Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Từ bỏ đảng CSVN’ Category

►Nhớ về cựu Trung tá Trần Anh Kim hiện đang bị tù – Ông từng là trung đoàn trưởng, tấn công đánh chặn Trung Quốc 2/1979

Posted by hoangtran204 trên 04/04/2017

Trần Anh Kim, cựu Trung tá bộ đội: tôi đại ngu, bị Đảng lừa

Trần Anh Kim

09/10/2008

Nghe những lời tuyên truyền đường mật của Cộng Sản, say sưa mục tiêu của một chế độ tốt đẹp, ưu việt hơn chế độ Phong Kiến, Thực Dân mà Cộng Sản thường lên án.

Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Chien Tranh Bien Gioi Viet Trung 1979, Dân Chủ và Nhân Quyền, Từ bỏ đảng CSVN | Leave a Comment »

►Anh Trọng đi làm công an – tham bát bỏ mâm

Posted by hoangtran204 trên 07/10/2016

Nếu cứ khư khư kiên trì chủ nghĩa Mác – Lê, cứ giữ nguyên cái lốt cộng sản đầy sai lầm và tội lỗi, chính các anh đã làm cho cái đảng này trở thành tội đồ của dân tộc, lịch sử sẽ lên án, mà nhân dân cũng không dung tha!

Cộng sản sinh ra trong nghèo đói, trưởng thành trong chiến tranh bạo lực, và chết đi vì sụp đổ kinh tế, khi sự thật được phơi bày và sự khinh bỉ của nhân loại.

Anh Trọng đi làm cảnh sát – tham bát bỏ mâm

Nguyễn Khắc Mai Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri, Từ bỏ đảng CSVN | Leave a Comment »

►Sự trùng hợp kỳ lạ giữa vụ Trịnh Văn Thảo và vụ ông Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn

Posted by hoangtran204 trên 19/09/2016

Sự trùng hợp kỳ lạ vụ ông Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn

Thái Sơn

17-9-2016

(Thanh Niên) Sau khi làm ăn bết bát gây thất thoát thua lỗ hàng trăm, hàng ngàn tỉ đồng nhưng đến khi cơ quan chức năng phát giác, thì người chịu trách nhiệm chính đã cao chạy xa bay.

Vụ án Cố ý làm trái quy định Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng xảy ra tại Tổng công ty CP Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC ) – thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam đang có những diễn biến rất giống vụ án tương tự xảy ra tại Công ty CP thi công cơ giới và lắp máy dầu khí (PVC-ME) – đơn vị thành viên của PVC (100% vốn của PVC).
Khoản nợ khổng lồ
Từ giữa năm 2012, nhiều cơ quan chức năng đã phát hiện tại PVC-ME có những sai phạm đặc biệt nghiêm trọng. Trong đó, trong giai đoạn 2009 – 2012, dưới sự điều hành của Giám đốc Trịnh Văn Thảo – PVC-ME đã thua lỗ hơn 576 tỉ đồng, dẫn đến mất toàn bộ vốn chủ sở hữu, chưa kể những khoản nợ khổng lồ lên tới hàng trăm tỉ đồng. Trong những khoản thua lỗ này, cơ quan chức năng đã xác định Trịnh Văn Thảo câu kết với cán bộ cấp dưới lập ra những khoản quỹ đen lên tới hơn 80 tỉ để sử dụng vào việc tiếp khách, biếu xén hoặc đưa cho Giám đốc Trịnh Văn Thảo đi “đối ngoại”. Cụ thể, trong năm 2011, tổng chi cho bộ máy PVC-ME 47,8 tỉ đồng, thì có tới 10 tỉ đồng là chi để “tiếp khách”. Cũng trong năm này, ông Hoàng Vĩnh Thắng, lái xe cho Giám đốc Trịnh Văn Thảo, đã chi tiền “tiếp khách” cho sếp lên tới 1,12 tỉ đồng. Trước đó, năm 2010, khoản tiền ông Thắng chi “tiếp khách” cho sếp cũng gần 730 triệu đồng.
Theo nhiều tài liệu của Thanh Niên, kế toán trưởng, nhân viên PVC-ME đã rút từ quỹ đen này nhiều lần, mỗi lần từ vài trăm triệu, thậm chí cả tỉ đồng để ông Trịnh Văn Thảo đi đối ngoại hoặc “tiếp khách”, đồng thời đưa hàng trăm triệu đồng khác cho các lãnh đạo của PVC-ME “tiếp khách” hoặc đi nước ngoài. Trong đó, có khoản tiền hơn nửa tỉ đồng để chi cho “sinh nhật bố sếp Thanh ở Tổng công ty”.
Đáng chú ý vào ngày 23.7.2012, thanh tra của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam tiến hành kiểm tra tại PVC-ME thì 1 tuần sau đó, ngày 31.7.2012, Giám đốc Trịnh Văn Thảo bất ngờ xuất cảnh đi Mỹ và không trở về.
Chuyến đi này sau đó được báo cáo là ông Thảo đã đi mà không xin phép Tập đoàn Dầu khí VN và PVC.
Rồi biến mất
Ngày 12.9.2012, cơ quan cảnh sát điều tra đã khởi tố vụ án, sau đó khởi tố 15 bị can liên quan, trong đó có 13 người là lãnh đạo, nguyên lãnh đạo và cán bộ của PVC-ME về các tội danh cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng và thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Trịnh Văn Thảo đã bị Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an khởi tố về tội cố ý làm trái, nhưng bỏ trốn nên Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra quyết định truy nã quốc tế.
Kết luận của các cơ quan tố tụng về vụ án này cho biết, Trịnh Văn Thảo là kẻ chủ mưu, cầm đầu nhưng đến nay cơ quan chức năng vẫn chưa bắt được Thảo.
Trong vụ thua lỗ gần 3.300 tỉ đồng tại PVC, kết luận của Ủy ban Kiểm tra T.Ư nêu rõ từ năm 2007 – 2013, trên các cương vị Phó bí thư Đảng ủy, Tổng giám đốc, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐQT PVC, ông Trịnh Xuân Thanh đã nhiều lần được cảnh báo của các cơ quan thanh tra, kiểm toán về tình hình thua lỗ và tiềm ẩn thua lỗ. Tuy nhiên, ông Trịnh Xuân Thanh và Ban Thường vụ Đảng ủy, HĐQT, Ban Tổng giám đốc, Ban Kiểm soát Tổng công ty đã thiếu trách nhiệm, buông lỏng lãnh đạo, quản lý điều hành, thiếu kiểm tra, giám sát, làm trái các quy định của pháp luật về quản lý kinh tế. Trong giai đoạn này, nhiều tổ chức, cá nhân của PVC bị kỷ luật và xử lý hình sự.
Theo Ủy ban Kiểm tra T.Ư, ông Trịnh Xuân Thanh là người chịu trách nhiệm chính về các khuyết điểm, vi phạm ở PVC.
Tuy nhiên, cũng giống như vụ án tại PVC-ME, ngày 15.9, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an khởi tố vụ án Cố ý làm trái xảy ra tại PVC, ngày 16.9, khởi tố bị can đối với ông Trịnh Xuân Thanh thì xác định ông này đã bỏ trốn và đã ra quyết định truy nã toàn quốc và quốc tế.

Thái Sơn

Posted in Tập Đoàn-Tổng công Ty quốc doanh, Từ bỏ đảng CSVN, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Trịnh Xuân Thanh cần phải làm gì để chống lại sự truy nả của Bộ Công An

Posted by hoangtran204 trên 17/09/2016

Chỉ cần Trịnh Xuân Thanh đừng đến Mỹ, đừng di chuyển bằng máy bay, đừng làm gì vi phạm luật pháp của quốc gia mới, (đi bộ, đi xe buýt, đi đâu cũng nhờ người khác chở), sống trong 1 quốc gia không có quan hệ ngoại giao kinh tế với VN, hoặc ở yên trong vùng nào đó, không giao tiếp với người Việt, nằm yên 1, 2 năm, chờ xong vụ án ở VN coi kết quả ra sao. (Nếu TXT muốn nghĩ ngơi, sum họp với gia đình, chờ tình hình VN thay đổi, TXT sẽ chọn giải pháp này.)

Hoặc cách chính danh khác là Thanh liên lạc với luật sư tại nước sở tại để tham khảo, làm thủ tục tị nạn chính trị vì bị TBT đảng CSVN hăm dọa và dùng báo chí tấn công tinh thần suốt ba tháng (6,7 và 8), trước khi lệnh truy nả gởi qua các nước khác. (Có khả năng là TXT lựa chọn đi theo hướng này.)

Thêm vào đó, muốn interpol bắt giữ Trịnh Xuân Thanh ở một quốc gia nào đó, công an VN cần đưa ra chứng cớ tài liệu thuyết phục (tòa án, cơ quan công tố, và cảnh sát của quốc gia ấy) rằng Thanh phạm tội hình sự, và luật pháp của quốc gia đó, cũng qui định tội (kinh tế tài chánh ấy) là tội “hình sự”. Điều này coi bộ khó thuyết phục, và vụ án sẽ rất ngốn nhiều thời gian, tiền bạc vì ngôn ngữ bất đồng.

Thanh có thoát được truy nả quốc tế? Ai sẽ cứu Thanh?

FB Phạm Lê Vương Các

17-9-2016

Công an phát lệnh truy nã quốc tế với ông Trịnh Xuân Thanh. Nguồn: internet

Công an phát lệnh truy nã quốc tế với ông Trịnh Xuân Thanh. Nguồn: internet

Vào khuya đêm qua 16/9, Bộ Công an đã ra quyết định truy nã đối với Trịnh Xuân Thanh. Nhiều tờ báo cho biết lệnh truy nã không chỉ được thực hiện trên toàn quốc mà còn “truy nã quốc tế”.

Nói đến “truy nã quốc tế” nghe có vẻ nghê gớm, nhưng thật ra chả có quái gì nguy hiểm cho trường hợp của Thanh, vì Việt Nam làm gì có thẩm quyền phát lệnh truy nã quốc tế. Nó chẳng qua chỉ là một cái thông báo được chuyển tới một số quốc gia mà VN có ký kết tương trợ tư pháp, với nội dung đại loại như chúng tôi đang truy nã thằng Thanh, nó có ở trên đất nước của các bạn thì bắt giữ giùm chúng tôi. Việc ký kết tương trợ tư pháp của VN với các quốc gia khác về việc dẫn độ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chẳng ăn nhằm gì vì hầu hết các quốc gia văn minh không có ký kết tương trợ tư pháp về việc dẫn độ với VN.

Trong trường hợp của Thanh, thẩm quyền truy nã quốc tế sẽ thuộc về Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế (Interpol). Nếu Interpol phát lệnh truy nã Thanh thì lúc này nó gần như có giá trị pháp lý toàn cầu vì tổ chức này có đến 190 quốc gia thành viên, nhưng nó cũng đòi hỏi một thủ tục nhiêu khê. Giả sử trong thời gian tới, Interpol ra quyết định truy nã Thanh thì cũng chưa đủ để bắt giữ Thanh dẫn giải về lại VN . Bởi lẽ Interpol không tham gia vào việc truy tìm và bắt giữ đối tượng, mà họ cũng chỉ phát đi thông báo là thành viên VN đang truy nã ông Thanh, các quốc gia thành viên nếu phát hiện ông Thanh đang ở trên quốc gia thì họ có nghĩa vụ bắt giữ ông Thanh giùm VN. Chỉ thế thôi!

Và ngay cả khi Thanh bị cảnh sát nước sở tại túm theo quyết định truy nã của Interpol hoặc yêu cầu từ chính quyền VN , không có nghĩa là Thanh bị dẫn giải về lại VN liền, mà cảnh sát sở tại sẽ tiến hành điều tra cáo buộc, sự truy nã có chính xác không và vụ việc có mang yếu tố chính trị hay không. Nếu Thanh không nhận tội cáo buộc từ nhà nước VN, mà phản bác lại cáo buộc mang tính chất chính trị thì cũng rất khó xử cho quốc gia đã túm được Thanh. Và trong trường hợp này Thanh hoàn toàn có quyền khởi kiện ra tòa án tại quốc gia sở tại để chống lại việc dẫn giải về lại VN. Yêu cầu dẫn giải Thanh là một quá trình không dễ nuốt, vì vụ việc của Thanh giờ đây đã mang yếu tố chính trị.

Như vậy, vấn đề Thanh có bị túm đem về VN hay không sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống pháp luật và chính trị ở quốc gia mà Thanh đang lưu trú, chứ cũng chẳng phải “truy nã quốc tế” gì nghe phát ớn.

Nhưng cũng không dễ dàng gì cho Thanh để thuyết phục chính phủ quốc gia sở tại tin rằng mình là một người đối kháng, bất đồng ly khai với hệ thống chính trị hiện hành của VN chứ không phải là người tham nhũng, sai phạm trong quản lý kinh tế như cáo buộc của nhà cầm quyền.

Vì vậy, để làm được điều này Thanh đang rất cần sự ủng hộ của người bất đồng, và người đấu tranh của Việt Nam. Nếu giới này mà quay lưng lại với Thanh, xem Thanh là “một kẻ tham nhũng hay một gã ngã ngựa vì đấu đá nội bộ chứ bất đồng chính trị con mẹ gì” thì coi như Thanh tiêu. Nhưng nếu giới này lên tiếng ủng hộ Thanh, tin tưởng Thanh là người đã quay đầu thật sự, đứng về phía Thanh thì Thanh hoàn toàn có thể tin tưởng vào tương lai của mình và gia đình sẽ được định cư ở một quốc gia khác. Giới này thông qua các tổ chức xã hội dân sự họ sẽ tác động đến chính phủ sở tại dưới nhiều hình thức khác nhau để ngăn chặn việc Thanh bị dẫn giải về lại VN.

Đây cũng là lý do để giải thích vì sao nhóm giải cứu cho Thanh đã liên hệ với Gió, nhờ Gió hỗ trợ. Đây là một chiến lược giải cứu đúng hướng. Gió đã đồng ý hợp tác và hỗ trợ Thanh rất tốt ở bước đầu. Nhưng để các tổ chức xã hội dân sự đồng ý hỗ trợ cứu nguy cho Thanh hay không là một việc khó, vì nó không mang tư cách cá nhân dễ ra quyết định một mình như Gió. Và tính chất chưa rõ ràng trong vụ việc của Thanh sẽ làm họ cân nhắc kỹ lưỡng.

Dù khó nhưng không có nghĩa là không làm được, nếu Thanh hiểu về cách vận hành của các tổ chức xã hội dân sự và tính cách của giới đấu tranh VN. Không khó để tìm kiếm được sự tin tưởng và ủng hộ của họ. Họ là những người đấu tranh cho một thể chế dân chủ và một xã hội tôn trọng quyền con người, trong đó bao gồm cả lòng khoan dung và sự tha thứ cho những ai biết quay đầu, không phải đẩy ai vào đường cùng của cuộc sống. Tôi tin họ sẽ hỗ trợThanh như Gió đã làm trong thời gian vừa qua.

Nếu Thanh đã thật sự quay đầu thì Thanh cần làm ngay những việc sau đây:

1. Thanh không nên di chuyển từ quốc gia này đến quốc gia khác mà ở yên một chỗ giữ bình tĩnh và chủ động đối mặt với cáo buộc từ chính quyền Việt Nam. Trong bối cảnh này, Thanh càng trốn thì càng chết. Khi Thanh có dấu hiệu lẩn trốn mà bị cảnh sát nước sở tại bắt được sẽ vô cùng bất lợi cho Thanh. Thanh cần thuê ngay một luật sư chuyên về Luật quốc tế và Nhân quyền ở nước sở tại để tư vấn, và nhờ họ hỗ trợ làm ngay một hồ sơ giải trình, trong đó phủ nhận các cáo buộc từ chính phủ liên quan vấn đề tham nhũng và quản lý kinh tế.

Cần chứng minh việc mình bị phát lệnh truy nã vì mình là một nhà ly khai với hệ thống chính trị và là nạn nhân của hành vi “thanh trừng chính trị”. Sau đó gửi hồ sơ này đến Interpol và nhà chức trách của quốc gia sở tại. Khi làm điều này nó không chỉ chứng minh Thanh chỉ chạy trốn khỏi hệ thống chính trị và pháp luật của một quốc gia độc tài, chứ Thanh không trốn chạy trong một quốc gia dân chủ và pháp quyền, mà nó còn chứng minh rằng Thanh đã quay đầu thật sự, tự tin sẵn sàng một cuộc chiến pháp lý với chính quyền VN.

Nếu tình hình diễn biến xấu, vì quan hệ ngoại giao của nước sở tại với VN, Thanh đối diện với nguy cơ bị dẫn giải về VN, thì luật sư cần áp dụng pháp luật quốc tế để tìm kiếm giải pháp khác cho vấn đề của Thanh. Chẳng hạn nếu Thanh đang ở Châu Âu khởi kiện luôn ra Tòa án Nhân quyền Châu Âu để chống lại việc bị dẫn giải về lại VN vì lý do chính trị. Chưa bàn đến việc thắng thua, việc khởi kiện này sẽ làm gián đoạn và đình chỉ tạm thời việc dẫn giải Thanh, giúp Thanh có thêm thời gian vận động tìm kiếm sự ủng hộ.

2. Công bố hồ sơ này rộng rãi trên phương tiện truyền thông một cách danh chính ngôn thuận. Tự mình làm việc này chứ không nên qua trung gian, nhờ người khác kể lể câu chuyện thay cho mình như giai đoạn vừa qua. Giai đoạn chơi trò trốn tìm, giật gân đã kết thúc. Đây là giai đoạn cất tiếng nói chính thức để xóa tan sự nghi ngờ để tìm kiếm sự ủng hộ. Chủ động liên hệ với truyền thông quốc tế để làm việc này. Chứng tỏ mình là một người đã ly khai hoàn toàn khỏi hệ thống chính trị và đang đối đầu với nó.

3. Liên hệ với các tổ chức xã hội dân sự, tổ chức cộng đồng của người Việt nhờ họ giúp đỡ. Sự việc sẽ xoay đổi cục diện nếu các tổ chức này cùng với các đối tác của họ là các tổ chức phi chính phủ ra một thông cáo bày tỏ quan điểm về việc này theo chiều hướng có lợi cho Thanh. Họ sẽ tác động dưới nhiều cách khác nhau để chống lại việc dẫn giải một cách hiệu quả.

Thanh còn may mắn hơn các quan chức khác có thể làm được điều này vì Thanh không có tên trong danh sách sổ đen là kẻ thù của xã hội dân sự. Cũng không có một báo cáo nào cho thấy trong quá trình nắm quyền Thanh đã có hành vi vi phạm nhân quyền và chà đạp nhân phẩm con người. Thanh cần phải tận dụng tối đa vào điều đó.
Thanh có lợi thế, vì đối với quốc gia dân chủ trên thế giới, đặc biệt là các quốc gia Châu Âu, họ khá “dị ứng” với thể chế chính trị của VN hiện nay. Thanh không cần thuyết phục họ hoàn toàn tin tưởng vào Thanh, Thanh chỉ phản bác cáo buộc để chính phủ sở tại thấy rằng cáo buộc từ chính quyền VN là “không rõ ràng” và có “động cơ chính trị” trong đó, thì pháp luật quốc gia tiên tiến theo nguyên tắc “thà bỏ sót còn hơn giết nhầm” sẽ được áp dụng cho Thanh.

Nếu đã quay đầu thật sự, thì Thanh sẽ tự ý thức “những gì thuộc về người dân cần trả cho người dân”. Nếu Thanh có tham nhũng thì tự khắc hãy trả lại số tiền đó cho người dân, thông qua các tổ chức xã hội dân sự, các tổ chức cộng đồng, để các tổ chức này thực hiện những việc phục vụ vì người dân và vì cộng đồng. Đây không phải là mua chuộc hay đổi chác, mà là một sự sòng phẳng “có qua, có lại”, và cho họ thấy Thanh đang đứng về phía họ.

Qua sự việc của Thanh, nó như là một bài học đắt giá cho những ai đang cỗ vũ và duy trì một hệ thống chính trị độc tài. Nó chứng tỏ rằng, không một ai trong một thể chế như vậy được an toàn trước pháp luật ngay cả khi mình và gia đình qua nhiều thế hệ đã gắn chặt với nó và được nó che chở. Khi sa cơ lỡ vận mới cảm nhận và thấu hiểu giá trị của một thể chế dân chủ và pháp quyền là quan trọng như thế nào. Và nó cũng đưa ra một cảnh báo đối với những ai đang nắm quyền, nếu không muốn chừa đường thoát thân thì cứ tiếp tục làm kẻ thù của xã hội dân sự và chà đạp nhân quyền.

anhbasam

______

Bắt tạm giam nguyên bí thư Thành ủy Vĩnh Yên

4-5-2012

TT – Ngày 3-5-2012, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Vĩnh Phúc thực hiện lệnh bắt tạm giam ông Lại Hữu Lân (63 tuổi, nguyên bí thư Thành ủy, chủ tịch UBND TP Vĩnh Yên, tỉnh Vĩnh Phúc) về hành vi “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”.

Trước đó, cơ quan điều tra đã kết luận vụ án, Viện KSND tỉnh Vĩnh Phúc đã ban hành cáo trạng chuyển TAND tỉnh xử lý trước pháp luật. Tuy nhiên sau khi xem xét hồ sơ vụ án, TAND tỉnh Vĩnh Phúc có quyết định trả hồ sơ, yêu cầu điều tra bổ sung. Quyết định này nêu rõ “có căn cứ để cho rằng có người liên quan phạm một tội khác và cần xem xét thêm những chứng cứ quan trọng đối với vụ án mà không thể bổ sung tại phiên tòa được”.

Tiến hành điều tra bổ sung vụ án, cơ quan điều tra đã thu giữ chiếc ôtô biển kiểm soát 30T-7703 được cáo trạng nêu là của bị can Nguyễn Anh Quân (trú đường Đặng Thai Mai, quận Tây Hồ, Hà Nội, bị can đã bỏ trốn và tạm đình chỉ điều tra) tặng cho bị can Lại Hữu Lân khi ông Lân còn là chủ tịch UBND TP Vĩnh Yên. Sau khi thu giữ vật chứng này, tiến hành điều tra mở rộng, cơ quan điều tra xác định phải bắt tạm giam bị can này để điều tra làm rõ.

Liên quan đến việc TAND tỉnh nêu rõ có người liên quan phạm một tội khác, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Vĩnh Phúc đã khởi tố bị can đối với ông Nguyễn Văn Hòa (65 tuổi, trú tại khu 8, phường Đống Đa, TP Vĩnh Yên, tỉnh Vĩnh Phúc), nguyên phó chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc, về hành vi “thiếu trách nhiệm trong khi thi hành công vụ”.

Được biết, ông Nguyễn Văn Hòa khi còn là phó chủ tịch UBND tỉnh đã ký các quyết định phê duyệt dự án trang trại Đồng Tâm, tạo điều kiện cho bị can Nguyễn Anh Quân chuyển đổi hơn 25ha đất nông nghiệp thành đất đô thị. Các lô đất trên được cấp cho ba cá nhân gồm bà Đặng Thị Huệ hơn 77.000m2, bà Đặng Thị Lan hơn 86.000m2, ông Cao Văn Thành hơn 84.000m2.

M.QUANG
____________
Vụ án dưới đây không tương đồng với vụ PVC của Trịnh Xuân Thanh. Vụ truy tố dưới đây là do bị can lừa đảo, và là vụ hình sự ở VN.
Lệnh truy nã Nguyễn Anh Quân.

 

 

 

 

 

 

Vua lừa đảo” đã bị bắt

Với sự “giúp đỡ” của ngài đại sứ Việt Nam tại Đức Đỗ Hòa Bình, ông Nguyễn Anh Quân có visa và bay sang Mỹ. Tại cửa khẩu sân bay Dulles, Texas, ông ta đã bị bắt.

Việt Nam phát lệnh truy nã quốc tế với Nguyễn Anh Quân về tội “lợi dụng quyền hạn chức vụ” để lừa gạt qua các dự án đầu tư địa ốc dính đến rất nhiều xếp ở tỉnh Vĩnh Phúc và cả ở Hà Nội, đã bị cảnh sát Mỹ bắt giữ tại sân bay Dulles, thủ đô Washington, D.C.

Vụ bắt giữ này xảy ra ngày 23/2/2012, khi ông Nguyễn Anh Quân, 41 tuổi, từ Berlin bay đến sân bay quốc tế Dulles, nay mới được tờ báo Washington Examiner đang tải, trong khi đó báo chí ở Việt Nam cho đến nay không hề đề cập đến vụ bắt giữ này.

Trong tháng 2/2012, khi Nguyễn Anh Quân còn ở bên Ðức, Vietinfo.eu và một số tờ báo Việt Nam có nói đến nhân vật này và trong một “bữa nhậu hoành tráng” do ông chủ trì tại Viethaus (cơ sở do Nguyễn Anh Quân làm chủ) có sự hiện diện của “ân nhân” là ông đại sứ Ðỗ Hòa Bình cùng nhiều viên chức ngoại giao Việt Nam khác.

Qua một số dự án xây dựng nhà cửa ở tỉnh Vĩnh Phúc và Hà Nội, ông Quân có dấu hiệu dính líu đến nhiều quan chức cao cấp không những ở tỉnh Vĩnh Phúc mà còn cả với nhân vật cấp tướng của Bộ Quốc Phòng Việt Nam.

Nguyễn Anh Quân bị truy nã quốc tế từ ngày 3/2/2012.

Trước đó, ông bị truy tố (20/12/2011) theo lệnh của công an Vĩnh Phúc sau khi ông đáp máy bay đi Ðức ngày 5/12/2011.

Điều thú vị là mãi 19 ngày sau khi ra khỏi Việt Nam, ngày 24/12/2011 mới có “lệnh truy nã” để điều tra về các hành vi “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ tại dự án trang trại phường Ðồng Tâm”.

Nguyễn Anh Quân và dự án Thanh Hà ở Vĩnh Phúc. (Hình: Pháp Luật Việt Nam)

Ít nhất, có tám cán bộ đảng viên cao cấp của tỉnh Vĩnh Phúc liên quan đến các “phi vụ” của Nguyễn Anh Quân bị truy tố từ cuối năm ngoái đến nay, trong đó, nguyên chủ tịch UBND thành phố Phúc Yên đã bị bắt ngày 4/5/2012 về tội “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ liên quan việc thu hồi hơn 25ha quy hoạch trang trại”.

Trước đó, ông Lại Hữu Lân, 63 tuổi, nguyên bí thư thành ủy kiêm chủ tịch UBND thành phố Vĩnh Yên, cũng đã bị tống giam với cáo buộc “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”.

Nguyễn Anh Quân bị bắt giữ khi nhân viên an ninh sân bay Dulles kiểm tra giấy nhập cảnh thì thấy đương sự đang bị Cảnh sát quốc tế (Interpol) truy nã.

Khi bị thẩm vấn, ông Quân công nhận từng bị kết án từ năm 1999 về tội lừa gạt liên quan đến địa ốc. Trong nhiều đơn xin nhập cảnh Mỹ, từ  tháng 8/2008 đến tháng 1/2012, ông này đều khai “chưa hề bị bắt hay bị truy tố về bất cứ tội gì.”

Tuần trước, cơ quan điều tra của Mỹ đã thụ lý và nộp hồ sơ tại tòa án liên bang ở Alexandria cáo buộc ông Nguyễn Anh Quân tội khai gian trong đơn xin nhập cảnh. Trong khi đó, cơ quan quan thuế của Mỹ (CBP) cáo buộc ông này là “lừa gạt và cố ý gian dối”.

Việc ông Nguyễn Anh Quân bị điều tra sau nhiều lời tố cáo dữ dội trên báo thuộc “diện cấm xuất cảnh” từ tháng 10/2011 mà vẫn dễ dàng leo lên máy bay đi Ðức rồi đến Mỹ là một bí ẩn. Các chuyện làm ăn lường gạt “chạy dự án” của ông Quân nằm dưới những cái vỏ rất “ấn tượng”.  Theo hồ sơ tại sở KH&ÐT Vĩnh Phúc, Tam Ðảo Mới là công ty cổ phần (của Nguyễn Anh Quân) có trụ sở tại TP. Vĩnh Yên thành lập ngày 11/3/2005 (trước khi xuất hiện ‘dự án trang trại’ ở phường Ðồng Tâm một thời gian ngắn). Dù ngành nghề kinh doanh của ông ty này là ngành bất động sản, xây dựng, khách sạn, du lịch… không có nghề nào liên quan đến sản xuất nông nghiệp, nhưng ông ta lại lập ‘Dự án trang trại lập ra để trồng lúa, trồng rau, chăn nuôi gia cầm, thủy sản… ‘”

Sau khi được cấp giấy phép, với sự “nhắm mắt” của quan chức từ tỉnh ủy đến cấp dưới, “Dự án Trang trại” đã được phù phép để 25.5 ha đất nông nghiệp “chuyển đổi mục đích sử dụng thành đất xây dựng khu đô thị để bán lại cho các doanh nghiệp đầu tư địa ốc,” kiếm lời.

Dựa vào đâu mà giỏi pháp thuật như thế?

Nguyễn Anh Quân thường xuất hiện trước công chúng trong bộ quân phục mang quân hàm sỹ quan cao cấp, đi xe biển đỏ của quân đội” ; “có thể vỗ vai các cán bộ chủ chốt của tỉnh ủy, UBND tỉnh Vĩnh Phúc trước đây cũng như hiện nay”; “vườn cây cảnh của Quân thuê gần nhà thi đấu Vĩnh Yên trưng bày mấy chục cây tùng nhập ngoại, lúc nào cũng có một trung đội cảnh sát bảo vệ”…

Nhiều dấu hiệu chứng tỏ ông là một sĩ quan quân đội dưới vỏ bọc của “Tổng Cục 2,” tức cơ quan tình báo quân đội.

Nguyễn Anh Quân với tư cách tổng giám đốc – đại diện theo pháp luật công ty cổ phần BETA BQP (địa chỉ 33 Phạm Ngũ Lão, Hoàn Kiếm, Hà Nội) đã làm giả hồ sơ, tự nhận là nhà đầu tư thứ cấp (một hình thức thầu phụ) của công ty CIENCO 5 trong dự án Thanh Hà, Hà Nội. Việc giả mạo này đã được thực hiện trót lọt một cách dễ dàng vì Quân có trong tay một công văn giới thiệu do một vị quan chức cao cấp Bộ Quốc Phòng ký tên, đóng dấu.

Theo một nguồn tin, số tiền Nguyễn Anh Quân huy động của nhiều người trong dự án này lên tới hơn 500 tỷ đồng (khoảng $25 triệu) và Quân “không phải” sĩ quân quân đội, còn vì sao ông ta là giám đốc công ty BETA Bộ Quốc phòng vẫn còn là một dấu hỏi.”

Với cộng đồng người Việt tại CHLB Đức và đông Âu, còn nhiều câu hỏi vẫn chưa được giải đáp thỏa đáng. Tương tự như vụ Văn Giang, ai thật sự đứng đằng sau những vụ cướp đất này? Bằng cách nào Nguyễn Anh Quân đang bị truy tố lại có thể dễ dàng bay sang Đức và là “chủ đầu tư mới” của Viethaus tại Berlin? Phải chăng có bàn tay của Tổng cục 2, tình báo quân đội Việt  Nam giúp đỡ và Ai đã lo lót vụ này? Vai trò của công ty SASCO trong vụ Nguyễn Anh Quân như thế nào? Ông đại sứ Đỗ Hòa Bình đã “giúp” kẻ tội phạm đang bị truy tố và Interpol truy nã đã làm sai nguyên tắc, luật pháp của nước CHXHCN VN?

Những câu hỏi ngỏ đó đang chờ các cơ quan chức năng Việt Nam giải quyết!

.

International fugitive from Vietnam nabbed at Dulles

Washington Examiner

19-5-2012
A Vietnamese man who allegedly abused official power to commit real estate fraud was arrested after he flew into Washington Dulles International Airport and U.S. authorities began investigating him for visa fraud.

An Interpol notice had been in effect for 41-year-old Quan Anh Nguyen for fraud offenses. He had been wanted in Vietnam for misusing a government position, fraud and bribery, according to Steve Sapp, spokesman for Customs and Border Protection. Vietnamese media reports indicate he fled that country after police began investigating him.

But his plans unraveled when he was being questioned by CBP officers after he arrived at Dulles on a flight from Berlin on Feb. 23.

CBP officers performed records checks that showed the Interpol notice and that Nguyen was wanted for “abusing positions and powers while performing official duties” and “defrauding citizen’s property,” according to court documents.

Nguyen admitted in an interview that he had been arrested and convicted of fraud in Vietnam in 1999 and was currently facing charges for real estate fraud, the documents say.

In multiple applications Nguyen made seeking visas to the United States between August 2008 and January 2012, he said he had never been arrested or convicted of a crime.
A criminal complaint charging him with making false statements in a visa application was filed in federal court in Alexandria last week.

CBP determined that Nguyen shouldn’t be admitted to the United States because he had committed crimes involving “moral turpitude” and “fraud and willful misrepresentation,” court records say.

The current case appears to have involved former officials from Vinh Phuc province and Vinh Yen city and fraudulent investment projects, according to Vietnamese news reports. Interpol did not respond to a request for comment.

Sapp said he had no information on the 1999 arrest. A spokesman for the U.S. Attorney’s Office declined to comment.

Nguyen told CBP agents that he hadn’t disclosed the 1999 case because he believed it was a civil matter, court documents say.

Posted in Luật Pháp, Nhan Vat, Từ bỏ đảng CSVN, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | Leave a Comment »

►Bắt ông ​Vũ Đức Thuận: Chỉ mới khởi đầu?–Bước hai: Bộ Công an đã truy nã quốc tế bị can Trịnh Xuân Thanh

Posted by hoangtran204 trên 17/09/2016

BBC

16-9-2016

Một chuyên gia kinh tế bình luận với BBC về tin khởi tố, bắt tạm giam nguyên tổng giám đốc PVC Vũ Đức Thuận trong vụ án liên quan đến ông Trịnh Xuân Thanh.

Hôm 16/9, Cơ quan cảnh sát điều tra (C46) thuộc Bộ Công an phát đi thông báo khởi tố vụ án hình sự “cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại Tổng công ty Cổ phần xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC) và các đơn vị thành viên.

Hành vi sai phạm được cho là là để xảy ra thua lỗ gần 3.300 tỷ đồng.

Ngoài ông Thuận, ba người còn lại bị bắt tạm giam và khởi tố là Nguyễn Mạnh Tiến, phó tổng giám đốc; Trương Quốc Dũng, nguyên phó tổng giám đốc và Phạm Tiến Đạt, nguyên kế toán trưởng PVC.

Các bị can bị điều tra theo Điều 165 Bộ Luật hình sự”.

Báo Tuổi Trẻ hôm 16/9 tường thuật: “PVC thua lỗ nặng trong giai đoạn 2011-2013, khi trách nhiệm ông Trịnh Xuân Thanh được nhiều báo nhắc đến thì nhiều chuyên gia cho rằng ông Thuận không thể không liên quan. Vì giai đoạn này ông Thanh làm chủ tịch hội đồng quản trị, còn ông Thuận là tổng giám đốc, trực tiếp điều hành doanh nghiệp”.

‘Không kịp thời’

Hôm 16/9, trả lời BBC, chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh bình luận: “Việc bắt giữ ông Thuận cùng đồng sự là bước đi của cơ quan điều tra thực hiện theo chỉ thị của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.”

“Tuy vậy, trong thông báo của Bộ Công an không thấy nêu danh tính ông ông Trịnh Xuân Thanh dù theo báo chí trước đó nói ông này là người phải chịu trách nhiệm về thua lỗ.”

“Động thái bắt bốn người của PVC hôm nay cũng không phải là biện pháp kịp thời, vì ông Trọng đã hai lần chỉ thị xử nghiêm vụ này.”

Tiến sĩ nói thêm: “Có thể cơ quan điều tra chậm tiến hành khởi tố bốn nhân vật nêu trên do họ chờ xử lý xong ông Trịnh Xuân Thanh rồi mới lần ra người khác”.

“Theo tôi, đây không phải là bước kết thúc mà mới chỉ là bước khởi đầu”.

Ông Doanh cũng nhận định rằng Điều 165 Bộ Luật hình sự “giống như lưỡi gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu không chỉ bốn người kia mà còn nhiều lãnh đạo tổng công ty khác.”

Trong một diễn biến khác, hôm 16/9, Tỉnh ủy Hậu Giang tổ chức buổi triển khai quyết định khai trừ đảng ông Trịnh Xuân Thanh (Tỉnh ủy viên, nguyên Phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh).

Trước đó, trên mạng xã hội xuất hiện một bức thư được cho là của ông Trịnh Xuân Thanh gửi Tỉnh ủy Hậu Giang.

Lá thư cho biết ông Thanh đã “phải tránh ra nước ngoài, nếu không có thể sẽ bị bắt và tạm giam bất cứ lúc nào”.

Trong thư, ông Thanh không cho biết mình đang ở đâu.

Bộ CA trần tình lý do chưa “động đến” ông Trịnh Xuân Thanh

Sáng nay (16.9), qua điện thoại, PV Dân Việt đã đặt câu hỏi với lãnh đạo Tổng cục Cảnh sát về việc tại sao đã khởi tố 4 bị can nguyên là lãnh đạo PVC nhưng chưa nhắc đến ông Trịnh Xuân Thanh – nguyên Chủ tịch HĐQT tổng công ty này. nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng Công ty này. Trung tướng Phan Văn Vĩnh – Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát – cho biết: “Cái đấy để tính sau, có thể là ở giai đoạn 2”.
___________

Bộ Công an truy nã quốc tế bị can Trịnh Xuân Thanh

16-9-2016
Vào lúc 22g đêm 16-9, Cơ quan cảnh sát điều tra (C46) Bộ Công an chính thức phát thông báo truy nã toàn quốc và truy nã quốc tế bị can Trịnh Xuân Thanh, nguyên phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, nguyên chủ tịch HĐQT Tổng công ty Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC).
 
 
Thông báo của cơ quan điều tra cho biết: ngày 16-9, Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố bị can số 363/C46(P12) đối với Trịnh Xuân Thanh về tội cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng (quy định tại điều 165 Bộ luật hình sự); đồng thời ra lệnh bắt tạm giam và lệnh khám xét đối với Trịnh Xuân Thanh.
 
Tuy nhiên, sau khi xác định bị can Trịnh Xuân Thanh đã bỏ trốn, căn cứ các điều 34, 82, 161, 169, 187, 256 và 260 Bộ luật tố tụng hình sự, Cơ quan cảnh sát điều tra ra quyết định số 19/C46-P12 truy nã toàn quốc và truy nã quốc tế đối với Trịnh Xuân Thanh, thông tin truy nã cụ thể như sau:
 
Họ tên: Trịnh Xuân Thanh. Giới tính: Nam. Sinh ngày 13-2-1966 tại Hà Nội.
 
Đặc điểm nhận dạng: cao 1m72, màu da vàng, tóc đen, lông mày ngang, sống mũi thẳng, dái tai chúc, mắt đen.
 
Được xác định bỏ trốn ngày 16-9-2016.
 
Cơ quan điều tra yêu cầu khi bắt được người bị truy nã, báo ngay cho Cảnh sát điều tra Bộ Công an theo các số điện thoại: 0692322577, 0913229847.
 
Trước đó, liên quan việc điều tra vụ án cố ý làm trái quy định của Nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng xảy ra tại PVC, ngày 15-9, Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can bốn người đã và đang là các lãnh đạo của PVC.
 
_____________

Quả bom chính trị của Trịnh Xuân Thanh

FB Phạm Lê Vương Các

16-9-2016

Có ý kiến nói rằng, Trịnh Xuân Thanh muốn thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật Việt Nam chỉ cần vung tiền để mua quốc tịch ở một quốc gia “khỉ ho cò gáy” nào đó, không thiết lập quan hệ với ngoại giao với Việt Nam, sau đó dùng tiền đầu tư sang Châu Âu, Hoa Kỳ, Úc, Canada… và chuyển đến đó sống.

Và đề nghị nước nào đó trong khối này dẫn độ Trịnh Xuân Thanh – “nhà đầu tư” mang quốc tịch xứ khỉ ho cò gáy đưa về Việt Nam chịu tội là chuyện hoang đường vì các quốc gia này đều không ký kết dẫn độ với Việt Nam. Nếu không phải là tội phạm chiến tranh hay khủng bố chẳng ai làm gì cả (?) “

Đây là một nhận định sai lầm rất cơ bản về vấn đề xử lý tội phạm hình sự quốc tế đối với vụ việc của Thanh. Đồng ý vấn đề của Thanh không liên quan đến tội phạm chiến tranh hay khủng bố, và để dẫn độ được Thanh, thì Việt Nam cần ký kết Hiệp ước dẫn độ với quốc gia mà Thanh đang có mặt.

Nhưng, nếu giờ đây Bộ Công an đề nghị Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế (Interpol) – một tổ chức với 190 quốc gia thành viên, ra lệnh truy nã quốc tế đối với Trịnh Xuân Thanh – một tội phạm kinh tế, và Interpol ra một quyết định truy nã như vậy thì cuộc trốn chạy của Thanh coi như đi vào ngõ cụt, đừng mơ được đặt chân đến các quốc gia này.

Nhưng để Interpol ra quyết định truy nã quốc tế như vậy thì Bộ Công an phải cung cấp hồ sơ chứng minh được Thanh là tội phạm hình sự về kinh tế, chứ việc truy nã này không mang bất kỳ yếu tố chính trị nào.

Sau khi nhận hồ sơ, Interpol sẽ tiến hành điều tra và xem xét. Nếu họ nhận thấy vụ việc có yếu tố chính trị thì họ sẽ từ chối ra một quyết định truy nã như vậy.

Và ngày hôm nay, 4 đàn em cánh hẩu của Thanh bị Bộ Công an túm, cho thấy Thanh là người rất nhanh nhạy, khi nhanh chóng tẩu thoát ra nước ngoài, và bắt đầu những bước đi đầy mầu sắc chính trị. Thanh không im lặng mà tạo ra một quả bom chính trị để gây tiếng vang mà cứu mình.

Thanh thoát được vì Thanh (hoặc nhóm hỗ trợ cho Thanh) biết xu thế vận động thời đại hơn Dương Chí Dũng. Thanh đã đi trước một bước và quay đầu rất nhanh, chứ không ngây ngô như Dương Chí Dũng khi ra trước vành móng ngựa mà vẫn còn làm được thơ… ca ngợi Đảng.

Và giờ đây, Bộ Công An sẽ khó lòng thuyết phục được Ban Tổng thư ký Interpol ra một lệnh truy nã quốc tế đối với Trịnh Xuân Thanh khi quả bom chính trị do Thanh tạo ra đã phát nổ, đánh trúng vào người đứng đầu của đảng cầm quyền và hệ thống của nó một cách hiệu quả.

Thanh đang có nhiều cơ may thoát được vụ này cũng tại cái hệ thống chính trị độc tài đã tạo cơ hội cho những kẻ chốn chạy như Thanh dùng chính trị như là một phương tiện hữu hiệu cho hành trình đào tẩu.

 
_____________

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Từ bỏ đảng CSVN, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | Leave a Comment »

►Trịnh Xuân Thanh dê tế thần – (phần kết)

Posted by hoangtran204 trên 15/09/2016

Trịnh Xuân Thanh dê tế thần – phần kết

Người Buôn Gió

14-9-2016

 
Bây giờ Trịnh Xuân Thanh đã ra nước ngoài cùng vợ và hai đứa con nuôi mà họ nhận từ trại trẻ mồ côi.

Một cuộc sống mới đang chờ họ.

 Trong nhiều năm qua,,có rất nhiều cán bộ cộng sản khi sự nghiệp đổ vỡ đã chạy đi như vậy.  Càng ngày càng nhiều hơn những ngôi nhà của cán bộ cộng sản mọc lên cạnh những khu người Việt đi năm 75.

Không chỉ là cán bộ cộng sản, mà còn nhiều những nghệ sĩ, phi công, doanh nhân cũng gây dựng cuộc sống của mình trên đất nước tự do. Họ đến đấy không phải trên tư cách những người tị nạn, họ đến bằng tư cách của nhà đầu tư, người có công việc , người kết hôn, bảo lãnh…nhiều trường hợp là kết hôn giả và cả giấy tờ giả.

Ngày nay những người như Trịnh Xuân Thanh có thể mua quốc tịch ở xứ Man Tra hay xứ Vale nào đó với giá bèo bọt. Những xứ sở mà khối người trong chính phủ không biết đến xứ An Nam Mít. Đất nước này không có quan hệ ngoại giao gì với xứ An Nam. Muốn dẫn độ một người quốc tịch xứ đó mà gốc ở xứ An Nam , hai nước phải thiết lập quan hệ ngoại giao, rồi bươc tiếp theo ký kết những thoả thuận nhiều thứ, bao giờ trong những hiệp ước đó dẫn độ cũng được coi trọng ở mức thấp nhất.

Từ quốc tịch xứ Man Tra hay Vale hay Cô Dăm An Giê Bích Zai này, họ có thể đầu tư vào Châu Âu, Hoa Kỳ, Úc, Ca Na Đa và chuyển đến đó sống.

Nếu không phải là khủng bố hay tội phạm chiến tranh, chẳng ai làm gì họ cả.

Việt Nam ký dẫn dộ được bao nhiêu nước trên thế giới.?

Nếu tôi nhớ không nhầm , thì trong khối các nước tiến bộ Việt Nam ký kết được với Tây Ban Nha mà thôi. Các nước như  Anh, Mỹ, Đức, Pháp, Úc, Ca Na Đa, Na Uy. Đan Mạch….đều không có.

Câu chuyện hoàng đế Trọng lú xứ An Nam Mít đề nghị nước nào đó trong khối kia dẫn độ Trịnh Xuân Thanh, nhà đầu tư  mang quốc tịch xứ Man Tra phải đưa về An Nam chịu tội. Là một câu chuyên hoang đường, nhưng nhiều người không biết tưởng rằng chế độ cộng sản An Nam Mít làm được.

 Trịnh Xuân Thanh nhờ tôi làm những việc này để xin tị nạn chính trị ư.?

Hoang đường nốt, làm sao Trịnh Xuân Thanh có thể thông qua một bloger như tôi để tạo cho mình đủ chứng cứ được chấp nhận tị nạn chính trị.? Anh ta phải nhờ những tổ chức quốc tế, những hãng truyền thông quốc tế và các tổ chức nhân quyền quốc tế. Từng đó cũng chưa chắc đã đủ để anh ta được xác nhận. Câu chuyện tị nạn chính trị của người Việt Nam bây giờ khác xa trước kia mấy chục năm,  không phải cái thời chỉ giả bộ đi biểu tình sứ quán, thuê người viết vài bài trên mấy tờ báo cộng đồng là đủ chứng cứ tị nạn.

 Ngay như nhà báo Nguyễn Văn Hải, tức bloger Điếu Cày, lúc này anh cũng chỉ trong thời gian chờ xác nhận tị nạn chính trị. Mặc dù hàng chục triệu người sẵn sàng xác nhận anh Hải dủ tư cách.

Nhưng người ta hãy thích đặt ra những điều hoang đường, những tỉ lệ 1 trên 1000 để bàn luận động cơ này nọ của người khác làm.

Tôi viết cho Trịnh Xuân Thanh thế này.

– Tôi nghĩ anh hãy yên lặng, với khả năng anh có, anh dễ dàng tạo được cho mình một cuộc sống ở bất kỳ đâu trên thế giới này. Trọng Lú không thể với tới anh, tội gì anh phải nói hay làm gì nữa cho mệt. Hôm qua Trọng đã sai Huynh chỉ đạo báo chí ngưng đưa tin về anh, hoặc có đưa thì ẩn dưới không được lên trang nhất, ở những vj trí khó tìm.

 Anh đừng chú trọng đến chuyện đòi công lý, công bằng, dân chủ nữa, đó là một cuộc chiến dài và hao tổn thể xác cũng như tinh thần.  Cuộc đấu tranh đòi dân chủ là của những nhà dân chủ. Cuộc chiến giữa những phe phái trong đảng là của những phe phái đó tiếp diễn với nhau. Anh đã ra ngoài rồi, sống cuộc sống bình lặng và chăm lo cho hai đứa bé mà anh đã nhận từ trại mồ côi  để chúng lớn khôn , hưởng cuộc sống văn minh. Việc làm khuấy động của chúng ta vừa qua đã ảnh hưởng đến những nhà đấu tranh dân chủ trong và ngoài nước. Họ đang có những kế hoạch lớn lao, những hoạch định lý tưởng đẹp đẽ …chúng ta ở góc độ nào đó, đã thực sự có lỗi khi đã làm ảnh hưởng đến công cuộc mà họ đã bỏ bao nhiêu tâm sức.

Họ là những nhà tư tưởng, lý luận và chiến lược gia dân chủ hàng đầu như họ tự nhận, đang hướng cả một phong trào dân chủ đang lớn mạnh đi trên con đường chính nghĩa, và dường như họ thấy kết quả sắp thành công. Chúng ta đừng nên vô tình khuấy nước để làm sổng mất con cá của họ. Nếu không cả đời anh và tôi không gánh được, vì anh biết ,con cá sổng bao giờ cũng là con cá to nhất, to đến mức không ai hình dung bởi không ai nhìn thấy bởi vì đã bắt đươc đâu mà thấy. Nhưng người ta căn cứ vào cái quẫy đuôi tạo thành sóng để ước lượng con cá to đến đâu. Lúc đó thì cả cuộc đời anh lẫn tôi không bù đắp được, nếu họ thương tình, đời chúng ta đổi được một cái vảy con cá ấy là may mắn lắm rồi.

Và dù họ chưa bắt được con cá dân chủ ấy. Thì như họ nói, họ đang hướng nhân dân cần lao và phong trào đấu tranh dân chủ đi theo một hướng đi sáng ngời chánh nghĩa, hướng đi để mà khi  thời hậu cộng sản, người dân Việt đều đã thấm nhuần lý tưởng dân chủ. Không còn cảnh tranh giành, độc tài, con ông cháu cha, phe cánh, không còn cảnh tham nhũng, hối lộ…

 Anh hãy chọn nơi nào đó sống yên bình, cộng sản không thể vượt qua đống hàng rào quan hệ pháp lý quốc tế  để mò đến anh, khi anh ở vai trò nhà đầu tư thế này, chỉ cần anh tạo công việc cho 5 đến 10 người làm là anh yên tâm vị thế của mình ở nước sở tại. Tôi nghĩ, với người đã từng trải qua những chức vụ lo công việc cho cả ngàn người như anh , thì việc tạo công ăn việc làm cho dăm mười người ở đây chả nghĩa lý gì. Chẳng những cộng sản không với được đến anh, mà cả những người chống cộng sản họ cũng không thể làm gì được anh. Nếu họ làm được thì không có chuyện Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Phùng Tuệ Châu …nghênh ngang đi lại giữa Bolsa như vậy.

6 tháng sau sẽ không còn ai nhắc đến Trịnh Xuân Thanh, kể cả khen hay chửi, hàng loạt các sự kiện khác sẽ cuốn cái tên của anh vào quên lãng. Chỉ một ít người thân biết đến anh trong vai một ông cbủ công ty xây dựng nhà cửa nhỏ nào đó ở nơi anh định cư. 4 năm nữa việc anh có thể trở về thăm quê hương, hay thậm chí về nhà ở hẳn là điều hoàn toàn được. Lúc Trọng lú về rồi, những người cộng sản còn lại họ cũng chẳng bới ra việc của anh làm gì, khi nó dây dưa đến bao nhiêu người cộng sản khác, chứ không phải riêng anh. Hoặc 4 năm nữa những nhà đấu tranh kia bắt được con cá dân chủ, anh có trở về họ cũng không để ý anh mà , một phó chủ tịch tỉnh. Từ giờ đến lúc ấy sẽ năm này qua năm khác có bao nhiêu phó chủ tịch tỉnh đi lên, luân chuyển, bổ nhiệm. …ai mà để ý đến anh cơ chứ.

Tuy nhiên nếu anh vẫn muốn theo đuổi cuộc chiến của mình, cuộc chiến với Trọng lú hay cuộc chiến đấu tranh đòi sự công bằng. Anh cần có sự liên kết, làm việc với các luật sư quốc tế, luật sư về kinh tế, có chuyên môn am hiểu ngành nghề kinh doanh. Qua những luật sư này, họ sẽ có những liên hệ với các hãng truyền thông quốc tế để hỗ trợ sự vụ.  Rất nhiều người luật sư, nhà báo đang sẵn sàng giúp đỡ anh.

Và lời sau cùng, dù anh có chọn quyết định nào, khi anh cần, tôi vẫn ở bên anh như một người bạn tri kỷ. Với những vừa qua. Ở hai số phận và hai cuộc đời rất khác xa nhau,  định mệnh đẩy chúng ta đi cùng một chặng đường nhỏ ngắn ngủi,  cùng chơi một trận bóng hè đường.  Nhưng đó là một đoạn đường ngắn, một trận bóng nhỏ mà chúng ta có thể mât đi đến cả tính mạng.

Tôi phải trở lại với công việc tầm thường và lặng lẽ hàng ngày khi tôi chưa ” găp ” anh. Tôi viết bài , đi săn đồ , bán sách…nếu dư chút tiền tôi tặng cho những người nào tôi thấy họ khó khăn.

Hẹn ” gặp lại ” anh.

 Với những người yêu mến và hy vọng một sự thay đổi nằm trong những câu chuyện tôi viết trong chục ngày qua, tôi xin nói rằng.

Sự thay đổi đang đến, nó đến chính từ phía các bạn, những người quan tâm và chú ý đến câu chuyện. Chính sự quan tâm của các bạn sẽ là sự thay đổi , sự quan tâm càng lớn đến đâu thì sự thay đổi càng nhanh đến đó.  Có hàng trăm câu chuyện khác đang cần sự quan tâm của các bạn, như chuyện Hoàng Sa, Trường Sa, Formosa…có rất nhiều người đấu tranh thực sự đang rât cần sự quan tâm của các bạn.

Sẽ không có phần sau mang tên như thế này nữa, bởi bây giờ mọi việc không cần thiết phải để nhiều người hỏi có thật hay không, văn bản thật không, giấy tờ thật không. Bây giờ mọi việc nếu tiếp diễn, sẽ là  Trịnh Xuân Thanh với những luật sư, và nếu là những luật sư thì tuỳ mỗi luật sư có quan hệ với hãng truyền thông nào, hãng đó sẽ đưa tin cho các bạn biết.

Tuy nhiên thì tôi sẽ đóng vai ngoài lề, hóng hớt và ghi chép theo cái lối quê mùa ít học của mình để phục vụ một số bạn đọc ít ỏi thích hợp ở một dạng khác.

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Từ bỏ đảng CSVN, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

►Trinh Xuân Thanh dê tế thần – phần 14

Posted by hoangtran204 trên 15/09/2016

Trinh Xuân Thanh dê tế thần – phần 14.

Người Buôn Gió

 14-9-2016
Sự thất bại đầu tiên thuộc về Ban kiểm tra trung ương đảng do Trần Quốc Vượng, cánh tay phải của Nguyễn Phú Trọng, người mà suốt cả nhiệm kỳ trước là chánh văn phòng cho Trọng. Trước nữa Vượng là viện trưởng viên kiểm sát tối cao.

Thông tin về Trần Quốc Vượng trên báo chí mới đây đều bị cắt bỏ phần hoạt động trước, đảng chỉ giới thiệu lý lịch Vượng từ năm 2006 trở lại đây.
Trần Quốc Vượng có kinh nghiệm về an ninh, tố tụng và xử lý việc trong đảng.  Dưới sự nâng đỡ của đàn Nguyễn Phú Trọng, chỉ trong thời kỳ Trọng lọt vào tứ trụ, Vượng liên tục được cất nhắc qua nhiều chức vụ và cuối cùng lọt vào tốp 10 quyền lực trong Bộ Chính Trị.
 Thế nhưng với từng ấy bề dày kinh nghiệm trên lĩnh vực pháp luật, nội vụ đảng. Trần Quốc Vượng đã không thể làm gì được Trịnh Xuân Thanh suốt mấy tháng ròng, từ khi nhận chỉ đạo của Trọng từ đầu tháng 6 xử lý Trịnh Xuân Thanh. 
 Ba tháng trời dù lệnh đốt cháy giai đoạn, có thể bỏ qua cả trình tự pháp luât, dùng luật đảng và lệnh của TBT để đè lên pháp luật….nhưng Trần Quốc Vượng không thể nào ép được Trịnh Xuân Thanh nhận tội.
 Sau nhiều cuộc thanh tra, kiểm tra, đối chất, làm việc với các đơn vị liên quan đến vụ Trịnh Xuân Thanh không đạt được kết quả nào. ngoài những kết luận ban đầu mang tính áp đặt của Trọng.
– Dùng xe tư đeo biển xanh chạy.
– Tự ý xin bổ nhiệm.
– Liên quan đến thất thoát 3000 tỷ.
Ở việc dùng xe tư đeo biển xanh chạy là sai, nhưng cái sai đó phải được phân tích đúng tình , đúng lý. 
Nếu là người dân dùng xe ô tô biển số giả, mức xử lý quy định như sau.
Khi tham gia giao thông mà xe lắp biển số giả có thể bị xử phạt hành chính từ 4.000.000 đồng – 6.000.000 đồng theo quy định tại điểm d, khoản 5, Điều 16 và bị áp dụng biện pháp xử phạt bổ sung tại điểm c, khoản 6, Nghị định 171/2013/NĐ-CP như sau:
“Điều 16. Xử phạt người điều khiển xe ô tô (bao gồm cả rơ moóc hoặc sơ mi rơ moóc được kéo theo) và các loại xe tương tự xe ô tô vi phạm quy định về điều kiện của phương tiện khi tham gia giao thông
[…]5. Phạt tiền từ 4.000.000 đồng đến 6.000.000 đồng đối với một trong các hành vi vi phạm sau đây:
…..
d) Điều khiển xe gắn biển số không đúng với Giấy đăng ký xe hoặc biển số không do cơ quan có thẩm quyền cấp;
 Như vây trong trường hợp Trịnh Xuân Thanh là người dân, dùng xe ô tô biển số giả. Thanh sẽ bị áp mức xử phạt trên. Ở đây Thanh là phó chủ tịch tỉnh, hàm tương đương thứ trưởng. Hãy đối chiếu về quy định tiêu chuẩn và định mức chế độ sử dụng xe ô tô công. Thanh ở trong trường hợp được quyền đi xe công với điều kiện tự túc.
 Biển số xe do công an Hậu Giang cấp, như vậy Thanh chịu lỗi về biển số gắn không đúng.
Việc như thế đã có nghị định xử phạt, có mức phạt quy định.
 Chuyện tổng bí thư, văn phong trung ương đảng, ban kỷ luật trung ương vào cuộc xem xét chủ nhân trước xe dưới danh nghĩa là bảo vệ uy tín đảng là việc làm bịp bợp. Đảng luôn tìm cách che đây đồng đảng của mình, chuyện đảng nói rằng vì giữ uy tín cho đảng nên phải xử lý đồng chí đi xe gắn biển không đúng giấy tơ xe đăng ký là chuyện tào lao, không lừa được người dân vốn dã bị lừa quá nhiều.
Sự việc Formosa sai phạm về hình sự, gây hậu quả nghiêm trọng cho môi trường, dù là lỗi sơ ý như đảng xem xét cũng phải truy tố hình sự vì hậu quả quá lớn, không khắc phục được. Nhưng đảng đã nhận 500 triệu usd và coi là xong. Không phải bồi thường do phán quyết của toà hình sự, cũng không phải xử phạt hành chính….mà như đảng là một công ty làm ăn và cầm tiền bồi thường của công ty khác. Mọi yêu cầu xử lý hình sự Formosa bị đảng coi là chống phá chế độ, mọi đòi hỏi quyền lợi của người dân bị thiệt hại trực tiếp , đảng cho là phá rối an ninh trật tự.
 Trong khi đó thì ông TBT lờ vụ Formosa để chỉ đạo vụ biển xe không đúng xe.
Ai cũng hiểu đây là cái cớ, vì các tài liệu chưa đủ chứng minh Trịnh Xuân Thanh phạm tội hình sự gì. Trọng dùng báo chí kết hợp với ban kiểm tra trung ương hướng dư luận kết tội Thanh, hòng tạo áp lực để Bộ Công An vì sức ép dư luận sẽ bất chấp làm trái quy định, xử lý Thanh.
Vụ tự xin bổ nhiệm.
Có gì sai nếu một người xin được thăng chức, xin được chuyển công tác khác, xin được bổ nhiệm.
Chẳng có gì là sai, nhưng Trọng bị ám ảnh năm trước đòi kỷ luật Ba Dũng ra quốc hội. Chuyện tưởng như gần xong thì Ba Dũng chơi đòn.
– Mọi người tín nhiệm tôi thì tôi làm.
Trọng đã không làm gì được Ba Dũng và Trọng phải rơi lệ. Thật ra thì trước hôm ra quốc hội, Ba Dũng cũng rơi lệ vì không nghĩ có ngày mình bị ép vào được cùng như vậy. Nhưng thật bất ngờ, chỉ một câu nói đơn giản không phải những lời khuôn sáo, Ba Dũng được cảm tình quốc hội và trụ lại. Sau đó phiếu tín nhiệm lại cao vọt gần như dẫn đầu.
 Đến đại hội 12, Trọng lo sợ Ba Dũng sẽ lập lại câu nói ấy. Lúc đó số phiếu cho Ba Dũng khoảng hơn 40 %, một số lửng lơ chưa quyết. Chỉ cần Ba Dũng giở bài nói một câu.
– Tôi vẫn muốn cống hiến,nếu các đồng chí tín nhiệm tôi sẽ làm.
 Chắc chắn kết quả bầu cho Ba Dũng ở lại sẽ khác, và sẽ không phải một mình Trọng như bây giờ độc ngôi để biến mình thành Cha già dân tộc thứ hai.
Nhưng vì lý do nào đó , Trọng đã bắt Dũng không được nói. Cũng có thể do Ba Dũng chủ quan và thích kiểu oai là mọi người tin tôi thì tôi làm, một kiểu anh hùng rơm như thế chỉ cần bị đối thủ chơi trò tiểu nhân hơn là bại.
 Cái ám ảnh đấy theo Trọng đến tận bây giờ khi Trọng ở ngôi cao nhất trong Đảng. Giá thử nếu Trọng ở ngôi thứ ba , thứ tư chắc ông ta cũng khoái cái chuyện tự đê cử mình. Nhưng giờ ông ta ở ngôi cao nhất, ông ta sợ trong một cuộc họp trung ương nào đó khoá 12, có một uỷ viên BCT đứng ra nói anh Trọng già yếu, tôi xin ứng cử thay, đề nghị mọi người biêủ quyết.
Trọng đè Thanh chuyện tự xin bổ nhiệm là vì lý do thế. Trọng muốn dưới thơi của Trọng không thằng nào được phép tự ý xin bổ nhiệm và muốn nó thành tiền lệ trong đảng ở các kỳ họp trung ương diễn ra sau này.
Vì những lý do không trong sáng và không đủ sức thuyết phục, cũng như không đủ căn cứ xét tính chất ở vụ xe biển xanh và tự ứng cử. Ba trong hai chiêu bài Trọng sai Vượng cầm đi bị thất bại.
Nhưng hai đòn này thành công trên mặt dư luận nhờ Đinh Thế Huynh định hướng báo chí, liên tiếp muôn vàn nhà báo, dư luận viên xung trận đánh chìm Trịnh Xuân Thanh từ kẻ đi xe biển xanh thành kẻ tội đồ dân tộc, kẻ tham nhũng, biến chất ( mặc dù chưa có kết luận chính thức bằng văn bản nào..)
Và Nguyễn Phú Trọng, cha già dân tộc thứ hai, đầy anh minh và tràn trề sức lực huy hoàng trong mắt quần chúng nhân dân.
Chiêu bài thứ ba là thất thoát 3000 tỷ, Trọng , Huynh, Vượng biến vụ thất thoát này cho thiên hạ nghĩ rằng đây là tham nhũng. Trong khi đó bộ công an , viện kiểm sát và chính phủ …những người biết rõ câu chuyện thì họ thận trọng hơn và muốn xem xét kỹ. Vì việc chuyển nợ, chuyển lỗ chạy vòng từ tập đoàn này sang tập đoàn khác để che đậy, không phải là lỗi của cá nhân Thanh. Hơn ai hết Nguyễn Xuân Phúc, Hoàng Trung Hải, Đinh La Thăng…ba uỷ viên bộ chính trị hiện nay đều có liên quan đến việc này ở nhiệm kỳ trước của họ.
 Đòn nham hiểm này đánh qua Thanh sẽ làm 3 ứng viên trẻ tuổi còn sức đi tiếp kia phải dè chừng bước chân của mình. Nếu tương lai muốn đi tiếp thì phải nghe Trọng ngay từ bây giờ, còn không sẽ phải chiu điều tra vì liên quan.
 
 Cũng vì sự liên quan không hẳn lỗi do Thanh, nên ban kiểm tra trung ương của Vượng sai đi gần như tay trắng trở về.
Trọng tức tối bắt Công an và Chính Phủ vào cuộc tiến hành bắt Thanh ngay. Sự chần chừ của công an và chính phủ là do họ thấy động cơ mù quáng của Trọng đang xúi họ làm ẩu. Lỡ có gì bản thân họ chịu tội, lên thượng tướng Lê Quý Vương nói phải cần có điều tra, có khi là 4 tháng và còn hơn nữa trên nguyên tắc suy đoán vô tội.
Còn Phúc Hói biết chắc cuộc tấn công này không nhằm vào mình, chuyến đi chầu thiên triều Trung Cộng (ngày 13 đến 19-9) sẽ về phần mình, chắc chắn rồi Phúc mới ra mặt chỉ đạo làm vụ Trịnh Xuân Thanh, những là mãi sau này.
Ở phần trước có nói Trịnh Xuân Thanh vào thành phố HCM thì mất tích sau vụ khám nhà, bắt nguội hụt.
Trước khi xảy vụ khám nhà, Thanh có đến gặp một uỷ viên BCT ở nhà riêng tại Hà Nội nói.
– Sao em lại bị xử ép thế này, lỗ là do trên chuyển nợ xuống, đâu phải em.
Vị uỷ viên BCT kia dỗ dành.
– Chả có gì đâu, chú cứ nhận rồi sẽ xong thôi.
Thanh bảo.
– Thôi em chả tin vào bọn này, nó cứ nhốt mình tù mọt gông có cho nói đâu. Em ” đi đây ”
Vị uỷ viên BCT kia lặng ngắt lúc lâu không nói gì,, dù Thanh nhấn lại tiếp ”em đi đấy, đi thật đấy”.
 Ông ta điềm tĩnh đi lấy một gói bánh, mở gói bánh ra mời Thanh ăn, ông nói.
– Ngày xưa khó khăn, toàn ăn lương khô, giờ lâu lâu cũng thèm, ăn bánh cho đỡ nhớ. Chú ăn đi, bánh ngon, tí chú cầm chỗ dở về mà ăn.
Ông ta không nói gì thêm, ăn bánh xong lặng lẽ tiễn Thanh về.
Chỉ có thằng ngu mới không hiểu người ta đưa lương khô cho mình làm gì…..

…và Thanh thì không ngu….

 

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Từ bỏ đảng CSVN, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

►Trịnh Xuân Thanh, dê tế thần, (phần 13): Thanh, cùng vợ, hai con nuôi đã rời VN, và đang ở một nước dân chủ – Đảng CSVN và Tỉnh Hậu Giang vẫn còn đang dáo dác tìm Thanh, và gởi thư gọi Thanh ra trình diện!

Posted by hoangtran204 trên 14/09/2016

Người Buôn Gió
Thứ Ba, 13-9-2016
 

Thông tin chính thức là Trịnh Xuân Thanh hôm nay cùng vợ và hai con nhỏ ( hai con nuôi nhận ở trại mồ côi ) đã đến một quốc gia dân chủ.

Hiện nay dư luận có một số ý kiến, từ những nhà ”đấu tranh dân chủ  nặc danh”  cho rằng.

Đọc tiếp »

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Từ bỏ đảng CSVN, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | Leave a Comment »

►Trịnh Xuân Thanh dê tế thần – phần 12

Posted by hoangtran204 trên 14/09/2016

Trịnh Xuân Thanh dê tế thần – phần 12.

Người Buôn Gió

13-9-2016

Trước nay tôi chưa hề để những lời ai khen tôi trên trang mạng của mình. Tôi chỉ để những bài người ta chửi tôi về trang của mình. Mặc dù tôi biết, người thân trong gia đình nội ngoại, bạn bè tôi họ sẽ đọc những bài đó.

Nhưng hôm nay tôi phải làm khác đi, không phải vì bào chữa hay vì làm danh giá mình. Mà vì một người khác. Đó là ông Đồ Giới, thân phụ của Trịnh Xuân Thanh.

Đã có người đến gặp ông Đồ Giới, đưa cho ông bài viết của DLV Viet Nam Thoi Bao ( giả mạo trang Việt Nam Thời Báo của nhà báo Phạm Chí Dũng ).

Ông Đồ Giới rất hoang mang, tại sao một bài viết như thế lại có trên trang Facebook của tôi.

Điều đó đã khiến cho nhiều thứ bị ảnh hưởng và có lẽ sẽ ngưng trệ.

Vì biết ông Đồ Giới sẽ còn theo dõi trang mạng của tôi. thật bất đắc dĩ, hôm nay tôi sẽ đưa những bài viết của những người có tên tuổi, những con người thật, họ viết về tôi. Những con người thật mà bạn có thể gặp, có thể hỏi chuyện. Chứ không phải bọn hèn nhát nào núp dưới những cái tên nặc danh, chả ai biết chúng. Cái bọn giống hệt những kẻ viết bài ở mục chống diễn biến hoà bình trên báo đảng toàn ký bút danh.

 Trước khi vào những bài viết của các nhà văn, nhà báo viết về tôi. Xin nói rằng tôi đến nước Đức bằng một học bổng đặc biệt, do thị trưởng thành phố Weimar gửi. Weimar từng là thủ đô văn hoá Châu Âu, là nơi có nền cộng hoà đầu tiên ở nước Đức, cũng là nơi mà đại thi hào Goethe và Schille từng sống và để lại những di tích của họ. Weimar là thành phố nổi tiếng vì có di sản văn hoá thế giới. Trong lá thư mà ông thị trưởng Weimar gửi đến ngôi nhà của tôi ở 22 ngõ Phất Lộc, Hàng Buồm, Hoàn Kiế, TP Hà Nội câu mở đầu như sau.

– Chúng tôi đánh giá cao khả năng văn chương và báo chí của ông. Vì thế chúng tôi mòi ông….

 Đầu tiên là bài viết của nữ văn sĩ Phạm Thị Hoài. Người có tên trong từ điển Wikipedia.

https://vi.wikipedia.org/wiki/Phạm_Thị_Hoài

Cách đây 4 năm, khi tôi còn ở Việt Nam, chị Hoài đã viết về tôi trong một bài viết có tên là Đọ Sức.

Cụ Đồ Giới và các bạn có thể đọc và hình dung bài viết này với những gì diễn ra những ngày qua.

Phạm Thị Hoài
Đó là một cuộc đọ sức giữa hai đối thủ hoàn toàn không cân xứng: bên này là một nhà nước đầy quyền lực, sức mạnh và sẵn sàng nghiền nát bất kể ai và bất kể điều gì nó không ưng ý; bên kia là một con người bình thường, một cá nhân vô danh nhỏ bé.
Cuộc đọ sức không diễn ra ở lĩnh vực thường được gọi là chính trị. Bạn, cá nhân nhỏ bé kia chưa bao giờ là một nhà chính trị, lại càng không là một kẻ âm mưu, một kẻ chống phá nhà nước. Suốt cuộc đọ sức, bạn ở vị trí phòng thủ, không muốn gì hơn là được giữ những gì mà bạn coi là tính cách của mình, cuộc đời của mình và danh dự cá nhân của mình, dù hay hay dở.
Những thứ ấy đều bị nhà nước thường xuyên xâm phạm, bằng những phương tiện thừa thô thiển và lố bịch, nhưng không bao giờ thiếu dã man. Trấn áp và đe dọa, để buộc bạn phải từ bỏ bạn bè cùng chí hướng, phải gột rửa quan điểm riêng để tiếp thu những quan điểm theo chỉ đạo, phải xưng hô không như bạn thuận miệng, phải sinh hoạt trái với sở thích, phải dành thời gian cho những hoạt động mà bạn ghê tởm, phải tham gia những phong trào mà bạn dị ứng, phải học tập những tấm gương mà bạn chán ghét, phải tuân thủ những quy định mà bạn thấy phi lí, phải tán thành những điều mà bạn cho là ngu xuẩn… Và nhất là phải đầy biết ơn và hân hoan khi được nhà nước cho phép làm tất cả những điều phải làm đó.
Nhưng bạn không chịu. Bạn chẳng tha thiết với vai nạn nhân và không sắm sửa gì cho nó. Không bẩm sinh là một người hùng, lại càng không bẩm sinh là một kẻ tuẫn nạn, bạn thuần túy là một con người bình thường, với nhiều nhược điểm, đã thế lại còn là sản phẩm của một thời bạc nhược. Nhưng đơn giản là bạn không chịu. Và thế là bạn chấp nhận đọ sức. Chẳng sung sướng gì, đúng ra là phải tặc lưỡi mà chấp nhận, nhưng với một quyết tâm thầm lặng là không đầu hàng. Bạn yếu hơn đối thủ rất nhiều, đương nhiên, nhưng bạn lại linh hoạt hơn. Trong khi cái nhà nước đồ sộ cồng kềnh kia cần kha khá thao tác để có thể vặn cổ bạn thì bạn đã thụp xuống rồi lại vọt lên nhiều lần. Bạn biết né đòn và đánh lạc hướng. Bạn biết giữ thăng bằng và thoát hiểm trong gang tấc. Và ở bước đường cùng bạn cũng biết đem những phần thân thể đã trơ đòn ra chịu trận để che chở cái lõi nhạy cảm nhất, trong tận cùng tâm hồn bạn, cái làm nên con người cá nhân của bạn và bạn quyết giữ không cho nhà nước xâm phạm.
Cuộc đọ sức của bạn với cái nhà nước đó không phải là trường hợp cá biệt. Từ hơn nửa thế kỉ nay tại Việt Nam, hàng ngàn hay hàng trăm ngàn những cuộc đọ sức như thế đã diễn ra ở nhiều phạm vi và cấp độ; mỗi cuộc là một cá nhân đơn lẻ chỉ tìm cách bảo vệ danh dự riêng và con người cá nhân của mình, chống lại sự xâm phạm của một nhà nước hằn thù và siêu quyền lực; mỗi cuộc đều tuyệt đối cô lập và đóng kín trước công luận. Một số người, có thể nhiều khí chất anh hùng hơn hay quyết tuẫn nạn hơn, đã đi xa hơn bạn: họ đã vào đến trại cải tạo và nhà tù, đã đứng trong danh sách dự bị cho những tượng đài tương lai. Những người khác thì bỏ cuộc sớm hơn. Từ lâu họ đã trở thành những đảng viên cáu kỉnh hay các cán bộ tuyên truyền trệu trạo nhai sống khẩu hiệu và phàn nàn về rối loạn tiêu hóa.
*
Phần lớn đoạn văn trên đây không phải của tôi. Tôi chỉ diễn đạt lại và đặt vào khung cảnh Việt Nam lời mở đầu cuốn tự truyện của một người Đức thời Quốc xã[1].
Khi Hitler lên cầm quyền, tác giả là một sinh viên luật mới ra trường và đang thực tập tại Kammergericht, Tòa Thượng thẩm Berlin, biểu tượng kiêu hãnh của nền luật pháp Đức trước khi cuộc cách mạng màu nâu đồng hóa mọi lãnh vực xã hội vào ý hệ và tổ chức Nazi.
Những tháng chứng kiến sự tàn phá thiết chế luật pháp tối cao, đầy uy tín và truyền thống này là trải nghiệm then chốt, khiến chàng thanh niên 25 tuổi Sebastian Haffner, con nhà lành, ít quan tâm đến chính trị hơn văn chương nghệ thuật, quyết định đọ sức với cái nhà nước tử thần đó.
Tòa thượng thẩm ấy nổi tiếng vì 150 năm trước đó, hội đồng thẩm phán của nó đã thà vào nhà đá chứ quyết không vì lệnh vua mà sửa một bản án mà họ tin là đúng đắn. Huyền thoại kể rằng, khi xây dựng cung điện mùa hè nổi tiếng Sans Soucis ở Potsdam, vị vua Phổ cũng đầy huyền thoại là Friedrich Đại Đế muốn phá chiếc cối xay gió ở gần lâu đài để giải phóng mặt bằng. Vua ngỏ ý muốn mua lại. Chủ cối xay gió không muốn bán. Vua dọa, ngươi không bán thì ta tịch thu. Chủ cối xay gió đáp: Vâng, nhưng xin bệ hạ đừng quên rằng còn có Tòa Thượng thẩm Berlin.
Đến hôm nay chiếc cối xay gió ấy vẫn còn nguyên, ngay cạnh lâu đài vua Phổ. Vài tháng sau khi thay máu Quốc xã, cũng Tòa Thượng thẩm ấy chỉ còn là sân khấu cho những phiên tòa phô diễn của Tòa án Nhân dân (Volksgerichtshof).
Sebastian Haffner lưu vong năm 1938, khi nước Đức Quốc xã ở đỉnh cao quyền lực. Ông đã không thắng trong cuộc đọ sức. Bảy năm sau, đối thủ của ông đầu hàng.
Bản quyền thuộc 2012 pro&contra
=============================================================
 Một bài viết của nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, nguyên phó tổng biên tập báo Thanh Niên.
TẠI SAO NHÓM PHẢN CÔNG CHỌN NGƯỜI BUÔN GIÓ?
Người Buôn Gió đang chịu một áp lực nặng nề hơn bao giờ hết kể từ khi anh đón nhận và tung lên mạng tài liệu phản công của nhóm Trịnh Xuân Thanh tố cáo lại Nguyễn Phú Trọng.
Chỉ trong vòng vài ngày mà phe kia đã tung ra một lực lượng hùng hậu từ dư luận viên cấp thấp đến cấp cao, đến cả lực lượng hai mang nằm vùng cũng được huy động cho ra công khai trong trận sống mái nầy.
Từ những cái còm, cái like, đến những stt bóng gió, hay đến cả những bài báo nói trực diện đang nhắm vào Người Buôn Gió và cả TXT bắn xối xả.
Không kể gì đến đường đường thể diện cơ quan quyền lực cao nhất nước, báo mạng quốc hội cũng được huy động vào cuộc để đăng bài báo tởm lợm của một dư luận viên cấp thấp nặc danh nào đó nhằm bôi nhọ nhân thân Người Buôn Gió.
Và chuyện có một không hai trong lịch sử đảng CSVN, lần đầu tiên đích thân TBT triệu tập cuộc họp ban bí thư để xử lý kỷ luật một đảng viên cấp thấp.
Qua các phản ứng lạ kỳ đó thấy rằng sự việc TXT được phe nhóm đưa đi tẩu thoát và tung tài liệu ra phản công là hết sức nghiêm trọng, dư luận cho rằng còn nghiêm trọng gấp nhiều lần vụ nổ súng ở Yên Bái bắn chết bí thư tỉnh và trưởng ban tổ chức tỉnh uỷ vừa rồi.
Tại sao nhóm phản công chọn Người Buôn Gió?
Đơn giản vì Gió là một người viết báo tự do không bị ràng buộc, một blogger khá nổi tiếng có lượng độc giả cao và quan trọng là Gió tuy còn quốc tịch VN nhưng đang ở nước ngoài khá an toàn khó bị cường quyền uy hiếp, bắt bớ. Nhóm phản công còn tin tưởng Gió ở chỗ là người làm việc đơn độc, dám chơi dám chịu, dám đi với đối tác đến cùng, không phản phé giữa đường. Nếu tài liệu đó được giao cho cơ quan truyền thông nào đó dù uy tín đến mấy cũng rất nguy hiểm cho nhóm phản công, vì đã là cơ quan phải có nhiều người, rất dễ có người của phe kia cài sẵn vào.
Tại sao Gió chấp nhận cuộc chơi?
Bất cứ người viết báo yêu nghề nào cũng bập vào ngay khi bắt được tài liệu quan trọng nầy. Ngay cả làng báo lề đảng trong nước cũng bập vào dù biết có viết ra bài cũng chẳng bao giờ được đăng, nhưng cứ bập vào đã rồi tình sau.
Cho nên đừng có gán cho Người Buôn Gió vì nầy vì khác, có âm mưu nầy nọ, đứng phe nầy phe kia. Gió chỉ làm vì chức năng của người cầm bút, vì sự thôi thúc quyền được thông tin đa chiều của người dân mà nhà cầm quyền luôn bưng bít.
Từ mấy tháng nay, người dân trong nước và dư luận nói chung mới chỉ nghe thông tin vụ Trịnh Xuân Thanh từ một nguồn duy nhất phát ra từ nhóm cầm chịch tấn công Trịnh Xuân Thanh.
Trịnh Xuân Thanh là đối tượng đang bị tấn công không được quyền nói lại và vĩnh viễn sẽ không bao giờ được nói lại nếu bị bắt.
Do vậy nhóm Trịnh Xuân Thanh tổ chức cho Thanh trốn đi đến nơi an toàn để có được quyền nói lại.
Thanh có toàn quyền nói lại dù Thanh có là tội phạm bị kết án, huống chi đến bây giờ Thanh vẫn chưa là gì cả.
Câu chuyện nói lại của Thanh chưa biết đúng sai thế nào, nhưng người dân phải được quyền nghe. Người Buôn Gió đang cần mẫn ngày đêm làm việc đó.
Tuy nhiên cách phản ứng điên cuồng của phe kia làm cho dư luận tin rằng nội dung nói lại của Trịnh Xuân Thanh chứa đựng những sự thật quan trọng gây ra những tác hại chưa thể nào lường hết đến uy tín đảng cầm quyền.
Chúng ta chờ xem.
PS: Nhắn riếng với Gió. Bạn cứ thong thả khai thác tư liệu và khai thác cả nhân chứng sống, sự việc thế nào cứ đưa lên y như thế để phục vụ bạn đọc, phục vụ quyền được thông tin của người dân. Hiện nay bọn xấu đang xúm vào khiêu khích bạn để bạn phân tâm lo chống trả mà xao nhãng việc chính, bạn lơ hết để đừng mắc mưu chúng nó.
===========================================================================
Bài viết của nhà văn Phạm Thành, tức Bà Đầm Xoè. ( tác phẩm Cò Hồn Xã Nghĩa..)
Đôi dòng về Bùi Thanh Hiếu, Nguyễn An Dân và Blogger Kami của đài RFA.
Bùi Thanh Hiếu không có thẻ nhà báo, cũng không học hành báo chí, chỉ là người đi buôn không khí (gió), ấy mà một quan chức cộng sản Trịnh Xuân Thanh có tiền, có chức vụ to đùng khi lâm nạn nhất nhất chỉ nhờ đến Bùi Thanh Hiếu. Có được tư liệu bằng văn bản, có được tư liệu sống là Trịnh Xuân Thanh, Bùi Thanh Hiếu liền vung bút đi liên tục tới 11 kỳ báo trên fb trong vòng nửa tháng, làm dậy sóng dư luận năm châu với sự hồ hởi đón nhận từng kỳ của bạn đọc, làm đau đầu giới quan chức chóp bu cộng sản đang cầm quyền Việt Nam. Đặc biệt là lật bộ mặt thật của Trọng lú, người được xem có lối sống liêm khiết mẫu mực hiện nay trong giới cầm quyền cộng sản Việt Nam, với quà biếu đút lót vàng tiền, nhà cửa, ăn cũng không từ một thứ gì đang có ở Việt Nam .
Nửa tháng với 11 bài viết ở dạng phóng sự điều tra, Bùi Thanh Hiếu đã lập một kỷ lục viết báo bằng tiếng Việt xưa nay chưa từng có. Nhưng cây bút gạo cạo của nền báo chí cách mạng Việt Nam nổi tiếng như Thép Mới, Hồng Hà, Đào Tùng, Hữu Thọ, Phan Quang… cũng chỉ đủ khả năng giật mình khi ở nước Nam ta lại có một người viết báo tài đến như vậy. Tôi (Phạm Thành) là một nhà báo nằm trong hệ thống báo chí cách mạng Việt Nam từ năm 1975 đến năm 2012 lục tìm lại trong trí nhớ và chắc chắn 100% không có một sự nhầm nhò nào khi đưa ra sự so sánh và đánh giá này. 
Bùi Thanh Hiếu thực sự là một tài năng ở cả Văn chương và Báo chí. Nhà văn là ở tiểu thuyết “Đại Vệ chí dị vừa mới xuất bản ở nước”. Con Báo chí thì đã có cả trăm bài được bạn đọc thích thú đón nhận từ dăm năm nay trên blog Người Buôn Gió mà chính quyền thường xuyên chặn lên chặn xuống và vút cao tỏ sáng ở 11 kỳ báo “Trịnh Xuân Thanh con dê tế thần” đang lan truyền chóng mặt trên mạng truyền thông xã hội.
Tài năng viết báo, viết văn của Bùi Thanh Hiếu chẳng phải trời cho mà do ý chí của Hiếu quyết sống vì nó và do số phận đã dấn thân vì nó mà thành.
Các bạn hãy xem lý lịch của Bùi Thanh Hiếu do chính anh tự bạch: nghiện hút chích choác, chủ bàn đèn, giang hồ trộm cắp, vào tù ra khám, buôn lậu hàng quốc cấm, vân vân…. Người khác chỉ cần bập vào một tệ nạn như Hiếu đã phải tàn đời. Còn Hiếu, tệ nạn đã không quật đổ được Hiếu, mà trở thành vốn sống để Hiếu nhận ra chân thiện mỹ của kiếp người, nhận ra một xã hội do những người cộng sản cầm quyền là một xã hội thối nát và những người cầm quyền trong chế độ cộng sản là chủ nhân ông của sự thối tha, bỉ ổi đó mà các nhóm tệ nạn xã hội chỉ là bộ phận cấu thành. Đó là hạt nhân để Bùi Thanh Hiếu hơn vươn lên, trưởng thành, trở thành một người chân chính, dung ngòi bút làm vũ khí đấu tranh bảo vệ lẽ phải, người lương thiện, chống lại kẻ cường quyền, áp bức.
Bùi Thanh Hiếu đích thực là một tấm gương “rủ bùn đứng dậy sáng lòa” mà bất kỳ một con người tư tế nào cũng phải ngưỡng mộ, bất kỳ một kẻ xấu xa nào muốn làm người tử tế cũng cần phải học tập, noi theo.
Tài năng của Hiếu qua 11 kỳ báo “Trịnh Xuân Thanh con dê tế thần” đã chinh phục sự say mê, háo hức cho cả chục triệu độc giả, lập kỷ lục về số bạn đọc mà khó ai có thể vượt qua trong thời điểm hiện tại.
Ảnh hưởng của 11 kỳ báo đi cùng sự nổi tiếng của Bùi Thanh Hiếu đã làm cho không ít những cây viết trên mạng xã hội fb phải ghen tị, thậm chí đến blogger ở Đài phát thanh Á châu tự do (RFA) cũng đứng ngồi không yên và tìm mọi cách xuyên tạc, vu vạ, nhằm hạ bệ uy danh của Bùi Thanh Hiếu. Fb Nguyễn An Dân liên tục vu vạ cho rằng, Hiếu là một tay tội phạm, xã hội đen, học hành lỗ mỗ đã tôn vinh một người tham nhũng đáng bị xử trảm như Trịnh Xuân Thanh thành người anh hùng. Còn Blogger Kami của Đài Á châu tự do (RFA) Kami thì cho rằng, Hiếu đang viết truyện chứ không phải viết báo. Mà viết chuyện thì phải bịa, phải tưởng tượng… Mục đích của những người này là họ muốn gieo vào lòng người đọc, những gì Bùi Thanh Hiếu viết ra là không thật, không thể thể tin cậy, còn Trịnh Xuân Thanh là kẻ tham nhũng, sự tố cáo của Thanh về tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng chỉ là bịa đặt, không thể tin cậy, vân vân. 
Nguyễn An Dân và Blogger Kami dù núp dưới chiêu trò múa bút kiểu gì cũng chỉ nhằm mục tiêu đó. Mục đích để làm gì, trẻ con cũng nhận ra. Đó là, chế độ này vẫn còn tốt lắm, chỉ kẻ bỏ đảng, chạy trốn mới là kẻ xấu xa, vân vân.
Thời buổi thông tin liên tục cập nhật có thể luồn vào tận buồng ngủ, vào tận nhà vệ sinh của mỗi người, dùng chiêu trò để hướng dẫn dư luận, lừa người đọc, che dấu sự thật đã lỗi thời từ lâu rồi, thưa hai nhà báo An Dân và Kami.
Người xưa nói, biết người tài cũng là một người tài. Đó là đức độ tài năng của người tài chân chính. Không có tài nhưng cũng muốn thiên hạ ghi nhận mình như một người tài bằng cách chống lại, phủ nhận những gì người tài có, cách đó bây giờ đến trẻ con cũng không còn dùng nữa.
Viết vội đôi dòng, kính bạn đọc đọc tạm. Tôi xin dừng bút tại đây, mò vào mạng xem cuộc đấu Trọng – Thanh có gì mới không đã.
=============================================================================
 Bài viết của Bloger Nguyễn Ngọc Già, người đang nằm trong lao tù của chế độ cộng sản vì viết những bài phê phán chế độ.
 Bùi Thanh Hiếu sẽ mãi dùng Gió để Buôn Lòng Nhân Ái
Hồi tháng 8 năm ngoái, Tom Cat đã làm một việc gọi là “cảnh CÁO” TS. Cù Huy Hà Vũ, hầu như không ai không biết với kết quả đúng như Tom Cat nói: Cù Huy Hà Vũ bị bắt. Tôi hoàn toàn tin, nhiều người và ngay cả thân nhân anh Vũ cũng như bản thân anh Vũ cảm thấy hẫng hụt, bẽ bàng, và hơi choáng một chút về hình thức bắt anh, không phải vì nguyên nhân anh bị bắt. Anh Vũ bị bắt bằng “hai bao cao su đã xài” là điều mà ĐCSVN sẽ không bao giờ xóa được nỗi ô nhục ê chề trong lịch sử vốn chẳng mấy sáng láng, thiếu minh bạch và không sạch sẽ, thơm tho cho lắm của 80 năm “Lịch sử ĐCSVN”. Nỗi hối tiếc lớn nhất của người Việt, có lẽ mai này, con cháu Việt Nam dù muốn dù không vẫn buộc phải đối diện với lịch sử nhơ nhuốc do chính người CSVN gây ra cho Dân Tộc và Đất Nước.
 

* * *

Có lẽ không ai hiểu chồng hơn vợ, chính vì vậy:
Chị Hà nói, anh Vũ bị thế này, chung quy cũng tại tin vào luật quá. Anh ý cứ nghĩ mọi người đều phải chấp hành luật pháp, những thứ anh nói, kể cả đơn kiện vị này, vị kia cũng đều trên luật pháp đó chứ. Nhưng người ta có làm theo luật hay không? Cái đó anh ý chủ quan quá chả nghĩ gì, đấy. (1)
Do vậy, không quá đáng khi ai đó đã từng nói: Không có gì mà người Cộng sản không dám làm, dù cho việc bẩn thỉu nhất. 
Cù Huy Hà Vũ đã chủ quan từ đấy. Đó là sự thật, không ai có thể chối cãi, tuy nhiên, nếu không có sự “chủ quan” trong sáng đấy, thử hỏi phong trảo dân chủ chỉ mới một năm qua có khởi sắc hơn nhiều như hiện nay không? Có gì không phải trả giá? TS. Cù Huy Hà Vũ đã dám trả giá bằng tự do cá nhân như nhiều tù nhân lương tâm khác đã làm trước đây, để buộc ĐCSVN phải trả lại Quyền Con Người cho Dân Tộc Việt Nam.
 

* * *

Tôi tin, không chỉ riêng anh Bùi Thanh Hiếu mà hầu như mọi người đều không ngạc nhiên khi Tom Cat quyết định tiếp tục xuất hiện trên diễn đàn Dân Luận một lần nữa để nói lời “cảnh báo”. Ít nhất, lần này Tom Cat đã thể hiện chút liêm sỉ làm người khi chuyển từ “cảnh cáo” (anh Vũ) sang “cảnh báo” (anh Hiếu). 
Dù cho lời lẽ trong “lời cảnh báo” chuyển đến anh Bùi Thanh Hiếu nghe có vẻ khoan hòa mềm mỏng hơn chút ít, vẫn không thoát khỏi sự đe nẹt, dọa dẫm và ngạo mạn, kiêu căng ngay câu đầu tiên: “Thật sự không vui vẻ gì mỗi khi Tom Cat lên tiếng thì lại có một nhân vật đối kháng phải vào tù”. Đó phải chăng để đe dọa tiếp anh Nguyễn Hữu Vinh và anh Nguyễn Xuân Diện? Có thể. Phải chăng, Tom Cat báo trước rằng sẽ thường xuyên xuất hiện hơn nữa để tiếp tục từ “cảnh cáo” (nặng nhất cho anh Vũ) sang “cảnh báo” (nhẹ hơn chút cho anh Hiếu, anh Vinh, anh Diện) rồi đến “thông báo” (tôn trọng hơn tí nữa, (ví dụ) cho tôi – Nguyễn Ngọc Già):), sau đó “báo cáo” (hoàn toàn tôn trọng, cho ai đó)? Đùa thôi! Ý tôi muốn nói: Dường như mức độ khủng bố tinh thần từ phía cầm quyền có vẻ dịu dần hơn chút ít? Cũng rất có thể.
Khi nào nên “cảnh báo”? Tất nhiên (không nói tới tai họa thiên nhiên như: động đất, núi lửa, sóng thần…) khi ai đó được quan tâm, lo lắng theo hướng tích cực, thì người đó sẽ nhận được lời “cảnh báo” để chuẩn bị tinh thần ứng phó những trạng huống xấu có thể xảy ra. Do vậy, tôi vẫn giữ quan điểm của riêng mình về nội dung mới nhất của Tom Cat, đó là “LỜI ĐE DỌA”.
Anh Vũ và anh Hiếu khác nhau khá nhiều về tính tình, cách sống, suy nghĩ, hành động và nhiều điều khác… 
Cù Huy Hà Vũ là người sôi nổi, thẳng thắn, có phần nóng nảy, trong khi Bùi Thanh Hiếu lại nhẹ nhàng, có vẻ hơi tưng tửng và có phần thâm trầm. Cù Huy Hà Vũ đã từng “được” Quý Thanh “ca ngợi” muốn nổi danh từ con đường “cái bóng” và con đường “đánh bóng” bằng những đơn kiện Nguyễn Tấn Dũng, Vũ Hải Triều… thì Bùi Thanh Hiếu lại nhẹ nhàng đi vào lòng người bằng những câu chuyện ẩn dụ mang tên “Đại Vệ Chí Dị” – đau, sâu, cay. Cù Huy Hà Vũ xuất thân trong gia đình danh giá thì Bùi Thanh Hiếu ra đời trong nghèo khó. Cù Huy Hà Vũ lên tiếng cho dân nghèo bằng tấm lòng và kiến thức luật học vững vàng, trong khi Bùi Thanh Hiếu thủ thỉ những chuyện đời nhỏ nhoi mà quặn thắt, bằng vốn chữ ít ỏi cùng năng khiếu viết “trời cho”. Cù Huy Hà Vũ tiếng tây như gió thì Người Buôn Gió một chữ tây cũng chả rành (2).
Cù Huy Hà Vũ đã từng nói: “Tôi chưa bao giờ nghe thông tin nói rằng tôi sẽ bị bắt; tức nói một cách chính thức là ‘bị bắt’, vì không có lý do gì để bắt tôi cả…” (3), trong khi Bùi Thanh Hiếu luôn biết rằng anh có thể bị bắt vào bất cứ lúc nào, ví như “Không biết ai nhờ ai giúp hộ khoảng thời gian đó trông nom Tí Hớn, lỡ mà bố Tí Hớn đi chữa bệnh bắt buộc…” (4) và đây nữa “Nếu có gì bất chợt, xin gửi anh em bằng hữu, những người yêu mến Lái Gió lời chào tạm biệt” (4), hay trong bài viết mới nhất của anh có tựa đề “Đi tù và đi cải tạo”(5), và trong nhiều bài viết khác của anh, nhà tù và những khốn khó trong trại tù đều bàng bạc trong đấy với sự sẻ chia, an ủi cho chính mình, cho bạn tù, cho người thân, để khi đọc lên ai cũng có thể nghẹn ngào và cay mắt. Tù đối với Hiếu ư? Cải tạo đối với Hiếu ư? Ồ! “Bình thường thôi” (6)!
Bình thường thôi, bình thường thôi, bình thường thôi
Mà nghe sao không bình thường
Vì cuộc đời như những chuyến xe
Chuyện ngựa xe, chuyện ngựa xe cuộc đời ơi
Lặn lội sâu để được gì
Vì sao? vì sao? vì sao?
Có lẽ vì điều đó bình thường thôi
(Bình thường thôi – Vũ Quốc Việt)
==================================================================
 Bài của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Tác giả còn có những tên gọi khác: Ông Lái Gió, hay (thân mật hơn, chút xíu) là Thằng Phải Gió. Ông tên thật là Bùi Thanh Hiếu, hiện đang sinh sống tại Hà Nội.
Tôi chưa có dịp đặt chân đến Hà Nội. Và cũng chưa bao giờ có ý định phiêu lưu đến một nơi xa xôi (và lôi thôi) như thế. Đường thì xa, vé tầu thì mắc, thủ tục nhập cảnh thì lôi thôi rườm rà, và lỡ mà kẹt luôn (ở đó) thì chết mẹ!
 
Giữa tôi và N.B.G – rõ ràng – có một khoảng cách khá xa về không gian, cũng như thời gian, sinh sống. Khi ông chào đời, tôi đã đi vào lính. Sau khi đi lính, tôi đi tù. Ở tù ra, tôi đi vượt biển.
 
Vì hay “đi” như vậy nên tôi không có cơ dịp nào để được gặp gỡ hay quen biết với N.B.G. Tôi chỉ phải lòng ông – qua những bài viết (hết sức) duyên dáng, sắc xảo và thắm đặm tình người – thôi. N.B.G là người của một thế hệ mới, với quan niệm và thái độ (hoàn toàn) mới khi phải đối đầu với chuyện bị ngược đãi hay giam cầm, bắt bớ  – đang xẩy ra thường xuyên – ở Việt Nam.
 
Đọc Nhật ký Trong Tù của N.B.G, bảo đảm, thích thú và thoải mái hơn tác phẩm Ngục Trung Nhật Ký (hình như) của Hồ Chủ Tịch rất nhiều. Rảnh, xin xem qua một đoạn:
“Xong buổi cung chiều, anh cán bộ giao tôi cho cán bộ quản giáo. Cán bộ quản giáo ca này là nữ, cô ta chắc sinh khoảng năm 78, 79 dáng mảnh khảnh, tóc buộc chun cái đuôi gà cứ ve vẩy. Đưa tôi vào buồng cô khoá cửa lại, mặt lạnh tanh. Tôi hỏi.
–         Này mình ơi, nếu không muốn đi cung nữa thì từ chối có được không?
Cô cán bộ nhìn tôi nghiêm khắc.
–         Không muốn thì chỉ có ốm, mà ốm thì phải có bác sĩ xác nhận. Ở đây phải gọi là cán bộ, xưng tôi. Không được mình mình.
Tôi cười xoà.
–         Gọi khác sợ kém xinh đi, tưởng gì chứ gọi bằng cán bộ tù nào chả gọi được.
Cô cán bộ lườm:
– Ăn nói linh tinh, kỷ luật bây giờ…
Tại sao N.B.G bị … tó? Ông in những chữ “Hoàng Sa, Trường Sa Là Của Việt Nam” lên áo, rồi “đem bán kiếm tiền nuôi con” – theo như nguyên văn lời khai của đương sự khi bị hỏi cung.
Ở một nơi mà nhiều kẻ còn đành đoạn bán luôn cả nước để … mưu sinh thì chuyện “bán áo nuôi con,” tất nhiên, chỉ là chuyện nhỏ. Có lẽ vì thế nên N.B.G được phóng thích, không lâu, sau đó.
Hiện nay, ông đã thôi không in lên áo dòng chữ “Hoàng Sa, Trường Sa Là Của Việt Nam” nhưng vẫn tiếp tục viết trên blog của mình những dòng chữ với nội dung tương tự về thân phận của phần quê hương và đất nước của mình:
 
Không cần phải là thầy bói, ai cũng có thể đoán rằng N.B.G có rất nhiều hy vọng sẽ bị vào tù ngồi lần nữa – trong tương lai gần – và lần này (e) sẽ phải hơi lâu, chứ không phải bỡn. Chính vì sự e ngại này nên nhà xuất bản Giấy Vụn & và tuần báo Trẻ đã thu thập một số bài viết tiêu biểu của N.B.G, để hình thành tuyển tập I Đại Vệ Chí Dị. Nói là tập I vì trong tương lai hứa hẹn sẽ còn nhiều tập nữa (*).
 Trong phần lời tựa cho cuốn Vũ Trụ Không Cùng –  của Bùi Ngọc Tấn, Tiếng Quê Hương xuất bản năm 2008 – Vũ Thư Hiên viết rằng:” Không phải người hoạt động chính trị, chúng tôi chỉ có thể trông vào cái mình có là ngòi bút để đứng trong cuộc đấu tranh chống lại thể chế phi nhân… Tôi chỉ xin giới thiệu anh, với tư cách một con người, một cuộc đời, một số phận. Con người ấy chẳng có gì cho chúng ta, ngoài một tấm lòng.”
Tôi cũng có ý nghĩ tương tự, sau khi đọc xong Tuyển Tập Đại Vệ Chí Dị của N.B.G: ”Con người ấy chẳng có gì cho chúng ta, ngoài một tấm lòng.” Tôi còn tin rằng bao giờ mà con dân Việt vẫn còn có những “tấm lòng” đôn hậu và trung trực như thế thì chúng ta vẫn còn có thể yên tâm khi nghĩ đến tương lai đất nước.
 
============================================================
Nhà văn, nhà thơ Vũ Thế Dũng ( tác phẩm Gió Đi Dưới Trời, Hộ Chiếu Buồn…) 
Không biết bao giờ  tập tiếp theo của Đại Vệ Chí Dị sẽ được Gió viết tiếp. Với  lòng „Yêu quê hương Việt  Nam, thích uống trà mạn“,  dù đang sống ở nước Đức xa xôi  Gió vẫn có thể hoàn tất những tiểu thuyết để đời. Mới ở tuổi 45, sức viết của Gió đang chín, chữ nghĩa của anh đang tới bến, tới bờ.
Ngót ba năm trước, có ông em văn nghệ  hỏi tôi. Anh đọc nhiều biết rộng, theo anh liệu có phải tự  Gió viết ra hay là ai đó đã viết rồi để nó ký tên. Tôi vặn lại, sao em lại có nghi vấn kỳ khôi thế.
Ông em bảo, Gió chưa học hết cấp Ba. Có thời sống như lưu manh giang hồ, nào đâm thuê chém mướn, lại từng cờ bạc, từng nghiện ngập, tù tội. Em không thể tin được là nó lại có thể tự mình viết được những trang viết ấy.
Tôi cười dịu dàng, em nhầm to. Một thằng lưu manh hoàn toàn có thể trở thành nhà văn khi nó tự ngộ ra thiên lý. Cái làm nên tư chất nhà văn là sức nhìn sắc bén như dao kéo, như kính chiếu yêu của đôi mắt chứ không phải sự tụ tập của một đống chữ. Thiếu gì người học hết thạc sĩ  này đến tiến sĩ kia  mà vẫn không viết ra văn. Chưa kể, nhiều người có  hàng bồ chữ trong bụng, có vài ba bằng cấp trong tay mà vẫn là kẻ mù nghĩa vì chỉ sống suông lý thuyết. Đã là kẻ mù nghĩa thì dù hàng đống chữ trong đầu càng viết càng lú chứ làm sao khám phá được sự thật. Em đã đọc Papillon Người tù khổ sai rồi đúng không ? tác giả này đi tù quá lâu, có học hành mấy đâu mà tiểu thuyết của ông ấy vẫn nổi tiếng.
Còn Gió ? Trời  phú cho hắn năng khiếu văn chương.  Từ  thủa học trò hắn hay phải hàng ngày lẽo đẽo canh chừng để mà hô hoán „ Công an đến đớ..ới mẹ ơi !“. Chả là, một thời cha Gió bị ốm dài, nên mẹ Gió phải rong ruổi bán nước trên hè phố mưu sinh. Thương mẹ nên nhiều khi Gió tự bỏ học để đỡ mẹ những lúc nguy nan nên bị cô giáo dạy văn giận lầm. Có nhiều thâm niên  sống đớn đau, cơ khổ bạt mạng với  vỉa hè Hà Nội cho nên Gió sẽ viết ra văn của hắn.
Trước hết, Gió là kẻ dám sống hết thân phận mình trong những cảnh ngộ lăn lóc giang hồ bi đát nhất. Sau đó, Gió là kẻ dám viết ra hết những gì hắn đã sống qua và đã thấu hiểu. Tất cả những gì Gió  viết ra mà tôi đã đọc được chắc chắn là  giọng điệu, là  gan ruột của chính Gió. Đố ai viết giống được như Gió. Ông em gật gù, vâng anh nói thì em tin.
==============================================
 … và nhiều bài viết của nhà giáo , nhà văn Phạm Toàn ( Châu Diên ) , thư pháp gia Trịnh Tuấn ( Chu Giang Phong )……Những con người thật, những cái tên thật có tên tuổi thực.
 Xin cụ Đồ Giới yên lòng, ngoài những gì xấu xa viết về cháu của những kẻ nặc danh . Cụ có thể đọc của những người chính danh, những người nếu cần cụ có thể dễ dàng gặp, quá nửa số người đó họ ở Việt Nam và sẵn sàng gặp cụ hầu chuyện.
Hiện giờ con dâu và con trai cụ đã đến một nước văn minh, ở nơi đó không có pháp luật nào tuỳ tiện dẫn độ con trai cụ về,  nhất là khi chưa có phán quyết của toà án, thậm chí nếu có phán quyết thì còn  quá trình xem xét của pháp luật sở tại, có đến 95% đề nghị dẫn độ sẽ bị bác bỏ.
 Mong cụ bình tâm để con cháu vững lòng.

 

 

 

 

 

 

 

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Từ bỏ đảng CSVN, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

►Trịnh Xuân Thanh, con dê tế thần (Phần 6, 7,8,9, 10, và11) – Formosa, chủ trương lớn của đảng, hay món quà tặng bức tượng HCM ruột vàng 24k…

Posted by hoangtran204 trên 13/09/2016

Phần 6

Đêm đó tôi nằm trằn trọc, rồi lại ngồi dậy pha trà hút thuốc liên miên.

Có nhiều cách đấu tranh, tôi thích gọi là cuộc chơi hơn từ đấu tranh dân chủ. Cách đấu tranh thứ nhất là chỉ cần lên mạng với được tin tức gì đó, chửi dăm ba câu, chửi càng tục càng tốt, kiểu như đxx mẹ thằng Hồ Chí Minh là thằng bán nước hại dân, bọn chó cộng sản dã man … abc này nọ. Cách này đơn giản, không phải nghĩ nhiều, cũng không phải tốn thời gian, công sức và tiền bạc.

Đọc tiếp >>>

Đọc tiếp »

Posted in Từ bỏ đảng CSVN, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | Leave a Comment »