Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Một, 2016

►Mục tiêu đến năm 2020, “Việt Nam trở thành nước công nghiệp” thất bại

Posted by hoangtran204 trên 21/11/2016

Nhờ sự chăn dắt và lãnh đạo sáng suốt, VN vẫn tiếp tục một mình rảo bước trên con đường tiến tới xhcn. 

Mục tiêu đến năm 2020, “Việt Nam trở thành nước công nghiệp” thất bại

Mạnh Nguyễn, theo Bizlive
17-4-2016
“Tăng trưởng kinh tế chưa bền vững, nợ công, nợ xấu tiềm ẩn nguy cơ gây bất ổn; mục tiêu đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại không đạt được”.

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cho biết: Trong kỳ họp cuối cùng của Quốc hội khóa 13, Quốc hội đã tổng kết sâu sắc nhiệm kỳ, rút ra những bài học kinh nghiệm rất quan trọng và bổ ích; quyết định mục tiêu, nhiệm vụ phát triển đất nước và quyết định điều chỉnh, kiện toàn các chức danh lãnh đạo của bộ máy Nhà nước.

Cụ thể, Quốc hội đã xem xét, đánh giá tình hình thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội 5 năm 2011-2015.

5 năm qua, dưới sự lãnh đạo của Đảng, các cấp, các ngành, cộng đồng doanh nghiệp và toàn dân đã vượt qua khó khăn, thách thức, nỗ lực phấn đấu hoàn thành các mục tiêu, chỉ tiêu chủ yếu của kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội, đạt được những kết quả quan trọng.

Bên cạnh đó, Quốc hội đã chỉ ra những tồn tại, yếu kém trong nhiệm kỳ qua, cụ thể:

Việc thực hiện một số chỉ tiêu kinh tế-xã hội chưa đạt kế hoạch; tăng trưởng kinh tế chưa bền vững, nợ công, nợ xấu tiềm ẩn nguy cơ gây bất ổn; mục tiêu đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại không đạt được.

Đời sống nhân dân vùng sâu, vùng xa, miền núi còn nhiều khó khăn.

Bộ máy Nhà nước còn cồng kềnh, kém hiệu quả; môi trường đầu tư chậm được cải thiện; thủ tục hành chính còn phiền hà. Công tác phòng, chống tham nhũng chưa đạt yêu cầu; lãng phí, thất thoát còn lớn.

Công tác thanh tra, kiểm tra, giải quyết khiếu nại, tố cáo hiệu quả chưa cao. Tình hình quốc tế, khu vực và trên Biển Đông tiếp tục diễn biến phức tạp, khó lường…

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân cũng cho biết:

Tại kỳ họp này, để đáp ứng kịp thời công tác lãnh đạo của Đảng, chỉ đạo, điều hành của Nhà nước, Quốc hội đã quyết định miễn nhiệm, bầu, phê chuẩn một số nhân sự cấp cao của Nhà nước; bảo đảm dân chủ, đúng chủ trương, định hướng của Đảng và quy định của pháp luật.

“Quốc hội dành niềm tin, sự ủng hộ đối với các vị trí lãnh đạo Nhà nước, Quốc hội, Chính phủ, Toà án, Viện Kiểm sát, Kiểm toán mới được bầu, phê chuẩn.

Quốc hội cũng yêu cầu các vị tiếp tục rèn luyện, phấn đấu, hoàn thành tốt nhiệm vụ được Đảng, Nhà nước và nhân dân tin tưởng giao phó”, Chủ tịch Quốc hội nhấn mạnh.

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cũng khẳng định, Quốc hội luôn trân trọng ghi nhận những cống hiến, đóng góp tâm huyết, đầy trách nhiệm của các vị lãnh đạo tiền nhiệm đối với công cuộc phát triển đất nước và hoạt động của Quốc hội.

Advertisements

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Nỗi sợ ăn tâm hồn hết nhẵn

Posted by hoangtran204 trên 17/11/2016

Báo Trẻ Online

Phạm Thị Hoài

16-11-2016

Sợ hãi. Tranh của Edvard Munch, 1894

Sợ Hãi. Tranh của Edvard Munch, 1894

Tổng thống Mỹ nhiệm kì tới, Donald Trump, thì liên quan gì đến một quán ăn Việt Nam ở Berlin?

Chuyện diễn ra hai ngày sau cuộc bầu cử lịch sử ở Mỹ. Một phụ nữ Đức tên Kate đang thưởng thức bữa ăn trong một quán Việt ở quận Mitte, trung tâm Đông Berlin, thì thấy bà Beatrix von Storch bước vào. Bà này là Phó Chủ tịch Đảng Alternative für Deutschland (Giải pháp khác cho Nước Đức, viết tắt là AfD), đảng dân túy cánh hữu với khuynh hướng dân tộc chủ nghĩa mới ra đời ba năm trước, nay đã vượt qua Đảng Xanh, trở thành lực lượng chính trị chiếm vị trí thứ ba ở Đức, đặc biệt mạnh ở các bang thuộc Đông Đức cũ. Một trong những phát ngôn kinh hoàng nhất của nữ chính khách này là yêu cầu cảnh sát biên phòng nã súng vào người tị nạn, kể cả phụ nữ và trẻ em, nếu họ cứ tràn qua biên giới. AfD cũng là đảng chính trị duy nhất ở Đức vui mừng trước “thắng lợi rực rỡ” của Trump.

Nuốt không trôi món mì chay xào, bà Kate quyết định hành động.

Bà đứng lên, nói lớn: “Các vị ở đây, ai lo ngại về việc Donald Trump thắng cử thì nhìn kìa!”. Bà giải thích, nữ chính khách vừa bước vào là một nhà lãnh đạo của Đảng AfD, một kẻ kì thị chủng tộc và kì thị giới tính.

Rồi bà nói thẳng với bà kia: “Quán ăn này thuộc khu doanh nghiệp nữ quyền, loại khách như bà ở đây là nhầm chỗ.”

Một người đàn ông ở bàn bên cạnh thấy vậy cũng lớn tiếng: “Bà von Storch, đừng nghe làm gì cho rác tai. Chúng ta đang sống trong một nền dân chủ, bà hoàn toàn có quyền đến quán này.”

Bà Kate phẫn nộ đáp rằng nữ chính khách đang ngồi kia đã làm đủ thứ để phá hoại nền dân chủ và nhất là đang ra sức chống nữ quyền.

Nữ chính khách giận run, bảo mọi người đến đây để ăn trưa, không phải để bàn chuyện chính trị.

Bà Kate đáp lại, chẳng có gì trong cuộc đời này không là chính trị.

Đến đây, bà chủ quán Việt bước ra, yêu cầu vị nào muốn to tiếng thì mời ra ngoài mà ầm ĩ. Bà cho biết, nhà lãnh đạo AfD là một khách hàng thân thiện và vì thế được quyền ngồi lại, trong khi bà Kate tường thuật, rằng trừ ông ủng hộ AfD ở bàn bên, bà được gần như tất cả khách trong quán vỗ tay khen ngợi.

Chuyện đến đây thực ra là hết, song vĩ thanh của nó cũng đáng thuật lại. Đăng trên trang Giai cấp chống Giai cấp (Klasse gegen Klasse) của tổ chức Quốc tế Cánh mạng Chi nhánh Trotskist – Đệ tứ Quốc tế và Thanh niên Cộng sản Cách mạng – một website mà trước đây tôi chưa bao giờ biết đến – bình luận của độc giả chủ yếu chia thành bốn nhóm:

1) Những người ủng hộ bà Kate, coi hành động của bà là mẫu mực của ý thức công dân trước hiểm họa cực hữu đang bùng lên ở Đức, và mỉa mai rằng một người Đức kì thị người nước ngoài thì xin mời đến quán Đức ăn chân giò hầm với dưa chua chứ đừng vào quán Việt ăn nem rán;

2) Những người bênh vực bà von Storch, rằng bà chỉ chống bọn tị nạn kinh tế, bọn nước ngoài nhập cư bất hợp pháp, bọn nước ngoài ăn bám trên mồ hôi nước mắt của những người làm ăn tử tế, bọn nước ngoài tội phạm, bọn nước ngoài Hồi giáo cực đoan khủng bố, chứ người Việt lương thiện đã hội nhập tốt thì không ai chống;

3) Những người không ưa bà von Storch nhưng cũng không đồng tình với cách xử sự của bà Kate, trời đánh còn tránh miếng ăn, phát-xít cũng có quyền ngồi ăn trưa yên ổn;

4) Những người lên án hành động của bà Kate, rằng bà mới chính là kẻ hủy hoại nền dân chủ khi nhân danh bảo vệ dân chủ để tấn công người khác chính kiến, rằng bà mới chính là hiểm họa của đa nguyên khi coi mình là độc quyền đạo đức, thứ đạo đức giả của đám cánh tả cứ suốt ngày dựng dậy những hồn ma Quốc xã đã chết ngóm từ thuở nào để có cớ mà giảng bài học chống phát-xít chán ngấy.

Tóm lại, một cuộc đấu gay gắt không thể lấy ra nổi một xu đồng thuận, như đang phổ biến ở một phương Tây chưa bao giờ thịnh vượng như ngày nay và chưa bao giờ co cụm trong sợ hãi đến thế.

Trong số các bình luận, tôi chú ý nhất đến phát biểu của một độc giả xưng tên Nguyen Van Duc, nguyên văn như sau: “Đa số bạn bè tôi người Việt đều không đồng ý với chính sách tị nạn của bà Merkel, phần nào thậm chí còn có cảm tình với Đảng AfD và chắc không coi những kẻ điên như cái bà Kate này ra gì.”

Người Việt ở Đức cảm tình với AfD đòi nã súng vào cả đàn bà và trẻ em Trung Đông tị nạn? Thì người Mỹ gốc Cuba ở Florida bỏ phiếu cho The Donald đòi xây Vạn lý Trường thành ngăn dân Mễ. Nỗi sợ cũng toàn cầu hóa như nghề buôn nỗi sợ.

Mùa thu năm ngoái, khi Thủ tướng Đức tuyên bố giang tay đón người tị nạn, tôi đã sởn gai ốc khi đọc vô số bình luận của người Việt trên Facebook, rằng mụ Merkel này ngu như chó, không đâu bỗng nhiên mở toang cửa cho bọn lợn Hồi giáo ùn vào ỉa bậy, kiểu này thì nước Đức văn hiến tan tành thôi em ơi.

Nỗi sợ từ những người Đức trước khủng hoảng di dân đã dễ dàng bước nhanh vào lòng người Việt và ở lì trong đó. Tôi đoán không ít người trong số họ đến từ nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đang trên đà phát triển dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, vì người Việt đến từ Việt Nam Cộng hòa đã sụp đổ không dễ quên bi kịch thuyền nhân của mình, khó cầm lòng trước những số phận tương đồng: phần lớn người tị nạn tại Đức đến từ Syria còn tan nát bởi đạn bom của vô vàn bên tham chiến hơn nước Việt bốn mươi năm trước.

Tôi đoán họ hay cha mẹ họ, trước khi trở thành những ông bà chủ của các nhà hàng sushi và quán ăn Việt-Thái, các quầy hoa và sạp rau quả, các kiosk bán báo và tiệm làm móng, các cửa hàng 99 xu và shop thời trang Trung Quốc, trước khi thành đạt đều đã là những người tị nạn kinh tế chứ không hề dấn thân chính trị chống một chính quyền trước sau vẫn độc tài. Họ đã qua rất nhiều sóng gió; đã không từ một mưu chước nào để kiếm một “bộ giấy tờ” ngon lành; đã sống chui và làm nhủi, đã ăn cắp, buôn lậu và lừa đảo; rồi ngay cả khi đã được khen là hội nhập tốt, con cái chăm học, cha mẹ chăm làm, vẫn chưa hết tâm lí ẵm tiền chùa, “ăn xã hội” và vơ vét không từ một chế độ an sinh nào mà nhà nước phúc lợi này có thể cung cấp.

Theo số liệu năm 2014, trong 84437 người Việt định cư tại Đức, 23442 người sống bằng trợ cấp thất nghiệp. Đó là 27,8%, chưa kể cả chục ngàn người nữa đang nhận trợ cấp xã hội hay tiền xã hội hay phụ cấp hưu trí hay trợ cấp tị nạn. Tỉ lệ này ở người Ấn là 12,8%, người Thái 0,8%, người nước ngoài nói chung 18,6%, người Đức 6,9%.

Mùa thu năm ngoái tôi cũng nhiều lần sợ. Cùng các tình nguyện viên phần lớn đều rất trẻ, tôi cũng hoảng hốt trước đám đông cuồng nộ la hét đủ thứ tiếng mà tôi không hiểu để giành một phiếu chờ phỏng vấn trước một trung tâm tiếp nhận người tị nạn hoàn toàn quá tải. Cốc cà phê nóng và suất bánh mì mà chúng tôi tươi cười ấn vào tay họ không đủ để trấn an. Lần sợ nhất là một buổi đêm, tôi đăng kí ca trực và được phân công chở bốn người đàn ông Ả-rập bằng xe riêng đến nơi tạm trú. Song sau vẻ ngoài lầm lì nhàu nhĩ và đầy tự ái, có lẽ họ còn sợ hơn tôi ở một nơi tuyệt đối xa lạ. Tất cả những gì tôi mất là hai tiếng đồng hồ và chưa đầy một lít xăng.

Những ngày ấy, tôi lại xem bộ phim Angst essen Seele auf của Fassbinder, miêu tả thấm thía và oái oăm bậc nhất về thành kiến chủng tộc, áp lực và cấm kị của một xã hội tự cho mình là khoan dung lên một thiểu số khác mầu da, về sự ích kỷ thường tình của lòng người và thói đời bạc bẽo. Và về nỗi sợ. Nỗi sợ ăn tâm hồn hết nhẵn, như chàng Marocco cô đơn trong phim lý giải về sự thù địch của xung quanh trước mối tình của mình với người phụ nữ Đức lớn tuổi cũng cô đơn. Cách nói sai ngữ pháp ấy của chàng thợ khách ít học hành đã trở thành thành ngữ trong tiếng Đức hiện đại, còn nguyên tính thời sự sau hơn bốn mươi năm.

German Angst, nỗi sợ của người Đức, vàAmerican Paranoia, chứng hoang tưởng của người Mỹ, trong hình hài của AfD và Donald Trump sẽ chẳng cho ai vô can, dù chỉ để ăn trưa trong một quán ở Berlin của người Việt.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Góp ý với nhà thơ Bùi Minh Quốc

Posted by hoangtran204 trên 17/11/2016

Trần Thảo

16-11-2016

Nhà thơ Bùi Minh Quốc. Ảnh: internet

Nhà thơ Bùi Minh Quốc. Ảnh: internet

Nhà thơ Bùi Minh Quốc là một gương mặt nổi tiếng, vì thi tài của ông, và cũng vì khí phách của ông khi từng lên tiếng dõng dạc về thực trạng đen tối của xã hội Việt Nam trong đêm dài cộng sản, không hề sợ hãi trước những áp bức bất công mà cơ chế CSVN đã dành cho ông và những người cùng chí hướng.

Tôi cũng là người ngưỡng mộ ông. Vì thế bài viết hôm nay, tôi chỉ mong góp ý với ông, chứ không đi về hướng tranh luận, bởi tôi nghĩ tranh luận về đề tài này chả có ích lợi gì.

Tôi muốn góp ý với nhà thơ Bùi Minh Quốc về vụ gì?

Đó là trang Ba Sàm có đăng một bài viết của nhà thơ Bùi Minh Quốc, có tựa đề Người Cộng sản chống Cộng, trong đó ông nêu lên ý chính rằng, đã một thời có những con người cộng sản chân chính, tinh chất, sẵn sàng vì tổ quốc, vì đồng bào mà hy sinh bản thân của mình, không sợ cường quyền, không tham phú quý. Những con người “Cộng sản chân chính” đó trong giai đoạn đấu tranh hiện tại, theo lời nhà thơ BMQ, là một lực lượng đáng kể, họ có thể đảm nhiệm những vai trò mà những người khác không thể làm được. Vì thế mà ông BMQ đã chọn tiêu đề NGƯỜI CỘNG SẢN CHỐNG CỘNG.

Tôi không góp ý với ông BMQ về việc người nào có thể làm gì trong công cuộc đấu tranh hiện tại, vì theo tôi, trong mỗi hoàn cảnh, tùy theo vị trí của mỗi con người trong xã hội, đóng góp nào cũng đáng quý, miễn sao giúp cho mọi người dân có thể nhìn rõ thực tại của đất nước trong chế độ cộng sản, và hiểu rằng sự thờ ơ vô cảm của mình hôm nay sẽ là nhân tố khiến thế hệ con cháu tàn mạt trong tương lai, từ đó mới có thể khai mở ý thức yêu nước, yêu dân tộc trước hiểm họa xâm lược của Tàu Cộng, trước thái độ nô lệ của cơ chế CSVN hiện nay.

Tôi chỉ xin góp với ông BMQ về cái mà ông gọi là “Người Cộng Sản Chân Chính”.

Ông Bùi Minh Quốc kính mến,

Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, cá nhân ông đã có những mất mát quá đau thương. Những người thân thiết nhất của ông như Bà Dương Thị Xuân Quý, hiền thê của ông, như Ông Chu Cẩm Phong, người bạn thân, đồng chí của ông, và bao nhiêu người nữa đã hy sinh một cách dũng cảm nơi chiến trường máu lửa, mà có lẽ khi còn chút sinh khí cuối cùng, họ vẫn tâm niệm là mình đã chết cho dân tộc, cho đồng bào, xứng đáng là một người đảng viên cộng sản trung kiên, vì tổ quốc quyết sinh.

Đối với những người đã hy sinh mà ông BMQ nêu lên trong bài viết, thật sự khi tôi đọc được, tôi đã sinh ra lòng kính trọng vô cùng. Nhưng tiếc là niềm kính trọng của tôi không phải dành cho
cái danh xưng “NGƯỜI CỘNG SẢN CHÂN CHÍNH” như ông nói, bởi lý do đơn giản là cái danh xưng đó không hề tồn tại trên cõi đời này.

Tôi không có khả năng lý luận triết học để dài dòng về Chủ Nghĩa Cộng Sản. Tôi chỉ hiểu biết với trình độ ABC là cái quan hệ sản xuất “Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” chỉ là cái bánh vẽ mà mấy thằng thiên tài khốn nạn đã đưa ra để lôi kéo người đi theo, để được những thằng cuồng tín thực hiện, dù chả tới đâu, nhưng khi xã hội bát nháo, đảo điên vì những trò hề thì thiếu gì thằng láu cá thừa nước đục thả câu. Nói gọn lại, CNCS là láo khoét, là ảo tưởng (Chính ông cũng nói vậy), thế thì người cộng sản chân chính ở đâu mà có?

Trong thâm tâm tôi nghĩ, nếu thực sự khi nhắm mắt đi vào thế giới bên kia mà chúng ta có thể thông hiểu mọi điều lúc sinh thời chúng ta mãi mù mịt, thì tôi tin rằng hương linh của hiền thê ông, Bà Dương Thị Xuân Quý, và những hương linh khác hẳn cảm thấy hổ thẹn khi ông gọi họ là những người cộng sản chân chính. Bởi vì sao? Bởi vì chẳng khác gì ông nhắc cho họ về một lầm lạc quá lớn mà họ đã vướng phải trong cuộc đời, đó là tin tưởng và nghe theo những lời đường mật của lũ quỷ đội lớp người.

Ông Bùi Minh Quốc kính mến,

Bà Dương Thị Xuân Quý, Ông Chu Cẩm Phong và hàng hàng lớp lớp thế hệ thanh niên trước đây, họ không phải là người cộng sản gì cả thưa ông, dù là ngay giây phút họ được quỳ trước cờ đỏ sao vàng, tuyên thệ trung thành với đảng, trung thành với ông Hồ, được chính thức chấp nhận là đảng viên cộng sản. Dĩ nhiên có những người cá mè một lứa, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, vào đảng chỉ với động cơ đầu tư chính trị kiếm lợi riêng. Thật là mỉa mai, xin ông thứ lỗi nhé, những đứa đó mới là những thằng cộng sản chân chính, bởi định nghĩa của cộng sản chân chính là gì? Nếu không là xảo quyệt, gian ác, máu lạnh, là tất cả những gì mà ông BMQ gọi là “Nghe đến là muốn ói”.

Ông Bùi Minh Quốc kính mến,

Hiền thê của ông, Bà Dương Thị Xuân Quý, và bao nhiêu người nữa, trong cuộc chiến vừa qua, chính là những người mà nhà thơ Hoàng Cầm đã diễn tả ngắn gọn trong hai câu thơ:

Người sau kẻ trước lao vào giặc
Giữ vững ngàn thu một giống nòi.

(Trích “Bên Kia Sông Đuống”)

Họ chính là người ôm bầu máu nóng, muốn hiến thân mình để cứu vớt giang sơn, gấm vóc, mà trong cái nhìn hạn hẹp của họ, đang bị dày xéo vì ngoại bang, muốn giải phóng đồng bào, mà trong những tuyên truyền của đảng, đang bị gông xiềng, đang bị máy chém của chế độ Ngô Đình Diệm giết chóc hàng ngày.

Ông BMQ đã từng ở trong chế độ CS, hẳn ông biết cái tác hại ghê gớm của bộ máy tuyên truyền CS. Nó đã khiến bao nhiêu triệu thanh niên miền bắc VN phải bỏ xác Trường Sơn, sinh bắc tử nam, bao nhiêu máu lệ đã đổ ra để thực hiện cho kỳ được cái tham vọng xâm lăng miền nam VN. Hãy nghe lại lời tuyên bố của Lê Duẩn phát biểu: “Tôi gặp ông Mao, tôi nói thẳng rằng Trung Quốc chi viện cho chúng tôi thì chúng tôi thắng Mỹ với những hy sinh thấp hơn; còn như Trung Quốc không chi viện, thì chúng tôi sẽ phải hy sinh thêm một đến hai triệu người, chúng tôi không sợ, và cuối cùng chúng tôi vẫn thắng”. Đây là những lời nguyên văn của Lê Duẩn khi chủ trương phải “Cứ húc tiếp, húc tiếp thêm nữa” vào giai đoạn từ năm 1968 – 1971, khi lực lượng bắc phương bị tổn thất nghiêm trọng sau những đợt phản công của quân đội Miền Nam Việt Nam và Hoa Kỳ.

Chúng ta thấy gì từ những lời tuyên bố của Lê Duẩn? Một kẻ khát máu, một con quỷ, coi mạng người như cỏ rác, miễn sao những hy sinh đó thuộc về người khác, không phải của mình.

Trong suy nghĩ của ông Bùi Minh Quốc, người cộng sản hiện thời và người cộng sản thời thập niên 30, 40, 50, 60 … rất khác nhau. Người cộng sản bây giờ, theo ông BMQ, đã bị tha hóa vì quyền lực, thay vì dùng quyền lực được ủy nhiệm bởi người dân để sinh phúc cho dân, làm cho dân giàu nước mạnh, thì lại dùng quyền lực đó để áp bức dân, ăn trên đầu trên cổ dân v.v… còn những người cộng sản thời trước là chân chính, là sẵn sàng hy sinh vì đại nghĩa dân tộc.

Ông Bùi Minh Quốc kính mến,

Ông đã thực sự không thấy được, hay ông muốn giữ một vòng hoa cho người đã ngã xuống trên mảnh đất chữ S khốn khổ này?

Theo tôi, người cộng sản gọi là chân chính không thay đổi trong bản chất. Dù đó là Hồ Chí Minh, hay Lê Duẩn của những thập niên trước, hay Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng thời nay không khác gì nhau, có khác chăng là do môi trường sống thay đổi, do những phát minh kỹ thuật hiện đại, thế giới quan của họ, nhân sinh quan của họ đã khác lớp người trước, nhưng bản chất khốn nạn, thâm độc, xảo trá, coi dân như cỏ rác cũng như cũ và còn được nâng cấp cao tầng hơn mà thôi.

Còn những người mà ông BMQ gọi là những “Cộng Sản Chân Chính” thực ra là những người yêu nước chân thành, nhưng trong một hoàn cảnh éo le, họ đã bị bưng mắt, bưng tai, không nhìn ra được trong nụ cười của những lãnh đạo mà họ luôn coi là những đồng chí tối cao kia chứa đầy gươm giáo, chứa đầy dục vọng thấp hèn, chỉ muốn lật đổ Vua để được làm Vua. Như tôi đã nói ở phần trên, có lẽ ngay ở phút giã từ chút sinh khí cuối cùng, hiền thê của ông, những đồng chí của ông, vẫn đinh ninh là mình đã hy sinh cho tiền đồ của dân tộc, cho giang sơn gấm vóc này có thể ngẩng mặt cùng thế giới năm châu. Nhưng tiếc là họ đã lầm rồi.

Ông Bùi Minh Quốc kính mến,

Sinh mệnh của đất nước và dân tộc Việt Nam đang chênh vênh nơi bờ vực, mà một cá nhân ông hay cá nhân tôi, dù có lo lắng thế nào cũng không thay đổi được gì, TRỪ PHI, cả dân tộc này ý thức được cái nguy hại trước mắt và dài lâu cho gia đình họ, con cháu họ nếu chế độ CSVN mãi nắm quyền lực trên đất nước này.

Ngày nào mà người dân ý thức được như thế, để không còn vô cảm, không còn phó mặc, không còn sợ hãi trước bạo quyền, thì lúc đó đất nước này còn có hy vọng. Tôi góp ý với ông về danh xưng “Người Cộng Sản Chân Chính” hoàn toàn không có ý đả kích, tôi chỉ mong ông suy nghĩ lại để kết nên một vòng hoa CHÂN THẬT và Ý NGHĨA cho những con người chân chính yêu nước, nhưng bị giới hạn vì tầm nhìn, bị lợi dụng xương máu cho những dục vọng thấp hèn của một lũ sói.

Vị trí địa lý của đất nước ta nằm ở tâm bão của những tranh chấp ý thức hệ, số phận nhược tiểu nhiều khi lực bất tòng tâm. Ông Ngô Đình Nhu từng nói: “Nếu Miền Nam Việt Nam rơi vào tay cộng sản Miền Bắc, thì sẽ không thể nào tránh khỏi việc cả nước lệ thuộc vào Trung Cộng”. Ông Nhu nhìn xa như thế, nhưng rồi ông cũng không thể làm gì. Thế nên với những người yêu nước chân chính như hiền thê của ông hay như ông Chu Cẩm Phong, tôi không hề trách móc họ hay đổ thừa chính họ đã góp phần đưa đất nước vào tình trạng ngày nay.

Nói cho cùng, họ cũng là nạn nhân của một thời đại nhiễu nhương, tấm lòng yêu nước của họ đáng được trân trọng và kính phục. Nhưng tôi chân thành khuyên ông, đừng gọi họ là những
“Người Cộng Sản Chân Chính”, đó là một nhắc nhở thật buồn, thưa ông.

Kính,

Trần Thảo

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền | Leave a Comment »

►Ngày mai 8-11-2016, người dân Mỹ đi bầu tổng thống, quốc hội, và chính quyền địa phương

Posted by hoangtran204 trên 08/11/2016

Ngày mai nước Mỹ đi bầu

FB Mạnh Kim

7-11-2016

Không có cảnh đường phố treo đầy cờ Mỹ với giăng mắc chi chít băng rôn kiểu như “Đi bầu là nghĩa vụ của mọi người dân”, người Mỹ, nhìn bề ngoài, dường như không quan tâm cuộc bầu cử quan trọng theo cách mà truyền thông Mỹ tường thuật hàng ngày. Trong các thành phố mà tôi đã đi qua từ Bắc xuống Nam bang California (San Jose, Fresno, Bakersfield, Los Angeles, Orange County…) hoặc thậm chí New York City, chẳng nơi nào có “không khí náo nhiệt ngày hội đi bầu”, nếu không kể những panô ứng cử viên cấp địa phương dựng trơ trọi vài góc đường.

Tóm lại là không có “Nhiệt liệt chào mừng ngày bầu cử các cấp” hoặc “Sáng suốt lựa chọn…”. Trong thực tế, người Mỹ không thờ ơ với cuộc bầu cử. “Quyền làm chủ” được họ hiểu rõ mà không cần được nhắc. “Quyền làm chủ” bao gồm cả việc thích đi bầu hay không mà chính quyền không thể ép buộc.

Dù “không khí bầu cử” không ồn ào (như một hình thức tuyên truyền mị dân) nhưng người Mỹ vẫn quan tâm đến cuộc bầu cử. Cần nhấn mạnh, vào ngày 8-11, không chỉ có một cuộc bầu cử tổng thống. Chỉ riêng một phần phía Nam Orange County, có hơn 10 lá phiếu được bầu vào ngày mai: phiếu bầu dân biểu địa hạt 45th; phiếu bầu thượng nghị sĩ cấp tiểu bang địa hạt 37th; phiếu bầu hội đồng tiểu bang địa hạt 68th; phiếu bầu hội đồng thành phố Lake Forest…

Tổng cộng, cuộc bầu cử 2016 là tiến trình chọn ứng cử viên cho tất cả 435 ghế Hạ viện; 34/100 ghế Thượng viện; 12 ghế thống đốc và nhiều ghế chính quyền địa phương, chẳng hạn ghế thành viên hội đồng thành phố Lake Forest, đang được tranh cử bởi một trong những ứng cử viên, cô Leah Basile, một phụ nữ xinh đẹp 42 tuổi có hai con, sống đối diện căn nhà nơi tôi đang ở.

Tất nhiên cuộc tranh cử tổng thống vẫn được chú ý nhiều nhất. Cho đến thời điểm này, Hillary Clinton vẫn nhỉnh hơn Donald Trump ở tất cả các cuộc thăm dò, trong khi nước Mỹ vẫn tiếp tục mâu thuẫn và chia cắt quanh việc ủng hộ Trump hay Hillary. Vấn đề Trump thậm chí trở thành chủ đề nhạy cảm đến mức nhiều người Mỹ bắt đầu thấy ngại bàn đến.

Vài trong số những người này nói với tôi rằng họ sẽ không bỏ phiếu cho ai; vài người khác nói rằng họ không thích Hillary nhưng sẽ bỏ phiếu cho bà vì đơn giản họ “thấy kinh tởm Trump”. Với Leah Basile, người đang tranh cử với tư cách ứng cử viên độc lập, khi được tôi hỏi sẽ bỏ phiếu cho ai, Leah trả lời rằng cô không muốn “tiết lộ”. Leah nói thêm cô không muốn bị “unfriend” khỏi danh sách bạn bè Facebook chỉ bởi thể hiện công khai quan điểm!

Vài người khác thì không ngần ngại bày tỏ. Khi được hỏi liệu có phải Trump là “khối ung thư của chính trị Mỹ hay không”, đạo diễn phim tài liệu lừng danh Ken Burns trả lời ngay: “Không thể chính xác hơn!”. Và trả lời tôi về việc Trump có thật sự “chống Cộng” hay không, giáo sư Lê Xuân Khoa nói rằng chỉ những người ấu trĩ về chính trị Mỹ mới tin như vậy.

Dù không cờ xí và băngrôn ồn ào, sự kiện ngày mai vẫn là sự kiện quan trọng, không chỉ với nước Mỹ. Vấn đề bây giờ không phải là câu hỏi Trump thắng hay không mà là nước Mỹ học được những gì từ cái gọi là “hiện tượng Trump”, bất luận là Trump thua hay thắng.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Người dân Miền Trung còn lại gì sau khi đập thủy điện xã lũ

Posted by hoangtran204 trên 08/11/2016

FB Bạch Hoàn

16-10-2016

Dân dỡ ngói chui lên nóc nhà thoát lũ. Ảnh: internet

Dân dỡ ngói chui lên nóc nhà thoát lũ. Ảnh: internet

Quảng Bình: 8.000 ngôi nhà bị ngập.

Hà Tĩnh: 24.158 ngôi nhà bị ngập.

Những tấm hình người dân đứng trên nóc nhà, bơi trong dòng nước lũ đục ngầu, tôi thấy có người vẫn cười. Có phải vì đã quá quen? Có phải vì bất lực mà cười trừ? Hay đó là những nụ cười trong cay đắng?

Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Miền Bắc sau 30-4-1975: Đời sống nông dân, Năng Lượng và Mỏ | Leave a Comment »

►Nói Với Các Cháu Công An, An Ninh Và Quân Đội Địa Phương: Kẻ sát nhân buông dao thành Phật (Bs Hồ Hải)

Posted by hoangtran204 trên 06/11/2016

 

 

LTS. Nhân vụ Bác sĩ Hồ Hải vừa bị nhà cầm quyền Việt Nam bắt, kính mời độc giả đọc lại một bài của ông, viết vào cuối tháng Tư, 2016. –Diễn Đàn Thế Kỷ (5-11-2016)

******

Nói Với Các Cháu Công An, An Ninh Và Quân Đội Địa Phương: Kẻ sát nhân buông dao thành Phật

Bác sĩ Hồ Hải (30-4-2016)

Tôi đã suy nghĩ nên viết bài này từ năm 2010, nhưng rồi cứ lần lữa, và có lẽ đây là bài viết duy nhất cho các cháu trẻ rường cột đất nước tương lai đang nằm trong hệ thống bảo vệ chế độ.

Hôm nay nhìn đất trời, thời thế, và con người diễn ra trong 6 tháng qua, nên tôi quyết định viết ra điều canh cánh trong lòng, vì tôi không muốn dân tộc này phải đổ máu một lần nữa, mà lại đổ máu vì chính người mình giết người mình, không phải vì thù ngoài.

Đất nước này phải được xây dựng lại bởi những thế hệ trẻ nhân bản chứ không phải những thế hệ tàn độc nối tiếp nhau trong 80 năm qua.

THIÊN THỜI ĐỊA LỢI NHÂN HÒA ĐÃ MẤT

Từ tháng 12/2015 đến nay nạn hải sản ở Hà Tĩnh chết bắt đầu từ dân nuôi ngao – nghêu – ở ven biển.

Đầu tháng 4/2016 đến nay tình trạng cá chết từ Hà Tĩnh sau đó lan rộng đến Quảng Bình, Quảng Trị rồi Thừa Thiên Huế cho đến Đà Nẵng trong chỉ 2 tuần kéo dài trên 418km bờ biển.

Thảm họa môi trường là thảm họa quốc gia dân tộc, nhưng chính quyền không ra mặt để xác minh, đến khi báo chí cộng đồng và thế giới lên tiếng thì hôm qua ông bộ trưởng mới đội nón cối mang áo phao, găng tay bảo hiểm đến cùng kiểm tra, xin lỗi. Trong khi mọi chứng cứ đều đổ dồn về Formosa Hà Tĩnh là nghi can của tình trạng biển chết, nhưng bộ TN & MT lại tuyên bố Formosa Hà Tĩnh không liên quan, mà là do Thủy triều đỏ; trong khi cả bộ NN &PTNN đã khẳng định thủy triều đỏ không phải là nguyên nhân, nhưng chính quyền đã buộc báo Dân Trí và SGGP rút bài.

Đầu năm nay, 2016, nạn hạn hán ảnh hưởng từ miền Trung đến mũi Cà Mau. Ngoài hạn hán, miền Tây Nam Bộ ngập mặn chỉ còn Đồng Tháp là còn nước ngọt, vì nước mặn đã ngập sâu vào đến hơn 90km tính từ bờ biển Nam Bộ. Nông dân không chỉ mất ruộng cày, mà còn không nước sinh hoạt cũng chỉ vì phá rừng, đắp đê làm thủy điện của các nhóm lợi ích của đảng cầm quyền mà ra. El Nino chỉ là cái kiểu đánh tráo khái niệm để dối dân, kiểu như triều cường gây ngập lụt các thành phố vào mùa mưa chỉ vì chính quyền cho lấp hồ ao làm đất thổ cư bán ăn chia. Thiên thời của nhà cầm quyền đã mất!

Biển đảo quê hương từ 42 năm qua rơi vào tay Trung cộng. 1974 mất Hoàng Sa. 1988 mất Trường Sa. 2013 đến nay biển Đông là nơi đe dọa sinh tử của ngư dân trên mỗi chuyến ra khơi lo kế sinh nhai đã bị Trung cộng đánh chìm gây tử thương không đếm xuể, nhưng chính quyền vẫn hữu hảo không dám lên tiếng chỉ vì sợ rằng không thể tổ chức đại hội đảng chia ghế ăn chia như lời ông tổng bí thư đảng cộng sản đã nói.

Các cường quốc đều bắt đầu từ biển, từ một địa lợi nước Việt có một mặt tiền hướng ra thế giới đến 3.260km sau 41 năm cầm quyền chính quyền hiện nay đã biến nước ta thành một vùng đất bất lợi, mất an toàn trước họa ngoại xâm, độc chất hoành hành. Thực phẩm biển nhiễm độc vì biển đã chết. Ngay cả thực phẩm trên bờ cũng nhiễm độc vì các thân hữu của chính khách làm ăn gian dối đổ chất độc vào hủy hoại giống nòi. Địa lợi cũng không còn!

Kinh tế suy sụp, bất động sản đóng băng kéo theo cơn lũ kinh tế từ 2008 đến nay không gượng dậy được. Nợ công đã quá mức để một nền kinh tế của một quốc gia đi đến phá sản. Đời sống nhân dân ngày càng bần cùng, nhưng thuế phí, giá điện, nước, xăng, dầu thì chính quyền nắm yết hầu để vắt kiệt sức dân.

Hai năm qua, dân chúng nổi lên khắp chốn vì tình trạng những nhóm lợi ích của chính quyền quy hoạch, xà xẻo đất của dân để ăn chia ở các dự án. Đã có không biết bao nhiêu dân oan đã vào tù oan, tử vong oan vì chính quyền cướp đất của dân. Trong đó, có sự tiếp tay của các cháu công an, an ninh và quân đội. Nhân hòa muốn tìm lại 100 năm nữa, chính quyền hiện nay cũng không thể có!

NHỮNG CÂU HỎI CHO CÁC CHÁU

Tôi làm phòng khám tư nhân gần trường cảnh sát và an ninh ở Thủ Đức đã 12 năm qua, sau khi từ bỏ môi trường nhà nước. Số lượt khám của các cháu sinh viên của 2 trường đại học này cho đến nay cũng hơn 2.000 lượt. Tôi hiểu rất rõ hoàn cảnh, sự khó khăn, cũng như những trăn trở của các cháu ở các thế hệ sinh viên ngành an ninh và cảnh sát.

Tôi cũng đã từng chứng kiến cho sinh viên trường cảnh sát phải bế tắc tự tử. Vì bất kỳ ngành nghề nào cũng có khó khăn và nỗi khổ riêng, nhưng xã hội hôm nay, chính quyền đã đẩy các cháu vào thế mà dưới mặt người dân là những kẻ tội đồ dân tộc. Tôi xin hỏi các cháu 5 câu hỏi sau để các cháu tự suy nghĩ.

Chính quyền hôm nay đầy tham nhũng, tha hóa và vô liêm sỉ.

Hột gạo, hột muối, con cá, giọt nước mắm, miếng thịt, cọng rau, trái cây mà các cháu ăn mỗi ngày ai làm ra?

Đồng lương mà các cháu đang nhận mỗi tháng do ai trả?

Câu trả lời mà các cháu không thể chối cãi được là tất cả là do người dân làm ra!

Có khi nào các cháu tự đặt câu hỏi: tại sao người dân phải xuống đường biểu tình không?

Có khi nào, các cháu tự đặt mình vào vị trí của người dân để hiểu, và giải quyết vấn đề họ yêu sách không?

Ai đã làm cho thiên thời, địa lợi và nhân hòa nước Việt đã mất như hôm nay?

Một chính quyền mà thiên thời, địa lợi và nhân hòa đã mất thì liệu chính quyền đó còn tồn tại trong bao lâu?

Tôi rất đau lòng khi xem những video clip các cháu đàn áp, đánh đập dân, thậm chí cả những người hàng xóm ngày nào đã từng cưng yêu các cháu khi các cháu còn bé thơ ở địa phương mình. Tôi tự hỏi:

Tại sao đồng bào mình lại đi đàn áp đồng bào mình chỉ vì một lũ tham quan biến chất thú tính không còn là người?

Tôi rất hiểu, các cháu sẽ nói rằng, các ông lãnh đạo dạy cho các cháu rằng cần phải ổn định chính trị để phát triển kinh tế và sống trong hòa bình!

Nhưng làm sao có hòa bình khi xã hội đầy bất công do lãnh đạo đất nước tạo ra, và các cháu là những kẻ đồng lõa với họ dùng bạo lực để đối xử với chính bà con, láng giềng, chòm xóm của mình?

Các cháu phá chỉ có một, nhưng các vị lãnh đạo kia phá tới 1.000! Hãy xem khu kinh tế Vũng Áng có Formosa do ai làm ra để hôm nay biển chết. Biển chết thì du lịch, ngư nghiệp, khách sạn, nhà hàng, và các ngành kinh tế liên quan cũng chết theo. Thử hỏi hơn 10 triệu dân thất nghiệp từ biển chết và hơn 30 triệu nông dân thất nghiệp vì hạn hán, ngập mặn, trong khi kinh tế nước nhà nợ công ngập đầu, khủng hoảng kinh tế, người giàu đã bỏ nước ra đi, chỉ còn người nghèo ở lại, vì họ không có khả năng để ra đi, thì cái gì sẽ đến trong tương lai và các cháu có sống được không?

Có thể, các cháu sẽ sợ mất việc, không lương, khó sống, nhưng tại sao người ta không cần sống bằng đồng lương của ngành cảnh sát, an ninh và quân đội họ vẫn sống được các ngành nghề khác lương thiện, trong khi các cháu đậu vào các ngành này là không những rất giỏi, mà còn hình thể cũng rất đẹp tính theo các tiêu chuẩn những năm gần đây, lại đi lệ thuộc cả tư duy và hành động với những kẻ yếu kém về năng lực, nhưng thừa thú tính hơn mình? Hãy nghĩ mà xem, có phải các cháu đang tự hủy hoại mình chỉ vì những kẻ phi nhân, bất nghĩa?

Các chính khách, họ chỉ nói bằng đầu môi chót lưỡi rằng cần hòa hợp, hòa giải dân tộc, nhưng họ lại ra lệnh các cháu đàn áp, bắt bớ, giam cầm, khảo tra, thậm chí giết dân mình trong những nơi tạm giam, các cháu có thấy không? Tôi không biết những lúc hành động dã man như thế các cháu nghĩ gì? Nhưng qua tâm sự với nhiều cháu khi còn khoác áo sinh viên các trường an ninh, cảnh sát, quân đội, thì các cháu rất nhân bản. Ai đã làm cho các cháu trở thành kẻ tàn ác? Người dân, chén cơm manh áo tầm thường hay chính khách?

KẾT

Làm sao để dân và chính quyền sống với nhau thanh bình, yêu thương như nghĩa cử giữa người và người là việc của chính các cháu phải làm, chứ không phải của thế hệ của những người làm khoa học lương thiện chúng tôi đã xế chiều, và thế hệ các ông lãnh đạo già nua có tư duy nhiệm kỳ đang tranh thủ vơ vét trước lúc về hưu ăn bám nhân dân.

Tôi mong rằng các cháu cần suy nghĩ và tập cho mình có một tấm lòng cao cả, biết đau nỗi đau của người dân, biết thương đồng bào như thương chính bản thân mình, lúc đó các cháu mới có thể là thế hệ hàn gắn vết thương đã lở loét không chịu lành mà thế hệ đi trước để lại. Nếu không, từ bất tuân dân sự người dân sẽ chuyển sang bạo động, khi toàn dân bạo động thì không có súng đạn hay cường quyền nào có thể sống còn.

Tôi chỉ mong các cháu hãy sống nhân bản, biết cái gì đúng thì làm, cái gì sai, bất nhân, bất nghĩa thì đừng. Đừng nghe lời những kẻ tham quan cường quyền chỉ vì quyền lợi tư riêng của chúng mà làm điều bất nhân, phi nghĩa với chính đồng bào mình, mà hậu quả khó lường trong tương lai gần.

Kẻ sát nhân buông dao thành Phật! Các cháu nên nhớ điều này mà sống cho lương thiện. Đừng để leo lên lưng cọp rồi không còn cách nào xuống được chỗ an bình như những thế hệ đang cầm quyền.

Sài Gòn, 17h46′ ngày thứ Sáu, 29/4

Kỷ niệm 41 năm sự cố 30/4/2016

BS HỒ HẢI

 

ngoclinhvugia.wordpress.com

-Facebook và blogspot.com của Bs Hồ Hải đã đóng sau khi bị bắt.

_________________

 

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An | Leave a Comment »

►Đằng sau những đồng tiền gửi về quê của người Việt khi xuất khẩu lao động sang Nhật

Posted by hoangtran204 trên 06/11/2016

Đằng sau những đồng tiền gửi về quê của người Việt khi XKLĐ sang Nhật

Rất nhiều người chịu bỏ mấy năm sang Nhật làm xây dựng, đóng gói, chăn nuôi, điện tử,… để có một phần nhỏ gửi về gia đình. Có người đủ tiền trả nợ, có người sửa được nhà, mua luôn được đất,…nhưng đằng sau những đồng tiền ấy là:

 

Ảnh: Internet
Ảnh: Internet

 

Những nỗi cực khổ trước khi được sang Nhật

Đừng nói chi chuyện ăn ở khổ sở khi sang xứ lạ quê người mà trước đó, khoảng thời gian học ở Việt Nam thôi đã vất vả vô cùng.

Muốn được sang ấy phải phỏng vấn, phỏng vấn đạt thì mới đóng tiền rồi học. Học xong lại thi, thi đạt mới được sang Nhật.

Đọc tiếp »

Posted in Kiều Hối - Nguồn Ngoại tệ cứu nền Kinh tế và nuôi đảng, xuất khẩu lao động - du sinh -con nuôi | Leave a Comment »

►Thiếu tiền, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc kêu gọi Sài Gòn “đồng cam, cộng khổ”

Posted by hoangtran204 trên 05/11/2016

 

Thiếu tiền, thủ tướng CSVN kêu gọi Sài Gòn ‘đồng cam, cộng khổ’

Người Việt

1-11-2016

Ðà Nẵng dự trù bỏ trung tâm hành chính trị giá 2,000 tỉ để xây một trung tâm mới. (Hình: trungtamhanhchinhdanang.vn)

HÀ NỘI (NV) – Khi thảo luận về ngân sách, đại diện các địa phương tại Quốc Hội Việt Nam tiếp tục bày tỏ sự bất bình vì phải nộp thêm hàng trăm ngàn tỉ đồng cho tổng ngân khố.

Và cũng vì thiếu tiền cho ngân sách quốc gia, nên Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc kêu gọi nhà cầm quyền thành phố Sài Gòn, địa phương nộp ngân sách nhiều nhất Việt Nam, là nên “đồng cam cộng khổ.”

 

Đọc tiếp »

Posted in Ngân sách thâm thủng, Thời Sự | Leave a Comment »

► Lại thêm quan chức “đi nước ngoài chữa bệnh”

Posted by hoangtran204 trên 05/11/2016

BBC

4-11-2016

Ông Vũ Đình Duy, cựu TGĐ PVTex. Ảnh: internet

Ông Vũ Đình Duy, cựu TGĐ PVTex. Ảnh: internet

“Trường hợp của ông Vũ Đình Duy chưa có chứng cứ phạm tội và cũng chưa thuộc diện bị khởi tố vụ án hay bị can nên việc ông ấy cần đi nước ngoài chữa bệnh thì cứ đi,” luật sư Trần Quốc Thuận, cựu Phó Chủ nhiệm Thường trực Văn phòng Quốc hội Việt Nam, nói với BBC.

“Bộ Công an chỉ cấm xuất cảnh những trường hợp đang nợ nần, bị thưa kiện hoặc khởi tố và một số trường hợp trong danh sách của an ninh chứ không có lý do ngăn quyền tự do đi lại của những người không thuộc diện này,” luật sư Thuận nói về việc có thêm trường hợp quan chức công ty nhà nước thua lỗ nghìn tỷ “đi nước ngoài chữa bệnh” sau vụ Trịnh Xuân Thanh.

Luật sư cũng cho hay: “Việc ai đó cho rằng ông Vũ Đình Duy là ‘Trịnh Xuân Thanh 2’ thì tới nay cũng chỉ là suy đoán.”

“Tôi không rõ cho đến nay có bao nhiêu quan chức công ty nhà nước đi nước ngoài chữa bệnh, vì có những trường hợp nhà nước trả tiền, còn những trường hợp khác thì họ tự đi trong ngày nghỉ phép.”

‘Đi nước ngoài để trốn tránh’?

Tin cho hay ông Vũ Đình Duy, cựu Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Hóa dầu và Xơ sợi Dầu khí (PVTex), Ủy viên Hội đồng Thành viên Tập đoàn Hóa chất (Vinachem) vắng mặt tại cơ quan từ ngày 24/10, có đơn đề ngày 31/10 “xin nghỉ để đi nước ngoài chữa bệnh”.

Tuy nhiên, đơn này đã không được Vinachem phê chuẩn, theo chỉ đạo từ lãnh đạo Bộ Công thương.

“Từ 24/10 đến nay, lãnh đạo Vinachem không thể liên lạc được với ông Duy và cũng không biết ông này đi đâu. Sau nhiều lần liên lạc bất thành, Vinachem gửi văn bản báo cáo chính thức tới Bộ Công Thương vào ngày 2/11,” VnExpress hôm 4/11 nói.

PVTex là chủ đầu tư dự án Nhà máy Sản xuất Xơ sợi Đình Vũ tại Hải Phòng, với tổng vốn đầu tư 7.000 tỷ đồng.

Số lỗ lũy kế của PVTex tới thời điểm 30/6/2016 là 3,08 ngàn tỷ đồng, trong khi vốn chủ sở hữu của doanh nghiệp cũng âm hơn 823 tỷ đồng, theo VnExpresss.

Đây là một trong năm dự án được cho là gây thua lỗ hàng ngàn tỷ đồng được đưa ra tại phiên thảo luận kinh tế – xã hội tại Quốc hội.

Đầu tháng 10/2016, Thanh tra Chính phủ có kết luận thanh tra tại dự án Xơ sợi Đình Vũ, nêu một loạt sai phạm “có dấu hiệu cố ý làm trái, gây thất thoát, lãng phí lớn” và kiến nghị Bộ Công an điều tra, xử lý theo quy định pháp luật.

Cùng ngày, báo Pháp Luật TP Hồ Chí Minh trích lời đại biểu Lưu Bình Nhưỡng (Bến Tre), Vụ trưởng kiêm Phó Chánh Văn phòng Ban chỉ đạo cải cách tư pháp Trung ương:

“Nhiều trường hợp đi nước ngoài chữa bệnh có thể là có bệnh thật. Nhưng cũng không loại trừ những trường hợp đi nước ngoài để trốn tránh. Ví dụ về trường hợp ông Trịnh Xuân Thanh đi nước ngoài chữa bệnh để trốn tránh là khá điển hình, hay trường hợp ông Vũ Đình Duy.”

“Với những vụ lớn, nhạy cảm và có khả năng dẫn đến việc trốn chạy thì lẽ ra các cơ quan có thẩm quyền, đặc biệt là cơ quan chủ quản của người bỏ trốn phải phối hợp với các cơ quan khác để quản lý cán bộ.”

____

anhbasam

Mời xem thêm: Cựu Tổng giám đốc PVTex xin đi nước ngoài chữa bệnh(ĐV). – Sau Trịnh Xuân Thanh, cựu sếp PVTex “âm thầm” đi nước ngoài chữa bệnh (CafeF). – Cựu ‘sếp’ nhà máy 7.000 tỷ thua lỗ vắng mặt bất thường (VNN). – Bộ Công Thương yêu cầu triệu tập nguyên TGĐ PVtex Vũ Đình Duy (VOV).  – Vụ ông Vũ Đình Duy “xin nghỉ đi chữa bệnh”: Bộ Công Thương lập tổ kiểm tra đột xuất Vinachem (CafeF). – PVTex – từ “con cưng” của Tập đoàn Dầu khí đến thua lỗ hơn 3.000 tỷ, Thanh tra chỉ ra hàng loạt sai phạm (CafeF). – Thượng tướng Lê Quý Vương nói về vụ Vũ Đình Duy “ra nước ngoài” (NLĐ).

Posted in Tập Đoàn-Tổng công Ty quốc doanh, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

►Bắt “bác sĩ Hồ Hải” để dập tắt tiếng nói phản biện?

Posted by hoangtran204 trên 05/11/2016

3-11-2016

BBC

hồ hải

Thông tin bắt blogger ‘bác sĩ Hồ Hải’ được công bố đêm 2/11

“Vụ bắt bác sĩ Hồ Hải cho thấy mọi công dân Việt Nam đều có nguy cơ là người tiếp theo nếu bày tỏ chính kiến và thực hiện những quyền cơ bản của con người như tự do ngôn luận,” một nhà hoạt động, cựu tù nhân lương tâm bình luận với BBC hôm 3/11.

“Tôi không quan tâm ông Hải có là dư luận viên hay là nhà hoạt động, thuộc lề trái hay lề phải. Nhưng khi ông ấy bị bắt chỉ vì nói lên tiếng nói của mình trên mạng xã hội, tôi phản đối vụ bắt giữ này,” Paulus Lê Văn Sơn, một trong ba người mới được Amnesty (Tổ chức Ân Xá Quốc Tế) cảnh báo có nguy cơ bị bắt tại Việt Nam vì liên quan đến các cuộc biểu tình chống Formosa, nói.

Ông Hồ Văn Hải, tức blogger ‘bác sĩ Hồ Hải’ là nhân vật gây tranh cãi với nhiều suy đoán trên mạng xã hội về quan điểm chính trị.

Trang blog của ông trên blogspot và Facebook hiện không thể truy cập được.

Ông Hải thường chặn những người đưa ra bình luận trái chiều với ông và trên mạng xã hội hình thành một nhóm “Những người bị bác sĩ Hồ Hải block”.

Việc chính quyền bắt giữ ông Hải theo Điều 88 gây nhiều ngạc nhiên trong giới blogger lề trái và lề phải vì ông không được cho là nhà hoạt động dân chủ như những nhân vật bị bắt trước đó.

‘Sợ hãi’

Ông Paulus Lê Văn Sơn, cựu tù nhân lương tâm và cũng là nhà báo công giáo nói thêm: “Trong vụ bắt ông Hải và những người khác gần đây, chính quyền dùng những điều luật mơ hồ như Điều 88, 258 để chống lại họ.”

“Điều đó đi ngược lại quyền cơ bản của con người và những gì Việt Nam đã ký kết theo Công ước Quốc tế.”

“Tôi có cảm tưởng với vụ bắt giữ ông Hải, chính quyền muốn thêm một bước dập tắt những tiếng nói phản biện trên mạng xã hội.”

“Và điều đó cho thấy bản thân họ đang sợ hãi, muốn ngăn chặn tiến trình của người dân thể hiện quyền và chính kiến của mình trên Facebook.”

Từ bắt blogger tới ‘kiểm soát’ xã hội dân sự

LHQ: Việt Nam ‘cần bỏ điều 88, 79’

Theo trang Thông tin Chính phủ hôm 3/11, Cơ quan An ninh Điều tra Công an TP Hồ Chí Minh “bắt quả tang ông Hồ Văn Hải đang có hành vi tán phát thông tin, tài liệu chống Nhà nước” trên Internet tại quận Thủ Đức.

Báo Tuổi Trẻ tối 2/11 trích lời Đại tá Nguyễn Sỹ Quang, Trưởng phòng Tham mưu, phát ngôn viên Công an Thành phố Hồ Chí Minh cho hay: “Ông Hải sử dụng các thông tin, tài liệu xuyên tạc phát tán nhằm làm rối loạn, mất niềm tin của người dân vào chính quyền, có dấu hiệu phạm tội Tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam theo Điều 88, Bộ Luật Hình sự”.

Tháng trước, Truyền thông nhà nước đồng loạt đưa tin blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt vì “có quá trình hoạt động chống đối quyết liệt, ngày càng nguy hiểm”, và bị truy tố phạm tội tuyên truyền chống nhà nước theo Khoản 1 Điều 88.

_________________

Nhận danh hiệu “kẻ thù của báo chí tự do”, Nguyễn Phú Trọng bắt giam bác sĩ Hồ Hải

danluan.org

3-12-2016

Ngày 2/11/2016 Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) vừa công bố danh sách 35 lãnh đạo, tổ chức được cho là “kẻ thù của báo chí tự do” trên thế giới. Những người này đã có hành vi kiểm duyệt, bỏ tù, tra tấn hoặc giết hại các ký giả.

Ông Nguyễn Phú Trọng khó có thể kiêu hãnh vì có tên trong số 35 người này. Ông được “vinh danh” là kẻ thù của tự do báo chí kể từ năm 2011, lúc ông lên ngồi vị trí Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Thành tích của ông bao gồm đuổi việc phóng viên Nguyễn Đức Kiên, người dám lên tiếng bày tỏ quan điểm phản đối một bài phát biểu của bác Trọng. Có ít nhất 15 nhà báo tự do và blogger đã bị bỏ tù vì điều 258 (”Lợi dụng tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước”) và điều 88 (”tuyên truyền chống Nhà nước”). Các trang web lề trái ở nước ngoài thường xuyên bị tấn công và chặn bằng tường lửa. Các trang web, bài báo cổ vũ cho ”hệ thống chính trị đa nguyên, đa đảng” bị chính phủ của bác Trọng xếp vào loại ”phạm tội hình sự”.

Việt Nam được RSF xếp hạng 175 trên 180 quốc gia về tự do báo chí trong năm 2016.

Ngay sau khi danh sách được công bố, Cơ quan An ninh Điều tra Công an Thành phố Hồ Chí Minh phối hợp với Công an Quận Thủ Đức bắt giữ blogger Hồ Văn Hải, người được biết đến dưới bút danh bác sĩ Hồ Hải trên mạng. Bác sĩ Hồ Hải có nhiều bài viết mang tính phản biện và chia sẻ quan điểm về tình hình chính trị – xã hội tại Việt Nam, một số đã được Dân Luận đăng lại.

Bác sĩ Hồ Hải được cho là bị bắt “quả tang” khi đang “tán phát thông tin, tài liệu chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam trên Internet”. Ông sinh năm 1964, hộ khẩu thường trú tại Số 9, Lầu 03 Nghĩa Thục, Phường 5, Quận 5, TP. Hồ Chí Minh.

Trang giả mạo Việt Nam Thời Báo của Hội Nhà Báo Độc Lập (địa chỉ http://vntb.org/, chú ý độc giả cẩn thận khi truy cập trang này, có thể có mã độc.) đã mau chóng đưa tin về vụ bắt giữ trong khi chưa có báo chính thống nào đưa tin. Điều này cho thấy mối liên hệ chặt chẽ giữa những trang web “đen” này với lực lượng công an.

Trang Facebook và blog của bác sĩ Hồ Hải ngay sau đó đã bị khóa, người ta không còn truy cập được chúng nữa, cũng giống như những lần bắt bớ blogger Hồng Lê Thọ (Người Lót Gạch) hay nhà văn Nguyễn Quang Lập (Quê Choa). Nhiều người đã lên tiếng phản đối vụ bắt bớ trên FB, sử dụng hashtag #freeBacHo.

Dân Luận sẽ tiếp tục theo dõi sự việc để đưa tin tới độc giả.

_________________

Bắt chủ tài khoản Facebook ‘Hồ Hải’, blogger ‘BS Hồ Hải’

22:12 | 02/11/2016

– Cơ quan An ninh điều tra Công an TP.HCM vừa bắt ông Hồ Văn Hải – chủ trang Facebook “Hồ Hải” và blog “BS Hồ Hải” về hành vi tán phát thông tin tài liệu, chống phá Nhà nước.

Thông tin từ công thông tin điện tử Công an TPHCM, ngày 2/11, Cơ quan An ninh Điều tra Công an TP.HCM phối hợp với Công an quận Thủ Đức bắt quả tang ông Hồ Văn Hải (SN 1964, trú tại Nghĩa Thục, phường 5, quận 5, TP.HCM) đang có hành vi tán phát thông tin, tài liệu chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam trên Internet.

Ông Hải bị bắt quả tang hành vi trên tại số 891 Kha Vạn Cân, phường Linh Tây, quận Thủ Đức.

Hiện, cơ quan An ninh điều tra Công an TP.HCM tiếp tục điều tra, làm rõ hành vi  của ông Hồ Văn Hải để xử lý theo quy định của pháp luật.
 

 

_________________

 

Posted in Báo chí- Quyền tự do ngôn luận, Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Nhan Vat, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Tại sao thế giới lên án ông Nguyễn Phú Trọng?

Posted by hoangtran204 trên 05/11/2016

Paulus Lê Sơn

4-11-2016

Ngày 02.11.2016, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng- cùng với 35 tên khác- bị tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) liệt vào danh sách những kẻ thù của tự do báo chí trên thế giới.

Nguyễn Phú Trọng từ thu hẹp nền báo chí…

Có rất nhiều quan điểm và sự chỉ đạo của đảng trưởng cộng sản Nguyễn Phú Trọng về cái gọi là “quan điểm tự do báo chí” của ông Trọng. Cái cách mà ông Trọng quan tâm báo chí mang tính đảng chứ không mang tính xã hội.

Gần đây nhất, ngày 06.10.2016, Tại Đại hội Hội Nhà báo Việt Nam lần thứ X, Ông Trọng ra lệnh cho nền báo chí Việt Nam: “Người làm báo cần quán triệt đầy đủ, sâu sắc hơn nữa quan điểm báo chí là vũ khí sắc bén, là công cụ đắc lực của Đảng trên mặt trận tư tưởng. Báo chí cần góp phần đắc lực vào việc hình thành dư luận xã hội”.

“Phải có tính chiến đấu, định hướng dư luận, kiên quyết loại bỏ những tin, bài ảnh hưởng xấu đến tư tưởng, tình cảm, đời sống xã hội; đừng làm phân tâm xã hội, phân rã niềm tin”.

Và, “Báo chí phải là người đi tiên phong trên mặt trận tư tưởng, tỉnh táo, cảnh giác, lấy chính thực tiễn sinh động của đất nước đổi mới để tấn công, vạch trần những âm mưu thâm độc của các thế lực xấu, thù địch, củng cố lòng tin của nhân dân với Đảng, Nhà nước và chế độ ta”.

Tóm lại, ông Trọng ra lệnh cho nền báo chí phải có: “bản chất cách mạng, là công cụ tư tưởng, văn hóa của Đảng, là một bộ phận của sự nghiệp cách mạng do Đảng lãnh đạo. Báo chí hoạt động theo định hướng của Đảng, tích cực tham gia bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội”.

Ông Trọng lú lẫn đến mức “quên mất” cái kiến thức căn bản của báo chí là như thế nào. Báo chí là người cung cấp thông tin chính và phản hồi ý kiến về các vấn đề của công chúng. Tuy nhiên báo chí không phải lúc nào cũng chỉ giới hạn ở tìm kiếm và truyền tải thông tin. Truyền thông báo chí có thể mở rộng sang các hình thức khác như văn học và điện ảnh.

Thật vậy, báo chí là của công chúng chứ không phải của đảng cộng sản định hướng công chúng.

Đến tội đồ của báo chí

Ngày nay, ở một số quốc gia, báo chí bị chính phủ kiểm soát và không phải là một cơ quan hoàn toàn độc lập. Việt Nam là điển hình của sự kiểm soát này.

Chính vì thiếu thông tin sự thật, tự do và trung thực, nhanh nhạy nên với sự xuất hiện của báo chí công dân và việc quảng bá thông tin thông qua Internet đã được công chúng đón chào nồng nhiệt thay vì chỉ đọc báo chí truyền thống của các cơ quan thông tấn.

Báo chí tự do cổ võ cho các quyền căn bản của con người và phản biện những chính sách sai lầm và tội ác của đảng cộng sản nên đảng này luôn rắp tâm triệt hạ tự do báo chí, tự do ngôn luận.

Đã có rất nhiều nhà báo công dân, blogger, facebooker bị cộng sản bắt và bỏ tù. Nguyễn Phú Trọng  đối xử tàn bạo với Tự do báo chí và ngôn luận mà được vinh danh là Kẻ Săn Mồi trên thế giới,  các con mồi là các nhà báo, các blogger, các công dân mạng. 

Trong một diễn biến khác, tổ chức Ân Xá Quốc Tế hôm 28/10/2016 cũng ra thông báo kêu gọi quốc tế lên tiếng bảo vệ 3 nhà hoạt động Việt Nam đang bị khủng bố tinh thần, đe dọa đến tính mạng và đang đối diện với nguy cơ bị bỏ tù. Trong đó có 3 người được Ân Xá Quốc Tế quan tâm là Linh mục Đặng Hữu Nam, nhà báo-blogger Paulus Lê Sơn và nhà hoạt động Nguyễn Văn Tráng.

Trong các báo cáo của thế giới thì Việt Nam thường xuyên bị quốc tế lên án về những hạn chế đối với quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí.

Đã đến lúc người dân Việt Nam phải lên tiếng kết hợp với cộng đồng quốc tế để cáo buộc tội ác chống lại các quyền căn bản của con người mà cộng sản Hà Nội đang xâm phạm một cách trầm trọng và vô nhân tính.

Paulus Lê Sơn

_________

PREDATOR

Nguyen Phu Trong

General Secretary of the Communist Party of Vietnam

https://rsf.org/en/predator/nguyen-phu-trong-0

_____

RSF vừa đưa Nguyễn Phú Trọng vào danh sách kẻ thù của tự do báo chí

CTV Danlambao

 

Giới (RSF, Reporters Sans Frontières) vừa đưa Nguyễn Phú Trọng vào danh sách những ngưòi tiêu diệt tự do báo chí trên thế giới. 

Theo tổ chức Phóng viên Không Biên Giới, Nguyễn Phú Trọng biết rõ về truyền thông vì ông ta là người làm báo trong phần lớn cuộc đời của ông. 

 

http://nguyenphutrong.org/tieu-su-tong-bi-thu-bch-tw-dcs-viet-nam-nguyen-phu-trong

Ông từng là chủ biên Tạp Chí Cộng Sản, một tờ báo giáo điều đã đóng góp vào việc xây dựng lý thuyết của đảng cộng sản. Nói cách khác, Nguyễn Phú Trọng thực hiện nghề báo theo khuôn mẫu của chế độ toàn trị Sô Viết, theo đó chỉ có một nền báo chí hợp pháp với các cơ quan tuyên truyền của chế độ. Vì vậy, khi ký giả báo Gia Đình và Xã Hội là Nguyễn Đắc Kiên đã lập tức bị sa thải vì “vi phạm đạo đức truyền thông” sau khi ông đưa ra nhận xét của ông về bài diễn văn của Nguyễn Phú Trọng.

Tại VN báo chí hoàn toàn bị cấm đoán, Internet bị theo dõi và kiểm soát chặt chẽ. Theo nghị định, tất cả ký giả phải khai báo các nguồn tin và cấm không được dùng bút hiệu. Bloggers và những người bất đồng chính kiến trên Internet bị lãnh án tù dài hạn. Truyền thông Việt Nam thi hành chỉ thị của đảng cộng sản do đó các bloggers hay những công dân mạng là nguồn gốc của thông tin độc lập.

Dưới trướng của Nguyễn Phú Trọng đã có 15 công dân mạng và bloggers đã bị cầm tù vì cái gọi là “lợi dụng tự do dân chủ để có những hoạt động tuyên truyền hay lật đổ nhà cầm quyền”. của Nguyễn Phú Trọng là những bloggers, công dân mạng và những trang webs được điều hành bởi các công dân Việt Nam sinh sống ở nước ngoài. 

Cũng theo RSF, Việt Nam là một trong những nước thù địch nhất đối với truyền thông, xếp hạng thứ 175 trong số 180 quốc gia đàn áp tự do báo chí.

Nguồn: https://rsf.org/en/predator/nguyen-phu-trong-0

Posted in bảo vệ đảng, Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►Khi chính quyền cộng sản làm từ thiện

Posted by hoangtran204 trên 04/11/2016

Blog VOA

Bùi Tín

3-11-2016

Đã có nhiều lời than vãn trong xã hội Việt Nam rằng làm sao mà dân ta khổ sở, thiếu thốn và lạc hậu đến thế này. Nguyên nhân là từ đâu, vì ai mà tai họa xảy ra dồn dập khắp ba miền? Hết thiên tai lại đến nhân họa. Bão quét, lụt lội, lũ to, Hà Nội và Sài Gòn biến thành bể bơi. Rồi tai họa môi trường, bùn đỏ lan tràn do khai thác bô-xít ở vùng chiến lượng Cao Nguyên ; vùng đồng bằng trù phú sông Cửu Long khô cằn nứt nẻ và nhiễm mặn nặng. Cá tôm chết la liệt, ngư dân điêu đứng dọc vùng biển miền Trung.

 

Đọc tiếp »

Posted in Xã Hội Dân Sự- vai trò đóng góp của hội đoàn, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Bắc Kinh đã ngăn cản Võ Nguyên Giáp trở thành Tổng Bí thư như thế nào?

Posted by hoangtran204 trên 04/11/2016

Blog VOA

Lê Anh Hùng

3-11-2016

Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ảnh: Reuters.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ảnh: Reuters.

Sau Hội nghị Trung ương 4 khoá XII diễn ra từ ngày 9 đến 14/10 và chuyến thăm Trung Quốc của Thường trực Ban Bí thư Đảng CSVN diễn ra từ ngày 19 đến 21/10 vừa qua, dư luận đang dấy lên đồn đoán là ông Đinh Thế Huynh đã được chọn làm người kế nhiệm Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Chưa biết tin đồn này có trở thành hiện thực hay không, nhưng dường như một lần nữa Trung Quốc lại nổi lên như một nhân tố quyết định ngôi vị lãnh đạo tối cao ở Việt Nam.

Không ít người cho rằng đây là một “thông lệ” bắt đầu từ Hội nghị Thành Đô năm 1990, hội nghị mà cố Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch từng cảnh báo là sẽ đưa Việt Nam bước vào “một thời kỳ bắc thuộc mới rất nguy hiểm”. Tuy nhiên trên thực tế, Bắc Kinh đã thò “bàn tay lông lá” của mình vào chính trường Việt Nam từ trước đó rất lâu.

Ngược dòng thời gian, sau thảm hoạ diệt chủng mang tên “Cải cách ruộng đất” do Đảng Cộng sản Việt Nam phát động, Trưởng ban Cải cách Ruộng đất Trung ương Trường Chinh bị biến thành con dê tế thần và mất chức Tổng Bí thư vào tháng 10/1956. Lúc bấy giờ, trong số những trợ thủ thân cận nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nổi lên như là ứng cử viên số một để tiếp quản chiếc ghế mà ông Trường Chinh để lại. Vậy nhưng, sau một thời gian ông Hồ Chí Minh (Chủ tịch Đảng) kiêm nhiệm chức vụ Tổng Bí thư, tại Đại hội lần thứ III Đảng CSVN năm 1960, nhân vật được bầu vào vị trí Bí thư Thứ nhất lại là ông Lê Duẩn, một người mới từ Miền Nam ra Hà Nội cuối năm 1957, chứ không phải là ông Võ Nguyên Giáp, người từng sát cánh với ông Hồ Chí Minh suốt mười mấy năm.

Một số người, trong đó có Đại tá Bùi Tín, cựu Phó Tổng Biên tập báo Nhân Dân, cho rằng việc ông Võ Nguyên Giáp bị loại và ông Lê Duẩn được chọn xuất phát từ ý muốn của ông Hồ Chí Minh. Theo họ, sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, Đại tướng Võ Nguyên Giáp trở thành một tên tuổi nổi bật trên thế giới. Uy tín của ông Võ Nguyên Giáp trong nhân dân lớn tới mức, sau thất bại thảm hại của cuộc Cải cách ruộng đất, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị đã phải cử ông thay mặt họ nhận tội và xin lỗi nhân dân tại sân vận động Hàng Đẫy vào ngày 29/10/1956. Ông Hồ Chí Minh lo sợ trước viễn cảnh một vị Tổng Bí thư với vầng hào quang chói lọi sau chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” sẽ khiến hình ảnh của mình bị lu mờ.

Tuy nhiên, trong một cuộc trò chuyện mới đây giữa chúng tôi với Đại tá Đoàn Sự, một sự thật hoàn toàn khác lại hé lộ. Đại tá Đoàn Sự là em ruột của Đại tá Lê Trọng Nghĩa, nguyên Cục trưởng Cục Quân báo (nay là Tổng cục Tình báo Bộ Quốc phòng), trợ thủ đắc lực của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và bị bắt trong vụ án “xét lại chống đảng” tháng 2/1968. Đại tá Đoàn Sự là người phiên dịch tiếng Trung tại đại bản doanh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong chiến dịch Điện Biên Phủ, và có thời gian làm thư ký cho ông. Từ năm 1955-1959, ông là phó tuỳ viên quân sự tại Đại sứ quán Việt Nam ở Trung Quốc. Ông cũng từng mấy lần tháp tùng và phiên dịch cho Chủ tịch Hồ Chí Minh trong các cuộc gặp với lãnh đạo Trung Quốc.

Với vị thế đó, Đại tá Đoàn Sự là một nhân chứng lịch sử, một trong số ít người nắm được những bí mật thuộc hàng “thâm cung bí sử” của chế độ. Ông cho biết, sau khi ông Trường Chinh bị mất chức, ông Hồ Chí Minh tạm quyền Tổng Bí thư và chủ trương đưa ông Võ Nguyên Giáp lên ngồi vào chiếc ghế đó. Vì thế, ông đã bí mật cử ông Võ Nguyên Giáp sang Trung Quốc để “tham vấn” ý kiến của Bắc Kinh. Ông Hồ nói với ông Võ Nguyên Giáp: “Thôi bây giờ chú trút bỏ quân phục đi. Chú phải làm nhiệm vụ này. Nhưng trước hết là ta phải sang trao đổi với Trung Quốc, trên đường chú đi Tiệp Khắc dự Đại hội Đảng Cộng sản Tiệp Khắc.”

Sau khi trở thành đại tướng, tổng tư lệnh quân đội, ông Võ Nguyên Giáp luôn mặc quân phục mỗi khi tham gia các sự kiện hay các cuộc gặp gỡ, giao đãi. Thói quen này vẫn được ông duy trì cho đến những năm tháng cuối đời. Chuyến sang Tiệp Khắc lần đó là một dịp hiếm hoi ông mặc quần áo dân sự, mà mục đích là để tạo hình ảnh của một Tổng Bí thư tương lai.

Đoàn Việt Nam sang Tiệp Khắc dự Đại hội Đảng Cộng sản Tiệp Khắc lần thứ 11 năm 1958 gồm có Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ông Tố Hữu và một vài người khác. Cả đi lẫn về đoàn đều dừng chân ở Bắc Kinh. Mặc dù đoàn gặp Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông sau khi từ Tiệp Khắc trở lại Bắc Kinh, nhưng thực ra đó mới là mục đích chính của đoàn.

Đại tá Đoàn Sự đã gặp Mao Trạch Đông từ trước. Theo ông, đó là một con người cao to, hách dịch và ăn nói thì rất khó nghe. Tham dự cuộc gặp bên phía Trung Quốc còn có Phó Thủ tướng Lý Tiên Niệm. Phía Việt Nam còn có ông Nguyễn Khang, Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc. Đại tá Đoàn Sự làm phiên dịch cho đoàn Việt Nam. Trong cuộc gặp, Mao Trạch Đông hết lời khen ngợi ông Võ Nguyên Giáp, nào là “Võ Tổng tài ba lắm”, “Võ Tổng giỏi giang lắm”, v.v. Tuy nhiên, cuối cùng ông ta lại chốt một câu: “Nhưng tôi thấy hình như Võ Tổng chưa làm công tác lãnh đạo địa phương bao giờ cả thì phải? Chưa làm qua tỉnh uỷ… gì gì cả. Võ Tổng toàn là thân chinh bách chiến, toàn là đánh nhau cả. Cho nên tôi cũng e ngại là Võ Tổng có ít kinh nghiệm về chuyện này [làm Tổng Bí thư]. Tôi đã trao đổi với mấy người. Chúng tôi không dám có ý kiến gì về chuyện đồng ý hay không đồng ý. Nhưng chúng tôi thấy là ở Việt Nam còn nhiều đồng chí giỏi lắm mà, như đồng chí Lê Duẩn này, đồng chí Lê Đức Thọ này, v.v. Các đồng chí cũng nên cân nhắc xem thế nào.”

Đây là một cuộc gặp bí mật. Hai bên không ghi chép gì. Bên Việt Nam chỉ đến trao đổi rồi lẳng lặng ra về. Sau cuộc gặp, ông Võ Nguyên Giáp nói với ông Đoàn Sự: “Thôi thế là trật rồi. Mình giờ lại khoác quân phục rồi.” Và trước khi mặc lại quân phục, ông đã chụp ảnh kỷ niệm với người cộng sự thân tín một thời, ghi lại hình ảnh hiếm hoi của mình trong bộ quần áo dân sự.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Đại tá Đoàn Sự sau cuộc gặp với Mao Trạch Đông tại Bắc Kinh năm 1958. Ảnh do Đại tá Đoàn Sự cung cấp.

Thời điểm diễn ra cuộc gặp giữa Mao Trạch Đông và ông Võ Nguyên Giáp thì bà vợ hai của ông Lê Duẩn là Nguyễn Thụy Nga cũng mới sinh người con trai út Lê Kiên Trung ở Bắc Kinh. Theo thông tin mà người ta rỉ tai nhau vào lúc đó thì ông Lê Duẩn phải đưa vợ bé sang Trung Quốc và tá túc trong Đại sứ quán Việt Nam vì bị bà vợ cả đánh ghen. Tuy nhiên, sau những gì đã xảy ra cùng tiết lộ của Đại tá Đoàn Sự thì rất có thể đây là chiêu mà ông Lê Duẩn nghĩ ra để lấy được lòng tin của Bắc Kinh.

Ông Lê Duẩn đem vợ con sang Bắc Kinh như một thứ “con tin” để đổi lấy sự ủng hộ của Bắc Kinh cho ngôi vị Tổng Bí thư. Vậy ông Đinh Thế Huynh lấy gì để “thế chấp” cho các ông chủ Trung Nam Hải?

Hội nghị Trung ương 4 khoá XII kết thúc, người ta nhận thấy Bí thư Thành uỷ Hà Nội Hoàng Trung Hải, một người Hán trá hình, “cha đẻ” của Formosa Hà Tĩnh cùng hàng loạt hiểm hoạ Trung Quốc khác ở Việt Nam và là người bị tố cáo những tội ác khủng khiếp suốt hơn 8 năm nay nhưng vẫn không được giải quyết đúng pháp luật, lại xuất hiện nổi bật trên truyền thông sau một thời gian khá trầm lắng: phát biểu trong chương trình thời sự VTV 19h về tái cấu trúc nền kinh tế, chỉ đạo công an Hà Nội xử lý vụ nhân viên Vietnam Airlines bị hành hung… (Theo một nguồn tin của chúng tôi, ông Hoàng Trung Hải vẫn thường lui tới nhà ông Đinh Thế Huynh từ hồi ông ta còn làm Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương).

Tối 28/10 vừa qua, buổi lễ kỷ niệm 5 năm ngày thành lập Câu lạc bộ bóng đá No-U FC, nơi tập hợp những tiếng nói đấu tranh ôn hoà chống bá quyền Trung Quốc, dù đã phải diễn ra trong khuôn viên Nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà để đảm bảo an toàn nhưng vẫn bị chính quyền Hà Nội huy động một lực lượng an ninh hùng hậu đến bao vây và tiến hành cắt điện, ngắt Internet, phá sóng điện thoại di động. Một số nhà hoạt động thậm chí còn bị công an ngăn cản tại nhà, không cho đến địa điểm tổ chức.

Phải chăng cặp bài trùng Hoàng Trung Hải – Nguyễn Phú Trọng sắp sửa nhường sân chơi cho cặp bài trùng cũng đặc biệt nguy hiểm cho tương lai đất nước là Hoàng Trung Hải – Đinh Thế Huynh? Và “con ngựa thành Troy” Hoàng Trung Hải lại tiếp tục kiểm soát ban lãnh đạo tối cao của Việt Nam hòng tiếp tục gieo rắc tai ương cho dải đất hình chữ S này?

Posted in Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Bà Hillary Clinton liệu có thể là một tổng thống lớn của Hoa Kỳ không?

Posted by hoangtran204 trên 04/11/2016

Chu chi Nam Vũ văn Lâm

4-11-2016

Bà Hillary Clinton. Ảnh: internet

Bà Hillary Clinton. Ảnh: internet

Ngày hôm nay, qua nhiều cuộc thăm dò, mà thường tương đối đúng trong quá khứ, thì bà Hillary Clinton sẽ thắng cử, trong cuộc bầu cử sắp tới, vào ngày 8/11/2016, mặc dầu cuộc tranh cử còn rất gay go, lúc lên lúc xuống, đối thủ của bà không ngừng gây cho bà những khó khăn. Nhưng người xưa có câu: “Khó khăn là bước thang của bật anh tài, là mồ chôn những người yếu đuối.”

Nếu kỳ này Bà thắng cử, thì câu hỏi được đặt ra, đó là: “Liệu Bà sẽ là một anh tài hay nói rõ hơn là một tổng thống lớn của Hoa kỳ hay không,  trong vòng ít nhất một nhiệm kỳ 4 năm, Bà có đủ tài cán, sáng suốt và can đảm để lấy những quyết định to lớn, có lợi ngắn hạn và cả dài hạn, không những về chính trị quốc nội, mà cả quốc ngoại, cho Hoa kỳ mà cho cả thế giới,  hay không?”

I) Thế nào là một tổng thống lớn?

Tổng thống lớn hay là vĩ đại, là một tổng thống, như vừa nói là một người dám lấy những quyết định to lớn, có lợi cho Hoa kỳ mà cả thế giới, không những hiện tại mà còn có hậu quả tốt cho cả tương lai.

Trong lịch sử cận đại của Hoa kỳ, một người tổng thống lớn, vĩ đại, đó là ông Franklin Roosevelt (1932 – 1945); ông ra tranh cử vào năm 1932, đang lúc Hoa kỳ và cả thế giới lâm vào cuộc Đại khủng hoảng kinh tế (1929 – 1933); ông đã thắng cử, và đã đưa ra những biện pháp lớn, áp dụng lý thuyết của nhà kinh tế Keynes, đã đưa nước Hoa kỳ không những thoát khỏi khủng hoảng, mà còn giúp Hoa kỳ đến chỗ giầu mạnh. Không những vậy, ông còn tham gia Đệ Nhị thế Chiến (1939 – 1945), đưa đến chiến thắng, giúp thế giới thoát khỏi đe dọa độc tài Phát xít Đức – Ý – Nhật. Đồng thời ông thành lập ra Tổ chức Liên Hiệp quốc, Hệ thống tiền tệ quốc tế với Tổ chức Quĩ tiền tệ thế giới (IMF), Tổ chức Thương mại quốc tế (WTO), Ngân hàng quốc tế (WB), với những hậu quả tốt còn kéo dài cho tới ngày hôm nay.

II) Điều kiện để trở thành một người tổng thống lớn:

Người Việt nam chúng ta có câu: “Thời thế tạo anh hùng hay anh hùng tạo thời thế.” Thường thì lúc đầu là thời thế tạo anh hung. Nhưng anh hung cũng phải đủ tài cán, sửa soạn để bắt thời cơ, thời thế. Thời thế có thể ví như những ngọn song lớn, lúc thủy triều dâng, đưa người anh hung lên đầu ngọn song. Nhưng người anh hung cũng phải đủ tài để đạp ngọn song, cỡi sóng, để tồn tại, để thực hiện những điều mình muốn làm, và những điều này có lợi cho quốc gia, dân tộc, có hậu quả tốt lâu bền, chứ không, với thời gian lâu dài chỉ toàn là hậu quả xấu, thì không thể gọi là anh hùng được. Trường hợp điển hình là Hitler, Mao trạch Đông và Hồ chí Minh.

Hitler, lợi dũng lòng yêu nước, tự ái dân tộc bị tổn thương sau vụ bại trận Thế Chiến thứ Nhất (1941 -1918), bị 2 Cường quốc Anh Pháp, buộc trả tiền thua trận quá cao, liền đó có cuộc khủng hoảng kinh tế (1929 – 1933), đã được đưa lên đầu ngọn song, lãnh đạo dân Đức; tuy nhiên sau đó, vì chủ trương chính sách kỳ thị chủng tộc, cho rằng giòng giống Aryen là đứng đầu thế giới, chủ trương chính sách hiếu chiến, bành trướng, tiêu diệt dân Do thái, đưa không những dân tộc Đức mà cả Âu châu và thế giới, đi vào cuộc Đệ Nhị Thế Chiến, mà hậu quả không những thảm bại cho Đức mà cả thế giới và  còn kéo dài cho tới hôm nay.

Mao trạch Đông và Hồ chí Minh cũng vậy. Nhờ Phong trào đòi độc lập, giải phóng các dân tộc bị trị, đã được đưa lên đầu thủy triều; nhưng lỗi lầm to lớn nhất của 2 người này là vội vã nhập cảng lý thuyết Mác Lê, cặn bã của văn hóa Tây phương, chủ trương đấu tranh giai cấp, bạo động lịch sử, xúi dục con đấu bố, vợ tố chồng, bạn bè tìm cách sát hại lẫn nhau, vứt bỏ mọi giá trị nhân bản, tốt đẹp cổ truyền, đưa đến một xã hội hội không còn tình người, kẻ này cấu xé kẻ khác, không đạo đức, chẳng ra con người, như xã hội cộng sản Tàu và Việt Nam hiện nay.

Được đưa lền đầu ngọn sống, tức là “Thời thế tạo anh hùng”; sau đó lấy những quyết định “Anh hung tạo thời thế”; nhưng những quyết định này không những phải tốt cho hiện tại, mà còn phải tốt và kéo dài cho tương lai. Đó mới thật là anh hùng. Nếu không chỉ là anh hung rơm hay là tội đồ của dân tộc. Lịch sử Việt Nam hiện đại, anh hung rơm đó là Dương văn Minh, tội đồ của dân tộc, đó là Hồ chí Minh. Dương văn Minh thì 3 lần thời thế đưa lên làm chủ tịch nhà nước, một lần với cuộc đảo chính 1/11/1963, một lần với cuộc chỉnh lý của tướng Nguyền Khánh, lần thứ 3 khi miền Nam đang thất thủ tháng 4 năm 1975, nhưng rồi sau đó thì bị những ngọn sóng của thời thế vùi dập. Hồ chí Minh thì nhập cảng lý thuyết Mác Lê vào Việt Nam, trong khi đó thì chính ông tự thú nhận trong quyển “Những mẫu truyện về cuộc đời Hồ Chủ tịch” tác giả là Trần dân Tiến, chính là ông, đã thú nhận khi đi họp Hội nghị Tours ở Pháp năm 1920, tiếng Pháp ông hiểu chữ được chữ không, không phân biệt nổi Đệ Nhị và Đệ Tam Quốc tế Cộng sản. Chủ thuyết này vẫn còn đang hoành hành ở Việt Nam, mà hậu quả xấu xa còn kéo dài không biết bao lâu. Hồ chí Minh quả là tội đồ của dân tộc.

Không những họ Hồ mà ngay chính cả Lénine và Mao.

Liên Xô thì đã vứt bỏ chủ nghĩ Mác Lê. Nhưng Trung cộng và Việt Nam thì vẫn còn giữ.

Viết đến đây tôi lại nhớ đến bức thư mà ông La Vũ gửi cho ông Tập cận Bình mới đây, theo đó:

“Cha chúng ta đều là đại công thần của Mao. Nhưng điều đáng tiếc đó là sau cuộc cách mạng Mao trạch Đông là một chế độ độc đảng, độc tài. Đây là điều khác biệt lớn nhất giữa Mao và Washington. Vì sau cuộc cách mạng Washington là một chế độ dân chủ.”

Ông La Vũ, hiện sống ở Hoa kỳ, con của ông La thụy Khanh, ông Tập cận Bình, hiện là lãnh đạo Trung cộng, con của ông Tập trọng Huấn, thân sinh của 2 ông đều đi theo Mao rất sớm, có thể nói lúc còn nhỏ, một người làm đến chức Phó Thủ tướng, Đặc trách về công an, tình báo, nội vụ, người kia cũng là Phó Thủ tướng, Đặc trách về Thông tin, Tuyên truyền, Ý thức hệ. Hai người vợ cũng rất thân với nhau. Tất nhiên những người con, trong đó có ông La Vũ và Tập cận Bình, là những người bạn nối khố, từ thưở nhỏ.

Chỉ đáng tiếc là ông Tập trọng Huấn và ông La thụy Khanh đều là nạn nhân của độc tài Mao, trong thời kỳ Cách mạng Hồng vệ binh (1964 – 1976), cả 2 đề bị cầm tù hay giam lỏng, có người phải nhảy lầu tự tử.

Bà Hillary Clinton, trong thời gian làm Ngoại trưởng, cũng có tuyên bố:

“Giới lãnh đạo Trung cộng hiện nay đang đi theo một chính sách phản lại lòng dân, đi ngược lại trào lưu tiến bộ của nhân loại là dân chủ, nhân quyền. Nhưng họ vẫn cố bám víu vào quyền hành. Làm như vậy chỉ làm khổ dân và làm trò cười cho người khác.”

III) Bà Hillary Clinton có đủ hoàn cảnh và những điều kiện để trở thành một người tổng thống lớn hay không?

1) Giả thuyết cho rằng bà Clinton không có đủ điều kiện:

Những người theo giả thuyết này đưa ra một số dữ kiện sau đây:

– Bà là một người “lươn lẹo, dối trá”, ít nhất có 1/4 dân Hoa kỳ không tin tưởng ở bà với một mực độ khá cao, mà để làm việc lớn, thì phải có lòng tin tưởng không phải là của toàn dân, nhưng cũng phải là của số đông, không có những thành phần chống đối quyết liệt. Có một tầng lớp dân Hoa kỳ chống đối bà quyết liệt.

– Đường lối quốc nội và hải ngoại của bà cũng chỉ là đi theo vết chân của Obama, có vẻ nói nhiều, nói hay, nhưng thực tế thì không được như vậy.

– Thêm vào đó, theo như dự đoán của một số nhà kinh tế, thì vào năm 2017, Hoa kỳ và có thể toàn thế giới sẽ lâm vào một cuộc khủng hoảng kinh tế, có tính cách chu kỳ cứ vào khỏang, xưa kia, là 20, 30 năm, nay ngắn hơn vào khoảng 10 hay hơn 10 năm. Một lý do nữa đó là nợ công chính phủ, riêng của Hoa kỳ, đã là 100% tổng sản lượng quốc gia, thế giới còn hơn nữa. Nhật bản là 400%, Trung cộng là 380 %; giá dầu hỏa vẫn còn thấp, những nước sống về dầu hỏa như Vénézuela, Iran, Nga v.v.., kinh tế rất khó khan, làm cho nền kinh tế thế giới rất bấp bênh, tụt xuống vực thẳm lúc nào không hay.

2) Giả thuyết cho rằng bà Clinton có đủ hoàn cảnh và điều kiện:

– Bà là một người có tài cá nhân và có kinh nghiệm nhất, hơn cả Bill Clinton và Obama. Cả ba người đều là luật sư lúc ban đầu, nhưng riêng bà được xếp vào hang 100 người luật sư giỏi nhất Hoa kỳ lúv bấy giờ. Bà có nhiều kinh nghiệm nhất, không những là 8 năm làm Đệ Nhất Phu nhân, 10 năm làm Thương Nghi sĩ và 4 Năm làm Ngoại trưởng. Trong thời gian làm Đệ Nhất Phu nhân, vào năm 1995, bà có tham dự một buổi họp về Quyền Phụ nữ, do Liên hiệp quốc tổ chức ở Bắc kinh, bà tuyên bố: “Quyền phụ nữ cũng là nhân quyển”, chỉ trích Trung cộng không những vi phạm nhân quyền mà còn miệt thị người phụ nữ, đã gây tiếng vang và sự bất mãn của giới lãnh đạo Trung cộng. Trong thời gian bà làm Ngoại trưởng, bà thường đi họp những hội nghị thường niên của các nước Đông Nam Á. Chính bà làm sống dậy hội nghị về các nước có liên quan đến sông Mékong. Bà có tâm sự là đã nhiều lần gặp những giới chức quan trọng nhất của Trung cộng, và đã ngay thẳng nói với họ: “Việc Trung cộng bảo biển Đông Nam Á là của mình dựa trên sự kiện địa lý và một vài dữ kiện như một vài đồng bạc, mảnh vụn của một vài chiếc tàu xưa kia, sự kiện này là hoàn toàn trái với luật quốc tế. Làm như Trung cộng thì Hoa kỳ cũng có thể làm, vì phía tây của Hoa kỳ, từ Alaska cho tới San Diego, giáp giới với biển Thái bình dương, còn việc đưa ra bằng chứng một vài mảnh vụn của những chiếc tàu nằm trong long biển thì quá dễ dàng. Nên nhớ là ít nhất từ sau Thế Chiến Thứ Hai, nhờ Hoa kỳ mà sự lưu thông hàng hải ở vùng biển Thái bình dương được dễ dàng và bảo đảm.”

Ngoài việc có tài và nhiều kinh nghiệm, nếu trường hợp bà đắc cử, thì bà được hưởng một tình trạng quốc nội và ngay cả quốc ngoại tốt, do Obama để lại:

– Về quốc nội, nhất là về kinh tế, nếu bà được đắc cử, thì bà được hưởng một tình trạng kinh tế tương đối tốt đẹp. Không cần đi quá xa, chúng ta chỉ cần so sánh tình trạng kinh tế hiện nay với 3 người tiền nhiệm của bà.

Với Bill Clinton, chồng bà, ông lên nhậm chức vào năm 1993, lúc này tinh trạng kinh tế và xã hội của Hoa kỳ sau một nhiệm kỳ của Georges Bush (cha) không mấy sang sủa, mặc dầu Hoa kỳ vừa mới chiến thắng Irak ở Koweit. Chính vì tình trạng quốc nội không sáng sủa, kinh tế khựng lại, sự bất mãn của cộng đồng da màu gia tăng, có những cuộc biểu tình đốt phá; chính vì vậy mà Clinton  đã dựa vào câu : “Nguy hiểm của Hoa kỳ không phải đến từ nước ngoài, mà đến từ lòng nước Hoa kỳ.” Và ông đã thắng cử.

(Phân tích của 2 tác giả không đúng. Một, kinh tế của Mỹ sút kém dưới thời Bush cha, 1988-1992, nhưng đang trên đà đi lên vào cuối nhiệm kỳ của Bush cha; giá dầu rất thấp 1992-1997. Hai, Bill Clinton gặp may do dân Mỹ luôn thích sự đổi mới, không thích bầu cho đảng Cộng Hòa nữa, vì đảng này đã nắm chức vụ tổng thống 3 nhiệm kỳ, từ 1980-1992.)

So với Georges Bush (con), thì không cần chứng minh, vì vừa mới nhậm chức thì đã xẩy ra vụ khủng bố 9/11, rồi chiến tranh A phu hãn, chiến tranh Irak.

So với Obama, thì cũng không cần dài dòng, vì vừa mới nhậm chức thì Obama bị cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2008, bắt đầu từ Hoa kỳ, sau đó lan tỏa ra thế giới.

Nếu bà Hillary Clinton thắng cử thì tương đối tình hình kinh tế Hoa kỳ tốt đẹp. Có người tiên đoán là vào năm 2017, Hoa kỳ và cả thế giới sẽ rơi vào một cuộc khủng hoảng kinh tế mới, họ đưa ra một số luận cứ như sau:

Họ dựa vào thuyết khủng hoảng chu kỳ, ngày xưa xa xôi, thì cứ 20 năm có một cuộc khủng hoảng, bay giờ thì ngắn hơn, cứ 10 năm. Hoa kỳ và thế giới vừa mới trải qua cuộc khủng hoảng 2008, nay cuộc khủng hoảng sẽ trở lại vào năm 20017 hay 20018, theo chu kỳ.

Thực ra lý thuyết chu kỳ này đã lỗi thời. Không cần đi vào lý thuyết, chúng ta cứ lấy thí dụ một cặp vợ chồng rời bố mẹ, lập gia đình: nào phải mua nhà, mua xe, mua đồ dùng cho gia đính, tất cả, vào thời xưa, có thể kéo dài độ 20 năm, rồi phải mua sắm cái mới, ngay cả căn nhà cũng phải tu bổ, đó chính là thuyết kinh tế khủng hoảng chu kỳ vậy. Nhưng ngày hôm nay khác, hiện chúng ta đang sống trong một nền văn minh “xài rồi bỏ”, đời sống những đồ dùng rất ngắn. Lấy muột thí dụ điển hình là điện thoại cầm tay hay chiếc bật lửa hút thuốc. Giới trẻ không cần xài lâu một chiếc điện thoại cầm tay, chỉ cần có một chiếc mới, với một vài công dụng hơn chiếc cũ là chúng bỏ chiếc cũ và mua chiếc mới. Những người hút thuốc lá, chỉ cần dùng chiếc bật lửa xài xong thì bỏ.

Vì vậy nên áp dụng lý thuyết khủng hoảng chu kỳ vào kinh tế hiện đại không còn hợp thời nữa.

Có người thì đưa ra nguyên do rằng kinh tế Mỹ và thế giới sẽ khủng hoảng vì nợ công càng ngày càng tăng. Có ngày chiếc bong bóng này sẽ bùng nổ đưa đến khủng hoảng. Thực ra quan niệm này chưa trở thành một lý thuyết và có tiền lệ. Nợ công đến mức độ nào, trong thời gian bao lâu, sẽ dẫn đến khủng hoảng. Chua một nhà kinh tế nào có thể lập thuyết về vấn đề, khác với khủng hoảng chu kỳ.

Đồng ý rằng nợ công của Hoa kỳ hiện nay lên đến 100% tổng sản lượng quốc gia, nợ công Nhật lên đế 400%, Trung cộng lên đến 382%, đấy là con số chính thức, nhưng thực tế với Trung cộng, con số này còn cao hơn nhiều. Đồng ý rằng kinh tế Nhật và kinh tế Trung cộng gặp khó khăn, nhưng bảo rằng đi đến khủng hoảng thì không đúng lắm.

Ngược lại kinh tế Hoa kỳ, nếu không nói là khởi sắc, thì cũng có thể nói là “tương đối tốt”, dựa vào một số dữ kiện su đây:

– Chỉ số thất nghiệp trên dưới 5%, đây là con số tốt, trong khi đó ở nhiều nước khác, ngay cả Âu châu, trung bình là 10%. Có người phản bác lại bảo rằng Hoa kỳ có tạo ra công ăn việc làm, nhưng những việc này chỉ có tính cách tạm thời, chứ không phải là công ăn việc làm tốt, lâu bền. Đồng ý. Nhưng đây là chiều hướng kinh tế hiện đại. Sau một thời gian  toàn cầu hóa kinh tể, bảo rằng chiều hướng này không còn nữa, thì không đúng, nhưng chỉ đúng với trường hợp những hang xưởng thật lớn, còn là khuynh hướng “Trở về quốc nội”. Khi trở về quốc nội, thì những hãng xưởng bậc trung và bậc nhỏ giữ một vai trò quan trọng, nên những công việc tạo ra, có tính chất tạm thời và không cần đến kỹ thuật thiệt cao. Hơn thế nữa ở Hoa kỳ, dù một người có kỹ thuật cao, con ông cháu cha, nhà giầu, nhưng khi họ thất nghiệp, chỉ cần một thời gian ngắn, là họ đi làm, chấp nhận dẽ dàng bất cứ một công việc gì đến với họ, chứ không ngồi ăn thất nghiệp.

– Một chỉ dấu khác tốt cho kinh tế Hoa kỳ đó là chỉ dấu đầu tư. Đường biểu diễn của chỉ dấu này không tăng mạnh, nhưng có tăng, đủ để tránh khủng hoảng.

– Chỉ dấu tốt thứ tới là chỉ dấu tiêu dùng, nhờ giá dầu hỏa thấp, nên dân Hoa kỳ có được thặng dư trong ngân khoản này, nên đã dùng tiền tiêu xài thứ khác, hay mua xe mới. Chỉ dấu mua xe mới tăng, khác hẳn với năm 2009, hãng xe lớn của Hoa kỳ lâm vào tình trạng phá sản. Một cách tổng quát, chỉ dấu tiêu thụ của dân tăng một cách tương đối vào năm qua.

– Chỉ dấu tốt cho kinh tế Hoa kỳ hiện nay, đó là thị trường chứng khoán. Tất nhiên thị trường này có lúc trồi xụt; nhưng tương đối thì thị trường này tăng, không tăng nhiều, nhưng có tăng, đủ để tránh cho một cuộc khủng hoảng gần, vào những năm 2017 hay 2018. Xa nữa thì không rõ.

– Những chỉ dấu tốt khác là cán cân ngoại thương và tăng trưởng tổng sản lượng: Cán cân ngoại thương đi từ con số – 5,7; -5,8 vào năm 2005; 2006, nay chỉ còn -2,4; -2,3 năm 2014; 2015. Tổng sản lượng quốc gia tăng, với con số + 2,2; + 2,4 năm 2013; 2014; năm 2015 là + 3,1. Tôi lấy con số một năm trước cho chính xác.

Đó là về kinh tế quốc nội, còn về đối ngoại thì như thế nào?

Người ta có thể nói, nếu bà Hillary Clinton thắng cử, thì bà cũng được hưởng một tình trạng chính trị đối ngoại tương đối tốt.

Phải công nhận rằng vào nhiệm kỳ đầu của Obama, ông này, phải chăng còn quá lý tưởng, nên đi theo một chính sách ngoại giao “ngây thơ”, giơ tay muốn bắt với thế giới Ả rập, như bài diễn văn ông đọc tại thủ đô Le Caire của Ai cập, và thủ đô Jakarta của Nam dương, một nước Ả rập lớn không những ở châu Á mà ở cả thế giới.

Không những vậy, ông còn muốn bắt tay với cả Trung cộng. Vào ngay những ngày đầu của nhiệm kỳ đầu, ông tuyên bố: “Trung cộng là một đại cường quốc, nhưng không hành xử có trách nhiệm như một đại cường quốc”, hy vọng rằng Trung cộng sẽ thay đồi.

Tuy nhiên đến nhiệm kỳ nhì, thì đường lối ngoại giao của ông đã thay đổi, không còn ảo tưởng về Trung cộng và thế giới Ả rập.

Đây là 2 vấn đề lớn mà nếu bà Clinton thắng cử phải đương đầu: vấn đề Trung đông trong đó có dính dàng đến Nga và Âu châu; vấn đề châu Á thái bình dương có liên quan đến Trung cộng.

Nhưng di sản mà Obama để lại có xấu như một vài người nghĩ hay không?

Cũng không đến nỗi xấu lắm, nếu không muốn nói là tốt.

Vấn đề Trung Đông, vấn đề chính ở đây là vấn đề Nhà nước Hồi giáo? Như tin mới nhất cho chúng ta biết, những người Hồi giáo cực đoan đã chiếm vùng này, định lập nên một Nhà nước Hồi giáo. Tuy nhiên ngày hôm nay, nhà nước này đã bị đánh bật ra khỏi vùng Moussoul, phía bắc Irak. Những lực lương tham chiến gồm có nhiều, trước tiên là Liên minh các nước Trung Đông đứng đầu bởi Hoa kỳ, sau đó có Nga và Syrie, rồi tới Iran, Thổ nhĩ kỳ và ngay cả Lực lượng người Kurkes, ở phía đông nam Thổ nhĩ kỳ, muốn trở thành độc lập. Có người trách Hoa kỳ ở Trung Đông là đã nhân nhượng chính quyền độc đoán độc tài Assad của Syrie, mà trước đây Obama đã dọa trừng phạt vì chính quyền này xử dụng võ khí hóa học để giết những lực lượg đối lập. Rồi Obama lại nuốt lời hứa. Thêm vào đó ông lại dung túng Iran, kí hiệp ước về vấn đề nguyên tử và bỏ cấm vận cho Iran; ngay cả yếu mền với Nga, công nhận một phần nào sự có mặt của Nga ở vùng này, mà quên đi sự kiện Nga gửi quân chiếm đóng vùng Krimée của Ukhraine.

Đồng ý có những sự kiện đó, nhưng đã từ lâu, chính sách ngoại giao của Hoa kỳ là chỉ có đông minh trong từng hoàn cảnh, chứ không có bạn lâu dài.

Trong hoàn cảnh chống khủng bố ở Trung Đông, Hoa kỳ chấp nhận bất cứ lực lương nào, quốc gia nào đóng góp vào việc loại trừ khủng bố, Nhà nước Hồi giáo trong vùng này. Chúng ta nên nhớ việc đánh bật Nhà nước Hồi giáo khỏi Irak, nước Iran, ngay cả Syrie, trong đó có Nga, Lực Lượng Kurkes giữ một vai trò quan trọng.

Bảo rằng Lực lượng Nhà nước Hồi giáo đã bị tiêu diệt 100% khi bị đánh bật khỏi cứ điểm quan trọng là thành phố Moussoul, thì không đúng; nhưng lực lượng Nhà nước Hồi giáo đã bị khá yếu ở vùng này. Đây là một di sản tương đối tốt đẹp, mà nếu bà Hillary Clinton , nếu đắc cử, được hưởng.

Về châu Á Thái bình dương và chiến lược chuyển trục của Hoa kỳ:

Đây là một vùng quan trọng và có lẽ sẽ nóng bỏng trong tương lai về vấn đề bang giao quốc tế.

Nhiều người thấy việc Obama đi sang Hàn châu dự cuộc Họp Thượng đỉnh G20, không được trải thảm đỏ tiếp đón, rồi việc Tổng thống Phi luật tân Duarte tuyên bố lung tung, làm ra có vẻ bỏ Mỹ, theo Trung cộng, thì nghĩ rằng chính sách chuyển trục của Hoa kỳ là thất bại.

Đó chỉ là cái nhìn ngắn hạn và hời hợt bề ngoài. Nếu nhìn sâu và dài hạn thì không phải như vậy.

Hoa kỳ đã thành công trong việc chuyển trục, đã đặt được mình vào cái thế tất thắng lâu dài về tương lai.

Thực vậy, người ta có thể nói chưa bao giờ Hoa kỳ có những Hiệp ước liên minh quân sự với những nước  hàng đầu châu Á như Nhật bản, Nam Hàn, Đài loan  và ngay cả Ấn độ, như vào lúc này.Chưa bao giờ Hoa kỳ có những cuộc tập trận hỗn hợp nhiều bằng hiện nay.

Hoa kỳ đã chuyển 60% lực lương hải quân sang châu Á Thái bình dương, ngân sách quốc phòng bị cắt giảm, nhưng ngân sách cho chấu Á thái bình dương vẫn tăng; như sự kiện Hoa kỳ vừa tăng cường Hạm đội Bảy, của vùng này, bằng một số tàu từ Hạm đội Ba, gần đây.

Có thể nói Obama đẵ đặt được thế chiến lược lâu dài ở vùng này, nhấn mạnh đến thế cờ, chứ không quan tâm đến một vài hành động và con tốt nhỏ.

Đây cũng là một di sản tốt, mà nếu bà Hillary Clinton đắc cử tổng thống, thì được thừa hưởng.

Người Việt Nam, xưa kia các cụ trồng dâu, nuôi tằm có câu: “Sẵn nong, sẵn né, sẵn cả con bé giữ em.”

Ngày hôm nay quả thực tình hình quốc nội và cả quốc ngoại của Hoa kỳ tương đối tốt. Nhưng “Con tằm Hillary Clinton” có nhả tơ tốt hay không.

Đây là một câu hỏi lớn và chờ tương lai trả lời.

Tuy nhiên dầu sao Hoa kỳ vẫn là một nước dân chủ, nếu con tằm Clinton không nhã tơ tốt, lấy những quyết định quan trọng, tốt để trở thành một vị tổng thống lớn, thì cũng không có thể nhả tơ xấu, vì sự quân bằng quyền lực, Thượng Viện và Hạ Viện không cho phép. Khác hẳn với những nước độc tài như Trung cộng, Việt Nam, Bắc Hàn của Mao, Hồ và Kim, cùng con cháu sau này, vẫn tiếp tục nhả tơ xấu, dù dân đã chán ghét.

Paris ngày 02/11/2016

Chu chi Nam và Vũ văn Lâm

 

anhbasam

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »