Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài’ Category

►Cô Trần Thúy Nga là ai mà đi chống lại nhà nước XHCN ma, ảo

Posted by hoangtran204 on 23/01/2017

.

Cô Trần Thúy Nga là ai mà đi chống lại nhà nước XHCN ma, ảo

 

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài, đàn áp dân chúng | Leave a Comment »

►Cho một người phụ nữ tháng Chạp

Posted by hoangtran204 on 23/01/2017

Sáng ngày 21-1-2017, hơn 100 công an, và an ninh tỉnh Hà Nam đã xông vào nhà bắt một phụ nữ có hai con nhỏ, 3 tuổi và 6 tuổi, với tội danh tuyên truyền chống nhà nước XHCN! Chị Trần Thúy Nga, 43 tuổi, học lực lớp 7, viết câu văn luộm thuộm, vẫn còn sai lỗi chính tả, và khi nói, cô vẫn còn nhầm lẫn vần n thành l, nhưng bị công an kết tội cô ấy là tuyên truyền chống lại nhà nước XHCN trời ạ!

Cho một người phụ nữ tháng Chạp

21-1-2017

Nhạc sĩ Tuấn Khanh

 

Đọc tiếp »

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài, đàn áp dân chúng | Leave a Comment »

►Những giọt nước mắt rơi trên nỗi đau của người đi xuất khẩu lao động

Posted by hoangtran204 on 25/09/2016

Những giọt nước mắt rơi trên nỗi đau người đi làm nô lệ

Nguyễn Vĩnh Long Hồ

Danlambao

24-9-2016

Những công nhân XKLĐ sang Malaysia làm việc thường bị lực lượng bảo vệ tịch thu hết giấy tờ tùy thân. Khi mất việc, họ sống lang thang đầu đường xó chợ, không tiền mua vé máy bay hồi hương, một số người bị cảnh sát Malaysia bắt giam như một tội phạm, một số phụ nữ phải sa chân vào chốn lầu xanh rẻ tiền để sống lây lất qua ngày trên xứ người, nên có một số chị em vướng phải bệnh AIDS chết bỏ thay nơi xứ lạ quê người đã nói lên thảm cảnh địa ngục trần gian, tủi nhục và phẫn hận của người công nhân XKLĐ Việt Nam, thân phận của họ không khác gì thân phận của người Phi Châu bị bán làm nô lệ ở Tân Thế Giới vào thời xa xưa… Đọc tiếp »

Posted in Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Lưu manh đỏ | Leave a Comment »

►Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh nói gì về dự án đường vay Trung Quốc 7000 tỷ đồng?

Posted by hoangtran204 on 29/07/2016

Cha của Phạm Bình Minh là Nguyễn Cơ Thạch, bộ trưởng ngoại giao. Năm 1991, TQ ra lệnh cho đảng CsVN loại ông Thạch ra khỏi bộ chính trị. 

Bài báo dưới đây cho thấy đảng và nhà nước rất túng quẩn. Ngay cả vài trăm triệu đô la cũng không có, buộc phải đi mượn của TQ. Hoạt động kinh tế và điều hành đất nước chỉ quanh quẩn ở vài mục tiêu: Đi vay mượn tiền khắp nơi, mượn của World Bank, của ADB, của Nhật, Đài Loan, Úc, Hồng kong, Nam Hàn, các nước Âu châu; mỗi ngày hút dầu ngoài khơi lên, và bán ngay ngoài biển 400.000 thùng dầu thô, và chia nhau; xua dân đi làm ô sin, để 800.000 lao động hợp tác này gởi ngoại tệ về, và nhà nước in tiền đổi ngoại tệ,  nhưng vẫn bi bô: “nhờ tài lãnh đạo sáng suốt…”

Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh nói gì về dự án đường vay Trung Quốc 7000 tỷ đồng? 

Thứ năm, 28/07/2016, 16:31
Như Dân trí đã đưa tin, Bộ Giao thông Vận tải vừa đề xuất vay vốn thực hiện dự án xây dựng đường cao tốc Vân Đồn – Móng Cái (96 km) từ Ngân hàng Trung Quốc với tổng vốn vay khoảng 7000 tỷ đồng. Theo Bộ này, Bộ Ngoại giao cũng đã đồng thuận chủ trương trên. Chiều ngày 28/7, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã trả lời Dân trí về dự án này:
>> Cân nhắc vay Trung Quốc 300 triệu USD cho cao tốc Vân Đồn – Móng Cái

Thưa Phó Thủ tướng, được biết là Bộ Ngoại giao cũng ủng hộ việc vay vốn thực hiện dự án trên. Xin cho biết, vì sao Bộ ủng hộ việc này?

– Hiện nay, chúng ta có nhu cầu rất lớn trong việc đầu tư, xây dựng phát triển cơ sở hạ tầng. Tuy nhiên, chúng ta lại không có nguồn vốn, tuy có một số nguồn vốn trong nước nhưng không đủ để phát triển cơ sở hạ tầng. Như vậy, chúng ta có các khoản vay, các khoản vốn hỗ trợ phát triển (ODA) của các nước cho chúng ta thì việc Trung Quốc hay nước nào đó có nguồn vốn ODA cho chúng ta, đáp ứng yêu cầu của chúng ta thì chúng ta sử dụng. Chứ không phân biệt nước này, nước kia. Cái chính là nguồn vốn đó đáp ứng điều kiện của chúng ta hay không, đảm bảo chúng ta có khả năng vay, trả nợ.

Nhưng nhiều người dân, giới chuyên gia kinh tế cũng có lo ngại khi nhìn vào một số công trình dự án đã từng vay vốn của Trung Quốc trước đây nhưng quá trình triển khai có nhiều vấn đề. Ví dụ như họ cho vay nhưng buộc ta phải nhận nhà thầu Trung Quốc nhưng nhà thầu đó thực tế năng lực lại yếu, làm kéo dài thời gian thực hiện dự án, mất hiệu quả vốn vay ?

– Nguồn vốn vay ODA của nước nào cũng vậy, cũng kèm theo các điều kiện của các nước cho vay vốn ODA. Không phải Trung Quốc mà các nước khác cũng vậy: Vay ODA của chúng tôi với lãi suất thấp hơn vay thương mại thì phải chấp nhận nhà thầu của chúng tôi tham gia, hoặc sử dụng máy móc, công nghệ của họ…Với các điều kiện như vậy, chúng ta cũng xem xét, nếu vay mà vẫn có lợi thì chúng ta phải sử dụng nguồn lực đó thôi.

Một ví dụ nhãn tiền là Dự án đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông (Hà Nội), cũng vay vốn Trung Quốc nhưng hậu quả hiện đã khá rõ ràng thì người dân lo ngại là có cơ sở chứ, thưa Phó Thủ tướng?

– Phải nói thế này: Khi đánh giá dự án tiến triển nhanh hay chậm, nó không chỉ có một nguyên nhân, có rất nhiều nguyên nhân khác như có thể do qúa trình giải phóng mặt bằng chậm, có nguyên nhân sử dụng hiệu quả các nhà thầu phụ…Chứ không phải do đồng tiền nó làm chậm mà sử dụng thế nào cho hiệu quả thì cơ quan, đơn vị triển khai phải biết sử dụng. Nhưng thực tế, chúng ta cũng phải nhìn nhận, nếu dùng nguồn vốn vay mà dự án bị kéo dài thì vốn vay càng đắt lên, thời gian trả nợ kéo dài, thời gian ân hạn ngắn lại. Chúng ta không triển khai nhanh thì sẽ thiệt hại nhiều.

Mạnh Quân (thực hiện)
———-

Phú Trần :Bao nhiêu dự án rồi mà chưa chừa à? Muốn phá cho nát đất nước này à???

Nguyen Viet Vẫn chưa chừa Trung quốc sao ? …rồi chết ko có chỗ chôn !

Trinh Dinh Long Nhìn dự án đường sắt trên không Cát Linh- Hà đông còn sờ sờ ta đó, bao năm rồi vẫn chưa xong và lãng phí, ai chịu.
Vay tiền của kẻ thù xâm lược, ôi ! 

 

Posted in Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài, Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Viet Nam, Kinh Te, Kinh Te Viet Nam Trung Quoc ...affairs, Làm ăn chung với Trung Quốc | Leave a Comment »

►Bị câu lưu vì giữ nhiều tờ rơi có trích lời của TT Nguyễn Tấn Dũng về việc cho phép thành lập công đoàn độc lập

Posted by hoangtran204 on 25/12/2015

nhóm Lao Động Việt đang giúp công nhân Vn hình thành tổ chức công đoàn độc lập nhằm bảo vệ quyền lợi cho công nhân vn như: đòi hỏi chủ hãng phải tăng lương cho công nhân hàng năm, công nhân có số ngày nghĩ dưỡng 2, 3, 4 tuần có lương và ngày bệnh, ngày lễ nghĩ tùy theo thâm niên làm việc, công nhân nữ khi có thai được nghĩ làm để đi khám phụ khoa hàng tháng, nghĩ dưỡng sau khi sinh nở…đây là những đòi hỏi chính đáng, nhưng đảng csvn thông qua Công Đoàn lại cấu kết với các chủ hãng nước ngoài nhằm bóp chẹt đồng lương của công nhân và cắt giảm các quyền lợi khác của người công nhân vn.

Bị câu lưu vì giữ tờ rơi có lời của Nguyễn Tấn Dũng

25-12-2015

(Sài Gòn, DL) – Ông Hoàng Bình, một người hoạt động ở Sài Gòn vừa bị công an bắt giữ đưa về công an phường Hoà Thạnh, quận Tân Phú khi đang cầm 4 ngàn tờ rơi photo lời của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói về Công đoàn độc lập.

 Hoàng Bình, bị công an bắt giữ chiều nay. Ảnh FB Hoang Binh.

Tờ rơi của Lao Động Việt là bản photocopy bài báo của Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn đăng ngày 18-11-2015, dẫn lời của ông Nguyễn Tấn Dũng cho biết: người lao động sẽ được thành lập công đoàn riêng, độc lập với Tổng liên đoàn lao động VN, theo quy định của Hiệp ước TPP. Mặt sau là bản cập nhật tin tức về vụ việc công ty Yupoong.

Công an bắt ông Hoàng Bình khi đang ở nhà của một người khác tên là Lê Độ, cùng một số thành viên của tổ chức Lao Động Việt.

Đỗ Thị Minh Hạnh và Trương Minh Đức, hai thành viên của Lao Động Việt trở về nhà thờ Dòng chúa cứu thế an toàn, còn một số người vẫn bị công an vây ở nhà của Lê Độ, tin từ cộng tác viên Dân Luận cho biết.

Trước đó, sáng 22/11, hai thành viên của tổ chức này cũng cáo buộc bị an ninh mặc thường phục tấn công khi đang dự buổi hỗ trợ pháp lý cho công nhân công ty Yuppong.

Dân biểu Úc, Chris Hayes sau đó cũng gửi thư cho Đại sứ Úc tại Việt Nam đề nghị lưu ý về vụ việc này.

Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật thông tin về vụ việc này.

(C.V.T)

Tờ rơi của Lao Động Việt mặt trước. Ảnh: CTV Dân Luận

Đỗ Thị Minh Hạnh và khoảng 10 anh em đã có mặt tại công an phường Tân Sơn Nhì để hỏi về tình trạng anh Hoàng Bình bị bắt giữ chiều nay.
Công an chối không có bắt người mà đổ cho bên giao thông và đuổi mọi người ra khỏi đồn. Nhưng, anh em vẫn kiên trì ở lại đòi người.

Các anh em khác đang tập trung và trên đường đến hỗ trợ.

Sau khi viết xong tin này, lúc 17:45, một số anh em khác nữa đã đến và số người đến đòi người bây giờ đã gần 20. Con số này sẽ tiếp tục tăng.

Nguyễn Hoàng Vi's photo.
Nguyễn Hoàng Vi's photo.

Đỗ Thị Minh Hạnh (mặc áo tím)

 

 

———

Posted in Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài, Cong Nhan Viet Nam, Dân Chủ và Nhân Quyền, Uncategorized | Leave a Comment »

►Phản biện bài viết Nghề Ăn Cắp Của Người Việt tại Đức của Phạm Thị Hoài

Posted by hoangtran204 on 03/08/2015

Đàn Chim Việt

Thạch Đạt Lang

31-07-2015

Nước Đức có 2 cộng đồng? (Ảnh em bé cầm 2 cờ trong cuộc biểu tình chống TQ ở Frankfurt hôm 5/6/2011

Con ơi giữ lấy nghề cha
Một ngày chôm, chỉa bằng ba năm làm!

Sau hơn 2 tháng đi chu du các cõi ta bà thế giới, từ Frankfurt qua San José, Orange County (California), đến Houston (Texas) rồi Calgary, Canada, tôi trở về Đức.

Hai tháng hơn không có đồng hồ báo thức, ăn ngủ kỹ, không màng đến thời sự thế giới lẫn Việt Nam, chỉ tận hưởng những niềm vui, cảnh đẹp, thức ăn ngon, lạ…nhất là ở Calgary, thăm viện bảo tàng Dinosaur, lễ hội Cowboys độc nhất còn lại của Canada với những bữa ăn sáng, trưa chùa ( không phải trả tiền ) thật ngon.

Trở về Đức, vào đọc Đàn Chim Việt info, gặp ngay bài của Phạm Thị Hoài viết về tật ăn cắp vặt của người Việt Nam tại Đức, tôi khá ngỡ ngàng.

Tôi không ngỡ ngàng về chuyện ăn cắp vặt của người Việt Nam tại nhiều nước trên thế giới, nhưng tựa bài khiến tôi ngạc nhiên, bởi nó ngụ ý chua chát, mỉa mai, đồng thời có nhiều điểm có thể gây hiểu lầm, phẫn nộ cho nhiều người, nhất là những người Việt Nam tị nạn cộng sản ra đi từ miến Nam sau năm 1975.

Do đó, tôi đã viết ngay một ý kiến phản biện bài viết, nhưng rồi cảm thấy chưa nói đủ, đành phải viết thêm bài phảm biện này cho độc giả được rõ ràng hơn về cộng đồng người Việt Nam tại Đức.

Điểm sai lầm quan trọng trong bài của Phạm Thị Hoài là không nói rõ người Việt Nam tại Đức có 2 cộng đồng, phân biệt rõ rệt như các tác giả Đỗ Trường và Người Buôn Gió (Bùi Thanh Hiếu) đã viết trong các bài tôi được đọc trước đây trên ĐCV.

Hai cộng đồng này không hề có liên lạc, sinh hoạt hay dính dáng gì đến nhau và cũng gần như phân chia ranh giới rõ ràng. Cộng đồng mà Phạm Thị Hoài nói đến chủ yếu nằm ở Đông Berlin, miền đất thuộc cộng sản Đông Đức trước đây. Cộng Đồng của người Việt tị nạn CS nằm bên phần đất phía tây của Cộng Hòa Liên Bang Đức.

Cộng đồng thứ nhất, có tên Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn Cộng Sản, thành lập vào những năm đầu của thập niên 80. Trước tháng 4/1975 chỉ có khoảng 200 sinh viên Việt Nam du học từ miền Nam tại Tây Đức cũ ( BRD=Bundes Republik Deutschland=Cộng Hòa Liên Bang Đức ). Do số lượng ít ỏi nên chưa hình thành được một cộng đồng VN.

Đến đầu thập niên 80 số lượng người Việt Nam ở Tây Đức tăng lên do chính phủ Đức nhận theo quota của chương trình ODP, cộng với số thuyền nhân do các thương thuyền của Đức cùng với gần 10.000 người do tàu Cap Anamur của Tiến sĩ Rupert Neudeck vớt ở biển Đông, cộng đồng này gồm hầu hết những người ra đi từ miền Nam Việt Nam, ngoại trừ số người Hoa trên tầu Hải Hồng và một số ít người Bắc ra đi từ Hải Phòng được thương thuyền Đức vớt.

Tổng cộng đến cuối năm 1986, cộng đồng Người Việt Tị Nạn CS (viết tắt CĐNVTNCSVN ) có khoảng 40.000 người, phân tán, rải rác trong nhiều tiểu bang, thành phố chứ không túm tụm lại thành một nhóm hay khu phố.

Do có chính sách giúp đỡ, tái định cư rõ rệt, tất cả những người Việt Nam đến Đức theo chương trình ODP hoặc được tàu Đức vớt, đều được chính phủ Đức, các hội thiện như Caritas, Hồng Thập Tự…giúp đỡ trong chuyện học hành, đào tạo nghề nghiệp, tìm kiếm nhà cửa, việc làm, trường học…

Do đó, hầu hết đã nhanh chóng ổn định đời sống, dễ dàng hội nhập vào đời sống mới, hoàn toàn không có việc trộm cắp, buôn bán ma túy, thuốc là, cướp của giết người hay thanh toán nhau để tranh giành ảnh hưởng, khu vực làm ăn.

Cộng Đồng NVTNCSVN trong thời gian đó đã có rất nhiều sinh hoạt văn hóa, xã hội, chính trị…giới thiệu với người dân Tây Đức về đất nước Việt Nam như tổ chức Tết Việt Nam, giỗ tổ Hùng Vương, biểu tình chống chế độ cộng sản ngày 30/04 tại Bonn ( thủ đô của Tấy Đức cũ )… tạo được nhiều thiện cảm, ấn tượng đẹp đẽ với người dân Tây Đức.

Cộng đồng NVTNCS này hầu như không có liên hệ gì với những sinh hoạt của tòa đại sứ CSVN, ngoại trừ một thiểu số rất ít, dính dáng chuyện giấy tờ hộ tịch, hôn thú, visa…

Xin nói về cộng đồng thứ hai, cộng đồng mà Phạm Thị Hoài đề cập trong bài.

Trước tháng 09 năm 1989 có khoảng 60.000 Việt Nam sống, du học và làm việc theo dạng khách thợ (Guest Worker) ở Cộng Hòa Dân Chủ Đức cũ (DDR=Deutsche Demokratie Republik), đa số sống ở phía đông Berlin và các thàn phố Leipzig, Dresden, Cottbus…Khi bức tường Berlin sụp đổ, một làn sóng người dân Đông Đức tràn qua Tây Đức trong số có nhiều người VN nói trên.

Ngày 3.10.1990 nước Đức thống nhất, cái tên DDR hoàn toàn bị xóa xổ, 60.000 người VN đột nhiên trở thành một gánh nặng cho chính quyền Đức, họ sống chùm đụp vào nhau, làm đủ mọi nghề nghiệp để sinh tồn vì không còn nhà máy, không cò chỗ làm, không nơi cấp dưỡng…

Trong lúc giao thời, một số lớn bung ra tham gia vào sinh hoạt buôn lậu thuốc lá, thành lập băng đảng tội phạm đưa người nhập cảnh lậu từ biên giới Ba Lan vào Đức.

Sau khi kế hoạch giao trả 60.000 người khách thợ lại cho cộng sản VN bất thành vì sự gian trá, bội tín của chế độ CSVN, dù đã ký kết hiệp ước và chi trả 100.000.000 Đức Mã ( Deutsche Mark khi chưa có đồng Euro ), chính phủ Đức quyết định tái định cư 60.000 người này dù gặp rất nhiều khó khăn, trở ngại vì gánh nặng tài chính cho việc thống nhất, trong đó chỉ riêng việc tái định cư cho đám hồng quân Liên Xô đóng trên Đông Đức cũ cũa đã tốn 150 tỉ Euro ( 150.000.000.000 ), chưa kể việc xây dựng lại hệ thống Infastructure trên phần đất mà chế độ CS Đức cai trị mấy chục năm dài đã bị xuống cấp thê thảm.

Cộng đồng VN thứ hai này được thành lập với con số 60.000 người, nay phát triển lên với khoảng 85.000 người. Do không có chính sách trợ giúp rõ ràng nên hầu hết những người khách thợ này phải mưu sinh bằng mọi cách, đủ mọi ngành nghề từ hợp pháp đến bất hợp pháp, từ mở nhà hàng, tiệm may, sửa, buôn bán quần áo jeans dỏm đến làm nail, buôn thuốc lá lậu…

Với chính sách cấp Duldung ( tạm dung ) và cho phép cư trú có thời hạn ( Begrenzte Aufenthaltsgenehmigung ) nếu chứng minh được đang có thu nhập hoặc nghề nghiệp tự sinh sống, những người Việt Nam nói trên được phép ở lại nước Đức. Theo thời gian, dần dần hầu hết trở nên hợp pháp, được nhập quốc tịch, bảo lãnh thân nhân từ Việt Nam sang đoàn tụ …
Đa số sống lương thiện nhưng cũng không ít những kẻ chỉ mong làm giầu nhanh chóng, bất chính, một số trong họ thành lập băng đảng, cấu kết với tòa đại sứ CSVN ở Berlin, tổ chức đưa người nhập cảnh lậu qua Đức, Thụy Sĩ…bằng nhiều cách.

Việc thanh toán nhau đẫm máu giữa các băng đảng Quảng Bình, Nghệ An…tranh giành ảnh hưởng, khu vực làm ăn đã một thời làm ồn ào xã hội Đức ở Đông Berlin.

Bà Phạm Thị Hoài khi viết bài đã không nói rõ nước Đức hai cộng đồng, có thể chi do vô tình nhựng chắc chắn gây ngộ nhận về toàn thể người Việt đang sinh sống tại Đức.

Bài viết của Phạm Thị Hoài cũng không nói rõ nguyên nhân gây ra bệnh ăn cắp của người Việt ở Đức trong cộng đồng mà bà đề cập tới, mà cũng không riêng gì ở Đức, báo chí hàng ngày đăng rôm rả việc tiếp viên hàng không VN bị bắt vì ăn trộm hàng hóa trong siêu thị ở Nhật, Úc…, nguyên nhân chính là do chế độ cộng sản Việt Nam khốn nạn, gian manh, xảo quyệt, tàn ác, hèn nhát…mà Nguyễn Thiện Nhân là một trong những tên lãnh đạo đã gây ra.

Xã hội nào, con người đó. Khi những tên lãnh đạo cao nhất điều hành đất nước bằng ăn cắp, tham những, hối lộ, rút ruột công trình, bán đất bán biển.. để làm giầu với hàng trăm triệu, hàng tỉ đô la Mỹ không bị lên án, kết tội, tất nhiên đất nước đó sẽ sinh sản ra những con người mới nứt mắt đã thạo nghề hai ngón.

Tuy nhiên, nếu chỉ kết tội những kẻ ăn cắp từ vài trăm đến vài ngàn Euro mà quên đi những kẻ ăn cắp bạc tỉ đô la Mỹ thì thật cũng đáng buồn.

© Thạch Đạt Lang

© Đàn Chim Việt

—————————————————

Nghề ăn cắp của người Việt ở Đức

Báo Trẻ

Phạm Thị Hoài

28-07-2015

Có lần tôi đi một phiên tòa xử nhanh hai thanh niên Việt Nam ăn trộm trong cửa hàng. Một chàng diện Nike Air Max chói chang. Một chàng quần bò Dolce Gabbana rất xước. Cả hai đều mới sang Đức hai tuần trước, đơn xin tị nạn còn chưa nộp. Họ ăn trộm phụ kiện, nước hoa và mỹ phẩm trị giá gần 1000 Euro, trong một cửa hàng mà họ hiển nhiên là những vật thể lạ.

Xã hội tư bản tân tiến một thế kỷ rưỡi sau Marx đã xóa đi nhiều ranh giới giữa các giai cấp đối kháng, song lại mở rộng khoảng cách giữa các đẳng cấp. Hai thanh niên Nghệ An này chỉ cần đặt một nửa bàn chân vào cửa hàng đó là toàn hộ hệ thống báo động của nó đã đỏ rực. Hình phạt cho mỗi chàng là một cuối tuần quản thúc, tức chiều tối thứ Sáu khăn gói đến Nhà Quản thúc Thanh thiếu niên ở, chiều tối Chủ nhật được về. Đại diện tư pháp cho thanh thiếu niên cằn nhằn rằng thế hơi nặng, phạt lao động công ích là đủ rồi. Công tố viên nhún vai. Thẩm phán thở dài, biết rằng sớm muộn cũng gặp lại họ, nhiều phần sớm hơn phần muộn.

Người Việt ở Đức hoàn toàn vắng mặt trong những tội phạm cỡ lớn như khủng bố, đe dọa an ninh quốc gia; rất khiêm tốn trong những tội phạm tài chính và công nghệ cao; khá thứ yếu trong những lĩnh vực như ma túy, mại dâm…; quả thật không thể sánh vai các bạn thuộc khối Đông Âu cũ do Nga dẫn đầu; nhưng lừng danh trước hết với mafia thuốc lá lậu và ngay sau đó có thứ hạng đáng kể là những người ăn trộm, có lẽ chỉ đứng sau Rumani.

Trong ba năm gần đây, mỗi năm cộng đồng 84.000 người Việt ở Đức phạm khoảng 5000 vụ hình sự, trong đó trên dưới 1000 vụ là tội ăn cắp. Để so sánh: cộng đồng Trung Quốc 110.000 người, mỗi năm trên dưới 200 vụ ăn cắp. Trừ tranh tượng nghệ thuật và bí mật công nghệ, nói chung không có thứ gì mà người Việt ở đây không thể và không nỡ ăn cắp, từ mèo nhà hàng xóm, xe nôi, xe đạp, hộ chiếu, thẻ tín dụng, điện, nước, biển số, đến nhân thân, vịt trời…; làm nấm ăn cắp nấm, làm xúc xích ăn cắp xúc xích, làm quán ăn cắp tất cả những gì không còn nguyên niêm phong; song phổ biến nhất là ăn cắp trong cửa hàng.

Có thời, đồ ăn cắp được bày ngang nhiên ở nhiều góc Trung tâm Thương mại Đồng Xuân, khu chợ Việt Nam nổi tiếng tại quận Lichtenberg. Đồng bào xúm xít mua đồ tốt giá rẻ, từ hộp thuốc đánh răng, kem dưỡng da, rượu, cà-phê đến túi xách, áo da, quần bò hàng hiệu. Sự nghiệp bán thuốc lá lậu đã góp phần xây dựng cộng đồng người Việt ở miền Đông nước Đức trong 25 năm qua, song thời hoàng kim của nó đã là dĩ vãng, trong khi ăn cắp thì tương lai còn khá vững bền.

Người Việt bán thuốc lá lậu tại Đức - NGUỒN: SPIEGEL TV

Ta hãy nhớ lại: Ngày 10/5/1996, cuộc chiến giành quyền kiểm soát thị trường thuốc lá lậu ở Berlin giữa các băng đảng Việt Nam – mở màn ngày 6/12/1992 với một xác người Việt ở một bãi đậu xe tại quận Marzahn, Đông Berlin – đạt tới đỉnh cao ghê rợn: sáu người Việt bị hành hình trong một căn hộ chung cư cũng ở quận Marzahn, tất cả tay đều bị trói, mỗi người lĩnh chính xác hai viên đạn của băng Ngọc Thiện bắn vào đầu. Bốn ngày sau, để “tháng Năm đẫm máu” đi vào lịch sử tội phạm của thành phố này, băng Quảng Bình “bị hại” đáp lễ bằng ba xác người Việt vứt ở đường tàu quận Lichtenberg.

Một người Việt bị giết trong các cuộc thanh trừng của mafia thuốc lá - NGUỒN: SPIEGEL TV MAGAZIN

Mafia Việt Nam một thuở, nghe thì kinh, đếm xác nạn nhân càng kinh, song diện mạo thật thì thô sơ đến bất ngờ. Một số lính, được trìu mến hay trọng thị hay e sợ hay tất cả trộn lại – chỉ trừ không giễu nhại – gọi là “bộ đội”, quân chủ lực của băng Quảng Bình, sa vào tay cảnh sát Berlin không phải như trong phim hình sự, sau những pha săn lùng, đột nhập nghẹt thở. Mà đơn giản là ngớ ngẩn. Sau một phiên tòa xử tội ăn trộm một chiếc sơ-mi, một bộ đồ tắm và một chiếc quần short trị giá gần 500 DM trong cửa hàng xa xỉ KaDeWe, bị cáo là một phụ nữ Việt nhất định không chịu rời khỏi phòng xét xử. Cô run rẩy bảo, “bộ đội” đang chờ trước cửa tòa án, “bộ đội” sẽ bắt cóc cô để tra khảo, dù cô không khai gì trước tòa. Một trong những “bộ đội” ấy, súng giắt cạp quần ngẩn ngơ, gần như lao thẳng vào tay cảnh sát, và ngay trong ngày hôm ấy sào huyệt của Quảng Bình bị lật tung, một trong hai khẩu Kalashnikov thu được ở đó chính là vũ khí đoạt mạng ba người ở đường tàu. Vài hôm sau, một trong những “bộ đội” đang bị truy nã cũng dính lưới, không phải trong khi chôn sống một ai đó ngoài rừng, mà trong khi ăn trộm tại một cửa hàng ở quận Lichtenberg.

Ăn cắp vậy là đã góp phần thanh toán mafia thuốc lá, chuyện của người Việt thường trớ trêu như thế. Không bao giờ nghề buôn lậu thuốc lá của người Việt ở đây còn đạt tới quy mô huy hoàng của những năm chín mươi đó nữa. Đức không còn là điểm đến hấp dẫn nhất. Chính ở thời điểm đó, Anh quốc nổi lên, với lợi nhuận kếch xù từ nghề trồng cỏ. Người Việt nghèo nhưng nhiều tham vọng. Họ muốn giàu, nhưng phải là giàu một cục, thật nhanh, thật xổi. Chắt chiu những đồng tiền lẻ để khấm khá dần lên từng đời như người Tàu ở nước ngoài thì chẳng bõ.

Tháng Ba năm nay, một phụ nữ Việt Nam vừa bị kết án hai năm sáu tháng tù vì tội bán đồ ăn cắp tổng trị giá 136.000 Euro trong cửa hàng châu Á này - NGUỒN: MORGENPOST SACHSEN

Tuy một bước đổi đời bằng nghề cầm nhầm thì khó, song ăn trộm ở đây một ngày vẫn hơn đi cày ở nhà cả tháng. Và khác xa huyền thoại, đồng bào tôi – nhất là thế hệ hai chàng Nike và Dolce Gabbana – còn thiếu cần cù hơn cả thiếu kiên nhẫn. Ăn trộm là nghề nhàn, dạo phố, tia hàng, đi làm như đi chơi mà thu nhập không thua đứng đường bán thuốc lá từ sáng sớm đến tối mịt, tức mỗi tháng trên dưới một ngàn Euro, chưa kể tiền nhà, tiền bảo hiểm y tế và khoảng 350 Euro trợ cấp tị nạn, tất cả do nhà nước trả. Môi trường lại vô tận, nhân loại còn thì siêu thị còn, siêu thị còn thì người Việt còn. Và gần như không mất vốn. Một cái kìm cắt tem từ. Một cái túi lót lớp giấy bạc để tránh báo động khi qua cổng từ, gần đây người Việt giàu sáng kiến còn khâu luôn lớp giấy bạc vào mặt trong áo khoác. Và không cần qua đào tạo. Hôm trước theo đàn anh đàn chị đi tia, hôm sau tự mình đã ngon lành khánh thành công ty một thành viên hai ngón. Và ít mạo hiểm. Khung hình phạt cao nhất là năm năm, nhưng có ăn cắp cả Nữ thần Chiến thắng lẫn bốn con ngựa trên cổng thành Brandenburger Tor cũng chưa chắc được tuyên bản án ấy. Xã hội càng yên thì luật pháp càng hiền. Trong thực tế, không mấy người Việt phải ngồi nhiều hơn vài ba tháng. Phần lớn chỉ phạt tiền, mỗi tháng trả dần vài ba chục, án tù thường chuyển thành chế độ hưởng án treo. Thanh thiếu niên chưa tròn hai mốt tuổi thường chỉ bị cảnh cáo, phạt lao động công ích, tức dọn dẹp lau chùi ngay trong trại, hay quản thúc cuối tuần. Có lần tôi suýt phì cười vì bản án dành cho một thanh niên Việt Nam ăn cắp 17 gói cà-phê: bắt về trại đi học tiếng Đức!

Thế là hôm ấy khi ra cửa, tôi bảo, hai cháu chịu khó đi học tiếng Đức nhé, đừng ăn trộm nữa.

Chàng Dolce Gabbana đáp, bọn phát-xít, nó xử oan, cháu có cầm đồ đâu.

Cầm đồ ở đây không phải là cầm đồ mà là cầm đồ. Tôi đã tưởng mình khá thông thạo ngôn ngữ của đồng bào ở Berlin, song có lần hỏi một chị làm nghề gì và nghe câu trả lời, em nhặt tay nhặt chân, tôi vẫn hơi sững sờ. Ám ảnh của chiến tranh mấy chục năm trước vụt hiện về: đó là một buổi sáng, từ hầm trú ẩn nơi sơ tán chui lên, đứa trẻ khi ấy là tôi cùng người lớn và những đứa trẻ khác lặng lẽ đi nhặt những mẩu chân tay vô danh, có cái là nguyên một tảng ở khúc hông và bẹn, văng rải rác gần một hố bom mới toanh. Nhưng ở Berlin, người phụ nữ Việt Nam nọ là chủ một tiệm làm móng, việc thường trực là lấy khóe, tỉa da thừa ở móng tay móng chân.

Tôi hỏi, cái gì cầm đồ?

Chàng Nike nhanh nhẹn giải thích, đồ thì cháu cầm, thằng này – hất hàm về phía Dolce Gabbana – chỉ bóc tem thôi. Nhưng cháu đã ra đến cửa đâu. Luật pháp đéo gì, bất công!

Tôi bảo, bóc tem với cầm đồ thì đúng là định ăn trộm rồi, oan với ai nữa.

Dolce Gabbana trừng mắt: Cô bênh bọn Đức lợn hử? Người Việt thì phải giúp người Việt chứ! Cô có phải người Việt không hử?

Vâng, tôi đúng là người Việt, sống ở Đức. Tháng trước, ở TTTM Đồng Xuân, trong lễ hội “40 năm hội nhập và phát triển” của người Việt ở Đức, ông Nguyễn Thiện Nhân, tốt nghiệp đại học và bảo vệ luận án tiến sĩ tại Đức, thay mặt chính phủ Việt Nam cảm ơn sự giúp đỡ tận tình của chính phủ và nhân dân Đức, rồi kết thúc bài phát biểu bằng tiếng Đức của mình với lời gửi gắm đến cộng đồng người Việt đang sống ở đây: Đồng bào hãy chứng tỏ lòng biết ơn nước Đức bằng cách tôn trọng luật pháp Đức. Hóa ra là chuyện ơn huệ. Vậy việc hai khách du lịch Việt Nam vừa ăn trộm ở Zürich thật không đáng để làm ồn. Họ vừa không có gì mang ơn Thụy Sĩ để phải tôn trọng luật pháp nước này, vừa quá vặt vãnh so với hệ thống công ty hai ngón, chẳng hạn của người Việt ở Đức.

H1H1

anhbasam.wordpress.com

Posted in Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài, Việt kiều-Lịch Sử hình thành-Cuộc Sống | Leave a Comment »

►Phụ nữ miền quê bị dụ dỗ đi xuất khẩu lao động bị chủ người Nga lường gạt, trả lương rất thấp, làm nhiều giờ, đòi về lại VN – Phụ nữ thành phố Hà Nội bị “bác sĩ” Trung Quốc lừa đảo, chặt chém

Posted by hoangtran204 on 26/07/2012

Lời tựa: các công ty chuyên làm dịch vụ xuất khẩu lao động thường do con cái các cán bộ cao cấp làm giám đốc. Họ lợi dụng các mối liên hệ của họ với các cơ quan quản lý xuất nhập cảnh và sở lao động thương binh xã hội để móc ngoặc, và làm giấy tờ cho bất cứ ai muốn  đi ra nước ngoài một cách rất dễ dàng. Rồi sau đó hút máu các phụ nữ ở các miền quê nghèo bằng cách dụ dỗ họ đi lao động xuất khẩu và chém tiền dịch vụ giấy tờ mỗi người 2500-3000 đô la Mỹ .  

Tập đoàn Dầu Khí Petrovietnam thì bán tài nguyên khoáng sản dầu và khí cho nước ngoài, còn công ty con của nó là Công ty TNHH Một Thành viên Dịch vụ Dầu khí Sài Gòn Nhân lực làm nghề xuất khẩu người, nói chính xác là “buôn người lao động”, và công khai cho biết: Tạo dựng uy tín bằng chất lượng nguồn lao động xuất khẩu

Hai video sau đây cho thấy cuộc sống và mức lương của các phụ nữ ấy ra sao ở Nga . Hiện nay, các công nhân ấy đòi trở về VN, nhưng không có tiền mua vé . Nếu tiếp tục ở lại, thì phải chấp nhận mức lương 360 đô la / 1 tháng , làm việc 6 ngày mỗi tuần, và hơn 16 giờ mỗi ngày. Toà đại sứ và lãnh sự VN ở bên phe của chủ hãng người Nga.

Nhân chứng kể lại:

http://www.youtube.com/watch?feature=endscreen&v=C6okLWlve7s&NR=1

http://www.youtube.com/watch?v=M3Mr5LZd2HY&feature=youtu.be

http://www.youtube.com/watch?feature=endscreen&v=bvWStVqVUro&NR=1

Phụ nữ ở thành phố cũng không thoát khỏi bị hút máu và chặt chém.  Sở Y Tế Hà Nội nhắm mắt làm ngơ để cho “bác sĩ” Trung Quốc chặt chém và lừa đảo các bệnh nhân ở ngay tại Hà Nội

Bác sĩ Trung Quốc xinh đẹp: Sẽ bị ung thư chờ chết

Thứ Tư, 25/07/2012

(Bảo vệ người tiêu dùng) – “Nếu không chữa trị sớm, để bệnh nặng sẽ bị ung thư, đã ung thư thì không có cách điều trị nữa. Nếu phát hiện sớm mình có thể cắt, còn muộn chỉ chờ chết”, bác sĩ Tăng Lệ Phân khẳng định chắc nịch.

Như bài trước chúng tôi đã đưa tin khi thâm nhập thực tế Phòng khám đa khoa Mỹ Việt (số 620 đường Hoàng Hoa Thám, quận Tây Hồ, Hà Nội). Sau khi được xét nghiệm, bác sĩ Tăng Lệ Phân (người Trung Quốc) kết luận tôi bị viêm lộ tuyến cổ tử cung cấp độ giữa 1 và 2, ứ dịch vùng khoang chậu, viêm âm đạo. Bác sĩ tiếp tục đưa ra những lý lẽ để phải cắt, chữa ngay.

Dùng công nghệ Mỹ, Đài Loan

Bác sĩ Phân thông qua phiên dịch giải thích: “Hậu quả thứ nhất là bệnh ngày càng nặng, thứ hai sẽ gây ung thư cổ tử cung nếu để viêm tới cấp độ 4”.

“Đã ung thư sẽ không có cách điều trị nữa. Nếu phát hiện sớm mình có thể cắt, còn muộn chỉ chờ chết”, bác sĩ Phân khẳng định.

Bac-si-Trung-Quoc-Tang-Le-Phan-kham-benh-tai-phong-kham-da-khoa-My-Viet--Phunutoday.vn
Bác sĩ Tăng Lệ Phân: “Đã ung thư sẽ không có cách điều trị nữa. Nếu phát hiện sớm mình có thể cắt, còn muộn chỉ chờ chết”.

Khi chúng tôi thắc mắc, nếu bị viêm khí hư thì phải ra nhiều, ngứa; nhưng tôi lại không thấy có những biểu hiện đó, bác sĩ Phân giải thích, vì chỗ bị viêm không có dây thần kinh nên không thấy ngứa hay đau. Phải xét nghiệm xem con nấm gây nên bệnh là gì, sẽ biết tại sao nó không ngứa, không ra nhiều khí hư.

Sau đấy cả bác sĩ và phiên dịch đều tìm cách thuyết phục chúng tôi làm thêm xét nghiệm dịch âm đạo, với chi phí 500.000 đồng. Nếu thiếu tiền có thể đóng trước một phần, khi nào tới nhận kết quả sẽ trả phần còn lại. Nhưng chúng tôi tìm cách từ chối.

“Trường hợp của em phải chữa trị chứ không để sẽ muộn con”, cô phiên dịch khẳng định. Sau đó,  phiên dịch và bác sĩ Phân trao đổi với nhau bằng tiếng Trung, rồi cô phiên dịch nói: “Em cần phải thực hiện thông qua 3 bước, thứ nhất là viêm âm đạo, thứ 2 là giải quyết khoang chậu tích dịch, thứ 3 là giải quyết viêm lộ tuyến cổ tử cung”.

Như đã nói ở bài về dịch vụ khám, chữa bệnh ở Phòng khám đa khoa Khương Trung, sau khi thâm nhập thực tế các phòng khám có bác sĩ Trung Quốc, chúng tôi đã đi khám lại ở tại Phòng khám sản phụ khoa Marie Stopes International Hà Nội 2 (số 282 đường Nguyễn Trãi, huyện Từ Liêm, Hà Nội), và bệnh viện công khác.Tại đây, các bác sỹ đã kết luận sức khỏe chúng tôi hoàn toàn bình thường, không mắc bệnh phụ khoa gì.

Theo đó, ứ dịch vùng khoang chậu có hai cách chữa, cách chậm là truyền thuốc chữa trị vật lý trị liệu, trong thời gian khoảng 6 ngày; Cách thứ hai là hút dịch ra, chỉ cần hai lần hút, trong hai ngày là xong. Nếu hút sẽ dùng một loại máy chuyên phụ khoa do Mỹ, Đài Loan sản xuất.

“Nếu viêm khoang chậu được chữa trị tốt thì viêm âm đạo tự khắc sẽ khỏi”, bác sĩ Phân khẳng định.

Về bệnh viêm lộ tuyến cổ tử cung, bác sĩ Phân khuyên: “Viêm của em ở giữa cấp độ 1 và cấp độ 2, nên có thể chọn khôi phục hoặc không khôi phục cổ tử cung. Nếu khôi phục chỉ cần một lần là khỏi, không tái phát. Chỉ cần chữa khỏi sau này có khí hư cũng không bị viêm nhiễm gì.

Phương pháp chữa trị khôi phục, bác sĩ sẽ cho máy chiếu tia vào để khôi phục vết viêm nhanh chóng. Còn nếu không muốn dùng khôi phục thì dùng bốn phương pháp chiếu hồng ngoại, khí dung, trị liệu với cả truyền thuốc. Thuốc do Đài Loan sản xuất.

Khôi phục có 4 mức có thể lựa chọn: Thứ nhất, 3 tháng khỏi; thứ hai, 2 tháng khỏi; thứ ba, 1 tháng rưỡi khỏi; thứ tư, 1 tháng sẽ khỏi.

Nếu khôi phục ở mức 4, trước khi thực hiện hai bên người bệnh và bác sĩ sẽ ký cam kết, sau đấy bác sĩ sẽ dùng điện cao tần chiếu vào vết viêm, giống như gãi cho vết thương của mình bong ra, rất nhanh và không đau. Chỉ cần thức hiện một lần, mất khoảng 5 phút, sau đó 1 tháng sẽ khỏi”.

Ket-qua-xet-nghiem-tai-phong-kham-da-khoa-My-Viet-Phunutoday.vn
Kết quả xét nghiệm dịch âm đạo có chữ ký của bác sĩ Tăng Lệ Phân

Chúng tôi tỏ ra thắc mắc vì bệnh này chỉ cần đặt thuốc, bác sĩ Phân khuyên: “Cái đấy không thể tốt được, chỉ dùng cho người viêm cấp độ 1, còn của em là ranh giới giữa cấp độ 1 và cấp độ 2”.

Nhiều mức giá để bệnh nhân lựa chọn

Về chi phí chữa trị, bác sĩ Phân cho biết, với việc hút dịch hố chậu, sẽ có hai mức giá, hút đau là 2,5 triệu, hút không đau là 3,5 triệu.

Với chữa trị bệnh viêm lộ tuyến cổ tử cung, nếu chữa trị theo phương pháp khôi phục, sẽ có 4 mức giá tương ứng với thời gian chữa trị, mức 4 đắt nhất (khỏi sau 1 tháng) với chi phí 7 triệu đồng; rẻ nhất là mức độ 1 (khỏi sau 3 tháng) với chi phí 2,5 triệu đồng; 4 triệu đồng cho mức độ 2 (khỏi sau 2 tháng); 5 triệu đồng cho mức độ 3 (khỏi sau 1,5 tháng).

“Chúng đều có một ưu điểm là bất kể chọn loại nào nếu không khỏi chúng tôi sẽ miễn phí làm lại bước khôi phục này”, bác sĩ Phân cho biết thêm thông qua phiên dịch.

Tuy ở trên bác sĩ Phân khẳng định chỉ cần hút dịch hố chậu, bệnh viêm âm đạo sẽ tự khỏi, nhưng khi đề cập tới vấn đề chi phí chữa trị, bác sĩ Trung Quốc này lại tính cả phần điều trị viêm âm đạo theo cách, bước đầu phải rửa sạch âm đạo, chiếu hồng ngoại, làm khí dung với truyền thuốc, chi phí cho việc chữa trị này một ngày từ 600 tới 700 ngàn đồng. Để chữa khỏi phải mấy từ 7 tới 10 ngày liên tục.

Chan-doan-cua-bac-si-Phan-tai-Phong-kham-da-khoa-My-Viet-Phunutoday.vn
Chẩn đoán bệnh của bác sĩ Tăng Lệ Phân.

Thấy tôi ho nhiều, bác sĩ cũng không quên nói thêm, nếu hôm nay tôi truyền muối và kháng sinh, sẽ không chỉ tốt cho bệnh viêm âm đạo, còn cả bệnh cảm cúm cũng đỡ đi nhiều. Vì thuốc tốt cho cả thân thể.

Ngoài ra, nếu không chữa trị, bệnh viêm này có thể lây cho chồng qua quan hệ phòng the, gây các bệnh như viêm niệu đạo hoặc viêm tiền liệt tuyến.

Tới đây bác sĩ yêu cầu chúng tôi trị liệu trước, với thời gian khoảng 20 phút, chi phí 300 ngàn đồng. Chúng tôi phải lấy lý do không còn thời gian và tiền cũng không, nên xin về để hôm sau quay lại chữa trị.

Lúc này thái độ của bác sĩ và phiên dịch bắt đầu biến sắc, bác sĩ Phân có ý giữ lại sổ khám chữa bệnh và các kết quả xét nghiệm, siêu âm của chúng tôi, như đã làm với nhiều bệnh nhân đang chữa trị ở đây, trên sổ cũng không ghi chẩn đoán bệnh thế nào, kê đơn thuốc ra sao.

Thấy vậy, chúng tôi phải lấy lý do mẹ chồng khó tính, phải cầm sổ và kết quả khám về cho mẹ xem, nên xin bác sĩ đồng ý ghi kết quả chẩn đoán vào sổ và cho cầm về.

Chúng tôi thắc mắc sao không thấy ghi cách chữa trị, bác sĩ nói cái này phải tiến hành trị liệu mới ghi được, giờ chưa trị liệu biết thế nào mà ghi.

Trước khi chúng tôi ra về, bác sĩ Phân nhẩm tính chi phí cho ngày chữa trị đầu tiên và căn dặn chúng tôi: “Ngày mai nhớ mang xấp xỉ 10 triệu đi, ngoài chữa trị còn có thể phải làm xét nghiệm khác khi cần”.

Sở Y tế: Phòng khám Mỹ Việt không đăng kí có bác sĩ Trung QuốcTheo số liệu của Sở Y tế Hà Nội, tình tới ngày 23/7/2012, trên địa bàn Thành phố có 13 cơ sở khám, chữa bệnh có yếu tố nước ngoài. Trong tổng số 27 người nước ngoài tham gia khám, chữa bệnh chỉ có 7 người là bác sĩ mang quốc tịch Trung Quốc, hoạt động tại 5 phòng khám (3 phòng chẩn trị y học cổ truyền, 2 phòng khám đa khoa).Trong số 5 phòng khám này không có Phòng khám đa khoa Mỹ Việt và Phòng khám đa khoa Khương Trung.Cũng theo Sở Y tế Hà Nội, trước đó Phòng khám đa khoa Mỹ Việt từng có bác sĩ Văn Kim Dục (quốc tịch Trung Quốc) đăng ký, nhưng đã nghỉ từ lâu.

>> Rút giấy phép Phòng khám đa khoa Khương Trung!

Lê Việt – Đ.L.

—-

Posted in Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài, Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »

►Tâm tình cùng Đại sứ

Posted by hoangtran204 on 16/07/2012

Nguyễn Tiến Nam
Plzeň, Cộng Hòa Séc.

Tối chủ nhật tôi nhận được điện từ Lãnh sự:

– Đại sứ muốn gặp trực tiếp anh.
– Vâng.
– Vậy mai 10h anh có thể đến được Đại sứ quán.
– Vâng, tôi sẽ cố gắng.

Y lệnh, sáng thứ hai 10h tôi có mặt tại Đại sứ quán Việt Nam trên đường Plzenska. Người nhân viên tạp vụ dẫn tôi lên phòng khách. Tuy thứ hai là ngày làm việc, nhưng không khí trong sứ quán vẫn còn tĩnh mịch.

Phòng khách sang trọng được bố trí theo kiểu biệt thự quyền quý Tây phương, nhưng được điểm thêm bên góc một bức tượng kiểu Á đông, mà tôi đoán có lẽ người Châu Á thường gọi là “thần tài”. Ở đâu đó, thỉnh thoảng lại phảng phất lên mùi nhang khói khiến tôi liên tưởng chắc trong sứ quán cũng có một bàn thờ chủ tịch Hồ Chí Minh, như ở Đại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan. Vậy mà ai dám bảo những người Cộng Sản chỉ theo thuyết duy vật biệt chứng! Đang lơ mơ với những suy nghĩ vẩn vơ, thì viên đại sứ bước vào phòng. Ông niềm nở bắt tay. Tôi cũng lấy làm cảm động, vì lần đầu tiên được một quan chức Việt Nam cao cấp nhất tại CH Séc tiếp đón.

Ông vào đề ngay:
– Nam là một trong số rất ít người được đón tiếp tại đấy. Hôm nay, Nam muốn tôi tiếp Nam với tư cách đại sứ với công dân, hay là tư cách tình cảm anh em Việt Nam?

Tôi hơi bất ngờ, nhưng cũng từ tốn:

– Tôi lên đây là vì công việc hộ chiếu – trước hết, mong anh giải thích trên tình thần công việc, còn sau đó thì tùy anh.

– Ồ, không có việc gì đâu.. Tôi gọi Nam lên, là trao hộ chiếu đã gia hạn cho Nam. Tôi đã chỉ đạo bộ phận Lãnh Sự gia hạn tối đa theo quy định cho Nam. Quy định gia hạn là không quá ba năm.

Tôi vẫn chưa hòa nhập được không khí thân tình mà ông đại sứ tạo ra, nên vẫn khách sáo:

– Tôi cám ơn Đại Sứ, đã dành cho tôi sự quan tâm và gia hạn hộ chiếu cho tôi theo đúng quy định của pháp luật.

– Chúng tôi là quan chức nhà nước, chúng tôi phải làm tròn bổn phận của mình. Tôi là Đại Sứ Đặc mệnh Toàn quyền, do Chủ tịch nước bổ nhiệm, tôi có quyền quyết định mọi vần đề liên quan đến người Việt Nam tại Cộng Hòa Séc. Nếu công dân Việt Nam có thắc mắc gì, thì cứ đề đạt, chúng tôi sẽ giải quyết. Tôi trực tiếp các công việc ở đây, tôi không bị chi phối bởi những lệnh này lệnh nọ từ nhà. Tôi quyết theo tình hình thực tế ở đây.

Tôi định hỏi Đại sứ, vậy chứ hôm bà trưởng phòng lãnh sự trả lời báo Xa Xứ, là trường hợp của anh Cang “cả tôi và Ngài đại sứ cũng không có quyền giải quyết” là sao? Nhưng tôi lại ngại làm mất hòa khí vốn đang có chiều hướng tăng dần:

– Anh em mình nói chuyện thế này, có phải tốt hơn không? Với trường hợp của Cang, tôi đã có ý kiến với anh em đồng hương Thái Bình. Theo dõi và giúp đỡ Cang, tôi cũng nói với cả chủ chợ Sapa dành cho Cang một chỗ buôn bán, làm ăn ổn định không tính toán gì. Làm được thì trả, không thì thôi cũng chẳng sao.

Một lần nữa, tôi cảm động, nhưng cũng thắc mắc, không hiểu liệu chủ chợ có đồng ý hay không? Hình như chợ này là chợ cổ phần mà nhiều cổ đông lắm. Liệu họ có đồng ý không?

Đại sứ vẫn say sưa nói tiếp:

– Anh em họ tiếp xúc với Cang, về nói lại, đã giở hết cách, mà nó không nghe. Thật chưa thấy ai gàn giở như nó. Tìm hiểu gia đình Nam, tôi thấy Nam rất cơ bản làm ăn có phần chắc chắn. Gia đình lại có truyến thống cách mạng, nhưng tại sao hôm Cang biểu tình, Nam lại có mặt ở đấy? Nên tôi muốn trao đổi với Nam một vài điều, để tránh xảy ra những điều không đáng có.

– Cang thì em cũng biết. Em thấy anh ta chẳng làm gì sai quy định cả. Tính tình anh Cang thì hiền hậu, hoàn cảnh anh ấy bây giờ khó khăn thật. Cũng có đôi lúc em có hỏi có cần giúp đỡ gì không? Nhưng anh ta nói “em lo được. Em tạm thời hài lòng với cuộc sống như vầy, khi nào cần thì em ới sau”. Còn việc anh ta viết lách hay tham gia này nọ, cũng chẳng vi phạm pháp luật gì cả.

Tuồng như, đại sứ không muốn tranh luận về chuyện Cang, nên lái sang chuyện khác:

– Gia đình Nam là gia đình Cộng Sản truyền thống, chỗ anh em, anh nói thật. Có gì bức xúc thì chúng ta trao đổi với nhau, đừng làm gì quá đáng ảnh hưởng đến gia đình. Người xưa nói “Trăm sông rồi cũng đổ ra biển”, con người ta có cội nguồn. Em nên cố gắng về thăm gia đình.

Đại sứ như đánh trúng tâm sự của tôi:

– Em cũng biết gia đình mình Cộng sản nòi. Nhà em bốn chú ruột là liệt sỹ, ông già thì tập kết. Hồi năm 79 Trung Quốc đánh Việt Nam, em đã trích máu viết huyết tâm tư tình nguyện đi bộ đội. Tuổi trẻ hăng hái, nhiệt tình lắm. Thế nhưng, bà nội em còn không nhận bà mẹ Việt Nam anh hùng, bà bảo: Cộng sản còn ác hơn bọn Tây, bọn Mỹ ngụy. Vì khi các chú bay đánh đồn, thì chúng nó (Mỹ ngụy) chỉ tới đốt nhà thôi. Sau đó bà con giúp đỡ cây que cất lại nhà. Còn bây giờ Cộng sản mang tiếng là giải phóng, nhưng nó thu hết đất đai hương hỏa của ông bà để lại, thì làm gì còn đất để mà cất nhà…

– Khi đó, bà em ở đâu?

– Ở Tây Ninh, anh ạ.

– Ông già cũng ở đấy à?

– Không, ông già em đi tập kết, sau về chiến khu D và về Bình Dương. Anh biết không, trước khi em đi sang đây, ba em nói với em như thế này: “Con đi, hãy cố sống tốt cho đúng con người, còn việc vào Đảng, thì con nên suy nghĩ kỹ. Bởi vì Đảng chỉ là một thứ tôn giáo, mà ở đó không có chúa trời”.

Em thật sự phân vân, bà nội thì nói thế, ba em thì khuyên vầy, mà những điều mà em học ở trường thì hoàn toàn khác. Từ ngày qua Tiệp Khắc, em mới nghiệm dần ra, mới biết những nhà trường ở Việt Nam dạy là không có thật, là giả dối, láo toét.

Công bằng ở đâu? Dân chủ ở đâu? Dân giàu nước mạnh ở đâu? những năm 80 đã xuất khẩu bao nhiêu lao động sang đây? Vậy mà 32 năm sau vẫn xuất khẩu lao động lại còn nhiều hơn nữa? Sang cả những nước nghèo hơn như Châu Phi, Ả Rập Ngẫm lại, thấy bà nội em nói đúng thật.. Cộng sản mang tiếng là giải phóng nhưng thật tình, toàn là giải phóng đất đai… Nay Tiên Lãng, mai Văn Giang.. Ngày kia lại đến Vụ Bản…

Tôi kể cho Đại Sứ hai câu chuyện về thu hồi đất đại hồi ở Tiệp. Một là về cô thợ cắt tóc ở Hranice u Moravy. Hai là về một bà lão nông ở Hradec Králové. Cả hai trường hợp Chính phủ đều phải nhượng bộ. Bởi vì thể chế ở đây là dân chủ, quyền lợi của dân là trên hết.

Đại sứ cũng trần tình lại:

“Em ạ. Giá trị dân chủ là cái đích, mà tất cả chúng ta đều mong tiến tới. Nhưng trình độ dân trí của dân ta còn thấp lắm, nên chưa thể làm như vậy được. Thêm nữa, là dân ta – người ta thường bảo là dân gian, nên so sánh với các nước như vậy, nó có phần khập khiễng”.

Khi tôi hỏi quan điểm riêng của Đại Sứ về Trung Quốc, thì Đại Sứ mạnh mẽ:

– Đó là quân ăn cướp, quân đểu cáng!

– Vậy sao Đảng lúc nào cũng đề cao là anh em. Là 16 chữ vàng, là 4 tốt?

– Em ạ, mình là nước nhỏ, mình sống bên cạnh nước lớn, nó hùng mạnh. Mình phải khôn khéo, không nó hắt hơi một cái là mình cũng khổ. Dân mình khổ nhiều rồi, không nên để xảy ra khổ nữa. Ngày xưa cha ông ta đánh thắng Tàu bao lần, mà vẫn phải cống nạp đấy thôi.

Tôi đề cập việc chúng tôi tổ chức chiếu phim “Hoàng Sa:Nỗi đau và nước mắt” tại Plzeň chỉ nói lên những nỗi khổ của bà con ngư dân, tại sao Sứ quán lại có động thái chỉ thị hội người Việt Nam cản trở? Thì Đại sứ đã từ chối và có nói rằng là không có chỉ thị làm việc đấy.

Cuộc trò chuyên đang sôi nổi, thì bỗng reo lên tiếng chuông điện thoại. Tôi cũng hiểu rằng, câu chuyện giữa tôi và đại sứ đã đến hồi kết thúc. Đại sứ bắt tay và hứa sẽ có dịp khác anh em mình tâm sự nhiều hơn. Tôi cám ơn Đại sứ đã đành thời gian đón tiếp mình và không quên mời đại sứ nếu có dịp về Plzeň thì ghé thăm gia đình.

Bước ra về, lòng tôi vui buồn lẫn lộn. Vui bởi vì lần đâu tiên được trút bầu tâm sự cùng một vị quan chức Việt Nam cao nhất tại Séc. Buồn, là bởi vì ngẫm lại lời Đại sứ, tại sao các nước người ta văn minh hơn mình, người ta đã biết vứt vào sọt rác cái chủ nghĩa Cộng sản bất nhân thất đức, mà sao mình lại vẫn còn giữ? Hơn nữa, chủ nghĩa Cộng sản này cũng chỉ là một thứ sản phẩm nhập ngoại về thôi, chứ có phải của ông cha ta xây dựng lên đâu?

Nỗi buồn thứ hai nữa, là ngày xưa ông cha ta có đem cống nạp cho Tàu thật, nhưng chưa bao giờ ông cha ta để mất một tấc đất. Thế mà ngày nay đảng Cộng sản Việt Nam hiến nào là thác Bản Giốc, nào là Ải Nam Quan, nào là Hoàng Sa rồi bao nhiêu đất đai cho Tàu. Thế mà bảo là khôn khéo ư? Buồn lắm. Thôi, lần sau nếu có dịp, tâm sự tiếp…

Nguyễn Tiến Nam
Plzeň, Cộng Hòa Séc.

nguồn: danchimviet.info

Posted in Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài | 1 Comment »