Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tư, 2011

►Lạm Phát ở Việt Nam: Tiền Đồng VN 3 lần đoạt giải nhất thế giới là đồng tiền ít có giá trị nhất vào năm 2006, 2008, và 2009. Hiện nay thì tiền đồng Việt Nam chỉ đứng dưới 1 nước, Somali, và trên 279 nước

Posted by hoangtran204 trên 30/04/2011

Chú ý! Các nước khác nên học hỏi. Sau 36 năm giải phóng miền Nam, và hơn 60 năm miền  Bắc trải qua chủ nghĩa xã hôi, các đỉnh cao trí tuệ của loài người đã đưa tiền Đồng VN đạt được các danh hiệu cao quí nầy: Tiền Đồng VN 3 lần đoạt giải nhất thế giới là đồng tiền ít có giá trị nhất vào năm 2006, 2008, và 2009. Hiện nay thì tiền đồng Việt Nam chỉ đứng dưới 1 nước, Somali, và trên 279 nước

Mời các bạn thưởng thức bài dịch sau đây.

Tiền Đồng  Việt Nam có giá trị ra sao trong 5 năm vừa qua

Vào ngày 1 Tháng tám 2006, tiền Đồng Việt Nam đã trở thành đơn vị tiền tệ trị giá thấp nhất trong nhiều tháng của năm 2006 sau khi Zimbabue đánh giá lại  tiền của họ.

Tiếp đó, vào ngày 21 tháng 3 năm 2007,  Zimbabwe đánh giá lại tiền tệ của họ, và trở thành tiền tệ có ít giá trị nhất trên thị trường trao đổi tiền tệ (ở thị trường chợ đen); đến ngày  07 tháng 9 năm 2007 tiền Zimbabue  có giá trị thấp nhất về tỷ giá trao đổi chính thức so với tiền đô la Mỹ.

Nhưng rồi trong khoảng thời gian từ 1-8-2008  đến ngày 11 tháng 9 năm 2008, tiền Đồng Việt Nam lại một lần nữa trở thành đơn vị tiền tệ có ít giá trị nhất thế giới.

Zimbabwe định giá lại của tiền Zimbabwe,  tiền Zimbabwe lại một lần nữa vượt qua mặt tiền Đồng VN và vào khoảng ngày 20 tháng 10, 2008, tiền Zimbabwe  trở thành tiền tệ có ít giá trị nhất thế giới.

Ngày 17 tháng 11 năm 2008, tỷ giá chính thức của tiền Zimbabwe đã giảm xuống thấp hơn tiền Đồng VN.

Ngày 03-2-2009, tiền Đồng VN đã dành lại danh hiệu (khỏi tay Zimbabue) và trở thành đồng tiền có ít giá trị nhất trên thế giới một lần nữa khi tiền Zimbabwe tái đánh giá lại; mặc dù vào tháng ba năm 2009, tiền Đồng VN đã mất danh hiệu nầy trong một thời gian ngắn vào tay 2 đảo quốc São Tomé và Príncipe dobra.

Tính đến 02 -1- 2011, các shilling Somali chiếm danh hiệu tiền có giá trị thấp nhất thế giới, và tiền Đồng Việt Nam hiện nay đứng hạng nhì sau Zimbabue.

nguồn 1

nguồn 2    Lịch sử tiền Đồng Việt Nam, bao nhiêu lần đổi tiền, đổi theo tỉ giá nào…tài liệu rất quí và chính xác.
After the revaluation of the Zimbabwean dollar on 1 August 2006,[12] the đồng became the least valued currency unit for months. Around 21 March 2007, the revalued Zimbabwean dollar regained least valued currency status (in terms of black market exchange rate), and on 7 September 2007 in terms of official exchange rate. Since the revaluation of the Zimbabwean dollar on 1 August 2008 the đồng was again the least valued currency unit until 11 September 2008, when the Zimbabwean dollar once again surpassed it and on about 20 October in terms of cash rate. On 17 November 2008, the official rate of the Zimbabwean dollar fell below the đồng.

On 3 February 2009, the đồng had this title again as Zimbabwean dollar redenominated, although in March 2009 the title was briefly held by São Tomé and Príncipe dobra.

As of January 2, 2011, the Somali shilling holds the title of least valued currency, with the đồng being the second least valued.

Cập nhật 14-8-2013,

Tờ Telegraph của Anh đưa tin:  Tiền tệ có giá trị thấp nhất thế giới – The world’s least valuable currencies.  Tiền đồng VN có ít giá trị ; bạn cần có khoảng 33.000 đồng tiền Việt để đổi một đồng bảng Anh
http://www.telegraph.co.uk/finance/personalfinance/9672926/The-worlds-least-valuable-currencies.html

———-

Các vụ đổi tiền ở Việt Nam sau 30-4-1975. 

Dean Nguyen

Nguồn Vietlandnews.net

Lần 1:

Sau khi xâm chiếm miền nam tháng 4, 1975 thì chỉ sau 4 tháng, bọn Việt cộng đã ăn cướp và tàn sát nền kinh tế miền Nam bằng cách gọi là đổi tiền. Chính xác là vào ngày 21 tháng 9, 1975.

Ngày 6/6/1975. Năm tuần sau ngày xâm lăng, Bọn được gọi là Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam đã ra Nghị định số 04/PCT – 75 về thành lập Ngân hàng Quốc gia Việt Nam do Trần Dương làm Thống đốc. Đến ngày 22/ 9/1975, dưới sự lãnh đạo của Bộ chính trị và Trung Ương đảng lao động Việt Nam, CP Cách mạng lâm thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam của Việt cộng đã cho phát hành loại tiền gọi là tiền Ngân hàng VN(còn gọi là “tiền giải phóng”) dùng để đổi toàn bộ tiền của miền nam VNCH.

Thông báo đổi tiền có thể tóm tắt như dưới đây:

1. 500 đồng tiền VNCH Sàigon cũ lấy 1 đồng mới Ngân hàng Việt Nam.

2. Mỗi gia đình được đổi 100.000 đồng cũ (200 đồng mới) cho tiêu dùng hàng ngày.

3. Những gia đình có buôn bán được phép làm đơn xin đổi thêm 100.000 đồng cũ

4. Những nhà buôn lớn có thể làm đơn xin đổi thêm tiền từ 100.000 đến 500.000 (tối đa) đồng cũ nếu có nhu cầu thực sự.

5. Tất cả số tiền còn lại từ 100.000 đến 1 triệu đồng cũ phải đến nhà băng đổi và gởi vào trương mục.

6. Cuộc đổi tiền sẽ chấm dứt vào 11 giờ đêm ngày 22 tháng Chín.

7. Vi phạm những điều nêu trên sẽ bị truy tố trước pháp luật.

“Với lý luận ngu xuẩn hàng hóa làm ra ít, kinh tế sẽ không tăng trưởng nhưng nếu in tiền sẽ bị lạm phát. Vì tiền tệ nằm trong tay dân chúng quá nhiều không phải do sản xuất thì ngân sách nhà nước thất thu. Vì thất thu nên buộc phải in thêm tiền để tiêu dùng nhưng sẽ gây lạm phát (vòng lẫn quẫn). Cho nên đổi tiền là cách giải quyết hoàn hão nhứt vì sẽ phân chia đồng tiền của toàn bộ người dân trong xã hội bằng nhau sẽ làm cân bằng ngân sách nhà nước”.

Điều buồn cười là nhà nước Việt cộng “quên” in tiền lẻ nên phải “xài ké” tiền lẻ của miền nam VNCH cho đến đợt II vào tháng 5 hay tháng 6 năm 1978.

Trước tin đổi tiền bị lộ, người dân đã đổ xô đi mua tất cả những gì …có thể mua để tích trữ đã làm giá cả leo thang vô cùng khũng khiếp. Hậu quả cuộc đổi tiền này đã giết chết nền kinh tế miền nam, và toàn bộ người dân miền nam đã rơi vào thãm cảnh vô cùng nghèo khổ một cách tức tưỡi, vô lý đầy uất ức của bao nhiêu năm trời cực khổ làm ăn để dành nay chỉ là 200 đồng.

Việt cộng đã thành công trong công cuộc “vô sãn miền nam 100%” như đúng chủ nghĩa Cộng sản giãng dạy.

Lần 2:
Đổi tiền toàn quốc (thống nhứt tiền tệ) vào ngày 2 tháng 5, 1978.

Mặc dù gọi là đổi tiền toàn quốc nhưng đã có sự khác nhau giữa 2 miền bắc và nam.
Miền bắc đổi 1 đồng tiền củ bằng 1 đồng tiền mới, miền nam đổi 80 xu bằng 1 đồng tiền mới.

Cũng như sự khác nhau về đổi tiền giữa thành thị và nông thôn. Dân thành thị được đổi tối đa:

– 100 đồng cho gia đình 1 người.

– 200 đồng cho gia đình 2 người.

– Gia đình trên 2 người thì người thứ 3 trở đi được đổi 50 đồng/người.

– Tối đa cho mọi gia đình trong thành thị bất kể số người là 500 đồng.

Dân vùng nông thôn được phép đổi tối đa:

– 100 đồng cho mỗi gia đình 2 người (50 đồng mỗi người).

– Gia đình trên 2 người thì người thứ 3 trở đi được đổi 30 đồng/người.

– Tối đa cho mọi gia đình vùng nông thôn bất kể số người là 300 đồng.

Cứ sau mỗi lần đổi tiền là tất cả các loại hàng hóa đều tăng giá ghê gớm, dân đã chết nay càng chết khỏi…đầu thai.

Cả xã hội VN đến TẬN CÙNG của sự bần cùng, tận cùng của nghèo đói đến nỗi nước Nga phải viện trợ thức ăn của ngựa cho người dân Việtnam đếm ăn từng bửa.
Gạo biến mất tiêu, khan hiếm…như vàng. Dân phải ăn cơm độn với khoai mì, khoai lang…hoặc chỉ có ăn…khoai, củ và cây cỏ…

Việt cộng đã “giải phóng” miền Nam từ con người ăn cơm ăn thịt, nay chuyển sang trâu ngựa ăn cỏ, ăn bobo.

Sự “thành công” của cuộc đổi tiền lần này là đám lãnh đạo Việt cộng biết đúng về chính mình hơn là…ngu xuẫn và sai lầm.

“Từ ấy nước tôi tràn lũ lụt
Màn trời, chiếu nước, khắp muôn nơi
Làng tôi là một đồi hoang hoá
Hết sạch lương và bặt tiếng chim ca …” *(dân gian)
………………………… …………

“Từ ấy trong tôi bừng uất hận
Mặt trời nung nóng nỗi hờn căm
Hồn tôi là cả trời mơ ước
Gạo, cá thịt tuơi mỗi bữa đều…” *(Dean Nguyen)

Lần 3:

Lại 1 nỗi kinh hoàng, trời tru đất diệt ập lên cổ nữa cho người VN. Sự đau khổ, tiếc nuối của bao nhiêu dành dụm lại tan theo mây khói với những căm hờn, uất hận đè nén tiếp diễn. Lần đổi tiền kỳ này vào ngày 14 tháng 9, 1985 đã được gọi 1 cách mỹ miều là ” Cải cách giá-lương-tiền”:

– Phát hành tiền mới
– Thu đổi tiền: 10đ tiền cũ=1đ tiền mới

Điều buồn cười nữa là sau khi qui định 10 đồng củ=1 đồng mới thì sau đó nhà nước quyết định nâng giá lên trở lại 10 lần. Cuộc cải cách giá-lương-tiền đã bị thất bại. Không biết đây là cái ngu hay cái mánh khoé gian xão của Việt cộng (?).

[thật ra, khi đổi 10 đồng cũ = 1 đồng mới, thì nhà cầm quyền Hà Nội đã cướp đi những tiền bạc tích lũy do dân chúng đã tiết kiệm. Kế đó, nhà nước quyết định nâng giá đồng tiền mới  lên trở lại 10 lần: nhà nước có rất nhiều đồng tiền mới trong tay, nay tự nâng giá lên gấp 10 lần là để làm cho họ có sức mạnh tài chánh gấp 10 lần để tha hồ mua vàng của dân chúng. Đây là một hình thức ăn cướp tráo trở khác).

Lần đổi tiền này mặc dù có tên gọi khác nhưng vẫn như những lần đổi tiền trước đây là san bằng tất cả sự giàu nghèo, cộng với chủ trương không để ai giàu hơn hoặc có tiền nhiều hơn nhà nước. Không 1 người nào được cho phép có số tiền quá mức qui định do nhà nước chỉ định.

Mặc dù gọi là CC Giá-Lương-Tiền nhưng đám ngu này làm ngược lại là Tiền-Lương-Giá do 3 tên tội đồ dốt nát và hoàn toàn mù tịt về kinh tế là Tố Hữu, Trần Phương, Trần Quỳnh gây ra. Được dân gian móc là Tố Hữu nâng lương-Trần Phương tăng giá.

Trong cương vị Phó Thủ tướng (?), nhà “văn vần” Tố Hữu từng ký vào quyết sách in tờ tiền 30 đồng, tự nó không thành hệ thập phân, gọi là độc nhất vô nhị, hiếm thấy trong lịch sử tiền tệ.

Trong khi mỗi gia đình chỉ được phép đổi 2.000 đồng, phần còn lại nộp vào trương mục ngân hàng, chờ xem xét, kết quả là mất trắng. Năm 1986, lạm phát đến 774,7%, kinh tế kiệt quệ.

Hiện nay, theo như sự tìm kiểm của tôi thì hình như chưa có tài liệu nào rõ ràng, chi tiết về các cuộc đổi tiền của Việt cộng.
Tất cả tài liệu này được viết từ trí nhớ và thâu thập trên net, nên có thể sẽ có nhiều thiếu sót. Quí vị nào có thêm tài liệu xin vui lòng bổ sung thêm.

Dean Nguyen Nguồn Vietlandnews.net

————-

Advertisements

Posted in Lạm Phát - Vàng - Đôla, Tài Chánh-Thuế | 4 Comments »

►Có Ai Thích Được Giải Phóng Đâu -Điểm lại một số ý kiến về Chiến Tranh Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 30/04/2011

Sài Gòn- Công trường Mê Linh 1962

Sài Gòn- Công trường Mê Linh, March 1965  ( FB Nguyễn Trung Hiếu)

300 hình ảnh– Saigon xưa

Có Ai Thích Được Giải Phóng đâu !!!???

Hoàng Dược Sư – X.Cafe.VN

Mon, 05/02/2011 – 02:25

http://www.x-cafevn.org/node/2097


Vậy là đúng 36 năm, kể từ ngày mất miền Nam thân yêu. Mất cả tên Saigon thân thương, mất cả tên những con đường với muôn vàn kỷ niệm. Và rồi còn bao nhiêu thứ mất mát đáng sợ hơn.

Ngày ấy, ngày 30/4/75, ngày mà cả miền Nam sống trong sợ hãi. Những chiếc xe tăng T54 ngênh ngang tiến vào thành phố, nghiến nát những con đường, những bãi cỏ xanh tươi mơn mởn. Ngày ấy dân miền Nam sợ xanh mặt, họ bồng bế nhau chạy trốn loạn lạc. Họ có muốn các anh vào giải phóng đâu!!

Ngày 30/4 là một ngày định mệnh đau buồn cho nước VN. Ngày đánh dấu cho một kiếp ô nhục, ngày mà đánh dấu những tang thương, mất mát, đoạ đày sau này cho con dân VN, ngày tiên đoán cho kiếp bị đô hộ, nô lệ cho giặc Tàu gần kề.

Chúng tôi có mong đợi các anh đến giải phóng đâu. Vậy các anh đến làm gì. Chúng tôi đang sống trong thanh bình, thịnh vượng thì có cần gì đến giải phóng. Các anh mập mờ đánh lận con đen. Các anh dùng mỹ từ giải phóng để che giấu sự ăn cướp trắng trợn và dã man cuả các anh. Nếu các anh thật sự giải phóng chúng tôi thì tại sao chúng tôi lại bồng bế nhau chạy trốn. Chúng tôi chạy bán sống bán chết, chúng tôi bỏ cuả chạy lấy người. Vì sao? Vì chúng tôi ghê tởm các anh.

Các anh còn nhớ sau hiệp định Geneve 1954, tại sao cả triệu người bỏ ruộng vườn, bỏ mồ mả ông bà, bỏ tài sản mà trốn chạy các anh. Vì người ta đã quá biết bộ mặt đểu giả, giả nhân giả nghiã cuả các anh. Nếu các anh không ngăn cản để cho đồng bào miền Bắc tự do di cư vào miền Nam, thì số người di cư phải tới hơn 5 triệu người là ít. Những cảnh chia lià vợ chồng, con cái, chết chóc, thất lạc…là do ai tạo ra?

Sau ngày 30/4, khi nhà văn Dương thu Hương, lúc ấy còn là bộ đội, vào miền Nam thì quá ngỡ ngàng đến té ngửa ra, vì bị lường gạt bao nhiêu năm. Miền Nam văn minh, trù phú và đầy ắp tình người. Bà ta đã ngồi bệt xuống lề đường mà khóc, vì sự thật phũ phàng. Đó chính là tâm sự cuả bà đã được in thành sách. Các anh mới chính là những người cần được giải phóng!!!

Các anh reo vui trong chiến thắng, các anh ca hát “chưa thấy hôm nào đẹp như hôm nay, non nước tưng bừng lòng ta mê say…” Các anh hứa hẹn mang thanh bình cho đất nước.

Thế rồi các anh đánh tư sản, các anh vơ vét vàng bạc, tài sản cuả dân chúng. Các xí nghiệp công xưởng lớn nhỏ thì các anh tịch thu, phá hủy, cả nền công nghiệp cuả miền Nam bị phá sản. Mấy trăm ngàn quân nhân cán chính thì các anh trả thù, cho họ tù đày, với mỹ từ học tập cải tạo. Các anh tạo ra cảnh thê lương chia lià, vợ xa chồng, con mất cha, mẹ mất con.

Như vậy các anh còn chưa hài lòng, các anh còn đì con cái họ bằng cách phân biệt lý lịch ngụy quan, ngụy quyền…khi họ thi tốt nghiêp, đi học, hay xin việc làm. Chưa hết, các anh còn kiểm soát tự do cuả người dân bằng những công an khu vực, giấy đi đường, bằng những tem phiếu, bằng những bobo, khoai, sắn. Người dân co cụm lại vì sợ hãi, vì đói rách, vì nghi kỵ lẫn nhau, vợ tố chồng, con tố cha…đưa đến một sự suy đồi về đạo đức trầm trọng. Cuối cùng các anh lại đổi tiền, để thừa dịp cướp bóc công khai giữa ban ngày.

36 năm rồi, các anh đã làm gì cho đất nước, hay chỉ thêm hoang tàn đổ nát, nghèo khổ và thất vọng. Các anh đã biến VN thành nước lạc hậu và nghèo nhất thế giới, phải ngửa tay đi xin khắp nơi trên thế giới. Các anh đã bán đất bán biển cuả tiền nhân tổ tiên cho Tàu Cộng, các anh nịnh nọt, đút lót cho kẻ thù, các anh hèn hạ gọi kẻ thù từng đô hộ mình cả ngàn năm là quan thầy, là mẫu quốc. Các anh còn biết xấu hổ hay không?

Các anh sợ mất Đảng, mất chỗ đứng mà không sợ mất nước. 36 năm rồi các anh vẫn còn nguyền ruả Mỹ, Ngụy. Các anh chửi họ là bọn Nguỵ quân, ngụy quyền, bọn Diệm Nhu, Thiệu kỳ…là bọn phản động, tay sai cho ngoại bang…chỉ biết ăn canh thừa, cá cặn cuả đế quốc…Các anh, cũng như các tờ báo lề phải không ngừng đả kích, chửi bới những người mà các anh gọi là phản động, là tàn dư Mỹ ngụy..Như vậy làm sao các anh đòi hoà hợp hoà giải dân tộc, xoá bỏ hận thù để xây dựng đất nước được. Ai sẽ tin lời các anh, các anh muốn hoà hợp, hoà giải mà cứ chửi cha, chửi tổ tiên người ra, thì hoà giải cái nỗi gì.

Ngày 30/4 mỗi năm các anh tổ chức rầm rộ ăn mừng chiến thắng, thì hoà hợp ở đâu? Các anh đâu có thật sự muốn hoà giải. Các anh chỉ thích tiền và đô la cuả họ mà thôi. Các anh sợ 3 triệu Việt kiều Hải ngoại tạo phản, tạo áp lực với thế giới, nên phải vuốt ve, nịnh nọt Việt Kiều như khúc ruột ngàn dặm, để mỗi năm đám phản động đó gởi về cả chục tỷ mỹ kim cho các anh. Các anh hô hào, cổ võ cho Việt kiều về VN làm ăn, quê hương là chùm khế ngọt…Tất cả chỉ là dối trá và lường gạt mà thôi.

Thật vô phước cho đất nước VN. Mấy ngàn năm tổ tiên dựng nước thì tới thời CS là thời mạt kiếp. Tội lớn nhất cuả Hồ chí Minh là mang cái học thuyết CS ngoại lai, láo lếu, phi lý mất tính người vào VN, để rồi con dân VN chịu muôn vàn đau khổ.

Ôi đã 36 năm rồi, quê hương tôi còn đọa dày cho tới bao giờ!!?? Biết đến bao giờ các bạn thanh niên, các trí thức còn u mê, mê man bất tỉnh mở mắt ra nhìn vào sự thật…Giờ phút này có bao nhiêu triệu người đang ăn mừng ngày 30/4 tưng bừng náo nhiệt, và cũng có bao nhiêu người ngậm ngùi làm lễ giỗ cho vợ chồng,cha mẹ, hay anh em cuả họ…Như vậy có nên hoà hợp, hoà giải hay không? Tôi tin rằng 3 triệu người Việt lưu vong sẽ sẵn lòng độ lượng và tha thứ cho tất cả những nỗi nhục nhằn, cay đắng mà họ đã gánh chịu vì CS, nhưng họ không bao giờ quên. Họ nhớ để ôn cố tri tân, để không đi vào vết xe lịch sử cũ.

Hoàng dược Sư
30/4/2011.

Trần Hoàng điểm lại một số ý kiến về Chiến Tranh Việt Nam

1./ Nhiều sách báo và tài liệu gần đây cho thấy rằng Tổng thống Nixon và phụ tá Kissinger đã ép buộc VNCH ký kết hiệp định Paris 27-1-1973 kết quả là đã đưa tới sụp đổ miền Nam.

Nay nhiều bí mật khác nữa đã được tiết lộ, việc Mỹ cắt giảm quân viện cho miền Nam mới là nguyên nhân chính. Bản tin Việt Ngữ đài VOA ngày 2-7-2007 cho biết cựu Bộ trưởng quốc phòng Laird, thời Nixon lên tiếng cho biết VNCH thua trận vì bị Mỹ cắt viện trợ.

Cụ thể, tiền quân viện của Mỹ dành cho miền Nam đã giảm dần từ sau năm 1973:

– Tài khóa 1973: hai tỷ mốt (2,1 tỷ)

– Tài khóa 1974: một tỷ tư (1,4 tỷ), giảm 33% so với năm trước

– Tài khóa 1975: bẩy trăm triệu (0,7 tỷ), giảm 66% so với năm 1973.

Trong thời gian nầy, cuộc khủng hoảng dầu lửa đã làm giá xăng dầu tăng lên gấp bốn lần. Bởi vậy ngân khoản năm 1975 ấy chỉ có giá trị mãi lực trên dưới 350 triệu. Khoản quân viện 350 triệu vào năm 1975 đã thua kém quân viện cho miền Nam hồi năm 1963 là 384 triệu đô la.

Đại tướng  Cao Văn Viên nói: Vào tháng 1 năm 1975, quân đội miền Nam chỉ còn đủ số đạn được để đánh nhau trong 3 tuần. TT Nguyễn văn Thiệu lên truyền hình nói: Vì hết thuốc men và dụng cụ y tế, thậm chí ở các bệnh viện, các bác sĩ và y tá quân đội phải giặt lại các băng bông y tế cho sạch máu, để băng lại cho những chiến sĩ bị thương. Về đạn dược, mỗi khẩu súng đại bác chỉ được bắn mỗi ngày 2 quả.

Trong khi đó, CSVN đã tiết lộ trong một buổi hội thảo qui mô tại Sài Gòn ngày 14-4 và 15-4-2006 (theo BBC.com) trong giai đoạn 1961-1964 CS quốc tế viện trợ cho miền Bắc 70,295 tấn hàng quân sự. Và trong giai đoạn 1965-1975, viện trợ ấy đã tăng lên 724,512 tấn hàng hóa quân sự, tức là viện trợ gia tăng gấp hơn 10 lần.

Trung Quốc và Liên Xô tranh nhau tăng viện trợ để dành ảnh hưởng của CSVN. Trung Quốc viện trợ 2 tỷ đô la mỗi năm, và Liên Xô viện trợ còn hơn thế nữa; tổng viện trợ của Trung Quốc dành cho Miền Bắc là 14 tỷ.

So sánh viện trợ quân sự cho miền Bắc và miền Nam ta có thể đoán đã có sự xếp đặt ngầm của các siêu cường.

2./ Cựu Trung Tướng Tôn Thất Đính đã ghi lại nhận xét của ông Ngô Đình Nhu từ đầu thập niên 60 về chiến lược toàn cầu của Mỹ như sau: ‘Nếu tụi nó (Mỹ) nhảy vô để chiến thắng Cộng Sản như ở Triều Tiên, bất kể một cuộc can thiệp của Tầu hay… đệ tam thế chiến, thì mình cũng để cho tụi nó thử sức với Cộng sản xem sao, chứ ở đây mục đích của tụi nó là tìm một thế ‘sống chung nào đó’ với Cộng Sản, thì đánh để làm chi, rốt cuộc cũng chỉ như rứa? Con đường của Hoa Thịnh Đốn muốn đi tới là Bắc Kinh, mình chỉ là vật tế thần ‘cục kê’ của tụi nó’. Để rồi tướng Đính kết luận: ‘Nhận định đó đến thập niên 1970 đã trở thành sự thật và khi Nixon bắt tay được với Mao Trạch Đông, thì tiền đồn chống Cộng của VNCH đã hết ý nghĩa, và do đó Hoa Thịnh Đốn phải thu xếp để chấm dứt một cuộc chiến tranh không còn cần thiết mặc cho nền hoà bình này đã làm sỉ nhục tính cách siêu cường của Mỹ và đẩy miền Nam vào địa ngục của Cộng Sản Hà Nội” Chiến Tranh Việt Nam Toàn Tập, trang 635, của tác giả Nguyễn Đức Phương.

Nguyễn Đức Phương kết luận.
Như vậy cả hai miền Nam, bắc Việt Nam đều không nhìn thấy được chính sách ngoại giao của Mỹ từ đầu thập niên 70 để tiếp tục cuộc chém giết. Mùa hè năm 1972 không cần thiết phải là một mùa hè rực lửa. Những trận đánh đẫm máu tại Cửa Việt, tại Sa Huỳnh đã hầu như vô nghĩa. Hiệp định Ba lê chỉ là một biên lai để khách hành nhận lại tù binh và đoạn chiến. Số phận của VNCH đã được định đoạt từ lâu và cũng không phải tại chiến trường.” CTVNTT trang 635, 636.

Ông Nguyễn Tiến Hưng cũng nói.
Kể từ ngày TT Nixon bắt tay được với Trung Quốc thì giá trị của Miền Nam để ‘ngăn chặn làn sóng đỏ’ đã không còn là bao nhiêu trong những tính toán của Mỹ về hơn thiệt (cost-benefits). Dần dần, Miền Nam đã hết vai trò một tiền đồn của thế giới Tự Do. Và như vậy, vấn đề còn lại đối với Mỹ thì chỉ là làm sao rút ra được cho êm thắm, ít bị tổn hại về uy tín là được rồi” Khi Đồng Minh Tháo Chạy, trang 456, 457.

Những người hoạch định chiến lược Mỹ không phải là những nhà quân sự mà là các chính trị gia, họ họach định với thái độ do dự và lo sợ nên các kế hoạch công phá địch đã bị vô hiệu. Nhiều người cũng đặt giả thuyết cho rằng các nhà chính trị Mỹ đã bị tư bản chi phối cố tình kéo dài chiến tranh để bán vũ khí, giả thuyết đó dựa trên sự nghi ngờ người Mỹ giả vờ không đánh thắng được Việt Cộng để cù cưa kéo dài chiến tranh. Sự nghi ngờ này đã đưa tới những cuộc biểu tình chống chiến tranh tại Mỹ cũng như tại Việt Nam năm 1966 tại miền Trung mà hậu quả chỉ là có lợi cho CS.

Cuối năm 1969, cựu Tư Lệnh Wesmoreland tại Mỹ nói nếu Mỹ tiếp tục oanh tạc thì đã thắng rồi, Bắc Việt lợi dụng hoà đàm yêu cầu Mỹ ngưng oanh tạc hơn một năm nay để chuyển quân vào đánh tiếp. Ông Nguyễn Tiến Hưng cho rằng miền Nam sụp đổ vì đã quá phụ thuộc vào Mỹ từ Quốc phòng, kinh tế, giao thông, ăn, ở.. Ta cũng quá ỷ lại vào Mỹ, lúc nào cũng tin tưởng vào sự giúp đỡ của người bạn Đồng Minh .

Sự thực đây không phải là lần đầu tiên người Mỹ phản bội đồng minh , cái trò mua bán đổi chác, bỏ rơi đàn em đã có từ Thế Chiến Thứ hai cách đây đã hơn 60 năm.

Tháng 4-1945 , Tướng Paton Mỹ đánh Đức Quốc Xã tiến quân đến sát biên thùy Tiệp Khắc sắp vào giải phóng họ thì được lệnh phải dừng lại ngay lập tức vì Tiệp đã được nhường cho Nga. Sau này những bí mật đã được tiết lộ, sở dĩ Mỹ nhường Đông Âu cho Nga vì họ có nhờ Nga phụ giúp một tay đánh quân Nhật tại Á Châu. Họ có cho nghiên cứu làm bom nguyên tử nhưng không hy vọng gì lắm.

Cuối năm 1944, mặt trận Âu châu đã gần kết thúc nhưng tại Á châu, Nhật vẫn còn hơn 5 triệu quân đóng rải rác tại các nước Đông Nam Á, họ lại chiến đấu dai dẳng không chịu đầu hàng. Người Mỹ trù tính phải đánh một năm rưỡi hoặc hai năm mới xong, sẽ phải tốn nhiều xương máu, sinh mạng của tư bản quí như vàng. Muốn tiết kiệm xương máu nhân dân, họ chỉ còn cách đem Đông Âu ra đánh đổi và Staline nhận lời ngay vì sinh mạng dân Xã hội chủ nghĩa lại rẻ như bèo. Nhà văn Lỗ Ma Ni, Constantin Virgil Gheorghiu trong cuốn truyện Les Sacrifíés du Danube đã diễn tả nỗi đau đớn uất hận của 150 triệu người Đông Âu tan gia bại sản đã bị Hoa Kỳ bán đứng cho CS để cứu vớt nền văn minh Tây Âu.

Một thí dụ nữa về sự phản bội đồng minh mà người Mỹ từng làm. Cuối năm 1948 Tưởng Giới Thạch mất Mãn Châu, ngày 7-10-1948 Hồng quân đại thắng ở Hoa Bắc, hai hôm sau Tưởng Giới thạch xin Mỹ viện trợ để cứu nguy tình thế quá hiểm nghèo nhưng không được đáp ứng. Đầu tháng 12-1948 Tưởng phu nhân bà Tống Mỹ Linh đích thân sang Mỹ cầu viện nhưng họ lờ đi. Mỹ bỏ rơi Trung Hoa Dân Quốc không thương tiếc vì trước đây họ giúp Tưởng Giới Thạch chống Nhật, Tưởng đã cầm chân được một số lớn quân Nhật, nay đế quốc Nhật tan tành thành tro bụi, Tưởng không còn là đồng minh cần thiết nữa.

Hoa Kỳ bỏ rơi Trung Hoa mang lại hậu quả tai hại cho cả Á Châu, Trung Cộng nhuộm đỏ nước Tầu rồi trở thành mối đe dọa cho Hoa Kỳ, cho nền hoà bình thế giới và bây giờ vẫn còn đe dọa, cái giá mà Hoa kỳ phải trả cho sự bỏ rơi này muôn đời không bao giờ hết.

Và để rồi gần 30 năm sau, tháng tư 1975 họ lại dở cái trò vắt chanh bỏ vỏ ấy tại Việt Nam.

(Gần đây nhất là vào năm 1979,  người đồng minh Mỹ đã phản bội Đài Loan. Giới chính trị gia và tư bản Mỹ hy vọng rằng họ sẽ  nhiều quyền lợi kinh tế hơn một khi họ giao thiệp được với Trung Quốc, Năm 1979, Mỹ đã đóng cửa tòa đại sứ và ngưng bang giao với Đài Loan, không công nhận Đài Loan trên chính trường quốc tế, rồi đẩy Đài Loan ra khỏi Liên  Hiệp Quốc.  Cùng lúc ấy Mỹ quay sang công nhận và hổ trợ cho Trung Quốc vào  Liên Hiệp  Quốc).

Người Mỹ có được lợi lộc gì trong cuộc chiến tranh Việt Nam hay chỉ toàn là thiệt hại, dĩ nhiên có. Trước mắt họ đã ngăn chận được cuộc chiến tranh theo kiểu tầm ăn dâu của Trung Cộng tại Á Châu, sự phản ứng quyết liệt đã khiến khối Cộng sản chùn bước. Mỹ đã bắt tay hoà hoãn được với Trung Cộng, ít ra họ cũng yên tâm thoát khỏi sự đe dọa an ninh cho đất nước.

Việt Nguyên trong bài “ 32 Năm Lật Trang Sử Cũ” cho biết Trung Cộng đã viện trợ cho Bắc Việt 20 tỷ Mỹ kim trong suốt cuộc chiến tranh từ 1950 -1975, đúng như Trần Phan Anh nói trong Trận Chiến Mùa Hè năm 1972: “QVNCH đã cầm chân và tiêu diệt phần lớn năng lực và tài nguyên của khối Cộng Sản vào cuộc chiến tranh. Họ đã tạo thời giờ quí báu cho Khối Tự Do phát triển kinh tế và củng cố hàng ngũ. Kết cuộc họ đã bị trói tay để đưa đến thảm trạng 30 tháng 4 năm 1975”


Người Mỹ nói họ thiệt hại 300 tỷ Mỹ kim, không phải rằng họ cho miền Nam VN số tiền khổng lồ ấy, mà tiền chiến phí cho chiến tranh VN là một chi phí tổng gộp bao gồm cả việc trả lương lính Mỹ, nhân viên quốc phòng Mỹ, cố vấn Mỹ, công nhân chế tạo vũ khí người Mỹ, chi phí di chuyển… những khoản tiền ấy lưu hành và chi tiêu trong phạm vi kinh tế, lãnh thổ nước Mỵ hơn là ra ngoại quốc.

Chính phủ miền Nam VN chỉ nhận được chừng 2 tỉ đô la mỗi năm. Còn vũ khí thì tính cho đến năm 1971, chỉ trừ 3 sư đoàn TQLC, sư đoàn Nhảy Dù, các liên đoàn Biệt Động Quân là được trang bị súng tự động AR 15 hoặc M 16.

Hơn 10 sư đoàn còn lại chỉ được trang bị súng carbin M1, tiểu liên Thompson, súng trường là các vũ khí thời thế chiến thứ 2 hoặc của thế chiến thứ nhất còn sót lại trong kho, hoặc là các vũ khí mà quân đội Mỹ trang bị mới cho các đơn vị của họ, thải ra và cho quân đội miền miền Nam.

Nước Mỹ khóc lóc thảm thương cho 58 ngàn người lính của họ đã chết tại VN, nhưng họ không hề đoái thương tới hàng mấy triệu người Việt Nam và Đông Dương chết vì bị các thế lực siêu cường xúi cho người ta giết lẫn nhau. Người Mỹ cũng không hề thương tiếc cho 4 triệu người dân Miên vô tội đã bị Khmer đỏ tàn sát vì Mỹ đã bỏ rơi đồng minh một cách tàn nhẫn vào năm 1975.

Ông Nguyễn Tiến Hưng nói Hoa Kỳ bỏ Việt Nam vì quyền lợi của họ tại đây không còn nữa.

nguồn: Cuộc Chiến Việt Nam Dưới Nhiều Khía Cạnh của Trọng Đạt

(còn cập nhật thêm)

Posted in Chien Tranh Viet Nam | 5 Comments »

Diễn từ nhận Giải Tự Do Xuất Bản IPA 2011 của Bùi Chát

Posted by hoangtran204 trên 28/04/2011

Từ trái qua phải: Youngsuk “Y.S.” Chi (Giám đốc IPA), ông Mauricio Macri (Thị trưởng thành phố độc lập Buenos Aires), và Bùi Chát (với giải thưởng Tự Do Xuất Bản năm 2011

LTS: Buenos Aires, Argentina—Vào 4:30 giờ chiều ngày thứ Hai, 25 tháng 4 năm 2011, trong bối cảnh Hội Chợ Sách Quốc Tế lần thứ 37, Bùi Chát, người sáng lập nhà xuất bản Giấy Vụn, đã nhận giải thưởng Tự Do Xuất Bản trao tặng bởi Hiệp Hội Nhà Xuất Bản Quốc Tế (IPA), một hội đoàn ra đời năm 1896 với sứ mệnh bảo vệ nhân quyền và tác quyền, tranh đấu chống kiểm duyệt, khuyến khích mọi sinh hoạt đọc sách và tôn vinh tinh thần tự do xuất bản.

Theo trang mạng Publishers Weekly của Hoa Kỳ thì tên của Bùi Chát đã được IPA giữ kín cho tới ngày trao giải thưởng để tránh chuyện anh bị gây rắc rối trong lúc làm thủ tục xuất ngoại. Ngoài Giấy Vụn, nhà xuất bản Bách Khoa Chính Trị Từ Điển Nga Rosspen (Rossiiskaia politicheskaia entsiklopediia) cũng ở trên danh sách chung kết của IPA.

Được trao giải thưởng bao gồm 5,000 swiss francs, Bùi Chát tuyên bố anh sẽ dùng số tiền này để tiếp tục sứ mệnh của Giấy Vụn: xuất bản mọi tác phẩm của các nhà văn trong nước hiện phải lẩn trốn sự truy nã của chính quyền, hiện đang ở trong tù hay bị quản thúc tại gia.

Qua buổi nói chuyện với các nhà báo tham dự buổi lễ trao giải thuởng, Bùi Chát cho biết hiện có khoảng 20 nhà xuất bản độc lập, “chui,” hoặc tương tự. Mọi thành viên trong các nhóm này đều có hệ thống phân phối sách hiệu nghiệm và “tốc hành,” và đồng tâm trong chuyện không cần biết rõ nơi cư ngụ hoặc cách tổ chức của các cá nhân nhận việc phân phối sách. “Mọi sinh hoạt đều phải ngấm ngầm,” anh nói. “Không thông báo, không email, chỉ có sách.”

Cũng trong dịp nói chuyện này, Bùi Chát chia sẻ với các nhà báo quốc tế bản tiếng Anh (dịch giả Lê Đình Nhất Lang) bài thơ Cộng sản là cái quái gì cóc cần biết, nhưng chắc chắn… (từ Tập Thơ Một Vần (2009)) của anh:

Sau cộng sản là sự sống chồng sự sống
Sau cộng sản là ngày dài vô tư không
ngã rẽ
Sau cộng sản là ngẩng cao đầu
Sau cộng sản đi không trở lại
Sau cộng sản có người buồn bã không
định hướng
Sau cộng sản là định mệnh
Sau cộng sản tạm thời chưa ai rõ
Sau cộng sản là cộng trừ nhân chia nhiều
cấp độ
Sau cộng sản là em yêu tôi đâu cần chứng
Sau cộng sản là nhà xuất bản Giấy vụn
quang vinh mười lăm năm
Sau cộng sản là niềm tin ơi chào mi
Sau cộng sản ánh sáng cởi mở
Khi đó chúng ta thoải mái làm người

Nguồn:

Diario de La Feria, Bui Chat, el editor clandestino(“Bùi Chát, Nhà xuất bản chui”)
Clarin: Sociedad, Distinguen a un vietnamita que arriesga todo para editar libros(“Vinh danh một người Việt nam đã hy sinh tất cả để xuất bản sách”)
La Nación, Un premio a la lucha por la libertad en vietnam(“Một giải thưởng ghi nhận sự đấu tranh cho tự do ở Việt nam”)

Bùi Chát đọc diễn văn nhận Giải Thưởng Tự Do Xuất Bản tại sảnh đường Jorges Luis Borges, Buenos Aires, Argentina, ngày 25 tháng 4. Nguồn: Ferio del Libro(Nhật Ký Hội Chợ Sách Quốc Tế)

(DAR LA CARA, BUI CHAT, AYER. LA REPERCUSION DEL PREMIO, DICE, PUEDE LLEVARLO A LA CARCEL PERO TAMBIEN PROTEGERLO) (NHẬN LÃNH TRÁCH NHIỆM, BÙI CHÁT, VÀO NGÀY HÔM QUA. HẬU QUẢ CỦA GIẢI THƯỞNG, ANH NÓI, CÓ THỂ ĐƯA ANH VÀO TÙ NHƯNG CŨNG CÓ THỂ BẢO VỆ ANH)

Tôi thật sự vui mừng khi có mặt nơi đây như một nhân chứng về những nỗ lực không mệt mỏi của những nhà hoạt động cho tự do ở Việt Nam.

Kính thưa quí vị!

Ở một nơi mà tự do chỉ có thể tồn tại trong những hành vi tùy tiện của chính quyền thì những cố gắng cho sự hiện diện của công lí và tình người dường như là vô nghĩa, và để hành động cho những điều tưởng như viển vông này chúng tôi đã chọn xuất bản.

Cũng như những anh em đang bị tù đày, quản thúc và tất cả những người đang đấu tranh cho một tương lai tốt đẹp ở Việt Nam, chúng tôi luôn tin tưởng vào lương tri. Thông qua việc xuất bản một cách tự do những điều cần thiết, chúng tôi biết rằng nhiều độc giả của chúng tôi sẽ tìm thấy lại lương tri của mình.

Sách có thể biến thế giới thành tự do, chính vì thế chúng tôi tin rằng tự do sẽ đến, trước hết với những người làm sách, những người đọc sách, và những người bàn luận về những điều mà sách mang lại.

Bằng tất cả tình yêu dành cho sách và dành cho con người, tôi xin đón nhận và san sẻ niềm vinh dự này cho tất cả độc giả, đồng nghiệp, bạn bè, và những người ủng hộ.

Hy vọng giải thưởng sẽ là cú hích đáng kể cho sự phát triển của phong trào xuất bản độc lập, đặc biệt là sự phát triển của xã hội dân sự, tại Việt Nam.

Cảm ơn tất cả mọi người.

Bùi Chát

Nguồn : Tạp Chí Da Màu

nguồn

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Bùi Chát được trao giải ‘Quyền Tự Do Xuất Bản’ của IPA

Posted by hoangtran204 trên 26/04/2011

Muốn là làm. Sáng tác thơ, đọc sách thấy hay, muốn chia sẽ cho đọc giả thưởng thức…Bùi Chát và bạn bè tự in ấn, phát hành, mà không cần phải xin phép ai hết cho nó lôi thôi mất thời gian…

Ừ! Mà nó là cái thá gì mà mình phải xin phép…Sau mười năm cần cù làm việc, hữu xạ tự nhiên hương, tiếng lành đồn xa …thế rồi có người thán phục về sự can đảm, dám thách thức, và quyết dành lại cho quyền tự do ngôn luận…Bùi Chát được trao giải ‘Quyền Tự Do Xuất Bản’ của Hiệp Hội Các  Nhà Xuất Bản Quốc Tế  IPA

Monday, April 25, 2011 6:53:18 PM

NXB ‘Giấy Vụn’ và phong trào ‘thơ chui’ Việt Nam

BUENOS AIRES, Argentina – Bùi Chát, nhà thơ và cũng là người sáng lập nhà xuất bản Giấy Vụn ở Việt Nam vừa được công bố trúng giải “Quyền Tự Do Xuất Bản” (Freedom to Publish Prize) của hiệp hội nhà xuất bản quốc tế IPA, theo tin của Publishers Weekly.

Bùi Chát. (Nguồn: PublishingPerspectives)

Bùi Chát tên thật là Bùi Quang Viên, sinh năm 1979 ở Biên Hòa và cư ngụ ở Sài Gòn. Là một thành viên của nhóm Mở Miệng nổi tiếng, năm 2004, anh và nhà thơ Lý Ðợi bị bắt giam hai ngày về tội phát tờ rơi tại một buổi đọc thơ bị công an bắt giải tán.

Chủ tịch hội IPA là ông YoungSuk “Y.S” Chi sẽ đích thân trao phần thưởng này cho anh, trong ngày hội chợ sách quốc tế lần thứ 37, tổ chức tại Buenos Aires hôm 25 tháng 4.

Tại Việt Nam Bùi Chát là một nhà xuất bản “chui” và một nhà thơ trong phong trào “thơ chui”. Ông từng cho in và phát hành nhiều tác phẩm của các “nhà thơ ngoài luồng”, tìm cách tránh né sự kiểm duyệt của chính quyền.

Với danh hiệu “nhà xuất bản Giấy Vụn” và in bằng photocopy, Bùi Chát và các nhà thơ “chui” in nhiều tác phẩm bị cấm. Nhiều người trong phong trào “thơ chui” cũng có tên trong “câu lạc bộ nhà báo tự do” bị đàn áp dữ dội, tiêu biểu là blogger Ðiếu Cày.

Bjorn Smith-Simonsen, chủ tịch Ủy ban Quyền Tự Do Xuất bản của IPA nói: “Sau gần 10 năm tranh đấu dai dẳng, nhà xuất bản do ông Bùi Chát thành lập đã giúp tạo được một phong trào phát hành độc lập ở Việt Nam. Trong điều kiện cực kỳ khó khăn, nhà xuất bản Giấy Vụn đã khơi mào một tân phong trào của các nhà tư tưởng, nhà văn, nghệ sĩ tự do, những người nhất định không chịu tuân theo qui tắc sáng tác của chính quyền.”

Tập thơ “47” in bằng photocopy, ấn phẩm của “nhà xuất bản Giấy Vụn”. (Hình: Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt)

Bùi Chát nhận định: “Sách có sức mạnh mang lại tự do cho thế giới; tự do cho những ai phát hành sách, đọc sách, và cả cho những người muốn thảo luận sách vở mang lại cho họ những gì. Chúng tôi mong rằng phần thưởng này sẽ là một lực đẩy quan trọng cho sự phát triển của phong trào xuất bản độc lập và xã hội dân sự ở Việt Nam.”

Ngoài Bùi Chát và Lý Ðợi, nhiều nhà thơ “chui” khác vẫn liên tiếp bị công an sách nhiễu, bị mất việc, bị thường xuyên gọi lên làm việc, như Nguyễn Quốc Chánh, Uyên Vũ. (T.P.)

nguồn

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Trung Quốc phủ nhận chủ quyền Quần Đảo Bạch Long Vĩ của Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 25/04/2011

Chắc chắn vì muốn giữ thế thượng phong, TQ phải nắm cho được hải lộ ở phía Nam hay nói rõ ra là Trung Quốc phải chiếm cho bằng được vùng  Biển Đông, muốn thế họ phải nắm lấy chủ quyền của Quần đảo Trường  sa (sau khi đã chiếm hầu hết Quần đảo  Hoàng  Sa của  VN), và thời gian gần đây TQ muốn luôn cả chủ quyền trong Vịnh  Bắc Bộ, nơi có đão Bạch  Long Vĩ.

Trước những biến chuyển ngoại giao và quốc phòng giữa VN và Mỹ trong vòng vài năm qua, Trung Quốc có thể sẽ có kế hoạch hành động để chiếm thêm các quần đảo và lãnh hải của Việt Nam ở Biển Đông để làm một sự đã rồi. Thời gian 18 tháng sắp tới có thể là thời điểm thích hợp cho Trung Quốc để hành động. Đây là khoảng thời gian mà Mỹ đang có cuộc vận động bầu cử Tổng Thống, và TT Obama không muốn trực tiếp tham chiến ở nước ngoài do nên kinh tế ở Mỹ vẫn còn chưa phục hồi sau cuộc khủng hoảng tài chánh tháng 9 năm 2008.

Bài phỏng vấn tiến sĩ Vật lý Dương  Danh Huy dưới đây cho ta thêm một cái nhìn về ý đồ hiện nay của TQ muốn chiếm đảo Bạch Long Vĩ.

Tiến sĩ Dương Danh Huy trả lời phỏng vấn trên RFA ngày 25 tháng 4 năm 2010

Tiến sĩ Dương Danh Huy, thành viên Quỹ Nghiên cứu biển Đông, trả lời phỏng vấn phóng viên Trần Văn của đài RFA ngày 25 tháng 4 năm 2010.

Trân Văn: Công chúng đang bàn tán sôi nổi về việc Trung Quốc muốn phủ nhận chủ quyền của Việt Nam đối với đảo Bạch Long Vĩ.

Là một người chuyên nghiên cứu về biển Đông, ông thấy Hiệp định phân định vịnh Bắc bộ có đủ cơ sở để minh xác, đảo Bạch Long Vĩ là của Việt Nam hay không?

Ông Dương Danh Huy: Về đảo Bạch Long Vĩ, thứ nhất, mặc dù Hiệp định phân định Vịnh Bắc bộ không nói cụ thể rằng đảo Bạch Long Vĩ là của Việt Nam, chúng ta vẫn có cơ sở để khẳng định rằng theo hiệp định đó, ít nhất có nghĩa rằng đảo Bạch Long Vĩ khó có thể là của Trung Quốc.

Lý do là với Hiệp định Vịnh Bắc Bộ như thế, nếu đảo Bạch Long Vĩ là của Trung Quốc thì sẽ rất bất thường so với các quy định của Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển, còn nếu là của Việt Nam thì sẽ rất bình thường.

Thứ nhì, nếu trong đàm phán, Việt Nam và Trung Quốc đã đối xử với đảo Bạch Long Vĩ như của Việt Nam thì đó cũng là cơ sở để khẳng định rằng đảo Bạch Long Vĩ là của Việt Nam.

Theo thông tin chính thức của Việt Nam thì đúng là như thế nhưng trên thực tế, chúng ta không biết biên bản đàm phán đã ghi nhận gì hay không ghi nhận gì.

Ngoài ra, chúng ta cũng có thể lập luận rằng, việc Trung Quốc trao trả đảo Bạch Long Vĩ cho Việt Nam vào năm 1957 mà Trung Quốc lại không bảo lưu chủ quyền gì thì điều đó có nghĩa là Trung Quốc đã chấp nhận rằng đảo Bạch Long Vĩ là của Việt Nam.

Dằn mặt Chủ tịch Nhà nước Việt Nam?

Trân Văn: Hiện đang có một số ý kiến khẳng định rằng, theo Hiệp định phân định Vịnh Bắc bộ mà Việt Nam đã ký với Trung Quốc năm 2000, đảo Bạch Long Vĩ nằm bên trong đường phân định Vịnh Bắc bộ, nên đương nhiên là thuộc Việt Nam.

Tham khảo bản đồ Vịnh Bắc bộ theo hiệp định vừa kể thì ý kiến đó không sai nhưng về mặt pháp lý, lập luận này đã đủ vững để minh xác rằng, Trung Quốc đã chính thức thừa nhận đảo Bạch Long Vĩ thuộc chủ quyền của Việt Nam hay không?

Ông Dương Danh Huy: Lập luận đó có lẽ là của anh Phạm Phan Long từ nhóm Việt Echology. Lập luận đó chủ yếu là đúng nhưng theo tôi, lập luận đó chưa đầy đủ về chi tiết.

Lý do là giả sử như hiệp định đó có ghi nhận rằng, Trung Quốc bảo lưu chủ quyền đối với đảo Bạch Long Vĩ thì đường phân định đó, không có nghĩa là đảo Bạch Long Vĩ không thể là của Trung Quốc nhưng trên thực tế thì khi ký kết hiệp định, Trung Quốc đã không bảo lưu quyền của họ đối với đảo Bạch Long Vĩ, cộng với sự kiện là đảo Bạch Long Vĩ nằm phía Việt Nam của đường phân định.

Sự không bảo lưu đó có nghĩa Trung Quốc không thể có lãnh hải hay vùng đặc quyền kinh tế phía bên Việt Nam của đường phân định. Nếu như vậy thì ý kiến hợp lý nhất là đảo Bạch Long Vĩ khó có thể của Trung Quốc. Bạch Long Vĩ của Việt Nam là hợp lý nhất.

Trân Văn: Thưa ông, qua sự kiện đảo Bạch Long Vĩ, ông nghĩ gì về việc ký kết Hiệp định phân định Vịnh Bắc bộ? Vào lúc này, Việt Nam và Trung Quốc đang tiếp tục chuẩn bị ký kết những văn bản khác liên quan đến chủ quyền trên biển Đông, theo ông, phía Việt Nam cần quan tâm đến những yếu tố nào để có thể tránh tình trạng, tuy đã ký các hiệp định phân định lãnh thổ, lãnh hải song chủ quyền quốc gia vẫn là yếu tố mơ hồ, thiếu rõ ràng, không thể loại trừ những tranh chấp, yêu cầu đòi chủ quyền?

Ông Dương Danh Huy: Hiệp định Vịnh Bắc Bộ là một hiệp định có nhiều khía cạnh khác nhau và những khía cạnh này có thể phức tạp. Hiệp định Vịnh Bắc Bộ đã gây ra rất nhiều tranh cãi trong người Việt, kể từ khi đường phân định trong hiệp định đó được công bố.

Tôi có ý kiến riêng của tôi về Hiệp định Vịnh Bắc bộ và ý kiến này có thể khác với ý kiến chính thức của chính phủ Việt Nam và cũng có thể khác với những phê phán về hiệp định này mà chúng ta thường được nghe nhưng có lẽ trong tương lai, tôi sẽ trình bày ý kiến của tôi sau.

Về đảo Bạch Long Vĩ thì trước nhất chúng ta nên nhớ rằng, thật ra không có sự tranh chấp chủ quyền, vì Trung Quốc chưa bao giờ chính thức tranh chấp chủ quyền đối với Việt Nam.

Câu hỏi đặt ra là tại sao Nhân dân Nhật báo lại viết là Trung Quốc không công nhận chủ quyền của Việt Nam đối với đảo Bạch Long Vĩ? Theo ý kiến của tôi thì đó chỉ là sự ham muốn lãnh thổ một cách quá đáng ở cấp dưới. Câu hỏi là tại sao điều đó lại được đăng trên Nhân dân Nhật báo, vì chúng ta khó có thể tưởng tượng được là báo Nhân dân của Việt Nam đăng một câu nói là Việt Nam không công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với đảo Vị Châu trong Vịnh Bắc bộ?

Tôi nghĩ cấp trên của Trung Quốc đã cố ý dung túng cho Nhân dân Nhật báo. Câu nói đó như một thứ áp lực hay là sự răn đe, dọa nạt, hay là Trung Quốc muốn gửi một thông điệp nào đó cho Việt Nam. Sỡ dĩ họ làm vậy vì đó có thể là một biện pháp để đối phó với lập trường cứng rắn hơn của Việt Nam ở biển Đông.

Về biển Đông và về các hiệp định ở biển Đông, tôi nghĩ hoàn cảnh của biển Đông khác với hoàn cảnh khi đàm phán Hiệp định Vịnh Bắc bộ vì khi đàm phán Hiệp định Vịnh Bắc bộ, các đảo trong Vịnh Bắc bộ không phải là đối tượng của sự tranh chấp.

Giống như chúng ta thường hiểu, Trung Quốc không tranh chấp đảo Bạch Long Vĩ của Việt Nam, cũng như Việt Nam không tranh chấp đảo Vị Châu của Trung Quốc. Trong hoàn cảnh đó thì Hiệp định Vịnh Bắc bộ không cần phải nói tới hai hòn đảo này, trừ khi Trung Quốc muốn cải một cách vô lý.

Dù sao đi nữa, chúng ta vẫn phải cảnh giác. Thí dụ như đường lưỡi bò vô lý nhưng Trung Quốc cũng ngang nhiên đòi và không ngại gửi cho Uỷ ban Ranh giới.Và Trung Quốc cũng dùng phương cách “đòi nhưng không chính thức”đối với đường lưỡi bò.

Hoàn cảnh ở biển Đông thì khác vì các đảo ở biển Đông đang trong tình trạng tranh chấp chủ quyền. Nếu Việt Nam có thoả thuận nào đối với Trung Quốc ở biển Đông thì điều quan trọng là chúng ta phải cẩn thận trong hành động và trong câu chữ, hay là trong đàm phán. Chúng ta phải tuyệt đối tránh những gì mà Trung Quốc có thể nói là Việt Nam đã công nhận Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Quốc.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Deterrence-and-friendship-tvan-04252010145936.html

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

Một bài viết đáng đọc để suy ngẫm

Posted by hoangtran204 trên 25/04/2011

Trong khi nhiều trí thức và thanh niên lãng tránh các thực trạng về chính trị và xã hội ở Việt Nam để cầu toàn vì sợ chính quyền đàn áp và trả thù, tiến sĩ Vật lý Nguyễn Đình Đăng và Tiến sĩ Toán Ngô Bảo Châu là hai người đã can đảm viết và phổ biến ý kiến riêng của họ về phiên tòa xử  Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ.

Phiên Tòa Kangaroo

Tiến sỹ Nguyễn Đình Đăng
BVN đã quá sơ suất khi lướt mạng mà không nhìn thấy một bài như thế này. Dù có chậm cũng phải sửa lỗi với bạn đọc. Đó là cách để bạn đọc khỏi đánh đồng nền tảng đạo đức giữa chúng tôi với nhưng bậc tai to mặt lớn hôm nay.Bauxite Việt Nam

Đêm qua lần đầu tiên tôi mơ thấy mình vẽ một bức tranh, nhưng không tuân theo trình tự mà tôi đã đúc kết từ kỹ thuật vẽ nhiều lớp của các bậc thầy cổ điển như vẽ lót, vẽ phủ, vẽ đắp, rồi vẽ láng. Tệ hơn, toile vẽ không căng phẳng, không được lót cẩn thận, khiến sơn dầu thấm loang lổ cả ra phía sau. Kết quả là bức tranh trông chẳng ra gì, vô giá trị, phải vứt đi. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình toát cả mồ hôi. Thật là một cơn ác mộng.

clip_image002_thumb[1].jpg

Kangaroo

Một xã hội của loài cừu cuối cùng sẽ phải sinh ra một nhà nước của loài sói‘ – Bertrand de Jouvenel (1903 – 1987)

Kangaroo (kăng-gu-ru) là tên loài chuột túi sinh sống ở châu Úc, có đầu nhỏ, hai tai to, hai chân trước ngắn ngủn, hai chân sau lực lưỡng với một cái đuôi to và dài dùng làm chỗ dựa.

Kangaroo di chuyển bằng cách dùng hai chân sau làm bàn đạp để nhảy phốc, “đi tắt đón đầu”, nhằm mau chóng rời khỏi vị trí hiện tại để đạt tới một cái đích nào đó. Thuật ngữ phiên tòa kangaroo đã xuất hiện lần đầu tiên vào năm 1853 tại Texas, để chỉ kiểu xử án “đốt cháy giai đoạn” tựa như những cú nhảy của con kangaroo. Theo định nghĩa của từ điển Webster, phiên tòa kangaroo là “phiên tòa giả hiệu, bỏ qua hoặc áp dụng sai lạc các nguyên tắc của luật pháp và công lý”, như từ chối những quyền tố tụng cơ bản của bị cáo và luật sư trong đó có quyền triệu tập người làm chứng, quyền loại bỏ bằng chứng sai trái và quyền thẩm vấn, quyền từ chối quan tòa hay luật sư do thiên vị hay mâu thuẫn quyền lợi, quyền không buộc tội chính mình, quyền tự bào chữa, và quyền kháng án. Phiên toà kangaroo nhảy vội đến kết luận với một bản án đã có từ trước khi phiên tòa diễn ra, tiếng Việt gọi nôm na là “án bỏ túi” [1]. Phiên toà xử tiến sĩ luật khoa Cù Huy Hà Vũ ngày 4/4/2011 vừa qua đã hội đủ mọi tiêu chí [2] để trở thành một điển hình sách giáo khoa của một phiên toà kangaroo (hay phiên toà “con cóc nhảy”, nếu thích chuyển ngữ cho “thuần Việt”). Không chỉ các luật sư, mà tất cả những ai đã theo dõi phiên toà cũng có thể nhận thấy điều đó.

* * *Tôi đã từng gặp ông Cù Huy Hà Vũ và phu nhân của ông cách đây khoảng 20 năm trước. Hồi đó ông Vũ bắt đầu thích vẽ và vẽ khá nhiều. Tôi còn nhớ bức tranh đầu tiên ông gửi tham gia triển lãm mỹ thuật thủ đô tại Hà Nội vào tháng 10 năm 1990 hay 1991 gì đó. Trong bức sơn dầu đầu tay này ông Vũ vẽ một người đàn ông mặc một chiếc quần xà lỏn đang chèo một con thuyền độc mộc lênh đênh trên sóng biển. Hôm đó, ông Vũ mời hoạ sĩ Lê Huy Tiếp và tôi tới nhà ông xem tranh. Ông nói ông định đặt tên bức tranh này là “Thuyền nhân” (Boat people). Hoạ sĩ Lê Huy Tiếp đã khuyên ông Vũ nên đổi tên bức tranh, vì “chỉ một cái tên chưa đủ nói lên gì cả mà lại thêm… rách việc”, ông Tiếp nói đại ý như vậy. Cuối cùng bức tranh cũng được nhận treo tại triển lãm với một cái tên gì tôi không nhớ nữa, nhưng không phải là “Thuyền nhân”. Sau đó tôi nghe nói ông Vũ sang Pháp học, đậu tiến sĩ luật khoa và thạc sĩ văn chương tại đại học Sorbonne. Dần dần tôi bắt đầu được đọc về các vụ ông tự ứng cử chủ tịch hội Mỹ thuật VN, bộ trưởng văn hoá VN, các vụ kiện mà ông tham gia như vụ đền Cẩu Nhi, đồi Vọng Cảnh, giáo xứ Cồn Dầu, vụ ông kiện thủ tướng Việt Nam, vụ ông tố cáo cục phó Tổng cục anh ninh, yêu cầu sửa đổi hiến pháp, bào chữa cho tướng công an Trần Văn Thanh, phát biểu quan điểm về chiến tranh Việt Nam, v.v.[3] Tôi cũng đã đọc các bài ông Vũ trả lời phỏng vấn trên internet. Ý tưởng như đốm lửa thấp thoáng trong bức “Thuyền nhân” ông Vũ vẽ năm nào nay đã cháy rực thành bó đuốc. Trong các hoạt động của mình, ông luôn nêu quan điểm rất rõ ràng, nhất quán trước sau như một, không quanh co hay nhập nhằng nước đôi. Việc ông Vũ hành động đơn thương độc mã, dùng chính pháp luật của nước CHXHCN Việt Nam để đấu tranh bất bạo động là điểm nổi bật của ông so với tất cả các nhà yêu nước trong lịch sử Việt Nam hiện đại. Thực ra, tất cả những gì ông làm, theo cách diễn đạt của một xã hội văn minh – dân chủ – tự do, chỉ giản dị là thực thi quyền tự do ngôn luận của mình. Quyền này, trên hình thức, cũng được ghi trong Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam [4].

Thế nhưng ở Việt Nam mọi người đều hiểu sớm muộn ông Vũ sẽ gặp rắc rối, sẽ bị bắt, và sẽ ra toà kangaroo. Ông Vũ chắc cũng hiểu điều đó: Ông từng khẳng định người ta chẳng có lý do gì để bắt ông vì ông vô tội. Buồn thay sự việc lại diễn ra trên một đất nước mà những người yêu nước, khác tư tưởng với nhà cầm quyền, luôn bị ngược đãi hoặc tống giam, thậm chí bị tiêu diệt, trong mọi thời đại từ trước tới giờ. Nhiều người trong giới trí thức cũng như các tầng lớp nhân dân khác tại Việt Nam nín thở chờ đợi thái độ của ông Vũ khi ra toà. Ngày ra toà ông Vũ vận com-lê, thắt cà-vạt đỏ, tóc cắt gọn chải tươm tất, nét mặt bình thản, đầu ngẩng cao, trong lúc những người công an áp giải ông cúi đầu.

clip_image004[4].jpg

TS luật khoa Cù Huy Hà Vũ tại phiên tòa 4/4/2011. Ảnh: VTV1 & TV HN1)Jean de La Fontaine từng viết bài thơ ngụ ngôn “Le Loup et l’Agneau” kể về con chó sói và con cừu non cùng ra suối uống nước. Con sói muốn ăn thịt con cừu bèn tìm đủ cách buộc tội con cừu.

Đầu tiên con sói bảo con cừu làm bẩn nước suối của con sói. Bị con cừu bẻ: “Thưa ông, ông uống ở thượng lưu, tôi uống ở hạ lưu, thì chỉ có ông làm bẩn nước của tôi chứ làm sao tôi có thể làm bẩn nước của ông được?”, con sói nói: “Năm ngoái mày đã phỉ báng tao!” Con cừu trả lời: “Thưa ông, năm ngoái tôi chưa ra đời”. Con sói nói: “Thế thì thằng anh mày đã phỉ báng tao!” Con cừu đáp: “Thưa ông tôi là con một”. Con sói rống lên: “Thế thì một đứa trong lũ chúng mày đã nói xấu tao, thằng chăn chúng mày đã nói xấu tao, con chó chăn chúng mày đã nói xấu, tao phải trả thù!” Thế rồi con sói vồ con cừu nhai ngấu nghiến. La Fontaine kết luận: “Lý lẽ kẻ mạnh bao giờ cũng thắng” (La raison du plus fort est toujours la meilleure).

Tại phiên toà ngày 4/4/2011 vừa qua, nhà cầm quyền đã biểu dương sức mạnh của mình với một dàn công an chìm nổi, rào chắn, dùi cui, xe phun nước, xe cứu thương, xe bus, v.v. Nhân dân bị ngăn cấm vào dự phiên toà, bị nạt nộ, bị xô đẩy, bị bắt bớ. Cả một bộ máy quyền lực với những công cụ ghê gớm của nó đã được giương ra với ý định đè bẹp ý chí của một cá nhân, làm gương cho những kẻ khác. Thế nhưng lần này cá nhân đó – ông Cù Huy Hà Vũ – lại hiểu rất rõ và “tin tưởng tuyệt đối” vào lý tưởng của mình trong khi những người thừa hành nhiệm vụ đàn áp ông lại tỏ ra ngượng ngập, lúng túng, thiếu hiểu biết chuyên môn. Kết cục thì như mọi người đều đã thấy rõ: Ông Vũ đã không bị khuất phục. Ông sẵn sàng chịu bất cứ cái án nào toà phán cho ông. Ông bình tĩnh nói: “Tổ quốc và nhân dân Việt Nam sẽ phá án cho tôi, công dân Cù Huy Hà Vũ!” Trong đoạn video phát trên truyền hình Hà Nội khi những người công an vội vã đưa ông Vũ, tay bị còng, ra xe sau khi phiên toà kết thúc, tôi còn thấy ông Vũ mỉm cười. Những vụ xử án kiểu cóc nhái, chuột túi như thế này diễn ra liên miên tại Việt Nam thường làm tôi tủi hổ. Vậy mà phiên toà kangaroo lần này lại khiến tôi cảm thấy tự hào, vì Việt Nam vẫn còn những người như ông Cù Huy Hà Vũ.

Như thế có nghĩa là đất nước này sẽ có ngày được hưởng Dân Chủ – Tự Do thực sự. Phiên toà xử tiến sĩ luật khoa Cù Huy Hà Vũ dường như đã cho thấy cái ngày đó đang tới gần. “Những con sói sẽ ngừng hú và sẽ chỉ còn tiếng hát của vầng trăng” [5].

Tokyo 8 – 10 /4/2011
N.Đ.Đ

Nguồn: http://nguyendinhdang.wordpress.com

_________________________________

[1] http://en.wikipedia.org/wiki/Kangaroo_court

[2] Theo LS Nguyễn Thị Dương Hà, Tòa án đã từ chối yêu cầu của TS Cù Huy Hà Vũ muốn thay thế toàn bộ Hội đồng xét xử (HĐXX) vì cáo trạng luôn buộc tội ông đòi xóa bỏ độc quyền lãnh đạo của Đảng CSVN, mà tất cả ủy viên HĐXX đều là đảng viên CSVN, có nghĩa là sẽ không khách quan nếu những người này xét xử ông. Còn theo LS Trần Đình Triển – một trong 4 Luật sư bào chữa cho ông Cù Huy Hà Vũ – HĐXX đã từ chối “công bố những chứng cứ, những tài liệu có trong hồ sơ vụ án để các Luật sư thẩm vấn, đã bỏ qua quy định tại Điều 214 của bộ luật tố tụng hình sự, và kết thúc phần xét hỏi”. Ông Triển cho biết: “Các Luật sư chưa được hỏi, đi sâu vào đánh giá chứng cứ và để chuyển sang phần tranh tụng, có nghĩa là cắt đi cái phần xét hỏi đi vào trực tiếp chứng cứ của vụ án để đánh giá có tội hay không có tội”.

Xem: Nguyễn Thị Dương Hà, Đơn kháng cáo bản án hình sự sơ thẩm 04/4/2011 đối với TS Cù Huy Hà Vũ.

Xem: Thanh Phương, Thụy Mỹ, và Tú Anh, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ bị tuyên án 7 năm tù. Luật sư Dương Hà tố cáo một phiên tòa trái pháp luật, RFI, 4/4/2011.

[3] http://vi.wikipedia.org/wiki/Cù_Huy_H à_V ũ

[4] Xem điều 69 Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam (1992).

[5] George Carlin (1937 – 2008) – nghệ sĩ hài và nhà phê bình xã hội người Mỹ, từng đoạt 5 giải Grammy và Mark Twain Prize for American Humor (Giải Hài cuả Mỹ mang tên đại văn hào Mark Twain).

Posted in Pháp Luật | Leave a Comment »

Mùa Màng Ngày Cũ…Gấp sách lại mà lòng dạ thêm bồi hồi, vương vấn. Ai gọi ai trong giấc mộng trước hiên nhà, sao đã nghe oanh ríu rít hỏi xuân về?

Posted by hoangtran204 trên 23/04/2011

Đọc “Mùa Màng Ngày Cũ” của Lương Thư Trung

Vũ Thất

Cuối tháng 11 năm 2003, Talawas cho đăng một bài của một tác giả có bút danh rất quê mùa là Hai Trầu với cái tựa cũng đầy sắc màu ruộng rẫy: Lá Thư Từ Kinh Xáng. Vốn cũng xuất thân từ ruộng vườn, như trúng tần số, tôi tò mò đọc ngay. Câu mở đầu đã khiến… giật mình. Cái ông nhà quê Hai Trầu nào đây mà lại “dám” gửi thư cho nhà lý luận văn học hàng đầu hải ngoại:

“Thưa thầy Nguyễn Hưng Quốc. Mấy hôm nay sắp nhỏ vừa xuống giống vụ Ðông Xuân xong, có chút thì giờ rảnh, tui bèn viết lá thư này, trước thăm thầy mạnh giỏi, sau xin có lời cảm ơn thầy đã bỏ thì giờ viết về một số con vật có trong con người để ‘đại chúng’ cùng đọc. Thật là thú vị.
Dưới ánh đèn dầu lờ mờ, tui giở lại bài viết …và những thứ con khác của thầy, mà thằng em tui bên Mỹ nó ‘i-meo’ dìa cách nay vài bữa, tui đọc đi đọc lại năm lần bảy lượt, rồi nhập tâm, không ngủ được. Dù biết mình không rành chữ nghĩa, và cái gốc làm ruộng làm rẫy nó làm mình mê man hết biết đường mò bể thánh rừng nhu bao la trời đất, nhưng có cái vụ này, theo thiển ý của tui thì xin góp chút chút với thầy, ước mong là tô bồi thêm mấy chữ thường xài ở trong bá tánh dân gian, mà nhất là nơi kinh cùn nước cạn như kinh xáng Bốn Tổng miệt Ba Thê, núi Sập này hay xài, cùng kính mong thầy bỏ qua cho sự đường đột”.
Đọc hết lá thư thì mới hay ra rằng ông Hai Trầu đã rất ngại ngùng khi bày tỏ mục đích viết lá thư là chỉ muốn “sửa lại cho đúng” ý nghĩa của vài tiếng lóng mà thầy Quốc đã giải thích không hợp lý. Thế là từ lần đó, tôi đăm ra …ưa Hai Trầu và bắt đầu tìm đọc các Lá Thư Từ Kinh Xáng. Té ra ông đã bắt đầu những lá thư bình dân này từ nhiều năm về trước. Lá thư thứ nhất được khởi viết từ tháng 3 năm 1998. Ở mỗi lá thư, ông… ba điều bốn chuyện về chuyện đồng quê trước khi vào chủ đề… nghiêm túc.

Những lá thư từ Kinh Xáng giúp tôi hiểu … sơ sơ ông là người thế nào. Là người hết lòng gắn bó với đồng quê, mê mẩn với ruộng vườn mà vì thời thế phải bỏ ruộng đồng ra đi. Từ chốn thị thành ngàn trùng xa cách, ông thường tìm về vùng quê thương yêu của mình qua việc ghi lại chuyện … ba đồng bảy đổi ngày xưa hoặc qua sách báo miệt vườn. Thế nhưng qua sách báo, ông thường bắt gặp những bài viết về sinh hoạt quê nhà sao quá lơ mơ, thậm chí cả sai lầm. Chẳng đặng đừng, ông đành mượn hình thức lá thư, một là để khởi ức lòng, hai là với ước mong các sự việc cần được đặt để vào “nguyên vị” của nó và các ngôn từ dân dã cần được sử dụng theo đúng “chính danh”.

Như lá thư ông bàn với thầy Quốc về các chữ “cọp”, chữ “cò”. Như lá thư ông đặt câu hỏi liệu dân làm ruộng ăn cơm trong đồng trong bái một năm mấy lần mà một tác giả lại bảo trong ăn uống họ mang tính hoang dã. Như ở một lá thư khác ông nêu than phiền nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã bôi bác đàn bà ruộng rẩy chơn chất miền Tây khi cho nhân vật trong Cánh Đồng Bất Tận lấy ông Chà bán vải chỉ vì mê lãnh Mỹ A …

Đọc các lá thư, tôi ngạc nhiên về kiến thức nhiều mặt của ông nhà quê Hai Trầu. Tới chừng có dịp diện kiến ông lần đầu ở Boston vào năm 2005 tại tư gia nhà thơ Phan Xuân Sinh, tôi càng ngạc nhiên hơn khi được biết trước cả khi ông gom góp 52 lá thư để in thành tuyển tập Lá Thư Từ Kinh Xáng, ông đã phát hành 2 tập truyện: Bến Bờ Còn Lại (2000) và Tình Thầy Trò (2005), với bút danh mang tên thật Lương Thư Trung.

Qua lời ông giới thiệu, tôi khởi đọc lá thư thứ 53 và những thư kế tiếp xuất hiện đều đều trên thatsonchaudoc.com. Lá thư mới nhất đề ngày 4/11/2010 nhằm góp lời trong dịp thiên hạ bàn nhau “Giã Từ Talawas”. Tôi hy vọng lá thư “Giã Từ Talawas” sẽ không đồng thời là lá thư giã từ… Kinh Xáng!

Hôm nay, sáu năm sau ngày tập sách Lá Thư Từ Kinh Xáng trình làng, quyển thứ tư Mùa Màng Ngày Cũ vừa được phát hành. Quyển Tạp Ghi này được tác giả đề tên thật Lương Thư Trung. Sách do Thư Ấn Quán in ấn, dầy 287 trang. Nhìn cái ảnh bìa đầy hoa sen và hoa súng đang nở, tôi bồi hồi nhớ đến những đầm sen đầm súng bên con đường từ Cần Thơ đi Long Xuyên. Mở xem qua nội dung, điều đáng khen là cả tác giả lẫn nhà xuất bản đã không ngại tốn kém để thực hiện kỹ thuật ảnh màu in chen vào nội dung để làm nổi bật các chủ đề. Cái lạ là mỗi chủ đề lại có lắm… mùa màng!

Trong một năm, thiên nhiên chỉ có 4 mùa Xuân Hạ Thu Đông nhưng với thôn quê thì trong mỗi mùa thiên nhiên đó lại kèm theo… tùm lum mùa màng. Nếu phải kể lẻ tẻ thì hẳn có đến hàng trăm nhưng tác giả đã cố gắng gom các “mùa” có cùng thuộc tính hoặc có cùng thời vụ viết chung thành một mùa “tập thể”. Mùa cày bừa, sạ cấy, gặt lúa. Mùa… trăm cá về đồng. Mùa giăng lưới, đặt lờ. Mùa bắt lịch, bắt lươn. Mùa đặt rù, chận ụ. Mùa chuột, cóc, ếch, nhái. Mùa xoài, mận, dưa leo, dưa hấu, dưa gang. Mùa bắp, đậu, củ co, bông sen, bông súng… Bằng cách đó, quyển Mùa Màng Ngày Cũ được hình thành bởi 19 mùa “tập thể” và hai mùa “đặc biệt”: Một mùa mang cái tựa chung chung là Mùa Màng Tháng Chạp và mùa kia mang cái tựa lửng lơ là Có Những Mùa Chim.

Súng
Nguồn ảnh: OntheNet

Mùa nào nhà văn Lương Thư Trung cũng kể ngọn ngành, rành rọt. Mùa cày bừa phát cỏ thì khởi công lúc nào, cách thức ra sao. Mùa chuột thì làm sao vồ chuột, làm sao tránh đào nhầm hang rắn. Mùa cá thì hàng trăm thứ cá, hàng chục cách bắt và lắm cách làm khô. Mùa cây trái đọc mà phát thèm, mà muốn gieo trồng… Chả ngạc nhiên khi loạt bài này xuất hiện, mới đến bài thứ bảy mà nhà văn Khiêm Cung đã đưa ra những lời khen nồng nhiệt và độc giả Thái Lý, sau khi đọc xong toàn bộ mùa màng đã viết nguyên một bài dài ca ngợi làm tác giả không thể không bày tỏ Lời Cảm Ơn ở cuối sách: “…dù chưa quen, và dù cách nhau khá xa về tuổi đời, dù đang ở một nơi khá xa, xa tận vùng biên giới Miên-Việt, thế mà bạn đã tìm đọc và chia sẻ những nhận xét như đi vào bụng tác giả, thật vô cùng hạnh phúc đối với một người nhà quê già như tôi.”

Sách mở đầu bằng Lời Tựa của nhà văn Tô Thẩm Huy. Ông gốc Bắc mà lại tỏ ra khoái giọng miệt quê của Hai Trầu. Có lẽ không có lời giới thiệu nào chí tình như lời ông viết: “Chao ôi! Gấp sách lại mà lòng dạ thêm bồi hồi, vương vấn. Ai gọi ai trong giấc mộng trước hiên nhà, sao đã nghe oanh ríu rít hỏi xuân về? Gẫm người xưa ghép miệng với lúa mà gọi chữ hòa không phải là không duyên cớ. Lời của kẻ nhà quê mà nghe sao như châu ngọc! Hòa với mưa mà thuận với nắng trời! Tấc lòng cố quốc tha hương, ngậm ngùi cùng mùa xưa ngày cũ…” Lời Tựa có thừa quyến rũ khiến người đọc hứng thú lần dở trang kế tiếp để rồi bị cuốn hút vào lắm thứ mùa màng.

Còn Lời Bạt là của nhà thơ Phan Xuân Sinh, người miền Trung. Ông thổ lộ,

“…đọc Mùa Màng Ngày Cũ tôi rất ngạc nhiên và thích thú. Cái đất miền Nam xa xôi ấy lại chất chứa nhiều điều bí ẩn mà vùng quê miền Trung hay miền Bắc không thấy không nghe. Họ giàu về đất đai đã đành mà họ còn giàu có về mùa màng, mùa nào cũng sung túc…và khi đọc xong Mùa Màng Ngày Cũ tôi mới nghiệm ra được, mới hiểu được tại sao người dân miền Nam họ rộng lượng, hiếu khách, thảo ăn thảo uống, lòng họ chân chất huỵch tẹt cũng chính vì vùng đất đã ưu đãi họ, đã nâng niu họ…Vùng đất ấy đã cưu mang biết bao nhiêu nhọc nhằn của dân tộc, chống đỡ và cứu giúp biết bao nhiêu tai họa của các miền khác.”
Ngoài nhận xét về các sự kiện được nêu lên trong Mùa Màng Ngày Cũ, nhà thơ Phan Xuân Sinh cũng khẳng định về giá trị văn chương của tác phẩm dù ở trang Mời Bạn Vào Mùa nhà văn Lương Thư Trung tự cho rằng tập sách của mình là không có tính văn chương biên khảo, “Mặc dù anh chối từ điều nầy. Ta thử lật xem từ bài viết đầu đến bài viết cuối…với cả tấm lòng anh trang trải, chắt chiu. Người nông dân chân chất ít học, thì làm sao viết được, mà có viết được đi nữa thì làm sao nó sống động, hiện thực như anh viết…”
Tôi không những tán đồng với nhà thơ về mặt giá trị văn chương của tác phẩm mà còn cho rằng Mùa Màng Ngày Cũ còn mang cả giá trị biên khảo.

Cách đây không lâu, tôi có dịp đọc trên các trang mạng hai câu chuyện đồng quê ở miệt Cửu Long Giang; một là “Chuyện Đồng Quê” của Trần Văn nói về mùa màng ở vùng Bà Bài Thất sơn Châu Đốc, hai là “Chuyện Bắt Cá Tôm Ở Đồng Bằng Sông Cửu Long” của Hai Rạch Dừa ở vùng Mỹ Long, Cao Lãnh. Hai câu chuyện được kể bằng giọng văn chân chất, rất hấp dẫn của thể loại hồi ký. Còn Mùa Màng Ngày Cũ của Lương Thư Trung lúc thì như lời tâm tình, khi thì như bản tường trình. Lời tâm tình thì rành rẽ, bản tường trình thì rành nghề. Ấy vậy mà tác giả lại từ chối tính văn chương biên khảo của tập sách thì ông quả là khiêm tốn.

Nếu phải đưa ra đầy đủ các đoạn minh chứng trong cả quyển sách thì bài viết sẽ quá dài, vì vậy, tôi chỉ xin chọn bài cuối cùng Có Những Mùa Chim, tuy cái tựa vừa lửng lơ vừa nên thơ nhưng nội dung lại mang đầy tính biên khảo. Ngay từ các dòng mở đầu, tác giả đã xác nhận tính chất này

“Không hiếm các nhà khảo cứu về chim muông đang đi tìm căn nguyên của sự sinh tồn các loài chim cùng thói quen, tập quán và đời sống của chúng. Người ta len lỏi vào tận các cánh rừng Phi Châu, Á Châu, Mỹ Châu để tìm kiếm và thu hình các loài chim. Từ cách kiếm ăn cho chí cách làm ổ, ấp trứng và nở con, từ cách sống thành đàn cho chí những cuộc đời riêng lẻ, nhà khảo cứu về chim muông không bỏ lỡ một chi tiết nhỏ nhặt nào. Tất cả đều được ghi nhận qua từng chi tiết rất mực chính xác và linh hoạt.”
Từ một lời mở đầu như thế, ông bắt đầu đi vào chi tiết từng loài chim. Ông cho thấy ngoài đặc tính chung là… khôn ngoan, cần mẫn và biết khéo léo sử dụng cái mỏ không thua gì bàn tay các điêu khắc gia tài hoa tuyệt vời, mỗi loài chim có hình dạng, kích cỡ, sắc lông, tiếng hót, tiếng kêu, tính tình khác nhau. Ông còn vạch rõ, tuy chim có cùng giống nhưng lại không hẳn là có cùng màu lông, thậm chí có thể hoàn toàn khác biệt.

Sau phần bàn về các đặc điểm, ông luận về cách đặt tên chim. Ông cho biết người dân quê Việt Nam thường đặt tên chim theo tiếng kêu như ta gọi chim cu, chim cú, chim ụt, khúm núm, se sẻ … hoặc theo hình dáng như gà đãi, gà nước, áo dà, bánh ít, thằng chài… Nhưng với các nhà nghiên cứu thì họ đặt tên theo sách vở khoa học. Những cái tên xa lạ khó đọc, khó nhớ vô cùng! Tôi đã thử cố gắng nhớ vài tên mà rốt cuộc cũng không viết ra được tên nào! Cũng vì vậy mà tôi thích nhất đoạn ông kể về những loài chim ở vùng quê quán của ông. Những cái tên nghe thật quen thân y hệt ở vùng quê của tôi. Trong vô số tên chim quen thuộc, ông có nhắc tới 3 tên chim có từ kép giống nhau. Tôi tẩn mẩn cố moi óc xem có bao nhiêu loài chim có tên như vậy. Và cả loài thú nữa. Tôi tìm thêm được 6 tên: Kên-kên, đa-đa, cào-cào, chuồn-chuồn, ba-ba, thia-thia. Còn ba tên chim ghi trong Mùa Màng Ngày Cũ xin để độc giả tự suy tìm.

Phần nghiên cứu công phu nhất phải nói là về các loại cò, vạc, diệc, sếu, nông. Tôi đã quen nghe tên các loài chim này nhưng quả là không ngờ sao mà có lắm thứ cò, có nhiều thứ vạc đến như vậy. Rồi còn lắm loại diệc, sếu, nông. Không chỉ kể chi tiết về mỗi loại mà ông còn kèm theo nhiều hình ảnh để minh họa sự khác biệt. Riêng phần cò, vạc, sếu… này đã có đến 18 bức ảnh, nói lên sự sưu tập nghiêm túc của ông. Nhờ bài viết của Hai Trầu mà tôi hiểu biết thêm rành rẽ các thứ chim mà nhiều con tai nghe quen mà mắt chưa từng thấy. Lại còn nhờ các lời diễn đạt về triết lý sống của các loài chim mà tôi có dịp suy gẫm về triết lý sống của …riêng mình.

Đọc cái cách ông thiết tha nhắc đến các loài chim vùng quê của ông thuở thiếu thời khiến tôi nhớ đến bài viết của Lê Hoàng Vũ hiện được phổ biến trên không gian ảo. Kể chuyện 50 năm về trước, Lương Thư Trung còn nhớ, cứ đến mùa chim là “rền vang tiếng hót trên những cánh đồng đầy lúa vàng, hay bên vạt rừng tràm vắng vẻ, bên rặng tre làng xanh xanh trầm mặc…Tiếng hót ấy như những khúc nhạc đồng quê lan xa, lan xa vô tận.” Nhưng ngày nay, cứ đọc cái tựa bài của của Lê Hoàng Vũ là thấy ghê hồn, “Đồng bằng sông Cửu Long: Chim, Cò… kêu cứu”. Quả như vậy, tác giả thống thiết báo động về mối đe dọa tuyệt chủng của các loài chim… Theo Lê Hoàng Vũ, vùng đồng bằng vẫn còn rất nhiều khu vườn chim cò nổi tiếng. Riêng khu du lịch sinh thái Bằng Lăng có đàn chim trời đông khoảng 600 ngàn con đến cư trú, thu hút hàng trăm du khách mỗi ngày. Nhưng mỗi ngày vườn cò cũng thu hút vô số “sát thủ” để cung cấp vô số chim cò cho nhu cầu… nhà hàng! Ngoài các “sát thủ”, còn đủ loại “tay nghề”, đủ loại bẩy sập để bắt chim hiếm quý cung ứng cho thú chơi “thời thượng” của giai cấp… đại gia! Tác giả Lê Hoàng Vũ kết luận: “Hành động bắt chim cả đàn, cả tổ như hiện nay không bao lâu nữa sẽ dẫn tới sự mất cân bằng sinh thái, hậu quả không thể lường hết được.” Nghe mà não lòng cho chim cò, cho đất nước!

Bài Có Những Mùa Chim là bài cuối nhưng sách còn thêm 31 trang nữa. Đầu tiên tác giả đưa ra Lời Kết cho công trình hình thành 21 bài về ruộng đồng, chim cá của mình. Ông cho biết những gì ông ghi chép chỉ là các mùa chính miệt quê Long Xuyên Châu Đốc. Còn nhiều mùa phụ khác như mùa ổi, mùa mận, mùa lê, mùa mít, mùa nhãn, mãng cầu, khoai mì, điên điển, mùa thốt lốt, mùa măng le. Lại còn thêm biết bao vùng thuộc miệt Cửu Long giang với các đặc sản riêng như mùa mía, khoai môn, khoai lang, cam quít, khóm thơm, mùa trầu vàng … Tôi coi như đây là một lời hứa hẹn viết tiếp của ông.
<table width="150

Hai Trầu Lương Thư Trung
Nguồn: thatsonchaudoc.com


Sau Lời Kết, nhà văn Lương Thư Trung không quên ngỏ lời cám ơn những người đã ít nhiều giúp ông hoàn thành tuyển tập. Và lời cám ơn đẹp nhất đương nhiên tác giả dành cho người giúp ông với tất cả tấm lòng. “Người ấy” đã giúp ông bằng cách làm ruộng để vừa nuôi hai đứa con thơ dại vừa để tiếp tế lương thực cho ông sống sót suốt 7 năm tù mà trong một lần thăm nuôi bị chìm đò khiến suýt chết đuối cả ba mẹ con. Người ấy giúp ông bằng cách cùng ông làm ruộng, trồng cà, trồng mía, trồng bắp, khoai lang… để tạo dựng lại mái ấm gia đình sau khi ông rời cái gọi là trại cải tạo mà chính kinh nghiệm ruộng rẫy của người phụ nữ đảm đương này đã dự phần hoàn chỉnh Mùa Màng Ngày Cũ. Và quyển sách ra đời cũng để kỷ niệm 41 năm chồng vợ, “như ghi dấu một khoảng đời với biết bao vui buồn cùng xớt chia…”

Trong niềm xúc cảm chia vui cùng ông bà Lương Thư Trung, tôi chợt nhớ đến hai câu ca dao được nhà văn Khiêm Cung nhắc đến trong bài tùy bút Miếng Trầu:

“Trồng trầu thì phải khai mương,
Làm trai hai vợ phải thương cho đồng.”

Thật oái oăm, hai câu ca dao có cả hai từ tạo thành bút danh Hai Trầu mà nội dung trật lất với gia cảnh của chính Hai Trầu. Cho tới khi tôi viết những dòng chữ này, Hai Trầu vẫn chỉ có mỗi một… bà. Không chừng chính từ sự thủy chung như nhất này của ông mà ngày nay không còn ai trồng trầu để khỏi phải khỏi khai mương…

Qua ân tình mặn nồng gắn bó keo sơn của hai ông bà suốt quãng thời gian dài gần nửa thế kỷ, tôi tin chắc nhà văn Lương Thư Trung sẽ tiếp tục cho ra đời những đứa con… tinh thần trong những năm tháng tới.

nguồn ở đây

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

Công ty nào làm ăn gì cũng lỗ, chỉ có giám đốc là lời

Posted by hoangtran204 trên 22/04/2011

Khi nào cần có giám đốc, cứ giao chức vụ cho các ông dưới đây là ổn. “Hồng tốt hơn Chuyên” làm giám đốc và Phó giám đốc thì công việc trót lọt, làm ăn chỗ nào, thua lỗ chỗ đó; có điều công ty càng thua lỗ, giám đốc và phó giám đốc càng giàu.

Nguồn

Nguyên tổng giám đốc công ty ALC II được “lại quả” 75 tỉ đồng

Tác giả: Lê Minh

Theo nguồn tin của Sài Gòn Tiếp thị, các cơ quan bảo vệ pháp luật đang khẩn trương tổ chức điều tra vụ án đối với bị can Vũ Quốc Hảo, nguyên tổng giám đốc công ty cho thuê tài chính II ( công ty ALC II). Theo kết luận thanh tra, giám sát của ngân hàng Nhà nước thì công ty này đã để xảy ra tổn thất hơn 1.846 tỷ đồng.

Theo kết quả xác minh ban đầu, ông Vũ Quốc Hảo trong quá trình điều hành công ty ALC II quen biết với ông Đặng Văn Hai, chủ tịch hội đồng thành viên công ty TNHH Xây dựng và thương mại Quang Vinh (công ty Quang Vinh). Ông Hảo đã ký 7 hợp đồng mua bán tài sản do công ty Quang Vinh cung ứng. Nhưng kết quả xác minh cho thấy đây thực chất là các hợp đồng khống để rút tiền Nhà nước, sau đó lại cho chính các công ty “sân sau” của ông Đặng Văn Hai thuê lại. Thực tế, công ty Quang Vinh không có tài sản bán cho công ty ALC II.

Theo cơ quan chức năng, quy định hiện hành thì công ty ALC II có chức năng cho thuê tài chính không được thực hiện nghĩa vụ cho vay. Nhưng ông Hảo đã cho vay và được che giấu dưới hình thức đầu tư mua tài sản để cho thuê. Ông Hảo còn thông đồng với công ty Quang Vinh giải ngân rút trên 587 tỉ đồng. Sau đó, công ty Quang Vinh sau đã chi lại 75 tỉ đồng cho ông Hảo để ông này trả nợ cá nhân.

ALC II đầu tư tiền mua tàu biển cho thuê nhưng thực tế không thấy tàu ở đâu (ảnh minh họa)

Kết quả kiểm tra còn cho thấy, khi đã rút tiền từ công ty ALC II, ông Đặng Văn Hai đã cho nhiều đối tác vay, chi trả việc huy động vốn khoảng 541 tỉ đồng, còn lại 47 tỉ đồng ông Hai sử dụng vào việc riêng đến nay không thu hồi được.

Riêng bị can Tôn Quang Việt, phó phòng cho thuê tài chính của công ty ALC II, cơ quan chức năng cho biết ông này đã thẩm định và đề xuất 7 hợp đồng đầu tư mua bán tài sản của công ty này với công ty Quang Vinh để ông Hảo duyệt. Ngược lại, ông Việt đã nhận gần 1 tỉ đồng “lại quả” từ công ty Quang Vinh.

Được biết, trước đó ngày 16.4, cơ quan cảnh sát điều tra, bộ Công an đã tống đạt quyết định khởi tố bị can, thực hiện lệnh khám xét, lệnh bắt tạm giam đối với ông Vũ Quốc Hảo, nguyên Tổng Giám đốc công ty ALC II; ông Tôn Quang Việt, nguyên Phó phòng cho thuê của công ty này và ông Đặng Văn Hai, chủ tịch hội đồng thành viên Công ty Quang Vinh về tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”. Sau đó, cơ quan Công an đã đưa các đối tượng từ TP. Hồ Chí Minh ra Hà Nội để phục vụ công tác điều tra.

Trước thời điểm bị bắt, từ tháng 1.2011, công ty ALC II đã phải thuê lực lượng vệ sỹ bảo vệ ông Hảo 24/24 vì sợ các chủ nợ đến đòi nợ.

Trước đó, Kiểm toán Nhà nước, cơ quan thanh tra, giám sát của ngân hàng Nhà nước Việt Nam đã vào cuộc và phát hiện được hàng loạt sai phạm trong hoạt động kinh doanh tại công ty ALC II như: Chủ tịch hội đồng quản trị ngân hàng NN&PTNT đã ký quyết định phê duyệt kế hoạch kinh doanh cho công ty ALC II, hạn mức vay vốn trong năm 2007 là 3.770 tỉ đồng, trong khi tại thời điểm ký quyết định, công ty ALC II đang nợ ngân hàng 2.555 tỉ đồng, vượt 1.325 tỉ đồng hạn mức theo quy định của ngân hàng Nhà nước và ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn .

Kết quả kinh doanh năm 2009 của công ty ALC II đã thua lỗ số tiền gấp 8,5 lần vốn điều lệ và tiềm ẩn lỗ lũy kế đối với khoản tiền đầu tư tài sản cho thuê khác trị giá gần 4.600 tỉ đồng. Trong kinh doanh, ALC II đã không thực hiện quy định kiểm tra chất lượng tài sản cho thuê theo quy định…cũng như một số sai phạm dẫn đến công ty mất cân đối khoảng 7.000 tỉ đồng (kết luận của cơ quan chủ quản).

(Theo SGTT)

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

Thua mưu trí khi ký hợp đồng: Mua dầu theo giá thị trường để chạy máy phát điện, nhưng giá bán điện thì…do chính phủ VN qui định…Công ty đành biếu luôn nhà máy điện cho EVN

Posted by hoangtran204 trên 22/04/2011

Lão quỷ vuơng Lê Nin có nói một câu cứ đúng hoài : “Bọn tư bản sẵn sàng bán cả dây thừng cho chúng ta treo cổ bọn chúng.” …

Vì nghe lời dụ dỗ đường mật, 1998 doanh nghiệp Đài Loan đầu tư bỏ vốn 100% xây dựng nhà máy phát điện có tên là Công ty Điện Hiệp  Phước, sản suất 2 tỉ KWh một năm. Theo hợp đồng ký thời hạn 50 năm, công ty mua dầu theo giá thị trường lên xuống để sản suất điện, nhưng giá bán điện thì…do chính phủ VN qui định. Và rằng: công ty không được quyền cúp điện vì bất cứ lý do nào. Và rằng: Công ty Hiệp phước phải bán giá điện “bằng” giá với các công ty cung ứng điện khác. Đây lá mấu chốt của bi kịch về sau.

Khi giá đầu thấp, 30-50 đô 1 thùng, thì công ty có lời. Nhưng khi giá dầu tăng cao 100 – 118 đô/ 1 thùng như hiện nay, công ty làm ra điện với giá thành quá cao, nhưng phải bán điện giá quá rẻ. Kết quả bị lỗ nặng.

“Theo Công ty TNHH Điện Hiệp Phước (HPPC), vì giá dầu thế giới tăng nên đơn vị này đang phải bán điện với giá lỗ. Hiện giá thành sản xuất điện của HPPC là 15 cen/kWh, trong khi đó giá bán ra thị trường theo quy định của Chính phủ chỉ khoảng 5 cent/kWh nên mỗi tháng HPPC lỗ 5 triệu USD.

HPPC đã đề nghị Tập đoàn Dầu khí Việt Nam cung cấp khí gas để thay dầu nhằm giảm giá thành nhưng không được đáp ứng vì Tập đoàn Dầu khí Việt Nam cũng thiếu khí gas cung ứng ra thị trường. Vì vậy, HPPC đã đề xuất tăng giá điện lên gấp 3 lần so với giá hiện nay, nhưng đề nghị này đã bị các DN phản ứng. Các DN cũng lập luận rằng điện cho sản xuất phải cùng một giá, bất kể đó là nguồn điện từ đâu.
Giá điện do Chính phủ quyết định và thống nhất trên toàn quốc.

Tuy nhiên, HPPC là nhà máy do DN xây dựng (ký hợp đồng cung cấp điện độc quyền 50 năm) để cung cấp điện cho khu vực này khi lưới điện quốc gia chưa phủ đến. Do HPPC không được bù lỗ như các nhà máy điện của EVN, vì vậy, đơn vị này cho biết nếu không được tăng giá thì từ ngày 1-4 tới sẽ ngừng cung cấp điện ra thị trường vì không thể chịu lỗ hơn nữa.”

Nhưng chưa hết, đòn EVN mua điện của Hiệp Phước nhưng không trả tiền từ tháng 2 và tháng 3 mới  là cú đòn trí mạng, và thật sự làm công ty Điện Hiệp Phước biếu không nhà máy phát điện cho EVN:

“…Còn HPPC cho rằng do EVN chưa thanh toán khoảng 41 triệu USD tổng số tiền điện tháng 2 và 3-2011, đây là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến việc HPPC chính thức ban hành thông báo ngưng cấp điện cho KCN Hiệp Phước kể từ ngày 1-5…”
http://nld.com.vn/20110422112352831p…ong-nghiep.htm

Hiệp Phước cần có thu 41 triệu đô la tiền điện của EVN để trả tiền dầu, vì:

“…Theo Petrolimex, hiện HPPC đang còn nợ doanh nghiệp này 21,4 triệu USD tiền mua dầu, đó là lý do dẫn đến việc mới đây Petrolimex quyết định cắt nguồn dầu bán cho Nhà máy Nhiệt điện Hiệp Phước kể từ tháng 4-2011.”

Hóa ra là vậy: EVN mua điện mà không trả tiền hơn 2 tháng rồi, do đó Hiệp Phước cụt vốn và không có tiền mua dầu chạy máy; Petrovietnam nhảy vào nói: không trả tiền dầu trước, thì không bán dầu…cách đây 2 tuần, Petrovietnam cho các ngân hàng mượn 2,7 tỉ đô la.

HPPC đã học được bài học tốt để lần sau ký hợp đồng khôn hơn tí. Đất nước VN càng ngày sẽ càng giàu mạnh vì được các nhà lãnh đạo tính toán giỏi, các công ty VN phối hợp ăn ý nhau , và buộc được một doanh nghiệp nước ngoài tự nguyện biếu luôn cả nhà máy phát điện mà không cần bỏ vốn xây dựng. Làm ăn như thế mới gọi là khôn chứ.

nguồn : HPPC Điện Hiệp Phước

Thua mưu lược của chính phủ VN, công ty điện Hiệp Phước HPPC đành biếu không nhà máy 100 triệu đô la cho EVN

HPPC

Điện lực Hiệp Phước “biếu không” tài sản cho EVN

Thứ Năm, 21/04/2011 23:54

(NLĐ) – Công ty TNHH Điện lực Hiệp Phước (HPPC) ngày 21-4 đã chuyển đến UBND TPHCM công văn yêu cầu Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) triển khai ngay việc tiếp nhận bán điện cho khu vực phụ tải của HPPC (KCX Tân Thuận, KCN Hiệp Phước và khu đô thị Phú Mỹ Hưng) từ ngày 1-5

HPPC cam kết sẽ chuyển giao miễn phí cho EVN toàn bộ lưới điện 110, 22, 15 KV cùng các trạm biến áp đang phục vụ cấp điện cho KCX Tân Thuận và KCN Hiệp Phước. Do khu đô thị Phú Mỹ Hưng tự đầu tư mạng lưới điện nội bộ và được phép mua điện trực tiếp từ EVN nên HPPC đề nghị hai bên thỏa thuận. Theo ông Yhang Yin Fu, Tổng Giám đốc HPPC, hiện tình hình tài chính của công ty rất khó khăn. Nếu việc bàn giao lưới điện cho EVN không được thông qua trước ngày 1-5, HPPC không còn khả năng phát điện.
Điện lực Hiệp Phước cam kết chuyển giao miễn phí cho EVN một số lưới điện và trạm biến áp. Ảnh: Tấn THẠNH
Như Báo Người Lao Động đã thông tin, phương án trên đã được UBND TPHCM và Bộ Công Thương đề xuất nhưng vẫn chưa được Chính phủ phê duyệt. EVN cho biết sẽ chấp nhận khi có chỉ thị từ Thủ tướng nhưng sớm nhất phải đến ngày 1-7, tập đoàn này mới có khả năng cấp điện cho 3 khu vực trên.
Q.Lâm
—————-

“Cứu” khẩn cấp 2 khu công nghiệp

Thứ Sáu, 22/04/2011 23:23

Nếu khu chế xuất Tân Thuận và khu công nghiệp Hiệp Phước bị cắt điện sẽ ảnh hưởng đến kinh tế TPHCM và 90.000 công nhân đang làm việc tại đây

Ngày 22-4, Chủ tịch UBND TPHCM Lê Hoàng Quân đã gửi công văn khẩn đến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đề nghị chỉ đạo giải quyết khó khăn trong vụ Công ty TNHH Điện lực Hiệp Phước (HPPC) liên tục đòi ngưng cấp điện cho KCX Tân Thuận và KCN Hiệp Phước do không bảo đảm về tài chính (Báo Người Lao Động đã thông tin).

Theo UBND TPHCM, việc cung cấp điện ổn định cho KCX Tân Thuận và KCN Hiệp Phước nhằm bảo đảm sản xuất là rất cần thiết, bởi nơi đây đang tập trung 160 doanh nghiệp, phần lớn có vốn đầu tư nước ngoài với 90.000 công nhân đang làm việc, tổng kim ngạch xuất nhập khẩu đạt 2,5 tỉ USD/năm.
Xác định tầm quan trọng trong vấn đề an ninh năng lượng khu vực này, UBND TP đã chỉ đạo Sở Công Thương yêu cầu HPPC tuân thủ việc cung cấp điện theo các điều khoản đã thỏa thuận trong giấy chứng nhận đầu tư và hợp đồng mua bán điện giữa các bên. Ngoài ra, đề án giá điện mới do HPPC đưa ra với mức 4.000 đồng/KWh cũng không ổn vì không thể tồn tại hai mức giá điện trên cùng một địa bàn.
Trước đó, mặc dù chưa được Bộ Công Thương thông qua, HPPC đã tính đến áp dụng mức giá mới (tính phí phụ thu nhiên liệu) và đưa ra “tối hậu thư” nếu không chấp nhận, doanh nghiệp sẽ bị cắt điện.
Do đó UBND TPHCM kiến nghị Thủ tướng Chính phủ một số giải pháp cấp bách: Chỉ đạo Cục Điều tiết Điện lực tiến hành thẩm định các thông số đầu vào, chỉ tiêu kinh tế kỹ thuật trong đề án giá bán điện của HPPC; chỉ đạo Bộ Công Thương và Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) lập tổ công tác làm việc với HPPC về kế hoạch tiếp nhận lưới điện, giao cho Tổng Công ty Điện lực TPHCM triển khai bán điện trực tiếp cho KCX Tân Thuận, KCN Hiệp Phước và khu đô thị Phú Mỹ Hưng; xem xét hỗ trợ về khoản chênh lệch giữa giá bán điện do Bộ Công Thương phê duyệt và giá bán điện do Chính phủ quy định tại Quyết định số 269 ngày 23-2-2011.
Ngoài những nội dung trên, UBND TPHCM cũng đề nghị Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo EVN ưu tiên thanh toán khoản tiền mua điện còn nợ cho HPPC để công ty này có thể trả tiền dầu cho Tổng Công ty Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex). Theo Petrolimex, hiện HPPC đang còn nợ doanh nghiệp này 21,4 triệu USD tiền mua dầu, đó là lý do dẫn đến việc mới đây Petrolimex quyết định cắt nguồn dầu bán cho Nhà máy Nhiệt điện Hiệp Phước kể từ tháng 4-2011.
Còn HPPC cho rằng do EVN chưa thanh toán khoảng 41 triệu USD tổng số tiền điện tháng 2 và 3-2011, đây là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến việc HPPC chính thức ban hành thông báo ngưng cấp điện cho KCN Hiệp Phước kể từ ngày 1-5.

QUÝ LÂM
—————–

Hiep Phuoc Power Ltd. will continue to supply power with a extra fee in three months starting on April 1st, the Ho Chi Minh City-based sole electricity provider said in a meeting with customers last week.

An electrician is working on power cables on a HCMC street. Power provider Hiep Phuoc will continue to provide customer with stable electricity flow (Photo:Minh Tri)

Hiep Phuoc Power Ltd. Company said in a report that the firm has suffered a heavy loss of US$45.5 million since 2005 due to the surging global crude oil and the government’s cap on the retail power prices.

The Ho Chi Minh City-based sole electricity provider said it asked the HCMC People’s Committee to allow it to raise the retail price, but the request was denied.

Earlier, the government has approved an investment project of gas pipeline worth hundreds of millions of dollars, helping Hiep Phuoc Power Plant to reduce input cost.

The 39-kilometer pipeline, operated by PetroVietnam Gas, a unit of Vietnam Oil and Gas Group, supplies gas to the Hiep Phuoc Power Plant in Nha Be District, according to TuoiTre Newspaper.

The plant transforms 2.7 million cubic meters of the relatively clean alternative fuel into energy for the city each day.

PetroVietnam Gas, however, supplied gas to the plant in seven months only before suspended in last May, asking the electricity provider to wait until 2013.

The Central Trading and Development Group, the parent company of the electricity firm, has had to use their profits from other businesses to keep the Hiep Phuoc Power Plant alive while waiting for PetroVietnam Gas to resupply gas.

Nevertheless, the Taiwan-based group has not been able to subsidize the power firm’s losses since its construction subsidiary Phu My Hung Venture could not sell any products in the last 18 months.

To survive, Hiep Phuoc Power Ltd. submitted three solutions to the government – asking the PetroVietnam Gas to resupply gas, asking the state utility Electricity of Vietnam to sell electricity to the firm or allowing the firm to transfer their electricity business to the state utility.

If the proposed solutions are disapproved, Hiep Phuoc will temporarily charge the fuel fee in three months starting on April 1st.

Unpleasant customers
Hiep Phuoc Power Ltd. is providing power at the price of US 5 cents for one kilowatt per hour (kWh), which includes an extra fee of 12 cents per kWh.

Customers, which are businesses in the Hiep Phuoc Industrial Zone in Nha Be District, said the electricity from the power was very stable, but the extra fee would push up their input costs.

“We have been operational in the industrial zone for two years. Hiep Phuoc Power Ltd. said they lost $45 million in the last five years, and so did we; but we have not asked them to reduce their price. Therefore, we cannot accept the extra fee,” said William Khoury, general director of Saigon Premier Container Terminal.

Pham Van Dung, general director of paper maker Xuan Mai, said “our electricity bill reaches VND350 million ($17,500) monthly. It will surge to VND1 billion in accordance with Hiep Phuoc Power’s new price.”

Responding to customers’ complainant, Zhang Yin Fu, general director of the power firm, said the firm will continue to provide stable electricity flow and wait for the government’s decision on its proposals.

Source: SGGP

———–

Để ý: Tổng giám đốc của Hiệp Phước cũng chính là Tổng giám đôc của tập đoàn phát triển bất động sản Phú Mỹ Hưng

Key Staff of Hiep Phuoc



http://www.taipeitimes.com/News/bizf…/15/2003344924
http://en.www.info.vn/economy/busine…xtra-fee-.html
“…Hiep Phuoc Power Ltd. Company said in a report that the firm has suffered a heavy loss of US$45.5 million since 2005 due to the surging global crude oil and the government’s cap on the retail power prices…”

Posted in Năng Lượng và Mỏ, Đầu Tư | Tagged: | Leave a Comment »

“Luật lệ hiện hành thất bại không giải quyết được chuyện đình công của công nhân vì luật không bảo đảm quyền lợi của công nhân,” thứ trưởng Bộ Lao động ông Phạm Minh Huân nói

Posted by hoangtran204 trên 21/04/2011

Thật là lời nói không đi với việc làm. Nhà nước viết đủ thứ khẩu hiệu và luôn tuyên bố: “Chính quyền ta là chính quyền của giai cấp công nhân”, nhưng luật pháp thì lại không bảo vệ quyền lợi của người công nhân!

Ai cũng biết ở các nước dân chủ tự do, công đoàn là những người không làm việc trực tiếp và lương của họ là do công nhân ( hay người làm việc) đóng góp. Vì thế công đoàn luôn luôn phải bảo vệ quyền lợi của người công nhân.

Nhưng công đoàn trong các nước XHCN như VN thì lại lãnh tiền trực tiếp từ chính phủ, vì vậy công đoàn không đại diện cho công nhân, mà đại diện cho chính quyền. Khi chính quyền ở VN đồng ý bắt tay với giới chủ doanh nghiệp nước ngoài ở VN để quyết định mức lương của người công nhân (sao cho chủ doanh nghiệp có lợi để mở hảng xưởng tại  VN), thì chính quyền phải thiết lập các thứ luật pháp để không bảo vệ quyền đình công đòi  tăng lương của công nhân.

Việc công nhân đòi tăng lương hiện nay là cuộc đối đầu tranh đấu giữa người công nhân VN và chính quyền VN, chứ không phải là giữa công nhân và chủ hảng xưởng.

—–

Luật lệ hiện hành không giải quyết được nạn đình công

Hà Nội – Luật lệ về lao động hiện hành cần được thay đổi để bảo vệ công nhân vì hệ thống hiện nay không giải quyết được những tranh chấp đưa đến đình công, một viên chức cao cấp cho hay hôm nay thứ Năm ngày 21 tháng Tư.

Luật lệ hiện hành thất bại không giải quyết được chuyện đình công của công nhân vì luật không bảo đảm quyền lợi của công nhân,” thứ trưởng Bộ Lao động ông Phạm Minh Huân nói.

Ông thứ trưởng cho rằng luật lệ lao động không có tính nhất quán và minh bạch.

“Cần thay điều chỉnh luật lệ này theo cách đơn giản hơn,” ông nói. “Luật lệ này phải tôn trọng quyền của người lao động, và chúng ta phải nhắm để đưa những quyền này vào một khung pháp lý.”

Bộ Lao động Việt Nam đã tổ chức một cuộc hội thảo ở Hà Nội hôm thứ Tư để thảo luận những phương cách giải quyết và hạn chế nhiều tranh chấp lao động hiện nay, theo thông tấn xã Việt Nam cho hay.

Hơn 3.000 công nhân nhà máy sản xuất xe gắn máy Yamaha đình công đòi tăng lương tháng rồi.
Nguồn Ảnh: Thanh Niens


Sự tranh chấp, bất đồng trong lao động đúng ra là được ban hoà giải chính thức của công đoàn thuộc nhà nước đứng ra giải quyết. Tuy nhiên, đa số các cuộc đình công được tổ chức bởi chính công nhân hơn là qua công đoàn của nhà nước. Bởi vậy, những cuộc đình công này là bất hợp pháp, nên ít khi được giải quyết ổn thỏa, theo lời nói của thư ký Ủy ban Phân xử Lao động của Thành phố Hồ Chí Minh ông Hồ Xuân Dụng.

Một viên chức cao cấp của Toà án Lao động ông Phạm Công Bảy nói là nhà nước nên cân nhắc một đạo luật cấm không được sa thải công nhân nếu họ là thành viên của một công đoàn của nhà nước, theo TTX Việt Nam.

Con số Bộ Lao động đưa ra cho thấy những cuộc đình công chính thức giảm xuống từ 650 lần trong năm 2008 xuống còn 216 lần trong năm 2009. Hầu hết những cuộc đình công này xảy ra ở những công ty ngành may mặc.

Không có con số chính thức về những cuộc đình công “tự phát”, nhưng theo báo chí trong nước, có hơn 100 cuộc đình công “không chính thức” đã xảy ra kể từ hôm đầu năm.

Đa số những khiếu nại, bất bình liên quan đến tiền lương, bảo hiểm xã hội, phúc lợi và tiền bồi thường khi bị bệnh phải tạm nghĩ việc, nằm bệnh viện, và bị tai nạn.

Mới tháng rồi, 3.000 công nhân ở nhà máy sản xuất xe gắn máy Yamaha gần Hà Nội đã đình công đòi tăng lương.

Nguồn:

Minister admits regulations failing to tackle strikes in Vietnam. Deutsche Presse-Agentur, 21 April 2011

Minister admits regulations failing to tackle strikes in Vietnam

Hanoi – Changes are needed in Vietnam’s labour regulations to protect workers because the current system has been unable to head off disputes that lead to strikes, a senior official said Thursday.

‘The current regulations have failed to tackle labour strikes because they don’t guarantee the rights of workers,’ Deputy Labour Minister Pham Minh Huan said.

The deputy minister blamed a lack of consistency and transparency in the law.

‘It is necessary to readjust these regulations in a simpler way,’ he said. ‘These regulations must respect the rights of labourers, and we must orient these rights in a legal framework.’

The ministry held a workshop in Hanoi Wednesday to discuss measures to curb the high numbers of labour disputes, according to the state-run newspaper Viet Nam News.

Labour disputes are supposed to be handled by official reconcilement committees under authorized unions. However, most strikes are organized spontaneously by workers rather than through the unions, which are closely linked to the state. Because many strikes are, therefore, illegal, they are rarely handled successfully, secretary of Ho Chi Minh City’s Labour Arbitration Committee, Ho Xuan Dung, was quoted as saying.

A senior official from the Labour Court, Pham Cong Bay, said the government should reconsider a law that prevents workers from being sacked if they are members of an official union, the newspaper said.

Ministry figures showed official strikes dropped from 650 in 2008 to 216 in 2009. Most involved companies in the textile and garment sectors.

There are no official statistics on the number of wildcat strikes, but according to local media, more than 100 unofficial strikes have occurred so far this year.

Most grievances involved wages, social insurance, welfare and compensation.

Last month, 3,000 workers went on strike at a Yamaha motorbike factory near Hanoi to demand better wages.

Posted in Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »

Tổng Thống Khai Thuế lợi tức năm 2010 giống như tất cả mọi người và còn phải thông báo công khai

Posted by hoangtran204 trên 20/04/2011

Tất cả các nhân vật ra ứng cử các chức vụ như Tổng thống, phó TT, Nghị Sĩ, Dân Biểu, thống đốc…đều phải công bố tiền lương và tiền kiếm được hàng năm của họ (cả vợ lẫn chông) từ tất cả các nguồn thu nhập. Các phóng viên báo chí thường đặt các câu hỏi lợi tức hàng năm và việc đóng thuế, việc có đi bầu cử hay không…của các nhà lãnh đạo dân cử, nên nhiều năm nay, hồ sơ khai thuế của các vị dân cử được đưa lên mạng internet để mọi người dân cùng xem.

Mục đích của công khai hóa hồ sơ khai thuế của các vị dân cử là nhằm đề phòng họ lợi dụng chức vụ để tham nhũng, móc ngoặc, ăn chia. Khi TT còn đương tại chức, tất cả các quà cáp tặng vật vào do bất cứ cơ quan, tổ chức nào biếu, tặng đều phải sung vào công quỷ. Người được tặng sẽ phải dùng tiền mua lại với giá trị thật của món quà.

“Ông Lý Quang Diệu kể một trong những biện pháp chống tham nhũng của ông ta là ông lựa những người có ngành nghề chuyên môn để bổ nhiệm công việc, khi những người này không làm cho nhà nước nữa, thì họ vẫn có thể dùng kiến thức chuyên môn của họ để kiếm tiền. Ngoài ra, vợ người đó cũng là người có nghề chuyên môn, có thể đi làm để kiếm tiền. Có như vậy thì khi người đó còn làm việc cho nhà nước, họ không bị ám ảnh bởi ý nghĩ là phải ẵm một mớ tiền để sau này không làm cho nhà nước nữa họ sẽ còn có gì để mà sống.” MĐ

Riêng các nhân vật được dân cử hoặc có chức vụ cao trong quân đội, cảnh sát trưởng một thành phố, nghị sĩ, dân biểu, thống đốc, phó thống đốc…sau khi về hưu, hoặc làm xong nhiệm kỳ, họ thường kiếm được rất nhiều tiền còn hơn thời tại chức nhờ các tổ chức doanh nghiệp, công ty tài chánh quản lý, các trường đại học…mời họ đi diễn thuyết nói về các kinh nghiệm quản lý điều hành, mối quan hệ quốc tế giữa các nước, viễn kiến của họ về một vấn đề gì đó trong xã hội, về chính trị…hoặc các nhà xuất bản sách mời họ viết hồi ký, hoặc các trường đại học mời đọc các bài diễn văn lúc sinh viên ra trường vào đầu mùa  hè.

http://www.whitehouse.gov/blog

Tổng thống Hoa Kỳ công khai hoá lợi tức thu được trong năm 2010

nguồn Tin MSNBC

Tổng thống Obama đóng gần nữa triệu thuế lợi tức trong năm 2010.

Tổng thống Obama và vợ đã khai báo  lợi tức hai vợ chồng thu được trong năm 2010 là 1.7 triệu đô-la, họ đã đóng $453.770 tiền thuế cho chính phủ liên bang và $51.568 tiền thuế tiểu bang cho tiểu bang Illinois, theo Toà Bạch Cung cho hay hôm qua thứ Hai ngày 18 tháng Tư.

Hai vợ chồng ông Obama khai với sở thuế là họ có cho 36 tổ chức từ thiện khác nhau một số tiền tổng cộng $245.075 đô-la, trong đó phần cho từ thiện lớn nhất được dành cho tổ chức Fisher House Foundation, là một chương trình giúp đỡ cho gia đình các binh sĩ Hoa Kỳ nằm trong chương trình cần trợ cấp y tế đặc biệt.

Hồ sơ thuế của vợ chồng tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã được đưa lên mạng của Toà Bạch Cung hôm qua và bất cứ ai tò mò muốn xem cho biết thì cứ bấm chuột vào link này.   (link bị lỗi, ko vào đc.)

Tổng thống hay phó tổng thống cũng phải đóng thuế, hồ sơ thuế phải công khai cho người dân biết, gian lận một xu cũng đi … “ủ tờ”. Nguồn: DCVOnline tổng hợp


Trong bản tin đăng trên blog, giám đốc thông tin toà Bạch Cung ông Jay Carney cho hay lợi tức thu được của vợ chồng tổng thống Obama đến từ việc bán sách của ông Obama, bên cạnh số lương $400.000 ngàn đô-la hằng năm của ông.

Cũng công khai việc khai thuế lợi tức năm 2010 hôm nay, Phó Tổng thống Hoa Kỳ ông Joe Biden và vợ là Tiến sĩ Jill Biden cho hay lợi tức cả hai vợ chồng thu được trong năm rồi là $379.000 đô-la, và đã đóng $86.626 đô-la cho thuế liên bang. Họ cũng trả $18.000 đô-la cho thuế tiểu bang (Delaware) và cho từ thiện $5.350 đô-la.

nguồn


First Family paid $453,770 in federal taxes for 2010 on $1.7 million income

Carrie Dann writes:President Barack Obama and his wife Michelle reported a joint adjusted gross income of about $1.7 million in 2010 and paid $453,770 in total federal taxes, the White House announced Monday.  They also paid $51,568 in state income taxes in Illinois.

The president and his wife also reported donations to 36 different charities totaling $245,075, with the largest single donation going to the Fisher House Foundation, a program that supports the families of members of the military receiving special medical care.

Their tax returns are online here.

In a blog post, White House communications director Jay Carney wrote that most of the First Family’s income comes from proceeds from sales of the president’s books.

Also releasing their tax information today, Vice President Joe Biden and his wife Dr. Jill Biden reported a joint income of about $379,000 and paid $86,626 in federal taxes. They paid about $18,000 in state taxes to Virginia and Delaware, and they donated $5,350 to charity.

link

here

With jobs czar under fire, new data confirm offshoring trend

By Zachary Roth

In January, the White House appointed Jeff Immelt (pictured), the CEO of GE, as its “jobs czar,” charged with finding solut By Zachary Roth

By Zachary Roth zachary Roth Tue Apr 19, 11:52 am

ions to America’s unemployment crisis. Three months later, despite some positive signs, employment rates have barely budged, Americans are more pessimistic about the economy than they’ve been in a while–and Immelt is under fire amid news that GE reportedly paid no taxes this year.

And some new jobs data may not help things. The Wall Street Journal reports (sub. req.) that during the last decade U.S. multinationals reduced their domestic workforce by 2.9 million, according to Commerce Department figures. During the same period, those same companies increased their overseas workforce by 2.4 million. (Here’s a chart that nicely lays it out.) As recently as the 1990s, things were different: Multinationals were adding jobs both domestically and overseas.

Worse, Immelt’s own company may be a case study for the shift. As we’ve reported, the number of workers employed by GE in the United States fell from around 162,000 in 2000 to 134,000 in 2009.

When President Obama named Immelt to chair the President’s Council on Jobs and Competitiveness, he said the GE leader “understands what it takes for America to compete in the global economy.”

But some observers have expressed frustration at what they see as the White House’s complacency on jobs. Last month, Christina Romer, the former chair of the White House Council of Economic Advisors, publicly slammed the Obama administration for what she called “shameful” inaction.

A coalition of progressive groups led by Russ Feingold, the former Democratic senator from Wisconsin, recently seized on the news of no taxes from GE to launch a campaign aimed at ousting Immelt from the jobs czar post.

U.S. multinationals are a crucial player in the economy. They employ about 20 percent of all American workers, and, according to the McKinsey Global Institute, account for 23 percent of the country’s private-sector output. Since they’re more exposed to global trends, they often point the way toward where the economy is going.

(Rajesh Nirgude/AP)

Posted in Tài Chánh-Thuế, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

Khi công nhân bãi công đòi tăng lương, công an và bảo vệ có mặt tại vụ đình công này để “răn đe và khủng bố công nhân đang bãi công”.

Posted by hoangtran204 trên 20/04/2011

Muốn biết lý do tại sao công an và bảo vệ không cho công nhân đình công, cần phải đọc lời tựa của 2 loạt bài nầy. Lời tựa ấy là đúc kết của nhiều bài báo, nhiều cuộc điều tra của các phóng viên Anh, Pháp, Mỹ đang làm việc ở Trung Quốc và Việt Nam từ 1983- đến nay.

Bài 1

Bài 2

Một nhà báo tự do bị hành hung

Theo tin từ Hà Nội, Sáng ngày 18/4/2011, nhà báo tự do Lê Thanh Tùng đã bị hành hung khi đến đưa tin về hoạt động đình công tại nhà máy Marumitsu. Đây là nhà máy liên doanh với Nhật Bản, đặt tại khu công nghiệp Quang Minh, thuộc huyện Mê Linh, ngoại thành Hà Nội và từ vài ngày nay ở đây đã xảy ra cuộc đình công của khoảng 2500 công nhân. Cho tới nay, đợt bãi công của công nhân đã sang ngày thứ năm.

Trước đó, ngày 15/4 ông Tùng đã có mặt trong đám công nhân đình công để làm tin và ghi âm phỏng vấn cho một số diễn đoàn hải ngoại. Theo ông, có nhiều công an và bảo vệ có mặt tại vụ đình công này để “răn đe và khủng bố công nhân đang bãi công”.

Lê Thanh Tùng sau khi xô xát với lượng lượng bảo vệ

Nhưng lần sau này, “lực lượng bảo vệ” đã phát hiện ra Lê Thanh Tùng và dùng gạch, đá, chân tay để tấn công, đánh vào đầu, vào mặt và cướp đi máy ảnh, máy ghi âm…

Sau đó sở công an thành phố kết hợp với công an huyện Sóc Sơn đã ập vào nhà riêng của ông Tùng để khám xét và thư giữ chiếc điện thoại cầm tay mà họ cho rằng ông đã dùng nó để đưa tin và trả lời phỏng vấn đài báo hải ngoại. Ông Tùng tiếp tục bị dẫn giải về đồn công an thị trấn Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn để thẩm vấn. Chưa rõ ông sẽ được tự do hay sẽ bị truy tố.

Trong những năm qua, hoạt động như một nhà báo nghiệp dư, tự do, ông Tùng đã đưa nhiều tin tức từ các vụ khiếu kiện của dân oan, các hoạt động tranh đấu cho dân chủ của anh em trong nước ra hải ngoại.

Trong một diễn biến khác, liên quan tới việc “gây rối trật tự công cộng”, hôm 4/4/2011 nhà cầm quyền Việt Nam đã bắt giam 2 ông Lê Quốc Quân và Phạm Hồng Sơn khi các ông có mặt trong đám đông bên ngoài, cách phiên xử tiến sĩ Hà Vũ vài trăm mét.

Sau 10 ngày bị giam giữ và thẩm vấn, họ đã được tự do.

nguồn

*Nên đọc bài dưới đây để biết tại sao công an và bảo vệ răn đe, không cho công nhân đình công.

Ba người hoạt động công đoàn bị cấm mời luật sư

loạt bài nằm trong blog nầy

Posted in Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »

Lý do nào đã khiến Thụy Điển có quyết định đóng cửa Đại sứ quán sau hơn 40 năm hiện diện liên tục tại Hà Nội: Quan điểm mới trong hợp tác phát triển của Thụy Điển

Posted by hoangtran204 trên 18/04/2011

Nguồn: Phạm Hồng Sơn
17/04/11
Lời người dịch: Thụy Điển là một dân tộc nhỏ (hiện chỉ có khoảng 9 triệu dân) và ở một nơi rất lạnh (miền nam Thụy Điển có nhiệt độ thấp nhất trong mùa hè vào khoảng 12°C-15°C). Nhưng chỉ hai sự kiện liên quan tới Việt Nam cũng đủ cho thấy Thụy Điển là một dân tộc nhỏ mà không bé, đất nước rất lạnh mà tình người ấm nồng. Năm 1969, Thụy Điển đã một mình đi ngược lại chính sách phong tỏa, cấm vận của cả khối tư bản để thiết lập quan hệ và trợ giúp cho Việt nam Dân chủ Cộng hòa – một quốc gia tận tụy trong khối cộng sản. Nhưng khác với những người “anh lớn”, Liên-xô, Trung quốc, của Việt nam Dân chủ Cộng hòa, Thụy Điển chỉ giúp những phương tiện hòa bình (bệnh viện dân sự, nhà máy giấy,…) và vẫn luôn bên cạnh nhân dân Việt nam ngay cả trong những đêm đối đầu khốc liệt giữa các dàn tên lửa SAM-II của Liên xô và máy bay B52 của Mỹ. Thế mà nay, trong hoàn cảnh thời bình, Thụy Điển lại quyết định đóng cửa Đại sứ quán sau hơn 40 năm hiện diện liên tục tại Hà Nội. Lý do nào đã khiến Thụy Điển có quyết định này? Liệu đó có phải chỉ là “chuyện nội bộ” của Thụy Điển như câu trả lời ráo hoảnh của phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt nam? Đó chắc vẫn là câu hỏi còn ngậm ngùi trong lòng nhiều người dân Việt nam. Hy vọng, bài phát biểu mới đây (07/03/2011) của bà Bộ trưởng Bộ Hợp tác Phát triển Quốc tế của Thụy Điển tại Trường Kinh tế London, sẽ đem lại cho người Việt chúng ta hiểu thêm về quyết định đóng cửa Đại sứ quán Thụy Điển tại Hà Nội. Xin trân trọng giới thiệu tới quí vị:


Gunilla Carlsson, Bộ trưởng Bộ Hợp tác Phát triển Quốc tế Thụy Điển/p>

Thưa Giáo sư Mkandawire, thưa các quí bà, quí ông và các bạn,

Tôi cảm thấy vinh hạnh khi được chia sẻ những suy nghĩ của mình về các vấn đề hợp tác phát triển, nhân quyền và dân chủ trước một cử tọa hết sức uyên bác ngay tại Trường Kinh Tế London nổi tiếng về sự xuất sắc trong học thuật và khắt khe trong nghiên cứu.

Dĩ nhiên, chúng ta sẽ không thể nào nói về mối quan hệ giữa phát triển, dân chủ và nhân quyền mà lại không nhắc tới các sự kiện đang gây ra những thảo luận tại Brúc-xen – nước láng giềng phương Nam của chúng tôi.

Với cương vị là Bộ trưởng về các vấn đề Hợp tác Phát triển Quốc tế, tôi đã được gặp nhiều nhân vật mà sự khát khao tự do của họ lớn tới mức đã khiến họ dám đứng lên đòi hỏi các giá trị dân chủ, nhân quyền ngay cả trong những thời khắc khó khăn và nguy hiểm cực độ.

Những cuộc nổi dậy của người dân đang diễn ra tại Trung Đông và Bắc Phi là một chứng thực lớn chưa từng có cho những khát vọng của nhân dân ở những nơi đó. Khát vọng phải được tôn trọng về quyền làm người, về tự do và dân chủ, khát vọng được phát triển, được lớn mạnh hơn nữa.

Các cuộc nổi dậy đó đang nhắc lại cho chúng ta rằng nhân quyền là các quyền có tính phổ quát toàn nhân loại. Tôi không dám giấu các quí vị rằng đôi khi tôi thấy rất khó chịu khi nghe người ta ngụ ý là có sự mâu thuẫn giữa dân chủ và phát triển, hoặc giữa nhân quyền và phát triển. “Nhưng chắc chắn,”, một số người lại sẽ nói với tôi, “nếu bà phải chọn giữa cơm áo cho gia đình và quyền bầu cử thì bà sẽ phải chọn cơm áo thôi.” Lối lập luận như thế dĩ nhiên là hoàn toàn vô lý. Vì không có lý do gì để cho rằng sự sung túc về vật chất và các quyền chính trị buộc phải loại trừ lẫn nhau vì một cớ nào đó. Tất cả những chứng cứ đang hiển hiện đều chỉ cho ta thấy điều ngược lại.

Đó chính xác chỉ là loại lý luận muốn mớm cho chúng ta từ những nhà lãnh đạo chuyên chế – những kẻ đang cố bấu víu quyền lực và đang cầu xin chúng ta trợ giúp dưới danh nghĩa của sự ổn định. “Vâng,”, họ sẽ nói với các nhà tài trợ, “chúng tôi hiện không có dân chủ theo nghĩa như ở phương Tây nhưng xã hội của chúng tôi vẫn chưa sẵn sàng cho điều đó. Các ngài phải cho chúng tôi thêm thời gian để phát triển chứ. Đầu tiên, chúng tôi phải cho người dân ăn cái đã.”

Kiểu biện hộ thứ hai cho việc tiếp tục cắt xén các quyền tự do dân sự của người dân là sự ám chỉ việc bảo vệ các quyền cơ bản của con người chỉ là quan niệm thuần của “phương Tây” thôi, rất không phù hợp với thực tế khó khăn của quốc gia đang bị xem xét.

Một điều thường làm tôi kinh ngạc là một số người ngay ở phương Tây lại tỏ ra sốt sắng chấp nhận cái kiểu lý luận đó. Họ chính là những người sẽ nói với quí vị rằng chúng ta nên cẩn thận khi lên tiếng quá mạnh về vấn đề nhân quyền ở các nước đang phát triển. Cách nhấn mạnh đó sẽ phản tác dụng, chúng ta nên tránh để không bị xem là đang lên lớp cho người khác. Và họ còn thường cho rằng vì quá khứ đô hộ thuộc địa của châu Âu trước đây mà chúng ta không có đủ uy tín để nói đến vấn đề nhân quyền.

Tôi xin nói rõ hơn về điểm này. Tôi chưa bao giờ gặp bất kỳ một nhà hoạt động nhân quyền nào ở châu Phi lại thúc giục tôi nói nhẹ đi về nhân quyền hay nói rằng quyền tự do ngôn luận hay tự do hội họp là các quan niệm của châu Âu, hoàn toàn xa lạ đối với châu Phi.

Như vậy, bổn phận đạo đức rõ ràng của chúng ta hiện nay là phải đứng về phía những người bị bức hại vì quan điểm chính trị. Không thể nào chấp nhận được những lý luận sai trái của các chính quyền đang tống giam những con người dũng cảm chỉ vì họ có những quan điểm chính trị khác biệt.

Bảo vệ, ủng hộ những giá trị châu Âu đúng nghĩa phải có nghĩa là đứng về phía những người bị áp bức, chứ không phải những kẻ áp bức.

Các biến động về dân chủ đang làm thay đổi bối cảnh chính trị. Sẽ có người cho rằng đó là biểu hiện của sự chấm dứt ổn định. Thật là một nhầm lẫn ngây thơ. Như thế thì khác nào coi một chế độ phi dân chủ như chế độ của tay Đại tá Gaddafi ở Lybia cũng là thể hiện của sự ổn định tự thân theo một nghĩa nào đó. Những gì mà chúng ta đang chứng kiến hôm nay là tiến trình hy vọng sẽ mang lại những điều kiện cần cho sự ổn định thực sự – loại ổn định chỉ có thể gắn liền với các xã hội tự do.

Chúng ta có bổn phận phải trợ giúp những người đang mạo hiểm cuộc đời họ vì những giá trị mà chúng ta đang tận hưởng và đối với chúng ta các giá trị đó đã trở thành những điều hết sức bình thường. Vì vậy, những gì đang diễn ra ở Bắc Phi là tiếng kêu cứu mạnh mẽ đòi hỏi các chính phủ, các nhà tài trợ phải phối hợp với nhau và cùng nhau cam kết thực sự cho việc thúc đẩy dân chủ, nhân quyền. Những gì chúng ta đang thấy hôm nay chỉ là kết quả từ sự quyết đoán của những con người dũng cảm, với sự hỗ trợ rất hạn chế từ bên ngoài hoặc chả được trợ giúp gì cả. Ở Tunisia và Ai cập, người dân đã tự loại bỏ được các chế độ độc tài bằng những cách khá ôn hòa. Thật đáng khâm phục và kính trọng!
Những diễn biến ở Bắc Phi cũng cho chúng ta thấy việc tiếp cận được với các công nghệ thông tin và truyền thông hiện đại và các mạng truyền thông xã hội có thể mở ra cho các công dân những cơ hội gây ảnh hưởng đối với xã hội và đòi hỏi các lãnh đạo phải có trách nhiệm hơn. Chúng ta đã thấy các công cụ của công nghệ thông tin và truyền thông (CNTTTT) (2) đang đem lại tiềm năng để hiện đại hóa các nỗ lực phát triển của mình một cách hết sức rõ ràng. Đặc biệt, các công cụ đó cũng có thể dùng để cổ xúy cho dân chủ, nhân quyền; để tạo ra các nguồn thông tin độc lập; để buộc các nhà lãnh đạo phải chịu trách nhiệm với các công dân của họ; giúp nối kết giữa người dân với nhau, cả ở trong nước lẫn ngoài nước; là một phương tiện để lật tẩy tham nhũng, nhanh chóng và khá an toàn. Đối với tôi, đó là công nghệ của giải phóng, là biểu tượng của một thế giới đang thay đổi theo một chiều hướng không thể đảo ngược.

Số người dùng Internet đã tăng gấp đôi trong khoảng 2005-2010 và vừa vượt qua mốc 2 tỷ người. Tuy nhiên, sự chênh lệch kỹ thuật số giữa các nước phát triển và các nước đang phát triển còn khá lớn – 71% so với 21% dân số có thể lên mạng. Vì vậy, thăm dò, tìm hiểu và đầu tư vào CNTTTT phải được coi là công cụ cơ bản để gia tăng tính mở và minh bạch cho thế giới. Các tổ chức dân sự và các nhà hoạt động nhân quyền đang cần các hệ thống không dây, các hệ thống mạng bảo đảm tính trung lập và khả năng có thể truy cập được Internet.

Nhưng, một số quốc gia lại đang hạn chế hay cấm các công dân của họ được tiếp cận với Internet – đây chính là các lỗ hổng của Internet. Ở phần lớn các quốc gia kiểu đó, việc bày tỏ chính kiến qua Internet là một tội hình sự và sự bức hại những người có tư tưởng cải cách qua Internet đang ngày càng gia tăng.

Vì vậy, một trong những thách thức chính của chúng ta hôm nay là phải làm thế nào để có thể đưa các nhà hoạt động dân chủ lên danh sách cần trợ giúp hàng đầu, phải tìm hiểu các cách sử dụng các công cụ sáng chế mới thích ứng với các giai đoạn đầu của quá trình thay đổi và chuyển đổi sang dân chủ.

Tuy nhiên, các tranh luận trong các quốc gia dân chủ hiện nay lại chỉ chú tâm đến các vấn đề có tính vĩ mô về ngoại giao và chính trị. Do đó, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm trong các chương trình trợ giúp dân chủ ở mức độ vi mô. Lịch sử đang chỉ cho chúng ta thấy rằng phản ứng của quốc tế một cách kịp thời là yếu tố tối quan trọng để giúp thuận lợi nghiêng hẳn sang các nhà cải cách dân chủ.

Vì vậy, để bổ khuyết cho sự trợ giúp dân chủ có tính truyền thống của mình, Chính phủ Thụy Điển đã bắt đầu một dự án có tên là Sáng kiến Đặc biệt cho Dân chủ hóa và Tự do Ngôn luận. Dự án này nhằm tạo ra cơ hội để trợ giúp nhanh hơn các nhà hoạt động nhân quyền và các nhân tố có lợi cho sự chuyển đổi dân chủ bằng những cách thức mới và trực tiếp hơn, nhất là để tận dụng các cơ hội bất ngờ cho sự thay đổi dân chủ.

Cách đây vài tuần tôi đã mời một số nhà nghiên cứu, một số nhà hoạt động trên Internet và một số doanh gia về CNTTTT đến Stockholm để thảo luận về việc làm thế nào để CNTTTT có thể tạo ra được tự do và các cách thức điều chỉnh để các trợ giúp phát triển của chúng ta phù hợp hơn với thực tế hiện nay. Tôi sẽ còn gặp lại họ vào thứ Năm này để bàn sâu hơn về cách thức triển khai các nỗ lực trợ giúp nhằm thúc đẩy quá trình dân chủ hóa bằng các công cụ kỹ thuật số và kỹ thuật số hóa mang tính dân chủ sao cho hiệu quả và hiệu suất nhất có thể.

Đối với riêng tôi thì Dân chủ là sự thay đổi. Nhân quyền là Tự do. Tôi thực sự mong muốn được nhìn thấy sự thay đổi vì tự do trong thế giới này.

Thay đổi vì Tự do cũng là cái tên, vào năm ngoái, được đặt cho chính sách của Thụy Điển đối với dân chủ và nhân quyền trong quá trình hợp tác phát triển quốc tế.
Trong chính sách đó, chúng tôi nhấn mạnh ba vấn đề sau đây: một, tầm quan trọng của trợ giúp đối với dân chủ và nhân quyền để giảm nghèo; hai, sự quan trọng của chủ nghĩa đa nguyên như điểm khởi đầu cho mọi phát triển kinh tế-xã hội, và ba là sự minh bạch là một công cụ để dân chủ hóa.

Dân chủ hóa và tự do là hai mặt cốt yếu của sự phát triển và phạm trù quyền con người cần phải được gắn liền với mọi nỗ lực hợp tác phát triển của chúng ta. Cùng với nguyên tắc nhà nước pháp quyền, sự tôn trọng các quyền dân sự và chính trị phải được coi là yếu tố quyết định trong quá trình xây dựng các hệ thống dân chủ có khả năng vận hành và giảm đói nghèo trên tất cả mọi phương diện.

Nghèo đói không chỉ là tình trạng thiếu thốn các phương tiện vật chất. Đó còn là tình trạng thiếu thốn về quyền lực, cơ hội và an ninh. Đó còn là việc người dân thiếu ảnh hưởng đối với chính cuộc đời của mình. Tôi muốn nhấn mạnh lập trường này như một điểm khởi đầu quan trọng cho những tham vọng của Thụy Điển trong các chương trình hợp tác phát triển quốc tế trong tương lai nói chung và trong các hỗ trợ về dân chủ và nhân quyền, nói riêng.

Khi người dân sống trong nghèo đói mà lại bị từ chối quyền lên tiếng một cách tự do, bị tước bỏ quyền gây ảnh hưởng hay quyền thay đổi điều kiện sống của mình hoặc không được quyết định đối với các vấn đề của cộng đồng, và đất nước mình, đó chính là dấu hiệu của nghèo đói. Vì vậy, có nhiều tự do hơn và dân chủ hơn, đó chính là sự giảm nghèo. Đối với chúng tôi, điều đó có nghĩa rằng chống đói nghèo buộc phải tiến hành đồng thời hai vấn đề: đưa đến các nguồn lực vật chất và mang lại các giá trị nhân phẩm, tinh thần cho người dân.

Cách hiểu đa phương diện về đói nghèo này đã được toàn thể Liên hiệp Châu Âu chia sẻ và được ghi rõ trong Chính sách Đồng thuận của Liên hiệp Châu Âu về Phát triển từ năm 2005. Nhưng điều quan trọng nhất là cần phải đảm bảo chắc chắn cho chính sách đó cũng được thể hiện rõ trong các chính sách trợ giúp phát triển của Liên hiệp Châu Âu, hiện nay cũng như tương lai.

Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng các xã hội dân chủ có khả năng tốt nhất trong việc thúc đẩy sự phát triển và tăng trưởng một cách bền vững. Chúng ta đều biết rằng việc bảo vệ nguyên tắc thượng tôn pháp luật, sự bình đẳng trước pháp luật, hay việc giữ gìn các nguyên tắc cơ bản của kinh tế thị trường như quyền sở hữu, tự do giao dịch, bảo vệ truyền thông tự do và quyền tự do ngôn luận là những điều kiện tạo cho kinh tế tăng trưởng. Mọi người đều phải có quyền được gặp gỡ, hội họp và lập hội một cách tự do, cũng như phải được an toàn và an ninh để thực hiện các quyền đó.

Phát triển dân chủ khi phối hợp với sự phát triển xã hội sẽ là cách phát triển bền vững hơn, trong đó mọi cá nhân, phụ nữ cũng như đàn ông, đều được thụ hưởng.
Bình đẳng giới là điều kiện tiên quyết cho sự phát triển dân chủ trong dài hạn. Phụ nữ và đàn ông, em gái và em trai phải có quyền và cơ hội ngang nhau trong việc tự quyết định cuộc đời mình và tạo ảnh hưởng đối với xã hội.

Xã hội không được gạt bỏ bất cứ một giới nào của con người.

Trợ giúp cho dân chủ và nhân quyền không chỉ là cứu cánh tự thân mà còn là phương tiện để gia tăng tính hiệu quả của trợ giúp và tăng cường sức mạnh cho cuộc chiến chống tham nhũng.

Truyền thông độc lập và tự do, hệ thống chính quyền cởi mở và minh bạch, các thiết chế khả hoạt (3) và một xã hội dân sự đa nguyên là những thành phần sống còn để có được một thể chế dân chủ thực sự. Những thành phần đó cũng là những hòn đá tảng cho sự hợp tác phát triển trong thời hiện đại – sự hợp tác đòi hỏi tính trách nhiệm nghiêm túc.
Tính cởi mở và minh bạch giúp gia tăng cơ hội để các công dân giám sát tiền thuế của mình và năng lực điều hành của chính quyền. Chúng ta đều biết rằng tính chịu trách nhiệm được tăng cường có nghĩa là các bộ máy nhà nước sẽ phải đáp ứng tốt hơn các đòi hỏi, nguyện vọng của dân chúng. Về lâu dài, để phát triển bền vững và thiết thực, các nền dân chủ phải mang lại sự lãnh đạo đúng đắn và hiệu quả. Tuy nhiên, các nền dân chủ cũng cần phải thực hiện các hứa hẹn và ban hành các quyết định, đồng thời phải làm cho hệ thống chính trị dân chủ vận hành được. Tôi thấy rất thú vị khi theo dõi sáng kiến gia tăng tính mở của Chính phủ Anh và ngay tại Liên hợp châu Âu, chúng tôi, Andrew Mitchell (4) và tôi, cũng đang cố gắng phấn đấu để đạt được qui chế Minh bạch trong Trợ giúp của Liên hợp châu Âu.

Như quí vị đã thấy, bài nói chuyện của tôi có chủ đề là “Tại sao nhân quyền và dân chủ lại hệ trọng để thoát nghèo?”. Xin quí vị chú ý là bản Báo cáo Phát triển Con người tại vùng Ả-rập năm 2002 đã nhận ra được một cách tiên tri ba lý do chính của tình trạng nghèo khổ ở vùng Trung Đông và Bắc Phi là: một: thiếu dân chủ, hai: giáo dục yếu kém, ba: địa vị lệ thuộc của phụ nữ.

Năm 2004, bản báo cáo cũng nhấn mạnh đặc biệt tới mối liên hệ giữa việc thiếu các quyền tự do và tình trạng kém phát triển. Điều đó cho thấy rõ các vấn đề cho phát triển tại Trung Đông và Bắc Phi nằm ngay trong mối liên hệ giữa dân chủ hóa và phát triển kinh tế.

Cho dù đã có nhiều người được hưởng lợi từ tăng trưởng kinh tế, nhưng sẽ không thể có phát triển thực sự nếu nhà nước không đầu tư để người dân được thực hiện các quyền xã hội và kinh tế như giáo dục, y tế, nước sạch, nhà ở và cả các quyền dân sự và chính trị.

Để tạo dựng được dân chủ và phát triển thực sự tại Trung Đông và Bắc Phi, chủ nghĩa đa nguyên phải được thừa nhận trên mọi phương diện, xã hội, chính trị, tôn giáo, giữa truyền thống và hiện đại, giữa thế hệ trẻ và già, giữa các tầng lớp xã hội và giữa các tư tưởng chính trị khác biệt.

Sau cùng, một bài học quan trọng từ những sự kiện đang diễn ra hiện nay là vai trò của các mạng truyền thông xã hội, của các công nghệ mới về thông tin và truyền thông. Các mạng truyền thông xã hội như Facebook, Twitter, tin nhắn và blog đang tạo được thêm một không gian trao đổi thường xuyên cho các công dân, các nhóm người đông đảo của xã hội.

Các mạng truyền thông xã hội cũng cho thấy xã hội dân sự được hình thành bởi các cá nhân, đồng thời các công nghệ thông tin, truyền thông đang mang đến cho họ các công cụ quan trọng để thực hiện các khát khao dân chủ. Chúng ta cũng thấy mạng truyền thông xã hội đang đem đến sự quả cảm và sức huy động cho cả một lục địa trong cuộc đấu tranh vì dân chủ.

Kinh nghiệm chuyển đổi một cách hòa bình của châu Âu từ độc tài sang dân chủ cũng đang là nguồn cảm hứng cho các cá nhân, các phong trào dân chủ ở các nước độc tài khắp thế giới. Do đó, châu Âu đang gánh vác một trách nhiệm đặc biệt trong việc góp phần xây dựng dân chủ ở những nơi khác dựa theo ánh sáng kinh nghiệm của chúng ta. Cụ thể, chúng ta phải có bổn phận đạo đức để thực hiện trách nhiệm đó bằng lịch sử của chính mình.

Đó là niềm tin chắc chắn của tôi, rằng phương diện chính trị trong sự hợp tác phát triển quốc tế phải được chỉ đạo xuyên suốt bằng bổn phận đạo đức này.

Cách tiếp cận của Thụy Điển không chỉ là theo đuổi một chương trình nghị sự toàn cầu về dân chủ và nhân quyền mà còn phải đảm bảo chắc chắn rằng quan điểm phát triển phải được áp dụng cho các vấn đề đó. Đặt ưu tiên cho dân chủ trong quá trình hợp tác phát triển nghĩa là phải thừa nhận bình diện chính trị của sự hợp tác phát triển.

Xin cảm ơn,

Người dịch: Phạm Hồng Sơn.
Nguồn: http://www.sweden.gov.se/sb/d/3214/a/162547

Các chú thích là của người dịch

(1) Đầu đề này là của người dịch
(2)Công nghệ thông tin và truyền thông, nguyên ngữ tiếng Anh là Information and communication technology (ICT) thường được dùng như một thuật ngữ mở rộng của IT (Information technology), bao gồm công nghệ thông tin (IT, Information technology) cùng với các phương tiện truyền thông bằng điện thoại, phát thanh và phát hình, tất cả các loại hình nghe – nhìn và truyền tải, và hệ thống mạng dựa trên các chức năng kiểm soát và kiểm tra định lượng.
(3) Nguyên ngữ tiếng Anh là “functioning institutions”: một lần tôi đã dịch là “định chế chức năng”, nhưng sau khi được góp ý và trao đổi cùng ông Mai Thái Lĩnh, tôi sửa lại thành “thiết chế khả hoạt”. Thuật ngữ này (functioning institutions) nhằm nói đến các cơ cấu, tổ chức chính trị hoặc phi chính trị nhưng có khả năng vận hành một cách độc lập và hiệu quả theo đúng tôn chỉ, mục đích đã được công bố chính thức, khác với các cơ cấu, tổ chức chỉ được lập ra có tính hình thức và sự hoạt động của nó lệ thuộc hoàn toàn vào một thế lực nào đó.
(4) Andrew Mitchell là Bộ trưởng Phát triển Quốc tế của Chính phủ Anh.

Nguồn

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

Hai công ty VN do chính quyền VN làm chủ bị 50 công nhân VN thưa ra Tòa án Liên Bang Hoa Kỳ đòi bồi thường 100 triệu đô la

Posted by hoangtran204 trên 16/04/2011

Hai công ty quốc doanh bị 50 công nhân VN hiện đang ở Houston, Texas, kiện 2 công ty quốc doanh Việt Nam ra tòa án Liên Bang của Mỹ đòi bồi thường 100 triệu đô la vì họ bị “2 công ty nầy lừa gạt và họ  là nạn nhân của một âm mưu tổ chức buôn người mang tầm vóc quốc tế và quy mô”.

“Công ty Đầu tư Thương mại và Dịch vụ Quốc tế (INTERSERCO) được thành lập từ tháng 4 năm 1980, là doanh nghiệp Nhà nước trực thuộc UBND Thành phố Hà Nội.”

http://interserco.com.vn/main.php?page=listpage&MucID=1

“Tổng Công ty Công nghiệp ô tô Việt nam ( Tên viết tắt là Vinamotor ) là Tổng Công ty thuộc sở hữu nhà nước. Ngày 23/9/2003 Vinamotor chính thức được thành lập theo quyết định số 189/QĐ – TTg của Thủ tướng chính phủ và Quyết định số 3096/QĐ-BGTVT của Bộ GTVT”.

http://vinamotor.vn/about_quatrinh.asp

Vụ nầy chắc chắn là 50 công nhân nầy sẽ thắng, sẽ được định cư ở Mỹ, sẽ được bảo lãnh gia đình ở VN qua Mỹ sau 5 năm sống ở đây.

Chắc chắn 50 người nầy sẽ nhận được tiền bồi thường, vì người Mỹ rất ghét tệ nạn buôn người, công nhân bị ngược đãi…chắc chắn chính quyền VN phải dàn xếp để trả 80-100 triệu đô la, nếu không thì phải trả thêm tiền án phí và trả tiền cho các luật sư đang kiện họ (tối thiểu là 5-10 triệu đô la nếu để vụ nầy kéo dài).

Có phải họ là những “người lao động nước ngoài đến Mỹ làm việc mà tiền lương thì bị các công ty khác lấy” *?

Bị lừa đảo bởi các hãng Mỹ, những công nhân Việt nam cáo buộc 2 công ty quốc doanh VN đã lừa gạt và lợi dụng họ để lấy tiền

Tác giả LISE OLSEN
Báo HOUSTON CHRONICLE  April 15, 2011, 1:28AM

photo
Brett Coomer Chronicle
Hình: Những người Việt Nam Ngô Bá Chín, bên trái, Nguyễn văn  Hùng, Vũ Văn Tuyên và  Lê Hải No đã kiện lên tòa án liên bang chống lại các công ty Việt Nam do chính quyền ở Hà Nội làm chủ, họ cáo buộc các công ty nầy đã gian dối khi tuyển mộ họ đi ra nước ngoài làm việc để tước đoạt tiền bạc tài sản của họ.

Chỉ một tuần sau khi chánh án hạt Harris tuyên án các công ty cung cấp lao động của Hoa Kỳ phải bồi thường cho các thợ hàn người Việt Nam một số tiền 60 triệu đô-la, giờ đây các công nhân trong vụ kiện này đã kiện lên toà án liên bang và cho rằng họ là nạn nhân của một tổ chức buôn người mang tầm vóc quốc tế và quy mô hơn.

Đơn kiện nêu đích danh những thủ phạm là hai công ty lớn của Việt Nam, mà nhà nước Việt Nam làm chủ một phần cả hai công ty này: Công ty Đầu tư Thương mại và Dịch vụ Quốc tế (INTERSERCO) và Tổng Công ty Công nghiệp Ô Tô Việt Nam (Vinamotors).

Luật sư của những công nhân Việt Nam này là ông Tony Buzbee, nói rằng hai công ty nầy có liên hệ với nhà nước Việt Nam được biết là đã tham dự vào việc xuất khẩu những người lao động ra nước ngoài thông qua các nổ lực tuyển mộ đầy gian trá, những công ty này đã tước đoạt hết tiền bạc dành dụm của những người lao động nầy và rồi chuyển họ qua những công ty Hoa Kỳ đang mong muốn để thu lợi nhuận từ “những người lao động được đưa từ nước ngoài vào”.

Đơn kiện ở toà án liên bang Hoa Kỳ đòi bồi thường thêm 100 triệu đô la cho những tổn thất gây ra.

Một nhân viên của Lãnh sự quán Việt Nam ở Houston đã không trả lời về sự cáo buộc này và yêu cầu người gọi nên gọi thẳng cho Toà Đại sứ Việt Nam ở Hoa Thạnh Đốn. Tuy nhiên, phát ngôn viên toà đại sứ Việt Nam đã không trả lời những cuộc gọi có để lại tin nhắn vào máy hôm thứ Tư ngày 13 tháng Tư 2011.

Qua phỏng vấn và đơn kiện này cho hay, khoảng 50 công nhân từ những thành phố lớn ở Việt Nam cho hay là họ đã được tuyển mộ để qua làm việc ở một xưởng đóng và sửa chữa tàu ở Houston qua một chương trình quảng cáo có tính gian dối trên truyền hình VN và đã được các công ty Việt Nam bảo trợ.

Trong năm 2008, những công nhân nào muốn đi (ra nước ngoài) phải trả trước một số tiền dịch vụ lên tới 15.000 đô-la – bằng cách cầm nhà cho ngân hàng, bán các doanh nghiệp và dịch vụ mà họ đang làm, hay mượn tiền tiết kiệm của bà con họ hàng. Đổi lại, những công nhân này được các công ty tuyển mộ người hứa hẹn là họ sẽ được một số lương khoảng 100.000 đô-la qua một hợp đồng kéo dài 30 tháng.

Nhưng khi đến Houston (Texas), những công nhân này “bị nhốt trong nhà như súc vật”, “bị đối xử như những người lao động đưa từ nước ngoài vào”*, và tất cả họ đã bị đuổi việc chỉ 8 tháng sau đó bởi chính những công ty tuyển mộ này, (họ bị đuổi việc) khi các công ty đang có kế hoạch thay thế họ bằng những người mới vừa được đưa tới, và những người mới nầy cũng phải trả tiền lệ phí (15 000 đô la) và là nạn nhân bị lường gạt như chính những người đi trước, theo những cuộc phỏng vấn và đơn kiện với toà án liên bang ở Toà án Khu vực Hoa Kỳ ở Galveston.

“Đây là một một siêu cường quốc và chúng tôi không thể tin rằng chúng tôi cuối cùng rồi như thế này, công ty thuê người đang lừa gạt chúng tôi,” ông Ngô Bá Chín, một trong những công nhân nói với báo Houston Chronicle qua một thông dịch viên. Điều kiện (sống) ở đây tệ lậu hơn bất cứ những chỗ nào mà ông đã từng làm việc trước đây ở ngoại quốc, bao gồm Nga, Nam Hàn và Libya. “Giống như bị ở tù.”

85.000 công nhân hàng năm

Hàng năm, Việt Nam thường đưa khoảng 85.000 công nhân ra làm việc ở nước ngoài, số công nhân này làm được khoảng 2 tỉ đô la hằng năm, theo đơn kiện và báo cáo của chính quyền Mỹ cho biết. Chương trình đưa người Việt ra nước ngoài làm việc được Việt Nam ủng hộ và thúc đẩy nhằm gia tăng nền kinh tế trong nước và giảm bớt nạn thất nghiệp.

Ông Ngô Văn Chín, một người thợ hàn có kinh nghiệm, khoảng chừng 50 tuổi, kể lại là ông thấy nhiều quảng cáo trên đài truyền hình ở Việt Nam giới thiệu công việc ở Mỹ. Ông đã nộp đơn xin đi ngay, ông trả các món tiền lệ phí và rồi vé máy bay lên đường đi Texas. Ở đây, ngoài ông gia nhập vào một nhóm có khoảng hơn ba mươi sáu người khác, đa số là những người trẻ tuổi hơn ông và đến từ những thành phố khác ở  Việt Nam.

Thay vì được ở một nơi an toàn, có đầy đủ tiện nghi, đồ dùng cá nhân và sạch sẽ, ông Ngô Văn Chín phải ở chung với ba người khác trong một chung cư đầy chuột và gián ở vùng Pasadena, với giây điện giăng tứ tung và thảm dơ dáy với giá tiền thuê 2.000 đô la một tháng. Số tiền này bị công ty tuyển người trừ vào tiền lương cùng 1.200 đô la tiền chuyên chở hàng tháng, mặc dầu các công nhân được đưa đón đi làm hằng ngày và mỗi tuần một lần, được đưa ra chợ mua sắm.

Những dịch vụ này được hai công ty ở Mỹ cung cấp, ILP Agency LLC ở tiểu bang Louisiana, và công ty Coast to Coast Resources Management Services, trước đây có trụ sở ở thành phố Houston, Texas. Hai công ty này đã bị chánh án Toà án Hạt Harris ra lệnh phải bồi thường cho nạn nhân 60 triệu đô-la trước đây. Một luật sư cho công ty Coast to Coast nói là công ty này hiện nay đã không còn hoạt động nữa. Báo Houston Chronicle đã không thể liên lạc được với bất cứ ai ở công ty ILP Agency LLC.

Tám tháng sau khi hợp đồng bắt đầu, ông Ngô và những công nhân Việt Nam khác được cho hay là họ bị đuổi việc và được ra lệnh thu xếp đồ đạc cá nhân (để rời khỏi hãng đóng tàu).

Sống như những kẻ nghèo khó nhất

Trên giấy tờ, những cựu công nhân xưởng đóng và sửa chữa tàu này đã thành công trong việc kiện các công ty tuyển dụng người ở toà án quận Harris và giờ đây (trên giấy tờ) họ đều là triệu phú cả, nhưng trong thực tế họ không thu được bất kỳ món tiền nào từ các phán quyết của toà đã ký hôm tháng Một và tháng Hai bởi chánh án Steven Kirkland của quận Harris.

Thay vì đó, những công nhân này hiện đang sống như những kẻ nghèo, nhờ vào sự cứu tế, đang lo sợ bị trục xuất và sợ bị chính nhà nước Cộng sản Việt Nam của họ trả thù khi họ về lại quê nhà.

“Niềm tin của tôi là những thủ phạm chính và được chia phần phần lớn tiền bạc để làm ăn trong dịch vụ thuê mướn người nầy, hiện đang ở trong nước nguyên quán của các nạn nhân,” luật sư Buzbee đã trả lời treong một cuộc phỏng vấn.

Những lời phàn nàn nầy đã được đề cập đến nhiều lần trong những bản tường trình của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, vốn từ lâu đã chỉ trích nhà nước Việt Nam đã thất bại trong việc bảo vệ cho công dân Việt Nam tránh khỏi nạn buôn người, bản tường trình có nói tiền phí quá cao và không hợp pháp trong việc tuyển mộ người lao động của  “những công ty xuất cảng lao động của Việt Nam, mà đa số có liên hệ và được bảo trợ bởi nhà nước Việt Nam.” Các món tiền lệ phí mà người đi lao động nước ngoài đóng cho những công ty tuyển mộ lao động ở Việt Nam thuộc loại cao nhất mà người lao động ở vùng Á châu phải trả để được đi ra nước ngoài làm việc,  “làm cho họ bị nợ nần trói buộc và nạn lao động cưỡng bách,” theo bản Báo cáo năm 2010 về Nạn Buôn Người của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.

Bản báo cáo còn nói thêm là cho đến nay, đã chưa từng có một công ty tuyển mộ người lao động nào bị truy tố bởi nhà nước Việt Nam vì tội buôn người lao động.

Sống cách ly, cô lập không tiếp xúc với ai hết

Thành phố Houston có một cộng đồng người di dân Việt Nam rất đông đảo và có tiếng nói mạnh mẽ về phương diện chính trị, nhưng những công nhân Việt Nam làm cho hãng đóng tàu này nói là họ đã bị giữ trong tình trạng cô lập và đã bị cảnh báo rằng vì họ là công dân đến từ một nước cộng sản, họ sẽ bị người Mỹ đối xử tệ bạc và ngay cả bị hành hung nữa, theo các đơn kiện và những cuộc phỏng vấn công nhân cho biết.

Chính nhờ vào sự can thiệp của những người truyền đạo của giáo phái Jehovah’s Witness đã đến thăm viếng chung cư ở Pasadena mà những công nhân này đã tìm được sự giúp đỡ sau khi bị đuổi việc.

Luật sư ở thành phố Houston, Tammy Tran, một luật sư người Mỹ gốc Việt Nam, đã tuyển một được một số luật sư làm việc thiện nguyện (cho vụ án này) từ nhiều công ty luật ở Houston, bao gồm ông Buzbee, Mark Lanier và Gordon Quan.

Một nhóm sinh viên trường Luật South Texas, dưới sự hướng dẫn của luật sư Naomi Bang, cũng đang giúp những công nhân VN này nộp đơn xin chiếu khán như là nạn nhân của tội phạm buôn người.

“Tôi mong muốn cả thế giới biết đến trường hợp này,” luật sư Tran nói. “Đây là một danh dự để giúp những người này và chúng tôi hy vọng rằng qua trường hợp này chúng ta có thể giúp đỡ nhiều thanh niên nam nữ khác, họ là nạn nhân của tệ nạn buôn người.”

Bản dịch@HoangTran 2011

Chú thích:

*Indentures servants = là những người làm việc theo hợp đồng cho một người khác trong một thời gian có hạn định, luôn luôn là họ không được nhận tiền lương, và đổi lại là họ không cần trả tiền vé tàu để đến làm việc ở một quốc gia khác. Suốt thế kỷ thứ 17, hầu hết những người lao động da trắng ở các tiểu bang Maryland và Virginia là những người đến từ nước Anh làm việc theo kiểu hợp đồng nầy. Những người nầy thường được chủ cho ăn. Nhưng không có tiền lương.

Còn các nô lệ người da đen từ Phi Châu bị bắt làm nô lệ hoặc bị quyến rũ bởi các lời dụ khị để đến Mỹ làm nô lệ. Những người nầy bị xem như tài sản hay các món hàng để trao đổi giữa các chủ nô lệ.

Những người công nhân VN nói trong bài viết nầy thì phải trả tiền 15 000 đô la tiền lệ phí máy bay 2 công ty tuyển mộ do chính quyền VN làm chủ, cụ thể là của UBND Hà Nội và của Thủ Tướng VN ký thành lập công ty 2003 (tiền thân của công ty nầy có từ hồi 1995 và trực thuộc bộ GT-VT). Họ qua Mỹ làm thợ hàn,  mỗi tháng phải trả tiền xe đưa rước 1200 đô/ 1 người, và trả tiền nhà 800 đô la/ 1 tháng. Tiền ăn uống  phải tự túc. Sau 8 tháng làm việc thì họ bị công ty tuyển mộ ở Việt Nam đuổi việc.

@Mỗi năm xuất khẩu lao động 80 000 người. Mỗi người đóng lệ phí cho 2 công ty quốc doanh nầy là 15.000 đô la Mỹ.  Mỗi năm thu được 2 tỉ đô la trong suốt 15 năm qua thì quả là một số tiền khổng lồ mà 2 công ty quốc doanh nầy thu lợi. Xuất khẩu người lao động VN trong suốt 15 năm qua là một món hàng lấy ngoại tệ vể cho chính phủ vì họ làm việc kiếm được tiền bao nhiêu là dành dụm gởi về nước cho gia đình sống lây lất và trả nợ.

“Theo VAFI, trong những năm qua, xuất khẩu lao động của nước ta ngày càng tăng lên, mỗi năm Việt Nam có khoảng từ 70.000-80.000 lao động xuất khẩu. Gần như toàn bộ thu nhập từ nguồn này đều được chuyển về nước, chiếm tỷ trọng đáng kể trong tổng lượng tiền kiều hối và là nhân tố làm tăng lượng kiều hối hàng năm.” nguồn (ở đoạn cuối)

@Hiện nay, có 500 000 công nhân Việt Nam đang lao động trong các nước Á Châu như Mã Lai, Singapore, Đài Loan, Nam Dương, và ở Nam Triều Tiên, Nhật…Ngoài ra, người lao động VN còn được xuát khẩu qua Nga, Lybia, Ai Cập, Saudi, Israel, và các quốc gia Trung Đông khác. Các công nhân VN làm đủ thứ công việc mà công nhân bản xứ chê không làm, hoặc làm các việc nặng nhọc, mà lương chỉ được trả vào khoảng 300 đô la mỗi tháng, khoảng 2/5 tiền lương của người bản xứ. Tất cả tiền lương kiếm được họ gởi về VN trả nợ tiền tàu/xe/vé máy bay, và nhờ đó chính phủ VN thu được thêm ngoại hối hàng năm. Chính phủ chỉ in tiền VN ra, và đổi lấy tiền đô của những người nầy gởi về.

Xuất khẩu người lao động VN đi qua làm việc ở các nước ngoài trong suốt 15 năm qua như là xuất khẩu một món hàng lấy ngoại tệ đem về hàng năm cho chính phủ.

Các bài liên quan tới xuất khẩu lao động VN qua nước ngoài

1./xuất khẩu lao động VN ở vùng đồng bằng sông Cửu Long 2001-2008

2./Lao động VN ở Malaysia

3./Số lao động VN ở 40 nước là 500 000 người

Các vụ kiện mà các công ty quốc doanh VN đã thua

1./ vụ kiện từ năm 1994 đòi bồi thường 90 000 đô, nhưng công ty VN Airlines không đền, về sau, đã bị xử phạt và đã trả hơn 5,2 triệu Euro vào năm 2006

2./ Vụ Trịnh Vĩnh Bình khởi kiện năm 2003, và chính phủ VN phải dàn xếp để bồi thường hơn 150 triệu đô la năm 2006

http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2011/04/truong-cuc-thi-hanh-an-dan-su-ba-ria-vung-tau-bi-bat/

http://ttvnol.com/khpl/848487/page-12

—–

Were they ‘indentured servants’?

Cheated by U.S. firms, Vietnamese allege homeland exploited them

By LISE OLSEN
HOUSTON CHRONICLE

April 15, 2011, 1:28AM

Only weeks after a Harris County judge awarded an unprecedented $60 million in civil judgments to Vietnamese welders allegedly exploited by U.S. labor supply companies, the same workers claimed in federal court Wednesday to be victims of a larger international human trafficking conspiracy.

The lawsuit identifies the culprits as two major Vietnamese companies, both partly owned by the Vietnamese government: International Investment Trade and Service group, aka Interserco, and General Automotive Industry Corp. of Vietnam, aka Vinamotors.

The workers’ attorney, Tony Buzbee, describes the Vietnam government-related companies as knowing participants in mass exportation of laborers through deceptive recruiting efforts that exploit workers by stripping them of their savings and shipping them off to U.S. companies eager to benefit from “what amounts to indentured servants.” The federal lawsuit seeks another $100 million in punitive damages.

An employee at the Vietnamese Consulate in Houston had no response to the allegations and referred callers to Vietnamese Embassy in Washington. An embassy spokesman did not return phone calls Wednesday.

In interviews and lawsuits, about 50 workers from major cities across Vietnam claim they were recruited to come to a Houston shipyard through a deceptive national TV ad campaign sponsored by the Vietnamese companies.

In 2008, interested workers paid up-front processing fees as high as $15,000 — raised by mortgaging homes, selling businesses and borrowing relatives’ life savings. In exchange, they were promised about $100,000 in wages over the life of a 30-month contract.

Once here, workers were “housed like animals,” “treated like indentured servants” and fired after only eight months as the same agencies planned to replace them with new fee-paying arrivals, according to interviews and the federal lawsuit filed in U.S. District Court in Galveston.

“This is the super power country and we could not believe we had ended up like this, the company was cheating us,” Chin Ba Ngo, one of the workers told the Chronicle through a translator. Conditions here were worse than anywhere else he’d worked abroad, including Russia, South Korea and Libya. “It was like imprisonment.”

photo
Brett Coomer Chronicle

Vietnamese immigrants Chin Ba Ngo, left, Hung Van Nguyen, Tuyen Van Vu and No Hai Le have filed a federal suit against Vietnamese companies partly owned by Hanoi, alleging deceptive recruiting and exploitation.

85,000 workers a year

Vietnam annually exports as many as 85,000 workers, who generate revenues of around $2 billion, the lawsuit and government reports say. The initiative is promoted by the Vietnamese as boosting the domestic economy and reducing unemployment.

Ngo, an experienced welder in his 50s, remembers seeing TV ads offering U.S. jobs. He quickly responded, paid fees and found himself on a plane to Texas. Here, he joined about three dozen others, mostly younger men from cities across Vietnam.

Instead of clean and safe accommodations, Ngo shared a rat- and cockroach-infested apartment in Pasadena with exposed wiring and filthy carpet for which he and three others got charged $2,000 monthly. Handlers deducted rent from the men’s paychecks along with a monthly transportation fee of $1,200, though workers got rides only to work and, once a week, to a supermarket.

Services were provided by two U.S.-based companies who were ordered to pay the workers $60 million: ILP Agency LLC, of Louisiana and Coast to Coast Resources Management Services, formerly based in Houston. An attorney for Coast to Coast said the company is out of business. The Chronicle was unable to reach anyone from ILP Agency.

Eight months into their contract, Ngo and other Vietnamese workers were told they were being fired and ordered to pack their things.

Living like paupers

On paper, the former shipyard workers who successfully sued their handlers in a related Harris County civil suit are now millionaires, but they have collected nothing from court judgements signed in January and February by Harris County Civil District Judge Steven Kirkland.

Instead, the workers live like paupers, fearing deportation and retribution from the Vietnamese government.

“It’s my belief is that the real culprits (and) the lion’s share of the money is being made by the entities in the home countries,” attorney Buzbee said in an interview.

Those claims are echoed in reports issued by the U.S. Department of State, which has long criticized the Vietnamese government for failing to protect its citizens from trafficking, including illegal and excessive recruitment fees charged by “Vietnamese labor export companies, most of which are state-affiliated.” Those fees are “some of the highest” paid by all “Asian expatriate workers, making them highly vulnerable to debt bondage and forced labor,” the State Department’s 2010 Report on Trafficking On Persons says.

No company has ever been prosecuted by the Vietnamese for labor trafficking crimes, the report says.

Kept in isolation

Houston has a huge and politically powerful Vietnamese immigrant community, but the shipyard workers say they were kept in isolation and warned that as citizens of a communist country they’d be treated poorly or even violently by Americans, according to the lawsuits and interviews.

It was only through the intervention of Jehovah’s Witness missionaries who visited their Pasadena apartments that the men found help after being fired.

Houston Attorney Tammy Tran, a Vietnamese-American, recruited volunteer lawyers from several Houston law firms, including Buzbee, Mark Lanier and Gordon Quan.

A group of students at the South Texas College of Law, led by attorney Naomi Bang, also are helping the men apply for visas as human trafficking or crime victims.

“I would like the world to hear about this case,” Tran said. “It’s an honor to help these men and we hope that through this case we can help a lot of other young men and young women who are human trafficking victims.”

lise.olsen@chron.com

nguồn

http://www.chron.com/disp/story.mpl/metropolitan/7522851.html


Posted in Các công ty do chính phủ VN làm chủ tham gia vào tệ nạn buôn người, Cong Nhan Viet Nam | 1 Comment »

Một việc làm có ý nghĩa cho các blogger ký thỉnh nguyện thư Bảo Vệ Sông Mekong – Please protect the Mekong River

Posted by hoangtran204 trên 15/04/2011

Aviva Imhof – giám đốc điều hành lâm thời của Hiệp hội bảo vệ những dòng sông trên thế giới kêu gọi mọi người ký vào thỉnh nguyện thư nầy để yêu cầu Lào không xây dựng đập thủy điện trong vùng hạ lưu sông (Mekong) (khi chảy qua Việt Nam,sông nầy có tên là Sông Cửu Long), xây dựng đập ở đây sẽ làm cho sông Cửu Long bị nước mặn xâm nhập sâu vào đất liền.

Nếu xây đập ở Lào, các con sông và kênh rạch vùng đồng bằng sông Cửu Long sẽ từ nước ngọt chuyển qua nước mặn. Khi không có nước ngọt để tưới ruộng, lúa sẽ chết hết vì tưới nước mặn. Cá sông cũng chết vì nước mặn xâm nhập vào sông, rạch…và đời sống của người dân miền Tây sẽ khổ nhiều hơn nữa, không còn cá để ăn, không còn nuôi cá nước ngọt vì dòng sông sẽ nhiễm nước mặn…

Dear my friend,
I’m writing to you today with a very special request. For more than 15 years, I have been working to protect the Mekong River in Southeast Asia. But today this magnificent river – known as the “Mother of all Rivers” – is facing its greatest threat ever.
Next week, the governments of Laos, Thailand, Cambodia and Vietnam will meet to decide whether to build the first dam on the lower Mekong mainstream – the Xayaburi Dam. This dam would devastate the river’s rich fisheries and directly impact hundreds of thousands of people.
Scientists from around the world agree that dams on the lower Mekong mainstream would sound a deathknell for the Mekong river’s rich biodiversity, impacting millions of people. The region’s governments are divided about whether to approve the Xayaburi Dam or not – and your voice can make a difference. Let’s send them a message today letting them know that the citizens of the world care about the Mekong River.
Thank you for joining me in protecting a river that is very close to my heart.
For people, water and life,
Aviva Imhof, Interim Executive Director

Bạn thân mến,

Tôi đang viết cho bạn ngày hôm nay với một yêu cầu rất đặc biệt. Trong hơn 15 năm, tôi đã và đang làm việc để bảo vệ sông Mekong ở  vùng Đông Nam Á. Nhưng ngày nay con sông tuyệt vời này — được gọi là “Mẹ của tất cả các con sông” — đang đối mặt với mối đe dọa lớn nhất hơn bao giờ hết.

Bạn có thể hành động ngay hôm nay để bảo vệ sông Mekong (Cửu Long) không?

Tuần tới, các chính phủ Lào, Thái Lan, Campuchia và Việt Nam sẽ họp để quyết định có nên xây dựng các đập nước đầu tiên trên dòng chính sông Mekong – đập Xayaburi. Đập này sẽ tàn phá nguồn thủy sản phong phú của con sông và tác động trực tiếp đến hàng mấy trăm ngàn người.

Các nhà khoa học từ khắp nơi trên thế giới đồng ý rằng các con đập trên hạ lưu chính của sông Cửu Long sẽ là hồi chuông báo tử cho đặc tính đa dạng  và phong phú về mặt sinh học của dòng sông Mekong, tác động đến cuộc sống của nhiều triệu người.

Các chính phủ trong vùng đang phân vân trong việc phê duyệt có nên xây đập Xayaburi hay không – và tiếng nói của bạn có thể tạo sự khác biệt. Chúng ta hãy gửi tin nhắn ngày hôm nay để cho họ biết rằng các công dân của thế giới đang quan tâm đến dòng sông Cửu Long.

Hãy hành động ngay hôm nay để giữ cho dòng Mekong chảy một cách tự do.

Cảm ơn bạn đã tham gia với tôi trong việc bảo vệ một con sông mà nó rất gần với trái tim tôi.

Vì nguồn nước, con người và cuộc sống,

Aviva Imhof, Giám đốc điều hành lâm thời

Bạn sẽ làm gì để bảo vệ sông Cửu Long?
Bạn chỉ cần nhấp chuột vào hàng chữ màu xanh của bài viết tiếng Việt (hoặc tiếng Anh),

và điền thông tin của mình vào các ô,

sau cùng nhấp chuột vào cái hình chữ nhật có hàng chữ: send your massage.

Posted in Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »

Thư Giãn: Tổng Thống Tiệp đang len lén đút túi 1 cây bút mà ông rất vừa ý, nét mặt của ông ta rõ ràng là hí hửng, thỏa mãn sau hành động ấy..

Posted by hoangtran204 trên 13/04/2011

Trong khi giới báo chí và truyền thông Việt Nam chỉ được nói đến các tin tức liên quan tới CƯỚP, GIẾT, Hiếp,  thậm chí có lần một phóng viên Việt Nam nào đó đưa hình ảnh của các cán bộ cao cấp trong chính phủ Việt Nam đang say sưa giấc nồng…ngũ gục. Hình ảnh mặt mày các nhà lãnh đạo với đủ các thế nằm ngã nghiêng  trông rất tức cười…Nhưng  nghe đâu về sau anh chàng phóng viên tinh nghịch nầy đã bị kỹ luật.

Ngược lại, các phóng viên và đài truyền hình nước Tiệp được quyền tự do tường thuật trên đài truyền hình về hành động len lén đút túi của  TT Tiệp, ngay cả người đọc tin cũng có nụ cười hóm hỉnh…và TT Tiệp thì cười khoái chí sau khi nhìn cây viết rất kỹ, dùng tay phải cầm cây bút kéo xuống dưới bàn, rồi chuyền qua tay trái, và đút túi. Nét mặt ông ta đầy hí hửng sau khi tác nghiệp. Ha Ha ha.

Mời các bạn thưởng thức hình ảnh và phim nầy, hiện đang đem lại  những phút làm khán giả Tiệp  vừa ngượng ngùng, còn nhiều người khác lại được trận cười khoái chí như thế nầy đây:

Có phải Tổng Thống  Cộng hòa Tiệp là một người ăn cắp bút không?

Brett Michael Dykes

Bất cứ ai đã từng từng làm việc trong văn phòng đều có thể chứng thực, một trong những điều phiền toái, không lấy làm gì vui của cuộc sống là có những người mượn viết mà không trả lại cây.

Giờ đây, việc mượn viết không trả lại nầy đang xuất hiện công khai trước mắt nhiều người, và dẫu Tổng thống Cộng hòa Tiệp Khắc, ông Vaclav Klaus, có thể là một trong những người này, thì các công dân của đất nước Tiệp mà ông đang cai trị vẫn rất không hài lòng về chuyện ấy.

Bạn đang nhìn thấy, ông Tổng thống nước Tiệp Klaus, mà đáng chú ý nhất trước khi tranh cãi có lẽ là ông từ chối thẳng thừng về khoa học liên quan tới biến đổi khí hậu của địa cầu — ông thậm chí còn xuất hiện trên chương trình Glenn Beck để phản biện về sự kiện ngày nhiệt độ địa cầu ngày càng nóng lên và nguyên nhân  là do con người đã gây ra—ông đã bị bắt gặp trong phim ghi hình là đang đút vào túi một cây bút dùng ký trong buổi lễ ký kết thương mại trong một chuyến thăm gần đây tới nước Chile.

Hơn nữa, vụ ăn cắp bút táo tợn nầy đã diễn ra trước mắt  giới truyền thông trong một buổi lễ công bố một thỏa thuận thương mại giữa hai nước. Các hình ảnh trên phim cho thấy rõ ràng Klaus ngắm cây bút, sau đó từ từ di chuyển nó vào một trong các túi áo của mình (và sau đó, nét mặt của ông đầy thỏa mãn, hí hửng) trong lúc mà Tổng thống Chile, Sebastian Pinera, đang nói chuyện với các phóng viên truyền thông.

Hiện nay, hãng tin Reuters đang loan báo rằng một số công dân Tiệp đang cáo buộc Tổng thống Klaus là một người có tật ăn cắp. (đây là một chứng bệnh tâm thần của những người có thói quen mãnh liệt và bệnh hoạn là ăn cắp, họ đút vào túi bất cứ thứ gì ở gần tầm tay của họ, ngay cả khi vật đó không đáng giá để lấy).

Nhưng nhân viên của tổng thống cho rằng ông có quyền lấy cây bút ấy và rằng trên thực tế ông đã hành động hoàn toàn phù hợp với nghi thức đã được đặt ra của nhà nước Cộng hòa Tiệp Khắc. “Chúng tôi ở dinh tổng thống Prague luôn luôn cung cấp cây bút đến các đoàn đại biểu trong các buổi lễ ký kết như thế, cùng với xấp giấy đi kèm,” phát ngôn viên của tổng thống Radim Ochvat đã nói với hãng tin Reuters như thế.

Và dưới đây, bạn có thể xem video về câu chuyện nầy, kèm theo với hình ảnh chứng thực và điệu nhạc hài hước:

*Phần trong ngoặc đơn của HT 204 đã  thêm vào cho dễ đọc.

Tue Apr 12, 12:23 pm ET

Is the president of the Czech Republic a pen stealer?

As just about anyone who’s ever worked in an office can attest, one of life’s most festering annoyances are people who don’t return pens that they borrow. Now it appears as though Czech Republic President Vaclav Klaus may be one of those people, and the citizens of the nation he rules over are none too pleased about it.

You see, Klaus, whose most notable prior controversy was probably his flat rejection of climate change science—a position that he even  appeared on Glenn Beck’s show to tour—was caught on video coyly pocketing a ceremonial pen during a recent visit to Chile. What’s more, the brazen stylus heist took place in full view of the media during a ceremony to announce a trade agreement. The video shows Klaus clearly admiring the pen, then slowly moving it into one of his jacket pockets as Chilean President Sebastian Pinera speaks to the assembled members of the media.

Now, Reuters is reporting that some Czech citizens are accusing Klaus of being a kleptomaniac. But the president’s staffers claim that he had every right to take the pen—and that he was, in fact, acting entirely in line with established Czech state protocols. “We at the Prague Castle always give such a pen to delegations, along with a notepad,” presidential spokesman Radim Ochvat told the news agency.

You can watch video of the incident, complete with graphics and a humorous soundtrack, below:

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

Hình Ảnh thời Đi Tắt Đón Đầu

Posted by hoangtran204 trên 13/04/2011

1aa118.jpg

——–


Trên xe bus đi Long Thành, một người mặc đồng phục đá một thanh niên vì anh nầy khiếu nại xe bus nóng mà xe không mở máy lạnh.  Đánh một người không có vẻ gì là đang gây hấn là một hành động thô bạo, coi thường pháp luật.

nguồn: on the net
*

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Coi chuyện chính trị xứ người, rồi nghĩ đến nước ta…

Posted by hoangtran204 trên 12/04/2011

Sống trong một quốc gia dân chủ thật là sướng. Ai ai cũng được quyền phát biểu ý kiến, phê phán công việc điều hành quốc gia của tổng thống, thủ tướng mà không bị công an bắt, đưa ra tòa, và kết án là: “nói xấu lãnh tụ” như ở VN, luật sư Cù Huy Hà Vũ đang thọ án 7 năm. Ai đó từng khoe khoang: “nước ta dân chủ gấp triệu lần tư bản…” đã không hề biết ngượng miệng khi nói điều đó.

Trở lại chuyện nước  Mỹ. Cựu thống đốc bang Massachusetts thông báo ra tranh cử tổng thống vào năm 2012, ông quay phim, rồi đưa lên mạng, oang oang tuyên bố và kêu gọi mọi người ủng hộ, đóng góp tiền bạc cho ông ta ra tranh cử với TT Obama :

“Hơn 20 triệu người Mỹ vẫn không thể tìm được việc làm hoặc đã bỏ hẳn chuyện tìm kiếm công việc. Làm thế nào mà điều này lại xảy ra ở một quốc gia dẫn đầu thế giới trong đổi mới và năng suất? Câu trả lời là chính sách của Tổng thống Obama đã và đang thất bại.  Tổng Thống Obama và hầu như tất cả những người xung quanh ông ta chưa bao giờ từng làm việc trong nền kinh tế thực sự.”

Chắc chắn sau khi nghe được đoạn phim của Romney công khai chỉ trích,  Tổng thống Obama sẽ không dám sai  ông cảnh sát nào tới nhà Mitt Romney vào đêm nay để hù dọa, khám xét máy tính, rồi bắt đi giữa đêm khuya, điều tra vài tháng, rồi đưa ra tòa, và cho ngồi tù.

Mà thực tế, nếu TT Obama có ra lệnh, cũng sẽ không có một cảnh sát nào tuân lệnh đi bắt ông Mitt Romney. Chỉ bởi vì cảnh sát và người dân nào cũng biết luật, hiểu hiến pháp, và biết rằng: người nào cũng có quyền phê phán, chỉ trích các nhà lãnh đạo quốc gia và họ được bảo vệ bởi luật nhân quyền, trong đó có quyền tự do ngôn luận, quyền phát biểu ý kiến.  Do đó nếu TT Obama có sai cảnh sát đi bắt Mitt Romney, thì chẳng ai thèm coi lệnh ấy ra gì. Văn phòng Biện Lý (tương đương với viện kiểm sát) và  chánh án cũng chẳng ai thèm ký lệnh cho cảnh sát đi bắt Mitt Romney. Và không chừng nếu TT Obama dám làm chuyện nầy, chắc chắn ông sẽ bị hạch hỏi, bêu rếu, và xấu hổ quá rồi từ chức.

Nhưng ở VN nếu chuyện nầy xẩy ra thì lại khác. Cứ xem luật sư CH Hà Vũ bị bắt, rồi vào tù, thì ta thấy ngay cả thủ tướng, công an, viện kiểm sát, chánh án ở Việt Nam cũng chẳng ai  biết hiến pháp, chẳng ai hiểu luật pháp. Họ sống và làm việc cứ như thời 1900 hoặc tệ hơn. Điều đáng cười là họ tuyên truyền dán khẩu hiệu khắp đường phố rằng: người dân phải tôn trọng luật pháp, và bảo vệ hiến pháp!

Mitt Romney đang bước vào cuộc ứng cử năm 2012 vào Nhà Trắng

Hôm thứ Hai, Mitt Romney cuối cùng đã xác nhận điều mà nước Mỹ từ lâu đã và đang dự kiến: Ông tar a ứng cứ lần thứ hai vào Tòa Bạch Ốc.

Viên cựu thống đốc Massachusetts đã thông báo trên mạng Twitter, liên kết với một đoạn video dài hai phút rưỡi trên YouTube, trong phim đó, ông tuyên bố ông là thành lập một ủy ban thăm dò chính thức 2012 – bước đầu tiên trong cuộc vận động vào tòa Nhà Trắng.

Thông báo nầy không lan rộng – tin nầy loan ra mà không có thông báo trước với các phóng viên –  đã xẩy ra vào lúc đảng Dân Chủ đã cố gắng tận dụng dịp kỷ niệm được tổ chức vào ngày mai về đạo luật về chăm sóc sức khỏe ở tiểu bang Massachusetts mà cựu Thống đốc Mitt Romney đã ký thành luật cách đây 5 năm.

Trong video, được quay ở tiểu bang New Hampshire, Mitt Romney nói chuyện hầu hết về đề tài kinh tế, quảng bá các kinh nghiệm riêng của mình trong lãnh vực kinh tế tư nhân* trong khi chỉ trích Tổng thống Obama như là “đã thất bại” về các chính sách trong bối cảnh số người thất nghiệp lên đến mức kỷ lục**.

“Hơn 20 triệu người Mỹ vẫn không thể tìm được việc làm hoặc đã bỏ hẳn chuyện tìm kiếm công việc. Làm thế nào mà điều này lại xảy ra ở một quốc gia dẫn đầu thế giới trong đổi mới và năng suất?” Mitt Romney nói. “Câu trả lời là chính sách của Tổng thống Obama đã và đang thất bại.  Tổng Thống Obama và hầu như tất cả những người xung quanh ông ta chưa bao giờ từng làm việc trong nền kinh tế thực sự.”

Đáng chú ý, Romney không đề cập đến những gì có thể gây tổn thương lớn nhất cho ông ta trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng: Sự lãnh đạo và cổ vỏ của Mitt Romney về đạo luật cải cách chăm sóc sức khỏe ở Massachusetts là điều mà các viên chức của Nhà Trắng đã cho biết là đã truyền cảm hứng cho kế hoạch chăm sóc sức khỏe toàn quốc đang gây nhiều tranh cãi của Tổng thống Obama.

Romney hiện đang là ứng cử viên đảng Cộng hòa thứ nhì đã công bố chính thức  việc thăm dò ra tranh cử. Cựu Thống đốc tiểu bang Minnesota Tim Pawlenty đã nhảy vào cuộc đua này hai tuần trước đây. Tuy nhiên, Romney đã được tăng tốc độ cho việc vận động tranh cử vào năm 2012. Suốt tháng 3, cựu thống đốc Massachusetts đã đi khắp nước Mỹ để nắm chắc các nguồn cam kết bảo đảm tài chính cho cuộc đua. Ông đã nói với các nhà tài trợ rằng ông có kế hoạch vận động tài chánh lên tới 50 triệu đô la cho cuộc bầu cử sơ bộ trong  đảng Cộng hòa.

Có lẽ không phải là không có chủ ý, lời thông báo của Romney cũng đã xuất hiện cùng một ngày khi ông Pawlenty đã công bố việc thuê mướn nhân vật quan trọng nhất cho cuộc bầu cử sơ bộ vào năm 2012: ngôi sao đang lên, chiến lược gia của đảng Cộng hòa Nick Ayers, người đã từng được ve vãn bởi tất cả các cuộc vận động tranh cử, cho biết hôm nay ông sẽ làm việc cho cựu thống đốc bang Minnesota.

Mitt Romney finally enters the 2012 presidential race

By Holly Bailey holly Bailey Mon Apr 11, 4:25 pm ET

Mitt Romney finally confirmed Monday what the nation has long expected: He’s making a second bid for the White House.

The former Massachusetts governor made the announcement on Twitter, linking to a two-and-a-half minute long YouTube video in which he announced he’s forming an official 2012 exploratory committee–the first step in a White House run.

The low key announcement–which came down with no advance notice to reporters–came as Democrats tried to capitalize on tomorrow’s anniversary of the Massachusetts health care law Romney signed into law five years ago.

In the video, which was filmed in New Hampshire, Romney talks almost exclusively about the economy, touting his own credentials in the private sector while criticizing President Obama’s “failed” policies amid record unemployment numbers.

“Over 20 million Americans still can’t find a job or have given up looking. How has this happened in a nation that leads the world in innovation and productivity?” Romney says.  “The answer is that President Obama’s policies have failed. He and virtually all of the people around him have never worked in the real economy.”

Notably, Romney makes no mention of what could be his biggest vulnerability in the race: his stewardship of a health care reform bill in Massachusetts that White House officials said inspired Obama’s controversial national plan.

You can watch the video here:

Romney is now the second leading GOP candidate to officially announce an exploratory bid. Former Minnesota Gov. Tim Pawlenty jumped into the race two weeks ago. Yet Romney has already been revving up for his 2012 bid. Over the last month, the former Massachusetts governor has been traveling the country securing financial commitments for the race. He told donors he plans to raise in upwards of $50 million alone for the GOP primary.

Perhaps not unintentionally, Romney’s announcement also came on the same day Pawlenty announced the biggest staff hire of the 2012 primary so far: rising star GOP strategist Nick Ayers, who had been courted by all of the campaigns, said today he’ll work for the ex-Minnesota governor.

Posted in Chinh Tri Hoa Ky, Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

Chính phủ VN đối phó với lạm phát bằng cách nầy- Dù VN đã xuất khẩu dầu hỏa hơn 20 năm qua, nhưng dân chúng VN vẫn chưa hưởng được việc mua xăng giá rẻ

Posted by hoangtran204 trên 09/04/2011

Chính phủ VN đối phó với lạm phát bằng cách:

1./ Ra lệnh cho Petrovietnam bán 2,7 tỉ đô la cho các ngân hàng  Việt Nam

2./ Yêu cầu các ngân hàng  VN tăng vốn dự trữ ngoại hối lên 4%, thay vì là 2% như trước đây và ra lệnh cho ngân hàng phải hạ lãi suất tiền đô xuống mức 3-5%.

mục đích: làm giảm lạm phát đang ở mức 13,9%.

Tập đoàn quốc doanh Petrovietnam bán 2 tỉ 7 đô la cho các ngân hàng Việt Nam với mục đích để làm gì? Các ngân hàng VN từ năm ngoái đên nay thiếu ngoại tệ để giao dịch, nên họ rất cần tiền đô. Thậm chí ngay từ năm ngoái, các ngân hàng VN đã tăng tiền lời lên 6,3%- 6,5% cho ai gởi tiền đô vào ngân hàng để thu hút đô la.

Nay được Petrovietnam bán ra 2,7 đô la để các ngân hàng có ngoại hối để giao dịch và đồng thời tuân theo chính sách của chính phủ VN là: bắt buộc các ngân hàng phải gia tăng vốn dự trử ngoại hối lên 4% theo thông báo như sau: Dự trữ bắt buộc ngoại tệ tăng thêm 2% từ đầu tháng 5

Thông báo nầy có mục đích là bắt buộc các ngân hàng hạ giá lãi suất ký gởi đô la từ 6,5% xuống còn 3%-5%.

Các cố vấn kinh tế và tài chánh của chính phủ VN hiện nay suy nghĩ rằng:

Nếu hạ lãi suất tiền đô xuống 3%-5% (từ mức 6,5%), và để lãi suất tiền đồng lên cao 12-14%, thì dân chúng sẽ bán tiền đô đang cất giữ ở nhà để lấy tiền đồng VN, rồi sau đó họ sẽ đem tiền đồng ra gởi ngân hàng để lấy lời.

Nếu kịch bản diễn ra đúng như vậy thì các ngân hàng sẽ có thêm tiền đô la để cho các doanh nghiệp mượn, hoặc đổi lấy tiền đô ra nhập khẩu hàng của nước ngoài đam về bán trong nước; đồng thời, khi lãi suất cho tiền đồng  VN cao khoảng 18%, thì dân chúng sẽ gởi tiền đồng vào để lấy lời, sẽ thu hút nhiều tiền đồng đang lưu hành ngoài thị trường vào ngân hàng, kết quả là giúp chính phủ cắt giảm bớt lạm phát.

Nếu  kịch bản nầy thành công thì lạm phát sẽ giảm xuống trong quí II và quí III.

Tuy nhiên, chắc chắn kế hoạch nầy sẽ thất bại, vì chính phủ VN muốn tăng dự trữ đô la Mỹ, mà lại áp trần lãi suất 3%/năm để “khuyến khích” dân bán Đô La lấy VND, rồi đem tiền VND gởi vào lấy lãi 18% / 1 năm. Lãi suất VND 18%/năm, nhưng lạm phát dự đóan 30% , chả ai dại gì bán USD để lấy tiền VN, gửi ngân hàng lấy lời.

——

Lạm phát chỉ là kết quả của việc chính phủ in quá nhiều tiền đồng tung ra thị trường, trong khi hàng hóa sản suất trong nước thì số lượng hàng hóa và dịch vụ vẫn không tăng, kết quả xã hội có ít hàng hóa, mà quá nhiều tiền lưu thông trên thị trường,  làm cho tiền đồng mất giá, đô la tăng vọt lên và vàng tăng lên.

Lạm phát trong 4 tháng đầu năm là 12,1%, 12,5%, 13% và hiện nay là 13.9%. Nhưng chính phủ hùng hồn tuyên bố rằng “cố gắng giữ mức độ lạm phát ở mức 7%” !!!

——–

Muốn chận đứng lạm phát, thì vật giá phải ổn định, trong đó giá xăng dầu phải ổn định và thấp, nhưng hiện nay, giá xăng dầu trong nước đang tiếp tục gia tăng.  Mà giá xăng dầu của thế giới hiện cũng đang gia tăng. 2 tuần qua, giá dầu tăng từ 106-120 đô la 1 thùng dầu thô. Và mỗi năm khi mùa Hè sắp đến, giá xăng dầu lại gia tăng như hỏa tiển cho đến giữa tháng 9 thì mới giảm đi đôi chút.

Khi giá xăng dầu gia tăng, chắc chắn giá cả các mặt hàng hóa sẽ gia tăng. Như vậy thì nạn lạm phát sẽ gia tăng. Điều nầy là chắc chắn, cho nên chính phủ không thể nào làm giảm lạm phát được trong quí III và IV năm nay.

Tóm lại, sẽ có 3 điều xảy ra:

1./Giá xăng dầu ở VN sẽ tăng, giá 1 lít xăng sẽ trên 23.000 đồng- 28.000 đồng trong thời gian sắp tới.

2./ Giá cả của tất cả hàng hóa và thực phẩm sẽ gia tăng cao

3./ Lạm phát sẽ tiếp tục gia tăng trên 15%

——–

Dù VN là nước đã xuất khẩu dầu hỏa hơn 20 năm qua, nhưng dân chúng VN vẫn chưa hưởng được việc mua xăng giá rẻ. Thậm chí 1 lít xăng hiện nay giá 21.300 đồng, giá nầy còn hơn giá xăng mua ở Mỹ.

Dầu Hỏa Việt Nam: Tổng doanh thu 6 tháng đầu năm 2011 sẽ vào khoảng 15 tỉ và số tiền bán dầu thô trong 6 tháng đầu năm sẽ vào khoảng 6 tỉ.

Nhưng dù có nhiều giếng dầu cở nào, thì dân chúng  VN cũng không bao giờ được hưởng các tài nguyên của đất nước, dẫu cho việc xuất khẩu dầu hỏa đã xảy ra hơn 20 năm rồi. Tiền bán dầu đi về đâu trong hơn 20 năm qua?

Năm 2011, VN sẽ xuất khẩu được 11-12 tỉ đô la tiền bán dầu thô cho ngoại quốc, nhưng tất cả số tiền nầy đều chui vào túi của tập đoàn quốc doanh PetroVietnam và chính phủ VN.

Trong bản tin dưới đây:

“Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (Petrovietnam), trong quý I, Tập đoàn đã thu ngoại tệ đạt 2,7 tỷ USD”

Điều nầy được hiểu là trong quí I, tập đoàn đã bán được số dầu thô khai thác ngoài Biển Đông là 2,7 tỉ đô la. Số tiền 2 tỉ 7 tương đương với bán khoảng 27 triệu thùng dầu thô. Giá trung bình 1 thùng dầu thô của tháng 1, 2, và 3 năm 2011 là  100 đô 1 thùng ( $93,  $98, và $109 U.S. dollars / 1 barrel of rude oil) nguồn ở đây.

Như vậy, năm nay VN sẻ xuất khẩu trung bình là 108 triệu thùng dầu thô. Tổng số tiền thu được chắc chắn sẽ trên 11 tỉ đô la, vì hiện nay giá 1 thùng dầu thô đã trên 116-120 đô/ 1 barrel of crude oil.

Hiện nay, giá dầu lên cao khoảng 116-120 đồng 1 thùng dầu thô, và như vậy quí II năm 2011 chắc chắn tập đoàn Petrovietnam sẽ thu được nhiều tiền hơn, số tiền ấy chắc chắn sẽ trên 3,5 tỉ đô la; hiện nay, theo bản tin dưới đây thì Petrovietnam dự đoán là 3 tỉ, vì căn cứ giá dầu thô là 100 đô la/ 1 thùng.

Nhớ lại vào năm 2008, Việt Nam bán dầu thô ra nước ngoài tổng số thu là 10 tỉ đô la.

Tuy là một nước xuất khẩu dầu hỏa, nhưng dân chúng VN vẫn luôn luôn mua xăng với giá cao hơn ở Mỹ khoảng 15-20%.

Trong khi đó, 12 quốc gia xuất khẩu dầu trong khối OPEC luôn luôn bán xăng cho dân chúng trong nước được mua ở mức ưu đãi, giá trung bình 4 lít là 0,5 – 1,25 đô tức là vào khoảng  1/3 đến 1/7 giá xăng mà dân Mỹ mua. Chính quyền 12 nước sản xuất dầu hỏa lý luận rằng: dầu hỏa là tài nguyên chung của đất nước, nên khi khai thác, phải bán rẻ cho dân chúng tiêu dùng vì dân chúng cũng là chủ của dầu hỏa.

Riêng ở VN thì tất cả lượng dầu hỏa khai thác và xuất khẩu hơn 20 năm qua đã hoàn toàn lọt vào tay của chính phủ và tập đoàn Petrovietnam của nhà nước. Dân chúng VN không được hưởng một chút gì hết trong suốt 20 năm VN xuất khẩu dầu; và dân chúng VN muốn mua xăng, thì họ phải mua với giá còn cao hơn người Mỹ mua xăng hàng ngày.

Lẻ ra, người VN trong nước cũng được hưởng các tài nguyên khoáng sản xăng dầu vì VN là 1 quốc gia xuất khẩu dầu thô, nên họ phải được mua xăng với giá ưu đãi và giá xăng khoảng 5000 hay 7000 đồng một lít, giống như 372 triệu dân chúng trong  12 quốc gia thuộc khối xuất cảng dầu OPEC đang bán ra hàng ngày cho dân chúng của họ tiêu thụ (giá trung bình 4 lít là 0,5 – 1,25 đô).

Theo bài báo dưới đây, thì Petrovietnam tổng doanh thu toàn Tập đoàn

quý I đạt 151,2 nghìn tỷ đồng = 7,233,584,499 USD, tính tròn là 7 tỉ 234 triệu đô la.

Và quí II dự tính sẽ là 7 tỉ 758 triệu đô la.

Tổng cộng của 6 tháng đầu năm 2011 sẽ vào khoảng 15 tỉ. Số tiền nầy là cọng chung của số tiền bán dầu thô trong 6 tháng + với số xăng mà VN nhập vào từ nước ngoài để bán cho dân chúng lấy lời.

GDP của  VN vào năm 2011 khoảng 90 tỉ, mà tổng doanh thu dầu hỏa và xăng chiếm 30 tỉ, thì điều nầy cho thấy là khai thác dầu hỏa bán ra nước ngoài và nhập khẩu xăng để bán lại cho dân chúng trong nước chiếm khoảng 30% GDP.

Quí 1/ 2011 là 7 tỉ 234 triệu đô la

Quí 2/ 2011 là 7 tỉ 758 triệu đô la

rates: 2011-04-09 17:34 UTC
151,200,000,000,000.00 VND = 7,233,584,499.46 USD
Vietnamese Dong US Dollar
1 VND = 0.0000478412 USD 1 USD = 20,902.50 VND

website chuyển đổi ngoại hối từ VN đồng qua US đô la  hoặc http://www.xe.com/ucc/full/

———–

Các bài báo gốc đã tham khảo:

Petrovietnam bán gần 3 tỷ USD cho ngân hàng

(VnMedia) – Theo báo cáo quý I/2011 của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (Petrovietnam), trong quý I, Tập đoàn đã thu ngoại tệ đạt 2,7 tỷ USD, tăng 35% so với cùng kỳ. Toàn bộ số USD này đã được bán lại cho các ngân hàng.

Trong quý I, Petrovietnam đã cơ bản hoàn thành và vượt mức các chỉ tiêu, nhiệm vụ chủ yếu đã đề ra. Các chỉ tiêu đều đạt cao hơn so với cùng kỳ năm 2010. Theo đó, tổng doanh thu toàn Tập đoàn quý I đạt 151,2 nghìn tỷ đồng, bằng 119,3% kế hoạch quý I, 30,2% kế hoạch cả năm, tăng 59,4% so với cùng kỳ.

Nộp ngân sách Nhà nước đạt 36,5 nghìn tỷ đồng, bằng 123,8% kế hoạch quý I, 35,6% kế hoạch cả năm, tăng 35,0% so với cùng kỳ.

Riêng về thu ngoại tệ, trong quý I Tập đoàn đã thu được 2,7 tỷ USD, bằng 127,3% kế hoạch quý I, 31,9% kế hoạch cả năm, tăng 27,4% so với cùng kỳ.

Tại buổi họp báo công bố kết quả sản xuất kinh doanh quý I/2011, lãnh đạo của Petronietnam đã khẳng định, thực hiện chỉ đạo của Chính phủ về việc các tập đoàn, tổng công ty phải bán lại ngoại tệ cho các ngân hàng thương mại trong nước nhằm hạn chế tình trạng “đô la hóa” trên thị trường, toàn bộ số tiền 2,7 tỷ USD đã được Tập đoàn bán lại cho các ngân hàng.

Trong quý II tới, Petrovietnam đặt ra chỉ tiêu tài chính toàn Tập đoàn có doanh thu ngoại tệ ước đạt gần 3 tỷ USD, nội tệ đạt khoảng 97.100 tỷ đồng. Ngoài ra Petrovietnam cũng đặt ra chỉ tiêu tài chính Công ty mẹ với tổng doanh thu khoảng 7.500 tỷ đồng. Toàn bộ mức doanh thu trên được Petrovietnam dự kiến nếu giá dầu quý II có giá là 100 USD/thùng.

Mời các bạn đọc tin dưới đây:

Dự trữ bắt buộc ngoại tệ tăng thêm 2% từ đầu

tháng 5

Thứ sáu, 08/04/2011 23:10

NHNN thống nhất nâng dự trữ bắt buộc thêm 2% và lãi suất tiền gửi ngoại tệ sẽ bị áp trần 3%. Thông tin chính thức có thể công bố ngày 9/4.

Theo VnExpress, từ đầu tháng 5, tỷ lệ dự trữ bắt buộc đối với ngoại tệ gửi không kỳ hạn và có kỳ hạn dưới 12 tháng, áp dụng cho tất cả ngân hàng, từ 4% sẽ tăng lên 6% trên tổng số dư tiền gửi. Tỷ lệ dự trữ bắt buộc với tiền gửi bằng ngoại tệ từ 12 tháng trở lên nâng lên  4% từ mức cũ 2%.

Lãi suất huy động USD cá nhân sẽ bị khống chế dưới 3% một năm, còn tiền gửi ngoại tệ của các tổ chức vẫn ở mức 1%. Quy định này sẽ được áp dụng ngay sau đợt nghỉ lễ Quốc tổ.

Từ cuối tháng 3, các ngân hàng đã bắt đầu mạnh tay giảm lãi suất huy động USD. Thay vì 6,3-6,5% một năm trước đó, hiện xuống còn quanh 5%, thậm chí Sacombank mới đây mạnh tay điều chỉnh mức cao nhất chỉ còn 4,88% với khoản tiền trên 300.000 USD kỳ hạn 2-3 tháng.


Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Kinh Te | Leave a Comment »

Tài Chánh Việt Nam đang gặp khó khăn trầm trong, Bộ trưởng Tài Chính Việt Nam lặng lẽ tới Mỹ gặp World Bank và họp kín với Bộ Trưởng Tài Chánh Geithner

Posted by hoangtran204 trên 08/04/2011

Chắc chắn hiện nay tình hình tài chánh của VN rất bi đát nên Bộ trưởng Tài chánh  Vũ Văn Ninh đang đến Mỹ là để mượn tiền.

Trước khi bị đông đất hôm 11-3-2011, Nhật đã hứa cho VN mượn 7 tỉ đô la, nhưng nay thì kể như món tiền nầy không có, nên chính phủ VN qua Mỹ cầu cứu.

Vừa đến  Mỹ,  ông Ninh đã đến trụ sở Ngân Hàng Thế Giới để gặp  bà phó chủ tịch ngân hàng thế Giới World Bank; sau đó, ông  Ninh hội kiến với Bộ trường  Tài Chánh  Geithner vào sáng thứ Năm 7-4-2011; và buổi chiều cùng ngày  Geithner liền họp với TT Obama. Tất cả các cuộc họp nầy đều là họp kín, không cho báo chí tham dự.

Có lẻ vì chuyến đi quá bí mật, nên tất cả báo chí VN đã không được loan tin. Chỉ có hãng tin Bloomberg có đưa tin vài giòng, còn báo Mỹ thì cho đến nay vẫn chưa biết gì hết.

Tình hình kinh tế và tài chánh Việt Nam 2011

Mời các bạn đọc bản tin dưới đây.

Bộ trưởng Tài Chính Việt Nam lặng lẽ tới Mỹ

Thursday, April 07, 2011 7:05:19 PM

WASHINGTON DC (NV) – Bộ trưởng Tài Chính Việt Nam, Vũ Văn Ninh, tới Mỹ không kèn không trống, không thấy hãng thông tấn nhà nước của Hà Nội hay một báo nào loan tin.

Bộ trường Tài Chính của Việt Nam, Vũ Văn Ninh. (Hình: VNExpress)

Theo một bản tin ngắn của hãng tin tài chính Bloomberg tóm tắt hoạt động của bộ trưởng Tài Chính Hoa Kỳ, Timothy F. Geithner, ngày Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011, ông này đã tiếp ông Vũ Văn Ninh buổi sáng trong ngày và buổi tiếp xúc này không cho báo chí tham dự.

Ðến chiều cùng ngày, ông Geithner gặp Tổng Thống Obama và cuộc họp riêng này cũng không cho báo chí tiếp xúc.

Chính phủ Obama đang rất bối rối với vấn đề ngân sách tài khóa tới hiện bị đảng Cộng Hòa ngáng cẳng. Các cơ quan công quyền của chính phủ liên bang có thể đóng cửa từ cuối tuần này nếu Quốc Hội và chính phủ không thỏa thuận được một bản ngân sách.

Theo nguồn tin từ Hoa Thịnh Ðốn, trước khi được ông Geithner tiếp, ông Ninh đã đến trụ sở Ngân Hàng Thế Giới. Tại đây, bà phó thống đốc WB đã nói đùa với ông ta rằng ông ta may mắn được ông Geithner tiếp vì nếu gặp trễ hơn, chính phủ Hoa Kỳ phải đóng cửa bởi hết ngân sách thì sẽ không có cơ hội gặp.

Nguồn tin cho hay ông Vũ Văn Ninh tới Hoa Kỳ gặp ông Geithner để xin hợp tác tài chính giữa hai nước.

Chuyện ông Ninh đến Mỹ và được bộ trưởng Tài Chính Mỹ tiếp vào lúc chính phủ liên bang đang dồn nỗ lực để đối phó với cuộc khủng hoảng ngân sách có thể dẫn tới đóng cửa, nguồn tin nói không có gì đặc biệt.

Nhưng vào lúc này,

Việt Nam đang khốn đốn với lạm phát và cán cân chi trả ngoại quốc, lại là điểm đáng chú ý.

Không mấy ai tin rằng ông Ninh rảnh rang để đi du lịch hay đi nói chuyện hợp tác chung chung khi Việt Nam đang đối diện với các khó khăn kinh tế tài chính nghiêm trọng cũng như cần có thêm đầu tư từ ngoại quốc.

Ngày 24 tháng 3, 2010, Tổng Cục Thống Kê Việt Nam cho hay lạm phát của Việt Nam tháng này 13.89% cao hơn cùng thời gian năm ngoái. Vì dự trữ ngoại hối xuống chỉ còn hơn $12 tỉ đô la cuối năm 2010, chưa đủ tiền nhập cảng hai tháng trong khi năm 2008 còn đến $23 tỉ đô la.

Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam buộc các công ty lớn phải bán lại ngoại tệ cho ngân hàng cũng như cấm dân chúng mua bán đô la trên thị trường tự do.

Xăng dầu tăng giá hai lần vào ngày 24 tháng 2, 2011 và tăng lần nữa ngày 29 tháng 3, 2011 cũng với việc tăng giá điện từ đầu tháng 3 đã đẩy hàng hóa và thực phẩm các loại tăng giá chóng mặt.

Ngày 11 tháng 2, 2011, nhà cầm quyền Hà Nội phá giá đồng nội tệ thêm 8.5%. Hành động này kích thích gia tăng xuất cảng nhưng lại làm hàng hóa và nguyên liệu nhập cảng tăng giá.

Ngân Hàng Phát Triển Á Châu (ADB) dự báo lạm phát tại Việt Nam cho cả năm 2011 sẽ khoảng 13.3% trong khi nhà cầm quyền Hà Nội đặt chỉ tiêu kềm giữ lạm phát “không quá” 7% là điều ai cũng thấy chỉ có tính tuyên truyền.

nguồn

và đây:

Thời Khóa Biểu làm việc của Bộ Tài Chánh vào ngày Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

Sáng thứ Năm, Bộ trưởng  Geithner sẽ tiếp kiến bộ trưởng Tài Chánh Việt Nam ông Vũ Văn Ninh, địa điểm Bộ Tài Chánh.  Buổi họp nầy là họp kín, không có báo chí tham dự.

Vào buổi chiều cùng ngày, bộ trưởng Geithner sẽ vào tòa Bạch Ốc để gặp mặt Tổng thống Obama. Buổi họp nầy là họp kín, không có báo chí tham dự.

U.S. Treasury Department Schedule for Thursday, April 7

By Vincent Del Giudice – Apr 7, 2011 8:20 AM ET

The following is a reformatted version of the U.S. Treasury Department’s daily release on the schedule for Secretary Timothy F. Geithner and other officials:

On Thursday morning, Secretary Geithner will meet at Treasury with Vietnam Finance Minister Vu Van Ninh. This meeting is closed press.

In the afternoon, the Secretary will meet with the President at the White House. This meeting is closed press.

In the afternoon, Secretary Geithner will meet with members of the Senate Finance Committee to discuss his recent letter to Congress on the debt limit. This meeting is closed press.

To contact the reporter on this story: Vincent Del Giudice in Washington vdelgiudice@bloomberg.net.

To contact the editor responsible for this story: Christopher Wellisz at cwellisz@bloomberg.net
http://www.bloomberg.com/news/2011-04-07/u-s-treasury-department-schedule-for-thursday-april-7.html

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »

Vợ của tiến sĩ CH Hà Vũ trò chuyện với GS Phạm Toàn; BS Phạm Hồng Sơn bị bắt có thể bị truy tố; GS Ngô Bảo Châu nói về phiên tòa

Posted by hoangtran204 trên 06/04/2011

Trò chuyện giữa luật sư Dương Hà và nhà giáo Phạm Toàn

Phạm Toàn – Chào Dương Hà. Đừng buồn. Đời còn nhiều người buồn hơn mình. Phải tự ra lệnh: cấm buồn!… Nào, bây giờ nói chuyện bình tĩnh. Thật nực cười. Mỗi lần tôi gọi điện cho Dương Hà, đều thấy nhạc hiệu “Mời anh hãy đến quê hương chúng tôi”. Đó là một giai điệu đẹp chứa đựng những tình cảm đẹp của cả một dân tộc khi vẫn còn hăm hở đi theo tiếng gọi xây dựng chủ nghĩa xã hội. Hôm nay, liệu Dương Hà còn nghĩ là mình sẽ hăm hở như thế không?

Dương Hà – Em hơi mệt. Lát nữa em và anh trò chuyện dài dài. Bây giờ, em rất muốn anh kể cho nghe hôm nay tình hình ở bên ngoài Tòa án ra sao? Anh kể cho vui vào. Kể những điều tích cực ấy. Em nghe loáng thoáng có cả bà cụ hơn tám mươi tuổi cũng đến để ủng hộ tinh thần cho nhà em…

Phạm Toàn – Có chuyện đó. Nhưng tôi đứng hơi xa. Đứng gần thì có khi thiệt mạng. “]Tôi thấy Công an áo đen xô đẩy dân. Mình không thích đụng độ. Nhưng nhìn cảnh xô xát, thấy buồn vì hai bên cứ như kẻ thù của nhau. Ai đã làm cho khẩu hiệu “Công an là bạn dân” mất ý nghĩa? Ai? … Có một ông khiếm thị cũng lần mò tới. Công an áo đen định đánh ông ta. Nhưng lật nón, thấy con mắt lòi trắng ra, họ cũng chùn tay… Họ hỏi “ai chở ông đến đây?” Ông ấy nói “Tôi đi xe buýt”. Một bà cụ hơn tám mươi. Tôi hỏi “cụ đến đây làm gì?” Bà cụ nói “ông Luật sư ông ấy vì dân thì tôi là dân tôi cũng vì ông ấy chứ?”
[/COLOR]
Dương Hà – Ôi thế cũng bất ngờ chứ nhỉ?

Phạm Toàn – Có cái bất ngờ rất đẹp, và cũng có cái không bất ngờ cũng rất đẹp… Chẳng hạn người đi đến Tòa để định bụng ủng hộ chú Vũ thì có vẻ nghèo, quần áo không đẹp. Quần áo không đẹp, nhưng tấm lòng lại rất đẹp. Và những con số thống kê tưởng như rất đẹp thì lại chẳng có mấy ý nghĩa. Còn lực lượng Công an thì ăn mặc đẹp, trang bị đẹp, cái khiên cũng đẹp, cái dùi cui cũng đẹp, cái còng số 8 cũng bóng lộn rất đẹp… Lẽ ra, sứ mệnh các bạn đó là phải đi tìm kẻ địch. Lâu lắm chẳng có mục “Đọc truyện đêm khuya” với “Câu chuyện cảnh giác” nữa… Cũng chẳng có vụ án gián điệp nào cả. Chẳng nhẽ thời nay không sót lại thằng con trai họ Triệu nào nữa hay sao?

Dương Hà – Họ Triệu nào kía, anh?

Phạm Toàn – Triệu Đà … Triệu Đô … ấy!

Dương Hà – Anh làm em muốn bật cười rồi đó. Bây giờ em kể chuyện bên trong. Vòng ngoài như vậy là để bảo vệ cái ngớ ngẩn, dối trá, ở bên trong… Em thấy thương anh Vũ chồng em quá. Những người ngồi ghế chủ tọa thật thảm hại. Họ tìm cách bắt nạt và hạ nhục chồng em. Nước không có mà uống. Chồng em đề nghị cho uống nước, họ nói rõ to “Bị cáo đề nghị chính đáng, cho phép bị cáo uống nước”. Nói to như thế quả là tiểu nhân! Và cái tiểu nhân càng lộ rõ khi Luật sư Trần Vũ Hải yêu cầu Tòa cho coi bằng chứng. Họ không biết làm gì nữa, họ đuổi LS Hải ra.

Phạm Toàn – Cái ông Hải cũng quá quắt! Hai cái bằng chứng hôi hám hôm ở Sài Gòn họ có thu thập đâu? Còn bằng chứng những ý kiến về dân chủ hóa đất nước, về bảo vệ Tổ quốc chống bọn “nước lạ” xâm lược dần dần từng bước, thì những bằng chứng ấy đều đã nằm trong đầu óc nhân dân… Có ông Hoa Đà thì cũng chẳng làm cách gì bổ đầu dân ra mà trưng bằng chứng ra.

Dương Hà – Thôi anh, không giễu họ nữa, thế là đủ rồi. Bây giờ em muốn anh trong tư cách nhà giáo dục, anh phân tích em nghe: vì sao nên nông nỗi này?

Phạm Toàn – Dễ như bỡn. Bản chất của chế độ xã hội không còn đúng như lý tưởng Hồ Chí Minh nữa. Chỉ có một nguyên nhân đó thôi. Người ta thay đổi rồi, và người ta co cụm lại để chống lại một số người vẫn còn ngây thơ đòi hỏi “của dân, do dân, vì dân”… Chỉ có một nguyên nhân đó thôi. Với cụ Hồ Chí Minh, mọi việc thật đơn giản: “Chính phủ mà không làm trọn nhiệm vụ của mình, và không thỏa mãn yêu cầu của người dân, thì người dân có quyền lật đổ chính phủ đó”. Bây giờ người ta lật đổ xong nhân dân rồi. Nhân dân bị buộc phải từ chức hết rồi. Thế đó!

Dương Hà – Làm tất cả vì quyền lợi của họ?

Phạm Toàn – Phải! Vì quyền lợi phe nhóm! Và cả vì sĩ diện hão của phe nhóm nữa. Chẳng nhẽ “mình” to thế này, “mình” oai thế này, “mình” trí tuệ thời đại thế này, mà lại phải chịu đối thoại đồng thuận với bọn thư sinh?

Dương Hà – Bây giờ, em nên làm gì?

Phạm Toàn – Tôi nghĩ là em có hai việc. Việc của người vợ yêu chồng, và việc của người công dân yêu nước.

Dương Hà – Người vợ yêu chồng phải làm gì?

Phạm Toàn – Phải lo cho chú ấy không bị bọn đầu gấu quấy rầy khi chịu án. Một chế độ rất hà khắc sẽ được tung ra để hãm hại chú ấy. Họ lại xử phúc thẩm như sơ thẩm: không cho tranh cãi gì hết, không cho phóng viên Tây Ta tham gia, không cho Nhân quyền Nhân bản chi chi hết được tham gia theo dõi… Hôm nay, tôi gặp cậu phóng viên AFP, cái anh cu lông mày rậm ấy. Thấy nó đang cười, lông mày rung bần bật. Hỏi nó có chuyện gì mà cười? Nó bảo “Mình vừa bị người ta đuổi, vì lý do ở đây đang bận xử án”…

Dương Hà – Chồng em bị đau tim. Hôm nay khi đang cãi ở Tòa, lúc 10g10 anh ấy kêu tôi hơi bị đau tim cho tôi nghỉ một chút nhưng ông Chủ tọa phiên tòa cứ hối thúc: nói đi, nói đi. Rõ ràng chồng em có hiện tượng không bình thường. Mọi khi thường là hay bị cơn đau vào ban đêm. Hôm nay chắc chắn là mệt lắm. Ôi, em thấy lo lắng lắm…

Phạm Toàn – Sẽ còn phải lo nhiều. Vì ngoài bổn phận với người chồng yêu nước, em còn có bổn phận công dân và là công dân có học, một người trí thức.

Dương Hà – Vâng, em lắng nghe …

Phạm Toàn – Hà còn phải nghĩ đến sứ mệnh công dân và là công dân có học, có ý thức với cộng đồng. Suy đến cùng, đất nước còn lạc hậu vật vã tham nhũng thế này là do tầng lớp trí thức chưa chịu nhúc nhắc. Toàn thể bộ máy này ít học quá, ít hiểu biết việc đời quá. Thế là được chút ít quyền lợi đã sướng âm ỉ. Từng người đều ngoi lên thi nhau hơn kẻ khác một cái đầu, trong khi cả cộng đồng đang cùng nằm dưới đáy giếng nhân loại. Toàn thế chúng ta chỉ cần tuần tự thực hiện đúng công việc xây dựng nhà nước pháp quyền. Năm nay chưa xây xong, thì sang năm xây tiếp. Roma không hoàn thành công việc xây dựng nó chỉ trong một đêm.

Dương Hà – Thế còn chồng em?

Phạm Toàn – Thời nào cũng cần có người hy sinh vì nghĩa lớn. Lịch sử thì dài, đời cá nhân con người thì ngắn. Đừng nghĩ đến thắng lợi nhỡn tiền thì mọi việc rất đơn giản. Nhà văn Pháp Louis Roubaud từng viết cuốn sách Việt Nam (in năm 1931) mô tả 13 đồng chí Việt Nam lên máy chém. Tất cả lần lượt xếp hàng. Nguyễn Thái Học xếp hàng cuối cùng. Bọn thực dân Pháp định làm thế để khủng bố tinh thần ông giáo Học. Nhưng ông vẫn bình tĩnh đợi đến lượt, không chen ngang, không chạy chọt để được cơ cấu sớm… May mà năm in cuốn truyện đó, người Pháp không bắt ông nhà văn kia và khép tội “tuyên truyền chống nhà nước…”

Dương Hà à, anh Toàn không mong chú Vũ phải hy sinh. Anh cũng không mong chú ấy thành anh hùng. Anh chỉ chúc mừng Dương Hà đã có riêng cho mình một người chồng cao cả. Hôm nay, nói thật lòng với Dương Hà nhé: trong vụ xử án, điều mọi người như anh lo nhất là chú ấy lú lẫn sao đó lại nhận tội và xin khoan hồng. Chú ấy đã hành động cao cả. Thế là đủ. Đủ cho chú Vũ. Đủ cho tất cả. Nếu ngày mai anh chết, nếu anh không chờ được bảy năm nữa để bắt tay chú Vũ, em nhớ nhắn lại cho nó rằng anh rất yêu nó.

04-04-2011

Phạm Toàn ghi lại

Dương Hà (đã) xem lại

—–

Bác sĩ Phạm Hồng Sơn có thể bị truy tố

Khánh An, phóng viên RFA, Bangkok

Như chúng tôi đã đưa tin, hai nhà bất đồng chính kiến là bác sĩ Phạm Hồng Sơn và luật sư Lê Quốc Quân đã bị công an bắt giữ cùng với một số người khác khi họ đi theo dõi phiên tòa xét xử TS. Luật Cù Huy Hà Vũ vào sáng ngày 4/4. Sau đó, công an đã đến khám xét nhà của hai người. Hiện nay, cả hai vẫn chưa được thả ra mà còn có thể sẽ bị truy tố, đó là thông tin mới nhất mà cơ quan công an cho chị Vũ Thu Hà, vợ của bác sĩ Phạm Hồng Sơn, biết vào ngày hôm nay.

Mời quý vị theo dõi cuộc nói chuyện của phóng viên Khánh An với chị Vũ Thu Hà sau đây.

Khó hy vọng được thả

Khánh An: Thưa chị Hà, cho đến lúc này (6/4) thì chị đã có tin gì về chồng chị chưa?

Chị Vũ Thu Hà: Sáng nay tôi có lên công an hỏi thì người ta nhận với tôi là hiện nay anh ấy đang bị giữ ở công an quận Hoàn Kiếm. Lệnh tạm giữ đó có giá trị trong 3 ngày và sau đó họ có thể gia hạn thêm. Khi có chứng cứ đầy đủ thì họ sẽ truy tố.

Khánh An: Họ giam giữ vì tội danh gì?

Chị Vũ Thu Hà: Họ cáo buộc tội “Vi phạm trật tự công cộng” theo điều 245 Bộ luật Hình sự.

Sáng ngày 4/4, anh ấy có đi theo dõi phiên tòa và để ủng hộ cho gia đình anh Cù Huy Hà Vũ. Đến 8 giờ sáng, anh ấy đã báo với tôi là anh đang bị tạm giữ ở công an phường Trần Hưng Đạo. Đến buổi chiều, họ chuyển anh lên công an quận Hoàn Kiếm cùng với anh Lê Quốc Quân và một số người nữa.

Tối ngày mùng 4, người ta đưa anh ấy về nhà để khám nhà. Khám nhà từ 10 giờ tối đến 1 giờ sáng ngày mùng 5 thì xong và sau đó người ta đưa anh ấy đi. Lúc khám nhà, người ta có thu của anh ấy một số giấy tờ, các bài báo, có cả quyển “Thế nào là dân chủ?” của anh ấy và lấy đi một cái máy vi tính.

Khánh An: Dạ. Kể từ lúc bắt chồng chị đi, công an có mời chị lên làm việc không?

Chị Vũ Thu Hà: Họ không mời tôi lên làm việc, mà lúc đưa anh ấy đi thì tôi có hỏi là bây giờ lệnh bắt là như thế nào, bởi vì tôi không nghe thấy lệnh bắt, mà tôi chỉ thấy đọc cho tôi nghe lệnh khám xét nhà thôi. Họ có giải thích thế nào đó mà lúc đó tôi đứng xa nên không nghe thấy. Tôi thấy họ có giải thích với anh Sơn về việc đó. Vì không biết bị bắt giữ ở đâu và bắt như thế nào nên sáng nay tôi mới phải lên đó hỏi thăm.

Khánh An: Và sáng nay chị có được gặp anh Sơn không?

Chị Vũ Thu Hà: Không, sáng nay tôi không được gặp.

Khánh An: Như vậy là từ hôm anh ấy bị bắt đến giờ, chị không được gặp anh ấy?

Chị Vũ Thu Hà: Vâng, đúng rồi. Từ 1 giờ sáng ngày mùng 5 là tôi không được gặp anh ấy nữa.

Khánh An: Vậy là sáng nay người ta đã giải thích cho chị rằng anh Sơn đã có lệnh tam giam 3 ngày?

Chị Vũ Thu Hà: Đúng rồi.

Khánh An: Như vậy tiếp theo, chị và gia đình sẽ làm gì nếu anh Sơn bị truy tố ra tòa?

Chị Vũ Thu Hà: Chắc chắn chúng tôi cũng phải có những trợ giúp về tư pháp và khi cần thiết thì chúng tôi cũng sẽ mời luật sư.

Khánh An: Trước đây anh Sơn cũng đã từng bị bắt giam, lần này khi anh Sơn bị bắt một lần nữa thì đối với chị có bất ngờ không?

Chị Vũ Thu Hà: Chắc chắn là một người thân của mình bị bắt đi trong cái hoàn cảnh như thế thì tôi thấy rất bức xúc. Tôi, cùng với anh ấy, chúng tôi rất phản đối lệnh bắt giam đó, bởi vì thứ nhất là khi mà chúng tôi đến khu vực đó thì chồng tôi đã bị đánh, bị công an dùng dùi cui đánh vào người vì đã cùng đứng với nhiều người trong khu vực đó. Tôi thấy như thế rất vô lý, vô lối. Sau khi bị đánh như thế thì (chồng tôi) lại còn bị bắt giam. Tôi thấy chỉ có cái việc đứng rất ôn hòa như vậy mà cũng không được phép thì tôi thấy có một không hai ở trên thế giới này.

Khánh An: Thưa chị, kể từ lúc anh Phạm Hồng Sơn được thả ra từ lần bị bắt giam trước đây thì có lệnh nào theo dõi anh ấy không?

Chị Vũ Thu Hà: Sau khi ra khỏi tù năm 2006 thì anh ấy bị áp đặt một lệnh quản chế 3 năm tại nhà. Sau đó đi đâu hay làm gì, tất nhiên việc chúng tôi thì chúng tôi cứ làm, nhưng mà chúng tôi biết là anh ấy thường xuyên bị theo dõi.

Khánh An: Như vậy, hết ngày hôm nay là hết lệnh tạm giam, chị sẽ làm gì?

Chị Vũ Thu Hà: Sáng nay tôi có hỏi cơ quan công an là gia đình chúng tôi muốn có một văn bản thông báo chính thức thì họ nói là họ đang làm thủ tục đó và họ sẽ thông báo cho địa phương và địa phương sẽ thông báo cho gia đình. Chúng tôi vẫn cứ nghĩ là họ sẽ rất chậm trễ trong việc đó, chứ không đúng thời gian như mình mong muốn đâu. Cho nên mình cũng phải chuẩn bị chắc là qua lần một, qua lần hai và cũng có thể qua lần ba nữa mà gia đình cũng vẫn chẳng nhận được một thông tin gì cả.

Khánh An: Vâng, Khánh An cám ơn chị và chúc mọi sự may lành đến với gia đình chị.

——————

Nhà Toán Học Ngô Bảo Châu nói gì về phiên tòa CH Hà Vũ:

Về sự sợ hãi

Tôi vốn không đặc biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ. Những lý lẽ ông đưa ra tôi cũng không thấy có tính thuyết phục đặc biệt. Nhưng với những gì xảy ra gần đây, ông thể hiện mình như một con người không tầm thường. Như Hector người thành Troy, như Turnus người Rutuli hay như Kinh Kha người nước Vệ, ông Vũ không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận của mình. Những nhân vật huyền thoại này đã làm mọi thứ để được đối mặt với số phận, để hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc đời này.

Đối diện với ông Vũ là những người bắt ông bằng hai bao cao su đã qua sử dụng, là phiên tòa nửa công khai, nửa bí mật xảy ra ngày hôm qua và là ông quan tòa từ chối thực hiện thủ tục tố tụng để tránh tranh luận về nội dung những bài viết, chứng cớ về những việc được cho là vi phạm pháp luật của ông Vũ. Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này. Nghĩ mãi tôi cũng chỉ tìm ra hai cách lý giải. Khả năng thứ nhất là họ muốn làm nhanh cho xong việc. Trong trường hơp này, họ rất xứng đáng được truy cứu trách nhiệm. Khả năng thứ hai là ông quan tòa sợ phải đối mặt với những lý lẽ của ông Vũ. Trong trương hợp này, rất nên tạo điều kiện cho ông ta chuyển sang công tác khác, phù hợp hơn. Không thể lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ.

Nguồn: http://thichhoctoan.wordpress.com/20…%e1%bb%a3-hai/

*Comment trong wordpress hình như đã bị khóa, nên các bạn có thể đọc comment ở đây

http://danluan.org/node/8403

Trong bài nầy Gs. Ngô Bảo Châu viết: “Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này.”

Tôi nghĩ là từ “quốc gia” nên được thay thế bằng “chính phủ hiện nay”.

Một chính phủ chỉ tồn tại được trong một thời gian ngắn và có có hạn định, còn một quốc gia thì trường tồn. Thêm vào đó, chính phủ phải do người dân trong nước ấy bầu ra theo đúng luật pháp và hiến pháp qui định, chứ không do một đảng chỉ định.

Căn cứ vào kết quả của đại hội lần thứ 11 của đảng CSVN vào đầu tháng 2 năm nay, chính phủ hiện nay chỉ là do đảng CSVN chỉ định người nào làm Thủ Tướng, người nào làm Chủ tịch nước. Như thế, chính phủ VN hiện nay chỉ đại diện cho đảng và không đại diện cho người dân và không do dân bầu ra. Vì thế, phải nói là: “Có cố tình làm mất thể diện chính phủ hiện nay, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này.”

————-

Giữa can đảm và hèn

blog của BS Ngọc

Người nổi tiếng thường đau khổ. Ngô Bảo Châu là một ca điển hình. Chỉ vì lên tiếng về vụ Cù Huy Hà Vũ mà NBC hứng chịu biết bao lời ra tiếng vào. Người thì ca ngợi NBC can đảm, kẻ thì không tiếc lời nói NBC hèn. Tôi nghĩ chỉ NBC mới biết mình can đảm hay hèn. Nhưng lời nói của NBC cho thấy anh ta ngồi đâu giữa 2 thái cực can đảm và hèn.

Người ta phân tích từng câu văn để đoán ý của NBC là gì. Bài khen của Nhất Nhi trên boxitvn đọc lên thấy chữ nghĩa cứ rổn rảng, “bộ óc thông tuệ”, “khoa học chân chính”, “chứng minh một chân lý” … Nếu tôi là NBC tôi cũng thấy ngượng. Đối với Nhất Nhi, hai câu “Tôi vốn không đặc biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ” và “Những lý lẽ ông đưa ra tôi cũng không thấy có tính thuyết phục đặc biệt” là thể hiện sự hoài nghi khoa học! Còn Hồ Như Hiển thì đó là một câu khích tướng để thiên hạ lên tiếng! Thế mới biết khi yêu trái ấu cũng tròn. Muốn diễn giải sao thì diễn giải tùy tiện, bất chấp logic. Thảm hại thay tinh thần phản biện của những kẻ gọi là có học.

Những người này chắc lóe mắt với cái huy chương Fields mà Trương Duy Nhất cho là giải “Nobel toán học”! Thưa ông Trương Duy Nhất, cái giải Fields là giải cho người trẻ tuổi, trị giá chỉ 15.000 USD, còn giải Nobel thì trị giá đến 1,4 triệu USD, đừng so sánh ngớ ngẩn như thế!

Đúng, hoài nghi là đức tính cần phải có của người làm khoa học, nhưng ở đây sự hoài nghi của NBC đã đi ra ngoài đức tính khoa học, mà là một kiểu đá giò lái, một cách nói cho Nhà nước biết rằng NBC không phải là người hâm mộ CHHV.

Nếu nói đến khoa học thì câu trên của NBC là phi khoa học. Muốn nói rằng lý lẽ của CHHV không thuyết phục thì phải dẫn chứng cụ thể, chứ đâu nói khơi khơi như vậy được. Ở điểm này ngoại trừ những kẻ cuồng tín, không ai có thể biện minh và bênh vực NBC được.

Trong câu “Nhưng với những gì xảy ra gần đây, ông thể hiện mình như một con người không tầm thường”, Nhất Nhi bênh NBC rằng không tầm thường có nghĩa là anh hùng. Tôi phải hỏi ngay: vậy sao NBC không viết: Nhưng với những gì xảy ra gần đây, ông thể hiện mình như một anh hùng? Tại sao chen chữ tầm thường vào câu văn? Có phải đó là cách gieo nghi ngờ. Tôi thấy chính câu này lộ bản chất của NBC, không dám khen CHHV, vì sợ làm phật lòng ân nhân đã cho cậu ta căn hộ vincom. [1]

Những đoạn Nhất Nhi so sánh giữa NBC với Nguyễn Mạnh Tường là hài hước nhất và quá lạc đề.

Tôi nhất trí với Huỳnh Thục Vy khi cô phản bác NBC rằng quan tòa đã “cẩu thả”. Không, họ không hề cẩu thả. Họ đã chuẩn bị cho phiên tòa rất cẩn thận. Thậm chí còn dời ngày để đánh lạc hướng dư luận. Họ đã cẩn thận làm nhiễu sóng. Họ đã chuẩn bị rất công phu. Thật ra, NBC nhận xét cẩu thả chỉ là một cách trách yêu mà thôi.

Tôi thấy NBC còn chông chênh về quan điểm đối với CHHV. Một mặt cậu ta không dám ra mặt ủng hộ CHHV để không làm phật lòng ân nhân, mặt khác cậu ta cũng muốn xem CHHV như là một anh hùng bằng cách dùng những hình tượng thời xa xưa bên Tây như để xoa dịu những fan của CHHV. Không ai bắt NBC phải ủng hộ hay chống CHHV, vì cậu ta đã trưởng thành và đủ lý trí để có quan điểm riêng. Nhưng người ta đòi hỏi NBC với tư cách là giáo sư phải phát biểu rõ ràng, viết gì thì phải viết cho rõ ràng không để người ta đoán mò. Chọn cách viết mập mờ dù là do thiếu tự tin hay quan điểm còn chông chênh, không những là phi khoa học mà còn là một cách xem thường người đọc.

Ai sợ hãi? Bây giờ thì chúng ta biết rằng chính NBC mới là người sợ hãi. NBC đã đóng cửa trang blog. NBC không dám ký vào bản kiến nghị của nhóm boxitvn. Giữa 2 thái cực hèn và can đảm, hành động thực tế và thái độ của NBC làm cho cậu ta nghiêng về phía hèn. Tôi hoàn toàn nhất trí với Đào Tuấn khi ông viết “Đó là một vị trí không có thật, lập lờ, không sòng phẳng, thiếu minh bạch …”. Qua vụ này mới thấy nhân cách tầm thường của NBC.

(HT ghi chú và để link )

Trả lời

  1. Toán học: buộc anh phải nói thậtNhà vinacom + vinh danh linh linh + viện trưởng: buộc anh phải điểu

    Bởi: Hèn ngày 12/04/2011
    lúc 11:31 Chiều

  2. NBC đang đi đúng lề. Nhưng đây lại là loại cừu bị đột biến.Buồn cười “xin thưa! Bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của người tự do”. Quá chính xác.

    Thà rằng cừu ra cừu, chó ra chó, heo ra heo, chứ cừu bị đột biến thì rất khó coi.

    Bởi: Hèn ngày 12/04/2011
    lúc 11:35 Chiều

  3. Em đồng ý với bác. GS nhà mình chơi trò nước đôi, viết lấp lửng thế để mong đẹp lòng cả đôi bên. Vừa được tiếng khách quan trung lập, vừa được ngưỡng mộ như trí thức ngay thẳng, không thể ngậm miệng trước chuyện bỉ ổi ô nhục.Hóa ra, khôn quá hóa dại, tính già quá hóa non. Cư dân mạng tuy không giỏi toán nhưng không thiếu thông minh để lật tẩy trò cơ hội, tát nước theo mưa của GS ta.

    Thế mới biết nếu tư chất không tử tế, đem gieo trồng trên đất tốt vẫn không thể sinh trái ngọt. Giáo dục thời nhỏ quan trọng thật!

Posted in Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

Những câu chuyện ghi được trước cổng phiên tòa xử Cù Huy Hà Vũ

Posted by hoangtran204 trên 05/04/2011

Nhà Báo Nguyễn Thượng Long

Sáng 4 tháng 4 / 2011 tôi trở dậy sớm hơn mọi ngày, đảo qua vài băng sóng trên chiếc radio cũ rích để nắm bắt tin tức, chưa kịp tắt đài thì đã có người gọi cửa. Vợ tôi ra mở cửa và trở vào cho tôi biết có người muốn gặp tôi. Tôi bảo: Bà ra mời người ta vào, chắc lại chuyện về phiên toà xử CHHV rồi đây.

Đúng như tôi phỏng đoán, khách là một nhân viên an ninh trẻ, người đã tham gia bắt giữ tôi ngày nào tại cửa hàng photo trên đường Quang Trung của Quận Hà Đông . Anh ta rất lịch sự hỏi tôi: Chú định đi đâu bây giờ đấy? Tôi bảo: Sao ông cứ quan tâm đến việc riêng của tôi thế nhỉ? Không biết tôi có còn chút tự do cá nhân nào nữa không? Nói vậy, tôi cũng chẳng việc gì phải dấu anh ta, tôi bảo: Tôi muốn qua chia sẻ với Luật Sư Trần Lâm về sự bất hoà giữa cụ với vợ và em gái của Luật Sư Cù Huy Hà Vũ, người lẽ ra sẽ là thân chủ của cụ trong phiên toà sáng nay, sau đó tôi sẽ ra phiên toà ít nhất cũng để hít thở cái không khí pháp đình dù chắc chắn sẽ chỉ dặt dẹo ngoài đường! Viên an ninh trẻ vẫn kiên nhẫn: Ra đó là quyền của chú thôi, theo cháu chú không nên ra đó làm gì, chắc chắn chú không thể đến gần toà được.

Tôi cũng kiên nhẫn bảo: Tôi là người cầm bút, kể từ ngày nào ông bắt giữ tôi, tôi vẫn kiên định: Tôi chỉ có một khát vọng, khát vọng cháy bỏng là được nói với mọi người là chúng ta đang sống những ngày như thế nào? Vụ xử Cù Huy Hà Vũ đang thu hút sự quan tâm của toàn xã hội, cả trong nước, cả ngoài nước. Tôi sẽ viết cái gì nếu như tôi của ru rú ngồi nhà tưởng tượng rồi cho ra những bài nịnh cho an toàn? Nói thật lòng nhé, bài nịnh đã có hơn 700 tờ báo và tạp chí, hàng trăm đài truyền thanh, truyền hình làm rồi, không cần đến cái ngữ tôi. Vả lại, không dám ra đó, ngay các ông cũng khinh tôi, coi tôi là thứ “sạo – cuội” chứ dân chủ, phản biện cái quái gì!? Chẳng biết nói thế, tôi có làm anh ta phật ý không? Chỉ thấy anh ấy cũng lịch sự lặng lẽ cáo từ. Một lúc sau tôi cũng dắt xe ra đường, tôi sẽ đến toà bằng xe đạp như ngày nào tôi đến với toà xử Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Vũ Hùng…

Tôi mải miết đạp xe len lỏi trong cả một biển xe máy, ô tô các loại. Trong đoàn người hối hả, cuống quýt đua chen, tôi nhận thấy, dù có sự kiện nhậy cảm thế này mà suốt lộ trình từ Hà Đông ra tới toà án thành phố, không một lần tắc đường. Cảnh sát giao thông điều khiển đi lại thông suốt. Tôi lướt qua những điểm đỗ xe bus, chứng kiến những gương mặt ơ hờ đứng ngóng chờ xe, qua cổng các trường Đại Học Kiến Trúc, Đại Học Quốc Gia chứng kiến biết bao gương mặt trẻ tương lai của đất nước rất thời thượng nhưng cũng rất vô hồn trước thời cuộc. Không biết có phải đây cũng là một trạng thái tâm lý đặc biệt chỉ có ở người Việt Nam giai đoạn này hay không?

Gửi xe vào bãi giữ xe của cung văn hoá Việt Xô, lững thững quay ra, thì gặp cựu đại tá T… mái tóc trắng xoá, người đã từng cùng đơn vị với anh hùng Tô Vĩnh Diện những ngày kéo pháo vào, kéo pháo ra ở Điện Biên Phủ. Thấy tôi ông nheo mắt cười rồi giơ tay làm chữ V để chào tôi rồi lượn một đường cua rất điệu nghệ vào bãi đỗ xe.

Qua đường Yết Kiêu, qua đường Lý Thường Kiệt, đến đường Hai Bà Trưng, tôi có mặt ở cổng Toà Án Hà Nội lúc 8h 15 phút. Nhìn bao quát dọc đoạn phố này, tôi thấy ở bên đường phía bệnh viện có những đám đông dân chúng lẫn với rất đông công an mặc sắc phục, CSCĐ mặc trang phuc xám, đi giầy bốt, rất đông nhân viên an ninh không mặc sắc phục, trên tay họ không phải là dùi cui mà là điện thoại di động, là camera ghi hình, máy ảnh kỹ thuật số. Tôi thấy có nhiều tiếng la ó, thấy những lẵng hoa rất lớn trên tay những người phụ nữ lam lũ đang bị xô đẩy ra xa, tôi đoán đây là hoa của dân oan, của giáo dân đâu đó trong nước muốn dành cho ông Cù Huy Hà Vũ người đã bênh vực họ sẽ bị ra toà vào sáng ngày hôm nay. Bên đường đối diện, xế trước toà nhà thư viện quốc gia đậu chềnh ềnh một xe vòi rồng phun nước mầu đỏ rực đầy uy lực răn đe. Vì mê mải quan sát đám đông bên kia đường, tôi không hay biết là sau lưng tôi chiếc Taxi Mai linh đang bấm còi inh ỏi đã kè xát bên tôi. Nhẩy vội lên hè đường, chiếc Taxi cũng vụt đi, thoảng trong tai tôi là câu chửi: “…thằng già điếc à!” của tay tài xế trẻ măng đầu trọc lốc. Tôi lẩm bẩm: Mày chỉ được cái là giỏi hùng hổ với chúng tao, đố mày chửi thế với đám “Người Lạ”, “Nước Lạ” đấy! Bằng tuổi chúng mày thế hệ chúng tao là “Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa”, là xẻ dọc Trường Sơn là làm việc bằng 2 vì CNXH chứ đâu có như chúng mày.

Tôi rất bất ngờ khi thấy đứng rất gần tôi, bên một gốc cây lớn, một cụ ông rất đẹp lão, tay trái cụ đang lần tràng hạt, tay phải cụ cầm một cây nến lớn đang leo lét cháy. Cụ đang lim dim đọc Kinh Hoà Bình. Tôi nghe rất rõ lời của Thánh Phanxico:

“Để con đem yêu thương vào nơi oán thù.
Đem thứ tha vào nơi lăng nhục
Đem an hoà vào nơi tranh chấp
Đem chân lý vào chốn lỗi lầm
Để con đem tin kinh vào nơi nghi nan
Chiếu trông cậy vào nơi thất vọng
Để con rọi ánh sáng vào nơi tối tăm
Đem niềm vui đến chốn u sầu.”

Tôi đường đột đến bên cụ lễ phép hỏi: Ban ngày mà cụ đốt nến làm gì? Nhìn tôi, kẻ ngoại đạo, cụ nhân từ giảng giải: Tôi đốt nến là để đốt lên ánh sáng của công lý, ánh sáng của sự cứu rỗi, mang lại an hoà cho mọi người dân Việt Nam. Câu chuyện giữa cụ già và tôi đã lọt vào tai một người xe ôm đứng gần đó. Thấy anh ta bất ngờ rút điện thoại gọi đi đâu đó, tôi đoán anh ta là một nhân viên an ninh cải trang đang làm nhiệm vụ. Tôi linh cảm thấy không nên đứng lâu ở đây, trước khi rút đi, tôi nói với ông cụ: Cụ đã già quá rồi mà cụ vẫn chưa hết lo lắng cho mọi người, chẳng bù cho biết bao người đang đi qua con đường này một cách hết sức dửng dưng.

Tạm biệt cụ già đốt nến, tôi cố tiến sát tới cổng tòa án hơn, phải lách qua biết bao camera đang hối hả ghi hình nhận diện mọi di biến động trên đường, thì giật mình khi có người vỗ vào vai và hỏi: Đạo diễn điện ảnh Trần S…phải không? Tôi quay lại ngơ ngác nhìn một người đàn ông dáng dấp rất nghệ sĩ có lẽ phải hơn tôi dăm tuổi. Để ông khỏi khó xử, tôi ậm ờ không nói rõ điều gì bằng một câu hỏi ngược lại: Huynh đến đây làm gì đấy? Ông ta vui vẻ bảo: Moa đến để khẳng định điều mà Moa hằng nghĩ: “Những gì đúng đắn mà lại bất lợi cho chính thể này là họ sẽ đàn áp – Những gì sai trái mà có lợi cho họ thì họ OK”, thế Toa nghĩ thế nào? Tôi bảo: “ Tôi không phải là đạo diễn điện ảnh như huynh nghĩ đâu, tôi là người cầm bút tự do. Tôi đến đây để được nhìn rõ gương mặt của đồng bào tôi trong những ngày này, để được nghe, được biết đồng bào tôi nghĩ gì, nói gì về những ngày tháng này?”.

Tôi và người đàn ông có dáng dấp nghệ sĩ chẳng kịp nói với nhau nhiều thì xung quang vang lên những tiếng la hét rất huyên náo. Một chiếc xe bus lớn đỗ xịch bên lề đường, tôi thấy xuất hiện rất nhiều các nhân viên công lực mặc thường phục đeo băng đỏ trên tay cứ 2 người trấn áp quyết liệt một người rồi đẩy người bị bắt giữ vào trong xe bus. Người bị trấn áp đa phần là các nữ dân oan ở ngoại tỉnh, họ xanh xao, lam lũ và gầy yếu . Nhìn cảnh tượng đó Lão Nghệ Sĩ bỗng nói một tràng tiếng Pháp mà tôi chẳng hiểu là ông nói gì, đoạn ông nhìn tôi bằng cặp mắt buồn rười rượi, ông nhún vai bỏ đi, tôi nhanh chân bước vội vào siêu thị sách ở kề bên đường. Vào đó mới hay có khá đông người đã vào đó rồi, chẳng biết ai là khách đi mua sách, ai là an ninh, ai là người đến xem toà. Tôi lang thang qua các kệ hàng bán văn phòng phẩm cố bắt chuyện với một ông trạc tuổi tôi, dáng dấp như một nhạc sĩ. Tôi linh cảm ông ta cũng như tôi thôi đang muốn quan sát thế thái nhân tình ở phiên toà này, tôi đã thất bại, có lẽ “Nhạc Sĩ” không tin tôi là người có thể bắt chuyện được, theo ông tôi là một “Xen Đầm” đang làm công vụ!

Không thể ở lâu trong siêu thị sách được, tôi lại bước ra đường rồi rẽ vào Bar Café trước sảnh Thư viện quốc gia gọi một ly chanh vắt, tôi tá hoả khi biết giá ly nước là 2 USD (45.000VND), tôi vẫn OK vì rất cần chỗ ngồi hợp pháp để vừa quan sát vừa ghi chép. Cuối cùng tôi cũng chẳng ghi chép được gì vì 2 ông Mục Sư Tin Lành cũng tuổi như tôi ngồi bàn bên tranh luận với nhau quá ầm ĩ về đời sống tâm linh, về Phan Thị Bích Hằng, về Trung tâm tiềm năng con người ở Đông Tác, nơi đó tôi có một ông thầy đang làm việc và việc trung tâm này đã bị cơ quan an ninh xâm nhập như thế nào. Công nhận là các vị Mục Sư có trình độ diễn thuyết và kiến thức là thâm hậu rất đáng nể. Tôi chỉ thực sự bứt ra khỏi những tranh luận của 2 vị Mục Sư này khi một cháu thanh niên đeo kính trắng dáng dấp ốm o lễ độ kéo ghế xin ngồi cùng tôi với một phin café với giá cũng là 2,5USD! Tôi và cháu hoà chuyện với nhau rất nhanh. Cháu cho tôi biết cháu sinh năm1977, quê ở Việt Trì. Cháu đã từng học Toán đến năm thứ 4 Đại Học Sư Phạm Hà Nội thì bỏ học vì thất vọng khi nghĩ về tương lai. Cháu đang làm chủ một cửa hàng nhỏ bán Sách Giáo Khoa ở Việt Trì, sống độc thân vì bị suy thận. Cháu bảo, qua đời sống mạng, cháu rất kính trọng Luật Sư Cù Huy Hà Vũ. Cháu bảo: Hôm qua thằng bạn cháu cũng làm CSCĐ biết cháu sẽ đi Hà Nội vì việc này đã gọi điện bảo đừng đi chẳng có lợi lộc gì đâu, án bỏ túi rồi. Cháu vẫn cứ đi, chỉ vì một lẽ rất đơn giản : Cháu không hề bất ngờ trước những gì vừa xẩy ra, biết chắc rằng người ta không để cho ai vào dù họ tuyên bố là xử công khai, nhưng không đi cháu thấy lương tâm mình bất ổn.

Cháu bảo, gần đây cháu rất tâm đắc khi đọc 3 bài viết của các tác giả Nguyễn Minh Cần “Không ai được đùa với cách mạng và nổi dậy”, Tô Hải với bài “Hương hoa lài làm tôi nhức óc” và bài “Cách mạng đâu có đơn giản chỉ là hiệu ứng của đám đông” của thầy giáo Nguyễn Thượng Long. Cháu bảo, theo cháu các tác giả này là những người có trách nhiệm. Tôi ém nhẹm với cháu việc tôi là ai đang ngồi trước cháu và chúc cháu gặp được nhiều an lành rồi tạm biệt cháu sau khi đã trao cho nhau Email. Phía trước tôi còn quá nhiều công việc.

Tôi bước ra khỏi Bar Café, lững thững rời khỏi đoạn phố Hai Bà Trưng lúc này đã bị công an khoá chặt 2 đầu bằng hàng rào Barie sắt. Vào tới đầu phố Lý thường Kiệt thì một dân oan quen biết tiến đến xát tôi thì thào: Ông cẩn thận đấy, ông đi đâu là tôi thấy một công an bám xát ông đấy. Tôi bảo: xin cám ơn, việc mình mình làm, việc họ họ làm, kệ họ thôi, cần nhất đừng có làm điều gì trái đạo lý.

Trở về đến trước cung Lao Động Việt Xô trong một trạng mệt mỏi và buồn bã, rẽ vào quán bia Việt Hà, chưa uống hết một vại thì thấy viên Trung Tá “Giặc Lái” quen biết tôi dắt xe vào. Trung Tá cũng làm một cuộc thị sát như tôi và cho tôi biết vừa có hàng loạt vụ bắt bớ diễn ra trong buổi sáng hôm nay, trong đó có những gương mặt nổi tiếng như bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Luật Sư Lê Quốc Quân người đang là ứng cử viên Quốc Hội độc lập…và điều mà tôi thú vị nhất là ông nói ông là chỗ thân tình với tướng Nguyễn Trọng Vĩnh. Tôi càng thú vị hơn khi được biết bạn học với tôi ở Cấp 3 Nguyễn Trãi Hà Nội những năm đầu 1960 Nguyễn Nguyên Bình là con gái cụ Vĩnh. Nguyên Bình tốt nghiệp văn khoa sau Nguyễn Phú Trọng 2 năm. Nguyên Bình đã từng làm phiên dịch tiếng tầu khi hỏi cung tù binh Trung Quốc sau chiến tranh biên giới 1979. vừa qua Nguyên Bình viết thư ngỏ cho Nguyễn Phú Trọng, nhắc ông đừng làm những gì để các thầy cô giáo cũ, bạn bè cũ phải phiền lòng và cũng nhờ Trung Tá mà tôi biết tấm ảnh mà ông Hồ Chí Minh bón cơm cho cháu bé ở chiến khu năm 1948 hay 1949…cháu bé đó chính là Nguyên Bình và một bức ảnh lịch sử nữa là bức ảnh Hồ Chí Minh bồng trên tay một bé gái được phóng rất lớn đang treo ở toà nhà đối diện với Bách Hoá Tổng Hợp cũ, bé gái đó cũng chính là hình ảnh Nguyên Bình 60 năm về trước. Tôi cũng chẳng thể ngồi với viên Trung Tá không quân đó được lâu khi anh bạn tôi nháy máy nhắc tôi cụ Lê Hồng Hà nguyên Đại Tá, bí thư đảng Đoàn Bộ công an, nguyên chánh văn phòng Bộ công an muốn gặp tôi, tôi đoán cụ muốn tôi tường thật cho cụ biết không khí ở bên ngoài phiên toà.

Tạm biệt người bạn không quân, tôi lấy xe ra khỏi bãi gửi, chưa kịp lên xe thì Người Đương Thời Đỗ Việt Khoa hối hả gọi điện tới, hỏi tôi đang ở đâu? Tôi hỏi vì sao Khoa biết số máy của tôi khi mà cả 2 số cũ của tôi đang bị kẻ xấu khống chế, khủng bố rồi tóm tắt với Khoa những gì mà tôi vừa quan sát được trước cổng Toà. Khoa bảo: Khoa đang đứng với dân oan ở đường Lý Thường Kiệt, Lãnh đạo Sở GD ĐT Hà Nội và Hiệu Trưởng PT TH Thường Tín A theo lệnh của công an đã cả chục lần yêu cầu Khoa về trường ngay. Khoa cứ rền rĩ bảo: Xử công khai mà lại cấm đoán thế này thì là công khai cái gì rồi Khoa cũng bảo: Em cũng chẳng lạ hiện tượng này, nhưng vì không được vào mà không đi…cứ thấy trong lòng áy náy thế nào ấy. Tôi chia sẻ với Khoa những gì vừa thu hoạch và cảm nhận được rồi động viên, nhắc nhở Khoa kiềm chế trước các ông Hiệu Trưởng, các bà Hiệu Trưởng, cùng các quan GD khác trên Sở, trên Bộ…họ cũng đang hôn mê trong quyết tâm “Giáo Dục Đào tạo chỉ biết còn “Ghế” là còn tiền”…

Tạm biệt Đỗ Việt Khoa, tôi nhanh chóng hoà mình vào dòng người, dòng đời, dòng xe cộ đang cuống cuồng đua chen mà buồn cho nhân tình thế thái. Tôi đã có một buổi sáng vô tích sự! Một buổi sáng:

“Ta dạo bước trên đường phố Huế,
Dửng dưng không một cảm tình chi…” (TH).

Không , tôi không dửng dưng, không vô cảm với cuộc đời này, cõi tạm này.

Ít nhất từ những gì mà tôi quan sát được phía bên ngoài của phiên toà xét xử Cù Huy Hà Vũ vào sáng hôm nay, cũng đủ để nói, những cảnh báo của tôi trong bài “Cách mạng không đơn giản chỉ là hiệu ứng của đám đông” là có cơ sở là không sai. Còn nếu ai bảo tôi là kẻ bàn dùn, là thằng hèn tôi xin không tranh biện. Xin cũng được nói lại điều mà Tiến Sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ đã nói trong toà:

“Tổ Quốc Việt Nam – Nhân Dân Viêt Nam sẽ phá án cho chúng tôi”

Nhà Báo Nguyễn Thượng Long
Hà Đông sớm 5 / 4 / 2011

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

Lời nhắn của CHHV: “Tổ Quốc và Nhân Dân VN hãy phá án cho tôi”

Posted by hoangtran204 trên 04/04/2011

Cù Huy Hà Vũ sẵn sàng vào nhà tù nhỏ
Nguồn ảnh: OntheNet

Và lúc 14h30 (giờ Hà Nội) ngày 4/4/2011, tức 1 giờ sau khi bản án 7 năm tù giam 3 năm quản chế được tuyên cho tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ, chúng tôi đã có cuộc phỏng vấn nhanh với chị Nguyễn Thị Dương Hà, vợ luật sư Cù Huy Hà Vũ.

Dù đã có lần phỏng vấn luật sư Dương Hà và nhiều lần nói chuyện điện thoại với chị nhưng phải khó khăn lắm mới có thể nhận ra giọng của chị lần này. Chị nói bằng thứ giọng khản đặc, lúc nghẹn ngào đứt quãng, lúc xa xả đầy bức xúc và chưa đợi đặt câu hỏi, chị đã nói.

Mặc dù chất lượng điện thoại không mấy tốt nhưng dường như vẫn đủ để nghe rõ từng tiếng thở dồn dập, tiếng tức tưởi của chị, người vợ vừa chứng kiến chồng mình bị tuyên một bản án nặng nề, người luật sư bất lực nhìn bị cáo bị xử vo, xử ép mà không thể làm gì được.

Mạc Việt Hồng: Chúng tôi, Đàn Chim việt đã đưa tin về bản án vừa được tuyên cho chồng chị, tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, chị phát biểu gì về bản án này, thưa chị?

LS Nguyễn Thị Dương Hà: Bản án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế dành cho chồng tôi là một bản án vô cùng trái pháp luật. Như chồng tôi đã từng nói, đây là bản án dựng lên nhằm chống lại anh ấy. Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ đã tuyên bố như vậy tại Tòa.

Vụ án này vi phạm nghiêm trọng về luật tố tụng ngay từ đầu cho tới ngày hôm nay.

Chị có thể nói rõ vi phạm đó như thế nào, dưới cái nhìn của một luật sư?

Ngay đầu tiên vào phiên Tòa, các luật sư đã rất nghiêm túc yêu câu thẩm phán phải thực hiện nghiêm chỉnh điều 214 của luật Tố tụng Hình sự, tức là phải tuyên bố nội dung các tài liệu chứng cứ liên quan tới bị cáo nhưng thẩm phán đã kiên quyết không làm.

Chính vì vậy, luật sư Trần Vũ Hải đã đứng lên đòi quyền này. Sau khi 2 bên, một đòi, một nhất quyết không làm thì cuối cùng ông thẩm phán đã lấy quyền của mình để đuổi LS Trần Vũ Hải ra ngoài phiên tòa.

Điều đó là vi phạm pháp luật.

Sau khi LS Trần Vũ Hải bị đuổi ra ngoài thì 3 luật sư còn lại là Trần Đình Triển, Hà Huy Sơn và Vương Thị Thanh vẫn tiếp tục yêu cầu thẩm phán phải thực hiện nghĩa vụ của ông ấy tại Tòa. Yêu cầu chính đáng ấy không được thực hiện. Do đó 3 luật sư còn lại từ chối bào chữa và bỏ đi về.

Như vậy là 1 người bị đuổi ra và 3 người bỏ Tòa?

Vâng.

Tiếp theo ra sao, thưa chị?

Anh Hà Vũ phải tự bào chữa nhưng mà rất khó khăn vì hễ anh ấy nói gì ra là Tòa bảo “được rồi”, “đủ rồi”… Và chỉ được quyền nói “Có” hay “Không” mà không cho anh ấy giải thích.

Lúc anh ấy tranh luận thì tòa chặn họng bảo, để tí nữa sẽ có tranh luận nhưng một lúc sau thì Tòa đã ra tuyên bố là cắt phần tranh luận để đi vào nghị án. Rồi 30 phút sau họ đã nghị án xóng và ra tuyên án rồi.

Như vậy có thể bản án đã có sẵn, tức “án bỏ túi”?

Vâng. Đây là phiên tòa mà tôi thấy để mà diễn chứ không phải là xét xử đúng pháp luật. Còn chuyện bỏ túi thì tự sự việc nó chứng tỏ cho công luận thấy như vậy.

Chị có thể nhắc lại cho độc giả Đàn Chim Việt biết một số lời bào chữa của tiến sỹ Hà Vũ tại Tòa ngày hôm nay không?

Thưa chị, thưa quý vị. Tiến sỹ Hà Vũ đã muốn nói rất nhiều nhưng không được nói. Anh ấy nói là, đây là một vụ án được dựng lên để chống lại Cù Huy Hà Vũ. Ngay từ đầu họ đã thực hiện việc cướp đoạt tài sản ngay khi ở khách sạn Mạch Lâm. Họ đã thu giữ máy tính, USB của anh Vũ để lấy tài liệu.

Anh Vũ đã viện dẫn:

– Tài liệu được thu giữ bất hợp pháp nên không có giá trị pháp lý.

– Hành động của CHHV không gây thiệt hại cho nhà nước CH XHCN Việt Nam vì cho tới nay chưa có bất kỳ ai, bất kỳ tổ chức nào đại diện cho nhà nước theo đúng điều II của Hiến pháp 1992 (được sửa đổi năm 2001) yêu cầu ông CHHV bồi thường thiệt hại. Không có thiệt hại thì không thể có hành vi phạm tội được.

– CHHV không tuyên truyền mà đơn giản chỉ nêu lên quan điểm cá nhân của mình.

– Các bài viết và bài trả lời phỏng vấn không chống lại nhà nước, theo quan điểm của điều II Hiến Pháp.

– Anh Vũ cũng khẳng định trước Tòa, đảng CS Việt Nam không phải là nhà nước.

– Việc lấy kiến nghị của CHHV để làm chứng cứ buộc tội là vi phạm pháp luật, bởi công dân có quyền kiến nghị.

– Trong vụ án của bà Trần Khải Thanh Thủy, CHHV đã sử dụng quyền tố giác tội phạm của công dân. Thay vì được tuyên dương, lại bị kết tội là phi lý.

– Quyền được thông tin được quy định trong điều 69 của Hiến Pháp và 19 của Công ước Quốc tế. Do vậy, CHHV có quyền lưu trữ một số tài liệu mà mình yêu thích trong máy tính cá nhân. Trong khi Tòa dùng tài liệu trong máy tính để kết tội là vi hiến.

– Một số tài liệu CHHV viết, lưu trong máy tính, không thể gọi là “làm ra” được, “làm ra” là phải hoàn thành, phải phổ biến.

Anh Vũ cũng nói chủ nghĩa Mác- Lenin là một chủ nghĩa chứ không phải là nhà nước, nên việc chống lại nó, không thể bị coi như chống nhà nước.

Sau khi tuyên án, anh Vũ có nói gì nữa không, thưa chị?

Khi họ đọc quyết định, Tiến sỹ Hà Vũ đã hét lên một câu, bởi lúc bấy giờ người ta cắt loa rồi. Anh ấy hét: “Tổ Quốc và Nhân Dân Việt Nam hãy phá án cho tôi”.

Tại Tòa ngày hôm nay có nhân chứng nào không, thưa chị?

Không có ai cả. Những người phỏng vấn anh ấy hay những trang mạng phỏng vấn anh ấy không ai được mời tới Tòa dù những người này đều lên tiếng sẵn sàng tới Tòa làm chứng.

Do vậy, đây là phiên Tòa vi phạm nghiêm trọng bộ luật Tố tụng Dân sự.

Vâng. Chắc chị đang mệt mỏi. Chúng tôi xin không làm phiền chị hơn nữa. Cám ơn chị.

Cám ơn các anh chị trong Đàn Chim Việt.

© Đàn Chim Việt

Nguồn:

——–

Tin 4-4 tại Hà Nội

Sáng nay tại trước cổng tòa án Hà Nội, nhiều dân tụ tập rất đông để xem phiên tòa xử Cù Huy Hà Vũ, luật sư Lê Quốc Quân đến cùng bà con đã bị công an bắt đem đi và cùng một người nữa hình như tên là Paul Sơn phóng viên của một trang báo Công Giáo.

Sau đó công an bắt thêm nhiều người khác mang đi, đặc biệt trong khi bắt động tác của công an còn hơn cả bắt cướp.

Những người bị bắt có chị Minh Hằng, blog Cánh Chim Không Mỏi và một số người nữa chưa xác định được danh tính.

Một số người dữ tợn luôn áp sáp Lái Gió gằn giọng nói là về ngay đi , có muốn đi tiếp nữa không?

Đi tiếp ở đây có nghĩa là đi tù.

Lái Gió  bảo đợi tí sẽ về , rồi té sang khu vực khác tiếp tục chụp ảnh. Ở đây lại gặp nhóm người khác lại ra hằm hè Lái Gió, họ quay phim chụp ảnh Lái Gió nghiến ngấu rồi áp sát chắc định rình giật máy Lái Gió lại phải chuồn sang chỗ khác, chưa ấm chỗ lại thấy các khuôn mặt gằm ghè. Lạ cái 3 đầu đường khác nhau, 3 nhóm khác nhau mà họ cũng ăn ý trong việc ngăn cản Lái Gió chụp ảnh. Họ nhìn cái nhận ra  Lái Gió ngay để xua đi mới tài. Đặc biệt có em gái thanh mảnh không xinh lắm, được một anh trung niên chỉ đạo cho em ấy dùng điện thoại quay mình đang nói chuyện thân tình với 4 cụ già quen biết, cụ ít nhất cũng 79 tuổi. Các cụ là những người độc giả của Lái Gió.

Đến nay Lê Quốc Quân và mấy người bị giam ở tầng 5 công an quận Hoàn Kiếm chưa được về.

Phiên tòa kết thúc chóng vánh, lúc 11 giờ 50 đọc xong cáo trạng, nghỉ trưa đến 13 giờ 30 tuyên án luôn. Có nghĩa làtòa chỉ đọc cáo trạng và tuyên án. Nếu xử kiểu này tuyên án mẹ lúc trong tù cho xong, bày đặt xét xử làm mất thời gian của bao người làm gì. Có xử chứ xét gì đâu.

Hôm trước anh Ba Dũng tặng thưởng công an vì có công phá vụ án Lê Công Định.

Hôm nay Cù Huy Hà Vũ người kiện anh Ba Dũng bị lĩnh án 7 năm tù trong một cái gọi là phiên tòa mà chỉ có đọc cáo trạng và tuyên án. Các luật sư đòi hỏi tòa thực thi luật tố tụng nhưng tòa lại đuổi luật sư ra. Tòa án Việt Nam đi vào lịch sử thế giới  khi có 5 luật sư rời tòa ngay  khi phần tranh luận còn chưa kịp mở đầu.

Như vậy đất nước này đã có Gadafi, Mu Ra Bắc giống Bắc Phi.

7 năm tù là mức án có lợi cho anh Ba Dũng nhất. Vì anh Vũ nếu có được giảm án khi cải tạo thì cũng phải đi được 4 năm. Lúc đó Ba Dũng cũng đã hạ cánh an toàn  điền viên vui thú. Chắc chắn trong nhiệm kỳ tới anh Ba Dũng sẽ hoàn toàn tự do xây dựng đất nước phát triển theo hướng nhà nhà đóng tàu, người người đóng tàu.

Nhà Sản chính thức xuất hiện Chúa Nguyễn ở phía Nam.

xem link ve bai giang cua linh muc Juse Pham Minh Trieu truoc gan 3 ngan giao dan o Bao Long- Nam Dinh. Linh Muc Pham Minh Trieu von tung tot nghiep truong luat Ha Noi

http://nguoibuongio1972.multiply.com/video/item/12/M2U00196.MPG

Nguồn





Người đàn ông đeo kính trắng áo khoác ghi chỉ đạo và trực tiếp bắt ls Lê Quốc Quân:




Ông Cù Huy Hà Vũ trước tòa (Ảnh: Bee.net.vn)

———–

Tuyên bố của Cù Huy Hà Vũ trước phiên tòa

Kính gửi Quý Báo,

Tôi, Cù Thị Xuân Bích, được sự ủy quyền của anh trai tôi là Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, bị Viện kiểm sát nhân dân thành phố Hà Nội truy tố về “Tội tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam theo điểm c, khoản 1 Điều 88 Bộ Luật Hình sự nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”, tôi gửi tới Quý vị Lời tuyên bố của anh trai tôi sau đây về vụ án, để đảm bảo quyền bình đẳng của anh tôi với các cơ quan tiến hành tố tụng Việt Nam trong việc bày tỏ quan điểm về vụ án.

Tôi chân thành cảm ơn.

Cù Thị Xuân Bích

image001_4.jpg

image003_4.jpg

image005_1.jpg

    ——–

    nguồn

    Kiến nghị của 4 luật sư bào chữa cho TS luật Cù Huy Hà Vũ

    Kính gửi Quý Báo

    Tôi, Cù Thị Xuân Bích, em gái TS Cù Huy Hà Vũ vừa nhận được kiến nghị về việc Hội đồng xét xử sơ thẩm ngày 04/4/2011 – Tòa án nhân dân Hà Nội vi phạm tố tụng hình sự. Kính mong Quý báo cho đăng để những ai quan tâm tới vụ án được rõ.

    Trân trọng cảm ơn Quý báo!

    Cù Thị Xuân Bích

    image001_5.jpg

    image003_5.jpg

    Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

    Ngày mai đến xem phiên tòa xử để ủng hộ luật sư CH Hà Vũ và gia đình

    Posted by hoangtran204 trên 03/04/2011

    Vụ án Cù Huy Hà Vũ và trò chơi dân chủ

    Phiên tòa hình sự sơ thẩm xử ông Cù Huy Hà Vũ tại Hà Nội vào ngày 4 tháng 4 sắp tới đã và đang thu hút sự chú ý của rất nhiều người từ trong đến ngoài nước, kể cả các cơ quan truyền thông và các tổ chức nhân quyền quốc tế . Tội danh chính của ông Vũ là có hành vi “tuyên truyền, xuyên tạc phỉ báng chính quyền nhân dân, tuyên truyền luận điệu chiến tranh tâm lý, đòi lật đổ chế độ, thực hiện đa nguyên đa đảng”.

    Diễn tiến vụ án này, từ lúc khởi đầu cho tới nay, đã được nhiều người tường thuật, bởi vậy, tôi khỏi phải nhắc lại. Chỉ xin xoáy vào hai điểm chính: mục tiêu của chính quyền và ý nghĩa của vụ án.

    Về mục tiêu, có lẽ ai cũng đồng ý, khi ra lệnh bắt và đem Cù Huy Hà Vũ ra xét xử, chính quyền Việt Nam nhắm đến ba điểm chính:

    Một, ngăn chận các nỗ lực tranh đấu cho tự do và dân chủ của ông Vũ qua việc ông liên tiếp lên tiếng tố cáo và phê phán tính chất độc tài của chính phủ, trong đó nổi bật nhất là hai sự kiện: ông đòi bỏ điều 4 trong Hiến Pháp quy định vai trò của đảng Cộng sản trong việc lãnh đạo nhà nước và xã hội Việt Nam, và khởi đơn kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về việc cho phép Trung Quốc khai thác bauxite ở Tây Nguyên, một điều ông cho là xâm hại nghiêm trọng đến quyền lợi quốc gia.

    Hai, đe dọa ông Vũ cũng như tất cả những người cùng lý tưởng và chí hướng với ông Vũ.

    Và ba, dập tắt xu hướng đấu tranh cho tự do và dân chủ đang rục rịch nổi lên, đặc biệt trong giới trí thức.

    Thật ra, để đạt được ba mục tiêu ấy, chính quyền không cần phải bắt và mang ông Vũ ra tòa. Họ có thể chọn một biện pháp nhanh gọn hơn: dàn dựng một kiểu tai nạn gì đó để giết ông. Có điều biện pháp ấy khá nguy hiểm. Thứ nhất, ông Vũ là người nổi tiếng và khá có uy tín, không những ở năng lực mà còn ở gia thế của ông nữa: ông là con ruột và là con nuôi của hai trong số những nhà thơ được yêu mến nhất Việt Nam: Huy Cận và Xuân Diệu. Cả hai đều là những công thần của chế độ. Thứ hai, Việt Nam bị khá nhiều ràng buộc của quốc tế, nhất là sau khi được gia nhập Tổ chức Thương Mại Thế Giới (WTO). Sự kiện thứ nhất có thể gây ra sự công phẫn trong xã hội Việt Nam và sự kiện thứ hai có thể gây ra công phẫn trong cộng đồng quốc tế. Cả hai sự công phẫn ấy có thể biến Cù Huy Hà Vũ thành một thứ thánh tử đạo, từ đó, thổi bùng lên ngọn lửa phản kháng trong quần chúng.

    Không thể giết lén, nhà cầm quyền bèn bắt ông Vũ và đưa ông ra tòa.

    Mang Cù Huy Hà Vũ ra tòa, chính quyền Việt Nam còn nhắm đến một mục tiêu khác, có thể gọi là mục tiêu thứ tư: chứng tỏ với mọi người, trong và ngoài nước, là Việt Nam coi trọng pháp luật, muốn giải quyết những điều họ xem là “vi phạm” luật pháp bằng chính luật pháp.

    Vấn đề là: chính quyền Việt Nam có thể đạt được các mục tiêu ấy không?

    Theo tôi, đó là điều bất khả.

    Trước hết, thử hình dung: kết quả phiên tòa sẽ ra sao?

    Nó chỉ có thể sẽ rơi vào một trong ba khả năng:

    Thứ nhất, tha bổng. Tôi nghĩ khả năng này tuy rất đáng mơ ước nhưng rất khó xảy ra vì một là, nó chứng tỏ chính quyền thất bại trong cả ba mục tiêu đầu; và hai là, nó dễ bị xem là một cách gián tiếp khuyến khích các nhà bất đồng chính kiến khác.

    Thứ hai, xử nhẹ với lý do ông Vũ có nhân thân tốt. Tuy nhiên điều này cũng khá nguy hiểm vì nó cũng có làm giảm tác dụng răn đe, đặc biệt đối với những nhà bất đồng chính kiến sinh ra và lớn lên ở miền Bắc, hầu hết đều có “lý lịch” rất tốt, hoặc bản thân hoặc bố mẹ đã từng tham gia cách mạng ngay từ đầu. Bởi vậy, khả năng này chỉ có thể thành hiện thực với một điều kiện: ông Vũ phải nhìn nhận “tội lỗi” của ông và công khai xin khoan hồng. Nếu ông Vũ đứt khoát không nhận tội và không chịu xin khoan hồng như Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung đã làm trước đây, một án nhẹ hơn mức bình thường có thể bị/được diễn dịch như một thế yếu của chính phủ.

    Thứ ba, xử nặng. Trong trường hợp này, chính quyền sẽ đạt được mục đích trừng phạt và răn đe nhưng lại đối diện với một nguy cơ khác: trở thành một thứ nhà nước khủng bố dưới mắt quốc tế. Trong quá khứ, Trung Quốc đã từng chọn biện pháp tương tự và cũng phải gánh chịu hậu quả tương tự. Có điều, là một cường quốc kinh tế lớn thứ hai trên thế giới, Trung Quốc có thể đương đầu với các áp lực từ bên ngoài. Còn Việt Nam, một nước nhỏ và nghèo, đang mong muốn nương nhờ các thế lực phương Tây để giảm bớt sức ép về chính trị và cả về quân sự từ Trung Quốc, chắc chắn không đủ sức mạnh và sự điên rồ để thách thức dư luận thế giới như vậy. Ở đây, cũng cần ghi nhận sự khác biệt giữa Cù Huy Hà Vũ và một số nhà bất đồng chính kiến đã bị xét xử trước ông như Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung. Khác ở tầm vóc trí thức. Khác ở lý lịch. Khác ở uy tín. Khác ở cách thức hoạt động: Cù Huy Hà Vũ không tham gia vào tổ chức chính trị nào; ông chỉ thuần sử dụng các biện pháp tranh đấu công khai và hợp pháp. (Điều 69 trong Hiến pháp Việt Nam ghi rõ: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.”) Và cũng khác ở cách thức vận động bênh vực cho Cù Huy Hà Vũ: thân nhân và những người ủng hộ ông đã khôn khéo quốc tế hóa vụ án bằng cách yêu cầu các cơ quan truyền thông thế giới, nơi ông Vũ thường được phỏng vấn, xuất hiện như các chứng nhân.

    Cho đến khi phiên tòa kết thúc, chúng ta khó biết chính quyền Việt Nam sẽ chọn khả năng nào trong ba khả năng nêu trên. Có điều, dù chọn khả năng nào thì riêng việc mang Cù Huy Hà Vũ ra tòa, chính quyền Việt Nam cũng đã chọn một trò chơi khá liều lĩnh: trò chơi dân chủ. Trò chơi ấy diễn ra ở tòa án, dưới chiêu bài luật pháp và trở thành tâm điểm chú ý của rất nhiều người, không những người Việt Nam mà còn cả người ngoại quốc, đặc biệt những người quan tâm đến Việt Nam và tình hình nhân quyền trên thế giới, trong đó có không ít quốc gia vốn thường xuyên phê phán tính chất thiếu dân chủ trong sinh hoạt chính trị và xã hội Việt Nam.

    Đưa Cù Huy Hà Vũ ra xét xử, bất cứ lời phát biểu nào tại tòa, từ phía công tố đến phía biện hộ, đều làm nổi bật lên tính chất thiếu dân chủ và khát vọng tự do ở Việt Nam: Chúng trở thành những lời buộc tội chế độ. Hãy tưởng tượng cảnh Cù Huy Hà Vũ và các luật sư của ông biện hộ cho lập trường đòi cắt bỏ điều 4 trong Hiến Pháp Việt Nam. Họ sẽ nói gì? Bất kể lý lẽ của họ như thế nào, một quan điểm như thế, khi được phát biểu công khai, cũng trở thành một đe dọa hãi hùng cho chính quyền.

    Dĩ nhiên, chính quyền có thể tránh được đe dọa ấy bằng cách xử kín.

    Nhưng xử kín thì lại phản bội lại cái trò chơi dân chủ mà họ đã lựa chọn. Và cũng vô hiệu hóa âm mưu ban đầu của họ: trừng trị và răn đe các nhà đồng chính kiến bằng luật pháp để chứng tỏ với mọi người là họ không phải là những kẻ độc tài như Cù Huy Hà Vũ đã tố cáo. Bất cứ một thủ đoạn nào của họ trước tòa, dù nhỏ đến mấy, như không cho thân nhân hay các phóng viên tham dự hay đưa ra những lời kết tội vu vơ, đều là một cách thừa nhận, với minh họa cụ thể, là Cù Huy Hà Vũ nói đúng.

    Mà không phải chỉ có Cù Huy Hà Vũ mới nói đúng. Cả bà Ngô Bá Thành, một luật sư nổi tiếng trước và sau năm 1975, cũng nói đúng khi cho “Ở Việt Nam ta đã có cả một rừng luật nhưng khi xét xử lại dùng luật rừng!”.

    Và ông Trịnh Hồng Dương, cựu chánh án tòa tối cao (nhiệm kỳ 1997- 2002), cũng nói đúng nữa, khi thừa nhận trước Quốc Hội: “Ở nước ta xử đúng cũng được, xử sai cũng được, xử hòa cũng được, xử thắng cũng được”.

    Tất cả những cái đúng ấy chứng minh một cái đúng khác nữa: Việt Nam quả là một quốc gia không những không có dân chủ mà còn sẵn sàng chà đạp lên mọi quyền căn bản của con người.

    Trong bất cứ tình huống nào thì mục tiêu thứ tư ở trên cũng không thể thực hiện được.

    Phiên tòa xử Cù Huy Hà Vũ, do đó, trở thành phiên tòa xét xử chính chính quyền Việt Nam.

    Nguồn: Blog Nguyễn Hưng Quốc (VOA)

    Posted in Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

    Liệu Trung Quốc dám đe dọa không Khi Mỹ sẽ khai thác dầu khí ngoài khơi Đà Nẵng

    Posted by hoangtran204 trên 02/04/2011

    Cách đây 3 năm, hãng khai thác dầu BP Anh đã bị Trung Quốc đe dọa, kết quả lả BP không dám khai thác dầu và đã rút khỏi VN. Hiện nay, hãng Exxon-Mobil của  Mỹ vào tìm kiếm và khai thác dầu khí ngoài Biển Đông. Nếu  Trung Quốc dám uy hiếp, chắc chắc TQ sẽ  đụng độ với Mỹ trên Biển Đông. Hãng Exxon Mobil là hãng lớn nhất thế giới về khai thác dầu khí.

    Nhưng dù nước VN có dầu hỏa nhiều hay không, chắc chắn dân Việt Nam cũng không được hưởng quyền lợi mua xăng với giá rẻ như 21 quốc gia sản xuất dầu khí trong khối OPEC hiện đang bán cho dân của họ với giá trung bình 4 lít xăng giá 1 US đô la (khoảng 22.000 đồng  VN). Các nước nầy dù giàu hay nghèo thì họ đều có 1 nét chung: bán giá xăng cho dân chúng rẻ vì lập luận của chính phủ của họ là: dầu hỏa là tài nguyên của quốc gia, và dân chúng phải được thừa hưởng chung tài nguyên khoáng sản đó.

    Năm 2008, VN bán được 10 tỉ đô la tiền dầu thô. Và số lượng dầu xuất khẩu hàng năm của hơn 20 năm qua vẫn luôn luôn được giữ kín và rất ít ai biết.

    Hãng ExxonMobil sắp khai thác dầu ngoài khơi Việt Nam

    DCVOnlineTin AFP 

    Hãng ExxonMobil sắp khai thác dầu ngoài khơi Việt Nam

    Hà Nội – Đại công ty dầu ExxonMobil sẽ bắt đầu khoan tìm dầu ở ngoài khơi miền trung Việt Nam vào cuối tháng Tư này, báo chí nhà nước tường thuật hôm thứ Năm ngày 31 tháng Ba, điều này có khả năng làm Trung Quốc nổi giận, và trong quá khứ Trung Quốc đã từng phản đối những kế hoạch khai thác dầu tương tự ở ngoài khơi Việt Nam.

    Dự án khai thác dầu này thuộc “Blốc 119” nằm ngoài khơi thành phố Đà Nẵng và gần tỉnh Quảng Ngãi, theo tường thuật của báoVietnam News, nhưng hiện không rõ khu vực khoan tìm dầu này có nằm trong khu vực tranh chấp giữa hai nước.

    Theo báo Vietnam News, một sự thỏa thuận đạt được sau cuộc họp giữa viên chức thành phố Đà Nẵng và đại diện hãng ExxonMobil.

    Trung Quốc, cho mình có chủ quyền toàn thể vùng Biển Nam Hải bao gồm quần đảo Hoàng Sa nằm ở phía đông thành phố Đà Nẵng, được tường thuật là đã cảnh cáo ExxonMobil nên bỏ một hợp tác khai thác dầu khí ngoài khơi Việt Nam năm 2008, mặc dù không rõ là Blốc 119 này là một phần nằm trong sự phản đối này.

    Bắc Kinh và Hà Nội có sự tranh chấp lâu dài về tính chủ quyền của trên quần đảo Trường Sa và Trường Sa nằm sâu về phía nam, cả hai quần đảo này có tiềm năng chứa nhiều khoáng sản và hai quần đảo này nằm rãi rác dọc theo những tuyến đường giao thương trên mặt biển mang tính chiến lược trong vùng biển Nam Hải này.

    Dàn khoan
    Nguồn: OntheNet 


    Việt Nam hay khoe khoang về những mỏ dầu dự trữ nằm trong vùng Biển Nam Hải nơi công ty dầu khí do nhà nước Việt Nam làm chủ – PetroVietnam, cùng với các đối tác Nga cũng như các nước khác, đã khai thác nhiều mỏ dầu lớn, nhưng những mỏ dầu này nằm xa các quần đảo đang còn tranh chấp.

    “Hiện khó mà thấy Trung Quốc sẽ phản ứng như thế nào” đối với việc khoan tìm dầu này, ông Ian Storey nói, ông là một chuyên gia nghiên cứu an ninh vùng của Viện Nghiên cứu Đông Nam Á châu, ở Singapore. “Tôi nghĩ đây có thể là một trường hợp thử nghiệm thú vị để xem chuyện tranh chấp đi về đâu.”

    “Rõ ràng, công ty dầu có sự hậu thuẩn của Hoa Kỳ, về phương diện chính trị,” ông Storey nói.

    Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư của thành phố Đà Nẵng, ông Huỳnh Đức Thọ nói là ông không biết gì về bản báo cáo này.

    Một phát ngôn viên của hãng ExxonMobil từ chối trả lời khi được hỏi về bản tin đi trên Vietnam News về chuyện thăm dò dầu khí ngoài khơi thành phố Đà Nẵng này.

    © DCVOnline


    Nguồn:

    (1) ExxonMobil to drill off Vietnam: official media. AFP, 31 March 2011
    (2) Bản tin gốc trên Vietnam News: ExxonMobil to drill in Viet Nam. Vietnam News, 31 March 2011

    Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chính Sách Đối Ngoại | Leave a Comment »

    Hihi Giấu Diếm Tin Tức thời sự, che dấu sự thật và Ếm Tài là như thế nầy đây

    Posted by hoangtran204 trên 01/04/2011

    Nguồn blog của nhà văn Nguyễn Trọng Tạo:
    Theo chỉ đạo của Bộ TT&TT và Ban TGTW thì chương trình tuyên truyền từ 29/3 -5/4/2011 liên quan đến Bàu cử ĐBQH, HĐND, nghị quyết 11 của Chính phủ, vụ án Cù Huy Hà Vũ. Dưới đây là văn bản từ ĐÀI TRUYỀN HÌNH KỸ THUẬT SỐ VTC gửi các cấp dưới để thực hiện. Thế mới biết, việc chỉ đạo báo chí tuyên truyền của ta rất chặt chẽ, nhưng vẫn có những điều đáng phân vân như “Sắp tới sẽ xét xử vụ Cù Huy Hà Vũ, đề nghị khi nhắc về con người này thì không đưa danh vị tiến sĩ và chức danh luật sư”. Thực ra, CHHV là Tiến sĩ mà không có chức danh Luật sư.
    TỔNG CÔNG TY TRUYỀN THÔNG ĐA PHƯƠNG TIỆN VTC
    ĐÀI TRUYỀN HÌNH KỸ THUẬT SỐ VTC
    Số: /TB-THKTS

    CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
    Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

    Hà Nội, ngày 30 tháng 03 năm 2011

    THÔNG BÁONhững nội dung tuyên truyền cần lưu ý tại cuộc họp Giao ban Báo chí của Bộ Thông tin và Truyền thông và Ban Tuyên giáo Trung ương tuần từ 29/03/2011 đến 05/4/2011

    Tiếp thu ý kiến chỉ đạo của Lãnh đạo Bộ Thông tin và Truyền thông tại cuộc họp Giao ban Báo chí do Bộ Thông tin và Ban Tuyên giáo Trung ương tổ chức ngày 29/03/2011, Lãnh đạo Đài thông báo, một số nội dung tuyên truyền cần lưu ý trong tuần từ 29/03/2011 đến 05/4/2011 như sau:

    – Trước hết, tại cuộc họp, Lãnh đạo Bộ biểu dương các đơn vị báo chí, trong đó có VTC đã tuyên truyền và có những hành động nhân đạo ủng hộ nhân dân Nhật Bản sau vụ động đất và sóng thần ngày 11/03 vừa qua. Tuy nhiên, tại cuộc họp lãnh đạo Bộ nêu xử phạt một số cá nhân và đơn vị mắc sai phạm như VTV3 bị xử phạt 18 triệu đồng về vụ “Lượm”, 2 phóng viên Báo Lao động điện tử và Giám đốc kênh VTC8 bị ngừng cấp thẻ Nhà báo nhiệm kỳ tới vì thông tin không chính xác liên quan đến Thác Bản Giốc.

    – Để tuyên truyền tốt trong tuần tới, các đơn vị lưu ý một số nội dung sau:

    1. Tuyên truyền các nội dung của kỳ họp Quốc hội khoá 12 phải khách quan, toàn diện. Lưu ý khi bầu ĐBQH và HĐND các cấp, phóng viên không quay, chụp hình các lá phiếu gạch tên người ứng cử trong danh sách bầu, gây phản cảm.

    2. Tuyên truyền Nghị quyết 11 của Chính phủ phải trích dẫn nguồn thông tin chính thống, phản ánh sự đồng thuận cao trong xã hội về Nghị quyết này.

    3. Chú ý những chương trình chính luận người dẫn chuơng trình phải nghiêm túc và nắm chắc vấn đề, không nói lan man…

    4. Không đưa các thông tin nhạy cảm liên quan đến Libi.

    5. Không đưa tin về mây phóng xạ ảnh hướng tới Việt Nam mà không có sở cứ khoa học, gây tâm lý hoang mang trong dư luận.

    6. Bộ Y tế khuyến cáo các đơn vị truyền thông không đánh đồng thực phẩm chức năng với thuốc chữa bệnh. Tuyên truyền trung thực tác dụng của thực phẩm chức năng, không gây hiểu nhầm thực phẩm chức năng là thuốc chữa bệnh.

    7. Không đưa tin về việc Diễn viên Hồng Ánh tham gia ứng cử Đại biểu Quốc hội.

    8. Liên quan đến vấn đề động đất, sóng thần tại Nhật Bản:

    – Khi đề cao tinh thần vượt khó của nhân dân Nhật Bản không nên cường điệu, vô hình chung hạ thấp tinh thần của người Việt Nam.

    – Tuyên truyền các hoạt động quyên góp ủng hộ nhân dân Nhật Bản đúng mực (ví dụ cảnh xếp hàng rồng rắn ủng hộ là không cần thiết).

    9. Vụ Ông Đặng Hùng Võ – Nguyên thứ trưởng Bộ Tài nguyên và môi trường cưới vợ lần 3, đề nghị báo chí không đưa tin.

    10. Vụ Nhà Báo Hoàng Hùng bị đốt, đề nghị báo chí không tiếp tục đưa tin.

    11. Sắp tới sẽ xét xử vụ Cù Huy Hà Vũ, đề nghị khi nhắc về con người này thì không đưa danh vị tiến sĩ và chức danh luật sư.

    12. Vụ việc Taminflu, cơ quan chức năng không phát hiện ra sai phạm, do đó đề nghị báo chí cân nhắc khi đưa tin.

    13. Về việc đoàn công tác của Liên hợp quốc sang thăm nước ta làm việc về vấn đề người nước ngoài ở Việt Nam, các phóng viên có thể ghi lại tư liệu nhưng chưa được đưa tin.

    14. Không nhắc đến vụ chìm tàu tại Hạ Long để tránh ảnh hưởng đến du lịch của đất nước.

    15. Không đưa tin các vấn đề liên quan đến Nhà máy điện nguyên tử của Việt Nam.

    Nhận được thông báo đề nghị Lãnh đạo các Kênh, Ban nghiêm túc thực hiện.

    Nơi nhận:
    – Giám đốc (để b/c);
    – Các PGĐ phụ trách nội dung (để chỉ đạo t/h);
    – Ban Thời sự, Các kênh VTC1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 14, 16, HD1, HD2, HD3, HDVip.
    – Lưu VP. KT.GIÁM ĐỐC

    PHÓ GIÁM ĐỐC

    (đã ký)

    Vũ Quang Huy

     

    nguồn:  http://danluan.org/node/8340

     

     

     

    Posted in Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »