Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín, 2013

►Rửa xe gây quỹ ủng hộ tù nhân lương tâm ở Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 30/09/2013

Chủ Nhật 29-9-2013

NHÓM YỂM TRỢ DÂN CHỦ OREGONTHƯ CẢM TẠ

Kính thưa quý Đồng hương

Nhóm Yểm Trợ Dân chủ Oregon kính xin thông báo và cảm tạ qúy đồng hương cùng thân hữu đã ủng hộ yểm trợ trong ngày Rửa Xe Gây Quỹ Yểm Trợ Tù Nhân Lương Tâm ở trong nước.

Tổng số thu được là: 4584. 51 ( Bốn Ngàn Năm trăm Tám mươi bốn và năm mươi mốt cent)

Kính thưa quý Đồng hương

Nhóm YTDC/Oregon vô cùng xúc động và biết ơn đồng hương cùng thân hữu đã nhiệt tình ủng hộ.

Ngay từ những ngày đầu có ý định tổ chức rửa xe gây quỹ, những gia đình tù nhân lương tâm ở trong nước đã xúc động, và tỏ lòng biết ơn khi thân nhân họ đang sống trong cảnh tù đày, thiếu thốn, khó khăn và thường xuyên bị bức hại. Anh Nguyễn Bắc Truyển, ở trong nước thành viên Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính trị và Tôn giáo ViệtNam đã viết thư gửi ra, đã phổ biến trên Oregonthoibao, xin trích lại một ít như sau:
“Thưa Quý đồng bào,

Đã 7 năm trôi qua từ khi Nhóm Yểm trợ cho dân chủ Việt Nam tại Oregon ra đời, đồng hành với các nhà đấu tranh và các cựu tù nhân, tù nhân chính trị tại Việt Nam. Nhóm Oregon đã giúp đỡ rất nhiều cả vật chất và tinh thần cho quốc nội, ngay khi còn ở trong tù, tôi đã nghe nói về Nhóm Oregon khi gia đình vào thăm qua những lúc tranh thủ thăm hỏi nhau. Đó là một câu chuyện lớn đối với các người tù chính trị tại trại giam Xuân Lộc. Có nhiều tù nhân không có gia đình thăm nuôi vì nhiều lý do khác nhau, họ sống rất khó khăn mặc dù đối với họ, ăn chỉ để sinh tồn. Anh Trần Văn Đức cho biết (một tù nhân bị kết án 13 năm) nửa ký da heo có thể kho ăn cả tháng trời, kho chung với bầu, bí. Ăn hết bầu hết bí thì bỏ vào kho tiếp, đến nổi da heo bị kho đi kho quến cục như kẹo mạch nha. Cái khó nhất đối với họ là tinh thần, họ cảm thấy như bị thế giới bên ngoài quên lãng, họ cô độc và tự ti.

Anh Hà Tịnh, thành viên điều hành Nhóm Oregon đã chủ động liên lạc với gia đình các tù nhân chính trị qua thông tin từ trong tù chuyển qua. Những phần quà được chuyển vào cho gần 20 tù nhân chính trị thuộc dạng “mồ côi” hay “bán mồ côi”, tinh thần người tù phấn chấn, sức khỏe được cải thiện.

Sau ngày ra tù, tôi được biết thêm về Nhóm Oregon, âm thầm giúp đỡ cho quốc nội mà không cần đòi hỏi bất kỳ yêu cầu hay sự phô trương nào. Chỉ đơn giản là vì tấm lòng của đồng bào.

Chân thành cám ơn tất cả những tấm lòng người Việt xa quê hương.”

Sau khi thông báo Ngày Rửa Xe Gây Quỹ được phổ biến trên báo chí điạ phương và trên mạng điện tử, chúng tôi đã nhận được sự ủng hộ từ xa của thân hữu, như anh Nguyễn Duy Trực ở Taxes. Một số vị ẩn danh hằng năm vẫn thường giúp cho tù nhân lương tâm đã đến giúp và tặng tiền. Mặc dù trời mưa nhưng lần rửa xe này rất vui vì làm ở Parking cuả Columbia Medical Clinic của Bác sĩ Nguyễn Đức Quang Hoàng nên rất thuận lợi. Nhiều vị đặc biệt đã đến giúp, tặng tiền thật đặc biệt và càng đặc biệt hơn là chính những vị đó rửa xe luôn cho khách. Khách hàng thấy BS Hoàng, Nha sĩ Phạm A Bình, Tiến Sĩ Nguyễn Kim Quý, Anh Châu Auto Body, anh Đông, thầy Nguyễn Tiến Dũng, anh Nguyễn Hà Tịnh,Hoạ sĩ Nguyễn Văn Nhớ lăn lộn rửa xe, có thể khách hàng mủi lòng nên cho thêm tiền.

Những ân nhân hàng năm luôn luôn nhớ tù nhân lương tâm nên đã tặng tiền đặc biệt, như: Bạn ẩn danh của anh Châu Auto Body tặng 500 Đôla. Anh Trần Long ( Long Produce). Chủ chợ Hồng Phát tặng thức ăn và tiền, anh đã bỏ thì giờ ở chợ để đến tham dự cùng anh em. Cầu ơn trên cho đồng hương, đặc biệt những người có thiện tâm làm ăn phát đạt để có điều kiện giúp tù nhân lương tâm bị bức hại.

Và không thể nào quên nhắc đến các chị đã mang đến thức ăn. Sau buổi rửa tất cả thân hữu đã quây quần hàn huyên tâm tình trong bầu không khí vui nhộn, một bửa BBQ thật là thú vị và thân ái.

Những khuôn mặt khó quên được trong buổi rưả xe, có thể nhớ ra: Tiến sĩ Nguyễn Kim Quý, Ông bà Nha sĩ Phạm A Bình, Bs/ Nguyễn Đức Quang Hoàng, Thầy Nguyễn Tiến Dũng, anh Châu Auto Body, Nhà văn Hà Bắc, Chị Đoàn Duyên, Chị Giáo sư Trần Thị Hội, Nhân sĩ Trịnh Đình Bội, Ông bà Nhà thơ Tâm Nguyên. Các chiến hữu Lê Quang.( Cựu SĐ2/BB), Nguyễn văn Quang Biệt kích, Lương Diệm Tường Hải quân, Ông bà Mục sư Huỳnh Quốc Bình, Anh Đông ( ba vợ BS/Hoàng). Anh Ngọc, Hoạ sĩ Nguyễn văn Hưởng, anh Trần Luân cố vấn ban chấp hành cộng đồng Oregon. Nhà thơ Thanh Huyền. Nhà thơ Hàn Thiên Lương, anh Tôn Hải, anh Hồ Đáo. Khuôn mặt trẻ chủ chợ Hồng Phát. Long Produce. Nguyễn Lãng Hội trưởng Hội Phật Học Oregon. Xin t ạ l ỗi.Còn nhiều, thật khó kể ra cho hết.

Kính thưa đồng hương

Nhân dịp này chúng tôi cũng xin tường trình và đoan chắc cùng quý vị là Nhóm chúng tôi vẫn đang và sẽ luôn kiên trì trong công việc yểm trợ những nhà đấu tranh dũng cảm ở trong nước.

Trong thời gian qua, Nhóm chúng tôi đã đề ra và cố gắng thực hiện ba mục tiêu chính:
Quyên góp tiền bạc gửi về Việt Nam để giúp đỡ những tù nhân lương tâm bị giam cầm trong ngục tù Cọng sản.

Vận động các chính giới tại Hoa Kỳ và trên thế giới can thiệp để nhân dân Việt
Nam có một nền Tự do Dân chủ Nhân quyền

Yêu cầu nhà cầm quyền Cọng sản Việt nam trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm và những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền đang bị giam cầm.

Kính thưa quý đồng hương và ân nhân

Nhóm Yểm trợ Dân chủ Oregon xin tri ân quý đồng hương và thân hữu đã và đang luôn luôn tích cực yểm trợ việc làm nhân đạo này.

Chúng tôi kính cầu mong mọi sự an lành và phát đạt đến cho tất cả đồng hương.

Trân trọng

Nhóm Yểm Trợ Dân chủ Oregon
Nguyễn hồng Lĩnh, Đại diện
Mọi ủng hộ tiền bạc và ý kiến xin gửi về:
Nhóm Yểm Trợ Dân chủ Oregon (Vietnamese Democracy Support Group)
PO Box 51, Lake Oswego, OR 97034

NHÓM YỄM TRỢ DÂN CHỦ OREGON
Tổng kết tiền trong Ngày Rửa Xe Gây quỹ cho Tù nhân Lương tâm tại Việt Nam
Danh sách ủng hộ:
1 Ô/B Hoàng Văn Mầu $50.00
2 Ô Nguyễn Duy Trực $500.00
3 Thi sĩ Hàn Thiên Lương $20.00
4 Nguyễn Hưng Việt $4.51
5 James Huỳnh $40.00
6 Nha sĩ Phạm A. Bình $100.00
7 Phạm Elizabeth $100.00
8 Cường Nguyễn $40.00
9 Vàng $10.00
10 Bội Trương $40.00
11 Nguyễn Lãng $50.00
12 Ẩn danh ( Bạn của anh Châu)$500.00
13 Ẩn danh $500.00
14 Nguyễn Tiến Dũng $50.00
15 Nguyễn Quang $40.00
16 Hà Bắc $20.00
17 Chị Trần Thị Hội $50.00
18 Lương Diệm Tường $20.00
19 Trần Long Produce $200.00
20 Trịnh Đình Bội ( Không rửa xe) $30.00
21 Trần Luân $50.00
22 Nguyễn Văn Khoan $20.00
23 Mục sư Huỳnh Quốc Bình $50.00
24 Hoạ sĩ Lê Văn Hưởng $40.00
25 Chợ Hồng Phát $200.00
26 Nguyễn Bửu Thành( Vancouver) $30.00
27 Lê Đình Chấn Vancouver $50.00
28 Chị Đoàn Duyên $50.00
29 T.N. Ẩn danh $50.00
30 Ông Đặng Văn Đông $50.00
31 Hồ Đáo $100.00
32 Tôn Hải $100.00
33 Ông Quang $10.00
34 Ông Tống $10.00
35 Ẩn danh $200.00
36 Chuà Phật Quang $200.00
37 Ẩn danh $800.00
38Đại đức Thích Viên Minh $200.00

Tổng cọng: $4584.51( Bốn ngàn năm trăm tám mươi bốn đôla và năm mươi mốt cent.)

Photo

Advertisements

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Hơn 10 Giáo phận ở Miền Bắc và Miền Nam đang hiệp thông lên tiếng ủng hộ Giáo xứ Mỹ Yên, thuộc Giáo phận Vinh

Posted by hoangtran204 trên 30/09/2013

Vụ đàn áp ở Mỹ Yên hôm 4-9-2013 đang có nguy cơ nghiêm trọng vì chính quyền quyết ăn thua đủ với giáo dân. Trong khi báo chí của đảng và nhà nước ra sức tuyên truyền: “ giám mục giáo phận Vinh và tòa giám mục xã Đoài lại ra thư chung, thông cáo và văn thư mang tính chất kích động, vu khống chính quyền.” , và chính quyền UBND Tỉnh Nghệ An ra công văn 139 vu cáo giáo dân vi phạm pháp luật, thì 10 Giáo phận ở Miền Bắc và Miền Nam đã ký Thư Chung ủng hộ giáo dân Mỹ Yên, thuộc giáo phận Vinh. 

    Trích: “Vụ giáo xứ Mỹ Yên: Kích động, vu khống chính quyền

16/09/2013 13:36(VTC News) – Ngay sau khi vụ gây rối trật tự công cộng, vi phạm pháp luật tại xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An xảy ra, thay vì phải có những hành động đúng pháp luật, có trách nhiệm, giám mục giáo phận Vinh và tòa giám mục xã Đoài lại ra thư chung, thông cáo và văn thư mang tính chất kích động, vu khống chính quyền.”

http://tv.vtc.vn/597-432737/chinh-tri-xa-hoi/vu-giao-xu-my-yen-kich-dong-vu-khong-chinh-quyen.htm

UBND Tỉnh Nghệ An ra công văn 139, ngày 08-9-2013, về việc vi phạm pháp luật liên quan tới chức sắc, giáo dân Công giáo tại tỉnh Nghệ An…(xem bên dưới)

Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, ngày 17.9.2013, lên tiếng:

Chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện thật nhiều để sớm đẩy lùi gian dối, bạo tàn và bất công đang lan tràn trên quê hương thân yêu Việt Nam” 

Trong Thư Hiệp Thông ngày 21-9-2013, tất cả các giáo phận Công giáo miền Bắc hiệp thông với giáo phận Vinh sau vụ nhà cầm quyền Hà Nội ra lệnh trấn áp giáo xứ Mỹ Yên ngày 4-9-2013. Thư Hiệp thông có chữ ký của các giám mục

Giáo phận Thanh Hóa, 

Giáo phận Hưng Hóa

Tóa Giám Mục Giáo phận Hải Phòng

Giám mục Giáo phận Thái Bình

Giám mục Giáo phận Lạng Sơn, Cao Bằng

Tòa Giám mục Giáo phận Bắc Ninh

Giám mục  Giáo phận Phát Diệm

Giám mục Giáo phận Bùi Chu 

Giáo phận Xuân Lộc, Tỉnh Đồng Nai, thuộc Giáo tỉnh Sài Gòn

Sáng ngày 27.09.2013, văn phòng TGM Xuân Lộc đã phổ biến Thư Chung của do Đức cha Đa Minh Nguyễn Chu Trinh, giám mục chánh tòa, và Đức cha Giuse Đinh Đưc Đạo, giám mục phụ tá cùng ấn ký. 

Văn phòng TGM Xuân Lộc lưu ý lá thứ này phải được đọc trong các nhà thờ ở Xuân Lộc vào Chúa nhật ngày mai.

Với Thư Chung này, Xuân Lộc là giáo phận đầu tiên thuộc giáo tỉnh Sài Gòn đã lên tiếng cho giáo phận Vinh, đặc biệt giáo xứ Mỹ Yên.

Giáo hạt Cầu Rầm hành hương đền thánh Antôn và cầu nguyện cho giáo xứ Mỹ Yên

Mỹ Yên ngày 25/09/2013,

Giáo hạt Cầu Rầm đã hành hương về đền thánh Antôn Trại Gáo, bày tỏ tình hiệp thông và dâng lễ cầu nguyện cho bà con giáo dân Mỹ Yên.

Ngay từ sáng sớm, trên khắp các nẻo đường của thành phố Vinh và vùng lân cận đã tràn ngập cờ Hội Thánh và đoàn người hành hương với các biểu ngữ dương cao: “Giáo hạt Cầu Rầm hiệp thông với giáo xứ Mỹ Yên”.

Đoàn người khát khao công lý và sự thật đã diễu hành về hang đá Đức Mẹ Lộ Đức tại giáo xứ Yên Đại; sau đó cùng hướng về linh địa Trại Gáo. Trước 9 giờ, gần 8 ngàn giáo dân của hạt Cầu Rầm đã có mặt tại đền thánh Antôn cùng với khá đông khách hành hương đã ở đó từ trước.

Thánh lễ bắt đầu lúc 9:15 do cha Giuse Hoàng Thái Lân, quản xứ Yên Đại, chủ tế. Cùng đồng tế với ngài có các cha: FX Hoàng Sỹ Hướng, quản hạt Cầu Rầm, Phêrô Nguyễn Huy Hiền, quản xứ Mỹ Dụ, Giuse Nguyễn Anh Tuấn, quản xứ Kẻ Gai, Antôn Đặng Đình Sỹ, dòng Phanxicô.

 

Giảng trong thánh lễ, cha quản hạt Cầu Rầm đã quảng diễn về sứ mạng của Giáo hội: Rao giảng Tin mừng cho mọi tạo vật. Bên cạnh đó, người môn đệ Chúa còn được mời gọi làm chứng cho sự thật, bất chấp mọi gian nan thử thách, vì “Sự thật sẽ giải phóng anh em”.

Giáo hạt Cầu Rầm bao gồm 5 giáo xứ – Cầu Rầm, Kẻ Gai, Mỹ Dụ, Phù Long, Yên Đại – với tổng số hơn 20 ngàn tín hữu. Địa bàn trải rộng khắp thành phố Vinh và một số xã thuộc huyện Hưng Nguyên. Đây là những giáo xứ có truyền thống đức tin và tình hiệp thông mạnh mẽ.

Trong thời gian qua, số lượng khách hành hương đến Trại Gáo bỗng tăng lên; có lẽ do phản ứng ngược khi truyền thông Nhà nước ra sức xuyên tạc, vu cáo và công kích giáo dân Mỹ Yên, vốn là những con người hiền lành, thấp cổ bé miệng.

—–

Giáo phận Xuân Lộc kêu gọi ăn chay cầu nguyện cho hòa giải ở Mỹ Yên

VRNs (28.09.2013) Đồng Nai – “Những sự việc rất đáng tiếc đã xảy ra tại giáo xứ Mỹ Yên, thuộc giáo phận Vinh…. Xin anh chị em ăn chay ngày thứ sáu 04.10.2013 và dùng số tiền dành dụm được để giúp đỡ anh chị em nghèo khó”. 

Sáng ngày 27.09.2013, văn phòng TGM Xuân Lộc đã phổ biến Thư Chung của do Đức cha Đa Minh Nguyễn Chu Trinh, giám mục chánh tòa, và Đức cha Giuse Đinh Đưc Đạo, giám mục phụ tá cùng ấn ký. 
Văn phòng TGM Xuân Lộc lưu ý lá thứ này phải được đọc trong các nhà thờ ở Xuân Lộc vào Chúa nhật ngày mai.

Với Thư Chung này, Xuân Lộc là giáo phận đầu tiên thuộc giáo tỉnh Sài Gòn đã lên tiếng cho giáo phận Vinh, đặc biệt giáo xứ Mỹ Yên.

Báo chí của Đảng và Nhà Nước ra sức tung tin không đúng sự thật:

Vụ giáo xứ Mỹ Yên: Kích động, vu khống chính quyền

16/09/2013 13:36(VTC News) – Ngay sau khi vụ gây rối trật tự công cộng, vi phạm pháp luật tại xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An xảy ra, thay vì phải có những hành động đúng pháp luật, có trách nhiệm, giám mục giáo phận Vinh và tòa giám mục xã Đoài lại ra thư chung, thông cáo và văn thư mang tính chất kích động, vu khống chính quyền.

http://tv.vtc.vn/597-432737/chinh-tri-xa-hoi/vu-giao-xu-my-yen-kich-dong-vu-khong-chinh-quyen.htm

 Thân nhân các thanh niên yêu nước thăm các Giám mục, Linh mục và Giáo dân Giáo xứ Mỹ Yên

Vào lúc 14g30, ngày 17.9.2013, thân nhân và gia đình của các Thanh Niên Yêu Nước tại Nghệ An đã đến thăm Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Đức Cha Phụ tá Phêrô Nguyễn Văn Viên tại TGM Xã Đoài. Sau đó phái đoàn cũng đã đến thăm gia đình ông Ngô Văn Khởi, ông Nguyễn Văn Hải (là hai giáo dân đang bị nhà cầm quyền bắt giam từ ngày 28-6-2013) cha quản xứ và các nạn nhân trong vụ đàn áp dã man của công an, côn đồ và quân đội tại giáo xứ Mỹ Yên chiều ngày 4.9.2013.

Tại TGM Xã Đoài, phái đoàn đã được Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp ân cần tiếp đón và bày tỏ sự quan tâm của ngài đến tình hình sức khoẻ của các thanh niên yêu nước Công Giáo đang sống trong lao tù nghiệt ngã.

Đức cha đã động viên gia đình qua sự tiếp xúc với từng người trong phái đoàn. Ngài đã ưu ái, bắt tay từng người và dặn dò: “Chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện thật nhiều để sớm đẩy lùi gian dối, bạo tàn và bất công đang lan tràn trên quê hương thân yêu Việt Nam”. Ngài đã phải từ giã phái đoàn vì bận công việc mục vụ.

Đức cha Phụ tá Phêrô Nguyễn Văn Viên đã tiếp phái đoàn sau đó. Ngài đã tiếp đón phái đoàn rất thân mật. Đặc biệt, trong phái đoàn có anh Phêrô Nguyễn Xuân Anh, một trong số 14 thanh Niên Công Giáo và Tin Lành Yêu Nước đã bị nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam bắt cóc và kết án oan sai vừa mới ra tù.

Với sự hiện diện của anh Xuân Anh, Đức Cha Phụ tá đã liên kết 2 biến cố lớn trong giáo phận. Ngài chia sẻ: “có lẽ, do sự hiên ngang đứng lên đấu tranh của các Thanh niên tiêu biểu trong vụ án 14 TNCG & TL đã góp phần làm họ (nhà cầm quyền) lung lay. Nhưng chúng ta hãy cầu nguyện để mong rằng họ sẽ thay đổi chứ đừng chinh chiến đổ máu”.

Chia tay Đức Giám Mục Phụ tá, phái đoàn đã đến giáo xứ Mỹ Yên để thăm hỏi, động viên các nạn nhân của vụ bạo lực ngày 4.9 vừa qua.

Chúng tôi may mắn gặp được linh mục quản xứ Antôn Nguyễn Đình Thăng cùng với một số nạn nhân, gồm các anh Nguyễn Văn Văn, Trần Văn Thuyết, Hoàng Văn Dũng, em Nguyễn Văn Điệp… đang có mặt tại Linh Địa Trại Gáo. Và có lẽ vì có chung nỗi niềm “cùng là nạn nhân của chế độ” nên qua cái bắt tay, vài lời giới thiệu, thăm hỏi, tặng hoa… chúng tôi đã như anh em một nhà.

Nhìn những vết thương chưa lành trên thân thể và nỗi đau sâu kín tâm hồn in hằn lên nét mặt của các nạn nhân, chúng tôi một lần nữa cảm nghiệm được nỗi đau của chính mình, của các nạn nhân trong vụ đàn áp ngày 4.9.2013 và của đồng bào đang quằn quại khắp đất nước.

Cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu Kitô đã và đang được thể hiện trở lại qua cuộc thương khó mà giáo xứ Mỹ Yên, giáo dân Mỹ Yên đã trải qua trong trận đàn áp vừa qua. Phục sinh của Chúa Giêsu Kitô sẽ rọi soi vào khổ đau, biến đau thương thành khí cụ giải phóng con người khỏi tội lỗi, đàn áp bất công trong một ngày không xa.

Chia tay cha xứ và các nạn nhân tại Linh Địa Trại Gáo, chúng tôi ghé thăm gia đình anh Nguyễn Văn Văn, nơi có các ảnh tượng Công giáo đã bị lực lượng công an, côn đồ đập phá tối ngày 4.9.2013.

Chia tay Mỹ Yên mà lòng chúng tôi vẫn còn đau đáu vì nhà cầm quyền đang tiếp tục huy động công an, bộ đội đóng bốt như đang chực sẵn để nuốt chửng Mỹ Yên ngay khi có lệnh.

Nhưng Mỹ Yên ơi, hãy vững tâm! Vì bên cạnh Mỹ Yên, luôn có đông đảo những người thiện tâm đồng hành. Đặc biệt như lời vị Cha chung của giáo phận đã khẳng định trong Thánh lễ 12h trưa thứ 3, ngày 17.9.2013: “việc có mặt ở đây, trong giai đoạn khó khăn này, không chỉ là bổn phận của chúng tôi, mà còn là niềm vui, niềm hạnh phúc khi được trở về mảnh đất linh thiêng của Thánh Antôn”.

Đoàn chia sẻ với Đức GM Nguyễn Thái Hợp


Tù nhân lương tâm Nguyễn Xuân Anh tặng hoa Đức GM phụ tá Nguyễn Văn Viên


Tù nhân lương tâm Nguyễn Xuân Anh đại diện đoàn tặng hoa linh mục quản xứ Mỹ Yên Antôn Nguyễn Đình Thăng


Đoàn chụp ảnh lưu niệm với cha xứ Mỹ Yên và các nạn nhân

Posted in Tôn Giáo | Leave a Comment »

►Lầm đường lạc lối

Posted by hoangtran204 trên 29/09/2013

Cán bộ đảng viên cao cấp (đang nắm quyền và hưởng lợi) có cái khôn lỏi riêng của họ. Phần lớn dân chúng đều biết: một mặt, 178 ủy viên trung ương đảng đã và đang thu tóm tiền bạc kiếm được từ chức vụ, mặt khác, họ sai một nhóm tuyên giáo, báo đài ra sức tuyên truyền các luận điệu giả dối, giả tiếng nói của nhân dân…để giữ cho tình trạng xã hội, chính trị, kinh tế xưa thế nào thì nay vẫn cứ tiếp diễn như thế. 

Phương pháp cai trị là dùng bạo lực chứ không phải là luật pháp. Cán bộ đảng viên cao cấp nuôi một bọn công an làm đầu gấu, trả cho chúng một ít tiền, một ít quyền, để bọn này trực tiếp đương đầu, trấn áp, và tù đày  những ai dám chống đối.

Mục đích là để cho đảng tiếp tục lãnh đạo, bọn đảng viên cao cấp kéo dài việc nắm quyền càng lâu càng tốt để vơ vét; và  con cái của các đảng viên cao cấp sẽ kế tục sự nghiệp nắm quyền cai trị đất nước này.

Bài viết của tác giả Nguyễn T. Bình có tác dụng làm cho ta  thức tỉnh trước các luận điệu tuyên truyền giả dối của đảng.

    Trích: “Thế giới có bao điều đáng học hỏi, làm theo để “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”, sao không (chịu) học hỏi, làm theo, mà cứ cho là “không phù hợp với đặc điểm nước mình, dân mình”.

Cụ thể không phù hợp chỗ nào, có phải chỗ dân mình chỉ cần nghèo không cần giàu, nước mình muốn yếu chứ không muốn mạnh, xã hội mình chỉ thích độc tài, bất công, lạc hậu chứ không thích dân chủ, công bằng, văn minh ?

Nghĩ vậy thảo nào người dân ngày càng phẩn nộ, đất nước ngày càng sa lầy…”

“Coi bộ cái sự “lầm đường lạc lối” diễn ra trên đất nước mình trong hơn nữa thế kỷ qua không phải ai cũng dễ dàng nhận biết, phân biệt và đi đến thống nhất trong sự vạch trần, đối phó một khi kẻ “lầm đường lạc lối” lại chính là kẻ không ngừng ra sức độc thoại suốt từ năm này qua tháng nọ rằng “ta luôn đi đúng đường đúng lối” kèm theo hàng loạt kế sách, thủ đoạn từ cao đạo nhất đến thấp đạo nhất.”

Lầm đường lạc lối

Nguyễn T Bình

Theo blog Quê Choa

Chia sẻ bài viết này

 

Trong Đoàn kịch nói Nam Bộ trên đất Bắc hồi trước có ông Minh Trị, sau 1975 về Nam trở thành đạo diễn, phó Phòng sân khấu, Sở VHTT.TpHCM. Năm 1978, nhiều lần được mời nói chuyện về sân khấu tại các lớp bồi dưỡng nghiệp vụ VHTT, lần nào cũng như lần nào, ông Minh Trị đều mở đầu bằng câu chuyện ngắn mà theo ông là “có thật” và “đầy kịch tính”.

Lời ông Minh Trị kể chuyện ngắn ấy tóm tắt như vầy. Hồi chiến tranh giữa “mình” và “ngụy”, anh em “đằng mình”mỗi lần hành quân vượt lộ 4 rất gian nan, nguy hiểm. Lộ 4 là con lộ lớn huyết mạch nối từ Sài Gòn đi các tỉnh Tây Nam Bộ. Dọc con lộ này, lính “ngụy” đóng đồn chi chít. Ban đêm chiến xa tụi nó chạy qua chạy lại liên miên. Anh em “đằng mình” muốn vượt lộ phải tính toán kỹ từng chút một, sơ sẩy cái coi như tiêu dên cả đám.

Tối đó, anh em “đằng mình” nghĩ ra cách ém quân dọc lộ, sát cái chòi canh bằng sắt cao đâu gần chục thước để bớt bị địch chú ý. Trên chòi canh có thằng “ngụy” thủ cây đại liên 60 đứng gác, cộng thêm cái đèn pha sáng quắc chỉ mở khi cần tìm kiếm mục tiêu. Cái chòi canh ở cùng một bên đường anh em “đằng mình” đang ém quân dưới ruộng, hướng Nam. Trước khi tập thể vượt lộ, một đồng chí “đằng mình” được phân công mang theo cái loa pin, bí mật bò vòng lên hướng Bắc, phía trên cái chòi canh, phát loa “chiêu hồi” để đánh lạc hướng địch.

Nào ngờ đồng chí mình vừa phát loa câu “chiêu hồi” ai cũng học thuộc lòng “Hởi anh em binh lính ngụy quyền Sài Gòn, anh em đã lầm đường lạc lối, hãy buông súng trở về với nhân dân”, lập tức giọng tên lính “ngụy” trên chòi canh đáp trả lanh lảnh trong đêm “Đ. mẹ tụi bây nói tụi tao lầm đường lạc lối mà tụi tao ở trên khô, còn tụi bây nói tụi bây đi đúng đường đúng lối mà tụi bây lội dưới xình”. Dứt câu, nó bật đèn pha quét tứ phía, đồng thời bóp cò cây đại liên khạc đạn cũng tứ phía. Trong đồn còi báo động hú lên nghe thấy sợ. Anh em “đằng mình” đành bung chạy tứ tán. Nghe nói chết bộn !

Kể tới đó ông Minh Trị dứt chuyện với câu kết gọn hơ “đó là một diễn biến có thật đầy kịch tính sân khấu”. Cả lớp ồ lên, vỗ tay. Đứng trên bục xi măng ông Minh Trị cười khoái chí, hai bàn tay xoa xoa vào nhau. Rồi ông hắng giọng “thôi các bạn giữ yên lặng, tôi bắt đầu vào phần chính buổi nói chuyện về sân khấu”.

Mấy chục năm đã trôi qua, tôi không biết vì sao ông Minh Trị kể chuyện như vậy trong không khí chiến thắng đang hừng hực, cũng như tôi không còn nhớ gì cái phần chính buổi nói chuyện về sân khấu ngày ấy. Nhưng cái phần phụ mở đầu buổi nói chuyện thì tôi còn nhớ như in. Nhớ theo nhiều hướng khác nhau, trong ý thức cập nhật, so sánh từng ngày, từng tháng, từng năm theo thói quen đời thường.

Coi bộ cái sự “lầm đường lạc lối” diễn ra trên đất nước mình trong hơn nữa thế kỷ qua không phải ai cũng dễ dàng nhận biết, phân biệt và đi đến thống nhất trong sự vạch trần, đối phó một khi kẻ “lầm đường lạc lối” lại chính là kẻ không ngừng ra sức độc thoại suốt từ năm này qua tháng nọ rằng “ta luôn đi đúng đường đúng lối” kèm theo hàng loạt kế sách, thủ đoạn từ cao đạo nhất đến thấp đạo nhất.

Cả một bộ máy tuyên huấn, tuyên giáo, truyền thông đồ sộ được nuôi dưỡng, trả lương chuyên suy nghĩ, nói năng, viết lách dưới danh nghĩa “tiếng nói của nhân dân”, nhưng khi nhân dân nghe được hoặc đọc thấy thì nổi quạu, cho đó là giả danh, nói lấy được. Nhân dân nào lại xuẩn tới mức đồng tình với những chủ trương, đường lối, luật pháp bóp nghẹt sự sống tự do dân chủ của mình, biến đất đai được tạo lập bởi chính công sức bao năm của mình thành “tài sản thuộc sở hữu toàn dân” do một nhóm phe đảng đại diện quản lý và tùy nghi quyết định ?

Cuộc đối đáp “đầy kịch tính” giữa hai người lính khác chiến tuyến năm xưa cho thấy một bên nói như cái máy bất chấp thực tế, một bên đáp trả rất chủ động dựa vào thực tế. Sao hồi đó người ta không dạy phải nói cho đầy đủ, trung thực “Hởi anh em binh lính ngụy quyền Sài Gòn, anh em đã lầm đường lạc lối, hãy buông súng trở về với Đảng và nhân dân” nhỉ ?

Giống như sau này người ta cứ cố gán ghép bằng được “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội”, trong khi trong thực tế tuy kiến thức cao thấp khác nhau, nhưng số đông người dân hể nghe thấy bốn chữ “chủ nghĩa xã hội” hoặc “xã hội chủ nghĩa” đều hiểu đó là “đấu tranh giai cấp”, đó là “cải cách ruộng đất”, đó là “cải tạo tư sản”, đó là “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” – nhưng thực tế không hề được làm chủ gì cả. Toàn những từ ngữ rùng rợn, nhắc nhớ bao sự việc khó tin nhưng có thật, đã diễn ra. Nói chung bốn chữ “chủ nghĩa xã hội” có giá trị, hay ho ở đâu không biết, nhưng chắc chắn và dứt khoát nó không phải là mong muốn của người dân Việt Nam – trừ những người bị mắc chứng hoang tưởng, không còn khả năng phân biệt đúng sai, phải trái và nhất là không còn biết mắc cở khi nói láo, nói sạo, nói dối, nói dóc, nói điêu…

Quả đúng là bộ máy tuyên huấn, tuyên truyền, tuyên giáo phía “đằng mình” theo cách nói của ông Minh Trị đáng sợ thật. Nó đã ít nhiều làm cho không ít bậc cao niên khát khao đất nước độc lập, hòa bình, thống nhất từng đích thực là những tấm gương sáng về lòng yêu nước, dần dần trở thành những trợ thủ tinh thần đắc lực trực tiếp hoặc gián tiếp cho đường lối, chính sách kềm kẹp, triệt tiêu sự tự chủ tự do của người dân và thậm chí khiến các bậc cao niên ấy vô tình ủng hộ cả những con người cụ thể cha truyền con nối ngự trị trên đầu nhân dân.

Chẳng lẽ những bậc cao niên ấy không biết sau khi Liên Xô – thành trì của XHCN và một loạt quốc gia đàn em ở Đông Âu sụp đổ tanh bành té bẹ khắp thế giới đều đã biết cụ thể, đầy đủ nguyên nhân của sự sụp đổ dây chuyền này chủ yếu do hàng ngủ lãnh đạo các nước XHCN ấy đã “nói một đường làm một nẻo” với nhân dân, sau khi dành được chiến thắng rồi thì lập tức biến nhân dân thành công cụ, phương tiện phục vụ “một bộ phận từ nhỏ tiến dần lên không nhỏ” cầm quyền cai trị dân rất ư là “ba rọi” – trái với lẽ phải, lẽ đời, đạo lý truyền thống, ước muốn chân chính của người dân và xu hướng phát triển chung của nhân loại ?

Năm 1997, trong chuyến đi một mình tới Mỹ lần đầu tiên kiểu “dế mèn phiêu lưu”, tôi tình cờ quen ông già chủ tiệm đồng hồ người Mỹ gốc Pháp đang ở trong ngôi biệt thự dễ thương ven bờ biển ở California. Ông hỏi tôi có phải là Vi Xi không, tôi trả lời ngắn gọn tôi là người Việt Nam. Ông nheo nheo mắt nhìn tôi cười cười, rồi chỉ bộ bàn ghế mây kê trước hiên nhà đầy hoa mời tôi ngồi. Ông vào nhà mang ra một bộ ấm tách trà, bình nấu nước sôi và một bao thư to dày cộp. Ông nói “người Việt Nam rất thích uống trà”. Tôi nói “bây giờ khác rồi, nhiều người Việt Nam khoái uống bia hơn uống trà”.Ông nghe, nhún vai. Bỗng, ông nói “tao cho mày xem 2 tấm hình này”. Ông lựa lựa rút từ trong cái bao thư lớn ra 2 tấm hình đen trắng chụp lại trên báo. Một tấm là hình Hồ Chí Minh mặc đồ bộ đội, đội nón cối, hai ống quần xắn cao, đang cùng nhiều người dân tát nước bằng cái gầu dây. Tấm còn lại là hình Ngô Đình Diệm mặc bộ vest màu trắng, thắt cà vạt, đầu đội mũ phớt, đang ngồi chễm chệ trên cái kiệu do 4 người lính khiêng. Ông già chỉ vào tấm hình Hồ Chí Minh nói “rất lâu rồi tao đã khẳng định (phe) ông này sẽ thắng”, rồi ông chỉ qua tấm hình Ngô Đình Diệm, nói tiếp “còn (phe) ông này sẽ thua”.

Tôi chưa kịp hỏi cho kỹ lý do vì sao có sự khẳng định vậy, ông già lôi tiếp trong cái bao thư lớn ra một tập photocopy các bài báo viết về Việt Nam sau 1975 bằng tiếng Anh. Tôi chưa kịp đọc, chỉ mới nhìn lướt qua tập bài báo này, ông già vội nói một hơi : “Nhưng bây giờ khác rồi, sau khi chiếm được miền Nam Việt Nam, phe thắng đã đi dần đến thất bại, vì đường lối, chính sách cai trị không hợp lòng dân. Nước Việt Nam từng bị nước Tàu đô hộ tổng cộng 1000 năm, bị nô lệ nước Pháp gần 100 năm, bị Mỹ can thiệp quân sự trong cuộc chiến ý thức hệ 20 năm và gần đây nhất đã bị Tàu chiếm mất quầng đảo Hoàng Sa, nhưng tao không hiểu sao ở VN nhiều năm qua người ta chỉ tuyên truyền thù Mỹ, chứ không tuyên truyền thù Tàu. Theo tao nghĩ, xét mọi phương diện, 20 năm đâu bằng 100 năm, càng không là gì so với 1000 năm…”

Dù muốn hay không, đánh giá của ông già chủ tiệm đồng hồ người Mỹ gốc Pháp cũng nằm trong đánh giá chung của số đông người Việt Nam yêu chuộng sự thật, độc lập, tự do, dân chủ. Chẳng ai muốn sống cảnh sống “xác mình hồn người”. Càng không thể chấp nhận trong ngôi nhà Việt Nam thân yêu của mình cứ lù lù mãi cái bàn thờ thờ hai ông tổ ác đã sụm bà chè toàn diện từ lâu, một ông gốc Đức tên Karl Marx, một ông gốc Nga tên Lê nin, thêm thằng láng giềng cùng một giuộc có tên gọi “Red China” quanh năm suốt tháng toàn sống trong toan tính bành trướng, xâm hại nhà cửa, sinh mạng hàng xóm. Cả ba đều là ngoại bang, ngoại lai.

Cụ thể thằng “Red China” đã ngang nhiên chiếm quầng đảo Hoàng Sa và một phần quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Các chế độ phong kiến bị cho là theo đuôi thực dân trước 1945 và cả chế độ VNCH bị cho là tay sai đế quốc trước 1975 đã thay nhau trấn giữ, oanh liệt bảo vệ tới cùng chủ quyền của dân tộc Việt Nam đối với hai quầng đảo này, trên pháp lý cũng như trên thực tế – đúng như tường thuật của thượng sĩ nhất QĐVNCH Lữ Công Bảy trên báo Tuổi Trẻ cách đây vài năm. Vậy, chế độ nào đã khiến Hoàng Sa lọt hẳn vào tay “Red China” và Trường Sa đang trong số phận bấp bênh không biết lúc nào sẽ mất hoàn toàn vào tay bọn “Red China” ?

Có phải đó là cái chế độ của nhóm người hiện chiếm 4% dân số Việt Nam lúc nào cũng công kích, lên án và kết án người khác “lầm đường lạc lối”, trong khi rõ ràng mình đã và đang “lầm đường lạc lối” khiến chủ quyền đất nước bị xâm hại, “rừng vàng biển bạc” của đất nước xác xơ chẳng còn gì, nền tảng đạo lý truyền thống bị phá vở, kinh tế trồi sụt bấp bênh, hệ thống giáo dục, y tế bị lỗi toàn diện, cuộc sống người dân từ thành thị đến nông thôn luôn trong trạng thái phập phồng lo sợ bởi nhiều “ông trùm” có ba tăng và không có ba tăng xuất hiện ngang nhiên cả ban đêm lẫn ban ngày – ngay con chó cũng bị uy hiếp nói chi con người?

Thế giới có bao điều đáng học hỏi, làm theo để “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”, sao không (chịu) học hỏi, làm theo, mà cứ cho là “không phù hợp với đặc điểm nước mình, dân mình”. Cụ thể không phù hợp chỗ nào, có phải chỗ dân mình chỉ cần nghèo không cần giàu, nước mình muốn yếu chứ không muốn mạnh, xã hội mình chỉ thích độc tài, bất công, lạc hậu chứ không thích dân chủ, công bằng, văn minh ? Nghĩ vậy thảo nào người dân ngày càng phẩn nộ, đất nước ngày càng sa lầy…

Nguyễn T Bình

Tác giả gửi Quê choa

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Hé lộ tình tiết rúng động vụ “tráo thủy tinh thể” ở BV Mắt Hà Nội

Posted by hoangtran204 trên 28/09/2013

Đây là tội hình sự. Bs giám đốc BV Mắt Hà Nội phải bị truy tố ra tòa vì tội lừa đảo và rất nhiều tội khác đi kèm. 

Hé lộ tình tiết rúng động vụ “tráo thủy tinh thể” BV Mắt Hà Nội

Thứ sáu 27/09/2013 09:26

UBND TP cũng thừa nhận đã có 703 ca bị “tráo thủy tinh thể” trong lúc mổ so với hóa đơn ban đầu. BS Thủy không hài lòng với kết luận “sai sót” vì cho rằng không thể có sai sót với số lượng lớn như vậy.

Ngay sau khi BS Nguyễn Thị Thu Thủy tố cáo trực tiếp với Bí thư Phạm Quang Nghị về việc “đánh tráo thủy tinh thể” tại Bệnh viện (BV) Mắt Hà Nội, PV báo điện tử Infonet đã làm việc với người tố cáo và người bị tố cáo để tìm hiểu rõ hơn về vụ việc này.

Ban đầu BS Thủy có phần lưỡng lự nhưng sau rồi chị cũng đồng ý hẹn gặp, cung cấp toàn bộ thông tin chưa thể nói hết trong lần tiếp xúc cử tri của Bí thư Thành ủy Phạm Quang Nghị mới đây. Gặp chúng tôi, điều đầu tiên BS Thủy đề cập là mong muốn “được bảo vệ” theo quy định của luật tố cáo, và không muốn chụp hình đăng báo.

Những sản phẩm của Mỹ và Ấn Độ bị đánh tráo khi mổ

Cụ thể trên hóa đơn thu tiền của người bệnh đều ghi rõ thể thủy tinh nhân tạo IQ của hãng Alcon (Mỹ), nhưng trên thực tế trong lúc mổ nó đã bị tráo sang nhân HOYA và Focus của hãng khác. Từ những số liệu thống kê đầy đủ, chi tiết, chị Thủy và một đồng nghiệp trong bệnh viện tính toán có khoảng 800 ca mổ đã bị đánh tráo.

Nghiêm trọng hơn, từ dịch nhầy Duovis của Mỹ (600.000 đồng/hộp) đã bị tráo sang dịch nhầy Ấn Độ rẻ tiền (chỉ có giá 245.000 đồng/hộp). Mặt khác thay vì chỉ dùng cho một bệnh nhân, thì mỗi ống dịch nhầy Ấn Độ lại được chia dùng cho từ 4 – 5 bệnh nhân. Sau khi khớp nối toàn bộ số liệu, các chị tính toán đã có khoảng 3.000 ca mổ bị tráo dịch nhầy. Như vậy qua nhẩm tính, số tiền gian lận đã lên đến hàng tỷ đồng. 

Đề cập đến vấn đề y đức, chị cho biết các bệnh nhân trước khi mổ hoàn toàn không được làm xét nghiệm HIV và viêm gan B. BS Thủy phân tích, trong mắt thường có nhiều mạch máu, cộng với ca phẫu thuật chỉ diễn ra trong vòng 7 phút, mà mỗi ống dịch nhầy Ấn Độ, dùng cho 4 – 5 người lại chỉ dùng chung một kim truyền dịch, điều này khiến nguy cơ lây nhiễm rất cao. BS Thủy nói thêm, sau khi lên tiếng phản ánh vụ việc, bệnh viện đã cho bệnh nhân xét nghiệm trước khi mổ. Từ đó phải có khoảng 5 – 10% trong tổng số bệnh nhân đến mổ bị phát hiện bệnh.

Sau khi gửi nội dung tố cáo lên Sở Y tế và UBND TP Hà Nội, cả hai đơn vị đều thừa nhận những tố cáo trên là đúng, nhưng BS Thủy không hài lòng khi vụ việc chỉ được kết luận là “sai sót chuyên môn”. 

UBND TP cũng thừa nhận đã có 703 ca bị “tráo thủy tinh thể” trong lúc mổ so với hóa đơn ban đầu. BS Thủy không hài lòng với kết luận “sai sót” vì cho rằng không thể có sai sót với số lượng lớn như vậy.

Mặt khác UBND TP cũng chưa trả lời rõ ràng về hành vi gian lận tráo đổi dịch nhầy trong 3.000 ca mổ. Điều nữ BS này nhấn mạnh là trong suốt một năm qua đến giờ, bà Thanh vẫn tiếp tục gian lận.

Một vấn đề khác được chị Thủy lên tiếng tố cáo là việc gian lận trong vật tư tiêu hao của ca mổ. Cụ thể hệ thống máy Infinity khi vận hành cần một bộ phận catsset infinity có giá trên 2,3 triệu đồng/cái. Trung bình 1 catsset dùng cho 20 ca mổ, nhưng giám đốc Thanh đã xây dựng định mức chỉ với 4 ca mổ/1 catsset. Như vậy số tiền gian lận khoảng 500.000 đồng/ 1 ca mổ. Tương tự theo định mức 1 ca mổ dùng 1 bộ dao giá trên 400.000 đồng, nhưng thực tế thì 10 ca mổ chỉ sử dụng chung 1 bộ. Tính ra số tiền gian lận gần 400.000 đồng mỗi ca mổ.

Hàng loạt đơn thư, và các số liệu có liên quan tố cáo hành vi gian lận tại BV mắt Hà Nội

Bên cạnh đó, BS Thủy còn cho biết những bệnh nhân có thẻ BHYT thì tiền catsset và dao mổ đã được BHYT thanh toán, nhưng bà Thanh vẫn thu thêm 1 triệu đồng mỗi ca mổ. BS Thủy tính toán từ tháng 7/2012 đến nay có khoảng 3.000 ca mổ bị gian lận, số tiền cũng lên đến hàng tỷ đồng.

Thậm chí, BS Thủy còn lên tiếng tố cáo gian lận trong việc mổ từ thiện khi bệnh viện mổ thay thủy tinh nhân tạo cho 25 bệnh nhân trại phong ở Quốc Oai, Hà Nội, với chi phí được tài trợ 1,3 triệu đồng mỗi ca mổ. Tuy nhiên các ca mổ này đã không được thực hiện theo đúng quy định như những ca mổ thay thủy tinh thể khác…

“Vụ “nhân bản” kết quả xét nghiệm tại BV đa khoa Hoài Đức chỉ với vài chục triệu đồng chẳng thấm tháp gì so với vụ việc này” – Chị Thủy so sánh.

Để có cái nhìn khách quan, nhiều chiều, chúng tôi đã có buổi làm việc với Giám đốc BV mắt Hà Nội Vũ Thị Thanh. GĐ Thanh lý giải gì về những nội dung tố cáo của BS Thủy như thế nào sẽ tiếp tục thông tin đầy đủ tới bạn đọc.   

Theo lời BS Thủy, trong năm 2011 BV Mắt Hà Nội đã mổ cho khoảng 3.000 ca. Giá mỗi ca mổ khoảng 6,5 triệu đồng. Với số tiền này người bệnh sẽ phải được dùng toàn bộ chất liệu của Mỹ. Nhưng trên thực tế giám đốc BV Vũ Thị Thanh đã cho đấu thầu các chất liệu rẻ tiền để tráo đổi trong lúc phẫu thuật.

***Bài đang đọc nhiều:

Giám đốc BV Mắt Hà Nội: “Chúng tôi đã mời Viện Mắt Trung ương, họ đã trả lời chưa có nghiên cứu nào xác minh của Ấn Độ, Mỹ hay của nước nào đó thì cái nào sẽ tốt hơn cái nào

http://infonet.vn/Thoi-su/He-lo-tinh-tiet-rung-dong-vu-trao-thuy-tinh-the-BV-Mat-Ha-Noi/111509.info

Giả xe cứu thương lừa bệnh nhân 

11-8-2014

TT – Một số nhân viên của Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM) móc nối với người bên ngoài ép bệnh nhân xuất viện đi xe cứu thương giả.

Phước “heo” tiết lộ để sống được với nghề này, quan trọng là thiết lập được mạng lưới “nguồn tin” từ điều dưỡng các bệnh viện.

“Ở Bệnh viện Chợ Rẫy, từ lầu 1 đến lầu 9, tôi đều có điều dưỡng báo ca xuất viện hết. Mỗi lần có bệnh nhân, tôi chung thẳng cho điều dưỡng báo tin. Quy luật làm ăn ở bệnh viện nào cũng vậy, cứ mỗi ca phải chung cho họ 20%. Nên nhiều điều dưỡng ngâm giấy xuất viện, đợi có xe tỉnh lên mới đưa cho bệnh nhân” – Phước kể. 

http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/622586/gia-xe-cuu-thuong-lua-benh-nhan.html

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Posted in Y te | Leave a Comment »

►Hôm nay, tròn 4 tháng trương Duy Nhất bị bắt, Nhất bảo vợ con mời luật sư cho Nhất…vậy là sẽ có án

Posted by hoangtran204 trên 27/09/2013

Tuần trước,  “Lần được gặp vợ con 1 tuần trước khi hết hạn tạm giam (4 tháng)…Chỉ biết là lần gặp duy nhất đó,…Nhất bảo vợ con mời luật sư cho NhấtVậy là chuyện bắt Nhất có thể sẽ thành án”  

Tròn 4 tháng Trương Duy Nhất bị bắt

Nguyễn Trọng Tạo

26-9-2013

Theo blog Nguyễn Trọng Tạo

Chia sẻ bài viết này

CA đưa Bloger, nhà báo Trương Duy Nhất lên máy bay từ Đà Nẵng ra Hà Nội, 26.5.2013 – Ảnh Internet. 

Lâu không có tin gì về Trương Duy Nhất từ trại tạm giam, thấy nong nóng con mắt, tôi gọi điện cho người bạn thân của Nhất, hỏi xem có tin gì mới không. Người bạn nói “Nhất vẫn khỏe”. Chả là cách đây 1 tuần, người nhà được gặp Nhất ở trại tạm giam cho biết như thế. Và bạn của Nhất nói thêm “Hôm nay là đúng ngày Nhất bị bắt 4 tháng trước, ngày 26.5 2013.

Tôi giật mình. Vậy mà đã 4 tháng tròn, 4 tháng mà lệnh tạm giam đã có hiệu lực và hết hiệu lực.

Lục lại tin cách đây 4 tháng trên báo Thanh Niên:

(TNO) Chiều nay 26.5, nguồn tin Thanh Niên Online cho biết Cơ quan an ninh điều tra, Bộ Công an vừa tiến hành bắt giữ ông Trương Duy Nhất (49 tuổi, ngụ tại TP.Đà Nẵng) về hành vi lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước Việt Nam, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân theo điều 258, Bộ luật Hình sự.

Sau khi thực hiện lệnh bắt, Cơ quan an ninh điều tra cũng đã tiến hành khám xét khẩn cấp đối với ông Trương Duy Nhất (hộ khẩu thường trú và chỗ ở: số 25 Tống Phước Phổ, P.Hòa Cường Bắc, Q.Hải Châu, TP.Đà Nẵng).

Quá trình bắt và khám xét khẩn cấp được Cơ quan an ninh điều tra, Bộ Công an phối hợp với Công an TP.Đà Nẵng thực hiện.

Chiều cùng ngày ông Nhất đã được di lý từ TP.Đà Nẵng ra Hà Nội.

Ông Trương Duy Nhất nguyên là nhà báo nhưng được biết đến nhiều hơn với tư cách là chủ của trang blog Một góc nhìn khác.

Hiện tại trang blog Một góc nhìn khác do ông Nhất điều hành đã không còn truy cập được.

Được biết, ông Trương Duy Nhất có thời gian làm báo Công an Quảng Nam Đà Nẵng, sau đó chuyển sang báo Đại Đoàn Kết, thường trú khu vực miền Trung.

Ông Trương Duy Nhất “gia nhập” cộng đồng mạng bằng tuyên bố “bỏ viết báo, chuyển sang viết blog”, và bắt đầu thu hút sự chú ý bằng các bài viết bình luận thời sự, nhưng dưới một góc nhìn khác, theo chủ ý Trương Duy Nhất.

Các bài viết của ông Trương Duy Nhất gây ra nhiều tranh cãi, thậm chí cả những cuộc “bút chiến” kịch liệt giữa các blogger.

Hiện các cơ quan chức năng đang tiếp tục điều tra, làm rõ hành vi vi phạm của ông Trương Duy Nhất để xử lý theo quy định của pháp luật. (Hết trích)

Điều 258 bộ luật hình sự là thế này đây:

“Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.

1. Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

2. Phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm”.

Đã có nhiều bình luận trái chiều khi Nhất bị bắt. Người cho rằng Nhất viết blog có quan điểm “phe phái chính trị” xúc phạm lãnh đạo, người lại cho rằng Nhất “nói quá thẳng về suy nghĩ của một công dân”.

Tôi nghĩ, cả hai điều đó đều đúng với Nhất. Nếu có gì sai, chỉ cần tranh luận hay trao đổi thẳng thắn thì cũng chả sao. Còn nếu cứ khép vào tội “lợi dụng quyền tự do dân chủ” thì quá nặng nề, cho dù là phạt cảnh cáo đi nữa. Nếu cứ chê ông này, khen ông kia, và nói thẳng suy nghĩ của mình một cách công khai thì đấy là quyền của mỗi người. Cái quyền đó mà mất đi thì con người chỉ còn là cái máy gật mà thôi.

Thời này viết lách sao mà khó thế. Viết mà cứ nghĩ mình sẽ bị bắt thì còn lòng dạ đâu mà viết nữa!

Không biết ở trại tạm giam, Nhất đang nghĩ gì? Có viết được bài nào nữa không hay chỉ ngồi viết tường trình, viết lại những cuộc thẩm vấn? Hay đây chỉ là một cuộc “đi thực tế” để sau này được tự do sẽ viết về Công an, Tòa án?

Chỉ biết là “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại” tức là ”một ngày trong tù (bằng) nghìn thu ở ngoài”.

Chỉ biết là mỗi tháng 2 lần được vợ con đến trại giam tiếp tế nhưng không được gặp.

Lần được gặp vợ con 1 tuần trước khi hết hạn tạm giam (4 tháng) không biết Nhất có vui không. Chỉ biết là lần gặp duy nhất đó, Nhất bảo vợ con mời luật sư cho Nhất. Vậy là chuyện bắt Nhất có thể sẽ thành ánĐiều này ngoài suy nghĩ của tôi. Và trước mắt nếu Nhất chưa được tại ngoại thì chắc chắn lệnh tạm giam tiếp theo đã được ký.

Ai sẽ làm luật sư cho Nhất?

Hà Nội, 26.9.201

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Công an sử dụng luật pháp hay luật rừng: 30 Công an cướp sạch tiền của hai mẹ con Phương Uyên ở Hà Nội

Posted by hoangtran204 trên 27/09/2013

Ls Nguyễn Văn Đài đứng cạnh Nguyễn Phương Uyên.  Anh Phạm Bá Hải (kỹ sư), thứ hai, từ trái sang.  Hà Nội, 9-2013-  (FB Nguyễn Lân Thắng)

Họ lôi tôi sềnh sệch dưới nền, người túm tóc, người túm chân, túm tay lôi đi như một con vật. Còn con tôi họ lôi đi tốc áotốc quần, tốc áo ngựcrồi họ sàm sỡ, phải nói thấy rất thương tâm, đau lòng” –Bà Nguyễn thị Nhung

Số tiền mà anh chị em giúp đỡ tôi mang theo trong chuyến đi này, họ đã cướp hết. Thật sự bây giờ chúng tôi tay trắng, đi lại cũng không có phương tiện, thì chưa biết thế nào.”

Công an sử dụng luật pháp hay luật rừng

 

Gia Minh

Theo RFA  

Mẹ con bà Nguyễn thị Nhung và Nguyễn Phương Uyên nằm trong số bị bắt tại nhà blogger Nguyễn Tường Thụy vào tối 25 tháng 9 vừa qua. Cả hai bị áp tải đưa ra sân bay Nội Bài và đến lúc 3:30 chiều ngày 26 tháng 9 mới về đến nhà tại Hàm Thuận, tỉnh Bình Thuận.

Ngay sau khi về nhà, biên tập viên Gia Minh liên lạc được với bà Nguyễn thị Nhung và trước hết bà thuật lại việc bị bắt giữ đưa đi như sau:

Bà Nguyễn thị Nhung: Đúng ra chúng tôi đi từ nhà khách ra sân bay nhưng chuyến bay 8 giờ tối hôm qua bị delay đến 9:15. Vì thời gian còn dài nên chúng tôi mới đến nhà anh Nguyễn Tường Thụy- bố nuôi của bé Uyên, để ăn bữa cơm tạm biệt.

Đến đó vẫn chưa kịp ăn cơm, lúc đó mới sáu giờ chuẩn bị ăn cơm, có vài chục người đi mấy chiếc ô tô họ phá cửa xông vào nhà mà không có qui định pháp luật gì hết, vì theo qui định của pháp luật phải trình giấy tờ, xuất trình thẻ công an; nhưng họ xông vào nhà; không cho vào thì họ đập cửa.

Lúc đó hai mẹ con tôi đang ở trên phòng, chuẩn bị xuống ăn cơm để đi, họ xông lên túm tóc tôi, nắm trong tay rất chặt, tống vào trong tường. Cả hai mẹ con tôi tóc dài đều bị làm như thế hết,nói chung rất  thô bạo.

Hôm qua trời mưa rất to, hai mẹ con tôi bị họ vật xuống đường lôi đi, ướt sũng hết, chân không có dép. Họ bắt như bắt cóc, còn những người ở nhà anh Thụy bị bắt như thế nào chúng tôi không được biết.

Gia Minh: Đến sân bay bà bị xỉu, còn Phương Uyên cũng bị giằng giật nhất là khi có người ở dưới ( Hà Nội) lên, khi bà tỉnh dậy thì suốt cả đêm ra sao và đến sáng thế nào?

Bà Nguyễn thị Nhung: Chỗ họ bắt cóc đưa chúng tôi đi là huyện Thanh Trì cách khá xa Hà Nội, họ đưa chúng tôi ra sân bay gần 2 tiếng đồng hồ mới ra đến (phi trường).

Họ đưa chúng tôi đi chuyến bay 11 giờ khuya nhưng lúc đó trong người tôi không có tiền và tôi nói khi về đến Sài Gòn tôi còn phải về quê, hai mẹ con tôi chưa kịp ăn gì, còn đang đói; họ rút ra 200 ngàn họ nói tự ăn uống. Tôi không chịu vì nói mua vé xe về Bình Thuận hết 376 ngàn rồi. Họ nói không thì thôi bỏ đói luôn. Họ tống lên máy bay.

Tôi bị bệnh hen suyển và lúc đó trời lạnh nên tôi lên cơn hen, và con tôi nói nếu lên máy bay sẽ ảnh hưởng đến chuyến bay. Lúc đó có mấy nhân viên hàng không giúp đỡ và dìu đưa tôi lại vào phòng đợi, ở cửa chờ bay.

Lúc bất tỉnh tôi không thấy gì nữa và khi tỉnh lại tôi thấy cảnh họ nói gì đó, nhưng tôi bị cấm khẩu không nói được. Tôi thấy họ lôi tôi sềnh sệch dưới nền, người túm tóc, người túm chân, túm tay lôi đi như một con vật. Còn con tôi họ lôi đi tốc áo, tốc quần, tốc áo ngực, rồi họ sàm sỡ, phải nói thấy rất thương tâm, đau lòng.

Toàn bộ an ninh của Bộ và công an sở tại chừng 30 người họ hành hạ mẹ con chúng tôi suốt đêm không cho ăn uống gì hết.

“Họ lôi tôi sềnh sệch dưới nền, người túm tóc, người túm chân, túm tay lôi đi như một con vật. Còn con tôi họ lôi đi tốc áo, tốc quần, tốc áo ngực, rồi họ sàm sỡ, phải nói thấy rất thương tâm, đau lòng” –Bà Nguyễn thị Nhung

Khi tôi tỉnh lại và nói được, tôi nói rất nhiều là chúng tôi không có tội, không vi phạm luật pháp, các anh không thể xuống tay với đồng loại như vậy được. Họ để chúng tôi vật vã ở đó đến sáng và áp tải chúng tôi về Sài Gòn.

Gia Minh: Tại trụ sở xã trước khi về nhà thì cán bộ xã chức năng làm việc gì với bà và Nguyễn Phương Uyên?

Bà Nguyễn thị Nhung: Khi họ đưa về Ủy ban Nhân dân xã, có các cơ quan đoàn thể cũng như an ninh của nhiều cấp, họ không làm thủ tục gì hết chỉ trao quyết định thi hành án thôi.

Ngày trong quyết định thi hành án là 25 tháng 9, nếu chúng tôi khi khỏi địa phương thì ngày 26 mới trễ. Ngày hôm qua chúng tôi đã có chuyến bay về, nhưng phải nói họ là những người cố tình xâm phạm sức khỏe, tính mạng và tài sản của chúng tôi, chứ chúng tôi không vi phạm vì quyết định thi hành án của con tôi mới có ngày 25. Hôm nay ngày 26 họ mới có tống đạt để giao bản án.

Rõ ràng việc họ làm ngày hôm qua là cố tình xâm phạm tính mạng, tài sản và sức khoẻ của chúng tôi. Chúng tôi nhờ quí đài kêu cứu giúp chúng tôi. Gia đình chúng tôi đang nằm trong bàn tay của họ và họ bóp chết bất cứ lúc nào.

Gia Minh: Về những sai phạm như thế gia đình có định khiếu nại thế nào không?

Bà Nguyễn thị Nhung: Chúng tôi sẽ làm trong khả năng của mình nhưng thực chất chúng tôi đang trong giai đoạn khó khăn. Số tiền mà anh chị em giúp đỡ tôi mang theo trong chuyến đi này, họ đã cướp hết. Thật sự bây giờ chúng tôi tay trắng, đi lại cũng không có phương tiện, thì chưa biết thế nào.

Gia Minh: Cám ơn bà nhưng không biết có tiện để cho Phương Uyên nói chuyện được không?

 

Bà Nguyễn thị Nhung: Việc này thì xin phép vì cháu đang sốt, về đến nhà vật ra sốt. Phải nói là người của con bé bầm như trái mồng tơi. Đến bây giờ mà chân máu vẫn còn rỉ ra. Cháu bị đánh sưng mặt lên hộc máu mũi, nhưng máu mũi ngưng chảy rồi. Chân bị đánh tuốt giày ra, bong móng chân lên, đang rỉ máu ra.

 

Gia Minh: Cám ơn bà, xin chia xẻ và mong gia đình vượt qua lúc khó khăn này.

 

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả

Posted in Công An | Leave a Comment »

►Lý Quang Diệu nhận xét về các cán bộ của Đảng CSVN trong cuốn sách tựa đề: Quan Điểm về Thế Giới của Lý Quang Diệu, 2013

Posted by hoangtran204 trên 26/09/2013

One Man’s View of The World là sách của Lý Quang Diệu viết . Sách đã  được dịch và xuất bản ở VN. “Có điều, trong các bài báo viết khá kỹ về cuốn sách thì không có chút thông tin nào cho thấy nội dung có nói về VN. Phải chăng nhà xuất bản đã “tự kiểm duyệt”, cắt bỏ đi phần rất “nhạy cảm” này?

diendanxahoidansu.wordpress.com  có bài sau đây: 

Đôi lời: Dưới đây là trích đoạn viết về Việt Nam, trong cuốn sách “One Man’s View of the World“ của ông Lý Quang Diệu, Nhà xuất bản SPH Singapore, 2013, được độc giả NTS có nhã ý dịch và gửi tới, với lời bình:

“… Vừa rồi Vietnam và Singapore mới kỷ niệm 40 năm quan hệ ngoại giao bằng việc khánh thành VSIP thứ 5 với sự có mặt của thủ tướng và quan chức 2 nước và những lời lẽ ngoại giao chúc tụng.  Hãy thử đọc đoạn đánh giá về VN của Lý Quang Diệu xem người Singapore thực sự nghĩ gì về chúng ta (cụ thể là giới lãnh đạo, bằng thái độ khinh thường+ mỉa mai)”.

Thế nhưng, khi thử tìm trên mạng về cuốn sách này, thì có một số bài báo giới thiệu một cuốn “tương tự” đã được dịch và xuất bản tại Việt Nam. Tuy hình bìa có khác, nhưng lướt qua nội dung có vẻ như đúng là cuốn sách được đề cập dưới đây. Có điều, trong các bài báo viết khá kỹ về cuốn sách thì không có chút thông tin nào cho thấy nội dung có nói về VN. Phải chăng nhà xuất bản đã “tự kiểm duyệt”, cắt bỏ đi phần rất “nhạy cảm” này?

Mời tham khảo một bài tóm lược công phu của tờ Doanh nhân Sài Gòn: Lý Quang Diệu bàn về Trung Quốc, Hoa Kỳ và thế giới.

Nhưng tìm thêm trên mạng thì có lẽ có 2 cuốn khác nhau. Cuốn mà NXB Thế giới dịch là đây: Lee Kuan Yew by Graham Allison Robert D. Blackwill Henry A. Kissinger Ali Wyne.

VIỆT NAM – Bị nhốt trong ý thức hệ xã hội chủ nghĩa

Lý Quang Diệu– Cựu Thủ tướng Singapore

25-9-2013

Theo Diễn đàn XHDS 

diendanxahoidansu.wordpress.com

Nhiều người đặt nhiều kỳ vọng vào Việt Nam khi nước này quyết định cải cách theo hướng thị trường tự do vào những năm 1980s, tức là chỉ vài năm sau khi Trung Quốc thực hiện bước đi tương tự. Đổi Mới, hay “thay đổi để chuyển sang cái mới” theo cách nói của người Việt Nam, lúc đầu có triển vọng.  Một trong những hành động đầu tiên là nước này giao đất sở hữu tập thể theo thuyết xã hội chủ nghĩa đến cá nhân người nông dân.  Việc này dẫn đến sản lượng nông nghiệp tăng vượt trội chỉ trong vài năm. Nhiều người cả trong nước lẫn ngoài nước đã nghĩ rằng nước này đang đi đúng hướng.  Sự thực là những người biết đến sự đổi mới của Trung Quốc mang đến những thành công về kinh tế đáng kinh ngạc , mà nghĩ rằng Việt Nam cũng phát triển theo con đường tương tự, là những người không theo dõi Việt Nam một cách sát sao. Khi thận trọng đánh giá thì ta thấy có gì không ổn. 

Quan điểm cá nhân của tôi về đổi mới ở Việt Nam đã thay đổi nhiều, không còn lạc quan như những lần đầu tôi mới thăm nước này những năm 90s.  Giờ đây tôi tin rằng những nhà lãnh đạo cộng sản Việt nam kỳ cựu không thể khai phá nổi tư duy xã hội chủ nghĩa cố hữu.

Ban đầu họ đồng ý thuận theo con đường cải cách bởi vì họ nhận thấy nước này chẳng còn lối đi nào khác.  Nhưng kể từ đó đến nay họ không có tiển triển gì thêm khi kiên định cải cách hệ thống như ở Trung Quốc.   Những vị “lão thành cách mạng” này làm cho Việt Nam trì trệ .  Chỉ khi những vị này không còn thì Việt Nam mới có thể có đột phá theo hướng hiện đại hóa. 

Một trong những kinh nghiệm mới đây khi tôi đi thăm nước này có thể minh họa những vật cản mà Việt Nam đang gặp phải. Tôi gặp gỡ một số quan chức dân sự và quân sự và tôi nhắc họ những vấn đề mà công ty Singapore vướng phải khi triển khai dự án khách sạn ở Hồ Tây Hà Nội.  Khi công ty này bắt đầu việc đóng cọc, hàng ngàn dân làng đến yêu cầu bồi thường ô nhiễm tiếng ồn. Để tránh phí tổn gia tăng, công ty này đã phải chuyển sang phương pháp làm móng  bằng bắt vít vì phương pháp này gây ít tiếng ồn hơn.  Lần này vị quan chức, người đã duyệt dự án, đến và nói “chúng tôi không cho phép phương án này” .

Rõ ràng là có sự thông đồng giữa quan chức này với những người dân bốc đồng kia. Tôi nói rõ với lãnh đạo Việt Nam rằng, hành động như vậy là phản tác dụng. Tôi khuyên họ là nếu các anh muốn khai phóng thì hãy nghiêm túc thực hiện.  Họ trả lời một cách ba phải, điều đó cho thấy họ nửa vời khi thực hiện cải cách. Họ không hiều rằng một nhà đầu tư hài lòng sẽ mang đến nhiều nhà đầu tư khác. Ý định của họ là khi đã phục kích được một nhà đầu tư , sẽ là cơ hội để họ vắt kiệt anh ta nhiều nhất có thể. 

Các nguyên lão lên lon trong hệ thống đảng là nhờ cuộc chiến và hiện giờ chiếm giữ các vị trí trong chính quyền.  Thật không may là họ thăng quan tiến chức không phải vị họ giỏi giang trong quản lý kinh tế hay có tài năng quản trị.  Họ thăng tiến vì đào hầm từ bắc vào nam trong hơn 30 năm.

Việt Nam có điểm chung với Trung Quốc trong quá trình khai phóng cải cách là các quan chức tham nhũng Các cán bộ đảng , người coi mình sẽ được hệ thống chăm sóc, đột nhiên chứng kiến những người ngoài đảng giàu có lên nhanh chóng.  Họ vỡ mộng và trở nên tham lam , ví như cán bộ hải quan nhập lậu xe hơi để họ có thể được chia phần. 

Cái mà họ khác với Trung Quốc là không có lãnh tụ dạng Đặng Tiểu Bình, người có địa vị tuyệt đối trong hệ thống Đảng và có niềm tin kiên định rằng chỉ có cải cách mới là cứu cánh.   

Nguyên nhân lại chính là do cuộc chiến Việt Nam. Trong khi những đồng chí Trung Cộng xoay sở hàng thập kỷ để thử nghiệm các kinh nghiệm quản trị trong thời bình, rút ra luận điểm xem cách nào thì tốt cách nào không tốt và điều chỉnh niềm tin và ý thức hệ khi thực hành, Việt Cộng lại bị tắc trong cuộc chiến tranh du kích đẫm máu với Hoa Kỳ, nên họ chẳng biết gì về trị quốc.  Ngoài ra, hầu hết các thương gia thành đạt ở Nam Việt Nam, những người rất thông thạo vận hành chủ nghĩa tư bản, đều rời bỏ Việt Nam những năm 70s.

Người Việt là giống người năng động và tài giỏi ở Đông Nam Á. Học sinh đến Singapore theo dạng học bổng Asean rất nghiêm tục học hành và đậu thứ hạng cao nhất.  Với giống người thông minh như vậy, quả thật là đáng tiếc là họ lại thiếu tiềm năng.  Hy vọng rằng sau khi hết lớp người trải qua cuộc chiến, giới trẻ sẽ kế nhiệm, họ sẽ thấy Thái Lan đã thành công ra sao và họ sẽ bị thuyết phục bởi mức độ quan trọng của thị trường tự do.

Hỏi: Việt Nam có vấn đề lớn với Trung Quốc về tranh chấp lãnh thổ trên biển Đông. Và ở cuộc họp bộ trưởng Asean năm 2012, khi các nước không thể ra thông cáo chung lần đầu tiên sau 45 năm, Việt Nam là nước tranh cãi chính với Trung Quốc

Đáp: Họ không thể có được sự hỗ trợ từ Asean để bảo vệ lập trường của mình bởi vì người Trung Quốc đã đàm phán riêng rẽ với Malaysia và Brunei với những tranh chấp nhỏ hơn.  Nhưng tranh chấp chủ yếu, cái tranh chấp này mới là vấn đề, lại từ phía Việt Nam

Hỏi: Điều đó cho thấy Trung Quốc có thể chia rẽ Asean về vấn đề này

Đáp: Nó cho thấy người Trung Quốc giỏi thế nào.  Họ đã giải quyết với các ngoại bang, với các bộ lạc man di từ hàng ngàn năm nay và họ biết rằng phải xử từng đối tượng một, tránh để chúng kết liên minh và họ không phải đối đầu với một nhóm.  Họ chơi nhóm kia từng người một.

Hỏi: Việt Nam đang xúc tiến quan hệ với Hoa Kỳ, điều đó có làm cân bằng hơn với Trung Quốc?

Đáp: Đúng vậy, bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ Leon Panetta đã đến Cam Ranh năm 2012.  Có thể có lợi nếu có người Mỹ tham gia vào tranh cãi về quần đảo Hoàng Sa nhưng tôi không nghĩ người Mỹ và người Hoa sẽ đối đầu trực diện.  Điều tốt nhất Việt Nam có thể hy vọng là nộp hồ sơ lên Ủy Ban Công Ước Luật Biển Liên Hợp Quốc(UNCLOS) về nhưng tranh chấp. 

 Hỏi: Cũng có tin là Việt Nam sẽ mua vũ khí của Mỹ

Đáp: Tôi không ngạc nhiên, Người Mỹ đang gần hơn người Trung Quốc. Và người Mỹ có vũ khí hiện đại hơn người của Trung Quốc

Hỏi: ông có nghĩ rằng Asean có thể sẽ bỏ nghị trình về tranh chấp lãnh hải Biển Đông trong các cuộc họp thượng đỉnh săp tới

Đáp: Họ đã làm như vậy. Đáng lẽ ra phải có bộ quy tắc ứng xử (COC) nhưng nó đang bị phá.
Bài viết phản ánh văn phong và quan điểm riêng của tác giả

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | 1 Comment »

►14 lời hứa về Nhân quyền của Chính phủ Việt Nam trước các quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc vào ngày 27-8-2013

Posted by hoangtran204 trên 26/09/2013

14 lời hứa về Nhân quyền của Chính phủ Việt Nam trước các quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc

nguồn:  Theo FB

Dân Luận: Đây là dịp để các blogger và trí thức Việt Nam đứng lên giúp chính phủ thực hiện các cam kết của mình trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc.

Chúng ta có thể tư vấn chính phủ về các chính sách và biện pháp đểm đảm bảo các quyền cơ bản về kinh tế, xã hội, văn hóa, dân sự và chính trị theo thông lệ quốc tế đã công nhận.

Chúng ta cũng có thể chủ động liên lạc và mời các chuyên gia về quyền con người của LHQ và quốc tế tới thăm Việt Nam, để chứng tỏ cho thế giới biết rằng Việt Nam là một quốc gia tôn trọng quyền con người 😀

Ngày 27.8.2013 vừa qua, phái đoàn Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc đã công bố 14 lời hứa về Nhân Quyền của Chính phủ Việt Nam trước Chủ tịch Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc:

1. Thông qua các chính sách và các biện pháp để đảm bảo tốt hơn tất cả các quyền căn bản về kinh tế, xã hội, văn hóa, dân sự và chính trị theo thông lệ quốc tế đã công nhận.

2. Đạt Các Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ

3. Tiếp tục cải thiện hệ thống luật pháp và tư pháp, xây dựng Nhà nước pháp quyền và kiện toàn các thiết chế trong nước về bảo vệ nhân quyền, bao gồm việc có thể thành lập một cơ quan nhân quyền quốc gia.

4. Thông qua các chính sách và các biện pháp, tăng cường các nguồn lực để đảm bảo an sinh xã hội và công lý, đặc biệt với quyền của những nhóm dễ bị thương tổn, như phụ nữ, trẻ em, người cao tuổi, người khuyết tật và các dân tộc thiểu số.

5. Thúc đẩy giáo dục nhân quyền để tăng cường nhận thức và năng lực cho các cơ quan hành pháp để đảm bảo tốt hơn các quyền và tự do căn bản của người dân

6. Tiếp tục thực hiện những khuyến nghị Việt Nam đã chấp nhận trong Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát năm 2009 và tham gia một cách có trách nhiệm và xây dựng trong kỳ UPR thứ hai.

7. Tăng cường dân chủ cơ sở và sự tham gia của người dân vào việc lập kế hoạch và thực thi chính sách, và cải thiện sự gắn kết của Việt Nam với các tổ chức chính trị, xã hội làm việc trong lĩnh vực nhân quyền.

8. Tham gia tích cực, xây dựng và có trách nhiệm vào công việc của Hội đồng để đóng góp vào việc tăng cường hiệu quả, tính minh bạch, khách quan và cân bằng của Hội đồng, trên tinh thần đối thoại và hợp tác.

9. Tăng cường hợp tác và đối thoại với các cơ chế nhân quyền LHQ, đặc biệt với các Ủy ban Công ước và Văn phòng Cao ủy Nhân quyền LHQ, các thủ tục đặc biệt, bao gồm việc có thể mời thêm các chuyên gia thăm Việt Nam.

10. Ủng hộ và tích cực tham gia vào các cuộc tham vấn liên chính phủ về tăng cường năng lực và hiệu quả của các Ủy ban Công ước.

11. Tham gia và đóng góp vào việc thúc đẩy hợp tác nhân quyền ở ASEAN, đặc biệt trong khuôn khổ AICHR và thực thi Tuyên bố Nhân quyền ASEAN.

12. Duy trì các đối thoại nhân quyền song phương và cơ chế hợp tác với các quốc gia đối tác, với mục tiêu chung về thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền trên thế giới.

13. Hoàn thành thủ tục nhanh chóng tham gia Công ước chống Tra tấn.

14. Hoàn thành thủ tục phê chuẩn Công ước về Quyền của Người khuyết tật.

 

* * * 

1. Adopt policies and measures and increase resources to better ensure all fundamental economic, social, cultural, civil and political human rights in line with internationally recognized norms.

2. Achieve the Millennium Development Goals.

3. Continue to improve the legal and judicial systems, build a rule-of-law State and strengthen national institutions protecting human rights, including the possible establishment of a national human rights institution.

4. Adopt policies and measures and increase resources to ensure social security, welfare and justice, particularly the rights of vulnerable groups, such as women, children, the elderly, people with disabilities and ethnic minorities.

5. Promote human rights education and training to improve the awareness and capacity of law-enforcement agencies to better ensure peoples’ rights and fundamental freedoms.

6. Continue to implement the recommendations that Viet Nam has accepted in the first UPR cycle in 2009, and to participate in a responsible and constructive manner in the second UPR cycle.

7. Strengthen grass-roots democracy and the people’s involvement in the planning and execution of policies, and improve Viet Nam’s engagement with political, social organizations working in the field of human rights.

8. Participate in an active, constructive and responsible manner in the work of the Council to contribute to strengthening the Council’s efficiency and effectiveness, transparency, objectivity and balance, in the spirit of dialogue and cooperation.

9. Strengthen cooperation and dialogue with United Nations human rights mechanisms, particularly treaty bodies and Office of the United Nations High Commissioner for Human Rights special procedures, including possible invitations for additional country visits to Viet Nam.

10. Support and actively participate in intergovernmental consultations on improving the capacity and effectiveness of human rights treaty bodies.

11. Participate in and contribute to the promotion of ASEAN human rights cooperation, particularly in the AICHR framework and in the implementation of the ASEAN Human Rights Declaration.

12. Maintain bilateral human rights dialogue and cooperation mechanisms with partner countries, with the common goal of promoting and protecting human rights in the world.

13. Complete procedures for early accession to the Convention against Torture.

14. Complete procedures for the ratification of the Convention on the Rights of Persons with Disabilities.

Source:https://docs.google.com/file/d/11KnjPzaZtDoZLmp8S6QVwBqrq6Dh3uKLpviV2wAsHNAkN8FJ6807aG1noZ8t/edit?usp=sharing

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền | 1 Comment »

►Vì muốn chất vấn Nguyễn Phương Uyên, Công an Hà Nội tạm giữ blogger Nguyễn Tường Thụy và 6 blogger khác vào ngày 25-9-2013

Posted by hoangtran204 trên 26/09/2013

 » Lời hứa của chính phủ và nhà nước hôm 27-8-2013 chưa ráo mực, thì có tin Công an Hà Nội vô cớ lục soát nhà và tạm giữ blogger Nguyễn Tường Thụy và 6 blogger khác vào ngày 25-9-2013. 

Sự kiện này đã chứng tỏ có một bọn nào đó đã ra lệnh cho công an Hà Nội phá hoại chính sách nhân quyền của nhà nước và chính phủ ta.

———–

Các blogger Việt Nam, những người hoạt động tranh đấu cho quyền tự do ngôn luận, tự do và dân chủ, đã biết cách chống trả một cách có hiệu quả các biện pháp khám nhà dân mà không xuất trình giấy phép của Tòa Án, và bắt giữ người tùy tiện không có lý do  của công an VN. Những người bị bắt giữ  đã thông tin bằng cách gọi phone, gởi text message để tường thuật về các sự kiện đang diễn ra đến các blogger khác.  

Các blogger nhận được tin tiếp tục loan truyền tin tức cho các bạn bè của họ biết qua mạng Facebook,  và kêu gọi những blogger ở gần khu vực họp nhau chạy đến tụ họp trước trụ sở công an nơi bạn bè của họ đang bị giam giữ để cứu ứng và đòi thả người. (như  video dưới đây).

Việc bắt giữ được thông báo theo cách ấy đến hàng trăm, hàng ngàn blogger Việt Nam ở trong và ngoài nước biết, hàng trăm, hàng ngàn blog của các blogger cùng post tin lên mạng toàn cầu, và rồi các phóng viên của Đài Á Châu Tự Do RFA, Đài VOA, đài RFI, đài BBC, và Nhà Thờ Chúa Cứu Thế (VRN)…vào cuộc để tường trình tin tức khắp thế giới.

Các bản tin ngắn được post theo từng giờ, từng ngày…cho đến khi công an thả người bị bắt

https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=BNkwAtRIKuI

———-

Thuy Trang Nguyen

TƯỜNG TRÌNH CHI TIẾT VỀ SỰ VIỆC – CÔNG AN TẤN CÔNG TƯ GIA BLOGGER NGUYỄN TƯỜNG THỤY.

CÔNG AN VÌ MUỐN CHẤT VẤN NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN…(đã nói gì với các nhân viên của 7 tòa đại sứ ở Hà Nội) –

ĐÃ DÙNG CÔN ĐỒ ĐÀN ÁP NHIỀU BLOGGERS.

Vào lúc 18h24 ngày hôm nay 25/9/2013, Công An phối hợp cùng côn đồ đã tấn công nhà blogger Nguyễn Tường Thụy với mục đích chính là bắt Nguyễn Phương Uyên đưa về đồn để chất vấn về những chuyến đi mà Phương Uyên đã gặp các cơ quan ngoại giao quốc tế như đại diện của Sứ quán Anh, Hoa Kỳ, Thụy Điển, CHLB Đức, G4 gồm Thụy Sĩ, New Zealand, Canada.

Theo Ls Nguyễn Văn Đài thì Đại diện các cơ quan ngoại giao đều bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với những hành động và những phát biểu dũng cảm của Phương Uyên trước tòa. Một cơ quan ngoại giao đã hứa tìm trường và học bổng cho Phương Uyên đi du học.

Chiều nay, lúc 6 giờ ngày 25 tháng 9 năm 2013, Phương Uyên cùng với mẹ, anh Phạm Bá Hải, chị Tân, và một số anh chị em khác ở nhà anh Tường Thụy. Họ chuẩn bị ra sân bay trở lại Sài Gòn thì bị công an, an ninh tới đưa đi để sách nhiễu và thẩm vấn.

Lúc 18 giờ 30, có gần 20 công an mặc thường phục và sắc phục đang đập phá cửa và đòi vào nhà Blogger Nguyễn Tường Thụy tại số 11, Nhà máy phân lân Văn Điển, Hà Nội để kiểm tra hành chánh, nhưng Blogger Nguyễn Tường Thụy không đồng ý. Được biết, trong nhà Tường Thụy gồm có mẹ con bà Dương Thị Tân, bà Nguyễn Thị Nhung, cô Nguyễn Phương Uyên, con bà Nhung,ông Lê Quốc Quyết, ông Thi bạn ông Quyết và ông Phạm Bá Hải. 

Lúc 19 giờ 10, Blogger Cùi Các cho biết, Blogger Nguyễn Tường Thụy và vợ con ông, cũng như mẹ con bà Nguyễn Thị Nhung và Nguyễn Phương Uyên cùng với ông Lê Quốc Quyết đã bị công an bắt đưa về UBND xã Liên Minh, Thanh Trì, Hà Nội.

Lúc 20h40 chị Dương Thị Tân được thả ra và trả lời phỏng vấn đài RFA :

Công an bắt giữ Blogger Nguyễn Tường Thụy và gia đình

Mặc Lâm, biên tập viên RFA

2013-09-25

Vào lúc 6 giờ chiều hôm nay một nhóm thân hữu của nhà văn, blogger Nguyễn Tường Thụy đến thăm gia đình anh tại số 11 Nhà máy phân lân Văn Điển Hà Nội ngoại thành Hà Nội đã bị công an, phối hợp với côn đồ bao vây nhà và khám xét khẩn cấp.

Nguồn tin đáng tin cậy cho chúng tôi biết công an đã bắt đi hai vợ chồng nhà văn Nguyễn Tường Thụy và con gái của anh. Khách đến thăm gia đình anh Thụy là chị Nguyễn Thị Nhung và con là Nguyễn Phương Uyên cũng bị bắt.

Anh Lê Quốc Quyết em ruột của luật sư Lê Quốc Quân và ông Phạm Bá Hải bị tống lên xe mang về đồn công an sau đó.

Riêng Chị Dương Thị Tân bị đánh và bị bắt đi trước tiên.

Hiện số người vừa nói bị giữ tại về công an xã Liên Ninh huyện Thanh Trì Hà Nội.

Vào lúc 8 giờ 40 chúng tôi gọi được cho Chị Dương Thị Tân, vợ cũ của blogger Điếu Cày,  Chị cho biết vừa được công an thả ra nhưng chưa biết về đâu:

Dương Thị Tân: Bây giờ họ đưa xe cho tôi về nhà anh ạ, bởi vì tôi cũng nhỡ tàu nhỡ xe rồi. Chúng tôi tới nhà anh Thụy ăn bữa cơm chia tay thế mà họ đến lôi từng người có cả vợ con chủ nhà lên đồn luôn. Tôi bị họ bẻ quặt tay chân họ tống lên xe, họ đạp tôi vào trong xe luôn.”

Mặc Lâm: Tất cả mọi người được thả hết chưa Chị?

Dương Thị Tân: Chưa anh ạ, chỉ có tôi và vợ anh Thụy và cháu gái mắt nhắm mắt mở đang ngủ trên nhà bị họ tống vô xe luôn. Họ bẻ quặt tay con bé và họ đưa lên đồn công an luôn. Nếu có gì tôi vào thẳng đồn công an tôi ngồi vì bây giờ quá khuya rồi tôi không thể về nhà. Tôi về nhà anh Thụy cũng không được vì người ta đang kiểm tra hành chính. Họ lập biên bản họ hỏi tôi một số câu nhưng tôi bảo tôi không có nghĩa vụ trả lời. Mấy cái cậu không có sắc phục, không có bảng tên nên tôi bảo tôi không biết cậu là thằng nào. Vào đồn công an mà đưa quần chúng tự phát ra làm việc với tôi thì đâu có được.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và cập nhật tin mới nhất khi có thể.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/bloggers-arrested-without-reason-ml-09252013092310.html#.UkLkXLorltU.facebook

————-

SOS: Công an tấn công nhà Blogger   Nguyễn Tường Thụy

VRNs (25.9.2013) – Sài Gòn – SOS: 20 giờ 15: Theo Blogger Gió Lang Thang cho biết, Blogger Trương Văn Dũng bị cướp máy ảnh và bị lôi đi. Khi Blogger Trương Văn Dũng đến nhà Blogger Nguyễn Tường Thụy để yểm trợ mọi người.

20 giờ: Cùi Các cho biết, tin từ nhà văn Nguyễn Tường Thụy qua điện thoại: “ông cảm thấy lo ngại khi cả nhà ông bị bắt đi, không còn một ai ở canh giữ nhà trong lúc công an khám xét. Ông lo lắng sẽ có tài sản của mình bị đem ra khỏi nhà, nhưng tài liệu nguy hiểm thì được tuồng vào trong nhà.”

Chúng tôi vừa được báo, lúc 18 giờ 30, có gần 20 công an mặc thường phục và sắc phục đang đập phá cửa và đòi vào nhà Blogger Nguyễn Tường Thụy tại số 11, Nhà máy phân lân Văn Điển, Hà Nội để kiểm tra hành chánh, nhưng Blogger Nguyễn Tường Thụy không đồng ý.

Được biết, trong nhà Tường Thụy gồm có mẹ con bà Dương Thị Tân, bà Nguyễn Thị Nhung, cô Nguyễn Phương Uyên, con bà Nhung, ông Lê Quốc Quyết, ông Thi bạn ông Quyết và ông Phạm Bá Hải. 

Lúc 19 giờ 10, Blogger Cùi Các cho biết, Blogger Nguyễn Tường Thụy và vợ con ông, cũng như mẹ con bà Nguyễn Thị Nhung và Nguyễn Phương Uyên cùng với ông Lê Quốc Quyết đã bị công an bắt đưa về UBND xã Liên Minh, Thanh Trì, Hà Nội.

Nguồn: http://www.chuacuuthe.com/2013/09/25/sos-cong-an-tan-cong-nha-nguyen-tuong-thuy/

Công an tạm giữ blogger Nguyễn Tường Thụy và các bạn

Theo Con Đường Việt Nam

Vào hồi 18h30 chiều nay tại nhà Blogger Nguyễn Tường Thụy, rất đông công an thường phục và sắc phục đã tìm cách tiến vào nhà Blogger này với lý do kiểm tra hành chính, nhưng bị ông phản đối.

Sau một hồi giằng co, tranh cãi. Công an đã bắt những người sau đây đưa về UBND xã Liên Minh, Thanh Trì, Hà Nội: Blogger Nguyễn Tường Thụy, ông Phạm Bá Hải, Bà Dương Thị Tân, Bà Nguyễn Thị Nhung, anh Lê Quốc Quyết, anh Thi (bạn anh Quyết) và cô Nguyễn Phương Uyên.

Ngay khi nghe tin bị quấy nhiễu, ông Trương Văn Dũng đã có mặt để hỗ trợ bạn bè, cũng bị cướp máy ảnh và bắt đi một cách thô bạo.

Sau khi bị bắt đi, công an đã lục lọi nhà ông Thụy mà không có sự chứng kiến của thành viên trong gia đình. Ông quan ngại rằng tài sản trong nhà sẽ bị mất mát và/hoặc sẽ bị đưa vào những tài liệu không nguồn gốc nhằm tạo dựng chứng cứ giả.

Bây giờ là 21h ngày 25/9, tại CA xã Liên Minh, những người nêu trên vẫn bị câu lưu. Bạn bè của họ đang đến khá đông để hỗ trợ. Đề nghị mọi người quan tâm.

Tin tổng hợp từ facebook.

 Danluan.org

————–

Nguồn: Gió Lang Thang

25-9-2013  10:00 Tối

Mưa rất to. Mọi người đang đứng dưới mưa đòi người. 6 người gồm mẹ con Phương Uyên, Nguyễn Tường Thuỵ, Phạm Bá Hải, Lê Quốc Quyết, và Trương Văn Dũng. Đia điểm xã Liên Ninh, Thanh Trì, HN. 
Cổng đi vào có biển UBND xã Liên Ninh. Anh em đến ứng cứu đòi người gấp. Có người đã bị chúng đánh rất đau. 

Nguồn: Gió Lang Thang  26-9-2013

Theo dự kiến, CA HN định áp giải mẹ con cô Nhung và Phương Uyên về trên chuyến bay lúc 23h 30 tối nay. Tuy nhiên, vì bị lôi kéo xô đẩy, khi ra đến sân bay thì cô Nhung đã ngất xỉu.

Vì thế họ đã không thể bắt mẹ con cô về ngay được.
Hiện tại có một số anh em đanh trên sân bay Nội Bài nhưng không gặp được mẹ con PU. Họ vẫn trong phòng đợi dưới sự kiểm soát của AN.

———-

2:15 sáng 26-9-2013, Phi Trường Nội Bài, Hà Nội

NguồnGió Lang Thang
2h15′:
Thông báo : Tình hình hiện nay trên sân bay Nội Bài :
Cô Dương Thị Tân đã bị tách riêng ra làm việc.
Cô Nguyễn Thị Nhung sau khi ngất xỉu đã hồi tỉnh. Tuy nhiên, hiện nay họ vẫn bỏ đói 2 mẹ con. Mọi người vừa gửi một ít thức ăn vào cho 2 mẹ con. (cô Nhung và Nguyễn Phương Uyên)
Hai mẹ con đành tựa lưng vào nhau ngủ khi chúng không cho mẹ con ra ngoài. Lúc nãy Uyên có chạy ra liền bị 5 tên AN xông vào lôi kéo rất dữ dội.
Bọn chúng đang tăng cường một lực lượng rất đông đảo. Không biết bọn chúng có âm mưu gì.
Mọi người theo dõi quan tâm giúp đỡ.

———

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Mặc cho Đảng chỉ đạo, “Kinh tế Việt Nam đang tụt hậu ngày càng xa”

Posted by hoangtran204 trên 25/09/2013

Theo thể chế độc đảng cộng sản cai trị, đường lối, tư tưởng và chính sách kinh tế của VN dựa trên quyền quyết định của 14 nhân vật trong Bộ Chính Trị. Mỗi ông chịu trách nhiệm một số lãnh vực nào đó, họ tôn trọng nhau,  và không người nào dám phản đối kế hoạch của người khác. Mỗi khi có ông nào đó chịu trách nhiệm trong lãnh lực nào, đưa ra kế hoạch gì, thì các ông còn lại biểu quyết nhất trí.  Kế hoạch kinh tê tài chánh hiện nay nằm trong tay của ông Nguyễn Tấn  Dũng.

Trong buổi họp tại Quốc Hội vào năm 2012, có nhiều ý kiến yêu cầu ông ta từ chức vì đã ra nhiều vụ thất bại trong kinh tế và tài chánh, đặc biệt là vụ Vinashin và Vinaline, đã làm mất hơn 6 tỷ đô la.

Dịp này, ông ta công khai cho biết, ông đã tham gia du kích từ năm 12 tuổi, (chưa học xong lớp 6),  và hoạt động  từ đó đến nay rồi đảng giao nhiệm vụ cho ông làm Thủ Tướng.  Ông không từ chối nhiệm vụ do đảng giao cho.  Có 29 Ủy viên trung ương đảng biểu quyết phản đối và chống ông giữ tiếp chức vụ thủ tướng, và 140 biểu quyết thuận cho ông làm tiếp chức vụ này. 

“Kinh tế Việt Nam đang tụt hậu ngày càng xa”

24-9-2013

“Kiểm điểm” nửa chặng đường phát triển giai đoạn 2011-2015, Trưởng Ban Kinh tế Trung ương Vương Đình Huệ lo ngại: “Có dấu hiệu kinh tế Việt Nam đang tụt hậu so với các nước”.

Những cảnh báo đáng mạnh mẽ về tình hình kinh tế đã được đưa ra tại hội thảo “Nhìn lại nửa chặng đường phát triển kinh tế xã hội 5 năm và những điều chỉnh chiến lược” diễn ra sáng 23/9. Sự kiện này do Ban Kinh tế Trung ương phối hợp với Ủy ban Kinh tế của Quốc Hội tổ chức.

Đừng đổ hết cho khủng hoảng

“Suy yếu”, “tụt hậu”, “khoảng cách ngày càng xa so với các nước” là những nhận định được các nhà hoạch định chính sách nhấn mạnh. Điểm sơ sơ về số liệu kinh tế, các diễn giả đều khẳng định, nhiều mục tiêu của kế hoạch 5 năm 2011 – 2015 có khả năng không thực hiện được.

Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cho biết, các mục tiêu, nhiệm vụ kế hoạch 5 năm được xây dựng trong bối cảnh nhiều dự báo lạc quan về triển vọng phục hồi tăng trưởng kinh tế thế giới. Khi đó, trong nước cũng có nhiều chuyển biến theo hướng thuận lợi.

Tuy nhiên, thực tế hơn 2 năm qua, tình hình kinh tế thế giới biến động khá phức tạp. Trong nước, những hạn chế, yếu kém của nền kinh tế tích tụ nhiều năm cùng với những mặt trái của gói kích thích đã cộng hưởng tạo nên hiệu ứng lạm phát tăng cao, bất ổn vĩ mô dài hơn dự kiến.

Ông Phúc thẳng thẳn nhìn nhận: “Trong khi phần lớn các nước trong khu vực đã lấy lại đà tăng trưởng sau khủng hoảng thì tại Việt Nam, sự phục hồi còn chậm. Xét về mặt tuyệt đối, khoảng cách giữa Việt Nam và các nước trong khu vực đang ngày một cách xa”.

“Dư địa chính sách cho mô hình tăng trưởng hiện tại không còn nhiều. Những cảnh báo về một nền kinh tế chưa ẩn nhiều rủi ro và một triển vọng tăng trưởng không mấy tươi sáng đang có nguy cơ trở thành hiện thực”, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc quan ngại.

Nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan chia sẻ: “Vì sao nên nông nỗi như vậy? Tôi thấy bức tranh rất lổm nhổm, có thể do các nguyên nhân như chúng ta chủ quan duy ý chí đề ra những cái không tưởng. Thứ hai, đề ra nhưng không làm hoặc ngược lại; Thứ ba là tình hình đảo lộn quá; Thứ tư là tình hình thực tế biến động không lường được”.

Không chỉ vậy, theo nguyên Phó thủ tướng “bản kiểm điểm” còn ít nói về những sai lầm của chúng ta. “Khủng hoảng kinh tế không phải là nguyên nhân chủ yếu vì nhiều anh cũng bị ảnh hưởng nhưng đâu đến nỗi như ta. Những cái liên quan đến thế giới như xuất khẩu, vốn nước ngoài không sụt giảm nhiều lắm nhưng tại sao lại đổ cho nó.”

Ông Khoan nói tiếp: “Nếu chúng ta không mạnh dạn xử lý thì sẽ lúng túng”.

Nhấn mạnh hơn về kết quả “bản kiểm điểm” này, Trưởng Ban kinh tế Trung ương Đảng, ông Vương Đình Huệ thừa nhận: “Nền kinh tế Việt Nam đang tụt hậu ngày càng xa so với các nước trong khu vực!”

Theo ông Huệ, ngoài lý do bên ngoài thì với những yếu kém nội tại đã bộc lộ rõ hơn, cần phải xem xét những nguyên nhân do điều hành của chính chúng ta.

Đừng quá vội vàng

“Chúng ta có nhiều cơ hội phát triển nhưng cũng cần thận trọng để tránh rơi vào bẫy của tăng trưởng”, ông Huệ bày tỏ.

Ông Huệ đề nghị, chặng đường tới, chúng ta vẫn phải tiếp tục củng cố ổn định kinh tế vĩ mô. Nên chăng cần có chương trình trung hạn từ nay tới năm 2015 để phục hồi kinh tế, khôi phục niềm tin cho thị trường.

Bối cảnh hiện nay cho phép chúng ta chuyển sang chính sách kiểm soát lạm phát có mục tiêu, giải quyết hài hòa giữa mục tiêu tăng trưởng và mục tiêu lạm phát.

Ví dụ như CPI nên dự kiến tăng khoảng 7% mỗi năm cho 3 năm tới là 2013 – 2015 và có thể dưới 5% cho các năm tiếp theo, đồng thời, nên đặt mục tiêu tăng trưởng hợp lý bằng khoảng 6% cho giai đoạn 2014 – 2015.

Vị trưởng Ban Kinh tế Trung ương còn đề xuất nên điều chỉnh một số chỉ tiêu kế hoạch 5 năm phát triển kinh tế xã hội 2011 – 2015 như tổng sản phẩm trong nước (GDP) bình quân 5 năm điều chỉnh từ kế hoạch 6,5 – 7% cũ về còn 5,4%. Chỉ số giá tiêu dung vào năm 2015 giảm điều chỉnh từ 5-7% lên 7%.

Theo Trưởng ban Kinh tế Trung ương, chúng ta nên chuyển sang thực hiện chính sách trọng cung thay vì trọng cầu như thời gian qua. Đây không hẳn là một kế hoạch trung hạn, nhưng là định hướng chính sách từ nay đến năm 2015, tránh việc áp dụng những giải pháp ngắn hạn để giải quyết vấn đề dài hạn.

Chuyên gia Võ Trí Thành lưu ý 3 điều là ổn định kinh tế vĩ mô, thứ hai là phục hồi và tiếp theo là tái cấu trúc. Từ nay tới 2015 – 2016 không vì áp lực nào mà né tránh, méo mó mục tiêu ổn định. Sự phục hồi phải trong khuôn khổ ổn định và không nên quá vội vã, phải đặt trong bối cảnh tái cấu trúc.

Thậm chí, ông Thành còn nói, không nên chỉ nhìn nước ta như nước nghèo, đã đến lúc phải nhìn ra khía cạnh thực sự mạnh của Việt Nam. Có hai vấn đề hiện nay đặt ra rất lớn là công nghiệp rất quan trọng với Việt Nam, nhưng 10 năm tới công nghiệp của Việt Nam chỉ là “follower”. Đã đến lúc Việt Nam cần tìm những lĩnh vực có thể đi đầu thế giới. Đồng thời, phải có thể chế thực thi và nguồn lực thực thi chiến lược đấy.

——Theo GS Trần Thọ Đạt, Phó Hiệu trưởng Trường kinh tế quốc dân : Ước tính trung bình giai đoạn 2011 – 2015, GDP của Việt Nam chỉ đạt dưới 6%, thấp hơn 1-1,5 điểm phần trăm so với kế hoạch.

Tốc độ tăng trưởng Việt Nam giai đoạn 2011 – 2012 tương đương với Philipines, thấp hơn Indonesia và Malaysia và cao hơn Singapore và Thái Lan.

Tốc độ tăng trưởng trung bình của Việt nam bắt đầu xu thế suy giảm nhanh và liên tục từ giai đoạn cuối năm 2007, đến giai đoạn cuối năm 2012 nằm ở mức thấp nhất kể từ năm 2000. Trong khi đó, tăng trưởng các nước ASEAN – 5 đều khởi sắc hơn kể từ cuối 2009, sau khủng hoảng kinh tế toàn cầu.

Từ năm 2012, tỷ lệ lạm phát của Việt Nam đã giảm xuống nhưng đây là mức cao nhất so với các nước ASEAN-5, kể từ năm 2000. Trong khi tăng trưởng các nước trong khu vực đang có xu hướng gia tăng nhưng vẫn giữ được mức lạm phát thấp thì Việt Nam đối diện với tốc độ tăng trưởng suy giảm liên tục nhưng lạm phát lại cao.

Biến động lạm phát ở Việt Nam cũng cao hơn nhiều phản ánh, sự đánh đổi giữa tăng trưởng kinh tế và lạm phát tại Việt Nam lớn so với các nước trong khu vực và bất ổn vĩ mô vẫn chưa có dấu hiệu được kiểm soát.

Phạm Huyền

—————

Nguyên Phó Thủ Tướng

Ông Vũ Khoan: ‘Tôi không dám tin số liệu thống kê’

23-9-2013

Nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan cho rằng việc điều chỉnh các chỉ tiêu “dễ nhưng không để làm gì” bởi chính các con số thống kê hiện nay cũng đáng hoài nghi.

Tại buổi Hội thảo Khoa học “Nhìn lại nửa chặng đường phát triển kinh tế xã hội 5 năm 2011 – 2015 và những điều chỉnh chiến lược” được tổ chức ngày 23/9, nói về số liệu thống kê của Việt Nam, nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan thẳng thắn: “Những con số đó cứ thế nào. Tôi không dám tin“.

vukhoan1-8417-1379987596.jpg
Nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan cho rằng số liệu thống kê hiện “rất khó tin”. Ảnh: Anh Quân

Ông dẫn chứng như nợ xấu hiện không biết tin vào con số nào vì “nay thế này mai thế kia”.

Hoặc theo một nguồn tin, số doanh nghiệp Nhà nước không phải là 1.300 mà phải lên tới hơn 3.000 đơn vị, ngoài ra còn doanh nghiệp của các đoàn thể là hơn 8.000 đơn vị, doanh nghiệp công ích là 11.000 đơn vị. “Nếu cứ phân tích cái thế nào đó để đưa ra kết luận thì rất khó”, nguyên Phó Thủ tướng bày tỏ.

Không chỉ hoài nghi số liệu thống kê, ông cũng nêu lý do khiến nền kinh tế rơi vào tình trạng suy giảm. “Tôi thấy bức tranh kinh tế rất lổm nhổm, không đi vào cuộc sống. Có những nguyên nhân cần phân tích. Có thể do chúng ta chủ quan duy ý chí đề ra những cái không tưởng. Thứ hai là đề ra nhưng không làm hoặc làm ngược lại, thứ ba là tình hình đảo lộn hoặc do tình hình thực tế biến động không lường được”, ông cho hay.

Lý giải cho sự yếu kém, có hai ý kiến đưa ra là do khủng hoảng kinh tế thế giới, tiếp đến là những yếu kém nội tại. Dù nhất trí với hai nguyên nhân này, song ông Vũ Khoan nhấn mạnh đây không phải là những nguyên nhân chủ yếu.

Với khủng hoảng kinh tế thế giới, ông nhận định nhiều nước cũng bị ảnh hưởng không riêng gì Việt Nam, ngoài ra những chỉ tiêu liên quan đến thế giới như xuất khẩu, vốn đầu tư trực tiếp ngoài lại không giảm nhiều lắm. “Tại sao lại đổ cho nó?“, ông đặt câu hỏi.

Còn với những yếu kém nội tại của nền kinh tế, vị này cho rằng đây là vấn đề tồn tại từ lâu, nhưng trước đây không đến nỗi bộc lộ như hiện nay. Từ đó, ông khuyến nghị cần phải nhìn vào những sai lầm chủ quan, đó là Việt Nam bị “vỡ ổn định kinh tế vĩ mô” để có hướng xử lý thích hợp.

Liên quan đến khuyến nghị nên điều chỉnh lại kế hoạch kinh tế 5 năm để phù hợp với tình cảnh ảm đạm như hiện nay, nguyên Phó Thủ tướng nhấn mạnh: “Tôi không chấp nhận đề xuất này” bởi “điều chỉnh thì dễ nhưng chẳng đem lại điều gì”. Ông bày tỏ, thay vì để con số 7,5-8% như trước đây lại đi xê dịch còn 6,5%, nhưng điều này chỉ thể hiện sự thay đổi về con số còn không giải quyết được tình hình hiện tại.

“Con số là quan trọng và phản ánh thành tựu ra sao nhưng tôi quan tâm nhiều hơn đến chủ trương. Do đó, thời gian tới cần có chủ trương và đường lối ra sao để có hướng đi thích hợp”, ông Vũ Khoan nhấn mạnh.

Huyền Thư

—————

Bài cũ  http://dttl-nguoilotgach.blogspot.com/2012/11/thu-tuong-co-khong-can-en-long-tu-trong.html

Thủ tướng có thể không cần đến lòng tự trọng vì đã có đảng tín nhiệm

16 THÁNG MƯỜI MỘT, 2012

Từ Chức hay không Từ Chức: vấn nạn cấp bách hiện nay của TT Dũng?

Đảng giao gì tớ làm đấy… vì có Đảng là”có tất cả” và hơn nữa “còn Đảng thì còn mình”. Sướng thật! Chả ai hơn được đồng chí Nguyễn Tấn Dũng trong lúc này. 6 năm làm thủ tướng với châm ngôn đại khái như “ghét gian dối yêu chân thật” và phải khai trừ tham nhũng, nhưng ông chưa thâu tóm được một “con sâu” nào trong ổ tham nhũng thì một người đồng chí cấp cao đã phải thốt lên trong guồng máy chính quyền này không chỉ có một con mà là cả một “bầy sâu” đang gặm nát mảnh đất Việt Nam. Một con sâu mang bí danh “Phantom X trong cuộc họp Trung ương Đảng kỳ 6 vừa qua làm cả nhóm túm nhau lại cũng chưa tìm bắt được nó. Thật là thần kỳ!

Trước đây, năm 2006 vào ngày Lễ nhậm chức Thủ Tướng lần nhất ông Dũng đầy tin tưởng và hùng hồn phát biểu: “Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay”, thì 6 năm sau ông Dũng bồi hồi xúc động (cách tả người của báo Người Lao Động) diễn tả cảm xúc như muốn hát lên một bản tình ca lãng mạn trả lời câu hỏi của Đại biểu Dương Trung Quốc tại Quốc hội vào sáng 14-11: “Đối với tôi, còn 3 ngày nữa tròn 51 năm theo Đảng hoạt động cách mạng. 51 năm qua, tôi không xin với Đảng cho tôi đảm nhiệm chức vụ này hay khác. Tôi cũng không từ chối, thoái thác bất cứ nhiệm vụ gì Đảng, Nhà nước và nhân dân giao phó. Là 1 cán bộ, đảng viên, tôi đã nghiêm túc báo cáo đầy đủ với Đảng về bản thân mình. Đảng, Bộ Chính trị, BCH TƯ đã hiểu rõ về tôi, cả ưu điểm, khuyết điểm, cả phẩm chất đạo đức, năng lực, sức khỏe, thương tật. Đảng ta cầm quyền, lãnh đạo NN, đã phân công tôi tiếp tục làm nhiệm vụ Thủ tướng. QH cũng đã bỏ phiếu bầu tôi là Thủ tướng. Tôi sẵn sàng chấp hành nghiêm túc mọi quyết định của Đảng”.

“Bộ Chính trị, BCH Trung ương cũng hiểu rõ tôi cả về năng lực”,cho dù hậu quả phá sản to lớn của Vinashin (Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam) – một thời đã được xưng tụng là “Con Cưng” đầu đàn của ông Dũng trong mũi nhọn tiên phong về kinh tế do chính Thủ tướng chịu trách nhiệm trực tiếp, rồi đến Tập đoàn Sông Đà (TĐSĐ), Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN), Tập đoàn Viễn thông Quân đội (Viettel), Tập đoàn Hoá Chất Việt Nam, cũng như Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn (Agribank), v.v… nhưng tại Hội Đảng vừa qua họ vẫn chưa tóm bắt được kẻ bất tài “Phantom X” đang gây thiệt hại to lớn cho nền kinh tế quốc gia.

Chỉ riêng đứa con cưng Vinashin đã ngốn hết tiền thuế của 90 triệu dân VN là 86.000 tỷ đồng (hơn 4 tỷ Đôla), còn những Tập Đoàn Nhà Nước kể trên thêm vào con số kỷ lục thua lỗ là 30.720 tỷ đồng, tương đương 1.5 tỷ Đôla. Cứ mỗi đợt thanh tra của Thanh tra Chính phủ thực hiện thì chính phủ của ông Dũng lại được ghi thêm kỷ lục quốc gia vào những con số nợ khổng lồ. Cách đây nửa năm, theo báo VnEconomy cho biết các doanh nghiệp nhà nước nợ hơn 415.000 tỷ đồng, tương đương 16,9% tổng dư nợ quốc gia. Tờ báo cho biết thêm “theo báo cáo thống kê mức lỗ bình quân của một doanh nghiệp nhà nước cao gấp 12 lần so với doanh nghiệp nằm ngoài nhà nước”. Cụ thể 4 tập đoàn nhà nước nằm trực tiếp dưới trướng của ông Dũng đang mang nợ lớn nhất của quốc gia là PetroVietnam (72.300 tỷ), EVN (62.800 tỷ), Vinacomin (20.500 tỷ) và Vinashin (19.600 tỷ).

Vì thế Nghị quyết về phân bổ ngân sách trung ương năm 2013 vừa được Quốc hội ưu đãi riêng cho ông Dũng và được thông qua ngày 15 tháng 11 để tiếp tục bơm “sức sống” vào các doanh nghiệp nhà nước: Tập đoàn Dầu khí (PVN) được bố trí 1.600 tỉ đồng, Đường sắt Việt Nam nhận 1.824,5  tỉ đồng, Tập đoàn Điện lực (EVN) được 238 tỉ đồng, Tập đoàn Bưu chính Viễn thông (VNPT) được 25,2 tỉ đồng, Tổng công ty Hàng hải Việt Nam 17 tỉ đồng… Cứ theo đà này thì các Tập đoàn Nhà nước lại tiếp tục lún trong con đường lầy tham nhũng, thất thoát, lãng phí…

Nơi đây, một bình luận trong báo Dân Trí đặt một câu hỏi nghiêm trọng cho TT Nguyễn Tấn Dũng về tư cách lãnh đạo và lòng tự trọng:“Một cô bé Học Sinh làm mất 500.000đ tiền quỹ lớp mà phải tự tử, còn người (Nguyễn Tấn Dũng) làm thất thoát hàng chục ngàn tỷ thì vẫn cho rằng mình không có gì sai?”

Mặc dù với những con số khủng khiếp về thất bại kinh tế toàn diện đã được ghi vào sổ sách, nhưng ông Dũng vẫn tiếp tục lì đòn, tươi cười cho toàn dân biết rằng: “Tóm lại là gần suốt cả cuộc đời theo Đảng, tôi không có chạy, không có xin, không có thoái thác từ chối nhiệm vụ gì mà Đảng, Nhà nước phân công. Tôi sẽ tiếp tục nghiêm túc thực hiện như tôi đã làm như 51 năm qua”.

Trang báo Dân Trí Online đã đưa bài của tác giả Lê Chân Nhân với tiêu đề: “Lời nói suông không lọt được tai dân!” vào thứ sáu 16-11-2012 bình luận về cuộc tranh cãi tại Quốc Hội giữa ông Dương Trung Quốc và TT Nguyễn Tấn Dũng. Ông Quốc đặt ra một nan đề rất được toàn dân chú ý: đó là các quan nhà nước đừng nói suông lời xin lỗi nữa, mà hãy có hành động cụ thể hơn, hãy từ chức. Ông Dương Trung Quốc hỏi trực tiếp: “Phải chăng Thủ tướng nên nhân dịp này thể hiện quyết tâm sửa chữa của mình bằng cách khởi động cho một cuộc phấn đấu Chính phủ hướng tới đoạn tuyệt với lời xin lỗi, thay bằng… văn hóa từ chức với một lộ trình để quan chức của ta từng bước làm được điều mà các quốc gia tiên tiến vẫn làm?”

 

Chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ đã có hơn 300 bình luận ghi trên trang báo. Đa số mọi người đều khen ngợi sự can đảm của đại biểu Dương Trung Quốc đã đặt trọng tâm thẳng vào vấn đề. Tuy nhiên không thấy một bình luận nào dám nêu chính danh kẻ gây họa cho quốc gia là Nguyễn Tấn Dũng, nhưng mọi người đều ngấm ngầm nói đến ngôi thứ ba chính là ông Dũng và tay chân của ông một cách gián tiếp. Toàn diện nhìn chung thì người dân Việt Nam hết chịu đựng nổi cảnh lầm than đói nghèo. Một số bình luận được chọn ra nơi bài viết này để chúng ta có thể nhìn thấy tâm tư của người dân Việt Nam. Những con số ghi trước tên người viết nói đến số người đang tham gia bình luận:

 

7 – Lê Vô Danh – 08:09 16-11-2012

Nhiều vụ việc gây thất thoát tài sản nhà nước ai gánh chịu. Ai làm sai phải chịu trách nhiệm. Lời xin lỗi không đem lại gì hết. Ngoài từ chức phải xem xét truy cứu trách nhiệm hình sự cho dù đó là bất cứ ai. Không thể lấp liếm trách nhiệm, đó là coi thường dân trí của người dân. Việc làm sai, ai sai dân hiểu hết!

9 – thanhthienvn2004 – 08:12 16-11-2012

Ở nước ngoài, không từ chức thì sẽ bị cách chức. Chúng ta thiếu cả 2 thứ. Thiếu cái thứ nhất do không có lòng tự trọng. Thiếu cái thứ 2 vì chính quyền không đủ mạnh: ”chẳng ai làm gì được ai”

11 – quangbinh – 08:12 16-11-2012

hoan hô ông DTQ đúng ông là những người mà dân cần và tin tưởng, vậy mà có nhưng người tham quyền cố vị vẫn cứ phớt lờ như ko nge thấy và quan trọng hơn nữa là hình như họ ko có lòng tự trọng thì phải. Một cô bé HS làm mất 500000đ tiền quỹ lớp mà phải tự tử, còn người làm thất thoát hàng chục ngàn tỷ thì vẩn cho răng mình ko có gì sai.

 

21 – tran – 08:19 16-11-2012

Đừng để bọn tham nhũng nhân danh vì nước mà làm lợi cho riêng mình và gia đình họ. cần phải cảnh giác đề khỏi mắc bẫy bọn mở miệng ra là vì dân vì nước nhưng thực sự lại bán rẻ tổ quốc vì mục đích cá nhân!

 

22 – Trần Đông – 08:19 16-11-2012

Đông đảo bạn đọc của Dân Trí là các cán bộ nhà nước hưu trí tại tp. Vũng Tàu hoàn toàn tán thành nội dung bài viết “Lời nói suông không lọt tai dân” trên web Dantri. Rất trúng, rất đúng. Cảm ơn tác giả bài viết và Ban biên tập web đã phản ánh đúng tâm tư của chúng tôi.

 

32 – Long – 08:24 16-11-2012

Tôi hoàn toàn ủng hộ ông Quốc, chỉ mới nghi có tham nhũng mà Nga đã cách chức Bộ trưởng quốc phòng và 3 thứ trưởng quốc phòng ngay lập tức. Tai sao chúng ta không làm được. Thử hỏi nếu dân mất hết lòng tin như hiện tại thì khi có giặc ngoại xâm có còn ai xung phong ra trận nữa không?

 

41 – binh an – 08:29 16-11-2012

Chưa bao giờ tiêu cực xảy ra công khai như hiện nay.

 

43 – lê quang bá – 08:31 16-11-2012

Đảng và Quốc Hội Việt Nam cần thêm nhiều những Đại Biểu như Ông Dương Trung Quốc. Dam nói thẳng, nói sự thật vì lợi ích nhân dân. Chủ Tịch Trương Tấn Sang cũng đã từng chia sẻ rất thẳng thắn nếu cảm thấy không còn phục vụ được nữa thì nên từ chức sớm… Thế thôi, Nhân dân thực sự cần những con người như thế để lãnh đạo…

 

44 – Hoàng Yên – 08:32 16-11-2012

Bài viết của Lê Chân Nhân thật chí lý. Người lãnh đạo phải có đủ tài năng, đạo đức, uy tín để làm tròn trách nhiệm, phẩm chất tối thiểu là phải có lòng tự trọng. Khi lời hứa trước Đảng trước dân phải như một lời thề danh dự của một con người đúng nghĩa.

 

47 – Việt Đổi Mới – 08:32 16-11-2012

Trước tiên cũng có lời ca ngợi cho những phát biểu thẳng thắn của đại biểu Dương Trung Quốc, cho dù những phát biểu đó có được “sự chuẩn bị kỹ càng trước” hay không, những ai không đảm trách được công việc của mình thì nên tự rút lui cho dù nhiệm vụ đó là xin nhận hay được giao vì như vậy sẽ là việc “làm phước cho dân”. Sâu xa hơn nữa là cũng phải nhận kỹ luật để làm gương, tạo đà phát triển xã hội.

 

48 – Da nang – 08:32 16-11-2012

Để tham nhũng xảy ra tràn lan như hiện nay người chịu trách nhiệm đầu tiên là ai? Nhiều tập đoàn tổng công ty làm ăn thua lỗ hàng chục nghìn tỷ đồng người chịu trách nhiệm đầu tiên là ai? Thế giới đã thay đổi nó là ” thế giới phẳng” rồi chẳng thể bưng bít được chuyện gì cả. Người dân họ biết hết những gì họ cần biết, họ biết ai thanh liêm chính trực, ai tham nhũng đục khoét hại dân hại nước, ai làm được gì cho dân cho nước, ai nói thì nhiều nhưng chẳng làm được gì cho đất nước, ai ”hứa thật nhiều, thất hứa cũng thật nhiều“.

 

60 – Thủy lợi – 08:41 16-11-2012

Người kỹ sư xây dựng phải chịu trách nhiệm hình sự khi dự án thiết kế của mình có vấn đề mất vài tỉ đồn.g Còn người làm mất của nhà nước hàng ngàn tỉ đồng sao ko thấy chịu trách nhiệm hình sự vậy trời, cần điều tra rõ vấn đề này.

 

62 – Hoàng Anh – 08:42 16-11-2012

Tôi hoàn toàn đồng ý về bài phát biểu của đại biểu Dương trung Quốc, có lẽ đây là bài phát biểu thẳng thắn nhất, hợp lòng dân nhất. Chỉ có chạy chức mà không có từ chức thì chúng ta đang ủng hộ tham nhũng. Cần phải thay đổi ngay từ họp quốc hội lần này.

 

71 – duyhoan.tkdn – 08:46 16-11-2012

Nhiều người bảo tại sao thấy sai phạm, tham nhũng, thất thoát nhiều mà không thấy ai bị kỷ luật, cách chưc, từ chức cả…

 

75 – Nguyen Hoang Hà – 08:48 16-11-2012

Sử sách sẽ ghi lại. Con cháu ngàn đời sẽ đọc lại lịch sử. Hãy để lại tiếng thơm cho muôn đời sau, đừng để cho con cháu chúng ta phải cảm thấy oán hận khi nai lưng ra trả nợ cho các bậc tiền bối…

 

76 – Vũ Thị Lan – 08:50 16-11-2012

Chúng tôi vô cùng xúc động và cảm phục ĐBQH Dương Trung Quốc, nhà báo Lê Chân Nhân và ban biên tập mạng Dân Trí đã hiểu rõ và nói lên được suy nghĩ, bức xúc của những người dân lao động chúng tôi khi nói về sự tự nguyện từ chức của vị lãnh đạo nào đó khi họ không còn uy tín và không đủ năng lực hoàn thành trọng trách trước Đảng, trước dân. Tôi tin rằng có đến 99% người dân Việt Nam đều suy nghĩ như vậy, tôi mong rằng Đảng hãy chỉ đạo một cuộc thăm dò rộng rãi nguyện vọng nhân dân để thấy rõ điều này. Tôi mong rằng mọi biện pháp đổi mới tình hình đất nước hiện nay đều phải vì quyền lợi của cả đất nước, cả dân tộc, chứ không nên e ngại vì các vấn đề tế nhị nào đó của một số cá nhân. Tha thiết Đảng hiểu được tâm tư nguyện vọng này của nhân dân.

 

89 – Bình Minh – 08:58 16-11-2012

Theo tôi, nếu không làm được Hãy từ chức để lấy lại danh dự cá nhân! Hãy làm những điều văn minh lịch sự như nhiều con người khác đã làm, nhiều nguyên thủ quốc gia của các nước khác đã làm.

 

90 – coco – 09:00 16-11-2012

ĐB Dương Trung Quốc phát biểu quá hay, nhưng theo tôi hay hơn nếu thêm vào cụm từ này “TỪ CHỨC VÀ TỊCH BIÊN TÀI SẢN” có như thế thì không còn gì bằng. Vì có một số quan khi đương chức họ cố gắng vơ vét đến khi từ chức thì họ đã trở thành đại gia rồi có từ chức cũng không sao như thế của cải của Dân của Nước vào túi họ hết rồi đến khi người khác lên thay cứ con đường đó mà đi thì có từ chức cũng thành vô nghĩa. Dân khổ vẩn hoàn khổ mà thôi.

 

92 – Tiến Dũng – 09:01 16-11-2012

Những vụ việc tham nhũng trong thời gian qua, đã làm cho dân chúng rất bức súc. Số tiền tham nhũng đó nếu để chia sẻ cho nhưng người nghèo, để tăng lương cho cán bộ viên chức thì dân mình bớt khổ. Có thể nói rằng đại biểu Dương Trung Quốc đã nói lên tâm tư nguyện vọng của đại đa số người dân.

 

99 – Mai Hồng – 09:05 16-11-2012

Cảm ơn đại biểu Dương Trung Quốc và báo Dân trí. Xã hội chúng ta đang cần nhiều hơn nữa những con người và cơ quan thông tin dám nói thẳng, nói thật. Vì tương lai của dân tộc cũng như bảo vệ, giữ gìn và duy trì sự phát triển ổn định, thịnh vượng cho đất nước, chúng ta cần đoàn kết để phát hiện và loại bỏ không thương tiếc những mầm mống có nguy cơ hủy hoại sự nghiệp quốc gia.

 

104 – Hà Diệp – 09:08 16-11-2012

Đúng! Đã đến lúc đoạn tuyệt với những lời xin lỗi vô cảm, thay vào đó là trách nhiệm của những người được giao trọng trách.

 

122 – Tám Keo – 09:14 16-11-2012

Xã hội bây giờ Mua quan bán chức diễn ra tràn lan. Ngay cả dân phòng còn sách nhiễu người bán hàng rong để bòn rút cho bằng được.

 

125 – Ngọc Tú – 09:18 16-11-2012

Nếu chỉ nói từ chức thôi thì tôi cho rằng vẫn còn chưa đủ vì như vậy khác nào cho người ta hạ cánh an toàn??? Phải có biện pháp trừng trị những kẻ cố tình tạo ra sai lầm (hoặc vô tình) để làm gương cho kẻ khác.

 

130 – minh lợi – 09:20 16-11-2012

Mình rất đồng tình với quan điểm của bác Quốc. Nếu người lãnh đạo cảm thấy không còn đảm nhận được trọng trách của đất nước, trọng trách cho dân thì nên từ chức để cho những người có năng lực, nhiệt huyết có cơ hội cống hiến.

 

132 – MrDuc – 09:20 16-11-2012

Ai ko có năng lực nên từ chức đi là tốt nhất như thế cũng là một hình thức giúp cho nhân dân khỏi lầm than rồi.

 

171 – Thanh Liêm – 09:34 16-11-2012

Cảm ơn ĐB Dương Trung Quốc.Chúng tôi, những người dân không chấp nhận lời xin lỗi Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi… thì bao giờ đất nước mới phát triển được!

 

177 – Phạm Văn Tiến – 09:37 16-11-2012

Một lời xin lỗi có thể giải quyết được tất cả thì có lẽ Xã hội này miệng hoa bụng rỗng rất nhiều. Những người không làm được việc đúng là phải nên từ chức.

 

182 – Cao Tuấn Hải – 09:37 16-11-2012

Tôi rất đồng ý với YK của bạn QuangBinh. Một em HS trung học là lớp trưởng bị nghi ngờ làm mất 500.000 Đ của quỹ lớp quyết định tự tử để thanh minh sự trong sạch của mình. Còn người làm thất thoát của dân thì lại chối quanh.

 

187 – Trần Đức Duy – 09:39 16-11-2012

Cảm ơn thầy Quốc Rất nhiều… Thầy luôn là tiếng nói của dân, do dân và vì dân. Thầy vẫn luôn là tấm gương để cho các thế hệ học sinh noi theo. chúng ta hãy đấu tranh vì 1 Việt Nam vững mạnh hơn.

 

194 – Quoc Cương – 09:41 16-11-2012

Cảm ơn bác Quốc, theo tôi bác nên nói thêm về nội dung chống tham nhũng và xử lý hình sự vấn đề tham nhũng. Như ở nước ngoài có khi về hưu lâu rồi mà pháp luật họ phát hiện ra trong quá trình công tác mà tham nhũng họ vẫn cho đi tù như thường.

 

199 – Nguyễn Sự Thật – 09:47 16-11-2012

Bác Dương Trung Quốc nói rất đúng. Đã đến lúc phải thay đổi, nếu với cái đà xin lổi này thì nó trở thánh văn hóa xin lổi. Xin lổi nhiều nó trở thành căn bệnh kìm hảm đất nước Việt Nam. Các nước trên thế Giới đả lên vũ trụ mà đất nước mình khi nào cũng cứ câu đã lo cho dân cơm no. Dân đang khổ lắm các bác ạ.

 

206 – Người Theo Dõi – 09:49 16-11-2012

Theo tôi, “văn hóa từ chức” phải được dạy từ nhà trường, phải được thực thi từ những nghề nhỏ nhất và coi chức vụ chỉ là một nghề. Những ai không làm được việc thì chủ động xin nghỉ việc. Ai không làm được việc, làm sai thì xin thôi, nghỉ việc, từ chức. Ở Tây là chuyện bình thường nhưng ở Việt Nam thì khó, toàn nghi kỵ, nói xấu nhau, đấu đá nhau, đòi hỏi thì cao, làm việc thì kém.

 

225 – sinh viên học viện chính sách – 10:01 16-11-2012

Khi làm sai thì không chỉ cần sửa chữa mà còn cần nhận một hình thức kỉ luật, đó mới gọi là chịu trách nhiệm, chứ 1 câu xin lỗi thì đâu gọi là chịu trách nhiệm, câu xin lỗi không phải là điều gì đó quá to tát trong cuộc sống nên đem nó ra để trở thành hình thức kỉ luật thì thực sự không hợp lý.

 

235 – Trần Trong Đóa – 10:10 16-11-2012

Về vấn đề từ chức Tôi xin kể một chuyện vui tại một địa phương có người lãnh đạo xin từ chức nhưng dân không nghe vì một lý do quá trình làm lãnh đạo vị quan tham đã có đủ nhà cao cửa rộng và các bấu vật khác… Nếu cho ông này từ chức thì ông khác phải lên và ông ta lại tham ô để có nhà có xe và có các tài sản khác. Như vậy là ông ta lại tham nhũng còn hơn ông trước… Thôi đành chấp nhận phương án để ông cán bộ cũ còn hơn vì hy vọng ông ta tham nhũng ít hơn vì ông ta cũng đã có nhiều tiền của rồi…

 

Từ chức hay không từ chức, đó là một câu hỏi lớn cho TT Dũng về lợi ích và quyền lực. Trong 6 năm cầm quyền ông Dũng đang đưa nhóm lợi ích vào guồng máy chính quyền, ngay cả những người thân tín của mình như người con gái Nguyễn Thanh Phượng, 32 tuổi làm tài phiệt quốc tế quản lý các mối làm ăn lớn công lẫn tư cho dòng tộc của ông Dũng, thứ đến người con trai Nguyễn Thanh Nghị, 35 tuổi làm thứ trưởng bộ Xây dựng, cho đến cậu út Nguyễn Minh Triết, mới 23 tuổi cũng được đưa vào guồng máy cầm quyền với chức vụ cán bộ Đoàn Thanh niên Cộng sản ở cơ sở. Theo nhận định của giới ngoại giao cho biết chủ đích của tầng lớp lãnh đạo VN luôn dành ghế sẵn cho cho con cái họ ngồi vào những vị trí đầy lợi thế về giáo dục, chính trị và cả kinh tế. TT Nguyễn Tấn Dũng đang làm như thế và thực hành mạnh bạo hơn những quan lớn khác.

 

Báo Đất Việt đưa tin hôm 14-11 về cuộc tiếp xúc cử tri TP.HCM trước kỳ họp thứ tư Quốc hội khóa XIII, khi đề cập đến vấn đề chống tham nhũng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã nói về mình: “Các đồng chí bầu tôi, tôi biết phải làm gì. Khi thấy mình nhu nhược thì tôi sẽ làm đơn xin nghỉ. Nhân dân đã giao nhiệm vụ thì phải hoàn thành, còn thấy mình không hoàn thành thì rút lui”.

 

Vô tình hay hữu ý trong lúc này ông Sang nói về chính mình như muốn nhắc nhở Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về sự bất tài vô dụng chăng?

 

Giấc mơ hiện tại của ông Sang cũng là của toàn dân được bài báo đưa tin thêm: “Còn hiện tại, nhân dân chỉ biết kêu gọi những cán bộ yếu kém, không đủ năng lực và phẩm chất học tập các bậc tiền nhân, hành xử theo lối của người quân tử: không hoàn thành nhiệm vụ thì nên rút, để người khác thay, đừng nên tham quyền cố vị”.

 

Từ chức hay không từ chức: đó chính là vấn nạn cấp bách hiện nay của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

 

Hà Long

 

 

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »

►Súng đã nổ ở Tỉnh Đồng Nai: tranh giành trong việc làm ăn, cảnh sát giao thông bắn nhau, 1 thiếu tá chết, 2 csgt và một doanh nghiệp bị thương

Posted by hoangtran204 trên 24/09/2013

Cũng một tin, nhưng mỗi báo đưa tin một kiểu. Sự thật nơi đâu cũng không biết đâu mà lần. Đối trá, bưng bít sự thật, che dấu tin tức thời nhà Sản lên tới cực điểm. 

Súng nổ trong trạm CSGT, một người chết, 2 người bị thương

Báo Thanh Niên

Chiều 22.9, tại Trạm tuần tra kiểm soát giao thông Suối Tre (TX.Long Khánh, tỉnh Đồng Nai) thuộc Phòng CSGT đường bộ, đường sắt Công an tỉnh Đồng Nai đã xảy ra một vụ nổ súng, khiến một CSGT thiệt mạng, 2 người khác bị thương.

 

Thi thể thiếu tá Sơn được đưa từ phòng hồi sức ra nhà xác để khám nghiệm tử thi

Theo thông tin ban đầu, chiều cùng ngày, thiếu tá Trần Ngọc Sơn, Phó trạm trưởng Trạm tuần tra kiểm soát giao thông Suối Tre (gọi tắt là trạm Suối Tre) đang ngồi trong trụ sở thì đại úy Ngô Văn Vinh bước vào.

Đột nhiên khẩu súng ngắn trên tay đại úy Vinh phát nổ, trúng người thiếu tá Sơn khiến anh gục ngã.

Cùng lúc đó, thượng úy Đoàn Thanh Phú thấy vậy, chạy lại xem cũng bị trúng đạn gục tại chỗ. Tiếp đó, đại úy Vinh cũng bị đạn trúng vào bụng bất tỉnh.

Nghe tiếng súng nổ, mọi người chạy vào đã phát hiện 3 CSGT nằm trên vũng máu nên đưa các nạn nhân vào Bệnh viện đa khoa Long Khánh cấp cứu.

Các bác sĩ phát hiện thiếu tá Sơn bị hai phát đạn bắn trúng từ sau vùng lưng, đứt động mạch chủ. Còn đại úy Vinh bị một vết thương trúng vùng bụng dưới, thượng úy Phú bị 2 vết thương ở vùng mông và bẹn.

Mặc dù được các bác sĩ cấp cứu tích cực nhưng đến khoảng 20 giờ cùng ngày, thiếu tá Sơn đã tử vong. Còn đại úy Vinh được các bác sĩ phẫu thuật, cứu chữa tại chỗ trong tình trạng hôn mê. Riêng thượng úy Phú sau khi sơ cứu, Bệnh viện đa khoa Long Khánh đã chuyển lên Bệnh viện đa khoa Đồng Nai để tiếp tục chữa trị.

Đến 21 giờ cùng ngày, đại tá Huỳnh Tiến Mạnh, Phó giám đốc Công an tỉnh Đồng Nai đã có mặt tại Bệnh viện đa khoa Long Khánh để nắm tình hình và chỉ đạo lực lượng chức năng bảo vệ hiện trường, điều tra làm rõ vụ nổ súng.

Đại tá Mạnh cho biết hiện cơ quan chức năng của tỉnh đang tiến hành khám nghiệm và điều tra nguyên nhân vụ việc nên chưa thể nói gì thêm. Ngoài ra, lực lượng kỹ thuật hình sự, cơ quan điều tra cũng có mặt để khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi để điều tra.

Trao đổi với PV Thanh Niên Online qua điện thoại, thượng tá Trần Tiến Đạt, Chánh văn phòng Công an tỉnh Đồng Nai (người phát ngôn Công an Đồng Nai) cho biết chưa nắm được vụ việc nổ súng nên chưa thể trả lời.

Tin, ảnh: Kim Cương (Thanh Niên)

——————-

———

Comment trên blog của Nguyễn Vạn Phú

https://www.facebook.com/nguyenvanphu/posts/10201503738869020?comment_id=73166308&offset=0&total_com

Nhân vật:
– thiếu tá Sơn – Trạm phó CSGT
– đại uý Vinh – CSGT
Phú – CSGT , thượng úy.

Trúc – chủ một doanh nghiệp xe tải, đối tác chiến lược của thiếu tá Sơn (đang bị Vinh hành)

Trước đấy 1 tháng Vinh đã có mâu thuẫn với Sơn rồi. Vụ này bắt nguồn từ tiền phế (tiền nộp hàng tháng) của 1 doanh nghiệp xe tải đường dài.

Doanh nghiệp đấy là đàn em của Vinh. Sơn không đồng ý vì bảo Vinh qua mặt. Tuy nhiên, lúc đấy doanh nghiệp kia đã kịp bơm vá thêm rồi để cho xong chuyện. Việc này đã được Sơn xác nhận.

Cách đây một tuần Vinh đã không chấp nhận cái mức mà Sơn đưa ra với thằng đệ của Vinh.

Trúc là đối tác chiến lược của Sơn, là một doanh nghiệp trên địa bàn.

Vinh (không rõ con cháu ai) nhưng làm rất rắn với Trúc, cả tuần nay Trúc không chạy nổi xe ra đường, xe chạy không có hàng thì không sao, xe chở hàng là dính chấu và đều có mặt của V. Là đối tác chiến lược của mình, nên Sơn đã nhắc nhở Vinh nhiều lần nhưng do Vinh không tuân lệnh (chắc có đèn xanh đỏ tím vàng).

Đất không chịu trời thì trời lạy đất, trưa 22-9, Sơn đứng ra cùng Trúc và một số anh em ở trạm đi nhậu xong tới 12h rồi đi hát karaoke để gọi là làm bữa hòa.

Lúc này cả hai cùng hơi quá chén. Sơn có nói với Vinh là lần sau không cho xin kiểu đấy. Tập trung vào một đầu mối thì phải. Nhưng Vinh bảo là đã được thống nhất của Trạm trưởng rồi, cho khai thác. Với tư tưởng “Phó làm chó cho trưởng”, Vinh nói là việc cần xem xét chưa nên quyết định.

Đang hát tới bài “Ngủ ngon Akay ơi…” Sơn thấy Vinh không nể mặt mình nên có nặng lời với Vinh. Sự việc được can ngăn.

Tầm hơn 5 giờ chiều mọi người ra về. Trúc cũng về theo. Tới trạm, khi vào phòng trực, Sơn cùng Trúc gọi Vinh nói chuyện lúc đó có thêm Phú – đệ của Sơn ở đấy.

Lời qua tiếng lại có nhiều vitamin hung hăng không ai chịu ai, Sơn định làm tới với Vinh. Vinh lúc này máu đã lên não, rút súng bắn Sơn, Phú và Trúc lao vào can cũng ăn mỗi người viên kẹo.

Sự việc xảy ra ngay khu nhà trạm bên cạnh mọi người thấy vậy xô tới cướp súng và tẩn Vinh tới chấn thương sọ não. Sống chắc cũng thành tật.

———

Ba sĩ quan CSGT CA Đồng Nai chết và bị thương sau vụ nổ súng

23/09/2013

Báo Công An.

(CAO) Vụ việc đặc biệt nghiêm trọng, xảy ra ngay tại trụ sở Trạm tuần tra kiểm soát giao thông Suối Tre (Phòng Cảnh sát giao thông đường bộ, đường sắt, Công an Đồng Nai), nằm ven QL1A, thuộc địa bàn xã Suối Tre, TX Long Khánh. Những người bị nạn gồm: thiếu tá Trần Ngọc Sơn (39 tuổi, Trạm phó), đại úy Ngô Văn Vinh (38 tuổi) và thượng úy Đoàn Thanh Phú (30 tuổi, cùng công tác tại trạm).

Tin ban đầu, trưa 22-9, một số CSGT của Trạm Suối Tre đi ăn uống tại một quán karaoke ở TX Long Khánh, trong đó có thiếu tá Sơn và đại úy Vinh, đến chiều tối cùng ngày thì về trụ sở trạm.

Tại đây, mâu thuẫn đã xảy ra, đại úy Vinh được cho rằng đã dùng súng bắn thiếu tá Sơn hai phát, khiến nạn nhân gục xuống, khi đồng đội nhảy vào can ngăn, Vinh bắn tiếp vào thượng úy Phú khiến anh bị thương nặng, trong quá trình đồng đội khống chế Vinh tránh nổ súng tiếp, khiến Vinh cũng bị thương khá nặng.

Các nạn nhân lập tức được đưa vào bệnh viện địa phương cấp cứu, nhưng do đạn trúng những chỗ hiểm nên thiếu tá Sơn tử vong vào khoảng 20 giờ tối cùng ngày tại Bệnh viện đa khoa khu vực Long Khánh; thượng úy Phú được chuyển lên Bệnh viện đa khoa Đồng Nai; riêng đại úy Vinh tiếp tục được điều trị tại Bệnh viện đa khoa khu vực Long Khánh.

Ngay khi nhận tin báo vụ việc xảy ra, Ban giám đốc CA Đồng Nai và lãnh đạo Phòng CSGT lập tức đến hiện trường và bệnh viện, nắm bắt tình hình, các cơ quan chức năng của tỉnh cũng có mặt để tiến hành khám nghiệm, lấy lời khai nhân chứng, tổ chức điều tra, làm rõ vụ việc.

Theo một số nguồn tin, mâu thuẫn giữa thiếu tá Sơn và đại úy Vinh xảy ra tại quán karaoke, khi về trụ sở tiếp tục va chạm, có thể đó là nguyên nhân dẫn đến vụ việc trên.

M. Tân

———

Cảnh sát giao thông bắn nhau, một thiếu tá chết

Bởi HÀ MI – MINH LUẬN | Tuổi Trẻ – Thứ hai, ngày 23 tháng chín năm 2013

TT – Chiều 22-9, tại trạm tuần tra kiểm soát giao thông Suối Tre (thuộc Phòng CSGT đường bộ, đường sắt Công an tỉnh Đồng Nai) xảy ra một vụ dùng súng bắn đồng đội ngay tại nơi làm việc.

Thượng úy Đoàn Thanh Phú được cấp cứu ở Bệnh viện Đa khoa Đồng Nai tối 22-9 – Ảnh: Ngô Thiên Phúc

 

Hậu quả sau vụ bắn khiến trạm phó trạm Suối Tre là thiếu tá Trần Ngọc Sơn chết, còn đại úy Ngô Văn Vinh, thượng úy Đoàn Thanh Phú cùng bị thương nặng.

Theo các nguồn tin của Tuổi Trẻ, trước khi xảy ra án mạng, đại úy Ngô Văn Vinh đi nhậu cùng một đồng nghiệp ở quán karaoke HL tại thị xã Long Khánh. Tại đây, qua nhân viên tiếp tân, Vinh biết trạm phó Trần Ngọc Sơn đang ngồi nhậu ở phòng bên cạnh nên cầm ly qua mời. Vinh cụng ly với Sơn và một đối tượng tên Trúc (làm việc ở một gara khu vực Khu công nghiệp Amata, TP Biên Hòa). Lúc này, Trúc và Vinh xảy ra cãi vã, rồi Trúc cầm ly bia đập vào đầu Vinh.  

Sau khi xô xát với Trúc, Vinh về trạm nằm ngủ.

Khoảng 17g cùng ngày, đi nhậu về, thiếu tá Trần Ngọc Sơn tới trạm “lôi” Vinh ra chửi, rồi nắm đầu Vinh đập vào cạnh giường trước sự chứng kiến của nhiều cán bộ chiến sĩ ở trạm. Bức xúc trước cách hành xử của lãnh đạo, Vinh chạy vào phòng lấy súng bắn vào ngực và đầu thiếu tá Trần Ngọc Sơn. Thấy lãnh đạo bị bắn, thượng úy Đoàn Thanh Phú vào can ngăn, giằng co và bị trúng nhiều phát đạn vào vùng bụng. Ngay tức khắc, Ngô Văn Vinh bị một số đồng đội ở trạm khống chế. Ngoài thiếu tá Sơn và thượng úy Phú bị thương thì đại úy Vinh cũng bị thương nhưng chưa rõ là do bị đánh hay bị thương trong quá trình bị đồng đội khống chế. Những người bị thương được đưa đến Bệnh viện Đa khoa Long Khánh cấp cứu.

Trong tối cùng ngày, các bác sĩ xác định trạm phó Trần Ngọc Sơn không qua khỏi do có nhiều vết đạn bắn thấu ngực và trúng vào đầu ở vùng thái dương phải. Thượng úy Đoàn Thanh Phú bị thương nặng và mất nhiều máu nên được chuyển lên Bệnh viện Đa khoa Đồng Nai cấp cứu. Riêng đại úy Ngô Văn Vinh, các bác sĩ cho hay phải mổ vì phù não do bể sọ.

Sau khi xảy ra vụ việc, các lực lượng nghiệp vụ công an đã đến hiện trường và mổ tử thi để điều tra vụ việc.

HÀ MI – MINH LUẬN

————–

Báo VNExpress

xe-khung-1-1373262538-500x0-5047-1379867

Khu vực bên trong Trạm CSGT Suối Tre. Ảnh: H.K

Trạm CSGT Suối Tre nơi xảy ra vụ án.

Trạm CSGT Suối Tre nơi xảy ra vụ án.

Theo đại Tá Nguyễn Văn Kim – Phó Giám đốc Công an tỉnh Đồng Nai, hiện trường vụ nổ súng là căn phòng trên lầu của trạm Suối Tre. Các lực lượng chức năng đang khám nghiệm hiện trường và tập trung cứu người nên chưa lấy được lời khai những người có liên quan. 

“Ai đã nổ súng và bắn bao nhiêu viên chưa thể xác định. Riêng 3 cán bộ CSGT liên quan thì từ trước đến nay luôn hoàn thành công việc, chưa từng có mâu thuẫn”, đại tá Kim nói.

————–

27-9-2013

Vẫn chưa xác định được ai bắn ai trong vụ nổ súng ở Đồng Nai

Bước đầu, công an điều tra xác định được loại súng và số đạn được bắn ra trong vụ nổ súng tại trạm CSGT. Ngoài ra, hai CSGT bị thương, sức khỏe đã dần bình phục trở lại.

Theo thông tin từ phía Bệnh viện Đa khoa tỉnh Đồng Nai, sau gần 3 ngày tích cực điều trị các vết thương, sức khỏe của đại úy Ngô Văn Vinh và thượng úy Đoàn Thanh Phú (công tác tại Trạm CSGT Suối Tre, thuộc Phòng CSGT đường bộ – đường sắt công an tỉnh Đồng Nai) đã tiến triển tốt và đang hồi phục. Tuy nhiên, hai cảnh sát này vẫn phải nằm ở viện để tiếp tục theo dõi, điều trị.

Cơ quan cảnh sát điều tra công an tỉnh Đồng Nai cũng đã tiếp xúc và làm việc với 2 CSGT này thu thập những thông tin nhằm phục vụ cho quá trình điều tra để làm rõ nguyên nhân vụ nổ súng khiến thiếu tá Trần Ngọc Sơn, Phó trưởng trạm CSGT Suối Tre bị trúng đạn dẫn tới tử vong.

Thượng tá Trần Tiến Đạt, Chánh văn phòng Công an tỉnh Đồng Nai, Viện KSND tỉnh cũng đã phối hợp với cơ quan điều tra khám nghiệm hiện trường và lấy lời khai một số người liên quan.

“Hiện vụ việc đang được tiếp tục xác minh, làm rõ vì vậy chưa khởi tố vụ án” – thượng tá Đạt nói.

Theo một số nguồn tin, cơ quan chức năng tiến hành khám nghiệm hiện trường, thu giữ 7 đầu đạn, trong đó có 1 đầu đạn lấy ra từ người ông Sơn, 6 đầu đạn còn lại thu tại hiện trường và 1 khẩu súng K59 đã hết đạn.

Tuy nhiên khẩu súng này của ai, ai bắn…cơ quan công an vẫn đang điều tra.

Trước đó, khoảng 18h ngày 22/9, xảy ra súng nổ tại phòng nghỉ Trạm tuần tra kiểm soát giao thông Suối Tre, khi các cán bộ chạy lên, phát hiện có 3 người bị thương là thiếu tá Trần Ngọc Sơn, đại úy Ngô Văn Vinh và thượng úy Đoàn Thanh Phú, nên đưa đi cấp cứu. Tuy nhiên do vết thương quá nặng, thiếu tá Sơn đã tử vong.

An Bình (VietNamNet)

Posted in Công An | Leave a Comment »

►Ngăn chận thông tin, ngăn cấm phổ biến các sự thật, đánh tráo khái niệm, vu cáo chính trị là những biện pháp nhằm đàn áp tự do ngôn luận

Posted by hoangtran204 trên 24/09/2013

KẺ CHỈ BIẾT TUÂN THỦ THÌ CHO VIỆC PHẢN KHÁNG LÀ ĐỒI BẠI.

Đặng Phương Bích

Nguồn: chimkiwi.blogspot.com 

Hồi còn bao cấp, một lần tôi đến nhà bà chị họ, thấy cái bồn rửa bát của nhà bà ấy sâu quá, tôi nhận xét thì bà ấy nghiêm mặt:

–    Đúng là hơi sâu, nhưng trót xây rồi. Ở đây chỉ được khen, không được chê!

Tôi ngạc nhiên:

–    Xấu chê, đẹp khen là chuyện đương nhiên. Làm gì có chuyện chỉ được khen mà không được chê? Thế em làm dở, chị có chê không? Học sinh của chị học dốt, lại lười, chị có chê không?

Chuyện trong gia đình hay ngoài xã hội cũng vậy, nguyên lý là xấu chê, đẹp khen! Cho dù đó là ông thủ tướng, hay ông chủ tịch nước cũng không ngoại lệ.

Nhưng chuyện xấu hay đẹp chỉ là hình thức bên ngoài. Còn việc làm xấu thì bản chất nó lại hoàn toàn  khác. Việc làm xấu của một cá nhân không chỉ làm tổn hại cả đến người khác mà là đến cả xã hội nói chung. Vì vậy, việc làm xấu đương nhiên phải bị tố cáo và ngăn chặn.

Ví dụ tham nhũng cũng là một việc làm xấu. Thậm chí giờ đây nó được coi là một quốc nạn. Từ ông chủ tịch nước đến ông tổng bí thư cũng phải công nhận điều đó. Nhưng ông chủ tịch quốc hội lại hồn nhiên bảo: “… đút lót, tiêu cực…có bắt, có xử được mấy đâu?”.

Không biết việc chống tham nhũng và xử tham nhũng là nhiệm vụ của ai đây? Và nếu tham nhũng đã được coi là quốc nạn, mà tổ chức,cá nhân có nhiệm vụ nhưng không bắt được, không xử được là không hoàn thành nhiệm vụ chứ còn gì. (hình như cơ quan nào cũng có ban phòng chống tham nhũng thì phải)

Đấy là chính các ông thừa nhận, chứ dân chúng thì khổ từ lâu lắm rồi. Kêu mãi rồi nhưng không có tác dụng. Trước đây và bây giờ cũng thế, đài, báo, truyền hình vẫn độc quyền về truyền thông. Không hề có bất cứ một diễn đàn nào để người dân đối thoại. Nếu chỉ nghe đài, báo và truyền hình thì coi như bạn đã bị điếc một tai.

Từ khi có internet, biết vào các trang ngoài các trang mạng của nhà nước, tôi mới vỡ lẽ ra bấy lâu nay mình bị mù! Mù thông tin.

Chả mù sao được khi đến giữa năm 2011 tôi mới biết có “Hải chiến” Trường Sa, mới biết Hoàng Sa đã mất (ngày trước vẫn còn say sưa hát: đây Hoàng Sa, kia Trường Sa, ngàn bão tố phong ba, vẫn vượt qua, vượt qua…), mới biết chiến tranh biên giới phía bắc năm 1979 còn kéo dài đến tận năm 1988, mới biết Ải Nam Quan không còn, mới biết thác Bản Giốc chỉ còn non một nửa, mới biết lùm xùm quanh dự án Bauxite v.v…

Đương nhiên nhà cầm quyền không thích điều này. Họ tìm mọi cách hạn chế để người dân biết được các sự thật. Khi dư luận phát hiện và lên tiếng tố cáo, vạch trần những cái xấu trong xã hội thì thường bị gán tội lợi dụng tự do ngôn luận để tuyên truyền, kích động chống đối chính quyền. Biểu tình thì bảo gây rối. Khi người dân thực sự không còn chỗ nào để bày tỏ chính kiến, họ lên mạng bày tỏ công khai thì bảo lợi dụng tự do ngôn luận… Nghĩa là đối với nhà cầm quyền này, người dân chỉ được phép tuyền truyền, ca ngợi chế độ mà không được phép vạch ra cái xấu, giống hệt như bà chị họ tôi vậy.

Đối phó với biểu tình thì nhà cầm quyền áp vào nghị định 38. Đối phó với việc chia sẻ và tìm kiếm, tiếp cận thông tin trên mạng thì ra nghị định 72. Đối phó với việc bày tỏ chính kiến, tố cáo những vấn nạn của xã hội thì tìm cách tròng cái 258 vào cổ kẻ nào không chịu ca ngợi mà chỉ tìm cách vạch vòi…

Tôi lấy ví dụ, nhà nọ có anh chồng gia trưởng, lại vũ phu, chuyên đánh đập vợ con. Vợ con chịu không thấu thì nhờ hàng xóm can thiệp. Nhưng hàng xóm lại bảo chuyện riêng nhà các người, về nhà đóng cửa mà bảo nhau. Tối về anh chồng chốt cửa lại, phang vợ chí chết.

Sau một loạt các vụ bắt bớ các nhà bất đồng chính kiến, các blogger vì những lý do rất mơ hồ, một số blogger đã soạn ra tuyên bố 258 (nhằm yêu cầu bãi bỏ, hoặc sửa đổi điều 258 của Bộ luật hình sự), thu thập chữ ký trên mạng và gửi cho quốc tế thông qua các sứ quán. Một khi Việt Nam muốn ứng cử vào hội đồng nhân quyền của Liên hợp quốc, thì Việt Nam phải “làm tốt công tác” nhân quyền trước đã, chứ đừng như một bà suốt ngày chửi chồng đánh con, mà lại tham gia vào ban hòa giải khu phố vậy. 

Nhân quyền kiểu gì mà không cấm được biểu tình thì cho người đến tận nhà người ta để ngăn cản? Nhân quyền gì mà ép chủ nhà không cho người ta thuê nhà, ép doanh nghiệp đuổi việc? Nhân quyền kiểu gì mà tìm mọi cách ngăn chặn người dân tiếp cận với internet để hòng bị mắt, che tai người dân?

Việc gửi tuyên bố này đến sứ quán các nước đều được họ tiếp nhận một cách trân trọng. Ấy thế mà có vị lại bảo họ khinh bỉ sự thiếu hiểu biết của chúng tôi khi trao bản tuyên bố này cho họ. Nói thế chẳng hóa ra, thái độ của các quan chức ngoại giao đó là giả dối à? Cái này rõ là bụng ta suy ra bụng người. Với những người dân vô danh tiểu tốt như chúng tôi, mà các sứ quán cử cấp tham tán, thậm chí cả đại sứ ra đón tiếp, điều đó thể hiện sự đánh giá cao chứ đâu có khinh bỉ như các vị nói. Nói thật tôi thấy còn vinh dự chán, so với các ông lãnh đạo cao cấp nhà ta ra nước ngoài, mà không được người ta đóp tiếp theo đúng nghi lễ.

Không chỉ có thế, các vị ấy bảo việc chúng tôi gửi tuyên bố cho quốc tế là một hành động bẩn thỉu, bôi nhọ thể diện quốc gia.

Tôi thì cho rằng, hành động bẩn thỉu và bôi bẩn thể diện quốc gia chỉ có thể là sự tham nhũng của các quan chức chính phủ, là sự cùng khổ của người nghèo, là hình ảnh trẻ em miền núi đu dây qua sông để tới trường, là hình ảnh dân oan vất vưởng trước cửa các cơ quan công quyền, là cảnh giao thông hỗn loạn, kinh tế thụt lùi…Và thế giới văn minh chỉ khinh bỉ  những kẻ tham nhũng, làm giàu bằng mồ hôi và nước mắt của chính đồng bào mình. 

Thể diện quốc gia không chỉ là thể chế chính trị mà là cả con người của quốc gia đó. Thể chế chính trị của một quốc gia có thể xấu, nhưng không đồng nghĩa với dân tộc đó xấu.

Các vị ấy còn bảo đương nhiên không thể có chuyện cá nhân đến các sứ quán nước ngoài, để thỉnh cầu những việc liên quan đến chuyện quốc gia đại sự.

Thưa các quý vị, công dân không thể làm điều gì phải được quy định rõ ràng bằng luật, chứ không thể theo ý chủ quan của các vị được. Nếu có thứ luật nào cấm đoán người dân quan tâm đến chuyện quốc gia đại sự thì đó là thứ luật phi lý và đáng hổ thẹn.

Xin được trích lại câu của Alejandro Jodorowsky:

“Birds born in a cage think flying is an illness…”

(Những con chim được sinh ra trong lồng thường nghĩ rằng: bay lượn là do bị bệnh).

Tương tự, tui nghĩ kẻ chỉ biết tuân thủ thì cho việc phản kháng là đồi bại.

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Đánh tráo khái niệm, vu cáo chính trị là những biện pháp nhằm đàn áp tự do ngôn luận

Posted by hoangtran204 trên 24/09/2013

Xin ông Đông La bỏ thói vu cáo chính trị hèn hạ

Trần Mạnh Hảo

23-9-2013

Đông La

Trên blog NGƯỜI BUÔN GIÓ thứ bảy ngày 21-9-2013 có in bài: “Nhà văn Đông La kể công xin tiền Tô Huy Rứa, có chụp lại bức thư của ông Đông La từ trang mạng http://nguyentandung.org như sau:

dongla-2
Nhà Văn Đông La kể công xin tiền Tô Huy Rứa

Xin chép lại thư ông Đông La gửi ông Tô Huy Rứa -Ủy viên bộ chính trị đảng CSVN, trưởng ban tư tưởng văn hóa trung ương, được chụp lại từ website NGUYENTANDUNG.ORG trên đây cho rõ ràng hơn:

“TPHCM 17-5-2006

Kính gửi ông Tô Huy Rứa trưởng ban TTVHTW

Đồng kính gửi ông Vụ trưởng vụ văn nghệ Ban TTVHTW, ông Vụ trưởng vụ báo chí BanTTVHTW

Tôi là Nguyễn Văn Hùng, bút danh ĐÔNG LA, kỹ sư, viết văn, làm thơ và viết phê bình lý luận.

Tôi thấy hiện nay trên mạng thông tin toàn cầu bọn chống đối chế độ tung hoành như đi vào chỗ không người. Như ông Phan Diễn nói trong đại hội đảng vừa qua là ta đã thua trên mạng. Trong khi đó báo chí trong nước gần như làm ngơ, kiểu như “ không thèm chấp”.Trong khi trên mạng, những bài độc hại nảy nở và lan nhanh như nấm mọc sau mưa. Riêng TMH kẻ chống phá đất nước hung hăng nhất hiện nay, đã viết một loạt bài phủ nhận Các- Mác và đường lối CM của nước ta, còn “ thách đấu trí tuệ” với cả giới trí thức. Tôi không biết có ai đấu lại chưa?

Tôi thấy tư do ngôn luận có vấn đề, có khi sự sai trái lại được tự do đăng tải và ngược lại. TMH là một ví dụ cụ thể nhất. Rất mong được sự quan tâm của Ban TTVHTW.

Xin kính chào
ĐÔNG LA”
Trong lá thư gửi ông Tô Huy Rứa trên, ông Đông La đã trắng trợn vu cáo chính trị chúng tôi ( TMH) một cách rất hèn hạ như sau:

“Riêng TMH kẻ chống phá đất nước hung hăng nhất hiện nay, đã viết một loạt bài phủ nhận Các- Mác và đường lối CM của nước ta, còn “ thách đấu trí tuệ với cả giới trí thức. Tôi không biết có ai đấu lại chưa ?”

Thưa ông Đông La, TMH tôi không bao giờ chống phá đất nước như ông vu cáo trong lá thư tố điêu trên. Chúng tôi có viết hàng chục bài phê bình chủ nghĩa Marx và phê bình những sai trái của đảng cầm quyền hiện nay trên mạng Internet, nhưng không hề có một dòng nào chống phá đất nước như ông vu cáo. Khi ông Đông La đồng nghĩa chủ nghĩa Marx là đất nước Việt Nam, đồng nghĩa đảng cộng sản Việt Nam là đất nước như ông vừa tố điêu tôi là một hành vi đánh tráo khái niệm, hành vi gian lận, hành vi phi khoa học hèn hạ nhất, thưa ông!

Chúng tôi mong ông hãy thôi đi trò vu cáo chính trị rẻ tiền gian manh hèn hạ TMH tôi và vu cáo chính trị những nhà đấu tranh dân chủ tự do trong nước và ngoài nước. Một lần nữa, chúng tôi ( TMH) công bố : chúng tôi không làm chính trị, chúng tôi chỉ thực hiện thiên chức của người cầm bút là nói lên sự thật, đúng như lời Kinh Thánh đã phán : “Sự thật sẽ giải thoát anh em”.

Ông Đông La trên blog của mình còn viết nhiều bài phê bình chúng tôi là phản quốc, phản động, là kẻ bất tài về thơ văn, thậm chí ông còn yêu cầu cơ quan công an bắt chúng tôi, hệt như ông là tên mật vụ chỉ điểm vậy.

Năm 1988, ông Đông La từng đến nhà chúng tôi, viết vào sổ tay tôi mấy câu thơ ca ngợi tôi như sau:

LOGIC
Tặng T.M.Hảo nhà thơ lớn trong lịch sử dân tộc

Đến nhà anh chơi về
Trở trăn không ngủ được
Tại trà hay tại thuốc
Biết làm gì thâu đêm

Đành ì ách vác những vần thơ của anh đặt lên bàn cân
Thì ra thơ anh nặng hơn của tất cả lũ chúng nó cộng lại
Một điều thật khó tin

Lại ì ạch vác những nỗi khổ đau của anh đặt lên bàn cân
Cả những nỗi buồn, nỗi đau, nỗi yêu, nỗi hận
Thì ra của anh cũng nặng hơn trăm ngàn lần chúng nó
Logic này đơn giản đến thế ư?
31/1/1988
Ký tên
ĐÔNG LA
Mới ca ngợi TMH hết lời, nay ĐL đã chửi bới TMH hết lời.

Ai dám bảo đảm mai mốt Đông La sẽ không chửi đảng cộng sản VN hết lời, dù hôm nay ông này đang ca ngợi, bốc thơm “ đảng ta” nhất nước?

Xem bản chụp lại bút tích của ông Đông La:

dongla-3
Xin xem ảnh chụp lại bút tích của ông Đông La trên.

Sài Gòn ngày 23-9-2013

© Trần Mạnh Hảo

Nguồn © Đàn Chim Việt

Tác giả: 

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Đỗ Thị Minh Hạnh quyết không ‘nhận tội’ dù tính mạng bị đe dọa

Posted by hoangtran204 trên 24/09/2013

Nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh quyết không ‘nhận tội’ dù tính mạng bị đe dọa

Trà Mi
2012-03-19_vnhsts.blogspot.com_-3-_giai_thuong_do_thi_minh_hanh_dtmh_cuoc_thi_hat_dong_nhac_yeu_nuoc.jpg
Nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh, tranh đấu vì quyền lợi công nhânMột nhà hoạt động nữ ở tuổi đôi mươi đang đối diện với nguy cơ một căn bệnh hiểm nghèo trong nhà tù Việt Nam với bản án 7 năm tù về tội danh “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân”, theo điều 89 Bộ luật Hình sự, vì tham gia các hoạt động cổ súy đa đảng-dân chủ, bênh vực quyền lợi cho công nhân bị bóc lột sức lao động mà không có công đoàn độc lập bảo vệ.

 
Đời người chỉ chết có một lần thôi, để cho họ thấy họ không được coi thường tinh thần của dân tộc. Con không có tội. Những việc con làm, bất cứ công dân nào cũng phải làm”  – Đỗ thị Minh Hạnh

Đỗ Thị Minh Hạnh là một cô gái nhỏ nhắn nhưng có nghị lực mạnh mẽ và tinh thần bất khuất. Cô vẫn can đảm đấu tranh chống lại những vi phạm nhân quyền hằng ngày ngay từ sau song sắt nhà tù, bất chấp những hậu quả khắc nghiệt với bản thân và với bệnh tình của mình.

Tạp chí Thanh niên VOA có cuộc trao đổi với bà Trần Thị Ngọc Minh, thân mẫu cô Hạnh, để tìm hiểu về tình trạng của nhà hoạt động trẻ quên mình, dấn thân vì mong muốn một xã hội tiến bộ.

Trà Mi: Trường hợp của cô Hạnh đang được quốc tế rất quan tâm, đặc biệt là giới bảo vệ nhân quyền, với các cuộc vận động khắp nơi can thiệp cho cô. Xin bà cho biết tình trạng giam giữ và sức khỏe hiện nay của Hạnh thế nào?

Bà Ngọc MinhMinh Hạnh bị giam ở trại Xuân Lộc, Đồng Nai. Hạnh báo cho gia đình biết hiện tại cô thường xuyên đau nhức và teo dần một bên ngực trái, mỗi buổi chiều thường bị sốt. Qua tham khảo, gia đình được biết đó là một trong các biểu hiện của bệnh ung thư vú. Chúng tôi rất lo lắng. Vừa qua, sau khi bà con trong và ngoài nước lên tiếng bênh vực Hạnh, nhà cầm quyền cộng sản cho Hạnh đi khám bệnh ở quân đoàn 4, nhưng chỉ được khám sơ sài. Họ nói Hạnh bị di truyền bẩm sinh mà gia đình không ai bị bệnh này cả. Khám ở quân đoàn 4 của trại giam, chúng tôi không tin tưởng. Kết luận của họ, chúng tôi không nhất trí. Chúng tôi sẽ làm đơn đề nghị họ cho đi khám chuyên khoa, có sự giám sát của công an và gia đình. Phải cho cháu xét nghiệm, định bệnh, và điều trị đến nơi đến chốn để cứu tính mạng cho cháu.

Trà Mi: Trong những bức thư cuả Hạnh lọt được ra ngoài, Hạnh kể về những sự chèn ép, áp bức, áp lực và võ lực đối với cô trong trại giam vì cô dứt khoát không ‘nhận tội’ và quyết đấu tranh đến cùng chống lại những sai phạm. Sau những lá thư đó, điều kiện đối xử của trại với cô khá hơn hay tệ đi?

Bà Ngọc Minh: Sau khi đưa thư lên công luận, nhờ bà con trong ngoài nước lên tiếng mạnh mẽ, cho nên nhà tù có cải thiện. Họ thay đổi thái độ và cư xử với Hạnh tốt hơn, không đàn áp nữa. Hạnh và những người tù trong trại cũng không phải lao động nữa. Họ tử tế hơn.

Trà Mi: Các cựu tù nhân cho biết nếu nhận tội tù nhân sẽ được những điều kiện ưu đãi hơn, được cho đi khám chữa bệnh, được đối xử tử tế hơn…Trong hoàn cảnh bệnh tật đe dọa hiện nay, liệu Hạnh có nghĩ đến điều đó?

Bà Ngọc Minh: Hạnh dứt khoát nghĩ rằng mình không có tội. Ngay cả lúc ở Bình Thuận, khi công an cho tôi gặp Hạnh, Hạnh nói với tôi: “Đời người chỉ chết có một lần thôi, để cho họ thấy họ không được coi thường tinh thần của dân tộc. Con không có tội. Những việc con làm, bất cứ công dân nào cũng phải làm. Nhà cầm quyền cộng sản dùng quyền lực, bạo lực, và tất cả các phương tiện bắt ép chúng con thì đành chịu thôi. Nhưng chúng con không có tội.” Dứt khoát trong lòng Hạnh cho tới giờ phút này vẫn không có tội. Trước phiên tòa, Hạnh cũng nói Hạnh không có tội.

Trà Mi: Chính quyền có từng đặt điều kiện thế nào với cô Hạnh không trong suốt thời gian giam cầm cô?

Bà Ngọc Minh: Mỗi lần tôi đi thăm Hạnh, cán bộ trại giam nói với tôi trong 4 tiêu chí giảm án, tiêu chí đầu tiên là ‘nhận tội’ và họ đề nghị gia đình khuyên Hạnh ‘nhận tội’. Rất nhiều lần ngay Viện Kiểm Sát cũng đề nghị 3 gia đình chúng tôi khuyên các cháu ‘nhận tội để được nhà nước khoan hồng’. Họ cứ vận động tôi phải làm thế nào để cho Hạnh ‘nhận tội’, nhưng tôi có bảo với công an rằng Hạnh nói với tôi: “Không có tin công an.”

Trà Mi: Từ khi nào Hạnh bắt đầu quan tâm đến chuyện phải bảo vệ nhân quyền, phải bênh vực cho người công nhân, và phải dấn thân vì một xã hội tiến bộ?

Bà Ngọc Minh: Từ lúc học lớp 12, Hạnh đã có vẻ bất bình rồi. Hạnh nói đối với Hạnh thì không sao vì gia đình có công với cách mạng, ông nội là lão thành cách mạng, bà nội là liệt sỹ thời kỳ chống Pháp. Lý lịch của Hạnh không có gì để phàn nàn, nhưng Hạnh đấu tranh cho các bạn vì Hạnh thấy rằng làm lý lịch thi đại học và học phí đại học họ đều ưu tiên cho gia đình có công cách mạng và con cán bộ. Hạnh than phiền “Tại sao lại phân biệt lý lịch tốt-xấu? Lý lịch tốt-xấu là thế nào? Chúng con có tội gì để bị phân biệt như vậy?” Khi vào Sài Gòn thi đại học, Hạnh tìm hiểu thực trạng xã hội. Hạnh đã khóc tâm sự với chị gái rằng đất nước đang lâm nguy. Thế rồi sau đó Hạnh âm thầm dấn thân. Từ 2003, Hạnh tham gia các công tác xã hội, giúp đỡ gia đình nghèo. Năm 2005, Hạnh tham gia khối 8406, giúp đỡ dân oan mất đất. Hạnh về đánh máy các hồ sơ khiếu nại đất đai cho dân oan rất nhiều. Từ năm 2005 biết được các hoạt động của Hạnh, tôi có ngăn cản, nhưng sau đó khi Hạnh vào Sài Gòn học Cao đẳng Kinh tế, Hạnh tiếp tục âm thầm hoạt động. Trong thời gian hoạt động, không có Tết nào Hạnh ăn Tết ở nhà cả. Hạnh nói: “Thực trạng xã hội Việt Nam rất bi đát, nguy cơ mất nước, dân rất đau khổ” và Hạnh đi thôi.

Trà Mi: Gia đình suy nghĩ thế nào về những hoạt động, lý tưởng mà Hạnh theo đuổi dẫn đến bản án 7 năm tù của cô?


Bà Ngọc Minh: 
Khi Hạnh bị bắt, tôi rất buồn, rất đau khổ và giận dữ vì tôi không hiểu biết. Nhưng sau khi tìm hiểu, tôi thấy rằng Hạnh đã làm đúng. Những việc Hạnh làm, mỗi công dân của mỗi nước đều phải làm. Cho nên, gia đình đã hưởng ứng và đồng tình. Điều này đã làm cho Hạnh hạnh phúc. Qua thời gian dài, tôi không đồng tình với Hạnh, Hạnh rất đau khổ, và tôi hối hận đã làm cho con mình đau khổ. Từ khi tôi hưởng ứng việc làm của con, Hạnh rất vui mừng, rất hạnh phúc.

Trà Mi: Với tình trạng hiện nay khi Hạnh đang đứng trước nguy cơ căn bệnh hiểm nghèo, gia đình có dự định thế nào để giúp bệnh trạng của cô được can thiệp kịp thời, đúng mức?

Bà Ngọc Minh: Việc làm của Hạnh cũng như bao nhiêu người khác đã làm như anh Nguyễn Văn Hải hay chị Tạ Phong Tần. Tôi không dám đòi hỏi gì hơn vì những người đó cũng khổ như con mình. Hạnh ở tù như chia sẻ những gian nan với họ. Tôi mong muốn con mình được tự do và cũng mong muốn Hùng, Chương, và những người đã dấn thân cho Tổ quốc được ra tù cùng một lúc. Trước mắt, tôi thiết tha yêu cầu cộng đồng người Việt trong và ngòai nước, cộng đồng quốc tế giúp đỡ, lên tiếng mạnh mẽ cho Hạnh để Hạnh được đi khám chuyên khoa, được điều trị để bảo vệ tính mạng cho Minh Hạnh trong lúc này.

Trà Mi: Còn đối với những người hữu trách, những người đang nắm sự tự do và cả tính mạng của Hạnh trong tay, bà Minh muốn nói gì với họ?

Bà Ngọc Minh: Tôi muốn nói rằng nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã lừa dối dân, lừa dối dân tộc chúng tôi quá nhiều rồi. Sau 1975, tôi đã phục vụ họ tích cực. Tôi hy sinh tất cả cho chế độ. Họ đã lừa dối chúng tôi và cả quốc tế. Tôi mong muốn nhà cầm quyền phải ý thức được bổn phận của mình, phải có lương tâm, phải thay đổi chính sách cai trị, thả tất cả tù nhân lương tâm và tù nhân chính trị. Đó là những người yêu nước mà nhà nước phải tôn trọng, trong đó có con tôi.

Trà Mi: Nếu như điều kiện đổi lại với việc trả tự do cho cô Hạnh là cô phải ‘nhận tội’. Nếu điều kiện đó được đặt ra với gia đình, gia đình có sẵn sàng khuyên nhủ con mình nghe theo?

Bà Ngọc Minh: Không. Chúng tôi thấy con tôi không có tội. Không bao giờ. Điều này thì không bao giờ. Con tôi đã nói với tôi rằng con tôi không có tội. Và tôi nhận thấy việc làm của con mình từ trước tới nay hoàn toàn vô tội. Không thể bao giờ chúng tôi khuyên con mình ‘nhận tội’.

Trà Mi: Kể cả trong trường hợp phải đổi lấy sự nguy kịch về sức khỏe và tính mạng của con gái mình?

Bà Ngọc Minh: Thưa vâng. Vì điều này sẽ làm cho Hạnh hạnh phúc.

Trà Mi: Xin chân thành cảm ơn bà Minh rất nhiều đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này.

 

—————-

 

Posted in Cong Nhan Viet Nam, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Nhà nước VN run sợ im thin thít, không dám công khai phụ họa với Mỹ trong khi Cựu BT Quốc Phòng Mỹ chất vấn TQ về đường lưỡi bò, Vương Nghị chối và nói sẽ kiểm tra lại

Posted by hoangtran204 trên 23/09/2013

Trong khi Mỹ chất vấn Trung Quốc về tính hợp pháp của đường lưỡi bò, thì đảng CSVN và Nhà Nước im thin thít.

Nhà nước VN  không dám có ý kiến phụ họa với Mỹ, không dám ra thông báo mang tính chất của một nước có chủ quyền ở Biển Đông để phản đối Trung Quốc nhân dịp này, thậm chí  không dám nói là có sự tranh chấp với TQ trong khu vực Biển Đông.

Đảng CSVN và Nhà Nước cứ làm như vấn đề đường lưỡi bò liên quan tới một nước nào khác, không can dự gì đến VN.

Một chính phủ bán nước  được lãnh đạo bởi một đảng hèn hạ như thế rồi đây sẽ bị người VN nguyền rũa muôn đời.

Cựu BTQP Mỹ chất vấn về đường lưỡi bò, Vương Nghị nói sẽ kiểm tra lại

 
Chủ nhật 22/09/2013 07:00
 

(GDVN) – Trong buổi chất vấn, cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ William S. Cohen nêu câu hỏi, gần đây các quốc gia Đông Nam Á bày tỏ lo ngại việc Trung Quốc biến đường chín đoạn (đường lưỡi bò trên Biển Đông) từ chỗ hư cấu, nét đứt ảo thành hiện thực, tức nét đứt “thật” trên các bản đồ mới của Trung Quốc, phải chăng điều này phản ánh một sự thay đổi trong quan điểm của Trung Quốc (muốn hiện thực hóa đường lưỡi bò phi pháp).

Vương Nghị phát biểu và trả lời chất vấn tại viện Brookings.

Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đã có chuyến công du 2 ngày tới Washington trên đường đi dự phiên họp đại hội đồng Liên Hợp Quốc. Khi hội đàm với Ngoại trưởng Mỹ John Kerry, ông Nghị đã đề cập tới vấn đề tranh chấp chủ quyền Biển Đông, Biển Hoa Đông, tuy nhiên không có thông tin cụ thể nào được đề cập trong các cuộc họp báo.

Ngày 20/9 khi phát biểu tại viện Brooking, các cựu quan chức cấp cao và học giả Mỹ đã chất vấn Vương Nghị xung quanh vấn đề Senkaku và Biển Đông, trong đó Vương Nghị đã dành phần lớn thời gian để thuyết trình về “chủ quyền” của Trung Quốc ở Senkaku mà họ gọi là Điếu Ngư, đồng thời đưa ra thông điệp chỉ cần Nhật Bản thừa nhận có tranh chấp tại nhóm đảo này, Trung Quốc sẵn sàng ngồi vào bàn đàm phán.

Trong buổi chất vấn, cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ William S. Cohen nêu câu hỏi, gần đây các quốc gia Đông Nam Á bày tỏ lo ngại việc Trung Quốc biến đường chín đoạn (đường lưỡi bò trên Biển Đông) từ chỗ hư cấu, nét đứt ảo thành hiện thực, tức nét đứt “thật” trên các bản đồ mới của Trung Quốc, phải chăng điều này phản ánh một sự thay đổi trong quan điểm của Trung Quốc (muốn hiện thực hóa đường lưỡi bò phi pháp).

Vương Nghị cho hay lần đầu tiên ông nghe thấy khái niệm “đường chín đoạn hiện thực” và sẽ phải kiểm tra lại thông tin này.

Tuy nhiên ông Nghị nhân cơ hội này tuyên truyền thêm, đường 9 đoạn do chính quyền Trung Hoa dân quốc vẽ ra năm 1948, và chính phủ Trung Quốc các khóa sau này tiếp tục duy trì đường 9 đoạn (phi pháp) ấy, lập trường về đường lưỡi bò của Trung Quốc ở Biển Đông không có gì thay đổi.

Hồng Thủy

http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Cuu-BTQP-My-chat-van-ve-duong-luoi-bo-Vuong-Nghi-noi-se-kiem-tra-lai/317740.gd

 
Bài liên quan:
 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Bộ Chính Trị: Nơi tập trung của các kịch sĩ đại tài (22-9-2013)

Posted by hoangtran204 trên 22/09/2013

Các kịch sĩ trong tháng 9-2013 là ba Ủy Viên BCT: ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng, và bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan.

Họ làm như những người ở nước ngoài và ở trong nước không biết gì hết về sự kiện AI đã và đang đàn áp nhân quyền ở VN, họ lờ đi không nói rõ  các cán bộ viên chức của đảng là thủ phạm của  tham nhũng và ăn của dân không chừa một thứ gì, và họ vờ đi không nói rõ do sự chỉ đạo của đảng CSVN và nhà nước mà hệ thống y tế ở VN trở nên rất tồi tệ 

Trong khi viếng thăm Đan MạchChủ tịch nước Trương Tấn Sang: ‘Nhân quyền là vấn đề cả dân tộc chúng tôi đang quan tâm’.

Trích:
“…Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Tôi xin cảm ơn câu hỏi của vị phóng viên báo Đan Mạch. Điều mà bạn quan tâm cũng là điều mà cả dân tộc chúng tôi đang quan tâm. Chính vì quan tâm tới nhân quyền, tới tự do mà chúng tôi phải đổ máu rất nhiều để giành độc lập trong các cuộc kháng chiến.

Tôi nhớ rất rõ và chân thành cám ơn các bạn, trong cuộc kháng chiến đó đã đứng về phía Việt Nam, ủng hộ nhân dân Việt Nam giành độc lập, tự do.

Một đất nước đã quyết tâm giành độc lập tự do bằng một sự hy sinh rất to lớn như vậy thì không có lý do gì khi giành được độc lập rồi lại không lo lắng về cuộc sống tự do hạnh phúc của nhân dân mình…

Tôi không có ý định ca ngợi thể chế chính trị của chúng tôi cái gì cũng đều tuyệt vời, vẫn còn có nhược điểm. Nhưng mong các bạn cũng quan tâm những chỉ số có thể nói là dấu son lớn trên bản đồ chính trị của thế giới.

Chúng tôi có 86 triệu dân, trong đó trên 30 triệu người sử dụng internet hằng ngày, tỷ lệ đó biến đổi hàng giờ, không có bất cứ sự ngăn cấm nào cả.

Ngoài ra Việt Nam có khoảng trên bốn triệu blogger, rất tự do. Do vậy, ở ngoài thì đồn đại rất nhiều nhưng để hiểu Việt Nam nhiều hơn, hiểu về đời sống chính trị của Việt Nam thì xin mời các bạn hãy đến Việt Nam.

Mặc dù chúng tôi còn nghèo nhưng cũng có trên dưới 200 kênh truyền hình, 700 tờ báo và không dưới 17.000 phóng viên…

_______________

Tự do sử dụng internet?

Cả hai blogger dưới đây không hề tham gia các tổ chức chính trị, không liên hệ với bất cứ hội đoàn nào. Họ viết blog với quan điểm ôn hòa và xây dựng, anh Ba Sàm điểm tin tức trên các báo, hoặc ghi nhận các chuyện có thật.

Anh Ba Sàm đã bị bắt 5-5-2014 vì viết blog cổ vỏ cho tự do ngôn luận. Anh bị kết án 5 năm tù giam, sẽ mãn hạn tù 5-5-2019.

►Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh là một trong bốn người được Giải thưởng Nhân quyền Việt Nam 2017 (California, 13-11-2017)

Bs. Hồ Hải bị bắt 11/2016 vì viết blog trình bày các quan điểm cá nhân về nhiều đề tài ở VN hiện nay.

►Tòa án xử: Bác sĩ Hồ Hải bị 4 năm tù giam và 2 năm quản chế

________

 

►Bộ Chính Trị: Nơi tập trung của các kịch sĩ đại tài (22-9-2013)

►Anh Vũ Quang Thuận đã bị án tù 8 năm và 5 năm quản chế (Hà Nội, 31-1-2018)

 

►Tường thuật phiên tòa xử anh Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển, và Trần Hoàng Phúc (Hà Nội, 31-1-2018)

 

►Vũ Quang Thuận và Nguyễn Văn Điển, hai người yêu nước sống gấp vĩ đại

►Thầy Đinh Đăng Định bị án tù 6 năm chỉ vì bài viết: Những Nhận thức cá nhân về tình hình đất nước…(21-11-2012) Trong tù, Thầy bị bệnh, nhưng công an vẫn không cho thầy đi khám và trị bệnh. Cho đến khi quá muộn màn, chúng mới thả, và thầy Định đã qua đời vì bệnh ung thư bao tử, 2014.

_______________

Có tham nhũng trong lực lượng phòng chống tham nhũng không?”

18/09/2013 

TTO – Đó là một trong những vấn đề được Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đặt ra tại cuộc họp của Ủy ban thường vụ Quốc hội sáng nay (18-9) thảo luận về công tác phòng, chống tham nhũng năm 2013.

Các bạn hãy coi nét mặt  nghiêm trọng, “khẩn trương” và cái miệng chu chu của Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng  trong khi nói câu này:  “Có tham nhũng trong lực lượng phòng chống tham nhũng?”

“Không tham nhũng thì lấy tiền đâu mà nhậu này nhậu kia, đi chơi này đi chơi kia, không tham nhũng lấy đâu tiền mà chạy chức vụ này chức vụ kia… Cần phân tích rõ những vấn đề dư luận đặt ra” – Chủ tịch Quốc hội nói.

———

11-9-2013

Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan:

“Ăn của dân không từ một cái gì”

11/09/2013  Báo Tuổi Trẻ

TTO – Tiền của các cháu dân tộc thiểu số còn bị biển thủ đến gần 3 tỷ đồng, liều vacxin tiêm cho một cháu, lại san ra tiêm cho hai cháu… “Tôi càng đi càng thấy buồn, ăn của dân không từ một cái gì”.

“Càng đi nhiều càng buồn, chính sách cho người nghèo về địa phương bị biến dạng rất nhiều, mỗi ngày người ta ăn từng tí của dân, không từ một cái gì…,” Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan phát biểu tại phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, sáng 11/9. 

Rất đau lòng khi sáng nay báo chí phản ánh ở Hà Tĩnh số tiền của người nghèo được Trung ương mặt trận tổ quốc Việt Nam hỗ trợ 6 triệu đồng/ hộ thì một số xã đã biển thủ, các thành viên trong ủy ban mặt trận không chi trả cho dân, người nghèo hiện nay có rất nhiều chính sách nhưng khi về địa phương thì bị biến dạng nhiều, Phó chủ tịch nhận xét.

Cũng theo Phó chủ tịch nước thì ngành y từ trước đến giờ tích tụ nhiều vấn đề chứ không phải giờ mới thế nên Bộ trưởng Y tế nhiều lúc bị oan. … trong khám chữa bệnh được Phó chủ tịch nước nhấn mạnh là người có thẻ bảo hiểm y tế không được đối xử công bằng. Bệnh viện địa phương muốn giữ bệnh nhân có bảo hiểm làm bệnh tình trầm trọng hơn. Việc chi trả bảo hiểm cũng rất lâu, thủ tục khó khăn và thậm chí chi trả không đủ. “Người có thẻ bảo hiểm y tế rất cực các đồng chí ạ”, bà Doan nhấn mạnh.

Không chỉ riêng hiện tượng “vô lương tâm vô đạo đức” ở bệnh viện Hoài Đức, ( Hoài Đức là bệnh viện tuyến huyện ở Thủ đô, đã nhân bản xét nghiệm hàng loạt, kết quả xét nghiệm của ông già con nít đều giống nhau) Phó chủ tịch còn nhắc đến hiện tượng giám đốc bệnh viện khám bệnh cho bệnh nhân rồi đưa đơn thuốc bảo đến nhà mình mua, cho đưa phương tiện bên ngoài vào bệnh viện rồi cùng chia doanh thu…

Vẫn nhắc đến thông tin từ đài báo, Phó chủ tịch nói: “tiền của gia đình liệt sỹ, thương binh còn bị ăn đến bao nhiêu như thế thì người ta ăn của dân không từ một cái gì nữa”.

Nêu thêm vụ việc mới khởi tố do lãnh đạo nhà trường biển thủ gần 3 tỷ đồng của học sinh dân tộc thiểu số, Phó chủ tịch sốt ruột “sao giờ không ai sợ pháp luật, không sợ bị trừng trị nữa rồi, mỗi ngày ăn từng tí của dân, liều vacxin con con cũng ăn, tiền chữa bệnh cũng ăn, trách nhiệm thuộc về ai?”.

————————-

Để trả lời cú mời gọi chính quyền các nước châu âu ghé thăm VN xem xét về vấn đề nhân quyền của chủ tịch Trương Tấn Sang, 4 blogger trong Mạng Lưới Blogger Việt Nam đã ghé thăm Đại Sứ Quán Thụy Điển hôm 9-2013 và trao Tuyên Ngôn 258 nhờ sứ quán can thiệp.

Mạng Lưới Blogger Việt Nam gồm hơn một trăm thành viên, họ đã viết Tuyên bố 258 nhằm phản đối nhà nước VN ra nghị định 258 đàn áp tự do ngôn luận của blogger, và bắt bớ tù đày blogger nào vi phạm.

Trong lúc Chủ tịch nước vừa gửi lời mời đến bè bạn quốc tế rằng hãy đến Việt Nam để tìm hiểu tình hình nhân quyền [lời mời này sau đó bị kiểm duyệt] thì, để tiết kiệm tiền tàu xe cho ‘nhân dân yêu chuộng hòa bình thế giới’, các thành viên Mạng lưới Blogger Việt Nam đã tiếp tục đi trao Tuyên bố 258.

Lần này là các nước G4 – nhóm 4 nước tài trợ lớn cho Việt Nam: Na Uy, Thụy Sỹ, New Zealand và Canada.

Điểm đặc biệt lần này là đích thân Đại sứ Na Uy đã tiếp đoàn và đại diện G4 nhận

Tuyên bố 258

http://tuyenbo258.blogspot.com/2013/09/trao-oi-ve-nhan-quyen-voi-ai-dien-g4.html

Photo: #tuyenbo258 #statement258<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /> Trong lúc Chủ tịch nước vừa gửi lời mời đến bè bạn quốc tế rằng hãy đến Việt Nam để tìm hiểu tình hình nhân quyền [lời mời này sau đó bị kiểm duyệt] thì, để tiết kiệm tiền tàu xe cho 'nhân dân yêu chuộng hòa bình thế giới', các thành viên Mạng lưới Blogger Việt Nam đã tiếp tục đi trao Tuyên bố 258.</p><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /> <p>Lần này là các nước G4 - nhóm 4 nước tài trợ lớn cho Việt Nam: Na Uy, Thụy Sỹ, New Zealand và Canada. Điểm đặc biệt lần này là đích thân Đại sứ Na Uy đã tiếp đoàn và đại diện G4 nhận Tuyên bố.</p><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /> <p>http://tuyenbo258.blogspot.com/2013/09/trao-oi-ve-nhan-quyen-voi-ai-dien-g4.html

Trước đó,

Trong khi buổi sáng ngày 10/9, CA sách nhiễu thành viên Nguyễn Thu Trang của Mạng lưới Blogger Việt Nam vì đã đến gặp và trao Tuyên bố 258 cho sứ quán Thụy Điển và Hoa Kỳ, thì buổi chiều cùng ngày các blogger trong Mạng lưới Mẹ Nấm GấuNguyễn Tường ThụyAnh ChíYeu NuocViet) lại có cuộc gặp với Phái đoàn EU đặc trách nhân quyền.

Cần lưu ý là, cuộc gặp giữa phái đoàn EU với Mạng lưới Blogger Việt Nam diễn ra trước khi phái đoàn này tham dự phiên đối thoại nhân quyền thường niên với chính phủ Việt Nam vào ngày 11/9.

Photo: #tuyenbo258 #statement258<br /><br /><br /><br /><br /><br /> Trong khi buổi sáng ngày 10/9, CA sách nhiễu thành viên Nguyễn Thu Trang của Mạng lưới Blogger Việt Nam vì đã đến gặp và trao Tuyên bố 258 cho sứ quán Thụy Điển và Hoa Kỳ, thì buổi chiều cùng ngày các blogger trong Mạng lưới Mẹ Nấm Gấu, Nguyễn Tường Thụy, Anh Chí, Yeu NuocViet) lại có cuộc gặp với Phái đoàn EU đặc trách nhân quyền.</p><br /><br /><br /><br /><br /> <p>Cần lưu ý là, cuộc gặp giữa phái đoàn EU với Mạng lưới Blogger Việt Nam diễn ra trước khi phái đoàn này tham dự phiên đối thoại nhân quyền thường niên với chính phủ Việt Nam vào ngày 11/9.</p><br /><br /><br /><br /><br /> <p>http://tuyenbo258.blogspot.com/2013/09/gap-phai-oan-eu-truoc-them-oi-thoai.html

Đảng và Nhà Nước có đàn áp nhân quyền không?

CA tiếp tục sách nhiễu các thành viên Mạng lưới blogger Việt NamSau buổi làm việc với facebookeNguyễn Đình Hà không đạt được mục đích, hôm nay, CA đã cho mời Nguyễn Thu Trang, sinh năm 1994, thành viên nhỏ tuổi nhất của Mạng lưới.

Với việc mời cả phụ huynh của Trang, CA hi vọng có thể gây áp lực thành công lên cô, như cách họ từng làm với nhiều anh chị em trẻ tuổi khác.

Song, nội dung buổi làm việc được Trang thuật lại chẳng những cho thấy ý đồ của CA đã hoàn toàn thất bại, mà còn phản ánh một thực tế rất đáng ngậm ngùi, đó là, khoảng cách trí tuệ của một bộ phận công an so với dân chúng dường như quá lớn. [Thời buổi nào mà các bác còn lôi ông ba bị ‘thực dân’ ra để dọa, lại còn đòi phê duyệt cả ‘tài liệu lưu hành trên Internet’.]

Quả thật là rất khó để người trẻ như tụi mình có thể khiến các bác công an hiểu được suy nghĩ : ‘Chúng cháu làm tất cả những việc này cũng chỉ vì muốn thấy một nước Việt Nam mới, nơi mà tất cả mọi người chúng ta- cháu, con cái bác, và cả bác nữa – đều có thể dự phần tự do và được hưởng những quyền con người phổ quát, bất kể chúng ta là ai, sinh ra ở đâu và ấp ủ khuynh hướng chính trị gì.’

Nguyễn Lân Thắng Nguyễn Tường Thụy Lã Việt Dũng Trinh Huu Long Lan Le Lê Dũng Vova Phuong Dang Bich Doan Trang

Hôm nay lên làm việc với các chú, các bác, các anh công an phường, công an quận dặn dò, khuyên bảo bé Trang nhiều thứ quá, chẳng nhớ hết được, nhớ mỗi hai điều thế này:-

_Cháu và các bạn có nghĩ tới hậu quả của việc mình làm không?

_Cháu có biết nước ngoài thấy các cháu nói thế sẽ cắt viện trợ không?

_cháu có biết là nó ảnh hưởng đến tình hình phát triển kinh tế như thế nào không? Đấy là chưa nói đến 1 số nước còn dùng nó để gây áp lực lên các vấn đề ngoại giao…cháu có biết thực dân nào đã xâm chiến, kích động chiến tranh ở Việt Nam không?

_Cháu có kiến nghị gì phải lên gặp các chú, các chú sẽ hướng dẫn giúp đỡ. Chứ bản Tuyên bố 258 chỉ là 1 tài liệu phát tán trên mạng internet, do một số các cá nhân soạn thảo, chưa được cơ quan chức năng có thẩm quyền phê duyệt. Việc đưa một bản Tuyên bố như vậy cho Đại sứ quán nước ngoài là không đúng.

Các chú hỏi bé thấy thế nào khi đến trao Tuyên bố 258 cho các ĐSQ?
Bé bảo “cháu đến trao Tuyên bố 258 cho các ĐSQ với mong muốn góp một tiếng nói nhỏ bé, cùng với Mạng lưới blogger Việt Nam, để các nước bạn cũng như Thế giới có cái nhìn khách quan, toàn cảnh hơn về tình trạng Nhận quyền tại Việt Nam, nhất là trong thời điểm Việt Nam xin ra nhập Hội đồng Nhân quyền quốc tế”

Haiz. Chả hiểu Các chú khuyên bé thế nào mà từ lúc về đến giờ trong đầu chỉ xuất hiện mỗi vấn đề Tiền viện trợ và Kinh tế :)) Có khi bé cũng bị ám ảnh chuyện này giống các chú các bác rồi …

Photo: Xin gửi lời cảm ơn tới tất cả mọi người đã dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho mình nhân ngày sinh nhật.</p><br /><br /><br /><br /> <p>Thế là mình chính thức 19 tuổi...cái tuổi "tiền mãn teen" ẩm ương, bướng bỉnh và khó chiều :"> 19 tuổi... Tự hứa sẽ yêu bản thân mình hơn, suy thoái "có định hướng hơn", người lớn hơn,...và nhiều điều hơn hơn nữa.</p><br /><br /><br /><br /> <p>Ps. Khoe một tí...Bánh sinh nhật và hoa kia là của ck béo Louis Nguyen tặng đấy. Cảm ơn ck nhiều lắm, cảm ơn ck đã luôn ở bên cạnh vk. VyCnl :x

Nguyễn Thu Trang 19 tuổi

————————-

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Người dân tố cáo Sở Cứu Hỏa thành phố Hải Dương tới hiện trường chậm trể, và xe bồn tới nơi mà không có một giọt nước, cháy chợ thiệt hại 25 triệu đô la

Posted by hoangtran204 trên 21/09/2013

Xe Cứu Hỏa không nước, cháy 25 triệu đô 
Monday, September 16, 2013 1:47:22 PM

HẢI DƯƠNG (NV) – Người dân tố cáo Sở Cứu Hỏa thành phố Hải Dương không những vừa tới chậm lại còn chạy xe bồn tới nơi mà không có một giọt nước nên mới thiệt hại lớn.

 

Trận hỏa hoạn thiêu rụi Trung tâm Thương mại Hải Dương hôm Chủ Nhật gây tổn thất 25 triệu đô. (Hình: VNExrpess)

 
Trận hỏa hoạn kéo dài hơn một ngày đêm đã thiêu hủy hoàn toàn Trung tâm Thương mại lớn nhất tỉnh Hải Dương, biến 536 sạp chợ thành đống tro than khổng lồ. Thiệt hại ban đầu ước lượng khoảng 500 tỉ đồng, tương đương 25 triệu đô. 
 
Báo Người Lao động cho biết, tới sáng ngày Thứ Hai 16/9/2013, khói vẫn nghi ngút và hơi nóng hầm hập tỏa ra từ đống tro tàn của Trung tâm Thương mại Hải Dương sau hơn 24 tiếng đồng hồ phựt lửa.

Hàng trăm tiểu thương đã kéo tới trụ sở nhà cầm quyền tỉnh, đòi gặp những người lãnh đạo cao nhất. Họ tố công an chữa cháy “hành động không kịp thời,” còn đưa cả xe cứu hỏa đến nơi – mà bồn không một giọt nước. Nhiều người la ó, phản đối lệnh cho bồi thường thiệt hại 10 triệu đồng, tương đương 500 đô cho mỗi tiểu thương chẳng thấm vào đâu. 
 
Phần lớn vật vã khóc than vì bỗng dưng cả sản nghiệp bị tiêu tan. Tất cả hàng hóa ở trung tâm thương mại lớn nhất tỉnh Hải Dương bỗng chốc ra tro khi mùa mua bán sắp đến gần. Không chủ sạp chợ nào mua bảo hiểm cháy và bồi thường hàng hóa khi xảy ra thiên tai, hỏa hoạn.
 
Tin của báo Người Lao động cũng cho biết, mỗi tiểu thương bị tổn thất từ vài trăm triệu đến vài chục tỉ đồng. Theo bà Lê Thị Huyền, chủ sạp bán quần áo, hầu hết các tiểu thương đều thế chấp, cầm cố nhà cửa để vay ngân hàng, lấy tiền mở sạp chợ kinh doanh. Không ai ngờ họ bỗng dưng trở thành kẻ trắng tay chỉ sau một đêm.
 
Một số nhân chứng cho hay, nhiều cán bộ chữa cháy quá mệt mỏi, đã đặt vòi rồng lên một cành cây để vòi … phun nước tự do. Còn trước đó, ông Đoàn Việt Hùng, chủ tịch thành phố Hải Dương tự thú rằng, nghe tin lửa phừng cháy khoảng 3 giờ sáng ngày 15 tháng 9, ông loay hoay mãi không gọi được taxi, đành… chạy bộ đến tận nơi xảy ra hỏa hoạn để… “chỉ đạo công tác chữa cháy.” 
 
Khoảng bốn tiếng đồng hồ sau, khu vực rộng 1,000 m2 phía sau trung tâm bị đổ sập. Cả tòa nhà này hiện nay có thể sụp nhào bất cứ lúc nào. Theo Sở Công thương tỉnh Hải Dương, Trung tâm Thương mại Hải Dương gồm ba tầng, tổng diện tích sử dụng khoảng 12,000 m2, gồm 536 sạp buôn bán vải vóc, giày dép, máy móc điện tử, điện máy, vật dụng gia đình, trang trí nội thất… Trung tâm thương mại này bắt đầu hoạt động từ năm 2001 cho đến nay, tính ra đã 12 năm.
 
Còn theo báo Tuổi Trẻ, khoảng 10 giờ sáng ngày 16 tháng 9, ít nhất 30 tiếng đồng hồ sau, tiểu thương và người hiếu kỳ tiếp tục bu quanh, tạo thành một vòng rào trước Trung tâm Thương mại đổ nát. Công an phong tỏa nghiêm ngặt khu vực, không cho bất cứ ai ra vào.
 
Theo báo Pháp luật Sài Gòn, nơi phát cháy đầu tiên là một sạp bán vải ở tầng 1, vào khoảng 3 giờ sáng ngày 15 tháng 9. Trị giá hàng hóa khoảng 400 tỉ đồng, còn trị giá cơ sở vật chất khoảng 100 tỉ, tổng cộng là 500 tỉ đồng, tương đương 25 triệu đô bị thiêu rụi hoàn toàn. Rất may không có thiệt hại về nhân mạng. 
 
Còn theo báo Thanh Niên, Công an tỉnh Hải Dương đã thành lập ban “chuyên án” điều tra nguyên nhân hỏa hoạn. Có người nghi ngờ Trung tâm Thương mại tỉnh Hải Dương bị đốt vì thù oán cá nhân. Tuy nhiên, theo Phó giám đốc Công an tỉnh Hải Dương, nguyên nhân gây hỏa hoạn có thể là… hệ thống điện. 
 
Báo Người Lao động dẫn lời một số nhân chứng, nói rằng lửa phựt cháy đầu tiên khoảng 2 giờ sáng ngày 15 tháng 9, nhưng đến 3 giờ 20 phút thì nhân viên bảo vệ mới phát giác. Những người này tố giác nhóm bảo vệ nói trên mở sòng bài tại văn phòng nằm trong Trung tâm thương mại, thường xuyên tụ tập cờ bạc, lơ là việc tuần tiễu, canh phòng. Một nhân chứng nói với báo Người Lao động rằng, nếu đám cháy được phát giác kịp thời thì hậu quả khủng khiếp đã không xảy ra.
 
Báo mạng VNExpress dẫn lời ông Nguyễn Đức Hiển, nhân vật số hai của Công an tỉnh Hải Dương cho rằng đó là vụ cháy lớn nhất từ trước đến nay tại tỉnh Hải Dương. 
 
Tin mới nhất của Việt Nam Net dẫn phúc trình của Công an tỉnh Hải Dương nói rằng chạm điện tại một sạp bán vải của bà Nguyễn Thị Huê ở tầng 1 gây hỏa hoạn. Nhận định này mâu thuẫn với nhận định tiểu thương nói đã cắt điện tại Trung tâm thương mại kể từ sau giờ đóng cửa, 6 giờ rưỡi chiều mỗi ngày. (PL)

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Vụ công an đàn áp giáo dân Mỹ Yên: Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp trả lời phỏng vấn của VietCatholic

Posted by hoangtran204 trên 21/09/2013

Hôm nay, Ban Tôn Giáo của Chính Phủ CHXHCN VN do tướng công an Phạm Dũng dẫn đầu phái đoàn 7 người vẫn còn đang viếng thăm Tòa Thánh Vatican để “méc” vụ Mỹ Yên.

Tòa Thánh Vatican muốn tìm hiểu và điều tra vụ việc này rõ ràng hơn, và cha Nguyễn Thái Hợp đã trả lời phỏng vấn của VietCatolic như sau:

Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp trả lời phỏng vấn của VietCatholic

21-9-2013

Hôm 19/9/2013, Lm Gioan Trần Công Nghị đã có cuộc phỏng vấn với Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, giám mục giáo phận Vinh, để tìm hiễu rõ hơn về những gì đang xẩy ra quan biến cố tại Mỹ Yên, phản ứng của giáo dân giáo phận Vinh và cách hành xử của chính quyền Nghệ An cũng như của chính phủ đang diễn ra như thế nào. Sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn:

LM. Trần Công Nghị: Trước hết con LM Trần Công Nghị kính chào Đức Cha và xin chúc sức khỏe bình an và ơn thiêng của Chúa Thánh Thần trên công việc của Đức Cha và toàn giáo phận Vinh. 

Hỏi: Thưa Đức Cha, trong biến cố xẩy ra ở giáo xứ Mỹ Yên, chúng con có dịp theo dõi những tin tức cập nhật từ giáo phận của Đức Cha và đã thông tin cho độc giả VietCatholic biết diễn tiến từng ngày. Thế nhưng gần đây hệ thống Truyền thông nhà nước Việt Nam đang cố ý xuyên tạc và bóp méo sự thật về vụ giáo dân Mỹ Yên bị đánh đập khi đòi người mà công an bắt trái phép. Do vậy, một lần nữa xin Đức Cha tóm tắt cho người Việt Nam và dư luận thế giới biết sự thực về câu chuyện giáo dân Mỹ Yên ra sao và đã bị lực lượng công an đàn áp, đánh đập tàn bạo như thế nào? 

Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Rất vui được gặp lại cha Giám đốc và quý thính giả VietCatholic, nhưng lại rất buồn vì phải cùng nhau trao đổi về một vụ việc đáng lẽ ra không nên xảy ra ở thế kỷ XXI này. Vắn tắt sự kiện như sau:

Chiều ngày 22/5/2013, trước ngày xét xử phúc thẩm 14 thanh niên tại Tòa án Nhân dân Nghệ An, thân nhân và bạn hữu của họ đến Trại Gáo để cầu bình an. Họ đặt cơm tối cho 80 người, nhưng trên suốt hành trình, đã bị lực lượng công an chặn đường bằng nhiều cách, nên chỉ khoảng 30 người dùng cơm. Sau đó, mọi người tham dự thánh lễ với cộng đoàn giáo họ Trại Gáo. Số người còn lại vẫn tiếp tục đến.

Chập tối, lúc thánh lễ đang diễn ra, trên đoạn rẽ từ đường 534 đến Trại Gáo, khách hành hương bị một nhóm người lạ mặt, không mặc sắc phục công an và cũng không cho biết mình lý do, chặn đường. Tức khắc xảy ra cãi vã, xô xát và hỗn loạn. Bị đám đông phản kháng mạnh, những người chặn bỏ chạy. Có người bị thương, vài người chạy vào nhà ông xã đội trưởng, nơi công an đã tập trung từ trước. Ba người bị dân chúng khống chế và bị đánh. Được cấp báo, đội an ninh của họ Trại Gáo, xứ Mỹ Yên, vội vàng đến đưa nạn nhân về nhà văn hóa xóm 13 để bảo vệ. 

Đang khi tham dự thánh lễ, Ban Hành giáo Trại Gáo nhận được điện thoại cấp cứu của công an huyện Nghi Lộc. Họ đã cấp tốc chạy xuống và phải phá ổ khóa để đưa nạn nhân vào đó ẩn trốn. Ba người này khai là công an và người ta cũng thấy giấy tờ, cũng như sắc phục công an trong cốp xe. 

Dân chúng tụ tập bên ngoài, mỗi lúc một đông và xô bồ hơn, rất khó kiểm soát, mà cha xứ lại đi vắng. Vì vậy, Hội Đồng mục vụ đã điện thoại cho Tòa Giám mục xin giúp đỡ. Cùng lúc đó, ông Vũ Chiến Thắng, Phó Giám đốc công an Tỉnh Nghệ An và ông Chủ tịch huyện Nghi Lộc đã gọi điện thoại cho tôi, đề nghị hợp tác để giải quyết sự việc. Thấy tình hình càng lúc càng phức tạp, lúc 19g45, tôi và hai linh mục lên đường. Trong khi đó, phía nhà cầm quyền mặc dầu đã ba lần bảy lượt hứa hẹn sẽ có mặt, nhưng đã hoàn toàn vắng mặt một cách vô trách nhiệm. 

Khi chúng tôi có mặt, tình hình bớt nguy hiểm nhưng vẫn còn rất căng thẳng, vì trong đám đông phức tạp, xen lẫn cả giáo lẫn lương dân. Theo yêu cầu của dân chúng, một biên bản được soạn thảo. Sau khi đọc biên bản đó, đám đông phản đối dữ dội vì cho rằng chưa đúng sự thật. Phải viết lại biên bản 2. Đa số dân chúng tạm chấp nhận biên bản này, nhưng vẫn chưa chịu giải tán. Tôi vừa yêu cầu mọi người giải tán, vừa yêu cầu nhà cầm quyền đưa xe lên chở người bị thương về, nhưng họ vẫn không xuất hiện.

Phải mất một thời gian nữa mới tìm được xe chở nạn nhân về với sự bảo vệ của phái đoàn Tòa Giám mục. Trên đường về, chúng tôi phải quay lại nhà ông xã đội trưởng để cứu công an còn mắc kẹt ở đấy. Sau khi chúng tôi về, dân vẫn tiếp tục tụ tập ở khu vực đó và một chiếc xe máy khác bị phá. 

Cần nói thêm, ngày 24/5/2013, đại diện huyện Nghi Lộc và xã Nghi Phương đã đến cám ơn Hội đồng mục vụ và đội an ninh Trại Gáo vì đã tích cực giải cứu cán bộ công an đêm 22/5/2013. Lời cám ơn tương tự cũng đã được nhà cầm quyền các cấp nhiều lần bày tỏ với tôi và các linh mục giáo phận. Thế mà, sau này báo đài Nhà nước lại vu khống Hội đồng mục vụ Trại Gáo đã ‘bắt giam người trái pháp luật’.

Sự việc ngày 22/5/2013 trở nên nghiêm trọng hơn, khi nhà cầm quyền không những không xử lý một cách nghiêm minh hành vi sai trái của cán bộ công an, mà còn cố tình bao che thuộc cấp và dựng án để bắt hai giáo dân Trại Gáo theo kiểu bắt cóc, không tuân thủ quy định tối thiểu của Luật Tố tụng Hình sự Việt Nam hiện hành. 

Như các trang mạng đã đưa tin, ngày 27/6/2013, trên đường đi đám cưới cháu, ông Ngô Văn Khởi bị cảnh sát giao thông chặn lại và bị năm thanh niên bịt mặt dẫn đi không nêu rõ lý do. Mấy ngày sau gia đình mới nhận được thông báo, nhưng giấy ghi nhầm với một ông Ngô Văn Khởi khác, vì sai địa chỉ và tên vợ. 

Cùng ngày 27/6, khi ông Nguyễn Văn Hải chở cháu là Nguyễn Huy Hoàng (5 tuổi) đi khám chữa bệnh và lấy bột mỳ, trên đường về bị công an bắt giữ, không nêu bất cứ lý do và không tiến hành bất cứ thủ tục nào. Cháu Hoàng bị bỏ lại trong tình trạng hoảng loạn. 

Mặc dù rất phẫn nộ trước hành vi sai trái của nhà cầm quyền và các văn bản gửi đi không nhận được câu trả lời thỏa đáng, nhưng suốt trong hai tháng giáo dân vẫn kiên trì đối thoại. Tòa Giám mục cũng có nhiều cuộc gặp gỡ làm việc với nhà cầm quyền yêu cầu giải quyết vấn đề càng sớm càng tốt để tránh những phức tạp có thể xảy ra. Nói chung, họ hứa sẽ giải quyết, nhưng đợi mãi vẫn chẳng thấy gì. Vì thế, người dân ngày them bức xúc và không còn tin ở giải pháp đối thoại. Ngày 30/8/2013, người thân của hai ông Khởi và ông Hải cùng một số giáo dân Mỹ Yên tập trung ôn hòa tại UBND xã Nghi Phương đòi thả người. Hôm đó, theo lời yêu cầu của công an tỉnh Nghệ An và huyện Nghi Lộc, tôi đã đến UBND xã Nghi Phương đề nghị nhà cầm quyền đáp ứng yêu cầu của nhân dân, đồng thời kêu gọi đồng bào kiên nhẫn đợi chờ. Cuối cùng, mọi người rút lui trong trật tự. 

Sáng Chúa Nhật 01/9/2013, UBND tỉnh Nghệ An mời tham dự cuộc họp đặc biệt để giải quyết vấn đề trên. Tham dự cuộc họp, về phía nhà cầm quyền có ông Nguyễn Xuân Đường, chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An, ông Thái Văn Hằng, phó chủ tịch UBND, ông Lưu Công Vinh, trưởng Ban tôn giáo tỉnh Nghệ An, ông Vũ Chiến Thắng, phó Giám đốc công an Nghệ An, ông Nguyễn Hữu Cầu, phó Giám đốc công an – Thủ trưởng cơ quan CSĐT và một số người liên quan. Về phía Tòa Giám mục có tôi, Giám mục giáo phận, linh mục Phêrô Trần Phúc Chính, Quản hạt Nhân Hòa, linh mục Phaolô Nguyễn Văn Hiểu, chánh Văn phòng Tòa giám mục và linh mục Phêrô Nguyễn Đoài, phó Văn phòng Tòa giám mục. Đa số tham dự viên đồng ý tìm biện pháp giải quyết vấn đề để tránh hậu quả xấu. Nhưng ông Nguyễn Hữu Cầu cứ khăng khăng yêu cầu Giám mục giáo phận phải đứng ra bảo lãnh tại ngoại cho ông Khởi và ông Hải. Sau khi thảo luận thẳng thắn và chân thành, chúng tôi đã từ chối viết Đơn bảo lãnh tại ngoại, vì hai lý do: thứ nhất, theo nguyên tắc, luật Tố tụng không quy định việc tổ chức tôn giáo bảo lãnh mà phải là gia đình; thứ hai, quan trọng hơn, giáo phận Vinh không chấp nhận việc nhà cầm quyền cố tình đánh lạc hướng và làm phức tạp sự việc ngày 22/5/2013, nhằm kết án và truy cứu nhiều người dân chất phác vô tội khác, trong khi những hành vi sai trái của các cán bộ lại được bao che. 

Ngày 03/9/2013 người thân của hai nạn nhân và đồng bào Mỹ Yên lại tập trung đến UBND xã Nghi Phương đòi thả người. Sau những chờ đợi và trao đổi căng thẳng, cuối cùng nhà cầm quyền địa phương đã viết Giấy cam kết về việc thả hai nạn nhân trước 16 giờ ngày 04/9/2013 và còn tuyên bố “nếu đến thời gian trên mà công an tỉnh không thả ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải thì UBND xã chịu trách nhiệm trước nhân dân”. Sau khi nhận được Giấy cam kết, bà con tự động rút lui.

Cùng thời gian đó, cán bộ công an Cục an ninh xã hội đề nghị Tòa Giám mục có một văn bản yêu cầu thả người để cơ quan điều tra làm căn cứ thả hai ông Khởi và ông Hải về tham dự Lễ Tấn phong Giám mục phụ tá. Do đó, chiều 03/9/2013, Tòa Giám mục đã có Văn thư số 38/13-VTTG đề xuất thả người.

Sáng 04/9/2013, Thánh lễ Tấn phong Giám mục Phụ tá diễn ra rất tốt đẹp, với khoảng 22000 người tham dự. Trưa hôm đó, Văn Phòng Tòa Giám Mục Xã Đoài nhận được thư ‘hỏa tốc’ mời Giám mục giáo phận vào họp tại trụ sở UBND tỉnh Nghệ An vào lúc 15 giờ. Nhưng tôi không thể đến tham dự cuộc họp này, vì chương trình làm việc trong ngày lễ Tấn phong Giám mục phụ tá đã sắp đặt từ trước không thay đổi được. Sau này người ta mới biết ngay lúc hẹn gặp Giám mục giáo phận tại UBND tỉnh, nhà cầm quyền đã sẵn sàng trấn áp dân tại Nghi Phương.

Khoảng 15g30 ngày 04/9/2013, tin tưởng nơi thứ ‘Giấy cam kết lừa đảo’ của nhà cầm quyền, người nhà của ông Khởi và ông Hải cùng một số bà con giáo dân Mỹ Yên đã tới UBND xã Nghi Phương để nhận hai ông về nhà. Khi đến nơi, họ ngỡ ngàng nhận ra đã bị nhà cầm quyền lừa đảo: Không hề có chuyện thả người. Trên thực tế, ngay từ sáng 04/9/2013, nhà cầm quyền đã bày binh bố trận với mấy hàng trăm công an, cảnh sát cơ động, dân quân tự vệ, chó nghiệp vụ, lựu đạn cay… án ngữ lối vào trụ sở UBND xã Nghi Phương.

Một số người lạ mặt đã được cài vào đám đông để quấy rối, ném đá về phía công an và cảnh sát cơ động, một số giáo dân cũng ùa theo… Thế là cơ quan công quyền sử dụng lựu đạn cay, dùi cui, thuốc nổ, vũ lực… thẳng tay đàn áp dân chúng, làm cho hơn 30 người bị thương, trong đó có ba người bị chấn thương sọ não nặng.

Hỏi: Như Đức Cha đã biết, hiện nay các cơ quan truyền thông của chính quyền đang xuyên tạc vụ Mỹ Yên đến nỗi chính ban lãnh đạo của mạng lưới Boxit, một mạng lưới của giới trí thức Việt Nam trong nước, đã bình luận: “Người ta không ngần ngại gọi trống không Đức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, vị cha chung của Giáo phận Vinh với hơn 500.000 giáo dân, là “giám mục Hợp”, mạt sát Đức Cha là “lừa dối”, “vu khống”, “bịa đặt trắng trợn”. Thậm chí người ta tuyên bố có “sự xúi giục từ các tổ chức, thế lực phản động trong và ngoài nước, dẫn đến việc một số người dân đã bị kích động, nghe theo, thực hiện hành vi gây rối trật tự công cộng, vi phạm pháp luật”, dù không hề đưa ra bất kỳ bằng chứng nào. Xin Đức Cha nêu ra một số ví dụ cụ thể để dư luận thế giới biết đâu là sự thật và đâu là những điều chính quyền bóp méo, xuyên tạc.

Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Trong những ngày qua, báo Nghệ An, đài phát thanh, đài truyền hình Nghệ An đã đăng tải nhiều bài viết và phóng sự có nội dung xuyên tạc sự thật, xúc phạm đến uy tín và danh dự của tôi, cũng như toàn thể linh mục và giáo dân giáo phận Vinh. Tệ hơn nữa, trong buổi phát hình tối Chúa Nhật 15/9/2013, đài truyền hình VTV cũng lập lại những luận điệu của đài truyền hình Nghệ An, chụp cho tôi nhiều ‘tội danh’ như cấu kết với thế lực phản động trong cũng như ngoài nước, kích động nhân dân hận thù với nhà nước, chia rẽ khối đoàn kết nhân dân, đi ngược lại với chủ trương của các Đức Thánh Cha và của Hội Đồng Giám mục Việt Nam là sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc v.v… 

Nhiều lúc tôi tự hỏi có nhà nước pháp quyền nào trên thế giới hiện nay cho phép các phóng viên nặc danh và cơ quan truyền hình Nhà nước tự tung tự tác, muốn bôi nhọ ai tùy ý, tự do chụp mũ cho người khác một cách vô căn cứ những thứ tội nghiêm trọng, mà chỉ những tòa án đặc biệt mới có quyền tuyên án? Bản thân tôi, dù sao cũng là giám mục một giáo phận 526.000 giáo dân, trải dài trên ba tỉnh, đồng thời là Chủ tịch Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, mà họ còn cáo buộc, một cách vô tội vạ, những tội danh ghê gớm như vậy, thì phương chi các em sinh viên, các nông dân chất phác, những người lao động cô thân cô thế? Điều này cho thấy sự thao túng, vô pháp luật và xuống cấp về phẩm chất đạo đức của một xã hội. 

Đã có một thời người ta tôn vinh gian dối và cho đó là một phương pháp tuyên truyền hữu hiệu nhất, vì đinh ninh rằng: Cứ nói dối, cứ nói dối… cuối cùng vẫn còn lại cái gì. Từ Phát-xít Đức cho tới Staline, Mao Trạch Đông, Pol Pot cho đến hiện nay … một số nhà cầm quyền đã sử dụng nó như lợi khí tuyên truyền để đánh lận con đen. Trong quá khứ, xem ra một số lần họ đã đánh lừa được dư luận hay ít nhất gây hoang mang, sợ hãi và bêu xấu đối phương.

Toàn cầu hóa và cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật với những công nghệ hiện đại đã giúp nhân loại dễ dàng lột mặt nạ những gian dối và lừa lọc này. Hơn nữa, nhân loại ngày càng đề cao mô hình nhà nước dân chủ, pháp quyền, tôn trọng sự thật, nhân phẩm nhân quyền, sự minh bạch và yêu chuộng công lý – hòa bình. Bạo lực, gian dối, lừa lọc, cả vú lấp miệng em … đang bị đẩy dần vào bóng tối.

Theo Giáo huấn Xã hội của Giáo Hội Công Giáo, cộng đồng chính trị và Giáo Hội độc lập và tự trị trong lãnh vực riêng của mình, nhưng cả hai đều phục vụ con người đều phục vụ con người. Chính vì thế, “sự tự trị giữa Giáo Hội và cộng đồng chính trị không dẫn tới chỗ hai bên ly khai nhau, loại bỏ việc hợp tác (…). Giáo Hội và cộng đồng chính trị có thể làm cho việc phục vụ này hữu hiệu hơn “để mọi người cùng có lợi, nếu mỗi bên nỗ lực hơn nữa để hợp tác lành mạnh với nhau theo cách thế phù hợp với hoàn cảnh không gian và thời gian”.

Chính trong viễn tượng đó, Tòa Thánh đã đề nghị định hướng mục vụ: “Đối thoại thẳng thắn và cộng tác chân thành”. Đức Bênêdictô XVI kêu gọi Giáo Hội Việt Nam “đóng góp vào việc phát triển nhân bản và tâm linh của con người, nhưng đồng thời cũng đóng góp cho việc phát triển đất nước. Việc tham gia vào tiến trình này là một bổn phận và một đóng góp quan trọng, nhất là lúc Việt Nam cũng đang từ từ mở cửa về phía cộng đồng quốc tế”. 

Tuy nhiên, đối thoại không đồng nghĩa với thỏa hiệp, nhất là thỏa hiệp với bất cứ giá nào. Niềm tin tôn giáo và chân lý không thể mặc cả hay dễ dàng nhượng bộ. Rất nhiều lần người Kitô hữu được mời gọi chấp nhận trả giá. Vào dịp Giáng Sinh 2012, Ngài đã đưa ra một nhận định sâu sắc: “Việc hợp tác sinh hoa kết quả giữa các Kitô hữu và những người khác là điều có thể thực hiện được. Thế nhưng người Kitô hữu chỉ trả lại cho César những gì thuộc về họ César, chứ không phải những gì thuộc về Thiên Chúa. Trong lịch sử, đôi khi người Kitô hữu không thể tuân thủ những đòi hỏi của César. Từ thói tôn thờ hoàng đế thời cổ đại Rôma đến những chế độ toàn trị trong thế kỷ vừa qua, các César đã cố chiếm đoạt vị trí của Thiên Chúa. Khi người Kitô hữu từ chối cúi mình trước các thần ngụy tạo được đề xuất thời nay (…) là vì họ hoàn toàn tự do thoát khỏi những kiềm tỏa của ý thức hệ, và được linh hứng bởi tầm nhìn về vận mệnh con người, cao quý đến nỗi họ không thể nào thỏa hiệp với bất kỳ điều gì đe dọa tầm nhìn đó”. 

Giáo huấn Công Giáo mời gọi chúng ta can đảm chống lại bất công, bạo lực, gian dối và sai lầm, nhưng vẫn tôn trọng người sai lầm và không hề chủ trương lấy ác báo ác. Càng không tôn bạo lực làm kim chỉ nam cho cuộc sống và biện pháp giải quyết mọi vấn đề. Đối thoại được Giáo Hội Công Giáo chọn lựa như cách thế thích hợp nhất để giải quyết những xung đột và tranh chấp. Tuy nhiên, đúng như Đức Benedictô XVI đã lưu ý, sự thật vẫn giữ vai trò quan trọng nhất. Hơn bao giờ hết, lời của Đức Giêsu luôn luôn là ánh sáng soi dẫn bước đường của chúng tôi: “Sự thật sẽ giải phóng anh em”.

Tóm lại, cái sảy nảy cái ung. Đáng lẽ ra phải khiển trách những người sai phạm trong việc chặn đường và bắt người trái phép, nhà cầm quyền đã bao che cho cấp dưới và tiếp tục lấp liếm, trấn áp dân chúng. Vì vậy, họ đã biến tình trạng bình yên thành bất ổn và chuyện nhỏ thành chuyện lớn. Không những họ đã bày binh bố trận để trấn áp những nông dân chất phác trong tay không có một tấc sắt, mà còn tiếp tục công khai dùng phương tiện truyền thông mạ lị, vu khống giám mục, linh mục, giáo dân Vinh là ‘bạo loạn, cấu kết với bên ngoài để âm mưu tạo phản’(?). Trong cuộc khủng hoảng về kinh tế, xã hội và an ninh quốc phòng hiện nay, Việt Nam cần đến sự hỗ trợ của cộng đồng quốc tế hơn bao giờ hết, thế mà tại sao lại có những hành động đẩy đất nước vào tình trạng thụt lùi rõ rệt về nhân quyền và tự do tôn giáo? Không phải vô lý, khi có người đặt câu hỏi: Nhà cầm quyền Nghệ An có chủ đích gì khi dàn dựng kịch bản này? 

Hỏi: Xin Đức Cha cho biết tinh thần hiệp thông của các linh mục và giáo dân trong giáo phận Vinh như thế nào?

Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Hơn 200 linh mục hiện hoạt động trên ba tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình vừa tuyên bố “hiệp thông sâu xa, đồng quan điểm với Tòa Giám mục và Giám mục giáo phận trong các văn bản” về vụ giáo xứ Mỹ Yên. Tại khắp nơi, giáo dân Vinh đang chứng tỏ truyền thống đoàn kết, luôn hợp nhất với Tòa Giám mục và sốt sáng cầu nguyện để công lý và hòa bình sớm thực hiện trên mảnh đất thân yêu này. Lấy lại câu nói biểu tượng của Đức Cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên trong vụ Tam Tòa trước đây, nhiều người đã nhận định: “Tại giáo phận Vinh không chỉ có một Nguyễn Thái Hợp mà luôn luôn có sẵn 526.000 Nguyễn Thái Hợp khác”.

Hỏi: Kính thưa Đức Cha: VietCatholic nhận được nhiều điện thư của độc giả nói rằng trong khi một số cơ quan truyền thông quốc tế phổ biến tin tức về vụ Mỹ Yên, giúp thế giới biết về tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam, thì chính tại Việt Nam, mạng lưới của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã không lên tiếng gì về vụ Mỹ Yên. Xin Đức Cha cho biết các Giám mục Việt Nam đang hiệp thông với giáo phận Vinh như thế nào?

Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Mạng lưới của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã đăng Thư Chung của Giám mục giáo phận Vinh gửi toàn thể cộng đồng Dân Chúa, cũng như thư của Giám mục Vinh gửi Đức Hồng Y, quý Đức Tổng, quý Đức Cha, quý Cha, quý Tu sĩ và toàn thể cộng đồng Dân Chúa tại Việt Nam xin cầu nguyện đặc biệt cho các giáo dân bị đàn áp tại giáo xứ Mỹ Yên và cho giáo phận Vinh trong hoàn cảnh hiện tại. Văn phòng TGM Xã Đoài vừa cho biết “Tuyên bố của Linh mục đoàn giáo phận Vinh” cũng sẽ được đăng trên trang Website của Hội Đồng Giám mục Việt Nam. Hiện nay chúng tôi đã được thư liên đới của một số giáo phận gửi tới. Chúng tôi sẽ lần lượt công bố trên trang mạng của giáo phận.

LM Nghị: VietCatholic xin chính thức một lần nữa cám ơn Đức Cha đã dành cho chúng con buổi phỏng vấn hữu ích này. Trước khi kết thúc, Xin Đức Cha nói thêm những điều Đức Cha muốn gửi tới Giáo Hội Công Giáo hoàn vũ và dư luận quốc tế về tình hình giáo phận Vinh hiện nay.

Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Chân thành cảm ơn mọi người ở trong và ngoài nước, bạn bè thật gần cũng như thật xa, nhưng trong thời gian qua đã rất gắn bó với giáo phận Vinh và liên đới với các nạn nhân tại Mỹ Yên. Đặc biệt, chân thành cám ơn Ban Điều hành và tất cả các cộng tác viên VietCatholic đã nhanh chóng dịch các văn bản của vụ Mỹ Yên ra nhiều thứ tiếng, nhờ vậy cộng đồng quốc tế hiểu và hiệp thông mạnh mẽ hơn. Xin tiếp tục liên đới và hiệp thông với chúng tôi. Chân thành cảm tạ.  

 

Nguồn: VietCatholic

và  http://giaophanvinh.net/modules.php?name=News&op=viewst&sid=9889

 

Posted in Tôn Giáo | Leave a Comment »

►So sánh: Nền giáo dục đào tạo con người, và nền GD đào tạo một công cụ để phục vụ cho mục tiêu của đảng

Posted by hoangtran204 trên 20/09/2013

 

 

 17-8-2013

Đào tạo con người và đào tạo công cụ

 

 Paulo Thành Nguyễn

Theo blog Paulo Thành Nguyễn

Chia sẻ bài viết này

Đào tạo con người trong chế độ VNCH

Năm 1958, dưới thời Bộ trưởng Bộ Quốc gia Giáo dục Trần Hữu Thế, Việt Nam Cộng hòa nhóm họp Đại hội Giáo dục Quốc gia (lần I) tại Sài Gòn. Đại hội này quy tụ nhiều phụ huynh học sinh, thân hào nhân sĩ, học giả, đại diện của quân đội, chính quyền và các tổ chức quần chúng, đại diện ngành văn hóa và giáo dục các cấp từ tiểu học đến đại học, từ phổ thông đến kỹ thuật… Ba nguyên tắc“nhân bản” (humanistic), “dân tộc” (nationalistic), và “khai phóng” được chính thức hóa ở hội nghị này. Đây là những nguyên tắc làm nền tảng cho triết lý giáo dục của Việt Nam Cộng hòa, được ghi cụ thể trong tài liệu Những nguyên tắc căn bản do Bộ Quốc gia Giáo dục ấn hành năm 1959 và sau đó trong Hiến pháp Việt Nam Cộng hòa (1967).

1.Giáo dục Việt Nam là giáo dục nhân bản: Triết lý nhân bản chủ trương con người có địa vị quan trọng trong thế gian này; lấy con người làm gốc, lấy cuộc sống của con người trong cuộc đời này làm căn bản; xem con người như một cứu cánh chứ không phải như một phương tiện hay công cụ phục vụ cho mục tiêu của bất cứ cá nhân, đảng phái, hay tổ chức nào khác.Triết lý nhân bản chấp nhận có sự khác biệt giữa các cá nhân, nhưng không chấp nhận việc sử dụng sự khác biệt đó để đánh giá con người, và không chấp nhận sự kỳ thị hay phân biệt giàu nghèo, địa phương, tôn giáo, chủng tộc… Với triết lý nhân bản, mọi người có giá trị như nhau và đều có quyền được hưởng những cơ hội đồng đều về giáo dục.

2. Giáo dục Việt Nam là giáo dục dân tộc: Giáo dục tôn trọng giá trị truyền thống của dân tộc trong mọi sinh hoạt liên hệ tới gia đình, nghề nghiệp, và quốc gia. Giáo dục phải bảo tồn và phát huy được những tinh hoa hay những truyền thống tốt đẹp của văn hóa dân tộc. Dân tộc tính trong văn hóa cần phải được các thế hệ biết đến, bảo tồn và phát huy, để không bị mất đi hay tan biến trong những nền văn hóa khác.

3. Giáo dục Việt Nam là giáo dục khai phóng: Tinh thần dân tộc không nhất thiết phải bảo thủ, không nhất thiết phải đóng cửa. Ngược lại, giáo dục phải mở rộng, tiếp nhận những kiến thức khoa học kỹ thuật tân tiến trên thế giới, tiếp nhận tinh thần dân chủ, phát triển xã hội, giá trị văn hóa nhân loại để góp phần vào việc hiện đại hóa quốc gia và xã hội, làm cho xã hội tiến bộ tiếp cận với văn minh thế giới.

Đào tạo “công cụ” trong chế độ VNCS

Mục tiêu phấn đấu chung của cơ sở giáo dục đại học và cao đẳng của Việt Nam là thực hiện nghiêm túc Nghị quyết 142 của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam. Nghị quyết này chỉ rõ những mục tiêu giáo dục như sau:

“… Xây dựng cho được một độ ngũ cán bộ khoa học, kỹ thuật và quản lý kinh tế đông đảo vững mạnh, ngày cànghoàn chỉnh về trình độ và ngành nghề, vừa có phẩm chất chính trị tốt, tuyệt đối trung thành với Đảng, với giai cấp công nhân, với dân tộc, liên hệ chặt chẽ với công nông, vừa có trình độ khoa học kỹ thuật và nghiệp vụ giỏi, nắm vững những quy luật của tự nhiên và quy luật xã hội, có năng lực tổ chức và động viên quần chúng, đủ sức giải quyết những vấn đề khoa học, kỹ thuật và quản lý kinh tế do thực tế nước ta đề ra và có khả năng tiến kịp trình độ khoa học, kỹ thuật tiên tiến trên thế giới.

Và quyết định 3704/QĐ-BGDĐT 2013, ban hành từ ngày 10/9/2013 mới đây cho biết bộ GDĐT sẽ triển khai và đảm bảo 90% HSSV phải học Nghị quyết của Đảng, chính sách pháp luật và sau năm 2016, phấn đấu đưa tỉ lệ này đạt trên 99%.

– Nhìn mục tiêu giáo dục con người trong chế độ hiện nay có lẽ không khác việc sản xuất ra một cái laptop là mấy. Chúng ta được đào tạo cho những chức năng khác nhau nhưng đều được lập trình trong não trạng bằng một hệ tư tưởng một chiều, được định hướng bằng những nghị quyết duy ý chí của một nhóm người tự xưng là đại diện cho chúng ta!

Thực trạng giáo dục của nước ta hiện nay có lẽ không cần phân tích nhiều thì ai cũng nhận ra được sự yếu kém của nó, những hiện tượng tiêu cực chúng ta đang nhìn thấy đầy trên mặt báo chỉ là những biểu hiện bên ngoài, trong khi vấn đề nó nằm ở “liều thuốc độc” bên trong, đó là mục-tiêu- giáo- dục- con -người -theo định hướng -xã- hội-chủ-nghĩa, có nghĩa là con người không được đào tạo để trở thành người, mà chỉ được đào tạo để trở thành phương tiện hay công cụ để phục vụ cho mục tiêu của một đảng phái.

 

Posted in ►Chiến Tranh mạng giữa Blogger VN và Đảng CSVN, Giao Duc | Leave a Comment »

►Lo ngại trước những tấn kích của chế độ, Giám Mục Nguyễn Thái Hợp kêu gọi sự ủng hộ quốc tế- Tướng công an ghé thăm Vatican sau vụ Mỹ Yên

Posted by hoangtran204 trên 20/09/2013

Đảng Cộng sản VN và Nhà Nước cho rằng có mối liên hệ giữa hoạt động tôn giáo và ổn định xã hội.

Một phái đoàn của Ban Tôn giáo Chính phủ hiện đang ở thăm Vatican sau khi có vụ lộn xộn liên quan giáo dân tại Mỹ Yên, Nghệ An.

Phái đoàn này có bảy thành viên do Thứ trưởng Bộ Nội vụ, Trưởng ban Ban Tôn giáo Chính phủ, Trung Tướng Công An Phạm Dũng dẫn đầu, theo Thông tấn xã Việt Nam. Chuyến thăm kéo dài 5 ngày từ 15/9-20/9.

Hàng trăm giáo dân ở giáo xứ Mỹ Yên, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An, đụng độ với nhà chức trách hôm 4/9.

Giáo dân nói chính quyền đã thất hứa khi không trả tự do cho hai người mà họ bắt trước đó, còn chính quyền thì cáo buộc giáo dân “gây rối”.

Công an Nghệ An cũng đã khởi tố vụ án hình sự ở Mỹ Yên.

 

Lo ngại trước những tấn kích của chế độ, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp kêu gọi sự ủng hộ quốc tế

Photo: Lo ngại trước những tấn kích của chế độ, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp kêu gọi sự ủng hộ quốc tế

Thứ năm, ngày 19 tháng chín năm 2013
Trong cuộc phỏng vấn với AsiaNews hôm nay 18/9/2013, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp nói về “tình huống nguy hiểm và đáng lo ngại” đối với các tín hữu của giáo phận, những người đang bị chính quyền Việt Nam xoi mói nghi kỵ. Ngài kêu gọi nhà nước tôn trọng nhân quyền và trả tự do cho các giáo dân bị bỏ tù . Ngài cũng lên tiếng kêu gọi “tình liên đới và nâng đỡ” đối với Giáo Hội tại Việt Nam để chấm dứt “những lời dối trá và vu khống”.

Vinh (AsiaNews) – “Chúng tôi rất quan ngại về tình hình giáo phận Vinh. Chúng tôi không thể biết những cuộc tấn công, những dối trá, và những vu khống sẽ tiếp tục kéo dài đến bao giờ mới chấm dứt. Đó là một tình huống nguy hiểm và đáng lo ngại cho các Kitô hữu”, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục giáo phận Vinh, thuộc miền Bắc Việt Nam đã cho biết như trên. Trong những tuần gần đây, vị Giám Mục và giáo phận của ngài đã là mục tiêu của những cuộc tấn công bạo lực thể lý – chứ không chỉ bằng lời nói – từ các phương tiện truyền thông và từ các nhà cầm quyền tại Việt Nam. Các nhà lãnh đạo Công Giáo lo sợ rồi đây sẽ có nhiều vụ trả thù hơn nữa; trong khi đó các tín hữu tập hợp xung quanh vị Giám mục và tham dự Thánh Lễ và các nghi lễ tôn giáo, nhấn mạnh đến giá trị của tình hiệp nhất là nét đặc thù của Giáo Hội địa phương . “Chúng tôi muốn hòa bình, tự do và phẩm giá của nhân quyền”, Đức Cha Phaolô nói với AsiaNews, nhưng “điều không may là điều này không phụ thuộc vào ý muốn của chúng tôi . ”

Hôm 16 tháng 9, các giám mục, linh mục và hàng ngàn tín hữu đã vẫy cờ Vatican và dự Thánh Lễ cầu nguyện “cho hòa bình và công lý” để đối phó với những lời vu khống của truyền hình và báo chí nhà nước trong một chiến dịch bôi nhọ chống lại giáo phận Vinh . Các buổi lễ đã được tổ chức tại Đền Thánh Antôn, một trung tâm hành hương của giáo phận Vinh không xa nơi đã diễn ra cuộc đàn áp bạo lực của cảnh sát hôm 04 Tháng Chín .

Tranh cãi hiện nay liên quan đến việc giáo xứ Mỹ Yên yêu cầu nhà nước phải trả tự do cho hai giáo dân là những người đã bị bắt cóc và giam cầm kể từ tháng Sáu mà không có bất cứ một lời buộc tội chính thức nào được đưa ra. Giáo phận Vinh và Đức Giám Mục giáo phận đã can thiệp để bênh vực cho các giáo dân bị bắt giam, yêu cầu trả tự do cho họ, và toàn thể giáo phận đã tham gia vào các cuộc biểu tình hợp pháp. Tuy nhiên, sự hỗ trợ của các nhà lãnh đạo Công Giáo trong giáo phận đã gây ra phản ứng mạnh từ phía nhà cầm quyền địa phương và trung ương. Họ đã phát động một chiến dịch bôi nhọ Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp và đe dọa sẽ can thiệp mạnh để dập tắt các cuộc biểu tình.

“Sức khoẻ của hai giáo dân bị bắt dường như không có vấn đề,” Đức Cha Phaolô nói với AsiaNews, nhưng “trong một chế độ toàn trị, bạn không thể nào biết khi nào họ mới được trả tự do. Chỉ có nhà nước mới biết khi nào họ sẽ được thả ra, nhưng chúng ta vẫn phải tiếp tục đòi trả tự do cho họ,” ngài nói thêm.

Giáo phận Vinh, là “một giáo phận nghèo trên bình diện kinh tế nhưng giàu truyền thống Kitô giáo và văn hóa”, Đức Cha Phaolô cho biết. “Để sống còn, chúng tôi cần hòa bình và tự do để có thể thực sự hoàn thành nhiệm vụ rao giảng Tin Mừng.”

Đây là lý do tại sao “chúng tôi cần sự hỗ trợ quốc tế và tình liên đới, ngõ hầu nhà nước chấm dứt đàn áp, ngưng các cuộc tấn công, các trò dối trá và vu khống”.

Đức Cha nhấn mạnh: “Chúng tôi đòi hỏi nhà cầm quyền phải thực hiện các quyền con người và tôn trọng tất cả các công ước quốc tế mà họ đã ký kết.”

“Chúng tôi cũng yêu cầu phải trả tự do cho hai giáo dân và bồi thường cho các nạn nhân của bạo lực tại Mỹ Yên.”

Trong thời gian qua, nhà cầm quyền Việt Nam đã tung ra một chiến dịch đàn áp đối với các blogger, các nhà hoạt động và những người bất đồng chính kiến mưu tìm tự do tôn giáo, tôn trọng các quyền dân sự, hoặc sự kết thúc chế độ độc đảng. Một bản kiến nghị đã được đưa ra đòi hỏi một thể chế đa nguyên. Chỉ tính riêng trong năm 2013, Hà Nội đã bắt giữ hơn 40 nhà hoạt động vì tội danh “chống nhà nước”, là tội danh mà các tổ chức nhân quyền cho là mơ hồ hầu chụp mũ cho ai cũng được.

Giáo Hội Công Giáo cũng đã đối tượng của những cấm cách và là nạn nhân của các cuộc đàn áp. Tháng Giêng vừa qua, tòa án Việt Nam đã kết án 14 người, trong đó có một số người Công Giáo, về tội âm mưu lật đổ chế độ. Phán quyết này đã bị các nhà hoạt động và các phong trào nhân quyền chỉ trích mạnh mẽ.

Đặng Tự Do

Nguồn: Vietcatholic New

 
Thứ năm, ngày 19 tháng chín năm 2013
Trong cuộc phỏng vấn với AsiaNews hôm nay 18/9/2013, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp nói về “tình huống nguy hiểm và đáng lo ngại” đối với các tín hữu của giáo phận, những người đang bị chính quyền Việt Nam xoi mói nghi kỵ. Ngài kêu gọi nhà nước tôn trọng nhân quyền và trả tự do cho các giáo dân bị bỏ tù . Ngài cũng lên tiếng kêu gọi “tình liên đới và nâng đỡ” đối với Giáo Hội tại Việt Nam để chấm dứt “những lời dối trá và vu khống”.

Vinh (AsiaNews) – “Chúng tôi rất quan ngại về tình hình giáo phận Vinh. Chúng tôi không thể biết những cuộc tấn công, những dối trá, và những vu khống sẽ tiếp tục kéo dài đến bao giờ mới chấm dứt. Đó là một tình huống nguy hiểm và đáng lo ngại cho các Kitô hữu”, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục giáo phận Vinh, thuộc miền Bắc Việt Nam đã cho biết như trên. Trong những tuần gần đây, vị Giám Mục và giáo phận của ngài đã là mục tiêu của những cuộc tấn công bạo lực thể lý – chứ không chỉ bằng lời nói – từ các phương tiện truyền thông và từ các nhà cầm quyền tại Việt Nam.

Các nhà lãnh đạo Công Giáo lo sợ rồi đây sẽ có nhiều vụ trả thù hơn nữa; trong khi đó các tín hữu tập hợp xung quanh vị Giám mục và tham dự Thánh Lễ và các nghi lễ tôn giáo, nhấn mạnh đến giá trị của tình hiệp nhất là nét đặc thù của Giáo Hội địa phương . “Chúng tôi muốn hòa bình, tự do và phẩm giá của nhân quyền”, Đức Cha Phaolô nói với AsiaNews, nhưng “điều không may là điều này không phụ thuộc vào ý muốn của chúng tôi . ”

Hôm 16 tháng 9, các giám mục, linh mục và hàng ngàn tín hữu đã vẫy cờ Vatican và dự Thánh Lễ cầu nguyện “cho hòa bình và công lý” để đối phó với những lời vu khống của truyền hình và báo chí nhà nước trong một chiến dịch bôi nhọ chống lại giáo phận Vinh . Các buổi lễ đã được tổ chức tại Đền Thánh Antôn, một trung tâm hành hương của giáo phận Vinh không xa nơi đã diễn ra cuộc đàn áp bạo lực của cảnh sát hôm 04 Tháng Chín .

Tranh cãi hiện nay liên quan đến việc giáo xứ Mỹ Yên yêu cầu nhà nước phải trả tự do cho hai giáo dân là những người đã bị bắt cóc và giam cầm kể từ tháng Sáu mà không có bất cứ một lời buộc tội chính thức nào được đưa ra.

Giáo phận Vinh và Đức Giám Mục giáo phận đã can thiệp để bênh vực cho các giáo dân bị bắt giam, yêu cầu trả tự do cho họ, và toàn thể giáo phận đã tham gia vào các cuộc biểu tình hợp pháp. Tuy nhiên, sự hỗ trợ của các nhà lãnh đạo Công Giáo trong giáo phận đã gây ra phản ứng mạnh từ phía nhà cầm quyền địa phương và trung ương. Họ đã phát động một chiến dịch bôi nhọ Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp và đe dọa sẽ can thiệp mạnh để dập tắt các cuộc biểu tình.

“Sức khoẻ của hai giáo dân bị bắt dường như không có vấn đề,” Đức Cha Phaolô nói với AsiaNews, nhưng “trong một chế độ toàn trị, bạn không thể nào biết khi nào họ mới được trả tự do. Chỉ có nhà nước mới biết khi nào họ sẽ được thả ra, nhưng chúng ta vẫn phải tiếp tục đòi trả tự do cho họ,” ngài nói thêm.

Giáo phận Vinh, là “một giáo phận nghèo trên bình diện kinh tế nhưng giàu truyền thống Kitô giáo và văn hóa”, Đức Cha Phaolô cho biết. “Để sống còn, chúng tôi cần hòa bình và tự do để có thể thực sự hoàn thành nhiệm vụ rao giảng Tin Mừng.”

Đây là lý do tại sao “chúng tôi cần sự hỗ trợ quốc tế và tình liên đới, ngõ hầu nhà nước chấm dứt đàn áp, ngưng các cuộc tấn công, các trò dối trá và vu khống”.

Đức Cha nhấn mạnh: “Chúng tôi đòi hỏi nhà cầm quyền phải thực hiện các quyền con người và tôn trọng tất cả các công ước quốc tế mà họ đã ký kết.”

“Chúng tôi cũng yêu cầu phải trả tự do cho hai giáo dân và bồi thường cho các nạn nhân của bạo lực tại Mỹ Yên.”

Trong thời gian qua, nhà cầm quyền Việt Nam đã tung ra một chiến dịch đàn áp đối với các blogger, các nhà hoạt động và những người bất đồng chính kiến mưu tìm tự do tôn giáo, tôn trọng các quyền dân sự, hoặc sự kết thúc chế độ độc đảng. Một bản kiến nghị đã được đưa ra đòi hỏi một thể chế đa nguyên. Chỉ tính riêng trong năm 2013, Hà Nội đã bắt giữ hơn 40 nhà hoạt động vì tội danh “chống nhà nước”, là tội danh mà các tổ chức nhân quyền cho là mơ hồ hầu chụp mũ cho ai cũng được.

Giáo Hội Công Giáo cũng đã đối tượng của những cấm cách và là nạn nhân của các cuộc đàn áp. Tháng Giêng vừa qua, tòa án Việt Nam đã kết án 14 người, trong đó có một số người Công Giáo, về tội âm mưu lật đổ chế độ. Phán quyết này đã bị các nhà hoạt động và các phong trào nhân quyền chỉ trích mạnh mẽ.

Đặng Tự Do

Nguồn: Vietcatholic New

Posted in Tôn Giáo | Leave a Comment »

Quỹ đất, Quỷ đất và bảy phát súng colt của Đặng Ngọc Viết – Thím Doan, Phó Chủ tịch Nước: “Người ta ăn của dân không chừa thứ gì”

Posted by hoangtran204 trên 17/09/2013

Hạ Đình Nguyên

Theo Bauxite Việt Nam

Chia sẻ bài viết này

 

 

Bênh vực kẻ giết người là điều trái đạo lý và ngược pháp luật. Kết án kẻ giết người – đã chết – là thừa.

Nói xấu, bôi nhọ thì vô liêm sỉ.

Đặng Ngọc Viết đã tự mình giải quyết dứt điểm, trọn vẹn suốt cả quy trình.

Khi khởi sự ra đi, anh không quan tâm đến một lời phán xử của bất cứ ai. Anh biết rõ nguyên nhân anh hành động, biết cách hành động, và hiểu rõ hậu quả của hành động, cả cách giải quyết hậu quả ấy, bằng hai phát súng cuối cùng cho mình.

Khi gặp nỗi bất bình tột độ, người dân Bắc Triều Tiên có thói quen phản ứng bằng cách “khóc tập thể” khi gặp mặt lãnh tụ; người dân Tây Tạng có truyền thống chọn “tự thiêu”. Còn ở Việt Nam thì có nhiều cách, có cách của Vươn, của Văn Giang,… và bây giờ là cách của Viết.

Hai giờ chiều ngày 11-9, đúng ngày nước Mỹ bị khủng bố cách đây 12 năm, một người đàn ông tuổi trung niên, vào tòa nhà Ủy ban Nhân dân thành phố Thái Bình, gởi xe rồi đi tìm Văn Phòng của “Trung tâm Phát triển Quỹ đất”.

Bước vào văn phòng Trung tâm, thấy ba người đàn ông đang ngồi, anh ta hỏi người ngồi gần nhất (Phó Giám đốc Dũng):

– Ông Giám đốc Tư đâu?

– Tìm gặp Giám đốc có việc gì? – Người ấy hỏi lại.

Không trả lời, với một vẻ thản nhiên, như thực thi một sứ mệnh, người đàn ông đưa tay vào túi, lấy ra khẩu súng, bắn thẳng vào đầu người vừa hỏi. Hai người ngồi cạnh bất động, không kịp một phản ứng nào, liền nhận ngay lập tức mỗi người một phát vào đầu. (các cán bộ Xuân và Dương). Ba người liên tiếp đổ gập xuống. Bước ra khỏi phòng, Đặng Ngọc Viết chuyển sang phòng bên cạnh, bắn một phát ngay vào đầu người vừa xuất hiện (cán bộ Cương). Bà Phó Giám đốc Lan Anh kinh hoàng lao vội xuống gầm bàn để trốn. Một phát nữa sượt qua mang tai.

Năm phát súng đã gây sự náo loạn. Người ta nhốn nháo chạy ùa ra khỏi phòng, thấy kẻ “sát thủ” bước nhanh qua sân, tay cầm khẩu colt, họ vội vàng lao ngược về phòng, đóng cửa lại. Sát thủ ra lấy xe và đi mất, để lại đằng sau một hiện trường tang tóc, mặc cho cái Trung tâm Phát triển “QUỶ” đất – một loại quỷ của đất – và một câu hỏi duy nhất còn đọng lại tiếng vang “Giám đốc Tư đâu?”.

Bây giờ, có lẽ Giám đốc Tư đã hiện diện lành lặn, cùng các nạn nhân:

– Vũ Ngọc Dũng, Phó Giám đốc, bị bắn vào đầu.

– Phạm Thị Lan Anh, Phó Giám đốc, bị bắn sượt mang tai.

– Nguyễn Thanh Dương, cán bộ, bị bắn xuyên mắt phải.

– Vũ Công Cương, cán bộ, bị bắn vào đầu.

– Bùi Đức Xuân, cán bộ, bị bắn vào đầu.

Buổi chiều cùng ngày, Đặng Ngọc Viết cỡi xe về đến quê nhà, xã Trà Giang, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình. Tắm rửa xong, anh đi bộ ra chùa Đông Sơn, một ngôi chùa trong làng. Anh chuyện trò cùng mấy người Phật tử. Sau này, người ta mô tả, anh là người hiền lành, nói ít. Anh có bày tỏ vài lời bất bình về việc đền bù giải tỏa. Khoảng 5 giờ chiều, anh nghe bụng đói, lại đến giờ ăn, anh xin một bát cơm chay. Ăn xong, anh thong thả ra tượng đài Phật Quán Thế Âm, đi quanh nhiều vòng rồi ngồi lại ở chân đài. Hơn 6 giờ, trong không gian tĩnh lặng, người ta nghe hai phát súng nổ. Hai phát súng tự bắn vào ngực mình.

Đặng Ngọc Viết không phải là một sát thủ chuyên nghiệp nhận giết thuê vì tiền, không phải là chiến sĩ Hồi giáo chiến đấu vì Allah, càng không phải là người của “thế lực thù địch” từ Mỹ hay Trung Quốc cử sang. Viết giết người vì lý do gì?

Bảy phát súng nổ, tuy diễn ra ngắn ngủi nhưng có vọng âm xa, sâu lắng, làm cho lương tâm con người trở nên ray rứt. Ranh giới rất là mong manh giữa trái và phải, giữa lương thiện và bất lương, gây nên những cảm xúc nhiều chiều, trái ngược, lại có phần “phi pháp”. Hẳn nhiên Đặng Ngọc Viết là kẻ giết người, nhưng còn điều gì đó khác, và hơn thế nhiều. Và cả những nạn nhân đáng ngờ kia, nếu không phải thủ ác, thì cũng là vô tình tham gia cái ác?

“Phát triển quỹ đất”, đất đâu mà phát triển? Bờ rạch, bờ sông, hẻm núi, bưng biền đều có bàn tay người dân nâng niu, khai phá, tô bồi từ lâu mà có, nói chi tới đồng ruộng vườn tược… Phát triển là bành trướng, thu tóm, gom lại cho nhiều, tích lũy lại thành quỹ riêng cho mình – là những nhóm người đang nắm quyền lực trong tay, dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng Cộng sản. Đó là sự giành giật, cướp đoạt trắng trợn, lõa lồ, dưới một hệ thống từ ngữ có tính chất ma thuật.

Đó là những cụm từ làm ứa máu, sôi gan người dân bao năm qua: “giải phóng mặt bằng”, “đền bù giải tỏa”, “quy hoạch”, “phát triển”, “tích lũy”…. Đó là sản phẩm của cái tiền đề “đất đai là của toàn dân”. “Toàn dân” là một từ ngữ trống không, do đó những người nhân danh là “đầy tớ” tha hồ hành xử kiểu ma thuật. Từ đó, quỹ đất đã trở thành quỷ đất. Chúng sống bằng đất, ăn đất, thở đất, phương phi bằng đất, trơn láng bằng đất, hãnh tiến, tự tin, hây hây uy quyền, uy nghi cũng bằng đất. Chúng đang tiếp tục hoành hành như một trận dịch.

Viết lạnh lùng bắn vào đầu năm con người không quen biết, nói chi tới thù hận riêng tư! Viết tìm ông Giám đốc Tư, nhưng thực chất không nhất thiết phải đi tìm cái hình hài cụ thể của Giám đốc Tư. Tất cả chỉ là biểu tượng với nhiều tầng nấc. Đích thực, cái mà anh ta nhắm đến thì lại vô hình vô dạng. Nó nằm trên những con chữ vô tri, lạnh lùng mà đẫm máu trên các trang giấy. Ai mà đi ném bom hay đặt mìn vào trang giấy, họa điên sao?

Nhưng những cái đầu nào là chủ nhân đích thực của các con chữ nói trên?

Nó nằm ngoài tầm với của sức lực và bàn tay Viết, nhưng không phải là ngoài tầm nhìn và sự hiểu biết. Viết là một con người bình thường khỏe mạnh, chưa có tiền án tiền sự, đã nhiều lần đi tìm cái sống bằng “xuất khẩu lao động” sang Nga. Anh ta biết đi đây đi đó. Hẳn là biết chuyện Đoàn Văn Vươn, chỉ bắn súng hoa cải cho vơi nổi giận, được nhân dân cả nước ủng hộ, song không thoát khỏi cảnh tù đày, và ông Đại tá Ca – kẻ chỉ huy cuộc tấn công “có thể viết thành sách” – lên Tướng. Hẳn cũng biết những đoàn người đấu tranh giữ đất, đòi đất, khiếu kiện ôn hòa, lê lết rồng rắn hàng năm trời ở các đường phố Hà Nội, Sài Gòn, ăn đường ngủ bụi, màn trời chiếu đất ở các công viên, bị “côn đồ” hành hung, v.v. chẳng đem lại một hiệu quả nào.

Viết cũng trải qua những tích lũy nội tâm về hoàn cảnh gia đình, trong cái đất nước đang rất tiến lên này. Mẹ đã mất, cha là cựu chiến binh nằm bại liệt nhiều năm, người anh mang bệnh chất độc màu da cam, vợ li dị sang Nga sinh sống, hai đứa con nhỏ gởi bên ngoại vì không đủ sức nuôi… Bây giờ thì đến lượt bọn “quỷ đất” há mồm vồ anh! Có lẽ trái tim của Viết đã đến độ đầy lên, và anh ta hành động. Và anh đã hành động theo cách triệt để, tận cùng.

Thông tin cho biết, Viết thản nhiên nhận tiền “đền bù”. Anh vào Sài Gòn một chuyến, rồi quay về. Một tuần sau, sự kiện ngày 11-9 đã diễn ra!

Năm nạn nhân đã chịu thay cho ông Giám đốc Tư may mắn. Giám đốc Tư lại là một biểu kiến cho cái “phát triển quỷ đất” trên khắp nước.

Chuyện hãy còn dài.

Sẽ có bao nhiêu Viết trong nhân dân, khi mà mệnh lệnh “đất đai là của toàn dân” còn tiếp tục được ban ra theo cách “kiên định”? Một con người bình thường, bỗng dưng trở nên chuyên nghiệp, tỉnh táo và dứt khoát, hành động như một tay sát thủ có đẳng cấp.

Đáng tiếc và đáng thương cho một dòng máu đã chảy!

Bao giờ thì hết bọn quỷ đất?

Câu trả lời này dành cho ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Nhưng chắc chắn dân Việt không có tập quán “khóc tập thể” khi gặp Ngài Lãnh tụ!

14-9-2013

H. Đ. N.

—————

“Người ta” của thím Doan

Nguyễn Quang Vinh

Theo blog Quê Choa

Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đã làm nóng rực hàng trăm trang báo khi nói về những hiện tượng tiêu cực xã hội bằng câu: ” Người ta ăn của dân không chừa thứ gì“.

Câu nói này lập tức được các báo và truyền thông xã hội rút ngay làm tiêu đề bài viết.

Nhưng “người ta” trong phát biểu đầy bức xúc của thím Doan là “người ta”nào?

Đó là “một bộ phận không nhỏ” cán bộ thoái hóa biến chất, là “một bầy sâu” ở các cấp chính quyền, các cơ quan nhà nước, lợi dụng chức vụ quyền hạn để vơ vét tiền của, bóc lột, lừa lọc, thu vén, cướp đoạt tiền, tài sản của nhà nước và của nhân dân.

“Người ta” chính xác là lũ sâu mọt đó. 

Ai chẳng biết là như thế.

Ai chẳng biết đất nước đang lúc nhúc một lượng sâu bọ không ít, đục khoét của công.

Ai chẳng biết tham nhũng của nước ta đang là “quốc nạn”.

Nhưng khi thím Doan nói ” người ta” là thím dùng từ chưa chuẩn, bởi vì, từ ” người ta” là dùng để chỉ ai khác, lực lượng khác, nhóm người khác, ở đâu đó.

Nhưng “người ta” mà thím Doan nói tới, chắc chắn là một bộ phận cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức ăn lương nhà nước làm điều bất nhân, đang từng ngày gặm, ăn tiền của, “ăn” niềm tin của nhân dân.

“Người ta” vì thế nằm trong đội ngũ, dưới sự lãnh đạo và trách nhiệm của thím cùng với bộ máy nhà nước mà thím và công sự đang vận hành.

Cho nên, thím đã nói thẳng thì nói thẳng luôn: Một bộ phận cán bộ, công chức, viên chức của dân trong bộ máy Nhà nước thoái hóa biến chất, “ăn” của dân không từ một thứ nào.

Nói thế nghe đúng, chính xác và trách nhiệm.

Cám ơn thím.

 

TRương Tấn Sang: Tiếp xúc với cử tri quận 1 (TP.HCM) với tư cách ứng viên ĐBQH sáng 7/5/2011, Thường trực Ban Bí thư Trương Tấn Sang phát biểu

‘Một con sâu đã nguy hiểm huống gì một bầy'”

“Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là ‘chết’ cái đất nước này”, ông Sang nói.”

 

Posted in Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân | Leave a Comment »

Suy nghĩ cô đọng sau một năm từ bỏ Cộng Sản

Posted by hoangtran204 trên 17/09/2013

Nguyễn Chí Đức

Theo blog Đông Hải Long Vương

Chia sẻ bài viết này

Một năm sau ngày tôi gửi đơn xin ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN). Là một năm trải nghiệm khá thú vị khi nhìn lại Tổ Chức mình từng là thành viên, với vị thế độc lập của một người ngoài hệ thống không bị những điều lệ, nghị quyết của Đảng (*) siết chặt não trạng.

Tôi cũng đã có ý định nhặt nhạnh những câu chuyện bên lề của tôi và của những người mà tôi biết đã từng nghỉ sinh hoạt Đảng để tạm “ngoại suy” khái quát cho các trường hợp bỏ Đảng khác trong gia đoạn hiện nay. Nhưng qua một seri bài của bác Nguyễn Minh Cần (**) về chuyện dài ra đảng và đa đảng, khiến tôi đã từ bỏ ý định này vì đánh giá đó là loạt bài quá sâu sắc và ở một tầm mức đại cuộc cho Dân Chủ.

Tuy tài hèn-sức mọn nhưng ngay từ khi bỏ Đảng, tôi đã mơ hồ nghĩ đến việc nếu để chính những người bỏ Đảng đứng ra là hạt nhân, hoa tiêu cho một cuộc cách mạng, phong trào Dân Chủ thì sẽ có khiếm khuyết. Vì mỗi người trong số bỏ Đảng dù ít, dù nhiều đều mang theo tàn dư của Cộng Sản trong não trạng khi đấu tranh cho dân chủ mà chưa chắc họ đã nhận ra. Đó cũng là lý do tôi nảy sinh “Ý tưởng về CLB Huynh Đệ Lầm Đường Lạc Lối” và không gọi những người như tôi là Cộng Sản phản tỉnh, cấp tiến, chân chính… mà là những người lầm đường-lạc lối.

Mục tiêu khiêm tốn của tôi là những người có tư tưởng giống như mình gắn kết, nương tự vào nhau, từ đó đi tìm và vận động những người có cùng hoàn cảnh thành một lực lượng nhằm ủng hộ, bổ trợ cho phong trào Dân Chủ nói chung. Còn việc các thành viên có mục đích gì? đường hướng ra sao? có ý định tham gia vào một tổ chức chính trị nào trong tương lai là do họ tự quyết định. Mọi người thông tin đa chiều để chia sẻ và gắn kết với nhau ở một mức độ cơ sở và cũng là nơi bắt đầu: BỎ ĐẢNG.

 

Hãy tự đánh thức lương tâm mình đi các đảng viên ĐCSVN yêu quí của tôi. Hãy tự phá xiềng cho chính mình rồi hẵng đi kêu gọi phá xiềng cứu giúp người khác! 

Tôi có lời cảnh tỉnh chân thành với bạn đọc mà thực ra là của những tiến bối đi trước đã từng nhắc:

1) Đối với những người từng là nạn nhân của CS, bị CS dụ nhiều lần hãy khắc sâu trong tâm khảm câu nói bất hủ của cố tống thống VNCH – Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn những gì Cộng Sản làm“

2) Đối với các thành phần trí thức, những người chưa bị CS bức hại đã đang và sẽ đấu tranh cho dân chủ hãy đọc kỹ những bài viết của bác Nguyễn Minh Cần.

3) Tìm hiểu các bài viết, câu chuyện của những cựu đảng viên CS nổi tiếng ở các nước trên thế giới, còn ở trong nước là những người ly khai hay bị Đảng đàn áp trước năm 2000. Đó là những người đi từ trong lòng chế độ CS đi ra. Những câu chuyện cũ họ kể có độ chân thật cao hơn, không hề tính toán-bất mãn cho cá nhân và bị sự đàn áp/khủng bố tinh thần rất mạnh mẽ.

Sự thật đã rõ nhưng những người đảng viên ĐCSVN dám dứt ra khỏi chuyện cơm áo-gáo tiền, chuyện quá khứ nặng nghĩa-nặng tình, chấp nhận dấn thân còn rất rất ít hơn tôi kỳ vọng.

Một nỗi buồn xâm chiếm trong tôi nhưng từ đây tôi rút ra được một điều đau đớn : ĐCSVN đã tàn phá nặng nề khả năng phản biện, đầu độc tư tưởng các thế hệ thanh niên Việt Nam trong tổ chức này ngay từ khi tâm hồn họ còn rất trong sáng, động lực đầy nhiệt huyết. Ngay cả khi có đảng viên sớm nhận ra điều đó thì họ vẫn cứ chấp nhận thân phận trâu-ngựa (đập đi-hò đứng), an phận cho đời sống cá nhân, nhắm mắt làm ngơ chuyện tiêu cực trong xã hội và chỉ biết than vắn thở dài cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Đau đớn thay đó là chính những người sống quanh tôi, quanh bạn và chung quanh chúng ta.

Thật đáng thương cho những người Việt đương là đảng viên ĐCSVN và bất hạnh cho dân tộc của tôi!

Ghi chú

(*) Đảng: ám chỉ Đảng Cộng Sản Việt Nam
(**) Nguyễn Minh Cần là một người nổi tiếng trong nhóm xét lại chống Đảng, dân gian thường gọi là “Nhóm Ngũ Minh” chuyện dài ra đảng và đa đảng

 

Tự sự của tôi về động cơ ra khỏi ĐCSVN:

 http://www.youtube.com/watch?v=8KJSvUZooQc

 

 basam.info

danluan.org

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Đặng Ngọc Viết chọn lựa con đường: Nả đạn vào đầu bọn cướp đất

Posted by hoangtran204 trên 15/09/2013

Đảng CSVN và Nhà Nước có lịch sử cướp đất đai của nông dân từ hồi 1951-1956. Việc cướp đất chỉ im đi một lúc trong chiến tranh VN cho đến khi chiếm được miền Nam 1975. Kể từ đó, đảng và nhà nước công khai cuộc cướp nhà cửa đất đai của các chủ nhà và nông dân ngày càng trở nên mạnh mẻ.  Người bị mất đất đai nhà cửa phản kháng bằng nhiều hình thức như:

Đà Nẵng: Treo cổ tự vẫn vì nhà nước lờ tiền đền bù đất (Người Việt).

Cần Thơ: Hai phụ nữ khoả thân để giữ đất – chồng đã từng uống thuốc rầy tự tử vì bị cưỡng chế

Và các cách như sau:

Trích “Thông thường, khi bị xâm phạm quyền lợi đất đai của mình, bất cứ ai cũng có phản ứng tự vệ. Đầu tiên là giữ đất bằng mọi khả năng mình có: bằng cách rào dậu, canh gác. Sau đó, là tranh cãi, chửi bới. Căng thẳng hơn thì dùng gậy gộc, đất đá. Tiếp đến là dao búa, vũ khí. Trong trường hợp căng thẳng hơn và quyết liệt hơn thì dùng mìn, bộc phá. Và cuối cùng, là ăn thua đủ với nhau, chấp nhận thí mạng sống của mình để nói lên ý chí. 

 Đặng Ngọc Viết đã chọn cách cuối cùng: Nả đạn vào đầu bọn đại diện của nhà nước chuyên đi cướp đất

“Ở đây, các nạn nhân đi theo anh về nơi chín suối, không có hận thù riêng với anh. Tuy nhiên, không thể nói là họ không có can hệ. Bởi chính các nạn nhân này là đại diện cụ thể của bộ máy, của thể chế để đưa anh đến cảnh trắng tay.”

Đặng Ngọc Viết và con đường phải đi

Theo blog JB Nguyễn Hữu Vinh

Câu chuyện giật gân

Câu chuyện trở nóng hổi báo chí vài ngày qua là một thanh niên mang súng vào UBND Thành phố Thái Bình nhằm đúng đầu mấy cán bộ bóp cò, sau đó bỏ trốn. Năm người bị thương nặng và được đưa đi cấp cứu, đến chiều thì một người tử vong. Cũng sau đó, thủ phạm tự nổ súng kết liễu cuộc đời mình sau khi đến một ngôi chùa và đi nhiều vòng xung quanh tượng Phật Bà Quan Âm.

 

nơi tự sát 

Chuyện sống chết ở Việt Nam thời buổi này là chuyện còn hơn cơm bữa, nên việc một vài người chết chẳng đáng để công luận quan tâm. Mỗi ngày, cả trăm người chết và bị thương vì tai nạn giao thông cũng chẳng ai chịu trách nhiệm và dần dần không còn ai để ý. Nhưng, vụ việc này, đã khiến công luận quan tâm, báo chí liên tục cập nhật. Vì sao vậy?

Có lẽ mức độ giật gân của câu chuyện này không đủ để dư luận quan tâm đến thế. Xưa nay, ở Việt Nam, chuyện cán bộ, quan chức đang yên đang lành bỗng nhiên có người xông vào bắn bể sọ, ném mìn vào nhà, bắn chết qua kính ô tô hoặc cài bom nổ ở khách sạn, quán bar… đã như bài học thuộc lòng qua hệ thống báo chí, sách vở kể lại chuyện các nhóm đặc công, biệt động thành… trong thời kỳ chiến tranh Nam – Bắc.

Và những nhóm biệt động, đặc công ấy đã trở thành hình tượng, thành mẫu gương cho bao lớp trẻ noi gương, học tập và làm theo như Nguyễn Văn Trỗi, Lý Tự Trọng, thậm chí không có thật thì bịa ra như Lê Văn Tám… Những người bắn, giết, nổ bom kia được vinh danh là những anh hùng, vì nghĩa lớn, vì đất nước, nhân dân mà phải giết người. Vì thế, việc một người đàn ông vào phòng làm việc, bắn vào đầu dăm ba cán bộ, giết vài người cũng không là chuyện giật gân.

 

 

Nguyên nhân

Vấn đề là ở chỗ: Báo chí cho biết, người cầm súng này, là một người hiền lành và chăm chỉ, chịu khó làm ăn hiện đang có nguy cơ ra khỏi ngôi nhà của mình, mảnh đất của mình đã xây dựng bằng xương, máu của gia đình từ bao lâu nay.

Báo chí cũng cho biết rằng, người cầm súng nã thẳng vào đầu các cán bộ này, hoàn toàn không có sự thâm thù hoặc mâu thuẫn cá nhân gì với các nạn nhân bị bắn.

Như vậy, khi không có mâu thuẫn với các nạn nhân bị bắn, hẳn hung thủ phải có mâu thuẫn với thể chế, với nhà nước này khi tài sản, nhà cửa, đất đai của anh ta bị chiếm đoạt với danh nghĩa “thu hồi”. Điều đặc biệt là sau khi “thù hồi”, thì số tiền được “đền bù” không thể đủ để anh ta có thể kiếm được một chỗ ở mới cũng với giá mà nhà nước đưa ra.

Như vậy, mâu thuẫn chính là ở chỗ đang yên ổn sống trong nhà mình, anh ta có nguy cơ bị đuổi ra đường. Đến đây, nhà cầm quyền đã buộc anh phải chọn lấy một con đường cho tương lai.

1) -Hoặc chấp nhận lang thang rời khỏi nơi ở, để mảnh đất được gây dựng lên cho người khác làm giàu.

2)-Hoặc chống lại việc cướp đất đai của gia đình mình, bằng biện pháp súng hoa cải hoặc mìn tự tạo như anh em Đoàn Văn Vươn và kết cục là nhận mấy năm tù còn được nhà nước coi là”khoan hồng”.

3)-Hoặc đeo đuổi con đường đi tìm công lý ở các cơ quan công quyền, từ địa phương chạy đèn cù đến Trung ương và cuối cùng là Vườn hoa Mai Xuân Thưởng, bước tiếp chặng đường hàng vạn dân oan khắp nước đã bước đi cả mấy chục năm nay.

 

 

Và kết cục sẽ rất có thể như bà cụ Nhung gửi lại linh hồn mình nơi vườn hoa Lý Tự Trọng để đưa cái xác vô hồn về lại quê hương sau bao năm kiếm ăn lần hồi bằng nhặt rác để đi kiện, sau bao năm chạy tán loạn khi thấy công an hoặc côn đồ khủng bố ngày đêm.

Không, anh Đặng Ngọc Viết  đã chọn con đường khác: Nổ súng

Con đường phải đi

Thông thường, khi bị xâm phạm quyền lợi đất đai của mình, bất cứ ai cũng có phản ứng tự vệ. Đầu tiên là giữ đất bằng mọi khả năng mình có: bằng cách rào dậu, canh gác. Sau đó, là tranh cãi, chửi bới. Căng thẳng hơn thì dùng gậy gộc, đất đá. Tiếp đến là dao búa, vũ khí. Trong trường hợp căng thẳng hơn và quyết liệt hơn thì dùng mìn, bộc phá. Và cuối cùng, là ăn thua đủ với nhau, chấp nhận thí mạng sống của mình để nói lên ý chí.

Ở đây, Đặng Ngọc Viết đã chọn cách cuối cùng.

Ở đây, các nạn nhân đi theo anh về nơi chín suối, không có hận thù riêng với anh. Tuy nhiên, không thể nói là họ không có can hệ. Bởi chính các nạn nhân này là đại diện cụ thể của bộ máy, của thể chế để đưa anh đến cảnh trắng tay.

Cũng có thể, anh đã hiểu rằng, những người kia, chỉ là công cụ. Chính vì thế anh đã đi lại nhiều vòng quang bức tượng Phật bà Quan Âm trước khi anh tự tử? Có thể lắm, anh không muốn điều ác xảy ra. Và mọi việc anh không thể chọn cách khác.

Vì anh biết, con đường đảng và nhà nước đang vạch sẵn cho anh, đi khiếu kiện và nằm lăn lóc ở các vườn hoa, ở nơi tiếp dân… Anh sẽ có nhiều khả năng gục ngã giữa chừng nếu anh chọn đi con đường mà dân oan cả đất nước này vẫn đang đi.

Con đường anh chọn, là con đường quyết liệt, chấp nhận hi sinh.

Đây là lời cảnh báo cho những ai đang cố tình vịn vào hai chữ “công cụ” nhằm biện hộ cho những hành động tội ác. Bởi, dù là công cụ, các anh vẫn là con người, vẫn có khối óc, trái tim.

Nhưng, cũng là lời cảnh báo hữu ích cho nhà cầm quyền đã đẩy họ đi đến cuối con đường và bước tiếp theo của họ chỉ còn là phản kháng.

Hà Nội, ngày 13/9/2013

J.B Nguyễn Hữu Vinh

——–

Bà Phạm Thị Lài, một trong hai phụ nữ khỏa thân giữ đất ở quận Cái Răng, TP.Cần Thơ. 5-2012

Cần Thơ: Hai phụ nữ khoả thân để giữ đất – chồng đã từng uống thuốc rầy tự tử vì bị cưỡng chế

26

Nguồn : chimkiwi.blogspot.com

——-

NHỮNG THÔNG TIN MỚI NHẤT VỀ VỤ NỔ SÚNG Ở THÁI BÌNH

xuandienhannom

 Ba Sàm điểm tin ngày 15.9.2013:

– Thái Bình: Hé lộ căn nguyên vụ nổ súng tại Thái Bình (DT).  – Bài học sau vụ xả súng tại UBND TP Thái Bình (KT).  – Vụ nổ súng ở Thái Bình có thể lại do vi phạm luật đất đai? (Tầm nhìn).  – Do không thống nhất được phương án bồi thường (QĐND).  – Chính quyền không tới đám tang người xả súng ở Thái Bình (ĐV). Thật ra khi coi hình thì có 3 công an mặc áo xanh đang rảo bước.

– Tư Ếch: Chính sách đất đai: Không biết đâu mà lường (Ba Sàm). – Văn Công Mỹ: THÁI BÌNH.  – Mẹ Nấm: Đổ máu để bảo vệ quyền lợi của mình (RFA’s blog). – Hồ Phú Bông: Đặng Ngọc Viết và tấm bia chế độ (DLB). – Tiếng súng Thái Bình và vấn đề an sinh xã hội (FB Huỳnh Minh Tú). – Bữa qua có bình luận về một lối khích lệ rất không nên hành động của anh Viết, bữa nay lại có người đi xa hơn bằng việc “vinh danh” như thế này:  TIẾC THƯƠNG ANH HÙNG LIỆT SĨ ĐẶNG NGỌC VIẾT (FB Thùy Trang Nguyễn).-

Trang Ba Sàm điểm tin ngày 14.9.2013:

– Mai Xuân Dũng:  TIẾNG SÚNG ĐẶNG NGỌC VIẾT-SỰ PHÁ SẢN CỦA NỀN TƯ PHÁP XHCN (Ba Sàm). – ĐẶNG NGỌC VIẾT – CÁI CHẾT TỪ NỘI TÂM ! (Bùi Văn Bồng). – Từ Đoàn Văn Vươn đến Đặng Ngọc Viết và…? (Chính luận). – Hai đám tang và một câu hỏi (Trần Hưng).

– Giọt nước tràn ly (RFA). – Luật đất đai: Tu từ, nhóm lợi ích, hay súng nổ? – Trao đổi thư tín với thính giả.  – ‘Hành động không nên nhưng tất yếu’ (BBC).  – Ông Viết ‘gây án vì bị thách thức’?

– ‘Vụ nổ súng ở Thái Bình cho thấy đất đai phức tạp’ (VNN). – Để tránh thu hồi đất tràn lan, nên quy định hạn mức đất được phép thu hồi theo từng cấp  (ĐBND).

– SUY CẢM VỀ ĐẤT ĐAI (Bùi Văn Bồng).

– Tháo ngòi nổ hay vẫn châm dầu vào lửa? (Người Việt). – Gửi các anh hùng Đặng Ngọc Viết trong tương lai (DLB). – Chết vì đất & những mơ xoá ác ở trên đời… (Gocomay). –  Kẻ nã đạn ở Thái Bình ‘nhát như cáy’ (Ngôi sao).- Đà Nẵng: Treo cổ tự vẫn vì nhà nước lờ tiền đền bù đất (Người Việt).

Trang Ba Sàm điểm tin ngày 13.9.2013:

– Võ Văn Tạo: Tiếng súng Tiên Lãng, tiếng súng Thái Bình (Ba Sàm). – CHẾT NGAY VÀ CHẾT TỪ TỪ (Nguyễn Quang Vinh). – MỘT TRIỆU VÀ BỐN TRIỆU (Hồ Hải). – JB Nguyễn Hữu Vinh: Đặng Ngọc Viết và con đường buộc phải đi (RFA’s blog). “Con đường anh chọn, là con đường quyết liệt, chấp nhận hi sinh. Đây là lời cảnh báo cho những ai đang cố tình vịn vào hai chữ “công cụ” nhằm biện hộ cho những hành động tội ác của mình. Bởi, dù là công cụ, anh vẫn là con người, vẫn có khối óc, trái tim“. – AI KHÔN AI DẠI, AI PHẢI NHÌN LẠI MÌNH?(FB ĐHLS).

– Lê Diễn Đức: Tiếng gọi từ cái chết (RFA). – Tiếng súng trấn áp và tiếng súng phản kháng.   – Bất bình đất đai : Nổ súng giết cán bộ ở UB Thái Bình (RFI). – Thái Bình 2013 : Tức nước vỡ bờ . – Giới chức Việt Nam thiệt mạng trong vụ xả súng ở Thái Bình (VOA).  – Phỏng vấn GS Tương Lai: Đằng sau vụ nổ súng ở Thái Bình (BBC). “Những sự việc như vụ ở Thái Bình vừa rồi cho thấy rằng nếu không giải quyết một cách cơ bản các vấn đề quy định trong Luật Đất đai thì không thể bảo đảm ổn định chính trị-xã hội được”.  – Audio: ‘Khi dân bị dồn vào bước đường cùng’.

– Chân dung hung thủ xả súng tại trụ sở UBND TP Thái Bình (NLĐ).  –Thông tin thêm về vụ nổ súng ở UBND TP.Thái Bình (VOV). – Vụ nổ súng ở Thái Bình vọng đến Ủy ban Thường vụ Quốc hội (VnEco). Nhưng không biết có làm họ động lòng, đúng ngay lúc ngồi vào bàn về Dự thảo Luật Đất đai? – Chủ nhiệm Văn phòng QH đề cập vụ nổ súng ở Thái Bình (NLĐ).  – Vụ việc ở Thái Bình:Thu hồi đất quá phức tạp (TQ).  – Đảm bảo quyền lợi người dân khi thu hồi đất (CP).

– Không để người dân thiệt thòi khi thu hồi đất (PNTP).  – Sửa Luật Đất đai: Không thể trì hoãn mãi được! (HQ).  –  Lần thứ 3 UBTVQH cho ý kiến về Dự thảo Luật Đất đai (sửa đổi): Trăn trở hai chữ “công bằng” (QĐND).  – Cần chế tài người thi hành công vụ đất đai (NLĐ).  – Đề xuất mới về tiền sử dụng đất. – Người bắn 4 cán bộ UBND Thái Bình đã chuẩn bị sẵn di ảnh (Zing).

– NÊN GIẢI TÁN các “Trung tâm phát triển Quỹ đất” (Bùi Văn Bồng).”Bộ Tài nguyên – Môi trường và chính quyền các địa phương cần xem lại, tốt nhất là nên giải tán mô hình nửa quản lý, thực hiện chính sách và nửa kinh doanh, chạy mánh cò mồi rất  tù mù, thiếu minh bạch kiểu này“.

– Nổ súng chấn động Thái Bình: Chưa thể khẳng định do mâu thuẫn thu hồi đất (DV). – Vụ xả súng ở Thái Bình cho thấy thu hồi đất đai luôn căng thẳng và phức tạp (SM). – Đình chỉ bị can bắn cán bộ tại Thái Bình (LĐ). – Vụ nổ súng ở Thái Bình được đưa ra trước UBTV Quốc hội (Infonet). – Chủ tịch Quốc hội: “Cần xem lại những dự án không do nhà nước thu hồi” (GDVN).

– NHỮNG CÁI CHẾT ĐƯỢC BÁO TRƯỚC (Thùy Linh). “Viết muốn đối thoại nhưng không ai lắng nghe anh. Viết muốn sống nhưng các ngả sống đều bịt lối. Và anh không thể sống theo cái cách chính quyền muốn anh phải sống. Cái cách Viết chuẩn bị ảnh thờ cho mình, nói lời tạm biết với cha già bệnh tật trước lúc ra đi, quì trước tượng Bồ Tát Quan Thế Âm sám hối hay cầu xin vãng sanh chỉ ít giây tự bắn vào ngực mình…như một bi tráng ca thời đại“. – GIÁ NÀO ĐỂ CỨU CHUỘC? (Huỳnh Ngọc Chênh). – TRUYỀN THỐNG LỊCH SỬ…? KHÔNG ĐÙA ĐÂU ! (FB Sao Hồng).

– Tiếng bom Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình (Phi Vũ). – Biến cố ở Thái Bình (Jonathan London). – Tại sao lại nổ súng? (pro&contra). – Bình luận về cái chết của anh Đặng Ngọc Viết (Chúa cứu thế). – Anh không chết không anh (Người Buôn Gió). – Chấp nhận chết – cho đồng loại sống!? (DLB). – Hai đám tang và một câu hỏi (NNVN). – Đình chỉ khởi tố vụ án và bị can trong vụ nổ súng ở UBND TP Thái Bình (GDVN).  – Chính thức đình chỉ bị can và đình nã đối tượng dùng súng bắn người tại Thái Bình (Tầm nhìn).

– Vụ 5 cán bộ bị bắn thể hiện độ phức tạp của thu hồi đất (NĐT).  – Vụ bắn 5 cán bộ: Chưa khẳng định có mâu thuẫn về giải phóng mặt bằng (DT). – Gia đình nghi can xả súng ở Thái Bình không phải bồi thường (NĐT).
_______________________

Vụ xả súng ở Thái Bình:

Đặng Ngọc Viết đã chuẩn bị di ảnh
VNN – Trước khi tiến hành nổ súng, Đặng Ngọc Viết đã chuẩn bị lên kế hoạch trước là sẽ tự sát. Viết cũng đã chuẩn bị sẵn cho mình một di ảnh.
Bàng hoàngSáng 12/9, rất đông người dân đã đến để chia buồn cùng gia đình Đặng Ngọc Viết.Những ai có mặt, đều không ngờ rằng Viết dám mang súng vào tận UBND ủy ban để giết người.Theo người dân nơi đây, bình thường Viết rất hiền lành, ít nói.Anh Đặng Ngọc Vinh, anh trai Viết cho biết: “Khoảng 14h30 tôi nhận được tin báo, em trai đã gây ra chuyện động trời. Chạy lên ủy ban đã thấy công an phong tỏa hiện trường còn em trai tôi đi đâu không biết. Cho đến khoảng 19h, em trai tôi đã tự dùng súng bắn vào tim để tự sát tại một ngôi chùa”.Cũng theo anh Vinh, Viết vốn rất ngoan và nghe lời. Sau khi học hết cấp 3, Viết đi xuất khẩu lao động ở Nga và mới về Việt Nam được vài năm.

Thái Bình; xả súng
Người dân đến chia buồn cùng gia đình Viết.

Viết đã có vợ và hai con, con gái lớn 18 tuổi con trai 10 tuổi. Do mâu thuẫn trong cuộc sống vợ chồng nên hai người đã ly thân.

Vợ của Viết hiện tại đang cư trú tại Nga, hai người vẫn thường xuyên liên lạc với nhau.

Hiện tại, Viết ở cùng bố, sức khỏe rất yếu và một người anh trai là Đặng Văn Công bị chất độc màu da cam, thần kinh không ổn định. Mẹ Viết vừa mất cách đây khoảng 1 năm vì bệnh hiểm nghèo.

Bà Bùi Thị Kim (65 tuổi, trú tại tổ 21 phường Bồ Xuyên, TP.Thái Bình) mẹ vợ của Đặng Ngọc Viết cho biết: Từ khi hai vợ chồng chia tay nhau, 2 con nhỏ giao bà ngoại chăm sóc.

“Giờ bố chúng nó mất đi không biết các cháu sẽ ra sao. Không ngờ, một phút nông nổi, Viết đã không làm chủ được bản thân, tự kết liễu cuộc đời mình” – bà Kim nói.

Cũng trong sáng nay, lễ tang nạn nhân Vũ Ngọc Dũng – Phó Giám đốc Trung tâm phát triển quỹ đất TP.Thái Bình đã được tổ chức.

Gia đình nạn nhân cho biết, từ trước đến nay, ông Dũng không có mâu thuẫn gì với đối tượng.

Hé lộ nguyên nhân vụ xả súng?

Theo thông tin ban đầu từ người nhà nạn nhân, nguyên nhân khiến Đặng Ngọc Viết xả súng vào 5 cán bộ là do mâu thuẫn trong việc đền bù giải phóng mặt bằng.

Theo đó, căn nhà nơi Viết đang ở có diện tích khoảng 200m2, nằm trọng diện giải tỏa.

Thái Bình; xả súng
Viết chuẩn bị sẵn di ảnh trước khi vác súng xông vào trụ sở Trung tâm phát triển quỹ đất.

Theo khung giá mà phía Ban giải phóng mặt bằng đưa ra, số tiền mà Viết được nhận khoảng 500 triệu đồng.

Ban đầu, Viết định lấy tiền đền bù bằng tiền mặt nhưng phía UBND TP không trả một lần mà chia ra làm nhiều đợt. Sau khi lấy được 3 đợt, Đặng Ngọc Viết muốn chuyển sang hình thức nhận đất ở khu tái định cư và trả lại tiền mặt đã nhận nhưng không được chấp thuận.

Đặng Ngọc Viết đã làm đơn kiến nghị nhiều lần nhưng không được giải quyết nên xảy ra mâu thuẫn với ông Tư và ông Dũng là Giám đốc và Phó giám đốc trung tâm phát triển quỹ đất TP Thái Bình.

Chính vì thế, chiều ngày 11/9, Viết đã mang theo một khẩu súng Col cùng với 6 viên đạn, xông thẳng vào trụ sở Trung tâm phát triển quỹ đất và nổ súng.

Thiếu tá Nguyễn Quốc Vương, Phó Chánh Văn phòng Công an tỉnh Thái Bình cho biết, ngay sau khi xảy ra vụ việc, lúc 16h, cơ quan cảnh sát điều tra công an tỉnh Thái Bình đã quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can về tội “giết người” và ra lệnh truy nã hung thủ Đặng Ngọc Viết.

Lúc 20h, sau khi phát hiện hung thủ đã tự sát tại quê ở chùa Đông Sơn, xã Trà Giang, H.Kiến Xương, đích thân Giám đốc Công an tỉnh Thái Bình, ông Trần Xuân Tuyết đã xuống hiện trường để chỉ đạo điều tra.

Kết luận ban đầu khi kiểm tra hiện trường và giám định pháp y cho biết, Đặng Ngọc Viết đã tự sát bằng súng ở bên ngoài khu nội tự chùa Đông Sơn.

Kết quả giám định pháp y cũng khẳng định không phát hiện có chất ma túy trong cơ thể Đặng Ngọc Viết.

Một cán bộ Công an tỉnh Thái Bình tham gia vào quá trình điều tra vụ án cho biết, hung thủ Đặng Ngọc Viết đã bắn tổng số 5 viên đạn.

Trong đó, có viên trúng đầu làm chết Phó giám đốc Trung tâm là ông Vũ Ngọc Dũng, 3 người còn lại bị thương nặng. Viên đạn thứ 5 rất may bắn sượt qua mang tai Phó giám đốc trung tâm là bà Phạm Thị Lan Anh. Có thể viên đạn cuối cùng trong khẩu súng được Đặng Ngọc Viết để dành cho chính mình.

Cũng trong đêm qua, Công an tỉnh Thái Bình đã tiến hành giám định pháp y đối với nạn nhân Vũ Ngọc Dũng.

Ngay trong đêm, sau khi hoàn thành giám định pháp y với cả nạn nhân và hung thủ, cơ quan công an đã đồng ý cho gia đình đưa thi thể nạn nhân về tổ chức tang lễ.

Trong một diễn biến khác, trao đổi với báo chí, ông Nguyễn Ngọc Ý – Chủ tịch UBND TP Thái Bình cho biết: “Hiện nay các cơ quan chức năng của TP đang khẩn trương kiểm tra lại xem trường hợp nổ súng có liên quan gì đến các dự án đang triển khai hay không. 
Chúng tôi cũng chưa có thông tin chính xác là người nổ súng có bị thu hồi đất hay không. Nguyên nhân chính thức hiện các cơ quan điều tra đang tập trung làm rõ, vì việc mới xảy ra nên các cơ quan vẫn đang tập trung xử lý”.

Hoàng Sang

Vì sao xảy ra vụ xả súng vào 5 cán bộ?

Vụ nổ súng ở Thái Bình: Đã có 2 người chết

Thời sự trong ngày: 4 cán bộ bị bắn tại trụ sở

4 cán bộ bị bắn tại trụ sở UBND TP.Thái Bình 

Nguồn: VNE.

Phút cuối của Đặng Ngọc Viết

VNN – “Trời tối nhưng Viết không về mà đi quanh rồi quỳ lạy dưới tượng Phật bà quan âm. Khi mọi người đang ở trong nhà thờ tổ để tụng kinh thì nghe tiếng nổ lớn. Chạy ra thì thấy Viết nằm ngã gục dưới chân tượng” – một nhân chứng kể lại.

Sáng 12/9, người dân sống cạnh ngôi chùa nơi Đặng Ngọc Viết kết liễu đời mình bằng viên đạn cuối cùng vẫn chưa hết bàng hoàng khi kể lại sự việc.

Bà Lê Thị Tám (57 tuổi, xóm 5, thôn Dục Xương, xã Trà Giang) cho biết: Khoảng 15h ngày 11/9, có một người đàn ông đến chùa nói là đến chơi.

Người này giới thiệu tên là Viết. Trò chuyện, bà Tám mới biết Viết là bà con xa của mình.

xả súng; Thái Bình
Nơi hung thủ tự sát

Viết có bố là ông Đặng Văn Vu, hiện bị liệt, đang ở nhà người anh ở gần chùa. Sau đó, bà Tám đi nấu cơm còn Viết ngồi chơi uống nước với các phật tử. Quá trình trò chuyện, Viết tỏ ra rất buồn.

“Trời xẩm tối, nhưng tôi vẫn thấy Viết cứ chắp tay đi quanh tượng Phật bà quan âm rồi quỳ xuống lạy. Cậu ta quỳ rất lâu như thế, trầm tư không nói gì cả” – bà Tám nhớ lại.

Đến khoảng 18h cùng ngày, khi tới giờ cơm, Đặng Ngọc Viết có xin một bát cơm chay ở nhà chùa để ăn sau đó ra ngồi tại phía lăng quan âm Phật bà.

Đến khoảng 18h30, khi bà Tám đang làm việc trong bếp bất ngờ nghe thấy tiếng nổ lớn.

Cho rằng có chuyện chẳng lành, một phật tử trong chùa tên là Phạm Công Uynh (76 tuổi, là hội trưởng hội phật tử chùa) vội lấy đèn ra soi thì thấy Đặng Ngọc Viết đã gục ngã.

Ông Phạm Công Uynh kể lại: Vào chiều cùng ngày (11/9), ông cùng con trai ra chùa thì gặp Viết.

Sau khi trò chuyện, Viết mời ông hút thuốc và kể chuyện mình là người gốc ở làng. Đến khoảng gần 19h giờ ông Uynh bất ngờ nghe thấy tiếng nổ lớn.

Lúc chạy ra, ông Uynh thấy Viết đã nằm gục xuống, ở ngực có vết thương như súng bắn.

Còn theo bà Tám, Viết đã dùng súng tự bắn vào ngực sau đó ném súng xuống dưới ao rồi tử vong. Lực lượng công an sau đó đã cho người dùng nam châm để mò và phát hiện khẩu súng dưới ao.

Liên quan đến sự việc, sư thầy Thích Đàm Hương – Trụ trì chùa Đông Sơn cho biết: “Hôm qua (11/9), tôi phải đi học về phật giáo nên không hay biết. Cho đến sáng hôm nay (12/9), về đến chùa mới được nghe các phật tử kể lại. Theo người dân nói thì anh Viết vốn là người dân ở đây, có bố là ông Đặng Văn Vu…”.

Hoàng Sang

___________________

Vụ súng ở Thái Bình: Đã có 2 người chết

VNN – Tối 11/9, lãnh đạo Công an tỉnh Thái Bình cho biết, nghi phạm nổ súng khiến 5 cán bộ UBND Thành phố Thái Bình trọng thương là Đặng Ngọc Viết đã tự sát. Trước đó, một nạn nhân trong vụ việc cũng đã tử vong.
Rất nhiều người dân hiếu kỳ tụ tập nơi xẩy ra sự việc
Cơ quan chức năng xác nhận nghi phạm Đặng Ngọc Viết (SN 1971, trú tại số nhà 11, ngõ 345, tổ 48, phường Kỳ Bá, TP Thái Bình, tỉnh Thái Bình) đã tự sát.
Thi thể của y được phát hiện tại một khu vực thuộc huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình.
Trước đó, như VietNamNet đã đưa tin, vào hồi 14 giờ ngày 11/9, khi lãnh đạo UBND TP Thái Bình đang họp tại hội trường tầng 4 thì có một kẻ lạ mặt xông vào trụ sở bắn bị thương 5 cán bộ tại Trung tâm phát triển Quỹ đất TP Thái Bình (văn phòng tại tầng 1, trụ sở UBND TP Thái Bình, đường Trần Phú, TP. Thái Bình, tỉnh Thái Bình).
Trong đó, ông Vũ Ngọc Dũng (SN 1962, Phó Giám đốc Trung tâm phát triển quỹ đất thành phố) bị bắn vào đầu; ông Nguyễn Thanh Dương (SN 1975, cán bộ trung tâm) bị bắn vào mắt phải; anh Vũ Công Cương (SN 1990, cán bộ trung tâm) bị bắn vào đầu; ông Bùi Đức Xuân (SN 1975, cán bộ trung tâm) bị bắn vào đầu; bà Phạm Thị Lan Anh (SN 1977, Phó Giám đốc trung tâm) bị bắn sượt qua mang tai phải.
Đến chiều tối cùng ngày, ông Vũ Ngọc Dũng đã tử vong. Những nạn nhân còn lại đang được cấp cứu tại bệnh viện.
Nguyên nhân ban đầu được lực lượng chức năng tỉnh Thái Bình xác là do mâu thuẫn trong việc đền bù, giải phóng mặt bằng, triển khai một dự án ở Kỳ Bá đối với anh em Đặng Ngọc Viết.
Bởi khi triển khai dự án, Viết đồng ý phương án đền bù tái định cư nhưng sau đó lại đòi chuyển sang phương án nhận tiền mặt dẫn tới mâu thuẫn.
Cảnh sát cũng xác định các cán bộ trong trung tâm không có mâu thuẫn cá nhân với Viết.
Trưa 11/9, đối tượng chuẩn bị phương tiện gây án là loại súng col quay bắn đạn chì do Trung Quốc sản xuất để lên trụ sở UBND TP Thái Bình.
Trước khi đi, hắn dùng nước bẩn hắt vào một người dân gần đó rồi lên gặp một số cán bộ, dò hỏi người này người kia rồi bất ngờ gây ra vụ nổ súng.
Sau khi gây án, Viết đã lên xe máy bỏ trốn. Trong khị bị truy bắt, hắn đã tự sát.
Hoàng Sang
Nguồn: VNN
Tin bài khác trên các báo chí:
– SÚNG LẠI NỔ VÌ CHUYỆN ĐẤT ĐAI (Huỳnh Ngọc Chênh). – Tay thiện xạ & tấm bia công lý… (Đinh Tấn Lực). “Như một thông điệp: Bạn Viết đúng là có bắn vào đầu cán bộ, nhưng, cùng với hành động khỏa thân giữ đất, cùng với quyết định tự thiêu giữ con, và cùng với quả bom gas Tiên Lãng, chính thực đây là những phát đạn nhắm vào đầu cái chế độ dồn sức giết dân bằng lòng tham và tính ác“.- Vụ nổ súng ở Thái Bình do bồi thường giải phóng mặt bằng? (VOV). – Đại lộ Đoàn Văn Vươn nối dài (DLB). – Đẹp và không đẹp. – Phó giám đốc Trung tâm Phát triển quỹ đất TP.Thái Bình, đã chết tại bệnh viện (Đào Hiếu). – NHỮNG THÔNG TIN MỚI NHẤT VỀ VỤ NỔ SÚNG Ở THÁI BÌNH (Tễu). – Nghi phạm dùng súng bắn 5 cán bộ trọng thương đã tự sát (DT).- NHÂN VIỆC THÁI BÌNH… (Mai Thanh Hải). TS. Mai Thanh Sơn: “Tiếng súng Đoàn Văn Vươn đã khiến cả nước rúng động, bàng hoàng. Nhưng dường như điều đó cũng chưa đủ thức tỉnh những trái tim chai sạn, vô cảm trước tình trạng bế tắc của người dân“.- Lê Diễn Đức: Tiếng gọi từ cái chết (RFA’s blog). “Bi kịch về cái chết của anh làm lắng đọng một điều tâm đắc: Cuộc sống là vô cùng cao quý, nhưng đôi khi vì những giá trị đích thực của nó, con người buộc phải chết khi không còn nơi nào nương tựa cho pháp lý, không còn lòng tin nào đối với thế lực cầm quyền.   Cái chết của anh là tiếng gọi đánh thức lương tri và tinh thần tranh đấu chống lại bạo quyền của những người còn sống“.

—-

Posted in Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân | Leave a Comment »

►Súng đã nổ ở Thái Bình: người dân đã kê súng vào đầu các quan chức nhà nước mà nhả đạn!…”do khiếu kiện đất đai mà không được giải quyết thỏa đáng.

Posted by hoangtran204 trên 14/09/2013

Lời tựa của Trần Hoàng: Năm 2012, ở Tiên Lãng, Hải Phòng, “vụ nổ súng của Đoàn Văn Vươn chỉ để : đánh động dư luận. Còn ở Thái Bình hôm 11-9-2013 người dân đã kê súng vào đầu quan chức nhà nước mà nhả đạn!…

Vụ  việc xảy ra tại tỉnh Thái Bình liên quan đến chính sách đất đai. Khiếu kiện đất đai mà không được giải quyết, người nông dân đã đổ máu để bảo vệ quyền lợi đất đai bị nhà nước cướp đoạt mua rẻ. 

14 giờ ngày 11-9-2003, anh Đặng Ngọc Viết đã tìm đến Ủy ban Nhân nhân TP Thái Bình (thuộc tỉnh Thái Bình) rồi bất ngờ xông vào Trung tâm Phát triển Quỹ đất, rút súng  bắn vào đầu từng cán bộ làm việc tại đây.

Anh Đặng Ngọc Viết, 42 tuổi, trú tại phường Kỳ Bá, Thái Bình, đã  xông vào  trụ sở Uỷ ban Nhân dân thành phố,  dùng súng bắn 5 cán bộ thuộc Trung tâm phát triển Quỹ đất Thành phố Thái Bình khiến một người chết, ba người bị thương.

Có 6 cán bộ đang làm việc, 5 người bị bắn, trong đó có 1 phụ nữ  bị bắn trượt vào tai, 3 người bị trọng thương và một người bị tử vong sau khi được đưa đến bệnh viện, đó là ông phó giám đốc Trung Tâm. 

Sau đó, anh Viết về quê nhà ở huyện Kiến Xương, Thái Bình để viếng thăm và chào bố đẻ, dặn đứa con trai 6 tuổi một vài vài việc, rồi đi bộ tới chùa xin được ăn cơm chay và nghĩ lại trong sân chùa một lát, và rồi ra viếng  tượng Quan Thế Âm Bồ Tát và tự sát dưới chân tượng trong buổi chiều cùng ngày.

Theo thông tin trên các báo, nguyên nhân bức xúc của ông Viết có liên quan đến chuyện thu hồi đất đai và chính sách đền bù của chủ trương xây dựng khu đô thị mới ở phường Kỳ Bá.

 Người dân đã cắt nghĩa sự kiện trên rất ngắn gọn và chính xác: “Tức nước vỡ bờ”, “Con giun xéo lắm cũng quằn”, “Có áp bức có dấu tranh”…

Thủ phạm đích thực  là đảng CSVN và Nhà Nước tham lam muốn chiếm hết đất đai của cả nước bán và chia nhau ăn, họ đã làm ra Luật đất đai “Sở hữu toàn dân”.

“Đám tang ông Vũ Ngọc Dũng diễn ra trong ngôi nhà 5 tầng nổi bật giữa mặt phố Đề Thám, phường Trần Hưng Đạo, là nhà riêng của ông, còn đám thứ hai diễn ra trong một ngôi nhà nằm sâu trong ngõ 345 thuộc tổ 48 phường Kỳ Bá, nhà riêng của Đặng Ngọc Viết. Hỏi bất kỳ người dân nào của thành phố, chúng tôi cũng được nghe kể về sự kiện xẩy ra dẫn đến cùng lúc có hai đám tang trên, có điều mỗi người nói một cách,” theo báo Nông Nghiệp,

Báo Nông Nghiệp tường thuật:  “Ông Phạm Văn Lào, tổ trưởng dân phố tổ 48 phường Kỳ Bá, kể: Đặng Ngọc Viết là người hiền lành, tốt bụng, chưa hề có tiền án, tiền sự, chưa hề mất lòng ai trong ngõ 345. Không có tiền thì thôi, nhưng có tiền mà gặp lúc khu phố tổ chức quyên góp vì bất kỳ chuyện gì, Đặng Ngọc Viết cũng hăng hái, nhiệt tình đóng góp, và luôn đóng góp ở mức cao nhất.

Một người hiền lành, tốt bụng, không tiền án tiền sự, luôn đóng góp ở mức cao nhất mọi cuộc vận động ở tổ dân phố.” 

Báo Công an tường thuật: …sau khi bắn xong, anh Viết về quê nhà ở huyện Kiến Xương, Thái Bình để viếng thăm và chào bố đẻ, rồi đi bộ tới chùa xin được ăn cơm chay và nghĩ lại chùa một lát. Anh ngồi rất lâu trên một hòn đá bên trong khuôn viên chùa,  và tự sát dưới chân tượng Phật Quan Âm trong buổi chiều cùng ngày.

Liệu một người xấu có làm những việc này trước khi tự tử không? 

Những gì báo chí của đảng đang nói xấu anh Đặng Văn Viết đều không đáng tin. Thí dụ như  xử dụng ma túy, đánh bài rồi bị vợ bỏ, thất nghiệp…

Súng lục chỉ có 6 viên đạn, anh Viết bắn trúng 5 người và chừa một viên đạn để bắn vào tim tự sát. Anh tự sát ngay bên tượng Quan Thế Âm Bồ Tát cho thấy anh là người lương thiện, anh đã làm đơn khiếu kiện 5 lần về đất đai mà nhà nước không giải quyết, anh  bị đẩy đến bước đường cùng nên anh phải tự giải quyết. 

 

Anh Viết ngồi rất lâu ở hòn đá này trước khi tự sát

Nơi anh Viết tự sát

Hai tấm hình nói lên những câu chuyện…

Cảnh đám tang của anh Đặng Ngọc Viết.
Cảnh đám tang của anh Đặng Ngọc Viết.

Đám tang nạn nhân Vũ Ngọc Dũng.

Đám tang nạn nhân Vũ Ngọc Dũng, Phó Giám Đốc Trung tâm Phát triển Quỹ đất Thành Phố. Thái Bình 

—————

GIÁ NÀO ĐỂ CỨU CHUỘC?

 AFR Dân Nguyễn

Hôm nay, lại có súng nổ ở Thái Bình.

Không người cha nào muốn hai đứa con như thế này phải mồ côi, Đặng Ngọc Viết chắc phải khó khăn lắm mới quyết định cho mình một cách chết như vậy… Thật là thương tâm…
Favebook Vinh Tran)

 Ở một vùng quê lúa trù phú, hiền hòa rất gần Thái Bình- Tiên Lãng, mới hơn một năm trước, súng cũng đã nổ. Người nổ súng ở Tiên Lãng hôm qua và Thái Bình hôm nay có cùng một lý do, cùng một tiếng “vang dội” như nhau; Nhưng hậu quả thì tiếng súng Thái Bình để lại thảm khốc hơn.

Ở Tiên lãng, mới chỉ là súng bắn chim săn thú, còn súng ở Thái Bình là súng quân dụng. Ở Tiên Lãng, súng nổ chỉ để “Đánh động dư luận”. Còn ở Thái Bình là súng được kê vào đầu quan chức mà nhả đạn!…

Nói tới Thái Bình, quê hương của “Chị Hai năm tấn”, cũng là nói tới truyền thống cách mạng, nơi“Tiếng trống năm ba mươi còn lay động đến bây giờ”, nơi đóng góp  nhiều người con ưu tú cho đảng cs VN từ tiền khởi nghĩa và cả suốt quá trình cách mạng. Nói tới những nét đặc trưng của làng quê VN, đồng lúa phì nhiêu, làng quê thanh bình, người dân quê hiền lành, chất phác, cần cù một nắng hai sương… làm người ta cũng nhớ về quê hương Thái Bình…Nói tới “Thanh niên quê tôi là chiếc gậy hành quân…”, lại cũng phải nhớ tới quê hương “Thái lọ!”…

Vậy mà!…

Sau sự kiện Đặng Ngọc Viết thản nhiên nổ súng vào đầu các quan chức tỉnh giữa chốn công đường, người dân đã cắt nghĩa sự kiện trên rất ngắn gọn và chính xác: “Tức nước vỡ bờ”, “Con giun xéo lắm cũng quằn”, “Có áp bức có dấu tranh”

Về phía chính quyền, chỉ có một cái nhìn duy nhất: Viết là tội phạm cực kỳ nguy hiểm, cực kỳ manh động…Họ tránh nói tránh nghe tới những cụm từ như “Con giun xéo lắm cũng quằn”, hay “Tức nước vỡ bờ”… những cụm từ vốn được chính họ quen dùng trước đây khi lôi kéo người dân đi theo mình trong công cuộc cướp phá chính quyền cũ, khi họ còn đang bị đặt ra ngoài vòng pháp luật.

Một cái nhìn khách quan, cũng chẳng phải dài dòng “Điều tra làm rõ”, vì sự vụ gần như đã quá sáng tỏ: Hành động của Viết là cực đoan. Trước tiên là gây hậu quả tiêu cực cho xã hội, sau đó là những mất mát tổn thất cho những gia đình nạn nhân và cho chính gia đình Viết. Có lẽ không ai ủng hộ hành động của Viết; Nhưng cảm thông và chia xẻ thì chắc có. Chúng ta đừng quá vội lên án Viết. Hãy chờ xem…Trong xã hội VN ngày nay, đây chắc hẳn chưa phải là sự kiện cuối, cũng chưa chắc là sự kiện có tầm mức nghiêm trọng nhất. Viết tự sát. Đó là một sự tự giải thoát, trốn chạy pháp luật. Nhưng vợ con mà Viết để lại, là những người gánh chịu biết bao thiệt thòi… Bi thương! Thật sự bi thương!…

Khi còn tỉnh táo, và nhất là chưa rơi vào hoàn cảnh như Viết, chẳng ai nghĩ sẽ chọn cách hành động như Viết; Nhưng một khi “Đất bằng nổi sóng”, e rằng có người còn tiêu cực hơn Viết, và số “Mục tiêu” cần tiêu diệt,  biết đâu không chỉ giới hạn có vậy và ở những đối tượng tầm mức như vậy nữa…

Dù thế nào thì hành động giết người cũng không thể được biện minh.

Nhưng khi nghe một vụ xả súng của kẻ tâm thần, người ta hết sức xót xa thương tiếc những nạn nhân. Khi nghe tin một vụ đánh bom của bọn khủng bố, người ta cũng dành tình cảm xót thương cho những nạn nhân, và căm phẫn kẻ gây tội ác…

Còn vụ nổ súng ở Thái Bình thì sao?

Xét đến cùng, kẻ gây tội vừa là thủ phạm, lại vừa là nạn nhân.

Hệt Chí Phèo, muốn làm người lương thiện mà đâu có được! Đáng giận, nhưng cũng đáng thương!

Thủ phạm đích thực chính là cái Luật đất đai “Sở hữu toàn dân” kia.

Bởi vì bản chất của cái luật này, ai cũng thấy là “Sở hữu toàn quan”.

Chừng nào cái luật “Sở hữu toàn dân” trí trá kia chưa bị “bắt”, thì nó vẫn còn là thủ phạm cực kỳ nguy hiểm, gây hậu quả nghiêm trọng cho toàn xã hội và cho toàn dân…

Đó là cái giá cứu chuộc cho những Đặng Ngọc Viết cũng như những quan chức sau này.

Nếu vì tiếng súng của Đặng Ngọc Viết và cả cái chết của anh ta, mà “Cả hệ thống chính trị” truy nã bắt bằng được tên tội phạm “Luật đất đai” chưa sửa đổi kia, thì ở khía cạnh nào đó, Viết không được xem là người có công, thì cũng nên được “Trắng án” chứ!?

Xin cắm một nén nhang lên mộ Viết, một người vốn dĩ hiền lành trên quê lúa Thái Bình.

Thật thương cảm cho Anh!

———

SÚNG LẠI NỔ VÌ CHUYỆN ĐẤT ĐAI

Hiện trường vụ nổ súng đang được kiểm tra

Một sự việc kinh hoàng vừa xảy ra tại tỉnh Thái Bình liên quan đến chính sách đất đai.

14 giờ ngày 11.9, Đặng Ngọc Viết đã tìm đến Ủy ban Nhân nhân TP Thái Bình (thuộc tỉnh Thái Bình) rồi bất ngờ xông vào Trung tâm Phát triển Quỹ đất, rút súng lần lượt bắn vào đầu từng cán bộ làm việc tại đây. Có 6 cán bộ đang làm việc, 5 người bị bắn, trong đó có 1 người bị bắn trượt, 3 người bị trọng thương và một người bị tử vong sau khi được đưa đến bệnh viện, đó là ông phó giám đốc Trung Tâm. Sau đó nghi phạm chạy về một ngôi chùa ở quê nhà rồi dùng súng tự sát. (Thông tin từ cơ quan chức năng đăng trên các báo).

Khi bị đẩy vào bước đường cùng trong cuộc đấu tranh hợp pháp bảo vệ mảnh đất của gia đình mình, anh em Đoàn Văn Vươn đành tuyệt vọng sử dụng biện pháp đấu tranh bạo động bất hợp pháp. Nhưng ngay khi thực hiện biện pháp bạo động thì anh em Đoàn Văn Vươn cũng nghĩ là phải làm mọi cách để hạn chế ít nhất việc gây ra thương tổn cho những người trong đoàn quân đi giải tỏa.

Trước khi cho nổ quả bom gaz tự tạo và vài phát súng hoa cải thì anh em Vươn đã có cảnh báo trước để những người nhận lệnh đi giải tỏa đề phòng. Và tiếng nổ của quả bom cũng nhằm vào mục đích gây tiếng vang và cảnh báo hơn là nhằm vào mục đích gây sát thương để thỏa lòng thù hận. Chính vì lẽ đó mà nhân viên công lực bị thương nặng nhất đã tha thứ cho anh Vươn và không đòi bồi thường tại phiên tòa.

Trừ một vài phần tử xấu, thì phần lớn người dân bị giải tỏa lẫn người nhận lệnh phải đi giải tỏa không có gì phải thù hận lẫn nhau dù luôn xảy ra xô xát mỗi khi có cưỡng chế đất đai.

Nhưng sự việc kinh hoàng vừa nổ ra ở Thái Bình lại diễn biến theo một hướng khác.

Cũng liên quan đến việc ruộng đất của gia đình mình bị giải tỏa, người nông dân Đặng Ngọc Viết đã xông vào tận Ủy ban Nhân Dân TP dùng súng cố sát 5 cán bộ liên quan đến việc giải tỏa đất đai rồi tự sát.

Theo tường thuật ban đầu từ các báo, gia đình Viết chưa có đơn từ khiếu kiện gì về việc giải tỏa và đặc biệt, Viết không có hận thù cá nhân gì với những nạn nhân vừa bị bắn ở TT Phát triển Quỹ Đất.

Câu hỏi được đặt ra là Đặng Ngọc Viết đã căm thù ai và vì chuyện gì đến mức phải dùng súng trút căm hờn của mình qua từng phát bắn lần lượt vào đầu 5 cán bộ tại TT Phát triển Quỹ đất?

Anh em Đoàn Văn Vươn đã giành lại được mảnh đất xương máu của mình từ tay tập đoàn gian tham Lê Văn Hiền với cái giá phải trả cho hành động chống đối bất hợp pháp của mình bằng nhiều năm tù đày (Trong khi bọn chủ mưu gây ra vụ cướp đất lại bị xử lý rất nhẹ)
… những tiếng súng nổ ấy cũng là sự cảnh báo về những bất cập trong chính sách đất đai hiện hành.
Liên quan đến chính sách đất đai đã có vài người dân tự thiêu, hai người phụ nữ phải lột truồng, nhiều người dân bị tù tội và rất nhiều người dân khác mất phương tiện canh tác, trở thành đoàn dân oan ngày càng đông đúc, kéo lê thê lếch thếch tháng này qua năm nọ tại các cơ quan giải quyết khiếu kiện.
Tuy vậy chính sách về đất đai vẫn không có dấu hiệu được thay đổi cho hợp lẽ.

Kẻ nã đạn ở Thái Bình ‘nhát như cáy’

ĐẶNG NGỌC VIẾT – KẺ NÃ ĐẠN BẮN 5 NGƯỜI Ở THÁI BÌNH – ĐƯỢC MẸ VỢ ĐÁNH GIÁ LÀ CHU TOÀN, KHÔNG CÓ GÌ CHÊ TRÁCH.

Sáng 13/9, dẫn con trai 10 tuổi của Đặng Ngọc Viết (nghi can xả súng vào 5 cán bộ tại Thái Bình) về nhà sau đám tang, bà Bùi Thị Kim (mẹ vợ cũ của Viết) kể đã phải cưu mang vợ chồng Viết trong những ngày mới kết hôn. Bà lo tiền cho vợ chồng con gái sang Nga. Hai con của Viết ở lại với ông bà nội ngoại. Một năm sau, vợ chồng Viết gửi tiền về cho bà trả hết nợ.

Theo bà, năm 2008, khi kinh tế dư dả, Viết muốn về Việt Nam nhưng vợ thích ở lại. Không ai chịu nghe ai, 2 năm xa nhau, vợ chồng Viết ly dị. Tòa giao hai con cho vợ Viết nuôi. Bọn trẻ sống cùng với bà ngoại. Theo phán quyết, mỗi tháng Viết chu cấp một triệu đồng nuôi con.

me-vo-8270-1379050581.jpg
Bà Bùi Thị Kim cho rằng Viết rất tốt, tuy nhiên thi thoảng hay chơi cờ bạc. Ảnh: PS

Bà Kim biết Viết không công ăn việc làm ổn định nên cũng chẳng đòi hỏi. Không đều đặn chu cấp nuôi con nhưng mỗi khi có tiền Viết đều gửi bà vài ba triệu. Các con thi thoảng được Viết mua quà, sắm đồ. Việc hiếu lễ trong gia đình, Viết được bà Kim đánh giá “chu toàn”.

Viết không rượu chè, tôi chẳng chê nó được điểm nào trong hơn 10 năm làm rể. Tôi quý như con đẻ”,…

Hai tháng trước, bà thấy Viết phàn nàn về việc đền bù nhà đất, bảo “đang rất đau đầu”. Hơn 180 m2 trong tổng số gần 220m2 diện tích đất của nhà Viết bị thu hồi. Số còn lại hơn 30 m2 nhưng chiều rộng chỉ gần 2m, không đủ xây nhà.

Khi khu vực nhà Viết tại phường Kỳ Bá chuẩn bị giải tỏa, Viết gửi người bố bị liệt về quê nhờ người thân thăm nom. Anh ta ở lại cùng người anh trai tên Công bị nhiễm chất độc da cam, thần kinh không bình thường. 

Bà kể trong lúc tâm sự, chàng rể cũ bảo rất lo lắng cho tương lai của hai đứa trẻ khi nhà không có. “Nó bảo đã phóng một cái ảnh thờ. Nếu bị dồn đến đường cùng sẽ bắn mấy phát rồi tự tử luôn“, bà Kim nói. Nghĩ con do ức chế mà suy nghĩ vậy, bà mắng vài câu can ngăn song cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều. “Tôi biết nó nhát như cáy“, bà nói.

photo-2-9293-1379050901.jpg
Theo bà Kim hơn một tháng trước, Viết có khoe đã rửa ảnh chân dung để làm ảnh thờ. Ảnh: Hoàng Thùy

Khoảng 7h ngày 11/9, Viết đến nhà bà với gương mặt phờ phạc. Nếu như mọi lần, vừa đến cổng Viết đã oang oang “công ty của mẹ vẫn tồn tại à” (ý nói quán bán đồ ăn sáng của bà) thì lần này lại buồn bã. Ăn xong bát bún bà đưa, Viết hỏi em vợ cũ và hai con. Bà thấy lạ nên hỏi, Viết bảo muốn tâm sự với mọi người một chút. Ngồi đợi một lúc không thấy ai về, Viết phóng xe rời nhà. Bà không ngờ sau đó Viết đi gây án.

Khoảng 15h, bà được người con nuôi gọi điện báo tin Viết vào trụ sở UBND thành phố bắn 5 người. “Tôi sững người, không hiểu tại sao nó dám làm thế”, bà nói.

Đến 20h, gia đình hay tin Viết tự sát ở quê. Lúc đó, Linh (con gái của Viết) không tin đó là sự thật. Cô gái vội về quê ngay trong đêm. Bà Kim cũng báo tin cho con gái đang ở Nga.

Trước đó, chiều 11/9, Viết xông vào phòng làm việc của Trung tâm phát triển quỹ đất thành phố Thái Bình nằm trong trụ sở UBND thành phố bắn 5 cán bộ giải phóng mặt bằng làm một người tử vong, 3 bị thương. Viết bỏ trốn về quê, và tối cùng ngày đã tự sát trong một ngôi chùa. Tối 12/9, Công an tỉnh Thái Bình đã đình chỉ điều tra vụ án giết, do xác định nghi can duy nhất là Viết là tử vong.

Theo nhà chức trách, gia đình Viết có 70 m2 được bồi thường 50% giá đất ở; hơn 110 m2 bồi thường hỗ trợ đất nông nghiệp. Tiền bồi thường hỗ trợ về đất hơn 300 triệu đồng; bồi thường hỗ trợ tài sản hơn 190 triệu đồng… Viết đã nhận 504 triệu đồng. Trong 18 người nhận tiền đền bù của dự án khu dân cư, tái định cư và công trình công cộng tại phường Kỳ Bá, phường Trần Lãm (thành phố Thái Bình), gia đình Viết có diện tích bị thu hồi nhiều nhất.

Đại diện UBND thành phố Thái Bình cho hay sau khi nhận tiền đền bù, Viết thay đổi ý định nói muốn chuyển sang nhận đất đền bù, song chưa có văn bản yêu cầu chính thức. Còn anh trai của Viết (sống tại nhà bên cạnh) cho hay Viết đã 5 lần gửi đơn nhưng chưa nhận được trả lời.

Hoàng Thùy – Bá Đô/ NGÔI SAO

—————

Lời bình luận của Trần Hoàng:   Đảng CSVN và Nhà nước đã quá tham lam, dùng luật pháp để cướp đất đai của người dân hơn 50 năm qua.

Đảng CSVN thảo ra Hiến Pháp VN 1958 và 1992 ghi: Đất đai là sở hữu của toàn dân. Người ta lầm tưởng “toàn dân” theo nghĩa thông thường là của dân, nhưng đảng chơi đểu và định nghĩa chữ “toàn dân” là “nhà nước”. Vì vậy, đất đai thuộc sở hữu toàn dân phải được hiểu là: Đất đai là sở hữu của nhà nước. Ai không tin vào google search sẽ thấy đảng CSVN cắt nghĩa rõ ràng như thế. 

Luật đất đai năm 2003 ở điều 7 có quy định: “Nhà nước thực hiện quyền đại diện chủ sở hữu toàn dân về đất đai và thống nhất quản lý nhà nước về đất đai”

Bởi vậy, hàng mấy trăm ngàn vụ khiếu kiện đất đai đã xảy ra hơn 30 năm qua ở VN, mà phần thua thiệt vẫn là người dân.  

Lịch sử đảng CSVN và nhà cướp đất đai rất đểu. Kịch bản cướp đất được chia làm hai màn : 1)  Năm 1951-1956, nhà nước phát động chính sách: lấy hết đất đai của địa chủ, và chia cho nông dân nghèo. 2) Từ 1956-1959, bắt tất cả nông dân nghèo “vừa mới được chia ruộng” phải nộp đất đai vào Hợp Tác Xã Nông Nghiệp.

Đảng CSVN không trực tiếp cướp đất đai của người có ruộng, mà mượn tay nông dân nghèo cướp đất và cho làm chủ đất chừng 2-3 năm. Kế đó, đảng buộc tất cả nông dân này phải vào hợp tác xã, làm ruộng chỉ lấy công bằng lúa và chỉ lấy đủ ăn. Phần còn lại đảng hưởng! 

Và kể từ  năm 1958-1960 quyền sở hữu đất đai chạy vào tay Nhà Nước.  

Đổ máu để bảo vệ quyền lợi của mình

Blogger:  Mẹ Nấm

Đài Á Châu Tự Do  RFA 

“…Trên thực tế, trong những dự án giải phóng mặt bằng, với những quy định có sẵn trong luật đất đai 2003, trong những dự án thu hồi đất do nhà nước làm chủ đầu tư thì nhà nước sẽ áp giá đền bù, hỗ trợ tái định cư…Đối với các dự án phục vụ mục đích phúc lợi công cộng như bệnh viện, trường học, chợ… thì hầu như người dân không còn cách lựa chọn nào ngoài việc đồng ý với các thoả thuận do phía nhà nước đưa ra, nhanh chóng nhận tiền đền bù hoặc chấp nhận di dời theo phương án tái định cư nếu không muốn bị cưỡng chế giải toả trắng.

Nhưng vấn đề dễ gây cho người dân bức xúc nhiều nhất đó chính là những dự án mà nhà nước đứng ra thu hồi đất để giao cho tư nhân đầu tư xây dựng và quản lý. Đây chính là kẽ hở lớn nhất để nhà nước và các chủ dự án mập mờ đánh lận con đen với quyền lợi của người dân. Bởi khi nhà nước thu hồi đất thì sẽ áp mức đền bù theo giá do nhà nước quy định (thường giá này thấp hơn nhiều so với thị trường thực tế), sau khi đã có đất sạch (đất đã giải toả xong) thì nhà nước giao lại cho chủ đầu tư tư nhân tiếp quản, toàn quyền định đoạt. Những mảnh đất đó thường sẽ được tư nhân bán lại với giá cao gấp chục lần giá đền bù mà người dân nhận được. Đây chính là mấu chốt của nhiều vụ việc bức xúc đã xảy ra.

Một nút thắt thứ hai thường gặp trong những vấn đề liên quan đến đất đai, giải phóng mặt bằng chính là quy trình, thủ tục triển khai của các dự án. Theo quy định của luật đất đai và các nghị định hướng dẫn thi hành luật này thì những trình tự pháp lý liên quan tới chủ trương, thu hồi, đền bù, giải toả, hỗ trợ tái định cư…đất của người dân đều có những quy định rất rõ ràng nhưng trên thực tế người dân hầu như không được biết (ví dụ như quyết định thu hồi, đền bù, hỗ trợ học nghề, tái định cư..).

Theo quy định của pháp luật, tất cả phải được thông báo công khai hoặc gửi tận tay người dân có quyền lợi liên quan, nhưng thực tế nhiều dự án đã lơ đi chuyện này.

Tôi đã từng tận mắt chứng kiến các cán bộ làm công tác giải phóng mặt bằng làm việc với các gia đình bị mất đất. Thay vì làm rõ việc đảm bảo quyền lợi cho người dân, đa số các văn bản, các thủ tục hướng dẫn lại thường chỉ muốn người dân đồng ý ký vào các biên bản thoả thuận càng sớm càng tốt. Đặc biệt với các biên bản giao nhận đất tái định cư, hoặc biên bản đồng ý với việc nhận tiền đền bù. Thậm chí có những địa phương còn áp dụng đủ thứ “lệ”, để lừa dân ký cho bằng được, và với quan niệm “một khi đã ký nhận đền bù thì coi như kết thúc không thoả thuận, đàm phán gì nữa”. Cũng có tình trạng các cán bộ đi vận động, “bỏ nhỏ” với từng hộ dân rằng “khu này đã nhận đền bù hết, gia đình cũng nhận đi chứ không khi tất cả đã đồng ý thì ở trên buộc phải ra lệnh cưỡng chế nhà anh (chị)”.

Nhiều người dân không có đủ thông tin và không được hỗ trợ về mặt kiến thức luật pháp đã chấp nhận ký kết thoả thuận. Đến khi người dân có điều kiện tiếp cận đầy đủ thông tin, được tư vấn đầy đủ về pháp luật và biết được nhà nước hoặc chủ đầu tư lừa mình thì đi việc khiếu nại, khiếu kiện sẽ diễn ra rất dây dưa và chậm chạp trong khi dự án vẫn cứ triển khai, nhà cửa vẫn bị giải toả.

Chính điều này đã dẫn đến những hệ luỵ khó giải quyết:

Có nhiều người mất nhà cửa, mất ruộng vườn lặn lội khiếu kiện ròng rã từ năm này sang năm khác.

Có nhiều người im lặng trong cay đắng chấp nhận làm lại từ đầu và góc nhìn của họ với xã hội thay đổi hẳn đi.

Và cũng có người đã lựa chọn cách hành động theo bản năng để giải thoát cho bản thân và gia đình như ông Vươn, ông Viết.

Câu hỏi luôn được đặt ra là liệu luật pháp đã đảm bảo được hoàn toàn quyền sống, quyền mưu cầu hạnh phúc của những gia đình có đất đai bị giải toả hay chưa?

Pháp luật và những quy định của nó được tạo ra là để đảm bảo quyền lợi của người dân, để hướng dẫn mọi người hiểu và thực hiện nghĩa vụ công dân của mình chứ không phải để đánh lừa họ.

Vì sao những người như ông Đoàn Văn Vươn, ông Đặng Ngọc Viết phải chấp nhận đổ máu để bảo vệ quyền lợi của mình? Phải chăng là họ không còn tin rằng mình sẽ được bảo vệ bởi luật pháp nữa?

Một khi công dân mất niềm tin rằng nhà nước sẽ bảo vệ được mình, thì vai trò của nhà nước nằm ở đâu trong xã hội này? Với tình trạng người dân phải đổ máu để bảo vệ quyền lợi của mình như hiện nay, liệu có tồn tại một nhà nước “do dân và vì dân” như người ta thường được nghe tuyên truyền hay không?”

Posted in Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân | 1 Comment »

►Tranh đấu cho tự do ngôn luận, Blogger Lê Dũng bị công an “mời lên làm việc”

Posted by hoangtran204 trên 13/09/2013

Khi bị nhà cầm quyền Hà Nội ra nghị định 258 nhằm giới hạn quyền tự do ngôn luận và đe dọa bắt bớ các blogger,  trên 100 blogger  đã cùng nhau ký tên phản đối nghị định nói trên và ra Tuyên Bố 258. Họ đã đem Tuyên Bố 258 đến trình bày cho các tòa đại sứ của các nước Âu Châu, Mỹ, Úc,…và nhờ các nước này lên tiếng nói can thiệp.

Để trả thù, nhà cầm quyền Hà Nội ra lệnh cho công an hăm dọa các blogger bằng các hình thức như sau:  

———-

Blogger Lê Dũng bị công an “mời lên làm việc”

Cộng tác viên

Theo Dân Làm Báo

Chia sẻ bài viết này

Thứ Tư, 11/09/2013, blogger Lê Văn Dũng đã nhận được một tấm giấy mời từ phía lực lượng CAP Hà Cầu, Quận Hà Đông, Tp. Hà Nội. CA yêu cầu công dân Lê Văn Dũng có mặt lúc 9 giờ sáng, ngày 13/09/2013 có mặt tại trụ sở CAP Hà Cầu, Hà Đông để “làm việc”.

Tờ giấy mời thể hiện thái độ hách dịch, kể cả và bất lịch sự của cơ quan thực thi pháp luật Việt Nam khi không hề đưa ra lí do làm việc, trong khi đó lại “yêu cầu ông Lê Văn Dũng có mặt đúng thời gian và địa điểm”.

Blogger Lê Văn Dũng là một blogger rất nhiệt tình tham gia các hoạt động giúp đỡ dân oan, chống lại sự áp bức bất công và các cuộc biểu tình chống Trung Quốc trong những năm 2011 và 2012. Hiện tại, anh cũng tham gia kí tên vào bản Tuyên bố 258 của Mạng lưới blogger Việt Nam và trực tiếp đến ĐSQ Mỹ để trao bản tuyên bố này đến tận tay đại diện của chính phủ Hoa Kỳ tại Việt Nam.

Blogger Lê Dũng trong lần trao Tuyên bố 258 cho đại diện ĐSQ Hoa Kỳ 

Như chúng tôi đã đưa tin trước đó, gần đây, lực lượng CA đã liên tục có các hành vi sách nhiễu các thành viên của Mạng lưới blogger Việt Nam, đặc biệt là những người trực tiếp đi trao bản tuyên bố này cho các cơ quan quốc tế. Vào ngày 09/09/2013, thành viên trẻ tuổi nhất của mạng lưới, blogger Nguyễn Thu Trang, 19 tuổi, đã bị họ gây sức ép yêu cầu lên làm việc và sách nhiễu đối với việc học hành, gia đình.

Tuy nhiên, mọi hành động xách nhiễu và những lý do ngô nghê và chà đạp luật pháp như “tụ tập đông người ra đại sứ nước ngoài” đã không làm các blogger chùn bước với những việc làm chính đáng của mình. Điển hình là vào chiều ngày 10 tháng 9 vừa qua, ngay trước phiên đối thoại nhân quyền 2013 giữa EU và Việt Nam, 4 blogger với đầy đủ đại diện từ ba miền đất nước:

 Nguyễn Tường ThụyNguyễn Chí Tuyến (Hà Nội),

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (tức blogger Mẹ Nấm, ở Nha Trang), 

Châu Văn Thi (blogger Yêu Nước Việt, ở Sài Gòn)

đã có cuộc gặp với đại diện Phái đoàn EU tại Việt Nam để đưa bản Tuyên bố 258 và trao đổi về tình hình nhân quyền trong nước.

CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Mạng Lưới Blogger Việt Nam – Gặp Phái đoàn của các nước Âu Châu trước thềm đối thoại nhân quyền

Posted by hoangtran204 trên 13/09/2013

Theo blog Mạng Lưới Blogger Việt Nam

Chia sẻ bài viết này

Đại diện Mạng lưới Blogger Việt Nam trao Tuyên bố 258 cho bà Veronique Arnault, đại diện Phái đoàn EU sang dự phiên Đối thoại Nhân quyền 2013 với Việt Nam.

Chiều ngày 10/9, 5 thành viên của Mạng lưới Blogger Việt Nam đã có cuộc gặp với đại diện Phái đoàn EU tại Việt Nam để đưa bản Tuyên bố 258 và trao đổi về tình hình nhân quyền trong nước. Đáng chú ý là cuộc gặp này diễn ra ngay trước phiên đối thoại nhân quyền 2013 giữa EU và Việt Nam.

Bà Véronique Arnault, Giám đốc phụ trách nhân quyền của Cơ quan Hành động Đối ngoại châu Âu (EEAS, tương đương với một Bộ Ngoại giao chung của EU), vừa đến Hà Nội để bắt đầu đối thoại nhân quyền EU-Việt Nam. Đối thoại nhân quyền năm nay diễn ra vào ngày 11/9, và bà đã dành riêng cho các blogger thuộc Mạng lưới Blogger Việt Nam một cuộc gặp chính thức.

Tham dự cuộc gặp, ngoài bà Véronique Arnault, còn có một số quan chức cấp cao của EU: bàDelphine Malard, Cố vấn thứ nhất, phụ trách Ban Chính trị, Báo chí và Thông tin; ông Juan Jose Almagro Herrador, cố vấn Ban Chính trị, Báo chí và Thông tin; ông Konstantin Von Mentzingen, quan chức về Việt Nam và Đông Nam Á; và bà Rose Ieremia, Đại sứ Hy Lạp tại Việt Nam. (Hy Lạp cùng với Ireland và Litva giữ chức chủ tịch Hội đồng Liên minh châu Âu nhiệm kỳ 2013-2014).

Phó Đại sứ Thụy Điển Elenore Kanter, người từng tiếp các blogger Việt Nam trong cuộc gặp “nghẹt thở” ngày 7/8 khi 5 blogger phải khó khăn lắm mới qua được hàng rào an ninh để vào Đại sứ quán, cũng tham dự.

Phía Mạng lưới Blogger Việt Nam có 4 blogger với đầy đủ đại diện từ ba miền đất nước: Nguyễn Tường ThụyNguyễn Chí Tuyến (Hà Nội), Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (tức blogger Mẹ Nấm, ở Nha Trang), Châu Văn Thi (blogger Yêu Nước Việt, ở Sài Gòn).

Mạng lưới Blogger Việt Nam sẽ có bài tường thuật chi tiết về cuộc gặp này với Phái đoàn EU.


Đại diện Mạng lưới blogger Việt Nam và phái đoàn EU trao đổi về tình hình nhân quyền Việt Nam

Đối thoại nhân quyền EU-Việt Nam

Các nước trong khối Âu Châu (EU) tổ chức đối thoại định kỳ về nhân quyền với hơn 30 nước ngoài EU. Mỗi cuộc đối thoại đều được tiến hành căn cứ vào Nguyên tắc chung của EU về đối thoại nhân quyền.

Các vấn đề đưa ra trong mỗi cuộc đối thoại được quyết định theo từng trường hợp cụ thể. Tuy nhiên, một số vấn đề thuộc diện ưu tiên thì sẽ luôn ở trong chương trình nghị sự của mỗi cuộc đối thoại. Đó là việc ký, phê chuẩn và thực hiện các công ước nhân quyền quốc tế, hợp tác với các thủ tục và cơ chế nhân quyền quốc tế, chống tra tấn, xóa bỏ tất cả các hình thức phân biệt đối xử, bảo đảm quyền trẻ em, quyền phụ nữ, tự do biểu đạt và vai trò của xã hội dân sự.

Tham gia đối thoại là các quan chức nhà nước về nhân quyền, bao gồm cả đại diện từ các cơ quan chức năng như quốc hội, bộ tư pháp, bộ nội vụ, công an, thi hành án, v.v. Đối thoại giữa EU và các tổ chức xã hội dân sự ở nước sở tại thường diễn ra song song, bên lề những cuộc đối thoại cấp nhà nước.

Ngay sau cuộc gặp với Mạng lưới Blogger Việt Nam, Phái đoàn EU đã tiếp tục gặp gỡ (không chính thức) một số quan chức, để chuẩn bị cho đối thoại nhân quyền chính thức vào ngày 11/9.

Mạng lưới Blogger Việt Nam

tuyenbo258.blogspot.com
tuyenbo258@gmail.com

————

Hà Nội ‘thừa nhận sự tồn tại’ của Mạng lưới Blogger Việt Nam? 

 

 

Blogger Mẹ Nấm nói bà ‘là trường hợp cụ thể nhất về việc bị vi phạm quyền tự do ngôn luận’. 

11.09.2013

Gần hai tháng sau khi các blogger tại Việt Nam ra ‘Tuyên bố 258’, văn bản còn được biết tới với tên gọi ‘Tuyên bố của mạng lưới blogger Việt Nam’ này đã được chuyển tới nhiều cơ quan ngoại giao và tổ chức quốc tế uy tín trong bối cảnh một số tờ báo trong nước chỉ trích việc làm này. VOA Việt Ngữ đã hỏi chuyện blogger Mẹ Nấm, một trong những người tham gia phong trào, về những kết quả đạt được cũng như những dự định của mạng lưới trong tương lai. Trước hết, blogger Mẹ Nấm nói về cuộc gặp mới nhất với các đại diện phái đoàn Liên hiệp châu Âu tại Việt Nam hôm 10/9, ngay trước thềm đối thoại nhân quyền EU – Việt Nam:

Blogger Mẹ Nấm: Trong cuộc gặp với các đại diện của Liên hiệp châu Âu, Mạng lưới blogger Việt Nam trao Tuyên bố 258 cùng với bản kết luận điều tra trường hợp Đinh Nhật Uy đã được dịch sang tiếng Anh và một số báo cáo khác do các thành viên trong mạng lưới dịch ra tiếng Anh để nói với Hội đồng Nhân quyền của châu Âu rằng chúng tôi ở đây để nói một sự thật khác.

Ngoài những bản báo cáo nhân quyền tốt đẹp mà Việt Nam đưa ra cho quốc tế thì có một sự thật khác mà mọi người phải lắng nghe, đó là tình trạng bắt giữ tùy tiện những người sử dụng blog và mạng xã hội để nói lên tiếng nói của mình.

VOACác giới chức châu Âu đã phản hồi ra sao, thưa bà?

Blogger Mẹ Nấm: Các đại diện họ lắng nghe rất chăm chú và bà giám đốc đại diện cho khối nhân quyền châu Âu đã phát biểu rất rõ ràng rằng là với sự xuất hiện của các bạn thì ngày mai, trong buổi nghị trình chính thức với phía Việt Nam, chúng tôi sẽ yêu cầu phía Việt Nam phải có những cam kết cụ thể, rõ ràng trong tiến trình vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc 2014 của mình. Tôi nghĩ đó là một cái thành công nho nhỏ của tất cả những người đang đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam.

VOATheo bà, lý do vì sao mà các đại sứ quán hay các tổ chức quốc tế có uy tín trên thế giới lại muốn gặp các blogger Việt Nam?

Blogger Mẹ Nấm: Thực sự hôm qua trong buổi tiếp xúc, họ nói rất là rõ ràng rằng trong các bản báo cáo nhân quyền từ năm 2009 của Việt Nam và đặc biệt là trong các tuyên bố chung mới đây của khối ASEAN thì tình trạng nhân quyền và các nỗ lực cải thiện đó họ không có nhìn thấy nó được cải thiện, nhất là quyền tự do ngôn luận trên Internet. Vì vậy, khi mà có những cuộc gặp như thế này với giới blogger thì họ cảm thấy rằng là họ cần được chia sẻ nhiều hơn và blogger Việt Nam cần phải lên tiếng vì thế giới họ cần biết nhiều hơn nữa.

VOA: Thưa bà, trong khi các tổ chức quốc tế muốn lắng nghe ý kiến của blogger Việt Nam, thì một số tờ báo do nhà nước quản lý nói rằng, xin trích, “một số người nhân danh “mạng lưới blogger Việt Nam” đã phát tán bản “tuyên bố” đề cập một cách tiêu cực về nhân quyền ở Việt Nam”. Bà có suy nghĩ gì về điều đó?

Blogger Mẹ Nấm: Thực sự thì tôi nói rất rõ ràng rằng tôi không cần phải lấy ví dụ nào về một trường hợp bị vi phạm nhân quyền nào hết bởi vì chính tôi là trường hợp cụ thể nhất về việc bị vi phạm quyền tự do ngôn luận. Tôi hoàn toàn tự tin và tự chịu trách nhiệm về những gì mình phát biểu. Tất cả các thành viên trong Mạng lưới blogger tôi nghĩ rằng mỗi người đều có một câu chuyện nhỏ về cái việc bị vi phạm quyền tự do ngôn luận của mình để kể với thế giới, cho nên những bài báo và những tài liệu đưa ra bên phía nhà nước chúng tôi sẵn sàng đối thoại và sẵn sàng chứng minh rằng là chúng tôi những con người có thật, những con người bị vi phạm quyền tự do ngôn luận, có thật chứ không phải là không.

Hôm qua, trong buổi gặp gỡ với Liên minh châu Âu, họ cũng nói rõ ràng, họ thừa nhận rằng quyền tự do ngôn luận ở Mỹ thì khác với quyền tự do ngôn luận ở châu Âu. Nhưng ở châu Âu có những điều luật cụ thể, rất rõ ràng để cấm người ta, răn đe người ta không vi phạm để khỏi bị phạt. Còn ở Việt Nam thì những điều luật mơ hồ giống như điều 258, điều 79 hay 88, rất dễ dàng khép tội người ta. Bên cạnh đó còn chưa kể đến một số nghị định, thông tư, và việc quản lý nữa. Nó có những cái bẫy về mặt luật pháp dành cho những người sử dụng mạng xã hội để nói lên ý kiến của mình. Đó là những vấn đề mà bên phía Hội đồng Nhân quyền họ quan tâm.

VOACông việc sắp tới của bà cũng như những người thuộc mạng lưới blogger Việt Nam sẽ như thế nào sau khi báo chí Việt Nam đã lên tiếng công kích và một số blogger đã phải lên gặp chính quyền vì ủng hộ Tuyên bố 258?

Blogger Mẹ Nấm: Thực sự là tôi cảm thấy nếu mà họ im lặng thì chứng tỏ rằng là những nỗ lực của chúng tôi không có kết quả gì hết. Nhưng nếu họ đã lên tiếng thì chứng tỏ họ thừa nhận có sự xuất hiện và sự tồn tại của mạng lưới blogger Việt Nam. Tôi nghĩ đó là một tín hiệu hoàn toàn đáng mừng cho tất cả các anh chị em trong mạng lưới.

Hơn nữa, như là tôi được biết thì sáng hôm nay, có một phong trào của một số blogger mà tôi không biết mặt, các blogger ẩn danh, kêu gọi ký tên vào cái bản phản bác Tuyên bố 258. Cá nhân tôi là một thành viên trong mạng lưới thì tôi nói rất rõ ràng rằng là tôi công khai mời blogger Võ Khánh Linh ra đối thoại trực tiếp với tôi về việc phản bác. Tôi đang để ngỏ lời mời trên Facebook của tôi. Tôi nghĩ rằng là các bạn bè của tôi cũng sẽ ủng hộ vì thực sự đã đến lúc chúng ta không núp sau một cái tên hay cũng không núp sau một cái blog để mà dùng những luận điệu xấu xa để bôi nhọ nhau hoặc là chụp lên đầu nhau những cái mũ rất là kinh khủng.

Nếu mà chúng tôi đã dám can đảm và chúng tôi đã đưa cả tên tuổi, hình ảnh và can đảm đi gặp những người khác để nói về tình trạng tự do ngôn luận thì tại sao các bạn phản bác chúng tôi các bạn lại không dám ra mặt?

VOABà có hy vọng mình sẽ có cơ hội để đối thoại với những người chỉ trích bản thân bà cũng như các thành viên khác của Mạng lưới blogger Việt Nam không?

Blogger Mẹ Nấm: Thật ra tôi không hy vọng nhiều lắm vì những cái blog đó đã xuất hiện từ năm 2009 hay 2010 gì đó. Họ thường đăng những thông tin bôi nhọ về đời tư của những người mà được người khác gọi là các nhà đấu tranh dân chủ. Họ đánh phá từ rất lâu và tôi không có cơ hội được biết mặt mũi, tên tuổi của những người đó.

Tôi thì tôi nghĩ thế này, khi anh kêu gọi cái gì thì anh phải là người có trách nhiệm với lời kêu gọi của mình. Tôi hy vọng rằng blogger Võ Khánh Linh hãy can đảm bước ra đối thoại với tôi – một người đang bị phản bác.

Nguồn: VOA

————————-

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Trong khi Công An ND đang đàn áp giáo dân ở Mỹ Yên, Nghệ An, thì Công ty Nicotex, trực thuộc Quân Đội NDVN- Vì Dân Phục vụ- bị tố cáo đã đầu độc nhân dân ở Thanh Hóa hơn 16 năm qua

Posted by hoangtran204 trên 10/09/2013

►Công an đàn áp giáo dân tại Nghệ An: Súng đã nổ, Máu của giáo dân đã đổ,

Trong khi Công An Nhân Dân đang bận rộn đàn áp giáo dân Mỹ Yên, Nghệ An hôm 4-9-2013, thì có tin một xí nghiệp của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam- Vì Dân Phục vụ- đã bị dân chúng tố cáo là đầu độc nhân dân ở Thanh Hóa hơn 16 năm qua: chôn hơn 10 tấn thuốc trừ sâu bên trong khuôn viên Công Ty Nicotex Thanh Thái.

Hậu quả: đã có 957 người bị các bệnh ung thư, thần kinh, u bướu, mất khả năng sinh con, trẻ con bị dị dạng, dị tật bẩm sinh…”  ở xã Yên Lâm, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa

“Cũng theo thống kê của 10 Ban công tác của Mặt trận Tổ Quốc báo cáo: thì từ tháng 7.1997 đến ngày 9.9.2013, chỉ tính riêng trên địa bàn xã Yên Lâm – địa phương nằm ngay phía dưới Cty CP Nicotex Thanh Thái, nơi vừa bị người dân phát hiện vụ chôn hàng chục phuy thuốc sâu dưới lòng đất – đã có 957 người bị các bệnh ung thư, thần kinh, u bướu, mất khả năng sinh con, trẻ con bị dị dạng, dị tật bẩm sinh…”

——–
 

Công ty Cổ phần Nicotex -Chính thức lên tiếng về vụ chôn thuốc sâu tại Thanh Hóa

Nguồn: Báo Quân Đội Nhân Dân- Vì Dân Phục Vụ 

QĐND – Thứ Hai, 09/09/2013, 21:24 (GMT+7)

 
Ông Đỗ Đình Niễm làm việc với phóng viên Báo Quân đội nhân dân ngày 9-9.
 

QĐND – Báo Quân đội nhân dân đã đưa tin về vụ việc Công ty cổ phần (CP) Nicotex Thanh Thái, có trụ sở tại xã Cẩm Vân, huyện Cẩm Thủy, tỉnh Thanh Hóa (thành viên của Công ty CP Nicotex) chôn thuốc trừ sâu gây nguy hại đến môi trường. Ngày 9-9-2013, làm việc với phóng viên Báo Quân đội nhân dân, đại diện Công ty, ông Đỗ Đình Niễm, Phó tổng giám đốc Công ty CP Nicotex Thanh Thái đã chính thức lên tiếng về vụ việc này.

Tại buổi làm việc, Phó tổng giám đốc Đỗ Đình Niễm thay mặt Công ty đã thành thật nhận khuyết điểm, khi đã không nắm bắt được tình hình cũng như những việc làm sai phạm của cán bộ, công nhân cấp dưới ở Công ty CP Nicotex Thanh Thái. “Việc làm sai trái của cán bộ chỉ huy Xí nghiệp Thanh Thái trước đây và nay là Công ty CP Nicotex Thanh Thái là việc làm thiếu ý thức, không lường trước được hậu quả, đã làm ảnh hưởng đến môi trường, sức khỏe của cán bộ, công nhân trong Công ty cũng như cộng đồng khu vực dân cư lân cận; làm ảnh hưởng đến tình hình an ninh trật tự của địa phương”, Phó tổng giám đốc Đỗ Đình Niễm nhấn mạnh.

Tuy nhiên, theo ông Đỗ Đình Niễm thì Công ty CP Nicotex Thanh Thái chỉ chôn lấp rác thải nguy hại trong khuôn viên khu vực xưởng sản xuất. Cũng theo ông Niễm, loại hóa chất đang được cơ quan chức năng mang đi xét nghiệm, người dân, thậm chí cả cán bộ, nhân viên của Công ty CP Nicotex Thanh Thái cũng không hiểu sâu khiến họ hoang mang. Do vậy, Công ty mong sớm nhận được kết luận của cơ quan chức năng.

Về việc chấp hành chỉ đạo của UBND tỉnh Thanh Hóa yêu cầu Công ty sớm có biện pháp xử lý ô nhiễm môi trường, ông Niễm cho biết: Hiện lãnh đạo Công ty đã giao cho Phòng Kỹ thuật tìm đối tác. Cụ thể, Công ty đã liên hệ với Bộ tư lệnh Binh chủng Hóa học, Viện Khoa học Công nghệ cao (Bộ Quốc phòng)… để tìm hiểu về năng lực, kinh nghiệm xử lý ô nhiễm môi trường. Sau đó, Công ty sẽ lựa chọn đơn vị có phương án xử lý, khắc phục môi trường tốt nhất để thực hiện.

Được biết, sau khi nhận được yêu cầu của UBND tỉnh Thanh Hóa, Tổng giám đốc Công ty CP Nicotex Thanh Thái đã chỉ đạo Công ty CP Nicotex Thanh Thái chấp hành nghiêm ý kiến chỉ đạo của các cơ quan chức năng; giữ nguyên hiện trường vụ việc; khai báo thành khẩn, trung thực và cung cấp các tài liệu, số liệu phục vụ đoàn kiểm tra; ngừng sản xuất theo quyết định của Giám đốc Công an tỉnh Thanh Hóa; không tổ chức sang chai, đóng gói thuốc bảo vệ thực vật tại địa điểm nhà xưởng hiện nay…

Qua thông tin từ buổi làm việc được biết, hiện hai cựu Giám đốc của Công ty CP Nicotex Thanh Thái và giám đốc đương nhiệm đang được cơ quan điều tra mời tới làm việc. “Quan điểm của Công ty là động viên các anh ấy phải khai thành khẩn trước cơ quan điều tra”, ông Đỗ Đình Niễm nói.

Báo Quân đội nhân dân sẽ tiếp tục thông tin về vụ việc này.

Bài và ảnh: ĐỨC LÊ – NGUYỄN KIỂM

———–

Đúng là vô trách nhiệm, ngu dốt, lừa đối và bất nhân. Công ty này đã buôn bán hóa chất từ 1997 đến nay, trên mỗi loại thuốc, chai thuốc, thùng phi đựng thuốc…đều có đề rõ sự độc hại của thuốc trừ sâu, hóa chất trong thuốc sẽ gây ra những bệnh gì nếu thuốc bị rò rĩ ra môi trường, thấm vào nguồn nước, bốc hơi trong không khí…Đây là một tội ác, tội hình sự, nhưng chính quyền không truy tố công ty này ra tòa, chỉ vì công ty này do quân đội làm chủ, chỉ có một ông đại diện của Quân đội NDVN lên báo nhận khuyết điểm, hứa hẹn dọn sạch…thế là xong trách nhiệm. Một quân đội mà các viên tướng tá được phân công đi buôn bán thuốc trừ sâu, bán xăng lẻ (Tổng Công Ty xăng dầu quân đội, chiếm đất đai của dân để xây dựng nhà cửa (Becamex) đầu tư địa ốc…khi ngư dân ra biển bị tàu hải giám TQ bắt nạt thì quân đội ấy khuyên: ngư dân nên tự trang bị vũ khí để tự vệ!

Theo bài báo đưa tin, “ông Phó tổng giám đốc Đỗ Đình Niễm thay mặt Công ty nhận khuyết điểm”, nhưng ông ta  không nhắc nhở gì đến trách nhiệm  bồi thường thiệt hại cho những nạn nhân, gồm 957 người đã chết vì bệnh ung thư, bệnh thần kinh, u bướu, mất khả năng sinh con, sinh con bị dị tật, và ngoài ra, hàng ngàn người trong vùng này chắc chắn đang bị bệnh các bệnh sau đây nhưng chưa phát hiện: thí dụ bệnh tiểu đường, bị ung thư hay bướu ở bàng quang, ống dẫn tiểu, ung thư gan, ung thư ruột già, ung thư buồng trứng… vì họ đã uống nước, tắm rữa, tưới tiêu, và sử dụng nguồn nước ô nhiễm ở vùng này; không khí trong vùng này chắc bị ô nhiễm nặng vì hóa chất bốc hơi. Chắc chắn bệnh hô hấp của dân chúng ở vùng  này chắc chắn sẽ rất cao. Nếu điều tra kỹ hơn, sẽ thấy vùng này sẽ có tỷ lệ cao của nhiều người bị suyễn, bị viêm xoang, viêm amidan kinh niên, ung thư và bướu trong phổi, ung thư tuyến giáp trạng ở cổ, bướu cổ, mắt lồi, bệnh ngoài da, ngứa ngáy ban đêm, mụt ghẻ…

Ở các nước ngoài, nơi người dân có Quyền Con Người, nơi người dân có quyền ra ứng cử và bầu cử, có luật pháp bảo vệ và được chính quyền tôn trọng, thì những nạn nhân đã chết, đang bị bệnh, (sẽ) bị bệnh…sẽ được hưởng tiền đền bù hàng trăm ngàn đô la đến vài triệu đô la mỗi đầu người (nếu là người còn trẻ dưới 18 tuổi, và những người trong độ tuổi sung sức lao động dưới 30 tuổi). Ngoài số tiền do công ty và hãng bảo hiểm bồi thường, những nạn nhân ô nhiễm bị tàn tật, mất sức lao động, bị bệnh thần kinh…cũng nhận được tiền trợ cấp tàn tật suốt đời.  Các bạn phải tìm hiểu quyền con người, cuốn sách nhỏ mà nhiều người trong nước đang phân phát cho các bạn.  Quyền con người đã được nhà nước CHXHCN VN ký kết từ năm 1982. Nhưng vì mọi người trong nước không biết, không đòi hỏi, nên nhà nước lờ đi và không tôn trọng.

———–

Vụ chôn thuốc sâu: 1 xã có 957 người bị ung thư, thần kinh, hỏng mắt…

9-9-2013

Chia sẻ bài viết này

Thể theo nguyện vọng của nhân dân, ngày 9.9, Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc xã Yên Lâm, huyện Yên Định (Thanh Hoá) đã tổ chức họp mở rộng ở các thôn để lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của bà con, sau đó tập hợp ý kiến gửi lên cơ quan chức năng kêu cứu về việc Cty Nicotex chôn thuốc sâu xuống đất có thể đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của họ.

Qua tổng hợp các ý kiến, kiến nghị của 10 Ban công tác mặt trận thôn cho thấy: Từ năm 1997 trở lại đây, nhân dân đã phải chịu sống trong môi trường bị ô nhiễm, nhiều bệnh nan y đã xuất hiện, ảnh hưởng đến chăn nuôi phát triển kinh tế của nhân dân khu vực lân cận. Cử tri đã nhiều lần đề xuất ý kiến, kiến nghị tại các hội nghị tiếp xúc cử tri đến các đại biểu HĐND và đại biểu QH nhưng chưa được giải quyết, khắc phục.

Cũng theo thống kê của 10 Ban công tác mặt trận trên thì từ tháng 7.1997 đến ngày 9.9.2013, chỉ tính riêng trên địa bàn xã Yên Lâm – địa phương nằm ngay phía dưới Cty CP Nicotex Thanh Thái, nơi vừa bị người dân phát hiện vụ chôn hàng chục phuy thuốc sâu dưới lòng đất – đã có 957 người bị các bệnh ung thư, thần kinh, u bướu, mất khả năng sinh con, trẻ con bị dị dạng, dị tật bẩm sinh…

Tại buổi họp trên, các kiến nghị của nhân dân đều cho rằng: Đến nay sự việc đã được phơi bày rõ ràng, Cty Nicotex chôn hóa chất độc hại xuống lòng đất ở khu vực đầu nguồn nước sinh hoạt của cả một vùng rộng lớn là việc làm có chủ tâm, có kế hoạch cụ thể. Những vị lãnh đạo Cty Nicotex là những người hiểu rõ nhất các quy trình xử lý nghiêm ngặt của loại hóa chất độc hại này; tuy nhiên, họ đã phớt lờ quy định, cố tình chôn chất độc xuống lòng đất gây ô nhiễm môi trường, đó chính là tác nhân của những những căn bệnh hiểm nghèo cướp đi mạng sống của biết bao con người dân.

Người dân đề nghị các cơ quan chức năng khẩn trương làm rõ vụ việc, xử lý trách nhiệm của những người thực hiện việc chôn hóa chất độc hại xuống lòng đất, những người bao che tiếp tay, che giấu sự thật… Sớm có kết luận để thông báo cho mọi người được biết; đem lại lòng tin cho nhân dân. Đề nghị đình chỉ vĩnh viễn hoạt động của Cty Nicotex đóng trên địa bàn xã Cẩm Vân, huyện Cẩm Thủy.

http://laodong.com.vn/xa-hoi/vu-chon-thuoc-sau-1-xa-co-957-nguoi-bi-ung-thu-than-kinh-hong-mat/137020.bld

————

Bài cũ post lại…

►Vụ chôn thuốc trừ sâu: Dân lập trại giữ hiện trường, công an đi điều tra lý lịch người đưa tin, và áp tải xe tẩu tán tang vật

Posted by hoangtran204 on 02/09/2013

Thế là đã rõ. Trong vụ chôn thuốc trừ sâu, công an huyện Cẩm Thủy đã đứng về phía Cty cồ phần Nicotex, bọn gây ô nhiễm không khí, nước uống, và gây bệnh ung thư cho dân chúng trong vùng suốt 20 năm qua.  Ai đã chỉ đạo công an huyện Cẩm Thủy thực thi điều đó? Công an huyện được lợi lộc gì khi tìm cách phi tang chứng cớ?

Vụ chôn thuốc trừ sâu: Dân lập trại giữ hiện trường, công an đi điều tra lý lịch

2-9-2013

Báo Lao Động

Hôm nay (2.9), người dân các xã trong vùng nơi có trụ sở Cty CP Nicotex Thanh Thái tiếp tục đóng lán trại bao vây cơ sở sản xuất thuốc trừ sâu của Cty này với mục đích không cho đơn vị này tẩu tán tang vật, thay đổi hiện trường, đồng thời họ cũng tiếp tục thăm dò, tìm kiếm thêm những hố chôn thuốc sâu khác trong khu vực này.

Tại hai hố mà người dân tự khai quật hôm nay đều có thuốc sâu: Bột màu trắng đục, hôi, cay; trong toàn khu vực mùi thuốc sâu từ hàng chục hố do người dân phát hiện, khai quật lan ộng, khiến không khí bị ô nhiễm rất nghiêm trọng, trong khi hàng trăm người dân vẫn không một dụng cụ bảo hộ nào  suốt ngày vạ vật bên tang vật để bảo vệ hiện trường.

Trưa 2.9, một nguồn tin đã đồng ý cung cấp cho Báo Lao Động những thông tin tố cáo hàng loạt việc làm vi phạm pháp luật nghiêm trọng của Cty Nicotex Thanh Thái và những hành động “khó hiểu” của cơ quan chức năng trong vụ việc này, nhất là công an xã, huyện Cẩm Thủy – tỉnh Thanh Hóa.
Nguồn tin cũng nói rằng, chỉ riêng số lượng chất độc chôn trong một lần vào năm 2003 đã 5 tấn, và địa điểm chôn số thuốc trừ sâu này cho đến thời điểm này vẫn chưa được khai quật.

Như vậy, cùng với khoảng trên 21 thùng phuy mà người dân vừa đào bới thủ công tìm được trong mấy ngày qua cho thấy đã có ít nhất là trên 10 tấn thuốc sâu bị chôn xuống đất đã được tìm thấy.

Cùng với đó, đã có 15 thùng phuy thuốc sâu khác bị người dân bắt quả tang trên đường tẩu tán khỏi hiện trường. Ông Nguyễn Đăng Hùng – trú thôn Hành Chính, xã Yên Lâm, huyện Yên Định – bức xúc: Điều rất đáng xấu hổ là khi dân chặn bắt xe chở tang vật tẩu tán thì công an xã Cẩm Vân – huyện Cẩm Thủy lại ra sức bảo vệ, xô đẩy dân ra để cho xe chạy, rồi áp tải xe này chạy trốn.

Tuy nhiên, người dân đã không hề run sợ, họ kiên quyết chặn xe lại. Kết cục khi công an tỉnh và Chi cục bảo vệ thực vật tỉnh lên hiện trường thì sự thật đã sang tỏ, đó chính là 15 thùng phuy đựng thuốc sâu độc hại trên đường tẩu tán”.

Trên những thùng phuy này còn dính đất ở bên ngoài, sắt đã bị gỉ sét cho thấy nó cũng đã được đào lên từ dưới đất trong khuôn viên của Cty Nicotex Thanh Thái.

Trả lời câu hỏi của phóng viên Lao Động rằng số thuốc diệt trừ sâu chôn tại đầu nguồn nước thuộc xã Cẩm Thủy có phải là số thuốc thải loại của chính Cty Nicotex không, nguồn tin nói: “Tôi khẳng định riêng 5 tấn thuốc sâu chôn vào năm 2003 là được vận chuyển từ nơi khác về trên chiếc xe tải IFA, có biển số ở tỉnh Bình Dương”.

Cùng với thông tin này, một cán bộ ở xã Yên Lâm cho hay sau khi rộ lên vụ xì-căng-đan phát hiện thuốc sâu chôn dưới đất ở xã Cẩm Thủy, một công dân ở địa phương trước đây từng làm việc cho Cty Nicotex Thanh Thái giờ đang đi xuất khẩu lao động đã điện thoại về nói rằng dưới thời ông Trường làm giám đốc đã chôn 50 tấn thuốc sâu tại Cty.

Từ đây, một số cán bộ, người dân ở địa phương đã đặt ra một nghi vấn: Liệu có phải khuôn viên đất Cty Nicotex Thanh Thái là bãi chứa thuốc sâu của  các công ty con của Nicotex?

Trong một diễn biến khác đầy “ngạc nhiên”, cũng trong ngày hôm nay, Công an huyện Cẩm Thủy đã tiến hành đi điều tra lý lịch của những người cung cấp thông tin cho cơ quan chức năng về các hố chôn thuốc sâu tại Cty Nicotex Thanh Thái.

Một số hình ảnh tại hiện trường trong ngày 2.9-2013:

Đến ngày 2.9, người dân vẫn phải lập chốt canh phòng việc Cty CP Nicotex Thanh Thái tẩu tán tang vật
Hàng chục phuy chứa hóa chất đang để ngổn ngang trong khuôn viên Cty CP Nicotex Thanh Thái
Trong đó có nhiều phuy bị căng phồng, hoen gỉ có thể bị nổ bục bất cứ lúc nào
Người dân nghi ngờ trong khu nhà xưởng còn chứa nhiều hóa chất độc hại
Một vị trí được người dân khai quật sáng 2.9 sủi bọt và bốc lên mùi thuốc sâu nồng nặc.
PV Báo Lao Động đang ghi nhận phản ánh của người dân vào chiều tối 2.9.

Báo Lao Động

Như vậy, cùng với khoảng trên 21 thùng phuy mà người dân vừa đào bới thủ công tìm được trong mấy ngày qua cho thấy đã có ít nhất là trên 10 tấn thuốc sâu bị chôn xuống đất đã được tìm thấy. Cùng với đó, đã có 15 thùng phuy thuốc sâu khác bị người dân bắt quả tang trên đường tẩu tán khỏi hiện trường.

Trên những thùng phuy này còn dính đất ở bên ngoài, sắt đã bị gỉ sét cho thấy nó cũng đã được đào lên từ dưới đất trong khuôn viên của Cty Nicotex Thanh Thái.

Ông Nguyễn Đăng Hùng – trú thôn Hành Chính, xã Yên Lâm, huyện Yên Định – bức xúc: “Điều rất đáng xấu hổ là khi dân chặn bắt xe chở tang vật tẩu tán thì công an xã Cẩm Vân – huyện Cẩm Thủy lại ra sức bảo vệ, xua dân ra để cho xe chạy, rồi áp tải xe này chạy trốn.

Tuy nhiên, người dân đã không hề run sợ, họ kiên quyết chặn xe lại. Kết cục khi công an tỉnh và Chi cục bảo vệ thực vật tỉnh lên hiện trường thì sự thật đã sang tỏ, đó chính là 15 thùng phuy đựng thuốc sâu độc hại trên đường tẩu tán”.

Trả lời câu hỏi của phóng viên Lao Động rằng số thuốc sâu chôn tại đầu nguồn nước thuộc xã Cẩm Thủy có phải là số thuốc thải loại của chính Cty Nicotex không, nguồn tin nói: “Tôi khẳng định riêng 5 tấn thuốc sâu chôn vào năm 2003 là được vận chuyển từ nơi khác về trên chiếc xe tải IFA, có biển số ở tỉnh Bình Dương”.

Cùng với thông tin này, một cán bộ ở xã Yên Lâm cho hay, sau khi rộ lên vụ xì-căng-đan phát hiện thuốc sâu chôn dưới đất ở xã Cẩm Thủy, một công dân ở địa phương trước đây từng làm việc cho Cty Nicotex Thanh Thái giờ đang đi xuất khẩu lao động đã điện thoại về nói rằng dưới thời ông Trường làm giám đốc đã chôn 50 tấn thuốc sâu tại Cty.

Từ đây, một số cán bộ, người dân ở địa phương đã đặt ra một nghi vấn: Liệu có phải khuôn viên đất Cty Nicotex Thanh Thái là bãi chứa thuốc sâu của  các công ty con của Nicotex?

Trong một diễn biến khác đầy “ngạc nhiên”, cũng trong ngày hôm nay, Công an huyện Cẩm Thủy đã tiến hành đi điều tra lý lịch của những người cung cấp thông tin cho cơ quan chức năng về các hố chôn thuốc sâu tại Cty Nicotex Thanh Thái.

Một số hình ảnh tại hiện trường trong ngày 2.9:

Đến ngày 2.9, người dân vẫn phải lập chốt canh phòng việc Cty CP Nicotex Thanh Thái tẩu tán tang vật
Hàng chục phuy chứa hóa chất đang để ngổn ngang trong khuôn viên Cty CP Nicotex Thanh Thái
Trong đó có nhiều phuy bị căng phồng, hoen gỉ có thể bị nổ bục bất cứ lúc nào
Người dân nghi ngờ trong khu nhà xưởng còn chứa nhiều hóa chất độc hại
Một vị trí được người dân khai quật sáng 2.9 sủi bọt và bốc lên mùi thuốc sâu nồng nặc.
PV Báo Lao Động đang ghi nhận phản ánh của người dân vào chiều tối 2.9.

Vụ chôn thuốc trừ sâu: Dân chỉ được khai quật tại những vị trí công an chỉ định!

1-9-2013

Báo Lao Động

Sáng nay (1.9), tại Cty CP Nicotex Thanh Thái, người dân địa phương tiếp tục tập trung tại cơ sở sản xuất thuốc trừ sâu của Cty để phản đối những hành động vi phạm pháp luật, đạo đức của Cty này.

Người dân đã tự thuê một máy ủi đưa vào tận nơi sản xuất thuốc trừ sâu để tiến hành khai quật những vị trí nghi có thuốc trừ sâu do Cty này chôn xuống đất, gây hiểm họa cho môi trường sống của người dân. Tại đây, xe ủi đã đào múc được hai hố sâu hơn 2m, mỗi hố rộng chừng 4-5m2.

Ghi nhận của phóng viên Lao Động ngay tại các hố khai quật này: Mùi hôi nồng nặc của thuốc trừ sâu bốc lên, lan tỏa trong phạm vi rộng, nước rỉ ra từ các hố có màu đen ngòm; mùi hôi của chất độc từ các hố này làm cho mọi người rất khó thở, đau đầu, choáng váng…

Trưa 1.9, khi việc khai quật hai hố dừng lại, ông Nguyễn Duy Bình – Trưởng phòng Cảnh sát môi trường, Công an tỉnh Thanh Hóa – nói với các nhà báo: “Cho người dân khai quật thoải mái, các hố đào trong sáng nay không có gì cả”.

Tuy nhiên, ngay lập tức, hàng chục người dân đã la ó: “Việc khai quật các hố này là theo chỉ định của công an, họ chỉ cho đào tại những vị trí do họ chỉ. Thế này rồi đưa lên tivi, nói là dân nói sai. Chúng tôi chỉ vị trí ngay sát bên hố đào này- nơi mà ông Giám đốc Cty Thanh Thái Nguyễn Đình Thống đã thừa nhận là có chôn bên dưới 360kg thuốc trừ sâu, nhưng họ không cho đào. Người dân yêu cầu phải đào lên, để xem dưới đó có thực đúng số lượng như ông giám đốc thừa nhận hay là lớn hơn nhiều lần, nhưng công an không cho đào. Chiều nay, dân chúng tôi cũng sẽ tự đào lên…”.

Một chị phụ nữ nằng nặc đòi nhà báo cam đoan phải giấu tên, rồi mới rón rén nói: “Hôm qua đến giờ, có người mặc áo quần công an đến gọi từng người dân một lên hỏi chuyện ai là người đứng ra tổ chức việc tố cáo, đòi khai quật các hầm thuốc trừ sâu tại xã Cẩm Vân, huyện Cẩm Thủy – tỉnh Thanh Hóa. Vì thế hôm nay bà con rụt lại cả.

Sáng nay (1.9), theo kế hoạch có một anh ở xã Cẩm Tâm – trước làm việc ở Cty sản xuất thuốc trừ sâu này – hứa sẽ đến chỉ chỗ chôn thuốc trừ sâu để khai quật, nhưng đến giờ chót đã trốn biệt, khóa máy điện thoại luôn”. Từ thông tin của người dân về việc từ cuối ngày 31.8 đã xuất hiện một “thế lực nào đó” tìm cách đe dọa, ngăn chặn người dân tố cáo, nói lên sự thật về những hố chôn thuốc trừ sâu trong lòng đất – nơi sinh sống của hàng ngàn, hàng chục ngàn đồng bào mình ở Thanh Hóa, cùng với việc nhiều năm qua đã có rất nhiều đoàn kiểm tra, thanh tra về môi trường đến làm việc ở Cty này nhưng đều có kết luận là “đảm bảo”, “tốt” cho thấy sự run sợ, lo lắng bị công lý vạch trần của một số “nhóm lợi ích” nào đó trong vụ việc động trời này là có thật.

Từ thực tế hàng chục hố chôn thuốc trừ sâu do người dân tự phát hiện ngay trong khu vực sản xuất của Cty Incotex Thanh Thái, hàng chục thùng phuy dưới đất đang sôi ùng ục và sủi bọt cộng với mùi hôi nồng nặc với phạm vi lan tỏa rất rộng trong khu dân cư, nhưng cho đến ngày 1.9 vẫn chưa được xử lý, phong tỏa hiện trường theo những nguyên tắc nghiêm ngặt, phóng viên Lao Động kiến nghị các bộ: Công an, Tài nguyên-Môi trường cần khẩn trương vào cuộc để có ngay những giải pháp, quyết định mang tính chuyên môn sâu nhằm ngăn chặn, giảm thiểu tối đa hậu quả đối với con người, môi trường.

Nicotex.

Một hố chôn thuốc trừ sâu được người dân phát hiện.
Những gói thuốc sâu bị vùi dưới đất đã mục vỏ, khi bóc ra mùi thuốc sâu bốc lên nồng nặc.
Hai phuy thuốc trừ sâu chôn dưới đất ở Cty Nicotex Thanh Thái đã mục thùng sắt, khiến thuốc trừ sâu có khả năng tràn ra và thẩm thấu xuống lòng đất.
Còn rất nhiều phuy thuốc trừ sâu chôn dưới đất chưa được khai quật đang được người dân canh phòng cẩn mật.
Thuốc sâu ngấm vào nguồn nước chảy tràn lên khỏi mặt đất ngầu đục.
PV Lao Động trực tiếp có mặt tại hiện trường – nơi khai quật vị trí nghi có chôn thuốc trừ sâu.
Theo bà con phản ánh thì họ đề nghị khai quật ở vị trí bên cạnh nơi được đổ hai lớp bêtông ở phía trên, nhưng không nhận được sự đồng tình của cơ quan chức năng.
Hàng trăm người từ khắp các huyện Yên Định, Cẩm Thủy bức xúc cùng nhau đổ về khu vực Cty Thanh Thái đóng để phản đối hành vi chôn thuốc trừ sâu vào lòng đất.
Một hố đất mới được đào lên sáng 1.9 ngay lập tức đã đóng váng và bốc mùi thuốc sâu cay nồng.
Hàng chục thùng phuy đặc ruột bị hoen gỉ, người dân nghi ngờ bên trong chứa thuốc trừ sâu chuẩn bị đưa đi chôn lấp.

————————–

Bình Luận của Trần Hoàng: Những thùng phi đựng hóa chất nằm phơi ngoài mưa nắng, theo thời gian sẽ bị rỉ sét và thủng lổ. Và hóa chất sẽ bốc hơi thả hơi độc vào không khí, phần lớn sẽ chảy lan ra đất, thấm xuống sâu trong lòng đất, và rồi ngấm vào các mạch nước ngầm, ra hồ và sông suối.

Dân chúng uống nước giếng, ra sông hồ múc nước lên sinh hoạt hàng ngày, ăn cá tôm tép trong sông hồ…sẽ hấp thụ các hóa chất kịch độc này vào cơ thể. Ngoài ra, người dân vùng này còn hít thở chất độc trong không khí;  khi người dân ở đây hít thở bầu không khí ô nhiễm, hóa chất sẽ vào phổi, và sự trao đổi khí trong phổi sẽ làm cho hóa chất hòa tan vào máu. Máu chứa hóa chất đến buồng trứng sẽ gây ung thư buồng trứng của phụ nữ và trẻ em. Máu chứa hóa chất vào tụy tạng sẽ phá hủy và gây ra bệnh tiểu đường, ung thư tụy tạng. Máu chứa hóa chất vào phổi sẽ gây ung thư phổi, bướu phổi, nếu nhẹ thì bị suyễn, bệnh viêm xoang, chảy nước mũi liên tục, nghẹt mũi, nhức đầu…học sinh sinh viên không thể nào học được; vào gan sẽ gây xơ gan và ung thư gan. Máu có hóa chất độc vào tuyến giáp trạng ở cổ sẽ gây bướu cổ, lộ nhãn (mắt lồi); tuyến giáp bị bệnh sẽ gây cao huyết áp, bệnh tiểu đường, bệnh tim, tim đập nhanh, cơ thể cảm thấy lạnh khi ngoài trời đang nóng; hoặc lúc nào cũng nóng mặc dầu ngoài trời đang lạnh, nóng giận, gắt gỏng…Nguy hại nhất là khi trong máu có nhiễm nguồn hóa chất của thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ, thuốc diệt kiến, diệt muỗi và côn trùng…là nguồn gây bệnh ung thư cho con người.

Kể từ khi công ty này có mặt ở đây, dân chúng trong vùng này bị nhiều bệnh ung thư hơn các vùng khác. Vì các bệnh viện và các trung tâm phòng dịch không làm thống kê số người bị bệnh ung thư dựa theo địa chỉ, nên không tìm ra sự liên quan giữa ô nhiễm môi trường và bệnh ung thư ở vùng này, thế là dân chúng cứ tiếp tục bị ung thư trong suốt hơn 10 năm qua. 

Các nước ngoài đã từng trải qua kinh nghiệm đau đớn này trong những năm 1960s, 1970s, 1980s, 1990s, 2000s…các tài liệu hóa chất ô nhiễm môi trường nước, không khí, cá tôm, nghêu sò…đều được báo, đài tường thuật cho dân chúng biết và trên các tạp chí y khoa ở nước ngoài đều có viết rõ về sự nguy hại của hóa chất trên sức khỏe. Chính quyền của các nước ngoài và luật pháp của họ rất nghiêm khắc, trừng phạt rất nặng các vụ hóa chất rò rĩ ra đất, không khí…Khi có rò rĩ và ô nhiễm môi trường xảy ra, nhiều đại công ty hóa chất phải đền bù thiệt hại cho dân chúng, phải trả tiền tổn phí về y tế cho dân chúng trong vùng đi làm xét nghiệm trong một thời gian dài (1-18 năm), có nhiều công ty phải đóng cửa và phá sản.

Ở VN thì chủ hảng chỉ cần cho tiền công an nhân dân, cho tiền chính quyền xã, huyện, tỉnh…và công ty tiếp tục gây ô nhiễm trong suốt từ 1997-2013 mà không ai dám làm gì. Một chính quyền không do dân bầu lên thì chắc chắn rằng họ sẽ không kính trọng dân, và không phục vụ cho lợi ích của dân chúng.

Người dân cần phải tìm đọc các cuốn cẩm nang nhỏ của các blogger đang phát ngoài đường cho dân chúng biết rằng họ có Quyền Con Người để được bảo vệ. Đây là quyền lợi hợp pháp mà nhà nước CHXHCNVN đã ký kết tôn trọng vào năm 1982 với Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, và cam kết thực hiện trong những lần ký hiệp định thương mại quốc tế WTO 2007, và TPP 2013 (sẽ ký vào cuối năm nay). 

Posted in Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »

►Báo Nghệ An đưa tin vụ công an xô xát với giáo dân ở Mỹ Yên có nhiều khuất tất và bất ổn

Posted by hoangtran204 trên 09/09/2013

Vụ công an nhân dân đàn áp và đánh đập giáo dân ở Mỹ Yên hôm 4-9-2013 bắt nguồn từ sự việc xảy ra vào ngày 22-5-2013, rồi vụ trả thù của công an đã bắt giam hai giáo dân hơn hai tháng qua kể từ ngày 28-6-2013, kế đó là vụ hứa hẹn thả hai người này của Phó Chủ tịch Xã Nghi Phương hôm 3-9-2013. Thay vì thả hai người này vào hôm 4-9-2013 như đã hứa, công an huyện, tỉnh, và bộ đội đã kéo 3000 người về chờ giáo dân ở Nghi Phương. Kế đó những (an ninh) thanh niên mặc thường phục trà trộn vào chỗ giáo dân tụ họp và ném đá về phía công an nhân dân. Mượn cớ ấy, công an và bộ đội xông lên đánh giáo dân mà đa số là phụ nữ. Hơn 20 người giáo dân đã bị thương trong vụ nầy. 

4 ngày sau, báo chí và truyền hình mới làm đưa tin sự việc xảy ra ở Nghệ An. Báo chí và đài truyền hình đã bênh vực chính quyền công an Nghệ An và đưa ra những thông tin không chính xác, đầy khuất tất, và thiếu sự khách quan. Mời các bạn đọc: 

Cảm nghĩ khi đọc báo Nghệ An về vụ Mỹ Yên.

Chủ nhật, ngày 08 tháng chín năm 2013 

Theo nguoibuongio1972.blogspot.com

Mấy hôm nay đọc những bài báo của báo Nghệ An, viết về vụ  Mỹ Yên. Đọc đi đọc lại cảm thấy có điều gì khuất tất và bất ổn. Mấy ngày kiểm tra xem lại các bài báo đó để tìm nguyên nhân nào mà khiến có cảm giác vậy. 

 Tất cả các bài báo Nghệ An đều đại loại là bắt đúng người đúng tội. 

Họ đưa ra việc nhà một anh Đậu Văn Sơn nào đó bị giáo dân sản đập phá tài sản trị giá đến hàng trăm triệu đồng. Bài báo có đoạn.

Về vụ việc này, cần phải nhìn nhận một cách đầy đủ, thấu suốt sự việc. Trước đó ngày 22/5/2013, những đối tượng này đã cùng một số người cực đoan hô hoán, kích động đám đông bao vây, đánh đập người gây thương tích một cách vô cớ và đập phá gây thiệt hại tài sản hàng trăm triệu đồng tại nhà anh Đậu Văn Sơn ở xã Nghi Phương (huyện Nghi Lộc). Ngay sau khi vụ việc xảy ra, cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Nghệ An đã tiến hành khởi tố vụ án hình sự với 4 tội danh “Gây rối trật tự công cộng”, “bắt giữ người trái pháp luật”, “Hủy hoại tài sản ” và “Cố ý gây thương tích ”.

Trên đây là giải thích của báo Nghệ An về nguyên nhân thấu suốt của sự việc, cơ quan cảnh sát Nghệ An đã làm đúng luật, bắt đúng người đúng tội.

Nhưng bài báo chỉ nói đến việc người giáo dân xông vào nhà Đậu Văn Sơn, đập phá, đánh người. Bài bào không nói đến nguyên nhân vì sao giáo dân xông vào nhà anh Sơn và đánh người.? Như vậy báo Nghệ An đã cung cấp cho dư luận ” đầy đủ và thấu suốt sự việc ” chưa.?

 Sự việc như bài báo nói xảy ra tại nhà dân, có đập phá, có hành hung. Tại sao hai người bị bắt là ông Ngô Văn Khởi, Nguyễn Văn Hải là những giáo dân có chức sắc trong địa phận lại bị chỉ bị bắt về tội danh ” bắt giữ người trái phép và gây rối trật tự công cộng ”.

Vậy ” trật tự công cộng ” là chỗ nào, phải chăng nguyên nhân sự việc mà báo Nghệ An đã dấu nhẹm đi là bắt đầu từ một điểm công cộng như ngoài đường.? Hay nhà riêng của công dân Đậu Văn Sơn là điểm ” công cộng”?

Theo như lời giáo dân kể, thì ngày 22 tháng 5 họ đến Trại Gáo hành lễ. Trên đường đi đã bị ba người đàn ông chặn lại tịch thu một số đồ vật, và ngăn xe không cho họ đi hành lễ. Bức xúc vì bị ngăn chặn quyền tự do đi lại, ngăn cản việc dự lễ lớn. Những người giáo dân đã tấn công 3 người đàn ông bởi những hành động vô pháp luật của 3 người này gây ra. Ba người đàn ông này chạy vào nhà xã đội trưởng Đậu Văn Sơn . Nên nhớ báo Nghệ An khi đưa tin không nói đến chức danh của Đậu Văn Sơn. Nhưng khi xảy ra sự việc rồi họ  nói 3 người này là công an đi làm nhiệm vụ ghé vào nhà Sơn uống nước. Khi ngăn cản xe và tịch thu đồ vật của giáo dân Mỹ Yên, ba người này không mặc sắc phục cũng như không đưa giấy tờ chứng minh họ là công an đang làm nhiệm vụ. Đã thế họ hành động khiến người dân phải nghĩ họ là những tên côn đồ gây rối, trấn lột, cản trở quyền tự do đi lại của người dân.

Trong bối cảnh xã hội ngày nay, những băng đảng côn đồ lộng hành tấn công người dân xảy ra liên miên như chúng ta thấy trên tin tức hàng ngày. Thì việc người dân Mỹ Yên đoàn kết để bảo vệ tài sản của mình, trừng phạt những kẻ côn đồ không phải là chuyện bất bình thường. Nó xảy ra theo đúng tâm lý của người dân vùng nông thôn, phản ứng trước những cái xấu trong xã hội.

Trình bày nguyên nhân như thế mới gọi là đầy đủ và thấu suốt, nó cũng giải thích vì sao có cụm từ ” gây rối trật tự công cộng”. Bởi điểm xuất phát vụ việc xảy ra trên đường cái, bắt đầu do ba người đàn ông chặn đường giáo dân gây sự.

Nếu ba người này là dân thường mà cả gan chặn đường, lấy đồ của nhân dân. Chắc hẳn chúng đã chết như những trên trộm chó như ta hay thấy, không có những ầm ĩ sau này.

Nhưng ba người  mặc quần áo dân sự ấy, sau này mới được báo chí Nghệ An gọi là các chiến sĩ công an đi thi hành nhiệm vụ.?

Cháy nhà ra mặt chuột.!

Nhiều lần các giáo dân đã bị những người mặc dân sự như vậy hành hung , thậm chí bị hành hung trước mặt cảnh sát, nhưng cơ quan điều tra chưa bao giờ tìm ra được đối tượng gây án. Mặc dù có bà con, nhân chứng, có thương tật như vụ giáo dân JB Nguyễn Hữu Vinh bị đám người đánh ở giáo xứ Đồng Chiêm, ngay trước mắt công an huyện Mỹ Đức. Và mới đây giáo dân Lê Quốc Quyết cũng bị những người dân sự cầm hung khí tấn công ngay trước mắt cảnh sát Vũng Tàu.

Trong trường hợp bị phản ứng ngược lại, bỗng nhiên những người  này lại hiện nguyên hình là những chiến sĩ công an đang đi làm nhiệm vụ như đài truyền hình Nghệ An nói trong vụ việc Mỹ Yên. Nếu là chiến sĩ công an đi làm nhiệm vụ, tại sao không khởi tố người dân vì tội ” chống người thi hành công vụ ” ? Một hành vi rõ ràng, thậm chí là nhiều tình tiết tăng nặng vì gây thương tích cho người thi hành công vụ, bắt giữ người thi hành công vụ.

Tại sao 3 người này không mặc sắc phục, trình giấy tờ để ngăn cản, kiểm soát giáo dân.?

Vì nếu như họ chặn được giáo dân, tịch thu được đồ yên ấm. Giáo dân muốn khiếu nại về việc bị nhà nước ngăn cản quyền tự do tôn giáo là không có chứng cứ. Vì có phải người nhà nước ngăn đâu, mấy người mặc dân sự ngăn đấy chứ, chứng mình nào họ là công an ( quần áo, thẻ ngành họ dấu trong cốp xe cơ mà ).

Có lẽ việc xác nhận chính thức 3 người này là chiến sĩ công an đi làm nhiệm vụ, mặc quần áo dân thường để ngăn cản giáo dân đi hành lễ. Đã đủ là bằng chứng nhà nước Việt Nam cản trở quyền tự do tôn giáo của người dân một cách có hệ thống, có thủ đoạn.

Từ nguyên nhân sự việc, đến lý do bắt người theo như báo Nghệ An và cảnh sát điều tra Nghệ An  trình bày, đã cho thấy quá nhiều khập khiễng, không ăn khớp với nhau. Ngay đến bây giờ khi sự việc xảy ra rồi mà giải thích nguyên nhân và lý do bắt người còn  thiếu nhất quán, có đoạn cắt xét đi…thì dẫn đến việc giáo dân Mỹ Yên bức xúc kéo đến trụ sở chính quyền hỏi cho ra nhẽ là việc tất yếu.

Một điều rất khôi hài là báo Nghệ An nhắc đến người giáo dân nông dân nghèo một nắng hai sương ruộng đồng, bị kích động bởi các thế lực này nọ. Nhưng cũng nhắc đến tài sản của một tên xã đội quèn như Đậu Văn Sơn trị giá hàng trăm triệu đồng !!!!

———-

Bài liên quan:

►Công an ‘xô xát’ với giáo dân ở Nghệ An: Lực lượng công an vẫn đang phong tỏa xung quanh khu vực giáo xứ Mỹ Yên

►Công an đàn áp giáo dân tại Nghệ An: Súng đã nổ, Máu của giáo dân đã đổ,

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Tôn Giáo | 2 Comments »

►Công an ‘xô xát’ với giáo dân ở Nghệ An: Lực lượng công an vẫn đang phong tỏa xung quanh khu vực giáo xứ Mỹ Yên

Posted by hoangtran204 trên 08/09/2013

Công an ‘xô xát’ với giáo dân ở Nghệ An

5-9-2013

Trả lời phỏng vấn BBC ngày 5/9, Giám mục Giáo phận Vinh Phaolô Nguyễn Thái Hợp nói nguyên nhân xảy ra vụ việc liên quan tới việc công an tỉnh bắt giữ hai người tên Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải hồi tháng Sáu.

Đức giám mục nói vào ngày 22/5, đoàn xe chở gia đình của 14 thanh niên công giáo Nghệ An trên đường hành hương đến linh địa Trại Gáo, thuộc giáo xứ Mỹ Yên, đã bị một số công an mặc thường phục chặn lại và đòi lục soát xe và người. 

Xung đột sau đó đã xảy ra giữa hai bên, dẫn đến việc “hàng trăm” người dân vây đánh và bắt giữ ba người chặn đường.

“Đến khi họ đánh xong, đưa vào trong, mở cốp xe  [ của những người chặn đường] thì mới thấy sắc phục và thấy giấy tờ công an,” ông nói.

“Lúc đó chính quyền, công an tỉnh gọi tôi, mời tôi đến can thiệp. Cuối cùng thì chúng tôi cũng thuyết phục được nhân dân thả ba người này.”

“Lúc đó ba người này mới nhận họ là công an.”

Chính quyền sau đó tiến hành bắt hai ông Khởi và Hải vào ngày 27 tháng Sáu.

Trong tin đăng ngày 4/9, trang web của Đài Phát thanh Truyền hình Nghệ An nói lý do bắt hai người này là để “làm rõ vụ việc gây rối trật tự công cộng, bắt giữ người trái pháp luật vào đêm 22/5.”

Chính quyền thất hứa?

 

Giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp cho biết trong buổi làm việc với UBND tỉnh Nghệ An ngày 1/9, ông đã giải thích rằng xung đột ngày 22/5 là sự kiện “dân chúng tự phát” và “xảy ra xung đột đó thì lỗi đầu tiên cũng của những người chặn đường, mà công an ở đấy không có ai mặc sắc phục cả.”

Trước đó, ngày 29/8, khi người dân kéo xuống UBND xã Nghi Phương để biểu tình thì Đức giám mục cũng đã đứng ra “yêu cầu người dân giữ trật tự” và “hy vọng trong 5,6 ngày nữa, nhà nước sẽ giải quyết”, ông cho biết.

“Chiều ngày 3/9 … dân chờ mãi không thấy gì thì lại lên khiếu kiện xã Nghi Phương”.

Cũng theo Đức giám mục, trong cùng chiều 3/9, Chủ tịch UBND xã Nghi Phương Nguyễn Trọng Tạo đã đưa ra một cam kết với người dân.

Bản cam kết mà BBC có trong tay được đóng dấu đỏ của chủ tịch xã cùng nhiều quan chức khác trong xã, với nội dung:

“Trước yêu cầu của nhân dân, tôi Nguyễn Trọng Tạo, thay mặt UBND xã cam kết với nhân dân sáng mai trực tiếp đề nghị công an tỉnh thả người trước 16 giờ, ngày 4/9.”

“Nếu đến thời gian trên mà công an tỉnh không thả ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải thì UBND xã chịu trách nhiệm trước nhân dân.”

Người dân sau đó đã giải tán sau khi bản cam kết được đưa ra, ông Hợp nói.

Giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp nói có ít nhất 15 người dân bị thương
 
CONGAN-NGHEAN

Tuy nhiên, ngày 4/9, khi người dân quay lại UBND xã để yêu cầu lãnh đạo xã “giữ lời hứa trong văn bản” thì bắt gặp “công an, bộ đội sắc phục đóng đầy trụ sở. Họ có sắc phục, có vũ khí nữa”, Giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp cho biết thêm.

“Nghe nói dân đang đứng bên này đường, (công an đứng bên kia đường) thì một số người len lỏi vào trong đám dân chúng mà không phải là người của Mỹ Yên, ném đá sang bên kia,” ông Hợp nói.

“Sau đó thì bên công an, được trang bị sẵn sàng, xịt hơi cay và bắt đầu đánh đập.”

“Khi chính những người thanh niên đó ném đá, đến khi công an nhảy ra để phản ứng lại, thì (công an) lại không đánh đập gì những người thanh niên đã ném đá, mà lại đánh đập phụ nữ và những thanh niên thuộc giáo xứ Mỹ Yên!”

[Thế là đã rõ. Công an chìm, mặc thường phục đã trà trộn vào đám đông của dân chúng và giáo dân. Rồi họ dùng đá ném vào phía công an, châm ngòi cho công an lấy cớ, nhảy vào đánh đập giáo dân. Trò chơi ném đá giấu tay chính là sở trường của công an].

Các hình ảnh trên mạng xã hội cho thấy nhiều người dân được đưa vào cơ sở y tế với quần áo dính nhiều máu.

“Hiện nay trong ba người bị nặng, một người thì bị tụ máu trong sọ, có thể phải đi mổ. Những người còn lại bị thương cũng khoảng 15 người.”

Trong khi đó, Đài Phát thanh Truyền hình Nghệ An thì cho biết “hàng chục cán bộ đang thi hành công vụ và một số người dân bị thương. Một số đối tượng đã bị bắt giữ”.

Cũng đài này cũng cho đăng tải hình ảnh cho thấy người biểu tình ném đá về phía lực lượng công an trong cuộc biểu tình ngày 4/9 và gọi đây là những người “tụ tập và gây rối làm mất an ninh trật tự.”

Các nguồn tin trên mạng xã hội nói hiện nay, lực lượng công an vẫn đang phong tỏa xung quanh khu vực giáo xứ Mỹ Yên.

Nguồn BBC

———-

Giấy Cam Kết Thả Người của Phó Chủ Tịch UBND Xã Nghi Phương ngày 3-9-2013

Nhà cầm quyền viết cam kết thả người từ hôm qua, nhưng đến giờ vẫn không thả.

Nội dung cam kết thả ông Ngô Văn Khởi và ông Nguyễn Văn Hải của ông Nguyễn Trọng Tạo, Chủ tịch UBND xã được chứng nhận bởi bà con xã Nghi Phương, vào ngày 03.09.2013, như sau:

Hôm nay, ngày 03/09/2013, đông đảo bà con và người thân của gia đình ông Khởi và ông Hải đến UBND xã yêu cầu công an tỉnh thả ông Khởi và anh Hải về với gia đình. Trước yêu cầu của nhân dân, tôi Nguyễn Trọng Tạo thay mặt UBND xã cam kết với nhân dân, sáng mai trực tiếp đề nghị với công an tỉnh thả người trước 16 giờ ngày mai (04.09.2013). Nếu đến thời gian trên mà công an tỉnh không thả ông Ngô Văn Khởi và anh Nguyễn Văn Hải, thì UBND xã nhận trách nhiệm trước nhân dân.

PV. VRNs Vinh và Sài Gòn

nguồn chuacuuthe.com

———————–

Tin vào giấy cam kết của Phó Chủ tịch Xã Nghi Phương, hôm sau, 4-9-2013, khi giáo dân và gia đình đến xã đón 2 người thân về, thì công an nhân dân và bộ đội đã chờ họ ở đó. Nhiều thanh niên (là an ninh mặc thường phục) đã trà trộn vào  giáo dân và gia đình, rồi dùng đá ném về phía công an. Mượn cớ ấy, công an đã nhảy xổ vào và đánh đập nhóm phụ nữ và các nam giáo dân. Các bạn sẽ nghe nhiều tiếng súng nổ vang rền ở phút thứ 9 trong phim dưới đây.

 

youtube=http://www.youtube.com/watch?v=CfARgl084SU

 

http://www.youtube.com/watch?v=Op769xEyhX0

 

 

———————

Bài liên quan:

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Tôn Giáo | 1 Comment »

►Chủ nghĩa XH đầy sinh lực hay đang giãy chết?

Posted by hoangtran204 trên 08/09/2013

Những gười đang cầm quyền không nhìn thấy một xã hội và vị thế quyền lực của chúng sắp tan rả. 

—–

CNXH GIÀU SINH LỰC

huynhngocchenh.blogspot.com

7-9-2013

Dân oan trên đường phố

Ông Trần Hữu Phước, nguyên thư ký của cố Trưởng ban Tổ chức Trung Ương đảng CSVN Lê Đức Thọ viết trên báo Sải gòn giải phóng ngày 27/8/2013:

“…chủ nghĩa xã hội giàu sinh lực đã được đổi mới và trẻ hóa, vẫn đang đứng vững và tỏa sáng như ngọn hải đăng từ sông Áp lục xuống tận vùng đất mũi của bán đảo Cà Mau trù phú, từ cánh đòng Chum nổi tiếng của xứ “Triệu voi” nối dài tới hòn đảo tự do của đất nước Cuba, tới châu Mỹ Latinh và vùng biển Caribe mênh mông bát ngát…”

 

CNXH GIÀU SINH LỰC

 

Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn (Úc)

7-9-2013
Xin nói cho rõ, CNXH ở đây là viết tắt từ chữ “chủ nghĩa xã hội”, dịch từ tiếng Anh là socialism (không cần viết hoa). Thật ra, nói đúng hơn là chủ nghĩa Mác-Lênin (Marxist-Leninist ideology), chứ không hẳn là socialism. Tôi chú ý đến cụm từ này khi nhâm nhi cà phê sáng ở quán anh bạn bắt gặp một bài viết chỉ trích ông Lê Hiếu Đằng. “Chỉ trích” có lẽ là quá nhẹ, phải nói là “thoá mạ” thì đúng bản chất hơn. Thoá mạ trên giấy trắng mực đen, và đó mới là điều đáng nói. Bài viết đó có đoạn đề cập đến CNXH như sau: 
“…Còn chủ nghĩa xã hội giàu sinh lực đã được đổi mới và trẻ hóa, vẫn đang đứng vững và tỏa sáng như ngọn hải đăng từ sông Áp Lục xuống tận vùng đất mũi của bán đảo Cà Mau trù phú, từ cánh đồng Chum nổi tiếng của xứ ‘Triệu voi’ nối dài tới hòn đảo tự do của đất nước Cuba, tới châu Mỹ Latinh và vùng biển Caribê mênh mông bát ngát.”

Thú thật, dù là người bàng quan với chính trị nhất cũng khó mà bỏ qua câu phát biểu đầy tính khẳng định và thăng hoa trên. Đối với những người đã bị nhồi sọ thì câu trên cho họ đầy tin tưởng, niềm kiêu hãnh về sự lan toả của CNXH. Thử hỏi không kiêu hãnh sao được khi cái chủ nghĩa đó nó lan toả từ Á sang Âu, chạy dài luôn đến châu Mĩ Latin. Lại thêm những tính từ đầy chất thơ như “mênh mông”, “bát ngát”, trù phú” nữa, làm cho câu văn quá êm tai và ru ngủ. 

Nhưng trước khi được ru ngủ, chúng ta thử xem xét thực tế ra sao. Hiện nay có bao nhiêu quốc gia trên thế giới theo CNXH? Chúng ta thử đếm xem: China, Việt Nam, Lào, Cuba, Bắc Triều Tiên. Chỉ có 5 nước trên thế giới đang theo CNXH. Thật ra, có thể nói rằng trong thực tế chỉ có 2 nước đang kiên trì với CNXH mà thôi: Cuba và Bắc Triều Tiên. Còn ba nước kia (China, Việt Nam và Lào) thì thuộc nhóm “nói vậy mà không phải vậy”. 

Trên thế giới hiện nay có 194 quốc gia (con số này còn thay đổi). Hai nước trên 194 là 1%. Hay rộng rải hơn, 5 trên 194 cũng chỉ 2.6%. Rộng rải hơn nữa, tính bằng dân số thì 5 quốc gia này chiếm ~21% dân số thế giới. (Chú ý dân số thế giới hiện là 7.108 tỉ người, China 1.36 tỉ, Việt Nam 88.8 triệu, Triều Tiên 24.9 triệu, Cuba 11.1 triệu, Lào 6.6 triệu). Tất cả những tính toán vui vui trên đều cho thấy các nước theo CNXH chỉ là thiểu số. Trước đây số quốc gia theo CNXH lên đến hàng 20, nhưng nay thì chỉ còn có 2. Do đó, khó mà nói CNXH đang lan toả được; phải nói cho đúng là nó (CNXH) đang bị teo tóp lại. Teo tóp thì không thể nào nói là “đầy sinh lực” được. 

Thú thật, tôi không biết tác giả viết bài đó có thật sự tin vào những gì ông viết không nữa. Có người viết theo đơn đặt hàng, nên chưa chắc họ tin những gì họ viết. Nếu tác giả thật sự tin vào những gì ông viết thì tôi nghĩ chắc ông có vấn đề về tiếp thu thông tin. Thông tin xuất hiện trên báo chí quốc tế cho thấy ngay cả cái nơi khai sinh ra chủ nghĩa Mác-Lênin cũng đã chôn vùi nó. Ai xem tivi và đọc sách mà không thấy dân Nga kéo tượng Lênin xuống và đập phá. Những quốc gia từng theo chủ nghĩa Mác-Lênin bên Đông Âu cũng đã ra luật cấm biểu tượng CNXH như búa liềm nơi công cộng. Thử hỏi những người dân Đông Âu từng sống dưới thời CHXH họ muốn quay lại chủ nghĩa đó không. Chắc chắn đa số (95%?) là không. Do đó, khi viết rằng CNXH lan toả và đầy sinh lực, tôi nghĩ nó không đúng với những gì xảy ra trong thực tế. 
Trong bài viết, tác giả nói rằng ông Lê Hiếu Đằng “gạt gẫm những người nhẹ dạ non gan ông nhắm mắt viết bừa”: “Hiện nay xu hướng chạy theo chủ nghĩa Mác – Lênin, chủ nghĩa xã hội đã lạc điệu, không còn phù hợp và đã bị sụp đổ tan tành”. Nhưng căn cứ vào những gì xảy ra trong thực tế thì ông Đằng viết quá đúng. Tôi sợ là câu văn trên của tác giả dành cho ông Lê Hiếu Đằng lại chính là câu văn dành cho ông. 

Nói cho công bằng, đó là một chủ nghĩa không còn sức sống. Trong “Bản Ý Kiến về cải cách toàn diện Việt Nam” chúng tôi có viết rằng: “Cốt lõi của cuộc cách mạng mới là dứt khoát từ bỏ sự ràng buộc của một chủ nghĩa, một học thuyết đã không còn sức sống ở cả Việt Nam và trên thế giới. Gắn chặt với học thuyết ấy, chủ nghĩa ấy cũng làm nước ta ngày càng lệ thuộc vào quỹ đạo của phương Bắc ngày càng nặng.” Cho đến nay, chúng tôi vẫn nghĩ câu đó đúng. 

PS. Bản ý kiến còn đây:

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »