Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Bảy, 2012

►Người Dân được gì khi sống trong một xã hội dân chủ, nơi mà quyền của con người được luật pháp bảo vệ và tôn trọng

Posted by hoangtran204 trên 31/07/2012

11%

author: Phạm Thị Hoài

Bị một bãi nước bọt nhổ vào mặt là phải chịu bao nhiêu phần trăm tỉ lệ thương tật? 0%, kể cả trước khi rửa. Ở Đức, hành vi đó bị coi là xâm phạm cơ thể. Bật nhạc quá to trước 6 giờ sáng và sau 8 giờ tối là xâm phạm tai hàng xóm. Để đèn quá sáng trước cổng nhà mình là xâm phạm mắt thiên hạ. Một người lái ô tô phanh quá gấp trước đèn đỏ, khiến người đi xe đạp bên cạnh giật mình, ngã, xước một chút đầu gối, bị tòa phạt về tội sơ ý xâm phạm cơ thể, kết hợp với sơ ý gây tổn hại tài sản của người khác, vì qua đó chiếc quần của người đi xe đạp bị toạc.

Một ông khách làng chơi bị tòa phạt về tội cố ý xâm phạm cơ thể, vì ép cô gái phục vụ tình dục vào tư thế khiến cô buộc phải phục vụ bằng đường miệng [1]. Một nhân viên cảnh sát bị kết án xâm phạm cơ thể và làm nhục người khác khi thi hành công vụ, vì bắt một người bị tình nghi phạm tội phải cởi hết quần áo để khám xét, trong khi nghi vấn phạm tội của người này không đến mức phải bị khám lột truồng như vậy.

Đối tượng được luật pháp bảo vệ trong điều 223, Luật Hình sự Đức, là sự toàn vẹn, bất khả xâm phạm của cơ thể con người. Một bãi nước bọt, một cái đá đít, bạt tai, một cây thước kẻ đập vào tay… dù không gây một thương tật tạm thời hay vĩnh viễn nào, đều là phạm luật và có thể bị truy tố hình sự [2].

Khá nhiều người Việt ở Đức không nhập tâm được cái luật mà họ cho là vừa cứng nhắc vừa rách việc đó. Người ta ai chẳng có lúc thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cha mẹ không phát vào mông con mình thì phát vào mông ai. Vợ chồng túm tóc cào mặt nhau là thường, lên giường lại âu yếm. Bạn bè lỡ phang chai bia vào đầu nhau, xong thì xin lỗi, máu chảy một chút là khô, có gì đâu mà điều nọ khoản kia rắc rối. Chưa đâm ai, mới giơ một con dao gọt táo ra dọa đã tù treo. Việt Nam mình mà thế thì cả nước lĩnh án.

Thái độ “rộng lượng” đó dường như cũng được thể hiện trong Luật Hình sự của Việt Nam. Trong các điều từ 104 đến 109, đối tượng được bảo vệ không phải là sự toàn vẹn, bất khả xâm phạm của cơ thể con người, mà chính xác chỉ là 89% sức khỏe của con người. Trừ những trường hợp đặc biệt – quy định trong khoản 1, điều 104 – tiêu chuẩn để khởi tố hình sự một hành vi “gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác” là: tỉ lệ thương tật của người bị hại phải đạt tối thiểu 11%, và từ đó gắn liền với một điều kiện khác: phải có kết quả giám định về thương tật.

Lòng tin của chúng ta vào hoạt động giám định nói chung tại Việt Nam khó có thể gọi là lớn. Về giám định tư pháp nói riêngchính ông Viện trưởng Viện Pháp y Quốc gia, TS Vũ Dương, đã cho biết rằng bảng tỉ lệ phần trăm được ban hành cách đây 25 năm của một ngành khác, đã lạc hậu, lại được “áp vào sử dụng một cách đương nhiên cho giám định pháp y khiến nhiều khi các giám định viên không biết áp dụng kiểu nào vì không có đủ các mục tổn thương.” Ông nêu ra ví dụ về “một kiểu tính tỉ lệ phần trăm trong vụ án hiếp dâm có thể nói là độc nhất vô nhị trên thế giới chứ không riêng gì Việt Nam: lấy số tuổi của nạn nhân cộng với 10% để cho ra tỉ lệ tổn hại sức khỏe. Có nghĩa là một bé gái 3 tuổi sẽ ít tổn hại hơn một bà lão 60 tuổi khi cùng bị xâm hại tình dục. Câu trả lời của đích thân người ‘phát minh’ ra cách tính tỉ lệ phần trăm này rất đơn giản, ‘vì tra không có quy định không biết tính kiểu gì’”Ngành giám định tư pháp cho đến nay vừa bị coi là “điểm nghẽn”, gây ách tắc trong hoạt động tố tụng, vừa bị coi nhẹ. Còn các hoạt động tố tụng liên quan tới giám định tư pháp thì vướng từ chuyện không thể khởi tố khi người bị hại từ chối giám định, qua chuyện trưng cầu chính công an giám định thương tật của người bị công an hành hung, đếchuyện cộng trừ nhân chia tỉ lệ thương tật sao cho cái mốc 11% không bị vượt qua.

Gương mặt sưng vù của phóng viên Hán Phi Long đáng bao nhiêu phần trăm trong bản tỉ lệ vốn dành cho thương binh và tai nạn lao động mà ngành pháp y Việt Nam đang áp dụng? May lắm thì được 2 – 5%, như quy định trong chương XI, dành cho các vết thương phần mềm. [3] Không cần ai đó phải chia nhỏ, tỉ lệ thương tật ấy không đủ để khởi tố vụ án, theo luật pháp Việt Nam.

Việhai phóng viên bị hành hung trong vụ Văn Giang từ chối giám định bị nhà báo Phong Dao trên tờ Dân Việt phê phán là “thiếu trách nhiệm không chỉ với bản thân mà còn với hàng nghìn đồng nghiệp đã, đang và sẽ còn bị hành hung” trên tờ Dân Việt. Nhà báo Trương Duy Nhất còn đi xa hơn, khi coi đó là hành động “tự cầm gậy phang mặt mình“. Song theo tôi, câu hỏi “Liệu ai có thể bảo vệ nhà báo nếu ngay chính họ cũng không muốn tự bảo vệ mình?” ở đây là không hợp lí. Dù có muốn, họ cũng không thể vượt qua tỉ lệ 11%. Trừ khi những chiếc dùi cui giáng xuống họ bị đánh giá là hung khí nguy hiểm, hay hành động của nhóm công an và dân phònghành hung họ bị coi là có tính chất côn đồ hoặc cản trở công vụ của họ, để khoản 1, điều 104 Luật Hình sự có hiệu lực. Nhưng việc đánh giá đó nằm ngoài thẩm quyền và ý muốn của họ.

Quả nhiên không chỉ là chuyện cá nhân hai nhà báo, mà là chuyện sự toàn vẹn, bất khả xâm phạm của cơ thể con người phải được bảo vệ, chứ không phải chỉ là 89% sức khỏe. Mỗi quốc gia một luật pháp, song con người ở đâu cũng là con người.

© 2012 pro&contra

[1] Nghề mại dâm ở Đức được hợp pháp hóa kể từ ngày 01.1.2002.

[2] Theo quyết định đang gây tranh cãi sôi sục mới đây của một tòa án tiểu bang ở Đức, việc cắt bao quy đầu ở trẻ em trai, nghi lễ bắt buộc với người Do Thái và phổ biến với người theo Hồi giáo, là xâm phạm cơ thể con người, không thể dùng quyền tự do tôn giáo hay quyền của cha mẹ để biện hộ.

[3] Cách tính này cũng được các hãng bảo hiểm thương tật áp dụng.

Advertisements

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Mẹ chị Tạ Phong Tần đã tự thiêu và qua đời lúc 15:35 pm

Posted by hoangtran204 trên 31/07/2012

Bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ chị Tạ Phong Tần đã qua đời lúc 15:35 pm

VRNs (30.07.2012) – Bạc Liêu – Lúc 20:40 phút, thi hài bà Đặng Thị Kim Liêng đã được đưa vào nhà xác bệnh viện tỉnh Bạc Liêu. Hiện nay gia đình đang xin nhà thương cho nhận xác bà về nhà để lo hậu sự. Lúc 23:00, xe của VRNs đã đến nhà của bà. Chúng tôi sẽ cập nhật thông tin nhanh.

Truyền thông Chúa Cứu Thế xin báo tin Bà Đặng Thị kim Liêng đã qua đời trên xe, từ Bạc Liêu về Sài Gòn. Hiện nay xe cứu thương chở bà đã quay trở về Bạc Liêu. Xin quý vị hiệp ý cầu siêu cho Bà.

12:00 – Tin VRNs vừa nhận từ Bạc Liêu cho biết, lúc hơn 11 giờ trưa nay, bà Đặng Thị Kim Liêng đã được đưa ra khỏi bệnh viện tỉnh Bạc Liêu đi về hướng Sài Gòn. Hiện nay, người nhà đang bám theo xe. Xe chở bà Liêng đã qua thành phố Cần Thơ. Nếu dự đoán không nhầm, thì bà Liêng sẽ được đưa vào cấp cứu ở khoa phỏng của bệnh viện Chợ Rẫy, quận 5, Sài Gòn. Như vậy tạm thời trong lúc này bà Liêng tuy rất nguy kịch, nhưng chưa chết.

10:00 – Bà Đặng Thị Kim Liêng, thân mẫu chị Tạ Phong Tần, đã tự thiêu ngay sau khu hành chánh thành phố Bạc Liêu, gần nhà của bà. Đây là tin do con gái bà Đặng Thị Kim Liêng, em chị Tạ Phong Tần vừa cho VRNs biết qua điện thoại.

Sự việc được tường trình như sau:

Khoảng hơn 9 giờ sáng nay, 30.07.2012, công an xã đến báo cho các con của bà Đặng Thị Kim Liêng hiện đang cấp cứu tại bệnh viện tỉnh Bạc Liêu. Khi các con của bà đến bệnh viện thì bị nhiều công an ngăn cản không cho vào, chỉ cho một người con trai của bà tên Tạ  Hoà Phú được vào. Khi trở ra gặp người nhà, anh con trai này nói “cháy đen thui”. Tức khắc công an bắt anh này mang đi, và không còn ai khác là thân nhân của bà Đặng Thị Kim Liêng được vào trong bệnh viện với bà.

 

Những người dân ở đây cho biết đây là một tình trạng nguy hiểm, nhưng không cho biết rõ nguy hiểm như thế nào.

Được biết nhà cầm quyền Bạc Liêu, cụ thể là công an thường xuyên đến gia đình gây áp lực cho bà Liêng về chị Tần. Có lần họ đã mang đài truyền hình xuống để quay và yêu cầu bà phải kể tội của chị Tạ Phong Tần, nhưng bà đã từ chối. Bà cho biết, bà đi đâu, công an cũng theo dõi để khủng bố bà, dù là đi chùa hay đi siêu thị.

Hiện chúng tôi chưa biết chắc bà đang còn sống hay đã qua đời.

Chúng tôi kính xin anh chị em, tuỳ theo tôn giáo của mình, cầu nguyện và chúc lành đặc biệt cho bà Đặng Thị Kim Liêng trong những giấy phút đặc biệt này.

Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật tin tức này, ngay sau có tin mới.

PV. VRNs

Theo Dòng Chúa Cứu Thế

va` danluan.org

*Cập nhật của phóng viên VRNs: Bạc Liêu

Truyền thông Chúa Cứu Thế xin báo tin Bà Đặng Thị kim Liêng đã qua đời trên xe, từ Bạc Liêu về Sài Gòn. Hiện nay xe cứu thương chở bà đã quay trở về Bạc Liêu. Xin quý vị hiệp ý cầu siêu cho Bà.

*Các bài liên quan

BBC – 30-7-2012

…Thân nhân của Tạ Phong Tần nói voi BBC rằng mẹ bà Tần đã qua đời vào sau khi đã “châm lửa tự thiêu để phản đối chính quyền bắt giữ con bà”.

Trước đó, bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ bà Tần, đã tự châm lửa vào mình ngay trước trụ sở chính quyền thành phố Bạc Liêu, thủ phủ tỉnh Bạc Liêu vào sáng thứ Hai ngày 30/7.

Khoảng 15h30 cùng ngày, Tạ Minh Tú, em gái của Tạ Phong Tần, nói với BBC bà vừa nhận được tin mẹ vừa qua đời ở Cần Thơ khi đang trên đường chuyển viện từ Bạc Liêu lên Thành phố Hồ Chí Minh.

Bà Liêng hưởng dương 64 tuổi.

Hiện tại xe cứu thương chở bà Liêng đang trên đường quay trở lại Bạc Liêu và dự kiến sẽ về đến nhà nội buổi chiều hôm nay.

Bà Tú cùng gia đình hiện đang rất bối rối chuẩn bị hậu sự cho mẹ.

Bình luận về tin mẹ bà Tần qua đời, ông Phil Robertson, Phó Giám đốc khu vực Châu Á của Human Rights Watch, tổ chức đã trao giải thưởng nhân quyền cho bà Tần trong năm 2011, nói đây là “tấn thảm kịch”.

Ông cũng nói bà Tần chỉ làm theo đúng những gì có trong khuôn khổ các nguyên tắc nhân quyền quốc tế mà Việt Nam đã thông qua và đáng ra cần được bảo vệ thay vì trấn áp.

‘Đủ thứ chuyện buồn’

Vụ tự thiêu này xảy ra chỉ vài ngày trước khi diễn ra phiên tòa xét xử bà Tần cùng hai cây viết blog khác trong Câu lạc bộ nhà báo Tự do là Nguyễn Văn Hải (tức Điếu Cày) và Phan Thanh Hải (tức Anhbasaigon) dự kiến vào ngày 7/8 tới.

Bà Tú cho biết trong vòng 1 giờ đồng hồ sau khi nhập viện, nhà thương Bạc Liêu đã quyết định chuyển bà Liêng lên Chợ Rẫy.

“Mới tức thời đây quày về thì nói là đã qua đời,” bà Tú nói trong nước mắt.

Bà nói trong gia đình không ai biết gì về ý định tự thiêu của bà Liêng dù gần đây bà có ‘đủ thứ chuyện buồn’.

Khi công an phường đến báo thì anh bà Tú được vào thăm mẹ ở bệnh viện, bà Tú nói và cho biết mẹ bà đã tự thiêu trước ‘trung tâm ủy ban’.

Theo lời người anh mô tả lại thì bà Liêng bị phỏng nặng đến 90% và trong tình trạng hôn mê.

“Gần đây (mẹ) cũng có tâm sự là thưa gửi không ai giải quyết,” bà Tú nói, “Con cái lại bị vậy nữa nên buồn.”

Theo bà Tú thì mẹ bà buồn bực một phần vì chuyện của Tạ Phong Tần, một phần vì tranh chấp đất đai nhà cửa.

“Đi thưa thì không ai giải quyết,” bà nói, “Họ chỉ xuống đo đạc chút đỉnh rồi nín thinh chứ không giải quyết gì hết.”

BBC cũng đã liên lạc luật sư Lê Quốc Quân, người đã thông báo thông tin bà Liêng tự thiêu trên trang mạng xã hội Facebook của ông thì cũng được ông xác nhận tin này.

Ông cho biết ông biết tin này qua hai người cha xứ thân cận với Tạ Phong Tần.

Theo ông Quân thì bà Liêng đã được đưa lên nhà thương Chợ Rẫy ở Thành phố Hồ Chí Minh sau khi đã được cấp cứu tại bệnh viện tỉnh Bạc Liêu. Đây là dấu hiệu cho thấy tình hình của bà Liêng ‘có thể là rất nặng’, theo lời ông Quân.

Ông Quân cho biết theo như ông được kể lại thì trong mấy ngày qua bà Liêng thể hiện thái độ rât buồn bực vì đã gần đến ngày xử bà Tạ Phong Tần mà bà vẫn chưa được gặp mặt con gái.

Tuy nhiên, ngoài các nguồn tin trên, cho đến chiều ngày thứ Hai, BBC còn tiếp tục phải tìm hiểu thêm về vụ việc, nhất là câu hỏi có đúng đây là một vụ để tỏ thái độ với chính quyền hay không.

Nguồn BBC

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/07/120730_selfimmolation_baclieu.shtml

——-

HRW nói về vu thân mâu Ta Phong Tần

Thứ hai, 30 tháng 7, 2012

 


Ông Robertson gửi lời chia buồn tới gia quyến và những người liên quan 

Khi biết tin thân mẫu bà Tạ Phong Tần tự thiêu, tổ chức theo dõi nhân quyền từng trao giải thưởng cho bà Tần nói đây là ‘tấn bi kịch’ và gửi lời chia buồn.

Nghe thông báotin bà Đặng Thị Kim Liêng qua đời vì tự thiêu, ông Phil Robertson, Giám đốc phụ trách châu Á của Human Rights Watch, tổ chức đã trao giải nhân quyền cho bà Tần trong năm 2011 nói: “Đó là điều bi thảm khi bà thấy phải có hành động như vậy.

“Tôi xin gửi lời chia buồn tới gia quyến và những người có liên quan.

“Điều chính là bà Tạ Phong Tần đáng ra không phải ra tòa.

“Bà không làm gì trái với những tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế mà Việt Nam đã phê chuẩn.

“Viết blog, thực hiện quyền tự do biểu đạt, nói ra quan điểm của mình… – tất cả những điều này phải được bảo vệ thay vì trấn áp.”

“Ở đây chúng ta thấy sự thiếu dung tha của chính quyền Việt Nam đối với những quan điểm trái với cái nhìn của chính quyền.”

Dự kiến phiên xử bà Tần cùng hai thành phiên khác của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do sẽ diễn ra vào ngày 7/8.

Gia đình bà Liêng nói bà muốn gặp bà Tần trước phiên xử nhưng chính quyền không cho phép và cũng có cáo buộc bà bị chính quyền dọa nạt.

‘Dũng cảm và kiên định’

Ít ngày sau khi bị bắt hồi tháng Chín năm 2011, bà Tần cùng bảy nhà hoạt động nhân quyền khác đã được Human Rights Watch trao giải thưởng Hellman Hammett.

Human Rights Watch nói giải thưởng “ghi nhận lòng dũng cảm và kiên định trước sức ép đàn áp chính trị.”

“Đây không phải là cách đi lên của một đất nước đang phát triển nhanh.”Phil Robertson, Phó Giám đốc Châu Á của Human Rights Watch

Ông Robertson nói Human Rights Watch nhận thấy sự thắt chặt kiểm soát của chính quyền và Đảng Cộng sản đối với người dân kể từ sau Đại hội Đảng XI hồi đầu năm 2011.

Theo Human Rights Watch, ngày càng có nhiều người bị xét xử và bỏ tù bởi những cáo buộc vô lối của chính quyền.

Ông Robertson nói:

“Đây không phải là cách đi lên của một đất nước đang phát triển nhanh.

“Nó tạo ra tình trạng trong đó tham nhũng và những hành vi sai trái của chính quyền bị che đậy vì người ta sợ bị trừng phạt khi công khai những gì mình biết.”

‘Nêu ra lo ngại’

Trong phỏng vấn với BBC hôm 30/7, ông Robertson cũng kêu gọi các nước chú ý hơn tới vấn đề nhân quyền ở Việt Nam như Hoa Kỳ đã và đang làm.

Ông nói Ngoại trưởng Hillary Clinton mới đây đã nêu ra vụ trấn áp các nhà báo của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do trong đó có bà Tạ Phong Tần với chính quyền Hà Nội.

Bà Tạ Phong Tần (trong trang phục cảnh sát) được giải thưởng nhân quyền của Human Rights Watch

 

Ông nói: “Có nhiều điều khác mà các nước khác có thể làm và đó là điều rất quan trọng.

“Các nhà tài trợ không nên chấp nhận tình trạng nhân quyền hiện nay như chuyện đã rồi.

“Họ cần chú ý tới việc công khai nêu ra lo ngại về chuyện chính quyền Việt Nam hạn chế quyền tự do lập hội, bày tỏ chính kiến và tự do hội họp.

Human Rights Watch nói các nước tài trợ cho Việt Nam đã không tuân thủ các nguyên tắc nhân quyền của chính họ khi để mặc chính phủ Việt Nam hạn chế quyền tự do của người dân.

Tổ chức này cũng nói các nước cũng không giúp gì cho chính người dân Việt Nam khi họ im lặng vì “sự quản trị tốt ở Việt Nam suy cho cùng vẫn phụ thuộc và chính người dân nói ra và hành động dựa trên những kiến thức họ có.”

Nguồn BBC

 

Tin được đưa trên các báo ngoại quốc:

Malaisia

Le Figaro của Pháp

Bangkok Post

Straitstimes

ABC News

BBC tiếng Anh

nguon danluan.org

 

Posted in Tù Chính Trị | Leave a Comment »

►Người Campuchia nói gì về Đảng CSVN và Nhà Nước…

Posted by hoangtran204 trên 30/07/2012

Lời tựa: Qua bài thuật chuyện dưới đây, ta có thể nhận ra rằng giới trí thức, các nhân viên chính quyền Kampuchea, báo chí của họ, và đảng đang cầm quyền của họ ĐỨNG TRÊN TẦM của Nhà Nước và đảng CSVN.

Sự tiếp nhận, thực hành, và tôn trọng nguyên tắc dân chủ của họ thật đáng khâm phục. May mắn thay cho một quốc gia (đã từng bị Nhà nước và ĐẢNG CSVN “giải phóng”, “xâm lược” và chiếm đóng từ 1979-1989) nay đã sáng suốt nhìn thấy ánh sáng của dân chủ tự do thật sự.   Kampuchea hiện nay  là một nước  đa đảng, có nền báo chí tư nhân, và có tự do ngôn luận.

******

Nghe người Campuchia nói chuyện

Huỳnh Ngọc Chênh

 


Thành phố Phnom Penh 

Không lâu sau khi Campuchia với tư cách là nước chủ tịch luân phiên của Asean đã chống đối đề xuất của Hà Nội và Manila đưa các tranh chấp trên Biển Đông với Trung Quốc vào thông cáo chung của Hội nghị ngoại trưởng Asean họp tại Phnom Penh, ông Heng Samrin, từng là lãnh đạo cao nhất Kampuchia thời độc đảng, nay là chủ tịch quốc hội, đã đến Hà Nội bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc về ‘sự ủng hộ giúp đỡ to lớn, quý báu, kịp thời, có hiệu quả mà Việt Nam đã dành cho Campuchia’.

Đó là tuyên bố công khai, còn bên trong không ai biết ông Heng sẽ nói thêm gì để giải thích với các lãnh đạo Việt Nam về quyết định của Kampuchia tại Hội nghị Asean vừa rồi. Tuy nhiên nghe câu chuyện sau đây, chúng ta cũng suy ra ông Heng đã nói gì.

Vừa qua, ngẫu nhiên tôi có hai người quen, một người có mặt trong một đoàn cán bộ Việt Nam sang thăm Phnom Penh, có dịp tiếp xúc với nhiều quan chức Kampuchia từ thấp đến cao và đặc biệt được nghe họ tâm sự chân tình trong các bửa ăn thân mật. Người còn lại qua thăm chơi Phnom Penh theo lời mời của người bạn thân là một trí thức Kampuchia, được trò chuyện với nhiều bạn bè là trí thức ở Phnom Penh.

Qua tất cả các câu chuyện trong các bửa ăn, qua những lần trò chuyện thân tình, hai anh bạn tôi đã ghi nhận một số ý kiến của các quan chức cũng như giới trí thức Kampuchia và kể lại cho tôi nghe. Tôi xin tóm lược lại từ hai câu chuyện và bỏ bớt đi những phần trùng lặp:

– Kampuchia không bao giờ quên ơn Việt Nam, quan hệ Kam-Việt là quan hệ trong gốc rễ bền vững, còn quan hệ Kam – Trung chỉ là quan hệ trên ngọn, các bạn Việt Nam nên tin như vậy (?). Chỉ ủng hộ TQ trên ngọn thôi chúng tôi có được vài tỷ USD, dại gì chúng tôi không làm.

– Tại sao bắt chúng tôi phải nhất nhất nghe theo VN, ủng hộ VN mọi thứ để chống lại TQ, trong khi chính quyền VN lại đàn áp bắt bớ những người dân VN ủng hộ nhà nước chống lại TQ? Các bạn nên xem lại mình, các bạn quan hệ với TQ là quan hệ rất khắng khít: khắng khít về mặt đảng, khắng khít về chế độ chính trị, khắng khít về cách làm ăn kinh tế… Còn chúng tôi không quan hệ với TQ đến mức như vậy, chúng tôi không mang ơn gì TQ để phải trả, chúng tôi không theo chế độ độc đảng, không làm ăn theo cơ chế thị trường định hướng XHCN kiểu TQ, chúng tôi không có gì phải lệ thuộc vào TQ, chúng tôi chỉ quan hệ ngoại giao. Các bạn khăng khít với TQ là vậy thì hà cớ gì buộc chúng tôi phải chống TQ để ủng hộ tuyệt đối các bạn. Trên công khai, chúng tôi phải đứng ở vị trí trung lập trong tranh chấp lãnh thổ giữa VN và TQ đó là điều hợp lý, nhưng bên trong, (đảng) chúng tôi vẫn ngấm ngầm ủng hộ các bạn.

– Các bạn phải hiểu rằng đảng các bạn đang lãnh đạo đất nước dễ hơn đảng chúng tôi. Các bạn cầm quyền độc đảng còn chúng tôi là đảng cầm quyền trong chế độ đa đảng. Đảng các bạn nắm tất cả trong tay kể cả báo chí nên các bạn muốn làm gì cũng được, đúng sai không ai dám nói tiếng nào. Còn (đảng) chúng tôi phải chịu sự canh tranh và giám sát của nhiều đảng khác. Chúng tôi chỉ có một tờ báo trong tay, trong hàng trăm tờ báo tự do khác ở Kampuchia. Chúng tôi làm việc gì không đúng, không vì lợi ích quốc gia, hàng trăm tờ báo ấy sẽ rào rào lên tiếng, không như bên các bạn.

– Chúng tôi mang ơn các bạn nhưng đừng vì thế mà các bạn tỏ ra trịch thượng kẻ cả với chúng tôi. Các bạn thử xem các bạn có gì tốt đẹp hơn để chúng tôi học tập? Các bạn có sản xuất được hoàn chỉnh một chiếc xe đạp chưa? Nền kinh tế của các bạn đang như thế nào? Thị trưởng Phnom Penh của chúng tôi nói thuần thục bốn thứ tiếng: Việt, Anh, Pháp… Còn thử hỏi có một vị đứng đầu tỉnh hay thành phố nào của các bạn, dù là có bằng tiến sĩ, nói được một ngoại ngữ hay không?… Nhiều người trong các bạn tỏ ra trịch thượng đến mức lố bịch với chúng tôi lắm, đảng chúng tôi vì ơn nghĩa và tình cảm với các bạn nên cố gắng nhún nhịn, nhưng các đảng khác và báo chí thì họ phản ứng lắm. Các bạn phải hiểu điều đó….

Có nhiều ví dụ về việc trịch thượng, trong đó có cả chuyện của một lãnh đạo cấp cao của VN qua thăm Kampuchia mới đây gây phản ứng không tốt trong dư luận của Kampuchia. Anh bạn tôi khẳng định toàn bộ đoàn cán bộ VN đều nghe câu chuyện nầy, nhưng vì chưa kiểm chứng được nên tôi chưa dám ghi ra đây.

Tôi nghe thế nào ghi lại thế ấy, mọi bình luận dành cho các bạn.

À chuyện trịch thượng ấy đã có đây rồi. Mời các bạn xem video clip sau đây để thấy điều đó.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Kampuchea | Leave a Comment »

►Nhà Nước VN bỏ mặc nhân viên ngoại giao cao cấp của họ cho Bệnh viện Vivantes ở Bá Linh, không ai trả cho ông ta phí tổn trị liệu

Posted by hoangtran204 trên 30/07/2012

 

VN bỏ mặc nhân viên ngoại giao của họ chết?

Bauxite: Từ rất lâu rồi, từ khi khối XHCN còn cường thịnh, dư luận đã lan truyền rằng, cán bộ và nhân viên sứ quán Việt Nam ở bất cứ nước nào cũng đều có một thái độ và cách hành xử giống nhau: luôn luôn coi rẻ người Việt sống tại nước mà mình là đại điện cho Nhà nước Việt Nam để bảo vệ quyền lợi của họ. Đối với những người này, mọi quan hệ gần như chỉ là “tiền trao cháo múc”, ngoài ra mọi thứ tình cảm: dân tộc, đồng bào… chỉ là đồ xa xỉ. Những ai đã gặp phải hoàn cảnh trớ trêu cần sự giúp đỡ của cán bộ và nhân viên Đại sứ quán nơi mình tạm cư trú hoặc học hành, công tác, đều đã có kinh nghiệm xương máu này.

Mới gần đây thôi, việc một quan chức Đại sứ quán VN ở Nga trả lời công luận rằng Đại sứ quán “bó tay” trước những lời kêu cứu của một số người Việt bị đánh lừa sang Nga và hiện đang bị hành hạ như nô lệ ở Nga bởi một vài tổ chức lao động nào đấy tại Nga, đã làm cho rất nhiều bạn đọc công phẫn.

Những tưởng họ chỉ đối xử “người dưng nước lã” với nhân dân mà thôi, nào ngờ ngay chính nhân viên trong Đại sứ quán khi gặp cảnh hiểm nghèo cũng chịu một thân phận… bị bỏ rơi không thương tiếc. Ôi chao! Thế mới biết những điều người ta dạy dỗ trẻ em từ tấm bé “Bầu ơi thương lấy bí cùng…” đều chỉ là chuyện hão.

Xin mời bạn đọc xem tin dưới đây, do một cộng tác viên từ Cộng hòa liên bang Đức gửi về.

——————————————

Theo tin trên tờ Neues Deutschland (Nước Đức mới), một nhân viên ngoại giao ViệtNam, đã từng giữ chức vụ cao cấp tại Đại sứ quán ViệtNam, lâm bệnh ung thư máu, đang nằm tại Bệnh viện Vivantes ở Bá Linh. Cả nhà nước ViệtNam lẫn hãng bảo hiểm sức khỏe ViệtNam không ai trả cho ông ta phí tổn hóa học trị liệu.

Bệnh viên Vivantes cho biết, trong hai lần trị liệu trước, mọi phí tổn một phần do chính bệnh nhân tự xuất ra trả và một phần do bệnh viện ứng trước, nhưng lần trị liệu tuần này thì không có ai trả. Phát ngôn bệnh viện, bà Mischa Moriceau nói: “Chúng tôi đang nói chuyện với Bộ Ngoại giao Đức và Đại sứ Vietnam”.

Bệnh viện đã hỏi một vài cơ sở và xin quyên tiền, nhưng không ai muốn giúp quyên cho một nhà ngoại giao lâm bệnh. Vì thế Bệnh viện Vivantes đành phải viết mails cho các hội đoàn và tư nhân xin giúp đỡ.

Mỗi lần hóa học trị liệu tốn 15.000 tới 17.000 €. Ngoài ra họ còn xin quyên 1000 € tiền vé máy bay cho chị người bệnh từ ViệtNambay qua. Bà này có thể là người mổ ghép tủy sống cho bệnh nhân.

Nhân viên y tế, bà Regina Kneiding ngỏ ý về luật pháp: “Đối với nhân viên ngoại giao thì các nước liên hệ hoặc hãng bảo hiểm y tế phải trả phí tổn cho việc điều trị tại Đức”. Nhà nước Đức không được phép trả tiền trị bệnh cho nhân viên ngoại giao nước ngoài.

Bà Thúy Nonnemann, nhân viên người Việt trong Ủy ban “Các trường hợp nan giải” của thành phố Bá Linh nói: “Dĩ nhiên tôi chúc cho bệnh nhân nhận được nhiều tiền quyên tặng. Nhưng nhà nước ViệtNam không thể trốn tránh trách nhiệm phải bảo vệ an toàn và sức khỏe cho các nhân viên họ gủi ra nước ngoài”. Một người Việt khác trả lời mail xin quyên tiền quyết liệt hơn: “Có phải là nhà nước ViệtNamtin rằng Đức quốc rồi sẽ trả tiền nhà thương điều trị? Hay là nhà nước ViệtNamđế mặc cho nhân viên cao cấp của họ chết hơn là trả tiền điều trị?”. Anh viết thêm, ViệtNamkhông phải là nước nghèo và phải có bổn phận thi hành các nhiệm vụ quốc tế.

 Nguyễn Thục Quyên (Bauxite)

Bản tiếng Đức: Lässt Vietnam eigenen Diplomaten sterben?

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Việt Nam sẵn sàng cho Nga mở lại căn cứ hải quân ở Cam Ranh

Posted by hoangtran204 trên 29/07/2012

Việt Nam sẵn sàng cho Nga mở lại căn cứ hải quân ở Cam Ranh

27-7-2012

Chủ tịch nước Việt Nam, Trương Tấn Sang, ngày 27/7 tuyên bố Việt Nam sẽ cho phép Nga thành lập một căn cứ bảo trì tàu bè tại cảng Cam Ranh. 
 
Phát biểu với đài phát thanh Tiếng nói nước Nga trước khi hội đàm với Tổng thống Vladimir Putin, ông Trương Tấn Sang nhấn mạnh rằng điều này không có nghĩa là cảng Cam Ranh sẽ trở thành một căn cứ quân sự của Nga, nhưng sẽ được dùng để phát triển hợp tác quân sự giữa hai nước cựu đồng minh trong thời chiến tranh lạnh.

Ông Sang nói hai nước Việt-Nga có quan hệ hợp tác đối tác chiến lược trong một thời gian dài, và vì thế Nga sẽ có các thuận lợi chiến lược ở Cam Ranh, bao gồm những thuận lợi trong việc phát huy hợp tác quân sự. 
 
Vẫn theo lời Chủ tịch nước Việt Nam, Hà Nội đang có kế hoạch phát huy khả năng cung cấp dịch vụ bảo trì cho bất kỳ tàu nước ngoài nào neo đậu tại Cam Ranh, từng là nơi Nga đóng căn cứ hải quân từ 1979 tới 2001.
 
Ngày 27/7, Tư lệnh Hải quân Nga, Phó Đô đốc Viktor Chirkov, xác nhận Nga đang thương lượng để mở các căn cứ hải quân ở Việt Nam, Cuba, và Seychelles.

Ông Chirkov cho hãng thông tấn Ria Novosti của Nga biết nỗ lực này nhằm mục đích triển khai lực lượng hải quân Nga bên ngoài lãnh thổ Liên Bang Nga.

Vẫn theo lời Tư lệnh Hải quân Chirkov, Nga đang thảo luận các vấn đề liên quan tới việc thành lập những cơ sở cung ứng, bảo trì tàu bè tại Việt Nam, Cuba, và Seychelles. 

Hải quân Nga nhìn thấy nhu cầu cấp thiết cần có các căn cứ ở nước ngoài từ sau năm 2008, khi các tàu chiến của Nga gia nhập các nỗ lực chống hải tặc quốc tế ở Vịnh Aden.

Cảng Cam Ranh trên Vịnh Cam Ranh ở tỉnh Khánh Hòa, Việt Nam, là cảng nước sâu có vị trí chiến lược quan trọng.

Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ  VOA

Ý Kiến Bạn Đọc

http://www.voatiengviet.com/content/viet-nam-san-sang-cho-nga-mo-can-cu-hai-quan-o-cam-ranh/1447736.html?page=1#relatedInfoContainer

Posted in Chinh Tri Nga, Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Chế độ độc tài và độc đảng cai trị ở Syria sắp sụp đổ – Quân đội Syria Tự do ASL

Posted by hoangtran204 trên 29/07/2012

 

Bashar al-Assad chẳng có nhiều lựa chọn

Liên Hiệp Quốc và Liên đoàn Ả rập gồm 22 nước đang chuẩn bị gấp cho thời kỳ gọi là ‘hậu Bashar al-Assad’, nghĩa là sau khi nhà độc tài hung bạo ở Syria này sụp đổ.

Quân đội Syria Tự do ASL hiện đã có 40.000 quân và đã mở cuộc tiến công vào thủ đô Damascus và một số thành phố lớn như Aleppo.

Bashar al-Assad không có nhiều lựa chọn. Hoặc là kịch bản Ben Ali của Tunisia chạy trốn ra nước ngoài; hoặc là kịch bản Mubarak của Ai Cập bị bắt sống rồi ra tòa; hoặc kịch bản bi đát Gadhafi của Libya bị bắn chết trong ống cống khi bỏ chạy.

Có nhiều dấu hiệu cho thấy triều đại Bashar al-Assad đang trong thời kỳ cuối. Ngày 18/7/2012 vừa qua, ASL – Quân đội Syria Tự do đánh một trận đặc công xuất sắc, đột nhập Sở chỉ huy an ninh tối cao, giết tại chỗ bộ trưởng Quốc phòng Daoud Rajha; thứ trưởng Quốc phòng Assef Shawkat – là anh rể của tổng thống Bashar al-Assad; bộ trưởng an ninh Ibrahim al-Shaar; trợ lý của tổng thống Hasan Turkmen…

Ngay sau trận này, hàng trăm quân được coi là tinh nhuệ của lực lượng Cảnh vệ Cộng Hòa, do Maher al-Assad là em ruột của tổng thống chỉ huy – bỏ ngũ, một số mang theo vũ khí gia nhập ASL. Các báo quốc tế có mặt ở Damascus cho rằng khu Mazzah rất cẩn mật ở trung tâm thủ đô bị đột nhập sâu chứng tỏ ASL có bộ tham mưu giỏi, có những đơn vị tinh nhuệ, muốn tiến công đâu cũng có thể được.

Một tin gây chấn động Damacus  là ngày 22/7, đại sứ Syria ở Iraq là Naong el-Fares luôn công khai trung thành với tổng thống, bỗng tuyên bố gia nhập CNS – Hội đồng Quốc gia Syria.

Ngày 22/7, từ thủ đô Pháp Paris, tướng Manaf Tlass vốn là bạn thân từ hồi trẻ của tổng thống Bashar al-Assad từng bí mật bỏ ngũ sang Pháp hơn 1 tháng nay, gây chấn động hàng ngũ quân đội Syria, cũng ra tuyên bố ông sẵn sàng hợp tác với CNS để sớm kết thúc chế độ độc tài cá nhân.

Đặc phái viên LHQ Kofi Annan vừa có cuộc tham khảo ý kiến với ngoại trưởng Pháp Alain Juppe và một số nước thuộc Liên đoàn Ả rập để giúp việc thành lập Hội đồng Quân lực Tối cao bao gồm Bộ chỉ huy Quân đội Syria Tự do ASL, một số tướng lĩnh đã bỏ ngũ ra nước ngoài, một số chỉ huy quân sự thuộc các bộ tộc đa số và thiểu số, nhằm nâng cao quyền uy trong toàn quốc, đảm bảo an ninh trong thời kỳ chuyển tiếp dự định là 9 tháng để thảo Hiến pháp mới và Tổng tuyển cử tự do.

Hội đồng Quốc gia Syria CNS cũng được tăng cường gấp để vừa tăng uy tín và tính cách đại diện toàn quốc bao gồm các vùng và bộ tộc tôn giáo khác nhau, vừa ngăn ngừa sự đố kỵ, xung đột bộ tộc, có đại diện phái Sunni đa số, có cả đại diện của bộ tộc Alaouite của Bashar al-Assad. Quy chế của một chính quyền lâm thời quá độ có thực quyền về quân sự – an ninh, kinh tế – tài chính, ngoại giao, giáo dục, y tế, xã hội cũng được bàn thảo, rút kinh nghiệm từ những thiếu sót ở Ai Cập và Libya.

Tình hình Syria có nhiều điểm khác với Tunisia, Ai Cập và Libya. Quan trọng nhất là vị trí địa lý rất trung tâm, ở giữa Israel, Libăng, Jordan, Iraq, Thổ Nhĩ Kỳ và Địa Trung Hải. Chuyển biến ở Syria sẽ tác động mạnh đến toàn vùng Trung Đông.

Syria là nước có nền văn minh lâu đời, từng bị đế quốc Roma, rồi Thổ Nhĩ Kỳ chiếm cứ, sau là thuộc địa của Pháp, được độc lập từ tháng 4 năm 1946. Syria rộng hơn 118 ngàn km2, có 23 triệu dân.

Tháng 11/1970 bộ trưởng quốc phòng Hafez al- Assad làm đảo chính lật đổ tổng thống Amin Hafiz, làm tổng thống gần 30 năm với một đảng Bath duy nhất.

Hafez al-Assad chết tháng 7 năm 2000. Suốt 6 năm trước đó ông ta dùng mọi thủ đoạn thực hiện cha truyền con nối, để cậu con trai Bashar hơn 30 tuổi nối nghiệp làm thống Syria kiêm tổng bí thư đảng Bath. Một thủ đoạn là gây áp lực sửa hiến pháp, quy định tổng thống chỉ cần đủ 34 tuổi chứ không phải 40 tuổi. Một thủ đoạn nữa là ông giao cho Bashar năm 1996 quyền chủ tọa ủy ban bài trừ tham nhũng để hạ bệ những ai sẽ có thể là đối thủ của mình, trong đó có cựu phó tổng thống.

Tháng 7 – 2000 Bashar al-Assad 35 tuổi lên nối ngôi cha – vừa chết bệnh, trong một chế độc đoán và gia đình trị bậc nhất thế giới. Đây cũng là một đại công ty tài phiệt mang tính tư nhân, lũng đoạn và đầu cơ tiêu biểu, tài sản không dưới 20 tỷ đôla. Các bộ quốc phòng, công an, tình báo, chỉ huy quân Cảnh vệ Cộng hòa, các ngân hàng lớn, công ty lớn đều do anh em nội ngoại của vợ chồng Bashar nắm giữ.

Vợ của Bashar là Asma al-Akhras, công dân Anh gốc Syria, năm nay 37 tuổi, kém chồng 10 tuổi, được các siêu thị châu Âu coi là bà lớn tiêu xài sang nhất hành tinh. Tháng 4-2012 Liên minh châu Âu tuyên bố cấm cửa với 6 nhân vật của chính quyền Bashar, trong đó có đích thân ông ta, bị coi là tội phạm sát hại dân thường.

Cả triều đình Bashar đang trong cơn thập tử nhất sinh. 18.000 thường dân chết vì bị đàn áp trong 16 tháng qua là tội ác cuối cùng của một tập đoàn tài phiệt Trung Đông đang ở bước đường cùng. Cuộc nổi dậy bền bỉ của nhân dân Syria cung cấp cho thế giới bài học về giá trị của tự do. Tướng tá, sỹ quan, binh lính không còn trung thành với Bashar khi họ nhân rõ bộ mặt tàn ác tham lam vô độ của ông chủ, lại đang thất thế, và họ bỏ ngũ hàng loạt, nhảy ra khỏi chiếc tàu đang chìm.

Giới chính trị thế giới đang trao đổi để chỉ cho triều đình Bashar một lối thoát gọn gàng, chóng vánh.

Hội đồng Bảo an LHQ đề ra nghị quyết hạn trong 10 ngày Bashar phải rút vũ khí nặng ra khỏi các thành phố có dân nổi dậy. Bashar bắn tin mong được miễn không phải ra một tòa án quốc tế, coi như điều kiện đáp lại. Nhưng Nga và Trung Quốc một mực phủ quyết. Họ bênh bọn tội phạm tàn sát dân? Hay họ tính chuyện kiếm chác ít tiền của phi nghĩa chỉ vì vụ lợi thấp hèn? Hay là họ mong sẽ được đón rước ngài tổng thống và đệ nhất phu nhân châu Phi cực kỳ giàu có với hơn 20 tỷ đôla đồ sộ? Bashar trong cơn bế tắc còn dám vung vũ khí hóa học ra dọa các nước phương Tây. Moscow còn lợi dụng tình hình để bán súng phòng không cho Bashar với giá cao.

Báo chí Hà Nội đăng quá ít tin sốt dẻo về châu Phi và Trung Đông vùng dậy. Mong các blogger trong và ngoài nước sẽ trám vào lỗ hổng này, vì có khối chuyện hay, thú vị và bổ ích cho bà con ta cũng đang là nạn nhân của độc đoán, tham nhũng, cũng khao khát tự do và công bằng xã hội.

Blog Bùi Tín (VOA)

danchimviet.info

Dòng chảy xa bờ – kẻ giết người nguy hiểm khi tắm biển

http://danluan.org/node/13452

 

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Gửi người đang yêu…

Posted by hoangtran204 trên 28/07/2012

Các cựu đảng viên của đảng CSVN trong độ tuổi trên 50 và 60 kỳ vọng gì về đảng hiện nay.

Đỗ Xuân Thọ viết bài  Đỗ Xuân Thọ – Gửi các thằng em “Con Ông, Cháu Cha” .  Ông hỏi ý kiến, và  được và nhà văn Phạm Đình Trọng trả lời như sau

Gửi người đang yêu (Thư gửi tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ)

Nhà văn Phạm Đình Trọng

(Trả lời tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ nhân bài viết: Đỗ Xuân Thọ – Gửi các thằng em “Con Ông, Cháu Cha”)

Với cảm hứng dạt dào nghệ sĩ, với tâm thế vừa siêu thoát như nhập đồng, vừa quằn quại đau đớn cho thân phận dân tộc Việt Nam trong cuộc đời thực, tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ nức nở nói với đám Con Ông Cháu Cha, những người mà Đỗ Xuân Thọ coi đang là rường cột của thể chế chính trị này rằng: Hãy vạch mặt lừa bịp của lũ thầy cúng đang cố sơn son thếp vàng ngôi đền Mác Lê nin để hưởng lộc thánh, để chia nhau vớ bẫm món tiền công đức, hãy vất bỏ mớ kinh sách, giáo lí sai lầm và tội lỗi của họ đi để chuyển đổi đảng Cộng sản của giai cấp vô sản hư vô thành đảng của dân tộc Việt Nam có thật, rồi đảng Dân tộc đó trong quá trình chuyển hóa sẽ tự chia tách theo những khuynh hướng, màu sắc khác nhau như cuộc đời phong phú, sinh động, thành những đảng chính trị khác nhau cùng nói tiếng nói của cuộc đời có thật.

Đọc mà thấy thương anh tiến sĩ cơ học Đỗ Xuân Thọ. Thương vì anh trong sáng quá nên anh vẫn tin vào những người không còn đáng tin, anh vẫn chờ đợi ở một đảng đã bộc lộ quá rõ, không có gì để chờ đợi. Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ vẫn còn tin, vẫn còn chờ đợi vì tiến sĩ Thọ quá trong sáng, cả tin, vị tha, bao dung, độ lượng. Đảng của anh đã phản bội tình yêu của anh mà anh vẫn yêu, vẫn tin. Thư anh gửi cho Con Ông Cháu Cha là đề xuất của anh để cứu vãn cho tình yêu, cho lòng tin đã bị phản bội đó.

Những người đang còn đắm đuối, đau khổ, đang còn tin tưởng, chờ đợi ở đảng Cộng sản Việt Nam như tiến sĩ Thọ không phải là số ít, phải là con số hàng triệu. Chính số lớn người còn gửi lòng tin, tình yêu, sự chờ đợi vào đảng đã tạo nên sức ỳ của đảng, tạo nên sự sống lay lắt của một tổ chức chính trị đã không còn sức sống tự thân.

Cũng chính vì số lớn người còn đang yêu đắm đuối, đơn phương này mà tôi phải viết đôi điều với những người hồn nhiên, trong sáng, đáng yêu và đáng thương đó.

Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ vẫn tin: Sự thâm thúy này của Người có lẽ chỉ có Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh, Nguyễn chí Thanh cuối đời mới hiểu được…Anh tiến sĩ cơ học Đỗ Xuân Thọ đáng yêu ơi, từ năm 1951 ở Việt Bắc trong đại hội đổi tên đảng Cộng sản Đông Dương thành đảng Lao động Việt Nam chính ông Trường Chinh đã áp đặt tư tưởng Mao Trạch Đông cho đảng Lao động Việt Nam, rước tai họa về cho dân tộc Việt Nam từ ngày đó! Chính ông Trường Chinh đã quyết liệt bóp chết tư tưởng giải phóng sức sản xuất cho người nông dân của ông Kim Ngọc. Còn ông Nguyễn Chí Thanh, một nông dân thâm căn cố đế? Chính ông Nguyễn Chí Thanh là người phất cao ngọn cờ tư tưởng Mao Trạch Đông, là người đứng đầu lực lượng đàn áp những người có tư tưởng đổi mới muốn thoát khỏi kinh sách giáo điều Mác Lê nin, muốn thoát khỏi đai sắt tư tưởng Mao Trạch Đông đang xiết trên đầu những người Cộng sản Việt Nam. Những người tôn thờ tư tưởng Mao Trạch Đông như ông Nguyễn Chí Thanh đã ngụy tạo ra vụ xét lại chống đảng, đầy đọa những người thức thời, mẫn cảm, tinh hoa của trí tuệ Việt Nam trong cực hình ngục tù tăm tối.

Còn đám Con Ông Cháu Cha mà tiến sĩ Thọ kì vọng thì nhân cách như ông thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, con trai ông đại tướng Nguyễn Chí Thanh đấy, có đáng để tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ gửi niềm tin không nhỉ? Mà Nguyễn Chí Vinh không phải là cá biệt. Không phải tất cả nhưng số lớn Con Ông Cháu Cha đều như Nguyễn Chí Vịnh cả thôi!

Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ vẫn chờ đợi: Anh đã hi vọng, hi vọng và hi vọng vào đại hội ĐCSVN lần thứ 11 và Sau đại hội ĐCSVN lần thứ 11 anh uất quá muốn khóc và hét lên… Có gì đáng để tiến sĩ cơ học Đỗ Xuân Thọ chờ đợi, hi vọng để rồi phải thất vọng đến thế đâu nhỉ. Một đảng đã đưa dân tộc Việt Nam đi từ thảm họa này đến thảm họa khác thì có gì để hi vọng, chờ đợi nhỉ?

Thảm họa chia cắt đất nước. Chia đôi dân tộc Việt Nam thành hai phe, hai trận tuyến chém giết nhau cả chục năm đằng đẵng, hàng triệu người lính Việt Nam, hàng triệu dân thường Việt Nam bị chính người Việt giết chết, hàng triệu người vợ góa bụa, hàng triệu người mẹ cô đơn, hàng triệu gia đình tan nát. Đất nước thành núi xương, sông máu. Cả dân tộc điêu linh, nghèo đói vì đất nước bị chia đôi, hai miền Nam, Bắc thành hai trận tuyến bắn giết nhau.

Thảm họa Cải cách ruộng đất. Chia một dân tộc vốn yêu thương đùm bọc nhau, thương người như thể thương thân, thành những giai cấp đối kháng luôn hằm hè đấu tranh giai cấp, luôn nung nấu hận thù giai cấp, đấu tố, thanh trừng, sát phạt, hãm hại nhau dẫn đến hàng trăm ngàn cái chết oan ức, tức tưởi cho người lương thiện. Cải cách ruộng đất hủy diệt những giá trị vật chất, hủy diệt cả những giá trị văn hóa, tâm linh. Khối đoàn kết dân tộc vốn là sức mạnh, là tài sản của dân tộc Việt Nam bị phá nát. Đạo lí, văn hóa dân tộc bị hủy hoại. Niềm tin tôn giáo thánh thiện bị loại bỏ để bây giờ chỉ còn niềm tin thô tục, thấp hèn, sì sụp lễ bái cầu tài, cầu lộc, cầu thi đỗ, cầu được cơ cấu, cầu được trúng cử trong đại hội đảng kì, cầu tiêu diệt, trừ khử được đối thủ cạnh tranh trong chính trị, trong làm ăn.

Thảm họa Nhân văn Giai phẩm. Đầy đọa cả một đội ngũ trí thức, nghệ sĩ, xóa sổ đội ngũ trí thức, nghệ sĩ đích thực, chân chính để chỉ còn những trí thức, những nghệ sĩ bị công chức hóa, nô lệ hóa, giết chết sự sáng tạo cả một nền văn học nghệ thuật.

Thảm họa tập trung cải tạo. Tù đày không án hàng trăm ngàn người Việt Nam khác biệt ý thức hệ. Đất nước thống nhất mà vẫn phân chia ta, địch trong lòng dân tộc, vẫn khoét sâu trận tuyến ý thức hệ trong lòng dân tộc, dân tộc mãi mãi li tán.

Thảm họa tha hương. Hơn ba triệu người phải xa người thân yêu ruột thịt, rời bỏ quê hương đất nước ra đi để chối bỏ sự phân biệt đối xử, trốn tránh cuộc đấu tranh giai cấp độc ác, vô lương. Nửa triệu người bỏ xác dưới đáy biển. Xa nước đã hơn ba chục năm, đến nay nhiều người vẫn chưa được một lần về thăm nước chỉ vì khác biệt ý thức hệ, bị chính quyền trong nước vẫn coi là thế lực thù địch, bị cấm cửa không cho về. Những ai đã xa nước mới thấm thía việc ngăn cấm con người trở về với quê cha đất tổ, trở về với cội nguồn dân tộc là độc ác, vô lương không còn tính người như thế nào!

Thảm họa Bắc thuộc. Chính quyền nhà nước ở Việt Nam hiện nay như không còn là chính quyền của nhân dân Việt Nam, như không còn là chính quyền của đất nước Việt Nam nữa mà là chính quyền của Đại Hán phương Bắc.

Chính quyền đó luôn mở lòng hướng về phương Bắc, tụng ca những chữ vàng, những điều tốt với phương Bắc, răm rắp lắng nghe ghi lòng tạc dạ từng lời ban phát của phương Bắc.

Chính quyền đó cắt đất, nhượng rừng, nhượng tài nguyên khoáng sản cho phương Bắc, giành hầu hết các công trình xây dựng lớn nhỏ cho phương Bắc để phương Bắc đưa người, đưa hàng hóa vào tràn ngập Việt Nam, làm chủ đất đai Việt Nam, nắm sinh mạng, quyết định sự sống còn của nền kinh tế Việt Nam, cướp cơm của người lao động Việt Nam, giết chết thị trường hàng hóa Việt Nam, tạo ra những lãnh địa rộng lớn của phương Bắc ở khắp nơi trên đất nước Việt Nam. Người Việt Nam không được bén mảng đến, chính quyền Việt Nam không được nhúng mũi vào trong việc quản lí hành chính những lãnh địa của Đại Hán Phương Bắc.

Chính quyền đó làm ngơ trước tội ác của phương Bắc bắn giết cướp bóc dân Việt Nam nhưng lại xây dựng một bộ máy cảnh sát đông đúc, hùng mạnh, khắc nghiệt đàn áp, kìm kẹp người dân Việt Nam. Nhà nước phương Bắc đã ngang ngược thực sự cướp đất, cướp biển của Việt Nam nhưng nhà nước Việt Nam vẫn coi phương Bắc là ân nhân để nhớ ơn, để hớn hở hiếu hỉ.

Phương Bắc xâm lược đã vào tận chốn thâm nghiêm của Việt Nam rồi mà nhà nước Việt Nam chỉ lo đối phó, đàn áp dân, làm lòng dân li tán, sức mạnh dân tộc suy yếu thì thảm họa Bắc thuộc đã treo trên đầu người dân Việt Nam rồi, mọi người có chút lòng với nước đều thấy, đều không yên, chỉ những kẻ giá áo túi cơm mới dửng dưng.

Còn nhiều lắm, thảm họa về văn hóa, thảm họa về giống nòi…Tất cả những thảm họa đó của dân tộc Việt Nam là do chủ nghĩa Mác Lê mang lại. Thế mà những người lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam ngày nay vẫn kiên trì chủ nghĩa Mác Lê, kiên trì rước họa về cho dân tộc Việt Nam thì họ có còn chút lương tâm con người, chút hồn Việt Nam không mà tiến sĩ Thọ hi vọng, trông chờ?

Nhà lãnh đạo Cộng sản một nước châu Âu khẳng định dứt khoát rằng chế độ Cộng sản không thể cải tạo mà phải vất bỏ. Chế độ Cộng sản châu Âu phải vất bỏ thì chế độ Cộng sản châu Á càng đáng nhiều lần vất bỏ, anh Đỗ Xuân Thọ ạ. Đừng chờ đợi, hi vọng, gửi niềm tin vào đó nữa để rồi lại ê chề thất vọng!

Phạm Đình Trọng

Nguon: danluan.org

Posted in Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Không phát hiện siêu vi khuẩn HIV gây bệnh AIDS trong hai người đàn ông sau khi được điều trị bằng cách Ghép Tủy Xương (và họ vẫn tiếp tục uống thuốc kháng lại siêu vi khuẩn này)

Posted by hoangtran204 trên 28/07/2012

Lymphocyte một loại bạch huyết cầu được thành lập trong tủy xương. Siêu vi khuẩn HIV của bệnh AIDS xâm nhập, nhiễm trùng các lymphocytes, làm giảm số lượng tế bào lymphocyte trong cơ thể xuống rất thấp (dưới 400, rồi dưới 300, 200, 100, 50…)làm cho cơ thể người bệnh suy yếu, và nhân cơ hội ấy, cơ thể người bệnh bị các nhóm vi khuẩn khác tấn công các bộ phận khác của cơ thể (như phổi, da,…) và gây tử vong.

Các nhà nghiên cứu người Mỹ đã tình nghi rằng ghép tủy sống và đồng thời uống thuốc kháng siêu vi khuẩn HIV có thể làm tiêu diệt hết nơi ẩn trú của mầm bệnh và sẽ không còn siêu vi khuẩn HIV trong máu của họ nữa. Họ đã thành công và vào ngày thứ Năm hôm qua, đã mời 2 bệnh nhân được điều trị theo lối này ra trước Hội Nghị về Bệnh AIDS đang diễn ra ở Washington DC.
(Còn tiếp)

HIV Undetectable in 2 Men After Bone Marrow Transplants: Study

Thursday 26-7-2012

THURSDAY, July 26 (HealthDay News) — Following bone marrow transplants, two men infected with HIV no longer have any traces of the AIDS-causing virus in their lymphocytes, researchers report.

Lymphocytes are a type of white blood cell and are a key part of the immune system.

The U.S. researchers suspect that bone marrow transplantation along with continuation of antiretroviral therapy resulted in the dramatic effects evident eight months post-transplant. They are scheduled to present these preliminary findings Thursday at the International AIDS Conference in Washington, D.C.

HIV patients on antiretroviral therapy often achieve “undetectable viral loads,” meaning there are no virus particles in their blood. But they still have latent HIV in their lymphocytes, and if antiretroviral therapy were discontinued, the latent HIV could reactivate.

But having no traces of HIV in these white blood cells is an indication that this “reservoir” of latent HIV may have been eliminated, the researchers believe.

At this point, they are far from saying these patients are cured. But the findings are “exciting,” said Dr. Savita Pahwa, director of the Center for AIDS Research at the University of Miami Miller School of Medicine, who was not involved with the study.

“Every hint you get that it’s possible to wipe out the reservoir needs to be investigated,” she said.

“Eliminating the reservoir is the key to the cure,” said Pahwa. She also stressed that it would only be possible to say these patients were “functionally cured” if the virus did not rebound when the patients went off antiretroviral therapy.

The two men whose cases are described in the paper underwent chemotherapy for blood cancers before receiving stem cell transplants. One had his transplant two years ago; the other, four years ago. Both also developed graft-versus-host disease (when transplanted cells attack the host cells) and continued with their antiretroviral medications throughout and after the transplant procedures.

Any of these factors could theoretically explain their HIV-free status, but the bone marrow transplantation combined with antiretroviral therapy seems the most likely explanation, said the study authors.

“We believe the transplanted cells killed off and replaced all of the patients’ own lymphocytes, including the infected cells, and the donor cells were protected from becoming infected themselves by the antiretroviral therapy they were taking throughout the transplant period,” said study senior author Dr. Daniel Kuritzkes, chief of infectious diseases at Brigham and Women’s Hospital and professor of medicine at Harvard Medical School in Boston.

Graft-versus-host disease also probably played a role, he said. “The replacement of host cells by donor cells is itself a form of graft-versus-host reaction,” Kuritzkes explained.

But the only way to verify that the transplant plus antiretroviral therapy can eradicate HIV is to take the patients off their medication regimens.

That would be the “next logical step,” said Kuritzkes, adding that this would require patient consent and adherence to ethics protocols.

But even if the transplant procedure were found to eliminate the reservoir of latent HIV cells, bone marrow transplantation is a very risky procedure. Kuritzkes said he does not “foresee bone marrow transplantation being performed on otherwise healthy HIV-infected patients who are doing well on [antiretroviral therapy].”

Kuritzkes and his colleagues are continuing to enroll and follow HIV-positive patients who have undergone bone marrow transplants as part of a larger study.

This preliminary study contains echoes of the so-called “Berlin Patient,” who has no detectable HIV cells in his blood five years after a stem cell transplant for leukemia.

Like the two men discussed in the current paper, the Berlin Patient — Timothy Ray Brown of Seattle — also had been diagnosed with HIV and also underwent chemotherapy (for acute myeloid leukemia) and developed graft-versus-host disease.

But, unlike the current patients, Brown received his stem cell transplant from a donor who had a rare genetic mutation that increases immunity against the most common form of HIV. He remained HIV-free after discontinuing antiretroviral therapy.

The two men described here received donor cells, which were “fully susceptible” to HIV, Kuritzkes said. This raises the possibility that a cure may be possible even when the donor does not have this gene mutation, he said.

Because this research has not been peer-reviewed and published in a medical journal, the data and conclusions should be considered preliminary.

More information

Visit the U.S. Centers for Disease Control and Prevention for more oHIV/AIDS.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Trường luật Stanford kiến nghị bỏ điều 88, Bộ Luật Hình sự Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 27/07/2012

Trường luật Stanford kiến nghị bỏ điều 88

Chương trình Luật Quốc tế, thuộc Đại học danh tiếng Stanford của Hoa Kỳ, vừa gửi kiến nghị lên Nhóm Công tác về giam giữ tùy tiện của Liên Hiệp Quốc nhân danh 17 thanh niên Công giáo và Tin Lành đang bị giam ở Việt Nam.

Giáo sư Allen Weiner, Đồng Giám Đốc Chương trình Luật Quốc Tế và Đối Chiếu của Trường Luật Stanford, nhận làm luật sư cho những người đứng đơn thỉnh cầu.

Trả lời từ Hoa Kỳ, ông Allen Weiner giải thích vì sao ông tin rằng chiến dịch này sẽ có tác động đến chính quyền Việt Nam:

Allen Weiner: Việc sử dụng điều 79 và 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam, ít nhất như cách Việt Nam sử dụng với những nhà hoạt động này, vi phạm luật nhân quyền quốc tế.

Nếu Nhóm Công tác LHQ xác nhận điều này, chúng tôi hy vọng Việt Nam sẽ tuân thủ nghĩa vụ quốc tế bằng việc thả họ, và trong tương lai không còn lạm dụng quyền lực dựa trên luật trong nước.

Và ngay cả nếu Việt Nam không chịu tuân thủ, ý kiến có lợi từ Nhóm Công tác có thể giúp vận động những phía khác – các tổ chức phi chính phủ (NGO), tổ chức quốc tế và các nước có quan hệ quan trọng với Việt Nam – để đòi Việt Nam tôn trọng các ràng buộc nhân quyền.

Việc này có thể cho Việt Nam một số lý do thực tiễn để ngừng lạm dụng hệ thống luật pháp.

BBC: Về mặt thủ tục, Nhóm Công tác LHQ sẽ xem xét lá đơn của ông như thế nào?

Allen Weiner: Nhóm Công tác về giam giữ tùy tiện của LHQ là một cơ quan độc lập gồm các chuyên gia hoạt động dưới quyền Ủy ban Nhân quyền LHQ. Họ sẽ chuyển đơn cho chính phủ Việt Nam để nghe bình luận. Thông thường họ yêu cầu có trả lời trong vòng 90 ngày.
Nếu Việt Nam trả lời, Nhóm Công tác sẽ chuyển lại phản hồi cho người đứng đơn và yêu cầu cung cấp hồi âm về bình phẩm của chính phủ Việt Nam.

Khi đã sẵn sàng ra quyết định, Nhóm Công tác sẽ có bình luận, không mang tính ràng buộc, là liệu những người này đã bị giam cầm tùy tiện hay không.

Nếu Nhóm Công tác thấy rằng họ đã bị giam cầm tùy tiện, họ sẽ gửi thư kiến nghị cho chính phủ Việt Nam.

BBC: Vì sao toàn bộ 17 người được ông đề cập trong đơn đều liên quan Dòng Chúa Cứu Thế mà không phải những trường hợp khác?

Allen Weiner: Chúng tôi gửi đơn đại diện cho những người đã tìm đến tôi nhờ giúp đỡ.

Bản thân tôi không lựa chọn đại diện cho những ai từ những người có thể đã bị giam cầm tùy tiện ở Việt Nam.

17 người này có điểm chung là chính phủ Việt Nam bắt giữ họ trong một phần cuộc tấn công vào những người hoạt động thông qua mạng xã hội, gồm cả hình thức báo chí công dân và viết blog, cùng hoạt động đào tạo liên quan.

Họ đều tham gia vào những hình thức hoạt động hợp pháp mà chính phủ Việt Nam dường như thấy bị đe dọa và tìm cách trấn áp.

BBC: Ông có chia sẻ quan điểm của một vài dân biểu Mỹ gần đây, như ông Frank Wolf, cho rằng chính phủ Mỹ nhẹ tay với Việt Nam trong vấn đề nhân quyền?

Allen Weiner: Tâm điểm lá đơn của chúng tôi xoay quanh hành vi của chính phủ Việt Nam, chứ không phải Hoa Kỳ.

Tuy nhiên, nếu Nhóm Công tác LHQ kết luận rằng việc giam giữ các nhà hoạt động này vi phạm luật quốc tế, tôi hy vọng chính phủ Mỹ sẽ ủng hộ nỗ lực giúp trả tự do cho họ.

BBC: Việt Nam luôn nói các tổ chức phi chính phủ đặt ở nước ngoài và tổ chức của Việt kiều muốn chính trị hóa nhân quyền. Ông trả lời thế nào?

Allen Weiner: Các chính phủ cấm đoán nhân quyền có hệ thống và thường xuyên luôn nói các NGO vận động cho nhân quyền đang chính trị hóa vấn đề, hay can thiệp công việc nội bộ.
Đó là cách đánh lạc hướng khỏi thực tế. Chính phủ Việt Nam đang dùng quyền lực nhà nước, lạm dụng hệ thống tư pháp để hạn chế quyền dân sự và chính trị của công dân.

Những quyền này không phải do người ngoài áp đặt cho Việt Nam mà dựa trên Hiệp ước quốc tế mà Việt Nam chấp nhận.

Điều đang bị chính trị hóa ở đây là hệ thống tư pháp Việt Nam. Luật pháp và tòa án đang bị dùng làm công cụ của chính thể để đàn áp hoạt động chính trị, xã hội, đe dọa những người kêu gọi dân chủ hay phản đối chính sách của chính phủ.

Nguồn: BBC

Posted in Luật Pháp | Leave a Comment »

►Phụ nữ miền quê bị dụ dỗ đi xuất khẩu lao động bị chủ người Nga lường gạt, trả lương rất thấp, làm nhiều giờ, đòi về lại VN – Phụ nữ thành phố Hà Nội bị “bác sĩ” Trung Quốc lừa đảo, chặt chém

Posted by hoangtran204 trên 26/07/2012

Lời tựa: các công ty chuyên làm dịch vụ xuất khẩu lao động thường do con cái các cán bộ cao cấp làm giám đốc. Họ lợi dụng các mối liên hệ của họ với các cơ quan quản lý xuất nhập cảnh và sở lao động thương binh xã hội để móc ngoặc, và làm giấy tờ cho bất cứ ai muốn  đi ra nước ngoài một cách rất dễ dàng. Rồi sau đó hút máu các phụ nữ ở các miền quê nghèo bằng cách dụ dỗ họ đi lao động xuất khẩu và chém tiền dịch vụ giấy tờ mỗi người 2500-3000 đô la Mỹ .  

Tập đoàn Dầu Khí Petrovietnam thì bán tài nguyên khoáng sản dầu và khí cho nước ngoài, còn công ty con của nó là Công ty TNHH Một Thành viên Dịch vụ Dầu khí Sài Gòn Nhân lực làm nghề xuất khẩu người, nói chính xác là “buôn người lao động”, và công khai cho biết: Tạo dựng uy tín bằng chất lượng nguồn lao động xuất khẩu

Hai video sau đây cho thấy cuộc sống và mức lương của các phụ nữ ấy ra sao ở Nga . Hiện nay, các công nhân ấy đòi trở về VN, nhưng không có tiền mua vé . Nếu tiếp tục ở lại, thì phải chấp nhận mức lương 360 đô la / 1 tháng , làm việc 6 ngày mỗi tuần, và hơn 16 giờ mỗi ngày. Toà đại sứ và lãnh sự VN ở bên phe của chủ hãng người Nga.

Nhân chứng kể lại:

http://www.youtube.com/watch?feature=endscreen&v=C6okLWlve7s&NR=1

http://www.youtube.com/watch?v=M3Mr5LZd2HY&feature=youtu.be

http://www.youtube.com/watch?feature=endscreen&v=bvWStVqVUro&NR=1

Phụ nữ ở thành phố cũng không thoát khỏi bị hút máu và chặt chém.  Sở Y Tế Hà Nội nhắm mắt làm ngơ để cho “bác sĩ” Trung Quốc chặt chém và lừa đảo các bệnh nhân ở ngay tại Hà Nội

Bác sĩ Trung Quốc xinh đẹp: Sẽ bị ung thư chờ chết

Thứ Tư, 25/07/2012

(Bảo vệ người tiêu dùng) – “Nếu không chữa trị sớm, để bệnh nặng sẽ bị ung thư, đã ung thư thì không có cách điều trị nữa. Nếu phát hiện sớm mình có thể cắt, còn muộn chỉ chờ chết”, bác sĩ Tăng Lệ Phân khẳng định chắc nịch.

Như bài trước chúng tôi đã đưa tin khi thâm nhập thực tế Phòng khám đa khoa Mỹ Việt (số 620 đường Hoàng Hoa Thám, quận Tây Hồ, Hà Nội). Sau khi được xét nghiệm, bác sĩ Tăng Lệ Phân (người Trung Quốc) kết luận tôi bị viêm lộ tuyến cổ tử cung cấp độ giữa 1 và 2, ứ dịch vùng khoang chậu, viêm âm đạo. Bác sĩ tiếp tục đưa ra những lý lẽ để phải cắt, chữa ngay.

Dùng công nghệ Mỹ, Đài Loan

Bác sĩ Phân thông qua phiên dịch giải thích: “Hậu quả thứ nhất là bệnh ngày càng nặng, thứ hai sẽ gây ung thư cổ tử cung nếu để viêm tới cấp độ 4”.

“Đã ung thư sẽ không có cách điều trị nữa. Nếu phát hiện sớm mình có thể cắt, còn muộn chỉ chờ chết”, bác sĩ Phân khẳng định.

Bac-si-Trung-Quoc-Tang-Le-Phan-kham-benh-tai-phong-kham-da-khoa-My-Viet--Phunutoday.vn
Bác sĩ Tăng Lệ Phân: “Đã ung thư sẽ không có cách điều trị nữa. Nếu phát hiện sớm mình có thể cắt, còn muộn chỉ chờ chết”.

Khi chúng tôi thắc mắc, nếu bị viêm khí hư thì phải ra nhiều, ngứa; nhưng tôi lại không thấy có những biểu hiện đó, bác sĩ Phân giải thích, vì chỗ bị viêm không có dây thần kinh nên không thấy ngứa hay đau. Phải xét nghiệm xem con nấm gây nên bệnh là gì, sẽ biết tại sao nó không ngứa, không ra nhiều khí hư.

Sau đấy cả bác sĩ và phiên dịch đều tìm cách thuyết phục chúng tôi làm thêm xét nghiệm dịch âm đạo, với chi phí 500.000 đồng. Nếu thiếu tiền có thể đóng trước một phần, khi nào tới nhận kết quả sẽ trả phần còn lại. Nhưng chúng tôi tìm cách từ chối.

“Trường hợp của em phải chữa trị chứ không để sẽ muộn con”, cô phiên dịch khẳng định. Sau đó,  phiên dịch và bác sĩ Phân trao đổi với nhau bằng tiếng Trung, rồi cô phiên dịch nói: “Em cần phải thực hiện thông qua 3 bước, thứ nhất là viêm âm đạo, thứ 2 là giải quyết khoang chậu tích dịch, thứ 3 là giải quyết viêm lộ tuyến cổ tử cung”.

Như đã nói ở bài về dịch vụ khám, chữa bệnh ở Phòng khám đa khoa Khương Trung, sau khi thâm nhập thực tế các phòng khám có bác sĩ Trung Quốc, chúng tôi đã đi khám lại ở tại Phòng khám sản phụ khoa Marie Stopes International Hà Nội 2 (số 282 đường Nguyễn Trãi, huyện Từ Liêm, Hà Nội), và bệnh viện công khác.Tại đây, các bác sỹ đã kết luận sức khỏe chúng tôi hoàn toàn bình thường, không mắc bệnh phụ khoa gì.

Theo đó, ứ dịch vùng khoang chậu có hai cách chữa, cách chậm là truyền thuốc chữa trị vật lý trị liệu, trong thời gian khoảng 6 ngày; Cách thứ hai là hút dịch ra, chỉ cần hai lần hút, trong hai ngày là xong. Nếu hút sẽ dùng một loại máy chuyên phụ khoa do Mỹ, Đài Loan sản xuất.

“Nếu viêm khoang chậu được chữa trị tốt thì viêm âm đạo tự khắc sẽ khỏi”, bác sĩ Phân khẳng định.

Về bệnh viêm lộ tuyến cổ tử cung, bác sĩ Phân khuyên: “Viêm của em ở giữa cấp độ 1 và cấp độ 2, nên có thể chọn khôi phục hoặc không khôi phục cổ tử cung. Nếu khôi phục chỉ cần một lần là khỏi, không tái phát. Chỉ cần chữa khỏi sau này có khí hư cũng không bị viêm nhiễm gì.

Phương pháp chữa trị khôi phục, bác sĩ sẽ cho máy chiếu tia vào để khôi phục vết viêm nhanh chóng. Còn nếu không muốn dùng khôi phục thì dùng bốn phương pháp chiếu hồng ngoại, khí dung, trị liệu với cả truyền thuốc. Thuốc do Đài Loan sản xuất.

Khôi phục có 4 mức có thể lựa chọn: Thứ nhất, 3 tháng khỏi; thứ hai, 2 tháng khỏi; thứ ba, 1 tháng rưỡi khỏi; thứ tư, 1 tháng sẽ khỏi.

Nếu khôi phục ở mức 4, trước khi thực hiện hai bên người bệnh và bác sĩ sẽ ký cam kết, sau đấy bác sĩ sẽ dùng điện cao tần chiếu vào vết viêm, giống như gãi cho vết thương của mình bong ra, rất nhanh và không đau. Chỉ cần thức hiện một lần, mất khoảng 5 phút, sau đó 1 tháng sẽ khỏi”.

Ket-qua-xet-nghiem-tai-phong-kham-da-khoa-My-Viet-Phunutoday.vn
Kết quả xét nghiệm dịch âm đạo có chữ ký của bác sĩ Tăng Lệ Phân

Chúng tôi tỏ ra thắc mắc vì bệnh này chỉ cần đặt thuốc, bác sĩ Phân khuyên: “Cái đấy không thể tốt được, chỉ dùng cho người viêm cấp độ 1, còn của em là ranh giới giữa cấp độ 1 và cấp độ 2”.

Nhiều mức giá để bệnh nhân lựa chọn

Về chi phí chữa trị, bác sĩ Phân cho biết, với việc hút dịch hố chậu, sẽ có hai mức giá, hút đau là 2,5 triệu, hút không đau là 3,5 triệu.

Với chữa trị bệnh viêm lộ tuyến cổ tử cung, nếu chữa trị theo phương pháp khôi phục, sẽ có 4 mức giá tương ứng với thời gian chữa trị, mức 4 đắt nhất (khỏi sau 1 tháng) với chi phí 7 triệu đồng; rẻ nhất là mức độ 1 (khỏi sau 3 tháng) với chi phí 2,5 triệu đồng; 4 triệu đồng cho mức độ 2 (khỏi sau 2 tháng); 5 triệu đồng cho mức độ 3 (khỏi sau 1,5 tháng).

“Chúng đều có một ưu điểm là bất kể chọn loại nào nếu không khỏi chúng tôi sẽ miễn phí làm lại bước khôi phục này”, bác sĩ Phân cho biết thêm thông qua phiên dịch.

Tuy ở trên bác sĩ Phân khẳng định chỉ cần hút dịch hố chậu, bệnh viêm âm đạo sẽ tự khỏi, nhưng khi đề cập tới vấn đề chi phí chữa trị, bác sĩ Trung Quốc này lại tính cả phần điều trị viêm âm đạo theo cách, bước đầu phải rửa sạch âm đạo, chiếu hồng ngoại, làm khí dung với truyền thuốc, chi phí cho việc chữa trị này một ngày từ 600 tới 700 ngàn đồng. Để chữa khỏi phải mấy từ 7 tới 10 ngày liên tục.

Chan-doan-cua-bac-si-Phan-tai-Phong-kham-da-khoa-My-Viet-Phunutoday.vn
Chẩn đoán bệnh của bác sĩ Tăng Lệ Phân.

Thấy tôi ho nhiều, bác sĩ cũng không quên nói thêm, nếu hôm nay tôi truyền muối và kháng sinh, sẽ không chỉ tốt cho bệnh viêm âm đạo, còn cả bệnh cảm cúm cũng đỡ đi nhiều. Vì thuốc tốt cho cả thân thể.

Ngoài ra, nếu không chữa trị, bệnh viêm này có thể lây cho chồng qua quan hệ phòng the, gây các bệnh như viêm niệu đạo hoặc viêm tiền liệt tuyến.

Tới đây bác sĩ yêu cầu chúng tôi trị liệu trước, với thời gian khoảng 20 phút, chi phí 300 ngàn đồng. Chúng tôi phải lấy lý do không còn thời gian và tiền cũng không, nên xin về để hôm sau quay lại chữa trị.

Lúc này thái độ của bác sĩ và phiên dịch bắt đầu biến sắc, bác sĩ Phân có ý giữ lại sổ khám chữa bệnh và các kết quả xét nghiệm, siêu âm của chúng tôi, như đã làm với nhiều bệnh nhân đang chữa trị ở đây, trên sổ cũng không ghi chẩn đoán bệnh thế nào, kê đơn thuốc ra sao.

Thấy vậy, chúng tôi phải lấy lý do mẹ chồng khó tính, phải cầm sổ và kết quả khám về cho mẹ xem, nên xin bác sĩ đồng ý ghi kết quả chẩn đoán vào sổ và cho cầm về.

Chúng tôi thắc mắc sao không thấy ghi cách chữa trị, bác sĩ nói cái này phải tiến hành trị liệu mới ghi được, giờ chưa trị liệu biết thế nào mà ghi.

Trước khi chúng tôi ra về, bác sĩ Phân nhẩm tính chi phí cho ngày chữa trị đầu tiên và căn dặn chúng tôi: “Ngày mai nhớ mang xấp xỉ 10 triệu đi, ngoài chữa trị còn có thể phải làm xét nghiệm khác khi cần”.

Sở Y tế: Phòng khám Mỹ Việt không đăng kí có bác sĩ Trung QuốcTheo số liệu của Sở Y tế Hà Nội, tình tới ngày 23/7/2012, trên địa bàn Thành phố có 13 cơ sở khám, chữa bệnh có yếu tố nước ngoài. Trong tổng số 27 người nước ngoài tham gia khám, chữa bệnh chỉ có 7 người là bác sĩ mang quốc tịch Trung Quốc, hoạt động tại 5 phòng khám (3 phòng chẩn trị y học cổ truyền, 2 phòng khám đa khoa).Trong số 5 phòng khám này không có Phòng khám đa khoa Mỹ Việt và Phòng khám đa khoa Khương Trung.Cũng theo Sở Y tế Hà Nội, trước đó Phòng khám đa khoa Mỹ Việt từng có bác sĩ Văn Kim Dục (quốc tịch Trung Quốc) đăng ký, nhưng đã nghỉ từ lâu.

>> Rút giấy phép Phòng khám đa khoa Khương Trung!

Lê Việt – Đ.L.

—-

Posted in Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài, Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »

►Kinh tế Mỹ tuy đang phục hồi, nhưng tốc độ tăng trưởng sẽ dậm chân tại chỗ 1%, hoặc tiếp tục yếu kém trong các năm sắp đến…

Posted by hoangtran204 trên 24/07/2012

Lời Tựa: Ý nghĩa và tựa của bài báo cho thấy nền kinh tế Mỹ tuy phục hồi, nhưng mức tăng trưởng rất thấp. Từ đây ta có thể suy ra rằng các quốc gia trên toàn thế giới sẽ tiếp tục gặp khó khăn về kinh tế, hoặc đi vào khủng hoảng trong các năm sắp tới.

Các nhà kinh tế Mỹ cho biết là kinh tế Mỹ tuy đã hồi phục, nhưng sự hồi phục rất chậm và kéo dài rất lâu. Mức tăng độ tăng trưởng chắc chỉ vào khoảng 1% cho các năm sắp tới. Giấc mơ và ước vọng về kinh tế Mỹ phục hồi và tăng trưởng mạnh mẻ sẽ còn ở đâu đó (trên trời).

Vậy là chúng ta, ai có vàng thì giữ vàng, ai có đô la thì giữ đô la. Đừng đổi ra tiền VN, vì sắp đến, nhà nước sẽ tiếp tục in tiền ra, tung vào thị trường để cứu vãn nền kinh tế đang trên đà sụp đổ. Giá một 1 US chắc sẽ lên nhiều trong vòng 2-4 năm sau. Vật giá cũng sẽ gia tăng 50-200% vì việc in tiền đồng tung vào thị trường.

Cuộc sống của người dân VN bình thường sẽ khốn khổ hơn. Công nhân có khả năng sẽ bị thất nghiệp nhiều hơn vì kinh tế Mỹ và Châu Âu đã, đang, và sẽ gặp khó khăn kéo dài trong các năm sắp đến.  Trong khi nền kinh tế VN là gia công hàng hóa cho các nước nói trên. Khi nhu cầu tiêu dùng của dân chúng ở các nước giài giảm, thì hàng hóa nhập cảng từ VN và Trung Quốc vào các quốc gia ấy sẽ giảm, hậu quả là kinh tế của VN và Trung Quốc sẽ tiếp tục te tua thêm, và gặp khó khăn hơn hiện nay.

American Pie in the Sky

20-7-2012

Tác giả: Nouriel Roubini, a professor at NYU’s Stern School of Business and Chairman of Roubini Global Economics, was one of the few economists to predict the recent global financial crisis.

Bản dịch của Trần Hoàng

NEW YORK – Trong khi nguy cơ của một cuộc khủng hoảng có tính chất không kiểm soát được trong khu vực châu Âu đang được ghi nhận rõ, một cái nhìn lạc quan hơn về (kinh tế) Hoa Kỳ đã và đang diễn ra mạnh mẻ hơn. Trong ba năm qua, sự đồng thuận (giữa những nhà kinh tế) đã cho rằng nền kinh tế Mỹ đang trên bờ vực của sự phục hồi mạnh mẽ và tự tiếp tục đi lên, khôi phục lại tiềm năng ở trên mức tăng trưởng. Nhưng điều đó hóa ra là sai, trong khi mà  quá trình làm giảm nợ rất khó– phản ánh khu vực nợ của doanh nghiệp và nợ của ngân hàng rất là nhiều, và rồi các món nợ này lây lan sang khu vực nợ công — ngụ ý rằng sự hồi phục sẽ vẫn còn duy trì và có xu hướng thấp trong nhiều năm sắp đến.
Ngay cả năm nay, sự đồng thuận (của các nhà kinh tế) đã sai, họ hy vọng một sự hồi phục (kinh tế ở Mỹ) trên xu hướng tăng trưởng GDP hàng năm – nhanh hơn 3%. Nhưng tỷ lệ tăng trưởng trong nửa đầu năm chỉ gần bằng 1,5%, thậm chí còn thấp hơn mức ảm đạm 1,7% của năm 2011. Và bây giờ, sau khi nhận ra rằng việc tiên đoán của họ về mức tăng trưởng nửa đầu năm 2012 là sai, nhiều người đang lặp đi lặp lại câu chuyện cổ tích rằng một sự kết hợp giữa giá dầu thô thấp hơn, số lượng xe bán được gia tăng, giá nhà đất phục hồi, và sự hồi sinh của Mỹ sản xuất sẽ thúc đẩy tăng trưởng trong nửa cuối của năm và nuôi dưỡng tiềm năng tăng trưởng cao hơn vào năm 2013.

Comments Thực tế hiện nay cho thấy là ngược lại: vì nhiều lý do, tốc độ tăng trưởng sẽ chậm hơn trong nửa cuối năm 2012, và thậm chí thấp hơn vào năm 2013 – gần với tốc độ đứng yên một chỗ. Thứ nhất, tăng trưởng trong quý II đã giảm xuống từ mức dưới 1,8% vào quãng thời gian từ tháng Giêng-Tháng Ba, trong khi mức công ăn việc làm –trung bình 70.000 một tháng– giảm mạnh.

Thứ nhì, những mong đợi của mức thâm thủng ngân sách giảm cùng lúc với giảm tiêu xài và nguồn thu (thuế) gia tăng – nguồn thu thuế gia tăng và cắt giảm chi tiêu cho đến cuối năm nay– sẽ kềm giữ mức chi tiêu và mức tăng trưởng sẽ thấp hơn vào nửa sau của năm 2012. Vì vậy, sẽ không chắc chắn ai sẽ là Tổng thống vào năm 2013; về các mức thuế suất và mức độ chi tiêu; về mối đe dọa sẽ có chuyện các cơ quan chính phủ không có tiền trả lương nên sẽ đóng cửa trong khi thảo luận về trần nợ (việc này xảy gần như đã ra vào năm 2010), và về nguy cơ của một hạ cấp xếp hạng nếu như chính trị bế tắc tiếp tục diễn ra để chặn một kế hoạch  vay trung hạn hạn tài chính hợp nhất nào đó. Dưới ảnh hưởng của các điều kiện đó, (dự đoán phản ứng của) hầu hết các doanh nghiệp và người tiêu dùng sẽ thận trọng về chi tiêu – một giá trị tùy chọn chờ đợi- do đó tiếp tục làm suy yếu nền kinh tế.

CommentsThird mức thâm thủng ngân sách giảm cùng lúc với giảm tiêu xài và nguồn thu (thuế) gia tăng sẽ lên đến 4,5% của GDP sẽ kéo theo tăng trưởng vào năm 2013 nếu tất cả các cắt giảm thuế và các khoản thanh toán chuyển giao được đồng ý cho phép hết hạn  và cắt giảm chi tiêu mạnh mẻ đã được kích hoạt. Tất nhiên, sức kéo sẽ nhỏ hơn nhiều, khi gia tăng thuế và cắt giảm chi tiêu nhẹ hơn nhiều. Nhưng, fiscal cliff  (mức thâm thủng ngân sách giảm cùng lúc với giảm tiêu xài và nguồn thu (thuế) gia tăng) hóa ra là một mức tăng trưởng nhẹ – chỉ 0,5%  của GDP– và tăng trưởng hàng năm vào cuối năm chỉ là 1,5%,  dường như chắc chắn là vậy, lực kéo tài chính này (fiscal cliff) sẽ đủ để làm chậm nền kinh tế tới tốc độ đứng yên: tốc độ tăng trưởng của chỉ 1%.

CommentsFourth, tiêu dùng tư nhân tăng trưởng trong những quý gần đây không phản ánh sự tăng trưởng trong tiền lương thực tế (lương thực sự đang giảm xuống). Thay vào đó, sự gia tăng trong mức lương sau khi đóng thuế (và do đó mức tiêu thụ) đã được giữ nguyên kể từ năm ngoái bởi 1,4 ngàn tỉ đô la trong cắt giảm thuế và các khoản thanh toán chuyển giao mở rộng, số tiền này có nghĩa là $ 1,4 ngàn tỉ đô la nợ- công. Không giống như khu vực châu Âu và Vương quốc Anh, nơi một cuộc suy thoái kép đang thực sự xảy ra, do thắt chặt tài chính được nạp trước, Mỹ đã ngăn chặn một số hộ gia đình giảm nợ thông qua tái chuyển nợ vào khu vực công – điều đó nghĩa là, bằng cách đánh cắp một số tăng trưởng từ tương lai.

Trong năm 2013, các khoản thanh toán chuyển giao được loại bỏ, tuy nhiên việc này xảy ra dần dần, và khi một số cắt giảm thuế được cho phép hết hạn (Busch giảm thuế cho nhà giàu trong năm làm TT, mục đích của việc này là làm cho giới giàu đầu tư và chi tiêu nhiều hơn, và như thế là làm cho kinh tế phát triển, nhiều người có việc làm, dù làm thế thì sẽ làm nợ công gia tăng, chính phủ sẽ phải mượn tiền thêm để chi tiêu trả lương…nay Obama không chịu ký gia hạn sự miễn thuế nữa), mức gia tăng lương sau khi đã đóng thuế và sự gia tăng mức tiêu dùng sẽ chậm lại. Hoa Kỳ sau đó sẽ phải đối mặt với không chỉ các ảnh hưởng trực tiếp của sức kéo tài chính, mà còn ảnh hưởng gián tiếp đến chi tiêu tư nhân.

Bốn ngoại lực sẽ tiếp tục cản trở tăng trưởng Hoa Kỳ: một cuộc khủng hoảng khu vực đồng euro ngày càng tồi tệ, hạ cánh ngày càng khó khăn của Trung Quốc, một sự suy giảm tổng quát của các nước có nền kinh tế thị trường mới nổi do yếu tố chu kỳ (sự phát triển yếu kém của quốc gia tiên tiến như Mỹ, và Âu châu) và các nguyên nhân có tính cấu trúc (một nhà nước- mô hình tư bản chủ nghĩa mà làm giảm tiềm năng tăng trưởng); và nguy cơ giá dầu tăng cao trong năm 2013 khi mà các cuộc đàm phán và trừng phạt không thuyết phục được Iran từ bỏ chương trình hạt nhân của họ.

Các phản ứng sẽ có hiệu quả rất hạn chế trong việc ngăn chặn giảm tốc của nền kinh tế Mỹ đang hướng tới tốc độ tăng trưởng đứng nguyên tại chỗ (1%): ngay cả với chỉ một thao tác lực kéo tài chính tăng trưởng nhẹ, đồng đô la Mỹ chắc chắn có khả năng tăng trong khi các cuộc khủng hoảng khu vực đang làm suy yếu đồng euro và sự bất lợi có nguy cơ quay trở lại toàn cầu. Cục Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ sẽ thực hiện tung tiền ra kích thích nền kinh tế trong năm nay, nhưng việc này sẽ không hiệu quả: tỷ lệ lãi suất dài hạn hiện nay rất thấp, và hạ thấp hơn nữa sẽ không làm gia tăng chi tiêu. Thật vậy, các kênh tín dụng (mượn tiền) đang bị đóng băng và tốc độ vay mượn đã và đang bị sụp đổ, với việc các ngân hàng đang tăng tích trữ trong tiền cơ sở dưới các hình thức dự trữ dư thừa. Hơn nữa, đồng USD chắc chắn là không suy yếu trong khi các chính phủ các nước khác cũng thực hiện việc tung tiền vào thị trường để kích thích việc tiêu dùng.

Tương tự, lực hấp dẫn của sự tăng trưởng yếu kém chắc chắn sẽ vượt qua hiệu ứng gia tăng về giá cổ phần từ chính sách tung tiền ra để kích thích nền kinh tế, đặc biệt là định giá vốn chủ sở hữu ngày nay không phải là thấp như chúng đã từng có trong năm 2009 hoặc 2010. Thật vậy, sự tăng trưởng trong thu nhập và lợi nhuận hiện đang bốc hơi hết rồi, trong khi hiệu ứng của nhu-cầu yếu làm cho doanh thu ít, làm cho lợi nhuận kiếm được thấp.

Một sự điều chỉnh giá vốn chủ sở hữu có thể, trên thực tế, là một lực mà vào năm 2013  đẩy nền kinh tế Mỹ vào thế co rúm lại. Và nếu Mỹ (vẫn đang là nền kinh tế lớn nhất thế giới) bắt đầu hắt hơi một lần nữa, phần còn lại của thế giới – miễn dịch của nó đã bị suy yếu do tình trạng bất ổn của châu Âu và đang phát triển chậm lại nước – sẽ bị viêm phổi. (bệnh trầm trọng)

Bản dịch @Trần Hoàng 2012

____________________________________________________________________________________________

Bài báo gốc:  American Pie in the Sky, project-syndicate.org

_________________________________________

Chú thích của Trần Hoàng:

Tác gia chọn tựa đề An American Pie, trùng hợp với một bài ca nửa dân ca, nửa là nhạc rock,  rất nổi tiếng, được sáng tác bởi Don Mclean vào năm 1971 ở Mỹ, trình diễn lần đầu tiên ở trường Temple University, và sau đó trở thành một bản nhạc được ưa thích nhất của người Mỹ. Lời của bản nhạc là chủ đề của nhiều cuộc tranh luận trên đài phát thanh AM và FM vào dạo ấy, gây sự tò mò của hầu hết người nghe nhạc. Ngay cả tác giả (khi được phỏng vấn hỏi về ý nghĩa của bài hát) cũng không nói ý nghĩa. Ban đầu, tác giả cho rằng “bài hát có nghĩa là tôi sẽ không bao giờ đi làm việc nữa”. Về sau, tác giả  nói là “Các bạn sẽ tìm thấy và diễn dịch bài ca này có rất nhiều ý nghĩa, nhưng không có một ý nghĩa nào là của tôi…”. Tuy lời của bản nhạc  ám chỉ cái chết lần lượt của 3 nhạc sĩ trong tai nạn rớt máy bay vào 1959 và 1969, Buddy Holy, Ritchie Valens, và J. P. Richardson. Nhưng lời nhạc không nhắc nhở  trực tiếp gì đến tên của các nhạc sĩ này, mà chỉ dựa vào các câu và các chữ  mà 3 nhạc sĩ này đã từng dùng. Nhiều người ái mộ bản nhạc này thì lại phiên dịch ý nghĩa của lời ca là ám chỉ đến các ban nhạc nổi tiếng khác như to The Beatles (đặc biệt là ca sĩ John Lennon), The Rolling Stones (đặc biệt là ca sĩ Mick Jagger), The Byrds, ca sĩ Bob Dylan và Janis Joplin.

*”American Pie” is a folk rock song by singer-songwriter Don McLean.

Recorded and released on the American Pie album in 1971, the single was a number-one U.S. hit for four weeks in 1972. The song is an abstract story of his life that starts with the deaths of Buddy Holly, Ritchie Valens, and J. P. Richardson (The Big Bopper) in a plane crash in 1959, and ends in 1970; in the song he called the plane crash “the day the music died”. The importance of “American Pie” to America’s musical and cultural heritage was recognized by the Songs of the Century education project which listed the song performed by Don McLean as the number five song of the twentieth century. It’s also the longest #1 Billboard Hot 100 hit of all time at more than eight and a half minutes, though some Top 40 stations initially played only side 1 of the single, but the song’s popularity eventually forced stations to play the entire song.

The song’s lyrics are the subject of much curiosity. Although McLean dedicated the American Pie album to Buddy Holly, none of the singers in the plane crash are identified by name in the song itself. When asked what “American Pie” meant, McLean replied, “It means I never have to work again.”Later, he more seriously stated “You will find many ‘interpretations’ of my lyrics but none of them by me… sorry to leave you all on your own like this but long ago I realized that songwriters should make their statements and move on, maintaining a dignified silence.”[2] McLean has generally avoided responding to direct questions about the song, except to acknowledge that he did first learn about Buddy Holly’s death while folding newspapers for his paper route on the morning of February 4th, 1959 (referenced in the song with the line “with every paper I deliver”). Despite this, many fans of McLean, amongst others, have attempted an interpretation; most agree that many lines make reference to The Beatles (John Lennon particularly), The Rolling Stones (also, possibly, Mick Jagger in particular), The Byrds, Bob Dylan and Janis Joplin. At the time of the song’s original release in late 1971, many American AM & FM rock radio stations devoted entire shows discussing and debating the song’s lyrics, resulting in both controversy and intense listener interest in the song.

Posted in Kinh Te, Lạm Phát - Vàng - Đôla | Leave a Comment »

►Chân dung và chân tướng

Posted by hoangtran204 trên 23/07/2012

Chân dung và chân tướng

Bây giờ nhìn lại, con đường chúng tôi đã đi trước 1975 là một con đường sai lầm. Sự nhiệt huyết lúc đó của chúng tôi đã đem lại bất hạnh hơn là hạnh phúc cho dân tộc.

Huỳnh Nhật Hải

Tôi có lỗi với dân tộc. Chính cái hăng hái, nhiệt huyết của tôi đã góp phần dựng nên chế độ độc tài hiện nay, đã vô tình đem lại sự đau khổ hiện nay. Và nếu xét về những căn bản để bảo đảm tự do cho nhân dân và độc lập cho dân tộc thì tôi cũng đã vô tình góp công sức đưa những người mang danh là “cách mạng” nhưng thực chất là vì quyền lực tới phá bỏ một chế độ đã được xây dựng trên những căn bản về tựdo, dân chủ và nhân bản tại miền Nam Việt Nam.

Huỳnh Nhật Tấn

 

Cách đây chưa lâu, hai nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ và Nguyễn Đông Nhật đã cho xuất bản cuốn Phác Hoạ Chân Dung Một Thế Hệ. Theo báo chí nhà nước đây là “mộthồi ký đậm chất  văn chương của hai con người đã từng sống, từng viết và từng tranh đấu trong các đô thị miền Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ” và tác phẩm đã “đưa giấc mơ đẹp của một thế hệ đến những thế hệ tiếp nối.”

“Giấc mơ đẹp” này của hai nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ và Nguyễn Đông Nhật (chả may) lại là ác mộng của một người làm thơ khác, cùng thời:

“tôi sống yên ổn với những việc làm hàng ngày của mình
không định được ngày mai
có một đồng để mua cho con nửa cái bánh tráng hay hai
cái kẹo gừng
có hai đồng cất dưới chân đèn trên bàn thờ
lỡ khi hết dầu thắp tới bữa thiếu ruốc hết bột ngọt
mả cha cuộc đời quá vô hậu
cơm không có mà ăn
ngó lui ngó tới không biết thù ai
những thằng có thịt ăn thì chẳng bao giờ ỉa vất”

lâu ngày tôi thấy quen đi
như quen thân thể của mình
tiếng ho gà nửa đêm của những đứa bé chưa đầy hai tuổi
buổi chiều không có cơm ăn
những con ruồi ăn nước mũi khô trên má
những đứa đau quan sát những con chuột
chết lòi ruột ở bến xe đò
những tiếng cha mẹ vợ chồng anh em
con cái chưởi bới la hét trong bữa ăn
người điên ở trần đứng làm thinh
giữa trời mưa ngoài chợ
những ngày hết gạo hết tiền hết củi
muối sống không còn một hột của tôi
những trách canh rau khoai tháng năm không có bột ngọt
hai mắt tôi mở to
đầu tôi cúi thấp
miệng tôi há ra
những lá khoai nhám và rít mắc vài hột cơm
dồn cứng chật cuống họng

(Trần Vàng Sao – Người Đàn Ông 43 Tuổi Nói Về Mình)

 

Toàn bản bài thơ thượng dẫn vừa được đăng lại trên trang Quà Tặng Xứ Mưa, vào hôm 11 tháng 6 năm 2012, với đôi lời giới thiệu (rất buồn) về tác giả:

Nhà thơ Trần Vàng Sao (tên thật là Nguyễn Đính) ở Đường Tuy Lý Vương, Phường Vỹ Dạ, Huế là nhà thơ nổi tiếng với bài thơ ‘Bài thơ người yêu nước mình’. Giữa lúc phong trào ‘xuống đường’ ở Huế những năm 1965-1968 đang rầm rộ mà dám lấy bút danh ‘Trần Vàng Sao’ là rất ghê gớm. Thế mà ,năm 1988, ông có bài thơ ‘ Người đàn ông 43 tuổi nói về mình’ in ở Tạp chí Sông Hương đã gây nên cuộc cãi vã náo loạn ở Huế. Cán bộ chính trị, các ‘nhà văn đỏ’ đua nhau suy diễn chính trị , phán xét. Đài phát thanh, báo đảng địa phương đăng nhiều bài viết chửi rửa nhà thơ, họ ‘phỏng vấn’ cả các bà tiểu thương chợ Đông Ba để tố cáo nhà thơ . Trên diễn đàn họ gọi Trần Vàng Sao, Tô Nhuận Vỹ ( Tổng biên tập TC Sông Hương) là ‘bọn tay sai của địch…

Bách Khoa Toàn Thư Mở Wikipedia cho biết chi tiết hơn:

“Trần Vàng Sao sinh ở Thừa Thiên – Huế, năm 1961 ông thi đỗ tú tài rồi vào Đại học Huế, tham gia các phong trào đấu tranh của sinh viên cùng thế hệ với Hoàng Phủ Ngọc Tường, Trần Quang Long, Ngô Kha. Từ 1965 đến 1970, ông lên chiến khu và công tác tại Ban Tuyên huấn Thành uỷ Huế, viết báo với các bút danh Nguyễn Thiết, Lê Văn Sắc, Trần Sao. Năm 1970 ông được đưa ra miền Bắc an dưỡng, chữa bệnh. Ở nơi đây, ông có viết nhật ký gồm những suy nghĩ của ông về về cái gọi là ‘hậu phương xã hội chủ nghĩa’ đó và sau đó bị tố cáo, đấu tố và cô lập đến nỗi ông có cảm giác ông không còn được coi là con người mà đã thành ‘một con vật, một con chó, theo như Hồi ký ‘Tôi bị bắt (Nhớ lại những năm tháng tôi bị bắt rồi được thả ra và sống như tù)’ sau này của ông.”

 


Tập hồi ký này có thể đọc được ở diễn đàn talawas. Xin trích dẫn lại vài đoạn ngắn:

Thứ Ba, ngày 31.10.1978
Mong có một bữa cơm không, ăn với cá, cá vụn, với muối và một chút ớt.

Thứ Hai, 22.07.1979
Nhà cứ không có gạo hoài. Có nửa lon, một lon dành cho Bồ Câu. Phải bới sắn non, nhưng chỉ vài ba bữa, còn thì quá non. Hay chưa có được gạo. Giấy trả về làm việc từ 1.6. Chúng mày không có gạo thì chúng mày đói chứ tao có đói đâu.
Gạo.
Bây giờ ai cũng chỉ mong, không phải bữa nào cũng cơm mà sắn cũng được, mỳ hột cũng được. Miễn là dộng vào cho đầy cái dạ dày. Ước mơ của thiên hạ thì cũng đơn giản thôi: làm sao bữa nào nồi cũng đầy cơm, đầy tràn ra, đến nỗi hôi khói. Có cơm ăn với chi cũng được, với muối, nước mắm thì tuyệt rồi. Người ta không ao ước gì hơn nữa. Không có mơ ước, không có hy vọng.
Và không ai dám nói ra những suy nghĩ của mình về chế độ, thậm chí những suy nghĩ của mình về một người thứ ba cho một người thứ hai nghe. Người ta phải nói láo hoặc nói nhỏ. Kinh khủng thật. Thành ra có một không khí chính trị giả dối trong dân chúng. Nhưng mà chưa ai chết ngay cho. Có người nói: không chết tươi ngay mà chỉ chết mòn, chết dần

Phần đời (“vô hậu”) này của Nguyễn Đính gần giống như hoàn cảnh sống cơ cực của Nguyễn Hữu Đang, sau 15 năm tù, qua cảm nhận của Phùng Cung:

Gót nhọc men về thung cũ

Qùi dưới chân quê

Trăm sự cúi đầu

Xin quê rộng lượng

Chút thổ phần bò xéo cuối thôn

Phùng Quán cho biết thêm là Nguyễn Hữu Đang phải sống nhờ vào… rắn rít và cóc nhái! Ông cũng đã chọn sẵn chỗ trong “… một búi tre gần cuối xóm, độc giữa cánh đồng…, dưới chân búi tre ấy có một chỗ trũng nhưng bằng phẳng, phủ dầy lá tre rụng, rất vừa người … Tôi sẽ nằm ở đó chết để khỏi phiền ai … Tôi đã chọn con đường ngắn nhất để có thể bò kịp đến đó, trước khi nhắm mắt xuôi tay” (“Ngày Cuối Năm Tìm Thăm Người Dựng Lễ Ðài Tuyên Ngôn Ðộc Lập.” Nhớ Phùng Quán. Ngô Minh và nhiều tác giả. Việt Nam: Trẻ 2003, tr. 474).

Cớ sao mà “cách mạng” lại “chiếu cố” Nguyễn Hữu Đang tận tình (và tuyệt tình) như thế? Một trong những nguyên do – có thể nhìn thấy được – là vì ông đã không chịu chấp nhận sự “xộc xệch” trong hiến pháp của nước CHXHCNVN:

“Hoà bình lập lại đã hai năm, dù cuộc đấu tranh thực hiện thống nhất đất nước có phức tạp, gay go thế nào thì cũng không thể coi miền Bắc như ở một hoàn cảnh bất thường để duy trì mãi tình trạng thiếu một nền pháp trị hẳn hoi…”

“Do pháp trị thiếu sót mà Cải cách Ruộng đất hỏng to đến thế. Do pháp trị thiếu sót mà quân đội chưa có chế độ binh dịch hợp lý, công an hỏi giấy giá thú đôi vợ chồng ngồi ngắm cảnh trăng lên ở bờ hồ, hộ khẩu rình bên cửa sổ khiến người ta mất ăn, mất ngủ, cán bộ thuế tự tiện vào khám nhà người kinh doanh, ở khu phố có chuyện đuổi nhà lung tung hoặc ép buộc người ở rộng phải nhường lại một phần nhà cho cán bộ hay cơ quan ở. Do pháp trị thiếu sót mà nhiều cơ quan bóc xem thư của nhân viên và một ngành rất quan trọng nọ đòi thông qua những bài báo nói đến mình, làm như một bộ phận của Nhà nước lại có quyền phục hồi chế độ kiểm duyệt mà chính Nhà nước đã bãi bỏ. Do pháp trị thiếu sót, người ta đã làm những việc vu cáo và đe doạ chính trị trắng trợn…” (Nhân văn số 4, phát hành ngày 5.11.1956).

Sáu năm sau, vào năm 1961, “người ta đã trắng trợn vu cáo” Nguyễn Hữu Đang là gián điệp. Mười hai năm sau nữa thì đến lượt Nguyễn Đính (tên thật của nhà thơ Trần Vàng Sao) bị vu cáo là CIA:

 “Khi ra Bắc, ai giao nhiệm vụ cho anh? Nhiệm vụ đó là nhiệm vụ gì? Anh đã gặp ai, ở đâu, bao giờ? Anh đã tổ chức họ như thế nào? Công việc của anh hiện nay đã tiến hành đến đâu? Anh phải nói thật, nói hết, không được giấu giếm. Sinh mạng của anh là do nơi sự thành khẩn của anh quyết định đó...
“Chúng tôi biết hết những việc anh làm, nhưng chúng tôi muốn tự anh nói ra hết. Vì chỉ có như thế, anh mới hưởng được lượng khoan hồng của Đảng.
..

“CIA giỏi thật, cài anh ta vào sâu đến như thế”.

Nguyễn Hữu Đang và Nguyễn Đính đều đã trải qua nhiều năm tháng não nề, ê chề, và cay đắng. Họ bị chôn sống nhưng nhất định không chịu chết. Hai ông, nói nào ngay, chỉ là hai nạn nhân tiêu biểu – của hai thế hệ kế tiếp nhau – đã dấn thân vào cuộc cách mạng vô sản (và vô hậu) ở Việt Nam.

Nguyễn Hữu Đang, Thụy An, Đào Duy Anh, Nguyễn Bính, Hoàng Cầm, Phùng Cung, Trần Dần, Trần Duy, Phan Khôi, Dương Bích Liên, Hữu Loan, Phùng Quán, Nguyễn Mạnh Tường, Trương Tửu… đều không còn nữa, nhưng tâm cảm trân trọng  và qúi mến của mọi người dành cho họ chắc chắn sẽ còn lâu. Thế hệ của Nguyễn Đính (e) khó có nhận tình cảm tương tự. Sự nông nổi, ồn ào và lố bịch của nhiều người trong bọn họ khiến cho thiên hạ cảm thấy khó gần!

Dù vở kịch cách mạng đã hạ màn từ lâu, họ vẫn làm bộ như không có chuyện gì đáng tiếc xẩy ra, vẫn cứ xưng xưng coi đó như Một Thời Để Nhớ, vẫn kịch cỡm viết sách tự phác hoạ Chân Dung của thế hệ mình và mô tả là tác phẩm đã “đưa giấc mơ đẹp của một thế hệ đến những thế hệ tiếp nối.”

Họ cố tình quên rằng chính hiến pháp của hai chế độ đệ I và đệ II Cộng Hoà của miền Nam Việt Nam, tuy non trẻ và yếu ớt, vẫn là đồ thật (chớ) không phải đồ sơn. Nó đã bảo vệ cho họ được sống như những con người, với những quyền tự do tối thiểu, để có được “những hình ảnh khí phách” và “những tháng ngày sục sôi” – thay vì bị đạp vào mặt chỉ vì đi tuần hành biểu lộ lòng yêu nước, như hiện cảnh.

Không ít kẻ thuộc thế hệ Nguyễn Đính đã được choàng vào người những vòng hoa (giả) và họ cứ thế mà đeo mãi cho đến cuốn đời. Tội!

© Tưởng Năng Tiến

Posted in Miền Nam sau 30-4-1975 | 3 Comments »

►Giáo dục: Thí sinh thi Đại học viết “Đảng Cộng sản ra đời năm 1975 đã cùng Hồ Chí Minh lãnh đạo nhân dân chiến thắng Điện Biên Phủ” và “Năm 1945 chúng ta đánh thắng giặc Mỹ xâm lược”″-

Posted by hoangtran204 trên 22/07/2012

25% chương trình và thời gian học của học sinh và sinh viên được dành để học chính trị, lịch sử đảng CSVN, và các thành tích của đảng. Kết quả hiện nay rất ngoạn mục:

“Tin này để đây luôn cho bác Trọng  coi hy vọng tỉnh ra chútChoáng váng: Thí sinh thi Đại học viết “Đảng Cộng sản ra đời năm 1975″ (GDVN). Hoặc có thể bác sẽ chỉ đạo ngành công an điều tra coi cháu này có bị “các thế lực thù địch xúi giục” mà xuyên tạc lịch sử tới độ này: “Năm 1945 chúng ta đánh thắng giặc Mỹ xâm lược”; “Đảng cộng sản Việt Nam ra đời năm 1975 đã cùng Hồ Chí Minh lãnh đạo nhân dân chiến thắng Điện Biên Phủ”.

Choáng váng: Thí sinh thi Đại học viết “Đảng Cộng sản ra đời năm 1975”

Thứ bảy 21/07/2012

(GDVN) – Ở các bài làm môn Lịch sử kỳ thi ĐH 2012, nhiều thí sinh đã “sáng tạo” quá đà: “Từ năm 1945 nhân dân ta vật lộn với Pháp vì Pháp nổ súng chiếm nước ta làm thuộc địa”; “Năm 1945 chúng ta đánh thắng giặc Mỹ xâm lược”; “Đảng cộng sản Việt Nam ra đời năm 1975 đã cùng Hồ Chí Minh lãnh đạo nhân dân chiến thắng Điện Biên Phủ”…

Đến hết ngày 20/7/2012, đã có 15 trường Đại học công bố điểm, chủ yếu là những trường đại học dân lập ở các địa phương thuộc khối tự nhiên.Trong vài ngày sắp tới, lần lượt các trường có nhiều khoa thuộc khối C với các môn tự luận Văn – Sử – Địa sẽ hoàn thành những công đoạn cuối cùng để công bố kết quả.

Môn Lịch sử ở các trường cũng đã chấm xong. Sau khi chấm xong môn Sử, chúng tôi đã có dịp gặp gỡ, trao đổi với một số giáo viên làm cán bộ chấm thi ở một số Hội đồng chấm thi. Hầu hết các giám khảo đều cho rằng, trước khi chấm đã phải chịu nhiều áp lực khi đáp án của Bộ (dù đã sửa đổi lần thứ 2) vẫn còn một số điểm bất hợp lý về nội dung kiến thức và cấu trúc thang điểm. Nhiều giám khảo đã thất vọng bởi chất lượng của nhiều bài thi quá kém, nhưng không khí trong các phòng chấm thi môn Sử rất “sôi nổi” bởi gặp những bài thi, những dòng chữ nêu sự kiện và bình luận sự kiện “cười ra nước mắt” của thí sinh.

nguồn

Báo Mới

anhbasam.wordpress.com

Posted in Giao Duc | Leave a Comment »

►Tin Nóng: Lời kêu gọi Tổng Biểu Tình ngày 22-7-2012 >> vì Tàu đổ bộ Trung Quốc xuất hiện ở Trường Sa, 30 tàu đánh cá TQ đang đánh cá trái phép >>Chính Phủ Việt Nam im lặng như thóc, KHÔNG dám triệu đại sứ TQ để phản đối

Posted by hoangtran204 trên 22/07/2012

NÓNG! 15h Ngày  17-7-2012,- Tàu đổ bộ Trung Quốc xuất hiện tại Trường Sa (TN).

“Hiện tại, đội tàu gồm 30 chiếc tàu cá Trung Quốc đang đánh bắt trái phép tại bãi đá Su Bi dưới sự yểm trợ của một tàu ngư chính, bất chấp sự phản đối từ phía Việt Nam” 

>>>PHẢN ỨNG của NHÀ NƯỚC: 

“Ủy ban Biên giới Quốc gia” thuộc Bộ Ngoại giao, chứ không phải là “người phát ngôn” đã đưa ra lời phản đối rất yếu ớt.

Chính phủ KHÔNG dám triệu đại sứ TQ tới để phản đối.

>>>PHẢN ỨNG của NGƯỜI DÂN

CỰC NÓNG! 16h45′ – LỜI KÊU GỌI TỔNG BIỂU TÌNH TRÊN TOÀN QUỐC NGÀY 22/7/2012 (Xuân VN).

Chi tiết như sau:

1. lời kêu gọi Tổng biểu tình trên toàn quốc, của blog danoan2012

2. Vài lời với lãnh đạo công an Sài Gòn trước lời kêu gọi tổng biểu tình ngày 22/7/2012

Nhân lời kêu gọi Tổng biểu tình trên toàn quốc của blog danoan2012, trong đó có đoạn :

Chúng tôi, những người điều hành trang này kêu gọi đồng bào hãy xuống đường tổng biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược trên toàn quốc!

Thời gian: 9h sáng chủ nhật ngày 22/7/2012

Địa điểm:
– Hà Nội: Trước cửa Nhà Hát Lớn
– Sài Gòn: Công viên 30/4
– Đà Nẵng: hồ phun nước góc đường Quang Trung – Ông Ích Khiêm – Trần Cao Vân
– Huế: vườn tượng quốc tế bên sông Hương
– Vinh: quảng trường Hồ Chí Minh

Tôi xin chia sẻ một vài suy nghĩ dành cho lãnh đạo công an Sài Gòn nếu như họ cắt cử cấp dưới vào các blog điểm tin, lề dân để nghe ngóng, nắm bắt tình hình:

Thực ra đúng văn bản hình thức thì phải gọi là Công An thành phố Hồ Chí Minh mới phải nhẽ. Nhưng quả thật đứng ở góc độ 1 người yêu nước thuần túy và có lý trí, tôi thấy từ cổ chí kim của dân tộc Việt Nam, chưa từng có một anh hùng dân tộc, một nhà tư tưởng nào được đặt tên cho 1 thành phố lớn thứ nhì cả nước về mặt chính trị, đứng thứ nhất về kinh tế như cụ Hồ Chí Minh. Thậm chí ngay cả truyền thuyết về vua Hùng Vương (Quốc Tổ) cũng chỉ khiêm tốn được đặt tên đường, tên trường học làng nhàng rải rác khắp nơi mà thôi.

Câu chuyện “cái gì của Xêda hãy trả lại cho Xêda” về địa danh Sài Gòn-Gia Định chỉ là vấn đề thời gian.

Đối với 1 người có lý trí tối thiểu, có lòng tự trọng khiêm tốn, bất kì ai dù có hâm mộ cuồng nhiệt Hồ Chí Minh cỡ nào cũng nên đồng ý với tôi rằng : tên tuổi cụ Hồ không nên, và không thể được đặt cho bất kì một tỉnh lỵ nào trên lãnh thổ Việt Nam.

Nhưng tại sao tôi lại lôi cụ Hồ Chí Minh vào chuyện biểu tình yêu nước này?

Bởi vì cụ Hồ đã từng đề cập đến danh từ “đồng bào” trong nhiều bài viết, đã từng gây xúc động với câu nói “Tôi nói, đồng bào nghe rõ không?” trong ngày 2/9/1945 khi đọc bản Tuyên ngôn độc lập, ra mắt chính phủ lâm thời của nước VNDCCH. Nhưng trong thực tế,  khái niệm “đồng bào” mà Hồ Chí Minh sử dụng chỉ có mục đích tuyên truyền. Bởi vì sau này, những đồng bào nào mà không liên quan, họặc không giúp đỡ cho CS  (tất nhiên họ là những) (người quốc gia), thì sẽ bị riềng tới nơi tới chốn, kể cả những đồng bào theo kháng chiến, ủng hộ Việt Minh cũng bị chia rẽ có hệ thống qua phân loại về giai cấp, tôn giáo, lý lịch nhằm gây mâu thuẫn giữa đồng bào với nhau.

Điều này khác hẳn với quan điểm vận động đoàn kết của chí sĩ Phan Bội Châu cũng thường dùng danh từ “đồng bào” với 1 sự thành thực qua việc cổ võ đoàn kết 10 hạng người, không phân biệt thành phần xuất thân, tôn giáo thậm chí cả những người Việt đi lính, làm công chức cho thực dân Pháp thì cụ Phan Bội Châu cũng nhắc đến trong các bài viết cổ động yêu nước nhằm thức tỉnh tinh thần dân tộc cho họ.

Sở dĩ tôi phải đề cập 2 vấn đề trên vì tôi được biết và cảm nhận công an Sài Gòn rất cứng rắn và khá thô bỉ ổi đối với những người đi biểu tình yêu nước. Trong khi thành phần những người đi biểu tình này rất đa dạng.

Tôi xin hỏi các Ông lãnh đạo vài câu như sau:

Nước Việt Nam có phải của riêng ĐCSVN không?
Dựa vào điều luật nào mà công an Sài Gòn trấn áp rất mạnh tay, vô cớ đối với những người đi biểu tình yêu nước?
ĐCSVN xuất xứ những anh tài, hào kiệt trong nhân dân mà ra hay từ trên trời rơi xuống?
Nước Việt Nam nếu không có Hồ Chí Minh thì có thoát được họa ngoại xâm hay không?
Cách mạng tháng 8/1945, thực tế ĐCSVN cướp chính quyền từ chính phủ Trần Trọng Kim (quốc hiệu Đế Quốc Việt Nam) hay ĐCSVN khai sáng ra nền độc lập cho nước Việt Nam mới?

Mấy câu hỏi về lịch sử này có thể gây xôn xao, làm khó chịu lãnh đạo công an Sài Gòn và một số độc giả bảo thủ là cựu quan chức/tướng lãnh/chiến binh CS, vậy tôi sẽ đề cập vấn đề cụ thể sát sườn hơn.

Nếu nước Việt Nam bị giặc Tàu chiếm trọn quần đảo Trường Sa thì ai sẽ bị thiệt hại nhiều nhất? Xin nhắc lại: thiệt hại nhiều nhất?

Có phải là những ngư dân đánh cá?
Xin thưa: Sai lầm. Thiệt hại nhiều nhất chính là Quân Đội & Công An Cộng Sản Việt Nam.

Nguồn thu to lớn từ dầu khí và những tài nguyên-khoáng sản khác, thuế má của nhân dân lao động chủ yếu để trả lương cho bộ máy chính quyền công kềnh, kém hiệu quả do ĐCSVN lãnh đạo trong đó có Quân đội & Công An. Bộ máy này giúp nước, bảo vệ dân thì ít hiệu quả mà hành dân, ngu dân, hút tiền bạc để tồn tại & trương phình ra thì nhiều.

Tôi cũng xin nói thêm một điều cực kì quan trọng : nếu Việt Nam mất biển, mất đảo thì chính công an, quân đội CSVN sẽ tự rệu rã, làm loạn xã hội dẫn đến đảo chính chứ không phải nhân dân, không phải là các Hội-Đoàn-Đảng không được ĐCSVN và Hiến Pháp nước CHXHCNVN thừa nhận.

Gần đây những thuật ngữ như “diễn biến hòa bình“, “thế lực thù địch” chỉ là tuyên truyền láo, nhằm dọa ma những người yếu bóng vía mà thôi. Đó là sự thật! Tôi xin cam kết đó là sự thật!

Thật trớ trêu và cay đắng làm sao cho đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta!

Nhân dân Việt Nam có đi biểu tình phản đối chính quyền Trung Quốc cũng chỉ xuất phát từ tình cảm dân tộc, từ quyền lợi thuần túy về tinh thần, tâm tưởng vô hình về tài sản của Quốc gia do các tiền nhân khai phá và để lại. Còn lợi ích cụ thể chính là việc trả lương cho các cán bộ, chiến sỹ trong các lực lượng vũ trang, cho lãnh đạo hội họp-du hí-ăn nhậu, cho các kế hoạch ma (tham nhũng) nhằn đàn áp những người muốn cải cách chính trị, tìm cách giảm thiểu bất công trong xã hội…

Nếu lãnh đạo công an Sài Gòn quyết tâm đàn áp, khủng bố những người biểu tình yêu nước thì quả thật rất bất nhân, bất nghĩa và hết sức phản động. Lúc này giặc Tàu đã vào cửa ngõ biển Việt Nam rồi chứ không còn lớn tiếng nạt nộ, khiêu khích như những lần trước đây. Lúc này chúng ta cần đoàn kết thực lòng, yêu thương chân thành, bỏ qua những dị biệt giữa nhóm người này với người kia về mặt chính trị/lịch sử/tôn giáo trước một kẻ thù truyền kiếp đầy dã tâm và nham hiểm.

Tôi không muốn viết dài lê thê thêm nữa, tôi tin rằng lãnh đạo công an Sài Gòn thừa hiểu những gì tôi viết ở trên. Nếu các Ông nhất nhất cho rằng việc đàn áp, khủng bố người đi biểu tình yêu nước là đúng, là cần thiết thì chính các Ông mới là những người có tội với dân tộc Việt Nam. Không bao lâu nữa lịch sử sẽ phát xét chuyện này, cố nhiên những kẻ chịu trách nhiệm sau cùng và rốt ráo chính là những vị trong TW, BCT của ĐCSVN.

Những lúc thế này lãnh đạo công an Sài Gòn nói riêng, toàn quốc nói chung hãy để các cuộc biểu tình yêu nước diễn ra khắp nơi và thật sự đông đảo nhằm chuyển đến thông điệp cho chính quyền Bắc Kinh hiểu rằng ý chí của dân tộc Việt Nam không bao giờ bị khuất phục trước họa ngoại xâm. Không bao giờ!

Chúng ta cùng chờ diễn biến vào sáng chủ nhật ngày 22/7/2012 sẽ diễn ra như thế nào?

 

– 7h20′ – Hà Nội: Quanh ĐSQ  Trung Quốc không khí khá “yên bình”, chỉ có 2 tốp nhỏ cảnh sát ở 2 góc vườn hoa.

Triển khai lực lượng – Đường Tràng Thi 7h35′

7h40′ – Nhà hát lớn, vườn hoa Lý Thái Tổ, đài Quyết Tử  mỗi nơi có 1 xe chở dân phòng gắn loa.

8h20′ – Tại Nhà Hát Lớn vẫn chỉ thấy vài bóng dân phòng, CSGT. Lác dác vài bà con.

8h45′ – Nhà Hát Lớn: Xe truyền hình di động của chỉ huy Công An và 2 xe Bus (để hốt người biểu tình), lực lượng An Ninh chìm, nổi vượt trội về số lượng so với những “ứng viên” biểu tình.

 

9h10‘ – Sài Gòn, Công viên 30/4 lúc 8h:

9h20′Biểu tình đã bắt đầu. Đoàn biểu tình đang đi ngang qua cổng Công An quận Hoàn Kiếm, hướng về phía Đại Sứ Quán Trung Quốc.

9h30′ – Tin từ CTV cho biết: Đoàn đi ngang qua Ngã 4 Tràng Thi, Phủ Doãn. Đi đầu đoàn đã thấy blogger J.B Nguyễn Hữu Vinh mặc áo vàng, đội mũ cao bồi (chụp hình chớ không biểu tình).

Blogger J.B Nguyễn Hữu Vinh với nhiệm vụ phó nháy

9h40′ – Đoàn biểu tình đã đến Ngã 4 Hàng Bông, Điện Biên Phủ, có 1 vài rào chắn, lực lượng Công An phường, dân phòng không đông bằng buổi biểu tình ngày 08-07-2012, do số người tham gia biểu tình lần này đến giờ chỉ khoảng 100 người.

9h50′ – Lúc này đoàn biểu tình đang dừng tại rào chắn Điện Biên Phủ, Trần Phú.

10h00′ – Đoàn biểu tình bắt đầu quay lại hướng về phía bờ Hồ.

– Tại Vinh: Do lực lượng An dày đặc nhiều bạn trẻ bị bám đuôi nên ko thể nổ ra biểu tình.

10h15′:

10h35′ – Về tới Bờ Hồ, Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục …

10h40′ – Ngang Tượng đài Quyết tử … không rẽ vào, mà hướng tới tượng Lý Thái Tổ …

10h45′ – Tới tượng Lý Thái Tổ, chụp ảnh và hô rất to khẩu hiệu: “Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam!”. Lúc này vẫn có khoảng hơn 100 người.

11h00′ – Mọi người ra về. Tuy nhiên vẫn còn một số ở lại trả lời phỏng vấn của các nhà báo phương Tây.

Cụ Lê Hiền Đức hôm nay không phải ngồi xe lăn nữa.

11h30‘: – Hình ảnh của độc giả gửi từ Sài Gòn:

nguồn anhbasam.wordpress.com

 

*******

Bài liên quan tới bài này:

►Hôm nay là đúng 58 năm, kỷ niệm ngày chia đôi đất nước 20-7-1954

►Mục đích cầm quyền của đảng CSVN và Nhà Nước là ăn chia tài nguyên khoáng sản

 

 

Posted in Biểu Tình và Lập Hội | Leave a Comment »

►Những người bị thiến

Posted by hoangtran204 trên 21/07/2012

Một bài viết nhẹ nhàng và đặc sắc của Tưởng Năng Tiến, một người với lòng yêu nước khôn cùng.

 

Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | 1 Comment »

►Hôm nay là đúng 58 năm, kỷ niệm ngày chia đôi đất nước 20-7-1954

Posted by hoangtran204 trên 20/07/2012

Nước Việt Nam đã không may vì đã thua cộng sản hai lần qua việc ký  2 hiệp định, Hiệp Định Geneve 1954 và Hiệp Định Paris 1973.

Hiệp Định Geneve 20-7-1954 đã chia Việt Nam ra làm 2 nước. Miền Bắc theo chế độ cộng sản, và Miền Nam theo chế độ dân tự do dân chủ;  TT Ngô Đình Diệm đã từ chối không ký Hiệp định Geneve 1954. Trung Quốc đã dùng áp lực quân sự và ngoại giao giúp đảng CSVN chiếm được Miền Bắc bằng Hiệp Định Geneve 1954.

Sự giúp đỡ của TQ dành cho ông HCM và Đảng LĐVN là kết quả của cuộc đi cầu viện của ông Hồ Chí Minh vào đầu năm 1950.  Ông HCM qua Trung Quốc gặp Mao Trạch Đông và qua Liên Xô gặp Stalin vào mùa xuân 1950 để xin quân đội Trung Quốc qua VN giúp đánh Pháp, và xin vũ khí, quân trang quân dụng và lương thực.  Tình báo của Đài Loan và Pháp cho biết, vào năm 1950,  Mao đã hứa giúp ông HCM sau khi cả hai đã ký một hiệp định bí mật.

Những biểu hiện của đảng CSVN trong suốt thời gian từ 1956-2012  cho thấy hiệp định bí mật ấy là có thật. Theo đó,  ông HCM và đảng Lao Động Việt Nam (tức đảng csvn) đã hứa đền ơn cho Trung Quốc quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, và núi Lão Qua…nếu như Trung Quốc giúp ông HCM đánh Pháp, và lấy Miền Bắc 1954 và Miền Nam 1975.

Sau khi giúp ông HCM và đảng LĐVN (tức đảng CSVN) chiếm được Miền Bắc bằng thủ đoạn chính trị rất cáo già qua Hiệp Định Geneve 20-7-1954, Trung Quốc lấy công lần thứ nhất bằng cách chiếm một số đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa vào năm 1956. Để hợp pháp hóa sự công nhận về chủ quyền,  ngày 4-9-1958 Trung Quốc ra công bố về chủ quyền biển đảo, và ông HCM đã sai TT Phạm Văn Đồng ký Công Hàm 14-9-1958, nội dung là đống ý chủ quyền vùng biển đảo, và lãnh hải của Trung Quốc.  

http://www.youtube.com/watch?v=JtyVPmQl_zM   

Sau khi bắt tay với Mỹ năm 1972, TQ đã dò hỏi và biết được cuộc chiến VN sẽ kết thúc năm 1973. Trung Quốc lấy công lần thứ 2 bằng cách chiếm một số đảo khác trong quần đảo Hoàng Sa.  Hải Quân VNCH tấn công các chiến hạm của Trung Quốc và0  ngày 19-1-1974 để bảo vệ chủ quyền các hòn đảo này. (Trong khi ấy, mời các bạn đọc  Tư Liệu Lịch Sử, để thấy lập trường của đảng CSVN qua phát biểu của Lê Đức Thọ với tướng Lê Quang Hòa vào 1973.).     

Có thể nói,  Hiệp định Geneve 20-7-1954 là thành công bước đầu và quan trọng nhất trong lịch sử của đảng CSVN.  Trước đó, từ ngày thành lập đảng từ 1930 cho đến 1954, đảng CSVN phải trốn chui, trốn nhủi, và phải đổi tên rất nhiều lần, đảng hoàn toàn không có văn phòng đại diện, không có cơ sở chính danh ở bất cứ thành phố nào ở Việt Nam hay bất cứ nơi đâu. Nhưng sau hiệp định Geneve 1954, ông HCM và đảng nghiễm nhiên trở thành ông chủ của một nửa nước Việt Nam. Đó là một ‘thắng lợi’ lớn nhất, quan trọng nhất kể từ ngày thành lập đảng CS Đông Dương vào năm 1930.

Hiệp định Ba Lê 27-1-1973 là chiến thắng của cộng sản lần thứ 2, đẩy cả nước VN dưới ách độc tài và cai trị của đảng CSVN.  Hoàng Sa, Trường Sa, Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, Núi Lão Sơn, nhiều vùng ở tỉnh Móng Cái…nay nằm trong tay của Trung Quốc cũng vì đảng CSVN và ông HCM đã cầu viện Trung Quốc năm 1950.

Ôn lại lịch sử

Đảng CSVN và Nhà Nước luôn tìm cách viết lại lịch sử  bằng cách nhấn mạnh đến các hoạt động của họ vào năm 1945. Nhưng nếu ta bình tỉnh đặt câu hỏi: tại sao cuốn phim nói về ngày độc lập 2-9-1945 chỉ kéo dài có 20 giây? Ai mời Pháp trở lại Việt Nam qua Hiệp định 6-3-1946, để  rồi mượn cớ kháng chiến chống Pháp để  kêu gọi sự  hợp tác với các đảng phái quốc gia. Khi các đảng phái quốc gia hợp tác với đảng CSĐD, thì đảng sai người ban đêm  ám sát giết chết các nhà lãnh đạo của các đảng phái này, một mặt, bí mật  báo cho quân Pháp bắt các cán bộ của các đảng phái quốc gia, và mặt khác tiêu diệt các trí thức nhân sĩ như  Phạm Quỳnh, Dương Bá Trạc,… và giết các nhà lãnh đạo tôn giáo như  Huỳnh Phú Sổ, Lý Đông A, Ngô Đình Khả?

Khi nhắc lại giai đoạn lịch sử 1945, ông bà cha mẹ ta thường nói “…Việt Minh CƯỚP chính quyền vào tháng 8, năm 1945…”, họ dùng chữ CƯỚP là rất đúng. Vì trước đó, nước Việt Nam, Lào, Kampuchea đã được Nhật khuyến khích: hãy tuyên bố độc lập khỏi tay nước Pháp.

Vua Bảo Đại đã tuyên bố nước Việt Nam độc lập từ ngày 16-3-1945, và chính phủ đầu tiên của nước Việt Nam độc lập do Thủ tướng Trần Trọng Kim thành lập, và ra mắt 10 bộ trưởng vào ngày 17-4-1945, tấm hình ra mắt quốc dân đồng bào vào ngày 17-4-1945 vẫn trong sách sử. (Vì ghen tức về chuyện này, đảng và nhà nước giấu bén chuyện hội đồng chính phủ do Thủ Tướng Trần Trọng Kim đứng đầu nội các, thậm chí trong sách lịch sử dạy cho học sinh, đảng CSVN cũng không viết về tên các nhân vật và các biến cố ấy. Thay vào đó, đảng cứ tuyên truyền với dân là: nước VNDCCH do HCM thành lập, và tuyên bố độc lập vào ngày 2-9-1945. 

*Mời các bạn đọc thêm bài này

Cách Mạng Mùa Thu 1945 không hề xảy ra]

Tại sao chiến tranh Việt Nam kết thúc?

_Chiến lược của  Mỹ  ở  Việt Nam đã thay đổi khi  TT Nixon bắt tay với Trung Quốc năm 1972. Lúc ấy, Mỹ muốn dùng Trung Quốc để cầm chân 2 triệu quân đội Liên Xô phải đóng quân dọc theo biên giới  Liên Xô- Trung Quốc; việc này làm cho sức mạnh của Liên Xô bị chia đôi và yếu hẳn đi bên phía Âu Châu, và cùng lúc đẩy Liên Xô ở vào thế  nằm giữa hai gọng kềm (giữa TQ và các nước thuộc khối NATO (Tây âu và Mỹ). 

Chiến lược của Mỹ từ 1963-1972 là đem quân Mỹ vào miền Nam, và dùng miền Nam Việt Nam như một tiền đồn chống cộng. Họ cho rằng nếu mất Miền Nam, thì các nước khác như Thái Lan, Mã Lai, Indonesia… sẽ rơi vào tay cộng sản (đây gọi là học thuyết Domino). Vì sự tham dự của quân đội Mỹ ở  Việt Nam kéo dài từ 1965-1972 mà cuộc chiến gần như không có dấu hiệu kết thúc bằng biện pháp quân sự, đồng thời sự thiệt mạng và bị thương của lính Mỹ được báo chí Mỹ  thống kê và đếm hàng tuần đã làm cho dân chúng Mỹ buồn bả và mất tinh thần, và khi ra tranh cử TT năm 1968, TT Nixon đã hứa nếu đắc cử, ông sẽ rút quân đội Mỹ về nước trước khi nhiệm kỳ của ông kết thúc vào 20-1-1973…Bước ngoặc đã đến với TT Nixon khi ông và bộ tham mưu nhận ra Trung Quốc đang ve vãn muốn đi đêm với Mỹ  (Trung Quốc tự nhiên đứng ra làm trung gian, giúp Mỹ đàm phán với miền Bắc VN, và qua đó tiếp xúc và bí mật bàn bạc với Mỹ về các vấn đề khó khăn của họ…); kinh tế , tài chánh, công nghiệp và nông nghiệp của  TQ  sụp đổ từ 1966, đặc biệt nạn đói ở TQ lúc ấy đang tràn lan khắp nước, dân chúng chết hàng 20 triệu người…mọi người đều phải ăn cháo…An ninh lương thực bị đe dọa, TQ cũng muốn kết thân với Mỹ để rảnh tay khỏi giúp 2 tỷ đô la viện trợ miền Bắc Việt Nam, và dùng Mỹ như một đồng minh để thoát khỏi sự đe dọa của Liên Xô (cả hai nước cộng sản LX và TQ đã  dàn quân đánh nhau  chí chết ở biên giới vào năm 1969).

Tóm lại, khi Mỹ bắt tay được với Trung Quốc 1972, Mỹ được lợi, Trung Quốc được lợi, và chiến tranh Việt Nam đã phải kết thúc.

***

*Nhân đây, phải nhắc đến tài nhìn xa trông rộng của ông Ngô Đình Nhu. vào tháng 9- 1963, ông Nhu nói: nếu TT Ngô Đình Diệm không còn làm TT nữa, thì Miền Nam VN chỉ đứng vững được 10 năm.  Quá chính xác. Mỹ rất ghét ông Ngô Đình Nhu, vì ông Nhu quá tài giỏi.  (Mỹ luôn luôn tìm cách ép TT Diệm đẩy ông Nhu ra nước ngoài). Ông Nhu dùng Ấp Chiến Lược triệt hạ được 98% cộng sản ở miền Nam,

Phỏng vấn: Ông Cao Xuân Vỹ Kể Việc Ông Ngô Đình Nhu Bí Mật Gặp Ông Phạm Hùng Ở Khu Rừng Tánh Linh Bình Tuy

Posted in Lịch Sử | 2 Comments »

►Nổ banh càng từ năm 2009, nay mới lộ ra: Ngân Hàng coi như mất trắng 10 tỷ đô la- Báo QĐND rên siết đau thương rút ra kết luận…

Posted by hoangtran204 trên 19/07/2012

Pháo nổ rất to nhờ…những cái loa khuyếch đại, nhưng thực tế ngoài đời nó chỉ là pháo lép. 

không biết có bao nhiêu chục triệu người đã và đang ăn bả vì NGHE các lời có cánh này của các đỉnh cao trí tuệ của loài người, các bậc thánh luôn tự khen “tài lãnh đạo sáng suốt của đảng và Bộ Chính Trị”.

Các bạn hãy đọc bài phỏng vấn nổ banh càng của Phó chủ tịch uỷ ban Giám sát tài chính quốc gia như sau:

Ngày 01.07.2009Báo SGTT đăng bài phỏng vấn:

Tiến sĩ Lê Xuân Nghĩa, phó chủ tịch uỷ ban Giám sát tài chính quốc gia

Ngân hàng Việt Nam lời to trong khủng hoảng

SGTT – Một trong những điều gây ngạc nhiên lớn cho các tổ chức tài chính, các nhà nghiên cứu kinh tế trong và ngoài nước là: trong cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, hệ thống ngân hàng, định chế tài chính nước ngoài rung chuyển, tan rã, nhưng các ngân hàng Việt Nam vẫn đứng vững và thậm chí nhiều ngân hàng đạt lợi nhuận cao. Sài Gòn Tiếp Thị đã phỏng vấn tiến sĩ Lê Xuân Nghĩa, phó chủ tịch ủy ban Giám sát tài chính quốc gia về chủ đề này

Thưa ông, trong hơn một năm qua, thị trường tài chính thế giới chao đảo, hàng trăm ngân hàng, định chế tài chính lớn sụp đổ nhưng vì sao các ngân hàng Việt Nam vẫn đứng vững?

Thực tế là có thời điểm trong năm 2008, nhất là khi lạm phát tăng cao thì một số ngân hàng cũng khó khăn. Nhưng về cơ bản là hệ thống ngân hàng Việt Nam vẫn lành mạnh do không ôm phải những khoản nợ xấu, các tài sản thế chấp “độc hại” như các ngân hàng ở Mỹ, châu Âu.

Thậm chí tổng lợi nhuận toàn ngành ngân hàng Việt Nam năm 2008 là năm xảy ra khủng hoảng còn cao hơn năm 2007. Có nhiều ngân hàng còn vớ được một mớ trái phiếu chính phủ bán tháo ở các nước mà lãi suất chiết khấu lên tới 25%, thời hạn thanh toán thì ngắn. Số đó cũng 3 – 4 tỉ USD chứ không phải ít. Quá ngon. Mà họ bán tháo suốt cả năm 2008, cả quý 1 năm nay và bây giờ vẫn còn. Số trái phiếu mà các ngân hàng đã mua lên đến 3 – 4 tỉ USD chứ ít đâu. Đó thực sự là cơ hội lớn.

[3 năm sau, báo cáo này từ hồi 31-3-2012, nhưng hơn 3 tháng sau, mới đưa ra cho công luận hay!]

Ngày 12-7-2012, Báo Mới đăng tin tài chánh như sau

Ngân Hàng Nhà Nước: Nợ xấu ngân hàng vượt 202 ngàn tỷ đồng 

Nợ xấu của hệ thống ngân hàng đến cuối tháng 3/2012 là hơn 202 ngàn tỷ đồng, chiếm 8,6% tổng dư nợ cấp tín dụng, theo số liệu Ngân hàng Nhà nước công bố chiều 12/7, nhằm “chốt” lại con số nợ xấu trong hệ thống tài chính.

Theo ông Nguyễn Hữu Nghĩa – Quyền chánh thanh tra giám sát ngân hàng của Cơ quan thanh tra giám sát Ngân hàng Nhà nước (NHNN), đến ngày 31/5/2012 nợ xấu theo các tổ chức tín dụng (TCTD) báo cáo là khoảng 117,7 ngàn tỷ đồng, chiếm 4,47% so với tổng dư nợ tín dụng toàn hệ thống.

Thế nhưng theo kết quả giám sát của Cơ quan Thanh tra, giám sát ngân hàng đối với gần 1,01 triệu khách hàng vay được chọn của 57 TCTD chiếm tới 90,1% tổng dư nợ của các TCTD này, thì đến 31/3/2012 nợ xấu của các TCTD là hơn 202 ngàn tỷ đồng, tương đương 8,6% tổng dư nợ cấp tín dụng.

Các bài liên quan tới bài này:

Nợ  Công, Nợ nhà nước, Nợ Doanh Nghiệp

——–

Ngày 15-7-2012, Báo QĐND  rút ra kết luận như sau: “Phải có cơ chế để khống chế quyền lực. Mà cơ chế để khống chế quyền lực có hiệu quả nhất là thực hiện dân chủ, công khai, minh bạch để người dân có quyền giám sát hoạt động của các cơ quan công quyền, giám sát đạo đức, lối sống của cán bộ, đảng viên.

Cơ chế của nhà nước hiện nay là XHCN, là cơ chế cộng sản. Quyền lực ở đây là quyền lực của đảng, của nhà nước. Tác giả cho rằng “cơ chế để khống chế quyền lực” là cơ chế dân chủ. Hay nói nôm na là “phải có cơ chế dân chủ, minh bạch, công khai để khống chế quyền lực của đảng, của nhà nước”

Nhưng chớ vội tin nha các bạn.  Khi nào các bạn ăn cháo lú, thì nhớ đọc lại bài này này để giữ mạng sống và gia đình khỏi tan nát ►Tâm tình cùng Đại sứ.

Làm thất bại chiến lược “diễn biến hòa bình”

Từ “lợi ích nhóm” đến “tự diễn biến”

Tuy vẫn chưa được giải nghĩa trong Từ điển tiếng Việt, nhưng “lợi ích nhóm” nay đã trở thành cụm từ quen thuộc chỉ một bộ phận những người có chung lợi ích tác động đến cơ quan, người có quyền ra những quyết định theo hướng có lợi cho họ – nó đi ngược lại với lợi ích của tập thể.

Lợi ích nhóm ở nước ta có quy mô hết sức đa dạng, nhỏ thì người này với người kia, bộ phận này với bộ phận kia, lớn thì ngành này với ngành khác liên kết với nhau “lách luật” làm méo mó, bẻ cong đường lối, chính sách của Đảng để trục lợi. Đây chính là một hình thức tham nhũng tập thể, được biểu hiện dưới nhiều dạng vẻ khác nhau như báo cáo không trung thực, chạy dự án, chạy chức, chạy quyền, chạy chính sách… Khi đạt được lợi ích riêng của cá nhân, của bộ phận thì lợi ích chung, của đất nước, của nhân dân bị xâm hại. Thế mới có chuyện doanh thu của doanh nghiệp lỗ, lương vẫn cao, thưởng vẫn lớn. Những ngày vừa qua, thanh tra công bố số nợ xấu của toàn hệ thống ngân hàng lên tới 202 nghìn tỷ đồng (8,6%), con số đó cao gần gấp đôi so với con số do các ngân hàng thương mại báo cáo trước đó. Vì sao lại báo cáo thấp hơn con số thực? Báo cáo thấp để vẫn được hưởng lương cao, vẫn thưởng và giảm bớt được quỹ dự phòng rủi ro. Thanh tra còn cho biết, nợ xấu ngoài nguyên nhân khách quan do khủng hoảng kinh tế trên quy mô toàn cầu, còn do ngân hàng đổ tiền vào bất động sản, chứng khoán, mà không ít trong số đó chính là doanh nghiệp sân sau của các ngân hàng… Nghĩa là, cũng xuất phát từ lợi ích nhóm.

Lợi ích nhóm làm rối loạn, gây thất thoát nền kinh tế đất nước thì đã quá rõ, ai cũng có thể nhìn thấy, nhưng hậu quả nghiêm trọng hơn, lớn hơn không dễ nhìn thấy của “lợi ích nhóm” còn là nguy cơ thúc đẩy “tự diễn biến” trong nội bộ. Phải chăng, do tiên lượng được “sức công phá” của lợi ích nhóm mà cả hai Nghị quyết Trung ương 3, 4 (khóa XI) về các vấn đề tái cấu trúc nền kinh tế và xây dựng Đảng, Đảng ta đều cảnh báo nguy cơ dẫn đến “tự diễn biến” từ lợi ích nhóm, từ tư duy nhiệm kỳ, từ những tính toán cục bộ.

Do vun vén cá nhân, lại thiếu tu dưỡng rèn luyện, một bộ phận cán bộ đảng viên đã đặt lợi ích của cá nhân lên trên lợi ích của tập thể, lợi dụng chức vụ, quyền hạn mà Đảng, Nhà nước, nhân dân tin tưởng giao cho để tham ô, tham nhũng dưới nhiều hình thức, trong đó có hình thức thông qua lợi ích nhóm. Họ không chỉ làm hoen ố truyền thống vẻ vang của Đảng, làm mất niềm tin của nhân dân, mà còn tiếp sức cho các thế lực thù địch thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình” lật đổ chế độ từ bên trong.

Một thực tế là lợi ích nhóm càng phát triển, càng mang lại lợi ích cá nhân cho một số người thì càng khoét sâu sự mất công bằng trong xã hội; càng khuyến khích lối sống không lành mạnh trong xã hội, bóp nghẹt dân chủ, nội bộ nghi kỵ lẫn nhau và khoảng cách giàu – nghèo trong xã hội càng doãng ra. Đó là những điều đi ngược lại với mục tiêu lý tưởng của Đảng. Đảng chiến đấu hy sinh trước hết và trên hết vì lợi ích của quốc gia dân tộc, lợi ích của nhân dân. Cũng từ mục tiêu cao cả đó mà Đảng được nhân dân tin tưởng, ủng hộ. Nếu lợi ích nhóm và các biểu hiện suy thoái về tư tưởng, đạo đức, lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên không được ngăn chặn thì nguy cơ dẫn đến sụp đổ chế độ là điều có thật.

Thực trạng đó, hơn lúc nào hết đòi hỏi Đảng ta phải kiên quyết, hành động để ngăn chặn, đẩy lùi, tiến tới xóa bỏ lợi ích nhóm như tinh thần của Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) về xây dựng Đảng đã đề ra. Phải thấy rằng trong lúc này chống lợi ích nhóm chính là chống nguy cơ “tự diễn biến”.

Xóa bỏ lợi ích nhóm cũng như cuộc chiến chống tham nhũng, lãng phí đều phải rất coi trọng công tác tuyên truyền, giáo dục, nâng cao phẩm chất, đạo đức của đội ngũ cán bộ, đảng viên, nhưng quan trọng không kém nữa là Nhà nước, Chính phủ phải đề ra được những cơ chế, chính sách phù hợp, “bịt” được những kẽ hở không để “lợi ích nhóm” có đất để nảy nở, sinh sôi. Phải có cơ chế để khống chế quyền lực. Mà cơ chế để khống chế quyền lực có hiệu quả nhất là thực hiện dân chủ, công khai, minh bạch để người dân có quyền giám sát hoạt động của các cơ quan công quyền, giám sát đạo đức, lối sống của cán bộ, đảng viên.

Đồng thời phải chấn chỉnh ngay công tác cán bộ, phải chọn được những cán bộ thực sự có đức, có tài bố trí vào những vị trí then chốt có quyền ban hành, quyết định công tác tổ chức, quyết định chính sách… Cơ quan, người ban hành các quyết định, các chính sách phải vượt qua được chính mình, phải coi lợi ích toàn cục, lợi ích lâu dài của nhân dân của đất nước là “tối thượng”. Trong thực tế, không phải không có những tổ chức, những cán bộ cố tình kéo chậm sự hoàn thiện của cơ chế, chính sách để lợi dụng. Kéo dài quy hoạch một khu phố, một con đường, một trường học; thay đi, đổi lại một quyết định nhằm tạo ra khoảng trống cho những kẻ cơ hội lách vào. Nghiêm trọng hơn thậm chí nhóm lợi ích lại thắng thế trong những quyết định cụ thể, làm cho lợi ích chung bị xâm hại, mà không bị xử lý kỷ luật.

Thúc đẩy cổ phần hóa doanh nghiệp, bỏ hẳn cơ chế “xin-cho” và tạo nên môi trường cạnh tranh lành mạnh, bình đẳng giữa các doanh nghiệp trong các thành phần kinh tế…

Để xóa bỏ lợi ích nhóm, suy cho cùng là phải hiểu đúng và thực hiện triệt để lời dạy của Bác Hồ “Dĩ công, vi thượng”. Muốn ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng, chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trước hết là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp, phải triển khai thật thiết thực, hiệu quả Nghị quyết 4 về xây dựng Đảng và Chỉ thị 03 của BCT về “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, vừa củng cố niềm tin của nhân dân đối với cán bộ, đảng viên, vừa góp phần quan trọng chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, xây dựng Đảng ta ngày càng trong sạch, vững mạnh, xứng đáng là Đảng cầm quyền lãnh đạo toàn dân thực hiện thắng lợi mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, xây dựng thành công một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh ./.

Huy Thiêm

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »

►Tranh Chấp Hoàng Sa và Trường Sa giữa VN và TQ rất khác nhau: bên có chủ quyền thì hờ hững, còn bên kia không được nước nào ủng hộ thì lại rất tích cực

Posted by hoangtran204 trên 18/07/2012

Trần Hoàng

Cách đưa tin tức cho dân chúng biết về chủ quyền của Hoàng Sa và Trường Sa giữa VN và TQ rất khác nhau: bên có chứng cớ về chủ quyền thì hờ hững, còn bên kia không được nước nào ủng hộ thì lại rất tích cực – Vì sao?

Trong khi các chứng liệu lịch sử về bản đồ cổ của Trung Quốc, bản đồ cổ của Việt Nam, các tài liệu lịch sử của nhà Nguyễn, các hiệp ước trước 1945 liên quan tới HS và TS, và hội nghị San Francisco về luật biển 1951 đều cho thấy rằng quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. 

(Trong bản đồ của Trung Quốc không hề có Trường Sa, Hoàng Sa) (1904)

(Bản đồ Tây Phương từ năm 1525 đều công nhận Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam)[xem cuối trang này]

Đặc biệt tại hội nghị về Luật Biển tại San Francisco năm 1951, thủ tướng Trần Văn Hữu của VNCH đã tuyên bố, trước sự hiện diện của Trung Quốc và 151 nước,  rằng: Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của VN. Lời tuyên bố này đã không bị một quốc gia nào phản đối. 

Nhưng tất cả các bằng chứng lịch sử, địa lý, chính trị thế giới đều không có ý nghĩa gì hết VÌ chính đảng CSVN và Nhà Nước đã và đang KHÔNG muốn nhắc đến vấn đề chủ quyền của quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa (trải dài trên 3 triệu km mét vuông) này nữa. TẠI SAO?  

Chiến tranh Việt Nam do đảng CSVN và Nhà Nước khởi động kéo dài 21 năm, từ 1954-1975, đã làm cho Việt Nam bị chia cắt và  suy yếu, chủ quyền về Hoàng Sa và Trường Sa đã và đang bị nhiều nước nhảy vào tranh chấp kể từ 1956.

Hiện nay, trong lúc TQ ra sức tuyên truyền cho dân chúng họ biết là HS và TS thuộc chủ quyền của TQ, và đang bị Việt Nam tranh chấp chiếm đóng…thì phía Đảng CSVN và Nhà Nước Việt Nam ra lệnh cho công an bắt tất cả những ai biểu tình, hoặc mặt áo có chữ HS-TS là của Việt Nam. Thế là nghĩa lý gì? 

Vì sao đảng va` Nhà Nước VN có thái độ CHẤP NHẬN rằng Hoàng Sa à Trường Sa thuộc chủ quền TQ?

Phải có một hiệp ước bí mật nào đó giữa 2 đảng CS 

Phải  có một bí mật nào đó được che dấu,  và  cả hai đảng CSVN và đảng CSTQ đều biết, nhưng cả hai đều không dám công bố, vì mỗi bên đều mắc phải những lỗi lầm trầm trọng, và nếu công bố thì sẽ bất lợi cho cả 2 đảng

Ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã dùng Hoàng Sa và Trường Sa như một món hàng để trao đổi lấy vũ khí và sự hậu thuẩn của Trung Quốc vào năm 1950.  Rất nhiều nguồn tin nói về  chuyến đi TQ 1950 xin cầu viện của  ông HCM, dịp này ông cũng  qua Liên Xô gặp Staline xin giúp đỡ, nhưng Liên Xô ủy thác mọi chuyện cho Trung Quốc.

Năm 1950,  TQ cung cấp khí giới nhân sự quân dụng cho đảng CSVN (đảng LĐVN) đánh chiếm Điện Biên Phủ 1954 để lấy công, và từ đó làm bàn đạp để TQ hổ trợ k Hiệp Định Genee 1954 chia đôi đất nước.

Sau Hiệp định 20-7-1954, đảng CSVN từ một tổ chức tay trắng, không có dân, không có lãnh thổ, thậm chí không có cả 1  văn phòng liên lạc (đặt ỏ bất cứ tỉnh thành nào ở VN), đã nghiễm nhiên trở thành sở hữu chủ một nửa nước, tức Miền Bắc .

Hiệp ước bí mật giữa 2 đảng CSVN và đảng CSTQ vào mùa Xuân năm 1950, khi ông HCM đi qua cầu viện ngoại bang TQ  và Liên Xô, để nhờ hai nước này hổ trợ chiếm Việt Nam và các nước Cambodiav à Lào để thành lập một liên bang Đông Dương như tên gọi của đảng CSVN vào lúc thành lập 1932 là đảng CS Đông Dương….

Chuyến đi cầu  viện 1950 là khởi đầu cho việc mất Hoàng Sa và Trường Sa,  và kế đó là chiến tranh VN kéo dài 21 năm.

Trông người mà ngẫm đến ta

Ngày 13.07.2012

SGTT.VN – Cuối tháng 6 vừa qua, tôi được mời tham dự hội thảo với chủ đề “Củng cố và phát triển mạng lưới đô thị Đông Nam Á” với sự tham gia của các nhà khoa học và các nhà quản lý đại diện cho tất cả các thành phố lớn của ASEAN.

 

Những tiết học và chương trình giáo dục thế này cần phải “phủ sóng” với tần suất cao hơn. 

Sau phần khai mạc, một chuyện bất ngờ đã xảy ngoài chương trình nghị sự. Đó là khi GS Tereso Tullaos, một nhà khoa học nổi tiếng của Philippines, lên diễn đàn đọc thư của một số nhà trí thức và người dân Việt Nam gửi Tổng thống Philippines và đại sứ Philippines tại Việt Nam phản đối Trung Quốc lấn chiếm bãi cạn Scarborough và bày tỏ tình cảm ủng hộ Chính phủ Philippines.

GS Tullaos vừa đọc thư vừa rơi nước mắt. Ngoài việc nhờ tôi chuyển lời cám ơn vì bức thư, ông đã lớn tiếng đặt câu hỏi tại sao khi Philippines gặp nguy khốn chỉ có Việt Nam và Philippines bày tỏ thái độ kiên quyết phản đối đường chín khúc, trong khi các nước khác trong khối Asean giữ thái độ yên lặng hoặc trung lập. Câu hỏi của GS Tullaos làm cho không khí hội thảo chùng xuống và có phần nặng nề, làm cho nhiều người ngượng ngùng nhìn xuống đất, nhưng nó đã phản ánh một thực tế, Asean chưa phải là một cộng đồng mạnh, thống nhất cao. Một số nước không có biển cho rằng đó không phải là việc của họ, một số khác vì lợi ích kinh tế nên đã không bày tỏ thái độ, một số khác nữa lừng khừng vì thiếu thông tin, trong khi làn sóng tuyên truyền của Trung Quốc quá mạnh mẽ.

Người dân yêu đất nước, người dân phẫn nộ trước sự lộng hành, lộng ngôn của Trung Quốc, nhưng tình cảm máu thịt đó không thể chỉ xuất phát từ trái tim mà cần phải được nuôi dưỡng bằng sự thật chân lý, bằng kiến thức và sự hiểu biết.

Trong vài tháng gần đây, nếu ai đến Trung Quốc hay có điều kiện xem báo chí, các chương trình trên truyền hình, radio của Trung Quốc phát đi bằng nhiều thứ tiếng khác nhau mới thấy Trung Quốc đang huy động có chủ đích toàn bộ sức mạnh của bộ máy truyền thông đại chúng với tần số, tần suất rất cao, dày đặc, phủ sóng rộng khắp để tuyên truyền về chủ quyền biển đảo của Trung Quốc.

Thậm chí, nội dung này được mang vào cả trong các diễn đàn quốc tế, trong chương trình giảng dạy cho học sinh, sinh viên.

Các học giả nổi tiếng của Trung Quốc hàng đêm lên truyền hình tung ra các luận điệu, trưng ra các bằng chứng lịch sử (văn bản, bản đồ, đồ cổ, hình ảnh) để nói rằng Biển Đông là của họ, đường chín khúc là phải đạo.

Họ đã đạt được mục đích. Bằng chứng là hầu hết người Trung Quốc lục địa và người Trung Quốc hải ngoại đều hiểu rằng những gì Việt Nam, Philippines đang làm là không “phải đạo”, là “phi nghĩa” và chuẩn bị gây hấn với Trung Quốc. Hơn nữa, Việt Nam và Philippines còn đang mở cửa mời Mỹ quay trở lại châu Á để chà đạp lên các giá trị văn hoá, đạo đức truyền thống.

Nhà cầm quyền Trung Quốc thành công trong chiến dịch tuyên truyền không chỉ với người bình dân mà cả với giới trí thức và phần nào thành công trên trường quốc tế. Cách đây mấy ngày, tôi báo cáo chuyên đề khoa học cho tám nghiên cứu sinh của Mỹ đến từ trường đại học California và nhận thấy họ hiểu quá sai lệch về những gì đang diễn ra ở khu vực Biển Đông.

Có một thực tế không phủ nhận được là truyền thông về vấn đề Biển Đông của ta rất yếu ớt. Rõ ràng chúng ta có chính nghĩa, có rất nhiều bằng chứng về lịch sử, địa lý, dân số và pháp lý về Hoàng Sa, Trường Sa, nhưng thử hỏi bao nhiêu người dân được nghe, được thấy nó trên báo chí và đặc biệt là trên truyền hình?

Người dân yêu đất nước, người dân phẫn nộ trước sự lộng hành, lộng ngôn của Trung Quốc, nhưng tình cảm máu thịt đó không thể chỉ xuất phát từ trái tim mà cần phải được nuôi dưỡng bằng sự thật chân lý, bằng kiến thức và sự hiểu biết. Ngay cả các trí thức Việt Nam nếu không được trang bị những kiến thức như thế rất khó nói trong các hội nghị, hội thảo quốc tế.

Thật tiếc là những thông tin tối cần thiết như thế lại không được trình bày ngọn ngành hàng đêm trên truyền hình quốc gia (không phải như là một điểm tin hay một thông báo ngắn gọn). Lẽ nào vì thời gian phát sóng một giờ quá đắt, lẽ nào các nhà khoa học của chúng ta không tự tin và không đủ kiến thức?…(*)

Bối cảnh quốc tế hiện nay cho thấy, đã đến lúc và không thể muộn hơn phải đẩy mạnh chiến lược truyền thông quốc gia và quốc tế một cách bài bản để toàn thế giới biết sự thật, từ đó tìm được sự quan tâm ủng hộ của những người có lương tri. Song song đó là việc giao nhiệm vụ cho các trường đại học, các học giả, các bộ ngành có trách nhiệm mang những thông tin này chuyển ra thế giới qua các kênh thông tin khác nhau. Và hơn hết, cần công bố cho toàn dân biết một cách tường tận và khoa học về Biển Đông. Đó chính là cách nuôi dưỡng tình yêu tổ quốc một cách có lý trí, chứ không đơn thuần chỉ xuất phát từ tình cảm.

TS Nguyễn Minh Hoà

—–

Lời của Trần Hoàng:

*700 tờ báo, tất cả các đài truyền thanh và truyền hình thuộc quyền sở hữu của đảng và nhà nước. Quyền cho báo chí và đài truyền hình đăng tin gì là của đảng, của ban Tuyên Giáo Trung Ương và 14 ủy viên Bộ Chính Trị. Khi bọn này không ra lệnh, không lên tiếng phản đối Trung Quốc, thì báo và đài im thin thít, không dám làm gì hết. Báo và đài truyền thanh truyền hình không bao giờ loan tin về Hoàng Sa và Trường Sa, về các vụ Trung Quốc bắt nạt ngư dân VN… chứng tỏ Đảng và Nhà Nước cùng 1 phe với Trung Quốc. Đó là trên lãnh vực truyền thông. Còn thực tế thì những việc làm cụ thể của Đảng và Nhà Nước như sau càng chứng tỏ chúng là cùng một bọn với TQ:

Khi Trung Quốc chiếm Hoàng Sa lần đầu 1956, thì đảng và nhà nước viết công hàm – thủ tướng Phạm Văn Đồng ký- nội dung thừa nhận các vùng lãnh hải liên quan thuộc về Trung Quốc. Đảng và nhà nước lo như thế đó!

Khi Trung Quốc chiếm Hoàng Sa 1974, đảng và nhà nước nói là: Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa  giùm cho ta!Thế mới kinh dị. (mời các bạn đọc bài này, (đoạn tướng Ngô Du, tướng Lê Quang Hòa, và Lê Đức Thọ) Tư Liệu Lịch Sử)

Khi Trung Quốc chiếm quần đảo Trường Sa 1988 và bắn chết 64 bộ đội hải quân (phim hải quân TQ bắn 64 bộ đội hải quân VN), đảng và nhà nước giấu nhẹm chuyện này (20 năm sau, sau khi TQ tung phim này ra trên mạng internet, dân chúng VN mới biết) và nay đảng và nhà nước vẫn nói là để họ lo đấu tranh ngoại giao và chính trị với TQ để đòi lại. Nhưng hơn 20 năm trôi qua, kết quả của chuyện đấu tranh với TQ đến đâu rồi và như thế nào? 

Khi quân Trung Quốc bắt giam, đánh đập, bỏ tù, bắn giết,  và đòi tiền chuộc hàng trăm thuyền và hàng 500-600 ngư dân Việt Nam đang đánh bắt cá quanh quần đảo Hoàng Sa (như cha ông của họ vẫn đánh cá từ hơn 60-70 năm nay), đảng và nhà nước nói với dân là đừng phản đối, đừng biểu tình, có đảng và nhà nước lo.

Nhưng thực tế, Đảng và Nhà Nước có lo được gì không? Có dám công khai lên tiếng phản đổi Trung Quốc trên báo chí và đài truyền hình không? Có dám yêu cầu Trung Quốc thả ngư dân không? Cuối cùng, gia đình ngư dân phải nộp tiền chuộc người, chuộc tàu thuyền.  Chuyện bắt bớ đánh đập, bắn giết ngư dân, giam thuyền và đòi tiền chuộc đã  xảy ra từ lâu, và hiện vẫn tái diễn hàng năm nên không thể che dấu, cứ một vài tháng thì lại có tin này trên báo chí vài tuần. Thế Đảng và Nhà Nước lo như thế nào? Đảng và Nhà Nước đấu tranh chính trị và ngoại giao với Trung Quốc về chuyện Hoàng Sa và Trường Sa có kết quả đến đâu rồi? Chuyện này kéo dài 56 năm rồi.

Và bây giờ, khi Trung Quốc kéo tàu khoang dầu vào khu vực Hoàng Sa, chia lô và công khai gọi thầu bán 9 lô dầu khí nằm trong lãnh hải VN, đảng và nhà nước vẫn nói là để họ LO, dân chúng không nên biểu tình chọc giận Trung Quốc, chúng ta sống bên một nước lớn phải nhịn…Đảng và Nhà nước lo như thế ấy.

Các bài liên quan

►Trung Quốc vào khai thác dầu khí ở Biển Đông…

Biển Đông- Hoàng Sa và Trường Sa

Phụ lục:

*. Công Hàm 14-9-1958 do TT Phạm Văn Đồng ký  http://www.youtube.com/watch?v=JtyVPmQl_zM

*. Nhấp chuột vào hình của bản công hàm để đọc.

http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BA%A1m_V%C4%83n_%C4%90%E1%BB%93ng

Công hàm Phạm Văn Đồng được một Việt Kiều ở Pháp công bố lên mạng internet vào năm 2000 sau khi Trung Quốc công khai đưa lên mạng. Từ ấy cho đến năm 2011, Đảng và Nhà Nước Việt Nam tìm đủ cách không cho báo chí đài phổ biến bức công hàm này. Khi mạng internet trở nên phổ biến và có hàng triệu người VN trong nước dùng vào năm 2005,  các blogger VN truyền nhau đọc bản công hàm này qua email và post trên blog của họ. Đảng và Nhà Nước mượn tay công an phá sập tất cả cá website nào có đăng về đề tài này. Nhưng, khi hàng ngàn blogger đăng bản công hàm này trên 360.yahoo. blog của họ  vào các năm 2006-2010, thì đảng và nhà nước biết răng không còn có thể ngăn chận được nữa. Thế là có bài báo này ra đời trên tờ Tuần Việt Nam.

Thế nhưng, bài báo này phải đương đầu với câu hỏi: Trong trường hợp nào mà Công Hàm do TT Phạm Văn Đồng ký 14-9-1958 ra đời? Trả lời: công hàm này không đứng riêng rẻ một mình, mà công hàm này để trả lời một bản công bố của Trung Quốc gởi đến VN vào ngày 4-9-1958, nội dụng bản công bố này các bạn có thể nghe và đọc được ở video youtube (post ở phía trên). Sau khi có bản công bố này thì 10 ngày sau, Đảng và Nhà Nước ban hành công hàm 14-9-1958. Vì vậy, bản công bố của TQ và Công Hàm 1958 của đảng và Nhà Nước đi đôi với nhau.

Có bạn lại hỏi: tại sao TQ đưa ra bản công bố này vào năm 1958, sau khi đem quân qua chiếm giữ một vài đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa vào năm 1956. Mời các bạn đọc các bài khác về chiến tranh VN trong blog của Trần Hoàng.

(Khi quân TQ mom men chiếm HS năm 1956, đoàn quân và ngư phủ TQ đã bị quân đội VNCH bắt giữ nhiều lần dưới thời TT Diệm và đã trảo trả cho Trung Quốc cùng năm ấy và nhiều lần khác vào năm 1959. Cần ghi nhận là quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa có hàng trăm hòn đảo và bãi đá ngầm, và phân bố trên diện tích rộng trên 2 triệu km vuông, nên rất khó tuần tra vào thời điểm 1954-1963, thời TT Ngô Đình Diệm).

         ****

Thấy gì qua những phát ngôn?

27-7-2012

DCVOnline: Trong lúc lãnh đạo Phi Luật Tân cất tiếng nói dõng dạc, phản đối hành động xâm lăng của Trung Quốc ở biển Nam Hải, thì trong khi đó, tại Việt Nam, các ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng – tất cả đều là ủy viên Bộ chính trị của đảng duy nhất đang cầm quyền – ở đâu trong lúc này?, theo Mẹ Nấm. 

DCVOnline trân trọng kính mời bạn đọc theo dõi bài viết rất thú vị “Thấy gì qua những phát ngôn” này, đã được đăng trên chính blog của Mẹ Nấm ngày 26 tháng Bảy mới đây.

Tháng 7 thành phố “Tam Sa” chính thức “ra đời” bởi mẹ mìn Trung Quốc, đánh dấu một mốc điểm lịch sử quan trọng cho tiến trình từng bước xâm chiếm Việt Nam trong chiến lược bành trướng của bá quyền phương bắc.

Chính sách phải và chỉ được để cho “đảng và nhà nước lo” đã lưu lại những dấu ấn của con mộc “made in China” tại Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, một vùng diện tích bằng tỉnh Thái Bình ở biên giới Việt Trung và bây giờ là Hoàng Sa – Trường Sa với bảng hiệu mới trương: Tam Sa.

Sự “bức sinh” của Tam Sa như là một hình thức “bức tử” Hoàng Sa – Trường Sa một cách chính thức, người ta thấy gì về phản ứng ở tầm lãnh đạo quốc gia? Và từ đó thấy gì ở bản chất qua những phản ứng này?

Ngày 19/7, Quân ủy Trung ương Trung Quốc chính thức quyết định thành lập “Cơ quan chỉ huy quân sự” của cái gọi là “thành phố Tam Sa”, đặt căn cứ trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa, và việc ngày 21/7 Trung Quốc tổ chức bầu cử đại biểu Đại hội đại biểu Nhân dân khóa I của cái gọi là “thành phố Tam Sa”.

Đảng và Nhà nước Việt Nam đã “lo” gì trước hành động chính thức xâm lược này?

Đảng thì hoàn toàn im lặng mặc dù mọi hiệp ước ký kết giữa hai quốc gia đều do ông Tổng bí thư của đảng đặt viết ký.

Nhà nước thì phải đợi đến 5 ngày sau, 24/7, mới có động thái. Và động thái ấy không gì khác hơn là phản đối.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam – ông Lương Thanh Nghị ra tuyên bố:

“Những hoạt động này của Trung Quốc trái ngược với nhận thức chung của Lãnh đạo cấp cao hai nước, vi phạm Thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc ký tháng 10/2011, đi ngược lại tinh thần Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông ký năm 2002 giữa ASEAN và Trung Quốc, làm cho tình hình Biển Đông thêm phức tạp”.

Cùng ngày, Chủ tịch Thành phố Đà Nẵng Văn Hữu Chiến và Chủ tịch tỉnh Khánh Hòa Nguyễn Chiến Thắng cùng ra tuyên bố phản đối những hành động trên của Trung Quốc. Đà Nẵng và Khánh Hòa là các địa phương có nhiệm vụ quản lý các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam:

“Chính quyền và nhân dân Thành phố Đà Nẵng và tỉnh Khánh Hòa một lần nữa hết sức lo ngại và bất bình. Những hành động sai trái của Trung Quốc không làm thay đổi thực tế hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là bộ phận không tách rời của lãnh thổ Việt Nam”.

(Theo VNExpress)

Trong khi đó, tại Philippines trước hành động xâm lược leo thang của Trung Quốc tại khu vực bãi cạn Scarbourough, tổng thống Benigno Aquino – chứ không phải một nhân viên nào của Bộ ngoại giao – nhấn mạnh:

“Đây không phải là lúc nói về một cuộc chiến. Đây không phải là lúc nói về sự bắt nạt. Đây là lúc nói về việc đạt được hòa bình. Đây là lúc nhìn nhận khả năng của chúng ta để bảo vệ chính mình.” (This is not about picking a fight. This is not about bullying. This is about attaining peace. This is about our capability to defend ourselves).

“Nhưng nếu có ai đó vào sân nhà anh và nói với anh rằng đó là của sân của họ thì anh có đồng ý không? Nếu chúng ta từ bỏ những gì lẽ ra thuộc về chúng ta liệu có đúng không?” (But if someone entered your yard (territory) and told you he owned it, would you agree? Would it be right to give away that which is rightfully ours?)

“Tôi không nghĩ rằng có gì quá đáng khi yêu cầu quyền của chúng tôi phải được tôn trọng, cũng như chúng tôi tôn trọng quyền của họ với vị thế là một quốc gia láng giềng trong một thế giới mà chúng ta cần chia sẻ.” (I do not think it exccessive to ask our right be respected, just as we respect their rights as a fellow nation in a world we need to share)

Đó là lời người lãnh đạo của Philippines.

Trong khi đó, tại Việt Nam, các ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng – tất cả đều là ủy viên Bộ chính trị của đảng duy nhất đang cầm quyền – ở đâu trong lúc này?

Trước những động thái ngày càng gây hấn của Trung Quốc, nhà nước Việt Nam, chỉ qua vai trò của một người phát ngôn đang để cho cả thế giới thấy rõ phương thức bảo vệ lãnh thổ, và danh dự của quốc gia ở Việt Nam là cách phát đi phát lại đoạn băng rè được thâu sẵn từ năm 2007 cho đến nay.

Không có thêm động thái nào mới có tính chất quyết tâm khẳng định chủ quyền từ phía các lãnh đạo cao cấp Việt Nam.

Họ mắc nghẹn cái gì mà không nói nên lời?

Mất Hoàng Sa, mất Trường Sa, đâu phải chỉ có hai ông chủ tịch thành phố Đà Nẵng và chủ tịch tỉnh Khánh Hòa chịu đau, chịu nhục?Trước tình hình căng thẳng trên biển Đông, cùng với câu “trấn an” lòng dân bất hủ “mọi việc đã có đảng và nhà nước lo”, các nhà lãnh đạo Việt Nam hình như muốn chứng minh cho cả thế giới thấy khả năng chịu nhục của mình đã đạt đến cấp độ cao.
Và trên thực tế, bỏ qua các hành vi xâm chiếm leo thang của Trung Quốc từ năm 2007 cho đến nay, phiên tòa kín xét xử ba bloggers, các thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải), AnhbaSG (Phan Thanh Hải), Tạ Phong Tần – những người đã từng tham gia biểu tình chống Trung Quốc, có những bài viết mạnh mẽ về chủ quyền biển đảo Việt Nam đầu tiên – dự kiến sẽ diễn ra vào ngày 07/08/2012 sắp tới đây, như một minh chứng hùng hồn rằng: chỉ có người dân Việt Nam phản đối chính sách bành trướng bá quyền của Trung Quốc, còn chính phủ Việt Nam thì không.
2007 – 2012, 5 năm, không quá ngắn, cũng chẳng quá dài, với nhiều chuyến thăm viếng cả ngoại giao lẫn công vụ chính thức, với nhiều văn kiện được ký kết, trong đó, gần nhất là văn kiện Thỏa thuận những Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển năm 2011 căn cứ vào những nhận thức chung mà Lãnh đạo Việt Nam và Trung Quốc đã đạt được trong vấn đề trên biển, trên cơ sở “Thỏa thuận nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề biên giới lãnh thổ giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” năm 1993 thì kết quả cuối cùng là thành phố Tam Sa đã được thành lập, và phiên họp đầu tiên đã diễn ra tại đảo Vĩnh Hưng, tức đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.
Dẫu biết rằng mọi sự so sánh chỉ là khập khiễng, nhưng hãy thử ngẫm lại lời Tổng thống Philippines, ông Benigno Aquino trong thông điệp liên bang đọc trước quốc hội khi kêu gọi toàn dân hãy đoàn kết cùng với những nỗ lực của chính phủ để giải quyết tranh chấp lãnh thổ một cách hòa bình: “Không thể cho đi những gì hợp pháp thuộc về chúng ta. Vì vậy, tôi kêu gọi sự đoàn kết từ người dân về vấn đề này. Chúng ta hãy có chung một tiếng nói” để có thể thấy rõ hơn vị thế và vai trò cùng trách nhiệm của những người lãnh đạo Việt Nam. Họ có đi chung một con tàu với dân tộc này trong việc bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ hay không?  Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Biên giới Việt Trung, Hoàng Sa, Trường Sa là câu trả lời. Những bản án, những cú đạp, cái đấm vào mặt nhân dân, những hàng rào người quanh nhà lẫn những những hàng rào song sắt với áo xanh lá cây, áo vàng, lẫn áo xanh da trời ngăn chận người dân thể hiện lòng yêu nước, khẳng định chủ quyền và phản đối Trung Quốc xâm lược là câu trả lời.Những Đại hội đại biểu toàn quốc hội hữu nghị VN-TQ, những cuộc thi Tiếng hát hữu nghị Việt-Trung là câu trả lời.Và sự im lặng của những người đang nắm quyền lãnh đạo cao nhất nước trước sự việc Tam Sa là câu trả lời.

DCVOnline


Nguồn:

(1Thấy gì qua những phát ngôn? Blogger Mẹ Nấm, 26 tháng Bảy năm 2012
————————————————————————————————–

Bản đồ Tây Phương từ năm 1525 đều công nhận Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam

Có thể nói, từ trước đến nay, ở VN, khó có ai có được bộ sưu tập bản đồ cổ đầy đủ và chi tiết về chủ quyền VN ở biển Đông như nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu.

 

 

 

Bản đồ Đại Việt trong “vùng Đông Ấn” vẽ năm 1613 (chụp từ tư liệu của nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu). 

Ngoài một số bản đồ Trung Quốc do người bản xứ và giáo sĩ nước ngoài vẽ và ghi chú, bộ sưu tập của ông còn có cả những bản đồ của ngoại quốc, trong đó nhiều nhất là những bản đồ của Tây Phương công nhận Hoàng Sa, Trường Sa của VN từ năm 1525 cho đến nay.

Với tư cách là nhà khoa học chuyên nghiên cứu về bản đồ, nhân sự kiện TS Mai Hồng trao tặng bản đồ TQ “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” 1904 (không có Hoàng Sa, Trường Sa) cho Bảo tàng Lịch sử, ông Nguyễn Đình Đầu nhìn nhận:

“Khi giải thích về tấm bản đồ này, TS Mai Hồng có nói, đây là bản đồ được rút kinh nghiệm từ bản vẽ của các giáo sĩ thừa sai bắt đầu từ M.Licci (Lợi Mã Đậu) và những người về sau cùng một Dòng tên Jésuite từ đầu thế kỷ 17. Sau đó, các giáo sĩ người Pháp cũng giúp Trung Quốc vẽ bản đồ cho đúng kinh tuyến, vĩ tuyến.

Trên tấm bản đồ 1904 này, địa chí từng vùng, miền đều được ghi bằng chữ Hán, nhưng bờ biển và các điểm quan trọng lại ghi bằng chữ Pháp. Đó là chuyện rất mới. Ví dụ, biển Trung Hoa (Mer de Chine) chỉ bắt đầu từ đảo Hải Nam lên tới Thượng Hải (tức nói biển Trung Hoa ở VN là vô lý). Đó là điều đính chính rõ ràng.

Thứ hai, tôi có khoảng 10 tấm bản đồ TQ. Trong đó, có những tấm bản đồ do người TQ và giáo sĩ vẽ và ghi địa danh tương đối đầy đủ tương đương như tấm bản đồ nói trên, mà cũ hơn. Một số bản đồ ấy tôi đã biếu Bộ Công an từ 2 năm trước. Tuy nhiên, tôi vẫn giữ một số bản đồ của TQ mà trên tất cả những bản đồ ấy đều vẽ biên giới của TQ về phía nam tới đảo Hải Nam là tận cùng.

Người TQ vẽ bản đồ thế giới, ví dụ như ông Ngụy Nguyên từng xuất bản sách “Hải Quốc đồ chí” cũng vẽ bản đồ Trung Quốc tới đảo Hải Nam là cực cuối. Khi vẽ tới VN thì cũng rõ ràng là nước VN lớn hơn biên giới VN bây giờ (tôi có cả cuốn sách và hình ảnh). Bờ biển ở VN được ông ghi lại là Đông Dương Đại hải, tức là biển Đông Lớn.

 

 

 

Nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu chỉ quần đảo Paracel trên bản đồ thế giới là thuộc về VN do Tây Phương vẽ năm 1606. 

Việc đưa ra tấm bản đồ TQ năm 1904 gây được dư luận chung, làm cho nhiều người thấy được cương vực của nước ta về lãnh thổ, lãnh hải được rõ ràng. Còn trở ngược lại các mốc thời gian trước, cá nhân tôi nghiên cứu các bản đồ của ngoại quốc, trong đó có những bản đồ của TQ và nhiều nhất là các bản đồ của Tây Phương thì các cứ liệu trên đều công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của VN. Và những bản đồ cổ đó có ghi quần đảo Paracel (cả khối từ trên xuống dưới bao gồm cả Hoàng Sa, Trường Sa) như bản đồ của VN chính thức. Đặc biệt, các bản đồ Tây Phương trong bộ sưu tập của tôi từ năm 1825 đến thế kỷ 19 đều ghi: Bờ biển Paracel là ở khoảng Quảng Ngãi…

* Vậy người Trung Quốc đã lợi dụng điều ngộ nhận nào trong lịch sử để “biến” hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa thành của họ?

– Những bản đồ cũ của TQ như Bản đồ chí vẽ theo tư liệu hải trình của Trịnh Hòa từ đầu thế kỷ 15, trong đó có vẽ VN và ghi là “Giao Chỉ Quốc”, tức nước Giao Chỉ. Biển của Giao Chỉ Quốc được ghi là Giao Chỉ dương. Người phương Tây đầu tiên đi khai phá dọc biển từ Malacca của Mã Lai (Malaysia) qua VN tới TQ, Nhật Bản. Khi tới VN, người Mã Lai ghi là có nước Giao Chỉ, nhưng họ viết chữ Giao Chỉ theo cách phát âm của người Nhật, người Mã Lai là Cochin.

Người Bồ Đào Nha là người đầu tiên khám phá ra Ấn Độ bằng đường thủy như cách vừa nói thì thấy bên Ấn Độ có một tỉnh là Cochin. Cho nên, tránh sự hiểu nhầm của cả hai bên, họ ghi là Cochinchina, nghĩa là nước Cochin (Giao Chỉ) ở giáp giới TQ (China – từ chữ Tần mà ra). Về sau, một số người hiểu nhầm biển Giao Chỉ gần Trung Hoa thành biển Trung Hoa (Chinasea, tức lấy túc từ mà bỏ chủ từ). Đến thế kỷ 20, địa danh biển Trung Hoa trở thành phổ biến.

* Chúng ta nên sử dụng những bản đồ cổ như những cứ liệu lịch sử và pháp lý như thế nào để bảo vệ chủ quyền ở biển Đông, theo ông?

– Sự hiểu nhầm này cần phải được đính chính. Đính chính không phải là việc duy nhất chúng ta làm, mà phải đưa những bản đồ cũ chúng ta có để nói rằng biển TQ (Mer de Chine) từ đảo Hải Nam đến Thượng Hải mà thôi. Không thể có vấn đề “lưỡi bò” ở đây. Trung Quốc không thể nói Trường Sa, Hoàng Sa là của họ.

Nói về chủ quyền, VN gần đây mới tuyên bố Luật Biển VN. Và Thủ tướng đã giải thích công khai trên Quốc hội, chủ quyền của VN không thể khác. Đã khẳng định VN luôn tranh đấu để biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa là của VN theo lịch sử. VN cần tranh đấu cùng các nước ASEAN để thực hiện việc giao thông trên biển được tự do và không chấp nhận cái biển Đông mà TQ gọi là “biển của tỉnh Hải Nam”.

Là một nhà khoa học, tôi luôn khẳng định một sự thực lịch sử theo tư liệu VN và ngoại quốc ít nhất từ năm 1525 đến nay với đủ căn cứ Trường Sa, Hoàng Sa là của VN. Bảo vệ biển, Hoàng Sa và Trường Sa là yêu cầu công lý và hòa bình để giải quyết vấn đề trên biển Đông.

– Xin cảm ơn ông!

Minh Thi thực hiện

Đọc bàiBản đồ Tây Phương từ năm 1525 đều công nhận Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam (Lao Động)

*********************************************

Gửi người đang yêu (Thư gửi tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ)

Nhà văn Phạm Đình Trọng

*Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ: Tôi phải post ngay bức thư của nhà văn PHẠM ĐÌNH TRỌNG gửi cho tôi khi tôi muốn ông nhận xét bài viết này. Ông không muốn đăng cái comment này trực tiếp vì thương tôi!!! Cảm ơn ông anh Trọng!!!Không bao giờ em tự ái!!! Em chỉ muốn nghe lời nói thật, đặc biệt từ các “Con Ông, cháu Cha”

*Tin liên quan:

Nhà văn Phạm Đình Trọng
Với cảm hứng dạt dào nghệ sĩ, với tâm thế vừa siêu thoát như nhập đồng, vừa quằn quại đau đớn cho thân phận dân tộc Việt Nam trong cuộc đời thực, tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ nức nở nói với đám Con Ông Cháu Cha, những người mà Đỗ Xuân Thọ coi đang là rường cột của thể chế chính trị này rằng: Hãy vạch mặt lừa bịp của lũ thầy cúng đang cố sơn son thếp vàng ngôi đền Mác Lê nin để hưởng lộc thánh, để chia nhau vớ bẫm món tiền công đức, hãy vất bỏ mớ kinh sách, giáo lí sai lầm và tội lỗi của họ đi để chuyển đổi đảng Cộng sản của giai cấp vô sản hư vô thành đảng của dân tộc Việt Nam có thật, rồi đảng Dân tộc đó trong quá trình chuyển hóa sẽ tự chia tách theo những khuynh hướng, màu sắc khác nhau như cuộc đời phong phú, sinh động, thành những đảng chính trị khác nhau cùng nói tiếng nói của cuộc đời có thật.

Đọc mà thấy thương anh tiến sĩ cơ học Đỗ Xuân Thọ. Thương vì anh trong sáng quá nên anh vẫn tin vào những người không còn đáng tin, anh vẫn chờ đợi ở một đảng đã bộc lộ quá rõ, không có gì để chờ đợi. Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ vẫn còn tin, vẫn còn chờ đợi vì tiến sĩ Thọ quá trong sáng, cả tin, vị tha, bao dung, độ lượng. Đảng của anh đã phản bội tình yêu của anh mà anh vẫn yêu, vẫn tin. Thư anh gửi cho Con Ông Cháu Cha là đề xuất của anh để cứu vãn cho tình yêu, cho lòng tin đã bị phản bội đó.

Những người đang còn đắm đuối, đau khổ, đang còn tin tưởng, chờ đợi ở đảng Cộng sản Việt Nam như tiến sĩ Thọ không phải là số ít, phải là con số hàng triệu. Chính số lớn người còn gửi lòng tin, tình yêu, sự chờ đợi vào đảng đã tạo nên sức ỳ của đảng, tạo nên sự sống lay lắt của một tổ chức chính trị đã không còn sức sống tự thân.

Cũng chính vì số lớn người còn đang yêu đắm đuối, đơn phương này mà tôi phải viết đôi điều với những người hồn nhiên, trong sáng, đáng yêu và đáng thương đó.

Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ vẫn tin: Sự thâm thúy này của Người có lẽ chỉ có Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh, Nguyễn chí Thanh cuối đời mới hiểu được…Anh tiến sĩ cơ học Đỗ Xuân Thọ đáng yêu ơi, từ năm 1951 ở Việt Bắc trong đại hội đổi tên đảng Cộng sản Đông Dương thành đảng Lao động Việt Nam chính ông Trường Chinh đã áp đặt tư tưởng Mao Trạch Đông cho đảng Lao động Việt Nam, rước tai họa về cho dân tộc Việt Nam từ ngày đó!

Chính ông Trường Chinh đã quyết liệt bóp chết tư tưởng giải phóng sức sản xuất cho người nông dân của ông Kim Ngọc. Còn ông Nguyễn Chí Thanh, một nông dân thâm căn cố đế? Chính ông Nguyễn Chí Thanh là người phất cao ngọn cờ tư tưởng Mao Trạch Đông, là người đứng đầu lực lượng đàn áp những người có tư tưởng đổi mới muốn thoát khỏi kinh sách giáo điều Mác Lê nin, muốn thoát khỏi đai sắt tư tưởng Mao Trạch Đông đang xiết trên đầu những người Cộng sản Việt Nam.

Những người tôn thờ tư tưởng Mao Trạch Đông như ông Nguyễn Chí Thanh đã ngụy tạo ra vụ xét lại chống đảng, đầy đọa những người thức thời, mẫn cảm, tinh hoa của trí tuệ Việt Nam trong cực hình ngục tù tăm tối.

Còn đám Con Ông Cháu Cha mà tiến sĩ Thọ kì vọng thì nhân cách như ông thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, con trai ông đại tướng Nguyễn Chí Thanh đấy, có đáng để tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ gửi niềm tin không nhỉ? Mà Nguyễn Chí Vinh không phải là cá biệt. Không phải tất cả nhưng số lớn Con Ông Cháu Cha đều như Nguyễn Chí Vịnh cả thôi!

Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ vẫn chờ đợi: Anh đã hi vọng, hi vọng và hi vọng vào đại hội ĐCSVN lần thứ 11 và Sau đại hội ĐCSVN lần thứ 11 anh uất quá muốn khóc và hét lên… Có gì đáng để tiến sĩ cơ học Đỗ Xuân Thọ chờ đợi, hi vọng để rồi phải thất vọng đến thế đâu nhỉ. Một đảng đã đưa dân tộc Việt Nam đi từ thảm họa này đến thảm họa khác thì có gì để hi vọng, chờ đợi nhỉ?

Thảm họa chia cắt đất nước. Chia đôi dân tộc Việt Nam thành hai phe, hai trận tuyến chém giết nhau cả chục năm đằng đẵng, hàng triệu người lính Việt Nam, hàng triệu dân thường Việt Nam bị chính người Việt giết chết, hàng triệu người vợ góa bụa, hàng triệu người mẹ cô đơn, hàng triệu gia đình tan nát. Đất nước thành núi xương, sông máu. Cả dân tộc điêu linh, nghèo đói vì đất nước bị chia đôi, hai miền Nam, Bắc thành hai trận tuyến bắn giết nhau.

Thảm họa Cải cách ruộng đất. Chia một dân tộc vốn yêu thương đùm bọc nhau, thương người như thể thương thân, thành những giai cấp đối kháng luôn hằm hè đấu tranh giai cấp, luôn nung nấu hận thù giai cấp, đấu tố, thanh trừng, sát phạt, hãm hại nhau dẫn đến hàng trăm ngàn cái chết oan ức, tức tưởi cho người lương thiện. Cải cách ruộng đất hủy diệt những giá trị vật chất, hủy diệt cả những giá trị văn hóa, tâm linh. Khối đoàn kết dân tộc vốn là sức mạnh, là tài sản của dân tộc Việt Nam bị phá nát. Đạo lí, văn hóa dân tộc bị hủy hoại. Niềm tin tôn giáo thánh thiện bị loại bỏ để bây giờ chỉ còn niềm tin thô tục, thấp hèn, sì sụp lễ bái cầu tài, cầu lộc, cầu thi đỗ, cầu được cơ cấu, cầu được trúng cử trong đại hội đảng kì, cầu tiêu diệt, trừ khử được đối thủ cạnh tranh trong chính trị, trong làm ăn.

Thảm họa Nhân văn Giai phẩm. Đầy đọa cả một đội ngũ trí thức, nghệ sĩ, xóa sổ đội ngũ trí thức, nghệ sĩ đích thực, chân chính để chỉ còn những trí thức, những nghệ sĩ bị công chức hóa, nô lệ hóa, giết chết sự sáng tạo cả một nền văn học nghệ thuật.

Thảm họa tập trung cải tạo. Tù đày không án hàng trăm ngàn người Việt Nam khác biệt ý thức hệ. Đất nước thống nhất mà vẫn phân chia ta, địch trong lòng dân tộc, vẫn khoét sâu trận tuyến ý thức hệ trong lòng dân tộc, dân tộc mãi mãi li tán.

Thảm họa tha hương. Hơn ba triệu người phải xa người thân yêu ruột thịt, rời bỏ quê hương đất nước ra đi để chối bỏ sự phân biệt đối xử, trốn tránh cuộc đấu tranh giai cấp độc ác, vô lương. Nửa triệu người bỏ xác dưới đáy biển. Xa nước đã hơn ba chục năm, đến nay nhiều người vẫn chưa được một lần về thăm nước chỉ vì khác biệt ý thức hệ, bị chính quyền trong nước vẫn coi là thế lực thù địch, bị cấm cửa không cho về. Những ai đã xa nước mới thấm thía việc ngăn cấm con người trở về với quê cha đất tổ, trở về với cội nguồn dân tộc là độc ác, vô lương không còn tính người như thế nào!

Thảm họa Bắc thuộc. Chính quyền nhà nước ở Việt Nam hiện nay như không còn là chính quyền của nhân dân Việt Nam, như không còn là chính quyền của đất nước Việt Nam nữa mà là chính quyền của Đại Hán phương Bắc.

Chính quyền đó luôn mở lòng hướng về phương Bắc, tụng ca những chữ vàng, những điều tốt với phương Bắc, răm rắp lắng nghe ghi lòng tạc dạ từng lời ban phát của phương Bắc.

Chính quyền đó cắt đất, nhượng rừng, nhượng tài nguyên khoáng sản cho phương Bắc, giành hầu hết các công trình xây dựng lớn nhỏ cho phương Bắc để phương Bắc đưa người, đưa hàng hóa vào tràn ngập Việt Nam, làm chủ đất đai Việt Nam, nắm sinh mạng, quyết định sự sống còn của nền kinh tế Việt Nam, cướp cơm của người lao động Việt Nam, giết chết thị trường hàng hóa Việt Nam, tạo ra những lãnh địa rộng lớn của phương Bắc ở khắp nơi trên đất nước Việt Nam. Người Việt Nam không được bén mảng đến, chính quyền Việt Nam không được nhúng mũi vào trong việc quản lí hành chính những lãnh địa của Đại Hán Phương Bắc.

Chính quyền đó làm ngơ trước tội ác của phương Bắc bắn giết cướp bóc dân Việt Nam nhưng lại xây dựng một bộ máy cảnh sát đông đúc, hùng mạnh, khắc nghiệt đàn áp, kìm kẹp người dân Việt Nam. Nhà nước phương Bắc đã ngang ngược thực sự cướp đất, cướp biển của Việt Nam nhưng nhà nước Việt Nam vẫn coi phương Bắc là ân nhân để nhớ ơn, để hớn hở hiếu hỉ.

Phương Bắc xâm lược đã vào tận chốn thâm nghiêm của Việt Nam rồi mà nhà nước Việt Nam chỉ lo đối phó, đàn áp dân, làm lòng dân li tán, sức mạnh dân tộc suy yếu thì thảm họa Bắc thuộc đã treo trên đầu người dân Việt Nam rồi, mọi người có chút lòng với nước đều thấy, đều không yên, chỉ những kẻ giá áo túi cơm mới dửng dưng.

Còn nhiều lắm, thảm họa về văn hóa, thảm họa về giống nòi…Tất cả những thảm họa đó của dân tộc Việt Nam là do chủ nghĩa Mác Lê mang lại. Thế mà những người lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam ngày nay vẫn kiên trì chủ nghĩa Mác Lê, kiên trì rước họa về cho dân tộc Việt Nam thì họ có còn chút lương tâm con người, chút hồn Việt Nam không mà tiến sĩ Thọ hi vọng, trông chờ?

Nhà lãnh đạo Cộng sản một nước châu Âu khẳng định dứt khoát rằng chế độ Cộng sản không thể cải tạo mà phải vất bỏ. Chế độ Cộng sản châu Âu phải vất bỏ thì chế độ Cộng sản châu Á càng đáng nhiều lần vất bỏ, anh Đỗ Xuân Thọ ạ. Đừng chờ đợi, hi vọng, gửi niềm tin vào đó nữa để rồi lại ê chề thất vọng!

Phạm Đình Trọng

——————————————

Tướng Ngô Du nói gì với tướng Lê Quang Hòa và Lê Đức Thọ vào ngày 21-1-1973

Tướng Ngô Du, đại diện cho VNCH tại Ủy Ban Quân Sự 4 bên

Tướng Lê Quang Hòa, đại diện cho VN DC CH

Lê Đức Thọ, Ủy viên Bộ Chính Trị của Đảng  CSVN, (tức đảng LĐVN),

Chuyện dưới đây do sĩ quan bảo vệ an ninh của đoàn do tướng Lê Quang Hòa cầm đầu phái đoàn, và các cựu cán bộ của đảng CSVN kể lại.

1. Quế Lâm >>>> 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | 1 Comment »

►Biểu tình trước nhà-cách làm có hiệu quả

Posted by hoangtran204 trên 17/07/2012

Các bạn thử vào blog của chị Bùi Hằng xem cách làm công khai và hiệu quả: copy các bài báo viết về Hoàng Sa & Trường Sa, các bài báo phóng sự về các hoạt động của ngư dân đảo Lý Sơn…các bài báo này đăng trên nhật báo như Người Lao Động, Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Nông Nghiệp Việt Nam.

Chị BH tin rằng đây là cách báo tin cho nhiều người dân biết được chuyện gì xảy ra ngoài Biển Đông, chẳng hạn như Trung Quốc đã và đang xâm chiếm biển đảo Hoàng Sa & Trường Sa, và hiện nay hàng mấy trăm tàu thuyền Trung Quốc đang tiến sát vào ngư trường của Việt Nam đánh bắt cá, tôm, mực.  Khu vực chúng đánh cá nằm trong lãnh hải của VN và chỉ cách bờ biển miền Trung của VN chừng vài chục km.

Nhiều  ngư dân VN còn báo tin rằng hằng đêm khi họ  ra biển đánh cá, họ đã nhìn thấy tàu thuyền treo cờ TQ  cách bờ biển vài chục km! Chính quyền VN thì vẫn im lặng như mọi khi, còn cán bộ và công an luôn nhắc nhở người dân đừng nên làm gì đụng chạm tới Trung Quốc, vì “mọi chuyện đã  có Đảng lo!  Đảng đang dùng các biện pháp ngoại giao và chính trị để nói chuyện với Trung Quốc…vì vậy, nhân dân ta đừng nên biểu tình phản đối chọc giận Trung Quốc”.

Ngoài ra, chị còn viết các hàng chữ trên giấy bìa để phản đối nhà nước và công an bắt giam và bỏ tù chị và những người biểu tình chống lại Trung Quốc.

http://danoanbuihang.blogspot.com/2012/07/khai-truong-quan-moi.html#more

 

 

Kẻ thù của chế độ

Nguyễn Hưng Quốc

Giới lãnh đạo Việt Nam thường chỉ tay về hướng này hướng nọ và la toáng tên: “Kẻ thù!”

Cái gọi là “kẻ thù” ấy mang nhiều tên khác nhau, từ “phản động” đến “diễn biến hòa bình”, nhưng phần lớn đều có một xuất xứ: ngoại nhập. Con đường ngoại nhập có hai hình thức: hoặc do các lực lượng bên ngoài xúi giục hoặc chịu ảnh hưởng từ nước ngoài một cách gián tiếp.

Dân chúng xuống đường chống con đường lưỡi bò ngang ngược của Trung Quốc bị gán tội: âm mưu chống phá cách mạng từ nước ngoài.

Nông dân chống lại lệnh cưỡng chế đất đai ở Văn Giang cũng bị gán tội bị phản động từ bên ngoài xúi giục.

Tu sĩ, cư sĩ và tín đồ Phật giáo theo hệ phái Làng Mai dựng chùa để tu tập cũng bị lên án tham gia vào “diễn biến hòa bình”.

Giáo dân Công giáo đòi đất vốn thuộc về Giáo Hội cũng bị chụp cái mũ phản động theo sự giật dây của nước ngoài.

Nếu cứ nghe theo lời của giới lãnh đạo Việt Nam, người ta có cảm tưởng Việt Nam đang tứ bề thọ địch. Đâu đâu cũng có kẻ thù. Kẻ thù nào cũng cực kỳ xảo quyệt và hung ác.

Cái lối tuyên truyền như vậy có nhiều cái sai và cái hại.

Cái sai thì đã rành rành. Nhưng còn cái hại? Cũng nhiều. Nhưng trong đó cái hại lớn nhất là nó che khuất những kẻ thù thực sự.

Kẻ thù thực sự của chính quyền và đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay là ai?

Trung Quốc chăng? Từ mấy năm nay, trên khắp thế giới, ai cũng thấy rõ là Trung Quốc đang âm mưu lấn chiếm hải đảo của khá nhiều nước láng giềng: họ giành bãi đá ngầm Scarborough (Trung Quốc gọi là Hoàng Nham) với Phillipines, quần đảo Senkaku (Điếu Ngư Đài) với Nhật Bản; Hoàng Sa và Trường Sa với Việt Nam. Ngoài hải đảo còn có lãnh hải: với con đường lưỡi bò (còn gọi là đường chữ U hay đường chín đoạn, Cửu đoạn tuyến, 九段線), họ lấn gần hết vùng biển chung của các nước Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Indonesia. Trên cả hai phương diện, hải đảo và hải phận, nước chịu ảnh hưởng nặng nề nhất của âm mưu bành trướng từ phía Trung Quốc chính là Việt Nam.

Có thể nói, đối với Việt Nam hiện nay, không có ngoại thù nào nguy hiểm cho bằng Trung Quốc. Có khi đó là kẻ thù duy nhất có thể dẫn đến xung đột về quân sự.

Tuy nhiên, tôi vẫn không tin là Trung Quốc có ý định tấn công lãnh thổ Việt Nam. Lấn chiếm hải đảo: Có. Lấn chiếm hải phận: Có. Nhưng tung quân đánh nhau trên đất liền như năm 1979: Không.

Tại sao ư?

Có ba lý do chính. Một, trong khi chưa trở thành siêu cường quốc số một trên thế giới, Trung Quốc không dại gì tự biến mình thành đối tượng bị đả kích, và từ đó, cô lập trên trường quốc tế. Hai, tham vọng chính của Trung Quốc hiện nay vẫn dừng lại ở vùng biển với những con đường vận chuyển trên biển và những nguồn nguyên liệu nằm sâu dưới đáy biển. Họ có thể đạt được những tham vọng ấy mà không cần phải đánh nhau thực sự. Ba, Trung Quốc thừa khôn ngoan để biết họ không nên đánh bại chính phủ Việt Nam hiện nay: Không dễ gì họ có được một kẻ thù hiền lành, nhẫn nhục, nhún nhường và sẵn sàng nhượng bộ đến như vậy.

Cho nên, Trung Quốc có thể là kẻ thù của dân tộc Việt Nam nhưng lại không phải là kẻ thù của chế độ Việt Nam hiện nay.

Kẻ thù của chế độ cộng sản không ai khác hơn là chính họ.

Họ trở thành kẻ thù của chính họ khi họ phản bội lại những lý tưởng mà họ theo đuổi từ trước: độc lập dân tộc và bình đẳng trong xã hội. Những lý tưởng ấy, trước, chưa chắc họ đã tin hẳn. Nhưng ít nhất là họ cũng làm cho nhiều người tin là họ tin. Vì tin như thế nên rất nhiều người sẵn sàng ủng hộ họ. Bây giờ, không có chút xíu lý tưởng nào còn giá trị. Về chuyện độc lập, càng ngày những tin tức trong cung đình của họ được tiết lộ ra ngoài càng cho thấy cách hành xử của họ không khác gì các quan lại thời thuộc địa. Mà không cần những thứ được gọi là tin mật ấy. Cứ nhìn cách họ trấn áp những người dân chống Trung Quốc từ Sài Gòn đến Hà Nội thì cũng đủ thấy. Cách họ đục bỏ chữ Trung Quốc trên các tấm bia tưởng niệm liệt sĩ thời chiến tranh chống Trung Quốc năm 1979 ở Lạng Sơn thì lại càng rõ:

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20110305/lang-son-nhung-ngay-thang-hai.aspx

Họ trở thành kẻ thù của chính họ khi họ tham nhũng. Phải nói ngay là tham nhũng thời nào cũng có. Và ở đâu cũng có. Sự khác biệt chỉ là ở mức độ. Mức độ tham nhũng ở Việt Nam có lẽ đã lên đến mức cao nhất trong lịch sử hiện đại. Trong ký ức người Việt, ít nhất từ đầu thế kỷ 20 đến nay, dường như chưa bao giờ tham nhũng lại hoành hành như bây giờ. Ở đâu cũng gặp tham nhũng. Lớn ăn lớn; nhỏ ăn nhỏ. Cứ hễ có chút chức tước là có tiền tràn đến. Khi tham nhũng như thế, người ta chỉ biết và chỉ chạy theo lợi ích cá nhân. Lợi ích của đất nước trở thành chuyện phù phiếm. Bởi vậy không có gì ngạc nhiên khi thấy chính quyền hiện nay đang làm những chuyện hầu như ai cũng biết là không nên làm: cho Trung Quốc thuê rừng đầu nguồn, khai thác bauxite, trúng thầu vô số công trình có ý nghĩa chiến lược mang tầm quốc gia, khăng khăng đòi giải quyết song phương với Trung Quốc về những vấn đề vốn tự bản chất có tính chất đa phương và cần được đa phương hóa… Tất cả cũng chỉ vì sự ích kỷ của những kẻ tham nhũng.

Nhưng quan trọng nhất, họ trở thành kẻ thù của chính họ khi họ quay lưng lại với nhân dân. Ngày xưa, họ tạo dựng lực lượng và sức mạnh của họ từ nhân dân. Chiêu bài nhân dân được họ sử dụng khắp nơi. Còn bây giờ? Họ cướp đất của nhân dân. Họ xua đuổi nhân dân ra khỏi những mảnh đất màu mỡ và béo bở nhất. Họ xua công an và côn đồ trấn áp nhân dân. Họ đạp vào mặt nhân dân. Họ còng tay nhân dân đẩy lên những chiếc xe bít bùng rồi chở đến đồn công an hoặc chuyển thẳng đến các trại phục hồi nhân phẩm. Họ ném vào túi nhân dân những chiếc “bao cao su đã qua sử dụng” để có cớ bắt bớ. Họ vu cho nhân dân tội “trốn thuế” để đẩy họ vào tù. Họ đánh nhân dân đến gãy cổ hoặc chết thê thảm rồi hô hoán lên là nhân dân tự tử.

Quay lưng lại với nhân dân như vậy, chế độ dựa vào ai để tồn tại? Thứ nhất là công an. Họ đặt “điều kiện” đổi chác với công an: “Còn đảng, còn mình”. Họ mặc kệ công an làm thánh làm tướng gì cũng được miễn là đừng quay súng lại về hướng họ. Cuối cùng công an biến thành một đám kiêu binh như cuối thời Lê Trịnh ngày xưa. Thứ hai, là đám thương binh bị côn đồ hóa, tự biến mình thành những sai nha sẵn sàng lao vào ăn vạ hoặc đánh đập những kẻ bị xem là “đối tượng” của chế độ.

Nhưng chọn lựa xây dựng chế độ trên hai lực lượng như thế cũng có nghĩa là chọn con đường diệt vong.

Trong năm 2011, đã có bao nhiêu chế độ có “chiến lược” tương tự đã bị sụp đổ.

Họ bị sụp đổ không phải bởi một kẻ thù nào cả. Họ tự làm cho họ sụp đổ.

Posted in Biểu Tình và Lập Hội, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Tâm tình cùng Đại sứ

Posted by hoangtran204 trên 16/07/2012

Nguyễn Tiến Nam
Plzeň, Cộng Hòa Séc.

Tối chủ nhật tôi nhận được điện từ Lãnh sự:

– Đại sứ muốn gặp trực tiếp anh.
– Vâng.
– Vậy mai 10h anh có thể đến được Đại sứ quán.
– Vâng, tôi sẽ cố gắng.

Y lệnh, sáng thứ hai 10h tôi có mặt tại Đại sứ quán Việt Nam trên đường Plzenska. Người nhân viên tạp vụ dẫn tôi lên phòng khách. Tuy thứ hai là ngày làm việc, nhưng không khí trong sứ quán vẫn còn tĩnh mịch.

Phòng khách sang trọng được bố trí theo kiểu biệt thự quyền quý Tây phương, nhưng được điểm thêm bên góc một bức tượng kiểu Á đông, mà tôi đoán có lẽ người Châu Á thường gọi là “thần tài”. Ở đâu đó, thỉnh thoảng lại phảng phất lên mùi nhang khói khiến tôi liên tưởng chắc trong sứ quán cũng có một bàn thờ chủ tịch Hồ Chí Minh, như ở Đại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan. Vậy mà ai dám bảo những người Cộng Sản chỉ theo thuyết duy vật biệt chứng! Đang lơ mơ với những suy nghĩ vẩn vơ, thì viên đại sứ bước vào phòng. Ông niềm nở bắt tay. Tôi cũng lấy làm cảm động, vì lần đầu tiên được một quan chức Việt Nam cao cấp nhất tại CH Séc tiếp đón.

Ông vào đề ngay:
– Nam là một trong số rất ít người được đón tiếp tại đấy. Hôm nay, Nam muốn tôi tiếp Nam với tư cách đại sứ với công dân, hay là tư cách tình cảm anh em Việt Nam?

Tôi hơi bất ngờ, nhưng cũng từ tốn:

– Tôi lên đây là vì công việc hộ chiếu – trước hết, mong anh giải thích trên tình thần công việc, còn sau đó thì tùy anh.

– Ồ, không có việc gì đâu.. Tôi gọi Nam lên, là trao hộ chiếu đã gia hạn cho Nam. Tôi đã chỉ đạo bộ phận Lãnh Sự gia hạn tối đa theo quy định cho Nam. Quy định gia hạn là không quá ba năm.

Tôi vẫn chưa hòa nhập được không khí thân tình mà ông đại sứ tạo ra, nên vẫn khách sáo:

– Tôi cám ơn Đại Sứ, đã dành cho tôi sự quan tâm và gia hạn hộ chiếu cho tôi theo đúng quy định của pháp luật.

– Chúng tôi là quan chức nhà nước, chúng tôi phải làm tròn bổn phận của mình. Tôi là Đại Sứ Đặc mệnh Toàn quyền, do Chủ tịch nước bổ nhiệm, tôi có quyền quyết định mọi vần đề liên quan đến người Việt Nam tại Cộng Hòa Séc. Nếu công dân Việt Nam có thắc mắc gì, thì cứ đề đạt, chúng tôi sẽ giải quyết. Tôi trực tiếp các công việc ở đây, tôi không bị chi phối bởi những lệnh này lệnh nọ từ nhà. Tôi quyết theo tình hình thực tế ở đây.

Tôi định hỏi Đại sứ, vậy chứ hôm bà trưởng phòng lãnh sự trả lời báo Xa Xứ, là trường hợp của anh Cang “cả tôi và Ngài đại sứ cũng không có quyền giải quyết” là sao? Nhưng tôi lại ngại làm mất hòa khí vốn đang có chiều hướng tăng dần:

– Anh em mình nói chuyện thế này, có phải tốt hơn không? Với trường hợp của Cang, tôi đã có ý kiến với anh em đồng hương Thái Bình. Theo dõi và giúp đỡ Cang, tôi cũng nói với cả chủ chợ Sapa dành cho Cang một chỗ buôn bán, làm ăn ổn định không tính toán gì. Làm được thì trả, không thì thôi cũng chẳng sao.

Một lần nữa, tôi cảm động, nhưng cũng thắc mắc, không hiểu liệu chủ chợ có đồng ý hay không? Hình như chợ này là chợ cổ phần mà nhiều cổ đông lắm. Liệu họ có đồng ý không?

Đại sứ vẫn say sưa nói tiếp:

– Anh em họ tiếp xúc với Cang, về nói lại, đã giở hết cách, mà nó không nghe. Thật chưa thấy ai gàn giở như nó. Tìm hiểu gia đình Nam, tôi thấy Nam rất cơ bản làm ăn có phần chắc chắn. Gia đình lại có truyến thống cách mạng, nhưng tại sao hôm Cang biểu tình, Nam lại có mặt ở đấy? Nên tôi muốn trao đổi với Nam một vài điều, để tránh xảy ra những điều không đáng có.

– Cang thì em cũng biết. Em thấy anh ta chẳng làm gì sai quy định cả. Tính tình anh Cang thì hiền hậu, hoàn cảnh anh ấy bây giờ khó khăn thật. Cũng có đôi lúc em có hỏi có cần giúp đỡ gì không? Nhưng anh ta nói “em lo được. Em tạm thời hài lòng với cuộc sống như vầy, khi nào cần thì em ới sau”. Còn việc anh ta viết lách hay tham gia này nọ, cũng chẳng vi phạm pháp luật gì cả.

Tuồng như, đại sứ không muốn tranh luận về chuyện Cang, nên lái sang chuyện khác:

– Gia đình Nam là gia đình Cộng Sản truyền thống, chỗ anh em, anh nói thật. Có gì bức xúc thì chúng ta trao đổi với nhau, đừng làm gì quá đáng ảnh hưởng đến gia đình. Người xưa nói “Trăm sông rồi cũng đổ ra biển”, con người ta có cội nguồn. Em nên cố gắng về thăm gia đình.

Đại sứ như đánh trúng tâm sự của tôi:

– Em cũng biết gia đình mình Cộng sản nòi. Nhà em bốn chú ruột là liệt sỹ, ông già thì tập kết. Hồi năm 79 Trung Quốc đánh Việt Nam, em đã trích máu viết huyết tâm tư tình nguyện đi bộ đội. Tuổi trẻ hăng hái, nhiệt tình lắm. Thế nhưng, bà nội em còn không nhận bà mẹ Việt Nam anh hùng, bà bảo: Cộng sản còn ác hơn bọn Tây, bọn Mỹ ngụy. Vì khi các chú bay đánh đồn, thì chúng nó (Mỹ ngụy) chỉ tới đốt nhà thôi. Sau đó bà con giúp đỡ cây que cất lại nhà. Còn bây giờ Cộng sản mang tiếng là giải phóng, nhưng nó thu hết đất đai hương hỏa của ông bà để lại, thì làm gì còn đất để mà cất nhà…

– Khi đó, bà em ở đâu?

– Ở Tây Ninh, anh ạ.

– Ông già cũng ở đấy à?

– Không, ông già em đi tập kết, sau về chiến khu D và về Bình Dương. Anh biết không, trước khi em đi sang đây, ba em nói với em như thế này: “Con đi, hãy cố sống tốt cho đúng con người, còn việc vào Đảng, thì con nên suy nghĩ kỹ. Bởi vì Đảng chỉ là một thứ tôn giáo, mà ở đó không có chúa trời”.

Em thật sự phân vân, bà nội thì nói thế, ba em thì khuyên vầy, mà những điều mà em học ở trường thì hoàn toàn khác. Từ ngày qua Tiệp Khắc, em mới nghiệm dần ra, mới biết những nhà trường ở Việt Nam dạy là không có thật, là giả dối, láo toét.

Công bằng ở đâu? Dân chủ ở đâu? Dân giàu nước mạnh ở đâu? những năm 80 đã xuất khẩu bao nhiêu lao động sang đây? Vậy mà 32 năm sau vẫn xuất khẩu lao động lại còn nhiều hơn nữa? Sang cả những nước nghèo hơn như Châu Phi, Ả Rập Ngẫm lại, thấy bà nội em nói đúng thật.. Cộng sản mang tiếng là giải phóng nhưng thật tình, toàn là giải phóng đất đai… Nay Tiên Lãng, mai Văn Giang.. Ngày kia lại đến Vụ Bản…

Tôi kể cho Đại Sứ hai câu chuyện về thu hồi đất đại hồi ở Tiệp. Một là về cô thợ cắt tóc ở Hranice u Moravy. Hai là về một bà lão nông ở Hradec Králové. Cả hai trường hợp Chính phủ đều phải nhượng bộ. Bởi vì thể chế ở đây là dân chủ, quyền lợi của dân là trên hết.

Đại sứ cũng trần tình lại:

“Em ạ. Giá trị dân chủ là cái đích, mà tất cả chúng ta đều mong tiến tới. Nhưng trình độ dân trí của dân ta còn thấp lắm, nên chưa thể làm như vậy được. Thêm nữa, là dân ta – người ta thường bảo là dân gian, nên so sánh với các nước như vậy, nó có phần khập khiễng”.

Khi tôi hỏi quan điểm riêng của Đại Sứ về Trung Quốc, thì Đại Sứ mạnh mẽ:

– Đó là quân ăn cướp, quân đểu cáng!

– Vậy sao Đảng lúc nào cũng đề cao là anh em. Là 16 chữ vàng, là 4 tốt?

– Em ạ, mình là nước nhỏ, mình sống bên cạnh nước lớn, nó hùng mạnh. Mình phải khôn khéo, không nó hắt hơi một cái là mình cũng khổ. Dân mình khổ nhiều rồi, không nên để xảy ra khổ nữa. Ngày xưa cha ông ta đánh thắng Tàu bao lần, mà vẫn phải cống nạp đấy thôi.

Tôi đề cập việc chúng tôi tổ chức chiếu phim “Hoàng Sa:Nỗi đau và nước mắt” tại Plzeň chỉ nói lên những nỗi khổ của bà con ngư dân, tại sao Sứ quán lại có động thái chỉ thị hội người Việt Nam cản trở? Thì Đại sứ đã từ chối và có nói rằng là không có chỉ thị làm việc đấy.

Cuộc trò chuyên đang sôi nổi, thì bỗng reo lên tiếng chuông điện thoại. Tôi cũng hiểu rằng, câu chuyện giữa tôi và đại sứ đã đến hồi kết thúc. Đại sứ bắt tay và hứa sẽ có dịp khác anh em mình tâm sự nhiều hơn. Tôi cám ơn Đại sứ đã đành thời gian đón tiếp mình và không quên mời đại sứ nếu có dịp về Plzeň thì ghé thăm gia đình.

Bước ra về, lòng tôi vui buồn lẫn lộn. Vui bởi vì lần đâu tiên được trút bầu tâm sự cùng một vị quan chức Việt Nam cao nhất tại Séc. Buồn, là bởi vì ngẫm lại lời Đại sứ, tại sao các nước người ta văn minh hơn mình, người ta đã biết vứt vào sọt rác cái chủ nghĩa Cộng sản bất nhân thất đức, mà sao mình lại vẫn còn giữ? Hơn nữa, chủ nghĩa Cộng sản này cũng chỉ là một thứ sản phẩm nhập ngoại về thôi, chứ có phải của ông cha ta xây dựng lên đâu?

Nỗi buồn thứ hai nữa, là ngày xưa ông cha ta có đem cống nạp cho Tàu thật, nhưng chưa bao giờ ông cha ta để mất một tấc đất. Thế mà ngày nay đảng Cộng sản Việt Nam hiến nào là thác Bản Giốc, nào là Ải Nam Quan, nào là Hoàng Sa rồi bao nhiêu đất đai cho Tàu. Thế mà bảo là khôn khéo ư? Buồn lắm. Thôi, lần sau nếu có dịp, tâm sự tiếp…

Nguyễn Tiến Nam
Plzeň, Cộng Hòa Séc.

nguồn: danchimviet.info

Posted in Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài | 1 Comment »

►Nỗi sợ và Niềm tin

Posted by hoangtran204 trên 13/07/2012

Nỗi sợ và Niềm tin

Lê Thăng Long

Tôi ra tù được 40 ngày nhưng đã gặp làm việc với các sĩ quan an ninh 5 lần. Lần thứ nhất là vài ngày sau khi về đến nhà, họ gặp để dặn dò tôi cần chấp hành các quy định quản chế.

Lần thứ hai là vài ngày sau khi tôi phát động Phong trào Con đường Việt Nam ra công chúng, một sĩ quan an ninh mời tôi uống cà phê và hỏi tôi đã nghiên cứu kỹ các quy định của pháp luật trước khi phát động Phong trào chưa. Tôi đã trả lời là chúng tôi đã nghiên cứu kỹ từ trước khi vào tù và khẳng định rằng việc hoạt động của Phong trào là hoàn toàn không vi phạm Pháp luật. Anh ấy nhắc tôi nhớ là tôi đang trong giai đoạn quản chế nên đừng để chuyện gì đáng tiếc xảy ra. Tôi trả lời là tôi đã chấp nhận dấn thân và hiểu rõ những rủi ro mình có thể gặp phải nhưng tôi đã cương quyết đi đến cùng Con đường mình đã lựa chọn. Ngay từ giờ phút này tôi đã sẵn sàng để con và mẹ cho vợ chăm sóc và trở lại nhà tù.

Lần thứ ba là vào ngày 06/07/2012 vừa rồi, một ngày sau khi Phong trào Con đường Việt Nam chính thức đi vào hoạt động, tôi bị mời lên phường làm việc với 6 người của cơ quan an ninh. Họ quay phim ghi hình và lập biên bản làm việc với thái độ rất căng thẳng. Họ in các tài liệu đã được đăng tải trên blog và web của Phong trào Con đường Việt Nam và yêu cầu tôi xác nhận là tôi đã đưa chúng lên mạng internet. Họ nói sẽ giám định các tài liệu này xem có vi phạm gì không.

Lần thứ tư là vào chiều ngày 09/07/2012, một sĩ quan an ninh, người tham vào buổi làm việc thứ ba, mời tôi đi uống cà phê và nói chuyện với thái độ hòa nhã. Anh ấy nói rằng Phong trào Con đường Việt Nam hãy làm những gì thiết thực cho người dân, đừng như nhiều tổ chức khác cực đoan, làm chính trị salon, chỉ biết hô hào và chống chính quyền. Tôi nói rằng mục tiêu, tôn chỉ Phong trào đã công khai rất rõ ràng và tôi sẽ làm hết sức mình để Phong trào đạt được mục tiêu đó để mang đến lợi ích thiết thực và lâu dài cho người dân. Phong trào sẽ không hướng đến mục tiêu gì khác.

Lần thứ năm là vào ngày hôm kia, 11/07/2012, tôi lại bị mời lên phường có năm người của cơ quan an ninh chờ sẵn. Họ cũng quay phim và ghi biên bản. Lần này họ tập trung tìm hiểu việc các tài liệu của Phong trào đã được chuẩn bị như thế nào, hỏi tôi liệu có những thế lực chống đối đứng sau lưng những người tham gia Phong trào hay không và làm sao tôi có thể tránh để các thế lực này lợi dụng Phong trào để chống chính quyền. Tôi nhắc lại nguyên tắc của Phong trào là mọi người chỉ tham gia bằng tư cách cá nhân và Phong trào không quan tâm là họ có tham gia tổ chức, đảng phái nào không. Sự hoạt động công khai của Phong trào sẽ giúp loại trừ việc ai đó muốn lợi dụng nó để thực hiện mục đích riêng của mình. Cứ để công chúng giám sát thì đâu có ai dễ làm chuyện đi ngược lại lợi ích chung được. Các sĩ quan an ninh còn hỏi tôi rằng, giả sử cơ quan an ninh thấy rằng Phong trào Con đường Việt Nam có nguy cơ đe dọa chính quyền và họ sẽ yêu cầu tôi dừng hoạt động để bảo vệ chính quyền thì tôi có thực hiện không. Tôi đã cương quyết phản đối điều này và nói rằng cá nhân nào làm sai thì người đó phải chịu trách nhiệm, Phong trào Con đường Việt Nam có mục tiêu rõ ràng công khai. Hơn nữa Phong trào này bây giờ đâu phải là của tôi mà là của mọi người. Lần làm việc này kéo dài khá lâu nhưng không căng thẳng, thái độ của họ nhã nhặn và muốn tìm hiểu. Họ còn nói rằng những gì tôi làm thể hiện sự yêu nước.

Sau lần làm việc thứ ba, nhiều người khuyên tôi nên viết lại để đăng tải cho công chúng biết. Nhưng tôi muốn làm việc này sau khi đã đánh giá được mục đích thật sự của cơ quan an ninh khi làm việc với tôi. Hôm nay tôi muốn chia sẻ với các bạn về điều đó.

Bà Aung Sang Suu Kyi đã có một bài phát biểu nổi tiếng đại ý là chính nỗi sợ hãi làm tha hóa những người cầm quyền chứ không phải là quyền lực. Bà nói rất đúng vì đó là quy luật xảy ra ở khắp mọi nơi. Đất nước chúng ta đang bị hủy hoại bởi SỰ SỢ HÃI. Người dân khiếp sợ, chính quyền thì run sợ. Nhưng chính sự sợ hãi của chính quyền là nguyên nhân gốc tạo ra nỗi sợ hãi của dân chúng.

Chính quyền sợ bị lật đổ, bị phủ định, thậm chí là bị trả thù nên các cơ quan an ninh đã làm rất nhiều điều khiến nhiều người phải khiếp sợ. Từ sợ hãi dẫn đến ngờ vực, nghi kị lẫn nhau, làm tan rã NIỀM TIN. Chính sự tan rã niềm tin này đã và đang hủy hoại xã hội chúng ta khủng khiếp nhất. Diễn biến cuối cùng của nó là một sự sụp đổ không thể tránh khỏi nhưng sau đó là gì, và liệu đất nước này có thể phát triển tốt đẹp từ đó hay không là một điều chúng tôi luôn trăn trở.

Trong tù, anh Thức luôn nhắc tôi tâm niệm rằng khủng hoảng sẽ chuyển lòng người nhưng điều quan trọng cần phải quan tâm là lòng dân sẽ được định hình bởi một nhận thức tích cực hay tiêu cực. Nếu động lực từ sự hận thù và sụp đổ niềm tin lấn át thì đất nước chắc chắn sẽ lại rơi vào cái vòng lẩn quẩn lâu nay và sẽ không thể ngẩng đầu lên được. Do vậy cần ra tù sớm để phát động Phong trào Con đường Việt Nam để kịp thời tạo ra một nhận thức đúng đắn và tích cực cho xã hội hiểu rõ căn nguyên của những vấn nạn mình đang gặp phải là do thiếu TỰ TIN sử dụng quyền con người của mình. Đó là động lực để giúp tôi chịu đựng và làm sao để trở về sớm nhất.

Mà muốn làm cho người dân tự tin thì đừng làm cho chính quyền sợ hãi. Đây chính là triết lý, phương châm của Con đường Việt Nam. Hãy cùng nhau gây dựng lại niềm tin, hòa hợp để cùng nhau xây dựng lại đất nước tươi đẹp. Có người cho rằng tôi ngây thơ nhưng tôi cũng không tin rằng thủ đoạn chính trị sẽ giúp thay đổi đất nước tốt đẹp. Nhân nào quả đó, cho dù hầu hết những người dùng thủ đoạn đều nghĩ mình vì điều tốt đẹp.

Lê Thăng Long

Ý kiến về bài này của bạn đọc trên trang Dân Luận.

(Mục dưới đây nhằm để bạn đọc suy nghĩ và biết được ý kiến của những người khác ra sao về bài viết của tác giả…)

*Người Hải Lăng (khách viếng thăm) gửi lúc 18:23, 13/07/2012 – mã số 62734

Con đường Việt Nam là con đường chân lý , thông minh để làm cho con người Việt Nam quyên đi sợ hải , hận thù cùng nhau xây dựng xã hội Dân chủ , Tự do , Thịnh vượng .
Là con đường tránh đổ máu cho Dân tộc trong bối cảnh hiện nay.
Xin chia sẽ cung nổi trăn trở và sự hy sinh của anh Lê Thăng Long .
Kính chúc anh và gia đình luôn vững vàng và tràn đầy niềm tin .

*Trần Đôn (khách viếng thăm) gửi lúc 18:31, 13/07/2012 – mã số 62739

Sợ hãi và nghi ngờ không biết tin ai là vấn đề của người Việt hiện nay.

Gieo rắc sự sợ hãi là bản chất tàn bạo của chính quyền độc tài. Các chính quyền độc tài rất sợ và biết chắc chắn rằng họ sẽ bị đào thải; với quyền lực trong tay họ phải dùng tất cả mọi thủ đoạn dù độc ác để bảo vệ những chính họ. Khủng bố nhân dân và tạo nên giai cấp cai trị toàn quyền là những gì chính quyền Việt nam đang làm. Những ai chấp nhận lên tiếng phải chịu sẽ phải hy sinh rất nhiều. Nếu không chấp nhận tù đày, tra tấn thì họ chỉ làm uổng công.

Thiếu niềm tin là đúng vì chưa có ai xứng đáng để dân chúng đặt niềm tin của họ. Sau bao nhiêu năm bị “Cách mạng” lừa họ còn dám tin ai? Để có niềm tin người lãnh đạo phải có cái gì để chứng minh là người đó xứng đáng cho họ giao tính mạng, đất nước cho…

*

Khách-Nguyễn Nghĩa 11- (khách viếng thăm) gửi lúc 18:32, 13/07/2012 – mã số 62740

Anh Long viết :

Trích dẫn:

Họ in các tài liệu đã được đăng tải trên blog và web của Phong trào Con đường Việt Nam và yêu cầu tôi xác nhận là tôi đã đưa chúng lên mạng internet. Họ nói sẽ giám định các tài liệu này xem có vi phạm gì không.

Đây là cái bẫy. Chỉ khi nào họ in trước mặt anh thì anh mới tin được rằng họ khôngg xóa câu, hay từ hoặc thêm vào câu từ của anh trong các bài viết.
Hơn nữa đây sẽ là chứng cớ trường hợp họ định bắt anh lần nữa. Nên theo tôi, anh không bao giờ ký vào những tài liệu có thể làm hại mình.
Tốt nhất mỗi lần nói chuyện, anh đều phải có luật sư đã đăng ký với họ đi theo cùng. Ký gì hay từ chối ký, anh cần tham khảo thêm luật sư.
Tôi tin rằng các anh đã tìm ra phương pháp rất hay để đấu tranh với độc tài hiện nay. Để thành công, anh cần cập nhật ngay mọi buổi gặp gỡ với an ninh theo tôn chỉ công khai của PT và để mọi người lên tiếng bảo vệ anh khi cần thiết.
Gưi anh sự kính trọng.

Nguyễn Nghĩa.

*

Khách Lê Đăng Thích (khách viếng thăm) gửi lúc 18:45, 13/07/2012 – mã số 62741

Ông LTL viết: “…ngày 06/07/2012 vừa qua ..Con đương Việt Nam chính thức đi vào hoạt động…” Xin hỏi: Thế hoạt động gi? Hoạt động như thế nào? Hoạt động ở đâu? Kết quả ra sao? Thái độ của chính quyền chỉ là mời ông đến đồn CA hỏi chuyện, quay phim, nhưng họ có thái độ gì trước kết quả hoạt động của ông?
Bây giờ đã có nhiều người muốn hoạt động cùng ông, nhưng chưa biết hình thức hoạt động như thế nào? Mong ông TL cho biết. Cám ơn.

*

Rồng Tiên (khách viếng thăm) gửi lúc 19:14, 13/07/2012 – mã số 62743

Đúng như anh Long viết, chính quyền thì sợ hãi bạo động và trả thù, dân thì sợ chính quyền khủng bố. Mọi người sợ hãi lẫn nhau do vậy không có một tiến bộ mới nào về dân chủ & nhân quyền có thể phát triển trong một môi trường đậm đặc nghi kỵ đó.

Cá nhân tôi nhận định rằng, đại đa số cán bộ, đảng viên, quân nhân, công an viên đều muốn dân chủ phát triển để giảm thiểu tham nhũng, người tài được trọng dụng, xã hội tiến bộ nhưng con ngáo ộp của bạo động – trả thù – rối ren về chính trị đã cản trở sự ủng hộ của họ cho một nước Việt đa nguyên và dân chủ. Lo lắng của họ hoàn toàn có cơ sở khi mà thù hận CS vẫn được tuyên truyền hàng ngày từ các tổ chức chống cộng hải ngoại. Một cách cực đoan thì tôi cho rằng chính các tổ chức chống cộng tại hải ngoại là những nhân tố lớn nhất cản trở tiến trình đi lên dân chủ và đa nguyên tại Việt Nam.

Do vậy, PT CĐVN lấy việc khai dân trí & chấn dân khí làm lõi hoạt động là đúng đắn. Trước khi trao vào tay nhân dân quyền lực tuyệt đối thì chính người dân phải biết cách sử dụng quyền lực một cách đúng đắn. Nếu không lợi bất cập hại vì sẽ có những kẻ mị dân lũng đoạn xã hội. Tất nhiên không thể vì lo sợ như vậy mà giữ mãi nền chính trị đang bị các nhóm lợi ích thao túng như hiện nay.

Nếu quả thực những cán bộ an ninh có những lời trao đổi với anh Lê Thăng Long như đã được tường thuật thì tôi tin rằng đã có những nhận thức mới trong lãnh đạo cơ quan an ninh cấp trung ương và tất nhiên cùng với nó là những nhận thức mới từ những cấp lãnh đạo cao nhất của ĐCS Việt Nam. Tôi thì không tin có người dật giây anh Lê Thăng Long nhưng tôi tin có những cá nhân quyền lực muốn nhân phong trào CĐVN để cải biến nền chính trị đang bị lũng đoạn tại Việt Nam. Mà nếu như thế thì thật hồng phúc cho Việt tộc.

*

Bạch Hùng (khách viếng thăm) gửi lúc 19:47, 13/07/2012 – mã số 62745
Tên tác giả viết:

Mà muốn làm cho người dân tự tin thì đừng làm cho chính quyền sợ hãi. Đây chính là triết lý, phương châm của Con đường Việt Nam. Hãy cùng nhau gây dựng lại niềm tin, hòa hợp để cùng nhau xây dựng lại đất nước tươi đẹp. Có người cho rằng tôi ngây thơ nhưng tôi cũng không tin rằng thủ đoạn chính trị sẽ giúp thay đổi đất nước tốt đẹp.

Chính ra, bây giờ tôi lại cảm thấy có thiện cảm với ông Lê Thăng Long này, mặc dù trước kia tôi rất ghét.
Khi anh đã âm mưu lật đổ chính quyền dứoi mưu đồ và các thủ đoạn chính trị đội lốt dân chủ thì chắc chắn anh cũng sẽ bị đối xử lại bằng các thủ đoạn chính trị đội lốt pháp luật. Mạt cưa mướp đẳng cả thôi.

Ai thắng ai thua, Lê Thăng Long cũng đã hiểu ra được nhiều điều sau 3 năm đi tù.
Qua đây cũng thấy, rất rất nhiều bài viết ở Dân Luận này đặt mục tiêu lật đổ ĐCS, thậm chí còn hống hách lên kế hoạch trả thù như thế nào sau khi lật đổ được chính quyền, chung quy lại chỉ là hại nhiều hơn lợi.

*

PVĐ (khách viếng thăm) gửi lúc 20:05, 13/07/2012 – mã số 62747

Nhiệm vụ của Công an Việt Nam là làm cho kẻ có mưu đồ chống phá sự lãnh đạo của Đảng CS VN phải điêu đứng và từ bỏ mưu đồ. Được đi uống cà phê , được Công an khen miệng rằng cũng yêu nước …. chỉ là cách bọc nhung bàn tay sắt. Bao giờ Lê Thăng Long gọi những người “yêu nước” khác đến nhà trò chuyện mà người khách đó không bị phiền hà gì thì lúc đó Lê Thăng Long hãy đem cà phê , ăn sáng để coi đó là sự hòa hảo . Các nhân tôi cùng bao nhiêu người khác hàng chục lần được đãi cafe, bia lạnh trong phòng lạnh …. , câu chuyện xoay quanh cách đề tài phía Công an nói : không được, không nên thế này thế nọ và người được “mời” thì nói pháp luật và lương tâm buộc tôi phải làm cái này , cái kia . Kết quả thì Công an vẫn giữ nguyên cách làm của họ : Người được mời nằm trong sổ đen .
Thành ra mọi việc vừa qua của Lê Thăng Long không dẫn đến điều gì cả . Vẫn ở trong hiện tượng : nghe rồi , biết rồi , nói lắm , khổ quá .

Cái “hay” của Lê Thang Long là biết nhận tội và ăn năn để được ra khỏi nhà tù. Ra tù ở hoàn cảnh không người thân thích, không thuyết phục được ai (trừ 1 số người tuy có nhận lời với nhau, nhưng cũng không ràng buộc nghĩa vụ gì nếu trở mặt).

Cái “hay” này đi ngược lại với những người đang chịu án tù, mà nguy cơ nếu không cảnh báo , các chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ sẽ tranh nhau ăn năn hối cải , lập thành tích để được ra tù sớm và tham gia phong trào ” vượt qua sợ hãi”.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Dân trong một nước

Posted by hoangtran204 trên 13/07/2012

Dân trong một nước

K.s Nguyễn Văn Thạnh

Là người VN, ai cũng biết đến câu ca “nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước thì thương nhau cùng”. Cái tinh thần của câu ca là khuyên nhủ đồng bào cùng chung đất nước phải yêu thương nhau. Đây không chỉ là vấn đề tình cảm của người cùng chủng tộc mà còn là vấn đề quyền lợi và sự sinh tồn.

Lấy một hình ảnh dễ hình dung: ta xem một đất nước như một cơ thể, người dân như từng tế bào, khi đó những tổ chức nhỏ hơn như gia đình, dòng họ, cơ quan, công ty,… là những “mô”-bộ phận trên cơ thể. Khi một bộ phận nào đó trên cơ thể bị ảnh hưởng, bị yếu, bị virus tấn công đều ảnh hưởng dây chuyền đến các bộ phận khác. Dân trong một nước cũng giống như vậy, khi một nhóm, một bộ phận nào đó gặp nạn thì những người còn lại cũng ảnh hưởng theo: khi ngư dân bị nước ngoài ức hiếp, đánh đập thì toàn bộ dân trên đất liền phải trả giá cao hơn, tốn kém hơn để có cá ăn. Cả dân tộc bị ảnh hưởng.

Dân tộc ta sau hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước đã học bài học về sự đoàn kết trong chống ngoại xâm nhưng rất tiếc bài học đó lại bị sao nhãng khi đất nước hòa bình. Chúng ta hãy xem phản ứng của dân ta khi ngư phủ bị lính TQ bắn chết với phản ứng của dân Hàn Quốc khi lính biên phòng của họ bị ngư dân TQ tấn công. Chính điều này giải thích một phần cho câu hỏi vì sao HQ giàu mạnh, văn minh hơn ta, dù họ cũng là một dân tộc nhỏ bé có xuất phát điểm còn thấp hơn dân tộc ta. Với dân số tầm 25 triệu người, họ có GDP lên đến trên 1.000 tỷ USD, đứng hàng thứ 3 châu Á và thứ 10 thế giới (VN có đến 90 triệu dân nhưng GDP có 100 tỷ USD). Người khổng lồ TQ cũng không dám ức hiếp họ, thậm chí phải xuống nước nhũn nhặn với họ trong vụ xung đột trên.

Tôi rưng rưng nước mắt khi nhìn về quê nhà với hình ảnh cái chết quá thảm thương của ngư dân Việt dưới họng súng kẻ thù phải ướp xác mang về, vậy mà trên đất liền từ dân đến quan không có chút gì động tĩnh. Một nhóm nhỏ xuống đường thì bị quan cho là phiến loạn tống giam còn dân thì cho là thành phần phản động, tiếp tay thế lực thù địch nước ngoài. Một dân tộc như thế, bảo sao không đói nghèo, suy kiệt.

Nhiều người sẽ cho rằng đó là việc của nhà nước, của đảng. Họ có bao giờ nghĩ tiếp nhà nước, đảng là gì? Suy cho cùng cũng là một nhóm người mà thôi. Mà bản chất con người là tư lợi, hành động vì quyền và lợi ích của mình. Kẻ thù nước ngoài hoàn toàn có thể tung tiền ra mua đứt nhóm này. Xưa nay lịch sử đã nhiều lần chứng minh kẻ nắm quyền ăn cơm của dân có thể bán đứng nhân dân nếu được trả giá cao hơn. Nguyên lý “yêu nhà trước yêu nước, thương con trước thương dân, lo cha mẹ trước đồng bào” luôn có giá trị chi phối mọi người.

Chúng ta cần chính phủ để trị an, lo việc chung nhưng không thể làm ngơ, hay ngây thơ giao phó quyền lợi của mình vào tay họ. Chúng ta không thể trông chờ hoàn toàn vào lòng tốt của giới lãnh đạo. Đảng được rêu rao ca tụng là thiên tài, là anh minh sáng suốt, là đại diện quyền lợi nhân dân,… thật ra cũng chỉ là một nhóm người đang nắm quyền mà thôi. Đảng được nhóm cầm quyền hiện nay ra sức phục dựng, tô vẽ,… để làm bình phong che đậy cho việc rút ruột, ăn chia nhau trên mồ hôi, nước mắt nhân dân.

Dân trong một nước như tế bào trên một cơ thể, chúng ta hãy nghe ngóng mà lo cho nhau, lên tiếng vì nhau; đừng ngây thơ tin vào đảng vào chính phủ hay chính quyền. Lớp nắm quyền đó có thể bán nhân dân bất cứ lúc nào nếu được giá và có sự an toàn cho chúng.

K.s Nguyễn Văn Thạnh

Ý kiến của bạn đọc trên trang Dân Luận

* Khách Bùi Văn Nịt (khách viếng thăm) gửi lúc 16:57, 13/07/2012 – mã số 62727

Bài này viết ngắn gọn mà hay. Tuy vậy tôi có vài ý kiến muốn thêm. Tác giả nói (viết) về sự đoàn kết của dân tộc. Bác Hồ cũng nói “dân tộc ta có truyền thống đoàn kết”, nhưng giở lại trang sử nước nhà thì dân tộc ta lại có bi kịch về sự mất đoàn kết. Xin dẫn chứng:

Dân tộc ta đã trải qua 200 năm Trịnh – Nguyễn phân tranh, rồi chiến tranh giữa nhà Nguyễn của Nguyễn Hoàng với nhà Nguyễn Tây Sơn, và gần đây trên dưới một phần tư thế kỷ nội chiến Bắc -Nam, trước gọi là “kháng chiến chống Mỹ”. Thực ra cuộc chiến Bắc -Nam này thì chúng tôi tham gia và thấy mình phải đánh nhau với quân đội của nhiều nước ngoài, nhiều nhất là Mỹ, nhưng còn Úc, Nam Triều tiên (là Hàn quốc) và một số quân đội nhiều nước khác, có cả lính châu Phi.

Nhiều khi không hiểu nổi tại sao nước mình cứ chiến tranh liên miên như vậy mà cụ Hồ không thấy, cứ nói “dân tộc ta có truyền thống đòan kết”.

Có một điều dễ thấy là ở Triều tiên, người dân sống dưới hai chính thể Bắc, Nam khác nhau, nhưng người cùng dòng họ và cùng gia đình khi gặp nhau thì họ khóc lóc tỏ lòng thương yêu nhau, họ chẳng hề phỉ báng nhau như người mình. Còn người mình dân Bắc (kể cả dân miền Nam tập kết ra Bắc) gọi người dân miền Nam là ngụy, ngược lại dân miền Nam gọi dân Bắc là Việt cộng, toàn những từ có ý thù ghét nhau.

Hàn quốc giầu có thì có nguyên nhân ai cũng thấy đó là Hàn quốc theo chế đọ tư bản, đồng minh với Mỹ. HỌ không bị cái ánh hào quang giả tạo CNXH làm lóe mắt. Hàn quốc và Bắc Triều tiên là một dân tọc, trình độ thông minh như nhau, cùng một xuất phát điểm, nhưng kết quả của hai chính thể thì một trời một vực. Ta có nên học tập kinh nghiệm của họ không thì nên hỏi các cụ HÙng Dũng Sang Trọng.

*Khách Lê Đăng Thích (khách viếng thăm) gửi lúc 18:27, 13/07/2012 – mã số 62736

Cụ Hồ nói “Dân ta phải biết sử ta”, nhưng cụ có thuộc sử ta đếch đâu. Hiện nay cái truyền thống “MẤT ĐOÀN KẾT ” còn nặng nề hơn, lại xuất phát do cụ Hồ gây mầm. Xin chứng minh cụ thể: hiện nay (và từ lâu) đã có sự phân biệt giữa đảng viên và quần chúng, đảng viên thì được ưu tiên đủ mọi thứ, còn quần chúng ngoài Đảng thì bị thiệt thòi đủ mọi thứ. Ta chê Khơme đỏ chia dân Cămpuchia thành hai loại, đó là công dân loại một và công dan loại hai, nhưng ta giống hệt Khơme đỏ là phân biệt đảng viên và quần chúng, chỉ khác nhau tên gọi mà thôi. Nay lại có thêm tình trạng cát cứ địa phương, đó cũng là biểu hiện của sự mất đoàn kết. Bao giờ và làm thế nào chấm dứt tình trạng này? Dễ thôi, khi nào mất Đảng CS thì có đoàn kết? Có phải không?

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Phỏng vấn: Ông Cao Xuân Vỹ Kể Việc Ông Ngô Đình Nhu Bí Mật Gặp Ông Phạm Hùng Ở Khu Rừng Tánh Linh Bình Tuy

Posted by hoangtran204 trên 12/07/2012

Ông Cao Xuân Vỹ Kể Việc Ông Ngô Đình Nhu Bí Mật Gặp Ông Phạm Hùng Ở Khu Rừng Tánh Linh Bình Tuy

Minh Võ
June 14, 2012


Ô. Cao Xuân Vỹ, TT. Ngô Đình Diệm &
Ô. Ngô Đình Nhu

Như đã hứa, (1)  ông Cao Xuân Vỹ, sau ba lần vào cấp cứu và điều trị tại bệnh viện, đã vui lòng dành cho chúng tôi một cuộc phỏng vấn để cống hiến bạn đọc một số hồi ức và kỷ niệm của ông trong thời gian đi theo Việt Minh kháng chiến rồi về hợp tác với chính phủ Ngô Đình Diệm với tư cách là người phụ tá thân cận của ông Ngô Đình Nhu, bào đệ và là cố vấn chính trị của Tổng Thống Ngô Đình Diệm.

1. Hỏi: Thưa ông, nghe nói ông cùng quê Nghệ An với ông Hồ Chí Minh?

Đáp: Phải. Tôi người làng Thịnh Mỹ, phủ Diễn Châu ở về phía biển, còn ông Hồ ở xã Kim Liên huyện Nam Đàn về phía núi.

2. Hỏi: Ông có thể cho biết gia đình ông có liên hệ gì với gia đình ông Hồ không?

Đáp: Tôi được biết ông cố tôi là cụ Cao Xuân Dục, thượng thư bộ học thuộc triều đình Huế có giúp đỡ thân phụ ông Hồ là Nguyễn Sinh Sắc về tài chính và khuyến khích, giúp đỡ ông ấy nhiều trong việc học hành để có thể đi thi và đậu phó bảng. Một phần vì ông Nguyễn Sinh Sắc là bạn học với ông nội tôi là Cao Xuân Tiếu. Đây là hình căn nhà ông nội tôi cho ông cử Sắc. (Ông Vỹ đưa xem hình căn nhà.)

3. Hỏi: Có tài liệu của phía Cộng Sản, như của Sơn Tùng và Nguyễn Đắc Xuân nói, khi thấy ông Nguyễn Sinh Sắc thi hỏng khoa Ất Mùi, (năm 1895), ông Cao Xuân Dục đã giúp cho ông Nguyễn Sinh Sắc được vào Huế, để có phương tiện và đủ sách vở hầu tiếp tục việc học và có thể thành đạt. Điều này có đúng không?

Đáp: Đúng. Ông cố tôi còn can thiệp để cho ông Nguyễn Sinh Sắc, dù không phải là con quan cũng được vào học ở Quốc Tử Giám. Đến khoa thi năm Tân Sửu (1901) chánh chủ khảo Cao Xuân Dục thấy khóa sinh Sắc không trúng tuyển đã cho lệnh xét lại bài thi của 4 thí sinh để rồi xin vua Thành Thái cho ông ta đậu phó bảng. Khóa ấy có 9 tiến sĩ, 13 phó bảng. Ông Sắc đậu phó bảng thứ 11.

4. Hỏi: Hồi còn nhỏ ông có biết về hoạt động của Cộng sản ở quê nhà và có chứng kiến các cuộc nổi dậy của Cộng Sản thường được gọi là phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh không?

Đáp: Có. Phong trào này mạnh nhất ở hai huyện Nam Đàn và Thanh Chương. Nhiều người bị chết oan. Cộng Sản đã giết hai tri phủ. Vì thế phản ứng của chính quyền bảo hộ cũng rất quyết liệt. Pháp đem bom thả cũng giết nhiều người, trong số ấy có cả Cộng Sản lẫn thường dân. Cha tôi có kể lại rằng để đối phó với phong trào này, ông Nguyễn Hữu Bài, thượng thư bộ Lại của Triều Đình Huế, (tương đương với chức thủ tướng thời nay), đã cho áp dụng một kế hoạch chiêu dụ Cộng Sản khá thành công. Lúc ấy ông cố tôi cùng ở trong nội các Nguyễn Hữu Bài.

5. Hỏi: Khi Việt Minh cướp chính quyền ông ở đâu? và có ủng hộ họ không?

Đáp: Lúc ấy tôi đang học ở Hà Nội. Tôi nhớ là mấy tháng trước khi Việt Minh cướp chính quyền, thanh niên sinh viên Hà Nội chúng tôi rất hăng hái ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim, vì là chính phủ của Việt Nam độc lập đầu tiên, dù phải nhờ có người Nhật lật đổ người Pháp. Nhưng chúng tôi rất phấn khởi và đã ủng hộ hết mình. Tiếc rằng bỗng nhiên chính phủ này từ chức ngày 7 tháng 8 (1945). Thật khó hiểu. Tuy từ chức nhưng chính phủ Trần Trọng Kim vẫn xử lý theo lệnh nhà vua. Khi mà Việt Minh tới trám vào chỗ trống chính trị này thì chúng tôi đã đi theo Việt Minh. Chúng tôi không biết Việt Minh là Cộng Sản. Thực ra lúc ấy chả mấy người biết Việt Minh là Cộng Sản.

6. Hỏi: Ông có gặp ông Hồ bao giờ không?

Đáp: Có. Hồi ấy tôi ở trong phong trào thanh niên sinh viên tranh đấu. Chúng tôi được hai ông Hoàng Minh Giám và Phan Mỹ giới thiệu để gặp ông Hồ ở Bắc Bộ Phủ. Lúc ấy ông ấy có cái vẻ bề ngoài rất ân cần và dễ mến. Về sau tôi mới hiểu tại sao ông ấy đã chiêu dụ được nhiều người đi theo ủng hộ Việt Minh. Cho đến giờ này tôi vẫn nghĩ ông ta thật là thông minh và xảo quyệt. Lại được tay Võ Nguyên Giáp cũng rất thông minh trợ tá đắc lực. Tôi học với Võ Nguyễn Giáp 4 năm, Tôi biết ông ta rất rõ. Ngay khi còn ngồi trên ghế nhà trường đã tỏ ra sắc sảo và quả đoán… Rất “độc tài”. Nhưng dầu sao Võ Nguyên Giáp không thể sánh được với Ngô Đình Nhu. Còn Phạm Văn Đồng thì không đáng là học trò Ngô Đình Nhu.

7. Hỏi: Rồi tại sao ông lại bỏ Việt Minh?

Đáp: Vì chúng tôi kết án ông Hồ đã ký thỏa ước mồng 6 tháng 3, nhượng bộ Pháp quá nhiều. Hơn nữa họ đã hãm hại nhiều người yêu nước bất đồng chính kiến. Chúng tôi chạy sang phía Việt Cách của các ông Nguyễn Hải Thần và Nghiêm Kế Tổ…

8. Hỏi: Khi nào thì các ông rời Hà Nội?

Đáp: Liền khi cuộc chiến giữa Việt Minh và Pháp bùng nổ ngày 19-12-46. Lúc ấy ông Hồ và đại bộ phận Việt Minh chạy lên Việt Bắc kháng chiến. Thì chúng tôi gồm 36 nhà trí thức và thanh niên sinh viên tranh đấu chạy vào khu Tư, gồm Thanh Nghê Tĩnh, để cùng với một số Việt Minh ôn hòa lập một phòng tuyến mới phi Cộng Sản chống thực dân và giúp dân mở mang về kinh tế và văn hóa. Có thể nói Liên Khu Tư lúc ấy như là một khu tự trị.

9. Hỏi: Ông có thể cho biết tên một số trong 36 nhà trí thức mà ông bảo đã rời Hà Nội vào Liên Khu Tư sau kháng chiến bùng nổ không?

Đáp: Tôi còn nhớ chẳng hạn có Luật Sư Trần Chánh Thành, các ông Trần Hữu Dương, Hồ Đắc Điềm, Phạm Thành Vinh, sau này trở thành rể của ông Hồ Đắc Điềm, ông Nguyễn Duy Quang, người của ông Bảo Đại, ông Phan Huy Xương, anh của bác sĩ Phan Huy Đán tức Phan Quang Đán, ông Tôn Thất Trạch v.v… Các ông này về sau đã hợp tác với thủ tướng Ngô Đình Diệm. Ông Trần Chánh Thành từng là bộ trưởng phủ thủ tướng, với ông Tôn Thất Trạch là đổng lý văn phòng. Ngoài ra, về phía thường dân tôi nhớ còn có bà Hòa Tường là một thương gia giầu có ở phố Hàng Đào cũng đi theo.

Tôi xin nói thêm ông biết điều này, là những vị này và tôi hồi đầu theo Việt Minh. Nhưng tất cả đều không phải Cộng Sản. Và ngay từ 1930 thì đã có hai phe cùng chống Pháp một bên là Đảng Cộng Sản, lúc ấy chưa có Việt Minh. Một bên là các nhân vật và tổ chức quốc gia phi Cộng Sản trong đó ngoài những người như ông Ngô Đình Diệm đã bắt đầu hoạt động từ đó, còn có các chiến sĩ Việt Nam Quốc Dân Đảng, mà đảng trưởng là Nguyễn Thái Học và 13 đồng chí đã bị Pháp xử bắn.


ông Ngô Đình Nhu

10. Hỏi: Khi nào ông rời Liên Khu Tư vào Sài Gòn và gặp ông Ngô Đình Nhu?

Đáp: Chúng tôi rời Liên Khu Tư ra Hà Nội. Chứ chưa vào Sài Gòn. Lúc ấy là vào khoảng đầu năm 1953. Ông Hồ Chí Minh theo lệnh Stalin và Mao Trạch Đông khỉ sự chuẩn bị mở chiến dịch Giảm Tô và cải cách ruộng đất. Có người thân trong Việt Minh cho chúng tôi biết. Nên tìm đường chạy trước. Về sau trong họ tôi có nhiều người có chút tư điền bị đem ra đấu tố. Chị ruột tôi cũng bị giết. Tôi “dinh Tề” qua ngả Phúc Nhạc, Phát Diệm là khu an toàn tự trị dưới quyền trông coi của giám mục Lê Hữu Từ. Khó khăn lắm mới tới được Hà Nội. Hà Nội lúc ấy đang sống an bình dưới chính quyền Bảo Đại. Tôi đi thoát được là nhờ có người chú họ ở trong tổ chức Việt Minh cấp cho một giấy thông hành. Ở Hà Nội tôi gặp lại các ông Đặng Văn Sung, Phan Huy Quát từng hoạt động chung với chúng tôi thời 1945.

Trong thời gian còn ở Liên Khu Tư chúng tôi nghe biết cán bộ Cộng Sản trong tổ chức Việt Minh chịu ảnh hưởng rất lớn bởi cán bộ Trung Cộng. Sau khi Mao Trạch Đông chiếm trọn lục địa vào cuối năm 1949, ông ta đã bắt Hồ Chí Minh gửi một số lớn cán bộ Việt Cộng sang Tầu để tẩy não, cải tạo tư tưởng, bắt học tập chủ nghĩa Mao-ít. Vì cái chủ nghĩa này mà các chiến dịch giảm tô và cải cách ruộng đất đã đẫm máu với những vụ con tố cha, vợ tố chồng và nông dân tàn sát lẫn nhau thật rùng rợn. Làng tôi có ông hàn Lương biết mình sắp bị đưa ra đấu tố đã nhảy xuống giếng tự tử, vậy mà đội cải cách đã lôi xác ông lên để đấu cái thây ma. Chúng đánh nát bấy cái thây ấy. Tôi mong có người thâu thập những tin tức khắp nước về cuộc Cải Cách Ruộng Đất thời gian đó để cho mọi người biết Cộng Sản dã man chừng nào.

11. Hỏi: Khi nào thì ông gặp ông Ngô Đình Nhu?

Đáp: Cuối năm 1953. Tôi vào Sài Gòn thì gặp lại ông Trần Chánh Thành. Ông Thành giới thiệu tôi với ông Nhu. Ông Thành vào Sài Gòn năm 1952 cùng một lượt với phần lớn trong số 36 nhà trí thức đã vào Liên Khu Tư để kháng chiến chống Pháp nhưng bất hợp tác với Việt Minh. Lúc gặp lại tôi thì ông Thành đang làm cho tờ báo Xã Hội của ông Nhu, đồng thời tập sự luật sư với Luật Sư Trương Đình Du…

12. Hỏi: Theo chỗ chúng tôi biết thì ông Ngô Đình Nhu từng có 5 nhiệm vụ quan trọng: một là dân biểu Quốc Hội, hai là Cố Vấn Chính Trị của Tổng Thống, ba là thủ lãnh Thanh Niên Cộng Hòa, bốn là Tổng Bí Thư đảng Cần Lao Nhân Vị, và sau hết vào năm cuối cùng ông còn là chủ tịch ủy ban liên bộ về Ấp Chiến Lược. Vậy ông ấy có một lực lượng nhân sự nào đáng kể để giúp thi hành chừng ấy nhiệm vụ không? Ví dụ ông ấy có mấy văn phòng? Có bao nhiêu nhân viên được ăn lương?

Đáp: Ông ấy chỉ có một mình thiếu tá Phạm Thu Đường làm chánh văn phòng, thường được gọi là chánh văn phòng ông Cố Vấn. Và dưới quyền thiếu tá Đường chỉ có 5 nhân viên, hầu hết tự túc. Không có ngân khoản nào dành cho ông Cố Vấn. Và phải nói thực khó hiểu là chính chức Cố Vấn này cũng chẳng được một văn kiện nào bổ nhiệm hay quy định nhiệm vụ. Thực tế ông Nhu chỉ giúp việc cho riêng ông Diệm với tư cách là phụ tá cho Tổng Thống. Người ta thấy việc ông làm thì gọi ông là Cố Vấn vậy thôi. Vì thế ông không có quyền hạn và nhiệm vụ gì chính thức.

Còn về thủ lãnh Thanh Niên Cộng Hòa, thì ông chỉ thị cho chúng tôi, phải tự túc. Mọi đoàn viên đều tự nguyện và tự túc theo tinh thần cách mạng. Cho nên cũng chẳng có quyền lợi gì.

Về văn phòng dân biểu, ông cũng không có. Thực ra ông ấy rất ít đi họp Quốc Hội. Chỉ khi nào có vấn đề chính sách quan trọng như Ấp Chiến Lược chẳng hạn, hay vấn đề “Giáo Dục nhân bản”, vấn đề “kinh tế tư hữu cơ bản” v.v.. thì ông mới tới trình bày mà thôi. Cho nên mọi thứ một mình ông cáng đáng. Tôi thật phục sức làm việc của ông Nhu.

13. Hỏi: Thế còn chức chủ tịch ủy ban liên bộ về Ấp Chiến Lược thì sao? Có văn thư nào quy định không?

Đáp: Chức này thì có. Nhưng cũng chỉ là một thông tư của phủ Tổng Thống gửi đến các bộ, để việc ông chủ tọa các phiên họp Ủy Ban Liên Bộ được danh chính ngôn thuận. Ông Nhu quan niệm chương trình Ấp Chiến Lược là một cuộc cách mạng xã hội và chính trị, chứ không phải chỉ là một chiến lược để đối phó với sự xâm nhập và khủng bố của Cộng Sản mà thôi. Ông thúc đẩy các tỉnh trưởng khai hóa người dân quê theo tinh thần tam túc, nghĩa là tự túc về tư tưởng, tự túc về tổ chức và tự túc về kỹ thuật, để có thể làm chủ cuộc đời mình, làm chủ được xã hội, không bị lệ thuộc vào bên ngoài, vào ngoại bang. Ông để rất nhiều thì giờ đích thân soạn những bài thuyết trình có tính lý luận cao dành cho các cấp lãnh đạo chính phủ và cán bộ cao cấp, chỉ cho họ cách thức đưa những tư tưởng cao vào đầu óc thường dân qua những hình ảnh và ngôn ngữ bình dân dễ hiểu. Mục đích của ông là tiến dần tới một xã hội có tổ chức cao, có đầy đủ các phương tiện truyền thông, giao tế, kinh tế, văn hóa cao trong đó mỗi con người, “mỗi nhân vị”, đều được quan tâm đồng đều, chứ không biến con người thành những “cái đinh, con ốc” trong một guồng máy xã hội theo kiểu Cộng Sản. Ông tin tưởng rằng phương pháp đó về lâu về dài sẽ làm cho CS phải đầu hàng. Chứ không phải chỉ dựa vào những hàng rào giây kẽm gai. Dĩ nhiên ban đầu thì việc rào ấp là cần thiết để giữ cho Ấp Chiến Lược được an toàn trước sự phá hoại và tấn công của du kích CS. Quốc sách Ấp Chiến Lược mà thành công thì Cộng Sản sẽ thành cá bị tát ra khỏi ao, nằm trên đất.

14. Hỏi: Về đảng Cần Lao Nhân Vị, nó thành hình ra sao, và ai là những đồng chí cốt cán nhất của ông Nhu?

Đáp: Hai người cùng với ông Nhu sáng lập ra đảng Cần Lao Nhân Vị là các ông Trần Quốc Bửu và Huỳnh Hữu Nghĩa. Nhưng ban đầu các ông không gọi tên đảng là Cần Lao mà gọi là đảng Công Nông. Nhưng vì không muốn gợi ý về cái liên minh công nông của Cộng Sản, nên về sau các ông đổi ra là Cần Lao. Còn vế Nhân Vị thì sau nữa mới thêm vào theo đề nghị của ông Nhu. Ông Bửu, chủ tịch Liên Đoàn Lao Công có kinh nghiệm về đấu tranh nghiệp đoàn, đã quen ông Nhu khi còn ở bên Pháp. Và ông Huỳnh Hữu Nghĩa một tín đồ Cao Đài, là cố vấn chính trị của tướng Trình Minh Thế. Ông Nghĩa đã giúp ông Nhu chinh phục được tướng Thế, chứ không phải như có người Mỹ cho rằng ông Nhu có được ông Thế là nhờ đại tá Edward Lansdale. Ông Lansdale có can thiệp để quân của tướng Thế được hợp thức hóa và trả lương như Quân Đội Quốc Gia thì đúng. Người nào bảo Lansdale dùng tiền mua Tướng Thế là cố tình xuyên tạc để hạ uy tín của một vị tướng kiên cường anh dũng, thanh liêm mà anh em ông Diệm rất quý trọng. Khi nghe tin tướng Thế tử trận Tổng Thống Diệm đã ngất xỉu. Điều này tướng Lansdale có ghi trong hồi ký.

Văn phòng Tổng Bí Thư đảng Cần Lao cũng do một mình Thiếu Tá Phạm Thu Đường quán xuyến, kiêm nhiệm.


TT. Ngô Đình Diệm

15. Hỏi: Ông Ngô Đình Diệm có giữ vai trò gì trong đảng Cần Lao không?

Đáp: Không. Ông ấy hoàn toàn ở ngoài và trên đảng Cần Lao. Với ông Diệm chỉ có Tổ Quốc và Quốc Dân.

Tôi còn nhớ khoảng năm 1956, Tổng Thống gọi tôi vào bảo tôi lên cao nguyên đèo heo hút gió để quan sát nghiên cứu tìm ra những địa điểm thích hợp để lập các khu dinh điền, hòng đưa người kinh lên trấn giữ địa điểm mà ông bảo là vô cùng quan trọng về mặt chiến lước. Tôi thấy mình đi thì ông Nhu thiếu một trợ lý. Lại cũng hơi ngán cảnh cô đơn ở nơi xa lạ. Tôi bèn thưa với Tổng Thống: Công tác đoàn thể của ông Cố Vấn đang thiếu người. Tổng Thống nói: Đoàn thể gì. Dẹp. Tuy nhiên rồi ông cũng đấu dịu. Cứ đi đi. Thỉnh thoảng tôi sẽ lên với anh…

Cũng cần thêm rằng ông Diệm rất quan tâm đến vùng cao nguyên. Ông thường nói: giữ được cao nguyên thì giữ được miền Nam. Và ông tìm cách đưa nhiều cán bộ và những người dân có kinh nghiệm với Cộng Sản lên đó lập nghiệp.

16. Hỏi: Ông nghĩ gì về việc chính phủ Ngô Đình Diệm tổ chức trưng cầu dân ý truất phế ông Bảo Đại?

Đáp: Nhiều người chê ông Diệm, là nhà Nho mà bất trung, không giữ lời thề trung thành với cựu hoàng. Nhưng tôi thấy không đúng. Trước hết chính cựu hoàng bảo ông Diệm chỉ thề trước Thánh Giá trung thành với Tổ Quốc. Thứ nữa, khi cựu hoàng triệu ông sang Pháp, ông Diệm đã sẵn sàng lên đường, dù biết sang đó sẽ mất chức thủ tướng.

Nhưng chính nhóm liên khu Tư chúng tôi đã thuyết phục ông, gần như làm áp lực với ông, để ông bỏ ý định sang Cannes . Chúng tôi xúm vào yêu cầu ông ở lại lấy cớ tình hình không cho phép vắng mặt. Chúng tôi phải nói với thủ tướng rằng nếu Cụ bỏ chúng tôi lại mà đi một mình thì sinh mệnh chúng tôi ai sẽ lo? Chúng tôi đã bỏ tất cả vào đây là vì cụ, vì tin cụ sẽ bảo vệ phần đất tự do còn lại này, bảo vệ chúng tôi. Nay cụ nỡ lòng nào bỏ chúng tôi, bỏ đất nước này cho Thực dân, Cộng Sản?

Rồi nhiều đoàn thể họp nhau lại đặt ông Diệm trước sự việc đã rồi là tự ý hạ bệ ông Bảo Đại. Cuộc trưng cầu dân ý của chính phủ Ngô Đình Diệm tổ chức sau đó chỉ là để hợp pháp hóa hành động của chúng tôi.

17. Hỏi: Có sử gia Mỹ bảo ngày 22 tháng 8 năm 1963, Thanh Niên Cộng Hòa đã tấn công chùa Xá Lợi cùng với Cảnh Sát và Lực Lượng Đặc Biệt. Điều này có đúng không?

Đáp: Hoàn toàn bịa đặt. Tổ chức này không phải để dùng vào những việc như vậy. Nó là tổ chức phi vũ trang mà.

18. Hỏi: Sử gia Mark Mayor viết trong tác phẩm Triumph Forsaken rằng gần ngày đảo chính, tỉnh trưởng Định Tường báo cáo với ông Nhu rằng đại tá Có là phụ tá của tướng Đính rủ ông ta làm đảo chính. Ông Nhu hỏi lại tướng Đính, thì tướng Đính xin đi chém đầu Có. Ông có biết vụ này không?

Đáp: Không cần tỉnh trưởng Định Tường báo cáo thì ông Nhu đã biết rồi. Nhưng ông muốn cứ để vậy để theo dõi.

19. Hỏi: Khi ông cùng ông Nhu đi gặp Phạm Hùng ở Bình Tuy, ông Nhu có cho ông biết hai người họ bàn chuyện gì không?

Đáp: Lúc ấy thì không. Chỉ biết chúng tôi cùng đến Quận Tánh Linh ở đây có một vùng do Cộng quân kiểm soát. Ban đầu cứ tưởng đi săn cọp như mọi khi. Nhưng đến nơi ông Nhu bảo chúng tôi ở ngoài, còn ông đi về phía trước độ vài trăm mét. Có Phạm Hùng chờ ở đó. Sau này về nhà tôi cũng không tiện hỏi ông Nhu. Nhưng qua những gì ông tự ý nói ra vào một lúc nào đó thì, nội dung câu chuyện trên một tiếng đồng hồ, gồm nhiều điều cho đến nay vẫn chưa được tiết lộ. Có một điều mà phía họ rất quan ngại, nếu không bảo là sợ, rất sợ chương trình Ấp Chiến Lược.

Họ yêu cầu cho biết ai là người chủ trương và mục đích để làm gì? Ông Nhu trả lời: đó chỉ là một chủ trương của chính phủ nhằm bảo vệ sinh mạng và tài sản của người dân, ngăn ngừa sự xâm nhập, phá phách của du kích các ông… Các ông bảo cán bộ đừng tìm cách đánh phá làng xã, thì chúng tôi sẽ bỏ luật 10/59. Cán bộ các ông có thể về sống với dân lành tại các ấp…

Về các điều kiện để hiệp thương thì nhiều lần Tổng Thống Diệm đã nói, phải có 6 giai đoạn:

– Bắt đầu bằng việc cho dân hai miền trao đổi thư tín tự do.
– Rồi cho dân qua lại tự do
– Thứ 3 là cho dân hai bên được tự do chọn đinh cư sang bên kia nếu muốn
– Thứ 4 mới đến giai đoạn trao đổi kinh tế. Ví dụ miền Nam đổi gạo lấy than đá của miền Bắc chẳng hạn.
– Qua được các giai đoạn đó rồi mới tiến tới hiệp thương.
– Và sau cùng là tổng tuyển cử.

Có lần ông Nhu tính với chúng tôi: Ông dự đoán rằng, nếu cho dân tự do chọn nơi định cư, thì căn cứ theo tình trạng về tự do dân chủ tồi tệ và kinh tế kiệt quệ của miền Bắc lúc ấy, sẽ có khoảng 3 triệu người dân sẽ dần dần vào định cư ở miền Nam. Vì vậy “mình” phải chuẩn bị đất cho dân. Ông cũng tính rằng hiện dân số miền Bắc có tới 23 triệu, trong khi dân số miền Nam chỉ có 17 triệu. Nếu có được 3 triệu dân Bắc vào định cư ở miền Nam thì dân số 2 bên sẽ cân bằng. Bầu cử tự do, với sự giám sát của Quốc Tế thì chắc mình sẽ thắng.

20. Hỏi: Lần ông tháp tùng ông Nhu đi dự lễ đăng quang của quốc vương Ma-rốc năm 1962, ông có cho biết là sau đó các ông đến Paris gặp ông Pinay, đại diện Tổng Thống Charles De Gaulle, bàn chuyện hiệp thương với ông Hồ. Lúc ấy có mặt giáo sư Bửu Hội không?

Đáp: Dĩ nhiên là có. Vì Giáo sư Bửu Hội là đại sứ của VNCH ở Ma-rốc, và là bạn học với ông Nhu ở bên Pháp. Ông Bửu Hội lại từng là cố vấn cho Hồ Chí Minh. Nên trong việc này, có thể nói vai trò của ông Bửu Hội cũng quan trọng không kém ông Nhu. Ông Nhu và chúng tôi ở khách sạn Grillon cả tháng. Cuộc tiếp xúc xảy ra nhiều lần mà hầu như lần nào cũng có sự hiện diện của giáo sư Bửu Hội. Ông Nhu cho biết lúc ấy ông Hồ Chí Minh đã nhờ ông Jean Sainteny xin Tổng Thống De Gaulle giúp. Ông Hồ biết là ông De Gaulle đang có chủ trương trung lập Đông Dương, lại hận Mỹ đã “hất cẳng” Pháp. Ông Hồ nhờ Sainteny xin Tổng Thống De Gaulle can thiệp để tiếp xúc với Sài Gòn. Tổng Thống Pháp rất sốt sắng trong việc này. Sau chuyến đi này ít tháng thì xảy ra vụ ông Nhu “đi săn cọp” ở Tánh Linh.

21. Hỏi: Gần ngày đảo chính đại sứ Cabot Lodge có điện đàm với Tổng Thống Diệm. Lúc đó ông có ở bên cạnh Tổng Thống không?

Đáp: Không.

22. Hỏi: Trong cuốn Nhớ Lại Những Ngày ở Cạnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm, cựu đại tá Nguyễn Hữu Duệ viết rằng ông ta xin phép Tổng Thống đem xe tăng thiết giáp lên bộ tổng Tham Mưu để bắt các tướng và dẹp đảo chính. Nhưng Tổng Thống không cho. Ông có biết chuyện này không?

Đáp: Lúc ấy tôi đang ở bên Tổng Thống Diệm và ông Nhu tại dinh Gia Long. Chính tôi nghe điện thoại của ông Duệ và trình lên Tổng Thống.

Tổng Thống la tôi: Các anh muốn gì? Ở với tôi bấy lâu mà không hiểu ý tôi sao? Dân Nghệ An các anh chỉ thích làm loạn. Đem quân đội chống quân đội là cách bảo vệ tổ quốc hả?

Tôi thưa: Nhưng người ta đánh mình thì mình phải đánh lại chứ Tổng Thống. Chẳng lẽ để phải chết sao?

Ông quát lên: Chết thì đã sao.

Đúng, đối với ông chết thì đã sao. Nhưng đối với chúng ta thì cái chết của ông là cái chết dần của miền Nam. Ông còn nói quân đội là để bảo vệ tổ quốc chứ không phải để bảo vệ cá nhân Tổng Thống.

Ông bảo tôi liên lạc với ông Trương Vĩnh Lễ, chủ tịch Quốc Hội yêu cầu cho triệu tập Quốc Hội để ông ra từ chức trước Quốc Hội, hòng tránh cảnh đổ máu. Nhưng tôi gọi ông Lễ 4 lần không được.

Lúc ấy không phải chỉ có Lữ Đoàn xin lên tấn công tổng hành dinh của nhóm đảo chính. Mà còn có cả một đại đội biệt kích thuộc Lực Lượng Đặc Biệt đi hành quân ở Tây Ninh vừa về đến Sài Gòn cũng báo cáo là lực lượng phòng vệ của các tướng đảo chính ở Tổng Tham Mưu rất yếu, đại đội biệt kích xin phối hợp với 2 tiểu đoàn của Lữ Đoàn Phòng Vệ phủ Tổng Thống để đột kích vào bắt hết các tướng đảo chính. Tướng Nguyễn Văn Phú, lúc ấy còn là Thiếu Tá đã tiếp xúc với tôi về việc này. Nhưng như vừa nói. Tổng Thống không chấp thuận.

Viên đại úy đại đội trưởng Biệt Kích đề nghị cho lực lượng của Lữ Đoàn Phòng Vệ Phủ Tổng Thống có xe bọc thép dẫn đầu tiến tới bao vây bộ Tổng Tham Mưu, còn đại đội của anh ta sẽ đột kích bọc hậu từ phía sân vận động vào bắt sống các tướng. Tôi rất buồn bực và lấy làm khó hiểu tại sao ông cụ lại không cho đánh. Ông Nhu ngồi cạnh đó cũng chẳng nói gì.

23. Hỏi: Theo ông trong số các tướng lãnh lúc ấy ai có khả năng nhất?

Đáp: Tôi hầu như không tiếp xúc với các tướng. Ngay cả Phó Tổng Thống cũng vậy. Hầu như chẳng bao giờ gặp. Nhưng tôi có nghe ông Nhu nói ông Nguyễn Văn Thiệu, lúc ấy mang lon đại tá, là một tư lệnh (sư đoàn 5) giỏi nhất. Ông Nhu có nhận xét đó sau khi nghe ông Thiệu thuyết trình ở hội trường Suối Lồ Ồ.

Còn các tướng thì rất sợ Tổng Thống Diệm mỗi khi phải thuyết trình cho ông về tình hình an ninh. Bởi vì ông nắm vững tình hình và nhất là địa hình địa vật… địa lý của từng vùng. Kiến thức về quân sự của ông cũng rất uyên bác. Tôi được biết, khi mới về nước làm thủ tướng, ông đã yêu cầu tổng lãnh sự ở Hồng Kông mua cho ông tất cả tác phẩm của Mao Trạch Đông, Chu Đức, Lâm Bưu, Bành Đức Hoài để đọc và bắt ông Nhu phân tích nghiên cứu trình lên.

24. Hỏi: Nghe nói ông bà Nhu có một biệt thự đẹp lắm ở Đà Lạt. Ông có tới đó bao giờ không?

Đáp: Ông nói đến cái biệt thự này, tôi lại nhớ tới cái ông luật sư Trương Phú Thứ ở Seattle . Ông ấy muốn tìm cách phỏng vấn bà Ngô Đình Nhu mà không sao được. Chẳng rõ tại sao ông ta biết nhà tôi, tìm đến xin tôi giới thiệu với bà Nhu. Tôi biết đã từ lâu bà ấy ẩn dật không muốn báo chí nhắc tới. Nhưng tôi biết bà ấy hãy còn quyến luyến ngôi nhà hai phòng ngủ của một người Pháp, bỏ hoang đã lâu mà anh em chúng tôi hùn tiền mua cho ông bà ấy vào khoảng năm 1960, mà không đủ tiền sửa chữa, cho nên đến khi ông Nhu bị sát hại và bà Nhu sống lưu vong, cũng mới chỉ sửa được phần nửa.

Tôi bảo ông Thứ hãy về Việt Nam, lên Đà Lạt chụp ảnh ngôi nhà ấy rồi mang theo sang Pháp, tìm cách đưa tấm hình đó tận tay bà Nhu thì may ra bà ấy cho gặp. Thì quả thật chắc ông đã biết, ông Thứ đã viết một bài cho tờ Văn Nghệ Tiền Phong nói về bà Nhu ở tuổi gần bát tuần sống như một nhà tu ở Paris. Tôi mong ông Thứ có dịp phổ biến tấm hình này để độc giả thấy cái “ngôi biệt thự xinh đẹp” của ông bà Nhu.

25. Hỏi: Thống tướng Maxwell Taylor, Đại sứ Frederick Nolting và nữ ký giả Marguerite Higgins đều nói được Tổng Thống Diệm tiếp hơn kém khoảng 5 giờ đồng hồ. Ông có biết điều đó và có ý kiến gì không?

Đáp: Lúc ấy nhiều người nói tổng thống tiếp khách lâu quá. Tôi có trình ông, bảo người ta phê bình tổng thống độc thoại!

Ông cười. Ông bảo: Người Mỹ họ ít hiểu về dân tôc mình về lịch sử của nước mình. Mình phải lợi dụng lúc họ chịu nghe để nói cho họ hiểu chứ. Mấy người này đều chăm chú nghe tôi và đặt nhiều câu hỏi. tôi phải trả lời cho họ chứ.

26. Hỏi: Gần ngày đảo chính Tổng Thống có mời ông bà Đại Sứ Mỹ lên Đà Lạt nghỉ tại biệt điện của Tổng Thống và dự dạ tiệc thân mật. Ông có biết họ thảo luận về việc gì không?

Đáp: Tôi có biết và nhớ là Tổng Thống đề nghị chính phủ Mỹ thông cảm những khó khăn của miền Nam và đừng ép ông phải cải cách gấp rút. Ông cũng hứa sẽ xem xét những đề nghị của chính phủ Mỹ một cách nghiêm chỉnh. Nhưng cần phải có thời gian. Phía ông Lodge thì nằng nặc đòi Tổng Thống phải đưa ngay ông Nhu ra ngoại quốc. Nhưng dĩ nhiên không bao giờ Tổng Thống nhượng bộ điều này được.

27. Hỏi: Xin ông tha lỗi, ông là Phật tử chứ ạ? Và trong vụ Phật Giáo có ai nhờ ông làm trung gian để thương lượng giàn xếp giữa chính quyền và bên Phật Giáo đấu tranh không?

Đáp: Phải, tôi là Phật tử đã quy y… – Ông vào phòng lấy ra một cuộn giấy mở cho tôi thấy tờ PHÁI QUY Y rồi nói tiếp – Tôi quy y với thầy Thích Minh Châu. Khi vụ Phật Giáo xảy ra tôi có ra Huế gặp thầy Thích Trí Thủ để nhờ thầy can thiệp với Thượng Tọa Thích Trí Quang… nhưng Hòa Thượng Trí Thủ nói bây giờ các thầy trẻ học thức nhiều, họ có đường lối riêng, các sư già chúng tôi nói họ không nghe. Nên không kết quả. Nhiều người khác cũng can thiệp nhiều ngả khác, cũng không hơn gì. Hồi ấy còn cả một ủy ban của chính phủ gồm nhiều Phật tử đứng đầu là phó Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ cố gắng dàn xếp. Nhưng bên Phật Giáo tranh đấu chỉ muốn lật đổ chính phủ thôi. Nên họ cố đưa ra những yêu sách không cách nào làm được. Tôi rất ân hận là không giúp gì được với tư cách là một Phật tử.

28. Hỏi: Theo ông thì ai cố ý giết hai ông?

Đáp: Theo tôi thì người ra lệnh trực tiếp là tướng Dương Văn Minh. Còn ông Minh có nhận lệnh ở trên nào không thì không biết. Sở dĩ tôi dám quả quyết ông Minh, là vì chính ông Minh sai cận vệ của ông ta là đại úy Nguyễn Văn Nhung cùng đi với tướng Mai Hữu Xuân, để “thi hành nhiệm vụ”(!). Và Nhung đã leo lên xe bọc thép trong đó có hai anh em Tổng Thống. Nhung là một tay giết người không gớm tay, y còn khắc dấu vào cán dao găm mỗi lần giết được một người. Ngay tối mồng hai y còn khoe “con dao lịch sử” của y với con của tướng Đôn cơ mà. Đó là theo chính lời của tướng Đôn thuật lại trong Việt Nam Nhân Chứng. Còn tướng Xuân thì khi “đi đón ông cụ” về và ông cụ đã chết rồi, đã tới trước Dương Văn Minh giơ tay làm dấu, miệng nói: “Mission accomplie” (Nhiệm vụ hoàn thành). Cứ theo những lời trên của tướng Đôn, thì không nghi ngờ gì người chủ trương và ra lệnh giết hai ông là tướng Big Minh.

29. Hỏi: Thời gian quấy rầy ông đã quá dài. Nhất là trong lúc ông còn bịnh nhiều. Xin cám ơn ông đã mất công trả lời những câu hỏi của chúng tôi. Và nếu có thể được xin ông cho một cảm tưởng chung về Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Nhu.

Đáp: Tôi cũng xin cám ơn ông đã tốn công đi từ xa đến để cho tôi được có dịp nói lên vài điều trong số những gì mình còn nhớ được về thời gian dài phục vụ Đất Nước bên cạnh hai nhân vật lịch sử mà tôi hằng kính mến.

Cứ mỗi lần nhớ đến hai cụ, tôi đều ngậm ngùi xót xa. Nhất là đối với cụ Diệm. Ông quá ngay thẳng, quá quân tử, quá rộng lượng, lúc nào cũng nghĩ tới làm cho dân được ấm no hơn. Vậy mà người ta nỡ hãm hại ông. Không phải chỉ có những ngày giỗ hai ông tôi mới khóc.

Cụ Vỹ dằn cơn xúc động bắt tay tôi khi tôi từ biệt ra về…

Minh Võ, San Diego

www.vietthuc.org

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Lịch Sử, Phỏng Vấn | 1 Comment »

►Số cán bộ phường xã không dưới 4 triệu người – Dân chúng è cổ nuôi cán bộ

Posted by hoangtran204 trên 12/07/2012

Lời Tựa: Vài năm trước đây, World Bank có đưa ra các số liệu sau đây để so sánh giữa Việt Nam và Thái Lan.

Dân số Thái Lan là 57 triệu người. Số công chức, quân đội, cảnh sát, và các nhân viên hành chánh của các cấp chính quyền tổng cộng là 2 triệu người lãnh lương từ ngân sách của chính phủ. (cứ 28 người dân, thì có một người lãnh lương của chính phủ Thái Lan)

Và về phía Việt Nam, cùng thời gian ấy, dân số là 85 triệu người, nhưng phải trả lương cho hơn 6 triệu cán bộ, công nhân viên, bộ đội, công an, các nhân viên hành chánh trong chính quyền và bộ máy của đảng viên đảng CSVN. (Cứ 14 người dân, thì có một người lãnh lương của nhà nước.)

Kinh hoàng nhất là bộ máy các đảng viên cấp ủy, hiện diện song song với chính quyền các cấp để cai trị, và cũng lãnh lương từ tiền thuế của người dân và tiền thu được từ  việc bán tài nguyên khoáng sản, mỏ, dầu hỏa, và khí đốt.

Bài báo dưới đây cho thấy, ở một xã có 9500 dân mà có 500 cán bộ, như vậy cả nước có 11.109 đơn vị cấp xã, thì tổng số cán bộ cấp xã chắc không dưới 4 triệu người. 

Dân chúng Việt Nam è cổ nuôi đảng và cán bộ hút máu như thế thì nói sao cả nước không nghèo và không sinh ra tham nhũng.

(Ghi chú của Trần Hoàng)

Mỗi quận đều có Cấp ủy riêng, cả nước có 698 quận huyện*.

Mỗi phường, xã có cấp ủy riêng, toàn quốc có  10487 phường xã ủy; có 63 tỉnh ủy, và 5 thành ủy. 

Ngoài ra các công sở, bệnh viện, trường học có cấp tủy riêng. Gộp chung lại,  cả nước có hàng hai, ba chục ngàn cấp ủy của đảng.

*Danh sách thành phố, quận, huyện, dân số, diện tích

**10487 phường, xã

***danh sách tỉnh, thành phố, dân số, diện tích, số quận huyện

****Việt Nam có 8,8 triệu người hay 10% dân số là người có công với cách mạng

Ngày 7/7, tại thành phố Đà Nẵng 384 thương binh, thân nhân liệt sĩ và người có công tiêu biểu đại diện cho 8,8 triệu người có công trên cả nước dự Hội nghị biểu dương người có công với cách mạng tiêu biểu toàn quốc năm 2012…

Theo Bộ Lao động, hiện cả nước có 8,8 triệu người có công, chiếm gần 10% dân số.

Trong đó, gần 1,15 triệu liệt sĩ, hơn 3.000 bà mẹ Việt Nam Anh hùng còn sống, hơn 780.000 thương binh, 1.253 Anh hùng lực lượng vũ trang, Anh hùng lao động trong kháng chiến, hơn 100.000 người bị địch bắt tù, đày, hơn 4,1 triệu người hoạt động kháng chiến giải phóng dân tộc… 

Hàng triệu ‘quan xã’, vì sao?

9-7-2012

VietNamNet – Chuyện tưởng lạ, nhưng với những người làm công tác tổ chức cán bộ ở huyện, tỉnh và cả trung ương, việc này chẳng có gì lạ. Đó là chuyện “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”

Nhiều người lấy làm lạ và ngỡ ngàng, qua các phương tiện thông tin đại chúng được biết chỉ có 1 xã thôi mà có tới 500 “cán bộ” các loại. Đó là xã Quảng Vinh (huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa) có 15 thôn, 2.000 hộ, 9.500 dân, mà lãnh đạo xã dành cả tiếng đồng hồ để nhẩm tính ra khoảng 500 người tham gia vào công tác quản lý cho xã, thôn. Một số được Nhà nước trả lương, còn phần nhiều nhân dân è cổ “đóng góp” bắt buộc nuôi số “cán bộ” này. Nếu tính theo kiểu cộng dồn thì 11.109 đơn vị cấp xã (số liệu năm 2010) trong đó có 9.011 xã, 1.391 phường và 627 thị trấn thì phải có đến con số hàng triệu “quan lại” cấp xã, thôn.

Đọc tiếp »

Posted in Quản Lý, Xã Hội và các vấn nạn (Social Problems) | Leave a Comment »

►Dân nghèo è cổ nuôi cán bộ và đảng viên…ăn không ngồi rồi – Một xã có 500 cán bộ

Posted by hoangtran204 trên 12/07/2012

Trích:

“Ngày thứ 6 tôi đến, nhóm ông Tâm với mấy ông làm văn phòng, tư pháp đang hút thuốc lào và bàn nhau chuẩn bị đi uống rượu. Trụ sở xã vắng như chùa Bà Đanh, còn ngoài đồng, nông dân Quảng Vinh đang vã mồ hôi thu hoạch lúa…”

“Ngân sách nào kham nổi? Nước chè, thuốc lào vặt và phim online…”

Rùng mình xã 500 cán bộ ở Thanh Hóa

Theo báo Nông Nghiệp Việt Nam

Hoàng Anh   -Thứ Ba, 26/06/2012,

Dân nghèo è cổ nuôi cán bộ

Cán bộ xã, thôn đông quá, ngân sách lại không đủ trả lương nên ở nhiều nơi thuộc tỉnh Thanh Hóa, chính quyền xã bắt dân nghèo è cổ đóng góp nuôi cán bộ.

Góp thóc nuôi cán bộ ăn không ngồi rồi

Xã Quảng Vinh (huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa) có 15 thôn, 2.000 hộ, 9.500 dân. Suốt quá trình đi thực tế để thực hiện loạt bài này, chúng tôi chưa thấy nơi nào nhiều cán bộ xã, thôn như ở Quảng Vinh. Phải mất gần một tiếng đồng hồ, tôi và ông Dư Văn Tâm, Phó Chủ tịch UBND xã mới thống kê hết số cán bộ xã lẫn thôn ở Quảng Vinh. Mất thời gian là thế nhưng cũng chẳng thể đưa ra được con số chính xác vì bản thân vị Phó Chủ tịch xã không nhớ được. Ông chỉ áng chừng khoảng 500 người gì đó, cả xã và thôn.

Cán bộ đông như châu chấu nhưng ngày làm việc mà trụ sở xã Quảng Vinh vắng tanh

Thuộc diện xã loại 1 theo Nghị định 92 của chính phủ nên Quảng Vinh có tới 23 cán bộ được biên chế và 22 cán bộ bán chuyên trách. Ngoài 45 cán bộ chuyên trách và bán chuyên trách này, xã còn có thêm 7 người làm phó các đoàn thể, cán bộ đài truyền thanh, kế toán phụ, văn phòng đảng ủy, ban liên lạc TNXP… Số cán bộ đông kỷ lục, ông Tâm bảo rằng, cứ trên có chức danh gì thì cứ theo ngành dọc mà bổ nhiệm cho tới tận từng thôn. Thành thử có nhiều người ở thôn được gọi là cán bộ nhưng họ làm gì thì Phó Chủ tịch xã như ông cũng không thể biết.

Xã Quảng Vinh có tới 3 ông bảo vệ. Một ông bảo vệ trụ sở xã, một ông bảo vệ tượng đài liệt sĩ (dù tượng đài nằm ngay cạnh ủy ban) và một ông bảo vệ các trạm bơm thủy lợi. Đây cũng là xã mà cán bộ các đoàn thể phủ tận các thôn, đầy đủ không thiếu một người. Cứ một thôn có 2 người tham gia phụ trách hoạt động của một đoàn thể. Đoàn thanh niên, hội nông dân, phụ nữ, cựu chiến binh… 7 đoàn thể, tức có khoảng 14 cán bộ lĩnh vực này ở một thôn. Cộng thêm Bí thư, trưởng thôn, phó thôn… nữa cũng xấp xỉ 20. Chưa hết, đông nhất ở Quảng Vinh là đội ngũ cán bộ phục vụ an ninh. Ngoài trưởng và 2 phó công an, xã còn có thêm 15 tổ an ninh trật tự đóng ở 15 thôn. Mỗi tổ 3 người, công an viên làm tổ trưởng, cộng thêm lực lượng dân quân 22 vị nữa là 67 người.

Theo Nghị định 92 của Chính phủ, chỉ có cán bộ chuyên trách và bán chuyên trách thì nhà nước trả lương, còn cán bộ phát sinh xã phải tự trả phụ cấp cho họ. Được biết, mỗi năm xã Quảng Vinh thu ngân sách tất tần tật chỉ có 400 triệu, vậy tiền đâu để chi trả cho bộ máy cán bộ quá khổng lồ hiện tại? Xin thưa, bắt người dân đóng góp là chính. Điều này đích thân ông Tâm dù không muốn cũng phải thừa nhận: Vì ngân sách không có nên xã phải bắt người dân đóng góp.

Người dân xã nghèo Quảng Vinh phải góp thóc để nuôi bộ máy cán bộ khổng lồ

Nông dân Quảng Vinh còn nghèo lắm, số hộ nghèo còn tới 30,6%. Trang trải cuộc sống hàng ngày đã khó huống hồ phải đóng góp để nuôi cán bộ. Nhưng không đóng không được, bởi tất cả các khoản đều được quy ra thóc, dân không tự nguyện thì cán bộ lấy lúa ngoài đồng. Đừng có hòng chạy thoát. Mà giả sử có chạy đợt này thì xã lại ghi vào sổ nợ rồi cho người đòi liên tục, đòi đến lúc nào thanh toán đủ mới thôi.

Đau ở chỗ, hầu hết cán bộ sống bằng nguồn thóc lúa của dân lại chẳng phải do dân bầu. Những chức danh như đoàn thôn, cán bộ phụ nữ thôn… đều theo ngành dọc, cơ cấu lên làm. Mỗi thôn 2 người phụ trách bất kỳ đoàn thể nào cũng được hưởng phụ cấp 200 cân thóc một năm. Tổng cộng hàng năm xã Quảng Vinh phải chi trả 105 triệu đồng, chỉ riêng cho cán bộ đoàn thể cấp thôn. Ngoài ra, ở các tổ an ninh trật tự, cứ hai an ninh viên thì bằng phụ cấp công an viên, còn riêng 22 vị dân quân tự vệ, mỗi năm phải trả cho họ 44 triệu đồng…

“Tất cả phụ cấp cho những cán bộ như thế đều được tính bằng thóc. Cứ đến hạn nhận lương là họ lấy tiền theo giá thóc thị trường. Còn xã phải thu phí từ hoạt động sản xuất nông nghiệp của người dân vì ngân sách quá ít ỏi, không gánh nổi. Xã giao chỉ tiêu cho thôn, mỗi thôn 40 triệu đồng, cứ thế mà thu”. Ông Tâm nói.

5 tạ thóc mất 1 tạ phí

Đó là cách tính của nông dân nghèo ở Quảng Vinh. Nếu căn cứ vào cuốn sổ thanh toán mà mỗi hộ gia đình phải mua với giá 5 ngàn đồng ở xã thì năm nay họ đang phải chịu 19 khoản phí chính thức, chưa kể những khoản đóng bên ngoài, không đưa vào sổ. 13 khoản phí xã ban hành, 6 khoản còn lại nộp cho thôn. Tính bình quân, một năm, dân nghèo xã Quảng Vinh ít nhất phải mất một tạ thóc cho tiền phí của thôn, của xã. 2.000 hộ là 2.000 tạ thóc. Không có ngoại lệ, cho dù đó là hộ nghèo, người già hay trẻ nhỏ.

 

Sổ thanh toán ghi những khoản phí dân nghèo phải đóngGia đình chị Phạm Thị Trâm ở đội 5, thôn Thanh Minh có 6 người nhưng chỉ được 2 sào ruộng. Bao nhiêu năm nay họ không thoát khỏi “án” hộ nghèo, nhưng lý do chính không chỉ vì ít ruộng. Mỗi năm, 2 sào ruộng làm 2 vụ, năng suất như hiện nay được tầm 5 tạ thóc.

Nhưng với các khoản phí được chia rõ ràng trong sổ thanh toán thì hàng năm gia đình phải đóng hơn 700 ngàn. Với giá thóc như hiện nay thì riêng tiền phí đã ngốn mất của gia đình chị hơn một tạ/năm.

Nhà nước đã có chính sách miễn giảm thuế nông nghiệp nhưng hàng năm gia đình chị Trâm vẫn phải đóng Quỹ phục vụ nông nghiệp, giao thông thủy lợi, xây dựng kênh mương… cho xã. Năm ngoái tổng các loại phí này lên đến 705 ngàn đồng, chị túng quá, không có đóng nên bị xã ghi nợ sang năm nay.

Xã thu chán chê, đến thôn cũng tìm cách vét. Từ tiền thủy lợi nội đồng, tiền diệt chuột, tiền bảo vệ… Mỗi khoản vài chục ngàn nhưng cộng lại cũng tiền trăm. Đối với những gia đình nghèo như chị Trâm thì đi vay cũng khó chứ đừng nói đến chuyện kiếm ra để trả.

Nằm ở vùng bãi ngang nên mỗi học sinh ở Quảng Vinh được nhà nước hỗ trợ tiền 70 ngàn đồng/tháng. Nhưng ba năm nay người dân cố hỏi mà cán bộ xã cứ cố tình lờ đi. Họ thắc mắc chán rồi chuyển sang bức xúc, quy cho ông Chủ tịch ăn quỵt. Bởi chẳng có lý do gì, ở mảnh đất nghèo như thế này thì lấy đâu ra tiền mà nhà ông Chủ tịch xã Lê Quang Bảo lại có thể xây to như biệt phủ, cao ba tầng, có hàng rào bao bọc …

Dù nghèo nhưng chị cố cho con đi học để mong chúng thoát khỏi cái cảnh ruộng đồng, may ra làm được cái chức gì ở xã như mấy ông cán bộ vừa nhàn vừa được dân nghèo cống thóc nuôi. Nhưng giấc mơ ấy đang bị đặt dấu hỏi bởi các khoản phí mà chính quyền xã Quảng Vinh đang cố truy đến tận cùng.

“Đợt vừa rồi làm đường giao thông nông thôn, gia đình tôi đã phải đóng 50 ngàn một khẩu rồi. Vậy mà các cháu đi học còn bị đòi thêm 150 ngàn mỗi đứa nữa. Không có tiền đóng thì trường không cho thi nên vị chi làm đoạn đường mà nhà tôi đóng tròn một triệu đồng. Chưa chạy vạy đủ để đóng cho con đi học thì xã lại cho người đi vận động thu tiền chuẩn bị ngày 27/7. Mỗi hộ phải đóng 20 ngàn nữa, nhưng nói thật, bây giờ trong nhà tôi một ngàn cũng không có thì lấy chi mà đóng”. Chị Trâm phàn nàn.

Cạnh nhà chị Trâm là nhà bố chồng chị, cụ Lê Quang Huy (89 tuổi). Nhà chỉ có hai ông bà già, không làm ruộng được nữa nhưng mỗi lần có đợt thu phí xã vẫn cho người đến đòi. Không có nộp thì cán bộ xã Quảng Vinh linh hoạt bằng cách trừ tiền chế độ người già của hai cụ. Mỗi tháng 180 ngàn bị cắt luôn từ trên xã, đỡ cho hai cụ phải mất công đi lấy!  (ghi chú của Trần Hoàng: chỉ có người trên 85 tuổi mới đượclãnh tiền chế độ người già.)

 

Dân nghèo, xã nghèo, nhưng nhà Chủ tịch xã to như biệt phủCả xã Quảng Vinh có 3.740 sào ruộng. Bình quân năng suất 200kg một sào. Không biết người dân phải chi ra bao nhiêu thóc để nuôi cán bộ.

Chỉ biết số cán bộ quá khổng lồ, tốn rất nhiều thóc của người dân nhưng công việc xem chừng rất nhàn nhã.

Ngày thứ 6 tôi đến, nhóm ông Tâm với mấy ông làm văn phòng, tư pháp đang hút thuốc lào và bàn nhau chuẩn bị đi uống rượu. Trụ sở xã vắng như chùa Bà Đanh, còn ngoài đồng, nông dân Quảng Vinh đang vã mồ hôi thu hoạch lúa. Năm nay họ được mùa, nhưng không được ăn cả, vì những khoản phí vẫn còn treo lơ lửng, thậm chí nhiều nhà còn nợ tồn đọng từ mấy năm trước chưa trả nổi.

Theo báo Nông Nghiệp Việt Nam

————-

Ghi chú của Tràn Hoàng:

Mỗi quận đều có Cấp ủy riêng, cả nước có 698 quận huyện*.

Mỗi phường, xã có cấp ủy riêng, toàn quốc có  10487 phường xã ủy; có 63 tỉnh ủy, và 5 thành ủy. 

Ngoài ra các công sở, bệnh viện, trường học có cấp tủy riêng. Gộp chung lại,  cả nước có hàng hai ba chục ngàn cấp ủy của đảng.

*Danh sách thành phố, quận, huyện, dân số, diện tích

**10487 phường, xã

***danh sách tỉnh, thành phố, dân số, diện tích, số quận huyện

————

Cán bộ phường đông như… quân Nguyên

Báo Nông Nghiệp Việt Nam

Sao Mai   

Thứ Tư, 20/06/2012,

Theo thống kê của Sở Nội vụ tỉnh Nghệ An, đội ngũ cán bộ công chức (CBCC) cấp phường xã của tỉnh hiện có trên 10.000 người. Số này được hưởng lương theo bằng cấp, được ngân sách TW cấp. Ngoài ra còn có thêm khoảng trên 10.000 người là cán bộ không chuyên trách cấp xã, phường, được hưởng mức phụ cấp từ ngân sách tỉnh.

Đó là chưa kể lớp cán bộ khối, xóm, bản, đại biểu hội đồng nhân dân xã… cũng được hưởng phụ cấp từ ngân sách tỉnh tùy theo Nghị quyết của HĐND tỉnh quy định hàng năm…

Gặp bất kỳ một CBCC cấp xã phường nào, nhất là đội ngũ cán bộ không chuyên trách, hễ được hỏi đến vấn đề lương, mức phụ cấp của mình, họ đều thở dài ngao ngán với câu cửa miệng: “Không đủ sống”. Xét cho cùng, điều đó có cơ sở. Trên thực tế, chính sách theo Nghị định 92/2009/NĐ-CP của Chính phủ không bảo đảm được cuộc sống cho cán bộ cấp phường xã.

Ông Chu Văn Mai, Chủ tịch UBND phường Lê Mao, TP Vinh nói với chúng tôi: Phường Lê Mao có gần 2.583 hộ với gần 12.000 nhân khẩu. Đội ngũ cán bộ được hưởng lương từ ngân sách TW và địa phương tại phường là 172 người, chưa kể số đại biểu hội đồng nhân dân phường. Trong đó cán bộ chuyên trách giữ chức vụ bầu cử theo nhiệm kỳ ở phường và cán bộ công chức được hưởng lương từ ngân sách TW theo Nghị định 92/2009/NĐ-CP hiện mới có 18 người (phường Lê Mao loại 2 nên được biên chế 23 người) được hưởng lương hành chính theo bằng cấp (100% số cán bộ chuyên trách và công chức phường Lê Mao đều được chuẩn hoá qua các lớp đại học tại chức mở tại địa phương).

 

Cán bộ phường Lê Mao tại nơi giao dịch “1 cửa”

Lớp cán bộ thứ 2 của phường là đội ngũ cán bộ không chuyên trách được hưởng từ ngân sách tỉnh (theo Quyết định 58/2010/QĐ-UBND, ngày 11/8/2010 và Quyết định số 55/2010/QĐ-UBND, ngày 03/8/2010 của UBND tỉnh Nghệ An) cũng được phân làm 4 nhóm: Nhóm 1 hưởng mức phụ cấp 1 hệ số lương cơ bản gồm 5 người: Phường đội phó, Phó chủ tịch MTTQ, Chủ tịch Hội Người cao tuổi, Văn phòng Đảng uỷ, Phó Chủ nhiệm UBKT Đảng uỷ chuyên trách. Nhóm 2 được hưởng mức phụ cấp 0,8 hệ số lương cơ bản gồm 5 chức danh là cấp phó của các tổ chức hội, đoàn thể như Đoàn thanh niên, Hội phụ nữ, Hội nông dân, Hội CCB và Chủ tịch Hội chữ thập đỏ. Nhóm 3 được hưởng mức phụ cấp 0,6 hệ số lương cơ bản gồm 5 chức danh gồm Dân số KHHGĐ; Thương mại – công nghiệp; Khoa học công nghệ & môi trường; Nội vụ, tôn giáo, thi đua khen thưởng, quản lý nhà văn hoá và đài truyền thanh phường; Thủ quỹ, văn thư lưu trữ. Nhóm 4 được hưởng mức phụ cấp 0,5 hệ số lương cơ bản có 3 chức danh gồm Đô thị, Giao thông, Xây dựng.

Ngoài ra, cán bộ cấp khối phố cũng có mức phụ cấp khác nhau. Trong đó có 18 người đảm nhiệm 2 chức danh Khối trưởng và Bí thư chi bộ của 9 khối (hưởng phụ cấp 0,8 mức lương tối thiểu). Thứ đến là các vị Ủy viên thường trực MTTQ, Uỷ viên thường vụ các đoàn thể cấp phường được hưởng phụ cấp 0,4 mức lương tối thiểu và cuối cùng là các chức danh như Khối phó, Trưởng ban công tác mặt trận, Chi hội trưởng các tổ chức như Phụ nữ, Đoàn thanh niên, Hội người cao tuổi, Tổ trưởng dân phố đều được hưởng mức phụ cấp 0,18 hệ số lương cơ bản. Đại biểu HĐND phường (25 người) được hưởng phụ cấp 0,3 hệ số lương tối thiểu…

Ngoài thực hiện theo Quyết định 58 nói trên, có một số chức danh chúng tôi phải trả theo mức phụ cấp được UBND TP Vinh quy định như: Văn thư, tạp vụ, thủ quỹ và 4 thành viên Đội quy tắc đô thị với mức 1,5 triệu đồng/tháng (cao hơn quy định của UBND tỉnh Nghệ An). Bởi thế, riêng khoản tiền lương chi cho đội ngũ CBCC của phường và đội ngũ cán bộ không chuyên trách (lập từ 01/01/2012) cũng ngót nghét 200 triệu đồng/tháng (bình quân khoảng 2,4 tỷ đồng/năm).

Bước sang năm 2012, việc trả lương cho CBCC cấp phường theo Nghị định số 34/2012/NĐ-CP ngày 15/4/2012 của Chính phủ thì toàn bộ cán bộ cấp phường xã từ lãnh đạo đến nhân viên (trong biên chế) sẽ được hưởng thêm chế độ phụ cấp công vụ 25% mức lương hiện hưởng, cộng phụ cấp chức vụ lãnh đạo và phụ cấp thâm niên vượt khung (có hiệu lực thi hành từ 01/6/2012) thì mức chi trả lương tại phường Lê Mao sẽ còn tăng thêm nữa. Đây thực sự là một gánh nặng, là nỗi lo canh cánh của lãnh đạo phường hiện nay.

Ông Bùi Văn Dũng, Phó chủ tịch phụ trách kinh tế UBND phường Lê Mao cho biết thêm: Trong số 25 phường, xã trên địa bàn TP Vinh phường Lê Mao là đơn vị chỉ có nguồn thu trung bình với mức gần 5 tỷ đồng/năm, chủ yếu thu từ thuế SXKD, thuế nhà đất, thuế đất phi nông nghiệp, các loại quỹ, phí và thuế xây dựng nhà ở tư nhân… Nhưng tổng nguồn thu ấy chỉ được phân bổ trở lại khoảng 1,7 tỷ đồng/năm. Số còn lại được bổ sung khoảng 1,5 tỷ dùng để chi lương, phụ cấp theo lương, phụ cấp công vụ và chi tiêu thường xuyên (khoảng 600-700 triệu đồng/năm) đều trông cả vào ngân sách cấp bù từ trên xuống.

Theo ông Chu Văn Mai, Chủ tịch UBND phường Lê Mao: “Bước sang năm 2012, TP Vinh áp dụng chủ trương mới là cấp phường, xã được để lại chi cho bộ máy và các hoạt động khác 50% nguồn thu từ thuế VAT/kế hoạch giao (trước đây chỉ được 5%). Năm nay, phường được giao kế hoạch 3,6 tỷ đồng thuế VAT, theo đó dù có thu được hay không nhưng trên sổ sách phường đã được cân đối 1,8 tỷ đồng và 2 tỷ đồng tiền thuế nhà đất và đất phi nông nghiệp, theo đó phường chúng tôi được cân đối lại 3.870 triệu đồng. Trong đó chi thường xuyên và các khoản lương hết 3.268 triệu đồng. Như vậy, trên sổ sách giấy tờ chúng tôi vẫn còn dư lại 601 triệu đồng.

Thế nhưng, trong bối cảnh lạm phát, tình trạng làm ăn thua lỗ, vỡ nợ khắp nơi nên các đối tượng SXKD trên địa bàn phường đã giảm mất đáng kể (giảm lớn so với bộ thuế VAT lập năm 2011) thành ra kế hoạch được thành phố giao nói trên trở nên quá xa vời với thực tiễn nên không biết lấy đâu ra nguồn thu để trả lương hàng tháng cho cán bộ phường. Đây là lý do giải thích vì sao việc đảm bảo nguồn thu chỉ để phục vụ cho việc chi lương cho đội ngũ cán bộ (chuyên trách và không chuyên trách) phường, chi thường xuyên và đảm bảo xã hội, hưu trí phường… luôn trở thành vấn đề rất nóng tại địa phương.

Các năm trước, có nguồn thu dư giả thì chúng tôi trả lương, phụ cấp từ đầu tháng, nộp BHXH rất kịp thời nhưng từ đầu năm 2012 đến nay đều phải chờ đến cuối tháng mới có lương. Nợ cả tiền BHXH (khoảng 20 triệu đồng/tháng). Anh em cán bộ đi làm ngoài giờ mức bồi dưỡng chỉ 10.000 đồng/buổi/người mà vẫn chưa có nguồn để trả”.

Cuối buổi làm việc, ông Chủ tịch UBND phường thở dài: Tình hình của phường như vậy thì nay Chính phủ lại có Nghị quyết 13/2012/NQ-CP ngày 10/5/2012 và Công văn hoả tốc số 6326/BTC-TCT ngày 11/5/2012 của Bộ Tài chính về một số giải pháp tháo gỡ khó khăn, hỗ trợ thị trường trong đó chủ trương tạm thời chưa thu thuế GTGT các tháng 4-5-6/2012 nên nguồn thu của phường càng khó khăn thêm. Nói thật với nhà báo năm nay phường Lê Mao là 1 trong 4 phường xã ở TP Vinh bị “cháy sổ” vì trong tài khoản hiện không có khoản nào khả dĩ có thể vay mượn được để chi trả lương hàng tháng được nữa.

“Tại TP Vinh đội ngũ CBCC xã được bố trí ở 25 phường, xã (4 xã loại 1; 20 xã loại 2 và 1 xã loại 3) là 482/581 biên chế được duyệt. Riêng đội ngũ cán bộ không chuyên trách từ phường đến khối, xóm do UBND các phường, xã ký hợp đồng và trực tiếp quản lý do đó UBND TP Vinh vẫn chưa thống kê được con số cụ thể” – ông Hồ Sỹ Tân, Trưởng phòng Nội vụ, UBND TP Vinh cho biết.

h

Đem câu chuyện thu không đủ chi cho bộ máy cán bộ tại phường Lê Mao ra trao đổi với ông Trần Văn Sơn, Trưởng phòng Tài chính – Kế hoạch UBND TP Vinh, ông Sơn xác nhận: Những điều Chủ tịch phường Lê Mao nói đều đúng. Cấp phường được UBND tỉnh và thành phố giao chỉ tiêu thu – chi, tỷ lệ điều tiết trên tổng kế hoạch thu từng loại theo nguyên tắc chung là: Tổng thu trên địa bàn trừ đi tổng được điều tiết trở lại, thiếu bao nhiêu được tỉnh và thành phố cấp bổ sung đủ kế hoạch chi ngay từ đầu năm.

Thế nhưng, khó khăn của phường Lê Mao trong 5 tháng đầu năm nay cũng là khó khăn chung của cả 25 phường xã trên địa bàn TP Vinh. Lý do cho đến đầu tháng 6/2012, nguồn thu tại TP Vinh và các phường xã mới chỉ đạt 14% (khoảng 220 tỷ đồng). Trong khi các khoản lương, phụ cấp, chi thường xuyên khác vẫn không thể dừng. Bởi thế, từ TP đến các phường, xã đều phải “giật gấu vá vai” bằng cách vay từ các nguồn khác chưa giải ngân được để trả lương, trong đó chủ yếu từ nguồn tiền đất còn tồn quỹ (5 tháng đầu năm 2012, UBND TP Vinh đã vay từ nguồn này 21 tỷ đồng). Riêng phường Lê Mao do không có quỹ đất đấu giá nên trong tài khoản không có khoản tồn quỹ này do đó lại càng khó khăn thêm.

Nguồn: Nông Nghiệp Việt Nam

http://danluan.org/node/13119

——————

Ngân sách nào kham nổi?

Nước chè, thuốc lào vặt và phim online

Báo Nông Nghiệp Việt Nam

Hoàng Anh   -Thứ Hai, 18/06/2012

Bộ máy cán bộ cấp xã, phường đông đảo đến mức quá dư thừa, nhiều địa phương đang rơi cảnh “thừa người thiếu việc”. PV NNVN đã có cuộc khảo sát tại nhiều địa phương và chứng kiến những câu chuyện bi hài. Có người nói, cán bộ xã nhiều như châu chấu, không sai. Vì vậy, khoan hãy bàn đến bộ máy những cấp, những ngành cao hơn, chỉ cần với đội ngũ công chức xã, thôn khổng lồ hiện nay, thấy ngân sách nào kham cho nổi…?

Nước chè, thuốc lào vặt và phim online

Đó là đúc kết của nhiều người từng chứng kiến “khối lượng công việc” trong một ngày của cán bộ xã ở một số địa phương thuộc tỉnh Hà Tĩnh.

Thay nhau đi làm

Huyện miền núi Vũ Quang (tỉnh Hà Tĩnh) nằm trong chương trình hỗ trợ 30a của Chính phủ dành cho 62 huyện nghèo. Theo kế hoạch biên chế trong Nghị quyết số 131 năm 2010 của HĐND tỉnh Hà Tĩnh, huyện Vũ Quang có 259 cán bộ xã được biên chế công chức và 176 cán bộ không chuyên trách làm việc ở 12 xã và thị trấn. Tính bình quân mỗi xã ở huyện nghèo này có gần 40 cán bộ chính thức cộng thêm đội ngũ cán bộ hưởng phụ cấp ở các thôn xóm.

Hương Minh là một xã nghèo của huyện Vũ Quang, thống kê số hộ nghèo còn tới 22,9%. Đến mảnh đất này có cảm giác nghèo khổ phơi ra từ nhà cửa, ruộng đồng, từ cuộc sống người dân. Duy chỉ có trụ sở UBND xã và đội ngũ cán bộ trông có vẻ giàu có và dồi dào. Trụ sở xã Hương Minh to lắm, mới được xây thêm nên nhìn bên ngoài, 2 khu nhà 2 tầng khang trang chẳng thua kém ai. Trái với vẻ bề thế bên ngoài, dù đang ngày làm việc nhưng bên trong trụ sở xã chỉ lác đác vài cán bộ rảnh rỗi ngồi uống nước chè vặt và bàn chuyện bóng đá EURO đang sôi sục bên tận trời Âu. Mùa bóng đá và mùa gặt. Đó là lý do chính mà Chủ tịch xã Đoàn Hữu Thước giải thích vì sao hôm nay ít cán bộ xã đến trụ sở làm việc như vậy.


9 giờ sáng, trụ sở xã Hương Minh đã vắng hoe vắng hoét

701 hộ, 2.700 khẩu nhưng theo danh sách trả lương của kế toán xã thì Hương Minh có 37 cán bộ nòng cốt thường trực ở UBND xã. Cộng thêm ở 10 thôn, mỗi thôn ít nhất phải 10 cán bộ phụ trách các lĩnh vực nữa là 137 người.

Cán bộ hội nông dân, phụ nữ, đoàn thanh niên, cựu chiến binh, người cao tuổi, công an viên, trưởng thôn, bí thư chi bộ, y tế thôn bản… Nói chung, Nghị quyết của HĐND tỉnh quy định có chức danh gì thì xã Hương Minh đầy đủ chức danh đó. Ông Thước tính bình quân cứ 5 hộ dân ở Hương Minh có một người làm cán bộ. Những chuyện bi hài chỉ có ở xã cũng bắt đầu nảy sinh từ thực trạng bộ máy cán bộ xã quá cồng kềnh.

Cán bộ đông, xã lại nghèo, dân số ít nên công việc ở ủy ban xã Hương Minh trở nên nhàn nhã. Ông Nguyễn Thanh Truyền, Phó bí thư đảng ủy xã, người phụ trách khối đoàn thể có thể hơi buồn vì “quân” của mình là những người ít việc nhất, nhưng đổi lại được an ủi phần nào vì nhờ ít việc nên họ có thể luân phiên nhau đi làm và có thời gian ở nhà gặt lúa. Cả một tòa nhà 2 tầng mới được xây dựng dành cho khối Đảng ủy, đoàn thể, nhưng 9 giờ sáng ngày thứ 6 chỉ còn mỗi Bí thư và Phó bí thư ngồi chờ hết buổi làm. Vắng là phải, bởi nhiều người ít việc nên không biết từ bao giờ cán bộ xã Hương Minh linh hoạt thay nhau đi làm. Cứ hôm nay trưởng đến xã thì phó làm việc nhà, hôm sau đổi lại. Mùa gặt đến nên việc đổi lịch lại càng phải áp dụng. Giả sử có đi làm là để đối phó đủ giờ giấc thôi chứ chẳng có việc gì. Khối đoàn thể của ông Truyền đến trụ sở chỉ uống nước chè, nói chuyện phiếm chứ chẳng có việc gì mà làm cả.

“Một năm vài ngày lễ kỷ niệm, phông hoa loa đài. Không có ích vụ gì. Chẳng qua phải nhận thêm người là nhằm mục đích kế thừa, người này nghỉ còn có người khác lên thay. Thế thôi. Một ngày không có việc làm mà bắt trụ 8 tiếng ở ủy ban, cũng khó”. Ông Truyền phân tích.

Thừa người thiếu việc

Chung cảnh thừa người thiếu việc là xã Thạch Long (huyện Thạch Hà, Hà Tĩnh). Nơi mà ông Chủ tịch xã Nguyễn Phi Trưng khẳng định rằng: Nếu được phép sắp xếp thì ông có thể giảm gần một nửa bộ máy cán bộ xã hiện nay.


Nếu được phép, ông Trưng có thể giảm một nửa số cán bộ xã mình

Thạch Long cũng là một xã nghèo. Cả xã có 1.408 hộ, 5.800 nhân khẩu. Ông Trưng vạch ra hàng loạt những bất cập về hệ thống cán bộ xã mình kiểu “chỗ cần không có, chỗ có lại chẳng cần, thừa người thiếu việc”. 35 cán bộ chủ chốt làm việc ở xã, 60 cán bộ phụ trách hưởng phụ cấp ở thôn xóm, mỗi năm “đốt ngân sách” tầm 1,5 tỷ đồng nhưng công việc thì vô cùng, tính thế nào cũng được.

Về độ nhàn rỗi của bộ máy cán bộ xã Thạch Long, ông Trưng chia thành 3 cấp. Cấp thứ nhất, hầu như không có việc làm là các đoàn thể. Hội cựu chiến binh, hội nông dân, hội phụ nữ, hội người cao tuổi, đoàn thanh niên… “Có 10 người ở xã và 30 người ở 6 thôn nhưng công việc của đoàn, của hội là gì thì làm chủ tịch như tôi cũng chẳng biết. Chỉ biết là cồng kềnh và tốn kém. Như vừa rồi, 3 đoàn thể đại hội, UBND xã phải chi mỗi đoàn 15 triệu đồng, cộng thêm huấn luyện dân quân tự vệ 60 triệu nữa là gần cả trăm triệu mà chẳng giải quyết được việc gì. Công việc của đội ngũ này tôi thấy mỗi lĩnh vực một người, thậm chí là hai ba lĩnh vực cho kiêm nhiệm cũng dư sức để làm”.

 

Theo kế hoạch cán bộ cấp xã trong Nghị quyết của HĐND tỉnh, 12 huyện thị của tỉnh Hà Tĩnh có tổng cộng 262 xã, 5.663 cán bộ được biên chế, 3.847 cán bộ không chuyên trách. Đấy là chưa kể cán bộ phụ trách hưởng phụ cấp ở các thôn. Bình quân mỗi xã hơn 36 cán bộ, riêng xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh thậm chí còn được đặc cách biên chế 25 người. Đến nhiều xã, hỏi Chủ tịch hội nông dân diện tích lúa, tổng đàn lợn bao nhiêu chẳng biết, hỏi cán bộ đoàn thể công việc ngày mai ai nấy đều lắc đầu. Chỉ thị 20 của tỉnh Hà Tĩnh cấm cán bộ uống rượu bia, đi đám cưới trong giờ làm việc. Nhưng có lẽ chỉ thị này đang miễn nhiễm với cán bộ cấp xã. “Ở mấy xã vùng này, bất cứ lúc nào anh đến cũng thấy vài ông cán bộ phừng phừng. Không đám cưới thì đám giỗ, không có đám gì thì tự mời nhau. Rảnh việc nên hay nghĩ đến rượu chè”. Ông Trưng ngao ngán.

Cấp thứ hai mà ông Trưng nói đến là cán bộ văn phòng, tư pháp, văn hóa… “Như cái anh cán bộ văn hóa xã cũng có đến 2 người. Một phụ trách phông hoa loa đài, một phụ trách chính sách xã hội. Công việc một năm của họ cùng lắm gói lại chỉ dăm bảy ngày là cùng. Một người thừa sức đảm nhận cả hai việc nhưng vẫn cứ phải hai người vì nghị quyết của tỉnh quy định như thế”.

Bỏ qua “đội quân đoàn thể” đông đúc nhưng ít việc của các đoàn thể, vị chủ tịch xã đơn cử ngay vào ngành nông nghiệp. Ngoài Phó chủ tịch phụ trách, Thạch Long còn có trưởng, phó hội nông dân, cán bộ khuyến nông, thú y cơ sở…

Tổng cộng là 5 người. Trong khi khối lượng công việc của họ một năm hầu như chẳng có gì ngoài việc xem thử 130 ha ruộng được mùa hay không rồi làm báo cáo để xã gửi lên huyện. Đơn giản là vì nền nông nghiệp của xã đã khoán hoàn toàn cho 2 HTX nông nghiệp, mỗi HTX 3 người phụ trách rồi. Vì vậy, theo quan điểm của ông Trưng, ngành nông nghiệp chỉ cần một ông phụ trách đã là quá đủ.

Nghe có vẻ chua chát, nhưng thực tế quả không khác lời ông chủ tịch. Hôm tôi đến, trụ sở xã Thạch Long trong giờ làm việc nhưng đi hết các phòng chẳng gom nổi 10 cán bộ. Hóa ra, có đám ma bên nhà bà Chủ tịch Hội phụ nữ xã nên cán bộ đi viếng gần hết. Các đoàn thể chỉ còn lại hai ông bên văn hóa đang ngồi hút thuốc lào, uống nước chè.


Cảnh cán bộ ngồi xem phim trên máy tính hầu như phổ biến ở các địa phương

Thử vào văn phòng, 3-4 cô đang tụm nhau xem một bộ phim Hàn Quốc, nghe đâu cả mấy chục tập trên máy vi tính. Hỏi phim thế nào? Cô nào cũng gật đầu lia lịa: Hay lắm.

Posted in Quản Lý, Xã Hội và các vấn nạn (Social Problems) | 2 Comments »

►Công An quận Hoàn Kiếm đe dọa người tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc

Posted by hoangtran204 trên 11/07/2012

Công an Quận Hoàn Kiếm mời tôi ra làm việc về ” Gây rối trật tự ” hôm 8 -7.

 Công an Quận Hoàn Kiếm vừa gửi ” Giấy mời ” cho tôi :
 Đúng 9 giờ sáng mai có mặt tại cơ quan cảnh sát điều tra công an Quận Hoàn kiếm …để làm việc về ….gây rối trật tự công cộng ngày 8-7…
 Hay quá, các anh em Hoàn Kiếm rất có nghiệp vụ gây rối với cá nhân, chắc là đã gửi giấy mời cho cả ngàn bà con hôm đó ?
   Mà gây rối trật tự thì chắc đã lập biên bản tại chỗ, chắc đưa cả ngàn bà con ký rồi ?
  Tôi đi phản đối xâm lược của Trung Quốc cùng bà con, ngồi xe lăn chỉ “gây rối” được rất ít, ít hơn bà con ngàn người khỏe mạnh kia. Không biết công an Quận Hoàn Kiếm đã gửi giấy mời ngàn bà con hôm đó chưa  ?
 Tôi ủng hộ Luật biển, vậy công an có ủng hộ không ?
 Tôi đã quan sát được các hành vi của công an Hà nội ngày hôm đó, ghi lại toàn bộ bằng camera của tôi và các con cháu đi cùng, đó là trách nhiệm của bất kỳ công dân nào nếu muốn làm.

Tóm lại, việc gây rối, gây phiền nhiễu của công an Hoàn kiếm đối với cá nhân tôi sẽ được đưa lên công luận. Tôi sẽ dịch giấy mời này ra tiếng Anh và gửi sớm cho Bà Clinton sắp sang thăm Việt nam, cho họ thấy những hành vi rất  khó chấp nhận của công an Hoàn Kiếm đang làm với tôi và những người yêu nước.
Còn đây là một giấy mời Luật sư Lê Quốc Quân :

557112_488248521189399_499143247_n.jpg

*Tôi nhận, nhưng không đi. Tôi bất hợp tác với UBND và CA quận Hoàn Kiếm. Tôi đã và sẽ tiếp tục kiện CA quận HK vì tội quấy rối.  10-7-2012 (ký tên Lê Quốc Quân)

Nguồn Lê Hiền Đức blog

danluan.org

TRỊNH KIM TIẾN – CHUYỆN LẠ VIỆT NAM: TỔ CHỨC SINH NHẬT CŨNG CẦN PHẢI ĐƯỢC PHÉP?

Hôm nay là sinh nhật lần thứ 22 của tôi, sáng sớm tỉnh giấc, tôi chìm ngập trong hạnh phúc bởi những tin nhắn, những cuộc gọi, hay những comment ngọt ngào chúc mừng dành cho tôi trong ngày sinh nhật. Hân hoan và cảm động lắm, trước những tình cảm đó của bạn bè, tôi rất ít khi tổ chức sinh nhật nhưng trước những tình cảm đó tôi có ý định tổ chức một buổi liên hoan nhỏ, để cùng mọi người chia vui. Tôi đã gửi lời mời đến những người bạn thông qua trang facebook cá nhân của mình: “Thưa anh chị e, bà con cô bác gần xa, hum nay là sinh nhật lần thứ 22 của ẻm. Tiền thì có hạn mà số bạn thì quá đông nên Kim Kim chỉ có thể trân trọng thương mời mọi người đến thổi nến sinh nhựt cùng Kim Kim vào lúc 7h tối nay tại cafe HD- 68 Đồng Nai, p15, Q10. Tình cảm là chính nhưng quà là chủ yếu, càng đông e càng thich, không giới hạn số lượng nên mong mọi người nếu đọc đuợc stt này thì đến cắt bánh cùng em. Stt này thay cho giấy mời, nếu ai thích có thể in ra mang đến tặng lại cho em 😀 Thanks very much! ♥♥♥.”Tôi cũng chỉ muốn mọi người vui vẻ và cùng bên tôi trong ngày sinh nhật.

Tôi đã đặt tầng 1 của quán café HD, và chuẩn bị sắp xếp mọi thứ, đón chờ giây phút được gặp gỡ mọi người và cùng nhau cắt bánh kem. Bất ngờ đến giờ chót, khi mọi thứ đã chuẩn bị xong và chỉ còn đợi bạn bè đến thì nhận được điện thoại từ phía bên chủ quán café, nói rằng không thể cho chúng tôi thuê địa điểm được nữa vì lý do cúp điện.

Trong khi trước đó, chủ quán có điện hỏi chúng tôi nói phía công an, an ninh có đến quán hỏi về bữa tiệc sinh nhật của tôi.

Họ đang làm cái trò gì vậy??? Hội chứng sợ đám đông ư???

Hay họ cho rằng, việc tổ chức một bữa tiệc sinh nhật có thể làm ảnh hưởng trật tự công cộng???

Hay đối với họ, việc bạn bè gặp gỡ, café sẽ làm ảnh hưởng đến an ninh quốc gia??? Đây là một chuyện lạ lùng và nực cười nhất mà tôi từng thấy và trải qua, chắc chuyện này có lẽ chỉ có ở Việt Nam.

Bao nhiêu niềm vui trong ngày sinh nhật đều bị vỡ tan bởi “món quà sinh nhật” của các anh. Muốn tôn trọng nhau, muốn đối thoại như những gì trước đó các anh nói với chúng tôi là thế này sao? Thực sự mặc dù rất muốn nghĩ tốt về các anh nhưng với cách hành xử như thế này thì thật là khó phải không?

Qua đây, tôi cũng xin gửi lời xin lỗi đến những người bạn của mình, những người đã từ xa đến với tôi, nhưng lại gặp phải sự cố không mong muốn này.

Sinh nhật 22 tuổi, một ngày khó có thể quên trong đời ở xứ tự do này.

danluan.org

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Biểu Tình và Lập Hội | Leave a Comment »

►Giới Công Nhân Việt Nam cần phải được bảo vệ

Posted by hoangtran204 trên 10/07/2012

Lời Tựa:  Đây là một bài viết rất đầy đủ, ngắn gọn và xúc tích. Tác giả có những nhận rất chính xác. Mấy chục triệu công nhân VN và gia đình con cái của họ sẽ vĩnh viễn sống trong nghèo khó, lương hàng tháng của họ không đủ chi dùng trong gia đình, không thể nào mua nhà riêng được vì mức lương quá thấp làm cho họ không để dành được tiền. Bị chính phủ VN ngăn cấm và bắt bớ, công nhân  VN  không thể tổ chức công đoàn độc lập để bảo vệ cho quyền lợi của họ. Lương công nhân mà do chính phủ CH XHCN VN qui định và mức lương tối thiểu này  tăng rất ít và rất chậm  trong suốt 20 năm qua. Lương công nhân VN rất thấp vì nhà cầm quyền VN do ông Nguyễn Tấn Dũng và các thủ tướng tiền nhiệm đã thực hiện 2 cách sau đây kể từ 1990:

_Trong nước, thủ tướng ký các nghị định công bố mức lương tối thiểu của công nhân quá thấp, dưới 100 đô mỗi tháng. Mục đích là hợp pháp hóa mức lương  để mở đường chào mời  các chủ tư bản ngoại quốc vào đầu tư  ở Việt Nam: HÃY trả mức lương đó cho công nhân VN để tuân thủ  nghị định của chính phủ VN.  Khi thi hành đúng nghị định mức lương tối thiểu  này (đứng về mặt luật pháp và nhân đạo) các công ty nước ngoài đã không vi phạm luật của quốc gia sở tại, vì thế họ đã không bị các tổ chức quốc tế và nhân đạo lên án, không bị dân chúng nước ngoài tẩy chay không mua sản phẩm như  nhiều công ty Mỹ đã từng bị trước đây. Mức lương thấp của VN cũng làm cho các tổ chức nhân quyền và các tổ chức bênh vực cho giới công nhân không thể can thiệp đòi tăng lương cho công nhân VN.

_Khi đi công du nước ngoài, chúng ta để ý sẽ thấy: thủ tướng VN  và các bộ trưởng thường tổ chức họp mặt với giới chủ hãng nước ngoài. Trong các cuộc  họp, họ công khai quãng cáo chào mời giới tư bản hãy đến VN mở hãng xưởng vì mức lương công nhân VN rất thấp so với các nước khác. Và các nhân viên chính phủ VN còn công khai báo tin cho giới doanh nhân biết rằng: ở VN không có luật biểu tình, và không có sự hoạt động của các công đoàn độc lập do giới công nhân trực tiếp tổ chức và lãnh đạo. Thế là các công ty tư bản quá yên tâm đến mở hãng xưởng, và bóc lột lương bổng của giới công nhân VN.  Bộ mặt của đảng CSVN và nhà nước hiện nay là như thế đó. 

Các nhân viên cao cấp trong các bộ, thành phố, tỉnh, quận, huyện được các chủ công ty nước ngoài TRẢ ƠN bằng cách biếu tặng tiền bạc thường kỳ, cho con cái của họ các học bổng trả tiền trường học, ăn ở, chi phí ở nước ngoài…mục đích là nhắc nhở  nhà nước bảo kê cho họ. Nhiệm vụ của nhà nước và công an là bắt bớ các công nhân nào có ý định tổ chức đình công đòi tăng lương, và bắt bớ tù đày những ai kêu gọi thành lập công đoàn độc lập (các luật sư Nguyễn văn Đài, Lê Thị Công Nhân đã bị án tù 4 năm vì muốn thành lập công đoàn độc lập ), hoặc lên tiếng đấu tranh cho công nhân (Đoàn Huy Chương, Đỗ thị Minh Hạnh,…đang bị ở tù 5-7 năm vì lý do này).

Giới Công Nhân Việt Nam cần phải được bảo vệ

Huỳnh Công Đoàn

Điều 23 – Tuyên Ngôn Quốc Tế về Nhân Quyền của Liên Hợp Quốc, 1948Mọi người đều có quyền làm việc, quyền tự do lựa chọn nghề nghiệp, được hưởng những điều kiện làm việc công bằng, thuận lợi và được bảo vệ chống lại nạn thất nghiệp.Mọi người đều có quyền được trả công ngang nhau cho những công việc như nhau mà không có bất kỳ sự phân biệt đối xử nào.Mọi người lao động đều có quyền được hưởng chế độ thù lao công bằng và hợp lý nhằm bảo đảm sự tồn tại của bản thân và gia đình xứng đáng với nhân phẩm, và được hỗ trợ thêm từ các hình thức bảo trợ xã hội khác, nếu cần thiết.Mọi người đều có quyền thành lập hoặc gia nhập công đoàn để bảo vệ các quyền lợi của mình.

Chúng ta đều hiểu rằng, để bảo vệ một cá nhân trước thế lực bạo quyền thì con người phải đoàn kết. Vì rằng đoàn kết tạo nên sức mạnh, đó là sức mạnh lớn lao của một tập thể. Và nữa, tiếng nói của đám đông thì bao giờ cũng có trọng lượng hơn là của một cá nhân đơn lẻ. Trong xã hội hiện đại ngày nay thì những người có cùng quan điểm, địa vị xã hội được tập hợp thành những Hội Đoàn và Tổ chức xã hội. Các Hội Đoàn này hoạt động có tôn chỉ riêng, phát triển và bảo vệ các quyền cũng như lợi ích của thành viên. Tất cả hợp thành xã hội Dân sự, đó là linh hồn của một xã hội. Nhưng ở Việt Nam, các hội đoàn không được hoạt động độc lập mà do nhà nước thành lập và quản lý, tổ chức Công đoàn của giới Công nhân cũng vậy.

Khi những người Công Nhân không có tổ chức Công đoàn độc lập của mình, thì những quyền và lợi ích chính đáng của họ không được bảo vệ. Không những vậy, họ thường xuyên bị giới chủ phân biệt đối xử và bạo hành, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến an toàn sức khỏe của người công nhân. Tổ chức Công Đoàn nhà nước thì không bảo vệ cho quyền lợi của công nhân, mà còn kết hợp với giới chủ trong việc giám sát và bóc lột họ. Đó là nguyên nhân chính xẩy ra những vụ bạo hành công nhân của giới quản lý lao động. Tình hình đã trở nên báo động đến nổi đã nổ ra hàng loạt những vụ đình công tự phát của công nhân để phản đối.

Tại khu Công nghiệp Hoàng Long – Hoằng Hóa – Thanh Hóa, đã xảy ra vụ bạo hành công nhân khiến dư luận phẫn nộ. Đó là việc Ông Vương (một quản lý người Trung Quốc) đã dùng keo 502 dán hai tay của một công nhân lại với nhau. Ngày 26/11/2011, khi ông Vương – xưởng trưởng xưởng hoàn chỉnh, công ty giày Hongfu Việt Nam – đi kiểm tra xưởng. Ông ta phát hiện mấy đôi dày bị lỗi, liền gọi trưởng ca là chị Phương (24 tuổi) đến để chứng kiến, liền sau đó bắt chị ngửa tay ra rồi đổ keo 502 vào lòng bàn tay. Quá sợ hãi, chị Phương đã co rúm người lại rồi ngất xỉu. Được biết, thời gian trước đó ông Vương cũng đã đổ keo vào tay một nữ công nhân và đánh đập nhiều công nhân khác. Dù phẫn uất nhưng những người công nhân này không dám phản đối và tố giác. Tổ chức Công Đoàn nhà nước đã không lên tiếng để bảo vệ những sự vi phạm này.

Ngày 23/6/2011, đã xảy ra cuộc đình công của Công nhân công ty Giai Đức (Chương Mỹ – Hà Nội). Công nhân đã vây kín cổng ra vào khiến mọi hoạt động của công ty phải ngưng trệ. Hai chiếc xe ô tô chở phế liệu của công ty không thể ra ngoài. Được lệnh gián tiếp từ lãnh đạo công ty, bảo vệ ca trực đã mở cổng để cho xe đi ra. Vì vướng phải công nhân đang đình công nên xe không thể ra ngoài được. Tức giận, tay bảo vệ đã nhảy lên xe rồi đuổi lái xe xuống và tự lái, y đã cho xe tông thẳng vào những công nhân đang ngồi đình công. Kết quả làm 6 người bị thương và một người chết tại chỗ.

Trên đây chỉ là vài vụ đơn cử trong số rất nhiều những vụ bạo hành công nhân diễn ra khắp nơi. Người công nhân trở nên đơn độc trong cuộc chiến không cân sức để chống lại sự áp bức, bóc lột của giới chủ. Những hành động bất công của giới chủ được sự tiếp sức của tổ chức Công đoàn nhà nước và nhân viên công lực. Chẳng những vậy, họ còn bị giám sát và theo dõi mỗi khi tổ chức những cuộc đình công phản đối. Như chúng ta đều biết, người công nhân ở Việt Nam hiện nay phải lao động và sống bằng đồng lương chết đói. Họ bị bóc lột thậm tệ, những quyền và lợi ích chính đáng bị vi phạm nghiêm trọng.

Nhiều vụ bãi công, đình công của công nhân nổ ra khắp nơi để phản đối tình trạng phân biệt đối xử và đòi nâng cao mức sống. Tất cả đều vấp phải sự đối xử bất công từ phía chính quyền, nhiều vụ đình công đã bị công an đàn áp thô bạo. Lực lượng an ninh, cảnh sát chỉ biết bảo vệ các công ty (vốn có liên hệ mật thiết với nhà nước) mà quay lại đàn áp những người công nhân thấp cổ bé họng. Họ đàn áp những người công nhân đang đòi quyền lợi chính đáng của mình, trong tình trạng không có ai đứng ra bảo vệ.

Những người công nhân Việt Nam đang trở nên đơn độc hơn bao giờ hết, trong khi những khu công nghiệp và nhà máy thì đang mọc lên khắp nơi.

Giới sử dụng lao động thì lại đang liên kết với một nhà nước độc tài để mà bóc lột sức lao động của công nhân.

Nhà nước thì chỉ quan tâm vơ vét của cải và tài nguyên đất nước, thân phận người lao động Việt Nam trở nên nhỏ bé trước lòng tham vô đáy của những kẻ lãnh đạo độc tài.

Không những bị bóc lột và đàn áp như vậy, giới công nhân còn phải chịu sự giám sát và chia rẽ từ phía Công đoàn nhà nước. Vì vậy họ không thể đoàn kết để mà cất lên tiếng nói chân chính của mình, những tiếng nói đòi quyền lợi hợp pháp và chống bạo hành. Tại đây, cái quyền được thành lập hội đoàn của người Công nhân đã bị nhà nước cướp trắng. Những quyền của công nhân ngày càng tỉ lệ nghịch với sự phát triển của công nghiệp. Hơn lúc nào hết, ngay lúc này đây, giới công nhân cần phải có tổ chức Công đoàn của riêng mình, họ phải được bảo vệ khỏi sự đàn áp và bóc lột từ liên minh mà quỷ. Liên minh mà quỷ này bao gồm: Giới chủ – Công Đoàn quốc doanh – Nhà nước độc tài.

Lẽ thường, thì giới công nhân phải được bảo vệ bởi tổ chức công đoàn đại diện, được pháp luật và nhà nước bảo vệ. Nhưng tại Việt Nam chúng ta, người công nhân đã trở nên đơn độc trong một cuộc chiến không cân sức. Tình hình càng trở nên nghiêm trọng khi mà lòng tham của những kẻ bất nhân ngày một gia tăng và sự phát triển của công nghiệp là xu thế không tránh khỏi.

Ai sẽ là người sẽ bảo vệ cho giới công nhân Việt Nam khi mà nhà nước ngoảnh mặt làm ngơ? Ai sẽ bảo vệ công nhân Việt Nam khi tổ chức công đoàn quốc doanh giám sát và lực lượng công an đàn áp họ?

Câu trả lời là chỉ có công đoàn độc lập mới là người đại diện và bảo vệ quyền lợi chính đáng của người Công nhân. Nhưng tổ chức này đã bị nhà nước độc tài cấm hoạt động và đặt ra ngoài vòng pháp luật.

Giới Công nhân Việt Nam cần phải được bảo vệ. Họ phải được bảo vệ khỏi sự đàn áp, bóc lột của liên minh ma quỷ. Họ phải được thực thi các quyền chính đáng của mình là thành lập hội đoàn và tổ chức đình công, bãi công. Tình hình thực tại của giới Công Nhân Việt Nam đã trở nên khẩn thiết. Mọi giới, mọi tầng lớp hãy bày tỏ sự đoàn kết để bảo vệ giới công nhân đang bị áp bức trong một chế độ nhà nước độc tài.

07.07.2012

Huỳnh Công Đoàn

Các bài liên quan với bài này:

Nhiệm vụ của Công Đoàn: là ngăn chận đình công, bằng cách theo dõi công nhân và báo cáo cho công an bắt họ…

Châu Á Đứng Dậy

 

————–

 

Luật sư Công Nhân: ‘Đã hy sinh phải hy sinh đến cùng’

Trà Mi

Cập nhật: 08.03.2010

Họ đề ra quy định sai, khi tôi vi phạm cái quy định sai của họ thì họ khẳng định rằng: “Đúng rồi, cô Công Nhân này đã vi phạm quy định”. Nhưng họ không xét đến cái quy định ấy là gì. Nếu không có sự cởi mở, nếu luôn bảo thủ là mình đúng, mình đã hoàn hảo, thì lấy đâu ra sự tiến bộ và phát triển?
 

Nữ luật sư trẻ Lê Thị Công Nhân, một nhà bất đồng chính kiến và cũng là một người tranh đấu đòi hỏi dân chủ-nhân quyền tại Việt Nam, vừa mãn hạn tù sau bản án 3 năm về tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước.”

Hồi tháng 5 năm 2007, luật sư Lê Thị Công Nhân đã bị tòa án ở Hà Nội kết án 4 năm tù giam, 3 năm quản chế vì ‘tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa’ và vi phạm điều 88 Bộ Luật hình sự

Một luật sư Công Nhân trước và sau 3 năm tù giam có gì thay đổi? Sau những gì trải nghiệm, ý chí, niềm tin, và sự khao khát về một nền dân chủ của cô gái 31 tuổi được nhiều người biết đến và ca ngợi như một “thiên thần trong bóng tối” giờ đây như thế nào? Đó là một số câu hỏi được đặt ra trong cuộc trao đổi hôm nay với người bạn trẻ từ Hà thành, Lê Thị Công Nhân.

Câu chuyện của chúng ta được bắt đầu từ những tháng ngày trong trại giam. Công Nhân kể lại:

Công Nhân: Buồng giam của tôi trung bình có khoảng 60 người. Gần một nửa trong số này là án chung thân. Tôi là người hiếm hoi trong đây bị tù đầu, tức là chưa có tiền án, tiền sự, mà lại án ngắn là 3 năm. Nhà tù thì quá tải. Ví dụ mỗi người đựơc quy định chỗ nằm là 2 mét vuông, mọi người được chiều dài là 2m, nhưng chiều ngang chỉ còn được 60cm, vai kề vai.

Trà Mi: Thế còn lịch sinh hoạt như thế nào ạ?

Công Nhân: Buổi sáng 5 giờ kẻng thức dậy. Buổi tối 5 giờ rưỡi điểm danh nhốt vào trong buồng giam.

Trà Mi: Trong ngày chị phải làm những công việc gì?

Công Nhân: Có nhiều công việc khác nhau. Đội thêu, đội ra đồng trồng rau, trồng lúa, nuôi lợn, làm hàng mã, móc ren..v.v… Họ phân công tôi cắt cỏ, tưới cây, lau nhà quét nhà.

Trà Mi: Làm cùng công việc trong suốt 3 năm?

Công Nhân: Hơn hai năm tại trại cải tạo, còn ở trại tạm giam Hoả Lò thì không làm những việc đó.

Trà Mi: Ngoài giờ lao động, chị có được đọc sách, học tập, xem thông tin qua báo đài thế nào chăng?

Công Nhân: Vào những giờ nghỉ, họ cho mình xem TV. Họ cũng cho mình đọc sách báo. Cũng nhiều loại sách báo, nhưng trại cấm đọc những sách báo về tôn giáo, đặc biệt là đạo Thiên Chúa. Họ tịch thu hết tất cả kinh thánh. Tôi là tù nhân duy nhất được có quyển kinh thánh để đọc.

Trà Mi: Cuốn kinh thánh đó là của gia đình chị chuyển vào hay là…

Công Nhân: Đây là cuốn kinh thánh mà Ủy ban Tôn giáo Hoa Kỳ họ vào gặp tôi khi tôi ở Hoả Lò, được dẫn đầu bởi ông Nguyễn Văn Hưởng, thứ trưởng Bộ Công an. Vì ông Hưởng dẫn họ vào nên tôi mới được giữ quyển kinh thánh. Và việc giữ lại quyển kinh thánh đó cũng là một cuộc tranh đấu. Họ cho phép tôi nhận trước mặt những người kia như là một trò hề. Khi tôi đem vào buồng giam thì họ lại không cho. Và đây cũng là một cuộc tranh luận rất căng thẳng. Từ Hoả Lò họ cho phép tôi dùng, nhưng khi tôi chuyển về trại giam ở Thanh Hoá thì họ thu luôn của tôi, dẫn đến việc tôi tiếp tục nhịn ăn vì họ thu kinh thánh của tôi. Trước khi chuyển trại 1 tuần, tôi đã nhịn ăn ở Hoả Lò, phản đối việc trại cho chúng tôi ăn quá bẩn thỉu. Nói về bẩn thỉu thì ô uế, hôi thối không thể tả được, vì nhà vệ sinh ở ngay chỗ nằm luôn. Khi vào đấy, tôi cảm thấy là địa ngục cũng không đến mức như vậy. Đây là vấn đề nhân quyền và tôi sẽ kể lại một cách chi tiết trong một dịp khác.

Trà Mi: Trong lúc chị bị giam, chị có biết những dư luận bên ngoài liên quan đến bản án của mình như thế nào không?

Công Nhân: Thông tin cơ bản nhất thì có, nhưng những tình tiết thì quả thật là không. Mẹ tôi lên thăm chỉ nói được sơ sơ ví dụ như anh Định bị bắt rồi, chẳng hạn vậy, chứ không thể nói được hơn. Nếu không, họ sẽ không cho gặp. Chúng tôi lại có những nguồn thông tin rất đặc biệt. Những người tù có quan hệ tốt với cán bộ do đút lót bằng tiền thường có những tờ báo bị cấm mang vào tù như báo An ninh hay báo Công an. Qua đó thì tôi cũng có biết, nhưng tất nhiên tôi phải có kỹ năng đọc báo của riêng tôi. Khi họ chửi một vấn đề gì đấy ghê gớm thì mình phải hiểu thêm một hướng ngược lại. Tôi luôn phải đọc báo theo kiểu hai bán cầu não phải hoạt động theo 2 hướng khác nhau.

Trà Mi: Những tờ báo đó là báo chính thống của nhà nước. Vì sao họ lại cấm không cho mang vào tù?

Công Nhân: Họ bảo sợ mình biết được những thông tin rồi lật cung, thông cung.

Trà Mi: Hồi nãy chị có chia sẻ là trong lúc chị bị giam có phái đoàn của Ủy ban Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ vào thăm. Ngoài ra, có những cuộc thăm viếng nào khác của các phái đoàn quốc tế không chị?

Công Nhân: Khi tôi chuyển ra trại Thanh Hoá, đại sứ Hoa Kỳ có đến gặp tôi.

Trà Mi: Cuộc gặp đó diễn ra trong bao lâu? Nội dung chính như thế nào?

Công Nhân: Trong 30 phút, hoàn toàn là những lời hỏi thăm hết sức thân tình. Tôi cảm thấy rất xúc động.

Trà Mi: Tin cho biết phía Hoa Kỳ có ngỏ ý can thiệp, đòi hỏi sự phóng thích cho chị bằng cách muốn đưa chị sang Mỹ tị nạn chính trị, nhưng chị đã từ chối. Điều này có đúng không ạ?

Công Nhân: Tôi biết điều đó qua công an vào tháng 6/2008. Ngài đại sứ Hoa Kỳ gặp tôi vào tháng 10. Từ tháng 6, công an vào thẩm vấn tôi trong trại 2 ngày liên tục. Họ có nói với tôi rằng: “Bây giờ Công Nhân có muốn đi nước ngoài không. Muốn đi thì nói một tiếng thôi, nhà nước sẽ tạo điều kiện hết sức, đưa thẳng luôn ra Nội Bài đi luôn. Bởi vì bên Mỹ họ nhận bảo lãnh cho em đấy.” Đến giờ phút này tôi chưa nghĩ đến việc đi tị nạn chính trị.

Trà Mi: Chị có thể cho biết lý do?

Công Nhân: Chúa an bài cho tôi một cuộc sống ở một nơi khác thì tôi sẽ vui mừng trong sự an bài đó, nhưng bây giờ tôi không cảm thấy điều đấy. Còn về mặt lý trí, tôi sẽ đi tị nạn chính trị khi nào mà cuộc sống của tôi bị chà đạp đến mức độ tôi không thể chịu đựng được nữa. Nhưng bây giờ thì tôi vẫn còn chịu đựng được. Cho nên tôi không hề nghĩ về chuyện đi tị nạn chính trị vào lúc này. Cái tự do quan trọng nhất là tự do trong tư tưởng, trong tâm hồn, thì tôi đã có. Ở Việt Nam bây giờ tôi không được tự do về mặt thân thể, về mặt đi lại. Những cái đó, tới thời điểm này tôi vẫn còn đang chịu đựng được.

Trà Mi: Đối với việc nhà nước Việt Nam đồng ý cho phép chị tự do sớm hơn thời hạn với điều kiện chị phải xuất ngoại, chị suy nghĩ gì về điều này?

Công Nhân: Tôi cảm thấy rằng cứ như họ tống được con nhỏ này đi thì thật là nhẹ nợ. Không có chuyện đó đâu, chưa đến, chưa đến lúc.

Trà Mi: Có nhiều ý kiến cho rằng “nước có quốc pháp, gia có gia uy”, nghĩa là công dân một nước phải tuân theo với điều kiện luật pháp của nước đó, nhất là đối với người luật sư am hiểu luật lệ thì chắc chắn phải hiểu điều đó hơn ai hết. Vì chị đi ngược lại với những điều pháp luật quy định nên mới gặp phải những điều không hay phải gánh chịu như vậy. Phản hồi của chị trước những ý kiến đó như thế nào?

Công Nhân: Tôi nghĩ rằng họ đang nói theo hướng nguỵ biện. Pháp luật là sự chính thức hoá những thoả thuận trên cơ sở những thoả ước bắt nguồn từ những điều đơn sơ nhất, những hình thức đơn giản nhất để tạo thuận lợi cho mọi người trong xã hội được sống, làm việc, và tiến bộ. Họ bảo pháp luật của Việt Nam là như thế. Đúng. Họ quy định như vậy thật, nhưng cái đúng này không phải là cái “đúng chân lý” mà là cái “đúng sự kiện”, rằng có cái việc họ quy định như vậy. Chúng ta đừng nhầm lẫn các từ “đúng” ở đây. Họ đề ra quy định sai, khi tôi vi phạm cái quy định sai của họ thì họ khẳng định rằng: “Đúng rồi, cô Công Nhân này đã vi phạm quy định”. Nhưng họ không xét đến cái quy định ấy là gì. Nếu không có sự cởi mở, nếu luôn bảo thủ là mình đúng, mình đã hoàn hảo, thì lấy đâu ra sự tiến bộ và phát triển? Tại sao nó sai mà được duy trì? Bởi vì không có người kịp phát hiện ra. Vậy khi có một người kịp phát hiện ra điều đó sai, người đó phải chuẩn bị tinh thần đối diện với một nhóm rất đông những người cho rằng anh ta đã sai, còn họ mới là đúng.

Trà Mi: Nhưng lập luận của nhà nước Việt Nam thì cho rằng mỗi nước có luật lệ riêng, đặc điểm riêng về văn hoá, bản sắc, cũng như luật lệ. Giả sử như ở Thái Lan có điều cấm không được xúc phạm nhà vua, thì ở Việt Nam có điều cấm không được tuyên truyền chống phá nhà nước. Phản hồi của chị ra sao?

Công Nhân: Nhà nước của họ không hoàn hảo, chúng tôi chống lại những điều không hoàn hảo đó, thì chúng tôi đúng. Như thế nào gọi là “tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCN Việt Nam”?

Trà Mi: Giữa lúc chưa có sự rõ ràng đó, những người nào vi phạm, tức vượt qua lằn ranh cho phép ấy, sẽ trở thành những nạn nhân bất đắc dĩ…

Công Nhân: Trường hợp của tôi cũng không hẳn là bất đắc dĩ. Tôi cố ý làm những việc này, tôi xác định trước tôi sẽ là nạn nhân. Tôi hoàn toàn biết. Tất nhiên là không thể biết cụ thể ngày giờ nào tôi sẽ bị bắt.

Trà Mi: Biết trước những điều không hay có thể xảy ra cho mình mà chị vẫn dấn thân vào. Điều gì đã khiến chị có một niềm tin mãnh liệt như vậy?

Công Nhân: Muốn phát triển tốt lên, cần phải thay đổi những cái gì xấu đang hiện diện. Mình đã xác định tranh đấu, mình phải xác định hy sinh. Đó là hệ quả tất yếu, nếu không đừng tranh đấu nữa. Đã xác định hy sinh thì phải hy sinh đến cùng. Chứ nếu hy sinh dang dở thì hy sinh để làm gì? Khi tư tưởng và tinh thần thông suốt thì hành vi của mình cũng sẽ chủ động hơn. Tôi bị tống vào tù nhưng tôi đã biết trước điều đó, và tôi chuẩn bị tinh thần và mọi thứ có thể để đối mặt với điều đó. Không còn cách nào khác.

Trà Mi: Những gì chị đã trải qua trong 3 năm qua cũng là một bài học trả giá cho những điều chị đã dấn thân. Sau 3 năm đó, chị đã nghiệm ra điều gì cho bản thân mình?

Công Nhân: 3 năm trong tù, tôi đã đọc kinh thánh trọn bộ. Trong tù, Chúa là người bạn của tôi, người thầy của tôi, và là người đồng đội của tôi. Khi tôi trở về, tôi nhận đựơc rất nhiều những lời ngợi khen, lời yêu thương, lời quý trọng, tôi cảm thấy choáng váng về điều đấy. Tôi thật sự cảm thấy là tôi chưa xứng đáng được như vậy đâu. Tôi nghĩ rằng tôi cần phải sống một cách dũng cảm hơn. Chính nhờ việc ở tù đấy đã củng cố hơn niềm tin của tôi vào sự đúng đắn của con đường mà tôi đã lựa chọn. Trứơc đây nó là một mũi tên, và bây giờ nó là một thành trì.

Trà Mi: Nếu có một người hỏi thăm chị Nhân rằng một luật sư Công Nhân trước và sau 3 năm tù giam có gì thay đổi. Chị sẽ trả lời như thế nào?

Công Nhân: Tôi có ước mơ trở thành một luật sư từ năm 8 tuổi sau khi xem một bộ phim. Đến năm 2003, tôi trở thành một luật sư thì cái cảm giác cực kỳ tuyệt vời. Bởi vì ước mơ của tôi bền bỉ, xuyên suốt, không hề thay đổi một lần nào. Nhưng bây giờ khi tôi ra tù, bị tước bằng luật sư, tôi cũng không cảm thấy nó nặng nề lắm. Tôi nhớ về nó như một kỷ niệm đẹp vậy.

Trà Mi: Một ước mơ chị đã vun đắp trong lòng mình từ thuở bé. Nay, sau 3 năm bước ra khỏi trại giam, nó cũng đã tuột mất khỏi tầm tay của chị. Chị hình dung con đường trước mắt của mình ra sao, về tương lai, về sự nghiệp, về lý tưởng của mình?

Công Nhân: Chắc chắn tôi sẽ vẫn tiếp tục đấu tranh vì lý tưởng của tôi. Tôi cảm thấy vui, thú vị, bay bổng, mạnh mẽ, và có ích khi tôi sống theo con đường đó. Tôi nghĩ không bất kỳ một lý do gì có thể làm tôi từ bỏ. Còn cụ thể như thế nào, quả thật, tôi cũng chưa thể nào trả lời được. Vào trong tù, có một điều nữa tôi giác ngộ thấm thía rằng cộng sản chẳng sợ gì cả, ngoài nói thật. Bạn hãy nghĩ mà xem, nói thật không hề khó, nếu bạn có can đảm. Nó chỉ là một ranh giới thôi, bạn hãy bước qua.

Trà Mi: Gần đây ở Việt Nam, một số nhà bất đồng chính kiến gặp rắc rối có liên quan nhiều đến nghề luật. Mình nên hiểu việc này như thế nào, thưa chị?

Công Nhân: Tôi nghĩ đây là điều tất yếu, một dấu hiệu rất đáng mừng cho giới luật ở Việt Nam. Chúng tôi làm về pháp luật, chẳng có ngành nghề nào có thể gần gũi hơn, hiểu biết hơn về chính trị như những người làm luật.

Trà Mi: Đối với những người trẻ biết đến một chị Công Nhân qua báo chí nhà nước và những người biết đến Công Nhân qua các chiến dịch ủng hộ, vận động, bảo vệ dân chủ-nhân quyền, chị sẽ nói gì?

Công Nhân: Tôi không ngờ rằng tôi lại được nhiều đến như vậy. Sau những sự việc này, có những người bạn ở khắp 5 châu-4 biển thương yêu tôi một cách chân thành, quý trọng tôi một cách sâu sắc. Tôi cần phải cố gắng thật nhiều hơn nữa để xứng đáng với điều đó. Tôi rất thích thanh niên bởi vì tôi là một thanh niên. Đó là một lý do. Lý do thứ hai, tôi luôn hiểu rằng Đông-Tây, kim-cổ ai cũng nói rằng quãng đời thanh niên là quãng đời tươi đẹp nhất. Đấy là ở sự nhiệt tình và thể hiện bản thân mình. Nếu các bạn để quãng đời đó của mình trôi qua một cách nhạt nhẽo thì bạn sẽ ân hận suốt cuộc đời. Sự không nhạt nhẽo nhất mà các bạn có thể có được liên quan đến tất cả những người khác. Chính trị là cái liên kết tất cả mọi người với nhau để ai cũng có thể hoạt động một cách tốt nhất trong lĩnh vực của mình. Nếu như bạn tham gia vào chính trị thì bạn sẽ thấy thú vị vô cùng và vô cùng.

Trà Mi: Một lần nữa xin chân thành cảm ơn chị Công Nhân đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này. Xin chúc chị mọi điều tốt đẹp nhất trong thời gian sắp tới.

Tạp chí Thanh Niên của đài VOA sẽ trở lại cùng các bạn trong một câu chuyện mới vào tối thứ ba tuần sau. Trà Mi kính chào tạm biệt quý vị.

Posted in Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »

►Tổ chức Y tế Thế giới của LHQ phát hiện được vi trùng EV-71 gây ra bệnh Tay, Chân và Miệng có liên quan tới một bệnh bí ẩn ở Kampuchea

Posted by hoangtran204 trên 09/07/2012

Dường như các trẻ em Việt Nam cũng đang bị bệnh này, và mấy tháng trước có tin Bộ y tế VN và các bác sĩ VN (vì sĩ diện) đã từ chối nhận sự giúp đỡ của WHO và các chuyên gia y tế thế giới, mặc dầu các chỗ này đã bắn tiếng trước cho Bộ y tế Việt Nam? 

Tổ chức Y tế Thế giới của LHQ phát hiện được vi

trùng EV-71 gây ra bệnh Tay, Chân và Miệng có

liên quan tới một bệnh bí ẩn ở Kampuchea

Tin AFP – 9 tháng 7, 2012

Bản dịch của Trần Hoàng

Các chuyên gia về y tế, trong khi đang làm việc để xác minh một bệnh đã và đang giết hàng nhiều chục trẻ em ở Kampuchea, đã tìm thấy một sự liên hệ của bệnh này tới một loại vi trùng gây bệnh Tay Chân và Miệng, tổ chức y tế của LHQ đã cho biết hôm thứ Hai. 

Có ít nhất 52 trẻ em trên tổng số 59 em, có tuổi từ 3 tháng đến 11 tuổi, đã chết từ các hội chứng vào lúc chưa chẩn đoán ra bệnh này kể từ giữa tháng 4- 2012, Tổ chức Y Tế Thế Giới của LHQ và bộ trưởng y tế Kampuchea đã cho biết.

EV-71 là loại vi trùng sinh sống trong đường tiêu hóa và rất phổ biến ở Châu Á, nhưng Nima Asgari, một chuyên gia về y tế cộng đồng làm việc cho WHO ở Lampuchea, đã cho hãng tin AFP biết rằng loại vi trùng này chưa từng được nhìn thấy ở Kampuchea trước đây. Các kết quả xét nghiệm gần đây cho thấy “một phần quan trọng của các mẫu xét nghiệm đã có kết quả dương tính (có sự hiện diện) của Vi Trùng- hệ-tiêu-hóa 71 (EV-71)”, vi trùng này gây ra bệnh Tay chân và miệng đưa đến tử vong.  

 Asgari cho biết: việc xác định loài vi trùng này là một bước quan trọng đầu tiên, nhưng ông nhấn mạnh rằng cần làm nhiều xét nghiệm nữa để nghiên cứu xem các trẻ em đã chết có bị ảnh hưởng bởi các vi trùng nào khác hay không. ” Đó là một phát hiện quan trọng, và đang làm sáng rõ tình thế hiện nay”

Sự bí ẩn đang bao trùm căn bệnh này — bệnh này có các triệu chứng như: sốt cao, tiếp đó là suy giảm nhanh chóng các chức năng hô hấp (khó thở, thở cá, ngộp thở,)– và tỷ lệ tử vong rất cao trong các trẻ em còn nhỏ, người dân Kampuchea hiện đang rất cảnh giác về căn bệnh này

Bác sĩ nhi khoa Beat Richner, người thành lập các bệnh viện miễn phí dành cho trẻ em ở Kampuchea nơi mà đa số các trẻ em bị bệnh này được điều trị, đã đưa ra một con số cao hơn, có 64 trẻ em bị bệnh này và chỉ có 2 em sống sót.

Bác sĩ Richner, người đầu tiên đã gióng lên tiếng chuông báo động về bệnh này, đã cho biết hiện có (thêm) 15 người trong tổng số 24 bệnh nhân đã xét nghiệm là có vi trùng EV-71, nhưng đây không phải là chấm dứt câu chuyện (vì vẫn còn nhiều bệnh nhân khác mà chưa phát hiện ra mà thôi)

Hiện nay chúng tôi đang xem xét điều gì thật sự gây ra hội chứng suy hô hấp đưa đến tử vong (ở các trẻ em bị bệnh này), và xem xét có phải một độc chất nào đó đang nắm giữ vai trò trong căn bệnh này không,” bác sĩ Richner đã gởi một email tới cho giới truyền thông vào ngày chủ nhật rồi.

Bộ trưởng Y tế Mam Bunheng cho biết một cuộc điều tra về căn bệnh này đã và đang tiếp diễn

Bệnh tay chân và miệng là một bệnh truyền nhiễm và lây lan qua sự đụng chạm trực tiếp với các dịch của cơ thể (nước miếng, nước mắt, mồ hôi, nước tiểu, máu…) hay phân của một người đã bị nhiễm vi trùng. Cách tốt nhất để ngăn ngừa bệnh này là giữ gìn vệ sinh cho thật tốt, chuyên gia về y tế cộng đồng Asgari khuyến cáo.

Nguồn: AFP

Posted in Y te | Leave a Comment »

►Nhiệm vụ của Công Đoàn: là ngăn chận đình công, bằng cách theo dõi công nhân và báo cáo cho công an bắt họ…

Posted by hoangtran204 trên 08/07/2012

Lời tựa: Báo người Lao Động viết tin rất hay. Khởi đầu bằng tựa đề “Hạn chế ngừng việc tập thể”; cá nhân tôi đọc bài báo này và hiểu câu ấy có nghĩa là:  Làm cách nào để giảm bớt sự đình công của công nhân ở các công ty, hãng xưởng.

Chúng ta biết rằng các công nhân thường thành lập công đoàn. Công nhân trích một phần nhỏ lương của họ và góp nhau lại, trả cho những người của công đoàn. Vì vậy, công nhân là chủ của công đoàn.

Công đoàn có nhiệm đại diện cho quyền lợi của người công nhân, và họ thương lượng các chủ hảng để đòi hỏi lương của công nhân phải được gia tăng hàng năm, đòi hỏi chủ hảng khi ký hợp đồng phải trả cho công nhân mức lương nào đó để họ đủ sống và có dư ít tiền sau khi trừ hết các chi phí của đời sống; ngoài ra, công đoàn còn thương lượng và đòi hỏi chủ hảng phải trả bảo hiểm y tế, tiền hưu bổng, và tiền thất nghiệp cho công nhân… 

Nói tóm lại, công đoàn bảo vệ quyền lợi cho người công nhân, và họ sẽ làm áp lực như đe dọa sẽ đình công để thương lượng với chủ hãng trong khi đòi hỏi quyền lợi cho người công nhân.

Ngược lại, Liên Đoàn Lao Động tp đề ra phương thức như sau mà đọc xong ta chợt rùng mình cho cái đảng tự xưng “là những người tiền phong, đại diện cho giai cấp công nhân”:

Theo dõi tình hình hoạt động giữa công nhân tại các công ty, từ đó chủ động báo cáo với công an để bắt giữ các công nhân bị tình nghi là những người cầm đầu các cuộc kêu gọi công nhân đình công đòi tăng lương, để ngăn ngừa việc đình công.

Liên Đoàn Lao Động TP chọn các phương thức nói trên. Như vậy, LĐLĐ TP lãnh tiền lương từ việc khấu trừ lương của mỗi công nhân, nhưng không phục vụ công nhân, mà phục vụ cho chính quyền (nói chính xác là đảng) và các chủ hảng.

Hạn chế ngừng việc tập thể

Thứ Bảy, 07/07/2012 21:47

(NLĐ) – LĐLĐ TPHCM ngày 7-7 đã triển khai hoạt động trọng tâm trong 6 tháng cuối năm 2012

Theo đó, ngoài việc tập trung tổ chức Đại hội Công đoàn (CĐ) các cấp tiến tới Đại hội X CĐ TP, LĐLĐ TP sẽ đẩy mạnh thành lập CĐ cơ sở, phát triển đoàn viên ở các doanh nghiệp đủ điều kiện; tổ chức hoạt động kỷ niệm 83 năm ngày thành lập CĐ Việt Nam.

Song song với công tác tuyên truyền pháp luật, LĐLĐ TP sẽ tổ chức đối thoại cho đội ngũ cán bộ CĐ cơ sở. Đồng thời, lưu ý CĐ cấp trên đeo bám tình hình quan hệ lao động tại các điểm nóng, từ đó chủ động phối hợp với các cơ quan chức năng giải quyết, ngăn ngừa ngừng việc tự phát.

————

Người đọc như tôi hiểu bản tin trên như sau (các chữ màu xanh là tôi thêm vào):

Liên Đoàn Lao ĐộngTP sẽ tổ chức công tác tuyên truyền pháp luật, và sẽ tổ chức đối thoại cho đội ngũ cán bộ Công Đoàn cơ sở. Đồng thời, lưu ý Công Đoàn cấp trên đeo bám (theo dõi) tình hình quan hệ lao động (tình hình hoạt động giữa công nhân) tại các điểm nóng (là các công ty hay tổ chức đình công), từ đó chủ động phối hợp  với các cơ quan chức năng giải quyết (hay báo cáo với công an để bắt giữ các công nhân bị tình nghi là những người cầm đầu các cuộc kêu gọi công nhân đình công đòi tăng lương), ngăn  ngừa ngừng việc tự phát. (= ngăn ngừa việc đình công).

Posted in Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »

►Dường như Hà Nội làm trung gian sắp xếp cho cuộc hội kiến giữa hai nhà lãnh đạo Mỹ và Cuba tại Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 08/07/2012

Dường như Hà Nội làm trung gian sắp xếp cho cuộc hội kiến giữa hai nhà lãnh đạo Mỹ và Cuba tại Việt Nam.

Ngoại Trưởng Mỹ Hillary Clinton đến Việt Nam, vào các ngày 10 và 11 tháng 7, 2012 trong bối cảnh các tranh chấp chủ quyền biển đảo trên biển Ðông căng thẳng hơn.

Trước đó 1 tuần, BBC loan tin:  Chủ tịch Cuba Raul Castro đã lên đường tới thăm các đồng minh ở châu Á của nước này là Trung Quốc và Việt Nam, theo hãng tin Pháp AFP. Chuyến công du của ông dự kiến kéo dài bốn ngày ở Bắc Kinh (4/7-8/7) và bao gồm một cuộc gặp với Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào, theo các giới chức hôm thứ Hai.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »