Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín, 2014

►Sinh viên, học sinh Hồng Kông biểu tình cương quyết chống lại “đảng cử, dân bầu” do Bắc Kinh điều khiển

Posted by hoangtran204 trên 30/09/2014

Sinh viên, học sinh, và người dân Hồng Kông đang biểu tình đòi hỏi dân chủ tự do bầu cử và ứng cử. Họ không muốn chính quyền Bắc Kinh can thiệp vào tiến trình lựa chọn ứng cử viên theo kiểu: đảng cử dân bầu (đảng và mặt trận tổ quốc đề cử đề cử ứng cử viên và dân chúng chỉ được lựa phải bầu cho những người này )

Họ đang vùng vẫy đấu tranh để đáp được ước vọng sống trong thể chế dân chủ và tự do. Nếu họ bổng nhiên họ trở nên ngây thơ để nghe lời ru ngũ êm dịu để thỏa hiệp với Bắc Kinh, thì bài học lịch sử ở Việt Nam sẽ tái hiện ở Hồng Kong trong một tương lai rất gần, như miền Nam Việt Nam đã hứng chịu và kết thúc vào ngày 30-4-1975. 

1. Lời tiên đoán cuả Ronald Reagan (khi đang còn là Thống Đốc của tiểu bang California 1967-1975)  về cuộc rút quân đội Mỹ ra khỏi VN năm 1973 có khả năng để lại các thảm họa như thế nào.

Ronald Reagan (1973) ” …Ending a conflict is not so simple, not just calling it off and coming home. Because the price for that kind of peace could be a thousand years of darkness for generations of VietNam borned .”
[Dịch]: “…Chấm dứt chiến tranh không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ, cái giá phải trả cho loại hòa bình đó là ngàn năm tăm tối cho các thế hệ sinh ra tại Viêt Nam về sau.”

—————–

Cuộc phỏng vấn nhà văn Dương Thu Hương 1997 tại Paris

«

Năm 1975, nhà văn Dương Thu Hương, (sinh 1-1-1947), khi đó đang ở trong đoàn quân chiến thắng, trong một cuộc phỏng vấn bà đã phát biểu cảm tưởng của bà vào ngày 30-4-1975 như sau:

https://www.youtube.com/watch?v=1HhbiG8YGpE

Phim trên là trích đoạn của cuộc Phỏng vấn  nhà văn Dương Thu Hương ở New York ngày 30-4-2006. Đây là một trong những cuộc phỏng vấn tuyệt vời nhất giữa người đặt câu hỏi, các câu trả lời của bà DTH, và phần phiên dịch chính xác  có thể nói là >98%. Mời các bạn thưởng thức. 

Phần 1   http://www.youtube.com/watch?v=An_oN0N9_6c

Phần 2   http://www.youtube.com/watch?v=p947T7siNxw

Phần 3   http://www.youtube.com/watch?v=7Mqa25l9cT4

Phần 4  http://www.youtube.com/watch?v=wtx3aRcFA58

Phần 5  http://www.youtube.com/watch?v=XQYWA5lNH7U

Phần 6  http://www.youtube.com/watch?v=8qwG4iPzuy0

Phần 7 http://www.youtube.com/watch?v=v-8BpWkHW9E

Live From New York: Duong Thu Huong Part 5 of 7

Tham khảo và các tác phẩm của nhà văn Dương Thu Hương:

Dương Thu HươngWikipedia, the free encyclopedia

Dương Thu Hương (Author of Paradise of the Blind)

Thu Huong Duong – HarperCollins Publishers

Vietnamese Novelist Duong Thu Huong Will be Exiled in

Duong Thu Huong Biography – eNotes.com

http://danchunglambao.blogspot.com/2014/07/phim-viet-nam-viet-nam-bo-phim-cuoi_25.html

Born in central Vietnam in 1947, when that country was still a French colony, Duong Thu Huong (zhung tew huong) started her life with modest beginnings as the daughter of a schoolteacher mother and a father who was a tailor and guerilla fighter for Vietnamese leader Ho Chi Minh. As a teenager in the mid-1960’s, she joined the Communist Party, serving as the leader of a Communist youth brigade that, in part, provided entertainment for Communist troops during the Vietnam War. She was one of only three persons in the brigade of forty to survive the experience. Forever committed to and involved with politics, she also voluntarily joined the Vietnamese army in its brief war against China in 1979; she was the first woman to serve in combat on the front lines of the conflict. She also was a war correspondent and wrote news releases about the war. After the war, she wrote and spoke on behalf of the government and the Communist cause. During this time she supported herself primarily by writing fiction and screenplays.

In the early 1980’s, there was a major shift in her temperament and beliefs about the role of Communism in her country. She began to speak openly against corruption, bribery, chicanery, repression, and bureaucracy at public political events, as well as in her writings. During the decade she wrote three novels. The first two, Hành trình ngày tho âu (1985; journey in childhood) and Bên kia bo oa vong: Tiên thuyêt (1988; Beyond Illusions, 2002), were not problematic for the government. In fact, at this time the government in Hanoi had called for writers in the country to comment about the nation’s social, economic, and political problems.

However, when she published Nhung thiên duong mù: Tiêu thuyêt (1988; Paradise of the Blind, 1993), she ran into trouble with government censors and mainline Communists. While no one thought the work to be overtly anti-Communist or antigovernment propaganda, it was too revealing of problems in its nuances and undertones….

(The entire section is 834 words.)

——-

Advertisements

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ - | Leave a Comment »

►Sinh viên Hong Kong ra tối hậu thư cho chính quyền

Posted by hoangtran204 trên 30/09/2014

Sinh viên Hồng Kông ra tối hậu thư cho chính quyền

29-9-2104

(VTC News) – Nhóm sinh viên biểu tình nói nếu chính quyền Hong Kong không đưa ra phản hồi về yêu cầu 4 điểm, họ sẽ kêu gọi biểu tình không thời hạn.

Nhóm học sinh, sinh viên biểu tình ở Hong Kong đưa ra yêu cầu 4 điểm với chính quyền: Yêu cầu mở cửa quảng trường nhân dân và các tuyến đường cho người biểu tình; yêu cầu Trưởng Đặc khu hành chính Hong Kong Lương Thế Anh và bộ 3 người cải cách trong chính quyền Hong Kong từ chức; thu hồi quyết định của Ủy ban thường vụ Quốc hội Trung Quốc về thay đổi luật pháp; người dân được tham gia bầu cử.

Chủ tịch liên đoàn sinh viên nói nếu chính quyền Hong Kong không đưa ra phản hồi về yều cầu 4 điểm trên trước 12h trưa nay (giờ địa phương), những sinh viên này sẽ kêu gọi bãi khóa vô thời hạn và biểu tình quy mô lớn khắp Hong Kong.

Tối 29/9, Trưởng Đặc khu hành chính Hong Kong Lương Thế Anh cho biết, những người biểu tình của phong trào ‘Chiếm trung tâm’ rút lui sau khi cảnh sát trấn áp sử dụng hơi cay và đạn cao su.
 
Ông Lương cũng nhấn mạnh, không có hiện tượng nổ súng vào người biểu tình cũng như không sử dụng quân giải phóng trong việc trấn áp.
 
Tuy nhiên, tường thuật của truyền thông phương Tây nói tình hình biểu tình tại hai khu trung tâm lớn của Hong Kong là Trung Hoàn và Kim Chung vẫn chưa được kiểm soát hoàn toàn.
 
“Chúng tôi không muốn tình hình trở nên hỗn loạn, làm ảnh hưởng tới tầng lớp học sinh, sinh viên. Tôi hy vọng các bạn hay rút lui trong hòa bình”, ông Lương nói.
Đại diện bệnh viện Hong Kong cho hay, tính tới 6h sáng nay (29/9), có khoảng 41 người bi thương sau khi đụng độ với cảnh sát.
 
Tuy nhiên, trong bài phát biểu sáng sớm 29/9, ông Lương Thế Anh vẫn chưa có bất cứ phản hồi về yêu cầu 4 điểm của liên đoàn sinh viên Hong Kong. Ông Lương Chấn Anh tuyên bố cuộc bầu cử vào năm 2017 sẽ diễn ra như kế hoạch đã định: “Với 50 triệu người Hong Kong, đây là bước đi mang tính lịch sử. Chúng tôi kiên quyết bảo vệ sự ổn định và nền dân chủ Hong Kong”. 
 
Trước đó, Joshua Wong, nam sinh 17 tuổi được cho là một trong các thủ lĩnh của phong trào học sinh, sinh viên biểu tình ở Hong Kong đã được thả mà không bị cáo buộc tội danh nào. 
 
Tuy nhiên, Wong tuyên bố sẽ tiếp tục quay lại biểu tình cùng các thủ lĩnh khác vừa được thả như Alex Chow và Lester Shum. 
 
Theo tờ Bưu điện Hoa Nam, nhóm biểu tình tuyên bố bắt đầu phong tỏa Trung Hoàn, ‘trái tim’ của đặc khu hành chính này, để phản đối quyết định của chính quyền Bắc Kinh giới hạn ứng viên tranh cử chức trưởng đặc khu vào năm 2017. 
 
Ít nhất 78 người bị bắt vì tham gia biểu tình. Tân Hoa Xã khẳng định việc biểu tình là ‘phạm pháp, gây bất ổn và làm xấu hình ảnh Hong Kong’, trong khi những người biểu tình cho rằng Bắc Kinh đang làm mất đi bản sắc Hong Kong.
 
Hãng tin Reuters dẫn lời những cư dân Hong Kong được phỏng vấn nói họ lo sợ đặc khu hành chính này sẽ ‘mất đi sự dân chủ vốn có từ thời Anh bảo hộ’ nếu Bắc Kinh tổ chức bầu cử chính quyền đặc khu với những gương mặt do họ lựa chọn.
 
Thống kê chưa đầy đủ của báo chí Hong Kong nói hơn 200 tuyến xe bus và 29 ngân hàng phải ngưng hoạt động do ảnh hưởng của các cuộc biểu tình.

Nếu chọn người Lãnh Đạo tôi chọn Trẻ có nhiệt huyết chứ không chon người già nhưng Bù nhìn.

 

Khu trung tâm Hong Kong tê liệt vì biểu tình

 

 

 

 

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ - | Leave a Comment »

►50.000 dân chúng, sinh viên, và học sinh Hồng Kông biểu tình đòi hỏi quyền tự do ứng cử và bầu cử chính quyền thành phố

Posted by hoangtran204 trên 29/09/2014

Tin Chủ Nhật 28-9-2014: Các cuộc biểu tình của sinh viên học sinh Hồng Kông vào các ngày Thứ Sáu và Thứ Bảy đã châm ngòi cho một cuộc khởi động sớm sủa vào sáng Chủ Nhật của Phong Trào Chiếm Đóng Khu Trung Tâm. Phong trào này đã lan rộng tới nhiều khu vực khác của thành phố sau khi cảnh sát sử dụng hơi cay nhằm giải tán sinh viên học sinh. Nhiều chục ngàn người đã tham gia vào các hành động bất tuân dân sự nhằm đòi hỏi các cuộc bầu cử và ứng cử tự do ở thành phố Hongkong, và không có sự chỉ đạo của chính quyền cộng sản Trung Quốc ở Bắc Kinh. (time.com)

Cảnh sát cho biết Joshua Wong đã được thả lúc 8 giờ tối Chủ Nhật. Hơn 50.000 người đã tham dự biểu tình và tham gia phong trào chiếm đóng các khu vực trung tâm thành phố như công viên và các khoảng đất trống của các công sở. Họ hô to các khẩu hiệu đòi hỏi tự do bầu cử không có sự chỉ đạo của Bắc Kinh. và khi đến giờ ăn, họ ăn uống bánh, chuối, uống nước…do dân chúng đem biếu và họ nằm nghĩ ngơi tại chỗ.

Tin Hongkong: Occupy Central bắt đầu kế hoạch chiếm đóng các khu vực của thành phố

28-9-2014

Theo FB Lê Quốc Tuấn

 

Thousands of protesters take part of a rally outside the Hong Kong government complex on September 27, 2014 in Hong Kong.

Sáng sớm chủ Nhật, tận dụng không khí và nhiệt tình sôi nổi của sinh viên, học sinh, những người thuộc phong trào “Chiếm lấy khu Trung Tâm” đã mở chiến dịch bất tuân dân sự (chiếm đóng các công viên và công sở và ăn ở luôn tại chỗ)  nhằm thúc đẩy phổ thông đầu phiếu các chức vụ cao cấp nhất trong chính quyền thành phố Hồng Kông. Họ đã quyết định khởi động các cuộc biểu tình của họ sớm hơn dự kiến. Quyết định được đưa ra ngay sau khi xảy ra các cuộc đụng độ giữa sinh viên và cảnh sát gần trụ sở chính của chính phủ Hồng Kông.

Chan Kim Man, một trong những nhà tổ chức hướng dẫn: “Trong trường hợp có xung đột, hãy giơ cả hai tay lên để cho thấy rằng bạn không có ý định tấn công người thi hành pháp luật.” Anh nhắc nhở người biểu tình luôn luôn tuân thủ các nguyên tắc hòa bình và bất bạo động.

Cuộc biểu dương ấy đang đi đến những phút căng thẳng nhất. Đã bắt đầu các va chạm bạo lực giữa sinh viên và cảnh sát Hồng Kông khi hàng chục ngàn người ủng hộ dân chủ bắt đầu một kế hoạch làm tê liệt trung tâm tài chính châu Á vào sớm ngày Chủ nhật.

Trong hơn 24 giờ qua, những người lãnh đạo phong trào và các sinh viên nhóm Scholarism đã bị cảnh sát dùng võ lực và bình xịt hơi cay chống trả khi họ phá vỡ rào cản của cảnh sát để xông vào trụ sở chính quyền thành phố.

“Hành động này là cho tương lai của thành phố, những ai yêu thương Hồng Kông hãy đến tham gia với chúng tôi”, Jimmy Lai. ông trùm ngànhh xuất bản, người công khai chỉ trích chính quyền cộng sản Trung Quốc, nói với Reuters.

Đồng thời, Đức Hồng Y Joseph Zen, 82 tuổi, trước đây là Giám Mục Công Giáo của Hồng Kông, nói với Reuters. “Đã đến lúc chúng ta thực sự cho thấy mình muốn được tự do chứ không chịu làm nô lệ, chúng ta phải đoàn kết với nhau,”

Cuộc biểu dương đã thu hút được hàng ngàn người biểu tình trang bị kính bảo hộ, mặt nạ và áo mưa để chuẩn bị cho một cuộc đối đầu bạo lực với cảnh sát, là một trong những hành vi ngoan cường nhất của biểu hiện bất tuân dân sự từng diễn ra trong cựu thuộc địa Hồng Kông.

Wong Kai-keung, một sinh viên biểu tình cho biết, “Chúng tôi không sợ bị tổn thương hay bị bắt giữ. Chúng tôi chỉ cần dân chủ thực sự.”

Trong khi đó, một số tài phiệt thế lực nhất Hong Kong đã tuyên bố chống lại phong trào “Chiếm lấy Trung Tâm”. Họ báo động rằng cuộc biểu dương này sẽ đe dọa đến kinh tế thịnh vượng ổn định của thành phố.

Lai Tung-Kwok,chỉ huy an ninh Hồng Kông, đã bác bỏ những cáo buộc của công chúng cho rằng cảnh sát đã sử dụng vũ lực quá mức và hung bạo với các sinh viên.

“Cảnh sát có trách nhiệm duy trì trật tự trong xã hội theo quy định của pháp luật. Vì vậy họ cần phải được chuẩn bị đầy đủ để đảm bảo rằng những người muốn bày tỏ ý kiến của mình phải thể hiện một cách hòa bình và hợp pháp “, ông nói.

Một số nhà quan sát đã so sánh cuộc biểu tình này với cao điểm của cuộc đàn áp đẫm máu các sinh viên ủng hộ dân chủ ở Quảng trường Thiên An Môn tại Bắc Kinh vào năm 1989.

Hôm thứ Sáu, cảnh sát bắt giữ hơn 70 người, trong đó Joshua Wong, người lãnh đạo 17 tuổi của nhóm học sinh Scholarism. Anh vẫn còn bị giam cùng với các nhà lãnh đạo học sinh khác là Alex Chow và Lester Shum. Đến 8 giờ tối 28-9, Joshua Wong đã được thả và đã về nhà. 

Một số chính trị gia dân chủ tại Hồng Kông cho biết sức mạnh bất ngờ của những người biểu tình trẻ tuổi, những người đã bao vây trụ sở chính quyền thành phố kể từ tối thứ Sáu, đã thuyết phục thế hệ trước phải nhường lại nhiều ảnh hưởng cho các nhà hoạt động sinh viên, những người dường như ít chịu thoả hiệp với độc tài Bắc Kinh.

Lịch sử đang chứng kiến một bước ngoặc tuyệt vời, thể hiện ý chí khao khát dân chủ mãnh liệt của người Hồng Kông, đặc biệt từ giới trẻ, tham gia biểu tình có những em chỉ vừa đến 12 tuổi.

“Những gì đã xảy ra kể từ ngày hôm qua đã vượt quá sức tưởng tượng của chúng tôi”, Albert Ho, 62 tuổi, một thành viên của Đảng Dân chủ trong cơ quan lập pháp Hồng Kông, cho biết trong một cuộc phỏng vấn vào cuối ngày thứ Bảy.

“Bây giờ những người trẻ đã nắm quyền kiểm soát và tạo được tình huống bất ngờ của mình”, ông Ho nhấn mạnh: “Đây là những sự việc khiến chính phủ phải quan tâm sâu sắc”

Cảnh sát bao vây những người biểu tình ở Civic Square. Photo: Sam Tsang

 

————————————-

Thứ Sáu và Thứ Bảy 27-9-2014

 

Tình hình đã trở nên hỗn loạn tại Civic Square. Cuối ngày hôm qua (thứ sáu 27/9/2014) hơn 100 sinh viên ủng hộ dân chủ đã tấn công trụ sở chính quyền Hồng Kông và xô xát với cảnh sát.

Theo thông tin được biết, khuôn viên Civic Square vốn là một quảng trường nhỏ ngay tại trung tâm chính phủ Hong Kong và là nơi những người biểu tình hay ngồi để bày tỏ thái độ bất tuân dân sự nhằm phản đối chính phủ trong những lần biểu tình trước.

Lần này, chính phủ Hong Kong lại dùng những hàng rào sắt bao quanh khu vực này lại để các sinh viên không thể bày tỏ thái độ bất tuân dân sự của mình. Một hành động rất phản dân chủ của chính quyền Hong Kong và càng cho thấy sự ảnh hưởng sâu rộng của Bắc Kinh đến thành phố này.

Như ông Benny Tai, một trong ba người sáng lập viên của Phong Trào Occupy Central đã nói vào sáng hôm nay, “các em sinh viên đã dẫn chúng ta lại Civic Square, nơi thuộc về người dân. Hành động leo rào để được vào ngồi trong “Civic Square” – Quảng trường Dân sự được xem như là một biểu tượng của việc đòi hỏi chính quyền phải tôn trọng các quyền công dân và dân sự của người dân Hong Kong cũng như quyền bày tỏ thái độ bất tuân dân sự đối với chính phủ khi chính phủ không biết lắng nghe ý kiến của người dân.”

Cảnh sát đã dùng bình xịt hơi cay vào những sinh viên biểu tình muốn vượt qua rào cản và hàng rào cao xung quanh khu nhà chính phủ.

Joshua Wong bị cảnh sát áp giải đi một cách thô bạo“Tôi không muốn cuộc đấu tranh cho dân chủ phải truyền lại cho thế hệ sau. Đây là trách nhiệm của chính thế hệ chúng tôi”

Khoảng 100 người biểu tình khoác tay khóa vào nhau khi cảnh sát vây quanh bằng khiên chắn kim loại, một số hô vang “bất tuân dân sự”.

Vào sáng ngày thứ Bảy, khoảng một ngàn sinh viên vẫn ở bên ngoài khu trụ sở chính phủ.

Nhiều sinh viên bị bắt giữ  (Cập nhật: tất cả sinh viên bị bắt giữ đã được thả lúc 8 giờ tối Chủ Nhật 28-9-2014)

Ít nhất có 4 sinh viên đã bị tạm giữ ở Civic Square vào đêm hôm qua, Tin cũng đưa thêm có hai sinh viên thuộc hội Scholarism đã bị thương.

Phát ngôn nhân của Liên hội Sinh viên, hội đã tổ chức chiến dịch bãi khóa tuần này cho biết thêm ngoài Joshua Wong, các thủ lĩnh sinh viên khác, Alex Chow Yong-kang and Lester Shum cũng đã bị bắt giữ.

Tin HONG KONG (AP) sáng nay cho biết — Cảnh sát chống bạo động của Hong Kong đã bắt giữ 50 học sinh cuối cùng chiếm giữ khu vực quảng trường dân sự ở khu trung tâm chính phủ để phản đối sự từ chối của chính quyền Trung Quốc để cho khu tự trị này có được một cuộc cải cách dân chủ thật sự.

Joshua Wong bị bắt


Các giáo sư cùng biểu tình ủng hộ sinh viên


Ông Benny Tai và giáo sư Chan Kin-man đã đến Civic Square sáng thứ Bảy, 27 tháng 9 năm 2014 (giờ địa phương) để đứng chung với các sinh viên

Hôm nay 27/9 tờ South China Morning Post đã đưa tin: Chiến dịch bất tuân dân sự sẽ không thể bắt đầu trước ngày 1 tháng 10, là ngày đã được lên kế hoạch trước, do Phong trào Occupy Central with Love and Peace kêu gọi mặc dù các sinh viên học sinh đã đòi hỏi chiến dịch này phải bắt đầu sớm hơn sau khi đụng độ giữa sinh viên vàcảnh sát đã xảy ra vào đêm thứ sáu, 26 tháng 9 năm 2014 rạng sáng thứ Bảy.

Ông Benny Tai và giáo sư Chan Kin-man đã đến Civic Square sáng thứ Bảy, 27 tháng 9 năm 2014 (giờ địa phương) để đứng chung với các sinh viên. Ông Benny Tai cho biết do kế hoạch bất tuân dân sự Occupy Central đã có những phương án rất rõ ràng và chặt chẽ để tổ chức ngày 1 tháng 10, nên sẽ không bắt đầu trước kế hoạch. Tuy nhiên ông sẽ ở lại Civic Square cho tới khi các cảnh sát giải tán tất cả mọi người. Ông cho biết, cho dù ông có bị bắt thì chiến dịch bất tuân dân sự vẫn xảy ra vào ngày 1 tháng 10.

Các sinh viên đã đòi hỏi chiến dịch được bắt đầu ngay lập tức khi ông Benny Tai và giáo sư Chan Kin-man gặp gỡ họ. Ông Tai cho biết tuy không thể đáp ứng lời yêu cầu đó, nhưng ông hứa sẽ ở lại cùng sinh viên đến giây phút cuối cùng. ông Tai nói: “Các sinh viên đã dẫn chúng ta về lại Civic Square, nơi thuộc về người dân. Hôm nay, chúng tôi đến đây để bảo vệ các em sinh viên.”. Ông cũng chỉ trích cảnh sát đã dùng vũ lực quá mức để đàn áp sinh viên.

Phong trào Occupy Central đã ra thông cáo báo chí chỉ trích chính phủ Hong Kong phải chịu trách nhiệm về cuộc đụng độ giữa cảnh sát và sinh viên khi từ chối lắng nghe nguyện vọng của người dân và thực thi một nền dân chủ đích thực cho Hong Kong. Tuyên cáo báo chí cũng nói thêm các cuộc xuống đường của học sinh sinh viên vốn bất bạo động và không nhắm vào gây tổn thương cho bất kỳ ai.

Nguồn:  anhbasam Vi K. Tran , Con Đường Việt Nam, Lê Quốc Tuấn,

Thông tin bởi Phila Siu, Peter So, Jennifer Ngo, Joyce Ng, Amy Nip, Jeffie Lam, Timmy Sung, Danny Mok, Alice Woodhouse

Theo dõi phong trào sinh viên Hồng Kông tại: https://www.facebook.com/hkfs1958

Joshua Wong: https://www.facebook.com/joshuawongchifung

 

 

————————————-

2012

Thứ Hai, ngày 10 tháng 12 năm 2012

Cậu học sinh 15 tuổi thách thức Bắc Kinh về môn học tẩy não

Thụy My: Mời các bạn đọc lại một bài viết cách đây hai năm, lúc đó Hoàng Chi Phong (Joshua Wong) mới 15 tuổi, nhưng đã xứng đáng là lãnh tụ giới học sinh.

Thông tín viên nhật báo Le Monde tại Hồng Kông hôm nay trong bài viết mang tựa đề « Hoàng Chi Phong, cậu học sinh thách thức Bắc Kinh » đã nói về một sự kiện chưa từng diễn ra tại đây. Phong trào do cậu bé 15 tuổi này lãnh đạo đã khiến chính quyền Hồng Kông phải lùi bước trước ý định áp đặt chương trình « giáo dục lòng yêu nước » của Trung Quốc.

Bài báo mô tả cậu học sinh với cặp kính cận có bề ngoài cũng bình thường như các thiếu niên Hồng Kông cùng độ tuổi 15 với cậu. Nhưng bài diễn văn của Hoàng Chi Phong (Joshua Wong Chifung) với giọng điệu vừa khẩn thiết, lo ngại nhưng vẫn cụ thể, nhắm thẳng vào mục đích, nhất là trước một rừng micro : cậu bé giải thích vì sao phải bằng mọi giá phản đối việc áp đặt « chương trình giáo dục đạo đức ». Đây là môn học mới mà Hoàng Chi Phong khẳng định là nhằm tẩy não, mà chính quyền Hồng Kông định buộc học sinh trung và tiểu học phải theo từ nay cho đến năm 2016.

Cậu bé 15 tuổi đã chiến thắng! Sau nhiều tháng do dự, một cuộc biểu tình khổng lồ với gần 100.000 người hôm 29/7, nhiều vụ tuyệt thực trong đó có cả các học sinh tham gia, 10 ngày cắm dùi trước trụ sở chính quyền hồi tháng Chín, ông Lương Chấn Anh, lãnh đạo đặc khu Hồng Kông hôm 7/10 cuối cùng đành phải thông báo cho ngưng lại chương trình này.

Muốn đẹp lòng Bắc Kinh, nhưng chính quyền Hồng Kông đã thất bại

Theo Le Monde, đây là thất bại cay đắng của tân chính quyền Hồng Kông, vốn hy vọng lấy lòng Bắc Kinh qua việc đưa môn giáo dục ái quốc của Trung Quốc vào giảng dạy. Đây cũng là một thắng lợi vang dội của các thanh thiếu niên thuộc phong trào Scholarism mà Hoàng Chi Phong cùng với một người bạn đã thành lập vào giữa năm 2011. Scholarism là động cơ của phe phản đối chương trình này, đã lan rộng suốt trong mùa hè 2012 khiến chính quyền phải lùi bước.

Mục đích chính thức của môn « giáo dục ái quốc » là « tăng cường lòng yêu nước và tình cảm thuộc về đất mẹ Trung Quốc », tại vùng đất từng là thuộc địa Anh trong 150 năm. Chương trình học gồm chào cờ Trung Quốc, các bài học lịch sử giảng giải tính ưu việt của chính quyền độc đảng, và các buổi trẻ em tiểu học phải đứng hát « Em vui sướng được là người Trung Quốc ». Những nội dung này làm cho bất cứ người Hồng Kông nào từng được giáo dục theo kiểu phương Tây với tinh thần phân tích và phê bình cũng phải nổi giận, mà trong số những người phẫn nộ nhất có cậu bé Hoàng Chi Phong.

Sinh vào tháng 9/1996 trong một gia đình Anh giáo trung lưu, Hoàng Chi Phong là con trai duy nhất, cha mẹ cậu là các nhà đấu tranh dân chủ, ủng hộ đảng đối lập ôn hòa Civic Party. Đối với các bạn học, thì cậu cũng bình thường như bao nhiêu bạn khác trong lớp. Hoàng Chi Phong hết sức lịch sự từ chối trả lời phỏng vấn của Le Monde với lý do bận làm bài và « nói tiếng Anh dở ». Theo cậu, « Nếu một phong trào quần chúng bị hướng về phía tôn sùng cá nhân lãnh đạo, thì đó là vấn đề rất đáng ngại ».

Cho dù còn rất trẻ, nhưng Hoàng Chi Phong đã có nhiều kinh nghiệm đấu tranh. Năm 12 tuổi, cậu theo dõi rất kỹ phong trào phản đối việc xây dựng một xa lộ nối Trung Quốc với Hồng Kông, khiến nhiều người dân phải di dời, và phá hủy nhiều làng mạc, đồng ruộng. Đến năm 2010, là vụ năm dân biểu liên tiếp từ chức, đòi hỏi một cuộc trưng cầu dân ý mini. Cậu bé có thói quen theo cha mẹ đến dự buổi lễ tưởng niệm vụ thảm sát Thiên An Môn hàng năm được tổ chức vào ngày 4/6 tại công viên Victoria.

Hoàng Chi Phong tự xây dựng nên một mạng lưới những người cùng chí hướng đầy kinh nghiệm. Tháng 6/2011, cùng một người bạn lớn tuổi hơn, cậu mở một trang Facebook và khai sinh phong trào Scholarism. Lập tức tình báo Trung Quốc đã nghe lén điện thoại của cậu bé. Heidi Ma, phát ngôn viên của Scholarism, lớn hơn cậu bé chủ tịch hai tuổi, cho biết : « Hoàng Chi Phong nhận thấy có tiếng vọng bất thường trong điện thoại, và tài khoản của Scholarism trên mạng Vi Bác bị phong tỏa ».

Cho dù có được sự ủng hộ của các tổ chức phụ huynh, các nghiệp đoàn giáo viên và các đảng đối lập, nhưng Heidi Ma khẳng định phong trào vẫn giữ được tính độc lập. Scholarism đã tạo được ảnh hưởng, với nhận định việc tạm ngưng chương trình « giáo dục ái quốc » chưa đủ, mà còn phải hủy bỏ hoàn toàn dự án này.

Le Monde nhận xét, đây là lần đầu tiên từ hơn một chục năm qua, mà những yêu sách của xã hội công dân đạt được mục đích. Scholarism cũng cảnh báo công chúng về các chuyến đi Trung Quốc tham quan văn hóa cho học sinh, được Bộ Giáo dục Hồng Kông tài trợ một phần lớn, rất giống như những cuộc hành hương Mao-ít. Về phần Hoàng Chi Phong, cậu hứa hẹn vẫn cảnh giác về vụ « tẩy não », nhưng đang lao vào một nhiệm vụ mới : « Mở rộng phong trào về sự thức tỉnh của xã hội dân sự ».

Theo blog Thụy My:

http://thuymyrfi.blogspot.fr/2012/12/cau-hoc-sinh-15-tuoi-thach-thuc-bac.html

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ - | Leave a Comment »

►Đèn cù soi tỏ u mê – Hà Văn Thịnh

Posted by hoangtran204 trên 28/09/2014

Giáo sư đại học khoa lịch sử HVT viết: “…Càng đọc thì càng phải toát mồ hôi để bụng bảo với dạ rằng thì ra mãi cho đến hôm nay mới biết mình ngu thậm ngu tệ, ngu không cho ai ngu cùng, ngu không biết đường về vì cái lẽ bị dối lừa suốt bấy nhiêu năm, đọc mòn sách mà cứ bán tin bán nghi về những điều xưng xưng hão…”

Đèn cù soi tỏ u mê

Nếu như Bên thắng cuộc đã khẳng định, một lần, dứt khoát rằng hầu như tất cả các nhà sử học chuyên về Lịch sử Việt Nam hiện đại chỉ là những “nhà” được phóng đại từ những cái lều theo nguyên tắc lều vẫn hoàn lều (trong đó có người viết bài này) thì Đèn cù đã đạt đến sự thăng hoa của cảm xúc, của rất nhiều những câu chuyện kể thật như đùa mà bất kỳ ai sau khi đọc cũng phải nghiến răng lại để cho mọi người biết rằng mình đang… cười ra nước mắt!

Cũng xin nhấn mạnh là tôi không dám đoan quyết những gì trình bày trong Đèn cù là hoàn toàn xác thực (lý do sẽ nói ở cuối bài này); do đó, cảm nhận của bài này chủ yếu dựa trên niềm tin vào sự trung thực của tác giả.

Lâu lắm rồi tôi mới được đọc một cuốn Hồi ký – tiểu thuyết giàu chất văn chương hay như thế về đời thường của các quan to, quan nhơ nhỡ, quan bé, quan dựa cột… dềnh dàng. Càng đọc thì càng phải toát mồ hôi để bụng bảo với dạ rằng thì ra mãi cho đến hôm nay mới biết mình ngu thậm ngu tệ, ngu không cho ai ngu cùng, ngu không biết đường về vì cái lẽ bị dối lừa suốt bấy nhiêu năm, đọc mòn sách mà cứ bán tin bán nghi về những điều xưng xưng hão…

Đèn cù kể mà như vẽ, như đẽo gọt một thớ gỗ xù xì để sau mỗi lần bóc tách từng sợi, từng mảnh gỗ, hình hài của những bức tượng nửa người nửa chưa phải…, có tên gọi đích thực là sự trơ tráo tàn nhẫn của dối lừa, tiểu nông, tham lam, thiển cận ngày càng hiện rõ trước cái nhìn tinh tế, sắc sâu của người viết.

Những sự thật từ trong bóng tối của lịch sử hiện nguyên hình là cái lẽ tít mù nó lại vòng quanh, theo sự sai khiến, độ nóng của… cố vấn TQ(!) Ôi chao là đớn đau cho số phận của cả một dân tộc được đặt vào tay của những người không thể làm gì hơn là trao vận mệnh quyền lực của họ vào… tay kẻ khác! Một câu hỏi nhức đến tận cơn đau răng trong… tim là: Tại sao Trung Quốc chỉ đi trước ta có mấy năm đánh du kích – nhưng lại đi sau ta 4 năm về mặt kinh nghiệm quản lý nhà nước, lại có quyền chỉ đạo, áp đặt tất tần tật, kể cả áp đặt cái chết, nỗi đau và vô số những sai lầm? Đến bây giờ, câu hỏi vẫn còn nguyên.

“Đời ta thành con rối/ Cho cuộc đời giật dây” là lời tiên tri có ý nghĩa huyền bí khi ta biết cả một giống nòi, truyền thống, sơn hà xã tắc chỉ gói gọn trong cụm từ vô cảm lạnh lẽo: “Stalin đã phân công Trung Quốc (tức Mao) ‘phụ trách’ Việt Nam”(!) Quả là không đủ ê chề để nghĩ rằng người ta nhân danh Quốc tế Cộng sản (mặc dù ngay cả cái Quốc tế đó cũng đã chết tự lâu rồi) để biến cả một đất nước thành con tin, thành sân chơi quyền lực và, thật thảm hại là trên cái sân chơi đó có quá nhiều kẻ nghiệp dư. Hàng triệu người cứ nhắm mắt chạy theo cái đèn cù đau đớn và nhục nhã ấy mà chẳng biết, chẳng hay rằng 5 năm, 10 năm hoặc lâu hơn nữa, hàng vạn người sẽ tìm đến cái chết với những vần thơ tự sướng như là máu thịt của chính mình: “Cầm cành hoa đi giữa loài người/ Vui nào bằng em nhỉ/ Cầm ngọn súng lên đường diệt Mỹ/ Ta đi qua thời gian” (Chế Lan Viên). Chao ôi, thời còn trẻ, tôi tự hào là học sinh thuộc nhiều thơ Tố Hữu, thơ Chế lan Viên nhất… thành phố Vinh (tính so với các bạn cùng khóa gồm 3 lớp 10 năm 1973, không phải vì tôi giỏi mà vì chúng nó chẳng đứa nào học khối C bởi xác tín rằng học khá khối C là một kẻ… ngu hề).

Cách hành văn độc đáo của Đèn cù không dễ gì học được bởi lịch sử, nỗi đau không bị biến thành gạch vỡ, ngói vụn mà như thể nó có hình hài thực sự làm cho ta nhức nhối, ta có cảm giác không phải nỗi đau ám ảnh ta mà thực ra ta đang đuổi theo nó, ta đang được sống cùng, sống thật với nó. Không ít những câu văn kể về cái chết của kẻ thù mà ta lại xót xa, xúc động đến lạ kỳ: “Xác lính Pháp nằm dài suốt hai vệ đường bốc mùi thối rữa. Cỏ lau mầu cốm non rạp xuống làm thảm đỡ mịn nhẵn đến không thể ngờ. Trên đó, trên tấm thảm ngỡ được là ủi đặc biệt công phu đó, những lồng ngực trống rỗng như đắp bằng bùn trộn trấu có những búi ruồi say sưa đánh vòng vo ve tíu tít ở bên trong”. Tác giả đã miêu tả thật độc đáo về thân phận ngu ngơ, thảm hại của những ông quan chỉ biết hoắng lên (từ của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo nói tại Đại hội Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế năm 1992/có thể tôi nhớ sai năm vì lúc đó mới được kết nạp vào Hội/ nhưng tuyệt đối không nhớ sai từ và ngữ cảnh vì sau phát biểu ấy, bác Tạo bay một nhát ra tận… Hà Nội) với những cái ghế quyền lực: “Hạnh phúc đúng là đang rịn ra ở trên những bộ mặt chợt mềm chảy xuống vì xúc động”. Người trí thức mơ ngủ hay mê ngủ chỉ cần đọc mấy chữ thôi là đủ để biết anh ta được “tôn trọng” đến cấp độ nào trong con mắt của những lãnh đạo vừa ít học, vừa có thân phận… đèn cù: “ngọn đuốc kị lửa trí tuệ”…

Tôi tin rằng, những gì Đèn cù muốn chuyển tải, phải một thời gian lâu nữa mới đủ thấm ít nhiều vào sự tăm tối của tôi bởi đến bây giờ tôi mới thực sự nhận ra mình u mê bền vững quá. Thật ra, tôi cũng như không ít người gọi là có học khác, luôn phải ngụp lặn trong một biển đời thực – hư lẫn lộn do sự lừa dối tinh vi đến mức tài tình, đúng như nhận xét của bác Trần Đĩnh: “Người ta lừa bịp đại trà được là nhờ khai thác những bản năng thấp hèn trong con người: sợ và tham lam”.

Nhân đây cũng nói luôn rằng, tôi không đồng ý với GS Nguyễn Văn Tuấn – mặc dù tôi vô cùng kính trọng GS ít nhất là hơn 10 lần qua hơn 10 bài của GS mà tôi đã đọc, kính trọng ở mức không đủ chữ để khen và cảm phục) khi ông cho rằng Đèn cù là “những câu chuyện cá nhân mang tính vụn vặt” (Quechoa, 23.09.2014).

Theo tôi nghĩ, những “vụn vặt” ấy có sức mạnh lột trần tất cả mọi thần tượng mà không dễ gì dùng cách khác diễn tả nổi. Ví dụ, chỉ cần đưa ra hai chi tiết rất ư là “vụn vặt” (nếu thực sự chính xác): Kể chuyện lãnh đạo cao nhất chỉ đạo Phạm Ngọc Thạch nghiên cứu xem rau muống luộc hay rau muống xào tốt hơn cho con người và chuyện về một vị tướng ‘nghiện’ sự đồng hành của bộ ba bún, thịt chó, mắm tôm lại đưa ra đề xuất – (và thực hiện thật, tôi còn nhớ rõ) cấm người dân làm bún để tiết kiệm… gạo(?) Trí tuệ của lãnh đạo như thế, đủ để biết rõ cái lý do vì sao đất nước mãi nghèo hèn…

Đèn cù có dăm bảy chỗ sai hoặc trùng lặp. Ví dụ, có cái sai làm người đọc khó hiểu: “tết Quý Dậu, 1957” (câu cuối cùng, chương 4). Bác Trần Đĩnh là người nói tiếng Trung giỏi đến mức người TQ nhầm là… người TQ, làm sao có thể lại sai ở kiến thức tối thiểu: Năm dương lịch có số sau cùng là số 7 phải Đinh (Đinh Dậu, 1957), số 4 là Giáp (Giáp Tý, 1984/Giáp Ngọ 2014), số 8 là Mậu (Mậu Thân, 1968), số 0 là Canh (Canh Ngọ, 1990)…? Ở một chỗ khác, tác giả nói “mưu lật đổ của Đảng cộng sản ở Indonesia rồi bị Sukarno trấn áp thảm sầu” là không đúng. TQ đã đạo diễn cho đảng CS Indonesia (PKI) tiến hành cuộc đảo chính tháng 9.1965 với sự đồng thuận của TT Sukarno và chính Tổng thống Sukarrno đã bị Shuharto (Shuharto được các nhà bình luận trên thế giới gọi là “viên tướng luôn mỉm cười” – The Smiling General) trấn áp. Sukarno đã sai lầm trầm trọng khi liên minh với PKI trong đất nước có tín đồ Hồi giáo đông nhất thế giới(!) để chống Mỹ dưới cái vỏ “trung lập”. Sau khi bị Ngoại trưởng Mỹ J.F. Dulles thẳng thừng cảnh cáo “trung lập là vô đạo đức” (Neutralism is immoral), TT Sukarno hiểu ngay về nguy cơ bị phái hữu lật đổ nên đã manh động… Tướng Shuharto đã tàn sát hơn nửa triệu đảng viên CS và làm tổng thống Indonesia từ 1967 tới tận tháng 5.1998…

Những chỗ thiếu chính xác trong Đèn cù làm cho người đọc có đôi chút băn khoăn về những chi tiết còn lại. Mặc dầu vậy, Đèn cù có lẽ, sẽ mãi là “quả hoả châu dập dềnh tròng (chòng?) ghẹo trên đầu” quan chức nước ta và… nghĩ suy của tất cả chúng ta!

Hà Văn Thịnh

——————–

Trần Hoàng: Tôi thích đọc các bài viết của tác giả Hà Văn Thịnh. Một số ý kiến của ông trong các bài viết trước đây chứng tỏ ông là người khá mặc dù ông ta chưa thoát khỏi ảnh hưởng cộng sản. 

Bài này có thể dẫn chứngcho nhận xét nói trên: Nhà sử học Hà Văn Thịnh nói về HCM (19-5-2010)

http://www.danchimviet.info/archives/8990/nha-s%E1%BB%AD-h%E1%BB%8Dc-ha-van-th%E1%BB%8Bnh-noi-v%E1%BB%81-hcm/2010/05

Nhưng qua Bài Đèn Cù Soi Tỏ U Mê (2014) cho thấy tác giả HVT  ngày càng tiến bộ hơn so với năm 2010.

Giáo sư HVT viết: “…Càng đọc thì càng phải toát mồ hôi để bụng bảo với dạ rằng thì ra mãi cho đến hôm nay mới biết mình ngu thậm ngu tệ, ngu không cho ai ngu cùng, ngu không biết đường về vì cái lẽ bị dối lừa suốt bấy nhiêu năm, đọc mòn sách mà cứ bán tin bán nghi về những điều xưng xưng hão…”

Trong bài về Đèn Cù Soi Tỏ U Mê, có đoạn tác giả Hà Văn Thịnh viết: “Cũng xin nhấn mạnh là tôi không dám đoan quyết những gì trình bày trong Đèn cù là hoàn toàn xác thực (lý do sẽ nói ở cuối bài này); do đó, cảm nhận của bài này chủ yếu dựa trên niềm tin vào sự trung thực của tác giả.”

Vậy thì mời giáo sư Hà Văn Thịnh nghe cảm tưởng của ông Bùi Tín về cuốn Đèn Cù. Ông Bùi Tín (sinh 1927) và ông Trần Đỉnh (sinh 1930) là hai người cùng sống ở miền Bắc, sống cùng giai đoạn lịch sử, cả hai đã từng phục vụ đảng trong giai đoạn đó, từng sống và làm việc với các nhân vật trong cuốn Đèn Cù…

https://www.youtube.com/watch?v=4lR30auiDrQ

 

 

Posted in Sách-Hồi Ký-Bài Báo... | Leave a Comment »

►Bùi Tín, cựu Phó TBT nhật báo Nhân Dân, nói về cảm nghĩ sau khi đọc Đèn Cù của Trần Đỉnh

Posted by hoangtran204 trên 27/09/2014

https://www.youtube.com/watch?v=4lR30auiDrQ

 

LINK DOWN LOAD sách ĐÈN CÙ – Trần Đĩnh: https://ia601402.us.archive.org/5/ite…

Ps: Nhằm mục đích giúp các bạn TRONG NƯỚC có thể đọc sách này vì không có nơi để mua và lưu hành sách này tại Việt Nam

 

Chính thức phát hành tác phẩm ‘Đèn Cù’ của Trần Đĩnh

*Số phận Việt Nam dưới chế độ cộng sản

20-8-2014

Báo Người-Việt: ‘Đèn Cù’ là cuốn sách ghi lại những cảm nghĩ, các sự kiện lịch sử, của một một nhà báo từng là Phó trưởng ban tuyên truyền Văn Nghệ báo Nhân Dân, nhằm nói lên sự thật cuộc sống của con người trong chế độ cộng sản tại Việt Nam.

“Đèn Cù, khi đọc xong mới hiểu tại sao tác giả không gọi nó là ‘hồi ký’, là ‘tự truyện’, mà cũng không phải là tiểu thuyết,” theo bình luận gia Ngô Nhân Dụng khi giới thiệu về cuốn sách mới này.

Nội dung cuốn sách không phải là tiểu thuyết vì chứa đầy những sự kiện được tác giả Trần Đĩnh mô tả mà những người đương thời có kinh nghiệm trải qua, biết chắc là sự thật. Cuốn sách ghi lại những nhân vật như Phan Kế An, như Thúy -người vợ nhà thơ Lê Đạt, bà Lợi Quyền -một nhà tư sản, v.v… qua những quan sát, những rung cảm, nhưng vẫn giữ nguyên sự thật của nhân vật và hoàn cảnh xung quanh.

Đọc ‘ Đèn Cù’ để biết về những “tiết lộ về Hồ Chí Minh khi tới quan sát cuộc đấu tố đầu tiên ở Đồng Bầm, hóa trang che bộ râu để không ai nhận ra,” hay “Trường Chinh đeo kiếng đen tới dự, để rút kinh nghiệm mà rèn luyện các đội cải cách cho đúng tiêu chuẩn thù ghét,” hay “các bài của Hồ Chí Minh ký tắt CB trên báo Nhân Dân để cổ động cán bộ học tập kinh nghiệm của Trung Cộng,” đều được tác giả ghi lại khiến người đọc không thể ngừng được.

Sách còn cho thấy tác giả “Trần Đĩnh là nhân chứng đầu tiên cho biết đã nghe Hồ Chí Minh nói thông thạo tiếng Hẹ và đoán rằng nhân vật chóp bu này đã hoạt động cùng các đảng viên cộng sản ở Móng Cái từ trước.”

Tác giả cho biết ông từng được Hồ Chí Minh, Trường Chinh nhờ viết hồi ký. Rồi câu chuyện Nguyễn Đức Thuận, người tù Côn Đảo tranh đấu trong tù, từ Nam ra Bắc và nhiều nhân vật khác và quan hệ  Việt Nam – Trung Cộng, và chứng kiến cảnh các tù binh Mỹ bị bắt, đi diễu trên đường phố Hà Nội.

Sách dày 600 trang do nhà xuất bản Người Việt ấn hành, giá bán $25/cuốn, có thể mua tại tòa soạn nhật báo Người Việt, 14771Moran St., Westminster, CA 92683.

Qua online tại Người Việt Shops hay tại các nhà sách Tự Lực (714) 531-5290, Văn Bút (714) 895-7080, hay Tú Quỳnh (714) 531-4284. (L.N.)

*Sau khi download, nếu có thể được, các bạn ghé nhà Bác Trần Đỉnh gởi lại phong bì để tỏ lòng kính trọng tác giả và chứng tỏ mình là người công chính…

————

Tác giả ‘Ðèn Cù’: Viết để giải thoát gông cùm ‘hận thù và dối trá’

21-8-2014

LTS Tác phẩm Ðèn Cù chính thức ra mắt độc giả sáng 20 Tháng Tám. Từ ba tuần nay, sau khi các trang mạng loan truyền bài viết của Ngô Nhân Dụng và Mặc Lâm, rất nhiều người đến tòa soạn Người Việt hoặc email hỏi mua sách. Ông Trần Ðĩnh năm nay 84 tuổi, sống ở Sài Gòn. Ông vào đảng Cộng Sản từ năm 18 tuổi, làm báo đảng và từng viết tiểu sử Hồ Chí Minh và nhiều lãnh đạo cao cấp khác như Nguyễn Lương Bằng, Phạm Hùng… Ông đã sáng tác và dịch nhiều tác phẩm Anh, Pháp và Hoa ngữ sang tiếng Việt.

Ông trả lời cuộc phỏng vấn này qua điện thoại sáng ngày 21 Tháng Tám.



Tác giả Trần Ðĩnh. (Hình: Trần Ðĩnh cung cấp)

Người Việt (NV): Thưa ông, Ðèn Cù đã chính thức ra mắt độc giả. Sáng hôm qua, quang cảnh tòa soạn Người Việt nhộn nhịp khác thường vì số đông độc giả đến mua Ðèn Cù. Xin ông cho biết cảm tưởng của ông ra sao khi đứa con tinh thần của mình được chào đón nồng nhiệt như vậy?

Trần Ðĩnh: Xin cảm ơn ông Ðinh Quang Anh Thái vừa phỏng vấn tôi bằng điện thoại và còn gửi hình cho thấy quang cảnh người đọc nhộn nhịp đến mua sách.

Ðèn Cù là một tiếng kêu đau thương dài cả hàng chục năm, ít nhất là của tôi, Hồng Linh (vợ tôi), Trần Châu (anh tôi) và các bạn bè gần gũi của tôi, phần lớn là nạn nhân chính trị như tôi.

Trong Ðèn Cù tôi có dành nhiều trang nói đến số phận bà con trong Nam sau năm 1975 – gồm có bố tôi và các em tôi – vậy thì có thể nói tôi cũng đã kêu hộ cả bà con trong đó, những số phận mà tôi thấy giống số phận tôi. Tại sao kêu? Có lẽ ở giữa sa mạc nếu bị đau con người ta cũng kêu. Kêu cho vợi nỗi đau. Và kêu với Trời. Mong Trời thấu. Nhu cầu nỗi niềm riêng được rọi thấu thực chất là nhu cầu được cứu giúp, chia sẻ, nó chính là nhằm vào cái kho báu sẵn sàng nhạy bén mở ra ban phát ở trong mỗi ai còn có lương tri: Tình thương đồng loại. Tôi cảm ơn nhà xuất bản Người Việt đã bắc một cây cầu nối tiếng kêu của tôi với người đọc. Và khi biết người đọc sẵn sàng chia sẻ, cứu giúp mình thì còn gì bằng được như thế nữa.
 
NV: Hẳn rằng tin tức Ðèn Cù đã về tới Việt Nam; ông có gặp khó khăn nào không với guồng máy an ninh – vì nội dung cuốn sách?

Trần Ðĩnh: Chưa thấy gì. Tôi hy vọng nhà cầm quyền đã thấy được lòng dân đang quá ư bồn chồn chờ thay đổi. Phải nói là dân bất bình lắm rồi. Càng đàn áp thì càng nung sôi lòng bất bình của dân lên.

NV: Trong Ðèn Cù ông viết: “Tôi đã tự nguyện làm thủ phạm tàn phá trước hết vào chính ngay mình. Tôi vốn yêu viết. Nhưng đã không viết nổi. Ðứa thủ phạm là tôi bắt tôi viết dưới bóng tối của “Hận Thù và Dối Trá.” Viết Ðèn Cù, ông đã vĩnh viễn thoát khỏi “Hận Thù và Dối Trá”; xin hỏi ông, số người như ông hiện nay tại Việt Nam có nhiều không?

Trần Ðĩnh: Thật ra, từ khi cầm bút viết, tôi chưa kêu gọi hận thù bao giờ. Còn viết Ðèn Cù là tôi đã thoát khỏi hai cái gông cùm kẹp: “Hận Thù và Dối Trá.” Còn câu hỏi của ông Thái là số người như tôi có nhiều không, thì khó trả lời nhỉ. Vì chả lẽ đổ vấy cho người khác cái mà họ không có, thí dụ bảo là họ sợ. Nhưng trong những người viết thực thụ thì động cơ hận thù và dối trá nay có lẽ đã nhạt đi nhiều rồi.

NV: Trong mắt ông, ông Hồ Chí Minh là người “Lòng trung của ông Hồ đối với Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Ðông là vô bờ. Cho nên lòng trung của ông Hồ với nước Việt, dân Việt vơi đi.” Ông có thấy giới lãnh đạo hiện nay tại Việt Nam vẫn giữ nguyên “lòng trung” như ông Hồ đối với Bắc Kinh không?

Trần Ðĩnh: Ý thức hệ Mác xít kêu gọi đoàn kết – với khẩu hiệu “Vô sản toàn thế giới liên hiệp lại.” Nhưng đến Ðệ tam Quốc tế của Lê-nin thì khẩu hiệu ấy đã cõng thêm nội dung trung thành với Liên Xô, Stalin. Cần nói rõ, với người cộng sản, nguyên tắc tập trung dân chủ và đảng cộng sản của mỗi nước là chi bộ của quốc tế, mà quốc tế là Lê-nin, Stalin, Liên Xô và rồi dần dà thêm cả Mao Trạch Ðông. Người Cộng Sản Việt Nam không chỉ mang có chữ trung này mà phảng phất như còn mang cả chữ hiếu đễ nữa. Vì Cộng Sản Việt Nam vẫn dạy nhau “uống nước nhớ nguồn,” mà nguồn là Liên Xô, Trung Quốc (như câu ca dao “nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”). Ðặc biệt ngoài ý thức hệ đòi phải trung thành lại còn thêm đủ các thứ ràng buộc chung thủy như “môi răng,” “anh em một nhà.” (Tất cả tội nợ là vì chúng ta quá xính ví von, hò vè, hình tượng hóa các phạm trù chính trị.) Chẳng hạn dân vẫn được dạy phải “trăm ơn, nghìn nghĩa, vạn tình” để ghi nhớ và đền đáp lại viện trợ to lớn của Liên Xô, Trung Quốc. Nhìn chung, có thể nói cho đến trước khi xẩy ra vụ giàn khoan HD 981 mà mới đây Trung Quốc đưa vào lãnh hải Việt Nam, thì giới lãnh đạo Hà Nội còn cố trung thành với Bắc Kinh, nhưng từ sau vụ sấp mặt đáng sợ đó thì Ðảng Cộng Sản bắt đầu có dấu hiệu khác. Nếu họ dám cương quyết “thoát Trung” như thế thì đó là hành động đáng khuyến khích.

NV: Trước tình hình Trung Quốc ngày càng ngang ngược lấn chiếm biển đảo của Việt Nam, đồng bào mình tại quê nhà đang kêu gọi đảng Cộng Sản phái “thoát Trung”; một số người còn cho rằng, muốn “thoát Trung” thì trước hết phải “thoát Cộng.” Xin nghe quan điểm của ông về vấn đề này.

Trần Ðĩnh: Trong những năm 90 của thế kỷ trước, tôi đã nói với anh em an ninh Hà Nội, rằng tôi không theo chủ nghĩa xã hội. Nghĩa là tôi muốn “thoát Cộng.” Bây giờ, đảng Cộng Sản sắp đại hội, các anh – như Nguyễn Chí Hùng, Lê Tiến, Ðoan, Tuấn. v.v… – hay hỏi tôi nghĩ gì về nhân sự lãnh đạo sắp tới của đảng, thì tôi lại nói tôi không nghĩ gì. Vì sao tôi dửng dưng thế? Vì, một: vẫn cứ là tiến lên chủ nghĩa xã hội, cái mục tiêu tôi không thích; hai: nhân sự vẫn chỉ là con súc sắc do một người tiện, rồi chính lại vẫn người ấy tung ra, ngửa ra số mấy thì số đó trúng.

Thế thôi. Trong Ðèn Cù tôi có viết: “Những ngày Tháng Tám 1945 tưng bừng, đứa thiếu niên 15 tuổi là tôi chỉ thấy đảng là chấp nhận tù đày, máu me, biểu tượng của hy sinh cao quý. Vào đảng để theo vị ‘Chúa Tể Tân Thời’, để được hy sinh, gian khổ chuộc lại những tháng năm nhởn nhơ của của mình. Và tôi đã có một thời đắm chìm trong cuồng ảo xóa bỏ chế độ tư hữu, dựng xây chế độ đại đồng cho loài người sung sướng với công hữu mà chuồng xí khi ấy cũng dát vàng…”

Nhưng rồi tôi bắt đầu thấy vị “Chúa Tể Tân Thời” phát hành bạc giả. Chấp nhận bạc giả thì tôi vinh hoa, từ chối thì tan nát. Hai ngả rõ như ban ngày.

Ðảng nói xây dựng xã hội công bằng, dân chủ nhưng đảng coi dân là quần chúng chỉ có sứ mệnh là tuân theo và vỗ tay hoan hô sự lãnh đạo của đảng mà thôi, bởi thế đảng mới đề ra “ý đảng lòng dân”, tức là dân chỉ có lòng nô nức làm theo ý đảng. Nói một cách dân dã, đảng không nghe “đằng ấy” đâu mà “đằng ấy” mở miệng. Hay thí dụ khẩu hiệu “đảng cử dân bầu,” lãnh đạo cả đến từng lá phiếu của dân thì hỏi ở đâu ra công bằng được nữa chứ. Tôi hy vọng đảng đang nhận ra chỗ so le đáng buồn giữa lời nói và việc làm này, giữa phận dưới đáy của dân và uy cao chót vót của đảng. Vị thế chót vót này tự nó làm cho mục tiêu công bằng đảng nêu ra trở thành trò cười.

NV: Ông có lạc quan vào tương lai Việt Nam không?

Trần Ðĩnh: Xưa nay tôi vẫn có máu lạc quan nhưng tôi luôn tự dặn mình chớ có lạc quan tếu.

NV: Cuối cùng, ông có tâm sự gì muốn nói với độc giả Người Việt.

Trần Ðĩnh: Người ta hay nói gợi hứng cho nhà thơ là một cô gái đẹp. Với tôi, kẻ kêu lên nỗi đau thì người đọc là bến bờ an ủi. Xin chân thành cảm ơn trước những bến bờ chìa tay đón nhận tôi.

NV: Cám ơn ông đã trả lời phỏng vấn của Người Việt.

————–

Đọc Đèn Cù của Trần Đĩnh

Nguồn anhbasam

30-8-2014

Việt Báo

Trần Đĩnh kể rằng ông Hồ và Trường Chinh tham dự buổi đấu tố cụ bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long): ‘Cụ Hồ bịt râu đến dự một buổi và Trường Chinh thì đeo kính râm suốt’. Cũng như chi tiết áo quan rẻ tiền, không chứa nổi xác bà cụ Nguyễn Thị Năm, nên ‘Du kích mấy người bèn đặt bà ta nằm trên miệng cỗ áo rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô…’ (trang 86)“.

Phan Tấn Hải

30-08-2014

Trần Đĩnh không phải là một tác giả quen tên đối với người đọc sách Miền Nam Việt Nam, và cũng khá lạ với độc giả hải ngoại.

Nhưng ông là người đã từng cầm bút viết lên những trang sách nhiều triệu người đọc, ở Miền Bắc.

Trần Đĩnh là người chấp bút Tiểu sử chính thức đầu tiên của Hồ Chí Minh, năm 1960; và chấp bút các cuốn tự truyện, hồi ký cho Phạm Hùng, Lê Văn Lương… trong đó, nổi tiếng với dân Miền Bắc là cuốn “Bất Khuất” (hồi ký tù Côn Đảo của Nguyễn Đức Thuận, 1967). Trần Đĩnh cũng là dịch giả nhiều tác phẩm văn học…

Tại sao dân Miền Nam và hải ngoại ít biết tới Trần Đĩnh? Câu trả lời đơn giản: ông bị bắt, bị cải tạo lao động (trong một xưởng in), bị quản chế nhiều năm vì liên hệ trong “vụ án xét lại” — một vụ án được nhiều người gọi đơn giản là vụ án Hoàng Minh Chính, hay vụ án “tay sai Liên Sô”.

Tại sao ông dính vào “xét lai”?

Nơi trang 561 của “Đèn Cù,” tác giả Trần Đĩnh giải thích:

“Nhiều người không biết gốc tội chúng tôi là muốn đối thoại với bà con trong Nam chứ không xin máu họ. Cộng sản tồn tại nhờ chuyên chính bạo lực nhưng chúng tôi đòi giải vũ trang đảng, đòi đảng phải chụp bạo lực đi hay từ bỏ vai trò “bà đỡ của cách mạng” hay thôi con đường “chính quyền ra từ nòng súng.” Thực chất đòi dân chủ cho muôn người… chúng tôi đã xung phong làm nghịch tử. Không thích đổ máu người nữa. Thích quyền người.”

Cuốn tự truyện của Trần Đĩnh dày 600 trang, đầy những chi tiết về bản thân ông, một chàng trai theo lý tưởng chống Pháp, tham dự tổng khởi nghĩa do Cộng sản lãnh đạo ngày 19-8-1945 khi mới 15 tuổi, và năm 19 tuổi được đưa vào An Toàn Khu để làm báo Sự Thật bên cạnh các lãnh tụ như Hồ Chí Minh, Trường Chinh…

Tuy là tự truyện, nhưng trước hết đây là một lối viết rất văn học, chú ý tới nhiều chi tiết dễ dàng làm độc giả hình dung ra người và cảnh một cách sinh động.

Thí dụ, nơi trang 84, Trần Đĩnh kể rằng ông Hồ và Trường Chinh tham dự buổi đấu tố cụ bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long): “Cụ Hồ bịt râu đến dự một buổi và Trường Chinh thì đeo kính râm suốt.”

Cũng như chi tiết áo quan rẻ tiền, không chứa nổi xác bà cụ Nguyễn Thị Năm, nên “Du kích mấy người bèn đặt bà ta nằm trên miệng cỗ áo rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô…” (trang 86)

Đó là những chi tiết văn học, làm đôc giả thấy cảnh hiện ra rõ ràng.

Trần Đĩnh vào nghề làm báo và dược Trường Chinh (Tổng Bí Thư Đảng và là Chủ nhiệm bao Sự Thật) hướng dẫn.

Trần Đĩnh cũng kể về “mối tình” của ông Hồ với cô Phương Mai… Cách kể chuyện của Trần Đĩnh rất văn học, với những chữ như: tự nhiên, mang ba lô, chăn chiếu, tớ được xua về sớm, về muộn, máy Cụ…

Trích trang 30:

“Một dạo Phan Kế An ngày ngày đến vẽ Cụ Hồ. Một chiều về sớm hơn, An nói: À, cái P.M. (Phương Mai) tự nhiên mang ba lô, chăn chiếu đến chỗ Ông Cụ, tớ được xua về sớm. Vài tháng sau, An lại về muộn. Hỏi vì sao thì An nói không thấy P.M. (Phương Mai) đến nữa. Chắc máy cụ yếu, giải đáp thuần túy sinh học. Không tính đến sở thích, gu của cụ”. (hết trích)

Đó là văn học, kiệm lời nhưng đưa sâu vào trí nhớ độc giả.

Phương Mai là ai?

Không rõ có phải Phương Mai đươc Nguyễn Minh Cần (Cựu Phó Chủ Tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội) kể trong bài “Vài mẩu chuyện về cuộc đời HCM”, trích:

“…Xin nói rõ chuyện như thế này: hồi đó, có ý kiến là ông Hồ cần có vợ để việc “giải quyết sinh lý” được điều hòa thì tốt cho sức khỏe. Và sau Hiệp định Genève 1954, người ta chọn một người “kháu” nhất trong số nữ cán bộ trẻ, đó là chị Nguyễn Thị Phương Mai, tỉnh ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa và đưa chị từ Khu Bốn ra Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Và như ta đã biết qua cuộc “loạn đàm,” chị đặt vấn đề phải có hôn nhân đàng hoàng. Thế là… việc không thành. Rồi chị được bổ nhiệm làm thứ trưởng Bộ thương binh và ở luôn tại Hà Nội.”(hết trích)

Chị Phương Mai đặt vấn đề? Hay là ông Hồ thấy dan díu đã đủ rồi? Dĩ nhiên, không ai có câu trả lời chỗ này…

Trần Đĩnh cũng kể về cô X. người đứng bên cạnh ông Hồ và đươc ông Hồ xem là “con nuôi.” Cô X. Những cảm xúc của Trần Đĩnh với cô X. đươc kể nơi trang 97-98 và:

“Tôi quả đang vút lên chín tầng mây… Mới hôm qua ở suối lên, dốc trơn, tôi giơ tay ra đỡ X. Bàn tay con gái tôi lần đầu nắm lâu trong đời. Và cảm giác rạo rực theo tôi mãi…”

Cô X. lúng túng, rơi chiếc thìa trên cỏ… Cô X. cũng là người làm Trần Đĩnh mơ mộng, có lúc ký tên với bút hiệu Hoàng X. là vì cô.

Nơi trang 375, Trần Đĩnh kể tiếp:

“…rồi cô cho tôi cái thìa, món kỷ niệm tôi đặt lên trên bụi lạc tiên đầy bụi ở giữa Na Sầm và Đồng Đăng, chờ vượt sang Trung Quốc. Tóm lại tình trong như đã, mặt ngoài còn e…”

Nhưng rồi Trần Đĩnh tiêt lộ, cô X. chính là cô Xuân, chết ở Hà Nội vì bị ô tô đè… (trang 183) Nhiều năm sau, người ta mới biết cô Xuân cũng là một phần giường chiếu của ông Hồ.

Đọc “Đèn Cù” của Trần Đĩnh, chúng ta nhìn rõ hơn về cach công an đàn áp những người “xét lại,” và thấy một sự thật nữa: mỗi lần chuyển biến chính sách đối ngoại, sẽ có một thành phần trong Đảng bị thanh trừng.

Bản “Đèn Cù” tôi đọc tuy có vài trang in nhầm, nhưng 600 trang sách đầy những chi tiết lịch sử đã lôi tôi vào một thế giới hiếm người Miền Nam biết tới: từ nơi An Toàn Khu, Trần Đĩnh làm báo với Trường Chinh, rồi đi Bắc Kinh nhiều năm để học, những cảm xúc của anh với cô diễn viên múa Hồng Linh có cha bị giết oan vì nghi là Tàu Tưởng (phe Tưởng Giới Thạch), rồi về nước làm báo tiếp, bị thanh trừng, đẩy vào một góc xưởng in để “lao động cải tạo” nhưng tất cả các thợ in đều thương cảm…

Nhiều chi tiết lịch sử đươc ghi lại mà chính sử sẽ bỏ qua, trong đó có chuyện Lê Duẩn “trình bày về đề cương về vấn đề con người” riêng cho triết gia Trần Đức Thảo nghe (trang 435-441) và khi xin Giaó sư Thảo có ý kiến… thì:

“Ngơ ngác một lát, Thảo nói: – Tôi không hiểu gì cả.”

Thế là, Lê Duẩn vòng ra sau GS Thảo, vòng tay ôm GS Thảo nhấc lên, giộng xuống đất mấy cái cho hả giận… rồi bỏ vào trong nhà.

Sau đó, GS Trần Đức Thảo kể lại với Trần Đĩnh, Duẩn chẳng hiểu gì về chủ nghĩa Mác… Rồi Trần Đức Thảo thì thầm vào tai Trần Đĩnh: “Làm sao Duẩn lại Mác-xít được?”

Có một chi tiết cũng đã bị chính sử Hà Nội xóa đi: nhà báo Bùi Tín vào Dinh Độc Lập ngày 30-4-1975. Bây giờ, Hà Nội không muốn nhắc tới tên của nhà báo Bùi Tín, người đã vào Dinh Độc Lập và đã tò mò mở cửa một tủ lạnh nơi này…

Đọc cuốn Đèn Cù, sẽ có một số người không hài lòng, vì một số nghi vấn lịch sử không đươc Trần Đĩnh chú ý nhiều.

Người đọc có cảm giác không nghi vấn gì về tập thơ trong tù ký tên ông Hô mà một số học giả nói là của một bạn tù khác, và độc giả cũng không nghi vấn gì về một ông Hồ sau này được nói là gián điệp Hoa Nam giả mạo để càì vàoVN.

Ông Hồ trong “Đèn Cù” là một nhà hoạt động với những tham sân si đời thường, và cũng tội nghiệp khi bị Lê Duẩn lấn ép.

Nhưng Trần Đĩnh viết theo trí nhớ, theo những gì ông thấy, ông nghe. Và khi ông viết (thập niên 1990s) lại chưa cóInternet để tra cứu tài liệu. Và cũng có thể nêu nghi vấn rằng ông nhớ không chính xác một số chi tiết.

Dù vậy, chúng ta không thể đòi như một tác phẩm nghiên cứu. Đây là một hồi ký, một tự truyện và tận cùng là một tác phẩm văn học; “Đèn Cù” đã ngay lập tức có một vị trí đôc đáo trong dòng văn học Việt Nam.

Trần Đĩnh đã cầm bút lên để viết như một chứng nhân của cách mạng, viết như một nạn nhân của vụ án xét lại, viết như một nhà văn trôi nổi với lịch sử dân tộc, và trong tận cùng là viết như một người con rất mực yêu thương đất mẹ.

Sách đề giá 25 Mỹ Kim, xuất bản bởi Người Việt Books. Có thể vào Amazon.com để mua.

Ngắn gọn, những ngươì quan tâm về lịch sử không thể không đọc sách này.

———————-

 

Posted in Sách-Hồi Ký-Bài Báo... | 1 Comment »

►Sinh viên Hồng Kông mang cuộc chiến đấu cho dân chủ đến tận nhà người lãnh đạo thành phố

Posted by hoangtran204 trên 27/09/2014

Sinh viên Hồng Kông mang cuộc chiến đấu cho dân chủ đến tận nhà người lãnh đạo thành phố

Reuters – 26-4-2014

Lê Quốc Tuấn (dịch)

Khi những căng thẳng về tương lai dân chủ của trung tâm tài chính đang nóng dần, hàng ngàn sinh viên và người biểu tình, bất chấp cảnh sát cảnh cáo, đã tuần hành đến tư gia của nhà lãnh đạo của Hồng Kông hôm thứ Năm để yêu cầu được gặp.
Mang theo bức ảnh khổng lồ của Leung Chun-ying với hàm răng ma cà rồng hút máu, những người biểu tình hô vang yêu cầu nhà lãnh đạo được Bắc Kinh hậu thuẫn này phải từ chức trong một cuộc diễu hành ngoằn ngoèo qua những tòa nhà thương mại và đường phố dẫn đến cổng sau tòa nhà chính phủ.
Cảnh sát đã nhiều lần cố gắngngăn chặn dòng người, tay cầm áp phích màu vàng cảnh báo chống lại việc “hành động phạm pháp”, nhưng không làm được gì, những người biểu tình đã vượt qua và tiếp tục tuần hành.
“Đêm nay, CY Leung là tội phạm hình sự nguy hiểm nhất của chúng tôi”, Nathan Law, một trong những sinh viên cho biết.
Hồng Kông được Anh quốc trao trả về cho Trung Quốc trong năm 1997 như là một “đặc khu hành chính” với “một mức độ tự chủ và tự do cao mà Trung Quốc đại lục không được hưởng trong một hình thức gọi tên là “một quốc gia, hai chế độ”.
Nhưng vào tháng trước, Bắc Kinh đã bác bỏ yêu cầu của người dân muốn tự do lựa chọn lãnh đạo kế tiếp của thành phố, khiến dẫn đến việc các nhà hoạt dộng ủng hộ dân chủ đe dọa sẽ đóng cửa khu tài chính Trung ương. Trung quốc muốn hạn chế cuộc bầu cử lãnh đạo Hồng Kông năm 2017 chỉ gồm một số ít ứng cử viên trung thành với Bắc Kinh.
Cuộc tuần hành do sinh viên dẫn đầu, mà ban tổ chức cho biết đã thu hút hơn bốn ngàn người, là sự tiếp nối của bốn ngày hành động bao gồm việc tẩy chay trên toàn thành phố bởi hàng ngàn sinh viên đại học, các nhóm hội công chúng, tuần hành và diễn thuyết.
Những người biểu tình đòi hỏi dân chủ đầy đủ trong một loạt các hành động sẽ gia tăng đến cao điểm “Occupy Central”, phong tỏa đường phố trong khu vực tài chính quan trọng của thành phố vào ngày 1 tháng 10.
Cuộc tuần hành đã diễn ra sau khi ông Leung không trả lời một tối hậu thư đòi phải trả lời trong 48 giờ của các sinh viên. Trong một bản tuyên bố, ông cho biết mình tôn trọng “nguyện vọng, sự kiên trì và cảm hứng về dân chủ của họ cùng lòng sẵn sàng nhận trách nhiệm cho tương lai của Hồng Kông”.
“CY hãy từ chức”, đám đông hô vang bên ngoài căn biệt thự thời thuộc địa của Leung trong những ngọn đồi phía trên khu vực tài chính. Họ cũng hét lên yêu cầu chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hãy “câm mồm” về các vấn đề liên quan đến phát triển chính trị của Hồng Kông.
Từng đoàn cảnh sát dồn đám đông lại bằng rào chắn kim loại và cấm đường. Một phát ngôn viên cảnh sát kêu gọi các sinh viên phải “duy trì trật tự xã hội” và bày tỏ quan điểm “một cách hòa bình và hợp lý”.
Một nhóm nhỏ hơn của các học sinh trung học trẻ tuổi sẽ tham gia tẩy chay vào thứ sáu. Các cuộc biểu tình sinh viên này là một phần của chuỗi hành vi bất tuân dân sự, bao gồm một buổi trưng cầu dân ý không chính thức và một đêm ngồi tọa kháng trong khu thương mại của thành phố vào ngày 02 tháng bảy từng khiến hơn 500 người bị bắt giữ.
Đã có những cuộc đụng độ nhỏ với cảnh sát trong tuần này nhưng các cuộc biểu tình vẫn khá yên bình và chính quyền đã khoan dung trong việc cho phép công chúng tụ họp tại công viên Tamar, nằm giữa trụ sở của chính phủ và cơ quan lập pháp.
Trong các cuộc tụ họp trên một sườn cỏ lớn nhìn ra bến cảng Victoria , dù tâm trạng đám động là thách thức nhưng cho đến nay vẫn bày tỏ ôn hòa và đã có dấu hiệu căng thẳng giữa các phe phái tự do và phe bảo thủ ủng hộ ủng hộ Bắc Kinh của thành phố.
Một thiếu niên bị gãy răng cửa vì bị một người đàn ông trung niên thúc cuì chỏ vào mặt khi anh xử dụng loa phóng thanh kêu gọi ủng hộ việc tẩy chay trường học.
“Tôi thấy choáng với việc họ cáo buộc chúng tôi sử dụng bạo lực và hành động như Hồng vệ binh”, Sau vụ tấn công, nạn nhân Chow Kar-ho 16 tuổi cho biết “Nhưng bây giờ chính họ lại sử dụng loại bạo lực ấy để chống lại chúng tôi.”
Những người tổ chức cuộc “Chiếm lấy khu Trung tâm” – Occupy Central, gần như khẳng định một “bữa tiệc lớn” sẽ diễn ra vào ngày 01 tháng 10 dự kiến thu hút đến 10.000 người tham dự, nhưng không rõ các chi tiết cụ thể cho việc sợ bị bắt trước khi họ có thể hành động.
“Nếu có … 10.000 người ngồi trên đường, và nếu cứ mỗi người phải cần đến bốn cảnh sát khiêng đi, thì điều này sẽ mất thì giờ đấy ” Chan Kin-man, một trong những nhà tổ chức cho biết.
Lê Quốc Tuấn dịch từ tin của Reuters
Hình ảnh lấy từ trang FB của Joshua Wong chi-fung

Lê Quốc Tuấn's photo.
Lê Quốc Tuấn's photo.
Lê Quốc Tuấn's photo.
Lê Quốc Tuấn's photo.

 

Posted in Thời Sự | Leave a Comment »

►Ông Lê Kiên Thành, con trai cố TBT Lê Duẩn: ‘Lời’ vào túi ông lớn, ‘lỗ’ thủng túi ông nào?

Posted by hoangtran204 trên 26/09/2014

25-09-2014

LTS: Xung quanh chủ đề chống độc quyền, tạo môi trường phát triển và cạnh tranh lành mạnh giữa các khu vực kinh tế trong nền kinh tế thị trường hiện nay, TVN vừa nhận được bài viết của ông Lê Kiên Thành, con trai cố Tổng Bí thư Lê Duẩn về vấn đề mở cửa cho kinh tế tư nhân phát triển. Để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều, TVN xin trân trọng đăng tải bài viết dưới đây. Và hy vọng nhận được các ý kiến tham góp xung quanh chủ đề này của bạn đọc gần xa, nhất là của những doanh nghiệp tư nhân.

 

Cái cách chúng ta vận hành xã hội đã khiến tư duy đó trở nên khó thay đổi. (Lê Kên Thành)

Trong thời kỳ đơn sơ, những người chủ tư bản bao giờ cũng sở hữu toàn bộ nhà máy của mình. Nhưng đến một lúc nào đó, khi quan hệ sản xuất phát triển, họ nhận ra rằng nếu cứ ôm khư khư quyền sở hữu độc nhất đó, thì xí nghiệp của họ sẽ mãi mãi không thể tăng năng suất, không thể lớn mạnh.

Đủ trả giá cho sự trì trệ

Họ hiểu rằng phải cổ phần hóa, phải bán cổ phiếu ra ngoài, phải tập trung vốn và năng lực của nhiều người. Sự tập trung đó sẽ giúp nhà máy của họ lớn gấp 10 lần. Nhà tư bản khi nhận ra điều đó đã sẵn sàng đối mặt với nguy cơ mất vai trò làm chủ.

Nói cách khác, họ sẵn sàng “treo cổ” mình, sẵn sàng làm chủ mình, vì họ nhìn thấy trước mặt là khoản lợi nhuận khổng lồ, là sự phát triển đáng để họ trả giá.

Còn ở nước ta thì sao? Chúng ta đã có đủ bài học và trả giá bởi sự trì trệ trong phát triển, một khi nền kinh tế hoạt động trong sự bất bình đẳng giữa các thành phần, các khu vực kinh tế.  Rõ ràng, hiện tượng độc quyền trong kinh tế là hiện tượng không lành mạnh, và không thể không thay đổi.

Có điều, kể cả khi Nhà nước muốn cổ phần hóa, thì không ít những người lãnh đạo các tập đoàn, DNNN lại không muốn làm việc đó và tìm mọi cách để quá trình đó chậm lại.  Nếu những người lãnh đạo tập đoàn lại bắt tay với những cấp cao hơn họ, thì hiệu ứng tất yếu sẽ xảy ra là quá trình cổ phần hóa sẽ chậm lại, kéo lùi sự tiến bộ của xã hội.

Cần đặt ra một câu hỏi: Tại sao các tập đoàn làm ăn thua lỗ mà những người quản lý các tập đoàn vẫn cố tình kéo chậm lại quá trình cổ phần hóa. Có lẽ ai cũng hiểu, chỉ họ cố tình không hiểu? Vì việc đó có liên quan gì đến sinh mệnh của họ đâu? Lời họ vẫn hưởng nhiều, lỗ họ vẫn hưởng nhiều. Phần lỗ thực sự là nhân dân chịu, đất nước chịu.

Vấn đề là, nếu nhà nước tiến hành cổ phần hóa, và có không ít tư nhân tham gia, trở thành những người đồng sở hữu của những doanh nghiệp đó, thì bức tranh vô lý đó sẽ… không còn. Sẽ không bao giờ có chuyện cả con tàu Vinakhủng bị đắm trước mặt xã hội với khối nợ 80.000 tỷ. Vì những quan chức quản lý tập đoàn sẽ không được phép ngồi yên cho đến lúc đó.

Những người chủ của tập đoàn, những người cùng góp vốn sẽ giám sát sự điều hành của các quản lý, lãnh đạo tập đoàn và buộc họ phải chịu trách nhiệm với sự thua lỗ đó. Họ sẽ không thể phá nát cả một tập đoàn kinh tế, đẩy gánh nợ lên vai những người dân rồi an lành về hưu, hay quá lắm là chịu vài năm tù, trong khi hậu quả họ gây ra là không thể đo đếm.

Nếu không làm được việc đó, thì có nghĩa là chúng ta đã thua kém những nhà tư bản mà Marx nói, những người đã dám “treo cổ” mình vì sự phát triển.

Cách vận hành xã hội khiến tư duy trở nên khó thay đổi?

Nhiều người cho rằng bộ phận kinh tế tư nhân của chúng ta hiện nay không đủ sức gánh vác nền kinh tế nếu như Nhà nước trao cho họ sứ mệnh trong việc xóa bỏ độc quyền. Nhưng có lẽ, trước hết là do tư duy ấu trĩ, xơ cứng, giáo điều và phi thực tiễn của chúng ta, đã dẫn đến cách đối xử với bộ phận này trong suốt một thời gian dài không đúng. Tư duy đó dẫn đến hiện tượng, có một giai đoạn rất dài xã hội đương nhiên phân biệt Nhà nước là chính thống, tư nhân là phụ và …bất hợp pháp. Tư duy đó đã ăn sâu. Hiện nay chúng ta đang có sự thay đổi, nhìn nhận lại cách tư duy đó, nhưng cũng vẫn còn nửa vời.

Ví như tại sao DNNN đi mua gạo để giữ giá cho người nông dân, thì được coi là hành động tốt, cứu giúp người nông dân lúc khó khăn. Còn DNTN cũng đi mua gạo tích trữ, thì bị gọi là… đầu cơ. Tại sao cùng một sự việc, DNNN được coi là người bảo vệ, là người hùng, còn DNTN lại bị nhìn với ánh mắt “xấu xa”?

Đến giờ, trong rất nhiều cuộc họp, không ít các vị lãnh đạo vẫn nói: Tại sao các anh cứ để mấy “thằng tư nhân” làm việc đó? Ngay cả trong ngôn từ đã thể hiện sự định kiến, thiếu tôn trọng. Thực chất “thằng tư nhân” là ai? Hay “thằng tư nhân” cũng chính là nhân dân, là bộ phận chủ yếu của xã hội?

Tư duy coi thường kinh tế tư nhân và những người làm kinh tế tư nhân còn ăn sâu vào cả đa số dân chúng. Là một người làm kinh tế tư nhân từ những ngày đầu như tôi, càng hiểu điều đó rõ hơn ai hết. Không đâu xa, khi ra ứng cử ĐBQH, tôi nhận ra,  luôn đặt một vấn đề “ông tư nhân” sẽ giúp người ta cái gì?  Chẳng gì cả.

Cách mà xã hội đang vận hành sẽ tạo ra cho người ta tư duy như thế. Đặt một ông tư nhân bên cạnh một ông giám đốc, một ông lãnh đạo sở nào đó, thì họ thấy rõ ràng những ông lãnh đạo… quan trọng hơn. Tôi không dùng điều đó để biện minh về việc mình không trúng cử, nhưng tôi cảm nhận được việc đó và tôi hiểu được lý do vì sao họ lại tư duy như thế.

Cái cách chúng ta vận hành xã hội đã khiến tư duy đó trở nên khó thay đổi.

Cái cách tư duy đó đã khiến kinh tế tư nhân lẽ ra phát triển tự nhiên, lành mạnh lại không thể thẳng đường mà bước, vì muốn bước sẽ phải chộp giật, cơ hội, luồn lách. Nó không tạo ra được gốc rễ về văn hóa cho sự phát triển, không tạo ra triết lý cho sự phát triển. Thế nên khu vực này trở nên yếu đuối vô cùng là bởi thế. Giờ đã nhìn thấy ở đâu đó sự khuyến khích dành cho bộ phận này. Nhưng chúng ta chắc sẽ phải mất thêm thời gian để chờ nó phát triển.

Tôi vẫn tin một khi được khuyến khích, một khi được trao cơ hội, những người trẻ của đất nước với trí tuệ của mình, sự nhiệt thành của mình, tầm nhìn rộng lớn của mình, sẽ nắm được cơ hội đó và thay đổi vận mệnh. Thế hệ tôi chẳng qua chỉ là những người mở đường và buộc phải mở đường.
Chúng tôi đột phá, chúng tôi phải trả giá nhưng sự đột phát đó không lâu bền, nếu tư duy kinh tế không thực sự thay đổi. Mà những người như chúng tôi vẫn mong mỏi hơn bao giờ hết, rằng một ngày nào đó, cái mới sẽ được tự do thênh thang tiến bước!
(Còn nữa)
Tô Lan Hương (TuanVietNam)

Posted in Chính Sách Kinh Tế-Tài Chánh, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

►Chống tư duy độc quyền: Con trai cố TBT Lê Duẩn: Tôi mong dân tộc này sẽ chọn được con đường sáng suốt nhất để bước đi

Posted by hoangtran204 trên 26/09/2014

Chống tư duy độc quyền:

Con trai cố TBT Lê Duẩn: Tôi mong dân tộc này sẽ chọn được con đường sáng suốt nhất để bước đi

Tô Lan Hương (TuanVietNam)

24-9-2014

Con trai cố TBT Lê Duẩn: Tôi mong dân tộc này sẽ chọn được con đường sáng suốt nhất để bước đi

Tôi thì luôn cho rằng, độc quyền kinh tế chỉ là một hiện tượng, chỉ là hệ quả của cơ cấu tổ chức xã hội mà chúng ta đang vận hành.

LTS: Xung quanh chủ đề chống độc quyền, tạo môi trường phát triển và cạnh tranh lành mạnh giữa các khu vực kinh tế trong nền kinh tế thị trường hiện nay, Tuần Việt Nam tiếp tục giới thiệu phần ba bài viết của ông Lê Kiên Thành, con trai cố Tổng Bí thư Lê Duẩn.

Như trong các phần trước tôi đã phân tích, nếu chỉ nói về chuyện độc quyền kinh tế thôi, thì chúng ta đã nói quá nhiều trong bao năm qua mà mọi thứ vẫn bộn bề.

Tôi thì luôn cho rằng, độc quyền kinh tế chỉ là một hiện tượng, chỉ là hệ quả của cơ cấu tổ chức xã hội mà chúng ta đang vận hành. Gốc rễ của vấn đề chính là tư duy độc quyền đã được chúng ta chấp nhận một cách hiển nhiên trong mọi mặt của đời sống này. Và chừng nào không thay đổi được gốc rễ đó, chừng đó chúng ta sẽ vẫn cứ loay hoay…

Tình yêu và thói quen nguy hiểm

Thời tôi còn đi học, tôi luôn được dạy rằng cái ưu việt nhất của CNXH là không có sự độc quyền, cái xấu xa nhất của CNTB là sự độc quyền. Chúng ta tưởng rằng xã hội chúng ta xây dựng là xã hội không có độc quyền. Thế nhưng đến thời điểm này, những khiếm khuyết của một cung cách quản lý bộc lộ và thậm chí kéo theo những hệ lụy ảnh hưởng không nhỏ đến sự phát triển của xã hội, lại chính là tư duy độc quyền.

Đến mức, chúng ta “đến” với sự độc quyền một cách hiển nhiên, nhẹ nhàng, không cảm thấy áy náy, cũng không bị sự ràng buộc của pháp luật.

Độc quyền không ở đâu xa. Độc quyền xuất hiện từ những cái rất nhỏ bé thế trong đời sống của xã hội chúng ta.

Đã từng có thời chúng ta độc quyền về cách thể hiện văn hóa, ấu trĩ đến mức cấm đoán cả việc thể hiện tình yêu, vì cho rằng tình yêu làm ủy mị con người. Nhưng tình yêu, suy cho cùng, là khởi điểm của sự sống. Tình yêu vừa vĩ đại, vừa trong sáng, vừa ma mị, vừa của thiên nhiên, vừa thuộc về con người. Sinh con là việc bắt buộc để duy trì nòi giống. Nhưng để có thể kéo được hai con người đến được với nhau là phải nhờ tình yêu. Cuộc sống tinh vi, tinh vi ghê gớm ở chỗ đó.  Và những tồn tại mạnh mẽ, những tồn tại khiến cuộc sống thăng hoa và sáng tạo đều khởi nguồn từ tình yêu.

Tôi yêu vô cùng những bài hát nói về tình yêu của nước Nga. Trong suốt cuộc chiến tranh vệ quốc của họ, họ nói về tình yêu thoải mái, tự do và tràn ngập, không bị cấm đoán. Họ nói về đôi môi, về vóc dáng người yêu… Nếu ở Việt Nam, nói về cái đó, chúng ta bị gọi là xác thịt. Nhưng đã nói đến tình yêu, phải yêu một bờ vai, một làn môi, một ánh mắt nào đó, chứ không thể chỉ yêu một cái bóng. Thế mà tâm lý xã hội ta đã từng có thời phủ định những cái rất thật, rất cuộc sống đó.

Và tâm lý đó có khi còn thể hiện ở những tiêu chí về tổ chức.

Nếu anh không tham gia một tổ chức, anh không thể đảm nhận cương vị nọ kia.  Vì thế, có những người có tài quản lý, có năng lực lãnh đạo nhưng sẽ không bao giờ phát huy, hoặc cống hiến được tài năng của họ cho xã hội. Những điều đó đang phản ánh rất rõ hình ảnh của xã hội hiện nay. Và chừng nào chúng ta còn những kiểu tư duy như thế, chừng đó chúng ta không bao giờ có thể chống độc quyền, dù là độc quyền trong lĩnh vực kinh tế hay bất cứ lĩnh vực khác.

Cái mới hôm qua- cái cũ hôm nay

Thời mới bắt đầu cuộc cách mạng, Lenin có thể sử dụng cả những con người tư sản làm chức vụ cao trong Nhà nước. Ngay cả ở Việt Nam, Bác Hồ cũng thế.

Chức vụ Chính ủy ra đời trong Hồng quân Liên Xô vì rất nhiều nhà lãnh đạo quân sự không phải là đảng viên cộng sản. Những lãnh tụ cộng sản hiểu rằng, con người để điều binh khiển tướng, tiến hành cuộc chiến vẫn phải là nhà quân sự chuyên nghiệp, thế nên mới cần những nhà tư tưởng đứng bên cạnh họ.

Nói thế để thấy rằng thời điểm đó, những ông tổ của tư tưởng mà chúng ta đi theo hoàn toàn không mang tư duy độc quyền. Sau này, Lenin có những chính sách kinh tế mới mang cả màu sắc của xã hội trước, sử dụng sự ưu việt của xã hội đó. Nghĩa là họ – những lãnh tụ cộng sản đã dám sáng tạo ngay từ khởi điểm ban đầu của sự sáng tạo cách mạng, chứ không phải đợi đến mãi sau này, khi sự sáng tạo đó đã biến thành cũ kỹ.

Khi cái mới đã trở nên lạc hậu và bộc lộ nhiều nhược điểm và đòi hỏi buộc phải sáng tạo. Đó là điều mà lớp hậu sinh như tôi khâm phục họ: Những người vừa làm ra một cái mới, một cái mới hãy còn nóng hổi nhưng đã kịp thấy nó cũ và đã kịp thấy cái cần phải thay đổi.

Cuộc sống và quy luật cái chung- cái riêng

Lúc còn sống, cha tôi luôn muốn cắt nghĩa: Cuộc sống là gì, tồn tại là gì? Vì suy cho cùng tất cả những gì chúng ta làm là để cho cuộc sống tốt lên, để cho tồn tại nó lâu dài hơn.  Cha tôi cho rằng suy cho cùng mỗi con người là một tồn tại, hai vợ chồng là một tồn tại, cả xã hội là một tồn tại.

Nhưng 03 là 01 và 01 cũng phải là 03: 01 con người – 02 vợ chồng – cả xã hội là một khối tồn tại thống nhất, nhưng cũng phải là 03 khối tồn tại độc lập trong cái khối thống nhất đó.

Và chúng ta sẽ phải tôn trọng từng cái sự tồn tại đó, phải nhấn mạnh được từng tồn tại đó, để bảo vệ sự tồn tại chung, cũng như chúng ta không thể tách rời một tồn tại nào đó với cái khối tồn tại chung đó. Khi chúng ta đang nói đến tập thể, chúng ta phải nói theo cách đó: Muốn cái chung tồn tại, thì những cái riêng này buộc phải tồn tại.

Còn nếu anh xóa đi một trong những phần đó, nếu anh tìm cách o ép một trong những phần đó, thì tự anh đã xóa đi một sự tồn tại và cũng xóa luôn sự tồn tại của cái chung.  Không cần kiến thức cao siêu, chỉ cần hiểu cuộc sống là hiểu được quy luật này. Nếu không nói được liên kết cốt lõi này, thì không hiểu được cuộc sống.

Chúng ta nói tài sản này là của nhân dân. Nhưng người dân không hiểu điều đó nếu không được sở hữu nó. Khi chúng ta cổ phần hóa và chia cho người dân, họ sẽ hiểu ngay lập tức. Một nhà máy hoàn toàn thuộc sở hữu nhà nước, do một số con người cụ thể điều hành, không nhân dân nào có thể hiểu đó là tài sản của mình.

Người ta phải có quyền thật thì người ta mới cảm nhận được sự sở hữu của mình ở tài sản đó, mới bảo vệ, gây dựng tài sản đó bằng tài năng, mồ hôi lao động của mình.

Quay lại câu chuyện độc quyền, một con người đang sống là đang…. độc quyền chính bản thân mình. Không ai có thể sống thay mình được. Nhưng con người này nếu không biết tiến đến một cuộc sống gia đình, đẻ ra những đứa con của mình là bản thân họ đang kết thúc cuộc sống.

Đó là cách sống phi tự nhiên. Cuộc sống chỉ tiếp tục nếu anh kết hợp với một người khác, sinh ra những đứa con, có trách nhiệm với xã hội đó và nhận những quyền lợi từ mối liên kết này mang lại.

Sẽ vô cùng biến dạng nếu một người nào đó chỉ nghĩ đến cá nhân người ta, một người nào đó chỉ nghĩ đến gia đình người ta, hay một nhóm người nào đó chỉ nghĩ đến quyền lợi của nhóm mình, và cho rằng mình sống văn minh hơn người khác. Điều đó là rất không đúng. Chúng ta tiếc thay lại đang chứa đựng những sự “biến dạng” đó trong xã hội mình.

Độc quyền kinh tế chỉ là một khía cạnh của tư duy độc quyền, của khối tồn tại đang bị biến dạng đó và không thể tách rời khỏi những tồn tại khác. Nên cái cần sửa chữa không chỉ là chuyện độc quyền trong kinh tế, mà là sửa chữa cả tư duy.

Còn bây giờ nếu chúng ta cứ nhìn ra một vài hiện tượng độc quyền lẻ tẻ và loay hoay tìm cách tháo gỡ nó, thì chúng ta sẽ giống như những người mải mê bắt sâu trên ngọn cây mà không biết rằng con sâu đã đục khoét cái cây đó từ gốc rễ.

Nếu dàn nhạc không có nhạc trưởng đại tài?

Tôi luôn nghĩ ông Karl Marx, ông Lenin nếu còn sống, với những con người trí tuệ như thế, lý luận của họ nhất định sẽ thay đổi. Nếu còn sống, họ sẽ lãnh đạo xã hội theo một cách khác. Bởi trong lúc tăm tối nhất của xã hội, họ đã nghĩ ra những cái rất đúng về quy luật cuộc sống.

Thế thì nếu đang sống ở thời đại này, họ sẽ nhìn ra những cái khác.

Bất cứ thời điểm lịch sử ngặt nghèo nào cũng cần có những nhân tố đặc biệt, những cá nhân kiệt xuất có thể mang đến sự thay đổi. Cái xã hội Việt Nam cần bây giờ là những cá nhân như thế: Những người tìm ra được hướng đi mới, đủ sức mạnh, đủ can đảm tổ chức, sắp xếp lại xã hội theo hướng đi đó. Những người tạo ra hệ thống đó, rồi kiểm soát nó và phát triển nó, xử lý những yếu tố phát sinh trong hệ thống đó.

Một dàn nhạc dù toàn nhạc công giỏi, nhưng không có nghĩa sẽ đánh được một bản giao hưởng hay nếu không có một người nhạc trưởng đại tài, thổi hồn cho bản nhạc. Người nhạc sĩ viết ra bản nhạc hay đã đành, nhưng tạo ra sức sống cho toàn bộ bản nhạc đó phải là người nhạc trưởng, để thính giả cảm nhận được nốt này là lá rơi, nốt kia là gió thổi…

Có những người từng hỏi tôi về sự thay đổi của đất nước và thời điểm của sự thay đổi đó. Sự thay đổi đó có thể là ngày mai, có thể là 100 năm, 200 năm hoặc … không bao giờ. Điều đó tùy thuộc vào ý chí, bản lĩnh và sự dũng cảm của cả một dân tộc. Trong lịch sử từng có những hiện tượng có những dân tộc đã đi đến sự suy tàn, khi dân tộc không thể thay đổi để tiệm cận với cái mới mang ý nghĩa là cái tiên tiến, cái phát triển của thời đại.

Đã có những đế chế hùng mạnh, những nền văn minh rực rỡ trong lịch sử đã bị hủy diệt một cách ghê gớm. Những ví dụ đó chứng tỏ một điều nếu tổ chức xã hội không tốt, dân tộc có thể đi đến suy tàn.

Không độc quyền về chân lý, không độc quyền về mục tiêu, về lợi ích, là bí quyết duy nhất cho sự sinh tồn của dân tộc. Và tôi mong dân tộc này sẽ chọn được con đường sáng suốt nhất để bước đi.
——————-
* bài này của Tô Lan Hương (con gái của Tô Huy Rứa, Ủy viên BCT)
* PCT: Lê Kiến Thành thời sinh viên và NCS nổi tiếng là soái Nga vì đi buôn đôla băng hộ chiếu Đỏ (Ngoại giao, Đặc biệt VIP), mối chuyến buôn đầy cả cặp sansonaise tiền đô và lãi cũng chừng đó rồi ôm đô về HN mua BĐS, kinh doanh, lập ngân hàng Techcombank…

Hồi đó bọn SV hay NCS quèn chỉ có vài ba trăm đô, ai có đến ngàn đo là xưng “tá”, chục ngàn là “tướng” với “soái” rồi, mà Thành đã có hàng triệu đô tiền mặt… xứng danh đại soái con Duẩn. Hồi đó buốn đola ở Nga lãi hơn buôn ma túy. Vợ chồng Văn Tiến Dũng cùng đi buôn cũng thua Thành, vì không thể đi lại nhiều như Thành…

Đi buôn mà qua sân bay Seremenchevo và Nội Bài hải quan Nga và Việt đều chạy theo xách đồ, không được phép kiểm tra gì, Thành ta chỉ xách (và không cho ai xách) cái vali con đầy tiền đôla thôi…

Thành không thèm học hành gì, chỉ đi chơi và đi buôn, mà bọn Nga vẫn phải cho bằng đỏ tiến sĩ rất nhanh gọn. (Có bọn học hộ, làm bằng TS “hộ” nữa…)

Đấy là tôi nghe “Việt cộng” kháo nhau trong SV, NCS khắp nơi như thế… Ai cũng “biết thế” mà không nói ra thôi!. PCT

* Tẽm: Đm, giỏi thật, ngày xưa thấy người ta có của cải chữ nghĩa thì bọn nó ghen ghét, hô hào giết sạch. Bây giờ bọn vô sản đã thâu tóm được của cải kếch xù, có bằng “tiến sĩ”, trở thành trí phú địa hào thời đại mới thì bắt đầu giở triết lý này nọ rất nhân văn nhân bản, chuẩn bị cho cuộc thoát thân tháo chạy. Một cuộc thay tên đổi chủ ngoạn mục, chỉ chết đám dân đen ngu muội muôn đời bị lợi dụng xương máu.

*Hồ báu Tài: Lê Duẩn là một người rất cực kì “kiên định” tiến lên XHCN trong cái đám “đệ tử của ông Hù”. Vì vậy mà quê huơng VN ta đã có công cuộc “Phỏng Giái” làm chết hàng triệu mạng người, hàng trăm ngàn người phải vào tù khổ sai bỏ mạng nơi rừng sâu nước độc. Cũng vì kiên định tiến lên XHCN đó mà ta có nhiều năm đất nước nghèo đói thiếu ăn, bo bo là chính, than bùn và trấu để đốt bếp, áo quần không đủ che cụ Hồ lủng lẳng. Nếu Lê Duẩn còn sống thì chúng ta có thể sẽ có một bài viết khác với tựa đề “Dân tộc VN đã sáng suốt khi chọn (hồi nào?) đảng CSVN lãnh đạo” của cùng một tác giả cũng nên. Lê Kiên Thành có đủ can đảm nói về những cái Sai, những cái Tầm Bậy, những cái Ác mà cha anh đã làm bao giờ chưa nhể??? Can đảm lên một tí xem nào!!!!

*Tự hỏi: Ông Lê Kiến Thành trở thành triệu phú $ bất động sản chỉ do tài năng cá nhân hay có nhờ một chút “độc quyền về lợi ích”?

* Ngô Văn Gạch: Bài này viết quá viển vông, ông Thành mắc cái gène của ông Lê Duẩn là bàn về những chuyện hiển nhiên, rõ nhất là phần có tiêu đề “Cuộc sống và quy luật cái chung- cái riêng.”

Chẳng hiểu ông Thành có biết ai là bố đẻ ra cái “độc quyền” ở nước ta không? Chắc là ông thừa biết vì ông đã du học nước ngoài trong thời kỳ chiến tranh mà lúc ấy chúng tôi đi “đánh MỸ là đánh cho Liên xô”.

Ông Thành viết: “Nếu anh không tham gia một tổ chức, anh không thể đảm nhận cương vị nọ kia.” Sao ông không nói thẳng ra “tổ chức” là Đảng? Nếu ông không là người của “tổ chức” (Đảng) thì chắc chắn việc làm ăn hay kinh doanh của ông không thể phất được như ngày nay. CÁc nước khác thì làm chính trị bàng kinh tế, còn nước CS ta thì muốn làm kinh tế thì phải làm chính trị trước đã, người tàu ngày trước gọi là “buôn vua”. Đó là câu trả lời của Lã Bất Vi, tóm tắt là “muốn lãi ta thì phải buôn to, muốn lãi thật to thì buôn vua.”

Bài này nội dung là của con một ông to đã chết, tác già cũng là còn một quan to còn sống (Tô Lan Hương là con ông Tô Huy Rưá) mà nêu được câu “Không độc quyền về chân lý, không độc quyền về mục tiêu, về lợi ích, là bí quyết duy nhất cho sự sinh tồn của dân tộc. Và tôi mong dân tộc này sẽ chọn được con đường sáng suốt nhất để bước đi” thì là điều đáng mừng. Thế nhưng con đường cũ mà dân tộc ta đã đi do Đảng lãnh dạo thì không sáng suốt nên mới dãn đến tình trạng hiên nay, còn
“con đường sáng suốt nhất để bước đi” thì không thấy ông Thành nêu ra.

Xin nhắc ông Thành là cậu Ủn hậu duệ của Kim Nhật Thành (nhà độc tài lãnh đạo Bắc Triều tiên trước kia) gần đây đã tuyên bố: “Đời ông ta dã sai, đời bố ta đã sai, nay ta không sửa chữa thì có tội với lịch sử.” Mong ông Thành sáng suốt giống như cậu Ủn tuyên bố.

Posted in Chính Sách Kinh Tế-Tài Chánh, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

►Ông Lê Kiên Thành, con trai cố TBT Lê Duẩn: Bao năm làm đủ cách ‘che chở’ DNNN

Posted by hoangtran204 trên 26/09/2014

Ông Lê Kiên Thành, con trai cố TBT Lê Duẩn: Bao năm làm đủ cách ‘che chở’ DNNN

25-09-2014

Phân Tích – Báo Một Thế Giới

LTS: Xung quanh chủ đề chống độc quyền, tạo môi trường phát triển và cạnh tranh lành mạnh giữa các khu vực kinh tế trong nền kinh tế thị trường hiện nay, TNV vừa nhận được bài viết của ông Lê Kiên Thành, con trai cố Tổng Bí thư Lê Duẩn về vấn đề mở cửa cho kinh tế tư nhân phát triển. Để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều, TVN xin trân trọng đăng tải bài viết dưới đây. Và hy vọng nhận được các ý kiến tham góp xung quanh chủ đề này của bạn đọc gần xa, nhất là của những doanh nghiệp tư nhân.

Ông Lê Kiên Thành, con trai cố TBT Lê Duẩn: Bao năm làm đủ cách 'che chở' DNNN
 

Những sự cố nhỏ, tình cờ, sẽ không khiến bộ máy tàn lụi, mà thậm chí còn tạo ra những kháng thể cho bộ máy, giúp nó hoàn chỉnh dần lên. Một khi ngân hàng phải tự bảo vệ sự sinh tồn của mình, nó sẽ học được cách phản ứng nhanh nhạy, tức thời, phải biết tự bảo vệ mình. (Lê Kiên Thành)

Khi tôi còn trẻ, tôi có đọc được một câu Karl Marx viết: “Nếu lợi nhuận lên đến 300% thì có treo cổ nhà tư bản lên, họ cũng sẽ làm”. Lúc đó tôi cứ hoài nghi mãi. Nói họ sống vì lợi nhuận thì còn được, chứ chết vì lợi nhuận thì nghe có vẻ vô lý quá. Nhưng sau này tôi mới hiểu ra, hình ảnh “treo cổ những nhà tư bản” mà Marx muốn nói là một sự phủ định. Tức là những nhà tư bản sẵn sàng phủ định chính mình vì sự phát triển, và “lợi nhuận” chỉ là một cách nói, một cách ví von về sự phát triển.

Dám nghĩ, dám thay đổi- đúng đắn đến nhường nào

Tôi đi làm kinh tế tư nhân từ khi người ta còn cấm Đảng viên làm kinh tế. Tôi tham gia lĩnh vực kinh doanh tài chính từ những ngày đầu khi các ngân hàng tư nhân mới bắt đầu hình thành. Và tôi muốn bắt đầu câu chuyện từ chính chỗ này.

Ngày xưa khi chúng ta mới mở cửa, thì vẫn có quan niệm cho rằng, tư nhân có thể làm tất cả, trừ kinh doanh tài chính. Thời điểm chưa có ngân hàng tư nhân nào ra đời, tôi nghe các chuyên gia kinh tế nói rằng: Đất nước mở cửa rồi, cho tư nhân bán phở đi, cho tư nhân sản xuất đi, nhưng tài chính là cái cốt lõi để làm nên CNXH và sẽ chi phối tất cả thì tư nhân không được tham gia.

Nhưng rồi đến một thời điểm, đã có những người dám nghĩ rằng với sự kiểm soát chặt chẽ, thì ngay cả một lĩnh vực nhạy cảm như tài chính cũng có thể cho phép tư nhân vào cuộc. Cuối cùng đã có một người dám tư duy theo một cách hoàn toàn khác với tư duy cũ:  Anh tư nhân có thể làm ngân hàng, nhưng tôi sẽ kiểm soát về mặt lãi suất, về mặt con người. Tổng Giám đốc của ngân hàng tư nhân cũng phải do nhà nước chỉ định; chủ tịch HĐQT ngân hàng cũng phải do Ngân hàng Nhà nước phê chuẩn.

Và cứ nhìn vào những gì mà quyết định đó mang lại trong suốt mấy chục năm qua, thì sẽ thấy việc dám nghĩ, dám thay đổi đúng đắn đến nhường nào.

Tuy rằng hoạt động của các ngân hàng Việt Nam đã trải qua những bước thăng trầm và không tránh khỏi việc bộc lộ những nhược điểm, nhưng những tác động tích cực của sự ra đời các ngân hàng tư nhân vào đời sống là vô cùng rõ ràng.

Khi chúng ta chủ trương để các ngân hàng tư nhân phát triển, toàn bộ tài chính lưu thông mạnh mẽ hơn, kích thích cả bên khối ngân hàng quốc doanh phải kinh doanh hiệu quả hơn nếu muốn tồn tại.

Trước đó, chúng ta chỉ có những quỹ tín dụng nhân dân vì người ta cho rằng mô hình đó dễ kiểm soát, bởi nó rất đơn sơ. Nhưng sự thật là sự đơn sơ đó đã xảy ra thiệt hại khôn lường, khi mà các qũy tín dụng nhân dân đã vỡ nợ tràn lan do cơ chế quản lý quá đơn giản và yếu kém.

Những con châu chấu và những con người

Tôi luôn có sự liên tưởng giữa những doanh nghiệp lớn đã từng “đổ bể” ở nước ta với những quỹ tín dụng nhân dân đơn sơ từng đổ bể năm nào. Hệt như những con châu chấu và những con người.

Con châu chấu dù lớn đến mấy cũng chỉ là con châu chấu: Tim chỉ 02 ngăn, máu vẫn là màu xanh, không có lục phủ ngũ tạng. Cơ chế vận hành của nó đơn sơ như vậy nên chỉ cần trái gió trở trời là nó chết. Con người thì khác, vì con người có một cơ chế vận hành tinh vi vô cùng.

Nói thế không có nghĩa là không có con người chết, không có ngân hàng “thăng trầm”, vì bộ máy nào cũng sẽ có những khiếm khuyết nhất định. Nhưng khi mà anh dám tổ chức ra một ngân hàng hoàn chỉnh, tinh vi như bộ máy của con người, thì những nguy cơ sẽ được hạn chế đến mức tối đa.

Những sự cố nhỏ, tình cờ, sẽ không khiến bộ máy tàn lụi, mà thậm chí còn tạo ra những kháng thể cho bộ máy, giúp nó hoàn chỉnh dần lên. Một khi ngân hàng phải tự bảo vệ sự sinh tồn của mình, nó sẽ học được cách phản ứng nhanh nhạy, tức thời, phải biết tự bảo vệ mình. Đó là bài học quý giá từ thực tiễn. Nó giống như việc chúng ta đi tiêm chủng hàng năm, chúng ta cấy virus vào người để tạo ra kháng thể. Kháng thể đó bảo vệ chúng ta khỏi nguy cơ bệnh tật.

Mỗi khi nhìn lại những gì chúng ta đã mạnh dạn thay đổi ở lĩnh vực ngân hàng, tôi lại băn khoăn không cắt nghĩa nổi tại sao chúng ta lại không làm được việc đó với những bộ phận khác của nền kinh tế? Tại sao chúng ta trong suốt bao năm qua vẫn tìm mọi cách bảo vệ, che chở cho những doanh nghiệp nhà nước như bảo vệ một bào thai trong bụng mẹ, dù chúng ta đã có đủ bài học nhãn tiền khi mà sự che chở vô lý đó đã vô tình tạo ra những hậu quả khôn lường?
————
Trần Hoàng: Sự nghèo nàn của VN là do thể chế đảng CSVN và nhà nước muốn nắm quyền hành chỉ đạo và cai trị. Họ nghĩ rằng làm như thế thì đảng sẽ nắm độc quyền lãnh đạo.
Nền kinh tế VN là do sự chỉ huy của đảng và nhà nước. Đảng và nhà nước kiểm soát tài chánh. 1954-1989, nhà nước thành lập quỹ tín dụng nhân dân vì nó dễ kiểm soát và chỉ có ngân hàng nhà nước. Họ không cho tư nhân tham gia trong lãnh vực thành lập ngân hàng.
Theo Lê Kiên Thành:  ngân hàng tư nhân ra đời 1990s vì sự đổ nợ tràn lan của các quỹ tín dụng nhân dân đã thành lập trước đó.
1. “Trước đó, chúng ta chỉ có những quỹ tín dụng nhân dân vì người ta cho rằng mô hình đó dễ kiểm soát, bởi nó rất đơn sơ. Nhưng sự thật là sự đơn sơ đó đã xảy ra thiệt hại khôn lường, khi mà các qũy tín dụng nhân dân đã vỡ nợ tràn lan do cơ chế quản lý quá đơn giản và yếu kém.”
2. Nhưng rồi đến một thời điểm (khoảng 1990s), đã có những người dám nghĩ rằng với sự kiểm soát chặt chẽ, thì ngay cả một lĩnh vực nhạy cảm như tài chính cũng có thể cho phép tư nhân vào cuộc. Cuối cùng đã có một người dám tư duy theo một cách hoàn toàn khác với tư duy cũ:  Anh tư nhân có thể làm ngân hàng, nhưng tôi sẽ kiểm soát về mặt lãi suất, về mặt con người. Tổng Giám đốc của ngân hàng tư nhân cũng phải do nhà nước chỉ định; chủ tịch HĐQT ngân hàng cũng phải do Ngân hàng Nhà nước phê chuẩn.Và cứ nhìn vào những gì mà quyết định đó mang lại trong suốt mấy chục năm qua, thì sẽ thấy việc dám nghĩ, dám thay đổi đúng đắn đến nhường nào.(Còn tiếp)

Posted in Chính Sách Kinh Tế-Tài Chánh, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

►Vốn điều lệ năm sau cao hơn năm trước- Quy định vốn của TT Dũng làm ngân hàng TM loay hoay tìm vốn

Posted by hoangtran204 trên 25/09/2014

Kế họach tăng vốn các ngân hàng thương mại có từ năm 2006, Nghị định 141. Khởi đầu, vốn thành lập ngân hàng thương mại chỉ cần 1000 tỷ, sau đó theo nghị định 141 phải tăng lên 3000 tỷ (2010), kế đó là phải tăng lên 5000 tỷ (2012), và năm 2015 các ngân hàng thương mại phải có vốn 10.000 tỷ; theo báo chí hiện nay thì mục tiêu đã điều chỉnh lên 15.000 tỷ. Ngân hàng nào không theo quy định, phải đóng cửa.  Đấy là chỉ đạo có trước khi có cuộc khủng hoảng tài chánh thế giới 2008. 

Từ 2008-2013, kinh tế thế giới đi vào vực thẳm và đến nay vẫn còn ở trong vòng yếu kém. Nhưng cộng sản làm kinh tế thì bất chấp vì đã có đảng chỉ đạo rồi thì có chi đàng sợ.  Năm 2013, Thủ tướng đã chỉ đạo xây nhà máy in bạc ở Hà Nội sao cho to hơn để lắp đặt máy in tiền mới của Úc, mục đích là để giữ bí mật chuyện in tiền, và khỏi thuê Úc in rất tốn kém (giá in tiền là 4-6 cents (xu) cho mỗi tờ giấy bạc polymer 500.000 đồng và 200.000 đồng). Đầu năm 2015 nhà máy in bạc sẽ khánh thành. TT 12 tuổi bỏ học đi theo du kích, nay ai xúi gì làm đó. 

“Một đoạn khác, tác giả cho chúng ta biết về quan điểm của Lê Duẩn liên quan đến in tiền. Chuyện kể rằng ông Duẩn phàn nàn với Thành uỷ Hà Nội sao không bán giường tủ cho công nhân viên và trừ lương hàng tháng, nhưng Thành uỷ nói không có tiền, ông Duẩn bèn phán không có tiền thì in tiền. Ông giảng giải thêm: “Không sợ lạm phát! Tư bản đế quốc in tiền mới lạm phát chứ ta, chuyên chính vô sản thì sao lại là lạm phát mà sợ?”

Kết quả, trong những năm 1980s, lạm phát của VN gia tăng dần và cuối năm 1989, mức lạm phát lên 900%; quá xấu hổ, nhà nước VN chỉ dám báo cáo chừng 435%.

 

Tại sao không thể cho phá sản các ngân hàng  ở VN?

Phan Châu Thành

Thủ tướng và chủ trương rất “dũng” và “cảm”…

Hệ thống gần 40 các NHTM VN năm 2014 đang có nạn dịch ung thư nợ xấu từ nhiều năm nay mà đợt sát nhập các NH yếu kém dạng “ép hôn” với các NH chưa yếu kém” do NHNN đạo diễn “chủ hôn” 2-3 năm nay vẫn chưa “dập” được dịch, dẫn đến những cái chết “tiền lâm sàng” của một số ngân hàng lớn như Agribank và nhỏ như NH Xây dựng…

Hơn thé nữa, nạn dịch đó còn bùng phát trong số các NH “hùng mạnh” lâu nay “nổi danh” với bao nhiêu “danh hiệu và giải thưởng quốc tế” như nhóm 8 NH: Vietinbank, Vietcombank, ACB, Military Bank, Eximbank, BIDV và SHB, cùng Agribank tạo nên Nhóm G(8+1) nổi danh…

Trong tình hình đó Thủ tướng đã “sáng suốt” ra chủ trương rất “dũng” và “cảm” là cho phá sản các NHTM yếu kém. Chủ trương rất “dũng” thì rõ rồi, vì đó là lời Thủ tướng, còn “cảm” (sốt) là vì: việc đó có luật điều tiết chứ, sao lại phải có chủ trương? Nền kinh tế này hóa ra không hoạt động theo luật, mà theo chủ trương thôi ư?

Thế mà, sự “sáng suốt” vừa “dũng” vừa “cảm” đó lại không khả thi, vì mấy nguyên nhân cộm cán sau:

Luật phá sản hay Luật cấm phá sản?

Dù VN đã có Luật phá sản doanh nghiệp (DN) từ lâu, nhưng trong suốt những năm qua mới chỉ có khoảng trên 100 DN phá sản theo luật, trong khi mỗi năm có hàng trăm ngàn DN chết lâm sàng hay “biến mất”… tức là chết không được chôn. Tại sao vậy?

Nguyên nhân đầu tiên là Luật phá sản chí có tác dụng cấm cản phá sản, và trên phương diện đó nó đã rất thành công, xứng đáng được cả thế giới đến VN học hỏi – vì ít DN phá sản tức các DN đều phát triển tốt, kinh tế lành mạnh XHCN!

Với 9 chương và gần 100 điều khoản, Luật phá sản đã dựng lên vô số rào cản và hù dọa thành công (bằng luật hình sự) để những người muốn bảo vệ quyền lợi của mình bằng biện pháp cuối cùng bất đắc dĩ là kiện DN phá sản phải phá sản ý định dùng luật phá sản bảo vệ quyền lợi của mình. Nó, Luật phá sản của VN, cũng thành công trong việc đẩy hoàn toàn hệ thống Tòa án các cấp tỉnh, huyện về phía DN và bảo vệ sự tồn tại của nó, bất cần sự tồn tại đó có lành mạnh cho nền kinh tế hay không.

Nền kinh tế hầu như không có DN phá sản, như là cơ thể không có bài tiết tự nhiên (không đại tiểu tiện) và càng không có phẫu thuật cắt các khối u ung thư di căn?! Nhưng đó chính là hình ảnh “đẹp thơm nhất thế giới” của nền kinh tế Việt Nam hôm nay!

Đối với chủ trương “dũng và cảm” của ông Thủ cũng thế, lấy ai dũng cảm đứng ra nộp đơn phá sản cho các NHTM đã và đang chết đây, và có đủ lực và dũng cảm nhiều hơn nữa để đi qua rừng thủ tục phá sản mà Luật phá sản do chính VPCP của Thủ đã đệ lên cho QH “gật qua”?! Khó! Quá khó! Đó là lý do thứ nhất.

Chính phủ đã đẩy các NHTM đến bệnh dịch ung thư vô phương cứu chữa

Trong khoảng 5-7 năm trở lại đây có ba “chính sánh lớn” để siết chặt và củng cố chất lượng hệ thống NHTM thì hậu quả của cả ba chính sách đó để lại hiện nay làm cho chủ trương “cắt khối u” tức “cho phép” phá sản NHTM trở nên bất khả thi. Nói cách khác, không NHTM nào sẽ được chết, vì nếu thế thì chúng sẽ chết hàng loạt và cả hệ thống mất, tức cả nền kinh tế…

Đó là…

Thứ nhất, chính sách tăng vốn Điều lệ bắt buộc… buộc NH phạm luật

Đã là chính sách thì phải khả thi, và muốn biết có khả thi thì phải khả kiểm. Đầu tiên, chính phủ bắt buộc các NHTM phải có vốn góp trên 1,000 tỷ. Đó là chính sách khả thi, nhưng khả thi rất khó khăn (đã đến giới hạn của các NH và xã hội nếu đó là góp tiền tươi thóc thật…), nhưng các NHTM lại đã hết sức cố gắng và hầu như vượt qua hết, bằng mọi cách, mọi giá…,

Nhưng chính phủ lại không có kiểm tra sâu sát việc thực thi lệnh đó của các NH, xem họ làm nó ra sao, đúng hay sai luật, có khó khăn gì, đã hết sức chưa… nên CP tưởng xã hội VN là mỏ vàng ngon ăn. Ngất ngây với thành công đó, chỉ khoảng 1 năm sau chính phủ đã nâng hạn mức vốn huy động của các NHTM lên ngay 3,000 tỷ đồng.

Lần này thì chỉ có khoảng 30-40% số NHTM có đủ sức thực hiện (đó là các NHTM nhà nước và 1-2 ngân hàng CP tư nhân thôi), nhưng không NH nào muốn chết hay bị sát nhập cả. Họ “bắt buộc” phải tăng vốn ảo, bằng nhiều cách, bằng mọi cách. Và hầu như tất cả cũng đã “đạt yêu cầu CP”…

Ví dụ, một ông bạn tôi có chân trong HĐQT một NHTM CP “nhớn”, có cổ đông là cả tư nhân và các tập đoàn nhà nước như Bảo Việt và tập đoàn NN mà ông bạn tôi là đại diện, đã thật thà tâm sự như sau:”Lấy chó tiền đâu mà nâng vốn “đùng một cái” từ 1,000 tỷ lên 3,000 tỷ! Vẽ cũng không kịp, vì đó là kế hoạch 5 năm, có khi 10 năm của NH, vì vừa mới cố chết nâng vốn lên 1,000 tỷ xong. Thế nên chúng nó – HĐQT NH – đi học các NH khác, chia và giao trách nhiệm cho các cổ đông chính tự nâng vốn của mình lên theo tỷ lệ “được chia” sao cho tổng vốn mới nâng thêm là 2,000 tỷ, ảo! Ví dụ, tập đoàn tớ đã góp 100 tỷ giữ 10% vốn điều lệ NH thì sẽ cử một công ty con đứng ra vay NH 200 tỷ “để kinh doanh”, rồi công ty con đó phải nộp lại ngay cho tập đoàn, rồi tập đoàn “góp vốn bổ sung nâng vốn” vào NH. Bằng cách đó, hàng loạt công ty “khách hàng” khác của các cổ đông khác cũng được chỉ định đứng ra “vay kinh doanh” rồi nộp “góp vốn” lại NH, các cổ đông tư nhân cũng thế – được chỉ định người nhà đứng ra “vay kinh doanh-góp vốn” như thế. Bằng cách đó chúng tớ vẫn giữ nguyên 10% cổ phần NH nay đã có vốn 3,000tỷ mà chả có thêm đồng nào, chỉ ôm thêm một khối nợ ngoài ý muốn và chưa biết bao giờ mới trả được…” Tôi thắc mắc: “Thế người ta không kiểm tra cách các ông lấy tiền đâu ra mà nâng vốn nhanh như… thánh thế à?” “Có chứ, nó kiểm tra sổ sách ở NH thôi, còn các công ty mới góp vốn nó không kiểm tra. Nó thừa biết mẹo lừa vặt của bọn tao, vì hầu như NH nào cũng phải làm thế, nên bọn tao chỉ cần “lót tay” chúng nó – bọn thanh tra NHNN ấy mỗi thàng một phong bì khoảng chục ngàn đô với ba bữa đi nhậu tới bến, là xong!”…

Tóm lại, chính sách tăng vốn điều lệ NHTM bất chấp khả năng thật của thị trường vốn cho NH của chính phủ đã đẩy các NHTM “bắt buộc” phạm luật vì góp vốn ảo và ôm một đống nợ thật cùng hai hệ thống sổ sách đều… ”thật” để theo dõi!

Thứ hai, chính sách nới lỏng hạn mức huy động vốn tín dụng lên 20 lần

Chính sách nới lỏng hạn mức huy động vốn tín dụng lên 20 lần của chính phủ cho các NHTM (từ mức trước đó là 14?) đã giúp các NHTM “phóng tay” cho vay, nhất là cho vay BĐS, vì sợ “dư tiền”, cho DNVVN vay kinh doanh thì “mệt” và đòi lâu, khó đòi… và thành tích tổng tín dụng kém.

Đối tác hàng đầu mà các NHTM “phóng tay” cho vay là chính các cổ đông đã “có công” góp vốn tăng lên 3,000 tỷ, và họ cần thêm vốn để kinh doanh kiếm lời để… nộp vốn thật! Thế là các NHTM hàng 5-7 năm qua đều rất nhàn nhã với hai nhóm khách hàng đó (BĐS và các DN tay trong) mà tăng trưởng tín dụng cao, lợi nhuận cao, lương khủng… cho đến khi các khoản phóng tay cho vay đó nhiều khoản sẽ không bao giờ trở về! Và đó là tình trạng nợ xấu của các NHTM hiện nay.

Đặc điểm chung và xấu của nợ xấu của các NHTM và NHĐT ở VN hiện nay là người cho vay và người vay thường là thân quen, ràng buộc với nhau, hay thậm chí là cùng một chủ, cùng một nhóm chủ đi vay và cho vay đó, còn tiền dùng “tạo nên nợ xấu” là huy động từ dân đen…

Vì thế nợ xấu ở VN đều là cực xấu – người cho vay không muốn đòi và kẻ đi vay không hề muốn trả! Kể cả khi NH cho vay phải phá sản họ cũng vẫn “toàn thắng”…

Thứ ba, chính sách luôn ứng cứu, ép sát nhập các NHTM yếu kém

Chính sách luôn ứng cứu, ép sát nhập các NHTM yếu kém của chính phủ VN những năm qua do NHNN đạo diễn, tạo ra thông lệ và thói quen là các NH khó khăn sẽ được ứng cứu bằng tiền chính phủ.

Tại sao chính phủ luôn làm vậy? Bởi vì trong sô cổ đông của tất cả các NHTM CP của VN đều có các công ty, tập đoàn kinh tế nhà nước và các nhóm lợi ích của các thế lực trong đảng, chính phủ, quân đội, công an… nên chúng đều không thể chết. Nếu chúng lỡ bị “yếu kém” thì NHNN sẽ ép các NHTM chưa yếu kém khác hành động sát nhập… làm thành các cuộc ép duyên triền miên, nếu không thì… tất cả chúng ta cũng chết! Nếu các NHTM khác không cứu nổi thì chính NHNN sẽ phải cứu, bằng tiền chính phủ in ra…

Tóm lại, lợi ích của chính phủ và NHNN là trong việc ứng cứu các NH yếu kém, không phải để cho chúng phá sản, cho nên chúng càng không thể phá sản!

Cái kết… bị kẹt không muốn nói ra!

Cuối cùng thì ai sẽ phải phá sản ở đây? Dân đen thôi. Vì nếu có vượt qua rừng luật cấm phá sản thì các NH cũng sẽ phải lộ ra hai hệ thống sổ sách phạm pháp “thực” của mình với những đống vốn ảo, cổ đông ảo và con nợ ảo…

Rồi vì phá sản, phải phơi ra hết các “khách hàng thân hữu” là chính cáccổ đông ngân hàng và các nhóm lợi ích trong chính phủ, đảng, quân dội, công an…

Và hơn nữa, một NHTM chết thật sẽ kéo chùm các NH khác phải chết, vì chả lẽ Nh của công an lại chết mà nhân hàng quân đội không sao? Chả lẽ ngân hàng của nhóm lợi ích trong chính phủ đổ bể mà nhân hàng của đảng không vhịu sứt mẻ gì?

Thôi thì chúng ta cũng sống, để “nhân dân Việt nam dũng cảm” chịu chết vậy!

Sao thủ tướng không huỵch toẹt ra là đảng và chính phủ luôn luôn có chủ trương cho phép toàn dân đen tự do phá sản nhỉ?! Chứ các NH thì “cho phép phá sản” làm sao được, vì chúng còn phải cùng chính phủ phục vụ nhân dân tiếp nữa chứ?!

Phan Châu Thành

———

4-9-2010

Tăng vốn điều lệ lên 3000 tỷ đồng: Cuộc đua không cân sức

Báo Mới

(4-9-2010) Trong số 23 ngân hàng thương mại (NHTM) phải tăng vốn điều lệ lên 3000 tỷ đồng thì mới có khoảng 9 NHTM đã hoàn thành lộ trình, số còn lại vẫn đang loay hoay tìm nguồn vốn. Tăng vốn điều lệ, không chỉ là bài toán của những ngân hàng nhỏ, mà những ngân hàng có số vốn vượt xa con số 3000 tỷ đồng cũng đưa ra phương án tiếp tục huy động vốn. Điều đó đã tạo ra một cuộc chạy đua khốc liệt, mà ưu thế thuộc về các ngân hàng lớn

Phóng viên đã trò chuyện cùng ông Vũ Trần Dương – Phó Tổng giám đốc CTCK Đông Dương về vấn đề này.

Từ ngày 31/12/2010 các ngân hàng phải có vốn điều lệ tối thiểu là 3000 tỷ đồng. Nếu không hoàn tất lộ trình, số phận các ngân hàng (NH) này sẽ thế nào, thưa ông?

Ông Vũ Trần Dương: Nghị định 141 ngày 22/11/2006 của Chính phủ ban hành về danh mục vốn pháp định của các NH năm 2010 phải đạt 3000 tỷ đồng đối với các NHTM, các NH đầu tư, các NH liên doanh liên kết, 5000 tỷ đối với các NH phát triển và chi nhánh của các NH nước ngoài tại Việt Nam là 15 triệu USD.

Hiện tại, hầu hết các NH đều đang tiến hành lộ trình tăng vốn để đạt đến con số tối thiểu là 3000 tỷ đồng vào cuối năm, thậm chí là các NH đã có vốn 3000 tỷ cũng có kế hoạch tăng vốn để tăng quy mô hoạt động của mình.

Tôi cho rằng, đây là một bước đi cần thiết để ổn định hệ thống tài chính chung. Nhưng trong bối cảnh hiện tại thì việc tăng vốn lên 3000 tỷ của các NH từ nay đến cuối năm sẽ gặp nhiều khó khăn, do đó, có thể dẫn đến việc một số NH nhỏ sẽ phải sáp nhập. Tuy nhiên, tôi nghĩ NHNN sẽ có những giải pháp linh hoạt hơn để các NHTM có thể hoàn tất lộ trình tăng vốn.

Các NH chủ yếu huy động vốn qua kênh chứng khoán: niêm yết hoặc phát hành thêm cổ phiếu. Ông có cho rằng đây là giải pháp tốt trong thời điểm hiện nay, khi mà cổ phiếu ngân hàng không còn hấp dẫn với nhà đầu tư?

Như chúng ta thấy, TTCK về bản chất là một kênh huy động vốn. Tuy nhiên, diễn biến thị trường ở thời điểm này không được khả quan, nên việc huy động vốn thông qua TTCK cũng không về. Trong khi đó, từ bây giờ đến cuối năm, các NH chỉ còn 4 tháng để tăng vốn lên 3000 tỷ đồng. Hiện tại, trong hệ thống 39 NHTM thì đã có 9 NH có mức vốn trên 3000 tỷ và 30 NH có vốn từ 3000 tỷ trở xuống, do đó, việc tăng vốn qua kênh chứng khoán trong thời gian này sẽ gặp nhiều khó khăn. Có thể thấy, TTCK đang có những diễn biến phức tạp. Đầu năm, VN-Index đạt 500 điểm nhưng đến hiện tại là 450 điểm. Việc huy động vốn trên TTCK của các NH lớn đã niêm yết cũng đang khá vất vả do cổ phiếu ngành NH cũng không tạo được niềm tin đối với các nhà đầu tư (NĐT).

Ngoài kênh chứng khoán, các ngân hàng còn thu hút vốn qua kênh nào mà theo ông thực sự hiệu quả?

Ngoài kênh chính là thu hút vốn qua TTCK, một số NH đang hướng tới một giải pháp là tìm đến các đối tác chiến lược. Đó là các NĐT tổ chức, các đối tác nước ngoài, những đơn vị có thể mua lượng cổ phần lớn. Nhưng để tìm được đối tác đồng hành, có cùng chiến lược phát triển là điều không đơn giản, bởi nó liên quan đến quy định về tỷ lệ nắm giữ cổ phần cũng như giá bán cho đối tác. Mặc dù vậy, hiện vẫn có một số NH tiếp cận được với kênh huy động vốn này.

Hiện nay, không chỉ các NH nhỏ chạy đua tăng vốn, mà các NH có vốn điều lệ vượt xa con số 3000 tỷ đồng cũng đưa ra kế hoạch tăng vốn. việc này càng tạo sức ép cho các NH nhỏ. Ông nhận xét thế nào về vấn đề này?

Hiện tại, có hơn 10 NH đang có phương án tăng vốn như: Ngân hàng Á Châu, Đông Á, Techcombank, Sacombank,… Việc các NH lớn tăng quy mô và khả năng tài chính bằng cách huy động thêm vốn sẽ thuận lợi hơn so với các ngân hàng nhỏ. Đây là một cuộc “cuộc đua” không cân sức, mà ưu thế thuộc về các NH lớn. Các ngân hàng ở mức vốn điều lệ dưới 3000 tỷ đồng, 2000 tỷ đồng, và quanh mức 1000 tỷ đồng còn khá nhiều. Cạnh tranh về việc tăng vốn từ giờ tới cuối năm là rất lớn.

Ngày 25/8 vừa qua, NHNN đã thành lập Ban soạn thảo chuẩn bị nội dung cho việc sửa đổi, bổ sung quy định về vốn pháp định các tổ chức tín dụng. Ông có nhận xét gì về vấn đề này?

Ngày 25/8 vừa qua, NHNN đã ban hành Quyết định 2020 về việc thành lập tổ đánh giá bổ sung sửa đổi Nghị định 141, trong đó nội dung quan trọng là nâng vốn pháp định của các NHTM lên 5000 tỷ đồng vào năm 2012 và 10000 tỷ đồng vào năm 2015. Theo tôi, đây là thông điệp Chính phủ muốn hệ thống tài chính ngân hàng ổn định hơn trong những năm tới, nhất là sau đợt khủng hoảng kinh tế vừa qua mà nguyên nhân là từ sự đổ vỡ của các NH lớn trên thế giới.

—————-

Thứ 3, 08/07/2014

Vẫn còn 12 ngân hàng có vốn điều lệ 3.000 tỷ đồng

cafef.vn

(08-07-2014)  

Cuộc chiến” sinh tồn, sáp nhập, hợp nhất giữa ngân hàng với ngân hàng, giữa ngân hàng với các tổ chức tài chính lâu nay vốn đã căng thẳng nay lại càng quyết liệt hơn.

 “Tổng tư lệnh” ngành Ngân hàng đã từng tuyên bố, trong 3 năm tới, số lượng ngân hàng sẽ giảm còn một nửa, từ 35 xuống chỉ còn 14-17 ngân hàng.

“Ông lớn, ông bé” nhà băng nhập cuộc

Báo cáo về triển vọng khu vực ngân hàng Việt Nam năm 2014, tổ chức xếp hạng tín nhiệm Standard & Poor’s đánh giá, các ngân hàng Việt Nam tiếp tục đối diện với những thách thức về chất lượng tài sản, lợi nhuận thấp và năng lực về vốn còn yếu, nếu không cải thiện được những vấn đề này, mức tín nhiệm đối với các ngân hàng có thể giảm xuống.

Như vậy, trong thời gian tới, khi Việt Nam ngày càng hội nhập sâu vào nền kinh tế thế giới, có thể Ngân hàng Nhà nước (NHNN) sẽ nâng quy định về vốn điều lệ.

Trước đây, NHNN cũng đã từng xây dựng dự thảo Nghị định về việc ban hành danh mục mức vốn pháp định của tổ chức tín dụng. Theo đó, năm 2015, vốn điều lệ của ngân hàng sẽ nâng lên 10.000 tỷ đồng. Tuy nhiên, do khủng hoảng kinh tế diễn ra, dự định này đã bị dừng lại nhưng chắc chắn, thời gian tới, NHNN sẽ phải nâng quy định về vốn điều lệ. Khi đó, ngân hàng có vốn điều lệ 3.000 tỷ đồng nếu không sáp nhập, sẽ phải đóng cửa!

Trước sức ép đó, các nhà băng như “ngồi trên đống lửa”, đến nay không chỉ các ngân hàng nhỏ và ngay cả các “ông lớn” cũng đã phải rốt ráo, lên kế hoạch xây dựng phương án tăng vốn điều lệ năm sau cao hơn năm trước.

Điển hình như Ngân hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam (Vietcombank) đã đề xuất phương án tăng vốn điều lệ thông qua phát hành cổ phiếu tăng vốn cổ phần từ nguồn vốn chủ sở hữu (cổ phiếu thưởng) cho cổ đông hiện hữu của ngân hàng với tỷ lệ 15%, theo đó, dự kiến sau khi tăng, mức vốn điều lệ của Vietcombank sẽ là gần 26.650 tỷ đồng.

Ngân hàng TMCP Đầu tư và Phát triển (BIDV) cũng sẽ nâng vốn điều lệ từ 28.112 tỷ đồng hiện nay lên 33.570 tỷ đồng. Để thực hiện được kế hoạch tăng vốn này, ngoài chi trả cổ tức bằng cổ phiếu và phát hành cổ phần cho cổ đông hiện hữu, BIDV sẽ bán 10,5% vốn cho các nhà đầu tư tài chính, tương đương 318,9 triệu cổ phần…

Hiện trên thị trường vẫn còn 12 ngân hàng có vốn điều lệ 3.000 tỷ đồng. Trước sức ép sáp nhập, hợp nhất để tồn tại thì Ngân hàng TMCP Việt Á (VietA Bank), Ngân hàng TMCP Sài Gòn Công thương (SaigonBank), Ngân hàng TMCP Phương Đông (OCB)… cũng đều có kế hoạch tăng vốn điều lệ từ 3.000 – 4.000 tỷ đồng trong kỳ đại hội đồng cổ đông vừa qua.

Sacombank trước khi sáp nhập vào Ngân hàng TMCP Phương Nam (Southernbank) cũng đã trình cổ đông phương án tăng thêm vốn điều lệ 1.000 tỷ đồng từ nguồn chia cổ phiếu quỹ và cổ phiếu thưởng từ quỹ thặng dư vốn cổ phần với tỷ lệ 10% cho cổ đông hiện hữu và từ nguồn cổ tức bằng cổ phiếu với tỷ lệ 8% cho cổ đông hiện hữu. Ngân hàng TMCP Nam Á (NamABank) cũng đưa ra kế hoạch dự kiến tăng thêm vốn điều lệ 1.000 tỷ đồng trong quý III/2014.

Được biết, trước đó, tại đại hội cổ đông năm 2013, rất nhiều ngân hàng thông qua tờ trình tăng vốn điều lệ như: Ngân hàng TMCP Bắc Á (BacABank), Ngân hàng TMCP Đại Dương (Oceanbank) hoặc như OCB với kế hoạch tăng thêm 766 tỷ đồng vốn điều lệ trong năm 2013… nhưng đến nay vẫn trễ hẹn và chưa hoàn thành được lộ trình tăng vốn điều lệ theo đúng thời hạn đặt ra.

Tuy nhiên, “cuộc chiến” nào cũng phải đến hồi kết! Thống đốc NHNN Nguyễn Văn Bình cũng đã thẳng thắn, trong 3 năm tới, số lượng ngân hàng sẽ giảm xuống chỉ còn một nửa, từ 35 ngân hàng xuống còn 14-17 ngân hàng. Như vậy, dù có muốn hay không thì các nhà băng đều phải tự thân vận động, trước mắt là phải tự đảm bảo điều kiện về sức khỏe cho mình trong cuộc chiến “sinh tồn” khốc liệt này!

“Tỷ lệ an toàn vốn tối thiểu là thước đo độ an toàn vốn của ngân hàng”, nhấn mạnh điều này, giới chuyên gia tài chính – ngân hàng cho rằng: Khi ngân hàng đảm bảo được tỷ lệ này, nghĩa là đã tạo được cho mình một tấm lá chắn vững chắc chống lại những cú sốc về tài chính, vừa tự bảo vệ mình, vừa bảo vệ người gửi tiền. Tỷ lệ an toàn vốn tối thiểu hiện trên thế giới phổ biến ở mức 12% theo tiêu chuẩn của Basel II do Ủy ban giám sát các ngân hàng Basel ban hành.

Đừng quên quản trị rủi ro!

Cảnh báo điều này, giới chuyên gia cho rằng, điều đáng lo lắng nhất hiện nay của hệ thống các ngân hàng chính là vấn đề chủ sở hữu và quản trị rủi ro. Tham gia “cuộc đua” tăng vốn điều lệ lần này, các ngân hàng cần rút kinh nghiệm để không “dẫm lên vết xe đổ” của những “cuộc đua” tăng vốn điều lệ trước đây. Đó là, tạo ra tình trạng sở hữu chéo và trình độ quản trị ngân hàng yếu kém. “Nếu chỉ tăng vốn điều lệ để đối phó với các quy định mà bỏ quên việc cải thiện năng lực quản trị và trình độ nguồn nhân lực thì cho dù ngân hàng có dồi dào về nguồn vốn cũng chưa chắc đã vững mạnh về tài chính”, một chuyên gia tài chính – ngân hàng nêu quan điểm.

Khảo sát thực tế cho thấy, thời gian qua các ngân hàng TMCP mặc dù đã áp dụng nhiều chương trình quản trị, chính sách tín dụng tiên tiến; Tiến hành thực hiện chương trình xếp hạng tín dụng nội bộ; Quy trình thẩm định, phê duyệt và phân cấp phê duyệt đã khá chặt chẽ… tuy nhiên, làm thế nào để triển khai tốt những nguyên tắc đó và tạo được một cách nhìn chung giữa các ngân hàng và các bộ phận về rủi ro tín dụng đang là vấn đề đặt ra cho hệ thống.

Nghiên cứu mới đây của Ngân hàng Standard Chartered cũng cho thấy, 51-53% rủi ro tín dụng là do chủ quan của những cán bộ trong hệ thống. “Trong các ngân hàng Việt Nam, khẩu vị rủi ro giữa bộ phận bán hàng, thẩm định rủi ro, phê duyệt luôn luôn không nhất quán”, bà Lê Mai Lan, Chủ tịch Hội đồng quản trị Viện Ngân hàng Tài chính (BTCI) nhận xét.

“Để giảm thiểu rủi ro trong hoạt động tín dụng, cần có một mặt bằng chung chuẩn hoá những quy định, rủi ro về tín dụng. Nhất là phải tạo ra trong xã hội một cách nhìn nhận chung về rủi ro tín dụng để cán bộ ngân hàng hiểu, chấp nhận rủi ro và có phương án dự phòng rủi ro. Theo đó, cần phải quy chuẩn lại khẩu vị rủi ro cho các cán bộ ngân hàng từ người bán hàng, thẩm định, quản lý rủi ro, cho đến người làm chính sách trong toàn hệ thống bằng một chuẩn đào tạo thống nhất”, ông Nguyễn Thanh Sơn, Phó giám đốc Văn phòng Eximbank khu vực miền Bắc chia sẻ.

“Quan trọng hơn là cần tạo lập một ngôn ngữ chung cho cả hệ thống. Nó sẽ là cơ sở để các ngân hàng soi vào thực tế và tránh rủi ro pháp lý”, nhấn mạnh điều này, bà Phùng Thị Thu Hương, Giám đốc Khối tín dụng của VPBank cho rằng, khi có cùng một ngôn ngữ thì sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian trong quy trình cấp tín dụng, cũng như giảm thiểu rủi ro không chỉ cho ngân hàng mà còn cho cả khách hàng.

>>> Vì sao DongA Bank tăng vốn bất thành?

08-07-2014

Theo ThS Nguyễn Hoàng Dũng – Tạp chí tài chính

DongA Bank đã lập hồ sơ xin tăng vốn điều lệ lên 6.000 tỷ đồng. Tuy nhiên 23/4/2014, ngân hàng này đã chính thức công bố hủy bỏ kết quả đợt phát hành cổ phiếu ra công chúng.

Ngân hàng đã được chấp thuận tăng vốn điều lệ lên 6.000 tỷ đồng vào tháng12/2013 từ 5.000 tỷ đồng thông qua phát hành cổ phiếu với giá 10.000đ/cp cho cổ đông hiện hữu. Tuy nhiên thời hạn tăng vốn đã hết nhưng ngân hàng chưa tăng vốn thành công.

Nguyên nhân được DongA Bank đưa ra là do các cổ đông chưa chuẩn bị được nguồn tiền kịp. Đến cuối năm 2013 (ngày văn bản cho tăng vốn của Ngân hàng Nhà nước hết hiệu lực), tổng số tiền cổ đông đã nộp và cam kết là 700 tỷ đồng. Trong đó, số tiền nộp mới chỉ gần 90 tỷ đồng.

Chính vì vậy, ngày 23/4/2014, ngân hàng này đã chính thức công bố hủy bỏ kết quả đợt phát hành cổ phiếu ra công chúng nói trên.

Theo yêu cầu của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, kể từ ngày 15/5/2014, ngân hàng sẽ tiến hành việc hoàn trả tiền cho các cổ đông đã nộp cho đợt tăng vốn này kèm theo cả khoản tiền lãi 7,2%/năm.

Tuy nhiên, theo đánh giá của Công ty Cổ phần Chứng khoán Hồ Chí Minh (HSC) nguyên nhân chính dẫn tới kế hoạch tăng vốn trên bất thành do cổ đông không mấy mặn mà khi giá cổ phiếu thấp hơn giá phát hành. Cụ thể, giá phát hành bằng mệnh giá trong khi giá giao dịch trên OTC của cổ phiếu Ngân hàng Đông Á gần đây chỉ khoảng 8.500đ/cp và đã không còn ở mức 10.000đ/cp từ 2013.

Thanh khoản của cổ phiếu này trên OTC từ lâu đã ở mức thấp. Ngân hàng không có lựa chọn nào khác vì không có mấy doanh nghiệp phát hành cổ phiếu với giá phát hành thấp hơn mệnh giá. Và việc phát hành không thành công có thể thấytừ trước và không có gì bất ngờ do Ngân hàng Đông Á không thể đưa ra một phương án thay thế.

Thêm nữa, DongA Bank có vốn điều lệ là 5.000 tỷ đồng tại thời điểm cuối 2013. Tương tự các ngân hàng khác, tăng trưởng của ngân hàng Đông Á đã chậm lại và lợi nhuận giảm đặc biệt kể từ 2012.

Tỷ lệ NIM giảm xuống 3,8% vào năm 2013 từ 5,3% năm 2011 nhưng vẫn cao hơn mức 3,5% giai đoạn 2009-2010. Trong khi đó hệ số CIR tăng lên mức cao là 61% trong 2013 từ mức khoảng 44-45% trong 4 năm trước.

Trong năm 2013, với tổng thu nhập hoạt động tăng trưởng kém, do vậy lợi nhuận thuần DongA Bank chỉ đạt 328 tỷ đồng (giảm 43%).

ROA và ROE lần lượt giảm xuống chỉ còn 0,5% và 5,5%; chỉ bằng 1/3 so với 3 năm trước. Trong khi đó tỷ lệ nợ xấu tăng lên 3,9-4% trong giai đoạn 2012-2013 từ mức chưa tới 2% trong những năm trước đó.

Theo HSC, việc lợi nhuận liên tục ở mức thấp cộng với tỷ lệ nợ xấu tăng đã khiến giá cổ phiếu giảm xuống dưới mệnh giá.

Rủi ro tín dụng cao cũng là một vấn đề của Ngân hàng Đông Á. Tại thời điểm cuối 2013, tỷ lệ cho vay lĩnh vực xây dựng & bất động sản là 32%. Tuy nhiên, HSC cho rằng tỷ lệ nợ xấu tại Ngân hàng Đông Á thấp hơn nhiều so với tại nhiều ngân hàng quy mô trung bình khác do hầu hết dư nợ trong lĩnh vực này của Ngân hàng Đông Á là cho vay các dự án có chất lượng cao tại TP HCM.

Cho dù vậy ban lãnh đạo cũng đã chậm xử lý vấn đề này và cũng chậm trong việc tìm kiếm đối tác chiến lược và phương án tăng vốn. Tại thời điểm cuối 2013, hệ số CAR của 2013 đạt 10,42% và thu hút thêm vốn mới trong khoảng 12 tháng tới có lẽ là cách duy nhất để lấy lại đà tăng trưởng. Bằng không tăng trưởng của ngân hàng sẽ còn kém trong vài năm nữa.

Posted in Kinh Te, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »