Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Phi Châu’ Category

Người Trung Quốc: Những ông chủ của đám người nô lệ mới

Posted by hoangtran204 on 31/03/2009

Người lao động chờ việc ở Trung Quốc
Hình ảnh những người Trung Quốc ở Bắc Kinh 2009.
Nằm chơi ở ngoài đường cho mát? Quá nghèo không có có nhà ở? Khiếu kiện đất đai?

Trong một cuộc phỏng vấn những doanh gia TQ đang làm ăn ở Phi Châu, những người nầy cho biết:

Chính phủ TQ khuyến khích những doanh gia TQ mượn tiền, mua đất đai và mỏ ở Phi Châu để khai thác. Đổi lại, họ phải bán sản phẩm ròng, nguyên vật liệu (cobalt, đồng, than…) bán lại cho các doanh nghiệp quốc doanh TQ hoặc chở về TQ bán cho các doanh nghiệp TQ. Một số khác mươn tiền mua đất đai trồng trọt và thuê người Phi Châu làm việc trong các trang trại của họ. Một doanh gia TQ cho biết, ông mượn được 1 triệu đô để mua 1000 mẫu đất ở Phi Châu và đang khai thác. (nguồn ở báo Daily Mail, sẽ được dịch và post ở blog nầy)

Daily Mail

Làm Thế Nào mà Trung Quốc

đã và đang Tạo Ra một Đế Chế

Nô Lệ Mới ở Châu Phi

By PETER HITCHENS

Last updated at 12:00 PM on 28th September 2008

Tôi nghĩ rằng chắc có lẻ tôi sẽ chết trong ít phút nữa thôi. Một đám đông vào khoảng 50 người đàn ông bị lừa dối và bị khích động mạnh đang vây quanh chiếc xe của tôi, một số người đang cố lật ngược chiếc xe, những người khác đang đập vào xe bằng những viên đá lớn, tất cả đang la hét gào lên những lời lăng mạ và nguyền rủa chúng tôi.

Họ đã bắt đầu đánh bể những cửa xe. Tôi đang nghĩ bước kế đó là họ sẽ kéo chúng tôi ra và, nhưng thôi…, chúng ta hãy đừng nghĩ về chuyện ấy nữa…

Tôi cố gắng không nhìn vào mắt của họ, nhưng họ đang trợn trừng mắt vào tôi và các bạn đồng hành của tôi với sự cuồng nộ và ghét bỏ mà trước đó tôi chưa từng nhìn thấy ở bất cứ gương mặt của người nào như thế. Những người bạn đồng hành của tôi, cô Barbara Jones và anh chàng Richard van Ryneveld đang ngồi ở các băng ghế phía sau xe thì cũng giống như tôi chẳng giúp được gì hết.

Nếu chúng tôi bước ra, chắc chắn chúng tôi sẽ bị đánh tới chết. Nếu chúng tôi ngồi yên trong xe, chắc chắn chúng tôi cũng bị đánh tới chết.

Hai người bạn đồng hành người Phi Châu của chúng tôi – một cách rất điên khùng theo quan điểm của chúng tôi – đã bước ra khỏi xe để cố giải thích với đám đông. Đối với chúng tôi, rõ ràng rằng hai anh bạn người Phi Châu đang giảng đạo về sự không dùng sự bạo động trước (mặt một đám người đang lên cơn tức giận như) một cơn gió lốc hung bạo đang tàn phá mọi vật trên đường mà nó di chuyển.[1]

Cuối cùng, sau khi những chuyện đập phá xe kéo dài vào khoảng chừng 40 giây, nhưng tôi có cảm tưởng như là 30 phút, một trong hai anh bạn Phi Châu của tôi nghĩ ra một chuyện hợp lý, anh ta chuồi ngược vào trong xe và liều mạng lùi xe lại rất nhanh xuống con đường đá đầy bụi – để lại người bạn của anh ta đàng sau với đám đông.

Nhờ ơn chúa, chúng tôi đã không bị trượt vào một con kênh dẫn nước, mà cũng không bị lật xe, hay không nổ lốp xe. Xuyên qua đám bụi mà chúng tôi đã làm ra vì quá vội vã khi chúng tôi tẩu thoát, chúng tôi đã có thể nhìn thấy những kẻ muốn sát hại chúng tôi đang chạy đuổi theo với tốc độ nhanh kinh hoàng để theo kịp chiếc xe. Nhưng chúng tôi đã vừa vặn có đủ thời gian để làm một cú quẹo rất nhanh trở về hướng xuất phát, cú quẹo nầy cho phép chúng tôi đi về phía trước và vượt đám đông một khoảng rất xa.

Thế là chúng tôi đã gần như bỏ lại một người hướng dẫn đường cho chúng tôi mà không biết vận mạng của anh ta ra sao (Điều đó là dễ dàng một cách đáng ngạc nhiên để tự bào chữa cho tôi vào lúc ấy) khi ấy, đột nhiên chúng tôi nhìn thấy anh bạn người Phi Châu kia tách rời khỏi đám đông và đang chạy với sự nhanh nhẹn như ở Olympic, chạy trước những người đuổi theo bị che khuất bởi đám bụi mù.

Chúng tôi vội vã đẩy cho cánh cửa sau xe mở ra để cho anh chàng nầy có thể nhảy vào cho nhanh, động cơ nghiến ken két, và chúng tôi đã đột ngột chuyển hướng, xe nhồi lên rồi thụt xuống đau ê ẩm người trên con đường mòn đầy đá.

Chúng tôi đã lo sợ rằng sẽ có một nút chặn đường khác để ngăn chặn cuộc trốn thoát của chúng tôi, và tất cả mọi chuyện sẽ bắt đầu lại lần nữa. Nhưng đã không có (ai chận đường nữa), và sau cùng chúng tôi đã nhận ra rằng chúng tôi đã thoát, ngay cả anh chàng người Phi Châu mà sự ngu ngốc của anh ta gần như làm cho chúng tôi bị giết (cũng đã thoát).

Anh chàng nầy nói với chúng tôi rằng cái đám đông người Phi Châu chận đường ấy muốn giêt chúng tôi chứ không muốn giết anh ta, vì nếu không thì anh ta sẽ chẳng bao giờ trốn thoát được. Chúng tôi cần phải bị giết chết. Chúng tôi không chết. Đó là một cảm giác thú vị, không phải là không vui sướng một cách hoàn toàn.

Tại sao những người Phi Châu ấy đã muốn giết chúng tôi? Lý do gì đã làm nên sự tức giận của họ? Họ đã nghĩ rằng nếu tôi tường thuật cách sống và làm việc của họ, họ có thể mất công ăn việc làm để sinh sống.

Vậy mà gọi là sinh sống ư? Đang chết dần chết mòn thì đúng hơn.

Những người nghèo, người mất hết niềm hy vọng, những người giận dữ (với chúng tôi như đã viết ở trên) sống bằng cách đào những mãnh quặng cobalt và quặng đồng trong đất bẩn bị ô nhiễm và bụi của các mỏ đồng bị bỏ hoang ở Congo.

Họ rữa những thứ mà họ tìm thấy trong các giòng nước nhiễm bệnh dịch tả chứa đầy cứt người, sau đó đẩy lên đồi những túi đồ to lớn nặng chừng 100 kg trên những chiếc xe đạp cũ kỷ để tới một thị trấn Lakasi gần đó, nơi mà những người trung gian mua lại các món ấy để bán cho những nhà doanh nghiệp mà chủ yếu là bán cho những doanh nghiệp người Trung Quốc đang cần những thứ kim loại quan trọng nầy.

Thấy họ đi chậm chạp một cách đáng thương làm tôi nhớ lại các hình ảnh của các người thợ mỏ thất nghiệp ở Anh trong những năm 1930s, đang đi chệnh choạng về nhà dưới trời mưa lất phất với những túi xách chứa những mảnh than vụn gom lại từ những đống chiến lợi phẩm đánh cắp.

Ngoại trừ rằng ở đây cái nóng quá mức làm cho việc lao động 5 lần khó khăn hơn, và điều kiện làm việc và cuộc sống ở đây thì cực kỳ gian khổ hơn bất cứ thời gian nào từng được biết ở Anh kể từ thế kỷ thứ 18 (1601-1799).

Nhiều người chết vì những mỏ có từ lâu đời sụp đổ xuống trên bọn họ, hay bị thương một cách đáng sợ mà không có hy vọng được điều trị thuốc men. Nhiều người nhỏ bé còn hơn những trẻ em. Vào một ngày gặp hên, họ có thể kiếm được 3 đô, chỉ đủ hổ trợ cho sự hiện hữu mong manh trong những khu vực nghèo nàn sốt rét và bệnh tật.

Chúng tôi đã từng có mặt trước đây ở vùng mỏ bị đào xuống sâu trông rất xấu xí nầy, vùng nầy giống như là nơi ở của một đám tội nhân bị bắt từ một nước khác đem về đây và sống trong một đế chế nô lệ thời cổ.

Những con người bị bại trận, gục đầu xuống làm việc không bao giờ dứt trong mấy chục hố đất đào sâu xuống bằng tay. Gương mặt của họ, khi nhìn thấy, thì trống không và chẳng còn niềm hy vọng.

Trước đó chúng tôi đã từng bị đuổi đi khỏi đây bởi một cảnh sát viên mập mạp ăn hối lộ, ông ta giả vờ nói rằng giấy tờ của chúng tôi là không hợp pháp, nhưng ông ta thật sự nhận những lời chỉ thị từ một tên anh chị có cặp mắt của người chết và hắn chỉ còn có một tai, tên này ngồi sát bên viên cảnh sát.

Khi chúng tôi quay trở lại với nhiều giấy phép của chính quyền, tay anh chị nầy đã chuẩn bị xong cuộc phục kich (bằng cách cho nhiều người Phi Châu chận đường chúng tôi như đã viết ở trên).

Những người đào mỏ khoáng sản đã lo sợ – và những ông chủ xấu xa gây tội ác của họ nắm ngay được nổi sợ ấy – rằng nếu những người giống như tôi (nhà báo) nói ra công khai cuộc sống bị ô nhiễm của họ thì rồi sau đó cái mỏ khoáng sản nầy có thể bị đóng cửa và công việc với đồng lương một ngày 3 đô la có thể bị tước mất hết. (giống VN quá, ta hãy nhìn xem những người ngoài miền Bắc họ có thái độ bảo vệ y hệt vậy…)

Tôi không thể nào đưa ra cho bạn một lời cắt nghĩa nào rõ ràng hơn về mức độ thu nhỏ lại của những gì độc ác, đồi bại và tội lỗi nhất mà tôi tin là hiện đang xẩy ra ở Phi Châu.

Quá tuyệt vọng, vì thế hầu hết các nước ở Châu Phi đang tự bán mình vào trong một kỷ nguyên mới của tham nhũng và tình cảnh nô lệ thực sự khi Trung Quốc tìm kiếm để mua hết tất cả các kim loại, các mỏ khoáng sản và mỏ dầu mà Trung Quốc có thể chạm tay vào: mua đồng dành để chế dây điện và dây điện thoại, kim loại cobalt dành cho việc chế tạo điện thoại di động và các động cơ phản lực – đấy là những vật liệu ròng của đời sống thời hiện đại.

(còn tiếp)

Người dịch: Trần Hoàng

Tại một mỏ do người TQ làm chủ, người thợ mỏ ở Zambia, với cặp mắt lạc thần và trống rỗng…

https://i1.wp.com/www.rfi.fr/actuen/images/110/160209congomining432.jpg

Những người Zambia đang nhặt những mãnh quặng đồng và cobalt

https://i0.wp.com/content.edgar-online.com/edgar_conv_img/2008/03/14/0001204459-08-000516_DSTECH12.JPG

Hình các mỏ đồng và cobalt trong hang sâu thẳm, nơi đây những người dân Phi Châu làm việc kiếm 3 đô mỗi ngày.

Posted in Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Phi Châu | Leave a Comment »

Món Hàng Xuất khẩu mới của Trung Quốc: Nông Dân (12-2008)

Posted by hoangtran204 on 30/12/2008

Món Hàng Xuất khẩu mới của Trung Quốc: Nông Dân

 

Trung Quốc thiếu đất đai, Phi châu thiếu lương thực. Cho nên một doanh nhân [nào đó] đã có sáng kiến thuyết phục những người nông dân Trung Quốc di cư.

Clifford Coonan tường trình từ tỉnh Hồ Bắc

Thứ Hai, ngày 29-12-2008

báo: The Independence

Ông Lưu Kiện Quân đang mặc một [cái áo dài xuống tận dưới đầu gối có] màu sắc sặc sỡ kiểu châu Phi, đội chiếc mũ chóp cao của một người đứng đầu bộ lạc, một sợi dây chuyền có những hạt màu đỏ mang trên cổ và cầm trên tay một cây gậy với con dao gắn kín đáo trên cán. Bên cạnh nơi ông ngồi là một bức chân dung Chủ tịch Mao Trạch Đông. Nó là một khung cảnh chẳng mấy thích hợp song lại phản chiếu mối quan hệ gần gũi hơn bao giờ hết giữa nước Trung Quốc khổng lồ về kinh tế và lục địa nghèo nhất trên thế giới này.

“Người dân Phi châu hét lên, [ ‘Mao Trạch Đông cũng tốt’] và họ tỏ ta rất nồng nhiệt khi tôi tới đó,” đó là lời của một trong những vị đại diện cho khối tư nhân nổi bật nhất của Trung Quốc. “Ngay từ giây phút người dân Trung Quốc rời khỏi phi cơ, thì những người dân Phi châu đã tỏ ra thân thiện. Người Trung Quốc không đem tới súng trường và các loại vũ khí; họ đem tới hạt giống cây trồng và công nghệ.”

Bộ Thương mại Trung Quốc đã vui mừng loan báo vào tháng này rằng thương mại song phương của nước mình với lục địa châu Phi đã đạt tới 100 tỉ đô la vào cuối năm 2008, vượt trước thời hạn hai năm theo kế hoạch. Những mỏ dầu với trữ lượng dồi dào và những lớp trầm tích khoáng sản giàu có của Phi châu đứng hàng đầu trong các loại hàng nhập khẩu của Trung Quốc, và đổi lại, quốc gia đông dân nhất thế giới này đang xuất khẩu hàng chục ngàn nông dân nước mình sang đó.

Theo một số ước đoán, 750.000 người Trung Quốc đã từng ở lục địa này hoặc đã tới Phi châu thường xuyên để hoạt động kinh doanh và tận dụng những nguồn tài nguyên thiên nhiên tại đây. Và Hồ Bắc, tỉnh mà từ đó người đàn ông trung niên tên Lưu đã đưa ra lời kêu gọi, cũng không là ngoại lệ. Ông cho là có 10.000 nông dân chỉ riêng từ Hồ Bắc đã tới 18 nước Phi châu trong ít năm qua.

Họ làm việc trong “những ngôi làng Bảo Bình”, được đặt tên phỏng theo khu phố nhỏ đầy bụi nơi ông Lưu từng sống; ông muốn chỉ ra rằng Bảo Bình có nghĩa là “Bảo vệ và hòa bình”. Các ngôi làng, [có tầm cỡ] từ 400 đến 2.000 người Trung Quốc, [đã và đang được dựng lên] trên khắp lục địa này, từ Nigeria cho tới Kenia, từ Sudan cho tới Zambia.

Ông Lưu đã bắt đầu gây dựng các ngôi làng Bảo Bình khi ông là nhà lãnh đạo của cơ quan ngoại thương tỉnh Hồ Bắc vào năm 1998 và đang tìm cách đẩy mạnh phát triển kinh tế địa phương, từng bị suy sụp bởi cuộc [khủng hoảng tài chính châu Á (1997)]. Ông đã phát hiện ra Phi châu.

“Chúng tôi đã nhận ra là Phi châu [không bị ảnh hưởng bởi cuộc khủng hoảng tài chánh, và chúng tôi cũng đã thấy rằng] dân chúng địa phương bị thiếu thốn lương thực, mặc dù ở đó có nhiều đất đai không được sử dụng để cấy trồng [và rất nhiều thú vật.”]

Đó là [một công thức mang lại chiến thắng đối với] Trung Quốc, một nước chiếm hơn 20% dân số thế giới song lại chỉ có 7% đất đai có thể trồng trọt được. “Trung Quốc có quá nhiều người và quá ít đất,” ông Lưu chỉ rõ. “Tại Phi châu, [họ có rất nhiều đất đai và có quá ít nông dân]. Những nơi như Ivory Coast bị thiếu tới 400.000 tấn lương thực mỗi năm, và dân chúng địa phương không thể cấy trồng đủ để nuôi sống số dân của mình. Các kỹ năng làm nông nghiệp của [dân chúng địa phương] không được phát triển.”

Trong lối bình luận mà bạn [không còn nghe ở nơi công cộng ở các nước phương Tây rất nghiêm cẩn về chính trị], ông Lưu miêu tả các nông dân Phi châu như là [“những kẻ hơi lười biếng,] vui lòng nhặt lên những trái cây rơi rụng hơn là trồng cây để hái quả”. Thế nhưng rõ ràng là ông yêu mến mảnh đất này.

Một trong những người dân làng Bảo Bình, tới làm việc tại một vùng cũng có tên như vậy ở Phi châu, là nông dân Trương Tuyết Đông, đã sống khoảng một năm tại Abidjin, thủ phủ của vùng Ivory Coast. “Tôi yêu mến văn hóa Phi châu và tôi thấy người dân ở đó khá là sôi nổi,” anh nông dân này nhận xét.

Mặc dù Trung Quốc đã chứng kiến mức tăng trưởng kinh tế đáng kinh ngạc, rồi đang chậm lại trong những tháng gần đây, vẫn có [một sự cách biệt rất lớn] giữa thành thị và nông thôn, và vùng nông thôn rộng lớn nằm sâu trong đất liền vẫn còn nghèo khó. Vì vậy đối với những nông dân Trung Quốc ở những vùng như Hồ Bắc, khả năng kiếm được trên 7.000 bảng Anh một năm tại Phi châu là đặc biệt hấp dẫn, cho phép họ gửi về quê nhà những khoản tiền thiết yếu cho cuộc sống. “Gia đình tôi ở Bảo Bình trong khi tôi tới Phi châu một mình để dạy người Phi châu cách trồng rau,” anh Trương cho biết thêm.

Châu, chủ tịch Darei International Investment, là người đầu tiên nghe được về [những cơ hội làm ăn] ở Phi châu qua internet và thư từ. “Trước khi tới đó, tôi đã rất lo lắng,” theo lời ông Lý, người đã mua 2.000 mẫu Anh ở Mbale thuộc Ubanda và đang điều hành một câu lạc bộ cho những người Trung Quốc tại đó. “Gia đình tôi cũng cảm thấy lo lắng. Chúng tôi đã nghe ở đó có chiến tranh, các cuộc xung đột và bệnh tật. Thế nhưng cuối cùng tôi đã tới đó vào tháng Tám năm ngoái.” Một người bạn của ông Lưu cũng hy vọng gây dựng một trang trại và một nhà máy sản xuất máy kéo, và đang dạy
cho người châu Phi những kỹ thuật gieo trồng bằng cách sử dụng máy móc.

“Tôi không thích đồ ăn thức uống ở đó – nó luôn theo lối nấu của phương Tây – thế nhưng tôi [rất yêu] Phi châu,” ông Lý nói. “Khí hậu tuyệt vời, dễ chịu và ấm áp. Người dân tử tế và họ sống trong một xã hội hòa thuận, và đầy tình cảm nồng nàn. Tôi đã tới thăm Kenia và Uganda. Cuối cùng tôi chọn Uganda, bởi vì đất nước này ổn định. Chính quyền địa phương rất tha thiết phát triển đất nước mình, nhưng họ không biết cách làm thế nào. Thế nên họ muốn học chúng tôi. Chúng tôi đưa ra những kế hoạch ví như thành lập các khu vực phát triển riêng. Tôi cũng đã nghe nói rằng có một số khu mỏ khá lớn, mỏ vàng và mỏ đá, tại Uganda. Điều không thuận lợi là chúng tôi không biết những nước này và các phong tục tập quán địa phương của họ; tham nhũng là một vấn nạn.”

Đó không chỉ là những cá nhân đang lợi dụng một tình trạng dư thừa lực lượng lao động để gửi họ tới Phi châu. Người lãnh đạo Ngân hàng China’s Export-Import Bank, ông Lý Ruogu, đã hứa sẽ giúp đỡ cấp vốn cho những người di cư tới Phi châu [như là một phần của kế hoạch đô thị hóa nhanh chóng ở thành phố] Sung Thanh miền tây Trung Quốc, [đã được xem là vùng đô thị] lớn nhất thế giới với 32 triệu dân. “Với việc thiết lập dự án đô thị hóa nhanh chóng, vài triệu nông dân sẽ phải di chuyển,” ông Li đã trao đổi với tờ People’s Daily như vậy.

Thế nhưng những người chỉ trích kế hoạch bành trướng của Trung Quốc vào Phi châu lại nhìn thấy nhiều mặt trái của hiện tượng này. Bắc Kinh [đang quyết định] vờ như không thấy những vi phạm nhân quyền, và đang bị khắp nơi cáo buộc là [đang giúp dựng nên] những nhà lãnh đạo không được ưa chuộng, bao gồm cả tổng thống Robert Mugabe của Zimbabwe, bằng những chuyến tàu chở vũ khí. Trung Quốc cũng bị dư luận rộng rãi ở phương Tây lên án về việc đã không làm gì hơn để gây sức ép lên chính phủ Sudan – nơi mà Trung Quốc mua hai phần ba lượng dầu lửa [sản xuất ra] – nhằm chấm dứt xung đột tại Darfur.

[Hiện nay hai khu trục hạm] và một tàu quân nhu của Trung Quốc đang tới vùng biển Somali để giúp cho những nỗ lực của quốc tế chống lại nạn cướp biển. Các toán hải tặc Somali ngoài biển phía đông Phi châu đã bắt giữ hàng loạt các tàu hàng làm con tin, bao gồm ít nhất là bảy tàu mang cờ Trung Quốc hoặc có thủy thủ đoàn Trung Quốc, trong 12 tháng qua. Với thực tế đó, các chiến hạm Trung Quốc sẽ được được triển khai tới châu Phi lần đầu tiên trong 600 năm nay.

Ông Lưu nói vòng vo nhiều về những mối quan ngại địa-chính trị rộng lớn hơn, tập trung nhiều hơn vào những tác động [tích cực của những quan hệ giữa Trung Quốc-Phi Châu]. Ông lưu ý rằng sự trao đổi văn hóa thậm chí có thể tới mức có việc kết hôn. “Một số đàn ông Trung Quốc lấy phụ nữ châu Phi; họ thích con gái châu Phi vì các cô trông thon thả.”

[Nói tới đó], ông đứng dậy bên cạnh bức chân dung ông Mao, và với lấy cái áo choàng châu Phi hiếm có của mình, ông trích dẫn một câu tục ngữ Trung Quốc. “Người ta lo sợ trước khi ra đi, nhưng lại ngạc nhiên khi tới, và rồi sẽ thấy nhớ nhung khi phải ra rời bỏ.”

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

*Bài này được dịch và đăng hồi còn yahoo!360. Cuối năm 2008, yahoo!360 bị đóng cửa, Trần Hoàng và Ba Sàm đã dời TTX Vĩa Hè về WordPress.com


———————————————–

Thực Dân mới Trung Quốc đang khai thác miếng mồi ngon ở châu Phi

2-8-2011

Việc Trung Quốc đổ bộ ào ạt vào châu Phi cũng như các châu lục khác khai thác tài nguyên để thỏa mãn nhu cầu nguồn năng lượng thật ra chẳng có gì đáng nói, nếu Trung Quốc không manh nha biến Lục địa đen thành một tân thuộc địa và Trung Quốc không có thủ đoạn khóa chặt nguồn tài nguyên toàn cầu để làm “của riêng”, bất chấp thế giới sống chết thế nào. Dưới đây là phần lược thuật Chương 7 (Death by Colonial Dragon: Locking Down Resources and Locking Up Markets Round the World) của quyển Death by China: Confronting the Dragon – A Global Call to Action (Peter Navarro & Greg Autry, nhà xuất bản Pearson Prentice Hall, 5/2011).

Thủ đoạn khóa nguồn tài nguyên thế giới
Vơ vét cạn kiệt nguồn tài nguyên thế giới là một phần trong chiến lược phát triển của Trung Quốc, bởi họ thiếu tài nguyên trầm trọng. Châu Phi giờ đây đang được nhuộm đỏ màu cờ Trung Quốc. Nói như tác giả Death by China, con rồng thuộc địa của Trung Quốc (Châu Phi) là đứa con hoang của con rồng sống bằng công nghiệp sản xuất vốn tham ăn vô độ đến từ “mẫu quốc” – nơi đang là một nhà máy sản xuất khổng lồ ngốn ½ lượng xi măng thế giới, gần ½ lượng thép, 1/3 lượng đồng, ¼ lượng nhôm, chưa kể vô số antimoan, crôm, coban, liti, kẽm… Đó là những nguyên liệu cần thiết cho phát triển thế giới nói chung. Thế nhưng, tất cả giờ đây hầu như đang nằm trong tay Trung Quốc.

Thủ đoạn Trung Quốc được thực hiện với một chiến thuật quen thuộc. Giới lãnh đạo Bắc Kinh đến những nước nghèo Châu Phi và hào phóng vung tiền cho vay với lãi suất thấp nhằm “hỗ trợ phát triển kinh tế”. Đổi lại, nước nhận tiền phải thực hiện hai điều. Thứ nhất, họ phải giao quyền kiểm soát tài nguyên quốc gia cho Trung Quốc; thứ hai, họ phải mở cửa cho hàng hóa Trung Quốc tiếp cận thị trường địa phương. Thủ đoạn trên hoàn toàn khác với hình thái phân bổ nguồn tài nguyên thế giới theo cách truyền thống, thông qua hệ thống mua bán – định giá và dựa vào lợi ích cộng đồng. Nó là hình mẫu chính xác của chủ nghĩa thực dân kiểu mới: kiểm soát nguồn tài nguyên vốn có thể mang lại thịnh vượng cho thuộc địa, và dùng tài nguyên thuộc địa để làm giàu cho “mẫu quốc thực dân”, rồi lại tái xuất khẩu hàng hóa cho thuộc địa. Như thế, Trung Quốc không chỉ khống chế được nguồn tài nguyên mà còn có cơ hội thuận lợi đẩy nhanh phát triển kinh tế quốc gia. Bằng cách đó, không gọi Trung Quốc là tên thực dân hút máu kẻ khác để làm giàu cho mình thì là gì?!

Trữ lượng khoáng sản châu Phi có thể được xem là kho tàng lớn nhất thế giới. Chứa khoảng 85% crôm và bạch kim thế giới, hơn 60% trữ lượng cobalt và mangan, Châu Phi cũng được xếp nhất hoặc nhì thế giới về trữ lượng kim cương, bauxite, đá phosphate, vermiculite (chất khoáng bón cây) và zirconium. Từ Châu Phi, người ta sản xuất hơn 21% vàng thế giới, 16% uranium và 13% dầu. Khu trầm tích đất hiếm Zandkopsdrift tại Northern Cape (Nam Phi) là một trong những quặng đất hiếm chưa khai thác lớn nhất thế giới. Zambia là quốc gia có nền công nghiệp khai thác đồng chủ lực của Lục địa đen và sẽ là một trong 5 nhà sản xuất lớn nhất toàn cầu…

Nguồn: Gerrohn Michalitsianos, 22-7-2011 – mg.co.za/article/2011-07-22-extracting-value/
Cái lưỡi câu móc mồi nhử của Trung Quốc có thể thấy khắp nơi. Khoản vay thế chấp bằng dầu của Angola đối với Trung Quốc hiện đã hơn 10 tỉ USD và còn tiếp tục tăng. Cộng hòa Dân chủ Congo đang “đổi” (khoáng sản) đồng “lấy” hạ tầng; Nigeria “đổi” khí thiên nhiên “lấy” nhà máy điện; và tại Peru, Trung Quốc hiện sở hữu nguyên một ngọn núi chứa khoáng sản đồng; còn ở Zimbabwe, Tổng thống nước này, Robert Mugabe, đã đem “cầm cố” nguồn tài nguyên bạch kim trị giá 40 tỉ USD để “vay nóng” vỏn vẹn 5 tỉ USD…

Bằng cách đó, Trung Quốc không chỉ ngày càng sở hữu nhiều nguồn tài nguyên thiết yếu, làm chúng biến mất khỏi thị trường toàn cầu; mà còn có được lợi thế tiếp cận nguồn tài nguyên với giá thấp, mang lại cho họ ưu thế cạnh tranh vượt trội.

Bằng cách đó, Trung Quốc bây giờ có thể “cấm vận” nguồn tài nguyên đối với thế giới. Thử tưởng tượng nếu Trung Quốc khóa hẳn nguồn bauxite từ Brazil, Equatorial Guinea và Malawi; nguồn đồng từ Congo, Kazakhstan và Namibia; quặng sắt từ Liberia và Somalia; mangan từ Burkina Faso, Campuchia và Gabon; nickel từ Cuba và Tanzania; kẽm từ Algeria, Kenya, Nigeria và Zambia… thì loạt nhà máy từ Cincinnati, Memphis, Pittsburgh (Mỹ) đến Munich (Đức), Yokohama (Nhật), Seoul (Hàn Quốc) sẽ điêu đứng như thế nào?!

Chúng ta có thể hình dung một viễn cảnh thế này: trung tâm công nghiệp xe hơi thế giới tương lai sẽ nằm ở Lan Châu và Vu Hồ – thay vì Detroit và Huntsville; trung tâm công nghiệp máy bay thế giới sẽ nằm ở Tân Châu và Thẩm Dương – thay vì Seattle và Wichita; những máy tính thế hệ kế tiếp được sản xuất ở Đại Liên, Thiên Tân – thay vì Thung lũng Silicon; và công nghiệp thép thế giới sẽ nằm ở Đường Sơn, Vũ Hán – thay vì Birmingham, Alabama và Granite City (Illinois)… Sự thay đổi này cho thấy nó hoàn toàn không là cách mà thị trường tự do hay quan hệ hợp tác quốc tế (đáng lý nên được) vận hành.

“Trung Quốc hóa Lục địa đen”
“Cho dù họ nói gì đi nữa cũng có một sự thật rằng người Trung Quốc đến châu Phi không chỉ với kỹ sư và giới khoa học. Họ còn lũ lượt kéo đến hàng đoàn nông dân. Đó là hình thái của chủ nghĩa thực dân kiểu mới. Nó không có tính đạo đức và giá trị gì cả” – phát biểu của Nghị sĩ Ai Cập Mustafa al-Gindi.

Có một đặc điểm rất đáng lưu ý: sự có mặt của người Trung Quốc tại các xứ nghèo rớt mùng tơi ở châu Phi không hề đóng góp cho sự thịnh vượng địa phương. Người dân bản địa nghèo vẫn hoàn nghèo, nếu không nói là nghèo hơn. Sao thế nhỉ? Trung Quốc đem tiền đến đầu tư rất nhiều cơ mà?

Vấn đề ở chỗ, không như các công ty đa quốc gia phương Tây, Trung Quốc không chỉ đến địa phương để mở công xưởng và thu nhận nguồn lao động bản địa. Họ còn mang theo một tỉ lệ dân số Trung Quốc không nhỏ! Nói cách khác, họ cướp nguồn lao động ngay tại nước bản địa.

Với một trường hợp điển hình (Sudan), bóng dáng “chú Tàu thực dân” đã được miêu tả như sau: “Người Hoa khoan dầu và bơm vào hệ thống ống dẫn của người Hoa và hệ thống ống dẫn này được người Hoa bảo vệ trên con đường vận chuyển dầu ra cảng được chính người Hoa xây, nơi dầu được chuyển lên tàu người Hoa để chở về xứ sở người Hoa. Nhân công người Hoa xây cầu đường và những con đập thủy điện khổng lồ khiến hàng ngàn người địa phương, chủ những mảnh đất nhỏ, bị trục xuất di dời. Người Hoa tự canh tác để cung cấp thực phẩm cho người Hoa. Người Hoa cung cấp vũ khí cho chính phủ sở tại thực hiện những tội ác chống lại con người; và người Hoa bảo vệ cái chính phủ phi nhân quyền đó bằng lá phiếu phủ quyết của mình với tư cách thành viên thường trực Hội đồng bảo an”.

Trong thực tế, sự đổ bộ người Hoa lên những mảnh đất tân thuộc địa là chính sách của Bắc Kinh, với mục đích “giãn dân” một cách có hệ thống, biến các nước Châu Phi và Mỹ Latin thành “quốc gia vệ tinh” của mình.

Có một ví dụ nhỏ để minh họa. Khi Namibia không thanh toán nổi khoản vay hàng tỉ đôla từ Trung Quốc, Bắc Kinh đã lập tức thương lượng việc cho hàng ngàn gia đình Trung Quốc đến nước này (vụ dàn xếp bí mật trên bị phanh phui qua WikiLeaks khiến người dân Nambia cực kỳ phẫn nộ). Đó là kịch bản cái gọi là “Trung Quốc hóa Lục địa đen” (Chinafication of Black Africa).

Trong một bài viết, nhà báo Andrew Malone đã tường thuật thế này: “Một cách không kèn không trống, một con số gây choáng gồm 750.000 người Hoa đã định cư ở châu Phi trong một thập niên qua. Và còn nhiều người nữa trong tương lai. Chiến lược này được hoạch định cẩn thận bởi giới chức Bắc Kinh, nơi một chuyên gia đánh giá rằng, Trung Quốc cần phải di cư 300 triệu dân đến châu Phi để giải quyết vấn đề dân số quá tải và ô nhiễm trầm trọng. Kế hoạch trên đang được thực hiện đúng kế hoạch. Khắp châu Phi, cờ Trung Quốc đang bay phần phật… Những tòa đại sứ mới và đường băng mới đang mở cửa hoạt động náo nhiệt. Giới giàu có mới người Hoa ở châu Phi có thể thấy khắp nơi. Họ mua sắm ở những cửa hàng sang trọng của chính người Hoa. Họ lái những chiếc Mercedes và BMW. Họ cho con ăn học tại những ngôi trường tư dành riêng cho người Hoa…”.

Hiện thời, chỉ riêng số nông dân người Hoa tại Châu Phi đã lên đến hơn 1 triệu. Diện tích đất thì bất biến nhưng tỉ lệ sử dụng tăng và vì vậy phải lấn giành mới có chỗ chứ! Và sự lấn át kinh tế của cộng đồng người Hoa ở đất bản địa tiếp tục khiến dân địa phương khóc dở mếu dở.

Theo tờ The Economist, Trung Quốc đã “xí” một thửa 70.000 hecta vốn chuyên trồng cọ tại Congo để trồng cây làm nhiên liệu sinh học. Tại Zambia, các nông trại người Hoa hiện cung cấp đến ¼ lượng trứng bán ở thủ đô Lusaka. Ở Zimbabwe, theo tờWeekly Standard, Chính phủ Mugabe ngày càng đi quá xa trong việc mở cửa cho Trung Quốc, trong đó có việc trao loạt nông trại trước kia thuộc dân da trắng sở hữu cho các công ty (thuộc nhà nước quản lý) Trung Quốc. Tất nhiên “chú Tàu thực dân” cũng phi “con ngựa thành Troy” đến Gabon, Ghana, Guinea, Mali, Mauritania, Tanzania…

Và thật mỉa mai, không chỉ chiếm đất, giành thị trường, làm khốn khó dân sở tại khi đẩy họ vào tình trạng thất nghiệp, Trung Quốc cũng hất cả bát cơm của thành phần… gái điếm địa phương. Nói cách khác, khi đến Lục địa đen, Trung Quốc mang theo cả gái điếm nước mình! Tất nhiên, với truyền thống phá giá, từ phá giá đồng nhân dân tệ, phá giá hàng hóa, phá giá thuê nhân công, phá giá đấu thầu…, Trung Quốc phá giá luôn cả dịch vụ mại dâm. Trong China Safari: On the Trail of Beijing’s Expansion in Africa, hai tác giả (Serge Michel và Michel Beuret; NXB Nation Books; ấn hành năm 2009 – ND) thuật một chi tiết cho thấy công nghiệp mại dâm Cameroon đã bị đối thủ cạnh tranh Trung Quốc đè bẹp như thế nào: “Gái điếm Trung Quốc sẵn sàng hạ giá chỉ còn 2.000 CFA (4,25 USD) trong khi gái bán hoa địa phương chẳng bao giờ chịu lên giường với giá ít hơn 5.000 CFA”. Và đây là một dữ liệu thông tin nữa. Khi cảnh sát địa phương giải cứu một nhóm phụ nữ Trung Quốc bị bọn buôn người đưa đến làm gái ở Congo – Brazzaville, những nạn nhân này thay vì bày tỏ vui mừng do được giải thoát lại nằng nặc đòi ở lại nước bản địa, bởi tiền họ kiếm được nhiều hơn so với quê nhà Tứ Xuyên. Với họ, chẳng thà làm điều nhục ở quê người còn hơn nai lưng làm ruộng ở “Đất Rồng”!

Bản chất của “sắc màu” anh thực dân kiểu mới
Trong một bài viết, giáo sư – tiến sĩ Canada gốc Hoa Khương Văn Nhiên (Wenran Jiang; Đại học Alberta) nhận xét: “Các công ty Trung Quốc trả lương thấp lại buộc công nhân làm việc thêm giờ; làm thế nào người ta kỳ vọng họ đối xử khác như thế ở nước ngoài? Với 6.700 công nhân mỏ than chết bởi tai nạn hầm mỏ mỗi năm (17 người/ngày)…, làm thế nào người ta có thể hy vọng các doanh nghiệp Trung Quốc hành xử tử tế hơn đối với những nơi khác trên thế giới? … Trung Quốc đang tàn phá nghiêm trọng hệ sinh thái nước họ trong quá trình hiện đại hóa cực nhanh; làm thế nào người ta có thể hy vọng họ ý thức áp dụng các biện pháp thân thiện môi trường theo chuẩn phương Tây ở những nơi khác?”.

Cùng với việc xuất khẩu lực lượng lao động, xuất khẩu hàng hóa, “xuất khẩu” lực lượng lao động thất nghiệp trong nước…, Trung Quốc còn “xuất khẩu” cả văn hóa bê bối trong đầu tư-kinh doanh. Bất cứ nơi nào đến, họ cũng tàn phá và hủy diệt môi trường theo cách hệt như họ đối xử với con người và môi trường ở đất nước họ.

Ví dụ, năm 2002, Chính phủ Gabon dự tính thiết kế ¼ diện tích quốc gia, hầu hết là rừng nguyên sinh, vào hạng mục bảo tồn thiên nhiên. Thế nhưng, khi công ty dầu Sinopec (Trung Quốc thạch hóa công ty) đến, họ bắt đầu tàn phá ngay giữa trung tâm bảo tồn, bằng những con đường mới ngoằn ngoèo xuyên rừng…
Và hệt như những tay thực dân ác ôn thời trước, họ cũng sẵn sàng giết chết công nhân bản địa. Khi công nhân tại mỏ than Collum ở Nam Zambia bày tỏ phẫn nộ việc bị trả lương bèo và điều kiện làm việc không an toàn, hai ông chủ Trung Quốc đã phản hồi bằng phát đạn liên thanh làm ngã gục 11 nạn nhân! Vài tháng trước đó tại một mỏ khác cũng ở Zambia, một cuộc đình công biến thành bạo động đã được đáp lại bằng màn vãi súng vào đám công nhân xanh mặt ngơ ngác. Lên tiếng về vụ việc, một viên chức Bộ ngoại giao Trung Quốc nói rằng vụ trên là một sự cố “đáng tiếc” và có thảm sát gì đâu mà thật ra chỉ là một sự “hiểu lầm”!

Có lẽ cũng cần cập nhật ít thông tin liên quan (ngoài quyển Death by China). Bài báo của Xan Rice (thông tín viên đặc biệt củaThe Guardian, từng đoạt Giải tưởng niệm Gaby Rado của tổ chức Ân xá Quốc tế về những bài viết về nhân quyền Châu Phi) trên số báo ngày 6-2-2011 cho biết, mậu dịch Trung Quốc – Châu Phi đã tăng từ 6 tỉ USD năm 1999 lên hơn 90 tỉ USD năm 2009. Và BusinessWeek (11-4-2011) cho biết thêm, mậu dịch Trung Quốc – Châu Phi năm 2010 đạt đến 127 tỉ USD.

Tới đây, ngày 20-10-2011, Diễn đàn doanh nghiệp Trung Quốc – Châu Phi sẽ được tổ chức Johannesburg (Nam Phi). Xem ra tình hình vẫn tiếp tục “rất phấn khởi”, đặc biệt “phấn khởi” đối với Trung Quốc…

Tuy nhiên, như tác giả Death by China viết ở phần kết Chương 7 (trang 108), sự cấm vận nguồn tài nguyên thiên nhiên mà Trung Quốc đang áp đặt cho thế giới qua chiến lược thực dân của họ cuối cùng sẽ chẳng khác gì cái thòng lọng quấn quanh cổ các nền kinh tế khác của thế giới. Từ từ, qua thời gian, khi đế quốc thực dân của Trung Quốc trỗi dậy chiếm được quyền kiểm soát nhiều hơn hầu hết nguồn tài nguyên quí giá của Trái đất và khi lòng thèm muốn tham lam của họ tiếp tục phát triển khôn nguôi, cái thòng lọng đó sẽ siết thật chặt những cái cổ mềm của Mỹ, châu Âu, Nhật, Hàn Quốc và các nước khác…

M.K.

nguon: Thực Dân mới Trung Quốc đang khai thác miếng mồi ngon ở châu Phi

—————————

Liu Jianjun: “Africans are a bit lazy, happier to pick fruits off trees than grow it themselves” (Clifford Coonan).

THE INDEPENDENT

————

China’s new export: farmers

China has a shortage of land, Africa a shortage of food. So one entrepreneur had the bright idea of persuading Chinese farmers to emigrate.

Clifford Coonan reports from Hebei province
Monday, 29 December 2008

Liu Jianjun is wearing a brightly coloured African tunic, the tall hat of a tribal leader, a string of red beads round his neck and carrying a stick with a secret knife in the handle. Beside him sits a portrait of Chairman Mao Zedong. It is a slightly incongruous scene but one that mirrors the ever-closer relationship between Asia’s economic giant China and the world’s poorest continent.

“The African people yell, ‘Mao Zedong is all right’ and they are very warm-hearted when I’m there,” says one of China’s most prominent private sector ambassadors. “The minute Chinese people get off the plane, the Africans are friendly. Chinese do not bring rifles and weapons; they bring seeds and technology.”

China’s Ministry of Commerce triumphantly announced this month that its bilateral trade with the continent is set to hit $100bn (£67.8bn) by the end of 2008, two years ahead of schedule. Africa’s plentiful oilfields and rich mineral deposits are top of China’s imports, and in return the world’s most populous nation is exporting tens of thousands of its countrymen.

By some estimates, 750,000 Chinese people have spent time on the continent or have moved to Africa permanently to do business and take advantage of the natural resources. And Hebei, the province from where the middle-aged Mr Liu hails, is no exception. He reckons 10,000 farmers from Hebei alone have gone to 18 African countries in the past few years.

They work in “Baoding villages”, named after the dusty township where Mr Liu lives; he likes to point out that Baoding means “Protection and peace”. The villages, ranging in size from 400 to 2,000 Chinese, have been set up across the continent, from Nigeria to Kenya, from Sudan to Zambia.

Mr Liu started the Baoding villages when he was head of Hebei province’s foreign trade bureau in 1998 and was seeking ways to boost the local economy, which had been dampened by the Asian financial crisis. He discovered Africa.

“We found Africa was not affected by the crisis, and we went there, and found that local people were short of food, even though there was lots of land not in use for farming and plenty of animals,” he says. “So I decided to switch from exporting goods to exporting agricultural expertise.”

It is a winning formula for China, which has more than 20 per cent of the world’s population bu
t only 7 per cent of its arable land. “China has too many people and too little land,” Mr Liu points out. “In Africa, they have plenty of land and too few farmers. Places such as Ivory Coast are short of 400,000 tonnes of food a year, and the local people cannot farm enough to feed the population. Local farming skills are not developed.”

In the kind of comment you do not hear in public in the politically correct West any more, Mr Liu describes African farmers as “a little bit lazy, happier to pick the fruits off the trees than grow it themselves”. But he obviously loves the place.

One of the Baoding villagers who went to work in an African namesake is farmer Zhang Xuedong, who spent about a year in Abidjan, the Ivory Coast capital. “I’m fond of African culture and I find the people there quite lively,” the farmer says.

Although China has witnessed astounding economic growth, albeit slowing in recent months, there is a yawning gap between the city and the countryside, and the largely rural hinterland remains poor. So for Chinese farmers in places such as Hebei, the prospect of earning up to £7,000 a year in Africa is remarkably attractive, allowing them to send home vital remittances. “My family stayed in Baoding while I went to Africa on my own to teach the Africans how to plant vegetables,” Mr Zhang adds.

Li Zhu, chairman of Dafei International Investment, first heard about the opportunities in Africa through the internet and the papers. “Before going there, I was very worried,” says Mr Li, who bought 2,000 acres in Mbale in Uganda and is running a Chinese club there. “My family also felt worried. We all heard there were wars, conflicts and diseases. But finally I went there in August last year.” A friend of Mr Liu, he hopes to set up a farm and a tractor factory, and is teaching Africans planting techniques using machinery.

“I don’t like the food – it’s always Western cuisine – but I do love Africa,” Mr Li says. “The weather is nice, comfortable and warm. The people are kind and they live in a harmonious society, and are full of passion. I visited Kenya and Uganda. I ultimately chose Uganda, because the country is steady. The local government is very eager to develop the country, but they don’t know how to do that. So they want to learn from us. We provide ideas such as development zones. I also heard that there are some good mines, gold mines and quarries, in Uganda. The downside is that we don’t know the countries and their local customs; corruption is a problem.”

It is not just individuals who are capitalising on an abundance of workers to send over to Africa. The head of China’s Export-Import Bank, Li Ruogu, pledged to help finance emigration to Africa as part of a rapid urbanisation scheme in the western Chinese city of Chongqing, already reckoned the world’s biggest metropolitan area with 32 million people. “With the establishment of the rapid urbanisation project, several million farmers will have to move,” Mr Li told the People’s Daily.

But critics of Chinese expansion into Africa see plenty of downsides. Beijing is willing to turn a blind eye to human rights abuses, and is widely accused of helping prop up unpopular leaders, including Zimbabwe’s Robert Mugabe, with arms shipments. China has also been widely condemned in the West for not doing more to pressure the government of Sudan – from whom it buys two-thirds of the national oil output – to end the conflict in stricken Darfur.

Now two Chinese destroyers and a supply vessel are to set sail to Somali waters to help international efforts to fight piracy. Somali pirates off east Africa have taken an array of shipping vessels hostage, including at least seven ships flying the Chinese flag or carrying Chinese crew, in the past 12 months. Now Chinese warships will be deployed to Africa for the first time in 600 years.

Mr Liu largely skirts these broader geo-political concerns, focusing more on the positive impact of Sino-African relations. He notes that the cultural exchange can even extend to marriage. “Some Chinese men marry African women; they like African girls because they are very slim.”

With that, he stands up beside the portrait of Mao, and gathering his chiefly African robes, he quotes a Chinese proverb. “People are scared before they go, they are surprised when they arrive, and they miss it when they leave.”

Posted in Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Phi Châu | Tagged: | 1 Comment »