Trần Hoàng Blog

► Thất bại toàn diện (Người Buôn Gió)

Posted by hoangtran204 on 05/08/2015

“…Cái gọi là tự cường, phát triển kinh tế để tăng sức mạnh quốc phòng cũng thất bại hoàn toàn. Từ khi có cái ý này đến hôm nay, hàng loạt tập đoàn nhà nước nợ đầm đìa, phá sản, giải thể…”

 

Trong suốt khoảng 10 năm trở lại đây, mỗi lần Trung Quốc gia tăng xây dựng trên các quần đảo chiếm được ở Biển Đông. Việt Nam lập đi lập lại một phương thức ứng phó là lên án và đối thoại.

Việc lên án gần như là độc diễn, Việt Nam nói cho người dân Việt Nam nghe.

Trong những hội nghị, hội thảo liên quan đến biển Đông như môi trường, dầu khí, hàng hải mà các quốc gia khác tổ chức. Người Trung Quốc luôn có mặt và đưa bằng mọi cách họ khéo léo lái đến việc khẳng định chủ quyền của họ tại biển Đông, qua những bằng chứng họ đưa. Thậm chí họ dịch công hàm của thủ tướng Phạm Văn Đồng thành nhiều thứ tiếng theo quốc gia có hội thảo, hội nghị để phân phát cho khách tham dự.

Ở cấp độ lớn hơn, trong các dịp quan hệ ngoại giao với các nước ở tầm quốc gia, chính khách Trung Quốc luôn thò việc Biển Đông vào bàn nghị sự. Họ luôn trình bày họ đang ở thế bị hại, họ yêu chuộng hoà bình quá đỗi cho nên bị các nước khu vực xung quanh biển Đông lấn chiếm biển đảo của họ. Thâm hiểm hơn, họ cho rằng việc lấn chiếm ấy của các nước , đặc biệt có Việt Nam, là nhằm đánh bắt trộm tài nguyên, hút trộm dầu khí của họ.

Người Trung Quốc đưa ra những hình ảnh, clip, bản nhận tội của dân Việt Nam bị bắt giữ, những biên bản xử lý phạt tiền và những biên lai do ngư dân Việt Nam nộp phạt, những lời thú tội của ngư dân Việt Nam cho các chính khách quốc tế xem.

Vì lý do nào đó, như chủ quan coi thường, hoặc vì quan hệ chính trị trao đổi, nhà nước Việt Nam không để ý đến những việc làm này của Trung Quốc.

Thế nhưng mưa dần thấm lâu, một hình ảnh Việt Nam khuất tất, cơ hội, trộm cắp vặt đã hình thành trong đầu những chính khách quốc tế. Nhất là ở châu Âu. Trong một thống kê của toà án Đức thì có 5000 vụ trộm cắp do người Việt gây ra trong tổng số một trăm nghìn người Việt tại Đức. Chả quốc gia nào ở Châu Âu lạ lẫm với việc người Việt trồng cần sa, buôn lậu, trốn thuế, làm hàng giả, làm lậu, trộm cắp, thịt chó, thịt mèo, buôn người, làm giấy tờ giả nhận con, kết hôn giả…

Phần đa số người Việt phạm tội này nằm trong nhóm Việt Kiều ra đi từ phía Bắc của vĩ tuyến 17 sau năm 1975.

Với những chứng cứ dàn dựng của Trung Quốc và những lời than thở của họ, thêm những hiện thực về các con số toà án sở tại đưa ra. Việc một chính khách không có nợ nần , tình cảm gì với Việt Nam. Ông ta có nghĩ rằng chuyện Việt Nam đánh cá trộm, hút dầu trộm của Trung Quốc là hoàn toàn có thể. Do đó hành động kêu ca của nhà nước Việt Nam về chủ quyền biển đảo thực ra là nhằm che đậy mục đích trôm cắp mà thôi.

Điều đó dẫn đến khi giàn khoan 981 của Trung Quốc xâm nhập vào lãnh hải Việt Nam. Một số tờ báo Châu Âu gọi đó là cuộc cãi vã do tranh nhau khai thác dầu khí.

Các bạn có tin không, chẳng có quốc gia nào đứng ra nói rằng Trung Quốc xâm lược biển đảo của Việt Nam cả. Các bạn cứ thử tìm xem có phát ngôn chính thức của quốc gia nào khẳng định điều ấy. May lắm là sự lên án Trung Quốc có hành vi gây căng thẳng, xây dựng này nọ trong khu vực tranh chấp, số lên án đó không là bao nhiêu so với hàng trăm quốc gia trên thế giới.

Nhà nước Việt Nam đưa ra giải pháp đối thoại với Trung Quốc để giữ chủ quyền. Lặp đi lặp lại cụm từ ” giải pháp đối thoai ” từ năm này sang năm khác,  trưng ra hình ảnh cuộc gặp gỡ này nọ, hai bên thống nhất giữ tinh thần nọ kia để giải quyết. Thực ra là nhà nước Việt Nam lừa dân Việt Nam. Trung Quốc đã nói rất rõ ràng, họ không bao giờ thoả hiệp với lợi ích cốt lõi.

” Trong một bài viết khác, PLA Daily dẫn lời Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Thường Vạn Toàn cho biết quân đội nước này cam kết trở thành một lực lượng vì hòa bình, nhưng không bao giờ thỏa hiệp đối với các nguyên tắc cốt lõi.”

Ai cũng biết cái gọi là ” lợi ích cốt lõi ” mà Trung Quốc gọi ở đây là yêu sách chủ quyền của họ tại Biển Đông. Và họ không nhân nhương nào trong vấn đề này, họ  nói không có mâu thuẫn gì với Việt Nam về chủ quyền ở đây để mà đàm phán chuyện này Chỉ có đàm phán về việc xử lý đánh bắt cá trộm, cứu thương, an ninh biển…những vấn đề nhân đạo, an ninh mà bất cứ nước nào thông thường có biển giáp nhau đều bàn.

Vậy là chẳng có chuyện đối thoại, đàm phán giữ chủ quyền giữa Việt Nam với Trung Quốc cả. Bấy lâu nay Việt Nam vẫn che giấu sự thật này, đem những đàm phán tào lao về tuần tra chung, an ninh, cứu trợ ra để lừa dân là đang có tiến triển tốt trong việc đàm phán với Trung Quốc về chủ quyền.  Đây là lý giải cho những thắc mắc của người dân Việt tại sao lãnh đạo hai nước Việt Trung thống nhất xử lý mâu thuẫn biển Đông, mà Trung Quốc vẫn gia tăng xây dựng căn cứ quân sự, gia tăng bắt bớ ngư dân Việt Nam.

Cái gọi là ” tranh thủ sự ủng hộ quốc tế ” của Việt Nam trong việc bảo vệ chủ quyền Việt Nam đã thất bại bởi nhiều nguyên nhân. Bởi sự gian manh, vặt vãnh từ người dân Việt Nam khi sinh sống ở nước ngoài, đến sự tráo trở, gian lận của nhà nước Việt Nam trong các cam kết về tôn giáo, nhân quyền, pháp luật. Bạn cứ đặt vj trí mình là một chính khách của Đức, Ba Lan, Tiệp, Anh khi đọc hồ sơ về người Việt tại Châu Âu và những nỗi buồn khi làm việc với nhà nước Việt Nam, bạn sẽ hiểu họ nghĩ gì về con người, chế độ Việt Nam ngày nay. Nếu họ có hoài nghi việc Việt Nam gào hét là bị xâm phạm chủ quyền để che đậy hành vi hút dầu trộm, đánh cá trộm có gì là ngạc nhiên.

Cái gọi là tự cường, phát triển kinh tế để tăng sức mạnh quốc phòng cũng thất bại hoàn toàn. Từ khi có cái ý này đến hôm nay, hàng loạt tập đoàn nhà nước nợ đầm đìa, phá sản, giải thể. Tham nhũng, quan liêu, gây thiệt hại, lãng phí tràn lan. Nợ nần ngày càng chồng chất.

Cái gọi là đoàn kết nội bộ để giữ chủ quyền cũng thất bại nốt. Hãy nhìn những cuộc thanh trừng nội bộ hay những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược của người dân trong nước bị đàn áp, những người lên án Trung Quốc bị bắt tù những năm qua thì thấy rõ sự đoàn kết nội bộ của thể chế này có hay không.

Hãy nhìn lại toàn bộ giải pháp giữ chủ quyền mà nhà nước Việt Nam đưa ra từ trước, đến nay rõ ràng đã thất bại hoàn toàn.

Người Buôn Gió
Nguồn: nguoibuongio1972.blogspot.com

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Trung Quốc: thêm một bằng chứng suy sụp (Nguyễn Gia Kiểng))

Posted by hoangtran204 on 05/08/2015

thitruong_chungkhoan_trungquoc01“…Kinh tế không phải là mối nguy lớn nhất của Trung Quốc. Hai mối nguy lớn hơn nhiều là sự hủy hoại của môi trường và tiềm năng bất ổn chính trị vì bất công và tham nhũng. Suy sụp kinh tế có thể châm ngòi cho một sự bùng nổ toàn diện làm Trung Quốc tan vỡ…”

 

 

Ngày 27/7/2015, ngay sau khi Bắc Kinh vừa công bố tỷ lệ tăng trưởng kinh tế 7% cho sáu tháng đầu năm, thị trường chứng khoán Thượng Hải đã mất 8,5%. Hôm sau nó mở ra với tỷ lệ giảm sút hơn 4% và kết thúc ở mức -1,7% sau khi chính quyền Bắc Kinh tung ra một số tiền lớn để yểm trợ. Trong bối cảnh Trung Quốc hiện nay đây là một biến động lớn bởi vì trước đó không đầy haituầnlễ Bắc Kinh vừa mới can thiệp rất mạnh sau khi thị trường chứng khoán sụt hơn 30%. Tại sao một tỷ lệ tăng trưởng ngoạn mục, mà hiện nay không một nước nào có được, lại có thể kéo theo sự tuột dốc của thị trường chứng khoán?

Điều này trước hết có nghĩa là không còn ai tin những con số của Bắc Kinh nữa. Nhưng không phải chỉ có thế. Biến cố này cũng có nghĩa là người dân Trung Quốc giờ đây cũng đã thấy được điều mà nhiều chuyên gia đã tiên liệu từ lâu và giới kinh doanh cũng đã ý thức được, đó là Trung Quốc chắc chắn sắp lâm vào khủng hoảng lớn.

Cho tới năm 2007 kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng đều đặn ở mức độ hai con số trong gần ba thập niên, gây kinh ngạc và thán phục cho rất nhiều người. Thực ra chính quyền Bắc Kinh chỉ làm một điều rất giản dị là bóc lột công nhân tối đa và tàn phá môi trường để sản xuất thật nhiều với giá thật rẻ. Nói cách khác chính quyền cộng sản Trung Quốc xuất khẩu sự nghèo khổ mà chính họ là nguyên nhân đồng thời phá hoại đất nước theo nghĩa đen, làm cho đất khô cằn, nước và không khí bẩn và độc. Chính sách tệ hại đó dù nhất thời có thể gây ấn tượng nhưng sau cùng chỉ làm Trung Quốc kiệt quệ lâu dài, như những kim tự tháp tại Ai Cập và Vạn Lý Trường Thành tại chính Trung Quốc trước đây. (*)

Năm 2008 thế giới lâm vào khủng hoảng lớn và Trung Quốc cũng không phải là ngoại lệ vì hoạt động xuất khẩu sút giảm mạnh. Thay vì thắt lưng buộc bụng để thích nghi với tình huống mới và trực diện đối đầu với khó khăn chính quyền Bắc Kinh đã chạy trốn sự thực trong một cuộc phiêu lưu mới: xây dựng. Các ngân hàng được lệnh cấp tín dụng thả cửa cho các công ty địa ốc trong khi chính quyền tung ra những chi tiêu khổng lồ cho các công trình cơ sở hạ tầng không cần thiết. Mặt khác các công ty công nghiệp cũng được lệnh tiếp tục sản xuất dù không bán được hàng để giữ chỉ tiêu kế hoạch. Chính sách chạy trốn về phía trước này có lúc đã được một số nhà báo, như Fareed Zakaria, ca tụng hết lời. Nhưng lạm dụng xây cất và chi phí công cộng là một công thức rất cũ và bao giờ cũng dẫn tới những hậu quả tai hại. Sự thất bại dần dần hiện rõ. Cái bong bóng địa ốc ngày càng lộ liễu với hàng triệu căn phố không người mua và những thành phố ma; khối nợ xấu của các ngân hàng trở thành báo động; hàng hóa ứ đọng trong kho tại các doanh nghiệp sản xuất và khối nợ công lên tới 300% GDP theo nhiều ước tính. Trung Quốc cũng đã cố gắng tăng cường tiêu thụ nội địa bằng cách tăng lương công nhân nhưng chính sách -đúng trên nguyên tắc- này đã thất bại bởi vì người công nhân Trung Quốc chỉ dùng phần thu nhập mới này cho việc để dành phòng khi đau yếu. Kết quả là thay vì kích thích tiêu thụ nó khiến Trung Quốc mất đi ưu thế nhân công rẻ và nhiều công ty đa quốc đã chuyển các dự án đầu tư sang các nước khác.

Từ một năm qua, khi tất cả mọi chuyên gia đều đã đồng ý là kinh tế Trung Quốc đã hoặc đang khủng hoảng, chính quyền Bắc Kinh lại lao vào một trò chơi mới: đầu cơ chứng khoán.

Đặc tính của cái gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” là nhà nước dành toàn quyền thao túng thị trường và Bắc Kinh đã tận dụng đặc quyền này. Tất cả mọi phương tiện, ngân hàng cũng như báo chí, được sử dụng để thổi phồng trị giá các cổ phiếu, đề cao các anh hùng chứng khoán vừa đột ngột trờ thành triệu phú nhờ mua bán cổ phiếu, và lôi kéo thật nhiều người vào cuộc. Người ta đổ xô nhau đi chơi chứng khoán, vay tiền để mua cổ phiếu và tiếp tục vay để mua thêm nữa thay vì bán ra bởi vì cổ phiếu tiếp tục lên giá. Chỉ trong tháng 5/2015 – hai tuần trước khi thị trường chứng khoán tuột dốc hơn 30% – đã có hơn 20 triệu trương mục mới. Tổng số người chơi chứng khoán lên tới 90 triệu người vào ngay 15/6, tuyệt đại đa số là những người mới nhập cuộc. Trong một năm qua thị trường chứng khoán Trung Quốc -Thượng Hải cũng như Thẩm Quyến – trở thành một sòng bài khổng lồ, một sự điên dại trên qui mô quốc gia. Vào tháng 8/2014 tổng trị giá của các công ty niêm yết trên thị trường chứng khoán là 500 tỷ USD, chỉ mười tháng sau con số này lên tới 6.500 tỷ USD, tăng gấp 13 lần vì có rất nhiều công ty mới đăng ký. Ở các nước phương Tây một công ty muốn đăng ký vào thị trường chứng khoán phải hội đủ những tiêu chuẩn rất khắt khe. Không ai biết các tiêu chuẩn của các thị trường Thượng Hải và Thẩm Quyến là gì. Giá các cổ phiếu cũng không tùy thuộc ở thành quả và tiềm năng của các công ty mà theo sự đầu cơ, người ta mua một cổ phiếu vì tin rằng nó sẽ lên giá, và niềm tin này do tin đồn hay do báo chí nhà nước. Những xảo thuật truyền thông này đã tạo ra cả một cơn sốt chứng khoán. Chỉ số SSE Composite tăng gần 150% trong vòng mười tháng, trước khi tuột dốc.

bienthienSSE
Biến thiên của chỉ số SSE trong một năm từ 8-2014 đến tháng 8/2015

Dĩ nhiên trò chơi này không qua mắt được các quỹ đầu tư và họ đồng loạt quyết định rút khỏi Trung Quốc. Sau Kingdon Capital Management, Elliott Management, Perry Capital,Pershing Square Capital Management, đến lượt BridgeWater, quỹ hedge fund lớn nhất thế giới. Ngay cả tư bản Trung Quốc cũng tháo chạy. Trong hai tuần lễ cuối tháng 6, thị trường chứng khoán đã xuống hơn 30% và chính quyền Bắc Kinh đã dùng những biện pháp rất mạnh để trấn tĩnh, như ra lệnh cho các ngân hàng đổ ra 20 tỷ USD để mua cổ phiếu, cấm bán khống, cấm các cổ đông có trên 5% số cổ phần trong một công ty bán cổ phiếu của công ty đó, ngưng niêm yết hơn 1/3 số công ty v.v. Đồng thời đưa ra con số tăng trưởng hoang tưởng 7%.  Nhưng thị trường chứng khoán vừa chứng tỏ mọi xảo thuật đều vô ích, kinh tế Trung Quốc đã hoảng hốt. Cơn chấn động 27/7 vừa qua tuy không quan trọng lắm về tầm vóc nhưng có ý nghĩa lớn: thị trường chứng khoán Trung Quốc, và kinh tế Trung Quốc nói chung, không thể phục hồi.

Tại sao Bắc Kinh lại lao vào cuộc phiêu lưu chứng khoán này?

Có ba lý do: thứ nhất là kích động giả tạo cho thị trường chứng khoán lên để khuyến khích những chủ bất động sản chấp nhận bán lỗ để kiếm lời bằng chứng khoán, nghĩa là giải tỏa số nhà mới xây ứ đọng quá nhiều; thứ hai là tạo cảm tưởng rằng kinh tế Trung Quốc vẫn còn vững mạnh vì thị trường chứng khoán lên mạnh; và thứ ba là tham vọng biến Thượng Hải và Thẩm Quyến thành những trung tâm tài chính lớn ngang tầm với New York, Tokyo và London để lôi kéo tư bản nước ngoài. Bắc Kinh đã chỉ đạt được một phần mục tiêu thứ nhất nhưng đã thất bại đã rất thê thảm trên hai mục tiêu sau.

Hậu quả sẽ ra sao?

Nhiều người nói tuy thị trường chứng khoán Thượng Hải đã sụt gần 40% nhưng vẫn còn cao hơn 70% so với một năm trước. Nói như thế là quên rằng tuyệt đại đa số những người chơi chứng khoán mới chỉ vào cuộc chơi từ vài tháng gần đây khi thị trường chứng khoán đã lên rất cao do thao tác giả tạo của chính quyền. Họ vay tiền để mua cổ phiếu và khánh tận, nhiều người cầm cố cả nhà và mất hết tài sản. Họ là thành phần trung lưu. Theo nhiều ước lượng, Trung Quốc hiện có khoảng gần 100 triệu gia đình được coi là trung lưu, tương đương với số người chơi chứng khoán. Trong vòng một tháng trung bình mỗi gia đình mất 30.000 USD. Điều này có nghĩa là thành phần trung lưu mà Bắc Kinh tự hào là đã tạo ra được và coi là hy vọng của Trung Quốc đã gần như bị xóa bỏ. Một mất mát bi đát. Hậu quả tức khắc là tiêu thụ nội địa vốn đã thấp một cách bệnh hoạn ở mức 30% GDP sẽ còn sút giảm mạnh hơn nữa.

Họ sẽ còn mưu thuật nào khác để che đậy sự thực trước khi thú nhận phá sản?  

Đại loại cũng sẽ chỉ là những hành động gây tiếng vang, như giành tổ chức Thế Vận Mùa Đông 2022. Nhưng từ nay ai còn tin vào phép lạ Trung Quốc? Những khoa trương sẽ chỉ có tác dụng mở cửa xã hội Trung Quốc ra với thế giới và giúp người Trung Quốc ý thức rằng họ đã bị thông trị một cách quá tàn bạo trong thời gian quá lâu bởi những người rất tầm thường.

Cuộc phiêu lưu chứng khoán này có thể là cố gắng thoát hiểm qui mô cuối cùng. Nó đã thảm bại và cái gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” đã lộ chân tướng của nó: một sai lầm lố bịch vì giao toàn quyền quyết định kinh tế cho những người chỉ có hiểu biết rất sơ sài

Tương lai Trung Quốc sẽ ra sao?

Đừng nên quên rằng kinh tế không phải là mối nguy lớn nhất của Trung Quốc. Hai mối nguy lớn hơn nhiều là sự hủy hoại của môi trường và tiềm năng bất ổn chính trị vì bất công và tham nhũng. Suy sụp kinh tế có thể châm ngòi cho một sự bùng nổ toàn diện làm Trung Quốc tan vỡ. Cho tới nay khi nói tới Đặng Tiểu Bình đại đa số người Trung Quốc đều cung kính ông như một vĩ nhân đầy viễn kiến. Họ sẽ nhận ra rằng ông là một trong những lãnh tụ Trung Quốc đã gây thiệt hại lớn nhất.

Đảng CSVN đã lấy Trung Quốc làm quan thầy, mẫu mực và chỗ dựa trong suốt ba thập niên qua. Sắp tới Trung Quốc sẽ không còn là một mẫu mực và cũng không còn là một chỗ dựa.

Nguyễn Gia Kiểng
(07/2015)

(*) Không phải ai cũng thán phục mô hình Trung Quốc. Các bạn đọc dự án chính trị 2015 Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai sẽ thấy anh em Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên coi “Đẩy mạnh sự phát triển của thị trường nội địa” là một trong 12 định hướng lớn của mô thức Việt Nam (chương 5). Đây là một ý kiến có sẵn trong dự án chính trị 2001 Thành Công Thế Kỷ 21 của chúng tôi. Ngay vào năm 2001, khi mô thức Trung Quốc đang được đa số các chuyên gia ca tụng, chúng tôi đã coi đó chỉ là một sai lầm. Chúng tôi cũng dứt khoát bác bỏ mô hình tăng trưởng bất chấp môi trường của Trung Quốc. Năm 2007 vào lúc “phép mầu Trung Quốc” đang huy hoàng nhất tôi đã sang tham quan Trung Quốc và viết bài Những Vạn Lý Trường Thành mớiphản bác chính sách kinh tế của Bắc Kinh. Tháng 8-2009, trả lời một cuộc phỏng vấn của nhà báo Đinh Quang Anh Thái tôi cũng đã dự báo mô hình kinh tế Trung Quốc sẽ dẫn tới khủng hoảng.

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »

►Thượng Tướng Trung Quốc giả gái đào tẩu ra nước ngoài bất thành

Posted by hoangtran204 on 03/08/2015

 Tướng Trung Quốc giả gái đào tẩu ra nước ngoài bất thành

 

Dân Trí

Thanh Tùng

02-08-2015

Thượng tướng Trung Quốc Quách Bá Hùng, nguyên phó chủ tịch Quân ủy trung ương, đã giả gái lên máy bay để đào tẩu ra nước ngoài khi hay tin bị điều tra tham nhũng. Tuy vậy ông Quách vẫn bị bắt và truy tố.

Theo tờ China Times của Đài Loan, vụ bắt giữ được thực hiện từ tháng 7 năm ngoái, khi Tướng Trung Quốc Quách Bá Hùng trong trang phục phụ nữ đã ngồi trên một chuyến bay quốc tế. Vậy nhưng vào phút chót, Bắc Kinh phát hiện âm mưu này và phát lệnh cấm mọi chuyến bay cất cánh.

Ngày 30/7 vừa qua, Ủy ban kiểm tra kỷ luật trung ương Trung Quốc đã tuyên bố khai trừ đảng ông Quách, đồng thời chuyển hồ sơ cho cơ quan kiểm sát quân sự.

Quách được tin là tìm cách đào tẩu sau khi đồng nghiệp của mình là Từ Tài Hậu, một phó chủ tịch Quân ủy trung ương Trung Quốc khác bị bắt hồi tháng 3/2014.

Trước tình hình đó, Quách đã nhờ cậy một số “đệ tử” thân tín gồm: Chen Hongyan, người khi đó là cục phó cục chính trị, quân khu Bắc Kinh, Wang Sheng, chủ nhiệm cục hậu cần Không quân Trung Quốc, và Liu Zirong phó giám đốc văn phòng kiểm soát không lưu quốc gia.

Vào khoảng 6 giờ sáng ngày 15/7/2014, Quách đã mặc quần áo phụ nữ, đội tóc giả và lên một chuyến bay từ sân bay quốc tế thủ đô Bắc Kinh tới sân bay quốc tế Pudong tại Thượng Hải. Vị tướng này đã có kế hoạch đón một chuyến bay khác từ Thượng Hải ra nước ngoài.

Tuy nhiên, một quan chức Cục quản lý giao không hàng không đã phát hiện ra kế hoạch của ông Quách và báo cáo lên Chủ tịch Tập Cận Bình. Ông Tập sau đó đã chỉ đạo “tư lệnh” chiến dịch “đả hổ” Vương Kỳ Sơn phong tỏa 12 sân bay phía Bắc và Đông Trung Quốc, để ngăn chặn Quách tẩu thoát.

Khi đã lên một máy bay khác tại sân bay Thượng Hải, ông Quách được tin là bị sốc khi thấy cảnh sát lên máy bay và bắt giữ mình.

Liu, một trong những người bị cho là giúp Quách triển khai kế hoạch đào tẩu, đã nhảy lầu tự tử hồi tháng 2, trong khi hai người còn lại là Chen và Wang đang bị điều tra.

Trong khi đó, con trai của ông Quách, Phó Chính ủy Quân khu Triết Giang quân khu Chiết Giang Quách Chính Cương đã bị điều tra tham nhũng từ hôm 10/2.

Quách Chính Cương bị cho là đã lợi dụng ảnh hưởng của cha để trúng thầu 2 dự án được xây trên đất quân đội năm 2007. Vợ của Chính Cương là Wu Fangfang đã thu lợi 1,5 tỷ nhân dân tệ (241 triệu USD) từ việc cho thuê hai trung tâm thương mại trong suốt 5 năm, cho tới khi chồng mình bị điều tra.

Theo WCT

____

VOV

Phương Chi

VOV.VN – Quan tham Trung Quốc Quách Bá Hùng từng giả gái, lên máy bay để trốn ra nước ngoài nhưng đã bị Cục Quản lý không lưu phát hiện.

Ngày 1/8, tờ báo China Times tiết lộ, Thượng tướng Quách Bá Hùng, nguyên là Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương, người thân tín của cựu Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào, đã từng âm mưu giả trang thành phụ nữ trốn ra nước ngoài nhưng không thành.

Nguồn tin cho biết, ông Quách Bá đã có ý định đào tẩu từ tháng 3/2014, sau khi ông Từ Tài Hậu, cựu Phó chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc bị bắt. 

Tướng Quách Bá Hùng. Ảnh chụp tháng 10/2005 tại Bắc Kinh. (ảnh: Reuters)

Tướng Quách Bá Hùng được cho là đã nhờ ba nhân vật giúp đỡ trong cuộc đào tẩu này đó là Phó Chính ủy Quân khu Bắc Kinh Trần Hồng Nham, Phó chủ nhiệm hậu cần lực lượng Không quân Trung Quốc Vương Thanh và Phó Giám đốc cơ quan kiểm soát không lưu Trung Quốc Lưu Tử Vinh.

Cuộc đào tẩu bắt đầu vào lúc khoảng 6h ngày 15/7/2014, ông Quách Bá Hùng đã mặc quần áo phụ nữ, đội tóc giả, lên một chuyến bay từ sân bay Quốc tế thủ đô Bắc Kinh đến sân bay Phố Đông Thượng Hải. 

Theo kế hoạch, sau khi trót lọt, ông này tiếp tục lên một chuyến bay khác khởi hành từ Thượng Hải để rời khỏi đất nước.

Tuy nhiên, một quan chức Cục Quản lý không lưu đã phát hiện ra kế hoạch chạy trốn của Quách Bá Hùng và báo cáo lên Chủ tịch Tập Cận Bình.

Ngay sau đó, ông Tập đã yêu cầu Trưởng ban Chống tham nhũng Vương Kỳ Sơn đóng cửa 12 sân bay ở miền Bắc và miền Đông Trung Quốc nhằm ngăn chặn vụ chạy trốn của ông Quách, khiến hàng trăm chuyến bay bị ảnh hưởng.

Ông Quách, sau khi lên một chiếc máy bay tại sân bay Thượng Hải, đã hết sức sững sờ và ngạc nhiên khi cảnh sát ập tới và bắt giữ. Quách Bá Hùng bị giam giữ từ đó cho đến nay.

Trong số 3 quan chức được cho là đã giúp đỡ ông Quách đào tẩu, Lưu Tử Vinh đã tự tử hồi tháng 2 vừa qua, hai quan chức còn lại  Trần Hồng Nhan và Vương Thanh hiện trong diện điều tra của cảnh sát.

Trong diễn biến mới nhất, ngày 30/7, Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc đã họp và quyết định khai trừ Đảng đối với ông Quách Bá Hùng, nguyên Uỷ viên Bộ Chính trị, Phó chủ tịch Quân uỷ Trung ương Trung Quốc, và giao cho Viện kiểm sát quân sự Trung Quốc xử lý theo pháp luật.  

Trước đó, ngày 9/4, Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc đã quyết định tiến hành điều tra Thượng tướng Quách Bá Hùng theo điều lệ Đảng. Kết quả điều tra cho thấy, ông Quách Bá Hùng đã “vi phạm kỷ luật nghiêm trọng”, lợi dụng chức vụ để tham ô, tham nhũng, mua bán chức quyền, nhận hối lộ…

Tất cả những hành vi vi phạm của ông Quách Bá Hùng đều được nêu cụ thể, chi tiết trong báo cáo của Uỷ ban kiểm tra kỷ luật Quân uỷ Trung ương Trung Quốc và được Bộ Chính trị Trung Quốc thẩm định thông qua trong cuộc họp ngày 30/7.

Việc ông Quách Bá Hùng bị điều tra và sẽ bị xử lý theo pháp luật như một lời khẳng định quyết tâm chống tham nhũng đến cùng của Trung ương Đảng cộng sản Trung Quốc dưới thời Tổng bí thư Tập Cận Bình. Cho dù là ai, chức vụ cao, thấp thế nào, nếu vi phạm kỷ luật Đảng, vi phạm pháp luật đều bị xử lý nghiêm minh.

Theo Want China Times

____

Dân Trí

Thanh Tùng

02-08-2015

Tướng Quách Bá Hùng và phe cánh đã chọc giận ông Tập?

Trong bước đường hoạn lộ thăng tiến không ngừng, tướng Quách Bá Hùng từng rất được lòng nguyên Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân. Vậy nhưng vị nguyên phó chủ tịch Quân ủy trung ương cùng đồng nghiệp Từ Tài Hậu lại “chọc giận” ông Tập Cận Bình.

Tướng Quách Bá Hùng, người vừa bị Ủy ban kiểm tra kỷ luật trung ương Trung Quốc khai trừ đảng và điều tra tham nhũng, được tin là đứng đầu “nhóm Tây Bắc” trong quân đội nước này.

Quách Bá Hùng (giữa) được tin là thân tín của cựu Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân (phải) (Ảnh: SCMP)

Tờ Bưu điện Hoa nam buổi sáng của Hồng Kông dẫn lời các nguồn tin trong quân đội Trung Quốc cho biết, Quách Bá Hùng đã thăng tiến rất nhanh chóng sau khi công khai tuyên bố trung thành với nguyên Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân.

Mối quan hệ mật thiết này giúp cả hai hưởng lợi. Ông Quách đã tranh thủ vị trí của mình để tạo dựng một mạng lưới các doanh nghiệp của riêng mình để “làm kinh tế”, còn ông Giang nhận được sử ủng hộ từ các tướng lĩnh hàng đầu quân đội, giúp ông vẫn đầy ảnh hưởng ngay cả khi đã rời nhiệm sở.

Khoảng giữa những năm 1990, trong một bài phát biểu tại bộ chỉ huy quân khu Bắc Kinh, ông Quách – với vai trò phó tư lệnh, đã tuyên bố sẽ trung thành với ông Giang, người “tình cờ” có chuyến thăm bộ chỉ huy quân khu Bắc Kinh đúng vào thời điểm này và đã nghe được, hai nguồn tin cho biết.

“Tôi được biết ông Giang đã tình cờ nghe được phát biểu của ông Quách với các sỹ quan quân đội, nói rằng ông nguyện trung thành với “sự lãnh đạo then chốt của ông Giang”. Và điều này khiến ông Giang rất hài lòng”, một nguồn tin trong Học viện khoa học quân sự Trung Quốc tiết lộ.

Không lâu sau đó, Quách Bá Hùng được cất nhắc vào vị trí tư lệnh quân khu Lan Châu, một trong những quân khu then chốt của quân giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA). Và cho đến khi về hưu năm 2012, Quách đã ngồi vào ghế phó chủ tịch Quân ủy trung ương (CMC), cao nhất trong quân đội.

Trên chiếc ghế này, Quách có quyền được quyết việc chi tiêu ngân sách quốc phòng cũng như quyết định các công ty nào được tham gia dự án của quân đội. Năm 2012, ngân sách quốc phòng của Trung Quốc là hơn 100 tỷ USD.

Mạng lưới trợ thủ và thân tín của Quách Bá Hùng (Ảnh: SCMP)

Hiện vị cựu phó chủ tịch CMC đang phải đối mặt một loạt cáo buộc, gồm nhận hối lộ, lạm dụng quyền lực. Một cựu thượng tá quân đội tại Thượng Hải nhận định, cuộc điều tra nhắm vào ông Quách dự kiến sẽ gây chấn động lớn hơn nhiều trường hợp của Từ Tài Hậu – một phó chủ tịch CMC khác – người đã chết vì ung thư.

Tướng Từ cũng được cất nhắc vào CMC khi ông Giang Trạch Dân đang nắm quyền, nhưng sau ông Quách tới 2 năm. Về cơ bản, ông Từ chỉ là một cộng sự cấp dưới cho Quách.

“Vụ của Quách nghiêm trọng hơn Từ Tài Hậu rất nhiều, bởi bất kỳ ai được Từ cất nhắc đều cần phải được Quách phê chuẩn. Ông ta được Từ chia lại tiền hối lộ”, vị thượng tá giấu tên khẳng định.

“Quách là người phụ trách huấn luyện và mua sắm vũ khí trong suốt 10 năm là phó chủ tịch CMC, giúp ông ta có cơ hội biển thủ ngân sách huấn luyện, nhận lại quả trong các thương vụ mua sắm vũ khí”, nguồn tin này cho biết thêm.

Zhang Musheng, một cố vấn của tướng Liu Yuan, chính ủy tổng cục hậu cần PLA – người đang phụ trách chiến dịch chống tham nhũng, khẳng định: “Riêng Từ Tài Hậu nhận hối lộ ít nhất 1 tỷ nhân dân tệ (161 triệu USD), nhưng còn một người khác tồi tệ hơn ông ta. Người đó không chỉ liên quan tới hoạt động mua bán cấp bậc, mà còn bị phát hiện biển thủ ngân sách quốc phòng”, Zhang nói.

Một thượng tá quân đội về hưu tại Bắc Kinh tiết lộ, Quách chính là đầu sỏ trong “nhóm Tây Bắc”, riêng biệt nhưng có liên hệ chặt chẽ với một nhóm do ông Từ từng kiểm soát trước khi bị bắt ngay trên giường bệnh, tại viện quân y 301 ở Bắc Kinh tháng 3/2014.

Chủ tịch Tập Cận Bình và truyền thông nhà nước Trung Quốc những tháng qua không ngừng nhấn mạnh tình trạng bè phái là mối đe dọa nghiêm trọng với đảng Cộng sản và không thể dung thứ. Những chỉ trích này hoàn toàn khác những phát biểu trước đây của lãnh đạo Trung Quốc, rằng nội bộ hàng ngũ lãnh đạo đều đoàn kết.

“Cả Từ và Quách đều hình thành phe cánh cho riêng mình, nhưng Từ bị “đả” trước bởi ông ta đã cố ý sắp xếp để tay chân của mình ngồi vào các vị trí trong CMC trước khi ông Tập kế nhiệm ông Giang tại cương vị Chủ tịch CMC cuối năm 2012. Điều này khiến ông Tập rất tức giận”, vị thượng tá khẳng định.

Theo số cựu lãnh đạo PLA, các phe cánh trong PLA, vốn bị cáo buộc biển thủ ngân sách quốc phòng, đã biến quân đội thành một hệ thống, mà trong đó các sỹ quan được thăng tiến không phải nhờ kỹ năng hoặc thành tích, mà nhờ sức mạnh tài chính. Hệ quả là những người trình độ kém vẫn luồn lách lên được vị trí cao.

Bản thân Quách Bá Hùng đã leo lên ghế lãnh đạo CMC mà chưa hề có kinh nghiệm chiến đấu như những người tiền nhiệm. Năm 1961, ông Quách gia nhập quân đội tại sư đoàn số 55, quân khu Lan Châu.

Đến những năm 1990, Quách đã là tư lệnh quân đoàn bộ binh số 47, tại quân khu Lan Châu, tỉnh Giang Tô. Năm 1993, Quách được điều về bộ chỉ huy quân khu Bắc Kinh, giữ chức phó tư lệnh.

Sau tuyên bố trung thành với Giang Trạch Dân, Quách được điều về lại Lan Châu làm tư lệnh quân khu này cho tới năm 1997. Người tiền nhiệm của ông Quách tại quân khu Lan Châu bị buộc phải từ chức.

Quách Bá Hùng và Từ Tài Hậu (phải) đều là phó chủ tịch CMC và cùng bị điều tra tham nhũng (Ảnh: NDTV)

“Liu Jingsong khi đó chỉ cần thêm một năm nữa là đủ tuổi về hưu, 65 tuổi. Vậy nhưng ông đã phải nhường ghế cho Quách theo lệnh của ông Giang”, một nguồn tin trọng Học viện khoa học quân sự tiết lộ. Hai năm sau đó, ông Quách tiếp tục thăng tiến lên phó chủ nhiệm Bộ tổng tham mưu PLA, một trong 4 cơ quan đầu não của PLA, phụ trách mua sắm vũ khí, huấn luyện và chiến lược.

Năm 2002, khi ông Hồ Cẩm Đảo đắc cử Tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc, ông Giang Trạch Dân vẫn còn tiếp tục ngồi ghế chủ tịch CMC thêm 2 năm nữa. Ngay cả khi về hưu, ông Giang vẫn tiếp tục có ảnh hưởng lớn tới PLA, thông qua Quách và Từ, các nguồn tin nội bộ cho biết. Năm 2002, Quách được cất nhắc lên phó chủ tịch CMC, còn Từ cũng ngồi vào ghế này 2 năm sau đó.

Phải đến năm 2010, thay đổi trong hàng ngũ lãnh đạo cao nhất của quân đội mới diễn ra, khi thường vụ Bộ chính trị Trung Quốc bầu ông Tập Cận Bình làm phó chủ tịch thứ ba của CMC.

Có những đồn đoán trong hàng ngũ sỹ quan cấp cao PLA rằng, ông Hồ Cẩm Đào đã “bỏ nhỏ” ông Tập về việc mình bị phe cánh của Giang Trạch Dân “bó buộc tay chân” mỗi khi đụng đến các lợi ích trong PLA. Nhưng ông Tập có thể thành công, nhờ uy tín chính trị của gia đình và bản thân ông Tập từng là thư ký của cựu bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc Geng Biao.

Ngay khi ông Hồ Cẩm Đào trao quyền chủ tịch nước cho ông Tập, ông đồng thời trao lại vị trí trong CMC, điều chưa từng có tiền lệ. Suốt nhiều thập niên, các lãnh đạo Trung Quốc khi rời ghế chủ tịch vẫn thường lưu lại trong CMC. Nhờ đó, ông Tập nhanh chóng củng cố được vị thế.

Theo vị thượng tá tại Thượng Hải, các phe cánh trong PLA bị đưa vào tầm ngắm từ năm 2014, khi tờ báo chính thức của PLA là PLA Dailythường xuất bản những bài viết của các thành viên CMC cũng như tư lệnh các quân khu. Đây được tin là cơ hội ông Tập trao cho các tướng lĩnh để “nói thẳng” và bày tỏ lòng trung thành.

Khi đó, nhiều cấp dưới trước đây của ông Quách đã khẳng định sẽ trung thành với ông Tập. Và đến khi ông Từ bị “đả” tháng 3/2013, tin đồn ông Quách là “con hổ” tiếp theo bị nhắm tới lan rộng. Và đến tháng 11, những nhân vật chủ chốt trong phe “Tây Bắc” của Quách bị “sờ gáy”.

Ngày 13/11/2014, thiếu tướng Ma Faxiang, phó chính ủy hải quân tự sát. Thư ký riêng của trung tướng Lai Ceyi, cựu phó tư lệnh quân đoàn xây dựng và sản xuất Tân Cương, bị bãi nhiệm hồi tháng Giêng. Cùng khoảng thời gian này, thiếu tướng Fan Changmi, nguyên phó chính ủy quân khu Lan Châu, cũng bị bắt, PLA Daily đưa tin.

Cho đến nay, một số nhân vật chưa bị “sờ gáy” gồm phó chủ nhiệm tổng cục chính trị Du Jincai, tham mưu trưởng Fang Fenghui, và tư lệnh bộ chỉ huy quân khu Quảng Châu Xu Fenlin.

Trong khi đó, việc con trai của Quách Bá Hùng, trung tướng Quách Chính Cương bị điều  travì “phạm pháp và phạm các tội danh hình sự” bởi PLA hồi tháng 3, cũng như việc vợ Quách Chính Cương tham gia các dự án bất động sản đáng ngờ, cũng càng cho thấy rõ các thành phần trong “phe Tây Bắc” bị bóc gỡ.

Theo SCMP

anhbasam.wordpress.com

Posted in Chinh tri Trung Quoc, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Phản biện bài viết Nghề Ăn Cắp Của Người Việt tại Đức của Phạm Thị Hoài

Posted by hoangtran204 on 03/08/2015

Đàn Chim Việt

Thạch Đạt Lang

31-07-2015

Nước Đức có 2 cộng đồng? (Ảnh em bé cầm 2 cờ trong cuộc biểu tình chống TQ ở Frankfurt hôm 5/6/2011

Con ơi giữ lấy nghề cha
Một ngày chôm, chỉa bằng ba năm làm!

Sau hơn 2 tháng đi chu du các cõi ta bà thế giới, từ Frankfurt qua San José, Orange County (California), đến Houston (Texas) rồi Calgary, Canada, tôi trở về Đức.

Hai tháng hơn không có đồng hồ báo thức, ăn ngủ kỹ, không màng đến thời sự thế giới lẫn Việt Nam, chỉ tận hưởng những niềm vui, cảnh đẹp, thức ăn ngon, lạ…nhất là ở Calgary, thăm viện bảo tàng Dinosaur, lễ hội Cowboys độc nhất còn lại của Canada với những bữa ăn sáng, trưa chùa ( không phải trả tiền ) thật ngon.

Trở về Đức, vào đọc Đàn Chim Việt info, gặp ngay bài của Phạm Thị Hoài viết về tật ăn cắp vặt của người Việt Nam tại Đức, tôi khá ngỡ ngàng.

Tôi không ngỡ ngàng về chuyện ăn cắp vặt của người Việt Nam tại nhiều nước trên thế giới, nhưng tựa bài khiến tôi ngạc nhiên, bởi nó ngụ ý chua chát, mỉa mai, đồng thời có nhiều điểm có thể gây hiểu lầm, phẫn nộ cho nhiều người, nhất là những người Việt Nam tị nạn cộng sản ra đi từ miến Nam sau năm 1975.

Do đó, tôi đã viết ngay một ý kiến phản biện bài viết, nhưng rồi cảm thấy chưa nói đủ, đành phải viết thêm bài phảm biện này cho độc giả được rõ ràng hơn về cộng đồng người Việt Nam tại Đức.

Điểm sai lầm quan trọng trong bài của Phạm Thị Hoài là không nói rõ người Việt Nam tại Đức có 2 cộng đồng, phân biệt rõ rệt như các tác giả Đỗ Trường và Người Buôn Gió (Bùi Thanh Hiếu) đã viết trong các bài tôi được đọc trước đây trên ĐCV.

Hai cộng đồng này không hề có liên lạc, sinh hoạt hay dính dáng gì đến nhau và cũng gần như phân chia ranh giới rõ ràng. Cộng đồng mà Phạm Thị Hoài nói đến chủ yếu nằm ở Đông Berlin, miền đất thuộc cộng sản Đông Đức trước đây. Cộng Đồng của người Việt tị nạn CS nằm bên phần đất phía tây của Cộng Hòa Liên Bang Đức.

Cộng đồng thứ nhất, có tên Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn Cộng Sản, thành lập vào những năm đầu của thập niên 80. Trước tháng 4/1975 chỉ có khoảng 200 sinh viên Việt Nam du học từ miền Nam tại Tây Đức cũ ( BRD=Bundes Republik Deutschland=Cộng Hòa Liên Bang Đức ). Do số lượng ít ỏi nên chưa hình thành được một cộng đồng VN.

Đến đầu thập niên 80 số lượng người Việt Nam ở Tây Đức tăng lên do chính phủ Đức nhận theo quota của chương trình ODP, cộng với số thuyền nhân do các thương thuyền của Đức cùng với gần 10.000 người do tàu Cap Anamur của Tiến sĩ Rupert Neudeck vớt ở biển Đông, cộng đồng này gồm hầu hết những người ra đi từ miền Nam Việt Nam, ngoại trừ số người Hoa trên tầu Hải Hồng và một số ít người Bắc ra đi từ Hải Phòng được thương thuyền Đức vớt.

Tổng cộng đến cuối năm 1986, cộng đồng Người Việt Tị Nạn CS (viết tắt CĐNVTNCSVN ) có khoảng 40.000 người, phân tán, rải rác trong nhiều tiểu bang, thành phố chứ không túm tụm lại thành một nhóm hay khu phố.

Do có chính sách giúp đỡ, tái định cư rõ rệt, tất cả những người Việt Nam đến Đức theo chương trình ODP hoặc được tàu Đức vớt, đều được chính phủ Đức, các hội thiện như Caritas, Hồng Thập Tự…giúp đỡ trong chuyện học hành, đào tạo nghề nghiệp, tìm kiếm nhà cửa, việc làm, trường học…

Do đó, hầu hết đã nhanh chóng ổn định đời sống, dễ dàng hội nhập vào đời sống mới, hoàn toàn không có việc trộm cắp, buôn bán ma túy, thuốc là, cướp của giết người hay thanh toán nhau để tranh giành ảnh hưởng, khu vực làm ăn.

Cộng Đồng NVTNCSVN trong thời gian đó đã có rất nhiều sinh hoạt văn hóa, xã hội, chính trị…giới thiệu với người dân Tây Đức về đất nước Việt Nam như tổ chức Tết Việt Nam, giỗ tổ Hùng Vương, biểu tình chống chế độ cộng sản ngày 30/04 tại Bonn ( thủ đô của Tấy Đức cũ )… tạo được nhiều thiện cảm, ấn tượng đẹp đẽ với người dân Tây Đức.

Cộng đồng NVTNCS này hầu như không có liên hệ gì với những sinh hoạt của tòa đại sứ CSVN, ngoại trừ một thiểu số rất ít, dính dáng chuyện giấy tờ hộ tịch, hôn thú, visa…

Xin nói về cộng đồng thứ hai, cộng đồng mà Phạm Thị Hoài đề cập trong bài.

Trước tháng 09 năm 1989 có khoảng 60.000 Việt Nam sống, du học và làm việc theo dạng khách thợ (Guest Worker) ở Cộng Hòa Dân Chủ Đức cũ (DDR=Deutsche Demokratie Republik), đa số sống ở phía đông Berlin và các thàn phố Leipzig, Dresden, Cottbus…Khi bức tường Berlin sụp đổ, một làn sóng người dân Đông Đức tràn qua Tây Đức trong số có nhiều người VN nói trên.

Ngày 3.10.1990 nước Đức thống nhất, cái tên DDR hoàn toàn bị xóa xổ, 60.000 người VN đột nhiên trở thành một gánh nặng cho chính quyền Đức, họ sống chùm đụp vào nhau, làm đủ mọi nghề nghiệp để sinh tồn vì không còn nhà máy, không cò chỗ làm, không nơi cấp dưỡng…

Trong lúc giao thời, một số lớn bung ra tham gia vào sinh hoạt buôn lậu thuốc lá, thành lập băng đảng tội phạm đưa người nhập cảnh lậu từ biên giới Ba Lan vào Đức.

Sau khi kế hoạch giao trả 60.000 người khách thợ lại cho cộng sản VN bất thành vì sự gian trá, bội tín của chế độ CSVN, dù đã ký kết hiệp ước và chi trả 100.000.000 Đức Mã ( Deutsche Mark khi chưa có đồng Euro ), chính phủ Đức quyết định tái định cư 60.000 người này dù gặp rất nhiều khó khăn, trở ngại vì gánh nặng tài chính cho việc thống nhất, trong đó chỉ riêng việc tái định cư cho đám hồng quân Liên Xô đóng trên Đông Đức cũ cũa đã tốn 150 tỉ Euro ( 150.000.000.000 ), chưa kể việc xây dựng lại hệ thống Infastructure trên phần đất mà chế độ CS Đức cai trị mấy chục năm dài đã bị xuống cấp thê thảm.

Cộng đồng VN thứ hai này được thành lập với con số 60.000 người, nay phát triển lên với khoảng 85.000 người. Do không có chính sách trợ giúp rõ ràng nên hầu hết những người khách thợ này phải mưu sinh bằng mọi cách, đủ mọi ngành nghề từ hợp pháp đến bất hợp pháp, từ mở nhà hàng, tiệm may, sửa, buôn bán quần áo jeans dỏm đến làm nail, buôn thuốc lá lậu…

Với chính sách cấp Duldung ( tạm dung ) và cho phép cư trú có thời hạn ( Begrenzte Aufenthaltsgenehmigung ) nếu chứng minh được đang có thu nhập hoặc nghề nghiệp tự sinh sống, những người Việt Nam nói trên được phép ở lại nước Đức. Theo thời gian, dần dần hầu hết trở nên hợp pháp, được nhập quốc tịch, bảo lãnh thân nhân từ Việt Nam sang đoàn tụ …
Đa số sống lương thiện nhưng cũng không ít những kẻ chỉ mong làm giầu nhanh chóng, bất chính, một số trong họ thành lập băng đảng, cấu kết với tòa đại sứ CSVN ở Berlin, tổ chức đưa người nhập cảnh lậu qua Đức, Thụy Sĩ…bằng nhiều cách.

Việc thanh toán nhau đẫm máu giữa các băng đảng Quảng Bình, Nghệ An…tranh giành ảnh hưởng, khu vực làm ăn đã một thời làm ồn ào xã hội Đức ở Đông Berlin.

Bà Phạm Thị Hoài khi viết bài đã không nói rõ nước Đức hai cộng đồng, có thể chi do vô tình nhựng chắc chắn gây ngộ nhận về toàn thể người Việt đang sinh sống tại Đức.

Bài viết của Phạm Thị Hoài cũng không nói rõ nguyên nhân gây ra bệnh ăn cắp của người Việt ở Đức trong cộng đồng mà bà đề cập tới, mà cũng không riêng gì ở Đức, báo chí hàng ngày đăng rôm rả việc tiếp viên hàng không VN bị bắt vì ăn trộm hàng hóa trong siêu thị ở Nhật, Úc…, nguyên nhân chính là do chế độ cộng sản Việt Nam khốn nạn, gian manh, xảo quyệt, tàn ác, hèn nhát…mà Nguyễn Thiện Nhân là một trong những tên lãnh đạo đã gây ra.

Xã hội nào, con người đó. Khi những tên lãnh đạo cao nhất điều hành đất nước bằng ăn cắp, tham những, hối lộ, rút ruột công trình, bán đất bán biển.. để làm giầu với hàng trăm triệu, hàng tỉ đô la Mỹ không bị lên án, kết tội, tất nhiên đất nước đó sẽ sinh sản ra những con người mới nứt mắt đã thạo nghề hai ngón.

Tuy nhiên, nếu chỉ kết tội những kẻ ăn cắp từ vài trăm đến vài ngàn Euro mà quên đi những kẻ ăn cắp bạc tỉ đô la Mỹ thì thật cũng đáng buồn.

© Thạch Đạt Lang

© Đàn Chim Việt

—————————————————

Nghề ăn cắp của người Việt ở Đức

Báo Trẻ

Phạm Thị Hoài

28-07-2015

Có lần tôi đi một phiên tòa xử nhanh hai thanh niên Việt Nam ăn trộm trong cửa hàng. Một chàng diện Nike Air Max chói chang. Một chàng quần bò Dolce Gabbana rất xước. Cả hai đều mới sang Đức hai tuần trước, đơn xin tị nạn còn chưa nộp. Họ ăn trộm phụ kiện, nước hoa và mỹ phẩm trị giá gần 1000 Euro, trong một cửa hàng mà họ hiển nhiên là những vật thể lạ.

Xã hội tư bản tân tiến một thế kỷ rưỡi sau Marx đã xóa đi nhiều ranh giới giữa các giai cấp đối kháng, song lại mở rộng khoảng cách giữa các đẳng cấp. Hai thanh niên Nghệ An này chỉ cần đặt một nửa bàn chân vào cửa hàng đó là toàn hộ hệ thống báo động của nó đã đỏ rực. Hình phạt cho mỗi chàng là một cuối tuần quản thúc, tức chiều tối thứ Sáu khăn gói đến Nhà Quản thúc Thanh thiếu niên ở, chiều tối Chủ nhật được về. Đại diện tư pháp cho thanh thiếu niên cằn nhằn rằng thế hơi nặng, phạt lao động công ích là đủ rồi. Công tố viên nhún vai. Thẩm phán thở dài, biết rằng sớm muộn cũng gặp lại họ, nhiều phần sớm hơn phần muộn.

Người Việt ở Đức hoàn toàn vắng mặt trong những tội phạm cỡ lớn như khủng bố, đe dọa an ninh quốc gia; rất khiêm tốn trong những tội phạm tài chính và công nghệ cao; khá thứ yếu trong những lĩnh vực như ma túy, mại dâm…; quả thật không thể sánh vai các bạn thuộc khối Đông Âu cũ do Nga dẫn đầu; nhưng lừng danh trước hết với mafia thuốc lá lậu và ngay sau đó có thứ hạng đáng kể là những người ăn trộm, có lẽ chỉ đứng sau Rumani.

Trong ba năm gần đây, mỗi năm cộng đồng 84.000 người Việt ở Đức phạm khoảng 5000 vụ hình sự, trong đó trên dưới 1000 vụ là tội ăn cắp. Để so sánh: cộng đồng Trung Quốc 110.000 người, mỗi năm trên dưới 200 vụ ăn cắp. Trừ tranh tượng nghệ thuật và bí mật công nghệ, nói chung không có thứ gì mà người Việt ở đây không thể và không nỡ ăn cắp, từ mèo nhà hàng xóm, xe nôi, xe đạp, hộ chiếu, thẻ tín dụng, điện, nước, biển số, đến nhân thân, vịt trời…; làm nấm ăn cắp nấm, làm xúc xích ăn cắp xúc xích, làm quán ăn cắp tất cả những gì không còn nguyên niêm phong; song phổ biến nhất là ăn cắp trong cửa hàng.

Có thời, đồ ăn cắp được bày ngang nhiên ở nhiều góc Trung tâm Thương mại Đồng Xuân, khu chợ Việt Nam nổi tiếng tại quận Lichtenberg. Đồng bào xúm xít mua đồ tốt giá rẻ, từ hộp thuốc đánh răng, kem dưỡng da, rượu, cà-phê đến túi xách, áo da, quần bò hàng hiệu. Sự nghiệp bán thuốc lá lậu đã góp phần xây dựng cộng đồng người Việt ở miền Đông nước Đức trong 25 năm qua, song thời hoàng kim của nó đã là dĩ vãng, trong khi ăn cắp thì tương lai còn khá vững bền.

Người Việt bán thuốc lá lậu tại Đức - NGUỒN: SPIEGEL TV

Ta hãy nhớ lại: Ngày 10/5/1996, cuộc chiến giành quyền kiểm soát thị trường thuốc lá lậu ở Berlin giữa các băng đảng Việt Nam – mở màn ngày 6/12/1992 với một xác người Việt ở một bãi đậu xe tại quận Marzahn, Đông Berlin – đạt tới đỉnh cao ghê rợn: sáu người Việt bị hành hình trong một căn hộ chung cư cũng ở quận Marzahn, tất cả tay đều bị trói, mỗi người lĩnh chính xác hai viên đạn của băng Ngọc Thiện bắn vào đầu. Bốn ngày sau, để “tháng Năm đẫm máu” đi vào lịch sử tội phạm của thành phố này, băng Quảng Bình “bị hại” đáp lễ bằng ba xác người Việt vứt ở đường tàu quận Lichtenberg.

Một người Việt bị giết trong các cuộc thanh trừng của mafia thuốc lá - NGUỒN: SPIEGEL TV MAGAZIN

Mafia Việt Nam một thuở, nghe thì kinh, đếm xác nạn nhân càng kinh, song diện mạo thật thì thô sơ đến bất ngờ. Một số lính, được trìu mến hay trọng thị hay e sợ hay tất cả trộn lại – chỉ trừ không giễu nhại – gọi là “bộ đội”, quân chủ lực của băng Quảng Bình, sa vào tay cảnh sát Berlin không phải như trong phim hình sự, sau những pha săn lùng, đột nhập nghẹt thở. Mà đơn giản là ngớ ngẩn. Sau một phiên tòa xử tội ăn trộm một chiếc sơ-mi, một bộ đồ tắm và một chiếc quần short trị giá gần 500 DM trong cửa hàng xa xỉ KaDeWe, bị cáo là một phụ nữ Việt nhất định không chịu rời khỏi phòng xét xử. Cô run rẩy bảo, “bộ đội” đang chờ trước cửa tòa án, “bộ đội” sẽ bắt cóc cô để tra khảo, dù cô không khai gì trước tòa. Một trong những “bộ đội” ấy, súng giắt cạp quần ngẩn ngơ, gần như lao thẳng vào tay cảnh sát, và ngay trong ngày hôm ấy sào huyệt của Quảng Bình bị lật tung, một trong hai khẩu Kalashnikov thu được ở đó chính là vũ khí đoạt mạng ba người ở đường tàu. Vài hôm sau, một trong những “bộ đội” đang bị truy nã cũng dính lưới, không phải trong khi chôn sống một ai đó ngoài rừng, mà trong khi ăn trộm tại một cửa hàng ở quận Lichtenberg.

Ăn cắp vậy là đã góp phần thanh toán mafia thuốc lá, chuyện của người Việt thường trớ trêu như thế. Không bao giờ nghề buôn lậu thuốc lá của người Việt ở đây còn đạt tới quy mô huy hoàng của những năm chín mươi đó nữa. Đức không còn là điểm đến hấp dẫn nhất. Chính ở thời điểm đó, Anh quốc nổi lên, với lợi nhuận kếch xù từ nghề trồng cỏ. Người Việt nghèo nhưng nhiều tham vọng. Họ muốn giàu, nhưng phải là giàu một cục, thật nhanh, thật xổi. Chắt chiu những đồng tiền lẻ để khấm khá dần lên từng đời như người Tàu ở nước ngoài thì chẳng bõ.

Tháng Ba năm nay, một phụ nữ Việt Nam vừa bị kết án hai năm sáu tháng tù vì tội bán đồ ăn cắp tổng trị giá 136.000 Euro trong cửa hàng châu Á này - NGUỒN: MORGENPOST SACHSEN

Tuy một bước đổi đời bằng nghề cầm nhầm thì khó, song ăn trộm ở đây một ngày vẫn hơn đi cày ở nhà cả tháng. Và khác xa huyền thoại, đồng bào tôi – nhất là thế hệ hai chàng Nike và Dolce Gabbana – còn thiếu cần cù hơn cả thiếu kiên nhẫn. Ăn trộm là nghề nhàn, dạo phố, tia hàng, đi làm như đi chơi mà thu nhập không thua đứng đường bán thuốc lá từ sáng sớm đến tối mịt, tức mỗi tháng trên dưới một ngàn Euro, chưa kể tiền nhà, tiền bảo hiểm y tế và khoảng 350 Euro trợ cấp tị nạn, tất cả do nhà nước trả. Môi trường lại vô tận, nhân loại còn thì siêu thị còn, siêu thị còn thì người Việt còn. Và gần như không mất vốn. Một cái kìm cắt tem từ. Một cái túi lót lớp giấy bạc để tránh báo động khi qua cổng từ, gần đây người Việt giàu sáng kiến còn khâu luôn lớp giấy bạc vào mặt trong áo khoác. Và không cần qua đào tạo. Hôm trước theo đàn anh đàn chị đi tia, hôm sau tự mình đã ngon lành khánh thành công ty một thành viên hai ngón. Và ít mạo hiểm. Khung hình phạt cao nhất là năm năm, nhưng có ăn cắp cả Nữ thần Chiến thắng lẫn bốn con ngựa trên cổng thành Brandenburger Tor cũng chưa chắc được tuyên bản án ấy. Xã hội càng yên thì luật pháp càng hiền. Trong thực tế, không mấy người Việt phải ngồi nhiều hơn vài ba tháng. Phần lớn chỉ phạt tiền, mỗi tháng trả dần vài ba chục, án tù thường chuyển thành chế độ hưởng án treo. Thanh thiếu niên chưa tròn hai mốt tuổi thường chỉ bị cảnh cáo, phạt lao động công ích, tức dọn dẹp lau chùi ngay trong trại, hay quản thúc cuối tuần. Có lần tôi suýt phì cười vì bản án dành cho một thanh niên Việt Nam ăn cắp 17 gói cà-phê: bắt về trại đi học tiếng Đức!

Thế là hôm ấy khi ra cửa, tôi bảo, hai cháu chịu khó đi học tiếng Đức nhé, đừng ăn trộm nữa.

Chàng Dolce Gabbana đáp, bọn phát-xít, nó xử oan, cháu có cầm đồ đâu.

Cầm đồ ở đây không phải là cầm đồ mà là cầm đồ. Tôi đã tưởng mình khá thông thạo ngôn ngữ của đồng bào ở Berlin, song có lần hỏi một chị làm nghề gì và nghe câu trả lời, em nhặt tay nhặt chân, tôi vẫn hơi sững sờ. Ám ảnh của chiến tranh mấy chục năm trước vụt hiện về: đó là một buổi sáng, từ hầm trú ẩn nơi sơ tán chui lên, đứa trẻ khi ấy là tôi cùng người lớn và những đứa trẻ khác lặng lẽ đi nhặt những mẩu chân tay vô danh, có cái là nguyên một tảng ở khúc hông và bẹn, văng rải rác gần một hố bom mới toanh. Nhưng ở Berlin, người phụ nữ Việt Nam nọ là chủ một tiệm làm móng, việc thường trực là lấy khóe, tỉa da thừa ở móng tay móng chân.

Tôi hỏi, cái gì cầm đồ?

Chàng Nike nhanh nhẹn giải thích, đồ thì cháu cầm, thằng này – hất hàm về phía Dolce Gabbana – chỉ bóc tem thôi. Nhưng cháu đã ra đến cửa đâu. Luật pháp đéo gì, bất công!

Tôi bảo, bóc tem với cầm đồ thì đúng là định ăn trộm rồi, oan với ai nữa.

Dolce Gabbana trừng mắt: Cô bênh bọn Đức lợn hử? Người Việt thì phải giúp người Việt chứ! Cô có phải người Việt không hử?

Vâng, tôi đúng là người Việt, sống ở Đức. Tháng trước, ở TTTM Đồng Xuân, trong lễ hội “40 năm hội nhập và phát triển” của người Việt ở Đức, ông Nguyễn Thiện Nhân, tốt nghiệp đại học và bảo vệ luận án tiến sĩ tại Đức, thay mặt chính phủ Việt Nam cảm ơn sự giúp đỡ tận tình của chính phủ và nhân dân Đức, rồi kết thúc bài phát biểu bằng tiếng Đức của mình với lời gửi gắm đến cộng đồng người Việt đang sống ở đây: Đồng bào hãy chứng tỏ lòng biết ơn nước Đức bằng cách tôn trọng luật pháp Đức. Hóa ra là chuyện ơn huệ. Vậy việc hai khách du lịch Việt Nam vừa ăn trộm ở Zürich thật không đáng để làm ồn. Họ vừa không có gì mang ơn Thụy Sĩ để phải tôn trọng luật pháp nước này, vừa quá vặt vãnh so với hệ thống công ty hai ngón, chẳng hạn của người Việt ở Đức.

H1H1

anhbasam.wordpress.com

Posted in Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài, Việt kiều-Lịch Sử hình thành-Cuộc Sống | Leave a Comment »

►Nhân Quyền và Phát Triển của Việt Nam trong Bang Giao Việt-Mỹ

Posted by hoangtran204 on 03/08/2015

VOA

Trần Phan

02-08-2015

Chuyến thăm Mỹ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và đón sự tiếp trọng thị của chính quyền Mỹ được xem là một cột mốc trong tiến trình chuyển trục của Việt Nam

Ý đồ của Trung Quốc xâm lấn biển đảo Việt Nam và độc chiếm con đường hàng hải quốc tế đi qua Biển Đông có hệ quả đương nhiên là đẩy chính sách ngoại giao của Việt Nam dần dần xa hơn với Trung Quốc và gần hơn với Mỹ, Nhật… Chuyến thăm Mỹ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và đón sự tiếp trọng thị của chính quyền Mỹ được xem là một cột mốc trong tiến trình chuyển trục của Việt Nam.

Chuyến thăm này liên quan tới nhiều mặt của đời sống chính trị, kinh tế, xã hội, an ninh, quốc phòng… Các nhà hoạt động xã hội yêu cầu nhân quyền phải được tôn trọng và thực thi tại Việt Nam như là một điều kiện cho việc nâng cấp quan hệ Mỹ – Việt. Thậm chí có những người trông đợi Mỹ sẽ gây áp lực buộc Việt Nam tuân thủ các qui định về nhân quyền.

Chính quyền Mỹ có sẽ can thiệp vào tình trạng nhân quyền của Việt Nam hay không?

Câu trả lời của người viết là KHÔNG.

Vẫn có các báo cáo nhân quyền hàng năm để phân loại các quốc gia. Nhưng các báo cáo này góp phần không quan trọng vào chính sách ngoại giao của Mỹ so với các nhu cầu về an ninh, kinh tế, chính trị… của quốc gia. Ngay cả khi Việt Nam bị xếp hạng vi phạm nhân quyền thì chính quyền Mỹ cũng KHÔNG can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Nhân quyền của người dân Việt Nam phải do dân chúng Việt Nam đòi hỏi và tranh đấu.

Cho nên, liên quan tới đề tài này, thay vì đặt câu hỏi Mỹ sẽ làm gì để ủng hộ nhân quyền cho Việt Nam, tác giả sẽ đặt vấn đề như sau:

Dân chúng Việt Nam sẽ dùng mối quan hệ Việt – Mỹ đang ngày càng phát triển để đòi hỏi, tranh đấu cho nhân quyền của mình như thế nào?

Để nhận định về đề tài này, trước hết người viết xin xem xét mục tiêu của quan hệ Mỹ – Việt và đặt vị trí của nhân quyền trong mối liên quan với các mặt khác của xã hội phát triển hiện đại.

Mục tiêu chính của quan hệ Mỹ – Việt hiện nay

Mục tiêu chính của quan hệ Mỹ – Việt là chống Trung Quốc độc chiếm Biển Đông. Để đạt mục tiêu này, Việt Nam phải mạnh về kinh tế và quân sự. Cho nên quan hệ Mỹ – Việt trước hết là quan hệ về kinh tế và quân sự. Mỹ và đồng minh sẽ ủng hộ Việt Nam xây dựng một nền kinh tế vững vàng và tự chủ hơn, cũng như xây dựng một nền quốc phòng đủ mạnh để bảo vệ độc lập và chủ quyền.

Các Yêu Cầu Cho Một Nước Việt Nam Phát Triển

Thời đại hiện nay là thời đại của nền kinh tế dựa trên khoa học và tri thức, với tất cả các mối liên hệ đan xen của các ngành kinh tế, của các nước cạnh tranh và hợp tác, hội nhập với nhau. Để nền kinh tế một nước phát triển vững vàng và tự chủ, xã hội nước đó phải cởi mở, đa chiều, đa cực, giảm tính nhà nước cai trị và tăng tính dân sự. Cụ thể là phải có cạnh tranh bình đẳng giữa các thành phần kinh tế, thành phần kinh tế nhà nước ngày càng lui bước nhường chỗ cho thành phần kinh tế dân doanh ngày càng lớn mạnh, phải có công đoàn độc lập phi nhà nước…

Các đòi hỏi nói trên không phải là đòi hỏi của Mỹ đối với Việt Nam, mà chính là đòi hỏi của nhu cầu hội nhập và phát triển kinh tế bền vững của Việt Nam.

Đảng Cộng Sản Việt Nam hiển nhiên không muốn mất thế độc quyền độc đảng trên đất nước này. Tuy nhiên các biến chuyển thời cuộc đang tạo áp lực cực lớn lên đảng từ nhiều hướng:

a) Trung Quốc đã chứng tỏ là kẻ hung hăng lấn chiếm. Nước này cũng đã cho thấy các bất cập trong phát triển kinh tế bền vững, cũng như trong quản lý chính trị và xã hội.     

b) Các vấn đề nội trị của đất nước đang bộc lộ suy thoái trên nhiều mặt: tham nhũng, lợi ích nhóm, dân chúng mất các quyền tự do căn bản và bị bốc lột tàn tệ, đạo đức xã hội và phong hóa suy đồi…

c) Nền kinh tế ngày càng lệ thuộc vào Trung Quốc, và càng thấp kém so với lân bang.

d) Trình độ dân trí ngày càng được nâng cao cùng với các sự thật về chính quyền ngày càng được phơi bày, do đó dân chúng có các đòi hỏi ngày càng mạnh mẽ hơn và càng cao hơn về trình độ của chính quyền.

Đáp Ứng Các Yêu Cầu Về Phát Triển Có Ích Lợi Cho Ai?

Việc đáp ứng các đòi hỏi về phát triển bền vững cho đất nước sẽ mang lại ích lợi cho dân chúng Việt Nam. Nhưng đồng thời cũng sẽ làm giảm bớt áp lực trên đảng CSVN. Như vậy việc này mang lại lợi ích vừa cho dân chúng vừa cho cả chính quyền.

Các đòi hỏi cho sự phát triển đều có liên quan trực tiếp hay gián tiếp tới nhân quyền. Thực vậy, Tuyên Ngôn Toàn Thế Giới Về Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc nêu rõ Nhân Quyền chính là nền tảng của Tự Do, Công Bằng và Hòa Bình trên thế giới (1). Và, một dân tộc mất tự do, không có bình đẳng không thể phát triển kinh tế giàu mạnh và tự chủ vốn chỉ có thể được tạo nên bởi những con người tự do trong một xã hội công bằng không có chiến tranh. Do đó, vấn đề nhân quyền của Việt Nam không chỉ là nhân quyền, mà là tương lai phát triển của dân tộc.

Dân chúng Việt Nam có thể tranh đấu và hợp tác với đảng CSVN, với nhà cầm quyền xây dựng xã hội theo hướng ngày càng thỏa mãn các đòi hỏi phát triển đất nước đã nêu trên, trong đó bao hàm đòi hỏi về nhân quyền. Chắc có độc giả sẽ nói mong muốn hợp tác với đảng CSVN là mộng mơ, bởi kinh nghiệm trong quá khứ cho thấy đảng chỉ muốn độc quyền thống trị chớ không muốn hợp tác. Người viết thì nghĩ rằng trong hoàn cảnh “bí lối” như hiện nay, có nhiều khả năng đảng CSVN sẽ chấp nhận hợp tác với dân chúng để tìm lối thoát. Bởi vì một mình đảng thì không làm được. Hơn nữa, một số lượng không ít đảng viên đã bị thuyết phục rằng dân chúng có tự do sẽ mang lại lợi ích cho đất nước. Đảng chắc cũng biết lời cảnh cáo: “Nhân quyền cần phải được bảo vệ bằng luật pháp, để con người không bị bắt buộc phải sử dụng đến biện pháp cuối cùng là vùng dậy chống lại chế độ cường quyền và áp bức” (2)

Kịch Bản Gì Có Thể Xảy Ra?

Vậy thì, một cách khả thi nhất, dân chúng có thể đặt cho nhà cầm quyền các yêu cầu gì?

Các yêu cầu đầu tiên nhằm xây dựng môi trường kinh doanh thông thoáng, thân thiện và hỗ trợ mà trong đó người ta có thể kinh doanh có hiệu quả hơn.

Tạo sự bình đẳng giữa các thành phần kinh tế. Việc này đương nhiên dẫn tới thu hẹp phạm vi độc quyền hay ưu tiên dành cho thành phần kinh tế quốc doanh và mở rộng quyền tự do dân doanh.

Giảm các thủ tục quản lí hành chánh của chính quyền đối với hoạt động kinh doanh. Các thủ tục hải quan, thuế… sẽ dần dần được giảm bớt và minh bạch hơn.

Giảm bớt vai trò, sự hiện diện của tổ chức đảng, đoàn… trong công ty dân doanh.

Công đoàn phi nhà nước, do chính người lao động lập ra, sẽ được phép thành lập và hoạt động.

Khi môi trường kinh doanh lành mạnh và năng động hơn, giàu có hơn, xã hội sẽ có nhu cầu, và cũng có điều kiện kinh tế giảm nhanh kích thước của bộ máy hành chánh.

Lúc này, giới tư sản doanh nhân đã tương đối có thế lực, tầng lớp trung lưu trong xã hội đã đông đúc, các lực lượng khác nhau trong xã hội tạo nên thế cân bằng và một trong các hệ quả là quyền tự do ngôn luận, báo chí tư nhân sẽ chính thức được nhà nước công nhận. Song song với đó là tự do lập hội, rồi tiến tới tự do lập đảng…

Hoàn cảnh thế giới và khu vực đang diễn biến rất thuận lợi cho Việt Nam, nếu dân chúng và chính quyền hợp tác hiệu quả trong việc canh tân đất nước thì các tình huống như kể trên sẽ diễn tiến nhanh chóng. Đây là con đường tốt nhất để Việt Nam mở ra cục diện tăng trưởng trong vài thập niên tới, và thúc đẩy phát triển lâu dài. Đây cũng là con đường tốt nhất giúp Việt Nam thoát vòng ảnh hưởng của Trung Quốc, xây dựng nền tự chủ. Việt Nam có thể kém Trung Quốc về một số tiềm năng, nhưng chắc chắn Việt Nam có tiềm năng vượt trội về khả năng canh tân, thích nghi với môi trường sống dân chủ tự do.  

Dân chúng mong mỏi điều này. Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng đã biết lòng dân đang hướng về đâu.

Sự Hợp Tác giữa Dân Chúng và Chính Quyền

Nước Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của đảng CSVN, trong vòng 25 năm nay, đang ngày càng lệ thuộc vào một Trung Quốc không hề giấu giếm dã tâm và đang ngang ngược xâm lấn lãnh thổ đất nước. Dân chúng Việt Nam, dù rất gần gũi và yêu mến nền văn hóa lâu đời của Trung Quốc, có tinh thần và truyền thống rất quyết liệt chống xâm lăng đến từ phương Bắc. Trong vài chục năm nay, lòng dân phẫn uất vì cuộc chiến biên giới phía Bắc, càng phẫn uất hơn về việc đảng CSVN đưa cả nước vào cái thòng lọng Thành Đô, và do đó đã cúi đầu chấp nhận việc quân Trung Quốc đánh vào lãnh thổ Việt Nam giết hại trăm ngàn con dân nước Việt, chiếm đất Việt Nam.            

Không nhà chính trị khôn ngoan nào dám thách thức lòng dân Việt chống Bắc xâm. Vẫn biết đảng Cộng Sản Việt Nam phải chịu trách nhiệm toàn diện về hoàn cảnh hiện nay của đất nước đang bị phụ thuộc và xâm lấn bởi Trung Quốc, nhưng nhà lãnh đạo Cộng Sản nào đưa đất nước thoát khỏi “lối bí” hiện nay để mạnh tiến trên con đường phát triển, nhà lãnh đạo đó sẽ trở thành anh hùng dân tộc.  

Trong hoàn cảnh đất nước hiện nay, triển vọng hợp tác giữa dân chúng và chính quyền trở nên thuận lợi hơn bao giờ hết. Thoát Độc tài, thoát Trung là ngọn cờ qui tụ lòng dân. Chính quyền thực lòng tiến về hướng đó là dân chúng ủng hộ, người tài xuất hiện, vận nước sẽ trung hưng.

Dân chúng và chính quyền cần hợp tác với nhau để xóa bỏ hận thù Quốc – Cộng trong quá khứ, xóa bỏ hố chia rẽ giữa chính quyền và người dân, xây dựng đức bao dung trong lòng dân tộc, củng cố lòng tự hào và tự tín dân tộc, phục hồi các giá trị sống truyền thống và văn minh… Tinh thần đó sẽ được thể chế hóa bởi các chính sách và cách tổ chức xã hội như tam quyền phân lập, báo chí tư nhân, quyền lập hội (và tiến tới lập đảng), chính quyền thuộc về dân, phục vụ dân chứ không thuộc về đảng, phục vụ đảng… Công cuộc cải cách này là rất to lớn và phức tạp, cần có lộ trình thích hợp cùng các nguồn lực dồi dào,  nhưng sức dân đồng lòng có thể đảm đương nổi.

Dân chúng, trong khi thông cảm và ủng hộ các chính sách của chính quyền hướng về cải cách, văn minh, cần dứt khoát và kiên quyết đấu tranh để:

1) đòi các quyền tự do căn bản;    

2) phản biện, và nếu cần, chống lại các chính sách mị dân, các trò gian lận, không trung thực trong chính trị (như kiểm phiếu…)… nhằm mục đích giữ con đường cải cách đi đúng hướng, hữu hiệu nhằm phục vụ dân tộc và tổ quốc chứ không bị lợi dụng cho mưu đồ cá nhân hay đảng phái;

3) cũng cần mở rộng thảo luận công khai về các chọn lựa chính trị cho tổ quốc, nâng cao tri thức và ý thức của quần chúng tạo bệ đỡ rộng lớn cho việc canh tân. Việc này cũng giúp dân tộc vững vàng thẳng tiến tới mục tiêu, gạt bỏ các hận thù, cực đoan có thể xảy ra trong quá trình canh tân.

Kết Luận

Bài viết này được kết luận trên các điểm sau:

1) Thời cơ trước mắt là cực kì to lớn cho nước Vệt Nam xóa bỏ hận thù, chia rẽ trong lòng dân tộc để xây dựng một đất nước giàu mạnh căn cơ;

2) Việc canh tân đất nước theo hướng tôn trọng nhân quyền, xây dựng đất nước theo thể chế tự do dân chủ mang lại lợi ích cho cả dân chúng và chính quyền;

3) Sự hợp tác của dân chúng và chính quyền trong sự nghiệp canh tân sẽ mang tới các thành công vượt bậc.

Lúc đó Việt Nam không cần nói tới mục tiêu thoát Trung, bởi vì thoát Trung là hệ quả đương nhiên của việc canh tân đất nước. Người viết tin tưởng mạnh mẽ rằng, với kích thước, cấu trúc dân số thuận lợi, với kinh nghiệm tổ chức xã hội tự do dân chủ từ chế độ miền Nam trước đây, Việt Nam sẽ canh tân thành công và vượt Trung về nhiều mặt, ít nhất là theo tiêu chí đầu người.

Có thể hi vọng rằng nếu Việt Nam thành công trên con đường này sẽ là niềm cảm hứng cho dân tộc Trung Quốc vốn vẫn còn âm ỉ ngọn lửa tự do Thiên An Môn, Hồng Kông… chắc cũng không cam chịu cảnh mất nhân quyền lâu. Việt Nam không mong làm ngọn cờ đầu, chỉ mong tạo nền hòa bình lâu dài cho tổ quốc. Kinh nghiệm lịch sử cho thấy chỉ có thể chế độc tài mới tạo chiến tranh tàn khốc.     

TÀI LIỆU THAM KHẢO

(1), (2): Tuyên Ngôn Toàn Thế Giới Về Nhân Quyền của Liên Hợp Quốc.http://www.ohchr.org/EN/UDHR/Documents/UDHR_Translations/vie.pdf

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Thời Sự | Leave a Comment »

►Phát ngôn của tướng Vịnh ngày 28/7

Posted by hoangtran204 on 02/08/2015

Người Buôn Gió

01-08-2015

Ngày 28/7/2015 tại sứ quán Trung Quốc đóng ở Việt Nam, thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng quốc phòng đã có bài phát biểu với đại sứ Trung Quốc trước ngày kỷ niệm Giải Phóng Quân Trung Quốc.

Những phát ngôn của tướng Nguyễn Chí Vịnh lập tức gây bão phẫn nộ trong dư luận, các hãng thông tấn quốc tế như BBC, VOA, RFA đều có bài bình luận về phát ngôn này của ông Vịnh.

Các ý kiến đa số chỉ trích Nguyễn Chí Vinh có xu hướng thân Tàu. Trước tiên hãy sơ lược qua về khái niệm thân Tầu, thân Mỹ.

Nội bộ chính trị Việt Nam cực kỳ phức tạp, lâu nay dư luận đã phân chia nội bộ lãnh đạo Việt Nam thành hai phái. Phái thân Tàu và phái thân Mỹ.

Nhưng chưa ai đặt câu hỏi rằng, tại sao khi mà trước đây  nhiều người kết luận rằng tất cả ĐCSVN đều thân Tàu, tay sai cho Tàu, phụ thuộc vào Tàu mà vẫn còn đất sống cho phe thân Mỹ tồn tại.?

Đảng CSVN khôn ranh và ma mãnh. Dù trong lúc hoàn toàn nghiêng về Tàu họ cũng để lại một vài vị trí qua lại với Mỹ để giữ kênh quan hệ. Và đương nhiên trong lúc nghiêng về Mỹ họ cũng để lại một vài vị trí để giữ kênh quan hệ với Tàu.

Nếu một trong những vị trí này quá nghiêng về Tàu, hoặc quá nghiêng về Mỹ để phục vụ mục đích riêng. Cá nhân ấy sẽ bị tập thể ĐCSVN loại khỏi chính trường. Như trường hợp đại tướng bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh bị bệnh bất ngờ trước khi diễn biến thân Mỹ của CSVN xảy ra.

  Đến gần đây khái niệm phân chia phe thân Tầu và thân Mỹ mới rõ rệt, trước kia chỉ có khái niệm CSVN thân Tàu.

Hãy thử phân tích hành động và lời nói của ông Nguyễn Chí Vịnh theo một khía cạnh khác.

Quân đội VN và quân đội Tàu dưới thời bộ trưởng Phùng Quang Thanh có nhiều gắn bó mật thiết. Sự gắn bó này thực ra là kiểu đàn anh, đàn em. Đàn em làm gì phải báo cáo,  trình bày cho đàn anh xem. Cái đó được ông Phùng gọi là sự ” tin cậy chính trị ”. Hiện giờ ông Phùng ốm đang dưỡng bệnh, nhiều việc chưa thể làm được. Ông Vịnh là thứ trưởng quốc phòng, chịu trách nhiệm về mặt đối ngoại quốc phòng. Đương nhiên ông Vịnh phải có lời với Giải Phóng quân Trung Quốc nhân ngày thành lập của họ.

 Những lời ông Vịnh nói chỉ là lặp lại những gì trước kia ông Phùng Quang Thanh đã nói.

Thử hỏi ông Vịnh có không đến dự được không.? Ông phải đến vì quan hệ quân đội hai nước đang nồng thắm bề ngoài. Ông không đến thì một thứ trưởng khác của bộ quốc phòng phải đến. Về tương lai gần ông Vịnh không có cơ vượt qua được Ngô Xuân Lịch, Đỗ Bá Tỵ, Nguyễn Thành Cung để làm bộ trưởng. Để ông Vịnh đến còn hơn để một bộ trưởng quốc phòng tương lai đến dự.

Thử hỏi ông Vịnh có nói khác được không ? Ông chẳng thể quay ngoắt 180 độ nói khác với lời cấp trên của ông. Nên nhớ cấp trên của ông là Phùng Quang Thanh vẫn đang sống, đang tại vị.

Khi nhìn ở một góc độ khác, có thể sẽ thấy ông Vinh đi đến đại sứ quán Trung Quốc nói vậy là một chính sách nhất quán của toàn lãnh đạo CSVN. Không phải là ông Vịnh tự ý đi và tự ý phát biểu. Một chính sách hai mặt, để lại một chút gì đó lỡ có gì còn dùng đến.

Và sẽ là rất hay, nếu như ngày thành lập quân đội Trung Quốc sẽ chẳng có vị thượng tướng thứ trưởng nào của Việt Nam phải sang Trung Quốc để dự ngày lễ của quân đội Trung Quốc.

Nếu như thế thật, thì việc ông Vịnh đến đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam chúc mừng ngày thành lập Giải Phóng Quân Trung Quốc sớm vài ngày,  để khỏi ông tướng cao cấp nào của bộ quốc phòng Việt Nam  phải dẫn một phái đoàn tướng lĩnh cao cấp sang tận Trung Quốc để dự lễ.  Đó là một thành công trong lãnh vực ngoại giao.

 Còn nếu sức ép của Trung Quốc vẫn phải có phái đoàn quân đội Việt Nam tới Trung Quốc dự ngày thành lập quân đội Trung Quốc, cũng chẳng sao, vẫn là lệ cũ.

Bạn nghĩ sao ngày lễ trọng đại của bạn, bạn mời người hàng xóm vốn là đàn em bảo gì nghe nấy bao năm nay, bỗng nhiên trước ngày lễ vài ngày, nó cho con vợ thứ tư mang quà đến kèm lời chúc mừng. Bạn sẽ ít nhiều bực tức, bạn sẽ hỏi con vợ thứ tư của nó rằng thế chồng mày có đến dự lễ hôm đó không, chồng mày bận gì, nó bận thì vợ cả và con trai cả hôm đó đến nhé…bạn phải ép mọi cách nếu không bạn cảm thấy mất mặt.

Huống chi ở đây ông Vịnh chẳng thèm vác xác sang Trung Quốc dự, ông lếch thếch đi vài bước từ bộ quốc phòng sang đại sứ quán Trung Quốc chúc mừng, phát biểu những câu cũ mèm lấy lệ.

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Thời Sự | Leave a Comment »

►Phản ứng về việc Tướng Vịnh đề cao hợp tác Trung Quốc

Posted by hoangtran204 on 01/08/2015

RFA

Nam Nguyên, phóng viên RFA

31-07-2015

 Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam. Ảnh minh họa chụp trước đây.

Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh khẳng định quan hệ Việt Trung không bao giờ thay đổi và Trung Quốc luôn là ưu tiên hàng đầu trong chính sách đối ngoại của Đảng. Ông Vịnh đã phát biểu như vừa nói vào tối 28/7 vừa qua nhân dịp Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội tổ chức chiêu đãi kỷ niệm 88 năm ngày thành lập Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc.

Hòa hiếu hay thần phục?

Nam Nguyên phỏng vấn Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang nhà bất đồng chính kiến với Đảng Cộng sản Việt Nam từ 40 năm qua. Từ Hà Nội, trước hết TS Nguyễn Thanh Giang nhận định:

TS Nguyễn Thanh Giang: Tôi cho rằng, Việt Nam rất không may mắn có vị trí địa dư nằm sát với Trung Quốc, ở bên cạnh một anh khổng lồ mà rất không tử tế. Anh ấy không chỉ không tử tế đối với Việt Nam mà anh ấy đang cố gắng trỗi dậy bằng những thủ đoạn xấu xa, một khi đã trỗi dậy thì anh ấy sẽ không tử tế với nhiều dân tộc trên thế giới. Cho nên đấy là cái họa của dân tộc Việt Nam. Nhưng vì đã trót ở bên cạnh anh ấy rồi cho nên cũng đành phải hòa hiếu với anh ấy. Lâu nay tôi vẫn nói rằng, Việt Nam nếu muốn có thể tồn tại bên cạnh Trung Quốc thì Việt Nam phải vận dụng sức ủng hộ mạnh mẽ của thế giới đặc biệt của Hoa Kỳ. Cho nên Việt Nam trước hết phải xiết chặt được giao hảo tốt đẹp với Hoa Kỳ. Tôi cho rằng đáng lẽ lần đi vừa qua của ông Nguyễn Phú Trọng sang Hoa Kỳ, thì ông phải làm được việc nâng tầm quan hệ lên đối tác chiến lược nhưng ông ấy đã không làm được việc rất cần thiết này cho dân tộc.

Nhưng mà bên cạnh giao hảo hữu nghị với Hoa Kỳ, tôi nghĩ cũng vẫn cần hữu nghị với Trung Quốc. Nhưng tôi đặc biệt căm giận những ai mà có tư tưởng thần phục Trung Quốc và muốn đẩy dân tộc này vào ách đô hộ mềm của Trung Quốc. Nói giao hảo hữu nghị là cần thiết đấy không nên đối địch với họ, nhưng tôi rất không ưng một số người trong đó có ông Nguyễn Chí Vịnh, trong đó có những người như ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, như là Bộ trưởng Phùng Quang Thanh… họ không chỉ giữ tinh thần muốn hòa hiếu với cả Trung Quốc lẫn Hoa Kỳ mà họ còn muốn tuyên truyền cho một thứ gọi là thần phục Trung Quốc, coi Trung Quốc là bậc thầy, coi Trung Quốc là Thiên tử mà mình phải rắp tâm cung phụng và theo họ.

Nam Nguyên: Chính sách đi dây của Việt Nam như nhiều nhà bình luận nói. Theo Tiến sĩ có còn thích hợp hay không, nhất là khi Trung Quốc đã thể hiện tham vọng chiếm trọn Biển Đông.

TS Nguyễn Thanh Giang: Việt Nam ở một thế kẹt như vậy, thì vẫn phải giữ trạng thái đu dây giữa hai thế lực lớn là Trung Quốc và Hoa Kỳ . Nhưng mà cách đu dây như thế nào lại là một cái tài của nhà lãnh đạo, đu dây mà không phải là đu dây. Đu dây mà thực chất vẫn phải nghiêng về phía Hoa Kỳ để cho có thể tạo được một sức mạnh có thể đương đầu được với Trung Quốc. Những người lãnh đạo phải hiểu cho được là làm sao phải thực hiện cho được các đường lối chủ trương của mình, làm sao phải thực sự coi Hoa Kỳ bây giờ là người bạn mà mình thực sự dựa vào, để mình giữ lấy toàn vẹn lãnh thổ.

Đu dây không có nghĩa là cân bằng bên này một tí bên kia một tí, mà trong tình hình này phải thấy Trung Quốc là kẻ thù thực sự rồi. Trước đây ta quan niệm Mỹ là kẻ thù, không bằng cớ, Mỹ không có âm mưu xâm chiếm nước ta, không chiếm đoạt đất đai tài nguyên của chúng ta. Mà lúc bấy giờ chỉ là cuộc chiến tranh vô nghĩa, đi theo cái gọi là ý thức hệ. Còn bây giờ Trung Quốc nó là một kẻ xâm lược thực sự, nó đã xâm lược Việt Nam, nó đang xâm lược Việt Nam, nó không chỉ xâm lăng ở Bản Giốc, ở Ải Nam Quan, nó thực sự xâm lăng Hoàng Sa, nó đang xâm lăng Trường Sa và xâm lăng trên toàn bộ mặt biển.

Cho nên mình phải nuốt hận vào lòng mà nói ‘hảo hảo’với nó, nhưng thực chất phải xem nó là kẻ thù. Hảo hảo với nó không có nghĩa sợ nó mà làm sao để ngược lại Trung Quốc phải sợ mình. Trung Quốc sợ mình thì có hai điều kiện. Một là mình làm cho nội lực dân tộc mình mạnh mẽ lên. Hai là mình phải dựa vào được sự bảo trợ của các lực lượng tiến bộ trên thế giới. Đặc biệt là Mỹ và xung quanh đây là Nhật, Úc và khối Đông Nam Á.

Nam Nguyên: Thưa Tiến sĩ, hồi tháng 5 vừa qua, theo tin ghi nhận khi Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh họp với tướng Thường Vạn Toàn của Trung Quốc ở Lào Cai, ông Thanh đã đảm bảo sự tin cậy chính trị với Trung Quốc. Bây giờ Tướng Vịnh nhấn mạnh, các nhà lãnh đạo cấp cao của hai lực lượng vũ trang sẽ tiếp tục duy trì và thúc đẩy hợp tác quốc phòng vào chiều sâu và chiều rộng. Điều này có là nguy hiểm hay không? Khi mà TQ đang tiến hành âm mưu chiếm trọn Biển Đông?

TS Nguyễn Thanh Giang: Còn để cho những nhân vật như là Nguyễn Phú Trọng, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Chí Vịnh thao túng nền quân sự, nền chính trị của Việt Nam thì đấy rõ ràng là một hiểm họa hết sức to lớn cho dân tộc. Tôi nghĩ chúng ta phải hết sức cảnh giác đối với những con người đó. Nhưng tôi cho là hệ thống ý kiến của Nguyễn Chí Vịnh trong thời gian qua mà nhiều lần tôi đả kích, tôi vẫn nghi ngờ đó là cánh tay thân thiết của tình báo Hoa Nam, đặc biệt trong thời gian mà Nguyễn Chí Vịnh còn nắm Tổng Cục 2.

Nam Nguyên: Thưa, nghiên cứu quốc tế cho biết Trung Quốc là mối bận tâm hàng đầu của người Việt Nam, nhưng Tướng Nguyễn Chí Vịnh còn nhấn mạnh rằng quan hệ hai nước hình thành rất nhiều điểm tương đồng về văn hóa. Việt Nam đã cho mở Viện Khổng Tử ở Đại học Quốc gia Hà Nội, điều này tạo thêm mối lo sợ là sau kinh tế, chính trị, quân sự bây giờ lại thêm ảnh hưởng nhiều quá vào văn hóa Trung Quốc?

TS Nguyễn Thanh Giang: Lâu nay chúng ta ngộ nhận, cứ ca ngợi nền văn hóa của hai nước tương đồng nhau. Thực ra đạo Nho cũng có giá trị trong thời gian lịch sử nhất định. Trước đây nó cũng ảnh hưởng được vào trí thức, vào nền văn hóa nước ta làm cho trí thức của nước ta cũng có được một nếp sống đạo lý và đặc biệt tập hợp được lực lượng để chống cường quyền, chống ngoại xâm. Lúc bấy giờ có một giai đoạn lịch sử nó ảnh hưởng tích cực đến nền văn hóa và tâm lý dân tộc. Nhưng hiện nay, phải nói đạo Nho và cái văn hóa chính trị mà nói chung Trung Quốc dựa vào cho đến bây giờ, là thứ văn hóa chính trị lạc hậu, chỉ để giữ đời sống con người không thể vươn tới được nhân quyền và tự do dân chủ.

Nam Nguyên: Cảm ơn Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang đã trả lời phỏng vấn.

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Thời Sự | 1 Comment »

► Tướng Phùng Quang Thanh Đang Bị Quản Thúc

Posted by hoangtran204 on 01/08/2015

Việt Báo

Trung Điền

30-07-2015

Trước sức ép mạnh mẽ của dư luận và nhất là trên truyền thông mạng, lãnh đạo cộng sản Việt Nam (CSVN) đã không thể tiếp tục giữ kín về sự sống chết của Tướng Phùng Quang Thanh. Tối ngày 27/7 vừa qua, Hà Nội đã phải để cho Tướng Phùng Quang Thanh xuất hiện trong chương trình giao lưu nghệ thuật “khát vọng đoàn tụ” và có truyền hình trực tiếp trên VTV1.

Hầu hết các báo chí, trang điện tử đều loan tin và hình ảnh về sự xuất hiện của Tướng Phùng Quang Thanh vào đêm 27/7 sau đúng 1 tháng vắng bóng, ngoại trừ một số báo chính thức của đảng như Nhân dân, Quân đội Nhân dân và trang điện tử đảng Cộng sản hoàn toàn không đề cập gì đến sự kiện Phùng Quang Thanh.


Trong khi đó, Thiếu tướng Ngô Quang Liên, được giới thiệu là trợ lý của Tướng Phùng Quang Thanh tuyên bố với báo chí rằng Tướng Thanh kể từ nay sẽ ở lại trụ sở Bộ quốc phòng chứ không về nhà riêng. Lý do mà ông Ngô Quang Liên nêu ra là “hạn chế tiếp khách nhiều” vì khuyến cáo của Bác sĩ.

Một người vừa trải qua một cuộc giải phẫu – dù lớn hay nhỏ – rất cần một trong hai nơi để tĩnh dưỡng là nhà riêng hoặc bệnh viện. Tướng Thanh thì không được về tĩnh dưỡng ở hai nơi này mà phải nằm điều dưỡng ở Bộ quốc phòng, chẳng khác nào bị quản chế.

Đây không phải là điều bất bình thường trong thế giới cộng sản mà còn là tín hiệu cho thấy cuộc đời chính trị của Tướng Phùng Quang Thanh đã chấm dứt song song với những chuyển biến về thế đu dây trong hàng ngũ đảng CSVN, nếu ta nhìn lại một số những diễn tiến xảy ra trước đó khoảng 3 tháng – từ tháng 5 năm 2015.

Chống Đối Ngầm

Ngày 13/5/2015, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông Ted Osius xuất hiện lần đầu tiên trên đài truyền thanh Việt Nam (VOV) chính thức tuyên bố là Hoa Kỳ sẽ đón tiếp Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng với những nghi thức cấp cao nhất.

Sự kiện này được đánh giá là chủ nhân Tòa Bạch Ốc đã phá nguyên tắc thông thường để đón tiếp người đứng đầu một đảng chính trị với nghi thức cao nhất dành cho một nguyên thủ quốc gia, sau khi ông Trọng và lãnh đạo CSVN ít nhiều chấp thuận một số “yêu sách” từ phía Hoa Kỳ. Nói một cách cụ thể là Bộ chính trị CSVN đã quyết định “ngả” về phía Mỹ. Đọc kết quả chuyến đi Mỹ của ông Trọng ai cũng thấy rõ điều này.

Hai ngày sau đó, ngày 15/5/2015, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh đã đón tiếp Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Thường Vạn Toàn tại biên giới Lào Cai một cách long trọng nhân dịp tổ chức buổi Tọa đàm hữu nghị quốc phòng Biên giới Việt Nam – Trung Quốc.

Trong buổi đón tiếp này, Bộ trưởng Phùng Quang Thanh đã dành một nghi lễ cao nhất của quân đội để đón Thượng tướng Thường Vạn Toàn. Tướng Thanh cũng đã khẳng định với phái đoàn quân sự cao cấp Trung Quốc là luôn luôn thể hiện sự “tin cậy chính trị” với lãnh đạo Bắc Kinh.

Ngày 31/5/2015, Bộ trưởng Phùng Quang Thanh đón tiếp Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ Ashton Carter và hai bên lần đầu tiên ký chung văn kiện “Tầm nhìn chung về quan hệ quốc phòng Mỹ Việt”. Trong dịp này, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ đã gặp Tư lệnh quân chủng hải quân và Tư lệnh cảnh sát biển Việt Nam là hai lực lượng đang đối đầu với Trung Quốc trên biển Đông.

Sau hàng loạt những xuất hiện mang tính chất “lịch sử” với hai siêu cường Mỹ và Trung Quốc trong tháng 5 nói trên, Bộ trưởng Phùng Quang Thanh bỗng “đột nhiên khuất bóng” trên chính trường.

Cùng lúc đó, Bộ quốc phòng CSVN công bố quyết định cho ngưng trách vụ chờ nghỉ hưu của Trung tướng Phi Quốc Tuấn, Tư lệnh Quân khu Thủ đô và Trung tướng Lê Hùng Mạnh, Chính ủy Bộ tư lệnh thủ đô; cả hai đang ở độ tuổi chưa tới 60 (sinh năm 1957).

Việc nghỉ hưu của hai vị tướng cầm quân ở Thủ đô xảy ra cùng một lúc với sự vắng bóng của Bộ trưởng Phùng Quang Thanh đã dẫn đến nghi vấn: “có sự chống đối của một giới quân nhân” tại Hà Nội, đưa đến sự ngưng trách nhiệm và quản chế 3 ông tướng một lượt.

Sống Hay Chết

Ngày 19/6/2015, Thông tấn xã Việt Nam loan tin Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh đã gặp Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Jean-Yves Le Drian tại Paris.

Bản tin nói trên không những không được loan tải rộng rãi trong nước mà còn gợi lên một nghi vấn khác là Tướng Thanh phải chăng đã bị đưa ra khỏi nước nhằm tránh sự “nổi loạn” hoặc “đảo chánh” với sự tiếp tay của Trung Quốc của một phe quân nhân thân Bắc Kinh, trong lúc ông Nguyễn Phú Trọng chuẩn bị đi Mỹ.

Nghi vấn này còn tô đậm thêm khi ông Nguyễn Tấn Dũng lần đầu tiên phát biểu rằng “Quân đội phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với dân tộc, với Hiến pháp” trong đại hội thi đua quyết thắng toàn quân lần thứ IX khai mạc sáng 1/7 tại Hà Nội.

Ngày 24/6/2015, Giáo sư Phạm Gia Khải, thành viên ban bảo vệ và chăm sóc sức khoẻ trung ương lên tiếng chính thức rằng Tướng Phùng Quang Thanh đang điều trị bên Pháp, sau khi có tin đồn bị ám sát chết ở Paris. (*)

Trong lúc tin Tướng Phùng Quang Thanh đang điều trị tại Paris, vào ngày 3/7 Bộ Tư lệnh quân khu thủ đô Hà Nội dưới sự chủ tọa của Thượng tướng Ngô Xuân Lịch, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị đã tiến hành việc thay thế nhân sự lãnh đạo với hai nhân vật mới là Thiếu tướng Nguyễn Doãn Anh, phó tư lệnh được đưa lên làm Tư lệnh quân khu và Thiếu tướng Nguyễn Thế Kết, phó chính ủy được đưa lên làm Chính ủy Bộ tư lệnh.

Việc thay đổi nhân sự thuộc Bộ tư lệnh Thủ đô diễn ra ba ngày trước khi ông Nguyễn Phú Trọng lên đường đi Mỹ vào ngày 6/7 đến 10/7 là điều đáng lưu ý.

Trước những xôn xao dư luận, ngày 6/7/2015 ông Phạm Gia Khải, thành viên ban bảo vệ sức khoẻ trung ương họp báo cho biết là Tướng Thanh đã trải qua cuộc phẫu thuật ung thư phổi hôm mồng 3/7 và hiện đang tĩnh dưỡng chưa có thể về nước ngay. (**)

Ngày 20/7/2015, hãng thông tấn DPA từ Hà Nội đã dựa theo một nguồn tin của một sĩ quan quân đội ẩn danh loan tải rằng Tướng Thanh đã từ trần tại Paris hôm Chủ Nhật 19/7, sau cuộc phẫu thuật, và còn cho biết là Tướng Thanh đã bị rút tên ra khỏi Bộ chính trị trước khi sang Pháp.

Nhưng ngày hôm sau, 21/7/2015, hãng thông tấn DPA đã đăng lời cải chính của Trung tướng Võ Văn Tuấn, phó tham mưu trưởng quân đội CSVN, rằng sức khoẻ Tướng Thanh vẫn ổn định và sẽ về nước vào cuối tháng 7/2015. Dù vậy, DPA vẫn không phủ nhận bản tin trước đó của mình.

Bản tin của DPA và sự trả lời mập mờ của Bộ quốc phòng CSVN đã dấy lên một nghi vấn lớn trong dư luận về tình trạng sống chết của Tướng Phùng Quang Thanh. Có tin là ở Hà Nội người ta đã “ăn mừng” khi nghe tin ông Thanh chuyển sang từ trần.

Trước áp suất của dư luận về sự sống chết của Tướng Thanh, lãnh đạo CSVN đã phải tốn công dàn dựng ra chuyến bay VN Airlines đưa Tướng Thanh từ Paris bay về Hà Nội vào ngày 25/7, nhưng lại không có bất cứ tấm hình nào chụp Tướng Thanh tại Phi trường. Sự kiện này làm dấy lên một đợt sóng nghi vấn khác là không có Tướng Thanh nào về trong chuyến bay từ Paris.

Cuối cùng, CSVN đã phải đưa Tướng Thanh xuất hiện trong đêm giao lưu nghệ thuật “khát vọng đoàn tụ” tối 27/7, với hình ảnh tươi cười bắt tay mọi người.

Tuy nhiên cho đến giờ phút này, sự sống hay chết của Tướng Thanh không còn là điều quan trọng. Vấn đề then chốt là tại sao CSVN vẫn nói Tướng Thanh còn sống nhưng lại quản thúc ở Bộ Quốc Phòng?

Bị Quản Thúc

Ngày 16 -18 tháng 7, CSVN đã đón tiếp ông Trương Cao Lệ, Phó thủ tướng và là thành viên ban Thường vụ Bộ chính trị đảng Cộng sản Trung Quốc viếng thăm Việt Nam.

Chuyến đi đột ngột của họ Trương được tuyên bố là để “tăng cường giao lưu trao đổi” giữa hai bên nhưng thực chất là để cứu Phùng Quang Thanh.

Sau chuyến đi của Trương Cao Lệ, ngày 20/7/2015, Tướng Võ Văn Tuấn, phó Tham mưu trưởng quân đội CSVN đã công bố Tướng Thanh về nước ngày 25/7, đồng nghĩa với việc cho Tướng Thanh tái xuất hiện trở lại nhưng chỉ trong khuôn viên Bộ quốc phòng.

Tướng Vũ Văn Hiển, chánh văn phòng quân ủy trung ương nói với báo chí hôm 27/7 rằng: “Theo yêu cầu của bác sĩ, tướng Thanh sẽ hạn chế nơi đông người, dễ tiếp xúc vi trùng vi khuẩn có trong không khí”.

Qua phát biểu này, người ta có thể hiểu đây là một thông điệp của quân ủy trung ương dành cho ông Tướng đã bị thất sủng vì quá thần phục Bắc Kinh và sốt sắng bày tỏ lòng “tin cậy chính trị” đối với Thiên Triều hồi tháng 5 vừa qua, khi mà cả bộ chính trị có đến 9 trên 16 người đã thay phiên nhau viếng thăm nước Mỹ từ cuối năm 2014 sau khi xảy ra vụ giàn khoan HD 981.

*

Sự kiện Phùng Quang Thanh cho thấy:

1/ CSVN đã cố che đậy vụ đưa Phùng Quang Thanh sang Pháp nhằm ngăn chận sự “nổi loạn” trong nội bộ đảng, lúc mà Nguyễn Phú Trọng viếng thăm Hoa Kỳ, để làm một dấu mốc lịch sử cho đảng Cộng sản Việt Nam. Nhưng bộ máy tuyên giáo của Hà Nội quá tồi, thay vì chủ động điều hướng, rốt cuộc là phải chạy theo “chữa cháy” trước những thông tin úp úp mở mở do chính họ đưa ra. Sức ép của dư luận trong thời kỳ tin học ngày nay khiến chế độ không còn có thể “lấy thúng úp voi”, lấp liếm sự thật.

2/ Hình ảnh của Tướng Thanh trong buổi giao lưu nghệ thuật và sự vắng mặt “khó hiểu” của ông Thanh trong hơn một tháng qua, đi kèm với sự lúng túng trả lời của CSVN trước những nghi vấn của dư luận, và những dữ kiện đáng nghi ngờ quanh chuyến về nước của ông Thanh ngày 25/7 vừa qua cho thấy ông Thanh đã bị quản thúc trong nước từ mấy tuần qua. Nếu có đi Pháp thì cũng đã trở về từ lâu. Chuyến bay về nước ngày 25/7 chỉ được dàn dựng để hỗ trợ cho những dối trá của chế độ về số phận của ông Thanh.

3/ Mọi dữ kiện, cộng thêm chi tiết “Đại tướng Phùng Quang Thanh sẽ ở lại trụ sở Bộ Quốc phòng chứ không về nhà riêng”, thì rõ ràng là Đại Tướng Phùng Quang Thanh đã bị thất sủng và đang bị quản thúc.

Nội tình đảng CSVN từ giờ đến đầu năm 2016, khi đại hội đảng XII nhóm họp, sẽ còn nhiều biến động. Hứa hẹn nhiều gây cấn, căng thẳng. Chờ xem!

Trung Điền

Ngày 29/7/2015

____

(*) Ghi chú của trang Ba Sàm: Thông tin này không đúng, ngày 24/6/2015 báo chí trong nước không hề đưa tin gì về ông Phùng Quang Thanh. Chỉ đến khuya ngày 1/7/2015, báo chí trong nước mới đồng loạt đưa tin ông Phùng Quang Thanh trị bệnh tại Pháp, dựa vào nguồn tin từ Ban bảo vệ và chăm sóc sức khỏe trung ương. Bản tin từ báo Tuổi Trẻ là bản tin sớm nhất của báo quốc doanh, lên tiếng về chuyện ông Phùng Quang Thanh chữa bệnh ở Pháp.

(**): Theo ông Phạm Gia Khải, khối u đã được phẫu thuật ngày 30/6/2015, không phải ngày 3/7/2015.

nguon: anhbasam.wordpress.com

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Thời Sự | Leave a Comment »

►“The Economist”: Tranh chấp hiện nay trên Biển Ðông và biển Nhật bản

Posted by hoangtran204 on 30/07/2015

“The Economist”: Tranh chấp hiện nay trên Biển đông và biển Nhật bản

 

Tuần báo “The Economist” số ngày 25-31 /7/ 2015 Về cuộc tranh chấp hiện nay trên Biển đông và biển Nhật bản

pobrane

Hiện nay trên biển Nhật bản, các hải ðội tuần duyên (coast guards) của Trung quốc và Nhật bản vờn nhau như chơi trò cút bắt. Cứ ðều ðặn10 ngày hay một tuần một lần, sáng sớm một hải ðội tuần duyên nhỏ của Trung quốc ðến chờn vờn chạy lấn vào 12 hải lý của ðảo Senkaku (Trung quốc gọi là ðảo Diaoyu) rồi ðến khoảng trưa bộ ngoại giao Nhật bản ra thông cáo phản ðối Trung quốc vi phạm hải phận. Mỗi lần tàu tuần duyên Trung quốc xuất hiện, tàu tuần duyên Nhật bám sát cảnh cáo Trung quốc, và tàu tuần duyên Trung quốc chạy một hồi cho ðã rồi rút lui.

Trò chơi cút bắt này so với cường ðộ ðụng chạm tưởng chừng như Trung quốc và Nhật bản sắp ðánh nhau tại ðó nãm 2012 là một dấu hiệu hai bên ðều muốn tránh cãng thẳng.

Trung quốc xuống thang vì Nhật bản không phải là nước dễ bị bắt nạt. Sau lưng tàu tuần duyên trang bị vũ khí nhẹ hải quân Nhật lúc nào cũng sẵn sàng ðể yểm trợ. Hơn nữa Hoa Kỳ cho biết nếu có ðụng ðộ giữa Trung quốc và Nhật bản Hoa Kỳ sẽ ðứng về phía Nhật bản.

Tại biển Nhật bản thì vậy, nhưng tại Biển ðông trong vùng quần ðảo Trường Sa ðang tranh chấp với Việt Nam và Phi luật tânTrung quốc không hiền lành như vậy. Việt Nam và Phi luật tân yếu hơn Nhật và Hoa Kỳ không có một cam kết bảo vệ nào dứt khoát như ðối với Nhật bản.Từ khi Hoa Kỳ rút khỏiViệt Nam, nhất là từ nãm 1992 rút khỏi cãn cứ Subic Bay của Phi luật tân, Biển ðông là một khoảng trống quyền lực .Trong nãm qua Trung quốc ðã ngang nhiên kéo dàn khoang dầu vào vùng Ðặc quyền Kinh tế (Exclusive Economic Zone – EEZ) của Việt Nam. Và trong nhiều nãm qua ðã âm thầm ðắp các ðảo tí hon hay các mỏm ðá nhỏ trong vùng Trường Sa thành những cãn cứ.

Sự phát triển hải quân nước sâu (TBN: hải quân có khả nãng hoạt ðộng trên ðại dương xa cãn cứ ðất liền) của Trung quốc làm cho Việt Nam và Phi luật tân lo âu, nhất là khi ông Tập Cận Bình luôn nhắc ðến chiến lược của Trung quốc là “lớn mạnh trong hòa bình” và “cân bằng quyền lực giữa các nước lớn” xem như ðối với Việt Nam và Phi luật tân là chuyện nước nhỏ không ðáng kể.

Tại Bắc Kinh cũng như tại Hoa Thịnh Ðốn, các nhà chiến lược không ngừng bàn tán về “cái bẫy Thucydides” là câu chuyện ðánh nhau giữa hai nước Athens và Sparta vào thế kỷ thứ 5 trước công nguyên do sử gia Thucydides ghi lại. Sparta là thế lực ðương thời, trong khi Athens là thế lực ðang lên. Sparta lo lắng và ðánh phủ ðầu Athens. Người ta lo rằng một nước ðang ở thế siêu cường (như Hoa Kỳ hiện nay) sẽ ðụng ðộ với một siêu cường ðang lên (như Trung quốc). Các chiến lược gia Nhật bản lại dùng một hình ảnh so sánh khác. Nhật bản nói sự phát trển hải quân nước sâu của Trung quốc và sự nóng vội lấn biển của Trung quốc hiện nay sẽ sinh ra chiến tranh không khác gì sự phát triển bộ binh và sự nóng vội chiếm ðất của Nhật bản trong thập niên 1930, 1940 ðã sinh ra cuộc ðụng ðộ Thái bình dương giữa Hoa Kỳ và Nhật bản .

Hiện nay Trung quốc dấu kỹ vũ khí, và ðẩy mạnh sự tranh chấp trên mặt trận ngoại giao, vận ðộng sử gia bênh vực, vẽ họa ðồ ðáy biển, ðắp ðảo xây dựng cơ sở vật chất mà Trung quốc nói là ðể phục vụ sinh hoạt của ngư dân như ðèn pha, cảng tránh bão, phương tiện cứu hộ … Nhưng mới ðây Hoa Kỳ ðã hé cho thế giới thấy các xây dựng, ðặc biệt trên hòn ðá Chữ thập (Fiery Cross Reef) gồm một phi ðạo dài 3km cho máy bay quân sự ðáp, nhiều kho có mái che cho máy bay phản lực ðậu và những dàn súng phòng không. Các sĩ quan hải quân Hoa Kỳ cho rằng các cơ sở quân sự này chỉ là “những mẫu hạm không chạy ðược” trong trường hơp chiến tranh sẽ bị hải quân Hoa Kỳ ðánh chìm trong nháy mắt. Nhưng nếu chưa bị ðánh chìm (vì chưa có chiến tranh) thì các cơ sở vật chất này vẫn giúp Trung quốc biểu dương sức mạnh trên Biển ðông .

Ðường 9 ðoạn bao gồm hầu hết Biển ðông do Trung quốc ðơn phương vẽ là ðầu mối tranh chấp với các nước chung quanh. Bên trong ðường 9 ðoạn có nhiều ðảo nhỏ và nhiều cụm ðá ngầm của Việt Nam và Phi luật tân. Hoa Kỳ không ðứng về phía nào trong cuộc tranh chấp ai làm chủ mỏm ðá nào chừng nào không ai ðụng chạm ðến quyền lưu thông trong vùng biển và trên vùng trời Biển ðông của Hoa Kỳ và của thế giới nói chung. Thỉnh thoảng Hoa Kỳ cho máy bay thám thính quân sự bay gần các ðảo mới ðắp của Trung quốc ðể nhắc cho Trung quốc biết lập trường của Hoa Kỳ.
Trung quốc không phải là nước ðầu tiên xây dựng cơ sở vật chất tại Trường Sa nhưng sự xây cất quy mô của Trung quốc làm cho cuộc tranh chấp càng ngày càng khó giải quyết. Lời hứa của Trung quốc sẽ cùng với các quốc gia chung quanh Biển ðông soạn thảo một “Quy tắc ứng xử” sẽ chẳng bao giờ thực hiện ðược. Và các nước Ðông nam á không có sự lựa chọn nào khác hơn là tìm thế ðối trọng nơi Hoa Kỳ và trang bị thêm vũ khí .

Thủ tướng Nhật Shinzo Abe ðang trình quốc hội thông qua một bộ luật cho phép quân ðội Nhật rộng tay hành ðộng hơn như hợp tác với hải quân Hoa Kỳ tuần hành trên Biển ðông và bán rẻ 10 tàu tuần duyên cho Phi và 6 tàu cho Việt Nam. Theo ông Narushige Michishita thuộc Viện Nghiên cứu Chính sách (National Graduate Institute for Policy Studies) ở Tokyo thì ðây là hành ðộng chống sự ðe dọa của Trung quốc .

Trong khi ðó quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ càng lúc càng cải thiện, và Việt Nam ðang mua thêm nhiều vũ khí của Liên bang Nga. Phi luật tân thì ký thỏa ước cho phép Hoa Kỳ trở lại cãn cứ Subic Bay và vài cãn cứ khác và ðang chuẩn bị ngân sách cải thiện quân ðội.

Hiện nay, tòa án quốc tế ở Le Havre ðang xem xét vụ Phi luật tân kiện Trung quốc ðể xem – theo vãn bản của Luật Biển UNCLOS – Trung quốc có quyền ðòi chủ quyền 12 hải lý và rộng hơn nữa là 200 hải lý ðặc quyền kinh tế chung quanh các hòn ðảo mới ðắp không. Tòa Le Havre không có thẩm quyền phán quyết ai làm chủ cụm ðá nào, nhưng một phán quyết bất lợi cho Trung quốc ðối với quyền xử dụng mặt biển và ðáy biển chung quanh cũng làm cho Trung quốc bớt hung hãng. Trung quốc nói không chấp nhận phán quyết của tòa Le Havre, nhưng gián tiếp theo dõi vụ kiện bằng cách gởi ðến tòa các biện minh trạng cần thiết.

Còn chuyện Ðài Loan. Ðài Loan nằm giữa biển Nhật bản và Biển ðông. Tình hình eo biển Ðài Loan trong nhiều nãm qua êm êm nhờ chính sách hòa hoãn của tổng thống Mã Anh Cửu (Ma Ying-jeou) thuộc ðảng Trung Hoa Dân Quốc (KMT). Nhưng nếu qua cuộc bầu cử tổng thống ðầu nãm 2016 tới, bà Thái Anh Vãn (Tsai Ingwen) thuộc ðảng Dân Chủ Tiến bộ (Democratic Progressive Party) ðắc cử tình hình có thể ðổi khác. Ðể Hoa Kỳ yên tâm bà Thái Anh Vãn cho biết bà vẫn sẽ giữ lập trường ôn hòa với lục ðịa, nhưng Bắc Kinh không tin bà .

Về hướng Biển ðông Trung quốc và Ðài Loan có chung lập trường là các hải ðảo ở ðó thuộc về nước Trung quốc. Nãm 1945 khi Nhật ðầu hàng, chính quyền Quốc Dân Ðảng ðã tiếp thu các hòn ðảo Nhật chiếm ðóng. Nhưng ðối với ðường 9 ðọan, Ðài Loan không dứt khoát ðòi hỏi như Bắc kinh ðang làm, mặc dù ðường này do chính quyền KMT vẽ nãm 1946 trước khi bị Mao ðẩy ra Ðài Loan. Hoa Kỳ từng thúc ðẩy tổng thống Mạc Anh Cửu công khai lập trường ðối với ðường 9 ðoạn ðể làm suy yếu ðòi hỏi ðơn phương của Trung quốc. Và mới ðây tổng thống Mã Anh Cửu tuyên bố Ðài Loan chỉ ðòi chủ quyền 12 hải lý chung quanh các ðảo hay cụm ðá mình ðang làm chủ nhưng không ðòi hỏi vùng biển nằm bên trong ðường 9 ðoạn.

Nhưng ngoại giao và các lời tuyên bố tế nhị của nó không làm thay ðổi thực tế của sức mạnh quân sự tại chỗ. Các chuyên viên quân sự nghĩ rằng: Ðài Loan ðã mất khả nãng tự bảo vệ trong nhiều nãm qua trước sự lớn mạnh của Trung quốc; và Nhật bản hiện còn khả nãng bảo vệ các hòn ðảo ðất nhà ở phía nam nhưng sẽ không quá 10 hay 15 nãm nữa. Cho nên câu hỏi thiết thực là quốc gia nào có khả nãng gây thiệt hại nặng nề cho Trung quốc ðể Trung quốc không dám ðánh Ðài Loan hay Nhật bản? Ai cũng hiểu câu hỏi này dành cho Hoa Kỳ. Hoa Kỳ còn có khả nãng và ý chí thay ðổi cán cân quân sự trong vùng Tây Thái bình dương không?

20 nãm trước khi Trung quốc bắn hỏa tiễn ðe dọa sát bờ Ðài Loan Hoa Kỳ ðã gởi tới eo biển Ðài Loan hai hải ðội mẫu hạm ðặc nhiệm ðể cảnh cáo Trung quốc. Lần này Hoa Kỳ còn hành ðộng như vậy không? Không một nhà chiến lược nào trả lời dứt khóat là “Có”.

Bàn cờ quân sự tại Tây Thái bình dương luôn luôn thay ðổi. Hiện nay Trung quốc ðang phát triển một hệ thống “chống xâm nhập” (Hoa Kỳ ðặt tên là hệ thống A2/AD – Anti-Access/Area Denial) ngãn không cho các mẫu hạm của Hoa Kỳ ðến sát rào phòng thủ thứ nhất của Trung quốc (chạy dọc từ Nhật bản, ðến Ðài Loan, qua Phi luật tân ðến Indonesia). Và Hoa Kỳ ðang nghiên cứu vũ khí ðể chọc thủng hàng rào chống xâm nhập này. Và lúc này là lúc các quốc gia lân cận Trung quốc nghĩ ðến hàng rào phòng thủ của riêng mình chống sự xâm nhập của hải quân Trung quốc .

Giáo sư Toshi Yoshihara thuộc Ðại học hải chiến Hoa Kỳ (US Naval War College) nghĩ rằng Nhật bản cần chú trọng ðến hỏa tiễn ðặt trên ðất liền chống chiến hạm, tàu ngầm, mìn, chiến thuật ðánh “du kích biển” bằng tàu nhỏ vận tốc cao có trang bị hỏa tiễn. Hoa Kỳ cũng ðang khuyến khích Ðài Loan trang bị như vậy. Nhật bản nghĩ rằng sự bảo vệ Ðài Loan liên hệ chặt chẽ với an ninh của Nhật và chuyên viên Andrew Krepinevich thuộc Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Ngân sách ở Hoa Thịnh Ðốn (Centre for Strategic and Budgetary) cũng ðang khuyến cáo Hoa Kỳ giúp Phi luật tân phương tiện tự bảo vệ các hải ðảo ðất nhà.

Ðây là chiến lược “Nếu không thể ðánh gục ðược kẻ ðịch thì hãy chận ðường ðừng cho kẻ ðịch ði xa”. Nhưng nếu áp dụng chiến lược này trong cuộc ðối ðầu giữa Hoa Kỳ và Trung quốc trong vùng Tây Thái bình dương thì chẳng khác gì nhìn nhận trước sau biển Nhật bản và Biển ðông cũng sẽ là ao nhà của Trung quốc và Hoa Kỳ cùng các ðồng minh chỉ ðang lo sao chận không cho Trung quốc ra khỏi ao nhà. Chiến lược này hạ sách vì chỉ gây ra cãng thẳng trong vùng Tây Thái bình dương. Thượng sách là thuyết phục Trung quốc hợp tác với Nhật bản và các nước Ðông nam á ðể cùng khai thác tài nguyên thiên nhiên, cùng phát triển và cùng hưởng lợi, nhưng luôn luôn cứng rắn nếu Trung quốc hành ðộng ngang ngược.

Trung quốc cũng có những khó khăn nội bộ và cũng phải nhìn trước nhìn sau ðối với áp lực và dư luận quốc tế, và gần ðây một số chiến lược gia của Trung quốc cũng nghĩ rằng thời gian qua Trung quốc ðã quá nóng vội trong việc gồng mình ra biển nên Trung quốc có vẻ ðang kìm lại. Trung quốc nói ðã ngưng chương trình nới rộng các mỏm ðá Trường Sa. Nhưng có thể ðây chỉ ðể làm nguội tình hình trước chuyến công du Hoa Kỳ của ông Tập Cận Bình vào tháng Chín tới. Vào lúc này, không có chỉ dẫn nào cho thấy sẽ có ðụng ðộ vũ trang trên biển Nhật bản hay Biển ðông. Ðiều ðáng lo là các các hải ðội tuần duyên của hai bên nghênh nhau hằng ngày trên biển ðặc biệt giữa Trung quốc và Nhật bản chung quanh ðảo Senkahu trong một hoàn cảnh nào ðó không kìm ðược tay súng .

July 28, 2015

Trần Bình Nam (phóng dịch)

Nguon:   http://www.danchimviet.info/archives/97305/the-economist-tranh-chap-hien-nay-tren-bien-dong-va-bien-nhat-ban/2015/07

http://www.thanhnien.com.vn/kinh-te/chung-khoan-trung-quoc-tiep-tuc-lao-doc-590553.html

Luật an ninh mới của Nhật Bản đã cho phep quân đội Nhật Bản có thể tác chiến bất cứ nơi đâu khi an ninh của Nhật Bản va của đồng minh bị tấn công va đe dọa…

Trong tương lai, quân đội Nhật Bản có thể chủ động tham chiến ở nước ngoài dưới sự ra lệnh từ chính Thủ tướng.

Trong tương lai, quân đội Nhật Bản có thể chủ động tham chiến ở nước ngoài dưới sự ra lệnh từ chính Thủ tướng.

Tranh chấp quần đảo Senkaku/Điếu Ngư, Trung Quốc vô tình thúc đẩy việc cởi trói Nhật Bản. Ảnh: Kyodo News.

Tranh chấp quần đảo Senkaku/Điếu Ngư, Trung Quốc vô tình thúc đẩy việc “cởi trói” Nhật Bản. Ảnh: Kyodo News.

Hạ viện Nhật thông qua dự luật an ninh mới là một thành công lớn của Nội các Thủ tướng Abe (giữa). (Ảnh: AP)

Hạ viện Nhật thông qua dự luật an ninh mới là một thành công lớn của Nội các Thủ tướng Abe (giữa). (Ảnh: AP)

Nhật Bản có khả năng sát cánh bên Mỹ ở châu Á-Thái Bình Dương trong vai trò một cường quốc quân sự. Điều này đủ khiến Trung Quốc lo sợ? (Ảnh minh họa)

Nhật Bản có khả năng sát cánh bên Mỹ ở châu Á-Thái Bình Dương trong vai trò một cường quốc quân sự. Điều này đủ khiến Trung Quốc lo sợ? (Ảnh minh họa)

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

► NGÀY MAI XỬ VỤ ÁN: CÔ GIÁO KIỆN HIỆU TRƯỞNG VÌ BỊ TRÙ DẬP

Posted by hoangtran204 on 30/07/2015

GÀY MAI XỬ VỤ ÁN: CÔ GIÁO KIỆN HIỆU TRƯỞNG VÌ BỊ TRÙ DẬP

Đúng 08 giờ sáng ngày mai 30/7/2015, tại Tòa án nhân dân thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên mở phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án cô giáo kiện hiệu trưởng vì bị trù dập. Vụ án này đã kéo dài hơn hai năm và trải qua nhiều lần mở phiên tòa nhưng đều bị tạm hoãn vì thiếu nhân chứng quan trọng của vụ án là ông Giám đốc Sở GD & ĐT tỉnh Phú Yên. Không hiểu tại sao cứ trước ngày mở phiên tòa thì ông Giám đốc Sở giáo dục báo bệnh và nhập viện. Nghe nói hôm qua ông Giám đốc sở giáo dục đã nhập viện, không biết ngày mai Tòa án có xét xử vụ án này hay không.

Nội dung vụ án như sau: Cô giáo Nguyễn Thị Minh Đệ tốt nghiệp khoa hóa Trường đại học sư phạm Sài Gòn năm 1980, cô Đệ là một giáo viên có trình độ chuyên môn cao nên được phân bổ về giảng dạy môn hóa học tại Trường THPT chuyên Lương Văn Chánh, tỉnh Phú Yên.

Năm học 2006 – 2007, cô Đệ phát hiện nhiều giáo viên Tổ hóa thường xuyên ra đề sai, có nhiều việc làm khuất tất, gây áp lực đối với học sinh để dạy thêm, cô Đệ có ý kiến với bà Đinh Thị Tuyết – Tổ trưởng Tổ hóa và ông Nguyễn Tấn Hào – Hiệu trưởng Trường THPT chuyên Lương Văn Chánh nhưng không được giải quyết.

Sau đó, cô Đệ viết đơn tố cáo chống tiêu cực gửi đến ông Nguyễn Văn Tá – Giám đốc Sở GD & ĐT tỉnh Phú Yên, yêu cầu giải quyết và xử lý tiêu cực nhưng không được giải quyết, mà ngược lại ông Tá còn chỉ đạo ông Hào và bà Tuyết xử lý kỷ luật cô Đệ với nhiều hình thức khác nhau và cuối cùng là đuổi cô Đệ ra khỏi trường không cho dạy học.

Từ tháng 4/2011 đến tháng 8/2012, ông Hào đã chỉ đạo kế toán cắt toàn bộ các khoản lương, phụ cấp đứng lớp, bảo hiểm y tế của cô Đệ suốt 17 tháng liền, trong khi hoàn cảnh cô Đệ rất khó khăn túng thiếu, chồng chết sớm, một mình phải bươn chải nuôi hai con nhỏ còn đang lứa tuổi đến trường.

Dù bị đuổi không cho dạy học nhưng vì yêu nghề, yêu trường, yêu học trò mỗi ngày hai buổi cô Đệ đều đến trường đều đặn, nhưng không được ông Hào bố trí đứng lớp, cũng không cho cô Đệ tham dự các hoạt động của trường. Hàng ngày cô Đệ chỉ ngồi ở ngoài hành lang một mình, chờ khi nào có lớp vắng thầy cô thì vào dạy thế nhưng vẫn bị ông Hào chỉ đạo cấp dưới xua đuổi cô Đệ ra khỏi trường.

Hơn thế nữa, trong một thời gian dài ông Hào nhiều lần ra lệnh cho nhân viên bảo vệ, tạp vụ có nhiều hành vi xúc phạm nhân phẩm, xâm phạm thân thể của cô Đệ trước đông người ngay tại trường. Bà Tuyết thường xuyên cho người đóng cửa phòng họp tổ Hóa không cho cô Đệ vào họp; ông Hào thường xuyên cho người cấm cản cô Đệ vào trường.
Trước toàn thể Hội đồng sư phạm, ông Hào ra lệnh cấm các đồng nghiệp giao tiếp với cô Đệ, một lần cô Đệ vào dự họp thì ông Hào chỉ đạo nhân viên tạp vụ bế cô Đệ ném ra ngoài đường khiến cô Đệ hết sức đau đớn, tủi nhục…

Sau khi bị đuổi dạy và cắt lương cuộc sống cô Đệ bế tắc, không biết nương tựa vào đâu, cô Đệ gửi đơn khiếu nại nhiều nơi nhưng không được giải quyết, đến các Văn phòng luật sư nhờ khởi kiện thì không luật sư nào dám nhận vì sợ đụng chạm đến cơ quan công quyền sẽ mất đường làm ăn.
Tình cờ vào một buổi sáng chủ nhật, tôi đang ngồi uống cà phê với một người bạn thì nghe cô Đệ kể về trường hợp của Cô, tôi đã nhận giúp đỡ Cô ngay và miễn phí hoàn toàn.

Cô Đệ là người theo đạo Tin Lành, tính tình rất thẳng thắn, trong sáng và sẳn sàng đấu tranh chống tiêu cực đến cùng nên bây giờ bản thân cô và gia đình mới bị trù dập điêu đứng như hiện nay. Cô là người cô thân yếu thế, một mình dám đứng lên chống lại một đám người tiêu cực vừa có quyền lại vừa có tiền, không biết kết cục sẽ ra sao ?

Dưới đây là hai tấm hình chụp cô Nguyễn Thị Minh Đệ trước khi bị trù dập là một cô giáo xinh đẹp, sau khi bị trù dập tàn tạ và ngơ ngác như một người mất hồn.

Theo FB Luật sư Võ An Đôn

Posted in Giao Duc, Luật Pháp | Leave a Comment »

 
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.