Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Y te’ Category

►Vụ VN Pharma: “Nói gọn H-Capita là hàng giả” (04-09-2017)

Posted by hoangtran204 trên 05/09/2017

 

Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in Thực Phẩm và sức khỏe, Thuốc tây, Y te | Leave a Comment »

►Vụ Công ty VN Pharma nhập lậu thuốc điều trị ung thư giả: “Tôi nghi ngờ có sự bao che” – Bộ Y tế phải chịu trách nhiệm (2017-8-26)

Posted by hoangtran204 trên 26/08/2017

 

Đọc tiếp »

Posted in Thuốc tây, Y te | Leave a Comment »

►Bé gái đối mặt với cái chết vì biến chứng ho gà phải lọc máu (Phải tiêm chủng ngừa bệnh ho gà)

Posted by hoangtran204 trên 26/08/2017

 

Đọc tiếp »

Posted in Y te | Leave a Comment »

►Đinh Thế Huynh đang bị bệnh… hiểm nghèo, Trần Quốc Vượng lên thay (1-8-2017)

Posted by hoangtran204 trên 04/08/2017

Sau khi hội nghị trung ương kết thúc 10-5-2017, không một ai còn nhìn thấy Đinh Thế Hinh nữa. Hóa ra, Đinh Thế Huynh bị ung thư giai đoạn cuối. 

 

Đọc tiếp »

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Y te | Leave a Comment »

►8 người chết khi chạy thận: Lọc rửa bằng hóa chất cực độc

Posted by hoangtran204 trên 05/07/2017

4-7-2017

Đọc tiếp »

Posted in Thời Sự, Y te | Leave a Comment »

►Em bé nguy kịch, cha mẹ vừa đóng tiền vừa van xin được cấp cứu nhanh, nhưng y tá, bác sĩ nói: phải đóng tiền xong mới được cấp cứu

Posted by hoangtran204 trên 11/05/2017

10-5-2017

Đọc tiếp »

Posted in Y te | Leave a Comment »

►Một Đóa Hoa (Nhầu) Cho Người Ngã Ngựa– Thời đại HCM là rực rỡ nhất?

Posted by hoangtran204 trên 22/08/2016

Một Đóa Hoa (Nhầu) Cho Người Ngã Ngựa

Tưởng Năng Tiến

Nhật ký Vương Trí Nhàn, ghi ngày 14 tháng 8 năm 1979, có đoạn rất xúc cảm. Đọc mà không ứa nước mắt (chắc) cũng ứa gan: “Các bệnh viện quá đông người. Bệnh viện St. Paul khoa nhi ba trẻ con một giường, đêm có đứa ngã xuống đất chết luôn. Không có điện, nhiều trẻ bị chết, các bà mẹ trông cả về Lăng Bác mà khóc.”

Ba mươi năm sau, vào ngày 1 tháng 12 năm 2008, báo Tuổi Trẻ đi tin: “Tám bệnh nhân trên một giường… tại các khoa hô hấp, sốt xuất huyết BV Nhi Đồng 1, bệnh nhân nằm gần kín các hành lang… Ban ngày hành lang còn có lối nhỏ để đi, chứ đến đêm kín mít chiếu. Mỗi gia đình là một khoảnh chiếu, cứ nằm vậy để thay nhau chăm con…”

Những bà mẹ hồi năm 1979 nay đã phải thành nội/ngoại hết trơn. Những em bé thơ, vào thời điểm đó (nếu còn sống sót) hẳn cũng đều làm mẹ cả rồi. Phụ nữ thuộc thế hệ này, chắc chắn, không còn ai “trông về Lăng Bác mà khóc” nữa. Dân Việt – cũng may – tuy ngây thơ thật, ngây thơ lâu, và ngây thơ lắm nhưng không ngây thơ mãi!

Ảnh: vhea.org

Khóc lóc không giải quyết được gì. Để cho người thân có một chỗ nằm ở nhà thương thì điều cần là vài cái phong bì, chứ không phải là những giọt nước mắt.

Ở nhà giam cũng thế, theo lời của cựu tù nhân lương tâm Phạm Thanh Nghiên: “Cánh sĩ quan được tắm hàng ngày vào các buổi chiều. Một tuần được 3 lần gội đầu. Nước và thời gian cũng được nhiều gấp đôi cánh tù bình dân. Sĩ quan, là những người tù có tiền. Nói cho chính xác, đám này thuộc diện có gia đình ở ngoài khá giả… Ngay cả chỗ họ nằm, cũng là gia đình lo lót, mua cho. Thời điểm tôi bị giam ở Trần Phú (2008- 2009) mỗi xuất nằm trên sàn trung tâm có giá từ 2 đến 3 triệu đồng. Sàn đối diện giá rẻ hơn một chút, dao động từ 1 đến dưới 3 triệu, tùy theo vị trí.”

Một “xuất nằm” trong nhà thương, hay trong nhà lao mà cũng cần chạy tiền thì có chỗ nào ở nước CHXHCNVN mà không phải lo lót – kể cả chỗ đứng rất khiêm tốn, trước bảng đen/phấn trắng (với đồng lương còm cõi) của những người dậy học.

Trong bức Thư Ngỏ Gửi Quốc Hội & Ba Bộ Trưởng, gửi hôm 17 tháng 10 năm 2015, nhà báo Nguyễn Thu Trang viết:

“Từ năm 2009 đến nay, 185 giáo viên của huyện Sóc Sơn được UBND huyện nhận vào làm với mức giá, trên, dưới 50 triệu đồng/1 người. Không có tiền thì không bao giờ xin nổi việc và ngược lại. Vì muốn có việc làm, nhiều giáo viên phải vay mượn tiền để chạy việc, thông qua các đường dây cò mồi, một số trường, đích thân hiệu trưởng nhận tiền theo giá chung. Nhưng mọi quyết định cuối cùng đều nằm ở huyện…”

Tôi đã đặt bản thân mình vào hoàn cảnh của họ để viết giúp họ một bức thư, như một tiếng kêu cứu thống thiết, gửi đến những người có chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn cao nhất có thể xem xét lại giúp họ…”

Nguyễn Thu Trang chắc cũng không ngờ rằng những kẻ “quyền hạn cao nhất” mà bà vừa gửi đến “tiếng kêu cứu thống thiết” cũng phải chạy (thấy mẹ luôn) mới thành được bộ trưởng hay dân biểu quốc hội, chớ chức tước đâu phải là đồ miễn phí. Điều khác biệt duy nhất giữa họ và những cô/thầy giáo (đáng thương) là một đằng chạy chỗ để kiếm sống qua ngày, còn đằng khác chạy chức để đầu tư.

Đại Biểu Quốc Hội Lê Văn Cuông cho biết: “Bây giờ chạy vào Quốc hội là bình thường, có tiền là chạy được, có quan hệ thân là chạy được.” Và chạy xong thì “tránh sao khỏi tâm lý ít nhất là hoàn vốn,” theo lời của nhà báo Bùi Hoàng Tám.

Sao hoàn vốn thôi sao, cha nội? Đâu có quan chức nào chịu (“huề”) như vậy? Họ đầu tư là để kiếm lời, bằng mọi cách, càng nhiều càng tốt, bất kể nhân phẩm và đạo lý. Xin đơn cử một trường hợp tiêu biểu, theo Wikipedia:

Võ Kim Cự (sinh 1957) là một chính khách Việt Nam, Bí thư, Chủ tịch đoàn Liên minh HTX Việt Nam nhiệm kỳ 2015-2020, nguyên Bí thư Tỉnh ủy, nguyên Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh, Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa 13, khóa 14 thuộc đoàn đại biểu Hà Tĩnh, thành viên Ủy ban Kinh tế của Quốc hội.

Không phải khi khổng khi không mà ông Võ Kim Cự trở thành Bí Thư Tỉnh Ủy, Chủ Tịch Uỷ Ban Nhân Dân, Đại Biểu Quốc Hội… Ở một xứ sở mà một chỗ nằm trong nhà thương, hay nhà tù, đều phải mua bằng tiền thì để được trở thành chính khách – tất nhiên – là phải chạy điên luôn!

Ông Cự rất chịu chạy, và chạy rất nhanh nhưng – đôi lúc – có lẽ vì chạy bạo quá nên không tránh khỏi dăm ba điều tiếng (eo sèo) của người dân địa phương:

Ông Võ Kim Cự xuất thân từ cán bộ phong trào đoàn xã Cẩm Thăng, huyện Cẩm Xuyên. Ông chưa học hết cấp 3, nhưng nghe nói đã có bằng bổ túc công nông.

Khi lên làm đoàn xã rồi đến đoàn huyện ở Cẩm Xuyên, ông có một lần bị kỉ luật vì làm cho một cô giáo mầm non bầu bí.

Năm 1991, sau khi Hà Tĩnh tách ra từ Nghệ Tĩnh, Hà Tĩnh thành lập công ty khai thác Titan liên kết với Úc có tên là Khoảng sản Hà Tĩnh, tiền thân của tổng công ty Khoáng sản Thương Mại bây giờ. Trong quá trình làm ở Mitraco, ông Cự theo học lớp đại học tại chức luật được tổ chức ở thị xã Hà Tĩnh năm 1995-1997. Khi đó ông Cự là lớp trưởng, một người có vai trò tổ chức đưa đón thầy cô giáo và bố trí nơi ăn, chỗ nghỉ cho các thầy cô về dạy tại chức. Nên khi tốt nghiệp ông Cự đại loại cao, nhiều người thắc mắc thì có thầy giáo đã trả lời. “Chúng tôi nhờ có anh Cự giúp đỡ trong khi đi dạy ở đây nên chúng tôi cho anh điểm cao là chuyện dễ hiểu“.

Sau khi có bằng đại học tại chức, ông Cự lên giám đốc rồi công ty chuyển thành tổng công ty nên ông mang danh Tổng giám đốc.

Sau đó vài năm ông lên chức chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh. Có nghịch lý là trong những năm ông Cự làm giám đốc Mitraco, nhiều dự án được vẽ ra và không thu được gì. Cuối cùng, các dự án này đều được bán dần để trả nợ (mà nhiều người cho là ông dùng tiền để chạy chức phó chủ tịch tỉnh). Trong khi làm phó chủ tịch, ông học Thạc sỹ MBA theo chương trình liên kết với đại học Western Pacific University. Trường này cũng nằm trong danh sách những Scam Universities mà báo chí đã từng nêu. Trớ thêu hơn, ông lại là sinh viên “thủ khoa” của khóa học này!

Trớ trêu hay không thì ông VKC vẫn là người có bằng cấp, học vị “được công nhận” bởi nhà nước hiện hành. Nhờ thế, ông ấy được bầu vào vị trí Phó Chủ Tịch UBND tỉnh, kiêm Trưởng Ban Khu Kinh Tế Vũng Áng. Sau đó là Chủ tịch UBND tỉnh rồi Bí Thư Tỉnh Ủy…

Ở địa vị này, ông VKC đã góp phần không nhỏ vào việc cấp phép cho công ty Formosa mở nhà máy thép ở Hà Tĩnh, và nhận được nhiều ưu đãi “kịch trần” – theo như (nguyên văn) cách dùng từ của báo Đất Việt: “Được hưởng thuế thu nhập doanh nghiệp 10% (doanh nghiệp trong nước là 22%), miễn thuế thu nhập trong bốn năm và giảm 50% số thuế phải nộp trong 9 năm tiếp theo; được miễn thuế nhập khẩu máy móc, thiết bị; miễn thuế tài nguyên…”

Tổng cộng là hơn mười ngàn tỷ đồng tiền hoàn thuế. Theo phỏng tính của chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan phỏng tính: “Hơn 10.000 tỷ đồng nếu tính vào thời giá cuối năm 2014, đầu năm 2015 thì nó tương đương với 500 triệu USD.”

Thiệt là quá đã, và quá đáng!

Nếu phần lại quả là hai chục phần trăm thì số tiền sẽ là một trăm triệu Mỹ Kim. Ông VKC – tất nhiên – ăn chia tử tế, theo đúng qui trình: đầu tư – hoàn vốn – kiếm lời. Việc làm này hoàn toàn không có gì sai trái nên đương sự được sự tán trợ và ủng hộ nhiệt tình của mọi giới quan chức (lớn/nhỏ) từ trung ương đến địa phương.

Vấn đề chả qua, và chả may, là Formosa lại là đồ độc. Nuốt vào rồi mới biết là lôi thôi lắm, lôi thôi lâu, và e (cả đám) sẽ lôi thôi lớn!

Chủ tịch UBND tỉnh Võ Kim Cự đón tiếp Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến thăm Vũng Áng hồi tháng 9/2014

Vậy mà sau khi sự việc lỡ vỡ thì không thấy người gian nào (khác) mắc nạn hết trơn hết trọi, ngoài cái ông Kim Cự. Sao kỳ vậy chớ?

Câu hỏi thượng dẫn được blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trả lời rành rọt và chính xác: “Dồn hết sức tấn công ông Võ Kim Cự lúc này là cách cứu vãn hệ thống đúng đắn nhất mà đảng Cộng sản đã chọn.”

Thôi thế cũng đành. Chỉ có điều (hơi) khó đành và rất đáng phàn nàn là Đảng còn nhẫn tâm và trơ tráo xua ngay cả một bầy chó dại ra sủa nhặng xị cái người đồng chí (vừa mới vừa bị lộ) hôm qua:

Báo Tiền Phong(18/07/2016): “Formosa và Ba Lần Đụng Độ Ông Võ Kim Cự”

Báo Tuổi Trẻ (22/07/2016): “Ông Võ Kim Cự Có Trách Nhiệm Gì Trong Vụ Formosa Thuê Đất”

Báo Vnexpress (24/07/16) “Formosa Chôn Lấp Chất Thải ở Đâu”

Báo Dân Trí (25/07/2016): “Trả Lời Của Ông Võ Kim Cự Là Lấp Liếm”

Báo Người Lao Động26/07/2016: “Ông Cự quyết cho Formosa thuê đất 70 năm trước khi xin ý kiến”

Báo VnMedia (26/07/2016): “Cận Cảnh Biệt Thự Khủng Của Nguyên Bí Thư Tỉnh Ủy Võ Kim Cự”

Báo Tin Nhanh (27/07/2016) “Phát hiện căn biệt thự ‘khủng’của nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh Võ Kim Cự”

Cái biệt thự to đùng, xây từ 2010, chớ có phải cái kim đâu mà sáu năm sau mới “phát hiện” ra – mấy cha? Trơ tráo tới cỡ đó mà vẫn được xem như là chủ trương “đúng đắn” thì chung cuộc chỉ có sự lựa chọn của ông VKC là sai lầm, và sai ngay từ đầu lận.

Hồi đó, thay vì vào ĐCSVN, nếu ông Võ Kim Cự gia nhập vào một thứ băng đảng nào khác thì đã không đến nỗi. Giới giang hồ đối với những kẻ đồng đảng, hay đồng vụ, tử tế và nghĩa khí hơn nhiều.

 

______

Ngày 24-8-2014, Báo VNExpress đưa tin

Ảnh bệnh nhân đắp nilon nằm dưới mưa gây sốc trong tuần

24-8-2014

Bệnh nhân được người nhà che ô, bịt nilon kín người xếp hàng chờ vào phòng chụp X quang kiểm tra lại vết mổ đã gây chú ý nhất cộng đồng tuần này.

Bệnh nhân đắp nilon dưới mưa chờ kiểm tra vết mổ

“Trời ơi! Thương quá, không thể tưởng tượng nổi. Một bệnh viện lớn ở giữa thủ đô sao lại có cảnh này được”, facebooker Pham Lan Anh chia sẻ.

1-4188-1408760137.jpg

Bệnh nhân đắp nilon dưới mưa chờ kiểm tra lại vết mổ ở Bệnh viện Việt Đức. Ảnh Facebook

Trời mưa nhỏ, các bệnh nhân sau mổ được người nhà che ô, chùm kín nilon quanh người xếp hàng chờ chụp Xquang để kiểm tra lại vết mổ. Hình ảnh được chụp tại Bệnh việt Việt Đức (Hà Nội).

___

Ngoài ra trong tuần còn có những hình ảnh quan tâm khác như: Đường phố Hà Nội với hàng trăm chiếc ôtô hỗn loạn sau cơn mưa, dàn xe siêu sang phủ bụi khi đại gia bị bắt…

_____

Vậy mà TBT Nguyễn Phú Trọng nói:
 
…Thời đại Hồ Chí Minh là một thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam , là kỷ nguyên độc lập tự do và chủ nghĩa xã hội…
(Trich, Phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại kỷ niệm sinh nhật Bác
VOV13:28 ngày 18/05/2015)
_______
 

Chúng ta không vô can!

FB Trần Thị Lam

1-7-2016

Sau khi tiến hóa từ loài thủy sinh, con người lại gây ô nhiễm, ngược đãi chính môi trường sống của mình. Ảnh: Internet

Sau khi tiến hóa từ loài thủy sinh, con người lại gây ô nhiễm, ngược đãi chính môi trường sống của mình. Ảnh: internet

Vậy là sau bao nhiêu ngày chờ đợi, cuối cùng dù đau đớn, ta cũng phải chấp nhận một sự thật là biển đã bị đầu độc.

Chúng ta tạm bằng lòng vì thủ phạm của tội ác đã được gọi tên.

Những người thiếu trách nhiệm, buông lỏng quản lý… rồi đây phải trả lời trước công luận và chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Nhưng còn chúng ta, chúng ta có thật sự vô can?

Chúng ta đã thờ ơ với tình hình chính trị xã hội của đất nước khi nghĩ rằng mọi việc đã có Đảng và chính phủ lo.

Chúng ta nghĩ chỉ cần chăm sóc cho cái tổ của mình là đủ, những biến động ngoài cánh cửa không ảnh hưởng đến gia đình mình.

Chúng ta chỉ cần yên ổn.

Chúng ta dửng dưng trao vận mệnh của mình và con cháu mình vào tay của những kẻ tham lam và năng lực quản lý yếu kém.

Chúng ta sợ hãi đủ thứ, sợ một từ nhạy cảm, sợ cả cái bấm like với một bài viết bày tỏ quan điểm trên các trang facebook, sợ một tiếng nói thầm, sợ thể hiện chính kiến.

Chúng ta sống câm lặng như những cái bóng hoặc phù phiếm, sặc sỡ như loài côn trùng.

Chúng ta vô cảm.

Chúng ta hèn nhát.

Cho đến một ngày chúng ta hoảng sợ nhận ra rằng, mâm cơm nhà mình đã thiếu khuyết đi món ăn từ biển, hạt muối ta ăn không biết có an toàn, món rau không thể không chấm nước mắm… mùa hè ta đến biển chỉ để đứng trên bờ ngắm nhìn những con sóng.

Tai hoạ đã gõ cửa nhà tất cả chúng ta, không trừ một ai.

Chúng ta nơm nớp lo sợ cho tương lai.

Chúng ta sống trong môi trường xã hội nhưng quên mất một điều chúng ta được mẹ thiên nhiên bao bọc và nuôi dưỡng.

Khi mẹ thiên nhiên nổi giận thì không có biệt lệ cho bất kì ai.

Sự hèn nhát, sự sợ hãi, sự dửng dửng, vô cảm đã biến chúng ta thành những kẻ đồng loã với cái ác.

Chúng ta đã phản bội thiên nhiên, phản bội quê hương và cái giá chúng ta phải trả là môi trường sống của chính mình bị đầu độc, là sức khoẻ, sinh mạng, sự tồn vong của nòi giống.

Để xảy ra thảm cảnh môi trường như ngày hôm nay, tôi, bạn, tất cả chúng ta đều không vô can.

anhbasam

______

 

Bài thơ của cô giáo Trần Thị Lam ở Hà Tỉnh làm nức nở lòng người
By Viet Luan

1-5-2015

Cô giáo Trần Thị Lam đứng giữa (hình từ Facebook)

Sau khi xảy ra vụ cá chết làng loạt ở Miền Trung bắt đầu vào ngày 9/4, chủ yếu do đường ống dẫn độc tố từ nhà máy thép Formosa chảy ra biển Vũng Ánh (Hà Tỉnh), làm cho những ai còn mang trong người dòng máu Việt Nam đều phải đau xót.

Ngày 25 tháng 4, cô giáo Trần Thị Lam, đang dạy văn tại trường Trung Học Phổ Thông Hà Tỉnh đã post lên facebook của cô(https://www.facebook.com/an.nhu.775) bài thơ “ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH”.Ngay lập tức bài thơ đã gây tiếng vang, Chỉ từ 20 giờ ngày 25.4.2016 tới 23 giờ ngày 26.4.2016 đã có hơn 2000 lượt chia sẻ.

Hôm sau công an Hà Tỉnh đã mời cô giáo Lam lên trụ sở “làm việc” và ép lực cô phải rút bài thờ này xuống.

Mặc dầu sau đó bài thơ bị rút xuống, nhưng đã quá trễ, đến hôm nay bài thơ được phổ biến rộng rải khắp nơi, từ trong nước ra đến hải ngoại, và chắc chắn sẽ còn lưu lại trong lòng người Việt Nam trong một thời gian rất dài như một dấu tích của một giai đoạn đau thương nhất của đất nước VN.

Dưới đây là bài của cô giáo Trần Thị Lam sáng tác:

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…
Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh

Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…

Sau khi nghe tin cô giáo Lam bị sách nhiễu, bài thơ càng trở nên nổi tiếng và thậm chí đã có người tìm cách phổ nhạc. Cũng có người họa lại bài thơ:

Đảng ta ánh sáng soi đường

Đất nước mình chẳng có ngộ đâu em
Năm ngàn năm, dân cũng không cần lớn
Bởi ngày ngày đảng chăm cho bú mớm
Dân đói dài… đảng, nhà nước phải “no”

Đất nước mình chẳng có lạ đâu em
Nồi lầu, bánh chưng… hay tượng đài nghìn tỉ
Từ biển rộng, sông dài và giang sơn hùng vĩ
Cả 90 triệu con người là “của đảng” mà em!

Đất nước mình vui quá chứ em
Biển giao “bạn vàng”, rừng cho Tàu thuê nốt
Rừng chẳng cần, biển chết thì cứ chết
Khẩu hiệu bây giờ là “còn đảng, còn ta”

Đất nước mình, sao em lại phải thương
Lũ trẻ kia làm mầm non của đảng
Một số đứa sẽ được sang tư bản
Cứ cúi đầu… tiếp bước đảng quang vinh

Đừng hỏi anh, đất nước sẽ về đâu!
Mỗi lời em, như một đường dao cắt
Lưỡi dao ấy không bằng đồng, sắt
Mà thấu tận tim mình…
Hãy hỏi “đảng”…
… Nghe em!

Bài thơ được phổ nhạc bởi nhạc sĩ Vĩnh Điện

và Mai Đằng.

_________

Tân chủ tịch và phó chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh dùng bằng giả từ Mỹ

Tiến Dũng

1-8-2010

Mấy ngày nay dân Hà Tĩnh xì xào bàn tán về hai vị tân chủ tịch và phó chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh. Hai ông này có nhiều điểm chung: một là, đều xuất phát từ tổng công ty khoáng sản thương mại Hà Tĩnh; hai là, hai ông này đều có học vị tiến sỹ, thạc sỹ từ các trường dỏm của Mỹ. Câu chuyện như sau.

Ong Vo Kim Cu.jpg

Ông Võ Kim Cự sinh năm 1957, là thạc sĩ kinh tế (Theo VOV News)

Ông Võ Kim Cự xuất thân từ cán bộ phong trào đoàn xã Cẩm Thăng, huyện Cẩm Xuyên. Ông chưa học hết cấp 3, nhưng nghe nói đã có bằng bổ túc công nông. (Khi thi tốt nghiệp, chỉ cần 3 điểm mỗi môn là đỗ).

Khi lên làm đoàn xã rồi đến đoàn huyện ở Cẩm Xuyên, ông có một lần bị kỉ luật vì làm cho một cô giáo mầm non bầu bí.

Năm 1991, sau khi Hà Tĩnh tách ra từ Nghệ Tĩnh. Hà Tĩnh thành lập công ty khai thác Titan liên kết với Úc có tên là Khoảng sản Hà Tĩnh, tiền thân của tổng công ty Khoáng sản Thương Mại bây giờ (Mitraco).

Trong quá trình làm ở Mitraco, ông Cự theo học lớp đại học tại chức luật được tổ chức ở thị xã Hà Tĩnh năm 1995-1997. Khi đó ông Cự là lớp trưởng, một người có vai trò tổ chức đưa đón thầy cô giáo và bố trí nơi ăn, chỗ nghỉ cho các thầy cô về dạy tại chức. Nên khi tốt nghiệp ông Cự đại loại cao, nhiều người thắc mắc thì có thầy giáo đã trả lời. “Chúng tôi nhờ có anh Cự giúp đỡ trong khi đi dạy ở đây nên chúng tôi cho anh điểm cao là chuyện dễ hiểu“.

Sau khi có bằng đại học tại chức, ông Cự lên giám đốc rồi công ty chuyển thành tổng công ty nên ông mang danh Tổng giám đốc Mitraco. Sau đó vài năm ông lên chức chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh.

Có nghịch lý là trong những năm ông Cự làm giám đốc Mitraco, nhiều dự án được vẽ ra và không thu được gì. Cuối cùng, các dự án này đều được bán dần để trả nợ (mà nhiều người cho là ông dùng tiền để chạy chức phó chủ tịch tỉnh). Trong khi làm phó chủ tịch, ông học Thạc sỹ MBA theo chương trình liên kết với đại học Western Pacific University. Trường này cũng nằm trong danh sách những Scam Universities mà báo chí đã từng nêu. Trớ thêu hơn, ông lại là sinh viên “thủ khoa” của khóa học này.

Về ông Nguyễn Nhật thì cũng từ Mitraco và theo con đường đàn anh Kim cự đã chọn. Nguyễn Nhật có bằng MBA từ đại học Irwine và tiến sỹ từ ĐH dỏm Nam Thái Bình Dương. Dân tình Hà Tĩnh thắc mắc là không biết “ông Nhật đi học khi mô mà có bằng tiến sỹ kinh tế mau rứa?” Ông Nhật mới chạy vô được chân đại biểu quốc hội hồi cuối năm 2007. Sau khi vô quốc hội được anh cả Trần Đình Đàn tạo cho chức vụ ủy viên ủy ban kinh tế QH rồi thì lấy thời gian đâu mà đi học. Thế mà bây giờ lại là “tiến sỹ kinh tế Nguyễn Nhật”!!! Thật là trơ trẽn hết chỗ nói.

Dân tình Hà Tĩnh rất bức xúc với nhiều dự án bánh vẽ mà báo chí đã nêu. Nay thêm nạn quan tham và bằng dỏm nữa. Không biết rồi tình sự sẽ ra sao. Kính đề nghị các cơ quan chức năng vào cuộc làm sạc bộ máy công quyền ở hà Tĩnh nói riêng và Việt nam nói chung.

Tiến Dũng

 

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Giao Duc, Y te | Leave a Comment »

►Tôn Sĩ Nghị – Lê Chiêu Thống; Formosa- Võ Kim Cự

Posted by hoangtran204 trên 21/07/2016

 

Tác giả: Phạm Đình Trọng

20-7-2016

Tập đoàn Formosa là một tập đoàn công nghiệp Đài Loan nhưng hoạt động sản xuất chỉ biết có  lợi nhuận, không đầu tư vốn khắc phục hậu quả độc hại do dây chuyền sản xuất tạo ra đã gieo chết chóc cho con người và hủy diệt sự sống tự nhiên trong môi trường.

Chính người dân Đài Loan tháng 5.2010 đã công bố bức thư chỉ ra tám tội ác của Formosa:

1. Đặt lợi nhuận cao hơn sự sống của con người.

2. Đẩy sự sống trái đất vào cảnh khốn cùng.

3. Biến dòng sông lớn nhất Đài Loan khô cạn vì đã hút 345.000 tấn nước mỗi ngày.

4. Đầu độc bầu trời và lá phổi của sự sống.

5. Trái đất đang ấm lên còn thải thêm nhiều chất độc làm trái đất càng nóng lên mau lẹ.

6. Di họa ô nhiễm nguồn nước và không khí sẽ kéo dài trong hàng thiên niên kỉ.

7. Di họa rác thải công nghiệp sẽ gây họa đến 10 thiên niên kỉ sau.

8. Formosa là một tập đoàn nói dối, không thực hiện đúng cam kết với người dân.

Năm 2009, tổ chức Vì Môi Trường Ethecon, Đức, đã trao giải Hành Tinh Đen cho ông chủ tập đoàn Formosa FPG, Formosa Plastics Group, với bản hạch tội:

Lịch sử của FPG gắn liền với những tai họa về xã hội và môi trường trên phạm vi toàn cầu:

–  Lợi dụng xu thế quốc tế đang chối bỏ các sản phẩm  PVC  vì thuộc tính nguy hại cố hữu của chất này, FPG càng đẩy mạnh sản xuất PVC và trở thành nhà cung cấp hàng đầu các sản phẩm này, thậm chí coi thường cả việc cấm một số sản phẩm PVC tại Đài Loan.

(Polyvinyl chloride hay PVC: là sản phẩm nhựa cứng, nhựa mềm, thí dụ: bao ny lông, thùng nhựa, ống nhựa, chai nước, đồ chơi trẻ em…, phthalate là plastic, chứa 6 carbon, được trộn vào PVC để gia tăng độ dẻo dai, độ bền, và làm ny lông trong suốt. Chì hay lead cũng được trộn vào PVC để làm tăng độ bền, dai, giữ màu sắc, và độ bóng. Phthalate 6 carbon được sử dụng nhiều hơn phthalate 3 carbon (ít độc). Formosa dùng phthalate 6 carbon. Phthalate gây ung thư, biến đổi DNA trong tế bào, khi tế bào phân chia (sinh sản) vì DNA bị biến dạng, nên gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới di truyền, phụ nữ sinh con bị quái thai, dị dạng nơi trẻ mới sinh. Chì trong ống nước bằng nhựa PVC  hòa tan vào nước, rồi vào máu, gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe. Các hãng xe hơi Honda, Toyota, Nissan đã loại bỏ PVC (có chứa phthalate) trong nội thất xe kể từ 2007; các nước Âu châu trong khối EU đã cấm sử dụng phthalate hòa trộn vào PVC kể từ 2015 – Trần Hoàng).

–  Năm 1998 FPG bị bắt quả tang khi định xả 3000 tấn rác độc tại vùng cảng biển Sihanoukville của Campuchia.

–  FPG thường xuyên để xảy ra các tai nạn sản xuất gây chết người, nhiều vụ nổ ở mức sát thảm họa buộc phải di tản dân chúng.

–  FPG nằm trong nhóm 10 thủ phạm gây ô nhiễm lớn nhất tại Đài Loan, gây ra 25% trên tổng số khí nhà kính do Đài Loan phát ra.

–  Thái độ coi thường luật pháp, môi sinh và hòa bình, cộng đồng và quyền con người của FPG có thể thấy rõ trong một ví dụ tại Delaware, Hoa Kỳ.

Và tổ chức Vì Môi Trường Ethecon dõng dạc Tuyên án: Các người chống lại nhân loại và môi trường vì tính ích kỷ, lòng tham lam vô độ, bất chấp cả luật pháp và đạo đức. Các người xứng đáng được bêu dương.

Với tội ác chống sự sống, chống loài người như vậy, Formosa đi đến đâu cũng bị xua đuổi. Là đại họa của sự sống tự nhiên, đại họa của giống nòi dân tộc, Formosa đã bị xua đuổi ở Mỹ, ở Ấn Độ, nhưng một chức sắc đảng Cộng sản Việt Nam, Ủy viên trung ương đảng, Bí thư tỉnh ủy Hà Tĩnh Võ Kim Cự đã thậm thụt tiếp xúc với Formosa, thậm thụt chạy thủ tục hành chính để rước đại họa Formosa về Hà Tĩnh với tốc độ của đội quân nhà Thanh được Lê Chiêu Thống dẫn đường từ Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam, Quí Châu rầm rập tiến vào xâm lược nước ta cuối thế kỉ 18.

Từ Hà Tĩnh chạy ngược chạy xuôi ra Hà Nội, sang Đài Bắc, đôn đáo rước đại họa Formosa về đầu độc giống nòi, tàn phá quê hương, hành động của Võ Kim Cự ở đầu thế kỉ 21 hoàn toàn giống như hành động của Lê Chiêu Thống cuối thế kỉ 18 từ Kinh Bắc tất tả chạy sang Bắc Kinh phủ phục trước Càn Long vua nhà Thanh, xin Càn Long đưa quân sang chiếm Đại Việt rồi đích thân Lê Chiêu Thống dẫn Tôn Sĩ Nghị đưa 29 vạn quân Thanh tràn qua biên giới vào chiếm Thăng Long.

Cuối năm 1788 Tôn Sĩ Nghị cùng 29 vạn quân Thanh vào Thăng Long chưa kịp gây tội ác thì đầu năm 1789 đã bị vua Quang Trung của nước Nam đốc thúc quân Đại Việt đánh tan tác, thây lính Thanh chất thành gò thành đống ở kinh kì Thăng Long, từ Ngọc Hồi đến Đống Đa, xác quân Thanh xâm lược trôi nghẽn cả dòng sông Hồng.

Lịch sử Việt Nam mãi mãi khắc tên Lê Chiêu Thống là tên bán nước ô nhục. Còn Võ Kim Cự rước Formosa về đầu độc biển Việt Nam tàn phá đất nước Việt Nam, diệt chủng giống nòi Việt Nam thì được đảng cộng sản Việt Nam đưa vào Quốc hội của đảng!

© Phạm Đình Trọng

© Đàn Chim Việt

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Làm ăn chung với Trung Quốc, Thực Phẩm và sức khỏe, Y te | Leave a Comment »

► URC VN và Bộ Y tế VN bắt tay trong bóng tối để chối bỏ trách nhiệm đầu độc chì hàng triệu người!!!

Posted by hoangtran204 trên 11/05/2016

10-5-2016
7 HOURS AGO · PUBLIC
Được sự ủng hộ của các cơ quan truyền thông và đông đảo người dân VN, tôi xin tiếp tục cung cấp thông tin về sự việc vô cùng nghiêm trọng này!
Cho dù URC VN và Bộ Y tế đang cố gắng dùng mọi chiêu trò ma mãnh để hòng chối tội thì chỉ có một sự thật duy nhất: “Trà C2 và Rồng đỏ của URC bị nhiễm độc chì rất nặng. Độc tố này đến từ hàng trăm tấn Acid Citric bị nhiễm độc chì do Công ty Weifang, Trung Quốc – nhà cung cấp nguyên liệu cho URC từ nhiều năm nay cung cấp.” Lô hàng acid citric  này đã được URC đưa vào sử dụng từ tháng 11/2015, trung bình mỗi tháng 40-50 tấn, hiện lô hàng này đã được sử dụng hết để pha chế hàng chục triệu chai C2 và Rồng đỏ. Với tốc độ tiêu thụ C2 và Rồng đỏ trên thị trường hiện nay, thì chỉ 30 ngày sau khi sản xuất, hàng chục triệu chai nước giải khát chứa độc tố chì này sẽ đi vào cơ thể hàng triệu người Việt Nam, trong đó phần lớn là trẻ em, học sinh.
“Trao đổi với Báo Giao thông, bà Nguyễn Thiên Hương, Phụ trách truyền thông của Công ty URC Việt Nam đã xác nhận phiếu kiểm nghiệm nói trên và cho biết đây chỉ là kết quả kiểm nghiệm nguyên liệu, không phải kết quả kiểm nghiệm sản phẩm.” (http://www.baogiaothong.vn/su-that-vu-nuoc-c2-rong-do-bi-to-nhiem-doc-chi-d149436.html).
Vậy thưa bà Hương, bà giải thích ra sao với kết quả kiểm nghiệm dưới đây ký ngày 16/03/2016 của NIFC đối với 2 thành phẩm là trà xanh hương chanh C2 thuộc lô sản xuất ngày 04/02/2016 và nước tăng lực hương dâu hiệu Rồng Đỏ thuộc lô sản xuất ngày 19/02/2016 đều có hàm lượng chì cao hơn gần gấp đôi lượng cho phép (vùng khoanh đỏ). Các mẫu này được URC VN gửi cho NIFC ngày 22/02/2016:
Kết quả kiểm tra ngày 16/03/2016 cho thấy hàm lượng Chì trong Rồng đỏ là 0,08 mg/l, hàm lượng Chì trong C2 là 0,079 mg/l cao bất thường so với quy định
Cho rằng Viện Kiểm nghiệm vệ sinh an toàn thực phẩm quốc gia – Bộ Y tế (NIFC) không chính xác, URC gửi mẫu lần 2 cho NIFC vào ngày 24/03/2016. Nhưng kết quả kiểm nghiệm ký ngày 05/04/2016 cho thấy hàm lượng chì trong các sản phẩm này còn cao hơn lần trước :
Kết quả kiểm tra ngày 05/04/2016 cho thấy hàm lượng Chì trong Rồng đỏ là 0,085 mg/l, hàm lượng Chì trong C2 là 0,087 mg/l còn cao hơn lần kiểm tra đầu tiên
Cần phải nói thêm, URC VN là một doanh nghiệp Philippines đầu tư vào VN, phần lớn các máy móc, dây chuyền công nghệ của công ty này đều là đồ second hand rất lạc hậu từ Trung Quốc, nhập về VN từ các nhà máy cũ của tập đoàn URC tại Philippines. Để giảm giá thành, URC luôn nhập các nguyên liệu, hương liệu kém chất lượng từ Trung Quốc, đặc biệt là các lô hàng nguyên liệu sắp hết hạn sử dụng giá rẻ như bèo. Đây là nguyên nhân các sản phẩm của URC rất kém chất lượng, độc hại và không thể tiêu thụ ở các thị trường cao cấp mà chỉ nhằm vào các thị trường mà năng lực quản lý lỏng lẻo, cán bộ dễ mua chuộc và nhận thức của người tiêu dùng không cao như Việt Nam, Campuchia, Philippines,…
Để “xử lý” kết quả thử nghiệm rất xấu này, URC VN lần thứ 3 gửi mẫu của lô hàng trên lên cho Viện Kiểm nghiệm vệ sinh an toàn thực phẩm quốc gia – Bộ Y tế (NICF) ngày 15/04/2016, đồng thời Lãnh đạo URC VN giao bộ phận QA mang quà đến cho ông Sơn và cô Hồng của NIFC mỗi người 1 tỷ đồng nhét vào 02 thùng sản phẩm C2 và Rồng đỏ trước ngày có kết quả xét nghiệm.
Không biết có phải vì uống C2 và Rồng đỏ “nặng mùi tiền” của URC hay không mà kết quả kiểm tra lần 3 ngày 21/04/2016 thành công rực rỡ, mọi chỉ số trở về mức bình thường một cách kỳ diệu.
Kết quả kiểm tra ngày 21/04/2016 cho thấy hàm lượng Chì trong Rồng đỏ là 0,048 mg/l, hàm lượng Chì trong C2 là 0,049 mg/l vừa đạt tiêu chuẩn 0,05 mg/l  !!!
Vậy còn các kết quả đạt của các Trung tâm khác thì sao?
Sự thật là trong ngành thực phẩm, nước giải khát ai cũng biết, các trung tâm này vừa không đủ năng lực xét nghiệm, nhưng vẫn công khai tuyên bố: thực hiện “xét nghiệm theo yêu cầu khách hàng”. Sự thật rất kinh khủng, công ty muốn kiểm nghiệm sản phẩm của họ về độ an toàn và thích kết quả đẹp thế nào cũng có, chỉ cần đưa phong bì đủ tiêu chuẩn về độ dày là được hết. Ăn cơm của URC quanh năm, nên họ xét nghiệm năm này qua năm khác không bao giờ thấy chì trong các sản phẩm của URC là điều đương nhiên!!!
Tất cả các mẫu đang được URC đưa đi xét nghiệm nước ngoài đều không phải là các sản phẩm nhiễm độc chì đã được hàng triệu người tiêu dùng VN đưa vào cơ thể từ tháng 2/2016. Bởi vậy, các sản phẩm ấy cho dù có gửi đi Tây hay đi Tàu để xét nghiệm cũng sẽ chẳng bao giờ thấy có chì. Do đó, vài ngày tới, URC sẽ công bố kết quả xét nghiệm từ nước ngoài để chứng minh là sản phẩm của họ không nhiễm chì. Đây là một chiêu trò mà Lãnh đạo URC cố công dàn dựng mấy ngày qua vì mẫu đem đi thử không phải là mẫu nằm trong lô hàng bị nhiễm độc chì! Chiêu trò đánh lận con đen này chỉ có thể che mắt người dân chứ không thể qua mặt cơ quan chức năng nếu họ làm việc nghiêm túc!
Vậy các cơ quan chức năng của VN làm việc nghiêm túc thế nào?
Về phía Bộ Y tế, ngay sau thông tin bị công bố thì có một loạt các động thái “rất quyết liệt” và “rất nghiêm túc” như kiểm nghiệm độc lập các mẫu trên thị trường và tại URC (Cục An toàn thực phẩm – Bộ Y tế), hay chuẩn bị tiến hành thanh tra (Thanh tra Bộ Y tế). Thật ra các hoạt động này chỉ làm mục đích xoa dịu dư luận, lấy lại hình ảnh cho Bộ Y tế và câu giờ cho URC VN giở các chiêu trò che tội, còn các kết quả xét nghiệm hay thanh tra đều sẽ là không có vấn đề gì, không có sai phạm.
Vì nếu có sai phạm lần này thì có nghĩa là hàng trăm cuộc thanh tra kết thúc ở quán nhậu với những phong bì dày cộp, những biên bản kết quả “đẹp như mơ” trước đây không lẽ lại là dối trá ??!
Dư luận vẫn chưa quên cuộc thanh tra “cưỡi ngựa xem hoa” lạ kỳ và đạt kỷ lục thế giới về độ thần tốc chỉ diễn ra trong 1 tiếng 35 phút (kể cả thời gian đọc quyết định và viết biên bản) ngày 15/09/2015 của Đoàn thanh tra liên ngành VSATTP đã tiến hành đợt kiểm tra đối với công ty URC VN (http://soha.vn/xa-hoi/cuoc-thanh-tr…).
Nếu họ làm việc nghiêm túc thì URC VN có thể xây trái phép nguyên một nhà máy 38 triệu USD ngay tại Hà Nội không? (http://dantri.com.vn/xa-hoi/phat-hien-nha-may-38-trieu-usd-xay-dung-sai-phep-o-ha-noi-20151016074608054.htm)
Nếu họ làm việc nghiêm túc thì tại sao mâm cơm của người Việt lại ra nông nỗi này, nhìn đâu cũng thấy độc (http://danviet.vn/tin-tuc/mam-com-c…)
Xin khẳng định, trong số 5 mẫu Bộ Y tế thu thập trên thị trường là hàng sản xuất trong tháng 3, tháng 4/2016 – đây không phải là những mẫu bị nhiễm độc chì, các sản phẩm nhiễm độc chì này đã được tiêu thụ và thâm nhập vào cơ thể hàng triệu người Việt Nam từ đầu năm 2016. Các biên bản xét nghiệm trên cho thấy Bộ Y tế biết rất rõ sản phẩm của URC nhiễm độc chì từ rất sớm nhưng bị “tê liệt vì tiền” nên vẫn để URC bình chân như vại tiếp tục sản xuất và gieo rắc chất độc chết người lên đầu dân VN.
Muốn xét nghiệm hàm lượng Chì thì các ông Bộ Y tế nên đem các cháu học sinh thường xuyên uống C2, Rồng đỏ để kiểm tra, Chì đang nằm trong cơ thể các cháu, vượt 1700% lần cho phép và sẽ gây ra hậu quả vô cùng tàn khốc trong thời gian hàng chục năm sắp tới như đã xảy ra ở Quảng Bình và sẽ tiếp tục diễn biến hết sức phức tạp trên cả nước trong thời gian tới! https://www.youtube.com/watch?v=v3d…
Trách nhiệm này sẽ thuộc về ai?
Câu trả lời là sẽ không có ai chịu trách nhiệm gì hết vì bằng mọi giá họ sẽ nguỵ tạo, tiếp tục che giấu và trốn tránh để tiếp tục trục lợi trên sức khoẻ và tính mạng người dân.
Hôm nay, URC đã lên tiếng bằng một câu trả lời không thể dối trá hơn được nữa của bà Nguyễn Thiên Hương, Phụ trách truyền thông của URC VN trên báo Tri thức trẻ (http://cafebiz.vn/urc-viet-nam-noi-… ):
Nếu ngay từ đầu kiểm tra nguyên liệu mà phát hiện nhiễm độc chì thì chúng tôi sẽ không sản xuất C2. Nguyên liệu này được kiểm tra sau khi đã sản xuất
Câu trả lời này đã bôi một vết nhơ vĩnh viễn lên bộ mặt uy nghi của Bộ Y tế. Trách nhiệm của họ ở đâu khi để một doanh nghiệp thuộc trách nhiệm quản lý của họ gây ra hậu quả thảm khốc lên hàng triệu người VN.
Chúng ta không chấp nhận để họ bắt tay trong bóng tối bịt miêng, thao túng và gieo rắc tai ương lên đầu con cháu chúng ta. Hãy giúp chúng tôi chia sẻ rộng rãi thông tin này!
Chúng tôi sẽ tiếp tục lên tiếng!
Trần Ngọc Nga
Đại diện những người Vn còn có lương tri tại URC VN.

Posted in Moi Truong bi O nhiem, Thực Phẩm và sức khỏe, Xuất Nhập Cảng, Y te | Leave a Comment »

►Thuốc chống sốt rét và bộ đội cộng sản

Posted by hoangtran204 trên 03/11/2015

Thuốc chống sốt rét và lính cộng sản

BĐLB VOA

Bùi Văn Phú

1-11-2015

Truyền thông quốc tế đưa tin đều nhắc đến sự kiện công trình nghiên cứu về thuốc chống sốt rét của bà Tu là với mục đích giúp giảm số tử vong của binh lính cộng sản chiến đấu chống Mỹ tại chiến trường Việt Nam. Ảnh: Reuters

Hôm đầu tháng Mười vừa qua, giải Nobel Y học đã được ủy ban tuyển chọn trao cho ba nhà nghiên cứu là Tu Youyou từ Trung Quốc, William Campbell từ Ireland và Satoshi Omura từ Nhật Bản.

Công trình nghiên cứu của bà Tu là tìm ra thuốc chống sốt rét từ một loại cây trong thập niên 1960. Ông Campbell và ông Omura tìm ra phương pháp trị liệu nhiễm trùng cho người mắc bệnh do ký sinh trùng trong giun tròn sinh sản nơi sông hồ.

Bà Tu sẽ nhận được một nửa số tiền giải thưởng, tức khoảng 480 nghìn đôla, và hai nhà nghiên cứu Campbell và Omura chia nhau nửa còn lại.

Truyền thông quốc tế đưa tin đều nhắc đến sự kiện công trình nghiên cứu về thuốc chống sốt rét của bà Tu là với mục đích giúp giảm số tử vong của binh lính cộng sản chiến đấu chống Mỹ tại chiến trường Việt Nam. Lính cộng sản nào thì có báo đưa tin đó là lính Trung Quốc, có báo cho biết đó là bộ đội Bắc Việt.

Sau khi thông tin được đưa ra, phía Việt Nam đã có nhiều người lên tiếng phủ nhận việc thuốc chống sốt rét của bà Tu đã được dùng để chữa trị bộ đội cộng sản Việt Nam trong cuộc chiến tranh chống Mỹ.

Các mạng truyền thông thế giới đã đưa tin về bà Tu và giải Nobel Y học như sau:

Mạng BBC Tiếng Anh: “Năm 1967 lãnh tụ cộng sản Mao Trạch Đông quyết định là có một nhu cầu khẩn trương cấp quốc gia trong việc tìm ra cách chữa bệnh sốt rét vì, vào thời điểm đó, bệnh này do muỗi gây ra lan tràn nên đang giết chết lính Trung Quốc đang đánh nhau với Mỹ trong rừng ở Bắc Việt Nam. Một đơn vị nghiên cứu bí mật đã được thành lập để tìm cách chữa trị bệnh này.”

Kênh truyền hình CNN: “Dự án 523 được hình thành vào năm 1967 bởi Chủ tịch Mao Trạch Đông là người muốn giúp binh lính cộng sản đang chiến đấu trong rừng đầy muỗi ở Việt Nam, nơi mà họ đang chết vì sốt rét nhiều hơn là vì súng đạn.” (http://www.cnn.com/2015/10/06/asia/china-malaria-nobel-prize-tu-youyou/index.html)

Mạng slate.com: “Thuốc được tìm ra năm 1967 nằm trong một dự án có mục đích chống sốt rét ở nơi trước đây gọi là Miền Bắc Việt Nam và ở miền Nam Trung Quốc. Dự án 523, tên số được đặt theo ngày khởi xướng là tháng 5 ngày 23 năm 1967 với sự tham gia của hơn 500 nhà nghiên cứu từ 60 học viện trên toàn quốc [Trung Quốc] trong đó có bà Tu, lúc đó là một nghiên cứu sinh”

Báo The Telegraph: “Qua nghiên cứu dành cho binh lính cộng sản đang chiến đấu trong cuộc chiến tranh Việt Nam, thuốc chữa bệnh của Tu Youyou là đột phá chủ yếu trong việc chống sốt rét trên toàn cầu.”

Tờ báo này viết thêm: “Căn bệnh cũng đang gây thiệt hại nặng trong quân đội đồng minh cộng sản của Trung Quốc là Bắc Việt, với số bộ đội chết vì sốt rét trong rừng trong cuộc chiến chống lại quân Mỹ nhiều hơn là chết vì bom đạn Mỹ.”

Báo The New York Times: “Bắc Việt, một đồng minh quan trọng đang ở vào giữa thời kỳ chiến tranh với Mỹ, đã yêu cầu tìm cách giảm số bộ đội chết vì bệnh sốt rét, mà thuốc chloroquine đã trở nên ít hiệu nghiệm. Bệnh sốt rét cũng giết chết rất nhiều người sinh sống ở miền nam Trung Quốc.”

Thông tin phổ biến cho biết bà Tu Youyou khi làm công tác nghiên cứu đã tìm ra Artemisinin từ cây thanh hao hoa là dược tố được dùng để chế biến thuốc chống sốt rét.

Khám phá đó nằm trong một dự án bí mật do Chủ tịch Mao Trạch Đông khởi xướng năm 1967 vào thời kỳ Cách mạng văn hóa nên phải giữ kín.

Dược tố Artemisinin được tìm ra năm 1967, qua Dự án 523, nhưng đã không được chính thức công bố cho đến năm 1979. Khi khám phá này được phổ biến cũng không ghi tên bà Tu Youyou mà chỉ ghi “Nhóm Thanh Hao hoa Phối hợp Nghiên cứu chống Sốt rét”.

Vì bà Tu không là thành viên của Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc nên khi được trao giải Nobel Y học thì đã có những tranh cãi liên quan đến việc có phải chính bà Tu tìm ra thuốc chống sốt rét, hay là một nhóm nhà khoa học và nghiên cứu làm việc chung với bà tại viện nghiên cứu thuốc nam.

Trong nhiều năm, những khám phá của bà Tu về dược tố này không được giới chức khoa học tại Trung Quốc nhắc tới. Cho đến năm 2011 hai nhà nghiên cứu Louis Miller và Su Xinzhuan từ Học viện Y tế Quốc gia Hoa Kỳ trong khi tìm hiểu về Artemisinin đã công nhận đó là thành quả của bà Tu Youyou.

Bà Tu, năm nay 84 tuổi, thời sinh viên học ngành dược và đã có nhiều năm làm nghiên cứu tại Học viện Y học Cổ truyền Trung Quốc. Tuy nhiên bà ít được biết đến ở Trung Quốc vì bà không được coi là thuộc giới hàn lâm. Bà được gọi là người phụ nữ “Ba không” vì bà: không có bằng bác sĩ y khoa, không có bằng tiến sĩ và không bao giờ làm việc ở nước ngoài.

Đối với giới nghiên cứu về bệnh sốt rét của Việt Nam, thông tin về Dự án 523 với mục đích giúp làm giảm số tử vong của bộ đội cộng sản Bắc Việt trong thời chiến tranh chống Mỹ là không đúng sự thực.

Đạo diễn Đặng Nhật Minh có bài viết trên báo Dân Trí hôm 16/10/2015 với dẫn chứng từ nhiều giới chức y tế Việt Nam phủ nhận mục đích của Dự án 523.

Đạo diễn Đặng Nhật Minh là con trai của cố giáo sư Đặng Văn Ngữ. Ông kể rằng cha ông đã chết tại chiến trường Trị Thiên vào tháng 4/1967 khi đang nghiên cứu cách chữa trị bệnh sốt rét cho bộ đội. Một tuần sau đó, nơi làm việc của bác sĩ Ngữ tại Viện Sốt rét ở Hà Nội cũng bị trúng bom Mỹ nên nhiều công trình nghiên cứu của giáo sư Ngữ đã bị thiêu hủy và việc nghiên cứu vaccin chống sốt rét đã phải ngưng lại.

Sau khi biết được những thông tin về thuốc chống sốt rét liên quan đến bộ đội Việt Nam, đạo diễn Đặng Nhật Minh đã gặp bác sĩ Nguyễn Tiến Bửu và ghi lại:

“Tôi liền gặp bác sỹ Nguyễn Tiến Bửu, Trưởng đoàn chống sốt rét đi vào chiến trường Trị-Thiên năm 1967 cùng với giáo sư Đặng Văn Ngữ để nghiên cứu vaccin chống sốt rét cho bộ đội. Bác sỹ Bửu rất ngạc nhiên về cái tin liên quan đến thuốc của bà Đồ U U (Tu Youyou) đã cứu chữa cho bộ đội Việt Nam. Là người làm việc tại Viện Sốt rét liên tục từ năm 1957 đến năm 1992 trước khi nghỉ hưu, bác sĩ Bửu chưa từng được nghe về dự án 523 do Trung Quốc lập ra để tìm thuốc chống sốt rét cứu bộ đội Việt Nam trong chiến tranh như báo The Guardian và tờ Telegraph của Anh đưa tin.”

Ngày 20/10/2015 báo Dân Trí có bài phỏng vấn giáo sư Lê Ngọc Trọng, nguyên Thứ trưởng Bộ Y tế. Bài báo trích lời giáo sư Trọng:

“Những năm 80, khi làm giám đốc bệnh viện trên Thái Nguyên, có bệnh nhân sốt rét ác tính vào. Anh em trong viện có rỉ tai về loại thuốc của Trung Quốc chữa sốt rét. Thế nhưng thời điểm đó, Việt Nam Chưa có phác đồ sử dụng nên chúng tôi không dùng. Được áp dụng phác đồ điều trị thời điểm đó, người bệnh cũng qua khỏi. Mãi đến năm 1992 Việt Nam mới bắt đầu sử dụng Artemisine trong điều trị sốt rét ác tính. Thuốc này được chiết xuất từ cây thanh hao hoa vàng và có tác dụng rất tốt với sốt rét ác tính, chặn đứng được sự phát triển của bệnh, giảm tỉ lệ tử vong rất nhiều.”

Ghi lại những diễn tiến liên quan đến nghiên cứu chống sốt rét tại Việt Nam theo như giáo sư Trọng kể lại, qua bài báo:

“Để tìm ra chiết xuất này từ cây thanh hao hoa vàng, công đầu là của người Trung Quốc. Nhưng thuốc sử dụng tại Việt Nam, là do một nghiên cứu sinh Việt Nam mang cây thanh hao hoa vàng sang Hungari nghiên cứu, phát hiện chiết xuất ra Artemisine và mang về Việt Nam. Viện sốt rét kí sinh trùng côn trùng Việt Nam là nơi đầu tiên bắt đầu thí điểm loại thuốc này. Đến năm 1992, sau rất nhiều hội thảo khoa học, cố Bộ trưởng Bộ Y tế, GS Phạm Song quyết định cho dùng Artemisine tại Việt Nam từ năm 1992. Như vậy, trước năm 1992 Việt Nam chưa từngsử dụng Artemisine trong điều trị sốt rét. Vì thế, khó có thể nói nước láng giềng đã viện trợ thuốc này để chữa cho bộ đội Việt Nam.”

Bài báo của đạo diễn Đặng Nhật Minh cũng trích lời bác sĩ Nguyễn Tiến Bửu nói rằng Trung Quốc đã không giúp chữa chống sốt rét cho bộ đội, vì chủ yếu vẫn sử dụng thuốc Tây như Cloroquine, Quinine, Paludrine, Quinaquine…

“Nếu bên dược có nhập Artemisinin của Trung Quốc về để điều trị cho bộ đội và nhân dân thì Viện Sốt rét phải là nơi được thông báo đầu tiên để kiểm định trước khi đem ra dùng”. Bác sĩ Bửu cho biết điều đó đã không xảy ra.

Những thông tin mới nhất đưa ra nhân dịp bà Tu Youyou được trao giải cho biết thuốc chống sốt rét của bà khám phá ra không được binh lính Trung Quốc dùng cho đến năm 1979, khi có chiến tranh biên giới giữa Trung Quốc và Việt Nam.

Sự kiện giải Nobel Y học được trao cho bà Tu Youyou về thuốc chống sốt rét có liên quan đến binh lính cộng sản trong thập niên 1960, là thời kỳ cao điểm của cuộc chiến,  cho thấy Trung Quốc đã đưa hàng trăm nghìn binh lính vào Bắc Việt để hỗ trợ miền Bắc Việt Nam trong cuộc chiến chống Mỹ. Vì nếu không có nhiều binh lính tại Việt Nam, chính phủ của Chủ tịch Mao Trạch Đông đâu phải quan tâm đến số lính bị chết vì sốt rét mà đưa ra Dự án 523 để tìm cách giảm số tử vong.

Trong khi đó, mấy năm trước đây, giáo sư Li Guoqian của Đại học Y học Cổ truyền Trung Quốc ở Quảng Châu khi viết về thuốc chống sốt rét và Dự án 523 có ghi rằng Chủ tịch Hồ Chí Minh đã yêu cầu Chủ tịch Mao Trạch Đông giúp Việt Nam tìm cách chống lại bệnh sốt rét đang giết chết nhiều bộ đội.

Qua đó, Dự án 523 được thành hình để nghiên cứu thuốc chống sốt rét và ngày nay đã đem đến cho Trung Quốc giải Nobel Y học 2015.

Posted in Báo chí cách viết, Thuốc tây | Leave a Comment »