Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Sáu 7th, 2012

►Ai xây “chủ nghĩa tư bản man rợ” ở Việt Nam? (Lữ Phương)

Posted by hoangtran204 trên 07/06/2012

Lữ Phương là một người thuộc Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Ông là một nhà nghiên cứu về chủ nghĩa Mác xít. Bài phỏng vấn cho thấy ông Lữ Phương nay ủng hộ chủ nghĩa tư bản. Âu cũng là: lá rụng về cội. Sự nông nổi của ông kéo dài từ 1960s cho đến 1999 và nay  ông đã tỉnh ngộ.

Mời các bạn đọc comment ở cuối bài này. Những comment nào có giá trị sẽ giúp các bạn hiểu thêm bài chủ.

Ông Lữ Phương đã trả lời ngắn gọn cho tựa đề của bài chủ là: chính đảng CSVN đang xây dựng chủ nghĩa tư bản man rợ ở VN. Trong đó, các đảng viên và gia đình họ là các nhà tư bản đỏ. (nguồn)

Ai xây “chủ nghĩa tư bản man rợ” ở Việt Nam?

BBC phỏng vấn ông Lữ Phương

Theo BBC Việt Ngữ

Nhà nghiên cứu chủ nghĩa Marx Lữ Phương chuyên tâm nghiên cứu độc lập và so sánh chủ nghĩa Marx đích thực với thực tiễn Việt Nam trong hàng chục năm qua.

Lý luận gia Marxist và nhà nghiên cứu chính trị về đảng Cộng sản Việt Nam từ trong nước, ông Lữ Phương cho rằng Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay không hề “liên quan” gì tới Chủ nghĩa Marx, mà chỉ đang “lợi dụng” chủ thuyết này trong việc xây dựng một thứ “chủ nghĩa tư bản man rợ, rừng rú.”

Trao đổi với bbcvietnamese.com hôm thứ Bảy, 26/02/2012, trong chuyên đề về trí thức, Đảng Cộng sản và phản biện xã hội, nhà nghiên cứu độc lập này khẳng định chủ nghĩa Marx “đích thực” không có quan hệ gì đến thực tiễn Việt Nam trong suốt chặng đường lịch sử nhiều chục năm qua và hiện nay.

Ông nói: “Tôi thấy, Chủ nghĩa Marx chẳng dính dấp gì đến thực tại Việt Nam cả. Thứ nhất, những người nhân danh chủ nghĩa Marx để họ quản lý, lãnh đạo xã hội, họ cho rằng ‘tiến lên chủ nghĩa xã hội’, nói một cách văn vẻ, thì họ ngộ nhận, họ hiểu lầm, họ không hiểu gì cả.

“Còn nói trắng ra, họ lợi dụng, họ bóp méo hoàn toàn chủ nghĩa Marx, không dính dấp gì ở đây, nó là một chủ nghĩa Lênin, Stalin hóa, và nó là của Mao Trạch Đông. Cho nên những người nhân danh cái này để gọi là lãnh đạo Việt Nam, thì hoàn toàn không có cơ sở thực tế.

“Còn những người nào mà qua thực tế lãnh đạo nhân danh chủ nghĩa Marx này mà phủ định Marx, phê phán một cách vội vàng cũng không đúng luôn. Ý của tôi, chủ nghĩa Marx không dính dấp gì đến xã hội Việt Nam, cho nên họ không thể nhân danh chuyện này để đưa đất nước đến tương lai cả.”

Nhà nghiên cứu nhấn mạnh những ai “mượn” chủ nghĩa Marx “chân chính” như lâu nay vẫn làm ở Việt Nam để giành quyền lãnh đạo đất nước chỉ là “ngộ nhận hoặc lừa dối, huyễn hoặc” mà thôi.

‘Độc tài hay dân chủ’

Theo Lữ Phương vấn đề ở Việt Nam hiện nay là không phải là theo chủ nghĩa Marx đích thực hay không đích thức mà là “vấn đề độc tài hay không độc tài”, vấn đề “phát triển hay không phát triển”, vấn đề “độc tài hay dân chủ.”

Nhà nghiên cứu cho rằng hoàn toàn có thể sử dụng các phạm trù, khái niệm, lăng kính của chính chủ nghĩa “Marx đích thựcđể phóng chiếu và soi vào thực tế của xã hội VN, nhận diện “mặt thậtcủa tầng lớp thống trị, nhân dân bị trị hiện nay, qua đó nhận diện rõ được bản chất của “Đảng Cộng sản” cầm quyền mà vốn lâu nay theo ông vẫn “mượn” chủ nghĩa Marx để biện minh cho quyền lực độc tôn, thống đoạt từ tay nhân dân.

“Dùng chính khái niệm của Marx, tức là một phóng chiếu lộn ngược, thì tức là anh nhân danh những điều thế này, thế khác, nhưng trong thực tế, nó làm ngược hoàn toàn… Thí dụ như Marx nói xã hội công dân sẽ dần dần, từ từ nuốt chửng cái nhà nước thì bây giờ đây, nhà nước này lại trở thành một thứ nhà nước tuyệt đối, nhà nước vĩnh viễn.

Thí dụ như giai cấp công nhân lãnh đạo thì bây giờ là giai cấp bị bần cùng hóa và người ta đang phải đấu tranh chống lại chủ nghĩa tư bản man rợ hiện giờ. Nông dân cũng vậy, bây giờ là cướp đất, cướp nhà của người ta. Tức là một cái phóng chiếu lộn ngược lại hoàn toàn.”

Ở phần cuối của cuộc trao đổi với Quốc Phương của BBC, ông Lữ Phương khẳng định vấn đề của Việt Nam hiện nay là “chống chủ nghĩa tư bản man rợ” để xây dựng một “chủ nghĩa tư bản văn minh.

Trên con đường này, ông khuyến nghị tầng lớp trí thức Việt Nam, ở trong hay ngoài nước, dù trong đảng cộng sản, hay không, cần phải “đoàn kết” với nhau, tránh “chia rẽ, bất hòa,” tỉnh táo chung tay xây dựng đất nước vì tương lai và công cuộc “dân chủ” của dân tộc.

Lữ Phương cảnh báo: “Vấn đề dân chủ không phải là cuộc chiến tranh. Tôi có kinh nghiệm trải qua chiến tranh. Chiến tranh nói thế nào đi nữa, thì nó cũng có thời gian chấm dứt. Nhưng cuộc dân chủ có hàng loạt những vấn đề.

“Ví dụ cái đảng này là một yếu tố thôi, nhưng còn dân trí, còn các tầng lớp trí thức, các tầng lớp khác, hàng loạt vấn đề khác nhau. Chứ không phải có những nơi làm một cuộc đảo chánh xong rồi, chẳng hạn chúng ta tổ chức được đa đảng, bầu cử đâu vào đó rồi, nhưng xã hội vẫn dẫm chân tại chỗ với tất cả những tệ nạn, những khuyết tật, bệnh trầm kha của một xã hội chậm tiến.”

Để giải quyết vấn đề, lý luận gia cho rằng “mấu chốt” của Việt Nam hiện nay và tương lai vẫn phải là một “xã hội dân sự”, một “xã hội công dân” trong quan hệ đối diện nhà nước, với các công dân có trách nhiệm, có ý thức, có năng lực, không bị “huyễn hoặc,” là những người sẽ giúp tìm lời giải đáp đưa đất nước, dân tộc thực sự đạt được dân chủ, tiến bộ đích thực.

Nguồn http://danluan.org/node/11802

Comments:

*skinlee (khách viếng thăm)

Vụ Đoàn Văn Vươn và hàng hà sa số dân bị tước đoạt ruộng đất là hậu quả trực tiếp của nguyên lý “sở hữu toàn dân” trong Marxism đấy thôi . Các bác đọc lại 10 điều răn trong bản Tuyên Ngôn CS nhá .Chỉ là vấn đề của ông thợ cạo chỉ cạo cho những người không chịu tự cạo râu, dẫn ra ai sẽ cạo râu cho ông thợ cạo . Khi quyền lực không được kiểm soát -dịch lại chuyên chính vô sản đê- thì phải xảy ra những chuyện này thôi .

*Bùi Văn Nịt (khách viếng thăm)

Hoàn cảnh xã hội VN đúng như tác giả bài này nhận xét, ở nước ta nhiều người nói đến chủ nghĩa Mác nhưng người ta chẳng hiểu CN Mác là cái gì vì người nghèo thì lo ngày hai bữa ăn còn chẳng đủ thì hơi sức đâu nghĩ đến chủ nghĩa này chủ nghĩa nọ, còn quan chức thì chỉ nghĩ đến vơ vét cho đầy túi tham, các đại gia thì cũng chỉ nghĩ đến các thủ thuật làm giầu thôi.

Nhiều ý kiến (comments) cũng đã nêu lên thực tại nước ta là nhiều khi lý thuyết mâu thuẫn với lý thuyết (vừa theo quy luật 5 hình thái ý thức vừa đốt cháy giai đoạn), vừa mâu thuẫn giữa lý thuyết với thự tế (CNXH xóa bỏ hiện tượng người bóc lột người, nhưng lại mọc lên tư bản trong và ngoài nước bọc lột công nhân và trong các cơ quan nhà nước không có ai là giai cấp công nhân lãnh đạo, đồng thời nói công nông liên minh, nhưng lại cướp ruộng đất của nông dân).Nói theo “Thế giới phẳng” thì đó là thứ chủ nghĩa tư bản lưu manh hay CNTB cao bồi.

Nhưng nét đặc thù “CNXH” ở nước ta là thứ chủ nghĩa tả pí lù, pha tạp các thứ tiêu cực của các xã hội khác, có nét phong kiến (cấp đất), có nét phát xít (toàn dùng bạo lực, độc tài), có nét tư bản (chủ và thợ, có bóc lột, kinh tế thị trường) có nét lưu manh (lừa bịp, tráo trở).

CNXH trên toàn thế giới thì chưa có khuôn vàng thước ngọc nào để cho người ta theo. Trước kia thì có mấy mô hình CNXH như Liên xô cũ, Liên xô mới, CNXH mang mầu sắc Trung quốc, CNXH kiểu Rumani, CNXH kiều Nam Tư. Hồi thập niên 80 thế kỷ trước thì cán bộ bỏ cả việc để học 9 quy luật kinh tế của CNXH, nhưng nay bỏ và cũng chẳng mấy người còn nhớ.

Có điều là nước lớn giương cao ngọn cờ CNXH để bành trướng (như Nga và Trung quốc), họ coi CNCS là phương tiện để chinh phục các nước khác; còn ta thì “vì CNXH” để lệ thuộc và dẫn đến mất nước.

Đảng CS coi trọng chủ nghĩa hơn cả tổ quốc và đồng bào. Ta càng có bề dầy thời gian theo CNXH thì càng bắt tay với các nước tư bản, nhờ tư bản giúp đỡ, đầu tư để xây dựng CNXH, các ông cốp thì cho con sang học các nước tư bản để về xây dựng CNXH.

Các quan chức CS chỉ vì lợi ích ích kỷ nên mới bịp bợm bắt dân theo chủ nghĩa này để vơ vét, làm dân khổ, nước chậm tiến. Các nhà lãnh đạo CS dù ngu dốt đến đâu cũng ý thức được điều này, nhưng làm thế nào để họ sáng mắt ra mà tỉnh ngộ đi theo con đường khác để dân giầu nước mạnh thì chỉ có trông chờ vào đội ngũ trí thức cả trong và ngoài nước.

Còn trí thức do CS đào tạo thì rơi vào hai trường hợp: một là dốt, vì kiểu giáo dục nhồi sọ, lười học mà chỉ mua bằng, hai là biết nhiều nhưng toàn biết cái sai dẫn đến làm sai. Cả hai loại này có một điểm giống nhau là bịp bợm và tham lam, cả tham quyền và tham tiền.

*K. (khách viếng thăm)

“Tôi thấy, Chủ nghĩa Marx chẳng dính dấp gì đến thực tại Việt Nam cả. Thứ nhất, những người nhân danh chủ nghĩa Marx để họ quản lý, lãnh đạo xã hội, họ cho rằng ‘tiến lên chủ nghĩa xã hội’, nói một cách văn vẻ, thì họ ngộ nhận, họ hiểu lầm, họ không hiểu gì cả.“Còn nói trắng ra, họ lợi dụng, họ bóp méo hoàn toàn chủ nghĩa Marx, không dính dấp gì ở đây, nó là một chủ nghĩa Lênin, Stalin hóa, và nó là của Mao Trạch Đông. Cho nên những người nhân danh cái này để gọi là lãnh đạo Việt Nam, thì hoàn toàn không có cơ sở thực tế.” (Lữ Phương)Marxist gia Lữ Phương nghiên cứu chủ nghĩa Marx nhiều quá, đâm ra quên-hay cố tình quên- một luật cơ bản nhất: luật nhân-quả. Nói một cách dân giã, không có lửa sao có khói?

Nói một chủ nghĩa bị lợi dụng, bóp méo, tức là trong chủ nghĩa ấy đã có vấn đề, chứa đựng những yếu tố để có thể bị “lợi dụng”.Những hành động bệnh hoạn chỉ có thể sinh ra từ một chủ nghĩa bệnh hoạn. (Trong phạm vi đề cập, “hành động bệnh hoạn” tôi muốn nói là những hành động mang tính hệ thống, ở cấp độ nhà nước, nhân danh một chủ thuyết nào đó.).Chỉ bắt đầu từ Marx, những định đề như bạo lực cách mạng, đấu tranh giai cấp, chuyên chính vô sản, phủ nhận yếu tố tinh thần con người, quy giản con người như một thứ máy móc, phương tiện, mới đẩy đến mức tận cùng. Chính những tư tưởng phi nhân này là mầm căn nguyên, là động lực chính hợp pháp hóa “triết học” cho những hành động phỉ báng con người của những tên đao phủ sắc máu.

Chủ nghĩa Marx không trực tiếp giết người, không trực tiếp tạo ra những quần đảo ngục tù, những cánh đồng chết, nhưng nó gián tiếp gây ra những thảm trạng khủng khiếp cho nhân loại, một khi nó cổ súy sự dã man phi nhân tính, thông qua lý thuyết “bạo lực cách mạng”, “đấu tranh giai cấp”, để xây dựng một thứ thiên đường trần gian đầy hoang tưởng!Trong tác phẩm “Anh em nhà Karamazov” của Dostoievski, thằng anh trí thức Ivan không trực tiếp giết cha, nhưng tư tưởng của hắn thể hiện qua câu nói “tất cả đều được phép” đã đẩy thằng em-một đứa con hoang thất học- đến hành động trực tiếp cầm dao giết cha.

Dostoievski đã cảnh báo: Một chủ thuyết phi nhân ắt dẫn đến những hành động phi nhân! Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông không phải là Marx-tất nhiên- nhưng đó là sản phẩm trực tiếp hay gián tiếp của Marx.

Nói chủ nghĩa Marx không dính dấp gì đến lịch sử VN là một kiểu ngụy biện, đánh lận con đen, một kiểu chạy tội cho chủ nghĩa Marx, và cho chính những kẻ gieo rắc nó-dù vô tình- trước lịch sử.Tôi hơi ngạc nhiên tại sao khi nói đến lịch sử VN, ông Lữ Phương chỉ nhắc đến mấy ông Nga, ông Tàu, còn nhân vật chính là ông Hồ Chí Minh, ông LP lại quên nhắc đến?

Quên hay cố tình quên? Hỏi cũng tức là trả lời chăng?Ai xây chủ nghĩa tư bản man rợ ở VN? Một người thông minh như ông LP chắc biết rõ câu trả lời!Những phát biểu của ông Lữ Phương, về mức độ hợp lý-theo tôi- ngang với câu nổi tiếng “tại thằng đánh máy” của ông Đào Duy Quát

*Ng.Việt (khách viếng thăm)

Trích: K. viết:Marxist gia Lữ Phương nghiên cứu chủ nghĩa Marx nhiều quá, đâm ra quên-hay cố tình quên…
…Tôi hơi ngạc nhiên tại sao khi nói đến lịch sử VN, ông Lữ Phương chỉ nhắc đến mấy ông Nga, ông Tàu, còn nhân vật chính là ông Hồ Chí Minh, ông LP lại quên nhắc đến? Quên hay cố tình quên? ….
Ai xây chủ nghĩa tư bản man rợ ở VN? Một người thông minh như ông LP chắc biết rõ câu trả lời!…
….Những phát biểu của ông Lữ Phương, về mức độ hợp lý-theo tôi- ngang với câu nổi tiếng “tại thằng đánh máy” của ông Đào Duy Quát.” (hết trích).

Đọc các đoạn trên của bác K. tôi lại nghĩ đến cuộc tranh luận về “Vai trò trí thức ở VN” hiện nay. Cuộc tranh luận đó có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng có mấy ý kiến chính mà người ta đều phải công nhận:

1- Việt Nam ta là một cái lồng chim, vì thế trí thức VN là hai đàn chim, một đàn trong lồng và một số đã sổ lồng. Chim sổ lồng thì có quyền nó to, chửi đổng. Còn chim bên trong thì nói to chửi to là bị cắt tiết ngay.

2- Việc cái lồng đó nó có bị phá hay không, sẽ đuợc quyết định bới sức mạnh của đàn chim bị nhốt.

Tiếng hót của bọn đã sổ lồng chỉ có tác dụng cổ vũ. Còn nếu chúng không cổ vũ mà cứ chửi bọn bị nhốt là ngu, là hèn, tức là chúng đang lãng phí cái tài nguyên tự do mà chúng đang có.

3- Trong đàn chim bị nhốt, từ thủa nào đến giờ, luôn có những con không cam phận mất tự do, nhưng chúng quá ít ỏi, hót ra là bị vặn cổ chết ngay. Nay đã đến lúc xuất hiện nhiều con chim biết cách hót nhẹ nhàng, đám này đang dạy những con chim câm dần dần biết hót, mà hót theo kiểu không để bị vặn cổ. Đám này ngày càng tự tin và chúng không chấp nhận để mấy con chim sổ lồng dạy chúng cách hót nữa đâu. Chúng đã có cách riêng của chúng.

4- Chim lồng hót theo kiểu chim rừng chẳng có ai nghe cả, vì chim lồng đã đuợc thuần dưỡng từ bé, ăn toàn loại thức ăn công nghiệp, bị nhốt trong phòng tối, lại cách âm cao nên cái tai không quen các âm thanh hoang dã và con mắt không chịu đuợc ánh sáng mặt trời. Cái chết lại luôn rình rập cho những kẻ nào tỏ ra thích hót. Do vậy con đường mà những con chim lồng đang tự tìm đến ánh sáng, để tất cả những con chim câm đều biết hót hoặc thích hót là rất khó khăn. Nhưng nói theo thuyết Duy vật Biện chứng của chính ông Marx thì: khi số lượng các con chim thích hót tăng lên đến mức nào đó thì cái lồng khắc vỡ.Chả có cách nào khác cả!

*K. (khách viếng thăm)

Ví von thực tại VN như “lồng và chim” của bác Ng. Việt thật thú vị!Trong các hệ thống độc tài toàn trị, theo chữ bác Việt, ví như “lồng”, mạo muội chia làm hai loại lồng: Loại thứ nhất tạm gọi là “lồng mộc”, hay “lồng trần trụi”, như lồng Bắc Phi, lồng Myanmar. Loại lồng thứ hai, theo tôi, khủng khiếp hơn nhiều là “lồng son (phấn)”, là loại lồng được sơn phết lòe loẹt bằng những thứ “triêt học”, “tư tưởng”, “chủ nghĩa” mỹ miều. Loại lồng sơn phết này để lại hậu quả độc hại nặng nề. Có khi lồng đã bị vỡ, nhưng di chứng của thứ nước sơn này vẫn còn, như cái “lồng Xô Viết” ở Nga.Nhiều con chim muốn đập vỡ cái lồng nhưng lại tiếc nước sơn!Đau thế!

*Ng.Việt (khách viếng thăm)

Trích: K. viết: Ví von thực tại VN như “lồng và chim” của bác Ng. Việt thật thú vị!
………
Nhiều con chim muốn đập vỡ cái lồng nhưng lại tiếc nước sơn!  (hết trích).

Câu chuyện “Lồng và chim” là cách mà những người ở trong nước dùng trong cuộc đối thoại với Phạm Thị Hoài hai tháng trước để tránh từ “nhà tù”, chứ không phái là do tôi nghĩ ra.Hai năm trước tôi có nói chuyện với 1 bloger ở SG, (bài của ô này hay được DL đăng). Sau một hồi tranh luận, ông ta phán là tôi chưa chịu cảnh sống với bạo chúa bao giờ nên không biết cách nói với “hôn quân”.

Thế đấy!Dân tộc ta đã từng chịu quá nhiều cảnh sống với hôn quân nên mới lưu truyền các giai thoại về Trạng Quỳnh và chúa Trịnh. Quỳnh cũng ghét chúa lắm, luôn tìm cách hại Chúa, nhưng không bao giờ chửi Chúa ra mặt. Chúa cũng thừa biết bụng Trạng, có lần “chỉ thị” cho quân đến ỉa ra nhà Trạng. Quỳnh không tìm cách chửi lại “chỉ thị” của Chúa, mà bám vào tinh thần “nghị quyết”, bắt bọn quân chỉ đuợc ỉa, không được đái. Bọn quan quân thua, chạy về bẩm Chúa. Chúa liền “vận dụng tinh thần nghị quyết”, bảo chúng dùng gáo dừa để che…

Cuối cùng quan quân “cưỡng chế ỉa” được ra nhà Trạng. Kết cục hay nhất của chuyện là Trạng đem biếu chúa món canh cải rất ngon mà sau đó chúa mới biết là “cải nghị quyết”. Đó chính là cách dân gian dùng để xử lý bạo chúa.

Hôm nay chính tác giả Lữ Phương lại gửi qua BBC một bài viết về phản biện trong chế đô toàn trị, rất phù hợp cho câu trả lời của tôi gửi bác K. & Co.

Tôi xin trích một đoạn ngắnTrích: “Trong khi đó thì thực tế cho chúng ta biết nếu có ai đó tin tưởng thành khẩn vào điều mình trình bày …những cái lưỡi gỗ của chế độ đã không biết làm gì để đối phó, ngoài việc nhét tất cả vào cái phạm trù gọi là “diễn biến hoà bình” và “tự diễn biến hoà bình” để quy chụp và kết án là “cơ hội”.” (hết trích).

Một khi đã xác định cuộc đấu tranh nhằm dân chủ hóa VN là cuộc đấu tranh bất bạo động thì phải coi đối thoại, phản biện qua các con đường hợp hiến để giác ngộ quần chúng là một phương tiện quan trọng. Khi đó đối thoại, phản biện không thể thoát ly môi trường đang ngự trị tại đó.

Vấn đề chính là sự hấp thụ của môi trường chứ không phải những nguy hiểm đối với nguời phản biện.Nếu có ai còn nuối tiếc cái gi đó thì chính là họ nuối tiếc cuộc sống tối tăm, tù hãm nhưng no đủ trong cái lồng, họ sợ một sự thay đổi. Họ nuối tiếc chính cái lồng chứ đâu phải nước sơn. ố này còn đông lắm.Còn những người không chấp nhận cuộc sống tù hãm đó, và những người không có gì để mất, để nuối tiếc thì mọi việc đã được xác định. Thiểu số này đang tăng dần.Nguyễn Việt

*Đăng Minh (khách viếng thăm)

Gần đây tôi có đọc bài “Nhìn lại chủ nghĩa Mác – Lênin” của ông Nguyễn Gia Kiểng được đăng trên mạng. Tác giả đặt vấn đề rất “mùi mẫn”: “Đây là một việc làm cần thiết vì quần chúng VN vẫn còn thiếu một cái nhìn ngắn gọn về một chủ nghĩa đã và đang tác động lớn lên cuộc sống và tương lai của họ. Mặt khác viết về chủ nghĩa Mác-Lênin trong một bài báo là điều có thể làm được trong lúc này bởi vì cuộc tranh luận về chủ nghĩa này đã chấm dứt và đã có kết luận; viết về nó không khác lật lại một trang sử”…

Tôi đọc và suy ngẫm tại sao người viết lại thâm thù với chủ nghĩa Mác – Lênin như thế? Đã từ một số năm, một số kẻ thù địch với chế độ xã hội chủ nghĩa ở VN đã xuyên tạc, công kích, phủ nhận nền tảng tư tưởng của Đảng CSVN khi họ “nhắm mắt nhắm mũi” nói liều rằng: Chủ nghĩa Mác chỉ phù hợp một chừng mực nào đó với trình độ lực lượng sản xuất và văn hoá Nga, không phù hợp với thế kỷ này, với nước ta. Từ đó đưa ra nhận định: Chủ nghĩa Mác – Lênin là lỗi thời ở VN.

Từ thực tiễn lịch sử đất nước ta mà nói những điều họ nói là xuyên tạc lịch sử. Ai là người VN cũng đều biết từ cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, ở nước ta có tới 300 cuộc khởi nghĩa nổ ra đến nhiệt tình cháy bỏng, anh dũng xông pha song đều thất bại. Sự thất bại đó có nhiều nguyên nhân song chủ yếu là do thiếu một đường lối đúng đắn, sáng suốt nên không thể thắng được đội quân thực dân và phong kiến. Tất cả đều hy sinh anh dũng, đều bị dìm trong bể máu, song đất nước vẫn không thể thoát ra khởi vòng tăm tối.

Đúng vào thời điểm đó thì Nguyễn Tất Thành (mà sau này là Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh) sau nhiều năm bôn ba tìm đường cứu nước đã bắt gặp ánh sáng của chủ nghĩa Mác – Lênin, và chính Người đã truyền bá về VN. Chính vì vậy, các tổ chức Đảng đầu tiên được thành lập và ngày 3-2-1930, dưới sự chủ trì của Người – Hội nghị hợp nhất 3 tổ chức Đảng thành ĐảngCSVN đã được thành lập.

Từ khi có Đảng CSVN đến nay, cách mạng VN đã đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, đưa VN từ một xứ không có tên trên bản đồ thế giới thành một nước có chủ quyền, tự do và độc lập, có quan hệ với hơn 170 nước trên thế giới.Thời gian qua, một số luận điệu cho rằng: Hầu hết các nước ngày nay đều bác bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin, chủ còn một vài nước “ngoan cố” như TQ, VN là còn tôn thờ. Gần đây lại chuyển sang luận điệu: “VN đang bế tắc không chỉ về kinh tế mà còn về tinh thần. Không ai còn tin vào chủ nghĩa Mác nữa, ngay cả Bộ Chính trị”… Những điều này họ nói nghe thật nực cười.

Trong những năm khủng hoảng tài chính, suy giảm kinh tế ở khu vực (1997-1998) và toàn thế giới (2008-2009) thì các nước phương Tây người ta đi sâu tìm đọc cuốn Tư bản luận của Mác. Các nước xã hội chủ nghĩa như TQ, VN, Cuba kinh tế vẫn phát triển. TQ vươn lên trở thành nền kinh tế lớn thứ 2 trên thế giới. VN tăng trưởng kinh tế vẫn đạt khá, Cuba đang đổi mới và thúc đẩy “cập nhật mô hình kinh tế thị trường” sau hơn 40 năm bị Mỹ bao vây cấm vận, để tiếp tục đưa đất nước phát triển.

Còn VN sau 26 năm tiến hành công cuộc đổi mới đã đạt được những thành tựu rất đáng khâm phục. Vì thế, thật ngạc nhiên khi họ nói rằng: “Không ai còn tin vào chủ nghĩa Mác nữa, ngay cả Bộ Chính trị” (!). Thật là xuyên tạc, vu khống hết chỗ nói, vì nếu Bộ Chính trị không tin “Chủ nghĩa Mác” nữa thì làm sao đất nước có thể tồn tại (?).Ngoài ra họ còn bịa đặt rằng: “Chủ nghĩa Mác – Lênin đưa ra nguyên tắc “đấu tranh giai cấp”, “tập trung dân chủ” là cổ vũ cho bạo lực, cho chiến tranh, cho độc quyền, độc đoán, thủ tiêu dân chủ, không phù hợp với xu thế thời đại, do đó không thể thúc đẩy xã hội phát triển”. Thực tế lịch sử đã phản bác lại những luận điệu này một cách “thuyết phục”.

Những người sáng lập ra chủ nghĩa Mác và những người kế thừa học thuyết này không phải là “hiếu chiến” chỉ thích đánh đấm… nhưng trong cuộc đấu tranh với các thế lực thù địch thì không thể không dùng vũ lực. Lịch sử đã minh chứng muốn thắng được kẻ thù thì chỉ có thể dùng bạo lực. Bởi kẻ thù khi đàn áp đối phương thì không từ một thủ đoạn nào. Ai có thể bênh vực cho chủ nghĩa phát xít Đức, phát xít Nhật và những tên đế quốc hung bạo nhất của thời đại là Mỹ, Pháp, Anh… gây nên bao tội ác trong thế kỷ 20?Do vậy, đánh giá một chủ nghĩa là việc hệ trọng. Chủ nghĩa Mác – Lênin đã trải qua những thăng trầm của lịch sử vẫn tiềm ẩn những sức mạnh vô địch của nó. Chỉ có Đảng nào, đất nước nào tiếp thu nó không nhuần nhuyễn, mang trong mình những mâu thuẫn không thể dung hoà nổi mới tự phá vỡ sức mạnh của nó. Vì thế, nếu có nhìn lại “chủ nghĩa Mác – Lênin” thì cũng để khẳng định con đường đi của dân tộc là hoàn toàn đúng đắn.

(Theo Trần Hoàng, ý kiến mà ông Đặng Minh viết trên đây cho thấy ông ta hầu như vừa yếu kém về lịch sử Việt Nam, vừa kém về triết học của Marx, ít hiểu biết về kiến thức kinh tế và tài chánh VN và thế giới, mà còn yếu kém cả kiến thức phổ quát mà đọc giả mạng nào hiện nay cũng có khả năng lãnh hội được. Cụ thể ĐM đã không từng nghiên cứu lịch sử VN của giai đoạn 1900-1975, hay giai đoạn 1940-1975. Nên tránh tranh luận với những người như Đặng Minh nếu không muốn làm mất thì giờ của mình).

*Trần Mộng Du (khách viếng thăm) Trích:
Đăng Minh viết:

Bởi kẻ thù khi đàn áp đối phương thì không từ một thủ đoạn nào. Ai có thể bênh vực cho chủ nghĩa phát xít Đức, phát xít Nhật và những tên đế quốc hung bạo nhất của thời đại là Mỹ, Pháp, Anh… gây nên bao tội ác trong thế kỷ 20? (Hết trích)

Bọn nó ác một thì chủ nghĩa Cộng Sản ác mười. Bản thân những người đã đi theo Cộng Sản chiến đấu hy sinh giờ đây cũng lên tiếng họ không hy sinh để xây dựng lên một chế độ tồi tệ kiểu này, vậy mà đám theo đóm ăn tàn lại bảo hoàng hơn vua thì thật nực cười.Nực cười hơn nữa là khi chế độ Cộng Sản đã trở nên mất chính nghĩa, nó phải sử dụng lại đúng những luận điệu bao biện, thanh minh của bọn thực dân phát xít ngày xưa. Đó là dấu hiệu thuyết phục nhất báo hiệu nó sắp bị đào thải theo đúng quy luật.Chế độ Cộng Sản cổ súy bạo lực không khác gì bọn khủng bố, ngày nay khi nó đã mất chính nghĩa, người ta sẽ đào thải nó mà không cần dùng bạo lực. Ấy vậy mà chính quyền Cộng Sản luôn ăn không ngon ngủ không yên, sợ “diễn biến hòa bình” hơn cả bạo lực, nhìn đâu cũng thấy khủng bố. Rõ ràng bị quả báo, chứng bệnh hoảng loạn đã rất nặng. Không ai dùng bạo lực, không khủng bố được ai, nội bộ Đảng Cộng Sản quay sang khủng bố lẫn nhau.
*NJ (khách viếng thăm)
Trích:

Đăng Minh viết:

nhưng trong cuộc đấu tranh với các thế lực thù địch thì không thể không dùng vũ lực. Lịch sử đã minh chứng muốn thắng được kẻ thù thì chỉ có thể dùng bạo lực. Bởi kẻ thù khi đàn áp đối phương thì không từ một thủ đoạn nào.

Ai ở đây là kẻ thù? Là các thế lực thù địch?Ai ở đây đã không từ một thủ đoạn nào đàn áp, cướp bóc, đánh đập, giam cầm người dân VN và nông dân VN trong các cuộc cưỡng chế đât, cướp đất?Sự thật đã, đang từng ngày phơi bày ra đó.Nguyễn Jung*NJ (khách viếng thăm)Trích: Đăng Minh viết:
Còn VN sau 26 năm tiến hành công cuộc đổi mới đã đạt được những thành tựu rất đáng khâm phục. Vì thế, thật ngạc nhiên khi họ nói rằng: “Không ai còn tin vào chủ nghĩa Mác nữa, ngay cả Bộ Chính trị” (!).Thật là xuyên tạc, vu khống hết chỗ nói, vì nếu Bộ Chính trị không tin “Chủ nghĩa Mác” nữa thì làm sao đất nước có thể tồn tại (?) (hết trích)

Nếu không đổi mới, không chạy theo kinh tế thị trường thì VN ngày hôm nay còn nghèo hơn Cuba.Bác hiểu thế nào về chủ nghĩa Mác Lê và kinh tế thị trường?Bác đánh giá như thế nào về sự thành công ” tuyệt vời ” của các công ty nhà nước Vinashin, Vinaline, , công ty điện lực, Petro Việt Nam và bao nhiêu công ty khác thuộc nhà nước???Bác có nhớ đến thời bao cấp, thời thực hiện chủ nghĩa Mác Lê rất chuyên chính, đúng đường lối chủ nghĩa xã hội??? Trước khi đổi mới????

Không ai chối cãi việc đời sống của một thành phần dân VN ngày hôm nay đã khá hơn thời bao cấp.Bác có hiểu nguyên nhân??

Trước tiên là tiền của bọn ” Đĩ điếm ma cô, chạy theo đế quốc, ăn sữa cạn bơ thưa ” gửi về nuôi gia đình cho đến ngày hôm nay.

Thứ hai là sau khi đổi mới đã có viện trợ, đầu tư, cho vay ít lãi… cũng của bọn ” giẫy hoài không chết “

Vì thế mà đời sống được nấng lên vì sự luân chuyển của đồng tiền trong xã hội.Không đổi mối, cứ bám lấy cái chủ nghĩa Mác Lê, không có bọn giẫy hoài không chết thì có cạp đất mà ăn. Tôi xin lỗi các bác khác.Ăn của tư bản nhưng quay lại mạt sát tư bản, như thế chơi với ai? Ai tin?

Chơi với người anh em 4 chữ tốt, 16 chữ vàng, bây giờ được gì??Một đe dọa VN sẽ mãi mãi lệ thuộc vào người anh em đó.Độc lập ở đâu? Tự do ở đâu? Ngay cả Bộ CT, TƯ đảng cũng hoàn toàn không có độc lập, tự do trong các vấn đề quan trọng của Tổ Quốc: Là toàn vẹn lãnh thổ, biển đảo, đất liền.Tôi chấm dứt những lời này với bác ở đây.Nguyễn Jung.

(Theo ý kiến của TH: cuộc sống của người trong nước có gia tăng sau “đổi mới” 1988. Vì các yếu tố sau đây:

_Tiền kiều hối do Việt kiều gởi về. Chỉ tính từ 2005 đên 2011, số tiền kiều hối đã gần 40 tỷ đô la.

_Foreign Direct Investment (FDA) của nước ngoài đầu tư vào VN mở công ty

_ODA (click vào ODA review) sẽ thấy từ 1993-2007, ngoại quốc đầu tư 32 tỷ đô la vào VN để

1./ Phát triển nông nghiệp và nông thôn cùng xóa đói giảm nghèo (5 tỷ 130 triệu đô la USD)

2./  Năng lượng và kỹ nghệ (7 tỷ 376 triệu đô la USD) các nhà máy nhiệt điện, thủy điện, các ngành công nghệ…

3./ phát triển hệ thống giao thông, đường sá, cầu cống, hệ thống liên lạc viễn thông, phone, cung cấp nước uống, hệ thống cống dành cho nước thải,  (11 tỷ 286 triệu đô la USD).Trong đó bao gồm như sau:

_hệ thống giao thông đường sá cầu cống là 8 tỷ 222 triệu đô la USD, và

_cung cấp hệ thống nước uống, ống cống xả nước thải, phát triển đô thị  (3 tỷ 63 triệu USD)

4./ Y tế, giáo dục và đào tạo, môi trường, khoa học và kỹ thuật, và các lãnh vực khác (8 tỷ 315 triệu đô la UDS)

(Nguồn ODA)

Ngoài ra, còn có Ngân Hàng Thế Giới (WB), và Ngân Hàng Phát Triển Á Châu (ADB) mỗi tổ chức cho mượn chừng 10 tỷ đô la.

Các nước khác viện trợ không hoàn lại mỗi năm trên dưới 100 triệu đô la trong 32 năm qua như Úc, Bỉ, Hòa Lan, Thụy Điển…Tổng cộng mỗi nước giúp từ 1 tỷ-3 tỷ đô la.

Tính đến 31-12-2011, VN hiện đang mắc nợ các nước ngoài 57 tỷ đô la. Nếu tính luôn cả các 100 tập đoàn và tổng công ty đi vay nợ, thì số nợ này là 120 tỷ đô la.

(các bạn click vào cột bên trái (của blog này) các mục: nợ công, nợ của tập đoàn, nợ quốc gia…để đọc các bài báo liên quan tới đề tài này)

*visitor (khách viếng thăm)
Trích dẫn:
Ở phần cuối của cuộc trao đổi với Quốc Phương của BBC, ông Lữ Phương khẳng định vấn đề của Việt Nam hiện nay là “chống chủ nghĩa tư bản man rợ” để xây dựng một “chủ nghĩa tư bản văn minh.”  (Hết trích)
Ông Marx đâu có phân biệt CN Tư bản man rợ với CN Tư bản văn minh. Ông chỉ biết tới chủ nghĩa tư bản man rợ. Ông đâu có biết tới CN TB văn minh đâu để mà xây dựng. Với ông, cứ CN TB là chống tuốt.
(Thật ra, ông Lữ Phương đã rời khỏi đảng CSVN 1999, ngày nay, ông chỉ còn tin CNTB của Mỹ và tây phương- Trần Hoàng)
*Kiên Định (khách viếng thăm)

Trích dẫn: Đăng Minh viết:
Ai là người VN cũng đều biết từ cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, ở nước ta có tới 300 cuộc khởi nghĩa nổ ra đến nhiệt tình cháy bỏng, anh dũng xông pha song đều thất bại. Sự thất bại đó có nhiều nguyên nhân song chủ yếu là do thiếu một đường lối đúng đắn, sáng suốt nên không thể thắng được đội quân thực dân và phong kiến. (hết trích).

Bác Đăng Minh không cần phải lo lắng, nếu chế độ Cộng Sản mà tốt thì một trăm “thế lực thù địch” cũng không làm gì được đâu. Ngược lại, nếu nó tồi dở hơn cả thực dân, thối nát hơn cả phong kiến thì nó sẽ phải lên đường theo cụ Mác cụ Lê thôi. Khi đó những người chống lại nó sẽ được ủng hộ, đó là lẽ tất yếu khách quan, cản trở là vô ích. Trong lịch sử không thiếu các vương triều từng được dân tin theo đứng lên ủng hộ làm cách mạng nhưng sau đó lại thối nát hơn cả vương triều cũ nên lụi tàn nhanh chóng.À mà bác Đăng Minh quên hay sao ấy chứ, trước Bác Hồ rất lâu nhiều người đã thừa biết thế lực Cộng sản Quốc tế đang lên, nhưng họ quyết không du nhập vào Việt Nam vì họ hiểu rằng sẽ rước một thứ của nợ về cho đất nước, chuyển sự đối kháng quốc tế về Việt Nam biến Việt Nam thành chiến trường đẫm máu cho các thế lực quốc tế thử vũ khí. Nó sờ sờ ra đó, vậy mà Bác Hồ lại mất công đi tìm mãi mới thấy, lạ nhỉ.(So với Phan Châu Trinh, Nguyễn Văn Trường,…thì Hồ Chí Minh rất kém cõi về tầm nhìn xa, về trí thức…Nhưng ngược lại, Hồ chí Minh là người có thủ đoạn chính trị rất cao cường. Những người VN giỏi tiếng Pháp và đạc biệt có tác giả Thụy Khuê, đã so sánh bài phỏng vấn trong đó ông Hồ Chí Minh trả lời bằng tiếng Pháp cho đài BBC, với các bài viết ký tên Nguyễn Ái Quốc vào thời điểm 1920, họ đã nhận ra khả năng tiếng Pháp của ông Hồ Chí Minh rất kém cỏi, không thể là người đủ sức viết ra các bài nghị luận chính trị với giọng văn hàn lâm, cách dùng câu văn và dùng chữ quá chính xác như trong các bài ký tên Nguyễn Ái Quốc thời 1920s -Trần Hoàng).

*em các Bác (khách viếng thăm)Xin các bác khởi hành từ đây
http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=13953&rb=0401
để biết LP.(Bài viết của Lữ Phương Cuộc xâm lăng về văn hoá và tư tưởng của đế quốc Mỹ tại miền Nam Việt Nam vào năm 1981 có thể có giá trị  bào chữa cho đảng CSVN đã tịch thu và đốt hết sách báo miền Nam (vào năm 1976). Những sách báo này đã được in ra và xuất bản ở Miền Nam Việt Nam trước năm 1975. Nhưng  các tác phẩm đã xuất bản ở  miền Nam  trước năm 1975 đã được nhiều người miền Bắc trao tay nhau đọc từ 1976, và họ xem các tác phẩm ấy rất có giá trị, chứng tỏ các tác giả miền Nam đã có tự do ngôn luận và tư tưởng, đã không bị chính quyền VNCH đàn áp, trù dập, theo dõi, và kiểm duyệt như các tác giả miền Bắc vào thời trước 1975 và kể cả cho đến thời gian hiện nay.  Bài viết của ông Lữ Phương Cuộc xâm lăng về văn hoá và tư tưởng của đế quốc Mỹ tại miền Nam Việt Nam vào năm 1981 có thể là không có giá trị và ảnh hưởng mấy với thế hệ ngày nay – Trần Hoàng).

*nguyễn tiến
Theo báo Vingt Minutes Pháp, các nhà đầu tư Âu châu sẽ chuyển hướng sang VN xây dựng hãng xưởng theo lời mời của Thủ tướng Ng Tấn Dũng. Lý do là vì giá nhân công ở Trung Quốc ngày càng tăng: theo nghiên cứu của cơ quan Natixis , năm 2002 lương một giờ của công nhân tăng từ 0,59  đô la Mỹ lên 1,79 đôla Mỹ năm 2010, tức là tăng 303 % chỉ trong vòng 8 năm !

Vì thế, các công ty Châu âu lại sẽ “dọn nhà” một lần nữa để đến VN, nơi mà lương trung bình một giờ ở đây chỉ là  0,50 đô la/ 1 giờ ( khỏang 1,7  triệu đồng /tháng).

(Lương 0,50 đô la/ 1 giờ bằng mức lương 4 đô la/ 1 ngày. Mỗi tháng công nhân làm 22 ngày, và lãnh được 88 đô. Đổi thành tiền VN là 1,7 triệu đồng/ tháng. Trần Hoàng)

Như thế giá nhân công VN là 0, 50 đô la năm 2012, vẫn còn thua mức lương của công nhân TQ thời 2002 là 0,59 đô la/ một giờ.

(VN có mức lương thấp như vậy là “nhờ ơn” thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các bộ trưởng đương nhiệm đã ấn định số lương tối thiểu của người công nhân. Tư bản nước ngoài khi đầu tư vào VN đã tuân theo các nghị định của thủ tướng và trả theo đúng mức lương rẻ nhất thế giới 0,50 đô la/ 1 giờ hay 50 xu / 1 giờ hay 10 000 đồng VN/ 1 giờ.

Ngoài ra, để bảo đảm cho giới chủ khỏi bị công nhân tổ chức đình công đòi tăng lương, chính quyền XHCN còn có các mật ước riêng với họ, trong đó, có điều khoản: sẽ bắt tất cả công nhân nào đứng lên đòi hỏi gia tăng lương và các quyền lợi của người công nhân.

_Luật sư Lê Thị Công Nhân đòi thành lập Công Đoàn Độc Lập để tranh đấu mức lương cho công nhân VN; LS Công Nhân bị bỏ tù 4 năm. Đoàn Huy Chương, Đỗ thị Minh Hạnh, Ng Hoàng Quốc Hùng đã đấu tranh cho lương của người công nhân, và tất cả đều bị bản án tù 7 năm.

Một đảng, tự xưng là đảng tiền phong của giai cấp công nhân, nhưng lại đi cấu kết với các công ty nước ngoài để đè ép công nhân VN nhận các mức lương thấp nhất thế giới  50 xu hay một nửa đô la/ mỗi giờ làm. Thiệt là đểu.

Việc câu mồi ra sao? Họ mua 4 chiếc chuyên cơ Boeing 777, và mỗi năm nhiều lần chở thủ tướng, chủ tịch quốc hội, tổng bí thư, và chủ tịch nước cùng phái đoàn bộ trưởng, thứ trưởng ra nước ngoài. Mục đích là tham quan, du ngoạn, và mời gọi tư bản nước ngoài đến bóc lột sức lao động của người VN.

Các chuyến đi của họ đều rất có lợi. Vì các hãng nước ngoài đền ơn bằng cách trả tiền biếu xén hàng năm cho các ông chủ cộng sản đã giúp đỡ công ty của họ mở hãng xưởng ở VN.

Đảng khoe đó là thành tích của kế hoạch xóa đói giảm nghèo. 

Đảng và nhà nước bất tài và bất lực, vì kiến thức về kinh tế và tài chánh của họ rất kém cỏi, họ không thể tạo ra kế hoạch cung cấp công ăn việc làm cho người dân. Mỗi  năm có khoảng 1,6- 1,9 triệu người đến tuổi lao động hoặc vừa tốt nghiệp trung học, cao đảng, đại học, nhưng không thể kiếm được việc làm.

Vì thế, người VN  bị đẩy vào đường cùng, nên họ phải  nhận làm công việc 1,7 triệu/ 1 tháng, nếu không làm các việc này, họ sẽ ngồi nhà và không có việc làm. Hoặc, nhiều người phải cầm cố nhà cửa ruộng vườn để kiếm việc làm theo dạng lao động xuất khẩu, gia nhập vào nhóm 600.000- 800.000 lao động xuất khẩu. (Trần Hoàng)  

Bài liên quan với bài này:

https://hoangtran204.wordpress.com/2012/05/22/tham-nhung/

———————

Đảng và nhà nước vừa trực tiếp vừa gián tiếp hổ trợ cho các nhà tư bản đỏ cướp đất của dân, mua đất của nông dân với giá cực rẻ, nếu ai không bán thì cướp đoạt. 

Tụt quần… lòi mặt đảng

Trước kia trong chiến tranh, Cộng Sản tuyên truyền chia rẽ giữa gia cấp nghèo và giàu, từ chia rẽ đến tạo hận thù để đấu tranh. Tâm lý người nghèo thường mặc cảm, rất dễ nhận thấy mặt ngoài của sự bất công. “Kẻ ăn không hết, người mần không ra” trước mắt của người nghèo: Kẻ ăn không hết, lại là kẻ chẳng phải vất vã, đổ hồ môi. Trái lại người mần, suốt đời tảo tần, quần quật nhưng khó đủ ăn, thèm lạt đủ thứ. Lùi lại hơn thế kỷ trước giới công nhân, thợ thuyền, nông dân tá điền bị bóc lột, người da đen bị bán làm nô lệ…

Trước dòng chảy triền miên cơ hàn này, một nhà cách mạng đứng lên cải cách, để nâng đỡ xã hội, đó là diễm phúc của đất nước, của loài người. Tiếc thay trước bối cảnh này, chưa có người thật tâm, toàn tài. Ông Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản đã lợi dụng hoàn cảnh, cơ hội qúy báu để làm “cách mạng”, họ đã phỉnh phờ người nghèo góp công của, xương máu cướp chính quyền, để họ soán vào chỗ thậm tệ hơn bóc lột xưa kia. Ngày nay họ đã ra mặt trực tiếp ăn cướp, hoặc làm đầy tớ cho nhà giàu để ăn cướp của người bần cùng, khốn khó. Hình thức cai trị xã hội Việt Nam hôm nay lai nhân tạo giống, chẳng giống ai. Kẻ có đảng đang hưởng thụ tiêu chuẩn như phong kiến, (phong đất, kiến ấp) họ dùng tiền cướp được của dân, dùng quyền để lấy đất theo ý muốn, gọi là mua đẻo. Vườn thượng uyển (1) của cha con bí thư tỉnh Hải Dương không phải trường hợp cá biệt. Xưa kia tư bản Miền Nam phần đông người bản xứ, ngày nay đích thân đảng CSVN nai lưng cõng tư bản ngoại bang vào nước làm chủ nhân ông, gọi là “đầu tư” vì vậy xã hội lai giống và tồn tại giữa phong kiến và tư bản. Hiểu thế nào về hai chữ cách mạng?

Con đường tiến lên Xã Hội Chủ Nghĩa là con đường dối trá, mị dân, hơn ai hết bộ chính trị đảng CS đều biết, nhưng trước khi đặt chân vào con đường sai trái này, xuơng cao tày núi, máu chảy thành sông. Người bức bách dân tộc đi lầm đường, dễ gì dám nói “sai rồi”, nên cứ gân cổ mặt dày, mày dạn từ Việt Nam tới Cu Ba, hô hào tiến lên XHCN!? Không những lầm đường lạc lối, đảng CSVN còn sợ Cộng Sản hơn ai hết, vì chính họ đã thế chỗ, thành phần trước đây họ vận động nhân dân căm thù đấu tranh và thủ tiêu. Đảng CSVN chỉ còn danh từ riêng, không còn chế độ Cộng Sản. Giả sử chín chục triệu dân đứng lên đấu tranh buộc họ thực hiện cho bằng được XHCN, chắc chắn họ xả súng không thương tiếc.

Thời gian xoay chuyển, Tư Bản thay đổi khá nhiều, làm người trong xã hội cần nương tựa để sinh sống, tồn tại và biết phải chấp nhận sự hiện hữu của nhiều thành phần. Con đường đấu tranh để thủ tiêu không tuyệt đối là con đường duy nhất. Cụ thể cùng thời điểm, ông Hồ ở Miền Bắc phát động đấu tố triệt hạ người giàu có, chủ cả, nhưng đời sống người nghèo ở Miền Bắc không khá hơn. Nguyên nhân khách quan, khi ruộng đồng đưa vào hợp tác xã, năng suất khó tăng hơn cá thể, đội ngũ quản lý qúa đông, thời trước tá điền chỉ có một ông chủ, sau “cách mạng” người nông dân gánh trên vai hàng trăm ông chủ, làm suốt mùa, lúa chia được vài lon gigô! Người nông dân nói đùa “làm để ăn điểm!” Nhà máy, và ngành thương mại “nhân dân làm chủ” cũng bi đát không kém.

Trong Miền Nam, ông Ngô Đình Diệm, không đụng tới người giàu, ông hô hào vận động người nghèo lập dinh điền, khu trù mật. Đối với người nông dân, một thước đất là vàng, là ngọc. Khu dinh điền Bình Tuy chính phủ ủi đất, tạo thành những cánh đồng ruộng bạt ngàn, ai muốn nhận bao nhiêu tùy sức, cấp tôn xi măng xây nhà, cấp lương thực 8 tháng ăn. Sau 1975 Người dân ở đây nói với tôi rằng: Chính phủ cấp cả gạo tấm nuôi heo, không biết họ có cường điệu không? Dinh điền Bình Tuy, hầu hết dân tá điền nghèo từ Nam Ngãi Bình Phú vào lập nghiệp, theo lời họ chỉ ba năm sau họ trở thành địa chủ giàu có, hơn cả địa chủ ngoài xứ Miền Trung.

Sau thập niên 1980, tôi lặn lội qua nhiều khu dinh điền, Hồng Ngự Cao Lãnh, miền Cao Nguyên Pleiku, Phước Long, Bình Tuy, hầu hết nơi nào cũng trù phú, làng xóm kiến trúc theo khu bàn cờ, kể vài chuyện dinh điền Bình Tuy:

1976 CSVN, đánh tư bản ở thành phố, nông dân thôn quê cũng không lọt sổ, ở Võ Xu có bà bảy Thị, nhiều đời Bần Cố Nông, theo lời khuyến khích chính phủ VNCH, bà vào Võ Xu, quận Hoài Đức lập nghiệp từ năm 1960, 10 năm sau nhà bà có hơn 50 mẫu ruộng, trâu cả đàn 30 con, sau 75 gia sản bị tịch thu, lúa trong lẫm chính quyền đem người Thượng (2) tới vét sạch, khi người Thượng báo “hết rồi”, thì bà Thị đã treo cổ chết sau nhà! Số nạn nhân như bà Thị ở Bình Tuy không ít, song tự tử như bà không nhiều, tôi đã đến tận nhà bà, để tìm hiểu sự việc đúng như đã kể. Từ những xã Bắc Ruộng, (hay bắc sông La Ngà)Tà Bao, Nghị Đức…có đường lên núi Na Sơn, lên bản làng người Thượng, bản Na Sản, nơi đây còn sót lại bóng hình của con đường nhựa vụn vỡ do cây rừng, tre lồ ô xâm thực, chỗ lớn nhất thấy được bằng cái nia, người dân nói con đường này làm từ 1959 và chạy dài tới Ban Mê Thuột.

Một lần đến xã Nghị Đức, đi đường mệt qúa và khát nước, tôi ghé đại một ngôi nhà xin nước uống (tôi vốn dĩ nông dân, nên biết họ cũng như mình mộc mạc, dễ làm quen và hiếu khách, hơn nữa vùng này phần đông Quảng Nam, dân cùng quê.) Sau khi làm một hơi mấy ly nước, đã khát và no bụng, tôi lân la hỏi chủ nhà. Ông chú gần bảy mươi, tên Kiến, người làng Thắng Đông, quận Quế Sơn, Quảng Nam, ông đi di dân năm 1961, ngoài nghề nông, ông còn nghề đóng cối xay lúa tuyệt xảo, sau 1975 chính quyền buộc ông cam kết không hành nghề, vì lúa gạo để đóng thuế, bán nghĩa vụ, muốn ăn bỏ lúa vào cối giã, cách này sẽ làm chậm tiêu thụ và tiết kiệm lúa hữu hiệu. Bất giác tôi nhìn từ cửa chính có lối thẳng tắp ra đường, đoạn giữa có cây điều lộn hột ngã ngang chắn lối, cây điều không chết còn nức tược lên đã cao ngang ngực người lớn, buộc người nhà phải đánh lối đi khác vòng vèo, xế mé trái ra đường lộ, tôi thắc mắc vì sao không cưa phứt nó đi, lấy củi chụm, lại phải mất công đánh đường vòng? Chú Kiến dắt tôi ra sân, chỉ về hướng sau nhà, cách đây vài trăm mét đường chim bay, gần sát chân núi một lần ông Ngô Đình Diệm đã đến đây, lúc ấy mới lập làng còn rừng rú hoang sơ, người dân không ngờ sự “hội ngộ” này và nhớ đời, ông đã nói với họ, đại khái: Tôi biết bà con người Miền Trung, đa phần nghèo khó, trong nầy (chỉ đám đông) có người từng theo Việt Minh, nhưng thôi chuyện qúa khứ đừng nhắc nữa, hiện tại đã có ruộng cày, hãy cố gắng canh tác làm ăn, mỗi vùng đất đưa dân tới chính phủ điều nghiên kỹ lưỡng, từ lưu lượng mưa, độ màu mỡ của đất đai, đến các loại cây trồng vv…Chính phủ có chuyên môn phụ trách, đồng bào yên trí làm ăn, đồng bào có khó khăn chi, trình với ông trung tá đây (tr/tá Nguyễn Thanh Bường) sẽ được giải quyết, tiếp theo ông Diệm chỉ xuống dưới chân một bao giống hột điều, phân phát mỗi người một hột làm giống. Cây điều ngã ngang đây là kỷ niệm cuộc gặp gỡ quý hóa đó, nên không nỡ chặt, ông Kiến giải thích.

Đến thời Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, với chính sách Người Cày Có Ruộng (26/3). Chính phủ mua ruộng của địa chủ, phân phát cho tá điền nghèo.

Ông Ngô Đình Diệm, ông Nguyễn Văn Thiệu, chưa hề nói “Vì Giai Cấp”. Nhưng rõ ràng ở Miền Nam hai ông Tổng Thống, trước bối cảnh chiến tranh loạn lạc, xô bồ đã từng làm như thế. Tiếc rằng người dân mình nhẹ dạ nghe theo lời xúi giục, hoặc của Đồng Minh, hoặc của Cộng Sản Bắc Việt, xách động từ đám hoạt đầu chính trị, tối ngày xuống đường tranh đấu, với biểu tình!

Hồ Chí Minh, đảng Cộng Sản Việt Nam, hở miệng là ra rả “chiến đấu cho quyền lợi Giai Cấp” chính quyền “vì dân, do dân” Nhưng coi dân như rác, đánh đập liên hồi, quay lưng lại với giai cấp, hùa phe tư bản bóc lột người nghèo, và ăn cướp đất đai, nhà cửa của dân khốn khó, chỉ riêng trường hợp nhà cửa đất đai, đã có hằng triệu oan khuất. Mới đây:

Trưa 22/5, tại lô 49, dự án Khu dân cư Hưng Phú (Q. Cái Răng, Cần Thơ) do Cty CP Xây dựng số 8 – CIC 8 (Bộ Xây dựng) làm chủ đầu tư, nhóm vệ sĩ Cty đã trấn áp hai phụ nữ trong tình trạng khỏa thân ngăn cản máy công trình vào thi công. Bà Phạm Thị Lài (SN 1960, ngụ P.Hưng Thạnh) và con gái là Hồ Nguyên Thủy (SN1979) khẳng định, họ khỏa thân để giữ phần đất đã bị Cty này chiếm đoạt một cách thiếu minh bạch. Hai người này đã bị đám vệ sĩ lôi trên cát, bãi cỏ và các đống vật liệu trong tình trạng khỏa thân dưới cái nắng gay gắt.

Trao đổi với PV, bà Lài nghẹn lời: “Đất này gia đình tôi bỏ tiền mua để cất nhà sinh sống mấy chục năm. CIC 8 tự đưa giá rồi ép chúng tôi nhận tiền mà không cho chúng tôi quyền được thỏa thuận mua bán. UBND Q. Cái Răng dùng lực lượng CA cưỡng chế đất giao cho CIC 8. Chồng tôi sức yếu thế cô, uất ức quá nên đã một lần uống thuốc sâu tự tử để phản đối. Giờ mẹ con tôi biết làm gì ngoài việc lột đồ, chịu nhục để phản đối?!”..

Thật qúa khốn nạn, đến cùng đường của sự bi phẫn. Giá như bộ chính trị đảng CSVN có một chút liêm sỉ, vâng một chút thôi. Thì sự nhục nhã này thuộc về đảng, không thuộc hai tấm thân loã lồ này. Đã đang tâm ăn cướp làm gì biết liêm sỉ, nhưng xin hỏi ai kia từng xách động người dân xuống đường, thời VNCH nghĩ gì về chế độ hiện hành, trước thực tại của người dân thấp cổ bé miệng??? Những sự việc động trời thế này các người tranh đấu xưa kia đâu rồi? “Tịnh khẩu” hết sao? Mắt mù hết sao?

© Ông Bút

© Đàn Chim Việt

—————————————————
Ghi chú
1 Thượng uyển: Báo trong nước đóng ngoặc kép hai chữ này, có thể ý nghĩa khôi hài, một sự so sánh miễn cưỡng, nhưng kỳ thật vườn thượng uyển của vua chúa cũng không hơn được cha con bí thư tỉnh Hải Dương
2 Người Thượng: Trước đó chính quyền đem một số bốc vác của phòng Lương Thực, huyện Đức Linh tới vét lúa, nhưng anh em ngại qúa không làm, chính quyền phải đưa người Thượng đến.

Nguồn: danchimviet.info

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | 1 Comment »