Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Chinh Tri Hoa Ky’ Category

►Tập Cận Bình đã chào đón Donald Trump như thế nào tại Bắc Kinh và đã khiến Trump đớ lưỡi quên béng chuyện chỉ trích thâm hụt mậu dịch?

Posted by hoangtran204 trên 17/11/2017

Dưới đây là 2 phần.

Phần 1 là bài viết cậy đăng có trả tiền của Trung Quốc trên nhật báo The Wall Street Journal  

Phần 2 là bình luận của Trần Hoàng.

 

Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in Chinh Tri Hoa Ky, Chinh tri Trung Quoc, Nhan Vat Chinh tri, Thời Sự | Leave a Comment »

►Điều hể hả nhất của ông Donald Trump tại Đà Nẵng là gì?

Posted by hoangtran204 trên 16/11/2017

Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Hoa Ky, Chinh Tri Nga, Thời Sự | Leave a Comment »

►Tổng thống Donald Trump làm thế giới mất phương hướng (RFI điểm báo Pháp: La Croix, Echo, Le Figaro, và Le Monde, 7-11-2017)

Posted by hoangtran204 trên 12/11/2017

 

Đọc tiếp »

Posted in Chính Sách Đối Ngoại, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Mỹ: Tổng thống Donald Trump làm được gì sau 1 năm ở Nhà Trắng? ( báo Le Monde nhận định, RFI điểm báo)

Posted by hoangtran204 trên 12/11/2017

Sau gần một năm lên làm tổng thống, thành quả đạt được của Trump rất là nghèo nàn. Tất cả những gì ông hứa hẹn khi tranh cử, ông đều không làm được. 

 

Đọc tiếp »

Posted in Chính Sách Đối Ngoại, Chinh Tri Hoa Ky, Kinh Te, Thời Sự | Leave a Comment »

►Exxon Mobil ký thỏa thuận khí đốt với Việt Nam – Cá Voi Xanh (lot 118)- Quãng Ngãi

Posted by hoangtran204 trên 22/06/2017

(Trần Hoàng) Đây là cách Mỹ trở lại Việt Nam. Khả năng Mỹ thuê Cảng Cam Ranh sẽ được công bố.

Hợp tác khai thác khí đốt trị giá 20 tỷ USD, sẽ đặt xong đường ống dẫn khí 2023. Ống dẫn khí nằm dưới biển, cách Quãng Ngãi 77 km, chạy vào bờ biển VN.

 

Đọc tiếp »

Posted in chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á, Dầu Hỏa và Khí đốt, Năng Lượng và Mỏ | Leave a Comment »

►TT Mỹ Donald Trump nói: “Chúng ta sẽ không im lặng trước những cuộc đàn áp của cộng sản nữa.” (16-6-2017)

Posted by hoangtran204 trên 17/06/2017

16-6-2017

Reuters

Đọc tiếp »

Posted in Chính Sách Đối Ngoại, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►BắcHàn diễn binh nói “sẵn sàng tấn công hạt nhân” (tin 15-4-2017)

Posted by hoangtran204 trên 15/04/2017

Bắc Hàn diễn binh 15-4 khoe vũ khí mới. Mỹ muốn TQ gây áp lực và khuyên lơn Kim Jong Un ngưng thử nghiệm vũ khí.

Bắc Hàn nói ‘sẵn sàng tấn công hạt nhân’

15-4-2017

BBC Tiếng Việt

15-4-2017

Đọc tiếp »

Posted in chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á, Chinh tri Trung Quoc | Leave a Comment »

►Sau khi Trump lên tiếng hăm dọa, Tập tức tốc điện đàm nói với Trump rằng: Tập muốn có giải pháp hòa bình đối với Bắc Triều Tiên

Posted by hoangtran204 trên 13/04/2017

“Mềm nắn, rắng buông” đó là chính sách đối ngoại của Trung Quốc.

Tập điện đàm nói với Trump rằng: Tập muốn có giải pháp hòa bình đối với Bắc Triều Tiên

Fox News

Trần Hoàng (dịch)

12-4-2017

Đọc tiếp »

Posted in chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á, Chiến Lược doi pho Trung Quoc, Chinh tri Trung Quoc | Leave a Comment »

►Trump trao Biển Đông cho Trung Quốc?

Posted by hoangtran204 trên 31/03/2017

Thương lượng: sau cú dạo đầu của Trump (vụ TQ tịch thu tàu không người lái của Hải quân Mỹ; và vụ Rex Tillerson tuyên bố (giả vờ) sẽ không cho TQ tiếp cận các đảo ở Biển Đông…) ra vẻ như Trump sẽ chơi rắn với TQ và Mỹ sẽ không nhân nhượng với TQ như TT Obama đã làm. Nội nhiêu đó đã làm nhiều người VN và nhiều  quốc gia Á châu tỏ vẻ vui mừng tưởng rằng từ nay sẽ có một TT đảng Cộng Hòa Mỹ mạnh mẻ, có khả năng làm TQ chùn tay thâu tóm Biển Đông…

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á, Chinh Tri Hoa Ky, Chinh tri Trung Quoc, Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►Chuyện làm ăn mờ ám giữa gia đình Trump với Trung Quốc

Posted by hoangtran204 trên 31/03/2017

Chuyện làm ăn mờ ám giữa gia đình Trump với Trung Quốc

 

Đọc tiếp »

Posted in chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á, Mỹ, Nhan Vat Chinh tri, Trung Quốc | Leave a Comment »

►Chính sách của 8 đời Tổng thống Mỹ: chơi với Trung Cộng, bao vây Nga đã chấm dứt; Bill Clinton nâng Tàu Cộng – Donald Trump trảm Tàu Cộng

Posted by hoangtran204 trên 10/02/2017

Sau khi bỏ VNCH 1973, 8 đời tổng thống Mỹ chơi với Tàu, bao vây Liên Xô- Nga.

Thập niên 1980s, Mỹ kêu gọi Châu âu để cùng nhau đầu tư vào Trung Cộng 500 tỷ đô la. Đài Loan, Hồng Kong (về sau) đầu tư vào Tàu cộng nhiều nhất. Đặng Tiểu Bình mở cửa tối đa, trong khi Tàu sao chép kỹ thuật, làm hàng giả, hàng nhái, đến mức không ai kiểm soát được.  Các nước Mỹ, phương tây đem kỹ thuật dây chuyền xe hơi, cơ khí, điện tử, computer, công nghệ hoá học, dược phẩm… thuê công nhân Tàu cộng làm việc mức lương 50 xu/ giờ (1980s) tăng dần đến 5 đô la một giờ như hiện nay thì bỏ chạy. Đức rút về, thuê mướn dân Ba Lan, và các nước đông âu làm hàng xe và các hàng hoá dân dụng, doanh nghiệp Mỹ rút dần hãng xưởng về mua đất Texas để sản xuất hàng hoá trong 2 năm sau của nhiệm kỳ 2 của TT Obama.

Bill Clinton nâng Tàu Cộng – Donald Trump trảm Tàu Cộng

7-2-2017

 
Ngọc Ẩn (Danlambao) – Vào ngày 3 tháng 8 năm 2000, TT Bill Clinton đọc diễn văn ở đại học John Hopkins kêu gọi quốc hội Hoa Kỳ bỏ phiếu chuẩn thuận China vào W.T.O và hưởng mức thuế từ zero đến 3% để nhập cảng hàng hóa vào Mỹ.

Đọc tiếp »

Posted in Chính Sách Đối Ngoại, chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á | Leave a Comment »

►Bộ trưởng Quốc phòng Mattis nói Mỹ chưa cần triển khai quân sự trên Biển Đông

Posted by hoangtran204 trên 05/02/2017

Trong cương vị Bộ trưởng Quốc phòng, James Mattis phải phát biểu như thế. Ông không thể nói thật, hay công bố các cuộc chuyển quân sắp xảy ra. Nhưng chắc chắn hiện nay Mỹ đang nhanh chóng chuyển thêm lực lượng hải quân và không quân qua vùng này trong năm 2017 để đối phố với TQ.

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á | Leave a Comment »

►Diễn văn nhậm chức của Tổng thống Donald J. Trump

Posted by hoangtran204 trên 21/01/2017

Một bài diễn văn nẩy lửa, Donald Trump đánh thẳng vào mặt giới chính trị gia ở thủ đô, và nhắm vào cả 2 đảng: làm chính trị để thịnh vượng cho riêng cá nhân họ, còn dân chúng nghèo đi. (Đoạn in nghiên trong bài dưới đây.)

Tất cả giới chính trị gia ở thủ đô đều tím mặt khi nghe câu này. Trên phim mọi người có nhìn thấy nét mặt khá giận dữ của TT Obama không?

(Bản dịch của đài VOA khá hơn đài BBC rất nhiều. Các báo VN trong nước dịch sai be bét, sửa ý, dịch sai nghĩa,… )

Diễn văn nhậm chức của Tổng thống Donald J. Trump

Voatiengviet.com

21.01.2017

Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Hoa Ky, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Khi Trump gởi tin nhắn lên mạng Tweeter, lãnh đạo Trung Quốc rút lui và đành bó tay

Posted by hoangtran204 trên 13/01/2017

Gordon G. Chang

6-1-2017

Chính quyền Bắc Kinh hiện nay không tìm được giải pháp nào để đối phó với vị tổng thống tân cử của Hoa Kỳ, Donald Trump, hay phiên bản của thế kỷ thứ 21 của ông ta là dùng chức vụ tổng thống để phát biểu ý kiến công khai về các hành động của Trung Quốc.

 

Đọc tiếp »

Posted in Chính Sách Đối Ngoại, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Ứng viên Ngoại trưởng Mỹ, Rex Tillerson tuyên bố cứng rắn: một, Trung Quốc phải dừng các hoạt động xây đảo và, hai là Trung Quốc không được phép tiếp cận các đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Tôi sẽ ngăn chặn các hoạt động này của TQ

Posted by hoangtran204 trên 12/01/2017

Điều trần trước Tiểu bang Đối Ngoại Thượng viện Mỹ, Rex Tillerson đã tuyên bố dứt khoát và mạnh mẻ rằng: “Tôi sẽ ngăn chặn không cho Trung Quốc tiếp cận các quần đảo trên Biển Đông.”

“I would block China’s access to islands on China

theguardian.com/video/2017

Rex Tillerson tuyên bố cứng rắn: một, Trung Quốc phải dừng các hoạt động xây đảo và, hai là Trung Quốc không được phép tiếp cận những đảo (nhân tạo) này ở Biển Đông”.

Đọc tiếp »

Posted in Chính Sách Đối Ngoại, chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á | Leave a Comment »

►Cuối năm nhìn ông Trump và ngẫm chuyện Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 01/01/2017

Cuối năm nhìn ông Trump và ngẫm chuyện Việt Nam

Bùi Quang Vơm

28-12-2016

Nhìn toàn cảnh thế giới trước những chính sách có triển vọng trở thành sự thật sau ngày 20/01/2017, ngày chính thức nhậm chức tổng thống Hoa Kỳ của Donald TRUMP, nhiều câu hỏi đặt ra cho đảng cộng sản và chính phủ Việt Nam, cho cá nhân ông Nguyễn Phú Trọng và ông Nguyễn Xuân Phúc.

Có thể thấy trọng tâm trong các chính sách toàn cầu của TRUMP tập trung vào hai đối tượng chính là Nga và Trung Quốc.

Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Hoa Ky, Chinh Tri Nga, Chinh Tri Viet Nam | 1 Comment »

►Nội Các và Ban Tham Mưu của Donald Trump

Posted by hoangtran204 trên 27/12/2016

Nguyễn Xuân Nghĩa 

26-12-2016

vanews.org

Còn một tháng nữa, ông Donald Trump sẽ tuyên thệ nhậm chức. Chúng ta đã được thêm dữ kiện để nhìn ra sự xuất hiện của một chính quyền có những mục tiêu lẫn phương thức hành động chưa từng thấy từ nhiều thập niên, ít ra là từ thời Tổng thống Ronald Reagan của Mỹ, và hai Thủ tướng Helmut Kohl của Đức và Margareth Thatcher của Anh.

Chính quyền Trump theo đuổi một ý thức hệ có màu sắc cách mạng sẽ làm thay đổi cả nước Mỹ lẫn thế giới.

Nhớ lại thì ngay sau khi bất ngờ thắng cử đêm mùng tám rạng mùng chín Tháng 11, ông Trump liên tục gây bất ngờ khi chuẩn bị nhân sự – tương đối khá nhanh và ồn ào – rồi thăm viếng các tiểu bang đã giúp ông lên làm Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ để vừa cảm tạ vừa tái xác nhận nhiều chủ trương khi tranh cử. Ông còn gây bất ngờ hơn nữa khi trực tiếp nói chuyện với Tổng thống Thái Anh Văn của Đài Loan làm Bắc Kinh giật mình. Chưa nhậm chức ông đã can thiệp với các doanh nghiệp như Carrier, Ford, Boeing, Lockheed Martin, v.v… nhằm đạt các hứa hẹn như giữ lại việc làm hoặc đòi rà lại giá biểu cung cấp cho chính quyền ông cho là quá cao, từ chiếc Air Force One cho tới chiến đấu cơ F-35. Chi tiết gây sôi nổi là không lãnh vực nào mà Tổng thống Tân cử không nêu ý kiến, từ kinh tế đến giáo dục, môi sinh, cựu chiến binh hay chiến lược đối ngoại, v.v… và thường thì trực tiếp nêu ý kiến qua trương mục Twitter của ông.

Tức là ông cướp luôn diễn đàn của truyền thông báo chí để mỗi ngày gây ra một chuyện.

Khi tranh cử, Donald Trump khéo đóng kịch thô lỗ và ăn nói khật khùng để tranh thủ niềm tien của quần chúng bất mãn, rồi từ vị trí của một tay ngang chưa từng hoạt động chính trị mà loại bỏ được các đối thủ có thế giá trong 16 chuẩn ứng cử viên của đảng Cộng Hòa. Sau đó ông tập trung vào chiếm phiếu Đại cử tri của các tiểu bang có vấn đề mà thắng ứng cử viên Hillary Clinton của đảng Dân Chủ. Đắc cử rồi, ông Trump mới cho thấy một bộ mặt hoàn toàn khác và dần dần định hình chiều hướng lãnh đạo của mình.

Trong nội các và ban tham mưu, người ta thấy vai trò của các doanh gia có sở trường đàm phán và ngã giá – nhiều khi bằng áp lực thô bạo – để đạt thỏa thuận có lợi cho nước Mỹ. Ông còn lập ra hai cơ chế tham mưu mới về ngoại thương và giản chánh, nhằm xét lại chánh sách tự do thương mại, thí dụ như với Bắc Kinh, hay giản lược chế độ kiểm soát hành chánh để giải phóng khả năng đầu tư và kinh doanh của các doanh nghiệp. Về an ninh và quân sự, ông mời các tướng lãnh có thực tài và trí tuệ vào bảo vệ quyền lợi của Hoa Kỳ, hoạch định chiến lược diệt trừ khủng bố và phát huy sức mạnh của Hoa Kỳ. Kết hợp an ninh với kinh tế, ông cho thấy Chính quyền Trump sẽ hung hãn tranh thắng với nhiều nước khác, từ Trung Cộng tới Iran, Mexico.

Chưa chấp chánh thì Chính quyền Trump đã cho thấy một ý thức hệ mới, trái ngược với chính sách “cải tạo xã hội” của vị tiền nhiệm, mà cũng khác với nhiều chủ trương của các Tổng thống trước. Đặc tính của Chính quyền Trump là khinh thường các khu vực sản xuất kém năng suất, chế diễu các thành phần hay chánh sách xã hội chủ nghĩa bao cấp, và đề cao những ai có tham vọng làm giàu, có khả năng kinh doanh. Chìm sâu ở dưới và hoàn toàn không mặc cảm là triệt để ngợi ca doanh lợi vì doanh lợi tạo ra công việc và sự thịnh vượng nên sẽ bảo vệ sức mạnh của nước Mỹ.

Chúng ta có thể thấy được một cuộc cách mạng văn hóa trong cái lý tưởng Donald Trump, trái hẳn với những chủ trương “phải đạo chính trị” ngày nay. Đây là một khía cạnh khác của “chủ nghĩa quốc gia Hoa Kỳ” đã từng đưa nước Mỹ lên vị trí siêu cường.

Trong hơn một tháng ông Trump chuẩn bị như bão táp, người ta có thể nêu câu hỏi rằng Chính quyền Trump sẽ hung hăng hay chín chắn, táo bạo hay lạnh lùng, và có gặp mâu thuẫn giữa các nhân vật tham gia nội các và dàn cố vấn của Tổng thống không?

Sở dĩ như vậy là do ông Trump chọn ba tướng lãnh bị hồi hưu vì khác biệt quan điểm với Chính quyền vào vai trò Tổng trưởng Quốc phòng (James Mattis), Nội an (John Kelly) và Cố vấn An ninh Quốc gia (Mike Flynn) để bổ túc cho sự yếu kém của ông về an ninh và quân sự. Nhưng lại mời một doanh gia vào chức vụ quan trọng nhất Nội các là Ngoại trưởng, để tận dụng khả năng đàm phán cho có kết quả của ông Rex Tillerson, Tổng quản trị CEO của ExxonMobile. Trong tổ hợp dầu khí này, ông Tillerson là người nắm vững chi tiết gần như tình báo về từng quốc gia đối tác và phải đạt yêu cầu là có hợp đồng có lợi nhất cho doanh nghiệp. Nay ông sẽ phải đạt yêu cầu đó cho… Hoa Kỳ, theo chỉ thị của người làm chánh sách đối ngoại là Tổng thống Trump.

Donald Trump cũng chọn nhiều tỷ phú vào các chức vụ then chốt khác không chỉ vì họ có tiền, hoặc đã chi tiền cho cuộc tranh cử, mà vì họ là doanh gia thành công và có khả năng thực hiện mục tiêu cải cách. Hệ thống giáo dục là bà Betsy DeVos, giải tỏa chế độ kiểm soát kinh doanh là ông Carl Icahn, điều chỉnh chế độ ngoại thương là ông Wilbur Ross ngồi ghế Tổng trưởng Thương mại. Các doanh gia đó không tham chính để kiếm tiền mà vì họ đồng ý với yêu cầu cải cách của ông Trump.

Ngoại trừ thường hợp của Giáo sư Peter Navarro – vào chức vụ của một cơ chế mới sẽ làm Bắc Kinh nổi điên là Hội đồng Thương mại Quốc gia vì lập trường rất diều hâu chống Trung Cộng về cả an ninh lẫn kinh tế – ông Trump không mời các giáo sư đại học hay học giả. Ông cũng tránh các chính trị gia chuyên nghiệp, trừ phi là dùng đòn phép của họ để phá vỡ hệ thống cấu kết chính trị tại Thủ đô Washington nhằm khai thông ách tắc và vét sạch bùn lầy trong quan hệ bán chác giữa chính trường với doanh trường. Đó là trường hợp của Nghị sĩ Jeff Session vào vị trí Tổng trưởng Tư pháp hay nguyên Thống đốc Rick Perry vào ghế Tổng trưởng Năng lượng.

Cũng vì chiều hướng đó, ông bị các chính khách, học giả và báo chí thiên tả đả kích nặng. Nhưng chúng ta chẳng nên ngạc nhiên về những lời đả kích này mà nên nhìn vào thực tế.

Xét tới đặc tính của “Chính quyền Cách mạng” Donald Trump, người ta hoài nghi là ban tham mưu của ộng Trump có ít kinh nghiệm. Mọi Chính quyền đều có tám vị trí then chốt nhất là Tổng thống, Phó Tổng thống, Đổng lý Văn phòng (Chief of Staff, tương đương với Bộ trưởng Phủ Tổng thống), và năm Tổng trưởng Ngoại giao, Quốc phòng, Tư pháp, Ngân khố và Thương mại. Tám nhân vật này của Chính quyền Trump có tổng cộng 138 năm thâm niên trong hai lãnh vực là công vụ (quân và dân sự trong chính quyền) hay kinh doanh, so với 152 năm của Chính quyền Bush 43 hay 122 năm của Chính quyền Obama. Khác biệt là hệ thống nhân sự Trump có 83 năm thâm niên trên doanh trường so với chỉ có năm năm của hệ thống Obama, hay 72 năm của hệ thống Bush 43.

Nghĩa là dù sao khác biệt cũng chẳng nhiều lắm so với một Hành pháp Cộng Hòa! Thời xưa, một Giáo sư Kinh tế từng làm Tổng trưởng Lao động rồi Ngân khố của Tổng thống Richard Nixon rồi Chủ tịch tổ hợp Bechtel trong tám năm, trước khi là Ngoại trưởng có thế giá của Ronald Reagan, đấy là ông George Shultz. Ông lên kế nhiệm một Ngoại trưởng đã từng là Đại tướng, Alexander Haig. Thời đó, mấy ai phàn nàn chuyện ông tướng hay doanh gia đi làm Ngoại trưởng? Thời nay, người ta quên trí nhớ nên mới om xòm phê phán việc doanh gia Tillerson của đất Texas đi làm Ngoại trưởng.

Một khía cạnh khác về ý thức hệ là lằn ranh tả hữu, cấp tiến hay bảo thủ.

Đảng Dân Chủ thiên tả thì đề cao công bằng xã hội và vai trò can thiệp của nhà nước; đảng Cộng Hòa hữu khuynh lại đòi phát triển kinh tế và giới hạn vai trò của nhà nước. Đấy là sự khác biệt chung, đã tồn tại từ những năm 1960. Từ 30 năm trước, các dân biểu nghị sĩ Cộng Hòa có khuynh hướng bảo thủ hơn, nhất là từ quãng 2010. Trong khi đó, Quốc hội Dân Chủ lại ngày càng thiên tả hơn, nhưng bất công xã hội cũng gia tăng trong tám năm qua và là một trong nhiều nguyên nhân của cuộc Cách mạng Donald Trump, với sự nổi loạn của thành phần trung lưu thấp chống lại giới thượng lưu ưu tú bên đảng Dân Chủ.

Nếu chấm điểm về ý thức hệ thì ông Trump có mời một số dân biểu nghị sĩ vào nội các, và thành phần nhân sự này có khuynh hướng bảo thủ, nhưng nói chung cũng chẳng bảo thủ hơn Quốc hội Cộng Hòa khóa 115. Khi chấp chánh, Hành pháp Donald Trump phải trước hết đàm phán với Lập pháp Cộng Hòa và rất có hy vọng đồng điệu trong chiều hướng bảo thủ ấy, ngoại trừ hai lãnh vực có dị biệt với đa số Cộng Hòa là can thiệp vào ngoại thương để bảo hộ mậu dịch. Tuy nhiên, trong hai lãnh vực này, ông Trump lại có thể được hậu thuẫn bất ngờ từ phía Dân Chủ!

Khi ấy ta đừng quên một Giáo sư kinh tế đã sớm vạch ra những bất toàn của chế độ tự do thương mại làm Hoa Kỳ bị thiệt hại, là Peter Navarro. Ông hợp tác với ban tranh cử Donald Trump ngay từ đầu và sẽ là Chủ tịch Hội đồng Thương mại Quốc gia để cố vấn Tổng thống về chánh sách và luật lệ liên quan đến ngoại thương, nhưng lồng trong một viễn kiến rất Trump là kinh tế chỉ là một phần của an ninh thôi. Và đấy mới là điều khiến Trung Cộng lúng túng. Giáo sư Peter Navarro đã phục vụ trong đoàn Peace Corp tại Đông Nam Á và theo dõi sự bành trướng của Trung Cộng từ lâu, nhưng cũng là một đảng viên Dân Chủ!

Sau cùng, kết luận bất ngờ nhất cho một năm có quá nhiều bất ngờ, chính là việc dân Mỹ không bầu Donald Trump làm Tổng thống vì là ông người đạo cao đức trọng. Họ không cần chuyện đó mà cần một hệ thống lãnh đạo được việc! Ông Trump và nội các đang thành hình có đặc tính là thiết thực được việc ngoài chiến trường và trên doanh trường, mà cùng coi chính trường là nơi phải cải cách để ra khỏi nguyên trạng bế tắc ngày nay.

Vì vậy, cuộc Cách mạng Trump đang khởi đầu!….

© Nguyễn Xuân Nghĩa

Posted in Chính Sách Kinh Tế-Tài Chánh, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Donald Trump sẽ có chính sách cứng rắn với TQ, đặc biệt về thương mại sẽ đánh thuế hàng hóa TQ

Posted by hoangtran204 trên 22/12/2016

Ngày 21-12-2016, Donald Trump đã chỉ định tiến sĩ kinh tế Peter Navarro làm cố vấn chính sách thương mại và kỹ nghệ cho tổng thống.

Peter Navarro là tác giả cuốn sách Death by China, báo động về những nguy hiểm mà chính sách kinh tế, chính trị, và những sản phẩm của TQ sẽ gây ra thảm họa cho thế giới.

Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Hoa Ky, Chinh tri Trung Quoc, Kinh Te, Quan Hệ Mỹ và Trung Quốc- ở Châu Á | Leave a Comment »

►Đã cướp tàu mà còn đàm phán giao trả — Mỹ yêu cầu TQ trả lại chiếc tàu ngay chỗ bị đánh cắp

Posted by hoangtran204 trên 21/12/2016

(TQ, bạn vàng của Trọng, Quang, Phúc, Ngân và đảng CSVN chỉ có nước lấy mảnh vải quần đen của quí phụ nữ để che mặt.)

Ngày 20-12-2016, TQ đã lẳng lặng thả chiếc tàu của Mỹ ngay tại nơi mà họ đã đánh cắp hôm thứ Năm 15-12-2016.

Không có chuyện đánh cắp tàu, lục soát, tìm kiếm, rồi sau đó còn đòi đàm phán, ra điều kiện giao trả.

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Hoa Ky, Chinh tri Trung Quoc, Quan Hệ Mỹ và Trung Quốc- ở Châu Á | Leave a Comment »

►Donald Trump cáo buộc China đã ăn cắp chiếc tàu không người lái là một vụ cướp không có tiền lệ. Và đề nghị Mỹ đừng nhận lại chiếc tàu bị đánh cắp

Posted by hoangtran204 trên 18/12/2016

Ngay sau khi Bộ trưởng Ngoại giao TQ lên tiếng về vụ bắt giữ chiếc tàu thám hiểm của Mỹ, Donald Trump gởi ra một tin nhắn cho cả thế giới cùng biết, Trump cáo buộc “China đang ăn cắp chiếc tàu không người lái của Hải quân Mỹ đang làm nhiệm vụ nghiên cứu trong vùng hải phận quốc tế- họ kéo chiếc tàu lên khỏi mặt nước, mang nó về TQ, trong một vụ cướp không có tiền lệ.” (Một vụ cướp xưa nay không ai đã từng làm) Trump viết trên tweet vào sáng thứ Bảy, 4:30 sáng, 27-12-2016.

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Hoa Ky, Chinh tri Trung Quoc | Leave a Comment »

►TQ nói rằng việc tịch thu và nắm giữ tàu ngầm không người lái của Mỹ là thích đáng

Posted by hoangtran204 trên 17/12/2016

China, U.S. ‘appropriately handling’ seizure of drone, China says

Ben Blanchard | BẮC KINH

17-12-2016

Trung Quốc và Hoa Kỳ đang sử dụng các kênh quân sự để  xử lý vấn đề một cách thích hợp” nguồn tin hải quân Trung Quốc vớt một tàu ngầm không người lái dưới nước của Mỹ ở Biển Đông là một sự kiện chấn động, Trung Quốc cho biết hôm thứ Bảy, và tờ báo nhà nước Trung Quốc cho biết dự kiến sự giải quyết vấn đề sẽ diễn ra êm đẹp.

Vụ vớt và nắm giữ tàu này xảy ra vào thứ Năm 15-12-2018, đây là vụ đầu tiên của loại này xảy ra trong thời gian gần đây, cách khoảng 80 km (50 dặm) về phía tây bắc của Vịnh Subic của Philippines, vụ TQ vớt thiết bị này xảy ra trong lúc tàu Mỹ USNS Bowditch  đang trên đường đến thu hồi chiếc tàu chạy dưới nước không người lái (UUV) này, các quan chức Mỹ cho biết.

 

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Hoa Ky, Chinh tri Trung Quoc, Quan Hệ Mỹ và Trung Quốc- ở Châu Á | Leave a Comment »

►Chính sách đối ngoại của Mỹ chuyển hướng: làm thân với Nga, bao vây Trung Quốc

Posted by hoangtran204 trên 17/12/2016

Sự kết thúc của bóng ma “ông ngoại”?

Mạnh Kim

Nước Mỹ không cần ràng buộc gì với chính sách “Một Trung Quốc” của Bắc Kinh (đối với Đài Loan) – Donald Trump trả lời phỏng vấn Fox News ngày 11-12-2016.

Phát biểu này không chỉ cho thấy một bước ngoặt trong bang giao Mỹ-Trung: Cuộc đối đầu trực diện với Trung Quốc nếu Trump thật sự thực hiện khi chính thức vào Nhà trắng. Nếu chuyện này xảy ra, chắc chắn sẽ vẽ lại bản đồ quyền lực khu vực và thậm chí định vị lại các tay chơi trên sân khấu chính trị toàn cầu. Điều đáng chú ý hơn: đây cũng có thể là sự cáo chung của bóng ma Henry Kissinger từng phủ ảnh hưởng lên chính sách đối ngoại Mỹ đối với Trung Quốc hàng chục năm qua.

 

Đọc tiếp »

Posted in Chính Sách Đối Ngoại, Chinh Tri Hoa Ky, Chinh tri Trung Quoc | Leave a Comment »

►Ngày mai 8-11-2016, người dân Mỹ đi bầu tổng thống, quốc hội, và chính quyền địa phương

Posted by hoangtran204 trên 08/11/2016

Ngày mai nước Mỹ đi bầu

FB Mạnh Kim

7-11-2016

Không có cảnh đường phố treo đầy cờ Mỹ với giăng mắc chi chít băng rôn kiểu như “Đi bầu là nghĩa vụ của mọi người dân”, người Mỹ, nhìn bề ngoài, dường như không quan tâm cuộc bầu cử quan trọng theo cách mà truyền thông Mỹ tường thuật hàng ngày. Trong các thành phố mà tôi đã đi qua từ Bắc xuống Nam bang California (San Jose, Fresno, Bakersfield, Los Angeles, Orange County…) hoặc thậm chí New York City, chẳng nơi nào có “không khí náo nhiệt ngày hội đi bầu”, nếu không kể những panô ứng cử viên cấp địa phương dựng trơ trọi vài góc đường.

Tóm lại là không có “Nhiệt liệt chào mừng ngày bầu cử các cấp” hoặc “Sáng suốt lựa chọn…”. Trong thực tế, người Mỹ không thờ ơ với cuộc bầu cử. “Quyền làm chủ” được họ hiểu rõ mà không cần được nhắc. “Quyền làm chủ” bao gồm cả việc thích đi bầu hay không mà chính quyền không thể ép buộc.

Dù “không khí bầu cử” không ồn ào (như một hình thức tuyên truyền mị dân) nhưng người Mỹ vẫn quan tâm đến cuộc bầu cử. Cần nhấn mạnh, vào ngày 8-11, không chỉ có một cuộc bầu cử tổng thống. Chỉ riêng một phần phía Nam Orange County, có hơn 10 lá phiếu được bầu vào ngày mai: phiếu bầu dân biểu địa hạt 45th; phiếu bầu thượng nghị sĩ cấp tiểu bang địa hạt 37th; phiếu bầu hội đồng tiểu bang địa hạt 68th; phiếu bầu hội đồng thành phố Lake Forest…

Tổng cộng, cuộc bầu cử 2016 là tiến trình chọn ứng cử viên cho tất cả 435 ghế Hạ viện; 34/100 ghế Thượng viện; 12 ghế thống đốc và nhiều ghế chính quyền địa phương, chẳng hạn ghế thành viên hội đồng thành phố Lake Forest, đang được tranh cử bởi một trong những ứng cử viên, cô Leah Basile, một phụ nữ xinh đẹp 42 tuổi có hai con, sống đối diện căn nhà nơi tôi đang ở.

Tất nhiên cuộc tranh cử tổng thống vẫn được chú ý nhiều nhất. Cho đến thời điểm này, Hillary Clinton vẫn nhỉnh hơn Donald Trump ở tất cả các cuộc thăm dò, trong khi nước Mỹ vẫn tiếp tục mâu thuẫn và chia cắt quanh việc ủng hộ Trump hay Hillary. Vấn đề Trump thậm chí trở thành chủ đề nhạy cảm đến mức nhiều người Mỹ bắt đầu thấy ngại bàn đến.

Vài trong số những người này nói với tôi rằng họ sẽ không bỏ phiếu cho ai; vài người khác nói rằng họ không thích Hillary nhưng sẽ bỏ phiếu cho bà vì đơn giản họ “thấy kinh tởm Trump”. Với Leah Basile, người đang tranh cử với tư cách ứng cử viên độc lập, khi được tôi hỏi sẽ bỏ phiếu cho ai, Leah trả lời rằng cô không muốn “tiết lộ”. Leah nói thêm cô không muốn bị “unfriend” khỏi danh sách bạn bè Facebook chỉ bởi thể hiện công khai quan điểm!

Vài người khác thì không ngần ngại bày tỏ. Khi được hỏi liệu có phải Trump là “khối ung thư của chính trị Mỹ hay không”, đạo diễn phim tài liệu lừng danh Ken Burns trả lời ngay: “Không thể chính xác hơn!”. Và trả lời tôi về việc Trump có thật sự “chống Cộng” hay không, giáo sư Lê Xuân Khoa nói rằng chỉ những người ấu trĩ về chính trị Mỹ mới tin như vậy.

Dù không cờ xí và băngrôn ồn ào, sự kiện ngày mai vẫn là sự kiện quan trọng, không chỉ với nước Mỹ. Vấn đề bây giờ không phải là câu hỏi Trump thắng hay không mà là nước Mỹ học được những gì từ cái gọi là “hiện tượng Trump”, bất luận là Trump thua hay thắng.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Bà Hillary Clinton liệu có thể là một tổng thống lớn của Hoa Kỳ không?

Posted by hoangtran204 trên 04/11/2016

Chu chi Nam Vũ văn Lâm

4-11-2016

Bà Hillary Clinton. Ảnh: internet

Bà Hillary Clinton. Ảnh: internet

Ngày hôm nay, qua nhiều cuộc thăm dò, mà thường tương đối đúng trong quá khứ, thì bà Hillary Clinton sẽ thắng cử, trong cuộc bầu cử sắp tới, vào ngày 8/11/2016, mặc dầu cuộc tranh cử còn rất gay go, lúc lên lúc xuống, đối thủ của bà không ngừng gây cho bà những khó khăn. Nhưng người xưa có câu: “Khó khăn là bước thang của bật anh tài, là mồ chôn những người yếu đuối.”

Nếu kỳ này Bà thắng cử, thì câu hỏi được đặt ra, đó là: “Liệu Bà sẽ là một anh tài hay nói rõ hơn là một tổng thống lớn của Hoa kỳ hay không,  trong vòng ít nhất một nhiệm kỳ 4 năm, Bà có đủ tài cán, sáng suốt và can đảm để lấy những quyết định to lớn, có lợi ngắn hạn và cả dài hạn, không những về chính trị quốc nội, mà cả quốc ngoại, cho Hoa kỳ mà cho cả thế giới,  hay không?”

I) Thế nào là một tổng thống lớn?

Tổng thống lớn hay là vĩ đại, là một tổng thống, như vừa nói là một người dám lấy những quyết định to lớn, có lợi cho Hoa kỳ mà cả thế giới, không những hiện tại mà còn có hậu quả tốt cho cả tương lai.

Trong lịch sử cận đại của Hoa kỳ, một người tổng thống lớn, vĩ đại, đó là ông Franklin Roosevelt (1932 – 1945); ông ra tranh cử vào năm 1932, đang lúc Hoa kỳ và cả thế giới lâm vào cuộc Đại khủng hoảng kinh tế (1929 – 1933); ông đã thắng cử, và đã đưa ra những biện pháp lớn, áp dụng lý thuyết của nhà kinh tế Keynes, đã đưa nước Hoa kỳ không những thoát khỏi khủng hoảng, mà còn giúp Hoa kỳ đến chỗ giầu mạnh. Không những vậy, ông còn tham gia Đệ Nhị thế Chiến (1939 – 1945), đưa đến chiến thắng, giúp thế giới thoát khỏi đe dọa độc tài Phát xít Đức – Ý – Nhật. Đồng thời ông thành lập ra Tổ chức Liên Hiệp quốc, Hệ thống tiền tệ quốc tế với Tổ chức Quĩ tiền tệ thế giới (IMF), Tổ chức Thương mại quốc tế (WTO), Ngân hàng quốc tế (WB), với những hậu quả tốt còn kéo dài cho tới ngày hôm nay.

II) Điều kiện để trở thành một người tổng thống lớn:

Người Việt nam chúng ta có câu: “Thời thế tạo anh hùng hay anh hùng tạo thời thế.” Thường thì lúc đầu là thời thế tạo anh hung. Nhưng anh hung cũng phải đủ tài cán, sửa soạn để bắt thời cơ, thời thế. Thời thế có thể ví như những ngọn song lớn, lúc thủy triều dâng, đưa người anh hung lên đầu ngọn song. Nhưng người anh hung cũng phải đủ tài để đạp ngọn song, cỡi sóng, để tồn tại, để thực hiện những điều mình muốn làm, và những điều này có lợi cho quốc gia, dân tộc, có hậu quả tốt lâu bền, chứ không, với thời gian lâu dài chỉ toàn là hậu quả xấu, thì không thể gọi là anh hùng được. Trường hợp điển hình là Hitler, Mao trạch Đông và Hồ chí Minh.

Hitler, lợi dũng lòng yêu nước, tự ái dân tộc bị tổn thương sau vụ bại trận Thế Chiến thứ Nhất (1941 -1918), bị 2 Cường quốc Anh Pháp, buộc trả tiền thua trận quá cao, liền đó có cuộc khủng hoảng kinh tế (1929 – 1933), đã được đưa lên đầu ngọn song, lãnh đạo dân Đức; tuy nhiên sau đó, vì chủ trương chính sách kỳ thị chủng tộc, cho rằng giòng giống Aryen là đứng đầu thế giới, chủ trương chính sách hiếu chiến, bành trướng, tiêu diệt dân Do thái, đưa không những dân tộc Đức mà cả Âu châu và thế giới, đi vào cuộc Đệ Nhị Thế Chiến, mà hậu quả không những thảm bại cho Đức mà cả thế giới và  còn kéo dài cho tới hôm nay.

Mao trạch Đông và Hồ chí Minh cũng vậy. Nhờ Phong trào đòi độc lập, giải phóng các dân tộc bị trị, đã được đưa lên đầu thủy triều; nhưng lỗi lầm to lớn nhất của 2 người này là vội vã nhập cảng lý thuyết Mác Lê, cặn bã của văn hóa Tây phương, chủ trương đấu tranh giai cấp, bạo động lịch sử, xúi dục con đấu bố, vợ tố chồng, bạn bè tìm cách sát hại lẫn nhau, vứt bỏ mọi giá trị nhân bản, tốt đẹp cổ truyền, đưa đến một xã hội hội không còn tình người, kẻ này cấu xé kẻ khác, không đạo đức, chẳng ra con người, như xã hội cộng sản Tàu và Việt Nam hiện nay.

Được đưa lền đầu ngọn sống, tức là “Thời thế tạo anh hùng”; sau đó lấy những quyết định “Anh hung tạo thời thế”; nhưng những quyết định này không những phải tốt cho hiện tại, mà còn phải tốt và kéo dài cho tương lai. Đó mới thật là anh hùng. Nếu không chỉ là anh hung rơm hay là tội đồ của dân tộc. Lịch sử Việt Nam hiện đại, anh hung rơm đó là Dương văn Minh, tội đồ của dân tộc, đó là Hồ chí Minh. Dương văn Minh thì 3 lần thời thế đưa lên làm chủ tịch nhà nước, một lần với cuộc đảo chính 1/11/1963, một lần với cuộc chỉnh lý của tướng Nguyền Khánh, lần thứ 3 khi miền Nam đang thất thủ tháng 4 năm 1975, nhưng rồi sau đó thì bị những ngọn sóng của thời thế vùi dập. Hồ chí Minh thì nhập cảng lý thuyết Mác Lê vào Việt Nam, trong khi đó thì chính ông tự thú nhận trong quyển “Những mẫu truyện về cuộc đời Hồ Chủ tịch” tác giả là Trần dân Tiến, chính là ông, đã thú nhận khi đi họp Hội nghị Tours ở Pháp năm 1920, tiếng Pháp ông hiểu chữ được chữ không, không phân biệt nổi Đệ Nhị và Đệ Tam Quốc tế Cộng sản. Chủ thuyết này vẫn còn đang hoành hành ở Việt Nam, mà hậu quả xấu xa còn kéo dài không biết bao lâu. Hồ chí Minh quả là tội đồ của dân tộc.

Không những họ Hồ mà ngay chính cả Lénine và Mao.

Liên Xô thì đã vứt bỏ chủ nghĩ Mác Lê. Nhưng Trung cộng và Việt Nam thì vẫn còn giữ.

Viết đến đây tôi lại nhớ đến bức thư mà ông La Vũ gửi cho ông Tập cận Bình mới đây, theo đó:

“Cha chúng ta đều là đại công thần của Mao. Nhưng điều đáng tiếc đó là sau cuộc cách mạng Mao trạch Đông là một chế độ độc đảng, độc tài. Đây là điều khác biệt lớn nhất giữa Mao và Washington. Vì sau cuộc cách mạng Washington là một chế độ dân chủ.”

Ông La Vũ, hiện sống ở Hoa kỳ, con của ông La thụy Khanh, ông Tập cận Bình, hiện là lãnh đạo Trung cộng, con của ông Tập trọng Huấn, thân sinh của 2 ông đều đi theo Mao rất sớm, có thể nói lúc còn nhỏ, một người làm đến chức Phó Thủ tướng, Đặc trách về công an, tình báo, nội vụ, người kia cũng là Phó Thủ tướng, Đặc trách về Thông tin, Tuyên truyền, Ý thức hệ. Hai người vợ cũng rất thân với nhau. Tất nhiên những người con, trong đó có ông La Vũ và Tập cận Bình, là những người bạn nối khố, từ thưở nhỏ.

Chỉ đáng tiếc là ông Tập trọng Huấn và ông La thụy Khanh đều là nạn nhân của độc tài Mao, trong thời kỳ Cách mạng Hồng vệ binh (1964 – 1976), cả 2 đề bị cầm tù hay giam lỏng, có người phải nhảy lầu tự tử.

Bà Hillary Clinton, trong thời gian làm Ngoại trưởng, cũng có tuyên bố:

“Giới lãnh đạo Trung cộng hiện nay đang đi theo một chính sách phản lại lòng dân, đi ngược lại trào lưu tiến bộ của nhân loại là dân chủ, nhân quyền. Nhưng họ vẫn cố bám víu vào quyền hành. Làm như vậy chỉ làm khổ dân và làm trò cười cho người khác.”

III) Bà Hillary Clinton có đủ hoàn cảnh và những điều kiện để trở thành một người tổng thống lớn hay không?

1) Giả thuyết cho rằng bà Clinton không có đủ điều kiện:

Những người theo giả thuyết này đưa ra một số dữ kiện sau đây:

– Bà là một người “lươn lẹo, dối trá”, ít nhất có 1/4 dân Hoa kỳ không tin tưởng ở bà với một mực độ khá cao, mà để làm việc lớn, thì phải có lòng tin tưởng không phải là của toàn dân, nhưng cũng phải là của số đông, không có những thành phần chống đối quyết liệt. Có một tầng lớp dân Hoa kỳ chống đối bà quyết liệt.

– Đường lối quốc nội và hải ngoại của bà cũng chỉ là đi theo vết chân của Obama, có vẻ nói nhiều, nói hay, nhưng thực tế thì không được như vậy.

– Thêm vào đó, theo như dự đoán của một số nhà kinh tế, thì vào năm 2017, Hoa kỳ và có thể toàn thế giới sẽ lâm vào một cuộc khủng hoảng kinh tế, có tính cách chu kỳ cứ vào khỏang, xưa kia, là 20, 30 năm, nay ngắn hơn vào khoảng 10 hay hơn 10 năm. Một lý do nữa đó là nợ công chính phủ, riêng của Hoa kỳ, đã là 100% tổng sản lượng quốc gia, thế giới còn hơn nữa. Nhật bản là 400%, Trung cộng là 380 %; giá dầu hỏa vẫn còn thấp, những nước sống về dầu hỏa như Vénézuela, Iran, Nga v.v.., kinh tế rất khó khan, làm cho nền kinh tế thế giới rất bấp bênh, tụt xuống vực thẳm lúc nào không hay.

2) Giả thuyết cho rằng bà Clinton có đủ hoàn cảnh và điều kiện:

– Bà là một người có tài cá nhân và có kinh nghiệm nhất, hơn cả Bill Clinton và Obama. Cả ba người đều là luật sư lúc ban đầu, nhưng riêng bà được xếp vào hang 100 người luật sư giỏi nhất Hoa kỳ lúv bấy giờ. Bà có nhiều kinh nghiệm nhất, không những là 8 năm làm Đệ Nhất Phu nhân, 10 năm làm Thương Nghi sĩ và 4 Năm làm Ngoại trưởng. Trong thời gian làm Đệ Nhất Phu nhân, vào năm 1995, bà có tham dự một buổi họp về Quyền Phụ nữ, do Liên hiệp quốc tổ chức ở Bắc kinh, bà tuyên bố: “Quyền phụ nữ cũng là nhân quyển”, chỉ trích Trung cộng không những vi phạm nhân quyền mà còn miệt thị người phụ nữ, đã gây tiếng vang và sự bất mãn của giới lãnh đạo Trung cộng. Trong thời gian bà làm Ngoại trưởng, bà thường đi họp những hội nghị thường niên của các nước Đông Nam Á. Chính bà làm sống dậy hội nghị về các nước có liên quan đến sông Mékong. Bà có tâm sự là đã nhiều lần gặp những giới chức quan trọng nhất của Trung cộng, và đã ngay thẳng nói với họ: “Việc Trung cộng bảo biển Đông Nam Á là của mình dựa trên sự kiện địa lý và một vài dữ kiện như một vài đồng bạc, mảnh vụn của một vài chiếc tàu xưa kia, sự kiện này là hoàn toàn trái với luật quốc tế. Làm như Trung cộng thì Hoa kỳ cũng có thể làm, vì phía tây của Hoa kỳ, từ Alaska cho tới San Diego, giáp giới với biển Thái bình dương, còn việc đưa ra bằng chứng một vài mảnh vụn của những chiếc tàu nằm trong long biển thì quá dễ dàng. Nên nhớ là ít nhất từ sau Thế Chiến Thứ Hai, nhờ Hoa kỳ mà sự lưu thông hàng hải ở vùng biển Thái bình dương được dễ dàng và bảo đảm.”

Ngoài việc có tài và nhiều kinh nghiệm, nếu trường hợp bà đắc cử, thì bà được hưởng một tình trạng quốc nội và ngay cả quốc ngoại tốt, do Obama để lại:

– Về quốc nội, nhất là về kinh tế, nếu bà được đắc cử, thì bà được hưởng một tình trạng kinh tế tương đối tốt đẹp. Không cần đi quá xa, chúng ta chỉ cần so sánh tình trạng kinh tế hiện nay với 3 người tiền nhiệm của bà.

Với Bill Clinton, chồng bà, ông lên nhậm chức vào năm 1993, lúc này tinh trạng kinh tế và xã hội của Hoa kỳ sau một nhiệm kỳ của Georges Bush (cha) không mấy sang sủa, mặc dầu Hoa kỳ vừa mới chiến thắng Irak ở Koweit. Chính vì tình trạng quốc nội không sáng sủa, kinh tế khựng lại, sự bất mãn của cộng đồng da màu gia tăng, có những cuộc biểu tình đốt phá; chính vì vậy mà Clinton  đã dựa vào câu : “Nguy hiểm của Hoa kỳ không phải đến từ nước ngoài, mà đến từ lòng nước Hoa kỳ.” Và ông đã thắng cử.

(Phân tích của 2 tác giả không đúng. Một, kinh tế của Mỹ sút kém dưới thời Bush cha, 1988-1992, nhưng đang trên đà đi lên vào cuối nhiệm kỳ của Bush cha; giá dầu rất thấp 1992-1997. Hai, Bill Clinton gặp may do dân Mỹ luôn thích sự đổi mới, không thích bầu cho đảng Cộng Hòa nữa, vì đảng này đã nắm chức vụ tổng thống 3 nhiệm kỳ, từ 1980-1992.)

So với Georges Bush (con), thì không cần chứng minh, vì vừa mới nhậm chức thì đã xẩy ra vụ khủng bố 9/11, rồi chiến tranh A phu hãn, chiến tranh Irak.

So với Obama, thì cũng không cần dài dòng, vì vừa mới nhậm chức thì Obama bị cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2008, bắt đầu từ Hoa kỳ, sau đó lan tỏa ra thế giới.

Nếu bà Hillary Clinton thắng cử thì tương đối tình hình kinh tế Hoa kỳ tốt đẹp. Có người tiên đoán là vào năm 2017, Hoa kỳ và cả thế giới sẽ rơi vào một cuộc khủng hoảng kinh tế mới, họ đưa ra một số luận cứ như sau:

Họ dựa vào thuyết khủng hoảng chu kỳ, ngày xưa xa xôi, thì cứ 20 năm có một cuộc khủng hoảng, bay giờ thì ngắn hơn, cứ 10 năm. Hoa kỳ và thế giới vừa mới trải qua cuộc khủng hoảng 2008, nay cuộc khủng hoảng sẽ trở lại vào năm 20017 hay 20018, theo chu kỳ.

Thực ra lý thuyết chu kỳ này đã lỗi thời. Không cần đi vào lý thuyết, chúng ta cứ lấy thí dụ một cặp vợ chồng rời bố mẹ, lập gia đình: nào phải mua nhà, mua xe, mua đồ dùng cho gia đính, tất cả, vào thời xưa, có thể kéo dài độ 20 năm, rồi phải mua sắm cái mới, ngay cả căn nhà cũng phải tu bổ, đó chính là thuyết kinh tế khủng hoảng chu kỳ vậy. Nhưng ngày hôm nay khác, hiện chúng ta đang sống trong một nền văn minh “xài rồi bỏ”, đời sống những đồ dùng rất ngắn. Lấy muột thí dụ điển hình là điện thoại cầm tay hay chiếc bật lửa hút thuốc. Giới trẻ không cần xài lâu một chiếc điện thoại cầm tay, chỉ cần có một chiếc mới, với một vài công dụng hơn chiếc cũ là chúng bỏ chiếc cũ và mua chiếc mới. Những người hút thuốc lá, chỉ cần dùng chiếc bật lửa xài xong thì bỏ.

Vì vậy nên áp dụng lý thuyết khủng hoảng chu kỳ vào kinh tế hiện đại không còn hợp thời nữa.

Có người thì đưa ra nguyên do rằng kinh tế Mỹ và thế giới sẽ khủng hoảng vì nợ công càng ngày càng tăng. Có ngày chiếc bong bóng này sẽ bùng nổ đưa đến khủng hoảng. Thực ra quan niệm này chưa trở thành một lý thuyết và có tiền lệ. Nợ công đến mức độ nào, trong thời gian bao lâu, sẽ dẫn đến khủng hoảng. Chua một nhà kinh tế nào có thể lập thuyết về vấn đề, khác với khủng hoảng chu kỳ.

Đồng ý rằng nợ công của Hoa kỳ hiện nay lên đến 100% tổng sản lượng quốc gia, nợ công Nhật lên đế 400%, Trung cộng lên đến 382%, đấy là con số chính thức, nhưng thực tế với Trung cộng, con số này còn cao hơn nhiều. Đồng ý rằng kinh tế Nhật và kinh tế Trung cộng gặp khó khăn, nhưng bảo rằng đi đến khủng hoảng thì không đúng lắm.

Ngược lại kinh tế Hoa kỳ, nếu không nói là khởi sắc, thì cũng có thể nói là “tương đối tốt”, dựa vào một số dữ kiện su đây:

– Chỉ số thất nghiệp trên dưới 5%, đây là con số tốt, trong khi đó ở nhiều nước khác, ngay cả Âu châu, trung bình là 10%. Có người phản bác lại bảo rằng Hoa kỳ có tạo ra công ăn việc làm, nhưng những việc này chỉ có tính cách tạm thời, chứ không phải là công ăn việc làm tốt, lâu bền. Đồng ý. Nhưng đây là chiều hướng kinh tế hiện đại. Sau một thời gian  toàn cầu hóa kinh tể, bảo rằng chiều hướng này không còn nữa, thì không đúng, nhưng chỉ đúng với trường hợp những hang xưởng thật lớn, còn là khuynh hướng “Trở về quốc nội”. Khi trở về quốc nội, thì những hãng xưởng bậc trung và bậc nhỏ giữ một vai trò quan trọng, nên những công việc tạo ra, có tính chất tạm thời và không cần đến kỹ thuật thiệt cao. Hơn thế nữa ở Hoa kỳ, dù một người có kỹ thuật cao, con ông cháu cha, nhà giầu, nhưng khi họ thất nghiệp, chỉ cần một thời gian ngắn, là họ đi làm, chấp nhận dẽ dàng bất cứ một công việc gì đến với họ, chứ không ngồi ăn thất nghiệp.

– Một chỉ dấu khác tốt cho kinh tế Hoa kỳ đó là chỉ dấu đầu tư. Đường biểu diễn của chỉ dấu này không tăng mạnh, nhưng có tăng, đủ để tránh khủng hoảng.

– Chỉ dấu tốt thứ tới là chỉ dấu tiêu dùng, nhờ giá dầu hỏa thấp, nên dân Hoa kỳ có được thặng dư trong ngân khoản này, nên đã dùng tiền tiêu xài thứ khác, hay mua xe mới. Chỉ dấu mua xe mới tăng, khác hẳn với năm 2009, hãng xe lớn của Hoa kỳ lâm vào tình trạng phá sản. Một cách tổng quát, chỉ dấu tiêu thụ của dân tăng một cách tương đối vào năm qua.

– Chỉ dấu tốt cho kinh tế Hoa kỳ hiện nay, đó là thị trường chứng khoán. Tất nhiên thị trường này có lúc trồi xụt; nhưng tương đối thì thị trường này tăng, không tăng nhiều, nhưng có tăng, đủ để tránh cho một cuộc khủng hoảng gần, vào những năm 2017 hay 2018. Xa nữa thì không rõ.

– Những chỉ dấu tốt khác là cán cân ngoại thương và tăng trưởng tổng sản lượng: Cán cân ngoại thương đi từ con số – 5,7; -5,8 vào năm 2005; 2006, nay chỉ còn -2,4; -2,3 năm 2014; 2015. Tổng sản lượng quốc gia tăng, với con số + 2,2; + 2,4 năm 2013; 2014; năm 2015 là + 3,1. Tôi lấy con số một năm trước cho chính xác.

Đó là về kinh tế quốc nội, còn về đối ngoại thì như thế nào?

Người ta có thể nói, nếu bà Hillary Clinton thắng cử, thì bà cũng được hưởng một tình trạng chính trị đối ngoại tương đối tốt.

Phải công nhận rằng vào nhiệm kỳ đầu của Obama, ông này, phải chăng còn quá lý tưởng, nên đi theo một chính sách ngoại giao “ngây thơ”, giơ tay muốn bắt với thế giới Ả rập, như bài diễn văn ông đọc tại thủ đô Le Caire của Ai cập, và thủ đô Jakarta của Nam dương, một nước Ả rập lớn không những ở châu Á mà ở cả thế giới.

Không những vậy, ông còn muốn bắt tay với cả Trung cộng. Vào ngay những ngày đầu của nhiệm kỳ đầu, ông tuyên bố: “Trung cộng là một đại cường quốc, nhưng không hành xử có trách nhiệm như một đại cường quốc”, hy vọng rằng Trung cộng sẽ thay đồi.

Tuy nhiên đến nhiệm kỳ nhì, thì đường lối ngoại giao của ông đã thay đổi, không còn ảo tưởng về Trung cộng và thế giới Ả rập.

Đây là 2 vấn đề lớn mà nếu bà Clinton thắng cử phải đương đầu: vấn đề Trung đông trong đó có dính dàng đến Nga và Âu châu; vấn đề châu Á thái bình dương có liên quan đến Trung cộng.

Nhưng di sản mà Obama để lại có xấu như một vài người nghĩ hay không?

Cũng không đến nỗi xấu lắm, nếu không muốn nói là tốt.

Vấn đề Trung Đông, vấn đề chính ở đây là vấn đề Nhà nước Hồi giáo? Như tin mới nhất cho chúng ta biết, những người Hồi giáo cực đoan đã chiếm vùng này, định lập nên một Nhà nước Hồi giáo. Tuy nhiên ngày hôm nay, nhà nước này đã bị đánh bật ra khỏi vùng Moussoul, phía bắc Irak. Những lực lương tham chiến gồm có nhiều, trước tiên là Liên minh các nước Trung Đông đứng đầu bởi Hoa kỳ, sau đó có Nga và Syrie, rồi tới Iran, Thổ nhĩ kỳ và ngay cả Lực lượng người Kurkes, ở phía đông nam Thổ nhĩ kỳ, muốn trở thành độc lập. Có người trách Hoa kỳ ở Trung Đông là đã nhân nhượng chính quyền độc đoán độc tài Assad của Syrie, mà trước đây Obama đã dọa trừng phạt vì chính quyền này xử dụng võ khí hóa học để giết những lực lượg đối lập. Rồi Obama lại nuốt lời hứa. Thêm vào đó ông lại dung túng Iran, kí hiệp ước về vấn đề nguyên tử và bỏ cấm vận cho Iran; ngay cả yếu mền với Nga, công nhận một phần nào sự có mặt của Nga ở vùng này, mà quên đi sự kiện Nga gửi quân chiếm đóng vùng Krimée của Ukhraine.

Đồng ý có những sự kiện đó, nhưng đã từ lâu, chính sách ngoại giao của Hoa kỳ là chỉ có đông minh trong từng hoàn cảnh, chứ không có bạn lâu dài.

Trong hoàn cảnh chống khủng bố ở Trung Đông, Hoa kỳ chấp nhận bất cứ lực lương nào, quốc gia nào đóng góp vào việc loại trừ khủng bố, Nhà nước Hồi giáo trong vùng này. Chúng ta nên nhớ việc đánh bật Nhà nước Hồi giáo khỏi Irak, nước Iran, ngay cả Syrie, trong đó có Nga, Lực Lượng Kurkes giữ một vai trò quan trọng.

Bảo rằng Lực lượng Nhà nước Hồi giáo đã bị tiêu diệt 100% khi bị đánh bật khỏi cứ điểm quan trọng là thành phố Moussoul, thì không đúng; nhưng lực lượng Nhà nước Hồi giáo đã bị khá yếu ở vùng này. Đây là một di sản tương đối tốt đẹp, mà nếu bà Hillary Clinton , nếu đắc cử, được hưởng.

Về châu Á Thái bình dương và chiến lược chuyển trục của Hoa kỳ:

Đây là một vùng quan trọng và có lẽ sẽ nóng bỏng trong tương lai về vấn đề bang giao quốc tế.

Nhiều người thấy việc Obama đi sang Hàn châu dự cuộc Họp Thượng đỉnh G20, không được trải thảm đỏ tiếp đón, rồi việc Tổng thống Phi luật tân Duarte tuyên bố lung tung, làm ra có vẻ bỏ Mỹ, theo Trung cộng, thì nghĩ rằng chính sách chuyển trục của Hoa kỳ là thất bại.

Đó chỉ là cái nhìn ngắn hạn và hời hợt bề ngoài. Nếu nhìn sâu và dài hạn thì không phải như vậy.

Hoa kỳ đã thành công trong việc chuyển trục, đã đặt được mình vào cái thế tất thắng lâu dài về tương lai.

Thực vậy, người ta có thể nói chưa bao giờ Hoa kỳ có những Hiệp ước liên minh quân sự với những nước  hàng đầu châu Á như Nhật bản, Nam Hàn, Đài loan  và ngay cả Ấn độ, như vào lúc này.Chưa bao giờ Hoa kỳ có những cuộc tập trận hỗn hợp nhiều bằng hiện nay.

Hoa kỳ đã chuyển 60% lực lương hải quân sang châu Á Thái bình dương, ngân sách quốc phòng bị cắt giảm, nhưng ngân sách cho chấu Á thái bình dương vẫn tăng; như sự kiện Hoa kỳ vừa tăng cường Hạm đội Bảy, của vùng này, bằng một số tàu từ Hạm đội Ba, gần đây.

Có thể nói Obama đẵ đặt được thế chiến lược lâu dài ở vùng này, nhấn mạnh đến thế cờ, chứ không quan tâm đến một vài hành động và con tốt nhỏ.

Đây cũng là một di sản tốt, mà nếu bà Hillary Clinton đắc cử tổng thống, thì được thừa hưởng.

Người Việt Nam, xưa kia các cụ trồng dâu, nuôi tằm có câu: “Sẵn nong, sẵn né, sẵn cả con bé giữ em.”

Ngày hôm nay quả thực tình hình quốc nội và cả quốc ngoại của Hoa kỳ tương đối tốt. Nhưng “Con tằm Hillary Clinton” có nhả tơ tốt hay không.

Đây là một câu hỏi lớn và chờ tương lai trả lời.

Tuy nhiên dầu sao Hoa kỳ vẫn là một nước dân chủ, nếu con tằm Clinton không nhã tơ tốt, lấy những quyết định quan trọng, tốt để trở thành một vị tổng thống lớn, thì cũng không có thể nhả tơ xấu, vì sự quân bằng quyền lực, Thượng Viện và Hạ Viện không cho phép. Khác hẳn với những nước độc tài như Trung cộng, Việt Nam, Bắc Hàn của Mao, Hồ và Kim, cùng con cháu sau này, vẫn tiếp tục nhả tơ xấu, dù dân đã chán ghét.

Paris ngày 02/11/2016

Chu chi Nam và Vũ văn Lâm

 

anhbasam

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Bầu cử ở Hoa Kỳ, một sự sàng lọc chọn lựa kỹ càng của người dân

Posted by hoangtran204 trên 31/10/2016

“các ứng cử viên được sàng lọc kỹ càng như thế nào, mỗi công dân tự mình theo dõi cuộc tranh cử suốt cả năm, cân nhắc về chính sách cụ thể của mỗi ứng cử viên, cả về tư tưởng chính trị, chủ trương mọi mặt khi cầm quyền, cho đến đạo đức cá nhân trong gia đình, tư cách công dân trong suốt cuộc đời, để cuối cùng, người có tâm và có tầm cao hơn sẽ được lựa chọn,…”

 

Bầu cử ở Hoa Kỳ

Blog VOA

Bùi Tín

28-10-2016

h1

Ứng cử viên đảng Dân chủ Hillary Clinton (trái) và ứng cử viên đảng Cộng hòa Donald Trump. Ảnh: AP

Cuộc bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ thứ 45 sắp diễn ra vào ngày 8/11 này. Đa số các cuộc thăm dò dư luận đều cho rằng ứng cử viên của đảng Dân chủ, bà Hillary Clinton có nhiều hy vọng thắng ứng cử viên thuộc đảng Cộng hòa Donald Trump với đa số áp đảo.

Donald Trump là một đối thủ thật sự đáng nể. Là một nhân vật không giống ai, ônglàm cho cuộc bầu cử Tổng thống năm nay thêm gay go, sôi động chưa từng có, được bàn tán nhiều nhất từ xưa đến nay. Ông Trump là một nhà tỷ phú bất động sản, chưa hề giữ một chức vụ dân cử nào, cũng chưa từng tham gia chính quyền như tất cả các ứng cử viên tổng thống xưa nay. Nhưng điểm khác người lớn nhất ở ông Trump là lối ăn nói bỗ bã, hung hăng, đặc biệt là dùng chiêu thức mỵ dân. Ông khai thác tâm lý của khá đông người dân thường, nhất là dân da trắng ít học thức, tay nghề yếu, kiếm việc khó, trước những khó khăn trong cuộc sống, chán ngán với bộ máy chính trị và hành chính quan liêu cũ kỹ.

Ông đưa ra những chủ trương cực đoan quá khích như đuổi ngay người nhập cư bất hợp pháp, xây tường dọc biên giới với Mexico, trục xuất người theo đạo Hồi, giảm sự can thiệp của Hoa Kỳ ở nước ngoài, giảm thuế quy mô lớn.

Mở đầu tranh cử trong đảng Cộng hòa, ông Trump lần lượt đánh bại cả 12 nam nữ ứng cử viên đảng cộng hòa khác, và đầy tự tin vào vòng 2 đọ sức với ứng cử viên đảng Dân chủ Hillary Clinton.

Bước vào vòng hai, nhiều người lo cho bà Clinton phải đối phó với một ông Trump hung hăng, ăn nói bặm trợn, nổi tiếng là khinh thường phụ nữ, nhưng cái thế và lực của ông Trump bị sa sút nhanh.

Trước hết nhiều nhân vật lãnh đạo của đảng Cộng hòa công khai từ bỏ sự ủng hộ cho gà nhà, họ cho rằng ông Trump không có kinh nghiệm lãnh đạo quốc gia, ít am hiểu chính sách đối ngoại, an ninh, quốc phòng; theo họ, các chính sách cực đoan của ông Trump như xây tường dọc biên giới với Mexico, trục xuất người Hồi giáo và đuổi hết người nhập cư, rồi kết thân với nước Nga của Vladimir Putin là rất mạo hiểm, tệ hại khôn lường.

Trong 3 cuộc tranh luận tay đôi, bao giờ mở đầu ông Trump cũng xấn xổ tấn công, nhưng cứ đuối sức dần vì đuối lý trước lập luận chặt chẽ của bà Clinton, một luật sư có nhiều kinh nghiệm tranh cãi.

Ông Trump lại tấn công nhằm vào chuyện cá nhân gia đình. Ông Trump bị hẫng khi một loạt phụ nữ (hơn chục người) có cả cô hoa hậu tố cáo ông sàm sỡ, có thói khinh phụ nữ, khi gọi phụ nữ là «con lợn», ông ly dị vợ đến 3 lần. Chỉ riêng việc bị cáo buộc coi thường nữ giới và phân biệt chủng tộc đã làm ông mất phiếu nặng nề. Đã thế ông lại lên án cả giới truyền thông Hoa Kỳ. Tổng thống Barack Obama và Đệ nhất phu nhân Michelle công khai ủng hộ bà Clinton, cảnh báo «Donald Trump làm Tổng thống sẽ là rối loạn, đại họa cho Hoa Kỳ» càng làm cho uy tín ông Trump lao dốc. Dư luận Anh, Đức, Pháp, Nhật, Úc … đều bất lợi cho ông.

Trong thế tụt dốc, ông Trump lại phạm lỗi chết người là ca ngợi Hitler, Mussolini và tỏ cảm tình với ông Putin đang bị công luận Hoa Kỳ lên án gây tội ác ở Syria.

Cái hớ cuối cùng của ông Trump là cuối cuộc tranh luận thứ 3 ông tuyên bố «sẽ không công nhận kết quả bầu cử gian lận nếu bà Clinton đắc cử». Nhiều người cho rằng đó là một nhận định thiếu cơ sở. Thêm nữa đó là một lời phỉ báng cả chế độ dân chủ thuần thục, cơ sở chính trị của cuộc bầu cử mà ông tự nguyện tham gia. Một nhà bình luận cho rằng với suy nghĩ đó, ông Trump đã «tự bắn súng vào chân» để khó có hy vọng bước vào Tòa Bạch ốc.

Đảng Cộng hòa còn lo là sẽ mất luôn thế đa số ở Thượng viện (hiện nay là 54/100) vì những hớ hênh của ông Trump.

Trong cuộc vận động bầu cử ông Trump có vài lần nhắc đến VN, không muốn đầu tư buôn bán với VN, vì cho rằng người tiêu thụ và lao động Hoa Kỳ bị thua thiệt. Hầu như chắc chắn rằng nếu đắc cử ông Trump sẽ ngừng ngay chiến lược xoay trục sang Châu Á – Thái Bình Dương của Tổng thống Barack Obama.

Qua cuộc bầu cử năm 2016, người dân VN càng thấy rõ nền dân chủ Hoa Kỳ được vận hành cụ thể ra sao, các ứng cử viên được sàng lọc kỹ càng như thế nào, mỗi công dân tự mình theo dõi cuộc tranh cử suốt cả năm, cân nhắc về chính sách cụ thể của mỗi ứng cử viên, cả về tư tưởng chính trị, chủ trương mọi mặt khi cầm quyền, cho đến đạo đức cá nhân trong gia đình, tư cách công dân trong suốt cuộc đời, để cuối cùng người có tâm và có tầm cao hơn sẽ được lựa chọn, xứng đáng là người đứng đầu của nước dân chủ vào loại thuần thục nhất, cường quốc toàn diện số 1 của thế giới văn minh.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

► Ông Đinh Thế Huynh bắt đầu chuyến thăm Hoa Kỳ từ 23 đến 30-10-2016

Posted by hoangtran204 trên 26/10/2016

Người Việt

25-10-2016

Ông Đinh Thế Huynh (trái) và Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry tại cuộc họp báo sáng 25 Tháng Mười. (Hình: Bộ Ngoại Giao Mỹ)

Ông Đinh Thế Huynh (trái) và Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry tại cuộc họp báo sáng 25 Tháng Mười. (Hình: Bộ Ngoại Giao Mỹ)

WASHINGTON, DC (NV) – Dù đến Mỹ từ hôm Chủ Nhật 23 tháng Mười, nhưng sáng Thứ Ba, 25 Tháng Mười ông Đinh Thế Huynh, ủy viên Bộ Chính Trị, thường trực ban bí thư đảng CSVN, mới chính thức xuất hiện tại buổi đón tiếp tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ do Ngoại trưởng John Kerry chủ trì.

Tại cuộc họp báo kéo dài hơn 7 phút, cả hai ông John Kerry và Đinh Thế Huynh đã có bài phát biểu tuy mang tính xã giao nhưng cùng nhấn mạnh đến việc làm ‘sâu sắc thêm’ mối bang giao giữa hai nước, tiến về phía trước, trên cơ sở tôn trọng độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, hệ thống chính trị, và sự phát triển chiến lược của nhau.

Trong bài phát biểu của mình, Ngoại trưởng John Kerry điểm lại lịch sử quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, nhắc đến việc Việt Nam nay có nền kinh tế theo tư bản chủ nghĩa, vấn đề tôn trọng hòa bình và các quy tắc của luật pháp ở biển Đông. Ông Kerry cũng không quên nhắc đến vấn đề tôn trọng nhân quyền và tự do của người dân Việt Nam, quyền của người lao động và cam kết về việc Hoa Kỳ tham gia TPP,…

Về phần mình, ông Đinh Thế Huynh coi ngoại trưởng John Kerry ‘như một người bạn’ của Việt Nam đồng thời nói rằng hai bên sẽ có cuộc hội đàm rất thẳng thắn về mối quan hệ giữa hai nước. Vẫn theo lời ông Huynh, là cả Việt Nam và Hoa Kỳ sẽ thảo luận về cách thức để thúc đẩy hơn nữa quan hệ đối tác toàn diện giữa hai quốc gia và thắt chặt mối quan hệ ‘vì lợi ích của nhân dân hai nước vì hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển trong khu vực và trên thế giới.’

Đây là chuyến thăm Hoa Kỳ lần đầu tiên của ông Đinh Thế Huynh và theo dự trù sẽ kéo dài 7 ngày. Ngoài thủ đô Washington DC ông Huynh sẽ đến New York và Boston với nhiều cuộc họp và gặp gỡ khác nhau.

* Chiến thuật ‘đu dây’

Trước khi đến Hoa Kỳ, ông Đinh Thế Huynh, nhân vật được xem là số hai trong đảng CSVN sau tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, đã có chuyến thăm Bắc Kinh 3 ngày kéo dài từ 19 đến 21 Tháng Mười, 2016.

Chiến thuật ‘đu dây’ thăm Trung Quốc trước khi đến Hoa Kỳ luôn được các lãnh đạo chóp bu của đảng CSVN áp dụng từ trước đến nay nhằm cân bằng mối quan hệ với hai cường quốc mà Việt Nam xem trọng nhất hiện nay.

Tuy nhiên với chuyến thăm này của ông Huynh, đảng CSVN, đặc biệt là ông Nguyễn Phú Trọng, muốn gởi ra một thông điệp quan trọng, mà theo bình luận của giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng là mang tính ‘quyết định’ trong quan hệ giữa Washington và Hà Nội.

Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng thuộc đại học George Mason University ở Arlington, Virginia, và cũng là một học giả của Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế (CSIS), Washington, DC, có bài viết trên trang web của CSIS hôm 21 Tháng Mười, nhận định, ông Huynh ‘là lãnh đạo cao thứ nhì trong đảng, ông là một ứng cử viên có thể thay thế Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng khi ông này quyết định nghỉ hưu trong hai năm, theo như dự trù.’

Vì thế, ông Huynh được coi là người “có đủ tư cách” nói chuyện với Washington, theo Giáo Sư Hùng.

Trong nhiều năm, thủ tục ngoại giao của Mỹ không bao giờ tiếp lãnh đạo đảng trong một hệ thống chính trị “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý,” vị giáo sư viết. Sự kiện mà Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đến thăm Washington, DC, cách đây hai năm đã phá bỏ thủ tục này.

Cũng trong chuyến thăm này, theo Giáo Sư Nguyễn Mạnh Hùng, ông Trọng đưa ra hai tuyên bố quan trọng: Việt Nam sẽ làm mọi cách có thể để tham gia Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) do Hoa Kỳ chủ xướng và Mỹ là “lãnh vực ngoại giao quan trọng nhất trong chính sách ngoại giao của Việt Nam.”

Vẫn theo giáo sư, chuyến thăm của ông Huynh cũng có thể được xem như một phần trong chính sách “đu dây” của Việt Nam giữa các cường quốc. Là một quốc gia nhỏ nằm cạnh ông hàng xóm khổng lồ, với những tham vọng thế giới và khu vực, Việt Nam phải hòa giải với Trung Quốc, nhưng không tới mức làm mất sự toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền. Thành ra, chuyện Hà Nội tranh thủ xây dựng quan hệ với các cường quốc có khả năng và ý muốn để cân bằng với Trung Quốc là điều bình thường. (KN)

___________

Tư lệnh Thái Bình Dương Mỹ Harry Harris thăm Việt Nam

21:58 ngày 27/10/2016

Trong chuyến thăm Việt Nam, Đô đốc Harry B. Harris, Jr., Tư lệnh Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương Hoa Kỳ, tái khẳng định cam kết tăng cường quan hệ song phương và nâng cao năng lực của Việt Nam, đặc biệt về an ninh hàng hải và thực thi pháp luật.


Trung tướng Phan Văn Giang (trái) và Đô đốc Harry B. Harris trong cuộc gặp tại Bộ Quốc phòng Việt Nam.

Trung tướng Phan Văn Giang (trái) và Đô đốc Harry B. Harris trong cuộc gặp tại Bộ Quốc phòng Việt Nam.

Trong chuyến thăm Hà Nội hôm 26.10, Đô đốc Harris đã gặp mặt Trung tướng Phan Văn Giang, Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam, ông Trần Đắc Lợi, Phó trưởng ban Đối ngoại Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, và Thứ trưởng Ngoại giao Lê Hoài Trung.

Trong các cuộc gặp, Đô đốc Harris tái khẳng định cam kết của Hoa Kỳ trong việc tăng cường quan hệ song phương và nâng cao khả năng và năng lực của Việt Nam, đặc biệt trong các lĩnh vực an ninh hàng hải và thực thi pháp luật.

Đô đốc Harris đề cao hoạt động hợp tác quân sự gần đây giữa Hoa Kỳ và Việt Nam trong hỗ trợ nhân đạo và cứu trợ thiên tai, và hỗ trợ hoạt động gìn giữ hòa bình đa quốc gia.

Đô đốc Harris cũng đề cao hợp tác giữa Hoa Kỳ và Việt Nam trong việc tiếp tục xử lý các vấn đề chiến tranh để lại, trong đó có tìm kiếm quân nhân mất tích và nỗ lực giảm các mối đe dọa từ vật liệu chưa nổ.

Trong thời gian còn lại của chuyến thăm, Đô đốc Harris sẽ tới Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng và khánh thành một cơ sở bảo dưỡng và nâng hạ tàu của Cảnh sát Biển Việt Nam tại Bộ Tư lệnh vùng cảnh sát biển 2, tỉnh Quảng Nam, được xây dựng với sự hợp tác của Hoa Kỳ.

Hợp tác quân sự Hoa Kỳ – Việt Nam trong những năm qua đã có những bước phát triển mạnh mẽ, trong đó đáng chú ý là một loạt chương trình đối tác và hoạt động giao lưu hải quân.

* Chương trình Đối tác Thái Bình Dương là sứ mệnh sẵn sàng cho công tác cứu trợ thảm họa đa phương thường niên lớn nhất được tiến hành tại khu vực Ấn Độ – Châu Á – Thái Bình Dương. Chuyến thăm của tàu USNS Mercy tới Việt Nam đã ghi nhận hợp tác quân sự giữa Hoa Kỳ và Việt Nam được nâng cao thông qua hoạt động diễn tập tìm kiếm và cứu hộ trên sông Hàn, Đà Nẵng.

Tàu Hải quân Nhân dân Việt Nam Khánh Hòa (K-123) và thủy thủ đoàn của tàu JDS Shimokita cùng tham gia hoạt động này. Chương trình Đối tác Thái Bình Dương nhấn mạnh mối quan hệ đang ngày càng trở nên sâu sắc giữa Hoa Kỳ, các quốc gia đối tác và Việt Nam.

* Hoạt động Giao lưu Hải quân (NEA) Việt Nam là một chương trình giao lưu hải quân song phương kéo dài nhiều ngày trên đất liền cũng như trên biển. NEA 2016 tập trung vào các hoạt động phi tác chiến và bao gồm các buổi thảo luận về quân y và luật hàng hải, các buổi trao đổi chuyên môn về ngành hàng hải, công tác y tế và kiểm soát thiệt hại trên tàu, và các hoạt động phục vụ cộng đồng trong đó có nhiều buổi biểu diễn của ban nhạc rock Orient Express của Hạm đội 7 Hải quân Hoa Kỳ.

* Chương trình Thiên thần Thái Bình Dương (Pacific Angel) hỗ trợ các nỗ lực xây dựng năng lực để đảm bảo quân đội trong khu vực sẵn sàng làm việc cùng nhau nhằm giải quyết các cuộc khủng hoảng nhân đạo trong trường hợp xảy ra thiên tai.

Trong chương trình Thiên thần Thái Bình Dương 16.2, các chuyên gia y tế Hoa Kỳ, Việt Nam, Thái Lan, Campuchia và Úc đã tiến hành trợ giúp nhân đạo/các hoạt động dân sự-quân sự nhân đạo thông qua hoạt động chung để đưa chăm sóc y tế tới Kampot, Campuchia.

* Hoạt động chung tìm kiếm quân nhân: Từ năm 1985, thông qua Cơ quan Tìm kiếm Tù binh và Người mất tích (POW/MIA) Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ và các cơ quan tiền nhiệm, và Văn phòng Hoa Kỳ Tìm kiếm Người Mỹ Mất tích tại Việt Nam, hoạt động hợp tác tìm kiếm quân nhân chung giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đã giúp tìm kiếm hơn 700 người Mỹ từ Việt Nam và hơn 1.000 người tính chung tại Đông Nam Á.

* Làm sạch Dioxin: Việt Nam và Hoa Kỳ phối hợp tổ chức lễ khởi động xử lý nhiệt giai đoạn 2 và cũng là giai đoạn xử lý cuối cùng tại sân bay Đà Nẵng vào ngày 18.10. Giai đoạn 2 sẽ xử lý khoảng 45.000 mét khối đất và bùn ô nhiễm dioxin. Trong chuyến thăm Việt Nam hồi tháng 5, Tổng thống Obama cam kết sẽ có những đóng góp ý nghĩa cho công tác làm sạch dioxin tại sân bay Biên Hòa.

* Chương trình Hành động Bom mìn Nhân đạo: Với các chương trình rộng khắp trên cả nước nhằm hỗ trợ một loạt hoạt động từ trợ giúp nạn nhân, giáo dục về nguy cơ, nâng cao năng lực, cho tới khảo sát và tháo dỡ bom mìn chưa phát nổ, Hoa Kỳ là nhà tài trợ riêng lẻ lớn nhất nhằm giải quyết các mối đe dọa từ vật liệu chưa phát nổ ở Việt Nam và kể từ năm 1993 đã đóng góp hơn 92 triệu USD.

Theo V.A

Lao động

 

Posted in Chính Sách Đối Ngoại, chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á, Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Chiến hạm Mỹ lại tuần tra Hoàng Sa để thách thức Trung Quốc

Posted by hoangtran204 trên 24/10/2016

Phát ngôn viên Hải quân Hoa Kỳ cho biết đã có 700 chuyến tuần tra trong năm vừa qua. (2015)

Hoàng Sa: Chiến hạm Mỹ lại tuần tra để thách thức Trung Quốc

RFI

Trọng Nghĩa

22-10-2016

Khu trục hạm có trang bị tên lửa dẫn đường USS Decatur (DDG 73) hoạt động tại Biển Đông. Ảnh chụp ngày 13/10/2016. REUTERS/Courtesy Diana Quinlan/U.S. Navy

Khu trục hạm có trang bị tên lửa dẫn đường USS Decatur (DDG 73) hoạt động tại Biển Đông. Ảnh chụp ngày 13/10/2016. REUTERS/Courtesy Diana Quinlan/U.S. Navy

 

 

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chính Sách Đối Ngoại, chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á | Leave a Comment »

►Ông Putin làm xúc xích ở Mỹ

Posted by hoangtran204 trên 20/10/2016


 

“Với một vị tổng thống Mỹ được bầu lên trong cảnh ồn ào hỗn láo như thế, vậy “phép lạ nào” khiến mức sống của dân Mỹ trung bình càng ngày càng vượt xa dân Nga?- Phép lạ đó là chế độ dân chủ tự do.

Ông Putin làm xúc xích ở Mỹ

Ngô Nhân DụngNgô Nhân Dụng
Nguoi-Viet.com

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky, Chinh Tri Xa Hoi, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Trump, Clinton và chính sách đối ngoại của họ ở các nước Châu Á

Posted by hoangtran204 trên 16/10/2016

Trump, Clinton và Châu Á

Ngô Nhân Dụng

Ngô Nhân Dụng

Nguoi-viet.com

Trong thời Chiến Tranh Lạnh, mỗi lần dân Mỹ đi bầu tổng thống người ta lại chú ý coi Cộng Sản Liên Xô sẽ “ủng hộ ứng cử viên nào!”

Năm 1968, ứng cử viên Richard Nixon đã sai Henry Kissinger đến gặp Anatoly Dobrynin, đại sứ Nga ở Washington để yêu cầu chính phủ Nga “trung lập,” đừng làm gì gây ảnh hưởng trên cuộc tranh cử. Ðể làm quà cho Dobrynin, Kissinger báo trước nếu đắc cử, ông Nixon sẽ rút quân Mỹ khỏi Việt Nam, dù sau đó Cộng Sản có thắng cũng chấp nhận.

Năm nay, chính phủ Nga có vẻ muốn gây ảnh hưởng trong cuộc bầu cử. Một cố vấn của Vladimir Putin mới nói với phóng viên đài CNN rằng nếu bà Hillary Clinton thắng, “sẽ có chiến tranh!” Trước đó, Nga đã đưa hỏa tiễn Iskander-M đến aliningrad, phía Bắc Ba Lan và Lithuania; có khả năng gắn bom nguyên tử bắn tới các thành phố lớn ở Âu châu.

Trong khi đó, đài truyền hình NTV của chính phủ Nga bảo dân chúng hãy lo tìm chỗ tránh bom ngay gần nhà mình nhất, nếu cần thì có thể chạy tới ngay.

Các nước Châu Á, ngay cả Trung Cộng, không nước nào có vẻ muốn gây ảnh hưởng trên tâm lý cử tri Mỹ năm nay.

Chính quyền Bắc Kinh tất nhiên giữ miệng kín bưng; nhưng ngay cả dư luận dân chúng nước Tàu cũng phân vân trước cuộc tranh cử ở Mỹ. Vì cả giữa hai ứng cử viên đều chống Trung Cộng, họ không biết ai đắc cử thì lợi cho mình hơn!

Dân lên mạng internet ở Trung Quốc tỏ ra rất vui khi thấy trong cuộc tranh luận lần thứ nhì giữa Donald Trump và Hillary Clinton, cái tên “China” chỉ được nói tới bốn lần – cuộc tranh luận đầu nói 12 lần. Bớt nói tới, tức là bớt chửi!

Trong số các đồng minh của Mỹ ở Châu Á, dân Nhật Bản chú ý đến vụ bầu cử ở Mỹ hơn. Và họ rất lo ngại về ông Donald Trump. Trong khi tranh cử sơ bộ, ông Trump đả kích nước Nhật nhiều lần về “tội” bán quá nhiều hàng sang Mỹ và mua quá ít. Trong cuộc tranh luận đầu tiên, ông Trump lại nhắc đến Nhật Bản khi nói đến chính sách ngoại giao của ông. Ông chủ trương các nước đồng minh không trả tiền thì không được bảo vệ. Ðiều này ông đã từng nói, dọa sẽ không bảo vệ các nước miền Baltic nếu quân Nga tấn công, vì các nước này không đóng đủ tiền cho minh ước NATO. Ông Trump cũng từng đề nghị Nhật Bản, Nam Hàn, phải làm bom nguyên tử để tự bảo vệ, không nên để dân Mỹ phải chịu! Trong lần tranh luận đầu, ông Trump nói, “Chúng ta không thể bảo vệ Nhật Bản, một quái vật khổng lồ (a behemoth), đang bán cho chúng ta hàng triệu chiếc xe hơi!” Nghe những lời tuyên bố đó, dân Nhật nghiêng về phía bà Clinton cũng dễ hiểu.

Một nước nhỏ nhất Châu Á lại theo dõi cuộc tranh cử ở Mỹ rất kỹ là Singapore. Ðiều khiến chính quyền và năm triệu dân chúng hòn đảo này lo lắng là số phận thỏa hiệp Mậu Dịch Xuyên Thái Bình Dương, TPP (Trans-Pacific Partnership). Ông Trump chống TPP; cũng như chống các thỏa ước tự do mậu dịch khác. Bà Clinton cổ động cho TPP khi còn làm ngoại trưởng, nay cũng chống vì đa số đảng Dân Chủ vẫn chống. Nếu dân Singapore lo lắng tương lai TPP thì chắc dân Nhật, Malaysia, Brunei, Úc, Tân Tây Lan và Việt Nam, cũng lo như vậy.

Nhưng điều khiến dân Singapore lo lắng hơn cả vụ TPP, là chính sách Mỹ sẽ thay đổi ra sao trong việc đối đầu với Trung Cộng ở vùng biển Ðông Nam Á, nếu ông Trump đắc cử? Nước Mỹ hiện sử dụng một quân cảng ở Singapore, và quốc gia nhỏ xíu này được chính quyền Obama đặt lên tầm quan trọng ngang với Úc và Nhật Bản, một điều khiến Bắc Kinh đã tỏ ra tức giận. Nếu ông Trump nhìn các vấn đề ngoại giao theo lối tính toán lời lỗ khi kinh doanh, thì ông có thấy Singapore đáng bảo vệ hay không? Ông Miles Yu, giáo sư về lịch sử ngoại giao tại Học Viện Hải Quân Mỹ (US Naval Academy) ở Annapolis, Maryland, cho rằng bà Clinton sẽ gây khó khăn cho Bắc Kinh hơn ông Trump.

Nhưng liệu giới lãnh đạo Bắc Kinh có muốn ông Donald Trump lên làm tổng thống Mỹ hay không? Không ai biết. Họ ghét bà Hillary Clinton, điều này chắc chắn. Nhưng họ biết rõ về bà cựu ngoại trưởng Mỹ, biết bà muốn gì và suy nghĩ thế nào, sau 21 năm nằm trong chính quyền và Quốc Hội Mỹ. Có thể nói bà Clinton là ứng cử viên tổng thống được quốc tế biết rõ nhiều nhất, so với các cựu tổng thống Ronald Reagan, Bill Clinton và George W. Bush, cũng như Barack Obama, trc khi họ nhậm chức. Còn Donald Trump, ông hoàn toàn là một ẩn số. Nếu bà Clinton thất cử, nhiều người ở Bắc Kinh sẽ mở rượu mừng, nhưng sau đó họ sẽ bù đầu tìm hiểu xem ông Trump sắp làm gì!

Năm 2013, sau khi bà Clinton rời chức ngoại trưởng, tạp chí Hoàn Cầu Thời Báo (Global Times) của Trung Cộng đã viết rằng bà là “nhà chính trị Mỹ đáng ghét nhất;” đối với các công dân mạng ở Trung Quốc. Năm 1995, với tư cách đệ nhất phu nhân Mỹ đến dự hội nghị thế giới về phụ nữ tại Bắc Kinh, bà Clinton đã lớn tiếng đả kích chính quyền Trung Cộng xâm phạm nhân quyền; sau đó báo và đài của họ không còn loan báo bất cứ tin tức nào về bà nữa. Trong một thông điệp bị tiết lộ vào Tháng Chín năm 2015, bà Clinton đã chỉ trích chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình là “vô liêm sỉ” (shameless), vì trong khi ông ta tổ chức một cuộc tiếp tân về “quyền tự do của phụ nữ” tại trụ sở Liên Hiệp Quốc, thì chính quyền Trung Cộng đang bắt giữ năm phụ nữ Trung Hoa biểu tình ôn hòa tại Bắc Kinh, chỉ để biểu dương cùng những quyền tự do đó!

Năm 2008, bà Clinton đang giành nhau với ông Obama trong đảng Dân Chủ, bà đã đề nghị Tổng Thống George W. Bush hãy ra lệnh tẩy chay Thế Vận Hội ở Bắc Kinh.

Năm 2010, bà Clinton là chính khách Mỹ đầu tiên lên tiếng, ngay tại Hà Nội, rằng quyền tự do hàng hải trong vùng Biển Ðông là “quyền lợi quốc gia” của chính phủ Mỹ. Cộng Sản Trung Hoa coi bà là người chủ chốt tạo ra chính sách “chuyển trục sang Châu Á” của chính quyền Obama.

Trong số những emails mới bị WikiLeaks tiết lộ, có một bài diễn văn bà Clinton đọc cho các nhân viên ngân hàng Mỹ, do Goldman Sachs tổ chức vào năm 2013, trong đó bà kể những cuộc đối đầu với giới lãnh đạo Trung Cộng trong thời gian còn làm ngoại trưởng. Bà từng nói với các viên chức ngoại giao Trung Cộng rằng, nếu Bắc Kinh đòi làm chủ cả vùng Biển Ðông Nam Á, thì chính phủ Mỹ cũng có thể tuyên bố cả Thái Bình Dương là “Biển của nước Mỹ!” Bắc Kinh chỉ dựa trên những di vật như đồ gốm, thuyền đánh cá từ thời xa xưa để lại, trong khi nước Mỹ có chứng cớ là những chiến dịch quân sự thời Thế Chiến Thứ Hai: “Chúng tôi đã giải phóng Thái Bình Dương! Chúng tôi đã bảo vệ Thái Bình Dương! Chúng tôi có thể gọi đó là Biển Hoa Kỳ, từ bở biển California sang tận Philippines!” Khi nhà ngoại giao Trung Cộng đáp lại rằng nước Tàu có thể đòi Hawaii thuộc về mình, bà Clinton trả lời: “Xin lỗi, Nước Mỹ đã mua Hawaii! Có giấy tờ làm chứng!”

Trong bài diễn văn (có trả tiền) tại hãng Goldman Sachs, bà Clinton nói với cử tọa rằng Trung Cộng muốn làm chủ cả vùng biển Ðông Nam Á. Bà nói người Trung Hoa tha hồ đòi chủ quyền, đó là quyền của họ, nhưng nước Mỹ phải đẩy lùi họ. Nếu không bị ai đẩy lùi, Trung Cộng sẽ có thể “thắt họng” con đường chuyên chở 48% hàng hóa trao đổi trên thế giới, cũng như “chặn họng” các nước chung quanh vùng này.

Bà Clinton cũng tiết lộ rằng trong giới lãnh đạo nước Trung Hoa, các tướng lãnh là những người ủng hộ thái độ gây hấn của Bắc Hàn mạnh nhất, chính họ ảnh hưởng trên cả đảng Cộng Sản. Bà cho biết đã nói thẳng với Bắc Kinh rằng nếu họ không ngăn cản Bắc Hàn, thì nước Mỹ sẽ không thể bất động. Chính phủ Mỹ sẽ “đặt chung quanh nước Tàu một hàng rào hỏa tiễn phòng thủ.” Và “sẽ đưa nhiều chiến hạm tới vùng biển chung quanh.” Lời đe dọa này đã thể hiện trong năm 2016, khi Nam Hàn đón nhận hệ thống phòng thủ không phận (THAAD) và các cuộc tập trận chung với Nhật Bản và Nam Hàn.

Với tất cả những gì Bắc Kinh biết về thái độ của Hillary Clinton trong quá khứ, họ biết bà sẽ là một tổng thống Mỹ cứng rắn đối với Trung Cộng.

Nhưng không chắc họ sẽ vui mừng nếu ông Donald Trump đắc cử. Bởi vì họ không biết thực sự ông ta chủ trương thế nào. Hầu hết những lời ông chi trích Bắc Kinh đều dựa trên chủ trương chống tự do mậu dịch.

Ông Trump đã tỏ ra ngưỡng mộ Tổng Thống Nga Putin, coi là một nhà lãnh đạo “mạnh” hơn ông Obama. Liệu ông ta có khen tài ông Tập Cận Bình vì ông này cũng thâu tóm gần hết quyền hành vào trong tay sau ba năm tại chức hay không? Tập Cận Bình không thể đánh cá “ủng hộ” ông Trump được, vì đó là một con người khó đoán trước. Vì thế Bắc Kinh sẽ không muốn nói và làm gì ảnh hưởng tới cuộc tranh cử ở Mỹ. Vladimir Putin thì khác hẳn, ông muốn nhúng ta vào tất cả mọi nơi trên thế giới, nếu có thể!

https://anhbasam.wordpress.com/page/3/

___________

Châu Á Đứng Dậy (2008)

Sau khi TT Obama đắc cử, Aaron I. Friedberg đã  viết bài «    và  » đăng trong tạp chí Foreign Affair tháng 1 và 2/ 2009. (Trần Hoàng dịch)

Giáo sư  Aaron I. Friedberg đã  khuyến cáo  Mỹ nên quay trở lại Châu Á. Trong nhiệm kỳ đầu 2008-2012, TT Obama đã thực hiện đúng bài bản như trong bài Châu Á Đứng Dậy vạch ra.

Trong nhiệm kỳ 2 của TT Obama 2012-2016 mối quan hệ giữa Mỹ và Trung quốc có thay đổi gì như bài bình luận “Mỹ và Trung Quốc trong thế cờ mới” của tác giả Lữ Giang không?

Chắc chắn là KHÔNG.  Mời các bạn đọc các bài tiếp theo trong loạt bài này trong các ngày tới.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chính Sách Đối Ngoại, chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á | Leave a Comment »

► Lộ “đòn” đáp trả của bà Clinton nếu TQ thâu tóm Biển Đông:thì Mỹ có thể tuyên bố Thái Bình Dương là một “Biển của Mỹ”

Posted by hoangtran204 trên 15/10/2016

Nguyễn Đăng

14-10-2016

Ứng viên Tổng thống Mỹ Hillary Clinton. Ảnh: internet

Ứng viên Tổng thống Mỹ Hillary Clinton. Ảnh: internet

Ứng viên Tổng thống Mỹ Hillary Clinton tuyên bố Mỹ có thể gọi Thái Bình Dương là “Biển Hoa Kỳ” nếu Trung Quốc ngang nhiên ôm trọn hầu hết Biển Đông, thông tin này mới được WikiLeaks tiết lộ.

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chính Sách Đối Ngoại, Chinh Tri Hoa Ky, Chinh tri Trung Quoc | Leave a Comment »