đánh dấu bởi xung đột hay hợp tác, chịu đựng sự khổ đau không cần thiết (vì chiến tranh), hoặc sự tiến bộ của nhân loại.”

Hầu như tất cả những gì Obama đang làm trên chuyến đi 9 ngày của ông trên khắp khu vực châu Á-Thái Bình Dương có một hàm ý nhắc nhở Trung Quốc, nhấn mạnh một mối quan hệ đang hợp tác và đã đánh dấu bởi những căng thẳng về tiền tệ, nhân quyền và sức mạnh quân sự.

Chi tiêu quân sự của Trung Quốc đã tăng gấp ba lần kể từ năm 1990 đến khoảng $ 160 tỷ năm ngoái, và quân đội của TQ gần đây đã thử nghiệm một máy bay chiến đấu tàng hình mới và khai trương tàu sân bay đầu tiên của TQ. Nhóm cố vấn của Quốc hội Mỹ vào hôm thứ Tư đã kêu gọi Tòa Bạch Ốc và Quốc hội hãy xem xét chặt chẽ hơn nữa việc bành trướng quân đội của Trung Quốc và họ đã nhấn mạnh hai cơ quan này cần có một lập trường cứng rắn hơn để chống lại những gì được gọi là các chính sách phản cạnh tranh thương mại của Trung Quốc.

Thỏa thuận mở rộng căn cứ với Úc là một trong những sáng kiến của TT ​​Obama đã thực hiện hầu như đang đặt Bắc Kinh vào một thời điểm khó khăn. Mỹ là đối tác thương mại lớn thứ hai của Trung Quốc, và nền kinh tế của hai nước này gắn bó sâu đậm với nhau. Lãnh đạo Trung Quốc không muốn  nền kinh tế của họ bị gián đoạn khi mức tăng trưởng toàn cầu đang yếu kém và TQ đang chuẩn bị chuyển giao quyền lực cho một nhà lãnh đạo mới vào năm tới.(Tập Cận Bình(?))

Cuối tuần qua, trong khi giữ vai trò chủ nhà (mà khác mới gồm) Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào và các nhà lãnh đạo vành đai Thái Bình Dương tại hội nghị thượng đỉnh tại Hawaii, ông Obama nói rằng Mỹ đã tham gia một nhóm thương mại khu vực  mà từ trước cho đến nay đã loại trừ Trung Quốc. Điều đó tạo thêm một đường hướng kinh tế thêm vào những gì mà một số nhà bình luận Trung Quốc đã gọi là một chính sách Mỹ bao-vây-ngăn-chặn-mới có các đặc tính làm mạnh mẻ và thắt chặc quan hệ quốc phòng với các nước dọc theo chu vi của Trung Quốc, từ các đồng minh lâu đời như Nhật Bản và Philippines –tới  Việt Nam một kẻ thù cũ, tất cả các quốc gia này đều đang lo lắng về sức mạnh của Trung Quốc ngày càng tăng.

Ngay lập tức, Trung Quốc đã ranh mảnh nói về sự hiện diện của quân đội Mỹ tại Úc. Phát ngôn viên Bộ Ngoại Liu Weimin cho biết có nên thảo luận là kế hoạch này liệu có phù hợp với lợi ích chung của cộng đồng quốc tế.

Trả lời cho câu hỏi tại một cuộc họp báo với Thủ tướng Australia Julia Gillard, Obama đã tìm cách giảm nhẹ căng thẳng giữa các cường quốc thế giới. “Quan điểm cho rằng chúng ta sợ hãi Trung Quốc là sai lầm,” ông nói.

Obama đã tránh giọng điệu đối đầu với Trung Quốc trong bài phát biểu của ông ta với quốc hội Úc, ông ca ngợi Bắc Kinh là một đối tác trong việc làm giảm căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên và ngăn chặn phổ biến vũ khí.

“Chúng tôi sẽ tìm kiếm thêm nhiều cơ hội hợp tác với Bắc Kinh, bao gồm cả thông tin liên lạc giữa quân đội của chúng tôi để tăng cường sự hiểu biết và tránh những tính toán sai lầm,” ông nói.

Trong một lưu ý cảnh cáo, tuy nhiên, ông nói thêm: “Chúng tôi sẽ làm điều này, ngay cả khi tiếp tục nói chuyện thẳng thắn với Bắc Kinh về tầm quan trọng của việc duy trì các tiêu chuẩn quốc tế và tôn trọng các quyền con người phổ quát của nhân dân Trung Quốc.”

Với nhiều căn cứ quân sự và hàng chục ngàn binh lính tại Nhật Bản và Hàn Quốc, Hoa Kỳ đã duy trì một sự hiện diện quân sự đáng kể ở châu Á trong nhiều chục năm qua. Úc nằm khoảng 8800 km về phía nam của Trung Quốc, và bờ biển phía bắc của Úc sẽ cung cấp cho Mỹ con đường tiếp cận dễ dàng hơn để vào Biển Đông, một tuyến đường thương mại quan trọng.

Kế hoạch đề ra bởi Obama sẽ cho phép Hoa Kỳ giữ một lực lượng quân đội quan trong trên các căn cứ quân sự ở Úc và sắp đặt các thiết bị và vật tư ở đó, cho phép Mỹ có khả năng huấn luyện và tập trận với các nước đồng minh trong khu vực, và đáp ứng nhanh hơn tới các công tác nhân đạo, hay các cuộc khủng hoảng khác. Các giới chức Mỹ nói rằng hiệp ước Mỹ Úc không phải là một toan tính để tạo ra một sự hiện diện vĩnh viển của quân đội Mỹ tại Úc.

Khoảng 250 Thủy quân lục chiến Mỹ sẽ bắt đầu thay phiên nhau đến ở miền bắc Australia bắt đầu vào năm tới, với một lực lượng đầy đủ của 2.500 cán bộ nhân viên quân sự trong vài năm tới. Hoa Kỳ sẽ chịu chi phí vận chuyển quân sự và các binh sĩ sẽ được chuyển từ các nơi đóng quân khác trên thế giới. Loại trừ khả năng cắt giảm quân sự ở châu Á và Thái Bình Dương, chính quyền Obama có ba lĩnh vực chính mà họ có thể cắt giảm sức mạnh quân đội ở: Châu Âu, Trung Đông và Mỹ

Tất cả các binh sĩ Mỹ đang rút khỏi Iraq vào cuối năm nay, và một sự rút bớt quân ở Afghanistan đang được tiến hành. Tuy nhiên, Ngũ Giác Đài cho biết gần đây rằng Mỹ sẽ duy trì một sự hiện diện lớn ở Trung Đông lớn hơn, như một hàng rào chống lại sự gây hấn của Iran và các ảnh hưởng. Một khu vực có nhiều khả năng giảm quân là Châu Âu, mặc dù không có quyết định nào đã được công bố.

Cuộc tranh luận về ngân sách quốc phòng chỉ là một khía cạnh của một cuộc chiến chính trị rộng lớn hơn so với sửa chữa vấn đề nợ của quốc gia trong mùa bầu cử tổng thống. Hiện tại, Ngũ Giác Đài (Bộ Quốc Phòng) đang phải đối mặt với $ 450 tỷ cắt giảm trong mười năm tới đây, như là một phần của một thỏa thuận ngân sách được phê duyệt vào mùa hè năm ngoái. Và nếu một ủy ban đặc biệt của Quốc hội không thể đồng ý trên 1.200  tỷ USD cắt giảm trong dài hạn, hoặc Quốc hội bác bỏ kế hoạch của mình, thì rồi việc cắt giảm 1.200 tỷ đô la xảy đến, với một nửa số tiền là từ ngân sách quốc phòng.

Úc Julia Gillard cho biết, “Chúng tôi là một khu vực đang tăng trưởng kinh tế. Nhưng sự ổn định cũng có tính chất quan trọng đối với sự tăng trưởng kinh tế, nữa ” Bà Julia nói rằng “liên minh của chúng tôi đã được một nền tảng vững chắc cho sự ổn định trong khu vực của chúng tôi.”

Chuyến thăm của Obama có mục đích để biểu lộ sự gần gủi của mối quan hệ đó và ông đã ca ngợi mối quan hệ lâu dài giữa Hoa Kỳ và Úc, hai quốc gia tuy cách xa nhau, nhưng đã đổ máu cùng nhau.

Từ các chiến hào của Chiến tranh thế giới thứ nhất đến vùng núi Afghanistan_Aussies và nhưng người Mỹ đã đứng với nhau, chiến đấu với nhau và cùng hy sinh trong mọi cuộc xung đột lớn duy nhỏ trong vòng nhiều trăm năm qua. Chiến tranh lớn nhỏ nào chúng tôi cũng có tham dự cùng nhau”, ông nói. (Ông ta quên nhắc chuyện Mỹ và Úc cùng tham chiến ở miền Nam Việt Nam chống lại Bắc VN từ 1966-1973)

Obama có một ngày rưỡi tại Úc, chuyến đi đầu tiên của ông ta ở đây với tư cách là Tổng Thống Mỹ sau khi hủy bỏ hai chuyến đi được dự tính trước đó. Sau khi nói chuyện trước Quốc hội Úc, ông Obama đã bay đến thành phố phía bắc Darwin, nơi mà một số thủy quân lục chiến Mỹ sẽ biệt phái đến Úc vào năm tới sẽ đặt căn cứ.

___

Các Phóng Viên của Associated Press,  Erica Werner và Rod McGuirk ở Canberra và Robert Burns tại Washington đóng góp cho bài tường thuật này.

Bản Dịch@Tran Hoang 2011

*****************************************

Mỹ mở rộng quan hệ quân sự với Australia khiến Trung

Quốc tức giận

Bản dịch của Lê Quốc Tuấn

TT Obam và thủ tướng Úc Julia Gillard. Ảnh Google

Tin từ CANBERRA, Úc – Hôm thứ Tư, Tổng thống Obama tuyên bố rằng Hoa Kỳ đã lên kế hoạch điều động 2.500 binh sĩ thủy quân lục chiến đến Úc để củng cố các đồng minh ở châu Á, nhưng động thái này lập tức dẫn đến một phản ứng mạnh mẽ từ Bắc Kinh, cáo buộc ông Obama leo thang gây căng thẳng quân sự trong khu vực.

Thỏa thuận với Úc đưa đến sự mở rộng về sự  hiện diện lâu dài đầu tiên của quân đội Mỹ ở Thái Bình Dương kể từ khi kết thúc chiến tranh Việt Nam. Sự kiện này đã diễn ra bất chấp những cắt giảm ngân sách mà Ngũ giác đài đang phải đối mặt và một phản ứng lo lắng ngày càng tăng từ các nhà lãnh đạo Trung Quốc, những người đã lập luận rằng Hoa Kỳ đang tìm cách bao vây Trung Quốc về quân sự và kinh tế.

“Thật là không thích hợp lắm để tăng cường và mở rộng liên minh quân sự và có thể không phải vì lợi ích của các nước trong khu vực này”, Liu Weimin, một phát ngôn viên Bộ Ngoại giao, cho biết trong phản ứng trước thông báo của ông Obama và Thủ tướng Úc Julia Gillard.

Trong một bài nói chuyện trước Quốc hội Úc vào sáng thứ Năm, ông Obama cho biết mình đã “thực hiện một quyết định thận trọng và có tính chiến lược – là một quốc gia trong vùng Thái Bình Dương, Hoa Kỳ sẽ đóng một vai trò lớn hơn và lâu dài trong việc định hình khu vực này và tương lai của nó”.

Tổng thống cho biết động thái này không nhằm mục đích cô lập Trung Quốc, nhưng là một dấu hiệu không thể nhầm lẫn rằng Hoa Kỳ đã phát triển thận trọng hơn với các ý định của mình.

Trung Quốc đã đầu tư mạnh vào hiện đại hóa quân sự và bắt đầu triển khai máy bay tầm xa và các lực lượng hải quân có khả năng  hoạt động trên vùng biển sâu và đại dương, và đã khẳng định chủ quyền lãnh thổ trong khu vực quần đảo tranh chấp vốn sẽ mang lại cho TQ một ảnh hưởng rộng rãi hơn về các quyền dầu khí ở phía Đông TQ và vùng Biển Đông.

Trong khi các cam kết quân sự mới còn tương đối khiêm tốn, ông Obama đã cổ vỏ hiệp ước này như nền tảng của một chiến lược nhằm đối đầu trực tiếp với thách thức đặt ra trước sự tiến triển nhanh chóng của Trung Quốc như một cường quốc về kinh tế và quân sự.

Ông cũng đã thực hiện một số tiến bộ trong việc tạo ra một khu vực tự do mậu dịch Thái Bình Dương, cung cấp cho các đồng minh thị trường tự do của Hoa Kỳ trong khu vực này một số đặc quyền kinh doanh mà không trực tiếp mở rộng (ân huệ này) choTrung Quốc.

Ông Obama mô tả việc triển khai là nhằm đáp ứng với những mong muốn của các đồng minh dân chủ trong khu vực, từ Nhật Bản đến Ấn Độ. Một số đồng minh đã bày tỏ nỗi lo lắng rằng Hoa Kỳ, vì phải đối diện với sự mệt mỏi của chiến tranh và một nền kinh tế đình trệ, có thể nhường vai trò lãnh đạo của mình sang cho Trung Quốc.

Tổng thống nói rằng việc cắt giảm ngân sách ở Washington – và sức ép không thể tránh khỏi về chi tiêu quân sự – sẽ không hạn chế khả năng của ông. Cắt giảm quốc phòng “sẽ không – tôi xin lặp lại – sẽ không ảnh hưởng đến phí tổn về quân sự của khu vực châu Á-Thái Bình Dương” ông tuyên bố.

Một số nhà phân tích ở Trung Quốc và các nơi khác nói rằng họ lo sợ động thái này có thể bị phản tác dụng, đưa đến nguy cơ bế tắc kiểu chiến tranh lạnh với Trung Quốc.

“Tôi không nghĩ rằng họ sẽ vui vẻ”, ông Mark Valencia, nhà nghiên cứu cao cấp tại Văn phòng Quốc gia Nghiên cứu châu Á ở Hawaì nói, cho biết chính sách mới được đưa ra vài tháng, “Về lâu dài, tôi không lạc quan với việc điều này sẽ tác động đến thê nào”.

Tổng thống sẽ bay ngang lục địa Úc để đến Darwin, một hải cảng quân sự tiền phương bên kia biển Timor từ Indonesia, sẽ là trung tâm hành động cho việc điều quân sắp tới. 200 đến 250 quân nhân thủy quân lục chiến đầu tiên sẽ được đưa đến vào năm tới, với các lực lượng đi và đến thay phiên để cuối cùng sẽ lên đến 2.500 quân nhân, hai nhà lãnh đạo cho biết.

Hoa Kỳ không xây dựng căn cứ mới trên lục địa, thay vì thế, sẽ sử dụng các cơ sở của Úc. Ông Obama nói rằng lực lượng Thủy quân lục chiến sẽ xoay chuyển thông qua việc liên kết huấn luyện và tập trận với quân nhân Úc, và Không quân Mỹ sẽ gia tăng các khả năng truy cập đến các sân bay trong vùng lãnh thổ phía Bắc của đất nước này.

“Chúng tôi sẽ ở được trong một vị trí có hiệu quả hơn dể tăng cường an ninh của cả hai quốc gia chúng ta và khu vực” ông nói.

Kể từ khi kết thúc Đệ Nhị thế chiến, Hoa Kỳ đã từng có căn cứ quân sự và các lực lượng lớn ở Nhật Bản và Nam Hàn phía bắc Thái Bình Dương, nhưng hiện diện của họ trong khu vực Đông Nam Á đã bị giảm bớt rất nhiều vào đầu những năm 1990 với việc đóng cửa các căn cứ quan trọng ở Philippines, tại Clark Field và Subic Bay. Việc bố trí mới với Australia sẽ khôi phục lại một dấu ấn đáng kể của Mỹ gần khu vực Biển Đông, một tuyến đường thương mại lớn – bao gồm cả các xuất khẩu của Mỹ – từng bị khuấy đục bởi những tuyên bố đòi kiểm soát của Trung Quốc.

Hoa Kỳ và các quốc gia ven Thái Bình Dương cũng đang đàm phán để tạo nên khối Quan hệ đối tác Xuyên Thái bình dương, một khối mâu dịch tự do (APEC), từ đầu đã không bao gồm Trung Quốc, một nước xuất khẩu, nhà sản xuất hàng hóa lớn nhất thế giới.

Hiệp định thương mại dự kiến này là một chủ đề trong cuối tuần qua ở Honolulu, nơi ông Obama đã chủa tọa Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Khu vực châu Á-Thái Bình Dương (APEC) hàng năm, và chủ đề này sẽ được thảo luận một lần nữa vào cuối tuần này khi ông là vị tổng thống Mỹ đầu tiên tham gia Hội nghị thượng đỉnh Đông Á, trên đảo Bali của Indonesia.

Đối với Trung Quốc, các sự kiện nẩy sinh trong tuần này có thể cho thấy một cuộc bao vây cả về kinh tế và quân sự. Giới lãnh đạo hàng đầu TQ đã không bình luận ngay về bài phát biểu của ông Obama, nhưng ông Liu, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao, đã nhấn mạnh rằng chính là Hoa Kỳ, chứ không phải Trung Quốc, đang tìm cách sử dụng sức mạnh quân sự để ảnh hưởng đến các sự kiện ở châu Á.

Toàn cầu Thời báo, một tờ báo quốc doanh của TQ, từng được biết đến với những bài bình luận (khích động) dân tộc tính và hiếu chiến, đã đưa ra một phản ứng mạnh mẽ hơn trong một bài xã luận, nói rằng Úc cần phải thận trọng về việc cho phép Hoa Kỳ sử dụng căn cứ ở đó để “gây tổn hại cho Trung Quốc” và rằng, Úc có nguy cơ bị “vướng kẹt giữa hai lằn đạn”.

Các nhà phân tích thời sự nói rằng các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã mất cảnh giác bởi vì TQ coi đây như là một chiến dịch của Mỹ  nhằm khuấy động sự bất mãn trong khu vực này.  Họ nói rằng Trung Quốc có thể đã tính toán sai trong những năm gần đây qua việc tái khẳng định các tuyên bố lãnh thổ lâu đời, vốn sẽ mang lại cho họ một ảnh hưởng rộng rãi về quyền phát triển trong vùng biển Đông. Tuy nhiên, các nhà phân tích thời sự lập luận rằng Bắc Kinh đã không tìm cách hướng sức mạnh quân sự của họ xa khỏi bờ biển, và đã nhiều lần đề nghị nên giải quyết tranh chấp lãnh thổ thông qua thương lượng.

Hoa Kỳ tự miêu tả mình như đang đáp ứng tới những sự khẳng định mới (về chủ quyền và quân sự) của Trung Quốc trong khu vực này đã và đang gây hoảng sợ tới các đồng minh cốt lõi của Mỹ. Ngoại trưởng Mỹ Hillary Rodham Clinton đã viết một bài báo gần đây trong tờ Foreign Policy trình bày một trường hợp mở rộng về sự tham gia của Mỹ ở châu Á, và Bộ trưởng Quốc phòng Leon E. Panetta đã mô tả sự phát triển quân sự của Trung Quốc là thiếu minh bạch và chỉ trích sự khẳng định chủ quyền của TQ về các vùng lãnh hải trong miền này.

Ngay cả khi công bố việc điều động quân đội tới Úc, tổng thống Obama đã lên tiếng hướng về  Trung Quốc như sau, “Quan điểm cho rằng chúng tôi sợ hãi Trung Quốc là sai lầm, quan điểm cho rằng chúng tôi đang tìm cách loại trừ Trung Quốc là sai lầm” ông nói.

Tổng thống Obama nói rằng Trung Quốc sẽ được chào đón vào các hiệp ước thương mại mới nếu Bắc Kinh sẵn sàng đáp ứng với các tiêu chuẩn về tự do mậu dịch cho thành viên. Nhưng tiêu chuẩn này sẽ đòi hỏi Trung Quốc phải tăng giá đồng tiền của họ, phải bảo vệ tốt hơn quyền sở hữu trí tuệ của các nhà sản xuất nước ngoài, và giới hạn hoặc chấm dứt trợ cấp cho các công ty quốc doanh, tất cả những điều này sẽ đòi hỏi một cuộc cải tổ quan trọng về chiến lược phát triển kinh tế của Trung Quốc.

Tổng thống Obama đã hủy bỏ hai chuyến du hành đã lên kế hoạch từ trước đến Úc vì các nhu cầu trong nước, ông nhắc lại tại bữa quốc yến rằng ông đã từng đến thăm Úc hai lần khi còn là một cậu bé, lúc mẹ của ông làm việc tại Indonesia trong các chương trình phát triển.

Lần này, với tư cách là một tổng thống, ông Obama đến Tòa nhà Quốc hội Úc giữa tiếng súng chào của 21 khẩu đại bác, và khi vào bên trong, với lời chào mừng nồng nhiệt của những ngưòi Úc tràn ngập các phòng trưng bày của một sảnh đường rộng lớn bằng cẩm thạch.

Hai nước đã và đang là đồng minh của nhau trong nhiều thập kỷ, hợp tác chặt chẽ trong Thế chiến II, khi có vài chục căn cứ không, hải quân Mỹ cùng doanh trại quân đội trong nước (Úc) và các lực lượng chiến đấu Úc phục vụ dưới quyền chỉ huy của Mỹ.

Một mục đích khác của chuyến thăm của ông Obama lần nầy là để kỷ niệm những mối quan hệ đó. “Hoa Kỳ không có đồng minh nào mạnh mẽ hơn (nước Úc)”, ông Obama nói.

Úc đã chiến đấu bên cạnh người Mỹ trong mọi cuộc chiến tranh của thế kỷ 20, và gần đây đã phục vụ ở Iraq và Afghanistan. Mặc dù cuộc chiến ở Afghanistan đã trở nên ngày càng không được lòng dân Úc ở đây, và hầu hết người Úc đều muốn những binh lính của họ trở về nước ngay lập tức.

Nguồn: The New York Times

Bản tiếng Việt: X-cafe  (Trần Hoàng có dịch lại nhiều đoạn cho phù hợp với bản gốc tiếng Anh, vì thế bản nầy có khác chút ít với bản của X-cafevn.org. Tuy nhiên nội dung chính của hai bản không khác nhau mấy).

và ở đây: Đànchimviet

Countering China, Obama asserts US a Pacific power

CANBERRA, Australia (AP) — Signaling a determination to counter a rising China, President Barack Obama vowed Thursday to expand U.S. influence in the Asia-Pacific region and “project power and deter threats to peace” in that part of the world even as he reduces defense spending and winds down two wars.

“The United States is a Pacific power, and we are here to stay,” he declared in a speech to the Australian Parliament, sending an unmistakable message to Beijing.

Obama’s bullish speech came several hours after announcing he would send military aircraft and up to 2,500 Marines to northern Australia for a training hub to help allies and protect American interests across Asia. He declared the U.S. is not afraid of China, by far the biggest and most powerful country in the region.

China immediately questioned the U.S. move and said it deserved further scrutiny.

Emphasizing that a U.S. presence in the Asia-Pacific region is a top priority of his administration, Obama stressed that any reductions in U.S. defense spending will not come at the expense of that goal.

“Let there be no doubt: in the Asia Pacific in the 21st century, the United States of America is all in,” he said.

For Obama, Asia represents both a security challenge and an economic opportunity. Speaking in broad geopolitical terms, the president asserted: “With most of the world’s nuclear powers and some half of humanity, Asia will largely define whether the century ahead will be marked by conflict or cooperation, needless suffering or human progress.”

Virtually everything Obama is doing on his nine-day trip across the Asia-Pacific region has a Chinese subtext, underscoring a relationship that is at once cooperative and marked by tensions over currency, human rights and military might.

China’s military spending has increased threefold since the 1990s to about $160 billion last year, and its military recently tested a new stealth jet fighter and launched its first aircraft carrier. A congressional advisory panel on Wednesday urged the White House and Congress to look more closely at China’s military expansion and pressed for a tougher stance against what it called anticompetitive Chinese trade policies.

The expanded basing agreement with Australia is just one of several initiatives Obama has taken that is likely to set Beijing on edge at a tricky time. The U.S. is China’s second largest trading partner, and the economies are deeply intertwined. Chinese leaders don’t want the economy disrupted when global growth is shaky and they are preparing to transfer power to a new leadership next year.

Over the weekend while playing host to Chinese President Hu Jintao and other Pacific rim leaders at a summit in Hawaii, Obama said the U.S. would join a new regional free trade group that so far has excluded China. That added an economic dimension to what some Chinese commentators have called a new U.S. containment policy that features reinvigorated defense ties with nations along China’s perimeter, from traditional allies Japan and the Philippines to former enemy Vietnam, all of whom are anxious about growing Chinese power.

China was immediately leery of the prospect of an expanded U.S. military presence in Australia. Foreign Ministry spokesman Liu Weimin said there should be discussion as to whether the plan was in line with the common interests of the international community.

Responding to questions at a news conference Wednesday with Australian Prime Minister Julia Gillard, Obama sought to downplay tension between the world powers. “The notion that we fear China is mistaken,” he said.

Obama avoided a confrontational tone with China in his speech to the Australian parliament, praising Beijing as a partner in reducing tensions on the Korean Peninsula and preventing proliferation.

“We’ll seek more opportunities for cooperation with Beijing, including greater communication between our militaries to promote understanding and avoid miscalculation,” he said.

In a note of caution, however, he added: “We will do this, even as continue to speak candidly with Beijing about the importance of upholding international norms and respecting the universal human rights of the Chinese people.”

With military bases and tens of thousands of troops in Japan and South Korea, the United States has maintained a significant military presence in Asia for decades. Australia lies about 5,500 miles south of China, and its northern shores would give the U.S. easier access to the South China Sea, a vital commercial route.

The plan outlined by Obama will allow the United States to keep a sustained force on Australian bases and position equipment and supplies there, giving the U.S. ability to train with allies in the region and respond more quickly to humanitarian or other crises. U.S. officials said the pact was not an attempt to create a permanent American military presence in Australia.

About 250 U.S. Marines will begin a rotation in northern Australia starting next year, with a full force of 2,500 military personnel staffing up over the next several years. The United States will bear the cost of the deployment and the troops will be shifted from other deployments around the world. Having ruled out military reductions in Asia and the Pacific, the Obama administration has three main areas where it could cut troop strength: Europe, the Middle East and the U.S.

All U.S. troops are being withdrawn from Iraq by the end of this year, and a drawdown in Afghanistan is underway. But the Pentagon has said recently that the U.S. will maintain a major presence in the greater Middle East as a hedge against Iranian aggression and influence. A more likely area for troop reductions is Europe, although no decisions have been announced.

The debate over defense budgets is just one aspect of a broader political fight over fixing the nation’s debt problem during a presidential election season. Already, the Pentagon is facing $450 billion in cuts over ten years, as part of a budget deal approved last summer. And if a special congressional committee can’t agree on $1.2 trillion in more long-term cuts or Congress rejects its plan, then cuts of $1.2 trillion kick in, with half coming from defense.

Australia’s Gillard said, “We are a region that is growing economically. But stability is important for economic growth, too.” She said that “our alliance has been a bedrock of stability in our region.”

Obama’s visit is intended to show the tightness of that relationship and he hailed the long ties between the United States and Australia, two nations far away that have spilled blood together

“From the trenches of the First World War to the mountains of Afghanistan_Aussies and Americans have stood together, fought together and given their lives together in every single major conflict of the past hundred years. Every single one,” he said.

Obama had a packed day-and-a-half in Australia, his first trip here as president after canceling two previous tries. After addressing Parliament, Obama was flying to the northern city of Darwin, where some of the Marines deploying to Australia next year will be based.

___

Associated Press writers Erica Werner and Rod McGuirk in Canberra and Robert Burns in Washington contributed to this report.

——————————————————

By
Published: November 16, 2011

CANBERRA, Australia — President Obama announced Wednesday that the United States planned to deploy 2,500 Marines in Australia to shore up alliances in Asia, but the move prompted a sharp response from Beijing, which accused Mr. Obama of escalating military tensions in the region.

The agreement with Australia amounts to the first long-term expansion of the American military’s presence in the Pacific since the end of the Vietnam War. It comes despite budget cuts facing the Pentagon and an increasingly worried reaction from Chinese leaders, who have argued that the United States is seeking to encircle China militarily and economically.

“It may not be quite appropriate to intensify and expand military alliances and may not be in the interest of countries within this region,” Liu Weimin, a Foreign Ministry spokesman, said in response to the announcement by Mr. Obama and Prime Minister Julia Gillard of Australia.

In an address to the Australian Parliament on Thursday morning, Mr. Obama said he had “made a deliberate and strategic decision — as a Pacific nation, the United States will play a larger and long-term role in shaping this region and its future.”

The president said the moves were not intended to isolate China, but they were an unmistakable sign that the United States had grown warier of its intentions.

China has invested heavily in military modernization and has begun to deploy long-range aircraft and a more able deep-sea naval force, and it has asserted territorial claims to disputed islands that would give it broad sway over oil and gas rights in the East and South China Seas.

While the new military commitment is relatively modest, Mr. Obama has promoted it as the cornerstone of a strategy to confront more directly the challenge posed by China’s rapid advance as an economic and military power. He has also made some progress in creating a new Pacific free-trade zone that would give America’s free-market allies in the region some trading privileges that do not immediately extend to China.

Mr. Obama described the deployment as responding to the wishes of democratic allies in the region, from Japan to India. Some allies have expressed concerns that the United States, facing war fatigue and a slackened economy, will cede its leadership role to China.

The president said budget-cutting in Washington — and the inevitable squeeze on military spending — would not inhibit his ability to follow through. Defense cuts “will not — I repeat, will not — come at the expense of the Asia-Pacific,” he said.

Some analysts in China and elsewhere say they fear that the moves could backfire, risking a cold war-style standoff with China.

“I don’t think they’re going to be very happy,” said Mark Valencia, a Hawaii-based senior researcher at the National Bureau of Asian Research, who said the new policy was months in the making. “I’m not optimistic in the long run as to how this is going to wind up.”

The president is to fly north across the continent to Darwin, a frontier port and military outpost across the Timor Sea from Indonesia, which will be the center of operations for the coming deployment. The first 200 to 250 Marines will arrive next year, with forces rotating in and out and eventually building up to 2,500, the two leaders said.

The United States will not build new bases on the continent, but will use Australian facilities instead. Mr. Obama said that Marines would rotate through for joint training and exercises with Australians, and the American Air Force would have increased access to airfields in the nation’s Northern Territory.

“We’re going to be in a position to more effectively strengthen the security of both of our nations and this region,” he said.

The United States has had military bases and large forces in Japan and South Korea, in the north Pacific, since the end of World War II, but its presence in Southeast Asia was greatly diminished in the early 1990s with the closing of major bases in the Philippines, at Clark Field and Subic Bay. The new arrangement with Australia will restore a substantial American footprint near the South China Sea, a major commercial route — including for American exports — that has been roiled by China’s disputed claims of control.

The United States and other Pacific Rim nations are also negotiating to create a free-trade bloc, the Trans-Pacific Partnership, that would not initially include China, the world’s largest exporter and producer of manufactured goods.

The tentative trade agreement was a topic over the weekend in Honolulu, where Mr. Obama hosted the annual Asia-Pacific Economic Cooperation forum, and it will be discussed again later this week when he becomes the first American president to participate in the East Asia Summit meeting, on the Indonesian island of Bali.

The New York Times

Darwin will be the center for the deployment of Marines.

For China, the week’s developments could suggest both an economic and a military encirclement. Top leaders did not immediately comment on Mr. Obama’s speech, but Mr. Liu, the Foreign Ministry spokesman, emphasized that it was the United States, not China, seeking to use military power to influence events in Asia.

The Global Times, a state-run news organization known for its nationalist and bellicose commentaries, issued a stronger reaction in an editorial, saying that Australia should be cautious about allowing the United States to use bases there to “harm China” and that it risked getting “caught in the cross-fire.”

Analysts say that Chinese leaders have been caught off guard by what they view as an American campaign to stir up discontent in the region. China may have miscalculated in recent years by restating longstanding territorial claims that would give it broad sway over development rights in the South China Sea, they say. But they argue that Beijing has not sought to project military power far beyond its shores, and has repeatedly proposed to resolve territorial disputes through negotiations.

The United States portrays itself as responding to a new Chinese assertiveness in the region that has alarmed core American allies. Secretary of State Hillary Rodham Clinton wrote a recent article in Foreign Policy laying out an expansive case for American involvement in Asia, and Defense Secretary Leon E. Panetta characterized China’s military development as lacking transparency and criticized its assertiveness in the regional waters.

Mr. Obama reached out to China even as he announced the new troop deployment. “The notion that we fear China is mistaken; the notion that we are looking to exclude China is mistaken,” he said.

The president said that China would be welcomed into the new trade pact if Beijing was willing to meet the free-trade standards for membership. But such standards would require China to let its currency rise in value, to better protect foreign producers’ intellectual property rights and to limit or end subsidies to state-owned companies, all of which would require a major overhaul of China’s economic development strategy.

Mr. Obama canceled two previous planned trips to Australia because of domestic demands; he recalled Wednesday at a state dinner that he had visited the country twice as a boy, when his mother was working in Indonesia on development programs.

This time, as president, Mr. Obama arrived at Parliament House to a 21-gun salute and, once inside, to the enthusiastic greeting of Australians crowding the galleries of the vast marble entrance hall.

The two countries have been allies for decades, and cooperated closely in World War II, when there were several dozen American air and naval bases and army camps in the country and Australian combat troops served under American command.

Another purpose of Mr. Obama’s visit is to celebrate those ties. “The United States has no stronger ally,” Mr. Obama said.

Australians fought alongside Americans in every war of the 20th century, and more recently have served in Iraq and Afghanistan.

The war in Afghanistan has become increasingly unpopular here, though, and most Australians want their troops to come home immediately.

Michael Wines contributed reporting from Beijing.

Posted in Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

Nơi Ăn chốn Ở của Học Sinh

Posted by hoangtran204 trên 17/11/2011

Ký túc xá độc nhất vô nhị

15-11-2011

– Hơn 20 học sinh Trường THCS Thượng Nung (Xã Thượng Nung, Võ Nhai, Thái Nguyên)  trọ học trong một ngôi nhà do cha mẹ các em tự tay dựng lên với lối “kiến trúc” độc nhất vô nhị.


Do nhà xa, đường đi lại khó khăn nên hơn 20 học sinh người H’ Mông, Tày phải trọ học ở gần trường. Ngôi nhà trọ do gia đình các em cùng góp vật liệu dựng lên nhưng đến nay, mái ngói nhiều chỗ đã vỡ hở tuếch toác.

Ngôi nhà trọ quây bằng các mảnh ván trên diện tích đất chừng 20m2 được chia thành nhiều khoang không theo bất cứ một trật tự nào.

Giữa các ngăn đều có những khoảng hở vừa một đứa trẻ chui qua được dùng làm cửa ra vào.

Ngoại trừ một khoang của bốn học sinh nữ được quây gỗ kín, còn lại các ngăn khác thoải mái ra vào. Điểm đặc biệt nữa của ngôi nhà trọ này là không có bất cứ một chiếc thang hay cầu thang nào dẫn lên những ngăn áp mái mà chỉ có cách vân dụng hết bản năng leo trèo trời cho.

Hơn 20 học sinh từ lớp 6 đến lớp 9 của Trường THCS Thượng Nung trọ học tại ngôi nhà do chính gia đình các em dựng lên cạnh trường. Ngôi nhà đã xuống cấp trầm trọng do xây dựng đã lâu.
Những viên ngói có thể rơi xuống đầu các em bất kể lúc nào.
Ngôi nhà được chia thành nhiều khoang với độ cao thấp khác nhau.
Khoang dành riêng cho 4 cô trò nhỏ người H’ Mông đến từ các bản Lũng Cà, Lũng Luông  được quây tương đối kín đáo và có hẳn một cánh cửa nhỏ có khóa.
Những khoang dành cho học sinh nam thông nhau tự do và lồng lộng gió núi.
Không có cửa, vách chắn gió nên khó tưởng tượng những cậu trò nhỏ này chống chọi thế nào với cái rét cắt da, cắt thịt của khí hậu miền núi.
Khoang áp mái là nơi ngủ nghỉ của 6 nam học sinh từ lớp 6 đến lớp 8.
Các khoang không sắp xếp theo nguyên tắc nào, cứ dựa vào khoang đã được gia đình khác quây trước và theo hình dạng, kích thước của vật liệu sẵn có mà làm.
Không có bất cứ cái cầu thang hay thang nào dẫn lên các khoang trên cao, các em hoàn toàn dựa vào bản năng leo trèo trời cho.
Lý Văn Cường, học sinh lớp 9 người H’ Mông có thâm niên ở nhà trọ đang rất  khéo léo khi chui qua chiếc “cửa” vào khoang do mình sở hữu.
Đi lại trong các khoang của ngôi nhà trọ phải hết sức cẩn trọng vì đã không ít lần học sinh nam trọ tại đây thụt chân xuống những khe hở thế này.
Di chuyển trong ngôi nhà trọ này là việc khá mạo hiểm.
Chui ra khỏi khoang qua chiếc “cửa” độc đáo này đòi hỏi sự khéo léo và rất cẩn thận khi đặt chân ra ngoài trước khi nhảy xuống khoang dưới thuộc sở hữu của những học sinh khác.
Không có cách nào khác ngoài việc phải nhảy xuống nếu muốn ra ngoài.
Một kiều bàn ăn được các cha mẹ học sinh thiết kế siêu tiết kiệm diện tích.

Nguồn Vietnamnet.vn

____________________________________

Du học sinh Việt tại Mỹ tăng ngoạn mục

Số lượng sinh viên VN hiện đang theo học đại học của Hoa Kỳ năm học 2010-2011 đã tăng 14%, từ 13.112 lên 14.888 người.

Việt Nam hiện xếp thứ 8 trong số các nước có nhiều SV du học nhất ở Hoa Kỳ, so với vị trí thứ 20 cách đây 5 năm.


Tìm hiểu thông tin tại môt hội thảo du học Mỹ. Ảnh: Văn Chung

Báo cáo Open Doors năm nay cũng cho biết tổng số SV quốc tế theo học tại các trường đại học và cao đẳng của Hoa Kỳ tăng thêm 5%, nâng tổng số du học sinh lên 723.277 trong năm học 2010-2011. Đây là con số cao kỷ lục về lượng SV quốc tế theo học tại Hoa Kỳ.

“Đây là một tín hiệu tích cực trong quan hệ giáo dục ngày càng phát triển mạnh giữa hai nước”, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam David B. Shear bình luận về bản báo cáo. “Chúng tôi mong muốn sẽ có thêm nhiều sinh viên VN hơn nữa tới Hoa Kỳ để khai thác một hệ thống giáo dục đại học có chất lượng cao nhất và đa dạng nhất trên thế giới”.

Hương Giang


Posted in Giao Duc | Leave a Comment »

Vì sao tôi biểu tình? (Trước Đại Sứ Quán VN ở Tiệp)

Posted by hoangtran204 trên 15/11/2011

Vì sao tôi biểu tình?

Đỗ Xuân Cang

Khi Lãnh sự quán VN thông báo cho tôi: Anh bị cấm xuất nhập cảnh Việt Nam và thuộc diện không được gia hạn hay cấp mới hộ chiếu. Tôi nhận được sự quan tâm của rất nhiều, tôi chân thành cám ơn sự quan tâm lo lắng của mọi người cho cá nhân tôi và gia đình. Rất nhiều người góp ý, nhân việc đó làm đơn xin tỵ nạn hay nhập quốc tịch Tiệp luôn. Một số người cho rằng, nên hứa đại theo yêu cầu của an ninh Việt Nam là tuyên bố từ bỏ đấu tranh, nhận được hộ chiếu rồi tính tiếp. Ngoài ra còn rất nhiều lời khuyên hãy cẩn thận “an ninh Việt Nam trên nước Tiệp này nhiều lắm đó”… Tuyệt nhiên không có lời khuyên nào khác về hình thức phản kháng.

Với tinh thần ôn hòa, đã nhiều lần gặp gỡ và trao đổi với nhân viên LSQ, tôi đã cho họ thấy sự bất công vô lý trong cách giải quyết của họ, cho họ thấy họ vi phạm luật pháp khi không trả lời bằng văn bản về viêc hộ chiếu của tôi, đồng thời thể hiện quyết tâm đòi công lý. Lần cuối cùng, tôi đã thông báo cho họ việc xuống đường của tôi nếu như họ không đáp ứng đòi hỏi của tôi theo pháp luật trước ngày 16/11.  Trong  trường hợp đó, cuộc biểu tình sẽ bắt đầu từ 9 giờ tới 12 giờ ngày 16/11trước cửa LSQ Việt Nam tại Rašínovo nábřeží 72 Praha 2.

Sinh ra lớn lên trên đất nước có chiều dài lịch sử đàn áp đấu tranh, và đàn áp phản kháng như Việt Nam, với đủ mọi thủ đoạn hèn hạ đến tàn bạo, bất cứ ai cũng phải cân nhắc hết sức thận trọng. Vì vậy quyết định biểu tình là một quyết định khó khăn. Càng khó khăn hơn khi là quyết định biểu tình một mình. Mục đích của cuộc biểu tình là phản đối chính quyền Việt Nam không tuân thủ pháp luật trong việc cấp phát hộ chiếu, sử dụng hộ chiếu để đàn áp tiếng nói đối lập và phản đối lãnh sự quán Việt Nam, lợi dụng chức quyền thu tiền bất chính trong các thủ tục lãnh sự.

Ngoài mục đích này, tôi muốn gióng lên một hồi chuông trưóc thói quen chịu dựng, thói quen chấp nhận mà nhà văn Dương Thu Hương đã gọi bằng một cái tên “Liệt Kháng Trước bất công”, trước thói quen luồn lách cầu cạnh. Hãy bảo vệ phẩm giá làm người của mình! Hãy vứt bỏ phận con sâu cái kiến trước sự tham tàn của lũ quan tham.

Là thành viên của một  tổ chức chính trị Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, tôi đấu tranh ôn hòa bất bạo động, trên tinh thần hòa giải hòa hợp dân tộc. Bằng sự kiên trì và quyết tâm trong nhiều năm qua, với nhiều lần gặp gỡ với nhân viên và cả đại sứ  các nhiệm kỳ khác nhau và buộc họ phải giải quyết từng phần những đòi hỏi của tôi: Thu hộ chiếu của tôi rồi phải trả lại, định không cấp hộ chiếu cho tôi rồi cũng phải cấp. Măc dù cấp có 3 năm, thu tiền lệ phí như thường thu, nhưng sau đó phải trả lại tiền vì thực tế LSQ VN thường thu quá mức quy định, thậm chí gấp nhiều lần. Lần gần đây nhất khi trả hộ chiếu cho 1 người, họ trả lại 1300Kc do tác động cuộc điện thoại của tôi. Thực tế trải nghiệm trên cho thấy tôi đang đi trên con đường đúng.

Nếu quyết tâm mỗi chúng ta đều có thể giành từ tay những người có quyền những gì họ chiếm đoạt bất công. Vật chất nó có giá trị của nó, nhưng cái quan trọng hơn là giá trị con người. Từ chỗ những kẻ có quyền lực tự cho mình quyền mắng chửi quát nạt: “anh là đồ phản động”, coi hộ chiếu, con dấu như những bổng lộc ban phát, đến những cuộc trao đổi gần đây bắt đầu bằng tâm tình quê hương, đến công nhận anh cũng có tinh thần yêu nước, tôi cho là chuyển biến quan trọng trong tâm thức của giới cầm quyền.

Nói đến biểu tình người ta thường nghĩ tới đám đông, việc biểu tình một mình thiếu hẳn sự trợ lực tinh thần của khối người, nhưng tôi có niềm tin vào sự chính nghĩa của mình, tin rằng có nhiều người sát cánh bên tôi về mặt tinh thần. Hy vọng nhận được sự ủng hộ của mọi người bằng sự có mặt của mình cũng như sự yểm trợ tinh thần.

Tất cả chúng ta những người Việt sống trên CH Séc đều được hưởng những giá trị từ nền dân chủ, được hưởng sự công bằng trước pháp luật, trước cơ quan công quyền của nước CH Séc, nhưng lại chịu đựng chấp nhận sự bất công, sự coi thường của cơ quan công quyền Việt Nam. Không phải tự nhiên chúng ta mất quyền, cái quyền chúng ta đã mất không tự trở lại với chúng ta, Muốn có chúng ta phải giành lấy.

Dân chủ sẽ có nếu mỗi chúng ta ý thức được nó, xuống đường biểu tình là quyền hiến định của mỗi con người. Hãy dùng nó khi các bạn cần đến, hãy đứng bên nhau khi chúng ta cùng mong muốn.

Praha, 13/11/2011
© Đỗ Xuân Cang

*Nguồn Danchimviet

Nguyen binh says:

Hoàn toàn ủng hộ a. Cang. Tôi sang đây thăm con cháu nên phải lên Lãnh sự để xin giấy uỷ quyền cho người nhà lĩnh lương hưu còm ở VN. Lần đầu lên lãnh sự công bố 150Kc. Lần hai lên lãnh sự bảo 1000Kc. Chúng tôi ko đồng ý, họ cho người khác ra nói 500Kc, bọn tôi nói lý do, họ bảo mới tăng. Tôi hỏi: Quyết định tăng đâu? Trong trang thông baó của Bộ Ngoại giao nói trường hợp Uỷ quyền này chỉ 5 Đô la Mỹ thôi. Họ ko trả lời. Lằng nhằng mãi họ hạ xuống 300Kc. Ôi trời ơi, cử tưởng chỉ mặc cả được ở chợ trời nay tôi lại mặc cả giá với nhân viên lãnh sự quán ở ngay Praha này…

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

“Của quý” của Đảng

Posted by hoangtran204 trên 15/11/2011

Minh Thái

Bầu quốc hội khoá 12 (năm 2006) có tới 300 người tự ứng cử. Đây là con số cao chưa từng thấy. Đã chán ngán suốt 40 năm vì trò hề “đảng cử, dân bầu”, nay ai cũng hy vọng dân chủ sẽ mở rộng. Nhoáng cái, chẳng hiểu đảng hoá phép thế nào mà trong danh sách chỉ còn 30 vị tự ứng cử. Tài thật! Tài đến thế là cùng! Tiên sư anh Tào Tháo. Câu trứ danh của Nam Cao lại được dịp sử dụng. Rốt cuộc, chỉ có nhõn một vị trúng cử. Đó là bác sĩ Nguyễn Minh Hồng. Mọi chú ý đổ dồn vào nhân vật này. Nhiều người hy vọng ông Nguyễn Minh Hồng sẽ là ông Nguyễn Minh Thuyết thứ hai.

Câu chuyện tiếu lâm 90% người tự ứng cử bị “tuột” khỏi danh sách là vết nhọ lớn trên bộ mặt dân chủ giả danh. Nếu không ai trong số này trúng cử thì không những cái mặt là nhọ nhem nữa, mà là nhơ nhuốc. Bởi vậy ông Nguyễn Minh Hồng trở thành “của quý” – của cả dân lẫn đảng. Càng quý, vì ông không phải là đảng viên.

Sự phấn đấu kinh người

Danh thiếp ông in ra và phân phát khắp nơi cho thấy ông Hồng phấn đấu rất khiếp. Ngay dưới tên mình, ông nêu một hàng ngang các danh hiệu: TIẾN SỸ – BÁC SỸ – NHÀ VĂN. Dưới nữa, xếp hàng dọc là 5 chức vụ đồ sộ mà mỗi cái “gạch đầu dòng” được ông thay bằng một biểu tượng đầy mầu sắc.

E1BAA2nh4Copy.jpgCó hai chức vụ đúng với nghề mà ông được đào tạo: 1) bác sĩ, giám đốc trung tâm nghiên cứu và ứng dụng các tiến bộ y học Việt Nam và 2) giám độc bệnh viện đa khoa tư nhân. Những người gần gũi cho biết bản thân ông là chuyên gia chữa hôi nách và rắc rối dương vật. Với thành tích mà Vietnamnet đã nêu, ai chẳng tưởng một ngày của ông phải dài tới 48 giờ để ông có thể làm hết việc ở hai chức vụ nói trên. Ấy thế mà ông vẫn phấn đấu để có cả bằng tiến sỹ. Không thể không kinh ngạc khi biết đây không phải bằng về y học mà là về tâm lý học. Kinh chưa? Gián tiếp, chúng ta cần hiểu rằng tất nhiên ông phải kiếm được cái bằng cử nhân tâm lý học (cho hợp lệ) trước khi nộp luận án tiến sĩ chuyên ngành tâm lý.

Có người nêu thắc mắc: Đại biểu Quốc Hội Nguyễn Minh Hồng có phải là Tiến sĩ? Thì đây, ngoài danh thiếp, trang web của quốc hội cũng khẳng định ông là tiến sĩ.

Chưa hết, ông còn vào Hội Nhà Văn. Để trả ơn Hội đã kết nạp, ông đề xuất dự luật Nhà Văn trước quốc hội khoá 13 và nhờ vậy ông càng nổi tiếng.

Trúng cử khoá 13: Càng là “của quý”

Nhiệm kỳ khoá 12, ông Hồng rất tích cực phát biểu ở hội trường (tới 4 lần lận). Nhiều đại biểu không phát biểu lần nào, hoặc do không biết phát biểu gì, hoặc do không được chỉ định. Còn ông, cứ như ông được đảng chỉ định phát biểu. Xin cứ đọc cách thức và nội dung phát biểu của ông thì rõ. Chính nhờ cách thức và nội dung phát biểu của ông khiến ông vẫn được đưa vào danh sách tự ứng cử khoá sau (mặc dù khoá này đảng chỉ để 15 người trong danh sách – bằng 50% khoá trước).

Tìm hiểu vai trò (kể cả vai trò “phá thối” – như cụ Tô Hải đặt cho ông)

Đã có nhiều bài tìm hiểu hoạt động của ông Hồng với tư cách nhà văn, tiến sĩ và đại biểu quốc hội. Bài này chỉ là một bổ sung nhỏ.

– Là nhà văn (có thẻ hội viên hẳn hoi) ông viết hơi bị ít. Hay là ông chỉ dùng bút hiệu? Thôi, kính mời bạn đọc hãy coi văn phong của nhà văn Nguyễn Minh Hồng khi ông soạn thảo văn bản phát biểu trước toàn thể quốc hội.

– Là tiến sỹ, nhiệm vụ số 1 (và cả đời) của ông là sản xuất các công trình nghiên cứu và đăng tải ở sách báo khoa học (chuyên ngành Tâm Lý Học). Nhưng tìm mỏi mắt vẫn chỉ thấy một “số không” to tướng. Chả lẽ một đại biểu quốc hội lại không hiểu rằng ai vỗ ngực nhận là phi công thì thành tích duy nhất phải là số giờ bay. Còn nhà văn, phải được đánh giá bằng chất và lượng của tác phẩm? Do vậy, nếu càng nhiều tiến sĩ nghèo công trình (như ông) thì đất nước này càng… bỏ mẹ. Hiện nay, trong quốc hội, chính phủ và tư pháp đang nhan nhản loại tiến sỹ này. Bỏ mẹ thằng dân chưa?

– Là đại biểu quốc hội, qua những phát biểu, ông rất được lòng đảng. Ví dụ, nhiều đại biểu quốc hội khoá này đề xuất những dự luật mới. Lo nhất, nếu đó là những luật về quyền của dân. Ông cứu đảng bằng cách đề xuất “luật nhà văn” – để cái luật tào lao này choán chỗ những luật cấp thiết khác. Những tưởng, vai trò “của quý” của ông càng thêm lớn. Nhưng nay, nó đã lớn tới mức khiến đảng khó chịu.

Phát biểu của ĐB Nguyễn Minh Hồng trong phiên thảo luận ở hội trường về Đồ án quy hoạch chung xây dựng Thủ đô Hà Nội đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2050 sáng 15/6/2010

Kính thưa Quốc hội,

Việc quy hoạch xây dựng Thủ đô Hà Nội đó là việc bắt buộc phải làm vì đất nước ta theo quy luật tiến lên phải có Thủ đô đàng hoàng, to đẹp hơn, đồng thời đây là thực hiện lời của Cha già dân tộc dạy phải xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn. Vậy không có lý gì những người con lại sợ không dám xây, không dám làm, nên ta phải làm. Đó là vấn đề thứ nhất chúng tôi thấy như thế.

Thứ hai, để thực hiện được Thủ đô Hà Nội theo lời Bác dạy cũng rất khó, khó thứ nhất là làm thế nào để mở rộng được Thủ đô Hà Nội, giai đoạn đó Quốc hội thừa biết rằng có nhiều ý kiến đồng ý, nhưng cũng có những ý kiến không tán thành. Dưới sự lãnh đạo của Bộ Chính trị, của Ban Bí thư Đảng và được sự đồng tình ung hộ của nhân dân, Quốc hội đã thống nhất mở rộng địa giới Hà Nội. Sau đó theo dõi thấy nhân dân rất đồng thuận, mọi người cũng rất đồng thuận, có nhà văn nói với tôi: “Bây giờ cảm thấy nhà mình to hơn, rộng hơn, thoáng hơn mặc dù vẫn ở trong căn nhà như cũ” Tôi thấy hình ảnh đó cũng đúng, bản thân tôi cũng cảm thấy mình đang ở trong căn nhà rộng hơn trước mặc dù vẫn là căn nhà cũ.

Tiếp theo, cái khó thứ nhất chúng ta đã vượt qua, khó thứ hai chúng ta phải vượt qua đó là qui hoạch. Cách đây từ khi vào đại biểu Quốc hội đến bây giờ tôi đã 4 lần phát biểu ở trước Quốc hội nói về vấn đề là phải có qui hoạch, mà lo nhất của chúng tôi là trước tôi có phát biểu tôi lo nhất là Hà Nội không có qui hoạch, đầu tiên tôi định dùng danh từ “manh mún” nhưng sau thấy nói thế không tiện tôi bảo sợ là không đẹp, nhưng thực tế nếu mà Hà Nội chúng ta không có qui hoạch tốt thì sẽ trở thành sau này con cháu chúng ta phải làm lại, phải đập phá đi và xây dựng lại chắc chắn là nếu chúng ta bây giờ không làm tốt.

Vậy thì để có qui hoạch vừa qua chúng tôi thấy có nhiều đại biểu cũng chưa nhất trí với nhau, có đại biểu bảo là cần có trục Thăng Long, có đại biểu bảo không cần, có đại biểu nói về vành đai xanh như thế nào, thủ đô hành chính ra làm sao, tôi đề nghị như thế này:

Thứ nhất, đây mới ý kiến của các chuyên gia, các đại biểu Quốc hội là những người giơ tay biểu quyết ấn nút để quyết định, nhưng cũng chưa phải những chuyên gia để có thể giải đáp được những câu hỏi về qui hoạch, cho nên theo tôi đề nghị Chính phủ phải tập họp tất cả những chuyên gia giỏi của đất nước này để mà làm chuẩn thêm qui hoạch cho tốt hơn nữa, để đỡ bàn cãi hơn và được sự đồng thuận của nhân dân hơn. Bởi vì sao? vì ta nói là qui hoạch Thủ đô Hà Nội nhưng mà theo tôi nghĩ không nên dùng danh từ thủ đô mà thêm từ Hà Nội bảo: đây là qui hoạch thủ đô nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, cho nên cần phải có một tập hợp rất nhiều nhà tài giỏi về văn học, về lịch sử, về địa chất, về xây dựng của cả nước, cả trong Nam, ngoài Bắc tập hợp lại và do một đồng chí, tối thiểu là Thứ trưởng đứng ra lãnh đạo quy hoạch đó, làm lại thật chuẩn, thật đẹp, thật tốt để sau này con cháu ta không phải làm lại.

Thứ hai, quy hoạch phải chi tiết, nếu chúng ta chỉ quy hoạch chung chung thì rất khó, cho nên phải quy hoạch chi tiết đến từng vùng, từng phường, từng quận, từng xã, quy hoạch về tất cả, phải làm quy hoạch như thế thì chúng ta làm mới tốt được.

Thứ ba, quy hoạch là phải thống nhất, ta không được làm lại thì thôi, nhưng ta được làm lại thì làm cho thống nhất. Kiểu nhà thế nào, ví dụ như kiểu nhà ở quận Long Biên như thế nào, của quận Hoàn Kiếm như thế nào, của nội đô hay ngoại đô như thế nào, ta thống nhất trước, sau đó ta có chi tiết mẫu để chúng ta làm, cố gắng như thế là tốt nhất thì thủ đô mới đẹp được.

Thứ tư, phải thông qua quy hoạch, tại sao phải thông qua quy hoạch. Bởi vì, từ trước tới nay, chúng tôi thấy mỗi khi xây nhà, mua mảnh đất, làm việc gì cũng phải chạy lên kiến trúc sư, công trình sư để tìm mọi cách thăm dò đất đó mình có mua được không, đất đó có đường đi qua không, đất đó có thế này, thế nọ không. Tất cả các nhà đầu tư đều mong muốn như thế, cho nên, theo tôi nghĩ khi có quy hoạch chi tiết rồi công khai bằng văn bản, bằng xuất bản những cuốn sách từng trang một. Ví dụ phường Điện Biên quy hoạch như thế nào, có trang phường Điện Biên để người dân biết nếu không mấy đồng chí, mấy vị làm quy hoạch ở trên đó là giàu to. Bởi vì, tất cả mọi người đều cần các đồng chí đó, các vị đó để mua các bản quy hoạch hoặc làm thế nào để biết chỗ đó như thế nào. Cố gắng làm thế nào công khai để cho nhân dân được biết quy hoạch của thành phố, từng phường, từng xóm, cả thủ đô như thế nào để biết, chúng tôi thấy chưa có đại biểu nào nêu đến, nhưng theo tôi nghĩ đại biểu Đào cũng nói láng láng qua rồi. Theo tôi nghĩ cũng phải chống tham nhũng trong chỗ này. Bởi vì nếu chúng ta không chống tham nhũng thì sẽ có những người làm quy hoạch, nếu ai không làm cái đó mà không có như thế thì tôi xin lỗi, nhưng sẽ có những người làm quy hoạch bán các quy hoạch đó cho những nhà đầu tư và những nhà đầu tư sẽ mua các quy hoạch đó để làm giàu, để phát triển thì cái đó là phải chống tham nhũng, chứ không thì cũng rất gay go cho vấn đề chống tham nhũng của ta.

Còn bước thứ ba là bước rất đơn giản là thực hiện thì có đại biểu nói rằng ta không có tiền, nhưng tôi nghĩ rất dễ. Vì sao? Vì Nhà nước có chỉ có 2 phần làm, một phần của Nhà nước sau khi có quy hoạch rồi thì Nhà nước sẽ làm cầu, đường, trường, trạm v.v… những công trình công cộng là Nhà nước làm. Còn những cái của nhân dân làm thì rất dễ, báo cáo quý vị sau khi có quy hoạch chuẩn từ phường trở lên thì không cần 10 năm, 20 năm, 5 năm sau vẫn phải làm hết, làm đúng theo quy hoạch và làm rất đẹp thì các vị cứ ra nước ngoài một thời gian quay về sẽ thấy nó khác ngay. Cho nên, theo tôi thấy vấn đề đó cũng rất dễ.

Mấy ý kiến nhỏ của tôi như vậy, tôi cũng xin báo cáo và cảm ơn Quốc hội. Xin hết.

Nguồn: Đại biểu Quốc Hội

Phát biểu của ĐB Nguyễn Minh Hồng về quyết toán NSNN năm 2008
http://daibieuquochoi.vietnamnet.vn/content.aspx?id=1266
Phát biểu của ĐB Nguyễn Minh Hồng về giáo dục đại học
http://daibieuquochoi.vietnamnet.vn/content.aspx?id=1270
Phát biểu của ĐB Nguyễn Minh Hồng về dự thảo Luật nuôi con nuôi
http://daibieuquochoi.vietnamnet.vn/content.aspx?id=1131

image003_1.jpg                                                                                     Nguyễn Minh Hồng cùng Vô số giấy khen

Posted in Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Bệnh nhi chết thảm vì bác sĩ cấp cứu và bs trưởng khoa nhi chẩn đoán là viêm họng

Posted by hoangtran204 trên 14/11/2011

Ở các tỉnh và huyện, đa số các bác sĩ là y tá hoặc y sĩ. Sau đó, họ được đi học bác sĩ đào tạo tại chức và rồi trở thành bác sĩ! Nhờ kinh nghiệm, các “bác sĩ” nầy chữa được một số bệnh thông thường, nhưng họ không thể chẩn đoán được các bệnh nội khoa phức tạp và các bệnh chỉ có bác sĩ chuyên khoa chẩn đoán. Các “bác sĩ” nầy nhờ có đảng tịch, nên thường giữ các chức vụ như trưởng khoa, giám đốc, phó giám đốc…

Vì nhiều bệnh khác nhau, nhưng có cùng triệu chứng, các “bác sĩ’ ở bệnh viện huyện và tỉnh không phân biệt được các bệnh chuyên khoa và các ca cấp cứu, nhưng lại rất muốn giữ  bệnh nhân ở bệnh viện của họ để theo dõi và điều trị, vì thế, mặc cho người nhà bệnh nhân có năn nỉ tới đâu, các bác sĩ ở tỉnh và huyện cũng nhất quyết không chuyển viện cho bệnh nhân về Sài Gòn, nơi có trang thiết bị tốt hơn, và có nhiều bác sĩ kinh nghiệm hơn.

Nếu có giấy chuyển viện của bệnh viện huyện hoặc tỉnh, thì bệnh nhân được về Sài gòn chữa trị và đóng tiền viện phí rất ít; nếu tự đi lên các bệnh viện Sài Gòn điều trị, thì bệnh nhân phải trả mọi chi phí tiền bạc. 95% các gia đình ở tỉnh và nông thôn không thể có điều kiện tài chánh vài chục triệu cho đến một trăm triệu (1000-5000 US dollars) để thanh toán tiền nhập viện, viện phí, thuốc, tiền bác sĩ, y tá …nên đành chịu cho số mạng đưa đẩy.

Như  3 ca dưới đây là các ca cấp cứu, mà rất ít khi các bác sĩ tỉnh và huyện có thể chẩn đoán được bệnh, chứ chưa nói đến làm thế nào để điều trị.

Ca thứ nhất bệnh nhân ở Quận 1, gia đình đem vào BV Nhi Đồng, được bác sĩ chẩn đoán đúng bệnh, em bé được làm phẩu thuật, làm khỏi xoắn ruột, không cần phải bị cắt bỏ bớt ruột.  Ca thứ  nhì và thứ  ba chuyển viện lên Sài Gòn trể 1,2 ngày, ruột bị xoắn và đã hoại tử, nên cả 2 em bé đều bị cắt bỏ 60-70 cm ruột đã hoại tử.   ” Đó là bé Nguyễn M. T., 5 tuổi, chuyển tới từ Bệnh viện Đa khoa Tây Ninh, bé Đ. D. N. H., 12 tuổi chuyển tới từ Bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu (Bến Tre).  Từ lúc bị xoắn ruột tới lúc chuyển lên Bệnh viện Nhi Đồng 1 đã là 2 ngày nên tình trạng của bé T. nặng…”

[Trẻ em đau bụng, nôn ói, trướng bụng…chẩn đoán bằng siêu âm…nếu được mổ cấp cứu trong vòng dưới 6 tiếng đồng hồ thì không phải cắt bỏ một phần ruột bị hoại tử. ]

********************************

Trung tâm Y tế huyện Phù Mỹ, Bình Định:

Bệnh nhi chết thảm vì viêm họng (!?)

Thứ Hai, 14.11.2011 | 08:45 (GMT + 7)

Chiều 8.11, hàng trăm người nhà, bệnh nhân và cư dân lân cận Trung tâm Y tế Phù Mỹ (TTYTPM) đã hợp thành một đám đông giận dữ, kéo về phòng Hồi sức – cấp cứu – nơi chứng kiến cái chết thảm thương của Huỳnh Thị Thanh Hằng – 10 tuổi, học sinh lớp 4 Trường Tiểu học An Lương (Mỹ Chánh, Phù Mỹ).

  Bé 10 tuổi chết tức tưởi, dân bao vây bệnh viện

Cháu Hằng nhập viện cấp cứu hồi 4 giờ ngày 8.11, đã tức tưởi ra đi khoảng 13 giờ cùng ngày sau khi các thầy thuốc liên tục từ chối biện pháp điều trị tích cực.

Bệnh nhân nguy cấp, bệnh viện nói không sao

Ngôi nhà của anh Huỳnh Chí Thành ở thôn Đông An, Mỹ Chánh mù mịt khói hương. Hai cái tang dồn dập trong vòng 1 tháng 2 ngày khiến người đàn ông gầy gò này hoàn toàn suy sụp. Huỳnh Thị Thanh Hằng uổng mạng khi cỏ chưa kịp mọc trên nấm mồ ông nội cháu. Giọng anh Thành đứt đoạn trong tiếng khóc ai oán của người mẹ khốn khổ – chị Nguyễn Thị Bổn: “Tôi không nói gì được nữa. Con tôi không đáng chết”.

Huỳnh Văn Tiếp – người em ruột sống cùng nhà với Thành – đỡ lời: “Chiều 7.11, đi học về, Hằng than đau cổ. Sau khi uống thuốc do mẹ mua, cháu vẫn chơi bình thường. Khoảng 3 giờ ngày 8.11, bệnh trở nặng, cháu được gia đình đưa đi khám tại nhà y sĩ đa khoa Trần Thị Phước. Bà Phước yêu cầu chuyển viện gấp vì bệnh nhân bị tràn dịch màng phổi”. Tiếp là người cùng anh trai đưa cháu Hằng từ Mỹ Chánh lên TTYTPM. “4 giờ, ở phòng Cấp cứu, tôi nói với bác sĩ Tô Quốc Phong về việc Hằng bị phổi nặng.

Nạn nhân uổng mạng, nhưng bác sĩ Dương Công Sanh: “Tôi không sai sót”.
Nạn nhân uổng mạng, nhưng bác sĩ Dương Công Sanh: “Tôi không sai sót”.

Thế nhưng khám xong, bác sĩ nói chỉ bị viêm họng, không sao, rồi cho điều dưỡng cấp 2 viên thuốc. Uống xong, Hằng vẫn kêu đau. 4 giờ 15, nghe báo bệnh lần nữa, bác sĩ Phong sai điều dưỡng kẹp nhiệt rồi lại bảo không sao, gia đình phải bình tĩnh đợi sáng lên khoa điều trị”. Điệp khúc “không sao” còn lạnh lùng tái diễn hồi 5 giờ, khi Hằng tiếp tục bị những cơn đau hành hạ. 7 giờ 30, bệnh nhân lên khoa Nhi; 8 giờ, được bác sĩ – Trưởng khoa Dương Công Sanh khám. Chẩn đoán từ bác sĩ Sanh vẫn là… viêm họng. 10 phút sau, Hằng được cho uống 4 viên thuốc. 8 giờ 30, Hằng quằn quại đau đớn vì những đợt ho dài. “Hễ đặt lưng xuống là ho, mẹ cháu phải kê 2 chiếc gối dưới đầu, nhưng không lúc nào cháu nằm được quá 5 phút”. Đến lúc này thì gia đình thực sự hoảng loạn. Anh Tiếp yêu cầu chuyển viện, liền bị bác sĩ Sanh nặng lời: “Đã nói cháu anh bị viêm họng, điều trị 5 – 7 ngày là khỏi, sao cứ làm ầm lên”.

Một người bà con khác – anh Nguyễn Thanh Toàn – túc trực phòng bệnh từ trước 9 giờ đến hơn 11 giờ ngày 8.11, phẫn uất: “Hơi thở của cháu rất nặng nhọc, mặt mày thì tím tái. Tôi đã dựa vào quan hệ quen biết với bác sĩ Sanh, với cả Giám đốc Đỗ Văn Hoàng, hai lần khẩn thiết yêu cầu chuyển lên tuyến trên điều trị. Trước sau vẫn không lay chuyển nổi ông Sanh. Đổi lại, cháu tôi chỉ nhận được mẩu giấy yêu cầu xét nghiệm máu, nước tiểu và những lời khuyên dửng dưng, vô trách nhiệm. Tại sao?”.

Huỳnh Thị Thanh Hằng không có cơ hội chờ kết quả xét nghiệm. Hồi 13 giờ, cháu trút hơi thở cuối cùng tại phòng Hồi sức – cấp cứu, miệng mũi tràn ngập máu me, đờm dãi. Chẩn đoán của TTYTPM ghi: “Chết do phù phổi cấp chưa rõ nguyên nhân”.

Không thấy sai sót?

Tiếp xúc với PV Lao Động, bác sĩ Dương Công Sanh nói ông không hề được người nhà nạn nhân thông báo về tình trạng nguy cấp trước đó: “Không ai nói cho tôi biết khuyến cáo từ y sĩ Phước. Theo dõi cháu Hằng suốt 4 tiếng đồng hồ qua 3 lần thăm khám tim, phổi, tôi không thấy có dấu hiệu gì nghiêm trọng”. Cho rằng mình đã làm hết phận sự và không để lại sai sót gì, ông Sanh tự vệ bằng chỉ số sinh học của bệnh nhân ở thời điểm được tiếp nhận vào khoa Nhi: Thân nhiệt 37o5, huyết áp 90/60, nhịp tim 90 – 94 lần/phút. Trái với mô tả của gia đình, bác sĩ Sanh quả quyết, Hằng không hề có triệu chứng ho. “Việc chẩn đoán bệnh nhân bị viêm họng là có cơ sở, căn cứ vào triệu chứng họng đỏ, viêm, phù nề” – ông Sanh cho biết.

Khi được hỏi liệu viêm họng có khả năng giết chết một sinh mạng hay không, ông thừa nhận: “Theo chuyên môn thì chuyện đó không thể xảy ra. Viêm họng không bao giờ dẫn tới phù phổi cấp”. Tới đây, vụ việc được ông Sanh dẫn dắt tới chỗ đẩy trách nhiệm cho tình trạng thiếu thốn trang thiết bị: “Có thể có nguyên nhân nào khác mà những y cụ trong tay chúng tôi chưa đủ để phát hiện”!

Đặt niềm tin vào bệnh viêm họng, Trưởng khoa Dương Công Sanh đồng thời cũng gạt bỏ ngoài tai những biểu hiện bất an và nguyện vọng khẩn thiết của gia đình để Huỳnh Thị Thanh Hằng được chuyển tuyến điều trị. Lý do khác, phải chăng vị trưởng khoa quyết liệt trì hoãn cơ hội cứu sống cháu Hằng là vì sợ trình độ chuyên môn và tay nghề của mình bị phán xét?

Được biết ông Sanh vào nghề từ 1992 qua con đường nhân viên y tế xã. Ông đảm nhận cương vị Trưởng khoa Nhi từ tháng 5.2011, tuy quyết định bổ nhiệm mãi đến tháng 9 mới được ban hành.

Vụ việc đã được trình báo tới cơ quan công an. Ông Nguyễn Văn Cang – Giám đốc Sở Y tế Bình Định – thì cho hay, trong khi chờ kết quả khám nghiệm tử thi để có căn cứ xử lý trách nhiệm, việc kiểm thảo tử vong vẫn phải tiến hành như một quy trình bắt buộc. Ông hứa quá trình kiểm điểm sẽ được thúc đẩy khẩn trương để có thể xác định nguyên nhân tử vong của bệnh nhân trong thời gian sớm nhất.

Xuân Nhàn

http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/Benh-nhi-chet-tham-vi-viem-hong-/66184

_____________________________________________

Liên tiếp cứu 3 em bé bị xoắn ruột

– Ngày 15/11, Bệnh viện Nhi Đồng 1, TP.HCM cho biết liên tiếp cấp cứu cho 3 em bé trong tình trạng sốc nặng do bị xoắn ruột.  

Trường hợp đầu tiên là bé tên Đ. H. A., 2 tháng tuổi, ngụ tại quận 1.

Bé A. được đưa đến bệnh viện trong trạng thái nôn ói ra dịch vàng, đi tiêu ra máu.

Sau khi siêu âm các bác sĩ phát hiện A. bị xoắn ruột 2 vòng do ruột xoay bất toàn.

Chỉ 3 tiếng đồng hồ kể từ khi nhập viện A. đã được phẫu thuật gỡ xoắn. Rất may mắn bé được đưa đến viện kịp thời, phần ruột xoắn còn hồng chưa hoại tử nên không phải cắt bỏ.

Tiếp đến là 2 trường hợp khác cùng đến Bệnh viện Nhi Đồng 1 phẫu thuật cấp cứu vì xoắn ruột.

Đó là bé Nguyễn M. T., 5 tuổi, chuyển tới từ Bệnh viện Đa khoa Tây Ninh và bé Đ. D. N. H., 12 tuổi chuyển tới từ Bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu (Bến Tre).

Từ lúc bị xoắn ruột tới lúc chuyển lên Bệnh viện Nhi Đồng 1 đã là 2 ngày nên tình trạng của bé T. nặng, kết quả siêu âm cho thấy ruột bị dính, trong ổ bụng có dịch.

Để cứu sống bệnh nhi các bác sĩ đã phải cắt bỏ đi 70 cm ruột hoại tử do thiếu máu nuôi.

Trẻ cần được đưa đến bệnh viện ngay khi có các triệu chứng bất thường. Ảnh: Thanh Huyền

Tương tự, trường hợp của bé H. đến từ Bến Tre cũng phải cắt bỏ đi 60 cm ruột đã hoại tử tím.

Xoắn ruột vô cùng nguy hiểm, do đó các bác sĩ lưu ý cha mẹ nếu thấy trẻ có biểu hiện nôn ói, đau và chướng bụng cần phải đưa đi cấp cứu ngay.

Trong vòng 6 tiếng đồng hồ kể từ khi bị xoắn ruột trẻ sẽ hồi phục hoàn toàn. Sau 6 tiếng các bác sĩ có thể phải cắt bỏ một phần ruột do xoắn lâu bị hoại tử, thậm chí trẻ còn bị sốc nặng và tử vong.

Thanh Huyền

Posted in Y te | Leave a Comment »

Nhiều Người có quan điểm đối lập với Chính Quyền bị C.A Hà Đông bắt giữ

Posted by hoangtran204 trên 12/11/2011

Nhiều tiếng nói đối lập bị công an Hà Đông bắt

giữ

JB Nguyễn Hữu Vinh

Hôm nay theo giấy triệu tập của công an Thành phố Hà Nội, blogger Nguyễn Hữu Vinh đã đến cơ quan công an tại Hà Đông để làm việc về những bài viết của anh trên trang blog cá nhân. Anh Vinh đã nhiều lần bị công an gọi làm việc vì những quan điểm khác biệt của mình. Trong tuần qua, đây là lần thứ 2 công an tới tận nhà đưa giấy triệu tập anh Vinh. Một số bạn hữu của anh, những người yêu tự do, ngôn luận đã đứng chờ gần trụ sở công an Hà Đông.

Đến 12 giờ trưa hôm nay, anh JB Nguyễn Hữu Vinh chưa thấy ra khỏi trụ sở công an. Những lần làm việc trước của anh Vinh với công an Hà Nội, đều được về lúc nghỉ trưa và chiều đến làm việc tiếp tục.

Anh JB Nguyễn Hữu Vinh là một giáo dân theo đạo Thiên Chúa, những người đang chờ tin anh bên ngoài trụ sở công an HN là bạn bè của anh, tuy không cùng chia sẻ một tín ngưỡng với Nguyễn Hữu Vinh

LS Lê Quốc Quân

Cùng bị triệu tập với anh JB Nguyễn Hữu Vinh còn có luật sư Giu Se Lê Quốc Quân, cũng là một tín đồ Thiên chúa giáo. Hiện tình của hai người bị triệu tập này chưa rõ ra sao.

Trong khi chờ đợi anh Vinh ở bên ngoài, những người bạn của anh Vinh đã bị công quận Hà Đông đã đến xét hỏi giấy tờ tùy thân và đòi thu máy ảnh của. Hiện nay công an đã bắt đi ít nhất 4 người, đó là đưa blogger Lê Dũng, các anh Chính Phạm, Nguyễn Lân Thắng, Lã Việt Dũng.

Theo lời kể của một số nhân chứng, sau khi hỏi giấy tờ , những công an mặc sắc phục quay ra, lát sau họ kéo thêm một số người mặc thường phục tới. Những người mặc áo thường phục này đã xông vào đánh đập các anh Chính Phạm, Nguyễn Lân Thắng, Lã Việt Dũng. Công an sắc phục đứng nhìn và sau đó nói: “Thôi không cần đánh nữa, lôi chúng nó đi”.

Những người này bị bắt tại quán cà fe số 8 Đường Quang Trung, sau đó bị đưa về 15 Ngô Thị Nhậm, quận Hà Đông, có rất nhiều người chứng kiến.

‎Hiện chưa rõ số phận của những người kể trên ra sao. Những trấn áp mới nhất của nhà cầm quyền, theo một số nhận định, có thể liên quan tới những biến cố gần đây ở giáo xứ Thái Hà.

Cập nhật: Theo tin từ blogger Người Buôn Gió, tới 19 giờ tối nay, chưa có ai trong số những người kể trên được thả. Trừ trường hợp của Nguyễn Lân Thắng được ‘ra khỏi’ đồn công an để nhập viện trong tình trạng hôn mê, nhiều khả năng từ những trận đòn trưa nay ở đồn công an.

Tình trạng sức khỏe của Nguyễn Lân Thắng (trước đó) tốt, anh đã từng tham gia nhiều lần biểu tình chống Trung Quốc, và chưa từng xảy ra việc hôn mê, bất tỉnh như vậy.

Nguyễn Lân Thắng được khiêng ra khỏi đồn công an để tới bệnh viện. Hiện đang hôn mê. Ảnh NBG

Cập nhật: Vào khuya nay, lúc 22 giờ 30 phút, ngày 11/11/11, những người bị giữ đã ra khỏi đồn công an Đông Anh, trừ anh Thắng vẫn hôn mê trong bệnh viện, một số người vào thăm anh phàn nàn vì bị công an làm khó.

Tổng hợp theo blogger Nguoibuongio, Bietkich và các nguồn khác.

© Đàn Chim Việt

Posted in Tự Do ngôn Luận, Đảng CSVN | Leave a Comment »

Những con người dấn thân lặng lẽ

Posted by hoangtran204 trên 12/11/2011

Huỳnh Việt Lang
“Tôi thi hành đầy đủ án ba năm không thiếu một ngày.” (1)

Những ai từng trải qua nhà tù cộng sản mới hiểu hết được câu nói này. Đôi khi ở tù người ta không sợ khổ, không sợ chết trong tù nhưng sợ ra tù sớm. Nghe có vẻ bất hợp lý song đó là dấu chỉ của tinh thần chấp nhận chiến đấu đến cùng – chấp nhận tử thủ! Một khi trong tay không một tấc sắt, vũ khí đấu tranh chỉ là trái tim mình thì người chiến sỹ dân chủ hôm nay sẽ hiến dâng cho đất nước bằng những năm tháng tự do đời người. Ngày anh vào tù là khoảng thời gian ai đó sắp ra tù, ngày anh ra tù là thời điểm để ai đó chuẩn bị đi tù. Kể như vậy không có nghĩa là dân Việt rất muốn ở tù, song để nói lên rằng dòng máu bất khuất của dân tộc đang chảy trong anh và luân lưu cùng hàng triệu trái tim khinh binh dân chủ Việt khác. Chúc mừng anh Vũ Hùng đã “chung đủ” vì khát vọng tự do cho nhân dân. Năm tháng tù đày của những người ái quốc đã để lại nhiều vết cháy bỏng trong tâm thức Việt. Nhiều người trong chúng ta biết rõ điều này, tại sao ai kia không chịu hiểu…

Thực ra khi đi làm cách mạng dân chủ, chẳng ai muốn ở tù cả, ngay trong mơ cũng chẳng ai thèm mơ giấc mơ ấy. Song không có những người như anh, không có nhưng người đi trước anh thì khó thấy được những người đi tiếp theo anh. Ám ảnh tù đày chẳng dễ chịu, đến nỗi trong số những người đi trước anh, có người nói đó là ngày ra trận. Bởi trong lịch sử đất nước có những thời điểm – người đi làm cách mạng dân chủ – không tính được ngày trở về… Biết làm sao được, chỉ có chúng ta mới cứu được chúng mình. Dân chủ Việt chân chính khó có thể có từ các đàm phán chính trị mà phải trả giá từ những đấu tranh xã hội. Đa phần anh chị em chúng ta là những người không bối cảnh, không quyền không thế; xoay tới xoay lui chẳng dựa được đâu. Áp sát bàn tay vào trái tim mình mà chúng ta bật đứng dậy bảo vệ sự tôn nghiêm của Tổ Quốc, khẳng định chủ quyền đất biển cùng ngoại bang phương bắc. Để khẳng định thực lực, anh chị em chúng ta tự lực cánh sinh đương đầu muôn khốn khó. Anh Vũ Hùng nói rất đúng: “dù cuộc sống chẳng dễ dàng và vinh quang cũng không dễ dãi, nhưng có tâm với dân với nước sẽ đi được xa thôi” (2). Vì Tổ Quốc Việt ngàn năm, có những con người lặng lẽ dấn thân cho công cuộc dân chủ hóa nước nhà. Họ chẳng màng lợi danh, nén lại niềm thương vợ nhớ con mà đứng ra chung tay việc nghĩa. Được/mất chẳng là gì trước tương lai Dân tộc, sang/hèn có đáng bao cùng thực trạng Nhân dân khốn khó. Bởi giá trị dân chủ cần gắn liền với đối tượng thụ hưởng là nhân dân, vì dân là gốc của nước. Trong lịch sử nhân loại, những cuộc cách mạng xã hội thực sự tiến bộ đều lấy quyền lợi của nhân dân làm cứu cánh.

Những Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Quốc Hiền, Phạm Bá Hải, Hồ thị Bích Khương, Tạ Phong Tần… và rất rất nhiều những con người bình dị khác có những năm tháng tù đày như anh đã làm thức tỉnh được lương tâm dân tộc. Niềm tin hôm nay về một Việt Nam không thể bị diệt vong được khẳng định từ những dấn thân mỗi ngày của lực lượng dân chủ Việt – chớ không phải qua bạo quyền chế độ. Con đường đấu tranh dân chủ bất bạo động là vô cùng gian khó; ở đây không hề có cảnh: phát cho mỗi người một cây súng, rồi hô xung phong – cứ vậy a tầm phù nhào lên, bắn ra vài phát là có dân chủ! Độc tài được triệt tiêu từ sự vận động toàn dân phát huy quyền làm chủ, bạo quyền không thể xóa bỏ bằng chủ trương bạo động. Quy luật của kẻ mạnh chỉ đúng trong nhất thời và luôn ẩn chứa mầm mống tội ác. Quá khứ và tương lai đất nước đang thổn thức và hội ngộ cùng những người yêu dân chủ. Hơn ai hết, những cựu tù chính trị rất thấm thía về thân phận đói nghèo của đồng bào mình. Đây là động lực thúc đẩy họ dấn thân; chẳng có tiền bạc hay “thế lực thù địch” nào thay thế được.

Người viết bài này không biết làm thơ, bởi đối với hắn thì làm thơ thực sự rất khó. Khó đến nỗi, hắn chấp nhận đứng giữa trời 3 ngày trưa nắng, để rồi… thất vọng đi về chẳng rặn ra được nửa câu gọi là thơ. Đôi khi đêm xuống hắn lén viết ra những dòng chữ, tạm đọc thấy giống như vè đành đem đốt tuốt. Tới nay hơn nửa đời người hắn chỉ mới làm thơ 2 lần. Một lần tặng cho người con gái hắn cưới về làm vợ, lần thứ hai cho thư vĩnh quyết để ngày mai ra trận và lần thứ 3, hắn làm để tặng các anh chị:

Sóng biển Đông vỗ về đất mẹ,
Réo đoàn người lặng lẽ lên đường.
Gieo muôn phương niềm tin thế hệ,
Đón mặt trời thoát bóng chiêm bao.
@Huỳnh Việt Lang
(4-11-2011)

Bài do tác giả gởi. DCVOnline biên tập và minh hoạ.(1) Trích từ trả lời phỏng vấn của Anh Hùng với đài RFA, ngày 19/9/2011.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vuhung-freed-after-3-years-jail-09192011142227.html

(2) Trích từ trả lời phỏng vấn của Anh Hùng với đài BBC, ngày 20/9/2011.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/09/110920_vuhung_released.shtml

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Đừng chà đạp những nhà báo công dân

Posted by hoangtran204 trên 12/11/2011

tác giả: Huỳnh Việt Lang

Huỳnh Ngọc Tuấn

Anh Huỳnh Ngọc Tuấn (1963) và các con: Huỳnh Thục Vy (1985), Huỳnh Trọng Hiếu (1989) hoàn toàn không tham gia một tổ chức đảng phái chính trị nào, họ chỉ là những nhà báo công dân thể hiện tinh thần trách nhiệm trước xã hội. Đâu thể vì những bài viết đăng trên Đàn Chim Việt và một số trang web, blog khác mà vội chụp lên đầu họ cái mũ “phản động, chống phá”. Quả là hàm hồ khi một quan chức tỉnh Quảng Nam phát biểu trong buổi họp báo ngày 8/11, cho rằng các bài viết của cha con anh Tuấn: “có nội dung chống Nhà nước, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân” mà không trưng được một bằng chứng cụ thể nào trước công luận. Hay phải chăng, có thể xem màn hăm he bắt bớ tại tỉnh lỵ Quảng Nam vốn nhằm thị uy cùng ai đó [?] trước vòng 16 cuộc đối thoại nhân quyền Mỹ – Việt được tổ chức tại Washington (09 – 10/11)?

Không thể xem Việt Nam hiện nay là quốc gia có dân chủ khi liên tục xảy ra tình trạng đàn áp giới truyền thông bất đồng chính kiến. Đã sang thế kỷ XXI rồi, đâu thể giở ra mãi cái trò đểu: nếu không buộc được dân đen im lặng thì lại rồng rắn dắt nhau đến nhà họ để tịch thu đồ đạc và vu khống.

Ông Chủ tịch tỉnh Quảng Nam à, đêm về nằm gác tay lên trán thử nghĩ: suy tư của người trên Đại Lộc quê ông có khác gì với ba cha con anh Tuấn… Nước cửa biển Tam Thanh đâu ra nếu không chảy từ những dòng sông xanh mượt dưới rặng tre như Thu Bồn, Vu Gia… Nếu cha con người ta rặt phường bán nước hại dân thì cứ đem bắn tắp lự. Còn nếu suy nghĩ của cha con anh Tuấn cũng không khác gì với bà con quê mình thì ông nên nghĩ lại đi ông. Rút bớt lính mật vụ về cho gia đình người ta sống với. Tổ tiên ta ngày xưa vì không chịu nổi thói cường hào nơi quê cũ, sống chẳng yên thân cùng đám tham quan đê tiện mà theo lịnh vua Lê vượt đèo Hải Vân đi mở đất. Tiền bối dân xứ Quảng không nhược, hậu sinh cõi đất mở rộng về phương Nam sao hèn. Nửa đêm giật mình thức giấc nhớ lại chuyện xưa: trận thử lửa đầu tiên hai thời Pháp Mỹ đều nổ trên đất Quảng. Cú gây hấn cắt cáp của Tàu vừa rồi lại là ngoài khơi tỉnh Phú Yên; liệu lần sau Tàu không cắt cáp mà rầm rộ đổ quân vào bờ thì thử nghĩ là ở đâu hả ông… Lúc đó pháo to, tàu sắt có cự được không; hay chiến lũy kiên cố nhất chính là lòng dân. Kẻ ở trên cao tầm nhìn chẳng hẹp, mắc chi mà vội co chân đạp bỏ dân đen. Lòng dân là ý trời, diễn như vậy có người chẳng chịu, song làm sao có thể phủ nhận: lòng dân là một tồn tại khách quan so với ý đảng cộng sản. Bởi lòng dân với ý đảng cộng sản là một thì đẻ thêm làm chi cái ý đảng – cho nó rách việc phải không ông?

Lòng dân như đất bốn mùa, mưa thì đất ướt, nắng thì đất khô. Quy luật tự nhiên ngàn xưa vốn vậy, hà cớ chi bó rọ lòng dân Việt Nam phải phụ thuộc vào ý chí một đảng chính trị nào đó. Dân đẻ ra đảng chớ nào có chuyện ngược lại. Giết chết tiếng nói của các nhà báo công dân là tệ lắm ai ơi. Quyền được tự do ngôn luận vốn chẳng ai thèm nhập khẩu từ Tây hay Mỹ, quyền này đối với dân ta dám có lẽ ngàn năm; vì vậy trong bốn cái học hàng đầu của người Việt, học nói mới nằm tiếp ngay sau học ăn.Ăn mà không nói sao đặng thành con người. Trong các bài viết của cha con người ta không có những thông tin sai lệch, sự giả định và tiên đoán thiếu cơ sở. Ba cha con anh Tuấn đang thực thi những trách nhiệm rất cần thiết trong xã hội Việt Nam. Những mong muốn đời thường dân ta thì bình dị, cụ thể đâu mênh mông như khái niệm “XHCN”, chẳng ai thấy mô hình ấy đâu là đâu.

Trong lúc các cha con anh Huỳnh Ngọc Tuấn chưa bị truy tố thì hàng loạt báo chí quốc doanh như Sài gòn giải phóng, Pháp luật Việt Nam, Tiền phong… bằng như lời lẽ kích động đã cất dàn đồng ca kết tội cha con anh. Định hướng dư luận theo kiểu quy chụp này chỉ thể hiện đúng bản chất một chế độ toàn trị. Hôm nay đâu phải những gì viết thành bản văn khiến người đọc phải bận tâm suy nghĩ thì cái đó là phải thành “chống phá”. Một khi người không đau đáu ưu tư về cuộc sống thì chẳng thể nào viết được về cuộc sống; chẳng thể vì vài điều hiểu chưa tới nào đó mà đi xổ toẹt vào các bài viết của cha con anh Tuấn là phản động. Bộ một lần bỏ tù anh Huỳnh Ngọc Tuấn 10 năm (1992 – 2002) đến nỗi vợ chết không thấy mặt chồng, bỏ lại đàn con nheo nhóc sống cảnh mồ côi chưa đủ sao ai ơi?!

Các cơ quan hữu trách cần có một cái nhìn tích cực hơn trong vấn đề này. Cách làm của ba cha con anh Tuấn cần xem như những hành động phản ánh thực trạng xã hội cách nhiệt tình mà không phải người dân bình thường nào cũng làm được.Trong những bài viết của nhà anh Tuấn, độc giả có thể tìm thấy sự nhạy bén thông tin, vốn kiến thức sâu rộng và quan trọng hơn: những tấm lòng yêu nước thiết tha. Một nhà nước bóp chết tiếng nói của công dân là một nhà nước khủng bố. Nếu xem báo chí công dân (civic journalism) là một xu hướng phát triển nhân quyền của thế giới thì những gì chính quyền Việt Nam đang làm cùng gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn là một hành vi đi ngược xu hướng phát triển thời đại.

Ngày 10/11/2011

© Huỳnh Việt Lang

© Đàn Chim Việt

 

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Cập nhật tình trạng hiện nay của gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và bạn Huỳnh Thục Vy

Posted by hoangtran204 trên 11/11/2011

nguon Theo Dân Làm Báo va nguon danluan

Sau buổi xét nhà, thu giữ máy móc diễn ra vào sáng ngày 08/11/2011, gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn cùng hai người con là Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu vẫn tiếp tục bị CA, chính quyền địa phương sách nhiễu mọi mặt. Thậm chí, anh chị họ của Huỳnh Thục Vy còn bị CA đến tận nhà đe dọa, sách nhiễu chỉ vì đã “dám” ủng hộ việc làm của người thân trong gia đình.

Lúc 08 giờ sáng ngày 09/11/2011, hai viên Công An đến nhà ông Huỳnh Minh (anh ruột nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn) để yêu cầu hai người con của ông là Huỳnh Phương Thảo (sinh năm 1987) và Huỳnh Ngọc Lễ (sinh năm 1989) phải đến cơ quan CA làm việc. Ông Huỳnh Minh yêu cầu họ cho biết lý do mời con mình đi “làm việc”, đáp lại, hai viên công an không nêu rõ lý do, đồng thời còn bày tỏ thái độ đe dọa rất “xấc xược”.

gm1 copy.jpg

Lý do trong giấy mời chị Huỳnh Phương Thảo chỉ ghi: “Có việc công cần”Trước việc làm thiếu minh bạch của cơ quan Công an, gia đình ông Huỳnh Minh cùng hai người con đã thẳng thắn từ chối. Lập tức, phía công an liền gọi điện thoại điều động thêm người nhằm tạo áp lực tâm lý lên gia đình. Sau đó, xe công an kéo đến, chở theo khoảng chừng 20 người ập vào nhà ông Huỳnh Minh. Lúc này, hai bạn Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu cũng có mặt & chứng kiến mọi việc.

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn cho biết, hai người cháu mình là Huỳnh Phương Thảo và Huỳnh Ngọc Lễ đều là những người có ăn có học, đều hiểu biết về pháp luật nên không chấp nhận những việc làm phi pháp của cơ quan công an.

gm2a.jpg

Xe CA kéo đến uy hiếpTrao đổi với Danlambao, bạn Huỳnh Ngọc Lễ tường thuật: Lý do công an mời đi làm việc vì hai chị em Thảo và Lễ có đến chụp hình lúc nhà chú Tuấn bị khám xét (sáng ngày 08/11/2011). Gia đình từ chối không đi vì nhận thấy lý do làm việc không chính đáng. Sau đó phía CA đe dọa: nếu không đi sẽ bắt, rồi họ gọi điện cho khoảng 20 người nữa ập vào nhà với thái độ rất hung hăng.

Sau một hồi tranh cãi, phía CA xuống nước đề nghị được làm việc với hai chị em Thảo, Lễ ngay tại nhà. Gia đình đồng ý cho CA vào trong nhà làm việc, nhưng họ lại tiếp tục trở mặt bằng những yêu cầu hết sức vô lý. Đầu tiên, những viên CA này yêu cầu hai bạn Huỳnh Trọng Hiếu và Huỳnh Thục Vy phải ra khỏi nhà vì “không liên quan”, yêu cầu này đã bị ông Huỳnh Minh – chủ nhà bác bỏ vì cả Vy và Hiếu đều là con cháu trong nhà. Thậm chí, những viên CA này còn ngang ngược tuyên bố: ông Huỳnh Minh chỉ được phát biểu khi được CA cho phép! Trước thái độ hỗn hào, bất lịch sự của CA, cả gia đình đã từ chối làm việc, đồng thời yêu cầu họ phải ra về.

Bị cự tuyệt, cả nhóm CA bắt đầu chuyển sang đe dọa. Đe dọa chán chê không thấy hiệu quả, tất cả đành lũ lượt kéo nhau ra về.

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn cho biết thêm: Đây là hành động khủng bố của cơ quan CA đối với thân nhân, con cháu trong nhà. Trong lúc hai bên tranh luận, một viên CA luôn miệng quát tháo với thái độ hung hăng, đồng thời nhiều lần đưa nắm đấm đe dọa.

Còn bạn Huỳnh Ngọc Lễ nhận xét: Dường như phía CA muốn gieo tâm lý hoảng loạn trong gia đình, họ muốn làm cho gia đình chú Tuấn phải chùn bước. Bản thân Lễ dù không có điều kiện tham gia viết blog, nhưng cả gia đình đều ủng hộ việc làm của Vy và chú Tuấn

Nói về những sách nhiễu gần đây, cộng với việc báo chí nhà nước đăng tin bôi xấu gia đình, nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn bày tỏ: “Có lẽ họ đang chuẩn bị dọn đường dư luận để bắt bớ cha con tôi. Từng bị 10 năm lao tù, với tôi bây giờ thì chuyện ở tù không còn gì đáng sợ. Nhà tù lớn cũng như nhà tù nhỏ. Chỉ thương hai cháu Vy và Hiếu…”

Khi bản tin đang được đưa lên, Danlambao tiếp tục nhận được thông tin cho biết, vào sáng ngày 10/11/2011, dưới sự chỉ đạo của Bộ CA, đoàn thanh tra Sở Thông tin – Truyền thông Quảng Nam đã yêu cầu ba cha con nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn lên làm việc. Nội dung buổi làm việc là để mở niêm phong máy móc, tài liệu mà họ đã lấy được vào hôm khám xét ngày 08/11. Gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn đã từ chối không đến.

nld.jpgTrong bài báo mang tên “Ba cha con chống phá Nhà nước từ chối đến làm việc”, báo Người Lao Động Online cho biết Sở Thông Tin – Truyền thông vẫn tiến hành mở niêm phong đồ đạc, đồng thời “phát hiện rất nhiều bài viết có nội dung bôi nhọ, phản động của ba cha con ông Tuấn. Ngoài ra, trong máy tính còn lưu lại rất nhiều tài liệu, hình ảnh chống phá Nhà nước”

Bên cạnh đó, việc gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn tẩy chay bầu cử cũng được nhắc đến rất kỹ. Cuối bài viết, tờ báo này còn gửi đi thông điệp đe dọa :”Hiện đoàn thanh tra tiếp tục lập biên bản để xử phạt ba cha con ông Huỳnh Ngọc Tuấn, sau đó nếu thấy đủ căn cứ thì sẽ chuyển sang Công an tỉnh Quảng Nam điều tra về hành vi chống phá Nhà nước. ”

Sự kiện gia đình nhà văn đối kháng Huỳnh Ngọc Tuấn bị tấn công, sách nhiễu đang tiếp tục thu hút sự chú ý cuả dư luận.

Nhiều blogger, bạn bè của Huỳnh Thục Vy bày tỏ lo ngại CA sẽ tiếp tục trấn áp Vy và gia đình.

*

“Thời chế độ cũ, báo chí Sài Gòn phần lớn là đối lập. chính bản thân tôi thường vẽ tranh châm biếm ông Thiệu và gọi ông ta là Sáu Thẹo mà họ cứ cười. Bây giờ tất cả các báo đều của Đảng. Nhà báo chúng tôi ai cũng theo Đảng, nịnh Đảng muốn chết vậy mà hở một chút là phê bình kiểm điểm. Các anh thật quá đáng!”

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn tường thuật lại sự việc cho Phóng viên Thanh Quang của RFA

Posted by hoangtran204 trên 10/11/2011

 

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn tường thuật lại sự việc

LTS: Ngay sau khi nhận được tin báo về cuộc khám xét ‘ào ào như sôi’ ngày hôm qua, chúng tôi đã gọi điện tới thăm hỏi gia đình tác giả Huỳnh Ngọc Tuấn, Huỳnh Thục Vy và Huỳnh Trọng Hiếu nhưng cuộc gọi chất lượng rất kém và bị ngắt quãng giữa chừng nên bản tin ngày hôm qua chưa tường thuật được đầy đủ sự việc. Phóng viên Thanh Quang của RFA sau đó đã phỏng vấn được tường tận hơn. Diễn biến của buổi chiều qua được chính tác giả Huỳnh Ngọc Tuấn kể lại như sau:

—————————————-

Ảnh FB Trầm Tử

Gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn ở Tam Kỳ, Quảng Nam, bị công an sách nhiễu suốt ngày hôm qua (11/08), tịch thu nhiều máy móc làm việc và đồ đạc.

Tịch thu tài sản cá nhân

Theo ông Huỳnh Ngọc Tuấn, từng ở tù 10 năm vì tranh đấu cho tự do dân chủ, thì ông và 2 con là Huỳnh Thục Vy và Huỳnh Ngọc Hiếu – 2 cây bút và bloggers nổi tiếng, là đối tượng bị hạch hỏi trong vụ đàn áp mới nhất này.

Qua cuộc trao đổi với Thanh Quang, ông Huỳnh Ngọc Tuấn kể lại:

Lúc 8 giờ thì có khoảng 200 công an, 50 công an ập vô nhà tôi đề mà khám xét, 50 công an chốt ở đầu đường, 50 công an chốt ở cuối đường, và sau lưng nhà tôi là một con đường nhỏ họ chốt 50 công an nữa, thì người ta mới ập vô đọc cái lệnh nói tôi là phát tán trên mạng những bài vở chống lại đảng, chống nhà nước gây mất đoàn kết dân tộc, cho nên họ cứ việc tịch thu cái phương tiện đó. Họ xông vô nhà. Cái nhà tôi thì nhỏ mà quá đông người đi, thì em gái tôi là cô Hường ra ngăn chận họ lại, nói là

Các anh vô ít ít thôi. Ai làm việc cần thiết thì vô, chứ còn các anh vô không còn chỗ nào mà cựa được hết.” Chỉ người là người không à. Lúc đó thì Hiếu nó về. Thuần đồng ý là con trai tôi về thì lấy camera ra để quay, thì không biết giành giựt thế nào đó giữa Hiếu và mấy tay công an, tôi không thấy sự kiện đó nhưng tôi nghe nói là họ ngăn cản, họ gạt tay làm nó rớt ra. Sau đó phải dùng điện thoại di động để mà ghi hình lại.

Lúc đó thì có hai người cháu của tôi nữa là Huỳnh Phương Thảo và Huỳnh Ngọc Lễ ở gần đó, cách đó khoảng 200 mét, mới chạy qua, mới dùng điện thoại để chụp hình, thì cô an ninh của tỉnh Quảng Nam là Nguyễn Thị Thu Ba mới chận lại, không cho các cháu tôi chụp hình, thì em gái tôi phản đối, nói là “Đây là nhà của tôi, tôi có quyền làm điều đó. Nếu các anh làm điều đúng thì các anh không sợ gì cái chuyện người ta chụp hình”. Cãi vã rồi thì cuối cùng họ để cho hai cháu nó chụp hình.

Thanh Quang: Như anh vừa kể thì lúc công an đọc lệnh khám xét cho rằng anh phát tán trên mạng bài vở chống đảng, chống nhà nước, thế anh phản ứng ra sao?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn: Thì tôi nói với họ là những bài vở của tôi nói cái quan điểm cá nhân của tôi, nó đúng cái tinh thần của Điều 69 Hiến Pháp, tức là cái quyền tự do ngôn luận và quyền tự do tư tưởng. Tôi không làm sai phạm một điều gì của hiến pháp cũng như là tôi hoàn toàn tuân thủ Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự & Chính Trị.  Còn cái việc mà các anh đến nhà tôi để mà tịch thu phương tiện học hành, làm việc của tôi thì cái đó là một điều trái hiến pháp, trái pháp luật; nhưng mà các anh làm thì tất nhiên các anh phải chịu.

Thanh Quang: Thế còn hai người con của anh là Huỳnh Thục Vy và Huỳnh Trọng Hiếu – các blogger gây nhiều chú ý trên mạng – thì sao ạ ?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn: Họ buộc Thục Vy phải ký xác nhận số bài viết của Thục Vy, và buộc Hiếu phải xác nhận một số bài viết của Hiếu. Vy và Hiếu xác nhận trong đó, nhưng bé Vy nói là “Những bài này là những bài có nội dung tốt chứ không phải nội dung xấu. Tôi phản đối chuyện kết luận đây là nội dung xấu.” Sau đó họ mới tháo hết đồ. Họ thu của tôi hai giàn máy computer để bàn, một máy in laser hiệu Canon, một giàn loa nhỏ nhỏ để nghe nhạc, một USB, ba cuốn sổ.

Thanh Quang: Dạ. Như vậy là khoảng thời gian họ khám xét nhà anh rồi lập biên bản, hành động như vậy trong khoảng bao lâu?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn: Dạ. Nó kéo dài đến 10 giờ trưa, tức từ 8 giờ đến 10 giờ hay 10 giờ rưỡi.

Thanh Quang: Trong khoảng 2 tiếng rưỡi đó họ có hành động nặng tay hay khiếm nhã như thế nào không, thưa anh?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn: Dạ. Họ ăn nói bậy bạ lắm, nhứt là cái anh bạn Quang Thái đó, tức là anh lãnh đạo công an Quảng Nam trong vụ khám xét này. Anh ta nói bừa bãi lắm. Anh ta ăn nói xách mé rất là vô văn hóa. Con gái tôi biểu “Các anh im đi. Các anh đừng có ăn nói xách mé, đừng ăn nói hỗn hào.”

Thanh Quang: Thưa, họ có yêu cầu anh và thân nhân tới đồn công an như thế nào không?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn : Dạ. Lần này họ không có yêu cầu. Khi họ vô lúc 8 giờ đến 10 giờ rưỡi thì họ không có yêu cầu đến đồn công an. Họ tịch thu đồ xong, họ giao cho mình cái biên bản, rồi họ đi về. Sau khi họ đi về tôi qua nhà ông anh tôi để tôi thông báo với bạn bè cho người ta biết sự việc thì bên nhà ông anh tôi người ta cắt mạng internet. Bên tôi cũng bị cắt mạng internet luôn. Tôi mang máy về tôi thử cũng không được. Điện thoại bàn cũng bị hư luôn, bị cắt luôn.
Khủng bố tinh thần

Thanh Quang: Thưa anh, tình hình gia đình anh trong buổi chiều đó ra sao ạ?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn: Lúc 2 giờ tôi và cháu Hiếu lên dịch vụ internet Tam Kỳ, tôi trùm áo mưa kín mít, tôi nghĩ là chẳng ai thấy đâu. Tôi vô trong dịch vụ internet, tôi vừa gửi được một lá thư cho Đàn Chim Việt nhờ chị Mạc Việt Hồng thông báo với bạn bè. Có mấy dòng viết rất là sơ sài, thì công an ập vô. Công an ập vô thì cháu Hiếu thoát khỏi màn hình. Công an ập vô mới yêu cầu mở lại email đó ra. Tôi phản đối.

Tôi nói “Cái chế độ này có luật pháp không hay là các anh chơi kiểu luật rừng? Thư tín là cái quyền tự do được luật pháp bảo vệ. Các anh biểu tôi mở email cho anh coi là làm sao? Tôi phản đối” .

Tôi đứng dậy ra về, họ chận lại, không cho đi. Họ nói “Các anh không được đi đâu hết, ra đứng đây.”

Tôi nói “Các anh muốn bắt tôi thì các anh phải có phép chứ, có lệnh chứ. Cái xã hội này, cái chế độ này không còn luật nữa à?”

Hắn nói “Tôi không cần nói nhiều với anh nữa. Anh cứ đứng im đó.”

Tôi nhìn quanh tôi thấy hai xe công an chốt hai đầu, nó xuống khoảng 200 đứa nữa.

Thanh Quang: Lúc đó là trước dịch vụ internet?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn: Dạ. Lúc đó là ở tại dịch vụ internet, ở đường Phan Châu Trinh, Tam Kỳ. Người dân lúc đó người ta ùn tới, tới ba bốn trăm người, giao thông tắt nghẽn.

Thanh Quang: Lúc đó là mấy giờ?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn: Buổi chiều, lúc đó là đúng là 2 giờ rưỡi, anh. Thì họ yêu cầu tôi về đồn công an làm việc.

Tôi nói “Tôi chẳng có việc gì để làm với các anh cả. Các anh bắt cóc thì các anh cứ bắt, chứ còn các anh muốn bắt đúng pháp luật thì các anh đưa cái lệnh bắt đây, tôi sẽ đi theo các anh thôi chứ có gì đâu.”

Họ nói “Chúng tôi không bắt. Chúng tôi mời anh đi.”

Tôi nói “Mời tôi không đi vì đi hay không là quyền của tôi. Tôi chẳng có việc gì để đi làm việc với các anh cả.”

Thanh Quang: Dạ. Thế rồi sau đó họ có cho anh về không?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn: Sau đó họ cũng không cho tôi đi. Họ cứ chận xe tôi lại ở đó.

Thanh Quang: Anh vừa nói là có sự hiện diện của hàng trăm dân trong lúc đó thì họ có can thiệp gì không ạ?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn : Lúc đó thì dân tập trung đến có thể năm sáu trăm người. Tôi la lên, tôi nói “Tôi là Huỳnh Ngọc Tuấn. Lý do công an tỉnh Quảng Nam ngày hôm nay mà khủng bố tôi là vì tôi viết những bài trên mạng Đàn Chim Việt. Tôi nói về sự nhu nhược của chế độ cộng sản Việt Nam đối với Trung Quốc để mất Hoàng Sa và Trường Sa, cái thái độ hèn mạt và bán nước của chế độ cộng sản Việt Nam. Và đây là lý do mà người ta chận người ta bắt tôi. Nhưng mà bắt tôi mà có lệnh thì tôi đồng ý, còn bắt không lệnh thì tôi không đồng ý. Cho nên tôi yêu cầu đồng bào ở lại giúp đỡ cho tôi.”

Thì trong đồng bào có người hô lên : “Thật là vô lý! Bắt người mà không có lệnh là vô lý. Không đi đâu hết. Anh cứ ở đó.”

Lúc đó thì hai chiếc xe ở hai đầu đầy nhóc công an. Công an đổ xuống dọc đường. Giao thông tắc nghẽn. Họ thấy họ không thể nào mà áp giải tôi đi được vì nhân dân đông quá. Dân người ta phản đối. Thì thấy tình thế như vậy họ bắt đầu rút. Nhưng tôi biết là họ rút nhưng không xa đâu, thì tôi chờ khoảng 15 phút nữa tôi thấy họ rút hết rồi. Dân chúng họ nói : “Bây chừ anh lo về đi chớ tụi nó phục giữa đường tụi nó bắt anh đó”.

Nguy hiểm rình rập

Thanh Quang: Thế chặng chót đó có suôn sẻ không anh? Hay là anh bị công an phục kích nữa?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn: Thì tôi chạy được  xuống khoảng 200 mét đến đoạn đường vắng công an giao thông ấp tới liền. Sáu thằng công an giao thông ập tới. Hắn bảo tôi là kiểm tra giấy tờ. Tôi mở giấy tờ ra, đưa toàn bộ giấy bằng lái xe đủ thứ hết, thì hắn nói là cái xe này thuộc sở hữu của bà Nguyễn Thị Quang, tức bà ngoại của Huỳnh Trọng Hiếu, bà gia của tôi đó. Thì cái xe này của bả, bả cho Hiếu nó đi.

Hắn nói là cái xe này là bất minh nên yêu cầu hai anh về đồn công an để giải quyết. Thì tôi nói với hắn là tôi phản đối chuyện này. Bằng lái có, chứng minh nhân dân có, bảo hiểm có, giấy sở hữu xe có này, còn anh nói bất minh thì anh cứ gọi vô công an của Núi Thành để xác minh số xe này, người này có đúng hay không. Trong vòng 5 phút người ta làm cho anh chớ có cần chi anh đưa tôi về đồn công an.

Tôi nói cái kịch bản này anh vừa mới bắt tôi đó không được bây giờ anh quay lại đây các anh đòi bắt tiếp. Việc làm của các anh trơ trẽn quá.

Cãi vã miết thì dân chúng bắt đầu xúm tới làm tắc nghẽn giao thông nữa. Lúc này có khoảng hai đến ba trăm người và cái cầu thì nó hẹp. Mọi người xúm tới đông quá lúc đó tôi sợ cái cầu sụp nữa. Thì sau đó dân phản đối. Người dân nói giấy tờ người ta đầy đủ tại sao các ông đòi bắt? Khôn hồn sao các ông không bắt các xe lớn kìa.
Bọn công an thấy dân phản ứng như vậy thì cuối cùng họ mới để cha con tôi về đến nhà.

Thanh Quang: Như vậy thì liệu trong những ngày sắp tới gia đình anh có thể gặp khó khăn hay là phải ứng phó với sự trù dập của phía cầm quyền ra sao?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn : Dạ. Chắc chắn là bây giờ tôi thì tôi không sợ vì tôi sẵn sàng nói chuyện với họ, tôi sẵn sàng đối đầu với họ, bất cứ chỗ nào cũng được, ở ngoài đường hay ở rừng rú hoang vu cũng được. Nhưng mà tôi lo nhứt là cháu Huỳnh Thục Vy với Huỳnh Trọng Hiếu. Chắc chắn là khi bước ra đường tôi sợ là bị bao vây hết. Không đi ra được, đi ra là nó chặn nó bắt.

Thanh Quang : Anh có nhận xét như thế nào về hành động của phía công an, của phía cầm quyền không ạ?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn: Họ cay cú vì những bài viết của tôi trên mạng. Họ bực tức vì chuyện tôi tham gia ký tên vô cái yêu sách đòi thả tù nhân lương tâm. Và họ cũng đe dọa em gái tôi là Huỳnh Thị Hường. Họ nói là “Còn có bà Hường nữa nè. Bà cũng tham gia ký tên vô cái yêu sách đó. Tôi chưa nói chuyện của bà đó.” Thì cô em gái tôi nổi nóng lên chỉnh cho nó một chập rồi nó về. Cái thứ hai là những bài viết của Huỳnh Thục Vy được đồng bào trong nước ngoài nước người ta quý, người ta yêu quý lắm cho nên làm cho người ta (chính quyền) khó chịu. Người ta khó chịu vì cháu Thục Vy được yêu quý. Tôi biết đó là lý do mà người ta nhắm vô khủng bố Thục Vy.

Thanh Quang: Dạ thưa nhân đây anh thay mặt gia đình có muốn lên tiếng gì với công luận trong và ngoài nước hay không?

Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn: Trước hết tôi xin cảm ơn Đài Á Châu Tự Do đã cho tôi cơ hội để mà trình bày về hoàn cảnh bị sách nhiễu, bị khủng bố, bị đàn áp trắng trợn, thô bạo bởi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam hiện nay đối với gia đình tôi. Tôi yêu cầu họ phải trả lại những phương tiện đó cho các con tôi để học tập, cũng như các phương tiện để cho tôi sử dụng. Họ trả lại bằng tiền. Tôi tuyên bố với họ là đồ gì ra khỏi nhà tôi là tôi sẽ không bao giờ nhận lại vì tôi không biết họ đã đưa cái gì vào trong đó.

Tôi mong rằng qua Đài Á Châu Tự Do đánh động được sự chú ý của công luận, các tổ chức bảo vệ nhân quyền, sự chú ý của chính phủ Hoa Kỳ, sự chú ý của Liên Minh Châu Âu, để mà giúp đỡ gia đình tôi, nhất là các cháu Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu, để mà đề phòng những rủi ro về tai nạn hay sự trả thù đối với hai cháu. Còn bản thân tôi thì tôi cũng không lo. Tôi hoàn toàn không có lo lắng gì bản thân tôi hết. Tôi chỉ mong là công luận quốc tế giúp đỡ để bảo vệ Huỳnh Thục Vy và Huỳnh Trọng Hiếu.

Thanh Quang: Dạ. Xin cảm ơn anh.

Nguồn: RFA

Nguon    Danchimviet

Coi The^m Bai`mo*i’

http://danluan.org/node/10548

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Vinashin chính thức bị kiện tại tòa án ở London

Posted by hoangtran204 trên 09/11/2011

thứ ba, 8 tháng 11, 2011

Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam, Vinashin cùng hơn 20 tổng công ty, công ty con tại Việt Nam vừa bị khởi kiện tại tòa ở London.

Đơn kiện được Tòa Thương mại, Chi nhánh Queen’s Bench thuộc Tòa Thượng thẩm nhận và mở hồ sơ ngày 01/11/2011, một viên chức tại tòa xác nhận với BBC Việt ngữ sáng ngày 08/11.

Viên chức này cho biết thêm nội dung chi tiết đơn kiện đang ở dạng được giữ kín và sẽ được công bố chi tiết ngay khi Vinashin xác nhận việc bị khởi kiện.

Phần tóm lược đơn kiện số 11-1296 mà BBC Việt ngữ đọc được cho thấy bên nguyên đơn khởi kiện là công ty Elliott VIN (Hà Lan) B.V. và bị đơn gồm 22 công ty với Vinashin đứng đầu danh sách bên bị.

Hàng loạt tổng công ty công nghiệp tàu thủy thuộc diện công ty con của Vinashin như Bạch Đằng, Nam Triệu, Phà Rừng, Hạ Long, Dung Quất, Nha Trang … đều có tên trong đơn kiện.

Giới quan sát cho rằng đơn kiện liên quan tới khoản 600 triệu đôla Vinashin đi vay các chủ nợ nước ngoài qua trái phiếu, với khoản trả lần đầu 60 triệu đôla đã đáo hạn hồi tháng 12 năm ngoái mà Vinashin chưa thanh toán.

Mặc dù tài sản của Vinashin nằm tại Việt Nam, đơn kiện được gửi tới tòa tại Anh vì khoản cho vay được khống chế theo luật Anh.

Vào ngày 17/10/2011, debtwire.com, trang chuyên về tin tức và phân tích về thị trường nợ có bài nhận định việc một trong các chủ nợ của Vinashin có động thái khởi kiện có thể tạo thêm khủng khoảng cho nỗ lực tái cơ cấu nợ của tập đoàn này.

Bấm Bài báo cho biết Elliott Advisors, quỹ đầu tư dạng hedge fund, hồi đầu tháng Mười tỏ ý sẽ khởi kiện để truy thu lãi cho vay và nợ gốc.

“Vụ kiện Vinashin có thể nhấn chìm một đề xuất từ chính phủ Việt Nam, trình bày trước các chủ nợ vào tháng Mười nhằm để đảm bảo khoản vay 600 triệu đôla được giữ ở hình thái nợ được tái cơ cấu.

“Đề xuất của Vinashin bao gồm hai lựa chọn. Lựa chọn thứ nhất là trả bằng tiền mặt 35% mệnh giá nợ,

“Lựa chọn thứ hai là hoán đổi hợp đồng vay 600 triệu đôla đáo hạn cho tới hết năm 2015 thành hợp đồng vay mới có thời hạn 13 năm được chính phủ bảo lãnh, trả nguyên nợ gốc nhưng không trả lãi”, bài báo cho hay.

Đơn phương khởi kiện

Chính phủ Việt Nam vào năm 2007 viết thư ủng hộ để Vinashin có thể vay được tiền nhưng không nói hẳn là Hà Nội bảo lãnh cho khoản vay này (trả trong 10 lần, 60 triệu đôla/lần trong giai đoạn 2010 tới 2015).

Trả lời BBC tiếng Việt vào tháng Sáu năm nay, ông Dominic Scriven, nhà đầu tư có 20 năm kinh nghiệm làm việc tại Việt Nam, mô tả điều ông gọi là “việc người ta bắt chính phủ Việt Nam phải trả nợ thay Vinashin thì không hẳn là hợp lý lắm”. (Xem video bên phải)

Trở lại bài báo trên debtwire.com, bài này nhận định trong trường hợp Elliott kiện, Vinashin sẽ không có nhiều lựa chọn ngoài việc nộp đơn xin bảo hộ theo luật Việt Nam hoặc tìm kiếm sự công nhận từ tòa án quốc tế.

Được biết hồi tháng Sáu lúc đầu Elliott đã mời các chủ nợ khác để tham gia kế hoạch kiện Vinashin tại London nhưng sau đó đổi ý để đơn phương khởi kiện, một bước được xem là động thái không muốn chia tiền với các chủ nợ khác nếu thắng kiện theo phán quyết của tòa tại Anh.

Hồi tháng Năm, trang debtwire.com có bài phân tích về các bước chủ nợ có thể tiến hành với Vinashin.

Bấm Bài viết trích dẫn luật sự nhận định “trong khi phán quyết ở nước ngoài khó có thể thi hành tại Việt Nam, nơi Vinashin có tài sản, thì giới chủ nợ có thể can thiệp hoặc thậm chí giữ các khoản tiền chuyển khoản ở nước ngoài hoặc giữ thư tín dụng”.

“Về cơ bản các chủ nợ có thể khiến Vinashin không thể nào kinh doanh được ở nước ngoài,” bài viết cho biết.

Vinashin, tập đoàn bên bờ vực phá sản, đã và đang được tái cơ cấu theo hướng chuyển một số tài sản, dự án của Vinashin về Tập đoàn Dầu khí (PVN) và Tổng Công ty Hàng hải (Vinalines).

Chín quan chức cao cấp của Vinashin bị đề nghị truy tố vào tháng Chín năm nay sau khi công an Việt Nam mô tả là đã hoàn tất điều tra giai đoạn một.

Giới quan sát nhận định bê bối Vinashin là gánh nặng đối với triển vọng của Việt Nam, gây tổn hại danh tiếng của Việt Nam đối với cả các công ty cho vay quốc tế và có khả năng làm chậm lại dòng vốn đầu tư nước ngoài giúp tạo đà cho nền kinh tế của đất nước này.

http://www.ft.com/cms/s/2/50f29bae-f8dd-11e0-a5f7-00144feab49a.html##axzz1d9BA8F00

Posted in Tập Đoàn-Tổng công Ty quốc doanh | Leave a Comment »

Hân Hoan, xum xoe, làm vui lòng các ông chủ Trung Cộng một cách không hề dấu giếm

Posted by hoangtran204 trên 08/11/2011

Chẳng hiểu những người của đảng CSVN họ nghĩ sao về lòng tự trọng bản thân, nhưng ta thấy họ làm vui lòng ông chủ Trung Cộng một cách không hề dấu giếm. Vừa mang danh là Bộ Trưởng Quốc phòng vừa là đại tướng mà đi chầu 1 đại sứ Trung Quốc!

Bức ảnh biết nói: Đại sứ TQ tại HN và đại tướng

Phùng Quang Thanh

Tin nhận từ Hà Nội cho biết, ngày 2/11/2011 đại sứ Trung Quốc tại Hà Nội, Khổng Huyển Hựu đã ‘triệu tập’ Bộ trưởng Quốc phòng, đại tướng Phùng Quang Thanh cùng Ủy viên Trung Ương Đảng, Chủ nhiệm Tổng cụ Chính trị quân đội Việt Nam, trung tướng Ngô Xuân Lịch tới Sứ quán Trung Quốc để “trao đổi ý kiến”.

Không rõ nội dung những trao đổi này là gì, nhưng nhà báo Bùi Tín, người gửi bức ảnh này tới cho chúng tôi, có nhận xét rằng: “Nhìn ảnh thì rất đáng lo, ông Thanh chắp 2 tay, mất hẳn tư thế một đại tướng  mặt mũi thẫn thờ. Cũng có tin rằng, trao đổi của đôi bên liên quan tới những thỏa thuận vừa ký kết trong chuyến thăm Trung Quốc của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Trao đổi trong Đại sứ quán Trung Quốc

Các báo trong nước, kể cả những tờ như Quân Đội Nhân Dân hay Nhân Dân, Chính Phủ đều không thấy đưa tin về cuộc gặp này.

***********************************

Tấm hình dưới đây được chụp hồi tháng 9, 2011, lúc Đới Bỉnh Quốc thăm Việt Nam trong 5 ngày. Ông ta chỉ là Ủy Viên Quốc Vụ Viện, lẻ ra VN chỉ cần đưa 1 viên chức có cấp bậc tương đương ra đón tiếp, đó là đối sách ngoại giao mà tất cả các nước phải giữ gìn để bảo vệ thể diện và quốc thệ. Nhưng hóa ra không phải vậy, các blogger trên mạng internet nói:

Đới Bỉnh Quốc tới VN truyền lệnh gì đó của Trung Quốc cho các đàn em mới bầu bán đại hội đảng CSVN xong và bổ nhiệm các chức vụ nhà nươc…, nên Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, nhiều phó thủ tướng và bộ trưởng đều phải đến diện kiến để chào hỏi và nhận chỉ thị sẽ phải làm gì trong thời gian sắp tới!

(Mời bạn đọc bấm vào link của bài viết dưới đây hồi tháng 9)

Tình đồng chí và đồng phục lớn hơn tình yêu quốc gia

https://i1.wp.com/www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2011/09/dongchi-dongphuc.jpg

Tình “Đồng Chí và Đồng phục“   (ảnh của Báo Mới)

(hình trên chụp lúc Đới Bỉnh Quốc, Ủy viên Quốc vụ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Đới Bỉnh Quốc thăm Việt Nam, thăm Việt Nam từ ngày 5 đến ngày 9-9-2011).

*************************************************************

Sứ quán hay là dinh thái thú?

Blog Bùi Tín (VOA) (cựu phó tổng biên tập của báo Nhân Dân, đại tá Quân đội Nhân dân Việt Nam.)

Sứ quán Trung Quốc chiếm một vị trí đặc biệt giữa thủ đô Hà Nội.

Đây là sứ quán nước ngoài ở gần bộ Ngoại giao nhất, cũng ở gần Phủ chủ tịch nước, gần trụ sở Trung ương đảng CS, trên đường Hoàng Diệu, ngay giữa quận Ba Đình là quận trung tâm của Hà Nội.

Tòa nhà cổ, bề thế, được sửa chữa mở rộng nhiều đợt, nhìn ra vườn hoa mang tên Điện Biên Phủ, nơi có tượng Lenin từ những năm 1950.

Phía sau là đường Khúc Hạo có nhiều biệt thự, bể bơi, sân quần vợt dành riêng cho các quan chức sứ quán Trung Quốc và gia đình họ.

Hơn tháng nay, sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội đổi chủ. Đại sứ Tôn Quốc Tường lên đường về nước. Đại sứ mới Khổng Huyễn Hựu sang thay. Lễ trình quốc thư diễn ra ngày 25-8-2011, ông Khổng là đại sứ Trung Quốc thứ 16, kể từ 62 năm nay.

Khổng Huyễn Hựu, ông là ai?

Có một điều hơi lạ, là các đại sứ Trung Cộng ở Hà Nội trước đây thường là người từng quen biết rõ Việt Nam trước khi nhậm chức, trưởng thành từ nhân viên phiên dịch, hay bí thư, tham tán của đại sứ quán, có người từng qua trường đại học Văn, Sử, ở Hà Nội. Họ am hiểu khá sâu tiếng Việt, hiểu cả đến tiếng lóng, thổ âm Trung Nam Bắc, cả những từ ngữ dân gian.

Vậy mà đại sứ mới Khổng Huyễn Hựu khác hẳn. Ông Khổng chỉ mới làm việc ở nước ngoài tại Nhật Bản, với chức vụ tùy viên lãnh sự tại Tổng lãnh sự quán ở Thành phố Đại Bàn, từ năm 1985 đến năm 1989. Sau đó ông về lại Bắc Kinh, làm bí thư thứ ba tại Vụ Á châu, Bộ Ngoại giao, từ năm 1989 đến 1995.

Từ năm 1995 đến 1999, ông lại sang Nhật Bản, làm cán bộ nghiên cứu tại Sứ quán Trung Quốc ở Tokyo.

Từ năm 2000 ông trở về Bắc Kinh để tu nghiệp tại trường đại học Ngoại giao. Năm 2002 ông được bổ nhiệm làm tham tán Viện Nghiên cứu chính sách của Bộ Ngoại giao. Năm 2003 ông là phó Vụ trưởng vụ Á châu, Bộ Ngoại giao. Từ cuối tháng 8-2011 ông là đại sứ đặc mệnh toàn quyền tại Việt Nam.

Về xuất xứ, khác hẳn với các người tiền nhiệm, thường quê quán từ các tỉnh phía Nam hay miền Trung Trung Quốc, ông Khổng Huyễn Hựu quê ở tỉnh Hắc Long Giang, ở cực Bắc Trung Quốc, giáp giới với Triều tiên, và ông cũng thuộc dân tộc thiểu số Triều Tiên (Cao Ly).
Ông sinh tháng 7 năm 1959, năm nay 52 tuổi.

Tóm lại, đại sứ mới của Trung Quốc chưa hề quen biết với Việt Nam, với Đông Nam Á, là người từ rất xa tới, cũng là người chưa trực tiếp hiểu biết gì về nước ngoài trừ Nhật Bản, chưa tu nghiệp hay làm việc tại các nước phát triển và Liên Hiêp Quốc. Đây là điều khó hiểu.

Cứ theo tin tức được phổ biến trên mạng internet của sứ quán Trung Quốc, tuy mới nhậm chức có hơn 1 tháng, đã có vài chục quan chức cấp cao phía Việt Nam đã gặp và chào đón ông đại sứ mới rất nồng nhiệt.

Không kể những buổi ông Khổng đến trình quốc thư Chủ tịch nước, chào Tổng bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội, có hàng loạt quan chức cao cấp Việt Nam đã đến sứ quán Trung Quốc trên đường Hoàng Diệu để chào tân Đại sứ.

Đó là:

– Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn và Phó trưởng Ban Đối ngoại Trung ương Nguyễn Mạnh Hùng (ngày 17-8-2011);

– Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng (ngày 23);

– Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng, rồi Thứ trưởng Bộ Công an Trung tướng Đặng Văn Hiếu (ngày 29-8-2011);

– Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, rồi Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ (ngày 31-8-2011);

– Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh (12-9-2011);

– Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luân (16-9-2011);

– Trưởng ban Đối ngoại Trung ương Hoàng Bình Quân, rồi Bộ trưởng Thông tin – Tuyên truyền Nguyễn Bắc Sơn (21-9-2011);

– Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị (27-9-2011);

– Bộ trưởng Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hoàng Tuấn Anh, rồi Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa (29-9-2011);

– Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh (đại tướng công an), rồi Chủ tịch Ủy ban Kiểm tra Trung ương Ngô Văn Dụ (3-10-2011);

– Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Đinh Thế Huynh (4-10-2011).

Sứ quán Trung Quốc cho biết tân Đại sứ Trung Hoa chỉ trong thời gian ngắn đã có dịp hội kiến với quá nửa số ủy viên Bộ Chính trị của phía Việt Nam, chưa kể một loạt ủy viên Trung ương đảng, bộ trưởng, thứ trưởng và các loại cán bộ cấp cao khác.

Sứ quán Trung Quốc quên không nói rõ là sứ quán và đại sứ mới được canh gác, bảo vệ và hộ tống rất nghiêm mật, công an, cảnh sát, mật vụ rất mẫn cán không cho công dân Việt Nam đến gần sứ quán, nhất là vào các Chủ nhật, như Hà Nội đã long trọng cam kết với Bắc Kinh.

Quả có vậy nên viên giáo sư Long Đạo mới dám viết trên mạng Hoàn Cầu những lời ngạo mạn đến láo xược, gọi người Việt là những con muỗi.

Theo ý đó, một đàn muỗi cao cấp nhất vừa sang Bắc Kinh rước về 6 bản Hiệp định – 6 xiềng xích buộc chặt nước ta với thiên triều bành trướng.

Blog Bùi Tín (VOA)

Sứ quán hay là dinh thái thú?

Đại sứ quán TQ tại Hà Nội

nguon

Posted in Đảng CSVN | Leave a Comment »

6 ngân hàng mất vốn 37 ngàn tỷ vì nợ xấu đã không đòi được kể từ hơn 1 năm nay

Posted by hoangtran204 trên 03/11/2011

Tỷ lệ nợ xấu của 8 ngân hàng niêm yết đều tăng so với đầu năm

Thứ bảy, 29/10/2011

Trong đó, 6 ngân hàng có tỷ lệ nợ nhóm 5 – nợ có khả năng mất vốn tăng so với đầu năm.

(nợ nhóm 5 là nợ quá hạn trên 360 ngày, nợ được đánh giá không có khả năng thu hồi, mất vốn).

Theo số liệu trong báo cáo tài chính riêng lẻ chưa soát xét của 8 ngân hàng niêm yết trên hai sở giao dịch, tại 30/9, tỷ lệ nợ xấu tại 8 ngân hàng niêm yết là VCB, CTG, STB, ACB, EIB, SHB, HBBNVB đều tăng so với đầu năm.

So với thời điểm 1/1, ngân hàng có mức độ nợ xấu tăng mạnh nhất là VCB từ 2,8% lên 3,92% (tại thời điểm 30/9/2010). Đây cũng là ngân hàng có tỷ lệ nợ xấu lớn nhất trong 8 ngân hàng.

HBB có tỷ lệ nợ xấu đứng thứ 2 sau VCB với 2,83%. Tiếp đến là NVB (2,84), SHB (1,55%), EIB (1,5%) CTG (1,37%), ACB (1,07%) và thấp nhất là STB với (0,52%).

Mới đây trong buổi lễ giới thiệu cổ phiếu MBB của Ngân hàng TMCP Quân Đội, cổ phiếu ngân hàng thứ 9 sẽ niêm yết vào 1/11, Tổng giám đốc MBB cho biết tỷ lệ nợ xấu của ngân hàng tính đến hết tháng 9 là 1,66%, tăng 0,33% so với mức 1,33% vào đầu năm.
Nếu xét về số tuyệt đối, VCB cũng dẫn đầu về tổng mức nợ xấu với 7.380 tỷ đồng tính tới 30/9. Tiếp đến là CTG với 3.732 tỷ đồng, ACB (1.071 tỷ đồng), EIB (1.043 tỷ đồng)…

(*) Nguồn: Báo cáo tài chính riêng lẻ quý III chưa được soát xét

Về nợ nhóm 5, nợ có khả năng mất vốn, VCB tiếp tục dẫn đầu với tỷ trọng nợ nhóm 5 trên tổng dư nợ là 2,63%. Tiếp đến là HBB với 1,87%, NVB với 1,14% còn lại đều dưới 1%. Trong đó, SHB và STB có tỷ trọng nợ mất vốn trên tổng nợ giảm so với đầu năm.

Không chỉ có các ngân hàng niêm yết, theo VnEconomy ngày 27/10, từ đầu năm đến nay, nợ xấu toàn hệ thống ngân hàng liên tục tăng. Hết tháng 8/2011, nợ xấu toàn hệ thống ngân hàng là 3,21% so với 2,53% tại tháng 8/2010.

Trong tổng số nợ xấu trên 76 nghìn tỷ đồng tính đến hết tháng 8, nợ nhóm 3 chiếm 30,18%, nhóm 4 chiếm 20,53% và nhóm 5 chiếm trên 49%. Điều đó đồng nghĩa, các tổ chức tín dụng có nguy cơ mất trắng khoảng 37,2 nghìn tỷ đồng. (khoảng 1,75 tỷ U.S. dollars)

Theo Quyết định 493/2005/QĐ-NHNN ngày 22/4/2005, các tổ chức tín dụng phân loại nợ theo 5 nhóm.

Nhóm 1: Nợ đủ tiêu chuẩn, bao gồm nợ có khả năng thu hồi được cả gốc và lãi đúng hạn.

Nhóm 2: Nợ cần chú ý, bao gồm nợ được đánh giá là có khả năng thu hồi đầy đủ gốc và lãi nhưng có dấu hiệu khách hàng suy giảm khả năng trả nợ.

Nhóm 3: Nợ dưới tiêu chuẩn, bao gồm nợ được đánh giá là không có khả năng thu hồi gốc và lãi khi đến hạn.

Nhóm 4: Nợ nghi ngờ, bao gồm nợ được đánh giá là có khả năng tổn thất cao.

Nhóm 5: Nợ có khả năng mất vốn, bao gồm nợ quá hạn trên 360 ngày, nợ được đánh giá không có khả năng thu hồi, mất vốn.

Nợ  xấu = nợ nhóm 3 + nợ nhóm 4+ nợ nhóm 5

Tỷ lệ nợ xấu = Nợ xấu / Tổng nợ

Nguồn DVT.vn

và ở  đây

Posted in Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

Tài Liệu: Chính Phủ VNCH trả lời Về Thắc Mắc Trong Vấn Đề Tái Thống Nhất Đất Nước

Posted by hoangtran204 trên 02/11/2011

TÀI LIỆU:

Tuyên Bố Của Chính Phủ VNCH Ngày

26-4-1958 Về Thắc Mắc Trong Vấn Đề Tái Thống

Nhất Đất Nước

Lời Tòa Soạn:  Hiệp định Genève (ngày 20-7) năm 1954 đã chấm dứt chiến tranh Việt-Pháp, nhưng lại chia đôi Việt Nam thành 2 miền Nam Bắc. Hiệp định này cũng qui định: sau 2 năm bị chia cắt Việt Nam sẽ được tái thống nhất bằng một cuộc tổng tuyển cử. Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa tại miền Nam Việt Nam do Tổng thống Ngô Đình Diệm lãnh đạo đã quyết định không thực hiện cuộc bầu cử này và có đưa ra một bản Tuyên bố để giải thích quyết định này.

Bản Tuyên Bố này đã được phổ biến rộng rãi trên thế giới bằng nhiều ngôn ngữ. Chúng tôi chưa tìm lại được bản tiếng Việt của Tuyên Bố này, nhưng nhận thấy đây là một tài liệu có giá trị lịch sử, nên xin phổ biến bản dịch từ bản tiếng Đức để quí độc giả tham khảo.

_________________________

Lời Người Dịch:


Nhân tìm được trong thư viện một trường Đại học Đức “Bản Tuyên Bố của Chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà ngày 26.4.1958 về thắc mắc trong vấn đề tái thống nhất đất nước” bằng tiếng Đức, tôi “ngấu nghiến” đọc và nhận thấy Bản Tuyên Bố có lập luận chặt chẽ, lời lẽ nhẹ nhàng nhưng diễn được suy nghĩ đanh thép của những người lãnh đạo thời đó. Những lập luận luôn được kèm theo thí dụ các sự kiện đã xảy ra làm người đọc, cho dù chưa sống dưới chế độ cộng sản, cũng có thể hiểu được thực trạng của chế độ cộng sản và lý do nào khiến người cộng sản miền Bắc đã chia đôi đất nước và sau đó đòi hỏi một cuộc tổng tuyển cử để tái thống nhất đất nước với một Việt Nam Cộng Hoà tự do và trù phú chỉ sau gần 4 năm tái kiến thiết sau ngày Hiệp định Genève được ký kết.

Một điều đáng chú ý là năm 1958 Việt Nam Cộng hoà mới có Sứ Thần chứ chưa có Đại sứ tại CHLB Đức, nhưng các Vị Tiền bối cũng đã cho dịch Bản Tuyên bố của Chính phủ ra tiếng Đức, một ngôn ngữ ít thông dụng, và cho phổ biến tối thiểu là đến các trường đại học. Qua đó cho thấy, Bản Tuyên bố này đã được phổ biến ở nhiều quốc gia khác nơi VNCH có cơ sở ngoại giao.

Do tầm quan trọng của Bản Tuyên bố, tôi dịch ra tiếng Việt để mọi người cùng tham khảo và hãnh diện rằng, nước Việt Nam đã một thời có những người lãnh đạo đất nước không những chỉ thực sự vì nước, vì dân mà còn rất khôn ngoan.

Công việc dịch ra tiếng Việt từ ngoại ngữ chắc chắn không thể diễn tả hết hoàn toàn ý tưởng của bản Tuyên bố. Kính mong Quí Vị niệm tình tha thứ nếu có sơ sót.
Kính mến

Nguyễn Hội

* * *

Tuyên bố của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ngày 26 Tháng 4 năm 1958 về thắc mắc trong vấn đề tái thống nhất đất nước

Trong bức thư đề ngày 7 tháng ba năm 1958, được sử dụng với mục đích tuyên truyền – bởi vì văn bản được phát đi ngay lập tức bởi Đài phát thanh Hà Nội và Đài phát thanh Bắc Kinh – Nhà chức trách Hà Nội đưa đề nghị “thiết lập quan hệ bình thường”, đề nghị xem xét vấn đề tái thống nhất đất nước, hạn chế quân sự và giao thương giữa hai vùng.

Mặc dù đồng bào chúng tôi ở miền Nam và miền Trung Việt Nam đã được thông báo về tính chất lừa đảo của tuyền truyền cộng sản, Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cũng phải có trách nhiệm giải thích cho đồng bào ở miền Bắc, những người đang bị cô lập với mọi thông tin xác thực và dư luận thế giới, các mâu thuẫn giữa tuyên bố và hành động của nhà chức trách Hà Nội cùng thực trạng bất lương về những cáo buộc của họ.

Vấn đề thống nhất đất nước và cuộc bầu cử chung

Xin nhớ rằng, Chính phủ chúng tôi đã luôn luôn bảo vệ sự thống nhất của đất nước. Trong Hội nghị Genève năm 1954, phái đoàn Việt Nam đã phản đối mạnh mẽ chống lại ý định của cộng sản Việt Nam. Phái đoàn chúng tôi đã chống việc chia ly tạm thời của đất nước. Chúng tôi đã đề xuất việc thu các đơn vị quân sự của cả hai bên vào một số khu vực hạn chế và sau đó tổ chức cuộc bầu cử tự do dưới sự kiểm soát của Liên Hiệp Quốc. (Thế nhưng) Phái đoàn Cộng sản đã bác bỏ đề nghị trên, họ đòi hỏi chia đất nước từ vĩ tuyến 17 nhằm đạt dân số trội hơn miền Nam. Sau cuộc trốn chạy của hơn một triệu người tị nạn về miền Nam, tại miền Bắc vẫn còn hơn 13 triệu người so với 11 triệu người dân sinh sống trong miền Nam.

Nhờ vào chế độ công an trị và quân đội lớn hơn so với Việt Nam Cộng hòa, cộng sản tin rằng họ có thể ép dân chúng miền Bắc, dân số cao hơn, bỏ phiếu bầu cho họ ngõ hầu chế độ cộng sản có thể thống trị trên toàn lãnh thổ Việt Nam và như thế, nền hoà bình trong vùng Đông Nam Á sẽ bị đe doạ.

Từ ý tưởng này người cộng sản đòi hỏi thực hiện một cuộc Phổ thông đầu phiếu tại Việt Nam, trong khi họ luôn từ chối các cuộc bầu cử tự do tại Đức và Đại Hàn, bởi vì trong hai quốc gia này dân số trong vùng họ (cộng sản) kiểm soát ít hơn so với các khu vực tự do; do đó họ không có cơ hội để thực hiện ý đồ đen tối của mình. Thái độ mâu thuẫn của cộng sản về vấn đề thống nhất đất nước ở các quốc gia bị phân chia cho thấy động cơ thầm kín của họ nhằm thực hiện những cuộc bầu cử không tự do và không thành thật.

Mặc dù nhà chức trách Hà Nội đòi hỏi cuộc bầu cử chung, nhưng họ lại không tổ chức một cuộc bầu cử tự do trong vùng tạm kiểm soát của mình để canh tân cái gọi là Quốc hội của họ. Quốc hội này bao gồm một số thành viên được chỉ định và một số thành viên được bầu trong sự hỗn loạn của năm 1946, hiện nay phải đối mặt với thực tế là một số thành viên đã bỏ chạy về miền Nam. Quy định vào Hiến pháp của họ, một bản Hiến pháp được hoàn thành không có sự tranh luận, trong một phiên họp chỉ kéo dài có một ngày, thì nhiệm vụ những đại biểu của Quốc hội này đã được chấm dứt từ hơn 8 năm nay rồi. Cộng sản Việt Nam do đó đã không tôn trọng hiến pháp của chính họ. Đồng thời họ đã thiết lập chế độ Cộng sản ở miền Bắc, mà không trưng cầu ý dân. Và họ không bao giờ trưng cầu dân ý vì họ biết rằng dân chúng sẽ không bao giờ chấp nhận cái chế độ này.

Chính phủ chúng tôi đã tiến hành một cuộc trưng cầu dân ý vào ngày 23 Tháng 10 năm 1955, dựa theo đó chế độ cũ được bãi bỏ và chế độ Cộng hòa đã được thành lập. Sau đó chính phủ chúng tôi đã tổ chức cuộc bầu cử Quốc hội vào tháng 3 năm 1956 ở miền Trung và miền Nam Việt Nam. Quốc hội này đã soạn thảo và thông qua một bản Hiến pháp. Hiến Pháp này đã được công bố sau đó.

Những tổ chức dân chủ và các tiến bộ mà chính phủ chúng tôi đã đạt được trong các lĩnh vực kinh tế, chính trị và xã hội, đã được cảm thông của cả thế giới. Đến ngày hôm nay đã có 56 quốc gia công nhận chính phủ chúng tôi, duy trì quan hệ ngoại giao với chúng tôi, hoặc đã đề nghị chúng tôi được gia nhập Liên Hiệp Quốc. Nhà cầm quyền cộng sản ở miền Bắc chỉ được sự công nhận của khoảng 10 chính phủ cộng sản. Trong những năm gần đây, ảnh hưởng của Việt Nam Tự Do đã được tăng đáng kể: Nước chúng tôi hiện nay là thành viên của 33 tổ chức quốc tế và Sài Gòn được chọn là trụ sở của nhiều hội nghị quốc tế.

Do đó, rất kỳ lạ khi thấy những người có trách nhiệm phân chia đất nước, không dám tiến hành bầu cử trong vùng tạm kiểm soát của họ và sau đó lại đổ lỗi cho chính phủ chúng tôi từ chối thống nhất đất nước và từ chối bầu cử chung.

Vấn đề về giao thông đi lại giữa liên khu vực tự do

Nhà chức trách Hà Nội đã dấu không thông tin cho người dân miền Bắc biết, rằng người dân có quyền chọn lựa khu vực để sinh sống. Với chế độ khủng bố, họ đã ngăn cản các chuyến di tản của dân chúng miền Bắc; họ đã dùng bạo lực bắt giữ thân nhân những người đã di cư về miền Nam. Tại Ba-Làng và Lưu-Mỹ họ đã nổ súng đàn áp những người đã cố gắng đi đến khu vực tự do.

Họ cũng đã rút ngắn thời gian cho tự do giao thông liên vùng và tự do lựa chọn vùng sinh sống, qua việc qui định thời hạn vào ngày 19 Tháng 5 năm 1955. Sau thời gian này, chính phủ chúng tôi đã đề nghị gia hạn thời gian giao thông liên vùng tự do. Nhưng nhà chức trách Hà Nội muốn hủy bỏ càng nhanh càng tốt sự liên kết giữa hai khu vực, nhằm ngăn chặn các chuyến tỵ nạn về miền Nam và luôn bày tỏ ý đồ xấu xa này của họ. Do đó nhà chức trách Hà Nội đã chỉ gia hạn thời gian di tản thêm hai tháng, tức là đến ngày 20 Tháng 7 năm 1955, và trong hai tháng đó họ đã chỉ cung cấp một chiếc thuyền cho những người muốn về miền Nam.

Bất chấp mọi nỗ lực để ngăn cản việc di tản, bất chấp bị khủng bố và trù dập bằng bạo lực và cho dù thời hạn được di tản rất ngắn ngủi, nhưng gần một triệu đồng bào từ miền Bắc đã di cư về miền Nam thành công. Mặc dù đồng bào của chúng tôi ở phía bên kia vĩ tuyến 17 bị mất quyền tự do di chuyển ngay cả trong khu vực sinh sống của mình, ngày nay họ vẫn còn chạy trốn về miền Nam bằng cách vượt dẫy núi Trường Sơn[1], hoặc trong các chiếc thuyền mỏng manh dọc bờ biển. Một số người không may mắn bị rơi vào tay cộng sản và bị giết, hoặc đã bị tra tấn tàn nhẫn. Những người khác đã chết vì kiệt sức trong rừng sâu hoặc là nạn nhân của các cơn bão biển.

Hiện nay có 81.123 người và 1955 gia đình đã tự, hoặc qua đại diện của họ, làm đơn yêu cầu được di tản vào miền Nam. Yêu cầu của họ đã được giao cho Ủy hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến. Nhưng nhà chức trách Hà Nội phản đối những yêu cầu này.

Ngoài ra, còn có một số gia đình từ miền Trung và miền Nam Việt Nam đã đòi hỏi cho anh em, chồng con họ, những người đã bị cộng sản dùng bạo lực bắt cóc đưa về miền Bắc, phải được hồi hương. Tổng số đơn yêu cầu về việc này là 11.196, đã được chuyển tiếp đến Ủy hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến. Ngoài các đơn kiện này, còn có rất nhiều trường hợp khác được gửi trực tiếp đến Ủy hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến, và số lượng đơn của những trường hợp này không bao giờ được công bố. Qua sự phản đối, chống lại những yêu cầu của người dân được nêu trên, nhà chức trách Hà Nội phải gánh trách nhiệm về tình trạng đau đớn vì chia ly của các gia đình này. Sau khi cộng sản cấm đoán người dân tự do đi lại ngay cả trong khu vực miền Bắc Việt Nam và ngăn chặn những người muốn di tản đi xa, bây giờ thì họ lại rêu rao, tuyên truyền là “tự do đi lại” và “khôi phục lại mối quan hệ bình thường”.

Vấn đề cắt giảm lực lượng quân sự

Từ 3 năm qua nhà chức trách Hà Nội luôn luôn cổ võ cho hòa bình. Nhưng hành động của họ luôn tương phản lớn với chủ đề tuyên truyền của họ. Họ đã không dừng lại mà luôn tăng cường lực lượng quân sự và nâng cấp trang bị vũ khí kể từ sau khi lệnh ngừng bắn có hiệu lực và như vậy là vi phạm Hiệp định Genève do chính họ đã ký kết.

Cần quan tâm đến một giác thư của chính phủ Vương quốc Anh gửi cho Liên Xô ngày 9 Tháng 4 năm 1956. Là đồng chủ tịch của Hội nghị Genève, chính phủ Anh đã cáo buộc chính quyền Hà Nội, kể từ khi ngừng chiến đến nay họ đã tăng cường lực lượng quân sự từ 7 lên 20 sư đoàn. Ngoại trưởng Pháp tháng 3 năm 1958 cho biết, rằng nhà chức trách Hà Nội đã gia tăng quân đội lên đến 350.000 quân và công an, cảnh sát lên tới 200.000 người. Họ cũng đã nhập cảng vũ khí từ các nước cộng sản để tăng cường lực lượng quân sự của họ. Trong ba năm qua họ đã không tôn trọng Hiệp định Genève, bởi vì họ chưa bao giờ thông báo cho Ủy hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến về việc nhập cảng vũ khí vào Việt Nam.
Mâu thuẫn với thực tế, nhà chức trách Hà Nội tuyên bố rằng họ đã giảm lực lượng quân sự của họ xuống còn 80.000 người. Nhưng cho đến nay họ chưa bao giờ nói bất cứ điều gì về con số thực sự quân đội của họ, trước khi hoặc sau khi cái họ gọi là giảm quân. Họ không đưa ra bằng chứng về những lời tuyên bố của mình và không chấp nhận mọi cuộc điều tra.

Họ không có lý do duy trì một quân đội mạnh mẽ hơn Việt Nam Cộng Hòa. Đây là mối đe dọa cho nền hòa bình không những chỉ cho Việt Nam mà còn cho các nước ở trong vùng Đông Nam Á. Để có khả năng duy trì một quân đội to lớn như vậy, nhà chức trách Bắc Việt áp đặt mức thuế cao và hệ thống “đấu tố”, với hệ thống này họ đã ép buộc những người vợ, những người con phải tố cáo cha mẹ và chồng mình đã “dấu vàng của nhân dân”. Những người này thậm chí đã phải tự đánh mình và cuối cùng họ bị xử tử ngay tai chỗ mà không thông qua một cuộc xét xử của toà án. Có thể nói rằng dân tộc chúng tôi phải chịu nhiều đau khổ với chính quyền miền Bắc hơn bất kỳ dân tộc nào khác trên thế giới này.
Ngược lại, Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã luôn luôn phục vụ cho nền hòa bình kể từ hiệp định Genève. Để đảm bảo lực lượng lao động cần thiết cho việc tái thiết đất nước bị tàn phá bởi chiến tranh, chúng tôi đã giảm quân đội từ 242.000 xuống còn 150.000, đồng thời chúng tôi đã không bổ xung thay thế 180.000 binh lính của “Đội quân Viễn chinh” Pháp. Cộng sản mong muốn duy trì Đội quân này lại ở Việt Nam. Vấn đề giảm lực lượng quân sự được phổ biến rộng rãi, điều này rất dễ kiểm chứng.
Nhân đây cũng xin nhắc lại lời tuyên bố long trọng của Chính phủ Quốc gia vào ngày 6 Tháng 4 năm 1956 là không tham gia bất kỳ liên minh quân sự nào và không cho phép cài đặt căn cứ quân sự ngoại quốc trên lãnh thổ của mình.

Vấn đề trao đổi thương mại

Trong thư đề ngày 7 Tháng Ba nhà chức trách Hà Nội đã đề xuất việc trao đổi thương mại với miền Nam. Qua đánh giá đề nghị này và qua tin tức nhận được cho thấy rằng đồng bào miền Bắc mong muốn, cầu xin sự giúp đỡ của thân nhân hoặc bạn bè ở miền Nam, có thể một vài mét vải hoặc vài viên thuốc aspirin. Nền kinh tế miền Bắc do sự thống trị của Đảng Cộng sản đang ở dưới đáy vực sâu. Đề nghị của cộng sản không nhằm mục đích nâng cao đời sống của dân chúng miền Bắc. Do hệ thống độc quyền với chính sách nội thương và ngoại thương mà họ đã đề ra là mua sản phẩm nông nghiệp của dân chúng với giá rẻ mạt và bán lại những sản phẩm này với giá cao hơn đáng kể. Mục tiêu của họ chỉ là, thu thập sự phong phú của miền Nam vào ngân sách đảng của họ. Nếu nhà chức trách miền Bắc muốn đề nghị của họ được duyệt xét thì điều kiện đầu tiên là họ phải đặt quyền lợi người dân lên trên lợi ích của đảng. Đồng thời họ phải để cho dân chúng miền Bắc toàn quyền tự do thương mại và từ bỏ sự độc quyền kinh tế mà đảng cộng sản đã chiếm đoạt từ trước đến giờ.

Vấn đề trao đổi thư từ và bưu thiếp

Mặc dù cộng sản không đề cập đến đề tài này trong thư của họ đề ngày 7 tháng ba năm 58, nhưng họ đã nhiều lần đề nghị nối lại dịch vụ bưu chính giữa hai khu vực. Cho đến hôm nay, cộng sản đã sử dụng các bưu thiếp như một phương tiện tuyên truyền nhiều hơn so với những phong thư được đóng kín. Yêu cầu trao đổi thư từ của họ không ngoài mục đích nào khác là tăng cường chiến dịch đe dọa và ăn xin người dân miền Nam. Vì quyền lợi của dân chúng, Chính phủ Quốc gia không thể thực hiện đề nghị này, nhưng Chính phủ yêu cầu cộng sản khai triển trao đổi bưu thiếp một cách đơn giản để nhân dân của hai Miền có thể liên lạc được với nhau.

Sự thật được mô tả trên đây cho thấy bản chất lừa đảo của các đề nghị của cộng sản, chẳng hạn như tăng cường củng cố lực lượng quân sự của mình, lệnh cấm di chuyển giữa hai khu vực, các vụ giết người muốn di tản về miền Nam, họ đã gây ra những trở ngại để các thân nhân của các gia đình sống tản mác không tìm được nhau và lợi dụng việc trao đổi bưu thiếp nhằm vào mục đích tuyên truyền.
Mâu thuẫn giữa tuyên truyền và hành động của nhà chức trách Hà Nội thật đã rõ ràng. Từ nhiều năm qua thái độ của họ vẫn luôn như một. Để chứng minh thái độ của họ đã thay đổi, họ hãy thực hiện một số hành động cụ thể như sau:

1) Họ hãy để cho 92.319 người và 1955 gia đình thực hiện ý nguyện của mình là được di cư về miền Nam, đơn của những người và gia đình này đã nộp cho Ủy hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến, để những người này được đoàn tụ với gia đình của họ.

2) Họ nên giảm lực lượng quân sự của họ tương đương với miền Nam Việt Nam. Việc giảm bớt phải được xác nhận là đúng bởi một Ủy ban quốc tế hữu trách. Sau đó vấn đề giới hạn lực lượng quân đội của hai vùng mới được bàn thảo.

3) Họ cần phải xóa bỏ cái gọi là “Ủy ban Giải phóng miền Nam”, bằng cách từ bỏ khủng bố, giết dân cư của những làng mạc xa xôi hẻo lánh, phá hoại cơ sở Chính phủ nhằm cải thiện đời sống của người dân, đặc biệt trong lĩnh vực cải cách ruộng đất và nông nghiệp.

4) Họ phải từ bỏ sự độc quyền kinh tế của đảng Cộng sản, để nhân dân miền Bắc Việt Nam được làm việc trong hoàn toàn tự do và qua đó, có thể tăng mức sống của họ hiện đã bị giảm xuống đến mức chưa từng có từ xưa đến nay.

5) Họ không được buộc dân chúng phải cất tiếng ca ngợi họ[2] trong các bưu thiếp. Họ nên giải tán ban biên tập công tác tuyên truyền phục vụ bưu thiếp. Họ không được trả thù những người nhận hoặc gửi bưu thiếp.

6) Họ phải tôn trọng các quyền tự do dân chủ trong khu vực của họ như ở miền Nam và nâng cao mức sống của dân chúng miền Bắc, ít nhất được tương đương với dân chúng miền Nam; họ không được dùng chế độ vô nhân đạo của họ để làm cho khoảng cách giữa hai vùng lớn hơn nữa.

Nếu khảo sát các sự kiện kỹ càng, ta sẽ nhận thấy bức thư ngày 7 Tháng Ba năm 1958 của nhà chức trách Hà Nội có mục đích chủ yếu nhằm tuyên truyền và phá hoại, chống lại sự giúp đỡ của các quốc gia bạn. Cộng sản đã hành động theo đơn đặt hàng của Liên Xô và cộng sản Trung Quốc, trong lá thư trên đã chỉ trích gay gắt Mỹ và cáo buộc người Mỹ can thiệp vào nội bộ của miền Nam Việt Nam.

Thực tế hoàn toàn ngược lại với những cáo buộc của cộng sản: mối quan hệ Việt-Mỹ hoàn toàn bình đẳng dựa trên luật pháp quốc tế giữa hai nước, cùng tôn trọng chủ quyền của nhau. Tương tự sự liên kết giữa Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa và các nước trong thế giới Tự do. Mục đích mối quan hệ hữu nghị giữa Việt Nam và Hoa Kỳ chỉ nhằm bảo đảm nền hòa bình và tự do.
Mối quan hệ giữa nhà chức trách Hà Nội cùng giới thống trị Nga và Trung Quốc, thuộc một thể loại khác. Họ là một vệ tinh đối với giới cai trị. Họ là hạ cấp so với thượng cấp trong hệ thống phân cấp của một đảng: đảng Cộng sản Quốc tế. Sự phụ thuộc này không chỉ được thể hiện qua sự đồng nhất của các tổ chức chính trị, quân sự, kinh tế, văn hoá, xã hội theo kiểu mẫu của cộng sản Liên Xô và Trung Quốc, mà sự lệ thuộc này còn thâm nhập ngay cả vào lĩnh vực tư tưởng: trong các nghị định và các quy định của họ nhà chức trách Hà Nội bắt buộc dân chúng miền Bắc phải học các hệ tư tưởng cộng sản và sống theo đường lối chính trị của Nga và Trung Quốc.

Ở miền Nam, không ai bị bắt buộc phải tôn thờ các nhà lãnh đạo ngoại quốc và treo hình ảnh họ trong nhà, ở đây không ai có thể tưởng tượng rằng họ có thể hành xử điều kỳ lạ nêu trên.

Ở miền Bắc, nhà chức trách ép buộc dân chúng phải sùng bái các các nhà lãnh đạo Nga và Trung Quốc, treo hình ảnh của họ ở nhà và trong những ngày lễ của Liên Xô. Đồng thời họ cấm đoán dân chúng không được phê bình ý thức hệ cộng sản, không được phê bình chính phủ và giới lãnh đạo các nước cộng sản.

Thái độ hèn hạ của nhà chức trách Hà Nội đối với cộng sản ngoại quốc đã hủy hoại đời sống của dân tộc Việt, và là trở ngại lớn nhất cho công cuộc thống nhất đất nước.

Hệ tư tưởng cộng sản hoàn toàn phản nghịch với truyền thống tâm linh của châu Á và tính chất quốc gia của dân tộc Việt Nam.

Để tạo điều kiện thuận lợi cho các cuộc bầu cử tự do, nhà chức trách Hà Nội phải hủy bỏ chế độ cộng sản mà họ đã áp đặt lên người dân miền Bắc.

Họ không nên nhắm mắt và tự bịt tai. Họ phải học hỏi để hiểu cho ra rằng, Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa và Dân tộc Việt Nam không bao giờ chấp nhận cuộc bầu cử không có sự tự do và chân thành.

Nguyễn Hội
sưu tầm và dịch từ văn bản tiếng Đức “Erklärung der Regierung der Republik Vietnam von 26. April 1958 über die Frage der Wiedervereinigung” do văn phòng Sứ Thần VNCH tại CHLB Đức xuất bản năm 1958.

[1] bản tiếng Đức ghi là dẫy núi An Nam
[2] nguyên văn tiếng Đức là: Họ không được buộc dân chúng phải cất tiếng hát những bài ca tụng họ trong các bưu thiếp

Nguồn bản dịch:

http://nguoivietboston.com/?p=1080

Posted in Tài Liệu | 1 Comment »

Mỹ bố ráp đại học dỏm, phá du học giả mạo

Posted by hoangtran204 trên 01/11/2011

Báo Người Việt

PLEASANTON (AFP)Một vụ truy tố trước tòa án liên bang ở California đã cho thấy việc lạm dụng chiếu khán du học của các trường đại học “dỏm” nhắm vào thành phần sinh viên Ấn Ðộ cũng như những người ngoại quốc khác muốn nhanh chóng sang Mỹ kiếm việc làm.

 

Các sinh viên Ấn Ðộ thuộc hội sinh viên AISF biểu tình phản đối trường Tri-Valley University trước cửa Tòa Lãnh Sự Mỹ ở Hyderabad hồi đầu năm nay. (Hình: Noah Seelam/AFP/Getty Images)

Con số sinh viên ghi danh vào đại học Tri-Valley University, tại thành phố Pleasanton, phía Nam San Francisco, đã tăng vọt từ con số ít ỏi lên đến 1,500 sinh viên, đại đa số từ Ấn Ðộ, chỉ trong vòng hai năm trước khi giới chức chính phủ liên bang Mỹ ra lệnh đóng cửa hồi Tháng Giêng.

Viện trưởng đại học này, bà Susan Su, bị bắt hồi Tháng Năm và bị truy tố tội lường gạt, rửa tiền, chứa chấp người nhập cư bất hợp pháp và khai gian. Có bốn người khác cũng bị truy tố trong vụ này.

Bà bị cáo buộc là nộp hồ sơ giả để được chính phủ liên bang chấp thuận cho bảo trợ sinh viên đến trường theo diện du học, rồi sau đó dùng thẩm quyền này để bán chiếu khán cho tất cả mọi người với giá tương đương với học phí, vào khoảng $2,700 cho mỗi khóa học.

Nữ phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Mỹ, bà Victoria Nuland, hôm Thứ Tư tuần qua gọi đây là “một vụ lừa đảo chiếu khán tệ hại, qua việc một trường đại học giả mạo nộp đơn xin chiếu khán cho nhiều sinh viên và khi họ đến nơi mới nhận ra rằng đây không phải là trường thật”.

Vụ này, hiện chưa có ngày xử, đã có ảnh hưởng trong mối liên hệ giữa Mỹ và Ấn Ðộ, nơi giới truyền thông địa phương nói rằng các sinh viên này chỉ là nạn nhân vô tội, bất ngờ bị mất hết mọi thứ và bị đe dọa trục xuất, giấc mơ du học Mỹ của họ bị tan biến vì lừa đảo.

Ðại sứ Ấn Ðộ tại Mỹ, ông Nirupama Rao, tuần này gửi công hàm cho Ngoại Trưởng Hillary Rodham Clinton, nêu lên các khó khăn mà những sinh viên này đang gặp phải và kêu gọi tình trạng của họ “phải được giải quyết trong sự thông cảm, công bằng và hợp lý,” theo tòa đại sứ Ấn Ðộ.

Bà Nuland nói rằng 435 sinh viên được nhận vào các trường khác nhưng tình trạng của khoảng hơn 900 người còn lại chưa biết sẽ giải quyết ra sao.

“Chúng tôi không kiếm ra trường để nhận một số sinh viên, nhưng chúng tôi sẽ tiếp tục để giải quyết vụ này,” bà nói.

Vụ trường TVU xảy ra vào lúc nhiều đại học Mỹ mong muốn nhận sinh viên từ Ấn Ðộ, nơi thành phần trung lưu đang lớn mạnh và dân số gia tăng đang tạo nhu cầu vào đại học.

Trong niên khóa 2009-2010, có khoảng 105,000 sinh viên Ấn Ðộ du học tại Mỹ, chiếm khoảng 15% tổng số sinh viên ngoại quốc, theo một cuộc nghiên cứu của Viện Giáo Dục Quốc Tế (Institute of International Education). Trung Quốc, với khoảng 128,000 sinh viên, là quốc gia có đông sinh viên nhất ở Mỹ.

Tuy nhiên, ngay cả với sự ào ạt đón nhận sinh viên ngoại quốc, trường TVU được coi là một trường hợp bất thường vì chỉ thấy có sinh viên ngoại quốc học tại đây, với 95% từ Ấn Ðộ.

Trường này có cơ sở đặt trong một tòa nhà ở thành phố Pleasanton, tiểu bang California, với sức chứa chỉ vào khoảng 30 sinh viên khi mới mở năm 2008. Tuy nhiên trường TVU lớn mạnh nhanh chóng với thêm cả ngàn sinh viên vào năm thứ nhì, theo hồ sơ ở tòa.

Và sự gia tăng ào ạt trong sĩ số sinh viên này đã giúp bà Su mua một chiếc xe Mercedes-Benz mới và một căn nhà trị giá $1.8 triệu ở Silicon Valley nhờ số tiền khoảng $3.2 triệu đổ vào, theo chính phủ Mỹ.

Và cũng có các chỉ dấu khác cho thấy có những điều bất thường về trường này-trang web của trường đầy lỗi chính tả và văn phạm, danh sách sơ sài về các lớp học, nhiều lớp với giáo sư giảng dạy không ai khác hơn là khoa trưởng và cũng là tổng giám đốc trường, bà Susan Su.

Khi các giới chức Bộ Nội An đến khám trường, họ thấy rằng phần lớn các sinh viên ghi danh đang ở các nơi khác trên khắp nước Mỹ, để làm việc nhờ vào điều khoản “work-study” trong chiếu khán du học.

Nơi mà hồ sơ của trường TVU nói rằng có hơn một nửa sinh viên của họ ở thật ra chỉ là một căn chung cư, theo hồ sơ tòa.

Các công tố viên cáo giác rằng bà Su xin được quyền bảo trợ sinh viên ngoại quốc sang Mỹ du học nhờ vào hồ sơ gian dối.

Khi nhân viên Bộ Nội An đến trường, bà đã cho các tin tức sai lầm về “lớp học của TVU, giảng viên, nhân viên nhà trường, chính sách của trường,” theo cáo trạng nộp ngày 28 Tháng Tư.

Hồ sơ để theo dõi hoạt động học hành của sinh viên ngoại quốc cũng đầy những dữ kiện giả.

Các giấy chứng nhận là sinh viên vẫn đang tiếp tục theo học, học bạ, hồ sơ sinh viên… đều bị giả mạo, theo các công tố viên.

Và TVU không phải là một trường hợp duy nhất.

Một phụ nữ ở Miami điều hành một trường sinh ngữ nằm trong một khu thương xá, bị tuyên án 15 tháng tù ngày 30 Tháng Tám vừa qua về tội bảo trợ cho sinh viên ngoại quốc nhưng họ lại không đi học. Trong vụ đó, có 116 sinh viên bị trục xuất.

Hôm 28 Tháng Bảy, nhân viên Bộ Nội An bố ráp trường University of Northern Virginia, một trường không được chứng nhận, chẳng ai biết đến, dạy cả chương trình cử nhân và trên cử nhân, ở khu ngoại ô Washington với khoảng 2,400 sinh viên Ấn Ðộ. (V.Giang)

Posted in Giao Duc | Leave a Comment »