Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Hai, 2014

►Giá dầu hỏa giảm và đang tiến dần tới mức 50 đô/ 1 thùng, Việt kiều nên cố gắng gởi tiền ít về VN vào dịp tết này

Posted by hoangtran204 trên 31/12/2014

Trần Hoàng

Dầu sụt giá chỉ còn 55 đô / 1 thùng so với mấy tháng trước đây là 110 đô la/ 1 thùng. Giá xăng khắp nước Mỹ nay chỉ còn 50 xu /1 lít. Tất cả các quốc gia giàu có nhờ dầu lửa đều rối loạn và lo lắng. Lẻ ra, giá dầu xuống thấp cũng sẽ làm cho nhà cầm quyền VN nao núng, bối rối và giảm bớt hà khắc với dân chúng. Nhưng họ đã không hề lo lắng gì hết vì hóa ra một số Việt kiều đã và đang cứu giúp nhà cầm quyền VN và tiếp tay để duy trì chế độ cộng sản tại Việt Nam.

Làm cách nào Việt Kiều giúp nhà cầm quyền VN? Thay vì chỉ gởi tiền vài trăm đô cho gia đình mua thức ăn đủ sống, hoặc có tiền uống thuốc trả bệnh viện,…thì một số Việt Kiều lại gởi tiền về cho gia đình làm ăn, mua nhà cửa đất đai đầu tư…khoảng hơn 1-2 tỷ đô la mỗi tháng. Kết quả, tiền đô chui vào ngân hàng, và sau cùng vào tay của đảng CSVN. Nhờ đó, nhà cầm quyền cộng sản không gặp khó khăn, cán bộ tiếp tục sống giàu có, công an tiếp tục đi bắt bớ, đàn áp dân chúng và những người hoạt động cho phong trào dân chủ.

*Theo tập đoàn Dầu Khí VN  (PVN) báo cáo cho biết hằng năm: 40% ngân sách của nhà cầm quyền VN là do từ việc bán dầu hỏa mà PVN khai thác ngoài biển Vũng Tàu. Mỗi ngày PVN có 370.000 thùng dầu và chở trực tiếp qua bán cho Singapore, Nhật, Malaysia, Trung Quốc…Sau đó PVN mua xăng về bán lại cho dân chúng VN kiếm lời.

Hiện nay, giá 1 thùng dầu chỉ còn một nửa giá so với đầu năm 2014, và giá dầu hạ giảm sẽ kéo dài suốt 2015 và các năm sắp tới. Giá dầu hạ thấp 50% có nghĩa là ngân sách của nhà nước VN sẽ bị thâm thủng rất nhiều trong thời gian sắp tới đây, vì tiền bán dầu sẽ sụt giảm 50%.

(Nhờ giá dầu giảm, vé máy bay về VN (các tháng trước) phải mua 1250 đô, thì nay ai mua vé chỉ phải trả  650-700 đô/ 1 vé khứ hồi. Giá vé rẻ được 8 hãng hàng không đang tranh nhau chào bán khắp các nước ngoài, và giá vé 600-700 đô sẽ duy trì từ nay đến tháng 6/2015, và chắc chắn kéo dài suốt mùa hè cho đến cuối năm 2015).

Lịch sử cho thấy, các nước cộng sản chỉ sụp đổ do thiếu hụt tài chánh, không có tiền trả lương, nạn lạm phát gia tăng…Khi giá dầu xuống thấp chỉ còn 25-32 đô la/ 1 thùng và giá thấp xuống thấp từ năm 1983,  thì sau đó 16 nước cộng sản đã sụp đổ 1989 và 1990. Hiện nay cũng vậy, giá dầu xuống thấp, và đây là một cơ hội rất lớn để nước VN thoát khỏi ách cộng sản, thoát khỏi ảnh hưởng của Trung cộng, và trở thành một nước dân chủ.

Tất cả chúng ta cần cố gắng tận dụng cơ hội có một không hai này bằng cách: Giảm bớt gởi tiền về VN. Mỗi gia đình chỉ nên gởi về VN 100 hoặc 200 đô mỗi tháng cho gia đình còn ở VN ăn tiêu, mua thuốc uống, duy trì mức sinh hoạt không ở mức xa xỉ…Nhũng gia đình có thân nhân là Việt kiều nên chi tiêu tiện tặn, chỉ mua sắm những gì cần thiết, và giới hạn việc đổi tiền đô la lấy tiền VN. Đình hoãn việc mua bán nhà cửa và xây dựng nhà mới…

Nếu các Việt kiều gởi tiền ít về VN vào dịp tết này và tiếp tục làm như vậy trong thời gian ngắn 3 năm, thì nhà cầm quyền VN sẽ rối loạn và sẽ sụp đổ.  Bởi vì hiện nay, mỗi 3 tháng nhà cầm quyền VN phải trả tiền nợ (payment) cho các tổ chức tài chánh nước ngoài là 1 tỷ đô la, như vậy mỗi năm phải trả 4 tỷ.  Trong khi Việt kiều gởi về mỗi tháng trên 1 tỷ đô la (theo các ngân hàng trong nước thống kê cho biết).

“Kinh tế VN có sụp xuống đáy cũng không chết, bởi mỗi năm chị em làm nail gởi về cho thân nhân 12 tỉ đô la theo đường chính thức và 12 tỉ theo đường xách tay thì chẳng có đứa dell mô chít hết. Chúng lấy mỡ ta rán ta ra trò. Blogger tiếp tục bị bắt, anh em đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền tiếp tục bị côn đồ trong biên chế đánh cho tơi tả.”  Huỳnh Ngọc Chênh

Huynh Ngoc Chenh's photo.
Huynh Ngoc Chenh's photo.
Advertisements

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Đơn bảo lãnh tại ngoại cho nhà văn Nguyễn Quang Lập

Posted by hoangtran204 trên 31/12/2014

LẬP VẪN CHƯA VỀ (6)

Sáng nay (29/12/2014) Hồng (vợ Lập) cùng con trai thứ hai (Nguyễn Quang Hồng Đức – cu Líp) đã lên gặp cơ quan an ninh điều tra công an TP HCM đưa đơn lần hai xin bảo lãnh tại ngoại cho Lập. Đơn này cũng đã được con trai đầu của Lập là Nguyễn Quang Hồng Nhật (cu Bi) gửi bằng đường bưu điện đến cho những người được gửi. Công an đã nhận đơn nhưng không nhận hai cái chăn và gối gia đình gửi vào cho Lập như trong đơn có nói.

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
—————–o0o—————

ĐƠN BẢO LÃNH TẠI NGOẠI
CHO NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG LẬP
(lần II)
Kính gửi: Ông Trần Đại Quang, Bộ trưởng Bộ Công An
Ông Nguyễn Hoà Bình, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao
Ông Trương Hoà Bình, Chánh án Toà án nhân dân tối cao
Cơ quan an ninh điều tra thành phố Hồ Chí Minh

Tôi là Hồ Thị Hồng, vợ của nhà văn Nguyễn Quang Lập, người bị cơ quan An ninh điều tra, Công an TP HCM, đưa ra khỏi nhà và bị giam giữ từ lúc 14:00 ngày 6-12-2014. Tôi làm đơn lần thứ II, bảo lãnh cho chồng tôi, nhà văn Nguyễn Quang Lập, được tại ngoại điều tra.
Thưa quý vị,

Ngày 25-12-2014, khi vào trại giam số 4 Phan Đăng Lưu, tôi được cán bộ trại giam cho biết: Kể từ ngày bị bắt, 6-12-2014, đến nay, chồng tôi phải nằm trên bệ xi măng. Tôi hết sức bàng hoàng, vì với tình trạng bệnh tật của nhà văn Nguyễn Quang Lập nếu tiếp tục bị giam giữ trong điều kiện như thế sẽ vô cùng nguy hiểm.

Như Đơn bảo lãnh tại ngoại lần I tôi đã trình bày, sau tai nạn năm 2001, chồng tôi trở thành người tàn tật, bán thân bị liệt, sức khỏe yếu, sống trong điều kiện bình thường đã khó khăn, lúc nào cũng phải có người giúp đỡ. Do sức đề kháng thấp, ngay ở trong điều kiện bình thường chồng tôi đã rất dễ mắc bệnh. Nay phải nằm trên bệ xi măng với một manh chiếu mỏng, chắc chắn khả năng chống đỡ của anh sẽ không thể kéo dài.

Chồng tôi mới bị giam giữ hai mươi ngày, nhưng gia đình đã phải gửi vào trại giam bốn mươi viên thuốc giảm đau, thuốc chống cảm cúm. Nay, tôi mới hiểu vì sao chồng tôi cần nhiều kháng sinh như vậy.
Trước khi bị bắt, mỗi ngày chồng tôi đều phải tập luyện, đặc biệt là đi bộ, vì nếu không luyện tập chỉ trong một thời gian rất ngắn anh sẽ bị liệt trở lại. Việc tiếp tục giam giữ chồng tôi đồng nghĩa với việc “tuyên án” buộc anh bị liệt hoàn toàn trước khi có một bản án của tòa phán xử anh phạm luật hay không phạm luật.
Vì các lẽ trên, ngày 7-12-2014, tôi đã có thư, đề nghị cho chồng tôi được tại ngoại hầu tra, nhưng đến nay vẫn chưa có câu trả lời từ phía cơ quan an ninh. Ngày 25-12-2014, khi biết thêm điều kiện giam giữ khắc nghiệt đối với chồng tôi – một người chưa bị một bản án có hiệu lực pháp luật kết tội, một người bệnh tật, “bán thân bất toại” – tôi lại làm đơn này, xin khẳng định: việc giam giữ chồng tôi là hoàn toàn không cần thiết, đề nghị các ông thay đổi biện pháp ngăn chặn, cho chồng tôi được tại ngoại ngay.

Trong khi chờ quyết định của các cấp có thẩm quyền, tôi đề nghị Cơ quan ANĐT để gia đình tôi được gửi cho nhà văn Nguyễn Quang Lập một số vật dụng sau:
+Hai cái mền (chăn) mỏng:
-Một cái để lót lên nền xi măng.
-Một cái để anh Lập đắp.
+Một cái gối dùng để kê chân.
TP HCM ngày 26-12-2014,
Kính thư

Xin gửi kèm tới các ông Đơn bảo lãnh tại ngoại lần thứ I

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp | Leave a Comment »

►Trên thềm 2015, ngoảnh lại và nhìn tới (điểm qua các biến động chính trị liên quan tới dân chủ – thế giới và Việt Nam – trong năm 2014))

Posted by hoangtran204 trên 31/12/2014

Trên thềm 2015, ngoảnh lại và nhìn tới

nguyengiakieng02

“…Sự kiện năm 2014 bắt đầu một cách rất bất lợi nhưng lại kết thúc một cách rất thuận lợi rất có ý nghĩa, nó chứng tỏ rằng trào lưu dân chủ không thể đảo ngược được…

Nguyễn Gia Kiểng (Pháp)

Sự kiện quốc tế quan trọng nhất trong năm 2014 đã là sự suy yếu thấy rõ của các thế lực chống dân chủ trong khi làn sóng dân chủ gia tăng hẳn khí thế.

Năm 2014 đã bắt đầu một cách bất lợi cho dân chủ. Đầu năm một cuộc cách mạng dân chủ vụng về đã tạo lý cớ cho Nga xâm chiếm miền Đông Ukraine và sáp nhập bán đảo Crimea trước phản ứng lúng túng của chính quyền Obama. Putin xuất hiện như một anh hùng dân tộc trước mắt đa số người Nga. Nghiêm trọng hơn, lực lượng khủng bố “Nhà Nước Hồi Giáo” Daesh sau khi củng cố cơ sở tại Syria đã ào ạt tiến công và trên đà đánh gục chính quyền dân chủ non yếu tại Iraq. Tình trạng Ai Cập gây bối rối lớn cho những người dân chủ. Một cuộc đảo chính quân sự đã lật đổ chính quyền của tổng thống Mohamed Morsi, một chính quyền xuất phát từ bầu cử dân chủ nhưng sau đó đã dần dần phản bội dân chủ. Những người dân chủ cũng như các chính phủ dân chủ trên thế giới không thể ủng hộ Morsi nhưng cũng không thể ủng hộ cuộc đảo chính của tướng Al-Sissi. Rồi Trung Quốc đưa dàn khoan HD-981 vào hải phận Việt Nam, vừa xâm phạm chủ quyền nước ta vừa thách thức luật pháp quốc tế. Để chỉ kể một vài sự kiện quan trọng.

Nhưng rồi Hoa Kỳ, Châu Âu và các nước dân chủ đã nhận ra rằng sự nhu nhược là tai họa lớn nhất. Họ đã phản công và tình thế đã đảo ngược nhanh chóng vì so sánh lực lượng quá chênh lệch. Lực lượng khủng bố Hồi Giáo chỉ là một thiểu số không đáng kể, sức mạnh của chúng chỉ là sự liều lĩnh tuyệt vọng. Các nước chống dân chủ chỉ có một trọng lượng kinh tế tổng hợp chưa bằng 15% kinh tế thế giới và đều rất tụt hậu về mọi mặt, kể cả về quân sự. Các nước dân chủ không cần và cũng không sợ các nước độc tài. Điều đáng sợ chỉ là sự nhát sợ. Và thực tế quả đã chứng minh như thế.

Làn sóng dân chủ vẫn tràn tới và còn mạnh hơn

Chúng ta đang thấy gì ?

Lực lượng Hồi Giáo khủng bố đang đánh trận cuối cùng. Hầu hết các phần tử rải rác trên thế giới của nó đã tập trung về Iraq và Syria dưới cờ của tổ chức “Nhà Nước Hồi Giáo” Daesh, chỉ để cùng bị tiêu diệt. Chúng đang bị tiêu diệt. Sự kiện các phần tử Hồi Giáo cực đoan từ khắp nơi kéo nhau về Syria và Iraq trước hết chứng tỏ rằng chúng đã không thể phá hoại tại các nơi khác, nghĩa là cuộc chiến tranh chống khủng bố, dù khó khăn và tốn kém, đã thắng lợi. Cuộc chiến Trung Đông đang thanh toán các tàn dư Hồi Giáo toàn nguyên cuối cùng. Điều đáng được lưu ý là các lực lượng khủng bố Hồi Giáo đã chiếm phần lớn quan tâm của thế giới, trước hết là các nước dân chủ, trong hơn một thập niên qua. Sắp tới chúng sẽ không còn quan trọng nữa và các nước dân chủ sẽ có thể dành những cố gắng lớn hơn hẳn cho việc củng cố nền tảng thực sự của một thế giới hòa bình và hợp tác, nghĩa là dân chủ và nhân quyền.

Tại Nga chế độ độc tài Putin cũng đang rất khốn đốn sau khi đã ngang ngược thách thức thế giới. Những biện pháp trừng phạt cùng với việc dầu sụt giá đã khiến hối suất đồng Rúp sụp đổ, hàng trăm tỷ USD đã đào thoát ra nước ngoài, thu nhập quốc gia và dự thu ngân sách của Nga đột ngột suy giảm gần một nửa. Trọng lượng kinh tế của Nga trước đây -với một GDP 2000 tỷ USD- vốn đã chỉ là 3% kinh tế thế giới, hiện nay lại chỉ còn là 1,5%, nghĩa là không đáng kể. Chế độ Putin đang sống dở chết dở và sẽ không còn khả năng giúp đỡ hay đe dọa ai nữa ; chính sự tồn tại của nó cũng không chắc chắn.

Trung Quốc ngày càng khó che đậy thực trạng kinh tế suy thoái. Những dấu hiệu đáng lo ngại xuất hiện ngày càng nhiều và đều đặn. Một trong những nguyên nhân khiến dầu sụt giá là vì mức tiêu thụ dầu của Trung Quốc đã giảm, vì sản xuất công nghiệp giảm. Vấn đề hiện nay chỉ là Bắc Kinh sẽ phải công khai hóa tình trạng khủng hoảng vào lúc nào và khủng hoảng sẽ nghiêm trọng đến mức độ nào. Điều chắc chắn là một tình trạng nguy ngập càng bị che giấu lâu bao nhiêu thì càng thảm khốc bấy nhiêu khi cuối cùng bị phơi bày, và từ nhiều năm qua Bắc Kinh đã cố tình tạo ảo tưởng vào một tăng trưởng giả tạo, bằng xây dựng và chi phí công cộng. Sự thực sẽ rất phũ phàng. Bắc Kinh không chỉ khủng hoảng về kinh tế mà còn đang chao đảo về nhiều mặt. Những tranh giành quyền lực – cụ thể như các vụ thanh trừng các phe đảng Bạc Hy Lai và Chu Vĩnh Khang – và mâu thuẫn giữa các vùng đang rất gay gắt và có thể nổ bùng bất cứ lúc nào. Thêm vào đó là môi trường bị hủy hoại, đất cằn cỗi, nước và không khí ô nhiễm. Tất cả những thành tựu kinh tế chưa chắc đã bù đắp nổi sự tàn phá môi trường sinh sống, nghĩa là ngay trong chính cơ thể Trung Quốc. Sự phá sản của mô hình Trung Quốc đã đến lúc không che đậy được nữa. Nó có thể rất kinh khủng.

Các thế lực chống dân chủ không chỉ suy yếu mà còn sứt mẻ. Cuba đã bình thường hóa quan hệ với Hoa Kỳ và sẽ dân chủ hóa rất nhanh chóng dù anh em Castro muốn hay không. Venezuela, đồng minh duy nhất của Cuba tại Nam Mỹ, đã hoan nghênh sự chuyển hướng này, nghĩa là cũng sẽ chuyển hướng theo. Châu Mỹ La Tinh sẽ không còn một liên đới nào với Nga và Trung Quốc.

Trong khi các thế lực chống dân chủ yếu đi thì dân chủ được củng cố tại nhiều nơi và trên nhiều mặt, nhất là về ý chí. Không một chính quyền dân chủ nào không tán thành việc can thiệp quân sự vào Trung Đông hay châu Phi để tiêu diệt lực lượng Hổi Giáo khủng bố. Không một chính quyền nào bị dân chúng phản đối vì trực tiếp hay gián tiếp tham chiến tiêu diệt quân Hồi Giáo khủng bố hay vì tham gia trừng phạt chính quyền Putin. Tại Mỹ tổng thống Obama đã phải đổi thái độ sau khi bị phê phán vì sự nhu nhược và đã phải lấy một thái độ quả quyết hơn hẳn theo chiều hướng bảo vệ các giá trị dân chủ trong quan hệ đối ngoại. Dân chủ cũng đã được cải tiến đáng kể tại các nước Trung Đông và vừa được xác nhận một cách ngoạn mục tại Tunisia

Nói chung trong năm qua làn sóng dân chủ thứ tư, mà có lúc nhiều người bi quan cho rằng đã khựng lại, vẫn tiến tới và không những thế còn gia tăng cường độ một cách đáng kể. Sự kiện một năm bắt đầu một cách rất bất lợi nhưng lại kết thúc một cách rất thuận lợi tự nó cũng rất có ý nghĩa. Nó chứng tỏ rằng trào lưu dân chủ hóa không thể đảo ngược được.

Một thời điểm nguy hiểm cho Đảng Cộng Sản Việt Nam

Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ cần một sự sáng suốt tối thiểu cũng có thể nhận ra là hy vọng dựa vào một “quốc tế độc tài” mới mà hai cột trụ là Nga và Trung Quốc để duy trì chế độ toàn trị đang tan biến. Trong khi nội tình của chế độ rối loạn hơn bao giờ hết. Điều này chẳng có gì đáng ngạc nhiên; khi một đảng cầm quyền đã mất lý tưởng chung thì tranh giành quyền lực và quyền lợi là điều không tránh khỏi ngay cả nếu mọi người đều muốn tránh. Quyền lợi bất chính chỉ chia rẽ chứ không bao giờ gắn bó những con người với nhau. Nhưng ngày nay Đảng Cộng Sản còn lý tưởng nào ? Ngoại trừ ông Nguyễn Phú Trọng, còn ai dám ca tụng chủ nghĩa Mác-Lênin mà không xấu hổ ? Một thí dụ về sự xung đột phe phái là dự luật Tổ Chức Chính Phủ. Dự luật này trên thực tế là một âm mưu “đảo chính hợp pháp” vì hai lý do : một là nó trái hẳn với tinh thần Hiến Pháp 2013, nó dành hầu như mọi quyền hành cho thủ tướng trong khi hiến pháp 2013 dành phần lớn quyền hành cho chủ tịch nước ; hai là nó đã không được bộ chính trị Đảng Cộng Sản Việt Nam thảo luận và chấp nhận trước như qui luật từ trước đến nay, như thế nó là một hành động thách đố của phe Nguyễn Tấn Dũng đối với bộ chính trị mà đa số từng muốn kỷ luật ông Dũng. Dự luật này đã không được thông qua nhưng cũng không bị bác bỏ. Những đấu đá nội bộ như vậy vẫn chưa ngã ngũ và sẽ rất gay gắt trước đại hội thứ 12 của Đảng Cộng Sản.

Đại hội này cũng sẽ diễn ra trong một bối cảnh kinh tế và xã hội cực kỳ đen tối. Mọi sinh hoạt kinh tế đều trì trệ, nợ công và nợ xấu chồng chất. Trong khi ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cố tình biện luận rằng nợ công vẫn ở dưới mức 65% GDP thì theo các ước lượng nghiêm chỉnh nó đã vượt mức 200%, nghĩa là rất nguy ngập. Ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang còn tiết lộ trước quốc hội rằng số tiền để trả lương quân đội, công an và công chức -khoảng 20 tỷ USD- chiếm 72% số thu ngân sách thay vì 50% như trong năm 2013 và số tiền còn lại chưa đủ để trả nợ. Những con số mà ông Sang đưa ra cho phép ta làm vài con tính nhẩm: như vậy số thu ngân sách năm 2014 chỉ còn là non 28 tỷ USD, giảm 30% so với năm trước, và chúng ta phải vay để trả nợ. Nhưng ai sẽ cho Việt Nam vay ? Nước ta đang đứng trước nguy cơ phá sản, hậu quả của một chính quyền vừa hoàn toàn bất tài vừa cực kỳ tham nhũng. Đã thế trong cơn bối rối chính quyền cộng sản còn làm những hành động thô bạo khiêu khích lương tâm dân tộc và thế giới như bắt giam những blogger rất ôn hòa như Hồng Lê Thọ, thậm chí bại liệt như Nguyễn Quang Lập. Những hành động này, mà nguyên nhân là những đấu đá nội bộ, chỉ có tác dụng khiến chính quyền bị cô lập hơn nữa.

Sinh hoạt kinh tế xã hội sẽ xấu đi nhanh chóng và ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ phải chịu trách nhiệm vì ông là người trực tiếp điều khiển chính quyền. Uy tín và thế lực của ông sẽ suy sụp từ đây đến đại hội đảng thứ 12. Tình trạng này có thể khiến ông sử dụng quyền lực áp đảo hiện nay để tự cứu mình bằng một cuộc đảo chính và mở ra một giai đoạn đầy bất trắc.

Còn phong trào dân chủ ?

Mặc dù khung cảnh đen tối đó triển vọng để nước ta thoát ra khỏi bế tắc và vươn lên không chỉ có thực mà còn lớn. Một trật tự dân chủ đang hình thành trên thế giới và một làn sóng dân chủ mới đang tràn tới. Nếu thành thực chuyển hóa về dân chủ Việt Nam sẽ được các nước dân chủ và các định chế quốc tế nâng đỡ để ra khỏi khủng hoảng. Loại trừ tham nhũng cũng sẽ khiến chúng ta trút bỏ được một gánh nặng lớn. Chúng ta có khá nhiều tiềm năng địa lý cũng như con người. Chúng ta tụt hậu bi đát như hiện nay vì bị trói chứ không phải vì kém. Vấn đề của chúng ta chỉ là vượt qua được rào cản vô lý mà Đảng Cộng Sản dựng lên. Đó là dù đã thất bại trên mọi mặt và đã mất hết uy tín, thậm chí còn rất phân hóa và không có cả một ảo tưởng để rao bán, Đảng Cộng Sản vẫn xấc xược đòi giữ nguyên chế độ toàn trị, nghĩa là đòi đạp trên đầu dân tộc thay vì chấp nhận một chỗ đứng hợp tình hợp lý trong lòng dân tộc. Nó là một lực lượng chiếm đóng.

Năm 2015 sẽ đòi hỏi rất nhiều sáng suốt và quyết tâm.

Phong trào dân chủ trong năm qua tuy đã sút giảm về lượng và sức nhưng lý do của sự sút giảm đó là vì nhiều người đã nhận ra rằng không nên tiếp tục đấu tranh như trước nữa. Như vậy sự sút giảm sức vóc chủ yếu là hậu quả của một sự trưởng thành về nhận thức, điều kiện bắt buộc để phong trào dân chủ có thể lớn mạnh.

Đại đa số những người dân chủ đã thấy sự vô ích và vô duyên của những yêu cầu, thỉnh nguyện và kiến nghị. Họ đã hiểu sự vô vọng của những cố gắng thay đổi từ bên trong, bởi vì người ta chỉ có thể thay thế chứ không thể thay đổi một chính quyền tham nhũng và chính quyền này không chỉ hung bạo mà còn rất tham nhũng.

Họ cũng đã thấy giới hạn của những cuộc biểu tình không có chuẩn bị và không có lãnh đạo thống nhất. Rất nhiều người cũng đã nhìn ra sự phù phiếm của những cố gắng gây tiếng vang khi chưa có thực lực.

Chúng ta đã hiểu những điều đáng lẽ đã phải biết từ lâu, đó là tự do không thể cầu xin để được ban phát, dân chủ phải tranh đấu để có, và đấu tranh chính trị bao giờ cũng phải là đấu tranh có tổ chức. Chúng ta cũng đang dần dần hiểu rằng tổ chức chỉ có thể xây dựng được bằng những cố gắng bền bỉ bắt đầu từ một tư tưởng chính trị và một dự án chính trị đúng đắn.

Một nhận thức quan trọng cũng đang hình thành là chỉ có một tổ chức chính trị có tầm vóc và một dự án chính trị đúng đắn và quảng đại, phù hợp với yêu cầu của đất nước mới có khả năng thuyết phục và buộc Đảng Cộng Sản chấp nhận đối thoại để tìm một giải pháp đưa đất nước, và chính những người cộng sản, ra khỏi bế tắc.

Lời cuối :

Ông Nguyễn Tấn Dũng, người có nhiều quyền nhất hiện nay, đã từng lặp lại nhiều lần là “nhất định không để nhen nhúm những tổ chức đối lập“. Tuy vậy trong xã hội Việt Nam hiện nay, với mức độ tự do mà người dân đã giành được (xin nhấn mạnh là đã giành được chứ không phải do chế độ ban phát), chúng ta vẫn có thể xây dựng một lực lượng dân chủ có tầm vóc nếu thực sự muốn. Chúng ta chưa có lực lượng này vì chưa thực sự muốn chứ không phải vì không thể có.

Vậy chúng ta hãy chúc nhau quyết tâm và sáng suốt để sẵn sàng cống hiến cho đất nước một bước tiến quả quyết vào kỷ nguyên dân chủ.

Nguyễn Gia Kiểng
(28/12/2014)

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Sự thật nào đang diễn ra trong cung đình Việt Nam? ( Trước ngày họp Hội nghị T.U. đảng CSVN họp lần thứ 10))

Posted by hoangtran204 trên 31/12/2014

Ngày 5/1/2015,Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam sẽ nhóm họp Hội nghị thứ 10, tiến hành lấy phiếu tín nhiệm với 16 Ủy viên Bộ Chính trị và chốt lại nhân sự cấp cao cho bộ máy Nhà nước khóa tới. Hội nghị này được tổ chức muộn khoảng 1 tháng so với thời điểm dự kiến ban đầu. Lý do là để chờ đợi CẤP TRÊN Ủy viên Bộ chính trị Du Chính Thanh của TQ qua chỉ đạo trước khi họp  và phê chuẩn danh sách các ủy viên BCT của đảng CSVN  nhiệm kỳ 2015-2020.

Sự thật nào đang diễn ra trong cung đình Việt Nam?

Sao Băng
29-12-2014
.

Ngày 5/1, Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam nhóm họp Hội nghị thứ 10, tiến hành lấy phiếu tín nhiệm với 16 Ủy viên Bộ Chính trị và chốt lại nhân sự cấp cao cho bộ máy Nhà nước khóa tới.

Hội nghị này được kéo lùi so với thời điểm dự kiến ban đầu khoảng một tháng và cũng trong khoảng thời gian kéo lùi này, dư luận trên mạng xã hội “thưởng thức”những “bữa tiệc”được cho là mở màn một cuộc tranh chấp quyền lực khốc liệt chuẩn bị diễn ra ở Ba Đình, bởi những “tay súng” không chuyên.

Nổi bật nhất trong đó là blog có tên “chân dung quyền lực”, tập trung đánh vào một Phó Thủ tướng, Ủy viên Bộ Chính trị Việt Nam, người đang là ứng cử viên số một cho ghế Thủ tướng nhiệm kỳ tới bắt đầu từ năm 2016, ông Nguyễn Xuân Phúc, bằng một loạt bài với những tiêu đề rất giật gân, nhưng nội dung không có gì đặc biệt và cũng không có gì gây sốc, lại còn tỏ ra khá ngây ngô trong viêc lắp ráp các sự kiện, hình ảnh khiến cho chiến dịch “lột tả” chân dung quyền lực này, càng lúc càng giống như màn hài kịch, thua xa cả về đẳng cấp lẫn trí tuệ của trang “quan làm báo” từng xuất hiện vào tháng 5/2012, thời điểm Đảng cộng sản Việt Nam muốn huy động tổng lực để kỷ luật ông Thủ tướng đương nhiệm Nguyễn Tấn Dũng.

Nhưng như thế cũng đủ cho giới truyền thông trong nước gần như nín lặng, với tâm lý lo sợ đó là cuộc chiến của các ông lớn giành ghế trước Đại hội 12, dây vào không phải đầu cũng phải tai. Chính nghĩa là điều đươc họ xếp xuống ưu tiên sau cùng trong các nhiệm vụ cần thực hiện của báo chí nhà nước. Tổng biên tập của các tổng biên tập, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban tuyên giáo Trung ương, ông Đinh Thế Huynh, còn đang mải hân hoan với chức vụ cao hơn, và như theo thông lệ trong cung đình cộng sản, thân ai nấy lo.

Không khó để đoán ra người đứng sau blog “chân dung quyền lực” là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các nhóm lợi ích của ông, đối tượng trực tiếp bị đe dọa miếng ăn một khi ông Nguyễn Xuân Phúc nắm quyền. Bởi ông Dũng chưa từng ưa vị cấp phó là người kế nhiệm mình trong tương lai. Sự lành lặn và may mắn của ông Phúc khiến ông này luôn là cái gai trong mắt thượng cấp.

Song ông Nguyễn Tấn Dũng đã đi vào những ngày cuối cùng trong cuộc đời làm chính trị của mình và có lẽ cũng không còn nhiều tâm trí cho sát phạt. Với hai quy chế mới đề ra trong Đảng từ đầu nhiệm kỳ 11, là danh sách ứng cử viên Bộ Chính trị phải do chính Bộ Chính trị đề ra cho Trung ương bỏ phiếu chứ không có chuyện “nhẩy dù” vào giữa Đại hội và Trung ương Đảng khóa cũ sẽ bỏ phiếu cho nhân sự Trung ương Đảng khóa mới, thì ông Dũng không còn cơ hội nào.

Bởi hồi Hội nghị Trung ương 6, diễn ra vào tháng 10/2012, gần như 100% Bộ Chính trị đã thống nhất kỷ luật ông Dũng vì những cáo buộc “mắc sai lầm nghiêm trọng liên quan đến bản thân và gia đình”. Theo quy tắc của Đảng, đã bị kỷ luật, thì không còn trong diện quy hoạch.

Cùng với đó, sự kiện cựu Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền, tay chém giết số một của Thủ tướng Dũng, dù đã an hưởng tuổi già, vẫn bị truy bức trả lại nhà và lăng nhục trên toàn hệ thống truyền thông nhà nước, là một tấm gương tày liếp cho những Ủy viên Trung ương đương nhiệm còn đang lưu luyến với ông Dũng.

Tất cả những điều đó cho thấy, mặc dù trong suốt thời gian qua, Thủ tướng Dũng nổ như súng liên thanh trên truyền hình Việt Nam và trong những lần tiếp khách quốc tế, ông ngồi dạng chân hết cỡ như để cố khoe một thứ rất to của mình, như khoe thứ quyền lực vô biên của ông bao trùm bộ máy công quyền từ trung ương đến địa phương, thì vẫn không giấu được ánh mắt đã bạc nhược và mái tóc chỉ một ngày không nhuộm cũng bạc trắng chân.

Trong hai nhiệm kỳ làm Thủ tướng, điều tốt đẹp duy nhất mà ông Dũng làm được cho dân là lệnh bắt buộc toàn dân phải đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy hồi 2007. Điều tốt đẹp cuối cùng lúc này mà ông đang cố làm, là vớt vát chút danh dự cuối cùng. Tất cả những chân rết phụng sự Thủ tưởng Dũng như Vũ Đức Đam, Phạm Bình Minh, Nguyễn Chí Vịnh… đều không có trong danh sách quy hoạch ủy viên Bộ Chính trị cho khóa tới.

Như vậy, có thể thấy rằng không có sự thật nào “đáng sợ” về một cuộc chiến đang diễn ra trong cung đình Việt Nam, bởi vì những kẻ cần ra đi chắc chắn đã phải ra đi. Tất cả đều đã an bài. Có một hay mười các blog như “chân dung quyền lực” thì cũng không làm nên một bất kỳ nhiễu loạn nào mà nhiều người đã vội hình dung sẽ giống như thời kỳ vỡ trận ở Đại hội 11.

Đó là thành công duy nhất mà Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng làm được trong nhiệm kỳ làm Tổng Bí thư của mình. Song với việc nhắm ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Hà Nội kế vị chỉ vì muốn lưu truyền yếu tố Bắc Kỳ, ông Trọng và sự trong sạch của ông, với tiếng lú mà ông không phủ nhận, sẽ bị người đàn em này sớm đổ xuống sông xuống biển.

Đảng cộng sản Việt Nam tiếp tục đứng trước bờ vực suy thoái, ngay cả khi ĐH 12, không khó để dự báo, diễn ra suôn sẻ, thành công.

Sao Băng
29/12/2014

Tác giả gửi cho viet-studies ngày 29-12-14

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Đảng CSVN mời Du Chính Thanh (ủy viên BCT đảng CS Trung Quốc) qua VN chỉ đạo về đường lối và bố trí nhân sự cho Đại hội XII – 2016

Posted by hoangtran204 trên 30/12/2014

VỀ CHUYẾN THĂM VIỆT NAM CỦA CHỦ TỊCH HỘI NGHỊ CHÍNH TRỊ HIỆP THƯƠNG TRUNG QUỐC DU CHÍNH THANH

Nguyễn Trọng Vĩnh

28-12-2014

     Chừng hơn một tuần trước đây báo, đài đưa tin: “Theo lời mời của Ủy ban trung ương mặt trận tổ quốc Việt Nam”, Chủ tịch Hội nghị chính trị hiệp thương TQ sắp sang thăm nước ta, nhưng khi ông ta đến thì tối ngày 26/12 TV lại đưa tin là: “Theo lời mời của lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam”.

     Theo cách đưa tin trên thì ông Du Chính Thanh sang thăm, gặp và làm việc với các nhà lãnh đạo quan trọng Việt Nam là chính: ông Lê Hồng Anh, TBT Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Trương Tấn Sang, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhằm thực hiện các yêu cầu của TQ là chính, dù trước đó có hội đàm với Ủy ban trung ương mặt trận tổ quốc Việt Nam, tổ chức tương đương chỉ là phụ và cho phải phép ngoại giao.

     Ông Du Chính Thanh thăm Việt Nam trong bối cảnh: Đảng Cộng sản Việt Nam đương khẩn trương chuẩn bị Đại hội XII; nhân dân Việt Nam bất bình về việc TQ lấp đất đá trong cụm bãi đá Gạc Ma cướp của Việt Nam năm 1988 và sắp hoàn thành một căn cứ quân sự có đường băng, có cảng nổi, uy hiếp quần đảo Trường Sa của Việt Nam; Tổng tham mưu trưởng báo cáo trước Quốc hội cảnh giác đối với mưu đồ chiếm trọn biển Đông của nhà cầm quyền TQ; Việt Nam tổ chức những cuộc triển lãm đầy đủ tư liệu lịch sử, pháp lý về quyền sở hữu của Việt Nam đối với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, còn đưa ra cả bản đồ cũ của TQ xác định biên giới tận cùng của họ chỉ đến đảo Hải Nam; Việt Nam đã nộp hồ sơ lên Tòa án trọng tài quốc tế, đề nghị Tòa án trú trọng đến quyền và lợi ích của Việt Nam khi xét xử vụ Philipine kiện TQ, Tòa án, chấp nhận xem xét đề nghị của Việt Nam và cho biết đương xem xét đề nghị của Hà Nội yêu cầu bảo vệ các quyền lợi của họ trong vụ việc; Việt Nam thăm Philipine, quan hệ tốt với Nga, hợp tác đối tác chiến lược với Nhật Bản, Ấn Độ. Mỹ đã đồng ý bán vũ khí sát thương cho Việt Nam…

     Bối cảnh trên đây thôi thúc nhà cầm quyền TQ phải hành động. Họ cử một Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị sang thăm nhằm thực hiện nhiều mục đích.

     Trước hết, thăm dò phương án về đường lối và nhân sự Đại hội XII của Việt Nam, có cách gợi ý khéo để có đường lối và bố trí nhân sự, nhất là người lãnh đạo chủ chốt hợp với TQ, cảnh giác với Mỹ, đồng thời cũng nói nhỏ với TBT Nguyễn Phú Trọng vốn rất thân TQ ngăn cản bớt những việc làm của phía Việt Nam gây bất lợi cho TQ.

     Thứ 2 là: trấn an Việt Nam đối với việc TQ xây dựng căn cứ trên cụm đảo Gạc Ma, nói rằng việc xây dựng công trình là bình thường, vô hại cũng như các nước có liên quan xây dựng công trình trong vùng đó. TQ rất muốn giữ hòa bình trên biển Nam Trung Hoa (biển Đông), tôn trọng tự do hàng hải, các vấn đề tranh chấp, thông qua đàm phán song phương từng bước giải quyết.

     Ba là: ông Du Chính Thanh phỉnh rằng TQ rất tôn trọng Việt Nam, TQ và Việt Nam “cùng nhau thực hiện 16 chữ và 4 tốt” giữ gìn tình hữu nghị truyền thống nhằm cố níu giữ Việt Nam trong quỹ đạo của TQ.

     Trong tiếp xúc và hội kiến cấp cao, hai bên đều chỉ đề cập “hữu nghị”, cố tình quên trận chiến đẫm máu tháng 2/1979 mà ông Đặng Tiểu Bình “dạy cho Việt Nam một bài học” và biết bao hành động ác bá của TQ đối với Việt Nam trên biển từ lâu nay.

     Ông Du Chính Thanh còn nhắc lại TQ và Việt Nam là hai nước láng giềng anh em, hợp tác với nhau trên mọi mặt kinh tế, chính trị, an ninh quốc phòng, văn hóa xã hội. Mỉa mai thay! Trên thực tế thì TQ lũng đoạn thị trường Việt Nam, làm nhiều việc phá hoại kinh tế Việt Nam, chi phối Việt Nam về chính trị, chiếm lĩnh hầu hết các vị trí chiến lược sung yếu, uy hiếp Việt Nam về quân sự, đưa rất nhiều người TQ tự do nhập cảnh, lập nhiều cụm, nhiều xóm người TQ cư trú trái phép.

     Gần đây lại có mưu đồ kỳ quặc là đưa 1.000 xe vào “du lịch” nhằm tìm hiểu mọi đường ngang, ngõ tắt của Việt Nam.

     Cần tỉnh táo, chớ vội tin vào những lời hữu nghị giả dối, phải xem những việc nhà cầm quyền TQ làm.

     Mọi người Việt Nam có lương tri, có lòng yêu nước luôn phải cảnh giác với chủ nghĩa bành chướng Đại Hán chưa bao giờ từ bỏ ý đồ thôn tính Việt Nam.

         Thực hiện dân chủ!

         Xiết chặt khối đại đoàn kết các dân tộc!

         Mọi quyết định của Đại hội đều vì nước, vì dân Việt Nam không cho thế lực nào chi phối!

         Phát huy tình thần tự chủ tự cường!

         Bảo vệ vững chắc độc lập chủ quyền của tổ quốc Việt Nam!

 

Nguon: anhbasam.wordpress.com

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Việt Nam tiếp tục bắt những cây viết phản biện

Posted by hoangtran204 trên 30/12/2014

Việt Nam tiếp tục bắt những cây viết phản biện

Theo FB Người Buôn Gió

28-12-2014

Trong vòng thời gian ngắn, có lẽ là kỷ lục ngắn nhất thời gian giữa bắt giữ các cây viết này với cây viết khác. An ninh TPHCM đã bắt giữ liên tiếp 3 blogger là Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang Lập và Nguyễn Đình Ngọc.

Hiện nay chưa rõ nguyên nhân nào đã khiến nhà cầm quyền Việt Nam gia tăng việc liên tiếp bắt giữ các cây viết có uy tín trong cộng đồng mạng ở Việt Nam. Nhiều ý kiến dư luận tập trung ở những lý do sau đây

– Do đấu đá nội bộ.

– Do phục vụ đối ngoại.

– Do ý đồ kiểm soát thông tin.

1/ Cả ba lý do trên đều có cơ sở. Thứ nhất về đấu đá nội bộ. Những hội nghị trù bị về sắp xếp nhân sự cho trung ương ĐCS khoá tới đang đến gần. Phục vụ cho mục tiêu tranh giành quyền lực này, đã xuất hiện những trang mạng cung cấp những thông tin chi tiết, những con số, địa chỉ về tài sản, việc làm bất minh của những quan chức lãnh đạo cấp cao. Tuy chưa khẳng định thông tin này có là sự thật hoàn toàn không, nhưng đọc có thể thấy tác giả của những thông tin này không phải là loại tay mơ.

Việc tranh giành quyền lực diễn ra một cách công khai giữa TBT Nguyễn Phú Trọng và TT Nguyễn Tấn Dũng. Cả hai đều nỗ lực muốn nắm quyền chỉ đạo quân đội, công an và kinh tế, truyền thông. Đây là những yếu tố quan trọng chính để kiểm soát quyền lực bảo đảm cho chế độ độc tài. Trong cuộc chiến đầy gay gắt giữa hai thế lực như thế này, chuyện phải thanh trừng những tiếng nói bên ngoài can thiệp , tác động dư luận xã hội khiến phe mình bị ảnh hưởng xấu là điều tốt nhất là điều tất nhiên.

2/ Diễn biến quan hệ quốc tế trở nên phức tạp, hạ viện Hoa Kỳ đã ra nghị quyết về Biển Đông, bác bỏ yêu sách đường lưỡi bò của TQ trên biển Đông. TQ gia tăng ve vãn các lãnh đạo Việt Nam để cách ly Việt Nam ra khỏi những hưởng ứng với quan điểm của Hoa Kỳ. Để chứng tỏ rằng Việt Nam không theo đuổi những giá trị của Hoa Kỳ. Nhà cầm quyền Việt Nam đàn áp những người có tư tưởng chống đối, bài Trung, thoát Trung… để lấy sự tin cậy của nước đàn anh Trung Quốc.

3/ Các chiến dịch kiểm soát thông tin, trấn áp tin “lề trái” được khởi đầu từ Ban Bí Thư, Bộ Chính Trị vào những ngày cuối năm 2013. Sự chỉ đạo này được bộ Công An và Bộ TTTT phối hợp dưới những ý kiến lãnh đạo của Ban Tuyên Giáo Trung Ương. Mục tiêu là trấn áp, kiểm soát. Tuy nhiên trong các bộ này, có những cơ sở của các lãnh đạo khác nhau. Cho nên nghị quyết 30 CT/BBT thanh trừng,kiểm soát thông tin được các phe phái cấp dưới khi thực thi mượn cớ để tha hồ bắt giữ những cây viết bất lợi cho phe mình.

Tổng hợp cả ba ý kiến trên đều thấy rằng, dù cuộc tranh giành quyền lực của phe nào trong ĐCSVN thắng lợi đi nữa, thì chuyện bắt bớ những cây viết, blogger có uy tín thu hút lượng độc giả lớn vẫn sẽ cứ xảy ra. Vì phe nào thắng cũng cần đến quan hệ tốt đẹp với TQ, cũng cần kiểm soát thông tin để bảo đảm uy tín của mình.

TP HCM là nơi mà TT Nguyễn Tấn Dũng gần như thống trị ảnh hưởng. Các đối thủ chính trị người miền Bắc của Nguyễn Tấn Dũng rất ít khi công cán đến phía Nam trong nhiệm kỳ của họ. Nếu như việc bắt giữ một mình Nguyễn Quang Lập có thể cho rằng đó là phục vụ mục tiêu kiểm soát thông tin của Ban Tuyên Giáo theo chỉ thị 30 CT/BBT… nhưng khi đến mức bắt liên tiếp các blogger như Hồng Lê Thọ, Nguyễn Đình Ngọc… những người đều trú tại TPHCM thì mọi việc có thể không phải là như vậy. Liệu trên vùng đất ảnh hưởng của mình, ông Nguyễn Tấn Dũng có thể cho đối thủ của mình thải mái thực thị quyền lực dễ dàng không? Trong khi những hoạt động gần đây cho thấy ông Dũng dường như vẫn kiểm soát tất cả, ông chỉ đạo quân đội, chỉ đạo công an, cấp phó tin cây của ông là Vũ Đức Đam sau thời gian im tiếng bỗng trở lại chính trường giành lại quyền kiểm soát thông tin.

Cho dù ba người bị bắt là Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Đình Ngọc là thực hiện mục tiêu của nghị quyết 30 CT/BBT đi nữa thì không thể không thông qua ông Nguyễn Tấn Dũng. Bởi những cây viết nổi tiếng, thu hút độc giả này đều sinh sống tai vùng đất mà uy quyền của ông Dũng vẫn là tuyệt đối.

Mặt khác ông Nguyễn Tấn Dũng thường nói về cải cách, về dân chủ, về tự do và chỉ trích cả những hành vi xâm lược của Trung Quốc.

Những thứ đó khiến nhiều người hoài nghi, không biết ai là tác giả của những vụ bắt bớ. Một số người giải thích ông Dũng nói một đằng, làm một nẻo. Miêng hô hào cởi mở quyền con người, phản đối hành vi xâm lược của TQ nhưng vẫn chỉ đạo viết bắt giữ những người viết và những người phản đối TQ. Nhưng chưa ai giải thích được vì sao ông Dũng làm những điều trái ngược như thế, nhất là ông ra mặt kình địch với phía Đảng do TBT Nguyễn Phú Trọng, một người thân TQ, thích đàn áp dư luận, kiểm soát thông tin.

Có lẽ cách giải thích duy nhất là ông Dũng làm thế để nắm quyền lực thực, mọi chỉ thị từ Ban Bí Thư, Bộ Chính Trị muốn được thực thi phải qua tay ông. Ví dụ Bộ Chính Trị tức ông Nguyễn Phú Trọng muốn làm việc này, định giao quyền cho ban Nội Chính, Ban Kinh tế Trung Ương, Ban Tuyên Giáo thực hiện. Nhưng ông Dũng trong vai trò đứng đầu Chính Phủ đã nhanh chóng chỉ đạo những bộ, ngành, cục dưới quyền của mình thực thi. Làm như thế tức ông Dũng đã vô hiệu hoá vai trò có măt của các ban bệ dưới quyền lãnh đạo của ông Trọng.

Vây là mấu chốt của chuyện bắt bớ, đàn áp thông tin nằm ở chế độ cộng sản, chế độ độc tài. Bởi những chế độ độc tài như vậy mới coi tự do thông tin là kẻ thù. Còn chuyện phe nào bắt bớ chỉ là giành quyền lực, giành quyền chỉ đạo với nhau. Dù phe nào chiến thắng đi nữa thì vẫn là cộng sản hay độc tài, và chuyện bắt bớ , đàn áp tư do thông tin vẫn còn tiếp diễn.

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An | Leave a Comment »

►Chân Dung Quyền Lực – Thông tin từ Ban Bảo vệ Sức khỏe Trung ương: Ông Nguyễn Bá Thanh đã bị đầu độc!

Posted by hoangtran204 trên 24/12/2014

Chân Dung Quyền Lực
.
23-12-2014
.

Tràn lan trên mạng hiện nay là các thông tin đồn đoán về tình trạng sức khỏe của ông Nguyễn Bá Thanh, Ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng ban Nội chính TW, có tin cho rằng ông đã từ Mỹ trở về và hiện đang nằm điều trị ở bệnh viện Ung thư Đà Nẵng, có tin ông đã chết, đã đưa về Việt Nam cho gia đình trong một quan tài kẽm, lại có tin đồn ông đã bị hạ độc bằng phóng xạ, ngay tại trung tâm y tế lớn nhất của Mỹ cũng vô phương chữa trị. Thực hư về nguyên nhân và tình trạng sức khỏe hiện nay của ông Nguyễn Bá Thanh ra sao?

Ông Nguyễn Bá Thanh, ứng cử viên Ủy viên Bộ Chính trị đã bị loại ngay tại vòng bỏ phiếu đầu tiên tại Hội nghị TW7

Theo nguồn tin đã được chứng thực từ Ban Bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ TW, khoảng giữa tháng 05/2014, sau khi đóng sổ vụ án Dương Chí Dũng và hoàn tất hồ sơ vụ án Bầu Kiên, bàn giao cho Tòa án Nhân dân Tối cao, ông Nguyễn Bá Thanh đột nhiên bị choáng phải đưa đi cấp cứu, các bác sĩ chẩn đoán ông có triệu chứng rối loạn sinh tủy, trước đó, khi rời Đà Nẵng ra Hà Nội nhậm chức Trưởng ban Nội chính TW, sức khỏe ông hoàn toàn bình thường và được đánh giá là sức khỏe tốt, đủ đảm đương công việc. Ông Thanh không tin vào kết quả chẩn đoán căn bệnh rối loạn sinh tủy từ Ban Bảo vệ Sức khỏe TW và tiếp tục làm việc bình thường, ai cũng thấy sắc mặt ông ngày một xám, nhìn gần thấy ẩn những mụn thâm đỏ dưới da. Sức khỏe ông Nguyễn Bá Thanh ngày một yếu và tiếp tục bị ngất xỉu trong chuyến công tác Thụy Điển đầu tháng 6/2014, khi đó ông mới đồng ý để Ban Bảo vệ Sức khỏe TW đưa đi Singapore chữa trị 02 lần vào trung tuần các tháng 6 và 7/2014. Tuy nhiên, dù Singapore có nền y tế hàng đầu khu vực vẫn không tìm ra nguyên nhân đích thực của căn bệnh, chỉ chẩn đoán là “Nhiễm độc xương, tủy” và đề xuất đưa ông Bá Thanh qua Trung tâm nghiên cứu ung thư Fred Hutchinson, Mỹ (nơi có kinh nghiệm hàng đầu về điều trị bệnh ung thư).

Được sự phê chuẩn của Ban Bí thư, ngày 16/8/2014, ông Nguyễn Bá Thanh đã được đưa sang Mỹ, ngay sau khi nhập viện, ông đã được chẩn đoán “Ngộ độc phóng xạ – ARS” và lập tức được chuyển đến Bệnh viện Johns Hopkins Medicine (Baltimore, Mỹ), đây là cơ quan chuyên nghiên cứu và điều trị mạnh nhất của Hoa Kỳ về các bệnh do nhiễm xạ gây ra. Sau ca phẫu thuật ghép tủy, ông có dấu hiệu phục hồi và được chuyển đến Trung tâm Y tế Đại học Washington (Washington University Medical Center) tiếp tục theo dõi và điều trị. Tính đến cuối tháng 10/2014, ông vẫn thường xuyên liên lạc về để báo cáo tình trạng sức khỏe với Ban Bí thư và chỉ đạo công việc của Ban Nội chính TW.

Bệnh viện Johns Hopkins Medicine (Baltimore, United States)

Tuy nhiên, từ đầu tháng 11/2014 đến nay ông không còn báo cáo về Trung ương cũng như chỉ đạo công việc của Ban Nội chính. Khi Ban Bảo vệ Sức khỏe TW liên lạc được với ông Phan Văn Tâm, thư ký phụ trách tháp tùng chăm sóc ông Thanh, ông Tâm cho biết bệnh tình ông Nguyễn Bá Thanh bắt đầu trở nặng do biến chứng của ca phẫu thuật ghép tủy, người bắt đầu khô quắt, xám xịt toàn thân, ngoài ra ông Tâm cũng không biết gì hơn, nhất là vấn đề chuyên môn. Đầu tháng 12/2014, được sự đồng ý của Ban Bí thư, Ban bảo vệ Sức khỏe TW đã thành lập đoàn qua Mỹ gồm lãnh đạo Ban Tổ chức TW và Ban Bảo vệ Sức khỏe TW, đến thẳng Trung tâm Y tế Đại học Washington làm việc trực tiếp với các bác sĩ điều trị để tìm hiểu về bệnh tình ông Nguyễn Bá Thanh và tìm giải pháp.

Trung tâm Y tế Đại học Washington (1959 Northeast Pacific Street, Seattle, WA 98195, United States, Phone: +1 206-598-3300), nơi ông Nguyễn Bá Thanh đang điều trị

Sau khi thăm ông Nguyễn Bá Thanh tại bệnh viện, đoàn công tác đã làm việc với Trung tâm Y tế Đại học Washington, theo các bác sĩ tại đây, dù đã cố gắng điều trị nhưng bệnh tình ông Nguyễn Bá Thanh ngày một trở nặng, lý do bệnh nhân được chuyển đến quá trễ, độc tố nhiễm trong xương không thể giải trừ hết. Dù ca phẫu thuật ghép tủy trước đó thành công nhưng các tế bào nhiễm độc phóng xạ ARS đã chuyển thành ung thư và đang lây lan rất nhanh, hiện không có liệu pháp ngăn chặn. Bác sĩ F. Marc Stewart, người trực tiếp điều trị ông Nguyễn Bá Thanh cho biết, ông Thanh vừa được hóa trị lần 3 nhưng chỉ có thể duy trì thêm một thời gian ngắn. Khoa Điều trị ung thư của thành phố Seattle (Seattle Cancer Care Alliance Clinic) do giáo sư, tiến sĩ Elihu Estey làm bác sĩ chính cũng đã vào cuộc, nhưng hi vọng rất mong manh, có thể nói, sự sống của ông Nguyễn Bá Thanh chỉ còn được tính bằng ngày…

Bác sĩ F. Marc Stewart (điện thoại +1 206-351-4514), người trực tiếp điều trị cho ông Nguyễn Bá Thanh tại Trung tâm Y tế Đại học Washington.

Như vậy, việc ông Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc phóng xạ là sự thật minh xác, số phận ông dường như đã bị định đoạt bởi hành vi thấp hèn của đối thủ chính trị khi ông đang chuẩn bị ghi điểm quyết định nhằm tiến vào Bộ Chính trị khóa tới và khẳng định vai trò thủ lĩnh miền trung bằng cách âm thầm tiến hành điều tra tài sản tham nhũng của gia đình một Ủy viên Bộ Chính trị đương chức, cũng là người miền Trung theo chỉ thị trực tiếp của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thì bỗng nhiên ngã quỵ… Ai là kẻ đứng trong bóng tối giật dây cho hành vi tội ác này?

Xuất hiện nhiều tin đồn đoán cho rằng nhóm lợi ích đứng sau ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thực hiện, nhưng thực tế hoàn toàn khác và khác rất xa, việc ông Nguyễn Bá Thanh rớt khỏi Bộ Chính trị tại Hội nghị TW 7 do thiếu sự ủng hộ của ông Dũng là đúng một phần nhưng thực tế lí do chính mà ai cũng biết là ông Dũng không đồng tình với quyết định sai qui trình và độc đoán của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, hơn nữa bản thân ông Dũng ủng hộ ông Bá Thanh vì ông Thanh là người làm được việc và ông Thanh đã biết rõ và rất vui vì được sự ủng hộ của cả tứ trụ triều đình, mở rộng cửa vào Bộ Chính trị trong Hội nghị TW 10 sắp tới. Còn việc ông Thanh bị triệt hạ uy tín, chặn đường vào Bộ Chính trị qua vụ Thanh tra chính phủ công bố kết quả thanh tra đất đai Đà Nẵng thì mọi người cần tham khảo bài Sự thật về thanh tra đất đai ở Đà Nẵng để có thông tin cụ thể hơn.

Vậy ai mới là thủ phạm đầu độc ông Nguyễn Bá Thanh? Có câu tiền nhân hậu quả, hãy xem ai là người bị đe dọa nhất trong việc nếu ông Nguyễn Bá Thanh vào Bộ Chính trị? Chúng tôi sẽ vạch mặt tên thủ phạm bỉ ổi này trong bài phóng sự tới.

Cầu mong trời phật phù hộ cho ông Nguyễn Bá Thanh vượt qua được kiếp nạn lần này.

 

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

►Cục đất phản động – Bùi Ngọc Tấn

Posted by hoangtran204 trên 24/12/2014

Cục đất phản động – Bùi Ngọc Tấn

Vũ Thư Hiên
23-12-2014

ũ Thư Hiên – Đây là một chút kỷ niệm với nhà văn Bùi Ngọc Tấn. Nó được viết ra khi anh còn sống, không rõ đã được in ở đâu, vào năm nào (tôi quên rồi). Nay tình cờ tìm thấy nó trong đống lộn xộn những bài viết cũ, bèn đưa lên đây để chia sẻ cùng bè bạn Facebook trong niềm đau thương tiếc một người đáng quý vừa chia tay chúng ta.

Ở miền Bắc Việt Nam trong thập niên 60, mọi thứ tin tức đều chậm. Trong tù, tin ở ngoài lọt vào còn chậm lắm lắm. Tin Bùi Ngọc Tấn bị bắt đến với tôi chậm tới bốn năm.

Năm 1971, tôi ở nhà tù có tên Trại cải tạo Tân Lập. Trại này nằm trong vùng đồi núi tỉnh Phú Thọ. Nó gồm vài phân trại, phân trại này cách phân trại kia năm bẩy cây số, tù chính trị ở lẫn với tù hình sự trong những phòng giam khác nhau. Thỉnh thoảng người ta lại xây thêm một phân trại mới cho tù từ các trại tạm giam các địa phương chuyển đến. Không biết mọi năm thế nào, chứ hồi ấy được mùa tù, trại giam mọc lên như nấm. Ngoài các trại Trung ương trên vùng rừng núi, tỉnh nào cũng có trại cả. Tỉnh nào chưa có trại riêng, phải gửi tù qua trại khác ở nhờ thì xấu hổ.

Ở trại nào cũng thế, cứ mỗi lần có tù mới là một lần cả trại náo nức. Tù mới đến là sứ giả của cuộc sống bên ngoài. Không có tù mới thì tù cũ mù tịt, không có cách nào biết ở bên kia những bức tường trại có chuyện gì xảy ra. Mà khốn nạn, những tin tức tù mới mang theo thường cũng chẳng mới là bao. Bởi vì trước khi bị hoặc được chuyển lên trại Trung ương họ có thể nằm trại tạm giam hoặc trại địa phương từ một đến hai năm. Tin một người chồng chết khi đến chỗ chúng tôi thì vợ đã kịp tái giá.

Trong một buổi buổi uống trà lậu với ấm là ca men, chén là đốt nứa, bếp là bát sắt men rách, một anh tù hình sự đất cảng đang lúc vui chuyện bỗng dưng nhắc tới một người tù ở trại Thủy Nguyên. Rằng ông này rất chi là đặc biệt, bướng lắm, cứ ngang xương mà tay đôi với cán bộ. Không cãi to, cứ nhỏ nhẹ, rì rầm, nhưng là cãi. Mà cán bộ chịu đấy. Không hiểu họ không dám trấn áp, hay vì nể cái gì mà không trấn áp, chỉ biết họ mặc, muốn cãi sao cũng mặc. Ai đã ở từng ở tù đều biết: ăn nói với cán bộ không phải thế nào cũng xong, lơ mơ đi cùm liền. Tôi hỏi hình dáng ông bạn tù ra sao, thì anh tù hình sự nói ông này không cao to cho lắm,nhưng đậm người, tóc rễ tre, trước kia đâu như là nhà báo hay nhà văn thì phải. Tôi lại hỏi: vậy cái ông nhà văn hay nhà báo nọ số chẵn hay số lẻ thì anh tù bảo ông ta số chẵn, nhưng mọi người đều biết đích thực là tội chính trị. Hỏi tên thì người kể chuyện bb1 anh ta không biết. Tôi đồ rằng đó là Bùi Ngọc Tấn. Nhà báo, tóc rễ tre thì đúng rồi, nhưng cao to thì không phải – Tấn người tầm thước, mập mạp. Ra tù rồi tôi mới biết mình luận không sai. Tuấn bị bắt sau tôi mấy tháng, vào đầu năm 1968.

Thời bấy giờ xã hội miền Bắc Việt Nam giống như một tu viện, với những tôn ti trật tự không giống ai do một vị chưởng quản khắc nghiệt đặt ra. Trong tu viện này bướng là một cái tội, mà tội lớn. Người dân chỉ được một cái quyền: ấy là ngoan. Người ngoan được coi là công dân tốt. Những người bị bắt vì tội bướng bỉnh nhiều lắm. Tức là, không có một tội tên là như thế trong luật hình sự của nhà nước, tất nhiên, nhưng người đi tù bắt đầu chỉ bằng sự cãi lại bề trên, là người được coi như đại diện cho Ðảng và Nhà nước, thì ngay lập tức bị ghi vào sổ đen, bị báo cáo, bị lập hồ sơ, sau rốt đi tù suốt. Chuyện như thế chẳng còn làm ai ngạc nhiên.

Ðiều tôi không hiểu được là Bùi Ngọc Tấn của chúng tôi đâu có được xếp đầu bảng đám cư dân bướng bỉnh để đến nỗi bị bắt. Anh hiền lành, nho nhã, sống củ mỉ cù mì, không châm chọc chính quyền, ăn nói cẩn trọng, viết văn thuận chiều, cũng chẳng ho he nói xấu lãnh tụ hay là bới móc chế độ. Trong những câu chuyện anh em bàn nhăng bàn cuội anh chỉ gật gù với thái độ tán thưởng, được hiểu là chúng ta như nhau cả, không có gì khác. Vì thế, ở ngoài nhìn vào Bùi Ngọc Tấn là một công dân không những bình thường, mà còn là công dân ngoan. Tấn mà cũng rơi vào tù thì chắc còn khối người phải theo chân anh. Ðiểm mặt các bạn đồng nghiệp không ngoan với chế độ thì thấy số có khả năng vào tù không phải là ít. Ðó là những nhà văn nhà báo nếu không giữ được để thốt ra miệng sự bất đồng với mọi thứ đường lối của Ðảng, thì cũng là loại người hấm hứ quay lưng lại với những đường lối ấy. Bất đồng về đường lối văn nghệ không thôi thì còn thể tha, chứ với đường lối chung, với chủ trương lớn của Ðảng mà cũng tỏ ý không bằng lòng thì Ðảng không tha. Không cần phải có hành động chống đối, chỉ cần có ý nghĩ chống đối thôi đã đủ để Ðảng trừng trị rồi. Mà ý nghĩ của con người ta khó giữ lắm, giấu mấy thì giấu, cẩn thận mấy thì cẩn thận, rồi cũng lộ ra, không ở chỗ này thì chỗ kia, không với người này thì người khác.

Sau này, qua những tin tức lọt vào tôi mới biết đúng là Bùi Ngọc Tấn đã bị bắt. Những người ngang cành bứa hơn anh nhiều lại không bị, mới kỳ. Những người ngang ngạnh không bị bắt có thể là vì họ vừa bị mắng đã nước mắt nước mũi giàn giụa xin tha. Mà cũng có thể các nhà lãnh đạo toàn năng và toàn quyền thấy bắt thế đủ rồi, không cần bắt thêm nữa. Lại cũng có thể các vị e ngại làn sóng công phẫn ngấm ngầm nhưng mạnh mẽ bắt đầu làm xáo động xã hội mà phải bắt, nhưng bắt nhiều quá cũng không phải đắc sách , mới ngừng. Thôi thì cứ đổ mọi sự không giải thích được cho cái số. Cho tiện.

Lại nữa, cũng có thể luận rằng Tấn bị bắt là do chơi thân với Hồng Sĩ, trung tá Công an, có quan hệ mật thiết với tôi, mà cả tôi lẫn Hồng Sĩ đều là “phần tử xét lại chống Ðảng”, đều đã bị bắt. Cũng như thế, Hồng Sĩ bị bắt là do chơi thân với Kỳ Vân. Kỳ Vân bị bắt vì chơi thân với Hoàng Minh Chính. Huy Vân bị bắt vì chơi thân với Lê Liêm. Vân vân. Dưới triều Lê Duẩn, cái sự giao du thường tình ở mọi xã hội khác được coi là thứ tiềm ẩn những tai họa cho chế độ. Tôi còn nhớ hồi ấy nhiều người không dám khai bất cứ ai vào mục bạn bè thân thiết trong lý lịch (trong bản khai lịch có mục đó). Cứ khai không có bạn thân thiết nào hết là chắc ăn.

Tôi kể đầu đuôi câu chuyện chúng tôi bị bắt nó là như thế nào, để giải nghĩa cái xã hội trong đó chúng tôi sống nó là như thế, ở đó người chẳng có tội tình gì cũng có thể bị bắt. Chứ tôi không có định kêu oan với ai. Càng không định kêu oan với mấy ông con giời “có ăn tìm đến, đánh nhau bỏ đi” quen đứng trên đầu nhân quần để đóng vai phán xét.

Thế là Bùi Ngọc Tấn của tôi trở thành nhà văn phản động chống chế độ. Không phải bằng văn chương (chắc chắn là như thế), mà bởi những mối quan hệ bè bạn (nhiều phần là như thế).
Không phải thế thì còn do cái gì?

Chúng tôi quen nhau vào đầu thập niên 60, cái thập niên đầy biến động sau cuộc tấn công vào tệ sùng bái cá nhân của Nikita Khrushev trong Ðại hội lần thứ XX Ðảng cộng sản Liên Xô, mà hậu quả của nó là làm rung lay tận gốc các quốc gia có đảng cộng sản cầm quyền. Việt Nam không phải là ngoại lệ. Chống sùng bái cá nhân chưa hẳn là chống chế độ toàn trị, nhưng cũng là đòn nặng đánh vào nó. Những nhà lãnh đạo ruột rà với chế độ này hiểu ra hiểm hoạ đó bèn huy động mọi lực lượng có trong tay để chống lại. Nếu như ở bên Tầu người ta làm đại cách mạng văn hóa vô sản, thì ở Việt Nam cũng có một cái tương tự, nhưng bớt ồn ào hơn, chúng tôi gọi nó là “tiểu cách mạng văn hóa vô sản”. Mục tiêu chính của cái việc làm mang bản chất vô văn hóa này là phản công lại làn sóng yếu ớt đòi dân chủ hóa xã hội. Nó nhằm vào lớp đảng viên cứng đầu và đám trí thức, xưa nay vốn bị đảng nghi kỵ (các nhà lãnh đạo thất học bao giờ cũng đinh ninh bị trí thức khinh khi). Trong cuộc truy lùng phù thuỷ do Lê Duẩn – Lê Ðức Thọ lãnh đạo, chúng tôi, những người cầm bút do chính đảng cộng sản đào tạo, cũng trở thành con mồi của chúng.

Không biết khi Bùi Ngọc Tấn trở thành kẻ thù của nhân dân thì anh nghĩ sao, chứ tôi thì tôi ngao ngán lắm. Tôi tiếc mình đã không làm một cái gì hơn những lời phát biểu ngang ngược làm đảng lãnh đạo bực mình, để rồi bị bắt một cách lãng nhách. Thật uổng.

– Mình cũng nghĩ như thế. – Bùi Ngọc Tấn nói với tôi khi chúng tôi gặp nhau tại Sài Gòn năm 1985 – Nhưng nếu làm, thì hồi ấy chúng mình làm được cái gì ?

Chúng tôi chẳng làm được cái gì hết, trừ những lời nói. Ðành tự an ủi rằng dù sao chúng tôi cũng đã gióng được một tiếng chuông nho nhỏ, để cho những nhà lãnh đạo tự thị biết rằng cái sự ngoan ngoãn đi theo đảng không còn như trước nữa, rằng cái sự đoàn kết dưới cờ đảng trong khối thống nhất không gì phá vỡ nổi chỉ có giá trị huyền thoại. Và để nhân dân hiểu rằng cần phải tỉnh táo nghĩ bằng cái đầu của mình, chứ không thể nhất nhất vâng theo đám đầu mục thời hiện đại.

Ðiều làm tôi mừng là tinh thần Bùi Ngọc Tấn vẫn như xưa, khi anh chưa phải chịu đựng sáu năm tù không có xét xử. Mái tóc nhiều sợi bạc, mặt nhiều nếp nhăn hằn sâu – đó là tất cả những gì mà Ðảng anh minh có thể thay đổi trong con người anh.

– Chúng mình sẽ phải viết về những gì chúng mình thấy. – Tấn nói – Trách nhiệm đấy, ông ạ.
– Hoặc đừng cầm bút nữa. – tôi đồng ý với anh.

Tôi cặm cụi sưu tầm tài liệu cho cuốn sách của tôi. Nó sẽ phải ra đời, một lúc nào đó.

Tấn kể cho tôi nghe chuyện đời tù, nói anh ghi chép được khá nhiều cho những sáng tác tương lai, bây giờ anh đang sắp xếp lại để viết. Nhưng anh than phiền rằng anh viết chậm, chậm lắm. Và cảm thấy mình bất lực – sự thật ngồn ngộn trước mắt mà ngòi bút thì ẻo lả, không sinh khí.
Tôi suy tôi ra thì hiểu tâm trạng Tấn. Bất cứ công việc nào cứ bỏ bễ một thời gian thì cũng thế cả, bắt đầu lại lóng ngóng lắm. Trong chuyện viết văn còn tồn tại một cái ngáng trở ngòi bút nữa. Là cái sợ. Nó là con đỉa sống dai, bám chắc. Hồi ấy, năm 1985, chưa có gì hứa hẹn cái chết của nó.

Tôi hình dung ra phòng văn của Tấn. Một căn phòng không quá hai chục thước vuông, nơi vừa là phòng ăn, vừa là phòng ngủ của cả gia đình – vợ chồng anh và các cháu. Nơi từ nhiều năm thường xuyên diễn ra những cuộc gặp gỡ ồn ào giữa mấy thế hệ cầm bút, những cuộc tranh cãi nghệ thuật khi vui vẻ khi khùng điên bên cạnh giường ngủ của vợ con Tấn, màn đã buông. Nơi Nguyên Hồng lui tới nhiều nhất mỗi khi trở về vùng đất sinh thành của những nhân vật Bỉ Vỏ, Qua Những Màn Tối, Những Ngày Thơ Ấu… Nguyên Hồng nhận xét về Tấn :”Thằng này nó viết dí dỏm ra phết. Cái nhìn của nó cũng thế, tưởng là lờ đờ mà hoay hoáy, hoay hoáy, phát hiện ra những cái mà người khác bỏ qua, hoặc là không thấy được. Mình mà có cái chất của nó hồi trẻ thì phải biết!”

Những kỷ niệm này được Tấn ghi lại một phần không nhiều trong Một Thời Ðể Mất.

Tấn bắt đầu văn nghiệp bằng nghề phóng viên. Anh làm ở tờ Tiền Phong, một tờ báo của Ðoàn thanh niên lao động (sau thay đổi tên thành Ðoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh). Anh đi nhiều, viết nhiều. Những bài báo tầm phơ, tất nhiên. Nhưng những chuyến đi liên miên ấy cho anh chất liệu để viết cái khác – những truyện ngắn, bút ký. Bạn đọc bắt đầu chú ý tới anh bởi cái nhìn độc đáo, sắc sảo. Anh viết cần cù, không nhiều, nhưng không nịnh bợ, không tô hồng, cũng không bôi đen, biết tránh né. Có nghĩa không hoàn toàn là cách viết thời thượng, cũng không phải cách viết để được khen là tiến bộ, chóng được lên lương, lên chức. Có những tác phẩm anh viết để đấy, chỉ vài người bạn thân được biết. Mà chúng nào có phải tác phẩm chửi đảng hoặc bôi đen chế độ đâu, chúng chỉ thực, hoặc quá thực mà thôi. Không biết anh có bị mất những bản thảo ấy vào tay Công an không? Nếu là thế, tội anh sẽ nặng thêm.

Bùi Ngọc Tấn không bỏ bút, đúng như anh nói. Anh cặm cụi viết, và kết quả là hai cuốn sách đã ra đời: Một Thời Ðể Mất, Những Người Rách Việc… Lần này cũng vậy, những đề tài vẫn cứ là hiền lành, không chính trị chính em, chỉ là chuyện đời thường, là những suy ngẫm về số phận và những quan hệ giữa người và người. Tuy vậy, những cuốn sách hiền lành ấy cũng không thể được xuất bản ba mươi năm trước, khi Bùi Ngọc Tấn bước chân vào nhà tù. Thời đã khác.

Tôi sẽ không nói về nội dung những chuyện được ghi lại trong sáng tác của Bùi Ngọc Tấn. Tự những câu chuyện bình dị được kể bằng giọng la đà, không có ý thuyết phục ai, chẳng dám dạy bảo ai, nói lên cái nhìn nhân bản, xót xa đối với con người của tác giả. Sáng tác của Bùi Ngọc Tấn lần đầu tiên đến với bạn đọc hải ngoại là Người Chăn Kiến, được đăng trong một số tạp chí Diễn Ðàn ở Paris. Số phận của người giám đốc bị bỏ tù oan được miêu tả một cách dửng dưng có sức mạnh của tiếng thét bất bình. Anh giám đốc cuối cùng được trả lại tự do, được phục chức, lẽ công bằng có vẻ như đã được lập lại cho anh ta, nhưng ở lúc lẽ ra anh ta phải vui nhất, sướng nhất, thì anh lại lẳng lặng chui vào phòng riêng để làm cái công việc khổ sai kỳ cục mà những tên anh chị lưu manh trong tù bắt anh phải làm, để hạ nhục anh, là đi bắt mấy con kiến và … chăn chúng. Mặc cho ở ngoài kia người ta liên hoan tưng bừng, anh kiên nhẫn dùng những tấm danh thiếp chặn đường đi của những con kiến trong cái trò chơi vô nghĩa của mình. Than ôi, con người bị chà đạp đến đánh mất mình đến như thế đấy. Ngay cả trong vô thức anh ta không nhận ra anh ta nữa. Người Chăn Kiến là tiếng kêu cứu cho con người bé nhỏ, con người tội nghiệp, con người dân đen, là lời nguyền rủa cái quyền lực bất nhân không đếm xỉa đến số phận thần dân nằm dưới quyền cai trị của nó.

Ðược viết mấy dòng về bạn mình, trong lúc bạn còn sống, là một niềm vui.

Bùi Ngọc Tấn gặp rủi, nhưng vượt qua nỗi bất hạnh của mình, anh may mắn được sống tới hôm nay, để còn có dịp gửi tới các bạn tiếng lòng anh.

Mong rằng chúng ta sẽ còn nhiều dịp được gặp anh trong những cuốn sách khác, bởi vì những gì mà thế hệ chúng tôi chứng kiến và nếm trải đáng được viết ra trong không phải một vài, mà nhiều cuốn sách.

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Sách- Báo- Hồi Ký | Leave a Comment »

►Nhớ Tấn-Vũ Thư Hiên

Posted by hoangtran204 trên 24/12/2014

24-12-2014

 Vũ Thư Hiên

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn.

Từ Hà Nội, Dương Tường gọi tôi: “Tấn đi rồi, Hiên ơi, sáng nay, lúc 6 giờ 15. Buồn quá!”

Buồn, chứ lại không ư? Còn hơn thế, Tấn đi. để lại cho mấy thằng bạn còn lại biết bao hụt hẫng, biết bao nuối tiếc.

Tôi muốn khóc, mà không còn nước mắt.

Bấm tay tính lại số bạn bè ngày ấy, thấy chỉ còn vài đốt nữa là hết. Mà tưởng chừng mới đây thôi, lũ chúng tôi, những đứa con của cách mạng, và cũng là những nghịch tử mà đảng muốn thịt bằng hết, không có đủ đốt tay để mà đếm.

Có trời biết vì sao lại rơi vào trong lũ đầu bò đầu bướu chúng tôi ngày ấy một anh chàng củ mỉ cù mì, hiền lành rất mực, là Bùi Ngọc Tấn. Chỉ có thể giải thích theo lý lịch: lũ chúng tôi hầu hết xuất thân tiểu tư sản, nếu không tệ hơn, còn Tấn lại thuộc thành phần nông dân, là thứ được đảng cộng sản coi là quân chủ lực (của đảng, tất nhiên). Phải nói thêm một chút cho khỏi có sự hiểu nhầm về ngữ nghĩa: cái lối gọi lái “tạch tạch sè” (tiểu tư sản) ở đây hoàn toàn không có nghĩa người có tư sản nhỏ, xí nghiệp hay là tiệm buôn, mà là cái biển tên khinh bỉ được cách mạng gắn cho những kẻ trót dại sinh ra ở thành phố, nhất là những tên có nước da trắng trẻo, lại còn đeo kính trắng.

Đời Bùi Ngọc Tấn nhiều nghịch lý. Điều tôi vừa kể là chỉ là nghịch lý lớn nhất. Tưởng chừng cái nghiệp cầm bút của anh tự nhiên phải gắn liền với thành phần xuất thân của anh. Đi với cách mạng, được cách mạng đào tạo, anh ắt phải trở thành một nhà văn cung đình như những người cùng gốc gác, hoặc những người kiên quyết từ bỏ gốc gác để một lòng theo cách mạng. Những người này hợp thành đội ngũ văn nô chuyên viết tụng ca rổn rảng hoặc tiểu sử hoành tráng đầy chiến công thấn xuất quỷ nhập của các “lãnh tụ” cách mạng… Giống anh về thành phần, cũng trong lũ chúng tôi, chỉ có Phù Thăng, tác giả cuốn Phá Vây nổi tiếng với những dòng văn bộc trực chống chiến tranh giữa thời thịnh trị của đường lối cách mạng bạo lực, làm cho tướng Nguyễn Chí Thanh, người mưu toan chỉ huy cả đội quân văn chương vô sản, phải nổi điên để ra lệnh cấm.

Người bạn thân nhất của Bùi Ngọc Tấn là Hứa Văn Định. Cũng lại là một tình bạn tréo cẳng ngỗng, một nghịch lý nữa, có thể nói như thế. Hứa Văn Định là một nhà văn tài ba và ngang tàng, tiếc rằng được rất ít người biết đến. Trong khi Bùi Ngọc Tấn chăm chỉ viết những bài báo đầu tay theo văn trào người tốt việc tốt thì Hứa Văn Định đã có những truyện ngắn ngang ngược, bút pháp sỗ sàng, may mà không ai dám in, vì thế mới không bị đánh. Những tác phẩm được xuất bản Định gọi là “thứ văn chương vằn vện ấy mà”, còn những gì không thể in được anh xếp xó, chỉ để cho bè bạn thân thiết đọc. Hơn bè bạn ở chỗ có phòng riêng để ở, khi Tấn mới có tình yêu trong cái thời tình yêu bị dính liền với tội “hủ hoá”, Định nhường chỗ ở của mình cho Tấn và Bích gặp nhau để lang thang nhà này nhà khác, bạ đâu nằm đó.

Tôi quen Tấn là qua Hứa Văn Định, trong ngôi nhà khang trang đường Điện Biên Phủ, được bọn thanh kiếm và lá chắn của đảng tuyên xưng là “câu lạc bộ Pê-tô-phi” Hà Nội. Oan cho chúng tôi, vì trong những người thường xuyên lui tới nhà Định không phải chỉ có lũ đầu bò, mà có cả những người về sau này trở thành vai vế trong làng văn chính thống. Đến khi Liên Xô Trung Quốc chửi nhau như mổ bò, thậm chí còn giã nhau ở biên giới, thế giới cộng sản tan thành hai mảnh, mùi binh đao vừa mới phảng phất là những người này biến ngay lập tức, cứ như thể họ chưa từng có mặt. Còn lại là những kẻ không biết sợ: Kỳ Vân, Mạc Lân, Vũ Huy Cương, Từ Chi, Dương Tường, Phù Thăng, Tuân Nguyễn, Châu Diên… Mà cả những tên được gọi là đầu bò này cũng chả có gì đáng được coi là chính trị đúng nghĩa. Chẳng qua vì bực mình trước những ngang tai chướng mắt bề bề mà bật ra những lời nói ngược với xã luận báo đảng mà thôi. Gọi là chính trị là cái đó, chứ không phải cái nào khác.

Bùi Ngọc Tấn tránh xa cả cái chính trị vô hại ấy. Anh là người biết sợ. Và biết né. Trong anh không bao giờ có nhu cầu làm người dũng cảm, hoặc ít hơn, ngang ngạnh. Anh rón rén từng bước trên đường sáng tác để không chạm vào những cấm kỵ, anh lẩn tránh những thứ “có vấn đề” bằng nụ cười hiền hậu, bằng giọng nói rụt rè, dành say mê cho những “con chữ” (nói theo cách Dương Tường). Chẳng bao giờ Tấn khoe với chúng tôi những gì anh đang viết. Chúng tôi chỉ được biết anh viết gì khi sách đã in ra. Văn anh hiền lành như người anh vậy. Thứ văn ấy chúng tôi không đánh giá cao, chỉ mỉm cười khích lệ. Mà Bùi Ngọc Tấn cũng nhút nhát lắm khi nào không thể tránh phải nói về mình trước những ông bạn bặm trợn một khi đã bốc lên rồi thì trời cũng bằng vung.

Đảng cộng sản đã biến con người hiền lành ấy thành cái gì thì ai cũng đã biết. Bỏ Bùi Ngọc Tấn vào tù, đảng được “Chuyện kể năm 2.000” để phải cấm, phải tiêu huỷ. Rồi khi Bùi Ngọc Tấn nằm xuống thì phải sai lâu la đi giật băng tang trên vòng hoa của những người ái mộ. Những nhà văn được đảng tống vào tù như Bùi Ngọc Tấn rồi cũng sẽ lại quả cho đảng những món quà đắng. Xem ra thành công lớn hơn cả của đảng cộng sản là xây dựng rất tốt nền công nghiệp chế tạo kẻ thù.

Bùi Ngọc Tấn vào hồi ấy hiền lành là thế, cho nên khi tôi rơi vào tù rồi, ngồi ngẫm xem ai trong bạn bè có thể cùng chung số phận với mình, thì Bùi Ngọc Tấn là người bị tôi loại ra đầu nước. Thế mà rồi người ta bắt cũng anh đi tù, mới lạ. Mà chẳng nói chắc được anh bị bắt vì cái gì. Biết đâu, trong lúc nào đó, ở nơi nào đó, Tấn đã trót dại nghĩ to một điều gì đó. Và thế là một hồ sơ được lập. Hồ sơ của công an có một đặc điểm, nó chỉ dày lên chứ không khi nào mỏng đi. Tin Bùi Ngọc Tấn vào tù đến với tôi rất chậm, mãi bốn năm sau tôi mới biết.

Trong việc chọn đối tượng cho sự trấn áp, nhà cầm quyền cộng sản nào cũng thế, cũng rất khó hiểu. Nhất là ở bên Tàu. Trong cuộc Đại cách mạng văn hoá vô sản, các Hồng vệ binh đã lùng ra cả đống kẻ thù, từ những nhân vật hoạt động cách mạng trước “người cầm lái vĩ đại” Mao Trạch Đông cho tới chị nông dân sợ cả việc giết một con gà. Có thể nghĩ lẩn thẩn rằng khi thấy trung ương bắt bọn xét lại cấp trung ương thì nhà cầm quyền cấp tỉnh hay cấp thành phố cũng thấy mình phải hối hả xách còng số 8 đi bắt vài tên xét lại địa phương. Cho nó oách. Mà cũng có thể đoán già đoán non rằng người ta có cách tính khác, vượt xa cái đầu óc thiển cận của người bình thường như tôi. Nếu anh đoán được họ sẽ bắt ai theo một số tiêu chuẩn nào đó về kẻ thù là đúng, thì chỉ có một số nhỏ những ai tự xét thấy mình nằm trong tiêu chuẩn đó phát rét, chứ nếu người ta tóm cả những kẻ không ai nghĩ tới có thể bị bắt, thì cả xã hội sẽ sợ. Cả một xã hội sợ mới là cái nhà cầm quyền muốn có.

Vào cái thời có cuộc trấn áp “bọn xét lại chống đảng” dân chúng không nhiều thì ít đều bực bội với cách cai trị của đảng trong nhiều mặt đời sống. Đến cả Nguyên Hồng, nhà văn được coi là cốt cán của đảng, cũng rơi vào tâm trạng ấy. Tôi có ghi lại câu chuyện sau: Một hôm, Nguyên Hồng bắt gặp Bùi Ngọc Tấn đang đứng dưới tấm bảng lớn bằng cả bức tường để so vé xổ số. Nguyên Hồng thụi cho Bùi Ngọc Tấn một quả: “Cái thằng rõ ngu. Ở đời đã chán vạn cái thất vọng mà mày còn bỏ ra hai hào mua thêm một cái, đắt quá! Ngu!” Ít ngày sau, đến lượt Bùi Ngọc Tấn bắt được quả tang Nguyên Hồng cũng đang so vé số, cũng trước chính bức tường ấy. Tấn khoái lắm, đem câu nói của Nguyên Hồng hôm trước ra đay. Nguyên Hồng làm bộ sửng sốt: “Tao có nói thế à? Không có lẽ. Ở đời toàn là thất vọng, bỏ ra có hai hào mua được cả một cái hi vọng, rẻ ơi là rẻ!”.

Trong một lần ngồi cùng bè bạn, Bùi Ngọc Tấn chỉ tôi: “Tại sao tôi bị bắt á? Tại cái ông này này. Vi tôi chơi với ông ấy. Có vậy thôi. Vía ông ấy nặng lắm!”. Tấn nói không phải không có lý. Sau này tôi mới biết từng có những lời đồn đoán rằng Hồng Sĩ bị bắt là do chơi thân với Kỳ Vân. Kỳ Vân bị bắt vì chơi thân với Hoàng Minh Chính. Hoàng Minh Chính bị bắt vì kết bè với Vũ Đình Huỳnh, Đặng Kim Giang… Nếu đúng là thế thì tôi nợ Tấn nhiều lắm.

Không hiểu sao, nhưng từ khi đi tù về, Bùi Ngọc Tấn bỏ hẳn cách mày tao mi tớ với bạn. Chừng anh sợ cả sự quen mui để lỡ lời trong xưng hô có thể mang lại hậu quả xấu. Từ trước Tấn đã không giao du tràn lan, nay lại còn kén chọn riết róng hơn nữa. Tấn không có bạn tào lao. Đến ngay bà vợ bé của “hoàng thượng”, tức tổng bí thư đảng, cùng làm việc với Tấn trong toà soạn tờ Hải Phòng Kiến Thiết, cũng không được Tấn coi là bạn, cho dù sự kết thân ấy chỉ có lợi trở lên.

bnt-vth

Bùi Ngọc Tấn cùng bà Hồng Ngọc (vợ ông Hoàng Minh Chính) và nhà văn Vũ Thư Hiên tại Paris
Nguồn ảnh: blog Bùi Ngọc Tấn

Tôi không ngờ rồi lại có cuộc gặp mặt Bùi Ngọc Tấn bên trời Tây sau một thời gian xa cách đằng đẵng. Ngồi trên giường, trong căn phòng áp mái rộng 14 thước vuông của tôi tại Paris, Tấn ứa nước mắt “Hề hề, đây là cái mình không ngờ. Cứ tưởng ông sang đây thì…”, Tấn bỏ lửng.

Tấn tới Paris lần này đúng vào dịp chị Hồng Ngọc, vợ anh Hoàng Minh Chính cũng từ Roma tới thăm tôi. Hai thằng cựu tù, một vợ tù, rủ nhau đi một chuyến ngao du châu Âu cho bõ những ngày khổ ải. Đó là một chuyến đi rất thú vị – ở đâu chúng tôi cũng được bạn bè đón tiếp nồng hậu. Đó là món quà có thể hình dung được nhưng luôn luôn bất ngờ của những người dân Việt xa xứ dành cho những kẻ ít nhiều dính dáng tới cuộc đấu tranh cho dân chủ hoá đất nước. Bùi Ngọc Tấn cảm động lắm. Khi cảm động, mắt anh chớp liên tục. Ấy là cách anh ngăn cho những giọt nước mắt khỏi trào ra.

Trên đường từ Munchen đi Vienna, tôi phát hiện thêm một Bùi Ngọc Tấn khác.

Đến Salzburg, thành phố địa đầu của Áo với Đức, sau khi mới đi thăm được vài thắng cảnh, viếng nấm mộ giả tưởng của Mozart, chị Hồng Ngọc bỗng lên cơn đau gì đó, mặt tái nhợt, mồ hôi vã ra. Đã định đưa chị vào bệnh viện, nhưng chị không chịu. Đành quay xe về Munchen. Thế là kế hoạch cho Tấn nghe nhạc giao hưởng ở giữa thủ đô âm nhạc thế giới không thành.

Trên đường, chúng tôi đi ven con hồ Chiemsee mênh mông đúng vào lúc hoàng hôn sắp tắt. Trên mặt hồ tràn trề ánh nắng bạc màu hồng của mặt trời đang lặn là một đàn thiên nga cả ngàn con bồng bềnh. Tấn hét lên: dừng lại! Xe vừa dừng là anh bật cửa lao ra, đứng sững trước cảnh tượng hùng vĩ của con hồ. Rồi anh hấp tấp chạy lại xe, lục giỏ bánh mì dự trữ khi đi đường, lấy ra một cái rồi chạy ào xuống mớn nước. Ở đó, Tấn bẻ vụn bánh mì, tung lên trời trong tiếng gọi tha thiết: “Thiên nga ơi, thiên nga! Lại đây, thiên nga ơi!”. Lập tức những con con thiên nga ở gần bay lại, ồn ào nhặt những mẩu bánh mì vừa chạm nước. Mặt Tấn rạng rỡ niềm vui kỳ lạ khi những con thiên nga dạn dĩ bơi lại gần anh, tưởng chừng có thể đưa tay vuốt ve bộ lông trắng mượt của chúng.

Bỗng tôi thấy mặt Bùi Ngọc Tấn buồn hẳn, nó xịu đi, đôi mắt lại chớp chớp. Anh lẩm bẩm nói với đàn chim trời: “Thiên nga ơi, thiên nga! Các em mới may mắn làm sao! Các em sinh ra ở phương trời này. Chứ các em ở quê anh ấy à… Thì các em vào nồi từ lâu rồi!”

Quay trở lại xe, suốt đường về, anh ngả người trên ghế, mũ úp lên mặt, không nói câu nào. Tôi chợt hiểu ra: với một tình yêu xót xa với thiên nhiên như thế, thì với con người anh còn xót xa biết bao nhiêu.

Và chỉ với một tình yêu người đau đớn đến rỉ máu, Bùi Ngọc Tấn mới có thể để lại cho chúng ta những tác phẩm đầy lòng nhân ái.

Vũ Thư Hiên

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Sách- Báo- Hồi Ký | Leave a Comment »

►Yêu cầu trả tự do cho nhà văn Nguyễn Quang Lập

Posted by hoangtran204 trên 20/12/2014

http://www.boxitvn.net/bai/31414

Trong vòng 24 giờ, đã có thêm gần 300 người ký vào bản Yêu Cầu Trả Tự Do Cho Nhà Văn Nguyễn Quang Lập – tính từ khi nghe tin anh bị khởi tố cho tới thời điểm 12:00 đêm qua, 18-12-2014 – đưa tổng số người ký tên lên tới con số 962.

Đa số những người mới tham gia ký tên đều đang sinh sống và làm việc trong nước; nhiều người trong số họ đang là nhà báo, nhà thơ, đạo diễn, nhà khoa học như: GS Hoàng Xuân Phú, nhà thơ Đỗ Trung Quân, TS Nguyễn Thị Hậu (Hậu Khảo Cổ), đạo diễn Nguyễn Vinh Sơn, nghệ sĩ Ái Vân (Mỹ), nhà kinh tế học Lê Hồng Giang (Giang Le – Úc)… Đặc biệt, trong danh sách mới ký tên hôm qua, xuất hiện các học giả Hoa Kỳ chuyên nghiên cứu về Việt Nam như GS Peter Zinoman (UC Berkeley); dịch giả Nguyệt Cầm (UC Berkeley), PGS Scott Laderman (ĐH Minnesota, Duluth), nhà văn Erica Peters…

Diễn viên Hồng Ánh (Hong Anh), nhà báo Nguyễn Đông Thức, họa sĩ Nguyễn Thanh Bình (Ngốc Xịt)… trong sáng nay, cho biết: Đã ký! Trước đó, nhà báo Đoàn Khắc Xuyên (Doan Khac Xuyen), Hồ Minh Phúc… cũng đã ký tên.

[Những người khởi xướng rất mong được bạn đọc hưởng ứng. Nếu tán đồng Yêu cầu này, xin anh/chị gửi thư về địa chỉ bolap2014@gmail.com và cho biết đầy đủ thông tin (viết có dấu): tên họ, nghề nghiệp, chức vụ (nếu có), địa chỉ cư trú (tên tỉnh/thành phố Việt Nam hoặc tên quốc gia ngoài Việt Nam)].

Nguồn: FB Huy Đức

Danh sách những người ký tên: http://www.boxitvn.net/bai/31414

———–

Trang FB Những Người Bạn của Bọ Lập nhận được rất nhiều hoa và lời nhắn nhủ tự do cho nhà văn Nguyễn Quang Lập:

Xin gửi tới nhà văn Nguyễn Quang Lập một bông hoa tượng trưng.Một độc giả mến mộ nhà văn từ nước Bỉ!

Nguyễn Điệp và Vũ Khắc Trí

Bạn Mai Hoa: Tôi không biết chụp nên ảnh không đẹp lắm, nhưng muốn gửi tới Bọ Lập cả tấm lòng:“Thể hiện chính kiến không có tội!

Đề nghị thả nhà văn Nguyễn Quang Lập!”

Dear Những người bạn Bọ Lập,Tôi viết thư này cũng như đã thực hiện một status  #FreeBolap trên trang FB của cá nhân hầu ủng hộ cùng các anh chị nhằm đưa nhà văn Nguyễn Quang Lập thoát khỏi nhà tù. Ước mong các anh chị có nhiều chiến dịch và phong trào vận động hơn nữa để cùng lên tiếng cứu chú. Cầu mong mọi sự sẽ tốt đẹp với chú để được về nhà gia đình săn sóc cho chú! Và cũng chúc các anh chị mùa giáng sinh an lành và hạnh phúc!

Kính thư!
Nguyen Thanh Viên

Tôi hoàn toàn mất hết niềm tin vào chính quyền này sau vụ bắt giữ và bây giờ là khởi tố nhà văn Nguyễn Quang Lập theo điều 88 Bộ Luật Hình Sự.Một nhà văn vừa lớn tuổi, vừa liệt nửa người với một cái blog trở thành mối đe dọa Nhà nước CHXHCN Việt Nam từ khi nào?

-Từ khi nhà nước này có những quan chức như ông Trần Văn Truyền, mang trọng trách là thanh tra chính phủ nhưng không phát hiện được tham nhũng, chỉ vơ vét của công làm của riêng. Thế nhưng ông ta hưởng kỷ luật CANH CÁO, còn những người nêu ra thực trạng của đất nước lại bị xử 3 tới 20 năm tù.

Đất nước này sẽ đi về đâu nếu trung thực bị vùi dập và giả dối tiếp tục lên ngôi?

———–

Thư ngỏ về việc tạm giam nhà văn Nguyễn Quang Lập

Kính gửi:

– Ông Trần Đại Quang, Bộ trưởng Bộ Công An
– Ông Nguyễn Hoà Bình, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao
– Ông Trương Hoà Bình, Chánh án Toà án nhân dân tối cao

Chúng tôi được biết Cơ quan An ninh điều tra Công an TP.HCM đã bắt giữ ông Nguyễn Quang Lập, nhà văn, và đang tiến hành điều tra. Chúng tôi viết thư này đề nghị các quý cơ quan cho nhà văn Nguyễn Quang Lập được tại ngoại trong quá trình điều tra, vì những lý do sau:

1. Qua các tác phẩm và bài viết của nhà văn Nguyễn Quang Lập mà chúng tôi đã đọc, chúng tôi cảm thấy rằng ông là một người có tâm với đất nước.

2. Ông Nguyễn Quang Lập sức khoẻ yếu, bị liệt nửa người từ hơn 10 năm nay. Chúng tôi thấy việc tạm giam ông Lập không phản ánh đúng tính nhân đạo của hệ thống pháp luật và xã hội Việt Nam.

3. Chúng tôi e rằng việc tạm giam ông Lập trong tình trạng sức khoẻ như vậy tạo ra một hình ảnh xấu về Việt Nam trên trường quốc tế.

4. Chúng tôi tin rằng các cơ quan điều tra có đầy đủ các biện pháp ngăn chặn khác để việc ông Nguyễn Quang Lập tại ngoại không làm ảnh hưởng đến công tác điều tra.

Vì những lý do trên, chúng tôi khẩn thiết đề nghị các quý cơ quan cho nhà văn Nguyễn Quang Lập được tại ngoại trong quá trình điều tra.

Kính thư,

Ngô Bảo Châu
Đàm Thanh Sơn
Vũ Hà Văn

Nguồn: https://sites.google.com/site/damtson/thu-ngo-nguyen-quang-lap

nguon: danluan.org

Danh sách những người ký tên: http://www.boxitvn.net/bai/31414

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp | Leave a Comment »

►Phó TGĐ hàng không Korean Air bị đuổi việc vì đã giận dữ do không được ăn đúng theo ý muốn

Posted by hoangtran204 trên 19/12/2014

Bộ Giao Thông Hàn Quốc có thể buộc hãng hàng không Korea Airlines phải ngưng một số chuyến bay sau khi một bà lớn trong hãng ra lệnh cho một máy bay chở khách của hãng quay trở về cổng khởi hành (đuổi tiếp viên trưởng ra khỏi chuyến bay), vì tiếp viên phục vụ bà một món ăn không đúng ý bà.

Bà Cho Hyun-ah, 40 tuổi, đã la lối và miệt thị nhóm tiếp viên phục vụ khoang vé hạng nhất, nơi bà đang ngồi, vì trước đó họ đã trao cho bà gói hạt macadamia đựng trong bao chưa mở, thay vì đựng trên một đĩa sành.

Đáng lý hạt phải được đựng trên đĩa sành?

Macadamia được xem là loại hạt ăn vặt cao cấp, có giá gấp 5 lần đậu phọng và gấp 3 lần hạt điều.

Kwon Yong-bok, một viên chức cao cấp của Bộ Giao thôngnói với bào chí hôm thứ Ba “Bộ sẽ buộc ngưng một số chuyến bay hoặc phạt Korea Air một khoản tiền vì vi phạm luật hàng không thương mại.”

Luật cấm gây rối trên chuyến bay ví dụ như dùng lời lẽ to lớn hoặc đe dọa khiến cho sự an toàn của những người khác trên phi cơ bị nguy hại.

Cho Hyun-ah resigned as the head of in-flight services for Korean Air on Monday. Credit Yonhap, via Associated Press

Bà Cho Hyun-ah đã từ chức Phó Tổng Giám đốc phụ trách giám sát công tác phục vụ trên phi cơ Korea Air hôm thứ Hai (Ảnh Yonhap, via Associated Press)

Vụ việc xảy ra hôm 5-12-2014, theo tin cho biết, bà Cho ra lệnh cho phi công chuyến bay số 86, đang chờ ở phi đạo để chuẩn bị cất cánh từ New York để đi Seoul, phải quay trở lại cổng ở New York để tống cổ người tiếp viên trưởng ra khỏi phi cơ.

Vụ việc càng nghiêm trọng hơn, khi Bộ Giao thông nói rằng ban giám đốc Korea Air còn thuyết phục các tiếp viên phục vụ trên phi cơ đưa ra “những lời khai không đúng sự thực” cho các nhà điều tra của bộ, nhằm bao che cho bà Cho, bằng cách bảo rằng bà này không hề to tiếng. Vì thế, các nhà điều tra, ngoài chuyện chú ý đến vấn đề an toàn chuyến bay, đang quay thêm sang hướng để xem ban giám đốc hãng này có vi phạm hình sự khi tìm cách bao che hay không.

Càng nghiêm trọng hơn nữa khi Park Chang-jin, tiếp viên trưởng bị tống ra khỏi phi cơ không cho bay tiếp, nói với các đài truyền hình KBS của Hàn Quốc rằng anh và người tiếp viên phục vụ gói hạtmacadamia bị buộc phải quỳ gối trước mặt bà Cho. Anh Park trả lời anh buộc phải quỳ vì biết bà là con của Tổng Giám đốc Cho Yang-ho. “Quý vị không thể tưởng tượng nhục nhã như thế nào nếu quý vị không rơi vào trường hợp như tôi.” Anh Park còn nói bà Cho còn gọi anh là đồ này đồ nọ, lấy cuốn cẩm nang phục vụ trên phi cơ đập vào đầu anh mấy lần và quăng cuốn cẩm nàng vào người tiếp viên phục vụ gói hạtmacadamia. Anh Park còn tiết lộ ban giám đốc Korea Air còn dặn anh khi nào ra điều trần thì phải khai anh tựý xin rời khỏi máy bay, thay vì theo lệnh của bà Cho.

Giới truyền thông và cư dân mạng mấy hôm nay ồn ào bảo nhau rằng bà Cho dám làm như vậy không phải chỉ vì bà là Phó Tổng phụ trách giám sát công tác phục vụ trên phi cơ mà còn vì bà là con của Tổng giám đốc có nhiều quyền thế trong nước.

Báo chí tiếng Anh gọi vụ này là “nut rage,” một cách chơi chữ, vì “nut” vừa có nghĩa là “hạt” vừa có nghĩa “điên rồ,” một cơn nóng giận vì hạt, hoặc một cơn nóng giận điên rồ.

Trên trang Facebook của Korea Air, có người đã com: “Bà Cho làm tôi xấu hổ vì là công dân Hàn Quốc.” Một com khác đề nghị đổi tên “Korea Air” bằng “Air Nuts.”

Về phía hãng hàng không, ngay khi vụ việc xảy ra, hãngđã ra thông cáo báo chí xác nhận hành động của bà Cho có “hơi quá tay” bởi vì không có tình trạng khẩn cấp nào buộc phải làm như thế.

Tổng Giám đốc Cho Yang-hođã xin lỗitrên các đài truyền hình về “hành vi điên rồ” này và hứa sẽ loại bỏ tất cả các chức vụ bà Cho đang giữ trong hãng. Ông cúi đầu trước camera và nói: “Tôi đã không dạy con đúng cách.”

Hôm thứ Sáu, bà Cho đã ra trình diện trước Bộ Giao thông dưới sự hộ tống của một giàn giới chức cấp cao của hãng. Báo chí lại xì tin một trong những giới chức đi theo này yêu cầu nhân viên làm tạp dịch trong tòa nhà của bộ phải lau chùi sạch sẽ một lần nữa phòng vệ sinh nữ, vì bà Cho có thể sử dụng trong buổi điều trần.

Qua đến thứ Hai, bà Cho đã chính thức từ chức.Trong thông cáo báo chí hôm thứ Ba, bà nói: “Tôi xin lỗi đã gây rối cho hành khách và những người khác. Tôi mong nhận được sự tha thứ của những ai đã bị tổn thương do những gì tôi làm.”

Báo chí và các nhà phân tích Hàn Quốc nói rằng vụ tai tiếng của bà Cho một lần nữa phơi bày những vấn đề bám rễ trong các chaebol, tập đoàn doanh nghiệp do những gia đình nắm quyền kiểm soát, nơi mà cấp lãnh đạo hành xử như những trời con, đối xử với nhân viên như thần dân của chế độ phong kiến.

“Văn hóa” của các chaebol là các thành viên trong “gia đình ông chủ” có rất nhiều quyền sinh sát, quyết định thăng thưởng hay sa thải cấp chỉ huy trung cấp.

Các thành viên này chạy án rất khéo mỗi khi phạm tội. Báo chí nhắc lại trước đây, người con trai của ông chủ tập đoàn viễn thông và hóa dầu SK Group chỉ bị án treo về tội dùng gậy bóng chày đập vào đầu một nhà hoạt động công đoàn.

 

 Bà Cho Hyun-ah cúi đầu nhận lỗi trước buồi điều trần hôm thứ Sáu (Ảnh Song Eun-seok/News1, via Reuters)

Báo chí Hàn Quốc nói rằng buộc người ta phải quỳ gối để xin lỗi, một tục lệ phổ biến xa xưa trước đây, bây giờ không còn chỗ đứng trong một đất nước Hàn Quốc hiện đại, một trong mười nền kinh tế đứng đầu thế giới.

Bài xã luận của tờ JoongAng Ilbo nói rằng “Trong vụ này, chúng tôi chẳng những thấy một vi phạm luật hàng không mà còn thấy một gia đình chủ nhânlạm dụng quyền thế giống như vua chúa thời xưa.”

Bài xã luận của tờ Kyunghyang Shinmun kêu gọi các công tố viên dùng vụ của bà Cho để cảnh báo với các gia đình làm chủ các chaebol rằng họ “sẽ lãnh hậu quả nếu nghĩ rằng mình đứng trên pháp luật.”

Bên cạnh nỗi buồn của bà Cho là niềm vui của các cửa hàng bán hạt macadamia. Chủ nhân của các cửa hàng này cho báo chí biết kể từ khi xảy ra vụ bà Cho, số bán macadamiacủa họ tăng vùn vụt. Quảng cáo của một cửa hàng online nói rõ hạt của họ sẽ được giao “trong bao chưa mở” đàng hoàng.

Đoc giả danchimviet.info nay mai nếu cóđi đâu bằng Korea Air, khi được các tiếp viên xinh xắn mời đậu phọng, thử hỏi xem họ thay bằng macadamia được không.

Tổng hợp theo nytime.com và các báo khác 

© Đàn Chim Việt

nguồn:danchimviet.info

Posted in Giao Duc, Giải Trí | Leave a Comment »

►Chân Dung Quyền Lực – Từ nhà ông Truyền đến Biệt thự biển và Nhà thờ họ của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc

Posted by hoangtran204 trên 18/12/2014

Chân Dung Quyền Lực

Từ dư âm vụ ông Truyền, nhiều người lên tiếng, phải tìm sâu làm rõ gốc gác tài sản ngầm của những ông “Truyền” khác. Bởi, trên thực tế, không ít ông “Truyền” khác đang khoác lên mình bộ cánh liêm khiết nhưng kỳ thực lại chính là “con chuột cống” đang ngủ ngon lành trong những chiếc “bình quý”… chỉ là chưa “dịp” lên báo mà thôi.

Nhiều người thừa hiểu rằng tài sản của ông Truyền lớn đấy, nhưng chẳng thấm thoát vào đâu so với cơ ngơi hoành tráng của nhiều quan chức khác. Biệt thự của ông Truyền quá to ở Bến Tre, nhưng xét về giá trị vẫn còn thua xa những dinh thự tầm trung ở các khu đất vàng của gia đình Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

nguyen-xuan-phuc.jpg

Một góc căn biệt thự Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đang sở hữu

Trong lý lịch ông Nguyễn Xuân Phúc “thật thà” khai rằng, nhà ông ở 58 Nguyễn Thị Minh Khai, Đà Nẵng. Nhưng ít ai biết rằng, căn nhà nhỏ này ông Phúc đã cho thuê với giá cao ngất ngưởng, còn tư dinh bề thế nguy nga và “nhà thờ họ” của ông ở Đà Nẵng, được khéo léo che đậy bằng cách tọa lạc ở góc khuất tại số 49 Phan Kế Bính. Dù được ngụy trang kỹ lưỡng, nhưng giữa những căn nhà ổ chuột rách nát của người dân trong vùng nổi bật lên một dinh thự hoành tráng, khiến nhiều người thấy “chướng tai gai mắt”, nhưng ngẫm thân phận con kiến đành phải “có mắt như mù” vì sợ cái chữ ‘liêm’ của ngài Phó Thủ tướng.

nha-tho-ho-nguyen-xuan-phuc-1.jpg

Một góc trong “nhà thờ họ” của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tọa lạc tại 49 Phan Kế Bình, Đà Nẵng được khởi công từ năm 2005
nha-tho-ho-nguyen-xuan-phuc-2.jpg

Căn biệt thự kiêm “nhà thờ họ” này không ngừng trùng tu, tôn tạo để đảm bảo sự nghiệp của Phó Thủ tướng Nguyễn xuân Phúc được hanh thông (Nguồn: VinaHouse)

Riêng cậu ấm Nguyễn Xuân Hiếu của ông Phúc (mới du học ở Mỹ về hồi tháng 5/2014), chưa làm nên công trạng gì, đã nghiễm nhiên sở hữu căn Villa số E9 nguy nga lộc lẫy tại khu du lịch Ocean Villas từ thời còn là “du học sinh”. Tuy nhiên, vì còn vô số các căn biệt thự “chìm” của gia đình không ở hết, nên căn villa này đang được Hiếu cho Công ty TNHH Khu Du Lịch Biển VINACAPITAL thuê. Không biết tiền đâu Hiếu mua căn villa siêu sang trên? Nếu nói là tiền của Hiếu tự kiếm được thì xem thường dân quá, còn nếu nói trắng ra là tiền của ông Nguyễn Xuân Phúc thì lại kẹt cho ngài Phó Thủ tướng “liêm khiết” quá!

ocean-villas.jpg

Villa nguy nga hạng sang, tài sản riêng của quý tử Nguyễn Xuân Hiếu tại khu du lịch Ocean Villas
loi-nhuan-nguyen-xuan-hieu.jpg

Giấy báo chia lợi nhuận doanh số cho thuê biệt thự của Nguyễn Xuân Hiếu
nguyen-xuan-hieu-dang-van-thanh.jpg

Trong khi thời gian chính khi du học của Hiếu (ngoài cùng bên phải) là ăn chơi đàn đúm cùng các anh chị nuôi của nhà Đặng Văn Thành

Chỉ mới đếm sơ sơ, đã có ít nhất 1 căn nhà và 2 dinh thự hạng sang mà ông Phúc đang sở hữu. Nếu liệt kê hết vô số các căn villa, biệt thự, đất đẹp ở Quảng Nam khiến dân phải trố mắt, mỏi cổ ngước nhìn và các khoản tiền chìm đâu đó trong ngân hàng, cổ phiếu, két sắt… của ông Phúc (đứng tên hoặc nhờ người đứng tên) hiện nay, tổng giá trị tài sản là con số khủng khiếp.

Nhẩm lại, căn cứ theo tin báo đưa thì lương Thủ tướng Việt Nam là 17 triệu/tháng. Từ đó, suy ra mức lương của Phó Thủ tướng tất yếu sẽ thấp hơn, thế thì cũng phải tằn tiện lắm mới đủ sống trong thời đại vật giá leo thang. Hoặc nếu có dư ra chút đỉnh, thì cũng phải 1.000 năm sau, ông Phúc mới có thể xây dựng một dinh thự cho mình. Vậy, tiền đâu ra để ông cất nhà, mua đất đẹp cho mình và vun vén cho dòng họ?!

nguyen-xuan-phuc-tham-nhung.jpg

Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc lại luôn hô hào chống tham nhũng, thậm chí còn đổ lỗi ‘Tham nhũng là do doanh nghiệp’

Nếu như ông Truyền khi còn đương chức luôn mạnh miệng phát biểu rằng: “phải bản lĩnh, dám đương đầu và chấp nhận để đấu tranh với tham nhũng; phải theo dõi việc kê khai tài sản của cán bộ nghỉ hưu”… nhưng ông Truyền là người thế nào mọi người đã rõ! Thì ông Phúc, cũng chẳng kém cạnh, trước báo giới ông luôn là tâm điểm bởi những tuyên bố gây chú ý như: “tham nhũng là do người dân”, “cần phải quyết liệt”, “cần kiểm tra, xử lý nghiêm minh cán bộ bao che cho buôn lậu, sản xuất hàng giả”… Nhân dân cả nước bao phen choáng váng trước sự “liêm khiết” được chính bản thân ông Phúc tô vẽ.

Nhưng dù cố gắng thể hiện mình gần gũi dân, ghét tiêu cực, tham nhũng cỡ nào thì việc ông có hẳn một cơ ngơi đáng nể. Rồi cả dòng họ đều được hưởng những miếng đất đẹp ở vị trí “đắc địa” cũng đủ khiến người ta “ngưỡng mộ” rằng ông Phúc quả là biết phát huy cái ân, cái uy của một vị “quan liêm” trong việc… thu vén cá nhân.

Đề nghị Ban Nội chính Trung ương và Uỷ ban Kiểm tra Trung ương nhanh chóng vào cuộc, kiểm tra xem còn bao nhiêu căn biệt thự, bao nhiêu m2 đất, và bao nhiêu “của chìm” của gia đình ông Phúc còn ẩn trong vùng tối khuất tất. Làm được việc này không chỉ có lợi cho dân, cho nước mà còn giúp trả lời thắc mắc của ông Truyền “Sao chỉ có mình tôi?”.

————

Bài liên quan:

Nhà thờ họ của TT Nguyễn Tấn Dũng

 

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | 1 Comment »

►Nhà Văn Bùi Ngọc Tấn qua đời – tác giả Chuyện Kể Năm 2000 mãi mãi ra đi

Posted by hoangtran204 trên 18/12/2014

Bùi Ngọc Tấn (1934 – 18 tháng 12 năm 2014) là một nhà văn Việt Nam đương đại có nhiều tác phẩm gây chú ý rộng rãi trong dư luận xã hội.

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn sinh năm 1934. Quê ông ở làng Câu Tử Ngoại,Hợp Thành, huyện Thủy Nguyên, thành phố Hải Phòng. Ông bắt đầu viết văn, viết báo từ 1954. Bùi Ngọc Tấn có sáng tác in ở các nhà xuất bản: Văn học, Lao động, Thanh niên, Phổ thông… khi mới ngoài hai mươi tuổi[1].

Trước khi viết văn, ông là phóng viên báo Tiền Phong ở Hà Nội, viết với bút danh Tân Sắc.

Sau đó, năm 1959, ông trở về quê và thành biên tập viên báo Hải Phòng Kiến thiết. Để có thể nuôi gia đình 6 người, ông tập trung vào viết báo. Ông thân thiết với nhà văn Nguyên Hồng và Bí thư Thành ủy Hoàng Hữu Nhân, người quan tâm đến giới văn nghệ sĩ và đã giúp đỡ ông lúc khó khăn sau này.

Bùi Ngọc Tấn từng bị tập trung cải tạo 5 năm (1968-1973)[2] theo đài RFA về tội “Xét lại, chống Đảng”, mà không được xét xử[3]. Theo ông thì người hạ lệnh bắt ông, cũng như đuổi vợ ông khỏi trường Đại học trong thời gian ông bị cải tạo, ngăn chặn ông đi làm sau khi ra tù là giám đốc công an thành phố Hải Phòng Trần Đông[4].

Khi bị bắt giữ, ông cũng bị tịch thu hơn nghìn trang bản thảo và sau này không được trả lại[1].

Từ khi được xóa án, sau hai năm thất nghiệp, Bùi Ngọc Tấn được tổng cục trưởng Tổng cục Thuỷ sản Hoàng Hữu Nhân xếp vào làm nhân viên theo dõi thi đua khen thưởng ở Liên hiệp Xí nghiệp Đánh cá Hạ Long[5].

Trong khoảng thời gian làm công việc này từ 1974 đến 1994, ông trở thành một “người ẩn dật” với văn chương[6], ngừng viết trong khoảng thời gian 20 năm này[1].

Theo đài RFA, trong thời gian đó “ông không được phép viết lách gì, ngay cả nhật ký cũng thường xuyên bị công an văn hóa xét nhà, lục lọi tịch thu…[3]

Ông trở lại với bạn đọc qua bài “Nguyên Hồng, thời đã mất” đăng trên tạp chí Cửa biển tại Hải Phòng năm 1993.

Ngày 18/12/2014 ông mất tại nhà con trai mình (ông Bùi Ngọc Hiến) ở Hải Phòng sau một thời gian bệnh phổi nặng.[7][8][9][10]

Theo con trai ông, tang lễ sẽ được tổ chức vào ngày 20 tháng 12 năm 2014.

 

Gần đây, tiểu thuyêt “Biển và chim bói cá” (2008) đã được giải thưởng Văn học Henri Queffenlec của Pháp 2012.

nguồn: buingoctan

(Vietnamthoibao) – Thương tiếc nhà văn Bùi Ngọc Tấn, anh vừa từ giã chúng ta lúc 6:30 sáng nay. Xin gửi các bạn, các anh chị lá thư tôi viết cho anh sau khi đọc bản thảo “Thời biến đổi gien”, được anh đưa thành bài Tựa cuốn sách sắp ra mắt ở Mỹ với tên “Hậu chuyển kể năm 2000″.
Cầu chúc hương hồn anh an bình.

Hoàng Hưng

Thư gửi Bùi Ngọc Tấn sau khi đọc “Thời biến đổi gien”

Anh Tấn ơi!

Tôi đã đọc một mạch xong bản thảo cuốn sách trên 300 trang của anh trên suốt chặng đường Đà Nẵng – Sài Gòn 20 giờ xe đò, trừ mấy giờ ngủ chập chờn. Và cũng như cái lần đọc Chuyện kể năm 2000 (CKN2000) mà anh còn nhớ rất rõ và kể lại trong sách này, nước mắt và cả sự nghẹn ngào phải kìm để không thành tiếng nấc, cứ tự nhiên bật ra. Để rồi ngay sau đó tiếng nghẹn ngào lại biến thành tiếng “cười rinh rích” không kìm nổi.

“Đi đến cốt lõi ngọn nguồn” của Sự thật, không né tránh, không sợ hãi, cái Sự thật bi phẫn mà anh đã trải qua, mà bạn bè anh trong đó có tôi, mà cả dân tộc này đã trải qua trong hơn nửa thế kỷ, anh đã phơi bày nó chính xác đến từng chi tiết rùng mình y như từng nắp chai nước mà hai đứa con anh chắt chiu để sống mỗi ngày; nhưng anh luôn vượt qua nó, vượt lên trên nó bằng cái hài hước quen thuộc của mình. Cái hài hước chỉ có ở những tâm hồn mạnh mẽ, không thể khuất phục, của những con người “đắm đuối cuộc sống” – chữ của một hoạ sĩ bạn đọc CKN2000 mà anh tâm đắc.

Tinh thần kép nói trên, thấm nhuần trong những trang miêu tả và kể chuyện hấp dẫn, hồi hộp vô cùng, là sức mạnh những trang viết của anh, ở đây cũng như ở CKN2000. Ấn tượng khó quên của tôi về CKN2000 chính là ở những đoạn “căng thẳng” kỳ lạ như đoạn tả cảnh chia cơm tù ở trại, những con mắt tù hau háu, đau đáu theo dõi việc “cân” các suất cơm bằng chiếc que, những con mắt có khả năng phát hiện chính xác đến từng gam cơm thừa thiếu; còn ở “chuyện kể” mới này, là ở những đoạn gom sách nộp lại cho nhà xuất bản – những âm mưu tính toán, những cuộc điện thoại bằng “mật mã”, những cuộc hẹn hò “bí mật” với vai chính mặc áo Phổ Nghi, đội mũ “ninja”… – li kỳ như truyện trinh thám…

Vâng, 14 năm sau “Chuyện kể”, Bùi Ngọc Tấn lại hiến cho người đọc một “chuyện kể”, lần này là chuyện kể về “chuyện kể”. Tất cả những gì liên quan đến việc viết, in, phát hành, thu hồi CKN2000, với tất cả những con người liên quan, những bình luận,
những hậu quả khôn lường của nó. Anh đã gọi cuốn tiểu thuyết dựa trên nguyên mẫu mình là Chuyện kể…, ngược lại, bây giờ đặt cái tên rất “tiểu thuyết” cho cuốn hồi ức – tư liệu về Chuyện kể… là Thời biến đổi gien.

Có lẽ bởi anh không muốn người đọc chỉ đọc nó như một hồi ức riêng tư. Mà là hồi ức về một thời đại. Một thời đại ghê gớm trên quê hương chúng ta mà cái “gien” NGƯỜI đã bị biến đổi đến thảm hại!

Những con người tốt nhất, bản thân anh, người vợ thủy chung lặng lẽ kiên cường, bạn bè anh – những nhà văn nhà báo khăng khăng một niềm tin ngây thơ vào Cái Đẹp – suốt đời bị nghi ngờ, bị rình rập, bị săn đuổi, đã phải lay lắt để tồn tại như những PHÓ NGƯỜI. Những người tốt khác, ông giám đốc một nhà xuất bản hiếm có, những biên tập viên tâm huyết… dám in tiểu thuyết của anh, những người âm thầm hỗ trợ cho nó ra đời và đến tay người đọc… đã phải sống hai mặt, mặt NGƯỜI ở chốn riêng tư, mặt CÔNG CỤ ở chốn hành nghề. Những kẻ khác thì tùy mức độ, phần NGƯỜI và phần CÔNG CỤ tỷ lệ nghịch với nhau, ý thức CÔNG CỤ khác nhau từ chỗ ý thức rõ rệt, đến chỗ vô thức, bản năng, hay chỉ là một thói quen tập nhiễm.

Tôi nhớ đến cái vườn tượng trên một sườn đồi ở Praha. Rải rác từ chân đến đỉnh đồi, là tượng những NGƯỜI không toàn vẹn hình hài, kẻ mất tay, kẻ mất chân, kẻ không đầu, kẻ không tim… Nếu nói đến tội ác của một chế độ, thì tôi xin nói rằng tội ác lớn nhất của nó chính là phá hủy TÍNH NGƯỜI trong nhiều thế hệ. Một nền kinh tế lụn bại có thể nhanh chóng phục hồi với sự tự cải tổ và trợ giúp từ bên ngoài, một nhà nước bất lực có thể được thay thế với sự đồng thuận của dân chúng, một đất nước thất trận có thể khôi phục lực lượng quân sự của mình bằng tiền bạc, kỹ thuật… Nhưng một dân tộc mà TÍNH NGƯỜI bị phá hủy thì không biết cần đến mấy thế hệ để trở lại làm NGƯỜI toàn vẹn.

Nỗi ám ảnh ấy đã theo tôi nhiều năm nay. Và trong tâm thế ấy, tôi tâm đắc với Bùi Ngọc Tấn về ý nghĩa của việc Viết: Viết là “cuộc chiến đấu vô vọng” để “giữ sự trong sáng trong đôi mắt nhìn đời của các con tôi”. Tôi xúc động vì lời ông bác sĩ ung thư đang chờ chết nói ông đã được tiếp sức từ những trang sách như thế nào: “Tôi hiểu rằng con người không được phép bi quan, không được phép đầu hàng. Tập sách của anh đã nâng đỡ tôi sống những ngày còn lại. Còn một ngày cũng sống cho ra sống”.

Vì thế, chúng ta phải viết. Vì những người đọc như thế. Vì chính chúng ta. Có những kẻ không muốn ta viết, ta phải viết. Họ sợ ta viết, ta phải viết. Họ cấm ta viết, ta phải viết. Họ trùy lung, tiêu hủy những trang viết của ta, ta phải viết. Họ ngăn cản những trang viết của ta đến người đọc, ta phải viết. Ta phải viết “khi cuộc sống chúng ta bị nén xuống sát gần cái chết”, phải không anh Tấn!

Sài gòn, sau ngày biểu tình lớn chống Trung Quốc xâm lược 11/5/2014

Hoàng Hưng

VNexpress:

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn qua đời

Tác giả của “Biển và chim bói cá” tạ thế lúc 6h15 sáng nay, ngày 18/12, sau những năm tháng chống chọi với bệnh ung thư.

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn qua đời tại nhà riêng ở Hải Phòng, hưởng thọ 81 tuổi. Gia đình ông đã báo tin cho các nhà văn, trong đó có nhà thơ, dịch giả Dương Tường – người bạn thân của Bùi Ngọc Tấn.

Bùi Ngọc Tấn sinh năm 1934 tại thành phố Hải Phòng. Trước khi viết văn ông làm báo. Theo đoàn quân tiếp quản Hà Nội năm 1954, ông tới Hà Nội, sau đó làm phóng viên báo Tiền Phong với bút danh Tân Sắc.

Ở tuổi ngoài đôi mươi, ông đã có tác phẩm in ở các nhà xuất bản như Văn học, Lao động, Thanh Niên, Phổ thông.

Năm 1969, ông trở về quê làm biên tập viên tại báo Hải Phòng Kiến thiết và tập trung viết báo để nuôi gia đình. Giai đoạn từ tháng 11/1968 đến tháng 3/1973 ông vướng vào lao lý. Bùi Ngọc Tấn có một thời gian “ẩn dật” với văn chương, ngừng viết từ 1974 tới 1994.

Sau 20 năm im tiếng trên văn đàn, ông trở lại với bạn đọc bằng những trang hồi ký về nhà văn Nguyên Hồng và những truyện ngắn nổi bật.

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn (thứ ba từ trái sang, hàng sau) cùng bạn bè hồi tháng 11/2014.Độc giả biết tới Bùi Ngọc Tấn qua nhiều tác phẩm như tập truyện Những người rách việc (1996), Rừng xưa xanh lá (2004), tiểu thuyết Biển và chim bói cá (2009). Bên cạnh đó, ông còn có nhiều tác phẩm nổi bật như Mùa cưới, Đêm tháng 10, Nhằm thẳng quân thù mà bắn, Nguyên Hồng thời đã mất, Một thời để mất, Một ngày dài đăng đẳng… Tiểu thuyết Biển và chim bói cá của ông được trao tặng giải thưởng Henri Quefenlec tại Liên hoan sách và biển diễn ra tại Pháp năm 2012.

Hiện gia đình nhà văn đang bàn bạc để định ngày đưa tang ông.

Lam Thu

 

bui-ngoc-tan (1)

Tôi rất xúc động khi xem bức ảnh này. Bức chân dung diễn đạt hết sức chân thực sự thắng lợi của tôi trong cuộc chiến đấu dai dẳng gần hết đời người để không bị biến đổi gien. Nhưng những dấu vết của cuộc chiến đấu vẫn in rõ trên nét mặt và cả trong tâm hồn mới ghê gớm và khốc liệt làm sao. Tôi ao ước được biết tác giả của tấm ảnh, để tỏ lời cảm ơn cũng như biết nó được chụp khi nào, ở đâu…

BNT nam1956BNT1955 Bao TienPhong

2anhem

Năm mươi năm trước, khi tiếp quản Thủ Đô rồi làm phóng viên báo Tiền Phong, chàng trai Bùi Ngọc Tấn không bao giờ nghĩ rằng rồi đây mình sẽ có bộ mặt như trên.

nguồn: buingoctan.wordpress.com

———-

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn qua đời ở Hải Phòng

RFA 18-12-2014

Vợ ông là bà Nguyễn Thị Ngọc Bích, cho Đài Á Châu Tự Do biết:

“Nhà tôi bị bệnh khối u ở phổi bây giờ nó di căn sang xương, nó đau xương lắm. Nhà tôi mất vào lúc 6 giờ 15 sáng ngày hôm nay 18 tháng 12. Ông ấy đau đớn làm ạ, nằm không yên không ngồi được. 10 giờ sáng mai thì liệm rồi 10 giờ sáng ngày kia sẽ đưa chôn, không hỏa táng”.

Nạn nhân “Xét Lại Chống Đảng”

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn là một trong những nạn nhân của vụ án “Xét Lại Chống Đảng” và phải ngồi tù 5 năm trời.

Sau khi ra tù ông đã được “tẩy oan” và sau đó xuất bản tác phẩm Chuyện Kể Năm 2000.

Bùi Ngọc Tấn sinh năm 1934. Quê ông ở làng Câu Tử Ngoại, xã Hợp Thành, huyện Thủy Nguyên, thành phố Hải Phòng. Ông bắt đầu viết văn, viết báo từ 1954. Trước khi viết văn, ông là phóng viên báo Tiền Phong ở Hà Nội, viết với bút danh Tân Sắc.

Chuyện Kể Năm 2000

“Chuyện Kể Năm 2000” là một quyển sách nổi tiếng của Bùi Ngọc Tấn đã được dịch ra các ngôn ngữ Anh, Đức và Pháp.

Trong 600 trang sách của tác phẩm này Bùi Ngọc Tấn đã mô tả một trí thức bị chính quyền trấn áp và bắt giam cho thấy bộ mặt thật của guồng máy cai trị.

Chính vì vậy Hà Nội đã lập tức ngăn chặn, tịch thu toàn bộ cuốn sách ngay sau khi nó ra mắt vài ngày tại Việt Nam.

Bùi Ngọc Tấn đã nhận được nhiều giải thưởng của các tờ báo trong nước. Bên cạnh sự nổi tiếng của “Chuyện Kể Năm 2000”, ông cũng nhận được Giải Henri Queffenlec của Pháp vào năm 2012 cho tác phẩm “Biển Và Chim Bói Cá”.

 

Posted in Nhan Vat, Van Hoc | Leave a Comment »

► Tiếp tục suy nghĩ về những vụ bắt bớ gần đây (Nguyễn Thị Từ Huy)

Posted by hoangtran204 trên 18/12/2014

Những gì diễn ra trong những năm gần đây và nhất là trong những ngày gần đây khiến tôi tự đặt cho mình câu hỏi này : phải chăng đang diễn ra một quá trình tái toàn trị hóa tại Việt Nam?

Những nghiên cứu của Hannah Arendt cho phép bà xác định rằng khái niệm chủ nghĩa toàn trị (totalitarisme) được áp dụng cho hai hệ thống duy nhất : hệ thống cộng sản Liên Xô dưới thời Staline và hệ thống quốc xã Đức thời Hitler. Sau cái chết của hai lãnh tụ toàn trị này, hệ thống toàn trị sụp đổ, cái còn tiếp tục tồn tại được gọi là hệ thống độc tài cộng sản.

Václav Havel không đồng ý với cách nhìn này. Trong những năm 70 của thế kỷ trước, ông dùng chữ chủ nghĩa hậu toàn trị (post-totalitarisme) để chỉ mô hình chính trị của các nước cộng sản Đông Âu. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là đến cuối những năm 80, ông sử dụng lại khái niệm « chủ nghĩa toàn trị » của Arendt một cách hệ thống để chỉ hình thái cộng sản Đông Âu, trong một bài viết có tựa đề là « Histoire et totalitarisme ». Có lẽ đối với Havel, những yếu tố toàn trị luôn là một đặc điểm cố hữu của chủ nghĩa cộng sản.

Nếu ta đồng ý với Arendt rằng chữ « chủ nghĩa toàn trị » chỉ phù hợp với một chế độ trong đó diễn ra việc thanh trừng hàng loạt, giết người với số lượng lớn, và giết những người vô tội, thì quả thật điều đó chỉ phù hợp với Liên Xô của Staline, và nước Đức của Hitler.

Ở các nước cộng sản khác, dù số lượng người bị giết không nhiều như ở hai quốc gia nêu trên, nhưng vẫn diễn ra những vụ giết người hàng loạt. Ở Việt Nam, điều đó đã xảy ra trong cải cách ruộng đất. Bao nhiêu người vô tội đã bị giết chỉ vì thuộc thành phần địa chủ, và kể cả khi họ không phải là địa chủ, kể cả khi họ là ân nhân của những lãnh tụ cộng sản, họ bị giết chỉ vì cần phải có một số lượng người bị giết cho đủ chỉ tiêu. Nếu đặt trong guồng máy và logic của chủ nghĩa toàn trị và chủ nghĩa cộng sản để xem xét vụ cải cách ruộng đất, ta sẽ hiểu vì sao một việc như thế có thể xảy ra, và đã xảy ra.

Có lẽ hiện đang có một quá trình tái toàn trị hóa tiệm tiến tại Việt Nam. Để xác định được nó bắt đầu từ lúc nào, cần phải có nghiên cứu, nhưng rất có thể (đây chỉ là một phỏng đoán chưa kiểm chứng) nó có nguồn gốc từ hội nghị Thành Đô, bởi trước đó Việt Nam đã biết đến một thời kỳ mở cửa với thành tựu trên nhiều mặt.

Tôi dẫn ra đây những sự kiện mà tôi dựa vào đó để suy luận về một quá trình tái toàn trị hóa có thể đang diễn ra trên lãnh thổ chúng ta.

Vụ Nhã Thuyên cho thấy sự trở về với những cuộc thanh trừng thời kỳ Nhân văn Giai phẩm. Dù rằng, về quy mô và tính chất không có sự tương đương, nhưng có một ý chí quyết tâm đưa sinh hoạt văn học nghệ thuật và nghiên cứu khoa học xã hội nhân văn trở lại thời kỳ Nhân văn Giai phẩm, và được thực hiện tinh vi hơn, kín đáo hơn. Thậm chí ý chí này được luật hóa bằng luật giáo dục.

Việc xuất hiện « sự tố giác của quần chúng » chính là ngôn ngữ của thời cải cách ruộng đất. Và những người bị bắt mới đây, Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập, là những người bình thường như bao nhiêu người khác. Việc bắt bớ họ gây ngạc nhiên, gây sửng sốt bởi họ không giống Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, không giống Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào ở những điểm : họ không có một tuyên ngôn rõ ràng về quan điểm chính trị, không có quan điểm chống đối, không trực tiếp viết bài. Blog của họ chỉ làm nhiệm vụ đưa tin, như bao nhiêu blog khác. Thậm chí, dưới mỗi bài đăng lại trên Quê Choa đều có ghi : « Nội dung bài viết không phản ánh quan điểm của Quê Choa ». Tôi ghi theo trí nhớ, vì khi vào tìm lại blog Quê Choa để kiểm tra thì không còn tìm thấy địa chỉ của Quê Choa trên google nữa. Ngoài số lượng người truy cập và số lượng bài giới thiệu, thì Quê Choa và Người Lót Gạch cũng giống như rất nhiều những blog khác. Và mọi người ngơ ngác, không hiểu tại sao hai người này bị bắt, và do đó đã có nhiều suy luận khác nhau về nguyên nhân, một điều bình thường trong bối cảnh chẳng có nguyên nhân nào được đưa ra một cách chính thức.

Trước đây chính quyền chỉ bắt một người, bây giờ đã có dấu hiệu bắt hàng loạt, và bắt những người bình thường, theo « tố giác của quần chúng ». Đó là một dấu hiệu rõ rệt của sự quay trở lại với thời cải cách ruộng đất. Hẳn chúng ta chưa quên rằng cách đây ít lâu, có một triển lãm chính thức về cải cách ruộng đất tại thủ đô, và điều này cũng đã gây ngạc nhiên cho tất cả mọi người. Khó có thể tìm thấy một lý do thích hợp cho việc tổ chức một triển lãm như vậy. Nhưng chúng ta sẽ không ngạc nhiên khi nhìn nó như dấu hiệu của một quyết tâm quay trở lại với thời kỳ dã man nhất của chủ nghĩa toàn trị cộng sản. Thực ra chính quyền cũng không dấu sự dã man của mình khi chọn bắt giam hai người có tuổi và đều đang bị bệnh nặng. Thông điệp của chính quyền là : dân chúng cần biết rằng họ đang được lãnh đạo bởi một chính quyền đủ khả năng đi tới tận ranh giới cuối cùng của sự vô nhân đạo.

Khi đã đi tới chỗ bắt quả tang một nhà văn đang viết văn, có nghĩa là đi tới chỗ bắt một người bình thường đang làm công việc bình thường, thì có nghĩa mọi việc chẳng còn nằm trong bất kỳ một logic nào nữa. Ai cũng có thể bị bắt quả tang khi đang làm công việc thường nhật của mình : một nhà giáo sẽ bị bắt quả tang khi đang đứng trên bục giảng, một bác sĩ sẽ bị bắt quả tang khi đang khám cho bệnh nhân, một bà nội trợ sẽ bị bắt khi đang làm bếp, và có thể tới chỗ một ông chồng sẽ bị bắt quả tang khi đang ngủ với vợ mình… Thật ra chẳng còn gì đáng ngạc nhiên nữa kể từ khi hai cái bao cao su đã qua sử dụng bị bắt quả tang đang ở trong sọt rác của khách sạn, rồi hai xe máy bị bắt quả tang đi hàng ba… Một nhà văn bị bắt quả tang khi đang viết văn, có lẽ sự phi lý này có nhiều thi tính nhất trong số các sự vụ phi lý đã diễn ra!!!

Chúng ta thực sự không biết được chính quyền này có quyết định quay trở về tới tận cái khởi điểm chết chóc của chủ nghĩa toàn trị, lúc mà hàng loạt người vô tội bị giết không cần lý do, không cần nguyên nhân, bị giết bởi chính sự vô tội của họ. Chúng ta không biết được, không ai suy đoán được.

Chúng ta đã có bằng chứng trong lịch sử để thấy sự tàn bạo, bạo lực, bản năng giết người nằm sẵn trong con người như thế nào, và trong những điều kiện nào đó thì sự tàn bạo dâng lên và lây lan trên diện rộng. Bao nhiêu triệu người Do Thái đã bị giết chỉ vì họ là người Do Thái. Đã có bao nhiêu nghiên cứu về bạo lực, nhưng dĩ nhiên chưa ai có câu trả lời cuối cùng.

Trên cái đà gia tăng bạo lực trong xã hội hiện nay, và với sự gia tăng đàn áp, gia tăng bạo lực từ phía chính phủ mà càng ngày dân chúng càng bị buộc phải chứng kiến như trong thời gian những năm gần đây, chúng ta khó mà biết được quá trình tái toàn trị hóa này sẽ dẫn Việt Nam tới đâu.

Chúng ta cần tiếp tục suy nghĩ nếu chúng ta còn có bộ não ở trong đầu. Chúng ta cần cảm thấy đau đớn trước việc những người vô tội càng ngày càng bị bắt nhiều hơn, nếu chúng ta còn có một trái tim trong lồng ngực. Và chúng ta cần hành động nếu cuộc sống của chính chúng ta bị đe dọa. Quyền bảo vệ mạng sống là quyền tự nhiên mà tất cả mọi người sinh ra đều có, đó là quyền mà không ai ban bố được cho ai, cũng không ai tước đoạt được của ai.

Paris, 17/12/2014

Nguyễn Thị Từ Huy

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Căng thẳng quan điểm đối ngoại dẫn đến bắt nhà văn Nguyễn Quang Lập (Người Buôn Gió))

Posted by hoangtran204 trên 18/12/2014

Tháng 12 năm là đỉnh điểm phát biểu về đối ngoại của những chính khách hàng đầu Việt Nam. Bắt đầu từ khi hạ viện Hoa Kỳ bác bỏ đường lưỡi bò ở biển Đông. Ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng ngay lập tức phát biểu với các cử tri, ông nhấn mạnh việc bảo vệ chủ quyền phải gắn với giữ vững chế độ, đồng thời đưa ra hàm ý cảnh cáo những ai muốn lợi dụng việc mâu thuẫn chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc để kích động việc bài Trung Quốc.

Những lời phát biểu của ông Trọng rõ ràng mang hàm ý không mặn mà gì với nghị quyết của hạ viện Hoa Kỳ, trái lại ông cho đó là mối nguy hiểm đe doạ chế độ mà đảng do ông làm TBT lãnh đạo.

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/210571/-giu-doc-lap-chu-quyen–giu-cho-duoc-che-do-.html

Cử tri đã đặt thẳng vấn đề một cách gay gắt và thẳng thắn với ông Trọng:

Cử tri kiến nghị: TQ sau khi rút giàn khoan đã có nhiều động thái ngày càng khẳng định ý đồ, dã tâm đẩy nhanh tiến độ cướp vĩnh viễn Biển Đông, Hoàng Sa và Trường Sa. Đảng, QH và Chính phủ cần có giải pháp thực sự mang tính chiến lược đối với lãnh thổ, biển đảo, đồng thời kiên quyết xử lý trách nhiệm cá nhân, tổ chức làm sai quy định của Đảng, Nhà nước, ảnh hưởng an ninh, chủ quyền quốc gia.

Trong phần nêu ra, các cử tri đã gọi thẳng hành vi của TQ là dã tâm, ý đồ đẩy nhanh tiến độ. Không những thế cử tri đã bứ xúc đòi hỏi xử lý những cá nhân, tổ chức làm ảnh hưởng đến chủ quyền lãnh thổ.

Ông Trọng trả lời, đầu tiên ông đặt vấn đề này là do BCT, Trung Ương xử lý. Cách đặt vấn đề đầu tiên này khiến người hỏi bị ngợp vào ma trận của từ BCT, Trung Ương. Đưa BCT và Trung Ương ra làm bình phong vừa mang tính phòng thủ ngăn chặn các câu hỏi. Sau phần phòng thủ bằng tấm bình phong BCT, TW tiếp đến ông chuyển sang phần đe doạ. Giọng ông bắt đầu bộc lộ xếch mé đe nạt cử tri đang bức xúc:

– Hay nói cứng chỉ một vế thôi? Việc lợi dụng kích động biểu tình đập phá, hình ảnh VN còn tốt được không?

Sau khi phòng thủ bằng bình phong BCT, xếch mé đe nạt thị uy thấy tương đối đạt, ông chuyên sang giọng cảnh cáo:

– Lưu ý rằng các đối tượng xấu rất muốn kích động tình hình trong nước ta, đặc biệt là tư tưởng bài nước này, chống nước kia.

Chúng ta thấy câu hỏi cử tri đặt ra là cần làm gì để ngăn TQ, cần xử lý những kẻ đã làm mất chủ quyền? Cử tri nhận được câu trả lời của ông Trọng theo hướng khác, là làm gì, định làm loạn à, những kẻ bị xử lý là xấu kích động đặc biệt tình hình nước này bài nước kia.

Vậy là ông Trọng muốn xử lý những kẻ đặt câu hỏi chứ không phải là những đối tượng trong câu hỏi.

Thông qua câu trả lời cử tri, ông Trọng đưa lời đe doạ đến quần chúng nhân dân.

Ở phía chính phủ, ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rành mạch hơn. Trong tranh chấp chủ quyền (mà ông Trọng gọi giảm đi là mẫu thuẫn hai nước) giữa VN và TQ ông Dũng nói:

– Không thể có bạn kiểu nhà tôi là nhà anh.

Trước đó ông Dũng từng phát biểu:

– Không đánh đổi chủ quyền lấy hữu nghị viển vông.

Ông Trọng thì nhấn mạnh hoà bình hữu nghị, tình anh em bạn bè hai nước, ông cho rằng giữ chủ quyền thì cũng phải giữ được tình bạn bè, hữu nghị.

Còn ông Dũng thì phát ngôn ngược lại, ông cho rằng bạn bè, hữu nghị mà phải mất chủ quyền thì chỉ là thứ hoà bình, bạn bè viển vông.

Cho dù nói ĐCSVN là một khối thống nhất, thì cũng không thể bác bỏ được đằng sau những phát ngôn của Đảng và Chính Phủ đối nhau chan chát. Ông Nguyễn Phú Trọng là người nắm Đảng và tư tưởng, phát ngôn và hành động của ông về việc quan hệ với Trung Quốc ngang bằng việc giữ chủ quyền là nhất quán từ trước đến nay. Những lời phát biểu của ông Nguyễn Tấn Dũng khiến ông Trọng lo ngại sẽ dấy lên một tư tưởng bài Trung Quốc hoặc ít nhất là kích thích các cán bộ, đảng viên, quần chúng nhân dân lên án Trung Quốc nhiều hơn. Một lẽ dĩ nhiên là sự phản ứng của người dân, cán bộ Việt Nam với TQ càng cao bao nhiêu thì uy tín của ĐCSVN càng giảm bấy nhiêu vì mối quan hệ gắn bó của ĐCSVN với TQ.

Nếu ở vị thế duy trì quan hệ như hiện tại với TQ bây giờ, gặp phản ứng của cán bộ nhân dân như vậy đã là bất lợi cho ĐCSVN. Huống chi trong những năm tới ông Trọng còn muốn quan hệ sâu nặng thêm nữa với TQ. Một kế hoạch quan hệ như vậy đã được hoạch định và triển khai trong những năm tới đây.

Ngày 17/12/2014 phó ban tuyên giáo TW Bùi Thế Đức (nên nhớ BTG của Đinh Thế Huynh với Nguyễn Phú Trọng là một ê kíp) họp tại thành phố HCM (ngay sau đợt bắt hai bloger có uy tín là Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập, những blog có quan điểm như những cử tri đã đặt câu hỏi với ông Trọng). Tại thành phố vừa xảy ra cuộc bắt bớ này, đại diện của BTG TW Bùi Thế Đức đã hé lộ về kế hoạch tương lai quan hệ VN và TQ sẽ có những bước đổi mới đột phá gắn bó với nhau hơn. Ông Đức nói:

– Phó Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Bùi Thế Đức đã yêu cầu, trong năm 2015 sẽ có nhiều vấn đề mang tính toàn cầu hóa và những quan hệ mở rộng hơn giữa đất nước chúng ta và các nước anh em, cũng như những vấn đề cần mở rộng trong tuyên truyền miệng, kể cả phòng chống những âm mưu trong “tự chuyển hóa” “tự diễn biến” của một số đối tượng trong cán bộ, đảng viên hiện nay… Tạp chí Báo cáo viên cần nâng cao hơn nữa các chủ đề, bài có tính chiến đầu cao, tính định hướng sắc sảo… nhằm không ngừng trở thành cầu nối tốt hơn giữa đội ngũ báo cáo viên cả nước và Đảng, Nhà nước ta….

Tất nhiên những nước anh em với Việt Nam bây giờ chỉ có mỗi TQ là phải cần mở chiến dịch tuyên truyền như vậy, ông Đức không nói ra thì người ta tất phải hiểu nước anh em đó không phải là Cu Ba hay Bắc Hàn. Ý đồ của Bùi Thế Đức phù hợp với ý đồ và lời cảnh cáo của Nguyễn Phú Trọng, nói một cách khác là Bùi Thế Đức cụ thể hoá hơn lời nói của Nguyễn Phú Trọng thành một chiến dich. Chiến dịch đó là thanh trừng những ý kiến phê phán, phản đối việc quan hệ với Trung Quốc càng sâu sắc tới đâu thì chủ quyền biển đảo, lãnh thổ Việt Nam lại càng mất đến đó.

Mâu thuẫn trong quan điểm đối ngoại, lo sợ những bloger uy tín, có lượng đọc lớn, có quan điểm phê phán quan hệ TQ sẽ làm dư luận nghiêng thêm về phía kia. Đồng thời muốn những năm tới còn gắn chặt sâu hơn nữa với TQ không bị ngăn cản, chỉ trích. Thì việc bắt giữ những bloger như Nguyễn Hữu Vinh, Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang Lập là điều tất nhiên.

Chiến dịch bắt bớ này có bài bản và chọn lựa. Một Nguyễn Hữu Vinh đại diện cho dòng cán bộ, đảng viên, con nhà cách mạng. Một Hồng Lê Thọ, giáo sư, Việt Kiều, từng ủng hộ CSVN trong những năm trước 1975. Một nhà văn già yếu, bệnh tật nhưng uy tín được nhiều người mến mộ. Thông điệp mà Nguyễn Phú Trọng cùng bộ sậu thân Tầu đưa ra với dư luận là bất kể vị trí nào, giai cấp nào nếu chống Tầu, tức có ý “bài nước nọ” hoặc “tự chuyển hoá, tự diễn biến” của một số đối tượng đảng viên… đều sẽ bị xử lý nghiêm khắc.

Khái quát lại là Nguyễn Phú Trọng cùng bộ sậu muốn gắn kết với Trung Quốc hơn, để ngăn chặn những ai ý đồ đó. Nguyễn Phú Trọng đã cảnh cáo và chỉ ra những loại người cần xử lý. Những người bị bắt vừa qua là những đối tượng nằm trong những lời kêu gọi xử lý của Nguyễn Phú Trọng và của Bùi Thế Đức.

Việc bắt bớ này sẽ khiến những ai ủng hộ lời phát biểu của ông Nguyễn Tấn Dũng, hoặc bị lời ông Nguyễn Tấn Dũng kích thích mà phê phán, chỉ trích TQ sẽ phải đắn đo, dè chừng đến số phận của mình.

Trong ngày hôm qua 16/12/2014 Cục trưởng bảo vệ an ninh chính trị nội bộ của Trung Quốc đã sang thăm và làm việc với ông Tô Lâm, thứ trưởng công an phụ trách an ninh Việt Nam. Hai bên đã trao đổi kinh nghiệm nghiệp vụ đấu tranh, trấn áp. Trước đó vài hôm, người viết bài này đã đặt suy luận rằng cơ quan an ninh bảo vệ chính trị nội bộ của Việt Nam là cơ quan tiến hành bắt giữ những blogger nêu trên dưới sự chỉ đạọ của Nguyễn Phú Trọng và Ban Tuyên Giáo trung ương.

Những phát ngôn, hành động của các cá nhân, tổ chức, cơ quan trên trong vài ngày qua đã dường như cho thấy suy luận đấy không phải là vô căn cứ.

Giá như là vô căn cứ thì lại là một chút an ủi. Vì như thế việc, những người bị bắt không phải là làm sạch những lực cản để năm tới đây Việt Nam gắn sâu con đường làm nô lệ hoàn toàn cho Trung Quốc.

* * *Kết thúc thì vẫn như thường lệ, đây là những lời tào lao của một kẻ thiếu tư cách, các bạn đọc giải trí, đừng tin.

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Nghĩ gọn về Anh Ba Sàm ( Bs. Phạm Hồng Sơn)

Posted by hoangtran204 trên 18/12/2014

Nghĩ gọn về Anh Ba Sàm

Phạm Hồng Sơn

16- 12- 2014

Theo một nguồn khả tín, Tướng Tô Lâm, một ngôi sao đang lên nhanh của Bộ Công an, đồng môn thuở C500 của Anh Ba Sàm, từng gặp trực tiếp Anh Ba Sàm để khuyên nhủ. Nhưng, Anh Ba Sàm, cho đến khi bị bắt, hẳn chưa một ngày rời Ba Sàm. Có lẽ chỉ có những người đã ấp ủ, trăn trở và rất tha thiết với Tự do hơn tất cả mọi thứ mới có ứng xử như Anh Ba Sàm đã thể hiện: tiếp tục tình bạn nhưng “anh đường anh tôi đường tôi” dù “anh” đã dốc bầu tâm giao và dù “anh” là một chỉ huy quyền uy của lực lượng chuyên chính hiện hành. Chắc chắn tâm giao đó, khuyên nhủ đó phải được hiểu theo hai mặt, là những cam kết, hứa hẹn, tưởng thưởng, viễn cảnh không nhỏ về vật chất và ở mặt kia là một đe dọa của thì tương lai gần cùng những tương lai xa hơn đầy tai ương, uy hiếp.

Chắc chắn nhiều người đã từng hoài nghi, nghi ngờ Anh Ba Sàm. Việc bắt Anh Ba Sàm đã làm chỉ số tín nhiệm và tin tưởng nơi anh tăng vọt, nhưng, tôi tin, sự thận trọng, nghi ngờ chưa hẳn đã hết. Song, tôi cũng tin những người khó tính nhất, thận trọng nhất phải thừa nhận bản kết toán về truyền thông do Anh Ba Sàm tạo ra có số dư dương rất lớn thuộc về khai trí giúp nhận chân lịch sử, xóa đi những ảo tưởng về lãnh tụ, xua đi những huyễn hoặc về chính trị nhằm “phá vòng nô lệ” cả Tàu và ta. Càng thấy giá trị và ấn tượng ghê gớm nếu ta lại đặt số dư đó ở giữa hai vật, một bên là tấm thẻ Đảng đỏ thẫm của một cố Ủy viên Trung ương, cựu đại sứ tại Liên Xô (cái nôi của toàn trị cộng sản) còn bên kia là bộ quân phục sĩ quan an ninh màu cỏ tối đã bạc. Nhưng hình ảnh này không còn thuộc riêng cá nhân và gia đình Anh Ba Sàm nữa, nó đã thành một biểu tượng chung cho đặc tính hấp dẫn, khơi gợi thiện tính trong con người của Dân chủ Tự do. Bất kỳ hốc tối, khoảng băng giá nào của xã hội cũng có thể sẽ bén hoặc bắt tia lửa Dân chủ.

Xem thế, những hoài nghi, nghi kị đã và đang tồn tại có điều gì đó thật nhẫn tâm. Nhưng tình trạng lòng người hoang mang, chao đảo như vậy không phải là điều mới hay là trường hợp đầu tiên. Cách đây chừng 15 năm, khi ấy các “nhà hoạt động” còn hiếm hơn “lá mùa Thu”, bản thân tôi, người có ít kinh nghiệm, đã chứng kiến ít nhất một trường hợp tương tự. Tình trạng mù mờ, hoài nghi xót xa và không dễ chia sẻ, không thể lý giải được ngay một cách thấu đáo như thế vừa là hệ quả tất yếu vừa là một bi kịch không chỉ của đương sự, nghề nghiệp cá nhân, lịch sử gia đình mà còn là của lịch sử một dân tộc đã phải chịu nhiều tráo trở, là hệ lụy rất khó rời ngay được của một xã hội đã phải vượt thoát, sống còn bằng luồn lách với gần như mọi thủ đoạn trên nửa thế kỷ. Nhưng đó cũng là thách thức, là thử thách đối với tất cả những người muốn tiến bộ. Mọi sự nghi ngờ theo năm tháng dai dẳng đến đâu cuối cùng chỉ làm tăng thêm giá trị, niềm tin, ngưỡng phục, phẩm hạnh cho cái thật, dĩ nhiên chỉ khi cái thật đó không bải hoải, không bị giết chết bởi nghi ngờ.

Những chi tiết trình bày như thế không thể tránh được hệ quả gợi lên trong tâm trí nhiều người về nỗi cô đơn, lẻ loi của Anh Ba Sàm. Tuy nhiên, dù chúng ta không thích, đó vẫn là một thực tế hiển hiện của thân phận những người tranh đấu cho nhân quyền, tự do, dân chủ tại Việt Nam từ nhiều thập niên qua cho tới tận hôm nay, dù đã có những cải thiện. Đã có nhiều trăm người ký tên thật vào các thỉnh nguyện đòi trả tự do cho Anh Ba Sàm (và nhiều người khác) – một vượt bực so với chỉ 5 năm trước. Nhưng đã có bao nhiêu người có hành động mang tính rời xa thực sự cái Đảng, cái chính thể đang trấn áp Anh Ba Sàm (cùng nhiều người khác), như trả thẻ Đảng, bỏ ngành công an, tuyên bố rời những chức vị chẳng danh giá cho lắm, v.v., vì Anh Ba Sàm? Hiện thực này khiến tôi không thể không liên tưởng tới một hoạt cảnh múa đôi:

Bên này, nhà độc tài ngày càng phát ra những ngôn từ, những động tác, hình thái mới gần hơn với dân chủ nhưng quyết không để cái gì làm tổn hại tới các thiết chế độc tài, bên kia, người bị trị cũng ngày càng xướng ra những phát ngôn ủng hộ dân chủ, biểu tỏ phản đối trấn áp tự do nhưng cũng quyết không làm điều gì tổn hại tới danh vị, đặc quyền bản thân do độc tài ban phát.

Song, nói như thế không có nghĩa cố tình không biết đến những tấm lòng thơm thảo, những con tim đang trăn trở, nhức nhối, những chuyển động âm thầm trong lòng người. Nhưng nếu trung thực và mạnh dạn, chúng ta phải thấy rằng độc tài từ bao năm qua luôn đưa tay ghìm bớt tiếng cười khi liếc mắt nhìn những thỉnh nguyện có những lập luận rằng “người ấy” là “người yêu nước”, “không vi phạm pháp luật”, “không phải bất đồng chính kiến”, “không muốn làm anh hùng”, “đang đầy bệnh tật”, “rất ôn hòa”, “vì sự thật”, “đã có công với Đảng”, “thuộc gia đình cách mạng”, “chỉ vì lợi ích của Đảng” v.v.

Tuy nhiên, chúng ta cũng nên nhớ cái sự “một mình” (alone), chứ không phải “cô đơn” (lonely), luôn là một thuộc tính bất biến của mọi khai phá, sáng tạo.

Tôi đã từng có lần yếu đuối rất đáng trách thốt ra lời “Thương anh” với người vì tự do mà bị lao tù. Nhưng nghĩ thêm, đối với những người bị lâm nạn vì đã khát khao tự do thực sự, cái “tình thương” đó không phải là điều họ cần nhất.

(Bảy tháng và 11 ngày sau khi Anh Ba Sàm cùng đồng sự bị bắt. Cuối ngày thứ Mười, ngày đã hết lệnh tạm giữ – tối đa 09 ngày – phải chuyển sang lệnh tạm giam,tức có “khởi tố”- thủ tục tố tụng tối thiểu để giam giữ lâu dài và đưa đến các thủ tục khác: truy tố, xử án, kết án – sau khi nhà văn Nguyễn Quang Lập, chủ blog Quê Choa bị bắt.)

© 2014 Phạm Hồng Sơn

nhucaytrevn.blogspot.com

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp | Leave a Comment »

►Đèn cù Tập II: Tư duy kinh tế của giới lãnh đạo VN, thái độ đối xử với kiều bào, và bị Tàu coi thường trong mối quan hệ

Posted by hoangtran204 trên 18/12/2014

 

Đèn cù Tập II: Tư duy, đối xử với kiều bào và quan hệ với Tàu

Theo FB Nguyễn Văn Tuấn

17-12-2014

Đèn Cù Tập II có dành vài chương để viết về sự sụp đổ của các chế độ XHCN bên Đông Âu, và một số suy nghĩ của giới lãnh đạo chóp bu. Qua đó, chúng ta cũng có thể có vài ý niệm về suy nghĩ của các vị đang nắm quyền lèo lái con thuyền đất nước thời đó. Không nói ra thì chắc nhiều người cũng có thể đoán được là tư duy của họ còn rất nhiều hạn chế.

Chuyện tư duy

Chúng ta biết rằng ông Lý Quang Diệu được đánh giá cao ở Việt Nam và trên thế giới. Dù người ta không mặn mà với kỉ luật sắt của Singapore, nhưng ai cũng phải công nhận ông là một người có tài chiến lược. Có người tặng cho ông danh hiệu nhà độc tài tốt bụng (benevolent dictator). Nhưng có thời ở Việt Nam, ông Lý Quang Điệu là một đối tượng bị báo chí Nhà nước chửi như tát nước. Tay sai đế quốc. Chống cộng. Chống nhân dân Việt Nam. Ông Diệu được giới lãnh đạo VN tặng cho rất nhiều cái nón.

Nhưng đùng một cái, VN “mặn nồng” với ông Lý Quang Diệu. Ông Võ Văn Kiệt từng mời ông Diệu làm cố vấn và cộng tác. Nhưng ông Diệu từ chối, và nói rằng nếu không có Mĩ gật đầu thì VN vô phương phát triển. Ông Diệu nói rằng Mĩ là chìa khoá, Mĩ là động cơ để phát triển. Ngay cả Tàu cũng phải ôm lấy Mĩ mà phát triển, thì VN không nên xem thường Mĩ.

Sau 1975, một nhóm chuyên gia kinh tế báo cáo cho ông Lê Duẩn rằng các nước như Đài Loan, Hàn Quốc và Singapore tiến mạnh là nhờ làm gia công cho các nước giàu có. Nghe xong, Lê Duẩn nạt lại: Lại muốn học chúng làm nô lệ ư? Mà, chẳng phải ông Lê Duẩn mới có tư duy bảo thủ và ngạo mạn đó, ông Tố Hữu cũng thế. Khi một thứ trưởng Bộ Y tế trình rằng các hãng dược phẩm ở miền Nam lúc đó đang thất nghiệp, và ông đề nghị làm thuốc kháng sinh cho khối Comecon. Tố Hữu quát: Trẻ con! Độc lập mà đi gia công?! Anh tưởng Comecon mà không ngoạm nhau à? (Trang 282). Tư duy kinh tế của giới lãnh đạo VN thời mới thắng cuộc là như thế.

Mãi đến 1999, khi VN kí hiệp định thương mại với Mĩ, mà vẫn có vài người có tư duy chống Mĩ! Trong Đèn Cù, tác giả Trần Đĩnh kể rằng sau khi hiệp thương được kí 2 ngày thì Đỗ Mười chỉ thị phải nhớ rằng Mĩ vẫn là kẻ thù của VN và của thế giới. Đỗ Mười còn nói ai thò tay kí vào hiệp thương thì đáng tội “bán nước”. Bộ trưởng Trương Đình Tuyển, người tích cực vận động cho hiệp định, sau đó phải “ra đi”, nói đúng hơn là bị truất phế khỏi chức bộ trưởng.

Đối xử với Việt kiều và người ngoại quốc

Có thể nói rằng “thành tích” đối xử với Việt kiều và người ngoại quốc của VN không có gì đáng khoe. Nói đúng ra là họ có thái độ hai mặt, ngoài mặt thì nói hay, đằng sau lưng thì nói xấu. Có thể xem đó là thái độ xảo trá và tiểu nhân. Trong Đèn Cù tập II, Trần Đĩnh kể nhiều chuyện cho thấy thái độ xảo trá như thế.

Đặng Chấn Liêu là một quan chức của Liên Hiệp Quốc, theo tiếng gọi của cụ Hồ về Việt Nam đóng góp xây dựng XHCN. Ông trở thành chủ nhiệm bộ môn tiếng Anh của Đại học Sư phạm Hà Nội. Tuy nhiên, ông lại là nạn nhân của Hoàng Văn Hoan, người nghi ngờ ông Liêu là tình báo của Anh. Ông Liêu còn dính dáng vào vụ “án xét lại”, nên lao đao ở Hà Nội một thời gian dài. Những người đau khổ thường có khả năng đúc kết triết lí cuộc đời rất hay. Trong một cuộc trò chuyện cùng Trần Đĩnh và Gs Tôn Thất Tùng, ông Đặng Chấn Liêu tổng kết quan sát về qui luật hành xử của chế độ như sau:

“Chúng mình nhìn người bằng con mắt thân thiện vì chúng mình cảnh giác trước tiên với cái xấu ở trong bản thân; còn họ, tự nhận là cách mạng cao quí, họ luôn cảnh giác với người khác để kịp thời giáo dục, uốn nắn. Họ với chúng ta cơ bản ngược giò nhau, họ bắt buộc phải tự khẳng định vai trò lãnh đạo, dạy dỗ chúng ta. Cái mặc cảm ưu việt này dẫn tới đòi dân phải có mặc cảm tự ti với họ. Mặc cảm tự ti này là dấu hiệu dân tin tưởng đảng, yếu tố hàng đầu của thắng lợi, khốn nạn là thế đấy.” (Trang 297).

Một Việt kiều khác là Mỹ Điền, từ Anh về miền Bắc Việt Nam, cũng với ý đồ xây dựng XHCN. Ông là con của một địa chủ ở miền Nam. Ông được phân công đi làm cán bộ Cải cách ruộng đất ở Thái Bình. Người trong đoàn nói với ông rằng từ nay trở đi, ông phải gọi mẹ là “Con địa chủ”. Là người miền Nam rất thẳng thắn, ông dứt khoát phản đối và không chấp nhận cách gọi mất dạy đó. Ngày hôm sau, ông được cho về Hà Nội. Về Hà Nội, ông trở thành một giáo viên dạy tiếng Anh, và một trong những học trò của ông là Nguyễn Dy Niên, người sau này trở thành Bộ trưởng Bộ ngoại giao. Mỹ Điền nói với tác giả Trần Đĩnh rằng “Tôi đã ở trong quân đội Bình Xuyên sau Cách mạng tháng 8. Tôi cũng đã ở nội phủ cộng sản. Tôi thấy sao? Nội phủ phần lớn là hoạn quan. Bình Xuyên phần lớn là dân anh chị. Phải công bằng mà nói là dân anh chị lại quân tử, nói là giữ lời. Hoạn quan thì không à nha.” (Trang 304).

Một trí thức miền Nam khác là Phạm Trung Tương cũng bị đối xử không tốt. Ông Tương từng làm cò cảnh sát, nhưng lại là người có cảm tình với Việt Minh. Ông giúp Việt Minh trong cuộc tổng khởi nghĩa và được ghi nhận công trạng. Sau đó, ông được tập kết ra Bắc, rồi thất nghiệp do lí lịch đen. Mỹ Điền thấy thương nên “tâu” với Ung Văn Khiêm về tình trạng của Phạm Trung Tương, ông Khiêm giới thiệu cho ông Tương về làm ở nhà xuất bản Ngoại văn, chuyên dịch sách báo.

Sau 1975, ông Tương quay về quê Trà Vinh. Tỉnh uỷ Trà Vinh “đì” ông rất tận tình. Nhà ông bị cắt điện, sống tối om. Bệnh viện từ chối không điều trị cho ông. Một hôm, Lê Duẩn xuống Trà Vinh nói chuyện cùng giới trí thức. Duẩn đứng trên bục nhìn xuống thấy một người quen quen, ông bèn đi xuống gặp ông Tương, rồi nói trước hội trường: Người con ưu tú của miền Nam đây! Tối hôm đó, nhà ông Tương lập tức có điện, và bệnh viện đến nói với ông rằng từ nay luôn có một phòng cho ông đến điều trị bất cứ lúc nào.

Frida Cook là đảng viên Đảng cộng sản Anh, bà tình nguyện sang Bắc VN làm giáo viên dạy tiếng Anh. Sau 1975, bà lại sang VN, và nhờ Mỹ Điền dẫn đi thăm các trại cải tạo, đó là thứ hiếm mà bà nói thế giới không có được. Đến cổng trại, bà gặp một ông cụ, và hỏi sao ông vào đây. Ông cụ trả lời rằng ông là viên chức chế độ VNCH. Bà Cook kêu lên: “Ôi, tôi nghe giới thiệu thì toàn là những ác ôn!”

Khi VN sang chiếm Campuchea, bà Cook gửi trả VN những huy chương, bằng khen mà VN đã từng trao cho bà trong thời chiến. Bà nói “tôi từ lâu đã ngửi thấy ở họ một cái gì …”. Nhưng bà Cook không biết rằng cả chục năm trước, an ninh Việt Nam đã cho rằng bà ấy là một gián điệp Anh được gửi sang VN để phá hoại. Nhà nước VN gắn huy chương cho mụ ấy cốt để che mắt và mò phá tuyến của mụ ấy (trang 303).

Đèn Cù còn đề cập đến Gs Trịnh Xuân Thuận, một nhà vật lí thiên văn có tiếng qua những tác phẩm khoa học phổ thông. Thân phụ ông Thuận là Trịnh Xuân Ngạn, từng làm việc trong toà án dưới thời VNCH. Sau 1975, ông Ngạn bị chính quyền mới bắt đi tù cải tạo. Ông Thuận nhờ chính phủ Pháp can thiệp để cứu ông bố ra tù (Tran 315). Năm 2005, VN vinh danh ông Thuận cùng 14 nhà khoa học Việt kiều khác ở nước ngoài. Nhưng những người trong giới cầm quyền có lẽ chưa đọc cuốn “Hỗn độn và hài hoà” mà trong đó ông Thuận viết rằng “Tôi thông báo cái chết của chủ nghĩa duy vật biện chứng”.

Quan hệ với Tàu

Tháng 2/1999, ông Lê Khả Phiêu (lúc đó là tổng bí thư) đi thăm Tàu. Người ta ngạc nhiên vì sự chậm trễ này. Thường thì sau khi ai đó nhậm chức tổng bí thư, Tàu mời sang thăm ngay, còn đằng này, ông Phiêu nhậm chức từ năm 1997, mà mãi đến 1999 mới được mời sang thăm Tàu.

Buổi tiếp đón không có diễn văn, chỉ có hội đàm, rồi chiêu đãi, và hạ màn. Trong buổi chiêu đãi, Giang Trạch Dân ca bài “Bông hồng nhỏ của tôi”, còn Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Mạnh Cầm thì hát bài “Cây trúc xinh”, có lẽ ý nói trúc mọc một mình, không cần đến “bạn”.

Tiền Kỳ Tham, từng là phó thủ tướng Tàu có viết hồi kí, và ông dành 2 chương để viết về VN. Trong đó có nói về chuyến thăm của Lê Khả Phiêu. Theo hồi kí này, đoàn của ông Phiêu chờ mãi chẳng thấy phía chủ nhà Tàu nói gì cả. Xem lịch thì thấy 2 giờ chiều Giang Trạch Dân có lịch đón đoàn VN, ông Phiêu bèn dẫn đoàn đến nơi, nhưng thật ra giờ đó thì Giang tiếp thống đốc Hồng Kong, nên Tiền Kỳ Tham nói đoàn ông Phiêu phải chờ đến 5 giờ chiều! Ông Phiêu đưa cho họ Tiền một tờ giấy gồm một số chữ, và đề nghị Tiền đưa cho Giang. Giang Trạch Dân mở ra đọc, đọc xong, lẳng lặng vo lại và ném vào sọt rác. Giang lấy tờ giấy khác và viết theo ý của y (Trang 354). Nghe nói Giang viết 16 chữ: “Sơn thuỷ tương liên, lí tưởng tương thông, văn hoá tương đồng, vận mệnh tương quan.”

Nhận được giấy của Giang viết, ông Phiêu hỏi Tiền Kỳ Tham tại sao không có chữ “bình đẳng” hợp tác như ông Phiêu nêu ra. Tiền Kỳ Tham viết: “Tôi không trả lời Phiêu mà chỉ cười và nghĩ thầm rằng, người lãnh đạo cao nhất như Phiêu mà không hiểu nổi rằng: xưa nay có bao giờ Việt Nam được bình đẳng với Trung Quốc!

Nhưng khi về đến VN, đoàn ông Phiêu mở cuộc họp báo và tuyên bố chuyến đi thăm Tàu là “thành công tốt đẹp“!

Hồi kí của Tiền Kỳ Tham còn quan tâm đến văn học VN. Trong hồi kí, họ Tiền nhắc đến các tác phẩm văn học VN bị cấm lưu hành, trong đó có tập thơ của Nguyễn Duy. Họ Tiền dẫn câu thơ của Nguyễn Duy:

Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng;
Điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn.

Nói chung đọc qua những trang trong Đèn Cù Tập II, chúng ta dễ nhận ra rằng giới cầm quyền VN chẳng tin tưởng vào ai, kể cả chính người của họ, còn kiều bào và người nước ngoài thì chỉ là “hoa lá cành” cho họ mà thôi. Một điều cũng thể hiện khá rõ nét là những gì mà giới lãnh đạo Tàu và Mĩ hay nói về giới cầm quyền VN: đó là không đáng tin cậy, vì nói một đằng làm một nẻo.

——-

Tóm tắt:

1. Sau 1975, một nhóm chuyên gia kinh tế báo cáo cho ông Lê Duẩn rằng các nước như Đài Loan, Hàn Quốc và Singapore tiến mạnh là nhờ làm gia công cho các nước giàu có. Nghe xong, Lê Duẩn nạt lại: Lại muốn học chúng làm nô lệ ư?  1999, sau khi VN kí hiệp định thương mại với Mĩ, mà vẫn có vài người có tư duy chống Mĩ! Đỗ Mười chỉ thị phải nhớ rằng Mĩ vẫn là kẻ thù của VN và của thế giới. Đỗ Mười còn nói ai thò tay kí vào hiệp thương thì đáng tội “bán nước”. Bộ trưởng Trương Đình Tuyển, người tích cực vận động cho hiệp định, sau đó phải “ra đi”, nói đúng hơn là bị truất phế khỏi chức bộ trưởng.

2. “thành tích” đối xử với Việt kiều và người ngoại quốc của VN không có gì đáng khoe. Nói đúng ra là họ có thái độ hai mặt, ngoài mặt thì nói hay, đằng sau lưng thì nói xấu. Có thể xem đó là thái độ xảo trá và tiểu nhân.

3. người lãnh đạo cao nhất như Phiêu mà không hiểu nổi rằng: xưa nay có bao giờ Việt Nam được bình đẳng với Trung Quốc!

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Sách-Hồi Ký-Bài Báo... | Leave a Comment »

Viện Kiểm Sát phê chuẩn quyết định tạm giam và truy tố nhà văn Nguyễn Quang Lập theo điều 88 Bộ Luật Hình Sự

Posted by hoangtran204 trên 17/12/2014

Viện Kiểm Sát phê chuẩn quyết định tạm giam và truy tố nhà văn Nguyễn Quang Lập theo điều 88 Bộ Luật Hình Sự

Theo tin từ nhà văn Nguyễn Quang Vinh và nhà thơ Đỗ Trung Quân, Viện Kiểm Sát Nhân Dân hôm nay đã ra quyết định tạm giam 3 tháng đối với nhà văn Nguyễn Quang Lập và truy tố ông theo Điều 88 Bộ Luật Hình Sự: Tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Điều 88 là một tội danh nặng hơn nhiều so với Điều 258, với hình phạt tối thiểu là 3 năm và tối đa lên tới 20 năm tù giam. Một số blogger và nhà hoạt động nổi tiếng ở Việt Nam đã bị truy tố theo tội danh này, bao gồm Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Tạ Phong Tần, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên. Lần gần đây nhất tội danh này được sử dụng là tháng 5 năm 2013 cho hai sinh viên Kha và Uyên.

Nhà văn Nguyễn Quang Lập, người điều hành blog Quê Choa, bị tạm giữ hình sự từ ngày Thứ Bảy 6/12/2014 bởi Cơ quan An Ninh Điều tra thành phố Hồ Chí Minh, với lý do “bắt quả tang đang tải bài vở đăng những nội dung được cho là xuyên tạc, chống nhà nước”. Ông Nguyễn Quang Lập sinh năm 1956, là một nhà viết văn, viết kịch và biên kịch điện ảnh nổi tiếng. Ông đang bị liệt nửa người vì di chứng của một cuộc tai nạn giao thông trước đó.

Việc chính quyền Việt Nam quay lại sử dụng Điều 88 để đối phó với các blogger, đặc biệt là cho một người nổi tiếng như nhà văn Nguyễn Quang Lập làm cho nhiều người lo ngại tình hình chính trị Việt Nam trở nên xấu đi sau một số động thái ấm lên vào giữa năm, khi mà một số tù nhân lương tâm nổi tiếng được trả tự do. Các blogger trong nước tỏ ra thận trọng hơn khi lên tiếng phê phán chính quyền vào thời điểm này.

Mặc dù vậy, một trang Facebook có tên Những người bạn của Bọ Lập vẫn đang mở chiến dịch kêu gọi mọi người tặng hoa và chia sẻ cảm xúc của mình với nhà văn Nguyễn Quang Lập trên mạng, vì theo họ chỉ có dư luận xã hội mới cứu đuợc nhà văn vào lúc này:

Tự do cho Nguyễn Quang Lập

Hai yêu cầu cơ bản của nhóm Những người bạn của Bọ Lập đề ra là: 1) Hãy để nhà văn Nguyễn Quang Lập được tại ngoại trong quá trình điều tra, để thân nhân có thể chăm sóc sức khỏe cho ông, và 2) Hãy sớm mở một phiên tòa công khai và minh bạch để cho mọi người thấy nhà văn Nguyễn Quang Lập có “tội” như thế nào.

Trong một biến cố khác, chính quyền Việt Nam tuyên bố “Việt Nam lên án các hoạt động khủng bố dưới mọi hình thức” khi nói về vụ tấn công khủng bố tại Pakistan ngày 16/12 nhằm vào dân thường và trẻ em. Tuy nhiên không rõ “khủng bố tinh thần” bằng điều 88 có đuợc tính là khủng bố hay không.

Dân Luận sẽ tiếp tục thông tin tới độc giả về những biến cố tiếp theo của vụ việc.

Điều 88. Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam:

Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:

a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;

b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân;

c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.

 

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Nhà văn Nguyễn Quang Lập: “Một con thuyền lẻ loi giữa vài ba con thuyền đơn độc khác”.

Posted by hoangtran204 trên 17/12/2014

“Con thuyền của anh Lập, dập dìu sóng vỗ khi nào, là một con thuyền lẻ loi. Lật bởi sự tồi tệ của thể chế chính trị. Chìm bởi sự đơn độc của chính nó giữa vài ba con thuyền đơn độc khác. Đắm bởi sự bạc bẽo của phần lớn chúng ta.” “…Điều duy nhất chúng ta không làm là những hành động cụ thể, ở quy mô đủ rộng để có một tác động thực. Hàng trăm nghìn độc giả của anh sẽ quen rất nhanh khoảng trống anh để lại trên không gian ảo, như hàng trăm nghìn độc giả của Anh Ba Sàm.”

Một con thuyền

9-12-2014

Phạm Thị Hoài

Năm ngoái, anh Lập đề nghị tôi đứng tên phụ trách Quê Choa. Đó là thời điểm Nghị định 72 chuẩn bị có hiệu lực. Quê Choa đã tự điều chỉnh, như nhiều lần trước đó. Lúc chỉ đăng bài của chính Bọ. Lúc tạm đóng phần bình luận của độc giả, rồi mở lại, rồi đóng hẳn. Lúc thêm chế độ đánh giá bài, rồi lại bỏ. Lúc tạm dừng đăng bài, chỉ điểm tin từ báo chí nhà nước và một số hãng tin lớn quốc tế. Lần này, chủ trang thận trọng kèm lời ghi xuất xứ: “Bài của tác giả gửi Quê Choa” và tin cậy vào sự ủng hộ của bạn bè. Trang của anh, ngoài nội dung thông tin, còn có thể coi là một hàn thử biểu đo thời tiết chính trị ở Việt Nam. Thời tiết thoáng đãng hơn, không khí cởi mở hơn, Quê Choa xông pha hơn, đăng lại cả bài của những tác giả bị nhà nước Việt Nam khóa chặt trong danh sách đen. Mây mù bắt đầu kéo lên, Quê Choa nhẹ nhàng lui lại một bước, hai bước, có khi cả ba bước. Anh Lập là tất cả, chỉ trừ cực đoan.

Tôi thật sự thấy vinh dự, nhưng đã từ chối. Quê Choa sẽ không còn là nó, nếu do một người khác điều hành, nhất là điều hành từ hải ngoại, dù chỉ trên danh nghĩa. Thành công của trang tin này gắn với chủ nhân của nó, một nhà văn nổi tiếng, sống trong nước, có một sự nghiệp sáng tác thuộc hàng đầu trong văn chương đương đại nước nhà. Tác phẩm của anh đứng trong dòng chính. Sách của anh bán chạy. Kịch của anh đắt hàng. Anh viết sinh động, hóm hỉnh, thiên về hướng dân dã mộc mạc, gần đây pha đậm chất khẩu văn tếu táo, vốn không phải sở thích lâu dài của tôi, song ở những trang xuất sắc nhất tôi có cảm giác rằng các mẩu kí ức vụn của anh về những mảnh đời đen trắng trong cái thời màu xám của chúng ta có thể diễn đạt nhiều hơn bao nhiêu nhận định, phân tích, nghiên cứu, tuyên ngôn hùng biện… Nếu tôi không nhầm, anh cũng là đảng viên và giao du thân mật với một số nhân vật trong chính quyền. Một chức quan văn kha khá trong vô số các hiệp hội văn học nghệ thuật ở Việt Nam là chuyện trong tầm tay, ở đó anh hoàn toàn có thể trở thành một Mạc Ngôn trừ đi phần huyễn giác huyền ảo thêm vào phần hài hước, một lúc nào đó cũng trúng cơ cấu Giải thưởng Nhà nước rồi bước vào sách giáo khoa, thêm vài giải thưởng trong khu vực nữa là mãn nguyện một sự nghiệp. Nhưng ngay từ đầu, trong những buổi trò chuyện đầy cảm hứng ở thời Đổi Mới hai mươi lăm năm trước, tôi đã nhận ra không lầm rằng anh sẽ chẳng bao giờ trở thành một quan chức văn nghệ, dù chỉ quan chức hờ chờ phát biểu lấy lệ và sổ hưu. Anh trở thành một blogger.

Chuyển Quê Choa sang Berlin thì vô nghĩa, dù hai phần ba người Việt ở đây nói giọng bọ, tôi đùa. Chuyển Ba Đình sang Boston hợp lí hơn, giới quý tộc đỏ – hoặc đã chuyển màu huyết dụ – nhập hộ khẩu ở duyên hải miền Đông Hoa Kỳ ngày càng đông đảo. Nhưng giọng người bạn cách nửa vòng trái đất thì đầy lo ngại. Chỉ cần nó phạt hành chính, hôm nay vài chục triệu, ngày mai vài chục triệu, mình viết văn chứ có buôn cổ phiếu đâu. Rồi nó gọi lên gọi xuống, mình chân tay người ngợm thế này, đứng lên ngồi xuống còn vất vả, rồi làm khổ cả gia đình… Tôi gợi ý, thuê máy chủ bên này, kĩ thuật viên bên này, lỡ có sự cố gì thì Quê Choa vẫn tồn tại. Song lại nhận ra rằng đề nghị đó cũng vô nghĩa nốt. Quê Choa gắn với bọ Lập. Không có tác nhân hội tụ là anh, Quê Choa chỉ còn là cái xác trên một server an toàn. Tôi bảo, trăm triệu thì không có ngay, chứ chục triệu chẳng lẽ mấy trăm ngàn độc giả của anh không góp được để trả tiền phạt? Rồi cũng lại nhận ra, đó là chuyện không tưởng. Chúng ta có thể chờ đợi tất cả ở người Việt – và ở đây đang nói đến những người còn quan tâm đến thế sự thời cuộc -, chỉ trừ sự đóng góp cụ thể và bền bỉ về tài chính. Tất cả, dù chia rẽ trong mọi quan điểm, đều đồng thuận trong tinh thần hưởng thụ miễn phí. Tự do, dân chủ, nhà nước duy pháp quyền là những thứ rất tốn kém. Vấn đề đầu tiên của một nền báo chí độc lập cho Việt Nam là tiền đâu. Chừng nào còn né tránh nó, chúng ta còn giầm chân trong giới hạn cuối cùng mà những thành tựu thiện nguyện và tài tử có thể đạt tới. talawas trước kia đã đi hết giới hạn đó.

Phương án này, phương án kia. Song chúng tôi biết rằng cuối cùng vẫn không có gì khác. Anh biết rằng tôi không thể nhận lời. Tôi biết rằng anh không thể không tiếp tục. Ừ, để mình tính, dám làm thì dám chịu, hi vọng tình hình khá lên, anh Lập kết thúc vụ âm mưu xuyên biên giới, giọng thì cười nhưng người thì không.

Tình hình có vẻ khá lên, với sự ra đời liên tiếp trong một thời gian ngắn của Ban Vận động thành lập Văn đoàn Độc lập Việt Nam và trang Văn Việt, Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam và trang Việt Nam Thời báo. Cũng liên tiếp trong một thời gian ngắn, các nhà báo và nhà hoạt động dân chủ nổi tiếng Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Tiến Trung, Vi Đức Hồi, Đỗ Thị Minh Hạnh, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và một số người khác được trả tự do trước thời hạn. Quê Choa dường như bình an. Anh Lập còn tuyên bố rút hẳn khỏi tất cả các hội văn nghệ mà anh là thành viên, để tập trung vào trang blog đã trở thành địa chỉ truy cập hàng đầu của báo chí tự do, làm một cá nhân độc lập, một “người lái đò nhỏ chở con thuyền sự thật”, vẫn ôn hòa và thận trọng như xưa.

Gần hai tháng nay, tôi để ý thấy Quê Choa chủ yếu đăng lại tin từ báo chí nhà nước và các hãng tin quốc tế, thỉnh thoảng có bài từ các blogger và Facebooker danh tiếng, song là những người không hề bị coi là persona non grata đối với chính quyền. Từ khi blogger Hồng Lê Thọ bị bắt, Quê Choa càng kiềm chế hơn. Song điều duy nhất có thể đoán trước ở một chế độ chuyên chế là sự không thể đoán trước của nó, kể cả sự sụp đổ. Và điểm tích cực duy nhất, nếu có thể dùng từ này, trong sự kiện anh Lập bị bắt, là nhận thức – vâng, nhận thức miễn phí cho tất cả, chỉ rất đắt cho anh và gia đình – rằng mọi bí quyết để an toàn tương đối trong một nhà nước chuyên chế là tuyệt đối vô nghĩa.

Chúng ta lại đoán già đoán non vì sao người này bị bắt, người kia không. Chúng ta lại lần mò ranh giới an toàn giữa một bãi mìn. Chúng ta lại đi tìm tín hiệu từ những hộp đen. Chúng ta lại nghe ngóng thế cuộc trên thượng tầng quyền lực. Chúng ta lại đổ tất cả lên đầu Trung Quốc và đặt tất cả hi vọng vào Hoa Kỳ. Chúng ta lại cảm thán, bằng cả văn vần, về một con người đầy khí phách vừa lâm nạn. Và tất nhiên chúng ta cầu cho anh bình an. Vâng, bình an, nghe mà phát điên, nhưng chúng ta vẫn không thôi nói như thế. Điều duy nhất chúng ta không làm là những hành động cụ thể, ở quy mô đủ rộng để có một tác động thực. Hàng trăm nghìn độc giả của anh sẽ quen rất nhanh khoảng trống anh để lại trên không gian ảo, như hàng trăm nghìn độc giả của Anh Ba Sàm.

Đoc Tiếp>>> “Một con thuyền“: nhà văn Phạm Thị Hoài

 

*chị Hồng vợ Nguyễn Quang Lập hỏi có phê chuẩn nào của viện kiểm sát truy tố hay giam giữ anh sau hạn 9 ngày ?

an ninh trả lời ” chưa ! nhưng muốn kiện đâu thì cứ kiện ! “

nói thế thì chỉ còn kiện giời chứ kiện đâu nữa hở giời !

Lập 2 lần vào đảng, nhà văn chính thống, hoạt động ở 4 hội văn học nghệ thuật, [ hội nhà văn, hội sân khấu , hội điện ảnh, hội nhà báo…] cùng quê với Tướng Giap. mà giờ ” tôi nhìn tôi trên vách ” khi bịnh tật đủ mùi. cái thân gã nhà thơ vớ vẩn như mình thì ăn thua gì ! (Trung Quan Do) 16-12-2014

Trung Quan Do

“điều nhục nhã nhất của một người cầm bút
khi đất nước suy kiệt
lúc nhúc dòi bọ
khi tổ quốc bị uy hiếp và bán buôn
kẻ xưng danh nhà văn vẫn làm đà điểu
rúc đầu vào váy đàn bà
rượu…và ánh đèn phù phiếm
nhà tù không phải chỗ của chúng tôi
nhưng nếu phải chọn
tôi sẽ bảo:
đấy là nơi cần đến !”

Huynh Ngoc Chenh Truong Huy San

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An | Leave a Comment »

►”Em yên tâm, nếu chín ngày anh không về thì khoảng ba năm”! nhà văn Nguyễn Quang Lập nói với vợ; hôm nay đã qua ngày thứ chín

Posted by hoangtran204 trên 17/12/2014

Chín ngày hoặc ba năm!

15-12-2014

Lê Diễn Đức

Thế là đã qua ngày thứ chín!

“Em yên tâm, nếu chín ngày anh không về thì khoảng ba năm”!

Lời của nhà văn Nguyễn Quang Lập nói với vợ, khi ông bị công an dẫn ra khỏi nhà (ngày 6-12-2014), phải chăng trở thành sự thật?

Với cáo buộc vi phạm điều 258 Bộ Luật Hình Sự, tức là “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”, nếu mang ra toà xét xử anh có thể phải chịu án tù ba năm, thật!

Tại sao ông Lập đã ý thức được điều này? Phải chăng khi đặt bút viết và đưa những bài từ các nguồn khác, thậm chú từ các tờ báo do đảng kiểm soát, ông Lập biết rằng sớm hay muộn ông cũng sẽ bị quy kết vào điều 258 Bộ Luật Hình Sự?

Nhiều năm qua ông vẫn tiếp tục cuộc chơi, ngày một mạnh tay hơn và dứt khoát hơn, đặc biệc về các vấn đề chủ quyền của đất nước bị Trung Quốc xâm lấn. Cho đến ngày 6 tháng 12 năm 2014. Khi ông bị bắt.

Vì thế tôi đã nhận định nhà văn Nguyễn Quang lập thể hiện “một khí phách lớn“. Điều này hoàn toàn đúng với ý nghĩa của từ này, chứ không hề “đao to búa lớn” như có bạn nhận xét trên trang Facebook của tôi.

Bỗng dưng vài ngày sau khi bắt giữ ông, báo công an đưa một tin siêu ngắn: “Ông Lập khai nhận hành vi vi phạm pháp luật của mình và xin được hưởng khoan hồng, sớm được tại ngoại”. “Ông Lập cam kết từ bỏ hoạt động vi phạm pháp luật để tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội”.

Mặc dù đã nghĩ rằng, ông Nguyễn Quang Lập là nhà văn, không phải là nhà bất đồng chính kiến, càng không phải là một nhà cách mạng “dấn thân vô là phải chịu tù đày, là gươm kề tận cổ súng kề tai, là thân sống chỉ coi còn một nửa”. Rất có khả năng ông có thể yếu đuối trước những điều kiện khắc nghiệt của nhà tù với một thân thể bị bệnh tật, nên đã nhận đại để thoát khỏi tù ngục, như là một lựa chọn chiến thuật khôn ngoan.

Nhưng sau 9 ngày ông vẫn còn ở trong tù khiến tôi bình tâm suy nghĩ lại.

Những bài đăng trên Blog Quê Choa, đa phần được chọn lọc thận trọng, cả về tác giả cũng như nội dung, mang tính phê phán, phản biện xã hội ôn hoà và xây dựng, chẳng có thể là tội phạm, trừ khi nhà cầm quyền áp đặt. Cho nên tôi thấy ông Nguyễn Quang Lập đâu cần phải “nhận tội” và xin khoan hồng.

Trò dàn dựng “nhận tội, xin khoan hồng” cũ rích hoàn toàn bị phá sản” – Tôi đã viết như thế trong phân tích vụ án sinh viên Nguyễn Phương Uyên trên RFA Blog.

Cho nên nếu công an lại sử dụng kỷ thuật dao kéo, chỉnh sửa để đưa ra công luận một videoclip với hình ảnh ông Nguyễn Quang Lập cúi đầu nhận tội, e rằng quá lỗi thời và bất tiện. Thiên hạ sẽ bóc mẽ, và mọi sự dối trá sẽ bị đưa ra ánh sáng. Đưa ra một thông tin để gieo rắc nghi ngờ, rồi vô tư gỡ xuống là việc các tờ báo của nhà nước Cộng sản Việt Nam vẫn làm bình thường, bất tuân theo một nguyên tắc lương thiện nào của báo chí. An toàn hơn nhiều.

Adam Michnik, một nhà tranh đấu dân chủ nổi tiếng của Ba Lan trong chế độ Cộng sản, hiện là Tổng biên tập nhật báo tri thức lớn nhất Ba Lan “Gazeta Wyborcza” viết:

“Trí thức phải là tiếng nói của xã hội bị bịt miệng. Đối với người trí thức thì chính trị là lựa chọn mang tính đạo đức. Người trí thức bước vào chính trị là để lấy sự thật chống lại dối trá của bộ máy, lấy sức mạnh của niềm tin chống lại thói vô nguyên tắc của bộ máy“.

Ông Nguyễn Quang Lập cũng thế, khi dùng con thuyền Quê Choa để “chuyển tải sự thật tới nhân dân” thì cũng chính là lúc ông lựa chọn chính trị – đạo đức. Nhưng ông không làm chính trị vì danh lợi, ông chỉ thực hiện sứ mệnh của một người trí thức trong xã hội.

Nhà báo Huy Đức cũng viết:

Nguyễn Quang Lập không phải là một nhà bất đồng chính kiến. Anh không có ý định làm chính trị hay làm cách mạng. Không phải vì anh sợ hãi, anh không làm, đơn giản vì anh chỉ là một nhà văn.

Nguyễn Quang Lập chưa bao giờ có ý định làm một anh hùng. Dù những gì ông cống hiến ở Quê Choa là một sự hy sinh quả cảm“.

Tôi không cho rằng việc bắt Bọ Lập có liên quan gì đó đến đấu đá nội bộ hay Hội nghị Trung ương Đảng cuối năm nay, mà vì sau khi Blogger Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và Blogger Người Lót Gạch Hồng Lê Thọ bị bắt, Blog Quê Choa là điểm hẹn hiếm hoi cuối cùng của đông đảo bạn đọc và có tầm ảnh hưởng lớn lên tâm lý của xã hội. Nếu không ngăn chặn sớm, Blog này sẽ có chiều hướng đi xa hơn, trở thành một trang mang tính phản kháng rất bất lợi cho chế độ.

Rất đáng tiếc, lời kêu gọi ký tên gửi lãnh đạo nhà nước Việt Nam yêu cầu trả tự do cho nhà văn Nguyễn Quang Lập do một số trí thức của Văn đoàn Độc lập khởi xướng, cho đến nay mới chỉ được dưới 600 người trong và ngoài nước tham gia.

Con số quá ít ỏi so với hàng triệu người hâm mộ và theo dõi Blog Quê Choa từ nhiều năm qua và hàng chục triệu người sử dụng Internet tại Việt Nam.

Người Việt cái gì cũng thích miễn phí. Đọc miễn phí, cảm nhận và chia sẻ lập trường tư tưởng miễn phí, khoái cảm miễn phí, nhưng khi cần đến một chút hy sinh, một tý can đảm thì đều tránh né.

Dù biết rằng, ký tên vào thư kiến nghị chẳng hy vọng giải quyết được gì, nhưng nó thể hiện tấm lòng, tình người của bạn đọc, là sự tổng động viên dư luận xã hội. Ngay ở Mỹ để Tổng thống quan tâm đến một kiến nghị đăng trên trang web “We The Peoples” của Nhà Trắng, ít nhất cũng phải đạt con số 25 ngàn người ký tên.

Thật cay đắng khi nhà văn Phạm Thị Hoài viết trong bài “Một con thuyền“:

“Điều duy nhất chúng ta không làm là những hành động cụ thể, ở quy mô đủ rộng để có một tác động thực. Hàng trăm nghìn độc giả của anh sẽ quen rất nhanh khoảng trống anh để lại trên không gian ảo, như hàng trăm nghìn độc giả của Anh Ba Sàm.

Con thuyền của anh Lập, dập dìu sóng vỗ khi nào, là một con thuyền lẻ loi. Lật bởi sự tồi tệ của thể chế chính trị. Chìm bởi sự đơn độc của chính nó giữa vài ba con thuyền đơn độc khác. Đắm bởi sự bạc bẽo của phần lớn chúng ta”.

Lẽ nào chúng ta có thể dửng dưng quay lưng với một tác giả đang lâm nạn, một người đã chuyển đến cho chúng ta đầy ắp sự thật các sự kiện thời sự nóng bỏng của đất nước – một món ăn tinh thần vô giá?

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Những ‘con cừu’ lẻ loi dễ bị ‘ăn thịt’ hơn!

Posted by hoangtran204 trên 16/12/2014

 

Những ‘con cừu’ lẻ loi dễ bị ‘ăn thịt’ hơn!

14-12-2014

Phạm Chí Dũng

Tất nhiên tựa đề bài viết này không có ý ví giới trí thức phản biện xã hội Việt Nam và các blogger Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh bị bắt trước đây và gần đây nhất là Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập, là “cừu.”

Nhưng hình ảnh xương máu dân gian muôn thuở mà các thế hệ đời sau phải mặc nhiên thừa nhận là khó có con cừu tách đàn hoặc lẻ loi nào có thể tránh được hàm răng nanh sắc máu của bầy sói.

Bị vồ lẻ

Một cách nào đó, lực lượng trí thức phản biện xã hội ở Việt Nam, với đặc tính tâm lý dễ dao động, chưa đầy đặn dũng khí và còn mong manh về kết nối, thường phải trả giá bởi hình ảnh bị vồ lẻ.

Trừ hai blogger Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào bị bắt trong bối cảnh chưa thực sự hình thành các tổ chức dân sự độc lập, những blogger bị bắt sau này đều phải chịu nạn khi không đứng chân trong một tổ chức dân sự nào.

Từ giữa năm 2013 khi giới chính khách bảo thủ Việt bắt buộc phải hướng sang Washington với chuyến công du “đối tác toàn diện” của Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang, một cơ hội cỡ trung bình đã bắt đầu mở ra cho thực thể xã hội dân sự ở Việt Nam. Khởi đầu là sự hình thành của mạng lưới blogger Việt Nam, sau đó là diễn đàn xã hội dân sự, tiếp theo đó là hàng loạt tổ chức dân sự độc lập khác như Phụ Nữ Nhân Quyền, Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm, Văn Đoàn Độc Lập, Hội Nhà Báo Độc Lập… ra đời. Cho đến nay đã có gần 30 hội đoàn dân sự phi nhà nước như thế.

Kết nối mang lại sức mạnh, đặc biệt khi một tập thể biết phát huy tính đoàn kết và khai thác những ưu thế nội lực lẫn quốc tế của nó. Điều rất dễ hiểu là không phải tự nhiên những người cầm quyền ở Việt Nam chấp nhận thả đến 14 tù nhân lương tâm trong năm 2014, đông đảo nhất từ trước đến nay, trong đó đặc biệt là Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, trước sức ép liên tục của cộng đồng quốc tế và những chính phủ phương Tây. Nếu không có được ít nhất những kênh chuyển tin từ các tổ chức dân sự trong nước ra hải ngoại, cùng với hải ngoại vận động quốc tế, giới hoạt động và đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền trong nước vẫn chỉ là ốc đảo và có thể bị xóa sổ bất cứ lúc nào.

Đó cũng là lý do để cho rằng những trí thức có tính cách phản biện như các ông Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập có thể đã sai lầm khi chọn cho mình vị trí phần nào độc lập với các tổ chức dân sự, trong khi xã hội dân sự ở Việt Nam đang bắt đầu hình thành tính kết nối và bảo bọc lẫn nhau. Xa rời hoặc tách rời tập thể, tính rủi ro đối với người hoạt động độc lập sẽ cao hơn, thậm chí cao hơn hẳn. Một chứng minh rõ ràng cho quy luật này là kể từ giữa năm 2013 đến nay, chưa một trí thức phản biện có chân trong tổ chức hội đoàn dân sự nào bị bắt.

Nhưng tất nhiên, hội đoàn dân sự dù có tổ chức chặt chẽ vẫn không thể là lá chắn toàn vẹn. Trong trường hợp xấu, ngay cả những người đứng đầu các tổ chức dân sự có quy mô đều có thể bị chính quyền cho “nhập kho.”

Bởi thế, hội đoàn dân sự nằm trong xã hội dân sự không chỉ thực hiện mục tiêu phản biện xã hội, mà còn phải bảo vệ lẫn nhau. Trong bối cảnh nền chính trị còn độc đảng và cực đoan tư tưởng, rủi ro luôn chờ chực người bất đồng chính kiến, mục tiêu bảo vệ lẫn nhau nhiều khi còn đáng ưu tiên hơn mục tiêu khác. Nếu một thành viên của tổ chức dân sự bị bắt vì hoạt động liên quan đến tổ chức dân sự ấy, tổ chức này sẽ phải có trách nhiệm lên tiếng và thông tin cho quốc tế qua con đường ngoại giao và cộng đồng. Nếu tổ chức dân sự trong nước có được mối quan hệ và liên kết với những tổ chức phi chính phủ có uy tín trên thế giới, họ sẽ phát huy tác dụng quốc tế vận để thành viên của họ sớm được trả tự do, hoặc nếu phải chịu án tù thì cũng không quá nặng nề.

Tránh “xếp hàng chờ bị bắt”

Mối quan hệ giữa nhà cầm quyền và giới trí thức phản biện ở Việt Nam hiện thời đang xấu đi. Mọi việc đã chuyển xấu từ chuyến công du và đàm phán có vẻ không hiệu quả của trợ lý ngoại trưởng Mỹ đặc trách về dân chủ, nhân quyền và lao động, ông Tom Malinowski, vào cuối Tháng Mười. Nhân vật xuất hiện ngay sau ông Malinowski là ông Dương Khiết Trì, ủy viên Quốc Vụ Viện Trung Quốc. Không khí “thân Trung” trở lại.

Tuy vậy và xem xét một cách khách quan các yếu tố, tinh thần phản kháng Trung Quốc có thể không phải là nguyên cớ chủ yếu dẫn đến việc hai blogger Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập bị bắt gần đây, nếu so sánh liều lượng các bài đăng về Trung Quốc trên hai blog Người Lót Gạch và Quê Choa còn khiêm tốn hơn khá nhiều so với một số trang mạng lề dân khác ở Việt Nam.

Rất có thể, việc Blog Người Lót Gạch vô tình đăng lại một số bài về tình hình nội bộ trong đảng, đặc biệt về ngành công an cũng như liên quan đến một nhân vật công an cao cấp – với nguồn gốc rất có thể xuất phát từ những địa chỉ phe phái chính trị xung đột nhau – đã tạo ra một lý do để ông Hồng Lê Thọ bị bắt. Có dư luận đã so sánh vụ việc này với việc Blogger Cô Gái Đồ Long bị bắt hồi năm 2011 cũng vì viết về “gia đình” ngành công an.

Nhưng khác hẳn với Người Lót Gạch, blog Quê Choa hầu như không dính dáng gì đến các bài viết nội bộ, trong khi hàm lượng phản biện trên blog này được đánh giá chung là khá mềm mỏng. Vậy tại sao nhà văn Nguyễn Quang Lập bị bắt?

Nguyentandung.org, một trang tin thiếu chính danh nhưng luôn trở nên nhạy bén với những nguồn tin từ ngành công an và đặc biệt liên quan đến các vụ “đấm đá” và bắt bớ nhân sĩ trí thức, đã “tường thuật” một tin tức (cũng có thể hiểu như một nhận định, hoặc khái quát hơn nữa là mang tính “báo cáo”): “Trong một thời gian dài, ông Nguyễn Quang Lập đã viết và đăng tải lên mạng rất nhiều bài gây chia rẽ nội bộ lãnh đạo đảng và nhà nước, như xúc phạm, bôi nhọ uy tín của đồng chí Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, nhưng lại đề cao vai trò của Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang…”

Tin tức trên là rất đáng lưu tâm, lồng trong bối cảnh trước hội nghị trung ương cuối năm 2014 – được dư luận đánh giá là đặc biệt quan trọng về công tác nhân sự để chuẩn bị cho Đại Hội Đảng lần thứ 12 vào năm 2016.

Nếu giả thiết mang màu sắc “cá nhân” về trường hợp ông Hồng Lê Thọ và mang sắc tố “nội bộ” đối với nhà văn Nguyễn Quang Lập là đúng, có thể tạm kết luận là vụ bắt ông Lập là quan trọng và nghiêm trọng hơn vụ bắt ông Thọ. Cũng có nghĩa là loạt bắt bớ vừa qua không phải là một cú ra tay trực tiếp vào giới hoạt động dân chủ, mà chỉ có ý nghĩa răn đe gián tiếp. Và khả năng nhiều sẽ không xảy ra một đợt bắt bớ trên diện rộng.

Tuy nhiên, như đã đề cập ở phần đầu bài viết này, dù giới bắt bớ nhắm vào mục tiêu gì thì những người bị bắt cũng có vẻ giống như những con cừu lẻ loi.

Muộn còn hơn không, đã đến lúc những con cừu lẻ loi cần hội tụ thành đàn theo đúng nghĩa tương hợp. Mỗi cá nhân tranh đấu cho dân chủ đều cần tìm đến một tổ chức dân sự độc lập phù hợp với mình.

Không thể có được xã hội dân sự hoàn thiện nếu chỉ lẻ tẻ một số tổ chức dân sự, hoặc tệ hơn là những cá nhân đơn lẻ “xếp hàng chờ bị bắt.”

 

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An | Leave a Comment »

►Chỗ Của Một Nhà Văn Không Phải Ở Trong Tù-Hãy trả tự do cho nhà văn Nguyễn Quang Lập

Posted by hoangtran204 trên 16/12/2014

Cho đến 16:00 chiều nay, 15-12-2014, khi chị Hồ Thị Hồng yêu cầu, cơ quan An ninh Điều tra vẫn không trình ra được phê chuẩn của Viện kiểm sát về việc tiếp tục giam giữ chồng chị. Theo đúng Luật, nhà văn Nguyễn Quang Lập phải được ra khỏi trại giam từ lúc 9:00 sáng nay, tính từ thời điểm anh bị mất tự do ngay khi đang ở trong nhà mình (anh bị đưa vào tù từ lúc 14:00 ngày 6-12-2014).

Nguyễn Quang Lập đến với thế giới blog rất tình cờ. Tai nạn giao thông vào năm 2001 thực sự là một biến cố lớn lao trong đời anh. Nó biến một người đàn ông ở độ tuổi 40s đầy năng lượng thành một người tàn phế. Anh hôn mê suốt ba tháng và nhiều tháng sau đó gần như chỉ nằm một chỗ.

Bạn bè đưa sang Singapore. Sau khi khám, các bác sĩ ở đó nói thật với anh, y học bó tay, chỉ một cách có thể giúp cải thiện là tự anh luyện tập. Những năm sau đó, Nguyễn Quang Lập bắt đầu một hành trình đầy khát vọng: Anh tập đi từng bước, từng bước… Cả khu tập thể Linh Đàm (Hà Nội) không ai nhận ra cái hình hài xiêu vẹo, lê lết từng bước đó là nhà văn Nguyễn Quang Lập một thời hào hoa. Họ quan sát cách rèn luyện của anh và gọi anh là “Ông Kiên Trì”.

Khi đã có thể đi lại được, Nguyễn Quang Lập vẫn phải xa dần những cuộc tụ tập bạn bè. Bởi, từ Linh Đàm ra Phố khá xa, anh chỉ có thể di chuyển bằng taxi trong khi, tiền đâu! Cô độc nhưng Nguyễn Quang Lập rất ghét khách tới thăm. Cái phong bì, ký cam và những gương mặt nghiêm trọng chỉ khẳng định anh là một người bệnh, tật. Sau những giờ luyện tập, Nguyễn Quang Lập một mình trở về với từng trang viết.

Từ cuối tháng 3-2005, Yahoo mở dịch vụ blog 360; khi nó có mặt ở Việt Nam, Nguyễn Quang Lập được con cái khuyến khích chơi blog. Khi tôi ghé thăm anh ở khu tập thể Linh Đàm, Nguyễn Quang Lập chỉ căn hộ vắng tanh, lạnh lẽo, nói: “Con đi học, vợ lo buôn bán từ sáng tới tận 10 giờ đêm. Tôi tìm niềm vui qua những âm thanh lao xao của tiếng còm (comments)”.

Thân khuyết tật nhưng tâm hồn lành lặn; có lẽ ít ai có thể cống hiến những trang viết dí dỏm, tinh tế và đầy lạc quan như những gì Bọ – Nguyễn Quang lập – đã làm trong giai đoạn này.

Nhưng cũng chính blog đã giúp Nguyễn Quang Lập nhận ra sứ mệnh lớn hơn của nhà văn trước một đất nước càng đi càng bế tắc. Nếu chỉ để “mua vui”, Bọ có đủ đơn đặt hàng từ các báo để thu về mỗi tháng 4-5 chục triệu. Các ban biên tập và các “fans” của những “chuyện đời vớ vẩn” đó vừa rất đông lại chẳng ai lo “nhạy cảm” khi chơi với Bọ. Nhưng, Nguyễn Quang Lập đã không chỉ nghĩ tới mình.

Vào thời điểm trước khi bị bắt, blog của Nguyễn Quang Lập thường xuyên có khoảng 1000 “visitors”. Lúc nào cũng có một nghìn người đọc và chờ đợi các bài viết mới đưa lên blog của ông. Chúng ta cứ tưởng tượng, trước mặt người đàn ông bán thân bị liệt ấy là “quảng trường” của một nghìn người.

Nguyễn Quang Lập biết, chỉ có lưỡi dao dân chủ mới có thể phẫu thuật được những khối u đang di căn trong lòng chế độ này. Nhưng, như một trí thức có trách nhiệm, anh chỉ sử dụng “quảng trường” đó để truyền đi những tiếng nói ôn hòa nhất, đánh thức ý thức công dân trong các bạn đọc, gồm cả những người đang phụng sự trong Chế độ.

Trước sau, Nguyễn Quang Lập vẫn chỉ là một nhà văn. Một nhà văn làm gì cũng với tinh thần lãng mạn. Blog chỉ là một cuộc chơi tạm thời, văn chương mới là sự nghiệp trọn đời của Nguyễn Quang Lập.

Trong khoảng ba năm gần đây, chúng ta thấy rất ít bài viết riêng của ông; bởi, ba năm qua là khoảng thời gian Nguyễn Quang Lập viết nhiều nhất. Ít ai có thể biết, Bọ chỉ dành ít phút giữa những trang viết để “post” bài. Hai cuốn tiểu thuyết đã được Nguyễn Quang Lập hoàn thành chỉ vài tuần trước khi anh bị bắt.

Từ lâu Bọ Lập đã muốn chuyển giao blog Quê Choa để tập trung viết văn nhưng như nhà văn Phạm Thị Hoài nói, Quê Choa chỉ có vai trò khi nó là tiếng nói ở bên trong.

Khi các bloggers khác như Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Anh Ba Sàm (Nguyễn Hữu Vinh) bị bắt, Nguyễn Quang Lập biết nguy hiểm đang cận kề. Nhưng cũng chính lúc này, anh quyết giữ gìn blog. Nguyễn Quang Lập hiểu, Quê Choa không còn thuộc về một mình anh, nó là tiếng nói ít ỏi còn lại của lề dân. Anh không có quyền tự mình bịt mồm nó.

Năm 2011, khi nghe tin có một ông thầy ở chùa Thiên Ân (Bình Dương) có thể chữa được bệnh bại liệt, Nguyễn Quang Lập tìm mọi cách để gặp thầy. Cho dù lý trí của anh nhắc nhở rằng, không thể có điều kỳ diệu đó, Nguyễn Quang Lập vẫn rất háo hức. Anh lấy bàn tay phải đỡ bàn tay trái mềm nhũn lên, mắt sáng rực khi nói tới việc đầu tiên bàn tay ấy sẽ làm khi có thể lại cầm, nắm được. Nhưng ông thầy Bình Dương đã không thực sự có phép mầu.

Khi nói về chính trị, thỉnh thoảng mắt Bọ Lập cũng sáng lên. Nguyễn Quang Lập hy vọng cái thể chế này vẫn có thể lắng nghe những tiếng nói lương tri để hồi phục các tính năng của nó. Bịt miệng một tiếng nói ôn hòa như blog Quê Choa chỉ có giá trị tự lên án. Vụ bắt bớ làm tôi nhớ đến bàn tay mềm nhũn của Bọ Lập. Đấy là di chứng của chấn thương sọ não chứ không phải chấn thương ở chân tay.

Nguyễn Quang Lập không phải là một nhà bất đồng chính kiến. Anh không có ý định làm chính trị hay làm cách mạng. Không phải vì anh sợ hãi, anh không làm, đơn giản vì anh chỉ là một nhà văn.

Nguyễn Quang Lập chưa bao giờ có ý định làm một anh hùng. Dù những gì ông cống hiến ở Quê Choa là một sự hy sinh quả cảm. Nhà tù không phải là nơi dành cho một nhà văn muốn bày tỏ ý kiến một cách ôn hòa. Hãy trả tự do cho nhà văn Nguyễn Quang Lập.

Huy Đức
*

Trung Quan Do: chị Hồng vợ Nguyễn Quang Lập hỏi có phê chuẩn nào của viện kiểm sát truy tố hay giam giữ anh sau hạn 9 ngày ? an ninh trả lời ” chưa ! nhưng muốn kiện đâu thì cứ kiện ! “nói thế thì chỉ còn kiện giời chứ kiện đâu nữa hở giời !

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An | Leave a Comment »

►TẠI SAO NƯỚC TÀU BỊ TỤT HẬU ?

Posted by hoangtran204 trên 13/12/2014

TẠI SAO NƯỚC TÀU BỊ TỤT HẬU ?

Chu chi Nam và Vũ văn Lâm

09-12-2014

Gần đây, theo Bản Tường trình của Quỹ Tiền tệ Thế giới, tháng 10/2014, thì Tổng sản lượng quốc gia của Trung cộng, tính theo khả năng mua bán, đã vượt qua Hoa kỳ, Trung cộng là 17632 tỷ $, Hoa kỳ là 17416 tỷ $. Tuy nhiên theo nhiều nhà kinh tế và chuyên viên thì Trung cộng vẫn bị liệt vào hàng các quốc gia kém phát triển, nếu không muốn nói là chậm tiến, do nhiều lý do, vì sản lượng tính theo đầu người hàng năm, thì Trung cộng mới chỉ bằng 1/5 Hoa kỳ, và còn thua nhiều nước khác.

Thật vậy, kinh tế Trung cộng ngày một chậm lại, không ở mức độ tăng trưởng như trước đây, với 2 con số, nay chỉ còn một, mặc dầu mức sản xuất cao, nhưng hoàn toàn vay mượn kỹ thuật ngoại quốc, thiếu sáng kiến, trong 100 hãng xưởng sáng chế hàng đầu thế giới, Mỹ chiếm hàng đầu với 40 hãng, Trung cộng không có hãng nào (Theo Reuters). Trung cộng chỉ làm gia công, qua những công trình dự án hợp tác với các nước khác. Lý do là Tàu độc đảng, cổ điển, không dám nghĩ ngoài khuôn khổ, mất hết ý chí sáng tạo mà dân tộc Tàu đã có trước đây.

Nếu nhìn vào bảng những phát minh sáng kiến của nhân loại từ trước tới giờ, thì dân Tàu đóng góp không nhỏ, như đã sáng chế ra giấy, kỹ thuật in, địa bàn và thuốc súng. Tuy nhiên những phát minh sáng kiến này đã ngừng vào năm 1000, thế kỷ thứ 11, thời Bắc Tống (916 – 1125), trong khi đó thì thế giới nhất là tây phương, tiếp tục có những phát minh sáng kiến mới, làm cho nước Tàu trở nên tụt hậu.

Từ ngày Đặng tiểu Bình chủ trương canh tân kinh tế tới nay đã được gần 40 năm, không ai chối cãi rằng kinh tế Trung cộng tăng trưởng rất mạnh, nhưng nói về mặt khoa học kỹ thuật, thì vẫn chưa có một sáng chế nào mang danh hiệu quốc tế, như hãng Samsung, Huyndai của Nam Hàn.

Trong một cuộc chạy đua, khi anh chạy chậm hơn người khác, cũng có nghĩa là anh lùi và tụt hậu so với những người chạy nhanh hơn anh.

Để cắt nghĩa hiện tượng lùi và tụt hậu của Tàu, có người dựa vào bảng thống kê những phát minh của nhân loại từ lúc đầu cho tới ngày hôm nay, và kết án 4 chế độ cận đại của Tàu: nhà Nguyên (1279 – 1368), nhà Minh (1368 – 1644), nhà Thanh (1644 – 1911), và chế độ cộng sản từ 1949 tới nay, vì từ 4 chế độ này, Tàu không còn phát minh sáng kiến nào.

Theo quan niệm này vai trò chế độ, thể chế chính trị trong việc phát triển con người nói chung và trong việc phát triển khoa học kỹ thuật nói riêng được đặc biệt quan tâm và nhấn mạnh.

Người xưa có câu: « Nhìn lại quá khứ, xét hiện tại, để tiên đoán tương lại. » Chúng ta hãy nhìn sơ lược lịch sử cận đại Tàu, xét hiện tại Trung cộng, rồi đưa ra những giả thuyết về tương lai, để tìm câu trả lời.

Bà Magaret Thatcher, Thủ tướng Anh từ năm 1979 đến năm 1990, theo trường phái Tự do kinh tế, chủ trương chính thể tự do, dân chủ và kinh tế thị trường, có viết một quyển sách mang tựa đề « Statecraft – Strategies for a changing world » ( Cách trị quốc – Chiến lược để thay đổi thế giới ), theo đó thì để có thể giới tốt đẹp, chỉ có con đường duy nhất là theo thể chế tự do, dân chủ, kinh tế tự do thị trường. Để dẫn chứng bà đã đưa ra 2 cột so sánh về tổng sản lượng quốc gia, thì những nước chậm tiến hay còn thiếu phát triển, phần lớn là những nước độc tài, còn những nước phát triển là những nước dân chủ.

Từ đó, để cắt nghĩa tình trạng thiếu phát triển, tụt hậu của Trung cộng hiện nay, nhất là dựa vào bảng thống kê những phát minh sáng kiến của nhân loại, nhiều người cho rằng đó là vì Trung cộng bị đắm chìm trong chế độ quân chủ độc tài, ngay cả hôm nay với chế độ cộng sản.

Sở dĩ có quan niệm này, vì nhìn vào lịch sử nước Tàu, lấy đời nhà Tống, Bắc Tống (916 – 1125) làm mốc thời gian, thì trước đó, nước Tàu có nhiều đóng góp quan trọng cho lịch sử văn minh nhân loại, nhưng sau đó thì không. Chẳng hạn năm 105, đời nhà Hán, phát minh ra giấy, năm 680, cuối đời nhà Tùy, bước sang nhà Đường, phát minh ra kỹ thuật in, năm 1000, thời Bắc Tống, phát minh ra địa bàn và thuốc súng. Thế rồi từ đó, cho tới nay với thời cộng sản, trải qua nhà Nguyên, nhà Minh, nhà Thanh, nước Tàu không có một phát minh sáng kiến nào.

Trong khi đó thì Tây phương, năm 1210 phát minh ra bánh tay lái, năm 1712 ra máy hơi nước, 1733 ra máy dệt, năm 1804 tàu xe điện, 1876 ra điện thoại, 1886 xe hơi, năm 1903 ra máy bay v.v…

Có người đi xa hơn cho rằng nước Tàu bị tụt hậu là vì vẫn còn ở trong nền văn minh định cư nông nghiệp, trong khi thế giới đã chuyển qua văn minh tri thức điện tóan.

Một điều lầm lẫn to lớn của những nhà tư tưởng đông phương là cho rằng đông phương thua tây phương chỉ trong lãnh vực khoa học kỹ thuật.

Không phải thế.

Đông phương thua tây phương còn ở trong lãnh vực triết lý, tư tưởng, nhất là trên phương diện làm thế nào để tổ chức một xã hội có thể dung hòa quyền lợi tư nhân (intérêt privé) và quyền lợi tập thể ( intérêt public), điều này đã được Socrate ( -470 – 399 trước tây lịch), Platon ( -428 – 348 ttl) thảo luận rất kỹ. Trong khi đó ở đông phương, đặc biệt là Tàu, với Lão Tử sống cũng vào thế kỷ thứ 5, thứ 6 trước tây lịch, Khổng Tử (551 – 479 ttl), cũng có thể gọi là những người cùng thời. Lão tử thì chủ trương xuất thế, không màng đến sự can thiệp và cải cách xã hội. Ông cho rằng con người cần sống hòa hợp với thiên nhiên và tạo hóa, tuân theo quy luật của thiên nhiên, càng ít can thiệp vào việc đời thì xã hội theo lẽ tự nhiên sẽ hài hòa hơn. Khổng tử thì chủ trương nhập thế, nhưng không chú ý đến sự hổ tương giữa xã hội và cá nhân, đã hy sinh quyền lợi cá nhân, riêng tư cho gia đình, cho tập thể và xã hội, con người sinh ra có trách nhiệm là để phục vụ gia đình và xã hội, chứ không được quyền hưởng hạnh phúc cá nhân. Chính điều này đã làm cho xã hội Tàu mất quân bình và dễ bị những chính quyền độc tài lợi dụng.

Đến thế kỷ thứ 17 và 18, thì tây phương hơn hẳn đông phương trên phương diện văn hóa, triết lý chính trị, làm thế nào để tổ chức một xã hội hài hòa, một xã hội dân chủ, tam quyền phân lập rõ ràng qua những triết gia như Lock (1632 – 1704) với quyển sách (Traité sur le Gouvernement civil) (1690), Bàn về Chính quyền dân sự; J.J. Rouseau (1712 – 1778) với quyển (Contrat social ), Khế ước dân xã; Montesquieu (1689 – 1755) với ( Esprit de Lois), Tinh thần luật pháp, bàn về sự phân quyền rõ rệt trong một chính quyền dân chủ, cùng nhiều nhà triết gia, tư tưởng khác.

Thế rồi cuộc Cách mạng Độc lập Hoa kỳ 1776, rồi cuộc Cách mạng Dân chủ Pháp 1789, đã làm cho phương tây bùng nổ, phát triển không những về khoa học kỹ thuật, mà còn về phương diện tổ chức xã hội chính trị, tạo môi trường và cơ hội cho nhân tài thi thố khả năng.

Trong khi đó thì đông phương, đặc biệt Tàu và Việt Nam vẫn lùng thùng trong tư tưởng và cách tổ chức xã hội quân chủ phong kiến, và có thể nói cho tới ngày hôm nay, vì chế độ cộng sản chỉ là mặt trái của chế độ quân chủ.

Nếu chúng ta nhìn thật xa về văn hóa, văn minh, theo một số nhà sử học và nhân chủng học, thì nhân loại đã trải qua 5 nền văn minh: giai đoạn đầu là văn minh trẩy hái, mà mô hình tổ chức nhân xã là chế độ gia tộc; thứ hai là văn minh du mục, vì cây trái và xúc vật chung quanh hang động của mình cũng trở nên khan hiếm, con người phải đi xa để kiếm ăn, mô hình tổ chức nhân xã thời đại này là chế độ bộ lạc; nhưng rồi đi xa, thức ăn cũng khan hiếm, con người phải trồng trọt và nuôi xúc vật để sinh sống, nó bước sang nền văn minh định cư nông nghiệp, mà mô hình tổ chức nhân xã là chế độ quân chủ, lúc đầu là quân chủ phong kiến tản quyền, sau đó là quân chủ tập quyền, với nền văn minh này, con người đã có thể thỏa mãn những nhu cầu thiết yếu của nó, và một khi những nhu cầu thiết yếu được thỏa mãn, con người quay sang những nhu cầu xa xỉ, như ăn không phải chỉ cần no, mà còn cần phải ngon, có gia vị, mặc không chỉ cần ấm, mà cần đẹp, dệt được vải mặc, nhưng muốn mặc lụa, nên họ đã trao đổi với người dệt lụa, trồng được lúa mì, nhưng muốn ăn lúa mạch, nên đã trao đổi với người có lúa mạch. Con đường trao đổi Tơ lụa và Gia vị đông tây của nhân loại xuất hiện là thế. Con người bước sang hình thức văn minh thương mại, rồi với những phát minh sáng kiến, điện thoại, internet v.v…con người không cần đi xa để trao đổi, mà chỉ cần ngồi một chỗ cũng có thể trao đổi. Con người bước sang hình thức văn minh tri thức, điện tóan.

Tại sao lại là tri thức, vì vào 3 nền văn minh đầu, lao động trong kinh tế, chủ yếu chính là sức mạnh bắp thịt chân tay, nhưng khi bước sang 2 nền văn minh sau, sức mạnh lao động chủ yếu là trí óc, để phát minh sáng kiến. Nước nào có một đội ngũ chuyên gia đông và giỏi, nước đó sẽ làm chủ.

Để phát minh sáng kiến, con người cần có trao đổi. Nói theo Socrate: « Nơi nào có trao đổi, đối thoại, nơi đó có tiến bộ và dân chủ. » Chính vì vậy mà mô hình tổ chức nhân xã của 2 nền văn minh sau là chế độ tự do, dân chủ và kinh tế thị trường.

Trở về với Tàu, nước này đã có nền văn minh định cư nông nghiệp rất sớm, từ thời Tam Hoàng Ngũ Đế, vì theo truyền thuyết, thì những vị này đã dạy dân trồng trọt, sau đó bước sang đời nhà Trụ, rồi tới nhà Chu ( 1134 – 770 ttl), rồi thời Xuân thu Chiến quốc ( 722 – 256 ttl). Vào thời này, đã có những tính toán, ý định định đưa nước Tàu từ văn minh định cư nông nghiệp sang thương mại, như vào thời Xuân thu – Chiến quốc, nước Tề của Quản di Ngô đã phát triển thương mại qua việc buôn bán muối, quặng sắt và ngay cả phá lệ thường bằng cách mở những thanh lâu để kiếm tiền. Các vị tú bà thờ thần Bạch mi chính là thờ Quản Trọng. Hay như với thời Lã bất Vi, một doanh thương giầu có nước Triệu. Một hôm ông hỏi cha ông: thưa cha, làm nghề nông, phát đạt gấp mấy lần ? – Gấp ba. Nghề buôn bán? – Gấp 10, nhất là buôn bán vàng, gấp 100. Nhưng buôn bán người để làm quan ? – Gấp không biết bao nhiêu lần, nếu thành công.

Tuy nhiên một Quản trọng, một Lã bất Vi không thể thay đổi được cục diện, vì đầu óc tôn quân dưới chế độ phong kiến của dân Tàu quá nặng nề và kéo dài cho mãi tới hôm nay. Nên nước Tàu lại trở lại thời kỳ quân chủ, nhất là quân chủ tập trung với Tần Thủy Hoàng đời Tần (221 – 206 ttl), về chính trị, quân sự, hành chánh, nhưng về ý thức hệ, giáo dục, xã hội, phải đợi đến thời vua Hán Vũ Đế (140 – 87 ttl) nhà Hán mới hoàn chỉnh và kéo dài cho tới bây giờ.

Ngày hôm nay, Tập cận Bình lên ngôi, lại trở về chính sách « ngăn sông, cấm chợ, bế quan tỏa cảng » trong lãnh vực tư tưởng và chính trị, trở về mô hình tổ chức nhân xã thời quân chủ, độc quyền cá nhân, độc đảng. Ông cho rằng các tư tưởng bên ngoài sẽ thách thức hệ thống chính trị, sói mòn sự độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản Trung quốc. Do đó Bắc Kinh ra lệnh cấm nghiên cứu và giảng dạy bảy chủ đề: các giá trị phổ quát, xã hội dân sự, quyền công dân, tự do báo chí, những sai lầm của Đảng Cộng sản, quyền ngôn luận của chủ nghĩa tư bản và tính độc lập của ngành tư pháp.

Tập cận Bình còn cho luân lưu trong Đảng một tài liệu mang tên là Văn kiện số 9, gồm 7 không: « Bản văn kiện kêu gọi các đảng viên phải trung kiên xóa bỏ tự do phát biểu ý kiến , các ảnh hưởng từ nước ngoài hay bất cứ một điều gì phảng phất dân chủ, tinh thần minh bạch hay quan điểm độc lập. » ( Robert Marquand – Xi Jiping emerges as forceful nr.1 – Rewriting China‘s powerful playbook – trong The Christian Science Monitor –October/8/2014 ).

Nhằm củng cố quyền lực độc tôn của mình, ông Tập tìm cách loại bỏ những tiếng nói chính trị khác, đặc biệt là trên Internet của Trung Quốc mà một thời rất sôi động. Một luật đe dọa trừng phạt đến ba năm tù vì đăng tải bất cứ tin gì mà chính quyền cho là một “tin đồn” khi bài viết được hơn 5.000 người đọc hoặc chuyển tiếp hơn 500 lần.. Những hạn chế nầy đã làm tụt giảm 70 phần trăm bài viết trên mạng Weibo từ tháng 03/ 2012 đến tháng 12/ 2013. Sau đó người dân Tàu tìm cách sử dụng tin nhắn trên nền WeChat. Vào tháng 08/ 2014, Bắc Kinh lại ban hành quy định mới yêu cầu người sử dụng tin nhắn đăng ký tên thật của mình, hạn chế việc chia sẻ tin tức chính trị và xã hội. Trong bảng xếp hạng về tự do Internet trên toàn thế giới vào năm 2013, tổ chức phi lợi nhuận Freedom House của Mỹ đã xếp Trung Quốc hạng 58 trên 60 quốc gia, bằng với Cuba và hơn mỗi Iran.

Về đối ngoại, Tập cận Bình bề ngoài luôn tỏ ra hiếu hòa. Trong một lần phát biểu tại Paris vào tháng 3/2014 ông đã mượn câu nói của Napoleon về nước Tàu nhưng bổ túc thêm „ Trung quốc là một con sư tử đã thức dậy, nhưng đây là một con sư tử ôn hòa, thân mật và văn minh“. Ngoài miệng thì vậy nhưng chính sách ngoại giao của Tàu càng ngày càng tỏ ra hung hãn: ngoài việc chiếm Hoàng, Trường sa, cắt cáp, trấn lột, giết chóc ngư dân, kéo dàn khoan dầu vào hải phận của Việt Nam, Tàu cộng còn công bố đường Lưỡi bò chín đoạn xâm lấn hầu hết hải phận của các nước láng giềng, tranh chấp biển đảo với Nhật bản, Phi luật Tân, Nam hàn, Đài loan; mới đây còn tuyên bố thành lập „ vùng nhận dạng hàng không“ tại biển Đông chồng chéo lên vùng nhận diện của Nhật và Nam hàn.

Trong lãnh vực kinh tế, Tập cận Bình nhấn mạnh đến tự do hóa nền kinh tế thị trường, nhưng đồng thời lại muốn gia tăng sự kiểm soát kinh tế, nhất là đối với những hãng xưởng nước ngoài. Cơ quan truyền thông Trung cộng cố tình bới móc những lỗi lầm của các công ty nước ngoài và phớt lờ những sai trái của công ty bản địa. Cũng như trong chiến dịch chống tham nhũng, họ Tập cũng chỉ tấn công những đối thủ của mình nhưng lại bao che cho gia đình, dòng họ và phe cánh.

Với bộ máy đảng, bộ máy nhà nước, với chính sách trị dân qua cái loa, để tuyên truyền, qua những mỹ từ, khích động lòng tự ái dân tộc, chủ nghĩa quốc gia cực đoan, qua cái còng là những ai không theo thì bỏ tù, và qua cái súng là những ai cứng đầu, chống lại thì thủ tiêu, bắn giết, Tập cận Bình có thể thành công trong ngắn hạn, nhưng dài hạn thì cần phải xuy xét kỹ.

Người ta còn nhớ vào những năm của thập niên 40, trong Thế Chiến thứ Hai, lúc này nước Anh và Đồng minh đang cần có sự tham dự của Liên sô vào thế chiến. Những văn sĩ, ký giả thường lui tới Liên sô, trong đó có ông Bernard Shaw, bạn thân của ông Georges Orwells, tác giả quyển tiểu thuyết Trại xúc vật ( Animal Farm), mà ông Paul Nitzé, cố vấn của Tổng thống Truman, lấy ý từ trong quyển sách này làm ra Chiến luợc Be Bờ ( Containment Policy), suốt trong thời Chiến tranh Lạnh. Nhà văn Bernard Shaw, có một lần phỏng vấn Staline, có hỏi ông ta và yêu cầu ông ta so sánh giữa Washington và Lénine, Staline đã kiêu hãnh trả lời: « So sánh giữa Washington và Lénine chẳng khác nào so sánh biên cả và một giọt nước. Lénine chính là biển cả, Washington chỉ là giọt nước. »

Việt nam chúng ta có câu: « Thức lâu mới biết đêm dài, ở lâu mới biết là người có nhân « hay « Đường dài mới biết ngựa hay «. Câu trả lời ai là giọt nước, ai là biển cả, mãi 50 năm sau, khi đế quốc cộng sản dựng lên lúc đầu bởi Lénine, bị sụp đổ, vào năm 1990, người ta mới rõ.

Thực vậy, nếu Lénine có cái nhìn xa, trông rộng như Washington, biết rằng thế giới đi theo chiều hướng tự do, dân chủ, tôn trọng nhân quyền, không xây dựng một nhà nước độc tài, không chủ trương độc đảng, tạo dựng một hiến pháp dân chủ như Washington, coi trọng quyền tự trị của các nước chung quanh, thì có lẽ nhà nước do Lénine dựng lên, không bị sụp đổ và vỡ ra nhiều mảnh.

Ngày hôm nay, Tập cận Bình cũng chỉ là lập lại cái gì chế độ quân chủ xa xưa của Tàu đã làm, lập lại cái gì gần, mà cộng sản đã làm, những điều này, trong dài hạn rất có thể sẽ dẫn đến hiện tượng chế độ cộng sản Tàu cũng sẽ sụp đổ như Liên sô, và cũng bị vỡ ra từng mảnh.

Gần đây, người ta bàn tán sôi nổi, nhất là giới trí thức cộng sản Tàu, về việc ông Tập cận Bình, muốn làm một tổng hợp tư tưởng của Mác – Lénine, Mao và truyền thống văn hóa Tàu.

Trong một bài diễn văn đọc tại Hội nghị Trung ương 4 khóa 18, vào ngày thứ hai 13/10/2014, ông tuyên bố: « Đảng Cộng sản chúng ta là đảng mác xít kiên định và tư tưởng dẫn đường của chúng ta là chủ nghĩa Marx Lénine, tư tưởng Mao trạch Đông và chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung quốc « , ông Bình nói tiếp : « Đồng thời chúng ta không phải là kẻ hư vô lịch sử và không phải là những kẻ hư vô văn hóa. Chúng ta không thể dốt nát lịch sử đất nước của mình, và chúng ta không thể coi thường bản thân.» (Xi Jinping on Exceptionalism With Chinese Characteristics by DIDI KIRSTEN TATLOW/ The New York Times).

Thực ra ý muốn và công lao của họ Tập để làm tổng hợp 2 ý thức hệ cũng chỉ là công « Dã tràng xe cát biển đông, nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì. »

Không những không nên công cán gì, mà chỉ làm tụt hậu thêm nước Tàu vì những lý do sau đây:

1)   Muốn tạo nên một ý thức hệ vào thời buổi này quả là lạc hậu, lỗi thời. Theo ông Karl Popper (1902 – 1994), một triết gia, nhà tư tưởng chính trị nổi tiếng của thế kỷ 20, một người mà 2 vị Thủ tướng Đức, Helmut Schmidt và Helmut Kohl, coi quyển sách « La Société ouverte et ses ennemies « (Xã hội mở và kẻ thù của nó), như quyển sách gối đầu giường; ông Edgar Faure, Thủ tướng Pháp đã lập ra hội những người bạn của Popper. Theo K. Popper, thì: « Xã hội biến chuyển từng ngày từng giờ, nếu không nói từng phút từng giây, vì lúc nào cũng có những phát minh sáng chế mới trên đủ mọi lãnh vực. Tạo ra một ý thức hệ như Hégel và Marx ( Popper chỉ trích mạnh mẽ 2 người này – Lời Tác Giả) chẳng khác nào đóng thế giới trong một lồng kính, bắt nó không được tiến triển. »

Karl Popper được coi là một trong những người tranh đấu cho tự do, dân chủ, chống lại độc tài cộng sản và độc tài phát xít mạnh nhất trong thế kỷ 20. Thật vậy, ông sinh quán tại nước Áo, Vienne. Vào năm 20, lúc đó ông đã đi theo đảng Cộng sản Áo. Trong một cuộc biểu tình ở Vienne, ông đã chứng kiến những người trong đảng Cộng sản Áo, nổ súng giết chết một người của đảng Xã hội. Từ đó ông tự đặt câu hỏi:

« Phải chăng người ta có thể nhân danh một cái gì tốt đẹp, nhưng xa vời, để có thể giết người ? «

Rồi ông từ bỏ đảng Cộng sản. Vào đầu thập niên 30, ông phải rời nước Áo vì bị Hitler xâm chiếm. Ông là người Áo, gốc Do Thái. Ông sang dạy luận lý ở Tân tây lan, sau đó về Anh, dạy ở trường London Economic School. Ông là người rất giỏi về việc phê bình khoa học, nhất là phương pháp khoa học. Ông được Albert Einstein, cũng là bạn của ông, cho rằng ông là người giỏi nhất của thế kỷ 20 về phê bình phương pháp khoa học. Ông cũng phê bình lý thuyết của Marx. Ông cho rằng lý thuyết của Marx chỉ là mượn tiếng khoa học, nhưng chẳng khoa học gì cả. Những điều Marx viết có tính cách tiên tri, lãng mạng, nhiều hơn là khoa học.

2) Làm tổng hợp chủ nghĩa duy vật của Marx và những tư tưởng truyền thống có tính cách duy tâm của Tàu, chính là phối hợp nước với lửa, điều mà chính Marx và người cộng sản cho rằng: Có duy tâm thì không có duy vật. Có duy vật thì không có duy tâm.

Truyền thống văn hóa Tàu chủ yếu là Nho giáo, trong đó tư tưởng của Không tử là chính, đại để được thâu tóm trong cách cư xử thường ngày của con người với nhau là « Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín « ( tức lòng thương yêu lẫn nhau, lòng biết ơn nếu chúng ta được người khác nuôi nấng, giúp đỡ, phải cư xử có phép tắc, phải trau dồi sự hiểu biết, và phải giữ sự tín nhiệm).

Trong khi đó thì Marx chủ trương phá bỏ mọi truyền thống đạo đức, luân lý cổ truyền. Ông viết : « Không còn chân lý muôn thuở nữa… Bởi lẽ đó chủ nghĩa cộng sản bãi bỏ chân lý muôn thưở ; nó bãi bỏ tôn giáo và đạo đức thay vì cải cách chúng, nó đi ngược lại tất cả những phát triển lịch sử trước nó. » ( K. Marx – Le Manifeste du Parti communiste – trang 44 – Union Générale d’Editions – 1962 – Paris).

Gần hơn thì Mao tuyên bố : « Khổng tử là con chó giữ nhà cho tụi phong kiến. »; và Đặng tiểu Bình nói: « Mèo trắng, mèo đen không cần biết, chỉ cần là mèo biết bắt chuột «, hô hào dân làm giầu, không coi đạo đức, nhân nghĩa, lễ trí tín là gì, miễn là có tiền. Chính vì vậy mà xã hội Tàu hiện nay tham nhũng hối lộ từ trên xuống dưới, đạo đức bị băng hoại, con người trở nên lạnh cảm, vô đạo đức.

Làm tổng hợp mô hình tổ chức nhân xã Marx Lénine, một mô hình độc đảng, độc tài với vị Tổng bí thư nắm mọi quyền hành trong tay, không còn gì là nguyên tắc dân chủ, phân quyền, với mô hình tổ chức nhân xã quân chủ, theo đó nhà Vua là thay trời trị dân; điều đó chẳng khác nào vớt 2 miếng gỗ mục, trôi dạt lênh đênh trên biển văn minh hiện đại, tri thức điện toán, đem ghép vào nhau, sớm muộn rồi cũng tan rã.

Trở về với đề tài « Tại sao nước Tàu bị tụt hậu «. Tất nhiên có rất nhiều nguyên do: nguyên do xa đó là nước này vẫn lùng thùng ở thời kỳ văn minh định cư nông nghiệp với mô hình tổ chức xã hội quân chủ; nguyên nhân gần đó là những chế độ nhà Nguyên, nhà Minh, nhà Thanh, và gần nữa là chế độ cộng sản, không dám hay không muốn thoát khỏi mô hình tổ chức xã hội này.

Nếu muốn bắt kịp nền văn minh tri thức điện toán, thì dân Tàu bắt buộc phải từ bỏ chế độ cộng sản, một hình thức chế độ quân chủ, nhưng ác ôn, côn đồ hơn, làm cho tất cả những đầu óc phát minh sáng tạo bị hạn chế, làm cho nước Tàu tụt hậu.(1)

Paris ngày 09/12/2014

Posted in Chinh tri Trung Quoc, Kinh Te | Leave a Comment »

►Tiên nhân anh Tiến Hợi làm khổ Bác – (Nguyễn Quang Lập)

Posted by hoangtran204 trên 13/12/2014

Tiên nhân anh Tiến Hợi làm khổ Bác

Nguyễn Quang Lập

Nghệ sĩ Tiến Hợi

Lâu ngày không đến Nhà Hát Kịch Hà Nội, hôm nay đến chẳng gặp ai, chỉ gặp mỗi Tiến Hợi. Nó hỏi có vở mới không ông, mình nói không. Nó nói từ ngày tôi đóng vai nhà thơ trong kịch “Sám Hối” của ông, quay đi quay lại cả chục năm rồi. Bao nhiêu lần ông có vở mới tôi chẳng có vai.

Mình nói đùa ông kinh doanh vai Bác Hồ đủ no rồi, cần gì vai khác. Nó bảo hồi này có ma nào thuê tôi đóng Bác Hồ nữa đâu. Tôi sực nhớ sau bộ phim “Hà Nội Mùa Đông 1946” của Đặng Nhật Minh, đúng là không ai thuê Tiến Hợi đóng vai Bác Hồ nữa thật.

Chẳng phải bây giờ Tiến Hợi không còn giống Bác Hồ nữa, hay thủ vai kém, mà tự nhiên thế, cả kịch lẫn phim đều vắng bóng nhân vật Bác Hồ.

Ngày xưa thì danh tiếng nó nổi như cồn nhờ nó thủ vai Bác Hồ. Nó mặt mũi, khổ người, dáng người giống y chang Bác Hồ khi Bác đến dự Đại hội Tua ở Pháp, hoá trang thì Bác Hồ thời nào nó cũng giống. Nó còn bắt chước được giọng Bác, nhiều khi nghe y chang tiếng Bác, khiến nhiều người xem, nghe rất cảm động.

Kịch, Phim bất kì đoàn nào có vai Bác Hồ là không thể không mời Tiến Hợi. Rồi các kì lễ lạt, phong trào sân khấu hoá rầm rộ, hễ 30/4 hay 2/9 thì thế nào cũng có vai Bác Hồ xuất hiện trước đám đông, có khi Bác nói đôi câu, có khi Bác chỉ đứng trên ô tô đưa tay vẫy vẫy; chỉ thế thôi nhưng Tiến Hơi vớ được khẳm tiền.

Cả một mùa hè năm 1995, Tiến Hợi chạy xô từ Bắc vào Nam, thu tiền mệt nghỉ. Vào Nghệ An, Tiến Hợi Bác Hồ chỉ đứng cho các cô gái múa vòng quanh Bác chừng 5 phút lên phim là kiếm được bạc triệu. Để nguyên bộ dạng hoá trang thành Bác Hồ như thế, Tiến Hợi bay vào Đà Nẵng, đứng trên ô tô vẫy vẫy, cười cười, rồi phát kẹo, bánh cho các em thiếu nhi, Bác lại cười cười, vẫy vẫy… Chỉ thế thôi Tiến Hợi kiếm gần chục triệu đồng.

Vào Sài Gòn, Tiến Hợi Bác Hồ đứng trên khán đài, đọc tuyên ngôn xong, bỏ túi cả chục triệu đồng, bay ra Hà Nội đến Cung Văn Hóa, lấy giọng Bác Hồ nói với các em: “Non sông Việt Nam có vẻ vang được hay không là do các cháu.” Bác ẵm hai triệu đồng ngon ơ.

Thằng Tùng C*t nói Tiến Hợi đóng Bác Hồ chỉ trong 10 ngày kiếm được 5 chục triệu – 50.000.000 đồng. Buôn thuốc phịên cũng không trúng lớn và dễ đến như thế.

Tiến Hợi nói: “Mọi người ơn Bác một, tao ơn Bác một trăm.”

Người có mặt mũi, dáng người giống Bác Hồ nên làm kịch sĩ, đóng vai Bác Hồ, kiếm tiền dễ dàng; nghe thì đơn giản thế thôi, nhưng thực ra phải tập luyện vất vả lắm. Tiến Hợi chăm, chịu nghe người chỉ bảo, nhưng hơi chậm hiểu, lại có cái bệnh mất tập trung, hay quên lời, nhiều khi thấy nó tập đóng vai Bác Hồ vất vả dễ sợ.

Mình nhớ hồi mình làm việc ở Nhà Hát, dựng vở gì đó của Phú Thăng, mình có chấp bút biên tập nhưng không nhớ tên vở, chỉ nhớ có vai Bác, mỗi lần làm thoại lời Bác đến khổ.

Tiến Hợi Bác Hồ càng khổ hơn. Anh Tạo – Hoàng Quân Tạo – nhiều lần tru lên:
– Đó là thằng Hợi nói, không phải Bác nói, ngu ơi là ngu!

Nhiều lần điên lên, anh Tạo quát:

– Bác nói cái đ** gì mà mày nói thế, hả?

Được cái Tiến Hợi không tự ái, nó hết sức lắng nghe mọi người góp ý, phải sửa đi, sửa lại cả trăm lần nó cũng sửa cho kì được.

Khổ nhất mỗi khi Bác xuất hiện, thế nào cũng có đám đông quần chúng. Phải đứng thế nào cho ra vị thế Bác, lại không được để Bác xa rời quần chúng.

Lắm khi thấy Tiến Hợi lúng ta lúng túng như gà mắc tóc, anh Tạo quát :

– Bác cơ mà! Bác mà đứng co ro thế hả?

Mọi người cười rũ.

Quốc Toàn góp ý anh Tạo không đựơc gọi Bác Hồ, chỉ gọi Tiến Hợi thôi, tránh phạm huý. Anh Tạo nghe liền.

Nhưng thói quen gọi tên nhân vật, buột miệng vô thức rất buồn cười. Nhiều khi quên, anh Tạo kêu lên:

– Ôi chà chà. Xem cái thằng Bác diễn ngu chưa kìa!

Nói xong anh giật mình, sợ bằng chết. Đến khi say nghề quên hết, lại buột miệng kêu lên:

– Bác Hồ ơi là Bác Hồ, mày diễn cái đ** gì đấy?

Chết cười.

Rồi cuối cùng mọi việc cũng êm thấm cả. Tiến Hợi danh nổi như cồn nhờ vai Bác.

Một đêm diễn kịch về cuộc đời Bác xong, đại diện Ban Lãnh đạo Thành phố lên sân khấu, tặng hoa, bắt tay Tiến Hợi. Khi ấy Tiến Hợi vẫn là Bác Hồ, nhưng nó khom người, kính cẩn đưa cả hai tay ra bắt tay vị lãnh đạo thành phố.

Hoàng Dũng sỉ vả;

– Sao mày ngu thế! Mày đang vào vai Bác, mày bắt tay kiểu đó, chẳng may có thằng nào chụp ảnh Bác khúm núm, người xem ảnh tưởng là Bác thật, có chết không?

Mấy đêm diễn sau đó ở những thành phố khác, nghe lời Hoàng Dũng, khi lãnh đạo thành phố lên sân khấu, tặng hoa, bắt tay, Tiến Hợi diễn vai Bác đúng sách, Bác đứng thẳng, chững chạc, bắt tay với vẻ âu yếm, lại còn vỗ vỗ vai lãnh đạo, thân mật kiểu Bác cháu.

Nhưng làm thế, Tiến Hợi bị anh Tạo mắng:

– Sao mày ngu thế? Người ta là lãnh đạo, mày là cái đ** gì mà mày vỗ vai người ta?

Tiến Hơi nhăn nhó:

– Lúc ấy em đang vào vai Bác mà.

Anh Tạo gắt:

– Vào vào cái đ** gì. Hết kịch là hết Bác, nghe chưa!

Làm gì cũng bị chửi, Tiến Hợi ức lắm, vào hậu đài thở dài, nói:

– Chỉ là Bác thôi mà Hoàng Dũng bảo một đằng, anh Tạo bảo một đằng, tao biết làm thế nào cho đúng là Bác.

Thằng Tùng C*t nói:

– Mày làm Bác bao nhiêu lần mà mày đ** biết phải làm sao cho giống Bác. Tụi tao biết gì đâu mà mày hỏi tụi tao!

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►Những ngày cuối cùng của Đảng CSVN? (1)

Posted by hoangtran204 trên 11/12/2014

Michael J. Totten
Athena chuyển ngữ
7-12-2014

Việt Nam là một đất nước độc tài toàn trị mà nếu chỉ nhìn thoáng qua, bạn cứ tưởng nó là một quốc gia tự do.

Những người dân địa phương công khai chế giễu chính phủ mà không hề sợ bị trả thù. Tôi đã nhìn thấy rất nhiều mặc sắc phục của công an và quân đội, nhưng trông họ không hề đáng sợ, và họ cũng không cố gắng tỏ ra như vậy. Họ cũng hành xử như những người trong bộ đồng phục cảnh sát ở các quốc gia như Mỹ hay Canada mà thôi.

Tôi thậm chí không hề lo lắng rằng phòng khách sạn của tôi có thể bị nghe lén. Và thực sự thì điều đó không xảy ra, ngay cả khi nó có xảy ra đi chăng nữa thì tôi cũng không quan tâm. Tôi không cần thiết phải che dấu danh tính là một nhà báo của mình như khi còn ở Cuba và Libya. Lúc ở Trung Quốc và đặc biệt là Bắc Triều Tiên, tôi cũng phải giấu danh tính thật của mình. Nhưng ở Việt Nam thì không.

Trước sự kiện mùa xuân Ả Rập thì Tunisia cũng giống như thế. Vào thời điểm này thì Azerbaijan cũng vậy. Đài Loan và Hàn Quốc đã nhanh chóng trải qua một thời kỳ tương tự trước khi chuyển giao sang thể chế dân chủ.

Một người có thể – hết sức thận trọng – khái quát hóa rằng đây là giai đoạn ngày tàn của các chế độ độc tài “hiền lành”, tức là chế độ độc tài không quá tồi tệ, chí ít là so với các nhà độc tài và đặc biệt là chế độ toàn trị khác.

Tất nhiên ý tưởng về một nhà độc tài “hiền lành”, trong đa số trường hợp, là một điều lố bịch. Nhưng đôi khi trong một khoảng lịch sử dài, một nhà độc tài “hiền lành” tương đối có thể xuất hiện. Robert D.Kaplan đã định nghĩa trường hợp hiếm có đó như sau: “đó là người khiến cho việc bị loại bỏ của anh ta ít gặp nguy hiểm hơn bằng cách chuẩn bị tinh thần cho nhân dân của mình về một chính phủ dân chủ đại diện.” Lý Quang Diệu là một ví dụ điển hình.

Nói như vậy không có nghĩa là chính phủ của ông Lý Quang Diệu tốt đẹp hơn thể chế dân chủ đại diện. Không hề. Ông Lý chỉ làm tốt hơn những nhà độc tài khác ở chỗ ông đã tạo ra những điều kiện cần thiết cho cuộc chuyển giao bất bạo động để tiến gần đến những thứ tự do và cởi mở hơn.

“Một nhà độc tài càng tồi tệ”, Kaplan viết trong cuốn sách Asia’s Cauldron của ông, “thì sự hỗn loạn càng kinh khủng bấy nhiêu khi hắn phải ra đi. Đó là bởi vì nhà độc tài đã phá vỡ liên kết trung gian giữa chế độ ở trên đỉnh cao với gia đình hoặc bộ lạc ở tầng thấp trong xã hội – các hiệp hội chuyên khoa, tổ chức cộng đồng, hội nhóm chính trị v.v… Nói tóm lại là những bộ phận khác của xã hội dân sự.”

Saddam Hussein đã làm thế ở Iraq. Bashar al-Assad cũng làm điều tương tự ở Syria. Moammar Quaddafi đã phá hủy Libya theo cách đó, giống như Pol Pot đã làm với Cambodia, Aldofl Hitler với Đức, và gia tộc họ Kim ở Bắc Triều Tiên.

Tôi đã từng cố lập luận rằng chế độ cộng sản đã làm những điều kinh khủng như thế nào ở mỗi quốc gia mà họ nắm quyền, nhưng tôi không chắc chắn là điều đó hoàn toàn đúng. Đảng Cộng sản Việt Nam đã tự cải tổ chính nó, đầu tiên là vứt bỏ nền kinh tế Mác-xít, tiếp đến là ngừng can thiệp quá sâu vào đời sống của công dân Việt Nam. Chính phủ đã làm những điều đó một cách hoàn toàn tự nguyện.

“Một nhà độc tài tốt,” Kaplan tiếp tục, “bằng việc thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, cùng với những việc làm khác, sẽ khiến xã hội trở nên phức tạp hơn, dẫn đến việc hình thành nhiều tổ chức xã hội dân sự, và để chia rẽ chính trị dựa trên lợi ích kinh tế mà theo định nghĩa lành tính hơn so với các bộ phận của bộ lạc và nhóm dân tộc sắc tộc.”

Chính phủ Việt Nam đã chạm đến ngưỡng. Chỉ mới chạm thôi. Nhưng cần phải làm rõ ràng rằng điều đó chính xác nghĩa là gì. Nó không có nghĩa rằng vì chế độ độc tài này khá “tốt đẹp” so với đa số các chế độ khác mà nó phải được tiếp tục nắm quyền. Nó hoàn toàn không nên tiếp tục. Nó chỉ “tốt đẹp” so với chế độ độc tài khác trong chừng mực là nó có thể chuyển sang hệ thống dân chủ dễ hơn mà không có xảy ra bạo lực và tình trạng phức tạp như Syria, Ai Cập và các nước hậu cộng sản như Yugoslavia và Ukraine sau khi lật đổ Viktor Yanukovych, Somalia sau sự sụp đủ của chính quyền cộng sản Siad Barre năm 1991, và Libya sau sự tàn phá của chế độ Quaddafi.

Bối cảnh của Việt Nam ngày nay khá giống với thời kỳ tiền dân chủ ở Đài Loan và Hàn Quốc, và thực sự thì Việt Nam có điều gì đó tốt hơn hẳn, về mặt kinh tế và chính trị, so với miền Nam Việt Nam trước khi thua trong cuộc chiến với cộng sản. Người Việt Nam chưa từng trải qua chế độ dân chủ, giống như người dân Hàn Quốc cho đến khi họ giành được nó vào cuối thập niên 1980s mà không gặp nhiều trở ngại. Người dân Đài Loan cũng không hề có kinh nghiệm trong việc bầu cử dân chủ khi Quốc Dân đảng của Chiang Kai Shek đang nắm quyền, nhưng họ đã thực hiện việc chuyển giao cực kỳ êm thấm vào thập niên 80 và 90. Tunisia có gặp một chút khó khăn, nhưng họ tiến đều 2 bước sau mỗi lần gặp sai lầm.

Tôi phải nhấn mạnh rằng Việt Nam sẽ là nơi diễn ra quá trình chuyển giao sang chế độ dân chủ mà ít xảy ra bạo động nhất. Có thể tôi sai. Sự lạc quan trong các vấn đề lịch sử thường được chứng minh là sai lầm. Điều đó đã từng xảy ra với tôi. Điều đó cũng từng xảy ra với những ai nghĩ rằng họ biết chắc hướng đi của quá trình chuyển giao.

Đối với khách du lịch, Hà Nội nhìn như thủ đô của một đất nước tự do, nhưng ta phải nghiêm túc để tâm đến cảnh báo của Bill Hayton trong cuốn sách của ông Vietnam: Rising Dragon. “Cái bẫy của sự tự do là quá rõ ràng trên mỗi đường phố, nhưng từ kinh tế cho đến truyền thông, Đảng Cộng sản vẫn quyết tâm duy trì thế độc quyền của mình. Ẩn dưới sự chuyển dịch lớn mạnh là một hệ thống chính trị độc tài sâu sắc và hoang tưởng. Triển vọng của Việt Nam không hề rõ ràng như người ngoài vẫn tưởng thế.”

* * *Hòa thượng Thích Quảng Độ, người đứng đầu Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (UBVC), là nhà đối lập chính trị nổi tiếng nhất cả nước. Ông đã giành giải thưởng Homo Homini về quyền con người vào năm 2012 và 9 lần được đề cử giải Nobel Hòa bình. Ông đã sống dưới sự quản thúc của chính quyền trong một ngôi chùa ở Sài Gòn. Tội của ông là gì ư? Là yêu cầu thể chế dân chủ.

“Trong suốt mấy năm gần đây,” ông trả lời trong cuộc phỏng vấn, “tôi sống như một tù nhân bị trói bằng dây xích. Cả ngày, tôi chỉ ở trong nhà. Tôi ăn một bữa một ngày. Mọi việc giống hệt như khi tôi ở trong tù. Phía ngoài cửa phòng tôi có một cái ghế. Đến bữa trưa, khoảng tầm 11h, họ mang thức ăn từ bếp lên đặt trên cái ghế đó. Tôi nhận đồ ăn rồi đem vào phòng. Khi ăn xong, tôi lại đặt khay thức ăn lên trên cái ghế đó. Họ quay lại rồi đem cái khay đi. Giống y hệt ở trong tù.”

Hòa thượng Thích Quảng Độ

Ông Al Jacobson ở Tổ chức Ân xá Quốc tế đã tiếp nhận hồ sơ của hòa thượng Độ từ năm 2002. “Chúng tôi vẫn không quên sau khi tiếp nhận trường hợp của người tù đó,” anh nói với tôi. “Vì ngôi chùa của vị hòa thượng đó quá lớn nên chính quyền Việt Nam xem đó như là một mối đe dọa và từ chối công nhận nó. Vài năm trước hội thánh Công giáo cũng đã công nhận trên danh nghĩa, nhưng số người theo vẫn ít hơn bên Phật giáo.”

“Việc này chủ yếu là về chính trị, tôn giáo, hay cả hai?” Tôi hỏi.

“Phần lớn là vấn đề chính trị,” anh nói. “Giáo hội đã phát triển đến mức nhất định và nó có mâu thuẫn sâu sắc với chính quyền cộng sản. Tôi theo dõi điều này rất sát sao và tôi chưa bao giờ nghe thấy điều gì từ phía chính quyền rằng nó đối nghịch với giáo hội vì lý do tôn giáo.”

Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất yêu cầu quyền tự do ngôn luận, tự do tôn giáo và tự do hội họp. “Nhìn chung, họ đang đi ngược lại với bản chất độc tài của chính phủ Việt Nam,” Jacobson nói.

Gần đây, khi căng thẳng trong xung đột ở biển Đông leo thang, hòa thượng Thích Quảng Độ đã muốn Giáo hội Phật giáo tổ chức một biểu tình phản đối Trung Quốc, nhưng cảnh sát đã bao vây ngôi chùa của ông và không cho phép ông rời khỏi đó. Chính quyền lo ngại rằng việc nhiều người từ Giáo hội Phật giáo tụ tập vì bất kỳ lý do gì đều có thể đe dọa đến chính quyền ngay cả khi chính quyền và giáo hội đã hoàn toàn đồng ý với nhau về cuộc biểu tình.

Chính phủ Việt Nam rất láu cá trong việc đối xử với ông Thích Quảng Độ,” Jacobson nói. “Họ thản nhiên nói rằng nhìn đi, ông ấy có ở trong tù đâu, ông ấy sống trong chùa cơ mà. Nhưng ông ấy chẳng có bất cứ một quyền tự do nào cả. Tổ chức Ân xá Quốc tế chúng tôi xem vị hòa thượng ấy như một tù nhân lương tâm thật sự.”

Việc chính quyền giam giữ hòa thượng Thích Quảng Độ ở trong chùa thay vì trong nhà tù, không có nghĩa là họ không tống ông vào trại cải tạo giống như những người dân Bắc Triều Tiên phải bị như thế. Việt Nam không hề có trại cải tạo. Trại cải tạo đã không còn nữa. Tôi đã lên kế hoạch đến gặp ông ở Sài Gòn – người thân tín của ông giúp tôi trốn vào và ra dưới lớp vỏ bọc – nhưng tôi đã phải rút ngắn chuyến đi vì lý do sức khỏe.

“Nếu có phong trào phản đối trên quy mô lớn ở Việt Nam,” tôi hỏi Jacobson, “anh nghĩ chính quyền sẽ phản ứng như thế nào? Liệu họ có làm giống như Trung Quốc đã làm ở quảng trường Thiên An Môn năm 1989 và bắn hàng trăm người không? Tôi có cảm giác là họ sẽ không làm thế. Xem chừng giờ Việt Nam đã quá là tư sản rồi.” Nhưng tôi thấy rằng Jacobson còn có dự cảm tốt đẹp hơn so với tôi.

“Có một khoảng cách rất lớn giữa việc giết người hàng loạt với việc áp dụng các hình thức khác để đàn áp,” anh nói. “Tự do ngôn luận, tự do lập hội và những điều tương tự vốn đã bị giới hạn, và đây cũng là những vấn đề mà tổ chức Ân xá Quốc tế quan tâm. Rõ ràng có những vi phạm về nhân quyền ở Việt Nam, không chỉ với hòa thường Thích Quảng Độ mà cả những người đối lập. Tôi nghi ngờ việc sẽ có một cuộc đàn áp đẫm máu trên quy mô rộng đối với các phong trào, nhưng chẳng thể nào chắc chắn được điều đó. Dù có thế nào, thì nó cũng chẳng thay đổi vị thế của chúng ta được,”

* * *Chính phủ Việt Nam vẫn tự nhận mình là Đảng Cộng sản, nhưng tôi chưa thấy ở đâu chủ nghĩa tư bản thị trường hiện hữu nhiều như ở Việt Nam, bao gồm cả Hoa Kỳ nơi mà nền kinh tế mà bị quản lý rất ngặt nghèo. Đúng là có cái gì đó khiến người ta phải lúng túng.

“Cái cụm từ ‘chủ nghĩa cộng sản’ bây giờ còn có nghĩa hay không?” Tôi hỏi một người đàn ông Việt tên Huy sống ở Hà Nội. Anh tự gọi mình là Jason khi nói chuyện với người Mỹ bởi như thế dễ phát âm hơn, vậy nên từ giờ tôi sẽ gọi anh ấy là Jason.

“Ngày nay chủ nghĩa cộng sản chỉ đơn giản là được điều hành bởi một đảng phái chính trị duy nhất,” Jason nói. “Một số người phàn nàn rằng, với tôi thì không quan trọng miễn là chính phủ tạo điều kiện để làm ăn kinh doanh và có môi trường sống tốt. Tôi không muốn các đảng phái khác nhau đấu đá lẫn nhau để rồi tạo ra cuộc khủng hoảng như ở Thái Lan.”

Quân đội Thái Lan đã thực hiện đảo chính đối với chính phủ dân bầu hồi tháng Năm năm 2014.

“Nếu anh có điều gì đó không hài lòng với chính quyền, anh có thể công khai chỉ trích nó không?” Tôi nói.

Jason cười lớn. “Được chứ. Chúng tôi làm thế suốt. Mà hiện tại chúng ta cũng đang ở nơi công cộng đấy nhưng tôi có nói nhỏ đi đâu. Anh cứ thoải mái phê phán chính phủ miễn là đừng làm gì cả. Biểu tình phản đối chính phủ bị cấm, nhưng chúng tôi vẫn có rất nhiều cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc dạo gần đây. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng có vài cuộc biểu tình phản đối chính phủ, ngay cả ở Hà Nội. Nó diễn ra ở Hà Nội nhiều hơn Sài Gòn. Người dân miền Nam ít khi phản đối, nhưng người dân Hà Nội thường xuyên làm thế. Dù cho cuộc biểu tình cũng bị giải tán nhanh thôi.”

“Điều gì đã xảy ra với những người biểu tình?” Tôi hỏi. “Họ bị bắt rồi à?”

“Không,” ông trả lời. “Họ chỉ bị giáo huấn bởi chính quyền địa phương thôi.”

Đúng là một lối nói trại rất thú vị, giáo huấn cơ đấy. Ở Hoa Kỳ cơ sở giáo huấn (correctional institution) là cách viết dài hơn của từ “trại giam”.

“Chính xác thì nó là cái gì?” Tôi hỏi.

“Họ sẽ được chỉ bảo rằng biểu tình là xấu,” Jason trả lời, “đều đó không được cho phép và nếu họ còn tiếp tục làm thế, họ sẽ bị trừng trị. Mọi người nghe thế thì ai chẳng sợ, và họ từ bỏ. Vậy thôi. Nếu có người nào có tư tưởng cấp tiến thì họ sẽ bị cảnh cáo, rồi tên của họ sẽ có trong danh sách đen, và nếu họ còn đi biểu tình nữa thì sẽ gặp rắc rối. Nhưng nếu họ về nhà và không làm gì cả, thì họ sẽ chẳng bị làm sao hết. Chẳng có gì xảy ra. Việt Nam không phải là Bắc Triều Tiên đâu.”

Không, Việt Nam chắc chắn không phải là Bắc Triều Tiên rồi. Nó ũng không phải là Syria dưới chế độ Bashar al-Asssad hay Iraq dưới chế độ Saddam Hussein. Nó cũng không hà khắc như ở Trung Quốc. Việt Nam còn ít thô bạo hơn chính quyền Burma (Myanmar) dạo gần đây, và chế độ ở nước này đang bắt đầu tự cải tổ để tồn tại. Tiến trình đó vẫn chưa hoàn thành và có thể đi lùi, nhưng nó đang diễn ra thực sự.

“Việt Nam đã thay đổi nhiều như thế nào trong suốt quãng đời của anh?” Tôi hỏi Jason.

“Nó phát triển một cách chóng mặt,” anh trả lời, “đặc biệt là ở Sài Gòn. Miền Nam luôn phát triển nhanh hơn miền Bắc.”

“Sao lại thế?” Tôi thắc mắc.

“Bởi vì thủ đô ở ngoài miền Bắc chứ sao. Mọi thứ ở đây đều bị hạn chế và kiểm soát nhiều hơn bởi chính phủ, nhưng miền Nam thì thoải mái hơn. Chính phủ để cho miền Nam như vậy nhằm mục đích phát triển kinh tế, và nguồn tiền từ miền Nam sẽ chảy ngược lên miền Bắc. Đó là lý do.”

Tôi đã rất ngạc nhiên khi biết rằng Hà Nội khép kín và bị hạn chế nhiều hơn so với Sài Gòn. Tôi có cảm giác nó không hề bị hạn chế hay kiểm soát một chút nào. Bề ngoài thì có thể gây ra sự nhầm lẫn, tất nhiên. Không phải lúc nào cũng có đàn áp. Nhưng tôi rất “thính” trong mấy vụ đàn áp chính trị và phải thừa nhận rằng tôi chẳng cảm thấy một chút đàn áp nào luôn. Một trong những lý do khiến tôi nhận thức rằng nó tồn tại là vì người Việt Nam luôn muốn nói với tôi về điều đó một cách công khai. Việt Nam vẫn chưa chạm đến mức mà nhà đối lập Soviet nổi tiếng Natan Sharansky gọi là “một xã hội sợ hãi,” nơi các công dân sẽ không nói những điều gì họ thực sự tin rằng người khác có thể nghe thấy.

“Ở đây thì chính phủ quản lý cái gì?” Tôi hỏi Jason. “Khi tôi nhìn quanh thì tôi chẳng thấy sự kiểm soát nào cả. Có điều gì mà tôi không hề thấy a?”

“Các quán bar ở Hà Nội phải đóng cửa sớm. Gần như không có hoạt động vui chơi giải trí nào sau nửa đêm ở đây. Ở Sài Gòn, họ có thể mở cửa 24/7. Ở đây thì chúng tôi buộc phải về nhà và đi ngủ. Chúng tôi có thể đi ra đường sau nửa đêm, nhưng không thể tụ tập nếu không cảnh sát sẽ đến và yêu cầu chúng tôi về nhà.”

“Cái đó được gọi là gì?” Tôi hỏi.

“Chúng tôi gọi nó là luật ở thủ đô. Chỉ có ở Hà Nội thôi. Chúng tôi buộc phải giải tán sau nửa đêm.

(còn tiếp)

Nguồn: The last days of Communist Party?, The World Affair Journal.

Posted in Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Nguyễn Văn Tuấn : Trí thức và đối lập

Posted by hoangtran204 trên 11/12/2014

Nguyễn Văn Tuấn

Có lẽ không quá đáng để nói rằng ông Nguyễn Trần Bạt là một người mà tiếng Anh gọi là “thinker” của VN. Ông có nhiều ý kiến hay, sâu lắng, và đáng được trích dẫn. Trong bài viết “Tóm lược những ý kiến chính trong cuộc trao đổi giữa ông Nguyễn Trần Bạt với các nhà nghiên cứu của ĐCSVN” của Nhà thơ Hoàng Hưng trên boxitvn.net (1), ông NTB có nhiều phát biểu tôi thấy rất tâm đắc. Ví dụ như ông nói rằng Chính phủ cần phải có đủ trí tuệ để điều hành nền kinh tế, nhưng hiện nay thì Chính phủ chưa đủ trí tuệ như thế. Ông nói rằng “khi quan sát các Bộ trưởng trả lời chất vấn của Quốc hội, tôi nghĩ tại sao người ta lại không tắt truyền hình trực tiếp đi. Các anh không nghĩ rằng như vậy là thông báo sự non kém của nội các với toàn thế giới để rủ tất cả những tên lừa đảo đến.” Lời nói nặng nề, nhưng rất đúng!

Ông nhắc nhở rằng những người có bằng cấp tiến sĩ hay thạc sĩ không hẳn là “trí thức”, vì theo ông người trí thức là kẻ “mang lại cho xã hội là thông tin, là sự phát hiện những khía cạnh mà xã hội không nhận ra bộ mặt thật của nó chứ không phải danh vị của họ.” Ông nhận dạng trí thức chân chính là những người “luôn luôn đối lập một cách tự nhiên đối với nhà cầm quyền”. Ngược lại, “những ai không có năng lực đối lập thì dường như rất khó để trở thành trí thức. Những ai không có phản ứng về sự vô lí, về sự thiếu nhân đạo, về sự thiếu hiểu biết thì kẻ đó dứt khoát không phải là trí thức. Trí thức là người có năng lực phản xạ một cách tự nhiên trước những sự vô lí của xã hội mà đặc trưng là nhà cầm quyền.”

Tôi chợt liên tưởng đến Nhà văn Nguyễn Quang Lập, anh Hồng Lê Thọ và Nguyễn Hữu Vinh, những người mới bị bắt gần đây vì điều luật 258. Có thể nói họ chẳng thù hằn gì với chính quyền, họ hi sinh thì giờ để chuyển giao thông tin, đem lại sự thật đến cho công chúng (2). Họ trăn trở với sự suy thoái của xã hội, họ bảo vệ lẽ phải, và phản đối những bạo lực trong xã hội. Nhìn như thế, họ là những trí thức đích thực.

Thế nhưng Nhà nước không đối thoại với họ; Nhà nước bắt giam họ. Nguyễn Trần Bạt nhận xét rằng “Trong một xã hội mà nhà chính trị không đủ năng lực để đối thoại với người đối lập với mình về mặt hiểu biết thì rất khó để xã hội ấy trở thành một xã hội phát triển”. Quá chính xác!

====

(1) http://www.boxitvn.net/bai/2401

(2) Nhà văn Nguyễn Quang Lập từng tuyên bố trên trang web của ông rằng “Bọ Lập không có khả năng và trình độ để khai dân trí, chấn dân khí nhưng lại có khả năng dùng blog Quê Choa làm con thuyền chuyên chở SỰ THẬT đến với dân. Làm anh nhà văn luôn mồm nói về nhân nghĩa, về cái tâm, về sống vì dân viết vì dân vân vân và vân vân… vô lẽ lại đắp tai cài trốc trước lời kêu gọi khẩn thiết của tiền nhân? Thế thì hèn quá! Thế thì thà vứt bút đi về nhà ôm đít vợ còn hơn suốt ngày ngửa mặt ngóng chờ giải thưởng nọ danh hiệu kia, không thèm biết đến dân tình khốn nạn thế nào, đất nước điêu đứng ra sao. Sống thế khác gì an phận làm con chó giữ nhà cho chủ, mong chờ chủ xón ra giải thưởng nọ danh hiệu kia để vui sướng vẫy đuôi liếm láp?”

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Nguyễn Đăng Hưng: Vài suy nghĩ về vụ nhà văn Nguyễn Quang Lập bị bắt

Posted by hoangtran204 trên 11/12/2014

Vài suy nghĩ về vụ nhà văn Nguyễn Quang Lập bị bắt.

9-12-2014

GS Nguyễn Đăng Hưng
 

 

Mấy ngày nay, từ khi nghe tin nhà văn Nguyễn Quang Lập, người chủ trương chiếu rượu nổi tiếng QUÊ CHOA bị bắt, tôi thấy cuộc sống tại Việt Nam của chính tôi có điều gì bất ổn. Sau một vụ kiện phí lý, một vụ bôi nhọ vô cớ dài gần năm tháng, tôi đã có chút mệt mỏi.

Nay hay tin Bọ Lập, một nhà văn mà tôi ngưỡng mộ bị bắt, tôi lại càng cảm thấy bị hụt hẫng vì không hiểu được nguyên do..

Tôi chưa hề gặp gỡ nhà văn Nguyễn Quang Lập, chưa hề giao lưu với ông. Chỉ biết ông là thuộc dòng chủ lưu trong giới văn nghệ học thuật Việt nam, đã từng đi bộ đội và là hội viên của Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam, Hội Điện ảnh Việt Nam và Hội Nhà báo Việt Nam

Ông chính là con đẻ của thời đại xã hội chủ nghĩa, là người sống và lớn lên trong lòng chế độ. Đọc những cuốn sách gần đây của ông như “Ký ức vụn (2009, Bạn văn (2011), tôi thấy ông có cách viết hóm hỉnh, chân chất hồn nhiên và mới lạ, một hiện tượng đặc biệt trên văn đàn Việt Nam ngày nay.

Trên trang blog Quê Choa, nhà văn này đã sớm tỏ rõ ông chính là một trí thức thứ thiệt, có cái nhìn sắt bén về thế thái nhân tình, về hiện tình xã hội – chính trị Việt Nam. Ông không ngần ngại đăng tải những bài khá nhạy cảm, những lập trường phản biện khá dứt khoát có thể làm cho cơ quan chức năng khó chịu.

Thái độ của ông chính là thái độ của một nhà văn chân chính, một kẻ sỹ có tinh thần trách nhiệm với xã hội mình đang sống, tuy bị tai nạn ngặt nghèo vẫn hết mình cống hiến. Khác với Nguyễn Khải, phải chờ đợi đến cuối đời mới đi tìm cái tôi đã mất, Nguyễn Quang Lập nhìn lại chính mình, chính cái lò sản sinh ra mình ngay trong giai đoạn sung mãn nhất của cuộc đời một nhà văn.

Trong một khung cảnh một xã hội đang có những xáo trộn trầm trọng, kinh tế, giáo dục trên đà khủng hoảng, trong giai đoạn nhà cầm quyền hằng khuyến khích trí thức phản biện, hiến kế để vươn lên và hoà nhập cùng thế giới phát triển, sự có mặt của những người như Nguyễn Quang Lập sẽ tạo lòng tin, sẽ là cơ may cho dân tộc..

Thế mà chợt một ngày đầu đông, có tin ông đã bị “bắt quả tang đang tải bài vở đăng những nội dung được cho là xuyên tạc, chống nhà nước”.

Tôi thật sự hụt hẫng và không thể không viết ra vài lời gọi là giải toả những bức xúc triền miên xâm chiến hồn tôi trong mấy ngày nay.

Lập trường tôi về điều luật 258 đã được tỏ rõ qua bài: “Vài suy nghĩ về vụ xét xử nhà báo Trương Duy Nhất” Đăng tải vào đầu tháng ba năm nay.

Tôi cho rằng điều luật này đã phương hại đến uy tín của nhà nước Việt Nam trên trường quốc tế vì nó phủ nhận quyền căn bản của công dân Việt Nam đã được ghi trong hiến pháp, đã vi phạm bản Tuyên ngôn Quốc tế nhân quyền, điều khoản về quyền tự do tư tưởng, tự do thu nhận, quảng bá tin tức và truyền đạt ý kiến mà Việt Nam đã ký kết.

Nhưng tác hại của nó không chỉ có thế. Nó có thể đem lại những hậu quả ngược lại với những gì nhà cầm quyền mong mỏi. Nó làm tắt lịm những tiếng nói chân thật của những công dân tốt, của những trí thức tâm huyết với hướng đi lên của dân tộc. Nó tạo điều kiện cho sự bất cập, trầm trọng hoá những mâu thuẫn, ngăn cản sự đồng thuận xã hội, đẩy lùi những giải pháp ôn hoà có lợi cho sự phát triền hài hoà của xã hội theo hướng tích cực.

Bà Hồ Thị Hồng, vợ blogger Bọ Lập đã cho bạn bè hay lời cuối cùng của ông ngày bị bắt: “Anh Nguyễn Quang Lập dặn, yên tâm, nếu sau 9 ngày không thấy về thì chắc khoảng 3 năm”.

Một trí thức có khí phách như vậy sẽ không dễ nhận những tội mà mình không hề vi phạm.

Mong thay nhà văn Nguyễn Quang Lập bảo tồn được sức khoẻ, sớm trở về với gia đình và bè bạn.

GS Nguyễn Đăng Hưng

Sài Gòn ngày 10/12/2014

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Bắt quả tang một kẻ muốn làm Người chân chính! (Hà Sĩ Phu, 8-12-2014)

Posted by hoangtran204 trên 11/12/2014

Nhà văn Quê Choa bị liệt nửa người nhưng vẫn động tâm động não, say sưa làm việc, viết Blog, viết văn; có lẽ vì thế nên vừa được mời đi “làm việc” chuyên trách luôn, ở một nơi rất chi là an ninh?Với nhà chức trách thì việc ấy hẳn coi là thích đáng lắm, vừa “thích” lại vừa “đáng”? Thì các vị đã bảo ông Quang Lập bị bắt “quả tang” đấy còn gì? Quả tang đang viết văn! Tang vật phạm tội hữu hình thì đã sờ sờ trên bàn: này bàn phím, này màn hình, này sách vở… Tang vật cất giấu tuy còn nằm trong đầu nhưng đã hiện dần ra thành những con chữ, mà con chữ là con đẻ của con người, không thể chối cãi, mà sao ông lại chối cãi khát vọng làm một Người chân chính, một công dân chân chính kia chứ?

Vâng, hãy đem tất cả những con chữ hiện hình trong các tiểu thuyết của Nguyễn Quang Lập mà nhiều bạn trẻ đã “gối đầu giường”, các kịch bản phim từng được giải cao, các trang Blog luôn có số truy cập rất đáng nể…của “đương sự” Nguyễn Quang Lập cho giới trí thức và toàn dân “giám định” xem sao! Xem con người ấy đáng ghét hay đáng yêu, đáng trọng hay đáng khinh, có công hay có tội, là địch hay là ta, có đáng bị bắt như thế hay không? Ông Lập nhận thức sai thì dùng báo chí truyền thông áp đảo vạch chỗ sai cho cả nước cùng biết, chứ nhốt nhận thức sai vào buồng kín để thì thầm “làm việc” riêng thì khác nào sợ nó nói đúng sẽ chinh phục công chúng? Trong thế giới tư duy thì bắt người là ở thế thua.

Nhưng công bằng mà nói thì ông nhà văn này cũng hơi “cố tình” thật. Đang bị tai biến đột quỵ với di chứng liệt nửa người rồi, sao không nghỉ chơi cho khỏe mà cứ khắc khoải, cứ viết lách, cứ khát khao hoài một sự nghiệp làm… Người! (xin dùng chữ Người của nhà thơ Hữu Loan: chưa làm được nhà vì còn bận làm NGƯỜI. Viết văn chính là quá trình tự hoàn thiện tính Người của mình mà thôi), nên trước thế sự và quốc sự thăng trầm, một nhà văn chân chính, một trí thức chân chính cứ phải động tâm, động não, như một trách nhiệm, một nghiệp dĩ làm người đầy gian nan và đau khổ.

Tay chân nhà văn càng liệt thì tâm can nhà văn càng càng lay động. Ngược lại, nhiều cá nhân hay tổ chức đang ở “tầm cao mới” bây giờ, cái đầu và con tim thì trơ lỳ, vô cảm trước nguy cơ dân tộc có thể bị “liệt toàn thân” đến nơi, nhưng cái đầu của họ cứ ra lệnh cho tay chân của họ múa may, quay cuồng hết cỡ, làm đau mọi người. Người dân chúng tôi gọi đấy là type người “tim óc trơ lỳ, tứ chi cựa quậy” (mà cựa quậy hết cả ngũ chi ấy chứ), lấy thế làm sướng!

Có anh bạn nói nhỏ vào tai tôi: “coi chừng khủng bố trắng đấy”. Câu nói vô tình gợi lại một chuyện nhỏ của tôi (và cũng là của những trí thức phản biện) trước Đại hội Đảng lần thứ 11. Xin ghi lại câu chuyện đã đăng cách đây 4 năm, đã đăng trên trang talawas, để thấy như một quy luật, cứ trước mỗi đại hội của ĐCSVN khoảng một-hai năm là phải xảy ra một chiến dịch tảo thanh như vậy để chuẩn bị. Tình hình thật cũng “chẳng có gì mới” như tình hình ngoài Biển Đông vậy:

Bài cách đây 4 năm: Trắng cả rồi ư?

Tưởng rằng nhỏ nhắn và khoan hoà như hasiphu.com thì chẳng đáng để tin tặc phải ra tay, nhưng dạo này bạn bè trong nước đến thăm “Thư viện HSP” hơi nhiều nên cũng bị cấm cửa từ 21-2-2010 rồi.

Hình như đã có “Trojan Horse” nằm trong đó để gây hại cho computer của ai cố tình truy cập. Tất cả bài của mấy anh em Đà Lạt bấy lâu ở trong đó, mong sao không bị xoá sạch.

Hôm 28 Tết vừa rồi, cán bộ PA25 thương tôi nên đã nhờ một người quen đến nhà nói trắng cho tôi biết rằng: Từ nay đến hết Đại hội 11 Đảng sẽ thực hiện chính sách Khủng bố trắng! Dù có là Uỷ viên Bộ Chính trị mà có quan quan điểm khác chính thống thì cũng cho phăng teo luôn. Hà Sĩ Phu nên tránh đi lại, cẩn thận kẻo sẽ gặp nạn khiêu khích đấy! (Hết trích).

Cứ tưởng doạ nhau chơi cho chừa cái tật làm Câu đối Tết thôi (vì Đảng Vô sản đỏ của dân do dân vì dân thì ai lại khủng bố trắng bao giờ), ai ngờ Thư viện đã bị tin tặc phối hợp cấm cửa rồi…, nếu bị xoá sạch thì đúng là “trắng”.

Nhưng mấy hôm nay đầu óc tôi cứ bị ám ảnh bởi tình thế bao nhiêu đất đai của vùng biên giới, đầu nguồn, đã bị “kẻ thù truyền kiếp” chiếm đóng 50 năm thì số phận của những con số 80 triệu với “4000 năm” cũng treo trên sợi tóc, cũng “trắng“ nốt, chứ cái trang mạng “ranh con” của mấy anh còm Đà Lạt thì kể làm gì mà kể nhỉ? Chỉ thương dân “trắng tay” (như một câu ca dao gần đây về cái bàn tay)[1], chứ cư dân mạng dù bị “trắng internet” thì cũng là nỗi buồn thoáng qua, sẽ sống lại thôi.

Hà Sĩ Phu, 22–2-2010

[1] “Đảng chỉ tay,

Quốc hội giơ tay,
Mặt trận vỗ tay,
Chính phủ khoanh tay,
Quốc doanh ngửa tay,
Tội phạm ngoặc tay,
Công an còng tay,
Báo chí chùn tay,
Trí thức phẩy tay,
Quan chức đầy tay,
Dân trắng tay…”

Đối với đại hội lần thứ 12 này, ba sự thật gai góc có thể “gây phiền” cho đại hội sẽ là:

– sự phủ định cái bình phong Cộng sản Mác-Lê-HCM,

– sự o-ép và nô dịch ngày càng nguy hại của bành trướng Bắc kinh

– và tình trạng mâu thuẫn phe phái trong nội bộ đảng.

Các Blogger Basam, Người lót gạch, Quê choa đều động chạm đến các tử huyệt ấy. Công an xộc vào khám nhà ông Quang Lập viện cớ để kiểm tra “phòng cháy chữa cháy” là nói thật đấy, xã hội nóng bức thế này thì dễ cháy như chơi. Cuộc kiểm duyệt tâm tư quần chúng lúc này đích thực là việc phòng cháy chữa cháy. Cứu bệnh như cứu hỏa, mà cứu cái bệnh đã trầm kha khiến ông Lê Khả Phiếu phải chẩn đoán là “ung thư giai đoạn cuối” thì hơn cả chữa cháy chứ phòng gì nữa. Anh em An ninh chỉ được cái nói đúng.

Về quan hệ Việt-Trung đã hòa nhập vào nhau như ruột thịt thì không gì tiêu biểu bằng hình ảnh bác Hồ Chí Minh bắt nhịp cho toàn dân hát bài ca Kết đoàn của Trung quốc và coi như như một ca khúc quần chúng chủ chốt của Việt Nam, cứ vang lên mỗi khi hội họp đông người là vừa vỗ tay vừa hát. Lứa tuổi chúng tôi biết rất rõ bài hát ấy, nhiều bạn của tôi còn hát bài ấy, bài “Thoàn chề, thoàn chề chiu shư lý liang 团 结,团 结就是力量 ” bằng lời Trung quốc nữa. Hồ Chí Minh còn yêu cầu Võ Nguyên Giáp phải tập bài ấy trên piano để tấu cho mình nghe. Việt với Trung còn khăng khít môi-răng như thế, mà sao nội bộ dân Việt bây giờ nỡ mất “đoàn kết” với nhau quá chừng, cứ quy nhau thành phản động, thành thù địch dễ như không, đẩy nhau ra khỏi nhân dân dễ như không?! Chắc đã đến lúc phải bắt nhịp một bài “Đoàn kết” mới khác mới kết lại được với nhau chăng?

Thời gian này, nếu các cá nhân và các trang Blog kia bị dọn giẹp vì mục đích dọn sạch môi trường cho đại hội thì tất nhiên vụ việc sẽ chỉ được giải quyết sau khi đại hội đã “thành công rực rỡ”!. Nhưng với sức khỏe mang di chứng đột quỵ như nhà văn Quang Lập của xứ Quê choa thì thời gian khá dài ấy đủ sinh nhiều chuyện. Tôi nghĩ, chuẩn bị cho đại hội với cung cách thế này chỉ ghi thêm tiếng xấu cho đại hội, làm cho xã hội xao xác, nghi kỵ mỗi lần đại hội tiến hành, cách ứng xử thất nhân tình và tự bộc lộ nỗi lo thế yếu này đâu phải thượng sách (là “Trung” sách thì có!).

Nếu kịp sửa được thì hơn. Trả tự do cho các tù nhân lương tâm trước Đại hội, và đừng bắt thêm ai tương tự nữa, thì đất nước vừa đẹp, lại vừa vui, vừa mạnh! Các bậc minh quân xưa nay và các nhà lãnh đạo hiểu lòng dân chẳng vẫn thường làm như vậy đó sao? Câu trả lời tất nhiên phụ thuộc ở thực chất mỗi nhà đương cục.

H.S.P

8-12-2014

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Nhà văn Nguyễn Quang Lập (blog Quê Choa) bị bắt theo điều 258 Bộ Luật Hình sự

Posted by hoangtran204 trên 11/12/2014

Bắt vì điều 258 Bộ Luật Hình Sự

Theo Facebook Huy Đức, nhà văn Nguyễn Quang Lập vừa bị An Ninh Điều Tra bắt đưa đi vào lúc 14:00 6/12/2014. Công an bắt đầu khám xét nhà ông từ lúc 9:00 sáng cùng ngày.

Nhà văn Nguyễn Quang Lập vừa bị an ninh điều tra bắt đưa đi lúc 2h chiều ngày 6/12/2014. Công an khám nhà ông từ lúc 9h sáng. Theo nhà báo Huy Đức: “An ninh chỉ mang đi máy tính, và một số bài viết, đoạn chat… in ra; họ để lại Hệ Thống Xã Hội Chủ Nghĩa của Kornai Janos và Bài Thơ Của Một Người Yêu Nước Mình của Trần Vàng Sao. Chưa thấy lệnh khởi tố, vợ anh, chị Hồ Thị Hồng nói: “Anh Nguyễn Quang Lập dặn, yên tâm, nếu sau 9 ngày không thấy về thì chắc khoảng 3 năm”.

Hiện trường cuộc khám xét điều tra tại nhà nhà văn Nguyễn Quang Lập. Ảnh: FB Truong Huy San

Nhà báo Huy Đức cho biết thêm: “An ninh chỉ mang đi máy tính, và một số bài viết, đoạn chat… in ra; họ để lại Hệ Thống Xã Hội Chủ Nghĩa của Kornai Janos và Bài Thơ Của Một Người Yêu Nước Mình của Trần Vàng Sao.

Vẫn chưa thấy lệnh khởi tố, vợ anh, chị Hồ Thị Hồng nói: “Anh Nguyễn Quang Lập căn dặn, yên tâm, nếu sau 9 ngày không thấy về thì chắc khoảng 3 năm”.”

Nhà văn Nguyễn Quang Lập thường được biết đến với tên gọi Bọ Lập, và cũng là chủ nhân trang blog Quê Choa được nhiều người biết đến. Hiện nay trang blog của ông vẫn chưa bị kiểm soát và vẫn truy cập bình thường [Cập nhật: Blog Quê Choa đã không còn truy cập được lúc 16h30 ngày 6/12/2014]. Bài mới nhất trên trang ngày hôm nay có tựa đềVì sao cần cảnh giác với Viện Khổng tử?đăng lại từ BBC. Một điều đáng lưu ý là các blogger bị bắt giữ gần đây với điều 258 đều có một điểm chung, đó là bày tỏ thái độ mong muốn thoát Trung của mình.

Bà Hồ Thị Hồng, vợ nhà văn Nguyễn Quang Lập. Ảnh: FB Truong Huy San

Cuộc trấn áp mạnh mẽ các cây bút lề trái

Nhà cầm quyền Việt Nam vẫn thường xuyên sử dụng điều 258 để cầm tù các blogger và các cây bút phản biện lại những sai trái bất công của nhà nước. Tiêu biểu trước đây như nhà văn Phạm Viết Đào, nhà báo Trương Duy Nhất, Facebooker Đinh Nhật Uy, Cô Gái Đồ Long, v.v…

Thế nhưng các vụ việc gần đây gợi ý rằng đang có một cuộc trấn áp mạnh mẽ với các blog lề trái được nhiều người đọc. Cách đây 9 ngày, chủ trang blog Người Lót Gạch – Giáo Sư Hồng Lê Thọ cũng vừa bị bắt đi vì điều 258 đã gây ngạc nhiên, làm xôn xao dư luận mạng và gây chú ý của các hãng thông tấn trong và ngoài nước. Vào tháng 5/2014 blogger Nguyễn Hữu Vinh, tức anh Ba Sàm cũng bị bắt đi khần cấp vì điều 258 Bộ Luật Hình Sự gây chấn động mạnh mẽ trong dư luận.

Việc bắt giữ blogger Quê Choa cũng khiến nhiều người bất ngờ. Blog Quê Choa có một lượng độc giả khá đông đảo, và ngoài đời nhà văn Nguyễn Quang Lập cũng được nhiều người biết đến với các tác phẩm văn học của mình. Tại sao chính quyền Việt Nam lại dám ra tay với một nhân vật nổi tiếng như thế vào thời điểm này?

Khi được hỏi về suy nghĩ của mình trước vụ bắt bớ lần này, luật sư Vi K. Trần cho biết: “Tôi cho rằng chính quyền Việt Nam đang nỗ lực ngăn chặn việc chúng ta mong muốn thực hiện nhất, đó là huy động lực lượng quần chúng [cho sự thay đổi ở Việt Nam]. Bất kể chúng ta dùng hình thức gì để huy động quần chúng, họ sẽ tìm cách đánh phá. Những blogger bị bắt không phải chỉ vì họ viết hay viết đúng, mà vì họ đã kéo được nhiều độc giả vào đọc blog của họ.”

Điều 258 đã bị dư luận trong nước và thế giới chỉ trích, lên án mạnh mẽ vì quá mơ hồ khiến nhiều ngòi bút, blogger trong nước bị cầm tù, tuy nhiên hiện nay nhà cầm quyền Việt Nam vẫn bất chấp mọi dư luận tiếp tục sử dụng điều luật vô lý này để giam cầm tiếng nói đấu tranh trong nước.

Tiểu sử nhà văn Nguyễn Quang Lập

Nhà văn Nguyễn Quang Lập sinh năm 1956 tại Quảng Trạch – Quảng Bình. Ông tốt nghiệp Đại học Bách khoa Hà Nội, là một kỹ sư vô tuyến điện. Nhưng lại có duyên văn học và theo đuổi nghiệp văn như em trai ông – nhà văn Nguyễn Quang Vinh.

Ông tham gia quân đội từ 1980 – 1985, một số tác phẩm đầu tay của ông được viết trong thời kỳ này. Sau khi rời quân ngũ ông từng có thời gian công tác tại Nhà Xuất bản Kim Đồng và báo Sài Gòn Tiếp Thị.

Ông là hội viên của Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam, Hội Điện ảnh Việt Nam và Hội Nhà báo Việt Nam. Là cây bút biên kịch nổi tiếng trong giới điện ảnh. Các tác phẩm tiêu biểu của ông được nhiều khán giả biết đến như: Đời cát (giải vàng Liên hoan phim Châu Á-Thái Bình Dương, giải Bông sen Vàng Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 13 và nhiều giải thưởng khác), Thung lũng hoang vắng (giải Fipresci, Bông Sen Bạc tại Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 13).

Năm 2008, sau những thành công về kịch bản cho các bộ phim, ông đã thành lập công ty Scripts, một công ty chuyên về kịch bản là công ty về kịch bản đầu tiên ở Việt Nam.

Cùng với trào lưu lập Blog trong giai đoạn đó, ông cũng đã thành lập Blog, trong vòng sau tháng đầu tiên theo đánh giá của báo An Ninh Thủ Đô có tới nửa lượt triệu truy cập. Blog của nhà văn Nguyễn Quang Lập được gọi là chiếu rượu QUÊ CHOA – đây là một phương ngữ chỉ về quê hương của ông – tỉnh Quảng Bình.

Ngày 30 tháng 5 năm 2013, blog của Nguyễn Quang Lập (quechoa.vn) bị xóa tên trên Server, sau khi ông từ chối lời yêu cầu ban quản lý tên miền.vn, gỡ bỏ một số bài “nhạy cảm’ và “xấu”, sau đó ông đã chuyển bài vở mình về trang Quê Choa.

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Nghĩ về Bọ Lập (Huỳnh Ngọc Chênh, 6-12-2014)

Posted by hoangtran204 trên 11/12/2014

6-12-2014

Huỳnh Ngọc Chênh

Anh bị tai nạn giao thông tổn thương sọ não cách đây khá lâu khi gia đình anh còn ở Hà Nội. Mê man bất tỉnh lâu dài, tưởng anh chết rồi, nhưng rồi anh vẫn sống. Sống nhưng nằm một chỗ, bán thân bất toại, không ngồi dậy được, không nói được, vệ sinh cũng phải vợ con lo. Nằm lâu quá, anh đâm bi quan muốn tìm đến cái chết để khỏi làm khổ vợ con.

Một hôm con cái đi học, vợ đi chợ, anh lăn xuống khỏi giường, bò từ căn hộ tập thể của anh lên sân thượng. Anh định từ đó gieo mình xuống đất để quyên thân. Nhưng số trời chưa cho anh chết, có người trong khu tập thể phát hiện bồng anh xuống.

Nhưng cũng từ đó anh quyết tâm chiến đấu với bệnh tật. Anh kiên trì chữa trị và tự tập luyện. Cuối cùng anh phục hồi dần dần. Anh nói và tập tành đi lại được tuy rất khó khăn.

Anh là nhà văn tài hoa nổi tiếng. Sau tai nạn, không đi lại được như xưa, anh ngồi nhà tập tành tìm hiểu IT rồi vào mạng. Anh bắt đầu sáng tác trên mạng. Anh chỉ còn một tay trái, nhưng luyện tập rất hay chẳng bao lâu, anh mổ cò nhưng nhanh như chớp, mỗi ngày anh có thể viết ra hàng ngàn trang.

Ngoài sáng tác văn học, anh dư thời giờ nhảy qua viết thêm trên blog. Rồi anh chuyển gia đình vào Sài Gòn. Định mệnh của anh bắt đầu từ đây. Anh là con đẻ của chế độ nên cũng được lắm ưu đãi. Hơn thế nữa, anh là người thực tài nên những tác phẩm văn học của anh mang lại cho anh cuộc sống không đến nổi nào. Tuy nhiên, trong thế giới mạng, anh tiếp cận được thông tin đa chiều, hiểu biết của anh rộng mở và nhận thức của anh dần dần biến chuyển. Anh tìm ra chân lý đích thực và sẵn sàng đứng về phía yêu nước, về phía tiến bộ, về phía của những người dân bị áp bức.

Blog của anh càng ngày càng chuyển về hướng thời sự, đáp ứng được sự mong đợi của nhiều tầng lớp bạn đọc. Số lượng truy cập tăng lên đến mức chóng mặt. Có những ngày cao điểm, blog của anh có đến 400 ngàn lượt người vào. Còn bình quân 250.000 lượt/ ngày là bình thường. Có thể anh cũng như Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh bị bắt là do tầm ảnh hưởng của hai blog Quê Choa và Ba Sàm quá lớn.

Do đi lại khó khăn nên anh ít tham gia các hoạt động. Tuy vậy những hoạt động lớn có ý nghĩa không hề thiếu mặt anh như biểu tình chống Tàu cộng xâm lược hôm 11.5. 2014, thắp hương tưởng niệm các liệt sĩ Hoàng Sa- Gạc Ma với nhóm Lê Hiếu Đằng năm vừa rồi, quảng bá và ủng hộ chương trình Nhịp Cầu Hoàng Sa…

Anh hiền lành và điềm đạm nên được nhiều bạn bè quý mến. Anh có tư tưởng tiến bộ nên rất ôn hòa và luôn canh cánh rằng đất nước phải nhanh chóng thay đổi để vươn lên giàu mạnh ngang bằng với láng giềng. Tôi chơi với anh chưa lâu, nhưng giữa anh và tôi có sự thông hiểu lẫn nhau. Anh thỉnh thoảng trao đổi nhắc nhỡ tôi nên kìm bớt lại. Nhiều lúc anh rất quan tâm lo lắng cho tôi, nhất là những lúc có tin đồn có những đợt bắt bớ nầy nọ… Mới cách đây hai ngày anh còn nhắn tôi: Cẩn thận nhe anh, tình hình nghe đồn đãi căng lắm.

Thế mà bây giờ anh lại bị bắt.

Anh bị huyết áp cao, đi lại rất khó khăn, không biết trong trại giam anh sẽ xoay sở ra sao.

Tại sao lại như thế này????

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Đảng CSVN | Leave a Comment »