Trần Hoàng Blog

►Công an- Cảnh sát giao thông, nạn đứng đường mãi lộ: Ông Trần Sơn Hà và tư duy “sứ quân”?

Posted by hoangtran204 on 27/08/2016

Giao thông: Hỗn loạn và bất an

Thực trạng giao thông Việt Nam chắc không cần nói nhiều, người dân Việt Nam và du khách quốc tế vẫn hiểu sự kinh hoàng của nó. Chỉ riêng con số thống kê được, cả nước ghi nhận 22.827 vụ tai nạn giao thông, hơn 8.700 người chết và hơn 21.000 người bị thương, đó là con số trong năm 2015. Trung bình, năm 2015 có 23 người chết mỗi ngày vì tai nạn giao thông.

Đó là con số thống kê, còn thực tế thì con số còn khủng khiếp hơn nhiều. Ông Nguyễn Ngọc Tường, Phó trưởng ban chuyên trách Ban ATGT TPHCM cho biết, về số liệu báo cáo TNGT có nhiều nguồn khác nhau và rất chênh lệch.“Theo quy định ngành dọc, mình đang lấy nguồn TNGT từ công an, chứ không phải từ nguồn y tế. Mà nguồn của y tế và công an thì hiện nay chênh lệch, rất khác nhau”. Như vậy, con số thống kê trên, chỉ là một phần của sự thật. Mà phần đó chắc chắn là phần nhỏ, bởi nó ảnh hưởng đến thành tích của ngành công an.

Ở Việt Nam, tai nạn giao thông là “chuyện thường ngày” đến mức người dân không thấy giật mình với những con số người chết, bị thương cũng như những thiệt hại do TNGT gây ra đối với xã hội.

Thế nhưng, thử làm phép so sánh để hiểu sự khủng khiếp của nó:

Trong 10 năm tại cuộc chiến Iraq, Mỹ khoảng gần 4.500 lính Mỹ đã bị chết và 32.000 lính bị thương. Có nghĩa là mỗi năm, trong một cuộc chiến đẫm máu, khốc liệt… thì chỉ có 450 lính Mỹ bị chết, 3.200 người bị thương – số lượng này chỉ bằng 1/20 số người chết và 1/7 số người bị thương vì tai nạn giao thông ở Việt Nam.

Cảnh sát giao thông: Để làm gì?

Hẳn nhiên, ai cũng có thể trả lời rất đơn giản: CSGT có chức năng nghiên cứu, đề xuất và trực tiếp bảo đảm trật tự, an toàn giao thông; chủ động phòng ngừa, đấu tranh với các hành vi vi phạm luật giao thông, các hoạt động phạm tội và vi phạm pháp luật khác trên các tuyến đường, địa bàn giao thông công cộng theo quy định của pháp luật.

Trong tất cả các chức năng nêu trên, chức năng chính là “bảo đảm trật tự, an toàn giao thông”.

Vậy thì với một lực lượng quân số, tướng tá hùng hậu với đầy đủ các loại trang thiết bị được mua sắm bằng tiền thuế của dân mà để giao thông hỗn loạn, số lượng người chết vì TNGT gấp 20 lần một cuộc chiến tranh khốc liệt, nhất là văn hóa giao thông không được thiết lập theo hướng văn minh, hiện đại… thì hẳn nhiên là lực lượng này hết sức yếu kém dù biện bạch bằng bất cứ lý do nào.

Vậy thì vì sao CSGT là lực lượng yếu kém?
Lực lượng vũ trang Việt Nam có hai lực lượng chính là quân đội và công an. Tất cả đều được “đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng CSVN”.

Nếu như quân đội, một số đơn vị được giao làm kinh tế, tạo ra những tập đoàn, những ông chủ lớn trong quân đội với những đặc quyền đặc lợi to lớn, thì hẳn nhiên việc luyện tập, đánh đấm sẽ bị lơ là và quân đội yếu kém sức chiến đấu. Bởi về tinh thần, mục đích là kiếm tiền, kỷ luật quân đội là kỷ luật sắt sẽ biến thành kỷ luật mềm dẻo kinh doanh, người lãnh đạo quân đội sẽ trở thành những ông chủ, những đại gia…

Hậu quả rất dễ nhìn thấy, là trước bọn giặc đang xâm chiếm lãnh thổ của Tổ Quốc, trước những ngư dân bị hà hiếp, bị bắt và bắn giết trên biển cũng như giặc đang lăm le bờ cõi, người đứng đầu quân đội Việt Nam chỉ một mực xoa tay:“Chúng tôi chỉ có hòa bình, hữu nghị…” “tư tưởng ghét Trung Quốc là nguy hiểm cho dân tộc…”

Vậy thì tư tưởng sợ ra trận là bình thường. Còn nếu phải ra trận trong tinh thần và tư thế đó, thì không vỡ mặt cũng tan xương không là chuyện lạ.

Thế nên, Quân đội nhân dân chuyển nghề từ bảo vệ Tổ Quốc sang nhiệm vụ “chống diễn biến hòa bình” trong nhân dân.

Điều khá hài hước, là với giặc, Quân đội VN chỉ thích hòa bình, hữu nghị, còn với dân, quân đội kiên quyết chống diễn biến hòa bình.

Cùng một thầy một thợ, lực lượng công an, cảnh sát, nhất là CSGT cũng trong tình trạng đó.

Mãi lộ: Ai cũng hiểu, chỉ một người không hiểu

Khác với lực lượng cảnh sát ở các nước khác, ngành công an Việt Nam thực thi nhiệm vụ theo quy trình “vừa đá bóng, vừa thổi còi”. Hiến pháp quy định là một chuyện, luật là một chuyện, còn thực thi thì công an chỉ căn cứ Thông Tư của chính Bộ Công an ban hành. Thậm chí có những Thông tư, thông báo đi ngược với Hiến pháp và luật pháp. Chẳng sao, người dân Việt Nam vốn đã quen khái niệm thời công an trị: “Luật là công an, công an là luật”.

Một lực lượng vũ trang, để có sức mạnh, phải bảo đảm nhiều yếu tố, trong đó có tinh thần, kỷ luật của binh lính và người lãnh đạo là những yếu tố quan trọng.

Trong trào lưu thực dụng và tham nhũng, hối lộ ở Việt Nam ngày càng phát triển “năm sau cao hơn năm trước”, tinh thần chiến sĩ, sĩ quan Công an cũng không nằm ngoài quy luật đó khi mà “thoái hóa, biến chất…” trong đảng là một bộ phận ‘không nhỏ”.

Điển hình cho thực tế này, là hình ảnh và hành động của CSGT trên toàn quốc. Họ đã làm gì và người dân nghĩ về họ ra sao, chỉ cần lên mạng xã hội xem phản ứng của người dân khi nghe ông Trần Đại Quang với vai Bộ Trưởng Công an nói rằng “tuyệt đại đa số CSGT không nhận hối lộ”.

Câu nói đó đã tạo ra những trận cười nghiêng ngả và là đề tài bàn tán ở mọi nơi, mọi lúc như một câu chuyện hài hước ăn khách trong mục chuyện bịa như thật.

Còn trong thực tế, có lẽ trừ khi đi bộ, còn nếu ai đã tham gia giao thông hẳn nhiên không thể không biết nạn mãi lộ, tham nhũng là vấn nạn chưa bao giờ giảm trên đất nước này. Báo chí đã có nhiều bài viết công phu, mạng xã hội liên tục đưa các hình ảnh, tài liệu về nạn này. Người ta đã phải kêu nạn mãi lộ “Ghê hơn cả cướp cạn“.

Thế nhưng, nạn mãi lộ thì “ai cũng hiểu, chỉ một người không hiểu” ==>Bộ trưởng Công an.

Nạn mãi lộ, trấn lột tiền người tham gia giao thông với bất cứ hình thức nào, đều gây nên những hậu quả hết sức khủng khiếp và tai hại.

Vì mãi lộ việc chấp hành luật lệ giao thông không nghiêm chỉnh, dẫn đến tai nạn giao thông ngày càng nghiêm trọng, tính mạng người dân luôn bị đe dọa.

Vì mãi lộ, trọng tải xe vượt quy định cho phép nhiều lần, đây là cách tốt nhất  để phá hoại đường sá, tài sản công cộng được xây dựng bằng tiền thuế của người dân. Đặc biệt là không thể đảm bảo cho việc tham gia giao thông an toàn.

Vì mãi lộ, xe kém chất lượng được lưu hành không cần các điều kiện kỹ thuật bắt buộc cho phép, điều này dẫn đến việc mất an toàn trong lưu thông và tai nạn là điều dễ hiểu.

Vì mãi lộ việc chém, chặt, nêm khách vô tội vạ, chạy vượt ẩu, phóng nhanh… diễn ra thường xuyên, là nguyên nhân dẫn đến những tai nạn khủng khiếp.

Và tất cả những hậu quả của nạn mãi lộ, những chi phí đó sẽ bổ vào giá thành vận chuyển, giá vé, phí đường… người hứng chịu là người dân.

Ai ai cũng biết điều đó, thế nhưng vì sao nạn mãi lộ vẫn không giảm xuống?

Tư duy “sứ quân” của ông cục trưởng

Không phải đến bây giờ, người ta mới nói đến nạn mãi lộ. Cả xã hội kêu la, báo chí lên án. Thậm chí từ thời ông Võ Văn Kiệt làm thủ tướng cách đây hơn 20 năm, khi báo chí và xã hội phản ứng dữ dội, ông tuyên bố: “Chiến sĩ CSGT nào cầm của dân 5 ngàn đồng thì sẽ bị đuổi việc”.

Chắc vì sợ đuổi việc, nên từ đó đến nay, chưa bao giờ CSGT cầm 5 ngàn, mà chí ít thì đó phải là con số chục, trăm ngàn cho đến tiền triệu.

Sở dĩ, nạn mãi lộ không được ngăn chặn, trước hết phải khắng định rằng đây là một lợi ích có tính chất phe nhóm. Không ai lại không ngạc nhiên khi biết rằng 70% số tiền phạt của CSGT đối với việc vi phạm luật lệ giao thông, được giao cho Công an. Đây là một con số khủng khiếp. Chỉ một tỉnh bé như Sóc Trăng, công an đã trích tiền phạt của CSGT để mua 4 ôtô Lexus LX570 (giá thị trường mỗi chiếc trên 5 tỷ đồng) đủ biết số tiền phạt lớn đến chừng nào.

Chính vì vậy, lực lượng CSGT không chăm lo đến việc đảm bảo an toàn trật tự giao thông cho bằng nhăm nhăm việc “phạt”. Họ nghĩ ra đủ chiêu, đủ trò để ăn chặn, mãi lộ và bắt phạt. Nào là rình, núp, đuổi, chặn…. đủ cả, miễn là người dân phải nôn tiền ra.

Và người dân, với tư duy vô cảm và vô sự, họ sẵn sàng chia đôi tiền phạt để được bỏ qua lỗi và tiếp tục vi phạm.

Việc mãi lộ trở thành bình thường đến nỗi một vị tai to mặt lớn còn phát biểu như không rằng: “Kể cả lái xe hối lộ cảnh sát 50-50 vẫn có tác dụng” hoặc ngay chính ông Thiếu tướng Nguyễn Văn Tuyên, Cục trưởng Cục CSGT Đường bộ – đường sắt, Bộ Công An năm 2012 tuyên bố một định nghĩa xanh rờn: ” CSGT nhận dăm ba chục” sao gọi là tham nhũng”.

Chắc là với ông này, thì cả va ly tiền triệu đô la như Dương Chí Dũng khai đã đưa ông Phạm Quý Ngọ – Thứ trưởng Bộ Công an – mà vẫn còn chưa coi là tham nhũng thì dăm ba chục ngàn đã là gì?

Họ muốn tạo ra một vùng đặc quyền, đặc lợi dựa trên sự cướp bóc, bất chính và dung túng, che giấu cho những hành động tham nhũng và hối lộ của cán bộ, chiến sĩ công an, nhất là CSGT.

Điển hình cho lối tư duy này, là Thiếu tướng Trần Sơn Hà, hiện là Cục trưởng Cục CSGT Đường bộ – đường sắt, Bộ Công An.

Nghe nói đến tên ông Trần Sơn Hà, người ta nhớ ngay đến những câu nói để đời và những văn bản do chính ông ký, mục đích là ngăn chặn sự giám sát của người dân và mặc nhiên cho lực lượng quân lính của ông lộng hành ngoài đường mặc sức bóp nặn người dân.

Người ta còn nhớ đến văn bản thông báo ngày 26/4/2013 do chính ông ta ký khi còn là Đại tá Cục phó, cấm người dân quay phim chụp ảnh CSGT nhằm che giấu việc phát hiện hối lộ, mãi lộ. Văn bản này đã lập tức bị xã hội lên án và phải rút lại bởi vi phạm luật pháp.

Thế rồi, với những “thành tích” đó, ông vẫn thăng quan, tiến chức lên Thiếu tướng, cục trưởng Cục CSGT.

Người ta cũng nhớ đến đề nghị của ông ta ở chức vụ Cục trưởng rằng phải trang bị vũ khí cho CSGT. Bởi ông cho rằng lái xe tông vào CSGT là sự xuống cấp đạo đức nghiêm trọng. Trong khi ông không hiểu rằng, CSGT bóp nặn người dân từng đồng bỏ túi hoặc đưa về vì lợi ích phe nhóm của ông, mặc cho tính mạng người dân cứ chết, cứ bị thương… thì không chỉ là xuống cấp đạo đức mà là sự phi nhân tính. Việc ông đề nghị cung cấp vũ khí cho CSGT với nhiệm vụ bảo đảm an toàn, trật tự giao thông, chính là suy nghĩ coi người dân là kẻ thù.

Mới đây, ông hùng hồn rằng: “Chúng ta (CSGT) không phải xuất trình gì cả, vì việc ra đường xử lý vi phạm đã được các cấp có thẩm quyền cho phép. Trên ngực CSGT có bảng tên, biển hiệu đàng hoàng nên người dân không được yêu cầu. Họ không có quyền đó”.

Lời phát biểu ngay lập tức bị các luật sư, những người am hiểu luật pháp và cả xã hội phản ứng dữ dội bởi ông đã tước quyền giám sát của người dân đã được hiến định, người ta khẳng định ông đã lạm quyền, không đúng quy định..

Thế nhưng, ông vẫn nhơn nhơn rằng: Đó là quan điểm của tôi.

Nhìn lại các hành động và phát ngôn của ông Cục trưởng có lịch sử từ khi còn là Cục phó đến nay, người ta thấy rõ ông tìm mọi cách để khoanh vùng cấm và tạo điều kiện tốt nhất cho nạn lén lút, trấn áp để nạn mãi lộ ngày càng phát triển.

Đó là tư duy bao che, lấp liếm của các lãnh đạo cục CSGT Đường bộ – Đường sắt, Bộ Công an.

Thực chất ông ta đang muốn xây dựng một “sứ quân” trong lòng đất nước cho chính nhóm lợi ích của ông ta.

 Hà Nội, ngày 25/8/2016

J.B Nguyễn Hữu Vinh

P/s: Mời xem video luật sư  nói về quy định mới của ông Trần Sơn Hà”

Một cảnh CSGT dọc đường dừng xe:

Posted in Công An, Chinh Tri Xa Hoi, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

Ông Trịnh Xuân Thanh xin nghỉ phép

Posted by hoangtran204 on 27/08/2016

Ông Trịnh Xuân Thanh xin nghỉ phép

Bổ sung lúc 13h45′,

từ FB của nhà báo Ngọc Vinh: “Bị khám nhà chưa phải là bị bắt. Bị câu lưu cũng chưa phải là bị bắt. Bị bắt nhưng công an chưa xác nhận thì … chưa bị bắt. Mà chưa bị bắt thì ko thể đưa tin là… bị bắt. Nếu đưa tin chưa bị bắt thì… kỳ cục quá vì nó chưa phải là tin. Vậy phải làm sao đây? Thôi đành lủi thủi ra về chứ sao. Hôm nay chưa được, ngày mai ta phục tiếp, khi nào “bị bắt chính thức” thì ta đưa tin. Làm báo lề phải khổ bỏ mẹ chứ có sướng đâu mà nhiều thằng nói bậy là sướng. Nhiều khi cực như con chó ghẻ để kiếm tin mà đăng cho đám phây nó có cái mà bình… noạn. Thế mà thỉnh thoảng cứ bị cái bọn xấu xí trên phây đem cái… lờ, quên, cái lề ra mà rủa xả nà sao?

_____

Dân Việt

Hữu Danh

27-8-2016

Ông Trịnh Xuân Thanh. Nguồn: internet

Ông Trịnh Xuân Thanh. Nguồn: internet

 

 

 

 

 

 

 

Mời xem lại: Ông Trịnh Xuân Thanh đã bị bắt?

Ngày 27.8, ông Trần Công Chánh – Bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang – cho biết, ông Trịnh Xuân Thanh vẫn đang là cán bộ của Hậu Giang. Do Trung ương chưa kết luận sai phạm nên ông Thanh chưa bị xử lý.

“Ông Thanh có đơn xin nghỉ phép. Chúng tôi chưa nghe thông báo gì liên quan đến ông Thanh” – ông Chánh nói.

Một lãnh đạo UBND tỉnh Hậu Giang cho biết, nhiều ngày qua không thấy ông Thanh xuất hiện, cũng không rõ ông Thanh đi đâu.

Trước đó, ngày 16.6, HĐND tỉnh Hậu Giang khóa IX (nhiệm kỳ 2016-2021) họp lần thứ nhất với 50 đại biểu vừa trúng cử tham dự. Tại cuộc họp này, ông Thanh nói bệnh và xin vắng mặt. Trước đó, ngày 15.6, ông Thanh đã chủ động nộp đơn lên Tỉnh ủy và HĐND tỉnh Hậu Giang xin không tái cử chức danh Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, nhiệm kỳ 2016-2021.

Như Dân Việt đã thông tin, ông Thanh được bầu bổ sung làm Phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang trong cuộc họp HĐND bất thường hồi tháng 5.2015 khi đang giữ cương vị Chánh văn phòng Ban Cán sự Đảng Bộ Công Thương. Về địa phương một năm, ông Thanh được đánh giá là “cán bộ có năng lực”. Kỳ bầu đại biểu Quốc hội vừa qua, ông trúng cử với tỷ lệ phiếu cao nhất tỉnh Hậu Giang, 75%.

Trong bản tin “Xế hộp tư nhưng lại gắn biển xanh” đăng trên Dân Việt chiều 30.5, ông Thanh bắt đầu “nổi tiếng” vì dùng chiếc xe sang, gắn biển xanh trái pháp luật. Nhiều tờ báo cùng vào cuộc và làm rõ sai phạm của ông Thanh.

Đến ngày 9.6, Văn phòng Trung ương Đảng có công văn truyền đạt ý kiến của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng giao 9 cơ quan kiểm tra, xem xét, kết luận những nội dung báo chí nêu liên quan đến Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang Trịnh Xuân Thanh. Có 3 vấn đề được đề cập, thứ nhất ông Trịnh Xuân Thanh được đưa đón bằng xe Lexus LX570 là xe tư, nhưng gắn biển xanh; thứ hai là tình trạng thua lỗ nặng ở Tổng công ty cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC), nơi ông Thanh giữ các vị trí lãnh đạo chủ chốt từ năm 2007 đến năm 2013 và cuối cùng dù lãnh đạo doanh nghiệp làm ăn thua lỗ, ông Thanh vẫn được luân chuyển nhiều vị trí quan trọng ở Bộ Công Thương rồi được bổ nhiệm Phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, ông Trịnh Xuân Thanh được Tỉnh ủy Hậu Giang “xin” đích danh từ ngày 17.10.2013. Theo Công văn 766-CV/TU do Bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang Huỳnh Minh Chắc ký gửi Bộ Công Thương, ông Thanh được xin về nhằm giúp tỉnh này thực hiện dự án Nhà máy điện Sông Hậu trị giá 1,5 tỷ USD. Thời điểm đó, ông Thanh là Phó Chánh Văn phòng Bộ Công Thương. Sau đó 18 tháng, Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng ký quyết định cho ông Thanh chuyển công tác về Hậu Giang như mong muốn của Tỉnh ủy Hậu Giang.

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

Thực hư quan điểm của ông Nguyễn Cơ Thạch về Trung Quốc

Posted by hoangtran204 on 27/08/2016

30 năm đổi mới nhìn từ ngành ngoại giao:

Thực hư quan điểm của ông Nguyễn Cơ Thạch về Trung Quốc

25-8-2016

Một Thế Giới

  “Va chạm của Trung Quốc với ông Thạch diễn ra trong một thời gian dài, chủ yếu liên quan tới lợi ích dân tộc, lợi ích quốc gia. Nhưng Đại sứ Trung Quốc Lý Gia Trung, một người biết tiếng Việt rất giỏi, đã nói rằng quan điểm cho rằng ông Thạch chống Trung Quốc là hoàn toàn sai lầm“.

Đây là phần 2 cuộc trò chuyện của PGS-TS Vũ Dương Huân với tư cách là một nhà sử học bàn về 30 năm ĐỔI MỚI nhìn từ ngành ngoại giao với Vietnamnet. Ông Huân nguyên là Giám đốc Học viện Ngoại giao Việt Nam, nguyên Trưởng ban Nghiên cứu lịch sử ngoại giao, cựu Đại sứ Việt Nam tại Ba Lan và Ucraine.  

“Cứ để các ông ấy va đầu vào đá…”

– Hội nghị Trung ương 3 của Đại hội 7 được coi là bước ngoặt lịch sử đối với đối ngoại Việt Nam, đối với chủ trương đa dạng hóa, đa phương hóa quan hệ. Ông còn nhớ, hồi đó, để đạt được bước ngoặt này thì các vị đứng đầu ngành ngoại giao, đặc biệt là Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch đã làm những gì để thuyết phục được những người luôn đề cao, coi trọng quan hệ với các nước XHCN và phong trào công nhân trên thế giới?

– PGS-TS Vũ Dương Huân: Trong một quốc gia, việc có những ý kiến khác nhau là chuyện bình thường. Trong thời ông Nguyễn Cơ Thạch là bộ trưởng, nhất là giai đoạn liên quan đến Đại hội 6 và Đại hội 7 cũng có những vấn đề thuộc về ý thức hệ nổi lên, và gây ra tranh luận mạnh mẽ.

Việt Nam đã bắt đầu chuyển biến từ Đại hội 6, mặc dù lúc đấy đối ngoại chưa được coi là quan trọng, chưa được quan tâm. Lúc đó, trọng tâm là đổi mới về tư duy kinh tế. Nhưng mà đối ngoại và đối nội là những vấn đề luôn gắn bó chặt chẽ với nhau, nếu không có đổi mới về đối nội thì không thể đổi mới đối ngoại.

Tại Đại hội 6, về đối ngoại chỉ mới nêu ra những tư tưởng rất lớn, chưa bàn cụ thể. Chẳng hạn “Kết hợp sức mạnh; Thêm bạn bớt thù; Kết hợp sức mạnh với giữ vững hòa bình ở Đông Nam Á và Đông Dương…” hay “Chuyển đấu tranh sang cùng tồn tại”… Nội bộ ta khi đó, như tôi đã nói ở trên, là vẫn còn nhiều ý kiến khác nhau.

Phần đông anh em vẫn ủng hộ tư tưởng ý thức hệ. Nhân đây, tôi xin kể một ví dụ về ngoại giao ý thức hệ. Năm 1989 là năm kỷ niệm 40 năm của Cộng hòa Dân chủ Đức, họ mời tất cả các lãnh đạo đảng anh em sang tham dự. Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh đến dự với mục đích, ngoài dự lễ kỷ niệm, là thông báo với các đảng Cộng sản khác về sáng kiến của Đảng Cộng sản Việt Nam đăng cai tổ chức một cuộc họp bàn để phối hợp các đảng Cộng sản nhằm cứu CNXH, vì lúc đó CNXH đang lâm vào khủng hoảng nghiêm trọng, ở Đông Âu và Liên Xô. Ông Linh đã thành công với một số đảng Cộng sản như Romania, Mông Cổ, Cuba, hay Tây Đức, nhưng lại không được Tổng bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô Gorbachev ủng hộ do nội bộ Liên Xô lúc bấy giờ đang có nhiều thay đổi lớn.

Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch là người cổ súy và tích cực thúc đẩy đa dạng hóa, đa phương hóa. Bộ trưởng Thạch có một đội ngũ nghiên cứu đã kịp nhìn ra xu thế phát triển của thế giới giờ không thể đi theo lối tư duy sáo cũ được nữa, mà phải đa dạng hóa, đa phương hóa quan hệ, phải chú trọng phát triển kinh tế, chú trọng những vấn đề khác để mà thúc đẩy sự phát triển đất nước, và phải giải quyết vấn đề Campuchia.

Nguyễn Cơ Thạch, 30 năm đổi mới, Đại hội Đảng VI, Campuchia, Bình thường hóa Việt - Mỹ, ASEAN, Gỡ bỏ cấm vận, Trung Quốc
Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch gặp gỡ nhà đồng sáng lập đảng Xã hội Pháp Jean-Pierre Chevènement năm 1982 – Ảnh: Le Monde

Đáng mừng là tại Đại hội 7, xu hướng ủng hộ đổi mới đã manh nha thắng thế mặc dù không hoàn toàn. Trong Nghị quyết Đại hội 7 vẫn còn thấp thoáng tư tưởng ngoại giao ý thức hệ lẫn vào chính sách đa phương hóa quan hệ.

Tôi từng trực tiếp nghe ông Thạch nói rằng “Cứ để các ông ấy va đầu vào đá rồi các ông ấy sẽ thấy”. Tôi vẫn nhớ rất rõ, bản tham luận tại Đại hội 7 của ông Thạch rất hay. Ông ấy đã đánh giá về xu hướng phát triển của thế giới, cách mạng khoa học công nghệ, của toàn cầu hóa, xu hướng liên kết kinh tế nhau, và quả quyết Việt Nam không thể đi theo ngoại giao ý thức hệ được, bởi thực tế ở Đông Âu lúc đó là những minh chứng rõ ràng.

Những cơ hội bị bõ lỡ

– Nhân ông đang nói về chuyện cũ, chúng tôi xin hỏi một câu chuyện từng nghe phong thanh đâu đó. Có phải đã có những ý kiến khuyên Việt Nam nên bình thường hóa quan hệ với ASEAN và Mỹ, đặc biệt là ASEAN, trước khi bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc?

– Đúng là có ý kiến đó. Đáng nhẽ ra trong bối cảnh như thế, Việt Nam cần nhanh chóng đa dạng hóa, đa phương hóa quan hệ, và điều thúc đẩy đầu tiên chính là cái tăng cường quan hệ với ASEAN và gia nhập ASEAN, vì ASEAN là các nước láng giềng quanh ta.

Tại sao lại khuyên bình thường hóa quan hệ với Mỹ trước là bởi Mỹ là siêu cường, có thể chi phối các mối quan hệ quốc tế. Hơn nữa, trong bối cảnh quan hệ Trung Quốc cực kỳ khó khăn, và Trung Quốc không muốn bình thường hóa quan hệ sớm, họ đã dùng vấn đề Campuchia để ngăn chặn Việt Nam.

Nếu như Việt Nam bình thường hóa quan hệ với ASEAN, chắc chắn mối quan hệ với Trung Quốc sẽ không phức tạp như sau này vì quan hệ quốc tế là những vấn đề dằng díu với nhau. Quan hệ với ASEAN sẽ thúc đẩy việc bình thường hóa với Trung Quốc.

Thật đáng tiếc, cả hai cái việc đó mình đều đã bỏ lỡ.

– Hồi đó chúng ta đã có cơ hội tốt để có thể chớp lấy cả 2 cơ hội này, phải không ạ?

– Hồi cuối thập niên 1970, Mỹ đánh tiếng sẵn sàng bình thường hóa quan hệ với Việt Nam. Nhưng phía ta đã kiên quyết đòi Mỹ phải bồi thường chiến tranh 3,25 tỉ USD, ghi trong Phụ lục Hiệp định, như một điều kiện tiên quyết để bình thường hóa.

Cái đấy chính quyền Mỹ bảo không được vì quyết định bồi thường thuộc về quốc hội. Đặc biệt, trong bối cảnh hội chứng chiến tranh Việt Nam còn sâu nặng, quốc hội làm sao mà chi. Việt Nam đã không tìm hiểu thấu đáo hệ thống chính trị Mỹ.

Đến tận tháng 4.1978, Việt Nam mới chấp nhận bỏ không đòi bồi thường chiến tranh, thì Mỹ đang chuẩn bị bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc, cộng thêm chuyện ta đưa quân vào Campuchia và điều thứ 3 quan trọng nhất là Việt Nam đã ký Hiệp ước Hữu nghị Xô – Việt, trong đó có điều 6 về phối hợp hợp tác quân sự.

Còn đối với ASEAN, cơ hội để bình thường hóa quan hệ với ASEAN là có. Ngày 5.7.1976 Việt Nam đưa ra chính sách 4 điểm được các nước ASEAN rất hoan nghênh. Nhưng tại điểm thứ 4, ta lại kèm theo cái đuôi là tăng cường hợp tác với khu vực ASEAN để khu vực này có hòa bình trung lập thực sự. Vì thế một số nước ASEAN cho rằng Việt Nam muốn kêu gọi nhân dân lật đổ chính phủ họ. Hãy nhớ, lúc này các nước ASEAN đều phụ thuộc ở các mức độ khác nhau vào Mỹ. Khi Việt Nam đưa quân vào Campuchia, lực lượng các nước xung quanh đã về hùa với Trung Quốc và phương Tây bao vây cấm vận Việt Nam.

Nguyễn Cơ Thạch, 30 năm đổi mới, Đại hội Đảng VI, Campuchia, Bình thường hóa Việt - Mỹ, ASEAN, Gỡ bỏ cấm vận, Trung Quốc
Tháng 11.2000, Tổng thống Mỹ Bill Clinton có chuyến thăm Việt Nam đầu tiên. Ông cũng là tổng thống Mỹ đầu tiên tới Việt Nam, 25 năm sau khi chiến tranh kết thúc. Trong ảnh, Chủ tịch nước Trần Đức Lương (trái) và Tổng thống Clinton trong buổi lễ tiếp đón tại thủ đô Hà Nội. Ảnh: Reuters/ Zing.vn

Cho rằng ông Nguyễn Cơ Thạch chống Trung Quốc là sai lầm

– Theo chúng tôi được biết, trong tiến tới bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc, kênh ngoại giao đảng với ngoại giao quốc phòng đã đóng vai trò hết sức quan trọng. Tại sao lại có hiện tượng như thế và bài học cho hậu thế rút ra là gì?   

– Qua Bộ trưởng Quốc phòng Lê Đức Anh, Đại sứ Trung Quốc Trương Đức Duy đã gặp Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh tại Hà Nội. Tại đó ông Linh bàn với Trương Đức Duy về kế hoạch đi thăm Trung Quốc, và dẫn đến Hội nghị Thành Đô.

Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh là người coi trọng ý thức hệ, đặc biệt trong quan hệ giữa các nước XHCN và trong quan hệ giữa các đảng Cộng sản. Ông Linh tin rằng ý thức hệ là con đường quan trọng, có thể hóa giải các mối quan hệ đối ngoại căng thẳng, phức tạp. Ông ấy đã có niềm tin kiên định như vậy.

Trong nhiệm kỳ Tổng bí thư của mình, ông Nguyễn Văn Linh đã rất nỗ lực tạo dấu ấn lịch sử bằng việc bình thường hóa với Trung Quốc. Đại diện ngoại giao nhà nước tham dự Hội nghị Thành Đô là Thứ trưởng Đinh Nho Liêm chứ không phải Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch.

– Tôi không hiểu, tại sao qua kênh ngoại giao nhà nước lại lâu bình thường hóa hơn? Tôi nghe kể Nghị quyết 13 của Bộ Chính trị, do ông Thạch góp sức chủ yếu, có yêu cầu bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc?

– Ông Lê Duẩn có giao cho Quốc vụ khanh Võ Đông Giang chuẩn bị một bài phát biểu tại một cuộc mít tinh. Ông Giang viết rằng trong quan hệ với Trung Quốc phải mềm mỏng hơn, và tiến tới bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc. Đó là quan điểm của Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch. Nhưng đoạn này đã không được duyệt.

Liên quan đến việc góp ý vào Dự thảo Hiến pháp 1980, chính nguyên Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Dy Niên, tại Hội nghị tổng kết công tác nối ngoại năm 2007, đã kể lại rằng Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch đã giao cho ông Niên chuyển bản góp ý của Bộ Ngoại giao tới các ông Lê Duẩn và Lê Đức Thọ. Theo quan điểm của Bộ Ngoại giao, trong Lời nói đầu của Dự thảo Hiến pháp 1980 không nên đưa câu “Trung Quốc là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm”. Nhưng ý kiến này cũng lại bị gạt đi.

Khoảng 2-3 tháng trước Đại hội 7 (6.1991), trong một buổi họp giao ban, đến phần đọc tin A, có một đoạn tin nói Trung Quốc đang tìm cách hạ bệ ông Thạch. Khi mọi người ra về, tôi nghe thấy ông Thạch lẩm bẩm một mình: Mình là người chủ trì Nghị quyết 13, mà một trong những nội dung quan trọng là bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc, thế mà… họ cứ hiểu ngược lại.

– Thế còn chuyện Trung Quốc không ưa ông Thạch thực hư như thế nào, ông có biết không?

– Tôi cho rằng Trung Quốc không ưa ông Thạch nhiều như thế vì họ vừa hiểu lầm, vừa không thích ông ấy.

Va chạm của Trung Quốc với ông Thạch diễn ra trong một thời gian dài, chủ yếu liên quan tới lợi ích dân tộc, lợi ích quốc gia. Hơn nữa, chính ông Thạch đã chỉ đạo ông Thứ trưởng Trần Quang Cơ đàm phán với Từ Đôn Tín ngay từ buổi đầu đã cực kỳ căng thẳng. Quan điểm của ông Thạch là không phụ thuộc vào ý thức hệ mà lợi ích quốc gia là chính. Còn Trung Quốc cũng vì lợi ích quốc gia nên họ cho rằng làm việc với ông Thạch sẽ rất khó, và vướng nhiều thứ. Họ muốn đàm phán với người khác, theo ý thức hệ, dễ hơn.

Đại sứ Trung Quốc sau này là ông Lý Gia Trung, một người biết tiếng Việt rất giỏi, đã nói rằng quan điểm cho rằng ông Thạch chống Trung Quốc là hoàn toàn sai lầm. 

– Còn việc ông Nguyễn Cơ Thạch không được bầu chọn ở Đại hội 7 có phải do sức ép đến từ bên ngoài không?

– Không đúng. Nguyên do hồi đó vẫn còn nhiều ý kiến khác nhau, ví dụ như chuyện ngoại giao ý thức hệ và ngoại giao vì lợi ích quốc gia dân tộc. Và ông Thạch không được Bộ Chính trị và Trung ương khóa 6 giới thiệu ứng cử tiếp tục.

Xin cảm ơn ông!

Theo Huỳnh Phan – Lan Anh/ VietNamNet

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Công lao nổi bật của 71 năm Đảng Cộng sản cướp quyền: mảnh dư đồ rách nát

Posted by hoangtran204 on 25/08/2016

71 năm Đảng Cộng sản cướp quyền: mảnh dư đồ rách nát

23.08.2016
Đảng Cộng sản đã ngự trị trên đất Việt Nam tròn 71 năm.

Đảng Cộng sản đã ngự trị trên đất Việt Nam tròn 71 năm.

Đảng Cộng sản đã cướp chính quyền và ngự trị trên đất VN tròn 71 năm. Họ hứa hẹn một nền độc lập vững chắc, tự do cho toàn dân, theo phương châm “Không có gì quý hơn độc lập tự do” được coi là chân lý tuyệt vời. Nhưng rõ ràng đó chỉ là khẩu hiệu chết trên giấy, trên tường, trên môi, không thấy được trong cuộc sống. Cả dân tộc bị lừa dối bởi cái trò tuyên truyền hão, cố tình che dấu sự thật, khi chỉ có quan chức CS là có quyền tự do độc chiếm đặc quyền.

Nhìn kỹ trên bản đồ đất nước hình chữ S, không thấy khởi sắc ở đâu, chỉ toàn thấy một màu ảm đạm, đen tối, tang tóc, đúng là mảnh dư đồ rách nát. Từ phía Bắc là biên giới gần 2 ngàn km cho láng giềng nước lớn ngang nhiên xâm nhập, với hàng vạn người hàng ngày không giấy tờ, với hàng lậu, hàng độc hại, ma túy, côn đồ, thổ phỉ, kẻ cướp nội tạng công dân ta. Đó là một đường biên giới mà ta đã mất chủ quyền, một biên giới bị bỏ ngỏ toang hoang cho mọi kiểu tai ương và tội ác hàng ngày từ phương Bắc tràn xuống thâm nhập khắp nước ta.

Bên sườn phía Tây, dọc Trường Sơn là các vùng khai thác bô xít độc hại được giao cho các công ty Trung Quốc thực hiện, với bùn đỏ ngang nhiên tàn phá môi trường sống của các dân tộc Tây Nguyên vốn chất phác hiền lành đang đứng trước nguy cơ bị diệt chủng. Cũng trên biên giới phía Tây là dòng sông Mẹ – Mekong – vốn là nguồn bồi dưỡng cả vùng Nam Bộ phì nhiêu cò bay thẳng cánh, vựa lúa vàng của cả nước, bỗng nứt nẻ khô cằn vì kiệt nước và bị nhiễm mặn do 9 đập thủy điện trên đất Vân Nam, Trung Quốc, tùy tiện đóng mở, đe dọa cuộc sống của hàng chục triệu dân ta.

Ven biển miền Trung là thảm họa môi trường Formosa – Plastics kéo dài hằng trăm km, cùng xác hàng triệu cá tôm hải sản chết trắng bãi, theo giới chuyên môn phải vài thập kỷ mới hồi phục.

Trong nội địa nước ta, nhiều hiểm họa khác còn lớn hơn. Hàng chục vạn hécta rừng được giao cho Trung Quốc khai thác, hàng chục công trình nhiệt điện, thủy điện, cơ khí, xi măng, phân đạm, cầu đường, bến cảng lớn trải dài từ Bắc vào Nam đều nằm trong tay những người Trung Quốc đã trúng thầu một cách dấm dúi. Hàng trăm công trình lớn nhất nước bị giao cho các công ty Tàu thi công một cách tùy tiện, với kỹ thuật rất thấp, xây dựng dây dưa kéo dài, chi phí cao, nay bế tắc “bỏ thì thương vương thì tội”. Từ đó mọc lên rải rác khắp cả nước những trung tâm người Tàu cư trú nửa hợp pháp, với cửa hàng Tàu, quán ăn Tàu, hàng hóa Tàu, nhà buôn Tàu, bảng hiệu Tàu, sòng bạc Tàu, nhà thổ Tàu, chú rể Tàu, đe dọa và đảo lộn tận gốc nền độc lập, tự chủ và cuộc sống an bình của nhân dân ta.

Tình thế sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm khi thế lực bành trướng luồn sâu, luồn xa, cắm chốt ở mọi địa bàn và yếu điểm có ý nghĩa chiến lược an ninh – quốc phòng hiểm yếu nhất, gần với đảo Hải Nam của chúng nhất.

Trước cuộc họp của Quốc hội, Ban Chấp hành Trung Ương, Bộ Chính trị rất nên trưng ra tấm bản đồ VN ghi rõ những khu vực và địa điểm rải rác từ Bắc chí Nam đã bị thế lực bành trướng Trung Quốc chiếm lĩnh mà không tốn một viên đạn.

Vậy ai đã gây ra tình hình bi thảm, nguy kịch trên đây?

Không có đế quốc thực dân nào gây nên cả. Cũng không có thế lực phản động nào có thể gây nên sự tàn phá kinh khủng như thế. Phải công bằng và nói rõ sự thật minh bạch nhất. Đó là “công lao nổi bật không thể chối cãi của Đảng Cộng Sản Đông Dương, Đảng Lao Động VN rồi đến Đảng Cộng Sản VN” hiện nay, đã độc chiếm quyền lãnh đạo đất nước suốt 71 năm qua, không chia sẻ cho ai khác.

Trong 11 năm chui vào cái bẫy Thành Đô, Hán gian và Việt gian thứ thiệt đã câu kết chặt chẽ với nhau để ra sức vơ vét tài sản quốc gia, tạo bất công xã hội, duy trì một nền y tế bệ rạc, một nền giáo dục lạc hậu, đạo đức xuống cấp, một hệ thống hành chính nhũng nhiễu, bộ máy ngày càng quan liêu, một chế độ mất gốc “hèn với giặc, ác với dân”.

Đây là trách nhiệm lịch sử rất nặng nề của 12 khóa Ban Chấp hành Trung ương, 12 khóa Bộ Chính trị, 14 khóa Quốc hội độc đảng (thật ra là Đảng hội, khi đảng viên CS luôn chiếm trên dưới 90% tổng số đại biểu), và của gần một chục Tổng Bí thư, dẫn đến một mảnh dư đồ rách nát cùng cực như ngày nay.

* Blog của nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

  • 16x9 Image

    Bùi Tín

    Nhà báo Bùi Tín hiện sống tự do ở Pháp, là một nhà báo chuyên nghiệp, một nhà bình luận thời sự quốc tế, và là cộng tác viên thường xuyên của đài VOA. Ðối tượng chính của nhà báo Bùi Tín là giới trí thức trong và ngoài nước, đặc biệt là tuổi trẻ Việt Nam quan tâm đến quê hương tổ quốc.

    Ông từng là cựu Đại Tá QĐNDVN, cựu Phó Tổng biên tập nhật báo Nhân Dân, từng ngồi xe tăng vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Phiên tòa xử Nguyễn Hữu Quốc Duy qua lời kể của người mẹ

Posted by hoangtran204 on 25/08/2016

 

24-8-2016

Nguyễn Hữu Thiên An (trái) và Nguyễn Hữu Quốc Duy tại tòa hôm 22/8/2016. Ảnh: Báo Hà Nội Mới.

Nguyễn Hữu Thiên An (trái) và Nguyễn Hữu Quốc Duy tại tòa hôm 22/8/2016. Ảnh: Báo Hà Nội Mới.

Mời nghe phần âm thanh:

Phỏng vấn bà Nguyễn Thị Nay

Tòa án Nhân dân tỉnh Khánh Hòa hôm 23 tháng 8 xét xử Nguyễn Hữu Quốc Duy với bản án mà dư luận cho rằng án bỏ túi cùng với sự bắt giam trái phép người theo dõi.

Không những đã giam giữ 11 người từ Sài Gòn ra quan sát, và tham dự phiên tòa mà công an Khánh Hòa còn tùy tiện giam giữ mẹ của Quốc Duy trong suốt thời gian tòa xét xử. Bà Nguyễn Thị Nay kể lại diễn tiến câu chuyện của chính bà:

Công an phường trước đó có tới nói với gia đình tôi là Nguyễn Hữu Quốc Duy, con của ông bà ngày mai ra tòa, ông bà ra dự phiên tòa, công an phường họ nói vậy.

Gia đình chúng tôi gồm có hai vợ chồng tôi và hai đứa con ra tòa nhưng vào cổng tòa không được, công an tứ phía chặn quá đông nên gia đình tôi xin vô tòa thì khởi đầu họ nói có giấy mời không? Không có giấy mời thì không được vô.

Tôi mới nói chúng tôi là ba là mẹ mà cũng không được sao? Thì một công an nói thôi tôi cho ông vô chứ không cho bà vô. Chồng tôi nghe vậy thì ảnh đi vô nhưng tới cổng thì nó không cho ông xã tôi vô nữa nó nói bây giờ tôi không cho ai vô nữa hết khi nào có giấy tòa mời tôi mới cho vô. Tôi đứng ở ngoài tôi nói: trời ơi con tôi bị xử mà sao vợ chồng tôi không được vô?

Khi tôi nói như vậy thì công an nó chặn chung quanh còn công an nữ nó tới quây tôi lại như vách tường. Tôi không biết có phải công an hay là ai mà làm kỳ cục, tôi hỏi chị có phải là công an không, nếu công an thì xưng danh ra còn không phải mà ôm người tôi như vậy chị móc túi tôi hay sao? Lúc đó thì họ dang ra và thằng công an mà bắt con tôi nó thấy tôi móc điện thoại ra để ghi âm thì nó tới nó chụp tay tôi nó đẩy tôi lên xe Jeep của nó.

Lúc đó tôi loạn xạ không biết gì, nó bấm hai tay của tôi bầm như thế này. Nó đưa tôi lên xe Jeep chở về Vĩnh Lương xa tới mười mấy cây số, nó đưa tôi tới công an phường và cho tôi ngồi ở đó. Lúc tôi đói bụng quá thì nó mua bánh mì cho tôi ăn. Nó nói khi tòa xử xong thì bà mới được về.

Mặc Lâm: Trong suốt thời gian Nguyễn Hữu Quốc Duy bị giam giữ bà có được phép thăm gặp Quốc Duy hay không?

Bà Nguyễn Thị Nay: Nó không bao giờ cho tôi được thăm nuôi. Có lần tôi nghe phong phanh con tôi bị nhốt tại Ninh Hòa thì tôi đem đồ ăn ra công an nó nhìn tên nó nói là anh Nguyễn Hữu Quốc Duy không được nhận đồ ăn tại đây, tại trại giam Ninh Hòa. Tôi trở về tỉnh trở về công an tỉnh tôi mới nói là tại sao tôi không được đem đồ ăn ra?

Họ nói bà cứ để đồ ăn tại tỉnh chúng tôi đem ra. Họ nói ở đó không có căng tin tôi không biết mua gì nên chỉ mua mấy bánh tráng, mấy gói mì gói hay chà bông. Tuần nào cũng vậy cháu nó trong suốt 9 tháng tháng nào cũng vậy tôi đều đặn là giấy do phường khóm chứng rồi gửi đồ cho trại giam rồi trại giam gửi cho đồn công an cứ như vậy.

Luật sư bào chữa

Mặc Lâm: Chúng tôi được biết trước đây bà có yêu cầu hai luật sư Võ An Đôn và Nguyễn Khả Thành bảo vệ quyền lợi cho Quốc Duy, không biết lý do gì mà hôm nay luật sư của em lại là ông Phan Bạch Mai?

Bà Nguyễn Thị Nay: Tôi nghe phong phanh con tôi ra tòa tôi lên Viện kiểm sát tôi xin mời luật sư ở ngoài bào chữa con tôi thì họ nói đã có luật sư bào chữa rồi, thằng Duy nó chọn luật sư rồi. Tôi làm cái đơn khiếu nại, tôi nói tại sao con tôi trong trại giam chưa từng biết luật sư nào mà lại biết ông luật sư Bạch Mai này?

Tôi tìm tới nhà ông luật sư Bạch Mai tôi hỏi tại sao ông chưa gặp con tôi mà ông bào chữa thì ổng nói là lúc ổng bào chữa cho một người nơi đó thì thằng Duy nó thấy nó qua nó nhờ bào chữa cho nó.

Tôi mới hỏi anh bào chữa cho con tôi bao nhiêu án phí thì anh ta nói miễn phí. Tôi run quá tôi nói anh bào chữa cho con tôi miễn phí thì tôi rất là sợ. Vì không ai tốt đến nỗi không quen biết mà bào chữa miễn phí cho con tôi cả. Vậy thì anh chính là người của công an đưa tới, tôi khẳng định như vậy. Tôi làm đơn khiếu nại thì chẳng ai trả lời tôi.

Mặc Lâm: Tội danh của Quốc Duy là tuyên truyền chống nhà nước, cụ thể em đã làm gì thưa bà?

Bà Nguyễn Thị Nay: Nó viết trên mạng cái mặt trái của xã hội nói về những người trong đảng chuyên môn ăn hối lộ, nó có viết như vậy. Nó đưa ra cụ thể những người nào làm việc bao nhiêu năm mà tiền đâu xây nhà 5-10 tỷ? tôi không biết cụ thể nhưng nhiều người đọc trang của nó nói rằng không có gì đáng để nói trong khi người khác viết còn nhiều hơn nữa.

Nó chụp con tôi là nó muốn làm điển hình đề hù dọa người khác. Pháp luật nhà nước như vầy thì sao con tôi nó không chửi cho được? Nó chửi nhà nước giống như mớ giẻ rách. Mấy ổng nói với tôi con bà chửi như vậy thì bà không có quyền gặp nó không có quyền thấy nó.

Mặc Lâm: Cuối cùng xin bà cho biết bản án 3 năm tù cho Quốc Duy theo bà có chấp nhận được không vì nếu theo đúng điều 88 Bộ luật hình sự thì hình phạt cao hơn rất nhiều.

Bà Nguyễn Thị Nay: Chiều nó thả tôi ra tôi về hỏi thăm thì người chung quanh họ nói con tôi bị kết án 3 năm thì tôi rất bức xúc. Con tôi phải trắng án vì luật sư là của công an đưa ra nên tôi rất bức bối vì con tôi không có tội gì hết. Tôi thấy phiên tòa này tôi chưa từng thấy vì con tôi không có tội mà nó cố ghép tội cho con tôi nó cố làm như vậy không cho tôi gặp con tôi.

Mặc Lâm: Xin cám ơn bà.

______

Tự do cho Nguyễn Hữu Quốc Duy

FB Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

21-8-2016

Đơn khiếu nại của cô Nguyễn Thị Nay, mẹ TNLT Nguyễn Hữu Quốc Huy

Đơn khiếu nại của cô Nguyễn Thị Nay, mẹ TNLT Nguyễn Hữu Quốc Duy. Ảnh: FB Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

Sáng thức dậy giữa thành phố xa lạ và nghĩ về Duy, về mẹ của em là cô Nguyễn Thị Nay. Cô Nay từ một người phụ nữ buôn bán, chạy chợ gồng gánh gia đình mỗi ngày, giờ thêm gánh nặng đi tìm công lý cho con.

Trong lá đơn mới nhất gửi TAND và Công an tỉnh Khánh Hoà cô viết: “Hiện con tôi đang bị tạm giam tại trại giam Phước Đồng đang chờ ngày ra toà. Con tôi đã kết thúc hồ sơ điều tra, tôi không hiểu vì sao Công an Điều tra (PA92) tỉnh Khánh Hoà ra lệnh không cho gia đình tôi gặp mặt con tôi tại trại giam Phước Đồng và cũng không được gửi đồ thăm nuôi tại trại giam, chỉ được gửi đồ thăm nuôi tại Cơ quan ANĐT (PA92).

Công an điều tra Phan Bình Dương có nói với tôi là: “Bà có quyền mời luật sư bào chữa cho con bà”. Nhưng khi tôi mời luật sư bào chữa cho con tôi và muốn cho con tôi biết thì công an an ninh không cho tôi báo. Tôi xin được ghi vào giấy gửi đồ thăm nuôi để báo cho con tôi biết là gia đình đã mời luật sư rồi. Nhưng nhiều lần công an điều tra tỉnh Khánh Hoà không cho ghi. Và có nói với tôi: “Nếu bà ghi để báo cho con bà biết thì chúng tôi cũng xoá bỏ tin này”.

Thật không hiểu công an tỉnh Khánh Hoà tài ba là thế, giỏi giang đến vậy mà sợ gì phải bịt đầu này, chặn đường nọ để ngăn cản việc gia đình Duy mời luật sư cho em?!

Cùng với động thái ngăn chặn quyền mời luật sư bào chữa, thì một luật sư khác là LS Phan Bạch Mai lại được sự hỗ trợ của công an để gặp Duy trong trại giam và nhận bào chữa miễn phí?!

Tốt đến thế là cùng nhỉ?!

Tôi biết với trực giác của một người mẹ, những người như cô Nay, như mẹ tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi con mình dù gặp bao nhiêu trắc trở.

Thật lòng tôi cảm thấy ngậm ngùi, khi chứng kiến nguyên hệ thống thừa hành luật pháp đối phó với một bà mẹ hết lần này đến lần khác, hết cách này đến cách khác chỉ để người mẹ ấy thừa nhận con mình sai khi bày tỏ tư tưởng trên mạng.

Trường hợp của Duy tuy nhận được sự quan tâm từ lãnh sự quán Hoa Kỳ nhưng tôi biết vẫn chưa đủ, bởi trong mắt nhiều người Duy không phải là một nhà hoạt động.

Tôi nghĩ Duy giống như nhiều người thầm lặng khác. Họ phải đối diện với sự đe doạ, áp bức từ phía công an mà không có ai bên cạnh.

Điều 88 Bộ luật Hình sự nếu hôm nay được sử dụng như một thứ vũ khí mơ hồ để tuỳ tiện bắt giữ Duy thì ngày mai, ngày kia sẽ còn nhiều người bị bắt giữ như vậy.

Phiên toà xét xử Nguyễn Hữu Quốc Duy dự kiến sẽ diễn ra lúc 8h sáng ngày 23/8/2016 tại Toà án Nhân dân tỉnh Khánh Hoà, số 2 đường Phan Bội Châu, p.Xương Huân tới đây.

Để Duy không cô đơn, tôi nhất định sẽ có mặt để em biết rằng dù có thế nào tôi vẫn đồng hành cùng em trên con đường tranh đấu cho quyền tự do ngôn luận, tự do bày tỏ.

Tự do cho Nguyễn Hữu Quốc Duy chính là tự do cho tôi và cho nhiều người khác!

H1

H1Những dòng chữ (báo cho con biết đã mời được luật sư) đã bị xóa. Ảnh: FB Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

 

______

Gửi cho Duy một tấm lòng

Phạm Thanh Nghiên

16-8-2016

Kêu gọi trả tự do cho Duy. Ảnh: DLB

Kêu gọi trả tự do cho Nguyễn Hữu Quốc Duy. Ảnh: DLB

Chúng ta đấu tranh để loại bỏ điều 88 BLHS nhưng có những người bị bắt giam theo điều 88 đang bị chúng ta dần lãng quên…” – Tôn Nữ Khiêm Cung. Người “đang bị chúng ta dần lãng quên” mà cô gái trẻ Tôn Nữ Khiêm Cung nhắc đến là Nguyễn Hữu Quốc Duy, một thanh niên Khánh Hòa đang bị giam giữ trong tù hơn 9 tháng nay.

Đầu đuôi câu chuyện thế này: Cậu thanh niên Nguyễn Hữu Thiên An bị tình nghi là đã xịt sơn chữ “ĐMCS” lên tường trụ sở công an phường Vĩnh Phước, thành phố Nha Trang. Thế là sau đó An bị công an bắt.

Khi An bị bắt, thì Duy -anh họ của An -cũng bị công an Khánh Hòa sách nhiễu, khủng bố, gây khó khăn như câu lưu, đe dọa, thu giữ tài sản…

Sau hơn một tháng trời không có tin tức của An, Duy vì thương em, và vì yêu lẽ phải nên mới đi tìm công lý cho An. “Tìm công lý” trong khả năng của Duy khi ấy, là lên mạng công khai quan điểm bênh vực cho An, và nhờ người đưa tin, lên tiếng cho em họ mình. Sở dĩ phải “nhờ người đưa tin, lên tiếng” vì theo nhận định của Facebookee Tôn Nữ Khiêm Cung thì Duy “không thuộc phe phái, không tổ chức, không được ai biết đến và không có sức ảnh hưởng” trong giới tranh đấu.

Rồi Duy cũng bị bắt. Các hành vi bị cho là “chống nhà nước CHXHCNVN” của Duy là công khai lên án những sai trái, bất công với một thái độ còn dè dặt, và … động chạm đến nhân quyền. Nếu coi tất cả những việc làm đó là có “tội”, thì tội của tôi và của nhiều người khác còn tày đình hơn tội của Duy nhiều.

Vụ bắt giữ Duy là một trong những trường hợp điển hình của nạn bắt giữ tùy tiện. Cái gọi là luật pháp đã bị công an Khánh Hòa coi là trò chơi và không quá lời khi nói “Công Lý chỉ là một anh hề” để miêu tả cho vụ việc này. Chỉ có điều, màn hài kịch không có tiếng cười, thay vào đó là một phận người bị định đoạt, một bà mẹ tuyệt vọng và một gia đình bị xáo trộn. 

Bản tin Mạng Lưới Blogger Việt Nam tiếp xúc với đại diện Lãnh sự quán Hoa Kỳ đưa ra hôm 08/01/2016 có nhắc đến trường hợp của Nguyễn Hữu Quốc Duy như sau: “Một công an đã thông báo miệng với gia đình rằng anh Duy bị bắt vì “sử dụng Facebook vi phạm pháp luật vì tuyên truyền chống phá nhà nước theo điều 88”.

Người thân và gia đình Duy không nhận được bất kỳ văn bản nào về việc bắt giữ người ngoài lệnh miệng. Hai tuần sau khi con trai bị bắt, bà Nguyễn Thị Nay đã đến công an chất vấn, yêu cầu phải có các văn bản liên quan đến việc bắt Nguyễn Hữu Quốc Duy thì phía công an mới cung cấp cho bà giấy khám nhà và lệnh bắt.”

Chi tiết này làm tôi nhớ đến mẹ mình. Hồi tôi bị bắt, mẹ tôi- khi ấy đã 70 tuổi- phải gõ cửa hết chỗ này đến chỗ khác để tìm con mình, xem tôi bị giam ở đâu. Khi biết tôi ở Trần Phú, mẹ tôi lại tiếp tục chặng đường đòi quyền được tiếp tế cho con. Tôi đã mong biết bao nhiêu cái ngày ra tòa, và trông đợi chuyến chuyển trại để được gặp mẹ mình. Tôi từ chối kháng án cũng là để được gặp mẹ tôi sớm hơn. Vả lại tôi nghĩ, mình không có tội, không nhận tội thì dù có ra tòa phúc thẩm, cũng y án mà thôi.

Sau này, tôi đã rất ân hận vì có lần trách mẹ mình về việc bà không thông báo cho công luận biết chuyện tôi tuyệt thực trong tù. Tôi tuyệt thực ba lần, để tranh đấu cho quyền lợi chính đáng của những người tù khác. Không phải mẹ tôi không muốn. Bà không biết phải liên lạc hay thông báo với ai, lên tiếng ở đâu để hỗ trợ cho con mình.

Bây giờ, tôi coi việc phải chống chọi một mình trong những cơn nguy khốn trên bước đường đấu tranh không những là cách để mình trưởng thành, mà coi đó là cơ hội để chinh phục thử thách. Nhưng tôi không thoát khỏi cảm giác ngậm ngùi và tủi thân cho Duy (mặc dù chưa chắc Duy đã thích điều ấy) khi cảm nhận rằng vì lý do nào đó, Duy ít được nhắc đến. Tôi, Nguyễn Hữu Quốc Duy, Nguyễn Hữu Thiên An hay bất cứ ai cũng không có quyền, không có tư cách đòi hỏi người khác quan tâm đến mình. Nhưng trên phương diện của một người tranh đấu cho lẽ phải, lên tiếng cho một người bị đối xử bất công, cũng là việc nên làm. Nguyễn Hữu Quốc Duy đã làm được điều đó, và hiện người thanh niên ấy đang phải trả giá cho hành động đẹp đẽ của mình.

Tôi và Duy có nhiều điểm chung như cùng bị bắt ở tuổi 30, cùng bị buộc tội “chống nhà nước”. Và đáng hãnh diện hơn, tôi và Duy đều có người mẹ hết lòng bênh vực, bảo vệ và ủng hộ cho lý tưởng của con mình. Khác là, nếu coi việc nhận được nhiều sự đồng cảm và sẻ chia là điều may mắn, thì tôi may mắn hơn Duy.

Trong một lá thư gửi cho tôi, nhạc sĩ Đình Đại đã viết: “trừng phạt lớn nhất đối với người có tội chính là sự cầm tùVà tội ác lớn nhất cũng chính là sự cầm tù những người vô tội.”

Tôi, và những người yêu lẽ phải đều tin rằng Nguyễn Hữu Quốc Duy vô tội. Tôi không làm được gì để giúp Duy, giúp cô Nay, nhưng cũng xin hướng về em như một niềm an ủi để sau này khi trở về, em biết rằng em không cô đơn.

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

► Quảng Bình tồn kho hàng nghìn tấn cá – vì tin lời lãnh đạo tỉnh!

Posted by hoangtran204 on 24/08/2016

Quảng Bình tồn kho hàng nghìn tấn cá

06:11 ngày 24 tháng 08 năm 2016

Tiền Phong – “Trong lúc dầu sôi lửa bỏng thì lãnh đạo tỉnh kêu gọi chúng tôi mua cá giúp ngư dân.
Giờ dân không ăn, cá không bán được, doanh nghiệp điêu đứng, muốn gặp lãnh đạo tỉnh để trình bày, tìm cách tháo gỡ thì họ né tránh.
Chúng tôi đã 5 lần xin gặp ông Nguyễn Hữu Hoài, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình nhưng không thể gặp” – một giám đốc doanh nghiệp thu mua cá nói.
Quảng Bình tồn kho hàng nghìn tấn cáCác kho lạnh đang chất đống cá, không bán được.

Theo thống kê của các doanh nghiệp thu mua cá, Quảng Bình hiện có 7 kho đông lạnh, chủ yếu nằm ở hai cảng cá Sông Gianh (Bố Trạch) và Nhật Lệ (TP Đồng Hới). Họ là đầu mối thu mua hầu hết sản phẩm của ngư dân và tàu dịch vụ nghề cá cập ở hai cảng này, sau đó phân phối đi các thị trường trong cả nước. Hằng năm các kho đông lạnh này thu mua và xuất bán ra thị trường hàng chục nghìn tấn cá, doanh thu hàng trăm tỷ đồng.

Gần 2.000 tấn cá tồn kho

Cuối tháng 4 vừa qua, trước tình trạng cá chết chưa rõ nguyên nhân, các thị trường từ chối cá biển, các kho đông lạnh tạm dừng thu mua cá đánh bắt của ngư dân khiến tình hình rối loạn. Nhằm ổn định tình hình, Chính phủ và UBND tỉnh Quảng Bình đã kêu gọi các doanh nghiệp thu mua cá giúp ngư dân, kèm theo các ưu đãi như: Hỗ trợ 20% giá thu mua, miễn 6 tháng lãi suất ngân hàng đối với các doanh nghiệp vay thu mua.

Nhờ những ưu đãi nói trên, cộng với sự tích cực vận động của các cấp chính quyền mà lượng cá đánh bắt xa bờ của ngư dân đều được thu mua hết. Tình hình ổn định, ngư dân tự tin bám biển, vươn khơi. Tuy nhiên không chỉ người dân các tỉnh trong vùng cá chết mà hầu hết các tỉnh thành trong cả nước cũng giảm ăn cá biển vì sợ nhiễm độc. Lượng cá các doanh nghiệp thu mua của ngư dân chỉ xuất bán được một ít, đa số tồn đọng ở các kho lạnh.

Theo bà Trương Thị Mười, Phó GĐ Công ty TNHH Đức Hiếu, có kho lạnh ở Cảng cá Nhật Lệ, cho biết: Trước thời điểm cá chết hàng loạt, để chuẩn bị cho dịp lễ 30/4, công ty bà đã mua vào 260 tấn cá các loại, trị giá 6,6 tỷ đồng. Bỗng dưng cá chết hàng loạt, người dân sợ nhiễm độc không ăn cá, chừng ấy tấn cá nằm lại trong kho. Thị trường đổi chiều, doanh nghiệp bà quyết định dừng thu mua cá, tuy nhiên trước sự vận động của chính quyền, bà đã vay 18 tỷ đồng của ngân hàng nông nghiệp để thu mua cá. Mặc dù đã cậy nhờ hết các mối làm ăn xưa nay, nhưng lượng cá bán ra nhỏ lẻ so với số lượng mua vào.

Hiện lượng cá mua mới tồn kho của bà Mười là 400 tấn, thêm 260 tấn trước thời điểm cá chết, tổng cộng 640 tấn, tương đương 30 tỷ đồng. Doanh nghiệp bà Mười đang phải gửi gần 300 tấn cá ở các kho lạnh của TPHCM, Nghệ An, Hải Phòng… vì các đầu mối trả lại hàng. Cứ mỗi tháng, bà Mười phải trả cho các kho lạnh này phí gửi 1.000 đồng/kg cá, tương đương 300 triệu đồng/tháng. “Để bảo quản 640 tấn cá tồn kho, ngoài 300 triệu trả cho các kho lạnh mình gửi hàng, tiền điện duy trì kho lạnh của mình, rồi tiền lãi ngân hàng, tiền nhân công… mỗi tháng doanh nghiệp tôi phải bỏ ra gần 500 triệu đồng. Sẽ không trụ nổi nếu Nhà nước không sớm vào cuộc tháo gỡ khó khăn giúp chúng tôi” – bà Mười nói.

Theo các doanh nghiệp thu mua cá trên địa bàn Quảng Bình, hiện họ đang tồn đọng gần 2.000 tấn cá, tương đương 100 tỷ đồng. Theo tiên lượng của các doanh nghiệp, nếu giỏi xoay trở thì họ chỉ có thể bán được 50% lượng cá nói trên, chủ yếu các loại như: ngừ, thu, bạc má, nục… số còn lại cho cũng không ai lấy.

“Hỏa tốc” thành “tốc hỏa”

Theo các doanh nghiệp thu mua cá, cho đến nay họ chỉ nhận được ưu đãi 20% giá mua cá của ngư dân, còn ưu đãi lãi suất ngân hàng thì chưa một doanh nghiệp nào được hưởng. Bà Nguyễn Thị Ninh, Giám đốc Doanh nghiệp tư nhân Dũng Đức Tài, TP Đồng Hới cho biết: Đến công văn của Ngân hàng Nhà nước, thông báo ưu tiên vay và miễn lãi suất cho các doanh nghiệp thu mua cá, khi về đến địa phương không ai phổ biến để doanh nghiệp biết.

Liên quan đến công văn số 3438, cho vay thu mua, tạm trữ hải sản của Ngân hàng Nhà nước, theo chỉ thị của Chính phủ mà bà Ninh nói, ngay cả PV báo chí cũng chỉ được Sở TTTT Quảng Bình yêu cầu tuyên truyền để các doanh nghiệp được biết vào ngày 31/6, có nghĩa là còn 5 ngày nữa là hết hạn cho vay.

Bà Nguyễn Thị Ninh nói: “Khi nước sôi lửa bỏng chúng tôi thường xuyên nhận được các công văn đóng dấu hỏa tốc chỉ đạo, vận động mua cá. Thực hiện theo “hỏa tốc” nay chúng tôi đang bị “tốc hỏa” nhưng chẳng ai ngó ngàng đến. Cá thì tồn đọng chất đống, còn lãi ngân hàng thì đến tháng phải nộp”.

Bà Nguyễn Thị Lê, Phó Giám đốc Công ty Xuất nhập khẩu thủy sản An Bình, đóng tại xã Thanh Trạch (Bố Trạch) đặt câu hỏi: Số cá tồn đọng trong các kho hàng hiện nay là cá sạch, nhưng không bán được, nếu tiêu hủy thì có được hỗ trợ như cá bị nhiễm độc vừa qua không? Hoặc đợi Formosa đền bù thì cũng trả lời cho các doanh nghiệp biết.

Theo bà Lê, xử lí được số cá tồn đọng, các kho hàng mới có chỗ trống để tiếp tục thu mua cá cho ngư dân. Nếu tình trạng này tiếp tục kéo dài, chắc chắn sẽ xảy ra tình trạng hỗn loạn vì ngư dân không bán được cá.

Trả lời về sự chậm trễ trong ưu đãi vay vốn theo chỉ thị của Chính phủ, ông Đinh Quang Hiếu, Giám đốc Chi nhánh Ngân hàng Nhà nước Quảng Bình cho biết: Do thủ tục vay vốn liên quan đến nhiều mảng, nhiều ngành  nên có sự chậm trễ. Đặc biệt nguồn để cho vay ưu đãi chưa về nên các ngân hàng chưa triển khai. Ngày 22/8, ông đã có công văn hướng dẫn các ngân hàng thương mại.

Ông Nguyễn Hữu Hoài, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình cho rằng: Quảng Bình là địa phương làm tốt nhất công tác hỗ trợ ngư dân và các doanh nghiệp thu mua cá. Vừa rồi ông đã “trị” một số ngân hàng gây khó dễ với doanh nghiệp. Trước câu hỏi, đến nay các doanh nghiệp bị tồn đọng quá nhiều cá do không bán được, tỉnh có chủ trương gì để giải quyết cho các doanh nghiệp không? Ông Hoài nói: “Vấn đề này đã giao cho anh Dũng (Phó Chủ tịch tỉnh Quảng Bình Trần Tiến Dũng – PV) rồi”.

PV liên lạc với Phó chủ tịch tỉnh Quảng Bình Trần Tiến Dũng, ông Dũng nói, trước đây ông có phụ trách, nhưng nay đã giao cho người khác. “Anh Hoài nói thế, chứ đó là trước đây, giờ anh Ngân (Phó chủ tịch tỉnh Lê Minh Ngân) mới lên phụ trách. Vừa rồi đi họp Quảng Trị (công bố môi trường biển) anh Ngân cũng đi mà” – ông Dũng nói.          

Hoàng Nam

Posted in Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền | Leave a Comment »

►Làm Sao Để Thoát Nghèo? Điều kiện CẦN, và Đủ…

Posted by hoangtran204 on 24/08/2016

Làm Sao Để Thoát Nghèo?

Nguyễn Đình Cống

23-8-2016

Ảnh minh họa: quan chức "nghèo". Nguồn: internet

Ảnh minh họa: quan chức “nghèo”. Nguồn: internet

Trang Ba Sàm đăng liên tiếp 4 kỳ bài “Tại sao đất nước ta mãi nghèo”của FB Cao Bao Do (số 9594; 9619; 96639687) và đưa ra các biện pháp khắc phục.

Ngày 21/8 có bài hưởng ứng của Nguyễn Hồng Hải: “Con đường nào cho VN thoát nghèo”. Xin có vài lời trao đổi.

Tôi không phản bác những điều 2 tác giả trên nêu ra, nhưng cho rằng thoát nghèo chưa phải là vấn đề cấp thiết nhất, mà nếu quá quan tâm đến nó có khi còn đi sai đường. Vấn đề quan trọng và cấp thiết nhất của dân tộc Việt hiện nay là thoát ra khỏi NỖI BẤT HẠNH, trong đó nghèo chỉ là một phần phụ. Mục tiêu cơ bản và lâu dài của mọi nỗ lực, mọi hy sinh của toàn dân là sự tự do và hạnh phúc. Để có nó thì sự giàu sang là cần nhưng chưa phải cần nhất. Tấm gương của nước Bhutan là một dẫn chứng sinh động, một nước không giàu nhưng nhân dân thật sự có hạnh phúc.

Hai lực lượng chính quyết định sự phát triển của xã hội là: 1- Quần chúng nhân dân đông đảo, bị trị, hoặc được lãnh đạo. 2- Thế lực thống trị, cầm quyền, hoặc lãnh đạo.

Trong lực lượng quần chúng thì vai trò quan trọng nằm ở số ít thuộc giới tinh hoa.  Mâu thuẫn chủ yếu của xã hội là mâu thuẫn giữa lực lượng thống trị và bị trị. Một xã hội giải quyết tốt mâu thuẫn trên sẽ đạt đến trình độ dân chủ cao, phát triển, ngược lại mâu thuẫn đó càng sâu thì xã hội càng rối loạn. Giải quyết mâu thuẫn là nhiệm vụ của cả hai bên, nhưng trách nhiệm chính thuộc những người cầm quyền.

Trong 4 bài của mình, Cao Bao Do chỉ ra một số tính cách tiêu cực của dân Việt và cho rằng để thoát nghèo thì phải nâng cao dân trí, khắc phục các điểm yếu cố hữu; Nguyễn Hồng Hải cho rằng trước hết cần hình thành một nhóm trí thức thực tâm (Người Miến Điện làm được thì người Việt cũng làm được). Hai tác giả trên đã thấy đúng tình cảnh của đất nước, nhưng cách nhìn hơi nghiêng về phía nhân dân, quy kết nguyên nhân yếu kém chủ yếu cho truyền thống dân tộc, đòi hỏi nhiều từ phía đại chúng, nhưng nhẹ về phía thống trị. Nên thấy rằng những tệ nạn gây ra cho xã hội thì cả nhân dân và người thống trị đều phải chịu trách nhiệm, mà trách nhiệm chủ yếu, nặng hơn thuộc về chính quyền.

Nỗi bất hạnh của dân tộc Việt hiện nay là sự thoái hóa, sự xuống cấp, sự tàn phá từ môi trường thiên nhiên đến đạo đức, văn hóa của con người, là lãnh đạo mắc vào mưu mô của bọn bành trướng Trung quốc, đi sai đường, là nguy cơ đất nước bị lệ thuộc, dân tộc bị hủy hoại. Các nguy cơ ấy đều thể hiện rõ trong mâu thuẫn vừa nêu giữa thống trị và nhân dân. Mâu thuẫn càng ngày càng sâu, càng gay gắt. Khi chưa giải quyết tốt mâu thuẫn đó thì mọi kế hoạch cải cách, đổi mới, mọi ý tưởng tốt đẹp về nâng cao dân trí, về cải cách giáo dục, phát triển kinh tế … đều chỉ nói cho vui mà thôi, chỉ tiêu phí một số tiền của và năng lực để thu được lợi ít, hại nhiều, lợi trước mắt cho một số ít người, hại lâu dài cho dân tộc, phần lớn là sửa cái sai này để phạm cái sai khác lớn hơn.

Ngày 23 tháng 8 một số trang mạng (Ba sàm, Bauxite…) đăng bài của GS Chu Hảo: “Đã đến lúc cần phải đối thoại”. Trong bài GS Chu Hảo chỉ ra: “Nguyên nhân gốc rễ của mọi ý kiến bất đồng, mọi bức xúc và phẫn uất đều nằm trong những điều bất cập, phản khoa học, phản tiến bộ , phản dân chủ của Cương lĩnh đảng CSVN và Hiến pháp nước CHXHCNVN. Chừng nào hai văn kiện chính trị ấy không được thay đổi thì chừng đó con đường phát triển của đất nước ta vẫn không có lối ra. Hai văn kiện lạc hậu ấy đang gây ra điểm tắc nghẽn, tạo ra mọi bê bối trong các lĩnh vực, bóp nghẹt mọi tiềm năng và cơ hội phát triển của dân tộc ta”.

Trước GS Chu Hảo cũng đã có một số trí thức nêu lên mong muốn được đối thoại với đại diện của Đảng CSVN, cũng đã có nhiều kiến nghị, rằng để phát triển đất nước trước hết cần thay đổi thể chế chính trị. Thể chế lạc hậu, độc tài mà phần lớn người đại diện vừa ngu vừa tham là nguyên nhân đẻ ra tham nhũng, mua quan bán tước, lợi ích nhóm, quan liêu hống hách và rất nhiều những đường lối chính sách sai lầm. Đó là thế lực to lớn, nặng nề, ngăn cản nhiều công việc phát triển theo quy luật. Thể chế đang tồn tại đã gây ra nhiều tai họa, nhiều bất hạnh cho dân tộc mà một trong những tai họa lớn là làm thui chột, làm kiệt quệ, làm hạn chế năng lực  tầng lớp tinh hoa trong nhân dân. Để phát triển xã hội phải có sự đóng góp của tầng lớp tinh hoa này.

Cần phải làm gì, làm như thế nào để thay đổi thể chế thì còn phải suy nghĩ, tìm tòi, thử nghiệm, hiện nay chưa thấy rõ một con đường khả thi nào.

Vấn đề quan trọng là từ lãnh đạo (thống trị) đến mọi người dân (bị trị) đều phải thấy đó là việc cần thiết đầu tiên để đưa dân tộc tiến lên trên con đường tươi sáng. Mọi mưu toan ngăn trở việc đó đều là có tội với dân tộc. Một vài trong những mưu mô làm người dân không nghĩ đến thay đổi thể chế là việc ca ngợi một số thành tích tạm thời (số liệu về tăng trưởng kinh tế, xử vài vụ án tham nhũng, huy chương vàng …), lôi kéo tuổi trẻ vào một số phong trào (làm sạch rác trên bờ biển, thi hoa hậu…), đặc biệt là nêu cao vấn đề nghèo đói và từ thiện, bàn nhiều đến phát triển kinh tế. Những việc làm như vậy có ẩn chứa ý đồ nhằm né tránh điều gốc rễ, điều cốt lõi của xã hội là nhu cầu thay đổi thế chế.

Tôi rất hoan nghênh đề xuất tổ chức đối thoại của GS Chu Hảo. Tốt nhất là đối thoại công khai, nhưng ban đầu Đảng có thể tổ chức đối thoại trong phạm vi hẹp.

Quay lại với câu hỏi, làm sao để VN thoát nghèo.  Có 2 điều kiện. Điều kiện cần trước hết là thay đổi thể chế. Điều kiện đủ là những vấn đề như các tác giả Cao Bao Do, Nguyễn Hồng Hải và một số người khác đề nghị. Chưa đạt được điều kiện cần thì các điều kiện đủ chỉ là ảo ảnh, chỉ để ngắm và bàn cho vui mà thôi.

_______________

 

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Đã đến lúc cần đối thoại giữa đảng và nhà nước với đại diện của những người có ý kiến bất đồng, ôn hòa, xây dựng trong đảng, và đại diện mọi tầng lớp nhân dân trong và ngoài nước

Posted by hoangtran204 on 24/08/2016

Nội dung cốt lõi của cuộc Đối thoại là thay đổi Cương lĩnh đảng CSVN và Hiến pháp nước CHXHCNVN >>>thay đổi thể chế

 

Đã đến lúc cần đối thoại

BlogTễu

GS Chu Hảo

23-8-2016

H1Đấy là cuộc Đối thoại công khai giữa Ban lãnh đạo đảng cầm quyền và nhà nước với đại diện những người có ý kiến bất đồng ôn hòa, xây dựng ở trong đảng và mọi tầng lớp nhân dân ở trong và ngoài nước.

Vì chưa có điều kiện xuất hiện những tổ chức chính trị đối lập, cũng như chưa hình thành được một xã hội dân sự đủ mạnh để làm đối trọng với chính quyền, nên cuộc Đối thọai này phải do phía đảng độc quyền lãnh đạo chủ động mời gọi để tránh một cuộc xung đột không được kiểm sóat không thể không xảy ra nếu có thêm nhiều tiếng súng nữa tương tự như 9 tiếng mới phát nổ ở Yên Bái vừa qua.

Tiếng súng ở Yên Bái không phải chỉ phơi bày tình trạng tha hóa tột độ trong nội bộ đảng cầm quyền, mà còn chứng tỏ mức độ bất ổn chính trị-xã hội ở nước ta đã đến hồi nguy hiểm. Nguy hiểm cho sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng và của chế độ thì đã đành, nhưng đó không phải là mối quan ngại của những người lâu nay công khai bày tỏ ý kiến bất đồng đối với những đường lối, chủ trương, chính sách sai trái của đảng và nhà nước. Những người này, trong đó có chúng tôi, âu lo về sự an nguy của dân tộc khi xảy ra sự bạo loạn ngoài tầm kiểm soát.

Đã đến lúc thể chế chính trị hiện nay phải được thay đổi tận gốc rễ, nhưng thay đổi bằng bạo lực là điều chúng tôi không mong muốn, vì nó lại gây ra cảnh máu cháy đầu rơi trên đất nước này. Để tìm ra lối thoát một cách hòa bình, để tránh tình trạng bạo loạn vô chính phủ, chúng tôi nhận thấy chỉ còn có cách lãnh đạo đảng và nhà nước sớm chủ động đối thoại với khối quần chúng có ý kiến bất đồng ngày càng trở nên đông đảo.

Nguyên nhân gốc rễ của mọi ý kiến bất đồng, mọi bức xúc và phẫn uất đều nằm trong những điều bất cập, phản khoa học, phản tiến bộ, phản dân chủ của Cương lĩnh đảng CSVN và Hiến pháp nước CHXHCNVN. Chừng nào hai văn kiện chính trị ấy không được thay đổi thì chừng đó con đường phát triển của đất nước ta vẫn không có lối ra. Hai văn kiện lạc hậu ấy đang gây ra điểm tắc nghẽn, tạo ra mọi bê bối trong các lĩnh vực, bóp nghẹt mọi tiềm năng và cơ hội phát triển của dân tộc ta.

Đó chính là nội dung cốt lõi của cuộc Đối thoại nói trên. Cuộc Đối thoại đã đến lúc phải đặt ra ở tầm hệ thống (để tìm ra lỗi hệ thống) như vậy thì mới đáp ứng được yêu cầu cứu nguy dân tộc ở thời điểm khắc nghiệt này. Nếu chỉ nói vòng vo theo kiểu “không thể nóng vội, phải có lộ trình”, “chỉ bàn những cái có tính khả thi”… thực chất là né tránh những điều gốc rễ cốt lõi, thì lại một lần nữa chúng ta để mất cơ hội, cơ hội lần này là do tiếng súng Yên Bái tạo ra.

Về phía lãnh đạo đảng và nhà nước, chúng tôi kiến nghị cử người đại diện từ cấp cao nhất cùng các cơ quan chuyên trách lý luận của đảng như Hội đồng lý luận trung ương, Học viện chính trị Hồ Chí Minh, Ban Tuyên giáo Trung ương. Về phía những người có ý kiến bất đồng, chúng tôi đề nghị mời đại diện những người đã tham gia ký Kiến nghị của 72 nhân sĩ – trí thức về Hiến Pháp (19-1-2013) và Thư ngỏ của 61 đảng viên về Cương lĩnh (28-7- 2014).

Đối thoại sẽ là đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng, được tổ chức công khai, trên cơ sở bình đẳng, tôn trọng sự khác biệt, tuân thủ chuẩn mực học thuật, và với tinh thần bao dung.

Chúng tôi tin tưởng sâu sắc rằng kết quả của cuộc Đối thoại lịch sử này không gì khác là mở đầu một thời kỳ mới, thời kỳ tiếng nói xây dựng, khách quan và trách nhiệm của những người bất đồng chính kiến, của cả xã hội dân sự đang lớn mạnh, được lắng nghe, được thảo luận, nhằm tháo gỡ điểm tắc nghẽn hiện nay, mở đường cho đất nước đi lên.

Ba Sàm

______________

E khó xảy ra! Vì đảng viên CS xuất thân nghèo, ít học, mà cũng không có văn hóa, nên bản tính vốn ngoan cố, và tham lam. Một khi leo cao, nắm được quyền lực, là muốn làm giàu cho bản thân và gia đình, bất chấp sự thiệt hại của đất nước và người dân. “học lớp 3 điều hành việc nước, trách chi khỏi ngọc nát nhân quyền…”*, bởi vậy, họ sẽ không muốn từ bỏ, hoặc chia sẻ quyền lực cho ai khác.

*thơ Phùng Cung, 1989

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Thảm họa môi trường biển do Formosa gây ra: Chỉ một người xin nhận kỷ luật với hình thức khiển trách là đủ-Các ủy viên trung ương đảng, bộ trưởng đều vô can!

Posted by hoangtran204 on 23/08/2016

Còn “3 vị lãnh đạo chủ chốt của sở và các chi cục liên quan chỉ xin rút kinh nghiệm

Thảm họa môi trường biển: Chỉ một người nhận kỷ luật khiển trách!

13:11 ngày 22/08/2016

(Dân trí)-Liên quan đến thảm họa môi trường biển miền Trung, sáng nay 22/8, ông Phạm Quang Đệ, Chánh Thanh tra Sở Nội vụ Hà Tĩnh, cho biết, đến thời điểm hiện tại mới chỉ có một người nhận hình thức kỷ luật khiển trách.

Thành lập các tổ kê khai, bồi thường thiệt hại sau sự cố Formosa

Hôm nay, nhiều bộ ngành “chốt” xử lý 53 sai phạm ở Formosa Hà Tĩnh

Trước đó, liên quan đến sự cố thảm họa môi trường biển xảy ra đầu tháng 4/2016, UBND tỉnh Hà Tĩnh đã yêu cầu Sở TN&MT, Phòng Cảnh sát môi trường, Ban Quản lý khu kinh tế tỉnh, thị xã Kỳ Anh, Sở Công thương tiến hành kiểm điểm và báo cáo kết quả về tỉnh trước ngày 15/8. Tuy nhiên đến thời điểm hiện tại thì chỉ mới có Sở TN&MT tiến hành họp tổ chức kiểm điểm.

Dù sự cố thảm họa môi trường biển xảy ra đã lâu và Chính phủ cũng yêu cầu xử lý nghiêm những cá nhân, tổ chức liên quan thế những tỉnh Hà Tĩnh mới chỉ có một cá nhân tự nhận hình thức kỷ luật nhưng vẫn còn quá nhẹ
Dù sự cố thảm họa môi trường biển xảy ra đã lâu và Chính phủ cũng yêu cầu xử lý nghiêm những cá nhân, tổ chức liên quan thế những tỉnh Hà Tĩnh mới chỉ có một cá nhân tự nhận hình thức kỷ luật nhưng vẫn còn quá nhẹ

Ông Phạm Quang Đệ, Chánh Thanh tra Sở Nội vụ Hà Tĩnh cho biết: “Hiện tại chỉ mới Sở TN&MT tổ chức họp để kiểm điểm. Tuy nhiên chỉ có ông Đặng Bá Lục, Chi cục trưởng Bảo vệ Môi trường (Sở TN&MT) là nhận hình thức kỷ luật là khiển trách. Còn lại là xin rút kinh nghiệm”.

Ông Đệ cũng cho biết trong vụ việc sự cố thảm họa môi trường xảy ra thời gian vừa qua, Sở TN&MT là một trong những cơ quan phải chịu trách nhiệm đầu tiên.

Về ngành Tài nguyên môi trường, dư luận cho rằng trách nhiệm đầu tiên phải là người đứng đầu sở này. Tuy nhiên tại cuộc họp ngày 18/8, ông Võ Tá Đinh chỉ xin rút kinh nghiệm.

Ông Đệ cho biết: “Tại cuộc họp tôi đã đề nghị ông Đinh nghiêm túc kiểm điểm. Tuy nhiên ông Đinh lại nói là do hai phó giám đốc chưa nhận trách nhiệm nên để ông về suy nghĩ đã”.

“Sự việc nghiêm trọng xảy như vậy mà 3 vị lãnh đạo chủ chốt của sở và các chi cục liên quan chỉ mới nhận xin rút kinh nghiệm là chưa đúng. Kể cả ông Đặng Bá Lục nhận hình thức kỷ luật là khiển trách là vẫn đang nhẹ, nên chúng tôi đang yêu cầu họ làm lại”, ông Đệ nói.

Ông Đệ cũng cho biết, sau khi có được bản tự kiểm điểm của các cá nhân, tổ chức liên quan, Sở Nội vụ sẽ làm báo cáo tham mưu gửi UBND tỉnh. Sau đó sẽ tiến hành tổ chức cuộc họp để xem xét các hình thức kiểm điểm.

“Căn cứ vào chức năng nhiệm vụ của từng cá nhân cụ thể rồi đối chiếu với các nghị định để xem anh nhận trách nhiệm như thế đã đúng hay chưa. Nếu chưa đúng thì sẽ tiếp tục yêu cầu làm lại”, ông Đệ nói.

Trước đó ngày 30/6 Chính phủ đã công bố Formosa là hung thủ gây ra thảm họa cá chết dọc biển miền Trung từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên Huế; đồng thời yêu cầu làm rõ trách nhiệm, xử lý nghiêm của các tổ chức, cá nhân liên quan đến thảm họa này. Tuy nhiên, đến này việc làm rõ trách nhiệm, xử lý những cá nhân liên quan vẫn đang chậm trễ.

Xuân Sinh

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »

►Trung Quốc trải thảm đỏ cho bà Suu Kyi để nắm chặt Miến Điện- Xung đột sắc tộc Miến Điện : Aung San Suu Kyi nhờ Bắc Kinh giúp

Posted by hoangtran204 on 23/08/2016

Trung Quốc lo sợ bị bao vây ở Biển Đông, bị chận ở eo biển Malacca ở Singapore, nên tìm đường thông thương ra Ấn Độ dương. Muốn được vậy, TQ phải nắm được chính phủ Miến và làm đường đi ngang qua Miến Điện ra Ấn độ dương. Hơn 50 năm qua, TQ  bán vũ khí, lương thực, thuốc men, thậm chí đánh thuê cho các nhóm sắc tộc ở vùng biên giới Miến- Trung để các nhóm nầy đòi quyền tự trị, tạo bất ổn, và chống lại chính phủ Miến Điện. “Các nhóm thiểu số đã quản lý lãnh địa của họ từ nhiều thập kỷ qua, tha hồ buôn lậu đủ loại tài nguyên, mang lại thu nhập rất lớn nên họ không có lợi lộc gì khi thỏa hiệp với chính quyền”. Bằng cách kết hôn, thương mại, gài gián điệp, TQ đã cắm được người của họ vào trong các gia đình của các thủ lãnh sắc tộc. Bởi vậy, các nhóm sắc tộc này đều nghe lệnh Trung Quốc. 

Xung đột sắc tộc Miến Điện : Aung San Suu Kyi nhờ Bắc Kinh giúp

Trọng Thành

20-8-2016

media

Bà Aung San Suu Kyi và ông Tập Cận Bình tại Bắc Kinh ngày 19/08/2016. REUTERS/Rolex Dela Pena/Pool

Hôm qua 19/08/2016, trong chuyến công du Trung Quốc, ngoại trưởng Miến Điện Aung San Suu Kyi đã gặp chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Bà Aung San Suu Kyi yêu cầu chính quyền Trung Quốc hỗ trợ trong việc tìm ra giải pháp chấm dứt các xung đột với nhiều sắc tộc tại vùng biên giới, giáp với Trung Quốc.

 

Thông tín viên Rémy Favre tường trình từ Rangoon:

« Trong chuyến công du mang tính chuẩn bị này, Aung San Suu Kyi cần được hậu thuẫn. Hiện tại, nhiều nhóm sắc tộc nổi dậy Miến Điện đang chống lại quân đội tại các vùng biên giới, đặc biệt là phía bắc, suốt dọc theo biên giới với Trung Quốc. Một số thủ lĩnh nổi dậy thậm chí còn ẩn náu trên đất Trung Quốc. Kể từ đầu tháng đến nay, các đụng độ giữa lực lượng nổi dậy Kachin và quân đội, tại các khu vực không xa đất Trung Quốc, đã buộc khoảng 1.500 người phải bỏ nhà ra đi. Nhà lãnh đạo Miến Điện Aung San Suu Kyi biết rằng chìa khóa để giải quyết các xung đột này một phần do Bắc Kinh.

Sự ủng hộ mà bà Aung San Suu Kyi tìm kiếm trong chuyến công du tuần này ở nước láng giềng hùng mạnh lại càng trở nên quan trọng hơn, vào lúc Aung San Suu Kyi vừa khởi động tiến trình hòa bình trong tháng 8 này. Mười ngày nữa sẽ diễn ra một hội nghị lớn về hòa bình, với các bên tham gia là các nhóm nổi dậy tại Miến Điện, quân đội và chính phủ. 

Về phần mình, chủ tịch Trung Quốc hứa hẹn sẽ đóng một vai trò quan trọng trong tiến trình này. Đại sứ Trung Quốc tại Miến Điện cũng đã cam kết ủng hộ về tài chính và vật lực cho các nỗ lực hòa bình tại Miến Điện ».

Trong chuyến công du của ngoại trưởng Miến Điện, Trung Quốc một mặt tuyên bố ủng hộ tiến trình hòa bình tại Miến Điện, mặt khác cũng gây áp lực để chính phủ Miến Điện phải cho khởi động lại dự án xây đập thủy điện khổng lồ Myitsone, bị đình chỉ từ năm 2011, do sự phản đối mạnh mẽ trong công luận Miến Điện.

AFP hôm nay, 20/08, trích nhận định trên tờ Hoàn Cầu Thời Báo Trung Quốc, theo đó, « việc tái khởi động dự án này chỉ còn là vấn đề thời gian ».

Đập Myitsone : Trung Quốc gây áp lực

Nếu được xây dựng, dự án đập Myitsone, công suất 6.000 MW – dự kiến cung cấp 90% lượng điện sản xuất sang Trung Quốc – sẽ làm ngập hơn 700 km², ảnh hưởng đến cuộc sống của hàng triệu người dân, chưa kể các tác động hết sức lớn đến địa chất, làm tăng nguy cơ động đất, núi lở.

Nhiều phương tiện truyền thông Miến Điện gần đây cảnh báo : Chấp thuận dự án Myitsone là hành động « tự sát về chính trị » đối với tân chính quyền Miến Điện. Trong chuyến công du vừa qua tại Trung Quốc, ngoại trưởng Aung San Suu Kyi tuyên bố một ủy ban sẽ xem xét dự án đập Myitsone, nhưng không cho biết cụ thể.

Theo Reuters, hôm qua 19/08, một nhóm gồm 60 tổ chức xã hội dân sự Miến Điện tại Rangoon đã gửi thư đến chủ tịch Trung Quốc, thông qua đại sứ quán Trung Quốc tại Miến Điện. Bức thư nhấn mạnh với phía Trung Quốc rằng, kể từ khi dự án đập thủy điện khổng lồ nói trên được khởi công, nhân dân Miến Điện « đã chưa bao giờ thực sự được hỏi ý kiến ».

 

 

Trung Quốc trải thảm đỏ cho bà Suu Kyi để nắm chặt Miến Điện

Thụy My

22-8-2016

media

Lãnh đạo Miến Điện được Bắc Kinh trang trọng đón tiếp. Trong ảnh: bà Aung San Suu Kyi và thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường, 18/08/2016. REUTERS/Jason Lee

 

Từ khi Miến Điện giành độc lập năm 1948, các nhóm nổi dậy vũ trang có tiếng là gần gũi với chính quyền cộng sản Trung Quốc, luôn chống đối quân đội chính phủ. Lãnh đạo Miến Điện có thể cảm ơn Bắc Kinh đã gây áp lực trên nhiều nhóm để họ chịu tham gia hội nghị hòa giải lịch sử ngày 31/8 tới. Hôm thứ Sáu, ông Tập Cận Bình đã khẳng định muốn « đóng một vai trò xây dựng nhằm xúc tiến tiến trình hòa bình ».

Đối với Trung Quốc, nhiều nhà quan sát ghi nhận, đây là nhằm đảm bảo cho Miến Điện không thoát khỏi vùng ảnh hưởng của mình. Từ nay nắm trọn quyền lực, thần tượng đấu tranh dân chủ có nguy cơ xích lại gần các cường quốc phương Tây.

Nhưng chuyến đi kết thúc hôm qua cho thấy bà Aung San Suu Kyi đã coi trọng quan hệ với Bắc Kinh như thế nào. Bà không hề chỉ trích Trung Quốc vi phạm nhân quyền, tỏ ra trung lập trong tranh chấp Biển Đông. Hơn nữa, bà dành chuyến công du đầu tiên bên ngoài Đông Nam Á cho Trung Quốc, còn Hoa Kỳ thì để đến tháng Chín.

Trên lãnh vực kinh tế, để giảm áp trong hồ sơ đập thủy điện Myitsone trị giá 3,6 tỉ đô la bị chính quyền ông Thein Sein cho ngưng lại do dân chúng chống đối vì tác hại đến môi trường, trước chuyến công du này bà Aung San Suu Kyi đã cho thành lập một ủy ban nghiên cứu giải quyết. Sáng kiến này được Trung Quốc hoan nghênh, nhưng ít có nhà quan sát nào cho rằng dự án sẽ được tiếp tục, mà có lẽ Miến Điện sẽ tính đến việc bồi thường.

Lính Trung Quốc đánh thuê cho quân nổi dậy Miến Điện ?

Cũng về chủ đề quan hệ Miến Điện-Trung Quốc, chuyên gia Tôn Vân (Yun Sun) của Centre Stimson tại Washington trong bài trả lời phỏng vấn báo Le Monde có cùng nhận định « Bắc Kinh sẽ hỗ trợ tiến trình hòa giải Miến Điện ». Sau khi xích lại gần phương Tây, Miến Điện chăm chút cho quan hệ với nước láng giềng hùng mạnh, vì Trung Quốc đang nắm trong tay chiếc chìa khóa về các nhóm thiểu số nổi dậy.

Bà Tôn Vân – đã từng đến gặp quân đội Wa (UWSA) hồi tháng Bảy – cho biết bà không thấy các trực thăng chiến đấu Trung Quốc như tạp chí Jane’s Defense Weekly đã nêu, nhưng thấy UWSA có cơ xưởng sản xuất vũ khí riêng. Họ cũng tuyển mộ cả lính đánh thuê Trung Quốc, trả lương cao – bà cũng đã trực tiếp nói chuyện với những người này.

Chuyên gia này cho rằng một hội nghị Panglong sắp tới với các phe nổi dậy không thể giải quyết được lập tức mọi vấn đề, hòa bình không thể có ngay. Các nhóm thiểu số đã quản lý lãnh địa của họ từ nhiều thập kỷ qua, tha hồ buôn lậu đủ loại tài nguyên, mang lại thu nhập rất lớn nên họ không có lợi lộc gì khi thỏa hiệp với chính quyền. Tiến trình sẽ còn kéo dài.

Bắc Kinh đã hết sức cố gắng để thuyết phục nhóm thiểu số Wa (Ngõa Bang) tham gia hội nghị – đây là một đóng góp cụ thể của Trung Quốc, gởi một đặc sứ đi dự hội nghị thượng đỉnh liên sắc tộc do nhóm Kachin tổ chức cuối tháng Bảy, và bí mật cấp 3 triệu đô la cho chính quyền Miến Điện để hỗ trợ tiến trình hòa bình.

Theo nhà phân tích, Trung Quốc có khu vực biên giới với Miến Điện an toàn, không muốn chiến sự xảy ra. Nhưng đặc biệt là « Con đường tơ lụa mới » – mô hình đắc ý của Tập Cận Bình, chạy xuyên qua châu Á nối với phần còn lại của thế giới – đi qua các vùng đất bất ổn là bang Rakhine và bang Shan. Trung Quốc đã nhắn nhủ với các nhóm nổi dậy trong khu vực này là nếu đụng đến cơ sở hạ tầng của dự án sẽ là tự sát.

____________

Thông cáo chung Miến Điện-Trung Quốc tránh đề cập đến Biển Đông

media
Bà Aung San Suu Kyi trong chuyến công du Bắc Kinh, ngày 18/08/2016. Reuters

21-8-2016

Cố vấn Nhà nước Miến Điện Aung San Suu Kyi kết thúc chuyến công du Trung Quốc hôm nay 21/08/2016. Thông cáo chung của đôi bên không hề nhắc đến vấn đề Biển Đông. Đây là “một thắng lợi” của Bắc Kinh, hiện đang làm mọi cách để tránh né các nhận xét tiêu cực từ các quốc gia thành viên ASEAN về vấn đề này.

 

Theo báo Ấn The Hindu, thông cáo chung được đưa ra sau cuộc gặp của bà Aung San Suu Kyi với chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình không hề đề cập đến tranh chấp Biển Đông.

Thông cáo cho biết Miến Điện hoan nghênh sáng kiến « Một vành đai, một con đường » của Trung Quốc, và hành lang kinh tế Bangladesh-Trung Quốc-Ấn Độ- Miến Điện (BCIM) chạy dài hơn 2.000 km nối liền Vân Nam của Trung Quốc với Mandalay của Miến Điện, đi ngang qua Bangladesh và kết thúc tại Ấn Độ. Phía Trung Quốc ủng hộ nỗ lực của Miến Điện « vì hòa bình và hòa giải dân tộc thông qua đối thoại »

Trước chuyến đi, báo chí Miến Điện nhấn mạnh việc bà Suu Kyi tìm kiếm sự hỗ trợ của Bắc Kinh trong việc hòa giải với các nhóm nổi dậy mà từ hơn nửa thế kỷ qua vẫn được nuôi dưỡng bằng việc buôn lậu ma túy, gỗ và cẩm thạch qua ngõ Trung Quốc.

Hồ sơ rất được chú ý là dự án đập thủy điện Myitsone 3,6 tỉ đô la do Trung Quốc đầu tư, đã bị chính quyền Thein Sein trước đây cho ngưng vì gây thiệt hại cho môi trường, không thấy nhắc đến trong thông cáo. Trong một thư ngỏ gởi đến ông Tập Cận Bình, 60 nhóm xã hội dân sự tại Rangun nhấn mạnh rằng « Nhân dân Miến Điện chưa bao giờ được tham khảo ý kiến kể từ khi dự án đập Myitsone được khởi thảo ».

Báo The Irrawaddy cho biết 26 tổ chức xã hội dân sự của người Shan và nhóm bảo vệ môi trường kêu gọi cho ngưng ngay lập tức các dự án xây đập ở sông Salween. Một thư ngỏ khác gởi cho bà Aung San Suu Kyi cảnh báo dự án đập thủy điện gây tranh cãi có thể làm trầm trọng thêm tình hình tại các khu vực nổi dậy.

_________________

Phong trào nhạc rop độc lập đang hấp hối tại Bắc Kinh

Trên lãnh vực văn hóa ở Trung Quốc, Le Figaro chú ý đến tình trạng « Bị chính quyền trấn áp, phong trào nhạc rock độc lập đang hấp hối tại Bắc Kinh ». Các vụ cấm các nhóm trình diễn, đóng cửa các câu lạc bộ chơi nhạc live liên tục diễn ra, đe dọa vị trí thủ đô văn hóa mà Bắc Kinh đang mơ đến.

Thông tín viên của Le Figaro tại Bắc Kinh nêu ra trường hợp nhóm nhạc hip-hop IN3. Năm ngoái, nhóm này là mục tiêu chính bị một chỉ thị của bộ Văn hóa chiếu cố : cấm 120 bài hát. Trong khi mức độ dữ dội, tính phản kháng trong lời các bản nhạc của IN3không thể nào so sánh được với các nhóm rap Mỹ hay Pháp. Nhóm tránh mọi chỉ trích các lãnh đạo Trung Quốc, nhưng chế độ không hề ưa chất xã hội trong lời hát, mô tả cuộc sống thường nhật của giới trẻ Bắc Kinh.

Bài Beijing Evening News đứng thứ ba trong danh sách bị cấm thuật lại những chuyến dạo chơi ban đêm ở thủ đô Trung Quốc, với những cuộc đua xe mà người cầm lái say rượu, tán gái, đánh nhau với các chủ quán bar…Nhưng nhất là nói về những bất công và bất bình đẳng. « Một số người ngủ trong hầm xe điện ngầm, trong khi những kẻ khác phung phí tiền công quỹ cho những bữa tiệc linh đình ».

Chủ câu lạc bộ Mao Livehouse đã bị đóng cửa cho rằng, Trung Quốc đã bỏ lỡ cơ hội sử dụng quyền lực mềm, dùng văn hóa để cải thiện hình ảnh của đất nước.

Ấn Độ : Người khổng lồ dân số, chú lùn thế vận

Cũng liên quan đến châu Á nhưng trên lãnh vực thể thao, Le Monde nhận định « Ấn Độ : Người khổng lồ dân số, chú lùn Olympic ». Đất nước có dân số đông thứ nhì thế giới từ năm 1900 đến nay chỉ giành được có 28 huy chương thế vận, trong đó có 2 huy chương tại Rio lần này.

Tại Ấn Độ, người ta chỉ chú ý đến các vận động viên khi nào họ lọt vào vòng bán kết hay chung kết. Giáo dục được đặt lên trên hết, thể thao chỉ là thứ yếu, trong lúc hãy còn nhiều trẻ em bị suy dinh dưỡng. Môn thể thao được yêu thích nhất tại Ấn Độ là cricket thì từ một thế kỷ qua đã biến mất khỏi chương trình thi đấu thế vận.

Trong hơn 100 năm tham gia Olympic, tổng số huy chương mang về chỉ vỏn vẹn có 9 vàng, 7 bạc và 12 đồng. Để gia tăng cơ may, lần này Ấn Độ gởi sang Rio de Janeiro đến 123 vận động viên, nhưng tất cả đều bằng vé hạng tiết kiệm.

Người Anh đã « mua huy chương vàng » như thế nào ?

Nhìn sang Luân Đôn, Le Monde giải thích « Người Anh đã mua ‘vàng’ như thế nào ». Quốc gia đứng thứ nhì trong bảng tổng sắp huy chương đã tăng gấp năm lần ngân sách dành cho thể thao.

Bí mật thành công made in Britainlà gì ? « Rất đơn giản, đó là tiền » –Steve Haake, giám đốc Advanced Wellbeing Research Centre của trường đại học Sheffield Hallam trả lời ngay. Từ hai chục năm qua, Anh quốc ồ ạt đầu tư vào thể thao đỉnh cao : 274 triệu bảng Anh (316 triệu euro) chỉ trong vòng bốn năm nay.

Để rửa nỗi nhục xếp tận hạng 37 trong Thế vận hội Atlanta 1996 chỉ với một huy chương, thủ tướng lúc đó là John Major ra lệnh dành một số lớn tiền từ National Lottery (xổ số quốc gia) đầu tư cho thể thao. Kết quả thấy ngay : Anh ngoi lên hạng 10 trong Thế vận hội Sydney 2000.

Khi Luân Đôn được chọn làm thành phố thế vận năm 2012, tốc độ đã được đẩy nhanh hơn ngay từ năm 2007. Tài chính bỗng chốc được tăng lên gấp ba, nhưng không dành cho nghiệp dư mà tập trung cho chuyên nghiệp, mỗi bộ môn được ấn định chỉ tiêu cụ thể.Thế là Anh quốc leo lên hàng thứ 4 tại Olympic Bắc Kinh 2008 và bốn năm sau đó trên sân nhà đã đạt kỷ lục 65 huy chương.

Với Olympic Rio 2016, trái với nhiều nước đã buông tay sau khi Thế vận hội được tổ chức tại nước mình đã trôi qua, Anh vẫn tăng 3% hỗ trợ tài chính, nhưng tập trung vào mục tiêu : chỉ có 20 bộ môn nhiều hy vọng nhất là nhận được. Tiền được tuôn như nước giúp các vận động viên đỉnh cao chuyên tâm vào tập luyện. Những người xuất sắc nhất được lãnh đến 28.000 bảng Anh (32.000 euro) một năm, chưa kể số tiền liên đoàn nhận được để chi cho huấn luyện viên và thiết bị.

Cánh tả Pháp tan tác : Hồ sơ chính nhiều tờ báo

Trên lãnh vực chính trị nước Pháp, Libération đưa tựa trang nhất « Hamon, Duflot, Montebourg…Cánh tả tan rã ». Còn tám tháng nữa là đến kỳ bầu cử tổng thống, những chính khách hàng đầu của cánh tả mạnh ai nấy hành động để đạt được mục đích. Với tuyên bố ứng cử của ông Arnaud Montebourg hôm qua, nay đã có đến tám ứng viên cánh tả ra tranh cử.

Nhật báo cánh hữu Le Figaro chạy tựa trang nhất « Montebourg, Duflot, Hamon…Tất cả đều chống lại Hollande ». Tổng thống sắp mãn nhiệm ngày càng bị bao vây bởi nhiều ứng cử viên hơn, và tất cả đều chỉ trích mạnh mẽ chính sách và kết quả của nhiệm kỳ ông François Hollande.

Về kinh tế, La Croix quan tâm đến tình hình căng thẳng giữa các nhà chăn nuôi và giới kỹ nghệ xung quanh giá sữa, trong bối cảnh sản xuất thừa trên thế giới, với hồ sơ mang tên « Sản phẩm từ sữa, lý do của cuộc khủng hoảng ».

Les Echos nhận định « Thuế : Vòng đấu cuối của ông François Hollande ». Lời hứa không tăng thuế của tổng thống Pháp có vẻ khó thực hiện khi tăng trưởng dậm chân tại chỗ, và ông Hollande chỉ còn 100 ngày nữa để khẳng định việc tái ứng cử hay không.

Le Monde nói về « Những cuộc cách mạng của thị trường xe hơi thế giới » : Kỹ nghệ xe hơi đang chuyển đổi vô cùng nhanh chóng, với những thay đổi trong công nghệ và tiến triển của việc sử dụng. Sản xuất xe hơi tự hành tăng nhanh, cạnh tranh về động cơ điện tăng cao, bên cạnh đó các công ty truyền thống còn đầu tư vào thị trường mới, trước khuynh hướng dùng chung xe đang lan rộng.

Posted in Á, Ở Miến Điện, Chinh tri Trung Quoc, Đổi Mới | Leave a Comment »

 
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.