Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Một, 2011

Hóa ra chuyện đường sắt cao tốc bàn bạc năm rồi là vì có lệnh ở trên đưa xuống

Posted by hoangtran204 trên 24/01/2011

Chắc chắn phải làm thôi… Đây rồi…Ông Long Li, Giám đốc Sở Giao thông Nam Ninh nói rằng, tuyến đường sắt cao tốc chạy đến Singapore ngang qua Việt Nam có ý nghĩa hết sức quan trọng trong việc xây dựng Hành lang kinh tế Nam Ninh – Singapore.


Trung Quốc sắp xây tuyến tàu cao tốc đến

Singapore qua Hà Nội

Trong giai đoạn đầu tiên sẽ được khởi công từ giữa năm 2011, tuyến đường này sẽ nối thành phố thủ phủ Nam Ninh của tỉnh Quảng Tây với thành phố Bằng Tường ở gần biên giới Việt Nam – Trung Quốc.

Tờ China Daily dẫn nguồn tin từ Ủy ban Cải cách và Phát triển Khu tự trị cho biết, tuyến đường sắt cao tốc trên là ưu tiên hàng đầu của chính quyền thành phố Nam Ninh trong 5 năm tới, sẽ làm tăng lượng trao đổi thương mại giữa Trung Quốc và các nước ASEAN.

“Một trong những nhiệm vụ chính của chúng tôi trong kế hoạch 5 năm lần thứ 12 (2011-2015) là thúc đẩy việc xây dựng tuyến đường sắt cao tốc từ Nam Ninh tới các nước ASEAN như Singapore để thành lập một hành lang quốc tế, thúc đẩy thương mại đối ngoại của tỉnh Quảng Tây”, Chủ tịch Khu tự trị dân tộc Choang, ông Ma Biao, cho biết.

Ông Long Li, Giám đốc Sở Giao thông Nam Ninh nói rằng, tuyến đường sắt cao tốc chạy đến Singapore ngang qua Việt Nam có ý nghĩa hết sức quan trọng trong việc xây dựng Hành lang kinh tế Nam Ninh – Singapore.

“Chúng tôi sẽ đầu tư 15,6 tỷ Nhân dân tệ (2,36 tỷ USD) để xây dựng tuyến đường sắt nối từ Nam Ninh tới Singapore chạy qua Việt Nam. Tuyến đường sẽ đặc biệt quan trọng trong việc thiết lập Hành lang kinh tế Nam Ninh-Singapore”, ông này cho hay.

Hành lang này bắt đầu từ Nam Ninh của Quảng Tây, chạy qua thủ đô Hà Nội của Việt Nam, sang Vientiane (Lào), Phnom Penh (Campuchia), Bangkok (Thái Lan) và Kuala Lumpur (Malaysia) trước khi đến Singapore.

Cũng theo tờ China Daily, như vậy Quảng Tây sẽ trở thành trung tâm buôn bán của toàn khu vực với ASEAN là khối đối tác thương mại lớn nhất. Đài CRI cho hay, 11 tháng đầu năm 2010, ASEAN tiếp tục là đối tác thương mại lớn nhất của Quảng Tây, tổng kim ngạch thương mại hai chiều đạt 5,4 tỷ USD, tăng 29,4%.

Theo Diệp Anh
VnEconomy

Advertisements

Posted in Kinh Te Viet Nam Trung Quoc ...affairs | Leave a Comment »

Công ty Securency hối lộ Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 24/01/2011

Nick McKenzie và Richard Baker
Tqvn2004 chuyển ngữ

Công ty Securency, công ty in ấn tiền polymer thuộc Ngân hàng Dự trữ Úc (RBA), bị tố cáo hối lộ Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam bằng cách trả học phí cho con ông ta đi du học tại một trường đại học đắt tiền ở Anh Quốc.

LDT01.jpg

Ông Lê Đức Thúy, nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam

Sự sắp xếp này là một trong những ưu đãi tài chính hấp dẫn mà công ty thuộc Ngân hàng Dự trữ Úc đã bị cáo buộc là đã rót cho quan chức Việt Nam để đổi lấy một thỏa thuận rằng Việt Nam sẽ in đồng tiền của mình bằng vật liệu tiền polymer của Securency.

Vụ hối lộ này đã giúp công ty Securency thắng hợp đồng cung cấp vật liệu in tiền lớn tại Việt Nam từ năm 2002 đến năm 2009.

Sự việc xảy ra ngay dưới mũi của các thành viên hội đồng quản trị của Securency do Ngân hàng Dự trữ Úc bổ nhiệm, những người này đã để công ty thực hiện hành vi hối lộ lên đến nhiều triệu đô-la tiền hoa hồng vào các tài khoản ở nước ngoài của các công ty trung gian để giành hợp đồng từ các quan chức nước ngoài.

Không có ai trong số các cựu giám đốc của Securency tại Úc phải chịu trách nhiệm về sự thất bại của hội đồng quản trị trong việc ngăn chặn hành vi hối lộ đang bị cáo buộc của Securency.

Những tiết lộ mới sẽ làm tăng áp lực đối với Cảnh sát Liên bang Úc trong việc truy tố các giám đốc điều hành của Securency đứng đằng sau giao dịch với Việt Nam, đây sẽ là vụ truy tố hành vi hối lộ nước ngoài đầu tiên ở Úc.

Các nguồn tin pháp lý đã xác nhận với tờ The Age rằng quỹ của Securency đã được sử dụng để trả tiền học phí đại học cho một người con của ông Lê Đức Thúy, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam từ năm 1999 đến năm 2007.

Ông Thúy, hiện vẫn là một quan chức có quyền lực, ngồi ở vị trí Chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia, đã trao hợp đồng trị giá hàng chục triệu đô-la cho Securency. Trước khi trở thành Thống đốc Ngân hàng, ông là một trợ lý của Tổng bí thư Đảng Cộng sản Đỗ Mười.

Các nguồn tin cho biết, Cảnh sát Liên Bang Úc đã thẩm vấn một số nhân viên cao cấp của Securency năm ngoái về việc thanh toán lệ phí đại học.

Một quỹ đen bí mật của Securency đã được sử dụng để thanh toán hàng chục ngàn đô-la tiền học phí cho con ông Thúy tham dự vào trường Đại học Durham (University of Durham). Quỹ đen này được thiết lập bằng một phần của số tiền hoa hồng trị giá 15 triệu đô la mà Securency trả cho người trung gian, ông Lương Ngọc Anh, để đổi lại sự trợ giúp để công ty này giành được hợp đồng.

Securency đã trả tiền hoa hồng vào tài khoản ngân hàng dưới sự chỉ đạo của ông Lương Ngọc Anh – bao gồm một ở Thụy Sĩ và một ở Hồng Kông. Securency đã trả một phần lớn tiền hoa hồng cho ông Lương, người được cho là một quan chức Việt Nam, mà không có các biện pháp chống hối lộ thích hợp cũng như chứng cứ cho thấy người nhận xứng đáng nhận thù lao.

Các nguồn tin pháp lý xác nhận với tờ The Age rằng Cảnh sát Liên bang Úc nghi ngờ rằng tiền hoa hồng đã được chuyển đến các quan chức chính quyền Việt Nam hoặc họ hàng của họ. Nguồn tin cũng nói rằng các giám đốc điều hành cao cấp của Securency đã từ chối một cách cá nhân rằng mình không liên quan trực tiếp đến việc trả hối lộ, bao gồm cả vụ trả phí học đại học.

Theo luật pháp chống hối lộ của Úc, việc cung cấp lợi ích cho một quan chức nước ngoài để dành được lợi thế kinh doanh là bất hợp pháp. Một công ty có thể phải chịu tội hối lộ do các chi nhánh nước ngoài của mình thực hiện. Hội đồng quản trị của Securency, công ty do Ngân hàng Dự trữ Úc sở hữu một nửa, đã chấp thuận khoản thanh toán hàng triệu đô-la tiền hoa hồng cho công ty trung gian Việt Nam.

Thống đốc Ngân hàng Dự Trữ Úc và Ngân khố Liên Bang đã từ chối thực hiện một cuộc điều tra tìm hiểu liệu hội đồng quản trị Securency, hay Ngân hàng Dự Trữ Úc, đã không thực hiện các biện pháp phòng ngừa hối lộ cần thiết đối với công ty này.

Nguồn: ở đây

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

Chống tham nhũng cơ cấu như thế nào?

Posted by hoangtran204 trên 24/01/2011

Trần Vinh Dự

Hồi giữa tháng 12 vừa qua xảy ra một sự kiện hi hữu trên báo Vietnamnet. Đó là việc tờ báo này đăng một bài có tựa đề “Cảnh sát đứng đầu bảng về tham nhũng”. Bài này sau đó bị lấy xuống nhưng hiện nay vẫn còn được lưu ở nhiều trang mạng khác. Ngay sau đó Vietnamnet đã bị khiển trách và phải đăng công khai cải chính và cáo lỗi. Tổng biên tập cũng như thư ký xuất bản của tờ báo này bị khiển trách, còn phóng viên viết tin nhận hình thức kỉ luật cảnh cáo và sẽ không được cấp thẻ nhà báo trong đợt tới.

Khoảng 5 năm trước, khi tôi còn là nghiên cứu sinh tại University of Texas at Austin, tôi quan tâm khá sâu đến chủ đề tham nhũng theo khía cạnh học thuật. Tôi nghĩ hiện nay cũng là dịp hay để nhăc lại chủ đề này. Cũng xin lưu ý rằng một phiên bản khác của bài này đã được đăng trên Tuổi Trẻ từ hồi năm 2006 dưới cái tên “Hai cú hích để chống tham nhũng

Tham nhũng – kẻ thù của phát triển

Các thống kê cho thấy từ năm 1960-2005, viện trợ nước ngoài đổ vào châu Phi lên tới 450 tỉ USD. Tuy nhiên, trong suốt giai đoạn 1975-2000, tổng sản phẩm quốc nội của châu lục này giảm với con số trung bình 0,59%/năm. Cũng trong cùng thời kỳ, GDP bình quân đầu người của châu Phi tính theo ngang giá trong sức mua giảm từ 1.770 USD xuống còn 1.479 USD.

Wolfgang Kasper, giáo sư kinh tế của Đại học New South Wales, cho rằng khoản tiền khổng lồ mà thế giới đổ vào khu vực này chỉ đem lại lợi ích cho nhóm tinh hoa đồi bại (kleptocratic elites). Không những chúng không giúp gì được cho những người nghèo thật sự cần tới viện trợ, chúng còn tạo điều kiện cho các thế lực thống trị các nạn nhân này củng cố quyền lực và duy trì tình trạng bần cùng của họ.

Tham nhũng cơ cấu

Trong vài thập kỷ gần đây, việc vận dụng lý thuyết tương tác chiến lược (game theory) vào các nghiên cứu về tham nhũng đã giúp các nhà nghiên cứu hiểu rõ bản chất, loại hình và tính bền vững của từng loại tham nhũng, cũng như các phương pháp cắt bỏ chúng khỏi cơ thể xã hội.

Trong các loại tham nhũng, có một dạng đặc biệt nguy hiểm được gọi là tham nhũng cơ cấu. Đó là tình huống trong đó hành vi tham nhũng được coi là tối ưu đối với tất cả những người nắm quyền lực. Nó là một điểm cân bằng của nền hành chính, một dạng tập quán trong đó tất cả mọi người có quyền lực đều lạm dụng nó để khai thác lợi ích bất chính cho riêng mình. Cá nhân nào trái với nguyên tắc ứng xử này đều bị “sức ép” hoặc gạt ra ngoài lề. Theo giáo sư Michael Johnston, tham nhũng cơ cấu có ba đặc điểm lớn là tính phổ biến, tổ chức theo chiều dọc và liên kết ngang.

Tính phổ biến hàm ý rằng trong mỗi cơ quan quyền lực, những người nắm quyền đều lạm dụng quyền lực ở những mức độ nhất định nhằm phục vụ lợi ích riêng.

Tổ chức theo chiều dọc có nghĩa là việc lạm dụng quyền lực không tồn tại riêng ở một mức tổ chức nào, mà xuyên suốt từ trên xuống, theo đó cấp trên nắm rõ sự lạm dụng quyền lực của cấp dưới và ăn chia với cấp dưới các khoản lợi mà thuộc hạ của họ gặt hái được.

Liên kết ngang là các ban ngành hay địa phương khác nhau không cạnh tranh và vạch mặt nhau. Trái lại, chúng cấu kết với nhau nhằm thu lợi tối đa từ tham nhũng và duy trì sự bền vững của hiện trạng.

Vì các đặc điểm này, khi một nền hành chính nằm trong tình trạng tham nhũng cơ cấu thì tự nó không thể chữa khỏi được căn bệnh này, mà cần phải có những tương tác từ bên ngoài thì mới mong ra khỏi được tình trạng cân bằng bền. Đó là các cú hích.

Hai cú hích

Hai cú hích được nhiều người kỳ vọng là (1) chiến lược cây gậy và củ cà rốt của các tổ chức tài trợ quốc tế như WB, ADB, và các chương trình viện trợ song phương; và (2) sự vận động của xã hội dân sự.

Trong khoảng mười năm trở lại đây, các nhà tài trợ và các tổ chức tài chính quốc tế đã không còn tin tưởng nhiều vào các nỗ lực chống tham nhũng của các chính phủ xin viện trợ. Họ đã thảo luận về chính sách viện trợ có điều kiện. Theo đó, cộng đồng quốc tế phải có trách nhiệm buộc các nước nhận tài trợ thực hiện các chiến lược chống tham nhũng cụ thể nếu họ muốn hưởng các khoản viện trợ hoặc các khoản vay ưu đãi.

Phát biểu trong cuộc hội thảo hồi tháng 10-2005 về “thách thức tham nhũng trong các dự án viện trợ phát triển”, Peter Egens Pedersen, kiểm toán trưởng của Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB), nhấn mạnh: “ADB sẽ tạm ngưng hoặc hủy bỏ các khoản cho vay nếu ADB phát hiện có tham nhũng”. Ngân hàng Thế giới (WB) cũng đã có những nỗ lực tương tự.

Tuy nhiên, Pedersen cũng thừa nhận “nếu xã hội dân sự còn chưa tham gia cuộc chiến này, thì chúng ta không thể chống tham nhũng một cách thành công”. Xã hội dân sự mà Pedersen đề cập chính là cú hích thứ hai.

Câu chuyện về sự tham gia của xã hội dân sự vào các nỗ lực chống tham nhũng không phải là mới mẻ và các bài học thành công không hề ít. Hong Kong là một trong những ví dụ độc đáo nhất. Cho đến tận những năm 1980, hòn đảo này ngập chìm trong tham nhũng cơ cấu. Tuyệt đại đa số cư dân ở đây cho rằng tham nhũng là chuyện đương nhiên và kháng cự lại nó là chuyện vô ích.

Tuy nhiên, khi chính quyền của Hong Kong lập ra Ủy ban Độc lập chống tham nhũng (ICAC), cơ quan này đã biết dựa vào xã hội dân sự để thay đổi cách nhìn của dân chúng về tham nhũng. Cùng với xã hội dân sự, ICAC đã tổ chức các buổi hòa nhạc và thể thao với chủ đề chống tham nhũng, xây dựng các chương trình phát thanh, truyền hình, phân phát các ấn phẩm tới các trường học, tạo ra các kênh an toàn để người dân có thể gửi các khiếu nại, tố cáo… Xuyên suốt các hoạt động này, tham nhũng luôn được mô tả như là một thứ ung nhọt gây nguy hiểm cho các gia đình, cho nền kinh tế và cho các giá trị Trung Hoa truyền thống.

Trong vòng chưa đầy một thập kỷ, sự liên kết giữa xã hội dân sự và ICAC đã thay đổi được tâm thức của người dân Hong Kong. Tham nhũng không còn được coi là chuyện đương nhiên, đặc biệt là trong số những người trẻ tuổi. Hiện nay, theo đánh giá của Transparency International, Hong Kong đang là một trong những vùng đất ít tham nhũng nhất trên thế giới.

Một ví dụ gần hơn là trường hợp của Thái Lan. Theo Transparency International, chỉ số CPI của Thái Lan năm 1995 chỉ có 2,79 trên tổng số 10 điểm, đến năm 1998 tăng lên 3 điểm và năm 2005 đã lên tới 3,8 điểm.

Trong những thành công này có phần đóng góp rất lớn của xã hội dân sự. Riêng trong năm 2003, mạng lưới nhân dân ngăn chặn và chống tham nhũng, với sự tham dự của nhiều tổ chức dân sự, đã tiến hành 11 chương trình hành động trên toàn quốc, qui tụ trên 50.000 người từ giới truyền thông, các hiệp hội sinh viên, các tổ chức phi chính phủ và các tu sĩ Phật giáo. Mạng lưới này đã kết hợp chặt chẽ với Ủy ban Chống tham nhũng quốc gia (NCCC) của Thái Lan và được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của các tổ chức quốc tế như Ngân hàng Phát triển châu Á.

Những hoạt động tiêu biểu của mạng lưới này trong năm 2003 bao gồm từ việc soạn và trình diễn các vở kịch chống tham nhũng tại các trường học; sử dụng một chương trình phát thanh thường kỳ nhằm hướng dẫn người dân đoàn kết để cải tạo xã hội; tới việc tuyển chọn và đào tạo 350 tu sĩ trên khắp đất nước để họ dạy lại thanh thiếu niên về đạo đức công dân. Mạng lưới này cũng soạn thảo các tài liệu hướng dẫn như “100 cách chống tham nhũng”, “Danh sách các cá nhân và tổ chức hoạt động trong lĩnh vực chống tham nhũng”. Các tài liệu này đều được in ấn và phát tán rộng rãi, cũng như đã được đăng tải trên Internet.

Ông Jaseem Ahmed, giám đốc văn phòng ADB ở Thái Lan, đã khẳng định: “Chúng tôi nhận ra rằng tuyến phòng thủ đầu tiên chống lại tham nhũng là các cộng đồng và các tổ chức dựa trên cộng đồng. Vì thế, tiếp cận tham dự thông qua xã hội dân sự thiết yếu trong việc chống tham nhũng một cách hiệu quả”.

Để khẳng định vai trò to lớn của xã hội dân sự, Tổ chức Hợp tác và phát triển kinh tế (OECD), trong báo cáo “Chống tham nhũng: vai trò của xã hội dân sự là gì? – Kinh nghiệm từ OECD” vào năm 2003, đã khẳng định: “Xã hội dân sự có vai trò trụ cột trong cuộc chiến chống tham nhũng. Ngày nay, sự khẳng định này là không thể bác bỏ được. Xã hội dân sự đã trở thành đầu tàu cho các nỗ lực chống tham nhũng trên toàn thế giới”.

* Blog của Tiến sĩ Trần Vinh Dự là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

nguồn: ở đây

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Ba người hoạt động công đoàn bị cấm mời luật sư

Posted by hoangtran204 trên 23/01/2011

Thật ra: khi các nhà tư bản của Đài  Loan, Nam Hàn, Singapore, Mã Lai, Nhật vào đầu tư tiền bạc xây dựng hãng xưởng ở Việt Nam kể từ 1989 cho đến 2011 (và sẽ còn tiếp tục trong 20 năm hoặc 30 năm nữa), thì một trong các điều kiện then chốt là sự thỏa thuận của chính quyền VN giữ cam kết với các tư bản á châu nầy  là:

1./ Chỉ trả cho công nhân mức lương từ 50-100 đô la. Và trong thời gian làm việc, nếu công nhân đòi hỏi tăng lương, thì chính quyền địa phương phải có nhiệm vụ bắt giữ những người công nhân cầm đầu việc đòi hỏi quyền lợi nầy; và cũng sẽ bỏ tù bất cứ ai tiếp tay, giúp đỡ cho các công nhân đòi hỏi việc tăng lương và quyền lợi của họ.Tất cả những người nầy đều phải đi tù vì chạm vào thỏa thuận ngầm nầy.

(Chính quyền địa phương và trung ương rất hăng say chuyện đàn áp công nhân,  vì đổi lại, họ được các chủ hảng xưởng trả tiền công đàn áp công nhân bằng cách rót thẳng tiền vào tài khoản ngân hàng của con cái (các nhân vật chính quyền cao cấp nầy) hiện đang du học ở nước ngoài hoặc dùng lối kết hôn giả với Việt kiều để ở lại nước ngoài.)

Anh Hùng, cô Hạnh và anh Chương chắc chắn sẽ bị tù rất nặng vì họ đã viết đơn giúp công nhân đòi tăng lương. Họ không có cách nào thoát được các bản án nặng nề.

Cách đây vài năm, Luật sư Lê Thị Công  Nhân (mới được ra khỏi tù) cũng đã làm như vậy vì cô đã nhận ra được mấu chốt nầy, và hơn thế nữa, cô đã tìm cách phá tan liên minh giữa chính quyền và các tư bản á châu bằng cách thành lập Công đoàn Độc lập (để chống lại với công đoàn của đảng, là một tổ chức kiểm soát công nhân nằm ngay tại các hãng xưởng; công đoàn báo cáo với chủ và công an khi phát hiện công nhân đòi hỏi tăng lương).

Kết quả LS Lê Thị Công Nhân phải vào tù. Nhưng vì cô nầy quá giỏi, quá nổi tiếng cả bên trong và ngoài nước VN nên chỉ bị ngồi tù 3 năm. Tương tự, ba người dưới đây chắc chắn phải sẽ bị xử tù rất nặng vì họ còn quá trẻ và không có được sự hổ trợ mạnh mẻ như trường hợp của luật sư LTCN.

Chuyện nầy xảy ra ở Trung Quốc trong thời gian từ 1982-1990.  Nhưng chính quyền TQ quả nhiên khôn hơn nhiều, ban đầu họ đàn áp công nhân rất mạnh, nhưng chừng 3 năm sau, họ chỉ đàn áp công nhân một cách chiếu lệ. Vì thế các nhà tư bản nước ngoài (xây dựng hãng xưởng ở TQ) sau cùng phải nhượng bộ các đòi hỏi của công nhân và phải dần dần tăng lương cho công nhân TQ lên 250-400 đô mỗi tháng và hiện nay lương gia tăng lên 600-800 đô mỗi tháng. 

Khi giá công nhân ở TQ tăng cao, các nhà tư bản á châu  bèn chạy qua VN mở hãng xưởng để tìm được nguồn lao động rẻ tiền hơn như thời kỳ 1980 ở Trung Quốc. Sự hợp tác giữa chính quyền VN với các nhà thư bản Á châu trong suốt 20 năm qua trong việc đè ép mức lương công nhân sao cho mức lương ấy chỉ nằm trong khoảng 50-100 đô là một hành động quá tàn ác, làm cho người công nhân VN nghèo tới mức chỉ kiếm đủ tiền ăn.

Nếu có ai từng bước vào các nhà máy ở Bình  Dương, Thủ Đức, Biên  Hòa, sẽ thấy rõ cuộc sống của người công nhân VN hôm nay ra sao. Họ sống chen chúc nhau trong những căn phòng 4-6 người rất nóng nực. Sau ca làm việc 10-12 tiếng, họ rời khỏi hảng về đến phòng trọ và chỉ ăn uống qua loa, hay ăn mì gói rồi đi ngũ và ngày mai tiếp tục đi làm. Lương chỉ 50-100 đô, khoảng 1 triệu- 2,5 triệu, thì họ không thể mua đồ ăn như cá thịt. Hậu quả, rồi đây khi các cô gái này lập gia đình, xã hội chúng ta sẽ có một thế hệ các em bé còi cọc và suy dinh dưỡng.    

Nhiều cô gái xuất thân từ nông thôn đành phải hy sinh đi bán bia ôm, làm trong các cửa hàng Karaoke trá hình để nhận lãnh tiền nhiều hơn đi làm công nhân; một số khác không chống nổi cám dỗ và sa đọa, đành rơi vào vũng bùn của xã hội hiện nay; một số khác quá tuyệt vọng, đành chấp nhận lấy chồng nước ngoài, và xem đó như là một cuộc thử thách “5 ăn, 5 thua” để có cơ may giúp đỡ gia đình. 

Ba người hoạt động công đoàn bị cấm mời luật sư

Theo Dân Làm Báo

Ba người hoạt động bảo vệ quyền lợi công nhân là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương đã bị công an tỉnh Trà Vinh ngăn cản không cho mời luật sư bào chữa. Được biết, phiên tòa phúc thẩm dự kiến sẽ diễn ra vào ngày 24/01/2011, tại Tòa án nhân dân TP.HCM

Trước đó, trong phiên tòa sơ thẩm vụ án “Phá rối an ninh” tại Trà Vinh, 3 người bạn trẻ đã bị tuyên phạt mức án nặng nề: Hùng bị 9 năm, Hạnh và Chương cùng bị 7 năm tù.

Tin cho biết, thân nhân của Hùng, Hạnh, Chương cùng ký hợp đồng bào chữa với luật sư Đặng Thế Luân, thuộc Đoàn LS Thành phố Hồ Chí Minh. Tuy nhiên, sau nhiều tháng đi lại, hỏi han, đến nay luật sư vẫn chưa được tiếp cận hồ sơ vụ án và gặp thân chủ.

Công an trại giam Trà Vinh liên tục dùng đủ mọi cách để ngăn cản không cho 3 người bạn trẻ viết đơn mời luật sư. Khi gia đình vào thăm nuôi, công an ngăn cấm không được nhắc đến chuyện luật sư, thậm chí còn thách thức gia đình khiếu nại.

Dù đã cố gắng chạy đi khắp nơi nhờ can thiệp, nhưng đáp lại vẫn là những yêu cầu vô lý và đùn đẩy trách nhiệm giữa Tòa án và Trại giam. Chỉ còn 2 ngày nữa phiên tòa dự kiến sẽ diễn ra, trong đó có hai ngày nghỉ (thứ bảy, chủ nhật), khả năng phiên tòa phúc thẩm vụ “phá rối an ninh” tiếp tục không có luật sư bào chữa.

Blogger Đông A SG, bạn của Hùng và Hạnh cho biết, “Vụ án của các bạn có nhiều uẩn khúc, tôi có lý do để tin rằng Hùng – Hạnh – Chương đã bị ép cung, đánh đập trong quá trình giam giữ”.

Các bằng chứng cáo buộc 3 người bạn đều mang tính áp đặt và ngụy tạo, hành động ngăn cản luật sư càng làm tăng thêm nghi ngờ về việc cơ quan công an đang che dấu những vi phạm, cụ thể là hành vi tra tấn & ép cung anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng.

3 người bảo vệ quyền lợi công nhân Hùng, Hạnh, Chương bị bắt vào tháng 2/2010, sau 8 tháng giam giữ mới bị đem ra xét xử. Nhiều tổ chức nhân quyền và nghiệp đoàn trên thế giới đã mạnh mẽ lên tiếng phản đối bản án nặng nề đối với 3 người hoạt động ôn hòa này.

nguồn Theo Dân Làm Báo

Posted in Cong Nhan Viet Nam | 1 Comment »

Ở Việt Nam mà làm thế này là chắc chắn bị công an VN đánh và tòa án cho đi tù ít nhất là 7-10 năm

Posted by hoangtran204 trên 20/01/2011

Phải công nhận là hiến pháp và luật pháp của tư bản giãy chết được các cấp chính quyền tôn trọng.  Hiến pháp và luật pháp cho người dân có tự do ngôn luận, có quyền biểu tình…thì người dân cứ dựa vào quyền của mình mà làm.

Điều quan trọng nữa là các cấp trên và cảnh sát Mỹ cũng hiểu rõ hiến pháp và luật pháp rất rõ ràng. Họ không đánh đập, bắt giam, hay theo dõi gì người dân đi biểu tình. Họ chỉ đứng đó quan sát và giữ trật tự cho dân chúng biểu tình. Còn dân chúng thì  hô vang các khẩu hiệu phản đối và tuần hành trên đường phố.

Cũng may là dạ tiệc đã được quyết định tổ chức trong nhà, chứ dạ tiệc mà được tổ chức ngoài trời là kể như  khách khứa không nuốt nổi thức ăn.

Người Việt Nam và chuyến công du Hoa kỳ của Hồ Cẩm Đào

DCVOnline: Chuyến viếng thăm 4 ngày đến Hoa Kỳ của chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào đã bắt đầu từ ngày 19/01. Trong dịp này, Hồ Cẩm Đào đã được Barack Obama tiếp đãi Quốc Yến tại Tòa Bạch Ốc. 

Điều này đã đi ngược lại với thông lệ do người tiền nhiệm, tổng thống Goerge W.Bush đặt ra là Quốc Yến chỉ dành để khoản đãi nguyên thủ của các nước đồng minh, do đó ông đã thay Quốc Yến bằng bữa ăn trưa tại Nhà Trắng trong lần viếng thăm của Hồ năm 2006.

Và điều này cũng gây ra làn sóng dư luận phản đối từ nhiều phía ở Hoa Kỳ.

Bên cạnh đó, việc Hồ được tiếp đãi Quốc yến vào ngày 19/01, là ngày hải quân Trung cộng đã cưỡng chiếm Hoàng Sa hồi năm 1974 đã làm nhiều người Việt Nam trong cũng như ngoài nước bất bình.

Blogger Mẹ Nấm đã tung lên mạng lưới Internet một petition có nội dung kêu gọi Obama hoãn ngày tổ chức đón tiếp Hồ chỉ trong 3 ngày trước, và đến nay đã thu được hơn 700 chữ ký.

Từ Nha Trang, DCVOnline đã trực tiếp gặp gỡ và trao đổi với blogger Mẹ Nấm, tức Nguyễn Ngọc Như Quỳnh về vấn đề này như sau…

Người Mỹ gốc Việt và Hu JIntao tại WAshinton DC (19/01)
Nguồn: vietbao.com 


DCVOnline: Những động lực gì đã thúc đẩy bạn viết petition đề nghị tổng thống Barack Obama hoãn việc tiếp đón Hồ Cẩm Đào vào ngày 19/01 này tại Tòa Bạch Ốc trong chuyến công du của Hồ đến Hoa Kỳ?

Blogger Mẹ Nấm: Sơ qua nội dung, tôi có nhắc đến ngày 19/01/1974 là ngày hải quân Trung Quốc chiếm Hoàng Sa từ tay hải quân của Việt Nam Cộng hòa, và sau khi Saigon thất thủ thì Trung Quốc đã chiếm đóng Hoàng Sa từ đó. Sự thật lịch sử này thì những người ở lứa tuổi như chúng tôi trở xuống thì không được biết trong sách giáo khoa. Thực sự đối với những người trẻ, Hoàng Sa – Trường Sa vẫn còn là một khái niệm rất mù mờ.

Vì vậy khi đọc được tin tổng thống Obama sẽ tiếp đón Hồ Cẩm Đào ở Nhà Trắng vào ngày 19/01 này, và vì Mỹ đã lên tiếng trong cam kết trên biển Đông nên tôi thấy nó thực sự không công bằng lắm với dân tộc mình. Theo tập quán, khi một quốc gia tổ chức những ngày tiếp đón hay lễ hội nào đấy mà nó không phù hợp với truyền thống, lịch sử dân tộc của quốc gia khác, gây ảnh hưởng đến ngoại giao thì người của quốc gia đệ tam này sẽ viết thư kiến nghị đến nước đó và đề nghị họ dời ngày tổ chức ấy lại. Đó là lý do tôi viết thư này.

DCVOnline: Nhưng xuất phát từ những suy nghĩ nào mà bạn lại viết petition này?

Blogger Mẹ Nấm: Thứ nhất là vị trí chiến lược của Hoàng Sa đối với Việt Nam, tôi thấy người dân hoàn toàn không có quyền làm chủ trên một phần đất nước của mình là quần đảo Hoàng Sa này. Từ năm 2009 đến nay ngư dân ra khơi thì bị bắt giữ, bị bắn giết. Ngay tại Hoàng Sa, tôi muốn Trung Quốc phải giữ cam kết trên biển Đông.

Nhà nước Việt Nam không dám nói thì người dân phải lên tiếng, phải có một phần trách nhiệm để bảo vệ quyền lợi của chính mình. Đó là lý do chính khiến cho tôi viết thư này.

DCVOnline: Cho đến hôm nay petition này đã thu thập được bao nhiêu chữ ký và chủ yếu là thành phần nào ký vào đấy?

Blogger Mẹ Nấm: Thực sự tôi chỉ có 3 ngày để lấy chữ ký nên tôi chỉ đặt ra mục tiêu là thu được 500 chữ ký. May mắn là tôi đã đạt được 500 chữ ký trước thời hạn, và đến giờ phút này đã có gần 700 chữ ký. Tôi thống kê được những người ghi địa chỉ trong nước khoảng hơn 42%, còn lại chủ yếu là người Việt ở Mỹ và các nước khác. Bên cạnh đó có nhiều bạn bè người nước ngoài quan tâm đến việc phân định chủ quyền và nội dung thư kiến nghị này cũng ký tên.

DCVOnline: Bạn mong muốn sẽ đạt được những điều gì qua bản kiến nghị này?

Blogger Mẹ Nấm: Nếu có nhiều thời gian chuẩn bị kiến nghị hơn tôi nghĩ người ta sẽ xem xét lại việc tổ chức tiếp đón này, tiếc là thời gian quá gấp gáp. Cho nên tôi nghĩ khả năng cho việc họ thực hiện yêu cầu của mình là thấp. Tuy nhiên, tôi mong muốn rằng đúng ngày 19/01, những người nhận được bức thư này sẽ biết rằng đó là ngày có một biến cố lịch sử đã xảy ra và biến cố đó chứng minh rằng Hoàng Sa là của Việt Nam.

Tôi nghĩ mục đích lớn nhất của tôi chính là muốn nhắc cho mọi người Việt Nam nhớ rằng ngày 19/01/1974 là một ngày không được phép quên trong lịch sử Việt Nam cho dù lịch sử hiện tại đang cố tình để quên ngày đó.

DCVOnline: Câu hỏi ngoài lề, bạn vừa dùng cụm từ “Saigon thất thủ”, là một người sinh sau biến cố 30/04/1975, bạn nghĩ gì và hiểu gì khi dùng cụm từ này?

Blogger Mẹ Nấm: Thực sự cho dù chúng tôi có được dạy như thế nào về chiến thắng 30/04/1975 đi nữa thì với nhìn nhận của tôi đó là một cuộc nội chiến. Trong hoàn cảnh vừa phải chống ngoại xâm là Tàu và vừa phải đánh nhau với người anh em của mình, tôi nghĩ tôi dùng chữ “Saigon thất thủ” là đúng với hoàn cảnh đó.

Cuộc chiến 1975 trong suy nghĩ của tôi thì không có ai là người chiến thắng cả, cả dân tộc này phải trả giá, cho đến tận bây giờ vẫn phải trả giá về điều đó cho nên không có cái gọi là chiến thắng năm 1975 dù chúng tôi được dạy như vậy.

DCVOnline: Cảm ơn blogger Mẹ Nấm đã dành cho DCVOnline cuộc trò chuyện này. Bây giờ là 16:00 (giờ Washington,D.C) ngày 19/01, qua điện thoại, chúng tôi cũng đã liên lạc với ký giả tự do Trần Đông Đức hiện đang có mặt tại Washington, D.C trongđoàn biểu tình. Trần Đông Đức điểm qua một số diễn biến chính…

Này, đồng đô-la nên gọi là đồng quan Mỹ đi cho tiện.
Nguồn: allvoices.com 


Trần Đông Đức: Hiện tại công viên Lafayetes trước mặt Tòa Bạch Ốc có khoảng gần 1 nghìn người biểu tình đa số của các tổ chức Tây Tạng, Tân Cương, Độc lập Đài Loan, Dân chủ Tiến bộ Trung Quốc, Pháp Luân Công và người Việt Nam tự do.

Nhóm Dân chủ Tiến bộ Trung Quốc tham gia khá đông đảo do ông Ngụy Kinh Sinh dẫn đầu, yêu cầu trả tự do cho Lưu Hiểu Ba.

Khoảng 13 giờ chiều có những tiết mục sân khấu ngoài trời đặc sắc về văn hóa Tây Tạng, Tân Cương, nói về vấn đề nhân quyền, độc lập, đòi đuổi Hồ Cẩm Đào ra khỏi Washington DC… Nói chung rất đa dạng, nhiều màu sắc.

Rút kinh nghiệm của lần trước đây khi các lãnh đạo Trung Quốc đến Mỹ đều bị chống đối dữ dội, lần này tất cả các vòng ngoài cảnh sát bọc kín hết, chỉ để đúng 1 khoảng nhất định để biểu tình thôi.

DCVOnline: Bạn có thể mô tả chi tiết hơn một số tiết mục văn nghệ này?

Phong trào Falung Gong và đảng CSTQ
Nguồn: Washington Post 


Trần Đông Đức: Ví dụ như họ làm con lân có hình dạng giống ma quái đại diện cho thế lực hắc ám Trung Quốc, con rồng thì không có màu đỏ tươi mà lại có màu rất u ám chẳng hạn. Họ tạo ra những hình ảnh để đưa ra sự biến thái của cộng sản Trung Quốc đang hủy hoại văn hóa, lối sống… của người dân trong nước.

DCVOnline: Những người Việt Nam tham dự biểu tình với số lượng thế nào và họ mang theo những biểu ngữ, hình ảnh… gì?

Trần Đông Đức: Nhóm người Việt Nam tự do xin được giấy phép biểu tình từ 13 giờ đến 17 giờ. Vì thời gian chuẩn bị quá gấp gáp, nên họ không xin được giấy phép để bắt đầu biểu tình sớm hơn.

Hiện từ chỗ quan sát của tôi, tôi thấy đoàn Việt Nam có khoảng trên 100 người với nhiều lá cờ vàng ba sọc đỏ.

DCVOnline: Đoàn Việt Nam có đóng góp gì trong cuộc biểu tình hôm nay?

Trần Đông Đức: Việt Nam có vấn đề hơi khác các nhóm kia, mình chống Trung Quốc theo kiểu mình là một nước riêng biệt, “độc lập”, vị trí cũng khác các nhóm kia. Việt Nam mình năm nay nhân đúng ngày mất Hoàng Sa nên chú trọng kêu gọi ông Obama nhớ lại sự kiện Trung Quốc chiếm Hoàng Sa ngày 19/01

Từ 9 giờ sáng đến 13 giờ các đoàn hò hét hô khẩu hiệu chống đối để hâm nóng bầu không khí

13 giờ là thời điểm để đại diện các nhóm lên phát biểu. Tiếc là thời gian có hạn nên đoàn Việt Nam đã không kịp đọc petition của blogger trong nước là Mẹ Nấm như dự định ban đầu.

DCVOnline: Petition của blogger Mẹ Nấm đã được bên đấy đón nhận thế nào?

Người Tibet chống cuộc thăm viếng Mỹ của Hu Jintao
Nguồn: Washington Post 


Trần Đông Đức: Việt Nam mình chuẩn bị rất gấp gáp khoảng 1 tuần trở lại đây thôi khi biết Obama tiếp Hồ Cẩm Đào vào ngày 19/01 là ngày Hoàng Sa bị Trung cộng cưỡng chiếm, trong khi đó các cộng đồng khác đã chuẩn bị trước đó vài tháng rồi.

Việt Nam chỉ có đến sứ quán Tàu để biểu tình chống Tàu thôi, chứ chưa bao giờ đi biểu tình chống lãnh tụ Trung Quốc trực tiếp như kiểu này hết.

Do đó Petition của blogger Mẹ Nấm trong thời gian quá ngắn nên chưa kịp đăng tin lên báo chí Việt ngữ bên này, chỉ mới ở dạng email thôi. Tuy nhiên có nhiều người bắt được petition này thấy cảm động lắm nên đoàn Việt Nam lấy đó làm chủ đề cho buổi biểu tình của mình luôn. Một số người ở cộng đồng Việt Nam cũng gửi thư đến ủng hộ petition này. Tiếc là chỉ trong vòng vài ngày nên truyền thông tiếng Việt bên này chưa kịp chuyển tải để nhiều người biết hơn nữa.

DCVOnline: Bên ủng hộ Hồ Cẩm Đào hiện đang có những hoạt động gì?

Trần Đông Đức: Bên ủng hộ chủ yếu là các du học sinh Trung Quốc được tòa Đại sứ Trung Quốc tại Mỹ vận động đến Washington DC để tuần hành vào ngày 18 và ngày 20 chào mừng chuyến viếng thăm này của Hồ.

Được biết những du sinh này được sứ quán Trung cộng thông qua các hội sinh viên Trung Quốc ở các trường đại học cung cấp toàn bộ chi phí đi lại ăn ở nếu ở xa đến, đồng thời mỗi sinh viên tham gia tuần hành sẽ được phát 50 USD.

DCVOnline: Còn dư luận Mỹ trước việc tiếp đón này ra sao?

Đảng Dân Chủ Trung Hoa chống cuộc viếng thăm của Hu Jintao (18/01)
Nguồn: Washington Post 


Trần Đông Đức: Người Mỹ cũng có xu hướng phản đối việc tiếp đón này trên báo chí. Tôi không thấy nhóm người Mỹ nào ủng hộ Trung Quốc, họ không có, có lẽ họ cũng đã cảnh tỉnh. Năm nay mình thấy nhiều người Trung Quốc đi trên đường đã ủng hộ Lưu Hiểu Ba.

Trên báo chí, những bài báo cho thấy dư luận thấy vấn đề Trung Quốc thì chẳng ai thích rồi, nên đón như đón quốc khách thì đương nhiên họ ghét, họ bảo vừa tốn kém vừa không cần thiết.

Ông Bush đã có đặt ra tiền lệ là chỉ dành Quốc yến cho nguyên thủ các nước đồng minh thôi chứ không phải dành cho những kẻ độc tài nên lúc xưa ông đã từ chối dùng Quốc yến đón tiếp Hồ Cẩm Đào rồi. Bây giờ Obama lại đón như vậy nên dư luận chung họ ghét, và họ nêu nhiều lý do như đang khó khăn mà tiếp đón ăn uống tốn kém không cần thiết chẳng hạn, đấy.

Phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc phải biện hộ cho hành động này, nhận định rằng dù sao Ấn Độ và Trung Quốc cũng là hai cường quốc đang lên, hai vùng quá lớn, mà đã đón Ấn Độ rồi mà không đón Trung Quốc thì không hay. Ngoài ra Tòa Bạch Ốc cũng cam kết rằng sẽ đưa ra trao đổi thẳng thắn với phía Trung Quốc tất cả những vấn đề mọi người quan tâm, trong đó có vấn đề về nhân quyền sẽ được phía Mỹ đưa ra nói thẳng hết.

Quần chúng đương nhiên họ không thích tiếp đón như thế rồi, nhưng những người biện hộ cho rằng nếu Trung Quốc không được tiếp đón thân thiện thì sẽ không tốt trong quan hệ quốc tế. Đón Hồ Cẩm Đào thì đây cũng là cơ hội cuối cùng để Hồ được đón như một quốc khách, vì Hồ chưa bao giờ được đón tiếp như Giang Trạch Dân cả.

DCVOnline: Cảm ơn ký giả tự do Trần Đông Đức đã tường thuật lại cho DCVOnline.

© DCVOnline

nguồn ở đây

——

Không chỉ có người biểu tình bên ngoài, mà các nhân vật cao cấp của chính quyền cũng phản đối cuộc viếng thăm của  Hồ Cảm Đào. “Mối căng thẳng giữa hai nước đã hiển hiện rõ ràng giữa tất cả sự long trọng và nghi lễ trong ngày. Lãnh tụ khối đa số Thượng viện Harry Reid của Nevada và là một thành viên của đảng ông Obama, đã gọi là Hồ “một nhà độc tài”.”

Và ” Tại Hạ viện, một số thành viên mới của đảng Cộng hòa, lãnh đạo Uỷ ban Đối ngoại đã công kích các thành tích về nhân quyền, bành trướng quân sự, các động thái tài chính và mua bán vũ khí của chế độ này”. Và cụ thể hơn…””Khi chiến tranh lạnh đã kết thúc hơn hai thập kỷ trước, nhiều người ở phương Tây từng cho rằng mối đe dọa của chủ nghĩa cộng sản đã được chôn theo đống đổ nát của bức tường Berlin. Tuy nhiên, trong khi Mỹ ngủ quên, một Trung Quốc độc đoán đã nổi dậy” dân biểu chủ tịch Uỷ ban, Ilena Ros-Lehtinen, (R) tiểu bang Florida, đã tuyên bố.”

Obama gây áp lực với Trung Quốc về tiền tệ, nhân quyền

01/20/2011 – 10:44

Nguồn: Ben Feller, AP

Lê Quốc Tuấn, X-Cafe chuyển ngữ

19.01.2011

Obama áp lực lên Trung Quốc về tiền tệ, nhân quyền và ca ngợi những giao dịch kinh doanh giữa hai nước.

WASHINGTON (AP) – Đả động đến một căn nguyên chính của sự căng thẳng giữa Mỹ và Trung Quốc, hôm thứ Tư, Tổng thống Barack Obama đã chào đón Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào bằng cách nhấn mạnh đến sự cần thiết của các quốc gia đối với việc thực hiện nhân quyền. Hồ đã đáp trả với lời kêu gọi hai nước phải tôn trọng lợi ích cốt lõi của nhau.

Tuy nhiên, trong dấu hiệu của các liên kết kinh tế ngày càng tăng giữa hai siêu cường, tòa Bạch Ốc cho biết Trung Quốc dự định sẽ công bố những giao dịch kinh doanh lớn có thể có ý nghĩa của 45 tỉ USD trong xuất khẩu mới của Mỹ. Tòa Bạch Ốc cũng cho biết rằng Trung Quốc đã thực hiện những biện pháp quan trọng để ngăn chặn hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ và mở rộng đầu tư của Mỹ.

Obama chào đón Hồ vào toà Bạch Ốc bằng thảm đỏ và đầy đủ trang trọng, đánh dấu sự khởi đầu của cuộc họp hai ngày nhằm giải quyết các vấn đề thương mại, an ninh và nhân quyền vốn từng là nguyên nhân gây nên căng thẳng giữa hai cường quốc trong thời gian qua.

“Lịch sử cho thấy rằng xã hội sẽ hài hòa hơn, các quốc gia sẽ thành công hơn và thế giới sẽ công chính hơn khi các quyền và trách nhiệm của tất cả các quốc gia và mọi người dân được tôn trọng bao gồm cả các quyền phổ quát của mọi con người”, Obama tuyên bố trong bài phát biểu của mình.

Các chính sách nhân quyền của Trung Quốc đã gây ra căng thẳng giữa hai cường quốc đối nghịch, với việc Mỹ sự kêu gọi Trung Quốc thả tự do cho những người bất đồng chính kiến bị giam cầm, kể cả nhân vật đoạt giải Nobel hòa bình Lưu Hiểu Ba, người đã bị ngăn cản không thể tham dự buổi lễ trao giải vào ngày 10 tháng mười hai tại thủ đô Na Uy.

Dù sao, giọng điệu của Obama cũng thân thiện, chào đón sự nổi lên của Trung Quốc như một sức mạnh kinh tế toàn cầu. “Chúng ta có một quyền lợi rất lớn trong sự thành công của nhau” ông nói.

Hồ Cẩm Đào cho biết mối quan hệ giữa hai nước đã phát triển đến một trong những “ý nghĩa có tính chiến lược và ảnh hưởng đến toàn cầu”.

Tuy nhiên, ông nhấn mạnh thêm: “Trung Quốc và Hoa Kỳ phải tôn trọng sự lựa chọn con đường phát triển và lợi ích cốt lõi của nhau”.

Nói đến “lợi ích cốt lõi” Hồ đề cập đến những vấn đề mà Trung Quốc sẽ không thể chấp nhận thử thách, chẳng hạn như khẳng định của mình đối với đảo quốc đang tự quản của Đài Loan, từng tách khỏi lục địa giữa cuộc nội chiến vào năm 1949, và đối với Tây Tạng, vốn đã nằm dưới sự kiểm soát của Trung Quốc. Các nhà lãnh đạo Mỹ, bao gồm Obama, đã từng liên tục gây khó chịu cho Trung Quốc bằng những cuộc hội kiến với Đức Đạt lai lạt Ma, nhà lãnh đạo tinh thần Tây Tạng lưu vong

Mối căng thẳng giữa hai nước đã hiển hiện rõ ràng giữa tất cả sự long trọng và nghi lễ trong ngày. Lãnh tụ khối đa số Thượng viện Harry Reid của Nevada và là một thành viên của đảng ông Obama, đã gọi là Hồ “một nhà độc tài”.

Tại Hạ viện, một số thành viên mới của đảng Cộng hòa, lãnh đạo Uỷ ban Đối ngoại đã công kích các thành tích về nhân quyền, bành trướng quân sự, các động thái tài chính và mua bán vũ khí của chế độ này. Một số nhân chứng đã khai tại một phiên điều trần của ủy ban hôm Thứ tư, trong số đó có các quân nhân và nhà ngoại giao đã nghĩ hưu, đã lập lại những lời khe khắt về Trung Quốc của các nhà lập pháp.

“Khi chiến tranh lạnh đã kết thúc hơn hai thập kỷ trước, nhiều người ở phương Tây từng cho rằng mối đe dọa của chủ nghĩa cộng sản đã được chôn theo đống đổ nát của bức tường Berlin. Tuy nhiên, trong khi Mỹ ngủ quên, một Trung Quốc độc đoán đã nổi dậy” dân biểu chủ tịch Uỷ ban, Ilena Ros-Lehtinen, (R) tiểu bang Florida, đã tuyên bố.

Chuyến thăm cấp nhà nước đã đánh dấu chuyến đi đầu tiên của Hồ Cẩm Đào đến Mỹ hồi năm 2006, khi buổi lễ đón tiếp ông đã bị hoen ố bởi những sai sót về nghi thức ngoại giao bao gồm một cơn giận dữ từ một người biểu tình thuộc giáo phái Pháp Luân Công. Không có một sơ sót tưong tự như thế đã xảy ra hôm thứ Tư.

Tiếp theo là hai năm thăng trầm, với một Trung Quốc quyết đoán đã cư xử lạnh nhạt trước với Mỹ trong vấn đề biến đổi khí hậu, không hành động gì nhiều để lôi kéo đồng minh Bắc Triều Tiên không thể đoán trước của mình và đã đáp trả yếu ớt với lời thỉnh cầu làm giảm thiểu sự bất cân đối về thương mại của Mỹ. Về phần mình, Mỹ đã trêu tức Trung Quốc bằng cách bán vũ khí cho Đài Loan và mời đức Đạt Lai Lạt Ma đến Tòa Bạch Ốc.

Hiện nay, cả hai bên đang thiết lập một giai điệu tích cực hơn.

Hồ dừng bước trước hiên tòa Bạch Ốc hôm thứ Tư như một phần của một cuộc dàn dựng kỹ lưỡng, hoàn tất với cuộc đón chào của tổng thống, phó Tổng thống Joe Biden với các phu nhân của họ và một hàng dài các thành viên Chính phủ cùng các chức sắc Trung Quốc.

Obama và Hồ Cẩm Đào đứng nghiêm khi ban quân nhạc tấu lên hai bài quốc thiều. Bản quốc ca Trung Quốc đã được xướng tên đúng như của nước “Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” nhằm tránh một sơ sót từng xảy ra trong chuyến thăm 2006 của Hồ Cẩm Đào, khi một người xướng lễ đã nhầm lẫn sử dụng tên quốc gia chính thức của Đài Loan.

Có một sự cố không lường trước, khi Deborah Mullen, vợ của Đô đốc Mike Mullen, tham Mưu trưởng liên quân, bị ngất đi vào cuối lời nhận định của Hồ Cẩm Đào. Bà đã được phu quân dìu vào bên trong. Đại úy Hải quân John Kirby, phát ngôn viên của Đô đốc Mullen nói rằng Deborah Mullen đã nhanh chóng hồi phục và “khỏe mạnh”.

Hai nhà lãnh đạo đã duyệt qua đội quân danh dự trên sân phía nam toà Bạch Ốc. Sau đó họ đi đến trước khán đài, nơi họ đã bắt tay nhau và được một nhóm trẻ em và thanh thiếu niên cầm cờ Trung Quốc và Hoa Kỳ, bao gồm cả Sasha, con gái 9 tuổi của Obama đón chào. Tất cả các học sinh đều theo học trong khu vực Washington với các chương trình nghiên cứu về Trung Quốc và ngôn ngữ Trung Quốc.

Sau đó Obama và Biden đã gặp gỡ Hồ trong Văn phòng Bầu dục trước một cuộc họp mở rộng bao gồm các ban tham mưu của mình. Trước phiên họp, hai nhà lãnh đạo đứng cho các nhiếp ảnh viên chụp những thủ tục bắt tay thông thưòng của phòng Bầu dục, Obama đã được nghe thấy tham gia vào một loại trò chuyện tiêu biểu để phá vỡ căng thẳng: Thời tiết.

“Đây là thời tiết tháng Giêng rất điển hình ở Washington”, Obama giải thích cho vị khách của mình.

Tổng thống cũng sẽ chủ trì một phiên họp với ông Hồ, các nhà lãnh đạo doanh nghiệp hàng đầu Trung Quốc và 14 giám đốc điều hành người Mỹ, nhiều người trong số đó đang tìm kiếm một sự cởi mở từ phía Trung Quốc.

Minh họa các tác động chính trị của vấn đề thương mại, một liên minh lưỡng đảng của 84 thành viên Hạ viện tuyên bố họ đã gửi đến Omaba một lá thư yêu cầu ông phải cứng rắn với chủ tịch Trung Quốc về những gì các nhà lập pháp gọi là sự vi phạm dai dẳng của Trung Quốc về luật thương mại quốc tế.

Nôn nóng muốn nêu ra những thành công về thương mại, tòa Bạch Ốc cho biết Trung Quốc sẽ công bố những thương vụ hôm thứ Tư để mua 45 tỉ USD trong xuất khẩu của Mỹ, bao gồm một thỏa thuận 19 tỉ để mua 200 máy bay Boeing.

Một bản dữ kiện của toà Bạch Ốc Nhà Trắng cho biết những thỏa thuận đó sẽ tạo ra 235.000 việc làm ở Mỹ, Trung Quốc cũng sẽ đầu tư vào nông nghiệp, viễn thông và các công ty máy tính vào xuất khẩu của Mỹ.

Hồ sơ về nhân quyền của Trung Quốc thì  nghèo nàn và xấu đi, với hàng loạt các vi phạm khác nhau từ kiểm duyệt báo chí, internet đến giam giữ bất hợp pháp những người bất đồng chính kiến, rồi hành quyết mà không theo đúng thủ tục tòa án, theo chính phủ Mỹ. Trong một cuộc họp báo chỉ có một nhóm phóng viên báo chí và truyền hình tham dự – cuộc họp báo nầy được thiết kế để nhấn mạnh sự tự do ngôn luận trên sân nhà của Obama – Hồ Cẩm Đào đã bị hỏi dồn và phải trả lời để biện hộ cho đường lối đối xử của nhà nước dành cho người dân. Ban đầu ông đã không trả lời, ông nói rằng ông chưa bao giờ nghe câu hỏi đã được người thông dịch chuyển ngữ, mặc dù nhân viên tòa Nhà Trắng nói rằng câu hỏi đó đã được người dịch cho ông ta nghe rồi.

Khi được nhắc lại câu hỏi lần thứ hai, ông Hồ Cẩm Đào đã bào chữa về việc cổ vỏ  nhân quyền của đất nước TQ. Nhưng rồi ông nói thêm rằng Trung Quốc đang trải qua các thách thức vì đang phát triển đất nước và “rất nhiều điều vẫn cần phải được thực hiện tại Trung Quốc về nhân quyền.” Ông cho biết Trung Quốc ở vị trí để thu thập các lời khuyến cáo từ các nước khác, nói: “. Chúng tôi cũng đang có ý muốn để học hỏi” (vấn đề nhân quyền).

Về phần mình, Obama đã phải tìm một sự cân bằng, sẵn sàng đứng lên (bảo vệ) cho các quyền tự do, trong khi không dẫm lên chân của Hồ Cẩm Đào trong suốt thời gian có cuộc họp báo thu gọn đón tiếp một vị khách đang viếng thăm cấp quốc gia.

Obama nói rằng mối quan hệ của Mỹ với Trung Quốc là dựa trên nền kinh tế và an ninh của thế giới, và rằng nó không thể dừng lại trên  “sự căng thẳng” về sự công bằng về quyền con người.

Nhấn mạnh cho một tầm nhìn xa và thận trọng hơn, ông Obama nói:. “Tôi muốn đề nghị rằng đã có một sự tiến bộ ở Trung Quốc trong 30 năm qua kể từ khi có việc bình thường hóa quan hệ ngoại giao lần đầu tiên giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc. Và kỳ vọng của tôi là, 30 năm sắp tới đây, chúng ta sẽ nhìn thấy sự tiến bộ nhiều hơn nữa. ”

Tuy nhiên, chen lẫn trong các ý kiến của họ là những nhắc nhở rằng không có số lượng hợp tác nào sẽ vượt qua các lợi ích cốt lõi của mỗi nước.

Charles Freeman, một chuyên gia về Trung Quốc tại Trung tâm Chiến lược và Nghiên cứu Quốc tế, cho biết ý kiến của Hồ Cẩm Đào về quyền con người là một nhượng bộ nhỏ đối với mối quan tâm của Mỹ. “Họ đã học được trong những năm qua là ném một miếng xương cho những người Mỹ là một cách khá tốt để làm câm miệng họ lại”, Freeman nói.

Sophie Richardson, vị giám đốc châu Á của Human Rights Watch, nói rằng Trung Quốc lại đưa ra luận điệu tương tự như trước đó, nhưng điều ấy tựa như thêm chút ít vào việc thực tập một bài học về quan hệ với công chúng.

Trước đó, khi cuộc viếng thăm của Hồ Cẩm Đào vừa mới bắt đầu, Obama đã thẳng thừng nói về quyền con người. “Lịch sử cho thấy rằng các xã hội hài hòa hơn, các quốc gia có nhiều thành công hơn, và thế giới thì tốt đẹp hơn khi các quyền và trách nhiệm của tất cả các quốc gia và tất cả mọi người dân được tôn trọng,” ông nói.

Các nhân viên của Nhà Trắng cho biết, ông Hồ trong lúc nói chuyện riêng tư với Obama, đã bày tỏ tình cảm tương tự về nhu cầu của Trung Quốc cần làm nhiều hơn nữa về nhân quyền. Họ bày tỏ sự ngạc nhiên khi Hồ Cẩm Đào đã tuyên bố công khai và trong khi đi công cán ở nước ngoài. Điển hình các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã thường lập luận rằng phương cách mà Trung Quốc hành xử về nhân quyền là một vấn đề thuộc về nội bộ.

Trong chốn riêng tư, Obama đặc biệt đã hỏi (ông Hồ Cẩm Đào) về trường hợp của người thắng giải Nobel Hòa bình Lưu Hiểu Ba, một nhà bất đồng chính kiến bị bỏ tù và  bị ngăn cản tham dự buổi lễ vào ngày 10 tháng 12, 2010 tại thủ đô Na Uy. Obama, đã thắng giải Nobel Hòa Bình vào năm 2009, đã không đề cập Liu Hiểu Ba trước công chúng vào hôm thứ Tư.

Về một vấn đề tranh cãi khác, Obama nói rằng Hoa Kỳ tiếp tục tin rằng tiền tệ của Trung Quốc có giá thấp, làm cho nhập khẩu của Trung Quốc rẻ hơn tại Hoa Kỳ và hàng hóa Mỹ đắt hơn tại Trung Quốc. Ông nói ông Hồ đã được chuyển sang một hệ thống dựa trên thị trường, “nhưng nó không nhanh như chúng ta muốn.”

“Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đang quan ngại quá trình chuyển đổi ấy có xảy ra nhanh ra sao  và những gián đoạn gì có thể xảy ra”, Obama đã nói như thế khi vị chủ tịch nướcTrung Quốc đứng bên cạnh ông trong một phòng ở phía Đông của tòa nhà trắng, và có đầy những phóng viên truyền thông và các giới chức chính quyền. “Nhưng tôi tự tin rằng đó là điều đúng cần phải làm.”

Tổng thống Mỹ cho biết đã đến lúc phải dừng lại xem mọi vấn đề quan hệ giữa Trung Quốc và Mỹ qua lăng kính của sự cạnh tranh. Ông nói rằng khi Trung Quốc phát triển và mở rộng các tiêu chuẩn sống của người dân TQ, điều đó không chỉ có lợi cho sự nhân đạo, mà còn có ý nghĩa kinh tế. Và dựa theo đó ông cho là có ý nghĩa tốt cho các công ty Mỹ.

“Chúng tôi muốn bán cho bạn tất cả các loại công cụ”, Obama nói với các vị khách Trung Quốc của ông, khiến mọi người phát tiếng cười. “Chúng tôi muốn bán cho bạn những chiếc máy bay. Chúng tôi muốn bán cho bạn các chiếc xe. Chúng tôi muốn bán cho bạn phần mềm..” Ông cũng nói rõ: “Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng sự trổi dậy có tính cách hòa bình của Trung Quốc là tốt lành cho thế giới và rất tốt cho nước Mỹ.”

Chú ý về các lỗi lầm đón tiếp cách đây 5 năm, khi Hồ Cẩm Đào viếng thăm của Tổng thống George W. Bush, Nhà Trắng dường như đã tổ chức cuộc chuyến viếng thăm cấp nhà nước mà không có một vấn nạn nào hét – đó là, ngoại trừ các vấn đề dịch thuật làm cho cuộc họp báo kéo dài thời gian và nhiều lần trở nên rất khó hiểu. Hồ đi bộ với ông Obama trên sân cỏ ở phía Nam trong buổi lễ tiếp kiến lúc đến và dành thời gian để bắt tay các trẻ em mỉm cười, thậm chí chia sẻ một lúc với con gái út của Tổng thống Mỹ, 9 tuổi, Sasha.

Associated Press nhà văn Matthew Pennington, Jim Kuhnhenn, Tom Raum, Donna Cassata, Julie Pace, Erica Werner, Darlene Superville và Nancy Benac đóng góp cho báo cáo này.

***

nguồn ở đây

Bản dịch trên X-cafevn.org không sát với nguyên bản tin. TH dịch 1/2 phần sau của bài nói trên, bắt đầu từ chữ Hồ sơ nhân quyền …cho đến hết bài.

Bản dịch trên X-cafevn đã bị người dịch làm nhầm lẫn, kết hợp 2 bài báo làm một. Người dịch dường như lấy 1/2 trước của bài nầy rồi  xen vào 1 đoạn của 1 bài khác…phần sau trên bản dịch của x-cafevn được post dưới đây.

“Các công ty Mỹ cũng nổi cáu với chính sách “sáng tạo bản địa” của Trung Quốc, vốn sẽ giới hạn sức mua sản phẩm nước ngoài của Bắc Kinh với những sản phẩm được thiết kế ở Trung Quốc. Tòa Bạch Ốc cho biết Trung Quốc sẽ có những biện pháp để nới lỏng chính sách đó.

Tòa Bạch Ốc cũng tuyên bố rằng Trung Quốc đang tiến hành các biện pháp để bảo vệ tốt hơn nhằm chống lại việc chính phủ sử dụng các phần mềm bất hợp pháp. Lâu nay, doanh nghiệp Hoa Kỳ đã phàn nàn về hành vi trộm cắp “sở hữu trí tuệ” tràn lan ở Trung Quốc.

Sau đó vào buổi chiều, hai nhà lãnh đạo tổ chức một cuộc họp báo ngắn gọn – một loại thực hành không được phổ biến lắm cho Hồ – giới hạn trong bốn câu hỏi. Sau đó Hồ sẽ được khoản đãi một bữa tiệc trưa của Bộ Ngoại giao. Phần nổi bật của nghi lễ chuyến thăm sẽ là một buổi quốc yến xa hoa rực rở vào tối thứ Tư.

Obama và Hồ Cẩm Đào đã dự một bữa ăn tối riêng vào tối thứ ba, mỗi bên được hai quan chức hàng đầu của mình tháp tùng, tại dinh thự tổng thống ở tòa Bạch Ốc. Dù chương trình nghị sự chất đầy các vấn đề nặng ký, những kỳ vọng vẫn còn là khiêm tốn.

“Có lẽ việc vượt qua được cảm giác không tin tưởng nhau là điều quan trọng nhất”, ông Charles Freeman, một chuyên gia về Trung Quốc tại Trung tâm Chiến lược và Nghiên cứu Quốc tế, một cơ quan tham vấn có trụ sở tại Washington cho biết.

Chuyến viếng thăm của Hồ Cẩm Đào đến khi quỹ đạo chính trị đã chuyển dịch cho cả hai nước. Thành công của Trung Quốc trong việc khắc phục được cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã trùng hợp với những lo lắng trong số các nước láng giềng ở châu Á về sức mạnh quân sự ngày càng tăng của họ.

Cuối cùng, sự ngờ vực đó có lợi cho Hoa Kỳ, khi các quốc gia như Nhật Bản, Hàn Quốc và cả Việt Nam đã cẩn thận để thắt chặt quan hệ mạnh mẽ hơn với Hoa Kỳ như là một quyền lực trong khu vực. Obama đã công du đến Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ và Indonesia trong tháng Mười một phần là để tăng cường các mối quan hệ như một vùng đệm chống lại sức mạnh của Trung Quốc.

Nền kinh tế Mỹ đã cho thấy dấu hiệu phục hồi và Obama cũng đã hồi phục từ các vấn đề chính trị của riêng mình, đặc biệt là việc mất một ghế của Quốc hội về Đảng Cộng hòa trong cuộc bầu cử giữa kỳ vào tháng Mười. Một hiệp ước cắt giảm vũ khí hạt nhân, ông phối hợp với Nga đã được phê duyệt và ông đã được ca ngợi cho một giọng nói chuẩn mực trong các hậu quả của vụ thảm sát bắn giết bừa bãi ở Arizona. Bảng thăm dò ý kiến xếp hạng của ông trước đó đã bắt đầu hồi phục sau nhiều tháng buồn nản này.

Tuy nhiên, minh họa cho địa hình chính trị thay đổi ở Washington, các cuộc hội họp và nghi lễ tại tòa Bạch Ốc đã cạnh tranh sự chú ý cho một cuộc bỏ phiếu tại Hạ viện, vừa được kiểm soát bởi thành phần Đảng Cộng hòa, để bãi bỏ đạo luật chăm sóc sức khỏe ấn tượng của Obama.”

Posted in Chinh Tri Hoa Ky, Chinh tri Trung Quoc, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Những món nợ giấu kín

Posted by hoangtran204 trên 20/01/2011

Việt Long & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA

Nguồn ở đây

2010-08-04

Khi dư luận tại Việt Nam bàng hoàng vì vụ tập đoàn quốc doanh Vinashin bị ngập nợ thì ở bên ngoài, thế giới lại chú ý đến một hiện tượng bất ngờ không kém.

AFP PHOTO/HOANG DINH Nam 

Logo của tập đoàn Vinashin tại trụ sở chính ở Hà Nội hôm 19/07/2010

Đó là những khoản nợ vĩ đại của các chính quyền địa phương tại Trung Quốc, nơi mà người ta cứ tưởng là có dự trữ ngoại tệ dồi dào và còn đem tiền cho người khác vay. Nhà tư vấn kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa cho rằng hai hiện tượng Vinashin và Trung Quốc mắc nợ đều có chung một số nguyên do. Ông trình bày sự việc và giải thích như sau với Việt Long trong mục Diễn đàn Kinh tế tuần này…

Cùng hệ thống – cùng hậu quả

Việt Long: Xin kính chào ông Nguyễn Xuân Nghĩa. Trước hết, chúng ta nói qua về vụ tập đoàn quốc doanh Vinashin bị mắc nợ có thể đến hơn bốn tỷ đô la, là một biến cố đang gây chấn động tại Việt Nam khiến ông Chủ tịch Tổng giám đốc đã bị ngưng chức. Sau đó thì mình sẽ tìm hiểu vì sao mà người ta có thể đi vay dễ dàng như vậy…

Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi lại xin nói ngược và nêu lên một vấn đề khác vì hiện tượng Vinashin không là hãn hữu. Vấn đề khác là Trung Quốc thật ra cũng ngập nợ mà dư luận bên ngoài không biết. Các Công ty Đầu tư Địa phương của xứ này được chính quyền địa phương lập ra để đi vay tiền vô tội vạ và tính đến đầu năm nay thì mắc nợ ít ra là một ngàn bảy trăm tỷ đô la, bằng một phần ba tổng sản lượng kinh tế của Trung Quốc. Y như Vinashin tại Việt Nam, họ hồn nhiên vay tiền để thổi vào các dự án vô giá trị về kinh tế và không thể sinh lời nên sẽ vỡ nợ.

Khi ấy, chính quyền Bắc Kinh sẽ giải quyết ra sao? Người ta cứ nói rằng với hơn hai ngàn tỷ đô dự trữ ngoại tệ, Trung Quốc đang là một quốc gia chủ nợ của thế giới mà ít khi nhìn ra khối nợ bị che giấu đó. Đấy là “hiện tượng Vinashin”, nhưng với màu sắc và kích thước Trung Quốc! Và nguyên nhân vì sao thì tất nhiên là cũng giống nhau.

Việt Long: Ông vừa nêu ra một con số gây giật mình là 1.700 tỷ đô la nợ nần của các Công ty Đầu tư Địa phương của Trung Quốc. Các công ty này là gì mà có thể vay mượn đến như vậy?

Tôi xin đề nghị là mình hãy nhìn sâu vào cơ chế và hệ thống kinh tế của Trung Quốc thì có khi thấy ra những nguyên nhân đã dẫn tới vụ Vinashin ở Việt Nam. Cùng một hệ thống thì cũng dẫn tới một hậu quả.

Ô. Nguyễn Xuân Nghĩa

Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi xin đề nghị là mình hãy nhìn sâu vào cơ chế và hệ thống kinh tế của Trung Quốc thì có khi thấy ra những nguyên nhân đã dẫn tới vụ Vinashin ở Việt Nam. Cùng một hệ thống thì cũng dẫn tới một hậu quả. Tôi xin trình bày sự kiện, rồi mới phân tích nguyên do trước khi ta rút kết luận về hiện tượng Vinashin.

Trước hết, các chính quyền địa phương tại Trung Quốc thường thiếu hụt ngân sách nên phải vay tiền. Nhưng theo luật lệ có dời đổi liên miên, mức vay của họ bị trung ương hạn chế. Vì vậy, chính quyền các tỉnh, huyện hay thành phố mới lập ra Công ty Đầu tư Địa phương để thay mặt vay tiền từ các ngân hàng cũng là quốc doanh. Chính quyền trung ương có thấy việc đó, nhưng từ hai năm nay lại khuyến khích – như chính quyền Việt Nam đã khuyến khích Vinashin dù rằng tập đoàn này đã bị trễ nợ khi đáo hạn từ hai năm nay rồi. Lý do khiến Bắc Kinh khuyến khích chuyện đó vì tin rằng nhờ vậy mà tiền sẽ sớm được giải ngân thực hiện các dự án ở địa phương.

Kết quả thì có hơn 8.000 Công ty Đầu tư Địa phương đã ra đời và vay tiền các ngân hàng của nhà nước ở địa phương, với sự ủng hộ của chính quyền địa phương, để thực hiện các dự án cho địa phương, như cầu đường, nhà máy điện hay khách sạn, văn phòng, sân vận động, v.v… đôi khi với đất đai do chính quyền địa phương cấp cho các công ty đầu tư này làm tài sản thế chấp và thường thì với điều kiện tín dụng ưu đãi vì là dự án của địa phương.

yuan-dollar-euro.jpg-250.jpg
Hình minh họa. AFP photo

Việt Long: Ông vui lòng xác định với thính giả một bản sơ đồ toàn cảnh trước khi nói đến sự vận hành của hệ thống đó.  Như quý thính giả có thể hiểu: trung ương cho địa phương lập ra công ty đầu tư thực tế là quốc doanh ở địa phương, đi vay tiền của ngân hàng cũng quốc doanh ở địa phương, với đất đai, tiếng là tài sản của toàn dân nhưng do nhà nước quản lý ở địa phương để đưa vào dự án của địa phương. Tức là một hệ thống kinh tế của nhà nước, mà ở cấp bộ địa phương, có phải vậy không? Nhưng chắc ông không quên rằng Vinashin là tập đoàn mang tầm cỡ quốc gia, kinh doanh một ngành chiến lược cho quốc gia?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Về việc lập ra tập đoàn gọi là có tầm cỡ quốc gia như Vinashin thì chỉ là sáng kiến dại dột năm 2006, học lại từ các “chaebol” Nam Hàn mà quên mất hậu quả là khủng hoảng năm 1997 khiến nhiều “chaebols” vỡ nợ và phải cải cách sau đó. Mà “chaebols” Nam Hàn đều là tư doanh đi lên sau mấy chục năm tích lũy, học hỏi chứ các tập đoàn Việt Nam chỉ là con ếch muốn sớm to bằng con bò, được nhà nước thổi lên bằng tiền đi vay. Nói chung, tập đoàn nhà nước hay công ty đầu tư địa phương, tất cả chỉ là hệ thống do nhà nước ban xuống, bên trong là do đảng lập ra và chỉ đạo vì nếu không là đảng viên thì chẳng thể ngồi vào các vị trí quyết định ấy. Ông Chủ tịch Vinashin cũng thế, là bí thư đảng trong tập đoàn này, và thi hành chiến lược quốc gia bằng cách mua hàng đồng nát và kinh doanh bừa phứa qua mấy trăm chi nhánh.

Nhìn chung thì trong hệ thống kinh tế nhà nước, mọi người đều tin là có nhà nước yểm trợ nên nảy sinh tâm lý ỷ thế mà bất cẩn. Cụ thể tại Trung Quốc nếu dự án không có đất làm tài sản thế chấp thì ngân hàng địa phương đòi chính quyền ký giấy đảm bảo rồi cho vay. Ấn tín nhà nước là yếu tố an toàn cho hệ thống, nhưng theo kiểu “cha chung không ai khóc”.

Bây giờ, nói về sự vận hành của hệ thống thì yếu tố chính trị thực tế là quan hệ giữa đảng viên và quan chức địa phương với nhau trong các địa hạt hành chính, ngân hàng và đầu tư. Yếu tố tiền tài thực tế là sự chia chác đỉnh chung cho từng hợp đồng tín dụng, từng dự án. Đều là của công mà do cán bộ phân bố cho nhau và báo cáo lên trên là đã có dự án này dựa án kia được thực hiện, rồi cắt băng khánh thành hay hạ thủy…

Hệ thống kinh tế – chính trị

vinashin2-250.jpg
Một cửa hàng kinh doanh ôtô, xe máy tại Hà Nội thuộc Công ty cổ phần Công nghiệp tàu thủy và xe máy – một trong 200 công ty của Vinashin. Photo courtesy of tuoitre.vn

Việt Long: Bây giờ, ta nói qua kết quả của chuỗi hiện tượng đó. Các Công ty Đầu tư và ngân hàng cùng chính quyền địa phương tại Trung Quốc đã làm được những gì?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Kết quả của sự vận hành sáng tạo ấy là người ta lấy quyết định kinh tế mà bất kể rủi ro lời lỗ, nhưng đảng viên cán bộ thì đều có lợi. Trước hết là tín dụng ngân hàng của nhà nước được cấp dễ dàng cho các dự án đầu tư hay đầu cơ về bất động sản ở địa phương. Dân thì mất đất, nhưng quan chức có lợi và ngân hàng ôm vào một núi nợ khi bong bóng đầu cơ bị bể. Thế giới đang chờ đợi một vụ khủng hoảng ngân hàng vô cùng vĩ đại tại Trung Quốc vì khoản nợ lên tới một phần ba tổng sản lượng quốc gia lại là nợ thối, không sinh lời và sẽ mất. Các trương chủ bỏ tiền tiết kiệm vào ngân hàng sẽ trắng tay và nổi loạn nếu nhà nước không đứng ra trả nợ đậy.

Thứ hai, người ta thực hiện các dự án vĩ đại mà vô dụng, không kém gì các dự án của tập đoàn Vinashin đang được phanh phui ở nhà. Một thí dụ được giới nghiên cứu quốc tế nhắc tới là tại thành phố Ngân Xuyên, thủ phủ của Khu tự trị Ninh Hạ, gọi là Hồi Ninh Hạ.

Ninh Hạ là tỉnh nghèo vào hạng thứ ba của cả Hoa lục – chỉ có hai tỉnh hay khu hành chính nghèo hơn – cần trung ương cấp cho 70% số thu ngân sách mà lại đang mắc nợ 15 tỷ đô la, bằng 75% sản lượng kinh tế của cả địa phương. Lý do là họ vay tiền thực hiện các dự án quy mô và vô dụng, như một cao ốc có kích thước và dáng vẻ của tòa nhà Empire State Building tại Mỹ, hơn 100 tầng, cao gần 400 thước. Hoặc một viện bảo tàng nguy nga, một thư viện khổng lồ, một trung tâm khoa học và công nghệ tân tiến, cái nào cũng lớn bằng mấy sân banh, mà trống không, chưa nói đến sân vận động thênh thang và nhiều biệt thự tráng lệ cho tiêu chuẩn triệu phú. Cư dân nơi đó thưa thớt, đa số thuộc tộc Hồi, và quá nghèo để sử dụng loại phương tiện công ích hoành tráng như vậy. Mà địa phương không thể thu được tiền thì làm sao bảo trì và trả nợ?

Việt Long: Vì sao người ta lại thực hiện loại công trình như vậy ở giữa một khu vực khô cằn của sa mạc trong một địa phương thật ra vẫn còn rất nghèo? Người ta không biết tính hay sao?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Như trong vụ Vinashin, người ta có biết tính cả đấy. Nhưng là ai tính và tính cho ai, vì mục đích gì? Trong ngần ấy dự án phi lý này, cái hợp lý là mối lợi của đảng viên quan chức khi ký hợp đồng cho vay và thực hiện công trình, rồi phó mặc tất cả cho người khác.

Cấp lãnh đạo địa phương thì viện dẫn lý do rất phải đạo rằng họ thi hành chỉ thị của trung ương, là góp phần phát triển các khu vực lạc hậu nghèo đói ở miền Tây. Cấp lãnh đạo tại trung ương thì té ngửa, rồi đành tự an ủi và tuyên truyền rằng tộc Hồi được nâng đỡ và Ninh Hạ đang nhảy vọt vào thế kỷ 21. Nó cũng tương tự như lời quảng cáo về Vinashin đã xuất hiện từ năm 2008 là có công nghiệp đóng tàu tiên tiến nhất, có thể vượt qua cả nước Anh về tính hiện đại!

000_Hkg3832193-250.jpg
Trụ sở Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc (ABC) tại Bắc Kinh hôm14 tháng 7 năm 2010. AFP Photo

Thực tế thì Bắc Kinh có thấy ra mối nguy nên từ tháng Sáu vừa qua, Quốc vụ viện Trung Quốc đã ra chỉ thị. Rằng thứ nhất, các chính quyền địa phương phải đảm bảo là mọi cơ sở đầu tư của địa phương đều có khả năng trả được nợ. Nếu sau này không trả được thì sự việc sẽ ra sao, chúng ta chưa biết. Thứ hai, địa phương phải hoàn tất các dự án dang dở trước khi khởi công dự án mới. Nếu đang thi công mà không vay thêm được tiền thì các dự án lưng chừng này sẽ đổ xuống đâu, người ta cũng chưa biết, nhưng chắc chắn đang là nỗi đau đầu cho địa phương.

Trong khi ấy, thực tế phũ phàng của kinh tế và chính trị khiến chính quyền trung ương vẫn không thể đạp thắng được vì cần tạo ra việc làm. Và họ phải tiếp tục Chương trình Phát triển miền Tây trong 10 năm tới, với ngân khoản hơn một trăm tỷ đô la riêng cho năm nay, vì sợ động loạn xuất phát từ nông dân nghèo, từ đám “dân công” là công nhân di động đang đi kiếm việc, từ dân thiểu số sắc tộc. Vì vậy, Bắc Kinh đang gặp thế lưỡng nan là bị khủng hoảng ngân hàng với kích thước vĩ đại của Trung Quốc, hoặc bị suy trầm kinh tế và động loạn xã hội.

Trong khi núi nợ vẫn chồng chất hàng ngày, lãnh đạo đòi kích thích kinh tế cho hồ hởi để chuẩn bị Đại hội đảng và thế giới thì hạ mức khả tín của Việt Nam khi vay tiền.

Ô. Nguyễn Xuân Nghĩa

Việt Long: Tổng kết lại câu chuyện kinh hoàng này và nhớ tới vụ Vinashin, ta rút tỉa ra những bài học gì?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Về Trung Quốc, lãnh đạo xứ này phải quan niệm lại vai trò và trách nhiệm ngân sách của các địa phương và phải kiểm soát được sự chi tiêu hay gọi là đầu tư của các địa phương. Nếu không, trung ương è cổ lãnh nợ chứ không thể huênh hoang được nữa.

Thứ hai, chuyện này đưa ta trở về Việt Nam, cần giải tỏa hệ thống kinh tế thực tế là nhà nước, khi thì đội mũ tập đoàn quốc doanh, khi thì khoác áo tổng công ty nhà nước, hay ngân hàng của nhà nước, và khi nào cũng có thể lấy quyết định mờ ảo và mờ ám mà thị trường và luật pháp không kiểm soát được trong khi vẫn được ở trên bao che vì cái gọi là “định hướng xã hội chủ nghĩa”. Đây không chỉ là vụ đảng viên cán bộ tham ô làm thất thoát tài sản quốc gia. Tham nhũng hay tệ nạn đưa thân nhân gia đình vào chốn bẻo bở này chỉ là hậu quả. Nguyên nhân nằm trong hệ thống kinh tế và chính trị ở trên.

Chuyện Vinashin kinh doanh sai trái và vỡ nợ về pháp lý vì trễ hạn trả nợ đã xảy ra từ cuối năm 2008. Vậy mà sau đó chính nhà nước, là Chính phủ và Thủ tướng, vẫn bao che vì lý do này lý do nọ để Vinashin vay thêm và thực hiện các dự án quái đản và hoang phí cho tới ngày phá sản. Khi ta mới chỉ thấy Vinashin vỡ mủ thì nhiều doanh nghiệp nhà nước khác vẫn đang mưng mủ mà dân chúng không biết. Trong khi núi nợ vẫn chồng chất hàng ngày, lãnh đạo đòi kích thích kinh tế cho hồ hởi để chuẩn bị Đại hội đảng và thế giới thì hạ mức khả tín của Việt Nam khi vay tiền.

Việt Long: Ông nhắc đến việc công ty lượng cấp tín dụng là Fitch vừa hạ trái phiếu Việt Nam xuống bốn nấc dưới cấp đầu tư, tức là có giá trị của giấy lộn, của junk bond. Câu hỏi cuối, thưa ông, trong hoàn cảnh hôm nay đâu là những rủi ro của Việt Nam, và ông có thấy gì sáng sủa đôi chút không?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Hạ tầng cơ sở vật chất và luật pháp lạc hậu lẫn giáo dục tồi tệ khiến xứ này khó phát triển lành mạnh, bền vững và cân đối được, cho dù bất cứ ai lên lãnh đạo vào lúc này hay vào những năm tới. Đó là rủi ro từ trung hạn đến trường kỳ. Trước mắt, tham nhũng làm vẩn đục môi trường đầu tư và nản chí doanh gia quốc tế, và khả năng trả nợ rất yếu khiến Việt Nam vay tiền khó hơn, trả nợ càng đắt hơn. Mà nếu lại vay tiền theo kiểu Ninh Hạ thì khủng hoảng sẽ là tất yếu: vốn liếng của Việt Nam chi đủ cho hai tháng nhập khẩu thôi!

Việt Long: Xin cảm ơn ông Nguyễn Xuân Nghĩa.

————–


Posted in Kinh Te Viet Nam Trung Quoc ...affairs, Nợ của các Tập Đoàn quốc doanh | Leave a Comment »

►Quyết tâm và sự dũng cảm của hải quân VNCH trong trận đánh Hoàng Sa với quân Trung Quốc ngày 19-1-1974

Posted by hoangtran204 trên 19/01/2011

Một bài viết rất chuyên nghiệp của Hải Quân Đại tá Hà Văn Ngạc (1935-1999)

 

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | 1 Comment »

“Bộ quần áo của hoàng đế” đang xuất hiện ở Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 19/01/2011

Tác giả viết bài nầy khi mà hội nghị đảng CSVN đang bế mạc và danh sách của các đảng viên nắm quyền trong 5 năm tới đã được sắp xếp và công khai hóa xong. Tựa đề của bài nầy tác giả muốn nói rằng: quyền lực ở Việt Nam được sắp xếp theo kiểu cha truyền con nối. Những người nắm quyền hành cai trị đất nước (khi về hưu hoặc muốn bổ nhiệm ai vào làm việc gì) chỉ trao quyền lực lại cho người trong đảng CS mà thôi. Không cần biết người nầy có đủ khả năng làm việc hay không, họ chỉ cần lòng trung thành là đủ. Nói tóm gọn một câu là: “Hồng tốt hơn Chuyên”

Trong danh sách mới đưa ra sau đại hội đảng,  con trai Nông Đức Mạnh (Nông Quốc Tuấn)  và con trai Nguyễn Tấn Dũng (Nguyển Thanh Nghị) là ủy viên trung ương đảng.

Mời các bạn đọc. The Emperor’s Clothes’ Are Coming into Light in Vietnam ,và coi cuộc họp vừa rồi chỉ là một phim bộ.

tác giả: Roger Mitton

Submitted by TongBienTap on Wed, 01/19/2011 – 02:27

Nguồn: The Phnompenh Post

Diên Vỹ, X-Cafe chuyển ngữ

17.01.2011

Thứ Năm tuần trước, một trong những cơ quan xếp hạng dân chủ tín nhiệm nhất trên thế giới là Freedom House đã phát hành báo cáo thường niên của mình.

Kết quả báo cáo không được đề cập nhiều trong khu vực này với lý do rất rõ ràng là Đông nam Á là một trong những khu vực ít tự do nhất trên thế giới.

Trên thực tế, một trong những tiết lộ gây sốc nhất của bản báo cáo là chỉ có một quốc gia trong vùng Đông nam Á có thể được xếp hạng là “tự do”.

Chắc chắn là nếu bạn hỏi hầu hết mọi người, bao gồm cả những chuyên gia đầy kiến thức, rằng đấy là nước nào, câu trả lời của họ sẽ không đúng.

Vì đấy là Indonesia.

Chà! thật tuyệt vời, thật ngạc nhiên, thật phấn khởi. Những thay đổi ở nơi ấy thật vô cùng tích cực.

Lần đầu tiên tôi đến Java là vào năm 1976, khoảng một thập niên sau thời kỳ gọi là “Một năm Sống đầy Nguy hiểm” khi nhà độc tài Kukarno đã bị thay thế trước đó bởi một nhà độc tài khác là Suharto. [*]

Hai người này đã trị vì Indonesia trong hơn nửa thế kỷ, từ khi quốc gia giành độc lập vào năm 1945 cho đến thời điểm có những dấu hiệu dân chủ vào năm 1998.

Điều kỳ diệu là mãi cho đến đêm giao thừa của thiên niên kỷ mới thì dạng thái cơ bản của dân chủ mới xuất hiện dưới chính quyền Tổng thống Abdurrahman Wahid – và mãi cho đến bốn năm sau mới đạt được tự do hoàn toàn với việc bầu cử Tổng thống Susilo Bambamg Yudhyono.

Vì thế đất nước khổng lồ, rải rác, đa chủng tộc, đa tôn giáo này chỉ mới có được dân chủ trong khoảng sáu năm.

Nhưng trong khía cạnh tự do, nó đã vượt qua những quốc gia tương tự như Cambodia, Malaysia, Singapore và Thái Lan, và thậm chí được xếp hạng trên cả Philippines.

Do đó, Freedom House đã cho Indonesia điểm 2 về quyền tự do chính trị và điểm 3 về tự do dân sự. Điểm cao nhất là 1, thấp nhất là 7.

Không công bằng nhưng có thể đoán trước được là Miến Điện với 7 điểm trong cả hai lĩnh vực, tương tự với Bắc Hàn, Lybya và Somalia.

Nhưng không như những quốc gia lạc hậu ấy, Miến Điện đã tổ chức bầu cử và cho phép một loạt những đảng chính trị khác hoạt động, và thậm chí cho phép một số ít – thú thật là vô cùng ít – quyền tự do ngôn luận.

Vì thế, Miến Điện nên thật sự được xếp hạng ở trên Việt Nam và Lào thay vì ở dưới.

Thật thích đáng, Việt Nam được điểm tệ nhất là 7 về tự do chính trị, nhưng lạ lùng là lại được 5 điểm về tự do dân sự – việc nầy, bất cứ nhà báo, luật sư hoặc tín đồ nào cũng sẽ nói với bạn, là một sai lầm.

Điều kỳ lạ hơn, hạng điểm 7-5 của Việt Nam bằng với Tunisia, nơi một thể chế độc tài cổ xưa cuối cùng vừa bị lật đổ vào tuần trước bởi những người dân từng bị ức hiếp quá lâu.

Những kẻ cầm đầu chính quyền trộm cướp Cộng sản chắc hẳn đang liếc ra sau lưng một cách đầy lo âu và tự hỏi rằng liệu những chuyện như thế có thể xảy ra ở đây hay không.

Câu trả lời là: Có, chuyện như thế có khả năng xẩy ra – và chắc chắn sẽ xẩy ra, chắc có lẻ là sớm hơn dự định nếu chế độ nầy cứ tiếp tục gia tăng sự kém cỏi của họ lên tới mức không có đủ khả năng trong việc quản lý sai lầm nền kinh tế. [*]

Trong khi thật là sốc khi chỉ có Indonesia đạt điểm hoàn toàn tự do, cũng thật hài lòng khi thấy Philippines được xếp hạng là có “tự do một phần” và chỉ là quốc gia thứ hai trong vùng được xếp hạng “bầu cử dân chủ”.

Vì cuộc bầu cử tương đối hoà bình và đáng tin vào tháng Năm trước, thành tích của Manila được xem là “tiến triển tích cực nhất” trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương.

Nhưng phong trào tiên tiến ấy đã bị đẩy lùi bởi khuynh hướng đi xuống tại Cambodia và Thái Lan, nơi quyền tự do chính trị và tự do dân sự bị bóp nghẹt.

Ghi nhận rằng chính quyền của Đảng Nhân dân Cambodia đã “củng cố việc kiểm soát mọi khía cạnh của tiến trình bầu cử và  tăng cường đe doạ xã hội dân sự”, Freedom House đã cho Cambodia điểm đen trong hạng mục quốc gia “không tự do”.

Sự thụt lùi này không phải là hiếm thấy vì hầu hết các quốc gia Đông nam Á hiện nay đang xoa dịu những chỉ trích bằng cách tạo dựng những màn hài kịch về quá trình dân chủ.

“Nhiều chính phủ đề cập đến dân chủ và nói: Ít nhất chúng tôi cũng tổ chức bầu cử, đấy là một sự tiến bộ. Trong khi đương nhiên đa số các cuộc bầu cử này đều là những quá trình có tính chất bủn xỉn hẹp hòi, chỉ nhằm để hỗ trợ tình trạng hiện tại,” Dave Mathieson thuộc phân bộ châu Á của tổ chức Giám sát Nhân quyền nói.

Điều đáng buồn là nó gợi lại câu nói của nhà văn Mỹ quá cố John Updike “Thói quen của một bạo chúa, cho dù hắn ta là vua, là cai ngục hoặc kẻ độc tài, là ưa thích lựa chọn những người có lòng trung thành để giúp việc hơn là chọn những người có khả năng.” Đây là những gì mà ta đang thấy trên khắp khu vực này. [*]

http://www.x-cafevn.org/node/1633

[*] các đoạn có đánh dấu đã được dịch khác với bản dịch trên x-ca.

nguồn: http://www.phnompenhpost.com/index.php/2011011746114/World-news/the-emperors-clothes-are-coming-into-light-in-vietnam.html

——-

Hạ màn Đại Tiệc

Đại Tiệc (party) ở Mỹ Đình đã hạ màn sau 10 ngày chí choé rôm rả ra trò. Những buổi tiệc chiêu đãi, những cuộc vận động hành lang đang thưa dần, nhường chỗ cho những người thắng cuộc tổ chức bán đấu giá xe phục vụ Đại Tiệc, quyết toán các khoản chi tiêu, chia chác thị phần, phân phối ghế. Tết đang phả hơi nóng sau lưng, nhưng Chủ tịch cũng ngẫm một chút về Đại Tiệc hầu bạn đọc.

Năm năm trước, hưởng ứng lời kêu gọi góp ý góp iếc này nọ, Chủ tịch đã cắm cổ hơn ngày trời làm hẳn một bài 9 trang A4, gồm 5 điểm, hoành tráng mang tên: “Gỡ nút cổ chai cho nền kinh tế tăng tốc và cất cánh” gửi Ban Văn Kiện của Đại hội Tiệc. Các báo chí nước ngoài thi nhau đưa tin, còn Tiệc ta thì bặt vô âm tín, coi như không thấy, không nghe, không có…
Vì lý do đó, Chủ tịch không mấy quan tâm đến Đại Tiệc lần này. Thế nhưng, mấy ông bạn Chủ tịch lại quá sốt sắng, thường xuyên gọi điện, hỏi thăm thông tin, thảo luận từng điểm nhỏ trong dự thảo, rồi chuyện nhân sự nhân siếc, ông nọ ông kia, ông nào trúng, ông nào trượt, cứ y mấy ông Hai Lúa thảo luận về chuyện giá cá tra ở thị trường Mỹ.
Về chuyện Cương lĩnh, quanh đi quẩn lại cũng chỉ vì cái gọi là Định hướng CNXH mà Tiệc tự nhốt cả dân tộc vào đó trong hơn nửa thế kỷ qua. Đau thương, bạo lực, đổ máu, tụt hậu cũng chỉ vì cái định hướng chết tiệt này. Từ khi buông lỏng cái định hướng đó năm 1986, đó cũng là cơ hội để dân tộc hồi sinh.
Chuyện công hữu về Tư liệu sản xuất, kinh tế quốc doanh chủ đạo cũng là chuyện loay hoay gần nửa thế kỷ qua. Không mới, không thiếu dẫn chứng, không thiếu đau thương, vẫn cố gắng bấu víu, luyến tiếc, mỵ dân. Giải mã hiện tượng này, Chủ tịch đã có chuỗi bài: Nền chính trị ngoại tình”. Nay có nói thêm vài điều cũng không mới.
Chuyện nhân sự thực chất chỉ là sự giàn xếp giữa các phe phái, thế lực. Nhìn rộng hơn một chút, năm 1908, Từ Hy Thái hậu ngắc ngoải, biết không thể kéo dài được lâu, liền lập Phổ Nghi lên ngôi Hoàng đế. Mặc dù, lúc đó ông này mới 2 tuổi rưỡi. Ở một đất nước chiếm 1/5 dân số thế giới mà phải chọn một đứa trẻ lên ngôi Vua thì ở xứ ta, chuyện ông nọ hay ông kia ở ngôi Tổng có gì là lạ!
Mỗi khi còn có sự độc tôn lãnh đạo mà duy trì hệ thống chính trị theo kiểu cung đình, hậu phong kiến thì chuyện chức Tổng hay Vương cũng chỉ là sự sắp đặt, giàn xếp sao cho không xung đột với các nhóm lợi ích.
Nguyễn Trần Bạt nói với Chủ tịch: Đây là Đại hội của các thủ đoạn. Chủ tịch bảo: bác nói thế thẳng như ruột ngựa. Gọi là Festival có phải lịch lãm hơn không. Chiến lược không có gì để bàn, vì có bàn thì cũng chỉ loay hoay trong cái hũ đó thôi. Khi chiến lược bị nhốt trong hũ kín thì đó là lúc mà thủ đoạn được dùng đến.
Những ai có ý tưởng thoát khỏi cái hũ đó, đương nhiên là không có cơ hội tham gia vào cơ cấu. Có một chuẩn mực được ngầm định rằng: Phải vâng lời, phải kiên định, phải trung thành với cái chủ nghĩa mà Tiệc ta trót lựa chọn từ thời còn nông nổi. Cả một dân tộc 86 triệu dân đang sống trong thời đại Internet băng thông rộng và một thế giới phẳng lại phải kiên định với cái gọi là “Luận cương năm 1930” do một thanh niên mới 26 tuổi, nông nổi bốc đồng viết ra một cách vội vàng.
Nguyên Chủ tịch QH An Nguyễn Văn, trước Đại Tiệc, trả lời phỏng vấn VietNamNet, ông nói: “Việt Nam đang mắc lỗi hệ thống. Quyền lực nhà nước được phân làm ba nhánh song lại thống nhất ở nơi Đảng. Vậy Đảng trở thành ông vua tập thể. Như thế không phải dân chủ nữa mà là Đảng chủ. Vậy Đảng là ông vua rồi còn gì.
Đó là cái sai từ gốc của hệ thống gây nên cái lỗi của hệ thống quyền lực theo mô hình cộng hòa Xô Viết. Thông lệ quốc tế không có vậy, và cần phải được khắc phục theo quy luật phổ quát là phân chia ba nhánh quyền lực một cách rạch ròi thống nhất theo hiến pháp và pháp luật tức là thống nhất ở nơi dân”
Trong một nền kinh tế tri thức, khi mà sự sáng tạo được coi là động lực phát triển của xã hội thì Tiệc ta lại tôn thờ sự kiên định, định hướng vào một khái niệm mông lung, để rồi năm năm một lần, hội họp tranh cãi chí choé về những cái mông lung ấy. Một trong những luận điểm mà Tiệc ta hay dùng để mỵ dân là sự minh bạch. Vậy đố ai biết, Đại Tiệc này đã chi hết bao nhiêu tiền?
Nguồn: Blog Phan Thế Hải
———
Coi thêm bài nầy:  (chưa từng làm bí thư, nhưng trở thành ủy viên trung ương đảng)

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

Tổng quan kinh tế Việt Nam năm 2010

Posted by hoangtran204 trên 19/01/2011

Trong khi dân chúng than trời như bọng vì vật giá quá đắt đỏ, giá vàng tăng từ 26 triệu vào tháng 11/2009 đến hơn 36 triệu 1 lượng vào cuối năm 2010, thì tác giả của bài báo nầy đưa ra các con số rất đáng ngờ.  Giá đô la cũng tăng từ 18 000 đến 21 500 vào cuối năm 2010. Mức lạm phát thực sự phải cao hơn 11,58%. Chỉ số chứng khoán nằm ở mưc 420-450 suốt năm 2010. Đầu tư của nước ngoài vào VN chiếm một phần trăm quá lớn so với GDP…

Mời bạn đọc để suy xét:

****

Tổng quan kinh tế Việt Nam năm 2010

Năm 2010, mặc dù tình hình kinh tế thế giới và trong nước có những diễn biến phức tạp, kinh tế Việt Nam đã đạt được những kết quả tích cực trên nhiều lĩnh vực. Tuy nhiên, bên cạnh những điểm sáng thể hiện thành tựu đạt được nền kinh tế vẫn còn bộc lộ nhiều hạn chế và thách thức.

Việc đánh giá, nhìn nhận lại kinh tế Việt Nam năm 2010 để rút ra những bài học, chỉ rõ những thách thức và giải pháp cho năm 2011 có ý nghĩa quan trọng đối với các nhà hoạch định chính sách ở Việt Nam. Có thể tiếp cận và đánh giá một nền kinh tế từ nhiều phương diện. Trong bài viết này, bức tranh kinh tế Việt Nam được nhìn nhận từ góc độ vĩ mô dựa trên diễn biến tình hình kinh tế trong năm và các chỉ số kinh tế vĩ mô cơ bản.
1. Tổng quan kinh tế Việt Nam năm 2010

Tăng trưởng kinh tế

Năm 2010, kinh tế của Việt Nam tiếp tục có sự phục hồi nhanh chóng sau tác động của khủng hoảng kinh tế toàn cầu. Hình 1 cho thấy có cải thiện tốc độ tăng GDP theo các quý trong năm 2010.

Tốc độ tăng GDP quý I đạt 5,83%, quý II là 6,4%, quý III tăng lên 7,14% và dự đoán quý IV sẽ đạt 7,41%. Uớc tính GDP cả năm 2010 có thể tăng 6,7%, cao hơn nhiệm vụ kế hoạch (6,5%).

Trong bối cảnh kinh tế thế giới vẫn phục hồi chậm chạp và trong nước gặp phải nhiều khó khăn, kinh tế Việt Nam đạt được tốc độ tăng trưởng tương đối cao như trên là một thành công. Với kết quả này tốc độ tăng trưởng GDP cả giai đoạn 2006-2010 đạt bình quân 7%/năm và thu nhập quốc dân bình quân đầu người năm  2010 ước đạt 1.160 USD.


Các chỉ số tăng trưởng cho các ngành cũng thể hiện một xu hướng phục hồi rõ rệt. Công nghiệp tiếp tục là đầu tàu của tăng trưởng kinh tế Việt Nam. Giá trị sản xuất công nghiệp 9 tháng đầu năm tăng 13,8% so với cùng kỳ năm 2009 và năm 2010 ước tăng 14% so với năm 2009.

So với khu vực công nghiệp thì khu vực dịch vụ cũng có sự phục hồi sau khủng hoảng kinh tế thế giới những ở mức độ thấp hơn. Tốc độ tăng trưởng trong 9 tháng đầu năm là 7,24% và triển vọng tốc độ tăng trưởng khu vực dịch vụ cả năm 2010 có thể đạt 7,5%.

Đối với lĩnh vực nông nghiệp, năm 2010 gặp nhiều khó khăn: đầu năm hạn hán nghiêm trọng, giữa năm nắng nóng gay gắt, cuối năm mưa lũ lớn kéo dài ở miền Trung và Tây Nguyên. Những khó khăn này đã gây thiệt hại nặng nề cho sản xuất vụ mùa, nuôi trồng thuỷ sản và chăn nuôi. Tuy nhiên, do thực hiện nhiều chính sách và giải pháp hỗ trợ hộ nông dân và các doanh nghiệp về vốn, vật tư, tiêu thụ kịp thời, giá trị sản xuất nông, lâm nghiệp và thuỷ sản 9 tháng đầu năm đã tăng 2,89% so với cùng kỳ năm 2009, và ước cả năm 2010 tăng khoảng 2,8%.

Đầu tư

Kinh tế phục hồi là một nguyên nhân quan trọng trong việc thúc đẩy đầu tư phát triển. Nguồn vốn đầu tư toàn xã hội năm 2010 đã đạt được những kết quả tích cực. Ước tính tổng đầu tư toàn xã hội năm 2010 đạt 800 nghìn tỷ đồng, tăng 12,9% so với năm 2009 và bằng 41% GDP.

Trong đó, nguồn vốn đầu tư của tư nhân và của dân cư dẫn đầu bằng 31,2% vốn đầu tư toàn xã hội, nguồn vốn đầu tư nhà nước (gồm đầu tư từ ngân sách nhà nước, nguồn trái phiếu Chính phủ, nguồn tín dụng đầu tư theo kế hoạch nhà nước và nguồn đầu tư của các doanh nghiệp nhà nước) bằng 22,5%, tăng 4,7% so với năm 2009. Những kết quả này cho thấy các nguồn lực trong nước được huy động tích cực hơn.

Về vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI), tính đến hết tháng 11, cả nước thu hút được 833 dự án mới với tổng số vốn đăng ký đạt 13,3 tỷ USD, bằng 60% so với cùng kỳ năm 2009, trong đó vốn thực hiện ước đạt 10 tỷ USD, tăng 9,9%. Mặc dù vốn FDI đăng ký có thấp hơn nhiều so với năm 2009 nhưng tỷ lệ vốn thực hiện trên vốn đăng ký lại cao hơn nhiều. Đây có thể được coi là điểm sáng trong thu hút FDI năm 2010. Điều này cũng cho thấy sự cam kết lâu dài các nhà đầu tư nước ngoài ở thị trường Việt Nam.

Tốc độ tăng vốn đầu tư cao và nhanh một mặt thể hiện quan hệ tích lũy – tiêu dùng đã có sự chuyển dịch theo chiều hướng tích cực, nhưng mặt khác lại cho thấy những hạn chế trong hiệu quả đầu tư.

Nếu như năm 1997, chúng ta đạt được tốc độ tăng trưởng 8,2% với vốn đầu tư chỉ chiếm 28,7% GDP thì cũng với tốc độ tăng trưởng xấp xỉ như vậy năm 2007 (8,5%) chúng ta phải đầu tư tới 43,1% GDP. Đến năm 2010, trong khi tổng mức đầu tư toàn xã hội lên tới 41% GDP, thì tốc độ tăng trưởng lại chỉ đạt 6,7%.

Chỉ số ICOR đã tăng tới mức quá cao, trên 8 so với 6,6 của năm 2008. Hệ số ICOR của doanh nghiệp và đặc biệt là doanh nghiệp tư nhân chỉ có 3-4, trong khi đó ICOR của khu vực kinh tế nhà nước và từ đầu tư của nhà nước tới 9-101 .

Bên cạnh đó còn xảy ra tình trạng chậm trễ trong giải ngân nguồn vốn đầu tư từ ngân sách nhà nước và nguồn vốn trái phiếu Chính phủ, lãng phí, thất thoát vốn đầu tư ở tất cả các khâu của quá trình quản lý dự án đầu tư. Những đặc điểm này là đáng báo động về cả trước mắt cũng như lâu dài.

Lạm phát và giá cả

Năm 2010 lạm phát có những diễn biến phức tạp. Từ đầu năm đến cuối tháng 8 chỉ số giá tiêu dùng diễn biến theo chiều hướng ổn định ở mức tương đối thấp, trừ hai tháng đầu năm CPI ở mức cao do ảnh hưởng bởi những tháng Tết. Tuy nhiên, lạm phát đã thực sự trở thành mối lo ngại từ tháng 9 khi CPI tăng bắt đầu xu hướng tăng cao. Đến hết tháng 11, chỉ số giá tiêu dùng đã tăng tới 9,58% và mục tiêu kiềm chế lạm phát cả năm dưới 8% mà Quốc hội đề ra sẽ không thực hiện được.

[Ngân hàng thế giới cho biết, lạm phát của VN là 11.58%– TH]!

Lạm phát và giá cả của năm 2010 tăng cao xuất phát từ nhiều nguyên nhân.

_Thứ nhất, sự phục hồi của nền kinh tế làm cho nhu cầu các loại hàng hóa dịch vụ đều tăng cao, cộng với thiên tai, lũ lụt ở các tỉnh miền Trung lại càng làm tăng nhu cầu về lương thực, thực phẩm, vật liệu xây dựng…

_Thứ hai, giá của một số mặt hàng nhập khẩu của nước ta trên thị trường thế giới tăng lên do sự phục hồi của kinh tế toàn cầu làm tăng chi phí sản xuất của nhiều doanh nhiệp.

_Thứ ba, việc điều chỉnh tỷ giá làm đồng tiền nội tệ mất giá làm cho chi phí nhập khẩu tăng lên đẩy mặt bằng giá nhiều hàng hóa tăng theo.

Bên cạnh đó những nguyên nhân cơ bản gây ra lạm phát cao ở Việt Nam những năm trước vẫn còn. Đó là sự thiếu kỷ luật tài chính trong đầu tư công và trong hoạt động của các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) và tập đoàn lớn. Do vậy, kích cầu đầu tư thông qua nới lỏng tín dụng cho các DNNN và tập đoàn cùng với thiếu sự thẩm định và giám sát thận trọng cũng góp phần kích hoạt cho lạm phát trở lại. Sự điều chỉnh tăng lãi suất cơ bản của ngân hàng nhà nước và sự gia tăng lãi suất cho vay của các ngân hàng thương mại ở những tháng cuối năm 2010 sẽ tiếp tục gây sức ép làm tăng lạm phát không chỉ những tháng cuối năm mà có thể cả trong năm 2011.

[tác giả không nhắc nhở gì đến chính phủ hàng năm đều ra lênh cho ngân hàng VN  in tiền ra để tung một số lượng lớn tiền đồng vào thị trường VN hàng năm!]

Tỷ giá

Trong nhiều năm trở lại đây, Ngân hàng nhà nước (NHNN) kiên trì chính sách ổn định đồng tiền Việt Nam so với đồng đô la Mỹ. Diễn biến tỷ giá trong năm 2010 là khá phức tạp. Mặc dù NHNN đã điều chỉnh nâng tỷ giá liên ngân hàng hai lần vào tháng 2 và tháng 10, khoảng cách giữa tỷ giá chính thức và tỷ giá trên thị trường tự do luôn ở mức cao. Tỷ giá chính thức có thời điểm thấp hơn tỷ giá trên thị trường tự do tới 10%. Đến cuối tháng 11 năm 2010, tỷ giá trên thị trường tự do đã đạt mức 21.500 đồng/USD.

Hình 3 cho thấy về cuối năm tỷ giá càng biến động và mất giá mạnh, thị trường ngoại hối luôn có biểu hiện căng thẳng. Những bất ổn về tỷ giá có nguyên nhân sâu xa từ những bất ổn về kinh tế vĩ mô đó là bội chi cao, nhập siêu lớn và hiệu quả đầu tư công thấp… làm cho cầu ngoại tệ luôn lớn hơn cung ngoại tệ. Bên cạnh đó hiện tượng đầu cơ và tâm lý cũng gây áp lực mạnh mẽ lên tỷ giá. Những bất ổn trên thị trường ngoại hối và tỷ giá hối đoái đã tiếp tục gây ra những khó khăn cho hoạt động xuất nhập khẩu. Hơn nữa, đồng tiền mất giá còn ảnh hưởng đến lạm phát trong nước do giá hàng nhập khẩu tăng mạnh. Trong bối cảnh lạm phát có xu hướng gia tăng và tính không ổn định trên thị trường tiền tệ, đòi hỏi cần phải có sự lựa chọn linh hoạt cơ chế điều hành tỷ giá để đạt được mục tiêu kiềm chế lạm phát và ổn định thị trường tiền tệ.

Thu chi ngân sách

Năm 2010, tình hình kinh tế trong nước chuyển biến tích cực đã tạo điều kiện để tăng thu ngân sách nhà nước. Thu ngân sách nhà nước năm 2010 ước đạt 520.100 tỷ đồng, vượt 12,7% so với dự toán, tăng 17,6% so với năm 2009, và đạt tỷ lệ động viên vào ngân sách nhà nước là 26,7%. Mặc dù tỷ trọng thu nội địa có tăng nhưng chiếm tỷ trọng không lớn (khoảng 60%).

Việc chấp hành kỷ luật ngân sách không nghiêm, thất thu, gian lận, nợ đọng thuế, kể cả thuế nội địa và thuế xuất nhập khẩu còn lớn. Số nợ thuế chờ xử lý (chiếm hơn 20% tổng số nợ thuế) tăng khá nhiều. Đây là dư địa quan trọng để tăng thu ngân sách và giữ kỷ cương luật pháp về ngân sách nhà nước. Tổng chi cân đối ngân sách nhà nước ước đạt 637.200 tỷ đồng, tăng 9,4% so với dự toán và tăng 9% so với thực hiện năm 2009.

Bội chi ngân sách năm 2010 ước khoảng 117.100 tỷ đồng, bằng khoảng 5,95% GDP, giảm so với năm 2009 (6,9%) và cũng giảm so với kế hoạch đề ra (6,2%). Đó là những kết quả rất đáng khích lệ trong bối cảnh nền kinh tế vừa trải qua cơn suy giảm. Tuy nhiên, bội chi ngân sách vẫn còn cao (chưa về mức dưới 5% như đã duy trì trong nhiều năm) và là một trong những nhân tố góp phần làm gia tăng lạm phát. Điều này cũng cảnh báo độ an toàn của ngân sách trong các năm tiếp theo nếu như không chủ động có các biện pháp cải cách để tạo nền tảng tăng nguồn thu cũng như tăng cường kỷ luật tài chính cho ngân sách.

Xuất nhập khẩu và cán cân thương mại

Năm 2010, xuất nhập khẩu khẩu của Việt Nam có nhịp độ tăng trưởng đáng khích lệ trong bối cảnh kinh tế của những nước vốn là thị trường xuất khẩu lớn của Việt Nam như Mỹ, Nhật Bản, EU… vẫn phục hồi chậm chạp.

Tổng kim ngạch xuất khẩu năm 2010 ước đạt khoảng 70,8 tỷ USD, tăng 24,9% so với năm 2009. Xuất khẩu tăng là do sự đóng góp lớn của những mặt hàng công nghiệp chế biến cộng với sự phục hồi của kinh tế thế giới làm cho xuất khẩu hàng nông, lâm, thủy sản được lợi về giá. Vấn đề tồn tại lớn nhất của xuất khẩu đã bộc lộ trong nhiều năm qua là việc vẫn phụ thuộc nhiều vào các mặt hàng khoáng sản, nông, lâm, thuỷ, hải sản, dệt may, da giầy… Hơn nữa, các mặt hàng công nghiệp chế biến vẫn mang tính chất gia công. Như vậy, xuất khẩu chủ yếu vẫn dựa vào khai thác lợi thế so sánh sẵn có mà chưa xây dựng được các ngành công nghiệp có mối liên kết chặt chẽ với nhau để hình thành chuỗi giá trị gia tăng xuất khẩu lớn.
[Tác giả không đề cập tới chuyện hàng năm  VN xuất khẩu 10 tỉ tiền bán dầu thô, và 30 triệu tấn than đá; 1 tấn than đá giá 60 đô. Không đề cập tới VN bán các tài nguyên khoáng sản khác như nguồn đất hiếm, quặng có giá trị như Titan, wolfram…]

Tổng kim ngạch nhập khẩu năm 2010 ước đạt 82,6 tỷ USD, tăng 19,8% so với năm 2009. Nguyên nhân chính của sự gia tăng nhập khẩu là do kinh tế có sự phục hồi làm gia tăng nhập khẩu nguyên phụ liệu phục vụ sản xuất (chiếm khoảng 80% cơ cấu nhập khẩu). Mặc dù cả kim ngạch xuất khẩu và kim ngạch nhập khẩu đều tăng, nhưng do tốc độ tăng kim ngạch xuất khẩu cao hơn tốc độ tăng kim ngạch nhập khẩu, nên nhập siêu năm 2010 giảm xuống chỉ còn khoảng 11,8 tỷ USD, chiếm 16,6% tổng kim ngạch xuất khẩu.

Như vậy, so với những năm gần đây cán cân thương mại đã có sự cải thiện đáng kể, thể hiện quyết tâm của chính phủ trong việc kiềm chế nhập khẩu những mặt hàng không cần thiết. Song mức nhập siêu vẫn còn cao cho thấy việc phát triển các ngành công nghiệp phụ trợ và chuyển dịch cơ cấu hàng xuất khẩu vẫn còn chậm.

Cán cân thanh toán

Nếu như năm 2009, cán cân thanh toán tổng thể thâm hụt 8,8 tỷ USD, thì năm 2010 đã có sự cải thiện đáng kể. Phần thâm hụt cán cân tài khoản vãng lai năm 2010 trên thực tế có thể được bù đắp hoàn toàn bởi thặng dư trong cán cân tài khoản vốn.

Tuy nhiên, dự báo cán cân thanh toán năm 2010 vẫn thâm hụt khoảng trên 2 tỷ USD do phần “lỗi và sai sót” trong cán cân tài khoản vốn gây ra. Thực tế, tình trạng căng thẳng trên thị trường ngoại hối và việc giá vàng liên tục leo thang khiến doanh nghiệp và người dân găm giữ đô la và vàng. Như vậy, việc bố trí lại danh mục đầu tư của doanh nghiệp và người dân sang các loại tài sản bằng ngoại tệ và vàng sẽ tiếp tục gây ra vấn đề “lỗi và sai sót” và thâm hụt trong cán cân thanh toán trong năm 2010.

Bên cạnh đó, mặc dù cán cân thanh toán được cải thiện trong năm 2010, lượng dự trữ ngoại hối vẫn không tăng một mặt do Ngân hàng nhà nước can thiệp vào thị trường để giữ ổn định tỷ giá, mặt khác có một lượng ngoại tệ lớn đang lưu thông ngoài hệ thống ngân hàng.
[Lượng dự trử ngoại hối của VN vào tháng 11/2010 chỉ còn đủ cho 9 tuần nhập khẩu. Ngân hàng thế giới và các tổ chức tín dụng cho biết là ở mức 12-14 tỉ đô la]

Nợ công

Đến năm 2010, nợ nước ngoài của Việt Nam ước khoảng 42,2% GDP và tổng nợ công đã vượt quá 50% GDP. Theo phân tích của IMF (2010), Việt Nam vẫn ở mức rủi ro thấp của nợ nước ngoài nhưng cần lưu ý rằng khoản nợ này chưa tính đến nợ của các doanh nghiệp nhà nước không được chính phủ bảo lãnh. Hơn nữa, vấn đề ở đây không chỉ là tỷ lệ nợ so với GDP mà cả quy mô và tốc độ của nợ nước ngoài và nợ công của Việt Nam gần đây đều có xu hướng tăng mạnh.

Nếu năm 2001, nợ công đầu người là 144 USD thì đến năm 2010 lên tới 600 USD, tốc độ tăng bình quân hàng năm khoảng 18%. Nợ công tăng nhanh trong khi thâm hụt ngân sách lớn và hiệu quả đầu tư công thấp đặt ra những lo ngại về tính bền vững của nợ cả trong ngắn hạn và dài hạn. Điều này cũng đặt ra yêu cầu cấp thiết của việc cần tăng cường quản lý và giám sát nợ công một cách chẽ và nâng cao hiệu quả sử dụng vốn vay ở Việt Nam.

[nợ công của VN = $600/1 đầu người x 86 triệu người = 52 tỉ đô la; không tính các công ty quốc doanh đang nợ của nước ngoài.]

2. Những thách thức của kinh tế Việt Nam năm 2011 và khuyến nghị chính sách

Những thách thức của kinh tế Việt Nam năm 2011

Triển vọng kinh tế Việt Nam năm 2011 phụ thuộc vào ba yếu tố chính: tình hình kinh tế thế giới, sức mạnh nội tại và ổn định kinh tế vĩ mô trong nước và sự điều hành của Chính phủ. Tuy nhiên bên cạnh những thời cơ, thuận lợi thì cũng đặt ra nhiều thách thức cho cả ba yếu tố trên.

Trong ngắn hạn, năm 2011 sẽ tiếp tục chứng kiến sự phục hồi ở những nền kinh tế trên thế giới. Hoạt động đầu tư và thương mại quốc tế sẽ được hồi phục nhanh hơn sau khi có sự phục hồi chậm trong năm 2010. Hơn nữa, Việt Nam vẫn được đánh giá là một trong những thị trường đầu tư hấp dẫn và nhiều doanh nghiệp đầu tư nước ngoài có kế hoạch mở rộng hoạt động kinh doanh trong những năm tới. Những điều này tạo ra những ảnh hưởng tích cực trực tiếp lên nền kinh tế Việt Nam để có thể duy trì tăng trưởng khả quan hơn trong năm 2011.

Tuy nhiên, xuất khẩu của Việt Nam sẽ chịu thách thức lớn hơn, nhất là trong bối cảnh hậu khủng hoảng những rào cản thương mại mới ngày càng nhiều với các hành vi bảo hộ thương mại tinh vi tại các thị trường lớn sẽ dành cho các mặt hàng xuất khẩu, nhất là các mặt hàng chủ lực của Việt Nam như khoáng sản, nông, lâm, hải sản.

Đối với trong nước, những bất ổn vĩ mô và những yếu kém trong nội tại nền kinh tế sẽ trở thành thách thức lớn cho phát triển kinh tế năm 2011.

_Trước hết, những nhân tố tiềm ẩn lạm phát vẫn tiếp tục trong năm 2011. Đó là giá cả thị trường thế giới sẽ tăng khi kinh tế thế giới tiếp tục phục hồi, chính sách điều chỉnh tăng lương vào tháng 5/2011 sẽ tạo ra tâm lý và lý do để thị trường tăng giá hàng hóa tiêu dùng, tỷ giá biến động, đầu tư công chưa hiệu quả và bội chi ngân sách tiếp tục gây sức ép lên lạm phát…

_Thứ hai, mặc dù tình trạng nhập siêu đã được cải thiện nhưng chưa tạo được nền tảng vững chắc. Tình trạng này chắc chắn không dễ giải quyết trong ngắn hạn khi cơ cấu kinh tế kém hiệu quả, công nghiệp phụ trợ yếu kém và nguyên phụ liệu, máy móc, thiết bị, phụ tùng còn phụ thuộc khá nặng nề vào nước ngoài.

_Thứ ba, bội chi ngân sách cũng là áp lực cần giải quyết. Với mức bội chi cao và nếu nguồn vốn bù đắp ngân sách chủ yếu từ thị trường vốn trong nước, mặt bằng lãi suất sẽ chịu áp lực của nhu cầu vốn, mà đầu tiên là lãi suất tiền gửi ngân hàng… Bội chi vẫn là thách thức khi chưa có những biện pháp nghiêm khắc và cụ thể để giải quyết thông qua việc nâng cao hiệu quả đầu tư từ ngân sách nhà nước và tiết kiệm chi thường xuyên. Trong bối cảnh thâm hụt, cơ cấu chi, hiệu quả chi và khả năng kiểm soát chi thể hiện dấu hiệu thiếu bền vững của ngân sách bởi các khoản chi tiêu của chính phủ không tạo nên nguồn thu trong tương lai và gây sức ép cho bội chi mới.

_Thứ tư, đồng nội tệ sẽ tiếp tục bị áp lực giảm giá trong thời gian tới vì lạm phát của Việt Nam luôn ở mức cao hơn so với khu vực và thế giới và NHNN không thể dùng dự trữ ngoại hối ít ỏi để can thiệp mạnh theo nhu cầu vì cần ngoại tệ để giải quyết các nhu cầu thiết yếu khác.

_Thứ năm, những “nút thắt” của tăng trưởng kinh tế như cơ sở hạ tầng, trình độ nguồn nhân lực và cải cách hành chính vẫn chưa có sự chuyển biến rõ rệt. Điều này không chỉ ảnh hưởng trực tiếp đến lòng tin của các nhà đầu tư trong và ngoài nước mà còn cản trở lớn đến tăng trưởng kinh tế theo hướng hiệu quả và bền vững trong năm 2011 và các năm tiếp theo.

Về điều hành kinh tế vĩ mô, hiện nay chúng ta dựa trên 3 công cụ chính để tác động đến nền kinh tế, đó là chính sách tài khoá, chính sách tiền tệ và chính sách cán cân thanh toán. Tuy nhiên, sự phối hợp giữa các chính sách đó còn lúng túng và thiếu linh hoạt. Nhiều chính sách mạng nặng tính hành chính và thiếu kết hợp với các giải pháp dựa trên nguyên tắc thị trường. Hơn nữa, các cơ quan quản lý nhà nước còn đưa ra các giải pháp mang tính tình thế, giật cục, thiếu sự minh bạch và nhất quán làm giảm lòng tin của nhân dân và cộng đồng doanh nghiệp. Năng lực dự báo kém cộng với dự kiến các biện pháp ứng phó với diễn biến kinh tế thấp kém cũng là những hạn chế quản lý vĩ mô nền kinh tế.

Khuyến nghị chính sách

Năm 2011 có tầm quan trọng đặc biệt đối với phát triển kinh tế – xã hội của Việt Nam, bởi đây là năm đầu tiên thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội 5 năm 2011- 2015 và chiến lược phát triển kinh tế – xã hội 10 năm 2011- 2020. Đồng thời cũng là năm tiền đề để Việt Nam chuyển sang thực hiện chương trình tái cấu trúc và chuyển đổi mô hình tăng trưởng nhằm nâng cao sức cạnh tranh và chất lượng tăng trưởng của nền kinh tế. Vì thế, cần có các giải pháp chính sách không chỉ cho năm 2011 mà còn cả trong những năm tiếp theo.

_Thứ nhất, đặt ưu tiên vào ổn định kinh tế vĩ mô. Nhiệm vụ điều hành ổn định kinh tế vĩ mô trong thời gian tới tiếp tục rất phức tạp và khó khăn, đòi hỏi Chính phủ và các cơ quan chức năng phải bám sát tình hình, có những chính sách, giải pháp chỉ đạo điều hành kịp thời và linh hoạt. Các định hướng chính sách kinh tế vĩ mô của chính phủ trong cả năm cần được công bố ngay từ đầu năm để cho người dân và doanh nghiệp được biết. Những dự kiến thay đổi cụ thể về chính sách ở từng thời điểm cụ thể trong năm chỉ nên công bố khi chắc chắn sẽ thực hiện. Cùng với thông tin về quyết định chính sách, các thông tin kinh tế vĩ mô (như nhập siêu, bội chi ngân sách, dự trữ ngoại hối, cán cân thanh toán, nợ quốc gia…) phải được công khai, minh bạch ở mức cần thiết để người dân và doanh nghiệp tránh bị động trong sản xuất kinh doanh. Cần có cơ chế phối hợp đồng bộ, toàn diện hơn nữa giữa các chính sách kinh tế vĩ mô, đặc biệt là sự phối kết hợp chặt chẽ ngay từ khâu hoạch định chính sách tiền tệ, chính sách tài khoá, chính sách tỷ giá và các chính sách khác để giải quyết và đạt được các mục tiêu kiềm chế lạm phát, ổn định thị trường ngoại tệ. Chính phủ cũng cần nâng cao năng lực dự báo và tăng cường phối hợp trao đổi thông tin giữa các cơ quan dự báo và cơ quan giám sát để đảm bảo thống nhất khi công bố.

_Thứ hai, đảm bảo ổn định các cân đối vĩ mô. Đối với vấn đề bội chi ngân sách, chính phủ cần xác định rõ lộ trình và giải pháp cho việc giảm bội chi và tiến tới cân đối ngân sách một cách tích cực. Cần cải cách lại cơ chế cấp phát ngân sách và kiểm soát chặt chẽ các khoản chi nhằm đảm bảo chi ngân sách có hiệu quả. Chi ngân sách cần gắn liền với công khai, minh bạch và dân chủ. Xây dựng và áp dụng cơ chế thưởng phạt cũng như xử lý nghiêm các hành vi vi phạm trong quản lý, điều hành ngân sách nhà nước. Đối với vấn đề kiểm soát nhập siêu, cần đặt trong tổng thể của tất cả các chính sách từ chính sách tài khóa, tiền tệ đến chính sách tỷ giá, từ việc chuyển đổi cơ cấu xuất khẩu đến phát triển các ngành công nghiệp phụ trợ vì nhập siêu bản chất là vấn đề cơ cấu kinh tế.

_Thứ ba, thực hiện các giải pháp để nâng cao hiệu quả sử dụng và hấp thụ vốn đầu tư của nền kinh tế. Để thực hiện điều này, cần tập trung vào tái cơ cấu doanh nghiệp Việt Nam, đặc biệt là các DNNN, theo hướng rà soát lại hệ thống doanh nghiệp DNNN, kiên quyết cắt bỏ các DNNN làm ăn thua lỗ. Bên cạnh đó, cần nâng cao hiệu quả sử dụng vốn đầu tư, đặc biệt là nguồn đầu tư từ ngân sách. Nghiên cứu lại việc phân bổ và sử dụng nguồn lực theo hướng nguồn lực cần phải được phân bổ đến những ngành có độ lan tỏa lớn, có giá trị gia tăng cao. Ưu tiên hỗ trợ những doanh nghiệp có phương án kinh doanh khả thi và những doanh nghiệp có khả năng tiếp cận được với công nghệ hiện đại để giúp họ trang bị lại thiết bị, cải tiến công nghệ nhằm bắt kịp với nền sản xuất của thế giới.

_Thứ tư, tiếp tục cải thiện môi trường đầu tư và kinh doanh. Khi cùng chung sống trong một môi trường kinh tế và chính sách kinh tế, các doanh nghiệp dù là doanh nghiệp nhà nước hay ngoài nhà nước cần có được sự bình đẳng như nhau về cơ hội kinh doanh. Hơn nữa, khi nền kinh tế ngày càng thị trường hóa sâu hơn đòi hỏi phải tách biệt giữa chức năng kinh doanh và chức năng hỗ trợ chính sách kinh tế của khu vực doanh nghiệp nhà nước. Điều này sẽ vừa nâng cao sức cạnh tranh của doanh nghiệp này vừa không gây ra những méo mó trong nền kinh tế. Ở khía cạnh khác, để tạo môi trường đầu tư minh bạch có tính cạnh tranh, cần tách biệt vai trò của chính phủ là chủ sở hữu ra khỏi vai trò điều hành chính sách.

_Thứ năm, để đảm bảo tăng trưởng trước mắt cũng như lâu dài cần giải quyết các “nút thắt” của nền kinh tế, đó là cơ sở hạ tầng và công nghiệp phụ trợ yếu kém; chất lượng nguồn nhân lực thấp; hệ thống tài chính còn bất ổn và mang tính đầu cơ; bộ máy hành chính cồng kềnh, kém hiệu quả.

Thực tế cho thấy, việc thực hiện các chính sách để giải quyết các “nút thắt” này luôn mang lại những tín hiệu tốt cho dài hạn và không làm méo mó toàn bộ nền kinh tế trong ngắn hạn. Do vậy, một khi nền kinh tế đã phục hồi trở lại, cần chuyển sang ưu tiên tập trung giải tỏa các “nút thắt” trên.

———————————————————————————————————————————–

1
Theo tính toán của Uỷ ban Tài chính và Ngân sách của Quốc hội

Tài liệu tham khảo

  1. Báo cáo của Chính phủ tại kỳ họp thứ 8 Quốc hội khóa XII về tình hình kinh tế – xã hội năm 2010 và kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội năm 2011.
  2. Báo Đầu tư, Thời báo Kinh tế Việt Nam, Thời báo Kinh tế Sài Gòn năm 2010.
  3. IMF, Vietnam – Joint IMF/World Bank debt sustainability analysis, 2010.
  4. Lương Xuân Quỳ, Mai Ngọc Cường và Lê Quốc Hội, Tổng quan kinh tế Việt Nam năm 2009 và khuyến nghị cho năm 2010, Tạp chí Kinh tế và phát triển, số tháng 12 năm 2009.
  5. Nguyễn Kế Tuấn và Ngô Thắng Lợi, Kinh tế Việt Nam năm 2009, Nhà xuất bản Đại học Kinh tế quốc dân năm 2010.
  6. Số liệu thống kê hàng tháng của Tổng cục Thống kê trên website: http://www.gso.gov.vn
  7. Victoria Kwakwa, Vietnam’s continued success in the post crisis world, the World Bank, 2010.

Nguồn: Tạp chí kinh tế và phát triển

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »

Nông Dân Việt Nam bán lúa lời lổ ra? Ai ở không, làm trung gian ăn chận người nông dân…

Posted by hoangtran204 trên 16/01/2011

đọc bài báo dưới đây, ta nhận thấy ngay các điếm sau đây:

1./ Hiệp hội lương thực Việt Nam (VFA) đẻ ra—> Tổng Cty Lương thực miền Nam (Vinafood2), tổng công ty nầy đẻ ra —>SAIGON FOOD PTE LTD tại Singapore (nằm chờ tại Singapore, được ưu tiên mua gạo giá rẻ, rồi bán ra nước khác với giá thật mắc )

(SAIGON FOOD PTE LTD tại Singapore được thành lập được sự đồng ý của Bộ KH&ĐT.)

2./ Ai cung biết rõ: Người nông dân VN rất nghèo, họ không có kho để trử lúa gạo. Nên sau khi thu hoạch vụ mùa xong, họ thường muốn bán lúa cho thật nhanh để trả tiền phân bón, tiền dầu, và tiền mượn chi tiêu (trong lúc trồng lúa và chờ lúa chín.).

Biết rõ đường đi nước bước của nông dân, nên các công ty con của VFA (như Saigon Food PLE Ltd.) và các doanh nghiệp xuất khẩu khác (do VFA cấp giấy phép xuất khẩu) ra giá thu mua lúa với giá cực kỳ rẻ, rồi bán xuất khẩu với giá thật cao, luôn luôn giữ mức lời 30%.

Khi biết các công ty thu mua giá lúa rẻ, ban đầu người nông dân từ chối bán ra với giá đó.  Nhưng chỉ vài tuần sau thì nông dân chịu hết nổi, không thể giữ lúa chờ giá lên (vì họ không có kho chứa, bị kẹt tiền, chịu tiền lời quá cao khi mua phân, mua dầu, vay mượn…). Bởi vậy, họ đành chấp nhận bán lúa với giá huề vồn, lỗ, hoặc chỉ lời chút ít (1 kí gạo bán ra chỉ lời 200 đồng- đến 300 đồng VN).

(Một nông dân làm ruộng sau khi trừ đi các chi phí xong, thì đổ đồng mỗi  tháng chỉ làm được 250-400 ngàn đồng / 1 tháng, nếu lúa trúng mùa.  Với lợi tức như thết, chẳng trách sao hầu hết gia đình nông dân nào cũng nghèo).

Nông dân làm ra lúa, nhưng bán ra 1 kí lúa họ chỉ lời chừng 200 đến 300 đồng VN.  Còn các công ty con hay các công ty bà con do VFA cấp giấy phép thu mua lúa để xuất khẩu, thì mua 1 kí lúa, rồi bán ra lời 1.700- 1900 đồng!

Thí dụ điển hình: SAIGON FOOD PTE LTD (công ty con của VFA) mua lúa của nông dân với giá rẻ, rồi bán ra 1 kg lúa lời tối thiểu từ 1700 đồng đến 1900 đồng.

1./ Vụ mùa  Đông Xuân:  “VFA bán gạo xuất khẩu qui ra giá lúa 6.291 đồng/kg,

nhưng mua lúa của nông dân chúng tôi với giá tối đa 4.400 đồng/kg. ” (1 kí lúa lời 1900 đồng)

2./ Vụ mùa Hè Thu: VFA đang bán lúa với giá 5.178 đồng/kg,  

và đưa ra giá mua lúa (của nông dân) chỉ có 3.500 đồng/kg ( 1 kí lúa lời 1700 đồng)

****Luôn luôn chúng ta nghe  NÓI: “Chính quyền nầy là chính quyền của giai cấp công nông…”.  Nhưng bài báo dưới đây cho thấy chính quyền nầy LÀM gì:

_VFA và các công ty con ngồi không quyết định giá gạo, ép giá gạo của nông dân để mua sao cho thật rẻ, rồi bán lại với giá cao để kiếm lời.

_VFA đẻ ra 1 công ty con riêng, và cấp giấy phép xuất khẩu cho các  công ty tư nhân xuất khẩu gạo do con cái của các cán bộ cao cấp làm chủ,…để các công ty xuất nhập khẩu nầy mua lúa của nông dân cho thật thấp, rồi xuất khẩu với giá cực cao.

Mời đọc:

Tổ điều hành xuất khẩu gạo của Chính phủ: có cũng như không

Hoàng Kim (Đồng Tháp)

Cổ phần hóa doanh nghiệp lương thực nhà nước sẽ phần nào tránh được việc lúa gạo “được mùa, rớt giá”. Ảnh: TRUNG HIẾU Cổ phần hóa doanh nghiệp lương thực nhà nước sẽ phần nào tránh được việc lúa gạo “được mùa, rớt giá”. Ảnh: TRUNG HIẾU 

Trong việc mua bán lúa gạo có hai điều quan trọng:

_ấn định giá sàn bán gạo xuất khẩu, và

_ấn định giá thu mua lúa cho nông dân.

Tổ công tác điều hành xuất khẩu gạo đã không hề quan tâm một chút nào đến hai vấn đề quan trọng vừa nêu.

1. Tổ công tác điều hành xuất khẩu gạo không hề quan tâm đến giá bán gạo xuất khẩu

Lẽ ra, Tổ công tác điều hành xuất khẩu gạo phải ấn định giá sàn xuất khẩu gạo, linh động thay đổi giá sàn theo giá gạo trên thị trường thế giới, giám sát việc Hiệp hội lương thực Việt Nam (VFA) thực hiện việc bán gạo trên giá sàn, xử phạt các doanh nghiệp bán phá giá gạo.

Thế nhưng, Tổ công tác điều hành xuất khẩu gạo của Chính phủ lại giao hết những việc trên cho VFA.

Chúng ta biết rằng: giá sàn được định ra là để chống các doanh nghiệp bán phá giá gạo, nhằm bảo vệ quyền lợi của nông dân, thế mà lại giao cho VFA – những doanh nghiệp bán gạo – ấn định, thì làm sao chống bán phá giá?

Năm 2010 này, kể từ tháng 3/2010, VFA xóa bỏ giá sàn để bán phá giá gạo.

Ngày 27/03/2006, khi gạo Việt Nam bán rẻ hơn gạo Thái Lan cùng loại 60 USD/tấn, Chính ông Phong đã phản đối: “Chúng ta có thể thấy sự chênh lệch giá gạo giữa VN và Thái Lan hiện nay rất bất hợp lý. Cùng một chủng loại gạo 5% tấm nhưng giá gạo Thái Lan cao hơn gạo VN trên 60 USD/tấn, một mức chênh lệch không bình thường. Cũng xin nhấn mạnh rằng hiện nay chỉ có Thái Lan và VN mới có gạo 5% tấm cung cấp cho nhu cầu thị trường, do đó càng khẳng định loại gạo này không thể rớt giá” [1].

Việc bán gạo rẻ một cách bất thường này đã được sửa sai vào năm 2007, cuối năm này, ông Trương Thanh Phong cho biết trên báo Sài Gòn giải phóng Online: “Giá gạo Việt Nam xuất khẩu đã ngang với giá gạo Thái Lan” [2].

Thế nhưng hai năm 2008 và 2009, VFA lại bán gạo của nông dân chúng tôi rẻ hơn giá bán gạo cùng loại của Thái lan từ 100-160 USD/tấn. Năm 2010 này, VFA bán gạo rẻ hơn gạo Thái Lan 120 USD/tấn [3]!

Vậy mà từ năm 2008 đến nay, Tổ công tác điều hành xuất khẩu gạo của Chính phủ không hề có ý kiến gì với VFA, không hề có bất cứ động thái nào tìm cách kéo giá gạo của Việt Nam tiệm cận với giá gạo Thái Lan theo đúng thực chất.

Kể từ năm 2008 đến nay, Tổ công tác điều hành xuất khẩu gạo không hề có cuộc họp nào để tìm hiểu tại sao VFA lại bán gạo Việt Nam thấp hơn gạo Thái Lan cùng loại một cách phi lý như vậy.

Chắc có lẽ, Tổ điều hành xuất khẩu gạo của Chính phủ muốn đảm bảo an ninh lương thực cho nhân dân thế giới (!?).

2. Tổ Điều hành xuất khẩu gạo không hề quan tâm đến giá VFA mua lúa của nông dân

Tổ điều hành xuất khẩu gạo của Chính phủ, lẽ ra, phải là nơi phân chia lợi nhuận từ mua bán lúa gạo một cách hợp lý cho nông dân và VFA, thế nhưng hiện nay, hoạt động của Tổ điều hành xuất khẩu gạo không hề quan tâm một chút nào đến quyền lợi của nông dân, mà chỉ chăm chút cho quyền lợi của VFA.

Tôi lập bảng xuất khẩu gạo năm 2010 theo số liệu thống kê xuất khẩu gạo từng tháng trong năm 2010 của Hải quan Việt Nam như sau [4]:

Thời gian Số lượng (tấn) Trị giá (USD) Đơn giá (USD/tấn)
Tháng 1 380.688 204.963.159 538
Tháng 2 352.527 204.905.826 581
Tháng 3 709.743 382.695.859 539
Tháng 4 725.620 361.359.655 498
Tháng 5 719.131 329.612.442 458
Tháng 6 541.749 233.252.562 430
Tháng 7 853.531 359.408.801 421
Tháng 8 614.548 229.275.138 373
Tháng 9 354.112 150.621.014 425
Tháng 10 505.863 234.357.935 463
Tháng 11 497.344 244.233.830 491
Từ 1- 15 Tháng 12 213.800 108.289.768 506
Tổng cộng 6.486.656 3.042.975.989 Trung bình:  469

Qua bảng xuất khẩu gạo, chúng ta nhận thấy:

từ tháng 1 đến tháng 3, VFA bán gạo xuất khẩu với giá bình quân 549 USD/tấn. Tính thành tiền Việt Nam 10.485.900 đồng/tấn gạo; quy ra giá lúa là 6.291 đồng/ kg.

Thế nhưng khi nông dân bắt đầu thu hoạch lúa đông xuân vào khoảng giữa tháng 2 thì VFA nói không ký được hợp đồng bán gạo nên hạ giá mua lúa của nông dân.

Ngày 25/2, ông Phạm Văn Bảy, trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn, tuyên bố mua lúa đông xuân với giá  từ 4.300 – 4.400 đồng/kg.

Như vậy VFA bán gạo xuất khẩu qui ra giá lúa 6.291 đồng/kg,

nhưng mua lúa của nông dân chúng tôi với giá tối đa 4.400 đồng/kg.

Tổ công tác điều hành xuất khẩu gạo đã không hề có ý kiến gì về việc VFA bán gạo giá cao và mua lúa giá thấp này.

Từ tháng 4 đến tháng 7, VFA bán gạo xuất khẩu giá bình quân 451,9 USD/tấn, quy ra giá bán lúa 5.178 đồng/kg.

Vậy mà, khi nông dân thu hoạch lúa hè thu vào giữa tháng 6, VFA tiếp tục luận điệu không có khách hàng và giá bán gạo thấp nên không mua lúa hè thu, để lúa ách tắc trong nông dân rồi mua lúa giá tạm trữ.

Ngày 9/7, ông Trương Thanh Phong – Tổng Giám đốc Tổng Công ty Lương thực miền Nam kiêm chủ tịch VFA đưa ra sáng kiến: “Chúng ta nên… phớt lờ mức lợi nhuận 30%, phớt lờ luôn giá sàn thu mua, nhưng yêu cầu DN không được mua dưới giá 3.500 đồng/kg, trên cơ sở đó VFA sẽ tính toán ra giá gạo để triển khai thu mua” [5].

Bài báo trên cho biết tiếp: ““Sáng kiến” này được Thứ trưởng Nguyễn Thanh Biên tán thành. Ông Biên nói:“Trong điều kiện thị trường đầu ra khó khăn, giá giảm xuống mức quá thấp thì việc mua 1 triệu tấn gạo hè thu sẽ không đề cập mức lợi nhuận 30% và giá sàn thu mua nữa. Nhưng thống nhất yêu cầu DN mua lúa hàng hóa không dưới 3.500 đồng/kg. Bộ Công thương sẽ kiến nghị Chính phủ giãn nợ quá hạn cho nông dân trong thời gian mua tạm trữ để giảm sức ép bán lúa hàng hóa trả nợ ngân hàng. Đồng thời VFA phải điều hành không để giá gạo xuất khẩu xuống dưới 300 USD/tấn để giữ giá”.

VFA đang bán lúa với giá 5.178 đồng/kg, thế mà lại “phớt lờ” Nghị quyết của Chính phủ cam kết cho nông dân lời trên 30% so với giá thành, và đưa ra giá mua lúa (của nông dân) chỉ có 3.500 đồng/kg; thế mà ông Thứ trưởng Bộ Công thương kiêm Tổ trưởng Tổ điều hành xuất khẩu gạo Nguyễn Thành Biên lại “tán thành”. Không biết là cớ làm sao (!?)

Giá bán gạo bình quân của VFA từ tháng 4 đến tháng 7 là 451,9 USD/tấn. Tháng bán thấp nhất là tháng 8 cũng đã là 373 USD/tấn. Thế mà ông Biên lại phán “VFA phải điều hành không để giá gạo xuất khẩu xuống dưới 300 USD/tấn để giữ giá” (!?).

Thưa ông Biên, “điều hành không để giá gạo xuất khẩu xuống dưới 300 USD/tấn” trong khi giá gạo đang là 451,9 USD/tấn, là cách điều hành phá giá gạo xuất khẩu chớ không phải “để giữ giá”.

3. Tổ điều hành xuất khẩu gạo đang điều hành theo kiểu bất trí và bất nhân

Tổ điều hành xuất khẩu gạo của Chính phủ để cho VFA bán gạo Việt Nam với giá rẻ nhất thế giới năm này qua năm khác, thua gạo Thái Lan cùng loại từ 100-160 USD/tấn, không hề có một động thái nâng cao giá gạo, đó là điều hành theo kiểu bất trí.

Tổ điều hành xuất khẩu gạo của Chính phủ để cho VFA bán gạo xuất khẩu giá cao, nhưng mua lúa của nông dân với giá thấp – để cho VFA cướp đoạt hết lợi nhuận của nông dân – đó là điều hành theo kiểu bất nhân.

Với cách điều hành “bất trí” của Tổ điều hành xuất khẩu gạo của Chính phủ, trong năm 2010 này, VFA đang bán gạo với giá thấp nhất thế giới, thấp hơn gạo Thái Lan cùng loại khoảng 120 USD/tấn.

Với cách điều hành “bất nhân” của Tổ điều hành xuất khẩu gạo của Chính phủ, trong năm 2010 này, VFA bán gạo xuất khẩu giá bình quân 469,4 USD/tấn nhưng mua lúa của nông dân với giá quy gạo 350 USD/tấn (quy theo giá lúa VFA bán 5.378 đồng/kg lúa nhưng mua lúa của nông dân chỉ có 4.000 đồng/kg lúa).

Với cách điều hành “bất trí và bất nhân” này thì Tổ điều hành xuất khẩu gạo của Chính phủ có cũng như không!

Tại sao Tổ điều hành xuất khẩu gạo của Chính phủ lại điều hành theo kiểu “bất trí và bất nhân” như vậy? Đó là điều nông dân chúng tôi muốn biết. Đó là điều mà Chính phủ phải thay đổi.

Một vị Giáo sư đáng kính – người Thầy, người bạn của nông dân – khi đọc bài “mua bán lúa gạo năm 2010: nông dân đang làm tôi mọi cho doanh nghiệp, nông dân đang bị bóc lột thậm tệ” đã chua chát gởi mail cho tôi: “Mình nói mãi mà không thấu thượng đình vì… thượng đình cũng là tòng phạm, cùng ăn chia nhau cả. Chúng ta phải tiếp tục can thiệp cho đến khi nông dân được đem lại công bằng”.

Vâng! Thưa Thầy.

Dù thượng đình có ăn chia, em cũng sẽ tiếp tục đi tìm lương tâm của Chính phủ, để đòi hỏi công bằng cho nông dân.

Ngày 12/1/2010

H.K

(1) Tuổi trẻ Online, bài “ Bất thường trong xuất khẩu gạo: gạo ngon, bán rẻ!” http://tuoitre.vn/Kinh-te/126155/Bat-thuong-trong-xuat-khau-gao-Gao-ngon-ban-re.html

(2) SGGP Online, bài “Gạo xuất khẩu của Việt Nam ngày càng có giá”  http://www.sggp.org.vn/kinhte/2007/10/123578/

(3) Tầmnhìn.net, bài “ Xuất khẩu gạo “ nhường sân” giá cao cho Thái Lan?”  http://www.baomoi.com/Home/KinhTe/tamnhin.net/Xuat-khau-gao-nhuong-san-gia-cao-cho-Thai-Lan/5415070.epi

(4) Hải quan Việt Nam Online http://www.customs.gov.vn/DocLib/Forms/AllItems.aspx?RootFolder=%2FDocLib%2FCac%20Bieu%20Thong%20Ke%2FNam2010

(5) Diễn đàn Doanh nghiệp Online, bài “ Mua lúa gạo tạm trữ: DN “ phớt lờ” chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ”

http://dddn.com.vn/2010071310081581cat101/mua-lua-gao-tam-tru-dn-phot-lo-chi-dao-cua-thu-tuong-chinh-phu.htm

HK

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN http://www.boxitvn.net/bai/16098

HO biên tập.

nguồn:  ở đây

————-

Mời đọc thêm:Để hiểu các “Cai đầu dài” thời nay. Trung gian và Cò. Muốn hiểu cai đầu dài, vào google.com hoặc bing.com và gõ chữ cai đầu dài, và click search.

09/10/2009

Uẩn khúc sân sau của VFA:

Trưởng bán gạo cho Phó = xuất khẩu

TP – Tổng Cty Lương thực miền Nam (Vinafood2) thuộc VFA có sân sau làm bao điều bí ẩn ở nước ngoài trong đó có bán phá giá gạo; bán cả tương, cà…, nhiều năm qua ít người biết.

Buôn tương cà, bán phá giá gạoNhư Tiền Phong đã đưa tin, bà Cao Thị Ngọc Hoa – Phó Tổng giám đốc của Vinafood2 thừa nhận với Tiền Phong rằng, bà là giám đốc điều hành SAIGON FOOD PTE LTD tại Singapore. Đây là Cty con của Vinafood2 đầu tư vốn ra nước ngoài được sự đồng ý của Bộ KH&ĐT.

Bà Hoa thừa nhận việc Cty này bán gạo đi nước thứ ba mỗi khi tìm kiếm được khách hàng. Bà Hoa nói: “Vốn pháp định khi thành lập hồi đầu năm 2009 là 10 tỷ đồng, tương đương khoảng 800 ngàn USD Singapore. Ngoài việc kinh doanh mặt hàng gạo, chúng tôi còn kinh doanh thủy sản, hàng đông lạnh, mì ăn liền, mì nui. Tóm lại, mắm, muối, tương, cà gì cũng có…”.

Khi được hỏi: “Vì sao trong một bản khai những thông tin quan trọng về SAIGON FOOD tại Singapore chỉ thể hiện vốn có 1 USD?”, bà Hoa lý giải: “Luật của Singapore quy định là phải chia từng cổ phần. Một USD là một cổ phần. Ví dụ 800.000 USD là 800.000 cổ phần chứ không phải vốn 1 USD. Nhưng mà tôi suy diễn vậy thôi chứ không biết nó như thế nào…”.

Sau khi thông tin về việc Vinafood2 có sân sau ở Singapore đăng trên Tiền phong, một giám đốc doanh nghiệp trong ngành xuất khẩu gạo đặt vấn đề: Tất cả các DN trong nước muốn xuất khẩu gạo đều phải có con dấu của VFA thì hải quan mới cho xuất. Trong trường hợp này, Vinafood2 bán hàng ra nước ngoài cho SAIGON FOOD PTE LTD thì cũng phải qua VFA duyệt, đóng dấu.

Như vậy đã xảy ra một qui trình khá hài hước nhưng có thật: Tổng giám đốc Vinafood2 ký hợp đồng bán gạo cho phó tổng giám đốc Vinafood2 phụ trách xuất khẩu, kiêm giám đốc SAIGON FOOD PTE LTD tại Singapore.

Sau đó để được xuất khẩu, tổng giám đốc SAIGON FOOD PTE LTD lại trình lên chủ tịch VFA ký, đóng dấu.

Vì sao Vinafood2 không bán gạo cho thương nhân ở nước ngoài như các DN trong nước khác mà lại bán cho chính của mình tại sân sau Singapore? Phải chăng cách này khiến Vinafood2 chuyển gạo ra nước ngoài với giá thấp hơn giá sàn theo qui định của VFA.

Và, SAIGON FOOD PTE LTD tiếp tục bán lại cho thương nhân ở nước thứ ba (như thừa nhận của bà Hoa) với giá cao hơn? Lợi nhuận của Cty mang danh nghĩa nước ngoài (SAIGON FOOD PTE LTD) sẽ được chuyển về đâu, chia thế nào còn là điều bí ẩn.

Giá nội bộ làm sao công bố?

Trở lại cuộc họp báo ngày 7/10 do VFA tổ chức tại TPHCM, ông Nguyễn Thọ Trí – Phó Chủ tịch VFA đã lên tiếng xin lỗi vì bộ phận văn phòng của VFA đã không cập nhật giá sàn xuất khẩu gạo kịp thời theo từng thời điểm khác nhau, gây hiểu nhầm Vinafood2 bán phá giá.

Thực tế giá sàn linh hoạt chứ không cố định. Giá gạo đăng tải trên trang web 430 USD/tấn là giá hướng dẫn có tính đối ngoại, còn giá nội bộ do HĐQT thống nhất cho phép xuất khẩu 400 USD/tấn. Mỗi khi điều chỉnh giá thì VFA đều có gửi văn bản tận tay các hội viên.

Ông Trí cũng nói rằng không có “Cty một đôla” ở Singapore. SAIGON FOOD PTE LTD là Cty quốc doanh, có vốn pháp định 625.000 USD, được sự đồng ý của Chính phủ…

Trước phát biểu của ông Trí, một giám đốc doanh nghiệp xuất khẩu gạo ở Đồng Tháp bức xúc: Chưa bao giờ chúng tôi biết, hay thấy được cái văn bản giá nội bộ của VFA, trong qui chế của hiệp hội cũng không hề nêu vấn đề này. Việc thông báo giá sàn cũng tùy tiện, thích thì thông báo không thì thôi. Mà đâu phải lúc nào cũng thông báo bằng văn bản cho các DN, khi thì điện thoại, lúc thì nhắn tin…

Trong khi đó các DN chỉ cần bán thấp hơn giá hướng dẫn thì VFA tuýt còi cho rằng bán phá giá. Cách mà VFA trị DN vượt rào kiểu này là không đóng dấu để làm thủ tục hải quan.

Về “Cty một đôla” của Vinafood2, PV Tiền Phong hiện vẫn giữ văn bản về SAIGON FOOD PTE LTD. Văn bản này cho biết, Cty này có 5 thành viên, 2 người Việt Nam và 3 người Singapore. Trong đó, bà  Cao Thị Ngọc Hoa, địa chỉ tại 200 Nguyễn Thị Minh Khai là giám đốc; vốn đăng ký chỉ 1 USD. Hơn nữa theo pháp luật ở Singapore chỉ cần 1 USD đã có thể thành lập Cty, và dạng Cty phủi như thế rất nhiều.

Phải chăng việc ông Trí phát biểu với báo chí về giá nội bộ 400 USD/tấn là để bao biện cho Cty Lương thực Trà Vinh – nơi ông làm giám đốc, đã bán gạo với giá thấp hơn giá sàn của VFA đưa ra?

Theo Giáo sư Võ Tòng Xuân, nhà nước giao nhiệm vụ cho ông Trương Thanh Phong quá lớn. Cần cải tổ lại hệ thống điều phối xuất khẩu gạo. Để ông Phong vừa đá bóng vừa thổi còi như vậy là không ổn. Việc này công luận lên tiếng nhiều rồi. Trách nhiệm giải quyết là của Thủ tướng và các bộ ngành liên quan.

Hồng Lĩnh
——————————————————

11/11/2009

Xuất khẩu gạo: Vẫn phải ‘lụy’ VFA

>> Uẩn khúc ‘sân sau’ của VFA: Trưởng bán gạo cho phó = xuất khẩu

TP – Tất cả các DN (kể cả DN không phải là hội viên của VFA) muốn xuất khẩu gạo phải có xác nhận của VFA (điều kiện để làm thủ tục xuất khẩu). “Phải tuân thủ luật chơi của chúng tôi”- ông Nguyễn Thọ Trí – Phó Chủ tịch Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA) tuyên bố.

Gạo dự trữ trong nước dồi dào cộng với sự điều hành sát sao của Chính phủ nên khả năng xảy ra những biến động bất thường (khan hiếm, sốt giá…) ở thị trường trong nước vào năm 2010 tới là khó có thể xảy ra. Đó là khẳng định của ông Nguyễn Thọ Trí – Phó Chủ tịch Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA), hôm qua (10/11) tại TPHCM.

Thả nổi giá gạo

Ông Trí cho biết, cả hai đợt mua lúa gạo vụ hè – thu vừa qua đạt gần 950 nghìn tấn, nâng lượng gạo đang nằm trong kho của các doanh nghiệp (DN) Việt Nam và sẵn sàng để xuất khẩu 1,8 triệu tấn.

Ngoài ra, hiện hai vụ thu – đông và vụ mùa đang thu hoạch, sản lượng gạo sẽ bổ sung thêm khoảng một triệu tấn nữa. Thêm vào đó, sản lượng gạo vụ đông – xuân 2010 ước khoảng ba triệu tấn, do vậy nguồn cung trong năm tới là dồi dào.

Trong khi đó, theo ông Trí, vì nhiều nguyên nhân khác nhau, nhu cầu gạo của các nước đang tăng rất cao. Tính đến 9/11/2009, các DN Việt Nam đã ký hợp đồng xuất khẩu gần 6,5 triệu tấn gạo, trong đó đã giao hơn 5,4 triệu tấn.

Trong số gạo đã ký hợp đồng, có trên 2,3 triệu tấn là hợp đồng tập trung (hợp đồng có sự thỏa thuận của chính phủ hai bên mua và bán) và trên 3,1 triệu tấn là hợp đồng thương mại. Giá xuất khẩu bình quân 404,43 USD/tấn.

Tuy nhiên, ông Trí cho rằng giá gạo trên thị trường vẫn đang tiếp tục tăng và nhiều nhà nhập khẩu đã chào mua với giá 460 USD/tấn gạo 5 phần trăm tấm. Mặc dù vậy, nhiều DN trong nước vẫn lừng khừng chưa muốn bán vì đợi giá cao hơn.

“Về nguyên tắc, VFA không điều hành giá khi giá thị trường cao hơn giá quy định”- Ông Trí nói, đồng thời cho biết các DN tự đàm phán và quyết định giá bán theo hướng có lợi cho mình. Chắc chắn sẽ không DN nào lại bán dưới mức giá trung bình của thị trường.Việc thả nổi giá gạo trong điều kiện hiện nay khiến cả DN và nông dân cùng có lợi, bởi khi DN bán được giá cao thì sẽ thu mua gạo của nông dân với giá cao. Chỉ khi giá xuống thấp hoặc bị ép, hoặc ký hợp đồng tập trung VFA mới can thiệp việc điều hành giá.

Ông Trí cũng khẳng định Chính phủ không khống chế lượng gạo xuất khẩu.

Lụy VFA

Cũng theo Phó chủ tịch VFA Nguyễn Thọ Trí, về nguyên tắc, những hợp đồng xuất khẩu gạo tập trung sẽ được phân chia cho các DN xuất khẩu gạo một cách công bằng, minh bạch và đều nhau.

Ví dụ, một DN nào đó được phân bổ xuất khẩu bao nhiêu lượng gạo giá cao (tính theo phẩm cấp gạo và thời điểm ký hợp đồng xuất khẩu) thì cũng sẽ được phân bổ xuất gạo giá thấp theo một tỷ lệ tương ứng. Nếu DN nào từ chối thu mua khi giá gạo tăng cao, tức từ chối nhận phân bổ của VFA thì sẽ bị cấm xuất khẩu trong một năm tiếp theo kể từ thời điểm được phân bổ.

Sở dĩ VFA thực hiện được chế tài này là bởi theo quy định hiện hành, tất cả các DN (kể cả DN không phải là hội viên của VFA) muốn xuất khẩu gạo phải có xác nhận của VFA (điều kiện để làm thủ tục xuất khẩu). “Phải tuân thủ luật chơi của chúng tôi”- Ông Trí tuyên bố.

Quy định này vấp phải sự phản ứng của nhiều DN không phải thuộc hội viên VFA, bởi cũng theo nguyên tắc, VFA (hoặc bất cứ hiệp hội nào) không có quyền bắt buộc hay điều chỉnh DN không thuộc hội viên của mình và ngược lại.

Ông Trí giải thích rằng, đây là quy định của Chính phủ, cho phép VFA làm việc này (đóng dấu xác nhận vào hợp đồng xuất khẩu gạo của các DN).

Cũng theo quy định hiện hành, những DN được Bộ Công Thương và VFA chỉ định mới được tham gia ký hợp đồng xuất khẩu gạo tập trung, các DN còn lại không được phép và nếu tự làm cũng sẽ không được VFA xác nhận xuất khẩu. Trong khi đó, ông Trí cho biết, hiện có một số DN tự đàm phán ký hợp đồng xuất khẩu gạo tập trung.

Trả lời thắc mắc của Tiền Phong, rằng VFA đã có khuyến cáo gì đối với những DN này hay không, vì rất có thể những DN kể trên không biết những quy định này, do họ không phải là hội viên VFA? Ông Trí nói: “Thông tin đã công bố, các DN phải tự tìm hiểu”.

Đại Dương

nguồn ở đây

——————

Posted in Nong Dan Viet Nam | Leave a Comment »

Trong khi đảng của giai cấp công nhân đang họp ở Hà nội, thì người công nhân Việt Nam hôm nay ra sao?

Posted by hoangtran204 trên 15/01/2011

* Số phận người công nhân thật là hẩm hiu. Tôi lớn lên và cảm nhận được cuộc sống cơ cực của họ, những người công nhân (phần đông là nữ) tại Saigon. Họ phần lớn đến từ các tỉnh miền Tây,Bắc,Trung và cả những người sống tại Saigon.Với việc đi làm từ 7h sáng đến 5h chiều,nếu tăng ca thì đến 9,10h đêm.

Nếu làm ca đêm thì từ 10h đêm đến 6h sáng.

Họ làm suốt tuần có khi cả thứ 7 chủ nhật.

Mức lương chỉ từ 1,5=>2 triệu /tháng. Trong khi họ phải trả tiền nhà 600,700 ngàn.Rồi tiền ăn,uống gửi gia đình ở quê để lo cho con em ăn học. Tết đến,họ không có tiền về quê.Mà sống xa gia đình suốt năm mà tết ko được về thì buồn biết mấy. Tiền thưởng tết may mắn thì được 1 tháng lương nhưng phần nhiều là chỉ vài trăm ngàn. Có cá biệt công ty “thua lỗ” thưởng chỉ có 15 ngàn!

Đó là về vật chất, sống trong môi trường phần đông là nữ giới,chuyện tình cảm là 1 cái gì đó quá xa xỉ với họ. Tìm được một người đàn ông tử tế là một chuyện không tưởng. Gần đây gần các khu công nghiệp,các phòng khám đa khoa mọc lên như nấm để kịp “nhu cầu” phá thai ngày càng đông. Số phận thật hẩm hiu không biết khi nào mới được kết thúc. Họ lấy chồng, xin con, con cuả họ lớn lên tại các khu nhà trọ vẫn xe đi học lớn lên làm công nhân và cứ thế nối tiếp mãi.Tệ nạn xã hội trong cái chu kỳ đó là ko thể tránh khỏi.
Đáng buồn thay nhà nước đã ở đâu trong việc này? Tại sao lại như thế? “Giải phóng” ư? Tôi không cần

*Nhà nước của Dân thì chửa có. Còn Nhà nước của Đảng thì đang lo chia chỗ tranh phần “chiếu trên chiếu dưới” với nhau và cuộc chiến bắt đầu ngày mai.

Thường xí nghiệp bao cho công nhân một bữa ăn trưa 10-15.000đ, nhưng đó đã là bao gồm cả tiền trả lương cho đầu bếp, tiền mua thực phẩm, tiền vận chuyển, tiền thuế, v.v… Giá trị thực của bữa ăn vì vậy chỉ còn 5-7.000 đồng, khoảng 30 cent.
Về nhà, với đồng lương 2triệu/tháng mà còn phải tằn tiện gửi về cho gia đình ở quê còn nghèo hơn, một bữa ăn như thế này là điển hình:
Bốn người thuê chung một căn hộ ở khu công nghiệp, trung bình mỗi cá nhân có 1.5-2 mét vuông diện tích ở.
Thiên đường xã hội chủ nghĩa cho giai cấp lao động là đây…

*Điện, xăng, thực phẩm sắp tăng giá. Đúng là thiên đường suốt ngày chỉ lo có cái gì để bỏ vào mồm cũng hết thời gian, đâu còn thời giờ suy nghĩ chuyện gì khác.

*Hàng ngàn người chen lấn mua vé xe Tết
Sáng 11/1, hàng ngàn người đổ về mua vé xe Tết gây ra cảnh ùn tắc trước bến xe Miền Đông. Tại quầy vé hãng xe Mai Linh, dòng người chen lấn, xô đẩy giành nhau gây nên cảnh hỗn loạn.

Là ngày đầu tiên bến xe Miền Đông tổ chức bán vé dịp Tết nên từ sáng sớm lượng người đổ về bến xe quá đông khiến các con đường như Đinh Bộ Lĩnh, quốc lộ 13, Xô Viết Nghệ Tĩnh đã bị ùn tắc nghiêm trọng.

7h sáng, hàng trăm xe máy xếp hàng dài chờ đến lượt vào bãi đã gây cảnh ùn tắc giao thông ngay trong bến. Các điểm giữ xe ở Bến xe Miền Đông đã trở nên quá tải, các nhân viên đã phải cơi nới mở rộng thêm nhưng vẫn không đủ chỗ cho lượng xe máy dồn về tới tấp cùng một lúc. Nhiều bảo vệ tại Bến xe Miền Đông đã được huy động để vãn hồi trật tự trong khuôn viên bến xe.
http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2011/01/3BA2540C/
Cuộc sống người công nhân và người dân tha phương cầu thực luôn vất vả, đau buồn.
Năm nào đến Tết cũng tái diễn cảnh này.

* Gần 2.000 công nhân ngừng việc đòi tăng lương
Sáng qua, gần 2.000 công nhân Công ty đồ hộp Việt Cường (ấp 1, xã Nhựt Chánh, H.Bến Lức, Long An; 100% vốn nước ngoài) đứng trước cổng công ty tuyên bố ngừng việc tập thể; yêu cầu chủ doanh nghiệp tăng lương, tăng phụ cấp, giảm tăng ca…

Theo các công nhân, trong số những người ngừng việc có nhiều công nhân làm đã lâu mà không được tăng lương, phụ cấp theo quy định của pháp luật.
Hiện mức lương của công nhân tại đây trung bình từ 1,4 – 1,8 triệu đồng/người/tháng, thấp hơn nhiều so với các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài khác ngay trên địa bàn xã Nhựt Chánh.

http://www.thanhnien.com.vn/news/Pag…111001448.aspx

Hiện nay đa số người dân Việt Nam đều nằm trong tình cảnh như thế này. Với vật giá leo thang vùn vụt, cảnh đói kém sẽ nhanh chóng đến gần.

*Bị chủ chèn ép, họ rất muốn biểu tình để đòi hỏi lương tăng và quyền lợi của công nhân. Muốn thế thì phải có một vài người đứng ra đòi hỏi, và mọi người gia nhập vào để làm theo. Nhưng, đảng cộng sản là bậc thầy trong việc nầy, họ đề phòng trước nên lập đặt ra công đoàn. Công đoàn chính là các đảng viên đảng cộng sản. Chức năng của họ là các mật báo viên, người đưa tin cho đảng bộ và các cấp ủy cao hơn, và khi cần thiết thì mật báo tin tức cho công an địa phương về những công nhân nào là người đang có ý định bất mãn và muốn tổ chức đòi hỏi chủ hảng tăng lương. Công nhân không được quyền tự ý biểu tình.  Nếu biết sắp có biểu tình, công đoàn sẽ ngay lập tức mật báo cho công an và chi bộ đảng ủy, để 2 nơi nầy cử các đơn vị đến bắt giữ các công nhân cầm đầu các cuộc biểu tình.

*Bị chủ (nhất là bọn Đài Loan) chèn ép, họ ko đc quyền biểu tình. Công đoàn thì cũng của nhà nước. Họ biết phải làm sao? Sắp đến tết rùi. chắc cũng được “thưởng” vài chục ngàn đồng. Vé xe tết thì tăng (vì đóng thuế tết cho các anh CSGT). Thôi thì chờ tết năm sau vậy. Hy vọng năm sau giá cả giảm xuống, tiền lương tăng lên, xài tằn tiện thể nào cũng vơi ra đc 1 triệu để mua vé xe về thăm gia đình sau vài năm đi làm xa ở thành phố.

* Năm nào cũng vậy, cứ đến độ này thì cảnh tượng trên lại diễn ra ở các Bến xe và Nhà ga xe lửa ở Saigon.
Thật là tội nghiệp cho những người dân nhập cư, tha phương cầu thực, quần quật cả năm, đến cái ngày đoàn tụ gia đình mà còn phải tranh giành nhau một chỗ ngồi như thế.

* Gì chứ tết mà bà con hàng xóm ghé nhà hỏi thằng Sáu con Hai đâu?mà nói nó còn đi làm trên Sài Gòn thì buồn biết mấy?

* Cái dã man là người ta hoàn toàn có thể làm được, nhưng người ta không làm, người ta biết nhưng người ta cứ kệ. Thế mới nói cái cần nhất của họ là DÂN TRÍ. Nếu họ biết họ có quyền gì và được làm gì, thì bọn dã man kia mới nể, thậm chí sợ họ được.

* Đừng nói là chỉ mỗi số phận người CNVN, mà toàn bộ người VN nếu làm công ăn lương thì không thể nuôi nổi chính bản thân mình.
Một kỹ sư không thể mua nổi một căn nhà bằng đồng lương tích góp sau mấy chục năm làm công ăn lương.
Tính sơ qua cho những người CN đi làm, chỉ biết đi làm trong nhà máy và về phòng trọ ngủ, cấm được tham gia những hoạt động của một xã hội, như vui chơi, giải trí, tiếp đãi bạn bè, cấm những người hút thuốc lá, cà fe, ăn quà vặt, và làm đẹp..

Thu nhập 2 triệu đồng/tháng:
Chi tiêu: (chi tiêu được tính với mức rẻ mạt)
Tiền ăn: 30 ngàn/ngày => 900 ngàn/ tháng ( Buổi sáng cấm ăn phở loại 20 ngàn/tô)
Tiền thuê nhà: 500 ngàn / tháng
Tiền điện 30 ngàn /tháng (Chỉ dùng điện cho chiếu sáng)
Tiền nước để rửa thân thể 30 ngàn / tháng
Tiền xà bông và dầu gội 30 ngàn / tháng
Tiền xăng xe 100 ngàn / tháng
Tiền điện thoại 100 ngàn / tháng
Còn tiền đỡ ở truồng (mua xịp) 100 ngàn / tháng
Tiền chải cái được gọi là răng 30 ngàn /tháng
(Cấm không được ốm đau, …)

thì chi tiêu tổng một tháng1.820.000 đồng.
Như vậy một người làm việc cật lực cả tháng sẽ dư ra 2.000.000 – 1.820.000 = 180.000 VNĐ gửi về cho gia đình nuôi đến mấy miệng ăn thì tùy từng gia đình.

*Thu nhập 1,5tr-2tr/tháng thường là công nhân khu công nghiệp.
Em viết lại chút xíu để bác thấy sự chi tiêu dè xẻn đáng khâm phục của tầng lớp công nhân – đội quân tiên phong và là giai cấp lãnh đạo của ĐCS
Tiền ăn: 30 ngàn/ngày => 900 ngàn/ tháng ( Buổi sáng cấm ăn phở loại 20 ngàn/tô)
==> Chỉ cần 15 ngàn/ngày là OK (ăn sáng – xôi 3-5 ngàn/gói, cấm ăn bánh mì/phở; ăn trưa: nhà máy; ăn tối: 8-10 ngàn (cơm bình dân dành cho công nhân)
Tiền thuê nhà: 500 ngàn / tháng
==> Phòng 4mx4m giá 800ngàn-1tr đồng/tháng : 4-6 người ở = 200 ngàn/người

Đấy các bạn thấy không, với cách chi tiêu như vậy thì “đội quân tiên phong” kiêm “giai cấp lãnh đạo” này chắc chắn sẽ sắm được xe máy Honda và xây nhà trong tương lai không xa theo như tính toán của ai đó!

*Lịch sử chứng minh sẽ không có quyền lợi gì đến với những kẻ không biết đấu tranh,những kẻ ngu dốt.
Nhìn số phận những người công nhân thì đúng là đáng thương nhưng hãy nhìn những gì họ làm được,cống hiến được………
Nếu không trang bị nhận thức,tri thức,chỉ biết một lòng lạc quan tin tưởng thì mãi mãi người CN cũng không tiến hóa thêm được.
Công nhân phải tự mình đòi quyền dân chủ,đòi công bằng cho mình,nếu không chả ai thương họ ,cõng họ lên được

*Phải chăng đó là chính sách của CS, “Ngu đân hóa để trị“? Làm tôi nhớ “ai đó” đã nói cách đây hơn 65 năm, giờ đây lịch sử đang “tái diễn”!

Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân…

… Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn, nước ta xơ xác, tiêu điều. Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu…

… Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng…

… Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn.

*quanh năm họ đi vô được cái siêu thị. Dẫn người yêu đi lòng vòng. Cầm ra vài hộp sữa chua. Giấu giấu diếm diếm trước cặp mặt của những người khách. Tối đến những cặp tình nhân thường ra những bãi đất trống, công viên ngồi tâm sự. Sau đó về ngũ, rùi lại bắt đầu ngày mới. Họ ko kịp biết đến ngài Chủ tịch nước tên gì. Ngài Tổng Bí Thư với Chủ tịch nước ai to hơn ai? Mà quan trọng gì chuyện đó.tìm hiểu bị phân tâm làm sai vài sản phẩm lại bị trừ tiền thì khốn. Thôi thì cứ tin vào các vị ấy rồi sẽ có 1 “tương lai tươi sáng” vậy.

*Đừng có ‘no’ chuyện nầy… Đảng TA đang ‘no’ xây đường sắt cao tốc. Tình trạng nầy sẽ chấm dứt. Dù nhà ở Lạng Sơn tha phương cầu thực ở tận Mũi Cà Mau cũng có thể về thăm gia đình hàng tuần. Hãy lạc quan lên…

Mới có cuộc thăm do dư luận của bọn tư bản Pháp cho là dân tộc VN là dân tộc lạc quan nhứt thế giới. Còn về số phận của mình thì sao… tính ra đồng lương so với chi tiêu… thì làm hết cã cuộc đời đừng nói chi đến chuyện có được một mái nhà vài thước vuông… không biết có đủ tiền mua một cái hòm và một mãnh đất nhỏ để chôn mình không nữa.

*Bác đừng nói thế tội nghiệp những người chủ Đài Loan. Không chỉ có họ biết bóc lột, mà thực tế là bị ép bóc lột bởi họ phải chung chi quá lớn cho những thủ tục “hành là chính” của những kẻ “đầy tớ của giai cấp công nhân.”

Công nhân thì thường to giọng khi bị chủ Đài Loan & Hàn Quốc bóc lột, nhưng nếu được các ông chủ trong nước bóc lột thì OK, nghiến răng không kêu nửa tiếng…

*Nói chung người VN rất giỏi chịu đựng. Giỏi chịu đựng mong ngay mai lại sáng. Cái này còn tệ hơn là tự sát.

*Đối với tôi thì đỡ hơn các anh chị công nhân.
Tôi làm dịch vụ ở chợ đêm Bến Thành
Làm 2 chổ lương tháng cũng được khoảng 3 triệu
Nếu xét ra phải tự lập thì tôi nghĩ với mức lương còi cọc như vậy thì rất khó tồn tại ở cái đất Sài Thành này
Với tôi thì không có khái niệm ăn sáng vì tôi ngủ đến 12h trưa
Và bắt đầu làm việc từ 2h trưa đến khoảng 2h khuya mới về nhà
Tiền ăn chiếm khoảng 1 triệu rưỡi
Đi làm = xe đạp nên không tốn tiền xăng
Nhưng cafe thuốc lá thì khoảng 20k/ngày =>>>600k/tháng
Tiền xà bông , dao cạo râu khoảng 50k/tháng
Chưa kể đến việc anh em trong sở làm đi nhậu
Thiệt không có dư, nếu có cũng khoảng vài trăm

*Lương Công nhân VN  thấp quá như vậy, thì 30-40 năm sau họ cũng chẳng có mua được căn nhà nào đâu. Riêng con cái của họ thì ra sao?

*Ở Mỹ nó có 1 cái gọi là chỉ số affordable housing (giá cả nhà cửa phải chăng? Bác chuyên gia nào dịch dùm em). Chỉ số này dựa trên lương trung bình của 1 gia đình trong 1 khu vực so với giá nhà trung bình trong 1 khu vực. Một khu vực được coi là affordable khi mức lương trung bình 1 năm của 2 vợ chồng ở khoảng gấp 3 – 5 lần giá nhà trung bình. Hồi trước thì ở vùng em ở Silicon valley chỉ số này khá cao vào những năm 2004 – 2005 khi lương trung bình 2 vợ chồng ở San Jose ở mức 72.000 1 năm, trong khi giá median price cho 1 căn nhà là 720,000 – 750,000. Tính ra thì chỉ số affordable housing là ở trên 10 thì nó không được xem làm khu vực có giá nhà phải chăng phù hợp với đời sống dân chúng. Bây giờ nhờ housing bị sụp. Giá nhà trung bình ở San Jose chỉ còn ở mức 380,000 – 420,000 vói mức lương gần đây ở khoảng 76,000 1 năm thì ở khoảng 5 – 6 và tạm coi là “phải chăng” cho 1 gia đình bình thường.

Số liệu ở đây:
http://www.housingtracker.net/asking…se-california/

Người bình thường mua được thì đương nhiên là kỷ sư mua được rồi.

Chỉ số affordable housing được coi là lý tưởng khi nó thấp hơn 3 và được coi là tốt khi nằm ở khoảng 3 – 5.

Nếu dùng cách tính này, các bác có thể dể dàng so sánh với tình trạng lương bổng và giá nhà ở bất cứ khu vực nào trên thế giới để biết nó có “vừa túi tiền” hay không? Muốn so sánh nhà ở Mỹ hay nhà ở Vn rẻ và affordable thì chỉ cần tìm giá nhà trung bình ở vùng đó, rồi chia cho tiên lương trung bình 1 năm của 1 gia đình ở vùng đó thì sẽ ra chỉ số này. Cái nào thấp hơn thì rẻ hơn và dễ đáp ứng nhu cầu người mua hơn, cải nhau làm gì cho mệt!

Khi bản thân em mua nhà cũng vậy, lựa 1 căn có trị giá bằng 4 lần lương 2 vợ chồng 1 năm thì sau đó, chẳng có gì phải lo lắng cả bởi vì nó ở mức affordable (vừa túi tiền)

Năm vừa qua thì tất cả anh em của em đều mua nhà. Ngoại trừ em làm tới kỷ sư, chứ bọn trẻ trong nhà chỉ làm việc tay ngang nhưng cũng đủ sức mổi gia đình tậu lấy 1 căn nhà riêng cho mình! Dĩ nhiên là có cặp làm không nhiều nhưng lại tậu căn nhà bự, và chỉ số nằm ở khoảng 6, nên bây giờ tụi nó cày sặc gạch ra mà trả nợ.

Cũng vào giờ nầy, trong khi các đảng của giai cấp công nhân đang họp ngoài Hà nội vào ngày 12-1-2011 để bầu bán chức vụ, tất cả bọn họ đều mặc áo vét, quần tây, giầy đẹp. Ở Hà nội, họ đi xe hơi có tài xế lái. Ai ở xa ra họp ngoài Hà Nội thì đi bằng vé máy bay hạng nhất do chính phủ trả.  Cũng ở Hà nội, các đại biểu của đảng ra họp có  xe hơi Mercedes hoặc BMW đón đưa tại phi trường. Tất cả đảng viên cao cấp được ngũ khách sạn 5 sao không phải tốn tiền, và nơi tụ họp là các công sở của công, được xây dựng lên do thuế của dân đóng góp. Trong khi đó, tất cả các công nhân VN làm ăn xa nhà, thì hiện đang chờ mua vé xe đò về quê ăn Tết.

*Các đảng phải của Mỹ và âu châu mỗi khi họp thì phải tự bỏ tiền túi, tiền quỹ của đảng do các đảng viên đóng góp để thuê mướn các sân vận động để tụ họp, hoặc thuê mướn các trung tâm hội nghị, và thuê khách sạn để ở, và mỗi người đi họp đều tự trả tiền riêng. Ở VN thì đảng lấy các công sở và trung tâm hội nghị quốc gia làm địa điểm họp mà không cần trả tiền thuê mướn.

 

Trích x-cafevn.org

Posted in Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »

Sau 23 năm cai trị độc tài, tổng thống Tunisia đã tẩu thoát ra khỏi nước

Posted by hoangtran204 trên 15/01/2011

Tổng thống Tunisia đã bỏ chạy và một chế độ độc tài đảng trị, công an trị đã sụp đổ…mà ngòi lửa nhen nhúm là vụ tự tử  của một sinh viên:

“Các cuộc biểu tình hiếm hoi trong một đất nước được kiểm soát chặt chẽ như Tunisia đã bùng nổ không còn kiểm soát nổi bởi vụ tự tử hồi tháng trước của sinh viên Mohamed Bouazizi, ông ta đã tự thiêu sau khi cảnh sát ngăn cản ông bán trái cây và rau để kiếm sống.

Người sinh viên đại học 26 tuổi nầy đã chết vì vết thương trong bệnh viện vào tuần trước…”

và cuộc biểu tình phản đối đã lan rộng đến mức không một quân đội và cảnh sát nào có đủ sức ngăn chận được.

AP/Christophe Ena

Những người biểu tình đã ném đá vào cảnh sát trong những cuộc chạm trán với nhau More photos »

Tunis (AFP) – Tổng thống Tunisia Zine El Abidine Ben Ali đã bỏ chạy khỏi nước hôm thứ Sáu giữa một làn sóng của các cuộc biểu tình gây chết người trong một kết thúc đầy kịch tính cho 23 năm cầm quyền của ông ta, điều nầy chưa từng xảy ra trong các nước của thế giới Ả Rập.

Trong một cuộc nói chuyện trang trong trên truyền hình nhà nước sau một ngày bạo loạn, Thủ tướng Mohammed Ghannouchi thông báo rằng ông đã nhận lãnh trách nhiệm làm tổng thống tạm thời.

Ông viện dẫn một bài viết trong hiến pháp cho phép ông tiếp quản tạm thời nếu tổng thống không thể thực hiện nhiệm vụ của mình.

“Tôi kêu gọi những người Tunisian thuộc tất cả các phe phái chính trị và tất cả các tôn giáo hãy bày tỏ lòng yêu nước và sự đoàn kết,” Ghannouchi nói; ông hứa hẹn mang lại những cải cách về xã hội và chính trị trong một đất nước ở phía Bắc Phi Châu đang được kiểm soát chặt chẽ.

Chính phủ trước đó đã hứa sẽ tổ chức bầu cử mới trong sáu tháng.

Nguồn tin chính phủ nói với hãng tin Pháp AFP rằng Tổng thống Ben Ali đã bay ra khỏi phi trường chính ở thủ đô Tunis, nhưng  ông ta bay đến đâu thì chưa ai biết rõ.

Các nguồn tin trước đó báo cáo rằng TT Ben Ali có thể đã đi tới Pháp, nhưng ông chủ thực dân cũ của Tunisia, các quan chức Pháp đã nói rằng họ không muốn chứa chấp Ben Ali.

Tổng thống Mỹ Barack Obama đã ca ngợi “lòng can đảm” và “nhân phẩm” của những người Tunisia và kêu gọi bầu cử tự do và công bằng ở trong nước.

“Tôi lên án và phàn nàn về việc sử dụng bạo lực chống lại các công dân bày tỏ ý kiến của mình một cách ôn hòa ở Tunisia”, Obama nói trong một tuyên bố.

(Nhấn vào ảnh để xem hình của cuộc bạo loạn ở Tunisia)

“Tôi kêu gọi tất cả các phe phái duy trì sự bình tĩnh và tránh bạo lực, và kêu gọi chính phủ Tunisia tôn trọng nhân quyền, và tổ chức các cuộc bầu cử tự do và công bằng trong tương lai gần,” ông Obama nói thêm.

Ben Ali lên nắm quyền trong một cuộc đảo chính không đổ máu năm 1987 tại một thời gian trì trệ cho Tunisia và lúc đầu ông đã được nhiều người ca ngợi về việc ban hành các cải cách kinh tế tự do cũng như chận đứng được nhiều vấn nạn đang sắp xảy ra trong  đảng Hồi giáo Ennahdha.

Ghannouchi, một nhà hành chính sự nghiệp 69-tuổi, đã là thủ tướng nhiều lần kể từ năm 1999, là một trong những đồng minh thân cận nhất của Ben Ali.

Các nhà phân tích cho biết sự thay đổi đột ngột của quyền lực đã gây ra một làn sóng chấn động xung quanh một khu vực thống trị bởi các nhà lãnh đạo kỳ cựu như ông Ben Ali, năm nay 74 tuổi.

Tunisia có chung đường biên giới với hai nước có chế độ độc tài khác là- Libya và Algeria.

Sự ra đi của tổng thốngTunisia là đại diện cho lần đầu tiên một nhà lãnh đạo Ả Rập đã bị buộc phải rời khỏi văn phòng bởi áp lực từ các cuộc biểu tình của dân chúng.

“Chúng tôi muốn bày tỏ sự hỗ trợ và công nhận của chúng tôi với những người Tunisia và nguyện vọng dân chủ của họ, có thể đạt được trong một cách hòa bình”, trưởng ngoại giao EU Catherine Ashton và mở rộng ủy viên Stefan Fuele nói.

Chính phủ Tunisia đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp và áp đặt một lệnh giới nghiêm chặt chẽ vì những cuộc biểu tình và các đường phố trung tâm Tunis phần lớn im lặng sau khi có thông báo này, tiếp theo sau một ngày biểu tình phản đối rất mạnh mẻ.

Phóng viên AFP có thể nghe thấy tiếng súng nổ thỉnh thoảng từ xa.

Các cuộc biểu tình hiếm hoi trong một đất nước được kiểm soát chặt chẽ như Tunisia đã bùng nổ không còn kiểm soát nổi bởi vụ tự tử hồi tháng trước của sinh viên Mohamed Bouazizi, ông ta đã tự thiêu sau khi cảnh sát ngăn cản ông bán trái cây và rau để kiếm sống.

Người sinh viên đại học 26 tuổi nầy đã chết vì vết thương trong bệnh viện vào tuần trước.

Theo một nhóm nhân quyền có văn phòng ở Paris, có ít nhất 66 người đã thiệt mạng trong các cuộc biểu tình, khoảng ba lần so với con số chính thức.

Các nguồn tin y tế nói với hảng tin của Pháp AFP rằng: 13 người biểu tình đã bị bắn chết vào tối thứ Năm bất chấp việc TT Ben Ali ra lệnh cho cảnh sát ngưng không được bắn.

Trước đó hôm thứ Sáu đã có những cảnh hỗn loạn tại trung tâm thủ đô như hàng ngàn người đã tuần hành trên đường phố để tố cáo các vụ giết người biểu tình và kêu gọi Ben Ali phải từ chức. “Ben Ali là một tên sát nhân!” họ hô vang.

Cuộc bạo loạn sau đó đã nổ ra, nhiều người biểu tình ném đá vào cảnh sát và bắt đầu gây ra các đám cháy trên đường phố khi lực lượng an ninh đã bắn hơi cay.

Người biểu tình thậm chí đi đến Bộ Nội vụ, một trong những biểu tượng đáng ghét nhất của việc cai trị bằng bàn tay sắt của Ben Ali, nơi đây họ đã công khai hô vang để kêu gọi ông Ben Ali hãy từ chức và đã tỏ lòng tôn kính tới những người biểu tình đã chết mà họ gọi là “máu của các thánh tử đạo”.

Những cảnh tương tự cũng được lặp đi lặp lại ở các thành phố khác trên toàn đất nước Tunisia.

Nhiều bộ đội đã được triển khai tại một số điểm xung quanh Tunis trong những ngày gần đây và quân đội đã nắm quyền kiểm soát sân bay quốc tế chính của thành phố.

Trong một nỗ lực để thực hiện những nhượng bộ trong những ngày gần đây, Ben Ali đã sa thải một số người trung thành với chế độ và hứa sẽ rời khỏi cuối chức vụ Tổng thống vào năm 2014, và hứa sẽ giảm giá thực phẩm cơ bản.

Nhưng các lời hứa hẹn của ông ta cuối cùng đã không dập tắt được sự giận dữ của nhiều người trên các đường phố.

Chúng tôi chỉ muốn có dân chủ,” Hosni, 24 tuổi, nói thế, anh chàng nầy là một nhân viên khách sạn với khuôn mặt được bọc trong một lá cờ Tunisia nhằm chống lại lựu đạn cay.

Moncef Ben Mrad, biên tập viên của một tờ báo độc lập, cho biết: “Đây là một cuộc biểu tình của hy vọng.

“Đó là sự ra đời của những người đang đòi hỏi tự do hơn.”

Trong khi đó hàng ngàn du khách đã được sơ tán khỏi khu nghỉ mát bãi biển quốc gia Địa Trung Hải, và Châu Âu và Hoa Kỳ đều khuyến cáo công dân của họ đừng đi du lịch tới Tunisia nếu như không có gì cần thiết quá.

Bản dịch @ Trần Hoàng

——-

TUNIS (AFP) – Tunisian President Zine El Abidine Ben Ali fled the country on Friday amid a wave of deadly social protests in a dramatic end to his 23 years in power that is wholly unprecedented for the Arab world.

In a solemn address on state television after a day of riots, Prime Minister Mohammed Ghannouchi announced that he had taken over as interim president.

He invoked an article in the constitution that allowed him to take over temporarily if the president was not able to carry out his duties.

“I call on Tunisians of all political persuasions and from all regions to demonstrate patriotism and unity,” Ghannouchi said, promising to bring about social and political reforms in the tightly controlled north African state.

The government earlier promised to hold new elections in six months.

Government sources told AFP that Ben Ali had flown out from the main airport in the capital Tunis but his final destination was not immediately clear.

After earlier reports that Ben Ali may have been headed for France, Tunisia’s former colonial overlord, officials there said they did not want him.

US President Barack Obama hailed the “courage” and “dignity” of the Tunisian people and called for free and fair elections in the country.

“I condemn and deplore the use of violence against citizens peacefully voicing their opinion in Tunisia,” Obama said in a statement.

“I urge all parties to maintain calm and avoid violence, and call on the Tunisian government to respect human rights, and to hold free and fair elections in the near future,” he added.

Ben Ali came to power in a bloodless coup in 1987 at a time of stagnation for Tunisia and he was initially hailed by many people for enacting liberal economic reforms as well as nipping in the bud the Islamist Ennahdha party.

Ghannouchi, a 69-year-old career bureaucrat who has served as prime minister on and off since 1999, has been one of Ben Ali’s closest allies.

Analysts said the abrupt change of power was likely to send shockwaves around a region dominated by veteran leaders like the 74-year-old Ben Ali.

Tunisia borders two other authoritarian regimes — Libya and Algeria.

The Tunisian president’s departure represents the first time that an Arab leader has been forced to leave office by pressure from public protests.

“We want to express our support and recognition to the Tunisian people and their democratic aspirations, which should be achieved in a peaceful way,” EU chief diplomat Catherine Ashton and enlargement commissioner Stefan Fuele said.

The Tunisian government has declared a state of emergency and imposed a strict curfew because of the protests and the streets of central Tunis were largely silent after the announcement, following a tumultuous day of protest.

AFP reporters could hear occasional bursts of gunfire in the distance.

The rare protests in tightly controlled Tunisia were unleashed by the suicide attempt last month of Mohamed Bouazizi, who set himself on fire after police prevented him from selling fruit and vegetables to make a living.

The 26-year-old graduate died of his injuries in hospital last week.

According to a Paris-based human rights group, at least 66 people have been killed in the protests, about three times higher than the official toll.

Medical sources told AFP that 13 protesters were shot dead on Thursday night alone despite orders from Ben Ali for police to stop live fire.

Earlier on Friday there were chaotic scenes in the heart of the capital as thousands of people massed to denounce the killings of protesters and to call on Ben Ali to step down. “Ben Ali is an assassin!” they chanted.

Riots later broke out, with protesters hurling rocks at police and starting fires in the streets as security forces fired volleys of tear gas.

Protesters even descended on the interior ministry, one of the most hated symbols of Ben Ali’s iron-fisted rule, where they openly chanted for his swift departure and paid tribute to the “blood of the martyrs”.

Similar scenes were repeated in other cities across Tunisia.

Soldiers have been deployed at strategic points around Tunis in recent days and the army has taken control of the main international airport in the city.

In an attempt to make concessions in recent days, Ben Ali had sacked some regime loyalists and promised to stand down at the end of his current mandate in 2014, as well as to lower the prices of basic foodstuffs.

But his promises ultimately failed to quell the anger in the streets.

“We just want democracy,” said 24-year-old Hosni, a hotel worker with his face wrapped in a Tunisian flag against the tear gas.

Moncef Ben Mrad, the editor of an independent newspaper, said: “This is a demonstration of hope.

“It is the birth of a people who demand more freedom and that the families that have looted the country return the wealth and are called to account.”

Meanwhile thousands of holidaymakers have been evacuated from the Mediterranean nation’s beach resorts, and Europe and the United States have both advised their citizens against non-essential travel to the country.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

Chiến dịch Ca Ngợi lãnh tụ gặp Tổ Trác hahaha

Posted by hoangtran204 trên 14/01/2011

Sau khi Nguyễn Tôn Hiệt viết bài đăng lên trang Tiền Vệ phát hiện vụ lừa đảo, Báo Pháp Luật  đã xóa bài báo ấy, nhưng cái đuôi thì lòi ra ở đây:

Thời buổi bây giờ mà cứ làm như năm 1950, 1960, 1970… Cứ tưởng tuyên truyền láo mãi mãi, thì sau cùng ai ai cũng phải tin đó là thật!

Nếu bạn nào có đủ 60 phút ngồi xem lại video cuộc hội nghị các nước Đông Nam Á năm 2010 tại Davos, và VN là nước chủ tịch luân phiên của các nước trong Hiệp Hội các Quốc  Gia Đông  Nam Á…Trong cuộc hội nghị nầy, người dẫn chương trình đặt câu hỏi cho các vị thủ tướng của 7 quốc gia, và mỗi câu hỏi thi chỉ được trả lời trong 3 phút.

Thủ tướng Thái Lan được trả lời trước, và TT Nguyễn Tấn  Dũng trả lời thứ nhì…Để ý TT Nguyễn Tấn Dũng đưa tay lên 2 lần để gọi ai đó hông dịch qua tiếng  Anh; để ý ông ta đeo headphone ngay trước mặt chứ không vòng qua đầu; và thông dịch viên của ông Dũng vừa dịch, vừa run, không nói ra câu, chỉ nói ra các từ rời rạc, dù cố gắng hết sức, nhưng rất khó đoán biết người thông dịch nầy nói cái gì…Không thể nào nghe được câu trả lời tiếng  Việt của  TT Nguyễn Tấn Dũng.

Davos Annual Meeting 2010 – Towards an East Asian Community

“Báo chí nước ngoài” ca ngợi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng? Thật ra chỉ là một trò lừa bịp!

Nguyễn Tôn Hiệt
Tác giả gửi tới Dân Luận
Tin liên quan:

Ngày 11/01/2011, tờ Pháp Luật Việt Nam tung ra bài báo dài gần 600 chữ, “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xuất sắc nhất châu Á”, do một người ký tên Phượng Lê viết “theo báo Firmenpress” [sic].

Snap_2011.01.13 23.18.14_001.jpg

Đọc xong bài báo của Phượng Lê, tôi lấy làm lạ, liền tìm đọc bản chính của “Nhật báo Firmenpress”, thì phát hiện rằng TRÊN THẾ GIỚI NÀY KHÔNG HỀ CÓ NHẬT BÁO FIRMENPRESS.

Chỉ có một trang web tên là firmenpresse.de do công ty LayerMedia Inc. làm chủ. Công ty này có văn phòng tại Burgstr. 2, Filderstadt, BW 70794, GERMANY. Trang firmenpresse.de tự giới thiệu như sau:

Snap_2011.01.13 23.23.29_002.jpg

firmenpresse.de – Das Presseportal und Presseverteiler bietet aktuelle Pressemitteilungen, Fachartikel und unterstützt Sie in Ihrer Pressearbeit. Neben dem Service Pressemitteilung kostenlos veröffentlichen und an unseren Presseverteiler aktiv verteilen, bieten wir Ihnen ein umfassendes Verzeichnis von Online-PR-Dienstleistern und Tipps und Tricks zur Erstellung Ihrer Pressemitteilung.

Như thế, firmenpresse.de là một trang chuyên đăng các bài “press release” tự quảng cáo tiếp thị (PR) trong mọi lĩnh vực, từ thương mại, nghệ thuật, công nghệ, cho đến chính trị, do các khách hàng tự viết gửi đến. Trang này còn hướng dẫn cho khách hàng thực hiện các Mẹo và Xảo thuật (Tipps und Tricks) để viết các bài tự quảng cáo tiếp thị có hiệu quả!

Khách hàng có thể đăng ký và đăng nhập vào trang firmenpresse.de để gửi bài “press release” tự quảng cáo tiếp thị ở http://www.firmenpresse.de/addpressrelease.html

Tôi lục tìm trên trang firmenpresse.de thì thấy có 2 cái “press release” quảng cáo tiếp thị về Nguyễn Tấn Dũng.do một khách hàng tên là “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” gửi đăng ngày 10/01/2011 và ngày 12/01/2011.

Snap_2011.01.13 23.27.09_003.jpg

“RES-Resources, Ecology, Services GmbH” là ai?

Tôi theo link trên trang firmenpresse.de thì thấy “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” là một công ty đặt văn phòng tại Alte Landstr. 114, 21039 Escheburg/Germany, tổng giám đốc là một người tên Olaf Jüttner [http://www.res-inter.de/?show=imprint]

Công ty này chuyên về các dịch vụ chế biến rác rưởi và vệ sinh môi trường [http://www.res-inter.de/?show=products] Nó tự giới thiệu rằng nhân viên của nó có “gốc” Đông Nam Á từ giữa thập niên 70 (Our staff has its “roots” in Southeast Asia since the mid 70th) [http://www.res-inter.de/?show=home]

Tôi tự hỏi: Tại sao một công ty chế biến rác rưởi và vệ sinh môi trường ở Đức mà lại liên tục tung ra 2 cái “press release” quảng cáo tiếp thị về Nguyễn Tấn Dũng? Hay là công ty này đang có “làm ăn” với Việt Nam trong các dịch vụ chế biến rác rưởi và vệ sinh môi trường? Hay là có một bàn tay Việt Nam từ công ty này đang thực hiện nhiệm vụ do ông Thủ tướng Việt Nam giao phó?

Cái “press release” thứ nhất do công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” gửi đăng trên trang firmenpresse.de có nhan đề VIETNAM: Premierminister Nguyen Tan Dung ist “Mann des Jahres 2010” [VIỆT NAM: Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là “Nhân vật của năm 2010”], đăng lúc 14:31, ngày 10/01/2011. [http://www.firmenpresse.de/pressinfo325697.html]

Snap_2011.01.13 23.39.31_004.jpg

Cái “press release” này dài hơn 600 chữ, có nội dung gần giống như bài “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – nhân vật của năm 2010” dài hơn 1000 chữ của báo VnExpress ngày 01/01/2011. [http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2011/01/3BA24BD1/]

Snap_2011.01.13 23.46.34_005.jpg

Danh hiệu “Nhân vật của năm 2010” của Nguyễn Tấn Dũng là do báo VnExpress bình chọn. Cái “press release” của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” gửi trên trang tiếp thị firmenpresse.de chỉ viết lại bản tin của VnExpress, và dịch danh hiệu ấy ra tiếng Đức thành “Mann des Jahres 2010”.

Thế nhưng, ngay hôm sau, lúc 18:58, ngày 11/01/2011, báo Pháp Luật Việt Nam tung ra bài “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xuất sắc nhất châu Á”, rêu rao rằng báo châu Âu đánh giá Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xuất sắc nhất châu Á”!

“Báo châu Âu” đây chính là cái “press release” VIETNAM: Premierminister Nguyen Tan Dung ist “Mann des Jahres 2010” [VIỆT NAM: Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là “Nhân vật của năm 2010”] do công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” gửi đăng trên trang firmenpresse.de ngày 10/01/2011. Điều lố bịch là trong khi cái “press release” bắng tiếng Đức không hề nói “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xuất sắc nhất châu Á”, thì báo Pháp Luật Việt Nam lại thổi phồng lên thành như thế!

Cuối bài của báo Pháp Luật Việt Nam lại còn có thêm cái kết luận giật gân: “Ông xứng đáng được nhận danh hiệu là Thủ tướng xuất sắc nhất của các nước Châu Á năm 2010”!

Ngay sau khi báo Pháp Luật Việt Nam tung ra bài “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xuất sắc nhất châu Á”, thì công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” lại hồ hởi dựa vào bài của báo Pháp Luật Việt Nam để viết thêm một cái “press release” thứ nhì dài khoảng 450 chữ lên trang firmenpresse.de với nhan đề: Neuer Politstar in Asien: Vietnams Premierminister Nguyen Tan Dung [Ngôi sao chính trị mới ở châu Á: Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng], đăng lúc 09:31, ngày 12/01/2011 [http://www.firmenpresse.de/pressinfo326942.html]

Snap_2011.01.14 00.07.23_006.jpg

Cái “press release” thứ nhì này của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” có thêm hình của Nguyễn Tấn Dũng. Bấm vào View Image thì thấy hình này nằm trong ngăn “adpics” (hình quảng cáo)! [http://www.firmenpresse.de/adpics/326942.jpg]

Nội dung cái “press release” thứ nhì này (12/01/2001) gần như lặp lại nội dung bài “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xuất sắc nhất châu Á” của báo Pháp Luật Việt Nam (11.01.2011) — mà chính bài “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xuất sắc nhất châu Á” lại là bài thổi phồng từ cái “press release” thứ nhất, VIETNAM: Premierminister Nguyen Tan Dung ist “Mann des Jahres 2010” (10/01/2011), của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” — mà cái “press release” VIETNAM: Premierminister Nguyen Tan Dung ist “Mann des Jahres 2010” lại dựa trên bài “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – nhân vật của năm 2010” (01/01/2011) của báo VnExpress!

Quả là một trò chơi chuyền bóng càng ngày càng ngoạn mục giữa công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” và hai tờ báo của Việt Nam!

Chưa hết, lúc 07:48, cùng ngày 12.01.2011, báo VnExpress tung ra bài “Báo nước ngoài ca ngợi ‘Nhân vật của năm’ – Thủ tướng VN” dài hơn 900 chữ. [http://vnexpress.net/GL/The-gioi/2011/01/3BA25464/]

“Báo nước ngoài” ở đây lại chính là cái “press release” VIETNAM: Premierminister Nguyen Tan Dung ist “Mann des Jahres 2010” (10.01.2011) của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH”.

Tuy nhiên, báo VnExpress khéo léo không nhắc đến bản gốc tiếng Đức của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” trên trang tiếp thị firmenpresse.de, mà lại đóng trò “khách quan” hơn, cho rằng cái “press release” VIETNAM: Premierminister Nguyen Tan Dung ist “Mann des Jahres 2010” là một bài báo từ “trang tin chuyên về chính trị Politik-Express của Đức”!

Kỳ thực, bài VIETNAM: Premierminister Nguyen Tan Dung ist “Mann des Jahres 2010” (11/01/2011) trên trang blog politikexpress.de [http://www.politikexpress.de/vietnam-premierminister-nguyen-tan-dung-ist-mann-des-jahres-2010-325697.html] chính là cái “press release” VIETNAM: Premierminister Nguyen Tan Dung ist “Mann des Jahres 2010” của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” đã đăng trên trang firmenpresse.de ngày 10/01/2011. Thú vị hơn nữa, chủ nhân của trang blog politikexpress.de cũng là chủ nhân của trang tiếp thị firmenpresse.de, tức là công ty LayerMedia Inc!

Cái “press release” thứ nhì, Neuer Politstar in Asien: Vietnams Premierminister Nguyen Tan Dung, trên trang firmenpresse.de ngày 12/01/2011 cũng đã được công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” đăng lại trên trang blog politikexpress.de [http://www.politikexpress.de/vietnam-premierminister-nguyen-tan-dung-ist-mann-des-jahres-2010-325697.html]

Trang blog politikexpress.de không phải là một nhật báo. Nó chỉ là một trang blog. Nó không có ấn bản trên giấy, không có phóng viên, không có ký giả, và cũng như firmenpresse.de, nó hoàn toàn không có ban biên tập. KHÔNG MỘT TỜ BÁO ĐÀNG HOÀNG NÀO Ở CHÂU ÂU NÓI ĐẾN NÓ. Nó chuyên đăng lại các thông cáo báo chí (press release) và các bài tự lăng-xê của các khách hàng có những dịch vụ liên quan đến các chính sách đầu tư thương mại. Phần lớn các bài ấy đều đã được các khách hàng tự gửi đăng trên trang firmenpresse.de.

Với nhan đề “Báo nước ngoài ca ngợi ‘Nhân vật của năm’ – Thủ tướng VN”, báo VnExpress đã thổi phồng trang blog politikexpress.de thành “báo nước ngoài” để đánh lừa quần chúng Việt Nam, khiến họ tin rằng nhiều tờ báo có uy tín ở nước ngoài đã ca ngợi Nguyễn Tấn Dũng. Kỳ thực, đây chỉ là một bài “press release” của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” gửi đăng trên trang tiếp thị firmenpresse.de!

* * *Nói tóm lại, vở kịch chuyền bóng càng ngày càng ngoạn mục giữa công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” và hai tờ báo của Việt Nam đã diễn ra như sau:

– Ngày 01/01/2011: Báo VnExpress tung ra bài “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – nhân vật của năm 2010”.

– Ngày 10/01/2011: Công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” dựa trên bài báo VnExpress để viết một “press release” quảng cáo tiếp thị về Nguyễn Tấn Dũng, VIETNAM: Premierminister Nguyen Tan Dung ist “Mann des Jahres 2010” [VIETNAM: Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là “Nhân vật của năm 2010”], đăng lên trang firmenpresse.de.

– Ngày 11/01/2011: Báo Pháp Luật Việt Nam dựa trên cái “press release” của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” để viết bài thổi phồng rằng báo châu Âu đánh giá “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xuất sắc nhất châu Á”.

– Ngày 11/01/2011: Công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” đăng lại bài VIETNAM: Premierminister Nguyen Tan Dung ist “Mann des Jahres 2010” (11/01/2011) trên trang politikexpress.de.

– Ngày 12/01/2011: Báo VnExpress dựa trên cái “press release” của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” để tung ra bài “Báo nước ngoài ca ngợi ‘Nhân vật của năm’ – Thủ tướng VN”.

– Cùng ngày 12/01/2011: Công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” dựa trên bài của báo Pháp Luật Việt Nam, viết cái “press release” thứ nhì, Neuer Politstar in Asien: Vietnams Premierminister Nguyen Tan Dung [Ngôi sao chính trị mới ở châu Á: Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng], rồi đăng lại trên trang blog politikexpress.de.

Hiện nay, công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” đã phát tán cái “press release” quảng cáo tiếp thị thứ nhì về Nguyễn Tấn Dũng trên hàng loạt trang web chuyên đăng tiếp thị (PR) miễn phí khác:

http://www.pr-inside.com/de/neuer-politstar-in-asien-vietnams-r2348782.htm

http://www.nachrichten.net/details/32166/Neuer_Politstar_in_Asien_Vietnams_Premierminister_Nguyen_Tan_Dung_.html

http://www.freie-pressemitteilungen.de/modules.php?op=modload&name=PresseMitteilungen&file=article&sid=29649

http://www.bsozd.com/?p=419160

http://www.hersteller-nachrichten.de/neuer-politstar-in-asien-vietnams-premierminister-nguyen-tan-dung-38674/

http://www.artikel-presse.de/?p=265335

Vân vân và vân vân.

Độc giả hãy chờ xem trò chơi chuyền bóng lăng-xê Nguyễn Tấn Dũng sẽ tiếp tục diễn ra ngoạn mục hơn nữa như thế nào trong những ngày sắp tới, trước Đại Hội Đảng CSVN lần thứ XI (tháng 1/2011).

Đây là một trò vô liêm sỉ của những kẻ bịp bợm chuyên lừa đảo quần chúng Việt Nam, mà đạo diễn là ai thì có lẽ chúng ta đều biết.

NGUYỄN TÔN HIỆT

Lưu ý:

Các báo khác đăng lại bài này xin ghi rõ xuất xứ: http://tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do?action=viewArtwork&artworkId=11922

Posted in Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

Tập đoàn Điện Lực VN (EVN) đang ở chân tường, mắc nợ hơn 1 tỉ 140 triệu đô la, không thể mượn được tiền mua dầu…

Posted by hoangtran204 trên 13/01/2011

Tập đoàn Điện Lực  VN (EVN )đang ở chân tường vì phải đối phó với nhiều khó khăn về tài chánh, và sẽ cắt điện nhiều hơn trong năm 2011 vì thiếu tiền mua dầu, vì mức nước trong các hồ thủy điện quá thấp so với năm trước, và quan trọng nhất EVN đang măc nợ hơn 1 tỉ 140 triệu đô la.

Công ty Điện VN đề nghị:

1./ xin Chính phủ, Bộ Công thương cho tăng giá điện.

2./ EVN đề nghị Chính phủ chỉ đạo Quỹ bảo hiểm xã hội cho EVN vay 15.000 tỉ đồng để đầu tư nguồn điện, chỉ đạo các bộ ngành sớm hỗ trợ,

3./ bảo lãnh để EVN vay qua phát hành trái phiếu quốc tế 1 tỉ USD.


EVN đang ở “chân tường”!

Theo www.vinacorp.vn – 2 ngày trước

Ngày 10-1, phát biểu tại lễ tổng kết năm 2010 và triển khai kế hoạch năm 2011, lãnh đạo Tập đoàn Điện lực VN (EVN) cho biết EVN đang đứng ở “chân tường”, điện năm nay có thể thiếu nhiều hơn năm ngoái, muốn không cắt điện phải có 12.000 tỉ đồng để mua dầu cho các nhà máy nhiệt điện.

EVN đang ở “chân tường”!
Thuỷ điện Sơn La sẽ vận hành tổ máy số 2 và số 3 nhưng vẫn không thể giúp hết thiếu điện – Ảnh: C.V.K.

Không thấy EVN đề cập giải pháp nào mới cho tình hình thiếu điện năm nay ngoài kiến nghị tăng giá và cắt điện.

Lỗ 8.000 tỉ đồng

Lãnh đạo EVN và các đơn vị thành viên đều khẳng định tình hình tài chính rất khó khăn và kiến nghị phải kiên quyết tăng giá điện.

Theo ông Đào Văn Hưng – chủ tịch hội đồng thành viên EVN, tổng cộng đã lỗ khoảng 8.000 tỉ đồng trong năm ngoái do phải huy động nguồn điện giá cao vào mùa khô để giảm thiếu hụt điện năng do các nhà máy thuỷ điện thiếu nước.

Về bức tranh tài chính của EVN, ông Hưng đầy “tâm trạng” khi nói “EVN nói thật đã ở sát chân tường”. Theo ông Hưng, ngoài khoản lỗ 8.000 tỉ đồng, EVN còn thêm gánh nặng trên 10.000 tỉ đồng do các khoản nợ, các nghĩa vụ tài chính… tăng do tỉ giá thay đổi. Tổng các khoản này đã lên tới 24.000 tỉ đồng. ( hơn 1 tỉ 140 triệu đô la)

Sẽ thiếu điện gấp 2-3 lần! 

Về khả năng cung ứng điện mùa khô sắp tới, lãnh đạo EVN báo trước viễn cảnh có khả năng xấu hơn năm ngoái. Ông Đào Văn Hưng cho biết mùa khô năm 2010 chỉ thiếu hụt trên 1 tỉ kWh mà đã phải cắt điện gây bức xúc, trong khi năm nay khả năng thiếu hụt có thể lên đến 3-4 tỉ kWh, tức gấp 2-3 lần.

Ông Nguyễn Phúc Vinh – tổng giám đốc Tổng công ty điện miền Bắc, đơn vị trực tiếp bán điện cho các tỉnh miền Bắc đến Hà Tĩnh – rất quan tâm đến khả năng cung ứng điện nhưng “quả thật chưa nhìn thấy khả năng cung ứng đủ cho mùa khô ở đâu”.

Theo ông Vinh, năm nay miền Bắc phải chịu thiếu điện trực tiếp, nghiêm trọng vì “năm trước nước các hồ thuỷ điện cùng thời điểm này nhiều hơn năm nay mà vẫn thiếu”.

Trong khi đó, theo ông Vinh, với việc xả nước cho nông nghiệp, thuỷ điện Hoà Bình chỉ chạy đến cỡ tháng 3 là hết sạch nước, các thuỷ điện lớn khác như Thác Bà cũng vậy.

Ông Vinh cho rằng năm nay nếu muốn chống thiếu điện, sẽ cần trên 12.000 tỉ đồng để mua dầu đổ vào các nhà máy nhiệt điện mới giảm được thiếu hụt điện. “Riêng mùa khô năm 2011 cũng cần khoảng 5.400 tỉ đồng”. Ông Vinh nói hiện số tiền này không biết kiếm ở đâu ra vì đi vay thì ngân hàng không cho vay bởi khoản này chắc chắn không tạo ra lợi nhuận mà còn tạo ra lỗ. Ông Vinh đề nghị Chính phủ cần hỗ trợ bù khoản tiền trên.

Tổng giám đốc Tổng công ty Truyền tải điện quốc gia Lê Mạnh Hùng cũng kêu tổng công ty của ông “nguy cấp đến nơi rồi”. Ông Hùng phân tích giá điện thấp, tổng công ty của ông chỉ được trả chưa đến 70 đồng để truyền tải 1kwh điện nên hiện không có tiền để đầu tư.

Ông Hùng đề nghị nếu cho độc quyền truyền tải thì chỉ xin độc quyền khâu vận hành, chứ đầu tư thì đề nghị các công ty điện lực phải chung tay gánh vác. Ông Hùng cảnh báo “các anh cứ đầu tư nguồn phát điện mà không có đường dây truyền tải điện thì cũng vô nghĩa”.

Tăng giá và cắt điện

Trong báo cáo tổng kết của EVN, tập đoàn này thừa nhận hạn chế lớn nhất là chưa đảm bảo đủ điện, phải cắt điện gây bức xúc cho nhân dân và tổn thất điện năng còn cao hơn kế hoạch định ra. Đề cập giải pháp cho năm 2011, các lãnh đạo của EVN khi phát biểu đều chung một đề nghị:

xin Chính phủ, Bộ Công thương cho tăng giá điện.

EVN đề nghị Chính phủ chỉ đạo Quỹ bảo hiểm xã hội cho EVN vay 15.000 tỉ đồng để đầu tư nguồn điện, chỉ đạo các bộ ngành sớm hỗ trợ,

bảo lãnh để EVN vay qua phát hành trái phiếu quốc tế 1 tỉ USD.

Đặc biệt, báo cáo của EVN đề nghị Chính phủ cần tháo gỡ để EVN có gần 13.000 tỉ đồng để huy động khoảng 3,8 tỉ kWh điện chạy dầu phục vụ sáu tháng mùa khô năm nay. EVN cũng đề nghị các tỉnh thành lập ban chỉ đạo điều hành cung ứng điện và thực hiện tiết kiệm điện trên địa bàn nhằm công khai minh bạch khi cắt điện. Ban này sẽ do chủ tịch UBND làm trưởng ban, thành viên có cả đoàn đại biểu Quốc hội, sở công thương…

Ông Nguyễn Phúc Vinh thừa nhận ban chỉ đạo các địa phương không muốn “dây” vì phải chịu trách nhiệm khi cắt điện. Theo ông Vinh, hô hào tiết kiệm điện thực chất không được bao nhiêu nên đề nghị phải tính đến chuyện cắt điện các công ty ximăng, thép. Ông Vinh thừa nhận giải pháp chống thiếu điện năm 2011 chưa có gì mới, điện thì thiếu hơn nên phải có giải pháp cho tình huống “tai nạn”, nếu không thì không cách gì đảm bảo điện cho nhu cầu thiết yếu.

Ông Vinh cho biết điện dùng cho ximăng, thép rất lớn, riêng miền Bắc chiếm tới 10% tổng tiêu thụ điện của toàn bộ các ngành công nghiệp khác và điện sinh hoạt. Trong khi sản lượng thép, ximăng đã được nói đến vượt nhu cầu, ông Vinh đề nghị chỉ cần cắt giảm điện cho ximăng, thép 30% thì sẽ bớt phải dùng 5.400 tỉ đồng mua dầu để phát điện cho mùa khô 2011.

Phát biểu chỉ đạo, Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng cho biết Bộ Công thương sẽ sớm trình Chính phủ đề án giá điện mới, theo đó giá điện năm 2011 sẽ tiệm cận theo giá thị trường.

Tuổi Trẻ

http://tintuc.xalo.vn/00-1229898013/EVN_dang_o_chan_tuong.html?id=45295b&o=2494

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/01/110111_evn_in_debt.shtml

EVN nợ 24 ngàn tỷ đồng

Tập đoàn Điện lực Việt Nam nói họ đang nợ khoảng 24.000 tỷ đồngTập đoàn Điện lực Việt Nam nói họ đang nợ khoảng 24.000 tỷ đồng.

Thêm một tập đoàn kinh tế nhà nước gặp khó khăn về vốn và phương hướng kinh doanh.

EVN, Tập đoàn Điện lực Việt Nam thừa nhận họ đang nợ khoảng 24.000 tỷ đồng, một phần ba số tiền này do kinh doanh bị lỗ khi bán điện dưới giá thành.

Còn lại là tiền lãi suất, nghĩa vụ tài chính phải trả cho ngân hàng, liên quan đến nhiều khoản vay mượn trong các năm qua.

Tình hình tài chính của EVN bi đát đến mức lãnh đạo tập đoàn tìm mọi cách thúc ép chính phủ tăng giá điện, tin trên báo Tuổi Trẻ đưa.

Ông Đào Văn Hưng – Chủ tịch hội đồng thành viên EVN thừa nhận tập đoàn điện lực quốc doanh vừa thiếu vốn, vừa cạn tiền.

Trong khi giám đốc công ty điện lực cấp vùng dự đoán mùa khô năm 2011 tình hình thiếu điện sẽ tồi tệ hơn năm ngoái.

Ông Nguyễn Phúc Vinh – Tổng giám đốc Tổng công ty điện miền Bắc dự đoán ngành điện cần thêm 12.000 tỷ đồng để mua dầu chạy máy phát nhằm giảm cắt điện trong năm nay.

Cạnh đó ông Vinh thừa nhận “không biết tìm số tiền này ở đâu” vì ngân hàng không cho vay. Bên ngân hàng quan niệm đổ tiền vào ngành điện coi như bị lỗ, ông Vinh nói.

Ông Đào Văn Hưng dự đoán năm 2011 có thể Việt Nam sẽ thiếu điện ‘trầm trọng’ hơn 2010.

“Mùa khô năm 2010 chỉ thiếu hụt trên 1 tỉ kWh mà đã phải cắt điện gây bức xúc, trong khi năm nay khả năng thiếu hụt có thể lên đến 3-4 tỉ kWh, tức gấp 2-3 lần.” báo Tuổi Trẻ đưa tin.

Giải pháp

Theo lãnh đạo EVN, giải pháp để giảm thiếu điện, cắt điện trong năm 2011 là…tăng giá điện.

Cạnh đó là vay thêm tiền và phát hành trái phiếu quốc tế.

EVN muốn chính phủ cho vay 15.000 tỷ đồng, lấy từ Quỹ bảo hiểm xã hội. Cạnh đó lãnh đạo điện lực muốn phát hành trái phiếu quốc tế trị giá 1 tỷ USD.

Một trong các giải pháp được nhắc tới của EVN trong 2011, nếu thiếu điện, là…cắt điện các công ty sản xuất xi măng, sắt thép.

Theo dự tính của ngành điện chỉ cần giảm 30% nguồn điện cấp cho xi măng sắt thép, EVN có thể tiết kiệm được 5.400 tỷ đồng tiền mua dầu.

Lý do là điện dùng cho xi măng sắt thép chiếm 10% tổng tiêu thụ điện của công nghiệp và sinh hoạt. Hai ngành này hiện đang ‘vượt’ nhu cầu tiêu thụ của xã hội.

Tại Việt Nam, chính phủ quyết định giá điện, tuy nhiên tăng giảm bao nhiêu cần được Bộ Chính trị thông qua.

Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng cho hay ông sẽ sớm trình chính phủ đề án giá điện mới.

Posted in Nợ của các Tập Đoàn quốc doanh | Leave a Comment »

►Vàng, Đô la ở Việt Nam 2009, 2010, và đầu năm 2011 ra sao

Posted by hoangtran204 trên 13/01/2011

Hôm nay giá vàng là 35.780.000 đồng/ 1 lượng, tương đương với 1696 đô la.

Giá 1 đô la= 21.100 đồng.

Giá vàng tăng 9,51 triệu đồng/lượng, tương đương 35,7% trong năm 2010

Tỷ giá đôla Mỹ tại Hà Nội ở mức 20.980 – 21.080 đồng Việt Nam/USD, tăng 1.880 – 1.880 đồng Việt Nam/USD (mua vào – bán ra) tương đương với tăng 9,79% so với cuối năm 2009.

Phiên giao dịch cuối cùng của năm 2009, giá vàng SJC giao dịch tại mức 26,51 – 26,61 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Giá vàng SBJ tại Sacombank ở mức 26,36 – 26,55 triệu đồng/lượng. Giá vàng rồng Thăng Long tại Bảo Tín Minh Châu ở mức 26,50 – 26,60 triệu đồng/lượng.

Tỷ giá đôla Mỹ phiên cuối cùng của năm 2009 ở mức 19.100 – 19.200 đồng Việt Nam/USD.

Cuối quý 1/2010, giá vàng SJC giao dịch tại mức 26,13 – 26,19 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Giá vàng SBJ tại Sacombank ở mức 26,08 – 26,12 triệu đồng/lượng. Giá vàng rồng Thăng Long tại Bảo Tín Minh Châu ở mức 26,05 – 26,15 triệu đồng/lượng.

Cuối quý 2/2010, giá vàng SJC giao dịch tại mức 28,54 – 28,62 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Giá vàng SBJ tại Sacombank ở mức 28,54 – 28,62 triệu đồng/lượng.

Ngày giao dịch ấn tượng của quý 2/2010: Ngày 02/05/2010, người dân đổ xô đi mua vàng sau khi giá vàng hạ 1,5 triệu đồng/lượng chỉ sau 1 đêm. Yếu tố khác khiến giá vàng giảm sâu trong thời điểm này còn là bởi Ngân hàng Nhà nước yêu cầu các doanh nghiệp lớn tăng cung vàng.

Tuy nhiên giá vàng chỉ giảm được 3 ngày, lực mua quá lớn khiến giá vàng lên lại mức 26,48 triệu đồng/lượng vào ngày 11/02.

Tỷ giá đôla Mỹ vào ngày 11/02/2010 cũng lên cao và đến 11h trưa cùng ngày ở mức 19.800 đồng Việt Nam/USD.

Cuối quý 3/2010, giá vàng SJC giao dịch tại mức 31,21 – 31,25 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Giá vàng SBJ tại Sacombank ở mức 26,08 – 26,12 triệu đồng/lượng. Giá vàng rồng Thăng Long tại Bảo Tín Minh Châu ở mức 31,17 – 31,23 triệu đồng/lượng.

Tỷ giá đôla Mỹ tại Hà Nội ở mức 19.640 – 19.690 đồng Việt Nam/USD, trong ngày giao dịch đã có lúc giá đôla Mỹ vượt mức 19.700 đồng Việt Nam/USD.

Diễn biến giá vàng SJC trong năm 2010 (Nguồn:SJC)

Quý 4/2010, sự hỗn loạn trên thị trường vàng bắt đầu từ ngày 08/11/2010 khi người dân đổ xô nhau đi mua vàng, phiên giao dịch ngày 09/11/2010 lịch sử, giá vàng lập đỉnh cao chưa từng có. Giá vàng SBJ giao dịch ở mức 37,00 – 37,40 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra). Giá vàng SJC ở mức 36,50 – 37,02 triệu đồng/lượng. Giá vàng rồng Thăng Long ở mức 36,90 – 37,30 triệu đồng/lượng.

Giá vàng chốt ngày thấp hơn khoảng 800 nghìn đồng/lượng so với mức đỉnh 38,2 triệu đồng/lượng đã thiết lập trong ngày.

Tỷ giá đôla Mỹ tại một số điểm quy đổi ở Hà Nội trong ngày tại mức 21.000 – 21.200 đồng Việt Nam/USD (mua vào – bán ra), mức đỉnh cao được thiết lập trong ngày là 21.500 đồng Việt Nam/USD.

Tại Hà Nội, có hiện tượng một số cửa hàng ngừng giao dịch ngoại tệ vì không còn đôla để bán ra. Chênh lệch giữa giá mua và bán vàng nhiều lúc lên tới hơn 1 triệu đồng/lượng. Đến cuối ngày kỷ lục 09/11, các doanh nghiệp kinh doanh vàng vẫn thận trọng giữ mức chênh lệch lớn giữa giá mua và bán vàng, mức chênh lệch phổ biến từ 400.000-500.000 đồng mỗi lượng.

Cùng thời gian này năm 2009, giá vàng lập kỷ lục. Ngày 11/11/2009, giá vàng lên kỷ lục 29 triệu đồng/lượng. Trưa ngày 11/11/2009, Ngân hàng Nhà nước công bố cho phép nhập vàng, giá vàng hạ sâu xuống dưới 25 triệu đồng/lượng.

Chốt phiên giao dịch ngày 30/12/2010, giá vàng SJC ở mức 36,04 – 36,12 triệu đồng/lượng. Giá vàng SBJ cuối ngày 30/12/2010 ở mức 36,07 – 36,10 triệu đồng/lượng.

Như vậy so với cuối năm 2009, giá vàng SJC đã tăng 9,53 – 9,51 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra).

Tỷ giá đôla Mỹ tại một số điểm quy đổi ở Hà Nội tại mức 20.980 – 21.080 đồng Việt Nam/USD, tăng 1.880 – 1.880 đồng Việt Nam/USD so với cuối năm 2009, tương đương 9,79%.

Chính sách quan trọng tác động đến thị trường vàng trong nước năm 2010:

Trong năm 2010, Ngân hàng Nhà nước đã đưa ra hàng loạt biện pháp để bình ổn thị trường vàng. Khởi đầu năm 2010 là thông tin mọi hoạt động sàn vàng, kinh doanh vàng trên tài khoản bị cấm, thời hạn sau đó đã được lùi đến ngày 30/03 và 31/07.

Ngân hàng Nhà nước đã 3 lần cấp quota nhập khẩu vàng, các biện pháp lập tức phát huy tác dụng giúp bình ổn thị trường vàng, đưa giá vàng trong nước gần với giá thế giới.

Thời điểm 10 ngày đầu tháng 11/2010, Ngân hàng Nhà nước còn thực hiện bán can thiệp ngoại tệ để đáp ứng các nhu cầu nhập khẩu thiết yếu. Quyết định trên giúp bình ổn tỷ giá đôla trên thị trường tự do. Đặc biệt ở thời điểm cơn sốt vàng khoảng ngày 09/11, tỷ giá đôla Mỹ đến ngày 12/11 rơi xuống 21.100 đồng Việt Nam/USD từ mức 21.500 đồng Việt Nam vào ngày 09/11.

Chiều tối ngày 28/10, Ngân hàng Nhà nước còn ban hành Thông tư 22 quy định chặt chẽ hoạt động huy động và sử dụng vốn bằng vàng của các ngân hàng. Kể từ ngày 29-10, tổ chức tín dụng sẽ chỉ được phép huy động vốn bằng vàng thông qua phát hành giấy tờ có giá, thay vì hình thức phát hành sổ tiết kiệm vàng trước đây. Ngoài ra, ngân hàng sẽ chỉ được phép cho khách hàng vay vốn bằng vàng để sản xuất (chế tác) và kinh doanh vàng trang sức. Việc cho vay để sản xuất và kinh doanh vàng miếng hoàn toàn bị cấm.

Bộ Tài chính ngoài ra còn đưa ra 2 quyết định về thuế vàng. Từ ngày 12/11/2010, thuế nhập khẩu vàng giảm từ 1% xuống 0% còn từ đầu năm 2011 thuế xuất vàng từ 0% lên 10% (đối với một số loại mặt hàng nhất định).

Từ 1/1/2011, các loại vàng nguyên liệu, vàng trang sức có hàm lượng cao sẽ chịu thuế xuất khẩu 10% theo quy định do Bộ Tài chính vừa ban hành, thay cho mức 0% cũ.

Theo thông tư 184 từ Bộ Tài chính, các loại vàng nguyên liệu thuộc nhóm 8718 sẽ áp dụng thuế suất 10%, thấp hơn so với mức 20% trước đó mà cơ quan này đề xuất áp dụng. Các loại vàng trang sức khác có hàm lượng cao; vàng miếng vàng thỏi, vàng bột có hàm lượng dưới 99,99% cũng chịu thuế suất 10% so với mức 0% hiện hành.

Thị trường vàng sau các quyết định trên lập tức được bình ổn.

Khánh Ly
nguồn ở đây
——————————

Năm 2011, dự báo của các hãng địa ốc cho biết: năm 2011, các ngân hàng  Mỹ sẽ tịch thu nhà cửa nhiều hơn 2010.  Năm 2010, các ngân hàng đã tịch thu 1 triệu căn nhà.

Sau khi tịch thu nhà, các ngân hàng thường treo bảng trước căn nhà ấy và để cho các nhà địa ốc liên lạc với người mua, thường là họ bán đổ bán tháo căn nhà ấy để lấy lại tiền mặt. Giá trị căn nhà mua được theo lối nầy thường chỉ còn 60% hoặc 70% giá trị thật sự của căn nhà ấy trên thị trường vào ngay thời điểm đó.

Banks repossess 1 million homes in 2010

http://news.yahoo.com/s/ap/20110113/ap_on_bi_ge/us_foreclosure_rates

——————–
Nguyên nhân giá vàng gia tăng suốt từ đầu năm 2011 tới cuối năm là do các nước mua vàng vào để dự trữ, vì tiền đô và tiền Euro bị lạm phát, mất giá, và do stock gần như không ổn định.
Bài báo dưới đây nói về vàng thế giới 2011 và vàng Việt Nam 2012.
Thư mục các bài viết tác gia Jan Skoyles
http://therealasset.co.uk/author/jan-skoyles/

Central banks buy 571% more gold

Posted Feb 16 2012 by Jan Skoyles in ,

At The Real Asset Co we frequently discuss the factors which drive people to buy gold. Recently we have discussed the dangerous actions of central banks to devalue currencies which is driving more people to gold investment. Today the World Gold Council released their report ‘Gold demand trends: Full year 2011’.

The Real Asset Co take a look at the report which illustrates the pace at which people are turning to gold in response to the changing economic climate. Gold investment demand is expected to go from strength to strength in 2012. More individuals, along with central banks, are turning to gold as a hedge against inflation and currency devaluation.

2011 was a ‘tricky’ year for gold according to the WGC. During the year the yellow metal reached new highs of $1,895/oz but finished the year at $1,531/oz. Many speculators believed this was the end of gold’s 11-year bull-run. However the average price in 2011, of $1,571.52/oz was 28% higher than the equivalent in 2010. This doesn’t seem to be the end of the bull market to us.

The majority of gold investment was within physical bars and coins. The increased strength in gold demand appears to be due to uncertainty in the global markets, particularly as the two major reserve currencies are teetering dangerously at present.

Central Banks buy gold

Late in 2011 we wrote of Central Banks becoming net buyers of gold for the first time since the 1960s. 2011 proved to be a big investment year for the central banks who, along with official institutions, increased their purchases by 571%, from 77 tonnes in 2010 to 440 tonnes in 2011.

According to the WGC, ‘this activity reflected a continued desire among central banks to diversify their sizeable reserves in light of credit downgrades which have brought into question the safety of holding massive amounts of US dollar and euro-denominated reserves.’

In 2011, Mexico dominated the Central Bank purchases, buying 100 tonnes. This was closely followed by Russia. This is not surprising news. Earlier this month we discussed the increasing moves by countries to abandon the dollar for gold. Mexico’s proximity to the US may well have left it feeling vulnerable in the snowballing economic crisis. Whilst in Russia there are rumours of gold payments for oil, something which has been discussed for many years.

Gold Investment Demand

The World Gold Council looked at gold demand in three separate categories: Technology, jewellery and investment. Of the three, investment demand has seen the greatest increase in the last year. It reached a 14-year high in 2011. The other categories saw a decrease in demand; jewellery, for instance, saw a 15% year on year decline. However this huge increase in investment demand “helped to counterbalance declining demand in the jewellery and technology sectors.”

Annual demand for bars and coins in 2011 reached a record-high of 1,486.7 tonnes, 24% higher than in 2010. Physical bar demand saw a 29% increase compared to ETFs which saw a decrease of 58%. Perhaps the concerns about counterparties and ETFs are having an effect on market participants?

In regard to where this investment demand for bars and coins originates it appears to be a global movement. The WGC state that, during 2011 “net-investment demand was the result of a mixture of liquidity-driven selling and store of wealth buying and speculation on either side of the equation”.

The demand for bars and coins appears to be geographically widespread, with the exception of the US, Egypt and Japan reporting a decline in gold investment demand. A number of countries saw an ‘upsurge’ in physical bar demand in allocated accounts, particularly in Turkey and German speaking European markets.

China and the high gold price

China is set to usurp India as the world’s biggest buyer of gold in 2012. The Chinese seem to prefer to buy an ‘established rising trend,’ so when the price dropped slightly in Q4 of 2011, so did Chinese demand. However early reports show that it has picked up once again in 2012 as the gold price makes a speedy recovery.

Regardless of low buying levels in Q4 of 2011, the overall annual demand of 258.9 tonnes ‘eclipsed 2010 levels as the first 9 months of the year were dominated, ‘by rising gold prices, which in turn fuelled positive price expectations, high inflation, poor performance of alternative assets and an increased availability of gold retail investment products.’

Gold – the inflation hedge

Many countries’ gold buying activities are remarked upon in the report. However one which is particularly worth noting is Vietnam. Vietnam is a country which is frequently noted for its belief in gold, it acts as a third currency in the country preferred over both the dong and the US dollar. According to the WGC, the Vietnamese ‘continued to clamour for gold bars’ seeing a 50% increase in Q4 compared to the average for Q4 2008-2010.

This 30% increase to 87.3 tonnes in physical gold demand and gold investment in Vietnam, is fuelled by ‘persistent high inflation’.

The gold standard of a safe haven

Turkey also saw increased demand for gold bars, which they are increasingly choosing as ‘their investment vehicle of choice’. The World Gold Council states this is due to ‘Turkish investors who are increasingly troubled by the on-going crisis in the euro area’ therefore they are turning to gold for its ‘insurance properties’.

In Europe, the centre of much mistrust and insecurity, gold investment demand registered its 7th annual gain, reporting purchases of a record 374.8 tonnes. Germany accounted for the largest proportion of investment in the European region, something which we expected after last year’s reports. Demand reached record levels and was 26% above those in 2010.

The WGC report also made a point of shining a light on the ‘other Europe” category. These countries, ‘now account for a considerable proportion of investment in the region.’ Like the rest of Europe, a ‘substantial amount of this new demand has been generated by countries with previously no or very little interest in gold investment, including the UK and a number of Eastern Europe countries.’

Whilst there was far more discussion in the WGC report, we believe the most important points to come from the report are the one-way street which is gold investment. There is little disagreement as to why and how both individuals and governments decide to buy gold. They buy as an insurance against the toppling economy and they buy physical bars due to its distance from the banking system and it’s historically proven worth.

Posted in Kinh Te, Lạm Phát - Vàng - Đôla, Tài Chánh-Thuế | 1 Comment »

►Lạm Phát của Việt Nam từ 1980-2010 – Thống Kê của IMF

Posted by hoangtran204 trên 12/01/2011

Cập nhật thêm 2 bài mới:

Lạm phát của VN từ 1990 tới 2012, tài liệu của ADB (Asia Development Bank

!

 

Đọc tiếp »

Posted in Lạm Phát - Vàng - Đôla, Tài Chánh-Thuế | 11 Comments »

Hihi. Các nước dân chủ dỡ nón chào 3 trong 1

Posted by hoangtran204 trên 10/01/2011

Một người mà kiêm nhiệm cùng 1 lúc 3 công việc: Lập Pháp,  Hành Pháp, và Tư Pháp?

-chính là ông Trương Hòa Bình. Ông ta vừa là đại biểu quốc hội, vừa là trung tướng công an, và cũng là chánh an tòa án nhân dân tối cao.

Điều nầy có nghĩa là ông ta vừa làm ra các đạo luật, xong đi bắt người khác để điều tra chuẩn bị truy tố ra tòa, và sau cùng ông ta chính là người xử án. Thế mới gọi là 3 trong 1.

Ngoài ông nầy ra, vẫn còn có rất nhiều người vửa là chủ tịch UBND (hành pháp), vừa là đại biểu quốc hội (lập pháp).

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

“Đ. mẹ chính quyền, bộ tụi bây không có chuyện gì tốt hơn để làm nên ngăn chặn Facebook hả” (8-1-2011)

Posted by hoangtran204 trên 08/01/2011

khi chính quyền VN cấm các cư dân mạng ở trong nước không được kết bạn, bàn bạc, chuyện trò gì hết ở trên mạng facebook (trước thời gian chờ đại hội đảng nhóm họp vào tuần tới), thì các cư dân mạng bực bội và hùng hổ chửi lại rằng:

 

Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

Đọc xong rồi phân vân hổng biết nên tin Báo nào đây?

Posted by hoangtran204 trên 07/01/2011

Ở Việt Nam, người nào không vào mạng internet đọc báo, thì chỉ đọc được nguồn tin một chiều. Đầu óc dễ “mụ” lắm, đến chết vẫn còn chưa biết sự thật nằm nơi đâu. Nhiều người VN ở trong nước vui vẻ nói rằng: Khi đọc báo trong nước, muốn biết sự thật nằm nơi đâu, thì chỉ cần HIỂU NGƯỢC lại với nội dung mà báo chí trong nước đã đưa tin! Hihi thật là một lời khuyên chí lý.

Coi đây thì biết.  Phần đầu là tin tức của báo  Thanh Niên. Phần hai là tin tức của đài BBC.

Thanh Niên Online: http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/201102/20110107013824.aspx

Một nhân viên Đại sứ quán Mỹ gây rối trật tự

07/01/2011 1:38
Hôm qua 6.1, nguồn tin Thanh Niên cho biết, cơ quan chức năng tỉnh Thừa Thiên -Huế đang xem xét vụ việc có liên quan đến hành vi gây rối trật tự công cộng của một viên chức ngoại giao của Đại sứ quán Mỹ tại Huế.

Trước đó vào sáng 5.1, nhiều người dân chứng kiến trên đường Phan Đình Phùng, TP Huế có một người đàn ông ngoại quốc, tay xách cặp tự xưng là nhân viên ngoại giao tòa Đại sứ Mỹ tại Hà Nội quát tháo ầm ĩ bằng cả tiếng Mỹ và tiếng Việt với một số người VN bằng những ngôn từ rất tục tĩu. Sự việc này đã khiến nhiều người tò mò đứng lại xem. Một nhân viên Sở Ngoại vụ tỉnh Thừa Thiên – Huế đã nhẹ nhàng khuyên giải nhưng người đàn ông ngoại quốc vẫn hùng hổ nói ông ta là nhân viên ngoại giao có thể đi bất cứ đâu, gặp bất cứ ai mà không cần phải xin phép. Tiếp đó, ông này còn gạt người nhân viên ngã dúi dụi, sau đó đấm vào mặt một người dân đứng gần đó, xô đẩy cả một số người đang đứng xem, khiến nhiều người dân phẫn nộ và nghi ngờ đây hẳn là mạo danh chứ một viên chức ngoại giao không thể hành xử như vậy. Tuy nhiên ngay sau đó, công an đã kịp thời có mặt và mời người nước ngoài nói trên về Sở Ngoại vụ tỉnh Thừa Thiên – Huế làm việc.

Theo nguồn tin Thanh Niên, tại Sở Ngoại vụ Thừa Thiên – Huế, người đàn ông ngoại quốc xuất trình thẻ chứng nhận nhân viên ngoại giao là Christian Marchant, viên chức chính trị Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội. Các cán bộ ngoại vụ giải thích các quy định pháp luật VN nhưng ông Marchant vẫn tỏ thái độ bất hợp tác, sau đó tự ý bỏ về.

Trong chiều hôm qua 6.1, trả lời câu hỏi bình luận về sự việc này của báo chí, bà Nguyễn Phương Nga – người phát ngôn Bộ Ngoại giao VN nói: VN luôn  tạo điều kiện cho các cơ quan đại diện ngoại giao và các nhà ngoại giao nước ngoài hoạt động tại VN theo đúng các quy định của luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Vienna về quan hệ ngoại giao năm 1961. Đồng thời, các cơ quan đại diện ngoại giao và các nhà ngoại giao nước ngoài cũng có nghĩa vụ tuân thủ Công ước Vienna và tôn  trọng luật pháp của nước sở tại.

N.T

——

Theo

Tin tức của đài BBC

Viên chức ngoại giao Mỹ bị tấn công ở Huế

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vừa lên tiếng “phản đối mạnh mẽ” vụ một quan chức sứ quán Mỹ bị tấn công khi tiếp cận linh mục Nguyễn Văn Lý ở thành phố Huế.

Ông Christian Marchant, tùy viên chính trị của Đại sứ quán Mỹ, được mô tả là đã bị xô đẩy và cản trở vào sáng thứ Tư 05/01 khi tìm cách tiếp cận để gặp gỡ linh mục bất đồng chính kiến Nguyễn Văn Lý hiện đang được tạm hoãn thi hành án dưỡng bệnh tại Nhà Chung, Huế.

Bản thân linh mục Lý nói ông cho rằng những người tấn công ông Marchant là công an.

Một người phát ngôn của sứ quán Mỹ tại Hà Nội nói với BBC vào sáng thứ Năm rằng Hoa Kỳ đã gửi lời “phản đối mạnh mẽ” tới chính phủ Việt Nam về vụ việc này.

“Chúng tôi đã biết tin và quan ngại sâu sắc về sự việc này. Chúng tôi đã gửi lời phản đối mạnh mẽ tới nhà nước Việt Nam cả ở Hà Nội và Washington.”

Trước đó, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Mỹ Mark Toner cũng nói tại thủ đô Hoa Kỳ rằng ông sẽ đề cập việc này với đại sứ Việt Nam Lê Công Phụng.

Người phát ngôn Hoa Kỳ nói: “Theo luật quốc tế, giới chức ngoại giao được sự bảo hộ đặc biệt. Chính phủ Việt Nam có bổn phận phải đưa ra biện pháp cần thiết để ngăn chặn bất cứ việc tấn công nào vào thân thể, quyền tự do cũng như nhân phẩm của các nhân viên ngoại giao”.

Nói với BBC từ Huế, linh mục Lý nói ông chứng kiến cảnh ông Christian Marchant bị một nhóm người bao vây, giằng co và ép khiêng lên xe trong tiếng la hét cãi cọ của cả hai bên.

Cuộc gặp bất thành

Linh mục Nguyễn Văn Lý thuật lại rằng như đã hẹn, ông tùy viên chính trị sứ quán Mỹ tới Nhà Chung để gặp ông như đã hẹn trước vào khoảng 10 giờ sáng thứ Tư.

“Tôi ngồi đợi ông Marchant khá lâu nhưng không thấy nên ra bên ngoài xem có chuyện gì xảy ra. Khi ra thì thấy có sự lộn xộn, cửa Nhà Chung đã bị đóng chặt và bên ngoài khá đông người đang vây quanh ông Christian Marchant.”

Theo ông Lý, một số người có mặc đồng phục công an, những người khác mặc thường phục, nhưng thái độ và cách hành xử “khiến tôi biết ngay đó là công an”.

“Hai bên lớn tiếng cãi cọ, giằng co nhau khá lâu, phải tới 15 phút. Bên người Việt nói bằng tiếng Anh rằng ông người Mỹ không được văn minh, và không được thăm tôi vì tôi là một người tù, không được tiếp xúc với dân chúng”.

“Họ khống chế và khiêng ông ta lên chiếc xe hơi đã mang tới đó, cho dù ông ta giãy dụa và la hét.”

Linh mục Lý nói ông còn nghe tiếng lục đục trong xe trước khi chiếc xe khởi hành đi khỏi hiện trường với sự chứng kiến của “hàng trăm người dân từ bên bờ sông nhìn qua”.

Được biết kể từ khi được hoãn thi hành án về dưỡng bệnh tại Huế, vị linh mục bất đồng chính kiến đã tiếp nhiều đoàn ngoại giao và nước ngoài mà không bị ngăn cản.

Bình luận về sự việc mới xảy ra, ông Lý nói có thể một lý do là gần đây, ông đưa ra nhiều tài liệu chỉ trích giới lãnh đạo trong nước.

“Nhưng cũng có thể là do phe cánh nào đó trong Đảng muốn dựng kịch bản này để gây mất uy tín cho lãnh đạo bên trên chăng?”

Truyền thông Việt Nam chưa có thông tin gì về sự việc.

Dự luật mới

Trong khi đó, một dự luật mới vừa được đề xuất tại Hạ viện Mỹ nhằm ngăn chặn các quan chức Việt Nam nhập cảnh và làm ăn tại Hoa Kỳ nếu họ có hành vi vi phạm nhân quyền.

Dân biểu Cộng hòa Ed Royce vừa đưa ra đề xuất trên, nhằm vào các quan chức chính quyền, kể cả công an, của Việt Nam, trong trường hợp họ có hành động sách nhiễu và xâm hại các nhân vật bất đồng chính kiến.

Thông cáo của ông Royce viết: “Hạ viện Mỹ cần có phản ứng trước việc chính quyền Cộng sản ở Việt Nam tăng cường đàn áp nhân quyền. Những kẻ chống phá tự do phải trả giá.”

Như thông lệ, dự luật này phải được cả Hạ viện và Thượng viện thông qua, rồi mới được Tổng thống ký phê chuẩn và có hiệu lực.

Một số đề xuất trước đây của các dân biểu chỉ trích tình hình nhân quyền ở Việt Nam đã không qua được lưỡng viện để thành luật.

Theo đề xuất mới của dân biểu Ed Royce, tổng thống Mỹ sẽ thiết lập một danh sách các quan chức “tiếp tục coi thường nhân quyền của người dân Việt Nam” và áp dụng trừng phát về tài chính và đi lại đối với những người này.

Ông Royce và một số dân biểu khác cũng đang vận động đưa lại Việt Nam vào danh sách các quốc gia gây quan ngại về nhân quyền và tự do tôn giáo (Countries of particular concern – CPC) mà Việt Nam được đưa ra khỏi hồi năm 2006.

Nguồn: BBC

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/search/?scope=vietnamese&q=Vi%C3%AAn%20ch%C6%B0%CC%81c%20ngoa%CC%A3i%20giao%20My%CC%83%20bi%CC%A3%20t%C3%A2%CC%81n%20c%C3%B4ng%20%C6%A1%CC%89%20Hu%C3%AA%CC%81

—–

Hoa Kỳ phản đối công an Việt Nam hành hung nhân viên ngoại giao

Truyen Thong Communications

DCVOnlineTin Reuters 

Hoa Kỳ phản đối công an Việt Nam hành hung nhân viên ngoại giao

Hoa Thạnh Đốn (WASHINGTON, D.C.) – Hoa Kỳ đã nộp đơn “phản đối mạnh mẽ” với nhà nước cộng sản Việt Nam vì công an đã hành hung một nhà ngoại giao Hoa Kỳ ở miền trung Việt Nam, một phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho hay hôm qua thứ Tư ngày 5 tháng Một.

Christian Marchant, một tuỳ viên chính trị của toà Đại sứ Hoa Kỳ ở Hà Nội, bị chận và làm khó dễ bên ngoài chỗ ông linh mục hay phát biểu thẳng thừng là ông Nguyễn Văn Lý đang bị quản chế tại gia, theo tường thuật của Đài Á châu Tự do.

Công an tấn công ông Marchant cùng lúc ngăn chận không để ông ta vào gặp linh mục Nguyễn Văn Lý, một trong những người ủng hộ và thúc đẩy nhân quyền được nhiều người biết đến nhất, theo Đài Á châu Tự do.

Christian Marchant, nhân viên ngoại giao Mỹ, bị công an chận đường
Nguồn: english.aljazeera.net 


“Chúng tôi biết đến sự kiện này và quan tâm sâu sắc và đã chính thức nộp đơn phản đối kịch liệt với nhà nước Việt Nam ở Hà Nội,” phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ông Mark Toner nói.

“Chúng tôi sẽ đưa vấn đề này ra với Đại sứ (Lê Công) Phụng ở Hoa Thạnh Đốn,” ông Toner nói thêm.

“Nhân viên ngoại giao được quyền bảo vệ đặc biệt chống lại mọi sự hành hung theo luật quốc tế,” ông Toner nói. “Nhà nước Việt Nam có trách nhiệm trong việc thi hành những biện pháp thích hợp để ngăn chận bất kỳ sự tấn công nào đối với cá nhân, sự tự do, hay phẩm giá của nhân viên ngoại giao.”

Linh mục Lý cho Đài Á châu Tự do hay là hằng trăm người chứng kiến việc xô xát này hôm qua ở thành phố Huế.

“Họ kể lại là ông Marchant bị vật xuống ngay giữa đường,” ông Lý nói.

Linh mục Nguyễn Văn Lý, 63 tuổi đã được ra khỏi tù để chữa bệnh hôm tháng Ba năm rồi sau khi ở tù được ba năm dưới án tù tám năm vì tội tuyên truyền chống phá nhà nước.

Ông Lý được thả sau khi 37 Thượng Nghị sĩ Hoa Kỳ kêu gọi Chủ tịch Việt Nam ông Nguyễn Minh Triết thả tự do cho vị linh mục này (vào năm 2010).

© DCVOnline

(1) U.S. protests Vietnamese police attack on diplomat. Reuters, by JoAnne Allen; Editing by Peter Cooney, 6 January 2010
(2) US diplomat ‘attacked’ in Vietnam . Al Jazeera and agencies.

http://184.73.248.121/modules.php?name=News&file=article&sid=8147

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

Cách Ứng Xử của người nước ngoài với thủ tướng của họ khác với người Việt ra sao…

Posted by hoangtran204 trên 07/01/2011

TS. Nguyễn Sỹ Phương, CHLB Đức
 

Thủ tướng bê khay thức ăn tại trại lính Đức đồn trú ở Kundus.

(TBKTSG) – Trước lễ Giáng sinh, Thủ tướng Đức, bà Merkel đột ngột đáp máy bay tới thăm chợ Noel của đội quân Đức đồn trú ở Masar-I-Scharif, Afghanistan. Không may lúc đó một lính Đức, 21 tuổi, bị thiệt mạng vì tai nạn, bà đành phải bỏ dở, để dự lễ tang và đọc điếu văn, với tư cách thay mặt nhà nước trước một người con của dân tộc Đức đã ngã xuống ngay trước ngày vui nhất trong năm của dân tộc.

Trong chuyến hành trình trên, tại chặng dừng máy bay trước đó, bà Merkel tới thăm một đơn vị đóng quân ở Kundus. Bức ảnh chụp hoạt động của bà được thông tấn xã Đức DPA đăng tải không phải ảnh nghi thức đón tiếp hoành tráng long trọng, rợp trời biểu ngữ, cờ quạt tung bay, hay cảnh tuyên dương công trạng, úy lạo binh sĩ, mà thực ra muốn cũng không có, bởi bà Merkel tới đây để thực hiện công việc thị sát tình hình, chứ không phải khách mời của một đại lễ.

Thay vào đó, là bức ảnh trên, với dòng chú thích xác thực: Thủ tướng bê khay thức ăn tại trại lính Đức đồn trú ở Kundus. Lúc đó trại đang giờ ăn, binh lính ngồi kín chỗ. Họ phấn khởi trông về phía bà, người cười, người nói, người ngồi đưa máy ảnh chụp chơi. Bà Merkel tay bê khay tìm chỗ ngồi, miệng cười nói đáp lại vui vẻ.

Không một binh sĩ nào đứng dậy đỡ khay giùm, hay nhường chỗ cho Thủ tướng. Bởi với họ nhà ăn tập thể là nơi ăn uống cá nhân, Thủ tướng cũng có tay, chân, như bất kỳ ai, phải tự phục vụ lấy nhu cầu cá nhân mình, khác với vua chúa đóng vai trò thiên tử, không còn là người trần, nhất cử nhất động đều có người hầu kẻ hạ, cơm bưng nước rót. Nếu nói đến một xã hội dân chủ, nơi cá nhân ai cũng bình đẳng ngang nhau, thì bức ảnh trên có ý nghĩa chân thực hơn bất kỳ lý luận, hình ảnh, khẩu hiệu tuyên truyền cao siêu nào!

Nhiều người Việt ở Đức ấn tượng mãi chuyến thăm đột ngột nhà hàng ăn nhanh Soup & Nem của người Việt trong chuyến du hành bằng tàu hỏa xuyên Đức của Thủ tướng Merkel tháng 9-2009, khi bà dừng chân qua Leipzig thăm nhà bảo tàng mang tên Zeitgeschichtlichen Forum trưng bày kỷ vật phong trào biểu tình mùa thu 1989 tại Leipzig, nhân dịp 20 năm bức tường Berlin sụp đổ.

Sau 23 phút thăm triển lãm, bà Merkel cùng đoàn tháp tùng rời bảo tàng, cuốc bộ trở lại nhà ga Leipzig để tiếp tục cuộc hành trình. Đây là con phố nối nhà ga chính với trung tâm thành phố nhộn nhịp người qua lại, cao điểm lưu lượng tới dăm chục người/1 phút. Giữa con phố dài chỉ chừng 500 mét này, nổi bật nhà hàng ăn nhanh của người Việt, với biển hiệu Soup & Nem.

Đoàn cuốc bộ của bà Merkel hòa trong dòng người ngược xuôi trên phố, như bất kỳ khách bộ hành nào khác, không phân biệt, ai cũng mải miết đi theo công việc của mình; tới nhà hàng Soup & Nem, bà bị cảnh trí ấn tượng của nhà hàng thu hút ngoái nhìn sang. Một nhân viên phục vụ đứng trước quầy tiếp khách đối diện thẳng ra cửa trông thấy, ngạc nhiên, phản xạ tự động, giơ cao tay vẫy, miệng lớn tiếng hallo liên hồi, như bất chợt phát hiện được bạn thân xa cách lâu ngày ngang qua.

Bà Merkel sửng người, dừng lại, rồi rẽ băng luôn vào nhà hàng, chìa tay bắt rất chặt, lắc lắc, tươi cười chào hỏi. Thực khách Đức đang ngồi ăn cứ nhìn tủm tỉm cười cảm kích nhân viên nhà hàng người Việt thật thân thiện, và quá hiếu khách, hoàn toàn không hề phân biệt người khách đó là thủ tướng. Bởi với họ, ai vào nhà hàng cũng chỉ là thực khách, và Thủ tướng đi công tác, gặp công dân bắt tay, cũng chỉ là một công việc như bất kỳ công việc nào giao cho bất kỳ ai đảm nhiệm.

Thủ tướng Merkel thăm nhà hàng Soup & Nem trở thành một sự kiện đặc biệt trong cộng đồng người Việt ở Đức. Không ít người đề xuất sáng kiến, nhà hàng nên treo bức ảnh Thủ tướng bắt tay, để khuếch trương thanh thế, thu hút thực khách. Lời khuyên của chuyên gia Đức khi tư vấn, làm bao người đề xuất bất ngờ: “Nhà hàng sẽ bị coi thường, bởi người ta biết ngay động cơ vụ lợi kiếm tiền bằng chính trị, người Đức rất kỵ. Chính trị là chính trị, kinh tế là kinh tế, sử dụng chính trị chỉ làm mất đi chứ không tạo nên thương hiệu …”.

http://danluan.org/node/7431

Posted in Cách Ứng Xử của người Việt Nam | Leave a Comment »

Các du học sinh Việt Nam dính líu vào vụ trộm danh tính, gian lận credit card và rửa tiền lên đến bạc triệu

Posted by hoangtran204 trên 04/01/2011

Nguyễn Dương, viết theo báo Star Tribune, Jan 03, 2011

 

Hãy giữ thông tin cá nhân cẩn thận khi dùng thẻ để thanh toán (Ảnh chỉ mang tính minh họa). Photo courtesy: Internet

Hãy giữ thông tin cá nhân cẩn thận khi dùng thẻ để thanh toán
(Ảnh chỉ mang tính minh họa). Photo courtesy: Internet

 

Cali Today News – Trong bản tin “Cyber crime trail leads to Winona State students” của Dan Browning trên tờ Star Tribune ra ngày 1 tháng 1, 2011, có nói đến chuyện các du sinh Việt Nam dính líu vào tội ác ăn cắp các hồ sơ cá nhân để ăn cắp tiền credit card lên đến hàng triệu Mỹ kim, và vụ này có dính líu đến các tổ chức bí mật từ Việt Nam.

Theo bài báo này, cuộc điều tra của Bộ An Ninh Nội An của Hoa Kỳ đã tiến hành một chiến dịch điều tra mang tên Operation eMule và kết quả là liên quan đến 2 sinh viên Việt Nam mới 22 tuổi đang du học tại trường Winona của tiểu bang Minesota. Hai sinh viên này có tên là Tram Vo và Khoi Van, đến Mỹ du học bằng Visa F1. Với visa này, sinh viên du học chỉ được phép lao động có trả lương trong trường đại học và không được phép đi làm bên ngoài.

Những sinh viên du học này bị tình nghi là có liên quan đến một tổ chức tội phạm trên mạng rất quy mô và có cơ sở tại Việt Nam. Tổ chức này đã ăn cắp hồ sơ cá nhân của rất nhiều người Mỹ, và lạm dụng những hồ sơ cá nhân này để mua hàng và lừa đảo lên đến hàng triệu Mỹ kim.

Ông Jason Calhoun, một chuyên viên điều tra gian lận của công ty Rosetta Stone đang hợp tác với các trinh sát điều tra liên bang về vụ này cho biết là “Đây là một vụ gian lận lớn”!

Theo các tài liệu của hồ sơ tòa án liên bang và ông Jason Calhiun nói trên thì có nhiều công ty lớn bị dính vào vụ lừa đảo này, trong đó có eBay, PayPal, Amazon, Apple, Dell và Verizon Wireless,…

Theo các giới chức điều tra, thì vụ gian lận này thực hiện qua việc ăn cắp những hồ sơ tên tuổi cá nhân, rồi dùng những hồ sơ dữ liệu cá nhân đó, để mở các trương mục ở các công ty eBay, PayPal và US Banks. Rồi qua những trương mục này, các tay gian lận đã bán những món hàng rất đắc tiền và nổi tiếng với giá thật rẻ. Người bán các món hàng này dùng những trương mục ngân hàng đã ăn cắp, rồi mua hàng hóa bán lại. Và khi mà các nạn nhân bị ăn cắp hồ sơ cá nhân phát hiện thì họ lại từ chối, phản đối các khoản tiền phải trả vì họ không hề mua các món hàng nói trên.

Theo sự tiết lộ của thẩm phán tòa án liên bang tại St. Paul vào ngày 29 tháng 12, 2010 thì hai sinh viên du học từ Việt Nam nói trên đã kiểm soát hơn 180 trương mục mở tại công ty eBay và hơn 360 trương mục khác từ công ty PayPal. Những trương mục này được mở từ các hồ sơ dữ liệu cá nhân bị đánh cắp.

Bà Susan Higginbotham, 49 tuổi, ở thành phố Bemidji, là một trong những nạn nhân của vụ ăn cắp hồ sơ dữ liệu cá nhân nói trên. Bà ta phát hiện ra ai đó đã ăn cắp hồ sơ cá nhân của bà vào tháng 1 năm rồi, khi mà bà ta bắt đầu nhận được thư từ các nhà băng, khi họ chào mừng bà ta trở thành những khách hàng mới của họ. Bà nói thêm vào hôm thứ sáu vừa qua là “Thỉnh thoảng có tới 7 hay 8 lá thư chúc mừng như thế trong một ngày. Và điều này xảy ra trong một số ngày. Sau đó, bà lại nhận những hóa đơn từ những vụ mua bán từ eBay mà bà không hay biết.

Bà Higginbotham là một cô giáo dạy chương trình đặt biệt ở Minnesota, đã phải nhờ công ty pháp lý mang tên là Identity Theft Shield (phòng chống ăn trộm hồ sơ cá nhân) giúp lo cho vấn đề này và bà ta nhận xét là “họ đã làm việc thật tuyệt vời.”

Theo bản báo cáo của ông Daniel Schwarz, một chuyên viên điều tra của Sở điều tra của Bộ An Ninh Nội An Hoa Kỳ, thì các điều tra viên phát hiện là hai sinh viên du học từ Việt Nam nói trên đã “ăn cắp” được 1.25 triệu Mỹ kim và phần lớn đã chuyển qua các trương mục ở Việt Nam hay Canada. Ông Daniel Schwarz đang điều tra vụ án này với Trung tâm quốc gia chống Tội ác trên mạng (mang tên là C3) tại Hoa Thịnh Đốn và trung tâm này là một bộ phận của cơ quan U.S. Immigration and Customs Enforcement.

Việc điều tra vẫn đang tiếp tục.

Theo bài báo nói trên, chiến dịch Operation eMule chính thức bắt đầu từ tháng 9, 2009 nhằm điều tra những tổ chức tội ác có nguồn gốc tại Việt Nam, mà các tổ chức này nhắm vào các hoạt động mua bán online và các dịch vụ chuyển phát thơ khẩn cấp. Theo các giới điều tra, các tổ chức tội ác này đã đóng góp hàng trăm triệu Mỹ kim vào nền kinh tế bí mật, phi pháp (underground economy) tại Việt Nam.

Cũng theo bài báo này các tổ chức tội ác nói trên liên quan đến một “mạng lưới tinh vi” của các chuyên viên gồm các chuyên viên xâm nhập máy điện toán (hackers), các nơi mua bán các dữ liệu cá nhân bị trộm cắp và các thông tin tài chánh,… Và những thành viên của các tổ chức này thông tin nhau qua một website có hệ thống an ninh khi truy cập, và chỉ có các thành viên mới có thể truy cập mà thôi.

Theo các nhà điều tra, các tổ chức và cá nhân gian lận nói trên thật sự không có hàng hóa gì cả. Họ rao bán các mặt hàng nổi tiếng như software, video games, sách giáo khoa và Apple iTunes… trên eBay với giá thật rẻ. Khi có khách hàng mua các mặt hàng nói trên với giá rẻ qua eBay và sử dụng thẻ tín dụng để trả tiền, thì các tay gian lận này thu tiền từ khách hàng, và dùng những thẻ tín dụng gian lận qua ăn cắp hồ sơ tín dụng để đặt hàng từ các công ty chính thức với giá đúng của nó (thường cao hơn giá bán ra), và yêu cầu các công ty chuyển hàng đến người mua. Và hậu quả là các nạn nhân bị ăn cắp hồ hơ cá nhân để làm thẻ tín dụng, như bà Higginbotham, lại bị nhận hóa đơn trả tiền những món hàng mà họ không hề mua và cũng không hề nhận hàng. Sau khi những nạn nhân khiếu nại, thì ngân hàng sẽ đưa ra “lệnh” mà chúng ta gọi là “chargeback” (thu tiền lại) từ các công ty bán hàng.

Các tên lừa này chuyển tiền thu được qua gian lận vào các trương mục khác nhau của hệ thống ngân hàng Hoa Kỳ, rồi sau đó chuyển tiền đến những trương mục mà không thể thu lại được.

Theo chuyên viên điều tra Calhoun nói trên, thì “các tội phạm ở ngoại quốc này thường cảm thấy như rằng họ không thể nào bị đụng đến, hay bắt giữ được.”

Chiến dịch Operation eMule đã hoạt động hiệu quả khi xâm nhập được vào một số diễn đàn tội ác bí mật và đã xác định được những hệ thống điều hành tội ác online đa quốc gia đang hoạt động tại Việt Nam.

Theo báo cáo, thì các tổ chức này chuyên dựa rất nhiều vào những sinh viên du học/hay học sinh trong các chương trình trao đổi học sinh thế giới để hoạt động như những “con lừa chuyển tiền” (money mules).

Paypal cho biết là cô Võ có 24 trương mục eBay và ít nhất có đến 56 trương mục được mở qua tên tuổi của những hồ sơ cá nhân bị đánh cắp. Khoảng 247 ngàn Mỹ kim đã được chuyển vào những trương mục này. Cô ta cũng dùng các hồ sơ cá nhân bị trộm để mở ít nhất 26 trương mục tại các nhà băng Wells Fargo, Capital One, Eastwood và HSBC,… Khoản tiền được chuyển vào các trương mục này là 352,676 Mỹ kim, và phần lớn số tiền này (200 ngàn) đã được chuyển về Việt Nam hay qua Canada.

Các nhà điều tra còn xác nhận du sinh Van, một sinh viên vừa đoạt giải thưởng xuất sắc về sinh hoá tại đại học Winona đã mở 157 trương mục eBay và 310 trương mục PayPal, theo các hồ sơ cá nhân bị đánh cắp.

Điều tra cho biết trên 1 triệu Mỹ kim đã được chuyển qua các trương mục này. Tài liệu điều tra cho biết ông Van đã mở 6 trương mục tại các ngân hàng Wells Fargo và Eastwood. Số tiền deposit vào các trương mục này lên đến 524 ngàn Mỹ kim và 480,020 Mỹ kim đã được chuyển về Việt Nam.

Theo giáo sư hóa học của trường Winona, là Thomas Nalli, thì “Tôi không biết khi nào anh ta lại có thì giờ để làm những chuyện như thế. Tôi hy vọng không có chuyện nào như thế là thật.”

Tuy vậy, chính quyền thì cho biêát rằng họ có lý do để quy Vo và Van vào những tội gian lận, trộm dữ liệu cá nhân và rửa tiền nói trên.

Nguyễn Dương, viết theo báo Star Tribune

http://calitoday.com/news/view_article.html?article_id=09eefb7a4a08c7212b71cec45f5d0428

 

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Chuyện “bắt lỗi” trong tù

Posted by hoangtran204 trên 04/01/2011

Người Buôn Gió

DCVOnline: Nằm trong loạt bài kể về trại giam các cấp ở Việt Nam mà tác giả Người Buôn Gió đã từng trải nghiệm, bài Chuyện “bắt lỗi” trong tù tiếp tục kể về cung cách sinh hoạt trong trong trại tù cấp thành phố trực thuộc trung ương. 

Bài này tác giả viết tặng Dân Làm Báo vào dịp trang nhà Dân Làm Báo hoạt động trở lại sau một thời gian tạm đóng cửa vì bị tin tặc tấn công.

Cảm ơn BBT Dân Làm Báo đã gửi bài viết đến chúng tôi để phổ biến tiếp trên trang nhà DCVOnline.

Ở trại giam thủ đô, một buồng có khoảng 40 phạm nhân, đó là con số trung bình, trường hợp có càn quét tệ nạn, chiến dịch đấu tranh tội phạm mới mở thì con số gia tăng hơn.

Mỗi buồng giam có một phạm nhân được quản giáo giao trách nhiệm trông coi, gìn giữ vệ sinh, trật tự trong phòng, nhắc nhở các phạm nhân khác thực hiện nội quy. Phạm nhân này thường là những tên tù có nhiều tiền án, tiền sự, lọc lõi và hung hãn. Tên tù được này được gọi là “trách nhiệm”.

Từ cương vị “trách nhiệm” này hắn lựa ra một nhóm tay chân để phục vụ, y như một bộ máy cai trị, gồm có thằng chia cơm, vệ sinh, thằng hầu hạ điếu đóm, thằng đánh người theo lệnh trách nhiệm, thằng trấn lột quà.

Thường thì thằng “cơm canh” kiêm luôn việc chia cơm cho phạm nhân và thu giữ quà tiếp tế của các phạm nhân. Đồ ngon để dành cho bộ máy chính phủ trong buồng như “trách nhiệm”, “bộ đội chiến đấu”, “bộ đội tiền”.

Thằng vệ sinh có tên gọi ở tù là “lái xe”. Chân này phục vụ hầu hạ “trách nhiệm” như cách lái xe ngoài đời hầu hạ lãnh đạo vậy. Lái xe được thong dong đi lại, được hút thuốc lào thừa, ăn thừa thức ăn của “trách nhiệm”, so với tù “nhân dân” cũng tốt chán.

“Bộ đội” thì chia hai loai, “bộ đội tiền” và bộ đội chiến đấu.

Bọn “bộ đội chiến đấu” là bọn côn đồ thực sự, chúng theo dõi những phạm nhân khác không thực hiện quy định của “trách nhiệm” đặt ra là đánh đập tàn bạo. Bọn này còn thường xuyên khủng bố, đe dọa bọn tội phạm “nhân dân” để trấn áp và ép buộc gia đình gửi tiếp tế nhiều cho chúng sống.

Bọn “bộ đội tiền” là bọn tù nhà có điều kiện kinh tế, quà cáp, tiền nong nhiều, được đặc cách ăn uống cùng chế độ với bọn “bộ đội chiến đấu”. Bọn này là còn gọi là “bộ đội cảnh” hay tên khác là “cải tạo nhờ gia đình”.

Thường “trách nhiệm” đặt ra thêm một thằng quân sư ở cạnh mình, ăn uống cùng. Thằng “quân sư” thuộc loại nhiều mưu mẹo, thủ đoạn, chuyên phân tích từng phạm nhân trong buồng để thằng “trách nhiệm” có phương hướng điều bọn “bộ đội chiến đấu” gò ép, tù gọi như thế là bị “quay”.

Bị “quay” có nghĩa là tù nhân nào bị xác định là gia đình kinh tế vững thì bọn “bộ đội chiến đấu” thường xuyên đe dọa, đánh đập, hành hạ bằng cách ngồi trật tự (nghĩa là ngồi bó gối, duỗi chân ra là mất trật tự), phải ăn đòn, hoặc đủ trò khác như đi vệ sinh phải có giờ, ăn, uống điều độ (nghĩa là ăn ít, uống ít), để phạm nhân tự hiểu ý mà viết thư xin gia đình gửi tiền hay nhiều đồ vào cho bọn chúng lấy.

Buồn cười là bọn tù có một bộ máy mà chúng đặt ra, hoàn chỉnh như một bộ máy cai trị, mà tên chúng đặt cho mọi tầng lớp phạm nhân cũng rất đáng ngẫm. Tầng lớp dưới chúng gọi là “nhân dân”, có buồng chúng phân loại “nhân dân ưu tiên” và “dân đen”.

Bọn “nhân dân” trong tù có đúng cái quyền lợi duy nhất là chấp hành nội quy trại giam theo “định hướng” của bọn “trách nhiệm”.

Ví dụ nội quy là trật tự thì bọn “trách nhiệm” nó quy kết ngồi duỗi chân, nằm ngửa là mất trật tự. Đi vệ sinh không đúng giờ cũng là vi phạm trật tự, ho hay hắt xì hơi cũng là mất trật tự.

Bọn “nhân dân” mùa hè 3 ngày tắm 1 lần vì bọn “trách nhiệm” nó bảo là phải tiết kiệm nước như nhà nước ta kêu gọi, mùa đông đắp cái chăn mỏng của trại phát, nằm trên nền xi măng lạnh lẽo. Chăn màn, quần áo gia đình gửi bị tịch thu với lý do “cải tạo theo chế độ của trại”.

Phác thảo sơ qua về nội tình nhà tù như thế, bây giờ là câu chuyện “bắt lỗi” trong tù.

Nội quy trại giam chỉ dành cho bọn “nhân dân”. Những tên tù cấp cao ở trong bộ máy cai trị đi lại, tập thể dục, ca hát, tắm giặt bất kỳ giờ nào. Bọn chúng thường xuyên vi phạm nội quy buồng giam như trấn lột đồ tiếp tế, lấy chăn màn làm chất đốt đun nước sôi ăn mì, pha trà, ăn chặn khẩu phần của các tù nhân khác, thậm chí chúng cho “nhân dân” ăn ít, còn cơm thừa chúng đổ vào hố xí dội nước trôi đi.

Nếu “nhân dân” nào đói quá, lén dấu được ít quà khi nhận từ lúc thăm gặp gia đình như miếng bánh quy, bị chúng phát hiện sẽ đem ra trước cả buồng xét xử, đánh đập cho những “nhân dân” khác sợ.

Có báo cáo cán bộ cũng bằng thừa, vì rõ ràng thức ăn phải để khoang ăn, không được mang vào chỗ ở mất vệ sinh (mà để chỗ ăn thì đâu có được ăn). Cán bộ nghe chuyện sẽ phán rằng “tại mày vi phạm nội quy” tao giao nó “trách nhiệm” nó làm, mày sai còn báo cáo gì, tao lập biên bản cho mày đi cùm kỷ luật bây giờ.

Những tên “nhân dân” trong tù không bao giờ kêu ca được điều gì, thậm chí khi đi ngủ co chân, trở mình cũng là đủ căn cứ vi phạm, có dấu hiệu chuẩn bị đánh người nào đó. Từng ấy căn cứ đủ để bọn “bộ đội trật tự” dựng dậy đấm đá, bắt xuống nhà xí ngồi không cho ngủ.

Cán bộ đi kiểm tra, thấy bọn “nhân dân” rách rưới, gầy nheo, ghẻ lở ngồi bó gối im thin thít thì khen:

– Buồng này tốt, trật tự, ngăn nắp bảo ban nhau được. Trách nhiệm làm rất tốt.

Có thằng “dân đen” cùng quá đứng dậy báo cáo:

– Báo cáo cán bộ, tôi bị thằng X nó đánh vì tôi đi vệ sinh không đúng giờ.

Cán bộ lạnh mặt hỏi:

– Nó đánh mày ở đâu, có dấu vết gì không?

Tù nó đánh bằng cùi chỏ, gót chân vào mạng sườn, thăn lưng, bụng thường lấy đâu ra vết. Tên “nhân dân” ú ớ vạch áo lên chả có vết gì, nó nhìn quanh để mong ai nói giúp. Quản giáo hỏi:

– Thế có ai làm chứng, thằng nào thấy thằng này bị đánh đứng ra nói tao xem. Liệu mà nói sai là kỷ luật đấy.

Không ai đứng ra làm chứng, đến giờ dù từng nhìn thấy có sự việc đánh người thì nhiều tên “nhân dân” bị khủng hoảng đến nỗi còn hoài nghi là không biết tên X có đánh tên kia thật không.

Tên báo cáo tẽn tò, tên X và đồng bọn lao nhao chửi là vu khống. Cán bộ quản giáo phán:

– Mày ở đây xích mích, tao cho đi buồng khác, chuyện mày báo cáo không có căn cứ tao tạm chưa xét tội.

Một dãy tù 8 buồng đều do quản giáo cai quản, tên tù báo cáo “láo” bị dẫn sang buồng khác. Quản giáo mở cửa nói to:

– Vào mà chấp hành tốt, đừng có nhố nhăng như buồng kia là không được đâu.

Rồi quản giáo gọi trách nhiệm buồng đó:

– Thằng Y đâu, liệu cho thằng này thực hiện nội quy tốt nhé!

Thằng Y trách nhiệm ngầm hiểu tên mới vào cần phải xử lý thế nào, và mọi thứ được thực hiện. Tên báo cáo gặp cán bộ lại kêu ca bị đánh đập, chèn ép. Cán bộ đòi nhân chứng, dấu vết không có bèn nói:

– Mày đi đến đâu cũng gây xích mích, cho mày đi cùm kỷ luật là yên chuyện.

Và cán bộ lập biên bản để cho đi cùm. Trong lúc đấy thì tên kia biết điều van xin từ nay không khiếu nại gì nữa, chấp nhận sống đời “nhân dân”. Cán bộ thương tình, vì dù sao ông ta cũng là con người, sống cũng có tình, có lý. Ông ta nói nhẹ nhàng:

– Mày xem, bao nhiêu đứa như mày nó có kêu ca đâu, nó vẫn sống được đấy thôi. Mày cũng biết kể cả xã hội còn có mặt nọ, mặt kia, nhà nước ta dù cố gắng cũng không giải quyết được, huống chi ở trong tù. Thôi thế cũng cho mày hiểu, có về rồi cũng đừng vào đây nữa.

Tên tù rớm nước mắt, không ngờ cán bộ quyền sinh sát như thế lại nói lời chân tình, tha cho tội đi kỷ luật. Từ đó hắn sống đời “nhân dân” góp phần vào sự ổn định chung của nhà tù, sự yên bình, hòa hợp, các anh “trách nhiệm, bộ đội” bảo gì nghe nấy.

Có lần một tên “nhân dân” bị bọn “bộ đội” đánh, nó đánh lại. Cán bộ vào xử lý tên “nhân dân” đi cùm tội đánh nhau. Lạ cái là tội đánh nhau là phải có ít nhất hai bên, đằng này có đúng một tên bị kỷ luật vì tội đánh nhau, chả biết nó đánh nhau với ai, tay trái đánh nhau với tay phải chăng ?

Đến đây lại nghĩ chuyện ở xã hội, chuyện mua dâm trẻ em ở Hà Giang.

Không có ai bị xét xử tội mua dâm, đúng mình hiệu trưởng Sầm Đức Xương bị thì ông ta đưa ra giấy chứng nhận bị liệt dương vật. 16 quan chức lãnh đạo Hà Giang bị liên đới nhưng đã được cơ quan điều tra xét thấy không đủ căn cứ kết tội. Hai em Thúy, Hằng vẫn bị kết án tù vì tội môi giới bán dâm.

Người mua dâm không có, vậy bán dâm cho ai. Hay các em tự bán dâm cho mình?

Thế mới biết ông quản giáo nói không sai, tên tù kia chấp nhận là phải, xã hội văn minh còn như vậy, toàn con người có học thức, danh giá còn vậy, huống chi ở trong tù rặt bọn phạm pháp, bẩn thỉu. Nội quy là dành cho “nhân dân”, chắc tên tù sẽ hiểu điều này sớm hay muộn mà thôi.

Tặng Dân Làm Báo

http://50.16.195.51:24241/modules.php?name=News&file=article&sid=8134

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

Tập đoàn đóng tàu nhà nước Việt Nam gặp bội phần khó khăn

Posted by hoangtran204 trên 02/01/2011

Nguồn: Radio Australia

Diên Vỹ, X-Cafe chuyển ngữ

29.12.2010

Tập đoàn đóng tàu nhà nước của Việt Nam Vinashin đang gặp khó khăn tài chính sẽ có một cuộc họp với các chủ nợ nước ngoài trong hai tuần vì đã trễ hẹn chi trả một món nợ lớn. Nó hiện đang nợ hơn 4,3 tỉ đô la và chính quyền từ chối giúp đỡ trực tiếp công ty này. Tuy nhiên chính phủ đã gián tiếp tạo ra những món vay không lãi để trả lương cho hàng nghìn công nhân Vinashin và cũng đã cho công ty miễn thuế trong ba năm. Những khó khăn của Vinashin có thể làm tổn thương đến việc chính quyền và những công ty nhà nước khác trong việc vay vốn từ nước ngoài.

Dẫn chương trình: Claudette Werden
Bình luận: Tiến sĩ Adam McCarty, Mekong Economics, Việt Nam; Tiến sĩ Lê Đăng Doanh phân viện Kinh tế, Đại học Hà Nội

Nghe phần âm thanh buổi thảo luận

WERDEN: Đây là lần thứ hai trong tháng công ty quốc tế Moody’s đã giảm điểm tín dụng của Việt Nam.

Thị trường hiện đang theo dõi kỹ lưỡng việc chính phủ sẽ đi bao xa để ngăn chặn việc tập đoàn Vinashin bị khó khăn này sụp đổ hoàn toàn.

Nhưng chính phủ đã từ chối chấp nhận trách nhiệm về món nợ vốn đang làm thị trường không hài lòng – theo giải thích của nhà kinh tế học – Tiến sĩ McCarty.

McCARTY: Đây là một công ty do nhà nước sở hữu và rõ ràng là nhà nước sẽ không giúp đỡ nó, vì thế điều này đang tạo ra rất nhiều tín hiệu đáng sợ đến hệ thống tài chính.

WERDEN: Để biện hộ, cựu cố vấn kinh tế chính phủ, Tiến sĩ Lê Đăng Doanh, nói rằng chính quyền đang cẩn trọng vì họ không muốn tạo ra một tiền lệ trong thời điểm mà những công ty nhà nước khác cũng đang gặp những khó khăn tài chính tương tự như Vinashin. Nhưng ông thừa nhận rằng công ty này sẽ không thể tự cứu mình được.

LÊ ĐĂNG DOANH: Thật vậy, tôi không chắc là Vinashin có thể làm được việc này, như tổng giám đốc của Vinashin đã tự tuyên bố rằng theo ông, trong năm 2010, Vinashin đã hoàn toàn không thể trả phần nợ quá hạn, không rõ nó sẽ ra sao trong năm 2011.

WERDEN: Những nhà phân tích như Tiến sĩ McCarty nói rằng những khó khăn tài chính của Vinashin là kết quả của việc quản lý yếu kém và những quyết định đầu tư sai lầm.

McCARTY: Như những tập đoàn khác, họ đã tách dần ra khỏi chức năng kinh tế cốt lõi của mình và tham gia vào các lĩnh vực địa ốc và ngân hàng, thị trường chứng khoán và bất kỳ những lĩnh vực khác ngoại trừ việc đóng tàu và ngay cả trong lĩnh vực đóng tàu họ cũng gặp những khó khăn cơ bản về tính cạnh tranh, họ thật sự cần có sự góp ý, quản lý và kiểm tra chất lượng từ nước ngoài, vì thế sự việc trở nên phức tạp khi họ lại tham gia vào những lĩnh vực khác, cũng có nhiều công ty nhà nước khác làm điều này, vì thế họ đều bị ảnh hưởng phần nào.

WERDEN: Vinashin nói rằng họ đang tiến hành việc xem xét về hoạt động và nguồn tài chính và kết quả sẽ được trình bày tại cuộc họp với chủ nợ vào tháng Giêng.

Nhưng Tiến sĩ Lê nói rằng việc Vinashin chậm trả nợ sẽ tạo ra hệ quả đối với những công ty Việt Nam khác.

LÊ ĐĂNG DOANH: Các nhà đầu tư tài chính sẽ cẩn trọng hơn và sẽ tốn kém hoặc đắt đỏ hơn khi các công ty Việt Nam đi vay mượn từ thị trường quốc tế vì tôi nghĩ rằng sau việc công ty xếp hạng tín dụng giảm điểm đánh giá, các công ty Việt Nam sẽ phải trả lãi cao hơn.

WERDEN: Và việc chính phủ cố gắng tách rời khỏi Vinashin đã đưa ra những câu hỏi về việc liệu sẽ có người quản lý phá sản được đưa vào, bằng cách nào, và họ là sẽ là ai.

McCARTY: Đây là một tình huống vô cùng phức tạp vì nếu chính phủ không ra tay giúp đỡ các công ty nhà nước của mình thì điều gì sẽ xảy ra khi chúng bị phá sản? Ai sẽ là người thanh lý chúng và ai sẽ thay thế chúng?

WERDEN: Bất chấp những khó khăn của Vinashin, nền kinh tế Việt Nam vẫn tiếp tục tăng trưởng, chủ yếu nhờ vào các ngành kỹ nghệ năng động hơn như dệt may, quần áo, xuất khẩu nông sản và du lịch. Các nhà phân tích nói rằng trong khi Vinashin là một sự xấu hổ của chính phủ, sự thất bại của các công ty nhà nước chắc sẽ không gây thiệt hại nghiêm trọng đối với tương lai tài chính của quốc gia này.

nguồn Thảo luận

và ở đây  http://www.x-cafevn.org/node/1539

————

sự thất bại của các công ty nhà nước chắc sẽ không gây thiệt hại nghiêm trọng đối với tương lai tài chính của quốc gia này.”

đúng thế, vì các nước  nhật, Đài Loan, Trung Quốc đã, đang và sẽ nhảy vào bơm tiền tiếp cho Việt nam, và buộc chính phủ VN phải ký các hiệp ước nhượng lại các vùng rừng, đất đai, và các đảo Phú Quốc cho các nước nầy xây dựng làm ăn trong 50 năm. Như họ đã làm ở vùng Móng  Cái (cho Trung Quốc thuê 50 năm), hơn 10 tỉnh ở miền Bắc đã cho nước ngoài thuê hơn 300 000 mẫu đất (1 mẫu=10 000 mét vuông)  rừng đầu nguồn như ở bài nầy : Bộ trưởng NN&PTNT: Không báo sai số liệu đất rừng cho thuê

Nhưng ông Lê Quang Bình đại biểu tỉnh Thanh Hóa sau khi đi điều tra về đã báo cáo là có 19 tỉnh cho thuê 400 000 mẫu rừng chứ không phải chỉ có 10 tỉnh cho thuê 300000 mẫu đất như chính phủ nói và hầu hết đất đai nằm ở khu vực trọng yếu về quốc phòng và an ninh!  đọc bài báo nầy ở đây Cho nước ngoài thuê đất rừng:Chính phủ nói 10, QH bảo 18

————

Cho nước ngoài thuê đất rừng:Chính phủ nói 10, QH bảo 18
Cập nhật lúc 14:41, Thứ Sáu, 11/06/2010 (GMT+7)
,

– Sau giải trình của Bộ trưởng NN&PTNT Cao Đức Phát về tình hình cho nước ngoài thuê đất trồng rừng ở phiên chất vấn sáng nay (11/6), Chủ nhiệm UB Quốc phòng – An ninh QH Lê Quang Bình đứng lên nói không phải 10 mà có đến 18 tỉnh đã cấp giấy phép đầu tư, “vênh” gần gấp đôi với báo cáo của Chính phủ.

>> Bộ NN&PTNT: Cho thuê đất rừng đã được thẩm định quốc phòng
>> Nóng bỏng nghị trường

Địa phương “sơ suất”

Trực tiếp đi giám sát ở địa phương và nắm thông tin từ Bộ Quốc phòng, Công an, ông Lê Quang Bình (ĐB tỉnh Thanh Hóa) khẳng định đã có 19 dự án nước ngoài được cấp phép đầu tư tại 18 tỉnh, với diện tích suýt soát 400.000 ha, không phải 10 tỉnh với 305.353 ha như báo cáo của Chính phủ. Đáng chú ý, hầu hết đất nằm ở khu vực trọng yếu về quốc phòng, an ninh.

Trước đó, Bộ trưởng Phát cho rằng “có thông tin thiếu chính xác” là Chính phủ cho thuê 305.353 ha, trong khi đó mới chỉ là chấp thuận về chủ trương và diện tích trong văn bản giao cho thuê 50 năm chỉ là 15.664ha.

 

Bộ trưởng NN&PTNT Cao Đức Phát: Có thông tin thiếu chính xác là Chính phủ cho thuê 305.353 ha
Bộ trưởng NN&PTNT Cao Đức Phát: Có thông tin thiếu chính xác là Chính phủ cho thuê 305.353 ha…

Giải trình tiếp sức cho Bộ trưởng NN&PTNT, Bộ trưởng Kế hoạch – Đầu tư Võ Hồng Phúc cũng khẳng định số diện tích đất trồng rừng giao cho các dự án đầu tư nước ngoài thực tế “khoảng trên 380.000 ha”.

Bộ trưởng NN&PTNT cũng cho hay theo Luật đầu tư và Luật đất đai, UBND cấp tỉnh mới là nơi xét duyệt dự án đầu tư trong lĩnh vực lâm nghiệp, các bộ “chỉ có ý kiến khi được địa phương yêu cầu“.

ĐB Lê Như Tiến (Quảng Trị) đặt câu hỏi: “Các địa phương lý giải đã thực hiện đúng luật đầu tư nhưng việc làm này có phù hợp với pháp luật về an ninh quốc gia, biên giới, bảo vệ môi trường, tài nguyên rừng hay chỉ cần đúng Luật đầu tư là đủ?”.

Ông Phát vẫn quả quyết địa phương đã nghiêm túc tuân thủ luật pháp thời điểm đó. Tuy nhiên, có những nơi “sơ suất” trong cấp phép đầu tư bao gồm cả đất đã giao cho dân, hoặc có rừng.

 

Mô tả ảnh.
Chủ nhiệm UB Quốc phòng – An ninh Lê Quang Bình: 18 chứ không phải 10 tỉnh đã cấp phép cho nước ngoài thuê đất trồng rừng

“Đấy là thiếu sót. Chúng tôi đã đề nghị UBND các tỉnh liên quan kiểm điểm trách nhiệm của các sở, ban, ngành khi thẩm định, tham mưu”, ông nói.

Hoàn toàn không thỏa mãn với câu trả lời trên, ĐB Lê Như Tiến so sánh câu chữ bản báo cáo do chính Bộ NN&PTNT thảo ra với giải trình của Bộ trưởng. Ông Tiến nhận xét, báo cáo ghi rõ ràng 10 tỉnh đã cấp giấy chứng nhận đầu tư cho 305.353,4 ha. Hơn nữa, Bộ trưởng nói đến thẩm quyền của tỉnh, nhưng “chúng tôi nghĩ khác, với tư cách quản lý ngành, toàn bộ lĩnh vực NN&PTNT, Bộ trưởng có trách nhiệm gì?”.

Câu trả lời tiếp đó của Bộ trưởng Phát là: Các địa phương đã cấp giấy chứng nhận đầu tư không có nghĩa đã giao đất cho các nhà đầu tư. Trên cơ sở giấy chứng nhận, các nhà đầu tư phối hợp với chính quyền cấp huyện, xã tiến hành khảo sát, làm rõ từng khu đất cụ thể. Chỉ giao đất khi có đủ điều kiện.

 

Mô tả ảnh.
ĐB Nguyễn Đình Xuân: Gần 400.000 ha bằng diện tích tỉnh Tây Ninh

Địa phương có thiếu sót. Khi cấp giấy chỉ căn cứ vào thông tin khảo sát sơ bộ nên có nơi đã duyệt bao gồm cả diện tích đã giao cho một số ít bà con nông dân, thậm chí giao cho dự án khác. Nhưng trong quá trình khảo sát cụ thể để tiến tới giao đất, sẽ loại ra những khu đất đó”, Bộ trưởng nói.

Tôi quản lý rừng, Bộ khác quản đất

Một đại biểu khác cũng không đồng tình với giải trình của Bộ trưởng – Giám đốc một Vườn quốc gia tỉnh Tây Ninh Nguyễn Đình Xuân nhận xét: “Thực sự Bộ trưởng không nắm vấn đề”.

Bộ trưởng nói chỉ có hơn 300.000 ha dự kiến cho thuê, chứ chưa phải cho thuê. Nhưng nếu dư luận không phát hiện kịp thời thì đương nhiên sẽ cho thuê. Việc đình chỉ cho thuê là ngoài ý muốn của Bộ trưởng cũng như của các vị đã ký tờ giấy này.

Gần 400 nghìn ha có nghĩa bằng diện tích của tỉnh Tây Ninh. Thế mà ở trên vẫn chưa biết, thế thử hỏi trách nhiệm tổng tư lệnh ngành của Bộ trưởng tới đâu?”, ông Xuân thắc mắc.

 

Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Võ Hồng Phúc : Chính phủ đã có phương án cương quyết xử lý những dự án nào hợp lý, quy mô vừa phải thì cho tiếp tục, những dự án nào không hợp lý, không đúng, chiếm lĩnh quá nhiều diện tích, ảnh hưởng quốc phòng an ninh thì dứt khoát rút giấy phép.
ĐB Lê Như Tiến (Quảng Trị): Chúng tôi nghĩ khác

Bộ trưởng Cao Đức Phát cho hay Bộ của ông có trách nhiệm quản lý nhà nước về rừng, trong khi Bộ Tài nguyên – Môi trường mới quản lý về đất. Các địa phương cho thuê đất chứ không cho thuê rừng nên không hỏi ý kiến Bộ NN&PTNT.

Trước những chất vấn dồn dập đổ về với ông Cao Đức Phát, Bộ trưởng Kế hoạch – Đầu tư Võ Hồng Phúc đứng lên khẳng định Chính phủ sẽ “kiên quyết xử lý như xử lý sân golf”.

Theo ông Phúc, những dự án nào không hợp lý, không đúng, chiếm lĩnh quá nhiều diện tích, ảnh hưởng quốc phòng an ninh thì dứt khoát rút giấy phép.

Tiếp thu kiến nghị của UB Quốc phòng – An ninh, Bộ trưởng Cao Đức Phát cũng cho rằng cần xem xét lại phân cấp đối với các địa phương trong quyết định chủ trương đầu tư.

  • Xuân Linh – Ảnh: Lê Anh Dũng

—–

Bộ trưởng NN&PTNT: Không báo sai số liệu đất rừng cho thuê
Cập nhật lúc 04:48, Thứ Năm, 17/06/2010 (GMT+7)
,

– Trong giải trình gửi Quốc hội hôm qua (16/6), Bộ trưởng NN&PTNT Cao Đức Phát khẳng định số liệu của Bộ về diện tích đất rừng cho nước ngoài thuê là đúng. Thống kê này thấp hơn con số do Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng – An ninh chỉ ra trong phiên chất vấn ông Phát sáng 11/6.

>> Nóng bỏng kỳ họp thứ 7
>> Chính phủ nói 10, Quốc hội bảo 18
>> ’Kiên quyết dừng cho nước ngoài thuê đất rừng’

Bộ trưởng Cao Đức Phát cho hay, sau phiên chất vấn, Bộ đã kiểm tra số liệu tổng hợp báo cáo của 29 tỉnh, làm việc với Bộ Kế hoạch – Đầu tư, Vụ Quốc phòng và An ninh để đối chiếu.

Số liệu mà ông Phát gửi QH ngày 7/6 được tổng hợp cuối năm ngoái, từ báo cáo của 29 tỉnh và kiểm tra thực tế ở 2 tỉnh (Lạng Sơn, Quảng Ninh) và mời 4 tỉnh lên làm việc. Theo đó, có 10 tỉnh cho thuê đất với diện tích 305.353,4 ha.

Như vậy, ông Phát vẫn không nói gì đến chỉ đạo kiểm tra của Thủ tướng vào đầu tháng 3 năm nay.

Trong khi đó, theo Ủy ban Quốc phòng – An ninh QH, có tới 18 tỉnh cho thuê đất trồng rừng với diện tích 398.374 ha.

 

Mô tả ảnh.
Chủ nhiệm UB Quốc phòng – An ninh Lê Quang Bình

“Kết quả rà soát cho thấy, 18 tỉnh được Ủy ban Quốc phòng – An ninh đề cập đều có doanh nghiệp nước ngoài đầu tư. Tuy nhiên, không phải tất cả 18 tỉnh đều có doanh nghiệp nước ngoài thuê đất lâm nghiệp để trồng rừng”, Bộ trưởng Phát khẳng định.

Cụ thể, 10 tỉnh có doanh nghiệp nước ngoài thuê đất lâm nghiệp trồng rừng là Lạng Sơn, Cao Bằng, Quảng Ninh, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam, Bình Định, Kon Tum, Khánh Hoà và Bình Dương (như Bộ NN&PTNT thống kê).

4 tỉnh (Thanh Hoá, Thừa Thiên – Huế, Đà Nẵng, Đồng Nai) có DN nước ngoài đầu tư xây dựng nhà máy chế biến lâm sản.

2 tỉnh (Lâm Đồng, Bình Thuận) có DN nước ngoài đầu tư các dự án tổng hợp (trồng chè, trồng hoa, cây nông lâm kết hợp, chăn nuôi, du lịch sinh thái).

2 tỉnh (Yên Bái, Hoà Bình) hiện không có doanh nghiệp nước ngoài thuê đất trồng rừng. Yên Bái chưa có DN thuê đất trồng rừng, chỉ có nhà đầu tư Thái Lan khai thác và sản xuất tranh đá.

Tỉnh Hòa Bình có 2 DN đã được cấp phép thành lập song Công ty TNHH đầu tư và phát triển lâm nghiệp Grandsource – Brunei không hoạt động,̀ UBND tỉnh đã thu lại giấy phép. Công ty hữu hạn cổ phần công nghiệp Giai Hào – Đài Loan không thuê đất trồng rừng trong tỉnh mà thuê ở Khánh Hòa, đã được Bộ NN&PTNT tổng hợp, báo cáo.

Mô tả ảnh.
Bộ trưởng NN&PTNT Cao Đức Phát


Về sự chênh lệch diện tích đất, Bộ trưởng giải thích, các cơ quan công an thống kê diện tích dự kiến theo giấy phép đầu tư của các tỉnh.

Bộ NN&PTNT thống kê diện tích dự kiến theo giấy chứng nhận đầu tư và quyết định phê duyệt qui hoạch chi tiết chính thức của các tỉnh có DN nước ngoài thuê đất lâm nghiệp trồng rừng.

Cụ thể, trong 10 tỉnh có DN nước ngoài thuê đất lâm nghiệp trồng rừng thì tại 9 tỉnh (Lạng Sơn, Cao Bằng, Quảng Ninh, Hà Tĩnh, Quảng Nam, Bình Định, Kon Tum, Khánh Hòa và Bình Dương) số liệu của 3 cơ quan là thống nhất.

Riêng tại Nghệ An, số liệu của Bộ NN&PTNT thấp hơn 53.151,7 ha do UBND tỉnh cấp giấy chứng nhận đầu tư cho Công ty InnovGreen với diện tích dự kiến là 70.000 ha. Nhưng sau khi bóc tách các khu vực ảnh hưởng an ninh, quốc phòng, UBND tỉnh đã chính thức phê duyệt qui hoạch chi tiết vùng nguyên liệu cho dự án chỉ với 16.848,3ha. Đây là số liệu Bộ NN&PTNT đã nêu.

Diện tích chênh lệch còn lại (39.868,9 ha) nằm ở 8 tỉnh có DN được cấp giấy chứng nhận đầu tư nhưng không thuê đất trồng rừng mà xây dựng nhà máy chế biến lâm sản, làm dự án khác hoặc DN đã bị thu hồi giấy chứng nhận đầu tư.

Ở Thanh Hóa, Ban quản lý các khu công nghiệp tỉnh (không phải UBND tỉnh) cấp giấy phép đầu tư cho Công ty InnovGreen trồng rừng trên qui mô 21.000 ha nhưng thực chất công ty này chỉ được cấp 15 ha đất để làm nhà máy chế biến trong khu công nghiệp Nghi Sơn.

Các tỉnh còn lại (Thừa Thiên – Huế, Đà Nẵng, Đồng Nai, Lâm Đồng, Bình Thuận, Yên Bái) có diện tích thuộc dự án nhà máy chế biến lâm sản hay dự án tổng hợp khác (trồng chè, trồng hoa, cây nông lâm kết hợp, chăn nuôi, du lịch sinh thái).

Như vậy, đến thời điểm này, có 10 tỉnh có doanh nghiệp nước ngoài được cấp giấy chứng nhận đầu tư trồng rừng với tổng diện tích 305.353,4 ha, trong đó, diện tích đã cho thuê là 15.664,45 ha, diện tích liên doanh liên kết trồng rừng 18.160 ha, đúng như đã báo cáo Quốc hội”, Bộ trưởng Phát nhận định.

Theo ông Phát, Thủ tướng đã giao Bộ KH&ĐT chủ trì tiếp tục rà soát và báo cáo Thủ tướng việc cấp giấy chứng nhận đầu tư và thực hiện các dự án nước ngoài trong lĩnh vực lâm nghiệp và nuôi trồng thủy sản.

  • Lê Nhung – Ảnh: Lê Anh Dũng

 

 

Vietnam state ship builder in double trouble

Updated December 29, 2010 21:23:05

Vietnam’s financially troubled state owned ship builder, Vinashin, will hold a meeting with its foreign creditors in two weeks time because it has defaulted on a major loan. It owes more than US$4.3 billion and the government refuses to bail out the ship builder directly. But it has indirectly organised interest free loans to pay thousands of Vinashin’s workers and has also provided the company with tax concessions for three years. Vinashin’s problems could seriously harm the ability of the government and other state backed enterprises to borrow funds internationally.

Presenter: Claudette Werden
Speakers: Dr Adam McCarty, Mekong Economics, Vietnam; Dr Le Dang Doanh, economic college, Hanoi University

WERDEN: It’s the second time this month that the international agency, Moodys, has downgraded Vietnam’s credit rating.

The markets are now carefully watching just how far the government is prepared to go to prevent the total collapse of the troubled ship builder, Vinashin.

But the government’s refusal to take responsibility for the debt is making the market unhappy – as the economist, Dr Adam McCarty, explains.

McCARTY: They are state owned and apparently is not going to underwrite them so that’s sending a lot of pretty scary signals through the financial system.

WERDEN: In its defence, the former government economic adviser, Dr Le Dang Doanh, says the government is being cautious because it doesn’t want to a create a precedent at a time when there are other state owned enterprises that face similar financial problems as Vinashin. But he admits the company is unlikely to be able to save itself.

LE DANG DOANH: Really, I’m not sure Vinashin could do it, as the chief executive officer from Vinashin has declared by himself that according to him in 2010, Vinashin is completely unable to pay the overdue debt, how does this look like in 2011, it’s not clear.

WERDEN: Analysts like Dr McCarty say Vinashin’s financial problems are the result of poor management and bad investment decisions.

McCARTY: They, like other corporations, drifted away from their core business and went into real estate and banking, stock market and everything else except ship building and even in ship building they’ve got some core problems of competitiveness, they really need foreign input, management and quality control, so it just compounded that they were doing these other things, so quite a few state enterprises have done that as well, so they’re all hurting a bit.

WERDEN: Vinashin says it’s conducting a review of its operations and cash flow and that the results will be presented at January’s creditors’ meeting.

But Dr Le says the failure of Vinashin to pay back its loans will have a flow on effect for other Vietnamese companies.

LE DANG DOANH: The financial investor will be more cautious and it should be also more costly or expensive for Vietnamese companies to borrow at the international market because, I think, after the downgrading of the ratings agency, Vietnamese companies must pay a higher interest rate.

WERDEN: And the government’s attempts to distance itself from Vinashin have raised questions about whether – and how – receivers will be brought in and who they might be.

McCARTY: It’s a very peculiar situation because if the state doesn’t bail out its own state owned enterprises, then when they go bankrupt what happens? Who liquidates them, who takes them over?

WERDEN: Despite Vinashin’s problems, Vietnam’s economy continues to grow mainly from its more dynamic garment, textile, agricultural export and tourism industries. Analysts say while Vinashin is an embarrassment for the government, the failings of the country’s state run enterprises are unlikely to do any major damage to the nation’s financial prospects.

 

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Chính Sách Kinh Tế-Tài Chánh | Leave a Comment »