Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Quan hệ Mỹ Trung ở Châu Phi’ Category

►Mỹ và Châu Âu ra sức ngăn chặn Trung Quốc nô lệ hóa Châu Phi

Posted by hoangtran204 trên 30/01/2013

1580. MỸ KHÔNG BAO GIỜ TỪ BỎ ÁPGANIXTAN VÀ CHÂU PHI

Posted by basamnews on 30/01/2013

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)

Thứ bảy, ngày 19/1/2013

MỸ KHÔNG BAO GIỜ TỪ BỎ ÁPGANIXTAN VÀ CHÂU PHI

TTXVN (Niu Yoóc 17/1)

 Sau chuyến thăm Mỹ vừa kết thúc của Tổng thng Ápganixtan, Hamid Karzai, tờ “Chính trị thế giới” -có bài viết cho rằng dù có tn kém bao nhiêu chăng nữa, và cho dù có “rút hết quân” vào năm 2014 như đã cam kết, Mỹ sẽ không bao giờ từ bỏ quốc gia nằm ở vị trí địa chiến lược vô cùng quan trọng này. Và cũng như vậy, Mỹ cũng sẽ bám mãi vào những lợi ích của mình tại châu Phi, mà bằng chứng là quyết định mới nhất về việc cho triển khai quân tăng cường tại Trung Phi. Dưới đây là nội dung bài viết:

Từ kéo dài sự có mặt tại Ápganixtan sau 2014…

Trong khi thời hạn cuối cùng vào năm 2014 chấm dứt các chiến dịch của NATO tại Ápganixtan đang đến gần, Chính quyền Obama đang chuẩn bị tiếp tục hiện diện về quân sự trong một thời hạn không xác định trong tương lai.

Theo tờ The New York Times”, Tướng John Allen, Tổng Tư lệnh các lực lượng Mỹ ở Ápganixtan, đã trình lên Lầu Năm Góc ba phương án cho cái gọi là thời kỳ hậu rút quân chiến đấu vào cuối năm 2014. Một trong ba phương án trên muốn duy trì mức quân Mỹ là 6.000 người, phương án thứ hai cần 10,000 người và phương án thứ ba chủ trương có 20.000 lính Mỹ luôn có mặt tại chiến trường này sau năm 2014. Như các nhà lãnh đạo giấu tên của Bộ Quốc phòng Mỹ đã giải thích, điểm trọng tâm của ba phương án trên là tiếp tục sự có mặt của quân biệt kích thuộc các lực lượng đặc biệt để tiêu diệt quân nôi dậy. Các lực lượng Mỹ bổ sung sẽ được sử dụng để tăng cường cho các lực lượng an ninh Ápaanixtan nhờ một sự yểm trợ trên không, hậu cần cũng như đào tạo. Tất cả những điều này vẫn tiếp tục được biện minh với cái cớ giả tạo là tiến hành cuộc chiến tranh chống khủng bố. Trên thực tế, trong suốt hơn 12 năm qua, Ápganixtan đã được sử dụng làm căn cứ tiến hành các chiến dịch để thiết lập ảnh hưởng và quân đội Mỹ có mặt ở khắp nơi trong khu vực trong một cuộc chiến tranh đẫm máu và tàn bạo.

Tổng thống Obama đã biến cuộc xung đột thành “cuộc chiến tranh Afpak” (tức là cuộc chiến tranh Ápganixtan-Pakixtan) bằng cách tăng cường các cuộc tấn công bằng máy bay do thám không người lái được thực hiện từ nước Pakixtan láng giềng. Rõ ràng, Ápganixtan là một yếu tố chủ chốt trong các dự án do Lâu Năm Góc đưa ra để tiến hành cuộc chiến tranh chống Iran. Ápganixtan cũng như là một tiền đồn thuận tiện để thực hiện những mưu đồ và những mánh khóe của Mỹ tại các nước cộng hòa Trung Á. Duy trì Apganixtan như một bán thuộc địa của Mỹ có nghĩa là ủng hộ chế độ mua chuộc được của Tổng thống Ápganixtan Hamid Karzai. Mục tiêu thực sự duy trì một lực lượng lớn các binh lính của các lực lượng đặc biệt Mỹ, được biết đến với các cuộc oanh kích vào ban đêm và những vụ giết người hàng loạt, là hăm dọa và khủng bố người dân, vi những người này về cơ bản phản đối sự chiếm đóng của nước ngoài. Con số ngày càng tăng các vụ rắc rối được gọi là “quân xanh chống quân xanh” – các binh lính và cảnh sát Ápganixtan quay súng chống lại quân chiếm đóng nước ngoài – cho thấy nỗi tức giận và một thái độ thù địch ngày càng lớn đối với sự có mặt liên tục của Mỹ.

Những đề nghị của Allen được dùng làm điều kiện tiên quyết cho các cuộc họp vừa diễn ra tại Oasinhtơn giữa hai Tổng thống Mỹ Barack Obama và Tổng thống Ápganixtan Hamid Karzai khi ông Karzai có chuyến thăm chính thức tới Mỹ, về những thể thức của sự hiện diện về quân sự của Mỹ sau năm 2014 Dù các phương tiện thông tin đại chúng của cả hai bên đều cho rằng đây là các cuộc thương lượng giữa các nhà lãnh đạo của hai Nhà nước có chủ quyền, song thực ra nó là một sự bóp méo thô bạo và phi thực tế, vì Karzai và chính phủ của ông ta phụ thuộc hoàn toàn vào Mỹ. Nền kinh tế của nước này phụ thuộc vào viện trợ quốc tế, trong đó Mỹ đóng vai trò chủ đạo. Các lực lượng an ninh Ápganixtan được Mỹ và các đồng minh mua chuộc và trả tiền và các lực lượng này dựa vào viện trợ quân sự của nước ngoài. Theo điều tra mới đây của Lầu Năm Góc, chỉ có một trong số 23 lữ-đoàn Ápganixtan có thể hoạt động; một cách độc lập, còn lại đều cần người nước ngoài “chống lưng” cả về tiền bạc lẫn kỹ thuật tác chiến.

Chính quyền Obama nói rằng quân đội và nhân viên Mỹ sẽ duv trì một quyền miễn trừ về pháp lý sau năm 2014 theo luật pháp Ápganixtan. Mỹ đã tuyên bố không có ý định đóng căn cứ quân sự thường trực ở Ápganixtan. Nhưng các căn cứ liên doanh với phía chủ nhà, nơi nhân viên Mỹ có toàn quyền tự do hành động đã đáp ứng những nhu cầu của Lầu Năm Góc. Mỹ và các đồng minh sẵn sàng trả tiền cho một quân đội Ápganixtan thực ra là để phục vụ cho những lợi ích của Mỹ, chứ không phải để tăng cường cho vị trí của chế độ mà họ đang phụng sự.

Ápganixtan từng là một mảnh đất thử nghiệm đối với chủ nghĩa thực dân mới của thế kỷ 21. Sự chiếm đóng đã được dùng làm mô hình cho các hoạt động của Mỹ ở Irắc, Libi và hiện đang ở Xyri chừng nào Mỹ vẫn tìm cách mở rộng sự bá quyền về kinh tế và chiến lược của mình tại các khu vực giàu dầu lửa ở Trung Đông và Trung Á. Quân đội Mỹ và các cơ quan phản gián Mỹ là những bậc thầy trong nghệ thuật hăm dọa, khủng bố và sát hại những người thù địch với Mỹ, thuê tiền bọn lính đánh thuê và các nhân viên địa phương, gây ra những xung đột bộ tộc và sắc tộc, lập ra và duy trì các chính phủ dễ bảo phục vụ cho những lợi ích của Mỹ. Công nghệ có thể hiện đại hơn, nhưng các kỹ thuật thì giống với các kỹ thuật của chủ nghĩa thực dân châu Âu ở thế kỷ 19 một cách kỳ lạ.

Các cuộc can thiệp của Mỹ tại Libi và trước đó là Irắc đã cho thấy tính chất thực sự của “cuộc chiến tranh chống chủ nghĩa khủng bố” của Mỹ. Để có thể lật đổ các chính phủ ở Libi và Irắc, Lầu Năm Góc và CIA đã dựa chủ yếu vào sự giúp đỡ của các dân quân Sunni Hồi giáo, kể cả những người có quan hệ với mạng lưới khủng bố Al Qaeda. Trong nhiều trường hợp, tài chính và vũ khí là do các đồng minh ở vùng Vịnh Pécxích của Mỹ cung cấp.

Ápganixtan mâu thuẫn với những khẳng định nói rằng Mỹ mang nền dân chủ đến cho khu vực Trung Đông. Các cuộc bầu cư gian lận, và Mỹ đã tạo ra ờ đấy một Quốc hội như một cái giỏ cua với những phe phái cạnh tranh nhau thân Mỹ bao gồm các thủ lĩnh chiến tranh và các nhà lãnh đạo quân sự chính quy. Nếu một cuộc trưng cầu ý dân diễn ra về sự chiếm đóng quân sự của nước ngoài, thì kết quả chắc chắn sẽ là một đa số áp đao phản đối. Tất cả những điều này được dùng làm mô hình đã được Mỹ áp dụng tại Libi và đang ra sức thực hiện tại Xyri. Sự phản đối cuộc chiếm đóng Ápganixtan không chỉ giới hạn ở Ápganixían. Các cuộc thăm dò dư luận được thực hiện tại Mỹ và các nước đồng minh đã nhiều lần cho thấy rằng đa số đều phản đối cuộc chiến tranh của Chính phủ Mỹ nhân danh “nền dân chủ” ở Libi và Irắc. Hậu quả là tình hình căng thẳng ngày càng trầm trọng trên toàn cầu và mối nguy hiểm ngày càng lớn về một cuộc xung đột thế giới.

…đến triển khai quân ở Cộng hòa Trung Phi

Mỹ đang gửi thêm quân tới Cộng hòa Trung Phi (CAR) trong khi các dân quân chống chính phủ đang tiến tới thủ đô Banghi. Cuộc can thiệp nằm trong một sự tăng cường các chiến dịch quân sự của Mỹ đối với toàn châu Phi trong khi Mỹ và các đồng minh châu Âu nỗ lực duy trì sự thống trị chiến lược của họ đối với châu Phi và sự kiểm soát các nguồn tài nguyên thiên nhiên. Cùng với Pháp, Mỹ đã tiến hành các chiến dịch quân sự ở Cộng hòa Trung Phi trước khi một cuộc tấn công của quân phiến loạn đe dọa lật đổ chính phủ của Tổng thống Francois Bozize.

Cộng hòa Trung Phi nằm trong số vài nước ở khu vực Trung Phi có ít nhất hàng trăm quân thuộc các lực lượng đặc biệt của Mỹ đang hoạt động, mạo xưng là để chống các binh lính của quân đội kháng chiến của các lãnh chúa. Ngày 29/12/2012, tại Quốc hội, Tổng thống Obama cho biết ông đã yêu cầu một “lực lượng an ninh canh gác” gồm 50 binh lính cho Cộng hòa Trung Phi bằng cách nhắc lại rằng chính tình hình an ninh xấu đi đã dẫn đến việc rút nhân viên sứ quán Mỹ cũng như các công dân Mỹ khác khỏi Banghi. Tháng 12/2012, chính phủ của Tổng thống Bozizé đã bị mất quyền kiểm soát ở phần lớn nước cộng hòa Trung Phi. Một liên minh giữa các dân quân chống chính phủ đã chiếm các thành phố ở khắp miên Bắc và miền Đông đất nước. Liên minh này tố cáo chính phủ hủy bỏ các hiệp ước hòa bình năm 2007 – 2008. Một số cư dân ở Banghi phải trốn khỏi đất nước vì sợ một cuộc tấn công của quân phiến loạn trong khi giá thực phẩm cơ bản tăng hơn 25%.

Cộng hòa Trung Phi là một trong những nước nghèo nhất trên thế giới. Tuổi thọ trung bình của người dân ở đây chưa đầy 50 tuổi, tỷ lệ tử vong ở trẻ em và phụ nữ rất cao. Đa số trong số 4,5 triệu dân ở Cộng hòa Trung Phi sống bằng nghề nông. Sự tương phản lớn giữa nạn nghèo đói cùng cực của người dân tại nước này và nguồn tài nguyên thiên nhiên dồi dào – trong đó có kim cương, vàng, urani, gỗ và dầu lửa – cho thấy di sản bị tàn phá của chế độ thực dân và sự áp bức của để quốc vẫn tiếp tục diễn ra. Mỹ đã lợi dụng cuộc khủng hoảng để củng cố thêm các hoạt động quân sự của mình ở châu Phi. Việc triển khai quân ở Cộng hòa Trung Phi diễn ra vài ngày sau khi có thông báo của quân đội Mỹ rằng một lữ đoàn vũ trang đặc biệt gồm khoảng 3.500 binh lính Mỹ sẽ tiến hành các hoạt động liên tục ở khắp nơi tại châu Phi. Lữ đoàn này mới được thành lập theo quyết định của Tổng thống Obama nhằm tăng cường và mở rộng hoạt động của các lực lượng Mỹ ở châu Phi (AFRICOM) được thành lập vào năm 2007.

Một làn sóng đổ xô tới châu Phi đang diễn ra. Việc Mỹ theo đuổi các mục tiêu dầu lửa và nhằm vào các nguồn tài nguyên thiên nhiên của nước này là nằm trong quyết định của Chính quyền Obama đối trọng với ảnh hưởng chiến lược ngày càng lớn của Trung Quốc tại khu vực Thái Bình

Dương. Trong những năm qua, Bắc Kinh đã có mối quan hệ chặt chẽ về ngoại giao và kinh tế với nhiều nước châu Phi. Việc triển khai quân Mỹ rất có thể sẽ nhanh chóng biến thành một cuộc can thiệp quan trọng. Những cái cớ được đưa ra thật là dễ dàng, đó là cuộc khủng hoảng nhân đạo tại nước này và vai trò của các phần tử theo trào lưu chính thống Hồi giáo trong các lực lượng của liên minh chống chính phủ. Việc các dân quân liên quan đến mạng lưới khủng bố Al Qaeda chiếm đóng Bắc Mali, Tây Phi đã tạo cớ cho việc chuẩn bị một cuộc can thiệp quân sự của nước ngoài. Cùng với Pháp, Mỹ đã giữ vai trò tiên phong trong hành động ủng hộ một cuộc can thiệp vào Mali, sau đó là gây mất ổn định tại nước này do các hoạt động thay đổi chế độ tại nước Libi láng giềng. Tổng thống Bozize của nước Cộng hòa Trung Phi đã khuyến khích Mỹ và Pháp tiến hành can thiệp chống các lực lượng phiến loạn. Và lời kêu gọi ấy đang được Mỹ coi là cái cớ tốt nhất để tăng cường hơn nữa sự có mặt của họ tại châu lục này./.

——

»

Món hàng Xuất khẩu mới  Của Trung Quốc: Nông dân

Trung Quốc thiếu đất đai, Phi châu thiếu lương thực. Cho nên một doanh nhân [nào đó] đã có sáng kiến thuyết phục những người nông dân Trung Quốc di cư.

Clifford Coonan tường trình từ tỉnh Hồ Bắc

Thứ Hai, ngày 29-12-2008

Đọc Tiếp >>>

Advertisements

Posted in Quan hệ Mỹ Trung ở Châu Phi | Leave a Comment »