Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Hai, 2015

►Nguyễn Thái Bình: Khủng bố hay anh hùng?

Posted by hoangtran204 trên 28/02/2015

 

 

Trần Giao Thủy

26-2-2015


Khủng bố Al Quaeda tán công Tháp Đôi ở New York, USA, 11 tháng, 2001. Nguồn: OntheNet

Năm 2002 Bin Laden trong lá thư ngỏ gởi Hoa Kỳ (“Letter to America”) nêu rõ lý do tại sao không tặc Al Qaeda đã tấn công Tháp Đôi tại New York ngày 11 tháng 9, 2001 vì

  • Hoa Kỳ đã hỗ trợ Israel (Do Thái),
  • Hoa Kỳ đã hỗ trợ cho “các cuộc tấn công chống lại người Hồi giáo” ở Somalia,
  • Hoa Kỳ đã hỗ trợ các “tội ác chống lại người Hồi giáo”của Nga ở Chechnya,
  • Các chính phủ thân Mỹ ở Trung Đông (tay sai của Mỹ) đi ngược lại lợi ích người Hồi giáo,
  • Hoa Kỳ đã hỗ trợ Ấn Độ “đàn áp chống lại người Hồi giáo” ở Kashmir,
  • Sự hiện diện của quân đội Mỹ tại Saudi Arabia, và
  • Hoa Hỳ cấm vận Iraq.

Kết quả trực tiếp của cuộc khủng bố 911 năm 2001 tại New York đã là sự kiện lịch sử thế giới, nhiều người biết đến; tuy nhiên, phản ứng và phương án của chính phủ toàn cầu trước thách đố của khủng bố đến nay vẫn tiếp tục phát triển để thích ứng với biến động ở Montreal, Ottawa, Sydney, Paris, Nigeria… vì đe dọa của ISIS, Boka Haram, và của mọi loại khủng bố khác.

Ba mươi năm trước đó, 1972, ở miền Nam Việt Nam, hai phần ba lính Mỹ đã rút đi, còn lại khoảng 133.000 người tham chiến.

21 Tháng Hai, 1972 Nixon đến Bắc Kinh gặp Mao Trạch Đông. Mùa hè đỏ lửa 1972 ở miền Nam Việt Nam bắt đầu bằng cuộc rút quân của quân đồng minh Hoàng gia Thái Lan vào tháng Ba và chiến thắng của quân Công sản Bắc Việt ở mặt trận Quảng Trị, 30 tháng 3 đến 1 tháng 5.

Mua

Trung tá Phạm văn Đính, chỉ huy trưởng trung đoàn 56 bộ binh, và trung tá Vĩnh Phong cùng 600 binh sĩ dưới quyền đầu hàng quân Bắc VN tại căn cứ Carroll. Ngồn: OntheNet

Trong lúc tin chiến trường ở Việt Nam vẫn là tin tức thường ngày của giới truyền thông thế giới, một sinh viên 24 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, đã gởi một lá thư ngỏ đến “những người yêu chuộng hòa bình và công lý trên thế giới”(1).

Ngày 1 tháng 7, 1972, trong lá thư ngỏ gởi đến “những người yêu chuộng hòa bình và công lý trên thế giới” tác giả đã nêu ra những tội ác của chính phủ Mỹ chống lại quê hương của ông. Trong lá thư đó, ông cho rằng chính phủ Mỹ đã dùng Hiệp Định Geneva “làm bức bình phong che dấu cho sự can thiệp và sự xâm lược, cho các mục đích và tội ác của của Mỹ ở Việt Nam.”

Tác giả mô tả những tội ác của quân đội Mỹ tại Việt Nam, và để ngăn chặn điều này, tác giả cho rằng người Việt Nam phải đứng lên chống lại. Tác giả viết: “Chúng tôi thà hy sinh tất cả còn hơn là để mất nền độc lập và bị bắt làm nô lệ.” Tác giả viết tiếp,

“Tôi biết tiếng nói vì hòa bình của tôi không được nghe, không thể đánh bại tiếng gầm của máy bay B-52, trong các vụ Mỹ đánh bom, trừ khi tôi có hành động quyết liệt thế này. Đây là cuộc đấu tranh đầy khó khăn. Tuy nhiên, quả bom duy nhất của tôi là trái tim tôi; nó có thể nổ tung để kêu gọi tình yêu, niềm tin và hy vọng.”

Tác gỉa bức thư ngỏ gởi “những người yêu chuộng hòa bình và công lý trên thế giới” sinh năm 1948 tại Cần Giuộc, Long An, sau là học sinh trường trung học Petrus Trương Vĩnh ký ở Sài Gòn, đỗ Tú tài II năm 1966 và theo học ở trường Cao đẳng Nông Lâm Súc.

Tháng Ba năm 1968 tác giả “lá thư ngỏ” được Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ (USAID) cấp học bổng “lãnh đạo” (Leadership Sholarship) để du học ở Mỹ.

Sau một năm học tại Fresno, California, mùa hè 1969, ông chuyển đi Seattle theo học ở khoa Quản trị nghề cá tại Đại học Washington.

Sinh viên du học với học bổng Leadership. Nhóm II tại phi trường Los Angeles, 28 tháng 3, 1972. Nguồn: Học bổng Leadership.

Trong thời gian du học ở Mỹ, tác giả “lá thư ngỏ” đã tham gia phong trào phản chiến, tổ chức biểu tình, hội họp, diễn thuyết, hội thảo, viết báo (Thời-báo Gà), … chống chiến tranh ở Seattle và nhiều nơi khác.

Ông đã nhanh chóng trở thành một sinh viên hoạt động tích cực trong phong trào chống “đế quốc Mỹ xâm lược” ngay trên đất Mỹ và là một trong những sinh viên phản chiến đã bị bắt trong cuộc chiếm đóng Tòa Lãnh sự Việt Nam Cộng hòa tại New York vào tháng 2 năm 1972.

Về sinh viên du học ở Mỹ trước 1975, Ngô Vĩnh Long, chủ biên Thời-báo Gà – cơ quan ngôn luận của tổ chức phản chiến của người Việt Nam tại Mỹ – cho rằng(3)

quảng cáo ở Bulletin for concerned Asian Scholars. 2011.

“There are two different types of Vietnamese students working in this country. First, there are those who come here on private scholarships or on money from their families. Those on private scholarships are subjected to up to a year of investigations by the secret police in Vietnam and by the national police before they are cleared to come to this country. Those who come on their own money are usually rich people and therefore people who are working for the government, so the period of secret police investigation is much shorter.”

Lược dịch:

“Có hai loại sinh viên du học tại Hoa Kỳ, thứ nhất là những sinh viên du học tự túc bằng tiền của gia đình hay có học bổng tư nhân. Những sinh viên có học bổng tư nhân thường bị công an và cảnh sát quốc gia điều tra có khi tới cả năm. Sinh viên đi học tự túc là con cái thành phần giàu có, làm việc cho chính phủ, nên giai đoạn điều tra ngắn hơn nhiều.”

“Second are those who come here on government scholarships, mostly AID scholarships. These people are either sons or daughters of people who work for the government or people who have been in the army or for some other reason are trusted by the Saigon government. Right now, for example, you cannot get out unless you have completed your military duties, and a law passed on October 25, 1969 prohibits any male beyond the age of 18 from leaving the country. So Vietnamese students who come to this country are either from very conservative families or from governmental circles in which they cannot truly express their opinions about what’s happening in Vietnam – about the war.”

Lược dịch:

“Thứ hai là những sinh viên có học bổng của chính phủ, đa số là học bổng [Leadership] của USAID. Đây là những con em của những người làm việc cho chính phủ hay đã ở trong quân đội hay vì lý do nào đó được “chính quyền Sài gòn” tin tưởng. Thí dụ, ngay lúc này, không ai có thể xuất ngoại nếu chưa thi hành nghĩa vụ quân sự, và một đạo luật thông qua hôm 25 tháng Mười, 1969 cấm tất cả thanh niên trên 18 tuổi ra nước ngoài. Vì vậy, sinh viên Việt Nam đến đất nước này một là con nhà rất bảo thủ hay hai là thuộc thành phần trong chính phủ, do đó họ không hể thực sự bày tỏ quan điểm của họ về những gì đang xảy ra ở Việt Nam – về cuộc chiến.”

Như vậy, theo phân loại của Ngô Vĩnh Long, có phải tác giả “lá thư ngỏ” thuộc thành phần “con ông cháu cha” hay là người của “chính phủ Sài Gòn” hay ở trong quân đội và “không thể thực sự bày tỏ quan điểm của họ về những gì đang xảy ra ở Việt Nam – về cuộc chiến”?

Ngô Vĩnh Long đã đánh giá quá thấp khả năng trí tuệ và tư duy độc lập của nhóm du học sinh leadership đồng thời võ đoán về nhân thân của họ. Không phải chỉ có những người đã làm việc với Mỹ, và đã được chiếu khán sang Mỹ học nhờ cú điện thoại của bà Đại sứ Maxwell Taylor với một ông Tướng Mỹ như Ngô Vĩnh Long(4) mới có thể tự do bày tỏ quan điểm về cuộc chiến Việt Nam.

Không riêng gì trường hợp của tác giả lá thư ngỏ, hàng trăm sinh viên du học theo chương trình học bổng leadership của USAID thuộc những nhóm sinh viên xuất ngoại từ những năm 1967 đến 1970 là bằng chứng sống phủ nhận giọng điệu tuyên truyền của Ngô Vĩnh Long hồi đầu thập niên 1970.

Trở lại với tác giả “lá thư ngỏ”, sau sự kiện ở New York hồi tháng Hai năm 1972, đến tháng Tư, Cơ quan Di trú và Nhập tịch Mỹ quyết định rằng ông đã không vi phạm những điều kiện cho ông phép theo học tại Mỹ.

Ngày 26 tháng 5 năm 1972, ông tốt nghiệp cử nhân Quản trị Nghề cá hạng danh dự tại Đại học Washington. Trong lúc nhận bằng tốt nghiệp tác giả “lá thư ngỏ” định cướp máy vi âm, cướp diễn đàn, nhưng không thành. Sau đó ông đã đứng trên sân khấu, cởi bỏ áo mũ tốt nghiệp dán đầy những khẩu hiểu phản chiến, chống Mỹ và đã được đưa ngay về một văn phòng riêng trong khuôn viên Đại học. Đại úy cảnh sát Đại học, Robert Ingram, nói

Nguyễn Thái Bình phát truyền đơn phản chiến,  áo mũ tốt nghiệp đính đầy khẩu hiệu chống Mỹ. Đại học Washington, ngày 23 tháng 6, 1972. Nguồn:

“Ông ấy có vẻ bồn chồn, căng thẳng, và nói rằng có lấy mảnh bằng Nghề cá cũng là vô nghĩa vì nhân dân của ông đang chết mỗi ngày. Và đó là lỗi của Mỹ, mà chúng tôi (Đại học Washington) là một thành phần trong đó.”(5)

Vì sợ sẽ bị trả thù vì những hoạt động phản chiến, trước khi trở về Việt Nam vào đầu tháng Bảy năm 1972 khi không còn chiếu khán du học, tác giả lá thư ngỏ đã gởi hai thùng tư liệu cá nhân lại cho một người bạn ở Seattle, Richard Carbray, cũng là một chí hữu trong phong trào phản chiến, giữ với một bức thư ngắn viết,

“Làm ơn giữ những thứ này giùm tôi. Ngày nào đó khi Thanh bình đến với quê hương tôi và [nếu] tôi vẫn còn sống, tôi sẽ nhờ anh gởi chúng về cho tôi. Trong trường hợp khác (tôi không mong thế), chúng sẽ trở thành những món quà sau cùng cho gia đình tôi.”

Tác giả bức thư ngắn ký tên là Viet Thai-Binh. Hai thùng tư liệu gởi về cho cha mẹ, em, em họ và một người chú ở Sài Gòn gồm những băng nhựa thu lại những bài diễn văn của tác giả, những bài ca, hình ảnh gia đình, thư từ và một số ấn phẩm(6).

Thứ Hai, ngày 3 tháng 7, 1972, Trung tâm Tài nguyên Đông dương ở thủ đô Washington nhận được một phong thơ, đóng dấu bưu điện Hawaii (HI), bên trong là 2 bức thư ngỏ, đánh máy, đề ngày 1 tháng 7, 1972, gởi đến Tổng thống Mỹ Richard Nixon và bức thứ hai gởi “những người yêu chuộng hòa bình và công lý trên thế giới”, tác giả viết

“going home to stand in the line of Vietnamese people in the struggle of national salvation, to take part in the resistance against the U.S. aggression, to confirm the justness of our cause, to dedicate to the freedom fighters of Vietnam, living and dead, to strengthen the confidence in the eluctable victory of our people.”

Lược dịch”

“Trở về quê nhà để đứng trong hàng ngũ của người Việt trong cuộc đấu tranh cứu nước, tham gia kháng chiến chống xâm lược Mỹ, để khẳng định tính đúng đắn của chính nghĩa của chúng tôi, để hiến dâng cho các chiến sĩ tự do của Việt Nam, những người còn sống và đã chết, để củng cố niềm tin về một chiến thắng có thể giành được của nhân dân [Việt Nam] chúng tôi.”

Trong một khoảng trống đã chừa sẵn dưới đoạn văn trên là một hàng chữ viết tay bằng bút màu xanh, “I direct PANAM 841 to HANOI.” [Tôi sẽ ra lệnh cho PanAm 841 bay ra Hà Nội.”

Nguồn: “Viet Thai Binh open letter regarding resistance to the Vietnam War, July 1, 1972”, University of Washington Libraries. Special Collections, PNW03322

Ngoài lá thư chính, tác giả còn gởi kèm bức thư ngắn nhờ Trung tâm Tài nguyên Đông dương giúp phát hành lá thư ngỏ; người phát ngôn của Trung tâm Tài Nguyên Đông dương cũng xác nhận Việt Thái Bình chính là bút danh gần đây của sinh viên Nguyễn Thái Bình.

Trung tâm Tài nguyên Đông dương theo mô tả của tờ Washington Post là “Một dịch vụ thông tin liên minh với các phong trào phản chiến” và theo tạp chí Times thì đó là “một nhóm phản chiến có ảnh hưởng … vận động với Quốc hội để ngăn chặn viện trợ cho chiến tranh” mà Fred Branfman và Gareth Porter là hai người đồng sáng lập.

Một số khác cho là Indochina Resource Center đúng như định nghĩa của tờ Post và tạp chí Times, nhưng đúng hơn nữa thì đó chính là cơ quan vận động cho chính phủ Pol Pot trong giai đoạn diệt chủng ở Cambodia (1975-79)

Cả hai, Fred Branfman và Gareth Porter, không những chỉ là những người ủng hộ và biện giải cho Khmer Đỏ mà cho đến nay không bao giờ xin lỗi về quan điểm của họ về vấn đề này(7).

Chuyến bay đưa Nguyễn Thái Bình về Việt Nam, ngày 1 tháng 7, 1972 là chiếc Boeing 747 mang số 841 của hãng hàng không Pan-American (Pan-Am) với 136 hành khách và 17 nhân viên phi hành đoàn khởi hành từ San-Francisco qua những trạm Honnolulu, Guam, rồi Manila đến Sài Gòn.

Trên chặng đường sau cùng, Manila-Saigon, 45 phút sau khi máy bay rời Manila, Nguyễn Thái Bình đã bắt cô tiếp viên phi hành May Yuen, 23 tuổi, người Hong Kong làm con tin, giữ ở phần đuôi của phi cơ và gởi hai mẩu tin nhắn với phi công trưởng Eugene Vaughn hăm dọa sẽ cho bom nổ tung phi cơ nếu không bay ra Hà Nội.

Ngoài những tin nhắn, Nguyễn Thái Bình đã dùng điện thoại ở cuối máy bay để nói chuyện bằng tiếng Anh lưu loát với viên phi công trưởng(8). Trưởng đoàn tiếp viên, William Wilcox, cho biết một phần trong tin nhắn gởi phi công Eugene Vaughn, Nguyễn Thái Bình viết “sự trả thù sẽ thích đáng với những gì mà người Mỹ đã làm ở Việt Nam”. William Wilcox cho biết thêm, Nguyễn Thái Bình còn đem theo khoảng 60 đến 70 tấm hình hoạt động phản chiến ở Mỹ, nhiều tấm trong đó là hình của Nguyễn Thái Bình đang đọc diễn văn(9).

Trong tin nhắn thứ nhất Nguyễn Thái Bình viết,

“Tôi làm điều này để trả thù. Máy bay ném bom của các ông đang gây thương tật và giết nhân dân của chúng tôi ở nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ông sẽ bay tôi ra Hà Nội và chiếc máy bay này sẽ bị phá hủy khi chúng ta đến đó.”

Phi công chuyến bay vẫn không thay đổi đường bay, Nguyễn Thái Bình gởi tin nhắn thư hai vấy máu,

“Ông đã không tuân theo đòi hỏi đầu tiên của tôi. [Thư vấy] máu cho thấy tôi không đùa về việc được đưa về Hà Nội.”

Với cớ để đổ thêm nhiên liệu và phải liên lạc với giới hữu trách miền Bắc trước khi bay qua vùng phi quân sự, chuyến bay Pan-Am 841 đã đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất(10).

Một trong nhiều bản tin cướp máy bay ngày 3 tháng 7, 1972 đăng trên báo chí Mỹ cùng lúc với tin chiến trường Quảng Trị.  Nguồn: Sarasota Herald-Tribune, July 3, 1972.

Đã quyết định và đã yêu cầu giới quân sự phi trường không để phi cơ cất cánh trong bất cứ trường hợp nào, phi công trưởng Eugene Vaughn rời phòng lái đi về phía đuôi máy bay để tiếp tục thương lượng với Nguyễn Thái Bình đang giữ con tin, trên tay cầm một gói bọc giấy nhôm, tay kia cầm dao.

Đó là lần đầu tiên viên phi công đối diện với Nguyễn Thái Bình, một thanh niên mảnh khảnh, khoảng 1m50, chừng 50Kg. Nguyễn Thái Bình hô lên, “Không được đến gần hơn nữa. Nếu ông tiến tới, tôi sẽ cho bom nổ.”

Tin rằng Nguyễn Thái Bình chỉ tháu cáy với bọc bom giả, Vaughn nói, “Chúng ta có vấn đề về ngôn ngữ; Tôi không hiểu anh rõ lắm”, và tiến đến gần Nguyễn Thái Bình hơn.

Vaugh, cao khoảng 1m80, nặng hơn 90Kg, lấy cơ hội đó ra tay, với sự trợ giúp của hai hành khách khác, vật và khóa cổ, giữ Nguyễn Thái Bình, vẫn vùng vẫy, trên sàn máy bay, cùng lúc Vaugh hét lên, “Giết thằng chó đẻ đi.” Người hành khách- mà viên phi công đã trao lại khẩu súng lục 9 ly gởi ông khi lên máy bay- đứng cạnh, lúc đó mới nã 5 phát đạn vào ngực của Nguyễn Thái Bình.

Khi nghe tiếng súng, tưởng rằng bom đã nổ, nhân viên phi hành đoàn mở cửa, bung thang cấp cứu để hành khách trượt thoát ra khỏi máy bay.

Người ta tin rằng người bắn súng là một cựu cảnh sát viên (Mỹ) sang Việt Nam nhận việc giữ an ninh cho một hãng của của Mỹ. Dao của Nguyễn Thái bình không gây thương tích mà chỉ làm rách áo của Eugene Vaughn; và quả bom Nguyễn Thái Bình vẫn ôm đã không nổ vì đó chỉ là những quả chanh bọc giấy nhôm.

Sau đó Eugene Vaughn quăng xác của Nguyễn Thái Bình qua cửa sau của phi cơ xuống đường bay. “Nhìn thấy nhân vật đó trên máy bay tôi rất là bất mãn,” viên phi công trưởng chuyến bay Pan Am 841 rất tiếc vụ cướp máy bay đã phải diễn tiến như thế nhưng

“đó không phải là hành động vì giận dữ. Tình cảnh đã quá là gai mắt. Hành khách đã phải chịu đựng nỗi sợ kinh hoàng. Tôi cảm thấy đó là một sự xúc phạm với loài người và tôi phải đưa hắn ra khỏi hiện cảnh.”(11)

Ngày thứ hai, trên chuyến bay về Việt Nam, Nguyễn Thái Bình viết một lá thư khác gởi cho gia đình(12):

Lá thư sau cùng của Nguyến Thái Bignh. Nguồn:  Tạp chí điện tử Hồn Việt

“Guam ngày 2/7/1972,
[…]
Sự đau khổ của đồng bào, quê hương suốt mấy chục năm qua dưới bom đạn đốt phá không gì sánh nổi. Đau khổ này của ba má ví bằng sự đớn đau của bao triệu cha mẹ Việt Nam mất đi đứa con yêu hay một ngày nào đó con cũng sẽ vùi thân trong tủi nhục mà không có một chút lý tưởng, nghĩa lý cho sự hy sinh.

Hôm nay, vì chính nghĩa, vì sự sinh tồn của cả một dân tộc, vì chân lý, lẽ công bằng, nhân đạo mà con có hy sinh thì cái chết này không phải là một sự chấm dứt mà là khởi đầu cho sự hồi sinh của các thế hệ tương lai.

Đường con đi nhất định theo chân anh hùng Việt Nam đi vào thanh sử chớ không bám gót ngoại xâm làm thân tôi đòi, nô lệ. Con hy vọng ba má đặt mình vào vị trí của cha mẹ Lê Lợi, Phạm Ngũ Lão, Nguyễn Trãi thì sự mất mát này không làm sự khổ đau, thương tiếc quá lớn, mà sẽ giảm thiểu để còn vun bồi, xây dựng cho lớp đàn em kế tiếp (Vì phi cơ xóc viết không rõ, xin ba má hiểu cho).

Con yêu của ba má
Anh của các em thương.”

Trong lá thư cuối cùng, Nguyễn Thái Bình đã sánh mình với Lê Lợi, Phạm Ngũ Lão, Nguyễn Trãi.

Những sự kiện theo sau vụ cướp máy bay

Một nhóm phản chiến tổ chức lễ tang cho Nguyễn Thái Bình ở Miami. Nguồn:

Nhiều người phản chiến ở Mỹ công khai thương nhớ Nguyễn Thái Bình; một vài người trong số đó đã đột nhập vào nhà của phi công Eugene Vaughn để lại lời đe dọa viết bằng máu thú vật,

“Con lợn Eugene Vaughn phạm tội giết người. Sẽ bị trừng phạt sau. Nguyễn Thái Bình muôn năm. Chiến thắng cho nhân dân Việt Nam. Chết đi bọn xâm lăng Mỹ.”(13)

Tương tự, ở Canada một nhóm người trong tổ chức “Hội Việt Kiều Yêu Nước tại Canada” đã dự định chiếm tòa lãnh sự Mỹ tại Montreal để trả thù cho Nguyễn Thái Bình. Kế hoạch này đã không thành vì bất đồng trong nội bộ(14).

Mặt khác theo tác giả cuốn “Skyjacker of the Day”, Brendan I. Koerner thì

“Khi trở về Mỹ, rất nhiều người ca ngợi Vaughn như một anh hùng, vì đây là một thời điểm mà công chúng tại Mỹ đã thực sự quá chán nản với nạn dịch cướp máy bay. Cướp máy bay đã thực sự hết thời. Nó không còn là lạ hay buồn cười khi người ta bị bắt cóc. Thực sự đã có nhiều trường hợp chết người và người ta đã phải chịu có rất nhiều khủng bố.

Đó là một bước ngoặt trong cơn đại dịch (cướp máy bay), khi nó đá quá rõ ràng là công chúng không còn chấp nhận điều này nữa.”(15)

Lể tang của Nguyễn Thái Bình ở Cần Giuộc, Long An, ngày 6 tháng 7, 1972. Nguồn: AP

Gân 38 năm sau, ngày 23 tháng 2, 2010 ông Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam, đã ký quyết định số 212/QĐ-CTN về việc truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân(16). Trong danh sách đính kèm ở phần II, “Truy tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân thời kháng chiến chống Mỹ”, cùng với Nguyễn Văn Lém (Bảy Lớp), số 72 là

“Liệt sỹ Nguyễn Thái Bình, nguyên Sinh viên Việt Nam du hoc tại Mỹ. Quê: xã Tân Kim, huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An.”

Tuy vậy, hiện nay nước CHXHCN Việt Nam cũng đã tham gia một số công ước quốc tế trên lĩnh vực chống khủng bố và chống tài trợ khủng bố như:

  • Công ước Tokyo về các tội danh và hành vi phạm tội trên máy bay (1963),
  • Công ước Lahay về chống sở hữu máy bay bất hợp pháp (1970),
  • Nghị định thư Montreal về ngăn chặn hành vi bất hợp pháp chống lại an toàn hàng không dân dụng (1971),
  • Nghị định thư Montreal về ngăn chặn hành vi bạo lực bất hợp pháp tại các sân bay phục vụ công dân quốc tế (1988),
  • Công ước New York về phòng chống tội ác đối với những người được hưởng quy chế bảo vệ quốc tế, bao gồm cả nhà ngoại giao (1873),
  • Nghị định thư Rome về ngăn chặn hành vi bất hợp pháp chống lại an toàn các công trình xây dựng đáy biển (1988),
  • Công ước quốc tế về ngăn chặn tài trợ cho khủng bố (1999),
  • Công ước Liên hiệp quốc (LHQ) về chống tội phạm có tổ chức xuyên quốc gia (2000),
  • Công ước LHQ về chống tham nhũng (2003),
  • Công ước ASEAN về chống khủng bố (2007).

Trong bài “Khủng bố hàng không quốc tế là một loại hình của khủng bố quốc tế” đăng Trên Tạp Chí Khoa học Pháp luật Số 8/2002, tác giả Nguyễn Thị Yên viết,

“…chúng ta có thể khẳng định rằng: Khủng bố hàng không quốc tế là các hành vi khủng bố quốc tế có liên quan tới các loại hình hoạt động của hàng không dân dụng quốc tế.

Khủng bố hàng không quốc tế được xem là hành vi cực kỳ nguy hiểm cho xã hội, là một trong những loại hình nghiêm trọng nhất của khủng bố quốc tế.”

Và Điều 230a. Tội khủng bố ở chương Chương XIX, Các Tội Xâm Phạm An Toàn Công Cộng, Trật Tự Công Cộng, trong Bộ luật Hình sự Việt Nam 15/1999/QH10, sửa đổi bổ sung 2009/QH12 ngày 19/6/2009 viết,

1. Người nào nhằm gây ra tình trạng hoảng sợ trong công chúng mà xâm phạm tính mạng của người khác hoặc phá hủy tài sản của cơ quan, tổ chức, cá nhân, thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình.
2. Phạm tội trong trường hợp xâm phạm tự do thân thể, sức khỏe hoặc chiếm giữ, làm hư hại tài sản của cơ quan, tổ chức, cá nhân, thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm.
3. Phạm tội trong trường hợp đe dọa thực hiện một trong các hành vi quy định tại khoản 1 Điều này hoặc có những hành vi khác uy hiếp tinh thần, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.
4. Người phạm tội còn có thể bị phạt quản chế, cấm cư trú từ một năm đến năm năm, tịch thu một phần hoặc toàn bộ tài sản.

Đến năm 2013 đã có “Luật phòng chống khủng bố” mã văn bản là 28/2013/QH13, ban hành ngày 12/06/2013 và có hiệu lực từ ngày 01/10/2013. Ở Điều 3, phần giải thích từ ngữ, định nghĩa “Khủng bố” có đoạn

1. “là một, một số hoặc tất cả hành vi sau đây của tổ chức, cá nhân nhằm chống […] tổ chức nước ngoài, tổ chức quốc tế, […] hoặc gây ra tình trạng hoảng loạn trong công chúng:

a) Xâm phạm tính mạng, sức khỏe, tự do thân thể hoặc đe dọa xâm phạm tính mạng, uy hiếp tinh thần của người khác;

Như vậy, người khủng bố hàng không quốc tế, có hành vi cực kỳ nguy hiểm cho xã hội, một trong những loại tội phạm nghiêm trọng nhất của khủng bố quốc tế vẫn có thể là anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân của nước CHXHCN Việt Nam.

© 2015 DCVOnline

dcvonline.net


(1) Viet Thai-Binh, “Viet Thai-Binh open letter regarding resistance to the Vietnam War, July 1, 1972”, University of Washington Libraries. Special Collections, PNW03322
(2) TTXVN, “Long An kỷ niệm ngày mất của Nguyễn Thái Bình”, Tạp chí Cộng Sản, 1/7/2012
(3) Ngo Vinh Long, Vietnamese Students and the Center, Bulletin of Concerned Asian Scholars, Vol. 3. No. 2. February 1971, p.32-34.
(4) Chris Norlund, “The First Vietnamese To Attend Harvard”, Migration Letters, Transnational Press London, UK Vol. 2 (2005), Issue 1 (April), p.64-82
(5) Robert L. Campbell Washington (AP), “Antiwar Group Sends Letters To Nixon Allegedly From Hijacker”, The Danville Register from Danville, Virginia, July 4, 1972 · Page 6
(6) AP, Slain Hijacker Of Jet To Hanoi Quoted As Saying ‘Only Wanted Peace’”, The Danville Register from Danville, Virginia, July 4, 1972 · Page 6
(7) The Scrapbook, “Indochina Resource Center. Flacking for Polpot”, The Weekly Standard, OCT 20, 2014, Vol. 20, No. 06
(8) Tracy Wood, Ludington Daily News, Michigan, Monday, July 3, 1972; AP, Sarasota Herald-Tribune, July 3, 1972.
(9) Bangor Daily News, July 3, 1972.
(10) Brendan I. Koerner “Skyjacker of the Day”, trích từ The Skies Belong to Us: Love and Terror in the Golden Age of of Hijacking, Broadway Books, Jun 17 2014
(11) The Bulletin. Juky 3, 1972.
(12) Trầm Hương, “Những người con gái trong đời Nguyễn Thái Bình”. Tạp chí điện tử Hồn Việt. Truy cập 16/02/2015.
(13) Lewiston Morning Tribune, Phoenix, AZ, July 7, 1972.
(14) Trần Giao Thủy, “Chuyện kể trước năm Mùi”, nghe chuyện của người trong cuộc, đầu tháng Hai, 2015.
(15) Thom Patterson, “Skyjacked: A nation with no airline security”, CNN, June 24, 2013.
“Fatal Order Wins Praise”, Spokane Daily Chronicle, August 10, 1972.
(16) “Danh sách truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”, Báo QĐND Online, 26/03/2010

———————

Lenin chủ trương đảng CS có thể có những hành vi không tôn trọng pháp luật trong khi tranh đấu, miễn sao đem lại thắng lợi cho đảng CS. Vì thế đảng CS có thể ca tụng những hành vi khủng bố, ca tụng những kẻ khủng bố khi những hành vi và cá nhân đó làm điều có lợi cho đảng CS.

Nguyễn Thái Bình và những trí thức phản chiến lúc đó, cả Mỹ lẫn Việt, không nhìn thấy cuộc chiến một cách toàn bộ mà chỉ nhìn thấy một góc nên họ cho rằng Mỹ là kẻ gây ra chiến tranh. Nếu họ có cái nhìn rộng hơn thì họ sẽ nhìn thấy các đảng CS theo sách lược của Lenin, dùng bạo lực chiếm toàn thế giới thì chính phe CS mới là kẻ gây ra chiến tranh.

——–

 

Ngô Vĩnh Long,

https://www.facebook.com/ngo.thanh.nhan

Bài liên quan

Ngày ấy chúng tôi đi – Nguyễn Khắc Phụng, Mar 12, 2015, dcvonline.net

Trí Thức phải là người biết ngượng– Nguyễn Văn Lục, Mar 12, 2015, dcvonline.net

 

 

Advertisements

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Sách-Hồi Ký-Bài Báo... | Leave a Comment »

►Tiếng hát của một loài chim tuyết- Tôi xin mượn nhạc rap của các bạn để đấu tranh phi bạo lực đòi nhân quyền cho dân tộc Việt Nam”. DMCS

Posted by hoangtran204 trên 27/02/2015

con chim tuyết ấy sẽ luôn hát bài hát của chính nó – bài hát nói với chúng ta rằng hoa rồi sẽ lại nở trong mùa xuân… “không có tự do nào mà không phải trả giá. Con chỉ có một cuộc đời, con không thể phí hoài nó như những kẻ khác được…”

Tiếng hát của một loài chim tuyết

27-2-2015

Nguyệt Quỳnh

Nah aka Nguyễn Vũ Sơn

“Tự do bắt đầu ở nơi sự ngu dốt kết thúc” – Victor Hugo

Tôi nghĩ có lẽ chẳng cần viết gì về em, mà chỉ mong được cùng bạn lắng nghe tâm hồn của một thế giới tuy rất lạ nhưng tiếng nói của nó có thể chạm đến những rung động từ đáy tâm hồn chúng ta.

Em gọi tên mình là Nah Chó Điên để tưởng nhớ tới một người thầy, một người bạn đã khuất. Nah có nghĩa là Không, và em bảo em đã đi hết vòng tròn của chữ không trong đạo phật rồi. Đối với tôi, em là một loài chim lạ, con chim tuyết trong bài hát Snowbird của ca nhạc sĩ xứ Quebec, Gene MacLellan. Em là lớp cỏ nằm sâu trong đất, chờ một ngày biến lớp tuyết lạnh giá kia trở thành một đồng cỏ xanh. Và con chim tuyết ấy sẽ luôn hát bài hát của chính nó – bài hát nói với chúng ta rằng hoa rồi sẽ lại nở trong mùa xuân.

Nah là một rapper nổi tiếng của làng rap VN, một thanh niên trẻ chưa đầy 24 tuổi. Tên đầy đủ của em là Nah Aka Nguyễn Vũ Sơn. Bài nhạc rap mới nhất của em mang đầy tính chất nổi loạn, là cách diễn đạt sự căm phẫn của một người trẻ qua văn hoá của nhạc rap. ĐMCS nhịp điệu bằng những câu văng tục, những câu chửi thề nhưng ngược lại tâm hồn của Nah thì xanh đầy ước mơ – Nah ước mong âm nhạc của em sẽ đánh thức được các bạn trẻ trong nước. Hãy nghe Nah nói với các bạn bằng thứ ngôn ngữ của riêng em:

“Tao thề với trời đất, với vũ trụ và thượng đế, nếu tao không làm được nhiệm vụ thức tỉnh giới trẻ Việt Nam, nếu tao làm sai và để đất nước của tổ tiên rơi vào tay kẻ ác, tao sẽ tự thiêu, như tất cả những người yêu nước đã từng tự thiêu. Tự thiêu vì hổ thẹn khi mình bất lực trước cái ác. Ăn chay ngồi thiền làm gì, khi thấy cuộc đời và đạo đức dân tộc mình suy tàn mà vẫn dửng dưng?”

Nah bảo rằng khi còn ở VN em luôn nhìn thấy những vấn đề nhức nhối chung quanh đời sống. Em tự nhận rằng mình là một kẻ hèn nhát! Em tức giận khi thấy công an giao thông vô cớ thổi phạt người đi đường để kiếm tiền hối lộ, rồi em tức giận khi thấy người dân đành chấp nhận số phận và cũng coi đó là một điều bình thường. Nah phản kháng bằng cách không đội mũ bảo hiểm; tuy nhiên, khi bị bắt vào đồn công an em lại vẫn phải hối lộ cho họ. Trong em luôn có sự đấu tranh, giằng co mâu thuẫn. Và sự đè nén đó có thể tìm thấy trong ngôn từ của ĐMCS:

“Từ ngày mai tao sẽ không đưa công lộ một cắc nào. Tao không hối lộ, tao không luồn cúi. Tao không hèn như những con cừu mày nhốt trong chuồng cũi.”

Nah gọi những bạn trẻ trong VN và chính bản thân em là những con zombie, những con người mà thần trí bị mê muội “cả một thế hệ bị tẩy não như những con zombie bắn vào chỉ tốn đạn.”

Trong cái thế giới im lặng cam chịu đó, những người trẻ của chúng ta bị bỏ rơi! Cha mẹ, thầy cô, học đường đã vô tình bỏ rơi cả một thế hệ thanh niên. Họ muốn tuổi trẻ nhiệt huyết cũng phải cúi đầu sống cam chịu như họ. Nah không muốn vậy, tôi chắc nhiều thanh niên cũng không muốn vậy. Và điều này đã đưa đến cái chết đau thương của một thanh niên Pháp Luân Công mà tôi sẽ nói đến sau này.

Nếu chúng ta nhìn tuổi trẻ Hồng Kông với lòng khâm phục vì cả một thế hệ có tư tưởng độc lập và tự tin thì chúng ta phải nhìn như thế nào về tuổi trẻ VN? Cho dù chưa thành công, Joshua Wong và các bạn của em đã chứng tỏ với Bắc Kinh về ước vọng dân chủ và nội lực của người dân Hồng Kông.

Riêng về tuổi trẻ VN, chỉ cần xem qua cuộc phỏng vấn của BBC nhân đánh dấu 85 năm đảng CSVN lãnh đạo sẽ thấy chạnh lòng với tầng lớp thanh niên được coi là “ưu tú” của đất nước. Nhìn các em lúng túng với mớ lý luận Mác Lê đã phá sản cùng các câu trả lời thiếu tính lý luận kiểu “chỉ biết còn đảng còn mình” khiến người xem không giận mà chỉ thấy thật buồn, tiếc, và thương cảm cho một thế hệ bị bỏ rơi! Tự hỏi chúng ta có trách nhiệm gì đối với tâm hồn những người trẻ hôm nay.

Và còn rất nhiều trường hợp khác nữa, điển hình như Nguyễn Doãn Kiên và một số thanh niên Pháp Luân Công. Chúng ta thấy gì phía sau kế hoạch cầm búa đến đập lăng Hồ Chí Minh của Nguyễn Doãn Kiên? Có lẽ không ai đồng tình với việc làm dại dột của các em, tuy nhiên tôi kính trọng suy tư của những người trẻ này. Nguyễn Doãn Kiên đã chia sẻ với các bạn của mình trước lúc em thực hiện kế hoạch: “Con ma lớn nhất không phải là tên đại ma đầu Hồ Chí Minh mà là sự sợ hãi trong lòng mỗi người dân Việt chúng ta.”

Đúng sáng mùng bốn Tết, tức là ngày 03/02/14, bốn thanh niên Pháp Luân Công đã đến lăng Hồ Chí Minh trên hai chiếc honda và họ bị bắt ngay khi tiếp cận gần sát chân lăng. Có đến sáu người đã bị bắt trong vụ này, trong đó có hai người chụp hình và quay phim. Họ là Nguyễn Doãn Kiên, Vũ Hồng Tố, Nguyễn Văn Kiệm, Trịnh Minh Khánh, Nguyễn Văn Lượng và Phạm Văn Hảo. Không ai biết thêm gì về họ cho đến khi nghe được thông tin từ tù nhân Trương Minh Tam.

Anh Tam kể rằng trong trại giam các thanh niên này đã bị đánh đập rất tàn nhẫn. Nhưng cứ sau một cú đấm đá đau điếng của quản giáo, sau mỗi lần họ ngã xuống, anh lại nghe câu: “đả đảo cộng sản” từ những thanh niên Pháp Luân Công này. Thông tin cuối cùng được biết về họ là một trong sáu thanh niên này đã tự tử và qua đời trong trại giam.

Trước hàng loạt những vô lý của xã hội, hàng loạt những đau thương như vậy, ĐMCS là thứ ngôn ngữ mà những người tuổi trẻ như Nah muốn dùng. Hơn nữa bản thân nhạc rap vốn là thể loại âm nhạc xuất thân và phát triển ở những khu tập trung của những người nghèo khổ, người da màu tại Hoa Kỳ; nơi gắn liền với nhiều tệ nạn xã hội và băng đảng. Có thể coi nhạc rap là thứ âm nhạc giúp những người sống dưới đáy xã hội dùng để tố cáo thực trạng kỳ thị, bất công đối với bản thân mình. Nếu ai đã từng coi một số video về dân oan, điển hình là đoạn mới nhất của gia đình dân oan Mai Thị Kim Hương tại chợ Tuyên Nhơn, huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An thì sẽ thấy cái điệp khúc đó cũng được lập đi lập lại trong các câu nhắm vào lãnh đạo CS và lực lượng công an. Kiểu như: “ĐM mày không ra đánh lấy Hoàng Sa, Trường Sa, mày giật chén cơm của tao” hoặc “Thằng nào muốn làm liệt sỹ, nhào vô! Tao bây giờ tao điên rồi”

Đó là một gia đình dân oan gồm bốn người. Họ mất đất, mất nhà từ năm 2009, kiếm sống duy nhất bằng một chiếc xe đẩy bán nước mía. Khi công an đến giăng dây cô lập cấm buôn bán, em Nguyễn Mai Trung Tuấn 15 tuổi, đã bảo vệ mẹ và chỗ bán bằng cách tròng một sợi dây vào cổ và nói với lực lượng công an rằng: cứ giết em đi, đừng hủy hoại nguồn sống duy nhất của gia đình em. Một gã công an đã giật sợi dây trên tay em và siết cổ em đến ngất lịm. Với bằng ấy những sự uất ức, tôi nghĩ ĐMCS là tiếng nói của sự căm phẫn, là lời tố cáo thật nhất của những con người bị dồn đến chân tường.

Bằng một cách nhìn, cách nghĩ bộc phát, Nah và các bạn em đang thách thức thực trạng xã hội bằng những hành động có chủ đích, có ý thức và chấp nhận hy sinh. Bằng cung cách riêng, Nah và nhóm của em cũng đang làm cái việc mà nhà cách mạng Vaclav Havel gọi là “cuộc nổi loạn tuyệt vời của con cái” và chính ông đã trải nghiệm những năm tháng nổi loạn đó.

Khi các sinh viên, học sinh Tiệp Khắc tham gia biểu tình trên đường phố thì cha mẹ họ vẫn còn sợ hãi. Các thanh niên này đã giúp các bậc cha mẹ vượt qua sự sợ hãi và buộc họ phải đứng về phía sự thật cùng với mình. Chính những người trẻ này đã giúp đưa đất nước Tiệp Khắc đến mùa xuân dân chủ năm 1989.

Hãy nghe Nah tâm sự về những mất mát của em. Nah bảo rằng em đã đánh cược những gì mình đang có:

“Cha mẹ tôi đã nói trước rằng họ sẽ không còn coi tôi là con, và tôi sẽ tự cắt đứt mọi liên hệ với gia đình, nếu như tôi tiếp tục làm chính trị. Em trai tôi còn bé, không hiểu chuyện, nên hổ thẹn vì tôi. Người yêu tôi, một người đã gắn bó với tôi 6 năm, và gia đình của cô ta, cũng đã chối bỏ tôi. Nhiều bạn bè anh em thân thiết đã quay lưng với tôi…”

Và hãy đọc một đoạn thư em viết cho cha mẹ:

“Con xin lỗi bố mẹ vì đã không làm tròn được chữ hiếu, vì con mà gia đình mình phải điêu đứng. Bố mẹ sinh tồn qua chiến tranh, của cải bố mẹ khó khăn dành dụm một cách lương thiện, công ơn sinh thành và lo cho tương lai của hai anh em tụi con, nhưng rồi gia đình mình đổ vỡ hết vì những chuyện con làm. Mẹ đòi ly dị bố, bé Sao thì đòi bỏ học. Nguy hiểm luôn rình rập. Bố mẹ đã trải qua nhiều khổ đau trong quá khứ, nay đến khi đã già mà vẫn không được an vui cùng con cái. Có thể lúc này bố mẹ giận con lắm. Có thể con vẫn chỉ là thằng nhóc ngông cuồng và dại khờ. Nhưng con biết, không có tự do nào mà không phải trả giá. Con chỉ có một cuộc đời, con không thể phí hoài nó như những kẻ khác được…”

Bài hát ĐMCS ra đời cùng với thời gian mà các blogger VN đang tham gia vào phong trào “Tôi Không Thích Đảng Cộng Sản”. Có thể nói một cách nào đó bài hát này đã cổ vũ và giúp các blogger trong nước đẩy phong trào này thêm lớn mạnh.

Ngoài ra nếu theo dõi sẽ thấy Nah và nhóm của em cũng giúp phân phát các đường link của tác phẩm Từ Độc Tài Đến Dân Chủ của tác giả Gene Sharp. Các hoạt động của họ chứng tỏ các bạn trẻ này đang theo đuổi phương thức Đấu Tranh Bất Bạo Động.

Khi được hỏi về logo Zombie của nhóm, tác giả Khang Kanny Nguyễn chia sẻ rằng bức hình chỉ mang một ý nghĩa đơn giản là “Open Mind, Open Eyes”. (Hãy mở mắt, thông não)

Cũng như Nah, Kanny cho rằng những người trẻ VN hiện nay như những con zombie đang không còn là mình. Và Zombie Nguyễn là thông điệp – Hãy mở mắt, thông não, nhìn cho rõ sự việc và lên đường đi tìm lại chính mình. Ngày VN thật sự dân chủ là ngày cả dân tộc, cả thế hệ trẻ không còn là những con zombie nữa.

Nah và cả nhóm cho rằng mọi thay đổi chính trị đều xuất phát từ thay đổi trong nhận thức, em bảo: “Nếu người da đen dùng nhạc rap để đòi quyền bình đẳng chủng tộc, thì tôi xin mượn nhạc rap của các bạn để đấu tranh phi bạo lực đòi nhân quyền cho dân tộc Việt Nam”.

Xin cám ơn Nah và nhạc rap. Cám ơn tiếng hát của loài chim tuyết. Mặc dù tôi chưa quen được với cách diễn đạt của các em, nhưng xin nghiêng mình trước những nỗ lực và hy sinh của các bạn trẻ. Hãy luôn hát bài hát của chính em. Bài hát đã cho chúng tôi một niềm tin – hoa rồi sẽ lại nở khi mùa xuân đến.

 

Nah Nguyen Vu Son

FB Nah Nguyen Vu Son

DMCS (Địt Mẹ Cộng Sản / Fuck Communism) – Nah

Nah Sơn DMCS nhạc Rap và Phỏng Vấn của đài Á Châu Tự Do

Họ không còn sợ hãi (Mặc Lâm, RFA)

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng: Đất nước chỉ có một Đảng, nên không cần phải bầu Hội đồng bầu cử Quốc gia”

Posted by hoangtran204 trên 27/02/2015

 “Chúng ta chỉ có 1 Đảng, không có đa Đảng, không có tranh cử giữa Đảng này Đảng kia… nên  không cần phải bầu Hội đồng bầu cử Quốc gia.”

Nhưng, “theo quy định của Hiến pháp thì Hội đồng bầu cử quốc gia tổ chức bầu cử đại biểu Quốc hội bao gồm cả bầu cử chính thức ở đầu mỗi nhiệm kỳ và cả bầu cử lại, bầu cử thêm cũng như bầu cử bổ sung giữa nhiệm kỳ.”

Chế độ độc tài đảng trị gây ra các mâu thuẩn. Hiến pháp nói một đàng, nhưng nếu thực hiện thì không phù hợp với thực tế “có 1 Đảng, không có đa Đảng, không có tranh cử giữa Đảng này Đảng kia”.  

Ở các nước có đa đảng  (có bầu cử và ứng cử tự do), thì Hội đồng bầu cử quốc gia được thành lập để theo dõi cuộc bầu cử có diễn ra trong công bình theo đúng luật pháp hay không, mục đích là ngăn chận các vụ gian lận trong khi đi bầu, kiểm phiếu…

CTQH Nguyễn Sinh Hùng: Đất nước chỉ có một Đảng, không cần phải Hội đồng bầu cử quốc gia

Đất nước chỉ một Đảng, có cần Hội đồng bầu cử quốc gia độc lập?

Infonet

Thành Nam

25-02-2015

Theo Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, không nên có Hội đồng bầu cử quốc gia độc lập.

“Đất nước chỉ một Đảng thì làm gì có Hội đồng bầu cử Quốc gia độc lập? Thực tế không có chuyện bầu lại Quốc hội, Hội đồng nhân dân cũng không, nên không cần phải bầu Hội đồng bầu cử Quốc gia”.

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nhấn mạnh như trên khi Ủy ban Thường Vụ Quốc hội cho ý kiến về dự thảo Luật bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân sáng 25/2.

Liên quan đến vấn đề Hội đồng bầu cử quốc gia, hiện vẫn còn hai loại ý kiến khác nhau. Ý kiến thứ nhất cho rằng, cũng như Hội đồng bầu cử ở trung ương – là cơ quan phụ trách bầu cử đã được quy định trong văn bản luật về bầu cử, Hội đồng bầu cử quốc gia được thành lập và hoạt động gắn với từng cuộc bầu cử của từng nhiệm kỳ cụ thể.

Bên cạnh đó, ý kiến thứ hai cho rằng, bầu cử là quyền quan trọng của công dân. Quyền đó được thực hiện không chỉ ở cuộc bầu cử chính thức đầu mỗi nhiệm kỳ mà còn được thực hiện thông qua việc bầu cử bổ sung đại biểu bị khuyết trong thời gian giữa nhiệm kỳ. 

Việc dự thảo Luật đã trình Quốc hội quy định Ủy ban thường vụ Quốc hội thành lập Ủy ban bầu cử bổ sung để thực hiện các nhiệm vụ, quyền hạn như Hội đồng bầu cử quốc gia trong các lần bầu cử bổ sung đại biểu Quốc hội là không phù hợp với quy định của Hiến pháp. Bởi vì, theo quy định của Hiến pháp thì Hội đồng bầu cử quốc gia tổ chức bầu cử đại biểu Quốc hội bao gồm cả bầu cử chính thức ở đầu mỗi nhiệm kỳ và cả bầu cử lại, bầu cử thêm cũng như bầu cử bổ sung giữa nhiệm kỳ.

Theo báo cáo giải trình tiếp thu của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, phương án 1 cơ bản giữ các quy định về Hội đồng bầu cử quốc gia như trong dự thảo Luật đã trình Quốc hội cho ý kiến tại kỳ họp thứ 8. Các thành viên của Hội đồng bầu cử quốc gia hoạt động kiêm nhiệm. Tuy nhiên, phương án này chưa thể hiện được nhiều điểm mới trong việc tổ chức bầu cử, chưa tạo lập được bộ máy chuyên nghiệp, độc lập để thực hiện công tác bầu cử…

Còn phương án 2 sẽ có các thành viên hoạt động chuyên trách làm đầu mối đảm nhiệm những công việc của Hội đồng, giữ mối liên hệ với các thành viên khác và thực hiện mối quan hệ phối hợp công tác với các cơ quan, tổ chức hữu quan. Phương án này cũng không làm phát sinh đáng kể về biên chế, bộ máy.

Cho ý kiến về nội dung này, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc cho rằng phương án 1 cũng giống như Hội đồng bầu cử trung ương, không có gì khác. Phương án 1 cũng chưa được thể hiện rõ và phương án 2 đã khắc phục được điều này, cũng có sự đổi mới nhưng lại có khả năng phát sinh thêm biên chế.

Chủ tịch Hội đồng dân tộc Ksor Phước lại cho rằng, phương án 1 sẽ thuận hơn, vì khi có nhu cầu thì Quốc hội sẽ quyết định thành lập, nhưng cũng có mặt hạn chế là chưa thực hiện đầy đủ tinh thần Hiến pháp. Mặc dù phương án 2 đầy đủ hơn, song ông Ksor Phước lại nghiêng về phương án 1, vì nếu lập ra một tổ chức phải có bộ máy hoạt động trong 5 năm, nhưng chủ yếu là “lau bàn ghế”, lãng phí nguồn nhân lực, lãng phí ngân sách. Ngoài ra Chủ tịch Hội đồng dân tộc cũng đề nghị cần làm rõ thêm quyền hạn nhiệm vụ của Hội đồng bầu cử, vì luật này liên quan đến Luật tổ chức Quốc hội.

Cho rằng không nên thực hiện theo phương án 2, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cho rằng: “Đất nước chỉ một Đảng thì làm gì có Hội đồng bầu cử quốc gia độc lập?” Trên thực tế không có chuyện bầu lại Quốc hội, Hội đồng nhân dân cũng không (chỉ trừ trường hợp tách, nhập tỉnh) nên không cần phải bầu Hội đồng bầu cử Quốc gia. Do vậy phương án 1 sẽ thuyết phục hơn. “Chúng ta chỉ có 1 Đảng, không có đa Đảng, không có tranh cử giữa Đảng này Đảng kia nên chỉ bầu 1 Hội đồng”.

Bên cạnh đó, Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng cũng đề nghị phải quy định rõ tỷ lệ bầu cử chuyên trách và không chuyên trách. Ngoài ra quá trình hiệp thương cũng phải ghi rõ tỷ lệ nữ, tỷ lệ chuyên trách và số dư.

Theo dự kiến, dự thảo Luật bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân sẽ được Quốc hội thông qua vào kỳ họp thứ 9 diễn ra vào tháng 5 tới đây.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ - | Leave a Comment »

►Hung hãn và hèn nhát

Posted by hoangtran204 trên 27/02/2015

Blog RFA

Tuấn Khanh

26-02-2015

Xã hội Việt Nam đang rất sôi động. Một sức sống như đang bừng bừng trẻ trung với bề ngoài của nó. Hào nhoáng. Chộn rộn. Mỗi ngày, khi trên báo chí hay truyền hình ra một đề bài lá cải, khắp nơi nhộn nhịp tham gia bàn tán như các cô cậu học sinh mùa thi được thử thách tâm sinh lý. Ở các ngã tư đường, các quán nhậu, các diễn đàn facebook… đâu đâu người ta cũng bàn tán về đề thời sự mới nhất. Một ông già hom hem ngấu nghiến hôn cô gái trẻ được báo chí ghi lại, lập tức trở thành quốc sự. Nền dân chủ lý sự tầm ruồng phất cao ngọn cờ ngời sáng với 2 phe: một bên thì đập ngực đem tất cả vốn liếng đạo đức để chỉ trích, một bên thì chống nạnh, viện dẫn mọi tư duy cấp tiến để nói rằng đó là chuyện bình thường, thậm chí đáng yêu.
 Quốc sự về nụ hôn của một cụ già trỗi máu xuân tình dĩ nhiên không quên bàn về nước dãi của cụ còn để lại trên gò má căng phính lông tơ của cô gái trẻ. Quốc sự về hình ảnh đó cũng có đủ mọi lời bảo vệ bằng cách đưa ảnh một vị lãnh tụ khác cũng hay hôn phụ nữ, đàn ông và trẻ con như một truyền thống đáng noi theo. Dĩ nhiên, khi đã tranh luận, mỗi phe càng nói càng hăng. Ngôn ngữ mỗi lúc một mạnh bạo, thậm chí rất hung hãn.
 
Sự hung hãn của một dân chủ xã hội đầy sôi động đó cũng được mô tả bằng bản tin hơn 5000 người Việt đánh nhau đến nhập viện trong một mùa xuân cầu mong yên lành. Sự hung hãn được chỉ định bằng việc giết heo trong lễ hội theo lối yêu trảm (chém ngang lưng) du nhập từ đời nhà Tần phương Bắc sang Việt Nam. Sự hung hãn được xác nhận như phần cần thiết của lễ hội mua thần bán thánh, từ miệng của một quan chức cấp cao, phó chủ tịch Uỷ ban Nhân Dân Sóc Sơn “Lễ hội không tổ chức phát lộc cho người dân nên ai muốn có phải cướp. Xô xát là bình thường”. Loại câu nói đủ biết hạng người nào, tri thức kiểu gì đang đứng trên đầu dân chúng.
 
Một khi chuyện hôn hít của một ông già, chuyện đánh nhau vỡ đầu giành lộc, chuyện hung hãn đánh nhau giữa đường rồi cùng nhập viện… nay đã trở thành quốc sự hạng một, chiếm lĩnh mọi sự quan tâm của quốc dân, thì đó cũng là một chỉ dấu của con đường đến mạt vận. 
 
Người Việt hôm nay dường như rất hung hãn trong những chuyện tự do ngôn luận dân chủ tầm ruồng, bỏ quên hay tránh né về những điều nguy ngập khác, rằng Trung Cộng đã dựng xong sân bay, pháo đài… trên biển, có thể đánh chiếm Sài Gòn trong 24 giờ. Thế nhưng tướng quân đội Việt Nam thì tâm tư tha thiết kêu gọi dân chúng không nên ghét bỏ kẻ đang lăm lăm cướp – giết tổ quốc mình. 
 
Người Việt hôm nay dường như rất hung hãn trong cách dùng mọi học thuật để chứng minh đối phương đồi bại hay tiến bộ trong những điều chỉ đáng liếc qua và lãng quên, nhưng giỏi cười qua loa với chuyện các dự án bauxite thua lỗ trầm trọng mà vẫn phải tiếp tục, ngày đêm giao nộp sang biên giới,  giỏi giả lơ khi giá xăng được tuyên hô sẽ lên giá không cần lý do, khi dầu thế giới chỉ có giá 50 USD/ thùng – mức giá thấp nhất từ trước đến nay.
 
Người Việt hôm nay dường như đủ hung hãn chém con heo ra nhiều mảnh, reo hò và tắm máu như thời các bộ lạc dã man, nhưng hèn nhát câm miệng không dám bàn về tài sản các quan chức tham nhũng đang đục ruỗng tổ quốc mình. Người ta im lặng hèn nhát khi nghe những kẻ như Trần Văn Truyền chỉ bị kỷ luật giơ cao đánh khẽ, còn những người tố cáo cái ác như ông Cao Kim Hoa, báo Người Cao Tuổi, đang lao đao giữa trùng vây vô lại.
 
Cái cần phải hung hãn, thì người ta đang chọn cách hèn nhát. Cái cần phải hèn đi thì người ta ồ ạt xông lên: hung hãn giành giật thức ăn buffet, hung hãn trói đánh kẻ trộm chó, hung hãn phán xét, nguyền rủa chung quanh như bản thân mình là hiện thân của ngọn cờ đầu nhân nghĩa.
 
Hung hãn và hèn nhát, hai mặt đối lập của số đông trong một quốc gia, cho thấy sự sục sôi của chủ nghĩa duy lợi đang lây lan như một loại virus trọng bệnh, mà tỷ lệ nghịch với làn sóng đó, là sức sống còn cho một quốc gia.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Quốc Phụ và Quốc Sư: không ai thèm khát tàn dư phong kiến bằng những nông dân có quyền vua chúa

Posted by hoangtran204 trên 26/02/2015

Các nhà lãnh đạo đảng CSVN thèm khát các sản phẩm và biểu tượng của thời đại phong kiến hơn bất cứ ai.

Quốc Phụ & Quốc Sư

Huy Đức

25-2-2015

ndm_hcmTuy thất vọng trước chương trình Táo quân Giao thừa 2015, nhưng ngay sáng mùng Một Tết, công chúng đã được đền bù khi nhìn thấy những tấm hình chụp “thâm cung” nhà Cựu TBT Nông Đức Mạnh.

Ba Đình phát hành tem thư đầu năm Ất Mùi. Tranh Babui.

Trận cười chưa dứt thì hôm qua, mùng 6 Tết, dân chúng lại mục kích loạt ảnh GS Vũ Khiêu hôn má và cho chữ hoa hậu Kỳ Duyên. Nhưng đừng tưởng truyền thông nhà nước chỉ đóng vai trò mua vui. Các nhà báo lề phải thâm thúy hơn những gì vài facebookers đang chế nhạo.

nguồn: OntheNet

Lâu nay, giới học thật – căn cứ vào những “tác phẩm” từng xuất bản khi ông còn trẻ – không lạ gì vốn chữ nghĩa của học giả Vũ Khiêu. Nhưng với công chúng số đông, nếu truyền thông nhà nước không cho chúng ta đọc câu đối mà Vũ Khiêu tặng Kỳ Duyên – “Trí như bạch tuyết tâm như ngọc – Vân tưởng y thường hoa tưởng dung” – làm sao biết, GS Vũ Khiêu không những không biết “niêm luật” tối thiểu khi viết câu đối mà còn, phần văn vẻ nhất, lại đạo thơ Lý Bạch (chưa kể về ý, vế đầu tự viết thì tối nghĩa, vế sau của Lý Bạch thì dung tục khi dùng cho tình huống một ông già trăm tuổi tặng cô gái 19 tuổi – Vũ Khiêu cũng đã từng đạo lời Quản Trọng nói về Thúc Nha, thời Đông Chu, khi “khóc” Tướng Giáp).

G.s. Vũ Khiêu Đạo thơ Lý bạch. Nguồn: Vietnam.net

Nhiều người sững sờ khi nhìn thấy Nông Đức Mạnh ngồi trên chiếc ghế tay rồng, trước một hương án “thếp vàng”. Không nói về sự xa hoa. Dân chúng không còn kỳ vọng vào sự thanh liêm của những người như ông. Nhưng dân chúng, theo lẽ tư duy thông thường, nghĩ, một người đã ngồi ở vị trí tột đỉnh quyền lực suốt gần hai thập niên, về mức độ trọc phú, lẽ ra phải khá hơn các đại gia buôn đất.

Ngoài khía cạnh văn hóa, việc tổng bí thư của một đảng cộng sản khi về hưu tự thửa cho mình một chiếc ghế mô phỏng ngai vàng còn cho thấy, tuy kêu gọi dân chúng làm cách mạng, quét sạch tàn dư phong kiến nhưng trong thẳm sâu, không ai thèm khát tàn dư phong kiến bằng họ – những nông dân có quyền vua chúa.

Có lẽ những chức tước đã kinh qua và những danh hiệu “cao quý nhất” mà Chế độ đã gắn cho GS Vũ Khiêu không những làm công chúng mà chính ông cũng choáng ngợp và tưởng thật. Khi ngồi trên cái ngai vàng hàng nhái đó để tiếp khách chính thức, có chụp ảnh (có thể còn quay phim), chắc chắn ông Mạnh không nhận ra thân phận của một “hoàng đế cởi truồng”. Nhưng vàng, thau thì không bao giờ lẫn lộn. Khi xuất hiện trước công chúng, những công dân trưởng thành đã chỉ ra sự tồng ngồng của họ.

Sau thất bại của “Táo quân” tưởng không có gì vui. Sau những cuộc cười đau bụng tưởng đã có gì vui. Nhưng đời chẳng có gì vui. Văn chương như Vũ Khiêu mà biết bao năm qua vẫn được không ít người tôn là “quốc sư”, vẫn được không ít người trông coi đình đền miếu mão mời viết văn bia; Văn hóa như Nông Đức Mạnh mà vẫn có thể làm Chủ tịch Quốc hội tới 9 năm, vẫn làm Tổng bí thư tới 10 năm… thì, đất nước không như thế này mới lạ.


Nguồn: Quốc Phụ & Quốc Sư. Huy Đức. Facebook, Trương Huy San, 25/2/2015.

dcvonline.net

 

———

 

Phát hiện câu đối khác của ông Vũ Khiêu giống hệt câu đối ở đình làng An Trì, Hải Phòng, xây dựng từ đầu thế kỷ 19.
Câu đối của ông Khiêu :
“Vạn cổ càn khôn hưng tái tạo. Cửu tiêu nhật nguyệt phúc trùng quang”

Câu đối ở đình làng An Trì :
“Vạn niên cổ càn khôn hưng tái tạo. Cửu văn nhật nguyệt ánh trùng quang”

http://hovuvovietnam.com/Mot-so-Cau-doi-cua-Giao-su-AHLd-Vu…
http://haiphonginfo.vn/…/7…/Di-tich-lich-su/Dinh-An-Tri.aspx

https://www.facebook.com/ks.ledinhthang/posts/629937927134016

 

—-

 

27-2-2015

THỬ LÝ GIẢI HIỆN TƯỢNG GS. VŨ KHIÊU BỊ DÂN MẠNG NÉM ĐÁ VÌ ÔM HÔN HOA HẬU KIỂU TRAI LỰC ĐIỀN VÀ TẶNG NÀNG ĐÔI CÂU ĐỐI ĐẠO VĂN

Trần Mạnh Hảo.

GS. Vũ Khiêu, thần tượng trí thức và biểu tượng văn hóa của chế độ hiện hành, anh hùng lao động, vừa được thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng tặng câu đối ca tụng ông lên mây, nhân việc ông thọ 100 tuổi như sau :

“Triết gia trong cách mạng – Nghệ sĩ giữa Anh hùng”

Ông cũng là người được giải thưởng Hồ Chí Minh đợt đầu 1996 về các cuốn sách mỹ học, triết học, văn hóa học như :” Nghệ sĩ và anh hùng”

“Góp phần nghiên cứu cách mạng tư tưởng và văn hoá (1987), Người trí thức Việt Nam qua các chặng đường lịch sử” nhằm ca ngợi Bác và Đảng.

Năm 2000, giáo sư được phong danh hiệu Anh hùng Lao động thời đổi mới.

Ngày 12 tháng 9 năm 2006, Phó Chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa thay mặt Hội đồng Nhà nước trao tặng Huân chương Độc lập hạng nhất cho Giáo sư, Anh hùng Lao động Vũ Khiêu vì có nhiều thành tích đặc biệt xuất sắc trong sự nghiệp phát triển khoa học xã hội và nhân văn, trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.Đại hội Thi đua Thủ đô Hà Nội, khi được trao tặng danh hiệu “Công dân Ưu tú Thủ đô”.
( Theo từ điển mạng)

Ông từng được nhà nước tặng biệt thự, được chế độ ưu đãi công thần, chế độ coi ông là thần tượng văn hóa của chế độ…

Năm 1963 GS. Vũ Khiêu đã viết cuốn sách về Mỹ học có tên là “Đẹp”. Năm đó, chúng tôi đã mua cuốn sách này để đọc và thấy kiến thức của GS. Vũ Khiêu phải nói cho công bằng là rất hạn hẹp và ấu trĩ. Mỹ học trong cái nhìn của GS là Mỹ học có tính giai cấp, có tính đảng. Cái gì đảng ta nói, đảng ta làm đều đồng nghĩa với cái đẹp. Ví dụ như cải cách ruộng đất là cái đẹp, đánh nhân văn giai phẩm là cái đẹp, căm thù giai cấp địa chủ tư sản là cái đẹp…

Sau đó tôi đã đọc hầu hết các cuốn sách của GS. Vũ Khiêu như vừa kể trên thì thấy trình độ GS chưa thể gọi là trí thức.

Việc chế độ nâng GS. Vũ Khiêu từ một ông giáo tiểu học, từng hành nghề lao công tạp dịch trong bệnh viện thời Pháp lên thành biểu tượng cho giới trí thức : là anh hùng văn hóa, là nhà triết học số 1, mỹ học số 1, nhà nghiên cứu văn hóa số 1, thậm chí thành Nguyễn Trãi của chế độ…khiến dư luận giới trí thức thứ thật bất bình, không phục; nên khi GS. Ôm hôn cô hoa hậu Nguyễn Cao Kỳ Duyên mãnh liệt quá mức ông cháu và nhất là cụ lại tặng cô này một câu đối thiếu văn hóa, khiến thiên hạ bực mình ném đá khắp nơi trên FB và trên các blog, website…

Chúng tôi đã đọc hầu hết các cuốn sách của GS. Vũ Khiêu thì thấy nếu ta xếp cụ vào hàng ngũ trí thức thì quả là một điều quá lố. Chỉ riêng việc GS. Vũ Khiêu lên tiếng nhiệt liệt ủng hộ hành vi của mộ kẻ điên rồ đòi sửa lại, viết lại Truyện Kiều như dưới đây, chứng tỏ cụ không phải là người trí thức :

“Trong cuộc hội thảo về Dòng chảy văn hóa xứ Nghệ từ Truyện Kiều đến phong trào Thơ mới tổ chức vào ngày 15.12.2012 tại khu di tích Nguyễn Du, Hà Tĩnh, mỗi đại biểu tham dự được tặng một cuốn sách (bản photo) có nhan đề Truyện Kiều Nguyễn Du với tiếng Việt hiện đại, phổ thông, đại chúng và trong sáng, do Đỗ Minh Xuân, một kỹ sư, khảo dịch – nhà xuất bản Văn hóa – Thông tin in năm 2012. Cuốn sách này có lời đề tựa rất trang trọng của GS. Vũ Khiêu:

“Với một tinh thần khoa học rất nghiêm túc, ông tìm lại hầu hết các bản Truyện Kiều từ trước đến nay, so sánh các dị bản, tìm đọc hầu hết các bài đã bình luận, phân tích tác phẩm và tác giả Truyện Kiều. Từ đó, ông đã có ý tưởng lớn là làm thế nào để phổ cập hóa Truyện Kiều cho quảng đại công chúng, ông gạt bỏ những câu chữ khó hiểu từ tiếng Hán để thay bằng ngôn ngữ thuần Việt trong Truyện Kiều… Tôi hoan nghênh công phu nghiên cứu của ông Đỗ Minh Xuân và tin rằng cuốn sách này của ông là một đóng góp đáng kể vào việc nghiên cứu Truyện Kiều…”.

Với hơn 1.000 chỗ sửa, tức 1/3 tác phẩm, gần như bất cứ chỗ nào trong Truyện Kiều, cũng bị ông kỹ sư cắt xé, bức tử. Điều đáng nói là, việc sửa thơ này của ông kỹ sư lại nhận được cổ xúy của một bậc giáo sư lừng danh: Anh hùng lao động, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học, Giáo sư Đặng Vũ Khiêu.”
http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C5%A9_Khi%C3%AAu

GS. Vũ Khiêu quả tình không thể gọi là trí thức khi muốn lấy hoa mào gà làm quốc hoa. Ơ hay, bệnh mào gà là bệnh gì chắc GS. chưa biết hay sao ?

GS.Vũ Khiêu tặng cô hoa hậu Nguyễn Cao Kỳ Duyên câu đối thiếu văn hóa dưới đây sao có thể gọi là trí thức :

Giáo sư Vũ Khiêu đã viết tặng hoa hậu Kỳ Duyên đôi câu đối:
“Trí như bạch tuyết tâm như ngọc
Vân tưởng y thường hoa tưởng dung”

GS.Vũ Khiêu đã lấy nguyên vẹn một câu thơ của đại thi hào Lý Bạch trong bài thơ “Thanh Bình điệu” : “ Vân tưởng y thường hoa tưởng dung” làm câu đối trên. Đạo văn như trên sao là trí thức ?

Câu đối trên ngay từ câu đầu, GS. Vũ Khiêu đã diễu cô hoa hậu rằng trí của cháu trắng như tuyết, nghĩa là cháu không có trí; có lẽ GS. Vũ Khiêu muốn nói đến câu thơ Nguyễn Du : “ Mai cốt cách tuyết tinh thần” chăng ? Nhưng TRÍ và TINH THẦN là hai điều khác nhau thưa cụ GS ! Tinh thần trong câu Nguyễn Du có thể hiểu là tâm đấy ! Trí mà như tuyết thì trí ấy bằng không à ? Câu đối tặng người ta mà xỏ xiên như thế sao gọi là trí thức ?

Bài thơ “Thanh bình điệu” của Lý Bạch là bài thơ ca ngợi thân xác gợi dục của Dương Qúy Phi sau khi làm tình với Đường Minh Hoàng, sao lại lấy ra ca ngợi một cô gái còn chưa có chồng là sao ? Dương Qúy Phi vốn là một dâm phụ, từng là vợ con trai Đường Minh Hoàng, bị vua cha cướp lấy. Dương Qúy Phi với sắc đẹp dục tính đã khiến con nuôi Đường Minh Hoàng là An Lộc Sơn muốn cướp người đàn bà dục tình này nên đã làm loạn, gây chết một phần ba dân số Trung Hoa thời đó…

Có thể vì chế độ nâng GS. Vũ Khiêu, một người không phải trí thức lên thành biểu tượng của trí thức, biểu tượng của văn hóa Việt Nam mà nhân dịp cụ ôm hôn gái trẻ kiểu trai lực điền và tặng nàng đôi câu đối đểu nên đã bị dân mạng ném đá cho bõ tức vì bị lừa hết vụ này sang vụ khác chăng ?

Sài Gòn lúc 23 h 28’ ngày 27-2-2015
T.M.H.

 

———-

Sửa hơn 1.000 đơn vị từ của Truyện Kiều: Một hành động vô đạo!

25-2-2015

Tự cho chữ của mình “hay hơn Nguyễn Du” để lấy lý do đó “sửa” hàng ngàn từ Truyện Kiều như Đỗ Minh Xuân đã làm là xúc phạm tiền nhân.

Theo ông Thế Anh, viết trên tạp chí Thơ của Hội Nhà văn Việt Nam thì ông Đỗ Minh Xuân đã chữa hơn 1.000 đơn vị từ của Truyện Kiều, với tinh thần “phổ cập hóa Truyện Kiều cho quảng đại công chúng” như “lời vàng ngọc” của ông Vũ Khiêu!

Tôi xin phép ông Thế Anh dẫn ra một số chỗ Đỗ Minh Xuân đã xúc phạm Truyện Kiều mà bài của ông đã kê ra:  

Câu Lạ lùng nàng vẫn tìm đường nói quanh được chữa lại là Lạ lùng Kiều tạm tìm đường nói quanh” rồi tự khen chữ “tạm” của mình hay hơn chữ “vẫn” của Nguyễn Du (!). 
Câu Kiều hay nổi tiếng ai cũng biết “Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường” được ông này chữa lại: “Nửa in gối lẻ nửa soi dặm trường”. 
Ngay câu thứ ba, Trải qua một cuộc bể dâu đã bị ông này bắt bẻ: Trong đời người, đâu chỉ có một cuộc bể dâu? Phải dùng “mỗi” mới hợp. Và ngang nhiên chữa: “Trải qua mỗi cuộc bể dâu”…

Tất nhiên sau khi chữa hàng trăm câu Kiều kiểu như thế, ông này luôn có một câu “chém gió”: hay hơn Nguyễn Du!

Cũng với tinh thần ông Vũ Khiêu mớm cho “đưa Truyện Kiều tới quảng đại quần chúng”, Đỗ Minh Xuân đã chữa hầu hết những câu Nguyễn Du dùng kinh điển. Ví như: “Một đền Đồng Tước khóa xuân hai Kiều” thành “Buồng đào nơi tạm khóa xuân hai Kiều” hay câu thần bút: “Xăm xăm đè nẻo Lam Kiều lần sang” đã được chữa thành “Xăm xăm đè nẻo đánh liều lần sang!”. 
Hàng trăm câu bị chữa kiểu đó, hết biết và hết nói!

Theo tác giả Thế Anh, với sự cổ vũ của GS. Vũ Khiêu, ông này đã chữa tới 1.000 đơn vị từ của Truyện Kiều chứ đâu có ít!

Truyện Kiều là di sản văn hóa của dân tộc. Đã đến lúc Nhà nước phải công nhận một bản Truyện Kiều được pháp luật bảo vệ để không ai có quyền sửa chữa tùy tiện, như không được phép đắp thêm chân cho con rồng đời Lý ở chùa Dạm hay chùa Phật tích. 
Người thời nay và mai sau có thể thêm bớt một hai chữ khi đưa ra được lý do chính đáng và được một hội đồng có thẩm quyền thẩm định. Tự cho chữ của mình “hay hơn Nguyễn Du” để lấy lý do đó “sửa” cả ngàn từ Truyện Kiều như Đỗ Minh Xuân là xúc phạm tiền nhân.
Người ta có thể “lẩy Kiều”, bình luận chữ nghĩa Truyện Kiều, chê chỗ này khen chỗ kia trong những buổi trà dư tửu hậu cho vui. Đó cũng là cách tỏ tình yêu với Truyện Kiều và tiếng Việt. Nhưng viết cả một cuốn sách để phổ biến sửa chữa Truyện Kiều tức là viết lại và công bố “một Truyện Kiều gần với đại chúng” khác quá xa với bản đang được công nhận, là xâm phạm di sản.
Tôi có thể không ngạc nhiên mấy về hành động của ông Đỗ Minh Xuân hay ông Vũ Khiêu, nhưng tôi vẫn nghi ngờ, không tin nhà xuất bản Văn hóa – Thông tin lại xuất bản một cuốn sách như thế. Biết đâu đây là một hành động “mạo danh”, in chui dưới cái tên của nhà xuất bản này.
Xin được biết ý kiến của quý vị nhà xuất bản. 

Nguyễn Quang Thân

http://motthegioi.vn/van-hoa-giai-tri/sua-hon-1000-don-vi-tu-cua-truyen-kieu-mot-hanh-dong-vo-dao-65826.html

 

 

——

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

►”Lâu đài” của ông Nông Đức Mạnh và chính sách nhân sự của đảng

Posted by hoangtran204 trên 26/02/2015

Huỳnh Ngọc Chênh

25-02-2015

Ảnh trên báo Tiền Phong đã bị gỡ xuống

Con gà khoe tiếng gáy; Con thú lo chăm chút bộ lông (ngay cả khi đồng loại của nó đang gào thét vì đau đớn); Trọc phú khoe của cải và nhà cao cửa rộng; Nhà văn hóa tự hào về tác phẩm của mình; Nhà lãnh đạo chính trị chăm chút sự nghiệp và những công trình để lại cho dân cho nước.

Ông cựu TBT Nông Đức Mạnh lại chăm chút cái lâu đài hào nhoáng của mình.

Ông bỏ công chăm chút đến từng chi tiết trên ghế ngồi, từng hoa văn trên mặt đá cẩm thạch lót nền và lót tường…nghĩa là ông chăm chút độ hào nhoáng của lâu đài ông đến từng cm, mặc cho chung quanh, dân chúng của ông đang lầm than rách nát vì đói nghèo, vì bất công xã hội. Trẻ con vùng cao thiếu trường để học, thiếu áo quần giữ ấm, thiếu cầu để vượt sông, thiếu thịt để ăn. Bà con dân oan lang thang giữa thủ đô ngay trong đêm 30 tết, không nơi trú ngụ. Đạo đức xã hội xuống cấp trầm trọng…

Khi sự hào nhoáng đến kệch cỡm của lâu đài ông lộ ra thì không những tầm văn hóa và tầm nhận thức của ông lộ ra, bộ mặt đạo đức giả cũng rơi xuống mà cả cái chính sách nhân sự của đảng CSVN cũng phơi trần ra mặt trái của nó.

Ông là người cộng sản được tổ chức đánh giá tốt nhất trong gần 4 triệu đảng viên, nên ông mới được sàng lọc và chọn ra là người số một, người đứng đầu đảng và cũng là người lãnh đạo tuyệt đối đất nước.

Người cộng sản tốt nhất là người “vừa hồng vừa chuyên” tốt nhất trong số 4 triệu người vừa hồng vừa chuyên, có đạo đức cao vời vợi không ai sánh bằng, có trí tuệ và nhận thức không ai theo kịp… và có như vậy thì mới được đưa lên làm tổng bí thư.

Ở cương vị TBT, ngoài việc lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện đất nước, ông còn là người số một đưa ra quyết định chọn lựa ai là nhân tài để kế vị ông, kế vị những chức danh cao nhất cho bộ máy nhà nước theo chính sách xây dựng nhân sự của đảng ông.

Ông là người quyết định cao nhất ai sẽ là TBT, ai sẽ là chủ tịch nước, ai sẽ là thủ tướng, ai sẽ là bộ trưởng…trong các nhiệm kỳ sau ông.

Tại hội nghị 10 vừa rồi, ông Tô Huy Rứa đã tuyên bố nhiệm vụ chọn lựa đội ngũ nhân sự kế thừa là rất gay go nhưng bô chính trị và trung ương đảng đã hoàn thành tốt đẹp khi chọn ra được 22 người được cho là xuất sắc nhất để quy hoạch vào bộ chính trị và ban bí thư kế thừa, rồi trong số đó sẽ chọn ra người tài đức số một để đưa lên làm TBT.
Hội nghị trung ương đảng trước đây trên 10 năm cũng đã làm như vậy để chọn ra ông để đưa lên. Ông dĩ nhiên được đánh giá là tài đức nhất vào khi đó.

Thế nhưng, sau khi vãn tuồng, ông nhanh chóng bộc lộ ra là một con người như thế nào thì ai nhìn vào cũng biết là như thế nào.

Vậy thì làm sao tin được những nhân sự kế thừa ông do ông lựa ra, tin được những nhân sự tiếp theo, tin vào 22 nhân sự mà hội nghị 10 vừa quy hoạch?

Làm sao tin được chính sách nhân sự theo kiểu người trước nhường ngôi lại cho người sau một cách chủ quan duy ý chí không thông qua sự bầu bán dân chủ thật sự của toàn dân?

HNC

Chỉ có con thú mới ngoảnh đi trước nỗi đau của đồng loại để chăm chút cho bộ lông của mình.

H1

nguon: anhbasam.wordpress.com

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

►Khi đất nước trở thành trại tế bần

Posted by hoangtran204 trên 26/02/2015

Blog RFA

VietTuSaiGon

25-02-2015

Đầu Xuân, trăm hoa đua nở, người người diện áo mới ra đường, các quan khoe mẽ sự giàu có tột đỉnh, các đài, báo trong nước tha hồ tán về một năm thắng lợi, thành công, ổn định… Sao lại nói đất nước là một cái trại tế bần? Xin mở ngoặc chỗ này: Đất nước là một cái trại tế bần lớn, trong đó, những người lao động nghèo cùng chung tay với tư bản để bố thí, nuôi nấng, cưu mang cho các quan Cộng sản.

Đất nước này là một cái trại tế bần vĩ đại với hàng triệu kẻ ăn xin trên lưng nhân dân. Đừng nhầm tưởng những người ăn xin, lăn lóc ngoài đầu đường xó chợ mới là ăn mày. Trong khía cạnh số phận và công việc, họ thật sự là những người ăn xin nhưng sâu xa hơn, trên góc độ chính trị, họ cũng là những người đang bố thí cho các quan Cộng sản; các quan Cộng sản mới là kẻ ăn mày.

Vì sao lại có kiểu lập luận ngược ngạo và vô lý này? Bởi lẽ, thi thoảng vẫn thấy các ông quan, bà quan nhà Cộng sản móc túi, bố thí cho người ăn xin cơ mà? Không, đó là cái mà ai cũng có thể làm được và ai cũng có thể nhìn thấy. Bởi giới ăn mày, ăn xin họ rất sòng phẵng, cho dù sự sòng phẵng này có léo hánh, có xảo quyệt (mạnh khỏe mà vẫn đóng bộ yếu đuối để lăn lóc ăn xin) chăng nữa thì ít nhất, họ cũng chấp nhận thân phận của một người ngửa tay xin sự ban ơn, xin lòng thương của đồng loại. Họ không dấm dúi về thân phận ăn mày của mình, họ hoàn toàn khác với các quan chức Cộng sản.

Thử hỏi, trong đất nước này, ai là kẻ nhân danh một dân tộc cả trăm triệu người này để vay vốn nước ngoài, xin viện trợ nước ngoài để rồi tư túi, tùng xẻo, phân năm xẻ bảy trong bè lũ, phe nhóm với nhau? Chắc chắn không có ai ngoài những quan chức cấp cao trong nhà nước, chính phủ, trung ương đảng Cộng sản. Chỉ có họ mới đủ thẩm quyền để làm điều này. Và khi các nước khác mở hầu bao viện trợ nhân đạo, cho vay không hoàn vốn, cho vay lâu dài… Nhóm quan lại từ trung ương đến địa phương đã bỏ túi một phần không nhỏ.

Thử hỏi: Ai đã nhận hối lộ, và ai đã hối lộ? Đương nhiên là quan chức bề trên nhận hối lộ của cấp dưới, cấp dưới lại nhận của cấp thấp hơn. Và để có cái mà hối lộ, giới quan lại Cộng sản đã không ngần ngại tham nhũng, đục khoét, bán đứng lãnh thổ, lãnh hải, bán đứng danh dự dân tộc, thao túng công quĩ, biển thủ… Có như vậy họ mới có tiền để cống nạp cấp trên. Và chuyện này cũng không nằm ngoài vấn đề cướp đất của dân lành để hô biến thành những dự án, sau đó bán đất dự án bỏ túi.

Tất cả những hành vi tham nhũng, hối lộ, biển thủ của công… Đều cho thấy khả năng tự làm kinh tế của giới quan lại Cộng sản rất thấp, nếu không muốn nói là họ không có khả năng này, họ phải ăn cắp, ăn xin của nhân dân và làm giàu bằng tiền ăn cắp, ăn xin. Cho dù ăn cắp, tham nhũng hay ăn xin, xét về bản chất, căn cội của hành vi này, đều là ăn mày, bất lực từ căn để và tự dối lòng mình, tự lấp liếm với danh dự để ăn mày của nhân dân.

Thử hỏi, ngân sách quốc gia do đâu mà có nếu không phải là do thuế của nhân dân đóng góp? Với kiểu thu thuế theo định mức giá trị gia tăng, từ chai thuốc trừ sâu cho đến bó rau, hạt lúa, củ cải, trái bắp và cả cái ca để người ăn mày ngửa ra giữa chợ hay cái nón lá để người ăn mày ngửa xin giữa cuộc đời đều có thuế trong đó. Vấn đề thuế của nhân dân là bao trùm, từ chén cơm cho đến hạt gạo. Vậy suy cho cùng, người ăn mày ngửa tay xin ngoài chợ đời nhưng vẫn phải đóng thuế cho nhà nước mỗi khi mua bất cứ một thứ hàng hóa nào trên đất nước hình chữ S này.

Và một khi các quan ăn chặn thuế của nhân dân, biển thủ công quĩ, điều này chứng tỏ bọn họ đã thành một loại “ăn mày của ăn mày”. Suy cho cùng, quan chức càng lớn thì mức độ ăn mày và độ dày của da mặt càng cao, chả có gì để hãnh diện hay tự hào!

Thế nhưng bọn họ vẫn dương dương tự đắc, tự cho mình tài giỏi, đạo đức, biết cống hiến cho xã hội. Đó là một bi kịch của dân tộc! Không có bi kịch nào lớn hơn bi kịch mà ở đó, những kẻ ăn mày lại luôn xem mình là ân nhân, là kẻ bố thí, còn những người bố thí lại phải sống thân phận ăn mày. Điều đó đang xãy ra trên đất nước này.

Và cũng không có bi kịch nào đáng sợ hơn sinh mệnh và danh dự của gần một trăm triệu ông chủ, bà chủ, cô chủ, cậu chủ phải bị mang ra thế chấp để vay nợ, để một số nhỏ ăn mày được sống phè phỡn, giàu có, vương giả và lạnh lùng nhìn chủ của mình, ân nhân và cũng là nạn nhân của mình phải chịu đói rét, đau khổ, u tối. Điều đó e rằng xãy ra rất hãn hữu, ở các nước thuộc về thế giới thứ ba và một số nước độc tài, trong đó, Việt nam đứng ở vị trí chủ chốt!

Đã hơn bốn mươi mùa xuân trôi qua, người dân miền Nam đã nếm đủ mọi nỗi khổ nhục và cũng đã hơn bảy mươi mùa Xuân, người dân miền Bắc nếm đủ mất mát, hy sinh, đau khổ và tủi nhục. Tất cả những gì người dân cống hiến, ban tặng cho cái chế độ này không gì khác là những cái bằng khen, những cái huy chương nếu bán giấy lộn và đồng nát chẳng mua đủ một bữa cơm. Và những gì họ bố thí cho cái chính thể Cộng sản xã hội chủ nghĩa này đã quá đủ. Đã đến lúc những người bố thí phải dừng ngay việc bố thí bằng cách này hay cách khác.

Và cũng đã đến lúc những kẻ trộm cắp, những kẻ nhận bố thí, ăn mày trên xương máu và số phận của nhân dân phải dừng ngay việc sống bám của họ, phải biết học hai chữ “tự trọng” và cần tìm hiểu thế nào là danh dự, làm người. Họ cũng cần phải xem việc sống phè phỡn trên xương máu cũng như sự bố thí của tổ tiên, dân tộc là một cái tội. Mà tội đầu tiên là tội lừa dối, lừa dối tổ tiên, lừa dối dân tộc, lừa dối cộng đồng quốc tế, và đáng nói hơn cả là lừa dối bản thân, xem sự ăn mày, ăn bám nhân dân của mình là một thứ công trạng.

Một khi kẻ ăn mày bớt nhỡn nhơ, biết xấu hổ trước đồng loại và người tài biết đứng lên xây dựng quê hương, dân tộc thì mới hy vọng vào sự tồn vong của đất nước này! Một năm mới, cũng là một bước khởi sự cho một vận hội mới! Hãy thôi ngay việc biến đất nước này thành một trại tế bần!

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Tư duy của đàn vịt

Posted by hoangtran204 trên 26/02/2015

Tư duy của đàn vịt

Người Việt

Lê Diễn Đức

23-02-2015

“Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn
Cho nên quân nó dễ làm quan”

Hai câu thơ mà Tản Ðà Nguyễn Khắc Hiếu viết đã gần một thế kỷ vào cái thời nước Việt Nam còn dưới thời thực dân Pháp đô hộ, vẫn đúng nguyên vẹn ngày hôm nay, dưới thời thực dân đỏ Cộng Sản.

Tôi không cho rằng hàng ngàn người đổ ra đường, tỏ lòng tiếc thương tiễn biệt Tướng Giáp là biểu hiện giả tạo và có sự vận động nào đấy từ phía nhà cầm quyền. Tôi cũng tin rằng, người dân thành phố Ðà Nẵng xếp hàng dài viếng Nguyễn Bá Thanh bằng tình cảm thật. Cũng giống như tôi đã khóc thật khi nghe tin ông Hồ Chí Minh qua đời vào năm 1969.

Suốt mấy chục năm qua, dưới ách cai trị của Ðảng Cộng Sản Việt Nam (ÐCSVN), con người trong xã hội Việt Nam được nhào nặn, rèn luyện, nhồi nhét tư tưởng vào trí não, để chỉ còn biết suy nghĩ và hành động theo cái cách mà ÐCSVN muốn.

Từ khi vào lớp mẫu giáo đã được dạy bài ca “Ðêm qua em mơ gặp bác Hồ,” dù những đứa bé ngây thơ chẳng biết “bác Hồ” là ai. Lớn lên một chút thì được nói về sự nghiệp của đảng, bác qua hai cuộc kháng chiến, có công lao đánh đuổi phong kiến, thực dân, cướp chính quyền, xây dựng và phát triển đất nước. Bóng của bác và đảng bao trùm lên đời sống hàng ngày.

Người ta bao biện cho bộ máy cầm quyền tham nhũng bằng ngụy biện rằng, không nơi nào trên thế giới mà không có tham nhũng, trong khi họ cố tình bỏ qua một điều cơ bản rằng, trong xã hội dân chủ, có rất nhiều định chế để ngăn chặn tham nhũng, mà trước hết là Quốc Hội đa đảng được dân chúng lựa chọn qua bầu cử tự do, ngành tư pháp độc lập và tự do báo chí… Tham nhũng là tội phạm và pháp luật minh bạch của nền dân chủ không bỏ qua bất kỳ ai. Trong khi ở Việt Nam, chỉ cần làm được việc gì đó mà ăn hối lộ ít đi một tí thì có thể trở thành “anh hùng.” Ông Nguyễn Bá Thanh là một ví dụ.

Trong bài “Xã hội đèn dầu,” nhà văn Ðào Hiếu, viết:

“Xã hội hiện nay chỉ còn hiu hắt những ánh đèn dầu của đám người mờ nhạt, bị thuần hóa, bị gia súc hóa một cách thảm hại.”

“Chúng ta đang có hai nước Việt Nam: một Nước Việt Khốn Khổ, bị rút ruột, bị đục khoét, bị bán tài nguyên, bán máu, bán phẩm giá, bị xâu xé, cướp bóc tả tơi và nợ như Chúa Chổm. Và một Nước Việt ảo đang được vẽ vời bằng những lời nói dối, nịnh bợ, cơ hội, lừa mị… của đủ mọi thành phần, từ cán bộ lãnh đạo cho tới học sinh mẫu giáo.”

“Hãy tưởng tượng một đàn vịt đang lạch bạch đi trên bờ ruộng. Bỗng nhiên một con kêu: ‘cạc cạc!’ rồi con thứ hai cũng kêu ‘cạc, cạc,’ con thứ ba, thứ tư, con thứ mười đều kêu ‘cạc, cạc.’ Rồi tất cả đồng loạt kêu ‘cạc cạc’… Ta sẽ thấy rất buồn cười, nhưng không sao, có khi còn dễ thương nữa vì chúng là đàn gia súc. Nhưng thử tưởng tượng có một đám người, đủ mọi thành phần: nông dân, giáo viên, tiến sĩ, kỹ sư, bác sĩ, nghệ sĩ nhân dân, nghệ sĩ ưu tú, học sinh, sinh viên, nhà văn, nhà thơ, diễn viên điện ảnh, hoa hậu, á hậu, người mẫu thời trang, giáo sư đại học, cán bộ công nhân viên, học sinh mẫu giáo… vừa đi vừa kêu ‘cạc cạc’ như thế thì sẽ ra sao? Ðó không phải là một xã hội nữa, đó là một bầy đàn.” [1]

Những “con vịt” là hình ảnh biểu hiện rõ rệt nhất đối với những người có mặt trong đám tang Tướng Võ Nguyên Giáp hay ông Nguyễn Bá Thanh. Họ thực sự đáng thương và tội nghiệp hơn là đáng trách. Họ đã bị chính sách “gia súc hóa” làm cho ngu tối, tình cảm phát ra một cách tự nhiên vô thức. Bộ não của họ đã mất khả năng phân tích, nhìn nhận đúng sai trước một sự kiện.

Bộ máy công an trị cộng với lối giáo dục tuyên truyền của chế độ Cộng Sản đã đạt mức siêu đẳng trong việc nuôi trồng con người theo ý đồ của mình. ÐCSVN dường như thành công hơn cả những gì mà George Orwell mô tả trong cuốn “Trại Súc Vật.”

Trong năm 2012, xảy ra một sự việc đối với dân oan Hà Thị Nhung. Bà Nhung bị chết do bị công an xô đẩy, bạo hành ở vườn hoa Lý Tự Trọng, Hà Nội. Làm chứng cho vụ chết oan này là bà Nguyễn Thị Cúc, một người có cùng cảnh ngộ, đi khiếu nại cùng với bà Nhung. Bà Cúc “có 24 năm và 5 tháng công tác, có huân chương kháng chiến hạng ba, còn bị tai nạn 81%.” Bà được xem là một lão thành cách mạng với nhiều năm phục vụ, nhưng bị mất nhà và phải đi ăn xin để kiếm sống. Thế nhưng, trả lời BBC Việt ngữ bà Cúc nói rằng bà “vẫn tin vào đường lối của đảng” và kiên trì đi khiếu nại! [2]

Một trường hợp khác, ông Phàng Sao Vàng, 79 tuổi, quê ở Sơn La, từng tham gia chiến dịch Ðiện Biên Phủ năm 1954. Ðược tin Tướng Võ Nguyên Giáp qua đời, ông đã đi xe máy hằng trăm cây số để về Hà Nội viếng. Bức ảnh “cựu chiến binh Phàng Sao Vàng” mặc bộ quân phục sờn màu, huân chương đeo đầy ngực, đứng trang nghiêm theo đúng tác phong quân đội, được nhiều báo (VTC News, Kiến Thức…) đăng tải và được “Ngoisao.net” bình chọn là một trong 10 “ảnh hot trong ngày trên Facebook” (ngày 7 tháng 10, 2013).

Ông Phàng Sao Vàng không hiểu rằng, chính Tướng Giáp đã góp phần quan trọng tạo nên cái chế độ bất nhân, dối trá, khiến ông từ một người có công với cách mạng trở thành dân oan. Ông đã khiếu nại nhiều nơi nhưng “24 năm nay chưa được bồi thường” và cuối cùng ông phải vật vã giương khẩu hiệu đòi công lý ở công viên, vỉa hè thủ đô.

Người ta ngây ngô nghĩ rằng, lý tưởng mà vì nó họ đi theo ÐCDVN trong hai cuộc kháng chiến là đúng đắn, nhưng chỉ bây giờ ÐCSVN mới bị thoái hóa, biến chất. Sự thật không như thế, những người Cộng Sản đã lừa gạt dân chúng nghèo đói bằng những mục đích tốt đẹp của chủ nghĩa cộng sản không tưởng để thực hiện mục đích giành quyền lực. Bản chất bất nhân, độc ác của họ thời nào cũng có, nhưng bị giấu kín hoặc được che đậy khéo léo mà thôi. Khi nắm quyền lực trong tay các quan chức cộng sản đua nhau thao túng xã hội và lộ nguyên hình. (chandungquyenluc) ( lâu đài của Nông Đức Mạnh)

ÐCSVN, “đội tiên phong của giai cấp công nhân” giờ đây không thuộc giai cấp vô sản nữa, mà là một giai cấp “hữu sản” mới, giàu có với tiền bạc ở ngân hàng, những biệt thự tráng lệ, nguy nga trên những khu đất vàng, có cuộc sống xa hoa, vương giả.

Trong đội ngũ hàng trăm ngàn nếu không nói là hàng triệu dân oan trên khắp ba miền, phản ứng trước thất vọng bằng việc nổ súng chống lại như Ðoàn Văn Vươn ở Hải Phòng, Ðặng Ngọc Viết ở Thái Bình hoặc tự thiêu như bà Ðinh Thị Kim Liêng ở Bạc Liêu, chỉ là những hiện tượng đơn lẻ. Tư tưởng của bà Nguyễn Thị Cúc dường như ngự trị trong đa số. Họ đi khiếu nại nhưng “vẫn tin tưởng” vào đường lối của cái băng đảng đã lừa gạt họ, đã tước đoạt bất công tài sản của họ.

Ngu tối về tư duy khiến con người trở nên thụ động, cam chịu và tính phản kháng bị triệt tiêu.

Ông Hà Văn Thịnh, một giáo sư sử học của Ðại Học Huế đã viết:

Sự bức bối, ngột ngạt đến vô chừng bởi biết rằng cha ông xưa có thể chịu đựng kiếp nô lệ đến 1.117 năm (179 TCN-938 SCN) thì vẫn còn tiếp tục đủ khả năng chịu đựng dài lâu mọi tủi nhục, xót xa. Cái bi thảm của sự thật chính là ở đây: Người ta tha hồ tung tác bởi biết rõ sự ‘phi thường’ của sự nhẫn nhục của hàng triệu con người!” [3]

Trên tờ nguyệt san “Scientific American” trong một bài viết về cuộc Cách Mạng Mùa Xuân Ả Rập đầu năm 2011 có dẫn lời của Leon Tolstoy. Ðặt câu hỏi làm thế nào 30 ngàn lính Anh lại có thể “chinh phục” được 200 triệu người Ấn Ðộ, Tolstoy trả lời rằng “Không phải người Anh đã bắt dân Ấn Ðộ làm nô lệ – Chính người Ấn đã tự mình làm nô lệ.”

Bối cảnh xã hội Việt Nam hiện nay cũng tương đồng. Cách ứng xử và thái độ chấp nhận “sống chung với lũ” của đám đông là nguyên nhân của sự tồn tại và kéo dài của chế độ Cộng Sản.

Người ta nói rằng, dân nào thì chính phủ đó, trong thế giới của đàn cừu sẽ ngự trị luật lệ của bầy sói. Muốn thay đổi đất nước thì trước hết phải thay đổi cái đầu của dân chúng. Ðiều này phải mất rất nhiều thời gian.

Chú thích:
[1]: http://www.talawas.org/?p=26129
[2]: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2012/11/121112_protester_interview.shtml
[3]: http://www.boxitvn.blogspot.com/2012/06/mua-he-o-lua-nguoi-ta-co-tinh-lam-dan.html

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Từ vụ ‘Xét lại chống Đảng’ tới Nam tiến

Posted by hoangtran204 trên 25/02/2015

 

Từ vụ ‘Xét lại chống Đảng’ tới Nam tiến

BBC

24-02-2015

 Đại tá Lê Trọng Nghĩa, một trong những nạn nhân của vụ xét lại, vừa qua đời

Một trong những người liên quan tới vụ ‘Xét lại chống Đảng’ và phải sống lưu vọng tại Moscow từ năm 1964 nói khó có khả năng giới lãnh đạo hiện nay và những người kế tiếp họ sẽ xem xét lại vụ việc.

Ông Nguyễn Minh Cần, người từ chối trở về Việt Nam theo yêu cầu của Đảng Cộng sản hồi năm 1964, cũng nói khó có thể biện minh cho cuộc chiến Bắc Nam.

Nhưng trước hết ông nói về Đại tá Lê Trọng Nghĩa, một nạn nhân của vụ xét lại chống Đảng và người vừa qua đời ở Hà Nội hôm Chủ Nhật, 22/2/2015:

“Đại tá Lê Trọng Nghĩa là người có vai trò trong Cách mạng tháng Tám…

“Anh Nghĩa lúc bấy giờ thay mặt cho Việt Minh để bàn bạc với chính phủ Trần Trọng Kim. (1)

“Tức là trong năm cuộc gặp nhau để bàn bạc thì có mặt của anh Nghĩa. (1)

“Sau khi anh làm việc cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì anh là người rất có đạo đức và là người rất kiên cường trong việc bảo vệ quan điểm của mình.

“Quan điểm của anh cũng như quan điểm của tất cả chúng tôi, nhưng anh em bị quy là ‘xét lại chống Đảng’, tức là không chấp nhận đi theo đường lối của Mao Trạch Đông.

“Đi theo đường lối của Mao Trạch Đông, muốn hay không muốn, sẽ dẫn tới đấu tranh vũ trang để gây ra cuộc chiến giữa Bắc và Nam.

“Thái độ của anh Nghĩa rất rõ ràng cho tới cuối cùng. Đây là điểm tôi rất kính mến.”

Nguồn gốc vụ xét lại

Giải thích về vụ bắt bớ hàng loạt tướng lĩnh và những người thân cận với Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ông Cần nói:

“Vụ xét lại chống Đảng bắt đầu từ việc một số người lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam cụ thể là ông Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Nguyễn Chí Thanh, Trần Quốc Hoàn, Tố Hữu muốn lái đường lối chính trị của Trung ương Đảng lúc bấy giờ đi theo con đường của Mao Trạch Đông … là con đường chuẩn bị cho chiến tranh Bắc Nam.

“Mà như mọi người đều biết Mao Trạch Đông thường nói ‘thế giới loạn lạc Trung Quốc được nhờ’.

Ông Cần nói ông và nhiều người khác không đồng ý với đường lối của Mao Trạch Đông, người muốn Hà Nội tiến chiếm miền nam để Trung Quốc có thể có ảnh hưởng lớn hơn trong khu vực.

Cựu Phó chủ tịch thành phố Hà Nội giải thích thêm về quyết định phản đối chiến tranh:

“Chúng tôi dựa vào nghị quyết của Đại hội lần thứ ba của Đảng Lao động Việt Nam [năm 1960] lúc bấy giờ là đấu tranh thống nhất bằng hòa bình.

“Cái ý định mở chiến tranh là của trung ương mà trung ương thì phải theo đường lối của Đại hội …

“Nhưng lý do xâu xa là chúng tôi thấy rằng chiến tranh bắc nam gây ra không biết bao nhiêu khổ đau cho người dân, sẽ gây ra, chúng tôi nhìn thấy trước vấn đề như vậy.”

Ông Cần cũng nhắc lại diễn biến của Hội nghị trung ương 9 hồi năm 1963 mà tại đó người ta đã bỏ qua nghị quyết về đi tới thống nhất bằng hòa bình của Đại hội III và chuyển sang đấu tranh vũ trang.

“Trong cuộc Hội nghị trung ương lần thứ chín thì Chủ tịch Hồ Chí Minh đi ra ngoài không bỏ phiếu, Đại tướng Võ Nguyên Giáp bỏ phiếu trắng theo lời của ủy viên trung ương của Đảng, ông Lê Liêm nói lại cho anh em.

“Điều đó biểu thị … ngay trong các vị lãnh đạo cao cấp nhất cũng có phần không tán thành nhưng phái của ông Lê Duẩn, Nguyễn Chí Thanh, Lê Đức Thọ, Trần Quốc Hoàn, Tố Hữu càng ngày càng chiếm thế mạnh cho nên cuối cùng cụ Hồ cũng phải im lặng và ông Giáp càng phải im lặng vì thậm chí như lời của Lê Đức Thọ là họ muốn lấy đầu của ông Đại tướng nữa.”

Những người thuộc nhóm Xét lại chống Đảng sau này, theo ông Cần, còn bị quy thêm tội làm ‘gián điệp’ cho Liên Xô.

Ông Cần nói bất chấp hành động của Việt Nam, Liên Xô khi đó đã “không có biểu hiện gì chống đối Việt Nam rõ rệt”.

Khó xét lại

Cựu Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chính Hà Nội nói không có chuyện lãnh đạo hiện nay ở Việt Nam và có thể cả những thế hệ kế cận xem xét lại những gì đã xảy ra hồi thập niên 1960.

Ông nói:

“Trong tình hình hiện nay vụ xét lại sẽ không được ban lãnh đạo này và các ban lãnh đạo sau giải quyết đâu.

“Là vì các nhà lãnh đạo Việt Nam luôn luôn coi việc “giải phóng miền Nam” là công tích lớn lao của họ.

“Tức là việc gây ra cuộc nội chiến Bắc Nam là một thành tựu rất lớn của họ [nhưng] nhóm xét lại chống Đảng là nhóm phản đối cuộc chiến tranh đó.

“Bây giờ họ xét lại, họ minh oan cho những người chống Đảng tức là họ phải chấp nhận việc phát động cuộc nội chiến là một hành động sai lầm.”

Trước ý kiến cho rằng chuyện Việt Nam nay đã là một nước thống nhất có thể biện minh cho cuộc chiến, ông Cần cho rằng cuộc chiến tranh Bắc Nam đã “gây ra sự chết chóc của trên sáu triệu người”.

Các trang như Britannica cho rằng con số người chết trong cuộc chiến Việt Nam từ 1954 đến 1975 là khoảng 3,1 triệu.  (2)

Tuy thế, theo ông Nguyễn Minh Cần, “dù là sáu triệu người đi nữa thì sự mất mát như vậy không bao giờ có thể bù đắp được”.

“Cái sự thiệt hại đó phải nói rằng đứng về lương tâm con người là rất lớn.

“Thứ hai cuộc chiến đó nó gây ra sự mất đoàn kết, sự phân ly của dân tộc nó lớn như thế nào.

“Cả một khối người dân miền Nam người ta đang sống yên bình, có một chế độ có thể nói tương đối khá hơn ở miền Bắc, tương đối nới rộng hơn ở miền Bắc, cuộc sống cao hơn ở miền Bắc thì người ta mất hết tất cả thì đó là sự đau khổ biết bao nhiêu.

“Ngay cả người miền Nam biết bao nhiêu bà cụ, biết bao người nông dân bây giờ được thống nhất thì chính họ lại mất đất mất đai họ trở thành dân oan.

“Có những bà anh hùng, bao nhiêu là huy chương, huân chương thế mà kéo ra đi biểu tình để mà đòi đất đai…

“Ngay cả lòng người dân theo miền Bắc làm cuộc chiến tranh đó bây giờ họ cũng có nhận định khác chứ không phải như trước nữa.”

———

(1) Ông Lê Trọng Nghĩa sinh 1924, đến 1945 thì ông ta chưa tới 21 tuổi. Vậy thì làm sao ông ta có thể ngồi xuống nói chuyện ngang hàng ngồi và bàn bạc với Thủ tướng Trần Trọng Kim (1863-1953)?

Thực tế là cán bộ du kích của đảng CSVN đã dùng súng và mã tấu vây nhà của Vua Bảo Đại và ép nhà vua phải ký giấy thoái vị. Bởi vậy, chính phủ  Trần Trọng Kim buộc lòng phải từ chức.  Lẻ ra, ông Lê Trọng Nghĩa phải nói chi tiết về vụ này, nhưng ông ta đã không kể gì hết. 

Nhiều người bằng tuổi hoặc lớn tuổi hơn ông Lê Trọng Nghĩa đã rời bỏ Việt Minh về thành sau khi nhìn thấy sự tàn bạo của cộng sản trong giai đoạn 1945-1954. Vậy, lẻ nào ông Lê Trọng Nghĩa lại không nhìn thấy?

(2)Trong ngày kỉ niệm 85 ngày thành lập Đảng cộng sản Việt Nam. Ông Tổng bí thư cũng nhắc đến sự hi sinh mất mát của 160 ngàn đảng viên trải qua 02 cuộc kháng chiến…

Posted in Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►Ai đã giết Nguyễn Bá Thanh? Con gái Nguyễn Bá Thanh hé lộ cái chết của cha

Posted by hoangtran204 trên 25/02/2015

Viet Exodus

Ai đã giết Nguyễn Bá Thanh?

Lê Nam Khoa

17-02-2015

H1Con gái Nguyễn Bá Thanh hé lộ cái chết của cha

Trong bài thơ viết cho cha, cô Nguyễn Hoài An đã có những câu thơ mà qua đó người ta có thể hiểu được Nguyễn Bá Thanh – cha của cô – đã bị đảng ám hại và ông ta đã chết trước ngày Thứ Sáu 13 tháng 2, 2015.

Mặc dù đã có nhiều bài viết trên báo lề Dân với nhiều dữ kiện và phân tích cho thấy ông Thanh chết không bình thường và ngày giờ chết không đúng như tin của nhà nước đưa ra, nhưng những gì từ chính con gái của ông Thanh – một người trong cuộc – sẽ có sức thuyết phục mạnh cho nghi án động trời này.

Nguyễn Bá Thanh chết lúc nào?

Hoài An đã mở đầu bài thơ bằng 2 câu:

Còn mươi hôm là ngày con sinh ra

Mà ba đi chưa kịp lời tiễn biệt

Câu sau cho thấy lúc ông Thanh chết đã không có một lời trăn trối với gia đình, con cái. Vậy lần cuối mà Hoài Anh còn nói chuyện được với cha của cô là lúc nào? Không có một câu nào trong bài thơ cho thấy ông Thanh nói chuyện với con gái lúc ông trở về lại Việt Nam và “điều trị trong bệnh viện Đà Nẵng”. Chỉ có những câu này, thời điểm từ mấy tháng trước, lúc ông Nguyễn Bá Thanh còn điều trị bên Mỹ, và lúc đó “hy vọng mong manh” lắm rồi:

Ba hãy ra đi thanh thản nhé ba

Như lời ba nói với con vài tháng trước

Ba nói rằng ba cũng không nuối tiếc

Đà Nẵng chừ đẹp, hai con cũng trưởng thành.

Lúc con khóc vì hy vọng mong manh

Những chi tiết này làm cho chúng ta nhìn lại thời điểm lúc chuyên cơ mang ông Thanh từ Mỹ về để thấy rõ hơn một điều: trong khi bao nhiêu người dân được đăng tải là đi đón ông Thanh, nhiều cán bộ nói gặp ông Thanh để có những câu “tau có chi mô” thì tuyệt nhiên không thấy hình ảnh nào của gia đình ông Thanh đón ông. Một lời tuyên bố từ gia đình rằng ông Thanh khỏe hay yếu cũng không có.

Đó là một điều bất thường.

Điều bất thường này chỉ có thể giải thích là gia đình bị cô lập và đứng ngoài cuốn phim dàn dựng của đảng và gia đình đã biết số phận của ông Thanh lúc đó ra sao.

Ai đã giết Nguyễn Bá Thanh

Nếu ông Thanh chết vì bị bệnh, chết tự nhiên – thuần túy là ung thư thì không thể nào có câu thơ này từ Hoài Anh:

Dù đời phụ ba, nhưng ba được hưởng lòng dân.

(Tạm thời xin bạn đọc đừng bị dính vào câu “ba được hưởng lòng dân” để chúng ta lạc vấn đề vào chuyện ông Thanh có hưởng lòng dân hay không – đó là đề tài thảo luận khác. Tội ác của ông Nguyễn Bá Thanh đối với giáo dân Cồn Dầu, ông ta đã dùng những công trình xây dựng Đà Nẵng để rút tiền bỏ túi, tình trạng phố Tàu ở Đà Nẵng… nhiều người biết rõ. Nhưng cùng lúc, với những tuyên truyền và những hình ảnh phồn thịnh của Đà Nẵng, cộng thêm cá tính của ông Thanh, thực tế là cũng có nhiều người yêu mến ông Thanh. Và một cô con gái làm thơ cho cha của mình, với tình cảm cha con, đương nhiên sẽ theo hướng suy nghĩ “ba được hưởng lòng dân”).

Trở lại vế đầu 4 chữ “dù đời phụ ba”. Tại sao là “đời”? Nếu “lòng dân” / người dân trong vế sau đã ủng hộ ông Thanh thì họ chính là “đời” rồi!? Vậy tại sao Hoài Anh lại mâu thuẫn giữa vế đầu là “đời phụ” với vế sau là “hưởng lòng dân” trong cùng một câu thơ?

Do đó trong câu này, hàm ý của Hoài Anh thì “Đời” phải là một thực thể khác. Nếu vậy thực thể này là gì trong khi theo nghĩa thông thường nó là con người, là dư luận, là người đời?

Chỉ còn một cách hiểu về chữ “đời” của Hoài Anh: Đó là “đảng”. Nó được hiểu theo nghĩa cha của cô đã cống hiến cuộc đời của ông cho đảng, đời của ông là đảng. Và đời phụ ba” tức là đảng phụ ba”.

Tại sao Hoài Anh không thể viết thẳng ra là đảng? Điều này dễ hiểu nếu chúng ta mường tượng ra tình trạng của gia đình Nguyễn Bá Thanh như thế nào với giả thuyết ông ta bị giết và đảng đang phải giàn dựng một cuốn phim lừa đảo và điều gì sẽ xảy ra cho gia đình nếu họ công bố thẳng thừng những điều mà các thế lực đen tối đang muốn che giấu.

Tại sao là “phụ”? Và ai “phụ” cha của Hoài Anh?

Trước hết phải là những người đã đưa Nguyễn Bá Thanh vào vai trò Trưởng ban nội chính TƯ làm tên xung kích chống tham nhũng. Kẻ đó là Nguyễn Phú Trọng. Khi Nguyễn Bá Thanh bị ám hại, Nguyễn Phú Trọng đã tìm cách dìm xuồng mọi chuyện vì không muốn đàn em trong phe nhóm hoảng sợ và xé rào.

Kế đó “phụ” cũng là phía giết Nguyễn Bá Thanh. Cả 2 phe giết và phe che giấu cái chết dù đối nghịch nhau nhưng cộng lại chính là đảng. Và đảng chính là “đời” của Nguyễn Bá Thanh. Cái “đời” cộng sản này đã phụ ông Thanh bằng hành động hạ thủ tàn độc và sau đó cũng không được chết như một cái chết bình thường.

Chỉ một câu thơ 10 chữ nằm lẫn trong những lời ca tụng cha mình, Nguyễn Hoài Anh – người trong cuộc – đã khéo léo gián tiếp cho dư luận biết từ đâu đã dẫn đến cái chết của Trưởng ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh.

——-

Báo Tổ Quốc

Lê Trọng Quân

24-02-2015

H1Cho đến bây giờ – khi nắp quan tài đóng lại, nhưng hệ thống truyền thông của đảng và nhà nước vẫn đang ‘cố’ chứng minh, ông NBT chỉ bị chết bệnh chứ không phải bị đầu độc bằng phóng xạ nguyên tử! Căn cứ những diễn tiến từ khi thông tin do Web CDQL tung ra… rồi việc đưa ông từ Mỹ về BVĐN… ,sau khi chết, một tờ báo đưa ảnh căn phòng ông nằm, nhân viên y tế đang tháo các tấm chắn che xung quanh để ngăn ảnh hưởng của phóng xạ lan truyền, đảm bảo an toàn cho khu vực… (tấm ảnh đã gỡ xuống sau ít phút đăng tải)… dư luận trong nhân dân và chính trường Việt Nam đã tự kết luận: Đúng là NBT đã bị đầu độc. Một câu hỏi đặt ra: Nguyễn Bá Thanh (NBT) bị ‘thế lực thù địch’ nào giết hai? Hay nói cách khác – ai ám sát ông?

Hiện có 4 luồng dư luận xung quanh cái chết của NBT.

1 – LUỒNG THỨ NHẤT:

Nguyễn Bá Thanh bị đương kim Phó thủ tướng Thường trực Nguyễn Xuân Phúc ‘nhờ tay TQ đầu độc bằng chất phóng xạ nguyên tử’ trong chuyến thăm TQ… Trang Chân Dung Quyền Lực (CDQL) tung lên mạng thông tin này sau khi ông NBT đến chữa bệnh tại Mỹ (…). Theo bài báo – NXP sát hại NBT chỉ bởi lí do “muốn có yếu tố Miền Trung độc tôn”, không thể chia sẻ, giành giật nên phải diệt đối thủ! Bài viết nội dung thiếu thuyết phục, hời hợt… Nhưng nếu xâu chuỗi lại vài ba sự kiện mà NXP tiến hành thì tin này hoàn toàn có cơ sở, bởi khi ông Thanh vừa chân ướt chân ráo ra nhận chức TBNCTW, NXP cho tiến hành thanh tra, kiểm tra ĐN, quy trách nhiệm cho NBT (lúc đó là lãnh đạo cao nhất) làm thất thoát 3 nghìn tỷ, tức tốc công bố kết quả mà không cho NBT và ê kíp giải trình. Hành động của NVP đã trực tiếp làm NBT mất uy tín và tác động đến cuộc bỏ phiếu bổ xung vào BCT khiến NBT thất bại!

Một yếu tố quan trọng thứ hai: Năng lực, uy tín của NXP theo dư luận trên chính trường VN, không thể bằng NBT khi cả 2 cùng là người đứng đầu hai tỉnh miền Trung, cùng được điều ra TƯ… nếu xét trên bề nổi (và bề sâu…), giả thiết răng, NBT và NXP đàng hoàng “cạnh tranh lành mạnh’’, chắc chắn chức TT nhiệm kì tới sẽ về tay Nguyễn Bá Thanh, ấy là chưa kể NXP cũng trong tầm ngắm của NBT về tham nhũng mà sau này CDQL công bố, bạch hóa khối tài sản khổng lồ của ông! Đây mới là nguyên nhân chính khiến NXP phải trừ bỏ đối thủ để ung dung ngoi lên mà không bị ai cản trở .

Đối chiếu kết quả cuộc bỏ phiếu tín nhiệm của HNTW10… khi NBT bị loại, chức Thủ Tướng khóa tới, Nguyễn Xuân Phúc hầu như không có đối thủ ! Tất nhiên con ‘’tẩy’’ của ván Pô kơ (xì tố) vẫn chưa lật nên chưa biết ‘’’miu nao cắn mỉu nào…’’), ý kiến loại khả năng NXP đầu độc NBT là vội vã…

Tuy nhiên, cũng còn một dấu hỏi lớn vẫn phảng phất trong dư luận : Tại sao NXP lại ‘’đủ dũng khí’’ xuống tay trước một quyết định vô cùng quan trọng, có thể nói nguy hiểm cho chính bản thân ông ? Nếu NXP ám hại NBT- ông đã được ai bảo kê, dung dưỡng cho việc làm ‘’tày trời này’’?

Nên nhớ rằng, giờ đây – do im lặng, không lên tiếng giãi bày, cải chính, mặc nhiên ông là thủ phạm một vụ án lớn của chính trường VN ở thế kỉ 21. Khi công việc đã xong, kẻ đứng sau ông vì muốn được yên thân vì đã đạt được mục đích trong ván bài chính trị chằng chịt phức tạp, y ta bằng cách này hay khác sẽ thủ tiêu ‘’con cờ’’khi thời cơ thích hợp, và chúng hết giá trị sử dụng để đảm bảo an toàn. Vì vậy, theo nguyên tắc của luật giang hồ – ‘’nhân chứng tốt nhất là nhân chứng…đã chết’’ !

Còn phe cánh, thân nhận , đồng đội của nạn nhân và chính nạn nhân sau khi nhận ra kẻ thù giết mình…’’giờ không còn gi để mất’’ NBT sẽ bạch hóa mọi chuyện, ông sẽ không bó tay để chết tức tưởi… Và, như vậy NXP và kẻ chủ trương, chống lưng đang lâm vào thế’’Tứ bề thọ địch’’!

2 – LUỒNG THỨ HAI

Có người cho răng – NBT bị phe đồng chí X (ĐCX) sát hai.

Mới nghe, luồng ý kiến này có vẻ đúng bởi ĐCX cùng đồng đội sợ NBT ‘sờ gáy’ vì các vụ tham nhũng… Và ấn tượng nhất: Trước khi lên làm TBNCTW, trên diễn đàn của TPĐN, trước hàng nghìn cán bộ, NBT đã chỉ trích, ‘đe dọa’ hướng vào ĐCX… rồi khi đã chính thức nhận nhiệm vụ lại hùng hồn tuyên bố sẽ “bắt – hốt (những con sâu), không nói nhiều’’. Dù có hăng hái trong lời nói hoặc hành động, nhưng khi ĐCX phản kích, NBT cũng phải chững lại… Trên thực tế, ĐCX đã khống chế được NBT, cuộc thanh tra như một lưỡi kiếm treo trên đầu đối thủ với tội danh “làm trái pháp luật để thất thoát công quỹ…’’. Tuy có 2 vụ tham nhũng lớn là Vinashin và Vinaline, ĐCX đã giải quyết xong… Gay cấn hơn là vụ Phạm Quý Ngọ cũng đã chấm hết khi viên ‘’thượng tướng cùng con ngựa đã ngã gục’’… Hồ sơ về các vụ liên quan tới bề nổi của khối tài sản của ĐCX (chắc) NBT không có… nên không uy hiếp nổi đối thủ.

Về đối tượng để tranh giành quyền lực, NBT không phải là đối thủ trực tiếp của NTD. Chức TT khóa tới sẽ thuộc về người khác, ĐCX đang tranh đua chức TBT ĐCSVN trong khi chức này NBT không phải là ứng cử. Như vậy trên các mục tiêu để tranh giành, giữa NTD và NBT hoàn toàn không đối diện nhau….

Trong khoa tội phạm học, giết người phải có mục đích. Trừ bỏ NBT, ĐCX chẳng được lợi . Vậy việc gì ông phải cuốn vào hành động phiêu lưu trong khi đang nắm’’thế thượng phong’’, để rược họa!

Với tất cả lí lẽ trên đây, có thể rút ra: NBT không phải do ĐCX ám hại. Những đồn đoán, suy luận trên không thể thuyết phục!

(Nguồn tin trên mạng cho rằng: Nếu Nguyễn Tấn Dũng không ám hại Nguyễn Bá Thanh, thì ông Thanh sẽ cho điều tra các việc làm của Nguyễn Tấn Dũng trong đó có vụ Vinashin, và các vụ làm ăn về tài chánh, ngân hàng, bất động sản của các con của NTD… thì thử hỏi Nguyễn Tấn Dũng có thể lên làm TBT ở tuổi 67 tuổi hay không? Trang Chân Dung Quyền  tố cáo Nguyễn Xuân Phúc  ám hại Nguyễn Bá Thanh trong khi đó trang này lại đề cao và khen ngợi Nguyễn Tấn Dũng; vậy thì trang CDQL của NTD chứ còn của ai khác nữa.)

3 – LUỒNG THỨ BA

Sau thời gian suy nghĩ… một vài người tung ra dư luân:

– NBT do chính…phe mình giết !

– NBT do chính TBT NPT ám hại với lí do: Ông này chính là tay sai , là con bài hữu hiệu của TQ, được lòng TQ (thông qua những việc khi còn làm BTTU ĐN, đã cho TQ xây dựng ‘’căn cứ’’ ở ‘’thành phố đáng sống’’ và dọc bờ biển thuộc TP Đà Nẵng ! Hành động này đã vượt mặt TBT, đã tranh vị trí tin cậy của giới đầu lãnh Bắc Kinh… Để trừ hậu họa việc ‘’tranh sủng’’, TBT phải’’tiên hạ thủ vi cường’’ – ‘’Giết, chém’’. cánh tay phải của mình để đạt được mục đích trọn vẹn làm tay trong đầu đàn tin cậy cho Tập Thiên Tử! Cách giải thích về nguên nhân cái chết của NBT có vẻ hoang đươgng, đáng cho các ‘’Dư luận viên’’ cả lề đảng lẫn lề dân phải,,, nghiêm túc suy gẫm ! (xem bài viết của viettusaigon blog): Nguyễn Bá Thanh và cái chết tức tưởi.

Trong thời đại của cái đất nước mọi thông tin đều phải được Ban tuyên giáo TƯ định hướng nên nhân dân cứ mơ mơ ảo ảo, không biết đâu là thật, đâu là giả, 2 tin trên đây đều được 2 trang mạng của 2 đài phát thanh của Mĩ loan tải (RFA, VOA). Dù sao thì cũng làm người nghe, người đọc tiếp cận được thông tin trái chiều làm khuấy đảo tư duy của người quan tâm vốn trước nay cứ ngơ ngơ ngáo ngáo, trăn trở khi nghe tin loan truyền trên mạng xã hội. Cả hai thông tin này đều khiến dư luận đi từ ngỡ ngàng đến phản cảm…. Ai cũng biết: NBT là người được TBT NPT tin cậy chọn làm cánh tay phải giúp ông lấy lại uy tín đã mất thông qua ván bài’’chống tham nhũng’’! Bởi vậy cho rằng NBT bị đích thân TBT ĐCSVN sát hại với lí do chỉ thuần túy tranh sự sủng ái của ‘’Tập thiên tử” đối với vai trò tay sai của hai người, chẳng khác nào trang CDQL gán cho NXP giết NBT chỉ vì tranh giành’’yếu tố miền Trung độc tôn’’. 2 Thông tin tung ra hòan toàn khiên cưỡng, chủ quan, áp đặt !

4 – AI GIẾT NGUYỄN BÁ THANH?

Từ những phân tích trên đây, có thể rút ra kết luận: Một phe cánh – nhóm lợi ích – trong đảng CSVN, đứng đầu là Nguyễn Xuân Phúc – ra tay dưới sự bảo kê của ông bạn vàng, quan thầy – TQ.

Giết NBT, TQ được 2 cái lợi:

– Khuấy đảo nội bộ đảng và chính quyền VN (2 thế lực đang gầm ghè nhau), thực hiên mục đích ‘’Trai, Cò cắn nhau, Ngư ông đắc lợi !

– Giúp một bên, sẽ được một’’tay trong – gián điệp nằm vùng’’ tuyệt đối trung thành, góp sức hữu hiệu cho kế hoạch bành trướng ‘’Giấc mơ Trung Hoa’’ ở điểm đầu cầu Việt Nam.

Không cần biết một trong 3 người Nguyễn Phú Trọng – Nguyễn Tấn Dũng – Nguyễn Xuân Phúc, ai đề xuất giết Nguyễn Bá Thanh, Tập Cận Bình cũng sẽ gật ngay bởi nước đi này TQ chỉ có lợi, lợi nhiều, hoàn toàn không hại gì đến quyền lợi của TQ cả !

5 – HẬU QUẢ CỦA CÁI CHẾT NGUYỄN BÁ THANH

Cái chết của ông NBT làm tôi liên tưởng tới nhà quân sự đại tài thời Chiến quốc của nước Trung Hoa cổ – Ngô Khởi (440 – 386TCN): Biết mình sẽ bị kẻ thù giết, NK đã chuẩn bị một kế hoạch trả thù. Khi Ngụy Văn Hầu (396 TCN) chỗ dựa duy nhất – chết, bọn thù địch của NK nổi loạn tìm NK giết. Ông chạy đến nấp sau thi thể của nhà vua. Bọn làm loạn bắn tên, Trong cuộc loan đả, thi thể NVH cũng trúng tên. Con nhà vua là Ngụy Văn Hầu cho bắt tất cả hơn 600 tên loạn thần tặc tư giết với lí do phạm đến thi thể của tiên vương, nhưng thực chất trừ mối họa cho mình và nước Ngụy mai sau!

Cho đến lúc này, chưa có tin tức gì lộ ra trong thời gian NBT đến Hoa Kì chữa bệnh. Ngay đến việc ông nhất quyết ‘’chống lại tổ chức’’ – đến chữa bệnh ở một đất nước mà các đảng viên CS cao cấp của các ĐCS đang cầm quyền (cấm) hay ít nhất tối kị không được giao dịch. Thế mà ông vẫn kiên quyết đên bằng được, cho dù tôn kém chi phí chữa trị, bị rào cản ’’nguyên tắc tổ chức’’ áp đặt, quy định !

Nguyên nhân chỉ do’’Bệnh viện chữa trị Ung thư – Máu trắng tốt nhất thế giới’’ hay còn vì nơi ông có thể đến để gửi gắm nhưng tâm tư chưa thể giãi bầy cùng ai ! Ông thừa biết rằng, nếu đi TQ , Nga, trình độ chuyên môn của họ kém xa Hoa Kì đã đành, nhưng cái chính, ông sẽ bị sát hại ngay để bịt mọi rò rỉ’’bí mật quốc gia’’ trên mình ông đang cất giữ !

Và khi biết mình không thể qua khỏi, NBT chắc sẽ có một kế hoạch để thực hiện ý nguyên chưa kịp thực hiện – nhờ nước Mỹ cất giữ hộ bí mật chứ không đưa cho ai trong cái tổ chức mà cả đời ông đã phụng sự, có lúc đã quá tin tưởng, giơ hoàn toàn đổ vỡ ! Hi vọng các tài liệu của Nguyễn Bá Thanh nhờ HK giữ hộ sẽ được chính giới Hoa Kì trong một tương lai không xa sẽ trao lại nguyên vẹn cho gia đình và nhân dân Việt Nam như cuốn nhật kí của liệt sĩ Đặng Thùy Trâm năm xưa! Hi vọng này chắc không phải viển vông. Bởi với bản lĩnh chính khách, NBT đã hiểu và biết được chính xác ai đã hãm hại mình… Ông thừa khả năng làm được như nhà quân sự Ngô Khởi…

Dân Việt ta có câu ca dao truyền lại tư mấy trăm năm trước:

Trạng chết Chúa cũng băng hà
Dưa Gang đỏ đít, thì Cà đỏ trôn !

‘’Trạng Thanh’’ chết rồi, còn ‘’Chúa Trọng’’ lại được 2 vua Hoa Kỳ và Hoa Trung mời… không biết khi đến đó trở về ‘’Cà’’ của vua có ‘’Đỏ trôn’’ – không ?

Mồng một Tết Ất Mùi – 19.2.2015

—–

Các bài liên qua:

vietlandnews.net/forum/showthread.php?t=27196&page=7&p=222562#post222562

 

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Trong 7 ngày Tết, có 40.000 tai nạn giao thông và đánh nhau, 800 người chết

Posted by hoangtran204 trên 25/02/2015

Trong 7 ngày Tết, 40.000 tai nạn giao thông và đánh nhau,  800 người chết

“Từ ngày 27 tháng Chạp đến hết mùng 4 Tết con số bệnh nhân tử vong tại BV (gồm cả trước viện) là 804 trường hợp, trong đó chủ yếu là do tai nạn giao thông, đánh nhau… Con số bệnh nhân nhập viện vì tai nạn giao thông đánh nhau lên tới hơn 40 nghìn trường hợp.”

Nguyên nhân là sự ức chế trong xã hội, trong mỗi con người. Người ta ức chế đủ thứ chuyện, từ nhà cửa chật chội, tình duyện trắc trở, gia cảnh bất hoà, cuộc sống bế tắc không tương lai, nhìn thấy bất công chênh lệch giàu nghèo do quan hệ với chính quyền tạo ra… và đặc biệt là sự không tin tưởng vào cách giải quyết đúng luật, công minh của những người thi hành luật pháp. Từ đó đẻ ra văn hoá tôn sùng kẻ mạnh chứ không phải là kẻ hành xử đúng tình, đúng lý. Kẻ mạnh là kẻ có tiền, có quyền, có quan hệ…Đất nước của những kẻ bị khủng bố tinh thần bằng văn hoá, luật pháp, đạo đức như vậy, ắt sẽ biến những kẻ đó thành khủng bố hành động. Nguyên nhân chỉ có thế mà thôi.

 

800 người chết vì tai nạn giao thông và ẩu đả

 

Đầu năm nhiều tờ báo đưa tin, có hơn 35 nghìn vụ ẩu đả xảy ra trên toàn quốc làm hơn 500 người chết. Hơn 400 vụ tại nạn giao thông khiến gần 300 người chết.

http://dantri.com.vn/suc-khoe/hon-800-truong-hop-tu-vong-trong-dip-tet-vi-tai-nan-danh-nhau-1036141.htm

http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/222527/7-ngay-tet–246-nguoi-chet-vi-tai-nan-giao-thong.html

Chia sẻ tin này trên FB, một bạn FB còm hỏi có lý do nào để bào chữa?

Xin thưa để bào chữa thì có rất nhiều lý do, ví dụ như giờ đây cuộc sống khá giả hơn, vật chất dư thừa nên xe cộ nhiều, rượu ngon, bia tốt nhiều. Lối sống của phương Tây ảnh hưởng…. ý thức người dân chưa được cao. Đảng và nhà nước đã có nhiều biện pháp giáo dục, phòng ngừa như lập uỷ ban an toàn giao thông, đôn đốc các địa phương lập kế hoạch thường xuyên tuần tra kiểm soát…..hậu quả như thế là còn đã được hạn chế… sắp tới sẽ có thêm những biện pháp, chế tài mới…

Từ phía người dân thì câu trả lời là muôn hình vạn trạng.

500 người chết do ẩu đả trong vòng mấy ngày, tất cả các cuộc chiến tranh gần đây dù khốc liệt đến mấy cũng chưa có nơi nào trên thế giới mà số thương vong nhiều đến từng ấy. Cũng chưa có tổ chức khủng bố nào sát hại được từng ấy người trong vòng mấy ngày.

500 người chết do ẩu đả, tương tự như một cuộc chiến tranh. Một cuộc chiến bằng những vũ khí không tối tân như các cuộc chiến tranh khác, thậm chí còn thô sơ hơn thời trung cổ là dao, kiếm, bàn ghế, gậy gộc, gạch đá. Oái ăm nhất là lý do, nguyên nhân và mục đích của cuộc chiến cũng không hề rõ ràng. Ở nơi khác là cuộc chiến dầu lửa, cuộc chiến tôn giáo, cuộc chiến giải phóng tự do, cuộc chiến sắc tộc… những cuộc chiến đều có cái tên, đều có những lý do được công bố để lý giải động cơ chiến đấu.

Ở ta thì chả biết là cuộc chiến gì mà đánh nhau đến ngần ấy người chết ngay trong dịp Tết cổ truyền, một dịp mà để mọi người chúc nhau sống lâu, manh khoẻ vui vẻ, an khang, yên bình, hạnh phúc….?

Hãy cứ thử sàng lọc các lý do, nếu không phải các lý do như các cuộc chiến khác đang diễn ra trên thế giới, không phải khủng bố, không có yếu tố chính trị thì còn lại là nguyên nhân gì?

Xã hội đen?

Không, đừng đổ vấy. Tôi cam đoan các băng nhóm xã hội đen chỉ chiếm tỉ lệ nhỏ trong các vụ ẩu đả đến chết người. Dân anh chị giang hồ cũng phải lo làm ăn, cơ ngơi dựng được không phải dễ dàng. Chả thể vì lý do ất ơ nào đó mà huy động đàn em đến thanh toán nhau chí tử, làm thế rút cục kẻ sống cũng rũ tù hay trốn biệt. Cơ sở, đường dây làm ăn tan vỡ. Đụng đến chuyện giết người là bất đắc dĩ. Trước đó phải thực hiện nhiều biện pháp cân nhắc đi lại, bắn tin cho đối phương thái độ mình, nhờ người thuyết phục , thăm dò phản ứng …mãi không thấy suy chuyển mới đành chọn biện pháp cuối cùng là bạo lực.

Còn nếu lý do ất ơ, đụng chạm quầy bar, sòng bài giữa các em út. Lập tức thông tin về đến đại ca, các đại ca sẽ gọi các đại ca khác lân cận hỏi han ý kiến. Thường thì sự việc nhỏ như vậy sẽ được dàn xếp hoà bình bằng một cuộc gặp mặt có các đại ca trung gian đứng giữa hoà giải. Trừ khi giữa hai bên sẵn có đụng chạm quyền lợi thâm thù từ trước thì mọi việc giải quyết sẽ theo cách đầu, tức là tính toán, sắp đặt, chọn người, chọn vũ khí… và xuống tay sau khi nhiều lần thương lượng không thành.

Vậy thì làm sao có 35 nghìn vụ đánh nhau khiến 500 người chết?

Nguyên nhân là sự ức chế trong xã hội, trong mỗi con người. Người ta ức chế đủ thứ chuyện, từ nhà cửa chật chội, tình duyện trắc trở, gia cảnh bất hoà, cuộc sống bế tắc không tương lai, nhìn thấy bất công chênh lệch giàu nghèo do quan hệ với chính quyền tạo ra… và đặc biệt là sự không tin tưởng vào cách giải quyết đúng luật, công minh của những người thi hành luật pháp. Từ đó đẻ ra văn hoá tôn sùng kẻ mạnh chứ không phải là kẻ hành xử đúng tình, đúng lý. Kẻ mạnh là kẻ có tiền, có quyền, có quan hệ.

Nói tóm lại thì có những thứ sau là nguyên nhân tạo nên các “chiến binh” Việt Nam ngày nay đang chiến đấu đổ máu không tiếc gì tính mạng, đó là văn hoá, kinh tế, pháp luật.

Đừng nói chuyện người dân thiếu ý thức, cứ thử đứng trước đồn công an đang tạm giữ một số đối tượng đánh nhau mà xem. Bạn sẽ thấy những người nhà họ gọi điện thoại cho ông này, ông kia để nhờ can thiệp. Lúc đó ý thức bạn sẽ thế nào?

Chính cái văn hoá lôm côm, pháp luật rừng rú và nền kinh tế maphia này là nguyên nhân tạo ra sự ức chế trong xã hội, khiến bất kỳ người dân nào trong bất kỳ lúc nào cũng trở thành một chiến binh, đấu sĩ.

Sự khác biệt của các chiến binh Việt Nam khác với quân ly khai, phiến loạn, IS ..trên thế giới là họ chiến đấu mà không hề biết vì sao mình có thể giết người trong những giây phút bốc đồng lãng nhách vì cái nhìn, câu nói, va quệt giao thông.

Đất nước của những kẻ bị khủng bố tinh thần bằng văn hoá, luật pháp, đạo đức như vậy, ắt sẽ biến những kẻ đó thành khủng bố hành động. Nguyên nhân chỉ có thế mà thôi.

Posted in Thời Sự | Leave a Comment »

►Ông Lê Trọng Nghĩa từ trần -vụ ‘án xét lại chống Đảng’

Posted by hoangtran204 trên 24/02/2015

Ông Lê Trọng Nghĩa từ trần

22-2-2015

BBC

Tin cho hay Đại tá Quân đội Bắc Việt, ông Lê Trọng Nghĩa, cựu thư ký của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, cựu Cục trưởng Cục Tình báo Bộ Tổng tham mưu vừa qua đời hôm 22/2/2015, hưởng thọ 93 tuổi.

BBC cũng nhận được một trong những phiên bản bản thảo ‘Di chúc’ của ông Nghĩa trong đó ông yêu cầu được minh oan.

Hôm Chủ Nhật, Cựu Đại tá Bùi Tín, nguyên Phó Tổng Biên tập Báo Nhân dân, hiện đang cư trú chính trị tại Pháp, xác nhận việc ông Nghĩa qua đời và bình luận về bản thảo ‘Di chúc’ được cho là của ông Nghĩa.

Ông Tín nói: “Ông Nghĩa là một con người rất mưu lược, ông vốn trưởng thành trong ngành Quân Báo, cho nên ông là một con người rất là mưu lược.

“Hai nữa, ông là một con người kín kẽ, kín đáo, nhưng mà do mưu lược như thế, cho nên tôi nghĩ là ông ấy đã có ý kiến, thì khi ông ấy còn sống, ông ấy có hàng trăm nghìn cách để mà đưa ra công khai tạo lên sức ép của dư luận, của gia đình, bạn bè, của xã hội đối với Đảng chứ.”

Và cựu Đại tá Bùi Tín nêu câu hỏi: “Tại sao ông ấy lại dè dặt tới mức độ khi còn sống thì ông ấy không lên tiếng, hay là lên tiếng, nhưng bị bịt đi, nhưng dù họ bịt đi thì họ vẫn có cách để mà lên tiếng chứ. Tôi nghĩ rằng nhân cách của ông ấy là một con người sống rất thẳng thắn.”

Còn Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, cho rằng nhà nước và chính quyền ‘nên giải quyết’ những điều được cho là ‘oan khiên’ với ông Nghĩa, tuy ông Vĩnh dự đoán rằng ‘họ sẽ không giải quyết đâu.”

‘Nạn nhân xét lại’

Hôm Chủ Nhật, ông Trần Kiến Quốc, con trai của ông Trần Tử Bình, cựu đại sứ Việt Nam ở Trung Quốc (1959-1967) và là bạn tù Hỏa Lò (1943-1945), cùng làm việc ở Bộ Tổng tư lệnh Quân đội Bắc Việt từ năm 1947 với ông Nghĩa, xác nhận với BBC “cụ Lê Trọng Nghĩa qua đời hôm nay.”

Ông Lê Trọng Nghĩa là một trong những ‘nạn nhân’ của vụ ‘án xét lại chống Đảng’ và bị giam và cải tạo lao động từ năm 1968-1976. Trong bản thảo ‘Di chúc’ được cho là của Đại tá Nghĩa mà BBC nhận được có đoạn:

“Tháng 2/1968, tôi bị an ninh bắt vì liên quan đến ‘nhóm Xét lại”. Tôi tuy không chấp nhận các tội danh được quy kết và không được được xét xử theo pháp luật nhưng vẫn bị giam và cải tạo lao động từ năm 1968 đến 1976.

Ông Lê Trọng Nghĩa trong một lần trả lời phỏng vấn báo chí Việt Nam về Tướng Giáp.

“Thời gian này một số đồng chí cùng bị bắt và kết tội như tôi là Đại tá Đỗ Đức Kiên, Đại tá Lê Minh Nghĩa đã được tổ chức cho ra và chuyển ngành đảm nhiệm các chức vụ dân sự.

“Đại tá Kiên được bổ nhiệm làm Thứ trưởng Bộ lao động và Thương binh, Đại tá Nghĩa được bổ nhiệm làm thứ trưởng Trưởng ban biên giới. Riêng tôi bị khai trừ Đảng, mất hết mọi chức vụ và quyền lợi.

“Ban Tổ chức Trung ương ra quyết định số 08 QĐTC ngày 29/02/1988 cho về hưu do Ủy ban Nhân dân Hà Nội cấp, tương đương với cấp chuyên viên hành chính của Thành phố.”

‘Giải quyết minh oan?’

Bản thảo ‘Di chúc’ của Đại tá Nghĩa cho hay kể từ thời gian đó, nhiều ‘cựu cán bộ cao cấp’ của Đảng, nhà nước và Quân đội, Công an Việt Nam như các ông Nguyễn Trung Thành – Trưởng ban bảo vệ Ban tổ chức Trung ương, Lê Hồng Hà – Chánh văn phòng Bộ công an, Đại tướng Hoàng Văn Thái, Đại tướng Lê Trọng Tấn đã gửi đơn thư tới chính quyền đề nghị “minh oan” cho ông Nghĩa.

Bản thảo viết thêm: “Tôi cũng đã viết nhiều thư nhưng tổ chức không trả lời vì vậy đã 48 năm nay tôi và gia đình sống trong hoàn cảnh hết sức khó khăn mang theo nỗi oan ức mà không được giải quyết. Nội dung các vấn đề trên đã có trong hồ sơ của Ban tổ chức Trung ương.

Và Bản thảo ‘Di chúc’ nêu kiến nghị: “Nay tôi yêu cầu đồng chi Tổng Bí thư, Bộ chính trị, Ban bí thư, Ban tổ chức Trung ương thẩm tra xem xét lại việc này và minh oan khôi phục lại danh dự cho tôi vì tôi không phạm tội chống Đảng, phản bộ tổ quốc như đã quy kết mà chỉ vì quy cho tôi liên quan đến vụ việc Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

“Nay tôi đã đi xa không cần gì về đãi ngộ, quyền lợi nhưng cần được khôi phục danh dự cho bản thân tôi và gia đình vì sự việc cũng đã rõ và lịch sử đã chứng minh…”

Trả lời BBC hôm 22/2/2015 về việc liệu Đại tá Nghĩa có ‘oan ức’ thật không, và nếu điều đó có cơ sở, liệu ông Nghĩa có nên được giải quyết để được ‘minh oan’ hay ‘phục hồi danh dự’ hay không, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Cục trưởng Cục Tổ chức, Tổng Cục Chính Trị Quân đội Nhân dân Việt Nam, nguyên Phó Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Cộng sản, nêu quan điểm:

“Theo tôi thì nên giải quyết, nhưng mà bây giờ tôi cho rằng họ không giải quyết đâu bởi vì nó lâu rồi và ban lãnh đạo hiện nay, họ không có tâm để mà giải quyết những chuyện oan khiên như thế đâu,” Tướng Vĩnh nói với BBC.

Đại tá Lê Trọng Nghĩa sinh năm 1922, xuất thân là nhà luật học, thông thạo nhiều ngoại ngữ, trong đó có tiếng Anh, tiếng Pháp. Ông từng được Đảng Cộng sản giao nhiệm vụ sang tham gia lãnh đạo Đảng Dân chủ ở Việt Nam.

Ông là ủy viên Ủy ban Khởi nghĩa ở Hà Nội khi 23 tuổi và từng là đại biểu Quốc hội khóa I của Việt Nam, làm thư ký cho Tướng Giáp, từng đảm nhiệm chức vụ Chánh văn phòng Bộ Quốc phòng và Cục trưởng Cục tình báo Bộ Tổng tham mưu, Bí thư Đảng ủy Bộ tổng tham mưu quân đội Bắc Việt.

 

nguon: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2015/02/150222_letrongnghia_passed_away

 

Truong Huy San

22-2-2015

Một công thần đồng thời cũng là nạn nhân của Chế độ, đại tá Lê Trọng Nghĩa, Cục trưởng Quân Báo, vừa từ trần. Ông Nghĩa bị bắt vào ngày 6-1-1968 khi Mậu Thân sắp bắt đầu. Ông Nghĩa cùng với gần 30 nhân vật thân cận với Tướng Giáp bị Lê Đức Thọ bắt trong Chiến dịch Mậu Thân, khi cả Lê Duẩn và Lê Đức Thọ đều tin rằng có thể “giải phóng miền Nam” mà không cần Hồ, không cần Giáp (Hồ Chí Minh được đưa đi “nghỉ ngơi” ở Bắc Kinh từ tháng 9-1967; Võ Nguyễn Giáp bị đưa đi “chữa bệnh” ở Hungary từ tháng 7-1967).

Cũng như đại tá Lê Trọng Nghĩa, nhiều tướng, tá bị bắt là những người đã đóng vai trò quyết định trong việc lên kế hoạch tác chiến cho Mậu Thân như: Trung tướng Nguyễn Văn Vịnh (bị giam tại gia); đại tá Chánh văn phòng BQP Lê Minh Nghĩa; đại tá Chánh văn phòng Quân ủy Nguyễn Văn Hiếu (bị đưa ra khỏi Hà Nội); đại tá Cục trưởng tác chiến Đỗ Đức Kiên… Những người tuy không tham gia Mậu Thân nhưng cũng đang giữ các trọng trách ở Hà Nội và được coi là “thân” Tướng Giáp như thiếu tướng Đặng Kim Giang, PGĐ nxb Sự Thật Nguyễn Kiến Giang, TBT báo QĐND Hoàng Thế Dũng… cũng đã bị bắt. Tất cả đều chưa được giải oan tuy nhiều người sau đó có được bố trí công tác hoặc khôi phục chế độ trừ đại tá Lê Trọng Nghĩa.

Lê Trọng Nghĩa là một trong ba người lãnh đạo “cướp chính quyền” ở Hà Nội khi Hồ Chí Minh đang họp ở Tân Trào. Khác với các sĩ tướng tá “phò” Lê Đức Thọ, thường xuất thân từ tầng lớp nông dân, ít chữ, nhóm thân cận với Tướng Giáp đều là trí thức. Đại tá Lê Trọng Nghĩa học luật, giỏi tiếng Anh, tiếng Pháp. Ông là một người mưu lược và có một trí nhớ siêu việt. Ông giữ được sự minh mẫn cho tới những ngày cuối đời.

Đại tá Lê Trọng Nghĩa là trực ban tác chiến ở Tổng hành dinh trong ngày Tướng Trần Quý Hai ra lệnh tấn công tàu Maddox theo chủ trương của Lê Duẩn. Đại tá Nghĩa coi quyết định này của Lê Duẩn là một Tuyền Bố Chiến Tranh Trực Tiếp Với Mỹ. Ông là một trong những nhân chứng quan trọng nhất của Sách Bên Thắng Cuộc. Xin vĩnh biệt ông. Xin chia buồn cùng gia đình họa sĩ Nguyễn Thanh Bình.

 

 

Posted in Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►Những ông vua cộng sản

Posted by hoangtran204 trên 24/02/2015

“Chiếc ghế của nguyên tổng bí thư”:
“Người ta ngạc nhiên về đời sống xa hoa của một người đã phát động chương trình học tập và làm theo đạo đức Hồ Chí Minh. Một người như vậy, nhưng khi bộc lộ ra đời sống thì lại quá xa hoa trong khi đất nước còn nghèo, dân chúng còn rất đói khổ và dân oan thì ở khắp nơi. Cái quan trọng thì cũng không phải chuyện giàu có, xa hoa, mà còn là cái trình độ nữa. Trình độ văn hóa, trình độ thẩm mỹ thể hiện trong cái ngôi nhà đó”

 

Những ông vua cộng sản

Lê Diễn Đức

23-2-2015

Phòng khách trong nhà của cựu  Tổng bí thư Nông Đức Mạnh.

Ngày 19 tháng 2, tờ Tiền Phong, cơ quan ngôn luận của Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh đăng bản tin về Bí thư thứ nhất Trung Ương Đoàn Nguyễn Đắc Vinh dẫn đầu đoàn của Ban Bí thư tới thăm, chúc Tết các cựu lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước Việt Nam.

Trong bản tin có tấm hình chụp cựu Tổng bí thứ Đảng Cộng sản Việt Nam tiếp khách. Hai người ngồi trên những chiếc ghế chạm trổ đầu rồng công phu theo kiểu cổ thời phong kiến.

Cùng với hai chiếc ghế là một chiếc bàn mặt đá, cũng được chạm trổ tương tự. Sau bộ bàn ghế là tượng Hồ Chí Minh mạ vàng nổi bật trên nền cũng màu vàng mặt trống đồng Đông Sơn và hoa tươi.

Một không gian sang trọng, uy nghi, là nơi chủ nhà ngự toạ và tiếp khách, giống hệt phòng khánh tiết của một vương hầu công tước hay vua chúa nào đó, hơn là phòng khách trong một tư gia.

Không ai nghi ngờ gì sau hai nhiệm kỳ làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (2001-2011) và trước đó hơn 8 năm giữ chức Chủ tịch quôc hội (1992-2001), người đầy tớ của nhân dân, “công bộc” trung thành của giai cấp vô sản đã tích luỹ được một khối tài sản lớn, một dinh cơ hoành tráng như thế.

Ông Mạnh đã về hưu tư năm 2011. Cách bài trí nột thất phòng khách cho thấy ông ta là một người có khát vọng và say mê quyền lực. Có lẽ, khi ngồi vào chiếc ghế chạm đầu rồng, ông ta có cảm tưởng ngất ngây với vị thế của một ông vua.

Chẳng cần đi đâu xa, buớc ra khỏi nhà ông Nông Đức Mạnh, đi khoảng 10-15 phút xe, trên vườn hoa Lý Tử Trọng nằm trên đường Thanh Niên, có thể thấy những mái lều lụp xụp, rách nát mà trong đó dân oan từ các tỉnh thành trên cả nước túm tụm sinh nhai chờ khiếu nại về nhà cửa đất đai bị thu hồi, tước đoạt bất công. Họ phải chịu thiếu thốn đủ thứ và khốn khổ trong những ngày mùa đông giá lạnh. Nông dân, những người chịu thiệt thòi, mất mát hi sinh nhiều nhất trong hai cuộc kháng chiến, đã bị những người “đầy tớ” dửng dưng hất ra ngoài lề xã hội.

Cách sống sa hoa, vương giả của cựu Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh và cảnh khốn cùng của những người dân oan toát lên một nghịch lý không thể nào chấp nhận trước sự tuyên truyền dối trá của chế độ, trước những câu khẩu hiệu mị dân và sự rao giảng đạo đức lố bịch của lãnh đạo ĐCSVN.

Tôi tò mò đi tìm xem ở những quốc gia khác trên thế giới, những người có quyền lực họ sống ra sao.

Thống chế Josef Pilsudski, người đã lãnh đạo quân đội Ba Lan đánh tan cuộc xâm lăng của Hồng quân Liên Xô trong tháng 8 năm 1920, làm nên điều kỳ diệu trên dòng sông Vituyn, có một cuộc sống bình dị. Bộ bàn ghế tiếp khách được làm đơn giản theo mẫu của vua Louis XVI:

Phòng Bầu Dục của White House, nơi Tổng thống Mỹ tiếp các vị nguyên thủ quốc gia, trong đó được đặt hai chiếc ghế trước lò sưởi, đơn sơ, mộc mạc:

Nơi tiếp khách của Thủ tướng Anh quốc tại trụ sở làm việc trên 10 Downing Street, London, cũng mang nét tương tự:

Người đàn bà quyền lực nhất thế giới, bà Angiel Merkel, Thủ tướng nước Đức, sống với chồng trong một căn hộ khiêm nhường ở Berlin.

Có vẻ như các nhà độc tài mới có những ý tưởng ăn xài phù phiếm, hợm hĩnh, mà tiêu biểu phải kể đến Nicolai Ceausescu (Romania), Saddam Hussein (Iraq), Muammar Gaddafi (Libya) hay Kim Jong Il (Bắc Triều Tiên)…

Tấm hình chụp phòng tiếp khách của cựu Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh đã làm sôi động dư luận trên mạng xã hội Facebook. Đủ các lời bình cùng với sự ấm ức, bất bình, thậm chí cả sự nguyền rủa.

Có lẽ vì thế mà chỉ ít lâu sau báo Tiền Phong đã lấy xuống và thế bằng một tấm hình khác với các em nhỏ quàng khăn đỏ đứng chung với ông Mạnh, bà vợ mới của ông, che hết bộ ghế và bàn thờ Hồ Chí Minh.

“Vô tình” đưa tấm hình lên mặt báo Tiền Phong, tác giả đã vạch trần bộ mặt đạo đức giả của ông Nông Đức Mạnh nói riêng và tập thể vua nói chung của nước CHXHCN Việt Nam. Những công trình đồ sộ, hoành tráng của các quan chức khác của chế độ cộng sản Việt Nam chúng ta cũng có thể kể ra dễ dàng.

Ăn cắp, rút ruột công trình từ các dự án, nhận hối lộ, đầu cơ đất đai, v.v… được gộp chung vào mỹ từ “tham nhũng” tại Việt Nam mà mức độ của nó đứng thứ nhì thế giới theo nghiên cứu mới đây của World Bank.

Những ông vua của hệ thống chính trị thối nát đang sống phè phỡn, quyền quý trên sự đói nghèo, của người lao động.

Một tấm hình bằng muôn ngàn lời nói! Có trơ trẽn gỡ xuống thì cũng đã quá muộn!

Nhà văn Thái Bá Tân đã viết trên facebook:

“Một, ông Nông Đức Mạnh
Vì sao trở thành giàu?
Lương bao nhiêu dân biết.
Vậy đất, nhà do đâu?
Đó mới chỉ phần nổi.
Còn phần chìm thế nào?
Còn các lãnh đạo khác
Đang tại nhiệm thì sao?
Hai, về gương cần kiệm
Và liêm chính đảng viên.
Vì nhân dân phục vụ,
Hay phục vụ vì tiền?

© Lê Diễn Đức – RFA

 

'Đầu năm mà phải xem tấm hình này rồi'
Bức ảnh làm 'dậy sóng' dư luận: Nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh ngồi trên chiếc ghế chạm trổ đầu rồng nói chuyện với Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn Nguyễn Đắc Vinh (Ảnh chụp từ trang web báo Tiền Phong).

Bức ảnh làm ‘dậy sóng’ dư luận: Nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh ngồi trên chiếc ghế chạm trổ đầu rồng nói chuyện với Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn Nguyễn Đắc Vinh (Ảnh chụp từ trang web báo Tiền Phong).

Báo Việt Nam gỡ bỏ bức ảnh gây nhiều tranh cãi

Tờ Tiền Phong đã thay bức ảnh gây ‘sốt’ cộng đồng mạng bằng một bức ảnh khác không thấy rõ nội thất ở bên trong nơi được cho là nhà của ông Nông Đức Mạnh.

 
Một bức ảnh liên quan tới người từng đứng đầu Đảng cộng sản Việt Nam trong suốt 10 năm trời đã gây ‘sốt’ các trang mạng xã hội ở Việt Nam mấy ngày qua, và sức nóng của dư luận đã buộc một tờ báo phải gỡ bỏ tấm ảnh gây nhiều tranh luận này.
Bài báo viết về chuyến thăm tới chúc Tết các cựu quan chức cấp cao Việt Nam của tờ Tiền Phong có tựa đề “Ban Bí thư Trung ương Đoàn chúc Tết nguyên lãnh đạo đảng, nhà nước” hôm 19/2, tức mùng một Tết Ất Mùi, đã lan truyền với tốc độ chóng mặt trên các trang mạng xã hội.
Bài viết đăng tải những hình ảnh các bí thư thứ nhất của Trung ương Đoàn Việt Nam của một số thời kỳ tới thăm các ông Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Lê Đức Anh và Nông Đức Mạnh, cũng như tới thắp hương tại nhà cố đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Trong các bức ảnh đó, một bức được nhiều người sử dụng mạng ở Việt Nam chú ý là bức ông Mạnh ngồi trên một chiếc ghế lớn, chạm trổ đầu rồng màu vàng, nói chuyện với Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn Nguyễn Đắc Vinh.

———–

Posted in Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Tháng hai buồn hiu và ông Nguyễn Phú Trọng

Posted by hoangtran204 trên 21/02/2015

Phạm Trần

 

Tháng hai năm 2015 ở Việt Nam có 3 sự kiện khó quên nhưng day dứt thắc mắc: Trưởng Ban Nội Chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh qua đời được nhân dân mến thương hơn nhiều Lãnh đạo đảng, tại sao?

Cũng thắc mắc là chuyện Đảng và Nhà nước đã 36 lần cố tình lờ đi không hương khói cho trên 40,000 quân và dân 6 tỉnh biên giới Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn và Quảng Ninh đã bỏ mình trong cuộc chiến chống quân xâm lược Trung Quốc từ ngày 17/02/1979 đến cuối năm 1987.

Sau cùng là chuyện chả ai hiểu nổi tại sao Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng, vào ngày 11/02 (2015) đã phải gọi điện chúc Tết Ất Mùi Tổng Bí thư, Chủ tịch Nhà nước Trung Quốc Tập Cận Bình, để sau đó đến ngày 13/02 (2015) Chủ tịch Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam – Trung Quốc, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngọai giao Phạm Bình Minh cũng phải điện đàm chúc Tết người đồng nhiệm của phía Trung Quốc là Quốc vụ viện Dương Khiết Trì. Họ Dương là người đã có những lời nói và cử chỉ khiếm nhã đối với các Lãnh đạo CSVN trong lần sang Hà Nội ngày 18/06/2014, sau vụ Trung Quốc đặt giàn khoan Hải dương 981 vào thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam từ ngày 2/5/2014 đến 27/07/2014.

Kết qủa sau 2 cuộc điện đàm này là việc ông Trọng chuẩn bị thăm Trung Quốc trong năm nay (2015). Chuyến đi Bắc Kinh của ông Trọng rơi vào thời điểm đảng chuẩn bị cho Đại hội khoá XII vào đầu năm 2016 đã gây ngạc nhiên không ít cho những người theo dõi tình hình Việt-Trung. Câu hỏi được bàn tán bây giờ là : Tại sao ông Trọng phải thăm Trung Quốc trước ngày Đại hội đảng và với mục đích gì, nếu không phải là chuyện cốt tử liên quan đến chức vụ Tổng Bí thư đảng khoá XII và quan hệ giữa 2 đảng và 2 nhà nước trong nhiệm kỳ 2016-2021?

Ông Trọng sẽ 72 tuổi vào kỳ Đại hội đảng XII, qúa tuổi nghỉ hưu đến 7 tuổi và đã thất bại trong nhiệm vụ chống tham nhũng và xây dựng chỉnh đốn đảng nên nếu ông được ngồi lại thêm nhiệm kỳ 2 thì đó là theo ý muốn của Bắc Kinh vì ông Trọng là người được phiá Trung Quốc tin cậy nhất hiện nay.

Vây hai ông Trọng và Tập đã nói với nhau những gì trong cuộc điện đàm?

Phiá Nhà nước Viết Nam nói: “Trong cuộc điện đàm, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh, 65 năm qua, quan hệ láng giềng hữu nghị truyền thống Việt-Trung là tài sản quý báu cần được kế thừa, gìn giữ và phát huy. Trải qua các giai đoạn, thời điểm khó khăn, quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt-Trung cần tiếp tục được thúc đẩy vì lợi ích của nhân dân mỗi nước, vì hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển ở khu vực và trên thế giới.

Tổng bí thư cho rằng, hai bên cần tăng cường hơn nữa hiểu biết và tin cậy lẫn nhau, củng cố hữu nghị; đẩy mạnh hợp tác cùng có lợi trên các lĩnh vực; duy trì hòa bình, ổn định, đàm phán, trao đổi chân thành để giải quyết thỏa đáng các vấn đề trên biển Đông theo tinh thần các thỏa thuận đã đạt được và phù hợp với luật pháp và thông lệ quốc tế; đưa quan hệ Việt – Trung không ngừng phát triển lành mạnh, ổn định.”

Vế phần mình, ông Tập Cận Bình cũng nói: “Truyền thống hữu nghị, ủng hộ, tương trợ lẫn nhau là tài sản quý báu trong quan hệ giữa hai Đảng, hai nước trong 65 năm qua; Đảng, Chính phủ và nhân dân Trung Quốc hết sức coi trọng phát triển quan hệ hữu nghị với Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam, mong muốn cùng với phía Việt Nam tăng cường tin cậy và hữu nghị, đi sâu hợp tác cùng có lợi trên mọi lĩnh vực, giải quyết thỏa đáng bất đồng trên cơ sở các nhận thức chung giữa lãnh đạo hai nước, thúc đẩy quan hệ hữu nghị Trung – Việt phát triển lành mạnh theo phương châm “16 chữ” và tinh thần “4 tốt”.”

Nhưng trong thực tế, phiá Trung Quốc không giữ như đã nói theo phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.

Bằng chứng điển hình như vụ giàn khoan Hải Dương 981 và việc Trung Quốc tái tạo các đảo và đá ngầm chiếm được của Việt Nam năm 1988 tại quần đảo Trường Sa thành các căn cứ quân sự và xây dựng đường bay, bến cảng đã trực tiếp đe dọa an ninh đường biển và quốc phòng Việt Nam.

Vì vậy, việc ông Trọng phải sang Bắc Kinh trước ngày Đại hội đảng XII, nếu chỉ để tái xác nhận những sáo ngữ ghi trong cuộc điện đàm ngày 11/02 (2015) nhưng lại bỏ qua hành động của Trung Quốc ở Biển Đông thì ông Trọng chỉ chuốc lấy thất bại cho phiá Việt Nam.

Trong cuộc điện đàm giưa hai ông Minh và Dương thì bản tin của Bộ Ngọai giao Việt Nam cho biết: “ Hai bên nhất trí tích cực thúc đẩy và phối hợp chuẩn bị tốt cho các chuyến thăm và tiếp xúc giữa lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai nước, trong đó có chuyến thăm Trung Quốc của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Hai bên cũng nhất trí tiếp tục phát huy vai trò của Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam – Trung Quốc trong việc điều phối, thúc đẩy các mặt hợp tác giữa hai nước và tổ chức tốt phiên họp lần thứ 8 của Ủy ban trong 6 tháng đầu năm 2015 tại Trung Quốc; tăng cường các hoạt động giao lưu hữu nghị giữa nhân dân hai nước; kiểm soát và giữ vững ổn định trên biển, duy trì quan hệ hai nước phát triển ổn định, lành mạnh, bền vững.”

Ngôn ngữ ngoại giao này chỉ phản ảnh làm theo yêu cầu của Trung Quốc trong khi phía Việt Nam không kiểm soát được tình hình trên biển. Ngư dân Việt Nam vẫn bị “các tầu lạ” và tầu của Trung Quốc tấn công, đánh đập và tịch thu tài sản quanh vùng biển Hòang Sa và Trường Sa. Phiá Việt Nam cũng không dám chống lại hành động bành trướng các khu vực bị chiếm ở Trường Sa, không ngăn chặn được các hành động xây dựng, khuếch trương ở quần đảo Hòang Sa nhưng vẫn phải bằng lòng với nhóm chữ “giữ vững ổn định trên biển” !

Hiện tượng ông Nguyễn Bá Thanh

Về ông Nguyễn Bá Thanh, qua đời ở tuổi 62, sau 2 năm 47 ngày giữ chức Trưởng ban Nội Chính Trung ương theo quyết định của Bộ Chính trị ngày 28 tháng 12 năm 2012 thì hiện tượng người dân thương tiếc ông có liên quan gì đến chuyện ông là một đảng viên Cộng sản ?

Ngược lại là khác. Ông Bá Thanh mà người dân Đà Nẵng thường quen gọi, đã làm được nhiều việc cho Thành phố và người dân hơn “hành dân” như nhiều lãnh đạo nào khác trên tòan cõi Việt Nam từ sau năm 1975.

Ông từng nắm các chức vụ Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Đà Nẵng từ năm 1996 rồi Bí thư Thành ủy năm 2003 và Đại biểu Quốc hội 3 Khoá IX, XI và XII trước khi đượcđiều động ra Hà Nội giữ chức Trương ban Nội Chính Trung ương có nhiệm vụ chính là giúp Bộ Chính trị dẹp tham nhũng và xử 10 vụ án quan trọng đã tồn đọng trong nhiều năm.

Rất tiếc trong số 10 vụ án tham nhũng lớn và nghiêm trọng nhất đã kéo dài trên 10 năm không ai dám ra tay thì ông Bá Thanh mới giải quyết được 3 là : Vụ Huỳnh Thị Huyền Như (nguyên cán bộ Vietinbank chi nhánh TP HCM) lừa đảo chiếm đoạt của 9 công ty, 3 ngân hàng và 3 cá nhân khoảng 4.000 tỷ đồng bị án chung thân; Vụ tham nhũng tại Công ty Vinalines với nguyên cục trưởng Cục Hàng hải Dương Chí Dũng bị án tử hình; Và vụ lừa đảo,thao túng thị trường địa ốc và ngân hàng của Nguyễn Đức Kiện tự Bầu Kiên bị mức án tù 30 năm, phạt 75 tỷ đồng.

Các Bác sỷ điều trị cho biết ông Bá Thanh bị mắc bệnh rối loạn sinh tủy phải điều trị từ tháng 5/2014 từ Việt Nam qua Singapore rồi sang Mỹ với dự định ghép tủy. Tuy nhiên, vì sức khỏe bình phục kém nên chưa đủ điều kiện ghép tủy.

Sau đó ông được đưa về Đà Nẵng để tiếp tục điều trị từ ngày 9/1/2015 , nhưng chỉ sau một thời gian ngắn căn bệnh hiểm nghèo đã sinh ra nhiều biến chứng khiến ông kiệt quệ rồi qua đời ngày 13/02/2015.

Ngay trước vài ngày ông Thanh được máy bay đặc biệt đưa về Đà Nẵng, một số buổi lễ cầu an cho ông đã được người dân tổ chức tại Chùa và hàng trăm người dân Đà Nẵng đã đội mưa ra phi trường đón ông trong hai lần với hy vọng được nhìn mặt ông và cầu chúc ông mau bình phục.

Đến khi nghe tin ông Bá Thanh được đưa vào bệnh viện chuyên khoa Đà Nẵng thì hàng trăm người khác đã tự động kéo đến đứng đông nghẹt hai bên đường dẫn đến Bệnh viện để đón chào ông.

Rồi khi hay tin ông đã bỏ họ mà đi, hàng ngàn người dân Đà Nẵng và vùng phụ cận cũng đã kéo đến nhà riêng nối đuôi nhau xin được vào thăm viếng.

Đến ngày tiễn đưa 30 Tết (18/02/2015), nhiều ngàn người đã đứng hai bên đường trên suốt chiếu dài 10 cây số vẫy tay từ biệt.

Với tất cả mọi người miền Trung, không riêng gì dân Đà Nẵng đã hãnh diện với con người xứ Quảng vì ông Bá Thanh đã biến Đà Nẵng từ một thành phồ nghèo, chậm phát triển thành một nơi “đáng sống nhất của Việt Nam” với những tòa nhà cao ngất, những cây cầu khang trang bắc qua sông Hàn chưa bao giờ có, những con đường rộng mở sạch sẽ và những bãi biển an tòan.

Báo chí bên Việt Nam cũng chỉ nói đến bấy nhiêu đó khi viết về ông Nguyễn Bá Thanh, nhưng nhiều người dân đã lo lắng sau ông Thanh không biết có ai dám chống tham nhũng nữa không ?

Có người dân viết tự do trên Internet rằng “rất nhiều lãnh đạo chức vụ cao hơn ông Thanh chỉ biết nói chống tham nhũng bằng nước bọt nên tham nhũng mới tồn tại”.

Ông Vũ Mão – nguyên Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội nói về hiện tượng có nhiều người dân đến viếng ông Bá Thanh: “Đấy là hình ảnh đẹp, nói lên sự yêu mến của nhân dân với anh Thanh, và cũng sẽ làm thức tỉnh không ít người có trách nhiệm trong bộ máy công quyền. Mọi việc làm của lãnh đạo người dân biết cả đấy, làm tốt hay không tốt, làm thật tâm hay giả vờ, chỉ nói chứ không làm thì sớm hay muộn cũng lòi ra hết. Vậy là danh dự sụp đổ và bị nhân dân coi thường, dẫu biết thế nhưng nhiều lãnh đạo vẫn không giữ nổi mình.” (Phỏng vấn của báo Giáo dục Việt Nam ngày 15/02/2015)

Cũng rất dễ hiểu vì “một số không nhỏ” cán bộ, đảng viên đã nói mà không làm từ trong bản chất chứ không phải đến khi có chức trọng quyền cao thì họ mới lãng quên. Vì vậy Nghị quyết trung ương 4/XI đã chỉ rõ tình trạng suy thoái đạo đức và tham nhũng đang đe dọa sự tồn vong của chế độ.

Ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng đã thất bại với Nghị quyết 4 “về một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” sau 2 năm thực hiện.

Có lẽ ông Nguyễn Bá Thanh là một trường hợp ngọai lệ nên mới được nhiều người dân yêu mến đến thế.

Nhưng người dân Đà Nẵng trả ơn ông Bá Thanh như thế đã nói lên điều gì nếu không phải vì ông là người đã làm được nhiều việc giúp dân nghèo khi còn sống?

Khi đến viếng và ký vào sổ Tang, có thể Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và nhiều Lãnh đạo khác đã nhanh hẩu đỏang nghĩ rằng “nhờ ơn Đảng mà ông Bá Thanh mới được người dân mến thương như thế”, nhưng đâu biết rằng người dân đã đến chỉ để nhớ ơn ông Thanh đã giúp họ có đời sống tốt đẹp hơn và không có mục đích nào khác.

Nhưng ở Việt Nam có còn bao nhiêu Nguyễn Bá Thanh khác hay đâu đâu cũng chỉ thấy nhiều cán bộ, đảng viên chỉ biết “ăn và phá”, như ông Bá Thanh từng phát biểu ?

Tại sao lãng quên?

Sau cùng là chuyện buồn tháng Hai khi nhắc đến cuộc chiến tranh biên giới Việt Trung từ ngày 17/02/1979 đến cuối năm 1987, trước khi có cuộc họp bí mật ở Thành Đô, Tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc năm 1990 giữa phái đòan đảng CSVN do Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh cầm đầu với Phái đòan Trung Quốc do Giang Trạch Dân lãnh đạo.

Nhiều dư luận rất xấu có hại cho Việt Nam đã được loan truyền vì phái đòan Nguyễn Văn Linh, Thủ tướng Đỗ Mười và Cố vấn Phạm Văn Đồng đã có những cam kết bí mật, trong đó có cả việc Việt Nam không được nhắc đến cuộc chiến biên giới Việt-Trung và vụ quân Trung Quốc xâm lược và chiếm quần đào Hoàng Sa từ tay quân lực Việt Nam Cộng hoà năm 1974.

Vì vậy mà trong suốt 36 năm qua, đảng CSVN từ thời các Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đến Đỗ Mười rồi qua Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng đã không dám cho dân và quân đội được tổ chức truy điệu những người đã hy sinh trong cuộc chiến tuy ngắn những đẫm máu và nhục nhã này.

Tuy nhiên trong vài năm gần đây, Ban Tuyên giáo Việt Nam đã làm ngơ để cho báo chí chính thống tự ý viết các bài về cuộc chiến cùng những phát biểu ghi ơn những người đã hy sinh, không riêng tại chiến trường biên giới Việt-Trung mà cả 74 chiến sỹ VNCH hy sinh tại Hòang Sa và 64 người lính của Quân đội Nhân dân đã hy sinh trong trận chiến chống quân Trung Quốc xâm lược ở Trường Sa.

Với tựa đế “Phía Bắc 1979: 30 ngày không thể nào quên”, báo điện tử Infonet.vn của Bộ Thông tin và Truyền Thông đã viết một loạt bài, mở đầu bằng lới giới thiệu :”Cuối năm 1978, để chuẩn bị cho cuộc chiến tranh xâm lược mà phía Trung Quốc gọi là “phản kích tự vệ chống Việt Nam”, giới cầm quyền Bắc Kinh đã tập trung một bộ phận lớn quân đội ở khu vực biên giới.”

Sau đó, báo này viết Lời Tòa soạn:” Đã 36 năm trôi qua nhưng ký ức của hàng triệu người dân Việt Nam về một trang sử hào hùng của Tổ quốc, ký ức về sự hy sinh của hàng ngàn đồng bào, chiến sỹ đã ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất biên cương khởi đầu từ ngày 17/2/1979 … vẫn chưa hề phai mờ. Nhắc lại cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 với 30 ngày khốc liệt để hậu thế chúng ta thêm hiểu hơn về lịch sử của đất nước, để tôn vinh những người con ưu tú đã ngã xuống giống như chúng ta vẫn thường tôn vinh những anh hùng, liệt sỹ trong suốt thời kỳ chiến tranh giải phóng dân tộc.

Với mong muốn giúp cho độc giả có một cái nhìn khái quát nhất nhưng toàn cảnh nhất về cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc 1979, Infonet xin giới thiệu loạt bài viết được chắt lọc, tham khảo và tổng hợp từ các tài liệu, sách báo đã từng được xuất bản như:

Lịch sử lực lượng vũ trang nhân dân Quân khu 1 và 2;

Lịch sử các quân đoàn 1, 2, Binh đoàn Pắc Bó;

Lịch sử các sư đoàn 3, 316, 337, 338, 346, 395;

Lịch sử lực lượng vũ trang nhân dân tỉnh Lạng Sơn, thị xã Cao Bằng; Lịch sử Bộ đội Biên phòng

Lịch sử Dẫn đường Không quân

Lịch sử Pháo binh QĐNDVN

Báo Quân đội Nhân dân tháng 2 và 3-1979

China’s Aggression: How and Why It Failed – Nguyen Huu Thuy

Chinese Military Strategy In The Third Indochina War – Edward C. O’Dowd

China’s War With Vietnam 1979 – King C. Chen.”

Trong bài về “Những bài học tháng hai” của Tác gỉa Đào Tuấn, báo Lao Động của Tổng liên đòan Lao động Việt Nam viết lời giới thiệu ngày 17/02/2015: “Đến hẹn lại lên, mỗi năm cứ đến tháng 2 tây lịch, đất và người vùng biên giới phía Bắc lại dâng lên nhiều cảm xúc đan xen khó tả khi nhớ lại cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc của tổ quốc nổ ra vào rạng sáng ngày 17.2.1979.

Phóng viên báo Lao Động đã có mặt ở những vùng đất nóng bỏng, trực tiếp gặp gỡ những nhân chứng sống trong những thời khắc ác liệt nhất của cuộc chiến năm nào. Đau thương, uất nghẹn, pha lẫn tự hào, tự tin trước những biến cố của chiến tranh, của thời cuộc. Nhưng dù là đau thương đến mấy, 36 năm đã qua đi, vết thương theo năm tháng cũng dần lành lặn và hồi sinh hướng về một tương lai mới. Chỉ còn duy nhất những bài học, bài học phải trả bằng xương máu là vẫn còn nguyên giá trị.”

Và ngay trong bài đầu tiên, tờ Lao Động đã đăng hình tấm bia tưởng nhớ về một vụ quân Trung Quốc đã dã man tàn sát dân lành người Tày : “Vụ thảm sát tại Tổng Chúp, Xã Hưng Đạo, Huyện Hòa An Quân Trung Quốc Xâm lược dùng cọc tre, búa bổ củi đập chết 43 phụ nữ và trẻ em quăng xuống giến nước”

Trong khi đó trên báo Dân Trí của Hội Khuyến học Việt Nam đã đăng bài viết của Phạm Ngọc Triển hô bào nhớ ơn những người dân Việt đã bỏ mình trong cuộc chiến năm 1979.

Bài báo đó đọan viết: “Ngày 17/2 hàng năm được coi là ngày giỗ trận của hàng ngàn liệt sĩ hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc Tổ quốc – ngày 17/2/1979.

Ở vùng biên giới tỉnh Lào Cai, các nghĩa trang liệt sĩ trong ngày 17/2 rất đông bà con các dân tộc địa phương và người thân của liệt sĩ tới tảo mộ và thắp hương tưởng nhớ các liệt sĩ đã dũng cảm ngã xuống vì lãnh thổ thiêng liêng của đất nước.

Ngày giỗ trận 17/2/2015 đúng vào ngày 29 Tết Ất Mùi, xin cùng tưởng nhớ một vài tấm gương liệt sĩ trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới đầu năm 1979 đã được ghi vào sử sách truyền thống Lào Cai.”

Sách sử viết gì?

Nhưng khi nói đến sử sách thì thật tủi nhục cho những Nhà viết sử của đảng và nhà nước CSVN. Không những chỉ thiếu sót mà họ còn bôi bác, cẩu thả không xứng danh viết sử.

Cuộc chiến đẫm màu và vô cùng hào hùng của những con dân nước Việt đã hy sinh trong các cuộc chiến chống quân Tầu xâm lược không hề được nói đến cặn kẽ để làm bài học cho mai sau.

Trong cuốn “Việt Nam Những sự kiện Lịch sử 1945-1975” của Viện Sử Học (Trung tâm Khoa học Xã hội và Nhân văn Quốc gia) do Nhà xuất Bản Giáo dục phát hành thì họ viết về trận chiến Hòang Sa như thế này:

“Ngày 19 tháng Một (1974): Trung Quốc cho hải quân tiến đánh quân ngụy Sài Gòn và chiếm đảo Hòang Sa.”

“Ngày 20 tháng Một (1974): Trung Quốc cho máy bay ném bom xuống ba đảo Hữu Nhật, Quang Anh và Hòang Sa, sau đó quân Trung Quốc đánh chiếm phần phía tây của quần đào Hòang Sa. Đồng thời, Bộ Ngọai giao Trung Quốc ra tuyên bố về tình hình quần đảo Hòang Sa để biện hộ hành động của họ.

Đại diện chính quyền Sài Gòn tại Liên hợp quốc gửi Công hàm thông báo hành động xâm phạm chủ quyền Việt Nam của Trung Quốc tại Hòang Sa cho Hội dồng Bảo an và Tổng thư ký Liên hợp quốc. Chính quyền Sài Gòn thông báo tình hình Trường Sa cho các bên ký Định ước Pari và các nước khác trên thế giới.”

Sự im lặng không phản ứng vào thời gian này của Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ở miền Bắc trước hành động xâm lược Hòang Sa của Trung Quốc được coi như một thái độ chính trị đang gây bất lợi cho Việt Nam trong cuộc tranh chấp chủ quyền Hòang Sa với Trung Quốc, tiếp theo sau Công hàm năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng nhìn nhận chủ quyền của Trung Quốc trên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, khi ấy thuộc quyền sở hữu của Việt Nam Cộng hòa ở miền Nam Việt Nam !

Về cuộc chiến đẫm máu biên giới từ 1979 đến hết năm 1987, họ càng viết mờ nhạt hơn: “Từ ngày 17 tháng Hai đến 18 tháng Ba (1979): Quân đội và nhân dân Việt Nam gìanh thắng lợi trong cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc ở biên giới phía bắc.

Ngày 17-2-1979, Trung Quốc huy động lực lượng với 32 sư đòan, mở cuộc tiến công dọc biên giới phía Bắc từ Quang Ninh đến Lai Châu.

Để bảo vệ tòan vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, quân và dân ta, trực tiếp là quân dân sáu tỉnh biên giới phía Bắc, đã trực tiếp chiến đấu. Đến ngày 18-3-1979, quân Trung Quốc rút khỏi lãnh thổ nước ta.”

Tuyệt nhiên, những viên chức đảng viết sử “ngồi mát ăn bát vàng” đã quên hết những máu đổ, thịt rơi của trên 40,000 quân và dân 6 tỉnh biên giới đã hy sinh trong cuộc chiến này.

Đó là bài học mà thiết tưởng ông Nguyễn Phú Trọng phải nhớ khi giáp mặt với ông Tập Cận Bình trong cuộc họp sắp tới chứ không phải tương lai chính trị của ông. -/-

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Cá Hồi Đỏ

Posted by hoangtran204 trên 21/02/2015

Cá Hồi Đỏ

Năm 2014 Việt Nam sẽ tiếp tục là một trong 10 nước nhận được kiều hối nhiều nhất trên thế giới.
Nguyễn Hoàng Minh, Phó Giám đốc NHNN, chi nhánh TP HCM

Trang Câu Lạc Bộ Kỹ Thuật Việt Kiều đăng tải một bài viết (“Cuộc Di Cư Lớn Nhất Của Cá Hồi Đỏ Trong 100 Năm”) khá thú vị. Xin ghi lại toàn văn:

Khoảng 15.000 người đã đổ về tỉnh British Columbia của Canada để chứng kiến một trong những hiện tượng bí ẩn của tự nhiên: cuộc di cư khổng lồ của cá hồi đỏ, được cho là lớn nhất trong 1 thế kỷ trở lại đây.

Dự kiến, khoảng từ 6-8 triệu con cá hồi đỏ sẽ di cư tới sông Adams thuộc khu vực Shuswap của tỉnh British Columbia trong năm nay và đây được xem là cuộc di cư lớn nhất của cá hồi đỏ kể từ năm 1913.

Cá hồi đỏ là một trong các loại cá sống ở nước mặn và sinh sản ở nước ngọt. Cá hồi đỏ thường đẻ trứng trong vùng nước nông trên sông Adams vào tháng 10 hàng năm. Sau khi phát triển trong vùng nước ngọt khoảng 1 năm, những con cá nhỏ nở ra từ trứng sẽ di cư ra biển và sống ở đó khoảng 3 năm rồi quay trở lại chính nơi chúng được sinh ra.

Loài cá hồi khi di chuyển định hướng bằng mùi. Mỗi con cá nhớ đều nhớ mùi của dòng sông nơi nó sinh ra. Khi di chuyển qua đại dương trở về con sông sinh sản, con cá sẽ tìm thấy đường của nó một cách hoàn toàn bản năng vì mùi vị thân quen càng gần càng trở nên rõ rệt.

Khi vào lại vùng nước ngọt, cá hồi sẽ không ăn và chuyển sang màu đỏ sáng.

Cá hồi có khả năng bơi ngược sông, vượt qua các dòng nước chảy xiết trong hành trình dài gần 500km từ biển tới sông Adams. Sau khi đã trở về nhà, chúng đẻ trứng rồi cuối cùng kiệt sức và chết. Trứng sau đó nở ra con non và con non lại hành trình ra biển.

Hiện tượng di cư bí ẩn của cá hồi luôn thu hút sự quan tâm của du khách đến với sông Adams. Tại công viên Roderick Haig-Brown cạnh sông Adams – địa điểm quan sát cá hồi đẻ trứng tốt nhất, bầu không khí tại khu vực vốn yên tĩnh này đã trở nên nhộn nhịp giống lễ hội đường phố.

Brian Riddell, chủ tịch kiêm giám đốc điều hành Quỹ cá hồi Thái Bình Dương, gọi cuộc di cư khổng lồ lần này là “điều bất ngờ thú vị” khi số cá hồi đỏ di cư nhiều gấp đôi so với dự đoán trước đó.

Nguồn ảnh: ovsclub.com.vn

Cá hồi Dại Tây Dương (Atlantic salmon) thì khác. Chúng có thể đi đi về về từ sông ra biển và ngược lại nhiều lần mà không hề do dự hay nao núng, dù khoảng cách phải vượt qua có thể dài đến hàng ngàn dặm, với vô số khó khăn và chướng ngại.

Bản năng về nguồn của cá hồi, tất nhiên, đã được loài người ghi nhận và khai thác từ lâu. Riêng người Nhật, dân tộc đứng thứ nhì về kỹ nghệ cá hồi, vẫn đều đặn sản xuất ra thị trường mỗi năm cỡ một trăm ba mươi ngàn tấn.

Xét về số lượng, mức sản xuất của người Nhật không hơn người Nga bao nhiêu và thua xa người Mỹ. Tuy nhiên, cách thức mà dân Nhật bắt cá hồi mới là điều cần cần phải được lưu tâm và học hỏi.

Họ thiết lập nhà máy đóng hộp cá hồi ngay ở ven sông. Cũng chính nơi đây cá được nuôi nấng, đẻ trứng, thụ tinh để mỗi cặp sẽ cho từ hai đến mười ngàn chú cá hồi con ra đời. Sau đó, chúng sẽ được cho phiêu lưu vào đại dương, để bắt đầu cuộc đời “tha phương cầu thực.”

Tùy theo từng loại, cá hồi sẽ sống ở biển từ sáu tháng đến năm năm. Nhờ vào khả năng “cảm” đuợc từ trường của lòng đất và sự chuyển động của hải lưu, nó sẽ tìm được về chốn cũ. Khi vào gần đến bờ, giác quan đặc biệt của loài cá này giúp chúng nhớ được đúng hương vị quê nhà – tức sông xưa bến cũ – và cứ theo đó mà lần về nguồn cội, đến tận nơi sinh nở.

Người ta đặt sẵn nhiều dụng cụ từ cửa sông để giúp cho cá hồi dễ dàng và mau chóng vào đến nhà máy. Tại đây, họ sẽ tạo ra một loại chướng ngại vật giả khiến chúng phải phóng lên cao và khi rơi xuống thì rớt ngay vào một mạng lưới di động. Màng luới này chuyển động không ngừng, qua nhiều khâu chế biến, để đưa cá từ sông vào…hộp !

Nói tóm lại là người Nhật thả cá hồi con ra biển, theo kiểu “đem con bỏ chợ,” để biển cả nuôi nấng. Rồi khi chúng theo bản năng trở về, họ dụ cho cá vào nhà máy để đóng hộp, và mang bán.

Cách họ kiếm tiền ngó bộ dễ và (chắc) là nhiều. Bởi vậy, có kẻ  bắt chiếc. Chính phủ Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (tên kêu gọn thường dùng là Việt Cộng) cũng học theo cách làm ăn không vốn gần như vậy. Chỉ khác có chút xíu xiu là họ dùng người để kinh doanh, thay cá.

Từ năm 1978 cho đế năm 1990, bằng hình thức này hay hình thức khác, Việt Cộng đã “thả” ít nhất là vài triệu người dân ra biển. Người ta ước tính rằng trên bước đường lưu lạc cứ ba con cá hồi rời bến sông ra đi thì ít nhất cũng có một con bỏ mạng. Nó trở thành mồi săn cho loài người, cho loài chim, hoặc những loài cá khác. Tương tự, trong số mấy triệu người Việt phiêu lưu vào biển cả – tối thiểu – cũng phải một phần ba đã vong mạng.

Họ chết vì bão tố, vì hải tặc, hay vì bị xô đuổi một cách lạnh lùng tàn nhẫn tại bến bờ của những quốc gia lân cận. Nơi đây thuyền bè của họ thường bị lôi kéo trở ngược ra khơi. Họ sẽ lênh đênh giữa trời nước bao la cho đến chết vì không còn tìm được nơi để đến, và cũng không còn đủ lương thực (cũng như nhiên liệu) để tiếp tục đi.

Ảnh: wikipedia

Những kẻ may mắn thoát nạn đều sẽ biến thành cá hồi (theo tinh thần của Nghị Quyết 36) của nhà đương cuộc Hà Nội. Đám dân “trôi sông lạc chợ” này sẽ bị tận tình khai thác, và khai thác dài dài, cho đến khi tắt thở, bằng nhiều cách.

Nếu cá hồi Thái Bình Dương chỉ hồi hương một lần rồi chết thì những thuyền nhân rời khỏi Việt Nam sau ngày 19 tháng 6 năm 1988 – đã có thời gian dài sống tạm trú ở những quốc gia Ðông Nam Á – cũng mang số phận y như  vậy. Họ bị cưỡng bách hồi hương và không bao giờ còn có dịp ra đi nữa. Riêng với những thuyền nhân ở Hồng Kông – khi phần đất này còn thuộc Anh – Anh Quốc đã thoả thuận trả sáu trăm hai chục Mỹ Kim mỗi đầu nguời để Hà Nội chịu nhận họ trở về, cùng với lời hứa hẹn là họ sẽ không bị hành hạ hay ngược đãi !

Số người Việt may mắn hơn, hiện đang phiêu bạt tứ tán khắp bốn phương trời, có thể được coi như là cá hồi Ðại Tây Dương – giống cá có khả năng đi đi về về nhiều lần từ sông ra biển và ngược lại. Những kẻ này vẫn tiếp tục kiếp sống tha phương cầu thực, chăm chỉ cặm cụi kiếm và để dành tiền, rồi hàng năm làm đơn “xin phép” được hồi hương. Mỗi Việt Kiều về thăm quê nhà chắc chắn đều chi trải một số tiền không phải chỉ là sáu trăm Mỹ Kim mà có thể là đến sáu ngàn Ðô La, hay nhiều hơn nữa.

“Lượng kiều hối nhiều khả năng đạt 12 tỷ USD năm 2014,” theo như tin loan của  Đài Tiếng Nói Việt Nam –  nghe được vào hôm 30 tháng 11 năm 2014. Cùng thời điểm này, Nguyễn Hoàng Minh, (Phó Giám đốc NHNN – chi nhánh TP HCM) cho biết:“Năm 2014 Việt Nam sẽ tiếp tục là một trong 10 nước nhận được kiều hối nhiều nhất trên thế giới.

Hà Nội có lý do để hãnh diện về thành quả này – thành quả kinh tế duy nhất (thực sự) vượt chỉ tiêu – về kỹ nghệ xuất và nhập cảng người, sau hơn nửa thế kỷ mà họ đã nắm được quyền bính ở Việt Nam. Họ đẩy ra khỏi nuớc những con nguời cùng quẫn và sôi xục bất mãn, rồi “thu về” những Việt kiều yêu nuớc và giàu sang.

Thiệt khoẻ !

© Tưởng Năng Tiến

nguon: 

Posted in Kiều Hối - Nguồn Ngoại tệ cứu nền Kinh tế và nuôi đảng | Leave a Comment »

►Người Việt dứt khoát phải bứt khỏi tình thế ‘làng nhàng’ – cuộc sống được giới hạn trong những vấn đề mưu sinh

Posted by hoangtran204 trên 20/02/2015

Người Việt dứt khoát phải bứt khỏi tình thế ‘làng nhàng’

20-2-2015

Đặng Hoàng Giang

Thời báo kinh tế Sài Gòn

Chia sẻ bài viết này

Muốn hội nhập thành công với thế giới bên ngoài, muốn nâng cao vị thế dân tộc trong cộng đồng nhân loại, người Việt dứt khoát phải bứt khỏi tình thế làng nhàng hiện nay.

 

Do yêu cầu của công việc, chúng tôi thường xuyên xe dịch giữa các vùng miền. Điều thú vị trong những chuyến đi như thế là những cuộc thảo luận hào hứng, cởi mở và hết sức ngẫu nhiên giữa các thành viên trong đoàn. Với người xê dịch, thảo luận là cách tốt nhất để quên đi sự xa ngái của đường trường, để mở mang sự hiểu biết và để tìm lấy những niềm vui bình dị.

Lần nọ, trên đường vô Nam, khi mọi người đang so sánh tố chất giữa người Việt với các nước khác trong khu vực, một nhân vật kỳ cựu trong đoàn đã đưa ra nhận xét: “Chung quy lại, xã hội mình là một xã hội làng nhàng, các anh ạ”.

Cuộc thảo luận kết thúc không lâu sau đó nhưng hai tiếng “làng nhàng” khiến tôi nhớ mãi. Quả vậy, nhờ khả năng biểu cảm cao độ, làng nhàng đã lột tả thật tài tình thần thái của đối tượng mà nó hướng đến và đem lại cho người nghe một khoái cảm hết sức đặc biệt. Trong bài này, chúng ta sẽ thử lần theo ý nghĩa của nó để nhận diện đặc điểm cơ bản của xã hội Việt Nam hiện nay.

Làng nhàng là một từ láy rất giàu sức biểu đạt. Nó gợi lên một sắc thái nhếch nhác, bình bình, nhàn nhạt, tàm tạm; không rõ ràng, không nổi bật, không dứt khoát, không triệt để.

Trong cuộc sống, làng nhàng thường được dùng để đánh giá một con người cụ thể nào đó. Đặc điểm nhận biết một người làng nhàng là anh ta không có gì nổi bật khiến người khác phải chú ý. Anh ta không kém hẳn mà cũng không giỏi hẳn – tức không thể làm chủ một cách thành thạo những kĩ năng cần có trong công việc (nên không biết nên gọi là thầy hay là thợ), ít khi bày tỏ quan điểm riêng và thường nghi ngờ cái mới. Dửng dưng với mọi vận động của cuộc sống bên ngoài, cuộc sống của anh ta được giới hạn trong những vấn đề mưu sinh.

Như vậy, từ láy làng nhàng luôn bao hàm hai nghĩa chính: vừa nêu bật khía cạnh trình độ, năng lực; vừa hàm chỉ một thái độ sống, thái độ hành động. Giữa hai nghĩa này có mối quan hệ bổ trợ lẫn nhau: một trình độ làng nhàng thường dẫn đến một thái độ sống làng nhàng và một thái độ sống làng nhàng thì luôn song hành với một trình độ làng nhàng tương ứng.

Đối lập với làng nhàng là chuyên nghiệp là nói đến một cái gì đó rất cơ bản, hệ thống, rõ ràng, tường tận, triệt để. Một xã hội làng nhàng là một xã hội mà các năng lực thiết yếu cho công cuộc phát triển chỉ ở mức trung bình. Một xã hội làng nhàng cũng là một xã hội bàng quang, hời hợt: hời hợt với những vấn đề của chính nó và của thế giới xung quanh.

Có thể bạn sẽ giải thích tình trạng làng nhàng của xã hội Việt Nam bằng lý do văn hoá. Cũng đúng thôi, xã hội tiểu nông truyền thống của người Việt đã chuẩn bị sẵn các tiền đề vật chất và tinh thần cho cái làng nhàng xuất hiện: sản xuất, giao thương manh mún, nhỏ lẻ, bám nội địa; chuộng sự ổn định, an bằng; chuộng cái thực tế, trước mắt hơn là cái hệ thống, trừu tượng… Tuy nhiên, khung thể chế hiện tại – với “điển hình tiên tiến” là thể chế giáo dục, mới là nguyên nhân trực tiếp, cơ bản.

Có thể khẳng định rằng, sự làng nhàng của sản phẩm tất yếu của một nền giáo dục muốn dạy cho con người mọi thứ nhưng hầu như không dạy cho họ thứ gì cả, đặc biệt là khả năng tư duy độc lập , khả năng đặt câu hỏi trước mọi vấn đề của cuộc sống. Nhận định này có vẻ mâu thuẫn nhưng sự thực là với cách đào tạo hiện nay, người học sẽ biết rất nhiều thứ, mỗi thứ một ít, nhưng cái biết ấy không giúp họ hình thành một khả năng tư duy độc lập và kĩ năng làm việc cơ bản để sau đó, có thể “vào đời” như một công dân độc lập, đàng hoàng, tự tin.

Làng nhàng là một trở lực rất lớn cho sự phát triển xã hội. Trong một xã hội làng nhàng, cái mới, cái đỉnh cao hiếm khi xuất hiện.

Một mặt, xã hội không đủ khả năng phát hiện, sáng tạo các tri thức mới hoặc cập nhật, ứng dụng các thành tựu tri thức mới mẻ, phong phú của nhân loại để đi đến những “bước nhảy sinh mệnh” làm thay đổi số mệnh cộng đồng. Tình trạng này diễn ra trong mọi lĩnh vực của cuộc sống: từ tư tưởng đến chính trị, kinh tế văn hoá, giáo dục, nghệ thuật….

Mặt khác, trong môi trường làng nhàng, cái mới, nếu có, cũng thiếu môi trường thuận lợi để đơm bông, kết trái. Đường đi quen thuộc của cái mới, cái đỉnh cao tìm cách “nôm na hoá”, “đại trà hoá” cho phù hợp với “căn cơ” của số đông. Lâu dần, từ chỗ là phương tiện, cái nôm na, đại trà, đại chúng trở thành mục đích, thành khuôn mẫu phát triển của xã hội. Quy trình này đi ngược với xu thế phát triển thông thường. Bởi lẽ, bao giờ cũng vậy, muốn trở lên phát triển, xã hội nào cũng cần dựa trên cái đỉnh cao, cái tinh hoa. Phi tinh hoa bất thành phát triển.

Chỉ với sự dẫn đường của cái đỉnh cao, phát triển mới thực sự là một quá trình có triết lý, định hướng, mục tiêu, phương pháp, kế hoạch rõ ràng, phù hợp và bắt nhịp được với trào lưu vận động của nhân loại. Sự làng nhàng còn góp phần tạo nên một xã hội thụ động. Với một con người cụ thể, nếu năng lực và thái độ sống của anh ta chỉ ở mức làng nhàng, anh ta luôn luôn lệ thuộc vào một đối tượng khác. Đối tượng ấy có thể là quyền lực, là truyền thống, là đám đông, kể cả… thần thánh.

Trong tâm thế lệ thuộc, con người mất niềm tin vào chính mình, mất động lực vươn tới, phó thác tương lai cho sự run rủi của số phận và sẵn sàng đánh đổi nhân cách – miễn rằng sự đánh đổi ấy mang lại cho họ một đảm bảo về quyền lợi. Khi những cá thể lệ thuộc, bị động chiếm thành phần đa số, họ sẽ trở thành gánh nặng cho xã hội. Sự lan toả sức ì chắc chắn sẽ diễn ra, ảnh hưởng tiêu cực đến tính năng động xã hội của bộ phận còn lại, biến sức ì thành đặc tính trội của cộng đồng.

Trong một xã hội lệ thuộc, điều lo ngại nhất là nó không tự quyết được vận mệnh mà thường phụ thuộc và do đó, thường hứng chịu những rủi ro, bất trắc từ thế giới bên ngoài.

Muốn hội nhập thành công với thế giới bên ngoài, muốn nâng cao vị thế dân tộc trong cộng đồng nhân loại, người Việt dứt khoát phải bứt khỏi tình thế làng nhàng hiện nay. Thu nhập trung bình là một cái bẫy trong phát triển, nhưng chỉ là cái bẫy thứ yếu, là rào cản vô hình ngăn trở quá trình đi lên của dân tộc.

Dù “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”, vẫn cứ phải nhắc lại rằng: cải cách thể chế, đặc biệt là cải cách hệ thống giáo dục là con đường tất yếu, cơ bản để khắc phục tình trạng làng nhàng của xã hội. Nhưng đổi mới thể chế không phải là con đường duy nhất. Nhấn mạnh tầm quan trong của thể chế không có nghĩa là xem nhẹ vai trò năng động của mỗi cá nhân trong quá trình đổi mới xã hội. Thực tế này càng được củng cố hơn bao giờ hết trong kỷ nguyên công nghệ và thông tin.

Ngày nay, Internet đã mở ra những khả năng vô tận cho sự phát triển, khẳng định các giá trị cá nhân, cũng như sự đóng góp của yếu tố cá nhân vào sinh hoạt cộng đồng. Trên một thập niên trở lại đây, nhờ sự kích của Internet, ở Việt Nam đã hình thành nên một lớp người mới, một thế hệ mới mà ta tạm gọi là “thế hệ Internet”. Với họ, Internet là một thành tựu công nghệ đặc biệt, một công cụ phát triển có khả năng thúc đẩy sự trưởng thành của từng cá nhân và xã hội.

Thông qua Internet, họ đã khám phá, tiếp nhận, lĩnh hội những giá trị mới mẻ, phong phú mà môi trường xã hội chưa thể mang lại cho họ và nhờ vậy, tự giải phóng mình ra khỏi khuôn khổ trật hẹp, đơn điệu của sự làng nhàng. Các giá trị phong phú mà họ có được đang góp phần mở rộng tính phong phú, đa dạng lên đời sống xã hội.

Còn bạn, bạn đã thực sự gia nhập vào thế hệ ấy chưa?

Posted in Cái giá của cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc”., Chien Tranh Viet Nam | Leave a Comment »

►“Người Ta” Là Ai, Ở Đâu, Tên Gì, Mấy Đứa?

Posted by hoangtran204 trên 20/02/2015

 

Đinh Tấn Lực

16-2-2015

Cuối năm, có kẻ phát hiện ra nồi bánh chưng ngon nhất VN được chụm bằng củi chẻ từ kèo/cột/rui/mè… của hội trường Ba Đình.

Chưa biết đúng sai. Chỉ có thể nói leo: Và trong lúc trông bánh, những câu chuyện rôm rả nhất, hẳn phải là chuyện “người ta”?

Hãy bắt đầu bằng hai câu danh ngôn của cố chủ tịch và đương kim phó chủ tịch nước, nói về “người ta”:

* * *Khoan bàn về chuyện “mục thước” là “ăn của dân không từ một cái gì”, trong suốt nửa thế kỷ 1965-2015.

Hãy coi thử khúc giữa của nó còn những thứ “người ta” nào khác?

  • “Nhiều lần tôi nói rồi, người ta nghĩ thế này nhưng người ta nói thế khác…” Nguyễn Phú Trọng (Mỗi người một hướng, làm sao con đò sang sông, 10/01/2013)
  • “Minh bạch, rõ ràng, muốn thế phải bằng quy chế, luật pháp, quy định, trước hết là con người ta trong sáng, công tâm. Chúng ta phải nhìn thẳng vào sự thật, nói thật” – Nguyễn Phú Trọng (Cần làm rõ có hay không việc chạy chức, chạy quyền, 29/01/2015).
  • “Chúng ta không ngăn và cũng không cấm được đâu các đồng chí, quan trọng nhất là đưa thông tin đúng, chính xác kịp thời để người ta có lòng tin đúng, ai nói thì nói trên mạng nhưng đây là thông tin chính thống của Chính phủ” – Nguyễn Tấn Dũng (Không thể ngăn cấm thông tin trên mạng, 15/01/2015).
  • “Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không lẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được” – Trương Tấn Sang (Tiếp xúc cử tri Sài Gòn, tháng 5-2011).
  • “Bởi vì trong thực tế có những vụ việc người ta ‘chạy’ dữ lắm, người ta ỷ thế, ỷ quyền, ỷ tiền, ỷ bạc mà ‘chạy’ để thoát tội và gây ra tội lỗi mới” – Trương Tấn Sang (Trả lời phỏng vấn của TTXVN về nạn tham nhũng, 03/02/2015).
  • Người ta có thể trù úm một người, một nhóm người nhưng không thể trù úm cả dân tộc này” – Trương Tấn Sang (Sợ trù úm khi tố cáo tham nhũng thì đất nước này ra sao? 17/10/2012).
  • “Xin nói thật là làm thủ trưởng thì nó khác, cho ai nói thì nói, không cho nói thì thôi, người ta nói mình nghe thì nghe mà không nghe thì quên” – Nguyễn Sinh Hùng (Tôi không ngồi nhầm vai – 07/8/2011).
  • Người ta có thẻ nhà báo rồi tại sao lại cần phải giấy giới thiệu?” – Nguyễn Sinh Hùng (Lề luật vào dự các phiên toà, 22/12/2014).
  • Nếu người ta căn cứ 312 văn bản này để mà tổ chức thực hiện thì gay go rồi. Mà nếu không tổ chức thi hành thì lại là vi phạm pháp luật” – Nguyễn Sinh Hùng (Hậu quả 312 văn bản sai luật, 11/6/2014).
  • “Nhiều khi đang biểu quyết cùng một dự án luật, nhưng số lượng đại biểu tham gia biểu quyết thay đổi liên tục: lúc thì 480, lúc bốn trăm bảy mấy, lúc cao hơn năm người, lúc tụt xuống ba người… Có nghĩa là người ta biểu quyết hộ người khác nên lúc bấm nút, lúc thì quên” – Nguyễn Thị Kim Ngân (Nhiều đại biểu vào QH để hỏi mồi và vỗ tay, 25/7/2015).
  • “Trong hoàn cảnh hiện nay, muốn đồng thuận, nhất trí, không phải ‘ép người ta mà được’, không phải chúng ta cứ ‘khư khư áp đặt’mà được” – Đinh Thế Huynh (Hội Nghị báo cáo viên miền Bắc, các cơ quan đảng uỷ trực thuộc TW, 16/8/2012).
  • “Việc luân chuyển theo yêu cầu của hội nghị TƯ 4 đã được làm bài bản, không phải theo cách cũ làm ào ạt khiến người ta nghĩ là chạy được” – Tô Huy Rứa (Tôi cũng trăn trở, 29/01/2015).
  • “Còn nếu không chuẩn bị, cứ để anh trẻ này làm phó phòng, ra bỏ phiếu chung với ông giám đốc thì ai người ta bỏ phiếu cho anh phó phòngTô Huy Rứa (Bố trí các chức danh lãnh đạo, 21/8/2014).
  • Nhà người ta trị giá 10 tỉ mà ông nhân viên tín dụng định giá lên đến 50-70 tỉ, rồi lãnh đạo ngồi ở nhà không nắm được giá trị thật cứ gật gù ký…” – Nguyễn Bá Thanh (Báo cáo láo quen rồi, 20/3/2013).
  • “Muốn phát triển mạnh để đuổi kịp và vượt người ta thì chủ tịch xã phải có tầm chủ tịch huyện, chủ tịch huyện phải có tầm chủ tịch tỉnh” – Vũ Đức Đam (Chuyện chưa biết về PTT trẻ nhất, 13/11/2013).
  • “Mỗi khi có tệ nạn mới phát sinh, người ta lại đổ tội cho giáo dục” – Phạm Vũ Luận (Làm bộ trưởng giáo dục khó hay dễ, 01/12/2014).
  • “Chúng ta không thể vì một hiện tượng cá lẻ mà suy rộng ra một nền khoa học vô dụng…Công bằng mà nói chúng ta cũng đã có rất nhiều sáng tạo, nghiên cứu khoa học được ứng dụng thành công. Đơn cử như Việt Nam là 1 trong 4 nước trên thế giới làm được vắc-xin Rota. Điều này không phải nước nào cũng làm được. Đây là những nghiên cứu khoa học được đánh giá cao nhưng lại không được nhắc tới nhiều bởi lẽ người ta cho rằng đó thuộc trách nhiệm của nhà khoa học. Trong khi đó những sáng chế của người dân bình thường lại được được nhiều người đánh giá cao cũng là chuyện dễ hiểu” – Nguyễn Quân (Bộ trưởng KH-CN nói về Hai Lúa chế tạo xe bọc thép, 10/12/2014).
  • Cách đặt câu hỏi, nội dung thăm dò chung quá, đại khái quá, chỉ cho người ta hài lòng, không hài lòng hoặc rất hài lòng” – Vũ Mão (Vì sao người dân chưa hài lòng, 24/8/2014)
  • Người ta đang ốm đau không nên nói nọ nói kia” – Phạm Thế Duyệt (Người ta đang ốm, 09/01/2015).
  • Đó là chuyện của người ta. Không có chuyện giải trình gì cả. Mình là dân biểu, họ cứ nhầm lẫn…” – Đỗ Văn Đương (trả lời phỏng vấn của TNO về việc Liên đoàn Luật sư phản đối nhận định của đương sự là luật sư chỉ bào chữa cho người có tiền, 01/11/2014).
  • “Tôi cho rằng người ta vẫn cứ im lặng để người ta hiểu như rằng đây cũng coi nó như một bức thư nặc danh vậy” – Phạm Quý Thọ (Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Trả lời phỏng vấn của BBC Việt ngữ về trang CDQL)

* * *Với ngần ấy những danh ngôn nội bộ vừa tạm liệt kê, người nghe sẽ tức khắc nhận ra ngay cái thứ “người ta” đó là ai.

Không chỉ trong đảng, mà cả người ngoài đảng; không chỉ người trong nước mà cả người ngoài nước; không chỉ người VN, mà cả người nước ngoài (như Carl Thayer)… cũng đều thấy cái thứ “người ta” đó là ai:

Không phải đảng viên CSVN, không phải đảng viên cao cấp của CSVN, thì cách nào mà “người ta” có thể mở ra đặc lệ hay ngoại lệ cho dăm ba chóp bu giữ ghế?

Thế, vì sao đảng viên nói về đảng viên mà phải xa gần bóng gió?

Có phải vì tất cả đều cần tránh va chạm thẳng mặt, giữa cá nhân với cá nhân; giữa cá nhân với nhóm lợi ích; hay giữa nhóm lợi ích với nhóm lợi ích?

Hoặc giả, đơn giản chỉ vì nỗi ám ảnh rằng tai hoạ có thể xảy ra bất cứ lúc nào, có khi không chỉ 1 lần/1 người, như kinh nghiệm năm con ngựa này có 2 đám ma to đùng làm gương rèn cán: Phạm Quý Ngọ (18/02/2014) & Nguyễn Bá Thanh (13/2/2015)?

Không xa gần bóng gió để mà được thử các loại độc dược tân kỳ à?

* * *Mà không chỉ một dạng “người ta” hiền lành nhưng dễ chết đó. Phiên bản của những xa xôi bóng gió ấy còn là những “họ”, những “một số người”, những “một số hiện tượng”, những “bộ phận không nhỏ”…

  • “Tôi nghĩ rằng đa số anh em là như vậy nhưng có một bộ phận mà đảng nói là không nhỏ…, bây giờ không biết nằm ở đâu. Dân hỏi mãi, đảng hỏi mãi nhưng không trả lời được. Từ Trung ương đến cơ sở đều lúng túng chỗ này” – Trương Tấn Sang (Một bộ phận không nhỏ không biết nằm đâu, 15/10/2014).

Thế, cái tập thể có nhiều bộ phận không nhỏ mà không ưa nhau đó làm gì?

Cái gì? Làm giàu à? Thiệt sao? Cách nào?

  • “Chúng tôi theo dõi mới biết là tham nhũng ngày càng tinh vi. Tham nhũng không phải đứng một người riêng lẻ mà nó dây mơ rễ má, hình thành những nhóm nữa, xâu chuỗi bao che, bảo vệ nhau” – Trương Tấn Sang (Đề phòng người chống tham nhũng bị tấn công ngược, 03/12/2014).

Có trễ quá không, cái chuyện đề phòng người tố tham nhũng (hay tiến hành điều tra chống tham nhũng) bị tấn công ngược, bằng cả chất độc phóng xạ ARS?

Mục tiêu là những đồng chí vô hình (hoặc không cần mô tả), và vô danh (không cần nêu tên, hoặc chỉ cần một ẩn số X thay cho cái ẩn danh mà ai cũng hiểu). Động cơ là chiếc ghế. Phương thức là trồi đạp chiếm chỗ. Phương tiện xưa là tuyên giáo, nay là FB.

Công việc chính thức và công khai là lên án mông lung, kiểu ném đá qua tường, trúng ai nấy chịu (bởi, đứa nào tay chẳng nhúng chàm), mà không cần hay chẳng dám gom trách nhiệm làm rõ từng vụ việc.

Khi ném ra cái từ “người ta”, là tác giả đã ném cả cái trách nhiệm bôi nhọ/ngáng chân/giật chỏ kia lên bàn kẻ khác, tất yếu không phải là “ta” hay “chúng ta”.

Cái từ “người ta” màu nhiệm này còn có thêm một đặc tính quý phái khác là can đảm/dũng cảm/không né tránh/dám nhìn thẳng nói thật… tới một sự cố nào đó, được lên báo, mà lại đủ “khôn ngoan” để có chỗ đứng bên này lằn mức an toàn, là không một ai cần làm gì cả.

Như vậy, có cần lắm không cái chuyện đề phòng bị tấn công ngược vừa nói đó, một khi đảng viên xách mé những đồng chí đối thủ bằng cái từ “người ta” vô hình/vô danh/vô can/vô trách nhiệm và vô hình chung trở thành vô dụng kia?

Khó quá. Làm sao Phạm Quý Ngọ và Nguyễn Bá Thanh có thể trả lời hay giải thích thêm cái từ “người ta” hiền lành mà đầy hiểm nghèo/trắc trở… này cho rốt ráo?

* * *Ở tầm quốc gia, cái từ “người ta” trớ trêu/trí trá ấy còn là cái hiểm hoạ gây tác hại kinh hoàng hơn nữa…

Sau hơn nửa thế kỷ người dân bị tước đoạt mọi thứ quyền làm người, quyền công dân, quyền có quan điểm cá nhân… để rộng chỗ cho cái tâm lý vô can và vô dụng “người ta” đó ăn sâu vào đầu óc mọi người.

Như thể không có lũ “người ta” ấy là không thể có đất nước này.

Từ ấy, đất nước đã trở thành đất nước của bọn “người ta” kể trên.

Từ ấy, chuyện đất nước là chuyện của “người ta” tuỳ nghi định đoạt.

Từ ấy, đất nước được rao bán/đổi chác tuỳ ý “người ta” định giá.

Từ ấy, bất kỳ ai có nhã ý góp sức giải quyết vấn nạn của đất nước thì lập tức sẽ bị bè lũ “người ta” trả thù đến nơi đến chốn, kể cả tra tấn đến chết, bỏ tù rục xương, gia đình bị cô lập kinh tế lẫn giao tiếp xã hội…

Từ ấy, với quyền trả thù và phương tiện trả thù trong tay, dần dà cái đất nước của lũ “người ta” kia thu gọn vào bộ phận lãnh đạo, cả bên hành chính lẫn bên đảng đều gọi là trung ương.

Rồi đất nước của cái lãnh đạo trung ương “người ta” kia thu hẹp thêm một cấp nữa, vào tay bộ chính trị.

Ở giữa cái lõi bộ chính trị “người ta” đó, đất nước bị treo căng xác giữa bốn cái cọc đầu têu có tên là tứ trụ.

Bấy giờ, ở đỉnh điểm tối cao đó, chuyện giải quyết vấn nạn của đất nước là hoàn toàn thuộc về… thế hệ kế tiếp.

Kể cả chuyện Hoàng Sa-Trường Sa, mỏ khoáng và ngư trường của ta trên Biển Đông. Kể cả chuyện biên giới, thác Bản Giốc, rừng đầu nguồn, Bôxít Tây Nguyên, resort trên đỉnh đèo Hải Vân… Kể cả chuyện nợ công gần ngang bằng tổng sản lượng quốc gia. Kể cả chuyện các sư đoàn công nhân TQ trên đất Việt. Kể cả chuyện dự phóng về một VN phủ tràn phóng xạ hạch nhân…

Mà không, bấy giờ nào còn đất Việt, nào còn VN!

Hoá ra, cái “mực thước cho người ta bắt chước” trong tờ di chúc nguệch ngoạc chết tiệt kia đã đưa cả dân tộc đến bờ diệt vong.

Bởi, ngay cả cái “người ta” nọ cũng đã mang một nghĩa bành trướng thành “NGƯỜI TA” khác.

Hoạ chăng, bấy giờ, cái còn lại chỉ là một Khu vực Hành chính An Nam của “NGƯỜI TA”?

16/02/2015 – Kỷ niệm 226 năm vua Quang Trung cùng quân sĩ ăn Tết Kỷ Dậu trước khi tiến quân vào Thăng Long.

Blogger Đinh Tấn Lực

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Chân Dung Quyền Lực và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Posted by hoangtran204 trên 20/02/2015

Bùi Tín viết cho VoA

19-2-2015

Mạng Chân Dung Quyền Lực (CDQL) xuất hiện từ năm 2011, đến nay được hơn 3 năm. CDQL được đặc biệt chú ý từ hơn 2 tháng nay, khi cuộc họp Ban chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) lần thứ 10/Khóa XI sắp họp để chuẩn bị cho Đại Hội XII, trong cuộc họp này có cuộc bỏ phiếu thăm dò tín nhiệm của 20 ủy viên Bộ Chính trị và Ban Bí thư.

Cho đến nay CDQL vẫn là một điều bí hiểm. Nó thuộc lề trái hay lề phải? lề quan hay lề dân? do ai, nhóm nào chủ trương? mặt mũi và tư cách chính trị của họ ra sao? đang sống ở đâu, vùng miền nào, môi trường chính trị nào? và mục đích chính trị của nó thực sự là gì? đã đạt kết quả như mong muốn chưa? CDQL không có thêm bài nào từ ngày 21/1/2015, vậy còn sống hay đã chấm hết».

Thật là bí hiểm, cũng là lý thú để giới theo dõi thời cuộc trong ngoài nước bình luận, tranh luận, chung sức tìm cho ra ngọn nguồn, giải mã một bài toán chính trị hiểm hóc giữa tình hình chính trị khẩn trương của đất nước. Đây cũng là một đề tài sinh động cho những cuộc họp mặt ấm cúng, có hương hoa, bánh chưng xanh, câu đối đỏ, chén rượu hồng những ngày Tết Ất Mùi gần đến.

CDQL không thuộc «lề dân », hay «lề trái» như ta thường hiểu, không giống như các blogger tự do mang tinh thần đối lập phản biện với chính quyền.
Đây là điểm đen của CDQL bị nhiều người bỏ qua nên ngộ nhận về nó. Cần vạch rõ CDQL có cách nhìn bất lương đối với các chiến sỹ dân chủ, các tổ chức trong xã hội dân sự đang lớn mạnh. Trong bài «Chủ tịch Trương Tấn Sang và cú lừa dân chủ của thế kỷ», CDQL cho rằng nhóm sỹ phu «Bắc Hà háo danh» gồm các ông Nguyễn Quang A, Chu Hảo, Tương Lai, Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Phạm Văn Đào, Nguyễn Xuân Diện, Huỳnh Ngọc Chênh… và nhóm Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long… ở miền Nam đều là dân chủ cuội, tay chân của ông Trương Tấn Sang cả. CDQL đã tự làm mất uy tín trước công luận do sự vu cáo trắng trợn này.

CDQL cũng không phải là cơ quan truyền thông thuộc lề đảng, được cơ quan tuyên huấn, báo chí của đảng chỉ đạo. Nó chắc chắn chỉ thuộc về một phe nhóm riêng của đảng cầm quyền, nhưng chưa được nhận diện rõ là phe nhóm nào, nhân vật nào ở đằng sau nó.

Vì trong một phe nhóm cầm quyền nên CDQL mới có trong tay nhiều tài liệu, hồ sơ, tin tức, công văn, hình ảnh, hoá đơn, giấy tờ… chuẩn xác, người ngoài khó có thể có. Có lúc CDQL có vẻ nắm độc quyền nhiều tin tức tuyệt mật, như kết quả thăm dò tín nhiệm tại hội nghị 10, đầy đủ, cụ thể, chuẩn xác trong khi báo Nhân dân, Thông tấn xã Việt Nam chưa tiết lộ. CDQL cũng là mạng duy nhất phổ biến nhiều hình ảnh ông Nguyễn Bá Thanh nằm chữa bệnh trong bệnh viện ở Hoa Kỳ, cùng với tin về hành trình – đường bay, sân bay, ngày giờ cất, hạ cánh khi trở về nước.

Có những nhận định khác nhau về mạng CDQL. Ban Tuyên huấn Trung ương đảng cho rằng đây là một mạng truyền thông phản động, nhảm nhí, có hại, vô giá trị, nhưng không kết tội, không đề nghị truy tố và phá sóng của nó.

Một số ý kiến cho rằng CDQL phê phán tố cáo nặng nề hầu hết các ủy viên Bộ Chính tri và Ban Bí thư như các ông Nguyễn Xuân Phúc, Phùng Quang Thanh, Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Hòa Bình, Phạm Quang Nghị, Lê Thanh Hải, Tô Huy Rứa, và cả Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Riêng với ông Nguyễn Tấn Dũng có bài phê phán nhẹ nhàng, nhưng lại có bài tâng bốc ông rất đặc biệt, ra ngày 21/1/2015: «Mũi thuyền rẽ sóng – mũi Cà Mau». Do đó CDQL có thể là thuộc phe nhóm của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, vì nó rất có lợi cho ông. Đây là nhận định của rất nhiều người. CDQL phục vụ khá rõ cho ý đồ và tham vọng của ông Dũng nhằm chức Tổng Bí thư, thậm chí kiêm nhiệm thêm chức Chủ tịch nước (như tại Trung Quốc) tại Đại Hội XII tới.

Cũng có ý kiến cho rằng CDQL có tay nghề cao trong săn tin, bài viết có tính chuyên nghiệp, bài bản, văn phong chải chuốt, lập luận chặt chẽ, nhiều tin mật, phải là từ một cơ quan an ninh, phản gián có kinh nghiệm, phải chăng từ Tổng cục an ninh 1 do Trung tướng Nguyễn Chí Thành, một người rất thân cận với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nắm giữ, và chỉ có cơ quan an ninh, phản gián này mới có thể vươn xa, nhập sâu để có những tấm ảnh thật và tin tức mật nói trên. Đây là những phán đoán cần có thời gian để xác minh.

Nhân dịp này tôi xin có đôi lời nhắn nhủ chân thành với ông Nguyễn Tấn Dũng, người mà do làm nhiệm vụ nhà báo tôi đã có hai lần gặp ở Kiên Giang và Hà Nội những năm 1978 và 1984.

Thưa Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng,

Tôi là một nhà báo tự do sống ở nước ngoài, theo dõi sát tình hình trong nước. Ông là nhân vật có uy tín nhất trong số người lãnh đạo ở trong nuớc, đang ở thế thượng phong trong Ban Chấp hành trung Trung ương đảng cũng như trong Quốc hội.

Con người không có ai hoàn hảo. Do đó thật đáng tiếc là công luận còn phân vân về những thiếu sót ở nơi ông. Sự thiếu hiểu biết sâu sắc về nền chính trị, kinh tế, tài chính, đối ngoại và quốc phòng của thế giới của ông theo tôi thấy hình như được bù đắp khá tốt bởi một số cố vấn chuyên gia tin cẩn. Do dó ông đã có những phát ngôn rất chuẩn, đi vào lòng người. Chỉ còn là việc thực hiện trong cuộc sống. Không thể để nó chỉ nằm trên giấy.

Việc rất hệ trọng là xin ông hết sức suy nghĩ về cuộc sống cá nhân, gia đình. Xin được nói thẳng rằng có người đã chê ông là ông còn tệ hơn vài ông trong Bộ Chính trị. Mong ông lấy đó làm tự răn mình. Nếu ông tự nguyện ngay từ hôm nay thực hiện đúng phương châm của người CS «Hy sinh trước thiên hạ, hưởng thụ sau thiên hạ», lấy tự phê bình làm lẽ sống, gương mẫu về liêm khiết, không lấy một đồng của dân, của nước, sống thanh bạch như những ông quan thanh liêm thời trước, không chạy theo tư lợi vật chất và thói hường lạc của bọn trọc phú vô văn hoá, từ đó chống tham nhũng quyết liệt và có hiệu quả như ông đã hứa hẹn, thì ông sẽ có cả thiên hạ trong tầm tay. Tôi biết đây là việc khó chỉ có những người có bản lãnh đặc biệt mới vượt qua nổi. Cuộc đời ông theo tôi biết đã vượt qua bao thử thách cam go. Nay là bước thử thách cuối cùng.

Xin ông trong một đêm yên tĩnh, nghĩ đến hàng triệu đồng đội, đồng bào ta đã ngã xuống với hy vọng dân ta có tự do và hạnh phúc. Ông đang có điều kiện là một nhà cứu quốc, cứu dân tuyệt vời trong cơn trầm luân khổ ải mấy chục năm nay. Ông hãy vượt qua chính mình, trong một cuộc tâm sự thần kỳ, tự mình đối diện với chính mình, và quyết chí. Hàng trăm triệu con người Việt Nam sẽ ghi công ơn ông trong lòng, trong trái tim họ.

Xin ông nghĩ cho kỹ, suy cho cùng. Xin ông chớ bỏ qua thời cơ ngàn năm một thuở này. Ông hãy tự nguyện đứng ra với một nhóm nhân tài tâm huyết kiên cường khôn khéo cùng nhân dân đưa Tổ Quốc Việt Nam từ độc đoán toàn trị sang Kỷ nguyên Độc lập, Dân chủ, Tự do và Hạnh phúc thật sự cho mọi người. Được vậy lịch sử sẽ mãi mãi ghi công ơn ông.

Theo tôi nghĩ, ông muốn là ắt được, vì đó cũng là khát vọng cháy bỏng chân chính của toàn dân lúc này.

Kính thư,
Bùi Tín.
Paris ngày 19/2/2015; mồng Một Tết Ất Mùi.

—————-

The Economist Feb 14-2015

Vietnam’s migrant labourers: Going to debt mountain

Animal welfare in Vietnam

Military corruption: Rank and vile (China)

 

Posted in ►Chiến Tranh mạng giữa Blogger VN và Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Phong trào #DMCS nối tiếp #ToiKhongThich

Posted by hoangtran204 trên 20/02/2015

nguon: FB toikhongthich, danluan.org

Sau khi tung ra bản ráp #DMCS, Nah, aka Nguyễn Vũ Sơn, đã kêu gọi sử dụng avatar #ZombieNguyen trên FB làm biểu tượng nhận diện các bạn trẻ đồng chí hướng:

Chỉ trong một thời gian ngắn, FB đã ngập tràn avatar này kèm theo những lời đề nghị kết bạn:

Không chỉ trên FB, các hoạt động thể hiện chính kiến của giới trẻ cũng lan ra ngoài xã hội. Hashtag #DMCS vốn được dùng trên FB, nay cũng đã xuất hiện ở khắp mọi miền đất nước, thậm chí ngay cả trong giảng đường:

Với người lớn tuổi thì #DMCS dường như hơi nặng nề, dung tục và khó lôi kéo được những người có liên quan đến ĐCSVN tham gia vào phong trào vì nó trực diện thóa mạ quá khứ của nhóm này. Tuy nhiên, về phía giới trẻ thì họ cho rằng #DMCS có hiệu ứng “cool” cần thiết để lan tỏa, và nó cũng đồng thời thể hiện tâm trạng bất tuân xã hội của họ. Thật khó cân đong được phản ứng của xã hội để xác định xem ý kiến bên nào hợp lý hơn. Không biết độc giả Dân Luận ủng hộ quan điểm nào?

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Lời tự thú trước đêm giao thừa

Posted by hoangtran204 trên 20/02/2015

Lời tự thú trước đêm giao thừa

18-2-2015

phamdoantrang

 

Thật chẳng vui vẻ gì khi phải viết những dòng này, vào lúc này.

Trong khoảng nửa năm nay, kể từ mùa hè 2014 khi còn đang ở Mỹ, tôi đã thường xuyên nhận được từ nhiều trang Facebook nặc danh những tin nhắn đe dọa với một nội dung chung: Sẽ đưa các clip và hình ảnh nude, sex của tôi – Phạm Đoan Trang – lên mạng Internet, nếu tôi tiếp tục các hoạt động mà họ gọi là “chống phá”.

Tôi im lặng không trả lời một tin nhắn nào, vì tôi biết tác giả của chúng chỉ có thể là ai hoặc làm việc cho ai, và tôi… không biết phải nói gì.

Đó là một câu chuyện buồn, đã xảy ra từ gần 6 năm về trước, trong một vụ việc mà tôi tự gọi là “vụ bê bối 2009” của tôi với cơ quan an ninh điều tra của Việt Nam.

Hẳn nhiều người còn nhớ, vào cuối mùa hè năm 2009, có ba blogger bị bắt tạm giam 9 ngày ở một trong những vụ bắt nổi tiếng của năm (nối sau vụ bắt doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức và luật sư Lê Công Định). Ba blogger ấy là Mẹ Nấm, Người Buôn Gió, và tôi – khi đó còn là phóng viên của chuyên trang Tuần Việt Nam thuộc báo điện tử VietNamNet.

Cả ba blogger bị bắt vì bị cho là có dính líu đến một “âm mưu” in áo phông chống dự án bauxite Tây Nguyên.

Trong ba blogger, có lẽ tôi là người “oan” nhất, theo cái nghĩa tôi không hề tham gia in áo, chưa từng trông thấy áo, cũng như không một lần được hỏi ý kiến về vụ áo xống đó. Sau này, thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ lại câu chuyện ấy, với một ý nghĩ buồn trong đầu: “Áo em chưa mặc một lần…”.

Cũng về sau này, trong ba blogger, có lẽ tôi là người ít nói về câu chuyện năm ấy nhất, không phải vì sợ an ninh, sợ bị trả thù, hay sợ bất kỳ điều gì khác, mà vì hai lý do chính:

Lý do thứ nhất, tôi xấu hổ. Xấu hổ vì mình bị bắt một cách lãng xẹt, và hồi ấy, tôi ngu ngơ lắm, đần độn lắm, tôi đâu biết gì về chính trị, luật pháp, nhân quyền, v.v. Tôi đã là một người hoàn toàn ngây thơ và nhút nhát. Tôi đã khóc mếu, đã van lạy, xin khai báo thành khẩn – những việc mà không bao giờ tôi nghĩ mình có thể làm trong đời nếu mình vô tội. Nhưng than ôi, làm sao một đứa con gái nhà lành, chưa từng có chuyện dính dáng đến pháp luật và cơ quan công quyền, sống một thời tuổi trẻ và tuổi thơ tràn đầy thi ca nhạc họa, lại có thể có đủ bản lĩnh để đương đầu với những kẻ được đào tạo để thị uy, trấn áp người khác?

Mà cũng chính vì thế, tôi thấy xấu hổ thay cho cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an: Làm sao mà họ có thể biến chuyện in mấy cái áo phông thành một âm mưu xâm hại an ninh quốc gia được? Làm sao mà họ có thể thấy tự hào, hãnh diện vì đã cả phá thành công một “chuyên án” như thế? Nói cách khác, người bị bắt đã lố bịch, kẻ đi bắt người còn lố bịch hơn.

Lý do thứ hai, tôi đã trải qua những giờ phút rất đau khổ. Và đó là lý do còn ám ảnh tôi mãi mãi về sau này, cho đến tận bây giờ.

Họ – cơ quan an ninh điều tra của Bộ Công an – đã thu giữ máy tính của tôi trái phép, trong lúc tôi đang bị giam ở B14.

Họ đã xâm nhập máy tính của tôi – đương nhiên là trái phép – và tệ hơn thế nữa, phục hồi lại toàn bộ một số bức ảnh riêng tư mà tôi hoặc đã xóa đi, hoặc đang lưu trong một folder bí mật nào đó mà chính tôi cũng không ý thức nhớ (vì có bao giờ tôi từng nghĩ đến chuyện mình có thể bị bắt, máy tính có thể rơi vào tay an ninh).

Đó là những bức ảnh ghi lại cảnh quan hệ của tôi – vào cái thời mà tôi cho là mình lãng mạn nhất, và cũng ngây thơ nhất. Thời mà tôi quan niệm “yêu là phải hết mình”. Thời mà tôi như sống trong một thế giới đầy những hình ảnh đẹp đẽ, những giai điệu huyền ảo: làm báo, yêu anh, và nghe guitar cổ điển, nghe nhạc Beatles. Tôi đi đâu, trong đầu cũng rực sáng những hình ảnh ấy: bóng nụ cười của anh, ánh mắt của anh, đôi môi, bàn tay…

Tôi đã nghĩ về tình yêu (và tình dục) như cái gì đó thật sự thiêng liêng, rất đỗi thiêng liêng.

Và vì thế, tôi đã đau khổ đến mức nào khi những điều thiêng liêng ấy bị làm cho vấy bẩn, khi sự riêng tư của mình bị xâm phạm, chà đạp. Tôi không bao giờ quên cảm giác chua xót khi hàng chục cặp mắt an ninh cùng soi vào những bức ảnh đó. Tôi không bao giờ quên được ý nghĩ đau đớn lướt qua đầu mình khi đó: Phải rồi, tôi đã có vài mối tình, và đã chụp ảnh ghi lại một số khoảnh khắc nhạy cảm. Nhưng tôi làm thế chỉ vì tình cảm – đối với người mình yêu, và với chính cơ thể mình, tuổi xuân của mình. Tôi làm thế không phải để cho cả một tiểu đội an ninh xem, rồi đem ra bình phẩm và răn dạy rằng phàm là trí thức, là người có đạo đức, thì phải thế này, thế kia…

Tôi đã im lặng, cố gắng để câu chuyện buồn thảm của năm 2009 ấy trôi vào quá khứ vĩnh viễn. Nhưng ký ức của tôi không ngủ được, cứ lâu lâu nó lại bị đánh thức bởi những tin nhắn đe dọa nặc danh, những lời lẽ của dư luận viên bóng gió trên mạng. Tôi hiểu rằng, không sớm thì muộn, những bức ảnh ấy cũng sẽ bị tung ra, chúng có thể bị rò rỉ trên một trang mạng “chống phản động” nào đấy, và/hoặc sẽ được gửi đến những người mà tôi không muốn họ biết đến chúng nhất. Tệ hơn nữa, chúng có thể được xử lý, được chỉnh sửa, được công bố kèm những thông tin thêm thắt, nhào nặn và bịa đặt khác (giống như cách mà dư luận viên lâu nay vẫn làm đối với người đấu tranh dân chủ) để cố tình tạo ra những câu chuyện kinh khủng về tôi.

Tôi không muốn thanh minh gì, ngoài một điều duy nhất: Tôi đã làm thế chỉ vì tình cảm đối với người mình yêu và với chính cơ thể mình, tuổi xuân của mình.

Và bây giờ, tôi buộc lòng phải viết những dòng này, trong một đêm cuối năm mà lẽ ra tôi phải thấy rất vui, vì tôi đang được ăn Tết ở Việt Nam, sau hơn hai năm xa nước.

Tôi thích thú gì khi phải tung lên mạng những chuyện hết sức riêng tư, mà lại là vào đêm trước giao thừa?

Tôi thích thú gì khi phải tố cáo những chuyện liên quan đến một cơ quan công quyền thật sự rất lớn và rất oai, là cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an Việt Nam?

Tôi thích thú gì khi phải nói rằng an ninh Việt Nam đã “mẫn cán” đến mức thọc mũi vào đời tư của một phụ nữ và ra sức huấn thị, dạy đạo đức cho người phụ nữ (độc thân) ấy?

Nhưng, dù chua xót đến mấy, tôi cũng đành phải viết lời “tự thú” cuối năm này, bởi vì biết đâu, một ngày nào đó những bức ảnh riêng tư của tôi sẽ được bôi đen bôi đỏ, khoanh tròn, v.v. trên mạng?

Tôi muốn có lời xin lỗi trước đến những người sẽ bị ảnh hưởng vì sự cố đó, nếu nó xảy ra. Tôi muốn nói rằng, tôi đã không thể tự vệ được, cũng như đang không thể chịu trách nhiệm về những bức ảnh riêng tư của mình một khi nó đã được lưu đầy đủ trong hồ sơ của cơ quan an ninh.

Tôi cũng muốn cầu nguyện một điều trước phút giao thừa – dù tôi không phải người có đạo – rằng ước sao những câu chuyện đau lòng tương tự do an ninh Việt Nam gây ra sẽ không bao giờ xảy ra với bất kỳ ai trên đất nước này. Ước sao lực lượng an ninh Việt Nam cũng biết bảo vệ, tôn trọng nhân quyền, trong đó có quyền riêng tư của công dân, như họ đã và đang tích cực bảo vệ chế độ.

 

*Cộng sản VN ấy à? Họ đã vẽ ra một ông thánh ko biết đến sex, ko vợ con bồ bịch, còn bản thân người cộng sản có lẽ tự cho mình là đạo đức, họ sex ko cần trút bỏ xiêm y, có lẽ là chỉ kéo khoá quần mà thôi, họ tắt điện và nhắm nghiền mắt cho chóng qua giây phút thăng hoa ấy! Cái nguy hiểm sai lệch nhất là văn hoá VN vẫn quan niệm và xếp sex vào phạm trù đạo đức, trong khi về mặt khoa học thì nó thuộc phạm trù sinh lý. Đây là một đề tài rất ít người dám viết vì nó động đến toàn xã hội và đến các nhà đạo đức giả vĩ đại.” LVT

* Khi họ phải dùng tới trò tiểu nhân hèn hạ như quăng mắm tôm vào nhà dân, khoá trái nhà dân, bắt bỏ tù cả mẹ trẻ lẫn em bé vài tháng tuổi & dùng hình ái ân riêng tư của dân để đe dọa, chứng tỏ súng đạn và quyền lực của họ đã bất lực trước chính nghĩa . LKL

*Bổn Đình Nguyễn: Mạnh mẽ. Và bọn khốn đó chỉ nhận thêm sự khinh bỉ của cộng đồng nếu làm chuyện đó.

 

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Cuộc đời được mất

Posted by hoangtran204 trên 20/02/2015

Bùi Thị Minh Hằng trong trại giam Lộc Hà năm 2013

Lúc Bùi Thị Minh Hằng mới bị bắt tại Đồng Tháp, tội danh từ phía những người bắt giữ còn chưa rõ, đúng lúc có tin chị Hằng sẽ được thả thì một vài người tung tin ” Bùi Hằng chủ ý gây sự với công an mới bị bắt thế, chống người thi hành công vụ chứ đấu tranh dân chủ gì đâu”.

Ý những người này muốn nói, đấu tranh đàng hoàng như họ thì không bị làm sao. Còn đấu tranh mà gây sự, đấu tranh mà vô học, cực đoan hoặc có tổ chức này nọ bên ngoài thì bị bắt là phải. Hoặc theo cách khác họ muốn chê chị Bùi Hằng ngu, không khôn ngoan như họ.

Nhìn theo cái nhìn như vậy, có lẽ Bùi Thị Minh Hằng dại thật.

Hôm có cuộc thảo luận hay dạo chơi nhân quyền gì đó tại công viên Nghĩa Đô. Trước hôm đó Bùi Hằng đang ở Sơn Tây gọi điện cho mình hỏi chuyện đi. Mình bảo chị không nên đi. Chị bảo không đi sợ bọn trẻ bị sao không nỡ. Mình nói , tụi đó nó có cách cư xử của nó khi bị phá phách, chị không nên đi làm gì. Chúng nó công khai thông báo rộng cả ba miền cùng làm, chúng nó có cách đối phó của nó. Chị ra đó không nên, đây là chương trình riêng của tụi trẻ nó làm.

Chị nhất định kêu chị phải đi, cứ nói chị ra đó, chỉ đứng nhìn quan sát có gì bảo vệ bọn trẻ. Mình nói, chị có ở đó hay không ở đó thì bọn an ninh nó cũng phá cái đám ấy. Nhưng có chị ở đó, chị nhìn cảnh bọn an ninh trá hình gây sự, chị không chịu được, sẽ vào can thiệp. Sau này đứa khác nó sẽ vin cớ bảo, bọn trẻ ôn hoà, an ninh lẽ ra để yên, nhưng vì có chị làm loạn nên an ninh phải dẹp, họ sẽ nói chị phá bọn trẻ đó.

Chị quyết đi, rút cục là an ninh phá ( vì có chị hay không như đã nói thì an ninh vẫn phá như thường), chị nhảy vào cuộc. Sau này ” đứa khác ” nói vì Bùi Hằng quậy, an ninh buộc phải phá không cho đám trẻ thực hiện dự tính.

Sau vụ đó chị buồn, chị nói từ nay chị sẽ chỉ đi hỗ trợ cùng ” dân oan”. Chị tự nhận mình dại. Đấy là lần duy nhất mình thấy chị tự nhận chị dại trong bao vụ việc đấu tranh.

Bùi Thị Minh Hằng dại thật, đang có một cơ ngơi hoành tráng, đầu tư cổ phần vào tàu biển, cây xăng, bệnh viện, nhà hàng. Công việc làm ăn thuận lợi, bỗng dưng đi khiếu kiện với chị em ruột về quyền thừa kế ngôi nhà ở quê. Bọn chính quyền dựa vào đó vu khống chị tham lam, độc ác, tranh giành quyền lợi với chị em ruột.

Thực ra không phải thế, các chị em của chị Hằng bán căn nhà tổ ở quê. Chị Hằng về hỏi mua lại căn nhà đó nhưng chủ nhà không bán, chị khiếu kiện các chị em của chị bán nhà không hỏi ý kiến chị. Nhằm gây áp lực để chủ nhà mới phải nhượng lại cho chị. Các chị em nhà chị Hằng lại nghĩ chị đòi tiền bán nhà, vì thế bọn tà quyền lợi dụng để xuyên tạc ý của chị.

Những người xa nơi chôn rau , cắt rốn đi làm ăn. Khi có tiền dư dả, tình cảm với ngôi nhà mình sinh ra lớn lên, khó mà đong đếm được bằng tiền. Bao nhiêu Việt Kiều, dù đã có cuộc sống ổn định ở đây, chả nghĩ bao giờ về Việt Nam ở. Mấy năm về ghé thăm quê nhà vài lần, thế nhưng vẫn tích cóp tiền xây nhà, dựng nhà ở quê. Và Bùi Thị Minh Hằng cũng như bao người xa quê, nhưng lòng luyến nhớ của chị bị những tên bồi bút đê tiện xuyên tạc bằng những luận điệu vu khống, suy diễn để đánh phá hình ảnh người đấu tranh cương trực.

Cuộc đấu tranh kêu gọi tinh thần yêu nước vào mùa hè rực lửa của đồng bào Việt Nam năm 2011 đã lôi cuốn bao người, Bùi Thị Minh Hằng theo tiếng gọi yêu nước, đã dấn thân và chịu tù đày, công cuộc kinh doanh bị đình trệ, nợ ngân hàng trả lãi chồng chất, gia đình anh chị em bất hoà. Tuy thế, nhưng chưa bao giờ chị than thở một dòng trên Facebook hay công luận về hoàn cảnh sa sút, đổ vỡ, nợ nần của mình do mải mê đấu tranh mà ra.

Bây giờ chị lại tiếp tục vào tù với mức án dài, có lẽ khi chị về, một chỗ trú mưa cũng chả còn cho chị. Nhưng như chúng ta thấy , chưa bao giờ chị nhắc nhở đến điều đó, với chị cuộc đấu tranh đòi hỏi công bằng , sự thật, quyền con người, chủ quyền đất nước bao giờ cũng là khát khao lớn nhất , át hơn tất cả.

Có lần mình hỏi chị, chị đấu tranh thế này, mất mát bao nhiêu thứ, gia đình, tài sản, sức khoẻ, thời gian. Chị có nghĩ gì không.?

Chị cười nhẹ nói như không.

– Cho mất mẹ nó hết đi em ạ. Tài sản mình kiếm được chỉ để cho con, giờ con mình hư hỏng, mình có để cho chúng nó lúc chúng nó hư lại càng hư. Cái mình để cho chúng nó là chúng nó phải là người tử tế. Chị đấu tranh thế này, chúng nó ( các con của chị ) sẽ nhìn thấy mẹ nó là người xả thân vì mọi người. Chúng nó sẽ không ích kỷ nghĩ đến bản thân, may ra chúng nó thấy mẹ vậy còn thức tỉnh làm người tử tế.

Lúc đó mình nghĩ chị hão huyền, dại dột, trông mong gì chuyện lấy thân mình ra làm tấm gương cho mấy đứa trẻ tuổi ham ăn chơi ấy thức tỉnh. Mình ở cùng thằng Nhân nhìn nó ngập đầu trong game, chứng kiến phiên toà thằng Trung từ đầu đến cuối thấy nó chả vẻ sợ sệt hay hối hận gì , mấy lần gặp con Quỳnh Anh mặt nó lanh tanh.

Bẵng đi hai năm, giờ thằng Nhân tự túc tìm công việc nuôi thân, thằng Trung trước chơi bời lêu lổng giờ cùng anh em bạn bè học hành, sinh hoạt đấu tranh bên Phi, con Quỳnh Anh mà chị Hằng nói nó xa lánh mẹ thì giờ hàng ngày, hàng giờ đau đáu lo lắng cho mẹ chu đáo mặc dù xa xôi, đi lại vất vả.

Cuộc đời, được mất, khôn dại quả không có bàn cân hay phép tính nào đong đếm được. Khôn dại, hay được mất là do mỗi con người tự đặt mục tiêu cho mình.

Ba năm tù vì những hành động chính nghĩa của chị Hằng, không những thức tỉnh được ba đứa con mà còn thức tỉnh được nhiều người khác trong xã hội này. Những đứa con của chị ngày nay không tự hào mẹ mình là đại gia để đua xe, chơi game, nhậu nhẹt vũ trường như xưa, nhưng giờ đây chúng đã và đang sống, làm những việc xứng đáng để tự hào là con của mẹ Hằng.

Cuộc đời được mất thật khôn lường. Nhưng những người chính nghĩa, cái được bao giờ cũng lớn ở kết quả này hay kết quả khác, khi mà danh lợi chả còn là mục đích trong cuộc đời.

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp | Leave a Comment »

►Câu chuyện tình Mỹ-Việt: David Brown – Tuyết Lê-Brown

Posted by hoangtran204 trên 20/02/2015

Người Việt

Hà Giang

18-02-2015

WESTMINSTER, CA (NV) Chiều 29 Tết, trong khi trong bếp còn ngổn ngang với đám bánh Tét đang gói dở, nhà ngoại giao kỳ cựu, chuyên gia quốc tế về Ðông Á, cây bút phân tích tình hình biển Ðông nổi tiếng, David Brown, được cử đi chợ mua… nước mắm.

 Bà Tuyết Lê-Brown gói bánh Tét chuẩn bị mừng Tết Ất Mùi tại nhà riêng ở Fresno, California. (Hình: Gia đình David Brown cung cấp)

Lý do là vì, vợ ông, bà Tuyết Lê-Brown (tên Việt là Bạch Tuyết) chợt nhận ra rằng có lẽ chai nước mắm ở nhà không đủ để nấu món thịt kho trứng, món ăn Tết truyền thống của người miền Nam Việt Nam.

Việc phải đi mua nước mắm vào giờ chót, theo bà Bạch Tuyết, cũng phần lớn là “lỗi tại ông,” vì “ông ấy rất mê nước mắm, cho nước mắm vào hầu hết mọi món ăn.”

“Tôi mà không cản thì chắc ông ấy uống cả nước mắm nữa!” Bà Bạch Tuyết “than phiền” bằng cái giọng không giấu được hạnh phúc và niềm hãnh diện: “Ông ấy yêu Việt Nam còn hơn cả tôi yêu Việt Nam nữa!”

Tổ ấm ở Fresno

Chốc nữa đây, khi mua xong và mang được chai nước mắm về nhà, phân tích gia David Brown sẽ được vợ “điều động” lau bát đĩa, hút bụi, dọn bàn thờ, và lo mọi chi tiết cho việc trang hoàng nhà cửa đón Tết. Thỉnh thoảng ông cũng sẽ được vợ vời vào bếp, nhờ nếm xem món thịt kho đã đủ nhừ, nêm nếm có vừa miệng chưa, một công tác ông… rất thích.

Tổ chức ăn một cái Tết hàng năm theo đúng truyền thống Việt Nam là một trong những điều, mà dù bất cứ trong hoàn cảnh khó khăn nào, bà Bạch Tuyết cũng cố gắng thực hiện, để nhắc các con bà là “chúng có dòng máu Việt Nam” trong huyết quản.

Trong khi đó, nói về hôn nhân của mình, ông David Brown, trong một lần trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, tỏ bày: “Tôi rất hạnh phúc khi kết hôn với nhà tôi. Hai chúng tôi đều rất quan tâm đến Việt Nam. Tôi thấy mình gắn bó với Việt Nam như đã gắn bó với gia đình vợ, cả hai cùng mong mỏi những điều tốt nhất cho đất nước này…”

Ai bảo rằng những cuộc hôn nhân dị chủng thường gặp nhiều sóng gió?

Ông David Brown giúp vợ nêm cho vừa miệng món thịt kho trứng, món ăn Tết truyền thống của người miền Nam. (Hình: Gia đình David Brown cung cấp)

Thiên duyên tiền định

Cặp đôi Tuyết Lê-Brown và David Brown là hai khuôn mặt quen thuộc trong giới “mê” mạng xã hội Facebook, cả ở Mỹ lẫn ở Việt Nam. Những hình ảnh và “status” thường xuyên xuất hiện trên Facebook cho thấy sinh hoạt đầm ấm của hai người chia sẻ một mục đích chung.

Nhưng phải có cơ duyên đến thăm, sinh hoạt với họ vài hôm tại tư gia, mới thấy rõ hơn cuộc sống hàng ngày của cặp “chồng Mỹ vợ Việt” khá đặc biệt này.

Ðiểm đặc biệt đầu tiên là bà Bạch Tuyết “rất Mỹ!” Mỹ trong phong thái, trong cách phục sức, trong cách phát âm tiếng Anh không chỗ nào chê. Ngược lại, ông David Brown rất Việt Nam. Việt Nam trong lối nói tiếng Việt gần như hoàn chỉnh, với số ngữ vựng, sự am hiểu về tình hình chính trị Việt Nam có lẽ còn nhiều hơn một người Việt Nam quan tâm chuyện Việt Nam, và nhất là cách hoàn toàn lệ thuộc vào vợ trong sinh hoạt gia đình, để cho nội tướng của mình sắp đặt, điều khiển mọi việc, kể cả việc… sai đi chợ.

Ngày tôi đến Fresno thăm hai ông bà, xe vừa trườn tới trước nhà, hai người đã ra đón chào tận cửa. Trong khi ông nhanh nhẹn mở cốp xe giúp khiêng vali, máy ảnh, bà lách tách bấm máy chụp hình chồng với khách, rồi lại trao máy cho chồng chụp khách với mình. Ân cần, trang trọng, tạo cho khách cảm giác họ là người khách quý. Phong thái của giới ngoại giao!

Buổi tối hôm ấy, sau bữa cơm, trong phòng khách đầy dấu tích nhiều của nước Á Ðông mà ông David Brown từng đến để đại diện Hoa Kỳ, như Việt Nam, Japan, Malaysia… tôi được dịp ngồi nghe hai vợ chồng ông thay phiên nhau kể về mối tình dài gần 50 năm của mình. Không khí trong phòng thêm đầm ấm hơn mỗi khi có những chi tiết người này không nhớ phải quay qua hỏi người kia. Cả những thoáng mắt nhìn nhau.

Tất cả bắt đầu khi chàng thanh niên David Brown, 22 tuổi, nhân viên ngành phục vụ nước ngoài (foreign service) của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, được cử đến phục vụ tại Việt Nam năm 1965, thời điểm chiến tranh Việt Nam bắt đầu leo thang.

Lê Thị Bạch Tuyết và David Brown thuở còn hẹn hò. (Hình: Gia đình David Brown cung cấp)

Phi cơ vừa đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất, khi hơi nóng của bầu không khí ẩm ướt phả thẳng vào mặt, ông Brown kể, ông đã nhận thức ngay là ông còn rất nhiều điều phải học, và thứ tiếng Việt Nam mà ông được dạy cả hàng năm trước đó, chẳng là gì cả. Cách phát âm các dấu sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng, của ông còn rất khác so với người bản xứ.

Với ông, khả năng nói tiếng địa phương vô cùng quan trọng. Công việc của một nhân viên ngành “foreign services” của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ là phải dùng tài ngoại giao, sự duyên dáng của mình để kết bạn với người bản xứ. Phải tìm ra ai là ai, mình có thể nói chuyện với người nào, ai là người có thể giúp mình tìm hiểu vùng đất xa lạ, nhưng phải nhanh chóng am tường. Hơn thế nữa, ông lại là một nhân viên thuộc Phòng Chính Trị.

Khoảng năm 1967, số nhân sự thuộc Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ phục vụ tại Việt Nam lên đến trên dưới 30 người. David Brown và khoảng 6, 7 nhân viên trẻ, độc thân khác được biệt phái đi đến các tỉnh để mở rộng tầm hoạt động.

Nhớ lại thời gian này, ông Brown nói với nụ cười, “lúc đó ai cũng tưởng tôi là CIA, vì biết nói, biết viết tiếng Việt thì chắc chắn phải là ‘xịa’ rồi.” Thật ra ông được giao cho chức vụ “District Senior Advisor,” của trong “Chương Trình Ðiều Nghiên, Toán Lưu Ðộng,” địa bàn hoạt động là Biên Hòa, Hố Nai, Tam Hiệp, Long Bình, làm việc tại trụ sở của USAID, Biên Hòa.

Và Biên Hòa chính là nơi ông gặp cô gái miền Nam Việt Nam tên Tuyết, người sau này cùng ông chia sẻ cuộc đời.

Bà Tuyết Lê-Brown cho biết lúc đó mới 17 tuổi, bà đã phải “nói dối” là mình 18, để được USAID nhận vào làm nhân viên trả lời điện thoại.

“Hồi ấy còn nhỏ lắm, nhưng tôi đã để ý đến David vì đôi mắt xanh, dáng người cao lớn, và vì lối phát âm tiếng Việt rất chuẩn.” Bà nhớ lại.

Một buổi chiều, khi cả hai cùng phải làm việc trễ, chàng trẻ tuổi David đánh bạo ngỏ ý muốn đưa cô Bạch Tuyết về nhà trên chiếc xe gắn máy của mình. Ngẫm nghĩ giây lát, Bạch Tuyết gật đầu bằng lòng, một quyết định trói chặt cuộc đời hai người với nhau từ đó.

Cô dâu Lê Thị Bạch Tuyết và chú rể David Brown bước ra khỏi nhà thờ sau lễ cưới. (Hình: Gia đình David Brown cung cấp)

Vượt khác biệt văn hóa

Trả lời câu hỏi về những khó khăn phải đối diện vì hai nền văn hóa khác nhau, bà Tuyết Lê-Brown kể về vụ “chạm trán” ngay từ hôm đầu tiên của họ.

“Hôm ấy, trên đường về, David đưa tay chạm vào đùi tôi. Tôi sợ quá, vừa giận, vừa sợ, hất ngay tay anh ta ra.” Tuyết Lê-Brown kể.

Thế là suốt con đường về, cô Bạch Tuyết im lặng không nói chuyện với David nữa, mặc cho chàng trai Mỹ hết lời xin lỗi.

Phản ứng bất ngờ của người con gái Việt Nam khiến David ngỡ ngàng. Cố gắng phân tích, ông chợt vỡ lẽ ra rằng trong thời gian dài được huấn luyện về ngôn ngữ và văn hóa Việt Nam, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã thiếu sót không giải thích cho ông (và các đồng nghiệp) biết tí gì về cách đối xử với phái nữ của đất nước này.

Ngỡ ngàng thứ hai là gia đình Tuyết, nhất là người cha, hoàn toàn phản đối việc con gái mình có một người bạn trai ngoại quốc. Ông Brown cho biết điều này làm ông hết sức ngạc nhiên, ông cứ tưởng mình đẹp trai, là nhân viên Bộ Ngoại Giao Mỹ, vừa oai, vừa nhiều tiền, thì cha mẹ Tuyết chắc chắn sẽ sẵn sàng đón nhận. Ông lầm. Dù nghèo, dù tài chánh gia đình khó khăn, bằng lòng cho con gái lấy một người Mỹ, theo văn hóa Việt Nam thời đó, là một quyết định mà cả hai người trẻ thật lòng yêu nhau này, phải mất một thời gian lâu mới thuyết phục được cha mẹ Tuyết chấp nhận.

Ông Brown cho biết trong nhiều tháng trời, cứ cuối tuần là đến nhà hầu chuyện với thân phụ của Tuyết vài tiếng đồng hồ, đa số là chuyện chính trị Việt Nam, chỉ để mong được thấy Tuyết thấp thoáng xuất hiện lúc mang nước ra mời.

Cuối cùng, ông cảm thấy mình “chiến thắng vinh quang” khi được phép đưa Tuyết đi chơi riêng. Tuy gọi là riêng, lúc nào thân phụ Tuyết cũng phái đứa em trai, làm “escort,” đi cùng. Tuyết và David phải dần dà tìm cách hối lộ cậu em để hai người có được những giây phút riêng tư.

Khi biết không thể ngăn cản được mối tình thắm thiết của hai người, người cha đưa ra ba điều kiện: Thứ nhất, chàng trai David phải có người sang cưới hỏi con gái ông theo đúng phong tục Việt Nam; thứ hai, phải theo đạo Công Giáo của vợ; và các con sau này cũng phải theo đạo Công Giáo.

Ông David Brown (trái) và hai con gái cùng vợ là bà Tuyết Lê-Brown (phải). (Hình: Gia đình David Brown cung cấp)

Tình yêu như sức mạnh phi thường khiến David vượt qua tất cả. Hôn lễ của hai người được cử hành vào Tháng Sáu, 1969, một thời gian ngắn trước khi David Brown được chuyển về lại Hoa Kỳ.

Lấy được nhau rồi, họ phải đối diện nhiều khác biệt văn hóa khác, chẳng hạn việc giúp đỡ gia đình.

Ông Brown kể: “Chúng tôi thường xuyên phải gửi tiền về Việt Nam. Chúng tôi cãi cọ hoài về việc đó. Tôi thấy nó chẳng hợp lý gì cả. Chúng tôi cũng đang phải cố gắng gầy dựng cho cuộc sống của chính mình. Mãi sau này tôi mới hiểu tâm trạng của Tuyết, hiểu rằng, nàng cũng như bao nhiêu người khác đều cảm thấy mình, vì may mắn hơn, có trách nhiệm phải lo lắng cho người thân còn ở lại.”

“Lúc đó bà Tuyết đã thuyết phục ông bằng cách nào?” Tôi hỏi.

“Ồ, bằng cách khi con chúng tôi còn nhỏ, mà bà tự đi tìm việc làm. Tuyết làm người bán hàng ở một tiệm quần áo đàn ông, rồi sau đó làm ở một tiệm bán vải. Chỉ một thời gian ngắn, Tuyết nhận được một cái “pin” khen thưởng của cửa tiệm, là người tiếp khách tốt nhất.” Ông Brown kể, rồi kết luận: “Có lẽ hành động của vợ đã làm tôi xấu hổ, khiến tôi bằng lòng giúp đỡ gia đình nàng. Tôi nghĩ vậy.”

Rồi trước đôi mắt ngạc nhiên của vợ, ông chia sẻ nhận định của mình, có thể là lần đầu: “Tuyết có lẽ là người đàn bà Việt Nam tuyệt vời nhất mà tôi gặp, thông minh, tràn đầy sức sống, bướng bỉnh, không cho phép cuộc đời đánh bại mình. Với tôi, Tuyết không là một người đàn bà chỉ hấp dẫn về thể chất. Nàng có một sức mạnh ý chí. Lấy chồng rồi, vừa lo cho con, vừa lo trách nhiệm của một người vợ nhân viên ngoại giao, nàng còn học thêm để lấy cho xong bằng cao học trong ngành y tế tâm thần.”

“Và giờ đây, khi nhìn vợ, thỉnh thoảng tôi lại tự nhủ mình là người đàn ông may mắn, vì Tuyết đến với tôi, thực sự hoàn toàn không phải là việc đến với một người đàn ông Mỹ nhiều tiền.” Ông thú nhận.

Ông bà David Brown có hai con gái, một người tốt nghiệp Ðại Học Harvard, người kia tốt nghiệp Brown University, một cháu trai hơn ba tuổi. Họ định cư ở thành phố Fresno, California. Bà Tuyết Lê-Brown là một Tham Vấn Tâm Lý Lâm Sàng (Board licensed Clinical Psychotherapist).

Khi không đọc sách, trả lời phỏng vấn, hay viết những bài phân tích cho các tờ Asia Times, Asia Sentinel, East Asia Forum… David Brown giúp vợ nấu ăn, làm vườn, và nhất là đi chợ, mua những thứ để nấu món ăn thuần túy Việt Nam, chẳng hạn như… nước mắm.

Về thức ăn ngày Tết, ông thích thịt kho, dưa món, và mê bánh Tét hơn bánh Chưng. “Ðương nhiên, vì ông ấy có vợ là người miền Nam!” Bà Tuyết dí dỏm khẳng định.

Posted in Việt kiều-Lịch Sử hình thành-Cuộc Sống | Leave a Comment »

►Ông Nguyễn Bá Thanh vừa qua đời lúc 12 giờ 12 phút trưa Thứ Sáu 13-2-2015

Posted by hoangtran204 trên 14/02/2015

 

Một Thế Giới

13-02-2015

Người dân tập trung trước cửa nhà ông Nguyễn Bá Thanh ở Đà Nẵng. Ảnh: Nguyễn Đông.

12h15 trưa nay, nguồn tin của Một Thế Giới cho biết ông Nguyễn Bá Thanh đã qua đời vào lúc 12g 12 phút tại khoa Ung bướu, Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng. Trước đó, trao đổi riêng với PV báo điện tử Một Thế Giới gần trưa 13.2, GS Phạm Gia Khải, Chủ tịch Hội đồng chuyên môn Ban bảo vệ và chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương cho biết: “Sức khỏe ông Nguyễn Bá Thanh rất là tệ, chúng tôi đang cố gắng kéo dài thời gian sống càng lâu càng tốt, nhưng cho đến bao giờ thì không nói được”.

Lúc 12h40 xe cấp cứu từ Bệnh viện Đà Nẵng đưa ông Thanh về nhà riêng. Hàng trăm người dân cũng lập tức đổ đến túc trực trước cửa nhà ông.

GS Khải cùng đoàn chuyên gia đã kết thúc hội chẩn sức khỏe cho ông Nguyễn Bá Thanh (Trưởng ban Nội chính Trung ương, nguyên Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, đang điều trị bệnh tại khoa Ung bướu Bệnh viện Đà Nẵng) vào lúc 8h sáng nay (13.2).

GS Khải nói: “Tinh thần ông ấy rất là kém, ông ấy đi vào hôn mê sâu rồi, tất cả các chức năng sống như là hô hấp, thải chất độc, cho các chất dinh dưỡng vào cơ thể là hoàn toàn từ bên ngoài vào. Hoàn toàn phụ thuộc vào máy móc bên ngoài. Sự tiếp thu đó cũng thay đổi tùy thuộc vào cơ địa mỗi người.

Cơ địa ông Thanh thì rất là yếu vì bản thân bệnh của ông là bệnh máu ác tính, thêm cái bệnh gan có từ trước. Nhiều chuyện lắm cho nên rất là tồi, ông phải sống nhờ phương tiện, không có phương tiện thì ông không sống cho đến bây giờ”.

Về sự sống của ông Thanh, GS Khải khẳng định: “Sự sống ông Nguyễn Bá Thanh đang tính theo ngày chứ không phải tính theo tháng đâu”.

“Trong vòng 3 ngày đã lọc máu 3 lần rồi, nếu không lọc máu thì không sống đến bây giờ. Sau mỗi lần lọc máu thì cơ địa khá lên một chút thôi, nó như cái tàu chìm ấy, nó không chìm ngay mà chìm chậm lại thôi.

Giờ này tôi đang nói với anh thì ở Bệnh viện Đà Nẵng vẫn đang lọc máu cho ông Bá Thanh”.

Sáng nay, đoàn chuyên gia gồm cả GS Khải sau khi hội chẩn xong đã bay trở lại Hà Nội.

Posted in Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►CUỘC DI CHUYỂN HÀNG VẠN Km MỘT XÁC CHẾT ĐÃ KẾT THÚC

Posted by hoangtran204 trên 14/02/2015

Tô Hải

13-02-2015

Nhật… tốc ký không số

Một cái chết mà người ta muốn kẻ chết sẽ chết êm ru, chết đột ngột, và thật bí mật, tốt nhất là xa hẳn cái đất nước này… cuối cùng lại trở thành một cái chết gây nhiều đồn đoán, bình loạn, tốn nhiêu tiền của, thời gian, giấy mực,và.. nước bọt nhất trong “lịch sử chết” của mấy tay cộng sản “gộc”, chết rồi mà mà vẫn gây phiền hà, tốn tiền bạc của dân!

Ảnh trái: Nhóm chuyên gia Mỹ chuẩn bị đưa ông Thanh từ chuyên cơ sang ôtô chuyên dụng. Ảnh: VNE. Ảnh phải: quan tài ở Mỹ

Lần đầu, nghe chuyện ông Bá Thanh, tớ đã viết trên status là “Mọi chuyện bí mật về ông Bá Thanh sẽ bị lộ hết nếu cứ để ông nằm chờ chết ở bên Mỹ!” Lý do: Cái hội chứng acute radiation syndrome do polonium, tức là “nhiễm xạ thời kỳ cấp” chính là do người Mỹ công khai hóa.

Hình ảnh ông ta nằm trơ trọi cách ly, không một bóng người dám đứng gần, thậm chí cái thùng rác đặc biệt sơn đỏ, “warning! danger!”, cũng được chụp ảnh rõ mồn một bên cái hình hài biến dạng của ông ta!

Và từ đó “Chân Dung Quyền lực” mới tung ra các kiểu ảnh mà không phải ai đó có quyền lực mới có quyền chụp, cùng tin động trời “Ông Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc bằng chất… nhiễm xạ”

Rõ ràng Ta không nói, Sing không nói ! Chỉ có người Mỹ tung tin, chứ còn ai nữa? Tốn kém mấy cũng phải đưa cái xác chết còn thoi thóp đó về…. và bắt tất cả các giáo sỹ, tiến sư phải nói này, nói nọ, phịa chuyện bệnh này, bệnh nọ… cốt để chờ ngày nào thì được phép tuyên bố Chết Thật mà thôi!

Và cái ngày thứ sáu 13 đã được chọn!? Phải chăng sáng kiến này của tay nào đó có biết qua đến phim Vendredi 13 do Boris Karloff (“Quỷ nhập tràng”Frenkeistein) đóng ! Nếu thế thì… khá là thâm thúy đấy !

Liệu rồi đây cái quan tài cốt thép này, khi ra công khai tang lễ có một chiếc quan tài “đóng thế” để người đến viếng đỡ sợ chết ….lây!?

Posted in Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►Anh Bá – Sinh nghề, tử nghiệp

Posted by hoangtran204 trên 14/02/2015

Cục Đất

13-02-2015

H1Bài này nói về ông Nguyễn Bá Thanh, nguyên chủ tịch TP Đà Nẵng

Thế là anh Bá đã qua đời một ngày buồn thứ sáu, mười ba.

Xin thắp một nén nhang cho anh.

Sinh nghề

Anh đã xây dựng Đà Nẵng thành một thành phố khang trang tuyệt đẹp.

Nhưng có thể nói anh không thể làm được điều đó, nếu anh không lợi dụng được cơ chế cộng sản VN.

Ở cơ chế đó, chính sách, ngân sách đều mua được bằng tiền, tiền dưới gầm bàn, không phải tiền công minh.

Anh công khai yêu cầu mọi bên B phải nộp ngay 10% để làm mọi công trình, anh dùng tiền đó mua cấp trên và một phần cất giữ cho anh.

Ở cơ chế đó, mọi hành vi đều mang danh tập thể, anh nổi lên như một người có cá tính, xông xáo, miệng nói tay làm.

Anh cũng khôn lanh lạm dụng quyền lực vì biết rằng thực ra không ai có quyền lực cả, mà cũng chả ai chịu trách nhiệm gì cả.

Anh làm chủ tịch cũng như bí thư, anh đe nẹt chỗ này, ban phát chỗ kia như một ông vua.

Nhiều người biết ơn anh, ca tụng anh.

Anh không dại gì chọn nghề khó như đóng tàu, chạy viễn dương như Vinashin, Vinalines để chọc người ta chửi khi lỗ lã sờ sờ ai cũng thấy.

Anh đã chọn một nghề không thể nào thất bại: Nghề làm đường.

Khối lượng thì đã vùi trong đất rồi, ai biết được nó lời lỗ bao nhiêu, chỉ biết rằng anh đã làm đường sá mênh mang, thành phố đẹp như mơ.

Anh cũng đủ gian hùng để dẹp mọi tiếng nói phản kháng anh.

Tử nghiệp

Đối thủ của anh, anh Xuân, ở cách nhau vài huyện, cũng là bậc thầy của việc lợi dụng cơ chế cộng sản VN, nhưng theo một cách khác. Anh này không cần làm gì, chỉ cần quan hệ.

Ấy thế mà anh Xuân nhanh chóng vào Bộ Chính Trị, làm phó Thủ tướng, khiến anh Bá nóng mặt.

Để thỏa mãn tham vọng của mình, anh Bá phải đảm nhận việc “chống tham nhũng” do anh Trọng điều hành.

Than ôi, đây chính là bi kịch của anh.

Anh từng lợi dụng cơ chế cộng sản, nhưng chưa học hết đủ bài. Thanh trừng, giết chóc giữa các đồng chí với nhau ở Nga, Tàu đầy rẫy mà anh ngây thơ không biết. Ở Việt Nam cũng vậy, chỉ khác là nó kín như bưng đối với dân chúng mà thôi.

Anh ngây thơ khi hô: béc hết, nhốt hết…

Anh đã sờ đến con ngựa quí (Quí Ngọ) tham nhũng, tưởng có thể làm nên sự nghiệp, nhưng nó liền lăn đùng ra chết, làm anh mất phương hướng.

Con ngựa chết thật hay giả thì nhiều người còn nghi ngờ, nhưng sau đó riêng anh Bá thì chết thật.

Hô hô, anh không biết bản thân anh cũng tham nhũng hay sao, mà dám xung phong chống tham nhũng, thật là coi thường dân quá đáng.

Thằng em T.D.Nhất sùng bái tôn anh làm Thủ tướng, Tổng thống. Nó bị bắt giam vô lý, anh còn không giúp nó ra được thì còn nói gì đến chuyện lớn hơn.

Anh hăng hái phục vụ Tổng Bí để hi vọng vào Bộ Chính Trị, có biết đâu rằng thế lực khác còn ghê gớm hơn, đã quyết định giết anh.

Thật tiếc, người có tư chất thủ lĩnh như anh, nếu đứng đầu một phong trào dân chủ, thì cái chết của anh, nếu xảy ra, hẳn sẽ có ý nghĩa hơn nhiều.

—————————

Cuối năm tiễn đưa Nguyễn Bá Thanh.

12-2-2015

nguoibuongio1972.blogspot.com

 

Vậy là anh Nguyễn Bá Thanh không còn sức khoẻ tiến triển như lời các giáo sư ở ban bảo vệ sức khoẻ cán bộ trung ương. Những lời của các vị giáo sư Việt này từ trước đến giờ trong bệnh tình ông Thanh chỉ là mục đích chính trị phục vụ thời điểm.

Ai cũng biết bệnh viện tối tân ở Hoa Kỳ ,giá điều trị tầm 5 ngàn đô một ngày mà còn phải nhả bệnh nhân về theo ý gia đình là hiểu bệnh đến đâu rồi. Nhưng Đảng là thiên tài, đảng bảo khoẻ là vẫn khoẻ, tau không sao là tau không sao.

Giờ thì anh Thanh đã hôn mê sâu, tất cả những biện pháp bây giờ là duy trì cơ thể để chọn ngày quyết định anh đi phần xác. Còn phần hồn anh đã ra đi về thiên đàng từ hôm nay.

Anh Thanh ở miền Trung khoẻ mạnh, anh nói chuyện tay bo hàng giờ với cán bộ, nhân dân không cần phải nhờ thư ký soạn sẵn bài nói. Chỉ cần cấp tài liệu, con số anh có thể thao thao bất tuyệt. Anh táo bạo gây cười bằng những lời ám chỉ cả những cấp cao nhất. Trong việc chống tham nhũng anh nhắc liên tiếp mấy đời tổng bí thư trước đó, kể cả bất tài như Nông Đức Mạnh anh cũng kể công trạng ông ấy trong chống tham nhũng. Mặc dù ai cũng biết TBT Nông Đức Mạnh chả làm nổi trò gì trong 10 năm cầm quyền ngoài cái ca ngợi tình hữu nghị Tàu Việt.

Sở dĩ anh ca ngợi các đời TBT trước là muốn nhằm đề cao TBT thời nay, người đỡ đầu cho anh trên con đường vào Bộ Chính Trị, người hứa sẽ mang cho anh một vai trò lịch sử để lại đời sau danh tiếng vang lừng, đó là công cuộc chống tham nhũng.

Cuộc chống tham nhũng của đảng lần này do ông TBT Nguyễn Phú Trọng khởi xướng, mới đầu nhìn tưởng là chống tham nhũng thật, mà nó cũng có phần là thật. Nhưng nhìn chung thì nó chỉ là cớ để thanh toán, hạ bệ và giành ghế của các phe phái. Cứ nhìn danh sách Ban chỉ đạo về phòng chống tham nhũng trung ương thì thấy ngay hiện tượng bè phái để tranh giành quyền lực.  Gọi là có phần thật bởi vì cả bộ máy quan chức chế độ này ai mà chả tham nhũng, nên cứ sờ ông nào là ra ông đấy. Gọi là cớ để tranh giành quyền lực cũng đúng, bởi vì trong các ông ở ban này như Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Hoà Bình cũng là tay tổ của tham nhũng như Chân Dung Quyền Lực đưa tin.

Nguyễn Bá Thanh ra Bắc, làm trưởng ban nội chính, mục đích là thực hiện những chỉ đạo của Ban Chỉ Đạo Phòng Chống Tham Nhũng Trung Ương. Anh Thanh nhận nhiệm vụ này vì mơ ước làm sạch tham nhũng hay mơ ước tham gia một phe cánh để có ghế cho mình ?

Thực ra là anh Thanh vì cả hai. Leo đến chức bí thư tỉnh lớn thư ba đất nước, anh thừa hiểu tham nhũng chỉ triệt để khi ĐCSVN không tồn tại hoặc không nắm quyền. Điều đơn giản ấy đến bà bán rau, anh xe ôm cũng hiểu đừng nói cỡ như anh. Thế nhưng anh vẫn hăng hái , xông pha nắm ngọn cờ chống tham nhũng mà bọn Đảng phất lên để tung hoành thiên hạ.

Có ba điều tuyệt đối không nên tin đảng cộng sản Việt Nam, nếu tin tưởng và làm theo chỉ có kết cục thảm hại.

Một là Đảng kêu gọi chống tham nhũng
Hai là Đảng kêu gọi yêu nước, bảo vệ chủ quyền
Ba là Đảng kêu gọi  quyền con người ( bao gồm tự do ngôn luân, tín ngưỡng..)

Cứ nhìn thực tế mà xem, quyền tự do ngôn luận và tinh thần yêu nước bảo vệ chủ quyền đã nuốt bao nhiêu người tri thức, người dân nồng nhiệt vào nhà tù.? Bao nhiêu nhà báo, người dân hăng hái chống tham nhũng phải vào tù.?

Cốt lõi của chống tham nhũng là để mặc cả quyền lực nội bộ với nhau.
Cốt lõi của bảo vệ chủ quyền, yêu nước là mặc cả với Nga, Trung bảo vệ Đảng.
Cốt lõi của tự do ngôn luận , quyền con người là mặc cả với phương Tây tiếp viện kinh tế cho Đảng.

Anh Nguyễn Bá Thanh đi vào con đường thứ nhất, con đường chống tham nhũng mà Đảng kêu gọi, anh làm công cụ cho bọn Ban Chỉ Đạo PCTNTW mà anh cứ ngỡ mình đang là người tiên phong xông pha trong mặt trận tham nhũng, giúp dân giúp đảng. Cuối cùng khi Đảng mặc cả, thu xếp với nhau xong. Anh Nguyễn Bá Thanh nhận kết cục thảm hại dưới cái bệnh hiểm nghèo trên giời đổ xuống. Đảng bảo do anh ăn uống, môi trường làm việc là tác nhân gây bệnh. Không vào được Bộ Chính Trị, anh còn mất luôn tính mạng. Đó là luật chơi khắc nghiệt như trò đánh bạc. Khi anh đặt cửa bên này, một là anh được, một đồng thành hai. Hoặc là mất sạch. Cờ bạc thì không có hoà khi nhà cái mở bát.

Nếu vào BCT, anh sẽ là vĩ nhân. Không thành công thì anh thành phế nhân.

Bọn Chân Dung Quyền Lực nói anh Nguyễn Xuân Phúc hạ độc anh Thanh là bố láo. Anh Phúc từng là chủ nhiệm văn phòng chính phủ, leo phắt lên phó thủ tướng uỷ viên BCT là do anh Phúc trong thời kỳ làm chủ nhiệm văn phòng chính phủ, biết được nhiều quan chức chính phủ tham nhũng. Anh Phúc nhờ những bí mật đó mà được các anh miền Bắc trọng dụng, cho vào Bộ Chính Trị, giữ luôn ghế phó trưởng ban Phòng chống tham nhũng để hỗ trợ, chỉ đạo anh Thanh. Chỉ có anh Phúc mới am hiểu nội tình, bày vẽ nước đi, yếu điểm của đối thủ cho anh Thanh chơi. Chứ trong cái ban PCTNTW ấy có ai hiểu được đối thủ như anh Phúc.

Anh Thanh bệnh bất ngờ, cuộc chống tham nhũng hỏng. Anh Phúc thấy tình thế bất lợi, chả tội gì anh phải làm căng. Anh ngừng tham mưu cho Đảng chống tham nhũng ( mưu của anh thực ra chỉ là những bí mật anh biết thời kỳ anh làm chủ nhiệm văn phòng chính phủ.) giờ anh cũng chắc chân trong BCT, anh bắn thông điệp nếu để anh yên ổn, anh sống để dạ, chết mang theo. Thế là đối thủ không thông qua trang CDQL để tấn công anh nữa, còn anh bắt đầu đi lại đây đó hiên ngang chỉ đạo giao thông, đường sá…chả động chạm gì đến ai cho lành qua lúc này.

Chỉ tội mỗi anh Thanh, xét ra hai anh miền Trung này đều là công cụ của các anh miền Bắc trong cuộc chiến giành quyền lực. Anh Thanh thì thẳng tính, đánh trực diện . Anh Phúc thì đa mưu, túc trí biết tiến lùi hợp lý. Anh Phúc còn khéo mặc cả cho mình ghế Uỷ viên BCT trước khi anh nhận chức phó trưởng ban chỉ đạo CTNTW. Lúc này anh ngang hàng với bọn miền Bắc, anh chả phải nghe lời cho thằng nào sất. Ngon lành anh chiến tiếp, không ngon lành thì anh hoãn binh. Anh quá đủ tầm bản lĩnh để làm thủ tướng nhiệm kỳ tới đây.

Cuối năm tiễn đưa anh Thanh, cũng thấy canh bạc chống tham nhũng đã xong theo lá bài chia ở hội nghị chuẩn bị nhân sự trung ương 10.

Nhiệm kỳ tới anh Sang làm tổng bí thư ( anh về thì không ai đủ can đảm luyên thuyên ba cái chuyện bắt sâu, bắt bọ ), anh Dũng là chủ tịch nước, anh Phùng Quang Thanh làm chủ tịch quốc hội, anh Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng. Anh Phạm Quang Nghị thay anh Lê Hồng Anh làm thường trực ban bí thư. Còn hai ghế bí thư Hà Nội, Sài Gòn thì để nếu anh Ba Tàu ngó qua cái đã.

Các anh Lê Hồng Anh, Nguyễn Phú Trọng, Lê Thanh Hải, Nguyễn Sinh Hùng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Dự tính nhân sự là vậy, đồng bào tiếp tục đóng góp ý kiến để cho bộ máy lãnh đạo của Đảng ngày càng vững mạnh, đủ tài lực lãnh đạo nhân dân đất nước phát triển phồn vinh, giữ ổn định chính trị và toàn vẹn lãnh thổ, tăng cường ảnh hưởng trên thế giới…

Posted in Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►‘Ai thay ông Bá Thanh sẽ bị bẻ nanh’

Posted by hoangtran204 trên 14/02/2015

BBC

13-02-2015

H1Bình luận về sự ra đi của ông Nguyễn Bá Thanh, qua đời vào trưa thứ Sáu 13/2 ở Đà Nẵng, thọ 62 tuổi, Giáo sư Carl Thayer từ Học viện Quốc phòng Úc nhận xét:

Giáo sư Carl Thayer: Mặc dù cá nhân tôi chưa gặp ông Nguyễn Bá Thanh nhưng tôi đã đọc một công trình nghiên cứu không được công bố về dân chủ cơ sở của tác giả là người Việt có nhận xét và bình luận tốt về ông trong sáng kiến cho bầu cử trực tiếp giới chức cấp địa phương với Đà Nẵng là hình mẫu để áp dụng ra toàn quốc. Ông Bá Thanh được người dân ở địa phương quí mến và việc làm trong nỗ lực cải cách chính trị của ông thu hút sự chú ‎ý trên toàn quốc.

BBC: Cấp địa phương thì như vậy nhưng cấp trung ương thì sao, ông có được lòng các chính khách tại Ba Đình không thưa ông?

Ông Bá Thanh được đưa ra Hà Nội để hỗ trợ Tổng Bí thư Trọng trong nỗ lực chống tham nhũng và việc ông ra trung ương dường như không thành công lắm. Chúng ta có thể thấy là việc ông lâm bệnh có thể ảnh hưởng tới công việc được giao của ông, nhất là trong bối cảnh có đấu đá nội bộ ở trung ương với các cáo buộc là có những khoản tiền hoa hồng bôi trơn cho các dự án xây dựng vốn đem lại hình ảnh hiện đại và mới mẻ cho Đà Nẵng.

Do đó có sự chia rẽ trong giới chính khách trung ương khi đánh giá về ông. Một mặt là ông được đưa ra Ba Đình với kỳ vọng là ông sẽ leo cao hơn nữa và một luồng khác bị phân tâm bởi những điều tôi vừa nói.

BBC: Nhưng chống tham nhũng ở vị trí của ông Nguyễn Bá Thanh có nghĩa là ông phải làm việc với ít nhất là các cơ quan thuộc chính phủ của Thủ tướng Dũng và Bộ Công an Việt Nam.

Nhìn chung thì Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có một nghị trình mà tôi được nghe nói là khoảng trên dưới 20 đại án tham nhũng mà ông Trọng muốn xử lý‎‎. Trong quá khứ tại Việt Nam, chúng ta đã thấy có việc chĩa mũi vào các phe nhóm. Kể như đây là việc đổ máu đã bị ngưng lại trước khi một bên bị tổn thương nhiều hơn bên kia. Trong trường hợp này dường như là sức nặng đè lên mạng lưới của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khiến đã tạo ra việc phản pháo.

Có hàng loạt tập đoàn và tổng công ty nhà nước nở rộ dưới quyền của Thủ tướng Dũng và có các doanh nghiệp nhà nước tham nhũng qui mô. Ông Dũng không hề hấn gì khi Bộ Chính trị muốn kỷ luật một đồng chí nhưng Ban Chấp hành Trung ương Đảng không đồng ‎ ý. Đó là hạn chế và tham nhũng có biểu hiện tại mọi nơi, mọi phe phái và điều mà mỗi phe hy vọng là hạ bệ một nhân vật và rồi chính phe tưởng là thắng lại có một nạn nhân. Tức là các bên đều có đối tượng để tấn công bên kia với hy vọng phe kia chùn lại.

Theo tôi Việt Nam có hệ thống mà anh không thể đi quá xa về một hướng này hay hướng kia và ông Nguyễn Bá Thanh được đưa vào ngã ba đường và ông trở thành mục tiêu để người ta đưa ra các thông tin chỉ trích sự lãnh đạo của ông.

Sự khác biệt giữa phương Tây và Việt Nam là ở chỗ ở phương Tây anh thích hay không thích ai thì luật pháp vẫn là trên hết. Nhưng ở Việt Nam thì hệ thống luật pháp không có tiếng nói độc lập và sự hạn chế đó tạo bất ổn cho nỗ lực chống tham nhũng.

BBC: Việc ông Bá Thanh không được bầu chọn vào ghế ủy viên Bộ Chính trị rõ ràng là có ảnh hưởng tới uy tín của ông?

Đúng vậy. Nhưng bức tranh lớn hơn là việc Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng muốn gây ảnh hưởng khi ông muốn tăng số ủy viên Bộ chính trị lên 17 ghế và muốn bổ nhiệm một số ghế trống cho các ứng viên mà ông muốn nhưng các ứng viên khác lại vào Bộ Chính trị.

Do đó vấn đề là việc ông Nguyễn Bá Thanh không vào được Bộ Chính trị là cá nhân ông hay cán cân quyền lực theo đó một bên là Ban Chấp hành Trung ương đã phủ quyết nỗ lực của Tổng Bí thư Trọng gây ảnh hưởng tới Bộ Chính trị để hướng tới Đại hội Đảng 12.

Tức là bức tranh lớn hơn, theo tôi, là ông Nguyễn Bá Thanh bị kẹt giữa cuộc tranh giành này.

BBC: Rồi sẽ có người khác ngồi ghế trưởng ban nội chính thay ông Nguyễn Bá Thanh. Từ nay tới Đại hội 12 nỗ lực chống tham nhũng sẽ đi về đâu thưa ông?

Trước cả hai đội hội Đảng trước đây thì người ta đều nói là tham nhũng làm nguy hại tới tính chính danh của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Việt Nam không thể chống nổi tham nhũng chừng nào không có một cơ quan độc lập và có quyền lực, độc lập về hành pháp, tòa án, công an, độc lập về báo chí tường thuật về những vụ việc tham nhũng. Vì những yếu tố đó không tồn tại nên chống tham nhũng có quá nhiều động cơ chính trị.

Từ nay tới Đại hội Đảng 12 không có nhiều thời gian để đạt được kết quả đáng kể vì sẽ có những nỗ lực cản trở chiến dịch chống tham nhũng từ bên trong nhằm để đà chống tham nhũng không đi quá xa và lịch sử đã chứng minh rằng không thể đi quá xa [trong nỗ lực chống tham nhũng] đối với các ghế quan trọng nhất mà họ có khả năng đi tiếp.

Cho nên bất kỳ ai ngồi vào vị trí đó [Trưởng ban Nội chính Trung ương] sẽ bị “bẻ nanh” hay kể như bị vô hiệu hóa và sẽ gặp phải sự kháng cự mạnh mẽ từ nay tới Đại hội Đảng 12.

Posted in Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

Nguyễn Bá Thanh và pháo đài của chế độ

Posted by hoangtran204 trên 14/02/2015

Blog VOA

Lê Diễn Đức

13-02-2015

Thế là ông Nguyễn Bá Thanh ra đi. Vĩnh viễn! Sau một thời gian dài điều trị suy tuỷ ở Mỹ và khoảng hơn một tháng trở lại Đà Nẵng tiếp tục kéo dài chữa trị trong vô vọng.

Nói rằng, việc điều trị ông sẽ kết hợp Tây y với Đông y cổ truyền của các giáo sư, bác sĩ Việt Nam chỉ là sự khoác lác, khi mà nền y học Mỹ đã đầu hàng.

Mặc dù ông Nguyễn Bá Thanh không nằm trong nhóm lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), chỉ giữ chức Trưởng Ban Nội chinh Trug ương và Phó Ban phòng chống tham nhũng, nhưng do xuất phát từ cá tính, bối cảnh của ông từ Đà Nằng ra Hà Nội nhận nhiệm vụ mới, đã tạo nên dư luận mạnh mẽ trước bệnh tình và cái chết của ông.

Ông Thanh ra Hà Nội giữa lúc mà cuộc xung đột giữa Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, cùng Chủ tịch nước Trương Tấn Sang với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang ở vào đỉnh cao. Do những chủ trương sai lầm về quản lý kinh tế và nạn tham nhũng hoành hành, Nguyễn Tấn Dũng được xem là có thể bị mất chức trong hội nghị Trung ương 6, tháng 10 năm 2012.

Báo chí nước ngoài cũng nhận định về tình trạng này. Tờ “Bangkok Post” ngày 15/10/2012 viết:

“Dẫn đầu cuộc tấn công vào ông Dũng không ai khác là Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, người đã rọi ánh sáng vào những vụ bê bối xung quanh thủ tướng và chính phủ của ông. Nền kinh tế chậm chạp, lạm phát, tham nhũng và khủng hoảng ngân hàng trong những tuần gần đây đã được xem là tất cả các tiêu cực đối với ông Dũng”.

Những mặt yếu kém của Nguyễn Tấn Dũng trong vai trò thủ tướng được Tổng bí thư (TBT) Nguyễn Phú Trọng tổng kết tại Hội nghị Trung ương 6:

“Áp lực lạm phát và bất ổn vĩ mô vẫn còn lớn. Thị trường tiền tệ diễn biến phức tạp; nợ xấu ngân hàng ở mức cao; tăng trưởng tín dụng thấp; hoạt động của một số ngân hàng thương mại cổ phần thiếu minh bạch, còn tiềm ẩn nhiều rủi ro; lãi suất ngân hàng vẫn còn quá cao so với hiệu quả sản xuất, kinh doanh của doanh nghiệp. Thị trường bất động sản, thị trường chứng khoán vẫn chưa được cải thiện; thị trường vàng còn nhiều biến động. Các đề án tái cấu trúc đầu tư công, doanh nghiệp nhà nước và ngân hàng thương mại còn có nhiều vấn đề cần tiếp tục nghiên cứu, hoàn thiện. Tăng trưởng GDP và tổng vốn đầu tư xã hội không đạt được kế hoạch đề ra; số doanh nghiệp phải giải thể, ngừng hoặc thu hẹp hoạt động vẫn ở mức cao; việc làm và thu nhập của người lao động khó khăn. Trật tự, an toàn xã hội và các tệ nạn xã hội, tội phạm, tham nhũng, tiêu cực còn nhiều phức tạp”…

Tuy nhiên, Hội nghị Trung ương 6 đã hạ màn với hồi kết “chung ta tha chúng mình”.

Không có gì có thể làm ảnh hưởng đến sự tồn vong của ĐCSVN, dù cuộc giao tranh quyền lực có quyết liệt đến đâu. Trong lịch sử của ĐCSVN, bao giờ chung cuộc cũng được giải quyết bằng một sự thoả hiệp nào đó.

Vì thế, “để giữ gìn uy tín, hình ảnh thiêng liêng của Đảng”, “kiên quyết bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ”, Ban Chấp hành Trung ương đã bỏ phiếu quyết định không kỷ luật Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị”.

Một đồng chí trong Bộ Chính Trị (có biệt danh X) này ai cũng biết là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, mặc dù các nguồn chính thức không nói tới.

Cũng qua đại hội này cho thấy sức mạnh nằm ở gần 200 thành viên của Ban Chấp hành Trung ương, chứ không còn ở Bộ Chính Trị nữa. Đây cũng là chỗ dựa vững chắc để Nguyễn Tấn Dũng tận dụng cơ hội, củng cố lại vị trí của mình và lật ngược thế cờ vào Hội nghị Trung ương 7 (tháng 5/2013) với việc loại bỏ Nguyễn Bá Thanh ra khỏi Bộ Chính Trị theo đề nghị của Nguyễn Phú Trọng.

Tái lập Ban Nội chính Trung ương, Nguyễn Phú Trọng muốn tước quyền của Nguyễn Tấn Dũng khỏi Ban phòng chống tham nhũng.

Ban Nội chính Trung ương trở thành cơ quan tham mưu của Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư về chủ trương, chính sách lớn thuộc lĩnh vực nội chính và phòng, chống tham nhũng, đồng thời thực hiện nhiệm vụ của Cơ quan Thường trực của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng,

Nguyễn Bá Thanh là một người có cá tính mạnh mẽ và ham mê quyền lực. Ở tuổi 60, ra Hà Nội nhận chức Trưởng Ban Nội chính, ông cũng nhắm tới cái ghế của Bộ Chính Trị và hy vọng sẽ giành được quyền lực cao hơn vào năm 2016 khi đại hội ĐCSVN diễn ra, không loại trừ ghế Thủ tướng. Ông cũng đã kịp nâng đỡ con trai Nguyễn Bá Cảnh vào Ban Chấp Hành Đảng Bộ Đà Nẵng nhiệm kỳ 2010-2015, chuẩn bị cho tương lai.

Ông tuyên bố sẽ bắt tay điều tra các vụ tham nhũng lớn và không nói nhiều, sẽ “hốt hết”! Vụ án Dương Chí Dũng của Vinalines cho thấy sự vai trò của ông và những bí mật mà ông chưa tiết lộ.

Thực ra tham nhũng là chất keo kết dính của toàn bộ cấu trúc cầm quyền của ĐCSVN, là pháo đài bảo vệ chế độ. Người ta gắn bó với “nhà nước” cũng chính vì tham nhũng. Bất luận năng lực thế nào, việc làm có phù hợp không, hiệu quả ra sao… cứ vào được biên chế là có điều kiện để tham nhũng, quan càng lớn càng ăn to, quan nhỏ ăn nhỏ và “có ngay một tờ ngân phiếu vĩnh cửu lĩnh lương trọn đời“.

Do đó tấn công vào tham nhũng tấn công vào toàn bộ thành trì của hệ thống cầm quyền. Người ta lấy việc chống tham nhũng đúng hơn chỉ để làm phương tiện gạt bỏ nhau trong cuộc tranh giành ảnh hưởng trong mối quan hệ quyền-tiền.

Ông Nguyễn Bá Thanh cũng không phải là trường hợp ngoại lệ. Ông đã có công trong việc thực hiện các dự án đầu tư làm thay đổi bộ mặt của thành phố Đà Nẵng, nhưng cũng bị tai tiếng trong việc rút ruột công trình xa lộ Bắc- Nam và cầu sông Hàn và là tác giả của những bất công và tội ác với dân chúng ở giáo xứ Cồn Dầu khi giải toả thu hồi đất.

Cây tầm sét mà ông Nguyễn Bá Thanh được ông Nguyễn Phú Trọng giao cho chỉ để quất vào các đối thủ chứ không phải để chống tham nhũng thực sự. Nó cũng giống như trang “Chân Dung Quyền Lực”, ra đời chỉ để phục vụ nhất thời cho cuộc đấu đá nội bộ chứ không phải vì lợi ích xã hội. Đụng đến tham nhũng ở tầng cao, báo “Người Cao Tuổi” bị rút giấy phép và truy tố hình sự là một minh chứng.

Ông Trương Tấn Sang cũng đã từng thú nhận “càng chống thì tham nhũng càng tràn lan và trở nên nặng nề, xảy ra mọi lúc mọi nơi, đây là căn bệnh rất trầm kha”.

Chống tham nhũng đòi hỏi một cơ chế khác, một hệ thống chính trị khác, mà trước hết là chế độ đa đảng với bầu cử tự do, ngành tư pháp độc lập và báo chí tự do.

Bản chất của cuộc chống tham nhũng là thế nên ông Nguyễn Bá Thanh rước vào thân nhiều kẻ thù thần thế ở Hà Nội. Ông bị khống chế để trở nên một người không có thực quyền và cuối cùng, bệnh tật đến đột ngột với ông vào tháng 8/2014 đã loại bỏ hẳn ông ra khỏi cuộc chơi. Tin đồn ông bị đầu độc chất phóng xạ, đo đó, không phải tự nhiên từ trên trời rơi xuống.

Hôm nay ông ra đi, một phần người Đà Nẵng tiếc thương ông, nhưng một phần khác oán hận ông và cho rằng cái chết đau đơn của ông là hậu quả của luật nhân quả. Tôi không nghĩ như thế, bởi vì lắm quan to khác gây tội ác, gần trăm tuổi vẫn sống sờ sờ ra đó. Ông Thanh vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân của một chế độ cầm quyền, luôn thống nhất về đường lối lãnh đạo, nhưng lúc nào cũng có đấu đá, tarnh giành ảnh hưởng.

Nói đến ông Thanh tôi nhớ lại Eward Gierek, Bí thư thứ nhất Đảng Công nhân Thống Nhất Ba Lan (Đảng Cộng sản Ba Lan). Trong năm 1970-1980, Gierek là một người rất gần gũi quần chúng, quan hệ tốt với phương Tây, giành được nhiều khoản tín dụng cho việc xây dựng và phát triển đất nước. Hầu hết tất cả những công trình công cộng lớn nhất thời xã hội chủ nghĩa của Ba Lan đều được xây dựng trong thời kỳ này. Thập niên 70 không thể bác bỏ là giai đoạn phát triển văn hoá, khoa học và thể thao mà ông Gierek đã có công rất lớn. Nhưng cũng chính vì nợ nần mà dẫn tới cuộc khủng hoảng kinh tế đa dạng, cuối cùng đưa đến sự sụp đổ của chính phủ của ông và về lâu dài đến sự sụp đổ của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Ba Lan. Khoản nợ cuối cùng mà Ba Lan phải trả từ giai đoạn này được thanh toán vào tháng 10 năm 2012.

Dư luận có nhiều đánh giá khác nhau về ông. Tên ông được đặt cho trường học và đường phố ở một số địa phương. Jaroslaw Kaczynski, Chủ tịch đảng đối lập lớn nhất Ba lan hiện nay (PiS), một nhân vật cánh hữu bảo thủ, trong cuộc vận động tranh cử Tổng thống Ba lan năm 2010 nói rằng,”Eward Gierek là một người cộng sản nhưng là một người yêu nước”.

Posted in Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►Không nên để công an điều tra được quyền bắt người – Ls Ngô Ngọc Trai

Posted by hoangtran204 trên 14/02/2015

Luật sư Ngô Ngọc Trai

Liên quan đến vụ việc chai nước có ruồi, nhiều ý kiến chê trách cách hành xử của tập đoàn Tân Hiệp Phát đã báo công an bắt giữ một khách hàng là người sử dụng sản phẩm của hãng.

Đây là sự vụ lùm xùm đã được nhiều chuyên gia pháp lý nêu ý kiến, có người cho rằng đây là hành vi phạm tội cưỡng đoạt tài sản, có người cho rằng đây chỉ là quan hệ pháp luật dân sự không phải tội phạm.

Tôi thì thấy rằng qua sự việc này không nên quy định cho phép cơ quan công an điều tra được quyền bắt người.

Quy định hiện tại

Bộ luật tố tụng hình sự hiện tại quy định cho phép cơ quan công an điều tra sau khi tiếp nhận tin báo tội phạm thì được quyền ra lệnh bắt khẩn cấp. Sau khi bắt cơ quan điều tra phải báo ngay cho Viện kiểm sát cùng cấp để xét phê chuẩn. Trong thời hạn 12 giờ kể từ khi nhận được đề nghị xét phê chuẩn, Viện kiểm sát phải trả lời có đồng ý với việc bắt hay không, nếu không đồng ý thì cơ quan bắt người phải trả tự do ngay cho người bị bắt.

Việc bắt giam giữ người là một biện pháp ngăn chặn mục đích nhằm ngăn ngừa nghi can bỏ trốn, tiếp tục phạm tội hoặc tiêu hủy chứng cứ. Nhưng thực tế lâu nay việc bắt giam giữ người đã vượt quá mục đích ý nghĩa đơn thuần chỉ là một biện pháp ngăn chặn.

Chúng ta biết rằng nghi can mặc dù bị bắt nhưng vẫn chưa bị coi là tội phạm. Luật đã quy định rằng không ai bị coi là tội phạm và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của tòa án có hiệu lực pháp luật.

Như vậy mặc dù bị bắt và bị hạn chế quyền tự do đi lại, nhưng các quyền tự do dân sinh khác của người bị bắt vẫn còn, ví như quyền được đọc sách báo, xem ti vi, thăm gặp người thân, ăn uống đủ dinh dưỡng, không bị đánh đập bởi người khác…

Vậy sau khi bị bắt, người bị bắt có được đảm bảo các điều kiện đời sống dân sinh bình thường hay không?

Nhưng thực tế lâu nay có một vấn đề rất nghiêm trọng đó là điều kiện giam giữ người ở Việt Nam tệ hại khiến cho người bị giam giữ chịu sự khổ cực về tinh thần và thể xác.

Việc bắt người vốn dĩ chỉ tước đi quyền tự do đi lại của công dân song không chỉ đơn thuần như vậy, do đặc thù điều kiện kinh tế xã hội ở Việt Nam người bị bắt lại bị tước đi hầu như hết các quyền dân sự, quyền con người bị xâm hại nặng nề khi sống trong điều kiện giam giữ mà mọi thông số chỉ tiêu giá trị đều ở mức rất thấp.

Một ví dụ là mấy năm trước tôi bảo vệ cho một người bị bắt giam ở trại tạm giam số 3 nằm trên đường cầu Bươu thuộc Hà Đông, Hà Nội. Một lần vào lấy lời khai thấy chòm râu cứng của người đó được chia làm hai nửa, một bên rất dài cứng còn một bên lại trụi nhẵn. Hỏi ra thì được biết suốt ngày người đó bị mấy người giam giữ cùng phòng đè ra nhổ râu giải trí cho đỡ buồn.

Điều đó là ví dụ giúp hình dung cho thấy tình trạng điều kiện sức khỏe của người bị giam giữ bị xâm hại như thế nào.

Còn theo một bài báo mới đây trên báo Đất Việt có tiêu đề ‘Tội phạm tăng nhanh hơn dân số, thiếu hàng ngàn chỗ giam’, bài báo đưa số liệu rằng so với quy mô đã được phê duyệt, các trại tạm giam còn thiếu hơn 14.000 chỗ (tiêu chuẩn mỗi chỗ 2m2), tạm giữ thiếu hơn 12.000 chỗ.

Bắt nhiều nên thiếu chỗ giam

Số liệu về việc thiếu chỗ giam giữ người có thể hiểu một phần nguyên nhân vì số lượng người có hành vi phạm tội quá nhiều, đó là minh chứng cho sự đổ vỡ của các chuẩn mực giá trị đạo lý. Nhưng mặt khác cũng cần đặt ra vấn đề xem xét lại việc bắt giam giữ lâu nay liệu đã đúng đắn hợp lý hay chưa?

Phải chăng có việc bắt giam giữ cẩu thả bừa bãi, nhiều trường hợp không cần thiết bắt cũng bắt, và tại sao lại để cơ quan công an điều tra được quyền bắt người?

Chúng ta biết rằng công an điều tra là lực lượng chiến đấu có chức năng nhiệm vụ phòng chống tội phạm, ở họ mang nặng tâm lý trạng thái triệt tiêu phòng ngừa. Nghề nghiệp của họ ít đòi hỏi sự suy xét công tâm khách quan để cân nhắc sự cần thiết xác đáng hay không trong việc bắt giam giữ, cái có ở nghề nghiệp của các thẩm phán.

Trước mỗi sự việc còn chưa rõ ràng lý do cần bắt hay không, nếu quyền bắt thuộc cơ quan công an thì họ sẽ có ngay quan điểm là cần bắt, điều này có nguyên nhân từ tâm lý trạng thái nhận thức nghề nghiệp.

Mặt khác pháp luật quy định rằng trách nhiệm chứng minh tội phạm thuộc về cơ quan tiến hành tố tụng, có nghĩa là nếu không chứng minh được tội phạm thì họ phải chịu trách nhiệm nào đó.

Cho nên đương nhiên dễ hiểu là cơ quan điều tra sẽ có xu hướng tìm giải pháp để hoàn tất cho được trách nhiệm của mình và giải pháp chính là quyền được bắt người.

Có thể nói quyền được bắt người là ‘phép mầu’ giúp làm ‘nhẹ gánh’ đi trách nhiệm chứng minh tội phạm.

Cho nên cái trách nhiệm chứng minh tội phạm mà lại đi kèm với cái quyền được bắt người thì còn gì nữa mà khó hiểu cho việc thiếu chỗ giam giữ.

Cần sửa luật

Bộ luật tố tụng hình sự đang được rà soát sửa đổi nên quy định rằng quyền quyết định bắt giam giữ phải thuộc về tòa án, cơ quan điều tra muốn bắt người thì phải chứng minh thuyết phục được thẩm phán về sự cần thiết và đưa ra các lý do xác đáng.

Khi xem một số bộ phim hình sự của nước ngoài đôi khi chúng ta thấy trong nội dung phim nhiều người phải vất vả lắm mới xin được ‘trát’ bắt của tòa.

Sự suy xét cẩn trọng của tòa án là bờ đê bảo vệ các quyền công dân, ngăn ngừa bạo quyền, cái mà nền tư pháp hình sự của ta còn mang nặng.

Cân nhắc quyết định bắt người điều này cũng nằm trong chức năng xét xử phán quyết của tòa án. Tức là cân nhắc xem liệu đã cần thiết hay chưa trong việc tước đi một số quyền tự do của công dân.

Chúng ta cần học hỏi nước ngoài về chế định bắt người. Hai nước gần gũi với ta là Hàn Quốc và Nhật Bản đều quy định quyền bắt người thuộc về tòa án.

Hiến pháp Hàn Quốc viết rằng: Trong trường hợp bắt, giam giữ, tịch thu tài sản hoặc khám xét thì cần phải có lệnh của thẩm phán thông qua các thủ tục luật định và bất kỳ người nào bị bắt hoặc bị giam giữ đều có quyền yêu cầu Tòa án xem xét tính hợp pháp của việc bắt hoặc giam giữ.

Hiến pháp Nhật Bản viết rằng: Không bai bị bắt bớ mà không có sự cho phép của tòa án trong đó chỉ rõ hành vi phạm tội trừ trường hợp đương sự bị bắt quả tang.

Một thí dụ điển hình

Trong vụ chai nước có ruồi ngấp nghé giữa hành vi phạm tội cưỡng đoạt tài sản và quan hệ pháp luật dân sự, nếu quyền bắt thuộc tòa án quyết định thì họ sẽ nhìn sự việc dưới hai góc độ và cân nhắc có nên bắt hay không.

Để xét cơ sở hợp lý cho việc bắt cũng không khó gì, chỉ cần làm rõ vài vấn đề: Ông Võ Văn Minh người bị bắt là chủ quán ăn uống có nhân thân rõ ràng liệu ông có bỏ trốn không? Ông sẽ bỏ trốn hay công khai đấu tranh chứng minh Tân Hiệp Phát sai và bảo vệ yêu cầu của mình?

Liệu ông có tiếp tục phạm tội không, chẳng lẽ ông lại tiếp tục đi tống tiền người khác hay đi cướp? Liệu ông Minh có tiêu hủy chứng cứ nào không, chai nước có ruồi thì đã bị cơ quan chức năng thu giữ rồi, mà nếu không thu giữ thì ông Minh cũng giữ lại để làm bằng chứng bảo vệ mình chứ đời nào ông tiêu hủy.

Như thế có thể thấy không có lý do xác đáng nào cho việc bắt giam, nhưng thực tế ông đã bị bắt. Vì lý do rằng quyền bắt người nằm trong tay cơ quan công an điều tra chứ không phải tòa án.

LS Ngô Ngọc Trai

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An | Leave a Comment »

►Đuối lý, Ban Tuyên Giáo, Bộ 4 T hợp nhau đình bản báo Người Cao Tuổi, và đưa TBT Kim Quốc Hoa cho công an thẩm vấn điều tra

Posted by hoangtran204 trên 13/02/2015

Ban Tuyên Giáo ra lệnh cho 700 tờ báo trong nước không được bênh vực và đăng tin các bài báo của báo Người Cao Tuổi. Sau khi ra bài báo dưới đây ngày 10-2-2015, báo người Cao Tuổi đã bị Bộ TT-TT ra lệnh đình bản và xóa tên miền trên mạng internet, và đưa TBT Kim Quốc Hoa cho công an điều tra.  Theo quan điểm của Ban Tuyên Giáo và Bộ 4 T. : Báo Người Cao Tuổi đưa tin những người tham nhũng lên báo là phạm tội tiết lộ bí mật quốc gia, va lợi dụng quyền tự do dân chủ.

Chủ tịch Hội Người cao tuổi Việt Nam, Tổng Biên tập Báo Người cao tuổi khẳng định: Đoàn Thanh tra Bộ Thông tin và Truyền thông đã làm trái pháp luật

Bài trên báo Người Cao tuổi số ra ngày 10-2-2015

Hoàng Linh

Bộ 4T “đánh” báo Người Cao Tuổi: Khi hành pháp làm càn

12-2-2015

Phạm Đoan Trang – Nguyễn Anh Tuấn – Trịnh Hữu Long

Tóm tắt vụ “Bộ 4T vs. báo Người Cao Tuổi”

Thứ hai, ngày 9/2/2015, Bộ Thông tin Truyền thông (sau đây gọi tắt là Bộ 4T) tổ chức họp báo đấu tố báo Người Cao Tuổi, tiến hành xử phạt hành chính, thu hồi giấy phép của phiên bản điện tử của báo, thu hồi thẻ nhà báo của Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa, đề nghị cách chức ông Hoa, và chuyển hồ sơ vụ việc sang Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an.

Sau đó, Thứ Ba, 10/2/2015, theo một nguồn tin riêng, Ban Tuyên giáo đã chỉ thị cho các báo không được đưa tin “ngược chiều” về vụ việc của báo Người Cao Tuổi. Và có lẽ đó là lý do khiến các bài báo ủng hộ Người Cao Tuổi nói chung và ông Kim Quốc Hoa nói riêng không còn trên báo chí chính thống. Ngay cả các bình luận (comment) của độc giả bày tỏ sự ủng hộ đối với ông Kim Quốc Hoa cũng biến mất dưới mỗi bài báo được đăng tải.

Chỉ đạo báo chí xong, từ Thứ Tư, 11/2/2015, cơ quan chức năng bắt đầu xử lý Người Cao Tuổi. Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa phải làm việc với công an, cùng lúc đó, hai tờ báo của Bộ 4T là VietNamNet và Info.net tích cực đăng hàng loạt bài viết ủng hộ Bộ nhà: “Việc thanh tra báo Người Cao Tuổi là đúng quy định”, “Tướng quân đội nói về xử lý sai phạm báo Người Cao Tuổi”, “Làm báo như Người Cao Tuổi không sai mới lạ”, “Người Cao Tuổi sai phạm, chủ quản ở đâu”… Chắc rằng chuỗi bài này chưa dừng lại, khi mà Bộ 4T tuyên bố “sẽ cứng rắn hơn nếu báo Người Cao Tuổi gây phức tạp tình hình”.

Một mặt không cho báo chí đưa tin “ngược chiều” với mình, mặt khác vẫn chỉ trích và kết tội một tờ báo nhỏ, giới chức quản lý ở Việt Nam đã thể hiện một thái độ rất không đẹp. Tuy nhiên, chưa bàn tới lối hành xử đó, thì cung cách phát ngôn của Bộ 4T cũng đã cho thấy nhiều bất cập trong tư duy và năng lực của một đội ngũ được nắm quyền quản lý giới truyền thông.

Nhà báo Kim Quốc Hoa, Tổng Biên tập báo Người Cao Tuổi. Nguồn ảnh: báo Pháp luật (tháng 4/2014)

Ảnh: Lê Anh Dũng/ VietNamNet

Đôi co với một tờ báo

Ngày 12/2/2015, VietNamNet đăng bài “Làm báo như Người Cao Tuổi không sai mới lạ”, phỏng vấn Phó cục trưởng Cục Báo chí Lưu Đình Phúc – Trưởng đoàn Thanh tra của Bộ 4T. Bài phỏng vấn được đăng trên trang chủ, với nhiều thông tin được nhấn mạnh, như các phát biểu của ông Phúc kết tội báo Người Cao Tuổi khoác danh nghĩa chống tham nhũng để “tham nhũng, tiêu cực”.

Mặc dù vậy, quá nửa bài báo vẫn chỉ là những ý kiến của ông Phúc loanh quanh về trình tự, thủ tục của quá trình thanh tra – mà theo đó thì giữa những thông tin mà ông đưa ra và ba bài viết của báo Người Cao Tuổi có một số điểm không thống nhất. Chẳng hạn như ông bảo, “tổng số thời gian thanh tra tại báo Người Cao Tuổi… là 45 ngày làm việc… không phải là 64 ngày làm việc như nội dung bài viết trên báo Người Cao Tuổi đã nêu”.

Trước đó, báo Người Cao Tuổi đã có ba bài viết chỉ ra rằng Đoàn Thanh tra của Bộ 4T có nhiều sai phạm, nhiều điểm trái pháp luật – Luật Thanh tra, Luật Báo chí, Luật Khiếu nại, v.v. Báo chỉ ra đầy đủ các điểm vi phạm, hoặc nói rõ rằng các bài viết “sai phạm” mà Thanh tra nêu ra thì đến nay đều đã quá thời hiệu, mà báo chưa từng nhận được đơn thư khiếu nại nào của các cá nhân và tổ chức liên quan. Song, ông Cục phó Lưu Đình Phúc không bàn cụ thể đến một điểm nào trong những điểm Người Cao Tuổi đã nêu.

Ông Phúc cũng lờ đi chi tiết quan trọng, là ngày 31/1, Đoàn Thanh tra của ông mới làm việc với Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa để trao đổi về nội dung thanh tra, mà lại đòi phải có giải trình về trên 52 nội dung “chậm nhất là ngày 3/2/2014”. Bản thân báo Người Cao Tuổi cũng đã có công văn (số 32/CV-BNCT) ngày 4/2 gửi Đoàn Thanh tra kiến nghị cần thời gian giải trình.

Bộ 4T chơi khó như vậy, có khác nào mụ dì ghẻ trộn đỗ với gạo, bắt cô Tấm nhặt xong hết mới được đi chơi?

Vậy nhưng ông Lưu Đình Phúc lờ chuyện đó đi, ông bảo “hết thời hạn, Người Cao Tuổi không gửi báo cáo giải trình theo yêu cầu”, rồi ông suy đoán: “Có thể thấy báo đã không hợp tác với Đoàn Thanh tra, cố tình kéo dài thời gian giải trình…”.

Đôi co với báo Người Cao Tuổi ở một số chi tiết và tránh né, tảng lờ nhiều chuyện khác, đó là lối hành xử không nên có ở một quan chức (“quan báo”) đối với dân.

Loanh quanh hết nửa bài rồi vị đại diện Bộ 4T bắt đầu dùng chiêu ngụy biện “đánh vào tình cảm” khi ông quay sang răn báo chí: “Chống tham nhũng phải khách quan, trung thực”, “phải đưa tin có trách nhiệm”, “nâng cao ý thức công dân”, v.v.

Phàm là ngụy biện đánh vào tình cảm của số đông thì các nội dung nghe đều bùi tai và thuyết phục cả. Có điều, trong trường hợp này, phát biểu của ông Lưu Đình Phúc chỉ cho thấy nhận thức về pháp luật và quản trị của ít nhất là một bộ phận quan chức, công chức Việt Nam còn nhiều bất cập.

Cần tìm hiểu thêm về hành chính

Trên nguyên tắc, trong mỗi nền hành chính, đều có những cơ quan thanh tra thực hiện chức năng kiểm soát nội bộ ngành, ví dụ Bộ Thông tin Truyền thông có thể có thanh tra làm nhiệm vụ giám sát, kiểm tra việc chấp hành pháp luật của Bộ. Ở Việt Nam, do Bộ 4T còn được hưởng đặc quyền “quản lý báo chí”, nên thanh tra Bộ nghiễm nhiên nắm thêm quyền sinh quyền sát với giới truyền thông.

Dù vậy, cần phải hiểu rằng đây chính là điểm mấu chốt dẫn đến khả năng hành pháp lạm quyền, cửa quyền. Để tránh vấn nạn đó, chỉ có một cách là tư pháp phải độc lập và có quyền lực ngang bằng hai nhánh hành pháp, lập pháp.

Nói đơn giản là, hành pháp – ở đây là Bộ 4T – có thể thanh tra báo chí, nhưng chỉ dừng lại ở đó mà thôi, muốn xử phạt báo chí thì họ phải chuyển hồ sơ vụ việc sang bên tư pháp – ở đây là tòa án. Ngoài ra, Bộ 4T có quyền thanh tra báo chí, song cơ quan báo chí lại cũng có quyền không chấp hành và quyền khởi kiện Bộ ra tòa. Người Cao Tuổi không nhất thiết phải tuân thủ mọi hình thức xử phạt của Bộ (thu hồi giấy phép báo điện tử, tước thẻ nhà báo hay cách chức tổng biên tập); họ có thể đâm đơn kiện Bộ 4T, kết quả thế nào sẽ do tòa án quyết định.

Tiếc rằng đó chỉ là nguyên tắc, còn trên thực tế ở Việt Nam, do nhánh hành pháp quá mạnh nên mới có thể làm càn: xử phạt hành chính, thu hồi tên miền báo điện tử, rút thẻ nhà báo của tổng biên tập Kim Quốc Hoa. Bộ 4T đã hành xử chẳng khác nào một vị quan tòa lộng quyền khi vừa đưa ra kết luận buộc tội Người Cao Tuổi, vừa thi hành án luôn.

Chưa kể, công chức của Bộ còn răn dạy báo chí tác nghiệp phải thế này, thế kia: “Tôi cho rằng, khi đã cho đăng bài viết thì Tổng biên tập phải có đủ tài liệu, căn cứ, chứ không có tài liệu gì trong tay, phóng viên các tỉnh gửi bài về cho đăng ngay là không ổn. Cũng ở báo này, khi thanh tra chúng tôi còn phát hiện, báo nhận bài của bạn đọc qua email, cho đăng ghi là nhóm phóng viên điều tra. Khi bị khiếu nại, báo trả lời bằng văn bản là không phải của phóng viên viết, đó là của bạn đọc gửi tới. Làm báo như vậy thì không sai mới là lạ!”.

Ông Lưu Đình Phúc đã không ý thức được một điều đơn giản, rằng: Tác nghiệp báo chí là công việc nội bộ của một tòa soạn, không ai có quyền yêu cầu họ giải trình. Tòa soạn chịu trách nhiệm trước dư luận về các thông tin họ đăng tải. Nếu báo đưa tin sai, ảnh hưởng đến cá nhân, tổ chức nào thì cá nhân, tổ chức đó mới là người có thẩm quyền kiện tòa soạn ra tòa dân sự để giải quyết việc riêng của họ với nhau. Ở đây, không có khía cạnh nào mà Bộ 4T hay bất kỳ cơ quan hành pháp nào khác có thể tham gia.

Không được hình sự hóa hoạt động báo chí!

Việc chuyển hồ sơ vụ việc sang Cơ quan An ninh Điều tra thuộc Bộ Công an, và sau đó khởi tố báo Người Cao Tuổi theo Điều 258 Bộ luật Hình sự, là hành động hình sự hóa những hoạt động báo chí thuần túy dân sự. Đây là một biểu hiện của xã hội công an trị. Trong khi đó, nguyên tắc đơn giản và phổ cấp ở các nền luật pháp trên thế giới là: Không hình sự hóa các vi phạm của báo chí; ai bị hại thì người đó kiện cơ quan báo chí, chứ đó không phải việc của một bộ có tên là Bộ 4T.

Người Cao Tuổi ghi tên tác giả là “nhóm phóng viên” hay “nhóm bạn đọc” thì đó cũng chỉ là vấn đề nghiệp vụ chỉ của tờ báo mà thôi. Một anh công chức ở Bộ 4T không có thẩm quyền phán xét nghiệp vụ của báo, nhất là khi chưa có phóng viên hay bạn đọc nào cảm thấy bị xâm hại lợi ích.

Và cuối cùng, về Điều 258 Bộ luật Hình sự: Nếu điều luật này nhằm chống lại việc “xâm hại lợi ích nhà nước”, thì điều tối thiểu khi vận dụng nó là phải nêu rõ nhà nước ở đây là ai, cơ quan nào cảm thấy họ bị hại, địa chỉ giao dịch ở đâu, bị hại như thế nào? Không thể nói chung chung là “nhà nước” – một thực thể không tên tuổi, không địa chỉ.

Nếu những thông tin mà báo Người Cao Tuổi đưa ra ảnh hưởng đến lợi ích của nhà nước thì chỉ duy nhất Chủ tịch nước mới có quyền phát ngôn lợi ích đó là gì và bị ảnh hưởng tới đâu. Nếu “nhà nước” thấy thông tin đó ảnh hưởng tới lợi ích của mình thì phải kiện báo Người Cao Tuổi ra tòa dân sự để tranh cãi đúng sai. Còn hình sự hóa vụ việc và dùng sức mạnh cưỡng chế chỉ là cách phản ứng của những người đuối lý và ưa bạo lực.

Tuyên bố của Con Đường Việt Nam về trường hợp khởi tố vụ án “Lợi dụng quyền tự do dân chủ” tại báo Người Cao Tuổi

Lê Quốc Tuấn

12-2-2015

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp | Leave a Comment »

►Các nhà hoạt động Hà Nội phát động một chiến dịch mạnh mẽ trên mạng xã hội

Posted by hoangtran204 trên 12/02/2015

Michael L. Gray, SecDev Foundation
Lê Quốc Tuấn chuyển ngữ

.
.
Lần đầu tiên ở Việt Nam, các nhà hoạt động chính trị đang sử dụng kỹ thuật tiếp thị trên phương tiện truyền thông xã hội để bày tỏ bất đồng chính kiến trên trực tuyến. Một chiến dịch táo bạo không sợ hãi đã cho thấy hàng chục người với ảnh tự chụp (selfie) trên Facebook cá nhân mang khẩu hiệu “Tôi không thích Đảng Cộng sản Việt Nam” đăng tải trên mạng xã hội ở Việt Nam. Một trang Facebook fan hâm mộ chiến dịch được hình thành ngày 07 Tháng 1 năm 2015 thu hút hàng ngàn lượt like (thích) và chia sẻ.Phương tiện truyền thông xã hội ở Việt Nam tiếp tục thách thức sự thống trị báo chí chính thống và khả năng định hướng dư luận của nhà nước. Ngày 4 tháng 1, 2015 sự thách thức này đã hình thành một khuôn dạng mới với những gì có thể xem là một chiến dịch phản kháng chưa từng có của Việt Nam trên mạng truyền thông xã hội. Nhà hoạt động Lã Việt Dũng đăng tải một ảnh chân dung đơn giản, tự cầm một khẩu hiệu in trên giấy dòng chữ “Tôi không thích Đảng Cộng sản Việt Nam.” Ngay sau đó, một nhà hoạt động khác, Nguyễn Lân Thắng, mô phỏng ví dụ này, đăng hình ảnh một cuộc biểu tình trên đường phố tổ chức vào ngày 7 tháng 1, 2015 tại Hà Nội, với vài chục người mang khẩu hiệu có cụm từ “Tôi Không Thích”.Sau ảnh của Thắng, nhiều hình ảnh khác đã xuất hiện trên Facebook, mạng xã hội phổ biến nhất ở Việt Nam. Đến ngày 8 tháng 1, hàng chục người trong nước – trong số có nhiều người là những nhà hoạt động nổi tiếng – đã đăng ảnh tự chụp với khẩu hiệu in hoặc viết tay mang dòng chữ “Tôi không thích Đảng Cộng sản Việt Nam”. Hầu như không bức ảnh nào được đăng tải dưới dạng ẩn danh, vì phần lớn đều được đăng trên tài khoản Facebook cá nhân rõ ràng thể hiện khuôn mặt của người đó. Nhiều khẩu hiệu còn ghi bên dưới những nguyên nhân vì sao họ không thích, chẳng hạn như “bởi vì đảng Cộng Sản chủ yếu là những kẻ cắp” hoặc “bởi vì đảng Cộng Sản không trung thực.”Danluan.org, một trang web tin tức nổi tiếng, là một trong những trang đầu tiên nhận xét về chiến dịch, cho biết chiến dịch này có nguồn từ một nhà hoạt động ở Hà Nội sau khi xem bản tin trên đài VTV1 (truyền hình Việt Nam) khuyến cáo người dân không được công khai chỉ trích chính phủ trong các hoạt động trực tuyến của mình. Sau đó, nhà hoạt động này đã quyết định thách thức định nghĩa về sự “chỉ trích” bằng cách nói “Tôi không thích Đảng Cộng sản.” Dù bản tin của Danluan.org không đề cập đến danh tính, một trang Facebook cho chiến dịch “Tôi không thích” xuất hiện vào ngày 07 tháng 1, đã có những giải thích cho thấy chính nhà hoạt động Lã Việt Dũng là người châm ngòi mở màn chiến dịch này sau khi xem bản tin trên đài VTV.Blogger Nguyễn Lân Thắng, người từng loan báo về việc mình bị bắt vào năm 2013 trên trang Facebook, ngay sau khi đăng ảnh biểu tình trên đường phố Hà Nội đã đăng ảnh mình vào ngày 5 tháng 1. Thắng có 16 ngàn follower và hơn 4000 friend trên Facebook, bức ảnh tự chụp của anh cùng ảnh biểu tình đã có đến 748 người thích (like) vào ngày 8 tháng 1.Ngay trong ngày đầu tiên, trang fan page “Tôi Không Thích” trên Facebook xuất hiện vào hôm 07 tháng 1 đã có hơn 100 bức ảnh tự chụp mang khẩu hiệu “Tôi không thích ĐCSVN” và thu hút khoảng 1.400 lượt like. Ngày hôm sau, trang này quảng cáo một cuộc thi viết về khẩu hiệu “tôi không thích” để khuyến khích thêm nhiều người tham gia. Quy tắc cuộc thi là: “Mở rộng cho tất cả những ai sống, làm việc và học tập tại Việt Nam, không phân biệt tuổi tác, tôn giáo, giới tính hay quan điểm chính trị”; các mẫu dự thi phải được viết bằng tiếng Việt với màu sắc khác nhau với độ dài 500-2,000 từ, giải thích nguyên nhân tại sao “Tôi không thích Đảng Cộng sản Việt Nam”. Giải nhất được liệt kê là 2 triệu đồng (khoảng 100 USD). Có một giải nhì và một giải “lựa chọn của độc giả, cả hai vào khoảng 50. USD. Đến ngày 29 tháng 1, hơn 20 người đã nộp tác phẩm dự thi. Tuy nhiên, như ghi nhận của các nhà hoạt động: chính những bức ảnh tự chụp đã thu hút sự chú ý. Sau khi đăng hình tự chụp của mình, Huỳnh Thục Vy, một blogger, đã viết trên trang Facebook của mình rằng cô chưa bao giờ có được những phản hồi tương tự như khi đăng một bức ảnh sau khi đã viết nhiều bài luận chính trị trong nhiều năm qua, “Hóa ra một bức ảnh có tác động nhiều hơn là lời nói và bàn luận,”cô cho biết.

Dù không đạt được mức tham dự cuồng nhiệt như cuộc thách thức dội nước đá lạnh (Icebucket Challenge), những bức ảnh “tôi không thích đảng CSVN” và trang chiến dịch đã có hàng ngàn người vào xem, với một số những bức ảnh tự chụp được thu thập và đăng lại trên các trang web Việt ngữ lưu trữ bên ngoài Việt Nam (chủ yếu cho độc giả ở hải ngoại).

Công khai bất đồng chính kiến vẫn còn hiếm ở Việt Nam, một lĩnh vực chính trị chủ yếu chỉ giới hạn trong những người hiểu và chấp nhận các nguy cơ bắt giữ và sách nhiễu để chia sẻ quan điểm của họ. Tuy nhiên, khi lan rộng trên khắp Việt Nam trong vài năm qua các phương tiện truyền thông xã hội đã mang lại được một địa hình mới để quan điểm và ý kiến của các nhà hoạt động đến được với đông đảo người dân và ngược lại.

Thắng và các nhà hoạt động khác thường được hàng ngàn người follow trên Facebook, trong khi cộng đồng các nhà “blogger hoạt động” có lẽ chỉ được một vài chục người follower. Năm ngoái, Thắng là một trong nhiều nhà hoạt động từng viết về những tranh cãi xung quanh việc quản lý tồi tệ của bộ Y Tế khiến dịch sởi bùng phát. Chính những thông tin đăng tải trên truyền thông xã hội của các bác sĩ và các bậc cha mẹ – nói cách khác: những người dân đời thường – đã làm nổ ra câu chuyện về dịch sởi, mà ban đầu đã bị bỏ qua hoặc bị từ chối không nhắc đến trên các phương tiện truyền thông chính thống.

Thời điểm của chiến dịch đăng ảnh tự chụp này xảy ra đúng vào lúc có một thông báo của chính phủ trong tuần cuối năm 2014 cảnh báo mọi người không được công khai chỉ trích chính phủ trên trực tuyến. Đại hội Đảng lần thứ 10 đã được tổ chức tại Hà Nội từ 5-12 tháng 1, 2015. Việc kiểm soát truyền thông luôn được thắt chặt trong các sự kiện chính trị lớn. Hơn nữa, xung quanh Đại hội năm nay là câu chuyện tục tĩu nhơ bẩn được đồn đãi về một chính trị gia cao cấp bị đầu độc- câu chuyện này xuất hiện trên một trang blog độc lập nhưng được rất nhiều người suy đoán là phải được kiểm soát bởi một cá nhân hoặc một nhóm nào đó ở ngay tại trung tâm của cấu trúc quyền lực Việt Nam. Sau khi để cho cậu chuyện ngộ độc được đăng tải lan truyền trong , gần đây mới thấy một bài xã luận trên phương tiện truyền thông chính thống nhắc nhở mọi người nên tránh không đọc các tin đồn và suy đoán xung quanh căn bệnh lạ (nói đến chính khách Nguyễn Bá Thanh, người đã trở về Việt Nam sau khi chữa trị bệnh ung thư ở Mỹ).

Động thái để kiểm soát internet của Việt Nam trong những năm gần đây là Nghị định 72 về “quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin nội dung trực tuyến,” được ban hành vào tháng Chín năm 2013. Nghị định này đòi hỏi các công ty internet tại Việt Nam phải hợp tác với chính phủ để thực hiện việc kiểm soát thông tin; làm cho việc phân phối bất kỳ tài liệu trực tuyến nào gây tổn hại an ninh quốc gia hoặc phản đối chính phủ trở nên bất hợp pháp; cấm phân phối chia sẻ tin tức từ bất kỳ kênh truyền thông chính thức nào trên phương tiện truyền thông xã hội. Nói thẳng ra, với Nghị định 72, việc chia sẻ hoặc “like” bất cứ một cậu chuyện, một bản tin trong nước nào trên Facebook đều là phi pháp. Nhưng 22 triệu người dùng Facebook tại Việt Nam vẫn tiếp tục chia sẻ những câu chuyện như thế trên trực tuyến với các loại hình phạt chỉ tương đối. Các trang tin độc lập như Dan Lam Bao bị chặn thông qua đường truyền DNS, nhưng một số lượng lớn người sử dụng internet vẫn theo dõi được trang tin này. Các quan chức chính phủ được cho là nguồn gốc của nhiều thông tin trên các trang web này, khi họ sử dụng các kênh tin tức độc lập để luồn các thông tin không thể đăng tải trên phương tiện truyền thông chính thống (do nhà nước kiểm soát) ra cho công chúng.

Trong cách tiếp cận với Internet, nhà nước Việt Nam đang khó khăn giữa việc duy trì kiểm soát hay cho phép truy cập thông tin. Quyết định cho truy cập Facebook tương đối tự do sau thời gian ngắn đã ngăn chặn truy cập trang này trong năm 2010 là một ví dụ điển hình của tình trạng khó xử mà họ gặp phải. Chưa biết chiến dịch đăng ảnh bất đồng chính kiến “tôi không thích ĐCSVN” này sẽ tạo ra phản ứng gì từ phía nhà nước. Họ có thể bỏ qua nhưng cũng có thể bắt giữ, quấy rối Dũng, Thắng và các blogger khác nếu chiến dịch thu hút quá nhiều sự chú ý (hoặc chế nhạo mình quá thô bạo).

Nhà nước Việt Nam đã đi những bước khó khăn đồng nghĩa với việc khó có thể dự đoán khi nào thì luật lệ kiểm soát internet được thực thi. Tuy nhiên, điều chắc chắn là: khi Việt Nam đang hướng tới sự thay đổi hàng ngũ lãnh đạo vốn sẽ được quyết định tại phiên họp toàn thể của Ủy ban Trung ương Đảng vào đầu năm 2016, các phương tiện truyền thông xã hội sẽ tiếp tục đóng vai trò ưu việt như một lĩnh vực tranh luận chính trị ở Việt Nam.

Lê Quốc Tuấn chuyển ngữ

Nguồn:   danluan.org     Theo SecDev Foundation

 

Lê Công Định's photo.
3-2-2015

 

 

https://www.youtube.com/watch?v=xnWxFIH4_dE

Tên tao là Nah, quê hương tao là Sài Gòn, tao thề để cho tụi mày căm ghét tao còn hơn để cho tụi mày sống ngu muộn thêm 40 năm nữa, nghe đây:

Tao không vào địa ngục thì ai? Địt mẹ cộng sản (DMCS)
Muốn thay đổi đất nước là sai, ĐMCS
Mày dám bán đất đai tổ tiên, ĐMCS
Giết người bịt mắt bịt miệng, ĐMCS
Ám sát đồng bào tại Huế, ĐMCS
Tao đéo chịu làm nô lệ, ĐMCS
Tụi mày sẽ sớm bị lật, ĐMCS
Tất cả sẽ biết sự thật, ĐMCS

Nguyễn Tấn Dũng sẽ trốn đi đâu với tất cả tài sản
Cả đám ăn cướp chuyên nghiệp, kế hoạch quá bài bản
Dân thì ai oán, nước này ai bán
Mấy thằng tham nhũng rồi sẽ phải chết mà không được mai táng

Tụi công an đứng đường sẽ là những đứa bị giết trước
Tao hứa sẽ đái vào xác tụi mày mà không cần tiếc nước
Cái tội tụi mày bắt bớ đánh đập người dân thật vô co
Trả lại từng đồng ăn chặn tụi tao ….mày đổ nợ

từ ngày mai tao sẽ không đưa công lộ một cắc nào
tao không làm gì sai đụ má mày đừng có gioát tao vào
tao không hối lộ..đéo..tao không luồn cuối…đéo..tao không hèn như những con cừu non bị nhốt trong chuồng cũi
mày đòi tịch thu xe của tao tao đéo đưa thì sao
mày sẽ bắt tao vào trong đồn làm tình làm tội tao
tra tấn tao như mày đã tra tấn bao nhiêu người khác
mày sẽ giết hết người VN sao? cho tao cười phát

Tao không vào địa ngục thì ai? Địt mẹ cộng sản (DMCS)
Muốn thay đổi đất nước là sai, ĐMCS
Mày dám bán đất đai tổ tiên, ĐMCS
Giết người bịt mắt bịt miệng, ĐMCS
Ám sát đồng bào tại Huế, ĐMCS
Tao đéo chịu làm nô lệ, ĐMCS
Tụi mày sẽ sớm bị lật, ĐMCS
Tất cả sẽ biết sự thật, ĐMCS

sẽ đéo có trang web VN nào dám đăng bài này
bọn con ngoan của chế độ đéo dám nghe bài này
tụi nó chỉ thích ngồi bàn tán vài thằng khuy chai bia
trong khi cộng sản lấy đất của tổ tiên để đem đi bán

cả một thế hệ bị tẩy não thật khốn nạn
như những con zoombi có bắn vào cũng tốn đạn
ghét cộng sản nhưng đéo dám nói mày có miệng như câm
ghét công lộ nhưng vẫn xì tiền mày bị điên hay hâm

cái ăn nói của tao lất cất nhưng mà tao dám nói
thù trong giặc ngoài bọn Trung Cộng nó vẫn đang đói
muốn đuổi được tụi nó thì phải thay đổi trong nhà nước
xử bọn tham nhũng và bán nước ở trong nhà trước

Sách lịch sử của con nít đang học nhiều câu chuyện cổ tích
bắt học thuộc như những con vẹt đéo có gì bổ ích
thật buồn cười khi suốt cuộc đời mày có mắt như mù
sống mà luôn bị kìm hãm như khác gì sống trong tù

Tao không vào địa ngục thì ai? Địt mẹ cộng sản (DMCS)
Muốn thay đổi đất nước là sai, ĐMCS
Mày dám bán đất đai tổ tiên, ĐMCS
Giết người bịt mắt bịt miệng, ĐMCS
Ám sát đồng bào tại Huế, ĐMCS
Tao đéo chịu làm nô lệ, ĐMCS
Tụi mày sẽ sớm bị lật, ĐMCS
Tất cả sẽ biết sự thật, ĐMCS

đâu có dễ để trở thành một huyền thoại
sống làm sao chết thế nào ngưòi đời truyền lại
sống buồn chán không mục đích thì mày sống làm gì
rượu chè hay cờ bạc hay chổng mông làm đĩ
nếu mày có một lý tưởng có dám chết vì nó
dám sẵn sàng hy sinh hết để đi tìm tự do
ở VN ngày nào mà chẳng có kẻ chết
nỗi đau của những người đó không ai kể hết

Sau bài này sẽ có kẻ tìm cách để hại tao
thuê côn đồ gây tai nạn để đánh bại tao
để đánh bại những con người đéo làm gì sai
để gieo rắc những nổi sợ hãi và những điều bi ai
tụi nó muốn đo độ cứng của hòn bi tao
tụi nó đéo biết mặt trời vẫn mọc ở ngoài kia sao
muốn làm hại tao nhưng mà đéo được
mày không biết ông trời đánh tao còn khéo trượt

Tao không vào địa ngục thì ai? Địt mẹ cộng sản (DMCS)
Muốn thay đổi đất nước là sai, ĐMCS
Mày dám bán đất đai tổ tiên, ĐMCS
Giết người bịt mắt bịt miệng, ĐMCS
Ám sát đồng bào tại Huế, ĐMCS
Tao đéo chịu làm nô lệ, ĐMCS
Tụi mày sẽ sớm bị lật, ĐMCS
Tất cả sẽ biết sự thật, ĐMCS 

 

Bài liên quan:

 

 PHỎNG VẤN ĐỔ MINH HẠNH – ĐẠNG CHÍ HÙNG

http://bacaytruc.com/index.php?option=com_content…

 

Posted in ►Chiến Tranh mạng giữa Blogger VN và Đảng CSVN | Leave a Comment »