Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tám, 2011

Lối vu khống và đấu tố của Đài Truyền Hình Hà Nội gặp sự phản kháng mạnh mẻ của nhóm người Biểu Tình- Chó sủa bậy, kêu chủ nhà ra nói chuyện…

Posted by hoangtran204 trên 31/08/2011

Ba lá thư và công văn dưới đây được trao đổi trong mấy tuần qua giữa những người biểu tình phản đối lối tường thuật chụp mũ và vu khống theo thói quen mấy chục năm qua từ khi có…đảng.

Ngày 22-8-2011, Đài Phát thanh và Truyền Hình Hà Nội trong chương trình phát hình đã gọi những người biểu tình là “bị các thế lực trong nước và nước ngoài kích động”, và đạo diễn các cuộc phỏng vấn để những người mà họ gọi là đại diện nhân dân lên phát biểu, và gọi những người biểu tình là: “phản động”…

Ngày 26-8-2011, những người biểu tình không chấp nhận cách làm việc của đài phát thanh và Truyền Hình  Hà Nội, họ đã nhã nhặn viết thư yêu cầu đài truyền hình xin lỗi công khai,

Ngày 31/08/2011, đài truyền hình trả lời bằng một lá thư đăng trên báo đảng với nội dụng  rất ngạo mạn và không buồn nói chữ xin lỗi.

Nhà văn Nguyên Ngọc viết thư dưới đây yêu cầu ông Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị, là cấp trên của đài truyền hình, giải quyết ra sao về  chuyện vu không của Đài Truyền Hình Hà Nội.

Nhà văn Nguyên  Ngọc làm rất đúng, chó sủa bậy, la mà nó không nghe, thì kêu chủ nhà ra dạy dỗ con chó.

317. Thư của Nhà văn Nguyên Ngọc gửi Bí thư Hà Nội Phạm Quang Nghị

Posted by basamnews on 31.08.2011

Đây là bức thư của tôi gửi ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy Hà Nội, chiều 25-8-2011.

Định là thư ngỏ, nhưng tôi chưa công bố ngay, mà gửi trước cho vài người bạn qua email để tham khảo ý kiến.

Không biết qua đường nào, ông Phạm Quang Nghị đã biết được thư này và tối 25-8 đã đến nhà tôi, trong khi tôi đi vắng. Sáng 26-8 ông ấy đã gọi điện thoại cho tôi, nói rằng có thể Đài Phát thanh-Truyền hình Hà Nội “đã non nớt” trong khi phát phóng sự này.

Từ đó đến nay, tôi chưa công bố bức thư này để chờ xem của Đài PT-TH Hà Nội trả lời ra sao về việc làm sai trái của họ.

Nay đã có trả lời phủi tay và vô liêm sỉ của ông Trần Gia Thái, tôi quyết định đưa bức thư này ra trước công luận.

Nguyên Ngọc

———

Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

Ngày 25-8-2011

Kính gửi ông Phạm Quang Nghị,

Bí thư Thành ủy Đảng Cộng Sản Việt Nam thành phố Hà Nội,

Tôi viết thư này cho ông vì ông là Bí thư Thành ủy Đảng Cộng sản Việt Nam của thành phố Hà Nội, là người lãnh đạo cao nhất của thành phố này, đương nhiên chịu trách nhiệm về mọi hoạt động của các tổ chức và cơ quan dưới quyền lãnh đạo của ông, không chỉ là tổ chức Đảng mà cả tổ chức và cơ quan chính quyền theo cơ chế ở nước ta hiện nay.

Tối ngày 22 tháng 8 năm 2011, đài phát thanh và truyền hình Hà Nội, trong chương trình thời sự hằng ngày của mình từ 18 giờ 30 đến 19 giờ, đã cho phát một phóng sự về những cuộc biểu tình và những người biểu tình ở Hà Nội trong thời gian vừa qua, mà chính ông Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc Công an thành phố, đã trịnh trọng tuyên bố trong một cuộc họp báo trước đó là biểu tình yêu nước chống Trung Quốc gây hấn, đe dọa nghiêm trọng nền độc lập của Tổ quốc Việt Nam. Vậy mà đến tối 22 tháng 8, đài phát thanh và truyền hình Hà Nội đã quay ngược hoàn toàn, coi các cuộc biểu tình và những người biểu tình ấy là phản động, và trong khi nói như vậy đã đồng thời đưa rõ hình ảnh ba người là giáo sư Nguyễn Huệ Chi, tiến sĩ Nguyễn Văn Khải và tôi.

Thưa ông,

Tôi năm nay đã 80 tuổi. Cho đến nay, trong suốt cuộc đời 80 năm qua của tôi, chưa có ai dám vu khống và xúc phạm tôi nặng nề như đài phát thanh và truyền hình Hà Nội, một cơ quan đặt dưới dưới sự lãnh đạo của Thành ủy Hà Nội, đứng đầu là ông. Ở nước ta, như chắc chắn ông biết, gọi một người là phản động cũng tức là kết tội người ấy là một tên phản quốc. Đối với tôi, đây là một sự lăng nhục cực kỳ nghiêm trọng, nhất quyết không thể tha thứ.

Đài này còn sử dụng một thủ đoạn ti tiện mà tôi nghĩ ở tuổi ông hẳn có thể ông cũng từng được biết, vào thời cải cách ruộng đất và Nhân văn Giai phẩm, dùng những người không được bất cứ ai cử ra nhưng lại được coi là đại biểu của “quần chúng nhân dân” lớn tiếng vu khống và chửi bới chúng tôi trên một phương tiện truyền thông chính thức của Đảng bộ và Chính quyền Hà Nội.

Tôi xin hỏi:

1 – Thành ủy Hà Nội, đứng đầu là ông, có chủ trương và chỉ đạo việc thực hiện chương trình sai pháp luật và cực kỳ vô văn hóa này của đài phát thanh và truyền hình Hà Nội không?

2 – Nếu không có chủ trương và chỉ đạo đó, mà đây chỉ là hành động “tự phát” của đài phát thanh và truyền hình Hà Nội, thì ai chịu trách nhiệm về việc làm sai trái nghiêm trọng này? Thành ủy Hà Nội sẽ xử lý những người đó như thế nào?

Bởi vì sự xúc phạm của đài Hà Nội là công khai, với toàn dân, với cả nước, cả thế giới, nên bức thư này của tôi là thư ngỏ, và tôi yêu cầu câu trả lời của ông cũng phải công khai.

Tôi và tất cả những người có lương tri yêu cầu và chờ đợi câu trả lời đó.

Trân trọng,

Nguyên Ngọc

————

31/08/2011 19:00
(HNMO) – LTS: Ngày 29 tháng 8 năm 2011 vừa qua, Đài PT – TH Hà Nội đã nhận được bức thư đề ngày 26 tháng 8 năm 2011 của các ông Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Quang A và các ông bà khác yêu cầu ông Tổng Giám đốc Đài PT – TH Hà Nội xin lỗi, cải chính một số nội dung đã phát sóng trong chương trình thời sự 18h30 ngày 22 tháng 8 năm 2011. Ngày 31 tháng 8 năm 2011, Đài PT -TH Hà Nội đã có công văn trả lời. HNMO xin đăng toàn văn Công văn nói trên của để bạn đọc rõ:
Theo hanoitv.vn
nguồn báo Hà Nội Mới
———–

Thư yêu cầu Đài PTTH Hà Nội

xin lỗi và cải chính vì HTV1 đã phát nội dung

xuyên tạc, vu khống, xúc phạm công dân

(Nhấp chuột vào hình scan dưới đây để đọc hết cả bài)

nguồn

Ngày 29/8/2011, Đài PT – TH Hà Nội đã nhận được bức thư đề ngày 26/8/2011 của các ông Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Xuân DIện, Nguyễn Quang A và các ông bà khác yêu cầu ông Tổng Giám đốc Đài xin lỗi, cải chính một số nội dung đã phát sóng trong chương trình thời sự 18h30 ngày 22/8.Hôm nay (31/8),, Đài PT -TH Hà Nội đã có công văn trả lời. Toàn văn như sau:

Nguồn: VietNamNet

Trang web Đài PTTHHN: Công văn trả lời bạn xem truyền hình.

Advertisements

Posted in Biểu Tình và Lập Hội, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Bây giờ mới hiểu…

Posted by hoangtran204 trên 31/08/2011

Trong khi những người dân bình thường,  các nhân sĩ, trí thức trong và ngoài nước đều nhìn thấy rõ âm mưu  của Trung Quốc để cướp lãnh hải, biên giới để thôn tính VN, vì thế họ đã gây tiếng vang bằng cách biểu tình 11 lần để phản đối, hoặc dùng các kiến nghị để vạch trần các thủ đoạn của Trung Quốc. Nhưng tất cả các biện pháp ấy xem ra chẳng có  một chút hiệu quả nào và rõ ràng nhà cầm quyền Hà Nội không thèm đếm xỉa gì đến các “thứ vớ vẩn ấy”…mọi người phân vân, căm giận,  nhưng bây giờ thì họ mới té ngữa ra khi đọc tin nầy:

_Bộ Trưởng quốc phòng Ng Chí Vịnh đang có mặt ở Trung Quốc từ hồi nảo hồi nào, và hôm 29-8-2011, ông đã báo cáo: “sẽ kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở VN”

Sau phút choáng váng, nhà văn Nguyên Ngọc tỉnh lại và viết bài nầy

Thôi nhé, hiểu rõ quá rồi!

Nguyên Ngọc

Xin đọc một mẩu văn chương thánh thót của nữ nhà văn Hoàng Thu Vân trên báo Hà Nội Mới * ngày 29-8-2011 sau đây:

Sáng chủ nhật 28-8, Hà Nội thật thanh bình, yên ả. Chớm thu, nắng và gió nhè nhẹ trải quanh hồ Hoàn Kiếm. Không còn những cuộc tuần hành, biểu tình tự phát, không còn những đám người tụ tập gây huyên náo…

            Người già chậm rãi thả bước dạo quanh hồ, trẻ em tung tăng nô đùa ở sân trước tượng đài Lý Thái Tổ, còn những đôi uyên ương thì tranh thủ chụp hình ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ bên Hồ Gươm khi mùa cưới đã về. Hơn hai tháng qua, nhiều người dân ở khu vực này nói riêng và hơn 7 triệu người Hà Nội cùng gần 90 triệu người dân Việt Nam nói chung luôn mong muốn được chứng kiến những hình ảnh bình dị như vậy về một thành phố được UNESCO trao tặng danh hiệu Thành phố Vì hòa bình, đại diện cho sự phát triển ổn định của một quốc gia đang vươn lên mạnh mẽ…”

Rồi hôm nay, 30-8-2011, đọc mẫu tin này trích từ bài viết về việc tướng Nguyễn Chí Vịnh vừa sang hội đàm với tướng Trung Quốc Mã Hiểu Thiên **:

 “Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam cũng thông báo chủ trương kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam với tinh thần không để sự việc tái diễn”.

À ra là vậy, ông tướng Vịnh vất vả lặn lội sang tận Bắc Kinh, trịnh trọng hứa với ông tướng Tàu “sẽ kiên quyết” (tất nhiên là với nhân dân của mình) chỉ là để cho “Hà Nội thật thanh bình, yên ả. Chớm thu, nắng và gió nhè nhẹ trải quanh hồ Hoàn Kiếm …” thôi mà!

           Có vậy mà các vị nhân sĩ trí thức ta cứ phản đối, kiến nghị này nọ um sùm. Thật là chẳng hiểu biết gì cả!

            Thôi nhé, nay thì đã hiểu rõ quá rồi!

 N.N.

Nguồn

* Vì bình yên bền vững của Thủ đô yêu dấu (Hà Nội Mới, 29/8/2011).

** Đối thoại chiến lược quốc phòng-an ninh Việt – Trung lần thứ hai: Mở rộng hợp tác, xây dựng tin cậy, góp phần thúc đẩy quan hệ hữu nghị truyền thống (QĐND).

Đọc ở đây cho khỏi vào các link trên:

Đối thoại chiến lược quốc phòng-an ninh Việt – Trung lần thứ hai

Mở rộng hợp tác, xây dựng tin cậy, góp phần thúc đẩy quan hệ hữu nghị truyền thống

QĐND – Thứ Ba, 30/08/2011, 0:37 (GMT+7)

QĐND – Đối thoại chiến lược quốc phòng-an ninh Việt – Trung cấp Thứ trưởng lần thứ hai đã diễn ra tốt đẹp ngày 29-8 tại Bắc Kinh, Trung Quốc, dưới sự đồng chủ trì của Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam và Thượng tướng Mã Hiểu Thiên, Phó tổng tham mưu trưởng Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc. Hai bên đã nhất trí nhiều biện pháp thúc đẩy hợp tác quốc phòng song phương và đạt được nhận thức chung trong nhiều vấn đề, góp phần tăng quan hệ hữu nghị Việt-Trung.

Đẩy mạnh thông tin tuyên truyền

Phát biểu tại Đối thoại, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh và Thượng tướng Mã Hiểu Thiên nhất trí đánh giá dưới sự chỉ đạo của phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt, quan hệ giữa hai Đảng, hai nhà nước tiếp tục phát triển phù hợp với khuôn khổ quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện. Quan hệ kinh tế và thương mại phát triển nhanh. Giao lưu văn hóa, giao lưu nhân dân liên tục được mở rộng. Hàng nghìn sinh viên Việt Nam đang học tập tại Trung Quốc.

Với đà phát triển chung của quan hệ hai nước, hợp tác quốc phòng Việt-Trung cũng có những bước tiến mạnh mẽ. Hai bên thường xuyên trao đổi đoàn các cấp nhằm tạo sự tin cậy, hiểu biết nhau, xây dựng quan hệ gắn bó giữa quân đội hai nước. Trong đó nổi bật là chuyến thăm chính thức Trung Quốc của Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam vào đầu năm 2010; chuyến thăm chính thức Việt Nam của Thượng tướng Lương Quang Liệt và dự Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng các nước ASEAN mở rộng (ADMM+) cuối năm 2010 và chuyến thăm chính thức Việt Nam của Thượng tướng Quách Bá Hùng, Phó chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc vào đầu năm 2011. Quan hệ giao lưu, hợp tác, phối hợp giữa Hải quân, Biên phòng và quân khu giáp biên giới hai nước được đẩy mạnh. Các cuộc tuần tra liên hợp trên biển và trên bộ đạt được kết quả tốt. Việc trao đổi học viên quân sự tăng cả số lượng và chuyên ngành…

Trên nền tảng tốt đẹp đó, tại Đối thoại chiến lược quốc phòng-an ninh Việt-Trung lần này, hai bên thống nhất tiếp tục đẩy mạnh hợp tác trong nhiều lĩnh vực như tăng cường trao đổi đoàn, sớm hoàn thành đường dây nóng giữa hai Bộ Quốc phòng, mở rộng trao đổi đào tạo học viên quân sự dài hạn và ngắn hạn. Trung Quốc nhất trí chia sẻ kinh nghiệm với Việt Nam trong việc tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình của Liên hợp quốc… Hai bên cũng cho rằng cần đẩy mạnh thông tin tuyên truyền để chiến sĩ và nhân dân Việt-Trung hiểu rõ mối quan hệ hữu nghị truyền thống, hợp tác thiết thực và cùng có lợi giữa quân đội và nhân dân hai nước.

Tại cuộc Đối thoại, hai bên cũng dành thời gian trao đổi về tình hình Trung Đông-Bắc Phi và đặc biệt là việc đẩy mạnh can dự của các nước lớn vào khu vực châu Á-Thái Bình Dương: “Chúng ta cần nghiên cứu kỹ hệ lụy của sự can dự này để xây dựng một khu vực hòa bình, ổn định và không bị bất ngờ”, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh nói, tuy nhiên, ông cho rằng: “Nguyên nhân quan trọng nhất dẫn đến sự can dự này là do các nước nội bộ khu vực phát sinh vấn đề với nhau”.

Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Lương Quang Liệt và Đoàn đại biểu quân sự cấp cao Việt Nam.

Hướng tới giải pháp “Cùng thắng”

Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh và Thượng tướng Mã Hiểu Thiên đã thẳng thắn trao đổi những vấn đề còn khác biệt trong quan hệ hai nước. Theo Thượng tướng Mã Hiểu Thiên, hiện nay điểm bất đồng và nhạy cảm nhất trong quan hệ hai nước là tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông, hai nước cần xử lý thỏa đáng vấn đề này vì đại cục quan hệ Việt-Trung và ổn định khu vực: “Hòa bình hai bên đều có lợi, đối đầu hai bên đều thiệt hại”, Thượng tướng Mã Hiểu Thiên nói.

Khẳng định Việt Nam luôn coi trọng quan hệ đại cục với Trung Quốc và mong muốn tìm được giải pháp “cùng thắng”, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh đã nêu rõ vấn đề Biển Đông có ba khía cạnh khác nhau nhưng liên quan mật thiết, đó là Tuyên bố chủ quyền của các nước liên quan; xử lý mối quan hệ giữa Việt Nam-Trung Quốc; xử lý trên các diễn đàn đa phương. Việt Nam và Trung Quốc có nhiều tuyên bố chủ quyền vào nhiều thời điểm, nội dung và phạm vi khác nhau. Giải quyết vấn đề phải tôn trọng lịch sử nhưng dù thế nào đi chăng nữa cũng phải tuân thủ luật pháp quốc tế.

Thứ trưởng Nguyễn Chí Vịnh cho rằng, các vấn đề trên Biển Đông cần được xử lý theo luật pháp quốc tế. Đó là, những vấn đề mang tính quốc tế theo Luật Biển phải giải quyết trên bình diện quốc tế, những vấn đề liên quan đến nhiều nước cần phải giải quyết giữa những nước liên quan, những vấn đề liên quan đến hai nước cần giải quyết song phương. Những tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam-Trung Quốc, rõ ràng cần giải quyết hai nước với nhau, theo luật pháp quốc tế và công khai minh bạch:“Việt Nam không có ý định quốc tế hóa các vấn đề giữa Việt Nam và Trung Quốc vì chính lợi ích của chúng tôi”, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh nói.

Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh cũng chia sẻ rằng, để bảo vệ và xây dựng đất nước chỉ có một con đường là giữ gìn độc lập tự chủ, chủ quyền lãnh thổ và quan hệ tốt với cộng đồng thế giới, không thể có những điều đó nếu dựa vào nước này để chống nước kia: “Việt Nam là bạn, là đối tác tin cậy với tất cả các quốc gia trên thế giới. Nhưng nếu Việt Nam cần sự ủng hộ, đồng cảm, hợp tác và phát triển thì còn có ai hơn một nước Trung Quốc Xã hội chủ nghĩa láng giềng, với hơn 1 tỷ 350 triệu dân, đang phát triển, có vị thế và uy tín ngày càng cao trên thế giới, một khi các đồng chí tôn trọng độc lập chủ quyền của Việt Nam và mong muốn Việt Nam cùng phát triển?”.

Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh cũng nêu bật việc cần phải công khai, minh bạch trên các diễn đàn để nhân dân hai nước và cộng đồng quốc tế hiểu rõ bản chất vấn đề Biển Đông trong mối quan hệ hữu nghị tổng thể giữa hai nước.“Có thông tin đầy đủ và chính xác là nhu cầu của hơn 80 triệu người dân Việt Nam và hơn 1 tỷ 350 triệu người dân Trung Quốc”. Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam cũng thông báo chủ trương kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam với tinh thần không để sự việc tái diễn.“Các thế lực thù địch hiện có hai luận điệu chống phá. Thứ nhất, là Việt Nam dựa vào Mỹ để chống Trung Quốc. Thứ hai, là Việt Nam nhượng bộ để Trung Quốc lấy đất, lấy biển Việt Nam. Đây là các luận điệu bất lợi cho Đảng và Nhà nước Việt Nam cũng như quan hệ Việt Nam-Trung Quốc. Chúng ta cần làm cho nhân dân hai nước hiểu rõ, giữa Việt Nam và Trung Quốc còn tồn tại vấn đề nhưng hai Đảng, hai Nhà nước đã cam kết xử lý bằng biện pháp hòa bình, theo luật pháp quốc tế, với giải pháp hai bên cùng có thể chấp nhận được”. Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh phát biểu và nhấn mạnh thêm:“Có một thực tế là Trung Quốc cam kết không lấy đất, lấy biển của Việt Nam và Việt Nam cũng không bao giờ nhượng bộ vô nguyên tắc về chủ quyền. Và Việt Nam cũng không bao giờ dựa vào bất kỳ một nước nào để chống Trung Quốc!”. Việt Nam sẵn sàng hợp tác cùng phát triển với Trung Quốc ở những khu vực thực sự có tranh chấp theo luật pháp quốc tế quy định và về lâu dài sẽ tìm giải pháp xử lý mà hai bên có thể chấp nhận được, nhưng“trong lúc chưa phân định được, hai bên tuyệt đối không được sử dụng vũ lực và thậm chí cũng không được nghĩ đến việc sử dụng vũ lực”, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh nhấn mạnh.

Nhân dịp này, Thượng tướng Lương Quang Liệt, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Trung Quốc đã tiếp Đoàn đại biểu quân sự cấp cao Việt Nam. Cùng dự buổi tiếp có Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc Nguyễn Văn Thơ. Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh đã chuyển lời thăm hỏi của Đại tướng Phùng Quang Thanh tới Thượng tướng Lương Quang Liệt. Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Trung Quốc khẳng định lại mong muốn giải quyết những vấn đề còn tồn tại giữa hai nước ở Biển Đông bằng biện pháp hòa bình và cho rằng kết quả tốt đẹp của cuộc Đối thoại sẽ tạo động lực để tiếp tục đẩy mạnh hợp tác quốc phòng Việt-Trung, góp phần tích cực vào việc củng cố và phát triển quan hệ đoàn kết hữu nghị giữa hai nước.

Bài và ảnh: Bảo Trung (từ Bắc Kinh)

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Đảng CSVN | Leave a Comment »

Nhận ra cơ nguy có thể thua cuộc nên dùng kế gian để thắng (?)

Posted by hoangtran204 trên 30/08/2011

Trong thể thao, sự cạnh tranh chính đáng làm cho đối thủ thua cuộc vui vẻ nhận thua; nhưng, khi trận tranh đua thiếu công bằng, đối thủ thua cuộc không hài lòng để chấp nhập thua cuộc.  May mắn thay, hội đồng trọng tài đã nhìn thấy sự việc…

 

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Cái gì Việt Nam bố cũng rinh về…

Posted by hoangtran204 trên 30/08/2011

tác giả: Thầy Vẽ

Khi còn trẻ, không bao giờ tôi dám nghĩ là có một ngày nào đó tôi sẽ sưu tầm cổ vật Việt Nam. Đó là một thú vui mà tôi vẫn nghĩ chỉ dành cho những tay con buôn, những gia đình giàu có, có truyền thống tự bao đời, hay chỉ về tay các chuyên viên khảo cổ của bảo tàng viện.

Trước 1975 ở Sàigòn, vỏn vẹn chỉ có một lần duy nhất tôi lấy thì giờ đi thăm Viện Bảo Tàng ở vườn Tao Đàn mà trong tiềm thức của tôi chỉ còn giữ lại một nuối tiếc là ít tranh vẽ để tôi chiêm ngưỡng buổi hôm đó. Lúc ấy tôi chỉ là một anh công chức quèn của bộ Thông Tin, kiêm thêm nghề thợ vẽ, và thầy dạy vẽ cho trẻ em. Di cư một mình đi theo các linh mục, vào Nam năm 1954, gia đình thì không còn mà tiền tài danh vọng cũng không, một xu chữ Nôm, chữ Nho, chữ Hán cũng mù tịt, thì cổ vật văn hóa của đất nước quả là quá xa tầm tay hèn mọn của tôi. Tôi chỉ biết chiêm ngưỡng và tự nhủ ‘Bốn ngàn năm Văn hiến’ của đất nước.

Đến khi đi tỵ nạn định cư tại Pháp, những năm đầu chật vật kiếm sống, gà trống nuôi con trong căn gác trọ chật hẹp của quận 5, thành phố Paris, có bao giờ tôi dám mơ tưởng đến cổ vật hay thòm thèm muốn múa cọ trên giá vẽ. Nhưng số Trời định sao thì chuyện gì phải đến sẽ đến.
“Bố ơi, tối nay mình ăn mì gói nhịn cơm nhá?” Lan, con gái tôi vừa nói vừa thở hổn hển khi trèo lên đến tầng 6 nơi người chủ cho thuê gác trọ mà ngày xưa họ dành cho người hầu, “Con tiêu bén mất tiền chợ tuần này rồi!”

Tôi chưa kịp hỏi han ‘tội tình’ thì nó đã gỡ gói giấy bản ra trước mặt tôi rồi nói một hơi không ngừng, “Bố ơi, đầu chợ Mouffetard có ông bán đồ cũ (brocanteur), nào là khung, tranh, bưu thiệp cổ… Con đứng mò mẫm xem bưu thiệp thời Đông Dương… thì tự nhiên đâu rớt ra hai tấm tranh này, vì nó bé như bưu thiệp vậy! Thấy con thòm thèm mà chợ sắp đóng nên ông già chịu để rẻ cho con cả cặp một trăm quan! Thế là tiêu hết tiền chợ… Thôi chợ cũng đóng cả rồi…”
<table width="390

‘Trang Điểm’
Nguồn: Mai Trung Thứ (1906-1980)


Lúc ấy, năm 79, chân ướt chân ráo vừa sang Pháp, một trăm quan (15$) đối với cha con tôi là to lắm. Nhưng khi thấy mắt con tôi sáng long lanh nhìn hai tấm tranh lụa lót giấy bìa, nó thủ thỉ “Bố xem có giống Mẹ không này…” Con bé biết đúng tâm lý của tôi, tôi không la nó được. Tôi còn nhìn mân mê hai bức tranh lụa, mỗi bức vẽ người thiếu nữ đang trang điểm thật dịu dàng duyên dáng. Lúc ấy tôi nào biết ai là tác giả của hai bức tranh. Nên giá trị của bức tranh chỉ tương xứng với cảm giác rung động, và những kỷ niệm nó gợi đến cho người thưởng thức. Tôi ngâm nga bài ‘Suối Tóc’ của Văn Phụng mà ngày xưa vợ tôi rất thích. “Để cuối tuần mình đi tìm cặp khung rồi treo lên cho đẹp,” tôi nói để nén xuống sự xúc động trong lòng tôi, nhớ người vợ hiền xấu số đã qua đời trên biển cả… Không thấy tôi cằn nhằn, con Lan thở phào nhẹ nhõm. Tối hôm ấy mì gói thú vị làm sao. Cha con tôi có ngờ đâu nó đã đánh dấu bước đầu tiên của cuộc hành trình hai cha con tôi và cổ vật Việt Nam.

Nhớ lời ông già bán đồ cũ chỉ con Lan buổi đầu “Cái gì chứ di tích của Việt Nam, người Pháp mang về nhiều lắm, muốn sưu tầm thì đi lùng bên Pháp này chẳng thiếu gì.” Rồi cứ thế, có đồng nào dành giụm, có giây phút nào rảnh rỗi, cha con tôi lại đi lùng trái phải, tỉnh nào cũng mò, chợ nào cũng lục, gặp ai cũng hỏi. Nhịn ăn, nhịn mặc thì được chứ không nhịn ‘đi mò’ được. Rồi như thể là số Trời đã định, không phải người tìm đến vật mà nhiều khi vật tìm đến người, như là cái duyên vậy. Thấm thoát hơn ba mươi năm lưu lạc nơi xứ người, cha con tôi chưa trở về nước một lần nào, nhưng tôi mong thầm đáp lại một phần nào ước mơ của con gái tôi là tạo lại nơi này hình ảnh nước nhà đã mất. Tôi thương con, biết nó nhớ nhà lắm, mà tôi nhất định không bao giờ trở về khi cộng sản còn giày phá đất nước. Thù nhà, tôi hận cộng sản từ Cải cách ruộng đất đã tàn phá làng tôi chỉ vì là làng Thiên Chúa giáo; tôi di cư mà không biết cha mẹ tôi sống còn hay đã chết, đến những năm trong trại cải tạo, và sau cùng vượt biên đã tước lấy đời người vợ yêu dấu… Làm sao quay gót trở về được, dù luyến tiếc quê hương tôi cũng bao lần day dứt nhớ.

Con Lan ăn học xong là lăn lộn đi làm bở hơi tai. Chúa thương nó làm nên nhanh chóng cho tôi bỏ nghề chạy bàn trong quán ăn Đào Viên để chỉ còn lai rai nhận việc thông dịch kiếm chút cháo. Còn để dành hết thời giờ vào “cái gì Việt-Nam bố cũng rinh về”. Những năm tháng ấy, chẳng có internet, chẳng có ebay, chỉ phải mò mẫm đọc sách về khảo cổ ở VN của Pháp, chỉ có miệng truyền miệng, rồi người này giới thiệu đến người kia, và đi mua đấu giá, hay mua chợ trời trên khắp nước Pháp. Ngay tại quán Đào Viên tôi được gặp gỡ bao người giúp đỡ móc nối, nào là Hội cựu học sinh trường Albert Sarrault Hà Nội, nào là các văn hào, nghệ sĩ, họa sĩ, từ lớp người đi trước (khi đất nước chia đôi), đến những đồng hương tỵ nạn như tôi, và ngay cả những người chạy trốn cộng sản đi từ miền Bắc sau này!

Và như thế, cha con tôi tích trữ từ từ, mua lại của ngừơi Pháp rất nhiều, của bạn bè hay người quen nhường lại cũng có. Từ hai tấm tranh lụa của bước đầu, bao nhiêu bức tranh kế tiếp, lụa, sơn dầu, vẽ mực, phấn hay sơn mài, từ đầu thế kỷ XX về sau. Lịch sử tranh họa trước thế kỷ XX tiếc thay không có gì lưu trữ lại. Nhưng ngược lại các cổ vật bằng đá, gỗ, đồng, sắt, vàng, nhũ thạch, thủy tinh, cùng các đồ đất, gốm, sứ, sành thì tôi tìm ra đủ loại từ thời Hòa Bình, Đông Sơn, Hán Việt, hay thời Sa Huỳnh, Chiêm La, từ di tích Phú Nam (còn gọi là Óc Eo) đến di tích Chàm… và qua các thời đại Lý, Trần, Lê, Nguyễn…
<table width="170

Lư sắt (˜100 trước Tây lịch)Thanh-Hóa
Nguồn: TV


Qua quá trình sưu tầm đồ cổ, tôi đã mãn nguyện nhận thấy sự khác biệt rõ ràng của văn hóa nguyên thủy của người Việt đối với văn hóa Hán, ngay cả dưới Bắc thuộc, thời đại Hán Việt. Tôi học hỏi được một cách thú vị qua sách vở nghiên cứu quốc tế rằng chính người Bách Việt (mà Văn Lang là mạnh nhất) đã dạy người Hán làm ruộng trồng lúa nước khi người Hán chỉ biết trồng lúa mì; rằng dưới Bắc-thuộc người Hán cướp lấy hết đồ sắt và cấm người Việt không được có đồ sắt, chứ không phải người Việt không biết làm ra sắt mà chỉ biết làm đồ đồng mà thôi… (như cái Lư sắt rất hiếm thời Đông-Sơn trễ trước Hán Việt mà tôi mua lại của một người Pháp).

Tôi không phải là nhà khảo cổ, cũng chẳng phải là sử gia. Cha con tôi chỉ tình cờ lâm vào cái bệnh đam mê giữ lại những di tích của đất nước, quyết không để thất lạc đi. Rồi gần đây tôi có mộng lập một Bảo Tàng Viện Cổ Vật Mỹ-Thuật Việt Nam Tự Do trên mạng, hầu mang lại thưởng thức cho người Việt bốn phương… Nhưng tuổi đời không cho phép, nên ước muốn này sẽ chỉ là một giấc mơ chăng?

Bây giờ tôi không còn sức sưu tầm nữa; nghĩ bụng sưu tập của cha con tôi cũng đã tạm đủ, nhà thì không còn chỗ trưng mà tường thì không đủ chỗ treo. Trên năm trăm món lớn nhỏ, cồng kềnh như những trống đồng Đông-Sơn, hay nhỏ bé như hạt chuỗi thời Giao Chỉ… Quý giá cũng có mà lượm lặt cũng có. Trên bảy mươi bức tranh, từ các bậc thầy như cụ Nguyễn Phan-Chánh (1892-1984) cho đến những họa sĩ ít được tiếng… Tất cả những gì liên hệ đến lịch sử nghệ thuật của Việt-Nam, về Việt Nam, đối với tôi đều đáng quý. Nhưng trong cả bộ sưu tầm này, hẳn nhiên là có những thứ mà tôi yêu chuộng đặc biệt, không phải vì nó có giá trị trên thị trường mà vì nó có ý nghĩa tình cảm riêng biệt đối với tôi qua hai cơ duyên đã cho tôi tri ngộ cùng hai họa sĩ bậc thầy đáng quý. Xin thuật lại sau đây để chia sẻ cùng người đọc.

Họa sĩ Nguyễn Gia Trí (1908-1993)
<table width="250

H.s. Nguyễn Gia Trí
Nguồn: duyanhphoto.com


Khi xưa ở Sài-gòn, tôi có nghe nói đến tên Họa sĩ Nguyễn Gia Trí, ông rất nổi tiếng về sơn mài. Ông tốt nghiệp trường Cao-đẳng Mỹ thuật Đông-Dương ở Hà Nội. Tôi nhớ mãi lần đầu tiên được đối diện với ông ở Sài Gòn thật tình cờ. Năm ấy là năm 71. Hôm ấy, tôi đến dạy vẽ các cháu con anh bs Tuyến như những cuối tuần khác. Nhưng chưa thấy mặt học trò tôi đâu thì tôi đứng trong phòng khách đợi nên có dịp chiêm ngưỡng một bức tranh sơn dầu khá lớn (1mx1,2m kể cả khung), vẽ cảnh ‘Ba Vua đến hang lừa’ với chữ viết ‘In Excelcis Deo’ trên sơn vàng nhũ phía trên, thật là đẹp vì không giống tất cả những tranh khác tôi đã từng thấy trong sách đạo. Tôi đang đứng thơ thẩn nhìn thì có giọng người nói sau lưng tôi: ”Anh cũng đến gặp anh Tuyến à?” Tôi giật mình quay lại, thấy người lớn tuổi, tôi thưa “Dạ thưa ông, đến dạy các cháu học vẽ mà chưa thấy mặt đứa nào cả, nên đứng chiêm ngưỡng bức tranh này trong khi đợi.” Ông ta cười nói “Anh thấy thế nào? Tôi vẽ cho Dinh Độc-Lập ngày xưa đấy, mà trong dinh lúc ấy có vẻ chê vì tôi vẽ kiểu mới hơi ‘déstructuré’, không ‘classique’ đủ! Bực mình quá tôi tặng luôn ông Tuyến. Chú ấy đi đâu chưa về à?” Thấy tôi ngơ ngác, ông Trí tiếp “Tôi là Nguyễn Gia Trí, tạt sang thăm ông Tuyến trò chuyện. Anh có dịp bữa nào ghé sang xưởng sơn mài tôi nhé!” Nói thế rồi ông xoay lưng đi về. Lòng tôi bồi hồi vì tình cờ được gặp được bậc thầy. Mấy tháng sau, hỏi dò ra được địa chỉ xưởng vẽ của ông ở đường Cách Mạng, tôi đánh bạo tìm đến. Rồi từ đó, ông chỉ dạy tôi như một người thầy, cho tôi tiếp tay vào mài sơn trong nhiều tác phẩm mà ông nói là ngoại quốc họ đặt. Nhiều người phụ việc cho thầy lắm, họ chuyên tay làm cho thầy Trí từ bao giờ, tôi chỉ như một anh tập sự thỉnh thoảng đến thêm một tay mài sơn hay đập vỏ trứng… Thầy Trí vẽ nhiều tranh một lúc, vì sơn mài cứ mài đi mài lại, sơn lên lại phải đợi cho khô, không biết mấy chục lớp sơn…mỗi bức tranh phải ít nhiều trên 6 tháng đến cả năm.
<table width="260

Thiếu nữ bên hoa phù dung (1974)
Nguồn: Nguyễn Gia Trí (1908-1993)


Thế mà có một bức thu hút tôi lạ kỳ. Phải chăng đây lại là duyên số? Hỏi thì thầy mới giải nghĩa “Bức này là ‘Thiếu nữ bên hoa phù dung’, tôi đã vẽ một lần ở Hà Nội năm 44, nay vẽ lại cho người bên Pháp đặt, còn gọi là ‘Jeunes filles aux hibiscus’. Hibiscus gọi là phù dung nghe hay hơn là dâm bụt!” Nói rồi thầy cười giòn tan… Năm 74, bức tranh hoàn tất, 4 biển lìa nhau, còn gọi là quadryptique, thầy gửi đi sang Pháp. Sau 75, thầy gần như không làm việc nữa vì thiếu vật liệu và sống đơn sơ cho đến khi từ trần. Tôi không được tin gì cho mãi đến năm 90 thì tôi gặp lại ls Minh (con ông Nguyễn Văn Bửu) ở quán Đào Viên, ông trao tôi đọc quyển hồi ký của thầy, trong đó thầy thuật lại chuyện bức tranh ‘ Ba Vua (1960)’ mà tôi chiêm ngưỡng ngày nào tại nhà của bs Tuyến. Trong hồi ký, thầy Trí chỉ nói là đã cho bức tranh cho một người bạn trẻ là một bác sĩ mà không nói ra tên vì sợ chính quyền cộng sản xoi mói. Sau này, người ta đồn sai lầm rằng bức tranh theo gia đình ông bác sĩ sang Pháp, rồi lại trở về nước và bị bán đi. (Riêng tôi thì tôi được biết là gia đình bs Tuyến đi tỵ nạn ở Anh Quốc năm 75 tay không. Khi bộ đội vào chiếm nhà ai giữ lấy bức tranh ấy rồi bán đi, gia đình bs Tuyến, các học trò của tôi, không biết gì cả…’ Miễn mấy anh bộ đội không đem ra đốt làm củi là mừng lắm rồi’ …)

Cũng trong dịp gặp gỡ đó, ls Minh cũng nhường lại cho tôi hai bức phác thảo của thầy Trí mà tôi quý vô cùng. Thế rồi, một ngày đó tôi đi lùng ở Marseille qua lời giới thiệu của người quen, tôi không ngờ đã tìm lại được bức ‘Thiếu nữ bên hoa phù dung (1974)’. Ngày nay, mỗi lúc nhìn tấm sơn mài này, bao kỷ niệm với thầy Trí lại trở về với tôi. Lòng khâm mộ người thầy khả kính vẫn nguyên vẹn. Nhưng tôi chỉ biết thầy Trí qua phương diện một họa sĩ đại tài mà đời đã cho phép tôi được theo phụ trong một thời gian quá ngắn. Tôi nào ngờ đâu, tôi phải đợi đến 25 năm sau để tìm hiểu thêm về cuộc đời chính trị của một người yêu nước như thầy Trí, khi tôi đến gặp họa sĩ Võ Lăng năm 2000.

Họa sĩ Võ Lăng (1921-2005)
<table width="430

Hs. Võ Lăng và Phạm Duy (Paris 1955)
Nguồn: phamduy.com


Từ mới lên năm, tôi bị polio nên đi tập tễnh chân cao chân thấp. Ở lại làng sẽ không lo ruộng nương được nên ông Cụ tôi xin cho tôi theo các linh mục đi học ở Phát Diệm. Cho đến giờ thỉnh thoảng tôi vẫn đau nhức xương. Một hôm tôi được giới thiệu đến thăm một bác sĩ người Pháp chuyên về bệnh xương tủy. Khi tôi đến ngồi trước mặt bàn giấy của ông, tôi chỉ bị thu hút bởi một bức tranh sơn dầu treo sau lưng ông. Cảnh vẽ Venise, nhìn kỹ chữ ký là Volang, thì nghĩ có thể là người Pháp. Nhưng không hiểu tại sao, tôi lại quên cả đau mà lại hỏi ông bác sĩ về người vẽ. Ông ấy cười nói “Đồng hương với ông đấy! Họa sĩ Võ Lăng là bệnh nhân của tôi. Tôi chữa cả cho vợ ông ta. Con gái ông ấy cũng là bác sĩ cùng khóa với tôi nhưng không cùng chuyên môn. Bên buồng bên cạnh này, tôi cho ông xem những bức tranh khác mà họa sĩ Võ Lăng vẽ cho tôi và vợ tôi!”
<table width="250

Ải Nam Quan (1946)
Nguồn: Võ Lăng (1921-2005)


Sau khi khám bệnh cho tôi, trò chuyện thật lâu về ông Võ Lăng, ông bác sĩ Pháp gọi điện thoại đến ông Võ Lăng để xin cho tôi được đến thăm. Khi tôi ghé lại gác vẽ (atelier) của ông Võ Lăng, ở quận 15, cuối một khu vườn thật thần tiên mà ngoài đường không thể ngờ che khuất sau cánh cổng. Ngày ấy ông đã trên tám mươi nhưng còn phong độ lắm. Kể qua loa lý lịch của tôi cho ông nghe là cảm thấy gần gủi với ông ngay. Ông cho tôi xem gác vẽ của ông, cả trăm bức tranh, mà tôi chỉ mê mẩn nhìn những bức tranh vẽ về Việt Nam lúc đầu đời của ông. Sau lần gặp gỡ này, mỗi lần ông có mặt tại Paris, là tôi lại lên hầu chuyện ông.

Ông Võ Lăng là em trai của cụ Võ Văn Hải (xưa là Chánh văn phòng của TT Ngô Đình Diệm), sinh trưởng ở Huế, sau ra Hà Nội học trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, theo như lời ông thuật lại.

“Mình chỉ thích vẽ thôi, dạo mới ra Hà Nội thì mình còn trẻ con quá, chẳng biết gì. Nhưng ở Hà Nội lúc bấy giờ, các đàn anh đi trước cùng trường, nào là Nguyễn Tường Tam, Nguyễn Tường Lân, Nguyễn Gia Trí, Trần Bình Lộc… ai cũng có máu ‘làm cách mạng’ cả… Thời buổi ấy là như vậy. Dù họ lớn tuổi hơn tôi nhiều và đã hoạt động vào tù ra khám vì chống Tây, khi tôi hãy còn đi học. Tôi đi theo họ vì phục họ lắm. Tôi gần nhất lúc bấy giờ là với anh Trí và anh Lộc. Khi anh Lộc bị Việt Minh giết năm 41, tội lắm mới 27 tuổi đầu, tôi ấm ức lắm vì biết anh Lộc là người yêu nước nhưng bị Việt Minh gán tội theo Tây. Năm 43, anh Trí được thả ra khỏi tù của Pháp ở Sơn La, cùng với các anh Nhất Linh, Hoàng Đạo thì năm ấy tôi còn đoạt được giải hội họa Đông Dương. Các anh lớn đều đi theo VN Quốc Dân Đảng và cứ hồi hộp sợ bị Việt Minh thủ tiêu. Thế nên tôi chẳng vào đảng nào cả, và vì gốc Huế nên lúc bấy giờ anh Hải với tôi còn tôn trọng Bảo Hoàng. Đến 45 thì tụi Việt Minh nó càng ngày càng giết người Quốc Dân Đảng quá thể. Anh Trí rủ tôi đi trốn sang Tàu, chẳng hiểu gì tôi cũng đi theo! Thế là hai anh em trèo đèo lội suối lên tận Lạng Sơn, kiếm đường sang Tàu, chủ đích là đi sang Hương Cảng. Đây là bức hình tôi vẽ Ải Nam-Quan nhìn từ Đồng-Đa, chú cứ cầm về làm kỷ niệm của tôi. Tôi còn nhớ khi chèo thuyền với anh Trí sang Hương Cảng, lên bờ tôi cởi áo ngoài ra cho anh Trí mặc vì trời lạnh quá mà trên người anh ấy chiếc áo sơ-mi không đủ ấm. Sang Hong Kong tôi có vẽ nhiều lắm, bán đi để kiếm ăn với các anh em lúc ấy. Đến 49 tôi sang Pháp, các anh ở lại rổi trở về nước cả… Dưới thời ông Diệm, anh Hải tôi làm chef de cabinet cho ông Cụ. Có một dạo cử tôi được đi làm tùy viên văn hoá ở Washington. Lúc ấy tôi bay nhẩy phải biết! Bạn tôi nào là Gene Kelly, Fred Astaire và Burt Lancaster… Họ có tranh của tôi nhiều lắm, Otto Preminger cũng mua tranh của tôi nữa. Sau khi Cụ Diệm bị đảo chánh, tôi năn nỉ anh Hải sang Pháp mà ông ấy không chịu. Thế mới khổ, sau 75, Việt-Cộng nó bắt anh ấy đi tù cải tạo, rồi chết trong tù…Tôi về chôn anh tôi, năm 89…Thương lắm cơ anh ơi, chúng nó trao lại xác anh tôi, người da bọc xương, trói chặt hai tay, hai chân như trói lợn, trong cái két gỗ! Tôi khổ tâm lắm…tụi chúng nó dã man quá…Thú thực với anh, cho đến ngày giờ đó tôi mới thấm nhuần được tư tưởng đấu tranh của các đàn anh ngày xưa! Cộng-sản còn ác hơn Tây cả vạn lần! Bao nhiêu người chống Pháp mà chúng nó thủ tiêu hay chỉ điểm cho Pháp bắt! Sau đó mấy năm thì tôi nghe tin anh Trí mất! Thôi thế là tôi mất cả hai ông anh lớn rồi!”
… Một tuần trước khi ông Võ-Lăng qua đời năm 2005, ông còn ngồi tâm sự với tôi ở quán ăn Ấn-Độ bên kia đường gác vẽ. Ông ra đi lặng lẽ trong giấc ngủ…Đến phiên tôi mất đi một người anh lớn…

Ngày hôm nay, ngồi ôn lại những lời tri kỷ, nhìn bức tranh ‘Ải Nam Quan (1946)’, lòng quặn đau, tôi chua chát hỏi thầm, “Các anh mà biết ngày hôm nay cha con thằng Hồ Chí Minh đem cúng đất, cúng biển cho Tàu… Ải Nam-Quan không còn thuộc về nước mình nữa… các Anh ơi!”

22/08/2011

Nguồn
Tâm Việt

<a href=”http://vnartist.com/NguyenGiaTri_page.htm/“>Trang ảnh Nguyễn Gia Trí</a>

Trang ảnh Nguyễn Gia Trí [vnartist.com]

*Ngày xưa ngoài Bắc có câu “Nhất Trí(Nguyễn Gia Trí), nhì Vân(Tô Ngọc Vân), Tam Lân(Nguyễn Tường Lân), Tứ Cẩn (Trần văn Cẩn)”
*“Khi còn sinh thời họa sĩ Lê Thị Lựu, chúng tôi có hỏi bà về vấn đề này, thì được biết: Bà có học cùng với Nhất Linh ở trường Mỹ Thuật Ðông Dương trong một thời gian và hoạ sĩ Nguyễn Tường Lân không phải là Thạch Lam. Mới đây, chúng tôi hỏi lại họa sĩ Phạm Tăng, thì ông cũng xác định: Họa sĩ Nguyễn Tường Lân không phải là Thạch Lam, ông đã từng gặp hoạ sĩ Nguyễn Tường Lân trong kháng chiến, và sau ông Lân bị Việt Minh thủ tiêu vì tình nghi có hoạt động cho Việt Nam Quốc Dân Ðảng. Họa sĩ Nguyễn Tường Lân (1906-1947), là tác giả bức tranh lụa nổi tiếng “Hiện vẻ hoa” vẽ một thiếu nữ hay thiếu phụ ngồi trên đôn sứ, trước bức rèm cuốn, vẽ năm 1943, hiện để ở Viện bảo tàng Mỹ thuật, Hà Nội.”   Thụy Khuê

Nhà văn TL Nguyễn Tường Lân sinh nắm 1910 và mất năm 1942, vì chứng bệnh lao, tại “nhà cây liễu”, làng Yên Phụ, bên Hồ Tây, Hà Nội. Lúc TL trút hơi thở cuối cùng, bên cạnh có người bạn là nhà thơ Đinh Hùng và người em út, Nguyễn Tường Bách, lúc đó còn là sinh viên ngành Y.

*

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

Bão Irene và website chỉ hướng di chuyển từng giây của cơn bão, bắt đầu từ miền Nam thổi lên các tiểu bang miền Đông Bắc

Posted by hoangtran204 trên 27/08/2011

Nhấp vào link dưới đây, và điền địa chỉ của bạn vào ô hình chữ nhật bên tay trái, bạn có thể nhìn thấy hướng đi của cơn bảo, tiên đoán vận tốc gió của cơn bão Irene thổi qua khu vực nhà của bạn trong vòng 5 ngày tới.

Nếu nhìn thấy sức gió thổi qua vùng của bạn quá cao, chuẩn bị đèn pin đề phòng bị cúp điện, sạc cellphone đầy, đổ đầy xăng,  trong tủ lạnh phải có dự trữ thức ăn nấu chín và nước uống. Chuẩn bị các xách tay và đồ dùng cần thiết trong trường hợp chính quyền yêu cầu di tản.

Nhấp vào link dưới đây để nhìn thấy hướng đi của cơn bão tính từng giây.

Hướng đi của của cơn bão 

Gió trên 160 km/giờ

Hiện đang thổi qua North Carolina lúc 11 giờ đêm 26-8-2011

Ảnh hưởng các tiểu bang dưới đây:

SUMMARY OF WATCHES AND WARNINGS IN EFFECT… A HURRICANE WARNING IS IN EFFECT FOR… * LITTLE RIVER INLET NORTH CAROLINA NORTHWARD TO SAGAMORE BEACH MASSACHUSETTS…INCLUDING THE PAMLICO…ALBEMARLE…AND CURRITUCK SOUNDS…DELAWARE BAYCHESAPEAKE BAY SOUTH OF DRUM POINTNEW YORK CITYLONG ISLAND…LONG ISLAND SOUND…COASTAL CONNECTICUT AND RHODE ISLAND…BLOCK ISLAND…MARTHAS VINEYARD AND NANTUCKET.

nguồn    National Hurricane Center

Hình nón màu trắng trong hình dưới đây chỉ hướng đi của tâm bão, nhưng không chỉ độ lớn  của cơn bão. Các điều kiện nguy hiểm do cơn bão gây ra có thể xẩy ra ngoài khu vực hình nón màu trắng.

 

Coastal Watches/Warnings and 3-Day Forecast Cone for Storm Center

Click image to zoom in – Download GIS data
Other images: 3-Day track on5-Day track on5-Day track off
[Image of 3-day forecast and coastal areas under a warning or a watch]

Posted in Khoa Học | Leave a Comment »

KHẢO SÁT VĂN BẢN THÔNG BÁO NGÀY 18/8/2011

Posted by hoangtran204 trên 26/08/2011

PHẠM XUÂN NGUYÊN

Thí vấn dư sở phạm hà tội ?
Tội tại vị dân tộc tận trung!

(Hồ Chí Minh)

Phạm tội gì đây, ta tự hỏi

Tội trung với nước, với dân à?

(Nam Trân dịch)

 Bản thông báo của UBND thành phố Hà Nội phát đi trên các phương tiện truyền thông đại chúng ngày 18/8/2011 đã lập tức thành một “văn kiện lịch sử” về nội dung răn đe, ngăn chặn người biểu tình yêu nước và về hình thức bất chấp lề lối pháp quy của việc ban hành một văn bản hành chính. Nhiều người đã khảo sát “văn kiện” này dưới hai góc độ ấy. Ở đây tôi thử làm một phép khảo sát văn bản dưới góc độ ngôn ngữ học.

Trước hết là về tên gọi sự kiện ngày chủ nhật từ đầu tháng 6 đến nay. Sau ngày chủ nhật đầu tiên 5/6/2011, khi mọi người xuống đường đều gọi là đi biểu tình, thì trong một bản tin phát đi từ một cơ quan của chính phủ lại gọi đó là “tụ tập”. Cách gọi đó đã gây ra một làn sóng bất bình, phản ứng mạnh mẽ ở những người tham gia biểu tình và ở những người có sự nhìn nhận khách quan. Một ông phó trưởng ban tuyên giáo trung ương trong buổi giao lưu với tờ báo của ngành công an cũng không dám gọi thẳng tên sự việc là biểu tình mà nói loanh quanh. (Chuyện này tôi đã viết trong bài “Ông phó trưởng ban tuyên giáo trung ương không biết đọc từ điển tiếng Việt”).

Trong thông báo 18/8, UBNDHN dùng cùng lúc ba tên gọi “tụ tập, biểu tình, tuần hành” để chỉ các cuộc xuống đường trong hơn hai tháng qua. Điều đó cho thấy, thứ nhất, chính quyền đã phải thừa nhận đó là biểu tình, nhưng thứ hai, thừa nhận mà vẫn lúng túng, vẫn không dám gọi đúng tên sự việc, nên dàn hàng ngang ba tên gọi để ai muốn hiểu thế nào thì hiểu. Cũng có thể hiểu theo trật tự trước sau của ba tên gọi thì chính quyền đã nhìn nhận cuộc xuống đường đã phát triển từ “tụ tập” tiến lên “biểu tình” và chuyển thành “tuần hành” cùng với một nội dung là “tự phát phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển, đảo của Việt Nam”.

Hiểu theo cách này thì chính quyền đã gọi đúng nội dung thực sự của sự kiện biểu tình. Cái từ “tự phát” ở đây cũng rất chính xác, vì nếu có một tổ chức nào nằm trong hệ thống chính quyền hiện hành đứng ra xin phép cho người dân biểu tình phản đối Trung Quốc thì không thể nào được, còn một tổ chức nào nằm ngoài hệ thống chính quyền hiện hành đứng ra làm việc đó thì đã bị quy là trái pháp luật và bị chính quyền xử lý ngay rồi. “Tự phát” đúng là tính chất của các cuộc xuống đường vừa qua, và chính quyền đã lại thấy ra nguồn gốc sự tự phát đó là “xuất phát từ tinh thần yêu nước và tâm lý bức xúc của quần chúng nhân dân.”

Rất đúng! Nhưng cần phải thấy thêm nữa rằng, sự tự phát đó bùng ra được là căn cứ vào Hiến pháp 1992 của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã khẳng định một quyền của công dân là quyền được biểu tình. Còn nói “tâm lý bức xúc của quần chúng nhân dân” dẫn đến những cuộc biểu tình tự phát yêu nước thì là một sự dũng cảm của chính quyền khi công khai thừa nhận một tâm trạng có thật của nhân dân trong hoàn cảnh hiện nay. Nhưng đấy là suy luận của người đọc, còn người soạn thảo văn bản đưa mệnh đề ấy vào chắc là để gài sẵn một cái cớ cho lập luận sau đó nói phải ngăn chặn biểu tình. Trong tiếng Việt, nói “bức xúc” luôn phải có bổ ngữ cho động từ này: bức xúc về ai, bức xúc về cái gì. Bổ ngữ đối tượng ấy chính là cái chính quyền lo sợ.

Như vậy, đoạn mở đầu thông báo 18/8: “Trong các ngày Chủ nhật từ đầu tháng 6 năm 2011 đến nay, trên địa bàn thành phố Hà Nội liên tiếp diễn ra các cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển, đảo của Việt Nam. Những ngày đầu, các cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát xuất phát từ tinh thần yêu nước và tâm lý bức xúc của quần chúng nhân dân” cho thấy UBNDHN đã phải thừa nhận một sự thật. Từ chỗ miệt thị gọi những cuộc xuống đường yêu nước của người dân là “tụ tập” đến chỗ phải thêm vào hai từ “biểu tình” và “tuần hành”, chính quyền đã không thể chối bỏ một hiện tượng diễn ra giữa thanh thiên bạch nhật ở trong một văn bản trái pháp quy được ban ra nhằm chấm dứt hiện tượng không thể chối bỏ đó.

Lý do để chính quyền ra lệnh chấm dứt các cuộc “tụ tập, biểu tình, tuần hành” nằm ở câu tiếp liền sau: “Những ngày gần đây lợi dụng tình cảm yêu nước của nhân dân, các thế lực chống phá nhà nước Việt Nam trong và ngoài nước đã và đang kêu gọi, kích động, hướng dẫn quần chúng biểu tình, tuần hành gây mất an ninh trật tự ở Thủ đô.” Cụm từ “những ngày gần đây” ở câu này là để đối lại cụm từ “những ngày đầu” ở ngay câu trên, như vậy là chính quyền có sự phân kỳ 10 cuộc biểu tình từ 5/6 đến 14/8 thành hai giai đoạn: “tự phát” và “kích động”. Mà kích động là có tổ chức (“các thế lực chống phá nhà nước Việt Nam trong và ngoài nước”).

Nếu thực tế có diễn ra thế, nếu nguyên nhân đó có thực, thì việc phát hiện ra các thế lực, tổ chức đó trong “những ngày gần đây” và vô hiệu hóa, loại trừ chúng, để quần chúng nhân dân vẫn được bày tỏ tinh thần yêu nước một cách tự phát như “những ngày đầu” là chức năng, nhiệm vụ của chính quyền với hệ thống công cụ trong tay. Vì chính quyền đã thừa nhận tính chất của biểu tình và đã tìm ra nguyên nhân làm chệch hướng biểu tình (như họ nói) thì chỉ việc khắc phục sự chệch hướng, trả lại ý nghĩa nguyên sơ cơ bản của biểu tình hợp với lòng dân là xong. Nếu không làm được thế mà vin cớ “những ngày gần đây” để dẹp “những ngày đầu” thì chính quyền đã lộ ra là mình yếu kém, bất lực hay sao. Như vậy khác nào muốn hắt đổ chậu nước bẩn thì hắt luôn cả đứa bé đang ngồi trong chậu!

Do tư duy phân kỳ biểu tình hai giai đoạn, lấy đoạn sau xóa đoạn trước,  nên câu chữ ở các phần sau của thông báo 18/8 rất lúng túng và mâu thuẫn. Vừa thừa nhận biểu tình là yêu nước (mệnh đề này tướng Nhanh giám đốc công an thành phố đã nói rất dứt khoát trong cuộc giao ban ngày 2/8 được đăng tải rộng rãi trên các báo chí) thì đã lại quy cho biểu tình làm xấu hình ảnh thủ đô, làm mất an ninh, trật tự phố phường.

Biểu tình mà không biểu ngữ, khẩu hiệu, không hô hào, kêu gọi, không cuốn hút mọi người tham gia, để thể hiện công khai chủ đề, nội dung biểu tình (“phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển, đảo của Việt Nam”), thì sao gọi là biểu tình. (Và thực tế các cuộc xuống đường vừa qua không hề lộn xộn, luôn đi có hàng lối, nếu có khi cản trở giao thông, được cảnh sát yêu cầu, đoàn người đã chấp hành đúng luật lệ.) Đặc biệt, vừa thừa nhận “các cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát xuất phát từ tinh thần yêu nước và tâm lý bức xúc của quần chúng nhân dân” thì đã quay sang quy kết “một bộ phận quần chúng do thiếu thông tin, ngộ nhận tham gia biểu tình tự phát là thể hiện tinh thần yêu nước”. Điều này cho thấy chính quyền vừa thiếu tôn trọng nhân dân vừa loay hoay như gà mắc tóc trong ma trận chữ nghĩa do mình tung ra. K. Marx nói “ngôn ngữ là hiện thực trực tiếp của tư duy” thật quả chính xác.

Mệnh đề “một bộ phận quần chúng do thiếu thông tin” nên sinh ra ngộ nhận, vì ngộ nhận nên tham gia biểu tình, dễ khiến người ta nghĩ theo lối “từ đó suy ra” đơn giản như sau: đa số quần chúng do đủ thông tin nên không ngộ nhận, từ đó không tham gia biểu tình.

Để xem lối nghĩ này có đúng hay không, chỉ cần đọc lời phát biểu của đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc tại kỳ họp đầu tiên Quốc hội khóa XIII, sau khi các đại biểu được nghe Bộ Ngoại giao báo cáo kín tình hình Biển Đông tại hội trường. Ông Quốc nói: “Ngay chương trình làm việc của QH ban đầu hầu như chẳng có vấn đề gì xảy ra ở Biển Đông cả, phải đến lúc dư luận và đại biểu QH yêu cầu thì QH mới đưa vào chương trình một buổi báo cáo không đầy một tiếng và không có thảo luận. Tôi xin bày tỏ điều tôi suy nghĩ về nội dung buổi báo cáo đó, và tôi đã nói với bộ trưởng ngoại giao ý kiến của tôi rằng: Trừ một vài nội dung chi tiết, còn về căn bản nếu những nội dung báo cáo đó được trình bày cho dân chúng thì chỉ có tốt trở lên, dân sẽ tin hơn vào những gì CP đã làm, nó làm sáng tỏ phần nào những băn khoăn, trăn trở của dân và quan trọng hơn là sự ủng hộ của dân được tổ chức, được huy động có hiệu quả.”

Vậy là nếu dân chúng có thiếu thông tin thì do chính quyền không cung cấp thông tin, nhưng không phải vì thiếu thông tin mà dân chúng ngộ nhận biểu tình. Ngược lại, trong thời đại thông tin toàn cầu và thế giới phẳng ngày nay, những người biểu tình có được nhiều thông tin không qua con đường chính quyền. Những thông tin đó có thông tin sạch và thông tin nhiễu. Nếu những thông tin họ nhận được bị nhiễu mạnh thì lỗi là ở chính quyền không cung cấp cho họ thông tin sạch. Nhưng bản thân họ cũng biết lọc thông tin.Vì thế, từ các thông tin nhận được, họ lo lắng cho sự an nguy của đất nước, từ nỗi lo đó họ tự phát xuống đường bày tỏ sự phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam.

Sự tự phát này, xin nhắc lại một lần nữa, là đúng pháp luật vì được bảo đảm bằng Hiến pháp năm 1992 của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Do đó, một tác động quan trọng khác của các cuộc biểu tình vừa qua ngoài khơi dậy lòng yêu nước của người dân là đặt Quốc hội trước đòi hỏi cấp thiết của hoàn cảnh chính trị-xã hội hiện thời phải cụ thể hóa điều quy định của Hiến pháp thành Luật biểu tình. Nếu không, người dân vẫn có quyền tự phát biểu lộ lòng yêu nước trên cơ sở Hiến pháp, còn chính quyền thì lúng túng đối phó, ngăn chặn bằng những bản thông báo trái pháp luật, sai quy cách trong khi đang hô hào cải cách hành chính.

Giao lực lượng Công an Thành phố chủ trì, phối hợp với chính quyền các cấp, các Sở, Ban, Ngành, Mặt trận Tổ quốc, các tổ chức chính trị – xã hội, đoàn thể làm tốt công tác tuyên truyền, vận động quần chúng nhân dân tự giác chấp hành, ủng hộ và tích cực tham gia cùng lực lượng chức năng giữ gìn an ninh trật tự.” Đoạn này của thông báo 18/8 đã gài sẵn chốt bật đèn xanh cho việc trấn áp biểu tình.

Lực lượng công an là công cụ bảo vệ pháp luật, nó không phải là chủ thể pháp luật, do đó giao nó chủ trì tức là đã đặt bạo lực lên trên tuyên truyền, lấy răn đe thay giáo dục, đưa chính quyền vào thế đối lập chứ không phải đối thoại với nhân dân.

Lẽ ra ở đây câu chữ phải thể hiện vị trí và vai trò của các cơ quan, đoàn thể theo một trật tự khác, đề cao sự đồng thuận chứ không phải sự chia rẽ lấy cớ là có sự khác biệt trong nhận thức của người dân và của chính quyền trước vận mệnh đất nước. Đoạn này cũng mâu thuẫn với lời tuyên bố của tướng Nhanh hai tuần trước đó là công an thành phố và cấp trên không chủ trương đàn áp biểu tình.

So sánh lời tuyên bố của một vị tướng công an hôm 2/8 và lời thông báo hôm 18/8 của UBNDHN thì rõ là lực lượng công an đã được chính quyền bắt vào thế làm ngược ý mình. Và vì lực lượng công an là công cụ của chính quyền và lại được chính quyền giao cho trách nhiệm chủ trì dẹp biểu tình nên lời ông tướng muốn tỏ rõ sự độc lập của ngành mình thành vô hiệu.

Thực chất, toàn bộ câu chữ của bản thông báo 18/8 với những lập luận mâu thuẫn, thiếu logic, chỉ cốt để đưa tới điều này: “Đối với những người cố tình không chấp hành, tụ tập đông người trái pháp luật, gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ, lực lượng làm nhiệm vụ áp dụng các biện pháp cần thiết để bảo vệ trật tự công cộng theo quy định tại Điều 9, Nghị định số 38/2005/NĐ-CP ngày 18/3/2005 của Chính phủ quy định một số biện pháp đảm bảo trật tự công cộng và xử lý theo quy định của pháp luật.”

Rốt cục chính quyền đã vất đi hai từ “biểu tình” và “tuần hành” nêu ở đầu văn bản, lại nhốt hết mọi người xuống đường vào mệnh đề “tụ tập đông người trái pháp luật, gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ” để dễ bề ra tay “áp dụng các biện pháp cần thiết”. Bởi vì người biểu tình họ tự phát nhưng thấy mình làm đúng, họ đi đứng trật tự, đàng hoàng, họ hô những khẩu hiệu yêu nước, nên khi bị cảnh sát xô vào ngăn chặn, bắt giữ, họ phản ứng, họ vùng vẫy, thế là họ bị sa bẫy “gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ”.

Ma trận ngôn từ biến thành vòng vây cảnh sát là vậy.

Hơn bốn mươi người bị bắt giữ trong cuộc biểu tình ngày chủ nhật 21/8/2011 là hệ quả tất yếu của một văn bản được soạn thảo bất chấp logic ngôn ngữ và phép tắc hành chính chỉ cốt tạo ra một cơ sở pháp lý để bắt người biểu tình, dù cho cơ sở pháp lý đó là vi hiến và sai thủ tục.

Hà Nội 22.8.2011

PXN

nguồn

Nguồn: blog Quê choa của Nhà văn Nguyễn Quang Lập

Nguồn

Posted in Biểu Tình và Lập Hội, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Đã thả các người biểu tình còn lại sau 4 ngày giam giữ- Báo anninh Thủ Đô:Hãy Tỉnh Lại

Posted by hoangtran204 trên 25/08/2011

Tin nóng! 16h45′ – Những người biểu tình bị tạm giữ sắp được trả tự do …  17h55′ – Đang làm thủ tục, viết cam kết (chắc là “sẽ không biểu tình” nữa?) … Có mặt trước trại tạm giam Số 1 Hà Nội lúc này BS nghe thấy có TS Nguyễn Xuân Diện, các bạn bè, người nhà những người bị bắt, đặc biệt là các “bạn tù”-bạn biểu tình mới được trả tự do hai ngày trước.

– 18h10′  Đây rồi! Chị Bích Phượng vừa bước ra. Mới thấy mọi người đi đón liền khóc dữ quá. (Cám ơn CTV H. đưa tin kịp thời). 18h20′, Minh Hằng xuất hiện. Được biết trong thời gian bị tạm giữ, cả hai chị đều có tuyệt thực vài ngày.

Anh Dũng cũng đã ra. Riêng bác Khang, cao tuổi nhất trong số những người bị giữ, thì có công an mặc thường phục đưa về nhà ngon lành. Chưa nghe tin anh Ngữ.

Đang chờ đưa hình ảnh “nóng” lên …

20h5′ – Được tin anh Ngữ và cô Hội cũng đã được tự do.

Bích Phượng khóc nức nở khi nhìn thấy bạn bè ra đón – bloger Lê Dũng, blogger-TS Nguyễn Xuân Diện, …

Bộ cánh mà chị đang diện đây là của một người bạn tù cứu trợ

Minh Hằng áp dụng chế độ “ăn kiêng đặc biệt” trong mấy ngàyqua nên tỏ ra rất hiệu quả

Tí Hớn có cảm giác đón người thân ra tù, vì 2 năm trước cu cậu chưa thể biết khi bố Buôn Gió cùng cảnh ngộ như bác Hằng bây giờ


Hẹn bà con sáng mai Ba Sàm sẽ có bình loạn quanh chuyện biểu tình, bắt giữ, hình phạt …

———–

An ninh Thủ đô

Hãy tỉnh lại

Thứ năm 25/08/2011 18:02

ANTĐ – Gần đây, các blog đóng vai trò kêu gọi tụ tập vào chủ nhật hàng tuần để mượn chiêu bài chống Trung Quốc âm mưu xâm lược các vùng biển Việt Nam nhưng mục đích chính là gây rối trật tự công cộng, thí điểm mô hình biểu tình chống Nhà nước. 

Tuy nhiên, sự việc các lực lượng bảo vệ trật tự xã hội ra tay cương quyết chống gây rối trật tự sáng chủ nhật ngày 21/8/2011 đã làm rơi chiêu bài yêu nước của những blog, những kẻ tổ chức, kích động phá rối trật tự. Những phản ứng về sự việc sáng chủ nhật ngày 21/8/2011 trên các trang mạng có tiền sử bất minh về chính trị đã cho những người ngây thơ về chính trị, lỡ tham gia các cuộc tụ tập, thấy rõ bản chất phản động của các trang mạng và chủ nhân của chúng.
Cần phải xem xét, các cuộc tụ tập bất hợp pháp của vài chục người được vu lên là “biểu tình tự phát “này có thật sự là tự phát không, ai kêu gọi hoặc kích động?”.
Những thông báo kêu gọi tụ tập, chỉ rõ địa điểm, ngày giờ và cả lộ trình tuần hành trên các trang mạng (ví dụ blog của NXD, blog Ba Sàm, Mẹ Nấm…) thực sự đóng vai trò tổ chức, kich động tụ tập.
Cùng với những lời kêu gọi, kích động là những bài viết nhằm đối lập những người biếu tình với nhà nước Việt Nam. Các trang mạng này công kích ý đồ xâm lược thì ít, mà công kích các chính sách của Nhà nước và vô hình trung đã liệt những người tham gia tụ tập đông người vào mỗi ngày chủ nhật trong thời gian qua là những người cùng quan điểm chính trị với họ.
Xin hỏi tất cả những người đã từng tham gia vào các cuộc tụ tập bất hợp pháp vừa qua có cùng quan điểm chống Nhà nước như họ không ?
Câu hỏi thứ hai là các cuộc tụ tập đông người vào sáng chủ nhật những tuần vừa qua có hợp pháp không?

Hiến pháp nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam của chúng ta công nhận quyền biểu tình, mang hình thức tụ tập đông người của các công dân. Để các công dân có thể thực hiện quyền này, Chính phủ đã có những quy định cụ thể qua Nghị định 38/2005/CP. Nếu các cuộc tụ tập đông người thực hiện đúng quy định chắc chắn không có ai ngăn cản, cấm đoán. Các quý vị xúi dục kích động liệu có ai dám đứng đăng ký với chính quyền về các cuộc tụ tập này không? Chắc chắn là không rồi. Các quý vị chỉ đứng sau, đẩy người đứng trước ra chịu trách nhiệm thôi, kiểu như dùng blog của mình kêu gọi tụ tập, nhưng mình thì đứng ra xa, chụp ảnh và tiếp tục đăng bài kích động, để khi các cơ quan chức năng hỏi tới thì xoa tay: Tôi không tham gia. Chính các quý vị cũng hiểu rất rõ Hiến pháp ghi rõ quyền của công dân, nhưng Nhà nước quy định về các điều kiện để thực hiện các quyền này mà không làm ảnh hưởng đến các công dân khác cũng như toàn xã hội.
Tất cả các nước trên thế giới kể cả các nước mà những chủ trang mạng xấu đang tôn thờ như hình mẫu, như thiên đường, cũng có quy định như vậy. Ơ Mỹ, ở Pháp, ở Anh… muốn tổ chức biểu tình, tuần hành đều phải xin phép và được chấp thuận. Các cuộc tụ họp đông người không xin phép được coi là bạo loạn và cảnh sát thẳng tay đàn áp ngay. Bạo loạn tại Pháp, tại Anh trong thời gian gần đây cho thấy rõ điều đó. Lạ nhất các trang mạng xấu đưa tin mọi thứ riêng sự kiện cảnh sát đàn áp đến đổ máu những kẻ biểu tình tự phát tại Anh, Pháp thì không thấy đưa!
Câu hỏi thứ ba là các cuộc tụ tập đông người dưới chiêu bài chống xâm lược trong thời gian vừa qua có thách thức pháp luật không? 

Chắc chắn là có, và thậm chí thách thức một cách thô thiển. Theo như một trang mạng xấu ngay sau một cuộc tụ tập bất hợp phấp, một số phần tử “tích cực”, “hạt nhân” tụ tập tại một quán bia ở phố Phan Đình Phùng. Trong cuộc họp đó, một nhân vật tuyên bố: Tuần tới anh em mình quyết định nghỉ biểu tình, cho anh em an ninh, cảnh sát được nghỉ xả hơi… Cái giọng đối lập các cuộc tụ tập với trật tự xã hội này không chỉ là khiêu khích mà là láo xược. Một blog quen thuộc chuyên tổ chức kích động tụ tập còn đăng bài yêu cầu công an không gọi người này, người khác lên làm việc. Nếu thoả mãn thì sẽ không tụ tập tuần này, tuần kia.
Sự khiêu khích trắng trợn nhất là phủ định các Nghị định Chính phủ, thậm chí gọi các lực lượng giữ gìn trật tự là khủng bố v.v… Trên một số trang mạng xấu còn đối lập những người biểu tình tự phát “yêu nước” và Nhà nước là không yêu nước, thậm chí là đồng loã với ngoại xâm… Những người ngây thơ tham gia các cuộc tụ tập bất hợp pháp trong thời gian vừa qua có đồng loã với họ không ?
Câu hỏi thứ tư là âm mưu thật sự của những kẻ kích động các cuộc tụ tập bất hợp pháp là gì?

Có lẽ với câu hỏi này ai cũng đã có câu trả lời. Từ Mỹ, Trần Khải Thanh Thuỷ, một kẻ đã có truyền thống tuyên truyền chống Nhà nước lạnh lùng tuyên bố: “Tôi hy vọng những cuộc biểu tình chống Trung Quốc nhanh chóng biến thành các cuộc biểu tình rầm rộ chống Nhà nước”.
Các quý vị đừng nằm mơ. Trừ một dúm các quý vị, tất cả người Việt Nam chúng tôi đều yêu đất nước này, và ủng hộ Nhà nước mà chúng tôi đã đổ máu, đổ mồ hôi và bằng lá phiếu của chúng tôi xây dựng nên. Đừng hy vọng biến đất nước này thành sân khấu để diễn những kịch bản cách mạng đường phố” cũ mèm.
Hãy tỉnh lại đi các quý vị.
Nguyễn Việt

Posted in Biểu Tình và Lập Hội | Leave a Comment »

Chúng ta đang bị giam cầm Các bạn luật sư thân mến của tôi

Posted by hoangtran204 trên 25/08/2011

Hãy Phá Vỡ Gông Cùm và Xiềng Xích

Chúng ta đang bị giam cầm
Các bạn luật sư thân mến của tôi!

Nghề luật sư là một nghề cao quý, tôi hãnh diện và tự hào vì tôi đã từng là đồng nghiệp của các bạn. Tôi vui mừng khi mà những luật sư nổi tiếng, vì yêu công lý, chuộng lẽ công bằng, tôn trọng luật pháp mà bị bức hại đã từng là đồng nghiệp của chúng ta như Luật sư Lê Công Định, Lê Quốc Quân, Lê Thị Công Nhân, Lê Chí Quang, Huỳnh Văn Đông v..v..v.

Nghề luật sư cũng đã mang lại cho tôi nhiều suy tư nặng trĩu trong lòng. Tôi nhìn thấy hàng trăm hàng ngàn người dân oan mất đất, mất nhà trên khắp quê hương của chúng ta. Tôi nhìn thấy hàng trăm tù nhân lương tâm bị bỏ tù một cách oan trái. Tôi nhìn thấy tự do của chúng ta bị tước bỏ từng ngày, gần chín chục triệu đồng bào thân yêu của chúng ta đang bị gông cùm và xiềng xích.

Nghề luật sư cũng gây cho tôi nhiều phiền toái và rắc rối từ phía chính quyền. Những tưởng như đi tù chỉ còn là thời điểm, ơn Chúa tôi vẫn còn bình an. Rất nhiều đồng nghiệp của chúng ta đã bị giam cầm vì công khai chống lại bất công và bạo quyền. Nhiều đồng nghiệp khác đã mất sạch công danh sự nghiệp chỉ vì muốn bảo vệ cho những người bất đồng chính kiến và dân oan.

Tôi và các bạn ở đây, trong đất nước Việt nam nhỏ bé thân yêu này.

Ở một nơi mà niềm tin cộng đồng bị đánh mất, dối trá lan tràn, phủ kín. Một nơi mà xã hội bức bí ngột ngạt, im lặng và sợ hãi bao trùm. Một nơi mà bạo lực và cường quyền đã trở thành thói quen cai trị. Một nơi mà sự tự do của chúng ta đã bị đánh cắp từ lâu lắm rồi.

Ngay từ những ngày đầu tiên, khi người Cộng sản nắm chính quyền cha ông chúng ta ngày trước và chúng ta bây giờ đã mất sự tự do về tư hữu. Hẳn chúng ta ai cũng biết sắc lệnh 59 về cải cách ruộng đất và đặt biệt là “công cuộc quốc hữu hóa” ở miền Nam sau 1975. Di chứng của hai “ cuộc cách mạng” này hết sức kinh khủng, hàng triệu gia đình ly tán mất nhà cửa, ruộng đất, một đêm thức dậy bổng trắng tay, của cải tích cóp mấy đời tự nhiên trở thành tài sản của Nhà nước. Di chứng đó vẫn tồn tại cho đến ngày nay, mà bằng chứng là hiện nay đất đai vẫn là tài sản của nhà nước. Việc Nhà nước vẫn nắm giữ quyền sở hữu đất đai đã biến hàng triệu người thành hàng triệu dân oan mất đất, tạo điều kiện cho cho hàng trăm ngàn cán bộ công chức trở nên giàu có. Còn rất nhiều loại tài sản có giá trị và rất thiết yếu nữa mà tất cả chúng ta không có quyền nắm giữ.

Sự tự do đi lại của chúng ta cũng bị đánh cắp từ lâu. Cho đến bây giờ chúng ta vẫn là những người nô lệ cho chế độ hộ khẩu và hộ chiếu. Chúng ta không thể đi lại tự do và tự do lưu trú trên quê hương mình. Tất cả đều phải trình báo, xin xỏ các cấp chính quyền, tựa như những đứa trẻ phải “đi thưa về trình”.

Chúng ta càng không thể tự do rời khỏi sự hà khắc mà chính quyền đã mang lại cho đất nước này. Rất nhiều, rất nhiều người vô cớ bị cấm xuất cảnh, nhiều người cũng chẳng hiểu nổi tại sao mình không được cấp hộ chiếu. Tất cả được chính quyền giải thích bằng cụm tự nhập nhằng khó hiểu “có liên quan đến an ninh quốc gia”. Tôi chắc rằng, giới luật sư chúng ta không ai có thể biết lý do an ninh là gì!

Còn rất nhiều sự tự do khác nữa mà lẽ ra chúng ta phải có để tin chắc rằng chúng ta là một con người với ý nghĩa cao cả của nó, nhưng chúng ta đã không có từ khi mới sinh thành: tự do tín ngưỡng, tự do hội họp, tự do mít tinh, tự do biểu tình, tự do ngôn luận v.v.v.

Điều nguy hiểm nhất đó là chúng ta bị tước đoạt về tự do ngôn luận. Tự do ngôn luận chẳng những là một quyền căn bản mà nó còn là công cụ, phương tiện để chúng ta bảo vệ các quyền tự do khác. Chúng ta bị buộc phải im lặng trước bất công và sự thật, chúng ta không được gọi tên đúng bản chất của sự việc. Chúng ta bị giáo dục và ép buộc phải nói những điều sai trái, khác với nhận thức của chúng ta. Chúng ta phải nói tốt và khen ngợi chính quyền. Nếu đi ngược những điều này, chúng ta bị xem đương nhiên là có tội: không âm mưu lật đổ chính quyền thì cũng tuyên truyền chống nhà nước, không chống nhà nước thì tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ… nói chung, giá nào chúng ta cũng bị xem là có tội và phải chịu cảnh tù đầy.

Mất hết tự do có nghĩa là chúng ta đang bị giam cầm!

Chúng ta ai cũng biết, cũng nhận ra những điều tôi vừa nói, nhưng tại sao chúng vẫn mãi chịu cảnh khốn khổ này. Phải chăng chúng ta đang sợ hãi? Tôi nghĩ trong lương tâm, trách nhiệm và nhận thức của mình, giới luật sư phải tiên phong, đi đầu trong việc chống lại bất công, bạo quyền, phá dỡ gông cùm, xiềng xích đang đè nặng lên chúng ta và những người dân thân thương đang sống trên quê hương chúng ta!

Ls Lê Trần Luật
Sài gòn 20-08-2011

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Forget me not – Xin đừng quên tôi

Posted by hoangtran204 trên 24/08/2011

Lời Tựa:

Người tù nào cũng muốn nhận tin (vui) của gia đình, được gia đình và bạn bè nghĩ đến họ và đến thăm nuôi họ. Ai đã từng ở tù mới hiểu sự cô đơn và tủi nhục như thế nào khi không có người thăm nuôi và không nhận được tin của gia đình. Mỗi lần được gia đình  thăm nuôi là người tù có thêm sức mạnh và  niềm hy vọng để sống (và chịu đựng gian khổ của nhà tù có công an canh giữ) vì họ biết chắc rằng có những người ở  ngoài đời vẫn không quên họ.

Ở tù CS là chịu sự đói khát không nguôi. Ở trong tù, sự thiếu thốn thực phẩm hành hạ cơ thể và tinh thần của những người trẻ tuổi suốt ngày và làm họ yếu sức đi rất nhanh. Sự thiếu thốn các điều kiện vệ sinh tối thiểu như nước uống, tắm rửa, bàn chải và kem đánh răng, đêm nằm bị hàng trăm con rệp cắn…làm cho người tù thêm cay đắng.

Không gì thực tế cho bằng gởi cho người tù  một hủ thịt ruốc, một ít thịt muối sả, một ít đường, chanh vắt vào hủ đường cho sệt,  khăn lau mặt, vài tube kem đánh răng và bàn chải răng để người tù duy trì chút ít sức khỏe, phòng tránh bị các bệnh ngoài da, và giữ gìn phẩm chất của họ.

Nếu các bạn có chút tiền nhỏ 100 hay 200 ngàn (5 hay 10 đô) xin hãy gởi cho gia đình của những người tù chính trị. (Mỗi người 5 đô, 20 người gom lại thành 100 đô và đưa cho các chỗ gởi tiền địa chỉ để họ đi giao). Đó là một sự chia sẽ và việc làm thực tế trong tầm tay của các bạn để bày tỏ cho người tù chính trị  biết rằng ta không quên  họ.

Những tù nhân chính trị  có địa chỉ gia đình họ ở đây
hoặc ở đây
*Trong lúc ở ngoài miền Bắc có hai chị Minh Hằng và Phương Bích đang ngồi tù 3 ngày và có nhiều người đến thăm, đưa quà, và được Người Buôn Gió viết một bài rất cảm động, thì ở miền Nam, cũng có một người tù khác, Đỗ Thị Minh Hạnh  được mẹ thăm nuôi. Mời các bạn đọc phần giới thiệu sau đây và nghe bài phỏng vấn mẹ của Minh Hạnh vừa thăm nuôi em gần đây.

Forget Me Not

Lần đầu tiên viết bài viết mà dùng tiếng Anh làm tựa bài, thật ra mình không rành tiếng Anh, thậm chí cái tựa này mình viết thế mà cũng chẳng biết đọc thế nào cho đúng, chỉ hiểu cái nghĩa của nó khi một người bạn tù giải thích cho.

Đêm nay không ngủ, đêm thứ mấy rồi, mình không nhớ. Hình như là đêm thứ tư liên tiếp. Mỗi đêm một tâm trạng khác nhau.

Forget me not

Dòng chữ này lần đầu mình nhìn thấy, trên cánh tay của một người tù, trong một nhà tù. Đó chính là buồng 6b trại tạm giam số 1 Hà Nội. Mình hỏi người bạn tù dòng chữ này có ý nghĩa gì, anh ta bảo, tiếng Việt là “xin đừng quên tôi”.

Người bạn ấy đã nhiều lần ra tù, rồi lại vào tù. Anh ấy nói đời anh ấy “tù là nhà, lệnh tha là nghỉ phép”. Mình là tự giác bên ngoài, hàng ngày mình chuyển quà cho các phạm nhân trong dãy 6 – 8, anh ấy không có quà. Mình thường bớt quà của các phạm nhân khác để cho anh ấy. Mình lấy của những phạm nhân nào mà quà nhiều, mỗi thứ một ít. Mỗi túi quà mình lấy chỉ một tẹo, nhưng nhiều túi cũng đủ thành túi quà cho anh ta. Anh ta thuộc diện mà tù gọi là “Xăng Pha My” mình không biết viết thế nào, những nghĩa của nó là “không gia đình”.

Có bao nhiêu bạn tù, và người không có quà rất nhiều. Mình cho quà anh, chỉ vì anh kể câu chuyện anh xăm dòng chữ Forget me not.

Anh ta có dáng trí thức, vì khéo tay hay táy máy nghịch ngợm vẽ vời, một lần anh ta thấy tờ vé số mình mua trật một số với giải ba. Số cuối cùng, tự nhiên anh ta nổi hứng thay con số đó và lĩnh được tiền. Từ đó anh ta cứ mua cả tập vé số, nếu thấy trật chỉ một vài con số nào đó, anh thay thế bằng số khác. Rất khôn, anh chỉ chọn giải tư, giải năm trở xuống cho ít khi bị để ý. Rồi đi đêm có ngày gặp ma, một lần sửa ẩu quá, người ta phát hiện, bắt giữ và anh vào tù.

Người yêu anh bỏ anh, gia đình anh vốn trí thức, gia giáo bỏ mặc anh. Họ coi anh là nỗi nhục, một thằng lường gạt chuyên nghiệp làm xấu mặt gia đình, cho mày chết. Lần đầu trong tù, không người thăm nom, không số má giang hồ, anh được làm chân lon ton hầu hạ các đại ca. Và các đại ca lên lớp cho anh về thói bạc bẽo của lòng người, rồi họ xăm cho anh dòng chữ đó trên tay. Nỗi uất hận theo anh từ đó, cuộc đời này có ai coi anh là gì đâu, người thân, người yêu còn chả thèm ngoảnh mặt, cái suy nghĩ tiêu cực ấy đẩy anh dấn sâu vào cuộc đời của gã giang hồ lưu manh. Ra tù anh làm vé xe giả, rồi cao cấp hơn là đăng ký xe giả, sổ đỏ giả. Tù cứ thế liên miên, lần sau dài hơn lần trước.

Bọn tù gọi anh là “đôi bàn tay vàng”

Đêm tôi ngồi viết thơ, dưới ánh đèn đỏ quạch của nhà tù, khi các phạm nhân khác đã ngủ. Có giấy bút và ngồi làm hí hoáy viết khi các bạn tù khác đang ngủ không phải là ai cũng làm được. Các đại ca trong buồng, đầu gấu đều phải trông chờ tôi “xe cộ” (nghĩa là đổi chác, mua bán) các thứ khan hiếm như thuốc lào, lá, chất đốt…cho nên họ để tôi tự do. Vì nếu không thoải mái, tôi xin đi sang buồng khác.

Bài thơ đầu tiên trong đời như thế này:

Con sẽ về thôi Mẹ thương ơi
Dù cho cách trở một phương trời
Sa cơ, lỡ bước đời lao ngục
Trăm đắng phần con, vạn xót lòng người

Forget me not từ chỗ nằm giơ cánh tay lên, đó là dấu hiện xin phép được nhỏm dậy. Luật tù ngặt nghèo, đến giờ nằm phải nằm hết, trừ các tay anh chị. Chúng sợ tù khác đâm trộm chúng. Tay anh chị trực buồng thấy tôi thức nhờ tôi canh hộ để hắn ngủ, tôi phất tay hiệu cho Forget me not được nhỏm dậy, anh ta chỉ hướng vệ sinh, tôi gật đầu. Vệ sinh xong anh đi về chỗ nằm, tôi thấy buồn vẫy tay anh lại, lấy thuốc lào, giấy báo bảo anh vê làm điếu hút chuyện trò. Anh nhìn câu thơ đầu tiên tôi viết, ngẫm nghĩ lúc rồi nói:

– Đúng là mình đi cay đắng một, người thân ở nhà cay đắng gấp vạn lần. Nhưng có những người thân tốt, mình mới thành người tốt được.

Lúc đó anh mới kể vì sao anh xăm dòng chữ đó.

Sáng nay cùng Vinh Nguyen đến trại tam giam số 1 Hà Nội, tôi lặng người ngắm nhìn nơi mà tôi đã từng ở đây khi chỗ này vừa mới xây xong, gần 20 năm trôi qua rồi.

Từ đó đến nay, chị tôi, em tôi đã từng ở đây. Hôm nay thì các bạn tôi cũng ở đây. Nơi đây chính là nơi tôi đã phải trải qua trong những hoàn cảnh khác nhau, là người nhận quà, là người gửi quà.

Người tù lần đầu tiên rất coi trọng tình cảm mà người bên ngoài dành cho mình, nói gì thì nói, tù nào cũng mong mỏi được nhận túi quà, được câu thăm hỏi chuyển qua bạn tù hay ai đó. Họ sợ nhất mình bị lãng quên. Quên lãng người khác trong lúc họ bị sa cơ là điều cực kỳ tệ hại, số phận đã chém cho họ một nhát dao cho dù đó là sai trái của tự họ, nhưng sự thờ ơ của người thân, bạn bè sẽ khiến vết chém ấy thành vết thương vĩnh viễn không bao giờ lành trong lòng họ.

Có một vài người bản lĩnh, họ hiểu và vượt qua. Nhưng đa số không chế ngự được lòng mình.

Hôm nay tôi cũng chứng kiến được lòng người, đó là tình cảm của những người đi biểu tình Trung Quốc, nhiều người sốt sắng đêm ngày quan tâm đến các anh chị em trong tù. Cho dù bên ngoài thậm chí họ còn chưa nói chuyện lần nào với nhau, lúc gửi quà ở quận Hoàn Kiếm, tôi ngỡ ngàng khi thấy người phụ nữ nào đó xếp hàng trước tôi đang đề nghị gửi quà cho chị Minh Hằng và Bích Phượng. Hỏi ra mới biết chị là mẹ của hai cháu bé cũng đi biểu tình, tôi nhìn chị điếng người vì khâm phục. Nếu đã trải qua rồi, mới thực sự biết khâm khục chị. Vì một người từ bé sống trong môi trường không liên quan gì đến nhà tù, thường thì họ sợ hãi, xa lánh, ngại ngùng. Nhất là tội danh liên quan đến “chính trị” càng không ai muốn dây. Thế mà người phụ nữ ấy đi gửi quà quyết liệt như người trong kia là ruột thịt của mình.

Cho dù rất cố gắng, chúng tôi vẫn chưa gửi được tấm lòng của mình đến với các anh chị em. Nhưng dù thế nào, tin chắc rằng những người đã sát cánh với các anh chị em trong các buổi tuần hành không bao giờ quên lãng anh chị em. Chúng ta chỉ may mắn hơn họ là chúng ta chưa bị bắt như họ mà thôi, giữa chúng ta và những người trong đó chả có gì khác biệt. Quên họ tức chúng ta quên chính chúng ta.

Đêm nay nghĩ rất nhiều, ký ức và hiện tại, tư duy quá lộn xộn. Chỉ mong đêm chóng qua để mai đến các nơi giam giữ xem bạn mình thế nào.

Ai đó nói với mình, báo HNM [Hà Nội Mới], báo ANTD [AN Ninh Thủ Đô] có đưa mấy công dân tốt phê phán về biểu tình này nọ.

Tin chắc rằng lúc những công dân tốt đó có làm sao, sẽ chả có được tình cảm như các bạn mình. Nghĩ thế là đủ.

nguồn Danluan

———

Trong lúc ở ngoài miền Bắc có hai chị Minh Hằng và Phương Bích đang ngồi tù 3 ngày và có nhiều người đến thăm, đưa quà, và được Người Buôn Gió viết một bài rất cảm động, thì ở miền Nam, cũng có một người tù khác, Đỗ Thị Minh Hạnh  được mẹ thăm nuôi. Mời các bạn đọc phần giới thiệu sau đây và nghe bài phỏng vấn mẹ của Minh Hạnh vừa thăm nuôi em gần đây.

Phải nói rằng đây là một bài phỏng vấn hay nhất, cảm động nhất, có nhiều tình tiết bất ngờ nhất và  để hiểu rõ cách mà công an đã đối xử với một cô gái mới 25 tuổi như thế nào; bài phỏng vấn nầy có hàng ngàn ý kiến phản hồi.

Đỗ Thị Minh Hạnh: Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè!

Đỗ Thị Minh Hạnh là một trong 3 thanh niên bị nhà chính quyền Việt Nam kết án tù chỉ vì hoạt động cho quyền của người lao động tại Việt Nam. Trong một phiên xử phúc thẩm của toà án tỉnh Trà Vinh ngày 18-3-2011, nhà cầm quyền CSVN đã xử cô Đỗ Thị Minh Hạnh và anh Đoàn Huy Chương 7 năm tù giam,  9 năm tù cho anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng.

Minh Hạnh sinh ngày 13-3 năm 1985 trong một gia đình có bố mẹ đều là cán bộ ở Di Linh, Lâm Đồng. Khi bị bắt, Hạnh đang học Cao Đẳng tại Sài Gòn.

Mẹ của cô Minh Hạnh là bà Trần Thị Ngọc Minh trong những lần thăm nuôi con trong tù vừa qua đã hiểu được tâm trạng và việc làm của con gái, và bà kể lại qua cuộc phỏng vấn được phổ biến mới đây.

Theo bà Trần Thị Ngọc Minh, Minh Hạnh nói với mẹ cô rất nhiều bệnh, mặc dù không đau. Hạnh không ngủ được và có lẽ sẽ không qua nổi 7 năm tù. Hạnh cũng nói:

– Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè!…

– Con không thể chịu nhục với những cô cán bộ nó không lịch sự tí nào… bước ra cửa thì nó không cho con ra mà phải xin phép đàng hoàng, rồi phải kêu to “chào cán bộ A, chào cán bộ B… con không làm được điều đó… Tại sao con người với nhau phải đối xử như vậy? Con đến đây để thi hành án, chứ không phải cúi đầu chào người này người kia, tại sao làm nhục con người như vậy?

– Má ơi, con rất là đau buồn, con không buồn thân thể con, ở tù bao nhiêu năm cũng được… Họ bảo con hãy nhận tội đi rồi sẽ được giảm xuống 4 năm, nhưng không, ở đời thì chết chỉ có một lần mà thôi… để cho họ thấy rằng, họ không được phép coi thường tinh thần bất khuất của dân tộc. Mỗi dân tộc, mỗi một con người, nhất là người lãnh đạo đất nước phải biết rằng “Đặt quyền lợi và danh dự của tổ quốc lên trên quyền lợi cá nhân của mình chứ”. Con đòi hỏi phải cho con đọc sách pháp luật, phải cho con tìm hiểu các lý luận chính trị, đồng thời là phải cho con lên thư viện, phải cho con nghe điện thoại… Tại sao phạm nhân ở đây cũng là phạm nhân, họ phân biệt đối xử vì con là phạm nhân an ninh nên không được cái này không được cái khác… Cán bộ nói thẳng, con không nhận tội là con phải bị y án.

– Tại sao con người ta cha mẹ sinh ra, có nhân cách, nhân phẩm đàng hoàng, lại phải bị phân biệt lý lịch xấu, lý lịch tốt???

– Tại sao trong nhà trường lúc nào cũng được giáo dục Đảng với Bác hồ?

– Má lấy thành tích cách mạng của gia đình để được hưởng những quyền lợi, để được giảm án, chính là điều làm sỉ nhục đối với con, vô tình làm nhục con.

Minh Hạnh nói nếu không làm được gì nhiều thì “ít nhất, để mình được khóc cùng bà con”.

Xin mời bạn đọc lắng nghe cuộc phỏng vấn ngày 6-8-2011 (tải về tại đây)

Bài phỏng vấn nầy sẽ làm cho các bạn cảm động, khóc và hiểu biết thêm về công an là như thế nào. Bỏ qua bài phỏng vấn bằng âm thanh là rất uổng.

Để nghe bài phỏng vấn hay nhất, cảm động nhất, có nhiều tình tiết bất ngờ nhất và  để hiểu rõ cách mà công an đã đối xử với một cô gái mới 25 tuổi như thế nào; bài phỏng vấn nầy có hàng ngàn ý kiến phản hồi.

nhấp chuột vào link dưới đây

TranThiNgocMinh_DoThiMinhHanh_06_08_2011.mp3

Đỗ Thị Minh Hạnh. Chị bị tuyên án 7 năm tù giam hôm 26 tháng 10 tại tòa án Trà Vinh. Tội của chị : dám đứng ra bảo vệ cho những người công nhân. Chị sinh năm 1985, trong một gia đình có bố mẹ đều là cán bộ ở Di Linh – Lâm Đồng. Đang học Cao Đẳng tại Sài Gòn, nghe tiếng khóc nức nở của những người dân oan, chị tham gia đứng về phe nước mắt. Chị bảo “Ít nhất, để mình được khóc cùng bà con” – ảnh của Đông A, Sài Gòn

Trần thị Ngọc Minh (má của Đỗ Thị Minh Hạnh)
Tổ 2, khu 5, thị trấn Di Linh
Tỉnh Lâm Đồng, Việt Nam

Những tù nhân chính trị khác có địa chỉ gia đình họ ở đây
hoặc ở đây
———-

Đỗ Thị Minh Hạnh: Anh thư nước Việt

20-8-2011

Nguyễn Bắc Truyển Minh Hạnh chuyển đến phân trại 6 của trại giam Xuân Lộc vào tháng 5/2011, cô thường xuyên bị kêu đi làm việc. Những lời đối đáp của cô đã làm những người quản lý trại giam chắc phải khó xử lắm. Cô nói: :”Cán bộ không có người thân bị mất đất, nên cán bộ không hiểu được những nỗi lòng người dân oan bị mất đất”, “Cán bộ không làm công nhân thì làm sao hiểu được nỗi khổ sở nhục nhã khi bị chửi mắng, đày đọa, bóc lột của người chủ”, “Mất từng mãnh đất Việt Nam, tôi như mất từng miếng thịt da của mình”…

*
Thời thế tạo Anh hùng hay Anh hùng tạo thời thế.
Khoảng giữa năm 2006, qua những người bạn có cùng sở thích đi du lịch, tôi được biết một bạn gái trẻ, phải nói là rất trẻ, cô gái này cũng thích được đi khắp nơi để chiêm ngưỡng non sơn gấm vóc vẽ đẹp hùng vỹ của Việt Nam. Cô là một sinh viên, tuổi còn ăn học nên khi thấy tôi và các bạn ngao du sơn thủy vào dịp cuối tuần, cô rất là hâm mộ, nhưng chuyện học hành đã không cho phép cô du hành cùng với chúng tôi.

Một ngày, cô đến thăm tôi tại văn phòng làm việc, tôi cho cô xem những hình ảnh mà tôi chụp được trong những chuyến đi, cô rất thích. Lần thứ hai, cô đến gặp tôi để hỏi kinh nghiệm về chuyện học trong nhà trường và thực tế trong cuộc sống. Trong lúc trò chuyện tôi cảm nhận cô gái này suy nghĩ già hơn cái tuổi đôi mươi của cô. Cô nói về ước mơ, về xã hội và cả lĩnh vực cấm kỵ lúc đó là chính trị. Tôi cảm nhận được tình yêu thương của cô dành cho đất nước và người dân Việt, đặc biệt là người nông dân. Như có bạn đồng hành, tôi và cô nói chuyện từ trưa cho đến lúc chia tay cũng hơn 7 giờ tối, tôi mời cô đi ăn tối nhưng cô từ chối vì đã có hẹn với bạn. Từ đó, tôi không còn dịp gặp lại cô.

Tháng 5/2010, tôi rời phân trại số 2, trại giam Xuân Lộc về nhà. Sau 3 năm 6 tháng tù, cái tin Chương, Hùng, và Hạnh đã bị bắt lọt thỏm trong đống tin tức mà tôi đọc. Như được sự sắp đặt, tôi chọn sự quan tâm đến các tù nhân chính trị vì một lý do đơn giản là vì mình đã từng ngồi tù. Tôi đọc lại các tin tức về tù nhân trên mạng truyền thông, tìm hiểu từng người xem mình có thể làm gì để giúp đỡ họ và gia đình. Và tôi đọc về Minh Hạnh, tôi không ngờ Minh Hạnh chính là cô gái trẻ năm xưa tôi đã từng biết. Tôi muốn bật ra khỏi ghế khi thấy hình Minh Hạnh trên Google.

Bây giờ tôi mới hiểu: tại sao cô gái trẻ lại có suy nghĩ chính chắn và tâm hồn nhiệt huyết như vậy. Bằng tuổi như cô, tôi chỉ là một kẻ khù khờ, non nớt còn tin vào những điều hoang tưởng của một học thuyết mà ngày nay nhiều nước đã quăng vào sọt rác. Tôi đem chuyện này tâm sự với các bậc trượng thượng, có bậc chân tu nói: “cô ấy đã được chọn. Tôi nhớ lại lúc còn ở trong tù, khi Mẹ tôi vào thăm, có nói một cô gái tên là Hạnh, điện thoại đến nhà hỏi thăm, an ủi và động viên Mẹ tôi,  thật sự lúc đó tôi không nghĩ là Minh Hạnh.

Tôi muốn viết gì đó về Minh Hạnh, nhưng sợ rằng sẽ nguy hiểm cho Minh Hạnh vì còn đang trong giai đoạn điều tra. Sự liên quan đến tôi sẽ bất lợi cho Minh Hạnh, mặc dù tôi và Minh Hạnh biết nhau vì sở thích du lịch.

Gần đây, một người tù đã liên hệ với tôi và cho tôi biết tin về Minh Hạnh. Người bạn tù cho biết, Minh Hạnh rất gầy, người đầy thương tích, lằn vết, chứng tích của sự ngược đãi. Nhưng tinh thần của Minh Hạnh thì rất tốt. Cô không hề nao núng trước những dọa nạt của bất kỳ thế lực nào, cô thương những bạn tù của mình, san sẻ tất cả những gì mình có cho bạn tù, ngay cả những người có trách nhiệm quan sát cô. Minh Hạnh đã lấy tình thương để cảm hóa con người. Tôi nhớ Minh Hạnh dáng người gầy, bây giờ chắc hẳn cô còn gầy hơn. Điều gì đã làm nên con người bản lĩnh từ một cô gái dịu dàng, nữ tính như Minh Hạnh?

Minh Hạnh bị chuyển đến phân trại 6 (phân trại này mới xây dựng và nằm sâu trong rừng) của trại giam Xuân Lộc vào tháng 5/2011, cô thường xuyên bị kêu đi làm việc. Những lời đối đáp của cô đã làm những người quản lý trại giam chắc phải khó xử lắm. Cô nói: :”Cán bộ không có người thân bị mất đất, nên cán bộ không hiểu được những nỗi lòng người dân oan bị mất đất”, “Cán bộ không làm công nhân thì làm sao hiểu được nỗi khổ sở nhục nhã khi bị chửi mắng, đày đọa, bóc lột của người chủ”, “Mất từng mãnh đất Việt Nam, tôi như mất từng miếng thịt da của mình”… Mẹ của Minh Hạnh cũng được trại giam mời đến để yêu cầu “hợp tác” trong việc “khuyên nhủ” Minh Hạnh chấp hành tốt để được khoan hồng. Nhưng cô nói thẳng: “tôi không xin khoan hồng”. Kiểm điểm 3 tháng một lần, Minh Hạnh viết: “Tôi không có tội“, ngắn gọn nhưng chắc có người “mệt” lắm, vì đối với họ: ai vào tù cũng là có tội.

Có lẽ tôi phải gặp Mẹ của Minh Hạnh, để an ủi, động viên như Minh Hạnh đã từng làm với Mẹ tôi và tôi sẽ nói : “chị có người con gái rất đáng tự hào, một Anh thư nước Việt”.

Minh Hạnh có thể chọn cho mình một cuộc sống nhẹ nhàng, an phận như bao người con gái khác, nhưng cô đã không chấp nhận sự ích kỷ đó. Minh Hạnh đã dấn thân vào con đường đầy chông gai để em ngày càng trưởng thành hơn, xác quyết hơn những gì em đã suy nghĩ, ưu tư và chọn lựa. Cô gái trẻ, 25 tuổi đã chấp nhận thanh thản với bản án 7 năm tù cho sự thể hiện lòng yêu nước của mình. Thời thế đã cho ta một anh hùng.

Có lẽ lâu lắm tôi mới có dịp gặp lại Minh Hạnh. Nhưng tôi tin rằng dù ở một góc tối nào đó, tôi thấy em nở nụ cười qua đôi mắt, em vẫn giữ niềm tin đất nước, dân tộc Việt Nam sẽ sáng lên trong một ngày gần đây. Niềm tin đó đã cho em một bản lĩnh phi thường, mạnh mẽ khi “dạo chơi” qua hàng loạt nhà tù. Tôi ước gì có thể tặng em một cành hoa lài, để hương thơm lan tỏa khắp nơi trong chốn ngục tù.

Sài gòn, 15/7/2011
Viết tặng Minh Hạnh nhân dịp Minh Hạnh được Tổ chức nhân quyền Việt Nam tại Oregon vinh danh (Đại hội liên mạng Kỳ 2, Vancouver, Canada).

gửi Dân Làm Báo

Posted in Biểu Tình và Lập Hội | 1 Comment »

Chồng Luật Sư Lê Thị Công Nhân kể chuyện 2 ngày bị bắt

Posted by hoangtran204 trên 24/08/2011

Nam Phương/Người Việt

Theo Người Việt

LTS: Ngô Duy Quyền, 37 tuổi, kỹ sư cơ khí, chồng nữ Luật Sư Lê Thị Công Nhân, đi biểu tình chống Trung Quốc ngày Chủ Nhật 21 tháng 8, bị bắt giam cùng với một số người nữa, tới buổi tối ngày Thứ Hai mới được thả ra. Phần lớn trong số khoảng 50 người bị bắt sáng Chủ Nhật đã được thả về sớm trừ 8 người.

Theo lời anh Quyền, có thể 3 người bị truy tố hình sự với cáo buộc “gây rối trật tự công cộng”. Lúc đầu, anh bị đưa về một trụ sở công an ở huyện Từ Liêm, sau lại bị đưa về công an quận Hoàn Kiếm giam giữ và thẩm vấn trước khi thả.

Ngô Duy Quyền làm chuyên viên cho một văn phòng luật sư hoạt động về dịch vụ xin cấp bằng sáng chế và thương hiệu cho các công ty ngoại quốc làm ăn ở Việt Nam. Hồi tháng 3 vừa qua, văn phòng này đã bị công an làm áp lực để ép Quyền tự ý xin nghỉ việc.

Khi vừa ra khỏi trụ sở công an quận Hoàn Kiếm vào tối Thứ Hai 22 tháng 8, anh Quyền dành cho phóng viên Nam Phương của báo Người Việt cuộc phỏng vấn dưới đây.

135960-VN_Nguoi-bieu-tinh-ra-ve---400.gif
Ngô Duy Quyền (ngoài cùng bên phải, cạnh vợ là Luật Sư Lê Thị Công Nhân) khi vừa được thả ra từ đồn công an vào tối Thứ Hai, 22 tháng 8, giờ Việt Nam. (Hình: Internet)Nam Phương (NP): Họ giam anh và có thẩm vấn gì không?

Ngô Duy Quyền (NDQ): Tất nhiên là có. Họ thẩm vấn đi thẩm vấn lại. Họ hỏi là tại sao anh lại bị bắt về đây? Tôi trả lời là tôi đi biểu tình cùng bà con để tỏ thái độ phản đối hành động của Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Việt Nam, bắt ngư dân Việt Nam, cướp bóc ngư dân Việt Nam. Họ nói lại là anh có biết tụ tập đông người không xin phép như thế là vi phạm nghị định 38 của chính phủ. Tôi bảo là cái nghị định này không hề điều chỉnh hành vi biểu tình. Về mặt tình cảm, đó là tình cảm thiêng liêng tỏ sự quan tâm của người dân đối với vận mệnh của đất nước. Quyền biểu tình là quyền được hiến pháp công nhận. Nghị định 38 của các anh như anh nói là điều chỉnh sự tụ tập khác. Còn biểu tình là biểu lộ cái ý chí, có mục đích rõ ràng và là quyền căn bản của công dân. Anh giải thích thế nhưng quan điểm của tôi là như vậy.

NP: Thế rồi?

NDQ: Rồi họ nói là vừa rồi có văn bản của UBND thành phố yêu cầu chấm dứt sự tụ tập đông người và không được biểu tình. Tôi trả lời họ là tôi được biết, tôi có nhận. Nhưng tôi cho cái văn bản này không phải là văn bản qui phạm pháp luật mà người dân phải thực hiện. Bởi vì nó không có giá trị hiệu lực pháp lý, chẳng ra ngô, chẳng ra khoai, không số, không tên, chẳng có người ký, đóng hai cái dấu treo. Còn các cơ quan đài, báo, tuyên truyền, họ đọc văn bản ấy là do sự cẩu thả của họ. Tôi là một trong số 25 người đã ký tên vào bản kiến nghị phản đối và yêu cầu hủy bỏ văn bản này. Tôi nói thêm với anh là văn bản còn đưa ra những nhận xét sai lệch, thiếu cơ sở “lực lượng thù địch” nọ kia, này khác.

NP: Họ trả lời anh ra sao?

NDQ: Họ nói họ sẽ nghĩ lại. Rồi hỏi anh còn ý kiến gì không? Tôi nói là cơ quan nhà nước ra luật thì phải tôn trọng luật pháp, tôn trọng người dân. Quyền biểu tình của người dân theo hiến pháp, bây giờ nhà nước ra cái luật, Quốc Hội sớm ban hành luật biểu tình để người dân và chính phủ cùng tôn trọng luật để khỏi có việc các anh phải đối xử thô bạo với người dân như thế này.

Khi họ viết xong (biên bản thẩm vấn), họ đưa cho tôi đọc. Tôi bảo không. Việc này là việc của các anh. Anh là công an, anh mặc sắc phục. Tôi tôn trọng anh, tôi trả lời. Tôi chẳng có nhu cầu đọc lại làm gì. Họ nói tôi phải đọc lại để ký xác nhận các lời khai. Tôi bảo không. Tôi không có nhu cầu. Anh có biết biên bản ghi lời khai áp dụng khi nào không? Chỉ khi chúng tôi tự nguyện khai báo điều gì hoặc chúng tôi phạm tội quả tang. Còn đây thì tôi chẳng có nhu cầu gì hết trong khi tôi đang bị bắt trái pháp luật. Yêu cầu anh giải thích việc các anh bắt người, còn tôi chẳng ký gì hết.

Sau đó, họ đòi tịch thu điện thoại của tôi, đòi tôi giao nộp. Tôi nói đây là điện thoại cá nhân, không thể giao nộp cho các anh được. Còn các anh cưỡng chế phải có lý do chứ. Tôi không đưa, còn các anh thích thì các anh cứ cướp, không sao cả. Thế là một tên an ninh đeo biển tên Hùng, đeo 2 sao 2 vạch là trung tá thì phải. Hắn ôm người tôi, còn một tên khác thì thò tay vào túi quần tôi lật tay tôi ra lấy cái điện thoại. Một lúc sau, tôi nói các anh ngang nhiên cướp tài sản của người dân giữa thanh thiên bạch nhật như thế này. Một lúc sau, họ lấy một tờ giấy ghi là biên bản giữ tang vật.

Tôi đọc thấy hàng chữ ghi “người dân tự nguyện giao nộp”. Tôi thấy buồn cười quá, nói với họ rằng các anh mặc sắc phục, các anh là người cơ quan nhà nước thực thi pháp luật mà đổi trắng thay đen. Các anh vừa ăn cướp của tôi mà lại nói là tôi tự nguyện giao nộp, là các anh mất trí hết cả. Tên công an nổi khùng lên nói “Ðây là đồn công an, tôi có quyền yêu cầu anh.”

Tôi bảo ở đồn công an thì anh được làm tất cả mọi việc à? Ở đồn công an thì anh được cướp tài sản của dân à? Nếu anh xác nhận điều này thì tôi ký ngay. Nếu không, các anh cứ lấy đi. Anh lấy luôn, khỏi cần trả lại tôi. Thế là tôi đứng lên, đi ra chỗ bà con cùng bị bắt, coi như xong việc. Tôi không ký gì hết.

Ðến cuối buổi trưa, tên mật vụ trẻ mang điện thoại trả lại cho tôi. Ðấy là chuyện xảy ra ở đồn công an số 1 của huyện Từ Liêm, nằm ở xã Mễ Trì. Sau đó, đến khoảng 4 rưỡi chiều Chủ Nhật, họ đưa tôi lên một chiếc xe con có 3 tên mật vụ kèm cùng một tên tài xế đưa tôi đến đồn công an quận Hoàn Kiếm. Ở đấy họ tiếp tục thẩm vấn. Chuyện kể thì dài lắm. Nói chung là chứng kiến cảnh họ đối xử với dân cực kỳ thô bỉ và man rợ.

NP: Xin anh cho biết sự đối xử của công an thế nào?

NDQ: Có 3 người biểu tình bị họ nhốt riêng. Khi bị giam, họ không hề đọc lệnh, không hề đưa bất cứ tờ giấy gì. Ðến 12 giờ đêm thì chúng tôi xô ra yêu cầu cho xem có văn bản nào bắt giam không. Họ không cho xem. Có 3 người bị tạm giữ hình sự.

NP: Họ là những ai?

NDQ: Một bạn tên là Dũng. Chị Xuân Bích và chị Bùi Thị Minh Hằng. Ba người này bị đưa vào phòng tạm giam của tù hình sự. Bạn Dũng đến sáng tôi gặp thì bạn ấy cho biết bị giam chung với mấy người bị án ma túy. Chị Xuân Bích bị giam ở buồng tù hình sự nữ. Chị Minh Hằng khi họ cưỡng chế chị vào buồng ấy, trước khi tống vào, họ đòi kiểm tra đồ đạc, thu giữ ở ngoài. Họ cưỡng bức lột trần quần áo để họ kiểm tra và chị không chấp nhận. Chị phản ứng quyết liệt. Chị ấy đập điện thoại. Chị nói công an thu giữ thì khi lấy lại được cũng không đúng thời giờ nên chị ấy thả điện thoại vào chậu nước. Cả đêm hôm ấy họ cố cưỡng chế chị ấy vào nhưng chị ấy kiên quyết ngồi ở giữa đám chúng nó. Mỗi lần chị ấy nói thì ở cái phòng lấy cung xa xa, chúng tôi nghe thấy đều chạy ra phản đối. Khi chị ấy ngồi yên một lúc thì chúng tôi lại tranh thủ nghỉ, nằm vạ vật ở sàn nhà, người thì nằm trên ghế. Ban ngày lấy cung, ban đêm dồn vào canh chừng.

Ngày hôm nay, trước khi họ đưa chị ấy đi Hỏa Lò (trạm tạm giam tù hình sự của thành phố Hà Nội) họ cưỡng chế lấy vân tay. Cả nam cả nữ hơn chục công an quây quanh chị ấy, bẻ tay, vặn tay làm đủ chuyện để cưỡng bức lấy vân tay chị ấy. Kinh khủng. Cả bọn chúng tôi đàn ông con trai không cầm được nước mắt.

Họ đối xử với người dân cực kỳ thô bỉ. Tôi cũng bị họ đập hai phát. Khi họ lấy vân tay tôi, tôi yêu cầu họ đưa ra văn bản nào đó của cơ quan có thẩm quyền mà tôi phải chấp hành, thì tôi chấp hành. Hoặc là phải giải thích cho tôi quy định này nó nằm ở đâu, theo thông tư hay luật nào. Tên công an hình sự bảo “Anh phải làm như thế. Nếu anh không làm tôi sẽ cưỡng bức. Tôi không có trách nhiệm phải giải thích cho anh việc này.” Sau đó họ gọi nhau, ép tôi. Thằng thì vặn tay, hai thằng hai bên. Khi tôi cưỡng lại thì một thằng đập tôi hai cái vào vai bên phải. Tôi nghĩ làm sao phản kháng lại một lũ trâu bò như thế, rồi cũng phải để cho hay người giữ hai bên lấy vân tay. Tôi ngoảnh mặt đi chỗ khác.

NP: Họ giam tới bao giờ?

NDQ: Họ giam tới 8 giờ tối Thứ Hai. Lúc đó, có 5 anh em gồm tôi, bạn Trịnh Vĩnh Long, anh Ðinh Hoàng Thạch, bạn Nguyễn Tiến Nam và một bạn tên Ðức không nhớ rõ họ, không phải Nguyễn Trí Ðức.

Khoảng 4 giờ rưỡi chiều Thứ Hai, tôi là người cuối cùng bị đưa từ đồn công an ở huyện Từ Liêm về công an quận Hoàn Kiếm.

NP: Có phải họ bắt giữ lại tổng cộng 11 người?

NDQ: Năm anh gồm tôi với 3 người đi Hỏa Lò là 8. Một bác nữa tên là bác Dần. Tối qua, lúc khoảng 9 giờ rưỡi mười giờ buổi tối họ có mang đồ ăn tới. Họ mua xôi. Bác Dần nằm và nói bác mệt. Tôi bảo bác cố ăn ít xôi cho đỡ mệt. Bác nói “Không. Bây giờ tao chỉ muốn chết để làm phân bón ruộng”. Mấy cậu công an trẻ ra khuyên bác cố ăn. Bác bảo “Bây giờ công việc duy nhất mà chúng mày nên làm là chúng mày xin lỗi và thả tao ra. Nếu không, tao chết ở đây, làm phân bón ruộng luôn”.

Khoảng mấy phút sau, họ mời bác ấy vào trong một cái phòng, viết cái biên bản xử phạt vi phạm hành chính cái gì đó, tự làm tự ký vì bác không chịu ký cái gì hết. Lúc đi ra khỏi phòng ấy, bác quay lại tôi giơ tay vẫy, biết là họ thả bác. Bác về từ tối hôm Chủ Nhật. Những người khác thì không biết. Lúc ở quận Hoàn Kiếm thì cũng tương đối muộn. Tôi chỉ biết có 9 người, những người khác không biết chắc chắn, có bị bắt hay không.

Một người bị bắt giam ở chỗ khác là anh Vũ Quốc Ngữ. Vợ anh ấy báo là anh ấy bị bắt về quận Từ Liêm chứ không về quận Hoàn Kiếm. Anh Ngữ là người mang tiếp tế cho bà con. Khi có việc công an bắt giữ mấy người bên ngoài cổng, anh Ngữ ra ngăn cản nên họ đánh anh và bắt anh vào trong, rồi lấy xe đưa đi.

Ðiện thoại của tôi mất hết cả số của mọi người nên chưa hỏi thăm được mọi người xem giờ này ra sao.

NP: Cảm ơn anh đã dành cho báo Người Việt cuộc phỏng vấn này!

Posted in Biểu Tình và Lập Hội, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Động đất 5.9 độ ở Virginia…Quân nổi dậy ở Lybia đã chiếm dinh thự của Gadhafi…Dominique S. Kahn được miễn truy tố.

Posted by hoangtran204 trên 23/08/2011

Sau cùng, dân quân nổi dậy Lybia đã chiếm được dinh của Gadhafi, và gần như toàn bộ thủ đô Tripoly với 2 triệu dân. Họ đang tìm kiếm Gadhafi khắp nơi.

——-

Cựu tổng giám đốc Ngân hàng Thế Giới IMF Dominique Strauss Kahn đã được chánh án trả tự do vì người tố giác ông ta hiếp dâm là người phụ nữ không đáng tin. Bà Nafissatou Diallođã khai không đúng nhiều chuyện về bản thân của bà trong quá khứ và đổi lời tố giác nhiều lần  trong các lần gặp gỡ các công tố viên (chức-năng gần tương đương với viện kiểm sát ở VN).

Công tố viên của chính phủ, District Attorney Cy Vance Jr. đã yêu cầu chánh án hủy bỏ việc truy tố, với lý do là: bản chất và số lần lầm lẫn của người tố cáo làm cho chúng tôi không thể nào tin câu chuyện đã diễn ra ở khách sạn (giữa bà ta và Dominique). Dù gì đi nữa thì sự thật có thể  là do sự gặp gỡ mâu thuẩn giữa người tố cáo và bị cáo. Nếu như chúng tôi không tin câu chuyện (bị hiếp dâm) của bà ta, thì chúng tôi cũng không thể nào thuyết phục bồi thẩm đoàn tin như thế.” (theo  báo Guardian)

Công tố viên Cy Vance Jr.  là người đã nhấn mạnh từ lúc đầu là: có trong tay bằng chứng thích hợp để truy tố và ông đã thành công trong việc giam giữ Dominique trong 3 tháng qua.

Khi ông Công Tố Viên Cy Vance Jr. kêu gọi cuôc họp báo, thì trận động đất xảy ra làm gián đoạn buổi họp báo và ngay đó cả tòa án cho toàn bộ nhân viên về nhà. Người ta không nhìn thấy bà Nafissatou Diallo là người hầu phòng đến tòa án.

——-

Trận động đất 5.9 độ Richter xảy ra lúc 1:55 chiều thứ Ba. Tâm động đất ở vùng gần Mineral, Virginia, và cách thủ đô Washington 136 km về hướng nam làm rung chuyển vùng duyên hải phía Đông.

Các tiểu bang kế cận dọc vùng biển phía Đông như Maryland, New Jersey, Pennsylvania, New York, Massachusetts, North Carolina, đều bị rung chuyển mạnh.

Tâm chấn nằm cách mặt đất gần 6 km và gần hai nhà máy điện hạt nhân Dominion Power.

Mọi người chạy ra khỏi các cao ốc và ra khỏi nhà. Ngay sau động đất, nhiều  công sở và các hãng cho công nhân viên về nhà.

Nhiều nơi mất điện và không liên lạc được bằng cell phones.

*Điều đáng nói là không thấy có tiên đoán trước về trận động đất nầy. Chứng tỏ khoa học kỹ thuật vẫn còn nhiều thiếu sót.

*Chưa có thiệt hại nào được ghi nhận.

———-

Quake Listed at 5.9 Rattles East Coast

From North Carolina to New York

By (@jesshop23)

A 5.9 magnitude earthquake jolted the East Coast, rattling people from Martha’s Vineyard to Washington, D.C. to North Carolina, prompting people to flee buildings in Washington, New York City and elsewhere.

The earthquake sent people pouring out of office buildings, hospitals, the Pentagon and the State Department. The pillars of the capital in Washington, D.C. shook. Alarms sounded in the FBI and Department of Justice buildings, and some flooding was reported on an upper floor of the Pentagon as a result of the quake. Parks and sidewalks in Washington were packed with people who fled their buildings.

The quake was felt as far north as New Hampshire.

The epicenter of the quake was near Mineral, Va., 35 miles from Richmond, Va., and 85 miles from the nation’s capital. The quake was 3.7 miles deep. The epicenter is very close to two Dominion Power nuclear power plants.

PHOTO: Office workers gather on the sidewalk in downtown Washington, Aug. 23, 2011, moments after a 5.9 magnitude tremor shook the nation's capitol.
J. Scott Applewhite/AP Photo
Office workers gather on the sidewalk in… View Full Size

The East Coast gets earthquakes from time to time, but rarely of a magnitude to make skyscrapers sway.

A woman who works at Mineral Barber Shop in Mineral, Va. said that the inside of her shop is a mess but there doesn’t appear to be any major damage outside the town square.

People in the New York Times building on 42nd street in Manhattan said they felt the entire building shift, and watched office furniture move. As the tall buildings in New York swayed, people ran out into the street.

The New York City Criminal Court in lower Manhattan was also evacuated.

In Baltimore, Maryland, artist Lisa Lewenz was working in her basement studio when she began to feel movement under her feet.

“Everything started trembling, with a big boom sound coming up from the ground. I’ve lived in LA long enough to know this drill, so rushed upstairs, and found the glassware still shuttering for about a minute. Couldn’t get through by the phone to friends, and there was no news online, so I started worrying my house was collapsing,” Lewenz said.

A man eating lunch in Charlottesville, Va., described his house tipping and plates shaking as he ate lunch.

In Washington, D.C., a woman serving jury duty said saw dust fall from surrounding buildings.

Reports of cell service outages have been reported.

The epicenter of the quake was near Mineral, Va., 35 miles from Richmond, Va., and 85 miles from the nation’s capital. The quake was 3.7 miles deep. The epicenter is very close to two Dominion Power nuclear power plants.

ABC News’ Jane Allen contributed to this report.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Chế độ độc tài Lybia CHƯA sụp đổ, vàng gia tăng lên gần 49 triệu 1 lượng–Chỉ trong vòng 7 tháng qua,Trung Quốc đầu tư hơn 3 tỉ đôla vào 805 dự án ở Việt Nam!

Posted by hoangtran204 trên 23/08/2011

Nền kinh tế và tài chánh ở  Âu châu đang bước vào giai đoạn hiểm nghèo, các nước Ý, Bồ đào  Nha và Hy Lạp bên bờ vỡ nợ. Chính phủ mỗi nước mắc nợ từ 400-1200 tỉ đô la.

Kinh tế của Mỹ thì đang còn suy thoái, mức thất nghiệp trên 9% (trên 408 000 người nộp đơn lãnh tiền thất nghiệp tuần trước). Chứng khoán Dow Jones sụt 2000 điểm chỉ trong 3 tuần qua và chỉ còn quanh quẩn mức 10 800 điểm.

Chế độ độc tài ở Lybia vẫn chưa sụp đổ. Gadhafi vẫn chưa bị bắt.

Vàng 24 (37,5 gram = 1,2 Oz) đã lên gần mức 49 triệu 1 lượng (vài ngày trước giá vàng 24 khoảng 46-47  triệu đồng  VN)

1 lượng vàng anh (30,48 grams = 1 Oz) giá 1870 đô

21 000 đồng VN = 1 đô la

Đồng đô la sẽ lên giá và tiền đồng VN sẽ hạ giá do giới cầm quyền  Hà Nội buộc lòng phải tung tiền VN ra mua đô la. Lý do:

+Số lượng tiền do Việt kiều gởi về VN giảm sút 15-20%.

+xuất cảng các mặt của Việt Nam giảm

+ xuất cảng dầu thô của VN giảm. Giá dầu thô giao hàng của thế giới vào tháng 9-2011 là 82 đô/ 1 thùng, giảm nhiều so với giá hơn 93 đô vào các tháng trước.

+nguồn vốn FDI của ngoại quốc giảm 6 tháng đầu năm nay là gần 30% so với năm 2010.

+Doanh nghiệp chỉ vay đô la mà không vay tiền đồng VN “Từ đầu năm 2011 đến nay doanh nghiệp toàn vay USD vì lãi suất (LS) chỉ dao động 6-7%. Trong khi đó nếu vay bằng VND phải trả LS trên 20%/năm…với khoản vay 200.000 USD (tương đương 4,12 tỉ đồng), mỗi tháng chỉ phải trả lãi gần 27,2 triệu đồng. Còn nếu vay bằng VND với LS 21%, mỗi tháng phải trả lãi hơn 72 triệu đồng.”…

Giá dầu thô giao hàng vào tháng 9-2011 là 82 đô/ 1 thùng.

*Dầu xuống vì chiến tranh ở Lybia và chế độ của đại tá Moammar Gadhafi’s  gần sụp đổ. Phiến quân đã chiếm phần lớn thủ đô hôm 21-8-2011, con trai của đại tá Gadhafi vẫn còn chỉ huy các đạo quân trung thành chống lại các nhóm quân nổi dậy.  Ông ta nói rằng phương Tây vận dụng tin tức và computer để phao tin là Lybia sụp đổ, chứ trên thực tế vào ngày 22-8 thì quân đội  trung thành với nhà độc tài vẫn còn chống lại các nhóm nổi dậy.

(Lybia bán dầu hỏa cho nhiều nước Âu châu (và gạ bán cho Mỹ lúc gần đây)

——

Nguồn cơn Trung Quốc gia tăng đánh đập và bắt ngư dân VN từ 2006-2011, xâm nhập lãnh vải Biển Đông và gây hấn manh nha từ khi VN loan tin khám phá dầu ở Vịnh Bắc bộ vào năm 2004

*Bài báo dưới đây từ tháng 2-2005 cho thấy Trung Quốc đã không vui khi Việt Nam tìm kiếm dầu trong vùng biển phía Bắc (vùng Vịnh Bắc Bộ) , đặc biệt khi Petrovietnam thông báo đã khám phá dầu ở giếng Dầu Yên Tử vào tháng 10-2004.  Giếng  Yên  tử ở 70 km phía Đông của  tỉnh Hải Phòng có trử lượng  khoảng 700-800 triệu thùng dầu, và 2 đối tác của VN tại vùng mỏ dầu nầy là Malaysia và Singapore.

VN được đánh giá có trữ lượng dầu từ 6,5-8,5 tỉ thùng dầu. Và trữ lượng ga vào khoảng 75-100 ngàn tỉ cm khối ga. (khoảng 75-100 triêu mét khối ga).

Năm 2004, VN bán ra 130 triệu thùng dầu và 200 tỉ cm-khối ga theo bài báo dưới đây.

(VN bán ra chừng 400 000 thùng dầu mỗi ngày.)

*Chính phủ của 46 quốc giá xuất cảng dầu qui định giá xăng bán ra cho dân chúng mua dùng chỉ bằng 1/2 hoặc 1/4 giá xăng bán tại Mỹ. Họ cho rằng dầu hỏa và ga là tài nguyên của đất nước nên khi khai thác được thì phải chia lại cho dân chúng dùng với giá rẻ. Cụ thể giá 1 lít xăng ở 46 quốc gia xuất cảng dầu hiện nay vào khoảng 2500 đồng-5000 đồng VN/1 lít. ( chính xác là giá 50 xu hay 1 đô la/1 gallon xăng (1 gallon gần bằng 4 lít)

*Tuy VN đã khai thác dầu hỏa và ga suốt hơn 20 năm qua, nhưng dân chúng VN chưa từng được hưởng tài nguyên dầu hỏa như chính phủ của 46 nước xuất cảng dầu trên thế giới đã làm cho dân của họ.

Petrovietnam cho biết số tiền bán dầu và ga hàng năm tính ra là trên 30 tỉ đô la vào năm 2010.  Ngoài việc nôp cho Hà Nội 2,5 tỉ gọi là tiền lời,  số tiền còn lại một phần là chi phí và phần khác chui vào túi của ai thì bạn đọc tự hiểu.]

[Các bạn vào bing.com hay google.com và viết chữ revenue of Petrovietnam Corporation vào hộp search, sẽ thấy các bài báo nói về số tiền lời của công ty Petrovietnam hàng năm.]

Bài báo dưới cùng là nói về Venezuela. Nước sản suất dầu hỏa 3,2 triệu thùng mỗi ngày.

———

Từ đầu năm nay đến tháng 7-2011, Trung Quốc đầu tư vào Việt Nam hơn 3 tỉ đô la với 805 dự án

Theo nguồn tin của báo Vietnambusiness.asia, từ đầu năm 2011 đến tháng 7 năm nay, Trung Quốc đã đầu tư hơn 805 dự án (F.D.I) vào Việt Nam, trị giá tổng cộng 3 tỉ đô la.

Trong năm 2010, Việt Nam nhập cảng 20 tỉ đô la các sản phẩm kỹ nghệ của Trung Quốc, và xuất cảng 7 tỉ đô la nguyên liệu và nông sản sang Trung Quốc. Thương mại song phương gia đạt tổng cộng là 27 tỉ đô la và tăng 30% so với năm 2009.

Chỉ riêng 7 tháng đầu năm nay, Việt Nam đã nhập cảng 13 tỉ đô la hàng hóa từ TQ và xuất cảng 5,5 tỉ đô la hàng hóa qua TQ.

Nguồn Vietnambusiness.asia.

———-

Vietnam Finds Oil in the Basement

 By DAVID BROWN
EXPLORER Correspondent
source 
DOWNLOAD COMPLETE IMAGE

Vietnam rarely makes headlines for petroleum development.

But consider:

Vietnam ranks third in oil production among Association of South East Asian Nations countries, trailing only Indonesia and Malaysia.

If its current rate of development continues, Vietnam will become the world’s 30th largest oil-producing nation.

And perhaps the most startling aspect about Vietnam — most of its production comes from offshore basement reservoirs.

Attractive Reserves

To date, Vietnam has produced almost a billion barrels of crude oil and 300 billion cubic feet of natural gas, according to Viet Anh Nguyen, new ventures coordinator for national oil company PetroVietnam.

Nguyen estimated 2004 total output at 130 million barrels of oil and 200 Bcf of gas.

The country’s estimated resources, both onshore and offshore, now stand at 6.5-8.5 billion barrels of oil and 75-100 trillion cubic feet of gas, he said.

Current oil and gas production comes from fields in the Cuu Long, Nam Con Son and Malay-Tho Chu basins, with gas also produced in the Song Hong Basin.

Click to enlarge.

PetroVietnam began 2005 in the middle of a licensing round for nine blocks in the Phu Khanh Basin, offshore the south-central coast of Vietnam. The offered blocks average 7,000 square kilometers in size.

Water depths in Phu Khanh range from 50 to 2,500 meters, and sediment thickness extends up to 8,000 meters, the company said.

Additional, frontier exploration areas include parts of the Hoang Sa and Truong Sa group of basins.

Because of challenging conditions, exploration in those areas may be limited to small, prospective acreages of interest, Nguyen said.

Geological Setting

A system of Cenozoic sedimentary basins defines the 1 million-square-kilometer Vietnamese continental shelf area, according to descriptions from PetroVietnam.

These rift basins lie within a transitional zone from the continental crust of the Indochina Craton to the suboceanic crust of the eastern deepwater area.

Most of the main structural elements occurred during a Late Eocene-Oligocene rifting phase, with extension and transtensional deformation.

Local uplift, rotation and erosion began in the mid-Oligocene, followed by regional subsidence. Compression dominated the area, later subject to diverse, low- to moderate-amplitude tectonic activity.

Oligocene-Early Miocene lacustrine shales and deltaic coals and coaly claystones constitute the main source rocks, showing potential for both oil and gas generation.

Clastics — delta plain, fluvial channel, submarine slope fan and turbidite sandstones — make up the most common reservoirs. However, exploration has found fractured granite basement to be an important oil-bearing reservoir type.

PetroVietnam now has an extensive history of working with foreign companies in exploration and development ventures.

In October the company signed a contract with Idemitsu Kosan Co., Nippon Oil Corp. and Teikoku Corp. for exploration on two blocks in the Nam Con Son Basin.

According to PetroVietnam, that was the 48th petroleum contract signed with foreign companies since the Vietnam Foreign Investment Law took effect in 1987.

Roaring Young Lions

Click to enlarge

Oilfields in the Cuu Long Basin offshore southeastern Vietnam typify the country’s fractured basement reservoirs.

Bach Ho (White Tiger), Vietnam’s largest oilfield, produces almost 280,000 barrels of oil per day from granitoid basement.

Recently, a basement-reservoir play extension in the nearby Su Tu or “lion” fields generated wide industry interest.

The Su Tu Den (Black Lion) field currently produces about 80,000 barrels per day, but PetroVietnam expects to increase output to 200,000 barrels per day within three years.

In September, PetroVietnam announced that up to $300 million dollars will be spent on production enhancement in Cuu Long Block 15-1, where Su Tu Den is located.

Neighboring fields Su Tu Vang (Golden Lion) and Su Tu Trang (White Lion) also show promise for production increases, it said.

Wallace G. Dow, an AAPG member and consultant in The Woodlands, Texas, calls the Cuu Long oil “paraffinic, classic lacustrine crude” expelled into fractured basement from lower source rock.

“The oils in the basement are virtually identical to the oils in the sandstone sitting around the basement,” Dow said.

“This is the key — they migrate updip through faults into the basement, in horst blocks,” he said.

Dow emphasized that the oil’s components indicate a lacustrine organic facies with lipid-rich, land-plant debris and fresh-water algal material, refuting theories of abiogenic origin in this area.

Exploration Challenge

Discoveries on basement highs in Cuu Long can encounter thousands of feet of oil column.

“When you open up a 1,000-foot section, you don’t need more than 2 or 3 percent porosity. The oil migrated recently, so it’s still all there. You can produce a lot of oil,” Dow said.

Cuu Long’s challenge is predicting where to drill, according to Dow, and “a lot of companies have lost their shirts trying to drill these darn things.

“The whole problem is, how do you do these plays?” he asked. “Some companies want to believe there are plays away from these horst blocks. I’m sure there are, but are they economic?”

A joint venture, Cuu Long Joint Operating Co., conducts oil and gas development on Cuu Long Block 15-1, including the Su Tu fields.

Partners are:

  • PetroVietnam, 50 percent.
  • ConocoPhillips, 23.25 percent.
  • Korean National Oil Corp., 14.25 percent.
  • South Korean oil refiner SK Corp., 9 percent.
  • French company Geopetrol, 3.5 percent.

Operating in Vietnam is “like operating just about anywhere else,” said Georg Storaker, ConocoPhillips country manager of Vietnam in Ho Chi Minh City.

Storaker said the venture’s general manager is seconded in from PetroVietnam and the deputy general manager from ConocoPhillips, with other companies providing representation.

By agreement, partners make operating decisions jointly, under voting rights specified in the working contract.

“It works. It’s functional to do it this way,” Storaker observed. “But it tends to become very bureaucratic to operate in this fashion.”

He said Vietnam may return to the partner-operated approach used in earlier government-sponsored ventures, providing more direct operator control.

Build-As-You-Go

Having no refining capacity of its own, Vietnam exports all of its crude production and imports processed fuels and petrochemical products.

“All oil markets are out of the country,” Storaker said. “All gas production is going into domestic markets, primarily for power generation.”

With minimal petroleum infrastructure in place, development can be a build-as-you-go effort. Much of the support manufacturing takes place in Vietnam, according to Storaker.

“The simple wellhead structures, the jackets and topsides, we build here in Vung Tau, the harbor city just outside of Ho Chi Minh City,” he said.

The Cuu Long venture had no problem identifying prospects on Block 15-1, said Bill Schmidt, ConocoPhillips general manager for Vietnam.

“The first well that was drilled was a successful discovery,” Schmidt said. “It was targeting the basement. The block was picked up based upon the success of the Bach Ho field.”

Basement reservoirs at Bach Ho and the Block 15-2 Rang Dong field, where ConocoPhillips has a 36 percent interest, indicated the play concept could be extended.

“For that reason, there was a lot of interest in what was considered this ‘golden block,’ Block 15-1. Basically, it came in as expected in Su Tu Den and Su Tu Vang,” Schmidt said.

“They were the two nicest structures on the block,” he added.

Riding a Horst

The company’s ongoing development plan is typical of local operating style: Find a horse, or horst, and ride it.

“Block 15-1 is the one that has the longest life, that we’re tying most of our future on,” Storaker said. “The Rang Dong field that got us started has a life expectancy of 2017.

“We are now moving into the preliminary engineering phase of Su Tu Vang,” he continued, “and if everything goes the way we hope, we would like to sanction it in 2005 for first production in 2007.”

The third discovery, Su Tu Trang, is in evaluation. It initially tested at 70 million cubic feet of gas and 8,500 barrels of condensate production per day, Storaker said.

“We have been shooting a lot of seismic work on that structure in the past year,” he added, and an appraisal well is slated for 2005.

“We are also likely to go out and drill an exploratory well on another prospect we see out on the block,” Storaker said.

At Rang Dong, where water injection began in 2004, ConocoPhillips plans to add one production platform and one new liquids handling platform this year.

ConocoPhillips also holds an equity interest in the 242-mile Nam Con Son pipeline system, linking gas supplies from the offshore basin to gas markets in southern Vietnam.

For the period 2005-10, PetroVietnam plans to triple gas production and add 7-to-10 new oil and gas fields, Nguyen said.

Vietnam also will focus on infrastructure construction to develop its domestic natural gas market and reduce dependence on imported oil products.

Things in Motion

After a series of false starts and delays, including the loss of a Russian venture partner, PetroVietnam now plans to begin operating a $1.6 billion, in-country refining complex at Dung Quat by 2007.

Vietnam continues to develop rapidly, Storaker said, promising a stronger domestic market for transportation fuels and power-generation gas in the future.

“It’s growing quite fast — there is a growth rate of about 7 percent a year,” he said. “There’s a focused effort here on getting more high-tech industry into this area.

“There’s tons of things to be done to, for example, catch up with the speed of the neighbor to the north,” he added.

Continued exploration success in Vietnam presents the industry with an increasingly attractive place to work, to operate and to chase offshore plays.

“Things are in motion down here,” Storaker said.

————

Northern Vietnam Offshore Discovery Sparks Potential Territorial Dispute

PetroVietnam announced the first discovery of oil offshore northern Vietnam in October 2004.

The find came in the area of Blocks 102 and 106 of Yen Tu field, about 70 kilometers east of Hai Phong, with an initial reserves estimate of 700-800 million barrels.

Venture partners include the company’s Petroleum Investment and Development Co., Malaysia’s Petronas and the Singapore Petroleum Co.

China quickly announced it was concerned and displeased by Vietnam’s exploration in the area.

Territorial rights in nearby parts of the South China Sea have been claimed by six countries — China, Vietnam, Malaysia, the Philippines, Brunei and Taiwan.

Source  brent crude oil

—-

For Venezuela, a Treasure in Oil Sludge

By JUAN FORERO

Published: June 1, 2006

PUERTO LA CRUZ, Venezuela — The sludge in the glass jar on David Nelson’s bookshelf here is thicker than molasses and was once thought worthless. But the Chevron Corporation, whose operations he runs in eastern Venezuela, has spent about $1 billion turning what was once called liquid coal into oil, helping transform a swath of scrub grass into a great frontier for oil production.

The region, the Orinoco Belt, is in fact so promising that President Hugo Chávez of Venezuela says it contains up to 235 billion barrels of recoverable oil; if true, the reserves would rival those of Saudi Arabia.

“We do know that the Orinoco is underdeveloped,” said Mr. Nelson, 49, a geologist from California with 27 years’ experience developing heavy-grade oil. “And the resources in the Middle East are at their midpoint.”

David Rochkind/Polaris for The New York Times

This great, largely untapped treasure is pitting a leftist government aiming to use oil revenue for social programs against multinational corporations like Chevron, which were invited here a decade ago to develop the Orinoco Belt, a 54-square-mile area some 120 miles south of here.

With demand rising, worldwide supplies threatening to decline and oil prices near record levels, the struggle in this country underscores the growing debate between governments and oil companies worldwide over profits from technologically challenging but potentially lucrative oil fields — whether in the Caspian Sea, the Arctic tundra or here in the Orinoco region.

Venezuela will be the host for an OPEC meeting on June 1, where Mr. Chávez can be expected to emphasize his country’s vast potential. It clearly has a lot to gain from the Orinoco, where daily oil production has slid to 2.6 million barrels, from 3.3 million barrels five years ago. To underline the region’s potential, President Chávez has asked oil companies from as far away as China and Russia to certify the size of the hefty reserves.

Saudi Arabia, still the giant among world oil suppliers and the leading force in OPEC consultations, scoffs at such boasts.

Yet, what is under the ground here in Venezuela, the Western Hemisphere’s largest oil-exporting nation, has become so valuable that companies throughout the world want to drill for more, and Mr. Chávez, who regards his government as revolutionary, wants it to have a larger slice of the earnings.

In Venezuela, foreign companies including Exxon Mobil, Chevron, ConocoPhillips, BP and Total of France could lose once-favorable terms and in essence be forced to transfer up to $8 billion in value to the government, just as some opportunities elsewhere are drying up.

The big oil companies are right to be rattled. In April, Mr. Chávez’s populist government took control of 32 mostly marginal oil fields across Venezuela that had been managed by foreign concerns. Then on May 16, the National Assembly raised royalties on the four heavy crude oil projects of the Orinoco to 33.3 percent, from 16.6 percent, and is planning to increase taxes to 50 percent, from 34 percent.

The government says it is preparing to capture a bigger stake in the Orinoco — turning control of projects that produce 600,000 barrels a day over to Venezuela’s state oil company, Petróleos de Venezuela. Energy officials say the government could take up to 60 percent control of the so-called strategic associations, as the projects are called. No timetable has been laid out, but leaders in the National Assembly, which is controlled by Mr. Chávez’s forces, say it is only a matter of time.

“With the high price of petroleum on the market, we are going to share in the excess earnings of the strategic associations,” Mario Isea, president of the assembly’s hydrocarbons commission, which is allied with Mr. Chávez, said in an interview. “They have gone years without paying royalties and effectively paying commercial taxes instead of petroleum taxes.”

In the mid-1990’s, President Rafael Caldera’s government, eager to develop oil discovered in the 1930’s, opened the region to foreign investment because the state oil company had neither the capital nor the technology to develop the Orinoco’s semisolid sludge. Oil prices were low, world supplies easily met demand and Venezuela had on its hands a crude oil so heavy, so filled with impurities, that it was not even known as oil, but rather bitumen.

But then, given a virtual tax holiday intended to stimulate investment — the royalty rate was 1 percent — the multinationals embarked on a process of drilling and, more recently, upgrades that permit refining Orinoco crude oil into a lighter, marketable product.

In the Hamaca field, an area the size of Houston that produces oil for Chevron, ConocoPhillips and the Venezuelan state company, oil now slurps through an octopus-like system of horizontal wells that reach out as far as 8,000 feet.

The drill bits are equipped with sensors that emit seismic signals measuring what they are passing through — whether rock, sandstone, fine shale, sand or clay.

“Obviously, we’d love to find deposits with sweet light crude in shallow fields,” said Mr. Nelson, who carefully explains the complex challenges his company faces. “That’s not where energy resources are, so we have to adapt.”

Back in a control room near his office in this Caribbean port, geologists and engineers monitor wall-size screens and make quick decisions whether the drill needs to bore ahead, or move up or down.

The idea is to have the drill moving fast, at hundreds of feet an hour, into blue-shaded patches, which signal porous material that would contain crude oil.

“Our goal is to first find sand and once we find it, stay in it,” said Mike Waite, a senior geophysicist who leads the team monitoring the drilling.

Just west of here, gunk from the Orinoco is turned into oil at the Jose Industrial Complex, a virtual city of pipes, water-treatment lagoons, smokestacks, pits and storage tanks. Since the first shipment of Hamaca oil left aboard the tanker Overseas Sophie two years ago, the project has produced an average of 180,000 barrels a day.

Mr. Nelson said the project, among the most intricate in the world, is worth it, “but you have to put some elbow grease into it.”

“These projects are big,” he said. “They’re complicated. They have a lot of moving parts. You have a lot of complicated negotiations with governments. It’s not a business of instant gratification.”

All told, according to a recent Deutsche Bank report on the Orinoco projects, $17 billion has been invested, about $3.5 billion in the Hamaca project alone. Big energy companies, including some from Brazil and China, would like nothing more than free rein to ramp up investments and produce more.

Ali Moshiri, Chevron’s Latin America exploration and production group chief, said in April that Venezuela needed $200 billion to develop the heavy oil reserves.

“There’s a sense of urgency, not a sense of luxury,” said Mr. Moshiri, who predicted that 90 percent of Venezuela’s production would come from the Orinoco in the years ahead.

The government, to be sure, talks of increasing production to 5.8 million barrels a day by 2012, from 2.6 million barrels now. But Venezuela, which as a leading voice in the Organization of the Petroleum Exporting Countries has advocated a particularly tough form of oil nationalism, wants to achieve this on its own terms.

Its energy minister, Rafael Ramírez, who is also the president of Petróleos de Venezuela, said in an interview that the deals that multinational companies signed with the government in the 1990’s were “absurd,” giving Venezuela little in return.

“They are beholden to their stockholders, and we are beholden to our country,” Mr. Ramírez said.

Venezuelan officials contend that exploration and production in the Orinoco has become easy, even risk-free, with a barrel of oil costing less than $1 to produce, down from $2 in 1995.

Energy officials here assert that the multinationals exaggerated the technical challenges and costs, swindling the state.

They also argue that the companies have made extraordinary profits — and will continue to do so even with higher taxes and royalties.

“They have made a fortune,” said Mr. Isea, the president of the hydrocarbons commission. “This remains an excellent business. I do not think anyone will leave.”

Venezuelan officials say their measures are enshrined in a 2001 law that says the state oil company must have a 51 percent stake in projects; they sidestep questions about previous contracts being grandfathered in.

Mr. Ramírez and lawmakers also say that a 1945 hydrocarbons law permits the government to raise royalties when the price of oil goes up.

The foreign companies, trying to avoid controversy, do not publicly dispute the Venezuelan government’s statements. But Larry Goldstein, president of the Petroleum Industry Research Foundation, an industry-supported analysis group in New York, said: “In Venezuela today, I don’t believe contracts have meaning. And it affects the production, no matter what the Venezuelans say.”

The game of oil brinkmanship continues, with Mr. Ramírez saying that the companies have few options.

“It’s no secret for anyone that the big deposits, the giant ones, are finished,” he said. “There are no new oil regions that compare to the Orinoco Belt.”

The recent Deutsche Bank report agreed, saying that “few are likely to quickly turn their backs on reserves of the order seen in Venezuela.”

“They may not like Chávez,” the report added. “They may not like his regime. But they also know that he has probably done as much to support high oil prices through his rhetoric and posturing as any individual. This president is no fool. And at the end of the day, you go where the oil is.”

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Kinh Te Viet Nam Trung Quoc ...affairs, Năng Lượng và Mỏ, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

“Biểu tình để đánh động dư luận, từ cấp cao nhất”

Posted by hoangtran204 trên 23/08/2011

Đài RFI

Anh Nguyễn Chí Đức: Biểu tình để đánh động dư luận,

từ cấp cao nhất

21-8-2011

Anh Nguyễn Chí Đức đang phản ứng lại việc bắt giữ trong cuộc biểu tình sáng Chủ nhật 21-8-2011 tại Hà Nội (Ảnh: NXD)
RFI đã phỏng vấn anh Nguyễn Chí Đức, làm việc tại Trung tâm dịch vụ khách hàng – Viễn thông Hà Nội, một người tham gia thường xuyên vào các cuộc tuần hành phản đối Trung Quốc gây hấn tại Hà Nội. Anh Đức cho biết các quan sát của anh về cuộc trấn áp biểu tình hôm nay và giải thích lý do vì sao anh lại tích cực tham gia vào các cuộc tuần hành Chủ nhật tại Hà Nội :

« Hôm nay, sau khoảng 5 đến 7 phút đầu (của cuộc biểu tình) họ đã cho lực lượng đeo băng đỏ đến áp chế và đưa mọi người lên xe buýt. Họ làm thực sự là rất dứt khoát, nhưng mà vẫn ôn tồn, tức là không nói gì nặng lời với những người biểu tình cả. Còn tôi, bản thân tôi lúc ấy họ cũng định bắt, nhưng tôi tự vệ, tôi co người lại, thế là họ không làm gì được. Một lúc như thế, thì tôi đi về. Tôi đi thẳng lên chỗ công an Mỹ Đình luôn, vì tôi biết thể nào cũng lên đấy mà. Lên đấy, một lúc sau thì rất đông. Đồng bào đi biểu tình và ủng hộ biểu tình rất đông.

Có một sự kiện mà tôi chứng kiến là, lúc anh Lã Việt Dũng ra nói gần như khóc là : khi anh ấy nói về chuyện đảo Gạc Ma, nơi bộ đội của Quân đội Nhân dân Việt Nam bị chết (năm 1988, Trung Quốc tấn công chiếm đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa – Việt Nam, khiến 64 binh sĩ Hải quân Việt Nam thiệt mạng), thì những người được hỏi, không biết đảo Gạc Ma là gì. Anh Lã Việt Dũng rất là buồn. Lúc ra, anh nói : đảo Gạc Ma bao nhiêu người anh hùng, bộ đội Việt Nam đã hy sinh ở đấy mà lực lượng công an thành phố, tức là các cán bộ chứ không phải những người lính, không biết được. Trong khi những người dân thường vô danh, như anh Lã Việt Dũng, chị Trịnh Kim Tiến, như tôi và rất nhiều đồng bào khác biết sự kiện đảo Gạc Ma đã bị giặc Tàu bắn xối xả như thế, mà các cán bộ của lực lượng vũ trang không biết thì thực sự rất đau lòng.

Khi anh Lã Việt Dũng ra khỏi đồn anh khóc, không chỉ anh khóc mà chính chúng tôi cũng buồn. Tại vì sao như thế, tại sao dân biết những sự kiện kinh hoàng như bắn giết ngư dân, bắt bớ ngư dân, bắn giết cả lực lượng Quân đội Nhân dân Việt Nam, trong khi đó, lực lượng công an thành phố, những người trong lực lượng vũ trang, những người phải sẵn sàng chiến đấu bảo vệ tổ quốc lại không biết sự kiện ấy. Họ thờ ơ hay họ bàng quang ?

Cho nên, tại sao lại có những cuộc biểu tình như thế này ? Để đánh động dư luận đã đành, mà còn đánh động trong hàng ngũ chính quyền, từ cao nhất là Bộ Chính trị, Thủ tướng, Chủ tịch Nước, Chủ tịch Quốc hội, là : các anh phải hiểu rằng, bao nhiêu người xả thân cho chế độ này. Họ xả thân không phải vì lý thuyết cao xa, mà vì họ yêu nước. Họ đã theo đảng cộng sản, giống như rất nhiều anh hùng trong quá khứ, họ đã hy sinh vì Tổ quốc. Mà các anh, bây giờ đang nắm trọng trách, mà không nghĩ đến việc tuyên truyền cho nhân dân, thì có phải đau lòng không ? Mai mốt, giặc Tàu nó nã súng, nó cướp đảo, thì bấy giờ mới ngã ngửa ra. Tục ngữ Việt Nam có câu, « đừng mất bò mới lo làm chuồng ». Đến lúc đó là quá muộn rồi.

Anh Nguyễn Chí Đức (kính đen, trái) đến thăm những người biểu tình bị bắt giữ, tại Mỹ Đình, 21-8-2011

Cho nên, chúng tôi hầu hết là vô danh, bản thân tôi nếu không bị đạp  cũng chỉ là người đi biểu tình bình thường như bao lần thôi, không có ảnh nào về tôi cả (Nguyễn Chí Đức là người bị khiêng và bị công an đạp vào mặt trong cuộc biểu tình 17/7/2011). Nhưng tại sao chúng tôi đi ? Chúng tôi phải đánh động cho dư luận, tại vì cuộc sống bây giờ, thời kinh tế thị trường, cơm áo, gạo tiền, nó băng hoại xã hội vì rất nhiều vấn đề rồi. Nhân dân lo mải kiếm ăn, các thành phần quan chức thì tham nhũng, và gây ra rất nhiều chuyện buồn để dư luận bức xúc. Mà bây giờ họ thờ ơ với vận mệnh của dân tộc, thì những người dân chúng tôi phải lên tiếng, bắt buộc phải lên tiếng. Chứ chúng tôi không muốn tạo ra sự kiện này để nổi đình, nổi đám đâu, hay để cho công an, hoặc các thành phần của chính quyền phải mệt mỏi theo chúng tôi.

Tôi, không những tôi, mà đa số mọi người đều mong rằng : chính quyền và những người có thẩm quyền, ban Tuyên giáo phải tuyên truyền về chuyện giặc Tàu o ép. Vì nếu mất nước là mất chế độ luôn, đừng nói là « Còn Đảng, còn mình ». Công an Nhân dân có câu trên. Nhưng nên nhớ rằng, mất Tổ quốc, thì Đảng cũng mất luôn, mà Đảng mất thì cũng chẳng còn Công an Nhân dân nữa. Cho nên, tôi, những người như chúng tôi, đi biểu tình rất trường kỳ, rất nhẫn nại. Không phải vì chúng tôi muốn sách động, hay muốn làm cái gì to tát, tại vì khả năng của chúng tôi là những người dân thường… Chúng tôi muốn đánh động dư luận trong nước, và kể cả các thành phần cao cấp nhất rằng : phải đứng về phía Nhân dân, đứng về Nhân dân thì mới còn chế độ. »

Nguồn: trích từ Đài Pháp RFI (tựa do BS đặt)

nguồn

Mời đọc thêm:  233. Nguyễn Chí Đức: Họ đã “chơi” đồng chí của họ.

Chiều ngày 2/8, Công an thành phố Hà Nội có thông báo chính thức về kết luận điều tra, xác minh về việc lực lượng an ninh giải quyết việc tập trung của người biểu tình tại Hà Nội vào hôm 17/7.

Đại úy công an tên Minh đứng trên xe đạp liên tục vào mặt một thanh niên đi biểu tình chống Trung Quốc hôm 17-07-2011 tại Hà Nội.

Riêng trong vụ video clip quay lại cảnh anh Nguyễn Chí Đức bị một nhân viên an ninh đạp vào mặt, công an Hà Nội cho biết anh Đức đã khẳng định trong bản tường trình rằng không bị ai đánh, chỉ có sự xô đẩy khi đưa anh Đức lên xe buýt.Công an TP. Hà Nội kết luận “không có căn cứ xác định anh Nguyễn Chí Đức bị lực lượng làm nhiệm vụ đảm bảo an ninh trật tự đánh, đạp khi tham gia biểu tình”.Theo đó, công an thành phố Hà Nội kết luận không có việc công an trấn áp, đàn áp thô bạo hay bắt giữ người biểu tình.

Buồn, phẫn nộ

Sau khi các thông tin trên được đăng tải trên báo Hà Nội Mới, anh Nguyễn Chí Đức, tỏ ra rất buồn và phẫn nộ. Trả lời phỏng vấn của phóng viên Khánh An, anh cho biết:

Nguyễn Chí Đức: Nội dung họ bảo tôi khẳng định không bị đánh là sai. Thực sự tôi đã nói là tôi bị đạp nhưng tôi không xác định ai là người đạp vào mặt tôi. Lúc ấy ở cạnh xe buýt, mình không biết ai đạp cả, bị đạp xong mình rất tá hỏa. Tôi đã nói thế rồi. Nhưng điều này mới quan trọng, lúc ấy làm việc với rất nhiều công an thành phố, viện kiểm sát và với cả giám đốc công ty tôi là bí thư đảng ủy thì tôi đã chỉ mặt tất cả những người công an ở đấy bảo là “Tôi làm việc này là vì Đảng.

Bản thân tôi là đảng viên, tôi làm việc hợp tác với các anh là vì tôi muốn bảo vệ Đảng tại vì tôi không muốn đi quá sự việc”. Nhưng sau sự việc này thì tôi quá buồn. Tôi chả còn gì để mất cả. Họ đã xúc phạm danh dự của tôi, mà họ lại là đồng chí của tôi. Họ đổi trắng thành đen, làm tôi rất buồn. Tôi đã muốn giảm nhẹ sự việc nhưng mà bây giờ họ viết lên báo khẳng định tôi không bị đánh.

Các bạn nên nhớ báo Hà Nội Mới là cơ quan ngôn luận của đảng ủy Hà Nội chứ không phải là một tờ báo bình thuờng, báo giải trí, báo Dân Trí hay VnExpress, những báo đấy đối với tôi không quan trọng nhưng báo Hà Nội Mới, chính nghĩa nó khác hẳn. Tôi rất buồn.

Tôi nói chuyện với một anh công an thành phố, tôi nói với anh là “Các anh làm thế là các anh đẩy em vào đường cùng rồi. Nó làm mất danh dự của em. Cú đạp đối với em không có ý nghĩa gì cả, nhưng các anh làm thế là coi như tất cả họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp cơ quan họ đọc bài báo đấy thì họ nghĩ em là cái gì? Trong khi đó, sự thật vẫn là sự thật”.

Tôi đang rất phẫn nộ, rất buồn. Bố mẹ tôi đã rất phẫn nộ. Lúc đầu tôi giấu sự việc ấy để không cho ai biết. Bố mẹ tôi không biết, tại vì tôi biết bố mẹ tôi xem cái (video clip) đấy là rất phẫn nộ nên tôi giấu. Nhưng có 4 người công an, trong đó có công an phường, công an thành phố, đến nhà tôi thì bố mẹ tôi lúc đầu còn trách móc tôi là tại sao lớn rồi còn đi biểu tình, tại sao ra đấy làm gì cho người ta bắt bớ cho nó khổ mà chả giải quyết được gì cả.

Nhưng sau khi bố mẹ tôi xem phóng sự đấy, bố mẹ tôi rất phẫn nộ và bố tôi nói luôn: “Đây là quân phát xít!”. Tôi rất buồn. Chính bố mẹ tôi muốn kiện nhưng tôi đã giảm nhẹ sự việc, tôi không muốn sự việc đi quá xa, nhưng bây giờ họ đẩy tôi vào thế đường cùng rồi, tại vì báo Hà Nội mới là cơ quan ngôn luận của đảng, thành ủy Hà Nội.

Tôi là một đảng viên. Như vậy, họ đẩy đồng chí của họ ra khỏi tổ chức rồi. Tôi đã là nạn nhân mà bây giờ họ làm như thế thì tôi rất buồn.

Khánh An: Vâng, thưa anh Đức, theo thông tin kết luận điều tra có nhắc đến sự việc anh từ chối đi khám sức khỏe và không đề nghị gì vì không bị thương tích. Việc này là như thế nào?

Nguyễn Chí Đức: Hôm đi làm việc với công an thành phố và với cả lãnh đạo cơ quan tôi nữa thì tôi bảo là tôi bị đạp, còn họ viết nội dung gì thì tôi không biết. Lúc đấy tôi cũng muốn cho xong việc đi. Còn sự việc đi khám bệnh thì thực sự tôi không muốn đi khám vì đó là ban đêm, đi với công an thành phố rồi nhỡ đâu họ làm gì đấy tôi thì sao, tức là tôi phản đối dữ dội là tôi không đi khám.

Một hai hôm sau, cơ quan tôi họ làm cái lệnh điều xuất đi khám thì tôi đi khám thôi. Lúc đầu tôi cũng chống đối tại vì tôi sợ đi khám chỗ này chỗ khác nhỡ đâu có chuyện gì mà họ sắp xếp trước thì sao. Cho nên tôi bảo với người được giao nhiệm vụ mời tôi đi khám là đi khám ở một bệnh viện ngẫu nhiên.

Tôi chọn một bệnh viện ngẫu nhiên là bệnh viện E, tức là không có sự sắp xếp gì cả. Đưa bệnh viện E, họ bảo “Bệnh viện E là bệnh viện gì thế?” vì đáng nhẽ làm ở bệnh viện của công ty. Nhưng tôi bảo “Không, nếu đi bệnh viện của công ty thì tôi không đi khám.

Tôi sẵn sàng bị đuổi việc chứ tôi không đi khám ở bệnh viện”, tại vì tôi phòng trường hợp nhỡ có gì bất trắc xảy ra với tôi thì sao. Tôi đi một mình rất nguy hiểm nên tôi bảo là phải đèo tôi đi vì tôi sợ có vấn đề gì xảy ra. Một người trong cơ quan đèo tôi đi và chọn một bệnh viện ngẫu nhiên để khám sức khỏe, tức là chụp hình đấy.

Gián tiếp phá hoại Đảng

Khánh An: Vâng, như vậy anh có định là sẽ làm gì đối với thông tin đưa ra trên báo chí không?

Nguyễn Chí Đức: Thực ra tôi chỉ làm một người bình thường, ngay cả trong cơ quan tôi cũng chỉ là một công dân bình thường và tôi cũng xác định thế thôi. Mình không muốn mơ mộng vì ở hoàn cảnh thế này, một đất nước như thế này ở mặt bằng thế giới, mình cũng chỉ là người bình thường thôi. Nhưng họ dùng cơ quan ngôn luận chính thức của đảng, thành ủy Hà Nội họ chơi tôi.

Thực sự bây giờ tôi không biết làm gì cả. Ngày mai tôi sẽ lên gặp bí thư đảng ủy để xem thái độ của đồng chí đấy với giám đốc như thế nào. Nếu ủng hộ tôi thì còn khác, còn nếu phủi tay cũng giống như công an thành phố Hà Nội thì có lẽ là tất cả hệ thống chính trị nó đẩy tôi ra khỏi đảng.

Nên nhớ rằng bố mẹ tôi là người Nghệ An, họ hàng tôi là Nghệ An, rất nhiều người theo đảng rồi, từ thời Việt Minh năm 1930, tức là trước khi Hồ Chí Minh về nước, ông nội tôi, anh em ruột của ông nội tôi và rất nhiều đồng chí khác đã theo đảng, theo Việt Minh và họ đã chết trước khi Hồ Chí Minh về nước, nhưng mà họ không có gì phải buồn phiền đó là vì lý tưởng cao đẹp.

Nhưng bây giờ, hệ thống chính trị kết hợp với công an làm như thế này thì tôi rất buồn. Họ đã chính thức đẩy tôi. Nếu mà họ tiếp tục đẩy tôi vào đường cùng thì tôi cũng chả còn gì để mất cả tại vì họ đã dùng báo chính thống để họ “chơi” đồng chí của họ. Thực sự là họ đã “chơi” một đồng chí của họ chứ không phải là “chơi” một công dân nữa.
Khánh An: Thưa anh, có thông tin cho rằng anh công an tên Minh, người đã đạp vào mặt anh, đã bị tạm đình chỉ công tác…

Nguyễn Chí Đức:  Thực sự tôi không quan tâm tên Minh là ai, tôi không quan tâm đến bất kỳ lãnh đạo công an thành phố là ai vì sau sự việc đấy, tôi vẫn muốn tôi chỉ là người bình thường thôi. Nói thật là tôi bất đắc dĩ phải nổi tiếng.

Có rất nhiều người đến thăm, công an rồi tự nhiên cơ quan đoàn thể họ cứ gặp tôi là họ nói. Hàng xóm họ biết tôi, họ quý mến tôi thì họ hỏi chuyện kiểu khác, nhưng công an thành phố họ gặp tôi là với một thái độ khác, mặc dù họ rất mềm mỏng, ôn tồn nhưng mà tôi hiểu là họ muốn biết thái độ của tôi.

Ngay cả sáng nay cũng có người hỏi tôi là có ra chỗ Cù Huy Hà Vũ không, nhưng tôi chả quan tâm vụ đấy. Chỉ đến chiều tôi đi làm thì tôi có gặp một số anh em vì bị cấm đường, trên đường về đi làm thì phải qua đấy, thấy bị cấm đường thì nhân tiện có mấy người bạn cùng đi biểu tình với tôi đang ở đấy thì gặp thôi.

Khánh An: Anh nói rằng sau sự kiện báo Hà Nội Mới đăng thông tin lên thì nó đã làm cho anh rất buồn, rất bức xúc. Như vậy sự kiện này có làm thay đổi nhận định của anh không?

Nguyễn Chí Đức: Tôi có một nhận định là chính công an nhân dân là người gián tiếp phá hoại Đảng Cộng Sản, chứ không phải là những người biểu tình, tại vì họ đổi trắng thành đen. Họ làm sự việc thành ra bây giờ dựng đứng tôi rồi đây này. Lúc tường trình tôi bảo là tôi bị đạp, các anh muốn viết là va chạm gì đấy nhưng tôi là tôi bị đạp. Bản thân tôi là đã đứng xa cách đoàn biểu tình tới 30 met rồi, tôi cảnh giác tại vì lần trước tôi đã bị bắt rồi, tôi không muốn bị bắt, không phải là tôi sợ nhưng tôi cũng chả muốn an ninh chú ý đến tôi nên tôi đã đứng rất xa rồi, họ còn chỉ đạo bắt tôi. Tôi đang đi trên vỉa hè.

Hôm nay tôi nói thẳng ra vì sự việc đã ra như thế. Báo Hà Nội Mới đăng như thế này là một đòn rất phũ phàng với tôi. Mai mốt những bài báo này là báo in, báo giấy rồi bạn bè, gia đình, đồng nghiệp của tôi họ có thể không đọc báo trên mạng, blog nhưng họ báo ấy thì chết tôi rồi.

Tôi làm sao thanh minh được? Báo chính thống mà. Thanh minh cũng chả làm gì cả, mà tôi cũng không cần thanh minh nữa. Tôi chỉ quan tâm là những người đi biểu tình với tôi họ vẫn còn tin tôi, đó là điều đáng mừng đối với tôi. Tôi trân trọng cái đấy. Đó là những người thực việc thực. Gia đình, bạn bè, anh em, họ tin tôi là được. Những người bạn đi biểu tình, tôi không bao giờ phản bội họ.

Tôi đã đi biểu tình và tổng cộng bị bắt 3 lần rồi, chả lẽ tôi lại đi bán đứng họ, thế là tôi tự sỉ nhục tôi. Bán đứng những người đi biểu tình à? Không bao giờ! Tôi có bị làm sao thì cũng không bao giờ phản bội họ.

Khánh An: Vâng, cám ơn anh rất nhiều đã dành thời gian cho đài. Kính chúc anh mọi sự an lành và mong là…

Nguyễn Chí Đức: Tôi nghĩ là không an lành đâu. Sau sự kiện này là không an lành với tôi nhưng nói chung là tôi cũng không sợ nữa vì tôi quá phẫn nộ đi. Báo Hà Nội Mới là cơ quan ngôn luận của đảng mà họ “chơi” đồng chí của mình.

Tôi là nạn nhân mà bây giờ họ dựng đứng tôi hóa ra tôi là người dối trá, trả lời phỏng vấn báo này báo nọ là dối trá, bây giờ là dối trá rồi sau này họ bảo tôi vu khống thì chết dở tôi. Đã đến nước này rồi thì tôi cũng chả cần nữa, tôi không quan tâm.

Khánh An: Dạ vâng, cám ơn anh rất nhiều.

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Biểu Tình và Lập Hội, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Hậu ý cuộc bắt giữ ngày 21/08/2011

Posted by hoangtran204 trên 23/08/2011

Trong cuộc biểu tình ngày chủ nhật 21-8-2011,

– Công an Việt Nam bắt 50 người biểu tình chống Trung Quốc – (VOA).

– Tám người tham gia biểu tình ở Hà Nội phản đối Trung Quốc bị giam giữ  – (RFI)

Hậu ý cuộc bắt giữ ngày 21/08/2011

Tác giả Phạm Hồng Sơn

Hồi còn học phổ thông và cả khi học đại học, khi học về giai đoạn lịch sử của Việt Nam từ 1956-1975, chúng tôi luôn được dạy rằng chính quyền Việt Nam Cộng Hòa là của những kẻ “ngụy quyền bán nước”, hoặc “quân tay sai, bán nước” cho “kẻ xâm lược Mỹ”. Nhiều hình ảnh và phim ảnh minh họa cho các bài học đó bao giờ cũng có những cuộc biểu tình, tuần hành nườm nượp người đi ngay giữa các đường phố của thủ đô Hà Nội mến yêu, với những khẩu hiệu, băng-đơ-rôn rất to: “Đả đảo bè lũ tay sai bán nước”, “Đả đảo quân xâm lược”.

Nhưng sau này khi tự tìm hiểu thêm thì chúng tôi không thấy một tư liệu hay một nguồn tin nào cho thấy Việt Nam Cộng Hòa “quân tay sai bán nước” đã ký hiệp định hay đàm phán gì với Mỹ hay với bất kỳ quốc gia nào dẫn đến để mất lãnh thổ, lãnh hải của Tổ quốc. Ngược lại, các tư liệu còn cho thấy chính quyền Việt Nam Cộng Hòa còn thể hiện một lập trường dứt khoát, cương quyết trong việc phản đối và bảo vệ Hoàng Sa khi Trung Quốc cộng sản của Mao Trạch Đông tấn công chiếm Hoàng Sa năm 1974.

Thời còn sinh viên non nớt đó nhiều đứa chúng tôi, những người có bà con sống ở miền Nam trước 1975, cũng thấy một điều rất lạ là “ngụy quyền bán nước” không bao giờ để ảnh của tổng thống Mỹ được treo cạnh ảnh của tổng thống “ngụy quyền” trong các công sở. Đó là vài chuyện vụn vặt của khoảng vài chục và nhiều năm về trước.

Từ đầu tháng Sáu năm 2011 đến nay, ở giữa thủ đô Hà Nội cũng có các cuộc biểu tình với nhiều khẩu hiệu, băng-đơ-rôn rất to, với thiết kế, màu sắc rất bắt mắt, ấn tượng để phản đối, đả đảo quân xâm lược Trung Quốc, nhưng tuyệt không có một chữ nào nói đến từ “bán nước” hay “đả đảo bè lũ tay sai bán nước”. Thậm chí còn có nhiều khẩu hiệu, biểu ngữ ca ngợi, trích dẫn lời nói, hình ảnh của các vị lãnh tụ, lãnh đạo của nhà nước, của chế độ hiện nay

– một nhà nước, một chế độ đã có những công hàm đặc biệt như Công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1958, có những hiệp định đặc biệt với Trung Quốc như Hiệp ước Biên giới năm 1999 và Hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ năm 2000, có những so sánh hình tượng bất hủ về mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc là “Mối tình thắm thiết đơm hoa vừa là đồng chí, vừa là anh em” và biết bao những thỏa thuận đặc biệt khác với Trung Quốc mà nhiều lão thành cách mạng cũng đã phải lên tiếng đòi bạch hóa hay phản đối.

Chúng tôi thầm nghĩ phải chăng những người biểu tình chống quân xâm lược Trung Quốc vừa qua lại mắc sai lầm, ấu trĩ như thời trước, chỉ có khác là ngày trước nhiều người đã đả đảo lầm người yêu nước là kẻ bán nước, còn nay thì ngược lại, quên mất kẻ bán nước?

Đó là điều rất có thể vì con người là một thực thể có khả năng mắc sai lầm (fallible creature). Nhưng cũng rất có thể chính chúng tôi lại mới là kẻ sai lầm, cứ đinh ninh rằng những người cầm quyền rất yêu nước của chế độ này là kẻ bán nước, hoặc là kẻ đồng lõa với quân Trung Quốc xâm lược.
Nhưng liệu những người tham gia, trợ giúp biểu tình chống Trung Quốc xâm lược vào ngày hôm qua (21/08/2011) vẫn đang bị giam cầm ở Hỏa Lò (hay ở Mỹ Đình) và những gia đình của họ, những người ủng hộ, yêu mến, kính trọng họ có đồng ý rằng chúng tôi là kẻ sai lầm như vậy hay không? Chắc phải chờ đến lúc tất cả những người biểu tình yêu nước đó bước chân ra khỏi nhà tù thì mới biết được.
Phạm Hồng Sơn
21:30 22/08/2011

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Biểu Tình và Lập Hội, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Trong khi ngoài Hà Nội biểu tình chống Trung Quốc xâm chiếm đảo Hoàng Sa và Trường Sa, thì ở Đà Lạt, phiên bản của Vạn Lý Trường Thành đã được Công ty Cổ Phần Du lịch Thành Ngọc xây xong cách đây…10 năm!

Posted by hoangtran204 trên 22/08/2011

Ai là người đã đứng đàng sau và hổ trợ cho Công ty Cổ phần  Du lịch Thành Ngọc thuê 50 năm miếng đất 120 000 mét vuông nầy?  “Từ năm 2003, khu đồi rộng 12 ha (= 12 mẫu) vốn thuộc sở hữu Nhà nước này được giao cho Công ty CP Du lịch Thành Ngọc thuê thời hạn 50 năm để nâng cấp thành một khu du lịch lớn,”

Cho thuê đất 50 năm ! Thường là chỉ có 1 công ty nước ngoài mới được quyền thuê dài hạn như vậy. Trung Quốc?

Ai đứng tên trong Hội đồng quản trị của Công Ty Du Lịch Thành Ngọc?

Các điểm đáng chú ý trong bài báo:

“Phóng viên hỏi:

–  Sao có thể chễm chệ phiên bản ngoại lai như thế tại một khu du lịch ở “Thiên đường du lịch Đà Lạt”, thưa ông ?

Giám đốc Sở Văn hoá-Thể thao-Du lịch Lâm Đồng Nguyễn Văn Hương: Không phải ở thời điểm hiện tại xuất hiện công trình  này. Nó đã tồn tại lâu nay, từ gần 10 năm nay.

– Chúng tôi biết ông về lãnh đạo sở mới ba tháng nay. Nhưng hỏi thật, nếu hiện tại có một công trình như thế ở một khu du lịch nào đó trên địa bàn, trình lên sở VH-TT-DL ông có cho phép xây ?

– Nếu là anh (phóng viên), anh có chấp thuận?

Lãnh đạo Sở Xây Dựng Lâm Đồng, tân trưởng Phòng Quản lý Qui hoạch – Xây dựng của sở này, Kiến trúc sư Trần Đức Lộc, cho biết: “Nơi đã mọc lên công trình “Vạn Lý Trường Thành” kia, theo qui hoạch tổng thể mà sở nắm, chỉ cho là đường đi nội bộ nhỏ, không được xây dựng lớn”.

– Nghĩa là công trình bằng đá hoành tráng, đồ sộ kia mọc lên, không có phép tắc, cất “chui” ? Phóng viên hỏi.
Ông Lộc không nói thẳng, chỉ bóng gió rằng nguyên tắc là: khi thực hiện (chủ đầu tư) qui hoạch tổng thể, nếu có điều chỉnh trong việc thiết kế hay xây dựng thì phải xin chủ trương, và được cơ quan có thẩm quyền thẩm định, xem xét lại. Nhưng ở dự án khu lịch Đồi Mộng Mơ việc thẩm  định lại bản điều chỉnh thiết kế/xây dựng không có, tức “Sở không được biết đến có một công trình “Vạn Lý Trường Thành” như kia ra đời”!

——

Sốc với “Vạn Lý Trường Thành”… Đà Lạt

Thứ Ba, 16/08/2011 14:12

“Vạn Lý Trường Thành” là công trình kiến trúc nằm chính giữa, là tâm điểm, gây chú ý và đồ sộ nhất trong khu du lịch Đồi Mộng Mơ ở phố núi Đà Lạt – Lâm Đồng

Khi bước vào một khu du lịch nào đó, thường người ta tìm một cảm giác an lành, thư giãn, trút bỏ phiền muộn, nhất là trước thiên nhiên luôn tinh khiết và lãng mạn như phố núi Đà Lạt. Nhưng, nhu cầu bình thường kia chưa chắc mọi du khách đều có được khi mua tấm vé 30.000 đồng để vào khu du lịch có tên “Đồi Mộng Mơ”. Chính vị Giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao và Du Lịch Lâm Đồng Nguyễn Văn Hương cũng băn khoăn: “Liệu có mơ mộng được ở Đồi Mộng Mơ?”.
Khu du lịch Đồi Mộng Mơ vốn là công trình thuỷ lợi chính yếu được xây dựng từ năm 1978 để phục vụ tưới tiêu cho những khoảnh đồi trồng lơghim của nhà vườn ở bên dưới thuộc ấp Đa Thiện. Sau đó, năm 1992, người ta cho đắp tạc một con rồng lớn bằng bê tông cốt thép để phun nước tạo cảnh quan và khu du lịch Hồ Rồng ra đời từ đấy.
Từ năm 2003, khu đồi rộng 12 ha vốn thuộc sở hữu Nhà nước này được giao cho Công ty CP Du lịch Thành Ngọc thuê thời hạn 50 năm để nâng cấp thành một khu du lịch lớn, với tên gọi mới là Đồi Mộng Mơ và đi vào hoạt động độ cuối năm.
“Tự hào” về hình ảnh bảo vệ biên cương của nước khác!
Bên cạnh vài “sản phẩm” du lịch khác, hạng mục “Vạn Lý Trường Thành” là công trình kiến trúc nằm chính giữa, là tâm điểm, gây chú ý và đồ sộ nhất ở khu du lịch Đồi Mộng Mơ. Một khối lượng đá granite khổng lồ được đưa về để xây nên đoạn trường thành phiên bản trích nguyên mẫu từ Vạn Lý Trường Thành của nước láng giềng Trung Quốc, với vẻ hoành tráng đáng nể: vắt từ trên đỉnh đồi xuống thung lũng, từ ngọn đồi này sang ngọn đồi kia, với chiều dài đến 700 m.
Du khách vào Đồi Mộng Mơ muốn lên xuống buộc phải bước trên Vạn Lý Trường Thành.
Ở đầu cửa vào hai đầu thành, được khắc dòng chữ đầy “tự hào” về công trình thành luỹ ngăn chống ngoại xâm bảo vệ tổ quốc này của người Hán bên Trung Quốc xa xưa trước các dân tộc du mục bên ngoài (từ thế kỷ thứ V trước Công nguyên đến thế kỷ 16): “Bất đáo Trường thành phi hảo hán”. Trên đoạn phiên bản trường thành, cũng có các ải (tháp canh) được xây nghiêm túc, bài bản, tỉ mỉ, với kiến trúc y chang mẫu thành bên Trung Hoa.
Trên các tháp canh là hình ảnh quân binh nhà Tần (triều đại góp phần quan trọng hoàn thiện Vạn Lý Trường Thành của Trung Hoa) oai vệ cầm đao kiếm đứng canh cẩn mật. Nơi bãi cỏ ở sườn đồi bên dưới còn bày một thế trận chiến binh, với vô số tượng quân binh, dũng tướng nhà Tần đang luyện tập, cầm quân, với hừng hừng gươm giáo, nón sắt, áo da, ngựa… trên mình được đúc bằng bê tông.
Nếu ngồi ở Đồi  Mộng Mơ, ta sẽ nhận ra những dòng người đông đặc đi dạo chơi trên phiên bản Vạn Lý Trường Thành kia, vào những kỳ quốc lễ, hay vụ du lịch hè…, vì lối đi xuống bên dưới của khu du lịch chỉ duy nhất theo trường thành này. Điều kỳ lạ là ở đồi Mộng Mơ chỉ duy nhất có kỳ quan thế giới Vạn Lý Trường Thành nói trên, mà không có bất kỳ quan kiến trúc thế giới nào khác cho dù của Việt Nam hay các nước Âu, Mỹ, Phi, Á.
Để phụ hoạ cho bản sắc văn hoá thời phong kiến xa lắc của Trung Hoa, bên trên cổng vào “Vạn Lý Trường Thành” còn có khu người ta cho du khách thuê trang phục chốn hoàng cung nhà Tần, nhà Minh, nhà Thanh với giá 20.000 đồng/bộ cho một lần mặc vào chụp hình lưu niệm.
Nếu muốn thuê kiệu của vua quan của các “triều đình” này thì thêm 5.000 đồng cho một lần ngồi lên. Và kỳ dị hơn, quảng bá  đậm đặc hơn cho văn hoá nước bạn, nơi đầu cổng vào khu du lịch này, người ta hình thành một cây “Tình yêu & Tài lộc” theo đặc trưng văn hoá Hán và bán cho du khách một đôi mảnh vải màu đỏ và trắng với giá 10.000 đồng để du khách viết ước nguyện rồi ném lên cây…
Giám đốc khu du lịch Đồi Mộng Mơ “né” khi phóng viên đề cập đến công trình “Vạn Lý Trường Thành”. Thế là phóng viên đã gặp và hỏi ông Trần Mến – Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty CP Du lịch Thành Ngọc, đơn vị chủ quản Đồi Mộng Mơ, cũng là một người gắn bó và am tường Đồi Mộng Mơ từ ngày đầu ra đời.
Thưa ông, sao lại xây khá nghiêm túc và kính cẩn phiên bản Vạn Lý Trường Thành ở TP Đà Lạt vốn là xứ sở du lịch nổi tiếng, đầy tự hào của người Việt Nam, nơi mà cả lịch sử xưa nay của nó hoàn toàn “vô nhiễm” trước Văn hoá Trung Hoa, và nếu có ảnh hưởng thì xứ này ảnh hưởng chút ít đô thị “Tây”, không gian văn hoá Tây, vì người Pháp khai lập ra TP Đà Lạt ?Ông Trần Mến: Tiện địa hình đồi dốc thì chúng tôi xây thôi.
Nhưng đó là tâm điểm, công trình kiến trúc có linh hồn chủ đạo của Đồi Mộng Mơ?
– Đó là cảm nhận của mọi người, tuỳ; chứ chúng tôi không nhằm thế. Chúng tôi không nghĩ ngợi “xa” vậy đâu. Cứ nghĩ tạo ra cái… đường đi lại thôi!
Nhưng đó là công trình niềm tự hào bảo vệ tổ quốc của người Trung Hoa, dân tộc khác, nước khác ?- Nó là kỳ quan thế giới thì chúng tôi xây, phiên bản, để làm du lịch. Và cũng chẳng có luật pháp nào cấm chúng tôi không được xây chép một kỳ quan thế giới như thế đâu.
Thưa ông, sao không là thành nhà Hồ, thành cổ Loa, thành Thăng Long, kinh thành Huế, thành Sơn Tây, thành Gia Định, và “lực lượng” quân binh hiện diện ở Đồi Mộng Mơ không là danh tướng, chiến binh mang hồn nước mình, của dân tộc Việt Nam ta, như Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung…,  hay Quân đội Nhân dân Việt Nam?
…Thôi, tôi bận đi họp rồi!Phóng viên bám tiếp để phỏng vấn thêm nhưng vừa đi, ông Mến vừa nài nỉ đừng nêu lên báo chí: “Từ từ chúng tôi sẽ xem xét lại chuyện ở công trình ấy”.
Tự tình dân tộc, và sự tổn thương?
Rảo bước trên tường thành, ai có niềm yêu quê xứ, hiểu được nỗi khốn khổ của cha ông ở những thế kỷ phong kiến Bắc thuộc và nhạy cảm một chút thôi, sẽ cảm giác về một sự nằng nặng.
Trong lòng những người Việt lớn tuổi cũng lẫn lộn nghĩ suy khi bước trên “Vạn Lý Trường Thành”
Một số bác hưu trí theo đoàn tham quan dành cho người có công của tỉnh Bến Tre do Sở LĐ-TB-XH tỉnh này tổ chức tham quan Đà Lạt không cho phóng viên nêu tên cụ thể nhưng than vãn: “Sao người ta có thể tự hào về công trình chống xâm lược, bảo vệ đất nước của một nước khác nhỉ?!”.
Sinh viên Nguyễn Thị Phương Thảo, năm thứ hai Khoa Đông Phương, Trường ĐH. Đà Lạt: “Chẳng lẽ người ta bế tắc trong việc nghĩ ra sản phẩm phục vụ du lịch đến mức phải làm đau lòng bao người khác thế!”.
Một nhóm sinh viên khác của ĐH.Đà Lạt khi thấy tôi phỏng vấn du khách về “Vạn Lý Trường Thành” liền đeo bám theo để được lên tiếng. Sinh viên Phan Thành Nam, Khoa Công nghệ thông tin, khoá 34, đến từ Đắk Nông: “Việt Nam thiếu gì những thời kỳ hào hùng, chiến binh dũng liệt, sao người ta đổ tiền để tác tượng binh lính phong kiến nước khác làm cách thu hút du khách nhỉ, ngay tại nước mình! Tự hào chuyện của nước khác liệu có “vô duyên” (?), và nếu chính họ đến đây xem sẽ thấy chúng ta (người Việt Nam) thật… tội nghiệp cho ta quá!.
Thành Nam còn bảo rằng: “Đó là chưa nói, cho dù thế giới có xếp nó là di sản thì bao nhiêu triệu người lầm than, bần hàn cơ cực đã bỏ mạng oan nghiệt khi làm nên Vạn Lý Trường Thành đó, vào cái thời không có máy móc, cơ khí”. Thành Nam cho rằng nếu anh có tiền, là doanh nghiệp, chủ đầu tư ở đây, anh sẽ tạc quân binh của Trần Quốc Tuấn, Nguyễn Trãi, hay Nguyện Huệ… cho cô bác đến xem, chắc chắn cũng lạ, bán được vé. Thành Nam nêu chính kiến: “Tự hào đúng chỗ, đúng xuất thân, để khả dĩ tự hào”.
Cô gái đang đi cùng người yêu vào Đồi Mộng Mơ nhưng chọn cách ngồi trên cỏ chơi mà không muốn thành “hảo hán”, là nhân viên du lịch của resort Phương Nam ở Bình Dương tên Hồ Thị Thanh Huệ nhẹ nhàng: “Làm chi vậy không biết! Người ta đi xem Vạn Lý Trường Thành là xem, thưởng thức cái bạc phếch của quá khứ, màu thời gian, hơi thở thuở xa xưa nơi từng viên đá, lối đi, tường thành của di tích thật nào đó, tức phải đến tận nơi “đẻ” ra cái đó, chứ ai cảm nhận được gì từ cái “tường thành photocopy” này mà hồn nhiên xây tỉnh rụi thế!”.
Thanh Huệ bảo nếu muốn trân quí  kỳ quan văn hoá  của nhân loại thì phải là tập hợp những kỳ quan của nhiều nền văn minh, ở mọi nước, nhiều châu lục và làm mô hình nhỏ thôi, thì mới là “qui tụ” tinh hoa văn hoá để giới thiệu.
Còn anh Willy Nativel, người Paris – Pháp, như tiếc nuối: “Tôi đi du lịch khắp Việt Nam rồi, hiểu về Việt Nam cũng khá, tôi thấy đất nước các bạn di sản văn hoá độc đáo riêng có quá nhiều, sao không mô phỏng cái gì đó của mình để thu hút khách thập phương mà mô phỏng cái của người khác? Khách đến Việt Nam du lịch là để “biết” về Việt Nam, còn muốn biết thứ gì của nước khác họ sẽ đến nước đó”.
Hoạ sĩ Hoàng Anh ở Đà Lạt  bảo xây “Vạn Lý Trường Thành” kiểu Đồi Mộng Mơ là “…mê muội, xuẩn dại, và dở hơi!”. Nhà giáo Nguyễn Văn Chức ở Trường ĐH.Đà Lạt bảo ông thấy “hơi xấu hổ, ngộ nghĩnh. Ai làm thế bao giờ!”.
Nhà giáo này còn trần tình là hai lần vì chiều con trẻ mà đưa vào đó cho biết nhưng khi nhìn trường thành kia là thấy “mình bị xúc phạm, tổn thương… tự tình dân tộc”. Ông nói rằng hai cháu bé nhà khi đã lớn hơn chút, gần đây đã bảo: “Bố đừng đưa con vô đó- Đồi Mộng Mơ- nữa. Con thấy họ đưa mấy con vật bị tật nguyền ra để cho con người thưởng thức, bán vé… mà đau đớn, vì sao cũng là kẻ tật nguyền, người hay thú đều là động vật như nhau (Đồi Mộng Mơ có một khu chuyên đưa dạng thú vật này ra cho khách xem-NV)!”.
Nhà chức trách nói gì ?
Nhà nghiên cứu văn hoá nổi tiếng ở Đà Lạt Nguyễn Hữu Tranh bảo một công trình như “Vạn Lý Trường Thành” ở Đồi Mộng Mơ chắc chắn sẽ gây sốc cho du khách Việt. Ông bảo với khách Âu, Nhật, Mỹ khi nhìn sẽ thấy “thật ngộ nghĩnh”, nhưng người Việt khó mà không gợi những tự tình dân tộc, niềm đau sâu kín.
Ông cho rằng gọi là phiên bản nhưng thật ra công trình này ở Đồi Mộng Mơ quá đồ sộ, uy nghi, tôn vinh thật sự Vạn Lý Trường Thành bên Trung Quốc; sự đồ sộ đã che chiếm không gian nhiều, phá vỡ giá trị êm ái của rừng thông quá lớn. “Tôi cho rằng một công trình lịch sử, đơn chiếc là một kỳ quan chống ngoại xâm của một nước khác như thế nó không cần thiết xuất hiện ở Đà Lạt và không ý nghĩa. Nói chung “hơi kỳ”… khi nó có thể xuất hiện!”- ông Tranh lập luận.
Quân binh nhà Tần canh giữ quan ải của “Vạn Lý Trường Thành”
Ông Tranh bảo chính ông cũng bị tổn thương khi nhìn tường thành cùng những quân binh phong kiến Trung Hoa đứng canh gác trên đó. Ông nói, đã là khu du lịch là nơi công cộng, vì vậy bất luận thế nào sản phẩm du lịch cũng phải hấp dẫn nhưng cần thiết phải có trách nhiệm là mang tính văn hoá, tính giáo dục trước hết cho chính xứ sở đó. Ông Tranh gợi ý: “Sao không mô phỏng trận bãi cọc của Ngô Quyền, Trần Quốc Tuấn ở sông Bạch Đằng, hay đội quân nông dân thần tốc của Quang Trung-Nguyễn Huệ và chiến trận huyền thoại Ngọc Hồi – Đống Đa…?”.-  Sao có thể chễm chệ phiên bản ngoại lai như thế tại một khu du lịch ở “Thiên đường du lịch Đà Lạt”, thưa ông ?Giám đốc Sở Văn hoá-Thể thao-Du lịch Lâm Đồng Nguyễn Văn Hương: Không phải ở thời điểm hiện tại xuất hiện công trình  này. Nó đã tồn tại lâu nay, từ gần 10 năm nay.
– Chúng tôi biết ông về lãnh đạo sở mới ba tháng nay. Nhưng hỏi thật, nếu hiện tại có một công trình như thế ở một khu du lịch nào đó trên địa bàn, trình lên sở VH-TT-DL ông có cho phép xây ?- Nếu là anh (phóng viên), anh có chấp thuận?Ông Hương nói rằng, đó (“Vạn Lý Trường Thành” ở Đồi Mộng Mơ) là “sản phẩm” của quá khứ, lỡ rồi. “Tôi nghĩ “sản phẩm” du lịch thông minh chỉ có thể là những sản phẩm phù hợp với không gian thiên nhiên nơi đó, địa danh, văn hoá nơi đó, tâm lý/tình cảm cộng đồng ở đó, mới bền vững, khách đến thú vị, đi luyến tiếc, có khả năng trở lại nhiều lần. Nên với Đà Lạt, sự hấp dẫn phù hợp chỉ là sản phẩm làm gia tăng giá trị thiên nhiên, mềm mại, thanh tao, thân thuộc… Còn ở công trình “Vạn Lý Trường Thành” kia, tôi nghĩ, có thể nhà đầu tư đã quá chủ quan khi nghĩ ra một “sản phẩm” như thế, chứ chưa chắc họ cố ý. Đã gọi là Đồi Mộng Mơ thì làm sao để bước vào đó con người ta có thể… mộng mơ kia chứ !”.
–  Với tư cách đứng đầu ngành văn hoá và du lịch của địa phương, ông sẽ phải lèo lái “cục gân” Vạn Lý… kia ra sao?- Tôi sẽ trực tiếp làm việc với họ; phân tích thiệt hơn, gợi ý cho họ vỡ ra, tự thấy sự cần thiết, lợi ích lâu dài, để đi đến phải khắc phục sao cho phù hợp với đặc thù Đà Lạt, lòng người. Kỳ quan kiểu đó… hơi kỳ !
Ông Hương cho hay sở này vừa có văn bản yêu cầu Công ty CP Du lịch Thành Ngọc báo cáo rõ ràng toàn bộ “hồ sơ”, quá trình ra đời, xây dựng, và cả “quan điểm”… khi tạo ra phiên bản Vạn Lý Trường Thành kia, trong thời hạn 5 ngày.
Tuy nhiên, khi tìm gặp lãnh đạo Sở Xây Dựng Lâm Đồng, tân trưởng Phòng Quản lý Qui hoạch – Xây dựng của sở này, Kiến trúc sư Trần Đức Lộc, cho biết: “Nơi đã mọc lên công trình “Vạn Lý Trường Thành” kia, theo qui hoạch tổng thể mà sở nắm chỉ cho là đường đi nội bộ nhỏ, không được xây dựng lớn”.
– Nghĩa là công trình bằng đá hoành tráng, đồ sộ kia mọc lên, không có phép tắc, cất “chui” ?
Ông Lộc không nói thẳng, chỉ bóng gió rằng nguyên tắc là: khi thực hiện (chủ đầu tư) qui hoạch tổng thể, nếu có điều chỉnh trong việc thiết kế hay xây dựng thì phải xin chủ trương, và được cơ quan có thẩm quyền thẩm định, xem xét lại. Nhưng ở dự án khu lịch Đồi Mộng Mơ việc thẩm  định lại bản điều chỉnh thiết kế/xây dựng không có, tức “Sở không được biết đến có một công trình “Vạn Lý Trường Thành” như kia ra đời”!
Lẫn lộn nhiều suy nghĩ trong những người trẻ đi qua “Vạn Lý Trường Thành” ở Đồi Mộng Mơ
Một góc khu vực bầy quân binh phong kiến nhà Tần của Trung Hoa
Theo Nguyễn Hàng Tình (Lâm Đồng Online)

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm | Leave a Comment »

Tường thuật tại Hà Nội, sáng 21-08-2011

Posted by hoangtran204 trên 21/08/2011

Về tình hình “chấp hành” bản Thông báo không số không người ký, được cho là vi hiến, trái luật của UBND  Thành phố Hà Nội…

nguồn

Một phản hồi của độc giả gửi lúc 1h43′ sáng 21-08-2011: “Bên DLB không thể gửi còm được, khẩn thiết thông báo anh em dù chỉ còn vài giờ:Tôi mới được anh bạn thân làm bên an ninh cho biết, sáng nay có một cuộc họp tuyệt mật do Thành ủy HN chủ trì. Các thành phần tham gia gồm Sở CA HN, Quân khu Thủ Đô (đại diện tăng thiết giáp và đặc nhiệm dù cùng dự), An ninh, Tuyên giáo, PCCC, 1 đại biểu Đảng ủy Sở Y tế HN. Có chủ trương đàn áp mạnh nếu cần thiết (khi chỉ thị trực tiếp từ BCT đến người có trách nhiệm của Hà Nội) nhưng tuyệt đối tránh gây thương vong.

Các công cụ cho phép dùng là dùi cui, hơi cay, vòi rồng, đạn cao su. Cuộc họp có nhắc rút kinh nghiệm vụ đạp mặt vì cho là không cần thiết, gây ảnh hưởng xấu. Có một xe tăng được đưa từ Ba Vì về ém trong khuôn viên Nhà khách Bộ QP số 1 Phạm Ngũ Lão (mang tính chất đe dọa). Lữ đoàn dù đặc nhiệm bảo vệ TW được quán triệt tình hình từ 1 tháng nay và được đặt trong tình trạng khẩn cấp.

Vội báo cho anh em chúng ta biết đề phòng. Đã dấn thân vì Tổ Quốc là chấp nhận thôi. Không tài nào chợp mắt nổi. Mong trời sáng mau để chúng ta bên nhau. Tổ Quốc Việt Nam anh hùng và bi thương không thể mất. Đả đảo Trung Cộng xâm lược!”

6h00’: Mấy hôm nay Hà Nội có mưa về đêm, hiện vẫn mưa lác đác. Dạo một vòng quanh tòa Đại sứ Trung Quốc và Bờ Hồ, tình hình trái ngược với các Chủ Nhật trước, trong khi quanh tòa Đại sứ Trung Quốc vẫn im ắng, chưa thấy bóng công an, cảnh sát nào, …

Mới có 3 cái rào chắn núp sẵn sau gốc cây

Tội nghiệp cụ Lê, bị biển cấm rào chắn vứt lỏng chỏng sẵn từ tối qua trước lối đi


…. thì quanh Hồ Gươm đã có rất sớm xe tải mui kín của cảnh sát bảo vệ (không phải cảnh sát cơ động) đang đi rải quân khắp các phố Lê Lai, Ngô Quyền, Tràng Tiền, Đinh Tiên Hoàng và vẫn như thường lệ là xe gắn loa phóng thanh của công an phường  …

Đặc biệt chưa từng có: Trước khuôn viên tượng Lý Thái Tổ, tượng đài Cảm tử, tòa nhà Hàm Cá Mập và Nhà hát Lớn, đều được dựng sẵn sân khấu ca nhạc ngoài trời từ đêm qua, có lẽ để mời những người biểu tình lên sân khấu “trình diễn ca nhạc” chăng!? Ha ha!Log Out Còn nói theo ngôn ngữ tư bổn thì nghe chừng sẽ có kế hoạch “phản biểu tình”.

6h30′ – Trời mưa nhiều hơn, Ổng khóc cho cả quan, quân, dân Việt, chỉ vì tụi Khựa gây hấn mà giờ làm khổ nhau? Tội cho mấy chú công an đang núp mưa, mấy thợ đang ráp sân khấu, mấy giàn loa ướt nhèm … Hy vọng âm thanh xập xình của phường bát âm trái gió trở trời nầy sẽ át tiếng hô khẩu hiệu yêu nước?

6h45′ – Các chuyên gia kỹ thuật ướt như chuột lột của mấy phường bát âm đang thử ì ùng nghe khá ấn tượng … Hình dung chút nữa, cả Hồ Gươm sẽ tựa như cái ao làng khổng lồ, dưới trời mưa, tiếng oàm oạp như ếch nhái ễnh ương rất vui tai …  Một cuộc “phản biểu tình” quê mùa đang được chuẩn bị để đối mặt với cuộc biểu tình đầy chất lịch lãm Hà Thành … “Vô chiêu thắng hữu chiêu”, sự đời ai mà biết được.

7h – Các ca sĩ, vũ công cấp phường chắc còn chưa tỉnh giấc, thôi thì ta mở nhạc xập xình phục vụ bà con qua lại dưới trời mưa. Chỉ lo cho cụ rùa đang dưỡng bệnh, coi chừng nghe ba thứ nầy là bịnh nặng thêm.

7h30′ – Những bóng áo xanh của các nam nữ Đoàn Thanh niên CSHCM lượn quanh Bờ Hồ. Vậy là đã rõ kế hoạch. Thêm một chiếc xe của Đài truyền hình Hà Nội chạy qua. Chắc chỉ quay phim về rồi phát lại, chứ truyền trực tiếp … rất nguy hiểm.

Có cả ghế ngồi cho các quan khách đội mưa nghe … “phường tuồng”?

Hai bọc trắng không phải tượng bác đâu nha, loa khủng đó. Ưở … mà mấy cháu đoàn viên nầy được huấn luyện kỹ chưa ta? Chớ lỡ nó bị “phản tuyên truyền”, cũng tham gia luôn vô đoàn biểu tình yêu nước thì sao?

Xe “nghe” sóng di động? Ráng nghe kỹ coi có tụi Việt Tân chỉ đạo không, nha các em. Chớ hai tháng qua không phát hiện ra là ẹ quá

7h45′ – Trời vẫn mưa … Quanh tòa Đại sứ Trung Quốc đã có nhiều công an, cả một xe bus chực sẵn

Thương quá các vũ công “cây nhà lá vườn”, đội mưa dợt trước cho thành thục để chút trình diễn cho quan khách

Hệ thống loa công cộng vừa đảm bảo phủ … tiếng khắp quanh hồ, khi âm nhạc, khi lời nhắc nhở về các “thế lực thù địch” đang đe dọa …

Một chiếc xe hiếm hoi của cảnh sát cơ động nép mình đầu phố

8h15′ – Trời vẫn mưa. Liệu các đoàn viên thanh niên có tổ chức “giao lưu”, các quan khách có tới dự, hay núp ở nhà, lên mạng coi BS tường thuật?  Lối vô tòa Đại sứ Trung Quốc bắt đầu chăng dây cấm.

(Từ phần nầy trở đi là của blog xuandienhannom.blogspot.com)

07h50: Trời mưa nặng hạt thêm. Không có dấu hiệu trời sẽ tạnh mưa. Các sân khấu và thiết bị quanh khu vực Hồ Gươm phải phủ bạt. Ngoài lực lượng an ninh, còn có cả thanh niên “áo xanh tình nguyện” làm việc trong sáng nay tại khu vực này.

Quanh vườn hoa Lý Thái Tổ (phía sau, giáp Ngân hàng TW) có khoảng 05 xe bus huy động.
Khu vực tòa nhà Hàm Cá mập cũng có 07 xe bus huy động. 

Cảnh sát mặc quân phục rải rác theo từng nhóm, mỗi nhóm khoảng 10 người quanh khu vực Hồ Gươm.

Theo thông tin của một cư dân phố cổ: Các phường ở khu vực phố cổ huy động đại diện tổ dân phố, đại diện cựu chiến binh, đại diện phụ nữ và trật tự phường tập trung tại trụ sở các phường từ 07h00 sáng, để khi đoàn biểu tình đi qua phường nào thì phường ấy ra tiếp cận và vận động, giải thích để giải tán biểu tình. Mỗi người trong số họ được nhận bồi dường 30.000 đ.

08h50: Cuộc biểu tình đã bắt đầu khởi lên rồi!

Giờ phút này lòng chúng con rưng rưng xúc động,
Cúi lạy tổ tiên nâng bước chúng con đi.
Phút giây này, tiên liệt về chứng giám
Lòng chúng con không chút giảm suy! 

Nhưng chỉ sau 5-7 phút, đoàn biểu tình đã bị hốt lên xe bus.

09h00 xe bus chạy từ Bờ Hồ, theo đường Đinh Lễ, vượt trái rẽ vào trước tòa nhà Ngân hàng nhà nước. Trong xe đầy ắp người yêu nước, với tiếng hô hai tiếng Việt Nam ngút trời. Tất cả các biểu ngữ đã được đưa ra phía cửa kính.

Những bàn tay vẫy ra ngoài cửa kính xe…trong mưa nhòe cửa kính, trong sự hoang mang của người đi đường.

09h20: Xe bus vẫn đang đậu tại 34 Lý Thái Tổ, gần UBND Tp Hà Nội. 

09h25: Xe bus gồm 19 người đang trên đường đi ra ngoại thành, chưa biết đi đâu. Hiện xe chạy ngang bệnh viện Xanh-pôn.
Trang Anh Ba Sàm ngưng cập nhật từ sau 09h. 09h28: Các chương trình văn nghệ đã bắt đầu, với khán giả là “màu xanh tình nguyện”.

Nhà văn Phạm Viết Đào đang tiếp cận Hồ Gươm. Giáo sư Ngô Đức Thọ không ra được khỏi nhà.

09h35: Xe chạy lòng vòng, hiện đang chạy trên phố Hàng Tre. Mọi người hô vang khẩu hiệu đến lạc cả giọng. Hiện chưa biết xe sẽ chạy đi đâu. 

09h36: GS Ngô Đức Thọ cho biết, không biết họ làm công tác dân vận thế nào mà cả vợ và con ông đều không để ông đi ra khỏi nhà, lại còn giấu hết quần áo của ông. Hì hì…

09h42: Sáng nay đi sớm, chưa kịp ăn sáng, giờ là lúc những người biểu tình mở bánh để ăn trên xe bus. 


Tin chưa kiểm chứng: Có tới 02 xe bus đã đưa người biểu tình đi. Nhưng có lẽ chỉ có 01 xe.

09h45: Xe bus đang di chuyển trên đường Trần Duy Hưng (tức là hướng ra ngoại thành).
 

10h00: Xe bus đã đến đồn công an MỸ ĐÌNH! (điểm đỗ lần trước). Một xe bus khác đang đi lòng vòng trên phố, trên xe có chở người biểu tình.

——-
Phim biểu tình tại Hà Nội, ngày chủ Nhật 21-8-2011


Posted in Biểu Tình và Lập Hội, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Nguồn cơn của bản thông báo bất hợp lệ- …Sẽ có biểu tình hôm chủ nhật 21-8-2011

Posted by hoangtran204 trên 20/08/2011

Nguồn cơn của bản thông báo bất hợp lệ

(bản dưới đây được rút gọn, chỉ ghi các điểm chính)

Bản thông báo ngày 18 tháng 8 năm 2011 của Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội (UBNDHN) đã gián tiếp xác nhận một sự phân hóa đang ngày càng lớn trong giới chức lãnh đạo. Sự phân hóa này không phải mới xảy ra, mà đã hình thành cùng với sự khởi đầu của phong trào biểu tình phản đối Trung Quốc ở Hà Nội.

Cũng bởi thế, điều đã luôn làm cho người dân ngạc nhiên là trong suốt hai tháng rưỡi trời với các cuộc biểu tình diễn ra khá suôn sẻ, đã không hề xuất hiện một văn bản nào xác quyết thái độ của nhà cầm quyền đối với việc biểu tình được thông báo công khai cho công luận và dư luận. Mà chỉ có những văn bản lưu hành nội bộ với các dấu “Mật“, “Tối mật” hay “Tuyệt mật” đỏ chói.

Khi phương án Luật Biểu tình không nhận được sự ủng hộ của đa số, những văn bản với cấp độ thấp hơn được suy tính đến. Không có luật thì cũng không thể có pháp lệnh, nghị định hay thông tư về biểu tình. Vậy chỉ còn những thể thức văn bản như chỉ thị hay thông báo thì mới có thể có tác dụng tức thời đối với việc ngăn chặn biểu tình.

Tất nhiên, Chính phủ hoàn toàn đủ thẩm quyền để ký ban hành một bản chỉ thị có tính bao quát và trên hết là phù hợp với chức trách của chính quyền hơn là chức trách của Đảng, cũng là tránh cho Đảng khỏi bị dư luận nhân dân dị nghị về chuyện can thiệp vào những vấn đề thuộc về khối chính quyền.

…Nhưng, “hoạt động biểu tình chỉ diễn ra chủ yếu trên địa bàn Hà Nội chứ không phải toàn quốc. Với lý do đó, một (chỉ thị hay) văn bản chỉ đạo của Chính phủ sẽ có vẻ như quá can thiệp vào công việc của riêng Thủ đô.”

Trong một cuộc họp, cũng đã có ý kiến nên giao cho Bộ Công an ra văn bản ngăn chặn biểu tình, vì bảo vệ an ninh trật tự là nhiệm vụ chính của ngành công an.

Nhưng, “… ý kiến này vấp phải sự phản đối khá rộng của nhiều vị, kể cả giới chức ngành công an, bởi khi đưa lực lượng công an xử lý biểu tình sẽ rất dễ bị các thế lực xấu trong và ngoài nước lợi dụng để gây kích động về chuyện công an đối đầu với nhân dân, đàn áp nhân dân. Việc này càng phải cẩn trọng hơn sau vụ một sỹ quan công an hành hung người biểu tình mà đã gây lớn chuyện ngoài xã hội và cả trong ngành công an.”

Đó cũng là lý do tại sao để ngăn chặn biểu tình, không cần đến văn bản từ cấp Chính phủ mà chỉ Hà Nội mới có thẩm quyền đúng đắn nhất để làm việc này.

…Cuối cùng, khi nhiệm vụ đã được đặt vào những người có trách nhiệm cao nhất ở Hà Nội, thì chỉ còn lại vấn đề Thành ủy hay UBND Tp Hà Nội, ai là người chịu trách nhiệm chính ký ban hành văn bản.

Theo nguyên tắc ngành dọc bên Đảng, một khi Ban bí thư đã không tham gia trực tiếp vào chuyện ngăn chặn biểu tình bằng văn bản công khai thì Thành ủy Hà Nội cũng chẳng có lý do nào để can thiệp vào chức trách của UBNDHN một cách lộ liễu. Điểm cuối của đường đi văn bản chính là người có trách nhiệm của UBNDHN.

Ban đầu, người ta tưởng chính chủ tịch UBNDHN là người ký văn bản ngăn chặn biểu tình chứ chẳng phải ai khác.

Nhưng hóa ra không phải vậy. Mà cũng chẳng phải phó chủ tịch có trách nhiệm liên quan đến công tác nội chính.

Cấp độ văn bản cũng theo đó mà tuột dần, từ luật xuống chỉ còn là chỉ thị. Nhưng đến chỉ thị rồi mà người ta vẫn còn e ngại. Thế nên cuối cùng mới xuất hiện hình thức thông báo.

Nhưng dù chỉ là một bản thông báo bình thường như bao bản thông báo khác, người ta vẫn e ngại với những nội dung khá đặc biệt của nó. Với những nội dung này, khi cả chủ tịch và phó chủ tịch đều không ký thì chỉ còn lại cấp chánh văn phòng hay phó văn phòng UBND thôi.

Nhưng với cấp chánh phó như thế, tác dụng của văn bản thông báo lại có vẻ bị hạ thấp như một kiểu “thừa lệnh thông tin“, chẳng có giá trị chế tài gì hết.

Còn nếu giao cho giám đốc Công an Hà Nội – trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, người đã từng xác nhận hoạt động biểu tình là biểu hiện lòng yêu nước – thì lại có vẻ như không logic lắm với nội dung khá cứng rắn của bản thông báo.

Bàn đi tính lại cho đến tận những ngày gần đây vẫn chưa ngã ngũ. Trong khi đó, hàng ngày cấp trên của UBNDHN vẫn thúc giục phải có biện pháp ngăn chặn biểu tình. Cuối cùng, cực chẳng đã, văn bản thông báo vẫn cứ được ban hành, nhưng chẳng có ai ký.

Chẳng có ai ký, cũng chẳng có số văn bản hay nơi nhận. Chỉ có một cái dấu treo làm bằng chứng rằng đó là một văn bản của UBNDHN. Cái dấu treo cả trên lẫn dưới trong văn bản như thế cũng khiến người dân liên tưởng đến mấy trăm dự án bất động sản và kéo theo nhiều khu dân cư đang nằm trong diện quy hoạch treo tràn lan mà trước đây UBNDHN đã sẵn lòng ký không biết mỏi tay.

Có lẽ đây là một trong số hiếm hoi trường hợp văn bản hành chính của UBNDHN bị biến thái một cách kinh khủng.

Những nguồn cơn dẫn đến bản thông báo bất hợp lệ của UBNDHN không chỉ phản ánh sự phân hóa ngày càng rõ nét về quan điểm và phương pháp xử lý biểu tình trong giới chức lãnh đạo cấp cao, mà còn xác nhận tình trạng đùn đẩy trách nhiệm đến mức tối đa đối với những đầu việc hoàn toàn chẳng có lợi lộc gì cho bản thân.

Với tâm thế đùn đẩy trách nhiệm như vậy, liệu chính quyền có sẵn sàng “ra tay” trong ngày chủ nhật 21/8/2011? Rất khó khăn để có thể thuyết phục các cấp thừa hành, trong đó phần lớn là công an viên, rằng công an mới là người chịu trách nhiệm chính trong việc xử lý cái đám đông biểu tình “ngoan cố” kia, trong khi không một ai trong số cấp trên của họ lại là người dám đưa đầu chịu báng, dù chỉ là một chữ ký nhỏ nhoi.

Với tất cả những lý do và động thái trên, có đến 70-80% khả năng cuộc biểu tình ngày 21/8 vẫn diễn ra với bầu không khí “thắm tình hữu nghị” như chủ nhật trước đó. 20-30% còn lại tùy thuộc vào yếu tố tùy nghi ứng biến của lực lượng bảo vệ pháp luật. Tuy nhiên, tính ứng biến này không hoàn toàn là thái độ cứng rắn như đã được chuẩn bị, mà còn phụ thuộc vào diễn biến phát sinh của thực tế.

Có thể trong tuần sau, một cuộc họp liên ngành sẽ được tổ chức để bàn luận và tìm xem có giải pháp nào mới hơn, hiệu quả hơn, chẳng hạn như sẽ có một thông báo mới,  có số và được ký tên đóng dấu đàng hoàng…nhằm khắc chế hoạt động biểu tình. Nhưng ngay cả nội dung cuộc họp đó cũng còn tùy thuộc vào kết quả của ngày chủ nhật này.”

 

Posted in Biểu Tình và Lập Hội, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Hà Nội, nơi có những Phụ nữ Đáng Yêu nhưng không “ngoan hiền”

Posted by hoangtran204 trên 19/08/2011

Lâu nay nhiều người miền  Nam vẫn tưởng rằng Hà Nội sau hơn 60 năm bị đảng CS cai trị, chắc hẳn người dân đã trở thành những công dân ngoan hiền, sống yên phận với những gì “được cho và ban cho”.

Bằng chứng rõ ràng nhất của chuyện nầy là đạo quân của giới truyền thông và báo chí (17 000 người của hơn 700 tờ báo, chưa tính hàng chục ngàn người đang làm việc cho các đài truyền hình và đài phát thanh ở 63 tỉnh thành) đã và đang sống cuộc đời cực kỳ “êm đềm”. Ngày ngày, họ miệt mài loan tin quanh quẩn trong “khu vực an toàn”: cướp, giết, hiếp, nhiều chuyện khiêu dâm (để câu khách) và các nghị định, chính sách vớ va vớ vẫn của chính quyền (giao cho) là xong việc và chờ ngày lãnh lương ra quán nhậu…

Nhưng khi đọc hai bài dưới đây do chính các phụ nữ Hà nội dích thân viết và phát biểu thì hóa ra phụ nữ Hà Nội thật đáng yêu và không phải là những người “ngoan hiền” chút nào. Mà thật ra, (ngoài giới báo chí và truyền thông), còn có những công dân ngoan hiền hơn, đó là…những công an và an ninh. Nói chính xác hơn: báo chí, công an và an ninh đã bị “thuần hóa”.

Mời các bạn đọc một bài tường thuật sống động, dí dỏm và duyên dáng với giọng văn vui vẻ, lối dùng chữ bình dân, mộc mạc của một phụ nữ Hà Nội. Thật đáng yêu làm sao!

PHƯƠNG BÍCH Thuật Chuyện Tối qua Công an Đến Nhà…

Tác giả Phương Bích

Cơm chiều xong là vào ngay mạng, tìm tất cả các thông tin về phản ứng của quân ta, về cái thông báo đe dọa biểu tình của UBND thành phố Hà Nội. Lúc trước bố tôi nghe ti vi và ông có vẻ hơi lo lắng: lần này chính quyền làm quyết liệt đấy con ạ.

Tôi trấn an bố: con biết rồi, bố cứ yên tâm, con sẽ tùy cơ ứng biến.

DSC_6032-n.JPG

Nói vậy, nhưng tôi xác định rất rõ ràng, mọi người đi là tôi cũng đi. Vả lại tôi cũng muốn biết lần này họ sẽ làm quyết liệt là làm như thế nào? Cái bài túm cổ, bẻ tay tống lên xe, rồi đem ra thả ở Mỹ Đình xem chừng không thiêng nữa rồi. Nếu lần này bắt thì chắc không phải vài chục như lần trước, bởi vì biết đâu lần này, tất cả người biểu tình lên xe buýt theo nhau – cùng một tội cả mà – sẽ có tới vài trăm thì sẽ như thế nào nhỉ. Huy động bao nhiêu xe buýt đây? Rồi hậu của việc đó sẽ dẫn đến phản ứng như thế nào của người dân và dư luận thế giới?

Vẫn đang mải miết lướt các trang, bài, thì có tiếng bố í ới ngoài phòng khách. Ngó ra thì thấy một đoàn lố nhố kéo vào, ba ông bà trong tổ dân phố, ba ông bà trong chi bộ và ba anh công an.

A! Thế là rốt cuộc họ cũng đến rồi. Bấy lâu nay tôi cứ băn khoăn không hiểu sao không thấy công an đến “thăm nhà”?- Điều này từng khiến có người nghi tôi là công an chìm đấy – Trong khi đó tôi nghe có thông tin rằng, địa phương nào có người đi biểu tình thì chính quyền ở đó sẽ phải chịu trách nhiệm…??? Mà tôi đi biểu tình đến lần thứ chín rồi chứ ít gì (lần đầu bị nhỡ). Rốt cuộc thì họ cũng đã đến!

Trong khi tôi đang vào buồng bê ghế ra cho các ông bà ấy ngồi, nghe thấy bố tôi ngạc nhiên hỏi:

– Không biết hôm nay có chuyện gì mà có đoàn đến nhà thế này nhỉ?

Tôi nghĩ bố tôi cũng biết thừa nhưng cụ cứ giả vờ hỏi thế. Tôi nói vọng ra:

– Chắc là về chuyện biểu tình đấy bố ạ.

Thì tôi đã nói luôn vào sự việc rồi, nên các anh công an cũng chả phải rào trước đón sau nữa. Sau khi giới thiệu các thành viên trong đoàn, các anh ấy giơ cái thông báo có đóng dấu treo mà tôi đã nhìn thấy trên mạng, sau đến là màn thuyết giảng. Tôi cứ liên tục ngọ ngoạy trên ghế, vì cứ buộc phải nghe những thứ lý lẽ mà tôi vốn rất kỵ dơ, chịu không nổi. Mấy anh công an cứ liếc nhìn tôi. Sau khi anh công an khu vực nói xong, tôi nổ súng ngay:

– Thứ nhất, tôi không phải là đảng viên nên tôi không biết các ông bà chi bộ nào cả. Tôi chỉ làm việc với tổ dân phố và công an khu vực thôi. (Đấy là tôi chưa chỉnh việc đến nhà dân phải báo trước, nhỡ đâu tôi có việc phải đi thì sao?)

– Thứ hai, cái thông báo các anh cầm trên tay tôi đã đọc trên mạng rồi. Tôi xin nói thông báo này không có giá trị pháp lý vì không có chữ ký. (Lúc đấy tôi chưa kịp nhớ ra để nói với cả chín ông bà ngồi đấy rằng cái dấu treo chỉ để đóng vào phụ lục kèm theo văn bản chính thôi). Ngay cả ti vi bây giờ cũng nói sai nhiều lắm.

– Thứ ba, nếu các anh đưa cho tôi bất cứ một văn bản pháp lý nào nêu rõ việc cấm biểu tình, tôi sẽ ở nhà ngay. Còn tôi sẽ chịu trách nhiệm trước pháp luật về việc tôi làm. Nói vậy để các anh đỡ mất thời gian giải thích cho tôi.

Nhưng nói vậy rồi mà các anh ý vẫn cứ bắt tôi phải nghe những bài giảng về chuyện không chừng bị mắc mưu, rồi bị các thế lực thù địch lợi dụng, rồi gây mất ổn định xã hội vân vân…Thậm chí anh công an khu vực còn đe dọa sẽ thông báo đến cơ quan tôi, rồi anh trai tôi – vốn là một đại tá công an đương chức – sẽ bị ảnh hưởng vì để người nhà đi biểu tình.

Úi giời! Lôi người thân ra để ép tôi lại càng làm tôi điên máu hơn:

– Anh đừng có đe dọa tôi. Thứ nhất, xin nói để anh biết, cơ quan tôi biết rất rõ việc tôi đi biểu tình ngay từ lần đầu tiên – vì tôi đâu có dấu giếm. Thứ hai, nếu anh trai tôi bị ảnh hưởng về chuyện tôi đi biểu tình chống TQ, bị cấp trên khiển trách rồi dùng việc đó để ép tôi, thì xin nói là tôi sẽ viết đơn lên thẳng ông Bộ trưởng Công an để khiếu kiện về việc này. Tôi đã quá đủ tuổi để chịu trách nhiệm về việc làm của mình. Đến bố tôi cũng không cản tôi thì tại sao anh trai tôi lại phải chịu trách nhiệm về tôi? (tôi quên béng mất không nói rằng, tại sao trước nguy cơ ngoại xâm, không lo đoàn kết trên dưới một lòng, lại đi dùng thủ đoạn để chia rẽ nội bộ trong từng gia đình như thế là sao?)

May quá, lúc ấy bố tôi lên tiếng xin phép được nói. Tai cụ nghễnh ngãng nặng, nhưng qua vẻ mặt của mọi người, và cũng thuộc bài của công an – chắc giống hệt như đài, báo nói thôi. Tôi không nhớ cụ thể cụ nói như thế nào, nhưng đại để là cụ rất uất ức về những chuyện chính quyền TQ đã làm với nước ta. Cụ nói như dân biểu tình ấy, rằng TQ là thằng hàng xóm to xác, tham lam, xấu tính. Rằng tại sao chính quyền không xúi dân đi biểu tình mà lại ngăn cản thế? Rằng tại sao chính phủ lại cứ dấu giếm, không cho dân biết, trong khi bên TQ nó tung hết lên mạng, kích động dân của nó như thế. Cụ còn đưa cái bài có in 3 cái ảnh đặc trưng nhất về việc trấn áp biểu tình là ảnh công an bế Phan Nguyên, ảnh công an khiêng Chí Đức, ảnh công an đạp vào mặt Chí Đức cho các anh công an xem (hi hi) và bảo, thế này thì xấu hổ quá. Rằng thì cụ hết hơi rồi nên không đi biểu tình được, nên con nó bảo nó đi thì tôi hoàn toàn ủng hộ.

Chao ui! Tôi nghe mà sướng cả hai cái lỗ tai. Tôi không ngờ bố tôi lại dũng cảm thế. Bình thường tôi vẫn buồn là bố tôi sống yên phận, không muốn làm mất lòng ai. Cụ rất quan tâm đến thời cuộc, bất bình trước những vấn nạn xã hội, nhưng cái chính là cụ ngại lên tiếng. Thế mà hôm nay cụ lại nói trúng ý tôi thế, mà lại nói cho mấy người rất đáng nghe mới sướng chứ. Cụ nói rất nhẹ nhàng chứ không hùng hổ như tôi. He he, mấy anh công an tự nhiên lại bị cụ giảng bài không giống cấp trên nên chán hẳn. Vì bố tôi là lão thành cách mạng, 66 năm tuổi đảng, cũng từng là quan chức (hơi cao cấp một tý) nên họ hi vọng bố tôi sẽ thuyết phục tôi giúp họ, thế mà lại bị cụ cho ăn quả đắng. Ai dám lên lớp lại bố tôi chứ.

Lúc đầu tôi còn ngồi khoanh tay, khá căng thẳng khi cụ xin có ý kiến. Nhưng càng nghe, nụ cười bắt đầu nở trên môi tôi khiến mấy anh công an lại liếc nhìn. Tôi không dấu giếm nét mặt tươi như hoa của mình. Bố của con muôn năm! Tuy bố chưa lên tiếng như cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, nhưng hôm nay tôi hãnh diện về bố quá.

A! Anh Phó trưởng công an phường còn nói một câu, đại để là mọi người dân phải có bổn phận trung thành và phụng sự cho nhà nước. Tôi ngắt lời liền:

– Xin lỗi anh, không phải cho nhà nước mà là cho Tổ quốc.

Tôi không thấy ngại ngùng khi nói những từ đao to búa lớn như Tổ quốc, hay yêu nước…Khi anh ta nói việc tôi bị công an bắt về đồn rồi cũng có làm được gì đâu (ý là có khiếu nại được việc bị bắt vô cớ đâu), tôi bảo nhưng kẻ phải hổ thẹn với lương tâm không phải là tôi.

Cậu tổ trưởng dân phố còn bảo, tôi nên tiếp tục truyền thống cách mạng của gia đình. He he, tôi đốp lại liền: chính việc tôi làm là đang phát huy truyền thống của gia đình tôi đấy chứ .

Nói chung là các anh công an tuy chán hẳn, nhưng vẫn cố thuyết phục tôi không đi biểu tình. Rồi rằng thì là vì lợi ích của tổ dân phố (phong trào thi đua gì đấy), chị không nên đi biểu tình nữa. Tôi lại có cơ hội nổ tiếp:

– Xin lỗi các anh, cái lợi ích của tổ dân phố nó quá nhỏ bé so với lợi ích của đất nước. Tôi không thể hứa với các anh được. Tôi cảm ơn các anh đã cảnh báo cho tôi, đã thuyết phục tôi hết nước hết cái rồi, nhưng tôi sai tôi xin chịu, các anh thông cảm cho. Nếu chính quyền không cho dân đi biểu tình, hãy xóa bỏ điều 69 của Hiến pháp đi. Việc không ra được luật không có nghĩa là được cấm dân biểu tình, mà chính là Quốc hội đang nợ dân cái luật đó suốt 19 năm nay đấy.

Rốt cuộc là họ ra về sau khi thông báo là nếu tôi đi biểu tình là cậu công an này – chỉ vào một anh trẻ nhất – là công an điều tra của Quận, sẽ đi theo chị đấy. Thảo nào trông mặt cậu ấy buồn thỉu buồn thiu khi thấy có vẻ không thuyết phục được tôi.

Họ về rồi, hai bố con tôi quay ra cười nói rôm rả. Lại thêm một chị tổ dân phố quay lại nhà tôi vì sướng quá, họ có bao giờ dám nói thẳng tưng thế đâu, dân mình nhiều người sợ công an lắm. Hôm nay tôi có cơ hội nói thật đã – với những người tôi muốn đối thoại – không vấp víu tý nào. Lại còn tranh thủ tố những chuyện bức bối trong xã hội. Cứ bảo để ổn định xã hội… ổn định thế nào được khi mọi chuyện tham nhũng, chuyện giao thông và giáo dục, chuyện lạm phát, ngay cả chuyện công an cũng làm bậy nhan nhản. Thế mà tôi chỉ là đi biểu tình chống TQ xâm lược thôi đấy. Ái chà! Chả vị nào “phản biện” lại cả.

A! Họ thấy không cãi lý được với tôi, thì họ bảo ai mà chả yêu nước, ai mà chả căm phẫn, bức xúc v.v…Tôi nói luôn:

– Bố tôi và các chiến hữu của cụ ai cũng quan tâm đến tình hình nước nhà, cũng rất bức xúc, nhưng lại chỉ ngồi trong nhà nói với nhau cả buổi cho bõ tức. Tôi vẫn đùa bảo: yêu nước như của bố và các bác ý là yêu nước kiểu salon.

Gớm! Sao hôm nay tôi nói được nhiều vấn đề thế. Mà cứ chạm vào cái gì là tôi lại nổ luôn được cái đó, tuy chưa đã lắm. Nhớ lại chuyện bác Nguyên tóc bạc và Hiếu Gió nói chuyện có đuôi, thế là bây giờ tôi cũng sẽ mọc đuôi (khi muộn), cũng trở thành người quan trọng rồi đấy nhé.

Hà Nội ngày 19/8/2011
Phương Bích

chú thích trong bài:

Nguyên tóc bạc: là Phạm Xuân Nguyện

Hiếu Gió: là Người buôn Gió

có đuôi: là bị công an đến trước nhà canh chừng và theo dõi

nguồn  và  đây

————

CẨM NANG ĐỐI DIỆN VỚI CÔNG AN 1: Audio đối chất của blogger Bùi Hằng

TTXVA biên tập:

Link download tại đây

Ban Biên Tập TTXVA có nhận được 1 số audio và video về các buổi biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội 10 lần qua do các bạn cộng tác viên gửi. Trong số đó có những audio và video ghi âm các cuộc đối chất với Công An tại đồn CA khi bị bắt, hay đối chất với an ninh ngăn cản người dân gia nhập đoàn biểu tình, video người dân Hà Nội tiếp tục biểu tình ngay sau khi được thả tại đồn CA và trên đường đi bộ từ đồn CA về Hồ Hoàn Kiếm…

Để chia sẽ kinh nghiệm khi đối diện với Công An, các tình huống ứng xử khi bị bắt trong các cuộc biểu tình, TTXVA sẽ lần lượt đăng các audio và video với tiêu mục: CẨM NANG ĐỐI DIỆN VỚI CÔNG AN

Đây là audio đối chất với Công An tại đồn Công An Mễ Trì của blogger Bùi Hằng, lần biểu tình thứ 7 tại Hà Nội ngày 17/07/2011. Số lượng người bị bắt lên các xe bus về Mỹ Đình là gần 50 người.

Blogger Bùi Hằng:

“Bức xúc… Nhà nước không có biện pháp gì để bảo vệ…Tôi thấy việc làm của nhà nước như thế là không thể hiện trách nhiệm với dân

Nhà nước chúng tôi rất tôn trọng… đặt lòng tin vào nhà nước và chính quyền, thì ít nhất chúng tôi phải nhìn thấy cái niềm tin của chúng tôi được đáp lại như thế nào…

Hôm nay là hình ảnh vô cùng xấu mà chính quyền dành cho dân chúng tôi… Nếu tôi làm nô lệ trên chính đất nước thì tôi thà chọn cái chết…

…Thôi nhé. Đề tài này chị không nói nữa đấy… Vì câu này chú hỏi con chị, mà con chị nó trí thức lắm. Con chị nó nhỏ hơn chú 1 tí mà nó nhận thức tốt lắm.

Nếu hỏi như chú thì chị thấy chú không nhận thức mấy! Chị bằng này mà chú hỏi ai xúi chị, ai dụ chị… phản động nào dụ được chị…

các chú toàn vi phạm thôi, không đeo bảng tên, không mặc sắc phục, tự nhiên ngồi hỏi chuyện chị biết nói chuyện với ai…

Chị thích kinh doanh, biểu tình là 1 hình thức bảo vệ tài sản của mình, không cho kẻ nào cướp đoạt!

Các chú trung với Đảng, nhưng các chú bất hiếu với Dân, mà Dân chính là người nuôi các chú…”

Posted in Biểu Tình và Lập Hội, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

TS Luật Cù Huy Hà Vũ bị biệt giam sau khi chuyển tới trại Thanh Hóa

Posted by hoangtran204 trên 19/08/2011

Tqvn2006

Như đã đưa tin, chính quyền đã chuyển ông Cù Huy Hà Vũ vào thụ án tại Thanh Hóa từ ngày 12/8/2011. Ngay khi tới nơi, ông Cù Huy Hà Vũ bị đưa vào khu biệt giam, theo nguồn tin từ chị Cù Thị Xuân Bích sau chuyến thăm nuôi của gia đình ngày hôm qua (18-8-2011).

Ông Cù Huy Hà Vũ bị giam chung cùng một người chịu án tù 20 năm, nghe nói là án kinh tế, trong một phòng giam rất chật trội. Buồng giam hoàn toàn không có nước, và chỉ có điện từ 18h30 đến 6h sáng. Nơi đây nổi tiếng với mùa hè nóng bức, nhưng mùa đông lại lạnh khủng khiếp.

Mỗi ngày buồng mở cửa một lần, ra khoảng sân rộng chừng 20m2, bốn bề là vách núi. Tù nhân tuyệt đối không được đi đâu khác và cũng không ai được bén mảng vào phòng biệt giam này.

Người ta không giải thích lý do tại sao ông Cù Huy Hà Vũ lại phải bị biệt giam, chỉ nói đó là mệnh lệnh cấp trên. Có thể thấy đây là một cách trả thù, hoặc dằn mặt để hạ gục tinh thần của ông Cù Huy Hà Vũ.

Ông Cù Huy Hà Vũ thần sắc kém trước, tóc bạc nhiều, rụng thưa và sơ xác. Tinh thần ông Vũ vẫn tốt, nhưng buồn và uất vì bị đối xử dã man dù ông chỉ dùng ngòi bút và pháp luật làm đúng bổn phận công dân mà Hiến Pháp quy định.

Những người quan tâm có thể tìm hiểu về vụ án “Cù Huy Hà Vũ tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” tại đây: Hồ sơ vụ án Cù Huy Hà Vũ. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và đưa tin xoay quanh vụ án đầy oan ức này.

 Tqvn2006  (Danluan.org)
——————–

Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã bị chuyển đi trại Thanh Hóa

CTV Xuân Phương

(BKL) Hôm nay ngày 16/8/2011, Luật sư Dương Hà đến trại giam Hỏa Lò để thăm chồng thì được biết là anh đã bị chuyển đến Trại giam số 5 – Tỉnh Thanh Hóa vào hôm thứ 6 tuần trước (ngày 12/8/2011)

Trong khi hầu hết các tù nhân chính trị bị kết án gần đây đều bị giam ở trại Ba Sao -Tỉnh Hà Nam thì Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ lại phải đưa vào tận Thanh Hóa, cách Hà nội hơn 200 km.

Nhiều người cho rằng đây là đòn trả thù vì tinh thần bất khuất của Tiến sỹ trong phiên xử vừa qua. Bị đưa vào trong Thanh Hóa thì việc thăm nuôi sẽ xa hơn, khó khăn hơn và ở Trại 5 thì ít tù chính trị mà nhiều tù hình sự hơn.

Mặt khác, nếu như sau này có các phái đoàn quốc tế nhân các chuyến công tác mà muốn đi thăm tiến sỹ thì chính quyền sẽ bảo ở đó rất xa và đi mất nhiều thời gian cho nên anh Vũ khó có khả năng được gặp các nhà ngoại giao nếu họ muốn đi thăm anh.

Cũng nên nhắc lại rằng Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ đã bị kết án trong một phiên xử đầy oan ức được diễn ra vào ngày 2/8/2011 và anh đã bị y án sơ thẩm 7 năm tù giam và 3 năm quản chế sau khi mãn hạn tù.

Trong ngày xử phúc thẩm, nhiều người đã đến tham dự nhưng không được vào. Trong số đó có 3 thanh niên công giáo đã đến khu vực tòa án, quay phim chụp ảnh và làm một đoạn Video clip suốt trong đêm. Sáng hôm sau thì đã bị “bắt cóc” đưa đi mất. Họ là 3 trong số 9 người thanh niên trí thức công giáo thuộc địa phận vinh đã bị bắt ở những vị trí khác nhau trong thời gian gần đây mà chưa hề có tin tức cho đến ngày hôm nay.

CTV Xuân Phương
Báo Không lề

___________________________

TS Hà Vũ bị chuyển vào Thanh Hóa


Gia đình sẽ khó khăn hơn khi phải đi hơn 200km để đến thăm TS Vũ ở Thanh HóaGia đình TS luật Cù Huy Hà Vũ cho biết ông đã bị chuyển từ trại giam số 1, Hỏa Lò, Hà Nội vào trại giam số 5 ở Thanh Hóa.

Bà Cù Thị Xuân Bích, em gái TS Vũ cho biết ông đã bị chuyển đi hôm thứ Sáu ngày 12/8 nhưng mãi đến ngày 16/8 gia đình mới biết tin khi LS Nguyễn Thị Dương Hà, vợ TS Vũ, vào thăm chồng ở Hỏa Lò.

Bà Bích cũng kể lại là Ban quản lý trại giam “chỉ cho biết là phạm nhân Cù Huy Hà Vũ đã bị chuyển vào trại giam số 5 ở Thanh Hóa từ ngày 12/8, ngoài ra không nói thêm bất cứ điều gì với gia đình”.

“Khi chị Dương Hà hỏi thêm trại giam số 5 cụ thể ở đâu thì chỉ được trả lời: Vào Thanh Hóa mà hỏi”.

Bà Cù Thị Xuân Bích nói gia đình sẽ cử người vào Thanh Hóa để tìm nơi ông Cù Huy Hà Vũ đang bị giam giữ.

Theo bà Bích, lần gần đây nhất khi gia đình vào thăm thì tinh thần TS Vũ vẫn rất tốt và ông “vẫn tin rằng mình không có tội và gia đình sẽ đòi lại được sự công bằng”.

Sức khỏe yếu

Tuy nhiên trông vẻ bề ngoài thì ông Cù Huy Hà Vũ không được khoẻ với đôi bàn tay ‘rất lạnh và ẩm’, theo lời em gái ông, người cho hay TS Vũ vốn có bệnh tim bẩm sinh.

Được biết trại giam số 5 nằm giữa bốn bề rừng núi âm u ở huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hoá, cách Hà Nội 200km về phía nam. Đây là cũng nơi giam giữ tội phạm hình sự.

Việc chuyển TS Vũ từ Hà Nội vào Thanh Hóa chắc chắn sẽ làm cho gia đình khó khăn hơn trong việc thăm viếng cập nhật tình hình của ông.

TS Cù Huy Hà Vũ bị Tòa Phúc thẩm y án 7 năm tù 3 năm quản chế vào ngày 2/8 với tội danh Tuyên truyền chống Nhà nước.

Bà Cù Thị Xuân Bích cho biết gia đình sẽ tiếp tục đệ đơn lên Giám đốc thẩm và “làm tất cả những gì có thể theo luật pháp Việt Nam để đòi lại công bằng cho anh”.

Theo BBC Việt Ngữ

———-

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat, Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

Phản biện và phân tích Bản Thông Cáo yêu cầu không biểu tình vào ngày 24-8-2011

Posted by hoangtran204 trên 19/08/2011

Sau khi có tin  THÔNG BÁO CỦA UBND THÀNH PHỐ HÀ NỘI VỀ CÔNG TÁC BẢO ĐẢM AN NINH TRẬT TỰ TRÊN ĐỊA BÀN THÀNH PHỐ HÀ NỘI, nhiều ý kiến phản biện lại thông báo nầy rất hay. Dưới đây là một trong những phân tích về văn bản nầy kèm theo bài phản biện của một Việt Kiều đang định cư ở Nga và đã có tham dự vào cuộc biểu tình ở Hà Nội vào 7-8 và ngày 24-7-2011.
Anh Phạm văn Điệp cho rằng “Đây là một bản thông báo có dấu hiệu phạm pháp và đem lại nguy cơ suy yếu tinh thần yêu nước”…

Đơn tố cáo gửi Chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội

Phạm Văn Điệp

Kính gửi: Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội

Tên tôi là: Phạm văn Điệp

Quê quán: Khu phố Thọ Xuân, Phường Quảng Tiến, thị xã Sầm Sơn, Tỉnh Thanh Hóa.

Tôi là công dân yêu nước Việt Nam đã tham gia biểu tình chống các hành vi của Trung Quốc xâm lược, phá hại và bắn giết người dân và binh lính Việt Nam trong những ngày 24.07.2011 và 07.08.2011 tại khu vực Hồ Hoàn Kiếm, thủ đô Hà Nội.

Trong thời gian qua, tôi không hề “gây mất an ninh trật tự ở Thủ đô”.

Ngày 18.8.2011, tại cổng thông tin điện tử của UBND Thành phố Hà nội có ghi rõ: Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội chỉ đạo Thông báo về công tác đảm bảo an ninh trật tự trên địa bàn thành phố Hà Nội. Sau đó nhiều phương tiện truyền thông của Đảng Cộng sản Việt Nam đã đăng lại bản thông báo nhằm đe dọa những ngưỡi Việt Nam yêu nước đã, đang và sẽ biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, gây hấn và bắn giết ngư dân Việt Nam. Đây là một bản thông báo có dấu hiệu phạm pháp và đem lại nguy cơ suy yếu tinh thần yêu nước trước tham vọng ăn cướp của Trung Quốc đối với đất nước Việt Nam. Bản thông báo này không chỉ chứng minh một chính quyền Hà Nội hợp ý với quân xâm lược Trung Quốc sẵn sàng khủng bố người Việt Nam yêu nước và còn vu khống cho những người Việt Nam yêu nước một cách thiếu cơ sở, có thể tạo ra hệ lụy buộc những người Việt Nam yêu nước phải tự vệ và chống lại chính quyền đàn áp người Việt Nam yêu nước, làm suy yếu khả năng đoàn kết chống giặc ngoại xâm, bảo vệ lãnh thổ.

Như trong thông báo, mặc dù UBND thành phố Hà Nội thừa hiểu và công nhận: “các cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát xuất phát từ tinh thần yêu nước và tâm lý bức xúc của quần chúng nhân dân“, nhưng việc chia ra làm 2 giai đoạn “những ngày đầu” và “những ngày gần đây” để khẳng định người yêu nước không còn xuất phát từ tình thần yêu nước hay không bức xúc nữa như chủ ý trong thông báo là hoàn toàn bịa đặt. Việc UBND thành phố Hà Nội không huy động lực lượng tìm kẻ lợi dụng mà chỉ nhằm khủng bố người Việt Nam yêu nước là hành vi thiếu trách nhiệm và sai trái.

Trước hoàn cảnh Đảng Cộng Sản Việt Nam và chính phủ luôn luôn thất bại trước sự xâm lược, phá hại và bắn giết người dân và binh lính Việt Nam, từ 1975 đến nay, phía Việt Nam không gặt hái, thu lợi gì được từ phía Trung Quốc mà ngược lại, mỗi ngày càng bị thiệt hại nặng nề. Kể cả chiến tranh biên giới 1979, trước sự liều lĩnh, ngang ngược của Trung Quốc, chúng đã tàn phá 6 tỉnh biên giới và cướp đi hàng vạn tính mạng binh sĩ và người dân. Đó là thiệt hại và đó là kết quả của “đường lối, quan hệ đối ngoại của Đảng” mà người dân Việt Nam hoàn toàn không mong muốn.

Đặc biệt như trong thông báo thừa nhận “Thủ đô Hà Nội – Thành phố vì hòa bình” mà thì UBND Thành phố Hà Nội không cho người dân bày tỏ phẫn nộ trước những hành vi Trung Quốc dùng bạo lực, dùng chiến tranh, dùng vũ lực để đe dọa thì UBND Thành phố Hà Nội đang muốn gán ghép cho Hà Nội một hình ảnh đồng lõa, nuôi dưỡng và tạo thuận lợi cho quân xâm lược Trung Quốc tiếp tục đe dọa an ninh chủ quyền và tính mạng người Việt Nam. Trong khi đó, những người Việt Nam yêu nước tham gia biểu tình hoàn toàn ôn hòa, có trật tự và sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng mạo hiểm vì hòa bình cho Việt Nam và nhân loại.

Tôi là một công dân Việt Nam đã tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, gây hấn, phá hoại và bắn giết ngư dân vô tội Việt nam không có vinh dự tham gia trong “những ngày đầu”, mà tôi tham gia so thời điểm hiện tại thì được gọi là “những ngày gần đây”. Tôi hoàn toàn ý thức được việc đi tham gia biểu tình là nhằm để cất lên tiếng nói bất bình của người Việt Nam trước những hành vi xâm lược, phá hại và bắn giết người dân và binh lính Việt Nam, không có ai “kêu gọi, kích động, hướng dẫn” cũng như không hề thấy “mất an ninh , trật tự thủ đô”. Không những thế, tôi còn thấy Công An Hà nội gây mất trật tự, chạy xe vừa ngược chiều, vừa phát loa om sòm làm rối loạn giao thông và hoảng loạn cho những người tham gia giao thông. Tất cả những sức lực và tâm huyết của những người Việt Nam yêu nước đều chỉ nhằm một mục đích: buộc Trung Quốc phải lùi bước và rời khỏi Hoàng Sa, Trường Sa trả lại cho Việt Nam và không gây hấn, phá hoại đất nước Việt Nam. Việc trong thông báo cho rằng “Một bộ phận quần chúng do thiếu thông tin, ngộ nhận tham gia biểu tình tự phát là thể hiện tinh thần yêu nước;” là xuyên tạc và hạ thấp hiểu biết của những công dân yêu nước. Đó là sự xúc phạm cố ý kèm theo những chủ ý đàn áp những người Việt Nam biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, phá hại và bắn giết người dân và binh lính Việt Nam. Quân xâm lược Trung Quốc đang muốn bịt mồm người yêu nước Việt Nam để chúng dễ bề thực hiện kế hoạch xâm lăng, chúng đang rất cần ai đó cùng chúng làm việc này và có lẽ việc UBND Hà Nội ra thông báo yêu cầu chấm dứt người Việt Nam yêu nước biểu tình và đe dọa dùng các biện pháp cưỡng chế là một chủ trương hợp ý với quân Trung Quốc xâm lược.

Tôi cho rằng, UBND Thành phố Hà Nội đang khủng bố, vu khống cho những người Việt Nam yêu nước đang tham gia biểu tình chống Trung Quốc, tạo hình ảnh xấu cho ngưỡi Việt Nam yêu nước là những người phạm pháp, phá rối trật tự trị an, đang tạo thuận lợi cho Trung Quốc tiếp tục xâm lược bịt miệng người Việt Nam yêu nước, UBND Thành phố Hà Nội đang huy động lực lượng để vi phạm quyền biểu tình của các công dân Việt Nam, UBND Thành phố Hà Nội đang triệt tiêu lòng yêu nước của người Việt Nam trước hiểm họa của Trung Quốc đang xâm hại đến an ninh quốc gia.

Căn cứ theo điều 84. Tội khủng bố, điểm 3. Phạm tội trong trường hợp đe doạ xâm phạm tính mạng hoặc có những hành vi khác uy hiếp tinh thần, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.

Căn cứ theo điều 87, Tội phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc , A ) Gây chia rẽ giữa các tầng lớp nhân dân. Gọi những người Việt Nam yêu nước là một bộ phận quần chúng thiếu thông tin để dễ bề cô lập, triệt hạ Việt Nam yêu nước sau khi Trung Quốc đang muốn dạy Việt Nam bài học lần 2 với quy mô lớn hơn.

Căn cứ theo điều 122 Tội vu khống, khoản A, điểm 2. Có tổ chức bịa đặt, loan truyền những điều biết rõ là bịa đặt nhằm xúc phạm danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác trong đó có cá nhân tôi.

Tôi viết đơn này, kính mong ông chủ tịch UBND Thành phố Hà nội tổ chức dừng thông báo để điều tra, xem xét lại toàn bộ sự việc và động cơ của những người trong UBND Thành phố Hà nội đã tham mưu và soạn ra thông báo sai trái này để truy cứu trách nhiệm theo quy định của pháp luật.

Người viết đơn
Phạm văn Điệp

Do điều kiện làm việc, tôi hiện đang ở bên LB Nga, tôi gửi nội dung đơn này từ E-mail của tôi: vietnamdoanket@gmail.com theo địa chỉ của Cổng giao tiếp điện tử theo mục ý kiến công dân: congdan@hanoi.gov.vnconggiaotiepdientu@hanoi.gov.vn. Tôi sẽ chịu hoàn toàn mọi trách nhiệm trước pháp luật về nội dung trong đơn và yêu cầu ông chủ tịch thông báo không cần giấu danh tính và cho tôi biết kết quả giải quyết đơn theo E-mail của tôi: vietnamdoanket@gmail.com

Dưới đây là phân tích phản bác Thông báo bằng cách điền câu phản biện chữ đậm bên cạnh:

Trong các ngày Chủ nhật từ đầu tháng 6 năm 2011 đến nay, trên địa bàn thành phố Hà Nội liên tiếp diễn ra các cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển, đảo của Việt Nam. Những ngày đầu, các cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát xuất phát từ tinh thần yêu nước và tâm lý bức xúc của quần chúng nhân dân. [Đây là sự việc đúng đắn]

Những ngày gần đây, lợi dụng tình cảm yêu nước của nhân dân, các thế lực chống đối nhà nước Việt Nam trong và ngoài nước đã và đang kêu gọi, kích động, hướng dẫn quần chúng biểu tình, tuần hành gây mất an ninh trật tự ở Thủ đô. [Đây là sự vu cáo, bôi nhọ.]

Những cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát đã gây ảnh hưởng xấu đến trật tự an toàn xã hội, đến hình ảnh Thủ đô Hà Nội – Thành phố vì hòa bình; tiềm ẩn các yếu tố gây mất ổn định chính trị; [Đây là sự vu cáo, bôi nhọ, chỉ có cơ quan Công An trong những ngày đó mới có hành vi côn đồ, không thể chấp nhận được (theo lời tướng Nhanh )] tác động tiêu cực tới việc thực hiện đường lối, quan hệ đối ngoại của Đảng, Nhà nước ta. [Vô lý! Làn sóng phản đối đã làm cho Trung Quốc không leo thang liên tục gây hấn]

Một bộ phận quần chúng do thiếu thông tin, ngộ nhận tham gia biểu tình tự phát là thể hiện tinh thần yêu nước; [Hoàn toàn xuyên tạc, nếu cần thiết thì cho đại diện chính quyền tranh luận với nhau để xem ai có nhiều thông tin trung thực hơn] trong khi đó số đối tượng chống đối trong và ngoài nước đang ráo riết lợi dụng vấn đề trên để tiến hành các hoạt động chống Đảng, Nhà nước [Ai? Xin chỉ rõ ra. Nếu biết các đối tượng này mà không bắt thì chỉ chứng tỏ đang hậu thuẫn cho chúng]. Âm mưu, ý đồ của họ là chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, kích động hằn thù dân tộc chia rẽ quan hệ Việt – Trung; kích động, tập hợp lực lượng gây mất an ninh trật tự và ổn định chính trị đất nước. [Hoàn toàn không có dẫn chứng!]

Thực hiện chủ trương của Đảng và Nhà nước là kiên quyết đấu tranh bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, đồng thời đảm bảo giữ vững môi trường hòa bình, hữu nghị để xây dựng và phát triển đất nước. [Điều này đã để lại một thiệt hại vô cùng lớn: Không thu hồi lại được Hoàng Sa, 6 tỉnh biên giới bị tàn phá, cướp sinh mạng hang vạn người. Tiếp tục mất 1 phần Trường Sa, Vịnh Bắc Bộ, đất liền, khu đặc quyền khai thác của Việt Nam, ngư dân bị phá hoại và bắn giết, an ninh chủ quyền quốc gia bị đe dọa liên tục…]

Để duy trì ổn định an ninh trật tự ở Thủ đô, Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội yêu cầu chấm dứt mọi hoạt động tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát trên địa bàn Thành phố. [Người Việt nam yêu nước làm rất tốt công việc này Chính công an và cán bộ thành phố Hà Nội lạm dụng quyền hạn, chiếm lòng lề đường, chạy xe các loại ngược chiều và phát thanh om sòm những điều vô nghĩa, vô tác dụng]

Giao lực lượng Công an Thành phố chủ trì, phối hợp với chính quyền các cấp, các Sở, Ban, Ngành, Mặt trận Tổ quốc, các tổ chức chính trị – xã hội, đoàn thể làm tốt công tác tuyên truyền, vận động quần chúng nhân dân tự giác chấp hành, ủng hộ và tích cực tham gia cùng lực lượng chức năng giữ gìn an ninh trật tự. [Yêu cầu phải chú ý tôn trọng Hiến Pháp và pháp luật để bảo vệ người Việt Nam yêu nước biểu tình]

Đối với những người cố tình không chấp hành; tụ tập đông người trái pháp luật; gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ, lực lượng làm nhiệm vụ áp dụng các biện pháp cần thiết để bảo vệ trật tự công cộng theo quy định tại Điều 9, Nghị định số 38/2005/NĐ-CP ngày 18/3/2005 của Chính phủ quy định một số biện pháp bảo đảm trật tự công cộng và xử lý theo quy định của pháp luật. [Nghị định này không có giá trị đối với người đi biểu tình chống quân xâm lược. Kẻ nào ngăn cản những cuộc biểu tình này sẽ bị búa rìu lịch sử trừng phạt. Đây là những người đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược chứ không phải tập trung, tu tập theo quy định của nghị định vi hiến kia.]

Thành phố khuyến khích mọi công dân bằng những hoạt động thiết thực trong khuôn khổ tổ chức và pháp luật, hăng hái tham gia phong trào thi đua yêu nước, đảm bảo quốc phòng, an ninh, góp phần bảo vệ chủ quyền, biên cương của Tổ quốc./. [Điều này có nghĩa là tất cả mọi người tiếp tục bày tỏ lòng yêu nước, đả đảo Trung Quốc xâm lược ở bất cứ chỗ nào, miễn sao không động thủ tay chân, gây thương tích cho người khác.]

[Có thể kết luận đây là một bản thông báo chứa nhiều mâu thuẫn, làm hoang mang dư luận và có rất nhiều sai trái.]

Phạm văn Điệp post hình trên Dân Luận sau khi có ý kiến rằng: “quote=Bác
Trong những tấm hình chụp, đưa lên DL, tấm nào có hình bác thì có thể chỉ cho mọi người biết chăng ? Bác đã công khai danh tánh, có lẽ không còn ngại khi người khác biết mặt ? ”
Với những người đồng hành
Giang cờ Tổ quốc

Gặp gỡ nhân sĩ Hà Nội

THÔNG BÁO CỦA UBND THÀNH PHỐ HÀ NỘI VỀ CÔNG TÁC BẢO ĐẢM AN NINH TRẬT TỰ TRÊN ĐỊA BÀN THÀNH PHỐ HÀ NỘI.

Thứ năm, 18 Tháng 8 2011 11:46

Trong các ngày Chủ nhật từ đầu tháng 6 năm 2011đến nay, trên địa bàn thành phố Hà Nội liên tiếp diễn ra các cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển, đảo của Việt Nam. Những ngày đầu, các cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát xuất phát từ tinh thần yêu nước và tâm lý bức xúc của quần chúng nhân dân. Những ngày gần đây, lợi dụng tình cảm yêu nước của nhân dân, các thế lực chống đối nhà nước Việt Nam trong và ngoài nước đã và đang kêu gọi, kích động, hướng dẫn quần chúng biểu tình, tuần hành gây mất an ninh trật tự ở Thủ đô.

Những cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát đã gây ảnh hưởng xấu đến trật tự an toàn xã hội, đến hình ảnh Thủ đô Hà Nội – Thành phố vì hòa bình; tiềm ẩn các yếu tố gây mất ổn định chính trị; Tác động tiêu cực tới việc thực hiện đường lối, quan hệ đối ngoại của Đảng, Nhà nước ta. Một bộ phận quần chúng do thiếu thông tin, ngộ nhận tham gia biểu tình tự phát là thể hiện tinh thần yêu nước; trong khi đó số đối tượng chống đối trong và ngoài nước đang ráo riết lợi dụng vấn đề trên để tiến hành các hoạt động chống Đảng, Nhà nước. Âm mưu, ý đồ của họ là chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, kích động hằn thù dân tộc chia rẽ quan hệ Việt – Trung; kích động, tập hợp lực lượng gây mất an ninh trật tự và ổn định chính trị đất nước.

Thực hiện chủ trương của Đảng và Nhà nước là kiên quyết đấu tranh bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, đồng thời đảm bảo giữ vững môi trường hòa bình, hữu nghị để xây dựng và phát triển đất nước. Để duy trì ổn định an ninh trật tự ở Thủ đô, Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội yêu cầu chấm dứt mọi hoạt động tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát trên địa bàn Thành phố.

Giao lực lượng Công an Thành phố chủ trì, phối hợp với chính quyền các cấp, các Sở, Ban, Ngành, Mặt trận Tổ quốc , các tổ chức chính trị – xã hội, đoàn thể làm tốt công tác tuyên truyền, vận động quần chúng nhân dân tự giác chấp hành, ủng hộ và tích cực tham gia cùng lực lượng chức năng giữ gìn an ninh trật tự.

Đối với những người cố tình không chấp hành; tụ tập đông người trái pháp luật; gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ, lực lượng làm nhiệm vụ áp dụng các biện pháp cần thiết để bảo vệ trật tự công cộng theo quy định tại Điều 9, Nghị định số 38/2005/NĐ-CP ngày 18/3/2005 của Chính phủ quy định một số biện pháp bảo đảm trật tự công cộng và xử lý theo quy định của pháp luật.

Thành phố khuyến khích mọi công dân bằng những hoạt động thiết thực trong khuôn khổ tổ chức  và pháp luật, hăng hái tham gia phong trào thi đua yêu nước, đảm bảo quốc phòng, an ninh, góp phần bảo vệ chủ quyền, biên cương của Tổ quốc./.

Mời xem văn bản (PDF): Thông báo

Tờ văn bản của UBND TP Hà Nội yêu cầu ngưng biểu tình được loan báo trên đài phát thanh và truyền hình và trên mạng internet.

Đặc biệt, tờ văn bản nầy chỉ có con dấu của UBNDTP Hà Nội, nhưng không có tên của người ký, không có nơi gởi, nơi lưu hồ sơ.

*Thông báo chính thức trên đài phát thanh và truyền hình Hà Nội:
http://www.hanoitv.vn/index.php?option=com_content&view=article&id=25201:thong-bao-ca-ubnd-thanh-ph-ha-ni-v-cong-tac-bo-m-an-ninh-trt-t-tren-a-ban-thanh-ph-ha-ni&catid=34:chinh-tri&Itemid=90

*Đây là thông báo trên cổng TTĐT của UBNDTP HN http://www.hanoi.gov.vn/web/guest/ubndthanhpho/-/vcmsviewcontent/vXTn/2807/2807/5574

Một số comments đáng chú ý:

* 18.08.2011 lúc 16:20

Tại mục III của Thông tư số 07/2002/TT-LT ngày 06 tháng 5 năm 2002 giữa Bộ Công an và Ban Tổ chức Cán bộ Chính phủ hướng dẫn thực hiện một số quy định tại Nghị định số 58/2001/NNĐ-CP ngày 24/8/2001 của Chính phủ về quản lý và sử dụng con dấu đã quy định rõ:

” 2.2. Con dấu chỉ được đóng lên các văn bản, giấy tờ sau khi các văn bản, giấy tờ đó đã có chữ ký của cấp có thẩm quyền gồm: cấp trưởng, cấp phó hoặc cấp dưới trực tiếp được uỷ quyền của cơ quan, tổ chức đó; không được đóng dấu vào văn bản, giấy tờ không có nội dung, đóng dấu trước khi ký “.

văn bản trên là vô nghĩa, trái pháp luật vì không có chữ ký người có thẩm quyền, không có số.

*Với mục đích “duy trì ổn định an ninh trật tự ở thủ đô”, chính quyền Hà Nội yêu cầu: “Chấm dứt mọi hoạt động tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát trên địa bàn thành phố”.
Danh từ  “chính quyền Hà Nội” … khó nghe.

*Quan hệ Việt -Trung tốt đẹp! Tại sao lại mất Hoàng sa-Trường sa !

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Vàng và dollars ra sao trong cuộc khủng hoảng kép kéo dài- George Soros và Warren Buffett nói gì

Posted by hoangtran204 trên 19/08/2011

Theo nhà tỉ phú trong lãnh vực đầu tư, George Soros, cuộc khủng hoảng ở Âu  Châu hiên nay là sự kéo dài tiếp tục  của cuộc khủng hoảng tài chánh 2008 ở Mỹ.

Hôm nay chỉ số Dow Jones xuống hơn 400 điểm, và chỉ còn lại 10990 điểm. Vàng lên cao trên 1836 đô  la/1 lượng Anh (30,48 gram), vàng 24 giá 45 triệu 350 ngàn.

Chứng khoáng của các hãng chuyên về computer rớt xuống thấp.

Số người Mỹ đi khai để lãnh trợ cấp thất nghiệp (số nầy báo cáo hàng tuần) tính vào hôm 13/8/2011 là 408 000 người!

Đây là các dấu hiệu cho thấy kinh tế thế giới có khả năng rơi vào khủng hoảng thêm lần nữa.

Tình hình xã hội có khuynh hướng loạn lạc. Chiến tranh dễ xẩy ra.

Nhiều người đang lo sợ: nếu bây giờ có thiên tai như sóng thần, động đất…tại các nước Mỹ, Nhật, Trung Quốc, hoặc chiến tranh ở các nước Trung Đông, chắc chắn thế giới rơi vào khủng hoảng sâu rộng và kéo dài hàng 4-5 năm nữa.

Warren Buffett đã cho rằng: các nhà giàu đóng thuế quá thấp và kêu gọi Quốc  Hội Mỹ  cải sửa luật pháp để gia tăng thuế đánh vào các triệu phú và tỉ phú ở Mỹ. Ông nói ông có tài sản 47 tỉ đô mà sao mức thuế của ông quá thấp.

Vài năm trước đây ông Warren Buffett cũng nói rằng: Credit Default Swap là vũ khí tài chánh tàn phá mạnh mẻ và kêu gọi hủy bỏ mua bán bảo hiểm kiểu nầy để tránh một cuộc khủng hoảng tài chánh trong tương lai gần.

 

———

 

Credit Default Swap là gì?

Thursday, June 11, 2009

What a trade

Nhớ lại CDS là một hợp đồng bảo hiểm cho một loại chứng khoán (bonds, CDO) nào đó trong trường hợp nhà phát hành default. Ví dụ nếu tôi mua bond của chính phủ VN và sợ rằng chính phủ VN sẽ không thanh toán được coupon và/hoặc face value khi bond hết hạn, tôi có thể đi mua CDS để bảo hiểm rủi ro này. Ngày hôm qua giá CDS của VN bonds là 288bps, nghĩa là tôi đồng ý hàng năm (từ giờ đến khi hợp đồng CDS hết hạn) trả cho người bán CDS 2.88% trên tổng số bond tôi muốn bảo hiểm. Trong thời gian đó nếu chính phủ VN default, người bán CDS sẽ có trách nhiệm trả lại tôi tổng số tiền bonds tôi đã mua bảo hiểm.
Khác với các loại hình bảo hiểm thông thường, người mua CDS, nghĩa là người muốn được bảo hiểm, không nhất thiết phải sở hữu chứng khoán được bảo hiểm. Nghĩa là tôi không nhất thiết phải mua bond của chính phủ VN mà vẫn có thể mua CDS để bảo hiểm cho một số bond nào đó, ví dụ $1m. Chính điều này làm thị trường CDS phát triển rất nhanh vì nhiều người tham gia chỉ với mục đích kiếm lời khi CDS lên giá hay giảm giá chứ không phải vì nhu cầu bảo hiểm thực sự. Vào thời điểm đỉnh cao cuối năm 2007, tổng số tiền được bảo hiểm (notional amount) trên thị trường này vào khoảng $60 trillions, cao hơn GDP của toàn thế giới.
Sau khi Lehman Brother phá sản, AIG một công ty đã bán rất nhiều CDS (khoảng $400b) bảo hiểm cho bonds và CDO có nguy cơ phá sản vì phải đối mặt với việc bồi thường số notional amount đó cho người mua CDS. Điều này buộc chính phủ Mỹ phải bơm một lượng tiền lớn vào giải cứu AIG, trong đó có $70b dùng để mua lại một số CDO trôi nổi trên thị trường mà AIG đã bán CDS bảo hiểm. Quay lại ví dụ bonds của chính phủ VN, giả sử tôi đã mua $1m bonds và đã mua CDS bảo hiểm cho số bonds đó. Nếu khả năng chính phủ VN sẽ default tăng lên, người bán CDS cho tôi sẽ có khả năng lỗ vì phải trả cho tôi face value là $1m trong khi trong thời gian qua tôi chỉ trả 2.88% phí bảo hiểm hàng năm. Để bảo vệ cho người bán CDS cho tôi, chính phủ VN đứng ra mua lại số bonds của tôi và như vậy bonds sẽ không bao giờ bi default nữa. Đây chính là cách chính phủ Mỹ đã cứu AIG.
Nếu chính phủ Mỹ làm được nghĩa là điều này hợp pháp và sẽ có người sẽ bắt chước cách làm này để tránh bị rủi ro sau khi đã bán CDS. Nhưng WSJ (nếu bạn không đọc được thì vào đây) vừa cho biết Amherst Holdings, một broker nhỏ ở Texas, đã dùng cách này để kiếm lời. Amherst bán ra một lượng lớn CDS bảo hiểm cho $29m mortgage ở California mà khả năng default rất cao. Điều đáng nói là người mua số CDS này toàn là các tên tuổi lớn như JPM, RBS, BoA và các đại gia này tin là đã kiếm được món hời vì số mortgage này chắc chắn sẽ default. Như đã giải thích ở trên các ngân hàng này không nhất thiết phải sở hữu $29m mortgage đó nên họ mua CDS với tổng số notional amount lên đến $130m với giá 80-90% (nhớ là giá CDS cho VN bonds hiện tại chỉ là 2.88%). Họ sẵn sàng trả cao như vậy vì khi số $29m mortgage default, Amherst sẽ phải trả $130m (họ sẽ lời 10-20% trên tổng số $130m này). Nice trade.
Nhưng Amherst đã đi một nước cờ cực kỳ thông minh: mua lại toàn bộ số $29m mortgage đó y hệt như chính phủ Mỹ đã mua lại số CDO mà AIG đã bán CDS bảo hiểm. Như vậy số mortgage này sẽ không bao giờ default nữa và các đại gia nói trên mất toàn bố số phí bảo hiểm đã trả cho Amherst (80-90% của tổng số $130m). Hiện tại các đại gia trên đang vò đầu bứt tai và tìm cách kiện Amherst ra tòa vì tội đã “lừa” họ. Nếu tôi là luật sư của Amherst, tôi sẽ chỉ ra trường hợp AIG cho thấy những gì Amherst làm là hoàn toàn hợp pháp.

Update (13/06): George Soros đề nghị cấm hẳn CDS, coi đây là instruments of mass destruction.

nguồn kinhtetaichinh.blogspot.com

*Một nguồn tài liệu cho rằng vào thời điểm đỉnh cao thị trường CDS có $62 trillions notional value, trong khi đó net amount chỉ là $2 trillion, nghĩa là số chứng khoán được bảo hiểm trên thực tế chỉ là 1/31 của số hợp đồng bảo hiểm.

 

Soros: Crisis Not Over

source the WSJ

08/17/11

NEW YORK (TheStreet) — The current crisis in Europe is a continuation of the 2008 U.S. crisis rather than a separate event and it is far from over, according to billionaire investor George Soros.

Soros made the comments in a interview with German publication Der Spiegel, where he weighed in provocatively on several topics.

Asked to compare the 2008 crisis in the U.S. subprime market with the current European crisis, Soros said “this crisis is still the continuation of the same crisis.”

Soros went on: “The method the authorities rightly chose three years ago was to substitute the credit of the state for the credit in the financial system that collapsed. After the failure of Lehman Brothers, the European financial ministers issued a declaration that no other systemically important financial institutions would be allowed to fail. That was the artificial life support; it was exactly the right decision. But then [German] Chancellor [Angela] Merkel stated that such support would only be granted by each EU member state individually, and not by the European Union.”

But the European Union must act as one, according to Soros, by issuing its own bonds–Eurobonds–guaranteed by the Union as a whole rather than individual countries.

That poses a problem, Soros told the publication, “because each European country remains in control of its own fiscal policy, and you have to rely on the country to meet its financial obligations.”

The only solution, according to Soros, is for Germany to take the lead.

“The future of the euro depends on Germany. This is the point I really want to drive home. Germany is in the driver’s seat because it is the largest country in Europe with the best credit rating and a chronic surplus. In a crisis, the creditor always calls the shots. Sure, this is not a position Germany or Chancellor Merkel ever desired and they are understandably reluctant to embrace it. But the fact is that Germans are now in the position of dictating to Europe what the solution to the euro crisis is.”

If the Germans allow the Euro to fall apart, it would be catastrophic, Soros warns.

“If the euro were to break up, it would cause a banking crisis that would be totally outside the control of the financial authorities. So it would push not only Germany, not only Europe, but also the whole world into conditions very reminiscent of the Great Depression in the 1930s,” Soros said.

Soros further argued China will defend the Euro, because it wants a viable alternative currency to the U.S. dollar. As a result, he says, he won’t short the Euro. In fact, he says, that is why the Euro has been so strong relative to the dollar during the European crisis

“There is a mysterious buyer that keeps propping up the euro,” he said.

Among other subjects, Soros argued that credit default swaps (CDS) should be banned because “it is a very dangerous instrument.” Soros’s statement echoes a famous earlier comment by Berkshire Hathaway Chairman Warren Buffett who referred to CDS as “financial weapons of mass destruction.”

Written by Dan Freed in New York

More on Financial Services

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »

Ủy Ban Nhân Dân TP Hà Nội Yêu Cầu ngưng Biểu tình vào ngày chủ Nhật 21-8-2011

Posted by hoangtran204 trên 19/08/2011

THÔNG BÁO CỦA UBND THÀNH PHỐ HÀ NỘI VỀ CÔNG TÁC BẢO ĐẢM AN NINH TRẬT TỰ TRÊN ĐỊA BÀN THÀNH PHỐ HÀ NỘI.

Thứ năm, 18 Tháng 8 2011 11:46

Trong các ngày Chủ nhật từ đầu tháng 6 năm 2011đến nay, trên địa bàn thành phố Hà Nội liên tiếp diễn ra các cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển, đảo của Việt Nam. Những ngày đầu, các cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát xuất phát từ tinh thần yêu nước và tâm lý bức xúc của quần chúng nhân dân. Những ngày gần đây, lợi dụng tình cảm yêu nước của nhân dân, các thế lực chống đối nhà nước Việt Nam trong và ngoài nước đã và đang kêu gọi, kích động, hướng dẫn quần chúng biểu tình, tuần hành gây mất an ninh trật tự ở Thủ đô.

Những cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát đã gây ảnh hưởng xấu đến trật tự an toàn xã hội, đến hình ảnh Thủ đô Hà Nội – Thành phố vì hòa bình; tiềm ẩn các yếu tố gây mất ổn định chính trị; Tác động tiêu cực tới việc thực hiện đường lối, quan hệ đối ngoại của Đảng, Nhà nước ta. Một bộ phận quần chúng do thiếu thông tin, ngộ nhận tham gia biểu tình tự phát là thể hiện tinh thần yêu nước; trong khi đó số đối tượng chống đối trong và ngoài nước đang ráo riết lợi dụng vấn đề trên để tiến hành các hoạt động chống Đảng, Nhà nước. Âm mưu, ý đồ của họ là chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, kích động hằn thù dân tộc chia rẽ quan hệ Việt – Trung; kích động, tập hợp lực lượng gây mất an ninh trật tự và ổn định chính trị đất nước.

Thực hiện chủ trương của Đảng và Nhà nước là kiên quyết đấu tranh bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, đồng thời đảm bảo giữ vững môi trường hòa bình, hữu nghị để xây dựng và phát triển đất nước. Để duy trì ổn định an ninh trật tự ở Thủ đô, Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội yêu cầu chấm dứt mọi hoạt động tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát trên địa bàn Thành phố.

Giao lực lượng Công an Thành phố chủ trì, phối hợp với chính quyền các cấp, các Sở, Ban, Ngành, Mặt trận Tổ quốc , các tổ chức chính trị – xã hội, đoàn thể làm tốt công tác tuyên truyền, vận động quần chúng nhân dân tự giác chấp hành, ủng hộ và tích cực tham gia cùng lực lượng chức năng giữ gìn an ninh trật tự.

Đối với những người cố tình không chấp hành; tụ tập đông người trái pháp luật; gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ, lực lượng làm nhiệm vụ áp dụng các biện pháp cần thiết để bảo vệ trật tự công cộng theo quy định tại Điều 9, Nghị định số 38/2005/NĐ-CP ngày 18/3/2005 của Chính phủ quy định một số biện pháp bảo đảm trật tự công cộng và xử lý theo quy định của pháp luật.

Thành phố khuyến khích mọi công dân bằng những hoạt động thiết thực trong khuôn khổ tổ chức  và pháp luật, hăng hái tham gia phong trào thi đua yêu nước, đảm bảo quốc phòng, an ninh, góp phần bảo vệ chủ quyền, biên cương của Tổ quốc./.

Mời xem văn bản (PDF): Thông báo

Tờ văn bản của UBND TP Hà Nội yêu cầu ngưng biểu tình được loan báo trên đài phát thanh và truyền hình và trên mạng internet.

Đặc biệt, tờ văn bản nầy chỉ có con dấu của UBNDTP Hà Nội, nhưng không có tên của người ký, không có nơi gởi, nơi lưu hồ sơ.

*Thông báo chính thức trên đài phát thanh và truyền hình Hà Nội:
http://www.hanoitv.vn/index.php?option=com_content&view=article&id=25201:thong-bao-ca-ubnd-thanh-ph-ha-ni-v-cong-tac-bo-m-an-ninh-trt-t-tren-a-ban-thanh-ph-ha-ni&catid=34:chinh-tri&Itemid=90

*Đây là thông báo trên cổng TTĐT của UBNDTP HN http://www.hanoi.gov.vn/web/guest/ubndthanhpho/-/vcmsviewcontent/vXTn/2807/2807/5574

Một số comments đáng chú ý:

* 18.08.2011 lúc 16:20

Tại mục III của Thông tư số 07/2002/TT-LT ngày 06 tháng 5 năm 2002 giữa Bộ Công an và Ban Tổ chức Cán bộ Chính phủ hướng dẫn thực hiện một số quy định tại Nghị định số 58/2001/NNĐ-CP ngày 24/8/2001 của Chính phủ về quản lý và sử dụng con dấu đã quy định rõ:

” 2.2. Con dấu chỉ được đóng lên các văn bản, giấy tờ sau khi các văn bản, giấy tờ đó đã có chữ ký của cấp có thẩm quyền gồm: cấp trưởng, cấp phó hoặc cấp dưới trực tiếp được uỷ quyền của cơ quan, tổ chức đó; không được đóng dấu vào văn bản, giấy tờ không có nội dung, đóng dấu trước khi ký “.

văn bản trên là vô nghĩa, trái pháp luật vì không có chữ ký người có thẩm quyền, không có số.

*Với mục đích “duy trì ổn định an ninh trật tự ở thủ đô”, chính quyền Hà Nội yêu cầu: “Chấm dứt mọi hoạt động tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát trên địa bàn thành phố”.
Danh từ  “chính quyền Hà Nội” … khó nghe.

*Quan hệ Việt -Trung tốt đẹp! Tại sao lại mất Hoàng sa-Trường sa !

 

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

TƯ CÁCH NHÀ CẦM QUYỀN – Báo Cộng Sản và Báo Nhân Dân

Posted by hoangtran204 trên 16/08/2011

Bài viết dưới đây của tác gia Huỳnh  Ngọc Chênh rất là thú vị. Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh sinh năm 1952, hiện là Thư ký toà soạn báo Thanh Niên Online.

Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh có các bài viết, phóng sự, hình ảnh và hoạt động sau đây trên tờ Thanhnien

_Một số hình ảnh về nước Nhật qua ống kính của phóng viên Thanhnien Online (2005)

_Cuộc thi “Resume ấn tượng nhất” (2006) báo  Thanh Niên.

_ ký sự: Đường về đất Phật của tác giả Huỳnh Ngọc Chênh đăng trên Thanh Niên (2007).

The gioi muon mau

Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh (Báo Thanh Niên) trong dịp công tác tại Ấn Độ, đã đến thăm ngôi đền Taj Mahal và được tỳ kheo Thích Quảng Đạt chụp một pô hình khá độc đáo: nhìn vào bức hình, có cảm tưởng đền Taj Mahal nằm gọn dưới bàn tay của nhà báo. (Tin, ảnh: Thích Quảng Đạt) (2006)

_Tác giả bộ tiểu thuyết kỳ ảo Hồ ly tiên, nhà văn – nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh đã tiếp tục hoàn tất câu chuyện với quyển 2 Sao Chi (vừa được NXB Thanh Niên ấn hành) 2009.

Có một blogger sau khi đọc một bài nhận định trong blog của HNC, đã góp ý rằng: Thôi đại ca còn vài năm nữa để mà về hưu cho an nhàn. Viết kiểu nầy Đảng bắt nhốt anh đấy. Tác giả trả lời: “Cám ơn anh đã quan tâm lo lắng. Nhưng tôi luôn tôn trọng pháp luật và chấp nhận sự lãnh đạo của nhà cầm quyền cộng sản, chẳng lẻ nhà cầm quyền đó lại bắt một người dân vô tội như tôi.”

TƯ CÁCH NHÀ CẦM QUYỀN

Nhà cầm quyền của chúng ta tức là Nhà Nước hay còn gọi là chính quyền, tức là nhà cầm quyền đứng về phía chính nghĩa của nhân dân, là do dân, vì dân.

Có cầm quyền đi nữa thì cũng phải đứng trong khuôn khổ pháp luật, hành xử với dân theo pháp luật. Nhà cầm quyền phải tạo điều kiện để toàn bộ công dân của mình được đối xử bình đẳng, có trách nhiệm thương yêu bảo bọc từng công dân như cha mẹ chăm lo bảo bọc con cái, đứa nào ngoan thì thưởng, đứa nào hư thì phạt- phạt nhưng không thù ghét- mà thưởng phạt thì phải công bằng trong phạm vi đều chỉnh của pháp luật.

Trong một gia đình chỉ có vài đứa con, thì mỗi đứa đã mỗi ý, không có đứa nào rập khuôn suy nghĩ với đứa nào hoặc với cha mẹ. Do vậy mà một đất nước có đến 85 triệu dân thì không thể nào có tất cả 85 triệu ý chí răm rắp rập theo một khuôn.

Chưa có nhà cầm quyền nào trên thế giới từ xưa đến nay tự nhận rằng mình là đại diện ý chí của toàn dân. Nhà cầm quyền chỉ đại diện cho ý chí của đa số dân, thiểu số dân còn lại không cùng ý chí với nhà cầm quyền nhưng họ chấp nhận tôn trọng ý chí của số đông . Và ngược lại, nhà cầm quyền của số đông cũng tôn trọng ý chí của thiểu số công dân còn lại, nghĩa là cho phép họ tự do nêu lên ý kiến khác của họ trong khuôn khổ pháp luật.

Nhà cầm quyền của chúng ta đã đại diện cho ý chí của số đông dân chúng hay chưa thì chưa xác định được vì bầu cử của chúng ta và hoạt động nghị trường còn lắm vấn đề. Nhưng dầu có đại diện hay không đại diện cho ý chí của số đông dân, thì ý chí của số dân còn lại cũng phải được tôn trọng, kể cả số dân còn lại chỉ là một người. Người đó được hưởng mọi quyền lợi bình đẳng với toàn bộ dân chúng còn lại, họ được quyền sinh sống làm ăn trên đất nước nầy- vì đất nước nầy là của họ, họ cũng được chính quyền nầy chăm lo bảo vệ, bởi lẻ họ cũng chấp nhận chính quyền nầy và luật pháp của chính quyền nầy.

Lý lẻ của chính nghĩa là vậy, nhưng thực tế chính quyền của ta đã không chấp nhận những công dân khác ý kiến. Những công dân để lộ ra ý kiến khác với chính quyền đều bị đối xử thiếu bình đẳng và, bằng cách nầy cách khác, đẩy họ vào vòng lao lý. Do vậy mà rất nhiều người dân khác ý kiến sợ bị tù đày đã phản ứng  lại chính quyền một cách tiêu cực là bỏ tổ quốc để ra đi. Năm 1954 có hơn một triệu người miền Bắc đào thoát vào Nam và sau năm 1975 có hàng triệu người dân khác chấp nhận hiểm nguy, đào thoát ra nước ngoài, từ bỏ quốc tịch để xin làm công dân ở các đất nước xa lạ.

Những người bất đồng ý kiến khác còn lại trong nước không dám lộ ý kiến của mình ra vì họ cứ tưởng rằng, hoặc chính quyền làm cho họ tưởng rằng, bất đồng ý kiến là phạm pháp. Tuy vậy vẫn có người am hiểu pháp luật, thấy việc nêu ý kiến bất đồng của mình ra là hoàn toàn không vi phạm pháp luật. Đó là trường hợp của Hoàng Minh Chính, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Lý, Trần Khải Thanh Thủy, Dương Thu Hương, Bùi Minh Quốc, Hà Sỹ Phu, Thích Quảng Độ, Điếu Cày, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài, Phạm Hồng Sơn, Cù Huy Hà Vũ…

Hầu hết những công dân trên đều bị chính quyền quản thúc hoặc bị kết tù vì những lý do nầy khác. Trong những trường hợp trên, thì mới nhất và nóng nhất là trường hợp Cù Huy Hà Vũ. Ông là con đẻ của chế độ lại là người rất am hiểu pháp luật nên ông nêu những ý kiến bất đồng của mình một cách đúng luật. Sự hiểu biết của ông đã gây khó khăn cho chính quyền trong việc bắt giữ và kết án ông như những người bât đồng ý kiến khác.

Vì vậy mà xảy ra vụ án hai bao cao su đã qua sử dụng. Nhân viên công lực xông vào phòng riêng của ông Vũ một cách bất hợp pháp rồi bắt giữ ông với lý do: Có người phụ nữ trong phòng và có hai bao cao su đã qua sử dụng trong giỏ rác. Sau đó lại đưa ông ra tòa với tội danh chống lại nhà nước mà cả hai phiên tòa xét xử ông  đều vi phạm luật tố tụng hình sự.  Một nhà cầm quyền chân chính không thể có những hành xử quy chụp mờ ám và xét xử  thiếu công bằng như vậy đối với người dân của mình.

Chưa hết, VTV là một cơ quan của chính quyền đã vi phạm luật báo chí khi xâm phạm vào đời tư của ông Vũ, sau khi ông đã bị kết án, bằng một phóng sự với nhiều chi tiết bị bóp méo. Phải chăng chinh quyền đã biểu lộ lòng thù ghét của mình đối với một người dân đã bị phạt bằng án tù?  Một nhà cầm quyền chân chính không có những hành xử cảm tính như vậy.

Tất cả những gì đối phó với Cù Huy Hà Vũ mới đây và những công dân bất đồng ý kiến khác trước đây, làm cho mọi người nghĩ rằng chính quyền đã xem họ là kẻ thù chứ không phải là người dân trong nước. Một nhà cầm quyền chân chính thì không làm những điều như vậy.

Mọi ứng xử của nhà cầm quyền với mọi người dân đều phải nằm trong khuôn khổ pháp luật, đều phải quang minh chính đại.  (Làm được như vậy thì) Đó là tư cách cao quý của một nhà cầm quyền chân chính.

 

—————-

KỲ 1:  BÁO CỘNG SẢN

Tác giả: Huỳnh Ngọc Chênh

Luật pháp của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam chỉ cấp phép hoạt động cho các cơ quan truyền thông thuộc đảng Cộng sản, thuộc các tổ chức quần chúng của đảng, thuộc các cơ quan của nhà cầm quyền. Do vậy mà ở Việt Nam hiện nay chỉ có báo đài của đảng Cộng sản. Đó là báo đảng ở trung ương, báo đảng của 64 tỉnh thành, rồi báo của các bộ, rồi báo của các sở, rồi báo của Đoàn Thanh Niên, Liên đoàn Lao động, Mặt Trận Tổ quốc. Rồi báo của các hội như hội Thanh  Niên, hội Phụ Nữ, hội Nông Dân, hội Nhà Văn, hội Nhà Báo, hội Điện Ảnh…

Báo của các ngành và các đoàn thể thì có ở cấp trung ương, nhưng cũng có mặt ở các địa phương lớn như Hà Nội, Hồ Chí Minh. Ví dụ: báo Lao Động rồi báo Người Lao Động, báo Tiền Phong rồi báo Tuổi trẻ Thủ Đô và Tuổi Trẻ, báo CAND rồi báo CA TPHCM… Tiếp theo là đài truyền hình, đài phát thanh, báo điện tử đều có từ trung ương xuống các địa phương. 64 tỉnh thành là 64 đài phát thanh, 64 đài truyền hình, 64 trang web*….Nói chung là có đến cả ngàn cơ quan truyền thông trên lãnh thổ Việt Nam, tất cả đều thuộc Đảng Cộng sản.

Cả ngàn cơ quan đó nhân sự lên đến vài chục ngàn người. Có báo đài do nhà nước lấy tiền ngân sách trả lương và kinh phí hoạt động (số nầy hơi đông). Có báo đài tự thu tự chi không cần đến tiền đóng thuế của dân (số này không nhiều).

Có người gọi tất cả các báo đài đó là báo đài chính thống, không biết theo hệ quy chiếu nào? Có người gọi là báo đài cách mạng, vì vậy mà có ngày báo chí cách mạng. Có người gọi đó là báo đài quốc doanh, lại có người gọi là báo lề phải.

Nhưng nói cho đúng bản chất thì đó là báo đài của Đảng Cộng sản nên cứ gọi là báo cộng sản cho gọn.

Vì là báo cộng sản nên chỉ đăng những gì đúng theo quan điểm và chủ trương của đảng, đăng những gì có lợi cho đảng. Do vậy tuy rất nhiều về số lượng nhưng thông tin trên báo cộng sản thường rập khuôn một chiều và dĩ nhiên không thể nói là không phiến diện.

Trong hệ thống báo đài cộng sản, có đến cả ngàn cơ quan, nên có đến cả ngàn tổng biên tập hoặc giám đốc, tất cả họ đều là đảng viên Đảng Cộng sản. Nhưng vì cách đưa tin rập khuôn theo chủ trương của đảng, nên có người nói vui: tất cả các báo đài ấy thực chất chỉ có một tổng biên tập thôi, đó là người không-ai-nói-ra-nhưng-ai-cũng-biết.

Làm sao mà chỉ một tổng biên tập mà quản được cả ngàn báo đài ấy để không đi chệch hướng của đảng? Cũng đơn giản thôi. Cách làm việc có thể hình dung như sau. Người không-ai-nói-ra-nhưng-ai-cũng-biết đó, mỗi tối trước khi đi ngủ gởi một tin nhắn chung cho tất cả các tổng biên tập các báo đài (trước đây thì phải tê lê phôn cho từng người, nhưng bây giờ trình độ tu luyện của kẻ không-ai-nói-ra-nhưng-ai-cũng-biết đã tăng cao, có thể nhắn tin một lần cho hàng loạt được rồi) với nội dung như sau: Điều A là tuyệt đối không đăng một chữ nào nhé! Điều B thì đăng như thế nầy thế nầy nhé! Các em nhớ nhé! Còn các chuyện ăn chơi, nhảy múa, cướp bóc, hiếp dâm, đồi trụy… thì các em cứ thoải mái làm theo kiểu mà các em thích cho nó đa dạng, phong phú, nhớ nhé!

Nhưng công bằng mà nói thì báo cộng sản cũng có nhiều lúc, nhiều tờ làm rất hay, rất sinh động và có bản sắc  riêng. Ấy là do có những lúc Đảng Cộng sản nới lỏng sự kiểm soát, hoặc do tờ báo may mắn rơi vào tay những tổng biên tập tài năng.

Phía Bắc thì có tờ Văn Nghệ của thời ông Nguyên Ngọc. Phía Nam thì có nhiều hơn, đó là các tờ Tuổi Trẻ thời ông Võ Như Lanh, bà Kim Hạnh, ông Lê Văn Nuôi, ông Huỳnh Sơn Phước…Sài Gòn Giải Phóng thời ông Tô Hòa và Võ Như Lanh, Công An TP Hồ Chí Minh thời ông Huỳnh Bá Thành, Lao Động thời của nhóm Tống Văn Công, Hồng Đăng, Lý Quý Chung, Trần Trọng Thức… báo Thanh Niên thời của Huỳnh Tấn Mẫm, Nguyễn Công Khế, báo Phụ Nữ TP HCM thời của Thế Thanh. Rồi tiếp theo là Thời báo Kinh Tế Sài Gòn thời của Võ Như Lanh, Sài Gòn Tiếp Thị thời của Kim Hạnh rồi Tâm Chánh, Pháp Luật TP HCM thời của Nam Đồng và Huỳnh Quý.

Các vị đó là những người làm báo tài năng, trong phạm vi nhỏ hẹp của “lề phải” họ đã bươn chải, tạc dấu ấn cá nhân của họ vào, biến một tờ báo bao cấp rập khuôn của đảng thành một tờ báo xã hội hóa được xã hội đón nhận và hoan nghênh, làm ăn có lãi, đóng góp tích cực cho công cuộc đổi mới, cố gắng trong phạm vi cho phép chống lại bạo quyền, bênh vực những kẻ oan khiên, đóng góp không nhỏ cho xã hội qua các hoạt động ngoài báo.

Báo Tuổi Trẻ thì có chương trình Vì Ngày Mai Phát Triển, báo Thanh Niên có Quỹ học bổng Nguyễn Thái Bình, Sài Gòn Tiếp Thị của chị Kim Hạnh thì có chương trình vang dội Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao mà nhiều doanh nghiệp trong nước hẳn phải ghi ơn chị suốt đời…Những nhà báo đó, không biết đảng của họ có đánh giá cao họ không, riêng cá nhân tôi, với tư cách là một độc giả, họ là những người làm báo đáng khâm phục, là thế hệ vàng của làng báo Cộng sản Việt Nam. Rất tiếc, tất cả họ đều không còn làm báo nữa.

Một thế hệ vàng đã ra đi, để lại đàng sau họ những tờ báo do họ làm ra bản sắc, trở lại đúng vị trí của mình: Tờ báo đảng…ngoan hiền, và một nỗi buồn trống vắng trong lòng các thế hệ độc giả, trong đó có tôi.

Nhưng may quá….

KỲ 2 : BÁO NHÂN DÂN

*Hiện nay, có 63 tỉnh thành, vì đã nhập tỉnh Hà Tây vào thành phố Hà Nội rồi. (C.H)

nguồn

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

Bạo loạn sắc tộc ở Trung Quốc

Posted by hoangtran204 trên 15/08/2011

Nguồn: Project Syndicate

Bản dịch tiếng Việt: Blog Phạm Nguyên Trường

NEW DELHI – Đối mặt với những vụ lộn xộn của người dân Uighur, Pakistan, một đồng minh thân cận của chính phủ Trung Quốc, có thể đã phải bắt đầu lo lắng. Thực vậy, chính quyền tỉnh Tân Cương nói rằng những kẻ ly khai nổi bật người Uighur mà họ bắt được đã trải qua những khóa huấn luyện khủng bố ở Pakistan. Lời cáo buộc, làm cho chính phủ Pakistan lúng túng không kém, xuất hiện khi người đứng đầu ngành tình báo của nước này, Trung tướng Ahmed Shuja Pasha, tiến hành đàm phán ở Bắc Kinh để mong nhận được nhiều trợ giúp hơn nhằm chống lại áp lực ngày càng gia tăng của Mỹ đối với Islamabad.

Một cảnh bạo loạn ở Tân Cương Trung Quốc. Ảnh Google

Trung Quốc là nước trợ giúp nhiều nhất cho chính phủ Pakistan – bao gồm cả việc chuyển giao công nghệ chế tạo tên lửa và công nghệ chế tạo vũ khí hạt nhân. Bằng cách chơi con bài Kashmir (vùng đất khô cằn, nhưng cả Ấn Độ và Pakistan đang tranh chấp) nhằm chống lại Ấn Độ – thậm chí sử dụng cả các đơn vị Quân giải phóng nhân dân trong khu vực Kashmir do Pakistan kiểm soát gần biên giới với Ấn Độ – Trung Quốc đã thể hiện rõ ý đồ dùng liên minh của họ với Pakistan để ép Ấn Độ. Với những khoản đầu tư chiến lược hiện có của Trung Quốc vào Pakistan, quan hệ giữa hai bên có vẻ như sẽ không thay đổi.

Nhưng lời cáo buộc về việc ủng hộ những kẻ khủng bố người Uighur, dù mới chỉ do các quan chức địa phương của Trung Quốc đưa ra, cho thấy sự lo lắng của Trung Quốc trước việc chính phủ Pakistan không có khả năng ngăn chặn việc qua lại biên giới của những phần tử li khai người Uighur. Nhưng Trung Quốc đang đối mặt với không phải là cuộc chiến tranh ủy nhiệm hay thậm chí có sự tham gia của người ngoại quốc ở Tân Cương mà là sự nổi dậy của chính những công dân người Uighur của họ nhằm chống lại những tên thực dân người Hán.

Nhưng người Uighur không phải là duy nhất. Ngay ở Tây Tạng – nơi sự kháng cự chống lại chính quyền của người Hán chủ yếu vẫn là bất bạo động và ở đây không có những nhóm khủng bố để mà lên án – Trung Quốc cũng đang phải chứng kiến thành quả cay đắng của những chính sách nhằm phủ nhận bản sắc, nền văn hoá và ngôn ngữ của các dân tộc thiểu số, không cho họ hưởng những nguồn lợi tự nhiên của chính họ.

Nhằm thúc đẩy quá trình Hán hóa những vùng đất của dân thiểu số, chính phủ đã và đang sử dụng chiến lược gồm 5 thành phần: (1) vẽ lại bản đồ biên giới quê hương của các sắc tộc; (2) đưa người Hán tràn ngập những vùng văn hóa không phải của người Hán; (3) viết lại lịch sử nhằm biện minh cho việc cai trị của Trung Quốc; (4) thi hành chính sách nhất nguyên về văn hóa nhằm xóa nhòa bản sắc khu vực và (5) đàn áp về mặt chính trị. Việc đồng hóa được Mãn Châu vào xã hội của người Hán và đưa ồ ạt dân địa phương vào vùng Nội Mông dẫn đến kết quả là chỉ còn người Tây Tạng và người Uighur nói tiếng Turkic là còn đứng ngoài quá trình Hán hóa mà thôi.

Nhưng những cuộc nổi dậy của người Tây Tạng từ năm 2008, cuộc bạo loạn của người Uighur từ năm 2009 và sự tái phát của những cuộc phản đối trên diện rộng của người Mông Cổ ở khu tự trị Nội Mông chứng tỏ rằng chiến lược Hán hóa về kinh tế và sắc tộc đã bắt đầu phản tác dụng. Trong khi chiến dịch phản đối do các tu sĩ lãnh đạo ở cao nguyên Tây Tạng tiếp tục thách thức sự đàn áp của Trung Quốc thì trong mấy tháng gần đây, ở Tân Cương đã có hàng chục người đã bị giết kể từ khi vụ xung đột Hán-Uighur lan từ thị trấn Hồ Tân sang thành phố Khách Thập địa khu (Kashgar) trên con đường tơ lụa.

Tân Cương, tiếp giáp với Afghanistan, Nga và các nước Trung Á và vùng Kashmir do Pakistan và Trung Quốc kiểm soát, bị nước Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc mới thành lập vào năm 1949 thôn tính, năm sau nước này bắt đầu xâm lược Tây Tạng. Đấy chính là sự cáo chung của nước Cộng hòa Đông Turkistan ở Tân Cương do người Hồi giáo, được Josef Stalin giúp đỡ, lập ra vào năm 1944, tức là khi Chiến tranh Thế giới II bước vào giai đoạn quyết liệt. Trong suốt sáu thập niên qua đã có hàng triệu người Hán đến Tân Cương, tạo ra sự tranh chấp giữa các sắc dân về đất đai và nước ngọt, đấy là chưa nói tới việc kiểm soát khu vực có trữ lượng hydrocarbon khá lớn.

Vạn lý Trường thành được xây dựng chủ yếu dưới thời nhà Minh (1369-1644) nhằm phân định biên giới chính trị của đế chế Hán tộc. Hiện nay Trung Quốc có diện tích lớn gấp ba lần nhà Minh – vương triều Hán tộc cuối cùng – với đường biên giới mở rộng rất xa về phía Tây và Tây Nam so với Vạn lý Trường thành.

Như vậy là, hiện nay người Hán kiểm soát một vùng lãnh thổ rộng nhất từ trước đến nay: Thủ đô văn hóa của Tân Cương là Khách Thập địa khu (Kashgar) ở gần Baghdad hơn là Bắc Kinh; còn khoảng cách từ Lhasa, thủ phủ của Tây Tạng, đến Bắc Kinh thì dài gấp hai lần khoảng cách từ đó đến New Delhi. Trên thực tế, việc đồng hóa một cách cưỡng bức Tây Tạng và Tân Cương chỉ bắt đầu sau khi Trung Quốc tìm cách tạo ra một hành lang trên bộ giữa hai khu vực này bằng cách nuốt chửng của Ấn Độ khu vực Aksai Chin rộng 38.000 cây số vuông, một phần của công quốc Jammu và Kashmir, sau khi xâm lược Ấn Độ vào năm 1962.

Nhưng chính sách của Trung Quốc hiện đã gây ra những chi phí tốn kém cho lĩnh vực an ninh nội địa, sự trỗi dậy của phong trào li khai trong một số khu vực đã cho thấy rõ điều đó. Với diện tích của những dân tộc thiểu số cứng đầu cứng cổ chiếm đến 60% lãnh thổ của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa – Tây Tạng và Tân Cương chiếm đến một nửa lãnh thổ Trung Quốc – vấn đề an ninh nội địa của họ lớn gấp nhiều lần so với nước láng giềng là Ấn Độ.

Trong khi Ấn Độ vui mừng trước sự đa dạng thì Trung Quốc tìm cách áp đặt sự đồng nhất về văn hóa và ngôn ngữ, mặc dù nước này vẫn nói rằng có tới 56 dân tộc. Nhưng trong khi thực hiện chủ nghĩa nhất nguyên về văn hóa như thế thì Trung Quốc còn tìm cách giấu diếm sự phân chia ngay trong nội bộ người Hán, không để cho những đường phân ranh Nam-Bắc tái xuất hiện. Trên thực tế, Trung Quốc là siêu cường duy nhất trên thế giới có ngân sách an ninh nội bộ lớn hơn là ngân sách quốc phòng.

Việc tập trung như thế vào cái mà chính phủ gọi là weiwen, hay là giữ ổn định, đã sinh ra một bộ máy an ninh hoạt động trơn tru, bao gồm từ sự giám sát với trình độ kỹ thuật cao nhất và những trung tâm giam giữ phi pháp đến đội quân những tên chỉ điểm được trả tiền và “những đội tuần tra” để canh chừng những người có thể gây rắc rối. Mặc dù thách thức đối với chính sách weiwen lan rộng đến cả khu trung tâm của người Hán, nơi những cuộc phản đối ở vùng nông thôn cũng phát triển với tốc độ tương đương với tốc độ gia tăng GDP của Trung Quốc, nhưng những khu vực dân tộc thiểu số truyền thống đã trở thành gót chân Achilles của đất nước này.

Người Uighurs, người Tây Tạng và người Mông Cổ ở Trung Quốc đang đứng trước một sự lựa chọn quyết định: chiến đấu để giành lại quyền của mình hay là sẽ bị tụt xuống ngang với địa vị người thổ dân ở Mỹ. Dù có hay không có sự trợ giúp từ bên ngoài thì việc càng ngày càng có nhiều người sẵn sàng đứng lên thách thức chính sách cổ lỗ nhằm nô dịch về mặt kinh tế và sắc tộc kéo dài đã hàng chục năm của Trung Quốc cũng cho thấy chính sách weiwen sẽ chẳng thể nào có được hậu vận tốt đẹp.
B.M.
Brahma Chellane là giáo sư nghiên cứu chiến lược thuộc Trung tâm nghiên cứu chính sách ở New Delhi, là tác giả cuốn sách Asian Juggernaut và cuốn sắp xuất bản: Water: Asia’s New Battlefield.

nguồn danchimviet

*Các điểm đáng chú ý của bài nầy:

“Nhằm thúc đẩy quá trình Hán hóa những vùng đất của dân thiểu số, chính phủ TQ đã và đang sử dụng chiến lược gồm 5 thành phần:

(1) vẽ lại bản đồ biên giới quê hương của các sắc tộc;

(2) đưa người Hán tràn ngập những vùng văn hóa không phải của người Hán;

(3) viết lại lịch sử nhằm biện minh cho việc cai trị của Trung Quốc;

(4) thi hành chính sách nhất nguyên về văn hóa nhằm xóa nhòa bản sắc khu vực và

(5) đàn áp về mặt chính trị.

Việc đồng hóa được Mãn Châu vào xã hội của người Hán và đưa ồ ạt dân địa phương vào vùng Nội Mông dẫn đến kết quả là chỉ còn người Tây Tạng và người Uighur nói tiếng Turkic là còn đứng ngoài quá trình Hán hóa mà thôi.”

Chiến lược 5 phần của Mao Trạch Đông cũng được Việt Nam áp dụng rất triệt để và có hệ thống nhưng chỉ áp dụng… ở trong nước.

Năm 1954, khi Hà Nội rơi vào tay của đảng CSVN, 5 phần trên được thực hiện vào các năm ngay sau thời điểm đó (hỏi các người lớn ở miền Bắc thì rõ).

Năm 1975, khi Sài Gòn sụp đổ, thêm một lần nữa đảng  CSVN thực hiện chiến lược 5 phần  của Mao Trạch  Đông.

1./ Vẽ lại bản đồ các tỉnh, thay đổi tên các tỉnh, quận, huyện và các địa phương và phân chia lại đường biên giới giữa các tỉnh ở Miền Nam. Thay đổi tên đường sá ở các thành phố và các tỉnh miền Nam; việc này nhằm làm  mất hẳn tên của các nhân vật lịch sử.

2./ Sau năm 1975, chính sách di dân của nhà nước là đưa nhiều triệu người miền Bắc vào các tỉnh thuộc vùng cao nguyên trung phần và các tỉnh miền Nam.  Chiếm đất và đuổi các dân tộc ở vùng  Tây Nguyên vào sâu trong rừng già và họ bị nhiều bệnh tật dẫn đến tuyệt chủng; đuổi dân thành thị đi kinh tế mới vào các miền đất khô cằn, miền rừng núi có sốt rét, không có điện, nước, và nhà ở; giới cầm quyền dọa dẫm người dân miền Nam ở thành phố  và tìm cách chiếm tất cả các căn nhà mặt tiền ở các vị trí đắc địa.

3./ Viết lại lịch sử. Nếu hỏi các sinh viên học sinh (đang còn học trong trường, hoặc đã tốt nghiệp cấp 2, cấp 3, và đại học) về lịch sử VN thì họ chỉ biết nước  VN sinh ra từ  khi có đảng  CS bắt đầu thành lập. Các nhân vật lịch sử khai sinh đất nước là các nhân vật của đảng CS  như Hà Huy Tập, Lê hồng  Phong, HCM, Ng.T. Minh Khai. SVHS Việt Nam  hiểu biết rất mù mờ về các anh hùng của dân tộc và các triều đại vua chúa…thậm chí họ không biết Thủ tướng Trần Trọng Kim thành lập chính phủ đầu tiên của nước VN lđộc lập vào tháng 4-1945.

4./ Thi hành chính sách nhất nguyên về văn hóa nhằm xóa nhòa bản sắc khu vực: Sau khi chiếm được miền Nam, chính quyền Hà Nội đã ra lệnh tịch thu và đốt hết các sách báo đã xuất bản ở Miền Nam trước năm 1975. Trong sách báo học đường, không đếm xỉa và nhắc nhở gì  đến nền văn hóa, văn nghệ, giáo dục, kinh tế …của miền Nam. Điều nầy đang làm cho các thế hệ trẻ về sau có cảm tưởng là miền Nam VN không hiện hữu. (Trên các trang mạng, thỉnh thoảng có các sinh viên và nhiều người tuổi trẻ miền Bắc nêu các câu hỏi  thắc mắc về cuộc sống của người dân  Miền Nam ra sao từ 1954-1975, vì họ không tìm thấy ở  sách báo xuất bản trong nước nói về miền Nam và họ cũng không biết hỏi ai. May thay, Internet gần đây viết khá nhiều sự thật về miền Nam VN  ra sao trong giai đoạn 1954-1975 và được một số nhỏ người trong nước biết tới. Nhưng internet chỉ dành riêng cho một số nhỏ người có dư tiền bạc và sống ở thành phố Hà Nội và Sài Gòn.

[Con số 23 triệu người thường xuyên dùng internet là một con số ảo, nhằm mục đích dụ khị giới đầu tư ngoại quốc đem tiền vào mở doanh nghiệp. Lý do, 75-80% dân chúng VN sống ở thôn quê (khoảng 65 triệu người), 20-25% dân số ở thành thị (khoảng 25 triệu người). Trong số 25 triệu người sống ở các thành phố lớn thì phụ nữ sẽ chiếm 50%, các em nhỏ dưới 12 tuổi, người lớn tuổi và phụ nữ nghèo trên 30  tuổi chiếm tối thiểu là 15 triệu và nhóm nầy không biết gì về internet.  Như vậy, chỉ còn khoảng 12 triệu nam giới ở các thành phố lớn có khả năng lên mạng. Giả sử 100% số người nầy lên mạng internet thường xuyên, thì vẫn còn cách xa số 23 triệu người xử dụng internet như thống kê báo chí VN đưa tin.  Trên toàn quốc, có lẻ số người dùng internet thường xuyên sẽ không quá 2 triệu].

5. Đàn áp chính trị: Nhà cầm quyền Hà Nội đã bắt bỏ tù khoảng 200 000  viên chức hành chánh và các sĩ quan quân đội VNCH vào tù từ 1975 đến 1990.  Bắt hàng trăm văn nghệ  sĩ miền Nam và nhốt tù từ 3 năm đến 8 năm theo từng giai đoạn cho mãi đến 1990. Cùng lúc, bỏ tù các linh mục, giám mục, tu sĩ các giáo phái như Hòa Hảo, Cao Đài và các tăng ni phật giáo. Nhiều người trong số nầy đã chết trong tù, một số được tha về và bị quản thúc họ cho đến tận ngày nay.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

Cuộc Biểu Tình chống Trung Quốc ở Hà Nội ngày 14-8-2011

Posted by hoangtran204 trên 14/08/2011

Tường thuật Cuộc Biểu Tình ở Hà Nội nguồn

7h45’: Quanh Bờ Hồ có lác đác vài chiếc xe cảnh sát gắn loa. Không thấy có xe buýt đậu sẵn để hốt người biểu tình. Trước đường Lý Thái Tổ vắng tanh, không có cảnh sát, trước tượng đài “Quyết tử cho Tổ quốc Quyết sinh”, có xe 1 gắn loa của CA phường Hàng Đào.

8h00: Đã cấm hai lối vào tòa đại sứ. Thấy có nhiều công an, cảnh sát cơ động, cảnh sát dân phòng.

8h05’: Tin đặc biệt từ cộng tác viên H., buổi biểu tình hôm nay sẽ có sinh viên Nguyễn Anh Tuấn (người từng gửi Đơn tự thú “tội” tàng trữ các tài liệu của TS Cù Huy Hà Vũ) và nhà văn Nguyên Ngọc.

TS-blogger Nguyễn Xuân Diện, Nhà văn Nguyên Ngọc, SV Nguyễn Anh Tuấn tại quán cafe Cung Thiếu nhi, phố Lê Lai, bên hông khuôn viên tượng Lý Thái Tổ

Và thêm cả TS Nguyễn Quang A  (Nhấp chuột vào hình sẽ thấy hình của TS NG Quang A ngồi ngoài cùng, bên phải)

Xe phá sóng di động (?), không biết có hoạt động, mà BS vẫn dùng được ngon lành.

Trên đường Lê Lai, phía sau tượng Lý Thái Tổ (ghê chưa?)

8h15′ – Trước tượng Lý Thái Tổ đã thấy có mặt một số bà con từng tham gia các cuộc biểu tình trước

8hh30 – Bắt đầu biểu tình, trước tượng Lý Thái Tổ. Mọi người hô rất to “Đả đảo TQ xâm lược” …

8h40′ – Đoàn người đã qua đường, bắt đầu đi vòng quanh hồ. Có lẽ sẽ ghé tượng đài Quyết tử

8h50′ – Mọi người vẫn đứng tại chỗ, sát hồ, đối diện tượng Lý Thái Tổ, hô cả khẩu hiệu “Phản đối giàn khoan của TQ … “,

hát bài “Dậy mà đi”

Bắt đầu chặn không cho xe hơi vô khu vực quanh Hồ Hoàn Kiếm

Có cả LS Dương Hà (bên phải)    (Nhấp chuột vào hình sẽ thấy hình mở rộng ra)

8h15′ – Trước tượng Lý Thái Tổ đã thấy có mặt một số bà con từng tham gia các cuộc biểu tình trước

(Nhấp chuột vào hình sẽ thấy hình mở rộng ra)

8hh30 – Bắt đầu biểu tình, trước tượng Lý Thái Tổ. Mọi người hô rất to “Đả đảo TQ xâm lược” …

8h40′ – Đoàn người đã qua đường, bắt đầu đi vòng quanh hồ. Có lẽ sẽ ghé tượng đài Quyết tử

8h50′ – Mọi người vẫn đứng tại chỗ, sát hồ, đối diện tượng Lý Thái Tổ, hô cả khẩu hiệu “Phản đối giàn khoan của TQ … “, hát bài “Dậy mà đi”

Bắt đầu chặn không cho xe hơi vô khu vực quanh Hồ Hoàn Kiếm

8h40′ – Đoàn người đã qua đường, bắt đầu đi vòng quanh hồ. Có lẽ sẽ ghé tượng đài Quyết tử

(Nhấp chuột vào hình sẽ thấy hình mở rộng ra)

Anh Nguyễn Trí Đức (bên phải), người từng “hành hung” Đại úy Phạm Hải Minh bằng cách đập mặt nhiều lần vô đế dép viên đại úy trong cuộc biểu tình trước     (Nhấp chuột vào hình sẽ thấy hình mở rộng ra)

Có cả GS Huệ Chi và nữ giáo viên trong cuộc biểu tình thứ nhất chị suýt bị bắt giữ

(Nhấp chuột vào hình sẽ thấy hình mở rộng ra)


(Nhấp chuột vào hình sẽ thấy hình mở rộng ra)

9h5′ – Đoàn biểu tình dừng lại ở ngã tư Hàng Khay-Hàng Bài, cùng hướng qua Tràng Tiền Plaza hô các khẩu hiệu.

Lực lượng công an chỉ dẹp trật tự, giao thông

 

(Nhấp chuột vào hình sẽ thấy hình mở rộng ra)

9h30′ Đoàn tới trước tòa báo Hà Nội mới

10h – Đối diện khách sạn Phú Gia

10h15′ – Quanh tòa Đại sứ Trung Quốc, vẫn còn đông cảnh sát đang ngồi … ngáp …

10h20′ – Đang có 1.195 độc giả cùng truy cập (online) theo dõi cuộc biểu tình.

Đoàn diễu hành vừa qua nhà hàng Thủy Tạ, ngang tiệm kem Long Vân cũ, tới trước mặt tòa nhà Hàm Cá Mập

10h30′  – Đối diện rạp Múa rối Nước. Không khí đang rất sôi động, khoảng 300-400 người. Dừng lại cùng hướng

ra đường, trưng khẩu hiệu, hô to …

10h35′ – Đối diện tượng đài Quyết tử, hô khẩu hiệu liên tục

10h40: Mọi người đã tập trung về chân tượng đài Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh, chụp hình chung với nhau.

10h50: Mọi người tự giải tán, ra về.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Tự Do ngôn Luận | 1 Comment »

Thư hăm dọa của người ẩn danh sau khi Ts Nguyễn Xuân Diện đăng tin tức về cuộc biểu tình sẽ diễn ra ngày 14-8-2011,

Posted by hoangtran204 trên 13/08/2011

(Lời hăm dọa dưới đây của người ẩn danh, đăng ở bài thông báo biểu tình, trong mục Nhận Xét,

18:29 Ngày 12 tháng 8 năm 2011)

 

Gửi ông Diện!
Chúng tôi đã nhắc ông Diện một lần rồi nhưng có vẻ ông vẫn không muốn nghe, cứ vẫn giữ nguyên ý của mình. Một mặt ông cứ kích động dân chúng, cho đăng những comment của những kẻ quá khích, mặt khác ông lại đăng những bài có ý khiêu khích TQ. Có phải ông muốn có chiến tranh không?  

Trung Quốc đang tập trung quân ở biên giới phía bắc, chỉ chờ chúng ta sơ xuất để tấn công chúng ta (ông nhớ sự kiện vịnh Bắc Bộ chứ). Chúng tôi đã hết sức im lặng để tìm phương pháp đối phó, tránh xảy chiến tranh để không bị đổ xương máu của đồng bào.  

Vậy mà ông lại cứ đi lôi kéo những kẻ quá khích gây chia rẽ mối đoàn kết dân tộc. Liệu ông có phải là kẻ cơ hội, đục nước béo cò không?   

Ông mới chỉ nhìn được một mặt của vấn đề thôi nên đừng có hùng hổ như thế. Vì điều kiện đất nước khó khăn nên chúng ta phải nín nhịn. Ông đừng có làm quá lên thế. Nếu có chiến tranh đổ máu thì tội này thuộc về ông đấy.  

Một lần nữa chúng tôi yêu cầu ông đăng bài thông báo hủy cuộc biểu tình đi. Chúng tôi mệt mỏi với các ông lắm rồi. Nếu không rút bài này xuống chúng tôi yêu cầu ông bằng văn bản và có hình thức xử lý ông trước pháp luật một cách đích đáng. Giao hẹn ông đúng 14h ngày thứ bảy, 13/8/2011 ông phải rút bài này xuống và cải chính.  

Ps: Nhờ ông nhắn Ông Nguyễn Quang A nữa đừng có ra đấy làm con rối cho bọn phản động nó giật dây. Ông ấy mới đi Mỹ, chúng nắm hết ông ấy làm gì, quan hệ với ai. Mọi hành động của các ông không qua mắt được chúng tôi đâu. Các ông làm gì, ở đâu chúng tôi đều nắm rõ, chỉ cần nhếch mép thôi chúng tôi cũng biết là các ông định làm gì rồi. Mong các ông biết điều. 

Cũng không cần phải post comment này lên đâu. Đây cũng chỉ là hình thức tôi nhắn nhủ riêng với các ông thôi.

18:29 Ngày 12 tháng 8 năm 2011

(lời hăm dọa nầy đăng ở bài thông báo biểu tình, trong mục Nhận Xét)

—-

Nguyễn Ngọc Già *:

Đoạn comment trích trên, tôi copy từ trang của TS. Nguyễn Xuân Diện.

TÔI CỰC LỰC PHẢN ĐỐI người nào đã có lời đe dọa TS. Diện như thế, dù cho là lời đe dọa ẩn danh.

Kính đề nghị các độc giả và trang anhbasam cùng lên tiếng phản đối mạnh mẽ lời đe dọa trắng trợn này, cũng như loan báo rộng khắp cho tất cả mọi người quen biết về lời đe dọa xấc láo này.

Chúng ta còn nhớ lời đe dọa của người mang bút danh Tom Cat đã từng xảy ra đối với TS. Cù Huy Hà Vũ trước khi bị bắt và Tom Cat tiếp tục khiêu khích bằng lời cảnh báo rằng bản án phúc thẩm vẫn như bản án sơ thẩm. Điều đó cho thấy Tom Cat là một nhân vật thực tế đứng trong và đứng cùng hàng ngũ của thế lực hắc ám, thách thức cả dân tộc Việt Nam!

CỰC LỰC PHẢN ĐỐI thế lực bóng tối đe dọa bất kỳ công dân nào!!!
MẠNH MẼ LÊN ÁN sự chụp mũ của thế lực hắc ám đối với người Yêu Nước!!!


SỰ AN TOÀN của TS. Nguyễn Xuân Diện và BẤT KỲ NGƯỜI DÂN nào xuống đường biểu tình phản đối TQ PHẢI ĐƯỢC LỰC LƯỢNG CÔNG AN BẢO ĐẢM theo đúng lời ông Nguyễn Đức Nhanh đã tuyên bố!

* BS: Nguyễn Ngọc Già cũng là tác giả của nhiều bài viết đáng chú ý trên trang Dân luận.

nguồn

———————————————————————————————
Trên blog của Ts Ng Xuân Diện
VỀ CUỘC BIỂU TÌNH YÊU NƯỚC NGÀY CHỦ NHẬT 14.08.2011
Những người yêu nước Việt Nam thông báo về cuộc biểu tình:

Thời gian: 08h30 ngày Chủ Nhật 14.08.2011
Địa điểm tập trung: Khu vực HỒ GƯƠM
(Chân tượng đài Lý Thái Tổ, chân tượng đài Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, Quảng trường Đông Kinh Nghĩa thục [cạnh tòa nhà Hàm Cá Mập]).Đúng  8h30 tất cả mọi người tập trung về Vườn hoa chân tượng đài Lý Thái Tổ.
Chúng tôi trân trọng đề nghị các lực lượng an ninh bố trí lực lượng giúp phân luồng giao thông và bảo vệ an ninh cho đoàn biểu tình yêu nước. Đề nghị các cơ quan thông tấn báo chí và truyền thông trong nước và quốc tế đưa phóng viên tới để ghi nhận và phản ánh đầy đủ và chân thực cuộc biểu tình yêu nước của nhân dân Việt Nam.
Xin hãy cùng nhau lại xem Cẩm nang biểu tình, tại đây.
———Các Blogger cũng không vừa, viết phàn hồi như sau:
*”Ông đừng có làm quá lên thế. Nếu có chiến tranh đổ máu thì tội này thuộc về ông đấy.” – Khách ẩn danh nói lúc 18:29 Ngày 12 tháng 8 năm 2011

Ha ha. Hóa ra chỉ vì mấy cuộc biểu tình vừa rồi mà Trung Quốc nó chuẩn bị đánh mình, còn nếu không có mấy cuộc biểu tình đó thì TQ nó sẽ ko tập trận, sẽ không đánh mình?

Thật ấu trĩ, ngu muội!

*Lời của vị “Khách ẩn danh” post lên lúc 18h 29p sẽ là đúng và đáng hoan nghênh vì ông ấy biết thương đến xương máu của đồng bào nếu được xét vào hoàn cảnh của một đất nước thật sự dân chủ, văn minh và pháp quyền. Nhưng xin thưa anh nếu ai cũng biết thương đến xương máu của đồng bào như thế thì đã không có hiện tượng công an đánh chết người thường xuyên như vậy mặc dù họ chỉ có một vài lỗi nhỏ như tham gia giao thông không đúng luật hay một vài lỗi dân sự khác. Lời của anh sẽ đúng nếu như đất nước này không bị tệ nạn tham nhũng tràn lan mà chính phủ Việt Nam cũng phải thừa nhận đó là quốc nạn. Nếu biết thương đến đồng bào thì người ta đã không tham nhũng nhiều như thế, không thu hồi vô tội vạ đất của người nông dân để làm sân golf hoặc cho những doanh nghiệp có nhiều tiền để đầu cơ đất và lại bán lại cho người dân với những cái giá mà người nghèo không bao giờ mơ tới được. Còn về vấn đề Biển đông nữa, tôi biết nhà nước chúng ta cũng ở thế khó vì phải dung hòa giữa những mối quan hệ ngoại giao, ổn định để phát triển đất nước và lòng tự hào, sự sục sôi của dân tộc mỗi khi tổ quốc bị xâm lăng. Nhưng người dân có quyền đòi hỏi để biết về thực trạng của đất nước ta nói chung. Nếu Nhà nước làm cho người dân hiểu thì người dân sẽ thêm tin yêu và ủng hộ, rất nhiều kỳ vọng rồi mà bây giờ không có một nghị quyết về Biển đông thì là những người dân yêu nước họ đi biểu tình là phải. Biểu tình đơn giản là thể hiện lòng yêu nước, chính Giám đốc CATP Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh cũng trả lời như thế. Trong kỳ họp quốc hội Khóa XIII vừa qua chắc anh cũng biết Đại biểu Dương Trung Quốc nói những gì về Biển Đông rồi chứ.
Trên đây chỉ là quan điểm cá nhân của riêng tôi, tôi cũng nhìn nhận dưới góc độ là một công dân bình thường như bao công dân khác có tình yêu nồng nàn với đất nước này. Anh có nhắc TS Diện rằng mới chỉ biết một phần của vấn đề thôi nên đừng có hùng hổ như thế nhưng anh phải đặt anh ở vị trí của một người dân bình thường chứ. Một vấn đề phải được nhìn nhận ở nhiều góc độ khác nhau từ đấy mới có kết luận chính xác về nó được. Xin chào Anh! chúc anh luôn hoàn thành tốt công việc và nhiệm vụ được giao.
*Biểu tình yêu nước là rất đáng hoan nghênh! ông ẩn danh nói đến cụm từ ” không bị đổ xương máu của đồng bào.” vậy xin hỏi ông : nếu biết thương đến xương máu đồng bào thì tại sao Đảng và nhà nước tại sao không vinh danh các chiến sĩ Hoàng sa và Trường Sa đỗ xương máu vì bảo vệ chủ quyền biển đảo của đất nước? xin mạo muội nhận xét rằng ông chẳng hiểu gì khi ông nói cả, ông có cảm nhận rằng những gì ông nói nó rất mâu thuẫn nhau ko?
*Gửi khách ẩn danh (nếu là An ninh thật chứ không phải là ai đó mạo danh):
An ninh Việt Nam giỏi quá, ông Nguyễn Quang A đi đâu làm gì tận xứ Hoa Kỳ an ninh cũng biết. Vậy mà những chuyện trong nước sao không biết tường tận như thế cho dân nhờ:
Hàng nghìn lao động Trung Quốc làm việc không phép tại nhiều tỉnh thành trong cả nước sao không xử lý??? Sao lao động Trung Quốc vào không phép nhiều như vậy? Hàng trăm lao động Trung Quốc kéo nhau đập phá nhà dân ở Thanh Hóa ngang nhiên. Vậy chớ an ninh tài giỏi biết tất tần tật mọi thứ ở xứ Hoa Kỳ mà sao ở đây lại không biết gì cả?
Hàng loạt CSGT trên khắp cả nước ăn hối lộ mà mới đây nhất các phóng viên đã phản ánh tại Thái Nguyên, sự việc cứ kéo dài năm này qua năm khác sao các vị lãnh đạo CA không cho an ninh đi theo dõi xử lý để lấy lại lòng tin cho người dân.Đến các phóng viên còn phát hiện được không lẽ với đội ngũ an ninh hùng hậu có nghiệp vụ giỏi như thế lại không phát hiện được?
Việt Nam là một trong những quốc gia tham nhũng tràn lan. Sao an ninh không cho người đi theo dõi các quan chức đáng ngờ để tìm chứng cớ ăn hối lộ tham nhũng để nạn tham nhũng tràn lan như vậy.
Sao lắm nhân viên tài giỏi như vậy mà điều tra vụ án trung tá Nguyễn Văn Ninh đánh chết người dân đến giờ đã gần nửa năm trôi qua vẫn chưa xong vậy???

Người ta đi biểu tình đường đường chính chính giữa ban ngày trước bao ống kinh chiếu vào, đằng này mình lại ẩn danh viết lời đe dọa. Nếu làm việc chính đáng thì cứ đàng hoàng danh chính ngôn thuận mà làm sao cứ lén lút vậy???

Nếu an ninh tích cực chống tham nhũng, trong sạch nội bộ, bảo vệ nhân dân, chống tội phạm cũng tích cực như việc đi canh các vị trí thức tận Mỹ quốc thì chắc chắn người dân càng tin tưởng vào chính quyền, chẳng có ai lại đi làm “phản động” cả.

*Chẳng cần đánh thì hiện nay coi như TQ đã chiếm xong VN rồi. Bà con cứ xem kỹ mọi mặt thì thấy. Dần dần nước ta sẽ có tên là tỉnh Quảng Nam tự trị ( nhưng chưa phải là bây giờ)., Nếu là nước độc lập thì cớ sao chính quyền trấn áp dân biểu tình vì yêu nước, chống hành vi xâm lược của ngoại bang. Bon TQ diễn tập quân sự để đe bà con ta thôi, kèm theo vài mục đích khác nữa.
Nếu TQ mà đánh thì đã có các con em của các cán bộ cao cấp đang sẵn ở Biên giới kiếm ăn sẽ tự chống đỡ. Dân tìm mọi cách chuồn thôi, chả dại gì vì đã có kinh nghiêm qua 2 cuốc chiến chống pháp và Mỹ rùi.
*Trước cuộc chiến biên giới Việt Trung (2-1979), chả có cuộc biểu tình phản đối TQ nào cả, thậm chí nhiều nhà vẫn treo ảnh Mao. Nó thấy VN thực lực yếu thì nó đánh, đâu VÌ biểu tình?
VN yếu vì chóp bu khăng khăng duy trì CNXH, cốt độc tài tham nhũng (đưa cả con cháu vào trung ương đảng để tiếp tục “sự nghiệp” tham nhũng). VN chẳng có đồng minh tin cậy, kinh tế nghèo nàn, thì TQ lộng hành xâm lấn, cướp bóc là đương nhiên.
Nhưng tình thế hiện nay có khác, TQ chẳng thèm đánh làm gì cho tốn kém, mang tiếng. Chỉ cần “hảo lớ” với chóp bu VN, muốn lấy cái gì chẳng được. Đến như bô xít Tây Nguyên, mọi người có hiểu biết, dũng cảm đều phản đối, mà chóp bu cứ phớt lờ, lại còn dọa dẫm, bức hại người phản đối nữa chứ.
Nếu mấy cái đầu “nóng” ở Bắc Kinh muốn đánh VN để luyện quân, bất chấp hậu quả thiệt hơn, thì VN cô độc như hiện nay thua là cái chắc. Hãy để 4 triệu cán bộ, đảng viên lên biên giới đương đầu với TQ, vì họ lúc nào cũng khư khư chóp bu sáng suốt, anh minh chọn được bạn 4 tốt, 16 chữ vàng. Liên minh với Hoa Kỳ thì năng lực phòng thủ ngoại xâm, đời sống vật chất, tinh thần người dân hơn hẳn, nhưng chóp bu chỉ lo mất bổng lộc hậu hĩnh, vì hết độc tài thì khó tham nhũng, nên chóp bu khăng khăng cự tuyệt Hoa Kỳ.
TQ chẳng sợ ta biểu tình. Ta biểu tình để thế giới biết VN đang có nguy cơ bị TQ gây chiến, xâm lược. Nếu chiến tranh, bà con ta lo chạy giặc thôi. Làn sóng thuyền nhân thứ 2 có lẽ lại bắt đầu.
*Thử tìm hiểu về người ẩn danh đe dọa anh Diện :

– Về văn phong, ngôn ngữ : không xưng hô mày, tao, thằng, không dùng từ mắng chưởi chợ búa, chứng tỏ không phải là kẻ vô học, phải có trình độ nhất định. Câu, chữ được viết tương đối chuẩn đúng ngữ pháp

(Trừ đoạn này : “nếu không rút bài này xuống … một cách đích đáng…. và đoạn : “ ông ấy mới đi Mỹ, chúng nắm hết ông ấy….”).

– Trong bài, người ẩn danh có đề cập đên sự kiện Vịnh Bắc Bộ. Tuy so sánh khập khểnh, nhưng chứng tỏ kẻ này biết khá rõ về sự kiện vịnh BB, có thể là người lớn tuổi.

– “Chúng tôi mệt mỏi với các ông lắm rồi”. Nếu đúng thế (không phải là cố tình giả danh) thì đây phải là lực lượng chính quyền địa phương nơi xảy ra biểu tình.

– “Chúng tôi đã nhắc ông Diện một lần rồi nhưng có vẻ ông không muốn nghe…” Nhắc lần nào ? Có phải là lần ông Diện được mời lên Công An phường trước đó

– “yêu cầu bằng văn bản… xử lý trước pháp luật một cách đích đáng” là kiểu nói khá quen thuộc của cơ quan công quyền, đặc biệt ngành công an

– Hơn nữa, đọc kỹ lại thì thấy nội dung bài cảnh báo dường như tập trung vào việc “ngăn cản biểu tình xảy ra” là chính, chứ không phải là thể hiện các quan điểm chính trị rõ rệt.

Từ các nhận xét trên, tạm suy đoán :

– đây không phải là phía “lề trái’ cố ý tạo sự kiện để kích động người dân thêm bất mãn với chính quyền ; mà thực sự là có ý đồ muốn ngăn cản biểu tình.
– đây không phải là một số lề phải nói lên quan điểm của họ, họ sẽ nói kiểu khác : hoặc lý luận phản đối (nếu có học) hoặc bài xích thô tục (nếu vô học)…
– cũng không phải là của bọn Tình bao Hoa nam, hay các tay tuyên truyển viên, chiến tranh tâm lý của bộ 4T, hoặc của ban, hoặc của TC2…. vì cảnh báo này rất đơn giản, chỉ tập trung vào “ngăn cản biểu tình” mà thôi. Những người phụ trách về văn hóa tư tưởng này sẽ không mất thì giờ làm việc cỏn con này.
– cũng không phải là của tay con buôn, nhóm lợi ích nào đó … sợ bị mất quyền lợi riêng tư của mình khi chiến tranh với TQ xảy ra mà cảnh báo đe dọa như thế. Những kẻ này không thuuờng lên mạng, và cá nhân họ thường không viết được bài khá chuẩn về ngữ pháp như thế.
– Kẻ viết cảnh báo này là cá nhân, không phải là một nhóm. Không có ý thức quan điểm chính trị rõ rệt, nhưng có trách nhiệm hàng ngày “giữ gìn an ninh trật tự” địa phương, và sợ bị cấp trên khiển trách nếu để xảy ra biểu tình thường xuyên. Vì thế đã một lần hù dọa “công khai” anh Diện (tại Công An phường). Thấy như thế là bị dư luận lên án, nên lần này hù dọa ẩn danh, nhưng có hé lộ úp mở cho anh biết họ là ai.

Suy ra, 90% họ là một người của Công An, hoặc An Ninh Phường, thế thôi.

*Mọi ng ở đây nên đọc lại comm này , là câu chuyện kể có thực của ng sống ở bg giáp TQ rất đúng đấy , hồi tr tôi đóng quân trên b/g phía Bắc (sau ’79) nhin tận mắt thấy n` di chứng C/T ’79 mà TQ để lại , cái gì lấy đc là chúng lấy hết , cái cột dây điện thoại bằng sắt , chúng dùng mìn đánh gãy ngang và mang sắt về TQ , để lại phần gốc trơ trọi , vơ vét đến thế là cùng….
————————-
” Sat That Means To Kill Sino (Chinese) Invader đã nói

Cám ơn Anh Ba đã nhắc nhở!
Nhưng tôi không thể chịu được những đứa ở nước mình ăn hạt cơm do người Nông dân Việt đổ mồ hôi trồng lúa để nó có cái đổ vào mồm mà lại nói bênh vực lũ Tàu được. Chúng nó lấy tư cách gì lên lớp chúng ta, chúng nó là tay sai của Tàu hay sao mà đòi kết giao, hòa hoãn với giặc. Tôi đã đi TNXP trước năm 1975, đã chứng kiến cảnh bà con ta chạy giặc năm 1979.
Tôi lớn lên ở một tỉnh biên giới “núi liền núi, sông liền sông” đã thấy chúng nó ăn cả dòi chuồng t. thời kỳ “đại nhảy vọt” (Xin lỗi nó ăn thật đấy có người bạn Việt kiều ở bên nó nói với tôi chính bạn ấy cũng đã phải thử. Còn chuyện ăn thịt con thời kỳ này chỉ mới nghe dân mạng nói với nhau). Tôi đã thấy khi chúng nó sang mình làm đường, chúng nó mở quán ở ven đường mời nước, bơm xe hộ bà con ta, tặng huy hiệu người cầm lái của chúng nó (bọn tôi xin về để đánh đáo), tặng Mao tuyển (quyển nhỏ chúng tôi nhóm bếp, quyển to làm giấy đi WC). Khi đó ai đi xe đạp Thống nhất, Phượng hoàng hay Vĩnh cửu thì nó xun xoe mời vào quán giúp đỡ. Rủi bác nào đi xe Con én (Liên xô) mà sì hơi, mượn bơm nó cũng không cho. Thật là bẩn hết chỗ nói!
Đến giai đoạn chúng nó làm CMVH nó đã có những hành động đểu giả với ta rồi. Hồi đó thanh niên mới lớn chúng tôi thường chủ nhật đi lấy củ, lấy nứa về để làm chất đốt và vật liệu. Trước đó nếu có lỡ bước sang đất nó cũng không sao hoặc vỡ bè lên đất nó thì nó giúp đỡ đến thời gian này nó bắt giữ trao trả vu cho xâm nhập biên giới trái phép. Từ sáng sớm tới khua nó bắc dàn loa công xuất cực lớn “lủng xủng loảng xoảng” át hết cả đài truyền thanh của mình. Đứng bên kia biên giới nó nói chõ sang “chúng mày ăn bo bo có đói không sang đây tao cho bát cơm”. Thật hết chỗ nói chúng tôi lạ gì cái lũ ăn cả dòi chuồng ph. ấy!
Trước khi chúng nó xâm lược ta năm 1979 khi thu hẹp quan hệ ngoại giao với ta. Tổng lãnh sự quán ta ở Côn minh về đế biên giới qua cầu, ta cho xe ô tô sang đón nó không cho sang, nhờ nó không giúp. Các bác ấy phải đi xe ba gác từ ga đến nửa cầu của ta. Tôi vẫn nhớ chuyện Bác Nguyễn Trọng Vĩnh kể chuyện làm Đại sứ ở Tàu, Đại tướng Võ Nguyên Giáp của ta sang thăm nó còn dọn bàn cho cả cái bát mẻ. Thật đúng là thầy nào tớ ấy nên chuyên tên đồ tể họ mao mặc sà lỏn tiếp ông Khơ rút xốp tại bể bơi là quá đúng!
Khi nó xâm lược ta năm 1979 tại thị xã của tôi, chúng nó phá tan hoang mọi thứ, thứ nào không lấy được chúng nó làm cho không thể dùng được nữa: đường ray xe lửa mỗi met chúng dùng mìn đánh thủng một lỗ, mấy căn nhà lắp gép chúng đánh sập tầng một, các tầng trên vẫn còn làm ta có cảm giác như căn nhà đó làm bằng bìa có thể đổ xập bất cứ lúc nào. Ở huyện Bát xát chúng nó còn dùng mã tấu giết mấy chục em bé tại một nhà trẻ…Sự kiện năm 1979 thử hỏi chủ nghĩa quốc tế của những người cộng sản có còn tồn tại hay không? Hay là tất cả mọi thứ đó đều là những điều giả dối. Vậy mà bây giờ vẫn còn những đứa rêu rao hai nước cùng do ĐCS lãnh đạo! Và thật khôi hài vẫn có những người vẫn còn tin vào cái gọi là “bốn…”, “mười sáu chữ…” đối với tôi đó là “bốn đểu” và “mười sáu chữ ăn cướp” không hơn không kém.
Trước kia sau khi bình thường hóa với tàu, tôi cứ ngỡ gác lại quá khứ đề hướng tới tương lai. Nào ngờ năm 2005 chúng nó bắt đầu “ngựa quen đường cũ” trở lại thói lưu manh côn đồ. Bắn giết ngư dân Hậu lộc, Thanh hóa đang đánh cả ở vùng biển thuộc chủ quyền của ta, rồi thì gây hấn trên biển, bắt cóc tống tiền đòi tiền chuộc, gần đây luôn mồm nói hữu hảo nhưng lại tiếp tục thể hiện bản tính lưu manh cố hữu. Trong thời đại văn minh mà một chính phủ hành sử như một lũ cướp biển thật hết chịu nổi.
Trong chín cuộc biểu tình vừa qua chống Tàu của người Hà nội tôi đã đi hầu hết. Chính tôi hôm 17/07 đã đứng cách anh Nguyễn trí Đức có mấy met may mà không bị đưa về Mỹ đình. Tuần vừa rồi tôi cũng là những người đi đầu trong đoàn biểu tình. Tôi sẽ còn đi biểu tình khi Tàu cộng còn gây hấn với ta và còn nói thẳng vào mặt những đứa nào công khai bênh vực lũ ăn cướp này. Những hành động bênh vực lũ này chỉ có thể là của lũ con cháu của Trần ích tắc, Lê chiêu thống mà thôi.
Nhưng tôi cũng xin một lần nữa cám ơn Anh Ba Sàm đã nhắc nhở! ”
————
Hết !

13.08.2011 lúc 10:43

*

Để có cơ sở pháp lý cho các cuộc biểu tình sau này và để bảo vệ những người tham gia biểu tình, những người tổ chức và kêu gọi biểu tình, đặc biệt trong khi đất nước chưa có luật và các văn bản hưỡng dẫn thực hiện luật về biểu tình đề nghị các vị nhân sĩ, trí thưc có uy tín soạn thảo một bức thư gửi Ủy ban Thường vụ Quốc Hội, Tòa án tối cao, Viện kiểm sát tối cao đề nghị trả lời, hướng dẫn một số nội dung sau bằng văn bản:

Trong khi chưa có luật về biểu tình và các văn bản hướng dẫn luật:

1. Biểu tình yêu nước chống Trung Quốc có hợp pháp hay không?
2. Người dân có được phép tham gia biểu tình yêu nước chống Trung Quốc không?
3. Người kêu gọi, lôi kéo người khác tham gia biểu tình yêu nước có phạm tội hình sự hoặc các quy định về hành chính khác không? có bị bắt không?
4. Người tổ chức biểu tình yêu nước chống Trung Quốc có phạm tội hình sự hoặc các quy định về hành chính khác không? có bị bắt không?
5. Nếu câu trả lời của câu 3 và 4 nêu trên là “có” thì Người kêu gọi, lôi kéo, Người tổ chức biểu tình phải làm gì để không vi phạm pháp luật, đề nghị được hướng dẫn cụ thể.

Văn bản trả lời của các cơ quan nêu trên (nếu có) sẽ là cơ sở pháp lý để chúng ta tổ chức và tham gia biểu tình, nếu các cơ quan nêu trên không có văn bản trả lời thì chúng ta cũng có lý của chúng ta, rằng chúng ta đã muốn làm đúng pháp luật, đã hỏi các cơ quan có thẩm quyền để được hướng dẫn thực hiện cho đúng pháp luật, vì vậy nếu việc chúng ta làm có gì sai (nếu có) thì đó là do lỗi của các cơ quan có thẩm quyền đã không hướng dẫn chúng ta khi được chúng ta hỏi.

*Sao lại nói nếu Trung quốc đánh ta là do ông Nguyễn Xuân Diện.  Đúng là giọng diệu của kẻ ngu đến mức súc sinh. Ngôn từ của kẻ bần tiện dốt nát . Vả gãy răng thứ súc sinh ấy đi.

*

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

Vàng, Đô la ở Việt Nam giá cả ra sao vào ngày 12-8-2011, so với cuối năm 2009 và 2010

Posted by hoangtran204 trên 12/08/2011

Sau khi đọc lại bài nầy

Vàng, Đô la ở Việt Nam 2009, 2010, và đầu năm 2011 ra sao

rồi so sánh với giá cả hiện nay của Vàng và đô la mới thấy sự khủng hoảng kinh tế và tài chánh và biến cố chính trị  ảnh hưởng tới lòng tin của con người vào vàng và đô la như thế nào.

Đừng nhìn vào vào tỉ giá tiền đô và tiền đồng  VN mà cho là ổn định. Đây là sự giả tạo và nói lên chính phủ VN cố ép giá tiền đô và tiền đồng sao cho không thay đổi. Tiền đô lên giá còn tiền đồng được chính phủ in ra hàng tháng rồi tung vào thị trường để mua đô la và vàng và dùng vào các việc trả nợ ngoại quốc hàng tháng.

Biểu đồ sau đây cho thấy đồng tiền Việt Nam bị mất giá so với đồng đô la Mỹ. Trong khi gần như tất cả các nước giá trị tiền tệ của họ rất ổn định, và tăng giá so với đồng đô la.

https://hoangtran204.files.wordpress.com/2011/08/figure22.png?w=300

1 lượng vàng 24 (37,5 gram)

1 ounce vàng    (30,48 gram)

Giá 1 đô la là

Cuối năm 2009

26,6 triệu đồng

19200 đồng VN

Cuối năm 2010

36,1 triệu đồng

1419 đô la

21200 đồng VN

10 tháng 8-2011

46,1 triệu đồng

1784 đô la

    20800 đồng VN

*Cần ghi nhận rằng:

Các con số ghi giá trên đây là các sự kiện. Sự qui đổi từ tỉ giá đô la ra vàng, hay sự liên hệ của lượng vàng 24 và 1 lượng vàng tính theo Oz.  trong bảng trên không nhất thiết liên hệ nhau. Sự qui đổi để tìm mối liên hệ giữa các đại lượng nói trên có thể dẫn đến sai lầm rất lớn. Tốt nhất, ta nên ghi nhận các con số nói về giá cả của vàng, đô la, tiền đồng  như các sự kiện.

*Tỷ giá đôla Mỹ phiên cuối cùng của năm 2009 ở mức 19.100 – 19.200 đồng Việt Nam/USD. (con số đầu là giá mua vào- và số sau là giá bán ra)

Phiên giao dịch cuối cùng của năm 2009, giá vàng SJC giao dịch tại mức 26,51 – 26,61 triệu đồng/lượng (con số đầu là giá mua vào- và số sau là giá bán ra)

Dầu hỏa xuống còn 91 đô / 1 thùng (barrel), vào cuối năm 2010.

Giá dầu hỏa còn 80 đô/ 1 thùng  vào thời điểm hiện nay, 12-8-2011.

Posted in Đầu Tư | Leave a Comment »

Quan Hệ Kinh Tế Mỹ và Trung Quốc – đặc biệt tin kinh tế vàng, đô, chứng khoán…để làm giàu

Posted by hoangtran204 trên 11/08/2011

Giữa lúc tình hình kinh tế tài chánh đang đi xuống, thì mức thất nghiệp tuần qua (tính tới ngày thứ Bảy 6-8) giảm chút ít; số liệu tính tới cuối ngày Bảy 6-8-2011 dựa trên số người điền đơn lãnh trợ cấp thất nghiệp hàng tuần.

(Labor Department) Bộ Lao Động Mỹ tổng kết và công bố vào  mỗi 8:30 sáng thứ Năm của tuần lễ tiếp theo và số liệu nầy được công bố hàng tuần. Tuần lễ trước, tính tới ngày thứ Bảy 6-8, chỉ có 395000 người thất nghiệp, tuần lễ trước đó nữa có 405 000 người bị thất nghiệp. Như vậy mức thất nghiệp giảm nhẹ, chừng 7000 người.

Ngay khi số liệu nầy tung ra vào 8:30 sáng thứ Năm 11-8-2011, lập tức vàng xuống chút ít, chứng khoán lên chút đỉnh so với ngày thứ Tư, và ở mức 10880 điểm (so với 10700 ngày thứ Tư).

Tiền đô la lên chút đỉnh so với tiền Euro.

[Các nhà đầu tư vàng bạc, trao đổi tiền tệ  và chứng khoán luôn luôn chờ đợi xem con số thất nghiệp hàng tuần.]

Những người mua bán chứng khoán ngoài việc đọc các tin tức tài chánh hàng ngày để biết thị trường sẽ ra sao và họ  thường tiên đoán con số thất nghiệp hàng tuần lên xuống như thế nào, rồi dựa vào đó mà mua vào, bán ra để kiếm lời; việc mua bán xẩy ra rất nhộn nhịp trước ngày thứ Năm hàng tuần và ngay sau khi có tin con số thất nghiệp tung ra vào sáng thứ Năm.  (http://www.bls.gov/opub/ted/2001/Aug/wk1/art01.htm)

Kinh nghiệm cho thấy:

_khi con số thất nghiệp giảm, vàng giảm theo (chú trọng nhất là vào ngày thứ Năm đầu tháng; và thứ năm hàng tuần)

_Khi con số thất nghiệp tăng, vàng tăng theo, chứng khoán giảm

Ngoài ra, tình hình chung về kinh tế thế giới và chính trị cũng ảnh hưởng đến sự lên xuống của các món vàng, chứng khoán, tiền tệ, dầu hỏa nói trên.

Hiện nay, trước tình hình kinh tế ngày càng yếu kém hơn, Ngân hàng  Dự Trử Liên  Bang (FED) đã hứa hẹn giữ mức tiền lời thật thấp, và đang cho các ngân hàng tư nhân vay ở mức tiền lời gần như o% (hiện nay là 0,25%) cho tới giữa năm 2013 mới cứu xét lại.

————–

Thứ ba 09 Tháng Tám 2011

Quan hệ kinh tế Mỹ-Trung: Chủ nợ và con nợ ghìm nhau trong ách tắc

Trung Quốc có phản ứng ra sao về việc Hoa Kỳ quyết định nâng mức trần nợ công và sự kiện Standard and Poor’s hạ điểm tín nhiệm về quốc trái của Hoa Kỳ ? Sau đây là phân tích của chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa, từ California, về mối quan hệ giữa hai nền kinh tế hàng đầu thế giới hay cụ thể hơn là quan hệ giữa con nợ Hoa Kỳ và chủ nợ Trung Quốc.

Sau nhiều tuần lễ tranh cãi, ngày 02/08/2011, Quốc hội lưỡng viện Hoa Kỳ đã đạt được đồng thuận nâng mức trần nợ công. Sự kiện này đã phần nào ảnh hưởng đến uy tín của nền kinh tế số một thế giới, với hậu quả là ngày 05/08, công ty thẩm định tài chính Standard and Poor’s của Mỹ đã hạ điểm tín nhiệm về quốc trái của Hoa Kỳ từ hạng cao nhất là AAA xuống hạng AA+.

Biến cố này đã và đang gây chấn động trong dư luận và các thị trường tài chính toàn cầu. Vốn là chủ nợ số một của Hoa Kỳ, lãnh đạo Trung Quốc đã để các phương tiện truyền thông của Nhà nước liên tục đả kích việc Mỹ gây bội chi ngân sách và đi vay quá nhiều.

Vậy có thể nhận định thái độ của Trung Quốc ra sao ? Mặc dù chỉ trích Mỹ, nhưng liệu Trung Quốc có thể tìm ra được một đối tác kinh tế tài chính khác đủ khả năng thay thế Hoa Kỳ hay không, nhất là trong bối cảnh Nhật Bản và châu Âu đều gặp khó khăn ? Tình trạng tài chính của Trung Quốc hiện nay thực hư như thế nào ?

Trên đây là những vấn đề sẽ được đề cập đến trong cuộc trao đổi với chuyên gia Nguyễn Xuân Nghĩa, tại California, về quan hệ kinh tế giữa hai nước dẫn đầu kinh tế thế giới, một bên là con nợ Hoa Kỳ và bên kia là Trung Quốc chủ nợ số một.

***

RFI: Xin chào chuyên gia Nguyễn Xuân Nghĩa. Thưa anh, ngay sau khi tạm giải quyết xong việc nâng định mức đi vay vào ngày 02/08, hôm Thứ Sáu, 05/08 vừa qua Hoa Kỳ đã bị công ty Standard & Poor’s hạ điểm tín dụng từ hạng AAA xuống hạng AA+. Có lẽ các thị trường tài chính ít nhiều dự đoán vụ hạ điểm tín dụng ấy vì các công ty thẩm định giá trị trái phiếu đã nhiều lần cảnh cáo trước, kể từ Tháng Ba vừa qua, và giải pháp về ngân sách của Mỹ cũng chỉ là một bước tạm thời của chính trường Hoa Kỳ trong viễn ảnh tranh cử tại Mỹ vào năm tới.

Riêng có trường hợp một chủ nợ hàng đầu của Hoa Kỳ lại khiến dư luận đặc biết chú ý, đó là Trung Quốc, hiện đang nắm trong tay khoảng 1.160 tỷ Mỹ kim Công khố phiếu của Mỹ trong khối dự trữ ngoại tệ tương đương với 3.200 tỷ đô la. Theo anh nhận xét thì Bắc Kinh nghĩ sao, có phản ứng gì?

Nguyễn Xuân Nghĩa: – Tôi thiển nghĩ rằng Bắc Kinh lâm vào thế kẹt vì rất nhiều lý do.

Thứ nhất, khi vụ tranh luận chính trị xảy ra tại Hoa Kỳ, Bắc Kinh cho thông tấn xã quốc doanh là Tân Hoa Xã nhiều lần đả kích việc chi tiêu của Mỹ, từ hôm 28/07 đến hôm 06/08 vừa rồi. Nhưng các viên chức hữu trách về kinh tế, tài chính hay ngân hàng thì lại tương đối kín tiếng. Và trong khi hầu hết các quốc gia chủ nợ của Mỹ, từ Úc qua Âu qua Á hay Mỹ châu La tinh đều nói rằng họ tiếp tục tín nhiệm thị trường trái phiếu Hoa Kỳ, nghĩa là tiếp tục cho vay sau khi Mỹ đã bị hạ điểm, thì chưa thấy Bắc Kinh lên tiếng.

Trong khi ấy, và đây là điều thứ hai, trong suốt tháng Bảy đầy sóng gió tại thủ đô Washington do trận đánh về ngân sách, các nhà đầu tư lại mua vào rất nhiều trái phiếu của Mỹ. Thực tế là còn cho Mỹ vay nhiều nhất trong năm vì dù sao thị trường này vẫn có lời cao hơn các thị trường tín dụng còn lại, và vẫn có mức an toàn nhất.

Vì vậy, tôi nghĩ rằng Bắc Kinh phải ồn ào đả kích Hoa Kỳ cho dư luận dân chúng ở bên trong vì hai lý do. Thứ nhất là cho thấy tư thế của lãnh đạo khi kêu gọi thế giới giám sát việc chi tiêu của Mỹ; thứ hai là để chuẩn bị dư luận về những biện pháp nhạy cảm, mà họ sẽ quy trách nhiệm cho Hoa Kỳ. Chứ sau cùng thì vẫn chưa thể tìm ra một khách nợ nào khá hơn nước Mỹ.

RFI: Anh vừa nói một chi tiết rất lạ là trong tháng Bảy vừa qua, các nước đã mua trái phiếu Mỹ còn nhiều hơn và có lời lớn.

Nguyễn Xuân Nghĩa: Thưa đúng như vậy và lãi suất cho tháng Bảy tại Mỹ còn cao gấp ba lãi suất của các thị trường công khố phiếu khác trên thế giới. Tất cả chỉ là sự so sánh thôi vì với mọi sự bất toàn đã được phơi bầy thì thị trường tín dụng Hoa Kỳ vẫn là nơi an toàn hơn cả và nay có bị sụt từ hạng AAA xuống AA+ thì vẫn là loại “có giá trị” và thực tế vẫn đứng hạng cao hơn Trung Quốc và Nhật Bản, vốn chỉ được hạng AA mà thôi.

RFI: Trở lại chuyện Trung Quốc, anh cho rằng lãnh đạo Bắc Kinh lâm vào thế kẹt nên phải làm bộ phê phán Mỹ chứ cũng khó tìm ra nơi nào khác khá hơn. Vì sao như vậy?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Không nói về Âu châu đang hoạn nạn và Nhật Bản mắc nợ quá nhiều, thị trường Hoa Kỳ đủ rộng và sâu với khối lượng công trái lên tới 9340 tỷ Mỹ kim. Nghĩa là có thể chịu đựng được nhiều đợt chuyển dịch cả trăm tỷ đô la trong ngày và với mức an toàn cao vì có thể dễ dàng chuyển ngay sang tiền mặt. Hãy nghĩ đến thị trường của đồng Bảng Anh hay đồng Franc Thụy Sĩ thì mình hiểu.

Trong khi ấy, và đây là một mặt trái của Trung Quốc, dù xứ này có 3.200 tỷ Mỹ kim dự trữ, thế giới không biết là họ mắc nợ bao nhiêu và chính họ cũng không biết, do những khoản nợ khổng lồ của các chính quyền địa phương. Chính thức thì mức công trái của Trung Quốc chỉ bằng 17% tổng sản lượng nội địa, thực tế thì lên tới gần 90%, là xấp xỉ bằng nước Mỹ. Và nếu kể thêm mối nợ của các công ty đầu tư địa phương do chính quyền địa phương lập ra để đi vay thì khoản nợ của công quyền có thể lên tới từ 125 đến 160% như nhiều công ty bên ngoài đã ước tính.

Khác biệt ở đây là cả thế giới nói đến chuyện nợ nần của Hoa Kỳ nhưng Bắc Kinh lại giấu nhẹm số công trái của mình. Vì vậy, chúng ta có một hiện tượng quái đản là chủ nợ và khách nợ đều cần nhau. Và cùng có một vấn đề chung là không kiểm soát được việc nợ nần của mình.

RFI: Nếu mình lùi lại để nhìn xa hơn toàn cảnh của quan hệ giữa hai nước, và cũng để nói về những quyết định mà anh gọi là “nhạy cảm” của lãnh đạo Bắc Kinh, thì đâu là những vấn đề của Trung Quốc?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Quốc gia này đang đi vào một khúc quanh nguy ngập khả dĩ ảnh hưởng đến sự ổn định của họ, nôm na là có thể bị khủng hoảng.

Trung Quốc theo chiến lược xuất khẩu của các nước Đông Á thời xưa và ép dân lẫn duy trì hối suất rẻ để xuất khẩu bằng mọi giá và không ngừng vi phạm những quy định của Tổ chức Thương mại Thế giới nhằm độc quyền thu về ngoại tệ và cho dân chúng hưởng rất ít công lao sản xuất. Nhờ tung ra hàng rẻ không ai bằng, kể cả hàng kém phẩm chất và an toàn, và vào một thị trường tiêu thụ lớn nhất thế giới, trị giá tới 10 ngàn tỷ, Trung Quốc đạt xuất siêu rất lớn với Mỹ.

Thế rồi họ làm gì với khối ngoại tệ đó? Họ lại phải đầu tư vào tài sản Mỹ đến hơn hai phần ba khối dự trữ này, thành chủ nợ lớn nhất với hơn 2000 tỷ Công khố phiếu. Nhưng vì vậy cũng đẩy lãi suất tại Mỹ xuống mức thấp hầu khuyến khích dân Mỹ tiếp tục tiêu thụ hàng hóa của mình. Đây là một quan hệ thiếu lành mạnh, nó gần với trường hợp bệnh lý hơn là kinh tế.

Tại Hoa Kỳ, dù Quốc hội có liên tục nêu vấn đề từ nhiều năm nay, chính quyền Obama tránh nêu trách nhiệm và tội lũng đoạn ngoại hối hay cạnh tranh bất chính của Bắc Kinh, nhưng dân Mỹ đã bắt đầu nhận thấy và thấy khó chịu. Và vì lý do khách quan tại Hoa Kỳ, họ đang thắt lưng buộc bụng khi kinh tế đình trệ thất nghiệp cao và đấy mới là một vấn đề cho lãnh đạo Trung Quốc. Họ phải tìm ra một lực đẩy khác cho kinh tế vì xuất khẩu sẽ giảm sút và còn giảm sút nữa, đó là quyết định của Hội nghị Ban chấp hành Trung ương hồi tháng 10 năm ngoái và là chiều hướng của Kế hoạch 5 năm lần thứ 12 đã ban hành từ đầu năm nay.

Song song, và đây là một khía cạnh khác, Hoa Kỳ sẽ phải gia tăng xuất khẩu và từ 17 tháng qua đã ráo riết tìm cách mở cửa thị trường Trung Quốc. Trong hoàn cảnh hiện nay, quan hệ giữa hai nước sẽ càng thêm căng thẳng khi Trung Quốc lại gặp quá nhiều khó khăn ở bên trong.

RFI: Trước khi nói qua những khó khăn ấy, xin hỏi anh thêm một câu là Tân Hoa Xã của Bắc Kinh cũng nói thẳng rằng coi chừng nước Mỹ sẽ phá sản. Điều ấy có đúng không?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi phải rất thận trọng khi trả lời câu hỏi này vì nhiều người mình rất thích những thuyết âm mưu linh tinh của Hoa Kỳ.

Thực tế thì mọi khoản nợ của Hoa Kỳ đều là nợ bằng Mỹ kim và khi cần thiết thì Ngân hàng Trung ương có thể in bạc ra cho Ngân khố Mỹ.

Thứ hai, chính là nạn bội chi vô trách nhiệm đã gây phản ứng trong dân Mỹ nên mới có vụ khủng hoảng vừa qua về ngân sách. Dân Mỹ đang muốn giới hạn lại việc tăng chi bừa phứa để tiến tới quân bình ngân sách và cũng vì vậy mà S&P mới hạ điểm tín dụng của Hoa Kỳ.

Thứ ba, từ năm 1917 luật lệ Mỹ có quy định về mức nợ tối đa mà chính quyền có thể đi vay và đã có 81 lần mà chính quyền phải xin Quốc hội cho nâng định mức ấy, lần cuối là ngày 02/08 vừa qua. Vì vậy, tôi tin rằng sau khi đã bị vỡ mặt về uy tín của kẻ đi vay, Hoa Kỳ sẽ có thay đổi, chuyện phá sản như Bắc Kinh dọa là điều khó xảy ra.

Ngược lại, Trung Quốc không có định mức đi vay như vậy nên chẳng bao giờ lãnh đạo phải lo nâng trần nợ cho cao hơn. Đấy là lý do họ đi vay tứ tung và giấu biến các khoản nợ này, và rơi vào quy luật có vay có trả. Chuyện này mới là một tiết mục nhạy cảm khác.

RFI: Câu hỏi cuối thưa anh chính là về các tiết mục nhạy cảm ấy. Trung Quốc đang bị những mối nguy gì mà không muốn cho dân chúng biết nên xoay ra đổ lỗi cho Hoa Kỳ như anh nói?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Cả ba khối kinh tế hậu công nghiệp là Hoa Kỳ, Âu châu và Nhật Bản đều đang bị đình trệ, thậm chí bị suy trầm nữa. Vì vậy, đà tăng trưởng kinh tế toàn cầu sẽ bị ảnh hưởng vì một lực đẩy bị suy yếu là xuất cảng. Nếu đà tăng trưởng của Trung Quốc mà giảm tới mức 7-8% là xứ này có thể bị loạn vì dân chúng thất nghiệp và hàng triệu doanh nghiệp phá sản.

Thứ hai, xứ này đang bị lạm phát – là mối ám ảnh chính trị cho lãnh đạo – khi dân chúng lại phẫn nộ về mọi chuyện bất công ở từng địa phương. Lạm phát là yếu tố kết hợp những bất mãn cục bộ thành phong trào.

Thứ ba, để khỏi bị suy trầm nên Trung Quốc tăng chi và ào ạt bơm tín dụng từ cuối năm 2008 nên đã thổi lên đủ loại bong bóng, nguy ngập nhất là bong bóng đầu cơ địa ốc. Khi cần kiểm soát lạm phát, Bắc Kinh càng có thể làm trái bóng này dễ bể hơn nữa.

Thứ tư, lãnh đạo Bắc Kinh biết là phải chuyển từ lượng sang phẩm, từ mức tăng trưởng cao sang lợi tức của người dân hầu mở rộng khả năng tiêu thụ của thị trường nội địa để thay thế xuất cảng đã và sẽ giảm. Nhưng họ lại đang ở trong giai đoạn chuyển tiếp trước Đại hội đảng khóa 18 vào mùa Thu năm tới, nên những tranh giành nội bộ sẽ khiến việc chuyển hướng thêm khó khăn và càng trì hoạn thì càng gây sức ép sẽ tạo sức bật rất mạnh sau này. Đấy mới là mối lo của Bắc Kinh, còn đáng sợ hơn là chuyện tài sản Mỹ của họ bị mất giá.

RFI: Xin cám ơn anh Nguyễn Xuân Nghĩa về cuộc trao đổi lý thú này.

Nguồn bài viết:

1. http://www.dol.gov/opa/media/press/eta/ui/current.htm

các từ khóa dùng để search trong website của Bộ Lao Động

_Payroll employment  in July 2011

_farm and nonfarm employment in July 2011

_farm and nonfarm employment in June 2011

 

2./Jobless claims at 4-month low, trade gap widens

ReutersBy Lucia Mutikani | Reuters

WASHINGTON (Reuters) – The number of Americans claiming new jobless benefitsdropped to a four-month low last week, a sliver of hope for an economy that has been battered by a credit rating downgrade and falling share prices.

Initial claims for state unemployment benefits fell 7,000 to a seasonally adjusted 395,000, the Labor Department said on Thursday, the lowest level since the week ended April 2. That was below economists’ expectations for a reading of 400,000.

“This could suggest that labor markets aren’t rapidly deteriorating, even if it still doesn’t shed much light on what’s happening on the hiring side of the equation,” said Sean Incremona, an economist at 4CAST in New York.

But the optimism generated by the claims report was dampened somewhat by a surprise widening in the trade deficit in June. The June trade deficit jumped to $53.1 billion, the largest since October 2008, from $50.8 billion in May.

The wider trade shortfall could cause second-quarter’s 1.3 percent annual growth pace to be revised lower.

U.S. stock index futures pared losses on the claims data, while the dollar extended gains against the euro.

The Federal Reserve said on Tuesday economic growth was considerably weaker than expected and unemployment would fall only gradually. The U.S. central bank promised to keep interest rates near zero until at least mid-2013.

Hiring accelerated in July after abruptly slowing in the past two months. However, there are worries that a sharp sell-off in stocks and a nasty fight between Democrats and Republicans over raising the government’s debt ceiling could dampen employers’ enthusiasm to hire new workers.

“We’re looking toward a period of financial instability … and that probably will inspire a lot of caution and nowadays, caution translates into layoffs,” said Pierre Ellis, a senior economist at Decision Economics in New York.

“We’ll see what happens next week, but the outlook for the August U.S. employment report is still for a result as good as it was in July, maybe better.”

The continued improvement in the labor market could help to allay fears of a new recession, which have been stoked by the economy’s anemic growth pace in the first half of the year.

A Labor Department official said there was nothing unusual in the state-level claims data, adding that only one state had been estimated.

The four-week moving average of claims, considered a better measure of labor market trends, slipped 3,250 to 405,000. Economists say both initial claims and the four-week average need to drop close to 350,000 to signal a sustainable improvement in the labor market.

The number of people still receiving benefits under regular state programs after an initial week of aid dropped 60,000 to 3.69 million in the week ended July 30.

The number of Americans on emergency unemployment benefits fell 26,309 to 3.16 million in the week ended July 23, the latest week for which data is available.

A total of 7.48 million people were claiming unemployment benefits during that period under all programs, down 89,945 from the prior week.

(Reporting by Lucia Mutikani; additional reporting by Doug Palmer in Washington and Ellen Freilich in New York: Editing by Neil Stempleman)

http://news.yahoo.com/jobless-claims-fall-4-month-low-123428462.html

 

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »

Khủng hoảng kinh tế và Tài Chánh tập 2- Chứng khoán Mỹ, Vàng, dầu thô giá cả trong 10 ngày qua ra sao?

Posted by hoangtran204 trên 11/08/2011

Kinh Tế và Tài Chánh của Mỹ đang ở giai đoạn hiểm nghèo, kéo theo kinh tế và tài chánh cả thế giới sụt giảm nghiêm trọng

Thị trường chứng khoán Mỹ đã sụt điểm rất nhanh sau khi công ty  S&P đã hạ giá tín dụng của nước Mỹ vì nợ quốc gia và làm cho các nhà đầu tư chứng khoán thêm lý do khác để lo ngại. Từ 10 ngày qua, chỉ số chứng khoán Dow Jones giảm 2000 điểm, từ 12 700 xuống còn 10 700 điểm.

Việc giảm chứng khoán lần nầy do nguyên nhân chính trị. Nợ của chính phủ Mỹ  ở mức 14 300 tỉ  dollars, và chính phủ cùng quốc hội Mỹ tuy cùng có kế hoạch giảm nợ, nhưng kế hoạch của mỗi bên đều mang tính phe đảng. Đảng Dân Chủ của TT Obama thích đánh thuế các nhà giàu, tức là gia tăng thuế của những người có lợi tức trên 250 ngàn dollars mỗi năm và đánh thuế các đại công ty lớn.  Nhưng đảng  Cộng Hòa không đồng ý việc đánh thuế vào người giàu, họ chỉ muốn giữ nguyên mức thuế như hiện nay, khoảng 9%; so với thuế 28-33% dưới  thời TT Bill Clinton và trước kia. Đảng Cộng Hòa cho đến phút chót mới đồng ý nâng mức nợ trần lên sau khi ép TT Obama không được tăng thuế giới giàu có và các công ty, đồng lúc ép chính phủ giảm chi tiêu.

Số nợ 14300 tỉ đô la hiện nay tích tụ dần dần sau 8 năm cầm quyền của  TT Bush và do cuộc khủng hoảng kinh tế 2008 gây ra. Đảng Cộng Hòa  không muốn tăng thuế  những người có mức lợi tức hàng năm cao hơn 250 000 đô la, và cũng không muốn gia tăng thuế các công ty tư nhân, kết quả là chính phủ không thu được nhiều thuế, mà lại chi tiêu ra quá nhiều, nên hơn 10 năm qua, mỗi năm, chính quyền TT Bush và kế đó là TT  Obama đều vay mượn từ tiền bán công khố phiếu. Nay, số tiền nợ  ấy tích lũy lền rất nhiều, khoãng 14 300 tỉ đô la.

Tiền lời của số tiền mượn ấy rất lớn. Người ta tính rằng, mỗi một đô la mà chính phủ chi tiêu, thì phải dành 40 xu để trả nợ.  Sau khi thấy quốc hội và TT Obama không có kế hoạch giảm chi tiêu vào tuần trước, công ty đánh giá tín dụng  S&P đã hạ mức độ tín dụng của chính phủ Mỹ xuống hạng  AA+, (so với trước kia là AAA) vì công ty tin rằng tài chánh của chính phủ Mỹ không có viễn ảnh sáng sủa trong tương lai gần.

Trong lúc chính phủ nhiều nước Âu Châu đang nợ nần quá lớn, cộng thêm với chính phủ Mỹ bị công ty S&P hạ giá mức đô tín dụng, chỉ số thất nghiệp gia tăng 9,2%, và số người có việc làm mới quá ít trong tháng 7 vừa qua 117 000 người, nên chỉ số chứng khoán Dow Jones đã giảm 625 điểm trong buổi sáng thứ Hai 8-8-2011.  Chỉ số Dow Jones vào chiều thứ Hai là 10 809 điểm.

Sáng thứ Ba, ngày 9-8-2011, chỉ số Down Jones lên chút, ở mức 11 233 điểm.

Vàng lên cao chứng tỏ sự bất an của những nhà đầu tư đã mua vàng vào để thủ thế, dầu thô xuống 79 đô la/ 1 thùng, thấp nhất kể từ nhiều tháng nay. Các công ty Mỹ đang có quá nhiều hàng tồn kho, không muốn sản suất thêm để chất đống trong kho, mà không biết chừng nào bán được.

Đến cuối ngày thứ Tư 10-8-2011, chỉ số Down Jones chỉ còn 10 716 điểm.

1 ounce (30,48 gram)  giá  1784 đô, so với cách đây 10 ngày là 1621 đô la.

1 lượng vàng 24 (37,5 gram) giá là 46 triệu, so với giá vàng đầu năm nay là 36 triệu đồng 1 lượng.

Dầu hỏa xuống còn 79 đô / 1 thùng (barrel), thấp nhất trong 12 tháng qua.

Với tình hình bi thảm hiện nay, nên kinh tế toàn cầu tiếp tục suy thoái. Tài chánh tiếp tục khủng hoảng.  VN chủ yếu sống bằng nghề xuất cảng dầu, khoảng 30 tỉ đô la (năm 2010), với thời điểm bây giờ đến cuối năm chắc Petrovietnam sẽ thu ít tiền bán dầu tối thiểu là 20% (giảm bớt 3 tỉ), Việt kiều sẽ ít gởi tiền về VN, xuất cảng các mặt hàng gia công sẽ giảm,…chính phủ VN không thu được ngoại tệ nên sẽ tung thêm tiền đồng  VN ra để mua lại số đô la và vàng đang có mặt trên thị trường, và kết quả là lạm phát hay đồng tiền VN sẽ mất giá nhiều hơn từ thời gian nầy đến cuối năm.

Banks drag Wall Street lower as fear returns

Reuters

On Wednesday August 10, 2011, 6:01 pm EDT

By Rodrigo Campos

NEW YORK (Reuters) – Fear returned to Wall Street on Wednesday, sending the S&P 500 to another 4 percent decline, triggered by worries that Europe’s debt crisis could engulf French banks and spill onto the U.S. financial sector.

Trading was once again marked by sharp moves on heavy volume. For a fifth straight day, the Dow industrials fluctuated in a range of more than 400 points.

“What you’re seeing is a very short-term, direction-oriented market,” said Eric Kuby, chief investment officer of North Star Investment Management Corp in Chicago.

Worries about the strength of French lenders, including Societe Generale, triggered a selloff in European and U.S. banks. Rumors about SocGen’s financial health, which the bank denied, sent its shares tumbling 14.7 percent.

An index of European banks dropped 6.7 percent and the KBW index of U.S. bank stocks slid 4.9 percent as fear grew of a possible contagion of any French crisis. Bank of America Corp lost 10.9 percent to $6.77 and Goldman Sachs slid more than 10 percent to $110.34.

The Dow Jones industrial average lost 519.83 points, or 4.62 percent, to 10,719.94. The S&P 500 fell 51.77 points, or 4.42 percent, to 1,120.76. The Nasdaq Composite dropped 101.47 points, or 4.09 percent, to 2,381.05.

Wednesday’s drop came a day after stocks rallied on the Federal Reserve’s pledge to keep interest rates near zero for at least two more years.

Even after Tuesday’s snap-back rally, the S&P 500 is down almost 18 percent from its 2011 closing high set April 29.

The losses came against the backdrop of recent weak U.S. economic data, the United States losing its triple-A credit rating from Standard & Poor’s and the inability of lawmakers to address worries that another recession may be on the way.

About 15.1 billion shares traded on the New York Stock Exchange, NYSE Amex and Nasdaq, almost double the year’s estimated daily average of 7.8 billion.

Volume once again spiked in the last hour of trading, and the market closed near its session lows. Of late, overleveraged investors with losses on their books have been forced to sell shares near the end of the day.

“Between 3 and 3:20 (p.m.) you have people getting margin calls, and on days like today there’s some nervousness about what those calls will look like,” said Andrew Frankel, co-president of Stuart Frankel & Co in New York, referring to the volatility of the final hour of trading.

Slides in the value of stocks may increase the cash needed in margin accounts, which can spark further selling.

Dow component Walt Disney Co dropped 9.1 percent to $31.54 a day after the entertainment company’s quarterly results failed to reassure investors that it could do well in a weak U.S. economy.

After the closing bell, Cisco Systems Inc’s shares jumped nearly 12 percent after its quarterly results edged past Wall Street’s scaled-back expectations.

Declining stocks outnumbered advancing ones during the regular session on the NYSE by a ratio of more than 8 to 3, while on the Nasdaq, almost five stocks fell for every one that rose.

(Reporting by Rodrigo Campos; Additional reporting by Ryan Vlastelica; Editing by Kenneth Barry)

———-

Dow plunges more than 634 points after downgrade

Stocks plunge after S&P downgrade; Dow down 634; Europe, economy fears send Treasurys, gold up

Stan Choe, AP Business Writer, On Monday August 8, 2011, 10:26 pm EDT

NEW YORK (AP) — Fear has taken over on Wall Street.

The Dow Jones industrial average fell 634.76 points Monday, the first trading day since Standard & Poor’s downgraded American debt. It was the sixth-worst point decline for the Dow in the last 112 years and the worst drop since December 2008. Every stock in the S&P 500 index declined.

But the S&P downgrade wasn’t the only catalyst Monday. Investors worried about the slowing U.S. economy, escalating debt problems threatening Europe and the prospect that fear in the markets would reinforce itself, as it did during the financial crisis in the fall of 2008.

“`What’s rocking the market is a growth scare,” said Kathleen Gaffney, co-manager of the $20 billion Loomis Sayles bond fund. “The market is under a lot of stress that really has little to do with the downgrade.” Instead, Gaffney said, investors are focused on worries about another recession and “how Europe and the U.S. are going to work their way out of a high debt burden” if economic growth remains slow.

The Vix, a measure of market volatility and fear among investors, shot up 50 percent. That was its steepest rise since February 2007.

Investors desperately looked for safe places to put their money and settled on U.S. government debt — even though it was the target of the downgrade Friday, when S&P removed the United States from its list of the lowest-risk countries.

The price of Treasurys rose sharply, and yields, which move in the opposite direction from price, plunged. The yield on the 10-year Treasury note fell to 2.34 percent from 2.57 percent Friday. That matches its low for the year, reached last week. Before last Friday, there was widespread concern that a downgrade would push yields up and increase borrowing costs for the government, businesses and consumers.

“This is largely a flight to safety,” said Thomas Simons, money market economist with Jefferies & Co. “The bond market is really trading off of what’s going on in the stock market.” Money flowed out of stocks and into Treasurys.

Gold set a record. It rose $61.40 an ounce to settle at $1,713.20.

Crude oil, natural gas and other commodities fell sharply on worries that a weaker global economy will mean less demand. Oil fell 6.4 percent to $81.31 per barrel, its lowest price of the year.

Fear is spreading quickly through the market, said Dimitre Genov, senior portfolio manager with Artio Global Investors. “It’s becoming a vicious cycle and could feed into consumers reducing their demand as well.”

The Dow was down 5.5 percent at 10,809.85. The sharp drop extended Wall Street’s almost uninterrupted decline since late July, when the Dow was flirting with 13,000. It fell below 11,000 for the first time since November.

The S&P 500 fell 79.92, or 6.7 percent, to 1,119.46. The Nasdaq composite index fell 174.72, or 6.9 percent, to 2,357.69.

Trading volume was the highest since September 2008 and the fourth-highest on record. A total of 9.9 billion shares traded, and about 70 stocks fell for every one that rose on the New York Stock Exchange.

Stock markets in Asia began Monday’s global rout. The main stock index fell almost 4 percent in South Korea and more than 2 percent in Japan. European markets opened later and fell, too, with Germany down 5 percent and France 4.7 percent.

The selling picked up again early Tuesday in Asia. Japan’s benchmark Nikkei 225 index was off nearly 5 percent, while Hong Kong’s Hang Seng index shed more than 7 percent.

In the U.S., stocks fell even as Moody’s, another major credit rating agency, stood by its top rating of Aaa for the United States. It said it could downgrade the U.S. if it doesn’t cut its deficit, “but it is early to conclude that such measures will not be forthcoming.”

Financial markets also did not appear comforted by an afternoon statement by President Barack Obama, who said Washington needs more “common sense and compromise” to tame its debt.

“Markets will rise and fall,” he said. “But this is the United States of America. No matter what some agency may say, we’ve always been and always will be a triple-A country.”

S&P, in its downgrade, criticized dysfunction in the American political system. The downgrade wasn’t a total surprise but came when investors were already feeling nervous about the U.S. economy and European debt, among other problems.

Last week, the Dow Jones industrial average fell almost 700 points. That was its biggest weekly point loss since 2008, during the financial crisis. Counting Monday, the Dow has dropped in 10 of the last 12 trading days. It is down more than 1,900 points, or 15 percent, since July 21.

The Russell 2000 index of small stocks has now lost nearly 25 percent from its most recent high on April 29. A decline of 10 percent or more is considered to be a correction. And a drop of 20 percent or more is said to be the start of a bear market.

The Nasdaq and S&P 500 are both down about 18 percent since the end of April. The Dow is down 16 percent.

The last bear market for the S&P 500 ran from October 2007 until March 2009. The index lost 57 percent of its value.

Despite the slide the last two and a half weeks, the S&P 500 index, at 1,119, is 7 percent higher than its close of 1,047 late last August, just before the Federal Reserve announced a program to support the economy. And the Dow’s percentage drop of 5.5 didn’t make the list of its 20 worst days.

S&P on Monday downgraded mortgage lenders Fannie Mae, Freddie Mac and other agencies linked to long-term U.S. debt. Fannie and Freddie own or guarantee about half of all U.S. mortgages. Their downgrade could eventually mean higher mortgage rates.

Worries about weaker profits that could result from a slowing economy have slammed the financial industry since late July. As a group, financial stocks in the S&P 500 index fell 10 percent on Monday to their lowest level since July 2009.

Bank of America plunged 20.3 percent, to $6.51, after AIG filed suit against the bank. The insurer alleged Bank of America sold it overvalued mortgage-backed securities. The bank denied the allegations. Its stock is down 51 percent this year, from $13.34.

Stocks in other industries whose profits are closely tied to the strength of the economy also fell sharply. Energy stocks in the S&P 500 fell 8.3 percent, for example.

The smallest losses came in safer industries such as consumer staples whose profits tend to be steady, regardless of the economy. Even in a bad economy people will still buy things like toothpaste and bread.

The Vix, a measure of fear among investors, is up more than 90 percent this month. The index shows how worried investors are that the S&P 500 will drop over the next 30 days. It does that by measuring prices for stock options that investors can buy to help protect their portfolios.

Investors are also worried that Italy and Spain could become the next European countries to have trouble repaying their debts. Greece, Ireland and Portugal have already received bailout loans because of Europe’s 21-month-old debt crisis.

The fears have pushed investors to shun Spanish and Italian bonds, which have led to higher yields and in even higher borrowing costs for the two countries.

The European Central Bank stepped in Monday and bought billions of euros worth of their bonds. The move helped to lower yields on Spanish and Italian bonds, at least temporarily.

Seeking to avert panic spreading across financial markets, the finance ministers and central bankers of the Group of 20 industrial and developing nations issued a joint statement Monday saying they were committed to taking all necessary measures to support financial stability and growth.

“We will remain in close contact throughout the coming weeks and cooperate as appropriate, ready to take action to ensure financial stability and liquidity in financial markets,” they said.

Worries about the U.S. economic recovery have been building since the government said that economic growth was far weaker in the first half of 2011 than economists expected.

The economy grew at a 1.3 percent annual rate from April through June, below economists’ expectations. It expanded at just a 0.4 percent rate in the first quarter. The first half of 2011 was the slowest since the end of the recession.

Then reports showed that the manufacturing and services industries barely grew in July. Job growth was better than economists expected last month. But the 117,000 jobs created in July were still well below the 215,000 that employers added in February, March and April, on average.

The Federal Reserve will meet on Tuesday, but economists don’t expect much to come out of the meeting. The central bank’s key interest rate is already at a record of nearly zero, where it has been since 2008.

The Fed has also already said that it plans to keep rates low for “an extended period.” Chairman Ben Bernanke said last month that the Fed could step in to help the economy if it further weakened.

Fears about a weaker U.S. economy have overshadowed the profit growth that companies have reported for the second quarter. For the 441 companies in the S&P 500 that have already reported, earnings rose 12 percent in the second quarter from a year earlier. Revenue growth has also topped 10 percent for the first time in a year.

AP Business Writers Matthew Craft, David K. Randall and Daniel Wagner contributed to this report.

http://finance.yahoo.com/news/Stocks-tumble-after-SP-apf-1960115615.html?x=0

Why This Crisis Differs From the 2008 Version

by Francesco Guerrera
Tuesday, August 9, 2011
The Wall Street Journal.

It is a parallel that is seducing Wall Street bankers and investors: 2011 as a repeat of 2008, the history of financial turmoil playing in one endless loop.

As a big fund manager muttered darkly this past weekend while heading into the office to prepare for a tumultuous Monday, “The sense of déjà vu is almost sickening.”

Those who think of 2011 as “2008 — The Sequel” now have their very own “Lehman moment.” Just substitute Friday’s historic downgrade of the U.S. credit rating by Standard & Poor’s for the collapse of the investment bank in September 2008, et voilà, you have a carbon copy of an event that made the unthinkable happen and spooked markets around the globe.

They got the last part right. Investors looked decidedly spooked on Monday with Asian and European bourses down sharply and the Dow tumbling 643.76 points, or more than 5%.

[More from WSJ.com: Downgrade Ignites a Global Selloff ]

But market turbulence alone isn’t enough to prove that history repeats itself.

To borrow a phrase often used to rationalize investment bubbles, this time is different, and the bankers, investors and corporate executives who look at today’s problems through the prism of 2008 risk misjudging the issues confronting the global economy.

There are three fundamental differences between the financial crisis of three years ago and today’s events.

Starting from the most obvious: The two crises had completely different origins.

The older one spread from the bottom up. It began among over-optimistic home buyers, rose through the Wall Street securitization machine, with more than a little help from credit-rating firms, and ended up infecting the global economy. It was the financial sector’s breakdown that caused the recession.

The current predicament, by contrast, is a top-down affair. Governments around the world, unable to stimulate their economies and get their houses in order, have gradually lost the trust of the business and financial communities.

That, in turn, has caused a sharp reduction in private sector spending and investing, causing a vicious circle that leads to high unemployment and sluggish growth. Markets and banks, in this case, are victims, not perpetrators.

[More from WSJ.com: After Being Laid Off, Get Up]

The second difference is perhaps the most important: Financial companies and households had feasted on cheap credit in the run-up to 2007-2008.

When the bubble burst, the resulting crash diet of deleveraging caused a massive recessionary shock.

This time around, the problem is the opposite. The economic doldrums are prompting companies and individuals to stash their cash away and steer clear of debt, resulting in anemic consumption and investment growth.

The final distinction is a direct consequence of the first two. Given its genesis, the 2008 financial catastrophe had a simple, if painful, solution: Governments had to step in to provide liquidity in droves through low interest rates, bank bailouts and injections of cash into the economy.

A Federal Reserve official at the time called it “shock and awe.” Another summed it up thus: “We will backstop everything.”

The policy didn’t come cheap as governments world-wide poured around $1 trillion into the system. Nor was it fair to the tax-paying citizens who had to pick up the tab for other people’s sins. But it eventually succeeded in avoiding a global Depression.

Today, such a response isn’t on the menu. The present strains aren’t caused by a lack of liquidity — U.S. companies, for one, are sitting on record cash piles — or too much leverage. Both corporate and personal balance sheets are no longer bloated with debt.

[More from WSJ.com: Live Blog: Market Tumult]

The real issue is a chronic lack of confidence by financial actors in one another and their governments’ ability to kick-start economic growth. If you need any proof of that, just look at the problems in the “plumbing” of the financial system — from the “repo” market to interbank lending — or ask S&P or buyers of Italian and Spanish bonds, how confident they are that politicians will sort out this mess.

The peculiar nature of this crisis means that reaching for the weapons used in the last one just won’t work.

Consider Wall Street’s current clamor for intervention by the monetary authorities — be it in the form of more liquidity injections (or “QE3”) by the Fed or the European Central Bank.

So 2008.

Even if the central banks were inclined that way, pumping more money into an economy already flush with cash would provide little solace. These days, large companies are frowning all the way to the bank, depositing excess funds in safe-but-idle accounts, as shown by Bank of New York’s unprecedented move last week to charge companies to park their cash in its vaults.

As for jittery investors, a few more billions minted by Uncle Sam or his Frankfurt cousin are unlikely to be enough to persuade them to jump back into the market.

In 2011, the financial world can’t go cap in hand to the political capitals, hoping for a handout. To get out of the current impasse, markets will have to rely on their inner strength or wait for politicians to take radical measures to spur economic growth.

A market-led solution isn’t impossible. At some point prices of assets will become so cheap that they will reawaken the “animal spirits” of both investors and companies.

As Warren Buffett once wrote to his shareholders, “we have usually made our best purchases when apprehensions about some macro event were at a peak”.

The alternative is to hope that politicians in the U.S and Europe will introduce the fiscal and labor reforms needed to reawaken demand and investment growth. But that is bound to take time.

As often, the past looks a lot simpler than the present. But the reality is that, unlike 2008, governments’ money is no good in today’s stressed environment.

— Francesco Guerrera is the editor of the Wall Street Journal’s Money & Investing section

—–

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/gold-price-out-of-control-08092011070527.html

khỏang 11 giờ trưa 9 tháng 8, 2011, giá vàng SJC mua vào và bán ra được niêm yết là 45 triệu rưỡi và 46 triệu 100 ngàn đồng một lượng.

Nguyện nhân chính là tình trạng công ty S&P hôm thứ Sau đã sụt mức tín dụng của Hoa Kỳ. Và mức cầu nhỏ hơn cung đã làm gia tăng giá vàng.

Giá vàng thế giới sáng nay tăng lên 1724-1725 USD một ounce. Vàng Việt Nam cũng tăng giảm theo giá vàng thế giới.

nợ công của Mỹ, châu Âu và tây Á như Bồ Đào Nha, Hy Lạp, Italia … tăng. Rồi nhiều nước như Trung Quốc mua vàng vào dự trữ dù giá cao. Người bán ít mà mua thì nhiều.

Một số đánh giá, phân tích cho rằng giá vàng còn tăng nữa làm cho những người đầu tư, đầu cơ vàng ở Việt Nam càng đổ xô đi mua. Trong khi người ta đổ xô đi mua mà lượng sẵn có để bán của các ơ sở kinh doanh vàng lại có hạn mà số người đi mua càng nhìêu nên giá càng bị đẩy lên cao nữa. Thậm chí có một vài cửa hiệu phải đóng cửa không thể tiến hành kinh doanh được.
Đó là một hiện tượng khá quen thuộc đối với vàng hay cổ phiếu… mà theo tâm lý đám đông khi tăng giá họ cho rằng chắc còn tăng nữa.

Tất nhiên cốt lõi đằng sau còn có những yếu tố của nền kinh tế Việt Nam như về lạm phát, về niềm tin vào đồng nội tệ, nhà đất đóng băng… Tất cả góp phần cho việc ‘hỏang lọan’ đi mua vàng, dù cả trời mưa.

Ngân hàng Nhà Nước Việt nam qua cuộc họp khẩn nhằm giảm nhiệt sức nóng của giá vàng ‘sẵn sàng cho nhập khẩu vàng để giúp bình ổn lại thị trường, chống lại họat động đầu cơ, làm giá’.

Tuy nnhiên, ông chánh văn phòng Hiệp hội Kinh doanh Vàng thì cho biết thực tế của họat động nhập khẩu vàng:
Đã cho nhập đâu. Lâu nay muốn nhập phải theo giấy phép của Ngân hàng Nhà Nước. Do vậy vàng trong nước trở nên khan hiếm.

Nhiều tính tóan cho rằng giá vàng trong nước hiện đang cao hơn giá vàng thế giới đến cả hai triệu đồng, thế nhưng ông chánh văn phòng Hiệp hội Kinh doanh Vàng tại Việt Nam thì nói như thế là không chính xác vì cách tính chưa đúng, ông giải thích:

Một lượng vàng bằng 1,225 ounce; nếu tính ra làm sao cao hơn được. Vì chưa tính theo công thức qui đổi

Cửa hàng bán vàng bạc nữ trang. AFP
Cửa hàng bán vàng bạc nữ trang. AFP

nên thấy cao như thế; chứ nếu tính theo công thức thì không thể cao hơn được.

Một lượng vàng 24 của VN là 37.5 gram, trong khi 1 lượng vàng của phương Tây là 1 oz = 30,48 gra

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »

Một phụ nữ Pháp gốc Việt nguy hiểm cho an ninh quốc gia hơn 1000 dân Trung Quốc đã nhập cảnh vào VN làm việc không giấy phép, vi phạm luật pháp của VN

Posted by hoangtran204 trên 08/08/2011

1700 Trung Quốc qua cửa khẩu nào đó ở Việt  Nam, xuống làm việc ở Cà Mau, 700 có khai báo, 1000 người   không cần khai báo với Bộ Lao Động và TBXH, không cần khai báo với  Sở Lao Động TBXH tỉnh Cà Mau, không cần khai báo với Công An tỉnh, huyện,  Xã,  thản nhiên làm việc mà không cần đóng thuế  và sinh sống trong nước VN và bây giờ mới phát hiện? và những người TQ làm việc bất hợp pháp nầy đang được Bộ Lao Động và TBXH  xuống nước nhỏ, “yêu cầu”  nhà thầu  Trung Quốc nộp giấy tờ,  hợp thức hóa việc làm của họ ở Việt Nam!

Trong khi đó, chỉ một người Pháp gốc  Việt, về thăm mẹ bị bệnh, khi vừa bước xuống phi trường Tân Sơn Nhất, đã bị 3 hải quan và công an nhận diện và đuổi trở về Pháp chỉ trong vòng chưa tới nửa ngày? (coi bài bên dưới)

Hóa ra 1 phụ nữ Pháp gốc Việt nguy hiểm cho an ninh quốc gia hơn 1000 người Trung Quốc đã nhập cảnh vào VN làm việc không giấy phép, vi phạm luật lao động biết bao lâu nay ở Cà Mau.

Ngày 6.8, lãnh đạo Sở LĐ-TB-XH tỉnh Cà Mau cho biết, trên công trình Nhà máy đạm Cà Mau (Khu khí – điện – đạm Cà Mau, thuộc xã Khánh An, H.U Minh) hiện có hơn 1.000 công nhân Trung Quốc lao động không phép.

Công ty CP khoa học kỹ thuật Ngũ Hoàng (Trung Quốc) trúng thầu xây dựng Nhà máy đạm Cà Mau, đã tuyển dụng trên 1.700 công nhân người Trung Quốc, nhưng số lao động được cấp phép chưa đầy 700 người. Sở LĐ-TB-XH Cà Mau đang yêu cầu nhà thầu, Ban quản lý dự án Cụm khí – điện – đạm Cà Mau tiến hành làm các thủ tục xin cấp phép cho người lao động nước ngoài đúng theo quy định trong thời gian sớm nhất.

Gia Bách

—————-

Thông tín viên RFA bị từ chối nhập cảnh

5-8-2011

Thông tin viên Tường An của RFA, đồng thời là một cây bút ở hải ngoại với bút danh Ca Dao vừa bị từ chối nhập cảnh vào Việt Nam hôm 1/8/2011.

Được tin mẹ già ở Việt Nam đau nặng, chị Ca Dao, tên thật là Ngô Thị Ngoan, một người Pháp gốc Việt đã làm thủ tục xin visa vào Việt Nam và được chấp nhận.

Ngày 31/7 vừa qua chị rời Paris trên chuyến bay về Sài Gòn. Trưa ngày 1/8 chị tới phi trường Tân Sơn Nhất. Khi đến bộ phận làm thủ tục nhập cảnh, chị được 2 nhân viên an ninh mặc thường phục mời vào làm việc. Sau ít phút đối thoại, một nhân viên an ninh mặc sắc phục đưa ra một tờ biên bản thông báo cho biết, trường hợp của chị bị từ chối nhập cảnh với lý do gây phương hại an ninh quốc gia.

Nhân viên an ninh giải thích họ làm việc này theo chỉ thị của cấp trên.

Nhà báo Ca Dao đã gọi điện báo cho Tổng lãnh sự quán Pháp tại Sài Gòn biết mình bị giữ ở phi trường Tân Sơn Nhất, không được nhập cảnh. Đại diện cơ quan Tổng lãnh sự Pháp gọi điện tới công an cửa khẩu Tân Sơn Nhất, nhưng nhận được trả lời là không có ai quốc tịch Pháp bị giữ cả. Sau đó Ca Dao đã bị trục xuất ngược trở lại.

Được biết, ngoài việc là thông tín viên của RFA và viết bài cho một số trang web hải ngoại, chị Ca Dao còn là một người hoạt động xã hội tích cực, là thành viên của Ủy ban Bảo vệ Người Lao Động Việt Nam- một tổ chức được thành lập tại Warsaw (Ba Lan) vào 10/2006. Trong vai trò này, chị đã từng tới Malaysia và nhiều nước Á châu gặp gỡ công nhân và viết những bài phóng sự về đời sống ngặt nghèo của họ.

Dù là nhà báo, thông tín viên RFA, nhưng chuyến đi của chị mang tính cá nhân, với mục đích thăm thân.

Đây không phải là lần đầu tiên Việt Nam từ chối nhập cảnh cho người đã có visa hợp lệ. Đã xảy ra một số trường hợp tương tự, điển hình là nhà văn Nguyễn Hưng Quốc mang quốc tịch Úc đã 2 lần bị trục xuất ngược trở lại, khi ông về Việt Nam theo lời mời tham gia hội thảo và hướng dẫn sinh viên Úc tìm hiểu văn hóa Việt Nam.

(Biên tập từ bản tin của ông Trần Quang Thành gửi tới)

© Đàn Chim Việt


Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN | Leave a Comment »