Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Một, 2016

►Một trường hợp điển hình: Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện

Posted by hoangtran204 trên 31/01/2016

“Một trường hợp điển hình của một đảng viên cộng sản cúc cung tận tụy phục vụ đảng”

Một trường hợp điển hình: Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện

Tác giả:

29-1-2016

B.S Nguyễn Khắc Viện. Ảnh baodanang

B.S Nguyễn Khắc Viện. Ảnh baodanang

Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, trong dư luận cộng sản ở Việt nam và cả hải ngoại, được tiếng là một người tài ba từ lúc còn học Trung học. Ở Đại học, ông còn nêu cao một tấm gương người anh hùng.

Ông đậu Tú Tài Pháp, vừa Ban Toán, vừa Triết . Với mention Bien ( hạng Bình) . Nhờ học giỏi, ông được qua Pháp du học . Lúc bấy giờ, dân Miền Trung ( xứ An Nam của nhà Vua ) đi Pháp khó khăn hơn dân Nam kỳ thuộc địa Pháp .

Khi học Y khoa, Nguyễn Khắc Viện vẫn đưọc tiếng là sinh viện học giỏi . Và ông theo học ngành « Bịnh phổi » để sau này về giúp nước vì bịnh phổi lúc bấy giờ khá phổ biến ở Việt Nam . Đến lúc nhà trường cần một người chịu hi sinh lá phổi của mình để làm đề tài cho một trường hợp thí nghiệm, Nguyễn Khắc Viện đứng ra xung phong tự nguyện để giúp cho việc học . Từ đó, ông sống chỉ với một lá phổi, chẳng những khỏe mạnh mà còn làm việc đa tài, cống hiến hết mình cho cách mạng Việt Nam.

Nhưng thực tế, Nguyễn Khắc Viện có đúng như những lời tuyên truyền của Hà Nội về ông như vậy không? Hay Hà Nội lại muốn biến Nguyễn Khắc Viện thành một thứ anh hùng Lê văn Tám, Bế văn Đàn, Tô Vĩnh Diện, Phan Đình Giót, Trần Can, … ?

Trước sau gì Nguyễn Khắc Viện vẫn đáng tiêu biểu cho trường hợp điển hình của một đảng viên cộng sản cúc cung tận tụy phục vụ đảng.

Nguyễn Khắc Viện, bác sĩ và bịnh nhân

Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, tốt nghiệp Y khoa ở Sài Gòn, còn là nhà văn và người tu tập Thiền, quen biết Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện khá nhiều vì cùng làm việc chung trong Ban Nhi khoa của Bịnh viện ở Sài Gòn . Ông có viết một bài về Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện được phổ biến rất rộng rãi cả trong và ngoài nước để nói về phương pháp dưởng sinh của Nguyễn Khắc Viện đã giúp ông ấy sống mạnh khỏe, như người bình thường, chỉ với 2/3 của lá phổi bên trái duy nhứt còn lại .
Theo Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, Nguyễn Khắc Viện sanh năm 1913 tại Hà Tĩnh, bắt đầu học Y khoa Hà Nội rồi sang Pháp tiếp tục học, tốt nghiệp bác sĩ Nhi khoa năm 1941.

Năm 1942, ông bị lao phổi nặng, điều trị ở bệnh viện Saint Hilaire du Touvet, Grenoble. Thời đó bệnh lao phổi chưa có thuốc chữa trị như ngày nay. Từ năm 1943 đến năm 1948 ông phải chịu mổ 7 lần, cắt bỏ 8 cái xương sườn, cắt bỏ toàn bộ lá phổi bên phải và một phần ba lá phổi bên trái .

Các bác sĩ Pháp ở nhà thương nơi ông điều trị bảo là ông không thể sống hơn hai năm . Trong thời gian nghỉ dưỡng bịnh ở Pháp, ông « tự tìm ra » một phương pháp thở để tự chữa bệnh cho mình . Và kết quả là ông đã sống đến tuổi 85 mới chết (1997), nghĩa là sống thêm được 50 năm nữa, còn họat động tích cực, năng nổ, dẻo dai, bền bỉ trong nhiều lãnh vực : giảng dạy y khoa, tâm lý học, cả về đạo học, … . Chuyện khó tin nhưng có thật !

Thật ra, phương pháp thở mà bác sĩ Nguyễn Khắc Viện « tự tìm ra » được không phải là điều gì mới mẻ. Nó chỉ là một sự lược giản môn khí công, thiền, yoga, tài chí, dưỡng sinh… của Đông phương đã có từ ngàn xưa, nay được nhìn theo sinh lý học hô hấp của một người thầy thuốc Tây y .

Phương pháp dưỡng sinh của Nguyễn Khắc Viện được tóm gọn bằng bài vè 12 câu cho dễ nhớ :

« Thót bụng thở ra
Phình bụng thở vào
Hai vai bất động
Chân tay thả lỏng
Êm chậm sâu đều
Tập trung theo dõi
Luồng ra luồng vào
Bình thường qua mũi
Khi gấp qua mồm
Đứng ngồi hay nằm
Ở đâu cũng được »        

(các bạn chú ý sử dụng cách này hàng ngày- Trần Hoàng)

Bs Nguyễn Khắc Viện, đảng viên cộng sản chí cốt

Nguyễn Khắc Viện là đảng viên đảng cộng sản Pháp . Sau này, về Hà Nội, ông gia nhập đảng cộng sản Việt Nam .
Ở Pháp, ông làm Chủ tịch Hội Liên Hìệp Việt kiều ở Paris và làm tờ báo Nam Việt viết tay, tức do ông viết tay cả tờ báo, chớ không in vì tránh chi phí .

Lúc ông bị bịnh ung bứu, sau khi mổ, về nhà dưỡng bịnh, phải nhờ bạn săn sóc vì không tiền trả y tá . Chính Bà Đinh văn Hoàng (Ông Đinh văn Hoàng làm chủ tịch Liên Hiệp Việt kiều ở Marseille vì ông học ở đây, năm 1960, được Giáo sư Lê văn Thới mời về Sài gòn dạy Hóa học ỏ Đại Học Khoa Học Sài gòn, sau làm Phó Khoa trưởng môn Sinh lý Sinh hóa .

Đầu những năm 80, ông qua Pháp định cư ở Le Blanc-Mesnil 93, mất 2010 ở Antony) đã tận tình săn sóc ông cho tới khi lành bịnh . Vậy mà, sau 1975, vào Sài gòn, gặp lại Ông Bà Đinh văn Hoàng, ông không chào, làm ngơ như chưa bao giờ có quen biết . Ông giử thái độ đạo đức của người cộng sản tinh ròng . Ông không nhìn Ông Bà Đinh văn Hoàng vì năm 1960 ông bà về Sài gòn làm việc cho Chánh quyền Sài gòn thay vì về Hà nội . Mà Ông Bà Đinh văn Hoàng hoạt động Liên Hiệp Việt Kiều chỉ vì xu hướng theo phong trào chống thực dân pháp, đòi Độc lập cho Việt Nam mà không phải đảng vìên cộng sản .

Mà cũng vì Liên Hiệp Việt kiều, lúc làm việc ở Đại học Khoa học Sài gòn, ông bị nhìn là người gốc cộng sản . Đến sau 30/04/75, những người bạn đồng nghiệp trước kia nhìn ông là cộng sản, nay phê bình ông là người nặng đầu ốc ngụy . Không biết khi chết, ông chọn đi theo ngã nào?

Tấm gương cộng sản kiên cường Nguyễn Khắc Vìện

Cũng Ông Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện này, những năm Đức chiếm Pháp nơi ông học và chữa lành bịnh phổi trong gần mười năm dài, ông vận động một nhóm bạn qua Berlin xin Cơ quan Ostasia Institute trợ cấp tiền bạc, hoạt động cho Đức Quốc Xã (AOM, Indochine, Nouveau Fond, Hộp Hồ sơ 145, Hồ sơ số 1305 – MẬT) . Ông còn dẫn 300 lính thợ qua Berlin đầu quân với Hitler . Trên tờ báo viết tay Nam Việt do ông chủ trương và thực hiện, số 44, ra ngày 06 tháng 08 năm 1944 tại Paris, ông viết một bài Quan điểm « Vì Đâu » không tiếc lời ca ngợi chế độ độc tài của Hitler : « độc tài là chế độ tổ chức quyền lực từ trên xuống do một ngưòi tài ba lãnh đạo, không cần ý kiến của Quốc hội chỉ là thứ thọc gậy bánh xe … » .

Những năm Cải Cách Rộng Đất ở Bắc, phụ thân của ông, Cụ Hoàng giáp Nguyễn Khắc Niêm, người làm quan đi khắp nơi đều được dân thương, bị Đội Cải Cách đấu tố đến chết thảm vì tội địa chủ, phong kiến mà tuyệt nhiên ông Viện chẳng những không hề lên tiếng bênh vực cha mà còn tiếp tục theo cộng sản phục vụ tận tụy đường lối của Hồ Chí Minh. Sau này, Ông Đặng văn Âu điện thoại nhắc lại chuyện thân phụ của ông bị đấu tố như vậy mà tại sao ông vẫn theo được Hồ Chí Minh, ông trả lời « Vì muôn có Độc lập » (Âu Đặng, Thơ gởi Chị Hoàng Ngọc An v/v Bs Trần văn Tích và đảng Việt Tân –internet) . Phải chăng vì lúc đó, một phần lớn trí thức Việt Nam ở Pháp đều gia nhập Hội Văn hóa Liên hiệp tại Pháp, ngã theo cộng sản vì họ tin « Chỉ có kháng chiến và chánh phủ kháng chiến do Hồ chí Minh lãnh đạo mới có thể bảo đảm một nền độc lập và dân chủ thật sự ở Việt Nam ? » ( Báo Cứu Quốc, số 1343, ngày 10/09/1949) .

Bs Viện làm chủ nhiệm nhà xuất bản ngoại ngữ ở Hà nội, ông dịch một ít tác phẩm văn học pháp, thỉnh thoảng viết cho báo pháp những bài tuyên truyền cộng sản . Năm 1992 (Chánh phủ xã hội Mitterrand), ông được Hàn Lâm Viện Pháp trao tặng giải thưởng Francophonie vì có công đóng góp và phổ biến tìếng pháp . Dư luận pháp công kích, nhắc lại ông đã từng chạy theo Hitler . Tuần báo Le Canard Enchainé, số ra ngày 9 tháng 12 năm 1992, chăm biếm Hàn Lâm Viện cấp cho ông giải thưởng « Pháp thoại-Cà chớn » (Franco-Connerie) . Phải chăng vì trước phản ứng bất lợi của dư luận Pháp mà Ông Viện chỉ nhận tiền thưởng đem đóng góp đảng cộng sản, mà phải giữ im lặng, không dám trả lời báo Le Canard Enchainé ? Người cộng sản luôn luôn « lợi cho đảng là làm, chết bỏ » nhưng không bao giờ biết lẽ phải là gì . Mục tiêu trên hết!

Ngày 21 tháng 06 năm 1981, đến gần cuối đời, Bs Nguyễn Khắc Viện mới cảm thấy đau lòng trước tình hình bi đác của Việt Nam sắp lao xuống vực thẩm, ông bèn viết một bức thư dài gởi Quốc Hội, đưa ra một số nhận xét và đề nghị thay đổi « Tình hình này không thể kéo dài và đói hỏi có những sự thay đổi quan trọng về nhiếu mặt… Nhứt là đi sâu vào những sai lầm, tìm gốc rễ, nên đặt vấn đề tư tưởng : tư tưởng Mao xâm lấn vào Việt nam đến mức nào ? Nay phải gột rửa như thế nào ? Không nên quên rằng năm 1951 đã ghi vào Điều lệ đảng tư tưởng Mao chỉ đường cho chúng ta, không quên rằng tất cả những cách làm ăn, chính huấn, tổ chức, cải cách ruộng đất, v.v… đã do cố vấn Trung quốc sang giúp …. » .

Tố Hữu, cấp trên của Viện, đã phê bình một cách mỉa may thư góp ý của ông là « sớ cải lương », và nói rõ đối với đảng, Nguyễn Khắc Viện chỉ là một « việt kiều » mà thôi . Sau đó, Vìện bị cách ly và về hưu sớm .

Trước đó, Nguyễn Khắc Viện cũng có gởi cho Lê Duẩn một bản đề cương dâng kế chống xu hướng tư bản hóa ở Miền Nam nhưng không được chiếu cố .

Đến lúc Gorbachev đưa ra chánh sách cải cách ở Nga, Viện kiến nghị đảng cộng sản Việt Nam nên tiến hành đổi mới nhịp nhàng theo đàn anh .

Nhìn lại, Bs Nguyễn Khắc Viện lần lượt chạy theo Hitler, Staline, Mao, Hồ chí Minh, Lê Duẩn, Gorbachev rồi Nguyễn văn Linh, mà chỉ có mỏi cẳng, thở dốc mà thôi .

Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện nêu một tấm gương sáng suốt đời làm người cộng sản chuyên chính, cúc cung phục vụ Hồ chí Minh và đảng cộng sản mà trước sau vẫn bị đảng xem «chỉ là một Việt kiều» tuy có đảng tịch lưỡng đảng: cộng sản Pháp và Việt Nam ! Vậy những việt kiều ngày nay hay một số người Việt Nam ở hải ngoại mon men về Việt Nam, bày tỏ thiện chí, lòng yêu nước để mong đóng góp khả năng, tiền bạc cho cộng sản xây dựng đất nước, tưởng nên xét mình có tận tụy bằng Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện không?

Vào những ngày cuối đời, Bs Nguyễn Khắc Viện bày tỏ ước mong tâm huyết sau cùng «sau khi chết, bài vè 12 câu về sức khỏe là di sản của ông mà thôi» . Ông muốn phủ nhận công  phục vụ cộng sản?

Và ông đã phải bộc lộ tâm sự thầm kín của người trí thức cộng sản « Vô sản không đáng sợ bằng vô học »!
Nhưng «có học» mà suốt đời theo cộng sản thì không đáng sợ hơn sao ?

© Nguyễn thị Cỏ May © Đàn Chim Việt

Tác giả:

Comment 

Dung leanh says: 30/01/2016 at 03:51

(Ông Cao-v-Luận nói với Nguyện-khăc-Viện): “Các anh cũng đã thấy rõ những kinh nghiệm lịch sử. Với Mỹ, chế độ thực dân kiểu cũ đã cáo chung. Mỹ đã thắng Nhật, rồi lại giúp Nhất phục hưng kinh tế mạnh mẽ. Mỹ đã vào Âu Châu, rồi cũng lại giúp Âu Châu. Áp lực của Mỹ, nếu có theo chân ông Diệm dồn vào Việt Nam, cũng chỉ là một thứ áp lực kinh tế. Còn bên các anh, con đường nguy hiểm hơn nhiều vì sau lưng các anh là Trung cộng. Vì quyền lợi , Mao Trạch Đông sẽ phải thôn tính biẻn Đông ”
(trích Bên giòng Lịch sử, Cao Văn Luận, 1940-1965)

THƯỢNG NGÀN29/01/2016 TRÍ THỨC VÀ CỘNG SẢN-

Trí thức là người có học và có hiểu biết, ở đâu cũng vậy và thời nào cũng thế thôi. Các Mác, Lênin đều là những người trí thức. Bởi nếu không làm sao viết lách, làm sao hô hào người khác được. Đặc biệt nhất, Mác còn là một tiến sĩ triết học vào thời của ông. Mà triết học lại mang ý nghĩa trí thức chọn lọc nhất và tiêu biểu nhất. Thế nhưng thực chất Mác lại coi thường trí thức, vì ông chỉ coi giai cấp vô sản nghèo khó ít học mới là giai cấp lãnh đạo lịch sử, có sứ mạng lịch sử để làm cuộc cách mạng thế giới. Mác bất chấp yếu tố tri thức và yếu tố tư duy khoa học. Ông chỉ căn cứ vào biện chứng luận của Hegel một cách lệch lạc và mù quáng để coi quy luật phủ định của phủ định là nguyên lý cơ bản của lịch sử xã hội. Có nghĩa vô sản là phủ định của tư sản, của tư bản chủ nghĩa. Vậy giai cấp vô sản tất nhiên là động lực tối hậu của lịch sử cần gì có trí thức nữa. Chuyện này ngay từ đầu nhiều nhà trí thức chân chính là thấy bá lấp huống gì ở thời đại công nghệ tin học ngày nay.

Thế nhưng Trần Đức Thảo và Nguyễn Khắc Viện là hai nhà trí thức tiêu biểu nhất thời của các ông ấy để mê tít và tận lực phục vụ hết lòng cho chủ thuyết Mác. Cả hai thật sự là động cơ yêu nước, muốn chống Pháp giải phóng đất nước hay chỉ là động cơ cộng sản ? Điều này về mặt lịch sử từ trước ra sau đều phải nghiêm túc nhận định. Cuộc chiến tranh chống Pháp do ông Hồ Chí Minh trực tiếp phát động cái cốt lõi nhất của nó vẫn chỉ là thực hiện cương lĩnh của chủ nghĩa cộng sản mác xít, bởi theo Mác không thể có chủ nghĩa dân tộc mà chỉ có chủ nghĩa quốc tế vô sản. Mác đã từng tuyên bố chỉ có đạo đức cộng sản mác xít mới là đạo đức duy nhất, đạo đức trước Mác chỉ là đạo đức của tư sản, trong đó bao gồm cả chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa yêu nước.

Kết quả sau cùng ngày nay chủ nghĩa Mác thực chất đã hoàn toàn tan rã và xoay chiều ngược lại. Như vậy suốt cả quá trình nhận thức, quá trình hoạt động trong suốt cuộc đời mình của Trần Đức Thảo, Nguyễn Khắc Viện thực chất chỉ là công cốc, bởi kết quả sau cùng của họ đều không đạt được. Từ đó có thể nói người trí thức mà nhận định không đúng sự thật khách quan, theo đuổi không đúng giá trị khách quan thì đó có còn phải là người trí thức nữa không ? Trần Đức Thảo là một tiến sĩ triết học, Nguyễn Khắc Viện là một bác sĩ y khoa, thế nhưng nhận thức còn thua nhiều người ít học trong giới bình dân vào thời các ông đó. Từ đó cũng kết luận được, trí thức không nhất thiết chỉ là bằng cấp hay nguồn gốc đào tạo, trái lại trí thức chỉ là năng lực sáng suốt của nhận thức và năng lực hiểu biết thật sự mang lại được các giá trị khách quan đích thực được cho đời thế thôi.

Nhưng còn điều đặc biết nhất của người trí thức là trước hết phải là người trung thực, không xu mị, không tính toán lợi ích cho riêng mình. Rất tiếc điều này không hề được bất kỳ người cộng sản mác xít nào đề cao hay đánh giá tốt cả. 

 

Advertisements

Posted in Nhan Vat | Leave a Comment »

►Ý dân: không thể chấp nhận thái độ quỵ luỵ hèn yếu trước Trung Quốc.

Posted by hoangtran204 trên 31/01/2016

 

Kỳ đại hội đảng lần này chứa đựng khá nhiều bất ngờ, nhất là trong việc bầu bán chiếc ghế tổng bí thư. Thoạt đầu Bộ Chính trị đề nghị một mình Nguyễn Phú Trọng ở lại, tiếp tục lãnh đạo đảng. Sau, đại hội đề cử Nguyễn Tấn Dũng và một số người khác cùng ở lại. Theo quy định, mọi người đều tự xin rút.
Đại hội sẽ bỏ phiếu chấp nhận hay phản đối lời đề nghị xin rút ấy. Giới quan sát Việt Nam và quốc tế hy vọng đa số đại biểu sẽ bác bỏ lời xin rút của Nguyễn Tấn Dũng để ông có thể tranh giành chức tổng bí thư với Nguyễn Phú Trọng. Nhưng cuối cùng, đại hội lại đồng ý cho Nguyễn Tấn Dũng rút.

Con đường hoạn lộ của Nguyễn Tấn Dũng, như thế, hoàn toàn chấm dứt.

Qua việc bỏ phiếu đồng ý cho Nguyễn Tấn Dũng rút, chúng ta thấy ngay có sự khác biệt sâu sắc giữa Ban Chấp hành Trung ương và dân chúng.

Theo cuộc thăm dò ý kiến của dân chúng trên trang web cũng như mạng xã hội của Ban Việt ngữ đài VOA, 65% trong tổng số 2500 người trả lời cho biết họ hy vọng chức tổng bí thư sẽ lọt vào tay Nguyễn Tấn Dũng trong khi đó chỉ có 25% chọn Nguyễn Phú Trọng. Trong một cuộc thăm dò khác trên facebook của đài VOA, số người ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng lên đến 74%.

Mức độ ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng cũng có thể được thấy ở một khía cạnh khác: Theo sự xếp hạng của Alexa, trang website Nguyễn Tấn Dũng hiện đứng hàng thứ 19 với hàng ngàn lượt người truy cập cùng lúc, trong khi trang website Nguyễn Phú Trọng chỉ đứng hàng 8.538 chỉ với hàng chục người truy cập trong cùng một thời điểm. Nói cách khác, số người quan tâm đến Nguyễn Tấn Dũng nhiều hơn hẳn Nguyễn Phú Trọng.

Điều đó cũng có thể thấy rõ trên facebook: hầu hết những người quan tâm đến chính trị Việt Nam đều mong ước Nguyễn Tấn Dũng sẽ được đề cử và giành chức tổng bí thư. Tại sao? Người ta thường khen Nguyễn Tấn Dũng ở bốn điểm chính:

Thứ nhất, khác với Nguyễn Phú Trọng vốn bị xem là bảo thủ và giáo điều, Nguyễn Tấn Dũng được cho là thực tế, thực dụng và cấp tiến, do đó, hứa hẹn là sẽ đi xa hơn trên con đường đổi mới không những trong lãnh vực kinh tế mà còn cả trong lãnh vực văn hoá, xã hội và chính trị.

Thứ hai, khác với Nguyễn Phú Trọng vốn bị xem là mềm yếu trước những hành động xâm lấn và gây hấn ngang ngược của Trung Quốc, Nguyễn Tấn Dũng được cho là có tinh thần dân tộc cao hơn và có thái độ chống đối Trung Quốc quyết liệt hơn.

Thứ ba, khác với Nguyễn Phú Trọng vốn bị xem là thân Trung Quốc, Nguyễn Tấn Dũng được xem là thân Mỹ hơn, do đó, có hy vọng, một lúc nào đó, thay đổi một số chính sách để dân chủ hoá đất nước.

Thứ tư, như là hệ luận của những điểm vừa nêu, người ta xem Nguyễn Phú Trọng thuộc về quá khứ trong khi Nguyễn Tấn Dũng thuộc về tương lai. Nguyễn Phú Trọng đã làm tổng bí thư năm năm; trong năm năm ấy, ông hoàn toàn không có chính sách nào mới mẻ. Nguyễn Tấn Dũng, với kinh nghiệm quản trị đất nước trong vai trò thủ tướng, mang lại nhiều hy vọng thay đổi hơn.

Ở đây, có hai điều cần nói ngay:

Thứ nhất, những sự phân tích ở trên không có gì bảo đảm chính xác cả. Những lời chê bai Nguyễn Phú Trọng thì đúng vì người ta có bằng chứng rõ ràng qua năm năm làm tổng bí thư của ông. Nhưng với Nguyễn Tấn Dũng, những lời khen ngợi chưa được thực tế chứng minh. Không có gì chắc ông cởi mở hơn, cấp tiến hơn và dân chủ hơn. Hơn nữa, ngay cả khi ông có ít nhiều những đặc điểm ấy, trong hệ thống cấu trúc quyền lực dựa trên tập thể như ở Việt Nam, chưa chắc ông đã làm được những gì ông muốn.

Thứ hai, xin lưu ý là những lời khen ngợi Nguyễn Tấn Dũng hiện nay hoàn toàn ngược lại với những lời chê trách ông cách đây hơn một năm. Nhớ, khi Nguyễn Phú Trọng liên kết với Trương Tấn Sang đề nghị Ban Chấp hành Trung ương đảng kỷ luật Nguyễn Tấn Dũng vì những sai phạm trong việc quản lý kinh tế, đặc biệt với các tập đoàn quốc doanh như Vinashin và Vinelines, mọi người đổ xô vào tấn công Nguyễn Tấn Dũng tơi tả. Chữ “đồng chí X” với hàm ý miệt thị xuất hiện ê hề trên các trang mạng xã hội. Lúc ấy người ta xem Nguyễn Tấn Dũng còn tệ hại hơn cả Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang.

Thật ra, trước đó nữa, Nguyễn Tấn Dũng đã từng bị rất nhiều người tố cáo ít nhất là ba chuyện: Một là tham nhũng hoặc bao che cho con cái, anh chị em bên mình cũng như vợ mình tham nhũng để họ giàu có nhanh chóng một cách bất thường. Hai là ông sử dụng quyền lực và quan hệ của mình dàn xếp cho con trai Nguyễn Thanh Nghị (sinh năm 1976) vào Trung ương đảng (dự khuyết), sau đó lên làm Thứ trưởng Bộ Xây dựng và mới đây, bí thư tỉnh uỷ Kiên Giang; sau đó, ông còn đưa con trai út Nguyễn Minh Triết (sinh năm 1988) vào Tỉnh uỷ tỉnh Bình Định. Ba là ông gắn liền với nhiều nhóm lợi ích để khuynh loát nền kinh tế quốc gia khiến nợ công càng ngày càng chồng chất.

Một câu hỏi không thể không đặt ra: Tại sao thái độ của dân chúng lại thay đổi nhanh đến như vậy? Tại sao, trước, họ lên án gay gắt Nguyễn Tấn Dũng, bây giờ, họ lại mong Nguyễn Tấn Dũng lên làm tổng bí thư?

Theo tôi, có ba lý do:

Thứ nhất, đó là tâm lý bó đũa chọn cột cờ. Người ta có thể không ngưỡng mộ Nguyễn Tấn Dũng, có thể biết Nguyễn Tấn Dũng có nhiều khuyết điểm, nhưng so với toàn bộ những người trong Bộ Chính trị hiện nay, nhất là so với đương kim Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, dù sao thì Nguyễn Tấn Dũng cũng thuộc loại khá nhất, hoặc có khi chính xác hơn, đỡ tệ hại nhất.

Thứ hai, người ta bị mê hoặc vì một số lời tuyên bố chống Trung Quốc của Nguyễn Tấn Dũng, nhất là lời phát biểu tại Philippines vào giữa năm 2014, khi Trung Quốc mang giàn khoan HD-981 vào thềm lục địa Việt Nam: “Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình bởi vì chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng. Việt Nam luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”. Xin lưu ý là suốt thời gian ấy, Nguyễn Phú Trọng hoàn toàn im lặng. Ông không hề có một lời phản đối Trung Quốc.

Thứ ba, qua việc ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng dù dân chúng thừa biết ông tham nhũng và có tham vọng cá nhân, chúng ta thấy rõ một điều: Với dân chúng Việt Nam hiện nay, yếu tố quan trọng nhất ở một người lãnh đạo là quyết tâm chống lại Trung Quốc. Người ta coi đó là ưu tiên số một. Tham nhũng: người ta tạm chấp nhận được. Lợi dụng quyền bính để mang lợi lộc lại cho gia đình: người ta tạm chấp nhận được. Chỉ có một điều duy nhất người ta không thể chấp nhận: đó là thái độ quỵ luỵ hèn yếu trước Trung Quốc.

Ở đây, chúng ta chỉ ghi nhận tâm lý và cách nhìn của quần chúng. Điều đó đúng hay không lại là một chuyện khác.

***

NGUỒN: NGUYỄN HƯNG QUỐC BLOG TRÊN VOA

***

 

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | Leave a Comment »

►Dân bỏ tiền làm đường, chính quyền ngồi ‘rung đùi’ lập hồ sơ khống rút tiền ngân sách

Posted by hoangtran204 trên 31/01/2016

Một Thế Giới

 

30-1-2016

Một con đường bằng bê-tông với chiều dài hơn 1km do chính người dân tự huy động nhân công và đóng góp tiền để mua vật tư xây dựng. Thế nhưng sau khi hoàn thành, chính quyền địa phương lại cấu kết với nhà thầu lập khống hồ sơ thi công để rút tiền ngân sách của tỉnh và huyện hàng trăm triệu đồng để chia nhau.

Dân bỏ tiền làm đường, chính quyền ngồi 'rung đùi' lập hồ sơ khống rút tiền ngân sách

Ấp Phú Ngọc

Có thể bạn quan tâm

Bức xúc khi bao nhiêu tiền của và công sức của người dân bị người khác lợi dụng, hàng trăm hộ dân tại ấp Phú Ngọc (xã Phú Trung, huyện Tân Phú, Đồng Nai) đã gửi đơn đến cơ quan chức năng để yêu cầu làm rõ về nguồn tiền ngân sách mà tỉnh đã chi để làm con đường Đá Trắng nối từ QL20 vào địa bàn ấp.

Theo một số người dân tại ấp Phú Ngọc, vào khoảng thời gian từ năm 2005, con đường nhỏ vào ấp nằm thoai thoải trên triền dốc đất đỏ, nắng bụi mưa lầy khiến người dân đi lại hết sức khó khăn.

Sau nhiều lần họp bàn, ấp đã quyết định quyên góp tiền để mua vật tư, đồng thời huy động nguồn nhân công tại chỗ để xây dựng con đường bằng bê-tông với tổng chiều dài khoảng 1.200m.

Ban đầu nguồn kinh phí hạn hẹp nên người dân chỉ làm khoảng 200m đoạn tiếp giáp QL20, với thảm bê-tông dày 15cm, rộng 3m.

Tiếp tục huy động nguồn đóng góp năm 2008, đường Đá Trắng được làm một nửa với chiều rộng 1,5m kéo dài đến cuối ấp.

Đến cuối năm 2009 – đầu năm 2010, nửa còn lại cũng được thi công hoàn thiện.

Tất cả kinh phí đều từ người dân tự nguyện đóng góp và huy động nguồn nhân lực tại chỗ thi công.

Con đường hoàn thiện đã cải tạo bộ mặt nông thôn mới của vùng đất đồi núi xa xôi, giúp người dân đi lại thuận tiện. Thế nhưng có một nghịch lý là trong khi người dân ấp Phú Ngọc tự bỏ công sức và tiền của ra làm đường, thì chính quyền địa phương xã Phú Trung sau đó lại lập hồ sơ thi công để được thanh toán tiền từ nguồn ngân sách Nhà nước.

Cụ thể vào ngày 30.9.2010, UBND xã Phú Trung ra quyết định thành lập Ban quản lý công trình đường Đá Trắng, do ông Bùi Ngọc Sơn – Chủ tịch xã làm Trưởng ban.

Theo đó, Ban quản lý gồm 7 thành viên, có nhiệm vụ “Làm chủ đầu tư dự án, sử dụng nguồn huy động vốn góp của nhân dân để đầu tư cơ sở hạ tầng”; “Tổ chức theo dõi thi công đảm bảo đúng thiết kế, tiến độ và dự toán được duyệt”; “Quản lý vật tư, tài sản, tiền vốn đầu tư cho công trình, đôn đốc giải phóng mặt bằng”… Mặc dù thực tế tại thời điểm này đường Đá Trắng đã hoàn thành và đưa vào sử dụng được gần một năm.

Cùng với việc bổ sung một số thủ tục khác, chính quyền xã Phú Trung sau đó đã làm hồ sơ quyết toán xây dựng đường Đá Trắng và được thanh toán số tiền hơn 300 triệu đồng từ nguồn ngân sách xây dựng nông thôn mới của huyện Tân Phú và tỉnh Đồng Nai.

Sau khi vụ việc vỡ lỡ, cơ quan thanh tra huyện Tân Phú đã vào cuộc và phát hiện toàn bộ hồ sơ quyết toán công trình này đều được chính quyền xã lập khống.

Theo kết luận thanh tra ngày 6.1.2016, trước đó UBND xã này cũng đã lập các hồ sơ thủ tục và ký hợp đồng lập báo cáo KTKT với Công ty TNHH tư vấn giao thông, Hợp đồng thi công với xây dựng với Cty TNHH Thành Hưng Phúc, Hợp đồng giám sát thi công với Cty TNHH tư vấn xây dựng Hưng Lộc, nhưng thực tế không khảo sát, không thi công vì công trình đã được nhân dân đóng góp làm xong từ đầu năm 2010.

Giải thích về vấn đề này, ông Bùi Ngọc Sơn, nguyên Chủ tịch xã Phú Trung, nay là Bí thư xã Phú Trung đã thừa nhận việc lập hồ sơ quyết toán công trình nêu trên để rút tiền ngân sách.

Tuy nhiên, ông Sơn cho rằng đó chỉ là sai quy trình và khẳng định cán bộ xã không hề tư túi trong việc thanh quyết toán này.

Cũng theo ông Sơn, sau khi rút được số tiền trên, xã đã thanh toán một phần tiền vật tư còn nợ của đường Đá Trắng, phần còn lại gần 200 triệu đồng thanh toán cho Cty TNHH Thành Hưng Phúc là đơn vị thi công 2 con đường khác trên địa bàn xã là đường liên ấp Phú Yên – Phú Thắng và đường ấp Phú Yên.

Mặc dù ông Bùi Ngọc Sơn luôn khẳng định cán bộ xã không tư túi, song người dân ấp Phú Ngọc vẫn rất bức xúc vì sự không minh bạch của chính quyền địa phương xã. Không thể lấy một con đường do dân tự bỏ tiền bạc và công sức ra thi công rồi lập hồ sơ thanh toán để rút tiền ngân sách cho UBND xã lấy tiền chi cho mục đích riêng.

Posted in Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Lưu manh đỏ, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Quyền hạn mới của CSGT: Trưng dụng phương tiện liên lạc, dân làm sao giám sát?

Posted by hoangtran204 trên 31/01/2016

Quyền hạn mới của CSGT: Trưng dụng phương tiện liên lạc, dân làm sao giám sát?

Pháp Luật

Nếu người tham gia giao thông bị trưng dụng điện thoại di động thì làm sao họ có thể gọi đường dây nóng phản ánh hành vi nhũng nhiễu, thái độ không tôn trọng của CSGT nào đó khi đang làm nhiệm vụ?

Bộ Công an vừa ban hành thông tư 01/2016 Quy định nhiệm vụ, quyền hạn, hình thức, nội dung tuần tra, kiểm soát giao thông đường bộ của CSGT có hiệu lực từ ngày 15-2.

Đáng lưu ý của thông tư này là CSGT có quyền được trưng dụng các loại phương tiện giao thông; phương tiện thông tin liên lạc; các phương tiện, thiết bị kỹ thuật khác của cơ quan, tổ chức, cá nhân và người điều khiển.

Đồng thời, lực lượng này có quyền sử dụng phương tiện, thiết bị đó theo quy định của pháp luật.

Nghĩa là CSGT có quyền trưng dụng điện thoại, máy chụp hình, quay phim, ghi âm, camera hành trình… và xe của người tham gia giao thông?

Nhưng nếu như vậy thì ai và phương tiện kỹ thuật nào giám sát được nhiệm vụ của lực lượng CSGT – vốn được xem là “điểm nóng” và nhạy cảm trong lực lượng công an?

Nếu điểm này không được làm rõ, e rằng thông tư 01 trên đã tạo điều kiện cho lực lượng CSGT “lạm quyền” khi làm nhiệm vụ và phòng tránh “rủi ro” cho họ.

Vừa qua, trên mạng xã hội xuất hiện một số clip về hành vi không chuẩn mực của lực lượng CSGT khi làm nhiệm vụ, gây bức xúc cho người dân.

Tại sao không minh bạch hóa, công khai công tác tuần tra, kiểm soát và xử lý vi phạm các phương tiện tham giao giao thông của CSGT?

Nếu như CSGT làm đúng luật, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm luật giao thông thì có nhất thiết phải “ngại ngùng” trước các phương tiện thông tin liên lạc, thiết bị kỹ thuật của người dân không?

Nếu người tham gia giao thông bị trưng dụng điện thoại di động thì làm sao họ có thể gọi đường dây nóng phản ánh hành vi nhũng nhiễu, thái độ không tôn trọng của CSGT nào đó khi đang làm nhiệm vụ?

Làm sao người dân ghi âm, chụp hình, quay phim những hình ảnh, lời nói “không đẹp” hoặc nhũng nhiễu của CSGT khi làm nhiệm vụ để có chứng cứ phản ánh?

Ngoài ra, quy định này còn gây khó dễ cho người tham gia giao thông như bị gỡ camera hành trình, trưng dụng điện thoại khiến người dân không thể liên lạc được khi bị giữ xe như gọi taxi, gọi người nhà mang giấy tờ xe…

Không có quy định nào của pháp luật cấm công dân quay phim chụp ảnh các lực lượng chức năng, công chức đang làm việc. Ảnh minh họa.

Không có quy định nào của pháp luật cấm công dân quay phim chụp ảnh các lực lượng chức năng, công chức đang làm việc. Ảnh minh họa.

Trước đó, giữa năm 2013, người dân xôn xao khi Cục cảnh sát giao thông đường bộ – đường sắt ban hành công văn 1042 về việc bất kỳ người nào quay phim, chụp hình CSGT thì buộc phải có sự đồng ý của họ.

Công văn này sau đó bị Cục Kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật (Bộ Tư Pháp) “tuýt còi” vì có nhiều dấu hiệu sai phạm, vượt quá thẩm quyền.

Theo Cục kiểm tra văn bản, Công văn 1042 quy định CSGT có quyền yêu cầu xuất trình giấy tờ để xác định “đúng là nhà báo hay giả danh nhà báo” là không phù hợp với quy định hiện hành về quyền của nhà báo (hoặc người dân) khi quay phim, chụp ảnh.

Bởi pháp luật hiện hành chỉ quy định các khu vực an ninh, quốc phòng cần giữ bí mật nhà nước mới có quy định cấm hoặc hạn chế quay phim chụp ảnh,

Theo Cục Kiểm tra văn bản, qua rà soát chưa thấy có quy định nào của pháp luật cấm công dân quay phim, chụp ảnh cán bộ, công chức và chiến sĩ công an đang thi hành công vụ.

Đồng thời, việc quay phim, chụp ảnh CSGT khi đang làm nhiệm vụ không phải là ghi hình ảnh riêng tư của một vài cá nhân cụ thể mà là ghi hình ảnh công vụ của cơ quan, cá nhân đại diện cho Nhà nước tại nơi công cộng là bình thường.

Như vậy, rõ ràng pháp luật không cấm người dân sử dụng các phương tiện thông tin liên lạc, phương tiện kỹ thuật để giám sát lực lượng CSGT.

Nếu hiểu quy định trên là trưng dụng phương tiện liên lạc, thiết bị kỹ thuật của người dân… trong những trường hợp bất khả kháng nhằm phục vụ cho công tác đảm bảo an ninh và an toàn giao thông nói chung, thì phải nêu rõ các điều kiện đi kèm.

Đặc biệt, quy định này phải hết sức minh bạch để không bị hiểu (hiểu nhầm hoặc hiểu đúng là CSGT có quyền “tước” điện thoại, thiết bị hành trình nhằm “trói tay” họ.

————————

Truong Huy San

 Đức Bảo Phạm

Thông tư này của Bộ Công an là vi Hiến. Nếu cần thì Bộ Công an phải kiến nghị Quốc hội quy định trong luật chứ không thể tuỳ tiện đưa ra một Thông tư.

Đức Bảo Phạm

Thôngtư Số: 01/2016/TT-BCA do Bộ trưởng Trần Đại Quang ký ngày 04-1-2016 và có hiệu lực ngày 15-2-2016 quy định CSGT có quyền trưng dụng trong điểm 6 của “Điều 5: Quyền hạn” như sau:

“6. Được trưng dụng các loại phương tiện giao thông; phương tiện thông tin liên lạc; các phương tiện, thiết bị kỹ thuật khác của cơ quan, tổ chức, cá nhân và người điều khiển, sử dụng các phương tiện, thiết bị đó theo quy định của pháp luật”.

Luật trưng mua và trưng dụng tài sản (2008) quy định:
“Trưng dụng tài sản là việc Nhà nước sử dụng có thời hạn tài sản của tổ chức, cá nhân, khộ gia đình, cộng đồng dân cư thông qua quyết định hành chính trong trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh và vì lợi ích quốc gia.”

Thẩm quyền trưng dụng được Luật này quy định:

“Điều 24. Thẩm quyền quyết định trưng dụng tài sản
1. Bộ trưởng Bộ Tài chính, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Bộ trưởng Bộ Công an, Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Bộ trưởng Bộ Y tế, Bộ trưởng Bộ Công thương, Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp tỉnh trong phạm vi nhiệm vụ, quyền hạn của mình quyết định trưng dụng tài sản quy định tại Điều 23 của Luật này.
2. Người có thẩm quyền quy định tại khoản 1 Điều này không được phân cấp thẩm quyền quyết định trưng dụng tài sản.”

Như vậy, ông Bộ trưởng Trần Đại Quang có quyền quyết định trưng dụng, song ông không được quyền phân cấp cho bất kể thứ trưởng nào chứ đừng nói đến cho cảnh sát giao thông.

Kết luận: Điểm 6, điều 5 của Thông tư này đã trái ngược với điểm 2 điều 24 Luật Trưng mua và Trưng dụng Tài sản.

Edited · Like73More · Yesterday at 7:30pm

Lê Trung Kiên

Thông tư đầu tiên trong năm mới 2016 của Bộ Công an đã có dấu hiệu cần Bộ Tư pháp ra tay rồi !
Theo quy định tại Điều 24. Luật trưng mua, trưng dụng tài sản (số 15/2008/QH12) thì chỉ có Bộ trưởng một số Bộ và Chủ tịch UBND cấp tỉnh mới có thẩm quyền trưng dụng tài sản của người dân. Thủ trưởng các cơ quan ngang bộ và UBND cấp tỉnh cũng không có thẩm quyền, đương nhiên các cán bộ cấp dưới như vụ, cục, phòng… huyện, xã càng không có thẩm quyền, kể cả tướng tá công an lẫn quân đội. Đó là luật pháp !
Vậy mà khoản 6, Điều 5 Thông tư 01/2016/TT-BCA lại cho phép cán bộ thực hiện nhiệm vụ tuần tra, kiểm soát giao thông đường bộ được quyền “trưng dụng các loại phương tiện giao thông, phương tiện thông tin liên lạc; các phương tiện, thiết bị kỹ thuật khác của cơ quan, tổ chức, cá nhân và người điều khiển, sử dụng các phương tiện, thiết bị đó theo quy định của pháp luật”… thì cái đuôi “theo quy định của pháp luật” là pháp luật nào ?
Bộ trưởng BCA là người ký Thông tư này sắp lên Chủ tịch nước, không biết Thông tư của BCA sẽ sửa theo Luật hay Luật của Quốc Hội phải sửa theo thông tư đây ?
————-

Từ 15/2, CSGT chỉ được dừng xe trong 5 trường hợp sau

Từ 15/2, CSGT chỉ được dừng xe trong 5 trường hợp sau
Ngày 15/2, Thông tư 01/2016 Quy định nhiệm vụ, quyền hạn, hình thức, nội dung tuần tra, kiểm soát giao thông đường bộ của cảnh sát giao thông có hiệu lực, thay thế Thông tư 65 ban hành ngày…

Posted in Công An, Luật Pháp | Leave a Comment »

►Hậu trường sắp xếp giữ chặc ngôi vị của TBT Nguyễn Phú Trọng- Đại Vệ Chí Dị: Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 71.

Posted by hoangtran204 trên 29/01/2016

Đại Vệ Chí Di.

 

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 71.

Năm ấy đại hàn, tiết trời lạnh giá, những ngọn núi cao ở Tây Bắc phủ đầy tuyết. Chẳng ai rõ đấy là điềm lành hay dở, nhiều người từ cha sinh mẹ đẻ đến giờ mới chứng kiến thời tiết như vậy.

 Trước ngày Sản Hội họp. vị rùa già ở Hồ Gươm xác nối lềnh bềnh. Đấy là vị rùa duy nhất còn lại từ mấy trăm năm qua tại hồ Lục Thuỷ, gắn liền với truyền thuyết chống ngoại xâm của nước Vệ.

Vệ Kính Vương họp bầy tôi bàn chuyện đánh nhà Chúa. Vương nói.

– Lần này phải quyết trận cuối cùng đánh tan quân phản nghịch.

Bọn bầy đều nhất trí ủng hộ.

Vương cho bọn Tư Tấn, Sáng Quyết, Sanh Hường, Tôn Dưa  dẫn quân tiên phong đi trước mở trận.

Tư Tấn bang giao rộng trên giang hồ, có nhiều thuộc hạ trong và ngoài nước và bọn cựu thần cũ. Tư Tấn nói.

Trước tiên cho người quấy nhiễu, địch thủ phân tán, lúc đó mới đánh được.

Tôn Dưa nói.

Khi giặc hoang mang, phân tán. Thần lập trận thế, chỉ cần xua chúng vào là chắc thắng.

Vương hỏi quần thần.

Ai có thể xua được chúng vào trận.?

Bộ hạ tâu.

Chỉ có Hoàng Em thủ hạ của Bạo mới dụ được hắn vào trận. Nếu Hoàng Em dụ Bạo, canh trận có Cả Sáng bộ Hình. Chắc Bạo sẽ không nghi ngại.

Vương băn khoăn.

Làm sao khiến được hai người ấy.?

Tư Tấn tâu.

– Bọn ấy theo ai không vì tiền cũng vì quyền. Nay bệ hạ  hứa phong đại thần Chủ Sản cho Cả Sáng hắn tất nghe theo. Còn Hồng Em nhận bạc hối lộ tội chứng đã có ở đây, nếu lập công chuộc tội thì tha bổng về nhà sống ung dung, nhàn nhã. Bằng không trị tội tức thời.

Vương cho gọi gấp hai người ấy đến. Cả Sáng nhận lời ngay, Hồng Em đắn đo một lúc, sau thấy chứng cứ nhận hối lộ triều thần đưa ra, không còn cách nào khác nhận lời.

Vương cắt đặt đâu và đó, định ngày Sản Hội họp là ngày khai trận.

Tấn về gọi các thủ hạ khắp nơi đến dặn.

– Thằng Bạo tham tàn, kết bè đảng lũng đoạn đất nước, anh em, con cháu nhà hắn ngày một lộng quyền. Không thể dung thứ, mong anh em vì nước mà xắn tay áo một phen.

Bọn thủ hạ e dè.

– Bạo ác độc, lỡ không thắng thì chuốc hoạ.

Tấn nói.

– Các quan trong triều đến nhất trí đồng lòng diệt bạo, kế sách đã chuẩn bị công phu đến ấy năm trời. Vây cánh của Bạo đã bị tước bỏ, giờ là lúc đánh trận kết liễu.

Nói rồi Tấn mở cho xem kế sách triệt Bạo của triều đình. Bọn thuộc hạ thấy Hồng Em, Cả Sáng đêù tham gia, biết chắc thắng nên nhận lời tắp lự.

Tấn động viên.

– Diệt Bạo xong, Kính tiếp tục làm Vương. Các ngươi  dốc lòng phục sự Vương giữ gìn nhà Sản. Công ấy sẽ đươc ghi nhớ đời đời.

Bọn thuộc hạ của Tư Tấn, kẻ nặng tình với chủ nhận lời.  Kẻ thì căm ghét anh em nhà Chúa lộng hành ngang ngược, sống xa hoa như lãnh chúa trên đầu nhân dân. Kẻ hận Chúa áp bức khinh miệt kẻ sĩ. Kẻ nhìn thấy cơ hộ thắng rõ ràng, được trong dụng lập công. Nên cả đám nhất tề hưởng ứng.

 Chúa ngồi trong phủ, nghe bên ngoài có tiếng hoảng hốt. Cho người ra xem, người báo.

– Bên ngoài có bọn  lâu la của Tư Tấn quấy nhiễu, bọn chúng võ nghệ cao cường, đột kích khắp nơi. Có cả cao thủ từ nước ngoài lẫn cao thủ trong nước.

Chúa bảo.

Thành cao, hào sâu. Bọn giặc cỏ ấy làm được gì. Việc ấy giao cho Bằng Gió, Báo Đỏ đối phó.

Bằng Gió theo phò Chúa  cùng với nữ tướng Báo Đỏ tung hoành làm mưa gió trong chốn giang hồ. Tuy làm quan nhưng chuyên dùng thủ đoạn hiểm ác để diệt khẩu người trong thiên hạ. Cứ theo cách cũ , Bằng Gió và Báo Đỏ xuống đòn tập kích vào tư gia của bọn thuộc hạ Tư Tấn.

Tấn coi trận, thấy giằng co, bèn ngoảnh lại bảo Vương.

Bạo cũng giỏi dùng quân giang hồ, giằng co thế này bất lợi. Xin cho cựu thần tham chiến.

Vương gật đầu tắp lự, Tân cho hoả tốc báo đến các cựu thần miền Tây Nam Bộ và miền Trung. Thư nói.

Nay khí số nhà Chúa đã tận, chỉ một chút nữa là diệt gọn. Đây là lúc các cựu thần trước là lập công với nước, sau là báo thù riêng. Không thể chần chừ.

Các cựu thần nhần được thư Tần, bèn đồng loạt đóng giáp trụ lên ngựa nhằm hướng phủ Chúa đi miết không kể ngày đêm. Trịnh tướng miền Tây dũng mãnh công phá luôn thẳng vào cửa chính phủ Chúa. Đằng sau có nhiều cựu thần khác hỗ trợ, thế như chẻ tre. Quân nhà Chúa bạt vía, khiếp đảm.

 Chúa thấy vậy, sai bọn ” bịt mặt ” tập kích lại các đại thần. Nhưng bị Văn Bắc tướng bộ Hình thuộc hạ của Vương diệt sạch.

Gần đến ngày Hội Sản thư hùng , Chúa lo lắm. Hồng Em nói.

Xin Chúa yên tâm, vào đến trận ai sống mới biết được.

Chúa nghe Hồng Em nói thế, cũng vững tâm theo Hồng Em vào trận. Đến nơi thấy Cả Sáng dàn quân bao trận, bụng cũng có phần yên tâm. Nói với tả hữu.

– Bên trong có Hồng Em tổng quản trung uỷ, bên ngoài có Cả Sáng phân minh giữ trận, công bằng cho đôi bên. Không có gì đáng lo cả.

Chúa vào trận đồ của Tôn Dưa bày, phá được hai cửa.

Vương thấy lo, gọi Tôn Dưa lại bảo.

– Không thể coi thường.

Tôn Dưa nói.

– Bệ hạ yên tâm, đấy là cái thần trù liệu. Dụ địch vào sâu trận không thể ra. Thần chỉ e Bạo đứng ngoài trận không vào, khi đã vào thì không còn gì phải bận tâm. Giờ thần làm phép tính, Bạo có một, chúng ta đổ ra mười. Phép xác suất sẽ làm hao tổn binh lực hai bên, Bạo tất bại. Xin đưa các đai thần sắp về hưu ra đối trận tiêu hao sinh lực địch.

Kính Vương nói.

Tiên sinh không hổ danh tiến sĩ, tính toán như thần.

Nói rồi sai nhất loạt bọn Sáng Quyết, Sanh Hường, Tư Tấn, Hồng Em, Tôn Dưa ra quấy đảo.

Chúa nhìn thấy Hồng Em trong đám ấy, giật mình biết mắc mưu. Đinh quay đầu ra thì Cả Sáng đã cho quân chặn cửa. Cả Sáng bảo.

– Vào đến đây, xin mời Chúa đi tiếp, xong trận hẵng về.

Chúa cắn răng một mình một ngựa, quân sĩ rơi rụng. Ngoảnh lại không thấy bọn Tô Điền, Chánh Vượng nữa. Cho người tìm mãi mới thấy hai tướng án binh bất động mãi đằng xa, biết bọn đó có bụng khác. Không trông cậy được gì, bèn tự thân xông trận vì không còn đường lui.

Vương thấy Chúa lao vào quyết sống mái, bèn gọi Sanh Phước ra bảo.

Kẻ địch đường cùng, giẫy mạnh. E đường cùng lại có biến, mau cho người chặn lại.

Sanh Phước người xứ Quảng, trước là người của Chúa. sau được Vương hứa ban chức tể tướng khi dẹp được Bạo. Phước cắp giáo chạy về với Vương, đem hết điểm mạnh yếu nhà Chúa cho Vương biết. Nay thấy Vương lệnh, Phước bèn gọi các quan đồng hương xứ Quảng ra bảo.

Xứ Quảng bấy lâu không có người trong tứ trụ, nay là lúc để xứ Quảng mở măt mày, xin các tướng vì danh quê hương mà dốc lòng trận này.

Lập tức các tướng xứ Quảng hăng hái ra trân, Chúa mải đối phó đằng trước, bọn tướng xứ Quảng từ đằng sau ập đến.

 Một mình trùng trùng giữa trận , bốn phương tám hương đao thương của địch đâm tới tua tủa. Chúa ngửa cổ lên trời.

– Không ngờ vận ta hết từ đây.

 Chúa Nguyễn tên chữ là Bạo, người đất Kiên, mười năm tung hoành uy vũ thiên hạ. Ngày Bính Ngọ, tháng Kỷ Sửu, Năm Ất Mùi tại Đền Tam, kinh đô nước Vệ,  Chúa Nguyễn bị Vệ Kính Vương đánh bại hoàn toàn, không còn mảnh giáp, quân sĩ tan tác, Chúa bị Vương tước hết binh quyền chờ ngày định tội.

 Vệ Kính Vương tiếp ngôi. Bấy giờ bọn giang hồ nhiều kẻ ca ngợi Vương anh minh, đức độ, nhân hậu, liêm khiết. Sẽ là người đưa nước Vệ đến một thời kỳ mới đầy sáng lạn. Nước Vệ sẽ hùng cường, bất khuất trước quân Tề.

 Bọn thủ hạ nhà Chúa, nhiều kẻ thức thời đã án binh bất động như Tô Điền, Chánh Vượng. Bọn khôn hơn thì quay ngược giáo từ đầu như Sanh Phước, được hưởng vinh hoa phú quý tột cùng. Bọn chậm hơn như Hồng Em cũng được đại xá về biệt phủ xa hoa ở Rạch Chiến dưỡng già.

Bọn Bằng Gió, Beo Đỏ lũng đoạn dư luận bấy lâu, chẳng còn đất dụng võ.

Thiên hạ trở nên thái bình, nhân dân hoan ca. Tiếng ca ngợi nhà Sản vững bền muôn thưở vang dậy khắp non sông.

——————-

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 71.

Họ Nguyễn tên chữ là  Kính người xứ Đông Ngàn, sinh năm Giáp Thân. Đậu tiến sĩ ở Nga La Tư năm Tân Dậu.

Kính chuyên ngành lý luận tuyên truyền trong triều Sản, vì thế nước Vệ trải qua mấy cuộc chiến tranh tàn khốc, Kính bình an vô sự thăng tiến đều đều trong triều.

 Đến năm Vệ Cường Vương tuổi vừa 71, gọi Kính đến nhường ngôi.

Kính lạy tạ đáp.

– Muôn vàn cám ơn bệ hạ, đã không ham quyền , cố vị nhường ngôi cho lớp trẻ có cơ hội cống hiến.

Kính lên ngôi bắt tay vào việc thu phục quyền lực vào ngai vàng. Xúi dục cho các quan tranh giành chức vị, tương tàn liên miên.

Đến đại hội Sản Uỷ bầu Vương mới.Vệ Kính Vương nại cớ cần có người lớp cũ để duy trì truyền thống, tự đặt mình tiếp tục ngôi ngai vàng. Năm ấy các đại thần bị vướng xúi bẩy, chinh chiến liên miên, đều kiệt quệ sức lực. Nghiễm nhiên mình Vương lên ngôi, không có đối thủ cạnh tranh.

Đời  Vệ Kính Vương năm thứ 6, Kính Vương 71 tuổi tiếp tục trị vì thiên hạ.

Các đại thần nhiếp chính cũ vốn có thế lực trong triều đều bị Vương dùng sách lược của Tôn Dưa gạt về hưu hết cả, sau Tôn Dưa cũng bị gạt cuối cùng. Vương lên ngôi bố trí các chức vụ đại thần nhiếp chính cho các tay chân tâm phúc của mình.

 Kể từ mấy đời Vương trước, đến giờ Vệ Kính Vương là người nắm được quyền lực tuyệt đối.

Năm ấy nước Vệ có băng tuyết, trâu bò chết vô số, có một con rùa sống mấy trăm năm ở hồ Lục Thuỷ được dân chúng tôn thờ, bỗng nhiên lăn ra chết.

Vương cho người đi phao tin trong dân gian, ấy là điềm lành, đất trời thay đổi, vận mới hưng thịnh đến cho đất nước. Chỉ có kẻ xấu mới xuyên tạc là điềm gở.

 Bọn bồi bút vốn toàn phường cơ hội, thấy vậy nhao nhao theo tán tụng, ca ngợi Vệ Kính Vương hết lời. Lúc hưng phấn, thấy thiên hạ không còn đối thủ,  xung quanh bao lời tán tụng. Vương hứng chí bịa theo.

– Tôi tuổi cao, xin về nghỉ, nhưng nhân dân và các quan trong triều cứ bắt phải làm.

Bọn bồi bút lại tung hô Vương anh minh, nhân từ, khiêm tốn. Được đà Vệ Kính Vương lại nói.

– Nước Vệ dân chủ hơn nhiều nước khác, vì thế dân chủ cần đi với kỷ cương.

Bọn bồi bút lại tung hô Vương sáng suốt, chính sách minh bạch, thái độ quan điểm rõ ràng.

Vương đương trên mây, thấy nói gì thiên hạ cũng tin, bèn khoe.

– Tôi lên ngôi, trăm người đồng tình cả trăm, tôi cũng bất ngờ.

Bọn bồi bút lại tung hô Vương được lòng người, được lòng trời.

Vệ Kính Vương sau khi nhân tung hô, đưa ra danh sách Chính Sản do Vương thống lĩnh, dưới trướng có 18 vị, tương đương với thập bát la hán. Ý vương muốn nói mình như Phật Tổ có thập bát vị la hán đứng hầu.

1- Thị Nã,  sinh năm Giáp Ngọ, người xứ Tây Bắc

2- Cả Sáng, chưa rõ năm sinh, người huyện Núi Vàng, đất Ninh.


 3- Sanh Phước, sinh Giáp Ngọ, đất Quảng.
 
4-Thị Vàng., sinh Giáp Ngọ, xứ Cảng Nứa.
 4- Đường Hoang, sinh năm Quý Tị, người trấn Sơn Nam Hạ
 
6- Tốt Hậu, sinh năm Quý Tị, người xứ Vĩnh Long
7-U Ngĩa, sinh năm Mậu Tuất, người Châu Ái.
 
8-Hôn Hoàng, sinh năm Kỷ Hợi, người trấn Sơn Nam Hạ.
 
 9-Văn Bằng, sinh năm Tân Sửu, người xứ Phong Châu.

10-Sanh Thời. Sinh năm Giáp Ngọ, người trấn Sơn Nam Hạ.
 
11-Thị Đào, sinh năm Mậu Tuất, người xứ Quảng Bằng.
 12- Điền Lan, sinh năm Đinh Dậu, người đất Châu Hoan.
 
13-Văn Lộc. sinh năm Canh Tuất, người xứ Vĩnh Phượng.
 
14-Hưu Chiến, sinh năm Ất Mùi, người xứ Phượng Yên.
15- Biển Bắc, sinh năm Kỷ Hợi, người phủ Kiến Xương.

16-Ca Thiên, sinh năm Canh Tí, người trấn Sơn Nam Hạ.
 
17- Địa Suy., sinh năm Quý Tị, người phủ Kiến Xương.
 
 18-Tô Điền, sinh năm Đinh Dậu, người trấn Sơn Nam Thượng

Thứ Hai, ngày 25 tháng 1 năm 2016

Kết thúc buồn cho Nguyễn Tấn Dũng.

Như trong bài phân tích trước có tên Ngõ Hẹp cho Nguyễn Tấn Dũng đã nêu. Nếu ông Dũng đi theo lộ trình của nghị quyết 244 cơ hội của ông sẽ cực kỳ nhỏ. Bất cứ cửa ải hẹp nào đều có các đối thủ chực sẵn để phá.

 Nguyễn Tấn Dũng đã được sự đề cử rất cao để ở lại. Nhưng nghị quyết 244 lại có một điều rất oái ăm, chưa từng có trong lịch sử nhân loại. Là người được đề cử phải làm đơn xin rút. Sau đó đại hội xét bỏ phiếu lần nữa xem có đồng ý cho rút hay không.

 Khi Nguyễn Tấn Dũng đến bước này, Vũ Ngọc Hoàng vốn là phó trưởng ban tuyên giáo, đồng hương với Nguyễn Xuân Phúc đã phát biểu trắng trợn trên báo chí là không nên bỏ phiếu cho những người đã xin rút.

http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160125/dai-hoi-xii-thu-tuong-khong-co-ten-trong-danh-sach-bau-cu/1044250.html

Cuộc kiểm phiếu đồng ý cho rút kết thúc  ngày 25 tháng 1 năm 2015 vào ban tối giờ Hà Nội. Kết quả đưa ra là tất cả những uỷ viên BCT khoá trước được đề cử đều được đại hội đồng ý cho rút.

Phải nói âm mưu của phe Nguyễn Phú Trọng rất chặt chẽ và chi tiết. Mọi cửa ngõ mà Dũng phải đi qua đều cực hẹp và  dễ dàng bị ách lại bất cứ lúc nào bởi động tác nhỏ của đối phương.

Ngay từ cửa đề cử, phe Nguyễn Phú Trọng đã xác định số lượng người đề cử Dũng không phải là ít. Bởi thế đúng như dự đoán, họ đã tung thật nhiều đề cử khác để tranh chấp làm loãng lá phiếu . Những người như Trương Tấn Sang, Phạm Quang Nghị, Lê Hồng Anh, Nguyễn Sinh Hùng, Tô Huy Rứa, Lê Thanh Hải…tất cả được phe Trọng đề cử ra đại hội để ở lại. Dù có người chỉ được số phiếu có vài phần trăm.

 Số lượng nhân sự được đại hội đề cử rất nhiều,  trong khi đầu vào chỉ có hạn. Chính là nguyên nhân khiến số phiếu dành cho Nguyễn Tấn Dũng bị giảm, nhất là quy định phải có đến 800 lá phiếu không cho rút mới được ở lại. Con số quá là hoang đường. Đây là bài toán mà Tô Huy Rứa vạch ra cho Nguyễn Phú Trọng, cứ bầu đi, bầu lại, ý kiến đi, ý kiến lại thì con số ủng hộ sẽ giảm vì bị nguội lạnh.

Nhưng Tô Huy Rứa cũng chỉ là con cờ của kẻ thâm độc như Nguyễn Phú Trọng. Để đi được đến thế độc tôn như này, Trọng đã đẩy bao con người lao vào cuộc chiến tranh giành quyền lực suốt mấy năm. Đầu tiên Trọng hứa cho Nguyễn Bá Thanh vào BCT, rồi hứa tiếp cho Phạm Quang Nghị là TBT, hứa cho Phùng Quang Thanh làm CTN đến khi cả ba nhân vật này vì quá ham lời hứa của Trọng mà ra sức thi thố, lực kiệt, hơi tàn. Đến giữa canh Trọng hứa cho Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng, Tô Huy Rứa chức TBT. Cả ba người Sang, Rứa, Hùng đều nỗ lực mỗi người một vẻ theo khả năng của mình để đánh Nguyễn Tân Dũng.

Những cuộc chiến liên miên ấy đã khiến Dũng bị hai tổn người và vật. Đến trận cuối cùng thì sức hết, lực cùng như Tô Huy Rứa đã dự tính.

Bây giờ là chuyện tương lai.

Nguyễn Phú Trọng nếu làm TBT tiếp tục, thông tin nói rằng ông sẽ làm một hay hai năm và nhường chỗ cho người khác. Điều đó cho thấy , ông Trọng chỉ cố trụ lại để chặn cửa không cho Dũng vào chức TBT. Khi Dũng ra về, ông mới nhường lại cho người khác làm TBT. Người đó là ai, đó là một câu hỏi đến nay chưa ai rõ. Nhưng rất có thể là Trần Đại Quang, người được đề cử làm CTN và giữa nhiệm kỳ sẽ tiếp quản chức TBT.

 Dường như Nguyễn Phú Trọng có niềm uất hận gì với tự do, đổi mới. Cho nên bằng mọi giá, một cách điên cuồng và bẩn thỉu, ông ta cố gạt được Nguyễn Tấn Dũng ra khỏi chính trường,  để đưa một gã công an lên làm CTN và một kẻ bất tài như Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng.

 Chuyện biến thái về nhân cách, tư tưởng không phải là hiếm trong giới lãnh đạo. Có lẽ Nguyễn Phú Trọng có hằn thù gì với dân tộc và đất nước này. Cho nên ông ta mới làm những điều điên loạn bất chấp công bằng đến như vậy.

 Ngay sau khi có kết quả về số phiếu không đồng ý cho Nguyễn Tấn Dũng vì chỉ được 41%. Không được 50% như dự định.  Lập tức có nhiều bài viết bắt đầu bóng gió đe doạ những người đã ủng hộ ông Dũng như ông Đặng Ngọc Tùng của tác giả nặc danh nhưng giọng điệu đầy de doạ của tuyên giáo.  Đặc biệt tác giả phê phán việc ông Tùng vì dám nhắc nhở đến những chiến sĩ VNCH đã hy sinh. Đòi hỏi phải xử lý ông Tùng vì có động cơ chính trị.

 Nhà báo Phạm Chí Dũng cũng hồ hởi có ngay một bài báo nhắc đến việc tới đây sẽ  những kẻ thuộc về phe thất thế sẽ bị thanh trừng bởi phe mới lên.

http://basamnews.info/2016/01/25/6737-nhung-nhom-loi-ich-nao-se-bi-thanh-trung-sau-dai-hoi-vinh-biet/

 Được làm vua, thua làm giặc.  Đấy là phương ngôn của người xưa, nhưng trong chế độ cộng sản, những kẻ thua chẳng bao giờ đủ gan làm giặc. Chúng chỉ biết cúi đầu chờ đồng bọn hành xác mình một cách ngạo nghễ, hả hê.

 Năm tới chắc chắc sẽ không có gì sáng lạn, thậm chí là nhiều năm tới nữa.

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Nguyễn Phú Trọng trả lời: “Chiến lược xa quá”! khi được hỏi: TBT có nghĩ Việt Nam sẽ trở thành nước dân chủ giàu mạnh hơn dưới sự lãnh đạo của ông?

Posted by hoangtran204 trên 29/01/2016

Dân chủ của cộng sản là bọn đồng đảng 1510 đứa cùng họp nhau, bầu bán với nhau để phân công đứa nào sẽ nắm chức vụ trong chính phủ: thí dụ ai làm thủ tướng, ai làm chủ tịch quốc hội… Còn 90 triệu dân chúng chỉ là khán giả bị ép xem vỡ tuồng “bầu cử”. Đến nổi, đảng trưởng, TBT Nguyễn Phú Trọng nói:”Dân chủ thế này là cùng, không thể dân chủ hơn”!

Nguyễn Phú Trọng: “Chiến lược xa quá”!

Nguyễn Văn Tuấn

28-1-2016

Kí giả của hãng thông tấn Pháp AFP hỏi bác tổng Trọng: “Dưới sự lãnh đạo của ông, ông có nghĩ Việt Nam sẽ trở thành nước dân chủ giàu mạnh hơn?” Ngài tổng bí thư kính mến trả lời mà như không trả lời: “Câu hỏi của bạn tính chiến lược xa quá”!

Ngài tổng bí thư kính mến nói tiếp: “Tôi cho rằng nguyên tắc tập thể lãnh đạo nhưng phải nêu cao trách nhiệm cá nhân, để tránh làm tốt thì vơ vào còn làm dở thì không ai chịu trách nhiệm cả.

Tôi chẳng tiện nói một số nước nhưng cứ nhân danh dân chủ nhưng cá nhân quyết định tất thì dân chủ sao được. Khẩu hiệu của Việt Nam là xây dựng nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Đây là mục tiêu lâu dài còn trước mắt thì xây dựng một nước Việt Nam phát triển, văn minh hiện đại” (1).

Thiệt chẳng biết nói gì! Hình như bác này hiểu khái niệm “dân chủ” khác với cách hiểu của kí giả và phần đông chúng ta. Cái mục tiêu trước mắt của ông thì hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì cả. Còn cái câu chỉ trích “không ai chịu trách nhiệm” thì chỉ chứng tỏ ông KHÔNG biết gì về các nước theo thể chế dân chủ. Thật là tội nghiệp!

Một nhà lãnh đạo thực sự phải là một kẻ có viễn kiến – vision, nhưng qua câu trả lời của ngài tổng bí thư kính mến, tôi sợ là ông chẳng có một viễn kiến gì cả. (Nếu là người có viễn kiến, ông đã có một câu trả lời hay, chứ không quá ngây thơ đến nổi nói cái mục tiêu dân chủ giàu mạnh là xa). Có lẽ ông chỉ là một người đứng đầu đảng (party head), chứ chưa phải là một “leader”, và còn rất rất xa để thành một “statesman”.

____

PS: Đọc nguyên bài (chắc là tường thuật chưa đầy đủ) thấy các kí giả VN hỏi những câu quá thấp và tầm thường, chứng tỏ họ quan tâm đến mấy cái tủn mủn. Chỉ có anh kí giả AFP hỏi một câu nghe tạm được.

(1) Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng: “Xây dựng VN phát triển, văn minh, hiện đại”(TT).

 

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►”Tôi bất ngờ vì được Đại hội tín nhiệm”, Nguyễn Phú Trọng

Posted by hoangtran204 trên 28/01/2016

BBC

28-1-2016

Hôm thứ Tư 27/1, ông Nguyễn Phú Trọng, 72 tuổi, đã tái đắc cử nhằm mục đích bảo đảm “kế thừa và đoàn kết” trong nội bộ Đảng CSVN.

Ông Đinh Thế Huynh, ủy viên Bộ Chính trị, báo cáo kết quả Hội nghị Trung ương lần thứ nhất, nói: “Ban Chấp hành Trung ương thống nhất rất cao bầu đồng chí Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI tái cử Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XII”.

Ông Trọng có cuộc họp báo đầu tiên cho nhiệm kỳ hai của mình. Trước đó, các nhà báo được khuyến cáo “cân nhắc khi đặt câu hỏi”.

‘Bất ngờ’

Tại cuộc họp báo diễn ra ở Trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Đình, trả lời câu hỏi của Truyền hình Việt Nam về cảm nghĩ của mình khi được bầu làm Tổng bí thư, ông Nguyễn Phú Trọng nói: “Hơi bất ngờ với tôi, khó trả lời. Tôi cũng không ngờ được Đại hội tín nhiệm giới thiệu, được Ban Chấp hành Trung ương bầu làm Tổng bí thư gần như 100% tuyệt đối”.

“Bất ngờ vì tuổi cao, sức khoẻ có hạn, trình độ có hạn, tôi đã xin nghỉ rồi. Trách nhiệm Đảng giao thì tôi với tư cách đảng viên thì phải chấp hành.”

Ông cũng ngỏ lời “chân thành cảm ơn đồng bào đã có những nhắn gửi, giao trách nhiệm cho chúng tôi” và nói ông “lo lắng vì trách nhiệm sắp tới còn nặng nề lắm”.

Tổng bí thư Trọng khẳng định “kết quả bầu cử vừa rồi bảo đảm 100% là hoàn toàn đúng với công tác nhân sự”.

Quá trình bầu chọn nhân sự, theo ông là rất đúng đắn và dân chủ.

Ông Trọng phát biểu với báo chí: “Dân chủ đến thế là cùng – nhiều đại biểu tâm sự như thế. Đại hội lần này là đại hội biểu hiện dân chủ, đoàn kết, kỷ cương, trí tuệ.”

‘Tre già măng mọc’

Phóng viên Nguyễn Hoàng của BBC Tiếng Việt đặt câu hỏi cho ông Nguyễn Phú Trọng:

“Ở phần đầu cuộc họp báo, Tổng Bí thư có nói rằng tuổi của ông đã khá cao so với những người khác trong Bộ Chính trị và Tổng Bí thư có nói về thế hệ trẻ, gương mặt mới trong Bộ Chính trị. Vậy trong nhiệm kỳ này, Tổng Bí thư có kế hoạch, lộ trình nào đó để tìm kiếm một người có tài, có đức, và trẻ để gánh vác, kế nhiệm Tổng Bí thư? Và nếu như có kế hoạch hay lộ trình đó thì thời gian diễn ra mất khoảng bao lâu?”

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trả lời: “Vấn đề bạn nêu lên cũng là một vấn đề đáng lo, làm sao đào tạo, bồi dưỡng được các anh em trẻ, lớp cán bộ “tre già măng mọc”. Ngay cơ cấu và đội ngũ bây giờ cũng phải liên tục kế thừa ba độ tuổi để phát triển, không để hẫng hụt. Già quá không được, trẻ quá không được.

“Giống như búi tre cần có ba lớp, có măng mọc, rồi có lớp bánh tẻ, rồi lớp già thì nó mới ấm cái gốc. Lo trách nhiệm để đào tạo cán bộ trẻ là một nhiệm vụ chiến lược lâu dài và phải làm có kế hoạch.

“Vừa qua, chúng ta đã làm được một bước nhưng vẫn còn nhiều việc phải làm tiếp, tỷ lệ trẻ bây giờ trong lớp lãnh đạo cũng còn ít, phải hết sức đòi hỏi không những kế hoạch, suy nghĩ đào tạo, mà chính là phải có cái tâm, quan tâm chăm lo đến các anh chị em trẻ.

“Bây giờ tài năng trẻ nhiều lắm. Trong Ban Chấp hành Trung ương, tỷ lệ tốt nghiệp đại học, trên đại học rất nhiều, gần 100%. Nhân tài không thiếu, lớp trẻ bây giờ được tiếp xúc với nhiều phương tiện thông tin hiện đại, có nhiều kiến thức hơn lớp chúng tôi ngày xưa.

“Thế còn bạn hỏi kế hoạch bao giờ xong thì hôm nay hỏi thì cũng khó trả lời, phải có kế hoạch, phải chuẩn bị, phải làm bài bản. Từng bước đi một. Bây giờ bảo hứa 5 năm, 2-3 năm thì tôi sợ như thế không khả thi và có cái gì đó nó ảo tưởng”.

Bộ Chính trị

Image copyrightAFP
Image caption: Liệu đây có phải “tứ trụ” mới?

Ban Chấp hành Trung ương khóa XII hôm 27/1 cũng bỏ phiếu bầu Bộ Chính trị, Ban Bí thư và Ủy ban Kiểm tra Trung ương.

Bộ Chính trị mới có 19 ủy viên, tăng ba người so với trước.

Bên cạnh ông Nguyễn Phú Trọng có các ông bà (xếp theo thứ tự alphabet):

  1. Trương Hòa Bình: Chánh án tòa án Nhân dân Tối cao, nguyên trung tướng công an
  2. Nguyễn Văn Bình: Thống đốc Ngân hàng Nhà nước
  3. Phạm Minh Chính: Phó trưởng ban Tổ chức Trung ương, nguyên trung tướng công an
  4. Hoàng Trung Hải: Phó Thủ tướng
  5. Vương Đình Huệ: Trưởng ban Kinh tế Trung ương, nguyên Bộ trưởng Tài chính
  6. Đinh Thế Huynh: Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương
  7. Tô Lâm: Thượng tướng, Thứ trưởng Công an
  8. Ngô Xuân Lịch: Đại tướng, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị
  9. Trương Thị Mai: Ủy viên Ủy ban thường vụ Quốc hội, Chủ nhiệm Ủy ban về các vấn đề xã hội của Quốc hội.
  10. Phạm Bình Minh: Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao
  11. Nguyễn Thị Kim Ngân: Phó Chủ tịch Quốc hội
  12. Nguyễn Thiện Nhân: Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, nguyên Phó Thủ tướng
  13. Tòng Thị Phóng: Phó Chủ tịch Quốc hội
  14. Nguyễn Xuân Phúc: Phó Thủ tướng
  15. Trần Đại Quang: Đại tướng, Bộ trưởng Công an
  16. Đinh La Thăng: Bộ trưởng Giao thông Vận tải
  17. Võ Văn Thưởng: Phó bí thư thường trực TP HCM
  18. Trần Quốc Vượng: Chánh Văn phòng Trung ương Đảng, nguyên Viện trưởng Viện Kiểm sát tối cao

Ban Bí thư ngoài một số ủy viên Bộ Chính trị sẽ có thêm các ông: Lương Cường (Trung tướng, Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị), Nguyễn Văn Nên (Bộ trưởng – Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ) và Nguyễn Hòa Bình (Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao).

Ủy ban Kiểm tra Trung ương gồm 21 vị cũng đã được bầu.

Lãnh đạo các ngành

Image copyright Reuters
Image caption:   Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tới lễ bế mạc 28/1

Lãnh đạo Đảng đã có đề xuất một số nhân sự chủ chốt, cụ thể là ông Trần Đại Quang làm Chủ tịch nước, ông Nguyễn Xuân Phúc làm Thủ tướng Chính phủ và bà Nguyễn Thị Kim Ngân làm Chủ tịch Quốc hội.

Bốn ủy viên Bộ Chính trị mới xuất thân công an, hai người thuộc quân đội.

Nếu như ông Trần Đại Quang lên làm Chủ tịch nước thì ông Tô Lâm sẽ trở thành Bộ trưởng Bộ Công an. Bộ trưởng Quốc phòng sẽ là Đại tướng Ngô Xuân Lịch.

Ông Võ Văn Thưởng nhiều khả năng sẽ trở thành Bí thư Thành ủy HCM thay ông Lê Thanh Hải.

Một điều mà nhiều nhà quan sát cho là bất ngờ, là việc ông Đinh La Thăng lọt vào Bộ Chính trị.

Việc ông Phạm Bình Minh trở thành ủy viên Bộ Chính trị cũng là một diễn biến được quan tâm, được cho là sẽ nâng cao vị thế của ngành ngoại giao Việt Nam.

Ông Phạm Bình Minh là con trai của cố Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch, người chủ trương chống ảnh hưởng của Trung Quốc và do vậy không được ủng hộ của Bắc Kinh.

Một câu hỏi mà các nhà bình luận đang tìm cách giải đáp là ai trong các ủy viên trên sẽ thay thế ông Nguyễn Phú Trọng khi ông rút lui vào giữa nhiệm kỳ trong vài năm tới.

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Thời Sự, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Đánh phá, bôi nhọ, tố cáo nhau trong khi Đại Hội 12 đang họp

Posted by hoangtran204 trên 28/01/2016

Các phe phái của Dũng và Trọng đấu đá và tố cáo nhau mạng internet để giành ghế vào bộ chính trị. Sự kiện này hé lộ nhiều bí mật việc làm ăn giữa các phe phái. Chú ý bài này nhằm “đánh phá” và ngăn chặn Nguyễn Văn Bình vào Bộ Chính Trị; nhưng kết quả cho thấy, Nguyễn Văn Bình lại được vào BCT, trong khi Dũng về hưu. 

Đại biểu dự đại hội 12 lạnh sống lưng khi biết Ngân hàng sắp vỡ nợ

24-1-2016

Góc khuất ĐH 12

21-1-2016

 

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

“Trong 2 năm 2014 – 2015, Ngân hàng Nhà nước không đóng góp bất kỳ một đồng nào cho Ngân sách nhà nước. Đó là chưa kể năm 2015, Ngân hàng Nhà nước đang lỗ 6.090 tỷ đồng” – Đó là những con số gây sốc đối với bất kỳ ai đang quan tâm đến hoạt động của hệ thống ngân hàng.

Liệu có lơi ích nhóm?

Sau rất nhiều tuyên bố khá hùng hồn trên diễn đàn báo chí vê việc đã ổn định tỷ giá, ổn định lãi suất, giải quyết nợ xấu của Ngân hàng Nhà nước, nhưng khi FED tăng lãi suất, Trung Quốc phá giá đồng Nhân dân tệ, ngay lập tức giá trị VND liên tục chao đảo. Chỉ một cơn “hắt hơi, sổ mũi” của hai nền kinh tế này đã khiến người đứng đầu ngành ngân hàng Việt Nam buộc phải “phá bỏ cam kết ” về việc cố định biên độ tỷ giá khiến cho doanh nghiệp trở tay không kịp. Nhưng điều đó chưa nói hết lên bức tranh toàn cảnh về sự yếu kém trong hoạt động của hệ thống ngân hàng mà căn nguyên là tư duy hành chính hóa không tuân thủ quy luật thị trường trong hoạt động kinh doanh ngân hàng.

Theo nguyên tắc kinh doanh yếu kém, thua lỗ phải đóng cửa, phá sản nhưng thực tiễn về tình trạng nợ xấu, thua lỗ của các ngân hàng thương mại ở Việt Nam trong thời gian qua cho thấy việc chưa có ngân hàng nào ở Việt Nam bị phá sản. Tình trạng này không phải xuất phát từ chồ ngân hàng ở Việt Nam hoạt động quá hiệu quả mà là xuất phát từ duy bao bọc của Ngân hàng Nhà nước đối với các ngân hàng thương mại, của “mẹ” đối với các “con” thông qua việc mua lại, cho sáp nhập, hợp nhất, xử lý theo các biện pháp hành chính nhăm “cứu” các ngân hàng bị thua lồ.

Lý giải cho việc làm “chẳng giống ai” này, Ngân hàng Nhà nước cho rằng nhằm bảo vệ quyền lợi của người gửi tiền. Nhưng điều lạ là khi đặt ra quy định về bảo hiểm tiền gửi, Ngân hàng Nhà nước lại không tính đầy đủ “quyền lợi người gửi tiền” và trách nhiệm của bảo hiếm tiền gửi đối với toàn bộ khoản tiền gửi của người dân. (xem ghi chú của TH cuối bài). Vậy thì việc mua lại ngân hàng có phải là vì “quyền lợi của người gửi tiền?”.

Cho đến thời điếm này, Ngân hàng Nhà nước đã mua ba ngân hàng với giá 0 đồng gồm Ngân hàng TMCP Dầu khí Toàn cầu (GP Bank), Ngân hàng Xâỵ dựng Việt Nam (VNCB) và Ngân hàng TMCP Đại Dương (OceanBank), đồng thời tiến hành sáp nhập hàng loạt các ngân hàng vào với nhau, trong đó có việc nhập các ngân hàng thương mại nhà nước không nắm cổ phần vào các ngân hàng do nhà nước nắm cổ phần chi phối. Đối với việc “mua ngân hàng với giá 0 đồng”, nói là “0 đồng” nhưng thực chất Ngân hàng Nhà nước phải bỏ ra một khoản tiền không nhỏ đế duy trì sự hoạt động của các ngân hàng này. Với việc sáp nhập các ngân hàng cũng diễn ra với kịch bản tương tự.

Dù sức ép từ dư luận xã hội rất lớn, các đại biểu Quốc hội có yêu cầu nhưng đến nay Ngân hàng Nhà nước chưa từng công bố cho báo chí hoặc Quôc hội biết là nợ xấu không có khả năng thu hồi ở các ngân hàng đã “mua” là bao nhiêu? Chi phí để sở hữu chúng, tức những khoản tiền phải bỏ ra để các ngân hàng này không rơi vào tình trạng phá sản là bao nhiêu, phương án phục hồi là như thế nào?

Câu hỏi đặt ra là tiền ở đâu để Ngân hàng Nhà nước duy trì sự hoạt động của các ngân hàng yếu kém này? Câu trả lời rất rõ ràng đó là tiền gửi của người dân chứ không thế là tiền nào khác. Khi cơ cấu lại Ngân hàng Xây dựng, ông Nguyễn Phước Thanh, Phó thống đốc Ngân hàng Nhà nước đã khăng định phải cần khoảng 40 ngàn tỉ đồng đế ổn định hoạt động Ngân hàng Xây Dựng, sau khi Ngân hàng này được Ngân hàng Nhà nước mua lại giá 0 đồng, trong khi tổng tài sản của NH này vào thời điểm bị mua lại là khoảng 27 ngàn tỉ đồng. Tức là có thể cần đên 1,5 lần giá trị tài sản trên sổ sách để ổn định 1 ngân hàng. Nếu lấy đây là chuẩn để tham chiếu, thì chúng ta cần phải có hàng nhiều trăm ngàn tỉ đồng để ổn định hệ thống ngân hàng. Tất nhiên số tiền này không phải chi ngay mà là số tiền cần có sẵn (tính thanh khoản ngay lập tức) đế chi ra trong quá trình tái cơ cấu các Ngân hàng yếu kém, mà có thể kéo dài trong nhiều năm. Với số tiên bỏ ra lớn như vậy rõ ràng là gánh nặng vô hình làm trì trệ sự phát triển kinh tế của đất nước, vì đây là một nguồn lực không nhỏ không tham gia vào quá trình sản xuất kinh doanh. Hệ quả có thể thấy được nhưng tại sao Ngân hàng Nhà nước không dám “buông” mà vẫn cố “cứu” những ngân hàng yếu kém? Phải chăng có tính lợi nhóm ở đây? Chính vì “sự chống lưng” này mà đã có những cú làm ăn vô tội vạ của những người quản lý ngân hàng dẫn tới hàng loạt vụ án gây thất thoát hàng nghìn tỷ đồng đã xảy ra, để lại hệ quả không hề nhỏ cho nền kinh tế đất nước.

Nợ xấu ngân hàng – lấy túi nọ bỏ túi kia

Trong rất nhiều kỳ họp Quốc hội, đã có rất nhiều ý kiến của đại biểu bày tỏ sự lo lắng về tình trạng nợ xấu ngân hàng ở mức độ đặc biệt nguy hiếm bởi đã có lúc nợ xấu lên tới hàng trăm nghìn tỷ đồng. Đại biểu Trần Du Lịch còn ví von nợ xấu ngân hàng giống như “cục máu đông” của nền kinh tế, nếu không giải quyết được có thế gây “đột tử”. Trước áp lực quá lớn phải giải quyết “cục máu đông”, và yêu cầu của Chính phủ phải đưa tỷ lệ nợ xấu xuống dưới 3% vào cuối năm 2015, Ngân hàng Nhà nước đã ép các ngân hàng phải đưa tỷ lệ nợ xấu xuống bằng cách bán nợ cho Công ty Quản lý tài sản các tố chức tín dụng Việt Nam (VAMC) thuộc Ngân hàng Nhà nước.

Tính đến giữa năm 2015, các tổ chức tín dụng đã bán lại cho VAMC 158.000 tỷ đồng nợ xấu. Sau khi “làm sạch sổ sách” bằng cách chuyến nợ cho VAMC, Ngân hàng Nhà nước hoan hỉ báo tin đã đưa tỷ lệ nợ xấu xuống dưới 3%. Thế nhưng sự thật khá phũ phàng là ngay sau khi Thống đốc Ngân hàng Nhà nước công bố đã đưa tỷ lệ nợ xấu xuống dưới 3% thì Tổng giám đốc VAMC lại trả lời trên truyền hình rằng với số nợ xấu được mua về, tỷ lệ giải quyết được rất nhỏ. Như vậy có thế thấy việc mua bán nợ của các tổ chức tín dụng với VAMC chỉ là động tác “chuyển nợ xấu từ túi nọ sang túi kia” chứ bản chât không hề thay đổi.

Theo các chuyên gia ngân hàng thì việc mua bán nợ xấu với VAMC chả khác nào “trò trẻ con” và “làm xiếc trên sổ sách” bởi không phải ngân hàng thuơng mại cứ bán nợ cho VAMC là khoản nợ đó được xóa hoàn toàn. Theo quy định: Sau 5 năm nếu VAMC không xử lý được hết nợ xấu thì ngân hàng thương mại phải lấy lại món nợ đó và “ôm” số nợ này. Như thế, rủi ro chính vẫn là các ngân hàng thương mại vì họ bán nợ đi mà không biết được chiết khấu và hưởng được bao nhiêu trong khi vẫn phải trích lập dự phòng rủi ro 20% cho các khoản nợ để giảm trừ giá trị trái phiếu. Chính vì điều này đã dẫn đến tình trạng các ngân hàng thà “ém” nợ xấu xuống dưới tỷ lệ 3% đế không phải bị “bêu danh” vào danh sách của VAMC vì đằng nào sau 5 năm nếu không xử lý hêt họ vẫn phải “ôm” lại những món nợ này.

Đến cuối 2015, với tinh thần “triệt để xử lý nợ xấu” về dưới mức 3% , tỷ lệ nợ xấu tại phần lớn các ngân hàng được thế hiện trên so sách đã giảm đáng kê so với đầu năm. Tuy nhiên, nhìn vào thực trạng nợ có khả năng mất vốn vẫn tăng mạnh tại nhiều ngân hàng. Cụ thể đến giữa tháng 9/2015, Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam – BIDV (BID) đang ôm “cục nợ” có khả năng mất vốn (nhóm 5) lên đến 5,630 tỷ đồng, tăng 72% so với đầu năm 2015. Đó là chưa kể đến khoản nợ dưới tiêu chuẩn (nhóm 3) cũng không thua kém bao nhiêu với hơn 5,100 tỷ, đẩy tổng nợ xấu của BIDV tăng 32% lên hơn 11,900 tỷ đồng. Đồng thời, nợ quá hạn của ngân hàng cũng ngất ngưởng gần 23,100 tỷ, trong đó nợ quá hạn trên 3 tháng hơn 6,400 tỷ đồng.

Nợ có khả năng mất vốn của Ngân hàng Ngoại thương VN – Vietcombank (VCB) cũng vừa vượt ngưỡng 4,900 tỷ đồng, tăng 38% so với đâu năm, còn nợ quá hạn hơn 9,300 tỷ đồng. Tại Ngân hàng Công thương VN – VietinBank (CTG), nợ quá hạn hơn 8,600 tỷ, trong đó nợ có khả năng mất vốn tăng 30% lên 2,685 tỷ đồng. Với quy mô và con số tuyệt đối nhỏ hơn nhưng tốc độ tăng nợ có khả năng mất vốn tại Ngân hàng Việt Nam Thịnh Vượng (VPBank) nổi trội hơn cả với hơn 1,560 tỷ đồng, cao gấp 3 lần hồi đầu năm.

Những số liệu tỷ lệ nợ xấu “đẹp như mơ” vừa được các ngân hàng công bố khiến dấy lên không ít hoài nghi, rằng đang có cuộc chạy đua công bố nợ xấu thấp nhằm che giấu nợ chứ không phải đã thực chất xử lý được nợ?

Giải quyết nợ xấu, cơ cấu lại hệ thống ngân hàng là một bài toán khó, cân phải giải quyết một cách căn cơ, triệt để, thực chất thì mới mang lại hiệu quả cho nền kinh tế đất nước chứ không phải chỉ bằng những thủ thuật lấy lòng dư luận.

——

Ghi Chú của TH: 

-Ngân hàng tại VN chỉ bảo hiểm tối đa cho người gởi tiền là 50 triệu đồng VN, tương đương với $2500 USD 

——-

Hai thành viên HĐQT Ngân hàng BIDV và 4 trưởng phó phòng các bộ phận MHB bị bắt

nguồn anhbasam

24-1-2016

Đôi lời: Chưa thấy báo nào đăng tin này, nhưng qua kiểm chứng một số nguồn thạo tin trong nước, các nguồn tin này cho biết, họ đã nghe tin các nhân vật nêu trong bài bị bắt hồi tuần trước.

____

Góc khuất ĐH 12

23-1-2014

H1

Ảnh: Góc khuất ĐH 12

Trước thềm đại hội Đảng 12 một số lãnh đạo ngân hàng trong nước bị bắt hiện chưa được công bố nguyên nhân tại sao,

– Ông Huỳnh Nam Dũng chủ tịch HĐQT ngân hàng MHB

– Nguyễn Phước Hoà thành viên HĐQT ngân hàng MHB.

Hai ông này hiện là hai thành viên HĐQT Ngân hàng BIDV, đã bị C46 bắt ngày 16/1/2016 cùng 4 trưởng phó phòng các bộ phận.

– Ông Huỳnh Nam Dũng là Chủ tịch Hội đồng quản trị MHB từ năm 2002 và được tái bổ nhiệm vào năm 2007. Ông là một trong những người đầu tiên tham gia vào quá trình thành lập MHB với tư cách thành viên Ban trù bị. Sau khi MHB được thành lập vào năm 1997, Ông được bổ nhiệm vào chức vụ Phó Tổng Giám đốc.

– Trước khi chuyển công tác về MHB, Ông từng làm việc tại Văn phòng Chính phủ và trải qua nhiều công việc khác nhau như thành viên nhóm tư vấn về đầu tư cho Thủ tướng, thành viên nhóm chuyên gia giúp Thường trực Chính phủ về tài chính, ngân hàng, thành viên nhóm nghiên cứu về đổi mới kinh tế xã hội và cải cách hành chính của Thủ tướng. Ngoài ra, Ông có mười năm công tác tại Bộ Ngoại giao.

– Ông Dũng đã được nhận học bổng Fulbright tại lllinois University – Hoa Kỳ và được đào tạo lấy hai bằng Thạc sĩ về Kinh tế và Tài chính (1993-1995).

– Năm 2008, Ông vinh dự được Nhà nước tặng thưởng “Huân chương Lao động hạng III”.

– Ngày 08/06/2011 Ông được bổ nhiệm giữ chức Chủ tịch Hội đồng thành viên Ngân hàng Phát triển nhà ĐBSCL.

– Trước khi chuyển công tác về MHB, Ông Hòa đã tham gia nhiều công việc khác nhau như Phó Giám đốc Ngân hàng Nhà nước tỉnh Tây Ninh (1986) và Giám đốc Ngân hàng Nông Nghiệp tỉnh Tây Ninh (1991). Từ 1994 đến tháng 9/2000, ông làm Giám đốc Sở Giao dịch II Ngân hàng Nông nghiệp và phat triển nông thôn Việt Nam.

– Với bề dày kinh nghiệm trong công tác và lãnh đạo, từ 16/10/2000, Ông được tín nhiệm giữ chức vụ Ủy viên Hội đồng quản trị kiêm Tổng Giám đốc Ngân hàng Phát triển nhà đồng bằng sông Cửu Long. Ông được tái bổ nhiệm chức danh Tổng Giám đốc MHB năm 2010.

– Năm 2008, Ông vinh dự được Nhànước tặng thưởng “Huân chương Lao động hạng III”

– Ngày 08/06/2011 Ông được bổ nhiệm giữ chức Thành viên Hội đồng thành viên Ngân hàng Phát triển nhà ĐBSCL.

 

——–

Khởi động chiến dịch ‘diệt ruồi’ của phe đảng?

SBTN

24-1-2016

Hai ngày trước khi đại hội 12 của đảng cầm quyền tại Việt Nam tồ chức bầu Ban chấp hành trung ương khóa XII, trên trang Ba Sàm đột nhiên xuất hiện tác giả ẩn danh “Góc khuất ĐH 12”, đưa tin “Hai thành viên hội đồng quản trị Ngân hàng BIDV và 4 trưởng phó phòng các bộ phận MHB bị bắt”.

Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình. Hình Internet

Theo tác giả Góc Khuất ĐH 12, hai thành viên hội đồng quản trị – đã bị cơ quan C46 thuộc Bộ công an bắt vào ngày 16/1/2016 – gồm ông Huỳnh Nam Dũng, chủ tịch hội đồng quản trị ngân hàng MHB, và ông Nguyễn Phước Hoà, thành viên hội đồng quản trị ngân hàng MHB. Hai nhân vật này hiện là thành viên hội đồng quản trị Ngân hàng BIDV.

Vào tháng 5/2015, Ngân hàng MHB được sáp nhập vào Ngân hàng BIDV. Từ lâu nay BIDV lại được coi là ngân hàng ruột rà với Ngân hàng nhà nước, với nhiều đồn đoán về mối quan hệ khắng khít giữa Chủ tịch hội đồng quản trị BIDV Trần Bắc Hà với Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình.

Tại Hội nghị trung ương 13 vào tháng 10/2015, có tin nói Thống đốc Nguyễn Văn Bình đã được đề cử vào danh sách bầu ủy viên bộ chính trị. Tin này cũng cho biết ông Bình được đề cử do ông có mối quan hệ mật thiết với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Tuy nhiên sau Hội nghị 13, tình thế bất lợi mau chóng thuộc về phe Thủ tướng Dũng. Đến Hội nghị trung ương 14, thậm chí một blogger ủng hộ phe thủ tướng còn phải thốt lên đầy thất vọng “Ông Dũng đã buông súng đầu hàng!”, còn hãng tin AFP của Pháp phải bình luận “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chết lâm sàng”.

Lẽ dĩ nhiên, cuộc chiến chính trị sẽ không có phương án thỏa hiệp cho bên thua trận. Nếu dư luận cho rằng phe ông Trọng đã chiếm ưu thế đến 80% sau hội nghị 14 là đúng, việc bộ hạ của ông Dũng dần bị triệt tiêu cũng là chuyện thường tình.

Không quá khó hiểu về mục đích những thông tin và bài viết của tác giả “Góc khuất ĐH 12” là nhằm hạn chế số phiếu bầu cho Thống đốc Nguyễn Văn Bình tại cuộc bỏ phiếu Ban chấp hành trung ương khóa mới. Nếu ông Bình vượt qua được cửa ải này, triển vọng ông lọt tiếp vào Bộ chính trị vẫn khá ngáng trở.

Nếu bị trượt ủy viên trung ương, ông Nguyễn Văn Bình có nhiều khả năng bị mất chức thống đốc, lọt vào “danh sách đen” của phe đảng và có thể bị thanh trừng trong không bao lâu nữa. (Lê Dung / SBTN)

Posted in Tài Chánh-Thuế, Thời Sự, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Đập chết con chuột đầu đàn – Bình không bị vỡ. (Đặng Xương Hùng)

Posted by hoangtran204 trên 28/01/2016

Dang Xuong Hung

27-1-2016

1. Chung quy đại hội 12 chỉ có hai việc chủ yếu : loại Nguyễn Tấn Dũng và khẳng định kiên trì chủ nghĩa Mác – Lê nin. Nay, hai việc đều đã xong. Có thể coi đây là thắng lợi khá nhọc nhằn của ông Trọng, mà trong cả nhiệm kỳ 5 năm trước, ông cố loay hoay làm mà không được việc.

Ông Trọng nổi tiếng với những phát biểu rất « ngộ », mà tiêu biểu nhất hai câu rất « thật lòng », toát lên phần nào con người ông. Đó là, “đánh chuột đừng để vỡ bình”, và “đến cuối thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.”

« Đánh chuột không vỡ bình », trước tiên là câu thanh minh hơi « ngây ngô» của ông rằng, ông rất biết con chuột này là nguyên nhân làm xấu cái đảng của ông ; ông và cộng sự của ông có đủ khả năng đập chết nó nhưng chẳng qua vì đại cục – cái bình- mà chúng tôi không làm tới mà thôi. Thứ nhì, câu này cho thấy ông quý cái bình, quý việc bảo vệ chế độ cho đảng, còn hơn là đánh chết con chuột cho nhân dân.

Tội nghiệp cho dân tộc Việt Nam ở chỗ ông không đủ khả năng để thấy rằng, con chuột đầu đàn chết, thì vẫn còn vô số chuột con trong bình. Và rằng, chính cái bình mới là nơi sản sinh ra chuột.

Ông đã thể hiện cái lú của ông một cách rất thật thà khi ông phát biểu : « đến cuối thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa ». Thứ nhất, ông quá thiếu năng lực để đi đến nhận biết rằng chủ nghĩa xã hội chỉ là thứ không tưởng. Kế đó, ở câu này ông nói ra vẻ thách thức để tỏ « khiêm tốn » rằng, việc đưa một đất nước lên chủ nghĩa xã hội là công việc hết sức phức tạp, đầy khó khăn, đời tôi chưa xong đâu, phải trăm năm nữa mới xong, mọi người cứ yên tâm, đừng thúc giục, đừng sốt ruột.

Đại hội 12 có thể dán mác là đại hội Nguyễn Phú Trọng. Ông đã thực hiện được hai mục tiêu của ông : đánh chết con chuột Nguyễn Tấn Dũng và tiếp tục làm Tổng Bí thư để dẫn dắt dân tộc Việt Nam tiến lên chủ nghĩa xã hội trong vòng một trăm năm tới.

2. Ông Nguyễn Phú Trọng là một người hiền lành, có trước có sau. Ông đã có hình thức đền bù xứng đáng cho những nạn nhân trong vụ đánh chuột của ông. Vì nghe lời ông mà Nguyễn Bá Thanh, tan tành sự nghiệp lớn và mất mạng. Nay ông đã đền bù cho con trai ông Thanh là Nguyễn Bá Cảnh, cho vào Thành ủy Đà nẵng. Vì ông mà Vương Đình Huệ, lận đận ba bốn năm qua, nay được vào Bộ Chính trị. Hơn nữa, ông đánh chuột bố, nhưng cũng cho chuột con Nguyễn Thanh Nghị, vào trung ương, rồi làm bí thư Kiên Giang. Ở vụ này, ông cũng tính chán rồi, không nên đẩy Nguyễn Tấn Dũng vào chân tường, dễ kiểu được làm vua thua làm giặc, vỡ bình như chơi.

Tóm lại, sau Đại hội 12, bình không bị vỡ, nhưng chuột vẫn còn nhiều, nhiều lắm. Thực ra, chỉ có cách đập vỡ bình thì may ra mới giết hết chuột, ông Trọng có nhận ra được điều ấy không ?

3. Hết đại hội, ai về nhà nấy. Kẻ thắng, người thua với nhưng tâm trạng khác nhau. Chỉ có người dân là không thay đổi tâm trạng: ngán ngẩm, lo âu với cuộc sống thường ngày đầy bất chắc. Nhìn đại hội ta đã thấy, họ có bàn việc gì thiết thực cho dân đâu. Họ đến đó chỉ để tranh giành, chia chác chức vị và quyền lợi.
Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng, chưa xong đại hội, đã có vị tuyên bố một cách chắc nịch: 5 năm tới đất nước ta sẽ hùng mạnh. Họ hừng hực khí thế như vậy, nhưng cấm một ai có phát biểu gì để hỏi thăm đồng bào vùng núi phía Bắc đang bị cái rét đe dọa. Bên cạnh những bó hoa tươi thắm của đại hội là cảnh các cháu nhỏ cởi truồng trong cơn rét.

Đại hội 12 là đại hội đặc biệt !

Đặng Xương Hùng
Genève 27/1/2016

Thu Ngoc Dinh

——>Đặng Xương Hùng

  • cựu Vụ phó Bộ Ngoại giao Việt Nam, từng là Lãnh sự Việt Nam tại Genève, Thụy sĩ đã tuyên bố từ bỏ ĐCS Việt Nam để tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam. Ông Hùng đã viết thư ngỏ gửi các bạn tham dự Phiên họp Kiểm điểm Định kỳ Toàn cầu về nhân quyền Việt Nam (Vietnam UPR), diễn ra vào ngày 5/2/2014 tại Genève, Thụy sĩ.Trong thư có đoạn: “tôi đứng lên chống lại đảng cộng sản Việt Nam, không có nghĩa là tôi chống lại các bạn. Tôi rất thông cảm với các bạn. Tôi đã cùng các bạn và tôi tin một ngày bạn cũng sẽ cùng tôi. Chúng ta, những người dân Việt Nam, đều là nạn nhân của đảng cộng sản Việt Nam“.

    Đây là nguyên văn bức thư của ông Đặng Xương Hùng:

    ——

    Genève, ngày 19/1/2014,

    Các bạn thân mến,

    Tôi tên là Đặng Xương Hùng. Tôi từng là Vụ phó Bộ Ngoại giao Việt Nam, từng là Lãnh sự Việt Nam tại Genève – Thụy sĩ (2008-2012). Tháng 10/2013, tôi từ bỏ đảng cộng sản Việt Nam để bắt đầu cuộc đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

    Điều đầu tiên tôi xin bày tỏ cùng các bạn: tôi đứng lên chống lại đảng cộng sản Việt Nam, không có nghĩa là tôi chống lại các bạn. Tôi rất thông cảm với các bạn. Tôi đã cùng các bạn và tôi tin một ngày bạn cũng sẽ cùng tôi. Chúng ta, những người dân Việt Nam, đều là nạn nhân của đảng cộng sản Việt Nam.

    Tôi hiểu các bạn đều đang tâm niệm mang lại những điều tốt lành nhất cho dân tộc Việt Nam. Nhưng do những trói buộc vô hình khiến các bạn đôi khi phải hành động không như mình mong muốn. Mỗi hành động và lời nói của các bạn đều phải tuân theo sự chỉ đạo của đảng cộng sản Việt Nam. Tôi và các bạn đã cùng nằm trong hoàn cảnh như vậy.

    Hiện nay, đảng cộng sản Việt Nam đã chọn con đường đi ngược lại nguyện vọng chính đáng của nhân dân Việt Nam. Họ quyết tâm duy trì chế độ đảng trị, phớt lờ những đòi hỏi dân chủ và nhân quyền cho nhân dân Việt Nam.

    Tôi quan tâm không nhiều đến nội dung các bạn trình bày trong Phiên báo cáo kiểm điểm định kỳ toàn cầu lần này. Tôi biết các bạn là những người Việt Nam giỏi nhất trong việc viết báo cáo loại này và các bạn đã được cấp trên phê duyệt tỉ mỉ trước khi các bạn lên đường. Các bạn không thể nói khác được.

    Những bằng chứng về vi phạm nhân quyền ở Việt Nam luôn luôn thừa thãi, mà chính các bạn là người nắm đầy đủ nhất. Điều mọi người quan tâm nhất là thái độ của các bạn tại Phiên họp lần này.

    Cái tâm nằm trong con tim và khối óc nhưng muốn có được cái tâm trong sáng, cần được thể hiện ra ngoài bằng thái độ và hành động.

    Các bạn đã có tấm lòng thương yêu nhân dân và dân tộc Việt Nam, các bạn nên biểu hiện bằng hành động. Đó là các bạn nên chăm chú lắng nghe, ghi chép đầy đủ và báo cáo trung thực tất cả những gì mà bên ngoài nói về nhân quyền ở Việt Nam. Các bạn nên làm những điều này với sự chân thành và cầu thị nhất.

    Các bạn đừng nên chú ý vào những hành động nhỏ nhen mà các bạn vẫn làm lâu nay, như là cử người đi xếp hàng sớm để lấy chỗ đăng ký cho các tham luận của một số nước bao che cho Việt Nam như Lào, Cu Ba. Tước đi cơ hội của những nước quan tâm, mong muốn góp ý về nhân quyền cho Việt Nam tại Phiên họp. Các bạn đừng nên đi thu nhặt hết những tài liệu phân phát của các đoàn, như của đoàn ông Võ Văn Ái, rồi về vứt vào sọt rác cơ quan, tước đi quyền được tiếp cận thông tin của tất cả mọi người. Các bạn đừng cử người gây cản trở hoặc gây sự mất chú ý đến các hoạt động của các đoàn đại biều trong và ngoài nước đến đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam.

    Những hành động như vậy chưa chắc có sự chỉ đạo trong nước mà là tự “sáng kiến” của các bạn, với mong muốn được “ghi công” trong “thành tích” bảo vệ nhân quyền cho Việt Nam. Tôi thiết nghĩ, khi thời thế thay đổi, thì chính các bạn lại thành người bị phê phán.

    Tôi rất mong tại Phiên họp lần này các bạn sẽ hành động theo đúng lương tâm của mình. Các bạn nhất định sẽ được hoan nghênh.

    Con người là quý giá nhất trên hành tinh chúng ta. Nhân loại đang vươn tới mạnh mẽ trong cuộc đấu tranh bảo vệ quyền của mọi con người. Hội đồng nhân quyền đưa ra sáng kiến Kiểm điểm định kỳ toàn cầu về nhân quyền cũng là nằm trong mục tiêu này.

    Chúng ta là công dân Việt Nam, đồng thời cũng là công dân toàn cầu. Vai trò của các bạn là rất lớn cho tương lai của dân tộc Việt Nam. Nhất là khi Việt Nam được bầu là thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên Hợp Quốc.

  •  

    Một lần nói thật, ta sẽ không còn phải mất công bao bọc sự giả dối.

    Tôi biết các bạn đã “mất” Tết để chuẩn bị cho Phiên họp này. Nhân dịp Tết Giáp Ngọ, tôi xin chúc các bạn một năm mới sức khỏe dồi dào, hạnh phúc tràn đầy và có tấm lòng trong sáng vì một cuộc đổi mới toàn diện cho đất nước Việt Nam chúng ta.

    Đặng Xương Hùng
    Genève, Thụy sĩ

    Nguồn: http://ethongluan.org/index.php…

  • anhbasam

——

 

Mặc kệ Đại hộị đảng, các em vẫn cởi truồng

Phạm Thanh Nghiên

26-1-2016

Trẻ em vùng cao trần truồng trong cái lạnh cắt thịt (Nguồn hình: Facebook).

Trẻ em vùng cao trần truồng trong cái lạnh cắt thịt (Nguồn hình: Facebook).

Đại hội đảng cộng sản lần thứ 12, và cái lạnh cắt da cắt thịt của miền Bắc, đặc biệt là ở vùng cao có lẽ là hai trong nhiều mối bận tâm của người Việt gần đây.

Bản chất của cụm từ “đại hội đảng”, xét một cách thẳng thắn chỉ là cuộc sắp xếp nội bộ của những chóp bu cộng sản nhằm tự ý định đoạt số phận của toàn dân Việt Nam. Xin trích một đoạn viết của tác giả Tiến Văn trong chuyên mục “Nói với người cộng sản” được đọc trên đài phát thanh Đáp Lời Sông Núi hôm 17/1/2016 để minh họa cho nền chính trị thực chất tại Việt Nam suốt thời kỳ cộng sản nắm quyền.

… để che giấu, giảm bớt sự lộ liễu cho sự tự ý tiếm quyền lãnh đạo đất nước, đảng cộng sản Việt Nam đã dùng nhiều thủ thuật khác nhau để che mắt, đánh lạc hướng nhằm tránh sự bức xúc, phẫn nộ của dư luận. Một trong những thủ thuật căn bản đó là các cuộc bầu cử Quốc hội có bản chất trá hình thường kì được tổ chức không lâu sau mỗi kì Đại hội đảng cộng sản. Các cuộc bầu cử đó gọi là trá hình vì tất cả mọi ứng cử viên đều do đảng cộng sản ấn định và tất cả các Ủy viên trung ương mới đắc cử trong Đại hội đảng sẽ chắc chắn 100% được đắc cử vào “Quốc hội”. Và 3 vị trí cao nhất đứng đầu Quốc hội, Chính phủ và Nhà nước do cái “Quốc hội” đó bầu ra cũng sẽ chắc chắn thuộc về 3 Ủy viên Bộ Chính trị của đảng cộng sản – những kẻ đã chiến thắng trong những cuộc bầu bán, tranh giật quyền lực trong kỳ Đại hội đảng diễn ra trước khi bầu “Quốc hội”.

Với thủ đoạn cơ bản đó, đảng cộng sản Việt Nam luôn tự rêu rao rằng bộ máy lãnh đạo đất nước đã được toàn dân tín nhiệm và bầu chọn với tỉ lệ số phiếu tán thành rất cao, thường xấp xỉ 100%.

Như vậy, thực chất rút lại, hệ thống lãnh đạo của Việt Nam chúng ta hoàn toàn chỉ do một nhóm người rất nhỏ xoay quanh cái gọi là Bộ Chính trị của đảng cộng sản Việt Nam tự ý quyết định.(Hết trích).

Đã xuất hiện nhiều ý kiến, nhiều lời bình luận trên các trang mạng về đại hội 12. Có ý kiến ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng lên làm tổng bí thư (dù không người dân VN nào được quyền bầu) với hy vọng ông này sẽ đưa đất nước thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung cộng. Và dự đoán (hoặc mong muốn) ông Dũng sẽ mạnh dạn giải tán đảng cộng sản như Mikhail Gorbachev từng làm ở Liên Xô hồi 1991. Nhưng đại đa số cho rằng, dù ông nào trong cái nôi cộng sản ấy lên thì vẫn thế mà thôi, dân vẫn khổ và đất nước vẫn lụn bại. Chỉ có con đường duy nhất là thay đổi thể chế mới đưa đất nước thoát khỏi diệt vong.

Cho nên, việc quan tâm hay không quan tâm đến đại hội 12 cũng không làm thay đổi, hay nói rõ hơn là cuộc sống vẫn không được cải thiện.

H2Trẻ em vùng cao (nguồn hình Facebook)

Trong khi những kẻ tự cho mình quyền định đoạt số phận của hơn 90 triệu đồng bào còn mải đấu đá, đóng kịch với nhau trong cái hội trường rực màu đỏ máu thì ở nhiều nơi trên vùng cao, các trẻ em vẫn cởi truồng dưới cái lạnh âm độ C.

H1Bàn chân của một em bé vùng cao đã biến dạng vì cái rét (Nguồn hình: Facebook)

Trẻ em, những “mầm non của đảng”, “tương lai của đất nước” theo cách gọi của người cộng sản đã, đang và có thể sẽ vẫn là nạn nhân phải chịu đựng nhiều nhất những hậu quả mang tính hệ thống. Tất nhiên, tình cảnh các em bé Việt Nam dưới thời đại Hồ Chí Minh trần truồng chịu rét, ăn cơm độn, đu dây vượt suối đi học, tiêm vacxin bị chết, thất học, bị bạo hành cả trong gia đình, trường học lẫn xã hội, là nạn nhân của tệ buôn bán trẻ em v.v … không còn là chuyện hy hữu. Nó đã trở nên phổ biến và được xã hội coi là “chuyện thường ngày ở huyện”. Chỉ có điều, báo chí không được và không muốn phản ảnh một cách trung thực và đầy đủ mà thôi. Còn các quan phụ mẫu (kiêm đầy tớ của dân) thì đương nhiên ngậm miệng ăn tiền. Thậm chí, chính bọn họ là nguyên do gây ra những tệ trạng xã hội và là thủ phạm gây tổn thất lớn nhất cho trẻ nhỏ.

H1Nguồn hình Internet

Chỉ còn vài ngày nữa là kết thúc Đại hội đảng, cũng là những ngày giáp Tết. Trên ti- vi, đài báo, các phương tiện truyền thông đại chúng “lề đảng” sẽ nhan nhản những hình ảnh ông to bà lớn đi phát quà cho người nghèo. Ông bà nào khéo diễn sẽ mạo hiểm bế một đứa trẻ nghèo, mặt mũi bẩn thỉu lấm lem rồi nở một nụ cười tươi rói trong lúc nín thở (vì đứa trẻ hôi hám quá) để lấy điểm trước ống kính máy quay. Các bé được túi quà rồi nghèo vẫn hoàn nghèo, nhưng các ông bà lớn sẽ được lợi rất nhiều từ những màn diễn như thế.

Nguồn hình Facebook.

Dẫu biết rằng tham nhũng là bản chất của độc tài, nhưng vẫn ước. Ước một điều không bao giờ xảy ra. Đó là: Giá chúng nó bớt tham nhũng đi thì trẻ em không còn phải cởi truồng chịu rét.

Còn bây giờ thì, mặc kệ đại hội đảng, các em vẫn cởi truồng.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Từ tranh chấp Trọng-Dũng, tìm hiểu sáu lý do giúp chế độ CS tồn tại (Trần Trung Đạo)

Posted by hoangtran204 trên 28/01/2016

TRẦN TRUNG ĐẠO·TUESDAY, JANUARY 26, 2016

Hôm đó là ngày 11 tháng 9, 1987 và Mikhail Gorbachev đang nghỉ ngơi trong một biệt thự ở Hắc Hải. Một phụ tá trình lên ông lá thư từ chức Ủy viên Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Liên Xô của Boris Yelstin. Gorbachev đọc lá thư mà không tin đó là sự thật. Trong lịch sử đảng CSLX đây là lần đầu một lãnh tụ CS cấp trung ương từ chức. Đấu tranh nội bộ dù sâu sắc như giữa Leon Trotsky và Stalin mấy chục năm trước cũng không có chuyện từ chức. Việc tự ý rời nhiệm sở là việc chưa từng có và cũng không được phép. Leon Trotsky bị tướt đoạt mọi chức vụ, loại trừ ra khỏi đảng năm 1927 và cuối cùng bị ám sát ở Mexico năm 1940.

Theo lời Gorbachev, ông gọi về Moscow và ra lịnh cho các phụ tá đến khẩn thiết với Yelstin đừng tiết lộ nội dung lá thư ra ngoài vì quần chúng và thế giới sẽ biết sự rạn nứt trong nội bộ đảng CSLX. Hơn một tháng sau đó, trong phiên họp của ban chấp hành trung ương đảng CSLX, Boris Yelstin chính thức từ chức. Tuy phiên họp được tổ chức trong vòng bí mật, các tin tức về Boris Yelstin từ chức cũng đã nhanh chóng lọt ra ngoài. Mảnh vỡ đó đã dẫn tới tự tan vỡ từ trung tâm đảng CSLX, một tổ chức chính trị bí mật, sắt máu và chặt chẽ nhất từ trước đến nay. Đặc điểm bí mật và sắt máu đã giúp cho cơ chế CS tồn tại với một kỷ lục 74 năm tại Liên Xô so với Đảng Cách Mạng Thể Chế Mexico (Mexico’s Institutional Revolutionary Party) cầm quyền được 71 năm.
Nhưng đó không phải là lý do duy nhất.
Nhân dịp có sự đụng độ cá nhân giữa Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng trong đại hội đảng CS lần thứ 12 này, người viết xin tổng kết các lý do chính để những ai, nhất là những người nghĩ mình đang đấu tranh cho dân chủ Việt Nam, hy vọng sự rạn nứt giữa Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng sẽ dẫn đến những thay đổi căn bản và tốt đẹp cho đất nước thì cũng đừng mơ mộng và kỳ vọng nữa.
Việc mong đợi đảng CS tự thay đổi chẳng những làm nhụt ý chí đấu tranh, chứng tỏ sự yếu kém của mình mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến cả các phong trào dân chủ đang cố gắng vươn lên. Những thư kiến nghị, thỉnh cầu lần nữa “đem đàn gảy tai trâu” như bao nhiêu lần trước. Với Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng, quyền lợi của đảng bao giờ cũng được đặt lên trên quyền lợi cá nhân. Rồi mai đây, sóng gió trong nội bộ đảng sẽ qua, Nguyễn Tấn Dũng mất quyền, nhưng không mất lợi, chỉ có đất nước là bị xâm thực dần cho đến khi mất hẳn vào tay Trung Cộng.
Dưới đây là sáu lý do (*):
1. Đảng CS kiểm soát toàn bộ cơ cấu kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội bằng tuyên truyềnkhủng bố.
Lý do này rất hiển nhiên và dễ hiểu. Tuyên truyền kết hợp với khủng bố tạo thành cột xương sống của chế độ độc tài CS. Ngoài nhà tù và sân bắn, đảng CS áp dụng một chính sách tuyên truyền tàn độc nhất trong lịch sử loài người. Tinh vi đến mức người bị tẩy não hoàn toàn không biết mình bị tẩy não mà cho CS là một lý tưởng của đời người và hiến thân cho đến chết.
Sau cách mạng CS Nga, 1917, công việc đầu tiên Lenin phải làm ngay là thành lập cơ quan tuyên truyền Agitprop và trong giai đoạn đầu còn do chính Lenin đích thân lãnh đạo. Tại Trung Cộng cũng vậy, trong đại hội đảng CS Trung Quốc lần đầu vào năm 1921 chỉ bầu ra vỏn vẹn ba ủy viên trung ương nhưng một trong ba ủy viên đó chịu trách nhiệm tuyên truyền.
Cơ quan tuyên truyền tẩy não trung ương đảng kiểm soát từng chi tiết các sinh hoạt tri thức, thông tin, truyền thanh, truyền hình, báo chí. Hệ thống kiểm duyệt trong chế độ Cộng Sản không chỉ ở trung ương mà theo nhiều tầng lớp. Ngay cả khi các tác giả viết bài cũng đã thực thi tự kiểm duyệt vì họ biết những gì nên viết và những gì không được viết trước khi nạp bản thảo cho cơ quan kiểm duyệt nhà nước. Các tác phẩm phim ảnh được duyệt nhiều lần để bảo đảm khi đến người dân không có một tình tiết nào đi ngược với đường lối của đảng.
Để tồn tại sau những đãi lọc của văn minh nhân loại, phương pháp và mục đích tuyên truyền CS cũng thay đổi theo thời gian. Chẳng hạn, trước năm 1990 nền giáo dục CS đặt nặng lên học thuyết Marx-Lenin nhưng sau này thêm vào một cái đuôi tư tưởng dân tộc như tư tưởng Mao tại Trung Cộng và tư tưởng Hồ Chí Minh tại Việt Nam.
2. Đấu tranh nội bộ nhưng có cùng một mục tiêu và bị chi phối bởi một kỷ luật đảng.
Lịch sử phong trào CS thế giới từ Liên Xô đến Trung Cộng hay như vừa diễn ra tại Việt Nam cho thấy dù có đấu tranh nội bộ, các lãnh tụ CS luôn đặt mục tiêu chung của đảng lên hàng đầu. Các lãnh đạo đảng chọn hy sinh quyền lợi cá nhân vì sự sống còn của đảng. Tất cả đảng viên CS bị chi phối bởi một cương lĩnh duy nhất là cương lĩnh đảng CS.
Để duy trì tính thống nhất, đảng CS áp dụng một kỹ luật sắt trong nội bộ đảng. Ngoại trừ trường hợp Khrushchev tố Stalin trong đại hội lần thứ 20 của đảng CS Liên Xô, ít khi nào một lãnh đạo Cộng Sản đứng lên thẳng thắn vạch trần tội lỗi của lớp lãnh đạo trước. Làm như thế là phản đảng vì đã tạo chỗ hở cho kẻ thù tấn công vào đảng. Không ai tiên đoán được số phận của Boris Yelstin ra sao nếu ông ta từ chức, đừng nói chi dưới thời Stalin mà chỉ 10 năm trước đó.
Đời tư các lãnh tụ CS là tài sản bí mật của đảng. Các lãnh tụ độc tài dù tự sát như Adolf Hitler, bị giết như Benito Mussolini hay bị treo cổ như Hideki Tojo, tội ác của họ cũng đều được phanh phui sau Thế chiến Thứ hai. Các thế hệ lãnh tụ CS thì khác. Tội ác của các lãnh tụ CS được che giấu kỹ. Vai trò của Kim Nhật Thành trong chiến tranh chống Nhật, Hồ Chí Minh trong chiến tranh chống Pháp, Fidel Castro trong chiến tranh chống độc tài Batista, Stalin trong chiến tranh chống Đức, Mao Trạch Đông trong chiến tranh chống Nhật được đề cao đến độ làm như nếu không có họ có thể toàn dân tộc đã bị xóa tên khỏi lịch sử loài người. Hình ảnh Mao Trạch Đông chính thức tuyên bố thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, hình ảnh Hồ Chí Minh đọc “tuyên ngôn độc lập” đã được đánh bóng sáng đến mức mọi tội tác tày trời khác của họ đã trở thành trộm vặt.
3. Bảo vệ tính kế tục cai trị của đảng.
Chế độ CS là một chế độ phong kiến đỏ và do đó, đặc điểm kế tục cai trị CS vô cùng quan trọng.
Trường hợp Đặng Tiểu Bình đối với Mao Trạch Đông là một ví dụ điển hình. Đặng Tiểu Bình là một trong những người chịu đựng sự hành hạ và mất mát lớn lao về nhân mạng trong thời Cách mạng văn hóa. Bản thân Đặng Tiểu Bình bị chính Mao thanh trừng nhiều lần và con trai của họ Đặng trọng thương khi bị ném từ cửa sổ xuống đường. Chuyện đời tư của Mao, từ bản chất độc tài, nghi kỵ cho đến cá tính trăng hoa dâm dật, Đặng Tiểu Bình biết hơn ai hết, nhưng khi lên nắm quyền hành, ông ta vẫn tiếp tục sơn son thiếp vàng lên một hình tượng mà cá nhân ông vô cùng căm hận. Trên đồng nhân dân tệ từ đơn vị một đồng cho đến một trăm đồng vẫn in khuôn mặt mỉm cười của một trong những kẻ từng điều khiển bộ máy giết người tập thể khủng khiếp nhất trong lịch sử nhân loại.
Là một trong số rất ít lãnh đạo Cộng Sản lão thành còn sót lại từ thời Vạn lý trường chinh và cũng quá thuộc sử Tàu, Đặng Tiểu Bình biết, giống như các triều đại phong kiến Trung Hoa, đặc tính kế thừa của một quyền lực trung tâm là một yếu tố sinh tử của chế độ Cộng Sản. Họ Đặng biết rằng điểm trung tâm vỡ toàn bộ hệ thống cai trị sẽ vỡ theo. Đặc điểm kế tục còn được thể hiện qua tầng lớp “Thái tử đảng”, con cháu của các cựu lãnh đạo đảng, tiếp tục vai trò lãnh đạo như trường hợp Ôn Gia Bảo, Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình tại Trung Cộng. Tại Việt Nam, thành phần “Thái tử đảng” cũng đang “nối bước cha anh”.
4. Sử dụng “thành phần xăng nhớt” cho bộ máy toàn trị.
Thành phần trung thành và cuồng tín do chính sách tẩy não nặn ra đa số là những kẻ dốt nát, ngu ngốc, phát biểu những câu chỉ làm trò cười cho thiên hạ và không thể điều hành bộ máy nhà nước. Bộ máy độc tài toàn trị CS chạy được nhờ vào một thành phần khác có trình độ kỹ thuật chuyên môn cao thuộc các lãnh vực của đời sống mà người viết tạm gọi là “thành phần xăng nhớt”. 
Khá đông trong “thành phần xăng nhớt” này là những người có học, có kiến thức về kinh tế chính trị, khoa học kỹ thuật, văn hóa xã hội, biết được lẽ đúng sai nhưng thỏa hiệp với tập đoàn cai trị để đổi lấy một cuộc sống an nhàn, vinh hoa cho bản thân và gia đình. (vì thế, bọn này không phải là trí thức-TH ). Thành phần này chấp nhận là xăng nhớt cho bộ máy độc tài tiếp tục cày xéo lên đất nước. Nhiều trong số họ được đào tạo tại các trường đại học danh tiếng thế giới, học và hiểu tường tận các nguyên tắc để xây dựng một xã hội dân chủ nhưng khi về nước họ đã bán thân cho đảng CS. Một khi lớp xăng nhớt này trở thành cặn bã lại có một lớp khác lên thay. Như người viết đã phân tích trong bài “Bàn vê tẩy não”, Albert D. Biderman trong bản tin của Viện Hàn Lâm Y Khoa New York gọi thành phần này là những người “cho thấy việc chống lại chỉ là hành động vô ích”, từ đó “phát triển một thói quen tuân phục”, và cuối cùng “đầu hàng có điều kiện” trước đảng CS.
5. Các lãnh tụ CS chỉ giết nhân dân nước họ nên thế giới ít quan tâm.
Không giống chế độ độc tài Đức Quốc Xã tàn sát dân Do Thái, lãnh đạo Cộng Sản các nước thường giết chính đồng bào cùng máu mủ, cùng tổ tiên, cùng đất nước với họ.
Ngay từ sau 1975, dư luận thế giới đã biết đến tội ác của chế độ Pol Pot. Năm 1976, tạp chí Time còn đăng cả bức hình một tội nhân đang bị đánh vào đầu bằng cuốc, tuy nhiên, ngoài Việt Nam tấn công chế độ bằng một lý do riêng vào tháng Giêng, 1978, không một quốc gia nào có hành động cụ thể để ngăn chặn tội ác của Pol Pot.
Theo Black Book of Communism do Harvard University Press xuất bản, gần một trăm triệu người bi giết dưới chế độ CS nhưng không phải do nước ngoài xâm lược mà do chính các lãnh tụ CS giết nhân dân nước họ như trường hợp Mao giết 65 triệu, Lenin và Stalin giết 20 triệu, Pol Pot giết 2 triệu, Hồ Chí Minh giết 1 triệu (không tính nhiều triệu người Việt vô tội của cả hai miền trong chiến tranh xích hóa Việt Nam từ năm 1954 đến năm 1975).
6. Lãnh đạo Cộng Sản thường tận dụng ảnh hưởng của kẻ thù đã chết.
Những lãnh tụ Cộng Sản thường tận diệt kẻ thù còn sống nhưng ca tụng kẻ thù đã chết. Stalin ca tụng Lenin, Fidel Castro ca tụng Ernesto “Che” Guevara, Đặng Tiểu Bình ca tụng Mao Trạch Đông.
Lấy trường hợp Che làm ví dụ. Nếu Ernesto “Che” Guevara không làm cách mạng phiêu lưu Nam Mỹ mà tiếp tục ở lại Cu Ba, thất khó tưởng tượng ông ta có thể sống sót dưới bàn tay của Fidel Castro. Một rừng không có hai cọp, một nước không có hai vua, đừng nói chi là quan hệ giữa Che và Fidel Castro rạn nứt trước khi Che tạm biệt vợ con lần cuối và lên đường đi Bolivia cuối năm 1966. Che chủ trương kỹ nghệ hóa đất nước, Fidel Castro chủ trương củng cố quyền lực trung ương.
Sự khác biệt của Che và Fidel Castro khá giống trường hợp của Lưu Thiếu Kỳ và Mao Trạch Đông. Nhưng hôm nay, nếu ai đến Havana, sẽ gặp hình ảnh Che trên khắp ngả đường. Xác chết không nghe được lời ca tụng, không nếm được mỹ vị cao lương, không sống trong các biệt thự có kẻ hầu người hạ, chỉ có đám độc tài đang thống trị đất nước mới thật sự là những kẻ hưởng thụ quyền lực.
Chủ nghĩa Cộng Sản đã tàn rụi ở châu Âu nhưng trong năm nước còn sót lại sự khổ đau, chịu đựng vẫn còn đến hôm nay và không biết đến bao giờ mới hết. Chiến tranh Lạnh đã tàn. Các nước tư bản tự do vì lý do kinh tế đã không còn giương cao ngọn cờ dân chủ như trước nữa. Họ mặc nhiên chấp nhận chế độ Cộng Sản như là một thực tế của mỗi quốc gia hơn là một phong trào quốc tế. Nhân dân Bắc Hàn, Cu Ba, Việt Nam, Lào, Trung Hoa vì thế sẽ tiếp tục là những dân tộc chịu đựng trong cô đơn.
Trần Trung Đạo
(*) Nhiều ý chính của bài viết này đã được trình bày trong Chính Luận Trần Trung Đạo, độc giả có thể dowload sách miễn phí tại trantrungdao.com
——-
Bài viết trên chưa đầy đủ. Đối với các đảng viên đảng CSVN, sự tồn tại của chế độ do họ cai trị tại VN còn phải dựa vào sự bảo kê và che chở của Trung Quốc. Không có sự bảo kê ấy, đảng CSVN và chế độ toàn trị tại VN sẽ sụp đổ sau 3 năm. 
Người khai sinh và là thầy của đảng CSVN là bọn này đây: 

Posted in Đảng CSVN - còn đảng, còn mình..., Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Ba Lan đang rất muốn quân đội NATO hiện diện thường trực ở nước này và dồn ép Nga nhiều hơn nữa

Posted by hoangtran204 trên 26/01/2016

Đây là con đường (tân) VN phải bắt chước để làm theo khi đối phó với Trung Quốc. Phải cho Mỹ thuê Cam Ranh, phải có hiệp ước đối tác chiến lược với quốc hội Mỹ, phải chơi rắn với TQ, như Nhật đã và đang đối diện với TQ suốt mấy thập niên qua, dù Nhật đã và đang đầu tư rất nhiều vào TQ.

Ba Lan thúc giục NATO dồn ép Nga hơn nữa

SOHA News

24-1-2016

Ba Lan đang cố gắng thúc đẩy việc Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) triển khai lực lượng thường trực bên trong lãnh thổ nước này.

Sputnik News (Nga) cho hay, Warsaw đã nhiều lần khẳng định sự hiện diện của quân đội NATO tại Ba Lan là cần thiết cho cuộc đấu tranh không hồi kết chống lại “sự xâm lược của Nga”.

Ba Lan đã chủ trì hội nghị thượng đỉnh lãnh đạo các nước thành viên NATO hồi tháng 7/2015 và nhấn mạnh vấn đề chính của hội nghị này là đẩy mạnh các biện pháp răn đe nhằm vào Nga tại sườn phía Đông của liên minh.

Trong một chuyến thăm trụ sở NATO ở Brussels, Bỉ, Tổng thống Ba Lan Andrzej Duda khẳng định ông muốn thấy “sự hiện diện vĩnh viễn nếu có thể” của lực lượng NATO tại Ba Lan, để cảnh cáo “kẻ địch tiềm tàng”.

Theo Sputnik, trong khi Ba Lan liên tục gây sức ép lên NATO, các đồng minh của Warsaw lại hết sức nghi ngờ rằng việc “khoe nanh vuốt” với “đối thủ tiềm năng” như Nga là một hành động thông minh.

Tổng thư ký NATO Jens Stoltenberg từng chỉ ra, Mỹ muốn tránh khỏi việc “bị kéo vào một cuộc chạy đua vũ trang” và trở về thời kỳ Chiến tranh Lạnh, khi mà nước này có tới 300.000 nhân viên an ninh phục vụ ở châu Âu.

 Ba Lan đang rất muốn quân đội NATO hiện diện thường trực ở nước này. Ảnh: AP

Ba Lan đang rất muốn quân đội NATO hiện diện thường trực ở nước này. Ảnh: AP

Một số thành viên NATO đang cảm thấy khó khăn trong việc đi đến thỏa hiệp hay phản bác ý kiến của Warsaw.

Anh hiện đang tránh chỉ trích công khai chính phủ Ba Lan, bởi London cần tìm kiếm và dựa nhiều vào sự ủng hộ của Warsaw trong các cuộc thương lượng nhằm giữ chân Anh trong Liên minh châu Âu (EU), trước cuộc trưng cầu dân ý diễn ra vào tháng Sáu tới.

Ba Lan đã đề nghị giúp Thủ tướng Anh David Cameron giới hạn các quyền của người nhập cư EU, đổi lại việc ông Cameron “xuống thang” ý kiến phản đối về việc triển khai căn cứ và lực lượng thường trực NATO tại Ba Lan.

Bộ trưởng quốc phòng Ba Lan Antoni Macierewicz nói với Đài Maryja hôm 22/1 rằng nước này cùng Anh đã thỏa thuận được về vấn đề “triển khai quân đội thường trực ở Ba Lan”.

Thông tin này được đưa ra sau cuộc gặp giữa ông Macierewicz với người đồng cấp Anh Michael Fallon.

Ông cho biết: “Một trong những quyết định, kết quả của cuộc trao đổi hôm qua (21/1) là sự hiện diện thường trực của quân đội Anh trên lãnh thổ Ba Lan.

Cụ thể, 1.000 binh sĩ Anh sẽ đồn trú ở Ba Lan từ năm tới. Họ sẽ có sự luân chuyển, nhưng con số 1.000 quân nhân là cố định.”

Tuy nhiên, Sputnik khẳng định một nguồn tin của họ ở Bộ quốc phòng Anh nói rằng việc triển khai quân đội thường trực, thậm chí là luân phiên, ở Ba Lan là không chính xác.

Nguồn tin này nói rằng các báo cáo không đúng sự thật và Anh chỉ đơn thuần triển khai lực lượng đến Ba Lan để phục vụ các hoạt động huấn luyện của NATO.

Trong khi đó, Washington cũng không muốn leo thang căng thẳng với Nga bằng cách phá vỡ Đạo luật Sáng lập Nga-NATO năm 1997, có điều lệ cấm triển khai lực lượng và trang thiết bị quan trọng đồn trú thường trực tại các nước cựu thành viên Khối phòng thủ Warsaw.

Sputnik cho hay, tại cuộc họp báo chung với Ngoại trưởng Đức Frank-Walter Steinmeier ở Warsaw hôm 21/1 vừa qua, Ngoại trưởng Ba Lan Witold Waszczykowski đã phàn nàn rằng những nỗ lực hiện tại của NATO là chưa đủ.

Ông nói: “Cách đây vài năm, người ta đánh giá rằng an ninh ở sườn Đông liên minh có thể được bảo đảm thông qua một cơ chế hỗ trợ, một mũi nhọn.

Ngày nay, vị trí này đang diễn biến và bắt đầu đi theo hướng mà an ninh được bảo đảm đầy đủ thông qua sự hiện diện của quân đội đồng minh.”

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Gia cảnh đau lòng của tù nhân lương Nguyễn Thị Minh Thúy- (bị bắt cùng anh Ba Sàm)

Posted by hoangtran204 trên 26/01/2016

Lưu Văn Minh

anhbasam

(Chị Minh Thúy và anh ba sàm bị bắt ngày 5-5-2014)

25-1-2016

“Chế độ gì không biết…?”

Gần đến ngày giáp tết, người tham gia giao thông ngày một nhiều hơn, các con phố được trang trí một cách lạ. Từ con phố Đê La Thành đầy bụi và mùi gỗ, chúng tôi rẽ xuống con phố Thành Công cắt ngang nó, đi khoảng vài chục mét bên phải là cái Chợ Thành Công rất to, đầu giờ chiều mà chợ họp rất đông.

Được một người đàn ông sống ở khu này, chỉ đường cho chúng tôi tới khu tập thể E1, nơi mà bố mẹ đẻ Thúy đang sinh sống, cũng là nơi trước đây Thúy ở, đi lòng vòng rồi chúng tôi cũng tìm thấy. Ngay dưới khu nhà E1, chúng tôi được dặn trước khi đến, gửi xe ở chợ rồi đi bộ lên.

Người dân họp chợ luôn ở dưới khu tập thể, họ không vào trong chợ để bán. Một người đàn ông tóc bạc chỉ cho chúng tôi chỗ để xe. Trước đầu bánh xe máy wave ampha của chúng tôi, một người phụ nữ to béo ngồi đó, tay cầm con dao dơ lên và chặt. Chị ta là người bán cá, cá của chị ta rất to, con cá trôi to nhất, chị ta đặt trên mân để bán, con đó bị cắt mất đầu còn thân, cũng gần chục cân.

Dựng chân chống xe, người đàn ông đưa cho chúng tôi vé. Đứng trước mặt là tòa nhà E1, loay hoay không biết đi đường nào lên cho đúng, chúng tôi đi vào cái thang gần nhất, đầu của chúng tôi gần chạm tới trần cầu thang, vị trí của tầng này, tối om và u ám. Từ tầng một lên tầng hai, không có một dấu hiệu nào để biết là chúng tôi đi đúng hay sai.

Một cụ cao tuổi, lưng khom khom, tay đập cái cán chổi cùn vào tường, dường như cụ vừa mới quét xong căn nhà của mình, thấy chúng tôi cụ ngẩng mặt lên nhìn, ánh mắt cụ dò xét từ trên xuống dưới. Chúng tôi hỏi lên phòng P411, phải nói đến lần thứ ba và lên giọng thật to, cụ mới nghe và nhắc lại được số phòng chúng tôi vừa nói.

Chúng tôi quay lại, bước xuống cầu thang, đi theo chỉ dẫn của bà cụ vừa rồi, cụ dõi nhìn theo chúng tôi khuất khỏi cầu thang vẫn cái ánh mắt đó. Chúng tôi tìm được một cầu thang mới để lên, cầu thang bên này cũng không khác gì cầu thang chúng tôi vừa đi, tầng một rất tối, người có chiều cao sẽ phải cúi xuống để vào, các bậc cầu thang rất thấp, không giống như các bậc lên ở các khu tập thể mới xây thời bây giờ.

Đi lên đến tầng 4, chúng tôi ngó nghiêng tìm số phòng 411. Khu tập thể ở đây, hành lang nào cũng đều có khóa sắt, rất khó để nhìn số phòng, chúng tôi đang loay hoay không biết phải gõ cửa phòng nào, một người phụ nữ đứng tuổi thấy vậy hỏi tìm ai, địa chỉ…

Người đó chỉ chúng tôi quay lại cầu thang đi lúc đầu, một lần nữa quay lại, lần này chúng tôi đã đi đúng.

Trên tầng 4 này, hai nhà chung một cánh cửa, chúng tôi bấm chuông nhưng không thấy có dấu hiệu gì (sẽ có ai ra mở cửa).  Đứng bên ngoài cánh cửa sắt, chúng tôi gọi vọng vào, tiếng của một người đàn bà vọng ra yếu ớt rồi to dần.

Trước mặt chúng tôi, một người phụ nữ dáng vẻ mập mạp, quần sắn qua bắp chân, dáng người này đậm chất nông thôn của miền Bắc, vất vả, lam lũ. Một tay mở cửa, miệng cười hớn hở, bà Thuyên, mẹ ruột của Nguyễn Thị Minh Thúy, mời chúng tôi vào nhà.

Phía đối diện hành lang, một người đàn ông và phụ nữ đứng tuổi đứng ngó nghiêng nhìn chúng tôi, vào đến cửa phòng. Bà Thuyên vội vàng mở tủ giầy lấy cho chúng tôi đôi dép để đi trong nhà, bà tìm mãi không thấy một đôi nào dành cho nam giới, toàn đôi guốc dành cho phụ nữ có tuổi.

Bà Thuyên vẫn giữ nguyên dáng vẻ khuôn mặt đó, mời chúng tôi ngồi. Bà lấy ra ba gói trà xanh Matcha nguyên chất Nhật Bản Ajinomoto, chúng tôi cũng chỉ kịp đáp dùng nước lọc cũng được để khỏi phiền. Bà như đứa trẻ có cơ hội để khoe một cái gì đó, bà vội nói ngay với chúng tôi trà này ngon lắm, trà họ tặng đợt đi tham quan.

Phòng khách chỉ khoảng 10 mét vuông, kê một tủ đứng hai cánh, một bộ bàn ghế bằng gỗ, mà một ban thờ nhỏ sát trần, khói từ những nhan hương làm đen cả một vùng trần nhà, dưới là bộ lịch có dòng chữ Trung Ương Đảng rất to, màu đỏ.

Bà mang phích nước nóng từ phòng bên sang pha trà, chúng tôi uống một hớp rồi bắt đầu câu chuyện.

Vị trà xanh Matcha béo ngậy và thơm. Bà Thuyên đặt tách trà xuống, thở một hơi dài rồi kể về đứa con gái – Nguyễn Thị Minh Thúy, bị bắt giam cùng nhà báo, blogger Nguyễn Hữu Vinh, gần hai năm chưa đem ra xét xử.

Ngày đầu làm thuê cho công ty ông Nguyễn Hữu Vinh, lương của Thúy cũng chỉ có 2 triệu đồng, Thúy phải đi làm thêm rất nhiều để kiếm sống. Đợt vừa rồi, trước khi bị bắt, lương được tăng lên. Cô dành dụm, đi làm thêm để mở rộng đằng sau căn phòng. Bà Thuyên rươm rướm mắt khi nhắc đến tên con gái.

Bà Thuyên kể khi Thúy bị bắt, tiền không có nhiều, cũng chỉ có 5 triệu đồng để đóng học cho hai đứa con, công nợ vẫn còn chưa trả hết cho người ta.
“Bác nghe nó nói còn nợ người ta 20 triệu” – Bà Thuyên vừa cười vừa lau đôi mắt.

Chúng tôi hỏi về hai đứa con của cô Thúy hiện nay thế nào? Bà Thuyên kể lại, ngày mà Thúy bị bắt đi, bà và chồng bà đã bàn tính, đến trường học của hai con Thúy, làm thủ tục, theo như bà nói, hai vợ chồng bà “bốc” hết mọi thứ đồ đạc của các cháu, con Thúy, và chở đến Cục an ninh Bộ Công an để đó.

Sau một hồi giằng co, Bộ Công an cũng phải nhận hai đứa con của Thúy. Đến cuối ngày họ – bộ công an, chở hai con của Thúy về nhà bà Thuyên, ông bà cương quyết không nhận. Cán bộ điều tra, tên Hưng, người đã kí lệnh bắt, đưa hai con của Thúy về quê ở Hưng Yên, giao cho chồng cũ Thúy.

Nuôi hai đứa trẻ cũng chỉ cơm với gạo cũng đã khó, nhưng dạy chúng lớn, thành người, nó là cả quá trình phức tạp, hai thằng bé còn có bố của chúng nó nữa. Bà Thuyên lý giải vì sao không nhận hai đứa cháu.

HAI ĐỨA TRẺ

Hai con của Thúy đang ở với Bố đẻ, chồng cũ Thúy, người chồng này đã có một bé gái ba tuổi với vợ mới. Hai đứa sinh đôi, cậu anh tên Trần Trọng Đức, cậu em Trần Quanh Minh, cả hai sinh năm 2007, hiện đang học lớp 3.
Mẹ bị bắt quá thời giạn tạm giữ, tạm giam, bố lấy vợ khác, cuộc sống của hai đứa qua lời kể của bà Thuyên, chúng sống hoang dã, không ai trông coi, ban ngày không ai ở nhà, bố chúng phải đi làm, đã có lần một trong số chúng “xuýt” bị bắt cóc, bà Thuyên nói, may có người làng phát hiện, chứ không cũng chả còn cháu.

Hai đứa trẻ đã thiếu thốn cả tình cảm, đến vật chất cũng không được như những đứa trẻ khác. Sáng sớm ở nhà ăn với bố, hôm thì được nắm xôi, cái bánh mì, hôm nào được hộp sữa là sang, xong hai con Thúy tự dắt tay nhau đi học.

Khi được hỏi về ông bà Thuyên có giúp gì các cháu khi Thúy bị bắt? Bà Thuyên chia sẻ, danh chính ngôn thuận vẫn là bố hai đứa trẻ nuôi, một năm bà trợ cấp cho chúng học phí một học kỳ, việc này không phải là chia, thỏa thuận, mà theo bà nói là bà cứ đóng, về phần sách vở, bố chúng cứ lo trước, khi nào không lo được bà lại hỗ trợ.

Bà làm một hơi uống trà, đặt tách xuống, bà lại thở dài kêu quá thiệt thòi cho con và các cháu, vừa rồi bà cũng làm đơn cho Thúy tại ngoại, để về nuôi hai con của cô, nhưng bà biết “chắc họ cũng không giải quyết” – khuôn mặt bà hiện lên nỗi thất vọng.

Bà Thuyên lau đôi mắt đang rướm nước mắt, kể về lần đưa các con Thúy đi gặp cô ấy. Mỗi lần bà đưa chúng đi thăm mẹ, cũng chỉ mang đi được một đứa, vì chúng là trẻ con, sức bà không thể lo được cho hai thằng. Lần đầu, cậu anh tên Đức được đi thăm Thúy trước, hai mẹ con trò chuyện qua tấm kính, hai bên đều có công an ngồi sát cạnh, họ dặn dò rất kỹ, không được nói bất cứ điều gì liên quan đến vụ án, không họ lập biên bản. Cả mẹ và con nói chuyện qua tấm kính bằng điện thoại được nối dây hai bên, mỗi lần thăm gặp cũng chỉ khoảng được một tiếng, bà Thuyên áng chừng.

Đưa đứa con thứ hai của Thúy đi, bà có kinh nghiệm hơn, sau khi nói chuyện xong, người ta đưa Thúy trở lại buồng giam, bà bảo thằng bé chạy nhanh ra ôm lấy Thúy, hai mẹ con ôm nhau khóc, cán bộ cản, bà Thuyên xin cán bộ trại giam chiếu cố để cho hai mẹ con chúng được ôm nhau, miệng bà cười, tay bà dụi đôi mắt, bà kể lại lần thứ hai đưa Minh, cậu con trai thứ hai thăm Thúy.

Trong một dịp thăm gặp khác, bà Thuyên làm đủ các thủ tục để cho hai con, và anh của Thúy vào thăm gặp, nhưng chồng cũ của Thúy không cho hai con đi, bà Thuyên nói đấy là con của nó, nó có quyền, không cho đi thì cũng chịu.

Bà kể, có lần đi với thằng cu Minh, con trai Thúy nói với cô ấy, sao mẹ ăn nhiều thế, bà Thuyên cười lý giải, lần đó Thúy kê cho bà đồ ăn để gửi vào, đây là ăn cả tháng, thằng bé nó không hiểu, mà trước ở ngoài gia đình nó cũng có gì để ăn mấy đâu.

Hai đứa trẻ, ngày đêm mong mẹ, đã gần hai năm, vào ngày 05 tháng 05 năm 2014, mẹ của chúng bị đưa đi, hiện vẫn bị tạm giữ quá thời hạn tạm giam theo quy định pháp luật, không biết đến bao giờ, mẹ của chúng mới được thả, để chúng ở bên mẹ như những đứa trẻ đồng trang lứa.

Kể về hai đứa cháu ngoại đáng thương, Bà Thuyên đứng dậy, lục trong tủ lôi ra các bức ảnh của hai cháu, rồi cả tấm lịch in hình hai cháu năm 2007 cũng được bà đem ra khoe. Bà hồ hởi khoe từng tấm ảnh của hai cháu, bà hỏi chúng tôi, có thể nhận ra được đứa nào là Đức, đứa nào là Minh không, hai anh em chúng sinh đôi, bà khoe đôi khi lúc trước bà còn không nhận ra.

(Lưu ý cùng bạn đọc: TH có sửa lại lỗi chính tả của bài này và ngắt câu văn cho dễ đọc.)

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Tự Do ngôn Luận | 1 Comment »

►Kinh tế,Tài chánh, thuế năm 2015–Ngân sách 2016 và kế hoạch phát triển cho giai đoạn tới (Loạt bài quan trọng)

Posted by hoangtran204 trên 26/01/2016

Ông Vương Đình Huệ: “Phải tiến tới KT thị trường hiện đại”

21-1-2016

The Saigontimes

(TBKTSG) – Nhân dịp năm mới 2016, Trưởng ban Kinh tế Trung ương Đảng Vương Đình Huệ trao đổi với TBKTSG về những vấn đề phát triển kinh tế trong giai đoạn tới.

TBKTSG: Nhìn vào cơ cấu kinh tế hiện nay, đâu là những điểm ông lưu tâm nhất?

Ông Vương Đình Huệ: Một trong những vấn đề tôi còn băn khoăn là động lực tăng trưởng phụ thuộc nhiều vào khu vực kinh tế đầu tư nước ngoài (FDI), khu vực có tỷ trọng xuất khẩu chiếm 65-70% tổng xuất khẩu của cả nước. Mà bản thân khu vực này chủ yếu vẫn là gia công lắp ráp, tỷ lệ nội địa hóa, tỷ lệ giá trị gia tăng rất thấp, và tác động lan tỏa của ứng dụng công nghệ và quản trị với nền kinh tế còn yếu.

Trong khi đó khu vực kinh tế trong nước, gồm doanh nghiệp nhà nước (DNNN), doanh nghiệp tư nhân và hộ kinh doanh… còn gặp rất nhiều khó khăn. Ngành nông nghiệp tăng trưởng vẫn thấp, xuất khẩu thì giảm cả về lượng và giá trị.

Chúng ta phải suy nghĩ, tại sao trong một quốc gia mà lại có sự lệch pha giữa hai khu vực kinh tế là doanh nghiệp FDI và doanh nghiệp trong nước, mà tôi muốn gọi là doanh nghiệp dân tộc? Thậm chí có một số chuyên gia còn nói với tôi là họ lo ngại có rủi ro “hai nền kinh tế trong một quốc gia”. Chúng ta phải làm như thế nào để khu vực doanh nghiệp trong nước mạnh lên? Đó là câu hỏi lớn, tôi cho đó là trọng tâm của 2016 mà chúng ta nên làm…

(Vương Đình Huệ,  là cựu Bộ trưởng Bộ Tài Chánh, . Xuất thân là Kế Toán.)

——–

Thị Trường Chứng Khoán: Đã tháo chạy và rút vốn khỏi Việt Nam 2013, 2014, và 2015. Kết quả, các doanh nghiệp VN coi như không thể thu hút vốn từ các quỹ đầu tư của nước ngoài.

 

Khi ETFs “khóc”

Năm 2016 sẽ rất khó lòng cho VN mời gọi nước ngoài vào đầu tư ở VN vì ETF đều lỗ nặng trong 5 năm qua và năm 2015:

Theo hãng tin Bloomberg, Market Vectors Vietnam ETF có mức âm giá trị tài sản ròng nặng nề nhất, tới -18,56%, kế đó là DB X-Trackers FTSE Vietnam -14,38%, nhẹ hơn cả là MSCI Vietnam -5,38%. Tính trong vòng năm năm trở lại đây, NAV của Market Vectors Vietnam ETF âm 33,65%; của DB X-Trackers FTSE Vietnam âm 39,85% và của MSCI Vietnam  âm 21,28%.

Những con số này chắc chắn không thể nào là động lực để các ETFs gọi thêm vốn mới, đặc biệt trong bối cảnh dòng vốn quốc tế đang bị rút ra khỏi các thị trường mới nổi và thị trường cận biên trong chiều hướng sự mạnh lên ngày càng rõ nét của đồng đô la Mỹ và kinh tế châu Âu bắt đầu có dấu hiệu phục hồi, đánh dấu bằng sự tăng trưởng 1,7% năm ngoái của đầu tàu Đức.

Những con số này chắc chắn không thể nào là động lực để các ETFs gọi thêm vốn mới, đặc biệt trong bối cảnh dòng vốn quốc tế đang bị rút ra khỏi các thị trường mới nổi và thị trường cận biên trong chiều hướng sự mạnh lên ngày càng rõ nét của đồng đô la Mỹ và kinh tế châu Âu bắt đầu có dấu hiệu phục hồi, đánh dấu bằng sự tăng trưởng 1,7% năm ngoái của đầu tàu Đức.  

Nỗi lòng trăn trở

Nguyên nhân nào khiến các ETFs “khóc” ròng? Về mặt kỹ thuật, giao dịch của các quỹ ETFs đều theo đuổi chỉ số riêng, dựa trên một danh mục cổ phiếu được lựa chọn theo tiêu chí của họ. Danh mục này bao gồm những chứng khoán có thanh khoản, giá trị vốn hóa lớn, tiêu biểu cho ngành nghề và có thể giúp ETFs bám sát biến động của VN-Index.

Tuy nhiên năm 2015 thị giá một số cổ phiếu vốn hóa lớn biến động vượt xa sự dự đoán của giới đầu tư và khi xu hướng của chúng trở nên rõ ràng, nhiều tổ chức đầu tư nội đã bắt buộc đưa chúng vào danh mục như VNM, BID. Các ETFs đã không thể đưa VNM hay BID vào danh mục do tiêu chí về tỷ trọng cổ phiếu có thể giao dịch hay room đã hết.

Đã thế, những cổ phiếu tiêu biểu mà ETFs có thể đưa vào và duy trì trong danh mục lại có một năm gây thất vọng như dầu khí (PVD, PVS, PVT), nông nghiệp (HAG), bất động sản (ITA, FLC, KBC, VCG), tổng hợp (MSN), ngân hàng (STB, SHB). Nếu giá dầu thô thế giới tiếp tục giảm và đứng ở mức thấp, không loại trừ khả năng các ETFs sẽ “đẩy” cổ phiếu dầu khí ra khỏi danh mục hoặc hạ thấp tỷ trọng để hạn chế ảnh hưởng tiêu cực lên NAV.

Một lý do khác khiến NAV của các quỹ ETFs lao đao là sự yếu đi đáng kể của tiền đồng so với đô la Mỹ năm vừa qua so với các năm trước đó. Sự mất giá 5,2% của tiền đồng là một dấu trừ cho giá trị tài sản ròng của tất cả các quỹ ngoại. Điều này là một trong những nhân tố làm cho sức hấp dẫn của cổ phiếu Việt Nam kém đi.

Ở một số thời điểm, lo ngại về tỷ giá và áp lực cạnh tranh từ các thị trường khác, nhà đầu tư đã rút vốn khỏi ETFs nhiều ngày liền. Trong tháng 12-2015, Market Vectors Vietnam ETF bị rút vốn tới 41 triệu đô la Mỹ, tức bình quân mức rút ra khoảng 2 triệu đô la Mỹ/phiên. Để có tiền trả cho nhà đầu tư suốt tháng, Market Vectors Vietnam ETF đã bán ròng những cổ phiếu thanh khoản và có thị giá cao như VCB, PVD, BVH, MSN, VIC…

Market Vectors Vietnam ETF không phải là tổ chức duy nhất bán ròng. Một số ETFs khác cũng bị rút vốn ở mức độ nhẹ hơn. Cộng hưởng vào đó là sự rút vốn vào cuối năm theo kế hoạch đóng quỹ của một số quỹ đóng, nên trong tháng cuối cùng của năm ngoái, nước ngoài đã bán ròng 89 triệu đô la Mỹ, mức cao nhất của một tháng trong vòng bốn năm kể từ đầu năm 2012.

Thị trường sụt sùi vì ETFs

Sự rút vốn của ETFs và khối ngoại đang góp sức làm VN-Index “sụt sùi, cảm cúm”. Thêm một lần mốc 500 điểm lại đang ở rất gần. Theo Công ty Chứng khoán Sài Gòn (SSI), từ năm 2013 đến nay, giá trị mua ròng của nước ngoài giảm dần, năm 2013 là 6.769 tỉ đồng; năm 2014 là 3.990 tỉ đồng và năm 2015 mức mua ròng chỉ còn 2.833 tỉ đồng. Sang năm 2016 mới được hơn hai tuần, nhưng khối ngoại đã bán ròng mỗi tuần khoảng 15-17 triệu đô la Mỹ. Cứ đà này, các cổ phiếu vốn hóa lớn như BVH, VCB, BID, CTG… có nguy cơ về lại mức giá thấp của 52 tuần.

Tổng giá trị danh mục của ba quỹ ETFs đầu tư vào Việt Nam có thời điểm đã chạm 1 tỉ đô la Mỹ, riêng Market Vectors Vietnam ETF có lúc vượt 500 triệu đô la Mỹ. Số vốn lớn như vậy hẳn nhiên có sức tác động không nhỏ đến giao dịch hàng ngày của cả thị trường. Thậm chí chỉ cần ETFs mua ròng hay bán ròng BVH và VCB là có thể làm nhóm cổ phiếu tài chính chạy lên/chạy xuống, gây sức lan toả đến những nhóm khác và ngay lập tức VN-Index thay đổi.

Thông thường theo chu kỳ, quí 1 là thời gian các ETFs được rót vốn và mua vào nhiều nhất, nhưng năm nay tính chu kỳ có lẽ đang bị phá vỡ dưới ảnh hưởng của yếu tố bên ngoài như “chiến tranh” tiền tệ và kinh tế Trung Quốc. Những kỳ vọng liên quan đến nới room và thoái hết vốn nhà nước khỏi tám công ty niêm yết đang chìm nghỉm do vẫn chưa thống nhất được định nghĩa về doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài sẽ áp dụng ra sao với thị trường chứng khoán.

Thu hút và giữ chân các ETFs chưa bao giờ là chuyện dễ dàng và cũng chưa bao giờ được các nhà hoạch định chính sách đưa vào tầm ngắm với vai trò đúng nghĩa của nó. Dòng tiền ETFs vào Việt Nam vì thế, mang tính tự nhiên, vào hay ở hay ra đều phụ thuộc các nhà đầu tư bên ngoài. Sự tự nhiên ẩn chứa bấp bênh, và thị trường chứng khoán khó phát triển ổn định, bền vững nếu sự bấp bênh không được kiểm soát bằng các quy định hợp lý và chuyển hóa nó thành yếu tố tích cực.

 

ETF nghĩa là gì và hoạt động như thế nào: mời các bạn đọc để gia tăng kiến thức 

———–

PVN đã từng tự hào đóng góp 40% cho ngân sách nhà nước 2008…, nay Tập đoàn Dầu Khí

Năm 2015, “Nộp ngân sách Nhà nước toàn Tập đoàn năm 2015 đạt 115,1 nghìn tỉ đồng”, khoảng 5,3 tỷ đô la. 

PVN Tổng kết năm 2014: tổng doanh thu toàn Tập đoàn đạt 745,5 nghìn tỷ đồng, vượt 11,8% kế hoạch năm Chính phủ giao, nộp NSNN đạt 178,1 nghìn tỷ đồng., (Nguồn PVN)

Năm 2013, Tổng doanh thu của toàn bộ các đơn vị trong Tập đoàn PVN đạt 762,86 nghìn tỷ đồng,……. Nộp ngân sách Nhà nước toàn Tập đoàn đạt 195,4 nghìn tỷ đồng (Nguồn)

Năm 2014, các tập đoàn, tổng công ty thuộc Khối DNTW (tức DNNN) đã đóng góp cho ngân sách quốc gia 297 nghìn tỉ đồng, tương đương với gần 40% GDP cả nước…PetroTimes 20-1-2014

Thu ngân sách Việt Nam từ dầu thô xuống dưới 1% GDP

23-1-2014

Thu ngân sách từ dầu thô đã giảm từ mức bình quân 5,2% GDP giai đoạn 2006-2010 xuống còn dưới 1% hiện nay, dự toán 2016 là 0,9% GDP.

Đây là thông tin được Thứ trưởng Bộ Tài chính Đỗ Hoàng Anh Tuấn nêu tại tham luận về tái cơ cấu ngân sách Nhà nước, tại Đại hội Đảng lần thứ 12.

(Thu từ dầu thô chỉ chiếm 6% ngân sáchĐó là khẳng định của Thứ trưởng Bộ Tài chính Đỗ Hoàng Anh Tuấn khi trả lời trên Đài Truyền hình Việt Nam, tối 13/12/2015)

Ngân sách tiếp tục khó
 
Thời gian qua, tốc độ thu ngân sách tăng đến 11% nhưng có chậm so với 5 năm trước (20%), theo ông Tuấn có nguyên nhân do tỷ trọng thu từ dầu thô và thu cân đối từ hoạt động xuất nhập khẩu giảm mạnh.

Thu ngân sách từ dầu thô do giảm mạnh do sản lượng và giá không tăng, thậm chí giảm, còn thu từ xuất nhập khẩu giảm là do phải liên tục cắt giảm thuế để hội nhập.

Con số cụ thể được nêu tại tham luận là, giai đoạn 2006-2010, thu từ dầu thô và hoạt động xuất nhập khẩu chiếm 11,1% GDP, giai đoạn 2011-2015 giảm còn khoảng 7% GDP, năm 2015 còn 5,3% GDP và dự toán 2016 là 4,3% GDP.

Trong đó, thu dầu thô giảm từ mức bình quân 5,2% GDP giai đoạn 2006-2010 xuống còn dưới 1% hiện nay (dự toán 2016 là 0,9% GDP). Thu từ hoạt động xuất nhập khẩu giảm từ mức bình quân 5,9% GDP giai đoạn 2006-2010 xuống còn 3,4% năm 2016.

Với giai đoạn 2016 – 2020, ông Tuấn nói, cân đối ngân sách Nhà nước tiếp tục khó khăn, khả năng thu tăng không lớn, trong khi áp lực chi ngày càng tăng. Để đảm bảo an ninh tài chính quốc gia, cần thiết phải tái cơ cấu ngân sách.
 
Cụ  thể, phấn đấu tỷ lệ huy động vào ngân sách trên GDP bình quân khoảng 20-21% GDP, trong đó từ thuế, phí khoảng 19-20% GDP; tỷ trọng thu nội địa đến năm 2020 đạt trên 80% tổng thu ngân sách Nhà nước.

Ông Tuấn cũng cho biết, trong giai đoạn tới, dự kiến sẽ điều chỉnh chính sách thuế giá trị gia tăng, thu nhập doanh nghiệp, xuất nhập khẩu… theo hướng khuyến khích doanh nghiệp, người dân tích tụ để đầu tư cho phát triển, bảo hộ hợp lý sản xuất – kinh doanh trong nước và phù hợp với cam kết quốc tế; tăng cường quản lý và điều tiết hợp lý đối với tài nguyên, khoáng sản, đất đai.

Đồng thời, phấn đấu đến hết năm 2018 cơ bản hoàn thành quá trình sắp xếp, tái cơ cấu và cổ phần hóa các doanh nghiệp Nhà nước, nâng cao hiệu quả hoạt động của khu vực này, tăng mức đóng góp cho ngân sách. Sử dụng một phần nguồn thu từ sắp xếp, cổ phần hóa doanh nghiệp cho đầu tư cơ sở hạ tầng giao thông, y tế, giáo dục…

Giảm 10% chi thường xuyên

 
Về tái cơ cấu chi ngân sách, Thứ trưởng Tuấn nêu mục tiêu phấn đấu đến năm 2020, tỷ trọng chi thường xuyên giảm khoảng 10% so với dự toán năm 2015. Qua đó góp phần tăng chi đầu tư phát triển từ mức 17% dự toán chi ngân sách năm 2015 lên trên 20%, đảm bảo các nghĩa vụ chi trả nợ đến hạn.

Để giảm chi thường xuyên, từng cơ quan, tổ chức, đơn vị phải xây dựng kế hoạch tinh giản biên chế đến năm 2021 tối thiểu là 10% biên chế; chỉ tuyển dụng mới không quá 50% số biên chế đã thực hiện tinh giản và không quá 50% số biên chế nghỉ hưu hoặc thôi việc theo quy định, ông Tuấn diễn giải.

Liên quan đến bội chi và nợ công, ông Tuấn cho biết sẽ giảm dần bội chi, tỷ lệ bội chi so với GDP giai đoạn 2016-2020 theo quy định của Luật Ngân sách hiện hành bình quân khoảng 4,9% GDP. Tính theo quy định của Luật Ngân sách Nhà nước (năm 2015) thì bình quân khoảng 4% GDP.

Việc cơ cấu lại ngân sách còn nhằm bảo đảm dư nợ công, nợ Chính phủ, nợ nước ngoài của quốc gia trong giới hạn quy định. Đến năm 2020, nợ công không quá 65% GDP, nợ Chính phủ không quá 55% GDP, nợ nước ngoài của quốc gia không quá 50% GDP.

Ông Tuấn nêu rõ, để giải quyết một cách căn bản các vấn đề nợ Chính phủ cần có các giải pháp tổng thể, tiếp tục điều chỉnh cơ cấu ngân sách nhà nước theo hướng tăng thu, tiết kiệm chi, giảm bội chi.  

Đồng thời cần tái cơ cấu nợ công theo hướng tăng tỷ trọng vay trung hạn và dài hạn với lãi suất phù hợp, rà soát để tái cơ cấu danh mục nợ nhằm kéo dài kỳ hạn nợ, giảm nghĩa vụ trả nợ lãi… kiểm soát chặt chẽ các khoản bảo lãnh Chính phủ, các khoản nợ của chính quyền địa phương, nợ xây dựng.

Bên cạnh đó là thống nhất công tác quản lý nợ nước ngoài, các khoản vay của Chính phủ vào một đầu mối nhằm theo dõi, quản lý và đánh giá hiệu quả sử dụng vốn đúng quy định.

———

Bức tranh ngân sách

22-1-2016

Đỗ Thiên Anh Tuấn (*)

Thứ Sáu,  22/1/2016

Nền kinh tế đang trên đà hồi phục một cách mạnh mẽ và rõ nét là một tín hiệu tích cực giúp làm dịu áp lực lên cán cân ngân sách của Chính phủ trong năm 2016 cũng như những năm sắp tới.Tuy nhiên những khó khăn về ngân sách nổi lên trong năm 2015 của Việt Nam chưa hề được giải quyết tận gốc và trong ngắn hạn thì ngân sách vẫn còn đối mặt với rất nhiều khó khăn do một số nguồn thu chính bị suy giảm nghiêm trọng. Trong khi đó, gánh nặng chi ngân sách vẫn còn quá lớn và chúng ta vẫn chưa thấy triển vọng lạc quan cho vấn đề này. Bài này sẽ khái lược về bức tranh ngân sách của Việt Nam năm 2015 và đánh giá triển vọng năm 2016.

Khái lược bức tranh ngân sách 2015

Thu ngân sách cải thiện nhưng lộ rõ những bất cập và sự xói mòn nhanh của cơ sở thuế

Tính đến 15-12-2015, tổng thu ngân sách nhà nước ước đạt 884.800 tỉ đồng, bằng 97,1% dự toán và bằng 95,4% so với số ước tính trước đó của Bộ Tài chính báo cáo Quốc hội trong kỳ họp vào nửa cuối tháng 10-2015. Tất nhiên, đây mới chỉ là số sơ bộ trong khi số thực tế có thể cao hơn do khuynh hướng người nộp thuế thường lựa chọn thời điểm cuối năm để nộp. Mặc dù vậy, điều này không làm cho bức tranh ngân sách trở nên khác biệt.

Trong cơ cấu thu ngân sách, thu nội địa ước đạt 657.000 tỉ đồng, vượt 2,9% dự toán. Có nhiều khoản thu vượt dự toán, trong đó đáng chú ý là thuế bảo vệ môi trường (vượt dự toán trên 186%), thuế sử dụng đất nông nghiệp (155%), các khoản thu về nhà và đất đai (145%). Mặc dù có mức tăng cao nhưng do tỷ trọng các nguồn thu này không nhiều nên mức độ đóng góp vào tăng trưởng nguồn thu chung là không lớn, chưa kể một số nguồn thu mang tính lũy thoái như thuế sử dụng đất nông nghiệp lại có mức tăng trưởng cao thể hiện sự bất cập lớn.

Trong khi đó, nguồn thu từ dầu thô chỉ đạt 62.400 tỉ đồng, chỉ bằng 67,1% dự toán. Mặc dù Việt Nam đã tích cực tăng sản lượng khai thác nhưng vẫn không bù đắp được cho mức giảm sâu về giá khiến cho nguồn thu từ dầu thô vẫn đóng góp rất hạn chế, chỉ tương đương 7% ngân sách năm 2015, rất thấp so với thời hoàng kim khoảng 20% trước đây, trở thành một nguồn thu bấp bênh và rất thiếu bền vững.

Một báo cáo của PVN cho thấy năm 2015 tập đoàn này đã khai thác đạt mức kỷ lục 29,2 triệu tấn dầu khí, trong đó, dầu thô đạt trên 18 triệu tấn và khí đạt trên 10,6 tỉ mét khối. Trong khi đó, giá dầu thô bình quân năm 2015 đã giảm xuống thấp chỉ còn 40 đô la Mỹ/thùng, thấp hơn nhiều so với giá dự toán 98 đô la Mỹ/thùng. Đây là một nghịch lý, bởi nếu tính theo bài toán kinh tế thì khi giá dầu giảm lẽ ra PVN phải cắt giảm sản lượng, nhưng thực tế do chịu áp lực phải nộp ngân sách nên lựa chọn bất lợi cho PVN là tăng sản lượng khai thác để bù vào.

Không chỉ dầu thô, thu từ hoạt động ngoại thương cũng không mấy triển vọng, ước đạt 160.000 tỉ đồng, bằng 91,4% dự toán. Điều này cho thấy cơ sở thuế ngoại thương đang ngày càng suy giảm một cách nhanh chóng trước bối cảnh hội nhập ngày càng sâu rộng của Việt Nam.

Gánh nặng bội chi quá lớn và vấn đề kỷ luật ngân sách lỏng lẻo

Hơn 1 triệu tỉ đồng ngân sách, chưa bao gồm chi trả nợ gốc, đã được chi tiêu trong năm 2015. Con số này chiếm xấp xỉ hơn một phần tư tổng sản lượng cuối cùng mà nền kinh tế sản xuất ra trong năm. Mức chi tiêu này là quá cao so với các nước trong khu vực cũng như nhiều nước đang phát triển khác.

Điều đáng nói là, so với nhiều nước có tỷ lệ chi tiêu ngân sách cao hơn Việt Nam nhưng nguồn thu ngân sách của họ dồi dào hơn, ngay cả những nước có tỷ lệ chi ngân sách thấp hơn thì nguồn thu xét về mặt tỷ lệ vẫn dồi dào hơn Việt Nam. Nói khác đi là Việt Nam đang có hiện tượng “vung tay quá trán” trong chi tiêu ngân sách. Tình trạng này đang nổi lên một cách rõ nét ở cấp ngân sách địa phương – nơi được phân cấp một nửa ngân sách quốc gia nhưng tính kỷ cương, kỷ luật tài khóa hết sức lỏng lẻo và có nhiều bất cập.
Xét theo cơ cấu chi tiêu, tỷ lệ chi thường xuyên đã lên đến 80% tổng chi ngân sách, phần còn lại chưa tới 20% dành cho đầu tư phát triển (chưa kể chi trả nợ). Một cấu trúc ngân sách thiên về “tiêu dùng” hơn “đầu tư” như vậy là hết sức rủi ro.

Xét về giá trị tuyệt đối, số chi dự toán được Quốc hội phê duyệt là 767.000 tỉ đồng nhưng số ước thực hiện đã vượt 112.000 tỉ đồng, lên mức 879.000 tỉ đồng, tức vượt 15% dự toán. Trong khi đó, chi cho đầu tư phát triển ước thực hiện năm 2015 là 203.000 tỉ đồng, vượt 4,2% dự toán. Tổng chi ngân sách cho hai khoản này đã lên đến gần 1,1 triệu tỉ đồng, vượt xa so với tổng số thu cân đối ngân sách nhà nước và các khoản thu viện trợ theo báo cáo của Bộ Tài chính là 927.500 tỉ đồng.

Như vậy ngân sách đã bị mất cân đối cơ bản (primary imbalance) là 154.500 tỉ đồng, tương đương 3,45% GDP. Lưu ý rằng, con số này vẫn chưa bao gồm khoản chi trả nợ và viện trợ dự kiến trong năm 2015 là 150.000 tỉ đồng. Điều này có nghĩa là nếu cộng gộp cả phần chi trả nợ này thì tổng thâm hụt ngân sách sẽ lên đến 304.500 tỉ đồng, chưa kể chi dự phòng và một số khoản chi khác. Sau khi điều chỉnh, thâm hụt ngân sách theo ước tính của năm 2015 có thể sẽ lên đến 6,8% GDP chứ không phải 5% GDP mà Quốc hội dự toán và càng không phải 3,45% GDP thâm hụt cơ bản.

Hơn nữa, theo kế hoạch vay và trả nợ của Chính phủ thì trong năm 2015, Chính phủ sẽ vay khoảng 436.000 tỉ đồng, trong đó ngoài 226.000 tỉ đồng dùng để bù đắp bội chi ngân sách trong dự toán thì còn 125.000 tỉ đồng để đảo nợ và 85.000 tỉ đồng để tài trợ cho các chương trình đầu tư trái phiếu của Chính phủ. Như vậy, nếu tính cả các khoản vay để tài trợ ngoài ngân sách – mà lẽ ra chúng có thể được đưa vào cân đối trong ngân sách – thì mức bội chi ngân sách thực tế thậm chí còn cao hơn.

Triển vọng ngân sách 2016

Dự toán ngân sách 2016 của Chính phủ cho thấy có sự dè dặt trong việc huy động nguồn thu cũng như việc thực hiện kế hoạch chi tiêu ngân sách nhà nước ngay cả trong bối cảnh nền kinh tế đang ấm dần lên. Theo đó, tổng thu ngân sách dự toán cho năm 2016 là khoảng hơn 1 triệu tỉ đồng, tăng 11% so với dự toán và 14% ước thực hiện của năm 2015. Đây là lần đầu tiên thu ngân sách của Việt Nam vượt con số 1 triệu tỉ đồng, tương đương 20% GDP dự báo của năm 2016.

Nguồn thu từ dầu thô sẽ không còn dồi dào như trước nếu như không muốn nói còn khó khăn hơn khi giá dầu dự báo sẽ chỉ xoay quanh từ 30-35 đô la Mỹ/thùng (một số dự báo bi quan có thể xuống dưới 20 đô la/thùng). Chính vì vậy, việc dự toán nguồn thu từ dầu thô chỉ 54.500 tỉ đồng (chiếm 5,4% ngân sách), thấp hơn mức thu năm 2015 và chỉ bằng 60% mức dự toán năm 2015 là tương đối hợp lý.

Tương tự, thu từ xuất nhập khẩu cũng khó cải thiện khi rất nhiều dòng thuế nhập khẩu phải cắt giảm ngay cả khi kim ngạch thương mại của Việt Nam dự báo vẫn tiếp tục tăng trưởng trên hai con số. Do đó, việc dự toán nguồn thu xuất nhập khẩu giảm nhẹ hoặc tương đương năm 2015 là phù hợp. Tuy nhiên, việc dự toán thu nội địa lên đến 785.000 tỉ đồng, tăng đến 23% so với dự toán và 20% so với thực hiện năm 2015 vừa là một dấu hiệu tích cực nhưng cũng đồng thời báo trước những khó khăn cho cộng đồng doanh nghiệp và nền kinh tế.

Một mặt, thu nội địa tăng cho thấy cơ sở thuế nội địa đang được cải thiện – là một chỉ báo tích cực về tăng trưởng kinh tế, song điều này cũng có thể là do thuế suất hiệu dụng của nền kinh tế sẽ tăng lên đi cùng với các cải cách thuế khóa trong nước nhằm bù lại nguồn thu bị giảm đi từ dầu thô và do cam kết hội nhập kinh tế.

Trong khi đó, chi ngân sách vẫn tiếp tục được dự toán ở mức khá cao, trên 1,27 triệu tỉ đồng, tăng 11% so với dự toán nhưng vượt đến 16% so với thực hiện 2015. Điều tích cực là Chính phủ đã chủ động tăng tỷ trọng chi đầu tư phát triển từ 20% năm 2015 lên xấp xỉ 24% năm 2016, đồng thời giảm tỷ trọng chi thường xuyên từ 80% xuống còn 76% trong tổng chi cân đối ngân sách (chưa bao gồm chi trả nợ). Khoản chi trả nợ và viện trợ cũng tương đương năm 2015, tức 155.100 tỉ đồng, song đây vẫn là mức khá cao trong điều kiện cân đối ngân sách hiện nay. Một điểm tích cực khác là Chính phủ còn dành một phần ngân sách khoảng 13.055 tỉ đồng, tăng so với mức 10.000 tỉ đồng năm 2015, để cải cách tiền lương và tinh giản biên chế.

Như vậy, bội chi ngân sách năm nay theo dự toán là 4,95% GDP, giảm 0,05 điểm phần trăm so với dự toán 2015, tương đương 254.000 tỉ đồng. Dù mức giảm không nhiều nhưng rõ ràng đây là một nỗ lực lớn của chính phủ nhằm cắt giảm thâm hụt ngân sách và duy trì nợ công ở mức bền vững.

Tuy nhiên, trục trặc muôn thuở của ngân sách Việt Nam chính là tính kỷ luật và minh bạch rất kém.

Chẳng hạn, nếu thâm hụt 254.000 tỉ đồng thì lẽ ra Chính phủ chỉ được phép vay thêm bằng con số này để bù đắp, song thực tế vẫn còn rất nhiều khoản vay để đầu tư được bỏ ra ngoài ngân sách mà nếu tính gộp cả vào thì thâm hụt ngân sách đương nhiên sẽ tăng lên.

Chẳng hạn theo kế hoạch vay và trả nợ 2016, Chính phủ dự kiến sẽ huy động thêm 409.000 tỉ đồng, trong đó 254.000 tỉ để bù thâm hụt ngân sách (trong đó đã bao gồm phần chi trả nợ) nhưng lại dành thêm 95.000 tỉ đồng để đảo nợ ngoài ngân sách, phần còn lại 60.000 tỉ để tài trợ cho các chương trình đầu tư trái phiếu chính phủ.

Đây chính là điển hình cho tính kỷ luật lỏng lẻo và minh bạch kém của ngân sách Việt Nam. Điều này hàm ý rằng, những cải cách ngân sách trong năm 2016 mà Việt Nam nên tập trung thực hiện là tăng cường tính kỷ luật ngân sách, thúc đẩy minh bạch hóa cùng với trách nhiệm giải trình độc lập của các cơ quan, đơn vị sử dụng ngân sách nhà nước

(*) Chương trình Giảng dạy kinh tế Fulbright

——–

Tín dụng ngoại tệ được dự báo tiếp tục giảm (25-1-2016)

Phần lớn quỹ bảo hiểm xã hội là cho nhà nước vay (25-1-2016)

 

VEPR: Thâm hụt ngân sách có thể tới 7% GDP trong năm 2015

(25-1-2016)

Tỷ giá: một năm khó định (25-1-2016)

thâm hụt thương mại của Việt Nam tiếp tục kéo dài và dự trữ ngoại hối của Việt Nam tiếp tục ở mức thấp (như con số được nói đến gần đây nhất, khoảng chín tuần nhập khẩu)”.

——–

 

——–

Tổng số lao động Việt Nam đang làm việc ở nước ngoài đã lên trên 500.000 người... (24/1/2016)

Bộ trưởng Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội Phạm Thị Hải Chuyển trình bày tham luận ở Đại hội Đảng lần thứ 12.

Năm 2015, số lượng lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài đạt mức kỷ lục, 115 nghìn người, đưa tổng số lao động Việt Nam đang làm việc ở nước ngoài lên trên 500.000 người.
Thông tin này được Bộ trưởng Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội Phạm Thị Hải Chuyền cho biết tại tham luận ở Đại hội Đảng lần thứ 12, sáng 23/1.

Thất nghiệp ở mức thấp
 

Bộ trưởng khái quát, năm 2015, cả nước có 52,9 triệu người có việc làm.

Chuyển dịch cơ cấu việc làm theo ngành kinh tế có chuyển biến tích cực, tỷ lệ lao động làm việc trong khu vực nông nghiệp giảm, năm 2015 còn 44,3% (giảm 4,4% so với năm 2010).

Đến cuối năm 2014, cả nước có trên 19 triệu lao động làm công ăn lương, chiếm trên 36% tổng số việc làm.
Tỷ lệ thất nghiệp trong độ tuổi lao động vẫn luôn duy trì ở mức thấp, năm 2015 là 2,31%, tỷ lệ thất nghiệp khu vực thành thị là 3,29%.

Cùng thời điểm cuối năm 2015, cả nước có trên 12,07 triệu người tham gia bảo hiểm xã hội, chiếm trên 23% lực lượng lao động.

Trong đó, tham gia bảo hiểm xã hội bắt buộc trên 11,85 triệu người, tăng trên 2,25 triệu người so với cuối năm 2010; tham gia bảo hiểm xã hội tự nguyện trên 223 nghìn người, tăng trên 148 nghìn người so với cuối năm 2010.

Nhiều con số khác cũng được Bộ trưởng đề cập, như cả nước hiện có gần 2,6 triệu người đang hưởng lương hưu và trợ cấp bảo hiểm xã hội. Có trên 9,9 triệu người tham gia bảo hiểm thất nghiệp, tăng 3,6 triệu người so với cuối năm 2010.
Chính sách bảo hiểm thất nghiệp đã phát huy tác dụng trong bối cảnh kinh tế khó khăn vừa qua: từ tháng 1/2011 đến cuối năm 2015 có trên 2,07 triệu lượt người được hưởng trợ cấp thất nghiệp; trên 1,7 triệu lượt người tư vấn, giới thiệu việc làm; trên 122 nghìn lượt người được hỗ trợ học nghề…, Bộ trưởng khái quát.
Chất lượng lao động thấp

Bên cạnh kết quả, Bộ trưỡng cũng nhìn nhận một số thách thức của việc đảm bảo an sinh xã hội hiện nay.
Đó là, chất lượng việc làm còn thấp, trong khi khả năng tạo việc làm của nền kinh tế trong giai đoạn suy giảm tăng trưởng kinh tế không cao đã ảnh hưởng đến kết quả giải quyết việc làm cho người lao động.
Hay, đa số lao động phi chính thức chưa tham gia bảo hiểm xã hội tự nguyện và bảo hiểm thất nghiệp.

Bộ trưởng cũng đánh giá, cơ cấu lao động chuyển dịch theo hướng tích cực nhưng vẫn còn chậm, lao động làm việc trong lĩnh vực nông nghiệp vẫn chiếm tỷ trọng cao, năm 2015 là 44,3%.

Chất lượng lao động thấp, tỷ lệ lao động qua đào tạo chung 51,6%, trong đó qua đào tạo từ 3 tháng trở lên (có bằng cấp chứng chỉ) mới đạt khoảng 21,9%.

http://vneconomy.vn/thoi-su/lao-dong-viet-di-lam-viec-o-nuoc-ngoai-dat-muc-ky-luc-20160123083358145.htm

Posted in Kinh Te, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►Chủ tịch nước, Thủ tướng… được rút khỏi danh sách đề cử (…3 X về hưu)

Posted by hoangtran204 trên 26/01/2016

Chủ tịch nước, Thủ tướng… được rút khỏi danh sách đề cử

25-1-2016

VNEconomy

Thủ tướng là vị có số người đề nghị giữ lại cao nhất, nhưng vẫn không quá bán…

Gần 8h tối 25/1, kết quả kiểm phiếu cho thấy cả 23 người được giới thiệu bổ sung vào danh sách để bầu Ban Chấp hành Trung ương 12 có đơn xin rút đều được Đại hội Đảng lần thứ 12 cho rút khỏi danh sách đề cử6 vị được đề cử để bầu ủy viên dự khuyết xin rút cũng được Đại hội chấp thuận.
 
Trong số 23 người này có 9 vị ủy viên Bộ Chính trị khoá 11 không được giới thiệu để bầu vào Trung ương khoá 12, gồm cả Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Thường trực Ban bí thư Lê Hồng Anh, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa, nguyên Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị, nguyên Bí thư Thành ủy Tp.HCM Lê Thanh Hải.
Trong đó, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là vị có số người đề nghị giữ lại cao nhất, nhưng vẫn không quá bán. (3 X phải về hưu!)
Như vậy là trong danh sách chính thức để bầu Ban Chấp hành Đại hội 12 vào sáng mai (26/1) sẽ không có thêm vị ủy viên Trung ương khoá 11 nào không được Ban Chấp hành Trung ương giới thiệu mà được Đại hội không cho rút.
Với số lượng khá lớn trong 62 nhân sự được giới thiệu bổ sung không đủ điều kiện lọt vào danh sách chính thức để bầu, cộng với 23 vị vừa được cho rút, số dư để bầu các vị ủy viên chính thức có thể không vượt quá 30% như Đại hội đã quyết định.
Hiện, Đại hội đang tiến hành bỏ phiếu để chốt danh sách chính thức các vị được đề cử bầu ủy viên dự khuyết.

Sau khi có kết quả kiểm phiếu để chốt danh sách các vị được đề cử bầu Ủy viên dự khuyết, Đại hội sẽ biểu quyết quyết định danh sách chính thức để bầu 180 ủy viên chính thức và 20 vị ủy viên dự khuyết của Ban Chấp hành Trung ương khoá 12.

Kết thúc phiên làm việc hôm nay, Đại hội đã thông qua danh sách bầu cử Ban Chấp hành Trung ương khóa 12 gồm 220 ứng viên để bầu 180 ủy viên chính thức và 26 ứng viên để bầu 20 ủy viên dự khuyết.

Đầu giờ sáng 26/1, đại biểu nhận danh sách bầu cử chính thức tại đoàn, ghi phiếu bầu cử Ban Chấp hành Trung ương nhiệm kỳ mới tại đoàn. Điều này được một số vị đại biểu nhận xét là hợp lý, có thời gian để đại biểu cân nhắc và tập trung hơn khi ghi phiếu ở hội trường.
 
9h30 ngày 26/1, đại biểu tiến hành bỏ phiếu tại hội trường và kết quả sẽ được công bố vào cuối chiều cùng ngày.
 
Cả ngày 27/1, Ban Chấp hành Trung ương khoá 12 họp hội nghị lần thứ nhất bầu Bộ Chính trị, Tổng bí thư, Ban Bí thư, Uỷ ban Kiểm tra Trung ương, Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Trung ương.
 
Kết quả bầu cử các chức danh nói trên sẽ được công bố tại phiên bế mạc Đại hội vào sáng thứ Năm, ngày 28/1.
——–

Thêm 4 “trường hợp đặc biệt” được giới thiệu tái cử vào Trung ương

15:15, 25-1-2016

VOV.VN – Các ông: Uông Chu Lưu, Đỗ Bá Tỵ, Bùi Văn Nam và Huỳnh Phong Tranh được giới thiệu vì được đánh giá là còn có thể tiếp tục công việc.

Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch – Tổng thư ký Ủy ban Trung ương MTTQ Vũ Trọng Kim sáng 24/1 đã xác nhận thêm 4 trường hợp “đặc biệt” ngoài Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng được Trung ương giới thiệu tái cử vào khoá XII.

Theo đó, Ban Chấp hành Trung ương Khoá XI thấy rằng một số đồng chí còn trong độ tuổi, có thể tiếp tục công việc, gồm: ông Uông Chu Lưu, Phó Chủ tịch Quốc hội; Đại tướng Đỗ Bá Tỵ, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam; Thượng tướng Bùi Văn Nam, Thứ trưởng Bộ Công an; ông Huỳnh Phong Tranh, Tổng Thanh tra Chính phủ (các nhân sự này đều đủ 60 tuổi).

Trường hợp “đặc biệt” mà Trung ương giới thiệu để bầu vào Bộ Chính trị Khóa XII chỉ có duy nhất Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Về 4 chức danh chủ chốt, các đồng chí được Trung ương giới thiệu gồm: Ông Nguyễn Phú Trọng (Tổng Bí thư khóa XI) được giới giới thiệu làm Tổng Bí thư khóa XII; Đại tướng Trần Đại Quang (Ủy viên Bộ Chính trị khóa XI, Bộ trưởng Bộ Công an) được giới thiệu làm Chủ tịch nước; ông Nguyễn Xuân Phúc (Ủy viên Bộ Chính trị khóa XI, Phó Thủ tướng) được giới thiệu làm Thủ tướng Chính phủ và bà Nguyễn Thị Kim Ngân (Ủy viên Bộ Chính trị khóa XI, Phó Chủ tịch Quốc hội) được giới thiệu làm Chủ tịch Quốc hội./.

 

Ngọc Thành/VOV.VN
———-
Qui Định 244: dành cho bầu cử trong Đại Hội 12.

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Nhan Vat Chinh tri, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►CSVN xác nhận tin của ‘thế lực thù địch’ là ‘đúng’

Posted by hoangtran204 trên 25/01/2016

Người Việt

24-1-2016

Từ trái - ông Trần Đại Quang, ông Nguyễn Xuân Phúc, bà Nguyễn Thị Kim Ngân - ba nhân vật được chọn làm chủ tịch Nhà Nước, thủ tướng, chủ tịch Quốc Hội, sau Đại Hội 12. (Hình: Tuổi Trẻ)Từ trái – ông Trần Đại Quang, ông Nguyễn Xuân Phúc, bà Nguyễn Thị Kim Ngân – ba nhân vật được chọn làm chủ tịch Nhà Nước, thủ tướng, chủ tịch Quốc Hội, sau Đại Hội 12. (Hình: Tuổi Trẻ)

HÀ NỘI (NV) – Thông tin mà ông Vũ Trọng Kim, ủy viên Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN, vừa cung cấp cho báo giới, đã xác nhận tin đồn về nhân sự lãnh đạo Đảng CSVN nhiệm kỳ mới là… đúng.

Sáng 24 tháng 1, 2016, khi trò chuyện với báo giới về những nội dung xoay quanh chuyện lựa chọn nhân sự lãnh đạo Đảng CSVN cho nhiệm kỳ tới, ông Kim bảo rằng, tin đồn về chuyện Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng khóa 11 đã chọn bà Nguyễn Thị Kim Ngân (phó chủ tịch Quốc Hội) làm chủ tịch Quốc Hội, ông Trần Đại Quang (bộ trưởng Công An) làm chủ tịch Nhà Nước và ông Nguyễn Xuân Phúc (phó thủ tướng) làm thủ tướng là… đúng.

Ông Kim cũng xác nhận, ông Nguyễn Phú Trọng (tổng bí thư) là “trường hợp đặc biệt” đã được 75% thành viên Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN nhiệm kỳ trước chọn làm ứng viên tổng bí thư Đảng CSVN nhiệm kỳ mới.

Trước đó, các viên chức lãnh đạo Đảng CSVN liên tục cảnh báo cán bộ, đảng viên và dân chúng Việt Nam không nên tin vào những tin đồn về nhân sự bởi đó là “âm mưu thâm độc” của các “thế lực phản động, thù địch” nhằm phân hóa nội bộ,…

Tuy Đảng CSVN là “tổ chức chính trị duy nhất lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối” tại Việt Nam nhưng tổ chức chính trị này có rất nhiều băng nhóm. Mỗi lần Đảng CSVN tổ chức Đại hội Đảng để lựa chọn lãnh đạo, những băng nhóm này lại tìm đủ mọi cách để triệt hạ đối thủ nhằm đoạt vai trò chi phối.

Trước Đại hội Đảng CSVN lần này, các băng nhóm trong Đảng CSVN đã khai thác tối đa Internet để phát tán đủ loại thông tin nhằm bôi nhọ nhau với sự quyết liệt chưa từng thấy. Thông tin liên quan đến các cá nhân đang đảm nhận vai trò lãnh đạo Đảng, Quốc Hội, Nhà Nước, Chính Phủ,… phong phú đến mức làm người ta kinh ngạc vì sự bẩn thỉu của cả hai phía (chống và bảo vệ) và mâu thuẫn tới mức khó phân biệt thật hư.

Giờ chót, để tăng tính khả tín, việc bạch hóa những thông tin nhằm triệt hạ đối thủ đã chuyển từ nặc danh sang có đầy đủ họ tên, địa chỉ của người viết, khiến tình hình chính trị tại Việt Nam càng lúc càng hỗn loạn. Tổng thanh tra Chính Phủ Việt Nam, phải tuyên bố, sẽ “xử lý nghiêm khắc” những người “tố cáo sai sự thật để bôi nhọ lãnh đạo.”

Dường như điểm tích cực nhất của cuộc chiến giành quyền lực giữa các băng nhóm trong Đảng CSVN là những thông tin vừa kể khiến dân chúng thêm chán ngán và căm giận “tổ chức chính trị duy nhất” vẫn tìm đủ mọi cách “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối” tại Việt Nam.

Dù xác định là tổ chức chính trị “của dân, do dân và vì dân” nhưng chưa bao giờ dân chúng Việt Nam được biết giới lãnh đạo Đảng CSVN lựa chọn nhân sự như thế nào và tại sao lại là cá nhân này mà không phải là cá nhân kia.

Cho tới ngày Đại Hội Đảng CSVN lần thứ 12 chính thức khai mạc, tổng bí thư Đảng CSVN chỉ đề cập đến “trường hợp đặc biệt là ủy viên Bộ Chính Trị khóa 11 quá tuổi” nhưng được Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN khóa 11 “chọn tái cử để đảm nhiệm vai trò lãnh đạo chủ chốt” trong khóa 12 nhưng vẫn không công bố đó là ai.

Giới lãnh đạo Đảng CSVN liên tục khẳng định việc lựa chọn nhân sự lãnh đạo là “hết sức dân chủ” nhưng trước khi hết nhiệm kỳ, Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN khóa trước đã chọn sẵn cả “tổng bí thư” lẫn những nhân vật sẽ đảm nhiệm các vai trò: Chủ tịch Quốc Hội, chủ tịch Nhà Nước, thủ tướng kèm quy chế, nếu không được Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN nhiệm kỳ trước giới thiệu tái cử thì các ủy viên Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN nhiệm kỳ trước sẽ không được ứng cử, đề cử hoặc nhận đề cử!

Hôm 21 tháng 1, 2016 vừa qua, 1,510 đảng viên đại diện cho 4.5 triệu đảng viên CSVN đã họp phiên trù bị, chuẩn bị cho đại hội chính thức sẽ diễn ra trong tám ngày, từ 21 đến 28 tháng 1, 2016. Trong phiên họp trù bị, các đại biểu tham dự Đại Hội 12 của Đảng CSVN đã bỏ phiếu thông qua “quy chế bầu cử” có nội dung như vừa kể. Những nhân vật nào được chọn vào các vị trí chủ chốt đã được loan báo chính thức song chuyện dường như chưa rồi.

Song song với việc ông Kim loan báo Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN nhiệm kỳ trước đã chọn tổng bí thư, chủ tịch Quốc Hội, chủ tịch Nhà Nước, thủ tướng, một viên tướng mang lon thượng tướng, khẳng định, tuy ông Nguyễn Tấn Dũng (thủ tướng đương nhiệm – người vẫn được coi là có tham vọng trở thành tổng bí thư kiêm chủ tịch Nhà Nước và được xem là đối thủ chính trị của ông Nguyễn Phú Trọng) được Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN khóa trước “cho rút” (phải nghỉ hưu).

Nhưng nếu có đại biểu dự Đại Hội lần thứ 12 đề cử thì có “xin rút” nữa hay không là do chính ông Dũng quyết định. Nếu ông Dũng vẫn “xin rút” thì các đại biểu sẽ “bỏ phiếu hoặc biểu quyết để cho hay không.” Trong trường hợp có hơn 50% đại biểu “không cho rút” thì ông Dũng “không được rút.”

Nói cách khác, cuộc chiến giành quyền lực trong Đảng CSVN vẫn còn gay cấn đến giờ chót. Với Đảng CSVN, nói vậy – tưởng vậy nhưng không phải vậy là… bình thường. (G.Đ)

___

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Đại hội 12: Bất ngờ ở phút 89?

Posted by hoangtran204 trên 25/01/2016

BBC

TS. Đoàn Xuân Lộc

Gửi cho BBC từ Anh quốc

25-1-2016

Đại hội 12 dự kiến sẽ công bố và ra mắt vị Tân Tổng bí thư của Đảng CSVN vào ngày 28/01/2016. Photo: Hoang Dinh Nam AFP.Đại hội 12 dự kiến sẽ công bố và ra mắt vị Tân Tổng bí thư của Đảng CSVN vào ngày 28/01/2016. Photo: Hoang Dinh Nam AFP.

Chính trị ở Việt Nam dưới chế độ Cộng sản từ trước tới giờ luôn đơn điệu. Rất ít, hay không có, thay đổi và hiếm khi có bất ngờ. Thường bầu cử chưa diễn ra, người ta đã biết ai sẽ được bầu, ai sẽ trúng cử.

Nhưng xem ra, với những gì đã và đang xẩy ra trước và trong Đại hội 12, đặc biệt trong ngày Chủ nhật 24/01 này, chính trị Việt Nam cũng có nhiều điều bất ngờ, khó đoán.

Với việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – một trong những người thuộc trường hợp quá tuổi – được Đại hội 12 giới thiệu tái cử, bầu cử lãnh đạo tại đại hội này cũng gay cấn, gây nhiều hồi hộp không thua gì các cuộc bầu cử ở các nước tự do, dân chủ.

Mãi tới ngày hôm qua (23/01), nhiều người trong giới quan sát và dư luận Việt Nam nói chung đều cho rằng sự nghiệp chính trị của ông Dũng đã được định đoạt và sẽ kết thúc sau Đại hội 12.

Trái lại, người chắc chắn sẽ ở lại và tiếp tục nắm giữ chức vụ Tổng Bí thư là ông Nguyễn Phú Trọng vì ông Trọng là người duy nhất trong ‘bộ tứ’ lãnh đạo hiện tại được được Bộ Chính và hội nghị 14 của Ban Chấp hành Trung ương khóa 11 giới thiệu tái cử và tiếp tiếp tục nắm giữ chức vụ ấy.

Nhưng việc ông Dũng được Đại hội 12 giới thiệu tái cử – và là người được giới thiệu nhiều nhất trong số những người được giới thiệu – cơ hội ông Dũng trở thành Tổng Bí thư hay được bầu vào một vị trí quan trọng nào khác, như chức Chủ tịch nước, vẫn chưa hoàn toàn hết.

Tại sao lại giới thiệu?

Câu hỏi đặt ra là tại sao các đại biểu tham dự Đại hội 12 lại giới thiệu ông Dũng và một số người khác tái cử?

Một trong lý do ấy có thể là các đại biểu không hài lòng với chuyện ‘trên cử, dưới bầu’, và cách làm độc đoán, không dân chủ của ông Nguyễn Phú Trọng, Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương khóa 11.

Trước và trong Đại hội 12 có nhiều quan chức Việt Nam lên tiếng về điều 13 của Quyết định 244 do ông Nguyễn Phú Trọng ký năm 2014.

Ông Trọng thường được coi là người bảo thủ, giáo điều, thân Trung Quốc, và như vậy không thực sự phù hợp, đặc biệt trong bối cảnh Việt Nam cần hội nhập, gần gũi với Mỹ và các nước dân chủ, phát triển để đối phó với thái độ càng ngày càng đang mạnh bạo, hung hăng của Trung Quốc ở Biển Đông.

Trái lại, có thể trong mắt một số đại biểu, tuy ông Dũng có những khuyết điểm, ông có những ưu điểm khác mà ông Trọng không có. Đây có thể là một lý do nữa họ giới thiệu ông Dũng tái cử.

Trong bài tham luận tại Đại hội 12 sáng hôm qua (23/01), Chủ tịch Liên đoàn Lao Động Việt Nam Đặng Ngọc Tùng đã đặc biệt ‘bày tỏ sự kính trọng và biết ơn’ đối với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ‘đã thể hiện dũng khí và bản lĩnh của người lãnh đạo’, khi Trung Quốc tuyên bố Hoàng Sa, Trường Sa thuộc Trung Quốc từ thời cổ đại.

Điều đáng chú ý là ông Tùng không nêu tên ông Nguyễn Phú Trọng.

Ai không muốn đổi mới?

Việc Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu Tư Bùi Quang Vinh có bài tham luận tại Đại hội 12, trong đó ông nhấn mạnh việc ĐCS cần phải cấp bách đổi mới chính trị đồng bộ với đổi mới kinh tế cũng cho thấy trong 1510 đại biểu tham dự đại hội này cũng có người thực sự dám nhìn thẳng vào sự thật và muốn ĐCS đổi mới mạnh mẽ để Việt Nam bắt kịp – hay ít ra khỏi tụt hậu so với – các nước trong khu vực.

Nếu dựa trên những phát biểu, việc làm của ông trước đây và đặc biệt báo cáo của ông trong ngày khai mạc đại hội 12, ông Nguyễn Phú Trọng không phải là người muốn và tiến hành những đổi mới cấp bách mà Bộ Trưởng Bùi Quang Vinh nhấn mạnh.

Một trong những điểm đầu tiên và căn bản nhất mà Đảng Cộng sản (ĐCS) phải cấp bách đổi mới là việc bầu cử lãnh đạo ngay trong Đảng.

Sẽ không có chuyện đổi mới hệ thống chính trị, nếu vẫn giữ những quy định – như ‘không được ứng cử và nhận đề cử nếu không có tên trong danh sách đề cử của Bộ Chính trị’ của Quyết định 244.

Bằng việc giới thiệu ông Dũng và nhiều người khác – ngoài danh sách do Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trương khóa 12 giới thiệu, đề cử – tái cử, xem ra các đại biểu tham dự Đại hội 12 cũng đang từ từ tiến hành những đổi mới chính trị ấy.

Nếu thực sự họ có tâm huyết, quyết tâm đổi mới như vậy, họ sẽ có những quyết định quan trọng nữa trong vấn đề nhân sự cấp cao và chính sách của Việt Nam tại Đại hội 12 này.

Và nếu vậy, bốn nhân vật lãnh đạo cao nhất của Việt Nam sau Đại hội 12 chưa chắc là bộ tứ ‘một cũ ba mới’ – bao gồm Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Thị Kim Ngân –được Ban Chấp hành Trung ương khóa 11 giới thiệu.

Có thể có những thay đổi vào giờ phút cuối. Do đó, không loại trừ có ‘kết quả bất ngờ’ về nhân sự cấp cao vào ‘phút thứ 89’ hay thậm chí những giây phút cuối cùng của ‘thời gian đá bù giờ’ tại Đại hội 12 này, dù khả năng có bất ngờ ấy không nhiều, nếu không muốn nói là rất ít.

Nếu điều đó xẩy ra, câu nói ‘một tuần là thời gian dài trong chính trị’ của Harold Wilson, một chính gia có tiếng của Anh, cũng đúng với chính trị Việt Nam trong những ngày này.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Không lý do gì để ông Nguyễn Phú Trọng ở lại

Posted by hoangtran204 trên 25/01/2016

 KHÔNG LÝ DO GÌ ĐỂ ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG Ở LẠI

24-1-2016

Nguyễn Thanh Giang

anhbasam

 

Phe cánh Nguyến Phú Trọng mấy tháng qua đã sử dụng nhiều chân gỗ cò mồi thượng thặng kiểu Phan Diễn và 3 giáo sư Học viện Hồ Chí Minh … để vu cáo, bôi nhọ một đồng chí ủy viên Bộ Chính trị của Đảng của các đồng chí ấy.

 

Nay lại xuất hiện thêm thượng tướng Võ Tiến Trung cầm loa raoBan chấp hành TƯ giới thiệu thêm 5 đồng chí quá tuổi, trong đó có Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, ở lại để mang tính chất kế thừa, giữ vững ổn định chính trị, giữ vững khối đại đoàn kết toàn dân và đặc biệt là giữ đoàn kết thống nhất trong Đảng”.

Ông này lập lờ đánh lận con đen làm cho dư luận tưởng vấn đề ông NPT tái nhiệm TBT đã chắc như đanh đóng cột. Thực ra đấy chỉ là chuyện của Hội nghị 14. Đại hội XII có thể sẽ không “kế thừa” những quyết định sai trái của Hội nghj 14.

Vì sao phải “Nguyễn Phú Trọng, ở lại để mang tính chất kế thừa”? Kế thừa cái gì? Ai kế thừa ai? Vì sao phải kế thừa? Chủ trương đường lối chính sách vẫn là của Đảng, điều lệ Đảng vẫn như vậy, ai lên cũng cứ thế mà làm. Nếu có làm cái gì khác đi cũng phải do BCH TW, do BCT duyệt soát chứ.

So với tất cả 15 UV BCT đương nhiệm thì ông NPT là cái thá gì. Không từng tôi luyện qua chiến trường, không từng trải nghiệm cuộc sống, không từng thâm nhập các lĩnh vực kinh tế, khoa học kỹ thuật, ông NPT được chế độ ưu đãi quá mức làm cho ông chỉ như một cậu ấm hiện đại làm nghề cạo giấy.

Những UVBCT trong độ tuổi như Nguyễn Thiện Nhân, Trần Đại Quang, Vũ Đức Đam, Nguyễn thị Kim Ngân, Nguyễn Xuân Phúc, Đinh Thế Huynh, những UVTW như Bùi Quang Vinh, Phạm Bình Minh, Đinh La Thăng … đều chẳng có gì kém hơn NPT, trong khi tuổi trẻ của họ còn cho họ sức khỏe và sự minh mẫn hơn hẳn NPT.

Bảo ông NPT phải ở lại để dìu dắt 3 trụ khác trong trều đình là sự khinh thị con người, thóa mạ vào trí tuệ của Đảng. Riêng cái tội suốt cả nhiệm ký không lo bồi dưỡng chuẩn bị được người kế nhiệm đã chứng tỏ sự non kém, sự vô trách nhiệm của ông ta đến mức nào. Ông ta phải biết lo xa chứ, 72 tuổi rồi, mặt đã bệch ra, ngộ nhỡ Trời gọi ông đi theo Cụ Rùa Hồ Gươm thì Đảng cũng phải đi theo ông sao?!

Người thường cũng biết ông Võ Tiến Trung đang lu loa vòi vĩnh cho NPT ở lại nhưng đoạn sau đây biểu lộ cái ngờ nghệch của ông: “Đồng thời có 4 đồng chí đặc biệt ở quốc phòng, Thanh tra Chính phủ, Quốc Hộimà vị trí đó chưa có người thay thế, thì ở lại. Còn lại tất cả các đồng chí TƯ quá tuổi, mà tôi rất khâm phục là có đồng chí ủy viên Bộ Chính trị lớn tuổi, đều xung phong rút ra khỏi Bộ Chính trị để tạo điều kiện cho lớp trẻ“. Sao NPT không noi gương các đông chí ấy “xung phong rút ra khỏi Bộ Chính trị để tạo điều kiện cho lớp trẻ“. Có phải ông Trung làm hại NPT bằng cách bêu riếu thói tham quyền cố vị, tố cáo tội tham nhũng quyền lực của NPT không?

Ông NPT ở lại để “giữ vững khối đại đoàn kết toàn dân và đặc biệt là giữ đoàn kết thống nhất trong Đảng” ư?

Chưa bao giờ tình trạng mất đoàn kết trong ĐCSVN lại bộc lộ công khai một cách bệ rạc như trong nhiệm kỳ ông NPT làm TBT. Đến nỗi cùng trong BCT không đấu tranh thuyết phục nổi nhau đành phải lên tivi khóc lóc xụt xùi cho bàn dân thiên hạ “thưởng thức”

Ông NPT phải ở lại để “giữ vững khối đại đoàn kết toàn dân” ư? Chỉ riêng câu nói “TBT Đảng phải là người Miền Bắc” đã như trái bom nguyên tử hủy hoại ghê gớm lòng tin vào mục tiêu xây dựng xã hôi dân chủ công bằng, vào chủ trương đại đoàn kết toàn dân của Đảng. Kỳ thị Bắc Nam ngay trong cán bộ cao cấp của Đảng thì mong gì hòa giải hòa hợp giữa những người từng bên kia chiến tuyến!

Nếu còn trong độ tuổi ông NPT cũng cần ra đi, huống chi ông đã quá già so với tất cả các thủ lĩnh trên thế giới hiện nay. Trên các trang mạng xã hội đã có rất nhiều bài phê phán ông NPT, Nếu chỉ một phần những phê phán ấy là đúng thì không thể nghi ngờ những quy kết ông là Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc.

Có thể nhiều phê phán, quy kết được xem là thiếu cơ sở, nhưng những sai trái đến mức tội trạng sau đây là hoàn toàn có thật, có thể dẫn ra từ chính lời nói của ông, văn bản của ông, việc làm của ông:

– Tội cõng rắn cắn gà nhà. Ký kết Tuyên bố chung với Hồ Cẩm Đào chính thức mở đường cho công an Trung Quốc vào hoành hành ở Việt Nam. (Gần đây có dư luận ông còn cho người sang ĐSQ Trung Quốc ở Hà Nội nhắc lại lời cầu viện ấy lấy cớ là chuẩn bị chống khủng bố bảo vệ Đại hôi XII)

– Tội bán nước. Xác nhận với Tập Cận Bình rằng Việt Nam đồng ý giữ “nguyên trạng” Hoàng Sa và một phần Trường Sa là của Trung Quốc.

– Tội chống Đảng. Ký quyết định 244 phủ nhận Điều lệ ĐCSVN hiện hành

– Tội triệt phá lòng tin vào chủ trương Hòa giải Hòa hợp dân tộc bằng lời tuyên bố TBT Đảng phải là người Miền Bắc.

NPT không xứng làm một đảng viên bình thường, một công dân bình thường chứ đừng nói ở vị tri lãnh tụ tối cao của Đảng và Đất nước.

Rất có thể Hội nghị 14 đã mắc lừa những thủ đọan xáo trá của cái gọi là “tổ chức có bài bản”. Xin Đại hội XII hãy sáng suốt vượt qua những sai lầm ấy để tránh hiểm họa cho đất nước và nguy cơ sụp đổ nhanh chóng ĐCSVN

Hà Nội 24 tháng 01 năm 2016    

Nguyễn Thanh Giang

Số nhà 5 ngõ 314 đường Trung Văn

Quận Nam Từ Liêm – Hà Nội

Mobi: 0984 724 165

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Nhan Vat Chinh tri, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Thủ tướng xin rút tại hội nghị TƯ 14, giới thiệu Tổng bí thư tái cử

Posted by hoangtran204 trên 23/01/2016

Vietnamnet

23-1-2016

Thượng tướng Võ Tiến Trung, Giám đốc Học viện Quốc phòng, xác nhận Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã xin rút và được rút khỏi danh sách giới thiệu bầu Ban chấp hành TƯ khóa mới.

Đảm bảo tính kế thừa, giữ đoàn kết trong Đảng

– Chiều nay Đại hội đã bắt đầu nội dung về nhân sự, ông có thể cho biết về nội dung này?

Việc này Ban chấp hành TƯ 11 đã thảo luận rất kỹ. Có nhiều ý kiến cho rằng nên nâng Ban chấp hành TƯ lên, vì hiện nay có nhiều nhiệm vụ phát triển, trong Đảng cũng có những bộ phận thành lập thêm, như Ban Kinh tế TƯ, Ban Nội chính TƯ, do đó cần ủy viên TƯ.

đại hội đảng 12, nhân sự, Tổng bí thư, Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng, Giám đốc Học viện Quốc phòng, Võ Tiến Trung
Thượng tướng Võ Tiến Trung. Ảnh: Phạm Hải

Nhưng cũng có ý kiến cho rằng không cần tăng lên nhiều, 200 ủy viên là được. Do đó so với khóa trước, tăng ủy viên TƯ chính thức từ 175 lên 180, ủy viên dự khuyết từ 25 xuống 20, như vậy vẫn giữ nguyên như cũ là 200, chỉ thay đổi giữa dự khuyết và chính thức.

Điều đáng nói là đây là lần đầu tiên TƯ có quy hoạch cán bộ chiến lược, nghĩa là quy hoạch các đồng chí TƯ, từ đó luân chuyển, đào tạo, ta đã mở 6 lớp đào tạo cán bộ chiến lược, học ở Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh. Do đó công tác chuẩn bị nhân sự lần này chặt chẽ hơn, thấu đáo hơn, từ cơ sở lên.

Các đồng chí vào TƯ lần này mà được Ban chấp hành TƯ 11 giới thiệu đều qua rất nhiều vòng, giới thiệu từ cơ sở, giới thiệu tại Ban chấp hành, Bộ Chính trị bỏ phiếu, được rồi mới ra TƯ chính thức giới thiệu.

Trong đó, lần này, Ban chấp hành TƯ giới thiệu thêm 5 đồng chí quá tuổi, trong đó có Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, ở lại để mang tính chất kế thừa, giữ vững ổn định chính trị, giữ vững khối đại đoàn kết toàn dân và đặc biệt là giữ đoàn kết thống nhất trong Đảng.

Đồng thời có 4 đồng chí đặc biệt ở quốc phòng, Thanh tra CP, QH, mà vị trí đó chưa có người thay thế, thì ở lại. Còn lại tất cả các đồng chí TƯ quá tuổi, mà tôi rất khâm phục là có đồng chí ủy viên Bộ Chính trị lớn tuổi, đều xung phong rút ra khỏi Bộ Chính trị để tạo điều kiện cho lớp trẻ.

Trung ương có nhiều ý kiến nên để thêm 4 đồng chí ở lại nhưng các đồng chí thống nhất với nhau rất cao là rút ra khỏi Bộ Chính trị, để một mình đồng chí Nguyễn Phú Trọng ở lại để đảm bảo tính kế thừa. Tôi đánh giá rất cao các đồng chí đó.

Với những người tự nguyện xin rút, hội nghị TƯ 14 cũng làm rất dân chủ. Bộ Chính trị không có quyền cho rút mà đưa ra trước TƯ bỏ phiếu kín. Cả 4 đồng chí, trong đó có Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, được Ban chấp hành TƯ 11 cho rút.

Những điều mạng bên ngoài nói các đồng chí Bộ Chính trị ta tham quyền cố vị, phái này phái kia đều bị gạt bỏ. Chứng tỏ các đồng chí thống nhất rất cao giới thiệu một đồng chí ở lại, TƯ ca ngợi điều này.

– Vậy tiêu chuẩn cụ thể như thế nào cho các ủy viên TƯ để có thể gánh vác trách nhiệm sắp tới?

Tiêu chuẩn đã nêu rõ trong phương án nhân sự của Ban chấp hành TƯ. Đó là những người có năng lực, trí tuệ, phẩm chất đạo đức, và đặc biệt có trách nhiệm với đất nước, có tư duy chiến lược…

Đặc biệt lần này, Bộ Chính trị và TƯ 11 đã đưa ra chỉ tiêu không để lọt những người cơ hội, thiếu phẩm chất đạo đức, người chủ trì đơn vị để xảy ra nhiều vụ việc nghiêm trọng, mất đoàn kết, trù dập cán bộ… vào TƯ.

Tôi rất tin là TƯ khóa 12 sẽ lãnh đạo đất nước chúng ta phát triển vững mạnh.

Có số dư

– Với quy chế bầu cử này, các ĐB có gặp khó khăn gì không?

Không có gì khó khăn cả, quy chế này rất thuận lợi. Các đoàn sẽ thảo luận và các ĐB hoàn toàn có quyền ứng cử, đề cử Ban chấp hành TƯ. Khi người được đề cử muốn rút thì do ĐH quyết định cho rút hay không. Vừa tập trung, vừa dân chủ.

Đồng chí nào muốn ứng cử thì chuẩn bị hồ sơ, theo hướng dẫn đã có trước Đại hội. Trong đó có lý lịch trích ngang, nhận xét của địa phương… Không có gì phức tạp cả vì đảng viên nào cuối năm cũng có bản kiểm điểm và nhận xét của địa phương nơi mình cư trú.

ĐB nào giới thiệu người mới cũng phải có trích ngang để báo cáo trước Trung ương và Đại hội về người đó, và người đó phải cung cấp hồ sơ để các ĐB đọc, xem xét có xứng đáng không trước khi bỏ phiếu.

Bên cạnh đó, tất các đảng viên đều có hồ sơ lưu tại đơn vị, trong trường hợp cần, Ban tổ chức Đại hội vẫn có thể lấy hồ sơ một cách khẩn cấp.

– Số dư của danh sách giới thiệu tại Đại hội lần này là bao nhiêu, thưa ông?

Ban chấp hành TƯ khóa 11 đã giới thiệu số dư là hơn 10%, số dư 21 trên 200 người được bầu. Số dư còn lại, gần 20%, Đại hội sẽ bỏ phiếu những người mới ứng cử, những người đề cử thêm, để lấy từ cao xuống thấp đến đủ số dư 30%.

Một số tỉ lệ trong Ban chấp hành mới như trên 10% nữ, trên 10% dưới 40 tuổi… Mỗi tỉnh, thành phố trực thuộc TƯ có một ủy viên TƯ, riêng Hà Nội và TP.HCM được thêm mỗi nơi 2 người.

Chung Hoàng (ghi)

—————-

Duy nhất đồng chí Nguyễn Phú Trọng ứng cử cho chức danh Tổng Bí thư

23-1-2016

Xuân Quang-Thanh Hải

Lao Động

Thượng tướng Võ Tiến Trung – Ủy viên BCHTƯ khóa XI, Giám đốc Học viện Quốc phòng trả lời báo chí tại Đại hội XII chiều 23.1. Ảnh Thanh Hải

Nếu trường hợp có đại biểu ngoài Trung ương tiếp tục giới thiệu 1 trong 4 đồng chí đã xin rút vào lại, thì Đại hội sẽ quyết định bỏ phiếu. Nếu số phiếu quá bán thì sẽ không được rút.

Trả lời phỏng vấn báo chí bên lề Đại hội XII của Đảng, chiều 23.1, Thượng tướng Võ Tiến Trung, Ủy viên Trung ương Đảng khóa XI, Giám đốc Học viện Quốc phòng cho biết một số thông tin:

BCH Trung ương giới thiệu 5 đồng chí quá tuổi ở lại, trong đó đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ở lại để mang tính chất kế thừa, tập hợp giữ vững chính trị, giữ vững khối đoàn kết toàn dân, và đặc biệt là giữ đoàn kết thống nhất trong Đảng. 4 đồng chí quá tuổi thuộc Quốc phòng, Thanh tra Chính phủ, Quốc hội ở lại giữ các vị trí mà chưa có người thay thế, nhưng các đồng chí này đều xung phong rút khỏi Bộ chính trị để nhường cho lớp trẻ. Có nhiều ý kiến đề nghị có 3 đồng chí ở Bộ Chính trị lớn tuổi nên ở lại, nhưng các đồng chí thống nhất rất cao rút ra chỉ để lại đồng chí Nguyễn Phú Trọng. Chính vì thế khi có những ý kiến cho rằng có sự tham quyền cố vị, có phái này, phái kia là hoàn toàn không đúng. Thực tế, các đồng chí có sự thống nhất rất cao, chỉ đồng chí Nguyễn Phú Trọng ở lại.

Tiêu chí Ủy viên Trung ương đề ra trong Đại hội này là rất rõ ràng, chặt chẽ. Không để lọt những người cơ hội, thiếu phẩm chất đạo đức, những người đứng đầu đơn vị mà để xảy ra nhiều vụ việc nghiêm trọng, trù dập cán bộ, làm mất đoàn kết nội bộ… lọt vào Trung ương.

Thượng tướng Võ Tiến Trung khẳng định: Quy chế bầu cử rất thuận lợi. Các Đoàn thảo luận, các ĐB có quyền ứng cử và có quyền đề cử. Khi đề cử vào thì Đại hội biếu quyết cho rút ra hay không cho rút. Như vậy vừa rất tập trung và rất dân chủ. Hồ sơ ứng cử rất đơn giản, bất cứ đảng viên nào cũng có thể nộp hồ sơ, chỉ cần thêm lý lịch trích ngang, có nhận xét của Chi bộ nơi cư trú. Người giới thiệu phải nắm vững hồ sơ người mình đề cử. Việc đề cử, tự ứng cử đã hướng dẫn kỹ từ trước đại hội, từ kỳ họp BCH Trung ương 13.

Tại Đại hội, nếu tự ứng cử, BCH Trung ương sẽ có Ban tổ chức bổ sung hồ sơ cho ĐB đó. BCH Trung ương và Bộ Chính trị đã giới thiệu tại các hội nghị BCH Trung ương 13, 14 rồi. Danh sách đã chốt, vì vậy người ứng cử tại Đại hội chỉ là Đảng viên ngoài BCH Trung ương.

Trả lời câu hỏi về việc một số thông tin liên quan đến tên tuổi 2 người sẽ ở lại để đảm nhiệm chức vụ cao nhất là Tổng Bí thư, đó là đương kim Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Thượng tướng Võ Tiến Trung cho biết:

Trong Đại hội có nhiều ĐB giới thiệu phương án của Trung ương là để lại một đồng chí ủy viên Bộ chính trị khóa XI ở lại làm Tổng bí thư. Trong phương án đó, Bộ Chính trị giới thiệu 1 người là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Trung ương giới thiệu thêm 4 người ở lại. Nhưng cả 4 đồng chí do BCH Trung ương giới thiệu đều làm đơn, báo cáo xin rút khỏi danh sách.

Việc làm nhân sự là hết sức dân chủ. Bộ Chính trị không có quyền cho ai rút. Vì vậy, Bộ Chính trị đã đưa cả 4 đồng chí đó ra trước Trung ương để bỏ phiếu kín cho rút hay không. Cả 4 đồng chí, trong đó có đồng chí Nguyễn Tấn Dũng đều làm đơn xin rút.

Ban kiểm phiếu với 22 người làm việc khách quan, dân chủ, cho kết quả rõ là cả 4 đồng chí đó đều rút. Cho nên chỉ còn lại đồng chí Nguyễn Phú Trọng ứng cử cho chức danh Tổng Bí thư.

Tuy nhiên, nếu trường hợp tại Đại hội, có đại biểu ngoài Trung ương tiếp tục giới thiệu 1 trong 4 đồng chí đã xin rút vào lại thì Đại hội sẽ quyết định bỏ phiếu. Nếu quá bán thì sẽ không được rút.

Thượng tướng Võ Tiến Trung cũng cho biết, sở dĩ Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng không xin rút khỏi danh sách như 4 đồng chí là vì đã được Bộ chính trị thống nhất giới thiệu trước đó. Khi Bộ chính trị đưa ra Trung ương, thì Trung ương mới giới thiệu thêm 4 đồng chí nữa. Như đã nói, cả 4 đồng chí đã xin rút. 

———–

Một trường hợp đặc biệt là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

23-1-2016

Tuổi Trẻ

V.V.Thành

TTO – Thượng tướng Võ Tiến Trung – Uỷ viên Trung ương Đảng, giám đốc Học viện quốc phòng cho biết như trên trong cuộc trao đổi với báo chí bên hành lang Đại hội Đảng XII chiều 23-1.

Thượng tướng Võ Tiến Trung – Ảnh: V.V.Thành

* Thưa ông, là đại biểu dự Đại hội Đảng XII, ông có nhận xét gì về Quy chế bầu cử tại Đại hội lần này?

– Không có gì khó khăn cả. Bây giờ (lúc 3g chiều 23-1) các đoàn bắt đầu thảo luận. Đại biểu có quyền ứng cử, đề cử nhân sự cho Ban chấp hành Trung ương. Nếu nhân sự được đề cử muốn rút thì cũng do Đại hội quyết định.

Như vậy là vừa tập trung, vừa dân chủ, hoà quyện với nhau rất rõ ràng.

* Quyền tự ứng cử của đảng viên được thực hiện như thế nào, thưa ông?

– Việc này theo điều lệ Đảng, nếu là đảng viên thì phải biết. Đó là gửi đơn tự ứng cử đến Đại hội.

* Nhưng người tự ứng cử sẽ phải chuẩn bị hồ sơ?

– Nếu có ai muốn tự ứng cử thì chuẩn bị hồ sơ, việc này có hướng dẫn trước Đại hội rất lâu rồi, gửi đến các đoàn. Người tự ứng cử phải có hồ sơ, lý lịch trích ngang, có nhận xét của địa phương. Hồ sơ này không có gì phức tạp.

Thông thường cuối năm các đảng viên đều có bản kiểm điểm, có nhận xét của địa phương nơi cư trú, cái đó có sẵn rồi, chỉ cần làm thêm bản lý lịch trích ngang. Cho đến lúc này chưa có nhân sự tự ứng cử.

* Vậy đại biểu đi dự Đại hội muốn giới thiệu nhân sự tham gia Ban chấp hành Trung ương khoá XII thì sao?

– Khi giới thiệu nhân sự mới (so với nhân sự trong danh sách đề cử của BCH Trung ương cũ) thì phải có lý lịch trích ngang và báo cáo với Trung ương, với Đại hội về đồng chí đó.

Nghĩa là cung cấp hồ sơ để các đại biểu dự Đại hội đọc được hồ sơ đó, xem xét có xứng đáng không để bỏ phiếu.

* Nghĩa là một đại biểu đi dự Đại hội giới thiệu ai thì phải chuẩn bị sẵn hồ sơ của người đó, để khi giới thiệu thì cung cấp luôn cho Đại hội hồ sơ nhân sự mà mình giới thiệu?

– Đúng vậy. Cá nhân tôi là Uỷ viên Trung ương khoá XI thì không được giới thiệu nhân sự mới, nhưng đại biểu tham dự Đại hội mà không ở trong BCH Trung ương cũ thì được đề cử nhân sự với cách thức như nêu trên, nghĩa là phải chuẩn bị hồ sơ nhân sự.

Chiều nay (23-1) và ngày mai (24-1), khi họp đoàn, các đại biểu có quyền giới thiệu nhân sự, thậm chí nếu không chuẩn bị kịp hồ sơ thì Ban Tổ chức Trung ương có thể làm việc theo quy trình để liên hệ với cơ sở gửi hồ sơ lên. Tất cả các đảng viên đều có hồ sơ lưu tại đơn vị.

* Chiều 23-1 khi họp đoàn thì các đại biểu sẽ được thông tin về công tác nhân sự?

– Chiều nay khi họp đoàn, đồng chí trưởng đoàn sẽ phổ biến toàn Đảng hiện nay có bao nhiêu người gửi đơn đến ứng cử. Sau đó ra Đại hội thì BCH Trung ương sẽ báo cáo trong Đại hội này ai ứng cử, ai đề cử, ứng cử và đề cử là bao nhiêu người.

Vì Quy chế bầu cử được thông qua tại Đại hội đã quy định số dư tối đa không quá 30% so với số lượng cần bầu, và trước đó Ban chấp hành Trung ương khoá XI đã chuẩn bị số lượng đề cử với Đại hội có số dư hơn 10%, cho nên khi tổng hợp danh sách ứng cử, đề cử mà số dư nhiều hơn 30% thì Đoàn chủ tịch lấy phiếu xin ý kiến Đại hội về các ứng cử viên mới (nằm ngoài danh sách Ban chấp hành Trung ương đề cử) để lấy người có số phiếu cao hơn, không nhất thiết quá bán cho đến khi đủ số dư tối đa 30%.

* Một số hãng thông tấn nước ngoài có nêu tên hai nhân sự cụ thể vào chức danh Tổng Bí thư tại Đại hội lần này. Xin ông có bình luận về thông tin trên?

– Hai nhân sự cụ thể ở đây là những đồng chí nào?

* Thưa, là Tổng Bí thư và Thủ tướng Chính phủ?

– Tôi xin nói rõ phương án của Trung ương khoá XI là để một trường hợp “đặc biệt” ở lại làm Tổng Bí thư (một nhân sự quá tuổi đang là Uỷ viên Bộ Chính trị khoá XI).

Trung ương đã giới thiệu 4 đồng chí ở lại cương vị này trong đó có Thủ tướng Chính phủ, cả 4 nhân sự đó cùng với Tổng Bí thư đương nhiệm là 5 đồng chí. Trong số đó, 4 đồng chí đó đã làm đơn báo cáo Trung ương xin rút.

Và Hội nghị Trung ương 14 đã làm rất dân chủ. Bộ Chính trị không có quyền cho rút nên đã trình ra Trung ương bỏ phiếu kín là có cho 4 đồng chí đó rút hay không. Trung ương đồng ý cho 4 đồng chí này rút. Như vậy là hoàn toàn tự nguyện.

Và một trường hợp “đặc biệt” ở đây là đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

* Thưa ông, liên quan đến 4 nhân sự xin rút, nếu tại Đại hội có ý kiến giới thiệu thì sao?

– Vẫn được. Lúc đó nếu đồng chí xin rút, Đại hội sẽ bỏ phiếu hoặc biểu quyết mà tôi nghĩ là bỏ phiếu, nếu quá bán nghĩa là không cho đồng chí rút thì đồng chí trở thành ứng cử viên.

Theo tôi được biết về phương án nhân sự thì 63 tỉnh, thành đều có Uỷ viên Trung ương, riêng TP.HCM và TP Hà Nội tăng mỗi thành phố thêm hai uỷ viên Trung ương, như vậy các địa phương là 67 đồng chí Uỷ viên Trung ương, số còn lại là các cơ quan Trung ương. 

Bộ Quốc phòng có phương án 20 đồng chí đồng chí tham gia Trung ương khoá XII, và 2 đồng chí quân đội tham gia Quốc hội là 22 đồng chí.”  TT Võ Tiến Trung

Posted in Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Người trẻ VN nghĩ gì về Đại hội Đảng?

Posted by hoangtran204 trên 22/01/2016

“Trong một bầy chuột, con chuột nào lên làm vua thì cuối cùng cũng sẽ chỉ là con chuột, không thể biến thành con mèo. Vì thế tôi không quan tâm nữa.”

Người trẻ VN nghĩ gì về Đại hội Đảng?

21-1-2016

BBC Tiếng Việt

Đại hội 12 Đảng Cộng Sản Việt Nam đã khai mạc hôm 21/1, chuẩn bị lựa chọn các lãnh đạo cao nhất của đất nước.

BBC Tiếng Việt trò chuyện với một số bạn trẻ tại Việt Nam về mong muốn của họ với nhà lãnh đạo mới.

Bạn Nguyễn Long Kiên (24 tuổi, tại TP.HCM) nói: “Tôi quan tâm, nhưng là về những hướng đi sau này, chứ tôi nghĩ ai lãnh đạo thì cũng đã có sắp xếp trước rồi.

Thực trạng chính trị Việt Nam là sự thỏa thuận giữa những phe phái trong nội bộ nên tôi không hy vọng vào một ai có thể đột phá nền chính trị hiện tại. Tôi cũng không thấy được trong nội bộ những người đó có ai thực sự có thể tạo nên đột phá hay không.”

“Có thể tôi hơi ảo tưởng một chút, nhưng tôi vẫn trông đợi vào sự thay đổi thực sự từ xã hội, nếu xã hội vẫn như hiện nay thì chính trị theo tôi vẫn vậy dù ai lãnh đạo thôi.” – Kiên nói với BBC Tiếng Việt.

Nguyễn Thành Phong, một họa sĩ nổi tiếng tại Hà Nội cũng cho biết: “Ở thời điểm này, tôi không quan tâm, không hi vọng gì thì đúng hơn. Người dân làm gì có sự chọn lựa trong việc bầu bán của hội kín ấy.”

Khác với nhiều người, anh Lê Quang Dũng, 29 tuổi, một YouTuber tại Sài Gòn lại quan tâm vì “Trong kỳ đại hội Đảng lần này, báo chí cũng như việc các trang blog, diễn đàn đưa tin về việc tranh chấp trong nội bộ Đảng nên nó cũng khiến tôi chú ý.”

“Mặt khác Việt Nam đang đứng trước sự hung hăng của Trung Quốc ở biển Đông cũng làm cho việc bầu cử khiến tôi chú ý. Thông qua đó mình biết được xu hướng ngoại giao của Việt Nam như thế nào sắp tới.”

Anh Trần Đặng Đăng Khoa, làm kinh doanh máy móc tại TP.HCM, cho biết nguyên nhân khiến anh không chú ý ‎đến Đại hội Đảng vì “Dù dân chúng có phấn đấu đến đâu mà cái tâm của người lãnh đạo không có thì cũng như con số không.

Image copyrightFacebook Tran Dang Dang Khoa
Image captionAnh Trần Đặng Đăng Khoa tại TP. HCM nói “không chú ý” đến Đại hội

Tôi tự lo cho mình thôi, và không trông mong gì hết.Trong một bầy chuột, con chuột nào lên làm vua thì cuối cùng cũng sẽ chỉ là con chuột, không thể biến thành con mèo. Vì thế tôi không quan tâm nữa.”

Thay đổi đến từ đâu?

Khác với nhiều người trẻ, nguyên nhân mà Quang Dũng chú‎ ý đến đại hội, vì anh quan tâm “người kế nhiệm thủ tướng là ai chứ không phải tổng bí thư. Vì vị trí này theo tôi không có ảnh hưởng nhiều.”

“Trong thực tế chức vụ thủ tướng có thực quyền nhiều hơn. Trong 2 nhiệm kỳ vừa qua chứng minh thủ tướng là vị trí nổi bật và tranh giành nhiều nhất, Có tiếng nói đối ngoại quan trọng hơn là tổng bí thư, và là người lèo lái cho nền kinh tế Việt Nam.” – Dũng phân tích dựa trên quan sát các tranh luận đang diễn ra tại Việt Nam.

Image copyrightLe Dung
Image captionLê Quang Dũng, một quay phim trên Youtube, nói anh chú ý đến chức vụ thủ tướng mới

Khi nói về lãnh đạo mới, đa số các bạn trẻ được hỏi nói về “sự thay đổi” của Việt Nam, nhưng lại không kỳ vọng các lãnh đạo Việt Nam tạo ra điều đó.

Nguyễn Long Kiên chia sẻ: “Tôi mong một hướng đi tiến bộ hơn cho xã hội, cụ thể theo ý kiến của tôi là trông đợi những thay đổi trong giáo dục, đây không phải là việc trường lớp dạy gì mà là sự thay đổi sâu rộng về nhận thức của cả người dân và chính quyền để có hướng đến những giá trị cốt lõi mà xã hội trao cho lớp trẻ sau này.

“Người dân Việt Nam ý thức được quyền lợi và trách nhiệm của mình đối với cộng đồng. Từ cộng đồng thì mới có ý thức được Quốc gia. Nếu người dân thay đổi thì tôi nghĩ chính trị sẽ buộc phải thay đổi theo.”

Người trẻ ở Việt Nam tin vào sự thay đổi trong từng cá nhân và những điều thực tế hơn là một đại hội

Họa sĩ Thành Phong nhận định về cách Việt Nam đang biến chuyển: “Tôi tin vào các cá nhân. Tôi nghĩ xã hội đang chuyển hóa theo hướng tốt hơn, một cách chậm chạp, chủ yếu nhờ sự nỗ lực của cá nhân và các tổ chức tư nhân.

“Giới trẻ cũng đang thay đổi. Dù còn chậm và ít ỏi, nhưng tôi thấy người trẻ dần có tiếng nói và cách nhìn riêng và tự tin vào lựa chọn của mình. Tóm lại chỉ còn hi vọng vào sự trưởng thành của xã hội dân sự.”

“Tôi hi vọng vào sự thay đổi của chính bản thân mỗi người dân, xã hội chỉ có thể thay đổi tích cực khi mỗi mắt xích nhỏ của nó trưởng thành về nhận thức và trách nhiệm với xã hội mình đang sống. Nếu mỗi người không thể trở nên tử tế hơn thì đừng hi vọng xã hội sẽ tốt lên.” – Thành Phong nói với BBC Tiếng

———–

Trông chờ gì cái lũ ăn hại này mà hóng kết quả… Giờ là lúc phải nghĩ đến chuyện Đảng cộng sản đánh nhau và hành động của chúng ta… pacman emoticon pacman emoticon

Nguyen Lan Thang's photo.

——–

Quan Leu Đến ngồi hop cho đủ mâm đằng nào trả chia trác chức tước đâu vào đấy rồi

Quan Leu's photo.

——

Thao Nguyen Lúc thức thì thế này.
Thao Nguyen's photo.
Like · Reply · 25 · 8 hrs
Truc Linh Duong

Truc Linh Duong Lũ ăn hại chúng nó thường như thế ,cha tiên sư bố chúng nó

Truc Linh Duong's photo.

———

. … 1. Tài chính của Đảng gồm đảng phí do đảng viên đóng, từ NGÂN SÁCH nhà nước và các KHOẢN THU KHÁC ….”


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=950228448404821&set=a.269882983106041.64370.100002530235916&type=3&theater

Lâm Mạnh Di's photo.

———

———-

————

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị | Leave a Comment »

►Với các chứng cớ này, có ai còn hoài nghi gì nữa không? (Ngày mất Hoàng Sa, 19-1-1974)

Posted by hoangtran204 trên 21/01/2016

19.1.1974

Ai đã lên án, AI đã im lặng trong và sau cái ngày đau thương này? (Bổn Đình Nguyễn)

 Nhìn góc dưới, bên phải cho thật kỹ nha
Bổn Đình Nguyễn's photo.

.

Tieu Phi Tran's photo.

.

Manh Hung Dao's photo.

 

Chuyện dưới đây do sĩ quan bảo vệ an ninh của đoàn do tướng Lê Quang Hòa cầm đầu phái đoàn VNDCCH, và các cựu cán bộ của đảng CSVN kể lại.

  1. Quế Lâm

Quế Lâm, một trong những địa danh du lịch nổi tiếng nhất Trung quốc thuộc tỉnh Quảng Tây. Tại đây có một bệnh viện nằm ngoại ô thành phố, chuyên điều trị cho những thương binh nặng hay cán bộ trung cấp Việt nam bệnh nặng. Anh chị em bệnh nhân dự định  ngày  Chủ nhật 20-1-1974  sẽ cùng nhau vào thành phố và đi thăm một số nơi đã cưu mang giúp đỡ các thiếu sinh quân Việt nam.

Sáng  đó trời nắng đẹp, nhưng tất cả các hành lang đều có các bác sỹ và y tá án ngữ : Không ai được ra khỏi phòng bệnh. Điều này cũng xảy ra tại Quảng châu, nơi các cán bộ cao cấp đang an dưỡng. Điều lạ lùng này xảy ra giống hệt hai năm trước, năm 1972 khi Tổng thống Nixon đang thăm Bắc kinh. Nhưng hôm đó, không một ai trong số các bệnh nhân đó biết rằng : Trung quốc đã xâm chiếm quần đảo Hoàng sa. Do vậy họ quản chặt bệnh nhân Việt nam vì sợ nổi loạn.

Tôi đã gặp ông N. đại tá, thương binh thành cổ  Quảng trị và ông C., cựu cán bộ Đài Phát thanh Truyền hình Việt nam kể lại ngày ấy. Hành động của họ mạnh tới mức, bà H., một người xu nịnh Trung quốc bằng cách luôn mang sách đỏ Mao tuyển, nghĩ rằng mình được lòng Bệnh viện xưa nay, cứ xin ra ngoài, nói tiếng Tàu ba xí, ba tú , liền bị hai người mặc quân phục kèm lên Văn phòng Khoa ngồi suốt ngày.

  1. Sài gòn      

Hôm sau, phiên họp của Phái đoàn Liên hợp quân sự 4 bên về việc Giám sát thi hành Hiệp định Paris do Thiếu tướng Lê Quang Hòa, trưởng phái đoàn Việt nam Dân chủ Cộng hòa chủ trì tại Sài gòn. Trong phiên họp này, phía Việt nam Cộng hòa đã đưa văn bản đề nghị chính thức Chính phủ VN Dân Chủ Cọng Hòa cùng với mình ra thông cáo lên án hành động xâm lược lãnh thổ-lãnh hải của Việt nam.

Đề nghị này còn lên kế hoạch chi tiết, trong đó yêu cầu quân Bắc Việt nam và quân của Chính Phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt nam giảm áp lực tại quân đoàn 2 của VNCH. Trong đó đề nghị cụ thể không tiến công quấy rối Đà nẵng, Nha trang và các sân bay ở khu vực này để quân lực VNCH có thể rảnh tay tập trung tái chiếm quần đảo Hoàng sa.

Theo lời kể lại của  ông H., nguyên sỹ quan bảo vệ an ninh cho đoàn, ông Thiếu tướng Lê Quang Hòa đã điện về xin ý kiến Trung ương.

Đích thân ông Lê Đức Thọ phê bình “lập trường chính trị của các anh để đâu? Đang có chiến tranh, lại phối hợp hoạt động với địch à? Cuộc chiến tranh gay go của ta rất cần sự ủng hộ của Trung quốc, mà lại nói quay sang chống bạn. Họ có giải phóng giúp ta, thì sau này cũng trả lại cho ta thôi.’’

Sau đó, phía VNCH đề nghị họp bất thường. Lần này,Trung tướng Ngô Du chủ trì phiên họp. Mở đầu, ông ta nói :

-Trong phiên họp này, tôi đề nghị không cáo buộc, cãi nhau về những vụ xâm phạm lãnh thổ, vi phạm hiệp định nữa. Trung cộng đã ngang nhiên xâm lược và chiếm giữ toàn bộ quần đảo Hoàng sa. Đất của chúng tôi thì cũng như đất của các anh vì cùng là đất tổ tiên chúng ta để lại cả. Vì thế, chúng ta nên xếp ba bốn cái vụ  tranh cãi lại, để ngồi cùng nhau bàn bạc về việc phối hợp hoạt động chống lại sự xâm lăng này.

Cũng như đề nghị bằng văn bản, tướng Ngô Du ngoài sáng kiến giảm bớt áp lực quân sự thuộc q-Quân đoàn 2 ra, ông ta còn đòi phía VNDCCH  gửi công hàm lên án tại Liên hiệp quốc, vận động phe XHCN  cũng như Thế giới lên tiếng phản đối (Trung Quốc).

Phái đoàn Mỹ, người bảo trợ cho tất cả các hoạt động quân sự của VNCH im lặng, không có ý kiến gì.

Ông Lê Quang Hòa cũng tảng lờ, không đáp lại đề nghị này. Ông biết tướng Ngô Du, một thời cũng là cựu đồng ngũ, đã là cán bộ tiểu đoàn thuộc Vệ quốc đoàn, sau đó đảo ngũ và sang phía bên kia , cũng đã một vài lần nói chuyện có vẻ ‘’hòa hợp dân tộc’’. Ông Hòa tưởng tảng lờ đề nghị đó cho qua chuyện,, nhưng ông Ngô Du nổi đóa. Ông chửi tục, nói chúng mày tảng lờ , là tiếp tay cho Trung Cộng, là bán nước mà còn tiếp tục định đánh không cho chúng tao giành lại đất đai của ông cha.

Cáu đến đỉnh điểm, ông Ngô Du vớ lấy cái gạt tàn thuốc lá bằng thủy tinh ném thẳng vào mặt ông Lê Quang Hòa. Ông Hòa né được, gạt tàn đập vào tường vỡ tung tóe.

Sỹ quan bảo vệ, ông H. lao đến, định chộp cổ ông Ngô Du, nhưng bị mấy người lính cận vệ phía bên kia khóa tay.

Cũng trong mấy ngày đó, đài Sài gòn và BBC liên tục đưa tin về sự kiện Hoàng sa. Những người nghe lén đài địch phát rất rõ đã rỉ tai nhau về việc này tại Hà nội. Nhưng giải thích mơ hồ, ngây ngô  và vắn tắt từ trên đưa xuống tới  các chi bộ  Tiểu khu (cấp phường) là bạn giải phóng giúp, sẽ trả lại sau này làm dư luận bớt xầm xì.

Hơn một năm sau, lúc Hải quân Việt nam (VNDCCH) giải phóng các đảo thuộc phía bên kia, sự ngây thơ trên bị đáp lại phũ phàng bẳng việc trả lời đanh thép của phía Trung quốc trước đề nghị cho nhận lại  quần đảo của Việt nam.

Tướng Ngô Du  (hình lấy từ nguyenthaihocfoundation.org)

Tướng Lê Quang Hòa

Có ai đồng tình lên án hành động xâm lăng đó ?

Sau biến cố đau thương đó, chỉ có Liên xô là nước duy nhất lên án hành động xâm lược trắng trợn, dã man của Trung quốc với một nước nhỏ phía Nam. Họ cũng đã nếm trải hành động này 15 năm trước đó. Hai hòn đảo thuộc cù lao Damansky trên song Usuri bị chiếm đóng, dân cư bị sát hại /2/. Từ đó, các đảo này bị Trung quốc sáp nhập vào lãnh thổ. Vết nhục này đến nay chưa phai trong lòng người Nga. Cuộc chiến trả đũa lớn  dự kiến đánh vào Lopno và khắp miền  bắc Trung quốc vì sao không xảy ra sẽ được viết trong bài sau.

Cũng như với Damansky, rồi gần đây có bài viết tự nhận Siberia của mình,Trung quốc luôn cố chứng minh, họ đã là chủ Biển Đông từ 2 ngàn năm trước.

Cần tránh lối mòn nhàm, chán    

Rất buồn, nhiều người Việt nam cũng luôn dựa vào sự  chiếm hữu lịch sử  như trên là luận điểm cơ bản mong thuyết phục. Nhưng cả Tàu lẫn Việt không hiểu tâm tính người phương Tây và không quan tâm gì đến những quy ước mới về đất biển. Tôi rất đồng tình với /1/ cho rằng  Công pháp quốc tế mới đòi hỏi phải hội đủ 4 điều kiện sau đây mới được coi là có quyền sở hữu, chấp hữu đảo và lãnh hải : (1) Sự chấp hữu phải công khai và minh bạch; (2) Sự chấp hữu phải hoà bình; (3) Sự chấp hữu phải liên tục và không gián đoạn và (4) Sự chấp hữu phải với tư cách là sở hữu chủ.

Để giải thích thêm điều này ta hãy quan sát thái độ người châu Âu, nơi mà đường biên giới thay đổi  trong suốt nửa đầu Thế kỷ trước. Lãnh thổ của Hungari thành của Rumani và nước khác. Lãnh thổ Balan thành của Ucraina và Bạch Nga, Lãnh thổ Ý thành một phần của Nam Tư, v.v. Vậy nên, việc sở hữu lịch sử không phải là chứng cứ họ quan tâm nhiều. Điển hình như Israel, nước luôn nêu lãnh thổ lịch sử từ trên 2000 năm trước, được cả Thế giới công nhận, cũng không thể là cớ để xâm lược các nước Ả rập đang chiếm hữu mảnh đất đó được.

Theo tình hình đó,chủ trương của Việt nam cũng như người Việt nói chung phải thay đổi. Thay vì cày xới chứng minh sở hữu lịch sử, chúng ta cần nghiên cứu và công bố trước Thế giới việc chấp hữu công khai, minh bạch, liên tục, hòa bình và  sở hữu chủ. Về điểm này,Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã phát biểu đúng/3/.

 Như vậy,việc củng cố vị trí của các đảo còn lại chưa bị xâm lược trên quần đảo Trường sa là rất quan trọng. Việc tăng cường phòng ngự không chỉ là việc của chính quyền mà còn là nhiệm vụ của mỗi người dân. Người dân Nga trước kia ăn khoai tây, bán bột mỳ đi lấy tiền cá nhân góp nhau mua tặng Hồng quân máy bay, xe tăng thì người Việt nam cũng có thể có nhiệt tình như thế. Tôi rất xúc động khi thấy thanh niên ở một số Diễn đàn trên Internet không chỉ đến thăm, ủy lạo các gia đình lính đảo mà còn gửi quà, động viên gia đình dân thường sinh sống ở các đảo đó. Hành động nhỏ bé hơn ngàn lần nói suông. Hoàng sa mất rồi, Trường sa cố giữ.

38 năm qua,việc thua trận hải chiến  Hoàng sa 1974 không lúc nào không nhức nhối trong lòng người Việt. Đứng vững tại địa điểm chiến lược, Trung quốc  tung thòng lọng chín khúc thít chặt vào cổ Việt nam và mấy nước nhỏ bé khác.

Phải làm gì đây ?

Tác giả gửi cho Quê choa

(Bài vở gửi đăng QC là chủ kiến riêng của tác giả, không hẳn là chủ kiến của QC) Nguồn blog của nhà văn  Nguyễn Quang Lập  (đã bị hacker đánh sập)

Ghi chú:

Tướng Ngô Du nói gì với tướng Lê Quang Hòa và Lê Đức Thọ vào ngày 21-1-1974

Tướng Ngô Du, đại diện cho VNCH tại Ủy Ban Quân Sự 4 bên

Tướng Lê Quang Hòa, đại diện cho VN DC CH

Lê Đức Thọ, Ủy viên Bộ Chính Trị của Đảng  CSVN, (tức đảng LĐVN),

►Ai ra lệnh không được nổ súng trong trận Gạc Ma 14-3-1988?

Mời các bạn xem lại phim 14-3-1988 do quân đội TQ phát tán trên mạng internet. Trong khi đó, đảng CSVN giấu diếm rất kỹ vụ Gạc ma.

https://www.youtube.com/watch?v=ZEmirnjLef4

Lê Đức Anh, người móc nối giữa đảng CSVN và Trung Quốc dẫn tới Hội nghị bí mật Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Đảng CSVN, Nhà Nước VN, Công An, An Ninh ở Sài Gòn và Hà Nội đã làm gì trong ngày 19-1-2016?

Posted by hoangtran204 trên 19/01/2016

Họ làm 3 việc:

-Một, lo tưởng niệm “cụ Rùa” ở Hồ Hoàn Kiếm đã chết sáng nay. Các nhật báo lớn toàn quốc đưa tin trên mạng internet của họ. 
Hại, đang sửa soạn áo quần ngày mai họp đại hội đảng CSVN lần thứ 12 ở Hà Nội. 
-Ba, ngăn chận đàn áp đánh đập, bắt giữ  những người VN muốn tưởng niệm 74 chiến sĩ VNCH đã hy sinh bảo vệ Hoàng Sa ngày 19-1-1974
19-1-2016

HK Bau

10 hrs ·

Sáng nay 6 g đã có 6 an ninh đến thăm viếng tại nhà và thuyết phục tôi không đi dự lễ tưởng niêm 74 chiến sỉ Việt Nam đã hi sinh ngày 17/1/1974.  Sau hơn 1 giờ trao đổi, họ đi về và tôi đi. 3 cậu công an nói chuyện với tôi rất lễ độ đáng quí,

8,45 tôi đên nơi nhân viên an ninh dày dặt dưới nhiều sắc áo, tại đây tôi được anh Kha Lương Ngải cho biết các thành viên Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Đằng đã bị cô lập tại nhà, sồ đến được khoản 10 người, tôi quyết định 1 người cũng làm. Tôi đến đứng trước tương đức THÁNH TRẦN, khoan hơn 10 người tơi yêu cầu tôi rời vị trí, nếu không đừng trách họ. Tôi cười và trả lời các anh muốn làm gì thì làm, kể cả giết tôi tại đây. Sau đó, tôi tiếp tục đứng tại chổ để mọi người thấy ,

Hơn 9 giờ,  anh Ngải đem vong hoa và biểu ngử đen, an ninh nhào vào cướp, môt vòng hoa khác do môt chị mang đến, chị đã bảo vệ vong hoa trước nhân viên an ninh đầy nhung nhúc, chị đem vòng hoa đặt trước tượng đài, thì ngay lập tức 1 xe chăn trước tương đài và xe xịt nước xịt vung vẩy toàn khu vực, tôi kêu mọi người vẫn tổ chức dù bị đàn áp thế nào cũng chấp nhân. Tôi đứng lên bên cạnh giáo sư Nguyển Đăng Hưng vk, nhà báo Lê phú Khải, và môt thanh niên luôn đi bên tôi như để bảo vê,

Thay mặt mọi người tôi phát biểu tỏ lòng tri ân 74 tử sĩ đã anh dũng hi sinh bảo vệ Hoàng Sa 42 năm trước, và nguyện cầu hồn thien sông núi Việt Nam! Các anh hùng tử sỉ hảy linh thiêng, dẫn dắt 1540 đại biểu dư DH12 của đảng cầm quyền hảy sáng suốt bầu chọ nhưng ngươi lảnh đao biếtđặt lợi ích đất nước dân tội lên trên hết, thực thi dân chu, tự do cho nhân dân cùng nhân dân kiến tao Việt Nam trở thành môt d d ất nước một dân tộc độc lập tư do hạnh phúc thực sự,
Rât tiếc không chụp anh được vì lo  đấu tranh với trên 100 nv a.n. k thưc hiện đc.

(Hình ảnh này đã được ghi lại trong phim của Thúy Nga trong bài  sáng nay)

——-

19-1-2016

Hoàng Dũng   2 mins ·  (Sài Gòn)

Xin được kể tóm tắt chuyện đi tưởng niệm các tử sĩ VNCH ngã xuống tại Hoàng Sa như sau:

Sáng nay khoảng 8h45 tôi rời khỏi nhà và tới chân tượng Trần Hưng Đạo, Q1 khoảng 9h. Vừa đặt chân xuống thì có 1 an ninh thường phục tới khuyên bảo đi về. Mình đang đi ra xa khỏi khu vực thì 2 an ninh khác đòi bắt. Sau đó mình được áp tải trên xe máy đưa về CAP Bến Nghé.

Ngồi đó chơi, tám chuyện phiếm với 1-5 anh an ninh đến 21:30 thì ra về, sau khi ăn hết 1 hộp cơm và 5 chai nước suối do các bạn CAP, an ninh mua cho.

Khi đưa về CAP Bến Nghé thì thấy Uy, Phát đã bị bắt ngồi đó. Phát bị an ninh đánh bể miệng.

Ngoài 3 người bị bắt nêu trên ra, còn có ít nhất 3 em sinh viên học sinh khác bị bắt. Những em này đến đầu giờ chiều đều được người nhà đến bảo lãnh ra về.

Cảm ơn ace đã đến trước CAP Bến Nghé chờ đợi mình. Khi mình ra thì CA ép mình rẽ lối về phía bên trái (tính từ trong ra) nên ace không nhìn thấy.

——

Nguyễn Mạnh Hien   6 mins báo tin

Phát Thành Huỳnh bị đánh khi bị bắt mang về công an phường Bến Nghé, quận 1…
Lúc sáng, ngày 19/1/2016 phát và một số người tại Sài Gòn ra bến Bạch Đằng thắp nhang tưởng niệm 74 tử sĩ VNCH, hải chiến Hoàng Sa, thì bị bắt về đồn công an phường Bến Nghé, quận 1 cùng với 3 người khác là anh Hoàng Dũng, anh Đinh Nhật Uy, và bạn Trần Đại Long.
Hiện tại cả 4 người đã được thả.  

Nguyễn Mạnh Hien's photo.
———

Nguyen Dang Hung added 6 new photos — with Suong Quynh

LỄ TƯỞNG NIỆM 74 TỬ SĨ HOÀNG SA
TẠI TƯỢNG ĐÀI TRẦN HƯNG ĐẠO – SÀI GÒN
BỊ NGĂN CHẶN, PHÁ PHÁCH
_________________________

Được biết đông đảo nhân sỹ trí thức thành viên Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Đằng bị ngăn chặn từ nhà không thể đến được chỗ hẹn.
Phần tôi, vừa đến chổ tượng đài Đức Thánh Trần thì thấy công an đang giựt vòng hoa từ tay các nhân sỹ trí thức…

Họ kéo được vòng hoa còn lại qua phía bên kia đường, bờ sông…
Họ đã cướp những thứ khác mất rồi!

Tôi tự trách đến hơi trễ và không ghi được khoảnh khắc cao điểm của lễ tưởng niệm…
Chưa kịp lấy điện thoại di động ra ghi hình thì thấy các bạn trẻ phụ trách lẳng hoa đã thành công dành lại và mang lẳng hoa trở lại và đặt lại ở chỗ cần thiết.
Công an mặt thường phục vẫn không ngưng giằng co, đứng chắn đằng trước lẳng hoa không cho ghi hình…

Các nhân sỹ, ông Huỳnh Kim Báu, nhà báo Kha Lương Ngãi, Nhà báo Lê Phú Khải, chị Ánh Hồng, nhà giáo Trần Minh Quốc, Khánh Trâm ra sức giải thích cho công an ý nghĩa của lễ tưởng niệm: các anh không có quyền ngăn chặn như vậy. Đây là lễ tưởng niệm 74 chiến sỹ người Việt Nam đã bỏ mình trong cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa bị Trung Cộng đánh cướp.

Lần đầu tiên tham gia, tôi thật ngỡ ngàng chứng kiến một sự việc mà tôi chưa từng thấy trên thế giới Đông Tây mà tôi từng đi qua.

Một nhóm người tổ chức tưởng niệm sự kiện lịch sử liên quan đến chủ quyền biển đảo một cách ôn hòa, lịch sự bị một nhóm người khác đại diện cho chính quyền ra tay ngăn chặn một cách thô bạo ngang ngược…

Thú thật tôi rất bị sốc!

Tôi chưa bao giờ phải đối phó với một hoàn cảnh vô luật pháp như thế này.
Tôi thử vào cuộc hòa nhả bắt tay anh công an đứng gần, ôn tồn báo với các anh công an (có người tuổi quá 50) không nên làm như vậy… Tôi nói là tôi vừa từ Lý Sơn về, có tham gia lễ đặt viên đá đầu tiên cho khu tưởng niệm nghĩa sỹ Hoàng Sa với sự có mặt của nhiều lãnh đạo cao cấp đại diện cho Tòa án Tối cao, Viện Kiểm Sát tối cao, Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam…
Việc các anh làm là hoàn toàn đi ngược lại với sự kiện trọng đại ấy…, rất được lòng dân trong cũng như ngoài nước…
(Nhưng) Lời nói của tôi chẳng có một hiệu lực nhỏ nào…
Họ để ngoài tai và khư khư đứng chắn gây rối rất khó ghi hình…

Buổi lễ diễn hành dưới sự đe doa của rất đông “công nhân” quét dọn sẳn sàng xịt vòi nước vào đám đông chúng tôi. Tôi đã phải lớn tiếng với họ là không được làm tôi ướt vì tôi đang bị bệnh ZONA. Bệnh sẽ trầm trọng ra, nhức nhối thêm nếu tôi bị ướt…

Cuối cùng thì lẳng hoa cũng đã yên vị và ông Huỳnh Kim Báu có chút thì giờ phát biểu nói lên mục đích và ý nghĩa của buổi lễ…

Năm phút sau công an lại hùng hổ mang lẳng hoa đi và chúng tôi yên lặng tự giải tán…
Tôi cũng chứng kiến sự kiện công an có bắt nguội một số bạn trẻ, đẩy lên xe taxi sau đó…
Một ngày buồn sau ngày vui và phấn chấn ở Lý Sơn…
Sài Gòn ngày 19/1/2016
GS Nguyễn Đăng Hưng,

*Hình ảnh buổi tưởng niệm ở Sài Gòn đã được ghi lại trong phim của Thúy Nga trong bài đăng  sáng nay.
____

Nguyen Dang Hung's photo.
Nguyen Dang Hung's photo.
Nguyen Dang Hung's photo.
Nguyen Dang Hung's photo.
Nguyen Dang Hung's photo.
+2
———–

Lại TIN CỰC NÓNG: BÁO CHÍ LẠI ĐƯỢC ĐƯA TIN CỤ RÙA CHẾT. 

Hai sự kiện khá trùng hợp:

Khi HCM chết vào ngày mùng 2 tháng 9 năm 1969, đảng giấu nhẹm bảo dân là HCM chết ngày mùng 3 tháng 9 (vì ngày 2 là ngày lễ khai sinh nước VNDCCH, nếu ngày sinh này và ngày tử của HCM trùng nhau thì Ô hô Tai biến…).  Mấy chục năm sau, khi biết không thể giấu mãi,  đảng đính chính lại ông HCM chết mùng 2 tháng 9 1969.

Trước giờ đại hội đảng họp tại Hà Nội (20-1-2016) thì cụ rùa ở Hồ Gươm chết (19-1-2016), báo chí được lệnh đảng không được đưa tin.

Chú Tễu's photo.

Chỉ đạo báo chí không đăng tin Cụ Rùa từ trần

Chú Tễu's photo.
Nhưng mặc kệ, báo Tuổi Trẻ vẫn lên khuôn câu view:
Cuong Pham's photo.

 

TIN CỰC NÓNG:  ((Tin từ Kiều Mai Sơn))
CỤ RÙA HỒ GƯƠM CHẾT – Thiếu Tướng Công An Nguyễn Đức Chung TRỰC TIẾP ĐẾN HIỆN TRƯỜNG (vừa mới lên chức chủ tịch UBND Tp Hà Nội, hai năm sau sẽ thành bí thư HN, rồi vào Bộ Chính Trị…)

Cụ rùa Hồ Gươm nổi lên nhưng bất động

19/01/2016 19:18 GMT+7

TTO – Khoảng 18g30 ngày 19-1, cụ rùa nổi lên trên Hồ Gươm. Theo nhiều người chứng kiến, cụ rùa nổi lềnh bềnh, không cử động.
Ông Nguyễn Đức Chung, chủ tịch UBND TP Hà Nội, đã trực tiếp đến hiện trường.

Hiện cụ rùa đang được di chuyển về đền Ngọc Sơn.

—————

TP HCM: CHÍNH QUYỀN MẤT DẠY, RA TAY PHÁ LỄ TƯỞNG NIỆM

Sài Gòn, 19-1-2016

xuandienhannom

Tường thuật lễ tưởng niệm 74 tử sĩ Hoàng Sa
tại Sài Gòn

Chu Vĩnh Hải

Vào lúc 9 giờ 5 phút ngày 19-01-2016, khoảng từ 35-40 người dân Sài Gòn đã đến tượng đài Trần Hưng Đạo ở bến Bạch Đằng, quận 1 để dâng hương hoa tưởng niệm 74 chiến sĩ hải quân Việt Nam Cộng Hòa đã hi sinh trong cuộc chiến Hoàng Sa vào năm 1974 chống lại sự xâm lăng và xâm chiếm lãnh thổ của bè lũ Red China.
Số người tham gia tưởng niệm trên thực tế ít ỏi hơn nhiều so với dự tính ban đầu do trong nhiều ngày qua, chính quyền đã cấm hàng trăm nhân sĩ trí thức, hàng trăm dân thường đi ra khỏi nhà.
Trước khi lễ tưởng niệm diễn ra, 3-4 thanh niên lực lưỡng mặc thường phục đã lao vào cướp giật vòng hoa của những người tham gia tưởng niệm khi vòng hoa này vừa được đưa tới. Mọi người bối rối nhìn nhau không biết tìm đâu ra vòng hoa thì nhà báo Kha Lương Ngãi đã nhanh chóng đưa đến một vòng hoa.
Ông Huỳnh Kim Báu, chủ nhiệm Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng thay mặt những người tham dự lễ tưởng niệm đã phát biểu tri ân 74 chiến sĩ Hải Quân của Quân Lực VNCH đã anh dũng hi sinh vì chủ quyền thiêng liêng của đất nước, cầu chúc 74 anh linh mãi mãi vĩnh hằng. Sau phát biểu của ông Huỳnh Kim Báu, mọi người tiến hành dâng hương tưởng niệm và ra về trong tĩnh lặng.
PS: Ngay từ sáng sớm ngày 19-01-2016, người của các cơ quan công quyền đã rải dày đặc quanh khu vực tượng Trần Hưng Đạo. Có khoảng 50 công nhân(?) môi trường đô thị tiến hành quét rác và xả nước liên tục. Có một ông già mặc thường phục tuổi chừng 70, trông rất đẹp lão và quí phái, nói giọng miền Bắc khuyên mọi người đừng nên tiến hành lễ tưởng niệm. Nhiều thanh niên mặc thường phục cũng mặt mũi khôi ngô cũng có lời khuyên tương tự. Có một thanh niên to khỏe đẹp trai, mặt mũi khôi ngô, tuổi chừng 28-30 chăm lo việc giành vòng hoa. Anh chàng này đã được nhiều người tham gia tưởng niệm nhắc nhở nhẹ nhàng: ” Cháu- em đừng làm vậy mà có tội, mà thất đức với người đã khuất”.
 .
 

Hình ảnh tại Sài Gòn: 

..
 
 
Chu Vĩnh Hải:
Máu của tôi đã đổ trong lễ Tưởng niệm Hải Chiến Hoàng SaVào sáng ngày 19-01-2016. Máu của tôi đã đổ trong lễ tưởng niệm dâng hương hoa tri ân 74 con dân Việt Nam đã hi sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 chống lại sự xâm lăng của bè lũ Red China.
Số là khi vòng hoa thứ hai được đưa đến(vòng hoa thứ nhất đã bất ngờ bị nhiều thanh niên mặc thường phục cướp giật ngay khi vừa được đưa đến), có một nam thanh niên đẹp trai, cao khoảng 1m72, tuổi chừng 28-30 xông vào giật vòng hoa. Tôi và một chi đã giằng co với nam thanh niên này để bảo vệ vòng hoa. Chị nói với nam thanh niên giật vòng hoa như van xin:” Cháu đừng làm thế mà có tội với người đã khuất”. Còn tôi, tôi nhỏ nhẹ nói:” Chú nhìn mặt cháu, chú biết cháu rất thông minh và có học. Chú xin cháu đừng giật vòng hoa này. Rồi đây, cháu sẽ hiểu hơn nhiều điều”. Nam thanh niên này đã hoàn toàn bị khuất phục trước sự nhẹ nhàng và lịch sự của những người tưởng niệm.
.
 
 
 .
Khi vòng hoa được bảo vệ an toàn, khi nam thanh niên không xông vào giành giật nữa, tôi thấy tay mình lành lạnh và ươn ướt. Thì ra là máu, máu đã chảy vì dây kẽm trong vòng hoa đã cứa vào tay tôi.
Nếu cho rằng, máu tôi đã đổ vì Hoàng Sa thương yêu của tổ quốc, tôi rất đỗi tự hào vì điều đó.
 

Tin và ảnh: FB Chu Vĩnh Hải

Hình ảnh Chính quyền TP Hồ Chí Minh cho người đến phụt nước phá đám.

.
 
 
Chính quyền TP Hồ Chí Minh thật là bọn chó má!
Một chính quyền bất nhân, bất nghĩa, ăn cháo đá bát!
Đó là chính quyền không phải của dân tộc và nhân dân!Lãnh đạo TP HCM đã bán linh hồn cho giặc rồi!
 —
Tại Hà Nội,
Dũng Mai Tôi còn nhớ ngày này năm ngoái 19/01/2015. Sáng sớm, ra phố đến một hàng bán hoa tươi mua một bó thật đẹp để đi đến Đài tưởng niệm anh hùng liệt sỹ với ý thức tri ân các liệt sỹ vị Quốc vong thân trên vùng biển Hoàng sa.
Cô bán hoa là sinh viên năm cuối Đại học Quốc gia đã không hề hay biết về trận hải chiến Hoàng sa.
Suốt nửa thế kỷ, nhà cầm quyền cộng sản đã không thành thật trong việc nhìn nhận Lịch Sử vệ quốc của Việt nam cộng hoà trong vấn đề Hoàng Sa. Sự thật đó là: dù phải đang đương đầu với sự tấn công xâm chiếm Miền Nam của Miền Bắc cộng sản nhưng chính quyền Miền Nam lúc đó vẫn anh dũng chống trả lại sự xâm phạm chủ quyền quốc gia bởi Trung Cộng để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của đất nước tại quần Đảo Hoàng Sa. Đây là một cuộc chiến bi hùng rất đáng ghi dấu trong lịch sử vệ quốc Việt nam.
Hôm nay dù không đến Đài tưởng niệm nhưng tôi kính cẩn nghiêng mình trước Anh linh 75 liệt sỹ Hoàng Sa, những hùng binh, những đứa con xứng đáng tôn vinh của nòi giống Lạc Hồng.
——————————————-

CHẾT TRONG DANH DỰ.

Đặng Bích Phượng- chimkiwi blog 

19-1-2016  

Hà Nội-Trên sân vườn hoa Lý Thái Tổ sáng 19/1/2016, tôi gặp lại một khuôn mặt quen thuộc, chuyên cầm máy quay sony, quay những người biểu tình và dân oan. Tôi cứ ngỡ khi thấy cả trăm người già trẻ lớn bé đang thắp hương cho 74 binh sĩ VNCH hy sinh trong hải chiến Hoàng Sa 1974, ít nhất cậu ta cũng tự hỏi tại sao? Tôi khen an ninh Hoàn Kiếm hôm nay hiền hòa. Một chị bên cạnh bảo: do chỉ đạo từ trên thôi!

Khen chưa dứt câu, cậu này nói, giọng vẻ giễu cợt:

– Nói thật nhé. Có mấy người dân Việt Nam biết về Hoàng Sa?

– Ô hay! Nếu đúng vậy thì lỗi này tại ai? Tại sao chính quyền không tuyên truyền cho người dân biết về chủ quyền biển đảo của mình?

– Thế Hoàng Sa mất là lỗi của ai? Có phải do sự yếu kém của VNCH không?

Tôi sửng sốt, chắp tay vái cậu này mấy vái. Hóa ra đây cũng chỉ là một loại robot đã được lập trình.

Năm 1973, Mỹ rút khỏi Việt Nam. Thậm chí cắt cả viện trợ quân sự cho VNCH. Một năm sau đó, Trung Quốc tấn công Hoàng Sa thuộc lãnh thổ VNCH.

Dù đơn độc và không đủ vũ khí như thời còn được Mỹ viện trợ, nhưng VNCH đã không ngồi yên nhìn lũ cướp nước chiếm đảo. Họ đã chiến đấu, và hy sinh khi bảo vệ Hoàng Sa. Đó là cái chết trong danh dự.

Chết cho Tổ quốc. Còn cái chết nào cao quý hơn thế?

Còn khi đó, quân miền Bắc làm gì?

Nhờ Trung Quốc cướp hộ mình là khốn nạn!

Nghĩ nó cướp hộ mình, rồi trả cho mình là ngu xuẩn!

Thế nên bây giờ ngoạc mồm ra đòi không được, lại đổ tại VNCH để mất.

Tôi vái con robot:

– Tôi lạy cậu.

Khi tôi chia sẻ bài này lên facebook, một bạn hỏi: “Nếu Hoàng Sa mất là do sự yếu kém của VNCH, thì Gạc Ma mất là do sự yếu kém của ai?”

Tôi để dành câu hỏi này cho cậu an ninh kia, và những người đào tạo nên cậu ta trả lời . 

Thực ra không thể so sánh, vì một đằng yếu nhưng vẫn dám đánh (vì nghĩa vụ thiêng liêng đối với Tổ quốc), một đằng mạnh nhưng không cho phép nổ súng để tự vệ. Nỗi oan của những người lính Gạc Ma trần mình ra hứng đạn và lưỡi lê, trời xanh không thấu!

——————————————-
Cuộc hải chiến Hoàng Sa giữa Việt Nam Cộng Hòa với Trung Quốc 19-1-1974
 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Dân chúng Miền Nam đã phản ứng ra sao khi Trung Cộng chiếm quần đảo Hoàng Sa ngày 19-1-1974

Posted by hoangtran204 trên 19/01/2016

“Giá như nhà cầm quyền trưng ra được 1 bằng chứng như thế này thì tôi cũng tin rằng dạo ấy các vị (Bắc Việt và Mặt trận DTGPMNVN) đã có sự phản đối bọn xâm lược.” Nhà báo Nguyễn Thông hiện ở Sài Gòn đã viết trên facebook của ông ngày 19-1-2016.

Chú thích ảnh: Cuộc biểu tình phản đối của dân chúng quận Phú Mỹ (miền Nam VN) tháng 2.1974 sau khi Trung cộng cưỡng chiếm trái phép Hoàng Sa.  

Nguyễn Thông  10 hrs

Nguyễn Thông's photo.
Hôm nay 19-1-2016, Đảng CSVN, Nhà Nước VN, Công An, An ninh, đã và đang làm gì trong mấy ngày qua đối với những người VN muốn tổ chức ngày lễ kỷ  niệm ngày mất Hoàng Sa và tưởng niệm 74 chiến sĩ VNCH đã hy sinh tại quần đảo này sau khi Hải Quân VNCH (với lực lượng nhỏ bé hơn) đã tấn công hải quân Trung Cộng, đánh chìm và làm thiệt hại nhiều chiến hạm của Trung Quốc sáng ngày 19-1-1974. Sau đó, các hạm đội Mỹ báo cho Hải Quân VNCH biết rằng: 17 chiến hạm TQ đang từ phía đảo Hải Nam đang trên đường đến tiếp cứu cho hải quân của chúng.  (Mời các bạn đọc lại các link trong bài viết trước đây.)  
——-

Tuấn Khanh: Sự thật có phép chữa lành
Nguồn: F/B Nguyễn Tuấn Khanh

Năm thứ 41, kể từ khi những người cộng sản toàn trị ở Việt Nam, ngày tưởng niệm Trung Quốc tấn công và cưỡng chiếm Hoàng Sa mới được công nhận chính thức bằng một tấm bia dựng lên ở đảo Lý Sơn. Nhiều năm nay, người dân miền Nam Việt Nam thường chỉ nhắc nhau trong im lặng, vì bởi chuyện Hoàng Sa mất như thế nào, ra sao… vẫn nằm trong vùng cấm kỵ của mối quan hệ anh em giữa Hà Nội và Bắc Kinh.

Năm thứ 41, sự thật mới được làm rõ và mạnh dạn trên mọi kênh thông tin của nhà nước quản lý. Trước đây, nếu như có đưa tin hay có dịp nói rõ về sự xâm lược của Trung Quốc, đó cũng chỉ là sự vượt rào của giới báo chí khi được lệnh để đối phó ngoại giao, hoặc là những cú dấn đầy tính thăm dò trong một nền chính trị hiện tại, mà những người cầm quyền luôn cân nhắc xem việc nhìn nhận thể chế Cộng hòa phía Nam như thế nào cho “đúng tầm” của mình.

41 năm, sự thật vẫn nguyên vẹn đó. Sự thật vẫn thì thầm trên môi của từng người Việt yêu nước mình. Sự thật vẫn trao lại cho nhau bởi những người Việt không chấp nhận cúi đầu trước kẻ xâm lược, và gọi đó là bạn. Sự thật như chân lý – chỉ khuất chứ không bao giờ tắt.

Sự thật đẩy lùi chữ “ngụy” trên báo chí và truyền thông nhà nước, trên câu nói của các quan chức, và thay vào đó bằng những chữ khác, chút đàng hoàng hơn. Bởi một chính thể “ngụy” thì sẽ không bao giờ dám đương đầu với một quốc gia hùng mạnh hơn mình, không dám liều chết với kẻ xâm lược quê hương mình. 74 anh linh người Việt trong quân phục Việt Nam Cộng Hòa đã ghi tên mình vào sử sách Việt, trong việc chống lại Trung Quốc năm 1974, hy sinh đời mình. Sự thật về họ là bằng chứng duy nhất và mạnh mẽ nhất để nhà nước Việt Nam hôm nay có thể nói không ngại miệng rằng Hoàng Sa đã bị xâm lược, Hoàng Sa là của Việt Nam.

74 người lính đó không phải là nghĩa sĩ. Tấm bia giả dối chỉ ghi một nửa sự thật đó, rồi một ngày sẽ phải thay đổi. Nghĩa sĩ chỉ là những người có tấm lòng, và hành động trong một bối cảnh bị dồn ép. Nhưng 74 anh linh đó là những quân nhân nhận được mệnh lệnh trực tiếp từ chỉ huy của họ, của tổ quốc mình, rằng phải sống mái với giặc thù để giành lại đảo, giành lại biển, và họ trở thành tử sĩ. Rõ ràng, quyết tâm và hành động của thiếu tá Ngụy Văn Thà và đồng đội của mình hoàn toàn khác hẳn với 64 binh sĩ của quân đội Nhân Dân Việt Nam trên đảo Gạc Ma, bị thảm sát năm 1988: đó là những người bộ đội bị giết chết uất ức vì theo lệnh của chỉ huy trên đất liền là không được đánh trả. Thậm chí xác của họ không được trục vớt, thông tin bị ém nhẹm suốt nhiều năm, họ từng bị bỏ quên trong trong nhiều năm một cách đau xót. Chính những người đó đã hy sinh trong vai trò của nghĩa sĩ. Ngày 19/1/1974 không có nghĩa sĩ, mà chỉ có những người hy sinh vì đất nước, những tử sĩ của quốc gia.

Sự thật sẽ trả lại sức mạnh cho nhân dân Việt, khi chính thức được nói rằng kẻ thù đang ở ngay bên cạnh, và được không ít kẻ trong nước ôm ấp, mơn trớn cho tư lợi. Sự thật sẽ mang lại đoàn kết cho dân tộc Việt, vốn đã rã rời bởi sự lừa dối có chủ đích của những kẻ có quyền, muốn bẻ cong lịch sử. Victor Hugo (1802-1885) có nói rằng “Nhân dân không bao giờ thiếu sức mạnh, nhân dân chỉ thiếu ý chí”. Sự thật trả lại ý chí và sức mạnh cho dân tộc này – ngoại trừ việc loại lãnh đạo nào đó căm ghét sức mạnh và ý chí của người Việt Nam trước kẻ xâm lược.

“Sự giả dối có vô vàn biến thể, nhưng sự thật chỉ có một thể tồn tại duy nhất”, Jean Jacques Rousseau (1712 – 1778) có nói vậy. Và một chính quyền, chỉ có thể chính danh khi đi cùng sự thật. 41 năm, sự kiện hải chiến Hoàng Sa của những quân nhân Việt Nam Cộng Hòa có thể được sử dụng như một đòn phép chính trị trong hay ngoài nước, được xuất hiện rõ ràng và công khai, nhưng phải là sự thật. Trong tin tức và video những ngày mà người dân được nhìn thấy, những vòng hoa cho ngày 19/1 bị những tên tay sai giằng xé, không cho đem ra lễ tưởng niệm. Những giờ thiêng mặc niệm cho anh linh của liệt sĩ bị bọn bán nước nói tiếng Việt đến quấy nhiễu. Thật nhục nhã và đồi bại. Tuồng trò chính trị có vô vàn biến thể – nhưng lòng yêu nước chỉ có một thể tồn tại duy nhất. Sự thật sẽ ghi lại và phỉ nhổ!

Nếu được tôn trọng, sự thật có phép chữa lành. Sự thật sẽ chữa lành cho các thế hệ cảm thấy mình vô can trước tổ quốc đang khốn khó. Sự thật gột rửa và cứu chuộc cho những kẻ tay sai truyền thông bị nhồi sọ, và cả những thế hệ trẻ bị tẩy não, chỉ còn biết thù ghét đồng bào của mình nhưng giỏi quỳ gối khom lưng trước quyền thế của bọn giặc phương Bắc. Sự thật cũng vén sương mờ và chọn người lãnh đạo cho quê hương này: một người biết yêu tổ quốc và quyết không nô lệ cho bất kỳ một lý tưởng nào.

Và sự thật, cũng sẽ cứu chuộc chính chúng ta.

——-

Sau ngày Hải chiến Hoàng Sa 19-1-1974, báo chí VNCH đã đưa tin như sau:

 

Đảng CSVN, Nhà Nước VN, Công An, An Ninh ở Sài Gòn và Hà Nội đã làm gì trong ngày 19-1-2016!

Họ làm 3 việc:
-Lo bàn chuyện tưởng niệm “cụ Rùa” ở Hồ Hoàn Kiếm đã chết sáng nay. Các nhật báo lớn toàn quốc đưa tin trên mạng internet của họ. 
Đảng viên và các viên chức nhà nước đang soạn  áo quần bảnh bao, chuẩn bị họp đại hội đảng CSVN tại Hà Nội ngày 20-1-2016.
-Và ngăn chận đàn áp đánh đập, bắt giữ  những người VN muốn tưởng niệm 74 chiến sĩ VNCH đã hy sinh bảo vệ Hoàng Sa ngày 19-1-1974

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Hà Nội, Sài Gòn tưởng niệm 74 chiến sỹ hy sinh tại quần đảo Hoàng Sa

Posted by hoangtran204 trên 19/01/2016

Kể từ hôm qua cho đến rạng sáng hôm nay 19-1-2016, các bloggers ở Hà Nội và Sài Gòn đã và đang bị công an và an ninh canh chừng và không cho ra khỏi nhà. Đa số các blogger đành làm lễ tưởng niệm ở nhà. Một số thoát được cuộc vây bắt đã ra công viên tượng đài Lý Thái Tổ (Hà Nội) để làm lễ tưởng niệm.

Buổi lễ diễn ra rất trang trọng, và cảm động, mặc kệ  công an và an ninh mặc thường phục đến quay phim và canh chừng  như các năm trước đây.  

Trong khi đó thì ở Sài Gòn và Vũng Tàu, công an và an ninh đến phá đám, giựt hoa và biểu ngữ ở cuối phim. Phần lớn các blogger đều bị công an phường, công an quận và an ninh đến canh gác không cho ra khỏi nhà từ hôm 18-1-2016 cho đến hết ngày 19-1-2016.

———————–

19-1-2016

Tường thuật Lễ tưởng niệm Anh linh 74 tử sĩ Hoàng Sa tại Hà Nội

xuandien

Sáng nay, khoảng 200 người dân Hà Nội theo lời thông báo của No U Hà Nội đã mang hương, hoa tới chân tượng đài Lý Thái Tổ, Hồ Gươm để tưởng niệm anh linh của 74 Anh hùng Liệt sỹ của Quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh tại trận Hải chiến Hoàng Sa ngày 19 tháng 1 năm 1974 – 42 năm trước.

Vào ngày 19/01/1974, chính quyền Trung Cộng đã xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa. Hải Quân của Quân Đội VNCH đã ra lệnh Trung Cộng rời khỏi đảo. Hải Quân VNCH đã nổ súng tấn công các chiến hạm của Hải quân Trung Quốc. TQ bị thiệt hại nặng nề.  Bên phía VNCH đã có 74 chiến sĩ hy sinh vì đã  bảo vệ mảnh đất thiêng liêng đó của Tổ quốc.

Cho đến ngày hôm nay, điều đó vẫn không thay đổi. Trung Cộng vẫn tiếp tục chiếm đóng, xâm lấn biển đảo và giết hại, áp bức đồng bào ta. Chính quyền cộng sản Trung Quốc ngày càng bộc lộ rõ nó là kẻ thù trực tiếp, nguy hiểm nhất tới hoà bình và sự phát triển của dân tộc Việt Nam.

Hà Nội đã cử một lực lượng an ninh vừa phải tới hiện trường để giám sát buổi lễ. Một số nhân viên an ninh quay phim ghi lại những hình ảnh của bà con.

Không có dư luận viên nào được điều tới để phá đám. Tất cả các nhân viên an ninh có mặt không hề có bất cứ một động thái nào ngăn cản, đàn áp, hoặc đe dọa nhóm người tham gia lễ tưởng niệm.

Tất cả các hoạt động trong dự kiến của anh chị em No U đều được thực hiện trọn vẹn.

Anh Lã Việt Dũng – thay mặt anh chị em đọc Diễn văn tưởng niệm nhớ 74 tử sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh tại Hoàng Sa 42 năm trước:

Kính thưa anh chị em cô bác!

Cách đây đúng 42 năm – ngày 19/01/1974 – chính quyền cộng sản Trung Quốc đã nổ súng xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa, giết hại 74 quân nhân Việt Nam Cộng Hoà, những người đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ Tổ quốc.

Hôm nay, trong giờ phút linh thiêng, xúc động này, chúng ta có mặt ở đây để tưởng nhớ và tôn vinh những người con thân yêu của Tổ quốc đã hi sinh thân mình để bảo vệ mảnh đất cha ông. Chúc các anh yên nghỉ nơi biển sâu sóng dữ, chúc cho gia đình, người thân các anh được ấm no, hạnh phúc, được tôn trọng và thừa nhận trong lòng nhân dân Việt Nam!

Kính thưa anh chị em cô bác! Lịch sử luôn công bằng và không dễ bị bóp méo bởi những luận điệu xuyên tạc. Sự thật rõ ràng là các anh, 74 quân nhân Việt Nam Cộng Hoà, đã anh dũng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, không một ai bỏ chạy hay đầu hàng trước quân thù mà giờ đây nhiều kẻ đang gọi là bạn, là đồng chí. Nhưng cũng chính vì lẽ đó mà sự hi sinh của các anh bị rơi vào quên lãng, thậm chí bị xúc phạm cho đến tận hôm nay. Vì vậy, việc chúng ta có mặt ở đây để thắp một nén hương tưởng nhớ các anh là một sự tri ân, một sự khẳng định người dân Việt Nam không bao giờ quên công ơn, xương máu của các anh, cũng như không bao giờ quên mảnh đất biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa thân yêu đang nằm trong tay giặc.

Kính thưa anh chị em cô bác! Chúng ta, người dân Việt Nam, không ghét bỏ hay hận thù nhân dân Trung Quốc; nhưng chúng ta có trách nhiệm phải khẳng định, phải lên tiếng rằng chính chính quyền cộng sản Trung Quốc là kẻ thù trực tiếp, nguy hiểm nhất tới hoà bình và sự phát triển của nhân dân Việt Nam. Từ khi xâm chiếm Hoàng Sa đến nay, Trung Cộng không ngừng dùng mọi biện pháp xâm lấn, chiếm đóng, chia rẽ, mua chuộc, áp đặt tư tưởng lên nhân dân Việt Nam dù bằng chiến tranh hay dưới vỏ bọc hoà bình, hữu nghị. Họ không phải là bạn bè, càng không phải là đồng chí. Không có đồng chí nào lại liên tiếp gây chiến từ Hoàng Sa 1974, biên giới phía Bắc 1979 đến Gạc Ma – Trường Sa 1988; không có bạn bè nào ngang nhiên cắm giàn khoan thăm dò dầu khí vào lãnh thổ người khác; càng không có cái hữu nghị nào trước kẻ thù luôn tìm cách lũng đoạn kinh tế, chính trị và tuồn hàng hoá, thực phẩm độc hại vào đất nước Việt Nam bằng vỏ bọc hợp tác, hoà bình.

Kính thưa anh chị em cô bác! Chúng tôi tin rằng phần lớn người dân Việt Nam ngày nay đã thức tỉnh trước hiểm hoạ Trung Quốc, ngoại trừ một số kẻ nhắm mắt làm ngơ để giữ quyền lực và trục lợi. Những kẻ đó, một mặt che dấu, xuyên tạc lịch sử, một mặt tiếp tay cho sự lũng đoạn, đô hộ của Trung Cộng bằng cách tiêu diệt sự tự do, quyền làm chủ của nhân dân Việt Nam, tìm cách ngăn cản đất nước Việt Nam phát triển vững mạnh. Vì vậy, việc chúng ta ở đây hôm nay có một ý nghĩa quan trọng, lớn lao. Đó là sự khẳng định chúng ta có quyền tự do hội họp, tự do ngôn luận, tự do tưởng nhớ những người con đã hi sinh xương máu để bảo vệ Tổ quốc; và chúng ta không sợ sự đàn áp của bất cứ thế lực nào!

Thay mặt anh em No-U, tôi xin chân thành cảm ơn anh chị em cô bác đã đến đây hôm nay!

Hoàng Sa – Việt Nam!
Trường Sa – Việt Nam!
Đả đảo Trung Quốc xâm lược!

Chú Tễu's photo.

 

Hà Nội: Buổi Lễ tưởng niệm hôm nay 19/1/2016:
Thật tuyệt vời,mong rằng các cô giáo giảng giải cho các cháu biết “ý nghĩa” của việc thắp hương Tưởng niệm hôm nay nhé .
Mọi việc thành công tốt đẹp !
Tôi đã nhắn tin cảm ơn và hoan nghênh sự “Chỉ đạo rất Nhân văn” của ông chủ tịch UBND thành phố Hà nội ngay sáng nay rồi.

Hải Quân VNCH tường thuật:

Cuộc hải chiến Hoàng Sa giữa Việt Nam Cộng Hòa với Trung Quốc 19-1-1974

anhbasam  Mời các bạn đọc thêm:

— Cuộc Hải Chiến Hoàng Sa 1974 (Phay Van/ BS)

— Quần đảo Hoàng Sa – Địa dư và Lịch sử

— Tôi Đã Làm Việc Ở Hoàng Sa

— Luận cứ của Việt Nam Cộng Hòa

— Bình minh trên đảo Hoàng Sa của nhạc sĩ Hoàng Bích (1957) (Phay Van).

 

Trần Hoàng mời các bạn đọc loạt bài dưới đây:

►Ai ra lệnh không được nổ súng trong trận Gạc Ma 14-3-1988?

Mời các bạn xem lại phim 14-3-1988 do quân đội TQ phát tán trên mạng internet. Trong khi đó, đảng CSVN giấu diếm rất kỹ vụ Gạc ma.

https://www.youtube.com/watch?v=ZEmirnjLef4

Lê Đức Anh, người móc nối giữa đảng CSVN và Trung Quốc dẫn tới Hội nghị bí mật Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990   

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Tuyên Cáo của Chính Phủ và Bộ Ngoại Giao VNCH 1974 về quần đảo Hoàng Sa

Posted by hoangtran204 trên 19/01/2016

nguồn: 123hoang.wordpress.com

TUYÊN CÁO CỦA BỘ TRƯỞNG NGOẠI GIAO VIỆT NAM CỘNG HÒA VỀ NHỮNG HÀNH ĐỘNG GÂY HẤN CỦA TRUNG CỘNG TRONG KHU VỰC ĐẢO HOÀNG SA (NGÀY 19.1.1974)

Nguyên văn:Sau khi mạo nhận ngày 11.1.1974 chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng – Sa và Trường-Sa của Việt Nam Cộng-Hòa, Trung cộng đã đưa Hải-quân tới khu vực Hoàng- Sa, và đổ bộ quân lính lên các đảo Cam -Tuyền, Quang -Hòa và Duy -Mộng. 

Lực lượng Hải -quân Trung -Cộng gồm 11 chiến đỉnh thuộc nhiều loại và trọng lượng khác nhau, kể cả một tàu loại Komar có trang bị hỏa tiễn. 

Để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ và nền an ninh quốc gia trước cuộc xâm lăng quân sự này, các lực lượng Hải quân Việt-Nam Cộng-Hòa trấn đóng trong khu vực này đã ra lệnh cho bọn xâm nhập phải rời khỏi khu vực. 

Thay vì tuân lệnh, các tàu Trung-Cộng, kể từ 18.1.1974, lại có những hành động khiêu khích như đâm thẳng vào các chiến đỉnh Việt-Nam. 

Sáng ngày nay, 19.1.1974 hồi 10h20, một hộ-tống hạm Trung-Cộng thuộc loại Kronstadt đã khai hỏa bắn vào khu vực hạm “Trần Khánh Dư” mang số HQ-04 của Việt-Nam Cộng-Hòa. Để tự vệ, các chiến hạm Việt-Nam đã phản pháo và gây hư hại cho hộ tống hạm Trung Cộng. Cuộc giao tranh hiện còn tiếp diễn và đang gây thiệt hại về nhân mạng và vật chất cho cả đôi bên. 

Các hành động quân sự của Trung Cộng là hành vi xâm phạm trắng trợn vào lãnh thổ Việt-Nam Cộng-Hòa, và một lần nữa vạch trần chánh sách bành trướng đế quốc mà Trung Cộng liên tục theo đuổi, đã được biểu lộ qua cuộc thôn tính Tây Tạng, cuộc xâm lăng Đại Hàn và Ấn Độ trước kia. 

Việc Trung Cộng ngày nay xâm phạm lãnh thổ Việt Nam Cộng-Hòa không những chỉ đe dọa chủ quyền an ninh của Việt Nam Cộng Hòa mà còn là một hiểm họa đối với nền hòa bình và ổn cố của Đông Nam Á và toàn thế giới. 

Với tư cách một nước nhỏ bị một cường quốc vô cớ tấn công. Việt Nam Cộng Hòa kêu gọi toàn thể các dân tộc yêu chuộng công lý và hòa bình trên thế giới hãy cương quyết lên án các hành vi chiến tranh thô bạo củaTrung Cộng nhằm vào một quốc gia độc lập và có chủ quyền để buộc Trung Cộng phải tức khắc chấm dứt các hành động nguy hiểm đó. 

Làm ngơ để cho Trung Cộng tự do tiến hành cuộc xâm lấn trắng trợn này là khuyến khích kẻ gây hấn tiếp tục theo đuổi chánh sách bành trướng của chúng và sự kiện này đe dọa sự sống còn của những nước nhỏ đặc biệt là những nước ở Á Châu. 

Trong suốt lịch sử, dân tộc Việt Nam đã đánh bại nhiều cuộc ngoại xâm. Ngày nay, Chánh phủ và nhân dân Việt Nam Cộng Hòa cũng nhất định bảo vệ sự toàn vẹn của lãnh thổ quốc gia. 

(Tài liệu ronéo của Bộ Ngoại Giao, Sài Gòn, 
Số 015/BNG/ TTBC/ TT)

TUYÊN CÁO CỦA CHÍNH PHỦ VIỆT NAM CỘNG HÒA 
VỀ CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM CỘNG HÒA 
TRÊN NHỮNG ĐẢO Ở NGOÀI KHƠI BỜ BIỂN
VIỆT NAM CỘNG HÒA

Nguyên văn:Nghĩa vụ cao cả và cấp thiết của một chánh phủ là bảo vệ chủ quyền, độc lập và sự vẹn toàn lãnh thổ của quốc gia. Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa cương quyết làm tròn nghĩa vụ này, bất luận những khó khăn trở ngại có thể gặp phải và bất chấp những sự phản đối không căn cứ dầu phát xuất từ đâu. 

Trước việc Trung Cộng trắng trợn xâm chiếm bằng vũ lực quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hòa, Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa thấy cần phải tuyên cáo long trọng trước công luận thế giới cho bạn cũng như thù biết rõ rằng: 

Quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa là những phần bất khả phân của lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa. Chánh phủ và nhân dân Việt Nam Cộng Hòa không bao giờ chịu khuất phục trước bạo lực mà từ bỏ tất cả hay một phần chủ quyền của mình trên những quần đảo ấy. 

Chừng nào còn một hòn đảo thuộc lãnh thổ ấy của Việt Nam Cộng Hòa bị nước ngoài chiếm giữ bằng bạo lực thì chừng ấy Chánh phủ và nhân dân Việt Nam Cộng Hòa còn đấu tranh để khôi phục những quyền lợi chính đáng của mình. 

Kẻ xâm chiếm phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về mọi tình trạng căng thẳng có thể do đó mà có. 

Trong dịp này, Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa cũng long trọng tái xác nhận chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa trên những hải đảonằm ở ngoài khơi bờ biển Trung Phần và bờ biển Nam Phần Việt Nam, từ trước tới nay vẫn được coi là một phần lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hòa căn cứ trên những dữ kiện địa lý, lịch sử, pháp lý và thực tại không chối cãi được. 

Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa cương quyết bảo vệ chủ quyền quốc gia trên những đảo ấy bằng mọi cách. 

Trung thành với chánh sách hòa bình cố hữu của mình, Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa sẵn sàng giải quyết bằng đường lối thương lượng những vụ tranh chấp quốc tế có thể xảy ra về những hải đảo ấy, nhưng nhất định không vì thế mà từ bỏ chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa trên những phần đất này. 

Làm tại Saigon, ngày 14 tháng 2 năm 1974. 
.
Nguồn: Tập san Sử Địa, tập 29.

 nguồn: 123hoang.wordpress.com
————

Sắc lệnh năm 1961 của Việt Nam Cộng Hoà về quần đảo Hoàng Sa

Nguyễn Tuấn Cường

Hôm nay, trong khi tìm kiếm tài liệu thì thấy văn bản Sắc lệnh số 174-NV của Tổng thống Việt Nam Cộng Hoà Ngô Đình Diệm, kí ngày 13/7/1961, về việc đặt quần đảo Hoàng Sa thuộc tỉnh Quảng Nam và thành lập tại quần đảo này một xã lấy danh hiệu là xã Định Hải trực thuộc quận Hoà Vang.

Sắc lệnh này đã được nhiều tài liệu nhắc đến, như bài “Diễn trình lịch sử cuộc tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông”, trong đó viết:

Ngày 13 tháng 7 năm 1961, sắc lệnh số 174 – NV của Tổng thống Việt Nam Cộng Hoà đặt quần đảo Hoàng Sa thuộc tỉnh Quảng Nam và thành lập tại quần đảo này một xã lấy tên là xã Định Hải trực thuộc quận Hoà Vang.

Trong sắc lệnh trên, ghi rằng: “Quần đảo Hoàng Sa trước kia thuộc tỉnh Thừa Thiên, nay đặt thuộc tỉnh Quảng Nam” (điều 1). Đặt đơn vị hành chính xã bao gồm trọn quần đảo này được thành lập và lấy danh hiệu là xã Định Hải, trực thuộc quận Hoà Vang. Xã Định Hải dưới quyền một phái viên hành chính (điều 2).

Ảnh đính kèm dưới đây được chụp từ văn bản in trong Công báo Việt Nam Cộng Hoà, số ra ngày 29/7/1961, tr. 2695, cột 1, chụp từ microfilm kí hiệu “Film S 3419 1961: no.25-58 (June-Dec.) reel 13”, barcode: HX7G6V, lưu tại thư viện Lamont, Đại học Harvard, Mĩ.

Nhân sắp đến ngày kỉ niệm 40 năm hải chiến Hoàng Sa (tháng 1/1974), xin cung cấp tư liệu này cho mọi người.

Harvard, 20/12/2013

https://groups.google.com/forum/#!forum/soc.culture.vietnamese

Sắc lệnh của Tổng thống Ngô Đình Diệm ký ngày 13-7-1961 về quần đảo Hoàng Sa.

Thu Ngoc Dinh's photo.
————

Ngày 1/6/1956, Ngoại trưởng Việt Nam Cộng hòa Vũ Văn Mẫu xác nhận lại chủ quyền của Việt Nam trên cả hai quần đảo.

 Ngày 22/8/1956, một đơn vị hải quân Việt Nam Cộng hòa cắm cờ trên quần đảo Trường Sa và dựng bia đá.

Năm 1956, Trung Quốc chiếm giữ toàn bộ phía Đông quần đảo Hoàng Sa bao gồm Phú Lâm và Linh Côn

Ngày 13/7/1961, Tổng thống Ngô Đình Diệm ban hành Sắc lệnh số 174 NV, trong đó ấn định: “Quần đảo Hoàng Sa thuộc tỉnh Quảng Nam. Một đơn vị hành chánh xã bao gồm trọn quần đảo này được thành lập và lấy danh hiệu là xã Định Hải trực thuộc quận Hòa Vang. Xã Định Hải đặt dưới quyền một phái viên hành chánh“.

Ngày 21/10/1969, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Cộng hòa ký nghị định số 709-BNV/HCĐP để “Sáp nhập xã Định Hải thuộc quận Hòa Vang tỉnh Quảng Nam vào xã Hòa Long cùng quận”.

http://www.baomoi.com/Hoang-Sa-chu-quyen-Viet-Nam-khong-the-tranh-cai-Ky-2/122/13949951.epi

————

Sắc lệnh 174–NV: Quần đảo Hoàng Sa là của Việt Nam

Ngày 13/7/1961, Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Ngô Đình Diệm đã ra Sắc lệnh 174-NV, trong đó khẳng định Quần đảo Hoàng Sa thuộc về chủ quyền của Việt Nam.

Bản chụp như sau:

SẮC LỆNH số 174–NV ngày 13 tháng tháng bảy năm 1961

Đặt quần đảo Hoàng-sa thuộc tỉnh Quảng-nam và thành lập lại quần đảo này một xã lấy danh hiệu là xã Định Hải trực thuộc quận Hòa-vang.

TỔNG THỐNG VIỆT NAM CỘNG HÒA

Chiếu sắc lệnh số 124-TTP ngày 28 tháng năm năm 1961 ấn định thành phần Chính phủ;

Chiếu dụ  số 57-a ngày 24 tháng mười năm 1956 cải tổ nền hành chính Việt-nam;

Chiếu nghị định số 3282 ngày mồng 5 tháng năm năm 1939 sửa đổi và bổ túc nghị định số 156-SG ngày 15-6-1932 ấn định tổ chức hành chính tại quần đảo Hoàng-sa và địa hạt tỉnh Thừa-thiên;

Chiếu nghị định số 335-NC/P6 ngày 24 tháng sáu năm 1958 và các văn kiện kế tiếp ấn định các đơn vị hành chính tỉnh Quảng -nam;

Chiếu đề nghị của bộ trưởng nội vụ.

SẮC LỆNH:

Điều thứ nhất. – Quần-đảo Hoàng-sa, trước kia thuộc tỉnh Thừa-thiên, nay đặt thuộc tỉnh Quảng-nam.

Điều thứ 2. – Một đơn vị hành chính xã bao gồm trọn quần-đảo này được thành lập và lấy danh hiệu là xã Định-hải trực thuộc quận Hòa-vang.

Xã Định-hải đặt dưới quyền một phái viên hành chính.

Điều 3. – Bộ trưởng nội vụ, tỉnh trưởng Thừa-thiên và tỉnh trưởng Quảng-nam, chiếu nhiệm vụ, lãnh thi hành sắc lệnh này.

Sài-gòn, ngày 13 tháng bảy năm 1961

NGÔ ĐÌNH DIỆM

Hiện nay

Chỉ có đảng CSVN, Nhà Nước VN, Công An, Quân Đội NDVN, các UBND Thành Phố và 63 Tỉnh thành không công nhận Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Họ cho rằng hai quần đảo ấy thuộc chủ quyền của Trung Quốc vì Công Hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã ký xác nhận như thế vào ngày 14-9-1958. Bởi vậy ngày nay, bất cứ người dân nào làm lễ tưởng niệm HS và TS đều bị công an và an ninh đàn áp thẳng tay. 
————
22/1/1974

“Hãy yên tâm ! HOÀNG SA TRONG TAY CÁC ĐỒNG CHÍ TRUNG QUỐC còn hơn là trong tay bọn ngụy quyền.” Sau đó Lê Đức Thọ giải thích thêm: “Sau khi giải phóng miền Nam rồi, các đồng chí Trung Quốc sẽ giao lại cho ta.”  (Lê Đức Thọ, Ủy Viên Bộ Chính Trị đảng cộng sản Việt Nam). Dĩ nhiên, đảng CSVN giao chuyện này cho Lê Đức Thọ phát ngôn, và cả miền Bắc đều nhất trí về chuyện quần đảo Hoàng Sa giao cho TQ chiếm giữ dùm!

Trần Hoàng mời các bạn đọc loạt bài dưới đây để thấy các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã bị đảng CSVN thỏa thuận từ năm 1950 (dịp HCM qua cầu viện TQ và LX) và dùng biển đảo để đổi lấy vũ khí và sự trợ giúp để đảng CSVN chiếm miền Bắc VN 1954 (Hiệp định Geneve) của  TQ như thế nào:

►Ai ra lệnh không được nổ súng trong trận Gạc Ma 14-3-1988?

Mời các bạn xem lại phim 14-3-1988 do quân đội TQ phát tán trên mạng internet. Trong khi đó, đảng CSVN giấu diếm rất kỹ vụ Gạc ma.

https://www.youtube.com/watch?v=ZEmirnjLef4

Lê Đức Anh, người móc nối giữa đảng CSVN và Trung Quốc dẫn tới Hội nghị bí mật Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

► Thông Báo Về Lễ Tưởng Niệm 74 Tử Sĩ Hy Sinh tại Hoàng Sa 19-1-1974

Posted by hoangtran204 trên 19/01/2016

THÔNG BÁO VỀ LỄ TƯỞNG NIỆM 74 TỬ SĨ HY SINH TẠI HOÀNG SA 1974

Tễu-Blog

18-1-2016

THÔNG BÁO
 
VỀ LỄ THẮP HƯƠNG TƯỞNG NIỆM CÁC TỬ SĨ ĐÃ HY SINH TRONG TRẬN HẢI CHIẾN HOÀNG SA 19/01/1974.

Kính thưa anh chị em cô bác!

Vào ngày 19/01/1974, chính quyền Trung Cộng đã nổ súng xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa và giết hại 74 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà đang bảo vệ mảnh đất thiêng liêng đó của Tổ quốc.

Cho đến ngày hôm nay, điều đó vẫn không thay đổi. Trung Cộng vẫn tiếp tục chiếm đóng, xâm lấn biển đảo và giết hại, áp bức đồng bào ta. Chính quyền cộng sản Trung Quốc ngày càng bộc lộ rõ nó là kẻ thù trực tiếp, nguy hiểm nhất tới hoà bình và sự phát triển của dân tộc Việt Nam.

 

Vì vậy, No-U Hà Nội sẽ tổ chức lễ thắp hương tưởng niệm 42 năm trận hải chiến Hoàng Sa và tôn vinh 74 tử sĩ đã hi sinh vì dân tộc.

Trân trọng kính mời anh chị em cô bác ăn mặc lịch sự, trang trọng tới dự lễ tưởng niệm cùng chúng tôi.

Thời gian: 8h30 ngày 19/01/2016
Địa điểm: Tượng đài Lý Thái Tổ, Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Đề nghị chính quyền Hà Nội bảo đảm an ninh trật tự và ngăn cản bọn DLV đến quấy rối, phá hoại buổi lễ này. Những kẻ tiếp tay, phá rối lễ tưởng niệm là loại vong ân bội nghĩa, là đi ngược lại truyền thống yêu nước nhớ nguồn, là xúc phạm vong linh tiên tổ, là xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng, tự do thờ phụng của người dân Việt Nam. Bọn chúng nhất định sẽ bị quả báo!
 

Anh em No-U Hà Nội kính báo!

 
 
 
 

 

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Quần đảo Hoàng Sa – Những nỗ lực của chính phủ VNCH nhằm đòi hỏi và bảo vệ chủ quyền của mình trên các hòn đảo này

Posted by hoangtran204 trên 18/01/2016

Phay Van

7-1-2016

Tháng Giêng – cùng sống lại với Việt Nam Cộng Hòa những ngày Hoàng Sa, tưởng nhớ các Chiến sĩ Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh trong trận Hải chiến Hoàng Sa 19/1/1974.

Cám ơn anh Đinh Thanh Nguyện đã gởi tặng trang PV tập san HOÀNG SA – LÃNH THỔ VIỆT NAM CỘNG HÒA do Bộ DV&CH, VNCH xuất bản tháng 3/1974.

H1

H1

H3

H1

H1

H1

anhbasam  Mời các bạn đọc thêm:

— Cuộc Hải Chiến Hoàng Sa 1974 (Phay Van/ BS)

— Quần đảo Hoàng Sa – Địa dư và Lịch sử

— Tôi Đã Làm Việc Ở Hoàng Sa

— Luận cứ của Việt Nam Cộng Hòa

— Bình minh trên đảo Hoàng Sa của nhạc sĩ Hoàng Bích (1957) (Phay Van).

 

Trần Hoàng mời các bạn đọc loạt bài dưới đây:

►Ai ra lệnh không được nổ súng trong trận Gạc Ma 14-3-1988?

Mời các bạn xem lại phim 14-3-1988 do quân đội TQ phát tán trên mạng internet. Trong khi đó, đảng CSVN giấu diếm rất kỹ vụ Gạc ma.

https://www.youtube.com/watch?v=ZEmirnjLef4

Lê Đức Anh, người móc nối giữa đảng CSVN và Trung Quốc dẫn tới Hội nghị bí mật Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Miền Nam trước ngày 30-4-1975 | Leave a Comment »

►Trung Quốc phải chăng chỉ khủng hoảng về kinh tế? (Nguyễn Gia Kiểng)

Posted by hoangtran204 trên 17/01/2016

Thông Luận 

Ông Nguyễn Gia Kiểng trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành  

  

Sau đây là tóm lược những phát biểu chính.

Độc giả có thẻ nghe toàn bộ cuộc phỏng vấn dưới đây:

Lời Giới Thiệu: Trung Quốc nuôi mộng vượt qua mặt Hoa Kỳ để thành cường quốc số 1 của thế giới. Mục tiêu đó chưa đạt được nhưng một tiêu khác đạt được: Trung Quốc đã là nước lôi kéo nhiều chú ý nhất trong tuần lễ đấu tiên của năm 2016. Ngày 04/01/2016, ngày đầu tiên trong năm 2016 của các thị trường chứng khoán, thị trường chứng khoán của Trung Quốc đã phải đóng cửa sau nửa ngày hoạt động vì sụt giá hơn 7%. Ngày thứ năm 07/01 lại phải đóng chỉ sau 15 phút niêm yết vì cũng bị sụt giá hơn 7%. Trung Quốc còn được đặc biệt chú ý sau khi chế độ cộng sản Triều Tiên, tức Bắc Cao Ly, cho nổ trái bom Hydro đầu tiên ngày 06/01. Mọi con mắt của thế giới đổ về Trung Quốc bởi vì Trung Quốc được coi là quan thày cấp dưỡng của chế độ quái dị này. Chưa hết, cùng với năm 2016 những máy bay đầu tiên của Trung Quốc đáp xuống đảo đá Chữ Thập trong quần đảo Trường Sa mà Trung Quốc đã đánh chiếm của Việt Nam từ năm 1988. Trong suốt năm qua Trung Quốc đã thực hiện những công trình xây dựng rất lớn trên các đá đã chiếm của Việt Nam, biến các đá nhỏ này thành những đảo nhân tạo lớn với dụng ý lộ liễu là tăng cường sự hiện diện tại quần đảo này và giành thế áp đảo trên Biển Đông. Đặc biệt trên đá Chữ Thập Trung Quốc đã xây một phi trường với bãi đáp dài 3.000m.

Từ Paris, ông Nguyễn Gia Kiểng, thường trực ban lãnh đạo Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, đã trả lời một cuộc phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành về những biến động do Trung Quốc gây ra. 

Trần Quang Thành: Xin chào ông Nguyễn Gia Kiểng.

Nguyễn Gia Kiểng : Xin chào ông Trần Quang Thành.

TQTThưa ông Nguyễn Gia Kiểng,

Vào nửa đầu tháng Giêng năm 2016 này tình hình ở Trung Quốc và hai nước lân bang của Trung Quốc có nhiều vấn đề khiến thế giới quan tâm.

Tại Trung Quốc, thị trường chứng khoán Thượng Hải, Thẩm Quyến đang sụt giảm nghiêm trọng và có ngày phải đóng cửa. Ô nhiễm mội trường đến mức nghiêm trọng đang dẫn đến hàng nghìn xí nghiệp có nguy cơ phải phá sản. Trung Quốc cải tổ quân sự. Còn ở hai nước lân bang thì phía Đông Bắc Á Bắc Hàn thử thành công bom khinh khí, còn nước 4 tốt của Trung Quốc là Việt Nam ở Đông Nam Á sau một năm đấu đá nhau kịch liệt đang chuẩn bị bước vào đại hội Đảng lần thứ 12.

Ông Nguyễn Gia Kiểng có bình luận gì về Trung Quốc và hai nước lân bang này ạ?

NGK: Trước hết tôi xin có một nhận xét về sự khác biệt giữa Việt Nam và Triều Tiên. Mặc dầu hai nước lệ thuộc Trung Quốc rất nặng nề, nhưng mức độ nặng nề đó khác nhau. Việt Nam thì ban lãnh đạo muốn lệ thuộc Trung Quốc để tồn tại nhưng một phần quan trọng trong đảng cầm quyền – đảng cộng sản –  và gần như toàn bộ nhân dân Việt Nam không muốn tình trạng đó. Cho nên mức độ lệ thuộc Trung Quốc khác nhau. Tôi nghĩ là trong một tương lai không xa Việt Nam sẽ không còn lệ thuộc Trung Quốc nữa. Mức độ lệ thuộc Trung Quốc sẽ một ngày một giảm đi. Không giống như chế độ ở Triều Tiên, một chế độ vô lý ở mức mà người ta không thể nghĩ là nó có thực. Vậy thì phải xét bản chất của nó.

Chúng ta nên nhớ lại thời chiến tranh Triều Tiên. Vào mùa hè 1950, chế độ Bắc Triều Tiên mở cuộc tổng tiến công hòng thôn tính quốc gia Nam Cao Ly, bây giờ gọi là Hàn Quốc. Chỉ trong một thời gian ngắn họ đã đẩy lùi được quân đội Hàn Quốc xuống tận cùng phía Nam. Nhưng sau đó gặp sự phản công rất mạnh của quân đội Liên Hợp Quốc, chủ yếu là Hoa Kỳ. Trong một thời gian rất ngắn quân đội Bắc Triều Tiên hầu như đã bị tiêu diệt và khi bị dồn tới tận sông Áp Lục thì chỉ còn khoảng 10 ngàn người mà thôi. Lúc đó Trung Quốc đã quyết định nhảy vào cứu vãn chế độ Triều Tiên. Họ đã gửi gần 2 triệu quân. Phải nói là quân đội Triều Tiên từ đó thuần túy là quân đội Trung Quốc. Và sau đó họ đỡ đầu chế độ Triều Tiên, sử dụng Triều Tiên như một căn cứ quân sự, một phần của họ, để làm những điều họ không muốn thế giới buộc tội họ vì đã làm. Nhưng dần dần thế giới cũng đã nhìn ra. Càng ngày càng có nhiều quan sát viên, nhiều chính phủ nhận định những việc chế độ Triều Tiên làm thực ra là làm theo chỉ thị ngầm của Trung Quốc. Cho nên khi chế độ Triều Tiên thử bom khinh khí – bom hydrogen – người ta nhìn vấn đề như là chính Trung Quốc thử trái bom đó, mượn tay bắc Triều Tiên để làm áp lực  với thế giới. Càng ngày càng có những lập luận buộc tội Trung Quốc. Cho nên tôi nghĩ trong tương lai tình thế có lẽ sẽ khó khăn hơn cho Trung Quốc vì họ không còn giấu giếm và đánh lừa được dư luận thế giới nữa.

Bây giờ trở lại vấn đề thị trường chứng khoán của Trung Quốc. Quả nhiên nó rất trầm trong. Hai tuần lễ đầu năm nay thị trường chứng khoán Thượng Hải đã giảm hơn 15%. Riêng tại Thẩm Quyến là trung tâm công nghiệp của Trung Quốc thị trường chứng khoán giảm 24%.

Từ đó chúng ta có thể rút ra một vài kết luận:

– Một là kinh tế Trung Quốc suy sụp một cách không thể đảo ngược được. Đây không phải là lần đầu tiên. Trong sáu tháng qua thế giới đã sống trong sự hồi hộp của sự xuống giá của thị  trường chứng khoán Trung Quốc ở Thẩm Quyến cũng như ở Thượng Hải.

– Kết luận thứ hai nó cũng có phần quan trọng của nó là nền công nghiệp Trung Quốc sụp đổ; đó là vì nhiều xí nghiệp công nghiệp Trung Quốc chủ yếu được niêm yết giá tại thị trường Thẩm Quyến mà thị trường Thẩm Quyến trong 2 tuần sút giảm 24%. Như vậy là sự sụt giảm quan trọng. Nền kinh tế Trung Quốc cho đến ngày hôm nay có thể tóm tắt một câu là họ dựa trên sản xuất và nhân công rẻ, thực tế là họ xuất khẩu sự nghèo khổ mà chính đảng cộng sản đã là nguyên nhân. Nhưng chính sách đó ngày hôm nay đã thất bại.

Người ta đã nói nhiều tới sự suy sụp của Trung Quốc, vào giờ này tôi nghĩ không còn ai ngờ vực rằng sự suy thoái của nền kinh tế Trung Quốc không thể đảo ngược được nữa.

Nói về trường hợp Việt Nam tôi cũng xin nói thêm về tình trạng rất mới nhân sự kiện Trung Quốc gửi các chuyến bay đến quần đảo Trường Sa. Trên 50 chuyến bay của họ đã đáp lên đảo Chữ Thập, một đảo đá họ đã chiếm được của Việt Nam và biến thành một phi trường lớn. Sự kiện này rất nghiêm trọng. Chúng ta đã để cho họ xây căn cứ ở đó thì tất nhiên có ngày máy bay của họ sẽ đáp xuống. Trong tương lai nó có thể là một căn cứ về hàng hải, nhưng cũng có thể nó là môt căn cứ quân sự. Nó sẽ làm thay đổi hẳn những dữ kiện về địa lý chính trị trong vùng. Nó đe dọa một cách nghiêm trọng hải phận của Việt Nam cũng như không phận của Việt Nam.

Một lần nữa chúng  ta cần nhắc lại trước năm 1988 Trung Quốc không có hiện diện tại Trường Sa. Trung Quốc chỉ có mặt ở Trường Sa sau khi đã đánh chiếm sáu đảo của Việt Nam. Tôi đã có bài phân tích và nhiều người đã phân tích là cuộc đánh chiếm sáu đảo đá của Việt Nam tại Trường Sa thực ra nó là một sự dàn cảnh của ban lãnh đạo lúc đó do bộ ba Nguyễn Văn Linh – Lê Đức Anh – Đỗ Mười, nhưng chủ yếu là Nguyễn Văn Linh và Lê Đức Anh. Họ đã chủ trương dâng một phần quần đào Trường Sa cho Trung Quốc để đổi lấy ơn huệ được lệ thuộc Trung Quốc.

Chúng ta đừng quên là quân đội Trung Quốc chỉ đánh chiếm chính thức những đảo này vào cuối tháng 3 đầu tháng 4 năm 1988. Nhưng họ đã đem hải quân đến đó từ tháng Giêng mà Việt Nam không hề có một phản ứng nào hết, và sau khi họ tấn công đánh chiếm sáu hòn đảo tàn sát 64 chiến sĩ hải quân của Việt Nam (14/3/1988), thì chính quyền Việt Nam chỉ ra một cái thông cáo phản đối chiếu lệ rất ngắn ngủi và sau đó một hai tháng bộ chính trị họp tuyên bố từ này Trung Quốc là bạn. Hiến pháp Việt Nam được sửa đổi để bỏ lời nói đầu coi Trung Quốc là thù địch. Như vậy chúng ta thấy có một sự kiện rất nghịch lý là Trung Quốc trở thành bạn của Việt Nam sau khi xâm phạm lãnh thổ của Việt Nam, đánh chiếm sáu hòn đảo của Việt Nam, tàn sát hải quân của Việt Nam!!!

Cũng đừng quên là trong khi Trung Quốc đánh chiếm có một sự kiện quân sự rất đáng chú ý là Lê Đức Anh đã ra lệnh cho không quân không được can thiệp (link cuối bài-HT). Sự thật lúc đó nếu không quân Việt Nam can thiệp thì có thể tiêu diệt được lực lượng hải quân rất sơ sài của Trung Quốc trong nháy mắt. Sở dĩ Trung Quốc đã chiếm được là vì chính quyền cộng sản Việt Nam, những người cầm đầu Đảng Cộng Sản Việt Nam đã âm mưu để cho Trung Quốc chiếm. Cho nên ngày hôm nay chúng ta thấy tình trạng trong tương lai rất phức tạp thì chúng ta phải nhắc tới trách nhiệm rất nặng nề của Nguyễn Văn Linh và Lê Đức Anh. Có lẽ theo tôi, trong thế kỷ 20 này đó là hai người có tội nặng nhất đối với đất nước Việt Nam.

TQT : Người ta chứng kiến sự phát triển kinh tế của Trung Quốc. Họ có ba thập niên liên tục tăng trưởng tới 10%. Rồi 5 năm gần đây tuy mức tăng trưởng nó có khựng lại nhưng vẫn là mức 7%. Mức này phải nói rằng nhiều nước mơ mà không được. Phải chăng những con số Trung Quốc đưa ra là ảo. Thực trạng kinh tế Trung Quốc hiện nay là thế nào thưa ông?

NGK: Trước hết chúng ta đừng nên quên Trung Quốc vẫn là một chế độ  cộng sản và đặc tính của mọi chế độ cộng sản là họ bưng bít sự thật. Họ đưa ra những con số dối trá. Nhiều khi dối trá một cách lộ liễu.

Thí dụ năm 2014, ngoại thương của Trung Quốc, xuất nhập khẩu của Trung Quốc, đã giảm 11% trong khi con số tăng trưởng của Trung Quốc vẫn là 7,5%. Đối với một người có một chút lý luận câu hỏi đặt ra là làm thế nào một nền kinh tế chủ yếu đặt nền tảng trên xuất khẩu lại có thể đạt tỷ lệ tăng trưởng 7,5% trong khi mức xuất nhập khẩu giảm 11% ? Không thể có. Thực trạng này nó khiêu khích lô-gich nhiều quá, cho nên  có một công ty tư vấn về tài chính tại Anh là công ty Lombard Street đã dùng những con số của chính Trung Quốc để tính lại một cách đúng đắn và thấy tỷ lệ tăng trưởng của Trung Quốc chỉ là 1,7% thôi.

Nhưng ngay cả con số 1,7% này cũng không thể tin được vì khi xuất khẩu đã giảm sút  nặng nề đến như vậy thì tăng trưởng kinh tế làm gì có, kinh tế phải suy thoái thôi. Những con số của Trung Quốc không đáng tin chút nào.

Vào tháng 4/2015 tôi có viết bài “Khi thiên triều sụp đổ và lịch sử sang trang” tôi đã phân tích rằng tình hình kinh tế Trung Quốc không có thuốc chữa. Nhận xét của tôi có lẽ nó không nghiêm khắc bằng nhận xét của ông Lý Khắc Cường, thủ tướng Trung Quốc. Cũng vào giai đoạn đó ông Lý Khắc Cường nói rằng: “Từ nay chúng ta phải tuyên chiến với mô hình kinh tế và nếp sống của chúng ta”, một lời tuyên bố rất nặng nề. Khi nói tuyên chiến với một cái gì đó người ta phải coi nó là thù địch. Ông Lý Khắc Cường tuyên bố mô hình kinh tế của Trung Quốc sai hoàn toàn.

Nói chung từ trước đến giờ nó đặt trên nền tảng sản xuất tối đa với giá thật rẻ để xuất khẩu được nhiều. Nói cách khác họ xuất khẩu sự nghèo khổ mà chính họ là nguyên nhân.

Thế nhưng mà làm như thế cũng không được về mặt kỹ thuật và kinh tế thuần túy; ngay cả nếu chúng ta bỏ qua khía cạnh chính trị và nhân đạo mô hình đó vẫn là sai. Lý do là vì từ trước đến nay một nền kinh tế lành mạnh luôn luôn phải đặt nền tảng trên một thị trường nội địa lành mạnh. Đó là điều anh em chúng tôi trong Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã nhận định. Vào năm 2001, khi mô hình Trung Quốc được cả thế giới ca tụng, anh em chúng tôi có đưa một dự án chính trị Thành Công Thế Kỷ 21 trong đó chúng tôi đã nhận định mô hình Trung Quốc là rất sai.

Đó là mô hình bất chấp con người, bất chấp môi trường và bất chấp cả các qui luật kinh tế. Trong thảo luận anh em chúng tôi còn nói nếu mô hình tăng trưởng của Trung Quốc mà đúng thì phải dẹp hết các trường đại học về kinh tế và hủy bỏ hết các cuốn sách kinh tế. Ngày hôm nay rõ ràng mô hình dựa trên xuất khẩu không thể tiếp tục được.

Sau cuộc khủng hoảng năm 2008 Trung Quốc đã cố gắng phát triển thị trường nội địa. Đây là một cố gắng theo chiều hướng đúng nhưng rất khó khăn. Đặc tính của thị trường nội địa là mình không thể phát triển nó một cách đột ngột như phát triển xuất khẩu được mà phải phát triển nó một cách đều đặn, tuần tự và với nhiều cố gắng kiên nhẫn và liên tục.  Nhưng điều đó Trung Quốc không làm.

Trung Quốc cho rằng muốn tăng cường thị trường nội địa phải tăng lương cho công nhân để công nhân có tiền mua sắm. Nhưng người công nhân Trung Quốc không được bảo đảm về sức khỏe cho nên khi có được một phần gia tăng về lương bổng thì họ dùng số tiền mới có thêm được để dành, phòng mỗi khi yếu bệnh. Cho nên chính sách phát triển thị trường nội địa một cách nhanh chóng của Trung Quốc đã thất bại. Nó chỉ đưa đến kết quả ngược lại là làm giá cả các hàng hóa của Trung Quốc  trở thành đắt đỏ và khối lượng hàng hóa xuất khẩu của Trung Quốc đã giảm lại càng giảm đi nhanh hơn. Chính sách phát triển thị trường nội địa tuy vẫn phải tiếp tục nhưng không thể thực hiện dễ dàng như họ nghĩ.

Từ đầu mùa hè năm 2014 họ đưa ra một chiến dịch mới để thay thế cho một chiến dịch họ vẫn làm từ trước tức là dùng chi phí công cộng và dùng những công trình xây dựng kết cấu hạ tầng, dùng các công trình xây dựng bất động sản. Trong một thời gian họ đã giấu được sự suy thoái nhưng cuối cùng họ đã tạo ra những thành phố ma, những chung cư không có người ở, những đường cao tốc không có xe chạy; cuối cùng khiến số nợ công của Trung Quốc gia tăng lên một cách đáng sợ.

Từ mùa Hè năm 2014 họ có một tham vọng mới, đó là biến Thượng Hải và Thẩm Quyến thành những trung tâm tài chính quốc tế tương đương với New York và London. Kết quả là một năm sau, năm 2015, chúng ta chứng kiến sự sụp đổ của thị trường chứng khoán Thượng Hải. Và đầu năm nay sau khi Trung Quốc đã bỏ ra hàng trăm tỷ đô la để cứu vãn thì chúng ta thấy thị trường Trung Quốc nó đi vào một giai đoạn suy thoái mới.

Lần này Trung Quốc tuyên bố bỏ cơ chế đóng cửa ở thị trường chứng khoán tự động, nghĩa là cứ để cho thị trường chứng khoán từ từ mà sụt xuống, còn nếu muốn cố gắng cứu vãn thì bơm thêm tiền vào mua những cố phiếu bị đe dọa cứu được phần nào hay phần đó. Nhưng tôi thấy đây chỉ là một sự đầu hàng. Cái gì vừa xảy ra đúng là chứng tỏ thị trường chứng khoán Trung Quốc không cứu vãn nổi và nền kinh tế Trung Quốc nói chung không có lối  thoát.

TQT:Cũng trong bài « Khi Thiên triều sụp đổ, và lịch sử sang trang »ông có nói là vấn đề kinh tế không phải là nghiêm trọng lắm đối với Trung Quốc mà vấn đề nghiêm trọng, cực kỳ nghiêm trọng, đối với Trung Quốc là vấn đề môi trường và chính trị. Tại sao lại như vậy và những nhận định ấy bây giờ còn đúng không thưa ông?

NGK: Bây giờ còn đúng hơn trước, thưa ông Trần Quang Thành. Chúng ta không nên quên là trong tháng 12, tháng cuối cùng của năm 2015, Bắc Kinh đã phải đóng cửa các nhà máy, đóng cửa các trường học, các công sở trong vòng một tuần lễ. Các hoạt động ở Bắc Kinh ngừng trệ trong vòng một tuần lễ là vì ô nhiễm của không khí đã đạt đến mức độ không thể chịu đựng được nữa. Muốn hiểu rõ hơn tình hình bi đát của môi trường Trung Quốc chúng ta hãy tham khảo một vài con số do Tổ Chức Y Tế Thế Giới đưa ra. Mức độ không khí bình thường là từ 10 đến 12 microgram/m3 hạt mịn.

Hạt mịn là những hạt cực nhỏ có thể chui vào vào phổi vì đường kính dưới 2,5 micron. Nó chui vào trong phổi làm cho phổi cứng người ta không thở được nữa và nó có thể làm người ta chết vì ung thư hoặc chết vì không thở được nữa. Theo tổ chức Y Tế Thế Giới mức độ không khí bình thường là từ 10 đến 12 microgram hạt mịn trong một mét khối. Mức độ được cho là nguy ngập đến tính mạng là 25 microgram/m3. Nhưng ở Trung Quốc những ngày nào tốt là 80 microgram/m3. Có ngày nó lên tới 200 microgram/m3. Ở tỉnh Hà Bắc có ngày lên tới 1.400 microgram/m3, tức là gần 60 lần mức độ nguy hiểm chết người. Phải nói là tình hình ô nhiễm không khí ở Trung Quốc ghê gớm lắm. Nhưng đó không phải là tất cả.

Trung Quốc cũng là một nước rất thiếu nước. Hiện nay quá nửa các dòng sông ở Trung Quốc không có nước nữa. Bốn trăm (400) thành phố hoàn toàn không có nước trên bề mặt phải hút nước từ lòng đất lên để dùng. Chiều sâu để hút được nước ngày càng xuống. Ở các tỉnh như vùng Tân Cương, Sơn Tây phải đào sâu xuống gần 100 mét mới hút được nước lên. Tình trạng nước ở Trung Quốc rất nguy ngập. Đất nước Trung Quốc đang bị phá hủy. Đây là hậu quả chính sách của Trung Quốc trong hơn 30 năm qua trong đó Trung Quốc đã kỹ nghệ hóa tối đa bất chấp môi trường, bất chấp cả con người. Cho nên ngày nay các chuyên gia trên thế giới không nhìn thấy giải đáp. ►Khi thiên triều sụp đổ và lịch sử sang trang (Nguyễn Gia Kiểng) ; 28,000 Rivers Disappeared in China: What Happened (28.000 con sông ở Trung Quốc đã biến mất vì cạn kiệt)

Năm 2000 Trung Quốc đã bỏ ra hơn 5 tỉ đô-la để nghiên cứu làm sao cứu được sông Dương Tử. Sau khi sài hết 5 tỉ đô-la đó các chuyên gia kết luận là không tài nào cứu được sông Dương Tử cả và mọi sự sống sẽ biến mất. Ngày nay nạn thiếu nước ở Trung Quốc có thể đưa đến nội chiến. Đã có trường hợp có những tỉnh hoặc những huyện trong một tỉnh giao chiến với nhau để giành một con sông. Có thể nói vấn đề môi trường của Trung Quốc cũng không có giải đáp. 

Kể từ ngày Tập Cận Bình lên cầm quyền lại có một vấn đề nữa là cuộc khủng hoảng chính trị. Nhìn từ bên ngoài vào, có lẽ vì người Việt Nam chúng ta có quá nhiều vấn đề cho nên chúng ta không quan tấm lắm đến những vấn đề xảy ra ở Trung Quốc. Thực ra chiến dịch chống tham nhũng mà người Trung Quốc đặt một cái tên rất ngộ nghĩnh là “Đả hổ, diệt ruồi” đã gặp phải một trở ngại không thể tưởng tượng được.  Nhóm thân cận của Tập Cận Bình đã không lường trước được mức độ dữ dội của nó. Lúc này Trung Quốc đang sống trong sự nghi vấn rất lớn là chế độ có thể tồn tại như thế này được hay không? Ông Tập Cận Bình nhân danh chống tham nhũng  để phục hồi kinh tế nhưng trên thực tế đời sống nhân dân Trung Quốc đã sút giảm. Ông Tập Cận Bình có thể bị sụp đổ không phải vì ông đã làm gì sai mà vì ông thừa hưởng một di sản mà ông không thể nào cứu chữa được nữa.

Cho đến ngày hôm nay chế độ cộng sản Trung Quốc đã tồn tại dựa trên hai thỏa hiệp bất thành văn:

–  Thỏa hiệp thứ nhất là nhân dân Trung Quốc chấp nhận để Đảng Cộng sản tiếp tục chế độ toàn trị và khước từ những tự do căn bản của họ, nhưng với điều kiện là chế độ này vẫn tạo ra được một sự tăng trưởng đều đặn ở mức độ rất cao. Như ông Ôn Gia Bảo thời trước đã nói nếu Trung Quốc không có tăng trưởng trên 8% thì sẽ có bạo loạn. Bây giờ thì không những không có tăng trưởng 8% mà kinh tế vẫn tiếp tục sa sút .

– Nguy cơ thứ hai về chính trị của Trung Quốc, do kinh tế mà đến, là sự ổn vững của Trung Quốc cũng dựa trên một thỏa hiệp bất thành văn thứ hai là người dân Trung Quốc chấp nhận để bị bóc lột, làm nhiều với lương rẻ để tích lũy tư bản cho các công ty có lời nhiều và dùng lợi nhuận đó tiếp tục đầu tư vào kinh tế. Nhưng bây giờ 2/3 những người giàu có của Trung Quốc có ý đồ rời bỏ Trung Quốc hoặc đã rời bỏ Trung Quốc. Nói một cách khác tư bản mà họ đã đổ mồ hôi nước mắt ra để tích lũy được cho các công ty ngày hôm nay đang đào thoát ra nước ngoài. Cho nên có một sự phản bội, phản bội về mô hình kinh tế, phản bội cả về đạo đức chính trị và về lòng yêu nước.

Cho nên Tập Cận Bình đang sống những ngày khó khăn. Tôi nghĩ hiện nay kinh tế tuy khó khăn nhưng nó không bằng hai vấn đề khác: Vấn đề trầm trọng nhất vẫn là môi trường và vấn đề trầm trọng thứ hai là đề khủng hoảng chính trị.

TQT: Ông có nói vấn đề thứ hai là trầm trọng khủng hoảng chính trị. Nhưng tôi thấy dường nhuông Tập Cận Bình đang làm chủ trong vấn đề chính trị. Ông ấy mở chiến dịch chống tham nhũng tràn khắp cả nước. Người bị đụng chạm đến không phải là những quan chức bình thường mà là giới chức cao nhất Trung Quốc kể cả ông Giang Trạch Dân cũng đang có nguy cơ. Ông đang củng cố lại quân đội theo hệ thống quản lý của Quân ủy trung ương. Ông ấy tràn ra Biển Đông chiếm các hòn đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam để làm sân bay. Máy bay hạ cánh xuống bất chấp sự phản đối. Vậy phải chăng ông ấy đang làm chủ được về chính trị ?

NGK : Theo như tôi vừa nói vì chúng ta có quá nhiều vấn đề nội bộ nên chúng ta không quan sát kỹ tình hình Trung Quốc. Nhưng các chuyên gia theo dõi tinh hình Trung Quốc đều nhận định tình hình Trung Quốc rất là căng thẳng. Cố gắng của ông Tập Cập Bình càng ngày càng khó khăn.

Vấn đề là Tập Cận Bình thừa hưởng một đất nước Trung Quốc cũng tan hoang, cũng bị phân hóa từ bên trong như ông Gorbachev đã thừa hưởng ở Liên Xô năm 1985. Gorbachev đã cố gắng để cải tổ toàn diện hệ thống của Liên Xô nhưng đã không cải tổ được. Ông ấy đã thất bại, nhưng ít ra cũng đã giúp cho chế độ cộng sản Liên Xô được giải thể trong hòa bình, giúp Liên Bang Xô Viết hạ cánh an toàn, tuy cũng mất đi một số nước như Ukraine, Georgia, Khazakstan…Trái lại Tập Cận Binh từ chối những cải tổ cần thiết và đang ngày càng tích lũy nhiều khó khăn.

Điều chúng ta đáng lo ngại không phải là Trung Quốc khiêu khích trên Biển Đông hoặc khiêu khích với Nhật Bản. Chúng ta thấy gần đây họ không dám khiêu khích Nhật Bản trên hòn đảo Điếu Ngư nữa và họ cũng muốn hòa dịu với Hàn Quốc. Tại Biển Đông vì Việt Nam gần như là một nước chư hầu của họ và chấp nhận tất cả những gì họ làm nên họ còn lộng hành một tí. Nhưng tôi nghĩ tình trạng này cũng sẽ không kéo dài vì chế độ Trung Quốc đang lung lay từ bên trong theo cái lô-gich bình thường của một chế độ gần giống như một đế quốc, nghĩa là tập trung nhiều lực lượng, nhiều khối không giống nhau, không có nguyện vọng sống chung, không tương đồng về mặt văn hóa, địa lý và kinh tế, sản xuất. Khi một đế quốc như vậy gặp khó khăn nó thì co cụm lại chứ nó không khiêu khích với bên ngoài.

Trái với sự lo lắng của nhiều người tôi nghĩ rằng chúng ta không phải lo sợ lắm về tình hình Biển Đông. Trung Quốc sẽ không làm tới ở một mức độ dữ dội. Tôi phải nhắc lại là do một sai lầm không thể tha thứ được của Nguyễn Văn Linh và Lê Đức Anh họ đã có măt ở Trường Sa, họ đã xây các đảo nhân tạo trên Trường Sa, họ xây phi trường, họ sẽ hiện diện ở đó. Sự hiện diện đó có thể mạnh trong lúc đầu, nhưng mà nó sẽ không mạnh trong tương lai khi mà Trung Quốc yếu đi.

Và nếu chúng ta là một nước Việt Nam dân chủ, khai thác được đầy đủ những tài nguyên của chúng ta thì chúng ta sẽ mạnh lên và sẽ buộc Trung Quốc phải có một thái độ biết điều hơn, khiêm tốn hơn ở Biển Đông. Tôi nghĩ vấn đề Biển Đông mặc dầu là một xúc phạm lớn đối với mọi người Việt Nam nhưng nếu chúng ta có được một chế độ dân chủ lành mạnh thì những vấn đề ấy cũng không đến nỗi quá phức tạp.

TQT:Nói về vấn đề Trung Quốc và Việt Nam. Tình hình Trung Quốc theo ông vấn đề mội trường là cực kỳ nguy hiểm, kinh tế thì đang suy sụp, chính trị thì đang lủng củng từ vấn đề Nội Mông, Tây Tạng rồi ra Biển Đông. Những vấn đề ấy có tác động gì đến vấn đề Việt Nam hay không thưa ông?

NGK : Tôi nghĩ là chúng ta đang chờ đợi một biến cố lớn trong chế độ Cộng sản – Đại hội XII một tuần nữa sẽ mở ra – Vào giờ này chúng ta chưa chính thức biết được những gì họ đã quyết định với nhau, chúng ta chỉ đoán thôi mà tính tôi không thích dự đoán khi mà mình không nắm được những dữ kiện cơ bản. Tôi chỉ nắm được một điều thôi, tôi nghĩ rằng đã có một sai lầm trong nhận định về thái độ của Trung Quốc đối với Việt Nam.

Nhiều người nghĩ rằng Trung Quốc bỏ rơi ông Nguyễn Tấn Dũng vì ông Nguyễn Tấn Dũng chống Trung Quốc. Theo tôi lý do không phải như vậy. Trung Quốc không thể tìm được đồng minh nào lý tưởng hơn ông Nguyễn Tấn Dũng.

Ông Nguyễn Tấn Dũng  trước hết là truyền nhân của ông Lê Đức Anh, kiến trúc sư của chính sách lệ thuộc Trung Quốc. Thứ hai là ông Nguyễn Tấn Dũng trong mười năm qua đã làm tất cả những gì mà một thủ tướng Việt Nam có thể làm để làm vừa lòng Trung Quốc. Ông đã để cho hàng hóa Trung Quốc tràn ngập vào Việt Nam như chỗ không người. Ông đã xuất khẩu một số lượng lớn hàng hóa Trung Quốc mang nhãn Made in Vietnam, đó là một trợ giúp cho Trung Quốc tuy nó cũng có lợi phần nào đối với Việt Nam, ông đã cho thuê rừng đầu nguồn (18 tỉnh VN cho các nước ngoài thuê đất trồng rừng: Giá thuê …), ông đã cho phép Trung Quốc thành lập những khu gần như tự trị kiểu như Vũng Áng tại Việt Nam.

Và gần đây ngày 30/4/2015 ông đã lên tiếng đanh thép để lên án đế quốc Mỹ, để hô lại một khẩu hiệu mà trong vòng hơn 20 năm qua tôi không thấy một lãnh tụ cộng sản nào hô nữa là khẩu hiệu « Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào », mà chúng ta tưởng đâu đã lùi hẳn vào quá khứ rồi.

Nói chung ông Dũng có cảm tưởng là ông ấy bị Trung Quốc bỏ rơi vì thân Mỹ, thân phương Tây nên ông ấy cố gắng lấy lòng Trung Quốc bằng cách lên án, gần như tuyên chiến với Hoa Kỳ. Nhưng cuối cùng thì ông ấy mất tình cảm của các nước dân chủ, của Mỹ, nhưng không tranh thủ được sự ủng hộ của Trung Quốc.

Lý do giản dị là vì Tập Cận Bình đang tiến hành môt chính sách dữ dội và khó khăn để chống tham nhũng cho nên Tập Cận Bình không thể ủng hộ ông Dũng được bởi vì ông Dũng đối với dư luận của cả thế giới và của cả mọi người là một người tham nhũng. Ngay cả những người ủng hộ ông Dũng cũng không thể chối cãi sự kiện là ông Dũng rất tham nhũng. Tập Cận Bình hiện đang ở trong tình thế khó khăn nên không thể yểm trợ ông Dũng được dù trọng lượng của Trung Quốc lên Đảng Cộng sản Việt Nam còn khá lớn.

Cho nên vào giờ này tôi có thể nói có một khúc quanh, khúc quanh đó quan trọng đến mức độ nào thì hãy đợi tương lai cho chúng ta biết vì ngay cả những người cộng sản hiện nay cũng chưa biết. Đó là sự thất sủng của ông Dũng có thể tiên liệu được. 

Nhân việc nói quan hệ Việt Nam – Trung Quốc, tôi muốn nói tới điều này :

– Cho đến ngày hôm nay tất cả cấp lãnh đạo đảng cộng sản, dù là Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng hay bất cứ ai, có thể có quan điểm khác nhau trên nhiều vấn đề nhưng họ đều đồng ý phải dựa Trung Quốc để giữ nguyên chế độ. Điều họ cần nhận định ra trước khi quá trễ là Trung Quốc không còn là chỗ dựa nữa. Trên thực tế họ đang dựa lưng vào môt bức tường bằng giấy.

– Điều thứ hai là đối với những người dân chủ Việt Nam. Nhân đại hội này tôi cũng muốn phát biểu một ý kiến. Cho đến ngày hôm nay có rất nhiều người tuy trong thâm tâm mong muốn một cách rất thành thực dân chủ cho Việt Nam, nhưng nghĩ rằng phong trào dân chủ không có lực lượng không có tổ chức nên đàng nào dù muốn hay không chế độ này vẫn tiếp tục, cho nên phải thở dài mà thỏa hiệp với nó và hy vọng cải tổ được phần nào hay phần đó từ bên trong.

Nhưng ngày hôm này theo tôi, suy nghĩ đó rất sai. Chế độ này đã phân hóa quá rồi. Nó đang sống những ngày cuối cùng và đằng nào cũng sụp đổ. Vậy thì vấn đề đối với những người dân chủ Việt Nam rất giản di: Một là chúng ta để cho đảng và chế độ  này sụp đổ trong sự hỗn loạn nhường chỗ cho một khoảng trống chính trị; hai là chúng ta chuẩn bị một giải pháp chuyển hóa về dân chủ trong hòa bình, trong tinh thần anh anh em, trong tình đồng bào, trong tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc.

Như vậy chúng ta phải xây dựng lực lượng. Nếu chúng ta không có lực lượng thì chúng ta phải xây dựng ra lực lượng dân chủ đó vì đàng nào nó cũng cần. Chúng ta không thể dựa vào đảng cộng sản để cải tổ được nữa bởi vì đảng cộng sản đã tích lũy quá nhiều mâu thuẫn, nó đã suy nhược đến mức không thể phục hồi được. Nó đang sống những ngày cuối cùng và đàng nào nó không thể tồn tại.

Điều tôi tin tưởng vào lúc này là có rất nhiều triển vọng Đại hội XII sẽ là đại hội cuối cùng của đảng cộng sản như  là một đảng cầm quyền. Sau đó một là nó không còn nữa. Hai là nếu nó còn thì nó cũng chỉ là một đảng bình thường như các chính đảng Việt Nam khác.

TQT : Xin cảm ơn ông Nguyễn Gia Kiểng

Thông Luận 

►Ai ra lệnh không được nổ súng trong trận Gạc Ma 14-3-1988?

Mời các bạn xem lại phim 14-3-1988 do quân đội TQ phát tán trên mạng internet năm 2007. Trong khi đó, đảng CSVN giấu diếm rất kỹ vụ Gạc ma.

https://www.youtube.com/watch?v=ZEmirnjLef4

Lê Đức Anh, người móc nối giữa đảng CSVN và Trung Quốc dẫn tới Hội nghị bí mật Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990

Mời các bạn đọc loạt bài dưới đây:

Giai Đoạn 1990-2014

 Bối cảnh dẫn tới Hội nghị Thành Đô. 

 

►Thiếu tướng Lê Duy Mật yêu cầu đảng CSVN tổng kết cuộc chiến 1979-1984 và công bố các văn bản của Thỏa hiệp Thành Đô  (20-7-2014)

►Đại Tá an ninh Nguyễn Đăng Quang: Phải công bố các thỏa thuận Thành Đô tháng 9/ 1990 cho nhân dân biết (3-8-2014)

►Đơn gửi các vị tuyên huấn, tuyên giáo ĐCSVN về thỏa hiệp Thành Đô 9/1990 (7-8-2014)

►Phải công khai tất cả nội dung của hội nghị Thành đô-Tại sao đảng giấu kín mà không vinh danh Hội Nghị Thành Đô 1990

  (1982-2005)

Chinh tri Trung Quoc (25 bài)

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Viet Nam, Chinh tri Trung Quoc, Chinh Tri Viet Nam, Kinh Te, Trung Quốc | Leave a Comment »

►Nguyễn Tấn Dũng đã rút lui

Posted by hoangtran204 trên 16/01/2016

Việt Báo

Trung Điền

15-1-2016

Thông báo Hội nghị 14 cho biết kết quả bầu chọn nhân sự Đại hội đảng XII đã hoàn tất và nhất là Trung ương đảng đã bỏ phiếu kín đề cử nhân sự chức danh Tổng bí thư Ban chấp hành trung ương khóa XII; đề cử chức danh Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch quốc hội nhiệm kỳ 2016-2021.

Phát biểu bế mạc Hội nghị 14, ông Nguyễn Phú Trọng cũng cho biết thêm là Ban chấp hành trung ương đã biểu quyết thông qua nhân sự là ủy viên Bộ chính trị, Ban bí thư Khóa XI thuộc trường hợp đặc biệt tái cử Khóa XII và danh sách đề cử các vị ứng cử các chức danh lãnh đạo chủ chốt của đảng và nhà nước cho Khóa XII “với số phiếu rất tập trung”.

Mấu chốt của những điều nói trên cho thấy có 2 điểm quan trọng:

– Khi ông Trọng nói Hội nghị 14 đã thông qua nhân sự là ủy viên Bộ chính trị, Ban bí thư khóa XI thuộc dạng đặc biệt để tái cử khóa XII, cho thấy là chỉ có ông Trọng mới là người được vị trí này vì chỉ có ông Trọng vừa ở trong Bộ chính trị và vừa đứng đầu trong Ban bí thư. Ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng chỉ là Ủy viên Bộ chính trị, không nằm trong Ban bí thư.

– Sau nhiều căng thẳng từ Hội nghị 12, 13 cuối cùng việc chuẩn bị nhân sự tứ trụ coi như hoàn tất.

Những thông tin nói trên được minh họa với ba dữ kiện được tán phát khá rộng rãi trên mạng Internet.

Dữ kiện thứ nhất là Bộ chính trị đã bỏ phiếu đề cử chức danh Tổng Bí Thư thì ông Trọng được 6 phiếu, ông Sang được 5 phiếu còn ông Dũng chỉ được 1 phiếu. Vì lý do đó mà ông Trọng đã được Bộ chính trị giới thiệu ra ứng cử chức danh Tổng Bí Thư cho nhiệm kỳ XII.

Dữ kiện thứ hai là nhiệm kỳ Tổng bí thư của ông Nguyễn Phú Trọng là một năm và sau đó, Trung ương đảng khóa XII sẽ chọn người khác thay thế dựa trên thành phần tân Ủy viên Bộ chính trị được bầu ra trong đại hội XII.

Dữ kiện thứ ba là Hội nghị trung ương 14 đã bỏ phiếu kín đề cử nhân sự tứ trụ cho Khóa XII với kết quả ông Nguyễn Phú Trọng được đề cử vào chức Tổng Bí Thư với 135/175 phiếu; ông Trần Đại Quang được đề cử vào chức vụ Chủ Tịch Nước với 151/175 phiếu; ông Nguyễn Xuân Phúc được đề cử chức vụ Thủ Tướng với 155/175 phiếu; bà Nguyễn Thị Kim Ngân được đề cử chức vụ Chủ tịch Quốc hội với 163/175 phiếu. Trong khi đó ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạt con số 70/175 phiếu.

Rất khó có thể kiểm chứng những dữ kiện nói trên là thật hay giả khi nó thuộc loại “bí mật quốc gia” như trường hợp thư của ông Nguyễn Tấn Dũng viết gửi cho Nguyễn Phú Trọng và Trung ương đảng về việc không xin tái cử Khóa XII, khi mà các phe đang tìm cách tung những tin hỏa mù để tấn công lẫn nhau.

Tuy nhiên, theo dõi cuộc đấu đá giữa phe đảng (Nguyễn Phú Trọng) và phe chính phủ (Nguyễn Tấn Dũng) trong suốt 5 năm qua, nhất là từ Hội nghị Trung ương 6 (2012) về vụ kỹ luật đồng chí X cho đến Hội nghị 13, tràn ngập những đơn tố cáo gia đình và cá nhân ông Dũng cho thấy là phe đảng đã tìm mọi cách triệt hạ Nguyễn Tấn Dũng.

Chính trong bối cảnh đó, ông Nguyễn Tấn Dũng đã chơi bài “lật ngửa” khi viết thư không xin ra tái cử với hy vọng là dùng diễn đàn Trung ương đảng để cho đàn em đề cử mình ra tranh với Nguyễn Phú Trọng.

Nhưng qua kết quả Hội nghị 14, ông Trọng đã dùng sự lưu nhiệm ghế Tổng bí thư 1 năm và Quyết định 244 để buộc Trung ương phải bầu chọn theo đề cử của Bộ chính trị; vì thế mà ông Dũng đã không thể xoay trở như dự tính là dùng đàn em đề cử ngay tại Hội nghị Trung ương, kể cả trong đại hội đảng.

Điều này cho thấy là ván bài của ông Dũng đã bị ông Trọng tháu cáy, vì hai lý do sau đây:

Thứ nhất là Nguyễn Phú Trọng với tư cách Chủ tịch Tiểu ban nhân sự đã dàn dựng ra trận đồ để chính ông Dũng đã bị phế bỏ võ công khi tự mình viết đơn không xin tái cử.

Thứ hai là chuyến đi thăm Trung Quốc một cách đột xuất của Nguyễn Sinh Hùng ngay sau Hội nghị 13 đầy căng thẳng về vấn đề nhân sự, cho thấy là Tập Cận Bình đã hậu thuẫn Trọng hơn là Dũng để Việt Nam không đi ra khỏi quỹ đạo của Bắc Kinh.

Mặc dù phe đảng của Nguyễn Phú Trọng đã thắng thế trong cuộc đua quyền lực, nhưng ông Trọng sẽ chỉ ngồi thêm 1 năm ở ghế Tổng bí thư, không chỉ vì tuổi tác (hiện tại đã 72 tuổi) mà vì những cam kết từ đầu.

Nguyễn Tấn Dũng sẽ không rút về ở ẩn tại Phú Quốc như các ông Nguyễn Minh Triết, Phan Văn Khải đã làm mà sẽ tập hợp đàn em để tung ra những lời phán theo kiểu “thái thượng hoàng” như thời Đỗ Mười, Lê Đức Anh đối với Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh. Lý do dễ hiểu là Bộ chính trị khóa XII, ngoài Nguyễn Phú Trọng, đa số đều là đàn em và nhận những ân sủng của ông Dũng trong nhiều năm qua.

Trong bối cảnh đó, có thể khi Nguyễn Phú Trọng nghỉ hưu vào năm 2017, Trung ương đảng khóa XII sẽ bầu Trần Đại Quang làm Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước.

Nói cách khác là Nguyễn Tấn Dũng không thực hiện được phương án Putin cho chính mình thì sẽ giúp cho đàn em cùng băng công an là Trần Đại Quang trở thành nhân vật quyền lực: Chủ tịch nước kiêm Tổng bí thư từ Hội nghị 3 của Trung ương đảng khóa XII.

Nếu điều này xảy ra thì dù Nguyễn Phú Trọng có thắng, phe nhóm Nguyễn Tấn Dũng sẽ khuynh loát bên trong và đảng CSVN sẽ rơi vào tình trạng phân hóa cùng cực trong vài năm trước mặt.

Đây là cơ hội của phong trào dân chủ và điều này có xảy ra cũng chỉ là định mệnh kết cục của đảng CSVN.

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►TT Nguyễn Tấn Dũng trong ván bài thôn tính Việt Nam của Trung Quốc (Ts Cù Huy Hà Vũ)

Posted by hoangtran204 trên 15/01/2016

 “một sĩ quan quân đội nhiều lần tháp tùng Nguyễn Tấn Dũng sang Trung Quốc cho biết: “Nguyễn Tấn Dũng nói tiếng Trung Quốc rất thạo. Ngoài những buổi họp chính thức ra, Nguyễn Tấn Dũng nói chuyện trực tiếp với người Trung Quốc mà không cần phiên dịch”!

400.000 ha rừng phòng hộ, rừng đầu nguồn cho thuê 50 năm. dưới thời TT Nguyễn Tấn Dũng…

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong ván bài thôn tính Việt Nam của Trung Quốc

VOA Tiếng Việt

TS Luật Cù Huy Hà Vũ

15-1-2016

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng chờ để đón tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Hà Nội, ngày 5/11/2015. Photo: Reuters.

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng chờ để đón tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Hà Nội, ngày 5/11/2015. Photo: Reuters.

Trong cuộc chiến giành chức Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam tại Đại hội XII của đảng này nhóm họp chính thức vào ngày 21/1 tới, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thảm bại trên các “mặt trận’”: đạo đức (tham nhũng nghiêm trọng, dùng quyền lực làm giàu cho người trong gia đình, cài đặt con cái vào các vị trí quyền lực theo kiểu “tập quyền”…), kinh tế (các tập đoàn kinh tế Vinashin, Vinalines do Thủ tướng trực tiếp lập ra và điều hành sụp đổ tan tành, tài chính quốc gia cạn kiệt dẫn đến mức chính phủ phải vay quốc tế để đảo nợ…). Vì vậy, Nguyễn Tấn Dũng và phe ông ta chỉ còn bấu víu vào lá bài “chống Trung Quốc, bảo vệ độc lập và chủ quyền lãnh thổ Việt Nam”. Thế nhưng, oái ăm thay, đây lại chính là tử huyệt lớn nhất của Nguyễn Tấn Dũng vì mọi chứng cứ đều cho thấy Nguyễn Tấn Dũng không chỉ nhất thời bán nước cho Trung Quốc mà nghiêm trọng hơn, thực hiện hành vi phản bội Tổ quốc này một cách có chủ ý.

Chống Trung Quốc ảo nhưng bán nước cho Trung Quốc thật

Trong bài trả lời phóng viên quốc tế tại Philippines ngày 21/5/2015, tức gần 3 tuần sau khi Trung Quốc ngang nhiên cắm giàn khoan Hải Dương-981 trong vùng biển Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố: “Chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng, nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó… Việt Nam chúng tôi đang cân nhắc các phương án để bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý, theo luật pháp quốc tế.”

Thế là ngay lập tức đã dậy lên một làn sóng tụng ca Nguyễn Tấn Dũng, kể cả trong giới đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, nào là “Thủ tướng là khí phách Việt Nam”, nào là “Thủ tướng là anh hùng dân tộc”, “phát biểu của Thủ tướng có giá trị như một lời hô thoát Trung”. Thậm chí có người mơ nghĩ đây là “đèn xanh” cho tự do biểu tình để bày tỏ lòng ái quốc trước thảm họa mất nước….

Thế nhưng phẫn uất thay cho những người Việt Nam yêu nước thơ ngây (nếu quả thực như vậy), việc Nguyễn Tấn Dũng “chống Trung Quốc” hoàn toàn là “ảo”.

Điều dễ nhận thấy nhất là cái tên “Trung Quốc” thậm chí “giàn khoan Hải Dương-981” đã không hề xuất hiện trong tuyên bố của Nguyến Tấn Dũng. Không dám vạch mặt, chỉ tên kẻ xông vào cướp nhà mình thì sao có thể là “anh hùng”, là “khí phách”!

Còn nếu “chín bỏ làm mười”, cứ cho là Nguyễn Tấn Dũng nói bóng gió đến Trung Quốc đi thì “nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó” không thể là không hành động, không thể không “đấu tranh pháp lý theo luật pháp quốc tế” như Dũng đã tuyên bố.

Thế nhưng như mọi người đã thấy, cho đến nay Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã không hề có lá đơn nào khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế trong khi nước này không ngừng bồi đắp các đảo và bãi đá ngầm chiếm được của Việt Nam ở biển Đông thành các căn cứ quân sự, liên tục cho tàu thuyền đâm chìm các tàu thuyền của ngư dân Việt Nam và mới đây nhất, liên tục xâm phạm không phận của Việt Nam…

Chẳng những thế, Luật Biển Việt Nam khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với các quần đảo Hoàng SaTrường Sa được Quốc hội Việt Nam thông qua ngày 21/6/2012 nhưng đã 3 năm rưỡi trôi qua mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn kiên quyết không ban hành nghị định hướng dẫn thi hành. Nói cách khác, Nguyễn Tấn Dũng bằng thủ thuật hành chính đã vô hiệu hóa văn bản pháp lý quan trọng nhất của Nhà nước Việt Nam khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam!

Một sự thật hiển nhiên là trong khi Nguyễn Tấn Dũng đã không cho người dân Việt Nam và thế giới một cơ hội nào để được “một thấy” sau khi đã “trăm nghe” về lập trường “chống Trung Quốc” hay “thoát Trung” của ông ta thì Việt Nam đã bị Nguyễn Tấn Dũng trong hai nhiệm kỳ Thủ tướng của mình quẳng thẳng thừng vào miệng con trăn phàm ăn có tên “bành trướng Trung Quốc”.

Về lãnh thổ, hầu hết những khu vực xung yếu về an ninh – quốc phòng của Việt Nam đã bị Trung Quốc chiếm cứ dưới vỏ bọc các dự án kinh doanh.

Dọc biển thì từ Quảng Ninh (Nhiệt điện Mông Dương 2 tại Cẩm Phả, khu công nghiệp Texhong Hải Hà tại Móng Cái…), Hải Phòng (Nhiệt điện Thủy Nguyên…),  Hà Tĩnh (khu công nghiệp Fomosa gồm cảng Vũng Áng và cảng nước sâu Sơn Dương tại Kỳ Anh), Quảng trị (Công ty chăn nuôi tại Cửa Việt) cho đến Khu du lịch mũi Cửa Khẻm ở chân đèo Hải Vân (Thừa Thiên – Huế), các khu Trung Quốc dọc bờ biển Đà Nẵng, Bình Định (Khu kinh tế Nhơn Hội tại Quy Nhơn, Tuy Phước, Phù Cát),  Bình Thuận (Nhiệt điện tại Vĩnh Tân), Ninh Thuận (Nhà máy titan tại Sơn Hải), Trà Vinh (Nhà máy nhiệt điện Duyên Hải) … Trên đất liền thì từ Cao Bằng, Lào Cai, Nghệ An, Hà Tĩnh cho đến Tây Nguyên, địa bàn chiến lược bậc nhất của Việt Nam (Nhà máy khai thác bauxite tại Nhân Cơ, Tân Rai)… Cộng vào đó là khoảng 400.000 ha rừng phòng hộ, rừng đầu nguồn cho thuê 50 năm.

Nghiêm trọng không kém là cùng với sự chiếm cứ này là thủ đoạn Hán hóa dân cư khi người Trung Quốc lấy vợ Việt, sinh con đẻ cái…. Đích thân Nguyễn Tấn Dũng còn nới rộng biên độ Hán hóa đó khi chỉ đạo chính quyền Hà Tĩnh cho Trung Quốc thuê Vũng Áng 70 năm thay vì 50 năm theo quy định của Luật Đất đai!

Về kinh tế, Việt Nam lệ thuộc Trung Quốc hầu như toàn bộ. Nhập siêu từ Trung Quốc đã tăng gần gấp đôi, từ 15,9% vào 2005 (năm trước khi Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ tướng) với 2,67 tỷ USD lên tới 29,8% vào năm 2015 với 32,3 tỷ USD trong khi 90% các dự án kinh tế trọng điểm quốc gia (công trình điện, khai khoáng, dầu khí, luyện kim, hóa chất…) đều nằm trong tay nhà thầu Trung Quốc. Việc đồng Nhân dân tệ hiện khuynh đảo thị trường tài chính Việt Nam chỉ là hệ quả tất yếu của tình trạng này mà thôi.

Về mặt môi trường, Việt Nam bị hủy hoại nghiêm trọng vì các dự án của Trung Quốc sử dụng các công nghệ gây ô nhiễm, đã bị đào thải ở ngay Trung Quốc (khai thác bauxite với công nghệ “thải ướt”, luyện thép lò đứng, nhiệt điện …).

Về văn hóa – xã hội, dân tộc Việt Nam đang đối mặt với cái chết được báo trước với việc Chính phủ Việt Nam rắp tâm xóa bỏ môn lịch sử trong trường học cũng như với đủ loại thực phẩm độc hại được nhập ồ ạt từ Trung Quốc giết dần, giết mòn các thế hệ người Việt Nam cả hiện tại lẫn tương lai.

……

Việc những công dân Việt Nam lên tiếng chống Trung Quốc xâm lược bị chính quyền đàn áp khốc liệt cũng không nằm ngoài cái logic bán nước cho Trung Quốc của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra tòa do đã ra quyết định cho Trung Quốc khai thác bauxite tại Tây Nguyên xâm hại môi trường, an ninh quốc gia – quốc phòng và văn hóa bản địa, yêu cầu chính quyền công nhận liệt sĩ cho các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa hy sinh trong chiến đấu chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa; blogger Phạm Viết Đào lên án chính quyền quên lãng các liệt sĩ hy sinh trong chiến tranh biên giới 1979 chống xâm lược Trung Quốc … đã bị bỏ tù; blogger Nguyễn Hữu Vinh chủ trang Ba Sàm với những mục “Bá quyền Trung Quốc”, “Chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa” sắp bị đưa ra xét xử cùng với cộng sự Nguyễn Thị Minh Thúy sau hơn 20 tháng bị giam cầm…

Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược nhân tưởng niệm cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974, cuộc chiến biên giới 1979, cuộc chiến bảo vệ Trường Sa 1988, rồi khi Trung Quốc cắm giàn khoan dầu Hải Dương-981 trong vùng biển Việt Nam, đâm chìm tàu, thuyền của ngư dân Việt Nam, cắt cáp thăm dò dầu khí của Việt Nam… đều bị chính quyền cấm cản, đã không ít người biểu tình bị đánh đập, bắt giam…

Đến đây, cho dù nhất trí rằng nhà cầm quyền mà tham tàn thì trước sau gì cũng dâng lợi ích, thậm chí chủ quyền, lãnh thổ quốc gia cho ngoại bang, người đọc không thể tự hỏi tại sao Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại có thể bán nước cho Trung Quốc một cách bài bản đến như vậy? Người viết bài này xin trả lời ngay rằng do có bài bản, tức không phải là hành vi của một kẻ tham tàn tự phát, nên hành vi bán nước của Nguyễn Tấn Dũng chỉ có thể là sản phẩm của một “điệp viên chiến lược” của Trung Quốc.

Điệp viên hoàn hảo của Trung Quốc

Tiểu sử Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng do Thông tấn xã Việt Nam đăng tải cho thấy Nguyễn Tấn Dũng chưa bao giờ ra nước ngoài học tập và sinh sống. Thế nhưng vào năm 2009, trước khi bị bắt về “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”, bản thân tôi đã được một sĩ quan quân đội nhiều lần tháp tùng Nguyễn Tấn Dũng sang Trung Quốc cho biết: “Nguyễn Tấn Dũng nói tiếng Trung Quốc rất thạo. Ngoài những buổi họp chính thức ra, Nguyễn Tấn Dũng nói chuyện trực tiếp với người Trung Quốc mà không cần phiên dịch”!

Lẽ dĩ nhiên, để một người Việt Nam ở giai đoạn “tiền internet” nói thông thạo tiếng Trung Quốc thì chỉ có hai cách. Một là, sống trong khu phố Tàu như Chợ Lớn. Hai là, học tập hay sinh sống ở Trung Quốc. Ngay cả học tiếng Trung Quốc ở một trường chuyên ngoại ngữ cũng không thể nói thông thạo vì đơn giản là không có môi trường giao tiếp. Do đó, chắc chắn Nguyễn Tấn Dũng đã có một thời gian sống ở Trung Quốc bởi không có bằng chứng nào cho thấy Dũng đã từng sống ở khu phố Tàu. Kết luận này được củng cố với thông tin sau đây trên trang điện tử du học giới thiệu Đại học Bách Khoa Quế Lâm, thành phố Quế Lâm, Quảng Tây, Trung Quốc: “Về quan hệ với Việt Nam Quế Lâm là mốc son chứng nhận cho quan hệ hữu nghị Việt – Trung. Hơn nữa, Quế Lâm từng là nơi sống và làm việc của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, nguyên phó thủ tướng Vũ Khoan và hơn 20 vị lãnh đạo cao cấp của chính phủ Việt Nam”.

Thực vậy, chuyện ra nước ngoài nếu chính đáng thì không việc gì phải dấu. Chẳng hạn, trong tiểu sử cựu phó Thủ tướng Vũ Khoan trên Wikipedia có ghi rõ ông này được chính quyền Việt Nam gửi đi học tại “Dục tài học hiệu Nam Ninh” tại Quảng Tây, Trung Quốc. Vì thế việc Nguyễn Tấn Dũng dấu nhẹm bản thân đã từng sống tại Trung Quốc cho thấy quan hệ giữa Nguyễn Tấn Dũng và Trung Quốc phải ở “trên mức bình thường” hay nói thẳng ra, Dũng đã được Trung Quốc tuyển mộ làm “điệp viên chiến lược” có nhiệm vụ “chui sâu, leo cao” trong bộ máy quyền lực của Việt Nam để phục vụ kế hoạch từng bước thôn tính Việt Nam của nước này. Nói cách khác, Nguyễn Tấn Dũng và Trung Quốc phải giữ kín thông tin về việc Dũng đã sống một thời gian tại Trung Quốc để không gây bất lợi cho việc Dũng thực hiện “điệp vụ” này, nhất là trong bối cảnh người Việt Nam luôn cảnh giác với Trung Quốc để không bị Bắc thuộc một lần nữa.

Vấn đề là liệu việc Nguyễn Tấn Dũng quyết xóa bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam để thiết lập độc tài cá nhân như tôi đã cảnh báo trên VOA ngày 11/10 năm ngoái có nằm trong kế hoạch của Trung Quốc không?

Phải khẳng định rằng Mao Trạch Đông và Ban lãnh đạo Cộng sản Trung Quốc chưa bao giờ tin vào chủ nghĩa cộng sản đồng nhất với “Thế giới đại đồng – Bốn phương vô sản đều là anh em” cả. Ngược lại, họ chỉ coi chủ nghĩa cộng sản là công cụ giúp họ giành chính quyền ở trong nước và thực hiện bành trướng Đại Hán. Chủ nghĩa thực dụng “đặc sắc Trung Quốc” này được phát huy cao độ với thuyết “bất kể mèo trắng hay mèo đen miễn là bắt được chuột” của Đặng Tiểu Bình. Thành ra, mục tiêu của Trung Quốc là thôn tính Việt Nam, tối đa là sáp nhập, tối thiểu là biến thành thuộc địa và để đạt mục tiêu này Trung Quốc phải dựng lên cho được ở Việt Nam một chế độ tuân phục tuyệt đối Trung Quốc. Với toan tính đó, nhất là trong bối cảnh chủ nghĩa cộng sản đã tan biến cùng với sự sụp đổ của Liên Xô cách đây ¼ thế kỷ, một chế độ độc tài cá nhân ở Việt Nam sẽ giúp Trung Quốc thôn tính Việt Nam nhanh hơn một chế độ độc tài tập thể mà ở đây là chế độ độc tài của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Thực vậy, độc tài cá nhân thì hành vi, kể cả bán nước, không bị kiểm soát, ngăn cản bởi bất cứ ai. Do đó để thực hiện mục tiêu thôn tính Việt Nam, nhất là trong tình hình hiện nay khi biết chiêu lừa “đại cục – xã hội chủ nghĩa” của mình không còn hiệu nghiệm ngay cả đối với những thành phần giáo điều nhất trong ban lãnh đạo Cộng sản Việt Nam, Trung Quốc giật dây Nguyễn Tấn Dũng tiến hành giải tán đảng cộng sản để thiết lập độc tài cá nhân.

Cụ thể là, một khi Nguyễn Tấn Dũng thành công trong “đảo chính Đảng” thì kịch bản “thôn tính Việt Nam” của Trung Quốc sẽ là như sau:

Ngay lập tức, tấn công đánh chiếm nốt phần còn lại của quần đảo Trường Sa của Việt Nam;

Tiếp theo, đưa quân và kèm theo đó là dân ồ ạt vào Việt Nam để thuộc địa hóa Việt Nam rồi tiến tới sáp nhập Việt Nam vào hẳn Trung Quốc. Để thực hiện màn chót Hán hóa này Nguyễn Tấn Dũng hoặc kẻ ”kế vị” Dũng sẽ cho di dân Trung Quốc nhập tịch Việt Nam đủ để đưa Việt Nam thành một bộ phận lãnh thổ Trung Quốc trong khuôn khổ của một cuộc “trưng cầu ý dân”, y hệt cách thức Nga đã tiến hành ở Crimea để sáp nhập lãnh thổ này của Ukraine vào Nga.

Việc Nguyễn Tấn Dũng là “điệp viên chiến lược” của Trung Quốc còn lộ rõ qua cung cách nước này xây dựng và đánh bóng “uy tín” cho Dũng trong mắt người Việt Nam nói chung, các đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam nói riêng, nhất là khi Đại hội XII của đảng này đang đến gần.

Trước hết, do nắm được đặc điểm “chống Trung Quốc” của người Việt Nam nên Trung Quốc không ngần ngại dán cho Nguyễn Tấn Dũng cái nhãn “chống Trung Quốc” và qua đó “lập lờ đánh lận con đen”, làm mọi người hiểu rằng các đối thủ của Dũng trong ban lãnh đạo Việt Nam là “Lê Chiêu Thống”, là “bán nước cho giặc”. Lời bình sau đây của tờ Tuần báo Bắc Kinh số ra ngày 9/6/2015 là một ví dụ:Trong khi những người ủng hộ Trung Quốc nhấn mạnh tầm quan trọng của quan hệ hữu nghị Việt – Trung thì một số lãnh đạo cấp cao mà đại diện là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại đặt lợi ích quốc gia lên trên tất cả mọi thứ khác, một quan điểm kích thích chủ nghĩa dân tộc và những người trẻ tuổi”!

Trung Quốc cũng bày cho Dũng kế “nói mà không làm” và Dũng đã thực hiện thành thục khi đưa ra những phát ngôn đượm màu “Sát Thát” như tại Philippines ngày 21/5/2105 mà trên tôi đã đề cập.

Ngoài ra, vận dụng “khổ nhục kế” của tổ tiên, Trung Quốc giúp Dũng lập cả chục “trang điện tử ảo” (không có tên và địa chỉ thực địa của ban biên tập) mang tên “Nguyễn Tấn Dũng Thủ tướng nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” (nguyentandung.org) hừng hực “thoát Trung”, thậm chí với avatar “Khởi kiện Trung Quốc” cốt lấy cho Dũng phiếu vào vị trí Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam từ những ủy viên Trung ương Đảng đương nhiệm cũng như của những đại biểu dự Đại hội XII của Đảng có tinh thần dân tộc. Chẳng hạn bài Người đứng dậy thay tiếng nói của hơn 90 triệu dân Việt Namđăng ngày 31/12/2015 có câu: “Chưa có một phát biểu mạnh mẽ nào lên tiếng về vấn đề này ngoại trừ tuyên bố của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng ‘không đánh đổi chủ quyền lấy hữu nghị viển vông!

Không chỉ bằng lời nói, vẫn theo “khổ nhục kế”, Trung Quốc còn phối hợp với Nguyễn Tấn Dũng tạo sự kiện để tối đa hóa ấn tượng về một “Nguyễn Tấn Dũng chống Trung Quốc” mà ở đây là tổ chức các cuộc đập phá quy mô lớn gọi là nhằm vào các doanh nghiệp Trung Quốc ở Bình Dương và Vũng Áng, Hà Tĩnh, dưới chiêu bài phản đối Trung Quốc cắm giàn khoan Hải Dương-981 trong vùng biển Việt Nam. Thực vậy, các cuộc đập phá đã diễn ra với sự tham gia của cả vạn người mà lạ lùng thay, không hề có sự can thiệp của công an vốn luôn thường trực “chống bạo loạn” trong gần suốt thời gian diễn ra các sự kiện đó và cũng chỉ có 2 doanh nghiệp của Trung Quốc bị thiệt hại trong tổng số hơn 460 doanh nghiệp nước ngoài bị đập phá. Nhân đây cũng phải nói rằng việc tạo ra các cuộc “bạo loạn” này là “nhất cử lưỡng tiện”, vừa lấy điểm “ái quốc” cho Nguyễn Tấn Dũng vừa làm các doanh nghiệp nước ngoài không phải Trung Quốc sợ mà rút khỏi Việt Nam và như thế, “bất chiến tự nhiên thành”, các doanh nghiệp Trung Quốc sẽ “một mình một chợ” mà lũng đoạn kinh tế Việt Nam.

Cuối cùng, nhằm tạo “cú hích chiến lược” cho “điệp viên chiến lược” của mình trong cuộc đua nước rút giành vị trí đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình trong chuyến thăm Việt Nam đầu tháng 11/2015, ngay trước thềm Đại hội XII của đảng này không kể những cái ôm hôn thắm thiết dành riêng cho Nguyễn Tấn Dũng, đã chỉ mời một mình nhân vật này sang thăm Trung Quốc trong khi Tập sang Việt Nam là theo lời mời của Tổng Bí thư Đảng Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

Kết luận lại, thảm họa Bắc thuộc mới mang tên “Nguyễn Tấn Dũng” đã hoàn toàn lộ sáng và nếu nó không bị chặn đứng kịp thời, ngay tại Đại hội XII của Đảng Cộng sản Việt Nam diễn ra trong 1 tuần nữa, thì toàn dân Việt Nam sẽ không còn con đường nào khác là vùng lên để tự cứu lấy mình để rồi tiếp đó dựng nên một Việt Nam thực sự Độc lập, Dân chủ, Nhân quyền và Toàn vẹn lãnh thổ.

*Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

——–

Trần Hoàng ghi chép

Bài liên quan:

Tướng Đồng Sỹ Nguyên cảnh báo việc cho nước ngoài thuê rừng (27-2-2010) chính phủ VN cho Trung Quốc, Hồng Kông, Đài Loan thuê 300.000 hecta rừng đầu nguồn trong 10 tỉnh vùng biên giới. Khoảng 3000 km vuông, tức là 1% diện tích đất đai của cả nước VN!

Căng thẳng việc cho nước ngoài thuê đất trồng rừng (Thanh Niên, 12-6-2010)

Kiên quyết rút giấy phép cho thuê đất rừng trọng yếu

Trong cuộc trao đổi với báo chí hôm qua, bên hành lang QH, Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng-An ninh của QH, ông Lê Quang Bình (ảnh) cho biết, số diện tích đất rừng đã cho DN nước ngoài thuê, Bộ trưởng NN-PTNT báo cáo trước QH thấp hơn gần 100.000 ha so với số liệu giám sát của Ủy ban Quốc phòng – An ninh.

Hầu hết đất cho thuê nằm ở khu vực trọng yếu

Phiên chất vấn trở nên căng thẳng khi ông Lê Quang Bình – Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng – An ninh của QH cung cấp thông tin: “Ủy ban Quốc phòng – An ninh đã tiến hành đi khảo sát, tuy đi không hết nhưng thông qua đi một số địa phương và thông tin ở Bộ Quốc phòng, Bộ Công an thì hiện nay, toàn quốc có 19 dự án nước ngoài được cấp phép trồng rừng tại 18 tỉnh nhưng Bộ NN-PTNT nói là 10 tỉnh. Với diện tích đất rừng là trên 398.374 ha, Bộ NN-PTNT thông báo là 305.353 ha”.

 Ở một khía cạnh khác, ĐB Trần Việt Hưng (Hòa Bình) bức xúc trước việc cho thuê rừng với giá rẻ như cho không, ví dụ 1m2 đất mà giá cho thuê một năm chỉ với 2,75 đồng. Vì mất đất nên nhiều người dân đã phá rừng nguyên sinh để sản xuất, và vì không có việc làm đã gây nhiều tệ nạn xã hội ở nông thôn miền núi.

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Chinh Tri Viet Nam, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Nga và Việt Nam bắt đầu thấm nỗi đau khi giá dầu về 30 USD/thùng

Posted by hoangtran204 trên 15/01/2016

Ngân sách Nga được hạch toán trên cơ sở giá dầu khoảng 82 USD/thùng, nhưng giá dầu hiện nay khoảng trên dưới 30 USD/thùng. Vào khoảng 50% của ngân sách chính phủ Nga dựa vào xuất khẩu dầu và khí đốt.

Năm 2013, Tập đoàn Dầu Khí VN (PVN) từng hãnh diện tuyên bố rằng 40% của ngân sách nhà nước là do PVN đóng góp. Đây là một trong những lý do vì sao chính phủ VN thâm thủng hơn 10 tỷ  năm 2015 khi dầu xuống. Chú ý lúc ấy, 10/2015, giá dầu khoảng 47 đô 1 thùng, nay chỉ còn dưới 30 đô 1 thùng. Mời các bạn xem ở đây.  http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/10/151023_vietnam_budget

Buồn cười là các đỉnh cao của trí tuệ loài người, tức các lãnh đạo của đảng CSVN, đã tính toán ngân sách năm 2016 dựa trên giá dầu 60 đô la /1 thùng.  Nguồn đây:  Ngân sách 2016 dự tính giá dầu 60 USD một thùng – Kinh … kinhdoanh.vnexpress.net/…/ngan-sach-2016-du-tinh-.. Oct 26, 2015 – Thứ hai, 26/10/2015 | 17:31 GMT+7Giá thực tế năm nay chỉ khoảng 55 USD một thùng, trong khi dự toán ở  trong khi dự toán ở mức 100 USD …  dự toán ngân sách 2016 ước tính giá dầu ở mức 60 USD một thùng...Thực tế tháng 1/ 2016 giá dầu chỉ còn dưới 30 USD một thùng!

(Các bạn gõ “ngân sách của việt nam” vào google, và nhấn Tìm Kiếm sẽ thấy nhiều bài báo cho thấy đảng CSVN và các lãnh đạo nhà nước rất kém cỏi, nếu không muốn nói là quá dốt đến nổi không nhận ra giá dầu xuống thấp mà các báo nước ngoài từng dự đoán hồi 2014 trên tờ Forbes.)

Mỗi khi giá dầu giảm 1 đô la, thì Nga lỗ 2 tỷ. Giá dầu giảm làm Nga lỗ 104 tỷ, tức thất thu hay thâm hụt 104 tỷ. Vì Nga là nước sản suất dầu và khí và 80% nền kinh tế của Nga dựa trên việc xuất khẩu dầu khí.

Tờ Guardian của Anh có tổng kết giá dầu giảm ảnh hưởng tới các quốc gia sản suất dầu ra sao trong link dưới đây:

www.theguardian.com/business/2015/dec/30/oil-iran-saudi-arabia-russia-venezuela-nigeria-libya

Giữa tháng 1/2016, giá dầu xuống thấp còn 27 đô la 1 thùng dầu;

1 thùng dâu thô = 42 gallons = 159 lít; 1 thùng dầu thô lọc ra được 75 lít xăng (19 gallon xăng), 12 lít dầu dành cho phản lực cơ, 48 lít dầu diesel,… coi thêm ở đây.

http://energy.gov/articles/hows-and-whys-replacing-whole-barrel

http://energyalmanac.ca.gov/gasoline/whats_in_barrel_oil.html

Nga bắt đầu thấm nỗi đau khi giá dầu về 30 USD/thùng

15-1-2016

Việc giá dầu phá đáy về 30 USD/thùng đã làm cho nền kinh tế Nga – đang là “nạn nhân” của suy thoái kinh tế – bị ảnh hưởng nghiêm trọng, nhất là các công ty và ngân hàng quốc doanh.

Trang CNBC trích lời Bộ trưởng Kinh tế Nga Alexei Ulyukayev hôm 14/1 rằng: Nga sẽ cân nhắc việc bán các tài sản tại ngân hàng quốc doanh vì giá dầu “tụt dốc” vẫn tiếp tục tác động mạnh đến ngân sách quốc gia của nền kinh tế đang vật lộn với những tác động của suy thoái kinh tế này.

Kinh tế Nga bị tác động mạnh khi giá dầu phá đáy (Ảnh minh họa)
Kinh tế Nga bị tác động mạnh khi giá dầu phá đáy (Ảnh minh họa)

Phát biểu tại diễn đàn kinh tế Gaidar ở Moscow, Bộ trưởng Alexei Ulyukayev cho biết, các nhà lãnh đạo Nga sẽ cân nhắc giải pháp bán cổ phần nhà nước trong 2 ngân hàng lớn nhất của nước này là Sberbank và VTB.

“Chính phủ nên cân nhắc điều này vì nguy cơ giá dầu sẽ tiếp tục giảm sâu trong một thời gian dài, thậm chí trong nhiều thập kỷ” ông Alexei Ulyukayev nói.

Chính phủ Nga có thể xem xét việc bán cổ phần trong một số ngân hàng lớn nhất của quốc gia này – hiện chính phủ Nga đang sở hữu 60,9% cổ phần trong ngân hàng lớn thứ 2 của Nga là VTB, và năm 50% cổ phần và quyền biểu quyết trong ngân hàng lớn nhất nước này là Sberbank.

Kinh tế Nga bắt đầu suy thoái từ đầu năm 2015 do tác động của giá dầu “lao dốc không phanh” – vì Nga là một nước sản xuất dầu lửa lớn, và do những lệnh cấm vận quốc tế đối với quốc gia này sau động thái sáp nhập Creme vào tháng 3/2014 và vai trò của Nga trong phong trào ủng hộ Nga tại Ukraine cùng thời điểm đó.

Chris Weafer, đối tác cao cấp tại Macro-Advisory chia sẻ rằng, nhận định của Bộ trưởng Kinh tế Nga càng khẳng định khả năng cổ phần hóa các ngân hàng quốc doanh trong tương lai gần.

“Có vẻ như Tổng thống Putin ủng hộ phương án này, tuy nhiên những quan chức nắm giữ các vị trí chủ chốt trong các công ty nhà nước lớn lại phản đối mạnh mẽ kế hoạch bán cổ phần nhà nước,” Weafer nói.

“Tuy nhiên, việc huy động vốn cho ngân sách nhà nước ngày càng bức thiết, đặc biệt trong bối cảnh giá dầu phá đáy, do vậy tầm ảnh hưởng đang trông đợi vào những người tuyên bố ‘tôi cần tiền’ để tạo đà tiến tới cổ phần hóa,” Weafer nói thêm.

Cũng phát biểu tại diễn dàn kinh tế ở Gaidar, Bộ trưởng Tài chính Nga Anton Siluanov cảnh báo rằng, giá dầu sẽ duy trì ở mức thấp trong thời gian dài. Ông này cho biết thâm hụt ngân sách của Nga chiếm 2,6% GDP của quốc gia này trong năm 2016 và ông sẽ hạch toán lại ngân sách do tác động của giá dầu “tụt dốc”.

Anton Siluanov cho biết, trước đây ngân sách được hạch toán trên cơ sở giá dầu khoảng 82 USD/thùng, mức rất xa so với giá dầu hiện nay khoảng trên dưới 30 USD/thùng. Cùng với việc hạch toán lại ngân sách, Siluanov cho biết ông sẽ đề xuất cắt giảm chi tiêu ngân sách khoảng 10%.

Siluanov cũng đã từng phát biểu rằng, Chính phủ Nga kỳ vọng huy động được vốn thông qua việc cổ phần hóa các doanh nghiệp quốc doanh.

Hiện, Nga không phải là nước duy nhất đang loay hoay tìm cách tiết giảm tác động của giá dầu thấp đối với ngân sách Chính phủ. 6 quốc gia vùng vịnh chuyên sản xuất dầu lửa gồm Ả rập Xê út, Kuwait, Bahrain, Oman, Qatar và Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất cũng đang lên kế hoạch áp dụng thuế kinh doanh lần đầu tiên do giá dầu giảm.

Thảo Nguyên (Dân Trí)

 

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »