Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa’ Category

►GS Ngô Vĩnh Long trả lời phỏng vấn của phóng viên báo QĐND về phán quyết của Toà Trọng tài Thường trực về vụ kiện của Philippines ở Biển Đông

Posted by hoangtran204 on 19/07/2016

GS Ngô Vĩnh Long trả lời phỏng vấn của phóng viên báo Quân Đội Nhân Dân

Câu hỏi 1: Xin cho biết ý kiến về việc Tòa bác các quyền lịch sử và đường 9 đoạn của Trung Quốc?

Thông cáo báo chí của Toà Trọng tài Thường tực (11 trang) và bản phán quyết (501 trang), trình bày rất chi tiết quá trình quyết định của Toà và khẳng định vùng độc quyền kinh tế (EEZ) của Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS, năm 1982) đối với các nước ven biển. Từ đó Toà kết luận rằng Trung Quốc không có cơ sở pháp lý để đòi chủ quyền và các tài nguyên ở các khu vực biển trong phạm vi đường chín đoạn, tức đường lưỡi bò.
Kết luận trên đi đôi với điểm thứ hai là các cấu trúc hiện đang tranh chấp trong toàn vùng Trường Sa tự nó trong dạng tự nhiên không có khả năng nuôi dưỡng con người và đời sống kinh tế cho nên chỉ có thể là các bãi đá (rocks) hay bãi đá ngầm (reefs) và chỉ có được tối đa là 12 dặm chủ quyền. Phán quyết nầy nhấn mạnh là toàn bộ Trường Sa không có vùng độc quyền kinh tế (Exlusive Economic Zone, EEZ) 200 dặm. Như thế tất cả các vùng biển nằm ngoài các cấu trúc đang được tranh chấp đều là vùng nước quốc tế.

Do đó việc Trung Quốc đã dùng lý luận “quyền lịch sử” và đường lưỡi bò để chiếm đóng các bãi đá của nước khác rồi từ đấy đòi chủ quyền các vùng biển xung quanh các thực thể nầy là phi pháp.

Câu hỏi 2: Phán quyết của Tòa có lợi như thế nào với Phi-líp-pin?

Phán quyết nói rõ là các bãi ngầm như Scarborough không có 12 dặm chủ quyền. Thêm vào đó là nó nằm trong EEZ của Phi, nên thuộc chủ quyền Phi. Việc Trung quốc cấm Phi đánh cá là trái phép. Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền của Phi.

Câu hỏi 3: Tân Tổng thống Phi-líp-pin Rodrigo Duterte được cho là có thái độ mềm mỏng với Trung Quốc hơn so với người tiền nhiệm. Xin cho biết dự báo về chính sách của Phi-líp-pin tại Biển Đông trong thời gian tới?

Tân Tổng thống Rodrigo Duterte được cho là có thái độ mềm mỏng có thể là vì ông ấy là “phe tả” và chống Mỹ như có một số bài báo đã viết. Nhưng cũng có thể là ông ấy đã biết Philippines sẽ thắng kiện nên không muốn để cho Trung Quốc có cơ hội leo thang. Việc ông ấy đã nói là sẽ đàm phán với Trung Quốc và sẽ sẵn sàng cộng tác với Trung Quốc trong việc phát triển các vùng biển tranh chấp thì tôi thấy bề ngoài có vẻ nhượng bộ, nhưng khi đàm phán hợp tác trên vùng biển mà theo phán quyết là của Philippines thì tôi nghĩ Trung Quốc sẽ khó bắt chẹt hơn trong tương lai.

Câu hỏi 4: Trung Quốc vẫn thực thi chính sách 3 không với vụ kiện – không tham gia, không thừa nhận và không thực thi. Xin cho biết ý kiến về tính pháp lý của vụ kiện?

Chính sách 3 không của Trung Quốc chỉ làm cho Trung Quốc không được sự đồng tình của thế giới thôi. Phán quyết của Toà Thường trực cho thấy hai vế đầu (không tham gia và không thừa nhận) đã thất bại rồi. Trung Quốc cho rằng phán quyết không có tính ràng buộc, nhưng phán quyết nói rõ là có tính cách ràng buộc trên phương diện pháp lý. Lẽ dĩ nhiên Toà án không có thực lực để bắt Trung Quốc thực thi, nhưng toà án công luận thế giới sẽ gây sức ép nếu Trung Quốc vẫn tiếp tục ngoan cố.

Câu hỏi 5: Phán quyết của Tòa ảnh hưởng tới Trung Quốc như thế nào? Xin cho biết dự báo về những bước đi tiếp theo của Trung Quốc sau phán quyết?

Phán quyết của Toà rõ ràng cho biết là Trung Quốc đã cố tình vi phạm các điều khoản của luật quốc tế mà Trung Quốc đã ký kết. Bước đi tốt nhất sắp tới cho Trung Quốc là từ từ chấp nhận phán quyết nầy bằng cách đàm phán với các nước trong khu vực và ASEAN để tạo điều kiện giảm căng thẳng và xây dựng hợp tác mới trong trình trạng hoà bình. Nếu Trung Quốc cứ khăng khăng tiếp tục chính sách hiện nay thì tôi nghĩ các nước trên thế giới sẽ phải tìm cách giúp cho Trung Quốc hiểu biết hơn.

Câu hỏi 6: Phán quyết của Tòa có lợi hay hại gì cho Việt Nam? Việt Nam cần phải làm gì trong thời gian tới?

Phán quyết của Toà phần lớn là có lợi cho Việt Nam. Một là vì Việt Nam có bờ biển, lãnh hải và vùng độc quyền kinh tế dài nhất và rộng nhất ở khu vực Biển Đông. Hai là Việt Nam chiếm đóng nhiều thực thể nhất ở Trường Sa. Theo phán quyết thì Việt Nam được toàn quyền hưởng EEZ tính từ bờ biển vì không có chồng lấn với ai, và Việt Nam hoàn toàn có quyền khai thác dầu hỏa ở các khu vực như khu Tư Chính mà Trung Quốc đã đem tầu ra dọa đuổi làm các nước khác sợ phải rút. Trung Quốc, sau phán quyết, khó có thể sử dụng đường lưỡi bò để tiếp tục liếm các vùng lãnh hải và vùng độc quyền kinh tế của Việt Nam cũng như đe doạ các thực thể ở Trường Sa.

Trong thời gian tới Việt Nam nên sử dụng một cách hữu hiệu phán quyết nầy để bảo vệ quyền lợi của Việt Nam trên các vùng chủ quyền của mình cũng như quyền lợi của người dân Việt Nam, trong đó có ngư dân, trên biển cả. Xin nhắc lại là điểm 2 của phán quyết đã đề cập đến ở trên khẳng định là tất cả các thực thể ở Trường Sa, trong đó có đảo Itu Aba (Ba Bình) là đảo có tranh chấp lớn nhất không chỉ ở Trường Sa và Hoàng Sa, cũng chỉ được 12 dặm chủ quyền vùng biển chung quanh. Do đó, bất chấp ai nắm chủ quyền Hoàng Sa, cũng không có quyền đe doạ các thuyền bè hay đánh đắm tàu cá của ngư dân khi đến gần 12 hải lý như Trung Quốc đã làm đối với ngư dân Việt Nam.

Câu hỏi 7: Phán quyết của Tòa có ảnh hưởng thế nào tới các quốc gia khác có tuyên bố chủ quyền tại Biển Đông?

Các quốc gia khác có tuyên bố chủ quyền trước hết là có thể trở lại Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) để khẳng định chủ quyền và đàm phán với nhau về những chồng lấn. Không được dựa vào việc dùng vũ lực xâm chiếm rồi từ đó đòi hỏi đàm phán.

Câu hỏi 8: Xin cho biết ý kiến về bước đi tiếp theo của Mỹ, ASEAN trong thời gian tới?

Mỹ sẽ tiếp tục kêu gọi mọi bên tuân thủ phán quyết của Toà Thường trực và sẽ tiếp tục có sự hiện diện trên Biển Đông, trong đó có việc cho tàu đi tuần tra để phòng ngừa sự leo thang bất ngờ của Trung Quốc. Còn đối với ASEAN thì Trung Quốc sẽ tiếp tục gây chia rẽ cũng như lũng đoạn. Nhưng các nước có lợi ích trực tiếp vì thế sẽ phải lên tiếng mạnh hơn để vận động dư luận thế giới.

Câu hỏi 9: Tình hình Biển Đông trong thời gian tới dự báo sẽ thế nào?

Trung Quốc sẽ tiếp tục vùng vẫy và khiêu khích. Nhưng Mỹ, EU, Nhật, Úc, Ấn Độ, và nhiều nước khác đã cảnh báo Trung Quốc là làm như thế thì Trung Quốc sẽ tự cô lập hoá chính mình thôi. Các nước trong và ngoài khu vực sẽ cố gắng hoà hoãn để Trung Quốc không có cớ leo thang, nhưng nếu Trung Quốc vẫn cứ cố tình gây hấn thì các nước bắt buộc phải có chính sách thiết thực với Trung Quốc vì đây là vấn đề an ninh của toàn thế giới cũng như vấn đề cốt lõi của luật pháp quốc tế.

Câu hỏi 10: Xin cho biết trong lịch sử đã có vụ kiện nào tương tự như vậy hay không? Nếu có, các bên đã thực thi phán quyết ra sao?

Đã có nhiều vụ kiện tương tự, tuy không giống hoàn toàn, mà chính phán quyết có đề cập đến từ trang 400 trở đi. Phần lớn các phán quyết được thi hành, tuy các nước lớn cậy mạnh nên ít thi hành hơn. Một trong những trường hợp đó là vụ Nicaragua kiện Mỹ năm 1986 trước Toà án Công lý Quốc tế (International Court of Justice) về việc đào mỏ trong vùng biển của nước nầy và Mỹ bị xử thua nhưng không thực thi phán quyết. Nhưng việc không thực thi nầy đã làm cho Quốc hội Mỹ phải cắt hết các tài khoản mà chính quyền Tổng thống Ronald Reagan dùng để chống chính thể Sandanista ở Nicaragua cũng như đã thúc đẩy các nước Trung Mỹ (Central America) tìm giải pháp hoà bình cho Nicaragua.

Vấn đề hiện nay cũng tương tự như vụ kiện ở trên. Tuy Toà án Thường trực không có cơ chế để cưỡng chế Trung Quốc thực thi và Trung Quốc sẽ không rời bỏ các đảo nhân tạo mà Trung Quốc đã xây cất, áp lực của dư luận thế giới sẽ dần dần có ảnh hưởng tích cực.

___________

Biển Đông: “Tòa công luận sẽ giúp thực thi phán quyết PCA”

 

Về vấn đề này, Giáo sư Long khẳng định: “Chính Tòa công luận sẽ đóng vai trò quan trọng giúp thực thi phán quyết”.

Tòa Trọng tài Phụ lục VII Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển 1982 (sau đây gọi tắt là Tòa) đã ra phán quyết về vụ kiện Phi-líp-pin – Trung Quốc liên quan đến những khía cạnh thực thi và giải thích Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS 1982) trên Biển Đông. Phán quyết của Tòa đã thu hút được sự quan tâm đặc biệt của dư luận quốc tế, nhất là trong giới học giả nghiên cứu về tình hình Biển Đông.

Trong cuộc trao đổi qua thư điện tử với phóng viên Báo Quân đội nhân dân, Giáo sư Ngô Vĩnh Long từ Đại học Maine (Mỹ) cho biết, khi Tòa Trọng tài Thường trực (PCA)-Ban thư ký của vụ kiện công bố thông cáo báo chí và nội dung phán quyết của Tòa về vụ kiện, ông đã ngay lập tức dành thời gian đọc chi tiết toàn bộ các văn bản trên.

Theo ông, điểm đáng chú ý trong phán quyết của Tòa là việc Tòa bác bỏ “các quyền lịch sử” và “đường 9 đoạn” (tức đường lưỡi bò) của Trung Quốc. Điều này cũng đồng nghĩa với việc Trung Quốc dùng lập luận “các quyền lịch sử” và “đường 9 đoạn” để yêu sách về các quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với các vùng biển trên Biển Đông là phi pháp. Giáo sư Long nhấn mạnh, phán quyết của Tòa cũng cho thấy, Trung Quốc đã vi phạm các điều khoản của luật quốc tế mà nước này đã ký kết trước đó.

Về phần mình, Giáo sư Alexander Vuving thuộc Trung tâm Nghiên cứu An ninh châu Á-Thái Bình Dương cho rằng, phán quyết của Tòa đưa ra là căn cứ dựa trên luật pháp quốc tế và “là một dấu mốc lớn đối với việc giải quyết các tranh chấp tại Biển Đông”.

“Phán quyết của Tòa đã góp phần thu hẹp hết sức đáng kể các khu vực có thể bị coi là tranh chấp. Phần lớn vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Phi-líp-pin, Ma-lai-xi-a, Bru-nây và Việt Nam từ nay không còn bị coi là vùng tranh chấp nữa và do đó, các nước này có toàn quyền tài phán tại các EEZ đó”, Giáo sư Alexander Vuving nhận định trong cuộc trao đổi qua thư điện tử với phóng viên Báo Quân đội nhân dân.

“Đường 9 đoạn” của Trung Quốc không chỉ chồng lấn với EEZ và thềm lục địa của Phi-líp-pin mà còn chồng lấn cả với thềm lục địa và EEZ của Việt Nam. Do đó, phán quyết của Tòa không những có lợi cho Phi-líp-pin mà còn có lợi cho cả Việt Nam. “Căn cứ vào phán quyết của Tòa thì EEZ của Việt Nam tính từ bờ biển không chồng lấn với quốc gia nào. Việt Nam có cơ sở pháp lý để tiến hành các hoạt động khai thác tại đây, nơi mà trước đây Trung Quốc thường cho phương tiện ra xua đuổi, cản trở”, Giáo sư Long nhấn mạnh.

Giáo sư Alexander Vuving cũng cho rằng, phán quyết của Tòa gián tiếp khẳng định tính bất hợp pháp của một loạt hành động của Trung Quốc trước đây trên Biển Đông “như cắt cáp tàu của Việt Nam, mời thầu 9 lô dầu khí nằm trong EEZ của Việt Nam năm 2012, xua đuổi, tấn công tàu của ngư dân Việt Nam đánh bắt cá ở một loạt vùng biển trên Biển Đông, kể cả ở quần đảo Hoàng Sa”.

Trong khi về mặt pháp lý thì phán quyết của Tòa là cuối cùng, không thể kháng án và mang giá trị ràng buộc pháp lý với các bên liên quan trực tiếp là Phi-líp-pin và Trung Quốc, Tòa lại không có cơ quan nào để thực thi phán quyết. Về vấn đề này, Giáo sư Long khẳng định: “Chính Tòa công luận sẽ đóng vai trò quan trọng giúp thực thi phán quyết”.

Một mặt nhấn mạnh phán quyết tạo cơ sở pháp lý cho các nước cùng nhau hợp tác để bảo vệ luật pháp quốc tế, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình và bảo vệ hòa bình, ổn định trong khu vực, mặt khác Giáo sư Alexander Vuving cho rằng phán quyết của Tòa sẽ tạo điều kiện để các nước có tranh chấp tại Biển Đông “ngồi lại đàm phán với nhau, nhằm đi tới một giải pháp công bằng cho các bên”.

Tuy rằng trong lịch sử chưa có trường hợp nào giống hoàn toàn vụ kiện Phi-líp-pin – Trung Quốc, nhưng theo Giáo sư Long, cũng đã có những trường hợp tương tự, trong đó phải kể đến vụ Ni-ca-ra-goa kiện Mỹ lên Tòa  Công lý Quốc tế (ICJ) năm 1986, cáo buộc Oa-sinh-tơn hậu thuẫn lật đổ chính phủ cánh tả Sandanista ở Ni-ca-ra-goa.

Mỹ tuyên bố không tham gia vụ kiện và bác bỏ thẩm quyền của ICJ. Sau cùng, ICJ ra phán quyết rằng Mỹ đã vi phạm luật pháp quốc tế với những hành động chống chính phủ Sandanista và yêu cầu Mỹ phải bồi thường.

Vì Mỹ phớt lờ phán quyết của ICJ nên Ni-ca-ra-goa đã trình vụ việc lên Liên hợp quốc, đồng thời tranh thủ sự đồng tình ủng hộ của nhiều nước.

Cuối cùng, Mỹ buộc phải trả bồi thường cho Ni-ca-ra-goa. Từ đó có thể thấy rằng, “nhìn chung phần lớn các phán quyết đều được thi hành tuy rằng các nước lớn có cậy mạnh”, Giáo sư Long chia sẻ.

Theo Lâm Toàn/ Quân đội Nhân dân

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Luật Pháp | Leave a Comment »

►Bức tranh lưỡi bò và buổi sáng Chủ Nhật nặng trĩu…

Posted by hoangtran204 on 19/07/2016

Bức tranh lưỡi bò và buổi sáng Chủ Nhật nặng trĩu…

Chủ Nhật, 17-7-2016

Sáng nay, 17.7.2016 trên bờ Hồ, bất lực nhìn từng người yêu nước bị bắt bớ vô cớ khi đang cố gắng cất lên tiếng nói của mình, tôi thấy lòng nặng trĩu… Chẳng thể làm gì để giúp đỡ anh em bè bạn, thậm chí một tấm ảnh cho ra hồn ghi lại cảnh họ bị trấn áp, xốc nách lên xe Bus (bởi những kẻ mà ai cũng biết là ai đấy), tôi cũng không làm được. Thật buồn!!!

Sau, như để cho khuất mắt cái cảnh tượng đau đớn đó, anh bạn đi cùng tôi nảy ra một ý tưởng thông minh: VÀO PHỐ CỔ (tất nhiên là mang theo bức tranh “cắt lưỡi bò” của mình).


Chúng tôi lặng lẽ đi, cầm trên tay bức tranh, lân la gần các quán trà đá, quán bia… cứ thấy dù chỉ một cái liếc mắt quan tâm là bước vào làm quen, bắt chuyện, hỏi “anh/chú/bác có biết sự kiện tòa PCA ra phán quyết không”, có quan tâm tới những việc Trung Quốc gây hấn trên biển Đông không…. Ấy rồi kết quả mà chúng tôi nhận được trong buổi sáng hôm nay, đều là những cái lắc đầu vô cảm: “Ở đây không nói chuyện chính trị”, cái này cái kia đã có “Quốc tế” … buồn hơn, đã có “Nhà nước lo cho rồi”

May mắn lắm, tìm được một nhóm mấy bác biết và chịu nói về sự việc… Thì: “Giờ các bác già rồi, chẳng làm gì được nữa, tất cả là ở các cháu…”. Vâng, “TẤT CẢ LÀ Ở CÁC CHÁU”, vậy đấy!!!

Phía trên đầu, hùa cùng cái nắng hè gay gắt, là tiếng loa phường Hàng Buồm ra rả, như chọc tức, mỉa mai chúng tôi: Gần đây, nhân việc tòa PCA ra phán quyết, các “thế lực thù địch” lợi dụng kích động…blahhh

Đi tiếp, có thêm hai lần nữa, chúng tôi gặp được người quan tâm. Một là anh rửa bát (!) ở giữa phố Hàng Chiếu, một lần nữa là anh bạn nước ngoài Alex Sheal (đến từ Anh Quốc). Anh khiêm tốn nói rằng: không có nhiều kiến thức + tìm hiểu, nhưng thực ra, sau 10p nói chuyện ngắn ngủi, chúng tôi nhận ra: Alex còn hiểu sự việc hơn hết thảy những mảnh vụn rời rạc (+ vô cảm) mà chúng tôi thu gom được từ sáng đến giờ. Sau hết, anh tỏ thái độ ủng hộ phán quyết PCA, và rằng, dù ý nghĩa của nó là gì, cũng rất cần pháp luật, và các chế tài quốc tế, không thể để Trung Quốc muốn làm gì thì làm trên biển Đông.

Vâng, và thêm nữa, anh là người duy nhất vui vẻ và sẵn sàng cùng chúng tôi (với bức tranh), chụp một tấm ảnh lưu niệm.

Cám ơn Alex !!!


P/s: Quán cafe và trưng bày ảnh của anh ở địa chỉ: 46 Hàng Vải. Anh em bạn bè lúc nào rảnh ghé qua chơi nhé😀

 

 

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Xa Hoi, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền | Leave a Comment »

►Cuộc vây ráp tàn độc của tàu Trung Quốc và sự mưu trí của vị thuyền trưởng (QĐNDVN làm gì, ở đâu?)

Posted by hoangtran204 on 19/07/2016

ĐSPL

Nhâm Thân

17-7-2016

Tàu cá số hiệu QNg 90479 TS của thuyền trưởng Võ Văn Lựu gặp nạn trên biển.

Tàu cá số hiệu QNg 90479 TS của thuyền trưởng Võ Văn Lựu gặp nạn trên biển. Ảnh: ĐSPL/ internet

Đang đánh bắt cá tại ngư trường truyền thống Hoàng Sa (TP.Đà Nẵng), tàu cá mang số hiệu QNg 90479 TS và QNg 95011 TS bất ngờ bị 2 tàu vỏ thép của Trung Quốc hung hãn lao vào vây ráp, truy đuổi và tông mạnh khiến một tàu chìm. Chứng kiến tàu bạn gặp nạn, nhiều ngư dân lênh đênh trên biển, con tàu còn lại vẫn bất chấp hiểm nguy, mưu trí bao bọc lẫn nhau giữa trùng khơi.

Hãi hùng lời kể từ khơi xa

Sáng 11/7, từ sớm tinh mơ, hàng chục người dân xóm Gành (thôn Châu Thuận Biển, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi) đã theo chân lão ngư Trần Văn Trúc (63 tuổi, trú xóm Gành, cũng là người trực đài Icom), về tại khu vực đài Icom cộng đồng thôn nhằm ngóng tin những người con thân yêu đang gặp nạn ngoài khơi. Đôi mắt thâm quầng sau một đêm không ngủ, ông Trúc kể, từ ngày được bà con tin tưởng giao nhiệm vụ trực đài Icom đến nay, ông chứng kiến không ít những sự cố, nguy nan mà ngư dân phải đối mặt, khi đánh bắt trên biển. Ngoài sự nguy hiểm dữ dội của biển cả còn là sự cố của tàu cá Việt Nam chủ yếu đến từ sự hung hãn của tàu Trung Quốc. Và mới đây nhất, chiều 9/7, ông “như ngồi trên đống lửa” khi qua điện đàm, chứng kiến cảnh nhiều tàu Trung Quốc truy đuổi, tông chìm tàu ngư dân.

Theo lời ông Trúc, 11h ngày 9/7, trong lúc đang ngồi trực đài Icom, ông nhận được tín hiệu cầu cứu khẩn cấp từ tàu cá QNg 95011TS của thuyền trưởng Huỳnh Văn Khanh (31 tuổi, trú xã Bình Châu) báo về. Trực giác nghề nghiệp cho ông thấy những linh cảm không hay, ông nối máy giữ liên lạc với thuyền trưởng Khanh. Từ khơi xa, thuyền trưởng Khanh cấp báo trong lúc đánh bắt cá tại tọa độ 16o06’N – 113o06’E (khu vực gần đảo Đá Lồi, cách đảo Lin Côn, thuộc quần đảo Hoàng Sa khoảng 35 hải lý về hướng Đông Đông Nam) tàu của ông và tàu cá QNg 90479 TS do ông Võ Văn Lựu (51 tuổi, trú xã Bình Châu) làm thuyền trưởng bị hai tàu vỏ thép của Trung Quốc cùng hai canô truy đuổi, vây ráp. Tình thế ngày một nguy cấp.

Trong giây phút nguy nan, giữa lằn ranh sinh tử ấy, 2 vị thuyền trưởng vẫn cố gắng lèo lái con thuyền né tránh, chờ “sóng yên bể lặng” sẽ tiếp tục bám biển bám trời. Tuy nhiên, do bị truy đuổi hàng giờ liền, tàu của thuyền trưởng Lựu bị nóng máy động cơ, nguy cơ bể máy buộc hạ tốc độ. Ít phút sau đó, bị tàu Trung Quốc hung hãn đâm vào, nhấn chìm.

“Ông Khanh báo về rằng do tàu mình nhỏ hơn nên cơ động thoát khỏi sự vây ráp của tàu Trung Quốc. Thấy vậy, 2 tàu Trung Quốc quay sang “dàn trận” truy đuổi tàu ông Lựu và đâm chìm nó. Nghe vậy, tôi liên tục động viên chủ tàu Khanh tìm mọi cách quay lại để cứu các thuyền viên trên tàu cá bị nạn. Tuy nhiên, chủ tàu Khanh bày tỏ, mặc dù đang đứng cách tàu bị nạn hơn 1 hải lý, nhưng do 2 chiếc tàu Trung Quốc vẫn đang đậu gần sát tàu cá bị nạn, ra sức ngăn cản ông Khanh nên chưa thể cho tàu quay lại”, ông Trúc thuật lại thời khắc đó.

Tin báo từ khơi xa bay về, một mặt lực lượng chức năng động viên thuyền trưởng Khanh bám sát hiện trường, theo dõi cố gắng ứng cứu tàu cá bị nạn, mặt khác, cấp tốc báo cáo lên các ban, ngành. [Đây chính là bọn chức năng hèn nhát, chúng lãnh lương để bảo vệ nhân dân, nhưng khi nhân dân gặp nạn, bị quân địch truy sát, thì đảng của chúng ra lệnh không được cứu dân. Các blog và mạng nhận xét rất đúng: ngư dân bám biển, hải quân bám bờ]

Những thời khắc sau đó, thuyền trưởng Khanh tạm gác lại công việc, cùng các thuyền viên dõi mắt về phía QNg 90479 TS. Bằng kinh nghiệm dày dặn và sự mưu trí của mình, dù nguy cơ bị tàu Trung Quốc tiếp tục truy đuổi, nhưng vị thuyền trưởng kiên quyết không rời đi, ông cố gắng né tránh vừa cố “dõi mắt” chờ đợi cứu tàu bạn. Đến 18h30, khi phát hiện các tàu Trung Quốc bỏ đi, ông Khanh mở hết tốc lực cho tàu tới cứu hộ. Bấy giờ, 5 ngư dân đang bám tạm vào những mảng nổi cuối cùng của thành tàu, chới với giữa biển. Trong giọt nước mắt, họ động viên nhau vững bước. Tin an toàn được bay về đất liền.

Gặp nhiều tai ương vẫn quyết tâm bám biển

Theo thông tin từ Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Ngãi, 2 tàu cá QNg 90479 TS, QNg 95011 TS rời cảng Sa Kỳ (huyện Bình Sơn) cách đây chưa lâu thì gặp nạn. Kết quả xác minh ban đầu cho thấy, có 4 phương tiện của Trung Quốc tham gia truy đuổi, tông chìm tàu cá Việt Nam vào ngày 9/7. Ngoài 2 ca nô chưa rõ số hiệu, 2 tàu thép Trung Quốc mang số hiệu 46102 và 56103 đã tông chìm và ngăn cản cứu hộ tàu cá QNg 90479 TS.

PV có mặt tại ngôi nhà nhỏ của thuyền trưởng Lựu nằm giữa thôn Châu Thuận Biển (xã Bình Châu). Lúc này bữa cơm đã dọn sẵn nhưng không ai buồn ăn. Tựa lưng vào góc tường, bà Nguyễn Thị Năng (49 tuổi, trú thôn Châu Thuận Biển), vợ thuyền trưởng Lựu thở dài. Bà kể, từ lúc nghe tin chồng gặp sự cố ngoài biển, cả gia đình trắng đêm mong ngóng. Dẫu được thuyền trưởng Khanh lặp đi lặp lại nhiều lần đã cứu được chồng bà và các bạn biển, bà vẫn muốn tận mắt thấy chồng mới bớt nỗi lo lắng. “Mấy hôm nay, tôi cứ ra đài Icom cộng đồng hỏi tin ông ấy miết. Nghe tin ông ấy gặp chuyện là rụng rời tay chân. May mắn có thuyền bạn cứu giúp”, bà Năng chia sẻ thêm.

Lau vội dòng nước mắt, bà Năng kể tiếp, đây không phải lần đầu tiên gia đình bà gặp sự cố khi vươn khơi. Theo đó, tàu cá mang số hiệu QNg 90479 TS của thuyền trưởng Lựu đã từng nhiều lần bị “tàu lạ” rượt đuổi và cướp phá trước lúc bị tông chìm vào ngày 9/7 vừa qua. Sinh ra và lớn lên từ miền biển, ông bà cần cù mưu sinh. Năm 2013, được sự giúp đỡ của chính quyền, ông Lựu đóng mới con tàu QNg 90479 TS với số tiền 2 tỉ đồng, hứa hẹn những chuyến biển ắp đầy cá tôm.

Tuy nhiên, chặng đường bám biển của vị thuyền trưởng cũng gian nan, nguy hiểm. Được biết, đầu tháng 3/2014, khi đang đánh bắt cá tại ngư trường truyền thống Hoàng Sa, tàu của ông bị “tàu lạ” rượt đuổi, cướp phá. Thời điểm ấy, 15 thuyền viên bị khống chế, nhiều ngư cụ, tôm cá bị cướp mất. Thiệt hại hơn nửa tỉ đồng. Bám biển, ông lại cùng bạn thuyền vươn khơi. Đến ngày 13/6/2015, tàu của thuyền trưởng Lựu là một trong số nhiều tàu cá thuộc xã Bình Châu (huyện Bình Sơn) bị tàu Trung Quốc rượt đuổi, dùng vòi rồng tấn công. Nhiều tàu bị cướp phá ngư cụ, hải sản. Riêng tàu ông Lựu bị rượt đến “cháy máy”. Sau đó, vị thuyền trưởng đã cho các bạn biển mượn lại ngư cụ tiếp tục đánh bắt cá, còn tàu mình thì được một tàu cá khác lai dắt về đất liền.

_____

Cuộc vây ráp tàn độc của tàu Trung Quốc và sự mưu trí của vị thuyền trưởng (QĐNDVN làm gì, ở đâu?)

_______

 

Tàu cá VN bị 2 tàu TQ đâm chìm- Video vớt 5 ngư dân dưới biển

anh ba sàm

11-7-2016

Published on Jul 11, 2016

Tàu cá QNg 90479 do ông Võ Văn Lựu (1966, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi) làm chủ bị tàu Trung Quốc đâm chìm tại quần đảo Hoàng Sa ngày 9/7/2016.

Video clip dưới đây ghi lại cảnh các tàu cá khác đến hỗ trợ cứu vớt các thuyền viên gặp nạn sau khi các tàu Trung Quốc ngăn cản các nỗ lực hỗ trợ bỏ đi.
Đây là bằng chứng sống động về những thiệt hại và nguy hiểm mà ngư dân Việt Nam phải đối mặt.

Bạn nghĩ gì khi xem clip này?
____

BBC

11-7-2016

Chính quyền Quảng Ngãi nói tàu cá của ngư dân bị tàu Trung Quốc đuổi theo và đâm chìm hôm 9/7.

Tàu cá QNg90479 TS của ngư dân Võ Văn Lựu (từ Bình Châu, Bình Sơn, Quảng Ngãi) đang đánh bắt cá tại khu vực cách Quần đảo Hoàng Sa khoảng 35 hải lý, thì bị hai ca nô Trung Quốc đuổi, sau đó tiếp tục bị hai tàu Trung Quốc số hiệu 46102 và 56103 đuổi và đâm chìm tàu, trang tin Dân Việt của Hội Nông dân Việt Nam tường thuật.

Trả lời BBC Tiếng Việt sáng 11/7, ông Phùng Bá Vương, Phó chủ tịch Ủy ban xã Bình Châu nói: “Hiện nay tàu [QNg90479 TS] vẫn đang ngoài Hoàng Sa, đang chờ để các tàu lai dắt vào bờ. Hiện tôi chưa rõ khi nào tàu tới bờ.”

“Khi bị đâm ở Hoàng Sa, tàu chỉ có một mình thôi. Sau đó tàu VN ở gần đó thấy bị nạn mới lại cứu.”

Thời điểm đó, tàu cá QNg 95011 TS của ông Huỳnh Văn Khanh ở gần đó đã đến cứu các ngư dân bị đâm chìm tàu.

Liên tục

“Sự việc như vậy xảy ra cũng liên tục. Trong sáu tháng đầu năm, đã có 6 – 7 trường hợp bị đâm, bị xua đuổi, cắt lưới, ngư cụ của ngư dân rồi,” ông Vương mô tả tình trạng mà ngư dân ở xã Bình Châu gặp.

“Nhưng Hoàng Sa là ngư trường truyền thống của nước ta, nên ngư dân họ vẫn đi ra đánh cá thôi,” Ông Phó chủ tịch Ủy ban xã nói.

Trên tàu có 5 ngư dân và thời điểm đó tàu neo đậu gần khu vực đảo Đá Lồi. Ông Vương cho biết sức khỏe của các như dân “bình thường”.

“Mặc dù thấy tàu cá QNg 90479 TS bị chìm, chỉ còn phần mũi tàu nhô lên, 5 ngư dân bị nạn bám vào mũi tàu kêu cứu, nhưng hai tàu Trung Quốc vẫn đứng đó nên ông Khanh không dám cho tàu chạy đến cứu vớt các ngư dân bị nạn. Mãi đến 18 giờ ngày 9.7, sau khi tàu Trung Quốc bỏ đi, ông Khanh mới chạy đến cứu vớt 5 ngư dân trong tình trạng kiệt sức,” người trực thiết bị liên lạc ICOM nói với báo Thanh Niên mô tả của chủ tàu Huỳnh Văn Khanh.

Trung tâm phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải khu vực 2 nói với VnExpress “các ngư dân phải bám vào thân tàu mấp mé dưới nước và sau đó được một tàu cá Quảng Ngãi đến cứu”.

Sự việc xảy ra ngay trước thời gian Tòa trọng Tài thường trực tại The Hague công bố phán quyết về vụ Philippines kiện Trung Quốc trên Biển Đông.

Trong tuần qua Trung Quốc cũng vừa tiến hành tập trận tại khu vực Quần đảo Hoàng Sa.

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Ngư dân | Leave a Comment »

►Biển Đông: rắc rối chồng thêm

Posted by hoangtran204 on 18/07/2016

Tác giả: Geoff Dyer Tom Mitchell

Dịch giả: Song Phan

anhbasam

15-7-2016

Trung Quốc đang xây đảo nhân tạo ở đảo chữ thập. Ảnh: Getty.

Trung Quốc đang xây đảo nhân tạo trên đảo chữ thập. Ảnh: Getty.

Thi hành phán quyết của tòa án quốc tế có thể đặt Bắc Kinh và Hoa Kỳ trên lối rẽ nguy hiểm trong một khu vực căng thẳng

Dù ai thay Barack Obama (sau cuộc bâu cu tháng 11/2016 )đều sẽ phải đối mặt với nhiều lựa chọn khó khăn nhưng có vẻ ít có lựa chọn nào khắc nghiệt như những lựa chọn ở khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Trong phán quyết 497 trang, dày đặc lý luận, tuần này, một tòa án quốc tế ở The Hague dẹp tan sự mơ hồ pháp lý từ lâu đã bao quanh yêu sách của Trung Quốc đòi kiểm soát phần lớn biển Đông – một trong những tuyến đường thương mại nhộn nhịp nhất trên thế giới.

Cách Nhà Trắng phản ứng với bản án trong những tháng tới sẽ giúp xác định quan hệ của Washington với Bắc Kinh trong nhiều năm, và ảnh hưởng đáng kể đến địa chính trị của khu vực.

Washington thấy phán quyết do Tòa Trọng tài Thường trực đưa ra, sau một khiếu nại của Philippines, là một chiến thắng cho điều mà một số quan chức Mỹ mô tả như là một trật tự của thế kỷ 21, dựa trên luật lệ đối với các mưu đồ thuộc thế kỷ 19 về vùng ảnh hưởng của Trung Quốc. Bằng cách bác bỏ rất nhiều giả định củng cố yêu sách của Bắc Kinh ở biển Đông, Tòa án đã đặt họ trong tình trạng khó giải quyết.

Nếu Trung Quốc tiếp tục chiếm các rạn đá và phát triển chúng thành các căn cứ quân sự tiềm năng – một tiến trình đã tăng tốc từ năm 2014 – thì sẽ hành động ra bên ngoài giới hạn của luật pháp quốc tế. Sau đó, Mỹ sẽ phải quyết định các bước tiếp theo của mình và quân đội sẵn sàng triển khai tới mức nào.

Ben Cardin, nhân vật cao cấp đảng Dân chủ, thuộc uỷ ban đối ngoại Thượng viện, nói: “Trung Quốc phải có quyết định – họ sẽ tuân thủ các quy tắc của pháp luật và hành động như một nước lãnh đạo thế giới với trách nhiệm hay họ sẽ đi theo lộ trình riêng của mình”. Tuy nhiên, ông nói thêm: “Có thể họ sẽ khẳng định chủ quyền qua việc xây thêm đảo hoặc qua hoạt động quân sự”.

Trong một cuộc phỏng vấn trước khi phán quyết được công bố, Max Baucus, đại sứ Mỹ ở Trung Quốc, cho biết, một trong những thông điệp của ông gởi cho các quan chức chính phủ ở Bắc Kinh là “chúng ta đang ở trong một chương hoàn toàn mới ở đây. . . Chương cũ là đàm phán là vì quyền lợi của đàm phán, đồng ý về việc không đồng ý”. Ông nói thêm: “Điều đó đã qua rồi. Chương mới là [về] hành động”.

Các đối thủ cạnh tranh nhau

Có rất nhiều đối thủ ở biển Đông và họ hành động trên hai cấp độ. Một loạt các đảo, đá và san hô đang do Trung Quốc, Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan yêu sách, và các tranh chấp này kết hợp với quyền đánh bắt cá, tài nguyên tiềm năng, cùng lòng tự hào dân tộc.

Đối với Hoa Kỳ và Trung Quốc, biển Đông là một vấn đề mang địa chính trị về kiểm soát trên biển hơn. Hải quân Mỹ đã gìn giữ trật tự tuyến đường thủy quan trọng trên biển này gần như 70 năm qua, và tin rằng Trung Quốc muốn từ từ lấn họ ra khỏi các khu vực quan trọng của Tây Thái Bình Dương. Một vị trí thống trị trong vùng biển Đông sẽ cung cấp cho Bắc Kinh một nền tảng để gây ảnh hưởng lớn hơn trong chính sách đối ngoại của các nước láng giềng và các điều kiện hợp tác kinh tế ở Đông Á.

Phán quyết The Hague đã giáng một đòn đáng kể vào dự án đó. Toàn thể ban trọng tài gồm năm thẩm phán, nhất trí phán quyết rằng Trung Quốc không có “quyền lịch sử” đối với các nguồn tài nguyên bên trong “đường chín đoạn” được dùng mô tả những yêu sách của họ đối với khoảng 85% của thủy lộ này.

Tòa án cũng nói rằng không có một thực thể địa lý nào ở quần đảo Trường Sa – nằm ở trung tâm của Biển Đông – có thể được coi là đảo, mà theo luật pháp quốc tế sẽ cho chúng một “vùng đặc quyền kinh tế” 200 hải lý. Kết quả đó – mà Bắc Kinh thách thức – cắt bớt yêu sách pháp lý đòi kiểm soát của họ một cách mạnh me.

Đối với Hoa Kỳ, phán quyết cho họ cơ hội để chứng minh rằng kênh này là một thủy lộ quốc tế mà hải quân nước nào cũng có thể đi qua đó một cách hợp pháp – và có khả năng gia tăng chi phí cho Trung Quốc nếu họ mở rộng dấu chân quân sự của mình thông qua việc bồi đắp biển. Nhưng các quan chức hy vọng bản án cũng có thể cung cấp cơ sở cho một vòng ngoại giao mới của khu vực về các tranh chấp này.

Trong bốn năm qua, chính quyền Obama đã cố gắng tăng cường sự hiện diện của mình trong khu vực để ngăn chặn Trung Quốc – một chính sách gọi là “xoay trục”. Michael McDevitt, đề đốc hải quân đã nghỉ hưu, nói rằng, kể từ năm 2013 đã có 2 tàu khu trục Mỹ ở Biển Đông tại một thời điểm.

“Sự hiện diện của Mỹ đã tăng lên một cách đột biến”, ông nói.

Mỹ cũng đã hàn gắn lại các quan hệ quân sự của mình trong khu vực. Sau khi đuổi quân đội Mỹ ra khỏi nước vào cuối thời chiến tranh lạnh (1991), năm nay Philippines lại mở 5 căn cứ cho máy bay Mỹ đến. Washington cũng đang thảo luận về việc đặt thiết bị quân sự lần đầu tiên sau 40 năm ở Việt Nam, tại một căn cứ ở Đà Nẵng.

Môi trường không rõ ràng

Đôi khi, việc xây dựng đảo của Bắc Kinh làm Mỹ rối rắm. Họ thấy khó để đối phó với chiến thuật “cắt lát salami” của Trung Quốc, trong đó các hành động của họ thay đổi sự kiện tại hiện trường là quá nhỏ để thu hút một phản ứng mạnh bạo, trái ngược với sáp nhập Crimea của Nga năm 2014.

Chính quyền Obama cũng thấy chính họ bị chia rẽ về việc họ cần đẩy lùi Trung Quốc mạnh tới mức nào, với Lầu Năm Góc – và đặc biệt là bộ chỉ huy Thái Bình Dương – ủng hộ hành động quân sự cứng rắn hơn để ngăn chặn việc bồi lắp biển thêm nữa. Tuy nhiên, nhiều lúc điều này lại mâu thuẫn với các mục tiêu khác, chẳng hạn như bảo đảm có được sự ủng hộ của Trung Quốc đối với thỏa thuận biến đổi khí hậu năm ngoái.

Trước khi có phán quyết, Trung Quốc hoạt động trong một môi trường pháp lý không rõ ràng lớn hơn nhiều. Khi Hải quân Mỹ bắt đầu loạt hoạt động về “quyền tự do đi lại”, được vạch ra để thách thức các yêu sách quá mức, một quan chức cấp cao cho biết Ashton Carter, Bộ trưởng Quốc phòng, đã họp “hàng chục giờ với các luật sư, nghiền ngẫm bản đồ”. Tuy nhiên, thậm chí sau đó, một số quan chức Mỹ tin rằng, các cuộc tuần tra tiếp sau đó của các tàu Mỹ đã gửi tín hiệu lộn xộn về pháp lý.

Được hậu thuẫn của phán quyết, Lầu Năm Góc có một cái nhìn rõ ràng hơn về tình trạng pháp lý của hầu hết các thể địa lý ở biển Đông để hướng dẫn các cuộc tuần tra của mình. “Phán quyết thổi gió vào buồm của những gì Mỹ đã và đang làm”, Timothy Heath, một chuyên gia về Trung Quốc tại Tổng công ty Rand nói.

Nhưng ông ta không dự đoán có bất kỳ sự thay đổi căn cơ nào. “Trung Quốc sẽ chẳng tự nguyện rời đi sớm vào một lúc nào đó và Mỹ cũng không muốn có đánh nhau về vấn đề này,” ông nói.

Có khả năng Mỹ sẽ khuyến khích các đồng minh trong khu vực, chẳng hạn như Úc và Nhật Bản, tiến hành các hoạt động tương tự để khẳng định rằng đây là vùng biển quốc tế. Các đồng minh châu Âu cũng có thể sẽ can dự vào. Anh và Pháp đã bày tỏ sự quan tâm trong việc thực hiện các sứ mạng ở biển Đông, mà họ có thể biện minh là để bảo vệ luật pháp quốc tế.

Quyết định của Hague trùng hợp với hội nghị thượng đỉnh ở Bắc Kinh giữa EU và Trung Quốc. Trong nhận xét chính thức lúc khai mạc vài giờ trước khi phán quyết được công bố, Donald Tusk, Chủ tịch Hội đồng châu Âu, nói tới “phán quyết quan trọng” đang sắp đưa ra và nói với Thủ tướng Trung Quốc, Lý Khắc Cường, rằng “trật tự quốc tế dựa trên luật lệ nằm trong lợi ích chung của chúng ta . . . Trung Quốc lẫn EU phải bảo vệ nó”.

“Họ rất bực tức vì Tusk nêu vấn đề công khai,” một người phổ biến tóm lượt về các cuộc đàm phán, nói. “Người châu Âu chưa bao giờ thấy phía Trung Quốc tức giận đến như vậy”. Một cuộc họp báo được lên lịch của ông Lý và ông Tusk đã bị hủy bỏ, chỉ báo trước một thời gian ngắn, khi phía EU nhấn mạnh rằng các nhà báo được phép đặt những câu hỏi mà các quan chức Bắc Kinh biết sẽ bị chi phối bởi việc tranh chấp lãnh thổ .

Cam kết của Mỹ

Phán quyết này đưa ra trong thời điểm chiến dịch tranh cử tổng thống Mỹ, đang tạo ra căng thẳng trong các đồng minh châu Á về độ tin cậy trong các cam kết của Mỹ, đặc biệt là về hiệp định thương mại Đối tác xuyên Thái Bình Dương.

Đối với nhiều nước trong khu vực, TPP là một cam kết một lần trong cả thế hệ của Mỹ – một bảo đảm rằng Washington thực sự thấy tương lai của mình gắn bó với châu Á. Chính vì lý do đó mà ông Carter đã nói rằng thỏa thuận này sẽ có “giá trị một tàu sân bay”.  

Tuy nhiên, TPP bị cả hai ứng cử viên Hillary Clinton và Donald Trump của đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa phản đối. Ông Trump cũng đã nêu lên viển cảnh Mỹ rút quân khỏi Nhật Bản và Hàn Quốc và khuyến khích hai nước này tự mình phát triển hàng rào hạt nhân chống lại Bắc Triều Tiên – điều này sẽ cắt xén đáng kể vị thế của quân đội Mỹ nếu được thực hiện.

Ngoài ra còn có sự trớ trêu bất tiện là Thượng viện Mỹ vẫn chưa phê chuẩn Công ước Luật Biển của Liên Hợp Quốc, cơ sở cho The Hague phán quyết. Trong tranh luận hai năm trước đây, một số thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa đã cảnh báo rằng nó có thể được sử dụng để bác bỏ các yêu sách chủ quyền của Mỹ – đúng hệt điều phàn nàn mà Trung Quốc đang làm. Kết quả là Bắc Kinh từ chối không chấp nhận phán quyết dựa trên một thỏa thuận mà họ đã ký kết trọn vẹn, trong khi Mỹ lại kêu gọi cho việc thi hành một hiệp ước mà đã không chịu ủng hộ.

Trong ngắn hạn, đứng đầu danh sách những điểm nóng tiềm năng Trung – Mỹ là bãi cạn Scarborough, cách bờ biển Philippines khoảng 230 km, nơi Trung Quốc giành được quyền kiểm soát ba năm trước. Đầu năm nay, chính quyền Obama chuyển lời cảnh báo riêng tới Bắc Kinh, không được bắt đầu thực hiện một vụ bồi đắp mới. Mặc dù các quan chức Mỹ từ chối nói liệu bãi cạn Scarborough có được bảo đảm trong hiệp ước phòng thủ chung giữa hai nước này hay không, một số người ở Washington muốn có một tuyên bố chính thức để ngăn chặn Bắc Kinh.

“Tôi nghĩ chúng ta nên sẵn sàng cho hành động quân sự ở bãi cạn Scarborough” nếu Trung Quốc cố xây một đảo nhân tạo mới, Đô đốc Dennis Blair, cựu chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Thái Bình Dương của Mỹ nói. “Hãy vẽ một lằn ranh ở đó”.

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Luật Pháp | Leave a Comment »

►Học giả Trung Quốc Lý Lệnh Hoa kêu gọi Bắc Kinh nghiêm túc tuân thủ phán quyết của PCA

Posted by hoangtran204 on 18/07/2016

Đất Việt

Chủ Nhật, 17/07/2016
 
Học giả Trung Quốc Lý Lệnh Hoa  là cựu chuyên viên nghiên cứu thuộc Trung tâm Thông tin Cục Hải Dương quốc gia, Trung Quốc
 
Học giả Lý Lệnh Hoa là tiếng nói phản tỉnh đáng trân trọng ở Trung Quốc khi kêu gọi Bắc Kinh nghiêm túc tuân thủ phán quyết của PCA. 
Tình hình Biển Đông: Lương tâm Trung Quốc phản tỉnh
Biển Đông: Những tiếng nói phản tỉnh trong lòng Trung QuốcTrong khi chính quyền, báo giới và đa phần dư luận Trung Quốc có phản ứng hết sức hung hăng, phớt lờ phán quyết của Tòa Trọng tài Thường trực Liên hợp quốc (PCA) tại La Hay, Hà Lan hôm 12/7 về vụ Philippines kiện “đường lưỡi bò” Trung Quốc thì học giả nổi tiếng của nước này, ông Lý Lệnh Hoa đã có cái nhìn tỉnh táo và khách quan.

Theo đó, vị học giả đã đăng tải trên mạng xã hội Weibo bài viết nhấn mạnh rằng, Trung Quốc nên nghiêm túc đối diện trước kết quả phán quyết của PCA.

Lý Lệnh Hoa khẳng định, mấy chục năm qua, mâu thuẫn giữa các nước tranh chấp về chủ quyền trên khu vực bãi cạn Scarborough và chủ quyền về biên giới biển vẫn luôn tồn tại rõ rệt.

Các quốc gia ở khu vực đều là những nước tiếp giáp biển, mâu thuẫn tranh chấp nếu kéo dài, đấu tranh không ngưng nghỉ sẽ gây bất lợi cho phát triển kinh tế và mối quan hệ hữu hảo lẫn nhau của bất kỳ quốc gia nào ở Biển Đông.

Từ đó, ông thẳng thắn phê bình: “Trung Quốc cần phải nghiêm túc và lý tính đối mặt với kết quả mà PCA đã tuyên. Ngay từ ngày 15/5/1996, khi chính phủ Trung Quốc lần đầu tiên tuyên bố đường lãnh hải bao gồm quần đảo Tây Sa (cách Trung Quốc gọi Hoàng Sa) là đã vi phạm quy định của luật quốc tế, và đường cơ sở thẳng để tính lãnh hải Trung Quốc đã được vẽ quá dài.

Diện tích quần đảo nhỏ, phạm vi hải vực lại lớn, không đáp ứng được điều kiện để xác định đường cơ sở lãnh hải. Trung Quốc làm như vậy chỉ có làm tổn hại tới uy tín quốc tế của chính mình, làm cản trở hoạt động bình thường của việc phân định biển. Trung Quốc là một nước lớn, lẽ ra cần phải nghiêm túc trong hành động”.

Ông Lý cũng khẳng định: “Phán quyết của tòa đã giúp thúc đẩy luật pháp quốc tế, nhất là luật quốc tế về đường biển, được phát triển và hoàn thiện hơn. Trong đó bao gồm cả việc phân định rõ pháp lý về cả độ cao thấp của mực nước, hải đảo và rạn san hô dưới nước; về điều kiện phân định đường cơ sở lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và ranh giới thềm lục địa… chứ không phải là một “đường lịch sử” chiếm phần lớn Biển Đông”.

Vị học giả lưu ý, UNCLOS là văn kiện có tính toàn diện nhất, hoàn chỉnh nhất về biển trong lịch sử nhân loại từ trước đến nay. Các nước xung quanh Biển Đông đều đã ký công ước này và vì vậy việc giải quyết tranh chấp liên quan tới Biển Đông tất yếu phải căn cứ vào các quy định và điều khoản luật quốc tế của công ước, chứ không phải căn cứ vào bất kỳ tư liệu gì khác.

“Cùng với nhịp đập chung của số phận nhân loại và nhất thể hóa kinh tế toàn cầu, các nước đều cần ổn định chính trị ở Biển Đông và cần tích cực nỗ lực hơn trong việc phân định hàng hải thông qua đàm phán hòa bình, tích cực giải quyết mọi tranh chấp xung đột các loại, cần nhanh chóng biến Biển Đông thực sự trở thành vùng biển của hòa bình, hợp tác và hữu nghị”, học giả Lý Lệnh Hoa viết.

Ông Lý Lệnh Hoa là cựu chuyên viên nghiên cứu thuộc Trung tâm Thông tin Cục Hải dương quốc gia Trung Quốc, nhà nghiên cứu nổi tiếng về luật biển của Trung Quốc. Ông nổi tiếng với quan điểm phản bác “đường lưỡi bò” hay “đường chín đoạn” mà Trung Quốc tuyên bố phi lý ở Biển Đông.

Nhiều lần, ông khẳng định Trung Quốc không có bất kỳ căn cứ nào để xác định “đường chín đoạn” là đường biên giới quốc gia của mình. Ông Lý cũng từng nhận định các học giả và phương tiện truyền thông của Trung Quốc đã góp phần không nhỏ vào việc kích động người dân về vấn đề biển Đông, trong khi không đưa ra được căn cứ cụ thể để chứng minh những tuyên bố phi lý của Trung Quốc ở Biển Đông là đúng.

Ông cũng từng phản bác thẳng thừng luận điệu của giáo sư Lý Kim Minh thuộc Đại học Hạ Môn cho rằng “chủ quyền Trung Quốc có trước UNCLOS”, hay việc học giả Lý Quốc Cường thuộc Trung tâm Nghiên cứu sử địa biên giới Trung Quốc cứ nói rằng “Bắc Kinh có đủ bằng chứng pháp lý” mà không đưa ra được bằng chứng xác thực.

Ông kêu gọi các học giả tìm hiểu một cách nghiêm túc, dựa vào sự thật mà nói, thay đổi quan niệm lỗi thời và không chính xác của mình liên quan đến vấn đề Biển Đông (Trung Quốc gọi là Nam Hải).

An Nhiên (Tổng hợp

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Báo nước ngoài đưa tin cuộc biểu tình tại Hà Nội ngày 17-7-2016

Posted by hoangtran204 on 17/07/2016

The New Age

AFP

17-7-2016

Vietnamese protesters. GETTY IMAGES

Rất nhiều nhà hoạt động đã bị bắt giữ ở thủ đô Hà Nội sáng Chủ Nhật khi họ tụ tập để biểu tình chống Trung Quốc sau khi nước này đã phản đối một phán quyết mới đây của quốc tế đã bác bỏ hết những tuyên bố về chủ quyền của TQ tại Biển Đông.

Quan điểm chống TQ rất là sâu rộng ở VN, nhưng nhà cầm quyền độc tài cộng sản dập tắt các cuộc biểu tình bày tỏ lòng tức giận công khai của dân chúng, vì lo sợ rằng nếu đồng ý với các cuộc biểu tình như thế có thể làm tăng sức mạnh để chỉ trích sự cai trị của họ.

Những nhà hoạt động xã hội đã dùng các trang mạng và face book để kêu gọi biểu tình ở Hà Nội vào ngày Chủ Nhật tuần này ngay sau khi có phán quyết của Tòa Án Trọng tài Thường trực ở La Hay đã phán rằng các tuyên bố của Trung Quốc về chủ quyền về vùng lãnh hải rộng lớn ở Biển Đông là không có cơ sở về mặt luật pháp.  

The case was brought by the Philippines but the ruling has been a boon for other regional countries like Vietnam who also have competing claims to the strategic sea.

Authorities in the capital Hanoi were ready for protests on Sunday

Các lực lượng công an rất đông đảo đã dàn trải khắp khu vực trung tâm thủ đô Hà Nội và theo dõi sát sao bất cứ nhóm nào tụ tập, thông tín viên thông tấn xã Pháp AFP có mặt tại hiện trường tường thuật.

Trong suốt buổi sáng, khoảng 30 nhà hoạt động xã hội đã nhanh chóng bị khống chế bằng vũ lực và đẩy lên những chiếc xe buýt hoặc xe của lực lượng an ninh đang chờ sẵn khi các nhà hoạt động sửa soạn tuần hành tại một địa điểm nổi tiếng gần Hồ Hoàn Kiếm, các nhà hoạt động thường xuất phát từ đây trong mọi cuộc biểu tình.

Một số nhà hoạt động hô vang : “Đả đảo Trung Quốc xâm lược” trong khi họ bị bắt đi.

Những cuộc biểu tình đã nung nấu tình cảm chống Trung Quốc trong lòng người Việt Nam trong khi các nhà chỉ trích trong nước cáo buộc chính quyền Hà Nội đang quá nhu nhược với kẻ láng giềng khổng lồ phương bắc.

Có ít nhất 3 người quốc tịch Trung Quốc đã bị giết chết năm 2014 khi cuộc bạo động nổ ra ở VN sau khi Bắc Kinh kéo giàn khoan dầu vào vùng lãnh hải tranh chấp (tại Hoàng Sa, Biển Đông).

***

Plainclothes security forces were out in force, blanketing much of the city centre and keeping a close eye on any crowds that might be gathering, an AFP reporter on the scene said.

Throughout the morning around 30 activists were swiftly bundled onto waiting buses and cars by security forces after they gathered to hold a protest near the city’s famous Hoan Kiem lake, a common spot for demonstrations.

Some chanted “Down with China invasion!” as they were led away to detention.

Such acts have deepened already simmering anti-Chinese sentiment in Vietnam while domestic critics accuse Hanoi of being too meek towards its giant northern neighbour.

At least three Chinese nationals were killed in 2014 when rioting broke out in Vietnam after Beijing sent an oil rig into contested waters.

 

_____

Báo Ấn Độ đưa tin về cuộc biểu tình tại Hà Nội ngày 17-7-2017

Vietnam police detain dozens in anti-China protest

(India Express)

Công An bắt giữ hàng chục người trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc

17-7-2016

Hàng chục người Việt Nam tụ tập biểu tình chống Trung Quốc ở trung tâm thủ đô Hà Nội đã bị công an bắt đi khi họ thể hiện sự ủng hộ phán quyết của tòa án quốc tế bác bỏ tuyên bố của Bắc Kinh ở Biển Đông

khoảng hai chục người đã bị công an bắt, đẩy lên xe buýt từ một điểm trên bờ Hồ Hoàn Kiếm ở thủ đô Hà Nội thậm chí khi họ chưa kịp biểu tình.

Cuộc tuần hành được tổ chức bởi một nhóm người chống lại tuyên bố ngang ngược của Trung Quốc trên Biển Đông.
Cuộc biểu tình thể hiện sự ủng hộ phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực ở The Hague (Hà Lan) đưa ra trong tuần trước, trong vụ kiện được khởi xướng bởi nước Philippines, cùng với Việt Nam là một trong các bên trong vùng biển tranh chấp.

Chính quyền Cộng sản Việt Nam từ trước đến nay luôn kiểm soát chặt các cuộc biểu tình vì sợ những người chống đối khuấy động những bất đồng với chính quyền .

Xem Video tại địa chỉ:
http://indianexpress.com/article/world/world-news/vietnam-police-detain-dozens-in-anti-china-protest-2918946/

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Biểu Tình và Lập Hội, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm | Leave a Comment »

►Biểu tình tại Hà Nội và Sài Gòn ngày 17-7-2016

Posted by hoangtran204 on 17/07/2016

Những người biểu tình để ủng hộ phán quyết của tòa ánLa  Haye tại Hà Lan, bác bỏ đường lưỡi bò 9 đoạn phí lý của Trung Cộng, và đòi truy tố và đóng cửa công ty Formosa tại Vũng Áng, Hà Tỉnh.

 

Thay vì mang cơm cho chồng, cô giáo Vân Anh mang đến đồn Công an một đống biểu ngữ:

 TIN KHẨN

Các ngả đường dẫn đến Bờ Hồ đã bị chặn từ lúc 08h30. Công an HN vừa bắt khoảng 15 người đưa lên xe lúc 8:35.
Những người này đến tượng đài để biểu tình ủng hộ phán quyết của tòa án La Haye tại Hà Lan bác bỏ đường lưỡi bò 9 đoạn phí lý của Trung Công. Và đòi truy tố và đóng của Formosa tại Vũng Áng .

Tin do nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh báo, hiện mọi người đang trên xe. Người bị bắt trong đó có Nguyễn Thúy Hạnh, Huỳnh Ngọc Chênh, Đặng Bích Phượng, Trương Dũng và một số người khác…sẽ cập nhật sau.Nhà hoạt động xã hội Lã Việt Dũng cho biết:
“Lại tiếp tục diễn ra cảnh bắt nguội trước khi biểu tình nổ ra, một số gương mặt quen thuộc đã bị đưa đi gồm có chị Đặng Bích Phượng, Cuong Hoang Cong, Tung Dang, Bùi Quang Thắng, Lương Dân Lý, Dao Thu bị đưa đi đâu không rõ. Quyền con người đang bị tước đoạt trắng trợn!”Bằng hành động bắt người, đàn áp biểu tình, chính quyền Hà Nội đã giáng một cái tát chí tử vào Tòa Trọng Tài quốc tế, vào LƯƠNG TRI và PHẨM GIÁ VIỆT NAM, vào LÒNG ÁI QUỐC – tài sản lớn nhất của người Việt Nam, và đây cũng chính là một cam kết tuyệt đối trung thành và cam tâm làm nô lệ của bè lũ Tập Cận Bình khốn nạn, kẻ đã bị tẩy chay trên khắp hoàn cầu, kẻ đang đẩy cả DÂN TỘC VN vào sự diệt vong.

Hình ảnh chặn đường vào Bờ Hồ lúc 08h00 và cảnh CAHN bắt người yêu nước lên xe bus:

______

07h30: Hà Nội nắng vàng rực rỡ, nhưng mát mẻ vì vừa có trận mưa rào rất lớn vào đêm qua.

Quanh Hồ Gươm, Công an Hà Nội triển khai lực lượng vừa phải, đủ để bào vệ và giữ gìn trật tự cho đoàn người biểu tình sắp tụ tập và diễu hành vào lúc 08h30.
Không thấy sân khấu dựng lên ở chân tượng Lý Thái Tổ, cũng không thấy các hoạt động nhảy nhót múa may của các bà sồn sồn hoặc các dư luận viên trơ trẽn như thường lệ. 
Về phía đường Lê Lai, trước cửa sau của UBND TP, mé bên của Tượng Lý Thái Tổ, có một số xe của CSCD, nhưng là xe loại nhỏ. Rải rác quanh hồ là các xe trật tự của CA các phường sở tại.

FB Phan Khang viết:

Được biết, đêm qua, An ninh, CS Khu vực đã gọi điện hoăc đến nhà hỏi thăm một số thành viên No U như  Hoàng Hà, Đào Tiến Thi, Nguyễn Trung, Phan Vân Bách…

Vợ chồng nhà hoạt động Nguyễn Tường Thụy đèo nhau đi nhà nghỉ từ đêm qua, bị an ninh quận chặn lại dọc đường và xách nhiễu. Nhiều người bị an ninh đeo bám từ sáng sớm nay.

Theo nguồn tin riêng, tỷ lệ đàn áp biểu tình hôm nay là 50/50. Và hình thức được CA HN chọn là tống người biểu tình lên xe bus đưa ra ngoại thành, cung cấp đồ ăn thức uống (không có độc) và nhốt đến chiều thì thả. 

13h00:
Những người bị bắt giữ đưa về công an quận Long Biên đã được trả tự do.
Những người khác bị đưa về các đồn CA các Phường đều đã lần lượt buộc phải thả: Lương Dân Lý, Đặng Bích Phượng, Hoàng Hà,…
Riêng anh chị Huỳnh Ngọc Chênh – Nguyễn Thúy Hạnh vẫn bị giam giữ tại đồn Công an Phường Thượng Đình. Chị Hạnh bị tụt huyết áp vì sáng chưa kịp ăn sáng. Hiện đã được uống nước gừng. Bọn họ vẫnđủ ban bệ ngồi canh bên cạnh, có lẽ để chờ chị Thúy Hạnh tỉnh lại và dạy cho chúng một bài học về làm người. 
Anh chị em vừa ra khỏi đồn đã tiếp tục giơ biểu ngữ, biểu tình
 
Tại Sài Gòn sáng 17.07.2016:
BIỂU TÌNH BẰNG XE GẮN MÁY TẠI SÀI GÒN 

Tại TT Sài Gòn sáng ngày 17-7-2016 dày đặc AN và cảnh sát cùng các lực lược sẵn sàng đối phó biểu tình. Anh em trẻ đã không biều tình tại Trung Tâm mà dùng xe chạy khắp các phố phường để biểu tình. 

Đoàn gồm 30 các bạn trẻ Sài với biểu ngữ KHÔNG ĐƯỜNG LƯỠI BÒ.
* Hình do NN chụp tại quận Tân Bình

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Biểu Tình và Lập Hội, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm | Leave a Comment »

► Tin NÓNG: BIỂU TÌNH ngày 17-7-2016 trước cửa Nhà Quốc hội và ĐSQ PHILIPPINES

Posted by hoangtran204 on 17/07/2016

Tin NÓNG: BIỂU TÌNH TRƯỚC NHÀ QUỐC HỘI VÀ ĐSQ PHILIPPINES


Những người không bị bắt lên xe BUS tiếp tục tụ tập và biểu tình trước cửa Nhà Quốc hội.
Hiện nay bà con đến chậm buổi sáng vẫn đang kéo ra khu vực trước cửa Nhà Quốc hội để biểu tình.

Trước cửa đại sứ quán Philippines 27b Trần Hưng Đạo, lúc 11h ngày 17.07.2016:

Những phút biểu tình ngắn ngủi bên Hồ Kiếm, sáng nay, 17.07.2016:

 

Bạn bè quốc tế cũng ủng hộ Việt Nam PHẢN ĐỐI ĐƯỜNG LƯỠI BÒ PHI PHÁP.

Các bạn trẻ nước ngoài rất vui vẻ và ủng hộ chúng tôi khi hiểu thông điệp chúng tôi muốn truyền tải, tất cả cùng nói NO-U

NÓI KHÔNG VỚI ĐƯỜNG LƯỠI BÒ PHI PHÁP !
Hồ Gươm 9h20′ ngày 17-7- 2016

Photo by Hà Đoàn
____

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Biểu Tình và Lập Hội | Leave a Comment »

►Vì sao nhà cầm quyền Việt Nam gia tăng các cuộc đàn áp biểu tình yêu nước

Posted by hoangtran204 on 17/07/2016

 

17-6-2016

Những cuộc biểu tình yêu nước, chống xâm lăng từ phương Bắc của người dân Việt Nam khắp trong Nam ngoài Bắc luôn bị nhà cầm quyền đàn áp bằng mọi cách. Những người yêu nước tham gia các cuộc biểu tình này luôn được đảng và nhà nước CSVN coi là “thế lực thù địch”.

bieutinh

Nhiều câu hỏi đặt ra, là tại sao một nhà nước tự xưng “của dân, do dân, vì dân” và một đảng tự nhận lấy trách nhiệm là “của dân tộc” lại có những hành động tự nhổ vào mặt mình mà không hề thấy ngượng?

Lý giải điều này, nhiều khi không thể lấy những logic thông thường của cuộc sống và không thể giải thích nếu không chứng kiến những hành vi của nhà cầm quyền Hà Nội với một thời kỳ dài và có hệ thống.

Từ kẻ thù truyền kiếp đến bạn 4 tốt và 16 chữ vàng

Lịch sử sẽ không bao giờ được nói “giá như”. Nhưng, nếu có thể nói, thì “giá như hệ thống cộng sản Đông Âu, liên bang Xô Viết không bị sụp đổ, có lẽ lịch sử Việt Nam sẽ khác hơn”.

Hẳn nhiên là vậy, bởi dù những nhà lãnh đạo CSVN luôn to tiếng khi tuyên bố Độc lập, tự do, thế nhưng, lịch sử Đảng CSVN lại là một lịch sử có bề dày không bao giờ độc lập. Và ở đó, lịch ích dân tộc chỉ là thứ yếu.

Trong thời kỳ mâu thuẫn Trung – Xô gay gắt, cuộc chiến tại Miền Nam Việt Nam là cuộc chiến giữa hai hệ ý thức đã và đang đến hồi khốc liệt. Khi đó, ĐCSVN tình nguyện đưa đất nước làm “tuyến đầu” của  ý thứchệcộng sản chống lại  ý thứchệtư bản. Việt Nam trở thành chiến trường, máu xương người dân Việt cứ vậy mà đổ xuống bằng vũ khí được chuyển đến cả từ hai phía.

Thời kỳ đó, những người CSVN đưa đất nước lệ thuộc vào hệ thống XHCN.

Rồi cuộc chiến kết thúc ngày 30/4/1975.

Sau khi cuộc chiến kết thúc, mối quan tâm “giặc ngoài” đã tạm lắng, thì những người CSVN đưa đất nước bước vào một giai đoạn mới: Chiến đấu với “thù trong” là nội bộ giữa các nước Cộng sản anh em.

Hẳn nhiều người còn nhớ, từ những năm 1978 trở đi, khi mối quan hệ Việt – Xô được tăng cường và kết quả là Hiệp ước hữu nghị và hợp tác Việt Nam – Liên Xô, thì tương tự, mối quan hệ Việt – Trung xấu đi nhanh chóng. Từ chỗ là mối quan hệ “anh em” trong phe XHCN – vốn những nước Cộng sản vẫn thích chia phe, cánh như một nguyên tắc ngoại giao và nội trị – bỗng nhiên trở thành thù địch một cách sâu sắc.

Trên mặt trận truyền thông, những bài báo, bình luận đã liên tục đưa ra những điều được ẩn giấu đằng sau mối quan hệ được che lấp ba chục năm trước bởi những lời lẽ hoa mỹ và rất “trung thực” từ những cái loa của đảng.

Ở đó, mối quan hệ Việt – Trung là mối quan hệ Việt Nam luôn bị bắt nạt, hà hiếp với những âm mưu thôn tính hết sức thâm độc từ giới cầm quyền Bắc Kinh. Theo hệ thống tuyên truyền của đảng CSVN, thì “đảng và nhà nước” ta đã biết từ lâu, ngay từ khi người Cộng sản Trung Quốc mới nắm quyền tại Hoa lục.

cuọcchien19

Kết quả của những sự xấu đi nhanh chóng đó, là cuộc chiến tàn khốc tháng 2/1979 mà nhà cầm quyền Trung Cộng đã huênh hoang là dạy cho Việt Nam một bài học. Và cũng kết quả cuộc chiến là những “thắng lợi to lớn” của đảng CSVN đã đạt được là đã “dạy ngược lại cho Trung Cộng nhiều bài học”.

Nhưng, hậu quả thì người dân Việt Nam phải chịu là hàng vạn người đã bỏ mạng bởi cuộc chiến tranh, mà sau này nhiều lần nhà cầm quyền CSVN đã cố tình bỏ quên cuộc chiến đó.

Trớ trêu thay, mối tình Việt – Xô và hệ thống cộng sản không thể là nguồn nuôi sống một nhà nước, một đảng “độc lập” một cách lâu dài. Khi cả hệ thống cộng sản thi nhau sụp đổ không thể cưỡng lại. Những người Cộng sản Việt Nam trở nên bơ vơ không còn chỗ bấu víu.

Khi đó, dù cho âm mưu bành trướng và thôn tính Việt Nam của bọn bá quyền bành trướng Bắc Kinh đã bị “đảng ta biết trước từ lâu” thì đảng vẫn phải tìm kiếm một chỗ bấu víu nào đó để tồn tại.

Và để tồn tại, bất chấp những nguy cơ cho đất nước, dân tộc Việt Nam, đảng CSVN lại tiếp tục “ma đưa lối, quỷ dẫn đường” tìm đến với kẻ thù dân tộc.

Kể từ đó, đất nước bước vào thời kỳ mới: Thời kỳ nô lệ bởi phương Bắc.

Ý đảng đi ngược lòng dân

Để kiếm chỗ dựa vững chắc cho sự tồn tại của mình, Đảng Cộng sản đã không ngần ngại chấp nhận bước đi cùng ma quỷ.

Thế nhưng, những người Cộng sản hiểu rõ tinh thần dân tộc và ý chí của người dân Việt Nam như thế nào khi dân Việt đã từng nghe theo lời của đảng tuyên truyền, mà hàng triệu người đã bỏ mạng chỉ vì lý tưởng độc lập, tự do của đất nước, sẽ không dễ dàng chấp nhận một thân phận nô lệ được lặp lại trong lịch sử.

Vì thế, con đường đi của đảng càng gian nan trong lòng dân và điều không thể giấu diếm, là người dân biết rõ đó là con đường đi ngược lại lợi ích của đất nước và dân tộc Việt Nam.

Vì thế, những bước đi của Đảng CSVN với kẻ thù dân tộc là những bước đi vụng trộm và giấu diếm. Đó là những cuộc đi đêm giữa những kẻ tự xưng nắm quyền lực với kẻ thù của đất nước.

Hàng loạt câu hỏi không được trả lời rành mạch và nhiều lời đồn đoán rằng với bản hiệp định Biên giới trên bộ giữa Việt Nam và Trung Quốc, Đảng CSVN đã đứng trên lưng nhân dân, để nhiều vùng lãnh thổ Việt Nam rơi vào tay giặc. Hiệp định đó đã là mối quan tâm, cũng là nguyên cớ cho hàng loạt người bị đảng bỏ tù khi đòi biết nội dung của nó.

Thậm chí, cho đến nay, một Hội nghị giữa VN và TQ vẫn bị giấu kín về nội dung, trở thành những lời đồn đoán cho mọi người dân Việt về ý nghĩa của nó nhưng Đảng CSVN vẫn không dám minh bạch: Hội nghị Thành Đô.

Những câu hỏi dần sáng tỏ

Có thể nói rằng, điều mà Đảng CSVN không ngờ đến, là sau những tiến bộ của khoa học kỹ thuật thế giới, mạng Internet phổ cập đến từng người, thì những bước đi của Đảng bị soi rất kỹ. Qua đó, người dân nhận chân được ai mới là bạn, ai mới là thù và ai đang vì quyền lợi dân tộc cũng như ai đang làm tay sai cho giặc.

Hệ thống tuyên truyền của đảng ngày càng mất tác dụng bởi lối tuyên truyền một chiều, bóp méo sự thật, bất chấp đạo đức, lương tâm và quyền lợi đất nước đã bị bóc trần. Từ đó cái gọi là “lòng tin” của người dân vào sự “vĩ đại, sáng suốt và tài tình” của đảng đã không còn chỗ đứng.

Có chăng, chỉ là sự giả vờ tin, giả vờ tuân phục và giả vờ chấp nhận bởi bạo lực của súng đạn, nhà tù hoặc món lợi trước mắt mà đảng đem lại cho họ sau khi bóc lột người dân, bán rẻ tài nguyên đất nước và… vay nợ nước ngoài.

Vì thế, thái độ của lãnh đạo Đảng CSVN trước quân thù, đã chứng tỏ nhiều điều người dân chú ý từ lâu và dần dần đưa ra một kết luận chính xác.

Nếu như trước đây người ta ngạc nhiên vì sao Đảng CSVN cố tình bỏ qua cuộc chiến 1979, thì ngày nay người ta hiểu rằng đó chỉ vì cái tình bạn 16 chữ vàng mà đảng đang tô vẽ để tìm chỗ dựa cho mình.

Nếu trước đây, người ta không hiểu vì sao cuộc chiến Gạc Ma 1988 với 64 quân nhân có trang bị vũ khí đầy đủ đã bị giết chết mà không được nổ súng, thì ngày nay người ta hiểu mục đích của việc hy sinh tính mạng họ, lãnh hải và lãnh thổ đất nước chỉ là tiến đến cái Hội nghị Thành Đô sau đó.

Nếu trước đây, người dân thắc mắc về chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa ra sao mà mỗi khi ai nói rằng là của Việt Nam thì bị đàn áp, thậm chí vào tù, thì ngày nay, người ta biết Đảng CSVN đã có công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng mở lối.

Và câu hỏi nhiều người đặt ra là vì sao Đảng CSVN vốn biết âm mưu thôn tính Việt Nam bởi mộng bá quyền bành trướng của Trung Cộng là không thay đổi mà vẫn một mực kết nghĩa anh em, bạn vàng? Thì câu trả lời đã khá rõ ràng rằng trên thế giới, chủ nghĩa Cộng sản hoang tưởng và độc tài đã không còn chỗ đứng và Trung Cộng là thành trì cuối cùng còn sót lại. Nếu không bám vào đó, thì đảng “độc lập” có nguy cơ ra khỏi đời sống dân tộc này.

Những bước đi đến đích nô lệ có bài bản

Nhiều người ngạc nhiên vì sao có những sự thay đổi trong cách hành

Những cuộc biểu tình yêu nước, chống xâm lăng từ phương Bắc của người dân Việt Nam khắp trong Nam ngoài Bắc luôn bị nhà cầm quyền đàn áp bằng mọi cách. Những người yêu nước tham gia các cuộc biểu tình này luôn được đảng và nhà nước CSVN coi là “thế lực thù địch”.

bieutinh

Nhiều câu hỏi đặt ra, là tại sao một nhà nước tự xưng “của dân, do dân, vì dân” và một đảng tự nhận lấy trách nhiệm là “của dân tộc” lại có những hành động tự nhổ vào mặt mình mà không hề thấy ngượng?

Lý giải điều này, nhiều khi không thể lấy những logic thông thường của cuộc sống và không thể giải thích nếu không chứng kiến những hành vi của nhà cầm quyền Hà Nội với một thời kỳ dài và có hệ thống.

Từ kẻ thù truyền kiếp đến bạn 4 tốt và 16 chữ vàng

Lịch sử sẽ không bao giờ được nói “giá như”. Nhưng, nếu có thể nói, thì “giá như hệ thống cộng sản Đông Âu, liên bang Xô Viết không bị sụp đổ, có lẽ lịch sử Việt Nam sẽ khác hơn”.

Hẳn nhiên là vậy, bởi dù những nhà lãnh đạo CSVN luôn to tiếng khi tuyên bố Độc lập, tự do, thế nhưng, lịch sử Đảng CSVN lại là một lịch sử có bề dày không bao giờ độc lập. Và ở đó, lịch ích dân tộc chỉ là thứ yếu.

Trong thời kỳ mâu thuẫn Trung – Xô gay gắt, cuộc chiến tại Miền Nam Việt Nam là cuộc chiến giữa hai hệ ý thức đã và đang đến hồi khốc liệt. Khi đó, ĐCSVN tình nguyện đưa đất nước làm “tuyến đầu” của  ý thứchệcộng sản chống lại  ý thứchệtư bản. Việt Nam trở thành chiến trường, máu xương người dân Việt cứ vậy mà đổ xuống bằng vũ khí được chuyển đến cả từ hai phía.

Thời kỳ đó, những người CSVN đưa đất nước lệ thuộc vào hệ thống XHCN.

Rồi cuộc chiến kết thúc ngày 30/4/1975.

Sau khi cuộc chiến kết thúc, mối quan tâm “giặc ngoài” đã tạm lắng, thì những người CSVN đưa đất nước bước vào một giai đoạn mới: Chiến đấu với “thù trong” là nội bộ giữa các nước Cộng sản anh em.

Hẳn nhiều người còn nhớ, từ những năm 1978 trở đi, khi mối quan hệ Việt – Xô được tăng cường và kết quả là Hiệp ước hữu nghị và hợp tác Việt Nam – Liên Xô, thì tương tự, mối quan hệ Việt – Trung xấu đi nhanh chóng. Từ chỗ là mối quan hệ “anh em” trong phe XHCN – vốn những nước Cộng sản vẫn thích chia phe, cánh như một nguyên tắc ngoại giao và nội trị – bỗng nhiên trở thành thù địch một cách sâu sắc.

Trên mặt trận truyền thông, những bài báo, bình luận đã liên tục đưa ra những điều được ẩn giấu đằng sau mối quan hệ được che lấp ba chục năm trước bởi những lời lẽ hoa mỹ và rất “trung thực” từ những cái loa của đảng.

Ở đó, mối quan hệ Việt – Trung là mối quan hệ Việt Nam luôn bị bắt nạt, hà hiếp với những âm mưu thôn tính hết sức thâm độc từ giới cầm quyền Bắc Kinh. Theo hệ thống tuyên truyền của đảng CSVN, thì “đảng và nhà nước” ta đã biết từ lâu, ngay từ khi người Cộng sản Trung Quốc mới nắm quyền tại Hoa lục.

cuọcchien19

Kết quả của những sự xấu đi nhanh chóng đó, là cuộc chiến tàn khốc tháng 2/1979 mà nhà cầm quyền Trung Cộng đã huênh hoang là dạy cho Việt Nam một bài học. Và cũng kết quả cuộc chiến là những “thắng lợi to lớn” của đảng CSVN đã đạt được là đã “dạy ngược lại cho Trung Cộng nhiều bài học”.

Nhưng, hậu quả thì người dân Việt Nam phải chịu là hàng vạn người đã bỏ mạng bởi cuộc chiến tranh, mà sau này nhiều lần nhà cầm quyền CSVN đã cố tình bỏ quên cuộc chiến đó.

Trớ trêu thay, mối tình Việt – Xô và hệ thống cộng sản không thể là nguồn nuôi sống một nhà nước, một đảng “độc lập” một cách lâu dài. Khi cả hệ thống cộng sản thi nhau sụp đổ không thể cưỡng lại. Những người Cộng sản Việt Nam trở nên bơ vơ không còn chỗ bấu víu.

Khi đó, dù cho âm mưu bành trướng và thôn tính Việt Nam của bọn bá quyền bành trướng Bắc Kinh đã bị “đảng ta biết trước từ lâu” thì đảng vẫn phải tìm kiếm một chỗ bấu víu nào đó để tồn tại.

Và để tồn tại, bất chấp những nguy cơ cho đất nước, dân tộc Việt Nam, đảng CSVN lại tiếp tục “ma đưa lối, quỷ dẫn đường” tìm đến với kẻ thù dân tộc.

Kể từ đó, đất nước bước vào thời kỳ mới: Thời kỳ nô lệ bởi phương Bắc.

Ý đảng đi ngược lòng dân

Để kiếm chỗ dựa vững chắc cho sự tồn tại của mình, Đảng Cộng sản đã không ngần ngại chấp nhận bước đi cùng ma quỷ.

Thế nhưng, những người Cộng sản hiểu rõ tinh thần dân tộc và ý chí của người dân Việt Nam như thế nào khi dân Việt đã từng nghe theo lời của đảng tuyên truyền, mà hàng triệu người đã bỏ mạng chỉ vì lý tưởng độc lập, tự do của đất nước, sẽ không dễ dàng chấp nhận một thân phận nô lệ được lặp lại trong lịch sử.

Vì thế, con đường đi của đảng càng gian nan trong lòng dân và điều không thể giấu diếm, là người dân biết rõ đó là con đường đi ngược lại lợi ích của đất nước và dân tộc Việt Nam.

Vì thế, những bước đi của Đảng CSVN với kẻ thù dân tộc là những bước đi vụng trộm và giấu diếm. Đó là những cuộc đi đêm giữa những kẻ tự xưng nắm quyền lực với kẻ thù của đất nước.

Hàng loạt câu hỏi không được trả lời rành mạch và nhiều lời đồn đoán rằng với bản hiệp định Biên giới trên bộ giữa Việt Nam và Trung Quốc, Đảng CSVN đã đứng trên lưng nhân dân, để nhiều vùng lãnh thổ Việt Nam rơi vào tay giặc. Hiệp định đó đã là mối quan tâm, cũng là nguyên cớ cho hàng loạt người bị đảng bỏ tù khi đòi biết nội dung của nó.

Thậm chí, cho đến nay, một Hội nghị giữa VN và TQ vẫn bị giấu kín về nội dung, trở thành những lời đồn đoán cho mọi người dân Việt về ý nghĩa của nó nhưng Đảng CSVN vẫn không dám minh bạch: Hội nghị Thành Đô.

Những câu hỏi dần sáng tỏ

Có thể nói rằng, điều mà Đảng CSVN không ngờ đến, là sau những tiến bộ của khoa học kỹ thuật thế giới, mạng Internet phổ cập đến từng người, thì những bước đi của Đảng bị soi rất kỹ. Qua đó, người dân nhận chân được ai mới là bạn, ai mới là thù và ai đang vì quyền lợi dân tộc cũng như ai đang làm tay sai cho giặc.

Hệ thống tuyên truyền của đảng ngày càng mất tác dụng bởi lối tuyên truyền một chiều, bóp méo sự thật, bất chấp đạo đức, lương tâm và quyền lợi đất nước đã bị bóc trần. Từ đó cái gọi là “lòng tin” của người dân vào sự “vĩ đại, sáng suốt và tài tình” của đảng đã không còn chỗ đứng.

Có chăng, chỉ là sự giả vờ tin, giả vờ tuân phục và giả vờ chấp nhận bởi bạo lực của súng đạn, nhà tù hoặc món lợi trước mắt mà đảng đem lại cho họ sau khi bóc lột người dân, bán rẻ tài nguyên đất nước và… vay nợ nước ngoài.

Vì thế, thái độ của lãnh đạo Đảng CSVN trước quân thù, đã chứng tỏ nhiều điều người dân chú ý từ lâu và dần dần đưa ra một kết luận chính xác.

Nếu như trước đây người ta ngạc nhiên vì sao Đảng CSVN cố tình bỏ qua cuộc chiến 1979, thì ngày nay người ta hiểu rằng đó chỉ vì cái tình bạn 16 chữ vàng mà đảng đang tô vẽ để tìm chỗ dựa cho mình.

Nếu trước đây, người ta không hiểu vì sao cuộc chiến Gạc Ma 1988 với 64 quân nhân có trang bị vũ khí đầy đủ đã bị giết chết mà không được nổ súng, thì ngày nay người ta hiểu mục đích của việc hy sinh tính mạng họ, lãnh hải và lãnh thổ đất nước chỉ là tiến đến cái Hội nghị Thành Đô sau đó.

Nếu trước đây, người dân thắc mắc về chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa ra sao mà mỗi khi ai nói rằng là của Việt Nam thì bị đàn áp, thậm chí vào tù, thì ngày nay, người ta biết Đảng CSVN đã có công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng mở lối.

Và câu hỏi nhiều người đặt ra là vì sao Đảng CSVN vốn biết âm mưu thôn tính Việt Nam bởi mộng bá quyền bành trướng của Trung Cộng là không thay đổi mà vẫn một mực kết nghĩa anh em, bạn vàng? Thì câu trả lời đã khá rõ ràng rằng trên thế giới, chủ nghĩa Cộng sản hoang tưởng và độc tài đã không còn chỗ đứng và Trung Cộng là thành trì cuối cùng còn sót lại. Nếu không bám vào đó, thì đảng “độc lập” có nguy cơ ra khỏi đời sống dân tộc này.

Những bước đi đến đích nô lệ có bài bản

Nhiều người ngạc nhiên vì sao có những sự thay đổi trong cách hành xử của Đảng CSVN thời gian gần đây mà không thể giải thích.

Chẳng hạn, nếu những năm 2007 về sau, ai nói đến Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam, lập tức được coi là thế lực thù địch của đảng. Đến mức báo chí bị đình bản, kỷ luật bởi chỉ phạm húy điều đó! Thế nhưng giờ đây báo chí lại tha hồ khẳng định điều này?

Chẳng hạn, vì sao cuộc chiến 1979 trên biên giới phía Bắc đã có một thời đảng cố tình lãng quên, giờ vẫn có người được nhắc lại?

Chẳng hạn, vì sao những lệnh cấm vô lý trên Biển Đông từ nhà cầm quyền Trung Cộng, việc bắn giết ngư dân không được nhà cầm quyền VN quan tâm mặc dân sống chết, giờ đây người dân thấy nhà nước đã mở miệng mà không phải là “Tàu lạ, thuyền lạ”?

Phải chăng là lương tâm con người hay tinh thần dân tộc đã được thức tỉnh trong Đảng CSVN?

Xin thưa là không.

Đó chỉ là những màn kịch đúng quy trình.

Khi mà mọi sự đã rồi, Trung Cộng đã xây xong sân bay, đồn bốt và đưa vũ khí lên lãnh thổ Việt Nam một cách vững chắc ngoài Biển Đông, thì dù nhà nước VN có kêu gào, có tố cáo, có phản đối… cũng chỉ là chuyện nói với “đầu gối” mà thôi. Bởi ngay sau đó sẽ là màn đón tiếp bằng 21 phát đại bác, là chiêu đãi hoan hỷ, là cảm ơn… để nhận được một số tiền.

Nhưng tác dụng của việc kêu gào không hề nhỏ trong nhân dân. Bởi, với cách đó, họ đang cố phủi trách nhiệm của mình trước quốc dân đồng bào về việc mất lãnh thổ vào tay giặc.

Nhiều người hỏi rằng: Tại sao nhà cầm quyền CSVN không dám đối đầu với Trung Cộng bằng một cuộc chiến như năm 1979?

Xin thưa là chẳng bao giờ còn có điều đó. Bởi họ thừa biết rằng, nếu có chiến tranh thì phải giao vũ khí cho người dân, mà khi đó đích ngắm đầu tiên của người dân vào kẻ thù, là chính họ.

Câu trả lời cho một câu hỏi lớn, nhiều người chưa tìm được lời giải đáp là: Tại sao nhà cầm quyền Việt Nam tố cáo, phản đối Trung Cộng xâm lược, thế nhưng khi người dân biểu tình phản đối, họ đàn áp không thương tiếc. Có mâu thuẫn ở đây chăng?

Xin thưa là hoàn toàn không

Ảnh: Internet

Ảnh: Internet

Điều mà Đảng CSVN quan tâm lớn nhất, không phải là chuyện lòng yêu nước của người dân, mà chính là vị trí độc tài của họ. Mà những kẻ độc tài thì không bao giờ thích người dân bày tỏ ý kiến của mình, dù chỉ là lòng yêu nước.

Những cuộc biểu tình, nếu không bị dập tắt, sẽ là ngọn lửa thiêu cháy sự độc tài bằng ý chí của người dân.

Do vậy, không và sẽ không bao giờ, những kẻ độc tài thích bất cứ một cuộc biểu tình nào mà họ không kiểm soát được.

Hà Nội, 17/7/2016. Trước giờ biểu tình ủng hộ phán quyết Đường lưỡi bò

  • J. B Nguyễn Hữu Vinh

 

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Biểu Tình và Lập Hội, Hội Nghị Thành Đô 1990, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình..., Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►KIỆN: để chứng tỏ Đảng CSVN không thuần phục Trung Quốc, lãnh đạo KHÔNG Nhu NHƯỢC

Posted by hoangtran204 on 15/07/2016

“Về mặt pháp lý, đường 9 đoạn là không có cơ sở theo UNCLOS, nhưng hiện tại sự vô hiệu của nó chỉ mới đang áp dụng đối với những đoạn nằm trong yêu cầu vô hiệu hoá của Phi. Còn chúng ta muốn vô hiệu các đoạn nằm trên vùng biển của chúng ta thì buộc chúng ta phải khởi kiện và PCA se có một phán quyết dành riêng cho Việt Nam.” Ls. Lê Văn Luân

 

KIỆN – SAO LẠI KHÔNG KIỆN ?!

 

 

KIỆN
Việc PCA đưa ra phán quyết ngày 12.07.2016 kèm theo một loạt các tuyên bố pháp lý đối với các yêu cầu khởi kiện của Philippines về vấn đề chủ quyền biển đảo, trong đó hầu hết đã giải thích một cách cặn kẽ, khoa học và rõ ràng những thuật ngữ pháp lý của UNCLOS dành cho việc giải quyết vụ tranh chấp. Và theo phán quyết này thì đường lưỡi bò 9 đoạn của Trung Quốc đã vẽ ra trên biển đông mà chồng lấn lên phần lớn lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam cũng như các nước Philippines, Indonesia, Brunei và Malaysia.
Khi đường lưỡi bò bị tuyên là không có cơ sở và hoàn toàn không có giá trị pháp lý theo cách xác định của UNCLOS, thì đây chính là một phán quyết sẽ trở thành án lệ chuẩn mực đầu tiên cho các quốc gia khác kể từ nay về sau mà có thể sử dụng để viện dẫn, làm căn cứ về mặt thuật ngữ pháp lý, cách xác định đảo có lãnh hải hay không có lãnh hải, trong việc giải quyết các tranh chấp hoặc đưa ra yêu cầu đối với việc xác định chủ quyền biển, đảo của mình trên biển đông.
Khi bác bỏ giá trị pháp lý đường lưỡi bò, điều đầu tiên là xác lập nên một phán quyết có giá trị quốc tế mà chủ thể được thụ đắc trực tiếp cho các chủ quyền về vùng biển đang tranh chấp với Trung Quốc chính là Philippines. Thứ hai, khi lật bỏ được đường lưỡi bò, nó đồng thời gián tiếp phủ nhận chủ quyền của Trung Quốc trên những vùng biển bị bao phủ bởi dường lưỡi bò phi lý đó, từ đó Việt Nam được hưởng lợi rất lớn từ phán quyết này của PCA.
Tuy nhiên, phán quyết ấy mặc dù đã bác bỏ toàn bộ đường lưỡi bò của Bắc Kinh, nhưng không có nghĩa rằng Việt Nam được trực tiếp thừa hưởng chủ quyền đối với vùng biển nằm trong vùng bị tác động của nó, mà bắt buộc chúng ta phải tham gia một vụ kiện độc lập tương tự với Trung Quốc để có một phán quyết mà có thể dẫn đến sự khẳng định chủ quyền trực tiếp đối với các vùng biển bị chồng lấn bởi các đường 9 đoạn này, từ đó mới có căn cứ để thi hành về mặt pháp lý mang tính quốc tế và chính thức đối với Việt Nam tại vùng biển của mình.
Tôi không hiểu lý do gì mà Việt Nam lại không cùng tham gia làm nguyên đơn, hoặc trở thành người có yêu cầu độc lập cùng với vụ kiện mà Philippines đã khởi động và vừa kiện thành công, vì thời gian từ khi Phi khởi kiện đến khi có phán quyết là rất lâu (hơn 03 năm). Bởi khi tham gia cùng vào vụ kiện, chúng ta cũng được trực tiếp là một chủ thể của công pháp quốc tế mà được chính thức thụ hưởng các quyền năng pháp lý nếu được xác lập bởi phán quyết của PCA. Và chúng ta chỉ việc sử dụng nó làm cơ sở pháp lý mà thực hiện quyền cũng như yêu cầu bên có nghĩa vụ phải tuân theo. Nó là phán quyết có tính ràng buộc và có tính cưỡng chế, thi hành trên bình diện quốc tế.
Vì chúng ta đứng ngoài cuộc chơi, nên vùng biển của chúng ta vẫn bị Trung Quốc hiện diện và chúng sẽ không chịu nhượng bộ trên những vùng nằm trong đường 9 đoạn của chúng trên vùng biển của Việt Nam, mà chúng chỉ nhượng bộ Philippines với các phần đoạn mà xâm phạm vào vùng biển của Philippines mà vừa bị coi là vô hiệu thôi.
Về mặt pháp lý, đường 9 đoạn là không có cơ sở theo UNCLOS, nhưng hiện tại sự vô hiệu của nó chỉ mới đang áp dụng đối với những đoạn nằm trong yêu cầu vô hiệu hoá của Phi. Còn chúng ta muốn vô hiệu các đoạn nằm trên vùng biển của chúng ta thì buộc chúng ta phải khởi kiện và có một phán quyết dành riêng cho Việt Nam.
Và việc này thì có lẽ bây giờ không có gì là khó khăn hay phải lo lắng điều gì nữa, khi với quốc tế, phán quyết vừa rồi của PCA đã như một án lệ chuẩn mực mà làm căn cứ pháp lý chắc chắn cho Việt Nam hay bất cứ quốc gia nào an tâm mà khởi kiện Bắc Kinh ra toà án quốc tế với phần có lợi chắc chắn thuộc về nguyên đơn.
__________

Hãy chứng tỏ Đảng không thuần phục Trung Quốc.

13-7-2016

Sự kiện Tòa trọng tài thường trực PCA ra phán quyết Biển Đông không phải của Trung Quốc dấy lên làn sóng mừng rỡ và tràn trề sinh lực trong hai ngày nay, phản ứng lại với dã tâm của gã khổng lồ phương Bắc chừng như tưới vào mảnh đất khô hạn Việt Nam niềm hưng phấn mới, có khả năng đâm những chồi non hy vọng cho giải pháp Biển Đông.

Người dân hào hứng chia sẻ những thông tin mà họ có được như món quà quý giá trong cơn khát cháy bỏng được nhìn thấy phản ứng từ khuôn mặt thật của một đất nước vốn mang điều tiếng đối với Việt Nam trong nhiều ngàn năm qua.

Không hẳn chỉ là Biển Đông, Việt Nam có niềm vui lớn hơn nhiều, đó là sự vẹn toàn lãnh thổ, là cơ hội thoát Trung, là hãnh diện được nhận mình là người Việt Nam không cộng sản đối với thế giới.

Thật vậy, nếu nói kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam không ai khác hơn Trung Quốc thì không có gì sai trái. Lịch sử chứng minh rằng chỉ mới đây thôi, vào năm 1979 khi Việt Nam chưa vui trọn niềm vui thống nhất thì cả miền Bắc phải chịu cảnh dày xéo man rợ của đoàn quân Đặng Tiểu Bình tràn xuống dạy cho Việt Nam một bài học về tình đồng chí. Bài học ấy kéo theo những hệ lụy mà Đảng Cộng sản Việt Nam phải chạy theo Đảng Cộng sản Trung Quốc anh em để cố giữ cho bằng được vai trò lãnh đạo đất nước bất kể cái giá phải trả cho cuộc mua bán quốc gia không những bằng máu của dân lành mà còn bằng tim óc, trí tuệ của nhiều thế hệ theo sau.

Chỉ một dúm người đếm không hết trên mười đầu ngón tay đã thao túng cả một đất nước có truyền thống đánh Trung Quốc kéo dài hàng ngàn năm hết triều đại này sang chế độ khác. Kết quả là sự im lặng cam chịu với một đất nước mới hôm qua tàn sát dân mình không thương tiếc. Lịch sử gọi đó là Hội nghị Thành Đô. Và lịch sử còn đó với các văn kiện chưa công khai nhưng cả thế giới đều biết như đã được đọc nó.

Đọc ư, bằng cách nào?

Đây: bằng những chuỗi dữ kiện mà Đảng Cộng sản Việt Nam thực hiện trong suốt bao nhiêu năm, sau khi văn bản lấy “lấy nước đổi ghế” được ký kết, qua cách đối xử thuần phục phương bắc bởi sự lệ thuộc đã gắn vào tim óc của Đảng.

Đảng liên tục giữ im lặng trước những hành vi sai trái của Trung Quốc đối với ngư dân Việt Nam, những sinh linh cặm cụi mưu sinh trên những chiếc ghe mỏng manh luôn bị người bạn vàng của Đảng rình rập như mèo vờn chuột.

Đảng cười nói, ký kết hết văn kiện này tới văn bản khác tô đậm tình đồng chí môi hở răng lạnh, bất kể sau những chữ ký ấy là biển đảo mất dần và bất kể lòng dân ngày càng lìa xa Đảng.

Đảng tham dự các hội nghị quốc tế về Biển Đông với tư thế của một đất nước không hiểu niềm đau của một dân tộc bị xâm lược. Đảng vuốt ve sự kiêu hãnh về sức mạnh Trung Quốc với niềm tin mạnh mẽ rằng Bắc Kinh sẽ xoa đầu Đảng và ban bố ân huệ được ngồi trên vai của nhân dân thêm vài chục năm nữa ít nhất cho tới khi nào Trung Quốc chưa bộc lộ hết truyền thống vắt chanh bỏ vỏ.

Đảng tự nguyện làm trái chanh cho Trung Quốc vắt miễn sao đổi lại sự ổn định vốn là kim chỉ nam của bất cứ Đảng cộng sản nào trên thế giới.

Trái chanh ấy là Bauxite Tây nguyên, là Vũng Áng, là hàng ngàn công trình lớn nhỏ khắp đất nước mà Trung Quốc toàn quyền sử dụng như trên đất nước của họ.

Trái chanh ấy là những làn sóng nhập cư người Trung Quốc làm việc tại Việt Nam vô điều kiện, là dòng thác du lịch dơ bẩn, là hàng hóa độc hại, là văn hóa xấu xí và thậm chí những giỏ rác có nhãn mác hoa ngữ.

Vì ổn định, Đảng sẵn lòng sách nhiễu, tấn công người dân của mình với những ai xem Trung Quốc là mầm mống gây ra tai họa. Trung Quốc được Đảng hết lòng cưu mang và hết lòng bảo vệ bởi Đảng và Trung Quốc như anh em thật sự chứ không còn là câu chữ tuyên truyền.

Tuy nhiên, để sống còn trong sự sôi sục của nhân dân, Đảng phải hóa trang cho mình những lý thuyết mờ ảo về cách hành xử, nếu không lòng dân không dễ gì để yên cho Đảng ổn định. Một trong những lý thuyết ấy là sự chọn lựa thông minh của Đảng, lèo lái trước một thằng khổng lồ có dã tâm nuốt đất nước Việt bằng mọi cách.

Đảng lập lờ cho thấy khi lạnh nhạt lúc nồng thắm trong quan hệ tay đôi với Trung Quốc nhằm gây niềm tin cho Bắc Kinh thấy rằng sự hèn yếu của Đảng là có thật để từ đó tương kế tựu kế âm thầm chống lại bất cứ mưu hèn kế bẩn nào của Trung Quốc muốn mang ra áp dụng với Việt Nam. Đảng gọi đó là dĩ dộc trị độc.

Nhưng có lẽ do lâu quá sống trong màn kịch vụng về đầy chất độc ấy nên Đảng nhiễm độc và nhập vai luôn lúc nào không biết. Những hành xử ban đầu được xem là đóng kịch nay đã thành thói quen, thành thuộc tính và chúng không còn là kịch nữa, thay vào đó là thành khẩn là ước muốn được phục vụ hết lòng cho Trung Quốc.

Điều Đảng lo nhất vẫn là sự lật lọng của Trung Quốc qua hành vi vắt chanh bỏ vỏ.

Còn một cơ hội chót thoát nỗi lo có thật ấy đó là nhân dân Việt Nam vốn có truyền thống mau quên, Đảng hãy lợi dụng cơ hội này mà sửa sai nếu còn chút ưu tư về sự lật lọng của người bạn vàng Trung Quốc.

Hãy thôi đóng kịch, hãy tự lột xác chứng tỏ bản lãnh của mình, hãy đồng hành cùng với dân tộc giương cao lá cờ thoát Trung qua phán quyết của Tòa PCA. Hãy quên ghế, quên Đảng vốn chỉ là một nhúm lý thuyết phù du và cùng nhân dân tiến về phía trước, phía của tương lai Việt Nam thay vì tương lai Trung Quốc.

Hoan nghênh PCA chưa đủ. PCA không phải là thần dược nhưng nó có khả năng trợ giúp nếu Đảng thật sự muốn về nguồn. Hãy lấy PCA làm chiếc thuyền nan quay đầu vào bờ trước khi quá muộn.

Cơ hội này không đến lần thứ hai. Nếu nó đến sẽ có hình dạng khác: Sự phán quyết của nhân dân thay vì đồng hành với Đảng.

PHILIPPINES – NƯỚC NHỎ NHƯNG LÃNH ĐẠO KHÔNG NHƯỢC

13-7-2016

Năm 2013, Benigno Aquino III được Time xếp vào danh sách 100 nhân vật có sức ảnh hưởng nhất thế giới. Ảnh: Time

NƯỚC NHỎ NHƯNG LÃNH ĐẠO KHÔNG NHƯỢC

FB Mạnh Kim
13-7-2016Phán quyết Tòa trọng tài thường trực (The Hague) ngày 12-7-2016 nghiêng về Philippines là di sản của cựu Tổng thống Benigno Aquino III. Philippines có Quan hệ kinh tế khá lệ thuộc, từng là đối tác quốc phòng với Trung Quốc, chưa kể tình trạng đất nước nghèo và quân đội yếu… vẫn không là những biện bạch mà Aquino nêu ra để lẩn tránh va chạm với một sức mạnh hung hăng luôn muốn đè bẹp mình.

Cần nhắc lại, Đại sứ Trung Quốc Lưu Kiến Siêu là viên chức ngoại giao nước ngoài thứ hai, sau Đại sứ Mỹ Harry Thomas Jr, là người mà Aquino tiếp tại tư dinh ngay sau khi kết quả bầu cử tổng thống cho thấy ông chiến thắng.

Quan hệ Trung Quốc-Philippines thời Gloria Macapagal Arroyo phát triển tốt và Aquino không có lý do để làm nó xấu đi. Chọc giận một gã khổng lồ có những biểu hiện côn đồ trong chính sách ngoại giao là điều càng không nên. Năm 2011, Aquino kinh lý Bắc Kinh theo lời mời Tập Cận Bình. Tay bắt mặt mừng, bang giao hữu hảo. Quan hệ hai nước nồng ấm đến mức Philippines có thể được xem là đồng minh, hay chí ít cũng là đối tác đáng tin cậy của Trung Quốc tại khu vực.

Cho nên, tháng 4-2012, khi tàu chiến Trung Quốc đụng độ tàu chiến Philippines tại bãi đá cạn Panatag (Scarborough), Malacañang (Dinh tổng thống) gần như hoàn toàn bất ngờ. Họ không biết nên phản ứng thế nào. Chuyện xảy ra khi một tàu chiến Philippines vây đuổi một số tàu đánh cá Trung Quốc quanh bãi cạn Scarborough thì tàu hải giám Trung Quốc lao đến chặn lại rồi tuyên bố Scarborough thuộc chủ quyền họ. Đây là lần đầu tiên kể từ 1995 mà Trung Quốc tỏ rõ công khai chiếm hữu Scarborough.

Khủng hoảng leo thang. Aquino bế tắc. Ba tháng sau, tháng 7-2012, Malacañang triệu tập họp khẩn, với sự tham dự của hai cựu tổng thống Fidel Ramos và Joseph Estrada, các nghị sĩ và thành viên nội các. Họ biểu quyết đề xuất đưa vấn đề lên ASEAN. Trong khi đó, Bắc Kinh cương quyết không quốc tế hóa vụ việc và yêu cầu vấn đề tranh chấp phải được giải quyết song phương. Họ cũng nói rõ: không được lôi Mỹ vào!

Có tên quốc tế là Scarborough (đặt theo tên chiếc tàu yểu mệnh của hãng Đông Ấn bị chìm tại đó năm 1784), bãi cạn 150 km2 này, nằm ở tọa độ 15°11′ Bắc 117°46′ Đông, được Philippines gọi là Panatag và Trung Quốc gọi là đảo Hoàng Nham. Trong khi cách tỉnh Zambales của Philippines 229 km (nằm trong vùng đặc quyền kinh tế Philippines như qui định trong Công ước LHQ về Luật Biển-UNCLOS), Scarborough cách đảo Hải Nam của Trung Quốc đến hơn 1.000 km. Philippines dẫn chứng cứ liệu lịch sử, cho thấy, Scarborough từng có mặt trong bản đồ Carta Hydrographical y Chorographics De Las Yslas Filipinas (Thủy văn địa chí bản đồ về các hòn đảo Philippines).

Ấn hành năm 1734, tấm bản đồ này của nhà truyền giáo Tây Ban Nha, Cha Pedro Murillo Velarde, đã công nhận Scarborough là một phần của tỉnh Zambales. Tiếp đó, trong cuộc khảo sát năm 1808, Alejandro Malaspina (nhà quý tộc Ý phục vụ cho hải quân Tây Ban Nha) cũng thừa nhận tương tự. Phần mình, với lý lẽ giống như quan điểm quanh vấn đề Trường Sa-Hoàng Sa, Bắc Kinh cũng nói cùn rằng Scarborough là của mình. Họ nói rằng dân họ là những người đầu tiên phát hiện Scarborough khi thực hiện cuộc khảo sát đo đạc và vẽ bản đồ biển Đông thời nhà Nguyên (1271-1368) rồi tiếp tục vẽ đo lần nữa vào năm 1279 bởi nhà thiên văn học Quách Thủ Kính…

Sau nhiều tháng khẩu chiến, Malacañang nhận thấy điều khiến Trung Quốc sợ nhất là quốc tế hóa vấn đề. Aquino quyết định đánh vào nỗi sợ đó. Ông đưa Trung Quốc ra tòa! Ngày 21-1-2013 Philippines bắt đầu tiến trình khởi kiện Trung Quốc, dựa theo Phụ lục VII của UNCLOS. Ngày 30-4-2014, Manila đấm một cú ngoạn mục vào mặt gã khổng lồ: họ đệ trình bộ hồ sơ 4.000 trang lên Tòa trọng tài thường trực (PCA).

Trong cuộc họp báo về sự kiện này, Ngoại trưởng Albert del Rosario nói: “Đây là vấn đề bảo vệ chính đáng những gì thuộc về chúng ta. Đây là vấn đề bảo đảm tương lai thế hệ con cháu chúng ta. Đây là vấn đề bảo đảm quyền tự do hàng hải cho tất cả các nước. Đây là vấn đề giúp mang lại sự ổn định hòa bình và an ninh khu vực. Và cuối cùng, đây là vấn đề không chỉ tìm kiếm bất kỳ nghị quyết nào mà là một giải pháp công bằng và bền lâu dựa trên luật quốc tế”.

Bộ hồ sơ gồm 10 tập. Volume I (270 trang) phân tích về luật, các chứng cứ liên quan tranh chấp, và đặc biệt phân tích yếu tố pháp lý cho thấy PCA hoàn toàn đủ thẩm quyền để thụ lý và phán xét. Đây là điều cần phải nhấn mạnh, nếu không, vụ kiện sẽ không có giá trị. Volume II đến X (tổng cộng hơn 3.700 trang) chứa những chứng cứ và bản đồ ủng hộ lập luận chủ quyền của Manila…

Không phải tất cả ý kiến trong nước đều ủng hộ Tổng thống Aquino. Bắt đầu có những chuyên gia phân tích rằng Aquino đã liều lĩnh đưa quốc gia đến bờ vực rủi ro, không chỉ kinh tế mà còn quân sự. Những so sánh quân sự hai bên bắt đầu được nêu ra. Ngân sách quốc phòng Philippines không bằng 2% Trung Quốc. Dự trữ quốc gia 3.000 tỷ USD có thể giúp Trung Quốc đánh Philippines tơi tả mà không mảy may thiệt hại kinh tế. Không quân Trung Quốc có 315.000 người, Philippines chỉ có 15.000. Hải quân Trung Quốc có 255.000, Phi chỉ có 24.000 người. Trung Quốc có 2.910 máy bay quân sự trong khi Phi có vỏn vẹn 56. Trung Quốc có 19 khu trục hạm trong khi Phi không có chiếc nào. Trung Quốc có 4.500 tên lửa chiến thuật trong khi Phi không có một. Đừng kích động chiến tranh và châm ngòi cho chiến tranh. Nhiều ý kiến lên tiếng…

Tuy nhiên, như đã thấy, Manila không run sợ. Philippines không có sức mạnh quân sự. Họ chỉ có sức mạnh tinh thần dân tộc. Vũ khí của họ là pháp lý. Lý lẽ tranh luận chủ quyền phải được xây dựng trên nền tảng pháp lý và chỉ có thể dựa vào pháp lý để bảo vệ chủ quyền. Cách đối đầu với một kẻ ngông cuồng không biết lý lẽ là dạy cho hắn hiểu lý lẽ là gì. Một quốc gia to lớn không có “nhân phẩm” cần phải được giáo dục về giá trị nhân phẩm quốc gia. Bằng ý chí và quyết đoán, Aquino hiểu rằng, một quốc gia yếu khác với một quốc gia nhược. Một quốc gia yếu luôn cần một bộ máy lãnh đạo mạnh, có đủ dũng khí để đương đầu thế lực ngoại xâm, bằng bất kỳ phương tiện và cách thức gì, bất chấp nó hung hăng thế nào, và đặc biệt, luôn có đủ tự trọng để không hổ thẹn với người dân.

Trong số hàng triệu người dân Philippines đang vui mừng hôm nay trước phán quyết PCA, chắc chắn có không ít người nhớ đến Aquino. Trong số người dân nhiều quốc gia châu Á đang theo dõi sự kiện này, hẳn có không ít người nghĩ rằng các nước nhỏ châu Á khác đang cần có những lãnh đạo như Aquino. Mặc cảm tự tròng vào cổ cái gọi là “lời nguyền địa lý”, cùng những viện dẫn tự ti về yếu kém quân sự, chẳng gì hơn là lớp tráng phủ ngụy biện được dùng để che một sự thuần phục cúi đầu.

_________

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Luật Pháp | Leave a Comment »

 
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.