Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa’ Category

►Với các chứng cớ này, có ai còn hoài nghi gì nữa không? (Ngày mất Hoàng Sa, 19-1-1974)

Posted by hoangtran204 on 21/01/2016

19.1.1974

Ai đã lên án, AI đã im lặng trong và sau cái ngày đau thương này? (Bổn Đình Nguyễn)

 Nhìn góc dưới, bên phải cho thật kỹ nha
Bổn Đình Nguyễn's photo.

.

Tieu Phi Tran's photo.

.

Manh Hung Dao's photo.

 

Chuyện dưới đây do sĩ quan bảo vệ an ninh của đoàn do tướng Lê Quang Hòa cầm đầu phái đoàn VNDCCH, và các cựu cán bộ của đảng CSVN kể lại.

  1. Quế Lâm

Quế Lâm, một trong những địa danh du lịch nổi tiếng nhất Trung quốc thuộc tỉnh Quảng Tây. Tại đây có một bệnh viện nằm ngoại ô thành phố, chuyên điều trị cho những thương binh nặng hay cán bộ trung cấp Việt nam bệnh nặng. Anh chị em bệnh nhân dự định  ngày  Chủ nhật 20-1-1974  sẽ cùng nhau vào thành phố và đi thăm một số nơi đã cưu mang giúp đỡ các thiếu sinh quân Việt nam.

Sáng  đó trời nắng đẹp, nhưng tất cả các hành lang đều có các bác sỹ và y tá án ngữ : Không ai được ra khỏi phòng bệnh. Điều này cũng xảy ra tại Quảng châu, nơi các cán bộ cao cấp đang an dưỡng. Điều lạ lùng này xảy ra giống hệt hai năm trước, năm 1972 khi Tổng thống Nixon đang thăm Bắc kinh. Nhưng hôm đó, không một ai trong số các bệnh nhân đó biết rằng : Trung quốc đã xâm chiếm quần đảo Hoàng sa. Do vậy họ quản chặt bệnh nhân Việt nam vì sợ nổi loạn.

Tôi đã gặp ông N. đại tá, thương binh thành cổ  Quảng trị và ông C., cựu cán bộ Đài Phát thanh Truyền hình Việt nam kể lại ngày ấy. Hành động của họ mạnh tới mức, bà H., một người xu nịnh Trung quốc bằng cách luôn mang sách đỏ Mao tuyển, nghĩ rằng mình được lòng Bệnh viện xưa nay, cứ xin ra ngoài, nói tiếng Tàu ba xí, ba tú , liền bị hai người mặc quân phục kèm lên Văn phòng Khoa ngồi suốt ngày.

  1. Sài gòn      

Hôm sau, phiên họp của Phái đoàn Liên hợp quân sự 4 bên về việc Giám sát thi hành Hiệp định Paris do Thiếu tướng Lê Quang Hòa, trưởng phái đoàn Việt nam Dân chủ Cộng hòa chủ trì tại Sài gòn. Trong phiên họp này, phía Việt nam Cộng hòa đã đưa văn bản đề nghị chính thức Chính phủ VN Dân Chủ Cọng Hòa cùng với mình ra thông cáo lên án hành động xâm lược lãnh thổ-lãnh hải của Việt nam.

Đề nghị này còn lên kế hoạch chi tiết, trong đó yêu cầu quân Bắc Việt nam và quân của Chính Phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt nam giảm áp lực tại quân đoàn 2 của VNCH. Trong đó đề nghị cụ thể không tiến công quấy rối Đà nẵng, Nha trang và các sân bay ở khu vực này để quân lực VNCH có thể rảnh tay tập trung tái chiếm quần đảo Hoàng sa.

Theo lời kể lại của  ông H., nguyên sỹ quan bảo vệ an ninh cho đoàn, ông Thiếu tướng Lê Quang Hòa đã điện về xin ý kiến Trung ương.

Đích thân ông Lê Đức Thọ phê bình “lập trường chính trị của các anh để đâu? Đang có chiến tranh, lại phối hợp hoạt động với địch à? Cuộc chiến tranh gay go của ta rất cần sự ủng hộ của Trung quốc, mà lại nói quay sang chống bạn. Họ có giải phóng giúp ta, thì sau này cũng trả lại cho ta thôi.’’

Sau đó, phía VNCH đề nghị họp bất thường. Lần này,Trung tướng Ngô Du chủ trì phiên họp. Mở đầu, ông ta nói :

-Trong phiên họp này, tôi đề nghị không cáo buộc, cãi nhau về những vụ xâm phạm lãnh thổ, vi phạm hiệp định nữa. Trung cộng đã ngang nhiên xâm lược và chiếm giữ toàn bộ quần đảo Hoàng sa. Đất của chúng tôi thì cũng như đất của các anh vì cùng là đất tổ tiên chúng ta để lại cả. Vì thế, chúng ta nên xếp ba bốn cái vụ  tranh cãi lại, để ngồi cùng nhau bàn bạc về việc phối hợp hoạt động chống lại sự xâm lăng này.

Cũng như đề nghị bằng văn bản, tướng Ngô Du ngoài sáng kiến giảm bớt áp lực quân sự thuộc q-Quân đoàn 2 ra, ông ta còn đòi phía VNDCCH  gửi công hàm lên án tại Liên hiệp quốc, vận động phe XHCN  cũng như Thế giới lên tiếng phản đối (Trung Quốc).

Phái đoàn Mỹ, người bảo trợ cho tất cả các hoạt động quân sự của VNCH im lặng, không có ý kiến gì.

Ông Lê Quang Hòa cũng tảng lờ, không đáp lại đề nghị này. Ông biết tướng Ngô Du, một thời cũng là cựu đồng ngũ, đã là cán bộ tiểu đoàn thuộc Vệ quốc đoàn, sau đó đảo ngũ và sang phía bên kia , cũng đã một vài lần nói chuyện có vẻ ‘’hòa hợp dân tộc’’. Ông Hòa tưởng tảng lờ đề nghị đó cho qua chuyện,, nhưng ông Ngô Du nổi đóa. Ông chửi tục, nói chúng mày tảng lờ , là tiếp tay cho Trung Cộng, là bán nước mà còn tiếp tục định đánh không cho chúng tao giành lại đất đai của ông cha.

Cáu đến đỉnh điểm, ông Ngô Du vớ lấy cái gạt tàn thuốc lá bằng thủy tinh ném thẳng vào mặt ông Lê Quang Hòa. Ông Hòa né được, gạt tàn đập vào tường vỡ tung tóe.

Sỹ quan bảo vệ, ông H. lao đến, định chộp cổ ông Ngô Du, nhưng bị mấy người lính cận vệ phía bên kia khóa tay.

Cũng trong mấy ngày đó, đài Sài gòn và BBC liên tục đưa tin về sự kiện Hoàng sa. Những người nghe lén đài địch phát rất rõ đã rỉ tai nhau về việc này tại Hà nội. Nhưng giải thích mơ hồ, ngây ngô  và vắn tắt từ trên đưa xuống tới  các chi bộ  Tiểu khu (cấp phường) là bạn giải phóng giúp, sẽ trả lại sau này làm dư luận bớt xầm xì.

Hơn một năm sau, lúc Hải quân Việt nam (VNDCCH) giải phóng các đảo thuộc phía bên kia, sự ngây thơ trên bị đáp lại phũ phàng bẳng việc trả lời đanh thép của phía Trung quốc trước đề nghị cho nhận lại  quần đảo của Việt nam.

Tướng Ngô Du  (hình lấy từ nguyenthaihocfoundation.org)

Tướng Lê Quang Hòa

Có ai đồng tình lên án hành động xâm lăng đó ?

Sau biến cố đau thương đó, chỉ có Liên xô là nước duy nhất lên án hành động xâm lược trắng trợn, dã man của Trung quốc với một nước nhỏ phía Nam. Họ cũng đã nếm trải hành động này 15 năm trước đó. Hai hòn đảo thuộc cù lao Damansky trên song Usuri bị chiếm đóng, dân cư bị sát hại /2/. Từ đó, các đảo này bị Trung quốc sáp nhập vào lãnh thổ. Vết nhục này đến nay chưa phai trong lòng người Nga. Cuộc chiến trả đũa lớn  dự kiến đánh vào Lopno và khắp miền  bắc Trung quốc vì sao không xảy ra sẽ được viết trong bài sau.

Cũng như với Damansky, rồi gần đây có bài viết tự nhận Siberia của mình,Trung quốc luôn cố chứng minh, họ đã là chủ Biển Đông từ 2 ngàn năm trước.

Cần tránh lối mòn nhàm, chán    

Rất buồn, nhiều người Việt nam cũng luôn dựa vào sự  chiếm hữu lịch sử  như trên là luận điểm cơ bản mong thuyết phục. Nhưng cả Tàu lẫn Việt không hiểu tâm tính người phương Tây và không quan tâm gì đến những quy ước mới về đất biển. Tôi rất đồng tình với /1/ cho rằng  Công pháp quốc tế mới đòi hỏi phải hội đủ 4 điều kiện sau đây mới được coi là có quyền sở hữu, chấp hữu đảo và lãnh hải : (1) Sự chấp hữu phải công khai và minh bạch; (2) Sự chấp hữu phải hoà bình; (3) Sự chấp hữu phải liên tục và không gián đoạn và (4) Sự chấp hữu phải với tư cách là sở hữu chủ.

Để giải thích thêm điều này ta hãy quan sát thái độ người châu Âu, nơi mà đường biên giới thay đổi  trong suốt nửa đầu Thế kỷ trước. Lãnh thổ của Hungari thành của Rumani và nước khác. Lãnh thổ Balan thành của Ucraina và Bạch Nga, Lãnh thổ Ý thành một phần của Nam Tư, v.v. Vậy nên, việc sở hữu lịch sử không phải là chứng cứ họ quan tâm nhiều. Điển hình như Israel, nước luôn nêu lãnh thổ lịch sử từ trên 2000 năm trước, được cả Thế giới công nhận, cũng không thể là cớ để xâm lược các nước Ả rập đang chiếm hữu mảnh đất đó được.

Theo tình hình đó,chủ trương của Việt nam cũng như người Việt nói chung phải thay đổi. Thay vì cày xới chứng minh sở hữu lịch sử, chúng ta cần nghiên cứu và công bố trước Thế giới việc chấp hữu công khai, minh bạch, liên tục, hòa bình và  sở hữu chủ. Về điểm này,Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã phát biểu đúng/3/.

 Như vậy,việc củng cố vị trí của các đảo còn lại chưa bị xâm lược trên quần đảo Trường sa là rất quan trọng. Việc tăng cường phòng ngự không chỉ là việc của chính quyền mà còn là nhiệm vụ của mỗi người dân. Người dân Nga trước kia ăn khoai tây, bán bột mỳ đi lấy tiền cá nhân góp nhau mua tặng Hồng quân máy bay, xe tăng thì người Việt nam cũng có thể có nhiệt tình như thế. Tôi rất xúc động khi thấy thanh niên ở một số Diễn đàn trên Internet không chỉ đến thăm, ủy lạo các gia đình lính đảo mà còn gửi quà, động viên gia đình dân thường sinh sống ở các đảo đó. Hành động nhỏ bé hơn ngàn lần nói suông. Hoàng sa mất rồi, Trường sa cố giữ.

38 năm qua,việc thua trận hải chiến  Hoàng sa 1974 không lúc nào không nhức nhối trong lòng người Việt. Đứng vững tại địa điểm chiến lược, Trung quốc  tung thòng lọng chín khúc thít chặt vào cổ Việt nam và mấy nước nhỏ bé khác.

Phải làm gì đây ?

Tác giả gửi cho Quê choa

(Bài vở gửi đăng QC là chủ kiến riêng của tác giả, không hẳn là chủ kiến của QC) Nguồn blog của nhà văn  Nguyễn Quang Lập  (đã bị hacker đánh sập)

Ghi chú:

Tướng Ngô Du nói gì với tướng Lê Quang Hòa và Lê Đức Thọ vào ngày 21-1-1974

Tướng Ngô Du, đại diện cho VNCH tại Ủy Ban Quân Sự 4 bên

Tướng Lê Quang Hòa, đại diện cho VN DC CH

Lê Đức Thọ, Ủy viên Bộ Chính Trị của Đảng  CSVN, (tức đảng LĐVN),

►Ai ra lệnh không được nổ súng trong trận Gạc Ma 14-3-1988?

Mời các bạn xem lại phim 14-3-1988 do quân đội TQ phát tán trên mạng internet. Trong khi đó, đảng CSVN giấu diếm rất kỹ vụ Gạc ma.

https://www.youtube.com/watch?v=ZEmirnjLef4

Lê Đức Anh, người móc nối giữa đảng CSVN và Trung Quốc dẫn tới Hội nghị bí mật Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Đảng CSVN, Nhà Nước VN, Công An, An Ninh ở Sài Gòn và Hà Nội đã làm gì trong ngày 19-1-2016?

Posted by hoangtran204 on 19/01/2016

Họ làm 3 việc:

-Một, lo tưởng niệm “cụ Rùa” ở Hồ Hoàn Kiếm đã chết sáng nay. Các nhật báo lớn toàn quốc đưa tin trên mạng internet của họ. 
Hại, đang sửa soạn áo quần ngày mai họp đại hội đảng CSVN lần thứ 12 ở Hà Nội. 
-Ba, ngăn chận đàn áp đánh đập, bắt giữ  những người VN muốn tưởng niệm 74 chiến sĩ VNCH đã hy sinh bảo vệ Hoàng Sa ngày 19-1-1974
19-1-2016

HK Bau

10 hrs ·

Sáng nay 6 g đã có 6 an ninh đến thăm viếng tại nhà và thuyết phục tôi không đi dự lễ tưởng niêm 74 chiến sỉ Việt Nam đã hi sinh ngày 17/1/1974.  Sau hơn 1 giờ trao đổi, họ đi về và tôi đi. 3 cậu công an nói chuyện với tôi rất lễ độ đáng quí,

8,45 tôi đên nơi nhân viên an ninh dày dặt dưới nhiều sắc áo, tại đây tôi được anh Kha Lương Ngải cho biết các thành viên Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Đằng đã bị cô lập tại nhà, sồ đến được khoản 10 người, tôi quyết định 1 người cũng làm. Tôi đến đứng trước tương đức THÁNH TRẦN, khoan hơn 10 người tơi yêu cầu tôi rời vị trí, nếu không đừng trách họ. Tôi cười và trả lời các anh muốn làm gì thì làm, kể cả giết tôi tại đây. Sau đó, tôi tiếp tục đứng tại chổ để mọi người thấy ,

Hơn 9 giờ,  anh Ngải đem vong hoa và biểu ngử đen, an ninh nhào vào cướp, môt vòng hoa khác do môt chị mang đến, chị đã bảo vệ vong hoa trước nhân viên an ninh đầy nhung nhúc, chị đem vòng hoa đặt trước tượng đài, thì ngay lập tức 1 xe chăn trước tương đài và xe xịt nước xịt vung vẩy toàn khu vực, tôi kêu mọi người vẫn tổ chức dù bị đàn áp thế nào cũng chấp nhân. Tôi đứng lên bên cạnh giáo sư Nguyển Đăng Hưng vk, nhà báo Lê phú Khải, và môt thanh niên luôn đi bên tôi như để bảo vê,

Thay mặt mọi người tôi phát biểu tỏ lòng tri ân 74 tử sĩ đã anh dũng hi sinh bảo vệ Hoàng Sa 42 năm trước, và nguyện cầu hồn thien sông núi Việt Nam! Các anh hùng tử sỉ hảy linh thiêng, dẫn dắt 1540 đại biểu dư DH12 của đảng cầm quyền hảy sáng suốt bầu chọ nhưng ngươi lảnh đao biếtđặt lợi ích đất nước dân tội lên trên hết, thực thi dân chu, tự do cho nhân dân cùng nhân dân kiến tao Việt Nam trở thành môt d d ất nước một dân tộc độc lập tư do hạnh phúc thực sự,
Rât tiếc không chụp anh được vì lo  đấu tranh với trên 100 nv a.n. k thưc hiện đc.

(Hình ảnh này đã được ghi lại trong phim của Thúy Nga trong bài  sáng nay)

——-

19-1-2016

Hoàng Dũng   2 mins ·  (Sài Gòn)

Xin được kể tóm tắt chuyện đi tưởng niệm các tử sĩ VNCH ngã xuống tại Hoàng Sa như sau:

Sáng nay khoảng 8h45 tôi rời khỏi nhà và tới chân tượng Trần Hưng Đạo, Q1 khoảng 9h. Vừa đặt chân xuống thì có 1 an ninh thường phục tới khuyên bảo đi về. Mình đang đi ra xa khỏi khu vực thì 2 an ninh khác đòi bắt. Sau đó mình được áp tải trên xe máy đưa về CAP Bến Nghé.

Ngồi đó chơi, tám chuyện phiếm với 1-5 anh an ninh đến 21:30 thì ra về, sau khi ăn hết 1 hộp cơm và 5 chai nước suối do các bạn CAP, an ninh mua cho.

Khi đưa về CAP Bến Nghé thì thấy Uy, Phát đã bị bắt ngồi đó. Phát bị an ninh đánh bể miệng.

Ngoài 3 người bị bắt nêu trên ra, còn có ít nhất 3 em sinh viên học sinh khác bị bắt. Những em này đến đầu giờ chiều đều được người nhà đến bảo lãnh ra về.

Cảm ơn ace đã đến trước CAP Bến Nghé chờ đợi mình. Khi mình ra thì CA ép mình rẽ lối về phía bên trái (tính từ trong ra) nên ace không nhìn thấy.

——

Nguyễn Mạnh Hien   6 mins báo tin

Phát Thành Huỳnh bị đánh khi bị bắt mang về công an phường Bến Nghé, quận 1…
Lúc sáng, ngày 19/1/2016 phát và một số người tại Sài Gòn ra bến Bạch Đằng thắp nhang tưởng niệm 74 tử sĩ VNCH, hải chiến Hoàng Sa, thì bị bắt về đồn công an phường Bến Nghé, quận 1 cùng với 3 người khác là anh Hoàng Dũng, anh Đinh Nhật Uy, và bạn Trần Đại Long.
Hiện tại cả 4 người đã được thả.  

Nguyễn Mạnh Hien's photo.
———

Nguyen Dang Hung added 6 new photos — with Suong Quynh

LỄ TƯỞNG NIỆM 74 TỬ SĨ HOÀNG SA
TẠI TƯỢNG ĐÀI TRẦN HƯNG ĐẠO – SÀI GÒN
BỊ NGĂN CHẶN, PHÁ PHÁCH
_________________________

Được biết đông đảo nhân sỹ trí thức thành viên Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Đằng bị ngăn chặn từ nhà không thể đến được chỗ hẹn.
Phần tôi, vừa đến chổ tượng đài Đức Thánh Trần thì thấy công an đang giựt vòng hoa từ tay các nhân sỹ trí thức…

Họ kéo được vòng hoa còn lại qua phía bên kia đường, bờ sông…
Họ đã cướp những thứ khác mất rồi!

Tôi tự trách đến hơi trễ và không ghi được khoảnh khắc cao điểm của lễ tưởng niệm…
Chưa kịp lấy điện thoại di động ra ghi hình thì thấy các bạn trẻ phụ trách lẳng hoa đã thành công dành lại và mang lẳng hoa trở lại và đặt lại ở chỗ cần thiết.
Công an mặt thường phục vẫn không ngưng giằng co, đứng chắn đằng trước lẳng hoa không cho ghi hình…

Các nhân sỹ, ông Huỳnh Kim Báu, nhà báo Kha Lương Ngãi, Nhà báo Lê Phú Khải, chị Ánh Hồng, nhà giáo Trần Minh Quốc, Khánh Trâm ra sức giải thích cho công an ý nghĩa của lễ tưởng niệm: các anh không có quyền ngăn chặn như vậy. Đây là lễ tưởng niệm 74 chiến sỹ người Việt Nam đã bỏ mình trong cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa bị Trung Cộng đánh cướp.

Lần đầu tiên tham gia, tôi thật ngỡ ngàng chứng kiến một sự việc mà tôi chưa từng thấy trên thế giới Đông Tây mà tôi từng đi qua.

Một nhóm người tổ chức tưởng niệm sự kiện lịch sử liên quan đến chủ quyền biển đảo một cách ôn hòa, lịch sự bị một nhóm người khác đại diện cho chính quyền ra tay ngăn chặn một cách thô bạo ngang ngược…

Thú thật tôi rất bị sốc!

Tôi chưa bao giờ phải đối phó với một hoàn cảnh vô luật pháp như thế này.
Tôi thử vào cuộc hòa nhả bắt tay anh công an đứng gần, ôn tồn báo với các anh công an (có người tuổi quá 50) không nên làm như vậy… Tôi nói là tôi vừa từ Lý Sơn về, có tham gia lễ đặt viên đá đầu tiên cho khu tưởng niệm nghĩa sỹ Hoàng Sa với sự có mặt của nhiều lãnh đạo cao cấp đại diện cho Tòa án Tối cao, Viện Kiểm Sát tối cao, Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam…
Việc các anh làm là hoàn toàn đi ngược lại với sự kiện trọng đại ấy…, rất được lòng dân trong cũng như ngoài nước…
(Nhưng) Lời nói của tôi chẳng có một hiệu lực nhỏ nào…
Họ để ngoài tai và khư khư đứng chắn gây rối rất khó ghi hình…

Buổi lễ diễn hành dưới sự đe doa của rất đông “công nhân” quét dọn sẳn sàng xịt vòi nước vào đám đông chúng tôi. Tôi đã phải lớn tiếng với họ là không được làm tôi ướt vì tôi đang bị bệnh ZONA. Bệnh sẽ trầm trọng ra, nhức nhối thêm nếu tôi bị ướt…

Cuối cùng thì lẳng hoa cũng đã yên vị và ông Huỳnh Kim Báu có chút thì giờ phát biểu nói lên mục đích và ý nghĩa của buổi lễ…

Năm phút sau công an lại hùng hổ mang lẳng hoa đi và chúng tôi yên lặng tự giải tán…
Tôi cũng chứng kiến sự kiện công an có bắt nguội một số bạn trẻ, đẩy lên xe taxi sau đó…
Một ngày buồn sau ngày vui và phấn chấn ở Lý Sơn…
Sài Gòn ngày 19/1/2016
GS Nguyễn Đăng Hưng,

*Hình ảnh buổi tưởng niệm ở Sài Gòn đã được ghi lại trong phim của Thúy Nga trong bài đăng  sáng nay.
____

Nguyen Dang Hung's photo.
Nguyen Dang Hung's photo.
Nguyen Dang Hung's photo.
Nguyen Dang Hung's photo.
Nguyen Dang Hung's photo.
+2
———–

Lại TIN CỰC NÓNG: BÁO CHÍ LẠI ĐƯỢC ĐƯA TIN CỤ RÙA CHẾT. 

Hai sự kiện khá trùng hợp:

Khi HCM chết vào ngày mùng 2 tháng 9 năm 1969, đảng giấu nhẹm bảo dân là HCM chết ngày mùng 3 tháng 9 (vì ngày 2 là ngày lễ khai sinh nước VNDCCH, nếu ngày sinh này và ngày tử của HCM trùng nhau thì Ô hô Tai biến…).  Mấy chục năm sau, khi biết không thể giấu mãi,  đảng đính chính lại ông HCM chết mùng 2 tháng 9 1969.

Trước giờ đại hội đảng họp tại Hà Nội (20-1-2016) thì cụ rùa ở Hồ Gươm chết (19-1-2016), báo chí được lệnh đảng không được đưa tin.

Chú Tễu's photo.

Chỉ đạo báo chí không đăng tin Cụ Rùa từ trần

Chú Tễu's photo.
Nhưng mặc kệ, báo Tuổi Trẻ vẫn lên khuôn câu view:
Cuong Pham's photo.

 

TIN CỰC NÓNG:  ((Tin từ Kiều Mai Sơn))
CỤ RÙA HỒ GƯƠM CHẾT – Thiếu Tướng Công An Nguyễn Đức Chung TRỰC TIẾP ĐẾN HIỆN TRƯỜNG (vừa mới lên chức chủ tịch UBND Tp Hà Nội, hai năm sau sẽ thành bí thư HN, rồi vào Bộ Chính Trị…)

Cụ rùa Hồ Gươm nổi lên nhưng bất động

19/01/2016 19:18 GMT+7

TTO – Khoảng 18g30 ngày 19-1, cụ rùa nổi lên trên Hồ Gươm. Theo nhiều người chứng kiến, cụ rùa nổi lềnh bềnh, không cử động.
Ông Nguyễn Đức Chung, chủ tịch UBND TP Hà Nội, đã trực tiếp đến hiện trường.

Hiện cụ rùa đang được di chuyển về đền Ngọc Sơn.

—————

TP HCM: CHÍNH QUYỀN MẤT DẠY, RA TAY PHÁ LỄ TƯỞNG NIỆM

Sài Gòn, 19-1-2016

xuandienhannom

Tường thuật lễ tưởng niệm 74 tử sĩ Hoàng Sa
tại Sài Gòn

Chu Vĩnh Hải

Vào lúc 9 giờ 5 phút ngày 19-01-2016, khoảng từ 35-40 người dân Sài Gòn đã đến tượng đài Trần Hưng Đạo ở bến Bạch Đằng, quận 1 để dâng hương hoa tưởng niệm 74 chiến sĩ hải quân Việt Nam Cộng Hòa đã hi sinh trong cuộc chiến Hoàng Sa vào năm 1974 chống lại sự xâm lăng và xâm chiếm lãnh thổ của bè lũ Red China.
Số người tham gia tưởng niệm trên thực tế ít ỏi hơn nhiều so với dự tính ban đầu do trong nhiều ngày qua, chính quyền đã cấm hàng trăm nhân sĩ trí thức, hàng trăm dân thường đi ra khỏi nhà.
Trước khi lễ tưởng niệm diễn ra, 3-4 thanh niên lực lưỡng mặc thường phục đã lao vào cướp giật vòng hoa của những người tham gia tưởng niệm khi vòng hoa này vừa được đưa tới. Mọi người bối rối nhìn nhau không biết tìm đâu ra vòng hoa thì nhà báo Kha Lương Ngãi đã nhanh chóng đưa đến một vòng hoa.
Ông Huỳnh Kim Báu, chủ nhiệm Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng thay mặt những người tham dự lễ tưởng niệm đã phát biểu tri ân 74 chiến sĩ Hải Quân của Quân Lực VNCH đã anh dũng hi sinh vì chủ quyền thiêng liêng của đất nước, cầu chúc 74 anh linh mãi mãi vĩnh hằng. Sau phát biểu của ông Huỳnh Kim Báu, mọi người tiến hành dâng hương tưởng niệm và ra về trong tĩnh lặng.
PS: Ngay từ sáng sớm ngày 19-01-2016, người của các cơ quan công quyền đã rải dày đặc quanh khu vực tượng Trần Hưng Đạo. Có khoảng 50 công nhân(?) môi trường đô thị tiến hành quét rác và xả nước liên tục. Có một ông già mặc thường phục tuổi chừng 70, trông rất đẹp lão và quí phái, nói giọng miền Bắc khuyên mọi người đừng nên tiến hành lễ tưởng niệm. Nhiều thanh niên mặc thường phục cũng mặt mũi khôi ngô cũng có lời khuyên tương tự. Có một thanh niên to khỏe đẹp trai, mặt mũi khôi ngô, tuổi chừng 28-30 chăm lo việc giành vòng hoa. Anh chàng này đã được nhiều người tham gia tưởng niệm nhắc nhở nhẹ nhàng: ” Cháu- em đừng làm vậy mà có tội, mà thất đức với người đã khuất”.
 .
 

Hình ảnh tại Sài Gòn: 

..
 
 
Chu Vĩnh Hải:
Máu của tôi đã đổ trong lễ Tưởng niệm Hải Chiến Hoàng SaVào sáng ngày 19-01-2016. Máu của tôi đã đổ trong lễ tưởng niệm dâng hương hoa tri ân 74 con dân Việt Nam đã hi sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 chống lại sự xâm lăng của bè lũ Red China.
Số là khi vòng hoa thứ hai được đưa đến(vòng hoa thứ nhất đã bất ngờ bị nhiều thanh niên mặc thường phục cướp giật ngay khi vừa được đưa đến), có một nam thanh niên đẹp trai, cao khoảng 1m72, tuổi chừng 28-30 xông vào giật vòng hoa. Tôi và một chi đã giằng co với nam thanh niên này để bảo vệ vòng hoa. Chị nói với nam thanh niên giật vòng hoa như van xin:” Cháu đừng làm thế mà có tội với người đã khuất”. Còn tôi, tôi nhỏ nhẹ nói:” Chú nhìn mặt cháu, chú biết cháu rất thông minh và có học. Chú xin cháu đừng giật vòng hoa này. Rồi đây, cháu sẽ hiểu hơn nhiều điều”. Nam thanh niên này đã hoàn toàn bị khuất phục trước sự nhẹ nhàng và lịch sự của những người tưởng niệm.
.
 
 
 .
Khi vòng hoa được bảo vệ an toàn, khi nam thanh niên không xông vào giành giật nữa, tôi thấy tay mình lành lạnh và ươn ướt. Thì ra là máu, máu đã chảy vì dây kẽm trong vòng hoa đã cứa vào tay tôi.
Nếu cho rằng, máu tôi đã đổ vì Hoàng Sa thương yêu của tổ quốc, tôi rất đỗi tự hào vì điều đó.
 

Tin và ảnh: FB Chu Vĩnh Hải

Hình ảnh Chính quyền TP Hồ Chí Minh cho người đến phụt nước phá đám.

.
 
 
Chính quyền TP Hồ Chí Minh thật là bọn chó má!
Một chính quyền bất nhân, bất nghĩa, ăn cháo đá bát!
Đó là chính quyền không phải của dân tộc và nhân dân!Lãnh đạo TP HCM đã bán linh hồn cho giặc rồi!
 —
Tại Hà Nội,
Dũng Mai Tôi còn nhớ ngày này năm ngoái 19/01/2015. Sáng sớm, ra phố đến một hàng bán hoa tươi mua một bó thật đẹp để đi đến Đài tưởng niệm anh hùng liệt sỹ với ý thức tri ân các liệt sỹ vị Quốc vong thân trên vùng biển Hoàng sa.
Cô bán hoa là sinh viên năm cuối Đại học Quốc gia đã không hề hay biết về trận hải chiến Hoàng sa.
Suốt nửa thế kỷ, nhà cầm quyền cộng sản đã không thành thật trong việc nhìn nhận Lịch Sử vệ quốc của Việt nam cộng hoà trong vấn đề Hoàng Sa. Sự thật đó là: dù phải đang đương đầu với sự tấn công xâm chiếm Miền Nam của Miền Bắc cộng sản nhưng chính quyền Miền Nam lúc đó vẫn anh dũng chống trả lại sự xâm phạm chủ quyền quốc gia bởi Trung Cộng để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của đất nước tại quần Đảo Hoàng Sa. Đây là một cuộc chiến bi hùng rất đáng ghi dấu trong lịch sử vệ quốc Việt nam.
Hôm nay dù không đến Đài tưởng niệm nhưng tôi kính cẩn nghiêng mình trước Anh linh 75 liệt sỹ Hoàng Sa, những hùng binh, những đứa con xứng đáng tôn vinh của nòi giống Lạc Hồng.
——————————————-
Cuộc hải chiến Hoàng Sa giữa Việt Nam Cộng Hòa với Trung Quốc 19-1-1974
 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Dân chúng Miền Nam đã phản ứng ra sao khi Trung Cộng chiếm quần đảo Hoàng Sa ngày 19-1-1974

Posted by hoangtran204 on 19/01/2016

“Giá như nhà cầm quyền trưng ra được 1 bằng chứng như thế này thì tôi cũng tin rằng dạo ấy các vị (Bắc Việt và Mặt trận DTGPMNVN) đã có sự phản đối bọn xâm lược.” Nhà báo Nguyễn Thông hiện ở Sài Gòn đã viết trên facebook của ông ngày 19-1-2016.

Chú thích ảnh: Cuộc biểu tình phản đối của dân chúng quận Phú Mỹ (miền Nam VN) tháng 2.1974 sau khi Trung cộng cưỡng chiếm trái phép Hoàng Sa.  

Nguyễn Thông  10 hrs

Nguyễn Thông's photo.
Hôm nay 19-1-2016, Đảng CSVN, Nhà Nước VN, Công An, An ninh, đã và đang làm gì trong mấy ngày qua đối với những người VN muốn tổ chức ngày lễ kỷ  niệm ngày mất Hoàng Sa và tưởng niệm 74 chiến sĩ VNCH đã hy sinh tại quần đảo này sau khi Hải Quân VNCH (với lực lượng nhỏ bé hơn) đã tấn công hải quân Trung Cộng, đánh chìm và làm thiệt hại nhiều chiến hạm của Trung Quốc sáng ngày 19-1-1974. Sau đó, các hạm đội Mỹ báo cho Hải Quân VNCH biết rằng: 17 chiến hạm TQ đang từ phía đảo Hải Nam đang trên đường đến tiếp cứu cho hải quân của chúng.  (Mời các bạn đọc lại các link trong bài viết trước đây.)  
——-

Tuấn Khanh: Sự thật có phép chữa lành
Nguồn: F/B Nguyễn Tuấn Khanh

Năm thứ 41, kể từ khi những người cộng sản toàn trị ở Việt Nam, ngày tưởng niệm Trung Quốc tấn công và cưỡng chiếm Hoàng Sa mới được công nhận chính thức bằng một tấm bia dựng lên ở đảo Lý Sơn. Nhiều năm nay, người dân miền Nam Việt Nam thường chỉ nhắc nhau trong im lặng, vì bởi chuyện Hoàng Sa mất như thế nào, ra sao… vẫn nằm trong vùng cấm kỵ của mối quan hệ anh em giữa Hà Nội và Bắc Kinh.

Năm thứ 41, sự thật mới được làm rõ và mạnh dạn trên mọi kênh thông tin của nhà nước quản lý. Trước đây, nếu như có đưa tin hay có dịp nói rõ về sự xâm lược của Trung Quốc, đó cũng chỉ là sự vượt rào của giới báo chí khi được lệnh để đối phó ngoại giao, hoặc là những cú dấn đầy tính thăm dò trong một nền chính trị hiện tại, mà những người cầm quyền luôn cân nhắc xem việc nhìn nhận thể chế Cộng hòa phía Nam như thế nào cho “đúng tầm” của mình.

41 năm, sự thật vẫn nguyên vẹn đó. Sự thật vẫn thì thầm trên môi của từng người Việt yêu nước mình. Sự thật vẫn trao lại cho nhau bởi những người Việt không chấp nhận cúi đầu trước kẻ xâm lược, và gọi đó là bạn. Sự thật như chân lý – chỉ khuất chứ không bao giờ tắt.

Sự thật đẩy lùi chữ “ngụy” trên báo chí và truyền thông nhà nước, trên câu nói của các quan chức, và thay vào đó bằng những chữ khác, chút đàng hoàng hơn. Bởi một chính thể “ngụy” thì sẽ không bao giờ dám đương đầu với một quốc gia hùng mạnh hơn mình, không dám liều chết với kẻ xâm lược quê hương mình. 74 anh linh người Việt trong quân phục Việt Nam Cộng Hòa đã ghi tên mình vào sử sách Việt, trong việc chống lại Trung Quốc năm 1974, hy sinh đời mình. Sự thật về họ là bằng chứng duy nhất và mạnh mẽ nhất để nhà nước Việt Nam hôm nay có thể nói không ngại miệng rằng Hoàng Sa đã bị xâm lược, Hoàng Sa là của Việt Nam.

74 người lính đó không phải là nghĩa sĩ. Tấm bia giả dối chỉ ghi một nửa sự thật đó, rồi một ngày sẽ phải thay đổi. Nghĩa sĩ chỉ là những người có tấm lòng, và hành động trong một bối cảnh bị dồn ép. Nhưng 74 anh linh đó là những quân nhân nhận được mệnh lệnh trực tiếp từ chỉ huy của họ, của tổ quốc mình, rằng phải sống mái với giặc thù để giành lại đảo, giành lại biển, và họ trở thành tử sĩ. Rõ ràng, quyết tâm và hành động của thiếu tá Ngụy Văn Thà và đồng đội của mình hoàn toàn khác hẳn với 64 binh sĩ của quân đội Nhân Dân Việt Nam trên đảo Gạc Ma, bị thảm sát năm 1988: đó là những người bộ đội bị giết chết uất ức vì theo lệnh của chỉ huy trên đất liền là không được đánh trả. Thậm chí xác của họ không được trục vớt, thông tin bị ém nhẹm suốt nhiều năm, họ từng bị bỏ quên trong trong nhiều năm một cách đau xót. Chính những người đó đã hy sinh trong vai trò của nghĩa sĩ. Ngày 19/1/1974 không có nghĩa sĩ, mà chỉ có những người hy sinh vì đất nước, những tử sĩ của quốc gia.

Sự thật sẽ trả lại sức mạnh cho nhân dân Việt, khi chính thức được nói rằng kẻ thù đang ở ngay bên cạnh, và được không ít kẻ trong nước ôm ấp, mơn trớn cho tư lợi. Sự thật sẽ mang lại đoàn kết cho dân tộc Việt, vốn đã rã rời bởi sự lừa dối có chủ đích của những kẻ có quyền, muốn bẻ cong lịch sử. Victor Hugo (1802-1885) có nói rằng “Nhân dân không bao giờ thiếu sức mạnh, nhân dân chỉ thiếu ý chí”. Sự thật trả lại ý chí và sức mạnh cho dân tộc này – ngoại trừ việc loại lãnh đạo nào đó căm ghét sức mạnh và ý chí của người Việt Nam trước kẻ xâm lược.

“Sự giả dối có vô vàn biến thể, nhưng sự thật chỉ có một thể tồn tại duy nhất”, Jean Jacques Rousseau (1712 – 1778) có nói vậy. Và một chính quyền, chỉ có thể chính danh khi đi cùng sự thật. 41 năm, sự kiện hải chiến Hoàng Sa của những quân nhân Việt Nam Cộng Hòa có thể được sử dụng như một đòn phép chính trị trong hay ngoài nước, được xuất hiện rõ ràng và công khai, nhưng phải là sự thật. Trong tin tức và video những ngày mà người dân được nhìn thấy, những vòng hoa cho ngày 19/1 bị những tên tay sai giằng xé, không cho đem ra lễ tưởng niệm. Những giờ thiêng mặc niệm cho anh linh của liệt sĩ bị bọn bán nước nói tiếng Việt đến quấy nhiễu. Thật nhục nhã và đồi bại. Tuồng trò chính trị có vô vàn biến thể – nhưng lòng yêu nước chỉ có một thể tồn tại duy nhất. Sự thật sẽ ghi lại và phỉ nhổ!

Nếu được tôn trọng, sự thật có phép chữa lành. Sự thật sẽ chữa lành cho các thế hệ cảm thấy mình vô can trước tổ quốc đang khốn khó. Sự thật gột rửa và cứu chuộc cho những kẻ tay sai truyền thông bị nhồi sọ, và cả những thế hệ trẻ bị tẩy não, chỉ còn biết thù ghét đồng bào của mình nhưng giỏi quỳ gối khom lưng trước quyền thế của bọn giặc phương Bắc. Sự thật cũng vén sương mờ và chọn người lãnh đạo cho quê hương này: một người biết yêu tổ quốc và quyết không nô lệ cho bất kỳ một lý tưởng nào.

Và sự thật, cũng sẽ cứu chuộc chính chúng ta.

——-

Sau ngày Hải chiến Hoàng Sa 19-1-1974, báo chí VNCH đã đưa tin như sau:

 

Đảng CSVN, Nhà Nước VN, Công An, An Ninh ở Sài Gòn và Hà Nội đã làm gì trong ngày 19-1-2016!

Họ làm 3 việc:
-Lo bàn chuyện tưởng niệm “cụ Rùa” ở Hồ Hoàn Kiếm đã chết sáng nay. Các nhật báo lớn toàn quốc đưa tin trên mạng internet của họ. 
Đảng viên và các viên chức nhà nước đang soạn  áo quần bảnh bao, chuẩn bị họp đại hội đảng CSVN tại Hà Nội ngày 20-1-2016.
-Và ngăn chận đàn áp đánh đập, bắt giữ  những người VN muốn tưởng niệm 74 chiến sĩ VNCH đã hy sinh bảo vệ Hoàng Sa ngày 19-1-1974

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Hà Nội, Sài Gòn tưởng niệm 74 chiến sỹ hy sinh tại quần đảo Hoàng Sa

Posted by hoangtran204 on 19/01/2016

Kể từ hôm qua cho đến rạng sáng hôm nay 19-1-2016, các bloggers ở Hà Nội và Sài Gòn đã và đang bị công an và an ninh canh chừng và không cho ra khỏi nhà. Đa số các blogger đành làm lễ tưởng niệm ở nhà. Một số thoát được cuộc vây bắt đã ra công viên tượng đài Lý Thái Tổ (Hà Nội) để làm lễ tưởng niệm.

Buổi lễ diễn ra rất trang trọng, và cảm động, mặc kệ  công an và an ninh mặc thường phục đến quay phim và canh chừng  như các năm trước đây.  

Trong khi đó thì ở Sài Gòn và Vũng Tàu, công an và an ninh đến phá đám, giựt hoa và biểu ngữ ở cuối phim. Phần lớn các blogger đều bị công an phường, công an quận và an ninh đến canh gác không cho ra khỏi nhà từ hôm 18-1-2016 cho đến hết ngày 19-1-2016.

———————–

19-1-2016

Tường thuật Lễ tưởng niệm Anh linh 74 tử sĩ Hoàng Sa tại Hà Nội

xuandien

Sáng nay, khoảng 200 người dân Hà Nội theo lời thông báo của No U Hà Nội đã mang hương, hoa tới chân tượng đài Lý Thái Tổ, Hồ Gươm để tưởng niệm anh linh của 74 Anh hùng Liệt sỹ của Quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh tại trận Hải chiến Hoàng Sa ngày 19 tháng 1 năm 1974 – 42 năm trước.

Vào ngày 19/01/1974, chính quyền Trung Cộng đã xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa. Hải Quân của Quân Đội VNCH đã ra lệnh Trung Cộng rời khỏi đảo. Hải Quân VNCH đã nổ súng tấn công các chiến hạm của Hải quân Trung Quốc. TQ bị thiệt hại nặng nề.  Bên phía VNCH đã có 74 chiến sĩ hy sinh vì đã  bảo vệ mảnh đất thiêng liêng đó của Tổ quốc.

Cho đến ngày hôm nay, điều đó vẫn không thay đổi. Trung Cộng vẫn tiếp tục chiếm đóng, xâm lấn biển đảo và giết hại, áp bức đồng bào ta. Chính quyền cộng sản Trung Quốc ngày càng bộc lộ rõ nó là kẻ thù trực tiếp, nguy hiểm nhất tới hoà bình và sự phát triển của dân tộc Việt Nam.

Hà Nội đã cử một lực lượng an ninh vừa phải tới hiện trường để giám sát buổi lễ. Một số nhân viên an ninh quay phim ghi lại những hình ảnh của bà con.

Không có dư luận viên nào được điều tới để phá đám. Tất cả các nhân viên an ninh có mặt không hề có bất cứ một động thái nào ngăn cản, đàn áp, hoặc đe dọa nhóm người tham gia lễ tưởng niệm.

Tất cả các hoạt động trong dự kiến của anh chị em No U đều được thực hiện trọn vẹn.

Anh Lã Việt Dũng – thay mặt anh chị em đọc Diễn văn tưởng niệm nhớ 74 tử sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh tại Hoàng Sa 42 năm trước:

Kính thưa anh chị em cô bác!

Cách đây đúng 42 năm – ngày 19/01/1974 – chính quyền cộng sản Trung Quốc đã nổ súng xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa, giết hại 74 quân nhân Việt Nam Cộng Hoà, những người đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ Tổ quốc.

Hôm nay, trong giờ phút linh thiêng, xúc động này, chúng ta có mặt ở đây để tưởng nhớ và tôn vinh những người con thân yêu của Tổ quốc đã hi sinh thân mình để bảo vệ mảnh đất cha ông. Chúc các anh yên nghỉ nơi biển sâu sóng dữ, chúc cho gia đình, người thân các anh được ấm no, hạnh phúc, được tôn trọng và thừa nhận trong lòng nhân dân Việt Nam!

Kính thưa anh chị em cô bác! Lịch sử luôn công bằng và không dễ bị bóp méo bởi những luận điệu xuyên tạc. Sự thật rõ ràng là các anh, 74 quân nhân Việt Nam Cộng Hoà, đã anh dũng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, không một ai bỏ chạy hay đầu hàng trước quân thù mà giờ đây nhiều kẻ đang gọi là bạn, là đồng chí. Nhưng cũng chính vì lẽ đó mà sự hi sinh của các anh bị rơi vào quên lãng, thậm chí bị xúc phạm cho đến tận hôm nay. Vì vậy, việc chúng ta có mặt ở đây để thắp một nén hương tưởng nhớ các anh là một sự tri ân, một sự khẳng định người dân Việt Nam không bao giờ quên công ơn, xương máu của các anh, cũng như không bao giờ quên mảnh đất biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa thân yêu đang nằm trong tay giặc.

Kính thưa anh chị em cô bác! Chúng ta, người dân Việt Nam, không ghét bỏ hay hận thù nhân dân Trung Quốc; nhưng chúng ta có trách nhiệm phải khẳng định, phải lên tiếng rằng chính chính quyền cộng sản Trung Quốc là kẻ thù trực tiếp, nguy hiểm nhất tới hoà bình và sự phát triển của nhân dân Việt Nam. Từ khi xâm chiếm Hoàng Sa đến nay, Trung Cộng không ngừng dùng mọi biện pháp xâm lấn, chiếm đóng, chia rẽ, mua chuộc, áp đặt tư tưởng lên nhân dân Việt Nam dù bằng chiến tranh hay dưới vỏ bọc hoà bình, hữu nghị. Họ không phải là bạn bè, càng không phải là đồng chí. Không có đồng chí nào lại liên tiếp gây chiến từ Hoàng Sa 1974, biên giới phía Bắc 1979 đến Gạc Ma – Trường Sa 1988; không có bạn bè nào ngang nhiên cắm giàn khoan thăm dò dầu khí vào lãnh thổ người khác; càng không có cái hữu nghị nào trước kẻ thù luôn tìm cách lũng đoạn kinh tế, chính trị và tuồn hàng hoá, thực phẩm độc hại vào đất nước Việt Nam bằng vỏ bọc hợp tác, hoà bình.

Kính thưa anh chị em cô bác! Chúng tôi tin rằng phần lớn người dân Việt Nam ngày nay đã thức tỉnh trước hiểm hoạ Trung Quốc, ngoại trừ một số kẻ nhắm mắt làm ngơ để giữ quyền lực và trục lợi. Những kẻ đó, một mặt che dấu, xuyên tạc lịch sử, một mặt tiếp tay cho sự lũng đoạn, đô hộ của Trung Cộng bằng cách tiêu diệt sự tự do, quyền làm chủ của nhân dân Việt Nam, tìm cách ngăn cản đất nước Việt Nam phát triển vững mạnh. Vì vậy, việc chúng ta ở đây hôm nay có một ý nghĩa quan trọng, lớn lao. Đó là sự khẳng định chúng ta có quyền tự do hội họp, tự do ngôn luận, tự do tưởng nhớ những người con đã hi sinh xương máu để bảo vệ Tổ quốc; và chúng ta không sợ sự đàn áp của bất cứ thế lực nào!

Thay mặt anh em No-U, tôi xin chân thành cảm ơn anh chị em cô bác đã đến đây hôm nay!

Hoàng Sa – Việt Nam!
Trường Sa – Việt Nam!
Đả đảo Trung Quốc xâm lược!

Chú Tễu's photo.

 

Hà Nội: Buổi Lễ tưởng niệm hôm nay 19/1/2016:
Thật tuyệt vời,mong rằng các cô giáo giảng giải cho các cháu biết “ý nghĩa” của việc thắp hương Tưởng niệm hôm nay nhé .
Mọi việc thành công tốt đẹp !
Tôi đã nhắn tin cảm ơn và hoan nghênh sự “Chỉ đạo rất Nhân văn” của ông chủ tịch UBND thành phố Hà nội ngay sáng nay rồi.

Hải Quân VNCH tường thuật:

Cuộc hải chiến Hoàng Sa giữa Việt Nam Cộng Hòa với Trung Quốc 19-1-1974

anhbasam  Mời các bạn đọc thêm:

— Cuộc Hải Chiến Hoàng Sa 1974 (Phay Van/ BS)

— Quần đảo Hoàng Sa – Địa dư và Lịch sử

— Tôi Đã Làm Việc Ở Hoàng Sa

— Luận cứ của Việt Nam Cộng Hòa

— Bình minh trên đảo Hoàng Sa của nhạc sĩ Hoàng Bích (1957) (Phay Van).

 

Trần Hoàng mời các bạn đọc loạt bài dưới đây:

►Ai ra lệnh không được nổ súng trong trận Gạc Ma 14-3-1988?

Mời các bạn xem lại phim 14-3-1988 do quân đội TQ phát tán trên mạng internet. Trong khi đó, đảng CSVN giấu diếm rất kỹ vụ Gạc ma.

https://www.youtube.com/watch?v=ZEmirnjLef4

Lê Đức Anh, người móc nối giữa đảng CSVN và Trung Quốc dẫn tới Hội nghị bí mật Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990   

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Tuyên Cáo của Chính Phủ và Bộ Ngoại Giao VNCH 1974 về quần đảo Hoàng Sa

Posted by hoangtran204 on 19/01/2016

nguồn: 123hoang.wordpress.com

TUYÊN CÁO CỦA BỘ TRƯỞNG NGOẠI GIAO VIỆT NAM CỘNG HÒA VỀ NHỮNG HÀNH ĐỘNG GÂY HẤN CỦA TRUNG CỘNG TRONG KHU VỰC ĐẢO HOÀNG SA (NGÀY 19.1.1974)

Nguyên văn:Sau khi mạo nhận ngày 11.1.1974 chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng – Sa và Trường-Sa của Việt Nam Cộng-Hòa, Trung cộng đã đưa Hải-quân tới khu vực Hoàng- Sa, và đổ bộ quân lính lên các đảo Cam -Tuyền, Quang -Hòa và Duy -Mộng. 

Lực lượng Hải -quân Trung -Cộng gồm 11 chiến đỉnh thuộc nhiều loại và trọng lượng khác nhau, kể cả một tàu loại Komar có trang bị hỏa tiễn. 

Để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ và nền an ninh quốc gia trước cuộc xâm lăng quân sự này, các lực lượng Hải quân Việt-Nam Cộng-Hòa trấn đóng trong khu vực này đã ra lệnh cho bọn xâm nhập phải rời khỏi khu vực. 

Thay vì tuân lệnh, các tàu Trung-Cộng, kể từ 18.1.1974, lại có những hành động khiêu khích như đâm thẳng vào các chiến đỉnh Việt-Nam. 

Sáng ngày nay, 19.1.1974 hồi 10h20, một hộ-tống hạm Trung-Cộng thuộc loại Kronstadt đã khai hỏa bắn vào khu vực hạm “Trần Khánh Dư” mang số HQ-04 của Việt-Nam Cộng-Hòa. Để tự vệ, các chiến hạm Việt-Nam đã phản pháo và gây hư hại cho hộ tống hạm Trung Cộng. Cuộc giao tranh hiện còn tiếp diễn và đang gây thiệt hại về nhân mạng và vật chất cho cả đôi bên. 

Các hành động quân sự của Trung Cộng là hành vi xâm phạm trắng trợn vào lãnh thổ Việt-Nam Cộng-Hòa, và một lần nữa vạch trần chánh sách bành trướng đế quốc mà Trung Cộng liên tục theo đuổi, đã được biểu lộ qua cuộc thôn tính Tây Tạng, cuộc xâm lăng Đại Hàn và Ấn Độ trước kia. 

Việc Trung Cộng ngày nay xâm phạm lãnh thổ Việt Nam Cộng-Hòa không những chỉ đe dọa chủ quyền an ninh của Việt Nam Cộng Hòa mà còn là một hiểm họa đối với nền hòa bình và ổn cố của Đông Nam Á và toàn thế giới. 

Với tư cách một nước nhỏ bị một cường quốc vô cớ tấn công. Việt Nam Cộng Hòa kêu gọi toàn thể các dân tộc yêu chuộng công lý và hòa bình trên thế giới hãy cương quyết lên án các hành vi chiến tranh thô bạo củaTrung Cộng nhằm vào một quốc gia độc lập và có chủ quyền để buộc Trung Cộng phải tức khắc chấm dứt các hành động nguy hiểm đó. 

Làm ngơ để cho Trung Cộng tự do tiến hành cuộc xâm lấn trắng trợn này là khuyến khích kẻ gây hấn tiếp tục theo đuổi chánh sách bành trướng của chúng và sự kiện này đe dọa sự sống còn của những nước nhỏ đặc biệt là những nước ở Á Châu. 

Trong suốt lịch sử, dân tộc Việt Nam đã đánh bại nhiều cuộc ngoại xâm. Ngày nay, Chánh phủ và nhân dân Việt Nam Cộng Hòa cũng nhất định bảo vệ sự toàn vẹn của lãnh thổ quốc gia. 

(Tài liệu ronéo của Bộ Ngoại Giao, Sài Gòn, 
Số 015/BNG/ TTBC/ TT)

TUYÊN CÁO CỦA CHÍNH PHỦ VIỆT NAM CỘNG HÒA 
VỀ CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM CỘNG HÒA 
TRÊN NHỮNG ĐẢO Ở NGOÀI KHƠI BỜ BIỂN
VIỆT NAM CỘNG HÒA

Nguyên văn:Nghĩa vụ cao cả và cấp thiết của một chánh phủ là bảo vệ chủ quyền, độc lập và sự vẹn toàn lãnh thổ của quốc gia. Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa cương quyết làm tròn nghĩa vụ này, bất luận những khó khăn trở ngại có thể gặp phải và bất chấp những sự phản đối không căn cứ dầu phát xuất từ đâu. 

Trước việc Trung Cộng trắng trợn xâm chiếm bằng vũ lực quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hòa, Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa thấy cần phải tuyên cáo long trọng trước công luận thế giới cho bạn cũng như thù biết rõ rằng: 

Quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa là những phần bất khả phân của lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa. Chánh phủ và nhân dân Việt Nam Cộng Hòa không bao giờ chịu khuất phục trước bạo lực mà từ bỏ tất cả hay một phần chủ quyền của mình trên những quần đảo ấy. 

Chừng nào còn một hòn đảo thuộc lãnh thổ ấy của Việt Nam Cộng Hòa bị nước ngoài chiếm giữ bằng bạo lực thì chừng ấy Chánh phủ và nhân dân Việt Nam Cộng Hòa còn đấu tranh để khôi phục những quyền lợi chính đáng của mình. 

Kẻ xâm chiếm phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về mọi tình trạng căng thẳng có thể do đó mà có. 

Trong dịp này, Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa cũng long trọng tái xác nhận chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa trên những hải đảonằm ở ngoài khơi bờ biển Trung Phần và bờ biển Nam Phần Việt Nam, từ trước tới nay vẫn được coi là một phần lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hòa căn cứ trên những dữ kiện địa lý, lịch sử, pháp lý và thực tại không chối cãi được. 

Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa cương quyết bảo vệ chủ quyền quốc gia trên những đảo ấy bằng mọi cách. 

Trung thành với chánh sách hòa bình cố hữu của mình, Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa sẵn sàng giải quyết bằng đường lối thương lượng những vụ tranh chấp quốc tế có thể xảy ra về những hải đảo ấy, nhưng nhất định không vì thế mà từ bỏ chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa trên những phần đất này. 

Làm tại Saigon, ngày 14 tháng 2 năm 1974. 
.
Nguồn: Tập san Sử Địa, tập 29.

 nguồn: 123hoang.wordpress.com
————

Sắc lệnh năm 1961 của Việt Nam Cộng Hoà về quần đảo Hoàng Sa

Nguyễn Tuấn Cường

Hôm nay, trong khi tìm kiếm tài liệu thì thấy văn bản Sắc lệnh số 174-NV của Tổng thống Việt Nam Cộng Hoà Ngô Đình Diệm, kí ngày 13/7/1961, về việc đặt quần đảo Hoàng Sa thuộc tỉnh Quảng Nam và thành lập tại quần đảo này một xã lấy danh hiệu là xã Định Hải trực thuộc quận Hoà Vang.

Sắc lệnh này đã được nhiều tài liệu nhắc đến, như bài “Diễn trình lịch sử cuộc tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông”, trong đó viết:

Ngày 13 tháng 7 năm 1961, sắc lệnh số 174 – NV của Tổng thống Việt Nam Cộng Hoà đặt quần đảo Hoàng Sa thuộc tỉnh Quảng Nam và thành lập tại quần đảo này một xã lấy tên là xã Định Hải trực thuộc quận Hoà Vang.

Trong sắc lệnh trên, ghi rằng: “Quần đảo Hoàng Sa trước kia thuộc tỉnh Thừa Thiên, nay đặt thuộc tỉnh Quảng Nam” (điều 1). Đặt đơn vị hành chính xã bao gồm trọn quần đảo này được thành lập và lấy danh hiệu là xã Định Hải, trực thuộc quận Hoà Vang. Xã Định Hải dưới quyền một phái viên hành chính (điều 2).

Ảnh đính kèm dưới đây được chụp từ văn bản in trong Công báo Việt Nam Cộng Hoà, số ra ngày 29/7/1961, tr. 2695, cột 1, chụp từ microfilm kí hiệu “Film S 3419 1961: no.25-58 (June-Dec.) reel 13”, barcode: HX7G6V, lưu tại thư viện Lamont, Đại học Harvard, Mĩ.

Nhân sắp đến ngày kỉ niệm 40 năm hải chiến Hoàng Sa (tháng 1/1974), xin cung cấp tư liệu này cho mọi người.

Harvard, 20/12/2013

https://groups.google.com/forum/#!forum/soc.culture.vietnamese

Sắc lệnh của Tổng thống Ngô Đình Diệm ký ngày 13-7-1961 về quần đảo Hoàng Sa.

Thu Ngoc Dinh's photo.
————

Ngày 1/6/1956, Ngoại trưởng Việt Nam Cộng hòa Vũ Văn Mẫu xác nhận lại chủ quyền của Việt Nam trên cả hai quần đảo.

 Ngày 22/8/1956, một đơn vị hải quân Việt Nam Cộng hòa cắm cờ trên quần đảo Trường Sa và dựng bia đá.

Năm 1956, Trung Quốc chiếm giữ toàn bộ phía Đông quần đảo Hoàng Sa bao gồm Phú Lâm và Linh Côn

Ngày 13/7/1961, Tổng thống Ngô Đình Diệm ban hành Sắc lệnh số 174 NV, trong đó ấn định: “Quần đảo Hoàng Sa thuộc tỉnh Quảng Nam. Một đơn vị hành chánh xã bao gồm trọn quần đảo này được thành lập và lấy danh hiệu là xã Định Hải trực thuộc quận Hòa Vang. Xã Định Hải đặt dưới quyền một phái viên hành chánh“.

Ngày 21/10/1969, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Cộng hòa ký nghị định số 709-BNV/HCĐP để “Sáp nhập xã Định Hải thuộc quận Hòa Vang tỉnh Quảng Nam vào xã Hòa Long cùng quận”.

http://www.baomoi.com/Hoang-Sa-chu-quyen-Viet-Nam-khong-the-tranh-cai-Ky-2/122/13949951.epi

————

Sắc lệnh 174–NV: Quần đảo Hoàng Sa là của Việt Nam

Ngày 13/7/1961, Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Ngô Đình Diệm đã ra Sắc lệnh 174-NV, trong đó khẳng định Quần đảo Hoàng Sa thuộc về chủ quyền của Việt Nam.

Bản chụp như sau:

SẮC LỆNH số 174–NV ngày 13 tháng tháng bảy năm 1961

Đặt quần đảo Hoàng-sa thuộc tỉnh Quảng-nam và thành lập lại quần đảo này một xã lấy danh hiệu là xã Định Hải trực thuộc quận Hòa-vang.

TỔNG THỐNG VIỆT NAM CỘNG HÒA

Chiếu sắc lệnh số 124-TTP ngày 28 tháng năm năm 1961 ấn định thành phần Chính phủ;

Chiếu dụ  số 57-a ngày 24 tháng mười năm 1956 cải tổ nền hành chính Việt-nam;

Chiếu nghị định số 3282 ngày mồng 5 tháng năm năm 1939 sửa đổi và bổ túc nghị định số 156-SG ngày 15-6-1932 ấn định tổ chức hành chính tại quần đảo Hoàng-sa và địa hạt tỉnh Thừa-thiên;

Chiếu nghị định số 335-NC/P6 ngày 24 tháng sáu năm 1958 và các văn kiện kế tiếp ấn định các đơn vị hành chính tỉnh Quảng -nam;

Chiếu đề nghị của bộ trưởng nội vụ.

SẮC LỆNH:

Điều thứ nhất. – Quần-đảo Hoàng-sa, trước kia thuộc tỉnh Thừa-thiên, nay đặt thuộc tỉnh Quảng-nam.

Điều thứ 2. – Một đơn vị hành chính xã bao gồm trọn quần-đảo này được thành lập và lấy danh hiệu là xã Định-hải trực thuộc quận Hòa-vang.

Xã Định-hải đặt dưới quyền một phái viên hành chính.

Điều 3. – Bộ trưởng nội vụ, tỉnh trưởng Thừa-thiên và tỉnh trưởng Quảng-nam, chiếu nhiệm vụ, lãnh thi hành sắc lệnh này.

Sài-gòn, ngày 13 tháng bảy năm 1961

NGÔ ĐÌNH DIỆM

Hiện nay

Chỉ có đảng CSVN, Nhà Nước VN, Công An, Quân Đội NDVN, các UBND Thành Phố và 63 Tỉnh thành không công nhận Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Họ cho rằng hai quần đảo ấy thuộc chủ quyền của Trung Quốc vì Công Hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã ký xác nhận như thế vào ngày 14-9-1958. Bởi vậy ngày nay, bất cứ người dân nào làm lễ tưởng niệm HS và TS đều bị công an và an ninh đàn áp thẳng tay. 
————
22/1/1974

“Hãy yên tâm ! HOÀNG SA TRONG TAY CÁC ĐỒNG CHÍ TRUNG QUỐC còn hơn là trong tay bọn ngụy quyền.” Sau đó Lê Đức Thọ giải thích thêm: “Sau khi giải phóng miền Nam rồi, các đồng chí Trung Quốc sẽ giao lại cho ta.”  (Lê Đức Thọ, Ủy Viên Bộ Chính Trị đảng cộng sản Việt Nam). Dĩ nhiên, đảng CSVN giao chuyện này cho Lê Đức Thọ phát ngôn, và cả miền Bắc đều nhất trí về chuyện quần đảo Hoàng Sa giao cho TQ chiếm giữ dùm!

Trần Hoàng mời các bạn đọc loạt bài dưới đây để thấy các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã bị đảng CSVN thỏa thuận từ năm 1950 (dịp HCM qua cầu viện TQ và LX) và dùng biển đảo để đổi lấy vũ khí và sự trợ giúp để đảng CSVN chiếm miền Bắc VN 1954 (Hiệp định Geneve) của  TQ như thế nào:

►Ai ra lệnh không được nổ súng trong trận Gạc Ma 14-3-1988?

Mời các bạn xem lại phim 14-3-1988 do quân đội TQ phát tán trên mạng internet. Trong khi đó, đảng CSVN giấu diếm rất kỹ vụ Gạc ma.

https://www.youtube.com/watch?v=ZEmirnjLef4

Lê Đức Anh, người móc nối giữa đảng CSVN và Trung Quốc dẫn tới Hội nghị bí mật Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

► Thông Báo Về Lễ Tưởng Niệm 74 Tử Sĩ Hy Sinh tại Hoàng Sa 19-1-1974

Posted by hoangtran204 on 19/01/2016

THÔNG BÁO VỀ LỄ TƯỞNG NIỆM 74 TỬ SĨ HY SINH TẠI HOÀNG SA 1974

Tễu-Blog

18-1-2016

THÔNG BÁO
 
VỀ LỄ THẮP HƯƠNG TƯỞNG NIỆM CÁC TỬ SĨ ĐÃ HY SINH TRONG TRẬN HẢI CHIẾN HOÀNG SA 19/01/1974.

Kính thưa anh chị em cô bác!

Vào ngày 19/01/1974, chính quyền Trung Cộng đã nổ súng xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa và giết hại 74 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà đang bảo vệ mảnh đất thiêng liêng đó của Tổ quốc.

Cho đến ngày hôm nay, điều đó vẫn không thay đổi. Trung Cộng vẫn tiếp tục chiếm đóng, xâm lấn biển đảo và giết hại, áp bức đồng bào ta. Chính quyền cộng sản Trung Quốc ngày càng bộc lộ rõ nó là kẻ thù trực tiếp, nguy hiểm nhất tới hoà bình và sự phát triển của dân tộc Việt Nam.

 

Vì vậy, No-U Hà Nội sẽ tổ chức lễ thắp hương tưởng niệm 42 năm trận hải chiến Hoàng Sa và tôn vinh 74 tử sĩ đã hi sinh vì dân tộc.

Trân trọng kính mời anh chị em cô bác ăn mặc lịch sự, trang trọng tới dự lễ tưởng niệm cùng chúng tôi.

Thời gian: 8h30 ngày 19/01/2016
Địa điểm: Tượng đài Lý Thái Tổ, Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Đề nghị chính quyền Hà Nội bảo đảm an ninh trật tự và ngăn cản bọn DLV đến quấy rối, phá hoại buổi lễ này. Những kẻ tiếp tay, phá rối lễ tưởng niệm là loại vong ân bội nghĩa, là đi ngược lại truyền thống yêu nước nhớ nguồn, là xúc phạm vong linh tiên tổ, là xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng, tự do thờ phụng của người dân Việt Nam. Bọn chúng nhất định sẽ bị quả báo!
 

Anh em No-U Hà Nội kính báo!

 
 
 
 

 

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Quần đảo Hoàng Sa – Những nỗ lực của chính phủ VNCH nhằm đòi hỏi và bảo vệ chủ quyền của mình trên các hòn đảo này

Posted by hoangtran204 on 18/01/2016

Phay Van

7-1-2016

Tháng Giêng – cùng sống lại với Việt Nam Cộng Hòa những ngày Hoàng Sa, tưởng nhớ các Chiến sĩ Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh trong trận Hải chiến Hoàng Sa 19/1/1974.

Cám ơn anh Đinh Thanh Nguyện đã gởi tặng trang PV tập san HOÀNG SA – LÃNH THỔ VIỆT NAM CỘNG HÒA do Bộ DV&CH, VNCH xuất bản tháng 3/1974.

H1

H1

H3

H1

H1

H1

anhbasam  Mời các bạn đọc thêm:

— Cuộc Hải Chiến Hoàng Sa 1974 (Phay Van/ BS)

— Quần đảo Hoàng Sa – Địa dư và Lịch sử

— Tôi Đã Làm Việc Ở Hoàng Sa

— Luận cứ của Việt Nam Cộng Hòa

— Bình minh trên đảo Hoàng Sa của nhạc sĩ Hoàng Bích (1957) (Phay Van).

 

Trần Hoàng mời các bạn đọc loạt bài dưới đây:

►Ai ra lệnh không được nổ súng trong trận Gạc Ma 14-3-1988?

Mời các bạn xem lại phim 14-3-1988 do quân đội TQ phát tán trên mạng internet. Trong khi đó, đảng CSVN giấu diếm rất kỹ vụ Gạc ma.

https://www.youtube.com/watch?v=ZEmirnjLef4

Lê Đức Anh, người móc nối giữa đảng CSVN và Trung Quốc dẫn tới Hội nghị bí mật Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Miền Nam trước ngày 30-4-1975 | Leave a Comment »

►Trung Quốc phải chăng chỉ khủng hoảng về kinh tế? (Nguyễn Gia Kiểng)

Posted by hoangtran204 on 17/01/2016

Thông Luận 

Ông Nguyễn Gia Kiểng trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành  

  

Sau đây là tóm lược những phát biểu chính.

Độc giả có thẻ nghe toàn bộ cuộc phỏng vấn dưới đây:

Lời Giới Thiệu: Trung Quốc nuôi mộng vượt qua mặt Hoa Kỳ để thành cường quốc số 1 của thế giới. Mục tiêu đó chưa đạt được nhưng một tiêu khác đạt được: Trung Quốc đã là nước lôi kéo nhiều chú ý nhất trong tuần lễ đấu tiên của năm 2016. Ngày 04/01/2016, ngày đầu tiên trong năm 2016 của các thị trường chứng khoán, thị trường chứng khoán của Trung Quốc đã phải đóng cửa sau nửa ngày hoạt động vì sụt giá hơn 7%. Ngày thứ năm 07/01 lại phải đóng chỉ sau 15 phút niêm yết vì cũng bị sụt giá hơn 7%. Trung Quốc còn được đặc biệt chú ý sau khi chế độ cộng sản Triều Tiên, tức Bắc Cao Ly, cho nổ trái bom Hydro đầu tiên ngày 06/01. Mọi con mắt của thế giới đổ về Trung Quốc bởi vì Trung Quốc được coi là quan thày cấp dưỡng của chế độ quái dị này. Chưa hết, cùng với năm 2016 những máy bay đầu tiên của Trung Quốc đáp xuống đảo đá Chữ Thập trong quần đảo Trường Sa mà Trung Quốc đã đánh chiếm của Việt Nam từ năm 1988. Trong suốt năm qua Trung Quốc đã thực hiện những công trình xây dựng rất lớn trên các đá đã chiếm của Việt Nam, biến các đá nhỏ này thành những đảo nhân tạo lớn với dụng ý lộ liễu là tăng cường sự hiện diện tại quần đảo này và giành thế áp đảo trên Biển Đông. Đặc biệt trên đá Chữ Thập Trung Quốc đã xây một phi trường với bãi đáp dài 3.000m.

Từ Paris, ông Nguyễn Gia Kiểng, thường trực ban lãnh đạo Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, đã trả lời một cuộc phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành về những biến động do Trung Quốc gây ra. 

Trần Quang Thành: Xin chào ông Nguyễn Gia Kiểng.

Nguyễn Gia Kiểng : Xin chào ông Trần Quang Thành.

TQTThưa ông Nguyễn Gia Kiểng,

Vào nửa đầu tháng Giêng năm 2016 này tình hình ở Trung Quốc và hai nước lân bang của Trung Quốc có nhiều vấn đề khiến thế giới quan tâm.

Tại Trung Quốc, thị trường chứng khoán Thượng Hải, Thẩm Quyến đang sụt giảm nghiêm trọng và có ngày phải đóng cửa. Ô nhiễm mội trường đến mức nghiêm trọng đang dẫn đến hàng nghìn xí nghiệp có nguy cơ phải phá sản. Trung Quốc cải tổ quân sự. Còn ở hai nước lân bang thì phía Đông Bắc Á Bắc Hàn thử thành công bom khinh khí, còn nước 4 tốt của Trung Quốc là Việt Nam ở Đông Nam Á sau một năm đấu đá nhau kịch liệt đang chuẩn bị bước vào đại hội Đảng lần thứ 12.

Ông Nguyễn Gia Kiểng có bình luận gì về Trung Quốc và hai nước lân bang này ạ?

NGK: Trước hết tôi xin có một nhận xét về sự khác biệt giữa Việt Nam và Triều Tiên. Mặc dầu hai nước lệ thuộc Trung Quốc rất nặng nề, nhưng mức độ nặng nề đó khác nhau. Việt Nam thì ban lãnh đạo muốn lệ thuộc Trung Quốc để tồn tại nhưng một phần quan trọng trong đảng cầm quyền – đảng cộng sản –  và gần như toàn bộ nhân dân Việt Nam không muốn tình trạng đó. Cho nên mức độ lệ thuộc Trung Quốc khác nhau. Tôi nghĩ là trong một tương lai không xa Việt Nam sẽ không còn lệ thuộc Trung Quốc nữa. Mức độ lệ thuộc Trung Quốc sẽ một ngày một giảm đi. Không giống như chế độ ở Triều Tiên, một chế độ vô lý ở mức mà người ta không thể nghĩ là nó có thực. Vậy thì phải xét bản chất của nó.

Chúng ta nên nhớ lại thời chiến tranh Triều Tiên. Vào mùa hè 1950, chế độ Bắc Triều Tiên mở cuộc tổng tiến công hòng thôn tính quốc gia Nam Cao Ly, bây giờ gọi là Hàn Quốc. Chỉ trong một thời gian ngắn họ đã đẩy lùi được quân đội Hàn Quốc xuống tận cùng phía Nam. Nhưng sau đó gặp sự phản công rất mạnh của quân đội Liên Hợp Quốc, chủ yếu là Hoa Kỳ. Trong một thời gian rất ngắn quân đội Bắc Triều Tiên hầu như đã bị tiêu diệt và khi bị dồn tới tận sông Áp Lục thì chỉ còn khoảng 10 ngàn người mà thôi. Lúc đó Trung Quốc đã quyết định nhảy vào cứu vãn chế độ Triều Tiên. Họ đã gửi gần 2 triệu quân. Phải nói là quân đội Triều Tiên từ đó thuần túy là quân đội Trung Quốc. Và sau đó họ đỡ đầu chế độ Triều Tiên, sử dụng Triều Tiên như một căn cứ quân sự, một phần của họ, để làm những điều họ không muốn thế giới buộc tội họ vì đã làm. Nhưng dần dần thế giới cũng đã nhìn ra. Càng ngày càng có nhiều quan sát viên, nhiều chính phủ nhận định những việc chế độ Triều Tiên làm thực ra là làm theo chỉ thị ngầm của Trung Quốc. Cho nên khi chế độ Triều Tiên thử bom khinh khí – bom hydrogen – người ta nhìn vấn đề như là chính Trung Quốc thử trái bom đó, mượn tay bắc Triều Tiên để làm áp lực  với thế giới. Càng ngày càng có những lập luận buộc tội Trung Quốc. Cho nên tôi nghĩ trong tương lai tình thế có lẽ sẽ khó khăn hơn cho Trung Quốc vì họ không còn giấu giếm và đánh lừa được dư luận thế giới nữa.

Bây giờ trở lại vấn đề thị trường chứng khoán của Trung Quốc. Quả nhiên nó rất trầm trong. Hai tuần lễ đầu năm nay thị trường chứng khoán Thượng Hải đã giảm hơn 15%. Riêng tại Thẩm Quyến là trung tâm công nghiệp của Trung Quốc thị trường chứng khoán giảm 24%.

Từ đó chúng ta có thể rút ra một vài kết luận:

– Một là kinh tế Trung Quốc suy sụp một cách không thể đảo ngược được. Đây không phải là lần đầu tiên. Trong sáu tháng qua thế giới đã sống trong sự hồi hộp của sự xuống giá của thị  trường chứng khoán Trung Quốc ở Thẩm Quyến cũng như ở Thượng Hải.

– Kết luận thứ hai nó cũng có phần quan trọng của nó là nền công nghiệp Trung Quốc sụp đổ; đó là vì nhiều xí nghiệp công nghiệp Trung Quốc chủ yếu được niêm yết giá tại thị trường Thẩm Quyến mà thị trường Thẩm Quyến trong 2 tuần sút giảm 24%. Như vậy là sự sụt giảm quan trọng. Nền kinh tế Trung Quốc cho đến ngày hôm nay có thể tóm tắt một câu là họ dựa trên sản xuất và nhân công rẻ, thực tế là họ xuất khẩu sự nghèo khổ mà chính đảng cộng sản đã là nguyên nhân. Nhưng chính sách đó ngày hôm nay đã thất bại.

Người ta đã nói nhiều tới sự suy sụp của Trung Quốc, vào giờ này tôi nghĩ không còn ai ngờ vực rằng sự suy thoái của nền kinh tế Trung Quốc không thể đảo ngược được nữa.

Nói về trường hợp Việt Nam tôi cũng xin nói thêm về tình trạng rất mới nhân sự kiện Trung Quốc gửi các chuyến bay đến quần đảo Trường Sa. Trên 50 chuyến bay của họ đã đáp lên đảo Chữ Thập, một đảo đá họ đã chiếm được của Việt Nam và biến thành một phi trường lớn. Sự kiện này rất nghiêm trọng. Chúng ta đã để cho họ xây căn cứ ở đó thì tất nhiên có ngày máy bay của họ sẽ đáp xuống. Trong tương lai nó có thể là một căn cứ về hàng hải, nhưng cũng có thể nó là môt căn cứ quân sự. Nó sẽ làm thay đổi hẳn những dữ kiện về địa lý chính trị trong vùng. Nó đe dọa một cách nghiêm trọng hải phận của Việt Nam cũng như không phận của Việt Nam.

Một lần nữa chúng  ta cần nhắc lại trước năm 1988 Trung Quốc không có hiện diện tại Trường Sa. Trung Quốc chỉ có mặt ở Trường Sa sau khi đã đánh chiếm sáu đảo của Việt Nam. Tôi đã có bài phân tích và nhiều người đã phân tích là cuộc đánh chiếm sáu đảo đá của Việt Nam tại Trường Sa thực ra nó là một sự dàn cảnh của ban lãnh đạo lúc đó do bộ ba Nguyễn Văn Linh – Lê Đức Anh – Đỗ Mười, nhưng chủ yếu là Nguyễn Văn Linh và Lê Đức Anh. Họ đã chủ trương dâng một phần quần đào Trường Sa cho Trung Quốc để đổi lấy ơn huệ được lệ thuộc Trung Quốc.

Chúng ta đừng quên là quân đội Trung Quốc chỉ đánh chiếm chính thức những đảo này vào cuối tháng 3 đầu tháng 4 năm 1988. Nhưng họ đã đem hải quân đến đó từ tháng Giêng mà Việt Nam không hề có một phản ứng nào hết, và sau khi họ tấn công đánh chiếm sáu hòn đảo tàn sát 64 chiến sĩ hải quân của Việt Nam (14/3/1988), thì chính quyền Việt Nam chỉ ra một cái thông cáo phản đối chiếu lệ rất ngắn ngủi và sau đó một hai tháng bộ chính trị họp tuyên bố từ này Trung Quốc là bạn. Hiến pháp Việt Nam được sửa đổi để bỏ lời nói đầu coi Trung Quốc là thù địch. Như vậy chúng ta thấy có một sự kiện rất nghịch lý là Trung Quốc trở thành bạn của Việt Nam sau khi xâm phạm lãnh thổ của Việt Nam, đánh chiếm sáu hòn đảo của Việt Nam, tàn sát hải quân của Việt Nam!!!

Cũng đừng quên là trong khi Trung Quốc đánh chiếm có một sự kiện quân sự rất đáng chú ý là Lê Đức Anh đã ra lệnh cho không quân không được can thiệp (link cuối bài-HT). Sự thật lúc đó nếu không quân Việt Nam can thiệp thì có thể tiêu diệt được lực lượng hải quân rất sơ sài của Trung Quốc trong nháy mắt. Sở dĩ Trung Quốc đã chiếm được là vì chính quyền cộng sản Việt Nam, những người cầm đầu Đảng Cộng Sản Việt Nam đã âm mưu để cho Trung Quốc chiếm. Cho nên ngày hôm nay chúng ta thấy tình trạng trong tương lai rất phức tạp thì chúng ta phải nhắc tới trách nhiệm rất nặng nề của Nguyễn Văn Linh và Lê Đức Anh. Có lẽ theo tôi, trong thế kỷ 20 này đó là hai người có tội nặng nhất đối với đất nước Việt Nam.

TQT : Người ta chứng kiến sự phát triển kinh tế của Trung Quốc. Họ có ba thập niên liên tục tăng trưởng tới 10%. Rồi 5 năm gần đây tuy mức tăng trưởng nó có khựng lại nhưng vẫn là mức 7%. Mức này phải nói rằng nhiều nước mơ mà không được. Phải chăng những con số Trung Quốc đưa ra là ảo. Thực trạng kinh tế Trung Quốc hiện nay là thế nào thưa ông?

NGK: Trước hết chúng ta đừng nên quên Trung Quốc vẫn là một chế độ  cộng sản và đặc tính của mọi chế độ cộng sản là họ bưng bít sự thật. Họ đưa ra những con số dối trá. Nhiều khi dối trá một cách lộ liễu.

Thí dụ năm 2014, ngoại thương của Trung Quốc, xuất nhập khẩu của Trung Quốc, đã giảm 11% trong khi con số tăng trưởng của Trung Quốc vẫn là 7,5%. Đối với một người có một chút lý luận câu hỏi đặt ra là làm thế nào một nền kinh tế chủ yếu đặt nền tảng trên xuất khẩu lại có thể đạt tỷ lệ tăng trưởng 7,5% trong khi mức xuất nhập khẩu giảm 11% ? Không thể có. Thực trạng này nó khiêu khích lô-gich nhiều quá, cho nên  có một công ty tư vấn về tài chính tại Anh là công ty Lombard Street đã dùng những con số của chính Trung Quốc để tính lại một cách đúng đắn và thấy tỷ lệ tăng trưởng của Trung Quốc chỉ là 1,7% thôi.

Nhưng ngay cả con số 1,7% này cũng không thể tin được vì khi xuất khẩu đã giảm sút  nặng nề đến như vậy thì tăng trưởng kinh tế làm gì có, kinh tế phải suy thoái thôi. Những con số của Trung Quốc không đáng tin chút nào.

Vào tháng 4/2015 tôi có viết bài “Khi thiên triều sụp đổ và lịch sử sang trang” tôi đã phân tích rằng tình hình kinh tế Trung Quốc không có thuốc chữa. Nhận xét của tôi có lẽ nó không nghiêm khắc bằng nhận xét của ông Lý Khắc Cường, thủ tướng Trung Quốc. Cũng vào giai đoạn đó ông Lý Khắc Cường nói rằng: “Từ nay chúng ta phải tuyên chiến với mô hình kinh tế và nếp sống của chúng ta”, một lời tuyên bố rất nặng nề. Khi nói tuyên chiến với một cái gì đó người ta phải coi nó là thù địch. Ông Lý Khắc Cường tuyên bố mô hình kinh tế của Trung Quốc sai hoàn toàn.

Nói chung từ trước đến giờ nó đặt trên nền tảng sản xuất tối đa với giá thật rẻ để xuất khẩu được nhiều. Nói cách khác họ xuất khẩu sự nghèo khổ mà chính họ là nguyên nhân.

Thế nhưng mà làm như thế cũng không được về mặt kỹ thuật và kinh tế thuần túy; ngay cả nếu chúng ta bỏ qua khía cạnh chính trị và nhân đạo mô hình đó vẫn là sai. Lý do là vì từ trước đến nay một nền kinh tế lành mạnh luôn luôn phải đặt nền tảng trên một thị trường nội địa lành mạnh. Đó là điều anh em chúng tôi trong Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã nhận định. Vào năm 2001, khi mô hình Trung Quốc được cả thế giới ca tụng, anh em chúng tôi có đưa một dự án chính trị Thành Công Thế Kỷ 21 trong đó chúng tôi đã nhận định mô hình Trung Quốc là rất sai.

Đó là mô hình bất chấp con người, bất chấp môi trường và bất chấp cả các qui luật kinh tế. Trong thảo luận anh em chúng tôi còn nói nếu mô hình tăng trưởng của Trung Quốc mà đúng thì phải dẹp hết các trường đại học về kinh tế và hủy bỏ hết các cuốn sách kinh tế. Ngày hôm nay rõ ràng mô hình dựa trên xuất khẩu không thể tiếp tục được.

Sau cuộc khủng hoảng năm 2008 Trung Quốc đã cố gắng phát triển thị trường nội địa. Đây là một cố gắng theo chiều hướng đúng nhưng rất khó khăn. Đặc tính của thị trường nội địa là mình không thể phát triển nó một cách đột ngột như phát triển xuất khẩu được mà phải phát triển nó một cách đều đặn, tuần tự và với nhiều cố gắng kiên nhẫn và liên tục.  Nhưng điều đó Trung Quốc không làm.

Trung Quốc cho rằng muốn tăng cường thị trường nội địa phải tăng lương cho công nhân để công nhân có tiền mua sắm. Nhưng người công nhân Trung Quốc không được bảo đảm về sức khỏe cho nên khi có được một phần gia tăng về lương bổng thì họ dùng số tiền mới có thêm được để dành, phòng mỗi khi yếu bệnh. Cho nên chính sách phát triển thị trường nội địa một cách nhanh chóng của Trung Quốc đã thất bại. Nó chỉ đưa đến kết quả ngược lại là làm giá cả các hàng hóa của Trung Quốc  trở thành đắt đỏ và khối lượng hàng hóa xuất khẩu của Trung Quốc đã giảm lại càng giảm đi nhanh hơn. Chính sách phát triển thị trường nội địa tuy vẫn phải tiếp tục nhưng không thể thực hiện dễ dàng như họ nghĩ.

Từ đầu mùa hè năm 2014 họ đưa ra một chiến dịch mới để thay thế cho một chiến dịch họ vẫn làm từ trước tức là dùng chi phí công cộng và dùng những công trình xây dựng kết cấu hạ tầng, dùng các công trình xây dựng bất động sản. Trong một thời gian họ đã giấu được sự suy thoái nhưng cuối cùng họ đã tạo ra những thành phố ma, những chung cư không có người ở, những đường cao tốc không có xe chạy; cuối cùng khiến số nợ công của Trung Quốc gia tăng lên một cách đáng sợ.

Từ mùa Hè năm 2014 họ có một tham vọng mới, đó là biến Thượng Hải và Thẩm Quyến thành những trung tâm tài chính quốc tế tương đương với New York và London. Kết quả là một năm sau, năm 2015, chúng ta chứng kiến sự sụp đổ của thị trường chứng khoán Thượng Hải. Và đầu năm nay sau khi Trung Quốc đã bỏ ra hàng trăm tỷ đô la để cứu vãn thì chúng ta thấy thị trường Trung Quốc nó đi vào một giai đoạn suy thoái mới.

Lần này Trung Quốc tuyên bố bỏ cơ chế đóng cửa ở thị trường chứng khoán tự động, nghĩa là cứ để cho thị trường chứng khoán từ từ mà sụt xuống, còn nếu muốn cố gắng cứu vãn thì bơm thêm tiền vào mua những cố phiếu bị đe dọa cứu được phần nào hay phần đó. Nhưng tôi thấy đây chỉ là một sự đầu hàng. Cái gì vừa xảy ra đúng là chứng tỏ thị trường chứng khoán Trung Quốc không cứu vãn nổi và nền kinh tế Trung Quốc nói chung không có lối  thoát.

TQT:Cũng trong bài « Khi Thiên triều sụp đổ, và lịch sử sang trang »ông có nói là vấn đề kinh tế không phải là nghiêm trọng lắm đối với Trung Quốc mà vấn đề nghiêm trọng, cực kỳ nghiêm trọng, đối với Trung Quốc là vấn đề môi trường và chính trị. Tại sao lại như vậy và những nhận định ấy bây giờ còn đúng không thưa ông?

NGK: Bây giờ còn đúng hơn trước, thưa ông Trần Quang Thành. Chúng ta không nên quên là trong tháng 12, tháng cuối cùng của năm 2015, Bắc Kinh đã phải đóng cửa các nhà máy, đóng cửa các trường học, các công sở trong vòng một tuần lễ. Các hoạt động ở Bắc Kinh ngừng trệ trong vòng một tuần lễ là vì ô nhiễm của không khí đã đạt đến mức độ không thể chịu đựng được nữa. Muốn hiểu rõ hơn tình hình bi đát của môi trường Trung Quốc chúng ta hãy tham khảo một vài con số do Tổ Chức Y Tế Thế Giới đưa ra. Mức độ không khí bình thường là từ 10 đến 12 microgram/m3 hạt mịn.

Hạt mịn là những hạt cực nhỏ có thể chui vào vào phổi vì đường kính dưới 2,5 micron. Nó chui vào trong phổi làm cho phổi cứng người ta không thở được nữa và nó có thể làm người ta chết vì ung thư hoặc chết vì không thở được nữa. Theo tổ chức Y Tế Thế Giới mức độ không khí bình thường là từ 10 đến 12 microgram hạt mịn trong một mét khối. Mức độ được cho là nguy ngập đến tính mạng là 25 microgram/m3. Nhưng ở Trung Quốc những ngày nào tốt là 80 microgram/m3. Có ngày nó lên tới 200 microgram/m3. Ở tỉnh Hà Bắc có ngày lên tới 1.400 microgram/m3, tức là gần 60 lần mức độ nguy hiểm chết người. Phải nói là tình hình ô nhiễm không khí ở Trung Quốc ghê gớm lắm. Nhưng đó không phải là tất cả.

Trung Quốc cũng là một nước rất thiếu nước. Hiện nay quá nửa các dòng sông ở Trung Quốc không có nước nữa. Bốn trăm (400) thành phố hoàn toàn không có nước trên bề mặt phải hút nước từ lòng đất lên để dùng. Chiều sâu để hút được nước ngày càng xuống. Ở các tỉnh như vùng Tân Cương, Sơn Tây phải đào sâu xuống gần 100 mét mới hút được nước lên. Tình trạng nước ở Trung Quốc rất nguy ngập. Đất nước Trung Quốc đang bị phá hủy. Đây là hậu quả chính sách của Trung Quốc trong hơn 30 năm qua trong đó Trung Quốc đã kỹ nghệ hóa tối đa bất chấp môi trường, bất chấp cả con người. Cho nên ngày nay các chuyên gia trên thế giới không nhìn thấy giải đáp. ►Khi thiên triều sụp đổ và lịch sử sang trang (Nguyễn Gia Kiểng) ; 28,000 Rivers Disappeared in China: What Happened (28.000 con sông ở Trung Quốc đã biến mất vì cạn kiệt)

Năm 2000 Trung Quốc đã bỏ ra hơn 5 tỉ đô-la để nghiên cứu làm sao cứu được sông Dương Tử. Sau khi sài hết 5 tỉ đô-la đó các chuyên gia kết luận là không tài nào cứu được sông Dương Tử cả và mọi sự sống sẽ biến mất. Ngày nay nạn thiếu nước ở Trung Quốc có thể đưa đến nội chiến. Đã có trường hợp có những tỉnh hoặc những huyện trong một tỉnh giao chiến với nhau để giành một con sông. Có thể nói vấn đề môi trường của Trung Quốc cũng không có giải đáp. 

Kể từ ngày Tập Cận Bình lên cầm quyền lại có một vấn đề nữa là cuộc khủng hoảng chính trị. Nhìn từ bên ngoài vào, có lẽ vì người Việt Nam chúng ta có quá nhiều vấn đề cho nên chúng ta không quan tấm lắm đến những vấn đề xảy ra ở Trung Quốc. Thực ra chiến dịch chống tham nhũng mà người Trung Quốc đặt một cái tên rất ngộ nghĩnh là “Đả hổ, diệt ruồi” đã gặp phải một trở ngại không thể tưởng tượng được.  Nhóm thân cận của Tập Cận Bình đã không lường trước được mức độ dữ dội của nó. Lúc này Trung Quốc đang sống trong sự nghi vấn rất lớn là chế độ có thể tồn tại như thế này được hay không? Ông Tập Cận Bình nhân danh chống tham nhũng  để phục hồi kinh tế nhưng trên thực tế đời sống nhân dân Trung Quốc đã sút giảm. Ông Tập Cận Bình có thể bị sụp đổ không phải vì ông đã làm gì sai mà vì ông thừa hưởng một di sản mà ông không thể nào cứu chữa được nữa.

Cho đến ngày hôm nay chế độ cộng sản Trung Quốc đã tồn tại dựa trên hai thỏa hiệp bất thành văn:

–  Thỏa hiệp thứ nhất là nhân dân Trung Quốc chấp nhận để Đảng Cộng sản tiếp tục chế độ toàn trị và khước từ những tự do căn bản của họ, nhưng với điều kiện là chế độ này vẫn tạo ra được một sự tăng trưởng đều đặn ở mức độ rất cao. Như ông Ôn Gia Bảo thời trước đã nói nếu Trung Quốc không có tăng trưởng trên 8% thì sẽ có bạo loạn. Bây giờ thì không những không có tăng trưởng 8% mà kinh tế vẫn tiếp tục sa sút .

– Nguy cơ thứ hai về chính trị của Trung Quốc, do kinh tế mà đến, là sự ổn vững của Trung Quốc cũng dựa trên một thỏa hiệp bất thành văn thứ hai là người dân Trung Quốc chấp nhận để bị bóc lột, làm nhiều với lương rẻ để tích lũy tư bản cho các công ty có lời nhiều và dùng lợi nhuận đó tiếp tục đầu tư vào kinh tế. Nhưng bây giờ 2/3 những người giàu có của Trung Quốc có ý đồ rời bỏ Trung Quốc hoặc đã rời bỏ Trung Quốc. Nói một cách khác tư bản mà họ đã đổ mồ hôi nước mắt ra để tích lũy được cho các công ty ngày hôm nay đang đào thoát ra nước ngoài. Cho nên có một sự phản bội, phản bội về mô hình kinh tế, phản bội cả về đạo đức chính trị và về lòng yêu nước.

Cho nên Tập Cận Bình đang sống những ngày khó khăn. Tôi nghĩ hiện nay kinh tế tuy khó khăn nhưng nó không bằng hai vấn đề khác: Vấn đề trầm trọng nhất vẫn là môi trường và vấn đề trầm trọng thứ hai là đề khủng hoảng chính trị.

TQT: Ông có nói vấn đề thứ hai là trầm trọng khủng hoảng chính trị. Nhưng tôi thấy dường nhuông Tập Cận Bình đang làm chủ trong vấn đề chính trị. Ông ấy mở chiến dịch chống tham nhũng tràn khắp cả nước. Người bị đụng chạm đến không phải là những quan chức bình thường mà là giới chức cao nhất Trung Quốc kể cả ông Giang Trạch Dân cũng đang có nguy cơ. Ông đang củng cố lại quân đội theo hệ thống quản lý của Quân ủy trung ương. Ông ấy tràn ra Biển Đông chiếm các hòn đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam để làm sân bay. Máy bay hạ cánh xuống bất chấp sự phản đối. Vậy phải chăng ông ấy đang làm chủ được về chính trị ?

NGK : Theo như tôi vừa nói vì chúng ta có quá nhiều vấn đề nội bộ nên chúng ta không quan sát kỹ tình hình Trung Quốc. Nhưng các chuyên gia theo dõi tinh hình Trung Quốc đều nhận định tình hình Trung Quốc rất là căng thẳng. Cố gắng của ông Tập Cập Bình càng ngày càng khó khăn.

Vấn đề là Tập Cận Bình thừa hưởng một đất nước Trung Quốc cũng tan hoang, cũng bị phân hóa từ bên trong như ông Gorbachev đã thừa hưởng ở Liên Xô năm 1985. Gorbachev đã cố gắng để cải tổ toàn diện hệ thống của Liên Xô nhưng đã không cải tổ được. Ông ấy đã thất bại, nhưng ít ra cũng đã giúp cho chế độ cộng sản Liên Xô được giải thể trong hòa bình, giúp Liên Bang Xô Viết hạ cánh an toàn, tuy cũng mất đi một số nước như Ukraine, Georgia, Khazakstan…Trái lại Tập Cận Binh từ chối những cải tổ cần thiết và đang ngày càng tích lũy nhiều khó khăn.

Điều chúng ta đáng lo ngại không phải là Trung Quốc khiêu khích trên Biển Đông hoặc khiêu khích với Nhật Bản. Chúng ta thấy gần đây họ không dám khiêu khích Nhật Bản trên hòn đảo Điếu Ngư nữa và họ cũng muốn hòa dịu với Hàn Quốc. Tại Biển Đông vì Việt Nam gần như là một nước chư hầu của họ và chấp nhận tất cả những gì họ làm nên họ còn lộng hành một tí. Nhưng tôi nghĩ tình trạng này cũng sẽ không kéo dài vì chế độ Trung Quốc đang lung lay từ bên trong theo cái lô-gich bình thường của một chế độ gần giống như một đế quốc, nghĩa là tập trung nhiều lực lượng, nhiều khối không giống nhau, không có nguyện vọng sống chung, không tương đồng về mặt văn hóa, địa lý và kinh tế, sản xuất. Khi một đế quốc như vậy gặp khó khăn nó thì co cụm lại chứ nó không khiêu khích với bên ngoài.

Trái với sự lo lắng của nhiều người tôi nghĩ rằng chúng ta không phải lo sợ lắm về tình hình Biển Đông. Trung Quốc sẽ không làm tới ở một mức độ dữ dội. Tôi phải nhắc lại là do một sai lầm không thể tha thứ được của Nguyễn Văn Linh và Lê Đức Anh họ đã có măt ở Trường Sa, họ đã xây các đảo nhân tạo trên Trường Sa, họ xây phi trường, họ sẽ hiện diện ở đó. Sự hiện diện đó có thể mạnh trong lúc đầu, nhưng mà nó sẽ không mạnh trong tương lai khi mà Trung Quốc yếu đi.

Và nếu chúng ta là một nước Việt Nam dân chủ, khai thác được đầy đủ những tài nguyên của chúng ta thì chúng ta sẽ mạnh lên và sẽ buộc Trung Quốc phải có một thái độ biết điều hơn, khiêm tốn hơn ở Biển Đông. Tôi nghĩ vấn đề Biển Đông mặc dầu là một xúc phạm lớn đối với mọi người Việt Nam nhưng nếu chúng ta có được một chế độ dân chủ lành mạnh thì những vấn đề ấy cũng không đến nỗi quá phức tạp.

TQT:Nói về vấn đề Trung Quốc và Việt Nam. Tình hình Trung Quốc theo ông vấn đề mội trường là cực kỳ nguy hiểm, kinh tế thì đang suy sụp, chính trị thì đang lủng củng từ vấn đề Nội Mông, Tây Tạng rồi ra Biển Đông. Những vấn đề ấy có tác động gì đến vấn đề Việt Nam hay không thưa ông?

NGK : Tôi nghĩ là chúng ta đang chờ đợi một biến cố lớn trong chế độ Cộng sản – Đại hội XII một tuần nữa sẽ mở ra – Vào giờ này chúng ta chưa chính thức biết được những gì họ đã quyết định với nhau, chúng ta chỉ đoán thôi mà tính tôi không thích dự đoán khi mà mình không nắm được những dữ kiện cơ bản. Tôi chỉ nắm được một điều thôi, tôi nghĩ rằng đã có một sai lầm trong nhận định về thái độ của Trung Quốc đối với Việt Nam.

Nhiều người nghĩ rằng Trung Quốc bỏ rơi ông Nguyễn Tấn Dũng vì ông Nguyễn Tấn Dũng chống Trung Quốc. Theo tôi lý do không phải như vậy. Trung Quốc không thể tìm được đồng minh nào lý tưởng hơn ông Nguyễn Tấn Dũng.

Ông Nguyễn Tấn Dũng  trước hết là truyền nhân của ông Lê Đức Anh, kiến trúc sư của chính sách lệ thuộc Trung Quốc. Thứ hai là ông Nguyễn Tấn Dũng trong mười năm qua đã làm tất cả những gì mà một thủ tướng Việt Nam có thể làm để làm vừa lòng Trung Quốc. Ông đã để cho hàng hóa Trung Quốc tràn ngập vào Việt Nam như chỗ không người. Ông đã xuất khẩu một số lượng lớn hàng hóa Trung Quốc mang nhãn Made in Vietnam, đó là một trợ giúp cho Trung Quốc tuy nó cũng có lợi phần nào đối với Việt Nam, ông đã cho thuê rừng đầu nguồn (18 tỉnh VN cho các nước ngoài thuê đất trồng rừng: Giá thuê …), ông đã cho phép Trung Quốc thành lập những khu gần như tự trị kiểu như Vũng Áng tại Việt Nam.

Và gần đây ngày 30/4/2015 ông đã lên tiếng đanh thép để lên án đế quốc Mỹ, để hô lại một khẩu hiệu mà trong vòng hơn 20 năm qua tôi không thấy một lãnh tụ cộng sản nào hô nữa là khẩu hiệu « Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào », mà chúng ta tưởng đâu đã lùi hẳn vào quá khứ rồi.

Nói chung ông Dũng có cảm tưởng là ông ấy bị Trung Quốc bỏ rơi vì thân Mỹ, thân phương Tây nên ông ấy cố gắng lấy lòng Trung Quốc bằng cách lên án, gần như tuyên chiến với Hoa Kỳ. Nhưng cuối cùng thì ông ấy mất tình cảm của các nước dân chủ, của Mỹ, nhưng không tranh thủ được sự ủng hộ của Trung Quốc.

Lý do giản dị là vì Tập Cận Bình đang tiến hành môt chính sách dữ dội và khó khăn để chống tham nhũng cho nên Tập Cận Bình không thể ủng hộ ông Dũng được bởi vì ông Dũng đối với dư luận của cả thế giới và của cả mọi người là một người tham nhũng. Ngay cả những người ủng hộ ông Dũng cũng không thể chối cãi sự kiện là ông Dũng rất tham nhũng. Tập Cận Bình hiện đang ở trong tình thế khó khăn nên không thể yểm trợ ông Dũng được dù trọng lượng của Trung Quốc lên Đảng Cộng sản Việt Nam còn khá lớn.

Cho nên vào giờ này tôi có thể nói có một khúc quanh, khúc quanh đó quan trọng đến mức độ nào thì hãy đợi tương lai cho chúng ta biết vì ngay cả những người cộng sản hiện nay cũng chưa biết. Đó là sự thất sủng của ông Dũng có thể tiên liệu được. 

Nhân việc nói quan hệ Việt Nam – Trung Quốc, tôi muốn nói tới điều này :

– Cho đến ngày hôm nay tất cả cấp lãnh đạo đảng cộng sản, dù là Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng hay bất cứ ai, có thể có quan điểm khác nhau trên nhiều vấn đề nhưng họ đều đồng ý phải dựa Trung Quốc để giữ nguyên chế độ. Điều họ cần nhận định ra trước khi quá trễ là Trung Quốc không còn là chỗ dựa nữa. Trên thực tế họ đang dựa lưng vào môt bức tường bằng giấy.

– Điều thứ hai là đối với những người dân chủ Việt Nam. Nhân đại hội này tôi cũng muốn phát biểu một ý kiến. Cho đến ngày hôm nay có rất nhiều người tuy trong thâm tâm mong muốn một cách rất thành thực dân chủ cho Việt Nam, nhưng nghĩ rằng phong trào dân chủ không có lực lượng không có tổ chức nên đàng nào dù muốn hay không chế độ này vẫn tiếp tục, cho nên phải thở dài mà thỏa hiệp với nó và hy vọng cải tổ được phần nào hay phần đó từ bên trong.

Nhưng ngày hôm này theo tôi, suy nghĩ đó rất sai. Chế độ này đã phân hóa quá rồi. Nó đang sống những ngày cuối cùng và đằng nào cũng sụp đổ. Vậy thì vấn đề đối với những người dân chủ Việt Nam rất giản di: Một là chúng ta để cho đảng và chế độ  này sụp đổ trong sự hỗn loạn nhường chỗ cho một khoảng trống chính trị; hai là chúng ta chuẩn bị một giải pháp chuyển hóa về dân chủ trong hòa bình, trong tinh thần anh anh em, trong tình đồng bào, trong tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc.

Như vậy chúng ta phải xây dựng lực lượng. Nếu chúng ta không có lực lượng thì chúng ta phải xây dựng ra lực lượng dân chủ đó vì đàng nào nó cũng cần. Chúng ta không thể dựa vào đảng cộng sản để cải tổ được nữa bởi vì đảng cộng sản đã tích lũy quá nhiều mâu thuẫn, nó đã suy nhược đến mức không thể phục hồi được. Nó đang sống những ngày cuối cùng và đàng nào nó không thể tồn tại.

Điều tôi tin tưởng vào lúc này là có rất nhiều triển vọng Đại hội XII sẽ là đại hội cuối cùng của đảng cộng sản như  là một đảng cầm quyền. Sau đó một là nó không còn nữa. Hai là nếu nó còn thì nó cũng chỉ là một đảng bình thường như các chính đảng Việt Nam khác.

TQT : Xin cảm ơn ông Nguyễn Gia Kiểng

Thông Luận 

►Ai ra lệnh không được nổ súng trong trận Gạc Ma 14-3-1988?

Mời các bạn xem lại phim 14-3-1988 do quân đội TQ phát tán trên mạng internet năm 2007. Trong khi đó, đảng CSVN giấu diếm rất kỹ vụ Gạc ma.

https://www.youtube.com/watch?v=ZEmirnjLef4

Lê Đức Anh, người móc nối giữa đảng CSVN và Trung Quốc dẫn tới Hội nghị bí mật Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990

Mời các bạn đọc loạt bài dưới đây:

Giai Đoạn 1990-2014

 Bối cảnh dẫn tới Hội nghị Thành Đô. 

 

►Thiếu tướng Lê Duy Mật yêu cầu đảng CSVN tổng kết cuộc chiến 1979-1984 và công bố các văn bản của Thỏa hiệp Thành Đô  (20-7-2014)

►Đại Tá an ninh Nguyễn Đăng Quang: Phải công bố các thỏa thuận Thành Đô tháng 9/ 1990 cho nhân dân biết (3-8-2014)

►Đơn gửi các vị tuyên huấn, tuyên giáo ĐCSVN về thỏa hiệp Thành Đô 9/1990 (7-8-2014)

►Phải công khai tất cả nội dung của hội nghị Thành đô-Tại sao đảng giấu kín mà không vinh danh Hội Nghị Thành Đô 1990

  (1982-2005)

Chinh tri Trung Quoc (25 bài)

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Viet Nam, Chinh tri Trung Quoc, Chinh Tri Viet Nam, Kinh Te, Trung Quốc | Leave a Comment »

►Tuần tra Biển Đông và sự lạ thường

Posted by hoangtran204 on 20/12/2015

TT – Các hoạt động tuần tra bảo vệ tự do hàng hải và hàng không trên khu vực Biển Đông gần đây đã thể hiện sự lạ thường trong những việc vốn trước đây rất bình thường.

Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull (trái) và Thủ tướng Nhật Shinzo Abe sẽ tập trung bàn các vấn đề về hợp tác kinh tế, quốc phòng và chiến lược - Ảnh: Reuters
Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull (trái) và Thủ tướng Nhật Shinzo Abe sẽ tập trung bàn các vấn đề về hợp tác kinh tế, quốc phòng và chiến lược – Ảnh: Reuters

“Việc tuần tra trên biển và trên không là hoạt động quan trọng của Lực lượng quốc phòng Úc nhằm giữ ổn định và an ninh trong khu vực. Chúng tôi luôn tiến hành theo tinh thần xây dựng trong khu vực

Bộ trưởng 
Quốc phòng Úc MARISE PAYNE

Việc máy bay tuần thám của Úc thực thi quyền tự do hàng không trên Biển Đông đột nhiên trở nên sôi sục, nhất là sau khi tờ Thời Báo Hoàn Cầu của Bắc Kinh đe dọa với ngôn từ không e dè khác thường: “Tốt hơn hết máy bay quân sự của Úc đừng thường xuyên đến can dự ở Biển Đông, và đặc biệt là đừng nên thăm dò sự kiên nhẫn của Trung Quốc bằng cách bay quá gần các đảo của Trung Quốc. Úc đừng nghĩ rằng sẽ được hoan nghênh hay chấp nhận trên bầu trời xung quanh các lãnh thổ tranh chấp.

Người dân Trung Quốc chẳng hiểu nổi tại sao quân đội Úc lại can dự vào chuyện này, và thành thực mà nói, người dân Trung Quốc chẳng đủ kiên nhẫn để ngăn cho nội vụ nổ bùng lên. Hãy liệu hồn, sẽ “bể mặt” nếu như một ngày nào đó một chiếc máy bay bị rơi từ trên trời xuống, và đó là một máy bay Úc”.

Sự thật là không phải Úc nay “tham gia tuần tra Biển Đông” theo đuôi Mỹ. Đúng một tháng trước khi tham dự thượng đỉnh APEC tại Manila (Philippines), Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull đã tuyên bố tán thành việc Mỹ tiến hành tuần tra trên biển và trên không ở Biển Đông. Nhưng Úc sẽ không làm theo kiểu phối hợp với Mỹ.

Chuyến bay tuần thám được truyền thông Úc và Đài BBC của Anh “làm lớn chuyện” mấy ngày qua thật ra không phải là một hành động đột ngột của Úc, mà nằm trong khuôn khổ Chiến dịch Gateway (Cửa ngõ) của Úc đã thực thi từ những năm 1980, theo lời Phó đô đốc David Johnston, chỉ huy các hoạt động quốc phòng phối hợp của Úc, vừa thông báo với báo giới tại Canberra ngày 18-12. Ông còn công khai rõ là mỗi năm thực thi 4-8 đợt tuần tra và mỗi đợt kéo dài đến hai tuần.

Chiến dịch này, như tên gọi của nó, là để tuần tra an ninh “đường dẫn” đến Úc từ Ấn Độ Dương và từ Biển Đông vốn là một hạng mục của quan hệ quốc phòng song phương Úc – Malaysia nên máy bay Úc cất cánh từ căn cứ không quân Butterworth của Malaysia. Một trong những sứ mệnh đặt ra cho chiến dịch này chủ yếu là nhằm mục đích chống nạn buôn người, đưa người tị nạn từ Ấn Độ Dương và từ Biển Đông đổ về Úc.

Những chuyến bay quá đỗi bình thường ấy nay có sự lạ khi BBC cho biết cơ trưởng chiếc P3-Orion bay trên Trường Sa đã phải thông báo qua điện đài với hải quân Trung Quốc rằng đây là máy bay của Úc đang hành xử quyền tự do hành trình, trên không phận quốc tế, đúng với Công ước hàng không và Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển. Việc BBC “phổ biến” vụ này không khác gì việc CNN trước đây “phổ biến” vụ máy bay Mỹ bị “xét giấy” tương tự, là những kênh không chính thức để loan báo tình hình dị thường này.

Có thể thấy: (1) Úc vẫn chỉ hành động như đã từng hành động cho đến trước khi xảy ra vụ này, không hơn, không kém; (2) Vụ “thông báo” và giải thích luật pháp quốc tế này đã chỉ xảy ra kể từ khi Bắc Kinh tạo hình hài một cách bất hợp pháp những “cái mô” trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam, án ngữ đường giao thông trên biển và trên không, khiến Úc phải đánh tiếng qua truyền thông; (3) Lần này, tình hình càng đáng lo ngại hơn khi tờThời Báo Hoàn Cầu, phụ bản tiếng Anh của Nhân Dân Nhật Báo, đã lớn tiếng dọa… sẽ bắn hạ nếu còn bay tiếp.

“Đắp mô” trên biển rồi chặn đường, chặn sá đã là sái luật rồi, lại còn đe dọa sinh mạng nữa, e rằng cuộc “phát triển hòa bình” và “Trung Quốc mộng” đã hiện nguyên hình là “luật rừng” theo kiểu: “Hãy chịu thần phục ta mà đừng “nhúc nhích” gì cả cho nó “lành”!” – như hàm ý của “nhà chép sử Trung Quốc tân thời” là Henry Kissinger nêu trong cuốn World Order (Trật tự thế giới).

Có điều người Úc không chịu tuân theo cái “trật tự thế giới” đó nên trưa 18-12, trong chuyến công du tại Nhật, Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull đã đáp trả: “Úc tuyệt đối dấn thân với quyền tự do hàng hải và hàng không trên Biển Đông”. Chẳng phải vì tranh giành gì, mà vì tự do chính là cốt lõi của con người, và làm người thì phải biết bảo vệ tự do của mình trên hết mọi sự.

Trung Quốc lại tập trận trên Biển Đông

Hôm qua, Reuters dẫn nguồn từ Nhật Báo Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc cho biết Bắc Kinh vừa tiến hành tập trận trên Biển Đông hôm 16-12 với sự tham gia của tàu chiến, tàu ngầm và máy bay chiến đấu theo cách mô phỏng một cuộc chiến tranh trên biển.

Như mọi khi, Trung Quốc không nêu rõ địa điểm mà chỉ nói tại một khu vực “rộng hàng ngàn kilômet vuông” trên Biển Đông. Theo báo Trung Quốc, các lực lượng tham gia tập trận được chia thành hai đội đỏ và xanh. Các kịch bản diễn tập lần lượt được hai đội thực hiện, bao gồm cả đối phó với một cuộc tấn công bằng tên lửa bất ngờ của bên thứ ba vào một tàu thương mại.

Hôm 13-12, Bộ Quốc phòng Trung Quốc cũng thông báo hải quân nước này gần đây đã tiến hành một đợt tập trận bắn đạn thật trên Biển Đông “theo kế hoạch huấn luyện đã lên lịch trước”. Duy Linh

DANH ĐỨC

http://tuoitre.vn/tin/the-gioi/quan-sat-binh-luan/20151219/tuan-tra-bien-dong-va-su-la-thuong/1023421.html

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Trường Sa: TQ dọa phi cơ chở nhà báo BBC

Posted by hoangtran204 on 18/12/2015

Trường Sa: TQ dọa phi cơ chở nhà báo BBC

15-12-2015

Rupert Wingfield Hayes

Phóng viên BBC News

Năm ngoái phóng viên BBC Rupert Wingfield-Hayes dùng thuyền cá để tới khu vực có tranh chấp ở Biển Đông và trở thành nhà báo đầu tiên quan sát cận cảnh Trung Quốc đang xây dựng các hòn đảo mới trên các bãi đá ngầm ra sao. Cách đây vài ngày, ông đã trở lại khu vực này bằng chiếc phi cơ nhỏ và làm Hải quân Trung Quốc tức giận và có phản ứng đe dọa.

 

Các bãi đá ngầm, rạn san hô và cồn cát nằm rải rác được gọi là Spratlys (Việt Nam gọi là Trường Sa) là một nơi rất khó tới. Một số đảo do Việt Nam kiểm soát, một số khác do Philippines và Đài Loan, và tất nhiên có những đảo do Trung Quốc chiếm đóng.

Đừng mong đợi có một lời mời đến thăm nơi này từ Bắc Kinh. Hãy tin tôi đi, tôi đã thử rồi.

Chỉ có Philippines mới cho phép bạn tiếp cận dải đất nhỏ bé dài 400 mét gọi là Pagasa. Chỗ này chỉ đủ lớn để một máy bay nhỏ có thể hạ cánh được.

Sau nhiều tháng chuẩn bị và đàm thoại với nhà chức trách Philippines, tôi đang ngồi trong phòng khách sạn ở Manila đóng gói vali sẵn sàng để đi thì chuông điện thoại reo. Đó là đồng nghiệp của tôi, cô Chika.

“Giấy phép cho chúng ta hạ cánh xuống đảo Pagasa đã bị hủy!” Cô nói.

Tôi lo quá. Có việc gì vậy? Có phải chính phủ Philippines bị đe dọa? Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình chuẩn bị tới Manila? Có lẽ Manila không muốn cảnh tượng này?

Trên thực tế thì còn tệ hại hơn. Thế nào đó mà Bắc Kinh đã phát hiện ra chúng tôi đang định làm gì.

Tiếp sau đó là người quản lý về biên tập của tôi gọi điện từ London.

“Đại Sứ quán Trung Quốc đã gọi điện đấy. Họ cảnh báo có thể có vấn đề xảy ra nếu BBC cố gắng tới nơi mà họ gọi là lãnh thổ của họ đã bị Philippines chiếm đóng bất hợp pháp ở Nam Hải (Biển Đông),” sếp của tôi nói.

Tôi bực quá. Làm sao họ lại biết được? Tôi cần phải thận trọng hơn.

Và vì vậy trong một tuần tôi buộc phải ngồi trong phòng khách sạn của tôi và xem Chủ tịch Tập đến Manila rồi rời đi. Sau đó, đàm phán căng hơn… và cuối cùng chính phủ Philippines cũng thông. Chúng tôi có thể đi.

Lúc 05:30 sáng, năm người chúng tôi tụ tập trên đường băng Puerto Princesa, nằm trên đảo Palawan của Philippines. Hai phi công, một kỹ sư, Jiro, người quay phim và tôi. Trước mặt chúng tôi là phi cơ Cessna 206 có một động cơ duy nhất.

Jiro và tôi nhìn nhau.

“Trời ơi,” tôi nghĩ. “Chúng ta thực sự sẽ bay hơn ba giờ trên đại dương và đất liền để tới một hòn đảo nhỏ trên chiếc phi cơ bé xíu này sao?”

Thậm chí chính các phi công trông lo lắng. Và sự thật là chưa có ai từng thử làm điều mà chúng tôi sắp làm.

Với phi cơ nhỏ xíu chở thiết bị quay phim và xăng, phi cơ loạng choạng trên đường băng và chao đảo cất cánh và bay lên không trung. Vài phút sau, chúng tôi không còn thấy những ngọn núi xanh mướt của Palawan, và trước chúng tôi là nước xanh mênh mông của Biển Đông.

Kế hoạch của chúng tôi đơn giản thôi. Tức là từ Palawan chúng tôi sẽ bay thẳng đến đảo Pagasa (của Philippines), hạ cánh và tiếp nhiên liệu. Sau đó chúng tôi sẽ bay về phía tây nam và lượn vòng Fiery Cross (Đá Chữ Thập) mà Trung Quốc kiểm soát. Đây là nơi Trung Quốc có vẻ đã và đang xây một căn cứ hải quân và không quân.

Image captionĐảo Pagasa của Philippines có đường băng 400 mét.

Sau đó chúng tôi sẽ trở lại Pagasa và tiếp nhiên liệu một lần nữa. Và cuối cùng, chúng tôi sẽ bay qua Mischief Reef (Đá Vành Khăn) trên đường quay về Palawan. Đây là một bãi do Trung Quốc kiểm soát, rất gần với Philippines, nơi diễn ra hoạt động xây cất trong năm nay với quy mô lớn.

Chúng tôi có hai mục tiêu. Tiếp cận càng gần càng tốt các đảo mới mà Trung Quốc kiểm soát để quay phim những công trình đang được thi công. Và cũng không kém phần quan trọng là để xem Trung Quốc sẽ phản ứng ra sao.

Trung Quốc đang bị ràng buộc bởi Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), mà họ tham gia. Công ước này quy định rằng các cấu trúc ngập nước, như bãi đá, không thể được tuyên bố là bờ biển có chủ quyền, và rằng việc xây dựng cấu trúc nhân tạo trên các cấu trúc này cũng không thể biến chúng thành lãnh thổ có chủ quyền được.

Một nước sở hữu một hòn đảo tự nhiên có thể tuyên bố giới hạn lãnh hải 12 hải lý xung quanh đảo này, cả trên biển và trên không. Nhưng cấu trúc nhân tạo không được hưởng bất kỳ quyền nào như vậy. Nói cách khác, chúng tôi sẽ có thể bay phi cơ của mình đến sát các đảo mới của Trung Quốc mà không vi phạm bất kỳ luật quốc tế nào, và Trung Quốc không nên can thiệp vào chuyến bay của chúng tôi.

Khi chiếc phi cơ nhỏ của chúng tôi đáp xuống đường băng Pagasa, tim tôi đập nhanh, phấn khích và hồi hộp. Bay khoảng nửa giờ về phía nam của hòn đảo, tôi thấy một dải đất màu vàng từ ô cửa trong máy bay. Trên dải đất này là một khu nhà màu trắng. Tôi nhận ra nó ngay lập tức từ các bức ảnh vệ tinh.

“Đó là Bãi Gaven!” Tôi hô lên với Jiro trong tiếng động cơ máy bay. “Có nhớ là chúng ta đi thuyền qua nó năm ngoái không. Lúc đó họ mới chỉ bắt đầu xây dựng thôi.”

Image captionSứ quán TQ đã gọi điện tới BBC cảnh báo “có vấn đề” nếu bay vào khu vực mà họ gọi là Philippines chiếm đóng trái pháp luật.

Ngay khi tôi hô lên thì một giọng nói lớn và dữ dằn phát lên từ radio.

“Máy bay quân sự không nhận diện ở phía tây của Bãi Nam Huân (theo cách gọi của Trung Quốc), đây là Hải quân Trung Quốc. Các vị đang đe dọa tới an ninh của trạm chúng tôi! Để ngăn ngừa tính toán sai lầm, rời khỏi khu vực này ngay lập tức!”

Các phi công của chiếc Cessna (chiếc còn xa mới có thể gọi là phi cơ quân sự) của chúng tôi đảo hướng về phía tây. Nhưng những lời cảnh báo tiếp tục hoài, bằng tiếng Trung Quốc và tiếng Anh, ngày càng lớn và căng thẳng hơn.

Chúng tôi bay về phía nam-tây hướng tới Fiery Cross Reef (Việt Nam gọi là Đá Chữ Thập, Trung Quốc gọi là Đá Vĩnh Thử). Sau một giờ chúng tôi có thể nhìn thấy nó từ xa, một dải rộng lớn màu vàng trên mặt đại dương.

Khi chúng tôi tới cách nơi này 20 hải lý thì lại có giọng radio phát ra.

“Máy bay quân sự nước ngoài đến phía tây bắc của đảo Vĩnh Thử, đây là Hải quân Trung Quốc, các vị đang đe dọa an ninh của trạm chúng tôi!”

Lần này phản ứng của các phi công là ngay lập tức, đổi hướng ngay về phía Bắc, cách xa các bãi này.

Image captionBãi Đá Ga Ven là một điểm phóng viên BBC bay qua.

“Chúng ta cần tới gần hơn!” Tôi đề nghị cơ trưởng. “Chúng ta cần phải quay trở lại, chúng tôi không thể quay phim gì từ khoảng cách xa như vậy!”

Nhưng cũng chẳng ích gì cả.

“Tôi xin lỗi,” cơ trưởng nói. “Chúng tôi có lệnh phải theo của chúng tôi.”

Những lời cảnh báo trước đó đã làm các phi công khá sợ hãi. Tôi rất thất vọng. “Chúng ta sẽ chẳng quay được gì,” tôi nghĩ.

Trở lại đảo Pagasa, khi máy bay tiếp nhiên liệu lần nữa, tôi đã đặt lại vấn đề với các phi công.

“Xem này,” tôi nói. “Chúng ta không vi phạm bất kỳ luật lệ nào, Trung Quốc sẽ không bắn hạ chúng ta. Các anh phải thực hiện xong việc của mình chứ, và các anh phải đáp lại họ và nói cho họ biết chúng ta là một máy bay dân sự bay trong không phận quốc tế.”

“Ông phải hiểu, chúng tôi là phi công dân sự chứ không phải không quân,” họ trả lời. “Chúng tôi không biết họ có thể làm những gì tới chúng ta, chúng tôi coi an toàn là trên hết.”

Image captionFiery Cross Reef (Bãi Chữ thập năm 2015). Nguồn: CSIS Asia Maritime Transparency Intitiative/DigitalGlobe

Image captionFiery Cross Reef (Bãi Chữ thập năm 2006). Nguồn: CSIS Asia Maritime Transparency Intitiative/DigitalGlobe

Cuối cùng, sau nhiều giờ thương lượng, các phi công đồng ý họ sẽ thử xem sao.

Chúng tôi cất cánh lần thứ ba, bây giờ quay trở lại về hướng Philippines. Sự căng thẳng trong tôi gần như tới ngưỡng chịu không nổi. Liệu phi công sẽ thực hiện được đúng việc của họ hay không?

Chẳng bao lâu thì một dải đất hình lưỡi liềm vàng khổng lồ xuất hiện bên dưới chúng tôi, hình dạng không thể nhầm lẫn của Mischief Reef (Việt Nam gọi là Đá Vành Khăn, Trung Quốc gọi là Mỹ Tế). Các phi công hạ độ cao xuống 5,000 bộ. Ở điểm 12 hải lý lại nghe các lời cảnh báo.

“Máy bay quân sự nước ngoài tại phía tây bắc của Bãi Mỹ Tế, đây là Hải quân Trung Quốc, các vị đang đe dọa an ninh của trạm chúng tôi!”

Cơ trưởng chúng tôi bình tĩnh trả lời: “Hải quân Trung Quốc, đây là máy bay dân sự Philippines trên đường đến Palawan, chở hành khách dân sự. Chúng tôi không phải là máy bay quân sự, chúng tôi là máy bay dân sự một động cơ.”

Nhưng cũng chẳng khác gì cả.

“Máy bay quân sự nước ngoài tại phía bắc của Bãi Mỹ Tế, đây là Hải quân Trung Quốc!” và các lời cảnh báo liên hồi.

Nhưng lần này phi công của chúng tôi vững tâm. Tại điểm 12 hải lý, chúng tôi đi men theo phía bắc của hòn đảo mới khổng lồ.

Phía dưới chúng tôi là các đầm với đầy các loại tàu bè lớn nhỏ. Trên mảnh đất mới là các nhà máy xi măng và phần móng của những tòa nhà mới.

Sau đó, chúng tôi lượn vòng qua một đám mây, và lần đầu tiên chúng tôi đã nhìn rõ một đường băng mới Trung Quốc đang xây dựng ở đây, chỉ 140 hải lý tính từ bờ biển Philippines. Tôi đã làm một phép tính nhanh. Một chiến đấu cơ của Trung Quốc cất cánh từ đây có thể bay tới bờ biển Philippines chỉ trong khoảng tám hoặc chín phút.

Khi chúng tôi bay trở lại về hướng Philippines mọi người ai nấy đều cảm thấy phấn khởi. Chúng tôi đã làm được điều đó! Tôi nói đùa với cơ trưởng rằng chúng tôi nên quay đầu máy bay rồi hạ xuống thấp. Thế rồi từ radio phát ra một giọng rất khác, với tiếng Anh khác giọng hẳn.

Image captionMischief Reef (Đá Vành khăn) năm 2015. Nguồn: CSIS Asia Maritime Transparency Intitiative/DigitalGlobe

Image captionMischief Reef (Đá Vành khăn) năm 2012. Nguồn: CSIS Asia Maritime Transparency Intitiative/DigitalGlobe

“Hải quân Trung Quốc, Hải quân Trung Quốc,” giọng này vang lên. “Chúng tôi là một máy bay của Úc thực hiện quyền tự do bay trong không phận quốc tế theo công ước hàng không dân dụng quốc tế, và Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển – xin hết.”

Hoa Kỳ đã thực hiện một số chuyến bay và đưa tàu qua khu vực Biển Đông có qui mô trong những tháng gần đây, trong đó có cả phi cơ ném bom B-52. Nhưng Úc chưa bao giờ công khai tuyên bố rằng họ đang làm y như vậy. Vì vậy, đây kể như là “tin mới nóng”.

Chúng tôi nghe thông báo của phía Úc được lặp lại nhiều lần, nhưng không nghe thấy bất kỳ phản ứng nào từ phía Trung Quốc.

Mục đích của các chuyến bay như vậy là để chứng tỏ cho Trung Quốc thấy rằng các nước như Úc và Hoa Kỳ không công nhận nhận các hòn đảo mới mà Trung Quốc đang cơi nới.

Nhưng những đảo đó có tồn tại và Trung Quốc đã và đang thực thi một khu vực cách ly 12 hải lý xung quanh các đảo này, hoặc cố gắng làm vậy.

Tại Fiery Cross (Bãi Chữ thập) những lời cảnh báo bắt đầu từ khi phi cơ vào giới hạn 20 hải lý.

Trung Quốc đã thành công trong việc tạo ra “sự việc đã rồi” mới. Họ đang xây dựng đường băng mới, trạm radar công suất lớn và các cơ sở cho cảng nước sâu.

Tại Manila vào tháng trước, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama nói rằng Trung Quốc phải “ngưng toàn bộ việc xây cất mới” và “không tiến tới quân sự hóa” các cơ sở mới này.

Từ những gì tôi đã nghe và tận mắt thấy thì kể như đã quá muộn rồi.

  • 2015 – BBC

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

 
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.