Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Thiên An Môn – Trung Quốc’ Category

►Sinh viên Trung Quốc đòi công lý cho vụ thảm sát Thiên An Môn -Kẻ giết người phải bị xét xử

Posted by hoangtran204 on 06/06/2015

 
 

Một nhóm sinh viên đại học Trung Quốc du học ở nước ngoài đang phổ biến một bức thư ngỏ kêu gọi các nhà lãnh đạo đảng Cộng sản phải nhận lãnh trách nhiệm về những hành vi tàn ác đã phạm cách đây đúng 26 năm, khi lực lượng Trung Quốc giải tán người biểu tình đòi dân chủ tại Quảng trường Thiên An Môn.

Bức thư do sinh viên cao học trường Đại học Georgia viết và có chữ ký của 10 sinh viên khác, là cố gắng mới nhất để chống lại chiến dịch tuyên truyền ráo riết vây quanh vụ việc trong đó hàng trăm và có thể cả hàng ngàn người biểu tình ôn hòa đã bị sát hại.

Bắc Kinh không cho phép công khai bàn luận hay tưởng niệm vụ Quân đội Giải phóng Nhân dân thảm sát sinh viên biểu tình vào tháng 6 năm 1989. Các sinh viên này tụ tập ở trung tâm Bắc Kinh và các nơi khác khắp nước đòi cải cách dân chủ và chấm dứt nạn tham nhũng tràn làn trong các giới chức.

Kết quả là, nhiều người Trung Quốc trẻ tuổi không biết ngay cả các chi tiết cơ bản của sự kiện được coi như một trong những thời khắc quyết định nhất trong lịch sử đảng Cộng sản Trung Quốc. Những người viết bức thư hy vọng nỗ lực của họ sẽ giúp gia tăng nhận thức quần chúng ở Trung Quốc.

Kẻ giết người phải bị xét xử

Chân dung các nạn nhân ngày 4 Tháng 6, 1989 đẫm máu tại viện Bảo tàng tưởng niệm nạn nhân Thiên An Môn ở Hồng Kông.Chân dung các nạn nhân ngày 4 Tháng 6, 1989 đẫm máu tại viện Bảo tàng tưởng niệm nạn nhân Thiên An Môn ở Hồng Kông.

Bức thư viết, “Càng biết nhiều, chúng tôi càng cảm thấy chúng ta gánh một trách nhiệm nghiêm trọng trên vai. Hỡi các bạn sinh viên đại học trong nước, chúng tôi viết bức thư ngỏ này để chia sẻ sự thực với các bạn và phơi bày các tội ác đã phạm cho tới ngày hôm nay, liên quan đến vụ thảm sát Thiên An Môn năm 1989.”

Bức thư viết tiếp: “Chúng tôi không yêu cầu đảng Cộng sản Trung Quốc đền bù lại những sự kiện đã xảy ra vào mùa xuân ấy, bởi vì chúng tôi không trông mong những kẻ giết người sẽ thanh minh cho những người đã chết, nhưng những kẻ giết người phải bị xét xử. Chúng ta không quên, cũng không tha thứ, cho đến khi nào đạt được công lý và cuộc đàn áp đang tiếp diễn phải chấm dứt.”

Bức thư đã được phổ biến bên trong Trung Quốc dưới dạng PDF, một hình thức hồ sơ đã giúp vượt qua dễ dàng những cơ quan kiểm duyệt gay gắt của Trung Quốc. Hồ sơ cũng đã nhiều người đọc hơn sau khi nhật báo Global Times của đảng Cộng sản viết một bài xã luận đả kích bức thư.

Báo Bắc Kinh đả kích ‘Các Lực lượng Thù địch Nước ngoài’

Báo Global Times, với các bài xã luận thường phản ánh các ý kiến chính thức, đả kích những “quan điểm cực đoan” về vụ Thiên An Môn. Bài báo viết, “Bức thư của sinh viên đả kích gay gắt chế độ đương thời của Trung Quốc, bóp méo các sự kiện cách đây 26 năm với những lời tường thuật của các lực lượng thù địch nước ngoài.”

Bài báo nói thêm, “Nếu bức thư thực sự do một vài sinh viên nước ngoài viết, chúng ta phải nói rằng những người trẻ tuổi ấy đã bị tẩy não ở các nước ngoài, bắt chước nhóm thiểu số nghi kỵ ở nước ngoài.”

Giới hữu trách kiểm duyệt Trung Quốc sau đó đã yêu cầu gỡ bỏ bài báo Global Times khỏi các cổng thông tin trên mạng, theo trang web của China Digital Times, có lẽ bởi vì bài báo lại có tác dụng ngược lại với ý đồ của nó.

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc, khi đề cập đến vụ Thiên An Môn, thường tìm cách biện minh cho vụ trấn át tàn bạo của Quân đội Giải phóng Nhân dân bằng cách nêu bật tiến bộ ồ ạt về kinh tế mà giới lãnh đạo đảng Cộng sản đã đạt được trong những thập niên sau đó.

Cựu Phụ tá viết bài Xã luận nghiêm khắc

Nhân viên y tế đứng cạnh thi thể của những người biểu tình bị sát hại tại Quảng trường Thiên An Môn vào ngày 4/6/1989.Nhân viên y tế đứng cạnh thi thể của những người biểu tình bị sát hại tại Quảng trường Thiên An Môn vào ngày 4/6/1989.

Một cố vấn lâu năm cho cựu thủ tướng Triệu Tử Dương tuần này đã chống đối lập luận đó. Trong một bài xã luận đăng trên báo New York Times, ông Bao Đồng nói, “nhiều người cầu mong giới lãnh đạo đảng tự nguyện thú thực sự bất công và tính phi pháp của những vụ giết hại đó.”

Ông nói, “Đây cũng là hy vọng của tôi. Nhưng tôi không lạc quan, bởi vì cho đến giờ này, chưa có mấy dấu hiệu gợi ý là điều này sẽ xảy ra.”

Ông Bao cũng lên án điều ông gọi là “tình trạng tham nhũng từ trên xuống dưới” của đảng Cộng sản, mà ông cho là đã giúp các giới chức có thế lực cùng với thân nhân của họ làm giàu bất kể người khác.

Bắc Kinh đã phát động một chiến dịch mạnh để diệt trừ tình trạng tham nhũng trong các giới chức. Nhưng chiến dịch này sẽ không có hiệu quả, theo ông Bao, một phần vì các công dân độc lập bị đối xử như tội phạm nếu họ tố giác tham nhũng.

Ông nói, “Các phong trào chống tham nhũng của quần chúng đã bị đàn áp gay gắt, giống như hồi năm 1989.”

Ông Bao từng là phụ tá của cựu thủ tướng Triệu Tử Dương, người đã có một chủ trương hòa giải hơn đối với những người biểu tình Thiên An Môn và sau đó đã bị cố lãnh tụ Đặng Tiểu Bình lật đổ.

Trong bài xã luận trên tờ New York Times, phát hành hôm qua, ông Bao nói trong tháng trước, ông đã bị ngăn không cho trả lời phỏng vấn. Truyền thông Hong Kong sau đó nói ông là một trong nhiều nhân vật bị buộc phải rời khỏi thủ đô Trung Quốc trước ngày kỷ niệm vụ thảm sát hôm nay.

Việc Bắc Kinh truy lùng và tạm thời làm biệt tích các nhân vật nhạy cảm đã trở thành lệ thường đối với Bắc Kinh trước ngày kỷ niệm Thiên An Môn.

Posted in Thiên An Môn - Trung Quốc | Leave a Comment »

►Bạn nghĩ gì về tương lai của đảng cộng sản Trung Quốc?- “Đảng chỉ có hai sự lựa chọn: Dân Chủ, hoặc Chết”

Posted by hoangtran204 on 05/06/2014

“Những người hoạt động tại Thiên An Môn Trung Quốc 1989: bây giờ họ đang ở đâu?”

By Anjali Tsui and Esther Pang, CNN

Trần Hoàng (dịch một vài đoạn trong phim và bài viết của CNN. Đang bận…Sẽ dịch phần còn lại sau. )

Hong Kong-CNN (5-6-2014)

Để tưởng niệm năm thứ 25 của cuộc đàn áp ở Bắc Kinh, CNN đã nới chuyện với vài nhà bất đồng chính kiến thiên về dân chủ, mà một số những người này là ở trong số hàng ngàn sinh viên biểu tình trong ngày định mệnh 4-6-1989 ở Bắc Kinh. 

Chai Ling 

Điều lôi kéo chúng tôi đến tụ tập tại TAM là tình yêu lớn lao dành cho đất nước, và con người;…để rồi đối diện với một điều mà chúng tôi không thể tưởng tượng được… Vào đêm mùng 3 rạng ngày 4 của cuộc thảm sát ấy, tôi có mặt ở đấy cùng với khoảng 5000 sinh viên. Và chúng tôi đã quá sửng sốt khi hay tin là cuộc thảm sát đang diễn ra. Và chúng tôi đã nhìn thâý những áo sơ mi nhuốm đầy máu. Chúng tôi quá kinh hoảng, không thể nào tin được những gì chúng tôi đang chứng kiến. 

Hỏi: Hiện đang có một cuộc đàn áp mạnh mẻ nhất của chính quyền TQ đang diễn ra còn hơn cả năm ngoái, trong lúc ghi nhận cuộc tưởng niệm 25 năm ngày Thiên An Môn, như vậy mà cô vẫn còn hy vọng cho tương lai của TQ. Tại Sao vậy?

Chai Ling: “Cách đây 25 năm, sinh viên chúng tôi có mặt tại quãng trường Thiên An Môn biểu tình muốn đòi hỏi 3 sự cải cách: thứ nhất, cải cách kinh tế; thứ nhì cải cách về chính trị; và thứ ba , cải cách về mặt tinh thần…

Trong 25 qua, Trung Quốc có cải cách kinh tế, nhưng đã trở thành độc tài xấu xa về kinh tế. Có khoảng cách rất lớn giữa người giàu và người nghèo, và  quá nhiều tham nhũng. Và  không có cải cách nào về chính trị, có cải thiện chút ít về mặt (cải cách) tinh thần. TQ đã trải qua một sự thay đổi chưa từng có trong tiền lệ của lịch sử”

Hỏi: Cô lớn lên trong một gia đình quân đội và rất quen thuộc với họ. Cả hai cha mẹ cô đều tham gia trong Quân Đội Giải Phóng TQ..Giờ đây, 25 năm trôi qua, giờ đây có phải cô đã ở tiến tới một cương vị nào đó và hiện nay cô có thể chấp nhận về sự kiện đàn áp đẩm máu xảy ra trong đêm ấy không?

Chai Ling: “Tôi lớn lên trong một gia đình quân đội. Các cô, các dì, các chú bác và các cậu của tôi là những bộ đội. Bởi vậy tôi không thể tin rằng họ đã trở thành những con quái vật sử dụng súng máy bắn  những sinh viên vô tội. Điều đó thật là kinh hoàng,” Chai Lin đã nói như vâỵ…

Sau cuộc thảm sát ngày 4-6-1989, Chai Ling đã trốn tránh rời khỏi Bắc Kinh, cô trốn trong một cái thùng và tới Hồng Kong. Về sau, cô đã di cư qua Mỹ. Giờ đây, sau 25 năm trôi qua, cô vẫn còn nhớ lại những người đã tự hy sinh tính mạng của họ cho một giấc mơ Trung Quốc tự do và thịnh vượng. 

Hỏi: 25 năm trôi qua, theo quan điểm của cô, TQ đã tiến bộ hay thụt lùi về các mặt như dân chủ, nhân quyền, tự do báo chí, 

Chai Ling: Tôi muốn dùng cơ hội nầy để nói với chủ tịch Tập ( Cận Bình) rằng:

“Giấc mơ Trung Quốc không thể nào đoạt được bằng cách hy sinh các quyền cá nhân cho giấc mơ quốc gia. 

Giấc mơ ấy có thể đạt được theo cách khác.

Cách duy nhất mà TQ có thể đạt được giấc mơ là bảo vệ nhân quyền cho mỗi cá nhân. “

————-

Nói về Thiên An Môn.

“Một số bạn bè của chúng tôi đã lẫn trốn trong nhiều tháng và nhiều năm trời, một số khác bị tù nhiều tháng hoặc nhiều năm. Chúng tôi đã mất mát rất nhiều: Gia đình, tài sản, giáo dục, và tự do,” Chai Ling cho biết.

Cách đây 25 năm, sinh viên chúng tôi có mặt tại quãng trường Thiên An Môn biểu tình muốn đòi hỏi 3 sự cải cách: thứ nhất, cải cách kinh tế; thứ nhì cải cách về chính trị; và thư ba , cải cách về tinh thần…”

Trong 25 qua, Trung Quốc có cải cách kinh tế, nhưng đã trở thành độc tài xấu xa về kinh tế. Có khoảng cách rất lớn giữa người giàu và người nghèo, và  quá nhiều tham nhũng. Và  không có cải cách nào về chính trị, có cải thiện chút ít về mặt (cải cách) tinh thần theo Chai Lin.

Một phần trong đời sống của Chai Lin ở Mỹ là tham gia vào các hoạt động chính trị và phi lợi nhuận. 

(Ngày ấy, Chai Ling 23 tuổi, hiện nay 48 tuổi)

 

 
Chai Lin, 24 tuổi, ở Washington năm 1990 nhân lễ kỷ niệm năm thứ nhất cuộc thảm sát ở Thiên An Môn.
Chai Ling, 2014
2. WANG DANG
Wang Dan, 1989, một trong các thủ lĩnh của sinh viên. (1989)
Sau cuộc đàn áp ngày 4-6-1989, Wang Dang là sinh viên đứng hàng đầu trong danh sách những người bị nhà nước TQ  truy nã. Anh đã bị tù 6 năm. Sau đó, anh vượt thoát khỏi TQ và đến Hoa Kỳ. Hiện nay, Wang Dang là giáo sư chính trị học tại Viện Đaị học Đài Loan. 
“Will China enter into a dialogue of openness suggested by Deng Xiaoping in 1978? Will it carry out ‘political restructuring’ as promised by Wen Jiabao at the United Nations General Assembly in 2010? Or will it stay the course and straddle what some observers refer to as a Leninism-plus-Consumerism strategy? According to Wang Dan, the choice is simple. My final question was what he would like to say to the leadership in Beijing today. ‘Think about the party’s future,’ Wang replied. ‘There will be only two choices: Democracy, or die.’
Liệu TQ sẽ tham dự vào một cuộc đối thoại mở như đã được đề nghị bởi Đặng Tiểu Bình? Liệu TQ sẽ quyết định thay đổi chính trị như đã hứa hẹn bởi cựu Thủ Tướng Ôn Gia Bảo tại Hội Đồng LHQ vào năm 2010? Hay TQ sẽ tiếp tục con đường mà một số các nhà quan sát thời cuộc gọi là theo “chủ nghĩa Lê Nin cộng thêm vào khuynh hướng gia tăng chủ nghĩa cá nhân và tiêu thụ.”
Ông có muốn nói điều gì với các nhà lãnh đạo Trung Quốc hiện nay không?
Theo Wang Dan, sự lựa chọn rất đơn giản.
Wang Dan trả lời: Tương lai của đảng chỉ có hai lựa chọn: Dân chủ hay là chết”
BLOOD IS ON THE SQUARE

A song was heard in China   (Một bài ca)
in the city of Beijing.    (Trong thành phố Bắc Kinh)
In the spring of 1989  (Vào mùa xuân 1989)
you could hear the people sing. (Bạn có thể nghe nhiều người ca)
And it was the song of freedom (Và đó là bài hát về tự do)
that was ringing in the square, (Đã và đang vang lên trong quãng trường)
the world could feel the passion of (Thế giới có thể cảm nhận được sự đam mê của)
the people gathered there. (những người đang tụ tập ở đó)
Oh children, blood is on the square. (Ôi những đứa con, máu đổ trên quãng trường)

For many nights and many days, ( Trong nhiều đêm và ngày)
waiting in the square. (chờ đợi trong quãng trường)
“To build a better nation” (“Đê xây dựng một quốc gia tốt đẹp hơn”)
was the song that echoed there. ( là bài ca đã vang vọng ở đó)
“For we are China’s children, ( Vì chúng ta là những đứa con của Trung Hoa)
we love our native land,  (chúng ta yêu đất mẹ)
for brotherhood and freedom (vì tình huynh đệ và tự do)
we are joining hand in hand.” (chúng ta nắm tay nhau)
Oh children, blood is on the square. (Ôi những đứa con, máu đổ trên quãng trường)

Then came the People’s army (Rồi Quân đội Nhân dân đến)
with trucks and tanks and guns. (với xe tải, xe tăng và súng)
The government was frightened (Nhà nước đang lo sợ)
of their daughters and their sons. (những đứa con của họ)
But in the square was courage and (Nhưng bên trong quãng trường là lòng can đảm và)
a vision true and fair, (lòng cảm nhận chân thành và tin tưởng)
the Army of the People would not harm ( Quân đội Nhân dân sẽ không làm hại )
the young ones there. (những thanh niên đang có mặt ở đó)
Oh children, blood is on the square. (Ôi những đứa con, máu đổ trên quãng trường)

On June the 3rd in China, (Vào ngày 3 tháng 6)
in the spring of ’89, (mùa xuân 89)
an order came from high above (một lệnh đến từ cấp cao nhất) Đặng T. Bình
and passed on down the line. (và truyền xuống cấp dưới)
The soldiers opened fire, (Những người lính đã bắn)
young people bled and died, (những người trẻ đổ máu và chết)
the blood of thousands on the square (Máu của nhiều ngàn người trên quãng trường)
that lies can never hide. (những lời nói dối không bao giờ có thể che dấu)
Oh children, blood is on the square. (Ôi những đứa con, máu đổ trên quãng trường)

For four more days of fury (Trong  4 ngày của bạo lực)
the people faced the guns. (nhiều người đối mặt với súng)
How many thousands slaughtered (Bao nhiêu ngàn người đã bị giết)
when their grisly work was done? (khi công việc bắn giết đáng ghê tởm của họ đã xong)
they quickly burned the bodies (Họ đã nhanh chóng chôn cất những xác thân)
to hide their coward’s shame, (để che dấu hành động tội ác côn đồ của họ)
but blood is thick upon their hands and (nhưng máu dính lên tay họ và)
darkness on their names. (bôi đậm tên của họ )
Oh children, blood is on the square. (Ôi những đứa con, máu đổ trên quãng trường)

There are tears that flow in China (Những giòng nước mắt chảy )
for her children that are gone. (dành cho những đứa con đã qua đời )
There is fear and there is hiding, (Sợ  hải và trốn tránh)
for the killing still goes on. (vì hành quyết đang  diễn ra)
And the iron hand of terror can (Và bàn tay sắt của bọn khủng bố có khả năng)
buy silence for today, (mua lấy sự im lặng cho đến hôm nay)
but the blood that lies upon the square (nhưng máu  trên quãng trường)
cannot be washed away.(không thể nào gột rửa)
Oh children, blood is on the square. (Ôi những đứa con, máu đổ trên quãng trường)

 

Trần Hoàng (dịch)

Posted in Thiên An Môn - Trung Quốc | 5 Comments »

►Cuộc cách mạng ở Thiên An Môn 4-6-1989 suýt thành công

Posted by hoangtran204 on 05/06/2014

Cuộc cách mạng suýt thành công

Cập nhật: 13:42 GMT – thứ tư, 4 tháng 6, 2014

Thiên An Môn là cuộc cách mạng đã gần thành công. Nó làm lay chuyển chế độ Trung Quốc tới tận gốc rễ.

Theo một nghĩa nào đó thì cuộc cách mạng này khác với quan niệm của đa số người phương Tây về nó.

Tất nhiên, khía cạnh trung tâm của Thiên An Môn là vụ quân đội Trung Quốc lạnh lùng bắn vào các sinh viên không bạo lực đêm 3-4 tháng Sáu 1989.

Nhưng một vài khía cạnh quan trọng khác đã bị lãng quên.

Một trong số đó là sự ủng hộ sinh viên sẵn tồn tại trong hệ thống chính trị của Trung Quốc cao tới đâu.

Một mặt khác nữa là bạo lực nổ ra từ những người dân thường trên khắp Trung Quốc do sự giận dữ đối với hệ thống Cộng sản.

Tôi đã dành cả tháng trời đi bộ loanh quanh quảng trường, lắng nghe các sinh viên đang chiếm cứ nơi này.

Lúc đó họ chắc chắn rằng lãnh đạo Trung Quốc, ông Đặng Tiểu Bình, chính trị gia độc tài tự bản năng, chưa bao giờ là người muốn cam kết đổi mới, đã hết đời.

‘Tử địa thực sự’

Trung Quốc cho xe tăng tới phá nát lều trại của những người biểu tình đòi dân chủ

Nhưng không. Sau một tháng chính quyền Trung Quốc bị tê liệt, ông Đặng cuối cùng cũng tìm được một vị tướng và ép quân lính phải chuẩn bị xả súng vào đám sinh viên và dẹp sạch quảng trường.

Đêm hôm đó tôi thu người dưới một bức tường thấp và chứng kiến vụ bắn giết bắt đầu. Nhóm làm phim và tôi cuối cùng cũng phải rời quảng trường khi không còn đủ băng ghi hình. Chúng tôi trốn vào Khách sạn Bắc Kinh.

Từ trên ban công của căn phòng ở tầng bảy, chúng tôi quan sát những người lính bắn hết loạt đạn này tới loạt đạn khác vào đám đông trên Đại lộ Trường An. Tôi đếm thấy có 46 người chết và ít nhất 80 người bị thương.

Cũng từ ban công này, người quay phim của BBC ghi lại một số hình ảnh nổi tiếng nhất về vụ thảm sát: thân thể người được chở đằng sau xe đạp kéo và mang tới bệnh viện, một phụ nữ gào khóc trên phố khi bị trúng đạn, một người đàn ông mang theo túi mua hàng đứng chắn trước dãy xe tăng.

Tới ngày nay, chính phủ Trung Quốc vẫn giữ quan điểm rằng không một ai chết trên Quảng trường Thiên An Môn.

Điều này có thể là đúng nếu xét theo nghĩa đen, bởi vì nơi người ta bị giết không phải trên chính quảng trường mà là Đại lộ Trường An, chạy dọc phía trước quảng trường.

Đào sâu chôn chặt

Trung Quốc chính thức coi Thiên An Môn là vụ bạo động phản cách mạng

Không có vụ thảm sát, Đặng Tiểu Bình sẽ không thể tiếp tục cầm quyền.

Giai đoạn đầu của cuộc biểu tình, hồi tháng Năm, thậm chí rất nhiều quan chức cao cấp trong đảng đã quay lại chống ông.

Tôi dõi theo hàng triệu người hân hoan chen nhau vào quảng trường, trong khi hơn một chục xe diễu hành từ từ tiến qua, nó cho thấy cấu trúc chính của nhà nước Trung Quốc.

Có xe mang theo tướng lĩnh quân đội, thẩm phán và các đại diện của cấu trúc hệ thống đảng. Thậm chí có cả một người từ lực lượng cản sát mật.

Các quan chức trên xe đều vẫy tay và hô to yêu cầu ông Đặng Tiểu Bình rời đảng.

Ngày nay, bất kỳ khi nào tôi gặp các quan chức của Trung Quốc, tôi vẫn luôn tự hỏi liệu họ có từng ở Quảng trường Thiên An Môn ngày hôm đó, ủng hộ sinh viên.

Trải qua nhiều năm, những quan chức này đã tìm cách leo lên trong hệ thống, họ đã đưa ra rất nhiều thay đổi mà các sinh viên đòi hỏi.

Nhưng người ta vẫn không thể nào tự chọn lấy chính phủ cho mình, hoặc thậm chí bảo vệ quyền lợi của mình để làm được điều đó một cách quá công khai.

Điều đó là bởi vì hệ thống chính trị Trung Quốc đã nhận diện sự kiện 3-4 tháng Sáu 1989 là bạo động phản cách mạng.

Đêm hôm đó, không chỉ có các sinh viên biểu tình ôn hòa trên đường phố. Có nhiều đám đông những người dân thường thuộc tầng lớp lao động, đã xông ra và tấn công quân lính, cảnh sát, an ninh mật và bất kỳ biểu hiện nào của giới cầm quyền Cộng sản mà họ tìm thấy.

Đi xe qua Bắc Kinh vào ngày hôm sau, tôi nhìn thấy hết tòa nhà cháy này tới tòa nhà khác, và các thân thể cảnh sát, quan chức bị cháy đen vẫn nằm trên mặt đất.

Rất nhiều quan chức Trung Quốc vẫn thực sự tin rằng Trung Quốc chỉ có thể đứng vững nhờ một chính phủ cứng rắn.

Nếu ai cũng được phép nói và yêu cầu tự do hoàn toàn, người ta tranh luận rằng, hệ thống này sẽ sụp đổ và Trung Quốc sẽ dễ dàng bị chia rẽ.

Dù những người nắm quyền 25 năm trước nghĩ gì đi nữa, giờ đây họ tin rằng cách duy nhất bảo vệ tương lai của Trung Quốc là đào sâu chôn chặt.

>>>Mời các bạn coi tiếp trên đài BBC  các loạt bài viết về Thiên An Môn

Posted in Thiên An Môn - Trung Quốc | Leave a Comment »

►Trong khi Tập Cận Bình siết chặt thêm gọng kìm, trên danh nghĩa của các con, các bà mẹ Thiên An Môn: Không muốn trả thù, nhưng từ chối sự lãng quên

Posted by hoangtran204 on 03/06/2014

Theo báo Los Angeles Times, 2-6-2014, Tập Cận Bình siết chặt thêm gọng kìm:  “Nhiều người Trung Quốc đang bị bắt giữ hay bị công an ngăn cản không cho ra khỏi nhà để ngăn ngừa họ tổ chức những hoạt động đánh dấu buổi tưởng niệm. 

Tuần trước, tổ chức Ân Xá Quốc Tế (International Amnesty) nói rằng: mấy chục người TQ đã bị bắt giữ bao gồm nhà hoạt động dân sự Hu Jia, ông ta đã hăm dọa sẽ tuyệt thực để kỷ niệm biến cố Thiên An Môn, và giờ đây các bà mẹ của các thanh niên đã chết năm 1989 cũng sẽ tham gia tuyệt thực.

Trong số những người bị bắt giữ năm nay, còn có những người đã tổ chức lễ tưởng niệm trong nhà. Đây là lần đâu tiên chính quyền TQ đã bắt không cho tưởng niệm ngay cả ở trong nhà. 

“Đây là lần đầu tiên việc tổ chức lễ tưởng niệm trong nhà đã bị ngăn cấm”, Louisa Lim, tác giả của cuốn sach mới đướcj xuất bản gần đây,  “The People’s Republic of Amnesia: Tiananmen Revisited, nói về sự đàn áp những buổi lễ tưởng niệm liên quan tới cuộc thảm sát Thiên An Môn.   ( Trần Hoàng, dịch từ Los Angeles Times)

 

4-6-1989 một thanh niên chở hai người bị bắn tới bệnh viện gần đó ( ở Bắc Kinh) -Liu Heung Shing/Associated Press

Các bà mẹ Thiên An Môn: Không muốn trả thù, nhưng từ chối sự lãng quên

3-6-2014

Quảng trường Thiên An Môn, 1989. 

Hàng chục ngàn thanh niên trẻ tuổi trong số những người nầy sau đó đã bị  đảng cộng sản sát hại…Chủ nghĩa cộng sản là giấc mơ của vài người, nhưng là ác mộng của nhân loại.  

Thuỵ My

(Patrick Saint-Paul, Le Figaro 30/05/2014,

(tựa trong nguyên tác “Au nom des fils de Tiananmen”)

Những bà mẹ của các thanh niên đã bị sát hại trong sự kiện ngày 4 tháng Sáu năm 1989 tiếp tục đấu tranh để được tưởng niệm họ và cho công lý. Nhưng gần đến ngày kỷ niệm 25 năm Mùa xuân Bắc Kinh, Tập Cận Bình lại siết chặt thêm gọng kìm, do sợ hãi một sự thật có thể làm chao đảo chế độ.

Mỗi năm, Bắc Kinh lại sống với nhịp điệu “những vụ mất tích mùa hè”. Gần đến ngày 4 tháng Sáu, thời điểm “nhạy cảm” nhất trong năm của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, chính quyền Trung Quốc lại buộc nhiều “nhà ly khai” hoặc chỉ đơn giản là các thân nhân những người mất tích phải “đi nghỉ mát”.

Nhân kỷ niệm 25 năm vụ đàn áp đẫm máu phong trào biểu tình sinh viên năm 1989, các nhà quan sát và những người chủ trương tự do Trung Quốc chờ đợi xem thái độ của nhà cầm quyền có thay đổi hay không dưới sự cai trị của tân lãnh đạo Tập Cận Bình, mà một số người hy vọng ông ta là một nhà cải cách… Trên thực tế, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) năm nay lại siết chặt thêm chủ trương cấm nêu lên “các sự kiện” ở quảng trường Thiên An Môn, khiến khó thể hy vọng đến cải cách chính trị.

“Các vị đã làm đúng khi đến đây trước khi người ta bắt tôi đi ‘nghỉ mát’. Cần phải tiếp tục kể lại câu chuyện của chúng tôi”. Bà Đinh Tử Lâm (Ding Zilin) thổ lộ với Le Figaro như vậy vào đầu tháng Hai. Con trai của bà là Tưởng Tiệp Liên (Jiang Jielian) là một trong những sinh viên đầu tiên đã ngã xuống dưới những lằn đạn, hôm 03/06/1989.

 

Bà Đinh Tử Lâm bên cạnh ảnh con trai, bị sát hại tại Thiên An Môn ngày 03/06/1989. 

Là người sáng lập phong trào Các bà mẹ Thiên An Môn, một hiệp hội tập hợp những người mẹ của các sinh viên bị giết chết trong vụ thảm sát 1989, Đinh Tử Lâm bị giám sát cao độ từ đầu tháng Ba. Công an cấm vào căn hộ của bà ở Bắc Kinh cũng như mọi tiếp xúc với người ngoại quốc. Và vài tuần trước ngày kỷ niệm 25 năm Thiên An Môn, bà cùng với chồng đã biến mất, bị đưa đi quản chế ở một nơi nào đó không ai biết ở xa thủ đô Trung Quốc, cũng giống như hàng mấy chục nhà đấu tranh nhân quyền khác.

Năm nay, bà Đinh Tử Lâm sẽ không được đến mặc niệm tại địa điểm mà con trai bà đã bị một viên đạn cướp đi mạng sống hôm 3 tháng Sáu năm 1989, bị chính quyền ngăn trở như mọi năm. Bà kể lại: « Con trai tôi sinh ngày 2 tháng Sáu năm 1972. Mỗi năm, tôi đều mừng sinh nhật cháu vào ngày 2/6 trước khi cúng giỗ cháu vào ngày hôm sau. Ngay cả an ninh cũng biết chuyện này. Mỗi năm, các nhân viên công an đều nói với tôi là họ hiểu nỗi đau của tôi to lớn như thế nào ». Nhưng họ lại không thương hại bà cụ bị bệnh tim sinh năm 1932,
đã từng bị lên cơn đau tim vào cuối năm 2013. Bà nói: « Tôi không còn kể câu chuyện về con trai tôi từ nhiều năm qua. Nhưng sắp đến ngày kỷ niệm, tôi đã viết ra một cuốn sách, khiến tôi nhớ lại tất cả những chuyện cũ. Trái tim tôi đã không chống chọi được với nỗi đau ».

« Tôi đã cấm con tôi ra đi »

 

Sinh viên đang dựng tượng Nữ thần Dân Chủ 

Vào mùa xuân 1989, trên quảng trường rộng mênh mông ở trung tâm Bắc Kinh, địa điểm mang tính biểu tượng nhất của quyền lực Trung Quốc, các sinh viên đòi hỏi dân chủ và tự do đã được dân chúng tham gia ủng hộ, trong một không khí hồ hởi lan truyền khắp đất nước. Trước bức chân dung của Mao, họ dựng lên bức tượng « Nữ thần Dân Chủ » theo mô hình tượng « Nữ thần Tự Do » của Mỹ.

Bà Đinh thở dài não nuột: « Con trai tôi chỉ mới 17 tuổi, nhưng từ hai năm trước nó đã tranh đấu cho sự tiến triển của xã hội, đòi hỏi được tự do và dân chủ hơn. Cháu thường xuyên đến quảng trường Thiên An Môn để ủng hộ các sinh viên. Chồng tôi cổ vũ con trai. Nhưng tôi là đảng viên Cộng sản trung thành và một lòng tin vào Đảng từ năm 1960, tôi biết Đảng có thể đối xử tồi tệ với người dân như thế nào, từ khi một số đồng nghiệp của tôi bị đánh đập cho đến chết trong Cách mạng văn hóa.

Tôi nói với các học trò và với con tôi là đấu tranh chống lại Đảng chỉ vô ích. Nhưng từ khi lệnh thiết quân luật được ban bố hôm 20/5, các cháu chỉ có mỗi một ý tưởng trong đầu: đó là xuống đường. Chúng nó trách tôi trung thành với Đảng một cách mù quáng. Tôi thì tôi chưa bao giờ hy vọng là phong trào này có thể mang lại một sự thay đổi nhỏ bé nào. Tôi chỉ muốn bảo vệ các cháu thôi ».

 

Sinh viên dựng lều chiếm cứ Thiên An Môn 

Sau bảy tuần lễ chiếm đóng quảng trường, các sinh viên bị quân đội truy sát đêm 3 rạng 4 tháng Sáu. Giải phóng quân Trung Quốc huy động hàng chục ngàn lính với hàng trăm chiến xa hỗ trợ, và nổ súng. Tưởng Tiệp Liên không còn ở tại chỗ từ khi quân đội công bố thông báo với giọng điệu hết sức đe dọa, đòi hỏi sinh viên rời các lều trại trên quảng trường.

Cha của cậu đã đến phía tây thành phố, nhìn thấy các đoàn quân tiến về phía Thiên An Môn và cố làm giảm nhẹ những lo ngại của họ. Bà Đinh Tử Lâm nhớ lại: « Con trai tôi không ngừng lặp lại, nghĩa vụ của nó là phải xuống đường để hỗ trợ cho các bạn sinh viên. Tôi cấm cháu ra ngoài. Nó giận dữ bảo rằng, nếu tất cả các bậc cha mẹ đều như chúng tôi, thì đất nước chẳng còn chút hy vọng nào ».

 

Quân đội đổ vào quảng trường 

« Chúng tôi không muốn trả thù »

Bất lực, bà đóng cửa nhốt con trai trong nhà vệ sinh. Nhưng hai mẹ con vẫn tiếp tục đối thoại qua cánh cửa. Đinh Tử Lâm kể tiếp qua hơi thở nghẹn: « Nó hỏi tôi, làm cách nào có thể cứu được các sinh viên. Tôi trả lời rằng nếu tất cả mọi người dân Bắc Kinh đều xuống đường, thì không một ai dám bắn vào họ. Suốt cả đời, tôi hối tiếc đã nói câu này. Tôi chỉ có một mình. Nếu chồng tôi có mặt bên cạnh, có lẽ hai vợ chồng đã có thể giữ được con lại ».

Vào lúc 22 giờ, Tưởng Tiệp Liên nhảy qua cửa sổ nhà vệ sinh và la to: « Vĩnh biệt mẹ! ». Chàng thanh niên sau đó bị giết chết vào lúc 23 giờ 10 phút.

 

Máu đã đổ trước cường quyền! 

Từ đó đến nay, bà Đinh Tử Lâm thệ nguyện trung thành với lý tưởng của người con, mà bà đã lập một bàn thờ trên đó đặt bình tro cốt của con trong phòng khách. Chân dung của chàng trai được treo trên tường, bên cạnh nhiều bằng tưởng thưởng của các tổ chức bảo vệ nhân quyền. Một tấm ảnh do bà Lưu Hà (Liu Xia), vợ của giải Nobel hòa bình đang bị giam cầm là Lưu Hiểu Ba (Liu Xiaobo) chụp, được đặt đối diện với bức tượng kỷ niệm người con trai.

Cựu giáo sư triết của trường đại học Bắc Kinh danh giá, Đinh Tử Lâm đấu tranh không ngơi nghỉ cho tiến bộ xã hội và cho tự do. Vào Đảng năm 1960, bà là một trong số 303 nhà trí thức Trung Quốc ký tên vào Hiến chương 08, được công bố ngày 10/12/2008 để đòi hỏi cải cách chính trị và xúc tiến phong trào dân chủ Trung Quốc.

Nhưng nhất là năm 1992 bà đã thành lập một mạng lưới gồm 150 bà mẹ, Các bà mẹ Thiên An Môn, mà những người con đã ngã xuống đêm 3 rạng 4 tháng Sáu năm 1989 tại Bắc Kinh, mà chính quyền từ chối mọi tiếp xúc với báo chí. Đến 1993, bà bị cấm giảng dạy. Kể từ đó, chính quyền liên tục quấy nhiễu để ngăn cản Đinh Tử Lâm tiếp xúc với các bà mẹ có con bị sát hại khác. Nhà nước thúc giục bà sang tị nạn ở Đài Loan, nơi một bộ phận trong gia đình bà đã định cư từ năm 1949 nhưng bà chưa bao giờ nhượng bộ.

 

Sơ tán các sinh viên bị thương 

Là lãnh đạo Các bà mẹ Thiên An Môn, bà Đinh Tử Lâm không ngừng đòi hỏi sự thật và công lý về vụ thảm sát tháng Sáu năm 1989. Bà nhắc lại: « Chúng tôi không muốn trả thù, nhưng từ chối sự quên lãng. Và chúng tôi chỉ có ba yêu sách đơn giản: một cuộc điều tra để tìm ra sự thật về những gì đã diễn ra; công lý phải được thực thi và những kẻ chịu trách nhiệm phải bị đưa ra xét xử, đặc biệt là Lý Bằng (Li Peng), người đã công bố lệnh thiết quân luật ; bồi thường cho gia đình các nạn nhân ».

Những yêu cầu của bà chưa bao giờ thay đổi. Nhưng Đảng lo ngại nếu đáp ứng, sẽ xảy ra một cơn địa chấn chính trị mà các rung chấn sẽ làm bản thân Đảng sụp đổ. « Hai mươi lăm năm sau, tôi tự hỏi, ai sợ hãi ai ? Tôi hy vọng Tập Cận Bình sẽ là một đại đế sáng suốt và tử tế. Nhưng tôi không ảo tưởng, sự kiện ông ta ngưỡng mộ Mao khiến tôi lo sợ. Tôi không còn hy vọng mọi việc sẽ thay đổi » – Đinh Tử Lâm than thở, đã gần kiệt sức.

 

Cuộc đấu tranh không cân sức 

Đó là lý do khiến bà chuyển giao chức trách đứng đầu Các bà mẹ Thiên An Môn, lo ngại lý tưởng đấu tranh của thế hệ mình sẽ biến đi khi họ qua đời vì tuổi già. Nâm Vĩ Kiệt (You Weijie), 61 tuổi, có chồng bị sát hại trong vụ Thiên An Môn, lên thay. Trong căn hộ ở Bắc Kinh bị công an quản chế hồi đầu tháng Ba, tân chủ tịch chia sẻ: « Tôi biết những rủi ro chứ, áp lực không ngừng tăng lên đối với chúng tôi từ đầu năm. Nhưng tôi không thể xóa đi câu chuyện lịch sử này, và muốn rằng cuộc chiến đấu cho công lý được tiếp tục ».

Chồng bà là Dương Minh Hồ (Yang Minghu), nhân viên của Ủy ban Xúc tiến Thương mại Trung Quốc, năm ấy 42 tuổi. Người vợ góa kể lại: « Chúng tôi thức giấc vào nửa đêm 3 rạng 4 tháng Sáu bởi những tràng súng nổ. Sau khi nhìn qua cửa sổ, chồng tôi lo ngại và quyết định đi cùng với các sinh viên về phía Thiên An Môn. Tôi không đi với anh ấy vì phải lo cho con trai nhỏ năm tuổi ». Vào lúc hai giờ sáng, một viên đạn đã xé toang khung chậu và bàng quang của Dương Minh Hồ.

 

Một thế hệ hào hùng không còn được biết đến 

Giới trẻ Trung Quốc không biết đến Thiên An Môn

Nâm Vĩ Kiệt tìm được chồng vào sáu giờ sáng tại bệnh viện. Anh chống chọi được hai ngày rồi mới qua đời. « Chúng tôi ủng hộ 100% các yêu sách của sinh viên, tất cả không phải là điều sai lầm. Nếu chính quyền thời đó đáp ứng, Trung Quốc đã có một số phận tốt đẹp hơn. Chúng tôi có được phát triển kinh tế. Nhưng thiếu vắng mở cửa chính trị, chúng tôi sống trong một xã hội phi đạo đức với trái tim bệnh hoạn. Nếu Trung Quốc tiếp tục tận dụng con đường này, thì cuối cùng sẽ sụp đổ. Không thể tiếp tục lâu dài mà không có mở cửa về dân chủ, vì dân chủ là điều kiện của tự do. Tiện nghi vật chất, mà các đảng viên được hưởng lợi là chính, không thể thay thế được ».

Vụ đàn áp đẫm máu đêm 3 rạng 4 tháng Sáu đã làm cho hàng trăm người chết, thậm chí hơn một ngàn, theo một số nguồn tin. Các bà mẹ Thiên An Môn đã chính thức nhận dạng được 202 nạn nhân – một công việc tỉ mỉ chủ yếu dựa trên các ảnh chụp những xác chết, theo Nâm Vĩ Kiệt. Chính mắt bà trông thấy xác của bảy người tại bệnh viện Tongren nơi chồng bà được đưa đến, nhưng hôm đó chỉ nhận ra được ba thi thể.

 

Có bao nhiêu thanh niên đã bị giết hại trong Mùa xuân Bắc Kinh??? 

Bà nhận xét: « Nhiều gia đình không biết người thân của mình đã biến mất như thế nào, hay không dám nói ra do sợ bị trả thù. Người ta không biết có 1.000 hay 3.000 người bị giết chết. Chỉ có mỗi mình chính quyền mới biết được danh sách. Ngày nào mà họ công bố và nhìn nhận trách nhiệm, sẽ là một dấu hiệu tiến bộ vô biên cho tự do và dân chủ của đất nước ».

Từ năm 1989, chế độ cộng sản đã nỗ lực tránh mọi sự nhắc nhở đến biến cố Thiên An Môn. ĐCSTQ cấm đoán các phương tiện truyền thông chính thức, trên internet và sách mọi liên tưởng đến vụ đàn áp Mùa xuân Bắc Kinh, cho đến nỗi đại đa số thanh niên Trung Quốc không hề biết đến vụ thảm sát này. Gần đến ngày kỷ niệm 25 năm Thiên An Môn, chế độ càng siết chặt thêm gọng kìm. Nâm Vĩ Kiệt tóm tắt: « Mỗi năm, khi chúng tôi đi về phía các nghĩa trang nơi chồng, con chúng tôi được chôn cất, luôn luôn công an còn đông đảo hơn là thân nhân các nạn nhân ».

Theo blog Thuỵ My

Mời bạn ghé qua blog của Thụy My để đọc các bài khác….

 

Posted in Thiên An Môn - Trung Quốc | Leave a Comment »