Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tám, 2012

►Thắp lên ngọn đuốc Việt Nam!

Posted by hoangtran204 trên 30/08/2012

Thắp lên ngọn đuốc Việt Nam!

Bao nhiêu năm đấu tranh trong quốc nội, oằn mình trước cái chết và trưởng thành vượt bậc nhờ các cuộc gây quỹ yểm trợ của cộng đồng Hải ngoại trên khắp thế giới, hôm nay (26-8-2012), tôi mới thực sự tham gia vào cuộc gây quỹ yểm trợ mang tầm vóc quy mô của ủy ban Sacramento ngay nơi mình cư ngụ.

Có lẽ ý thức được thời cơ chính trị: “Cộng sản đánh nhau và cơ hội của chúng ta”, nên số người đến tham dự khá đông. 450 người thuộc đủ mọi tầng lớp xã hội từ bác sĩ, kỹ sư, doanh nhân, người bán hàng … cả người Việt , người Hoa, người Mỹ. Nhiều gia đình kéo cả đại gia đình- hai, ba thế hệ đi, nhằm mục đích yểm trợ cho các nhà dân chủ trong quốc nội (thông qua ban tổ chức) càng nhiều càng tốt.

Nếu theo định nghĩa của nhà tư tưởng lỗi lạc người Đức: “Cách mạng là ngày hội của quần chúng” thì buổi gây quỹ chiều nay tại nhà hàng Rice Bowl thực sự là ngày hội của cộng đồng người Việt tại thủ phủ Sacramento.

Theo bác Huỳnh Hóa – chủ tịch ủy ban cho biết: Cuộc gây quỹ được chuẩn bị từ đầu năm 2012, khi những tia nắng xuân ấm áp còn trải vàng nơi mặt đất và làn gió xuân không lồng lên như ngựa hoang trong không khí oi nồng, nóng bỏng của mùa hè miền bắc Cali như lúc này…

Để cho một ngày bình thường được cháy lên trong lòng cộng đồng người Việt tại Sacto, Ủy ban bắt đầu nhóm họp, phân công nhau từng người, từng việc cụ thể , từ việc nhỏ như đón khách, sắp xếp bàn ăn, chỗ ngồi, đến việc soạn thảo các văn bản, tài liệu, thông báo trên hệ thống truyền thông, đi đến các nơi gặp gỡ từng người hay từng tổ chức đảng phái, hội đoàn yêu nước trong cộng đồng, nhằm tập hợp được số lượng người tham dự đông đảo nhất, vừa kỷ niệm 5 năm ngày thành lập ủy ban( 26-8-2007) vừa gom góp những bát nước nghĩa tình về yểm trợ tại quê nhà, sao cho bát nào bát nấy được trọn vẹn, không vơi hụt, sóng sánh một giọt nhỏ để tiếp sức các anh chị em trong chặng đường sắp tới, khi ánh sáng tự do dân chủ cuối đường hầm độc đạo, độc tài đã le lói, rạng ngời.

Suốt ba, bốn tháng trời, ngọn lửa yêu nước, căm thù chế độ cộng sản – đã ngún cháy trong lòng các thành viên của ban tổ chức và dần dần lan tỏa sang các cá nhân riêng rẽ trong cộng đồng, tạo thành cả rừng nến rực sáng trong buổi chiều hôm nay. Bao nhiêu hình ảnh anh em yêu nước bị đọa đầy nơi ngục tối, những người ngư dân hiền lành chân chất bị tàu Trung Quốc đánh, bắt. Cảnh đàn áp dã man của công an cộng sản Việt Nam, bao lời ca tiếng hát bị giam cầm trong 4 bức tường nhà giam …lập tức được chiếu lên, phát lại, găm vào lòng người dự, người nghe những ấn tượng bồi hồi, xúc động, thương tâm, cảm kích, uất hận tuôn trào, thu hút cả gần nghìn con mắt cùng hướng về màn hình- nơi diễn tả trung thực nhất sự hèn hạ, dã man của đảng cộng sản Việt Nam- một con quaí vật khổng lồ có 14 cái đầu ngu đần, độc ác, 28 đôi chân, tay thô bạo và cũng là 14 cái dạ dày khổng lồ, 14 quả tim khô héo , ăn vẹt cả đất nước quê hương. Đầu tiên là bòn rút quỹ công trên cơ sở những đồng thuế của dân chia chác cho nhau, sau đó là bán tài nguyên thiên nhiên đất nước, lấy tiền tỉ bỏ túi, cuối cùng là cướp đất người dân. Theo quy luật tất yếu của đảng cướp thì khi không còn gì để cướp nữa ,chúng sẽ quay ra cướp bóc lẫn nhau , tùy theo quyền lực của mỗi nhóm…Lợi ích càng nhiều, cắn xé nhau càng lắm. Sự phân hóa mỗi ngày một lớn … cho đến khi tự hủy .Ngày tàn của quái vật đảng đã gần kề, ngày về lại quê hương yêu dấu đang định hình trong tim óc mỗi người Việt xa quê. Vì vậy hơn lúc nào hết , mỗi người dân hải ngoại phải trở thành một điểm tựa, một nạng chống tinh thần cho các anh em dân chủ trong nước, để tố cáo , lột trần thực chất của nhà nước xã hội chủ nghĩa thịt dân và ăn dân , thúc đẩy tiến trình tự do dân chủ đến sớm hơn.

Mở đầu buổi gây quỹ là các nghi thức trang trọng: Chào cờ, hát quốc ca, rồi phút mặc niệm  để tưởng nhớ tới những người đã chết trong tù như Trương Văn Sương, Nguyễn Văn Trại, Lê Trí Tuệ, Nguyễn Văn Bình*, Đặng Ngọc Liêng v.v. cùng bao nhiêu con người bằng xương bằng thịt đang bị đọa đầy chết đi sống lại nơi địa ngục cộng sản như Đại Úy Nguyễn Hữu Cầu, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, Luật sư Cù Huy Hà Vũ, Dân Oan Xuyên Thế Kỷ Lê Thị Kim Thu, Blogger Điếu Cày, nhà báo– cựu thanh tra công an Tạ Phong Tần, Anh Ba Sg Phan Thanh Hải, nhạc sĩ Việt Khang, Đỗ thị Minh Hạnh, Trần thị Thúy, Hồ thị Bích Khương v.v

Tiếp theo là dàn đồng ca nữ trong cộng đồng Sacramento, từ hoa hậu Ngọc Lan, Nguyễn Mùi, Helen Đặng, Thanh Phưong, Julie, Tiffanie, Tiểu Lan…đến luật sư Bùi Thu Trang, ca sĩ Hoài Hương v.v Những câu hát trữ tình gợi cảm, tha thiết đầy nghẹn ngào xúc động vang lên khắp các dãy bàn tròn trong khuôn viên nhà hàng, gợi nhớ về một thời hào hùng dựng nước và giữ nước của cha ông đến khi bị bóng ma cộng sản tràn vào, trùm lên cuộc sống của gần 90 triệu con hồng, cháu lạc Việt Nam:

Từ khi tôi chào đời
Bập bẹ hai tiếng Việt Nam
Yêu quê hương qua từng trang sách
Hùng Vương, Phù Đổng rạng ngời

Trải qua bao thời đại
Thăng trầm theo những buồn vui
Quê hương sau ngày lửa khói
Tự Do, Hạnh Phúc xa vời.

Tuy cách xa tổ quốc cả nửa vòng trái đất, nhưng tấm lòng gắn bó với quê hương đất nước thì mãi mãi trường tồn, vì vậy khi biết rõ con quái vật cộng sản đang tàn sát đất nước quê hương, cướp đến mảnh đất cuối cùng của người dân nghèo khó nơi quê nhà liền động lòng trắc ẩn, không thể ngồi yên…những danh sách ủng hộ càng ngày càng nhiều thêm, dài mãi ra, từ một tấm lòng đến hàng chục ,hàng trăm tấm lòng trong cả cộng đồng gần hai mươi nghìn người Việt tại đây, như ông Sáu Vòng ( chủ siêu thị Vĩnh Phát) 600 USD, American Furniture Galleries 400.00 USD. Tiến sĩ Võ Quý Hân: 300 USD ,Hội cao niên 200 USD, hội Phan Rang: 100 USD v.v nâng số tiền ủng hộ lên 7000 USD( không kể tiền gây quỹ từ 450 người đến dự là 6000 USD).

Cùng với sự hiện diện của ban tổ chức, 450 con người có mặt trong buổi gây quỹ yểm trợ chiều nay là 450 chiến sĩ nhân quyền, tự đứng lên “đáp lời sông núi” theo lời kêu gọi của nhạc sĩ Trúc Hồ:

Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi,
Tổ quốc lâm nguy, xương máu này ta nguyện hiến dâng.
Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi,
Quyết bảo vệ giang san, ta thà chết cho quê hương.

Tự do của Việt Nam bao nhiêu năm qua đã và đang phải đổi bằng giá máu, vì vậy 450 cá nhân trong cộng đồng trở thành 450 bình dưỡng khí cung cấp ô xy và hơi thở, chất dinh dưỡng cho hàng trăm nghìn “thợ lặn” là các anh em dân chủ trong nước, những người thợ lặn không chuyên trong vũng lầy xã hội chủ nghĩa, cũng là những thiên thần trong bóng tối, những người tự nguyện:

Mang ánh sáng…vào nơi tối tăm
Mang tình yêu…xóa tan hận thù
Mang Tự Do, Công Bình, Nhân Ái
Cho Việt Nam ngày mai…ngời sáng

Trong khi ban tổ chức tình nguyện “Thắp lên ngọn đuốc Việt Nam, thắp lên Tình Yêu, Tự Do, Công Lý” , cũng như Bình An, Hạnh Phúc cho mọi người dân trong quốc nội, thì 450 thành viên có mặt trong nhà hàng Rice Bowl tự nguyện bước theo lời kêu gọi trân trọng của ban tổ chức cùng thắp lên hàng trăm ngọn đuốc Việt Nam, với một niềm tin về ngày mai tươi sáng, để “hiến dâng cuộc sống cho đời”.

Giữa không khí đông vui náo nhiệt của nhà hàng, chuỗi khẩu hiệu đanh thép vang lên:“Hoàng Sa -Trường Sa- Việt Nam”, và một kẻ điên cuồng, hung hãn xông vào bẻ quặt hai cánh tay người hô ra sau, bập vào còng sắt số 8, trong khi bàn tay còn lại quật dùi cui tới tấp vào thân hình rắn rỏi, gầy guộc của anh..Lập tức cả nhà hàng lặng đi khi giọng hát của anh bất thần cất lên như một ánh thần quang chớp sáng từ trái tim anh phóng tới:

Xin hỏi anh là ai?
Sao bắt tôi, tôi làm điều gì sai?
Xin hỏi anh là ai?
Sao đánh tôi chẳng một chút nương tay?
Xin hỏi anh là ai?
Không cho tôi xuống đường để tỏ bày
Tình yêu quê hương này, dân tộc này đã quá nhiều đắng cay!

Ngồi lặng lẽ quan sát mọi người, mọi việc suốt 4 tiếng đồng hồ của cuộc gây quỹ, tôi chợt nhớ tới hình ảnh của những con dã tràng và lời ví:

Dã tràng xe cát biển đông
Nhọc nhằn mà chẳng nên công trạng gì

Song các thành viên trong ủy ban gây quỹ, từ bác Huỳnh Hóa (chủ tịch ) bác Trần Gia Tường( cố vấn) chị Phạm Diễm Hương( tổng thư ký) anh Nguyễn Văn Lợi(thủ quỹ). Anh Phan Lăng( trưởng ban văn nghệ ) cùng bao nhiêu thành viên khác, thực sự là những con dã tràng xe những hạt cát công đức, nghĩa tình về cho các nhà đấu tranh dân chủ trong nước, để ngày tiếp ngày, lập nên một trang sử mới hào hùng cho đất nước, đẩy bóng ma cộng sản về với bóng đêm, như dòng lịch sử của người Việt đã viết:

Đây muôn triệu con tim, đây muôn triệu khối óc,
Cùng giòng máu Việt Nam.
Đây Hưng Đạo Vương, đây Lý Lê Trần,
Bốn ngàn năm, chưa một lần khuất phục ngoại xâm.

…Một dòng lịch sử nhỏ bé lẫn trong muôn vàn dòng lịch sử thế giới hiện đại nhưng rất đáng lưu tâm, khâm phục, bởi ở đó, mỗi khi có giặc ngoại xâm thì từ đầu trang đến cuối trang, từ đầu đất nước đến cuối đất nước, từ trong ra ngoài, từ già trẻ lớn bé, gái trai, bưng biền miền núi, đồng ruộng thôn quê, ông cha đều khươ chiêng gióng trống, nổi dậy chống xâm lược. Suốt 4000 năm lịch sử hào hùng đau thương của mình. Ông cha ta đã từng: bình Ngô, chinh Tống, phá Nguyên, dẹp Thanh, đánh Minh, chống Pháp, kháng Nhật, thắng Tàu …và chiều nay, 450 người nơi thủ phủ Sacramento dưới sự điều hành của ban tổ chức, lại tiếp tục phát huy trí tuệ và bản lĩnh của dân tộc mình để “thắp lên ngọn đuốc Việt Nam”

Sacramento 27-8-2012

© T.K.T.T

© Đàn Chim Việt

http://www.danchimviet.info/archives/64297

Advertisements

Posted in Từ Thiện - Gây Quỹ | Leave a Comment »

►“Chúng ta hãy cứ để cho những người cộng sản ăn cắp, họ sẽ cho chúng ta dân chủ”

Posted by hoangtran204 trên 29/08/2012

Đó là câu nói của: Adam Michnik, hiện là Tổng biên tập nhật báo “Gazeta Wyborcza“, lớn nhất Ba Lan và có uy tín ảnh hưởng tại Ba Lan và Đông Âu, được Viện báo chí quốc tế (IPI) năm 2000 xếp vào danh sách “50 Anh hùng của báo chí tự do”. (LDĐ)

Bài 1

Nước Việt buồn và gia tài để lại của bọn mafia đỏ

“Chúng ta hãy cứ để cho những người cộng sản ăn cắp, họ sẽ cho chúng ta dân chủ” – Adam Michnik

 Một tuần sau vụ bê bối của của ông chủ ngân hàng ACB và “bầu” Kiên bị bắt giữ hôm 20/8, trong con mắt bi quan và thất vọng của người dân Việt bình thường, tất tần tật các đại gia sống trong những biệt thự nguy nga, đi xe siêu sang trọng, ăn xài hoang túng, đều có thể là những tên ăn cắp. Trước bầu Kiên ít ngày, họ đã chứng kiến những đại gia khác được cho là “làm ăn đàng hoàng” cũng… bất chợt dính vòng lao lý. Lùi xa hơn thì nhiều.

Sản xuất ra một rừng luật và các nghị định vi hiến để trị dân, nhưng bản thân thì không chịu sự chi phối nào của cơ chế nhà nước pháp trị, trong những năm qua, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đã tạo ra một xã hội tư bản vô chính phủ, mọi rợ, một bộ máy cai trị dung dưỡng tham nhũng, nơi mà các quan chức chóp bu cấu kết với giới tư nhân để tư bản hoá khu vực kinh tế công, làm giàu riêng bằng cái giá phải trả của 90 triệu người.

Tờ Tuổi Trẻ ngày 23/8 vạch ra thủ đoạn kiếm tiền của “bầu” Kiên là bằng cách thành lập các công ty con có vốn điều lệ lớn, phát hành cổ phiếu bán cho ngân hàng để “huy động” vốn, rồi lấy tiền từ ngân hàng mua cổ phiếu ngân hàng, cầm cổ phiếu này thế chấp vay tiếp mua trái phiếu, trả nợ ngân hàng, hoặc dùng vào mục đích khác, song song với những trò đầu cơ bằng các liên kết ảo thuật đẩy giá thị trường chứng khoán, vàng, ngoại tệ lên xuống theo ý đồ, lừa gạt dân chúng nhẹ dạ, cả tin.

Những tay chơi bạc là những tay tổ sư của trò các trò ma giáo “mượn đầu heo nấu cháo”, “lấy mỡ nó rán nó”, dù chẳng lạ lẫm gì trong giới làm ăn, vì đã từng được các tay trùm mafia đỏ ở nước Nga áp dụng trong thập niên 90, nhưng là sân chơi riêng vô cùng hạn hẹp của giới quyền lực đầu sỏ. Những con bạc máu mê đặt cược hàng trăm triệu, hàng tỷ đôla, nhưng “khi thua có người cứu, ngân hàng thương mại mà chết thì có Ngân hàng Nhà nước cứu. Như vậy là anh đem tiền của nhân dân đi đánh bạc, thắng anh ăn, anh thua – nhân dân chịu. Nói chung, đó là đánh bạc không sợ mất vốn” – Ông Bùi Văn, cựu Phó Giám đốc chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright nhận định trên tờ Pháp Luật.

Điều này được khẳng định chẳng thèm giấu giếm qua tuyên bố của Nguyễn Văn Bình, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước (NHNN) rằng, “chủ trương của chính phủ không để cho bất kỳ ngân hàng thương mại nào đổ vỡ trong giai đọan này“. Trong khi Nguyễn Thanh Toại, phó tổng giám đốc Ngân hàng ACB nói “NHNN cũng đã hỗ trợ thanh khoản cho ACB, chúng tôi cần bao nhiêu thì NHNN sẽ hỗ trợ bấy nhiêu“.

Không những che chắn, quẳng phao cứu nhau đến cùng, các quan chức của ĐCSVN còn biểu hiện sự kiêu căng, coi dân chúng không ra gì. Thống đốc Nguyễn Văn Bình nói rằng, “do dân trí, tập quán ở VN chưa cao như ở một số nước, nên dân chúng không biết ngân hàng nào xấu, tốt (…) Cách làm của chúng tôi là tái cấu trúc từ bên trong để NH lành mạnh lên“. Điều này có khác gì nói thẳng vào mặt dân rằng, đám dân đen ngu ngơ kia, hãy biết thân phận ngồi im để các con bạc vần vũ trên tấm lưng lam lũ đáng thương của họ?

Ở một quốc gia dân chủ, trong trường hợp một ngân hàng tư nhân có bê bối như ACB, những tuyên bố trên đây của các quan chức bảo đảm sẽ là quả bom nguyên tử của nổi giận xã hội có thể làm nổ tung cả bộ máy cầm quyền. Thế nhưng, ở VN, trong tâm lý hỗn loạn, đám đông ngơ ngác, ngoài sự xao xác săn tin đồn hầu thoả mãn sự tính tò mò chuyện cung đình, chỉ biết giương mắt ếch nhìn tiền bạc và của cải của đất nước bị cướp giật, mà dường như chẳng biết làm bất cứ điều gì chống lại nó.

Cuối năm 2011 hậu quả của khủng hoảng Vinashin với món nợ khổng lồ 4,5 tỷ đôla và thanh toán đáo hạn chậm trễ, VN đã bị tổ chức xếp hạng tín dụng S&P hạ mức uy tín đồng nội tệ từ BB xuống mức BB-, cho thấy đất nước đang đối mặt với những rủi ro, bất ổn kinh tế và tài chính. Đầu tư nuớc ngoài trong những tháng vừa qua của năm 2012 giảm đi 1/3, nợ xấu của ngân hàng cao chót vót nhưng mơ hồ, các doanh nghiệp nhà nước nợ như chúa chổm, hàng chục ngàn doanh nghiệp tư phá sản vì thiếu vốn, giá cả hàng tiêu dùng và dich vụ gia tăng mạnh theo xăng dầu, nợ nước ngoài tăng hơn gấp đôi trong nhiệm kỳ 2006-2011 của Nguyễn Tấn Dũng (32,5 tỷ USD).

Các biện pháp chống lạm phát bằng xiết chặt một cách phi lý quản lý vàng, ngoại tệ, bơm 29 ngàn tỷ đồng cho các doanh nghiệp, chưa cải thiện được bức tranh kinh tế xám xịt là bao, thì vụ bê bối của ngân hàng ACB trong sự phản chiếu của vụ đại tá tình báo Lương Ngọc Anh, được báo Úc cho là tay chân thân cận của Nguyễn Tấn Dũng, trong vụ sex scandal Securency, càng làm cho bộ mặt kinh tế VN vốn ảm đạm, lại càng thê thảm hơn và hổ thẹn chưa từng thấy trong con mắt của giới doanh nghiệp thế giới.

Hãy lướt qua một số tiêu đề trên báo chí quốc tế:

Chính trường Việt Nam nóng lên cũng như kinh tế đang rúng động” (Jakarta Post 26/8/12);  -”Sự sụp đổ tiếp tục ở Ngân hàng Việt Nam” (New Yorl Times 24/8/12); -”Fitch: Các lỗ hổng của bề mặt ngân hàng Việt Nam; RTG rủi ro gia tăng” (Reuters 24/8/12); -”Cổ phiếu Việt Nam giảm nhiều nhất ở châu Á” (Bloomberg 23/8/12); -”Ngân hàng của Việt Nam: lòng tự tin bị mục nát” (Financial Times 23/8/12); -”Việt Nam bị nghiền nát bởi bong bóng bất động sản” (Business Insider 23/8/12); -”Tại Việt Nam: Những lo ngại về một cuộc khủng hoảng kinh tế” (New York Times 22/8/12)…

Nhìn những tiêu đề trên, khó có nhà đầu tư nước ngoài nào còn cảm hứng nhiệt tình của mấy năm trước đó để nhảy vào một thị truờng đầy bất trắc và bị khuynh loát trong bóng tối của các liên kết mafia ma quỷ.

Trong bối cảnh nghiêm trọng như thế, nguời dân chỉ được ban phát những thông tin không gây bất lợi cho giới cầm quyền, nhân danh sự ổn định. Hai ngày sau khi bầu Kiên bị bắt, có vẻ ồn ào chút ít, nhưng liền sau đó báo chí lề đảng chỉ còn đăng tải những gì được cơ quan điều tra công bố chính thức. Tin Tổng giám đốc ACB Lý Xuân Hải bị bắt được báo đảng đăng lên, rút xuống như kẻ ăn trộm thập thò rình chủ vắng nhà, tờ Tuổi Trẻ cho tin Online 12 giờ sau khi hãng AFP chạy bài “Second tycoon arrested amid bank run in Vietnam” (23/8/12). Nhà cầm quyền run sợ rằng, chút niềm tin mong manh còn lại nơi dân chúng sẽ rách nát không thể vá víu, và sự ai oán của xã hội chất chồng cao thêm do nung nấu tích luỹ từ các vụ cưỡng chế tước đoạt đất đai gần đây và các cuộc biểu tình yêu nước chống Trung Quốc bị đàn áp.

Tôi cho rằng, vụ bê bối của ACB sẽ không dẫn đến một sự thay đổi gì đáng nói trong hệ thống chính trị hiện hành. Có chăng nhân vật nào đó bị suy yếu hoặc giảm quyền lộng hành. Sự tồn tại của đảng là máu thịt của họ, “còn đảng, còn mình”, đảng tan rã là mất hết, không chừa ai, nên trong sự chính xác nhất của kịch bản thì cao lắm một ai đó sẽ bị hạ bệ, nhưng rồi sẽ có thoả hiệp để không làm con tàu bị đắm, chết chìm tất cả. Trong quá khứ, có rất nhiều các ông trùm không thua kém “bầu” Kiên bao nhiêu, cũng dính líu mật thiết với giới đầu sỏ cầm quyền, đã vào tù, thậm chí bị tử hình, nhưng chưa bao giờ cấu trúc thượng tầng của ĐCSVN lung lay.

Ngay cả khi tiến trình điều tra, có thể phanh phui thêm những liên kết ma quỷ, như dư luận đồn thổi, giữa “bầu” Kiên với Nguyễn Thanh Phượng, ái nữ của Nguyễn Tấn Dũng thì, bằng mọi giá, kể cả thủ tiêu đối tác hay thí tốt, Nguyễn Tấn Dũng sẽ làm mọi thứ để cứu mình và con gái. Nếu như Trung tướng Phan Văn Vĩnh Tổng cục trưởng Cảnh sát phòng, chống tội phạm, Trưởng ban chuyên án vụ “bầu” Kiên cho hay “nội dung cụ thể thuộc phạm vi bí mật Nhà nước“, thì người ta có thể suy luận rằng, các nhân vật thế lực trong nhóm lợi ích ngân hàng này sẽ tìm mọi biện pháp che chắn những gì có thể để bảo vệ Nguyễn Tấn Dũng, ngăn cặn phản ứng của dư luận.

Vì vậy, sự xuất hiện của Nguyễn Tấn Dũng ngay sau khi “bầu” kiên bị bắt với vai trò Trưởng ban phòng Chống Tham nhũng (dù đã bị Bộ Chính Trị bãi nhiệm từ hơn 3 tháng trước), khen ngợi Bộ công an, cùng với việc Bộ Công an thông báo “quá trình bắt, khám xét và tổ chức điều tra đảm bảo đúng người, đúng tội theo quy định của pháp luật và đã báo cáo Thủ tướng Chính phủ và nhận được sự chỉ đạo chặt chẽ của Thủ tướng Chính phủ”, chỉ là màn diễn để phủ nhận tin đồn vụ bắt giữ “bầu” Kiên nằm ngoài tầm kiểm soát của Nguyễn Tấn Dũng, phủ nhận “bầu” Kiên không có mối liên hệ thân thiện với ông, đồng thời cũng muốn chứng tỏ cho dư luận thấy mình còn đủ mạnh trước Trương Tấn Sang và Nguyễn Phú Trọng.

Suy cho cùng, với sự can thiệp sâu rộng của an ninh, tình báo mà Nguyễn Tấn Dũng đã đầu tư nuôi dưỡng nhiều chân rết, trong tay ông ta vẫn còn những lá bài làm con tin với các đối thủ chính trị. Có ai dám bảo đảm 13 vị còn lại của Bộ Chính Trị hoàn toàn trong sạch? Có bàn tay nào mà không nhúng chàm, ít hay nhiều mà thôi, chí ít thì cũng những người thân trong gia đình. Thoát sao nổi trong cái ổ sâu mọt cộng sinh đầy rẫy dối trá, gian lận từ xài bằng cấp, danh vị, huân chương rởm, đến mua bán chức quyền.

Adam Michnik (*), nhà đối lập nổi tiếng của của Ba Lan thời cộng sản, một trong 20 nhà báo có ảnh hưởng nhất của thế giới được “Financial Times” bình chọn năm 2006, vào năm 1989 đã đề ra chiến lược cho lộ trình chuyển hoá chế độ CS Ba Lan như sau:

 ”Chúng ta hãy cứ để cho những người cộng sản ăn cắp, họ sẽ cho chúng ta dân chủ“.

Tôi hiểu ý ông rằng, sự ăn cắp sẽ làm thối nát hệ thống kinh tế, đánh mất lòng tin của dân chúng, làm tăng cao bất bình và dẫn tới sự phản kháng của xã hội. Điều này đã đúng, khi Ba Lan bấy giờ các cửa hàng thực phẩm trống rỗng, thiếu thốn đủ điều, lạm phát phi mã, đã khiến 10 triệu người Ba Lan đã tập hợp trong phong trào “Solidarność” (Đoàn Kết) liên tục biểu tình, bãi công làm tê liệt đất nước, buộc nhà cầm quyền CS phải ngồi vào bàn thương lượng, chấp nhận bầu cử tự do, xoá sổ chế độ cộng sản vào năm 1989.

Nhưng chiến lược “hãy cứ để cho những người cộng sản ăn cắp, họ sẽ cho chúng ta dân chủ” của Adam Michnik xem ra không phù hợp với thực tế Việt Nam, mặc dù nhiều người Việt cũng nghĩ tương tự rằng, chế độ càng thối nát thì càng nhanh chóng sụp đổ.

Với kinh tế thị trường, trong hai thập niên qua, ở VN hàng hoá không thiếu, những ai biết “sống chung với lũ” vẫn có thể tạo đuợc cho mình cuộc sống vật chất khá hơn nhiều so với thời chiến tranh. Đa số dân chúng cam phận hoặc bằng lòng với cái lồng chật hẹp sơn đỏ phết vàng và sẵn sàng nhảy hót líu lo khi chủ cho ăn, chằng cần quan tâm tới bầu trời tự do vuông tròn như thế nào.

Sau khi chế độ cộng sản sụp đổ, trong tình cảnh vật lộn đứt hơi với món nợ nươc ngoài hơn 40 tỷ USD, chính phủ dân chủ non trẻ của Ba Lan đã phát hiện ra rằng, trong hai ngân hàng nhà nước chủ chốt bấy giờ, Ngân hàng Thương mại (Bank Handlowy) và Ngân hàng Pekao, nhà cầm quyền cộng sản đã xài hết sạch 4 tỷ USD tiền gửi tiết kiệm của dân chúng. Không dám công bố vì sợ dẫn đến tình cảnh hoảng loạn, sau hơn một thập niên khôi phục kinh tế, kiếm đủ tiền bù cho dân, chính phủ Ba Lan mới dám tiết lộ. Chính quyền dân chủ Ba Lan đã phải đi đổ vỏ ốc cho những tên cộng sản ăn cắp như thế đấy!

Người Ba Lan kiên cường đấu tranh như vậy, mà còn bị những người cộng sản móc túi đến đồng xu cuối cùng. Thì, tôi tin rằng, với mấy chục triệu dân “ngoan ngoãn” ngồi im nghe Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình mặc sức xài xể, sẽ có một tương lai bi thảm hơn nhiều. Tới khi có dân chủ, túi tiền dân Việt không những bị móc hết, mà e rằng thân tàn ma dại. Thế hệ con cháu sẽ phải tìm ra công nghệ chế biến đống vỏ ốc vĩ đại mà bọn mafia đỏ để lại, để xuất khẩu kiếm tiền sống và trả nợ.

Rồi một lúc tỉnh tảo mới cảm nhận hối tiếc và nhục nhã khi thấy khoảng cách giữa VN với nền văn minh nhân loại sao quá dài.

 © 2012 Lê Diễn Đức – RFA Blog

 http://www.danchimviet.info/archives/64287

————————–

Bài 2 – Thành phố Thái Bình

Thứ Ba, 07/09/2010-3:38 PM

“Ma thuật” của một Đại tá công an  Thành phố Thái Bình

Có lẽ đó là vụ việc hi hữu và bi hài, có một không hai ở thời đại này, khi vợ một quan chức đầy quyền uy ở một cơ quan pháp luật lại được “độc đắc” hưởng chế độ hưu trí khi mới 33 tuổi, để lại miệng tiếng thế gian đàm tiếu “nhà ấy thật vô phúc, sinh con rồi mới sinh cha …”

Đó là trường hợp nghỉ hưu của bà Bùi Thị Kim Liên- thường trú tại tổ 38, phường Quang Trung, thành phố Thái Bình – vợ Đại tá Trần Văn Vệ, nguyên Giám đốc Công an tỉnh Thái Bình, nay là Phó Tổng Cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Quản lí hành chính về trật tự an toàn xã hội – Bộ Công an.

Sau khi cuỗm trọn 163 tháng lương hưu (13 năm 7 tháng), bị báo chí phát hiện điều tra, ông Trần Văn Vệ phải vội vã “điều đình” với lãnh đạo Bảo hiểm xã hội (BHXH) tỉnh Thái Bình, nhẫn nhục đem nộp lại số tiền gian lận, nhằm lấp liếm dư luận để bảo toàn cho cái ghế quan trường đang đà thịnh phát.

Nhưng trớ trêu thay ông lại dở trò ma thuật tiếp tục làm hồ sơ giả gửi tìm cơ hội làm lại chế độ hưu trí cho vợ. Chỉ đáng tiếc cho những cán bộ, nhân viên cơ quan BHXH Thái Bình đã mau mắn “chấp hành” sự chỉ đạo của cấp trên, chấp nhận hồ sơ giả mạo kia; để rồi sau đúng một năm lại bị chính ông Trần Văn Vệ ra lệnh tống giam về tội danh đó. Điều khó hiểu là riêng hồ sơ giả mạo gửi BHXH của vợ ông ta lại được “miễn trừ” nằm ngoài hồ sơ vụ án, khiến dư luận xã hội bức xúc hoài nghi, lo ngại và bất bình…

Cải lão hoàn đồng, “bà Giám đốc” hoạt động cách mạng từ năm 8 tuổi

Ngày 14-6-2007, Đại tá Trần Văn Vệ, Giám đốc Công an tỉnh Thái Bình, kí và cấp Chứng minh thư nhân dân, có số hiệu 150708703, chính thức “cải lão hoàn đồng” cho bà vợ là Bùi Thị Kim Liên, từ “bà lão gần 60 tuổi”, sinh ngày 20-9-1949 trở lại ngày 14-6-1960 tuổi tiền mãn kinh. Thực ra cũng chẳng có phép nhiệm màu nào cả, đó là sự thật cay đắng của sự man trá tham lam, buộc ông Vệ phải trả về nguyên trạng đúng ngày, tháng, năm sinh của vợ. Nguồn gốc vốn đã xảy ra cách đây 17 năm về trước (năm 1993), do công tác trong ngành Công an, ông Trần Văn Vệ đã nhờ đồng nghiệp cải sửa hồ sơ lí lịch, chứng minh thư nhân dân cho vợ, khai khống lên 11 tuổi, để đủ tuổi làm chế độ hưu trí theo quy định. Ngày 10-11-1993, vợ ông, bà Bùi Thị Kim Liên chính thức có Quyết định 85/QĐ nghỉ hưu với bộ hồ sơ giả sinh năm 1949, hơn hẳn ông Vệ (chồng) 10 tuổi ?

 

Chứng minh thư của bà Bùi Thị Kim Liên.


Sự thật bị phơi bày ra cũng từ phát hiện của nhân dân. Vào cuối những năm 90 của thế kỉ trước, phường Quang Trung, thành phố Thái Bình đã có nhiều tin đồn thổi, đàm tiếu “trong phường có vợ của một “sếp” trong ngành Công an mới hơn 30 tuổi đã được hưởng lương hưu”. Chính quyền sở tại cho rà soát lại toàn bộ danh sách hưu trí trên địa bàn phường nhưng không có trường hợp nào như dân phản ánh. Trong thực tế, một số lãnh đạo chủ chốt của phường có biết việc này nhưng bản thân bà Bùi Thị Kim Liên không hề đăng kí nghỉ hưu và lĩnh lương tại phường. Cho dù có biết bà Liên đang lĩnh lương hưu ở “ngách” nào cũng đành phải ngậm miệng, không ai dám động đến “râu hùm” ?

Từ phát hiện của quần chúng, chúng tôi đã trực tiếp có buổi làm việc với tổ trưởng hưu trí tổ 38 (nơi bà Liên đăng kí hộ khẩu thường trú) và cán bộ chuyên quản theo dõi hưu trí của phường Quang Trung, sự việc nêu trên một lần nữa được xác lập: không có ai tên là Bùi Thị Kim Liên lĩnh lương hưu tại phường. Trở lại Cơ quan BHXH tỉnh Thái Bình, chúng tôi phát hiện trên mạng vi tính quản lí nội bộ, trong danh sách nghỉ hưu theo vần L, tại số thứ tự 540, số sổ 1120481, có tên Bùi Thị Kim Liên. Nguyên quán xã Đông Giang, huyện Đông Hưng. Nơi thường trú đăng kí hưởng lương hưu tại tổ 38, phường Quang Trung, thành phố Thái Bình, đang hưởng mức lương 854.360đ / tháng (thời điểm tháng 6-2006). Thế mà trên 10 năm qua, bà Liên vẫn lặng lẽ, nghiễm nhiên lĩnh lương hưu tì tì mà không cần phải đăng kí với chính quyền sở tại?

Sau này sự việc vỡ lở, chúng tôi được biết, hàng tháng cán bộ chi trả BHXH thành phố Thái Bình phải trực tiếp mang tiền lương hưu đến tận nhà trao cho bà Liên. Thế mới biết uy quyền và ảnh hưởng của ông Trần Văn Vệ, thật khủng khiếp?

Soát xét lại toàn bộ hồ sơ giả mạo để nghỉ hưu của bà Bùi Thị Kim Liên đã bộc lộ đầy rẫy sự bi hài. Tại Quyết định số 85/QĐ, ngày 10-11-1993 của Giám đốc Sở Giao thông Vận tải Thái Bình, thì 8 tuổi bà Liên đã tham gia cách mạng; 14 tuổi là quân nhân thuộc Trung đoàn 952 – vùng I Hải quân; 18 tuổi là công nhân Xí nghiệp cơ khí Giao thông Thái Bình. Nhưng tại Báo cáo kết quả xác minh số 13/KT, ngày 21-5-2007 của Phòng kiểm tra BHXH tỉnh Thái Bình đã xác định bà Liên chỉ có thời gian công tác 10 năm, (từ 10-1983 đến 11-1993), duy nhất chỉ ở một đơn vị là Xí nghiệp cơ khí giao thông Thái Bình. Thế mà không biết dựa vào căn cứ nào, tại Quyết định nghỉ hưu của bà Liên lại được tính thời gian quy đổi là 25 năm 6 tháng ?

Cũng do áp lực của dư luận xã hội và báo chí, đồng thời để bảo toàn cho cái ghế quan trường đã buộc ông Trần Văn Vệ phải đích thân trực tiếp “điều đình” với lãnh đạo BHXH tỉnh Thái Bình. Ngày 11-6-2007, BHXH tỉnh Thái Bình ra Quyết định số 04/QĐ, chấm dứt trả lương hưu và đồng thời trả bà Bùi Thị Kim Liên về Xí nghiệp Cơ khí giao thông vận tải Thái Bình, trong khi Xí nghiệp đã thực hiện chuyển đổi sang Công ty CP gần chục năm nay. Thu hồi lại số tiền 49.188.300đ lương hưu man trá mà bà Liên đã lĩnh (thu lấy lệ) trong tổng giá trị đã thụ hưởng hàng trăm triệu đồng ? Lẽ ra vụ việc nêu trên phải được khởi tố và truy cứu trách nhiệm hình sự, thế nhưng khởi tố ai khi mà chồng bà đang nghễu nghện là Giám đốc Công an tỉnh?

Tiếp tục trò ảo thuật man trá: Nhân viên có trước doanh nghiệp, “qua cầu chém ván”

Tưởng rằng những sai phạm nêu trên sẽ được khắc phục và chấm dứt, để rồi người đời cũng có thể bỏ qua. Nào ngờ lòng tham của kẻ tham nhũng không có đáy, họ lại tiếp tục làm “ảo thuật” lập hồ sơ giả mạo gửi BHXH. Ông Trần Văn Vệ đã “sai” bà Hoàng Thị Hồng, Chủ tịch HĐQT, kiêm Giám đốc Công ty CP Du lịch & Thương mại Hải Bình, một doanh nghiệp tư nhân đã từng được ông che chở, làm hồ sơ giả gửi BHXH để chờ cơ hội tiếp tục làm thủ tục hưu trí cho vợ. Điều nghịch lí là, tại Tờ trình số 68/cv-tc, ngày 26-12-2006 của Công ty CP Du lịch & Thương mại Hải Bình (dấu nhận công văn đến đề ngày 17-4-2007), bà Hoàng Thị Hồng lại khéo bịa ra thời gian công tác của bà Liên như sau: Từ tháng 1-1995 đến tháng 4-2005 công tác tại Công ty CP vận tải biển Hoàng Phát. Từ 5- 2005 đến nay ( thời điểm của Tờ trình) công tác tại Công ty CP Du lịch & Thương mại Hải Bình ? Nhưng cũng tại Tờ trình số 10/cv-tc, ngày 10-7-2007, bà Hồng lại ghi: Từ tháng 1-2002 đến tháng 4 – 2005, công tác tại Công ty CP vận tải biển Hoàng Phát. Từ tháng 5-2005 đến tháng 7-2007, công tác tại Công ty CP Du lịch & Thương mại Hải Bình. Cho dù tuổi tác chưa cao, thế mà bà Hồng lại lú lẫn đến vậy? Trong thực tế, khởi điểm thời gian công tác của bà Liên ở hai Công ty mà tờ trình nêu thì tại thời điểm đó cả hai Công ty đều chưa thành lập.

Song chỉ nhìn vào hành tự của 2 tờ trình nêu trên đã bộc lộ rõ hành vi gian dối của bà Hoàng Thị Hồng, trong khi bà Bùi Thị Kim Liên chưa hề có mặt lấy một ngày ở 2 Công ty trên và trong thời điểm đó bà Liên đang thụ hưởng lương hưu đến tận tháng 6 – 2007? Mặc dù biết rõ hồ sơ giả mạo và không có thật, không hiểu vì lẽ gì mà BHXH tỉnh Thái Bình lại chấp nhận hồ sơ ảo, tiếp tục làm thủ tục tham gia BHXH, công nhận ngược về trước 14 năm cho bà Bùi Thị Kim Liên ? Phải chăng vì uy quyền, o ép của chồng bà hay vì một lí do nào khác mà đến nay chưa ai lí giải nổi. Chỉ đáng thương thay cho 3 cán bộ, nhân viên BHXH tỉnh Thái Bình là chị Bùi Thị Nhung, Vũ Thị Thảo và anh Lý Công Trường chỉ vì “chấp hành” nghiêm lệnh của cấp trên, mau mắn làm thủ tục man trá gửi BHXH cho bà, để rồi sau đúng một năm lại được chính chồng bà ra lệnh tống giam ? Duy chỉ riêng trường hợp gian lận của bà lại được “miễn trừ” nằm ngoài vụ án. Và như thế, bà Bùi Thị Kim Liên nghiễm nhiên được “đặc cách” đứng ngoài vòng pháp luật và có lẽ chỉ vài năm nữa thôi, bà lại tiếp tục được hưởng lương hưu trí?

Những điều trông thấy…

Quan sát theo dõi toàn bộ diễn biến của vụ việc nêu trên, mấy ai mà chẳng đau lòng. Buồn vì cơ chế quản lí hành chính của chúng ta còn nhiều lỗ hổng để bọn cơ hội “đục nước, béo cò”. Buồn vì những nhà chức trách đầy quyền uy không giữ nghiêm kỉ cương phép nước, a tòng, tiếp tay cho bọn lợi dụng bòn rút tiền của của Nhà nước và nhân dân. Buồn cho xã hội đầy rẫy bọn quan tham đang hoành hành, cho dù đã nhiều bổng lộc nhưng không từ một thủ đoạn nhỏ nhất nào để vơ vét. Buồn cho vị quan chức đầy quyền uy như ông Trần Văn Vệ đang giữ trọng trách ở một ngành quan trọng, thành trì an ninh của đất nước, chỗ dựa tin yêu của nhân dân lại có những việc làm gian dối, đến như vậy ? Trong quá trình điều tra làm sáng tỏ vụ việc này, chúng tôi còn tiếp nhận khá nhiều thông tin của quần chúng phản ánh về nhiều sự việc dính líu của ông Trần Văn Vệ trong một số vụ việc nghiêm trọng khác ở Thái Bình, xin sẽ phản ánh tới bạn đọc. Nhưng tại thời điểm này, dư luận xã hội ở Thái Bình tỏ ra rất bất bình và đòi hỏi các cơ quan chức năng của Trung ương và địa phương sớm làm sáng tỏ sự thật, xử lí nghiêm minh theo quy định của pháp luật xung quanh việc làm giả hồ sơ khai khống tuổi về hưu, giả hồ sơ gửi BHXH của vợ Đại tá Trần Văn Vệ. Đồng thời, kiên quyết thu hồi lại giá trị đã thụ hưởng hàng trăm triệu đồng mà bà Bùi Thị Kim Liên đã chiếm đoạt, trả lại công quỹ Nhà nước. Chấm dứt và xử lí hủy bỏ thủ tục man trá, sổ BHXH của bà Liên tại cơ quan BHXH tỉnh Thái Bình. Đó là việc làm thiết thực góp phần củng cố niềm tin của dân đối với Đảng, đẩy lùi tệ tham nhũng hiện nay, thể hiện sự công bằng, nghiêm minh của pháp luật.

Nguyễn Trọng Thắng

http://nguoicaotuoi.org.vn/story.aspx?id=4657&lang=vn&zone=7&zoneparent=0

Bài 3

(Thứ Tư, 03/11/2010-9:27 AM

Lại những trò “ma thuật” của một Đại tá Công an

Tưởng mọi chuyện rồi cũng sẽ an bài nếu như chỉ vì chút hám lợi, hám danh nhỏ nhoi mà mắc sai lầm làm giả hồ sơ để vợ hưởng chế độ hưu trí, sau khi bị phát hiện lại tiếp tục làm hồ sơ giả để gửi Bảo hiểm xã hội… thì những thế lực bao che cũng “dẹp” yên được dư luận xã hội. Nào ngờ, sự đời đâu có vậy!

Xâu chuỗi lại một loạt các vụ việc nối tiếp theo rất hi hữu và đầy bi hài, mọi người lại càng nhận ra năng lực và sở trường “ma thuật” của Đại tá Trần Văn Vệ, nguyên Giám đốc Công an Thái Bình, nay là Phó Tổng cục trưởng Tổng cục cảnh sát QLHC và TTATXH (Bộ Công an).

Bên cạnh hàng chục vụ việc phát giác của nhân dân và cán bộ, chiến sĩ trong ngành, có dấu hiệu 

 

dính líu đến những vụ việc sai phạm nghiêm trọng ở Thái Bình; cho dù mỗi vụ việc đó nếu có trở thành một chuyên án thì cũng khó xác lập được hành tung “tàng hình” của Đại tá Trần Văn Vệ.

Nhưng, những sự việc còn đang sờ sờ trước mắt mọi người như

>>di chuyển Trụ sở Công an Thái Bình ra bãi tha ma Kỳ Bá – Trần Lãm, để nâng giá đất Khu đô thị của em trai;

>>nhượng bán Nhà công vụ Công an tỉnh và Trụ sở Công an huyện Đông Hưng cho Ngân hàng cổ phần của anh trai;

>>làm thủ tục man trá mạo danh Phó Tổng Giám đốc của một Công ty cho vợ, trở thành nữ doanh nhân sáng giá tháp tùng Phó Chủ tịch nước đi thăm nước Mỹ và Mê-hi-cô thì người dân Thái Bình ai cũng biết.

Thế mà, một số kẻ xu nịnh và thế lực bao che đang cố tình che khuất, khiến dư luận xã hội lại càng bức xúc, lo ngại và phẫn nộ…

Nhà công vụ Công an tỉnh Thái Bình bán cho Ngân hàng CP Đông Á,
doanh nghiệp của anh trai ông Vệ là Trần Văn Đình không thông qua
đấu giá tài sản theo quy định.


Ai đã mạo danh nữ doanh nhân tháp tùng Phó Chủ tịch nước đi thăm Mỹ và Mê-hi-cô?

Cho đến bây giờ, sau hàng năm trời người dân ở Thành phố Thái Bình vẫn còn ngỡ ngàng và đàm tiếu khi nhận ra bà Bùi Thị Kim Liên, vợ Đại tá Trần Văn Vệ, Giám đốc Công an Thái Bình xuất hiện trên màn hình VTV1 Đài Truyền hình Việt Nam, trong Đoàn doanh nhân tháp tùng Phó Chủ tịch nước đi thăm Mỹ và Mê-hi-cô.

Nhiều người còn không tin ở chính mắt mình, phải xem lại mới dám khẳng định: “Đúng là bà Bùi Thị Kim Liên, ở tổ 38, mà hằng ngày vẫn gặp mua rau ở cầu Cống Trắng, phường Quang Trung!”.

Tìm hiểu mới vỡ lẽ ra rằng, quý bà Bùi Thị Kim Liên trong trang phục đại lễ tháp tùng kia với vỏ bọc là Phó Tổng Giám đốc Công ty CP sản xuất kinh doanh xuất nhập khẩu L. S – Thái Bình.

Để làm rõ những uẩn khúc của sự man trá này, chúng tôi điện thoại trực tiếp tới Chủ tịch UBND tỉnh, Chủ tịch Hội Doanh nghiệp Thái Bình và một số lãnh đạo chủ chốt của Công an tỉnh, thì đều được trả lời là không hề hay biết gì về việc đó. Chính vì thế, chúng tôi phải có buổi làm việc trực tiếp với ông Tổng Giám đốc Công ty CP sản xuất kinh doanh xuất nhập khẩu L.S và được ông xác nhận bằng văn bản, cụ thể:

“Năm 2009, theo tinh thần Công văn của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam có tổ chức cho các doanh nghiệp, doanh nhân và một số đại biểu đi thăm nước Mỹ và Mê – hi – cô, do bà Nguyễn Thị Doan, Phó Chủ tịch nước Cộng hòa XHCN Việt Nam dẫn đầu.

Công ty cổ phần sản xuất kinh doanh xuất nhập khẩu L.S – Thái Bình được Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam mời và ông Tổng Giám đốc Công ty đã đồng ý tham dự chuyến đi này, song vì lí do công việc nên không thể đi được. Sau khi thông báo và trao đổi với anh em đồng nghiệp và những người quen biết, trong đó có vợ ông Trần Văn Vệ là bà Bùi Thị Kim Liên đã nhận đóng tiền và làm các thủ tục thay thế để đi cùng Đoàn”.

Ông TGĐ cho biết thêm, mỗi suất đi phải đóng góp cho Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam từ 4.500 – 5.000USD, (hơn cả chi phí đi theo “tua” du lịch 1.000USD). Số tiền đóng góp này của bà Liên hay của doanh nghiệp nào hỗ trợ vợ Đại tá thì ông không hay. Chỉ biết, cùng đi chuyến đó ở Thái Bình còn có Giám đốc Công ty Du lịch và Thương mại Hải Bình.

Thế là từ một bà nội trợ, quanh năm quẩn quanh ở xó nhà, bỗng nhiên trở thành một “quý bà” với tước hiệu Phó Tổng Giám đốc một doanh nghiệp có tên tuổi ở Thái Bình, thành viên trong Đoàn doanh nhân tháp tùng Phó Chủ tịch nước đi đối ngoại, càng khiến cho nhiều người phải giật mình và lo ngại.

Chẳng nhẽ công tác bảo vệ nguyên thủ Quốc gia lại có những lỗ hổng nghiêm trọng đến vậy sao, hay quý bà Bùi Thị Kim Liên là vợ Giám đốc Công an hàng tỉnh nên được “đặc cách” như vậy? Cho dù còn nhiều ý kiến biện hộ cho ông Vệ, nhưng việc làm thủ tục man trá cho vợ ở cương vị Phó Tổng Giám đốc doanh nghiệp trong Đoàn doanh nhân tháp tùng Phó Chủ tịch nước đi thăm Mỹ và Mê – hi – cô, hẳn là ông Vệ đã quá tường tận.

Được biết, trước đó Cơ quan An ninh của Bộ Công an đã có phiếu thẩm tra nhân thân của bà Liên tham gia chuyến đi này và Công an Thái Bình ai là người đã kí “bừa” xác lập vào phiếu thẩm tra đó thì chúng tôi chưa thu thập được.

Chỉ có điều bi hài và đáng tiếc cho quý bà Bùi Thị Kim Liên trong chuyến đi thăm này đã không tìm được đối tác kinh doanh ở nước Mỹ và Mê – hi – cô; bởi “năng lực” của bà chỉ biết kí vào hồ sơ giả mà các nước này lại đi đầu phòng chống về tội phạm ấy.

Tài sản của Công an Thái Bình chảy về đâu?

Đó, đang là những búc xúc không chỉ của riêng lực lượng Công an Thái Bình mà còn là sự quan tâm đáng lo ngại của dư luận xã hội trong cuộc chiến chống tham nhũng. Cho dù Đoàn Thanh tra của Bộ Công an có thể đã sơ bộ kết luận, nhưng dẫu có ngụy biện thế nào đi chăng nữa thì việc nhượng bán Nhà công vụ Công an tỉnh, Trụ sở Công an huyện Đông Hưng cho Ngân hàng cổ phần Đông Á (Ngân hàng tư nhân của anh trai ông Vệ) và toàn bộ hoạt động tài chính của Công an Thái Bình giao dịch thông qua Ngân hàng này còn nhiều ẩn số, khó lí giải minh bạch được.

Cho đến bây giờ, nhiều cán bộ và không ít doanh nghiệp ở Thái Bình thật sự hoài nghi khi Nhà Công vụ và Trụ sở Công an huyện Đông Hưng lại được “lặng lẽ” nhượng bán cho Ngân hàng cổ phần Đông Á, không thông qua đấu giá tài sản theo Nghị định 52/CP và Nghị định 17/CP của Chính phủ, làm thất thoát cho ngân sách Nhà nước hàng chục tỉ đồng? Từ những bức xúc của dư luận, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với Giám đốc đương nhiệm Công an Thái Bình và được ông cho biết:

Ngay từ đầu năm 2007, sau khi dự án di chuyển xây dựng trụ sở Công an tỉnh ra địa điểm mới, được Bộ Công an phê duyệt, Công an Thái Bình đã có văn bản trình với Bộ xin được bán Nhà công vụ để tăng nguồn kinh phí bổ sung xây dựng Trụ sở mới và đã được Bộ chấp nhận.

Bộ thành lập Hội đồng để định giá tài sản ( giá sàn) và giao cho Công an Thái Bình thực thi theo quy trình đấu giá tài sản hiện hành. Theo thông tin của Đoàn Thanh tra Bộ Công an, Công an Thái Bình đã có thông báo trong chương trình quảng cáo của Đài Phát thanh – Truyền hình Thái Bình, nhưng duy nhất chỉ có Ngân hàng CP Đông Á đăng kí. Trong khi đó, nhiều nhà kinh doanh bất động sản và một số doanh nghiệp có nhu cầu thì cũng không hề hay biết về thông tin này? Chính vì thế, Nhà công vụ công an tỉnh được bán với giá 12,024 tỉ đồng cho Ngân hàng CP Đông Á, trong đó tiền đất chỉ có 6 tỉ đồng.

Điều bất cập là với ưu thế về địa điểm, giá đất thị trường ở khu vực này, tại thời điểm đó từ 15 – 20 triệu đồng/m2 . Có nghĩa là, với tổng diện tích của Nhà công vụ là 1.071m2 , nếu cho đấu giá chỉ riêng phần đất thôi cũng đã thu về cho Ngân sách còn hơn cả tổng giá trị tài sản và đất đã bán cho Ngân hàng cổ phần Đông Á.

Tuy nhiên, điều khó hiểu tại Quyết định số 2679/QĐ, ngày 29-9-2008 của UBND tỉnh, về việc thu hồi đất của Công an tỉnh giao đất cho Ngân hàng cổ phần Đông Á làm nhà ở chung cư cho cán bộ, công nhân viên Ngân hàng, thể hiện khá mập mờ. Phải chăng, đất này cho Ngân hàng CP Đông Á thuê có thời hạn hay là đất bán theo quy chế đấu giá tài sản và đất? Điều khó hiểu hơn là giao đất để làm nhà ở chung cư, nhưng Ngân hàng CP Đông Á lại tu sửa thành Hội sở để kinh doanh.

Chính vì thế chúng tôi đã gặp và trao đổi với lãnh đạo Sở Tài nguyên và Môi trường, Cục Thuế tỉnh Thái Bình, thì được biết: Theo hồ sơ chuyển nhượng, thì Trụ sở Công an huyện Đông Hưng, Ngân hàng CP Đông Á đã nộp 13,5 tỉ đồng, trong đó có 7,5 tỉ đồng là tiền bán đất. Riêng Nhà công vụ thể hiện Ngân hàng CP Đông Á mới nộp 6,024 tỉ đồng giá trị tài sản trên đất (chưa nộp tiền), nhưng đã được cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.

Trở lại việc nhượng bán Trụ sở Công an huyện Đông Hưng cũng ở tình trạng tương tự. Bí thư Huyện ủy, Chủ tịch UBND huyện, Phòng Tài nguyên và Môi trường huyện cũng chẳng hề hay biết gì về việc nhượng bán này, với một lí do đầy thuyết phục ” Đất và tài sản của An ninh – Quốc phòng do tỉnh và Chính phủ quản lí và quyết định“.

Trong khi, nếu như chỉ đưa 3.261m2 đất của Trụ sở Công an huyện ra đấu giá theo quy định hiện hành thì đã thu về cho Ngân sách Nhà nước còn cao hơn nhiều cả số tiền mà Ngân hàng CP Đông Á đã nộp. Có nghĩa là Ngân hàng CP Đông Á đã “ăn không” toàn bộ giá trị tài sản trên đất của Nhà công vụ Công an tỉnh và Trụ sở Công an huyện Đông Hưng.

Điều bất cập nữa là toàn bộ tài chính của Công an Thái Bình đều thông qua hệ thống của Ngân hàng CP Đông Á – một Ngân hàng tư nhân là vi phạm nghiêm trọng chế độ bảo mật quốc phòng – an ninh theo Luật định.

Ái ngại hơn là Ngân hàng còn từng chiếm dụng trả chậm quỹ lương chi trả hàng tháng theo thẻ ATM hàng chục tỉ đồng, để làm vốn hoạt động kinh doanh, gây nên sự bất bình trong cán bộ, chiến sĩ, khiến dư luận xã hội càng lo ngại.

Cho đến giờ, tài sản của Công an Thái Bình chảy về đâu thì mọi người đã rõ. Phải chăng, vì lợi ích riêng của gia đình mà Đại tá Trần Văn Vệ đã lộng hành, bất chấp cả kỉ cương phép nước, điều hành một cách trắng trợn đến như vậy.

Ông Trần Văn Vệ – Ảnh: M.Q.(thiếu tướng Trần Văn Vệ – phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội (Bộ Công an), ông cho rằng đưa tên cha mẹ vào CMND là thuận lợi cho công dân…TT

Tranh đất với cả người chết!

Không còn nghi ngờ gì nữa, đến bây giờ thì ai cũng hiểu vì sao Công an Thái Bình lại di chuyển Trụ sở Công an tỉnh ra bãi tha ma Kỳ Bá – Trần Lãm, tranh giành đất với cả người chết, trái với quy hoạch xây dựng Thành phố Thái Bình đã được Thủ tướng phê chuẩn năm 2003.

Phải chăng, vì để nâng giá đất bán tại Khu đô thị Trần Lãm của em trai là Trần Văn Kỳ làm chủ đầu tư, hay là một công trình “kỉ niệm” trong đời làm Giám đốc Công an tỉnh của ông Vệ? Chính vì việc di chuyển này mà đường Lê Quý Đôn mới sớm được hoàn tất và tự dưng giá đất tại Khu đô thị Trần Lãm, với tổng diện tích 116.000m2 ngùn ngụt sốt giá. Đơn giá đất đang từ 4 – 6 triệu đồng /m2, bỗng nhiên tăng vọt lên từ 20 – 25 triệu đồng/m2 . Món lợi nhuận hàng trăm tỉ đồng đã nhanh chóng về tay gia đình ông Vệ là lẽ đương nhiên.

Điều đáng suy nghĩ là đối với Công an, Đảng bộ và nhân dân Thái Bình luôn dành cho sự ưu ái nhất, thế mà không hiểu vì lí do gì lại chấp nhận đề xuất của ông Vệ di chuyển, xây dựng Trụ sở Công an tỉnh tại khu vực bãi tha ma vốn đã được quy hoạch vùng đệm cây xanh và quần thể Văn hóa – Thể thao của Thành phố Thái Bình ?

Một công trình kiến trúc khang trang, bề thế, với nguồn vốn đầu tư hàng trăm tỉ đồng đang ngự trị sánh cùng với hàng vạn lăng mộ tồn tại từ nhiều thế kỉ nay, như là một thách thức, ai từng chứng kiến mà chẳng se lòng. Đó là hiện hữu của tệ quan liêu, tham nhũng, thao túng của những kẻ có chức, có quyền đang làm giảm sút niềm tin của dân đối với Đảng, với ngành Công an.

Điều đáng nói là trước thềm Đại hội Đảng lần thứ XI, Uỷ ban Kiểm tra Trung ương Đảng đã công bố công khai xử lí kỉ luật một số cán bộ cao cấp, trong đó có một số tướng lĩnh của Bộ Công an.

Dư luận xã hội ở Thái Bình đang trông chờ và đặt niềm tin vào các cơ quan chức năng của Trung ương sớm làm sáng tỏ và xử lí nghiêm minh những sai phạm của Đại tá Trần Văn Vệ, để giữ nghiêm kỉ cương phép nước, củng cố niềm tin của dân đối với Đảng.

Điều tra của Nguyễn Trọng Thắng

http://nguoicaotuoi.org.vn/story.aspx?id=4867&lang=vn&zone=7&zoneparent=0

———————————–

Bài 4

Chính quyền và quốc hội của đảng CSVN sẽ không bao giờ có luật thuế nhà đất, vì bản thân các quan chức trong chính quyền, gia đình, bọn mafia đỏ có nhiều nhà của và đất đai nhất, không lẻ chúng làm ra luật thuế nhà đất để tự đánh thuế chúng? Chúng tích trữ tài sản tham nhũng và của cải ăn cắp bằng cách mua bất động sản để dành đó và đẩy gia BĐS lên để làm gia tăng giá trị.  

Khi bất động sản gia tăng giá cả và việc mua bán nhà đất diễn ra, tổng sản phẩm và dịch vụ ở trong nước (hay GDP) sẽ tăng theo. Nhà nước dùng GDP để khoe  với nước ngoài, và các tổ chức tín dụng ngân hàng lại cho nhà nước mượn tiền nhiều hơn với hình thức viện trợ hoàn lại FDR (Foreign Development Assistance) và ODA (Official Development Assistance) , nhưng các nước cho VN mượn tiền ép buộc phải để các công ty của họ (Nhật, Nam Hàn, Đài Loan) thực hiện công trình với giá cao ngất ngưỡng.  Bởi vậy, Nhà nước mượn rất nhiều tiền trong 10-15 năm qua, 57 tỷ đô la, nhưng công trình đường sá cầu cống thì làm rất ít bởi vì tham nhũng ăn bớt 1/3 số tiền vay mượn này qua các hình thức như buộc các công ty phải trả tiền bôi trơn hợp đồng, làm thủ tục giấy tờ (vụ PMU 18 mà Huỳnh Ngọc Sĩ đi tù 20 năm là thí dụ), chỉ còn lại 2/3 số tiền mượn để các công ty thực hiện các công trình. Muốn có lời, các công ty này phải rút ruột công trình, bớt vật liệu xi măng và sắt thép, kết quả là đường sá mau hư; ở nước ngoài nhựa đổ đường có bề dày 20-30 cm, thì đường ở VN làm chỉ có bề dày 5 cm,  đường sá ở VN mới làm nhưng chỉ 1-2 năm sau là ổ gà và hư hỏng, cầu thì sập vì bị ăn bớt xi măng sắt,  đê và cống bằng bê tông cốt tre, công trình (làm đường, đập thủy điện Sơn La) kéo dài 7-10 năm mới làm xong, và khi hoàn tất thì giá thành gấp 5 lần giá thật sự.

 

Biệt thự hoang: Của để dành, quyết không giảm giá

Mặc dù bị bỏ hoang nhưng nhiều chủ biệt thự tại các khu đô thị mới vẫn hét giá hàng trăm triệu đồng mỗi mét vuông, thậm chí còn tỏ vẻ thờ ơ, không muốn bán.
 >>  Hà Nội có hơn 1200 căn hộ biệt thự, nhà liền kề bỏ hoang
 >> Giữa Thủ đô, biệt thự triệu đô xây cho… bò ở

Các khu đô thị mới Yên Hòa, Mễ Trì, Văn Quán, Linh Đàm,… đã đi vào hoạt động từ rất lâu nhưng tỷ lệ nhà biệt thự, liền kề để chưa được đưa vào sử dụng chiếm rất cao. Nhiều ngôi biệt thự hàng triệu đô đã xây xong thô, bỏ hoang gần 5 năm nay không có người tới ở. Chúng được cỏ dại và rác thải bao vây. Chủ nhà cẩn thận thì xây tường cao, còn lại bỏ không, thành chỗ tụ tập của các tệ nạn xã hội.

Không ít nhà ở vị trí đẹp lọt vào tầm ngắm của người mua, nhưng để liên hệ được với chủ nhà không phải là dễ dàng. 

Trong vai người mua nhà, sau nhiều lần truy tìm thông tin, chúng tôi đã liên hệ được với chủ nhà một căn biệt thự đang bỏ hoang tại khu đô thị mới Mỹ Đình 2.

Tỏ ý nhiệt tình muốn mua, chúng tôi gạ chủ nhà bán nhưng vẫn không thành công. Chủ nhà cho hay, ông không có ý định bán ngôi nhà này dù không có nhu cầu ở. Hiện tại, do gia đình đang sống tại quận Ba Đình, chưa có ý định chuyển về dưới đó nên đành bỏ không. Nếu muốn mua, mức giá ông đưa ra cho căn biệt thự hơn 180m2 vuông này 250 triệu đồng/m2, đồng thời từ chối mặc cả cũng như không gặp nếu chỉ để tìm hiểu thông tin.

Tương tự như vậy, tại khu đô thị mới Yên Hòa, một ngôi biệt thự ở vị trí đẹp ngay mặt đường cũng được chủ nhà hét giá tới 350 triệu đồng/m2. Theo tính toán, một ngôi biệt thự rộng trên 200m2 có giá hàng chục tỷ đồng. Bên cạnh đó, người mua nhà sẽ phải thuê công nhân dọn dẹp, xây dựng hoàn thiện và đầu tư nội thất với số tiền phụ trội 1-2 tỷ đồng.

 

Tại khu đô thị Văn Quán, chủ quán ốc tên Thương đang thuê lại căn biệt thự, cho hay, chị thuê ngôi nhà này làm quán cách đây hơn hai năm với giá 5 triệu đồng/tháng. Nhà hoàn toàn không có gì, kể cả điện nước, chị đều phải mắc từ phía nhà hàng xóm. Trước khi mở quán, chị cũng phải mất hơn 1 tuần dọn dẹp mọi cỏ dại, rác rưởi và gạch vỡ tại đây, đồng thời cũng sơn lên gạch thô cho sáng nhà.

 

 
 
Những ngôi biệt thự bỏ hoang có giá hàng trăm triệu/m2 mà chủ nhà không muốn bán (ảnh D.A)

“Nhà này chủ nhà khó tính lắm, không ở cũng không muốn bán. Mình là người quen mới thuê được. Vừa có tiền mà vừa có người trông nhà hộ, chủ nhà mới đồng ý đấy. Ông chủ giàu lắm, có tới vài cái nhà biệt thự như này”, chị Thương chia sẻ.

Cũng theo chị Thương, thời gian qua đã có không ít người nhòm ngó muốn mua lại để mở nhà hàng nhưng chủ nhà đều từ chối. Cách quán chị thương không xa cũng có 2-3 biệt thự bỏ không, nhiều tờ rơi trước nhà ghi rõ: Muốn mua nhà này, và để lại số điện thoại liên hệ.

Khảo sát của phóng viên tại các khu đô thị mới, các căn biệt thự bỏ hoang được chủ nhà hét giá cao gấp nhiều lần so với những căn đang có người ở. Điển hình như biệt thự khu đô thị Mỹ Đình 2 giá dao động từ 150 – 180 triệu đồng/m2. Khu đô thị Văn Quán, một biệt thự rộng 204m2, nhà xây thô hoàn thiện, mặt tiền rộng, sổ đỏ chính chủ đang được rao bán 156 triệu đồng/m2. Căn hộ rộng 180m2, mặt hồ Văn Quán, giá bán 32 tỷ đồng, có thương lượng. Còn khu đô thị mới Mễ Trì Hạ, giá biệt thự xây thô khoảng 170 triệu đồng/m2.

Tại khu đô thị mới Yên Hòa, một văn phòng nhà đất đang rao bán căn biệt thự 200m2 hướng Tây Bắc, sổ đỏ chính chủ, đã hoàn thiện nội thất xịn giá 37 tỷ đồng. Những căn chưa có sổ đỏ giá mềm hơn như một căn diện tích như trên giá chỉ 33 tỷ đồng.

Tính đến 30/6, theo báo cáo của UBND TP, hiện trên địa bàn Hà Nội số lượng biệt thự bỏ hoang lên đến 655 biệt thự và 574 nhà liền kề đã hoàn thành phần thô hoặc mặt ngoài nhưng chưa đưa vào sử dụng, giá vẫn ngất ngưởng hàng trăm triệu/m2.

Ông Lưu Công Huy, giám đốc một sàn bất động sản ở Yên Hòa, nhận định, tỷ lệ biệt thự liền kề bỏ hoang nhiều do tình trạng “đại gia” mua để đầu cơ, làm của để dành. Không ít khách hàng có nhu cầu mua biệt thự ở vị trí đẹp bỏ hoang nhưng sàn ông vẫn không thể môi giới được, thất bại từ phía chủ nhà không nhiệt tình.

Thời điểm thị trường bất động sản “sốt”, nhiều biệt thự ở Linh Đàm, Pháp Vân, Mỹ Đình,… được mua đi bán lại qua nhiều chủ, đội giá mỗi căn cũng tăng hàng chục tỷ đồng. Chính vì thế, khi thị trường xuống giá ảm đạm như hiện nay, họ không thể bán giá thấp hơn được, đành cho thuê hay bỏ không như vậy.

Tình trạng biệt thự bỏ hoang tại nhiều dự án không còn là vấn đề mới. Mới đây, UBND TP. Hà Nội cho biết sẽ phối hợp với Bộ Tài chính cân nhắc kiến nghị các phương án đánh thuế hoặc xử phạt theo tỷ lệ phần trăm giá trị hợp đồng đối với các biệt thự bỏ hoang. Thành phố sẽ kiến nghị Chính phủ áp dụng thu thuế cao lũy tiến đối với người mua nhà từ ngôi nhà thứ hai trở lên. Tuy nhiên, để ngăn chặn biệt thự hoang vẫn còn là vấn đề nan giải.

Ông Nguyễn Hoàng Nam – Giám đốc sàn Info cho hay theo thông lệ quốc tế, có 2 cách để hạn chế thị trường đầu cơ bất động sản cũng như giảm số lượng bất động sản không được sử dụng. Cách thứ nhất là Nhà nước đánh thuế rất cao các diện tích dư thừa hoặc các bất động sản thứ hai trở lên khiến bất động sản trở thành “tiêu sản”.

Cách thứ hai là chỉ cho phép sở hữu bất động sản trong khoảng thời gian hữu hạn, ví như chính quyền Trung Quốc chỉ cấp đồng loạt thời hạn sở hữu trong vòng 70 năm với nhà ở; các loại nhà hàng, khách sạn, tửu điếm thì được cấp cho phép sở hữu trong vòng 40 năm; thuê hoặc mua đất cho sản xuất công nghiệp là 50 năm… Sau thời hạn đó, tùy theo loại hình bất động sản và vấn đề điều chỉnh quy hoạch, chính quyền có thể xem xét gia hạn hoặc từ chối gia hạn cho chủ sở hữu.

Ông Nam nhận định, trong tình trạng hiện nay, nếu như chính sách thuế bất động sản vẫn giữ nguyên và bất động sản không “sinh ra” thì mãi mãi không chấm dứt được tình trạng bỏ hoang biệt thự, căn hộ như thế này.

Theo Duy Anh (VEF)

————————————————————————————————–

Bài 5 – Tỉnh Hải Dương

100 năm lương con Bí thư chưa đủ xây vườn thượng uyển

http://www.baomoi.com/100-nam-luong-con-Bi-thu-chua-du-xay-vuon-thuong-uyen/58/8553218.epi

(Phunutoday) – Mấy ngày qua, dư luận rộ lên thông tin con trai Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương sở hữu một khu vườn rộng hơn 4.000m2 có nhiều loại cây gỗ quý và một biệt thự quy mô khá hoành tráng…

Mấy ngày nay dư luận không khỏi xôn xao trước thông tin con trai của bí thư tỉnh Hải Dương đang sở hữu một khu nhà vườn giá trị hàng trăm tỷ đồng cùng với hàng loạt cây gỗ quý hàng trăm năm tuổi có giá trị rất “khủng” và những khối đá quý có kích thước cũng “khủng” không kém và quý hiếm cũng đủ để mọi người phải lóa mắt. Tuy nhiên để sở hữu khối tài sản khổng lồ này nhiều người đặt câu hỏi cán bộ nhà nước được trả lương bao nhiêu mà nhiều tiền thế?
Xoay quanh khối tài sản khổng lồ của con trí bí thư tỉnh ủy Hải Dương, ĐBQH ông Đinh Xuân Thảo cho rằng cơ quan trung ương phải làm rõ số tài sản này.
Trả lời trên báo những câu hỏi liên quan đến khu nhà vườn trăm tỷ tại Ninh Giảng, Hải Dương được cho là của ông Bùi Thanh Tùng (con trai Bí thư Hải Dương Bùi Thanh Quyến) cho biết số tiền mà ông có được để bỏ ra xây dựng ngôi nhà tọa lạc trên khu đất hơn 4.000 m2 này là tiền mồ hôi, nước mắt, xuất phát từ trí tuệ, vận động cá nhân chứ không phải là dựa dẫm vào bất kỳ ai, vào mối quan hệ nào. Được biết ông Tùng sinh năm 1980, đang công tác tại Sở LĐ-TB&XH tỉnh Hải Dương.
Về ý kiến cho rằng con trai ông là một công chức nhà nước nhưng lại sở hữu một khối tài sản kếch xù như thế liệu có gây dư luận xấu trong xã hội, ông Quyến bí thư tỉnh Hải Dương nói: “Tôi nghĩ là với trách nhiệm của phóng viên, báo chí tự tìm hiểu”.
Điều đó không khó để có thể tính được, Nếu đúng như những lời ông Tùng khẳng định số tài sản trên là do mồ hôi công sức của ông bỏ ra. Chúng ta hoàn toàn có thể tính được “mồ hôi công sức ấy” theo quy định về chế độ lương thưởng đối với công chức viên chức nhà nước thì có thang bậc tính cụ thể. Ông Bùi Thanh Tùng 32 tuổi chức vụ Trưởng phòng Việc làm an toàn lao động tại Sở Lao động TB&XH tỉnh Hải Dương.
Theo thông tư liên tịch số 01/2005/TTLT-BNV-BTC nhân với mức lương cơ bản hiện nay là 1.050.000 đồng. Với một viên chức hệ số là 2,34 + phụ cấp đối với chức danh trưởng phòng 0,3 + kinh nghiệm công tác (Giả sử ông Tùng đã làm trưởng phòng từ năm 2002) thì lương hàng tháng của một viên chức tương đương với chức vụ ông Tùng đang công tác sẽ là 1.050.000 x 2,64 = 2.457.000. Với cấp trưởng phòng được phụ cấp hệ số 0,3 Nếu tính số năm công tác và phụ cấp một tháng lương của ông Tùng nhận được sẽ khoảng 3 triệu
Với mức lương như vậy thì một năm ông Tùng nhận lương khoảng hơn 40 triệu. Trong 10 năm công tác nhân số tiền này sẽ lên khoảng 400 triệu. 100 năm sau số lương theo mức tính này cũng chỉ khoảng 4 tỷ!?
Đây là phép tính thử cho người chưa phải bỏ ra chi phí gì cho tổng số tiền này. Nhưng đó là điều không tưởng bởi còn phải trừ đi các khoản tiền chi phí cho sinh hoạt, công việc khác nữa. Nhất là trong điều kiện chi phí sinh hoạt đắt đỏ như hiện nay.?!
Điều đó ngược lại với khối tài sản khổng lồ của ông Tùng đang sở hửu. khiến nhiều người nghi ngờ về khối tài sản này?!
Liên quan đến việc ông Bùi Thanh Tùng tiến hành mua đất để xây nhà và trồng cây cảnh lâu năm quý hiếm, Huyện ủy – UBND huyện Ninh Giang đã chỉ đạo các đơn vị liên quan về thôn Đông Tân, xã Ninh Thành để tìm hiểu thực hư sự việc.
Bước đầu, chính quyền địa phương xác minh được diện tích đất 4.152 m2 tại thôn Đông Tân mang tên Bùi Thanh Tùng đã được UBND huyện đã cấp “sổ đỏ”.

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Cách mạng phải có tổ chức: Không có phong trào nào có thể lật đổ nổi chế độ vững như bàn thạch trừ phi phong trào có chiến lược, có những người lãnh đạo, và cần có sự đoàn kết

Posted by hoangtran204 trên 29/08/2012

Cách mạng phải có tổ chức

Hugo Dixon
Trần Quốc Việt chuyển ngữ
Hãy bắt đầu từ nguyên tắc căn bản nhất: Không có phong trào nào có thể lật đổ nổi chế độ vững như bàn thạch trừ phi phong trào có chiến lược.
Chiến lược này nhất thiết đòi hỏi phải phân tích một cách hệ thống những điểm yếu của đối phương, vạch ra kế hoạch làm đối phương suy yếu dần, đồng thời đoán trước cuộc đấu tranh có thể diễn ra theo chiều hướng nào. Để hình thành được chiến lược như thế, phong trào cần có sự lãnh đạo. Và để theo đuổi chiến lược như thế qua những thời kỳ khó khăn trong tương lai – khi những cuộc biểu tình bất bạo động có thể bị đáp lại bằng bạo lực – phong trào phải cần có sự đoàn kết.

* * * 

Phải chăng có thể là những nhà lãnh đạo cuộc nổi dậy được đánh giá quá cao? Theo sau Mùa Xuân Ả Rập, phong trào Chiếm Phố Wall, và những cuộc vùng lên khác của dân chúng trên khắp thế giới chống lại các chế độ độc tài và thối nát, các nhà phân tích địa chính trị đang hỏi những câu hỏi cơ bản về ý nghĩa của sự lãnh đạo trong các cuộc đấu tranh như thế. Loại lãnh đạo nào cần thiết trong các cuộc nổi dậy bất bạo động? Và trong thời đại số này, phải chăng những cuộc nổi dậy cũng phải cần có người lãnh đạo?

Câu trả lời lãng mạn là các cuộc đấu tranh bất bạo động không còn cần đến nhà lãnh đạo có tầm thu hút lớn – những cuộc đấu tranh này có thể xuất hiện tức thời khi nhân dân bị áp bức đồng loạt nổi dậy và liên lạc với nhau qua Facebook và Twitter. Người ta cho rằng sự thiếu tổ chức hay thiếu tầng lớp lãnh đạo này rất thích hợp với các mục tiêu của những phong trào như thế. Nơi nào những người nổi dậy đấu tranh cho nền pháp trị dân chủ, nơi ấy chẳng ai nên sai bảo ai. Hơn nữa, cái được coi là thiếu sự lãnh đạo ấy còn có lợi ích phụ ở chỗ nhà cầm quyền không thể nào tiêu diệt được phong trào bằng cách vây bắt những người cầm đầu. Ta không thể chém bay đầu (ai) nếu (người ấy, phong trào ấy) không có đầu.

Cách đây một năm, theo sau chiến thắng nức lòng của cuộc cách mạng Ai Cập, cuộc cách mạng điển hình ấy đã có tiếng vang xa. Nhưng Mùa Xuân Ả Rập không trôi qua êm đềm. Libya phải trải qua cuộc đấu tranh dài và đẫm máu mới lật đổ được Đại tá Muammar Gaddafi, còn Syria càng ngày càng bị hút sâu vào cuộc nội chiến. Ngay cả Ai Cập cũng không còn là chiến thắng trọn vẹn đối với những nhà cách mạng Facebook: Huynh đệ Hồi giáo, vốn có tầng lớp lãnh đạo truyền thống hơn và tôn trọng tổ chức, hoàn toàn sẵn sàng giật lấy thành quả của phong trào dân chúng chiếm đóng Quảng trường Tahrir.

Không còn tức giận suông nữa

“Đây là cuộc chiến tranh bằng các phương tiện khác,” Robert Helvey, cựu đại tá Mỹ chuyên nghiên cứu về đấu tranh bất bạo động và huấn luyện các nhà hoạt động dân chủ về những phương pháp đấu tranh bất bạo động, nói. “Nếu ta có ý định muốn tiến hành đấu tranh bất bạo động thì mọi người cần phải thống nhất với nhau.” Những nhà phân tích sáng suốt nhất về các phong trào bất bạo động gần đây đều không bao giờ tin những phong trào này có nhiều cơ may thành công trừ phi họ có sự lãnh đạo, đoàn kết, và chiến lược.

Hãy bắt đầu từ nguyên tắc căn bản nhất: Không có phong trào nào có thể lật đổ nổi chế độ vững như bàn thạch trừ phi phong trào có chiến lược.

Chiến lược này nhất thiết đòi hỏi phải phân tích một cách hệ thống những điểm yếu của đối phương, vạch ra kế hoạch làm đối phương suy yếu dần, đồng thời đoán trước cuộc đấu tranh có thể diễn ra theo chiều hướng nào.

Để hình thành được chiến lược như thế, phong trào cần có sự lãnh đạo. Và để theo đuổi chiến lược như thế qua những thời kỳ khó khăn trong tương lai – khi những cuộc biểu tình bất bạo động có thể bị đáp lại bằng bạo lực – phong trào phải cần có sự đoàn kết.

Srdja Popovic, lãnh đạo của Otpor, nhóm sinh viên Serbia đã góp phần lật đổ chế độ độc tài của Slobodan Milosevich vào năm 2000, bây giờ hướng dẫn các nhà hoạt động dân chủ cách thức tổ chức những phong trào tương tự. Ông nhấn mạnh đến tầm quan trọng của sự đoàn kết, và cho họ biết một trong những lý do giúp Otpor thắng được Milosevic là nhờ Otpor thuyết phục các nhóm nhà chính trị không nên tranh cãi vặt với nhau nữa mà hãy đoàn kết lại để ủng hộ một ứng cử viên duy nhất.

Lãnh đạo phải vạch ra kế hoạch cho từng giai đoạn đấu tranh khác nhau. Helvey nói thường có ba giai đoạn: lật đổ chế độ; thành lập chính phủ dân chủ, hay có thể chính phủ lâm thời; và rồi bảo vệ chính phủ non trẻ chống lại các cuộc đảo chánh.

Ông chỉ ra rằng tuy sinh viên Ai Cập lật đổ được Hosni Mubarak, nhưng họ không có kế hoạch tiếp theo ngay sau đó, cho nên Huynh Đệ Hồi Giáo nhảy vào nắm quyền. Sinh viên đã thắng trận chiến quan trọng, nhưng kẻ khác đã cướp lấy phần thưởng từ trên tay họ.

Vấn đề ở Ai Cập đã vượt quá giai đoạn thay đổi chế độ, nhưng đa số các phong trào thậm chí vẫn còn đấu tranh để đạt đến giai đoạn đầu tiên này. Một lần nữa, đó là thường do thiếu sự lãnh đạo tài ba.

Gene Sharp, giáo sư đại học ở Boston đã nghiên cứu về đấu tranh bất bạo động trong hơn 60 năm qua, khẳng định thật là điên rồ khi cho rằng ta không cần những người lãnh đạo. Lịch sử chứng minh lập luận này; không có nhiều và có lẽ cũng chẳng có những cuộc đấu tranh bất bạo động nào không có người lãnh đạo mà lại thành công, theo lời Adam Roberts, giáo sư danh dự về quan hệ quốc tế ở đại học Oxford. Phong trào chiếm đóng phố Wall có thể là trường hợp minh họa điều này.

Lúc đầu danh tiếng của phong trào nổi lên như cồn nhưng những người tham gia phong trào dường như không có bất kỳ chiến lược nào ngoài chuyện dựng lều ở những nơi công cộng, nên dần dần công chúng chẳng còn quan tâm đến.

Cuộc cách mạng Syria đang diễn ra là trường hợp khác về những nguy hiểm của cuộc nổi dậy mà không có chiến lược tốt. Những nhà hoạt động dân chủ ở đấy dường như không có bất kỳ kế hoạch hành động nào khi chế độ của tổng thống Bashar al-Assad phản công lại bằng tra tấn, giam cầm, và thảm sát- mặc dù phản ứng tàn bạo của chế độ là điều có thể tiên đoán được.

Các nhà hoạt động dân chủ Syria đã phạm phải một sai lầm khác về chiến lược: lúc đầu họ quá nhấn mạnh đến các cuộc biểu tình chống chế độ, mặc dù những cuộc biểu tình công khai rất quan trọng trong các phong trào cách mạng, nhưng những người biểu tình trực diện như thế dễ bị trấn áp tàn bạo.

Những chiến thuật thay thế biểu tình, như tẩy chayđình công, có thể là phương cách tốt hơn để thách thức chế độ trong khi duy trì mức độ thương vong của ta thấp. Muốn như thế phải cần có lãnh đạo để phối hợp hoạt động dựa theo chiến lược đó. Công bằng mà nói, những nhà hoạt động dân chủ ở Syria không thể nào tổ chức hay thậm chí liên lạc được với bất kỳ nhóm nào lớn hơn những chi bộ nhỏ vì ngay khi họ liều lĩnh ra mặt đấu tranh, họ liền bị bắt, bị tra tấn hay bị sát hại. Sau hàng tháng trời bị chế độ đánh tơi tả, chính những nhà hoạt động dân chủ Syria ngày càng quay sang đấu tranh bằng bạo lực.

Những nhà tuyên truyền và những nhà chiến lược

Loại lãnh đạo nào cần thiết để duy trì cuộc cách mạng bất bạo động? Vì những cuộc cách mạng  xã hội không có người đứng đầu dường như chắc chắn bị thất bại, nên người ta dễ bị quyến rũ sang đối cực khác – nhà lãnh đạo phi thường có tầm thu hút lớn.

Lịch sử dường như mỉm cười với chiến thuật này: phong trào độc lập ở Ấn Độ có Mohandas Gandhi; phong trào dân quyền ở Mỹ có Martin Luther King, phong trào chống Apartheid có Nelson Mandela. Gần đây hơn, Aung San Suu Kyi là khuôn mặt cuộc đấu tranh chống chế độ độc tài ở Miến Điện, và Anna Hazare nhà lãnh đạo phong trào chống tham nhũng ở Ấn Độ. Toàn là những nhà lãnh đạo khích lệ.  [cuộc sống của họ đơn giản, bình dị, cá nhân của họ là những nhà hùng biện, thu phục, lôi cuốn nhiều người tin theo, phương cách đấu tranh của họ là bất bạo động được mọi người ủng hộ, cổ vỏ – TH]

“Khi ta tổ chức cuộc cách mạng, lãnh đạo lôi cuốn có ảnh hưởng rất thuận lợi đến sự thành công của phong trào,” Helvey nói. Thật may mắn khi có nhà lãnh đạo mạnh biết tập hợp mọi người lại và biết làm cho mọi người quyết tâm hành động theo kế hoạch.

“Ta không thể nào có dân chủ khi tiến hành chiến tranh,” ông giải thích. “Một khi quyết định đã thông qua, mọi người phải thực hiện theo quyết định.”

Tuy nhiên, thật sai lầm khi vội vàng kết luận rằng sự lãnh đạo thành công phải xuất phát từ nhân vật có ảnh hưởng nhất. Đội ngũ lãnh đạo có nhiều ưu thế hơn: phong trào vẫn tồn tại nếu bất kỳ nhà lãnh đạo nào bị bắt hay bị sát hại; phong trào có thể ngăn chặn nhà lãnh đạo trở nên quá tự phụ hay thậm chí biến thành nhà độc tài mới, và lãnh đạo tập thể ấy có thể nảy sinh ra nhiều ý tưởng mới lạ, vì những ý tưởng mới có thể không được lan truyền nếu có nhà lãnh đạo có quá nhiều quyền lực.

Vả lại, không phải tất cả những phong trào chúng ta nghĩ do những nhà lãnh đạo có tầm thu hút lớn đứng đầu đều đặt dưới sự lãnh đạo của một người duy nhất. Thường có vài nhà lãnh đạo khích lệ. Hãy nghĩ về sự kết hợp giữa Jawaharlal Nehru và Gandhi ở Ấn Độ; hay Viktor Yushchenko và Yulia Tymoshenko trong cuộc Cách mạng Cam ở Ukraine vào năm 2004-2005.

Ngay cả khi có một nhà lãnh đạo mạnh duy nhất, người đó có lẽ không có tất cả những phẩm chất cần thiết để đưa cuộc đấu tranh đến kết thúc thắng lợi. Các phong trào cần cả các nhà tuyên truyền xuất sắc và những nhà chiến lược sáng suốt. Trong rất ít trường hợp – chẳng hạn như trường hợp của Gandhi, người vừa là nhà lãnh đạo có nhiệt huyết vừa là nhà chiến lược bẩm sinh – cả hai phẩm chất đều có ở một người.

Trường hợp ngược lại thì điển hình hơn. Ví dụ, tài diễn thuyết xuất sắc của Martin Luther King kết hợp với thiên tài chiến thuật của Bayard Rustin, theo ông Roberts. Rustin từng sang Ấn Độ vào năm 1948 để học những bài học tranh đấu của Gandhi, đã truyền đạt lại cho King nhiều điều hay về cuộc đấu tranh bất bạo động. (Một trong những lời khuyên của ông: Không bao giờ làm điều gì hai lần.)

MBA về cách mạng bất bạo động?

Phải chăng có thể dạy người ta cách tổ chức cuộc cách mạng bất bạo động? Đối với chiến tranh truyền thống, có các trường võ bị- chẳng hạn West Point ở Hoa Kỳ và Sandhurst ở Anh- chuyên dạy các chiến lược tác chiến. Sau khi được đào tạo ở trường võ bị, các sĩ quan trẻ lúc đó được nhận vào tập sự để nghiên cứu các chiến dịch quân sự cho các chỉ huy cấp cao. Không có trường dạy bất bạo đông tương đương với Sandhurst, nhưng vẫn có những cố gắng để đào tạo những nhà lãnh đạo cho các cuộc đấu tranh bất bạo động. Trong suốt phong trào chống Apartheid, những nhà lãnh đạo trẻ được đào tạo ở Phoenix Settlement của Gandhi gần Durban. Viện nghiên cứu Albert Einstein của Sharp tổ chức những lớp học về đấu tranh phản kháng, cũng như Trung Tâm Ứng Dụng Bất Bạo Động (CANVAS) mới của Popovic đã đào tạo các nhà hoạt động dân chủ ở vài nước, trong đó có Ai Cập, Ukraine, và Georgia.

Cũng có một vài lớp ở đại học. Một lớp là chương trình sau đại học về chiến lược và phương pháp thay đổi xã hội bất bạo động do CANVAS lập ra ở Đại học Belgrade. Lớp khác là giáo dục cao cấp về xung đột bất bạo động của Fletcher Summer Institute thuộc đại học Tufts ở Boston.

Càng ngày cũng càng có nhiều giáo sư đại học nghiên cứu về lĩnh vực này. Sách và các bài viết của họ dần dần đang đến tay các nhà hoạt động dân chủ ở những nơi cuộc đấu tranh thực sự diễn ra, và những cuốn sách ấy đang nói với họ điều này: Để chiến thắng trong cuộc đấu tranh bất bạo động ta phải có sự lãnh đạo và chiến lược vững vàng. Theo thời gian những sáng kiến như thế sẽ đưa những kiến thức liên quan đến càng ngày càng nhiều các nhà lãnh đạo mới xuất hiện để giúp họ trở thành những chiến sĩ bất bạo động giỏi hơn. Cho nên sự chia sẻ kiến thức ấy có lẽ khiến cho cuộc nổi dậy bất bạo động kế tiếp sẽ không chỉ lật đổ nhà độc tài, mà sẽ thay thế y bằng chính quyền dân chủ khả thi.

Nguồn: Tạp chí Reuters Magazine ngày 29/6/2012

Bản tiếng Việt: Trần Quốc Việt
danlambaovn.blogspot.com

Theo Dân Làm Báo

http://danluan.org/node/13967

————————

The revolution will be organized! – Reuters Blogs (blog)  http://www.occupyfeeds.org/the-revolution-will-be-organized-reuters-blogs-blog.html
Morning Advantage: The Revolution Will Be Organized by Sarah Green  |   8:40 AM July 9, 2012 http://blogs.hbr.org/morning-advantage/2012/07/morning-advantage-the-revoluti.html

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Bản cáo trạng của VKSND tỉnh Đắc Nông về thầy giáo Đinh Đăng Định

Posted by hoangtran204 trên 27/08/2012

Một độc giả ẩn danh gửi tới Dân Luận bản cáo trạng của Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Đắc Nông truy tố thầy giáo Đinh Đăng Định theo điều 88 BL Hình Sự.
Dựa trên bản cáo trạng tùy tiện này, thầy Định đã bị kết án 6 năm tù giam vào ngày 9/8/2012.
Chúng tôi mong rằng việc công bố bản cáo trạng này, kèm theo đường dẫn tới các bài viết công khai của thầy Định trên mạng internet, sẽ giúp công luận hiểu rõ sự việc hơn và có biện pháp thích hợp để đấu tranh bảo vệ quyền tự do ngôn luận của thầy Định.

 

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc 

Đăk Nông, ngày 27 tháng 6 năm 2012

VIỆN KIỂM SÁT NHÂN DÂN TỈNH ĐẮC NÔNG
Số 36/CTr-VKS(PIA)

CÁO TRẠNG
VIỆN KIỂM SÁT NHÂN DÂN TỈNH ĐẮK NÔNG
 

– Căn cứ các điều 36, 166, 167 Bộ luật tố tụng hình sự

– Căn cứ Quyết định Khởi tố vụ án hình sự số 03/QĐ ngày 03/10.2011 của cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Đăk Nông, về tội: Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam theo quy định của điều 88 Bộ luật hình sự

– Căn cứ Quyết định khởi tố bị can số: 04 ngày 21/10/2011 của cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Đăk Nông đối với Đinh Đăng Định về tội: Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam (CHXNCN VN) theo quy định tại Điều 88 Bộ luật hình sự.

Trên cơ sở kết quả điều tra đã xác định được như sau:

Trong khoảng thời gian từ đầu năm 2010 đến tháng 12/2011, Đinh Đăng Định (sinh năm 1963, là giáo viên trường trung học phổ thông Lê Quý Đôn, huyện Tuy Đức, tỉnh Đăk Nông) đã thực hiện các hành vi làm ra, tàng trữ và lưu hành các tài liệu có nội dung chống Nhà nước CHXHCN Việt nam, cụ thể:

Hành vi làm ra các tài liệu có nội dung chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam: Ngày 18/10/2010, Định viết bài: “Yêu nước không có độc quyền” và đưa lên mạng trang baotoquoc.com, đầu tháng 11/2010, Định viết bài “Suy nghĩ cá nhân về tình hình đất nước”, trong đó có 05 nội dung chính là: Vấn đề Bôxit (Phản đối dự án khai thác boxit ở Nhân cơ), về hiện tình đất nước, đòi Đa nguyên – Đa đảng, đòi xóa bỏ Điều 4 – Hiến pháp, phi chính trị hóa ngành Giáo dục, Quân đội, Công an và đưa lên mạng trang songthan.org.

Đầu tháng 12/2010, Định viết bài “Thư khẩn”, nội dung cơ bản là nói xấu việc cơ quan an ninh tỉnh Đăk Nông thu giữ máy vi tính của Định là trái pháp luật, vi phạm nhân quyền và gửi bằng đường Bưu điện cho các lãnh đạo Đảng và Nhà nước, đồng thời Định đưa lên trang mạng Danluan.org; Thư gửi Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, và Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Đăk Nông, trong thư có các nội dung đáng chú ý như:

Tôi quyết không sợ đám cộng sản đểu/dỏm của ngành giáo dục này và đấu tranh đến cùng (cộng sản, phát xít) ra khỏi đất nước này…”,

Đảng cộng sản độc tài hết thời, cái ngày bị ném vào sọt rác lịch sử không xa”,

thư này Định dự kiến sẽ đưa lên mạng internet vào dịp 20/11/2011, nhưng chưa đưa thì ngày 21/11/2011 bị bắt;

Ngoài ra Định còn viết bài “65 năm mùa thu” để làm lời tựa cho bài viết “Nhu cầu bức thiết hình thành phe đối lập tại Việt Nam” của Nguyễn Trung Lĩnh, từ đó gửi cho các đối tượng phản động lưu vong ở nước ngoài (BL 230 tập 1)

Hành vi tàng trữ các tài liệu có nội dung chống Nhà nước CHXHCN Việt nam:

Ngày 24/11/2010, Cơ quan An ninh Điều tra Công an tỉnh Đăk Nông tiến hành kiểm tra máy tính để bàn của Định, qua kiểm tra phát hiện, trong máy có chứa 19 đầu tài liệu có nội dung phản động, gồm các bài có tựa đề:

HCM là người nói quân ta “Trung với Đảng, hiếu với dân”;

danh sách kiến nghị tính đến ngày 16/10/2010 (925 người);

lập khi còn chế độ độc Đảng; từ lục tứ sự kiện đến linh bát hiến chương;

HCM tội nào nặng nhất? – Ngô Nhân Dụng;

HCM trong cải cách ruộng đất – Nguyễn Quan Huy;

hồ sơ tội ác HCM: xin đừng quên! Nửa thế kỷ trước cải cách ruộng đất đẫm máu – Nguyễn Minh Cần – cựu phó chủ tịch ủy ban hành chính thành phố Hà nội;

con tố cha – vợ tố chồng; giải tỏa huyền thoại HCM – LS Nguyễn Hữu Thống;

Bán nguyệt san số 110*01-11-2010 – tự do ngôn luận;

Đinh Đăng Định – Những suy nghĩ cá nhân về tình hình đất nước;

suy nghĩ cá nhân thể theo yêu cầu của Cơ quan an ninh chính trị nội bộ tỉnh Đăk Nông;

HCM và cải cách ruộng đất – Trần Gia Phụng 4.2006;

Thông luận 01.11.2010;

đơn tố cáo của Luật sư Nguyễn Thị Dung Hà, vợ của tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ;

Đinh Đăng Định – Yêu nước không có độc quyền;

hội quán Việt Nam: Phát biểu của bà Clintơn trong buổi gặp ngoại trưởng Phạm Gia Khiêm;

phỏng vấn Luật sư Cù Huy Hà Vũ theo VOA;

Diễu hành hòa bình tại Ottawa (BL 01 – 07 tập 2)

Hành vi lưu hành những tài liệu có nội dung chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam:

Ngoài việc viết các bài có nội dung chống Nhà nước CHXHCN Việt nam lưu tại máy tính, Đinh Đăng Định còn sử dụng một số bài để đưa lên mạng internet và được một số trang mạng đăng tải như:

“cảnh báo khẩn” đăng trên trang Boxit;

“yêu nước không có độc quyền” đăng trên baotoquoc.com;

“suy nghĩ cá nhân về tình hình đất nước” đăng trên trang danluan.org,

“thư khẩn” đăng trên các trang danluan.org và tintuchangngay.

Trong một số bài khác Đinh Đăng Định dùng hộp thư điện tử dinhdangdinh@gmail.com và gửi cho một số cán bộ, giáo viên trường PTTH Lê Quý Đôn – Tuy Đức qua địa chỉ Email của họ: gửi cho anh Trình Nguyễn Vĩnh Phong ở địa chỉ email thaovyphong@gmail.com các bài viết:

“Đại lễ ngàn năm Thăng Long – Hà Nội hoang phí 4,5 tỷ USD”.

Bài “chỉ tiêu 1000 việt kiều yêu nước nhưng chỉ có 190 người”;

Bài “Giải phóng” nỗi kinh hoàng của người dân Việt nam;

Bài “Bắt người trái pháp luật – Công an Thành phố Hồ Chí Minh lập thành tích chào mừng 1000 năm Thăng long – (nói về Tạ Phong Tần)” và

bài “Không chừng thầy bói nói đúng – nói về đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Gửi bài “Hoàng sa – sếp đi vắng hay niềm hoang tưởng đã mất” cho anh Nguyễn Văn Hoàn ở địa chỉ Email ThuhoanK47dhv@gmail.com và anh Nguyễn Văn Cần ở địa chỉ email Nguyenvancan18@yahoo.com (BL số 231 tập 1)

Định còn liên lạc thông qua hộp thư điện tử với các đối tượng phản động trong và ngoài nước để chỉnh sửa câu, từ, ý, nội dung bài viết “Nhu cầu bức thiết hình thành phe đối lập tại Việt nam” của Nguyễn Trung Lĩnh;

góp ý, bàn bạc với Nguyễn Trung Lĩnh về việc chuẩn bị nhân sự, tổ chức, hậu cần, phương tiện cho lực lượng đối lập tại Việt nam và cách thức tổ chức hoạt động theo từng bước, từng giai đoạn của phe đối lập nếu được hình thành tại Việt nam.

Qua sự giới thiệu của Nguyễn Trung Lĩnh, Định liên lạc với các đối tượng ở nước ngoài như:

Giang Hồng (tổng biên tập tạp chí tự do ngôn luận ở Cộng hòa liên bang Đức);

đối tượng Nguyễn Bá Long (chủ nhiệm website “đối lực” ở Canada) để bàn bạc về nhân sự cho phe đối lập ở Việt Nam nếu được hình thành.

Định làm quen trao đổi với đối tượng Huỳnh Tâm (ở Pháp) qua địa chỉ email radiothongluan@online.fr,

Định gửi các tài liệu cho Tâm gồm các bài “65 năm mùa thu” và bài “nhu cầu bức thiết hình thành phe đối lập ở Việt Nam” mục đích để Tâm đăng lên các trang ở hải ngoại.

Định đã trả lời 03 cuộc phỏng vấn qua điện thoại với phóng viên “chim Quốc Quốc” trên diễn đàn “Tranh luận dân chủ chính trị” và được đăng trên website http://myopera.com có nội dung: Đánh giá, bàn bạc về hiện tình đất nước, các vấn đề tiêu cực của xã hội, vấn đề dân chủ, nhân quyền của đất nước ta, về Đại hội Đảng lần thứ XI… (BL số 232 tập 1)

Ngoài ra, Đinh Đăng Định luôn luôn thể hiện quan điểm, tư tưởng chống đối chế độ, chống Nhà nước CHXHCN Việt nam.

Định cho rằng Đảng cộng sản Việt nam lãnh đạo xây dựng xã hội Việt Nam theo con đường XHCN là đi vào ngõ cụt, làm cho đất nước nghèo nàn lạc hậu;

đòi thao đổi Hiến pháp 1992 và xóa bỏ Điều 4;

đòi đa nguyên, đa Đảng…

Trong quá trình điều tra Cơ quan ANĐT đã trưng cầu các cơ quan chức năng để giam định:

Âm thanh ghi âm nội dung 03 cuộc trả lời phỏng vấn của người đàn ông tự xưng là giáo viên Đinh Đăng Định ở Đăk Nông với phóng viên “Chim Quốc Quốc”,

chữ viết trên tài liệu có đầu đề “Suy nghĩ cá nhân (tóm tắt) thể theo yêu cầu CQANCTNB Đăk Nông” ghi ngày 25/10/2010 với chữ viết của Đinh Đăng Định;

Giám định pháp y tâm thần đối với Đinh Đăng Định và

giám định nội dung tài liệu do Định làm ra và tàng trữ mà Cơ quan ANĐT đã thu giữ được trong quá trình điều tra.

Tại kết luận giám định số 3145/C54-P2+P5, ngày 20/12/2011 của Viện khoa học hình sự –Bộ Công An có kết luận:

+ Âm thanh (giọng nói) trong đĩa CD ghi âm nội dung 03 cuộc trả lời phỏng vấn của người đàn ông tự xưng là giáo viên Đinh Đăng Định ở Đăk Nông với phóng viên “Chim Quốc Quốc” là giọng nói của Đinh Đăng Định.

+ Chữ viết trên tài liệu có đầu đề “Suy nghĩ cá nhân (tóm tắt) thể theo yêu cầu CQANCTNB Đăk Nông” ghi ngày 25/10/2010 với chữ viết của Đinh Đăng Định là do một người viết ra.

Tại biên bản Giám định pháp y tâm thần số 866/PYTT-PVPN, ngày 29/12/2011 của Phân viện phía nam – Viện giám định pháp y tâm thần trung ương, kết luận: Tại thời điểm gây án và hiện nay: Đương sự Đinh Đăng Đinh có năng lực nhận thức và điều khiển hành vi nhưng bị hạn chế do bệnh.

Tại bản kết luận giám định số 09/KL-STTTT, ngày 12/01/2012 của Hội đồng giám định Văn học – Nghệ thuật tỉnh Đăk Nông, kết luận: Nội dung 28 tài liệu được trưng cầu giám định (19 đầu tài liệu thu giữ tại máy tính của Đinh và 09 đầu tài liệu do các cán bộ giáo viên trường Lê Quý Đôn giao nộp) đều có tính chất tuyên truyền, xuyên tạc, phỉ báng, chống đối Đảng và nhà nước Việt Nam và xâm hại nghiêm trọng đến lợi ích của Nhà nước CHXHCN Việt nam, quyền và lợi ích hợp pháp của Đảng cộng sản Việt Nam và các cá nhân.

Vật chứng của vụ án:

– 01 chiếc CPU thu của Đinh Đăng Định;

-28 đầu tài liệu của Đinh và của một số cán bộ, giáo viên Trường THPT Lê Quý Đôn huyện Tuy Đức giao nộp.

Căn cứ những tình tiết và chứng cứ nêu trên đã có đủ cơ sở:

 

KẾT LUẬN:

Do ý thức coi thường pháp luật, tư tưởng chống đối đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam. Để thực hiện ý đồ đòi đa nguyên, đa Đảng và nhen nhóm hình thành phe phái đối lập tại Việt nam, nên trong khoảng thời gian từ đầu năm 2010 đến tháng 12 năm 2011, Đinh Đăng Định đã làm ra, tàng trữ và lưu hành một số tài liệu có nội dung nói xấu chủ tịch Hồ Chí Minh, chống đối lại đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng cộng sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCN Việt Nam, nhằm chống lại Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Tạo điều kiện để các tổ chức phản động lưu vong ở nước ngoài và các đối tượng cơ hội chính trị lợi dung xuyên tạc, bóp méo sự thật nhằm chống phá Nhà nước CHXHCN Việt nam.

Như vậy đã có đủ căn cứ xác định bị can có lý lịch dưới đây phạm tội như sau:

Họ và tên: Đinh Đăng Định; Tên gọi khác: Không.

Sinh năm: 1963, tại tỉnh Hải Dương.

Nơi ĐKNKTT và chỗ ở hiện nay: Số nhà 214, đường Nơ Trang Long, Khối 4 – thị trấn Kiến Đức – huyện Đăk R’Lấp – tỉnh Đăk Nông.

Quốc tịch: Việt Nam; Dân tộc: Kinh; Tôn giáo: Không.

Trình độ học vấn: 10/10;

Nghề nghiệp: Nguyên là giáo viên.

Tiền án, tiền sự: Không

Con ông Đinh Hữu Bàn (đã chết), con bà Trịnh Thị Đào (đã chết).

Bị can là con thứ năm trong gia đình có 6 anh em.

Bị can có vợ là Đặng Thị Dinh (SN 1962), hiện trú tại số nhà 214, đường Nơ Trang Long, khối 4 – thị trấn Kiến Đức – huyện Đăk R’Lấp – tỉnh Đăk Nông.

Bị can có 03 con, lớn nhất sinh năm 1988, nhỏ nhất sinh năm 1995.

Nhân thân:

Từ nhỏ sống với bố mẹ đi học văn hóa tại xã Hiệp Hòa huyện Kinh Môn – tỉnh Hải Dương.

Từ năm 1980 đến 1985 là sinh viên khoa Hóa, trường Đại học Tổng hợp Hà Nội.

Từ tháng 12/1985 đến 01/3/1988 là giáo vien trường Sỹ quan phòng hóa, thuộc Binh chủng Hóa học ở Sơn Tây – hà Nội.

Cuối năm 1988 đến 1991 công tác tại Nhà máy Supe phốt phát Lâm Thao – Vĩnh Phúc.

Từ năm 1991 đến đầu năm 1994 công tác tại Nhà máy Supe phốt phát Long Thành – Đồng Nai.

Từ đầu năm 1994 đến cuối giữa năm 1995 công tác tại Công ty sản xuất thuốc trừ sâu Kosvida ở Huyện Thuận An – Bình Dương.

Từ 1005 đến 1998 công tác tại công ty sản xuất phân bón con cò ở huyện Bà Rịa – Vũng Tàu.

Từ năm 1998 đến 2000 là giáo viên trường PTTH Bán công Bình Long (nay là trường THPT Nguyễn Huệ) huyện Bình Long – Bình Phước.

Từ năm 2000 đến 2007 là giáo viên trường THPT Phạm Văn Đồng huyện Đăk R’Lấp.

Từ 2007 đến ngày phạm tội là giáo viên trường THPT Lê Quý Đôn huyện Tuy Đức – Đăl Nông.

Bị can bị bắt tạm giam ngày 21/10/2011, hiện bị can đang bị tạm giam tại Trại tạm giam Công an tỉnh Đăk Nông.

Hành vi nêu trên của bị can Đinh Đăng Đinh đã phạm vào tội:

Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tội phạm và hình phạt được quy định tại điểm c khoản 1 Điều 88 Bộ luật Hình sự.

Điều 88 Bộ luật hình sự quy định:

1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:

a)…

c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hóa phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Vì những lẽ trên:

QUYẾT ĐỊNH:

 

Truy tố ra trước Tòa án nhân dân tỉnh Đăk Nông để xét xử đối với bị can Đinh Đăng Định có lý lịch nêu trên về tội: Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, theo quy định tại điểm c khoản 1 Điều 88 Bộ luật hình sự đã viện dẫn ở trên.

Biện pháp tư pháp:

– Căn cứ Điều 41 Bộ luật hình sự và điều 77 Bộ luật tố tụng hình sự:

Tịch thu, sung công quỹ nhà nước 01 chiếc CPU thu của Đinh Đăng Định. Các tài liệu khác đã thu giữ đính kèm theo hồ sơ vụ án phục vụ công tác xét xử.

Kèm theo Cáo trạng có:

+ Hồ sơ vụ án gồm có 02 tập, tập một gồm…. trang đánh số thứ tự từ 01 đến…., tập hai gồm 424 trang đánh số thứ tự từ 01 đến 424.

+ Danh sách, địa chỉ những người yêu cầu triệu tập đến phiên tòa

PHÓ VIỆN TRƯỞNG
TẠ ĐÌNH ĐỀ
KT. VIỆN TRƯỞNG

Nơi nhận:

– Vụ 2 VKSND Tối cao;
– VKSXX-PT II Đà nẵng;
– Lãnh đạo Viện (02 bản)
– PV27, PC45 CA Tỉnh;
– HSVA;
– HS KSĐT;
– Bị can;
– Lưu HS

nguon: http://danluan.org/node/14026

* * *  nguon

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Dân Chủ và Nhân Quyền, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Cuộc bầu cử TT Mỹ (cập nhật tình hình cuối tháng 8)

Posted by hoangtran204 trên 26/08/2012

Theo giới bình luận chính trị, ai thắng, ai bại trong cuộc bầu cử TT Mỹ sẽ quyết được định ở 7 tiểu bang: Colorado, Florida, Iowa, Ohio, Nevada, New Hampshire and Virginia. 7 tiểu bang này đại diện cho tổng cộng chỉ có 85 đại cử tri đoàn trên tổng số 538 đại cử tri đoàn. Trong cuộc bầu phiếu 20-11-2012, ai thắng được 270 cử tri đoàn là thắng cử.

43 tiểu bang kia thì mọi người đã rõ trắng đen rồi. Tiểu bang nào ủng hộ cho đảng Cộng hòa, hoặc ủng hộ cho đảng Dân Chủ thì mọi người quá biết rõ từ bao nhiêu năm qua.

Thí dụ trong tiểu bang Texas (TX), dựa vào dân số thì có 38 đại cử tri đoàn (electoral vote). Theo truyền thống các cuộc bầu cử các năm qua, (các con số % chỉ là minh họa )số người bỏ phiếu cho đảng Cộng Hòa là 60%, và bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ chỉ có 40%, vậy tiểu bang này đảng Cộng Hòa luôn là đảng chiến thắng, và ứng cử viên Romney sẽ hốt trọn 38 phiếu đại cử tri đoàn.

Thí dụ ở tiểu bang New York (NY), màu xanh đảng DC, nằm ở góc cao tay trái, hướng Đông Bắc của bản đồ. Dựa vào dân số, NY có 29 đại cử tri đoàn (electoral vote). Theo truyền thống các cuộc bầu cử các năm qua, số người dân ở NY bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ là 55%, và bỏ phiếu cho đảng Cộng Hòa chỉ có 45%. Vậy tiểu bang NY, đảng Dân Chủ luôn là đảng chiến thắng, và ứng cử viên TT Obama sẽ hốt trọn 29 phiếu đại cử tri đoàn của tiểu bang NY.

Nếu cuộc bầu cử được tổ chức hôm nay, TT Obama sẽ có phiếu bầu nghiên về phần đảng Dân Chủ của 19 tiểu bang và thủ đô Washington DC với tổng cộng 247 đại cử tri đoàn.

Romney sẽ có 24 tiểu bang tổng cộng 206 đại cử tri đoàn.

Bởi vậy, từ hôm nay đến tháng 11, cuộc vận động bầu cử ở 43 tiểu bang lớn tương đối là yên tỉnh, không ồn ào, và hào hứng. Số tiền vận động tranh cử từ đây đến tháng 11 sẽ tập trung vào 7 tiểu bang còn lại.

Ở 7 tiểu bang còn lại, số người ủng hộ đảng Dân Chủ và đảng Cộng Hòa có số lượng gần bằng nhau, bên 49% và bên kia 51%.  Ít ai biết trước dân chúng trong 7 tiểu bang này sẽ ủng hộ cho đảng nào. Đó chính là cái hào hứng của cuộc bầu cử TT Mỹ.

Quỹ tranh cử của Romney hiện có 177 triệu đô la, so với  của TT Obama là 127 triệu đô la. Số tiền tranh cử của Obama chỉ bằng 2/3 lần số tiền của Romney.

http://electoral-vote.com/    Màu đỏ tượng trưng cho đảng Cộng Hòa, và màu xanh là đảng Dân Chủ

Obama-Romney race is focused on 7 states

By THOMAS BEAUMONT | Associated Press

TAMPA, Fla. (AP) — On the eve of their national party conventions,Barack Obama and Mitt Romney are locked in a close race to amass the requisite 270 Electoral College votes for victory. And the contest is exactly where it was at the start of the long, volatile summer: focused on seven states that are up for grabs.

Neither candidate has a significant advantage in Colorado, Florida, Iowa, Ohio, Nevada, New Hampshire and Virginia, which offer a combined 85 electoral votes, according to an Associated Press analysis of public and private polls, spending on television advertising and numerous interviews with Republican and Democratic strategists in battleground states.

The analysis, which also took into account the strength of a candidate’s on-the-ground organization and travel schedules, found that if the election were held today, Obama would have 19 states and the District of Columbia, offering 247 votes, solidly in his column or leaning his way, while Republican Romney would have 24 states with 206 votes.

Obama won all seven of the too-close-to-call states in 2008, and they are where the race will primarily be contested in the homestretch to the Nov. 6 election.

Ten weeks before Election Day, the AP analysis isn’t meant to be predictive but rather is intended to provide a snapshot of a race that’s been stubbornly close all year.

Among the unknowns that could shake up the electoral landscape before November: the latest unemployment figures that come out early next month, an unexpected foreign policy crisis in Syria orIran and the outcome of the candidates’ October debates.

Both sides are working to persuade the 23 percent of registered voters who said in an Associated Press-GfK poll that they are either undecided about the presidential race or iffy in their support for a candidate.

To woo them, the campaigns and political parties, along with allied groups with access to unlimited financial contributions, have already spent an astounding $540 million on television advertising, according to ad spending reports provided to the AP. And there’s more to come.

Over the past three months, the campaign took a sharply negative turn, at times becoming nasty and personal.

Obama sought to define Romney early as a ruthless corporate raider for his time at the head of a private equity firm in Boston, and as an out-of-touch rich man keeping secrets about his wealth.Romney, in turn, worked to cast Obama as a failed president on a host of fronts, primarily the economy.

Both candidates have hit road bumps: Obama saw the unemployment rate rise to 8.3 percent and gave Republicans an opening to argue that he was unfriendly to small business. Romney had a widely panned foreign trip and made a series of potentially problematic comments, most recently joking about the debunked conspiracy theory regarding Obama’s citizenship.

The national party conventions, starting with Republicans here, who convene Monday and start with a full schedule on Tuesday, and ending with Democrats the following week in Charlotte, N.C., will set the parameters of the fall campaign, and could provide each side with at least a temporary surge of support in national, if not battleground state, polls.

While Obama has a clear advantage given his incumbency, Romney does have a path to victory — though it’s a steep climb.

He must win most of the seven most competitive states — Colorado, Florida, Iowa, Ohio, Nevada, New Hampshire and Virginia — in order to reach the magic number. For instance, he can lose Ohio’s 18 electoral votes and still become president if he wins the other six and hangs onto those already in his grasp. It’s difficult to see a scenario where Romney wins without a victory in Florida, which offers 29 electoral votes.

Neither side expects a dramatically different playing field this fall.

“You know the states that are in play,” said Obama’s campaign manager Jim Messina. “I don’t think there’s going to be a surprise.”

Romney’s political director Rich Beeson makes the same point: “I don’t think you’re going to see the map go crazy.”

Still, once their conventions are over, both campaigns will commission polls in the hardest-fought states to determine whether to shift their strategies. The candidates and their allied outside groups will pull money and manpower from states that are moving out of reach while relocating it to others they may now think they have a shot at winning.

“We’re in a holding pattern,” said Charlie Black, a veteran Republican campaign strategist and informal adviser to Romney.

Perhaps not for long.

With a huge cash advantage, Romney is considering trying to put more states in play — and creating more state-by-state paths to reach 270. He’s closely watching to see whether it’s worth it to compete aggressively in Wisconsin, now that native son Rep. Paul Ryan is on the ticket.

The Republican National Committee and GOP allies have been advertising in the state in hopes of making it competitive; at least one poll shows they’ve had some success and the race appears close. Obama, who has a formidable campaign on the ground that includes the state’s active labor and minority blocs, hasn’t advertised there but might be forced to do so.

Romney also is eyeing a deeper investment in Michigan, where he campaigned Friday, and Pennsylvania, where Ryan was last week. Obama carried both states in 2008, but the GOP sees promise in the economically struggling northern industrial states, especially among working-class, white voters.

The Republican may have the money to expand the map.

August financial reports show that Romney’s overall fundraising apparatus — his campaign, the RNC and a separate joint-fundraising committee — had roughly $177 million in the bank at the end of July. The reports are the most recent public data.

And to a greater degree than Obama, Romney also has amassed an untapped stockpile of general election money that he plans to use this fall. He can begin spending it immediately upon accepting the nomination for president at the convention’s close Thursday night.

Obama and his comparable committees, in turn, had only about $127 million on hand, according to the most recent report.

He also must wait until he accepts his party’s nomination on Sept. 6, the close of the Democratic convention, to start spending his general election money.

Unlike Romney, Obama isn’t focused on expanding the map in earnest.

He’s mostly looking to hang onto as many of the states he won four years ago, with Ohio being of particular focus. In recent months, Obama’s standing there has strengthened, the unemployment rate has dropped and last week General Motors announced a $200 million expansion of a northeast Ohio plant to continue building the Chevrolet Cruze there.

Beyond playing defense, Obama’s team is watching to see whether the political terrain becomes more favorable to him in Missouri in the aftermath of controversial abortion and rape comments by Rep. Todd Akin, a GOP Senate candidate.

The backlash has been fierce, and polls show Democratic Sen. Claire McCaskill — arguably the most vulnerable Senate Democrat — having gained ground. Obama competed for Missouri four years ago but lost and hasn’t run ads there this year. Romney has had a comfortable advantage there.

If they have the money to do it, both sides will engage in head-faking: spending money in places simply to force the other side to defend their home turf. For example, if Romney goes after Pennsylvania, which has voted Democratic in all recent presidential elections, Obama would likely have to spend money to defend it, limiting the amount of cash he’ll have available to spend in more competitive states, like Florida or Virginia.

Posted in Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Nhạc cuối tuần

Posted by hoangtran204 trên 25/08/2012

Mời các bạn nghe  ban nhạc Boney-M với nhạc phẩm   Bahama Mama

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►Ai, những ai đang cõng rắn cắn gà nhà?

Posted by hoangtran204 trên 25/08/2012

Trên đây là tựa đề bài viết của nhà thơ Trần Mạnh Hảo hỏi chủ tịch nước Trương Tấn Sang hãy nói đích danh ai đang cõng rắn cắn gà nhà nhân dịp ông Sang viết bài “Phải biết hổ thẹn với tiền nhân”.

Nước Việt Nam  đã độc lập và thống nhất vào ngày 17-4-1945. Chính phủ đầu tiên của nước VN độc lập và thống nhất do Thủ tướng Trần Trọng Kim lãnh đạo ra mắt quốc dân ngày 19-4-1945. Nhưng ông Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản ĐD của ông đã quá ghen tức về sự kiện này, nên  đã dùng thủ đoạn chính trị phá nát chính phủ ấy và khởi đầu cho công cuộc mời  Pháp trở lại VN (Hiệp định Sơ Bộ 6-3-1946), và  HCM đích thân qua TQ và Liên Xô (năm 1950) và mời Trung Cộng vào Việt Nam để đánh Pháp.  

Hành động cõng rắn cắn gà nhà xảy ra rõ nét nhất khi  ông HCM qua Trung Quốc và Liên Xô năm 1950 xin viện trợ vũ khí, lương thực, và mời quân TQ đến giúp đỡ. 

Trung Quốc Trung quốc đem quân vào VN 1951 và   giúp đảng Cộng Sản VN đánh Điện Biên Phủ  1954, và giúp chiếm 1/2 nước VN qua Hiệp Đinh Geneve 20-7-1954 mở màn cho sự chia đôi đất nước.

Đến 1990, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Phạm Văn Đồng tái quan hệ hữu hảo với Trung Quốc để có thế chống lưng mà tiếp tục nắm quyền lãnh đạo VN.

 Đến nay,  năm 2012, lần đầu tiên chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã công khai nói thẳng: hiện nay trong nội bộ đảng CSVN đang có người cõng rắn cắn gà nhà.

Trương Tấn Sang nói thẳng:

“Xuất hiện những người có tư tưởng xa lạ, chỉ luôn luôn rình rập mọi sơ hở để chống đối, để “chọc gậy bánh xe”, thậm chí để “cõng rắn cắn gà nhà”…”

“Lần đầu tiên trong lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam, có một vị lãnh đạo cao cấp của đảng là chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã dám công khai thừa nhận trong ban lãnh đạo cao cấp gồm 14 vị bộ chính trị của ông có người (hay những người ?) làm cái việc ô nhục đáng để muôn đời cháu con nguyền rủa là “CÕNG RẮN CẮN GÀ NHÀ” (phạm tội BÁN NƯỚC)…?  (Trần Mạnh Hảo)

Mời các bạn đọc loạt bài dưới đây tóm tắt các sự kiện lịch sử từ 1945-2012.

1945 ►Không có cái gọi là “Cách Mạng Mùa Thu 1945″, mà chỉ có Một Mùa Thu Đểu

1950 ►Rước voi giày mã tổ và cõng rắn cắn gà nhà

1990 ►đảng Cộng Sản Việt Nam đã đưa cả nước “chui vào cái thòng lọng” của Trung Cộng vì muốn tiếp tục nắm quyền lãnh đạo VN

Ai, những ai đang cõng rắn cắn gà nhà?

Bài viết “Phải biết hổ thẹn với tiền nhân của chủ tịch nước Trương Tấn Sang được in trên hàng trăm tờ báo lề phải và lề trái đã bị dân mạng trong nước chê bai, thậm chí coi thường, rẻ rúng. Chỉ xin trích lời hai nhà báo hàng đầu trong nước là nhà báo Trương Duy Nhất và nhà báo Nguyễn Thông.

Nhà báo Nguyễn Thông trên blog của mình, trong bài “Đúng thực lỗi của thư ký”, viết như sau:

“Nói chung không có gì mới. Phần tình cảm nhiều hơn phần lý trí, suy nghĩ.

Chỉ có điều, cái phần mở đầu làm mình khó chịu, câu chữ loáng thoáng chập chờn giọng văn kiểu trong bài tập đọc “Tôi đi học” của nhà thơ Thanh Tịnh hồi nảo hồi nào .Mở đầu một bài viết quan trọng tầm quốc gia, cho hàng chục triệu người đọc mà lại lả lướt, trữ tình ngoại đề như thế thì quả không nên. Rất khó nghe. Không ai cấm chủ tịch nước được quyền bày tỏ nỗi lòng, tâm tư của mình nhưng phải trong hoàn cảnh, văn cảnh thích hợp, trong những dịp khác cơ. Ví dụ bên bàn nhậu, bác cứ nói thoải mái, thậm chí càng trữ tình càng tốt. Còn ở chỗ này, dịp này, phải lập nghiêm, bác ạ.

Ấy, em là em cứ khó tính, xét nét như thế, không phải để chê bác chủ tịch, mà em chỉ muốn mắng mấy chú giúp việc cho bác mà thôi. Đã ăn lộc nhà chúa, xơi oản của chùa thì phải hết công hết sức, tỏ hết tài trí để phụng sự chúa, cúng chùa. Chỉ cốt làm cho xong thì nên về với mẹ đĩ rửa bát quét nhà còn có ích hơn.” (hết trích)

Nhà báo Trương Duy Nhất trong bài: ”Khi chủ tịch tập làm văn” trên website của mình, chê bài viết của ông Trương Tấn Sang ( thực ra là do thư ký cao hứng trữ tình ngoài lề viết hộ theo kiểu: bài văn của tôi đồng chí viết chưa?) là lối văn học trò, lạc đề như sau:

“Cứ ngỡ đó là một bài… tập làm văn. Một bài viết quá ư lòng thòng của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Một bản thông điệp nguyên thủ chung chung, khẩu hiệu, sáo rỗng đến nhàm chán… Ý tứ chắp ghép lòng vòng, chung chung, khẩu hiệu và sáo mòn, lại lòng thòng đọc đến hụt hơi và phát ngán.Chủ tịch Sang đã cố làm mới, nhưng điểm mới duy nhất thấy được ở bản thông điệp của ông vẫn chỉ dừng lại ở những câu đoạn… tập làm văn! Một bản thông điệp tập làm văn làm ông mất điểm nhiều sau những ấn tượng tốt đẹp từ “một bầy sâu” đến “ăn hết phần của dân”…( hết trích)

Riêng chúng tôi, người viết bài này (TMH) cho rằng trong bài tập làm văn kiểu trữ tình học trò dây cà ra dây muống của ông Trương Tấn Sang, thấy một câu văn ( vẻ) này cần chú ý:

“Xuất hiện những người có tư tưởng xa lạ, chỉ luôn luôn rình rập mọi sơ hở để chống đối, để “chọc gậy bánh xe”, thậm chí để “cõng rắn cắn gà nhà”…”

Lần đầu tiên trong lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam, có một vị lãnh đạo cao cấp của đảng là chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã dám công khai thừa nhận trong ban lãnh đạo cao cấp gồm 14 vị bộ chính trị của ông có người (hay những người ?) làm cái việc ô nhục đáng để muôn đời cháu con nguyền rủa là “CÕNG RẮN CẮN GÀ NHÀ” (phạm tội BÁN NƯỚC)…?

Xin tra “ Đại từ điển tiếng Việt” (nhà xuất bản Văn hóa Thông tin- 1999), trang 445 định nghĩa: “Cõng rắn cắn gà nhà : hành động phản bội nhân dân,hèn hạ đưa rước bọn giặc về giết hại đồng bào, đồng loại”

Muốn cõng rắn cắn gà nhà, tức là muốn bán nước, phải là vua chúa, là người cầm quyền cao nhất nhì của quốc gia mới có khả năng làm việc đốn mạt này.

Thời phong kiến NƯỚC LÀ CỦA VUA nên chỉ có vua như Lê Chiêu Thống mới bán nước cho nhà Thanh; như kẻ em vua, muốn lật anh là Trần Nhân tông để mình làm vua nên Trần ích Tắc mới theo giặc Nguyên để chúng phong cho là An Nam quốc vương…mới là những kẻ bán nước bị lịch sử dân tộc muôn đời nguyền rủa.

Ngày nay, NƯỚC LÀ CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN, nên chỉ có những lãnh tụ tối cao của đảng mới có khả năng bán nước, ví như bức điện thư của ông Phạm Văn Đồng năm 1958 bán Hoàng sa cho giặc Tàu đổi lấy viện trợ. Trong ngôn ngữ ứng xử hàng ngày của người cầm quyền ở Việt Nam hiện nay trên các phương tiện tuyền thông bao giờ cũng xưng danh: “đảng và nhà nước, đảng và nhân dân, đảng và chính phủ…”Khẩu hiệu của đảng cộng sản luôn đặt ĐẢNG trên DÂN: “ Trung với Đảng, hiếu với DÂN”. Quốc hội cũng của đảng chứ nào phải của dân. Dân : ngót 90 triệu, đảng chỉ có ba triệu mà quốc hội 95% là đảng viên thì sao gọi là quốc hội của dân được ?

Cho nên.người dân Việt hiện nay đa số nghèo đói, cơm còn chả có ăn chứ có nước đâu mà bán? Chỉ có kẻ đang lãnh đạo đất nước này mới có nước để bán mà thôi…

Vậy họ bán nước cho ai? Cho Mỹ chăng? Không, Mỹ chưa từng chiếm của Việt Nam một mét vuông biển, một mét vuông đất nào, càng không hề có chút tham vọng nào về lãnh địa, lãnh hải Việt Nam. Vả, Mỹ đang có công lớn với Việt Nam là vì nhờ sự có mặt của họ ở vùng biển Đông Nam Á nên giặc Tàu chưa dám động binh đánh vào đất liền Việt Nam; chúng chỉ đánh và chiếm Hoàng sa, Trường Sa ngoài biển…

Đúng như lời cựu Tồng Bí thư Lê Duẩn đã nói trên rất nhiều báo chí suốt thời ông làm lãnh tụ : kẻ thù trực tiếp và kẻ thù truyền kiếp nguy hiểm nhất, tàn ác nhất của dân tộc ta là bọn bành trướng Bắc Kinh, tức giặc Tàu. Giặc Tàu dán mác cộng sản, bịt mắt ban lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam bằng phương trâm 4 tốt và 16 chữ vàng để cướp dần đất đai và biển đảo quê hương ta như chúng đã đang và sẽ cướp nước ta . Vậy, họ, một số người trong 14 ông to nhất cầm quyền ở Việt Nam đang cõng rắn cắn gà nhà, tức bán nước cho giặc Tàu kia họ là ai, là những ai thưa chủ tịch nước Trương tấn Sang ?

Xin chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã thương thì thương cho trót, xin làm ơn làm phúc cho dân tộc Việt nam chúng tôi đang có cơ bị diệt vong bởi ngoại bang phương bắc, là xin ông hãy chỉ ra đích danh những kẻ bán nước cõng rắn cắn gà nhà hèn hạ vô lương tâm ấy ( chúng là giặc rồi sao chúng vẫn ngồi ghế lãnh đạo quốc gia ?) để nhân dân chúng tôi hôm nay và mai sau muôn đời nguyền rủa chúng. Xin cám ơn trước chủ tịch nước Trương Tấn Sang .,.

Sài Gòn ngày 24-8-2012

© Trần Mạnh Hảo

danchimviet.info

Các bài liên quan 

*Tư liệu lịch sử

Ai, những ai đang cõng rắn cắn gà nhà?

►Lập trường của Đảng CSVN về Hoàng Sa khi Trung Cộng xâm chiếm vào ngày 19-1-1974

Posted in Đảng CSVN | 1 Comment »

►Ngân Hàng ACB bấn loạn –

Posted by hoangtran204 trên 23/08/2012

Sau khi bầu Kiên bị bắt, mọi người bán cổ phiếu, thị trường chứng khoán VN mất 5% giá trị, 5000 người đi rút tiền khỏi ngân hàng ACB, ngay lập tức tình hình tài chánh, chính phủ, ngân hàng, và báo chí rối loạn…

Sau vụ bắt giữ Bầu Kiên 20-8-2012, tình hình bấn loạn.

Thị trường chứng khoán VN sụt giảm 5%, hay mất trắng 1,5-1,8 tỷ đô la chỉ trong 2 ngày 21 và 22 tháng 8; giá trị của thị trường chứng khoán Việt Nam là 30-36 tỷ đô la.

Vì sợ mất tiền, 5000 chủ tài khoản rút tiền khỏi ngân hàng ACB trong hai ngày qua. Nhà nước bơm vào 18000 tỷ đồng để cứu ACB.  

Tin RFA-23-08-20128000 tỷ đồng đã bị khách hàng rút ra khỏi ngân hàng ACB

Theo hãng tin AP phát đi ngày hôm nay cho biết có ít nhất 8.000 tỷ đồng đã được khách hàng của ngân hàng ACB rút ra sau ba ngày bầu Kiên bị bắt.

Báo chí loan tin loan tin liên quan  tổng giám đốc ACB  bị bắt  trên mạng một vài giờ sau thi` rút xuống. 

Trong khi báo PLTP  đăng tin Khởi tố tổng giám đốc ACB, thì trang tiếng nói Việt Nam VOV đưa tin ACB phủ nhận tin Tổng Giám đốc Lý Xuân Hải bị bắt.

Nhưng

HĐQT ACB đã ủy quyền cho ông Đỗ Minh Toàn – Phó tổng giám đốc ACB – tạm thời điều hành ACB khi Tổng giám đốc Lý Xuân Hải vắng mặt.

Nay có tin:

Khám xét nhà ông Lý Xuân Hải

(NLĐO)- Lúc 19 giờ 10 phút tối 23-8, lực lượng công an đã dẫn ông Lý Xuân Hải, nguyên Tổng Giám đốc ngân hàng TMCP Á Châu (ACB) về nhà và thực hiện lệnh khám xét nhà riêng của ông Hải tại số 7/43/15A Thành Thái, P.14, quận 10, TPHCM.

Ngay sau khi đưa ông Hải vào nhà các cửa đã được khép kín lại. Nhiều người dân cũng tụ tập để xem khám xét nhưng không thể vì cửa 2 bên đã bị đóng lại.

Trước khi lực lượng công an khám xét nhà ông Hải, chiều tối cùng ngày, ACB đã tổ chức buổi họp công bố đơn từ nhiệm chức Tổng Giám đốc của ông Hải, đồng thời bổ nhiệm ông Đỗ Minh Toàn vào ghế tân Tổng Giám đốc.

Ông Hải sinh năm 1965 tại Hà Nội, nguyên quán Bình Định. Từng tốt nghiệp cử nhân ngành Ngữ văn Trường ĐH KHXH&NV TPHCM; cử nhân kinh tế Trường ĐH Kinh tế TPHCM; thạc sĩ kinh tế ĐH Paris Dauphine (Pháp); Tiến sỹ Toán – Lý ĐH Tổng hợp Quốc gia Belarus (Belarus).

Trước khi lên giữ chức Tổng Giám đốc ACB, ông Hải đã từng làm nhiều công việc liên quan tại ACB và các công ty thành viên. Gia nhập ngôi nhà ACB từ năm 1996, đến năm 2005, ông Hải được bổ nhiệm làm tổng giám đốc ACB cho đến ngày 22-8-2012. Từ tháng 3-2008 ông Hải là thành viên HĐQT của ACB.

Tin-ảnh: P.Dũng

http://nld.com.vn/20120823074646868p0c1019/kham-xet-nha-ong-ly-xuan-hai.htm

ACB  cứ chối, phủ nhận tin Tổng Giám đốc Lý Xuân Hải bị bắt Đài Tiếng Nói Việt Nam

Nhưng sau cùng đành nói trớ qua hướng khác:

ACB chính thức miễn nhiệm Tổng giám đốc Lý Xuân Hải

(TNO) Chiều nay (23.8), trong cuộc họp báo nhanh tại TP.HCM, Ngân hàng thương mại cổ phần Á Châu (ACB) chính thức cho biết Hội đồng quản trị (HĐQT) ACB đã chấp nhận đơn xin từ nhiệm của Tổng giám đốc Lý Xuân Hải.

Theo thông tin từ ông Nguyễn Thanh Toại, Phó tổng giám đốc, người phát ngôn của ACB, ông Hải xin từ nhiệm vì lý do cá nhân. Ngoài chức danh tổng giám đốc, ông Hải cũng bị miễn nhiệm chức thành viên HĐQT.

HĐQT Ngân hàng ACB chấp thuận việc bổ nhiệm ông Đỗ Minh Toàn làm Tổng giám đốc thay cho ông Lý Xuân Hải.

Thay mặt ACB, tân Tổng giám đốc ACB Nguyễn Minh Toàn cho biết mặc dù gặp “sóng gió” trong những ngày vừa qua nhưng hiện tại ACB vẫn đảm bảo tốt thanh khoản và sẵn sàng chi trả tiền gửi cho bất cứ khách hàng nào muốn rút.

Ông Toàn cho biết thêm, hiện tượng rút tiền của khách hàng bắt đầu cao điểm vào chiều 21.8, ngày 22.8 lượng rút cao hơn so với ngày 21.8. Tuy nhiên, đến hôm nay 23.8, số lượng khách hàng rút tiền đã bắt đầu giảm. Bức tranh “thanh khoản” tại ACB đã dần vào ổn định.

Hiện số tài sản của ACB có trong các hệ thống ngân hàng là 10.000 tỉ đồng, có 3.000 tỉ đồng tiền mặt, Ngân hàng Nhà nước hỗ trợ 2.000 tỉ đồng. Với 15.000 tỉ đồng, ông Toàn đảm bảo sẽ thanh khoản cho tất cả các khách hàng. Ngoài ra, ACB còn có xấp xỉ 120 triệu USD nên hoàn toàn sẵn sàng trong việc chi trả tiền cho khách hàng.

Thành Trung

http://vn.news.yahoo.com/acb-ch%C3%ADnh-th%E1%BB%A9c-mi%E1%BB%85n-nhi%E1%BB%87m-t%E1%BB%95ng-gi%C3%A1m-%C4%91%E1%BB%91c-l%C3%BD-xu%C3%A2n-h%E1%BA%A3i.html

                                                                    —————————————————————-

Bai lien quan

1. Tranh dành quyền lực – Ganh nhau vì người này ăn ít, kẻ kia ăn nhiều – Mượn luật pháp triệt hạ nhau

2.  Ông Trương Đình Anh nghỉ phép vì… dỗi?

...thị trường xuất hiện tin đồn rằng ông Trương Đình Anh đã bị tạm dừng nắm giữ cương vị cao nhất tại FPT…

… mới đây, theo nguồn tin riêng của báo điện tử Giáo dục Việt Nam cho biết, ông Trương Đình Anh có thể nghỉ phép vì “dỗi”

…Ông Trương Đình Anh hiện đang nghỉ ngơi ở nước ngoài sau nhiều tháng ngày làm việc vất vả.

…FPT đưa ra thông báo TGĐ FPT Trương Đình Anh xin nghỉ phép từ ngày 1/8/2012 – 30/9/2012 để giải quyết công việc gia đình cũng như các vấn đề sức khỏe cá nhân

***tin tren mang

-Từ khi phong trào phê và tự phê của các BCT và lãnh đạo của đảng vào tháng 7, 8, vì sợ liên lụy nên rất nhiều lãnh đạo của các tập đoàn xin nghĩ phép ra ngoại quốc vào 2 tháng qua.

Trần Xuân Giá ( Chủ tịch Hội đồng quản trị ACB) đi “công tác” ở Mỹ 2 tháng 7 và 8;

Trương Đình Anh (FPT) nghĩ phép ở Mỹ từ đầu tháng 8 đến cuối tháng 9;

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►Tranh dành quyền lực – Ganh nhau vì người này ăn ít, kẻ kia ăn nhiều – Mượn luật pháp triệt hạ nhau

Posted by hoangtran204 trên 22/08/2012

Ghi Nhận:

-Thị trường chứng khoáng Việt Nam sụt giảm 5% sau vụ bắt bầu kiên. Sự sụt giảm này tương đương 1,2 tỷ – 1,5 tỷ đô la; toàn bộ sàn chứng khoán Việt Nam trị giá 30 tỷ đô la (1)

-(VietQ.vn) – “Ông Nguyễn Đức Kiên bị khởi tố, bắt tạm giam về tội kinh doanh trái phép theo Điều 159 Bộ luật hình sự. Liên quan đến điều luật này, mức chế tài cao nhất được quy định ở khoản 2 là 2 năm tù giam; được coi là loại tội phạm ít nghiêm trọng quy định tại Điều 8 Bộ Luật hình sự. sự”, chuyên gia Pháp lý khẳng định.

Biểu hiện bên ngoài của vụ bắt Nguyễn Đức Kiên là vi phạm tài chánh, nhưng bản chất của vụ này là do hai phe đấu nhau, tranh giành quyền lực với nhau và dùng pháp luật để triệt hạ các con cờ của nhau. 

Bắt bầu Kiên!

H.V.

Theo Diễn Đàn

Dưới cái tít gọn, mạnh như một ngọn roi quất, báo Tuổi Trẻ là tờ báo chính thống đưa tin sớm nhất (9H15 sáng 21.8, theo ghi nhận của trang Ba Sàm) về một vụ bắt người thoạt trông chỉ có tính cách kinh tế, nhưng đã làm chấn động làng báo trong nước, cả chính thống và “ngoài luồng” – một số blog đã đưa tin này từ chiều hôm trước -, lan tới cả một số cơ quan ngôn luận nước ngoài quan tâm đến Việt Nam. Lý do của cơn sốt truyền thông này dĩ nhiên nằm ở vị thế, tính cách của nhân vật chính, ông Nguyễn Đức Kiên còn gọi là Bầu Kiên vì vai trò của ông đối với bóng đá Việt Nam: sáng lập viên kiêm phó chủ tịch hội đồng quản trị Công ty Cổ phần bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam (VPF), chủ tịch Câu lạc bộ bóng đá Hà Nội ACB…

Nhưng, dù bóng đá có là môn “thể thao vua” ở Việt Nam chăng nữa thì việc một ông bầu bị bắt chẳng thể tạo ra một cơn chấn động truyền thông tới mức vụ việc đã “làm nóng phiên chất vấn Thống đốc” Ngân hàng Nhà nước ở buổi họp của Uỷ ban Thường vụ Quốc hội trong cùng ngày, buộc Thống đốc Nguyễn Văn Bình phải “giải trình vụ bầu Kiên bị bắt“, như báo các báo VietnamNet và VnExpress giật tít. Nhất là, theo Cơ quan Cảnh sát Điều tra thì lý do bắt chỉ liên quan tới việc ông Kiên thành lập ba công ty con (của Ngân hàng cổ phần ACB mà ông này nguyên là Phó chủ tịch Hội đồng sáng lập) và 3 công ty này đã “kinh doanh trái phép”. Nếu chỉ có thế thì khó lòng lý giải tại sao thị trường chứng khoán “rúng động” hay “đang rơi tự do” khi được tin ông Kiên bị bắt – như các báo của Đất Việt và PetroTimes đưa tin.

Hiển nhiên, vị thế và ảnh hưởng của vị đại gia “rất kín tiếng” này vượt xa Ngân hàng ACB, ngân hàng mà ông nắm giữ một lượng cổ phiếu được coi là có trị giá là 759,6 tỷ đồng trong năm 2011, đứng thứ 14 trong top 100 nhà đầu tư giàu nhất trên sàn chứng khoán. Bài báo Bầu Kiên nắm giữ bao nhiêu cổ phần ở các ngân hàng Việt Nam? trên tờ Đất Việt cho biết: “Ông Nguyễn Đức Kiên (bầu Kiên) không chỉ nắm giữ cổ phiếu của ngân hàng ACB, mà theo tin không chính thức, còn có cổ phần ở Eximbank, Kiên Long, Vietbank, Đại Á… Nói về bầu Kiên… chỉ có thể khẳng định rằng, ông rất giàu và tầm “phủ sóng” trên nhiều lĩnh vực, từ ngân hàng, du lịch, may mặc… tới bóng đá.

Nhưng bài này, cũng như bài “Bầu Kiên: Giàu từ ngân hàng, nổi danh nhờ bóng đá” của tờ Nhịp cầu đầu tư, đăng lại trên VietnamNet, cũng như các bài trên Tuổi Trẻ, Thanh Niên v.v., các báo chính thống, không nói gì tới các mối quan hệ giúp cho vị đại gia đầu bạc, mới 48 tuổi này có được những thành quả nói trên.

Các blog “lề trái” như Phạm Viết Đào, Mai Xuân Dũng, Xuân Việt Nam, hay một blog có nguồn khá bí ẩn “Quan làm báo”, đưa nhiều thông tin khó kiểm chứng về các mối quan hệ đó, mà chủ yếu là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Tuy nhiên, bản tin của BBC về việc ông Kiên bị bắt đưa ra hai sự kiện có thực:

Việc ông mời đích danh Thượng tướng công an Nguyễn Văn Hưởng, cố vấn an ninh và tôn giáo cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, làm cố vấn cho VPF hồi cuối năm ngoái đã gây nhiều đồn đoán.

Đầu năm nay, báo Thể thao 24h đưa tin ông Nguyễn Đức Kiên cùng một số lãnh đạo VPF ăn tối với Thủ tướng suốt ba tiếng đồng hồ và sau đó ‘lật ngược tình thế’ trong cuộc chiến bản quyền Giải Bóng đá quốc gia với Liên đoàn Bóng đá VN (VFF) cùng Tập đoàn truyền thông An Viên (AVG). Bản tin của báo này nhanh chóng bị can thiệp phải gỡ bỏ. Báo Thể thao 24h sau đó phải cải chính và xin chịu kỷ luật sau khi đăng thông tin ‘bịa đặt’ về bữa ăn tối nói trên.

Về sự kiện thứ hai, Bản tin thứ ba 21.8 của Anh Ba Sàm đã nhắc lại một bài viết của mình ngày 13.1.2012, mang nhan đề Chuyện các “đại gia” bóng đá mời cơm Thủ tướng là bịa đặt ?, dẫn một bài của báo Thể thao&Văn hoá cùng ngày trong đó có in bản scan chụp công văn của VPF gửi ngày hôm trước tới các đài truyền hình VTV, VTC, các đài địa phương cũng như các ban tổ chức các giải bóng đá chuyên nghiệp hay các địa phương, mà câu đầu là: “Thực hiện chỉ đạo của Thủ tướng trong buổi làm việc với lãnh đạo HĐQT Công ty VPF ngày 11/1/2012…”!

Một người am hiểu tình hình trong nước, khi được hỏi về ý nghĩa của việc bắt giữ một nhân vật quyền thế như vậy trong tình hình đấu tranh nội bộ hiện nay (thể hiện qua đợt “phê và tự phê” trong bộ chính trị cuối tháng 7 vừa rồi), đã nhắc chúng tôi tiền lệ Vinashin cho thấy vẫn có khả năng chính thủ tướng là người đứng sau vụ bắt này, “nhằm kiểm soát tình hình“.

Nhưng bên cạnh đó, người ta cũng có thể ghi nhận, một thông tin trên blog Cầu Nhật Tân “Việc bắt giam và điều tra Kiên “bạc” được giao cho Tổng cục Cảnh sát của tướng Vĩnh “chột” chứ không do An ninh điều tra làm. Như vậy, có lẽ sẽ tránh được ảnh hưởng của bên an ninh mà tướng Hưởng còn nhiều quyền uy. Rút kinh nghiệm từ vụ Dương Chí Dũng, kế hoạch đánh án Kiên “bạc” được Ban chuyên án chuẩn bị và tiến hành hết sức bí mật. Ngay cả bên Viện Kiểm sát tối cao cũng chỉ có 2 người được biết trước ngay sát giờ bắt ông Kiên. Đích thân Bộ trưởng Công an chỉ đạo việc bắt và khám xét nơi ở của ông Kiên tại ngõ 27, Xuân Diệu, Tây Hồ, HN. Các Thứ trưởng Bộ Công an, đặc biệt là Thứ trưởng Phạm Quý Ngọ phụ trách cảnh sát đều không được biết trước.“, chứng tỏ điều ngược lại (tất nhiên là nếu tin này chính xác!), và người “cầm trịch” rất có thể là một nhân vật quyền thế khác ở Bộ Chính trị, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hay chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Điều này cũng phù hợp với việc ông Dũng đã không còn kiểm soát được Ban chỉ đạo trung ương về phòng, chống tham nhũng – từ tháng 5.2012, hội nghị trung ương lần thứ 5 đã quyết định Ban này trực thuộc Bộ chính trị thay vì thuộc Chính phủ như trước kia. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là những giả thuyết. Có điều, chắc chẳng ai tin là một nhân vật quyền thế như bầu Kiên có thể bị bắt chỉ vì có 3 công ty “kinh doanh trái phép”.

H.V.

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Tài Chánh-Thuế | 1 Comment »

►Hoa Kỳ cần có thái độ cứng rắn đối với TQ tại biển Đông

Posted by hoangtran204 trên 22/08/2012

James Webb: Hoa Kỳ cần có thái độ cứng rắn đối với TQ tại biển Đông

Thượng nghị sĩ James Webb, cựu bộ trưởng Hải quân kêu gọi: Hoa Kỳ cần có thái độ cứng rắn đối với Trung quốc tại Biển Đông


Giới thiệu: Trong một bài báo nhan đề: “The South China Sea’s Gathering Storm” đăng trên tờ Wall Street Journal số ngày 20/8/2012, Thượng nghị sĩ James Webb (Dân Chủ, Virginia) kêu gọi Hoa Kỳ cần có thái độ cứng rắn với Trung quốc tại Biển Đông trước khi quá muộn (1)

Thượng nghị sĩ James Henry “Jim” Webb sinh năm 1946, xuất thân sĩ quan Thủy quân Lục chiến, tốt nghiệp trường Sĩ quan Hải quân Hoa Kỳ tại Anapolis năm 1968, từng chiến đấu và đoạt nhiều huy chương tại Việt Nam. Ông từng làm Bộ trưởng Hải quân dưới thời tổng thống Reagan và đắc cử Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ năm 2006.
Trần Bình Nam phóng dịch

—————————————————

Kể từ Thế chiến thứ 2, qua hai cuộc chiến tại Hàn quốc và Việt Nam, Hoa Kỳ đã giúp cân bằng thế lực và mang lại ổn định trong vùng Á Châu – Thái bình dương, mặc dù các thế lực quốc tế khác đã thay nhau giữ vai trò chủ chốt tại đó, sau Nhật Bản là Liên bang Nga, và bây giờ là Trung quốc. Sự can thiệp của Hoa Kỳ là một thắng lợi lịch sử trong mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Á châu, giúp cho các nước nhỏ khác trong vùng có thì giờ và cơ hội xây dựng kinh tế và trưởng thành về chính trị.

Sau khi các nước trong vùng phồn thịnh, vấn đề chủ quyền quốc gia trở thành một vấn đề nóng bỏng. Trong hai năm qua Nhật Bản và Trung quốc tranh nhau chủ quyền quần đảo Senkaku nằm ở phía đông Đài Loan mặc dù Nhật đang có một cơ quan hành chánh tại đó được quốc tế công nhận là một chính quyền hợp pháp. Xa hơn về phía Bắc, Liên bang Nga và Nam Hàn tranh chủ quyền một số vùng biển với Nhật Bản (TBN: Nhật chiếm trong Thế chiến 2). Trong khi đó Trung quốc và Việt Nam tranh nhau chủ quyền quần đảo Hoàng Sa. Ngoài ra Trung quốc, Việt Nam, Phi Luật Tân, Brunei, Mã Lai Á tranh nhau chủ quyền các hải đảo trong quần đảo Trường Sa. Tại đây Trung quốc và Phi luật Tân thường đụng chạm nhau.

Các vụ tranh chấp này do tự ái quốc gia và chủ quyền lịch sử, nhưng được khơi dậy do những vấn đề quan trọng khác như quyền di chuyển trên biển, quyền đánh cá và quyền khai thác tài nguyên nằm dưới đáy biển chung quanh các quần đảo. Tranh chấp căng thẳng nhất là tại Biển Đông, một vùng hứa hẹn nhiều tài nguyên thiên nhiên.

Ngày 21 tháng 6 vừa qua Hội đồng Bộ trưởng Trung quốc cho thành lập một tỉnh mới đặt tên là Sansha, có cơ quan hành chánh đặt tại đảo Woody (Trung quốc gọi là đảo Yongxing , Việt Nam gọi là đảo Phú Lâm) thuộc quần đảo Hoàng Sa. Đảo Phú Lâm không có dân, không có nguồn nước thiên nhiên, nhưng Trung quốc cho thiết lập tại đó một sân bay quân sự, một nhà bưu điện, một ngân hàng, một tiệm tạp hóa và một bệnh viện.

Quần đảo Hoàng Sa cách 200 hải lý về hướng Đông Nam đảo Hải Nam, ở phía Đông bờ biển miền trung Việt Nam và Trung quốc đã chiếm từ tay Việt Nam Cộng Hòa đầu năm 1974. Và cuộc tranh chấp không chỉ giới hạn tại quần đảo này.

Trong 6 tuần qua Trung quốc tuyên bố rằng chủ quyền hành chánh của tỉnh Sansha bao gồm toàn Biển Đông trong đó có tất cả các hải đảo thuộc Hoàng Sa và Trường Sa. Tân Hoa Xã nói tỉnh Sansha bao gồm 200 hải đảo, rộng 2 triệu cây số vuông biển. Trung quốc bổ nhiệm một Hội đồng Nhân dân gồm 45 thành viên chịu trách nhiệm trực tiếp với chính quyền trung ương, trong đó có một Ủy ban thường trực, một tỉnh trưởng và một phó tỉnh trưởng để cai quản 1000 cư dân. Ngày 22/7 Quân ủy Trung ương của quân đội Trung quốc cho thành lập một đội quân bảo vệ Sansha. Ngày 31/8 Trung quốc tuyên bố các toán tuần tra an ninh của tỉnh Sansha đều được trang bị vũ khí và sẵn sàng tác chiến. Đi xa hơn Trung quốc kêu gọi đấu thầu khai thác dầu khí trong một vùng biển được quốc tế công nhận thuộc vùng Đặc quyền Kinh tế (theo Luật Biển) của Việt Nam. (Trung quốc kêu gọi đấu thầu)

Thực tế, một cách đơn phương Trung quốc đã sát nhập vùng biển Đông Nam ngoài khơi Việt Nam và Phi Luật Tân sát xuống eo biển Malacca làm đất của mình. Tỉnh mới rộng bằng đất bốn nước Việt Nam, Phi luật Tân, Nhật và Nam Hàn gộp lại.
Trước động thái này, Hoa Kỳ im lặng. Mãi đến ngày 3 tháng 8 Hoa Kỳ mới lên tiếng với lời lẽ dè dặt kêu gọi Trung quốc giải quyết vấn đề chủ quyền theo luật quốc tế và tránh dùng vũ lực.

Dù vậy Trung quốc cũng đã giận dữ bác bỏ cho rằng bộ Ngoại giao Hoa Kỳ “không phân biệt được phải trái đã lên tiếng gây hiểu lầm”. Tờ Nhân Dân Nhật báo cơ quan ngôn luận chính thức của đảng Cộng sảnTrung quốc tố cáo Hoa Kỳ “đã đổ dầu vào lửa, gây chia rẽ với ý đồ chống Trung quốc”. Bản tin phổ biến quốc ngoại còn đi xa hơn viết một cách thô lỗ rằng: “Đã đến lúc Hoa Kỳ nên câm miệng lại.”

Sự thật, thái độ lưng chừng của Hoa Kỳ trong nhiều năm qua đã khuyến khích Trung quốc lấn lướt. Đối với sự tranh chấp Biển Đông Hoa Kỳ luôn luôn nói không đứng về phe nào và kêu gọi các bên liên hệ giải quyết tranh chấp với nhau bằng phương pháp hòa bình. Trong khi đó các nước nhỏ trong vùng kêu gọi quốc tế cần mạnh dạn tham gia giải quyết cuộc tranh chấp.

Lập trường của Trung quốc là giải quyết song phương với từng nước một. Có nghĩa là: hoặc không giải quyết gì cả, hoặc giải quyết theo chương trình và đòi hỏi của Trung quốc. Cho nên lập trường “không theo phe nào” của Hoa Kỳ mặc nhiên khuyến khích Trung quốc tiếp tục dùng sự đe dọa để lấn tới.

Lúc này Hoa Kỳ, Trung quốc và các nước Đông Á đang đối diện với một sự thật không thể trốn chạy được là: Giải quyết tranh chấp chủ quyền bằng phương pháp hòa bình hay bằng vũ lực. Sự lựa chọn sẽ quyết định không những tương lai của vùng Biển Đông, sự ổn định của Đông Á mà còn xác định quan hệ lâu dài giữa Trung quốc và Hoa Kỳ.

Lịch sử chứng tỏ rằng trước hành động gây hấn mà ngồi yên thì tình thế chỉ càng ngày càng xấu hơn. Bài học rõ ràng nhất không ở đâu xa mà chính ở Đông Á. Trong cuốn tiểu sử của tướng Joseph Stilwell (2) sử gia Barbara Tuchman viết rằng, năm 1931 khi Nhật Bản chiếm Mãn châu, chính phủ quốc gia Trung quốc kêu gọi Hoa Kỳ và Liên hiệp quốc (lúc đó còn gọi là League of Nations) can thiệp. Hoa Kỳ và Liên hiệp quốc làm ngơ, kết quả là cuộc chiến tranh Hoa Nhật kéo dài một thập niên sau đó.
Lúc này Hoa Kỳ đang bận rộn với cuộc tranh cử tổng thống, các nước Đông Á đang chờ xem Hoa Kỳ sẽ làm gì trước hành động gây hấn của Trung quốc. Họ chờ xem Hoa Kỳ sẽ can đảm nhận lãnh vai trò bảo đảm ổn định trong vùng Đông Á hay để cho toàn vùng rơi vào hỗn loạn.

Năm 1931 Trung quốc (quốc gia) học được bài học “không can thiệp” tai hại như thế nào rồi. Không biết năm 2012 này Trung quốc sẽ áp dụng bài học đó như thế nào và Hoa Kỳ có đủ cương quyết và khả năng buộc Trung quốc phải giải quyết theo công thức hòa giải quốc tế để duy trì hòa bình và ổn định trong vùng không?

James Webb

Aug. 21, 2012
(Trần Bình Nam phóng dịch)

© Trần Bình Nam

© Đàn Chim Việt

————————————————–

(1) (The South China Sea ‘s Gathering Storm )

(2) Tướng 4 sao Joseph Stilwell, chịu trách nhiệm vùng Trung quốc Miến Điện – Ấn độ giúp Tưởng Giới Thạch chống Nhật trong thập niên 1930, 1940. Ông là người hết sức cảnh giác thái độ xâm lấn của Nhật Bản nhưng ít ai nghe.

Posted in chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »