Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Chinh Tri Nga’ Category

►Novichok: vũ khí hóa học của Vladimir Putin–Xóa sổ một gia đình Nga (31-3-2018)

Posted by hoangtran204 trên 15/04/2018

 

 

Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in Chinh Tri Nga | Leave a Comment »

►Điều hể hả nhất của ông Donald Trump tại Đà Nẵng là gì?

Posted by hoangtran204 trên 16/11/2017

Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Hoa Ky, Chinh Tri Nga, Thời Sự | Leave a Comment »

►Cuối năm nhìn ông Trump và ngẫm chuyện Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 01/01/2017

Cuối năm nhìn ông Trump và ngẫm chuyện Việt Nam

Bùi Quang Vơm

28-12-2016

Nhìn toàn cảnh thế giới trước những chính sách có triển vọng trở thành sự thật sau ngày 20/01/2017, ngày chính thức nhậm chức tổng thống Hoa Kỳ của Donald TRUMP, nhiều câu hỏi đặt ra cho đảng cộng sản và chính phủ Việt Nam, cho cá nhân ông Nguyễn Phú Trọng và ông Nguyễn Xuân Phúc.

Có thể thấy trọng tâm trong các chính sách toàn cầu của TRUMP tập trung vào hai đối tượng chính là Nga và Trung Quốc.

Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Hoa Ky, Chinh Tri Nga, Chinh Tri Viet Nam | 1 Comment »

► Mỹ lên tiếng đòi lại tàu ngầm sau khi bị Trung Quốc bắt giữ gần Vịnh Subic, Philippines

Posted by hoangtran204 trên 17/12/2016

TQ muốn thử xem Donald Trump sẽ phản ứng ra sao bằng cách bắt giữ tàu ngầm không người lái của Mỹ. TQ làm vụ này cũng nhằm trả đũa vụ Trump nhận điện thoại chúc mừng đắc cử của TT Đài Loan.

Mỹ lên tiếng sau khi bị Trung Quốc bắt giữ tàu ngầm ở Biển Đông

Hành động này của Trung Quốc, khiến Mỹ chính thức phản đối qua đường ngoại giao và yêu cầu quân đội Trung Quốc trao trả con tàu ngầm.

“Tàu ngầm hải quân” trên được dùng để kiểm tra độ mặn và nhiệt độ nhằm xây dựng các bản đồ dòng hải lưu dưới nước, theo quan chức Mỹ giấu tên.

Con tàu ngầm bị Trung Quốc bắt giữ khi đang hoạt động trong vùng biển quốc tế, cách Vịnh Subic khoảng 80 km.

Vụ việc xảy ra vào ngày 15.12, khi tàu khảo sát hải dương học USNS Bowditch thả tàu ngầm không người lái trên xuống nước để thực hiện hoạt động nghiên cứu.

Vị trí vụ bắt giữ

Khi hoạt động nghiên cứu thực hiện xong, hai con tàu ngầm không người lái nổi lên mặt biển để chờ được vớt về tàu mẹ. Tuy nhiên, một trong hai tàu ngầm này bị hải quân Trung Quốc vớt trước khi tàu USNS Bowditch tới.

“Người Mỹ đã gửi một thông điệp tới đối tác Trung Quốc, yêu cầu trả lại ngay lập tức tàu ngầm không người lái nhưng không được trả lời. Điều này không phải là bất thường với tàu Trung Quốc thường bám đuôi, theo dõi tàu Mỹ. Hiện chúng tôi sẽ thông qua các kênh ngoại giao để lấy tàu ngầm không người lái về”, nguồn tin cho biết.

Trung Quốc bất chấp luật pháp quốc tế khi tuyên bố gần như toàn bộ diện tích Biển Đông, tuyến hàng hải quan trọng nhất thế giới. Vụ bắt giữ tàu này diễn ra giữa lúc căng thẳng trên Biển Đông tăng cao khi Trung Quốc đang xây hàng loạt căn cứ quân sự phi pháp trên Biển Đông.

Thiên Hà (theo Aljazeera)

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Nga, Chinh tri Trung Quoc | Leave a Comment »

►Cuộc phỏng vấn sau cùng mà Thủ Tướng Do Thái Shimon Peres đã dành cho David Samuels: nói về Putin

Posted by hoangtran204 trên 14/10/2016

Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Nga | Leave a Comment »

►Chính sách hợp tác xã nông nghiệp và nạn đói dưới thời Stalin và Mao Trạch Đông

Posted by hoangtran204 trên 12/08/2016

Hợp tác xã nông nghiệp là chính sách của đảng cộng sản, tịch thu ruộng đất của nông dân để thành lập nông trại lớn, và đẩy nông dân vào làm trong hợp tác xã nông nghiệp. Người nông dân được chia sản phẩm đủ ăn, còn hợp tác xã lấy hết phần còn lại (để nộp cho huyện, huyện chuyển lên tỉnh, và giao cho trung ương) sau khi chia lúa gạo cho nông dân và gia đình theo chế độ khẩu phần, 13-15 kg/ 1 người/ một tháng. Tất cả nông dân trở thành người làm thuê cho đảng (đểu).

Sau khi thực hiện cải cách ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam, từ 1953-1956, nhà nước  (giả vờ) chia ruộng đất vừa mới tịch thu của nông dân giàu (hay địa chủ) chia cho các nông dân VN nghèo. Nhưng sau khi cho họ làm ruộng được 3 năm, thì nhà nước phát động phong trào thi đua vào hợp tác xã, lấy đất lại, và bắt buộc tất cả nông dân vào hợp tác xã nông nghiệp kể từ 1959. Vậy là quyền làm chủ đất đai lọt vào tay đảng CSVN (đểu). Nhưng bọn chúng tìm cách lừa đảo người dân bằng cách các thuật ngữ: đất đai thuộc sở hữu toàn dân. Hầu hết, mọi người sẽ nghĩ là: ôi, cộng sản tốt quá, đất đai thuộc về toàn dân, mọi người đều sẽ có đất đai, để làm ruộng, để xây nhà… nên người dân từ trí thức như luật sư, kỹ sư, thầy giáo, nông dân nghèo, học sinh… đều muốn đi theo “bác Hồ”.  Về sau, khi chiếm được miền Bắc 1954, chúng mới giải thích rõ ràng như sau: sở hữu toàn dân tức là sở hữu tập thể, tức thuộc sở hữu nhà nước, và đất đai là do đảng quản lý! Cán bộ cao cấp của đảng cộng sản VN được cấp hơn 600 biệt thự do Pháp để lại, và các biệt thự của những gia đình di cư vào miền Nam năm 1954 trốn tránh cộng sản. Những cán bộ nhỏ, công chức, nhà văn theo đảng, nhà báo, thầy cô giáo với gia đinh được ở tập thể, họ chia nhau 4-5 gia đình ở chung 1 nhà; rất là chật chội.

Dân chúng miền Bắc VN bị đói triền miên kể từ khi có hợp tác xã nông nghiệp 1960 cho đến 1987. Kiểm soát lúa gạo là kiểm soát được người dân.

Ông HCM và Lê Duẩn biết rõ miền Bắc không thể tự túc lương thực, và cũng không đủ khả năng để xây dựng nền công nghiệp hay tiểu thủ công nghiệp vì theo tiểu sử, ông Hồ chưa học xong lớp 7, và Lê Duẩn chỉ học tới lớp 4. Họ chiếm được miền Bắc nhờ Trung Cộng và Liên Xô giúp đỡ, nên phải nghe lệnh Liên Xô và Trung Cộng gây chiến tranh giải phóng miền Nam đổi lấy cái ăn. Cả hai ông xin TQ và Liên Xô viện trợ vũ khí và chính thức phát động chiến tranh giải phóng miền năm 1960 để có cái ăn do hai nước đàn anh cung cấp, và cả hai dự định rằng sau khi cướp được miền Nam, thì các hợp tác xã ở miền Nam sẽ cung cấp lúa gạo nuôi miền Bắc, và không còn lo đói nữa.

Nhưng sau khi cộng sản chiếm được miền nam 1975, người nông dân miền Nam không chịu vào hợp tác xã, ở nhiều vùng, họ giao đất đai cho chính quyền xã muốn làm gì thì làm. Thế là cả nước đói từ 1975-1987 cho đến khi Lê Duẩn chết. Vì lo sợ nông dân đang đói sẽ nổi loạn, nên đảng CSVN không còn nhắc nhở gì đến hợp tác xã nông nghiệp, và nông dân tự do làm ruộng, nạn đói ở VN biến mất kể từ sau 1990.

Sau khi Lê Duẩn chết 7/1986, bọn cộng sản cao cấp ở Hà Nội và các tỉnh thành phố đã nhanh tay chiếm làm của riêng tất cả đất đai đắc địa trong các thành phố, các tỉnh, và vùng bờ biển, chiếm rừng cao su, chiếm các đất hoang chưa có ai làm chủ… Vì trong tay có quá nhiều đất đai và nhà cửa, chúng muốn hợp pháp hóa tài sản của chúng nên đặt ra việc cấp sổ đỏ vào năm 1993. Nhà đất phải có sổ đỏ để xác nhận mình là chủ nhà hay chủ đất. (Trần Hoàng ghi chú)

Hợp tác hóa và nạn đói dưới thời Stalin

Nghiên cứu Quốc tế

Biên dịch: Ngô Việt

Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp

16-11-2010

Bài báo

Bài báo viết về 6 triệu người chết trong nạn đói ở Liên Xô. Ảnh: Project Syndicate

 

 

 

 

 

Nông dân của hợp tác xã nông nghiệp đang làm việc trên nông trường (Trần Hoàng chú thích) – Ảnh nepalitimes.com

Tám mươi năm trước, vào mùa thu năm 1930, Joseph Stalin đã áp đặt một chính sách làm thay đổi tiến trình lịch sử và đã gây nên cái chết của hàng chục triệu người trong nhiều thập niên và ở khắp thế giới.

Trong chiến dịch “Hợp tác hóa” nông nghiệp đại quy mô và đầy bạo lực, Stalin đã đặt quyền kiểm soát nền nông nghiệp Liên Xô vào tay nhà nước.

Stalin theo đuổi chính sách hợp tác hóa nông nghiệp mặc cho những đợt chống đối quy mô lớn sau nỗ lực áp dụng chính sách lần đầu tiên của nhà chức trách Liên Xô vào mùa xuân trước đó (1929). Giới lãnh đạo Liên Xô đã dựa vào việc bắn giết và trục xuất tới các trại gulag (lao động khổ sai) nhằm ngăn chặn những sự chống đối. Nhưng người dân Liên Xô vẫn chống cự với số lượng lớn; những người du mục Kazakh trốn qua Trung Quốc, còn những người nông dân Ukraine thì trốn qua Ba Lan.

Vào mùa thu, những vụ bắn giết và trục xuất vẫn tiếp diễn, cùng với những cưỡng bức về kinh tế. Nông dân bị đánh thuế cho đến khi họ tham gia hợp tác xã, và các nông trường hợp tác được quyền tịch thu hạt giống của các nông dân làm ăn cá thể, được dùng để trồng cho mùa vụ năm tới.

Khi nền nông nghiệp Liên Xô đã hoàn toàn bị hợp tác hóa thì nạn đói cũng bắt đầu. Bằng cách tước đoạt ruộng đất của nông dân và biến họ trên thực tế trở thành nhân viên nhà nước, các hợp tác xã nông nghiệp cho phép Moskva quản lý cả con người lẫn những sản phẩm của họ.

Nhưng sự kiểm soát không phải là sự sản suất ra vật chất. Nó chứng tỏ sự bất khả thi trong việc biến những người du mục Trung Á thành những người nông dân làm việc hiệu quả chỉ trong thời gian một mùa vụ. Bắt đầu từ năm 1930, khoảng 1,3 triệu người ở Kazakhstan đã chết đói khi lượng thu hoạch ít ỏi của họ bị trưng thu theo lệnh của trung ương.

Ở Ukraine, mất mùa vào năm 1931. Có nhiều lý do dẫn đến mất mùa: thời tiết xấu, côn trùng gây hại, những thiếu hụt về sức kéo cày của động vật sau khi những người nông dân giết hết gia súc để tránh bị mất vào tay hợp tác xã, thiếu máy cày, những đợt bắn giết và trục xuất những nông dân giỏi nhất, và những gián đoạn về gieo hạt và thu hoạch bởi quá trình hợp tác hóa nông nghiệp.

“Làm sao mà người ta trông cậy vào chúng ta để xây dựng nền kinh tế xã hội chủ nghĩa,” một người nông dân Ukraine hỏi, “khi mà tất cả chúng ta đều bị  đói?”

Bây giờ chúng ta biết, sau 20 năm tìm hiểu các tài liệu của Liên Xô, rằng vào năm 1932 Stalin đã cố tình chuyển đổi (đổ thừa nguyên nhân) nạn đói do vào hợp tác xã ở Ukrane là do động cơ chính trị. Stalin đọc diễn văn nói rằng sự mất mùa là dấu hiệu phản kháng của người Ukraine, và đòi hỏi phải cứng rắn chứ không được nhân nhượng.

Khi nạn đói bắt đầu lan rộng vào mùa hè năm đó, Stalin giải thích một cách rõ ràng hơn, rằng nạn đói là do phá hoại, các nhà hoạt động cộng sản địa phương là những kẻ phá hoại, được bảo vệ bởi giới chức cấp cao hơn ở khu vực, và tất cả đều ăn tiền của những điệp viên nước ngoài. Vào mùa thu năm 1932, điện Kremlin ra một loạt những nghị định với hậu quả đảm bảo khiến nhiều người chết. Một trong những nghị định trên là cắt đứt toàn bộ hàng tiếp tế cho những cộng đồng không đạt được mức thu hoạch ngũ cốc tối thiểu.

Cùng lúc đó, những người cộng sản chiếm đoạt tất cả những thực phẩm họ có thể tìm được, “đến từng hạt lúa nhỏ bé cuối cùng,” và vào đầu năm 1933 biên giới Ukraine bị đóng lại, để ngăn cản những người đang dần chết đói tìm kiếm sự trợ giúp. Những nông dân chết dần chết mòn phải thu hoạch vụ xuân dưới họng súng của các tháp canh.

Hơn 5 triệu người chết đói hoặc chết vì những căn bệnh có liên quan đến đói khát ở Liên Xô vào đầu thập niên 1930, trong đó 3,3 triệu người chết ở Ukraine, và trong con số đó 3 triệu người có thể đã sống sót nếu Stalin đơn thuần chỉ tạm ngưng thu mua và xuất khẩu trong vài tháng và cho phép người dân được tiếp cận các nguồn cung cấp lúa mì.

Những sự kiện này vẫn là trọng tâm của chính trị Đông Âu cho đến ngày hôm nay. Mỗi tháng 11, người Ukraine tưởng niệm những nạn nhân của năm 1933. Nhưng Viktor Yanukovych, tổng thống đương nhiệm (vào thời điểm của bài viết – ND), không công nhận sự thống khổ đặc biệt của người Ukraine, như một cách đồng ý theo quan điểm lịch sử của Nga, vốn tìm cách để làm lu mờ những tác hại cụ thể của chính sách hợp tác xã nông nghiệp thành một thảm kịch mơ hồ đến mức không có nạn nhân và những thủ phạm rõ rệt.

Rafal Lemkin, luật sư người Ba Lan gốc Do Thái, người đã lập nên khái niệm “genocide” (diệt chủng) và nghĩ ra thuật ngữ này, sẽ phản đối điều đó: ông gọi nạn đói ở Ukraine là một ví dụ điển hình về diệt chủng dưới ở Liên Xô. Như Lemkin nhận định, khủng bố diễn ra sau nạn đói: những người sống sót qua nạn đói và trại cải tạo trở thành những nạn nhân tiếp theo của Stalin. Cuộc đại thanh trừng vào thời kỳ 1937-1938 bắt đầu bằng một chiến dịch bắn giết nhắm phần lớn vào nông dân, cướp đi mạng sống của 386.798 người khắp Liên Xô, đa số nạn nhân ở Ukraine.

Hợp tác xã nông nghiệp có tác động lâu dài. Khi Đức Quốc xã xâm lược phía Tây Liên Xô, người Đức giữ nguyên những nông trường hợp tác xã, vì họ coi nó như là một công cụ cho phép họ điều động thực phẩm Ukraine cho những mục đích riêng của họ, và bỏ đói những ai mà họ muốn.

Sau khi Mao khởi động cuộc cách mạng năm 1949, những người cộng sản Trung Quốc bắt chước kiểu mẫu phát triển hợp tác xã theo kiểu Stalin. Sự kiện này làm cho 30 triệu người Trung Quốc đã chết đói trong giai đoạn 1958-1961, trong một nạn đói rất giống như ở Liên Xô. Hợp tác xã nông nghiệp kiểu Mao cũng được thi hành bằng những chiến dịch bắn giết trên quy mô lớn.

Thậm chí bây giờ, hợp tác xã nông nghiệp là nền tảng của bạo quyền ở Triều Tiên, nơi mà hàng trăm ngàn người chết đói vào thập niên 1990.

Và ở Belarus, nền độc tài duy nhất còn sót lại ở châu Âu, hợp tác xã nông nghiệp không bao giờ chấm dứt, và một cựu giám đốc hợp tác xã nông nghiệp, Aleksandr Lukashenko, đang đứng đầu đất nước.

Lukashenko đang tranh cử tổng thống tiếp tục nhiệm kỳ lần thứ tư vào tháng 12/2010. Bằng cách kiểm soát đất đai, ông ta cũng kiểm soát phiếu bầu. Tám mươi năm sau phong trào hợp tác hóa nông nghiệp, thế giới của Stalin hiện nay vẫn còn tồn tại với  chúng ta.

Timothy Snyder là giáo sư lịch sử tại Đại học Yale. Cuốn sách mới nhất của ông là Bloodlands: Europe Between Hitler and Stalin.

Nguồn: Timothy Snyder, “Stalin, our contemporary”, Project Syndicate, 16/11/2010

Các bạn có thể xem bài báo “Stalin, Our Contemporary” ở đây, nepalitimes.com 

_______

Phim 8 tâp

_______

Posted in Cải Cách Ruộng Đất 1951-1956, Chinh Tri Nga, Chinh tri Trung Quoc, Cướp Đất Đai | Leave a Comment »

►25-12-1991 là ngày cuối cùng của chế độ cộng sản ở Liên Xô

Posted by hoangtran204 trên 27/12/2015

Cộng sản Liên Xô đã sụp đổ vào đúng ngày Chúa Giáng sinh *(25.12.1991). Và đây là một đoạn trong diễn văn của TBT cuối cùng – Mikhail Gorbachev cho ngày hoàn toàn sụp đổ:
“Số phận đã quyết định rằng, khi tôi trở nên lãnh đạo đất nước, hiển nhiên đã có những sai trái trầm trọng trong quốc gia này. Chúng ta có đầy đủ mọi thứ, đất đai, dầu khí, tài nguyên thiên nhiên và Tạo Hóa đã ban cho chúng ta trí tuệ và tài năng – Tuy nhiên, mức sống của chúng ta tệ hại hơn nhiều so với các quốc gia kỹ nghệ khác và khoảng cách mỗi ngày rộng thêm. Lý do rõ ràng vì xã hội bị bóp ngặt trong tay của một hệ thống quan quyền được tạo ra để phục vụ một ý thức hệ, và phải chịu gánh nặng chạy đua vũ trang, căng thẳng tột cùng. Tất cả cố gắng để thực hiện các cải cách nửa vời đều lần lượt dẫn đến thất bại. Đất nước không còn hy vọng gì nữa.”

Lê Tân's photo.

Posted in Chinh Tri Nga | Leave a Comment »

►25-12-1991, ngày cuối cùng của chế độ CS Liên Xô

Posted by hoangtran204 trên 22/12/2015

..

8“Merry Christmas !” Một viên chức trong đoàn tùy tùng của Tổng Bí Thư Mikhail Gorbachev chào Ted Koppel và nhóm phóng viên của hệ thống ABC đang đứng chờ trước bậc thềm điện Kremlin. Ted Koppel chào lại nhưng anh chàng Rick Kaplan, phụ tá của Ted Koppel phản đối  “Với tôi anh phải chúc là Happy Hanukkah mới phải”. Rick Kaplan nói thế chỉ vì anh ta gốc Do Thái. Viên chức Liên Xô không hiểu Hanukkah nghĩa là gì và tưởng là Honecker nên hỏi ngược “Tại sao tôi phải chào Happy Honecker chứ nhỉ?”

 

Thật ra, thắc mắc của viên chức Liên Xô không phải là không có lý do. Ngày 25 tháng 12 không chỉ là ngày cuối cùng của hệ thống CS Liên Xô mà có thể cũng là ngày cuối của Erich Honecker nữa. Tên lãnh tụ CS Đông Đức này bị truy tố tại Đức và được Gorbachev cho phép tỵ nạn chính trị tại Liên Xô. Erich Honecker sợ bị Boris Yeltsin tống cổ về Đức nên hôm qua đã chạy sang tòa đại sứ Chile ở Moscow xin tỵ nạn. Báo chí loan tin sáng hôm đó Erich Honecker vừa xin tỵ nạn chính trị lần nữa nên viên chức trong đoàn tùy tùng Gorbachev liên tưởng đến y khi nghe “Happy Hanukkah”.

 

Ngày 25 tháng 12 là ngày nhiều tỉ tín đồ Thiên Chúa Giáo trên thế giới kỷ niệm ngày Chúa Cứu Thế giáng trần nhưng tại Moscow, ngày 25 tháng 12, 1991 là ngày chính thức cáo chung của chế độ Cộng Sản. Thật khó tin nhưng đang diễn ra trước mắt nhân loại. Ngày cuối cùng của chế độ CS Liên Xô được tường thuật theo từng giờ trong tác phẩm Moscow, December 25, 1991, the last day of Soviet Union của Conor Óclery mà người viết tham khảo.

 

Tối ngày 24-12-1991

 

Thời tiết Moscow lạnh xuống gần 0 độ F. Những lớp tuyết dày trên dưới chân tường điện Kremlin dấu vết của cơn bão tuyết ba ngày trước. Nửa đêm 24 tháng 12, một đoàn hành hương đến cầu kinh dưới chân tháp Thánh Nicholas. Từ khi chính sách Glasnost ra đời, việc tiếp xúc tôn giáo có phần cởi mở. Nhiều đoàn hành hương có cơ hội đến thăm viếng các nhà thờ lớn ở Liên Xô. Phần đông người trong đoàn đến từ Mỹ. Dù Giáng Sinh theo lịch Julian do Giáo Hội Chính Thống Giáo Nga dùng là ngày 7 tháng Giêng những người hành hương này muốn đón Giáng Sinh theo lịch Mỹ ở Moscow. Những ngọn đèn cầy được thắp lên trong đêm đông tại quốc gia CS hàng đầu thế giới. Những người hành hương không biết một cách chi tiết những gì sắp xảy ra trên đất nước này trong vài giờ nữa.

 

Sáng sớm ngày 25-12-1991

 

Mikhail Sergeyevich Gorbachev, Tổng Bí Thư đảng CS kiêm Chủ tịch Cộng Hòa Liên Bang Sô Viết thức dậy sớm. Ông ta ý thức ngay rằng, tất cả những gì ông sắp sửa làm từ bữa ăn sáng do đầu bếp Shura phục vụ và cả biệt điện nguy nga mà vợ chồng ông ta nghĩ trước đó sẽ ở cho đến chết đều sẽ là lần cuối. Chiếc xe đặc biệt ZiL-41047 chờ ông. Hai viên đại tá có khuôn mặt lạnh như tiền ngồi trên chiếc Volga theo  sau xe của Gorbachev. Họ không phải là cận vệ nhưng là người mang chiếc cặp trong đó chứa các thông tin tuyệt mật để  phát động chiến tranh nguyên tử. Hai đại tá này biết chiều tối nay họ sẽ chào từ biệt Mikhail Gorbachev để phục vụ lãnh đạo Cộng Hòa Nga Boris Yeltsin.  

 

Mikhail Sergeyevich Gorbachev được thế giới ca ngợi như là người đã thổi vào không khí chính trị Liên Xô làn gió mới và được trao tặng giải Nobel Hòa Bình 1990 nhưng trong nước dân chúng đổ hết công phẫn lên ông ta. Tên Gorbachev đồng nghĩa với suy thoái, thất nghiệp, vật giá leo thang, tem phiếu. Người dân thường dĩ nhiên không biết và cũng không cần biết, Gorbachev là lãnh đạo CS thứ bảy từ Lenin và cũng là người kế thừa một gia sản lạc hậu, ung thối từ trong máu của chế độ.

 

Nhiều câu chuyện cười ở Moscow về thái độ bất mãn của người dân đối với Gorbachev. Ví dụ, trong một tiệm rượu, một người khách đứng dậy bỏ đi, các bạn anh ta hỏi đi đâu, anh chàng đáp đi giết Gorbachev chứ đi đâu, anh ta mở cửa ra đi thật nhưng trở lại ngay, bạn bè hỏi sao giết Gorbachev mà nhanh thế, anh chàng đáp không giết được vì phải sắp hàng dài quá.

 

9 giờ sáng ngày 25-12-1991

 

Mikhail Gorbachev và đoàn tùy tùng đến dinh chủ tịch ở điện Kremlin hơi trễ hơn thường lệ chút ít. Hãng tin Mỹ ABC gồm Ted Koppel và Rick Kaplan có mặt ngay tại chỗ dừng xe. Họ được Gorbachev  cho phép tường thuật biến cố lịch sử này. Theo lời kể lại của Ted Koppel, Gorbachev rất trầm tỉnh. Nhân viên làm việc trong điện Kremlin vẫn tới đủ nhưng không có việc nào làm khác hơn là dọn dẹp. Thời khóa biểu tiếp khách trước đây được tính từng phút hôm đó trống không. Mặc dù theo thỏa thuận, Gorbachev có đến cuối năm để dời ra khỏi điện nhưng thực tế Yeltsin đã tóm thu hết quyền hành và các phương tiện thông tin. Đơn vị phòng vệ điện Kremlin vẫn túc trực nhưng không đặt dưới quyền chỉ huy của Gorbachev mà trực thuộc thẳng Yeltsin. Chiếc điện thoại màu trắng trên bàn làm việc của Gorbachev còn hoạt động nhưng không ai gọi vào.

 

10 giờ sáng ngày 25-12-1991

 

Trong lúc điện Kremlin chìm trong im lặng, Tòa Nhà Trắng Nga lại sôi nổi với hàng loạt chương trong ngày mới của nền Cộng Hòa. Tòa nhà quốc hội Nga này là biểu tượng của trận chiến chống chế độ toàn trị khi Yeltsin đứng trên xe tăng thách thức đám lãnh đạo CS cực đoan hồi tháng Tám trước đó. Boris Yeltsin lãnh đạo Nga đến văn phòng làm việc. Ông lên văn phòng đặt trên tầng thứ năm bằng cầu thang riêng phía sau. Trên bàn làm việc hàng loạt sắc lịnh chờ ông ký. Một chế độ hình thành bằng máu, dao búa và súng đạn đang được giải thể bằng sắc lịnh. Một trong những sắc lịnh ông phải ký hôm nay là giải tán cơ quan KGB và thay bằng Federalnaya Sluzhba Bezopasnosti gọi tắt là FSB tức Cơ Quan An Ninh Liên Bang Nga. Không chỉ trong ngành an ninh, mật vụ mà cả sắc lịnh về các hí viện, nhạc viện, các viện hàn lâm, trường đại học, viện bảo tàng v.v. từ nay đều trực thuộc Cộng Hòa Nga.

 

Các cơ quan ngoại giao quốc tế cũng vậy. Bộ trưởng Ngoại Giao Eduard Shevardnadze nổi tiếng thời Gorbachev bị trục xuất ra khỏi nhiệm sở và thay bằng Bộ trưởng Ngoại Giao Nga Andrey Kozyrev. Tại tất cả nhiệm sở ngoại giao khắp các múi giờ trên toàn thế giới, cờ Liên Xô bị hạ xuống và cờ Cộng Hòa Nga ba màu được kéo lên. Nhiều đại sứ vội vả đánh điện cho Yeltsin tuyên bố trung thành. Tòa đại sứ lớn nhất của Liên Xô là tòa đại sứ tại Washington DC với hơn 300 nhân viên thuộc nhiều sắc tộc. Các nhân viên chia thành nhiều nhóm theo sắc dân và tự tuyên bố họ là đại diện cho cộng hòa của họ tại Mỹ.

 

Gần 11 giờ sáng Tổng thống Nga Boris Yeltsin qua phòng họp quốc hội Nga ở lầu 1. Tổng cộng 252 đại biểu quốc hội đang tập trung để chứng kiến ngày lịch sử. Nhân dịp này, Boris Yeltsin thông báo tin vui rằng 11 quốc gia cựu Liên Xô trong phiên họp tại Kazakhstan đã đồng ý thành lập Khối Thịnh Vượng chung.

 

12 giờ trưa ngày 25-12-1991

 

Mikhail Gorbachev ăn trưa xong. Phía sau phòng ăn có một phòng nhỏ bỏ trống. Tổng bí thư CS Liên Xô vào, đóng cửa lại và nằm nghỉ. Các phụ tá của ông hớt hải đi tìm. Gorbachev phải có mặt để ký thư từ biệt gởi các lãnh đạo thế giới mà ông có quan hệ tốt. Một danh sách khá dài từ Tổng thống Mỹ George H. W. Bush cho đến Thủ tướng Anh John Major và cả các ông hoàng như Vua Juan Carlos và Nữ Hoàng Sofia của Spain.

 

Bài bình luận trên báo Nga buổi sáng hôm đó chẳng tốt lành gì cho lãnh tụ CS Mikhail Gorbachev. Tờ Rossiyskaya Gazeta tiết lộ các cam kết mật Yeltsin dành cho Gorbachev khi về hưu bao gồm số phụ cấp bằng với mức lương hiện nay của ông ta có điều chỉnh theo mức lạm phát, hai chiếc xe riêng và một đoàn tùy tùng 20 người kể cả tài xế và an ninh. Đây là thỏa thuận kín giữa Gorbachev và Yeltsin nhưng đã bị cánh Yeltsin tiết lộ cho báo chí biết. Các báo còn cho rằng Gorbachev đòi hỏi một đoàn phục vụ lên đến 200 người. Thật ra, theo Chernyaev, phụ tá của Gorbachev, ông ta chưa bao giờ đòi hỏi một số lượng nhân viên phục vụ đông như thế. Phe Yeltsin chỉ bịa ra để làm nhục Gorbachev.

 

4 giờ chiều ngày 25 -12-1991

 

Gorbachev và phụ tá Andrei Grachev xem lại diễn văn mà 4 giờ nữa ông sẽ đọc và quyết định thay chữ “từ chức” bằng chữ “ngưng các hoạt động” trong chức vụ chủ tịch Liên Bang Sô Viết. Diễn văn được sửa tới sửa lui nhiều lần chung quanh các điểm xung khắc giữa Yeltsin và Gorbachev.

 

Cũng trong buổi chiều cuối cùng này, Gorbachev gọi điện thoại chào từ giã tổng thống Mỹ George H. W. Bush. Buổi điện đàm được truyền hình ABC thu. Gorbachev mở đầu trước bằng gọi một cách thân mật “George thân mến, chúc mừng Giáng Sinh đến anh và Barbara !” và nói tiếp “George, tôi muốn báo anh biết một tin quan trọng. Trước mặt tôi là diễn văn từ nhiệm. Tôi sẽ rời khỏi chức vụ tổng tư lịnh và chuyển giao quyền sử dụng vũ khí nguyên tử sang tổng thống Liên Bang Nga”.  Buổi điện đàm diễn ra trong không khí rất thân mật và tổng thống Mỹ mời Gorbachev viếng thăm Mỹ lần nữa. Cả hai đều tránh nhắc tới tên Yeltsin.

 

Trời đã về chiều. Gorbachev và hai phụ tá thân cận nhất của ông ngồi quanh nhau bên ly cà phê cuối cùng. Cả ba đồng ý, sau khi đọc diễn văn, Gorbachev sẽ ký quyết định từ nhiệm thay vì ký trước như dự tính.

 

Trong lúc nhắp cà phê, câu chuyện về số phận Nicolae Ceausescu của Romania được nhắc đến. Mặc dù Gorbachev ví Ceausescu như là Hitler của Romania, cả hai đã duy trì một quan hệ lãnh đạo các quốc gia trong khối CS. Chỉ ba tuần trước khi vợ chồng Nicolae Ceausescu bị xử bắn, Gorbachev đã tiếp y tại điện Kremlin. Trong dịp đó Gorbachev khuyên Ceausescu đừng ngại thực hiện các cải cách dân chủ và tiên đoán “đồng chí sẽ còn sống trong dịp hội nghị các lãnh đạo CS Liên Xô và Đông Âu” tổ chức ngày 9 tháng Giêng. Ngày đó không bao giờ đến và Nicolae Ceausescu cũng đã chết rồi.

 

7 giờ tối ngày 25 -12-1991

 

“Kính thưa toàn thể nhân dân”, giọng Mikhail Gorbachev hơi lạc đi vì xúc động, gò má ông rung lên. Trong chốc lát,  ông lấy lại bình tỉnh và đọc tiếp “Số phận đã quyết định rằng, khi tôi trở nên lãnh đạo đất nước, hiển nhiên đã có những sai trái trầm trọng trong quốc gia này. Chúng ta có đầy đủ mọi thứ, đất đai, dầu khí, tài nguyên thiên nhiên và Tạo Hóa đã ban cho chúng ta trí tuệ và tài năng – Tuy nhiên, mức sống của chúng ta tệ hại hơn nhiều so với các quốc gia kỹ nghệ khác và khoảng cách mỗi ngày rộng thêm. Lý do rõ ràng vì xã hội bị bóp ngặt trong tay của một hệ thống quan quyền được tạo ra để phục vụ một ý thức hệ, và phải chịu gánh nặng chạy đua vũ trang, căng thẳng tột cùng. Tất cả cố gắng để thực hiện các cải cách nửa vời đều lần lượt dẫn đến thất bại. Đất nước không còn hy vọng gì nữa.”

 

Gorbachev tiếp tục nói về các cải cách ông thực thi từ 1985, dù sao, đã là những viên gạch cần thiết lót lên con đường dẫn đến chế độ dân chủ và theo ông “xã hội đã đạt được tự do, tự do về chính trị và tự do về tinh thần”. Gorbachev chấm dứt diễn văn lúc 7:12 phút tối. Ông nhìn lên ống kính truyền hình và thêm vào câu nữa “Chúc quý vị mọi điều tốt đẹp”.

 

Các lý do làm Liên Xô sụp đổ là nguồn thúc đẩy sự nghiên cứu của nhiều sử gia, nhà nghiên cứu, nhà phân tích và vẫn còn đang được nghiên cứu, phân tích. Tuy nhiên, như nhiều người đông ý, nguyên nhân sâu xa vẫn là (1) những mâu thuẫn có tính triệt tiêu trong bản chất của chế độ CS độc tài toàn trị, (2) sự chuyển hóa không ngừng của xã hội và (3) các nguyên nhân trực tiếp gồm tình trạng tham nhũng thối nát, chạy đua vũ trang và trung ương không giữ được địa phương.

 

Mâu thuẫn có tính triệt tiêu của chế độ CS

 

Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, chế độ CS Liên Xô không thể nào sụp đổ. Sau thế chiến thứ hai, Liên Xô có một đạo quân khổng lồ gồm 500 sư đoàn trong đó 50 sư đoàn thiết giáp. Trong thời kỳ chiến tranh lạnh với Mỹ và Tây phương, Liên Xô duy trì một đạo quân từ 3 triệu người đến 5 triệu người. Khoảng thời gian Liên Xô sụp đổ, Liên Xô có 210 sư đoàn với một phần tư là các sư đoàn thiết giáp. Kho vũ khí hạt nhân Liên Xô có 27 ngàn đầu đạn nguyên tử trong đó 11 ngàn đầu đạn có tầm bắn xa đến tận nước Mỹ. Mỗi đầu đạn nguyên tử có thể tàn phá một thành phố Mỹ. 

 

Bên ngoài hùng mạnh nhưng bên trong, Liên Xô là một cơ chế chính trị chứa đựng các mâu thuẫn nội tại dẫn đến thối rửa. Chủ nghĩa Marx-Lenin đề cao “Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng” nhưng thật sự từ Cách mạng CS tại Nga, Trung Cộng, Cu Ba, Bắc Hàn, Việt Nam v.v.. đều phát xuất từ một nhóm nhỏ cán bộ CS biết vận dụng các lý do lịch sử và bất đồng nhất thời trong xã hội để phát động chiến tranh và sau đó tiếp tục cai trị nhân dân bằng súng đạn, nhà tù, sân bắn. Người dân không có quyền chọn lựa. Mâu thuẫn đối kháng mang tính triệt tiêu nhau giữa chế độ độc tài toàn trị và quyền sống, quyền tự do chọn lựa của con người vì thế đã bắt đầu ngay khi cách mạng CS thành công và sâu sắc dần theo thời gian.

 

Sự chuyển hóa tri thức xã hội

 

Như người viết đã có dịp phân tích bài Trung Cộng không đáng sợ, sự chuyển hóa tri thức của xã hội là nguồn lực chính thúc đẩy cách mạng dân chủ tại các quốc gia CS. Nguồn lực đó nhanh hay chậm tùy theo điều kiện mỗi nước nhưng là một tiến trình không thể bị ngăn chận bởi bất cứ một cơ chế độc tài nào. Những nguồn đối kháng từ bên trong các nước CS đã âm thầm lớn mạnh chỉ chờ cơ hội là bùng vở. Sức sống của đất nước cũng như của xã hội là một dòng chảy không bao giờ ngừng nghỉ, các thế lực cầm quyền độc tài chỉ là những khe đá, có thể làm chậm dòng thác văn minh nhưng không thể ngào ngăn chận được.

 

Khi nhận thức con người được mở rộng sự sợ hãi sẽ giảm dần. Điều này thể hiện không chỉ ở người dân Liên Xô lúc đó mà cả các cấp lãnh đạo CS Liên Xô cũng không còn sợ các biện pháp chế tài của trung ương đảng. Chưa bao giờ trong lịch sử đảng CS Liên Xô có một ủy viên bộ chính trị từ chức. Không cần phải tìm hiểu cũng biết điều gì sẽ xảy ra cho Boris Yeltsin nếu ông ta từ chức trong thời kỳ Lenin, Stalin.

 

Yếu tố chính tác động vào sự sụp đổ của Liên Xô, hệ thống CS tại châu Âu và sẽ diễn ra tại Trung Cộng cũng như Việt Nam chính là nội lực phát xuất từ xã hội, kết quả của các phong trào xã hội và sự chuyển hóa không ngừng của xã hội.  Các quốc gia CS còn lại như Trung Cộng, Việt Nam tìm mọi cách để ngăn chận sự phát triển tự nhiên của văn minh con người, cố tình che đậy, bưng bít thông tin nhưng chỉ làm chậm lại tiến tình cách mạng dân chủ một thời gian ngắn mà thôi. Cuộc chiến tranh xoi mòn từng mảnh nhỏ này đang diễn ra từng giờ, từng phút và phần thắng đang nghiêng dần về phía người dân.

 

Tham nhũng thối nát, chạy đua vũ trang và trung ương không giữ được địa phương

 

Thập niên 1970 Liên Xô có vẻ trong vị trí ổn định và có ảnh hưởng quốc tế nhất. Vị trí của Liên Xô lên cao tại Phi Châu, Trung Đông và Á Châu. Tuy nhiên sau thượng đỉnh Vladivostok giữa Leonid Brezhnev và Tổng thống Mỹ Gerald Ford tình hình bắt đầu đổi khác.  Nền kinh tế Liên Xô suy sụp dần vì hơn 30%, nhiều phân tích cho rằng hơn một nửa, ngân sách quốc gia phải đổ vào cuộc chạy đua vũ trang với Mỹ. Giống như đòn kinh tế Mỹ đang áp dụng hiện nay đối với Vladimir Putin, thập niên 1980, Mỹ cũng thỏa thuận với Saudi Arabia để giữ giá dầu thấp nhằm đánh vào nền kinh tế sống nhờ xuất cảng dầu khí của Liên Xô.

 

Gorbachev kế thừa một “sự nghiệp cách mạng” nhưng trong thực tế một gánh nặng của chủ nghĩa độc tài toàn trị kéo dài từ 1917 cho đến tháng 3 năm 1985, thời gian ông được chọn làm tổng bí thư đảng. Cơ chế chính trị trung ương không giữ được các cộng hòa địa phương. Trước Giáng Sinh 1991 vài ngày, 11 nước cộng hòa Sô Viết gồm Ukraine, Liên Bang Nga, Belarus, Armenia, Azerbaijan, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Moldova, Turkmenistan, Tajikistan và Uzbekistan tuyên bố họ không còn là những tiểu quốc trong liên bang Sô Viết. Bốn nước Estonia, Lithuania, Latvia, Georgia chọn nghiêng hẳn về phía Tây thay vì theo Nga.

 

Không có con đường nào khác dành cho các lãnh đạo CS

 

Chế độ CS, một chế độ đi ngược dòng phát triển văn minh nhân loại và quyền con người như Mikhail Sergeyevich Gorbachev xác nhận trong diễn văn từ chức “hệ thống toàn trị đã ngăn chận một quốc gia để trở nên giàu có và thịnh vượng, hệ thống đó phải bị giải thể.” Điều đó đã xảy ra tại Nga, Đông Âu, Phi Châu và đương nhiên sẽ xảy ra tại Trung Cộng và Việt Nam. Cách mạng dân chủ là một tiến trình không thể nào đảo ngược. Các lãnh đạo CSVN chỉ có một trong hai chọn lựa, hoặc như Mikhail Gorbachev hoặc như bị lật đổ như Nicolae Ceausescu, Erich Honecker chứ không có chọn lựa thứ ba nào.

Trần Trung Đạo

Posted in Chinh Tri Nga | Leave a Comment »

►Syria, một vị trí chiến lược quan trọng, là nơi đang diễn ra tranh chấp giữa các cường quốc

Posted by hoangtran204 trên 06/12/2015

Việt Nam, trong các thập niên 1950s-1970s, là nơi tranh chấp giữa Liên Xô, Trung Cộng và các nước chống lại cộng sản do Mỹ lãnh đạo; Châu âu không tham gia vào cuộc chiến ở Việt Nam vì họ không có quyền lợi gì ở Việt Nam để tham gia vào cuộc tranh chấp; trái lại, nhiều nước âu châu còn ủng hộ Việt Cộng.
 
Chiến tranh ở Syria là do tranh chấp nguồn năng lượng giữa các nước, và địa chính trị.  Liên quan tới Syria, hiện nay có Mỹ, Pháp, Đức,…cùng một phe, và họ ủng hộ các nhóm nổi dậy để quyết lật đổ TT al-Assad. Trong khi đó, Nga hổ trợ TT al-Assad của Syria, và Nga tấn công tiêu diệt nhóm quân nổi dậy chống TT al-Assad. Trung Cộng chọn đứng ngoài tranh chấp vì đang mua dầu ở Iraq, đang gặp khủng hoảng tài chánh, tranh giành quyền lực nội bộ, và đang xâm chiếm các hải đảo vùng Biển Đông
 
Tại sao có sự tranh chấp ở Syria? Các siêu cường không ngừng tranh châp nhau. Mỹ muốn đóng quân ở Vịnh Cam Ranh trong thập niên 1950s-1970s (và kể cả hiện nay) để ngăn chận làn sóng cộng sản đang muốn chiếm cả Đông Nam Á, và yểm trợ  Nhật, Nam Hàn, Đài Loan để bao vây Trung Cộng và Liên Xô. Hiện nay, trong thập niên 2010s, Nga muốn hiện diện ở Syria để ra biển và tránh thế bị bao vây tứ bề do vị trí địa lý và đặc biệt là bảo vệ đường ống dẫn khí đốt chạy qua Syria mà Nga đã tài trợ và bán khí đốt cho cả Châu Âu. (xem hình cuối bài).
 
Mỹ muốn bảo vệ đường ống dẫn ga cũng chạy qua Syria và tới các nước Châu Âu. Đường ống dẫn khí đốt này do Mỹ tài trợ. Các nước châu âu tham gia vào cuộc tranh chấp vì muốn nguồn năng lượng không bị gián đoạn.
 
Nhóm khủng bố ISIS (trong khoảng 4 năm qua) đã  chiếm một phần Syria và Iraq, chiếm các mỏ dầu và bán qua Thổ Nhĩ Kỳ với giá $15-25 một thùng.
 
Các doanh nghiệp Thổ và phe phái thân chính quyền Thổ được lợi về tài chánh trong tình hình hiện nay.
Vì các lý do nói trên mà Mỹ dồn hết thời gian và sự chú ý ở khu vực Trung Đông. Mỹ lo sợ Nga vì nước này là một cường quốc về hạt nhân và hàng năm Nga xuất khẩu bán vũ khí ra các nước khác tương đương với số tiền bán vũ khí mà Mỹ đang bán ra, khoảng 450 tỷ.
 
 

 

 

 

 

 

 


Nguồn hình

 

Nỗi bẽ bàng bị động của Người hùng Putin 

Bùi Tín

VOA Tiếng Việt

1-12-2015

Trên báo Pháp Le Monde hồi đó (ngày 26/8/2015) đã có lời bình rằng Hoa Kỳ và phương Tây bị thua một ván cờ, bị động lúng túng đối phó khi nước cờ cao của Putin đã làm thay đổi cục diện, xáo trộn các lá bài trên mặt trận Syria. Lực lượng quân sự Nga được phô trương tại hải cảng quân sự Latakia nước sâu và căn cứ quân sự Hmeymim gần đó, với lực lượng không quân và hải quân hiện đại, như nhiều phi đoàn Su-24, tên lửa phòng không và tuần dương hạm Moskva. Nước Nga đã trở lại Trung Đông với thế mạnh của một cường quốc.

Thế của Tổng thống Syria al- Assad đang thua to, bỗng nhiên được Putin ứng cứu bằng hàng trăm cuộc oanh kích và hàng trăm tên lửa phóng đi từ biển Caspian tập trung đánh vào các lực lượng nổi dậy chống al-Assad, chỉ một tỷ lệ rất nhỏ nhắm vào các mục tiêu của IS (Nhà nước Hồi giáo) đang bị liên minh các nước phương Tây cùng các nước Ả-rập tấn công.

Nhược điểm của ông Putin là đã đến quá muộn, khi al-Assad – bạn đồng minh hiếm hoi – đã bị mất nhiều vùng đất rộng lớn, bị mất hết uy thế do gây nên nhiều vụ tàn sát dân thường. Ông Putin cũng đã chậm chân vì IS đã chiếm được một vùng lãnh thổ rất rộng – 1/3 diện tích Syria và 1/4 diện tích Iraq – thực hiện chính sách giết người man rợ, chuyên chặt đầu tù binh và con tin, trở thành kẻ thù chính của toàn thế giới.

Nước cờ đã tưởng là cao tay của ông Putin hóa ra là nước cờ quá thấp, trái khoáy. Cho đến khi máy bay hàng không dân dụng của Nga bị IS đặt bom làm chết hơn 200 thường dân Nga, ông Putin mới tỉnh ra đôi chút, buộc phải coi IS thực sự là kẻ thù của mình để tập trung các cuộc không kích vào nhóm cuồng chiến man rợ này, nhưng ông Putin không chịu buông bỏ al-Assad, vẫn chơi trò 2 mang, tỏ ra thiếu viễn kiến, thiếu sự bén nhạy của một sỹ quan tình báo lão luyện. Ông còn tiếp đón al-Assad tại Moscow một cách rất thân tình. Sau khi chuyển sang tập trung đánh vào IS, ông Putin vẫn còn tiếc rẻ, tiếp tục đi theo lối mòn cũ, giả dối cam kết với Hoa Kỳ và Liên Âu sẽ tập trung không kích mạnh hơn các cơ sở của IS, nhưng vẫn dành một tỷ lệ cao các cuộc oanh kích đánh phá các nhóm nổi dậy chống al-Assad, trong đó có các nhóm người gốc Thổ ở phía Tây Bắc Syria, sát biên giới với Thổ Nhĩ Kỳ.

Và tai nạn không bất ngờ đã xảy ra. Theo loan báo của Thổ Nhĩ Kỳ, một máy bay Sukhoi Su-24 của Nga bay vào không phận Thổ Nhĩ Kỳ và đã bị máy bay F-16 của Thổ bắn hạ. Ông Putin lên án Thổ Nhĩ Kỳ, nói rằng chiếc Su-24 không hề vi phạm không phận Thổ, và tố cáo Thổ cố tình «đâm sau lưng» Nga. Ông Putin rất cay khi Tổng thống Barack Obama khẳng định Thổ Nhĩ Kỳ có quyền chính đáng bảo vệ không phận quốc gia, đồng thời kêu gọi 2 bên tránh leo thang đối đầu. Liên Âu cũng có lập trường tương tự. Mối liên lạc quân sự Nga – Thổ Nhĩ Kỳ bị cắt đứt, nhưng 2 bên đều thấy không thể căng thẳng thêm.

Ông Putin thêm bẽ bàng vì 1 trong 2 phi công từ chiếc Su-24 nhảy dù ra bị thiệt mạng. Hai trực thăng Mi-8 của Nga đến cấp cứu thì một bị bắn rơi, 1 người lái trúng đạn, gây ra một tổn thất kép cho phía Nga trong vụ này. Phía nổi dậy người Syria và Thổ Nhĩ Kỳ nói thẳng ra rằng nếu như ông Putin giữ lời hứa tập trung không kích IS là kẻ thù chung, từ bỏ chủ trương đánh phá các nhóm người Syria và người Thổ Nhĩ Kỳ, xem họ là đồng minh cùng chống al- Assad, thì đã không thể xảy ra những chuyện đáng tiếc như vậy.

Họ đã nói trúng tim đen của người hùng Putin, vì ông vẫn còn giữ ảo vọng duy trì al-Assad bằng mọi giá, vì là bạn hiếm, cánh hẩu mua nhiều vũ khí Nga và còn để Nga sử dụng lâu dài những căn cứ hải quân nước sâu và căn cứ quân sự ở Latakia – là những căn cứ quý hiếm ở Trung Đông. Chính do những tính toán như trên mà ông Putin ở trong tình trạng bất an, và hay bị bất ngờ.

Sau các cuộc khủng bố lớn của nhóm IS ở Paris ngày 13/11, chúng còn dọa sẽ gây sự ngay ở Nga và ở các nước Hồi giáo láng giềng của Nga ; đã có vài trăm người ở các nuớc này sang Syria để được nhồi sọ tôn giáo và huấn luyện khủng bố, ông Putin buộc phải tỏ quyết tâm tham gia mạnh mẽ hành động nhằm tiêu diệt IS – kẻ thù nguy hiểm nhất của nhân loại. Ông khẳng định lập trường này trong cuộc gặp Tổng thống Pháp Francois Hollande ở Moscow ngày 26/11 vừa qua, tuyên bố Nga sẽ đẩy mạnh các cuộc không kích, nhận sự phân công chung là không quân và tên lửa Nga sẽ đánh mạnh hơn vào các mỏ dầu và nhất là các đoàn xe quân sự, xe bồn to chở dầu của bọn IS, giáng mạnh vào nền kinh tế tài chính của chúng, đồng thời thỏa thuận sẽ cùng nhau trao đổi thông tin quân sự và tình báo rộng rãi, kịp thời giữa các nước tham gia trận chiến diệt IS.

Đó là con đường duy nhất để khôi phục uy tín của nước Nga, hòa nhập với thế giới hiện đại. Thực tế đã mở mắt thêm cho người hùng Putin về tình hình thực tiễn ở Trung Đông.

Tìm cách khôi phục tư thế cường quốc hàng đầu bằng những tính toán riêng tư thiển cận theo chủ nghĩa Đại Nga chỉ là lặp lại những ảo tưởng lạc lõng của các Nga hoàng xa xưa và của các hoàng đế CS Stalin và Lenin trước đây.

Lời hứa trên đây của ông Putin còn phải được chứng minh ngay trong hành động trong những ngày sắp tới ở Trung Đông.

* Blog của nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Tác giả: 

Nhà báo Bùi Tín hiện sống tự do ở Pháp, là một nhà báo chuyên nghiệp, một nhà bình luận thời sự quốc tế, và là cộng tác viên thường xuyên của đài VOA. Ðối tượng chính của nhà báo Bùi Tín là giới trí thức trong và ngoài nước, đặc biệt là tuổi trẻ Việt Nam quan tâm đến quê hương tổ quốc.

 

 

 

 4-12-2013 by JB. Nguyen Huu Vinh

 —-/

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Chinh Tri Nga, Thời Sự | Leave a Comment »

►Quan Hệ Nga Trung có Thực sự Hữu Hảo?

Posted by hoangtran204 trên 30/05/2014

Các bạn nhớ đọc 2 bài sau đây của tiến sĩ chính trị học Aaron I. Friedberg, Tạp chí Đối Ngoại, Số tháng 1 và 2 năm 2009, khi TT Obama vừa mới đắc cử, và chuẩn bị tuyên thệ nhậm chức ngày 20-1-2009, nhiệm kỳ 2008-2012. (chú ý, tờ báo này thường phát hành trước 1 tháng so với ngày trên tạp chí). Những gì mà TT Obama thực hiện với TQ và Châu Á từ đó cho đến nay là đi đúng theo kế hoạch của Friedberg. 

Châu Á Đứng Dậy « Trần Hoàng Blog (phần I)

Châu Á Đứng Dậy – Chiến Lược Của Mỹ (Phần II)

Bài dưới đây là về quan hệ Nga Trung.

 

Quan Hệ Nga Trung có Thực sự Hữu Hảo?

29-5-2014

procontra.asia

Trần Hoàng

Trong những năm gần đây, đặc biệt là trong tháng này, người ta thấy Nga và Trung Quốc có vẻ ngày càng thân thiện hơn, gần gũi hơn. Quan hệ song phương giữa hai nước được chính phủ hai nước này đánh giá là “tốt đẹp chưa từng có”. Quả thật, hai quốc gia lớn này đã không ngừng tăng cường cộng tác trong tất cả các lĩnh vực như kinh tế, tài chính, an ninh, ngoại giao, quân sự, năng lượng v..v. Trong lúc hải quân hai nước đang có một cuộc tập trận chung trên Biển Hoa Đông những ngày này thì Tổng thống Nga Vladimir Putin có chuyến đi thăm chính thức Trung Quốc nhân dịp Hội nghị Thượng đỉnh lần thứ tư về phối hợp hành động và các biện pháp củng cố lòng tin ở châu Á (CICA). Hai bên đã dành cho nhau những lời lẽ đặc biệt tốt đẹp, ông Putin nhận xét về Trung Quốc là “người bạn tin cậy của Nga” và thêm rằng hai quốc gia đã đạt tới một giai đoạn mới trong quan hệ song phương và quân sự. Còn ông Tập Cận Bình, người đã tới Moskva trong chuyến đi công du nước ngoài đầu tiên của mình từ khi trở thành Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa vào tháng Ba năm ngoái thì hứa hẹn một hợp tác chiến lược với Nga.

Tuy nhiên, có những nhìn nhận cho thấy thực chất “tình bạn tin cậy” giữa hai cường quốc này không được tốt đẹp, hữu hảo như những biểu hiện bề ngoài. Có một số căng thẳng đáng nói trong mối quan hệ giữa họ.

Trong cuốn Theo dõi an ninh toàn cầu – Trung Quốc (Global Security Watch – China) xuất bản vào tháng 7 năm 2013, một cuốn sách trong bộ Theo dõi an ninh toàn cầu của Nhà xuất bản Praeger, tác giả Richard Weitz đã đặt chú trọng vào việc xem xét các chính sách ngoại giao và quốc phòng có tính nguyên tắc của Trung Quốc.

Nhiều thí dụ được nêu ra trong cuốn sách này khiến cho độc giả phải suy nghĩ về bản chất mối quan hệ Nga-Trung: đó là một liên minh chiến thuật hay cộng tác chiến lược?

Nêu ra ở đây một thí dụ khá điển hình: Ai cũng biết là trong nhiều thập kỷ, Nga đã sẵn lòng bán cho Trung Quốc nhiều hệ thống vũ khí trọn bộ, bao gồm các tàu chiến, tên lửa phòng không tối tân… Nhưng Trung Quốc đã không chỉ còn là người mua công nghệ quân sự mà đang dần dần xâm nhập vào thị trường cung cấp vũ khí hiện đại. Ở Trung Cận Đông, Trung Quốc đã có cạnh tranh trực tiếp với Nga, tìm cách bán vũ khí tối tân cho các nước trong khu vực này. Khi Mỹ và Israel tìm cách phong tỏa Nga trước một hợp đồng tên lửa đất đối không S-300 béo bở với Iran, và Tổng thống Nga Dmitry Medvedev ký sắc lệnh ngừng bán mặt hàng này cho Iran tháng 9 năm 2010, Trung Quốc đã nhảy vào cuộc, mời bán cho Iran một phiên bản riêng S-300 của nước này nhưng không thành công. Có nhiều những thí dụ tương tự như vậy. 

Ông Weitz nhắc lại cho người đọc rằng về mặt lịch sử, quan hệ Nga-Trung được đặc trưng bởi những cuộc chiến tranh đẫm máu, các cuộc xâm lấn đế chế và lên án, tố cáo lẫn nhau. Nghi ngờ sâu sắc tiếp tục hiện hình trong thời Xô-viết, đặc biệt là trong thời kỳ Nikita Khrushchev nắm quyền lực ở Nga. Cuộc chia tay Nga-Trung vào năm 1961 được tiếp nối bởi cuộc chiến tranh biên giới giữa hai nước năm 1969. Ngay cả tới những năm 70 và 80 thế kỷ trước, quan hệ giữa hai quốc gia cộng sản cũng không được mấy tốt đẹp.

Tuy nhiên, thời thế thay đổi, cũng tương tự như những bất đối xứng quyền lực. Từ năm 2001, khi Nga và Trung Quốc ký kết Hiệp ước Hữu nghị và Cộng tác, quan hệ song phương tiến triển và nâng cấp thành cái mà ông Weitz gọi là “tạm ước hài hòa”. Cho tới năm 2008, Trung Quốc và Nga đã cùng vạch định những đoạn cuối cùng trên đường biên giới chung dài nhất thế giới 4300 km của họ.

Điểm tương đồng cơ bản giữa Nga và Trung Quốc là ở chỗ chính sách ngoại giao của họ có chung vấn đề trung tâm: làm thế nào với vai trò bá chủ đơn phương của Mỹ. Vì thế nội dung then chốt trong chính sách đối ngoại của cả hai nước này là mong muốn, tìm cách xây một thế giới đa cực. Chính điều này là yếu tố quyết định, nếu không muốn nói là duy nhất, khiến hai quốc gia này tăng cường cộng tác với nhau trong những năm qua. Nga và Trung Quốc hoàn toàn không có điểm chung xét theo khía cạnh tư tưởng. Người Nga luôn coi mình là dân tộc châu Âu, có định hướng tương lai ở châu Âu, có các câu hỏi, vấn đề sống còn, cốt lõi ở phương Tây. Trung Quốc tự coi mình là cường quốc đang lên không chỉ ở châu Á mà còn trên phạm vi toàn thế giới, dường như họ có nhìn nhận rằng Nga là cường quốc của quá khứ, ngày càng đi xuống, ngày càng mất đi chỗ đứng trên trường quốc tế.

Hệ quả là các mối quan hệ, cộng tác giữa hai cường quốc này có tính chiến thuật hơn là chiến lược, phát triển trong mối tương quan với việc theo đuổi các mối quan tâm, lợi ích ngắn hạn. Chúng có thể nhanh chóng thay đổi hướng diễn biến, các nhân tố làm thay đổi hướng diễn biến chính là các yếu tố chính trị, kinh tế và xã hội tiềm ẩn trong hai quốc gia này, và thêm vào đó nhưng không kém phần quan trọng là các chính sách, chiến lược, suy tính địa chính trị toàn cầu của Mỹ.

Ông Bobo Lo, chuyên gia về quan hệ Nga-Trung, giám đốc phụ trách các chương trình nghiên cứu về Nga và Trung Quốc của Viện Chính sách Trung tâm Cải cách châu Âu (CER) quả thật rất có lý khi gọi bộ đôi Nga, Trung Quốc là “trục của sự tiện lợi” trong một bài phỏng vấn có tựa đề “Nga – Trung: Trục của sự tiện lợi” (Russia-China: Axis of Convenience) đăng trên trang điện tửopenDemocracy ngày 20.5.2008.

Một cách đơn giản, chỉ cần xem xét các thực tế cơ bản – Trung Quốc hiện đang có nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới, nhưng vẫn giữ được tốc độ tăng trưởng rất cao, có lượng dân số khổng lồ vẫn đang gia tăng, lại có tham vọng đánh bật Mỹ khỏi vị trí bá chủ thế giới; Nga thì có nền kinh tế lớn thứ mười trên thế giới, nhưng tốc độ tăng trưởng đang chững lại một cách đáng lo ngại, dân số chỉ bằng khoảng một phần tám dân số Trung Quốc nhưng lại đang giảm và già đi, tuy vậy lại có quân đội và nền kỹ thuật quân sự trội hơn nhiều so với Trung Quốc, lại cũng không giấu giếm tham vọng khôi phục vị trí cường quốc xứng đáng trên trường quốc tế – thì sẽ thấy trong quan hệ hai nước, khả năng bất hòa là cao hơn so với khả năng hữu hảo.

 


Không có gì đáng ngạc nhiên khi khái niệm “frenemies” (kẻ thù giả bộ bạn bè) càng ngày càng được dùng nhiều hơn để chỉ cặp đôi Nga-Trung Quốc (thí dụ xem bài “Best frenemies” đăng trên The Economist ngày 24.5.2014).

Những điểm căng thẳng nổi bật nhất trong quan hệ Nga – Trung có thể kể đến: Trung Á, Viễn Đông và châu Á-Thái Bình Dương (ngoài Viễn Đông).

1. Trung Á

Trong thời gian gần đây, có thể nhận biết ngày càng rõ là người Nga nói chung, đặc biệt là ông Putin nói riêng, chứa sâu trong tâm tư một hội chứng về sự tan rã của Liên bang Xô-viết. Người Nga coi đó là một sai lầm không dễ tha thứ và không ngừng mong muốn và nuôi hy vọng khôi phục lại một “nước Nga vĩ đại”. Điều này lý giải những nỗ lực không ngừng nghỉ của giới hoạch định đường lối, chiến lược chính trị nước này trong việc tìm cách khôi phục và tăng cường vị thế và ảnh hưởng của Nga ở các quốc gia thuộc Liên bang Xô-viết cũ. Ukraine là một thí dụ gần đây nhất và gây nhiều ngạc nhiên, ấn tượng nhất.

Kể từ khi Liên bang Xô-viết tan rã năm 1991, Nga đã tìm cách thông qua nhiều hiệp ước chính trị, an ninh và kinh tế khác nhau để phục hồi sự kiểm soát của mình với các nước cộng hòa Trung Á. Hiệp ước đầu tiên như thế, đồng thời được biết tới nhiều nhất, là Cộng đồng các Quốc gia Độc lập gồm 12 nước cộng hòa mới độc lập, được thành lập năm 1991. Tiếp theo là một loạt các hiệp ước thương mại, kinh tế như hiệp ước thành lập Liên minh Thuế quan (1995), Cộng đồng Kinh tế Âu Á (Eurasia) (2000), Liên minh Âu Á (2011). Tháng 10 năm 2002, Tổ chức Hiệp định An ninh Tập thể (SCTO), một liên minh quân sự, đã được Nga cùng 5 nước Trung Á khác ký kết thành lập… Ý tưởng một cộng đồng chung cho khu vực ngày càng phát triển và từ năm 2013, các đợt hội đàm nhằm thành lập và mở rộng Cộng đồng Kinh tế Âu Á và Liên minh Âu Á được tiến hành, cho phép mở rộng cửa cho các quốc gia nằm ngoài biên giới Trung Á.

Các phân tích của hai ông Baktybek Beshimov và Ryskeldi Satke trong bài viết có tựa đề “Cuộc đấu giành Trung Á: Nga vs Trung Quốc” (The struggle for Central Asia: Russia vs China) đăng trên trang Aljazeera ngày 12.3.2014 cho biết:

“Tấn công kinh tế của Điện Kremlin là nhằm mục đích kiềm chế giới lãnh đạo ở Trung Á đang ngày càng trở nên độc lập hơn. Ảnh hưởng của Nga ngày một tăng ở các nước Trung Á nghèo nhất như Kyrgyzstan và Tajikistan, nhưng lại giảm sút ở các nước giàu nhất như Kazakhstan hay Uzbekistan. Dự án địa chính trị của Nga ở Trung Á đang đối mặt với nhiều khó khăn hơn khi những đối thủ từ phía Đông (Trung Quốc) và từ phía Nam (Thổ Nhĩ Kỳ) xuất hiện, thách thức sức mạnh của Nga trong vùng… Có lẽ dự án hội nhập khu vực của ông Putin không ngăn chặn, mà thậm chí còn mở đường cho sự bành trướng kinh tế toàn diện của Trung Quốc. Trong khi Nga cần các nước Trung Á thuộc Liên minh Thuế quan nhằm duy trì sự hiện diện địa chính trị của mình thì Trung Quốc theo đuổi các lợi ích kinh tế. Nga dựa vào sức mạnh quân sự và sức mạnh mềm truyền thống của mình trong vùng, còn Trung Quốc dùng con bài tài chính.”

Vì thế, theo hai tác giả trên, “Bắc Kinh kiềm chế không xung đột lợi ích với Nga (ngược lại với quan điểm diều hâu của nước này ở Đông và Đông Nam Á), các nhà thiết kế chính sách Trung Quốc chắc hẳn muốn lợi dụng những sai lầm và khả năng hạn chế của Kremlin.”

Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (STO), tổ chức an ninh chung liên chính phủ do Trung Quốc khởi xướng thành lập năm 1996, đã được Trung Quốc sử dụng triệt để cho các mục đích của họ ở Trung Á. Dưới ô che của tổ chức này, Trung Quốc có thể dễ nói hơn khi tự gọi mình là một thành viên trong khu vực.

Trong lĩnh vực thương mại, Trung Quốc hiện đã bỏ xa Nga, trở thành bạn hàng chủ yếu đối với tất cả các nước Trung Á thuộc Liên bang Xô-viết cũ, chỉ trừ Uzbekistan, nơi Trung Quốc chịu xếp thứ hai. Không những đẩy mạnh thương mại, Trung Quốc còn tăng cường đầu tư trực tiếp vào các láng giềng xa gần của mình ở Trung Á, trở thành một trong những nguồn cung cấp đầu tư nước ngoài chủ yếu của các nước này. Trung Quốc đã và đang thực hiện những dự án kinh tế lớn, điển hình là các dự án khai thác, xây dựng đường ống dẫn dầu và khí đốt, tinh lọc dầu khí, nông nghiệp, cơ sở hạ tầng… trong khắp khu vực. Chỉ nửa năm sau khi chính thức trở thành chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, vào tháng 9 năm 2013, ông Tập Cận Bình đã thực hiện đợt thăm chính thức bốn quốc gia lớn nhất ở Trung Á là Turkmenistan, Kazakhstan, Uzbekistan và Kyrgyzstan. Ông Tập đã đưa ra đề xuất thành lập và xây dựng cái gọi là vành đai kinh tế “Con đường Tơ lụa” với Âu Á nhằm tạo ra các điều kiện thuận lợi hơn cho đầu tư của Trung Quốc.

Giới quan sát cho rằng Trung Quốc hiện tại đang nắm thế thượng phong trong cuộc cạnh tranh ảnh hưởng ở Trung Á, đẩy Nga vào thế bí. Đó không chỉ là do tiềm năng kinh tế của họ hơn hẳn Nga mà còn vì cách tiếp cận khôn ngoan của họ – khác với Nga, họ tránh không động chạm tới các công việc chính trị nội bộ và tránh để các quốc gia đối tác có cảm giác bị thiệt thòi về chủ quyền dân tộc – và xu hướng muốn thoát khỏi ảnh hưởng của Nga trong các quốc gia nằm trong khu vực.

Tuy hiện có nhiều bất lợi, hiển nhiên là Nga sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, để Trung Quốc “nẫng” mất Trung Á, để khu vực này rơi sâu vào vòng ảnh hưởng, tạm thời trước mắt là kinh tế của Trung Quốc. Theo như bài viết “Cuộc đấu giành Trung Á: Nga vs Trung Quốc” nói tới ở trên thì Nga đã có những nỗ lực mạnh mẽ phục hồi lại vị thế ở các nước Trung Á yếu nhất như Kyrgzstan, Tajikistan, mở rộng sự có mặt về quân sự tại các quốc gia này (thí dụ như chi 1,5 tỉ USD cho việc tái trang bị vũ khí cho quân đội hai nước). Hiện tại, vị thế của Kremlin ở Kyrgyzstan và Tajikistian được cho là khá vững chắc.

Cũng trong bài phỏng vấn đăng trên openDemocracy đã nhắc tới ở trên, ông Bobo Lo, giám đốc phụ trách các chương trình nghiên cứu về Nga và Trung Quốc thuộc Viện chính sách Trung tâm Cải cách châu Âu CER cho biết: “Người Nga hiểu trò chơi của Trung Quốc, vì thế họ đã trở nên thờ ơ với Tổ chức Hợp tác Thượng Hải STO. Với Trung Quốc, tổ chức này có vai trò tương tự như Tổ chức Hiệp định An ninh Tập thể SCTO đối với Nga. Tổ chức Hiệp định An ninh tập Thể, do Nga thành lập vào năm 2002 có một đặc tính tối cao theo cách nhìn của Moskva: Trung Quốc không phải là thành viên. Tổ chức Hiệp định An ninh Tập thể giúp Nga tái khẳng định ảnh hưởng ở Trung Á. Tổ chức Hợp tác Thượng Hải và Tổ chức Hiệp định An ninh Tập thể thực chất là các tổ chức cạnh trạnh với nhau.”

Viễn Đông

Vùng Viễn Đông là một vùng đất rộng lớn nằm ở rìa phía Đông của nước Nga, trải dài từ hồ Baikal ở phía Tây tới tận Thái Bình Dương ở phía Đông. Tên gọi hành chính của vùng này là Vùng Liên bang Viễn Đông, nó tiếp giáp với Vùng Liên bang Siberia không kém phần rộng lớn ở phía Tây. Người Nga đã khai phá vùng đất này từ lâu đời, tới giữa thế kỷ 17 họ tiến sát tới bờ Thái Bình Dương, thành lập thành phố Okhotsk, từ đó, đặc biệt là trong thế kỷ 19, người Nga đã củng cố kiểm soát của họ ở Viễn Đông.

Viễn Đông bao gồm một vùng địa lý đáng lưu ý tới, đó là vùng Priamurye hay theo như cách người Trung Quốc cố tình gọi là Ngoại Mãn Châu. Nga tiếp quản vùng này theo Hiệp ước Aigun (1858) và Hiệp ước Bắc Kinh (1860) từ triều Mãn Thanh. Người Trung Quốc xếp hai hiệp ước này vào nhóm các hiệp ước mà họ gọi là “bất bình đẳng” mà Trung Quốc buộc phải ký kết với các nước phương Tây trong “thế kỷ nhục nhã”. Nên nhớ là Bắc Kinh chưa bao giờ chính thức công nhận hai hiệp ước này.

Mãi đến một vài thập kỷ trước, vì nhiều nguyên nhân, trong đó có yếu tố địa lý và tập trung phát triển kinh tế ở các vùng trọng điểm trung tâm, Nga không chú trọng nhiều tới vùng này. Về phía Trung Quốc thì sự quan tâm của họ tới vùng này cũng chỉ bắt đầu trở nên rõ rệt khi nhu cầu mở rộng địa bàn hoạt động kinh tế và nguồn cung cấp tài nguyên khoáng sản trở nên cấp bách hơn.

Trong bài phân tích có tiêu đề “Viễn Đông của Nga đang dần trở thành của người Trung Quốc” (Analysis: Russia’s Far East Turning Chinese) đăng trên trang mạng ABC News ngày 14.7.2013, tác giả Peter Zeihan cảnh báo: “Người Trung Quốc đang xâm nhập nước Nga – không phải với xe tăng, mà với va ly hành lý”. Ông Zeihan cho biết: “Không thể biết được chính xác lượng người Trung Quốc di cư vào vùng Viễn Đông của Nga; Nga không tiến hành kiểm tra dân số trong hơn một thập kỷ gần đây. Nhưng theo các dấu hiệu thì có một dòng người đáng kể đang tràn qua biên giới”. Và tuy có chênh lệch lớn trong số liệu dòng nhập cư từ Trung Quốc từ các nguồn khác nhau, nhưng “Cục Xuất nhập cảnh Liên bang lo ngại một dòng lũ. Cục này đã nhiều lần cảnh báo rằng người Trung Quốc có thể sẽ trở thành dân tộc thiểu số lớn nhất ở Nga trong 20-30 năm tới.” Về phương diện nhân lực cũng như kinh tế và tài chính, người Nga kém thế hơn so với người Trung Quốc trong khả năng khai thác và phát triển vùng Viễn Đông, nếu họ được cho phép làm điều này. Viễn Đông là vùng đất khổng lồ, nhưng có thể nói là hoàn toàn trống trải, chỉ có hơn 7 triệu người Nga sinh sống ở đây. Trong khi đó ở các vùng Đông Bắc Trung Quốc có tới hơn 70 triệu người. Đó lại là một vùng được cho là giàu có về tài nguyên khoáng sản, với các hải cảng giá trị, rất hấp dẫn đối với người Trung Quốc đang không ngừng mở rộng địa bàn hoạt động và tìm kiếm các nguồn nguyên vật liệu mới phục vụ cho nền kinh tế đang phát triển chóng mặt của họ.

Ông Zeihan lưu ý: “Bất kỳ sự bành trướng nào của người Trung Quốc trong trong khu vực này đều đưa đến câu hỏi: Bắc Kinh có đòi hỏi gì ở đây? Phần lớn vùng biên – một vùng với diện tích tương tự Iran – là nơi sinh sống của người Trung Quốc. Nga tiếp nhận vùng này vào năm 1858 và 1860, sau các Hiệp ước Aigun và Bắc Kinh. Trong số các hiệp ước ‘không công bằng’ mà Trung Quốc dưới triều đại nhà Thanh bị buộc phải ký kết với nước ngoài thì chỉ còn hai hiệp ước này là Trung Quốc chưa xử lý được.”

Theo ông Vasily Kashil, cán bộ nghiên cứu cao cấp tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Công nghệ, Moskva, đồng thời là cán bộ của Viện Nghiên cứu Viễn Đông, Moskva, cho biết trong bài viết có tựa đề “Tổng các mối lo sợ” (The Sum Total of All Fears) đăng trên trang mạng Russia in Global Affairs ngày 15.4.2013 thì người Nga ý thức được rằng những nguy cơ tiềm năng trong vùng Viễn Đông có khả năng phát sinh từ phía Trung Quốc.

Ông Kashil cho biết: “Phân tích số liệu liên quan tới việc cung cấp vũ khí mới cho các lực lượng của Quân lực Nga cho thấy Khu vực Quân sự miền Đông có tốc độ tái trang bị vũ khí thuộc loại cao nhất trong cả liên bang. Điều động quân lực từ phần châu Âu của Nga tới Viễn Đông là một trong những kịch bản then chốt cho các đợt tập trận qui mô lớn của nước này. Phần lớn các tuyên bố báo chí của Cục An ninh Liên bang FSB về hoạt động gián điệp có liên quan tới Trung Quốc. Thêm vào đó, Nga rõ ràng là có hạn chế đầu tư của Trung Quốc trong các khu vực chiến lược của nền kinh tế quốc gia.”

Trong mối liên hệ này, đáng nhắc lại ở đây là vào tháng 7 năm 2013, khi Nga có một cuộc tập trận chung qui mô lớn với Trung Quốc ở vùng bờ biển Thái Bình Dương phía Bắc Trung Quốc thì quân đội nước này cũng có một cuộc tập trận được cho là có qui mô lớn nhất trong kỷ nguyên hậu Xô-viết tại Viễn Đông. Giới quan sát cho rằng đây là một phản ứng của Nga trước nỗ lực tăng cường sức mạnh quân sự của Trung Quốc, một cử chỉ nhắm vào Trung Quốc lưu ý họ phải “cẩn thận”.

Ông Kashil viết tiếp: “Rõ ràng là mọi biện pháp phòng ngừa của Nga không liên quan tới các mối đe dọa trực tiếp, mà tới các mối đe dọa tiềm năng cho lợi ích, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ có khả năng xuất phát từ Trung Quốc. Nhưng một đe dọa tiềm năng từ phía Trung Quốc cũng đã là một yếu tố đáng kể trong chính sách ngoại giao và quốc phòng của Nga.”

Ông Kashil cảnh báo người Nga phải tiếp tục tăng cường chú ý tới các “đe dọa tiềm năng” từ phía Trung Quốc:

“Người Nga ung dung ngồi xem cảnh các cửa hàng, công ty của Nhật ở Trung Quốc bị quấy phá trong đợt sóng giận dữ của người Trung Quốc trong vụ xung đột liên quan tới quần đảo Senkaku năm 2012, một đợt vận động chống các siêu thị Carrefour của Pháp do quan điểm của Pháp về Tibet năm 2008, các trừng phạt chống Philippines, các bản tin xuất hiện đây đó về một cuộc chiến sắp tới với Philippines, Việt Nam hay Nhật Bản. Nhưng nếu sự căm ghét của công chúng có thể hướng về một nước nhỏ, vô hại như Philippines, thì bất kể một quốc gia nào cũng có thể trở thành mục tiêu, hoàn toàn phụ thuộc vào chủ ý chính trị của giới lãnh đạo Trung Quốc.

Vấn đề là ở chỗ không ai có thể biết chủ ý chính trị của giới lãnh đạo Trung Quốc sẽ hướng về đâu, thậm chí chỉ trong 10 năm tới đây. Cũng như Nga, Trung Quốc là nước có hệ thống chính trị đang chuyển đổi. Tương lai dự tính của nước này được công nhận và ghi trong các tài liệu của Đảng Cộng sản, và một số lớn các tuyên bố về đường lối của giới lãnh đạo Trung Quốc nói tới cải tổ chính trị không thể tránh được.

Những cải tổ như thế làm sao có thể đặt được dưới tầm kiểm soát? Trung Quốc đang trên con đường đô thị hóa và chuyển hóa dân số, tương tự như các nước châu Âu đã trải qua cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20. Tương tự như châu Âu, Trung Quốc đang trải nghiệm sự bất bình đẳng kinh tế, bất công xã hội nghiêm trọng cũng như khoảng cách phân biệt trong giáo dục ngày càng lớn giữa các tầng lớp trung lưu thành thị và các tầng lớp thấp hơn.

Tình hình trên bị làm thêm nghiêm trọng bởi khủng hoảng tư tưởng trong Đảng Cộng sản cầm quyền, họ càng ngày càng sử dụng nhiều nỗ lực tuyên truyền cho các tư tưởng dân tộc chủ nghĩa và tư tưởng siêu cường quốc.

Đối đầu với Nga hoàn toàn vô nghĩa, nếu xét theo các lợi ích lâu dài của Trung Quốc, nhưng ngay cả trong giai đoạn Chiến tranh Lạnh cũng chẳng có cớ gì để Trung Quốc đối đầu với Nga. Chính sách đối đầu này xuất phát từ các lợi ích chính trị nội bộ của Mao Trạch Đông và nhóm kề cận ông ta. Nga bắt buộc phải tính đến khả năng này.” (Hết trích dẫn)

Theo ý kiến nhận xét của nhiều chuyên gia phân tích thì cuộc khủng hoảng gần đây ở Crimea đặt Nga vào thế bất lợi mới. Nga rất cần Trung Quốc im lặng, tránh đả động tới hành vi của Nga, nhưng chính sách của Nga trong vụ Crimea – khẳng định chủ quyền lãnh thổ có tính lịch sử – có thể tạo ra một tiền lệ pháp lý cho các quốc gia khác đang có ý định thay đổi biên giới lãnh thổ quốc gia theo hướng có lợi cho họ. Liệu điều gì sẽ xảy ra nếu Trung Quốc đưa ra ý tưởng đòi lại một phần Viễn Đông, vốn nằm trong lãnh thổ của họ trong lịch sử gần đây?

Châu Á-Thái Bình Dương ngoài Viễn Đông

Như đã có nhắc tới ở phần trên, do nhiều nguyên nhân khác nhau, Nga chỉ mới tăng cường chú ý của mình tới vùng Viễn Đông của Nga cũng như toàn bộ châu Á-Thái Bình Dương trong những năm gần đây.

Khoảng từ năm 2010, nhu cầu nhiên liệu năng lượng của vùng châu Á-Thái Bình Dương tăng mạnh, trong khi tiêu thụ nhiên liệu năng lượng cũng như nguyên vật liệu của Mỹ và Liên minh châu Âu lại giảm; thêm vào đó Liên minh châu Âu lại có chính sách bớt phụ thuộc năng lượng vào Nga, vì thế việc Nga có ý định tăng cường định hướng về châu Á-Thái Bình Dương, khu vực năng động kinh tế nhất thế giới, là điều dễ hiểu, hợp lý, nếu không muốn nói là bắt buộc.

Yếu tố địa chính trị cũng không kém phần quyết định cho chiến lược châu Á của Nga. Với hoài bão khôi phục lại vị trí cường quốc xứng đáng trên thế giới, Nga muốn trở thành một trong các thế lực quyết định trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương, cùng với Mỹ và Trung Quốc. Trong bước đi này, Nga cảm nhận được một thuận lợi rất đáng kể là vai trò suy yếu của Mỹ và thái độ cảnh giác, nghi ngờ của các nước trong khu vực trước một Trung Quốc đang lên.

Điểm mốc quan trọng trong việc phục hồi sự hiện diện của Nga tại châu Á-Thái Bình Dương là Hội nghị thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á-Thái Bình Dương tháng 9 năm 2012 tại Vladivostok. Tại hội nghị này ông Putin đã có lời phát biểu nhấn mạnh Nga là một bộ phận của khu vực châu Á-Thái Bình Dương đầy năng động, khu vực này là chìa khóa cho thành công của toàn bộ nước Nga, đặc biệt là cho công cuộc phát triển vùng Viễn Đông. Nga cũng kêu gọi các nước thành viên tăng cường giúp đỡ đầu tư xây dựng các tuyến đường giao thông vận tải ở khắp các vùng rộng lớn của nước Nga. Một năm sau, tháng 6.2013, ông Putin đã gây nhiều chú ý với bài phát biểu của mình tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới tại thành phố St. Peterburg khi thông báo một kế hoạch đầy hoài bão nhằm thúc đẩy nền kinh tế nước Nga thông qua việc chuyển định hướng về phía châu Á-Thái Bình Dương thay cho các thị trường truyền thống ở châu Âu. Ông cũng đề xuất các dự án khổng lồ trong hệ thống cơ sở hạ tầng, gồm nâng cấp tuyến đường sắt xuyên Siberia để nối nước Nga tốt hơn với vùng Thái Bình Dương. Bài phát biểu này được giới chuyên gia coi như một tuyên bố chính sách “xoay trục” của Nga về phía châu Á-Thái Bình Dương, nơi Nga có một vị trí đáng kể trong quá khứ gần đây.

Để thực hiện việc này, trước hết Nga thiết lập các quan hệ gần gũi với nhóm các nước ASEAN. Từ năm 2010, Nga có các cuộc gặp gỡ Nga–ASEAN, đầu tiên là ở cấp nguyên thủ quốc gia, sau đó là ở cấp bộ trưởng, có sự tham gia của đại diện giới kinh doanh và văn hóa. Tuy nhiên, dường như người Nga nhận thấy vai trò và vị thế yếu kém của nhóm này nên dần mất đi hào hứng.

Nga đặc biệt đẩy mạnh quan hệ cộng tác với Trung Quốc, coi Trung Quốc là đối tác chính trong toàn bộ khu vực. Tuy nhiên, chính sách coi Trung Quốc là chìa khóa trong quan hệ với khu vực nhanh chóng biểu lộ hạn chế. Người Nga thấy rõ, nếu chỉ dựa vào Trung Quốc thì do kém thế về mọi mặt, họ mãi mãi sẽ chỉ đóng vai trò phụ, ngẫu nhiên giúp sức cho Trung Quốc củng cố thế lực trong khu vực. Vì thế, ông Putin đã mở rộng nỗ lực theo một hướng khác, đầu tiên với hai nước Đông Á là Nhật Bản và Hàn Quốc, những nước có nền kinh tế mạnh nhất ở châu Á, và sau đó là Việt Nam, một quốc gia có nền kinh tế năng động, lại là đồng minh gần gũi cũ của Nga.

Cuối năm 2013 có thể được gọi là thời gian châu Á của ngoại giao Nga. Tháng 11, Nga và Nhật Bản đã có một cuộc đàm phán lịch sử 2+2 giữa các bộ trưởng ngoại giao và quốc phòng hai nước ở Tokyo, được đánh giá là sự kiện “mở ra một trang mới” trong quan hệ giữa hai nước. Tại đây, hai bên đồng ý đẩy mạnh quan hệ an ninh, song song với quan hệ kinh tế và trao đổi chuyên gia. Vài ngày sau, Tổng thống Nga Putin đã có cuộc đi thăm chính thức Hàn Quốc, với mục tiêu thúc đẩy cộng tác thương mại và kỹ thuật, đồng thời cũng trao đổi về các vấn đề an ninh trong khu vực. Tiếp theo, ông Putin đã thăm Việt Nam, một đồng minh cũ mà Nga đang cung cấp trang bị vũ khí quân sự và giúp xây dựng nhà máy điện hạt nhân; hai nước cũng có quan tâm thiết lập quan hệ cộng tác chiến lược.

Nếu để ý, người ta có thể dễ dàng nhận ra một điều là hai trong số ba nước mà Nga đặc biệt quan tâm ở Đông và Đông Nam Á nói trên – Nhật Bản và Việt Nam – đang có những vấn đề nghiêm trọng liên quan tới tranh chấp lãnh thổ chủ quyền với Trung Quốc. Hàn Quốc thì được biết đến như một nước luôn khá “rắn” với Trung Quốc. Người Nga biết rõ là trước hết các nước này, và sau đó là các nước Đông, Đông Nam Á khác, tuy ở mức độ thấp hơn, chắc chắn sẽ có những nhìn nhận tốt đẹp, khuyến khích và ủng hộ hơn cho sự tái hiện diện của Nga trong một khu vực có nhiều căng thẳng, đặc biệt là khi sự can thiệp, hỗ trợ từ phía Mỹ ngày càng suy yếu và thái độ quả quyết, hung hăng từ phía Trung Quốc ngày càng gia tăng. Nga chưa bao giờ chính thức ủng hộ các đòi hỏi lãnh thổ của Trung Quốc cả ở Biển Hoa Đông cũng như ở Biển Đông.

Tóm lại, quan hệ Nga -Trung trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương có thể nói là có tính cạnh tranh, ganh đua nhiều hơn là tính cộng tác.

Thay cho phần kết

Cuộc khủng hoảng Crimea và diễn biến của nó chắc chắn đã tạo nhiều thay đổi trong chính sách, chiến thuật ngoại giao của Kremlin. Trong quan hệ với Trung Quốc, chuyến đi thăm vừa qua của ông Putin hé lộ Nga sẽ dựa vào Trung Quốc nhiều hơn, thay thế cho quan hệ với phương Tây đang xấu đi nghiêm trọng. Tuy nhiên, ai cũng biết rằng điều này là bắt buộc đối với Nga hơn là sự lựa chọn tự nguyện. Nga tính đến đẩy mạnh xuất khẩu nhiên liệu năng lượng, nguyên vật liệu và công nghệ sang Trung Quốc và lôi kéo các nguồn đầu tư từ Trung Quốc, thay cho các nguồn đầu tư từ phương Tây. Theo bản tin “Nga ký kết với Trung Quốc một hợp đồng khí đốt 30 năm” (Russia signs 30-year gas deal with China) của BBC ngày 21.5.2014 thì sau 10 năm đàm phán kéo dài, cuối cùng Nga và Trung Quốc đã ký kết thỏa thuận với giá trị được cho là khoảng 400 tỉ USD cung cấp khí đốt cho Trung Quốc trong vòng 30 năm; tuy nhiên, có nhiều nhận xét nghi ngờ rằng các điều kiện của thỏa thuận này, đặc biệt là giá cả, khó có thể làm cho phía Nga hoàn toàn hài lòng. Trung Quốc cũng hứa hẹn trước mắt sẽ đầu tư khoảng 5 tỉ USD vào vùng Viễn Đông của Nga.

Trong bài viết có tiêu đề “Ông Putin tìm kiếm các nguồn tài chính Trung Quốc nhằm chèo chống nền kinh tế đang sa sút của Nga” (Putin Going After Chinese Money to Sustain Sagging Russian Economy) đăng trên trang điện tử của Bloomberg ngày 9.5.2014, các tác giả Evgenia Pismennaya, Yuliya Fedorinova and Ilya Arkhipov chỉ ra:

“Nga đã xây dựng các mối quan hệ thương mại với Trung Quốc, bao gồm các thỏa thuận dầu khí với giá trị hàng trăm tỉ đô la, để cung cấp năng lượng cho Trung Quốc, quốc gia tiêu thụ nhiều nhất ở châu Á, trong hoàn cảnh kinh tế châu Âu đang chững lại. Trung Quốc là bạn hàng thương mại lớn nhất của Nga với tổng giá trị kim ngạch 95.6 tỉ vào năm 2012, theo sau là Đức, theo số liệu của Bloomberg.

Tuy vậy, Trung Quốc chỉ có vài dự án lớn ở Nga, đó là dấu hiệu cho thấy có các hạn chế không chính thức cho đầu tư của nước này, như một quan chức Nga kho biết. Trong tháng 5 này, ít nhất có hai cuộc thảo luận của chính phủ để định ra các nguyên tắc cho phép giới đầu tư Trung Quốc làm việc ở Nga.

Ngoài hạn chế quyền xâm nhập vào các ngành kim loại quí và kim cương, có thể Nga cũng hạn chế đầu tư của Trung Quốc vào các dự án công nghệ cao. Chính phủ Nga cũng xem xét không cho phép người Trung Quốc thành lập các khu dân cư lớn để tránh gây các căng thẳng sắc tộc.”

Điều này, ngoài các hệ quả khác, củng cố nhận định rằng mặc dù tăng cường quan hệ với Trung Quốc nhưng mãi cho tới gần đây, người Nga vẫn có thái độ nghi ngờ và cảnh giác trước Trung Quốc và việc ngày nay Nga quay sang dùng đến các nguồn tài chính từ phía Đông là có phần miễn cưỡng.

Bài viết “Xoay trục của Nga sang Trung Quốc không làm thay đổi hình dạng kinh tế Nga” (Russia’s Pivot to China Won’t Reshape Russian’s Economy”) của tác giả Alexey Eremenko đăng trên trang điện tử The Moscow Times ngày 21.5.2014 tìm cách phân tích các hiệu quả kinh tế của ý định sử dụng Trung Quốc như là đồng minh kinh tế chính của Kremlin. Bài báo cho biết:

“Giới chuyên gia (Nga) cho rằng Trung Quốc có khả năng thay thế Liên minh châu Âu trong phần lớn các khu vực của nền kinh tế Nga, bao gồm cả xuất khẩu dầu khí, công nghệ và đầu tư. Nhưng liên minh với một nước đang phát triển chỉ làm co cứng hiện trạng của nền kinh tế, các chuyên gia cảnh báo, điều này không giúp Nga tăng cơ hội thoát khỏi vị thế một nền kinh tế cung cấp nguyên liệu.

Thêm vào đó, dựa vào Trung Quốc như là đồng minh kinh tế duy nhất chứa nguy cơ mặc nhiên trao cho Bắc Kinh khả năng kiểm soát nền kinh tế Nga – tuy rằng điều này có thể tránh được nếu Moskva lưu ý đến việc đa dạng hóa các mối quan hệ kinh tế.”

Hơn nữa, giới chuyên gia lưu ý: “Xuất khẩu của Nga sang Liên minh châu Âu trong (năm 2012) đạt 238 tỉ USD, hơn hẳn nhập khẩu với tổng giá trị 134 tỉ, theo số liệu của Tổng cục Thuế quan Nga. Xuất khẩu sang Trung Quốc đạt 35 tỉ trong cùng thời kỳ, trong khi nhập khẩu từ nước này đạt 53 tỉ… Về mặt đổi mới công nghệ, sản phẩm Trung Quốc không thể thay thế được châu Âu.”

Các chuyên gia thống nhất quan điểm rằng nguy cơ chủ yếu của Nga là sẽ quá phụ thuộc vào Trung Quốc – Trung Quốc sẽ không từ khai thác triệt để một nước Nga quá phơi bày, một khi có điều kiện.”

Qua bài viết trên, có thể thấy là người Nga ý thức rõ ràng rằng ngoài các lợi ích trong việc cộng tác gần gũi hơn với nền kinh tế thứ hai trên thế giới, cần phải tính đến các mặt hạn chế cũng như các mối nguy cơ tiềm ẩn. Điều này có thể sẽ có nhiều ảnh hưởng tới chiều sâu và tính lâu dài của đường lối Trung Quốc của ông Putin.

Trong một bài viết gây nhiều chú ý trong thời gian vừa qua với tựa đề “Ông Putin tái sáng chế công tác chiến tranh như thế nào” (How Putin Is Reinventing Warfare) đăng trên trang Foreign Policyngày 5.5.2014, tác giả Peter Pomerantsev đưa ra khẳng định: Kremlin đang theo đuổi đường lối chiến lược gọi là “chiến tranh phi tuyến” (non-linear war), khái niệm được sử dụng trong một truyện ngắn của ông Vladislav Surkov, một trong những cố vấn chính trị gần gũi nhất của ông Putin, được đăng tải dưới bút danh của ông này là Nathan Dubovitsky, chỉ vài ngày trước khi Crimea bị sáp nhập vào Liên bang Nga. Surkov là người được cho là tác giả của hệ thống “dân chủ có/được điều hành” thống lãnh tư tưởng ở Nga trong thế kỷ 21 và những định hướng tập trung mới trong đường lối ngoại giao.

Surkov cho rằng “trong các cuộc chiến tranh sơ khai thế kỷ 19 và 20 thường là có hai phía đối chiến. Hai nước, hai khối hay hai liên minh. Nhưng giờ đây bốn liên minh đối kháng nhau. Không phải hai đối hai, hay ba đối một. Tất cả đối đầu với tất cả.” Trong một cuộc chiến tranh như thế, “một vài vùng có thể đứng về phía này, một vài vùng lại đứng về phía khác. Một thành phố hay thế hệ hay phái giới có thể tham gia một phía khác nữa. Rồi sau đó lại đổi bên, đôi khi chính giữa cuộc chiến. Mục đích hoàn toàn khác nhau. Phần lớn coi chiến tranh như một bộ phận của một quá trình. Không nhất thiết phải là bộ phận quan trọng nhất.”

Nếu quả thật Kremlin đang theo đuổi chiến lược “phi tuyến” như thế, hẳn người ta sẽ còn được chứng kiến nhiều thay đổi, diễn biến bất ngờ trong quan hệ Nga-Trung.

© 2014 Trần Hoàng & pro&contra

**** Nga chỉ có hai món hàng để bán cho Âu Châu, TQ, và thế giới đó là kỹ nghệ quốc phòng và dầu khí

*Ngân sách của Nga xây dựng theo giá dầu khí. Khi giá dầu hạ, Nga lao đao, xã hội biến động. Lịch sử cho thấy có 2 lần xảy ra gần đây;

-1980-1991: khi giá dầu hạ còn 12-29 đô 1 thùng dầu, dẫn đến sự sụp đổ của Liên Xô 1986-1991.

-1991-1998: Thời kỳ này, giá dầu vẫn còn rất thấp, xã hội Nga biến động và thay đổi tận gốc, dân Nga lưu lạc khắp thế giới, nhiều người đã tiếc thời yên bình của Liên Xô. Tổng Thống Elsin mất uy tín dần dần.

-2000-2014: Giá dầu dần dần gia tăng theo thời gian và cao điểm 2008 (giá dầu lên 145 đô / 1 thùng), Putin được may mắn. Nước Nga hồi phục hơn thập niên 1990s.

-“vụ mua bán hệ thống phòng không S-400 gần đây giữa TQ và Nga. “Việc này đã cho người ta thấy gì về tình hình liên bang Nga khi họ sẵn sàng bán S-400 cho Trung Quốc? Khi mà Putin đã sẵn sàng để bán hạt bắp giống của mình là điều rất đáng chú ý.” Tại sao? Nga đang rất cần tiền nên mới bán một giàn S-400 cho TQ.”

***Trung Quốc: Nhờ sự đầu tư của Mỹ và Âu châu vào TQ kể từ 1980s, 1990s cho đến nay, TQ đã thành cường quốc. Năm 2011, theo Bloomberg đưa tin, 20 công ty của Mỹ muốn đem 1000 tỷ đô la về Mỹ sau một thời gian dài đầu tư ở nước ngoài. Họ đã cố gắng thương lượng với chính phủ Mỹ để xin giảm bớt mức thuế, nhưng đã không nhận được sự đồng ý. Những công ty nầy đã đầu tư ở Trung Quốc.

Theo tạp chí đối ngoại của Mỹ, Foreign Affair, hàng năm, chính quyền TQ in thêm tiền nhân dân tệ (khoảng 15-25% so với số lượng tiền lưu hành) để đổi lấy tiên đô la Mỹ và các dòng tiền ngoại hối khác để làm giảm bớt lạm phát. Sau khi xuất khẩu hàng qua Mỹ, họ đã để lại số tiền lớn ở đây bằng cách mua công khố phiếu của Mỹ. Tiền lời của công khố phiếu Mỹ thì rất thấp, nhưng nhờ đó thì doanh nghiệp Mỹ có thể mượn được tiền để đầu tư mở thêm hãng xưởng ở  Trung Quốc, và chính quyền TQ nhờ đó mà giải quyết việc làm cho 13 đến 26 triệu người hàng năm tham gia vào lực lượng lao động (khi họ đến tuổi đi làm việc. Tỉ lệ sinh đẻ hàng năm ở TQ là 1-1,5%, và dân số là 1,3 tỷ người.) Trung Quốc không dám bán số công khố phiếu nầy, vì sẽ lỗ lớn, và doanh nghiệp Mỹ sẽ không còn đầu tư vào TQ, và điều này sẽ dẫn đến sự biến động của xã hội TQ. Dân chúng đang đi làm, có tiền tiêu, mua nhà trả gops, nếu không có việc làm, họ sẽ nổi loạn. Thêm vào số học sinh và sinh viên TQ ra trường hàng năm, cùng dân chúng ở miền quê đén tuổi lao động CẦN việc làm. và chính quyền TQ biết rằng họ không thể giải quyết được.  

 

 

 

Posted in Chinh Tri Nga, Chinh tri Trung Quoc | 1 Comment »

►Việt Nam sẵn sàng cho Nga mở lại căn cứ hải quân ở Cam Ranh

Posted by hoangtran204 trên 29/07/2012

Việt Nam sẵn sàng cho Nga mở lại căn cứ hải quân ở Cam Ranh

27-7-2012

Chủ tịch nước Việt Nam, Trương Tấn Sang, ngày 27/7 tuyên bố Việt Nam sẽ cho phép Nga thành lập một căn cứ bảo trì tàu bè tại cảng Cam Ranh. 
 
Phát biểu với đài phát thanh Tiếng nói nước Nga trước khi hội đàm với Tổng thống Vladimir Putin, ông Trương Tấn Sang nhấn mạnh rằng điều này không có nghĩa là cảng Cam Ranh sẽ trở thành một căn cứ quân sự của Nga, nhưng sẽ được dùng để phát triển hợp tác quân sự giữa hai nước cựu đồng minh trong thời chiến tranh lạnh.

Ông Sang nói hai nước Việt-Nga có quan hệ hợp tác đối tác chiến lược trong một thời gian dài, và vì thế Nga sẽ có các thuận lợi chiến lược ở Cam Ranh, bao gồm những thuận lợi trong việc phát huy hợp tác quân sự. 
 
Vẫn theo lời Chủ tịch nước Việt Nam, Hà Nội đang có kế hoạch phát huy khả năng cung cấp dịch vụ bảo trì cho bất kỳ tàu nước ngoài nào neo đậu tại Cam Ranh, từng là nơi Nga đóng căn cứ hải quân từ 1979 tới 2001.
 
Ngày 27/7, Tư lệnh Hải quân Nga, Phó Đô đốc Viktor Chirkov, xác nhận Nga đang thương lượng để mở các căn cứ hải quân ở Việt Nam, Cuba, và Seychelles.

Ông Chirkov cho hãng thông tấn Ria Novosti của Nga biết nỗ lực này nhằm mục đích triển khai lực lượng hải quân Nga bên ngoài lãnh thổ Liên Bang Nga.

Vẫn theo lời Tư lệnh Hải quân Chirkov, Nga đang thảo luận các vấn đề liên quan tới việc thành lập những cơ sở cung ứng, bảo trì tàu bè tại Việt Nam, Cuba, và Seychelles. 

Hải quân Nga nhìn thấy nhu cầu cấp thiết cần có các căn cứ ở nước ngoài từ sau năm 2008, khi các tàu chiến của Nga gia nhập các nỗ lực chống hải tặc quốc tế ở Vịnh Aden.

Cảng Cam Ranh trên Vịnh Cam Ranh ở tỉnh Khánh Hòa, Việt Nam, là cảng nước sâu có vị trí chiến lược quan trọng.

Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ  VOA

Ý Kiến Bạn Đọc

http://www.voatiengviet.com/content/viet-nam-san-sang-cho-nga-mo-can-cu-hai-quan-o-cam-ranh/1447736.html?page=1#relatedInfoContainer

Posted in Chinh Tri Nga, Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Hai Tổng Thống Mỹ và Nga trao đổi chuyện gì ở Hán Thành, Nam Triều Tiên

Posted by hoangtran204 trên 26/03/2012

TT Mỹ và TT Nga bàn bạc chuyện bí mật gì đây…Sau buổi họp kéo dài 90 phút, và trước khi tổ chức họp báo tại thủ đô Hán Thành, Nam Triều Tiên, TT Obama và TT Medvedev trao đổi to nhỏ với nhau (và không muốn cho ai nghe).

Tin Hán Thành, Nam Triều Tiên, 26-3-2012. Tại cuối cuộc họp 90 phút với TT Nga Dmitri Medvedev vào ngày thứ Hai 26-3-2012, TT Obama nói rằng ông ta sẽ có nhiều uyển chuyển và linh động hơn để đương đầu với các đề tài đang bàn cải như lá chắn hỏa tiển (ở âu châu), nhưng (ông muốn) Tổng thống Nga sắp sửa lên nhậm chức cần cho ông nhiều khoảng thời gian hơn nữa.

Nhưng cuộc trao đổi thì thầm (nửa công khai nửa bí mật) này đã bị rò rỉ  vì  microphone  đã ghi nhận âm thanh bàn bạc, trong khi đám ký giả bước vào phòng họp báo và nghe được các lời trao đổi này.

Đối thoại trao đổi giữa hai TT Mỹ và  TTNga:

President Obama:  Trong tất cả các đề tài, nhưng đặc biệt là kế hoạch lá chắn hỏa tiển này, chuyện này, chuyện này có khả năng được giải quyết, nhưng điều quan trọng là (Putin) hãy cho tôi thêm khoảng thời gian nữa (vào lúc khác).

_Vâng, tôi hiểu. Tôi hiểu ý của bạn là bàn bạc chuyện ấy vào thời gian khác.

_Đây là cuộc tranh cử cuối cùng của tôi. Sau bầu cử tôi  (sẽ) có nhiều uyển chuyển du di thoải mái hơn.

_Tôi hiểu. Tôi sẽ nhắn tin này với Vladimir (Putin).

——

SEOUL, South Korea — At the tail end of his 90 minute meeting with Russian President Dmitri Medvedev Monday, President Obama said that he would have “more flexibility” to deal with controversial issues such as missile defense, but incoming Russian President Vladimir Putin needs to give him “space.”

The exchange was picked up by microphones as reporters were let into the room for remarks by the two leaders.

The exchange:

President Obama: On all these issues, but particularly missile defense, this, this can be solved but it’s important for him to give me space.

President Medvedev: Yeah, I understand. I understand your message about space. Space for you…

President Obama: This is my last election. After my election I have more flexibility.

President Medvedev: I understand. I will transmit this information to Vladimir.

When asked to explain what President Obama meant, deputy national security adviser for strategic communications Ben Rhodes told ABC News that there is room for the U.S. and Russia to reach an accommodation, but “there is a lot of rhetoric around this issue — there always is — in both countries.

A senior administration official tells ABC News: “this is a political year in which the Russians just had an election, we’re about to have a presidential and congressional elections — this is not the kind of year in which we’re going to resolve incredibly complicated issue like this. So there’s an advantage to pulling back and letting the technical experts work on this as the president has been saying.”

-Jake Tapper
ABC 3/26/12

source: http://abcnews.go.com/blogs/politics/2012/03/president-obama-asks-medvedev-fo…

Posted in Chinh Tri Hoa Ky, Chinh Tri Nga | Leave a Comment »

Trò hề bầu cử tổng thống Nga đã hạ màn, nhưng vở kịch còn tiếp diễn

Posted by hoangtran204 trên 09/03/2012

Trò hề bầu cử tổng thống Nga đã hạ màn!

Phe đối lập gọi cuộc bầu cử tổng thống Nga là “trò hề”. Vì sao? Vì cuộc bầu cử không công bằng, không trung thực! Vì thế người được “bầu” lên trong cuộc bầu cử đó không thể coi là chính thống được!

Cuộc bầu cử không công bằng, không trung thực, vì thủ tướng- ứng viên tổng thống – thông qua bộ máy bầu cử do tay sai của ông là Churov cầm đầu – đã loại bỏ các đối thủ có khả năng cạnh tranh với ông ra khỏi danh sách ứng viên, đáng chú nhất là ông Yavlinski, người đứng đầu đảng dân chủ liberal “Yabloko”. Không công bằng, vì ông thủ tướng đương quyền dùng toàn bộ ưu thế hành chính của ông và tiền của nhà nước để phục vụ cho cuộc vận động bầu ông; vì đảng của ông huy động các cơ quan công sở nhà nước, đặc biệt là các phương tiện thông tin đại chúng, nhất là đài truyền thanh, truyền hình trung ương có khả năng phủ sóng toàn bộ lãnh thổ Nga chỉ để quảng cáo cho ông, còn các ứng viên khác không được hưởng những điều kiện đó. Trong mấy buổi tranh luận của các ứng viên, thủ tướng- ứng viên tổng thống không chịu đích thân đến dự, viện cớ là bận việc nhà nước, cử người khác đi thay, nên những cuộc đó trở thành trò diễn nhạt nhẽo, vô vị. Có nhà báo hỏi: ông thủ tướng- ứng viên bảo là ông bận, nhưng sao ông lại có thì giờ lặn xuống biển Đen để mò được cái bình hai quai cổ vật lên để khoe, và sau đó hóa ra là… chuyện làm trò cười cho thiên hạ?

Cuộc bầu cử không trung thực, vì “người ta” đã dùng biết bao cách gian lận trắng trợn để thực hiện cho được ý muốn của thủ tướng-ứng viên là ông ta phải “thắng” ngay trong vòng đầu. Ngày 4.3, người viết bài này theo dõi tin tức từ trung tâm thu nhận báo cáo của các quan sát viên ở các khu vực bầu cử (đây là một tổ chức phi chính phủ không vụ lợi) thì có thể xác nhận kết luận của tổ chức theo dõi bầu cử là đã có hàng nghìn vụ gian lận. Có vài vụ nghiêm trọng đến mức trưởng ban bầu cử ở khu vực bỏ phiếu phải xác nhận và chịu ký biên bản để cấp trên coi việc bỏ phiếu ở khu vực đó là không có giá trị.

Đu quay, trò chơi trẻ con, trong tay tên bợm

Sau đây là những kiểu gian lận đã được “người ta” dùng đến. Kiểu thứ nhất mà người Nga gọi là “karusel” (đu quay) – nghĩa là “người ta” dùng giấy chứng nhận cho hàng loạt “cử tri” (đã được chọn) rút tên khỏi danh sách cử tri ở địa phương để đưa đi bỏ phiếu ở nơi khác, đặc biệt là về Moskva, nơi vị thế của ông Putin suy yếu. Hôm 4.3, quan sát viên cho biết có 100 xe buýt chở đầy người đưa từ các nơi khác về đậu ở quảng trường Bolotnaya tại Moskva, ở đây có cảnh sát canh gác chung quanh. Theo dõi biển số của các xe, quan sát viên biết rõ xe từ những nơi nào đến, trên mỗi xe có 50 người (tổng số người trong các xe đó khoảng 5000 người). Các xe buýt chia nhau đưa các “cử tri” đó đến các khu vực bầu cử (cố nhiên, người trưởng ban bầu cử ở đấy phải là người tin cậy của đảng cầm quyền) đăng ký tên, lĩnh phiếu và bỏ vào thùng. Xong rồi, xe buýt lại chở cũng những “cử tri” đó đến các khu vực bầu cử khác bỏ phiếu, rồi lại đến khu vực khác nữa, cứ quay vòng như vậy nên gọi là “đu quay”. Cứ tưởng tượng trong ngày bầu cử 4.3, “người ta” có thể gian lận biết bao nhiêu lá phiếu bầu ?! Theo nhận xét của tổ chức “Công dân quan sát viên” thì kiểu gian lận “karusel” là phổ biến nhất ở Moskva, đặc biệt nghiêm trọng ở hai quận Nam Tushino và Stroghino.

Ở nhiều nơi không có quan sát viên, như trong quân đội, cảnh sát, bộ đội đặc nhiệm, nhà tù, cũng như ở các nước cộng hòa dân tộc, như vùng Caucasia, ở vùng nông thôn xa xôi… thì “người ta” muốn làm gì mà chẳng được ! Nực cười nhất là ở Chechnya, nơi mà ông Putin đã từng đem quân đánh dẹp cái gọi là quân “khủng bố”, nơi đã diễn ra hàng nghìn trận càn quét, vây ráp gây biết bao đau thương cho người dân địa phương, hàng nghìn thanh niên vô tội bị bắt, rồi mất tích… không bao giờ trở về nhà, lòng dân ở vùng đó như thế nào tưởng cũng dễ đoán được, vậy mà… trong cuộc bầu cử Quốc hội hồi tháng 12 năm ngoái cũng như cuộc bầu cử tổng thống vừa rồi, tỷ lệ cử tri đi bầu là… 99,96% và 99,98%, còn tỷ lệ bỏ phiếu cho đảng cầm quyền vào Quốc hội là… 99,94%, cho ông Putin làm tổng thống là… 99,95%. Thử hỏi, có ai tin được con số đó không ?

Một cách gian lận nữa là “người ta” bỏ thêm phiếu vào các hòm phiếu lưu động đưa đến các vùng biên địa xa xôi, đến các tàu biển ra khơi được bỏ phiếu từ mười ngày hay nửa tháng trước, hoặc đưa đến nhà cho người già, người khuyết tật bỏ phiếu trong ngày bầu cử… Lối gian lận này thì chẳng ai kiểm soát được cả ! Đó là nói một vài lối gian lận mà người Nga gọi là “gian lận ban ngày”, còn lối “gian lận ban đêm” nữa thì mới thật khó gay go cho quan sát viên: đêm 4.3, sau khi đã kiểm phiếu xong, đã làm biên bản, ký tên đóng dấu hẳn hoi rồi, nhưng người trưởng ban bầu cử của đảng cầm quyền cũng có thể… chữa lại con số ! Điều này về nguyên tắc quan sát viên có thể phát hiện được, nhưng mà cực kỳ khó.

Chính vì có nhiều sự gian lận trắng trợn như vậy nên phe đối lập không thể tin cái tỷ lệ 63, 6 % là sự thật ! Alexei Navalny, nhà đấu tranh chống tham nhũng nổi tiếng đã nói với phóng viên BBC : “Sự gian lận diễn ra trên quy mô lớn. Vladimir Putin không thắng trong cuộc bầu cử. Ông ta đã tự cử mình làm tổng thống”. Vladimir Ryzhkov cũng nói : “Sự gian lận rất nhiều… Ở khu bầu cử 3182 ở gần khách sạn trong vùng chợ radio Mitinski, địa chỉ Pyatniskoe shosse, 18, các quan sát viên phát hiện nhiều vi phạm trắng trợn, đòi phải tuyên bố coi cuộc bỏ phiếu ở khu 3182 là không có giá trị”…

Có một người bạn ở Pháp viết thư cho chúng tôi nêu ra thắc mắc của chị “… mình không thể nói có sự gian lận trong cuộc bầu cử này với hệ thống caméra kiểm soát như thế!” Chúng tôi có trình bày với chị rằng ở Pháp chắc là camera có thể kiểm soát được, chứ ở Nga dưới chế độ toàn trị thì việc đặt camera chỉ để đánh lừa dân mà thôi: camera quay đâu tùy “người ta” (nhiều quan sát viên cho biết camera quay những chỗ không cần mà nơi đáng quay thì không hướng đến), nó làm việc lúc nào, nghỉ lúc nào tùy “người ta” (nhiều quan sát viên báo cáo có nơi định giờ cho máy nghỉ rồi kéo dài giờ nghỉ, khi quay khi nghỉ…), quay xong, nếu có điều gì “không tốt” “người ta” có thể xóa, v.v… Camera nằm trong tay “người ta” cơ mà! Khi Putin tuyên bố sẽ đặt camera ở tất cả các nơi bỏ phiếu, phe đối lập liền báo ngay đó là thủ đoạn lừa dân. Và sự thật đã diễn ra đúng như vậy.

Hôm nay (7.3), “Liên đoàn cử tri” ra tuyên bố: cuộc bầu cử tổng thống vừa qua đã làm mất uy tín các thể chế chính quyền nhà nước và không thể nào công nhận là chính thống được. “Trong tình hình có những vi phạm trên quy mô rộng lớn, Liên đoàn không thể công nhận kết quả cuộc bầu cử tổng thống Nga 2012”… Liên đoàn “lấy làm tiếc phải xác nhận rằng ngày 4.3, xã hội dân sự Nga đã bị lăng nhục, các thể chế tổng thống Nga, hệ thống bầu cử Nga và nói chung toàn bộ chính quyền nhà nước Nga đã bị mất uy tín” (dịch từ nguyên văn).

Hai thủ đô nước Nga đang tuột khỏi bàn tay ông Putin

Nhà vô địch thế giới về môn cờ vua, Garry Kasparov, vừa đưa ra một bài báo với tựa đề “Một lần nữa về những con số”. Theo ông, toàn bộ ưu thế hành chính được sử dụng một cách công nhiên cốt để “bơm” cái kết quả mà Kremli đã muốn. Cái tỷ lệ 63,6% mà Churov đưa ra phải biểu dương được sự ủng hộ cao nhất đối với Putin và phá vỡ niềm tin vào thắng lợi của những ai mong muốn sự đổi thay ở nước Nga. Theo Kasparov, dù với chiếc đũa thần, Churov cũng không giúp cho Putin vượt qua được con số 50% ở thủ đô ! Việc ủy ban bầu cử Nga chính thức công bố con số 47% ở Moskva, mặc dù đã dùng đủ kiểu gian lận nói lên nhiều điều.

Trước ngày bầu cử, Moskva “Nối vòng tay lớn” trên đường dài 16 km với 35 nghìn người đeo dải băng trắng biểu thị ý chí làm trong sạch nước Nga – 26.2.2012

Kasparov kể rằng ông ngồi ở khu vực 165, ở đấy khi tổng kết thì Putin được 32,65%, còn Prokhorov thì vượt lên trên Putin một tí. Ở khu vực 1232 ở Sokolniki, Putin được 43,61%, còn Prokhorov 22,56%, nhưng ở đây có một đoàn “cử tri” 160 người ngoài danh sách bầu cử đến bỏ phiếu, luật sư của Kasparov đã làm đơn kiện về tình hình này nhưng chẳng ai trả lời gì cả. Nếu trừ 160 người này ra thì kết quả ở đây sẽ là: Putin 37,8%, còn Prokhorov 27%. Kasparov dẫn chứng báo cáo của những quan sát viên khác: Yulia Latynaya, ở khu vực chị quan sát ở Moskva, Putin được khoảng 34%, thua Prokhorov; ở khu vực Boris Nemtsov quan sát, Putin được 38,29%, nhưng ở đây trong số 898 phiếu thì lại có 116 phiếu do đám người có tổ chức thuộc đoàn thanh niên thân Putin “Nashi” (Những người của chúng ta) đến bỏ phiếu; nếu trừ số phiếu này ra thì Putin được dưới 30%, kém thua Prokhorov. Cũng có nơi ở Moskva, Putin được trên 40%, nhưng theo nhận xét của Kasparov, tính trung bình ở Moskva, Putin không thể được trên 35%.

Phân tích kết quả cuộc bầu cử tổng thống vừa rồi, chúng tôi thấy rõ rằng cư dân các đô thị, nhất là hai thủ đô Moskva và St.Petersburg, có tinh thần phản đối chế độ Putin mạnh nhất. Sự chống đối đó có thể có nhiều nguyên nhân, cả về ý thức chính trị, cả về kinh tế, cả về văn hóa. Dân các đô thị, đặc biệt là tầng lớp trung lưu, được tiếp cận văn minh của thế giới, họ cảm thấy ngột ngạt, tù túng trong cái chế độc đoán toàn trị của Putin, do đó lòng khao khát tự do, dân chủ ngày càng mạnh, ý thức chính trị càng sâu sắc hơn. Vả lại, về mặt kinh tế, tầng lớp trung lưu cảm thấy mình độc lập, không phụ thuộc vào đồng lương nhà nước, mà lại thấy bộ máy nhà nước quan liêu, tham nhũng nặng nề, cản trở việc kinh doanh của họ, ngăn cản con đường tiến lên của họ, chính vì thế họ càng ngày càng chán ghét chế độ quan liêu, tham nhũng và vô pháp luật đang đè nặng trên họ. Về văn hóa thì khi tiếp cận dễ dàng với nền văn minh thế giới, trong điều kiện toàn cầu hóa hiện nay, càng thôi thúc họ đòi hỏi một sự thay đổi rõ rệt của hệ thống chính trị. Vì thế, nếu quan sát kỹ tình hình của nước Nga rộng lớn mênh mông, trải dài từ bờ Thái bình dương đế bờ Đại Tây dương, ta cảm thấy dường như có một sự phân liệt nào đó trong nước Nga giữa cư dân các đô thị – họ bỏ phiếu cho sự thay đổi, họ chống Putin và chế độ toàn trị – và bộ phận còn lại của đất nước hình như còn chưa tỉnh thức hẳn. Chúng tôi nghĩ rằng, ở đây chính là điểm bắt đầu của sự biến đổi chính trị ở nước Nga. Kinh nghiệm lịch sử cho thấy: những biến đổi tiến bộ bao giờ cũng bắt đầu từ các đô thị, sau đó lan dần ra các vùng phụ cận, rồi đến các vùng xa xôi. Hiện nay, tình hình này rõ nét nhất ở Moskva, St. Petersburg và các thành phố lớn khác. Sở dĩ chúng tôi nói nhiều về kết quả cuộc bầu cử tổng thống ở Moskva, chính là để thấy hai thủ đô Moskva và St. Petersburg đang tuột dần khỏi bàn tay của ông Putin. Và có nhà bình luận Nga viết một bài báo với tựa đề mỉa mai: “Tổng thống không có thủ đô”. Câu đó cũng phán ánh một phần sự thật mà chính bản thân người viết đã có nhiều lần chứng nghiệm: những người quen biết khi nói chuyện thân tình, họ thú thật là khi thấy mặt hay nghe giọng nói ông Putin trên màn hình thì họ chuyển ngay sang kênh khác hoặc tắt máy để không nghe, không thấy con người mà họ không ưa. Mà hình của ông Putin thì xuất hiện hàng ngày trên kênh nhà nước đến hàng chục lần làm người ta phát ngấy ! Ngày càng có nhiều chuyện tiếu lâm chế giễu ông ta lan truyền trong dân gian, không ít hơn dưới thời ông Brezhnev trị vì. Cố nhiên, chung quanh ông, đám nịnh thần vẫn rất đông, họ quấn quít, xun xoe, nịnh nọt, tâng bốc ông để kiếm lợi lộc, nhưng trước mắt người dân thủ đô, bộ mặt, tiếng nói của ông không còn có sức hấp dẫn nữa. Làm tổng thống sống và làm việc ở thủ đô của đất nước mà đa số cư dân nơi đó lại thờ ơ, lạnh nhạt với mình thì chẳng khác gì “người lạ” sống ở thủ đô một nước nào đấy !

Biểu tình ngày 5.3.2012 với khẩu hiệu “Putin hãy ra đi!”

Phản ứng của xã hội dân sự

Cũng chính vì thấy cuộc bầu cử gian lận, không trung thực, không công bằng, nên nhân dân ở Moskva, St. Petersburg… nổi giận. Ngay sau ngày bầu cử người ta đã xuống đường mit tinh, biểu tình rầm rộ trên quảng trường Pushkin ở Moskva và trên quảng trường Isaakievskaya ở St. Petersburg. Trong cuộc mít tinh ở Moskva mọi người đã nhất trí thông qua quyết nghị: 1. Nhận định cuộc bầu cử không công bằng, không trung thực, có nhiều gian lận, nên tổng thống được bầu không có tính chính thống; 2. Đòi cải cách chính trị, gồm có việc a) bỏ kiểm duyệt, b) khôi phục lại việc bầu cử thị trưởng Moskva và các tỉnh trưởng, c) đăng ký các đảng đối lập, d) khôi phục lại việc bầu cử theo các khu được bầu một dân biểu, e) phải có tranh luận công khai giữa các ứng viên; 3. Sau khi thực hiện những điều nói trên thì bầu lại Quốc hội và tổng thống.

Sau đó, cuộc mít tinh giải tán, nhưng có khoảng ba nghìn người (trong tổng số chừng 25 nghìn người tham dự mít tinh) còn nán lại để gặp vị dân biểu Quốc hội Ilya Ponomarev thuộc đảng “Nước Nga công bằng” (điều này hoàn toàn hợp pháp), thế mà “cấp trên” xuống lệnh (hôm nay, 7.2., phát ngôn viên của cảnh sát chối rằng không biết ai đã ra lệnh này ?!) cho quân đặc nhiệm xông vào đánh đập, bắt gần 200 người trong đó có các anh Udaltsov, Yashin, Navalny. Trận đàn áp rất hung bạo đến nỗi bà Alena Popova, một doanh nhân, trợ lý của dân biểu Quốc hội Ponomarev, bị đánh gãy tay và một vài người nữa bị thương phải đưa vào bệnh viện, trong số đó có hai nhà báo – một chị ở tờ “Kommersant” bị đánh gậy vào đầu và một anh ở tờ “Moskovski novosti”. Sáng 6.3, nhiều người đã được trả tự do nhưng một số sẽ bị tòa án xét xử. Các nạn nhân đã đưa đơn kiện. Ở St. Petersburg, trận đàn áp cũng rất ác liệt, 270 người bị bắt, bị đánh chỉ vì hô khẩu hiệu “Nước Nga không có Putin”; đến hôm nay (7.3.2012) vẫn còn 10 người bị giam ! Đây là những tín hiệu đáng ngại, chứng tỏ ông tổng thống sắp nhậm chức sẽ dùng “bàn tay sắt” để cai trị dân!

Nhưng phe đối lập không nao núng, họ quyết định ngày 10.3 lại mít tinh, biểu tình, diễu hành ở Moskva với số lượng 50 nghìn người. Hôm nay, sau cuộc thương thảo với tòa thị chính Moskva, chính quyền đã chịu để cho phe đối lập diễu hành và mít tinh ngày 10.3 trên đường phố Arbat Mới.

Chiến thuật của đối lập là sẽ kiên trì biểu tình ôn hòa và đông đảo để đạt cho được những mục tiêu đã được thông qua tại cuộc mít tinh hôm 5.3. Trong phe đối lập, cũng có người không đồng tình làm biểu tình ôn hòa mà đòi phải có hành động mạnh hơn, nhưng cũng có người thấy sự đàn áp hôm 5.3 đâm ra e ngại. Nhưng, nói chung, chiến thuật này của ban tổ chức được nhiều người ủng hộ.

Khách quan mà xét, việc ông Putin lên làm tổng thống với “bàn tay sắt” thì sẽ càng tạo thêm sự không ổn định trong nước Nga, dù có thể có một số người yếu bóng vía run sợ và nhụt chí, nhưng nói chung khi xã hội dân sự đã mạnh lên rồi – cũng giống như thuốc đánh răng trong ống tuýp đã phụt ra rồi thì khó mà đút lại vào được – thì là không thể dùng sức mạnh cưỡng ép cư dân “cứng đầu” ở hai thủ đô và các thành phố lớn được, mà phải có chính sách mềm dẻo, nhân nhượng, chịu làm cải cách mới có thể giữ được ngôi vị lâu dài. Vả lại, những dấu hiệu về kinh tế và xã hội chắc phải làm cho chủ nhân bị dân coi là không chính thống của điện Kremli phải suy nghĩ: 1. trong năm 2011 đã có 85 tỷ tư bản tư nhân ở Nga chạy ra nước ngoài và trong 20 ngày đầu tháng 1.2912 đã có 17 tỷ tư bản tư nhân chạy ra nước ngoài nữa; 2. làn sóng trí thức, chuyên gia cao cấp và doanh nhân di cư ra nước ngoài sinh sống. Đó là chưa nói đến việc các nhà đầu tư ngoại quốc e sợ nước Nga có ông tổng thống với “bàn tay sắt”. Có thể hình dung tình trạng kinh tế của nước Nga sẽ ra sao nếu cứ tiếp tục giữ chính sách cứng rắn với nhân dân nước mình, dù cho giá dầu và khí đốt chưa xuống thấp ? Đó là chưa nói đến hình ảnh nước Nga sẽ biến dạng thế nào trước con mắt của thế giới, khi tổng thống Nga dùng “bàn tay sắt” đàn áp dân nước mình ?! Cho nên chúng tôi nghĩ rằng chiến thuật kiên trì đấu tranh ôn hòa nhằm những mục tiêu cụ thể nói trên mà phe đối lập đưa là đúng, đặc biệt là cần tránh khiêu khích hoặc không rơi vào âm mưu khiêu khích của kẻ cầm quyền. Vì thế chúng tôi viết: “Trò hề đã hạ màn, nhưng vở kịch còn tiếp diễn”. Bi kịch hay hài kịch ? Hay là bi hài kịch ? Chưa ai biết được ! Nhưng ngay bây giờ cũng đã thấy có những yếu tố của hài kịch rồi. Đúng như Kasparov viết: “Cái lối tuyên truyền của Putin ngày nay dùng ngôn ngữ Orwell (trong truyện “Trại Súc Vật” của George Orwell – nmc). Đó là thứ tiếng của mọi kẻ độc tài: cuộc biểu tình ôn hòa của công dân thì gọi đó cuộc khiêu khích, còn việc đàn áp hung bạo của quân đặc nhiệm đối với những người phản kháng thì gọi đó là giữ gìn trật tự. Đòi hỏi phải có bầu cử trung thực và tự do thì Putin coi đó là âm mưu tiếm đoạt quyền lực, còn cái mưu đồ đặc biệt của ông ta để thiết lập nền độc tài cá nhân ông ta suốt đời thì lại coi là biện pháp cần thiết để cứu nguy đất nước. Cho nên chẳng có gì lạ cả khi cuộc bầu cử được long trọng tuyên bố là trung thực nhất và trong sạch nhất lại kèm theo những trò gian lận quy mô lớn nhất trong lịch sử hiện đại của nước Nga.” Đúng là hài kịch!

Nhưng dầu sao đi nữa, Putin năm 2012 không còn là Putin năm 2004. Vì những lời hứa hẹn hồi năm 2004 tăng lương cho các giáo sư, giáo viên, các bác sĩ, y sĩ, y tá… đã không thực hiện, lời hứa hẹn đến năm 2008 giải quyết nhà ở cho quân nhân, cho nhân dân cũng không thực hiện dù tiền bội thu của nhà nước về dầu khí rất lớn. Xin dẫn ra vài chuyện đang xảy ra ở Nga hiện nay: từ ngày 23.2, một nhóm sĩ quan đã giải ngũ, đòi bộ trưởng quốc phòng phải cấp nhà ở như chính phủ đã hứa, không được trả lời họ đã tuyên bố tuyệt thực, và nhân ngày Phụ nữ quốc tế 8.3, một số bà vợ của các sĩ quan đã giải ngũ đang biểu tình và tuyệt thực trước trụ sở bộ quốc phòng Nga để đòi cấp căn hộ đã hứa bao năm rồi. Putin, Medvedev đã nhiều lần hứa hẹn bài trừ nạn tham nhũng mà nạn ấy lại trầm trọng và tràn lan chưa từng thấy, đặc biệt là ở các quan lớn nhất ! Trước cuộc bầu cử hồi năm 2003, đảng “Nước Nga Thống nhất” của ông Putin đã đưa ra cái gọi là “Kế hoạch Putin” trong đó có một điểm vô cùng “hoành tráng” là …“năm 2008, mỗi gia đình, không tùy thuộc vào mức thu nhập hiện nay, đều sẽ có nhà ở khang trang của mình xứng đáng với thiên niên kỷ thứ ba” (dịch từ nguyên bản), đến bây giờ đã thực hiện (!) đến đâu rồi, chắc ông Putin không còn nhớ ! Như vậy ông tổng thống sắp lên nhậm chức đứng trước nhân dân là một con người thất hứa, thất tín. Như vậy, Putin năm 2012 không còn uy tín như những năm đầu của nhiệm ký đầu, dù muốn hay không ông cũng bị xã hội dân sự Nga cũng như dư luận quốc tế kìm chế không thể “tung hoành” như trước được. Ông càng hung hăng thì xã hội dân sự Nga và thế giới tiến bộ sẽ càng cô lập ông. Tóm lại, cái thế của ông ta đã suy yếu nhiều rồi dù ông có cố sức “lên gân” gì đi nữa. Nếu ông không nhận rõ tình thế hiên nay thì cái đường lối cứng rắn về đối nội, đối ngoại của ông có thể đưa ông đi theo con đường của những Lukashenko, Assad, thậm chí của những Mubarak, Kadhafi. Chúng ta cầu mong cho ông tổng thống sắp nhậm chức đủ sáng suốt để đối thoại và thỏa thuận với xã hội dân sự Nga để tránh xa con đường của những kẻ độc tài vừa nói trên.

Ngày 7.3.2012

© Nguyễn Minh Cần

© Đàn Chim Việt

Posted in Chinh Tri Nga | Leave a Comment »

Nga: tiến lên quá khứ -4 đảng Cộng Sản TQ, Việt Nam, Venezuella, và Cuba không ủng hộ đảng Cộng Sản Nga

Posted by hoangtran204 trên 05/03/2012

Lời tựa: Kết quả cuộc bầu cử 4/3/2012 ở Nga là Thủ tướng Putin đã thắng cử chức vụ Tổng thống với 63% số phiếu bầu. Phe đối lập và đảng Cộng sản Nga tố cáo là cuộc bầu cử gian lận. Cuộc biểu tình của những người phản đối Putin xảy ra hôm 5/3. 

Theo bản tin của đài CNN tường thuật như sau: Kasparov, nhà vô địch cờ tướng thế giới, trong lúc làm quan sát viên bầu cử ở một thùng phiếu ỏ Moscow đã cho biết: Số phiếu bầu đã vượt quá số người đăng ký bầu cử. Và Ilya Ponomarev, một dân biểu của quốc hội đã cho biết: Nhiều cuộc thăm dò trước ngày bầu cử cho thấy Putin chỉ nhận được 40% số người ủng hộ…Putin là một trong những chính trị gia nổi tiếng Nga, chắc có lẻ là một người được ưa chuộng nhất ở Nga, và đó là điều tự nhiên ông ta sẽ nhận được đa số phiếu bầu. Nhưng không phải là một đa số phiếu như kết quả cho thấy và tôi nghĩ là ông chỉ ở mức dưới 50%. 

Theo luật bầu cử ở Nga, nếu ứng cử viên tổng thống nhận được dưới 50% số phiếu bầu, thì phải tổ chức bầu cử lại.

Đảng cộng sản Trung Quốc, Venezuella, và Việt Nam đã không ủng hộ và nhắc nhở gì đến ông Zyuganov, chủ tịch đảng Cộng sản Nga đã thất cử trước Putin. 

Trái lại, Hồ Cẩm Đào của Trung Quốc và Chavez của Venezuela đã sớm gởi điện chúc mừng Putin.

Điều đặc biệt là: “Tin từ TTXVN – Nhân dịp ông V.V. Putin, Chủ tịch Đảng Nước Nga thống nhất, Thủ tướng Chính phủ Liên bang Nga, được bầu làm Tổng thống Liên bang Nga, ngày 5/3, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã gửi điện chúc mừng…”

Blogger Hà Hiển viết: “Chẳng biết vì sao từ lãnh đạo cho đến báo chí của ta lại hoan hỉ trước thắng lợi của ngài Putin đến vậy khi ông này không những chẳng phải là cộng sản mà lại còn là kẻ thù của ông Zyuganov, lãnh tụ cộng sản thứ thiệt của nước Nga. Báo chí Việt Nam cách đây vài tuần còn miêu tả các cuộc biểu tình mà đồng chí Zyuganov luôn đi đầu này là do phương Tây xúi giục kích động nữa. Sau vụ này, Zyuganov chắc phải giận các đồng chí của ông ta ở Việt Nam lắm?”

Nga: tiến lên quá khứ (phần 1)

Walter Mayr, Christian Neef, Matthias Schepp
Phan Ba dịch từ Der Spiegel số 09/2012

Ứng cử viên tổng thống Vladimir Putin không học gì từ phong trào chống đối cả, ông ấy sống trong một thế giới khác, không có một viễn cảnh nào cho đất nước của mình. Vị thủ tướng có thể sẽ thắng cuộc bầu cử vào ngày Chủ Nhật tới đây – nhưng ông ấy sẽ trở thành một nguyên thủ quốc gia tạm thời.

Người đàn ông mà Vladimir Putin muốn cho về hưu rất thích đóng vai kẻ khác. Lần thì ông ấy là Boris Akunin, nhà văn hình sự người Nga được đọc nhiều nhất. Lần thì ông ấy tự xưng là Anna Borrissova, rồi ông ấy viết từ cách nhìn của một người phụ nữ. Hay ông ấy nấp sau người theo Chủ nghĩa Dân tộc Anatolij Brusnikin.

Từ một vài tuần nay, Akunin là người dẫn đầu phe đối lập. Nhưng điều đấy hoàn toàn không có liên quan gì đến hư cấu cả, điều đấy bây giờ là hiện thực nghiêm chỉnh, vâng, chính sách lớn lao – chính sách có thể thay đổi nước Nga. Trong những cuộc biểu tình phản đối gian lận tại cuộc bầu cử Quốc Hội Nga, Boris Akunin thuộc vào trong số những người phát ngôn chính; trong số hàng trăm nghìn người yêu cầu Vladimir Putin từ chức từ nhiều tuần nay, không có ai được yêu mến nhiều hơn là ông ấy. Vào Chủ Nhật tới đây, Akunin và những người đồng quê hương với ông ấy lại được kêu gọi đi bỏ phiếu, lần này là cho chức vụ tổng thống quan trọng hơn nhiều. Putin đã dọn đường để trở lại điện Kreml, ông ấy muốn trở thành nguyên thủ quốc gia lần thứ ba.

Nhưng bây giờ thì có một điều thật không thể tin được đang xảy ra: một phần người dân không còn muốn chấp nhận nữa, Akunin cũng không – ông ấy bây giờ là công dân Grigory Chkhartishvili. Tên thật của ông ấy là như thế, cái tên được ghi vào trong hộ chiếu. Nhưng tất cả mọi người chỉ gọi ông ấy là Akunin.

“Putin đã đánh mất đất nước của ông ấy”, Akunin nói. “Tôi không mong cho ông ấy số phận của Muammar al-Gaddafi, nhưng ông ấy cần phải giao dây cương về cho một người kế nhiệm. Là sử gia, tôi biết là các hệ thống độc tài sẽ thất bại, khi hố ngăn cách giữa người cai trị và những người bị cai trị trở nên quá lớn.”

Trên giá sách trong phòng làm việc của Akunin có những tác phẩm cổ điển của văn học thế giới, mấy cái cửa sổ lớn của ngôi nhà đồng quê ông ấy cho phép người ta nhìn ra những cây thông phủ tuyết ở trong vườn. Xung quanh đều im lặng. Một sự im lặng phi thật, khi người ta biết những gì đang diễn ra ở Moscow cách đấy chỉ 30 kilômét về phía Đông và trong đất nước này.
Ở đấy, thế giới đã đảo lộn, hàng chục nghìn người đứng lên chống lại Vladimir Putin, biệt hiệu Vova. “Vova, anh bị sa thải rồi”, những người chống điện Kreml hô to, và: “Nước Nga – đấy là chúng tôi!”, những cuộc tranh cãi về lần thay đổi quyền lực sôi động trong Internet. Vào tuần rồi, điện Kreml cũng huy động thêm một lần nữa 130.000 người ủng hộ mình. Nó muốn bảo đảm chiến thắng cho ông thủ tướng vào ngày Chủ Nhật, ngay ở vòng bầu đầu tiên.

nuocnga01.png
Đoàn ô tô của những người ủng hộ Putin ở Moscow vào ngày 18 tháng 2. Ảnh: Der Spiegel.Hơi thở của cuộc nổi dậy Ả Rập đã đến với nước Nga? Trước đây ba tháng, dường như chắc chắn là Putin, 59 tuổi và từ mười hai năm nay là tổng thống hay thủ tướng, sẽ vào điện Kreml thêm mười hai năm nữa. Thế nhưng bây giờ thì bất thình lình thì người ta đã có thể nhìn thấy được sự chấm dứt của một kỷ nguyên.

Dường như đất nước khổng lồ này đã thức tỉnh dậy từ sự bất động của nó, dường như bức tường bao quanh chính quyền đang sụp đổ dần, dường như những điều cấm kỵ của thời Putin đã bị phá bỏ. Người của tự do chủ nghĩa, dân tộc chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa hợp nhất với nhau trong sự căm ghét người sếp vĩnh viễn của điện Kreml. Người ta nói về bầu cử lại, về một chính phủ liên minh và về việc trả tự do cho các tù nhân chính trị. “Nếu như Putin không tự vượt qua chính bản mình và thay đổi sự việc, thì tất cả sẽ chấm dứt trên các quảng trường của những thành phố”, cựu tổng thống Mikhail Gorbachev cảnh báo. Và Mikhail Prokhorov, nhà tỉ phú, người tự ra tranh cử, nói: “Những gì đang xảy ra trong nước Nga là một thảm họa.”

Trong mùa Thu, khi Putin tuyên bố lần trở về điện Kreml của mình, Akunin và vợ của ông ấy đã nghĩ đến việc di cư: “Chúng tôi đã hết hy vọng rằng người dân sẽ tỉnh dậy từ sự lãnh cảm của họ. Không ai đoán trước được lần nổi dậy này.” Nhưng bây giờ thì có thể nhìn thấy được một vết rạn nứt đi xuyên qua xã hội. Đất nước này bị chia cắt: giữa những người muốn giữ Putin lại, vì họ lo sợ một thời kỳ rối loạn mới – như trong những năm 90 sau khi Gorbachev từ chức hay sau 1917 khi Nga hoàng Nicholas II ra đi. Và những người bây giờ hô to trên đường phố Moscow: “Chúng tôi không phải là đối lập. Chúng tôi là chủ của các anh. Putin cút đi!” Không phe nào tha cho phe nào. Moscow là “thành trì cuối cùng chống lại một đế chế toàn thế giới của cái xấu”, các nhà diễn thuyết thân điện Kreml nhắc đi nhắc lại cho thính giả: sau Afghanistan, Iraq và Lybia, bây giờ người Mỹ cũng muốn thống trị cả nước Nga, những người biểu tình đều là tay sai của Washington.

Nhà đạo diễn điện ảnh được coi trọng Stanislav Govorukhin, lãnh đạo cuộc tranh cử của Putin, còn lấy cả thời Nga hoàng ra để mô tả tính bi kịch của những ngày tháng này: “Năm 1911 họ đã ám sát người thủ tướng cải cách Stolypin – khi nước Nga đang đứng ngay trước lần đột phá trở thành một thế lực công nghiệp dẫn đầu.” Bây giờ, kịch bản đấy đang lập lại, ông ấy quả quyết như thế. Nó lại hiện diện, nỗi lo sợ cách mạng và nội chiến, nó được điện Kreml cố tình khuấy động lên. Màu của cuộc Cách mạng Cam, cái trước đây đã quét phăng chế độ độc tài trong Ukraine sau một cuộc bầu cử gian lận, là “màu của nước đái chó trong tuyết”, người tổng biên tập của tờ báo dân tộc chủ nghĩa “Savtra” nổi giận nói trong một cuộc biểu dương lực lượng. Nếu như Putin bị lật đổ và những người chống đối bước vào điện Kreml, thì sẽ có mối nguy hiểm của một cuộc đấu tranh của mọi người chống lại mọi người. Rồi thì từ cam sẽ thành “đỏ của máu”.

“Putin còn tệ hơn cả Hitler”, những người tự do chủ nghĩa phản bác lại. Alexej Navalny, người đấu tranh chống tham nhũng và theo Chủ nghĩa Dân tộc, tuyên bố ông ấy sẽ “cắn đứt cuống họng” của những người điện Kreml.

Tại sao đất nước này lại bất thình lình vuột ra khỏi bàn tay của Putin, con người đa tài về chính trị đấy, ông ấy đã phạm phải lỗi lầm nào? Các hứa hẹn mà bây giờ ông ấy đưa ra hàng ngày có thật không, sau lần bầu cử, ông ấy có quay trở lại như một nhà cải cách không? Hay những điều Akunin nói là đúng: rằng Putin “vẫn còn chưa hiểu những gì đang xảy ra”? Cứ cho là ông ấy thắng cử vào ngày 4 tháng 3 đi – thì cuộc bầu cử này mang tính hợp pháp hóa cho tới đâu, và số phận nào rồi sẽ chờ đợi nước Nga: cách mạng hay khôi phục? Và Putin còn có được sự ủng hộ nào ở nông thôn? Cả ở Yekaterinburg và Yaroslavl, ở Orenburg và Volvograd, những người đi bầu cũng đã loại bỏ điện Kreml trong tháng 12 vừa rồi.

Các biên tập viên SPIEGEL đã đi qua đất nước Nga khổng lồ để tìm hiểu xem tại sao thế giới của Vladimir Vladimirovich Putin lại rối tung lên: trong thành phố cạnh Thái Bình Dương Vladivostok và trong vùng Biển Đen của Krasnodar, ở Novosibirsk và trong vùng Mordovia.

ATJASHEVO, HÒN ĐẢO CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC PHƯỚC

Mặt trời biến mất ở chân trời sau những cánh đồng đầy tuyết của ngôi làng 6000 dân Atjashevo. Ca sáng chấm dứt cho Anna Baburova, 48 tuổi. Nhà máy thịt Atjashevski đang hoạt động tốt, hôm nay họ hẳn đã sản xuất được khoảng 70 tấn xúc xích. Anna Baburova đứng ở máy cắt. Các con dao băm nát và trộn lẫn thịt lợn và thịt bò với thịt mỡ từ lưng, trước khi khối thịt đấy đi vào ruột làm xúc xích và trở thành “Jevropeiskaja” hay “Braunshveigskaja” hun khói.

“Trước đây, chúng tôi lấy xúc xích từ Moscow, bây giờ chúng tôi mang chúng đến đấy”, Anna Baburova nói. Bí mật của Atjashevo nấp ở đằng sau câu nói đấy. Làng Atjashevo nằm trong nước Cộng hòa Mordovia, nước không lớn hơn tiểu bang Mecklenburg – Vorpommern [của Đức] là bao, từ Moscow, người ta có thể đến đấy với một chuyến tàu đêm theo hướng Volga. Hơn 800.000 người sống ở đây, một phần ba thuộc dân tộc Mordovia, nói tiếng Erzya và Moksha. Trước đây, chỉ có những người ngồi trong vô số các trại giam giữa những khu rừng rậm của Mordovia mới biết đến nước cộng hòa này.

nuocnga02.png
Cửa hàng trong làng Atjashevo: “Vâng, lần chuyển giao quyền lực từ Medvedev sang Putin là kỳ lạ, nhưng một ứng cử viên mới mang lại gì cho chúng tôi?” Ảnh: Der SpiegelTrong những năm vừa rồi, nó đã khiến cho người ta bàn tán nhiều về nó: Mordovia là nước cộng hòa duy nhất ở ngoài vùng Caucasus mà điện Kreml có thể dự tính rằng sẽ nhận được trên 90% số phiếu. Đảng Nước Nga Thống Nhất của Putin đã đạt được 91,62% trong tháng 12. Vùng Atjashevo, cách Saransk thủ đô của nước Cộng hòa 80 kilômét, còn vượt qua cả con số đấy nữa. Nước Nga Thống Nhất thu được 16.998 phiếu trong huyện, 99,83%. Chỉ có 25 phiếu bầu cho những người Cộng sản; không một ai bỏ lá phiếu của mình vào thùng cho năm đảng còn lại.

Đấy là một kết quả – theo các thước đo của châu Âu – đáng sợ. Ở Mordovia, người ta gian lận còn tốt hơn cả ở những nơi khác trong nước Nga bao la? Hay những con số đấy là thật? Có thể như thế hay không trong một nước cộng hòa mà lương tháng trung bình chỉ nằm ở khoảng 300 euro, tuy là ở gần Moscow?

“Chúng tôi ở đây là những con người rất thực tế”, Raissa Kusnezova nói. Bà ấy là một phụ nữ tóc đen, 55 tuổi và lãnh đạo tờ báo của làng và huyện của Atjashevo – tờ báo có tên là “Vperjod”, tiến lên. Người ta có thể giải thích hiện tượng đấy qua lịch sử, bà Kusnezova nói. Mãi đến những năm 80, xung quanh Atjashevo vẫn còn không có đường trải nhựa. Bà chỉ có cách đi bộ qua đoạn đường 30 kilômét từ làng quê của bà ra thị trấn, nếu như không có chiếc máy cày nào cho bà đi cùng. Sau khi Liên bang Xô viết chấm dứt, lộn xộn đã xảy ra. Ngoại trừ nhà máy sản xuất bóng đèn của Saransk, toàn bộ nền công nghiệp đều sụp đổ, làng quê chỉ có điện từng giờ một. Những người dân chủ của đảng Jelzin sa vào trong việc kinh doanh và đấu tranh chia phần, một loạt vụ giết người đã khiến cho cả vùng đều nín thở. “Cả những người Cộng sản cũng không thể chỉ cho chúng tôi được con đường nào để đi ra khỏi đống phân đấy cả”, Kusnezova nói. Bà ấy là một người phụ nữ có những lời nói rõ ràng.

Nhưng rồi Nikolai Merkushkin đã đến. Merkushkin là sếp của nước cộng hòa, đã là nhiệm kỳ thứ tư, ông ấy là Putin của Mordovia. Một con người của hành động. Ông ấy đã khởi động lại nền công nghiệp, mang khí đốt về làng quê và tạo sinh khí cho nông nghiệp. Người ta cho nông dân vay tiền với những điều kiện thuận lợi, ông tổng thống đã lấy tiền từ Moscow về nước cộng hòa. Putin đã đến thăm năm lần, trước kia, chưa từng có một lãnh đạo chính phủ nào đến thăm. Nhìn thoáng qua lần đầu, các yêu cầu đền đáp lại dường như chỉ là tượng trưng. Phô trương trên mười ngôi nhà dùng làm sân chơi thể thao trên băng mới được xây trong nước Cộng hòa là huy hiệu của Nước Nga Thống Nhất. Như thể đảng nhà nước này hay đích thân Putin đã tài trợ cho nó. Cả trong Atjashevo, đúng vào thời điểm bầu cử trong tháng 12, cũng có một “Dinh thự băng tuyết” được dựng lên, tốn kém 178 triệu ruble, Tổng thống Merkushin đã đích thân đến dự lễ khai mạc.

“Có đúng không,” ông ấy gọi to những người dân của làng Atjashevo, “trước đây mười năm các anh chị còn không dám mơ đến điều đấy nữa?” Những ai muốn tiếp tục có một cuộc sống ổn định cho con cháu của mình, những ai muốn nhà ở, đường xá và bệnh viện được xây lên – người đấy phải quyết định bỏ phiếu cho ai. Người đấy không thể nào thích thú với một thắng lợi của giới đối lập được, những người mà bây giờ đang biểu tình ở Moscow. Hay của những người Cộng sản, của đảng mà trong đó chỉ có những “cựu phạm nhân hình sự” …

Raissa Kusnezova đã in lại những lời nói của Tổng thống. “Những người ở Moscow điên rồi”, bà ấy nói. Vâng, cách chuyển giao quyền lực từ Medvedev sang Putin là “kỳ lạ”, “nhưng một ứng cử viên mới mang lại gì cho chúng tôi? Chúng tôi không bỏ phiếu một cách mù quáng”, bà ấy nói, “chúng tôi biết sự tiến bộ là do ai mà có. Chúng tôi tin vào Putin”.

Sự biết ơn cầm tay những người bỏ phiếu của Atjashevo dẫn đi. Khi người ta cho rằng khí đốt vào đến tận nhà hay sân vận động được xây ở Saransk nhân dịp giải Vô địch Bóng đá Thế giới 2018 là công lao của đảng nhà nước thì ai cũng biết phải đánh dấu chéo vào ở nơi nào.

Cả Anna Baburova cũng đầy lòng cảm kích. Nhà máy thịt của Atjashevo đã suýt phá sản năm 1998, ngày nay có máy móc nhập từ Đức ở trong đó. Và mỗi một người trong số 870 nhân viên đều mang khoảng 20.000 ruble về nhà vào cuối tháng, khoảng 500 euro. “Nếu không có Putin thì tôi không có được việc làm này”, Baburova nói. “Tôi chưa từng bao giờ quan tâm đến chính trị. Tôi có một căn nhà, 1500 mét vuông đất và bao giờ cũng chỉ có một mục đích: nuôi hai đứa con gái của tôi khôn lớn.”

*Mordovia giống như phần còn lại của Đế chế đỏ, một Liên bang Xô viết tí hon, người ở Moscow nói như thế. Trong thực tế, nó là một tỉnh mà ở đấy người ta có thể tham quan hệ thống Putin thuần khiết: nhà nước bảo đảm một cung cấp cơ bản, cho tới chừng nào mà người dân không xen vào chính trị. Điều đấy thành công ở nơi có những người không được giàu có cho lắm sinh sống. Putin đã thành công với công thức đấy. Ông ấy đã tạo tăng trưởng sau những rối loạn của Perestroika và của thời Jelzin, ông ấy đã chiến thắng người Chechnya, trả hết nợ cho nước Nga phá sản và tăng thu nhập. Thành công mà ông ấy có thể ăn mừng chỉ có một khuyết điểm: nó mang mầm mống của một sự suy tàn mới ở bên trong nó. Nhiệm kỳ tổng thống thứ hai của Putin, bắt đầu năm 2004, và những năm sau đấy ngày nay được nhà chính trị học Nikilao Slobin gọi là “những năm bị đánh mất”.

Về mặt hình thức, các thể chế dân chủ vẫn còn tồn tại, những cái do Jelzin thành lập. Nhưng chúng giống như một ngôi nhà trống rỗng. Kiểm duyệt, quốc hội bị bỏ túi, tư pháp phục tùng, trung tâm hóa nghiêm ngặt quyền lực và một vai trò được cường điệu hóa cho mật vụ và quan liêu – đấy là hệ thống Putin. Không phải người dân, nhà nước mới là thước đo mọi việc.

Phải nhìn kỹ thì mới biết được điều đấy hoạt động như thế nào. Vì bản tổng kết kinh tế ngày nay cũng không có vẻ tồi: năm ngoái, nước Nga đạt tăng trưởng 4,3%. Nhưng con số đấy đánh lừa: sự phi công nghiệp hóa đất nước vẫn tiếp tục. Các doanh nghiệp do nhà nước chỉ đạo, các doanh nghiệp mà giới chính trị gia cùng kiếm được nhiều tiền từ đấy, bóp ngạt tinh thần kinh doanh và cạnh tranh. Từ nhiều thập niên nay, nước Nga không còn mang được một chiếc ô tô mới hay một chiếc máy bay mới nào ra sản xuất hàng loạt nữa. Đất nước này sống nhờ vào bán dầu và khí đốt, Bộ trưởng Bộ Tài chính Alexej Kudrin than phiền vào mùa Thu. Nếu giá dầu giảm mạnh thì nước Nga sẽ đứng ở trước bờ vực của sự thất bại.

Thuộc trong bản báo cáo cũng là việc 84 tỉ dollar đã chảy ra nước ngoài trong năm vừa rồi, phần lớn người dân vẫn còn nghèo dưới thời Putin và giới trung lưu thành thị mới không nhìn thấy khả năng cùng quyết định và vì vậy mà nổi lên chống lại – cứ hai người đại diện của tầng lớp này thì có một người mang tài sản của mình ra nước ngoài, Viện Nghiên cứu Dư luận Levada ghi nhận.

Putin không có một viễn cảnh để thay đổi điều đấy, chính trị dưới thời của ông đã suy tàn trở thành một sự giả vờ. “Nước Nga tồn tại trong đầu của ông ấy không hề có liên quan gì đến đất nước trong hiện thực cả”, Slobin nói.

(Còn tiếp)

Walter Mayr, Christian Neef, Matthias Schepp
Phan Ba dịch từ Der Spiegel số 09/2012

                                            ————————-

Nga: tiến lên quá khứ (phần 2)

Walter Mayr, Christian Neef, Matthias Schepp
Phan Ba dịch từ Der Spiegel số 09/2012

NGÔI LÀNG SENNOI BÉ NHỎ, SÂN KHẤU CỦA HẦU TƯỚC POTJOMKIN

Putin thích xuất hiện như thế nào nhất, điều đấy thì người dân Sennoi có thể thuật lại được. Sennoi nằm ở vịnh Tamansk mà Anatolij Dominski đang đứng ở cạnh bờ của nó. Trước ông là biển Đen, sau ông là ngôi nhà bằng tôn của một xưởng cá. “Ông ấy đã diễn show của ông ấy ở bãi biển bên kia”, ông nói.

Cùng với màn show mà Dominski nói đến, Vladimir Putin bắt đầu tụt dốc, vào ngày 10 tháng 8 năm 2011.

Dominski là thủy thủ. Ngày nay, người đàn ông 60 tuổi này có một ngôi nhà trọ ở trong một thị trấn nghỉ mát cách thành phố Thế Vận Hội Sotchi 300 kilômét về phía Tây Bắc. Các nhà khảo cổ học cũng sống ở chỗ của ông ấy, những người đang tìm một ngôi làng Hy Lạp thời Cổ đại ở đây.

image001_16.jpg
Anatolij Dominski, 60 tuổi, cựu thủy thủ ở Sennoi cạnh biển Đen: “Ông ấy đã diễn show của ông ấy ở bãi biển bên kia.” Ảnh: Der SpiegelCó thể nhìn thấy bán đảo Crimea ở bờ bên kia. Trước đây 225 năm, Catherine II đã đi đến đấy, để cùng với xe ngựa lộng lẫy và tùy tùng đông đảo mà thanh tra miền đất vừa mới chiếm được. Theo huyền thoại, người đứng đầu quân đội của bà đã cho dựng mã ngoài của những ngôi làng thịnh vượng dọc theo hai bên đường đi. Ông ấy muốn gây ấn tượng cho người đàn bà Đức trên ngai vàng của Nga hoàng. Tên của ông ấy: hầu tước Potjomkin.

Trong tháng 8 vừa rồi, Putin cũng đã làm không khác gì mấy, khi ông ấy sử dụng bờ biển Đen cho một màn tự diễn. Trước khi ông ấy đến, tình trạng khẩn cấp đã thống trị trong làng Sennoi: quân nhân lùng sục các nông trại với máy dò kim loại và cắt sậy cao hàng mét, Dominski nhớ lại. Trưởng làng phân phát sơn, để người dân quét mới lại hàng rào của mình, các nhà khảo cổ học được cho đi nghỉ mát.

Bãi biển bất thình lình có nhà vệ sinh sinh học và nhà tắm. Rồi Putin đến, lặn xuống nước với thiết bị lặn và – khi ông ấy trồi lên – có hai chiếc vò hai quai trong tay, được cho là từ thế kỷ thứ 6. Tờ báo nhà nước “Rossiiskaja gaseta” ca ngợi lần “phát hiện có quy mô lịch sử”.

Hành động đấy thật sự là mang tính lịch sử, nhưng theo một ý nghĩa khác với ý nghĩa do các cố vấn PR của Putin nghĩ ra. Chỉ qua một đêm, Internet đầy những lời bình mỉa mai: người Nga chế diễu màn trình diễn quá ư là thô thiển đấy. Họ viết về những cái bình của Ikea, vì những cái vò được cho là gần 1500 năm tuổi do Putin lấy từ dưới biển lên đấy sáng lóng lánh trong ánh nắng mặt trời, không hề hoen gỉ và không có sò ốc bám. Hàng trăm nhà khảo cổ học, những người lùng sục vùng này từ năm 1936, hẳn đã không nhìn thấy các báu vật chỉ nằm sâu có hai mét. Ngay đến phát ngôn viên báo chí của Putin cũng phải nhỏ nhẹ thừa nhận sau đấy, rằng các chiếc vò này không có liên quan gì đến thời Cổ đại cả: đó là một trong những hành động thông thường của hầu tước Potjomkin.

Những mưu mẹo tự phô diễn mình của Putin đã hoạt động được nhiều năm liền, với những hình ảnh như những hình ảnh này ông ấy đã khiến cho đa số người Nga thích thú nhiều năm liền: chơi khúc côn cầu trên băng, ngồi trước dương cầm hay săn hổ ở Viễn Đông. Những nhà tuyên truyền của điện Kreml quả quyết rằng Putin “do Chúa Trời gửi xuống” (nguyên trưởng ban tư tưởng Vladislav Surkov), vâng, là “số một trên Trái Đất, nền tảng để giải quyết tất cả các vấn đề trên hành tinh của chúng ta” (diễn viên huyền thoại Mikhail Bojarski).

Nhưng lần lặn ở bãi biển của Sennoi đã trở nên quá mức, ý kiến công chúng ngã sang phía khác. Lẽ ra đấy đã phải là một dấu hiệu cho điện Kreml, rằng các công thức cũ không còn hoạt động được nữa. Một lãnh tụ độc tài, người trở nên buồn cười, đánh mất không những sức thu hút của mình mà còn cả tính đáng sợ nữa – người dân bắt đầu chế diễu Putin.

Sennoi chỉ là lần bắt đầu. Ý kiến thay đổi càng mạnh hơn nữa khi Putin thừa nhận trong tháng 9, ông ấy đã thống nhất “từ lâu” với Medvedev về sự quay trở lại điện Kreml của ông ấy – vì ở ấy người ta có thể nhìn thấy rõ rằng người đàn ông này suy nghĩ như thế nào và ông ấy không hề nhận thấy mình đã cách xa người dân ra sao.
Lần gian lận cuộc bầu cử Quốc Hội đã là giọt nước làm tràn cái ly đầy.

*Các cuộc biểu tình, bắt đầu trong tháng 12, đã khiến cho người ta ngạc nhiên khắp trong nước Nga vì sức mạnh của nó, chính quyền cũng như giới đối lập. Vào lúc đầu, không có phiên bản chính thức cho một phát ngôn từ điện Kreml. Đấy là “phần tốt hơn của xã hội”, cái đang bước xuống đường, nhà lãnh đạo tư tưởng của điện Kreml Surkov nói. Đấy chỉ là “banderlogi”, thủ tướng Putin nói ngược lại – những con khỉ vô luật lệ. Ông ấy đã lấy khái niệm đó từ quyển Sách Rừng xanh của tác giả người Anh Rudyard Kipling. Lời phát biểu đấy cay độc và về mặt chính trị là ngu xuẩn, nó đổ thêm dầu vào lửa.

Tổng công tố viên Yuri Chaika quả quyết rằng tiền bạc cho những cuộc biểu tình xuất phát “từ những nguồn nằm ở ngoài biên giới Nga” và than phiền rằng Internet đã phổ biến “những tinh thần cực đoan”. Thế rồi cuộc thanh trừng của đảng nhà nước bắt đầu.

Các thống đốc của Vologda, Arkhangelsk và Volgograd từ chức, cả thị trưởng của các thành phố lớn Krasnoyarsk, Ulyanovsk và Pskov cũng thế. Các đồng nhiệm của họ ở Oryol, Bryansk và Omsk ở Siberia bị khai trừ ra khỏi Đảng, sắp tới đây sẽ còn có sa thải trong bảy tỉnh nữa.

Qua đó, thống đốc của những vùng đấy đã phải chịu tội, những vùng mà trong đó kết quả bầu cử cho Đảng của Putin nằm cho tới 20% dưới mức trung bình của cả nước, cái trước sau gì thì cũng đã tệ hại rồi. Tức là thảm bại đấy không phải là dịp để cho điện Kreml đi tìm cuộc trao đổi với những người bỏ phiếu bị thất vọng, mà là dịp để trừng phạt những người không chịu lo cho có một kết quả đúng đắn.
Nếu như ông ấy phân tích thật sự nghiêm chỉnh về việc những con số thảm hại đó tại sao mà có, thì chắc hẳn là ông ấy đã phải sa thải các cán bộ nhà nước khác. Ví như thống đốc của Vladivostok.

(Còn tiếp)

Walter Mayr, Christian Neef, Matthias Schepp
Phan Ba dịch từ Der Spiegel số 09/2012

                                                        ————–

Nga: tiến lên quá khứ (phần 3)

Walter Mayr, Christian Neef, Matthias Schepp
Phan Ba dịch từ Der Spiegel số 09/2012

VLADIVOSTOK, THÀNH TRÌ CỦA KINH TẾ ĐEN

Thành phố cảng cạnh Thái Bình Dương, tiền đồn ở Viễn Đông của Moscow, cách 9289 kilômét đường sắt, có những vịnh đẹp và đường đi ngắn – đến Tokio, Bắc Kinh hay Pyongyang. Nhưng ngược lại, nó quay lưng lại với nước Nga khổng lồ. Những gì gây xáo động trong miền Tây của đất nước thì trong Vladivostok lại nghe giống như một tiếng vang từ nơi xa xôi.

Những lời phỉ báng chống Putin, phản đối gian lận trong bầu cử? Trong những cuộc biểu tình ở Moscow người ta đã “nhìn thấy nhiều áo khoác bằng lông thú”, ít nhất thì điều đấy cũng đã đồn đại cho đến tận Vladivostok, Larissa Belobrova, 46 tuổi, chế nhạo: “Những người đấy nên ra khỏi Moscow một lần và giúp quét đường phố hay giúp đỡ người già – thay vì đi nghỉ đông ở Courchevel.” Phu nhân thị trưởng và là nữ diễn viên Belobrova không mang áo khoác bằng lông thú. Chỉ một chiếc nhẫn đính kim cương là hé lộ rằng bà đã đi qua kỷ nguyên của Putin một cách không đến nỗi tệ cho lắm. Thu nhập của bà năm 2010 là vào khoảng 27 triệu euro – gấp đôi những gì mà diễn viên Hollywood nổi tiếng Angelina Jolie kiếm được, giới báo chí khổ nhỏ đã tính như thế.

image001_17.jpg
Larissa Belobrova, 46 tuổi, phu nhân thị trưởng Vladivostok. Ành: Der SpiegelBà ít quan tâm đến những thứ “rác rưởi” được phổ biến xung quanh bà, cô đào chánh của nhà hát Gorki trong Vladivostok. Bà ấy có những việc tốt hơn để làm. Bà chỉ huy, ít nhất là trên giấy tờ, thêm vào đấy là cả một vương quốc của những doanh nghiệp cộng với một đoàn tàu đánh cá. Và hỗ trợ, theo giấy khai thuế, người chồng tương đối nghèo Sergej Darkin của bà, thị trưởng và là người có quyền lực nhiều nhất của vùng này.

Từ năm 2001, Darkin là vị chúa tể ở tỉnh nhờ vào lòng khoan dung của Putin. Mười một năm sau đấy, nếu như người ta tin vào tiếng nói của người dân, thì ông ấy sẽ là người đầu tiên bị bỏ phiếu truất phế, nếu như người ta lại tiến hành bầu cử trực tiếp thống đốc. Trong thời gian này thì Darkin vẫn giữ chức vụ đấy trong Vladivostok, mặc cho tất cả những lời buộc tội tham nhũng.

Bắt đầu từ lúc đổi thời, thành phố cảng nổi tiếng khắp nước Nga như là thành trì của kinh tế đen. Chính Darkin đã đặt nền móng cho sự thăng tiến của mình với một công ty mà trong Bộ Nội vụ của Moscow người ta cho nó là “tổ ong của tội phạm hình sự có tổ chức”. Phu nhân ngày nay của ông ấy vẫn còn kết hôn với đàn anh Igor “Cá chép” Karpow của giới tội phạm mà cả thành phố đều biết đến. Sau khi “Cá chép” bị thiện xạ bắn chết trên đường phố, Belobrova đã đồng ý kết hôn với ông thị trưởng.

“Những gì đang diễn ra ở chỗ chúng tôi trong Viễn Đông là đặc trưng một cách kỳ lạ cho cả nước Nga”, giáo sư Vitalij Nomokonov của Đại học Vladivostok nói, tác giả của một tác phẩm kinh điển về “Tội phạm hình sự có tổ chức ở Viễn Đông”: “Tội phạm ở chúng tôi trước hết là kinh doanh lớn, vùng lẽ ra phải trong sạch nhất vì nó gần với chính trị.” Vì thế mà hoàn toàn không có tranh cãi, theo Nomokoniv, rằng những người có trách nhiệm ở Moscow đều biết những gì đang xảy ra ở đây, và mặc dù vậy vẫn giữ chặt Darkin – vì có thể tống tiền ông ấy bởi quá khứ của ông ấy; ông ấy bảo đảm “otkat”, tiền hoa hồng cho các quan chức cao cấp.

Trong thời của Putin, tiền dùng để hối lộ trong nước Nga đã tăng từ 33 tỉ lên đến hiện nay là 400 tỉ. “Ngay tổng thống Medvedev cũng thừa nhận rằng không có tiến bộ”, giáo sư Nomokonov nói: “Tại sao lại như vậy? Vì nhà cầm quyền thiếu quyết tâm chính trị.”

Ngay cả khi thỉnh thoảng có một phó thị trưởng hay một sếp hải quan bị bắt vì nghi ngờ tham nhũng: ở Vladivostok vẫn còn có nhiều thứ cho dân tìm vàng. Trong tháng 9 năm 2012, Hội nghị thượng đỉnh APEC của các quốc gia Thái Bình Dương sẽ diễn ra trên hòn đảo Russki nằm ở trước đó. Cho tới lúc đó, chỉ riêng vì lý do này thôi dự định sẽ có 15 tỉ dollar được rót vào cho cầu, nhiều công trình xây dựng mới và hạ tầng cơ sở.

Khi Thị trưởng Darkin nhìn xuống Vladivostok từ văn phòng làm việc của ông ấy trong “Tòa Nhà Trắng”, ông ấy không chỉ nhìn thấy một thành phố đang đánh bóng mình theo đúng truyền thống của Potjomkin cho sự kiện lớn lao đó với một vài con đường được cải thiện dọc theo đoạn đường đi đến cảng hàng không trong biên bản nghi thức và với mặt tiền mới được quét vôi của những căn nhà ở cạnh đó.

Ông ấy cũng nhìn thấy những con tàu chở nặng hàng đang phá tuyết ở gần cây cầu xây chưa xong bắc qua vịnh Sừng Vàng. Ở bên kia, trên một hòn đảo, hòn đảo mà cho tới mới đây vẫn còn chưa có đủ nước uống, người ta đang làm việc với cường độ cao nhờ vào 15.000 công nhân xây dựng từ khắp nơi trên thế giới, để dựng lên một nền sân khấu cho Hội nghị Thượng đỉnh mà Barack Obama, Hồ Cẩm Đào và các lãnh tụ quốc gia khác phải kính nể ba ngày liền.

image003_9.jpg
Xây cầu qua vịnh Sừng Vàng trong Vladivostok: nền sân khấu thượng đỉnh mà Barack Obama và Hồ Cẩm Đào cần phải kính nể. Ảnh: Der Spiegel.Một dự án, hết sức Nga trong sự pha trộn từ nghị lực và khoa trương của nó, đang thành hình: trong khi những cái ly uống rượu sâm banh cho gia đình Obama đã được đặt sẵn trên bàn ăn của phòng tổng thống thì cách đấy một vài kilômét, người sỹ quan quân đội về hưu Gennadij Pastokin buồn phiền với cái “townhouse” mà người ta đã bán cho ông ấy. Vì dự án xây dựng mà ông ấy phải rời khỏi căn hộ trước đây của mình. Bây giờ thì ông ấy đang dùng một cái thước đo góc để kiểm tra lại căn hộ 57 mét vuông mới của mình với toàn bộ các bức tường của nó xem có nơi nào không thẳng không. Công ty xây dựng đưa cho nhà nước hóa đơn thanh toán 150000 euro cho căn hộ đền bù không kín gió này – “chuyện hài”, như Pastokin nhận thấy, người phải sống qua ngày với số tiền hưu sỹ quan ít ỏi.

“Toàn bộ hệ thống của chúng tôi đều tham nhũng không thể tưởng được,”, một cán bộ của đảng Putin trong Vladivistok nói, “tới mức mà chỉ có thể cứu được nó nếu như người ta được phép bắn chết cán bộ như ở Trung Quốc.”

*Dường như những tình trạng hư hỏng như ở Vladivostok cuối cùng cũng đã vào đến nhận thức của Putin. Vì trong các chương trình tranh cử của ông ấy có những câu đáng ngạc nhiên. “Chúng tôi sẽ bảo đảm trách nhiệm tường trình của quyền lực nhà nước trước xã hội, xã hội mà quyền lực nhà nước làm việc cho nó”, có thể đọc ở đấy như thế.
Từ tháng 1, ông Thủ Tướng đã cho công bố mỗi tuần một bài luận văn chỉ hướng đi tới. Ông ấy bất thình lình nói về “những gì còn lại của hệ thống tư pháp Xô Viết” hay về việc rằng chỉ có “cạnh tranh chính trị” mới mang nền dân chủ tiến lên phía trước. Ông ấy còn muốn tự do hóa cả những luật bầu cử nữa.

Gleb Pavlovski, 60 tuổi, một người đàn ông có mặt tròn và mái tóc bàn chải, là người đã tiến hành thành công những lần tranh cử của Putin năm 2000 và 2004. Vào thời Xô Viết, ông ấy là một nhà bất đồng chính kiến, sau đấy ông ấy đã giúp Boris Jelzin vượt qua được những người Cộng sản. Pavlovski đã cãi nhau với Putin, sau khi ông ấy công khai ủng hộ một nhiệm kỳ thứ hai của Medvedev.

Lúc đọc xong những bài viết của Putin, ông ấy đặt ra một câu hỏi quan trọng: “Tại sao cùng đội ngũ đấy bây giờ lại quan tâm đến việc làm trong sạch những gì do chính họ đã đưa ra?” Bất cứ người nào chắc cũng phải có ấn tượng rằng Putin đã sống ở một đất nước khác trong những năm vừa qua.

Ai đọc kỹ những bài viết của Putin và muốn loại trừ tâm thần phân liệt như là triệu chứng bệnh ở ông thủ tướng, đều nhận thấy: ứng cử viên này lừa bịp và nói dối. Vì trong một bài viết khác Putin yêu cầu “tái lập uy quyền và sức mạnh của nhà nước” – từ nhà nước xuất hiện 14 lần, từ nhân dân xuất hiện ở hai nơi.

Việc người dân trong tương lai sẽ được phép tham gia vào chính trị thì không hề được nói đến. Nhưng Putin đã phàn nàn ở nhiều đoạn văn, rằng các “thế lực phá hoại” với những biện pháp bạo lực của họ đang “cố gắng xuất khẩu” dân chủ sang nước Nga như thế nào và qua đó đe dọa sự ổn định của đất nước. Và rằng việc “một phần của giới tinh hoa đấu tranh cho những thay đổi mang tính cách mạng” là nguy hiểm, vâng, và nhân dân không được phép để cho “những câu khẩu hiệu hoa mỹ” đánh lạc hướng.

“Đó là quan điểm của một người muốn bảo quản”, Pavlovski nói, không phải là của một người muốn thật sự thay đổi một cái gì đó.

Phe diều hâu đã tiếp nhận ban tham mưu tranh cử của Putin. Từ khi Surkov phải ra đi, họ dựa trên một giới người đi bầu dễ bị tác động đến hơn là phong trào chống đối ở Moscow. Hàng ngày, họ để cho sếp của họ đốt cả một lễ pháo hoa của những lời hứa hẹn.

Người này tuyên bố tăng gấp đôi tiền lương cho nhà giáo và các khoa học gia. Tiền nuôi con và học bổng cần phải được tăng lên, thêm ngày nghỉ cho lễ tháng 5, độ cồn 0 phần nghìn [trong máu] do Tổng Thống Medvedev đưa ra sẽ được thu hồi lại, phụ nữ tiếp tục được phép về hưu với 55 tuổi và đàn ông với 60. Sẽ có thêm mười triệu việc làm mới trong công nghệ cao.

Đấy – đối diện với năng suất thấp và thiếu lao động trầm trọng – cũng là lừa dối. Chính Đảng Cộng sản Liên bang Xô Viết, khi họ hứa hẹn Chủ nghĩa Cộng sản cho người dân, cũng nói đến những con đường đi đến mục tiêu cao cả đó, tờ nhật báo “Moskovski komsomolez” lấy làm buồn cười. Igor Nikolajev của công ty tư vấn doanh nghiệp FBK đã tính toán rằng nền kinh tế phải tăng trưởng hàng năm 20% thì mới có thể thực hiện được các hứa hẹn lúc tranh cử.

Ban tham mưu tranh cử của Putin đặc biệt phỉ báng phe đối lập. Tuy những người lãnh đạo của họ được Tổng Thống mời gặp, nhưng blogger Navalny, đối với những người Nga trẻ tuổi là nhân vật nổi tiếng nhất của phong trào chống đối, lại xuất hiện hết sức hòa đồng trong một tấm ảnh ghép với oligarch người Do Thái Boris Beresovski đã bỏ trốn sang London. Phe đối lập do những kẻ xấu điều khiển, đấy là thông điệp.

Nhưng nhiều người không còn muốn cứ để cho Putin thao túng giới truyền thông, ở Siberia cũng không.

(Còn tiếp)

Walter Mayr, Christian Neef, Matthias Schepp
Phan Ba dịch từ Der Spiegel số 09/2012

 

*http://wp.me/po94e-1Ex

Posted in Chinh Tri Nga, Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

Coi thường dân Nga, Putin muốn cai trị nước Nga một cách độc tài nên đang bị mọi người -bất kể màu da và sắc tộc- đứng lên chống lại

Posted by hoangtran204 trên 30/12/2011

Putin đánh mất sự nhạy cảm chính trị

Lời người dịch: Nhiều người ngờ rằng, một cuộc cách mạng đang diễn ra ở Nga khi người dân bất chấp giá lạnh, hết lần này tới lần khác, xuống đường biểu tình. Lần sau đông hơn lần trước. Cuộc biểu tình hôm thứ Bẩy vừa qua theo một số đánh giá khác nhau, khoảng từ 80 tới 120 ngàn người đã tham dự.

Hiện trên các trang blog ở Nga đang xuất hiện lời kêu gọi biểu tình mới, dự tính vào 14/1/2012 này. Con số người xuống đường, theo các blogger, có thể tới nửa triệu thậm chí hơn nữa.

Putin và Medvedev đã có những động thái nhún nhường nhất định song không làm vừa lòng công chúng cũng như phe đối lập.

Hôm qua, Putin đăng đàn phát biểu công kích phe đối lập là không có chương trình hành động và thiếu người lãnh đạo đồng thời lên tiếng bác bỏ yêu cầu hủy bỏ kết quả cuộc bầu cử Quốc hội hôm 4/12. Ông nói thêm rằng, việc hủy bỏ này phải do Tòa án quyết định, trong khi Tòa đã loại bỏ những đòi hỏi của phe đối lập ngay cả khi nếu phe này đưa ra bằng chứng.

Putin cũng hứa hẹn “sẽ trung thực tuyệt đối” trong cuộc bầu cử Tổng thống vào tháng Ba tới này. Nhưng liệu còn mấy ai tin nữa không?

Trong một diễn biến khác, được đánh giá là “vô cùng đặc biệt”, Giáo hội chính thống ở Nga đã lên tiếng bày tỏ sự ủng hộ với những người biểu tình. Giới chức sắc tôn giáo ở Nga vốn có tiếng là bảo thủ và luôn đứng về phía nhà cầm quyền nên động thái này đang gây sự chú ý của dư luận.

Những diễn biến mới nhất ở Nga cho thấy bài toán mà ông Putin đang giải không đơn giản như những toan tính ban đầu của ông và độc tài bị chối bỏ bất kể mầu da, sắc tộc. ( Sự kiện Putin muốn tự sắp xếp chức vụ để cai trị nước Nga một cách độc tài đã và đang bị mọi người, bất kể màu da và sắc tộc, đứng lên chống lại – HT)

Chúng ta hãy cùng theo dõi phân tích của nhà báo Nga, Ivan Preobrazhenski, qua phần phỏng vấn của Marcin Wojciechowski- một nhà báo kỳ cựu của Gazeta Wyborcza.

Putin bị người dân khoác bao cao su lên đầu. Ảnh Reuters

Marcin Wojciechowski: Điều gì sẽ xảy ra với nước Nga?

Ivan Preobrazhenski: Tôi hy vọng rằng, từ những cuộc biểu tình này sẽ hình thành nên một phong trào phản ứng dân sự đích thực. Chính quyền cũng như một số người người lãnh đạo biểu tình nào đó đang cố gắng chia rẽ phong trào ra thành những khuynh hướng chính trị. Đó là một cố gắng vô vọng. Putin cho đến giờ vẫn không hiểu những gì đã xảy ra hôm thứ Bẩy. Ông ta cứ nghĩ rằng, vài ba sự cố bất lợi này sẽ được giải quyết thông qua các cuộc nói chuyện trước kỳ bầu cử vào tháng Ba và rồi tình hình sẽ trở lại bình thường.

– Liệu có trở lại bình thường được không?

Tôi nghĩ rằng không. Với một bộ phận người xem truyền hình, có thể chính quyền vẫn thuyết phục được họ rằng, biểu tình được lấy cảm hứng từ Mỹ, rằng do tình báo Mỹ giật dây. Nhưng thật là thú vị, chính quyền không thể đem CIA ra dọa chúng tôi được nữa. Kẻ thù chính hiện nay chính là chính quyền Liên bang.

Chính quyền đã sử dụng những cách [đe dọa] như trên, song các cuộc biểu tình vẫn mạnh lên, chứ không yếu đi. Chắc chắn, khoảng 100 ngàn người dân Moscow đã tham gia biểu tình, khiến uy tín của Putin thực sự giảm sút.

Tôi cho rằng, một nửa các địa phương của Nga hiện không còn coi Putin là anh hùng giống như trước kia nữa. Hơn nữa, cảm nhận của các địa phương thậm chí còn cấp tiến hơn ở Moscow. Ở các địa phương đó, người dân có những đòi hỏi cụ thể về xã hội cũng như trên phương diện cá nhân. Họ thường nhìn xa trông rộng hơn dân thủ đô- nơi người dân chỉ biểu tình hòa bình dưới bóng của một lực lượng tinh túy nào đó chứ không muốn làm cách mạng thực sự.

Ở các tỉnh, người dân sẵn sàng ‘bứng’ đi một số thống đốc và thanh toán những kẻ lâu nhâu xung quanh, những kẻ này thường nắm quyền tối cao ở các địa phương.

– Có gì khác nhau giữa những người ủng hộ và những người phản đối trong các cuộc biểu tình này?

Những ngưởi phản đối dựa vào những hiểu biết về thế giới từ Internet và các trang mạng độc lập. Ngược lại, người ủng hộ tin vào thông tin từ truyền hình nhà nước và luận điệu của họ về một âm mưu của Mỹ tiếp tay cho phe đối lập làm cuộc cách mạng mới ở Nga.

– Tại sao Putin ngày hôm qua lại một lần nữa phê phán phe đối lập?

Ông ta đã đánh mất sự nhạy cảm. Ai cũng thấy rõ, cuộc bầu cử tháng Ba tới không lương thiện. Mọi người không còn tin tưởng vào những lời hứa của Putin, rằng cuộc bầu cử sắp tới sẽ khác đi. Để công bằng, cần có sự tham gia của những ứng viên thực sự trong lực lượng đối lập. Rõ ràng, hiện giờ Tòa án bác bỏ hồ sơ của phe đối lập thậm chí ngay cả khi họ có những bằng chứng về sự bầu cử gian lận vừa qua. Lấy gì để đảm bảo rằng, 3 tháng nữa, mọi thứ lại trung thực?

– Nhưng việc đăng ký ứng cử viên đã kết thúc rồi. Cái bây giờ có thể làm là ngăn chặn hoặc cải thiện bộ máy bầu cử?

Có thể thay đổi những quy định bầu cử. Tuy nhiên, nếu thực hiện điều này trong quá trình tranh cử thì không phù hợp với pháp luật và gây tranh cãi. Cũng có thể lui lại thời hạn bầu cử, khi mà tất cả các ứng cử viên tự nguyện rút lui khỏi việc tranh cử. Trong lúc đó, có thể thay đổi các điều khỏan bầu cử và tiến hành một cuộc bầu cử công bằng sau 1, 2 tháng nữa với sự tham gia đầy đủ của các ứng viên đối lập. Nếu Putin thực sự muốn có một kỳ bầu cử công bằng thì ông ta phải thực hiện điều này.

Theo tôi, người dân sẽ vẫn tiếp tục xuống đường cho tới khi những đòi hỏi của họ được hiện thực. Ngày nay việc bãi nhiễm chủ tịch Ủy ban bầu cử nhằm giảm bớt căng thẳng không còn thuyết phục được ai nữa.

– Điều gì sẽ xảy ra, nếu Putin vẫn tiếp tục dẫn phiếu trong cuộc bầu cử sắp tới và lại trở thành tổng thống?

Thì các cuộc biểu tình phản đối sẽ mạnh mẽ hơn nhiều. Việc gian lận kết quả bầu cử quốc hội vừa qua, thực ra chính quyền đã “làm hại” Putin. Nếu kết quả Duma hôm 4/12, đảng Nước Nga Thống Nhất chỉ thắng 35% thay vì 48,5%  và phải lập liên minh với đảng của Zhirinovsky (Đảng Dân chủ Tự do Nga viết tắt là LDPR- ND) hay đảng Công lý Nga thì đã không ai xuống đường làm gì.

Nhưng ai đó trong bộ máy chính quyền đã cố gắng hết sức để chứng tỏ rằng, đảng Nước Nga Thống Nhất không thể bị bất cứ thất bại nào, khiến cho bây giờ Putin đang gặp phải những vấn đề lớn. Thực ra, quyết định gian lận bầu cử có thể là một hành động khiêu khích nhằm chống lại Putin, nhưng ông ta đã không nhìn thấy nó.

– Liệu Putin có lý hay không, khi nói rằng lực lượng đối lập không có lãnh đạo và thiếu vắng một chương trình nghị sự?

Điều đó không có ý nghĩa gì cả. Chúng ta có thể thấy, đang hình thành một phong trào dân sự, chứ không phải là chính trị. Nhưng nếu chính quyền vẫn cư xử như hiện nay, thì không lâu nữa, số người xuống đường không phải là 100 ngàn đâu, mà có thể là nửa triệu.

– Đám thân cận của Putin sẽ sát cánh cùng ông ta tới phút cuối không, hay sẽ rời bỏ khi nhận ra rằng, Putin không còn làm chủ được tình hình nữa?

Những người thân cận đó có thể chia ra làm 2 nhóm. Nhóm thứ nhất là những cá nhân độc lập, có một vị trí nhất định trong chính trường như cựu bộ trưởng Tài chính Alexei Kudrin hoặc cựu Chủ nhiệm văn phòng Tổng thống Vladislav Surkov. Nhóm thứ hai là những người chịu ơn Putin và biến mình thành tay sai như Igor Sechin hay phó thủ tướng Igor Shuvalov. Nhóm này có thể sẽ ở bên Putin đến cuối cùng, nhưng vào thời điểm quan trọng nào đó, họ cũng có thể bán đứng Putin để đổi lấy sự an toàn cho bản thân và tài sản của mình.

– Còn những người biểu tình, họ là ai?

Những người biểu tình hôm thứ Bẩy phần lớn ở vào lứa tuổi từ 18 tới 40, nhiều người trong đó có trình độ cao và một phần tư điều hành các doanh nghiệp tư nhân. Đây là kết quả của cuộc khảo sát xã hội do một trung tâm của nhà nước có tên là WCIOM tiến hành ngay tại cuộc biểu tình hôm thứ Bẩy. Theo đó, 66% số người nhận được thông tin về biểu tình từ Internet. 89% khẳng định sẽ tham gia lần biểu tình tiếp theo. Hơn 70% khẳng định sẵn sàng làm quan sát viên trong cuộc bầu cử Tổng thống tới đây, còn 98% số người được hỏi nói, họ sẽ xuống đường nếu kỳ bầu cử tới tiếp tục bị gian lận.

Phần phỏng vấn của Wyborcza.

© Đàn Chim Việt

Posted in Chinh Tri Nga | Leave a Comment »

Các cuộc biểu tình ở Nga chống Putin thu hút hàng mấy chục ngàn người

Posted by hoangtran204 trên 25/12/2011

Thousands against Putin

Bản dịch@ Trần Hoàng 2011

Nhiều chục ngàn người Nga đã tràn ngập các đại lộ ở thủ đô Mát-cơ-va vào ngày Thứ Bảy để  đòi hỏi các cuộc tự do bầu cử và đòi hỏi phải chấm dứt 12 năm nắm quyền của Thủ Tướng Putin. Đây là cuộc biểu tình lớn nhất kể từ khi có các cuộc biểu tình cách đây 20 năm đã làm sụp đổ Liên xô. Sự thờ ơ chính trị trong những năm gần đây đã không còn nữa khi  nhiều người hét lên: “Chúng tôi là sức mạnh!”

Cuộc biểu tình diễn ra hôm nay lớn hơn và tổ chức tốt hơn so với một cuộc biểu tình tương tự (đã xảy ra) cách đây hai tuần trước. Và các cuộc tuần hành nhỏ hơn diễn ra trên khắp đất nước Nga đang khuyến khích các nhà lãnh đạo phe đối lập hy vọng để có thể duy trì một phong trào phản đối rộng rải được châm ngòi bởi một cuộc bầu cử quốc hội gian lận vào ngày 4 tháng 12 vừa qua.

Sự nhiệt tình cổ vũ Mikhail Gorbachev, là nhà lãnh đạo Liên Xô cuối cùng, đã tuyên bố giải tán Liên Bang Xô Viết vào ngày 25 tháng 12, 1991.

“Tôi sung sướng là vẫn còn sống để thấy nhân dân đang thức tỉnh. Điều này làm gia tăng niềm hy vọng lớn”, Gorbachev 80 tuổi cho biết trên đài phát thanh Ekho Moskvy. Ông kêu gọi Putin noi theo gương ông và từ bỏ quyền lực một cách hòa bình. Nếu Putin bước xuống, ông sẽ được ghi nhớ cho những điều tích cực mà ông đã làm, Gorbachev nói. Nhà lãnh đạo Liên Xô cũ này, đã và đang gia tăng chỉ trích Putin mạnh mẻ hơn, có rất ít ảnh hưởng đến nước Nga hiện nay.

Tuy nhiên, những người biểu tình hiện nay không có ai là thủ lĩnh và không ứng viên nào có khả năng đặt ra một thách thức nghiêm trọng đối với Putin,  là người có ý định quay trở lại chức tổng thống trong một cuộc bỏ phiếu vào tháng 3 sắp tới. Trong một cuộc bầu cử công bằng, nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản kỳ cựu này sẽ đặt ra mối đe dọa mạnh nhất, và ông đã tham gia vào điện Kremlin trong việc gièm pha các cuộc biểu tình.

Ngay cả tại cuộc biểu tình hôm thứ Bảy, một số các diễn giả đã bị sự chế nhạo của đám đông. Các nhóm tự do, nhóm dân tộc và khối cánh tả khác nhau đã tham gia và dường như đoàn kết với nhau chỉ bởi ước muốn được nhìn thấy “một nước Nga không có Putin,” một câu hát rất phổ biến.

Putin, người đã không đưa ra các lời phản ứng công khai nào về cuộc biểu tình phản đối vào ngày thứ Bảy, tuy ban đầu, ông đã chế nhạo những người biểu tình là các nhân viên nhận tiền của phương Tây (để đi biểu tình). Ông cũng nói mỉa mai rằng ông đã nghĩ là những dải ruy băng trắng mà người biểu tình mặc như là biểu tượng là cái “áo mưa” (bao cao su của phái nam). Kể từ thời gian gần đây, Putin đã nhắc đến các cuộc biểu tình một cách nghiêm túc hơn, và trong một nỗ lực để ngăn chặn sự tức giận, ông đã đưa ra một loạt các cải cách để cho phép có sự cạnh-tranh-chính-trị trong các cuộc bầu cử trong tương lai.

Đài truyền hình của nhà nước có tường thuật cuộc biểu tình hôm thứ Bảy, nhưng đã không truyền đi các lời chỉ trích khắc nghiệt nhất về Putin.

Ước tính số lượng người biểu tình giao động từ 30.000 đến 120.000 được những người tổ chức cho biết. Những người biểu tình đứng chật một đại lộ rộng lớn, có chỗ cho gần 100.000 người, trải dài khoảng 2,5 km từ điện Kremlin, khi nhiệt độ ngoài trời giảm xuống thấp dưới không độ C.

Có một sân khấu ở cuối con đường có các biểu ngữ “Nga sẽ được tự do” và “Cuộc bầu cử này là một trò hề.” Cảnh sát trang bị nặng nề bao quanh những người tham gia, những người biểu tình đứng trong vòng rào cản kim loại, và một chiếc trực thăng cảnh sát bay lượn trên không.

Alexei Navalny, một luật sư chống tham nhũng và cũng là một blogger nổi tiếng, đã kích động đám đông khi ông lên sân khấu. Ông đã làm cho những người biểu tình hô vang “Chúng tôi là sức mạnh!”

Luật sư Navalny đã trải qua 15 ngày tù vì tội dẫn đầu một cuộc biểu tình vào ngày 5 tháng 12, một cách bất ngờ cuộc biểu tình này đã thu hút hơn 5.000 người và châm ngòi cho một chuỗi các cuộc biểu tình khác.

Đảng Thống Nhát Nước Nga của Putin đã bị mất 25% số ghế trong cuộc bầu cử, nhưng thông qua những nhà quan sát độc lập (về bầu cử) đã nói là có sự gian lận khắp nơi. Đảng Thống Nhất Nước Nga, được xem như là đại diện cho một bộ máy quan liêu tham nhũng, đã trở thành đảng của những kẻ lừa đảo và trộm cắp, một cụm từ được đặt ra bởi Navalny.

Chúng tôi có đủ người để chiếm lấy điện Kremlin“, Navalny hét lên với đám đông. “Nhưng chúng tôi là những người hòa bình và chúng tôi sẽ không làm điều đó – nhưng nếu những kẻ lừa đảo và trộm cướp này cứ tiếp tục lừa dối chúng tôi, chúng tôi sẽ nắm lấy những gì thuộc về của chúng ta.”

Các nhà lãnh đạo các cuộc biểu tình bày tỏ sự hoài nghi về những cải cách chính trị có tính chất hứa hẹn của Putin.

“Chúng tôi không tin tưởng Putin”, lãnh đạo phe đối lập Boris Nemtsov nói với những người đi biểu tình, ông kêu gọi người biểu tình tụ tập lại sau những ngày nghỉ lễ năm mới để đảm bảo rằng các thay đổi đã đề xuất được đặt thành các điều luật.

Ông và các diễn giả khác kêu gọi những người biểu tình đi bầu vào tháng ba để lật đổ Putin. “Một tên trộm không nên ngồi trong điện Kremlin“, Nemtsov nói.

Các lãnh đạo biểu tình cho biết họ sẽ tiếp tục thúc đẩy cho việc tái tổ chức lại cuộc bầu cử quốc hội và trừng phạt các quan chức bầu cử bị cáo buộc gian lận, trong khi nhấn mạnh sự cần thiết phải ngăn chặn gian lận trong cuộc bầu cử tổng thống tháng ba.

Cựu vô địch cờ vua thế giới Garry Kasparov là một trong số những người tìm cách để cung cấp cho những người biểu tình, một ý thức sức mạnh quyền lực.

Hiện có rất nhiều người của chúng ta ở đây, và họ (chính phủ) chỉ là một nhóm rất ít“, Kasparov phát biểu từ sân khấu. “Họ đang chui rúc trong cơn sợ hãi, núp đàng sau các hàng rào cảnh sát.”

Đám đông này phần lớn là những người trẻ tuổi, nhưng cũng có một số lượng khá lớn của những người trung niên và người cao tuổi, một số người trong bọn họ đi khập khiễng một cách chậm chạp và tựa vào các cây gậy.

“Chúng tôi muốn hỗ trợ cho những người đang đấu tranh cho quyền của chúng tôi,” Darya Andryukhina 16-năm-tuổi, cho biết cô cũng đã tham dự các cuộc biểu tình trước.

“Mọi người đã đến đây bởi vì họ muốn được tôn trọng,” Tamara Voronina, 54 tuổi, cho biết bà rất tự hào rằng ba đứa con trai cũng đã tham gia cuộc biểu tình.

Putin bình luận về người biểu tình mang bao cao su chỉ  làm cho họ tức giận thêm và gây cảm hứng cho một số người sáng tạo một số đáp ứng. Một người biểu tình hôm Thứ Bảy đã dựng phim hình ảnh của Putin với cái đầu  được bao bọc trong một bao cao su như một khăn trùm đầu của các bà ngoại. Nhiều người khác bơm bao cao su cho căng phồng lên cùng với các bong bóng bay.

Các cuộc biểu tình phản ánh một sự thất vọng chán nãn ngày càng tăng với Putin. Khởi đầu Putin được bầu làm tổng thống vào năm 2000, và vẫn còn nắm giữ quyền lực sau khi chuyển vào làm thủ tướng trong năm 2008. Trắng trợn gian lận trong cuộc bầu cử quốc hội một cách bất ngờ (đã làm tăng sự giận dữ) trong  tầng lớp trung lưu, một giai cấp, mà trong nhiều năm qua, đã rất thờ ơ với những gì có liên quan tới chính trị.

“Không ai có đủ khả năng tụ tập được rất nhiều người đến đây hơn Putin, ông ta đã xúc phạm hết cả nước,” ông Viktor Shenderovich, một nhà báo và nhà văn trào phúng.

Hai cuộc biểu tình tại St Petersburg vào ngày thứ Bảy đã thu hút tổng cộng 4.000 người.

Tôi có mặt ở đây bởi vì tôi quá mệt mỏi về những lời dối trá của chính phủ“, ông Dmitry Dervenev, 47 tuổi, một nhà thiết kế. “Thủ tướng xúc phạm cá nhân tôi khi ông nói rằng những người đến đây biểu tình bởi vì họ đã được Bộ Ngoại giao Mỹ trả tiền. Tôi đang có mặt ở đây bởi vì tôi là một công dân của đất nước tôi.”

Putin cáo buộc Hoa Kỳ khuyến khích và tài trợ các cuộc biểu tình làm suy yếu Nga.

Cựu bộ trưởng tài chính của Putin đã làm những người biểu tình ngạc nhiên khi ông ta nói rằng quốc hội hiện nay nên phê duyệt những thay đổi đề xuất bầu cử, và sau đó hãy từ chức để chấp thuận các cuộc bầu cử quốc hội mới được tổ chức. Alexei Kudrin, người vẫn còn gần gũi với Putin, cảnh báo rằng làn sóng các cuộc biểu tình có thể dẫn đến bạo lực và kêu gọi thiết lập một cuộc đối thoại giữa các phe đối lập và chính phủ.

“Nếu không, chúng tôi sẽ mất cơ hội chuyển đổi hòa bình,” ông Kudrin nói.

Kudrin cũng đã tham gia các cuộc kêu gọi lật đổ  Giám đốc Ủy ban bầu cử Trung ương Nga Vladimir Churov.

Putin đã hứa sẽ tự do hóa các quy tắc đăng ký cho các đảng đối lập và khôi phục lại cuộc bầu cử trực tiếp của các thống đốc, mà ông đã bãi bỏ vào năm 2004. Putin đứng vào vai tổng thống (Dmitry Medvedev), và giải thích rõ ràng những đề xuất thay đổi vào lúc đọc diễn văn toàn quốc hômThứ Năm vừa qua.

Gorbachev, tuy nhiên, cho biết chính phủ dường như đang bối rối và nhầm lẫn.

“Họ không biết phải làm gì cả,” ông nói. “Họ đang cố gắng để ra khỏi cái bẫy mà họ đã lái vào trước đó.”

Bản dịch@ Trần Hoàng 2011

Associated Press nhà văn Nataliya Vasilyeva và Jim Heintz đóng góp cho bài tường thuật này.


Anti-Putin protests draw tens of thousands

Associated PressBy LYNN BERRY and VLADIMIR ISACHENKOV | AP

MOSCOW (AP) — Tens of thousands of Russians jammed a Moscow avenue Saturday to demand free elections and an end to Prime Minister Vladimir Putin’s 12-year rule, in the largest show of public outrage since the protests 20 years ago that brought down the Soviet Union. Gone was the political apathy of recent years as many shouted “We are the Power!”

The demonstration, bigger and better organized than a similar one two weeks ago, and smaller rallies across the country encouraged opposition leaders hoping to sustain a broad protest movement ignited by a fraud-tainted parliamentary election on Dec. 4.

The enthusiasm also cheered Mikhail Gorbachev, the last Soviet leader who closed down the Soviet Union on Dec. 25, 1991.

“I’m happy that I have lived to see the people waking up. This raises big hopes,” the 80-year-old Gorbachev said on Ekho Moskvy radio.

He urged Putin to follow his example and give up power peacefully. If Putin stepped down now, he would be remembered for the positive things he did, Gorbachev said. The former Soviet leader, who has grown increasingly critical of Putin, has little influence inRussia today.

But the protesters have no central leader and no candidate capable of posing a serious challenge to Putin, who intends to return to the presidency in a March vote. In a fair election, the veteran Communist Party leader would pose the strongest threat, and he has joined the Kremlin in disparaging the protests.

Even at Saturday’s rally, some of the speakers were jeered by the crowd. The various liberal, nationalist and leftist groups that took part appear united only by their desire to see “Russia without Putin,” a popular chant.

Putin, who gave no public response to the protest Saturday, initially derided the demonstrators as paid agents of the West. He also said sarcastically that he thought the white ribbons they wore as an emblem were condoms. Putin has since come to take their protests more seriously, and in an effort to stem the anger he has offered a set of reforms to allow more political competition in future elections.

Kremlin-controlled television covered Saturday’s rally, but gave no air time to Putin’s harshest critics.

Estimates of the number of demonstrators ranged from the police figure of 30,000 to 120,000 offered by the organizers. Demonstrators packed much of a broad avenue, which has room for nearly 100,000 people, about 2.5 kilometers (some 1.5 miles) from the Kremlin, as the temperature dipped well below freezing.

A stage at the end of the avenue featured banners reading “Russia will be free” and “This election Is a farce.” Heavy police cordons encircled the participants, who stood within metal barriers, and a police helicopter hovered overhead.

Alexei Navalny, a corruption-fighting lawyer and popular blogger, electrified the crowd when he took the stage. He soon had the protesters chanting “We are the power!”

Navalny spent 15 days in jail for leading a protest on Dec. 5 that unexpectedly drew more than 5,000 people and set off the chain of demonstrations.

Putin’s United Russia party lost 25 percent of its seats in the election, but hung onto a majority in parliament through what independent observers said was widespread fraud. United Russia, seen as representing a corrupt bureaucracy, has become known as the party of crooks and thieves, a phrase coined by Navalny.

“We have enough people here to take the Kremlin,” Navalny shouted to the crowd. “But we are peaceful people and we won’t do that — yet. But if these crooks and thieves keep cheating us, we will take what is ours.”

Protest leaders expressed skepticism about Putin’s promised political reforms.

“We don’t trust him,” opposition leader Boris Nemtsov told the rally, urging protesters to gather again after the long New Year’s holidays to make sure the proposed changes are put into law.

He and other speakers called on the demonstrators to go to the polls in March to unseat Putin. “A thief must not sit in the Kremlin,” Nemtsov said.

The protest leaders said they would keep up their push for a rerun of the parliamentary vote and punishment for election officials accused of fraud, while stressing the need to prevent fraud in the March presidential election.

Former world chess champion Garry Kasparov was among those who sought to give the protesters a sense of empowerment.

“There are so many of us here, and they (the government) are few,” Kasparov said from the stage. “They are huddled up in fear behind police cordons.”

The crowd was largely young, but included a sizable number of middle-aged and elderly people, some of whom limped slowly to the site on walkers and canes.

“We want to back those who are fighting for our rights,” said 16-year-old Darya Andryukhina, who said she had also attended the previous rally.

“People have come here because they want respect,” said Tamara Voronina, 54, who said she was proud that her three sons also had joined the protest.

Putin’s comment about protesters wearing condoms only further infuriated them and inspired some creative responses. One protester Saturday held a picture montage of Putin with his head wrapped in a condom like a grandmother’s headscarf. Many inflated condoms along with balloons.

The protests reflect a growing weariness with Putin, who was first elected president in 2000 and remained in charge after moving into the prime minister’s seat in 2008. Brazen fraud in the parliamentary vote unexpectedly energized the middle class, which for years had been politically apathetic.

“No one has done more to bring so many people here than Putin, who managed to insult the whole country,” said Viktor Shenderovich, a columnist and satirical writer.

Two rallies in St. Petersburg on Saturday drew a total of 4,000 people.

“I’m here because I’m tired of the government’s lies,” said Dmitry Dervenev, 47, a designer. “The prime minister insulted me personally when he said that people came to the rallies because they were paid by the U.S. State Department. I’m here because I’m a citizen of my country.”

Putin accused the United States of encouraging and funding the protests to weaken Russia.

Putin’s former finance minister surprised the protesters by saying the current parliament should approve the proposed electoral changes and then step down to allow new parliamentary elections to be held. Alexei Kudrin, who remains close to Putin, warned that the wave of protests could lead to violence and called for establishing a dialogue between the opposition and the government.

“Otherwise we will lose the chance for peaceful transformation,” Kudrin said.

Kudrin also joined calls for the ouster of Central Election Commission chief Vladimir Churov.

Putin has promised to liberalize registration rules for opposition parties and restore the direct election of governors he abolished in 2004. Putin’s stand-in as president, Dmitry Medvedev, spelled out those and other proposed changes in Thursday’s state-of-the nation address.

Gorbachev, however, said the government appears confused.

“They don’t know what to do,” he said. “They are making attempts to get out of the trap they drove themselves into.”

____

Associated Press writers Nataliya Vasilyeva and Jim Heintz contributed to this report.

Alexei Navalny, a corruption-fighting lawyer and popular blogger, electrified the crowd when he took the stage. He soon had the protesters chanting “We are the power!”

Navalny spent 15 days in ja

Posted in Chinh Tri Nga, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Vì thiếu bộ-phận-móc-chận-giữ phản lực cơ, Hàng Không mẫu hạm Thi Lang, chạy bằng dầu cặn diesel của Trung Quốc sẽ không có Phản lực cơ trên boong tàu!

Posted by hoangtran204 trên 10/12/2011

Mấy chục năm qua, nhà nước, công an và quân đội ta rất sợ hải Trung Quốc.  Và càng sợ hải hơn bao giờ hết kể từ khi TQ khoe là có Hàng Không Mẫu Hạm Thi Lang năm 2010.  Sợ đến độ mà sau mỗi lần có cấp lớn của nhà nước nhậm chức, thì vài tuần sau phải qua CHẦU bên Bắc Kinh để cúng bái và nhận chỉ thị. Thậm chí, chỉ cần nghe nhắc tới tên TQ là nhiều giới chức cao cấp và công an của VN đã… ướt quần. Bởi vậy, khi dân chúng VN đi biểu tình phản đối TQ ở Hà Nội và Sài Gòn, nhà nước sai công an vội vả bắt và dẹp ngay.

Trung Quốc làm tới bằng cách khoe khoang sẽ cho chạy thử Hàng Không Mẫu Hạm. Nhưng trong 4 lần chạy thử, thì có 3 lần, HKMH Thi Lang bị chết máy, và phải dùng tàu kéo về bãi sửa chửa. Nay có thêm tin tức cho biết là Nga đã  từ chối bán hệ thống hãm phi cơ trên hành không mẫu hạm này cho Trung Quốc.

Kết quả là chiếc hàng không mẫu hạm chạy bằng dầu cặn diesel của Trung Quốc trống trơn và không có 1 chiếc phản lực cơ nào đậu trên boong tàu.

(Khi phi cơ đáp xuống HKMH, thì vận tốc của nó rất cao, trên 400 km giờ, vì vậy cần phải có hệ thống hãm chận phi cơ lại để giảm tốc độ, nếu không, phi cơ sẽ chạy xuống biển. Phi đạo trên mặt đất dài tối thiểu 3 km nên không cần hệ thống hãm. Phi đạo trên HKMH chỉ dài 300 mét, nên cần có hệ thống hãm.

*Điều gì đã làm Nga đổi ý và từ chối bán hệ thống hãm phi cơ trên hành không mẫu hạm này cho Trung Quốc ở phút cuối như thế?

Nga bất mãn với Trung Quốc khi Trung Quốc ăn cắp mẫu của chiến đấu cơ Su-33 loại đáp trên hàng không mẫu hạm của Nga để tự xào nấu, rồi chế biến cho chính họ.

*chúng tôi nhận được lệnh bất ngờ từ Mạc Tư Khoa bảo cắt hết liên lạc với đối tác Trung Hoa. Nói khác đi, chúng tôi đã không thể bán cho Trung Quốc những hệ thống hãm này cũng như các dụng cụ khác cho hàng không mẫu hạm của họ.”

*Bộ ngoại giao Nga ngay sau đó tuyên bố “kỹ thuật và vũ khí chiến lược không được bán cho Trung Quốc.”

Câu trả lời chính thức từ phía Nga như nhau: “Ngăn cấm xuất cảng hệ thống vũ khí chiến lược cho Trung Quốc. Hàng không mẫu hạm, tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân, kỹ thuật sản xuất vũ khí nguyên tử — tất cả những thứ này là vũ khí chiến lược.

Mời các bạn đọc bài dịch đăng trên báo dcvonline.net

——————————-

DCVOnline: Trung Quốc đã tự thiết kế và sản xuất chiến đấu cơ, điển hình là hai loại chiến đấu cơ mới và tối tân nhất FC-1 và J-10. Tuy nhiên, Trung Quốc (vì chưa biết cách chế tạo nên) vẫn phải nhập của Nga động cơ phản lực cho chiến đấu cơ của họ. (2)

Những động cơ phản lực này được sản xuất theo đơn đặt hàng của Trung Quốc, và được bàn giao như một sản phẩm đã hoàn chỉnh. Nga không bàn giao công nghệ sản xuất động cơ phản lực cho Trung Quốc.

Theo giới chuyên môn ước tính, phải đến năm 2016, may ra Trung Quốc mới tự sản xuất động cơ phản lực.

Giờ DCVOnline mời bạn đọc đọc bản tin về chuyện hàng không mẫu hạm của Trung Quốc… chưa có hệ thống hãm (arresting gears) để giữ phi cơ khi đáp xuống boong tàu.
*************************************

Theo bản tin trên của Hải quân Nga được đăng lại trên trang mạng Navy Recognition cho hay, thì chiếc hàng không mẫu hạm (HKMH) đầu tiên của Trung Quốc đang gặp trở ngại mới và bất ngờ, vì chiếc HKMH Varyag được đóng từ thời Xô-viết đã không được gắn hệ thống hãm để giữ phi cơ lại khi đáp xuống boong tàu, và hiện không rõ là Trung Quốc có mua được hệ thống hãm này không.Năm 2007, hãng thông tấn Kanwa tường thuật từ thành phố St. Petersburg, (Nga) là Trung Quốc sẽ mua bốn hệ thống hãm do Viện Nghiên cứu Kỹ thuật Hàng hải (Marine Engineering Research Institute) chế tạo và do nhà máy Proletarsky Zavod sản xuất, nhà máy này xưa nay vốn sản xuất tất cả hệ thống hãm và các móc cho hệ thống hãm phi cơ cho nước Nga.Kanwa cũng tường thuật là theo một nguồn tin ở nhà máy Proletarsky Zavod, viên chức Trung Quốc đã viếng thăm nhà máy này nhiều lần trước đây và tuyên bố không dấu diếm là họ muốn mua tối thiểu  4 hệ thống hãm phi cơ này. Cuộc thương thảo của họ xảy ra ở văn phòng hãng Rosoboronexport; bao gồm người đàm phán đại diện cho nhà máy Proletarsky Zavod, và viên chức Trung Quốc đã yêu cầu nhà máy cung cấp những thông tin kỹ thuật.Năm 2011, một nguồn tin có thẩm quyền nói với phóng viên của hãng thông tấn Kanwa là cuộc thương thảo của họ đang gặp phải trở ngại bất ngờ — đó là giới chức đặc trách cho kỹ nghệ quốc phòng Nga đã quyết định không bán hệ thống hãm phi cơ này cho Trung Quốc.

Cần hệ thống hãm – landing gears and arresting gears – để giữ phi cơ khi đáp xuống boong tàu hàng không mẫu hạm. Không có hệ thống này, thì HKMH Varyag của Trung Quốc tha hồ chở … phi cơ trực thăng! Nguồn hình: U.S. Navy photo by Photographer’s Mate 3rd Class Sabrina A. Day


Theo nguồn tin này, Trung Quốc tìm cách mua những móc hãm phi cơ từ Ukraine thay vì mua trực tiếp từ Viện NCKT Hàng Hải và hãng Proletarsky Zavod, và những móc hãm trên chỉ thích hợp cho loại máy bay huấn luyện JL-9 và loại “nhái mẫu” J-15.Điều gì đã làm Nga đổi ý và từ chối bán hệ thống hãm phi cơ trên hành không mẫu hạm này cho Trung Quốc ở phút cuối như thế? Hãng thông tấn Kanwa đã hỏi bộ ngoại giao và bộ quốc phòng Nga nhiều lần về việc mua kỹ thuật đóng hàng không mẫu hạm của Nga.
Câu trả lời chính thức từ phía Nga như nhau:Ngăn cấm xuất cảng hệ thống vũ khí chiến lược cho Trung Quốc. Hàng không mẫu hạm, tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân, kỹ thuật sản xuất vũ khí nguyên tử — tất cả những thứ này là vũ khí chiến lược.“Tuy nhiên, khi Kanwa điều tra thêm về việc này, thì họ tìm thấy lý do chính cho vấn đề không phải ở chỗ “cấm xuất cảng vũ khí chiến lược cho Trung Quốc” nhưng vì Nga bất mãn với Trung Quốc khi Trung Quốc ăn cắp mẫu của chiến đấu cơ Su-33 loại đáp trên hàng không mẫu hạm của Nga để tự xào nấu, rồi chế biến cho chính mình.Trước đó, trong năm 2007, nguồn tin cho Kanwa hay là chế tạo và sản xuất hệ thống hãm phi cơ trên hàng không mẫu hạm là một tiến trình phức tạp mà chỉ có Nga và Hoa Kỳ là có kỹ thuật thích hợp vào thời điểm đó. Chính Ấn Độ cũng phải mua hệ thống hãm này của Nga. Theo Kanwa, “trong qúa khứ, hàng không mẫu hạm được gắn với bốn hệ thống hãm phi cơ, nhưng chiếc HKMH mới của Ấn Độ lại được trang bị với ba hệ thống hãm mà thôi, điều đó cho thấy hệ thống hãm do Nga chế tạo và sản xuất có độ tin cậy rất cao.”
Hệ thống hãm trên hàng không mẫu hạm, không những trên boong mà còn có cả hệ thống phức tạp nằm dưới lòng tàu. Sai một ly là … tha hồ tắm biển! Nguồn hình: norfolknavyflagship.com


Theo bản tin của hải quân Nga cho hay thì một đại diện cho hãng Rosoboronextport ông A. Plotnikov vừa mới đây nói với hãng thông tấn Kanwa là “Trung Quốc rất muốn mua hệ thống hãm phi cơ này nhưng chúng tôi đã không bán.

Năm 2006, giám đốc Viện Nghiên cứu Kỹ thuật Hàng hải và hãng sản xuất Proletarsky Zavod cho phóng viên Kanwa hay là Trung Quốc sẵn sàng mua bốn hệ thống hãm cho phi cơ sau nhiều vòng đàm phán. Tuy nhiên, vào năm 2011 này ông nói là “chúng tôi nhận được lệnh bất ngờ từ Mạc Tư Khoa bảo cắt hết liên lạc với đối tác Trung Hoa. Nói khác đi, chúng tôi đã không thể bán cho Trung Quốc những hệ thống hãm này cũng như các dụng cụ khác cho hàng không mẫu hạm của họ.”

Bộ ngoại giao Nga ngay sau đó tuyên bố “kỹ thuật và vũ khí chiến lược không được bán cho Trung Quốc.”

Những dữ kiện nói trên cho thấy lý do tại sao những hệ thống hãm phi cơ trên đã không được giao cho trung tâm huấn luyện phi hành Yanliang vào tháng Tám năm 2010 rồi và tại sao những hệ thống này đã chưa được gắn trên hàng không mẫu hạm Varyag trước đây cho chuyến thử đầu tiên.

Theo ông A. Plotnikov, hiện đang có một số hệ thống hãm cũ ở Ukraine, và Trung Quốc có thể mua lại. Tuy nhiên, những hệ thống hãm cũ này chỉ được dùng như hàng mẫu để trình diễn mà thôi. Nhưng người ta tin rằng sau khi Trung Quốc mua lại những hệ thống này từ Ukraine, họ có thể nghiên cứu sự cấu tạo và rồi Trung Quốc sẽ cần thời gian để phát triển cho mình một hệ thống tương tự trong tương lai.

© DCVOnline

Posted in Chinh Tri Nga, Chinh tri Trung Quoc | Leave a Comment »

Đến Bao Giờ thì Chính Trị ở VN Giống Như ở Nga Hiện Nay

Posted by hoangtran204 trên 25/03/2011

Mời các bạn nghe một bản nhạc với âm điệu mượt mà và thiết tha

 

Nga, một nước hậu cộng sản mà giới công chức, quân đội và công an được chia làm 2 thành phần: 1 thành phần già nua, tham nhũng, học vấn thấp, bảo thủ, thích cai trị đất nước bằng công an; và 1 thành phần trẻ trung hơn, học vấn cao, muốn đất nước Nga điều hành bằng luật pháp, có bầu cử tự do và dân chủ. Tổng thống Medvedev là một luật sư và Thủ Tướng Putin là một cựu điệp viên KGB, cả hai người đại diện cho 2 thành phần nói trên và hiện đang xuất hiện vào các dịp khác nhau để nói lên quan điểm chính trị của họ. Dân chúng  Nga đang quan tâm đến 2 quan điểm đối nghịch của họ và sẽ dồn phiếu cho người nào mà họ thấy là thích hợp vào cuộc chạy đua bầu cử vào chức vụ Tổng Thống. Medvedev và Putin đều biết rõ ràng rằng  lá phiếu bầu cử của người dân Nga vào năm 2012 sẽ quyết định ai sẽ là TT nước  Nga.

” Đây là một bài báo rất có giá trị. Người Ba Lan ở cạnh Nga nên họ theo sát tình hình Nga hơn là báo chí Tây phương. Những nhận xét về sự khác nhau giữa Putin và Medvedev rất chính xác. Khi Putin lên làm tổng thống thì Stalin được đề cao. Nhưng mới đây thì ông Medvedev lại lên án Stalin.

Sự tranh chấp giữ Medvedev và Putin là tranh chấp giừa 2 cách cai trị, Putin thì cai trị theo lối độc tài đảng trị như thời Liên Xô, dựa vào cơ quan an ninh, mật vụ, nói láo và phô trương sức mạnh quân sự. Còn Medvedev thì chủ trương thiết lập chế độ dân chủ, pháp trị, cai trị bằng luật pháp chứ không bằng công an, mật vụ. Có lẽ điều đáng ngạc nhiên là ông Medvedev lại có thể tồn tại trong chính trường lâu như vậy mà lại còn đang lấn sân. Việc ông Medvedev tìm chỗ dựa vào các sĩ quan trẻ trong quân đội và công an là nước cờ rất khôn ngoan. Đây cũng là sự tranh chấp giừa thế hệ mới tại Nga, thế hệ muốn có xã hội cai trị theo luật pháp, và thế hệ cũ thời Liên Xô, cai trị bằng công an và phe đảng ” (Minh Đức)

Medvedev ‘dẫn điểm’ trước Putin

Tác giả Wacław Radziwinowicz viết từ Moscow. Bài viết đăng trên Wyborcza với tựa đề Miedwiediew przed Putinem

Ngày càng nhiều khả năng là Dmitry Medvedev sẽ tái đắc cử trong cuộc bầu cử tổng thống Nga vào năm tới, và khả năng trở lại vị trí này của thủ tướng Vladimir Putin ngày càng ít hơn.

Hôm thứ Hai vừa rồi ở Nga đã xảy ra một chuyện chưa từng có – đó là tranh chấp công khai giữa 2 người đứng đầu nhà nước. Và Medvedev lại là người thắng cuộc.

Tranh chấp xảy ra khi Putin mạnh mẽ lên án quyết định của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc (LHQ) cho phép can thiệp quân sự vào Libya. Ông đã gọi đó là một quyết định sai lầm giống như việc kêu gọi “một cuộc thánh chiến”.

Bằng cách này, thủ tướng Putin đã gián tiếp phê phán đường lối ngoại giao của Tổng thống Nga, người đã đồng tình với chiến dịch can thiệp của LHQ qua việc không dùng quyền phủ quyết – vốn thường được nước Nga sử dụng để chống lại việc dùng sức mạnh quân sự với các thể chế độc tài.

Medvedev đã phản ứng nhanh nhẹn một cách khác thường. Ngay trong cùng ngày thứ Hai, ông đã lên tiếng, việc dùng từ “thánh chiến” là không thể chấp nhận được, nó dễ dẫn tới sự “xung đột giữa các nền văn minh”. Và rằng, Nga không phủ quyết quyết định của Hội Đồng Bảo An LHQ vì cho rằng nó phù hợp với quyền lợi của đất nước.

Bất ngờ với cuộc khẩu chiến này, những phóng viên nước ngoài đưa ra nhận định “đã bắt đầu cuộc chiến giành vị trí quyền lực nhất“. Thêm vào đó, hôm thứ Ba, phát ngôn viên của Putin nói rằng, những lời nhận xét của Thủ tướng về nghị quyết của Liên Hiệp Quốc chỉ là “ý kiến riêng” của ông, rằng quyết định việc này là người đứng đầu nhà nước. Vài giờ sau, chính Putin nói với các phóng viên rằng, chính sách đối ngoại  là do Tổng thống quyết định và ông ấy sẽ tìm ra đường hướng phù hợp nhất cho sự phát triển của đất nước.

Đây  là sự vi phạm nguyên tắc cơ bản trong lãnh đạo từ 3 năm nay: Đó là luôn thể hiện trước công chúng sự thống nhất tuyệt đối. Dưới góc độ của châu Âu, điều này có vẻ kỳ lạ, nhưng với nước Nga, đó là điều cần thiết. Ở Nga, người ta rất sợ những cuộc tranh cãi công khai giữa các lãnh tụ tối cao bởi dân chúng thường nhầm lẫn giữa con người và bộ máy quyền lực, họ thường bị chia rẽ và dẫn tới những ‘rắc rối’ hoặc sai lầm. Cấp dưới trong trường hợp đó cũng không còn biết phải nghe theo ai.

Do đó, Medvedev và Putin thường công khai khẳng định rằng, họ không hề bị chia rẽ, họ luôn gần gũi nhau, rằng họ thậm chí “giống nhau từ trong máu“. Các cộng sự của họ cũng nói, 2 người là một khối thống nhất, không có bất kỳ sự khác biệt nào. Và họ sẽ tiếp tục như vậy ít nhất là tới cuối năm 2011, khi còn vài tháng trước cuộc bầu cử tổng thống thì người ta sẽ thông báo ai sẽ là người lãnh đạo đất nước.

Nhưng sự khác biệt, không chỉ trong phong cách mà còn trong ý thức hệ, giữa Medvedev và Putin đã lộ ra rõ  rệt. Và cuộc tranh chấp hôm thứ Hai vừa rồi giữa Thủ tướng và Tổng thống là một minh chứng rõ nhất, đó không phải là trường hợp ngẫu nhiên.

Vào tháng Bảy năm 2010, ngay tại Moscow, Medvedev đã nói với các đại diện Ngoại giao Nga trên toàn thế giới rằng, cần “hỗ trợ để thúc đẩy nhân quyền ở mọi nơi trên thế giới“. Vì lợi ích của nền dân chủ Nga phù hợp với các giá trị dân chủ của các quốc gia khác. Điều này đã giải thích lý do tại sao Tổng thống Medvedev lại không phủ quyết nghị quyết về Libya.

Trong suốt nhiệm kỳ Tổng thống của Putin từ năm 2000 tới năm 2008, Moscow đã cứng rắn và nhất quán trong việc thực hiện chính sách không can thiệp chống lại các thể chế độc tài. Lý lẽ họ đưa ra để thuyết phục dân Nga là, bất cứ việc sử dụng vũ lực nào nhân danh việc bảo vệ các nguyên tắc dân chủ đều làm tổn hại tới quốc gia đó và mở đầu cho việc chiếm đóng của Mỹ với các quốc gia này để kiểm soát nguồn tài nguyên dầu mỏ và khí đốt.

Do vậy, hôm thứ Hai vừa rồi, nhân sự kiện ở Libya, Putin muốn gửi tới một thông điệp đơn giản rằng, để tránh cho các nạn nhân một số phận bi thảm của cuộc “thánh chiến”, Nga cần phải tăng gấp đôi sản lượng tên lửa chiến lược của mình.

Điều đó cũng cho thấy rõ sự khác biệt trong chương trình tranh cử sắp tới của 2 nhân vật đứng đầu này. Một tuyên ngôn chính trị tương tự dành cho Medvedev, mang tên “Hãy nắm bắt tương lai” đã được đưa ra một tuần trước đây. Dường như thông điệp đó đưa ra mà không có sự đồng ý và và phê duyệt của người đứng đầu nhà nước, nhưng thật khó  tin, bởi vì đó là sản phẩm của Viện nghiên cứu Phát triển đương đại (INSOR) mà Tổng thống là người chủ trì Hội đồng Giám hộ.

Đó là những quy định do các chuyên gia của tổng thống, qua những như cầu thực tế, trong thời kỳ cầm quyền của của ông Putin đã đưa vào. Họ đề nghị khôi phục lại các cuộc bầu cử thống đốc và các thành viên của Hội đồng Liên bang và hội đồng tối cao quốc hội. Họ cho rằng cần thiết phải phân cấp quản lý đất nước, tự do hóa pháp luật, đem lại sự độc lập thực sự cho nền tư pháp. Chỉ có bằng cách này, mới có thể thực hiện hiện đại hóa đất nước một cách đúng đắn và chống tham nhũng – mối đe doạ lớn nhất đối với Nga.

Bản tuyên ngôn chính trị của Putin đã được viết vào mùa thu năm 2010 bởi đạo diễn phim Nikita Mikhalkov. Theo quan điểm của ông, một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất hiện nay của chính quyền là bảo vệ nền văn hóa của đất nước chống lại những ảnh hưởng nguy hại của phương Tây. Sẽ là mạo hiểm một cách không cần thiết khi thực hiện những cải cách chính trị; nhất thiết nên duy trì một chính quyền trung ương mạnh.

Medvedev đã dần dần đạt được các mục tiêu quan trọng trước khi cuộc chạy đua bầu cử bắt đầu.

Vũ khí chính trị hiệu quả nhất hiện nay là hệ thống truyền hình Nga, đặc biệt là 2 kênh truyền hình Quốc gia. Đây là những kênh có lượng khán giả lớn cả trong và ngoài nước, thu hút tới 90% người Nga.

Cho tới gần đây, thời lượng phát hình trên các kênh truyền hình này, liên quan tới Putin và Medvede, gần như ngang bằng nhau, thậm chí tính bằng giây. Nhưng gần đây, tổng thống đã đạt được lợi thế nhất định. Hôm chủ nhật, người Nga đã xem Tổng thống phát biểu trong chương trình tin tức trên kênh truyền hình hàng đầu này với thời lượng gần 10 phút mà không thấy mặt mũi Putin đâu. Còn hôm thứ Ba, vẫn trên truyền hình quốc gia, Tổng thống Medvedev xuất hiện hơn 30 phút, trong khi Thủ tướng Chính phủ chỉ có hơn 4 phút.

Tổng thống cũng tìm cách xuất hiện thường xuyên trong bộ máy nhà nước, đặc biệt là trong lực lượng vũ trang – lực lượng giữ ảnh hưởng rất lớn ở Nga. Các sỹ quan trẻ trong bộ máy cảnh sát và quân đội không bao lâu nữa, sẽ nhận được mức lương lớn gấp 3 lần hiện nay và những người lính trong các doanh trại được nhận những khẩu phần ăn tốt hơn nhiều so với năm ngoái.

Medvedev – trái ngược với Putin- cư xử cứng rắn với các tướng lĩnh. Mới đây, ông đã cho về vườn 50 quan chức trong ngành công an. Động thái này đã nhận được sự đồng cảm của lực lượng cán bộ trẻ và những sỹ quan cấp dưới vốn đánh giá thượng cấp của mình như những kẻ yếu kém và tham nhũng.

Một trong những cách mà Medvedev nâng cao vị thế của nước Nga là xóa bỏ hình tượng của Stalin, qua đó giúp cho Nga chính thức đoạn tuyệt với quá khứ cộng sản. Đó là việc thay đổi toàn bộ sách giáo khoa phổ thông, tên của đường phố, các quảng trường, phá bỏ các tượng đài của các sỹ quan Bolshevik, mở tung các kho lưu trữ và xây dựng đài tưởng niệm dành cho các nạn nhân của các cuộc thanh trừng cộng sản.

Vì vậy, ngày nay, nếu bạn hỏi ý kiến của các chuyên gia Nga, ai sẽ là ứng viên ngồi vào chiếc ghế quyền lực Tổng thống vào năm sau, sẽ rất ít người cho rằng, người đó không phải là Medvedev.

Người phụ trách Viện Nghiên cứu Chiến lược Phát triển của Nga (viết tắt là INSOR), Igor Jurgens, tin rằng kịch bản của Medvedev có ít nhất 70% cơ hội thành công. Còn Gleb Pavlovsky, cố vấn của điện Kremlin trong nhiều năm (bao gồm cả trong nhiệm kỳ tổng thống Putin), cho rằng tháng ba năm 2012, người chiếm ưu thế cho chiếc ghế quyền lực ở Nga sẽ chính là người đứng đầu nhà nước hiện nay.

© Mạc Việt Hồng (Bản tiếng Việt)

© Đàn Chim Việt

http://www.danchimviet.info/archives/30537

Theo dòng sự kiện:

  1. Liệu Putin có lo ngại về việc ‘những kẻ thổi còi’ đang lớn mạnh lên ở nước Nga?
  2. Xử Khodorovsky, Putin cảnh cáo những người muốn cải cách chính trị
  3. Putin “rủa” những kẻ phản bội
  4. Obama, Medvedev và Hamburger
  5. Con gái cựu tổng thống Nga Yeltsil – đối thủ nguy hiểm của Putin
  6. Chân dung Tổng thống mới của nước Nga- ông Dmitri Medvedev

Posted in Chinh Tri Nga | Leave a Comment »

Để Đối Phó với Trung Quốc ở Châu Á (?)

Posted by hoangtran204 trên 21/11/2010

Mỹ đang tiến gần và thân thiện với Nga hơn để rảnh tay đối phó với Trung Quốc đang có tham vọng chiếm các vùng biển ở Á Châu. Nga cũng muốn thân Mỹ để kềm chế Trung Quốc là nước đang xúi dục hàng triệu  dân chúng Trung Quốc xâm nhập vượt qua biên giới Nga và Trung quốc, và sống trong  các vùng đất đàng sau biên giới của Nga.

 

Bên Lề Cuộc Họp NATO, Các vị Tổng Thống  Mỹ và Nga đã Tổ Chức Buổi Họp Đột Xuất

AIR FORCE ONE vượt sóng (AFP) – Tổng thống Mỹ Barack Obama và Tổng thống Nga, ông Dmitry Medvedev, đã tổ chức một hội nghị không chuẩn bị trước ở Lisbon trong một nỗ lực để xây dựng lòng tin giữa hai quốc gia, tòa Bạch Ốc đã chính thức công bố.

“Cả hai vị TT đã bước vào một căn phòng và nói chuyện trong 15 đến 20 phút,” phát ngôn viên tòa Bạch-ốc Ben Rhodes nói với các phóng trên chiếc Air Force One trước khi máy bay hạ cánh tại Washington vào khuya ngày thứ Bảy. “Cuộc họp đó không công bố trước, và không có trong kế hoạch.”

Chỉ có một người phiên dịch đi vào phòng họp cùng với hai nhà lãnh đạo tại cuộc họp riêng bên lề hội nghị thượng đỉnh NATO, các giới chức Mỹ đã cho biết.

NATO và Nga đã đồng ý trước đó vào ngày thứ Bảy để tham gia xem xét một kế hoạch lá chắn tên lửa để bảo vệ châu Âu và tăng cường  nguồn cung cấp hậu cần cho cuộc chiến ở Afghanistan, (chuyện nầy như thể) đang chôn lấp một khoảng thời gian căng thẳng giữa những hai cựu thù cũ của cuộc Chiến tranh Lạnh (1945-1991).

Ngày thứ Sáu hôm trước, liên minh quân sự phương Tây đã đồng ý thiết lập một hệ thống phòng thủ tên lửa chống đạn đạo để bảo vệ dân chúng của châu Âu chống lại các cuộc tấn công bằng tên lửa thô bạo và mời Nga hợp tác.

Hai bên đã đồng ý  nghiên cứu sao cho cách thức hợp tác nầy sẽ được thực thi, nhưng ông Medvedev đã cảnh báo Nga sẽ phải được đối xử như một đối tác bình đẳng, nếu nước Nga tham gia vào kế hoạch nầy.

Rhodes cho biết Obama và Medvedev đã phát triển cái mà ông gọi là “một mối quan hệ hiểu biết nhau rất mạnh mẻ.”

“Họ mến chuộng nhau. Họ muốn gặp nhau,” người phát ngôn nói. “Họ muốn cư xử nhau trong hòa thuận và tham khảo ý kiến lẫn nhau về nhiều điều khác nữa.”

Theo các quan chức chính quyền, đáp ứng được khởi xướng bởi Obama, sau đó Obama đã mô tả cuộc gặp gỡ như là “rất thân thiện.”

Obama cũng đã nói chuyện với Tổng thống Medvedev về cuộc họp trước đây của ông với Tổng thống Mikheil Saakashvili của Georgia.

Nước Georgia đã chiến đấu một cuộc chiến tranh năm ngày với Nga vào tháng Tám năm 2008 khi quân đội Nga đổ vào nước này sau khi chiến tranh đã bùng nổ giữa các lực lượng Georgia và quân ly khai ở  Nam Ossetia.

Một trong những viên chức đã trích dẫn lời của Obama nói rằng các cuộc gặp với TT  Medvedev là nhằm giảm “sự hiểu lầm có thể dẫn đến các hậu quả ngoài ý muốn.”

Hai nhà lãnh đạo cũng đã thảo luận về hiệp ước vũ khí hạt nhân START mới ký với Nga và các cơ hội cho hiệp ước nầy sớm được phê chuẩn của Thượng viện Mỹ. (1)
“Họ đã có một cuộc trò chuyện rất thân mật về hiệp ước đó,” một viên chức chính quyền nói thêm rằng Tổng thống Medvedev bày tỏ sự tin tưởng “vào tổng thống Mỹ đang hoàn tất việc thi hành.”

Hiệp ước – được ký bởi Tổng thống Medvedev và Obama tại một buổi lễ xâ

y dựng ở Prague vào tháng Tư – mỗi quốc gia để hạn chế tối đa 1.550 đầu đạn hạt nhân được triển khai, một sự cắt giảm khoảng 30 phần trăm từ một giới hạn đã đặt ra vào năm 2002.

Thỏa thuận này, một chính sách đối ngoại hàng đầu của Obama đã khởi xướng, đang thay thế một hiệp ước trước đó đã hết hiệu lực vào tháng Mười Hai năm 2009 và cũng yêu cầu có sự phê chuẩn của Hạ viện Nga, viện Duma.

Các Thượng Nghị Sĩ của đảng Cộng hòa cho biết họ cần phải chắc chắn rằng kho vũ khí hạt nhân của Mỹ sẽ được hiện đại hóa và rằng hiệp ước sẽ không cản trở các nỗ lực phòng thủ tên lửa Mỹ – nhưng một số Nghị sĩ đã thừa nhận ở chốn riêng tư rằng họ không muốn giao vào tay ông Obama một chiến thắng ngoại giao trước khi có các cuộc bầu cử (hạ viện và thượng viện vừa mới hoàn tất 3 tuần trước đây).

Trước đó, TT Medvedev củaNga đã cảnh báo rằng nước ông sẽ chờ đợi để phê chuẩn Hiệp ước START sau khi mà hiệp ước ấy đã được thông qua ở Washington.

“Tôi hy vọng rằng các nhà lập pháp Mỹ sẽ bày tỏ theo một phương cách có trách nhiệm,” ông Medvedev phát biểu tại một cuộc họp báo tại Lisbon. “Sẽ là một sự hối tiếc” nếu hiệp ước nầy sẽ không được (thượng viện Mỹ) phê chuẩn, ông nói.

Mặc dầu có sự phản đối của đảng Cộng hòa, tòa Bạch Ốc đã bày tỏ sự tin tưởng hiệp ước này sẽ được phê chuẩn trước cuối năm nay, khi mà quốc hội vẫn còn đang bị kiểm soát bởi đảng Dân chủ tái nhóm họp (các phiên họp cuối).

“Vị trí của đảng chúng tôi tiếp tục nắm giữ khối đa số ở quốc hội nên điều nầy có thể được phê chuẩn trong các phiên họp sau cùng, trong thời gian chờ đợi quốc hội mới đứng ra đảm nhiệm vào tháng giêng năm tới,” Rhodes nói.

Medvedev tham gia cuộc hội nghị ở Lisbon đánh dấu cuộc họp đầu tiên giữa Tổng thống Nga và liên minh 28-quốc gia kể từ khi cuộc chiến 2008 của nước ông với Georgia, một nước nhỏ thân phương Tây và đã từng thân thiện ngã về phía Liên Xô trước đây, nay đang mong muốn gia nhập tổ chức Minh Ước Bắc Đại Tây Dương (NATO).

 

@ người dịch Trần Hoàng

 

(1) Theo luật Mỹ, khi TT Mỹ đương nhiệm tuyên bố hay ký hiệp ước gì đó với các nước khác, thì hiệp ước và lời tuyên bố ấy chỉ có giá trị ở 1 chừng mực nào đó trong 1 thời gian ngắn vài tháng hoặc vài năm, và về sau các lời tuyên bố hoặc hiệp ước ấy không có tính ép buộc nước Mỹ phải thi hành theo đúng tinh thần hiệp ước. Theo luật Mỹ, một hiệp ước chỉ có giá trị bền vững lâu dài hàng chục hoặc hàng trăm năm… khi mà hiệp ước ấy đã được đưa ra bàn thảo, được thông qua và có sự phê chuẩn của Thượng Viện Mỹ — người dịch 

Vào 1960s, TT Ngô Đình Diệm rất thông hiểu chính trị của Mỹ, đã yêu cầu nếu  Mỹ ký 1 hiệp ước xem VN là đồng minh quân sự và phải có sự phê chuẩn của quốc hội Mỹ, nhưng hành pháp Mỹ đã quá vội vả, muốn đem quân đội Mỹ nhảy vào miền Nam ngay mà không chờ đợi quốc hội phê chuẩn…TT Nguyễn văn Thiệu khi ký hiệp định 1973, cũng đã không đòi hỏi có một hiệp định coi miền Nam là 1 đồng minh và phòng thủ chung, có  sự phê chuẩn của Quốc hội Mỹ…và  vai trò cuả Mỹ sẽ như thế nào nếu như phe CS miền Bắc xé bỏ hiệp định, xâm lăng miền Nam… Hoặc giả như TT Thiệu đã có đòi hỏi sự phê chuẩn của quốc hội  Mỹ bằng 1 hiệp ước nào đó nhưng không thành công (hiệp định nầy tương tự như hiệp định Mỹ đã từng ký trước đó về việc phòng thủ chung với  Nam Triều Tiên (1953), Đài Loan, và Nhật bản.

Posted in Chinh Tri Hoa Ky, Chinh Tri Nga | Leave a Comment »

Về quá trình thay đổi tư duy ở Nga: Một Putin mới

Posted by hoangtran204 trên 31/07/2010

Về quá trình thay đổi tư duy ở Nga: Một Putin mới

TTX dịch theo Newsweek số ra ngày 21/6/2010

Nhà lãnh đạo Nga vốn đã từng chỉ trích Mỹ và đi theo đường lối của Stalin hiện nay đang ủng hộ một sự tan băng quan trọng trong chính sách đối ngoại của Nga.

Chỉ ba năm trước đây, Vladimir Putin say sưa nói về việc Mỹ đang tìm cách trở thành “ông chủ duy nhất” của thế giới và chỉ trích NATO “đang trườn đến các đường biên giới của Nga”. Ông cũng đã ra lệnh viết lại các cuốn sách lịch sử của Nga nhằm ca ngợi vai trò của Stalin, điều này báo động thế giới rằng khả năng khôi phục một chế độ Xô Viết chuyên quyền sắp diễn ra.

Thay vì chỉ trích phương Tây, Thủ tướng Putin nói về các thỏa thuận kinh doanh với châu Âu và châu Mỹ, về các khu vực thương mại và các khoản vay. Và thay vì ca ngợi Stalin, hồi tháng 5, Putin đã thẳng thắn thừa nhận sự tàn bạo của “chế độ chuyên chế” của Stalin khi ông đứng bên cạnh Thủ tướng Ba Lan tại Katyn, nơi quân đội Liên Xô đã tử hình 20.000 sĩ quan và binh lính Ba Lan vào năm 1940.

Dự án lớn nhất của Putin năm nay đó là hình thành một hiệp định về mối quan hệ đối tác hợp tác lớn mới với Liên minh châu Âu mà sẽ bao trùm mọi thứ từ thương mại đến du lịch không cần thị thực.

Và một học thuyết chính sách đối ngoại mới của Cremli, sau nhiều tháng tiến triển, đang vạch ra các kế hoạch chi tiết để tạo ra một thế giới trong đó Nga sẽ “phụ thuộc lẫn nhau” vào các cường quốc lớn khác, có thể kể đến Liên minh châu Âu và Mỹ với tư cách là các đối tác đáng ao ước nhất.

Sự mềm mại mới trong giọng điệu của Putin không phản ánh bất kỳ sự nhụt chí nào liên quan đến mục tiêu cơ bản của ông: phục hồi địa vị của Nga với tư cách là một nước lớn.

Theo những người biết ông, Putin tận đáy lòng mà nói vẫn là “một silovik điển hình”, silovik là từ viết tắt để chỉ một nhóm gồm các cựu mật vụ có tư tưởng diều hâu vẫn đang thống trị giới tinh hoa của Nga.

Yury Krupnov, Giám đốc Viện nghiên cứu nhân khẩu học, nhập cư và phát triển khu vực của Matxcơva và là người gần gũi với Putin nói: “Bạn đừng hiểu sai rằng Putin sẽ để Nga trở nên yếu kém“. Thứ đã thay đổi đó là lần đầu tiên trong một thập kỷ, thế giới cuối cùng đang đi theo cách của Putin, và ông cuối cùng cũng có thể nghỉ xả hơi đôi chút.

Trong khoảng thời gian làm tổng thống, từ 2000-2008, Putin đã đấu tranh để bảo vệ những gì ông xem là phạm vi ảnh hưởng chính đáng của Nga, dọc theo chiều dài của những vùng đã từng là lãnh thổ của Liên Xô. Ba Lan đã từng tìm cách trở thành một căn cứ cho hệ thống phòng thủ chống tên lửa của Mỹ. Ucraina quyết tâm gia nhập NATO và Grudia cũng vậy và đã tìm cách hất cẳng quân đội Nga khỏi các nước cộng hòa ly khai của họ là Apkhadia và Nam Ossetia.

Hiện nay, chính quyền Obama đã rút lại kế hoạch bố trí các dàn tên lửa đánh chặn ở Ba Lan và cộng hòa Séc; việc gia nhập NATO cũng không được bàn đến ở Ucraina do thắng lợi của một vị tổng thống thân Matxcơva trong bầu cử; và Nga đã sáp nhập một cách hiệu quả các vùng lãnh thổ phía Bắc Grudia và đây là kết quả của cuộc xâm lược diễn ra hồi năm 2008. NATO thậm chí còn đề nghị bao gồm cả Nga vào các kế hoạch phòng thủ tên lửa của châu Âu.

Và vào tháng 5/2010, Putin đã ký một thỏa thuận gia hạn hợp đồng thuê căn cứ hải quân của mình ở Sevastopol, Ucraina vốn lâu nay là ngôi nhà của Hạm đội Biển Đen gây tranh cãi của Nga. Putin cũng củng cố sự chi phối về năng lượng của Nga đối với châu Âu, ký kết một loạt các thỏa thuận về đường ống dẫn khí Dòng chảy phương Nam, chuyển khí đốt trực tiếp từ Nga sang Bungari và Trung Âu.

Mỹ cũng trông có vẻ không còn quá đe dọa đối với những lợi ích của Nga. Mặc dù Putin và George W.Bush đã xuất phát với một khởi đầu tốt đẹp khi Tổng thống Mỹ vào năm 2001 tuyên bố đã “nhìn thấu” tâm hồn của Putin, các mối quan hệ nhanh chóng xấu đi do những nghi ngờ của Nga rằng Mỹ xúi giục “các cuộc cách mạng màu” đã lật đổ các chế độ thân Putin ở Grudia, Ucraina, Xécbia và Cưgơrưxtan.

Hiện nay, khi mà Bush và chương trình nghị sự tự do của ông đã không còn, Putin có thể chấp nhận đề nghị của Tổng thống Barack Obama “khởi động lại” các mối quan hệ. Obama, theo lời của Dmitry Rogozin, đại diện của Nga tại NATO, là “một nhà tư tưởng trẻ tuổi, hiện đại”, đã nỗ lực xoa dịu sự lo ngại của Nga rằng Mỹ muốn ve vãn các đồng minh lâu đời nhất của Nga.

Bất chấp cuộc chiến gay go về địa chính trị trong quá khứ, Putin hiện đang thoải mái chìa tay ra với phương Tây như ông đã làm vào những ngày đầu làm tổng thống, khi Nga ủng hộ cuộc chiến của Bush ở Apganixtan.

Về cơ bản, nỗ lực của Putin nhằm khôi phục các mối quan hệ với phương Tây phản ánh thực tế rằng Nga rất cần nguồn ngoại hối. Điều chắc chắn là sự bùng nổ của Nga thời Putin là dựa vào nguồn tiền bán dầu lửa. Nhưng hầu hết các công ty của Nga thực sự phát triển dựa trên ngồn vốn rẻ mạt mượn từ phương Tây với số tiền là 450 tỷ USD.

Số tiền đó hiện đã hết sạch. Đầu năm nay, Bộ Phát triển Kinh tế của Nga đã tính toán rằng từ nay đến năm 2013 Nga sẽ cần phải có khoảng 1 nghìn tỷ USD để thực hiện những kế hoạch đầy tham vọng nhằm phục hồi cơ sở hạ tầng đang xuống cấp nghiêm trọng chẳng hạn như hệ thống đường ray xe lửa, các trường học và bệnh viện – và ngân sách chỉ có thể bù đắp 1/3 con số đó.

Quỹ ổn định hóa trị giá 150 tỷ USD được tạo ra trong những năm tăng trưởng mạnh sẽ bị tiêu hết vào cuối năm 2011. Điểm mấu chốt là Cremli đưa ra những con số này và nhận ra rằng Nga không thể hiện đại hóa – thậm chí là tồn tại – nếu thiếu đầu tư nước ngoài.

Một nguồn tin cao cấp từ Bộ Ngoại giao nói: “Cuộc khủng hoảng này cho thấy rằng Nga sẽ không thể phát triển một cách độc lập“.

Chính vì vậy, sự thân thiện mới của Putin được định hướng bởi những nhu cầu của chính nước Nga. Thái độ kiêu ngạo dựa vào dầu lửa đã khiến Putin có lập trường hiếu chiến nhất vào năm 2008 – khi giá dầu lửa đạt mức 146 USD/thùng, gấp đôi mức giá hiện nay và Cremli tràn ngập tiền từ trên trời rơi xuống – hiện đã hết.

Dmitri Trenin thuộc Trung tâm Moscow Carnegie nói: “Cuộc khủng hoảng kinh tế đã xóa bỏ sự ngạo mạn đã đánh dấu sự kết thúc nhiệm kỳ tổng thống của Putin. Nếu bạn chấp nhận rằng trừ khi bạn hiện đại hóa, thì bạn sẽ bị gạt ra rìa, hoặc nếu bạn chấp nhận rằng bạn không thể hiện đại hóa mình,… thì lúc đó chính sách đối ngoại của bạn sẽ tương đối rõ ràng. Bạn cần phải chìa tay ra với những nước phát triển mà có thể trở thành những nguồn lực cho sự hiện đại hóa của bạn”.

Putin dường như chắc chắn đã chấp nhận thông điệp hiện đại hóa này, dành phần lớn thời gian của mình để thu hút đầu tư nước ngoài và ủng hộ “thành phố cách tân” mới của Nga tại Skolkovo gần Matxcơva.

Hoặc như Phó Chủ tịch Đuma Quốc gia Sergei Markov, là một thành viên trong ê kíp của Putin trong hơn một thập kỷ đề cập, “ở Putin chẳng có gì thay đổi – ông vẫn luôn bị phương Tây hóa”, ít nhất là so với các nhân vật thuộc nhóm siloviki vốn theo đường lối dân tộc chủ nghĩa hơn.

Markov nói rằng điều khác biệt là Mỹ không còn “đối xử với Nga như thể một gã ngốc. 90% hành động hướng tới phương Tây của Putin là bởi vì Nga không thể hiện đại hóa mà thiếu các chuyên gia và các công nghệ của phương Tây”. 10% còn lại là do thực tế rằng “Putin cần phương Tây để chống lại mối đe dọa Hồi giáo cực đoan mà Nga đang phải đương đầu cả ở bên trong biên giới nước này dưới hình thức các cuộc nổi dậy đang diễn ra ở Bắc Cápcadơ lẫn các phần tử Hồi giáo cực đoan ở Trung Á”.

Những kết quả của sự suy xét lại này là đáng kể. Theo một bản thảo về học thuyết mới của Nga do Newsweek tại Nga thu thập được gần đây, nền tảng của chính sách đối ngoại của Nga sẽ là việc tạo ra một thế giới không có bạn bè hay đối thủ, mà chỉ có các lợi ích.

Thay cho sự đối đầu với Grudia và việc nói về các mối đe dọa từ NATO cũng như từ các kế hoạch phòng thủ tên lửa của Mỹ là sự nhấn mạnh mới vào việc “hội nhập nền kinh tế và văn hóa của Nga” với các nước láng giềng như EU và Trung Quốc.

Biểu tượng của tinh thần mới này thể hiện rõ ràng nhất ở Quảng trường Đỏ trong lễ kỷ niệm Ngày chiến thắng phát xít Đức (9/5), khi lần đầu tiên quân đội từ Mỹ, Anh, Pháp đến Ba Lan đã diễu hành bên cạnh các binh lính và các tên lửa hạt nhân của Nga.

Chỉ vài ngày trước đó, Tổng thư ký NATO, Anders Fogh Rasmussen, đã đề nghị tham khảo ý kiến của Nga liên quan đến những kế hoạch mới nhất của họ về phòng thủ tên lửa ở châu Âu.

Đầu năm nay, Nga đã ký Hiệp ước START mới đã được chờ đợi từ lâu về các vũ khí chiến lược với Mỹ. Thậm chí có cả cuộc đối thọa về việc Mỹ thúc đẩy Nga gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), củ cà rốt mà phương Tây đung đưa trước mũi Nga kể từ 1993.

Rogozin, một nhà chính trị theo đường lối dân tộc chủ nghĩa trước đây, cũng là người được cử đi làm đại diện của Nga tại NATO kể từ hai năm trước nói: “Tôi không thể mơ tưởng về một sự tan băng như vậy khi tôi đến Brussels”.

Rogozin đã từng gọi liên minh này là “con tê giác bị mù”.

Hiện nay, Rogozin nói rằng “một cửa sổ cơ hội đã mở ra cho chúng tôi… Chúng tôi đang nỗ lực nhằm dọn sạch tất cả những thứ rác rưởi nằm trên con đường tiến tới các mối quan hệ tốt đẹp hơn”.

Một số yếu tố may mắn đã góp phần cải thiện tình hình nói trên. Giá hàng hóa duy trì ở mức cao hơn nhiều so với những dự đoán được đưa ra sau sự sụp đổ tài chính năm 2008. Cùng với quỹ bình ổn giá dầu lửa hiện đang thu nhỏ lại, đó là những yếu tố hết sức quan trọng để giúp Putin giữ chặt sự kiểm soát đất nước bằng việc ném tiền vào các lĩnh vực bất ổn trong ngành công nghiệp.

Các chính trị gia thân phương Tây ở Ucraina đã tranh cãi rất nhiều tới mức họ đã để ngỏ một con đường cho nhân vật thân Matxcơva, Viktor Yanukovych, lên nắm quyền.

Đã có một sự cải thiện đáng kể trong các mối quan hệ với Ba Lan sau cái chết của tổng thống Lech Kaczynski trong vụ tai nạn máy bay trên đường đến dự lễ tưởng niệm vụ thảm sát Katyn. Nga không chỉ nhanh chóng điều tra vụ tai nạn mà Putin còn thẳng thừng thừa nhận rằng các nạn nhân trong vụ Katyn đã “bị thiêu chết trong ngọn lửa đàn áp của chủ nghĩa Stalin”.

Katyn luôn là phong vũ biểu chủ chốt cho thấy sự sẵn lòng của Nga giao tiếp một cách thành thật với thế giới; sự thừa nhận của Mikhail Gorbarchev vào năm 1990 rằng vụ thảm sát này là do Liên Xô tiến hành, chứ không phải Đức Quốc xã, đã giúp khuyến khích nhiều tiếng nói ở Đông Âu bắt đầu nói lên sự thật về kỷ nguyên Xô Viết.

Nhưng phần lớn sự tan băng mới nói trên diễn ra là do hữu ý. Cả Putin lẫn tổng thống Dmitry Medvedev đều dành phần lớn sức mạnh của họ hành động như các đại diện thương mại cấp cao của Nga.

Danh sách các dự án chung EU-Nga là rất dài: chỉ riêng với Đức, Putin đã ký thỏa thuận để Nga tham gia thiết kế và sản xuất loại máy bay Airbus A350 mới, một thỏa thuận với Deutsche Bahn và Siemens để phát triển các tuyến xe lửa cao tốc, và một dự án mở các nhà máy lắp ráp các loại xe Volkswagen, Daimler, và BMW ở Nga – chưa kể đến đường ống dẫn khí “Dòng chảy phương Bắc” dưới Biển Ban Tích.

Đầu tháng này, Medvedev đã đến thăm Đan Mạch và Nauy nhằm thu hút nguồn đầu tư ở khu vực Scandinavi. Ông cũng đã ký các thỏa thuận về chia sẻ các nguồn tài nguyên ở Biển Barent, các dự án chung về ngành đóng tàu ở Bắc Cực, bảo tồn năng lượng, công nghệ nano và truyền thông – ông cũng nhất trí chấm dứt cuộc tranh chấp đường biên giới đã tồn tại lâu nay với Nauy.

Theo Medvedev, Nga “phải ngừng cau có với thế giới và bắt đầu mỉm cười”.

Đáng buồn thay cho các nhà cải cách của Nga, sự tan băng mới này lại không xảy ra ở trong nước. Mặc dù Medvedev đang lên tiếng về việc tạo thuận lợi nhiều hơn cho các đảng đối lập, nhưng Cremli lại đàn áp thẳng tay các đảng đối lập thực sự, buộc tội một đảng theo “chủ nghĩa khủng bố” và thúc đẩy một đạo luật mà theo đó Cơ quan An ninh Liên bang có quyền bắt giam đối tượng tình nghi mà không cần xét xử.

Cựu phó thủ tướng và hiện nay là một nhà lãnh đạo đối lập, Boris Nemtsov, nói rằng Cremli lo ngại cuộc cải cách thực sự bởi vì nó đang điều hành “một hệ thống tham nhũng mà sẽ bị sự tự do hóa phá hủy”. Tuy nhiên, không một chính phủ nào ở phương Tây muốn hủy hoại sự tan băng này bằng cách chỉ trích Cremli về những vụ vi phạm nhân quyền.

Masha Lipman thuộc trung tâm Moscow Carnegie nói: “Hiện Cremli không bị phương Tây chỉ trích. Trong khi đó, các hoạt động chính trị nội bộ của Nga vẫn độc đoán như trước – thậm chí còn tồi tệ hơn”.

Chế độ dân chủ của Nga có thể vẫn bị đóng băng ở tầng sâu nhất, nhưng hành trình của Putin từ một nhân vật hay kích động chống Mỹ trở thành một đại diện bán hàng thân thiện cho giới kinh doanh Nga đang được hoan nghênh và là hành động đáng chú ý.

Một thử nghiệm quan trọng về sự tan băng này sẽ là việc gia nhập WTO, một trong những trở ngại trước mắt đối với đầu tư và thương mại của phương Tây ở Nga.

Tháng 6/2009, Putin đã làm cho cả thế giới ngạc nhiên bằng hành động rút khỏi các cuộc đàm phán với WTO và nêu lên ý tưởng về một liên minh thuế quan với Belarus và Kazakhstan. Liên minh này hiện đang suy sụp, và Nga dự kiến sẽ nối lại các cuộc đàn phán với WTO sau hội nghị thượng đỉnh với EU và cuộc gặp giữa Obama và Medvedev.

Một vấn đề khác có thể là việc khôi phục lại thỏa thuận với Mỹ về trao đổi hạt nhân thương mại, vốn đã bị hủy bỏ do hậu quả của cuộc chiến tranh giữa Nga và Grudia, mà sẽ cho phép Nga tái chế nhiên liệu hạt nhân của Mỹ và theo đuổi các dự án chung về nghiên cứu hạt nhân.

Đây là những thỏa thuận tốt đẹp đối với phương Tây, bởi vì chúng sẽ khiến thái độ hiêu chiến

Posted in Chính Sách Đối Ngoại, Chinh Tri Nga | Leave a Comment »