Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Một, 2009

Quốc Hội đã Bỏ phiếu Truất Phế Thống Đốc

Posted by hoangtran204 trên 29/01/2009

Thống Đốc tiểu bang Illinois đã bị bãi nhiệm

Thứ Năm 28-1-2009

By CHRISTOPHER WILLS, Associated Press Writer

Người dịch: Trần Hoàng

Thống đốc Rod Blagojevich “đã bị ném ra” khỏi văn phòng thống đốc vào ngày thứ Năm hôm nay mà không có một nghị sĩ nào đứng lên bảo vệ, kết thúc một cuộc khủng hoảng kéo dài gần hai tháng đã từng bùng lên qua việc ông bị bắt về tội ông bán chức vụ Thượng Nghị Sĩ bỏ trống của Barack Obama.

Blagojevich trở thành vị thống đốc đầu tiên trong vòng 20 năm qua đã bị tước khỏi chức vụ bởi tiến trình phán quyết ở quốc hội (vì làm việc sai trái).

Sau một phiên tòa kéo dài 4 ngày, Thượng nghị viện tiểu bang Illinois (1 tiểu bang tương ứng với 1 tỉnh ở VN) đã bỏ phiếu 59 thuận-0 phiếu chống để buộc tội viên thống đốc về sự lạm dụng quyền lực, lật đổ tức khắc người đảng viên đảng Dân chủ nhiệm kỳ 2 nầy. Trong một phiên tòa thứ nhì, bầu bằng cách dơ tay, các thượng nghị sĩ đã cấm viên thống đốc từ nay sẽ không được nắm giữ bất cứ chức vụ chính quyền nào trong tiểu bang Illinois này nữa.

“Viên thống đốc đã không vượt qua được sự thử thách về phẩm chất đạo đức cần có. Ông ta không xứng đáng được sự kính trọng ở tiểu bang Illinois nữa. Ông ta không còn xứng đáng là thống đốc của chúng ta nữa,” Thượng nghị sĩ tiểu bang Matt Murphy phát biểu, ông là một đảng viên đảng Cộng Hòa từ vùng ngoại ô Chicago.

Những sự việc rắc rối của Blagojevich chưa xong đâu. Các công tố viên của Liên Bang đang lên kế hoạch truy tố ông ta về các tội tham nhũng.

Đứng bên ngoài nhà của ông ở Chicago, Blagojevich khẳng định “tiếp tục tranh đấu để làm sáng tỏ thanh danh,” và nói thêm rằng: “Các bạn hãy cho tôi có cơ hội để chứng tỏ với các bạn rằng tôi đã không làm các bạn thất vọng.”

Ông ta cho biết: ” Tôi yêu mến nhân dân của tiểu bang Illinois hơn bao giờ hết,”

Phó thống đốc Patrick Quinn cũng thuộc đảng Dân chủ, một trong những người chỉ trích Blagojevich, đã ngay lập tức được tuyên thệ vào chức vụ thống đốc.

Blagojevich, 52 tuổi, trước đó đã tẩy chay 3 ngày đầu tiên của phiên tòa lật đổ ông ta, và gọi các phương thức tiến hành phiên tòa theo kiểu cách chuột túi (Kangaroo). Nhưng vào ngày thứ Năm hôm nay, ông đã ra trước Thượng Viện để cầu xin giữ lại chức vụ của ông ta, phát biểu một mời cầu xin dài 47 phút bài nói chuyện nầy có nhiều đoạn thách thức, khiêm nhường và tình cảm.

Ông ta cải lại rằng ông ta đã không làm điều gì sai trái, và cảnh báo rằng sự cách chức ông ta sẽ thiết đặt “một tiền lệ nguy hiểm và không được hoan nghênh”

“Quí vị Nghị Sị vẫn chưa chứng minh được tội hình sự kia mà, và quí vị không thể chứng minh được bởi vì tội ấy đã không hề xẩy ra,” Blagojevich đã nói với các nhà lập pháp như thế. “Làm thế nào mà quí vị có thể truất phế một vị thống đốc ra khỏi văn phòng với bằng chứng không đầy đủ và không thích hợp?”

Bản án đã mang lại một sự kết thúc, điều mà một thượng nghị sĩ gọi “một cuộc trình diễn không bình thường” ở Illinois. Trong mấy tuần qua, Blagojevich đã tự nhận ra mình bị cô lập, với hầu như toàn bộ các định chế (lập pháp hành pháp và tư pháp lưỡng viện quốc hội) đã đứng lên chống lại ông ta. Cơn giận dữ đã làm tê liệt chính quyền tiểu bang và đã làm cho Blagojevich với mái tóc đen đội nón bảo vệ của ông ta biến thành một trò cười từ Đông sang Tây.

Nhiều thường dân của tiểu bang Illinois đã sung sướng nhìn thấy ông rời khỏi chức vụ.

“Thật là chướng tai gai mắt. Tôi nghĩ chuyện ấy thật đáng xấu hổ cho thánh phố và tiểu bang của chúng ta, ai ai cũng nghĩ tất cả chúng ta là một phường tham nhũng,” Gene Ciepierski, 54 tuổi, đã phát biểu sau khi xem kết luận của phiên tòa trên một truyền hình tại quán ăn hiệu Billy Goat được mọi người ưa thích. ” Nghĩ tới chuyện ông ta sẽ làm một điều gì như thế đó, chuyện ấy đang làm tổn thương hơn bất cứ chuyện gì khác”

Trong một cảnh tượng đầy nghiêm trọng, hơn 30 thượng nghị sĩ đã lần lượt đứng lên trên sàn nhà thượng viện để đổ lỗi Blagojevich về việc lợi dụng văn phòng thống đốc và làm bẻ mặt cả tiểu bang. Họ phán xét ông ta là một tay đạo đức giả, họ nói ông ta cố gắng làm giàu cho riêng mình một cách bất chấp tất cả các đạo lý và rồi làm điệu bộ ra vẻ là người bảo vệ dũng cảm của người nghèo và “tự cuốn mình trong hiến pháp” .

Các thượng nghị sĩ đã bao gồm vào các điểm ghi nhận của họ bằng các trích dẫn lịch sử, gồm cả ngày thảm sát ở vịnh Trân Châu Cảng và “cả thế giới đang nhìn ” được hát lên từ các cuộc biểu tình bạo động ở cuộc Họp Đại hội đảng Dân Chủ ở Chicago vào năm 1968. Các nghị sĩ đã viện dẫn TT Abraham Lincohn, luật sư Martin Luther King và Chúa Giê Su khi họ kêu gọi cách chức viên thống đốc.

“Chúng ta có điều nầy được gọi là truất phế và điều ấy đang phát ra các tín hiệu màu vàng và chúng ta dùng tín hiệu ấy theo cách chính đáng, ” Thượng nghị sĩ đảng dân chủ James Meeks của thành phố Chicago đã phát biểu trong lúc thảo luận, ông ta nói móc các chữ đầy tính cách dung- tục mà Blagojevich đã dùng khi bị Cảnh sát liên bang thu băng nghe lén điện thoại của viên thống đốc.

Lời phán quyết bản án đã hoàn tất xong một dãy các sự kiện tiến triển đã bắt đầu bằng sự bắt giữ ông ta bởi cảnh sát Liên Bang vào ngày 9-12-2008. Các công tố viên Liên bang trước đó đã điều tra (các nhân vật trong) chính quyền của Blagojevich trong nhiều năm trời, và một số nhân vật thân tín của ông ta đã bị ra tòa và bị kết án phạm tội.

Luận cứ ngoạn mục nhất là Blagojevich đã bị người ta nghe một cách rõ ràng bằng máy nghe lén điện thoại
khi ông ta đang mưu đồ buôn bán việc bổ nhiệm chức vụ Thượng Nghị sĩ của Obama để lấy tiền mặt dành cho cuộc vận động tranh cử hay để giành lấy một công việc béo bở nhiều phúc lợi cho chính ông ta hay người vợ của ông.

“Tôi có việc nầy và nó hái ra vàng, và tôi không nhả việc ấy ra cho ai mà không lấy gì hết. Tôi không làm chuyện ấy đâu” ông ta bị người ta trích dẫn câu ấy ra khi đang nói chuyện qua điện thoại đã bị chính quyền đặt máy nghe lén.

Các công tố viên cũng đã nói rằng viên thống đốc đã làm áp lực nhiều người một cách bất hợp pháp và đã cố sức vận động để làm cho ban biên tập bị đuổi khỏi tờ nhật báo Chicago Tribune vì họ chỉ trích viên thống đốc trên báo chí.

Đích thân Obama, vừa mới thắng cuộc tuyển cử lịch sử, đã buộc lòng nhìn vào vấn đề nầy và đưa ra một báo cáo kết luận rằng không một ai trong nhóm những người làm việc thân cận của ông đã từng làm bất cứ điều gì sai trái (liên quan tới Blagojevich trong chuyện bổ nhiệm chức vụ Nghị Sĩ thế chỗ Obama).

Trong sự thiếu bén nhạy và thường thường là theo một kiểu cách sân khấu đã từng làm nhiều chính trị gia cùng làm việc chung giận điên tiết lên trong nhiều năm trời, Blagojevich lập đi lập lại không chịu từ chức, ông trích dẫn bài thơ của Kipling và Tennyson và có lúc ông tuyên bố vào tháng trước rằng: “Tôi sẽ tranh đấu. Tôi sẽ tranh đấu cho tới khi tôi hít hơi thở sau cùng. Tôi đã không làm điều gì sai lầm hết.”

Ngay cả khi mà các nhà lập pháp đã quyết định có hay không nên vận động làm thủ tục truất phế, Blagojevich đã thách thức nhà cầm quyền chính trị của tiểu bang và đã làm sửng sốt mọi người bằng cách bổ nhiệm một cựu bộ trưởng tư pháp của tiểu bang Illinois, ông Roland Burris, vào chính chức vụ Nghị Sĩ mà Blagojevich trước đó từng bị đổ tội là cố bán chức vụ ấy. Những đảng viên hàng đầu của đảng Dân Chủ ở Quốc Hội liên bang (trước đó từng chống, nhưng) sau cùng đã rút lui lại sự chống đối và chấp thuận để cho Roland Burris tuyên thệ trở thành Thượng Nghị Sĩ.

[quyền bổ nhiệm Roland vào ghế Nghị Sĩ liên bang để điền chỗ trống của Obama của Blagojevich là hoàn toàn theo đúng luật pháp của tiểu bang và luật lệ quốc hội 100%, nhưng điều mà blagorevich bàn bạc qua điện thoại là phạm pháp về mặt đạo đức -TH]

Khi cuộc xử viên thống đốc đang sắp xảy ra, Blabojevich đã phóng ra một cuộc vận động mạnh mẻ qua giới truyền thông, ông hối hả đi từ phòng thâu của đài truyền hình nầy đến phòng thâu của đài truyền hình khác ở New York để tuyên bố rằng ông ta vô tội. Viên thống đốc thích ví bản thân ông ta giống như một vị anh hùng trong một phim do tài tử Frank Capra đóng và ví mình như một tay cao bồi đang ở trong tay của một đám người thuộc băng đảng tội phạm xử án theo luật lệ kiểu miến Tây thời hoang dã.

Trường hợp truất phế nầy bao gồm không chỉ những tội hình sự chống lại Blagojevich mà còn có những luận-chứng cho rằng ông ta đã vi phạm luật khi thuê mướn các nhân viên (làm việc trong chính quyền) tiểu bang, mở rộng một chương trình bảo hiểm sức khỏe mà không có sự chấp thuận của quốc hội tiểu bang, và đã chi xài 2,6 triệu đô la vào (chuyện mua ) thuốc chích ngừa (của ngoại quốc) kết quả sau cùng là đi tới phí phạm phải vứt bỏ số thuốc nầy [1]. 118 dân biểu tiểu bang đã bỏ phiếu thuận để cách chức ông ta, cả hai lần bầu cử mà chỉ có 2 phiếu “chống” (việc truất phế).

7 thống đốc khác của nước Mỹ đã bị buộc rời khỏi chức vụ theo lối truất phế, ông Evan Mecham của tiểu bang Arizona là người bị truất phế gần đây nhất, ông cựu thống đốc nầy đã bị rời khỏi chức vụ vào năm 1988 vì ngăn chặn không cho (cảnh sát) điều tra một người phụ tá của ông có chứng cớ là đã đưa ra lời hăm dọa giết (ai đó). Illinois chưa bao giờ từng truất phế một thống đốc, mặc dầu lịch sử lâu đời của tiểu bang nầy về việc hối lộ tiền bạc.

Blagojevich đã lớn lên trong một khu vực thuộc giới lao động ở Chicago, là con của một người công nhân ngành thép người Serbian di dân qua mỹ. Blagojevich lấy con gái của một ủy viên hội đồng thành phố rất có quyền lực và được học trong hậu trường chính trị hung hiểm của bộ máy chính trị Chicago nổi tiếng xấu xa, ông thắng cuộc bầu cử vào dân biểu trong tiểu bang vào năm 1992 và dân biểu quốc hội Liên Bang vào năm 1996.

Vào năm 2002, ông đã được bầu thống đốc dựa vào một lời hứa là làm sạch chính quyền tiểu bang sau khi cựu thống đốc của đảng cầm quyền George Ryan, ông nầy hiện đang ở tù 6 năm về tội tham nhũng tiền bạc. Nhưng Blagojevich đã đấu đá một cách công khai với các dân biểu và nghị sĩ ngành lập pháp từ đảng Dân chủ của ông, và vụ bê bối chẳng bao lâu đã động chạm tới các nhân vật trong chính quyền của ông.

Antoin “Tony”Rezko, người gây quỹ hàng đầu của Blagojevich, đã phạm tội chỉa tiền các doanh nghiệp đang tìm kiếm hợp đồng làm việc với tiểu bang bằng cách bắt buộc họ phải đóng góp tiền bạc vào các cuộc vận động tranh cử. Nhiều nhân chứng đã nói với tòa án rằng Blagojevich đã biết rõ một số chiến thuật hăm dọa. Người ta nói rằng cựu thống đốc Rezko đang hợp tác với các công tố viên (để giúp vào việc điều tra Blagojevich)

Quinn, vị thống đốc mới lên thay Blagojevich, là một cựu bộ trưởng tài chánh của tiểu bang, ông này có một tăm tiếng như một người chỉ trích bộ máy chính trị và từng lãnh đạo một nổ lực thành công để giảm bớt số lượng dân biểu hạ viện tiểu bang Illinois.

“Tôi muốn nói với người dân của Illinois rằng, chuyện lộn xộn đã xong rồi,” Quinn phát biểu. “Vào ngay lúc nầy, trái tim của tất cả chúng ta đều bị tổn thương. Và thật là rất quan trọng để biết rằng chúng ta có một nhiệm vụ, một sứ mạng để hồi phục lại niềm tin của dân chúng Illinois (để họ tin tưởng) vào các nguyên lý đạo đức và sự thành thật của chính quyền của họ”

Ill. gov unanimously convicted, tossed from office

By CHRISTOPHER WILLS, Associated Press Writer Christopher Wills, Associated Press Writer

Thứ năm, 28-1-2009

SPRINGFIELD, Ill. – Gov. Rod Blagojevich was thrown out of office Thursday without a single lawmaker rising in his defense, ending a nearly two-month crisis that erupted with his arrest on charges he tried to sell Barack Obama’s vacant Senate seat.

Blagojevich becomes the first U.S. governor in more than 20 years to be removed by impeachment.

After a four-day trial, the Illinois Senate voted 59-0 to convict him of abuse of power, automatically ousting the second-term Democrat. In a second, identical vote, lawmakers further barred Blagojevich from ever holding public office in the state again.

“He failed the test of character. He is beneath the dignity of the state of Illinois. He is no longer worthy to be our governor,” said Sen. Matt Murphy, a Republican from suburban Chicago.

Blagojevich’s troubles are not over. Federal prosecutors are drawing up an indictment against him on corruption charges.

Outside his Chicago home Thursday night, Blagojevich vowed to “keep fighting to clear my name,” and added: “Give me a chance to show you that I haven’t let you down.”

“I love the people of Illinois today more than I ever have before,” he said.

Democratic Lt. Gov. Patrick Quinn, one of Blagojevich’s critics, was promptly sworn in as governor.

Blagojevich, 52, had boycotted the first three days of the impeachment trial, calling the proceedings a kangaroo court. But on Thursday, he went before the Senate to beg for his job, delivering a 47-minute plea that was, by turns, defiant, humble and sentimental.

He argued, again, that he did nothing wrong, and warned that his impeachment would set a “dangerous and chilling precedent.”

“You haven’t proved a crime, and you can’t because it didn’t happen,” Blagojevich (pronounced blah-GOY-uh-vich) told the lawmakers. “How can you throw a governor out of office with insufficient and incomplete evidence?”

The verdict brought to an end what one lawmaker branded “the freak show” in Illinois. Over the past few weeks, Blagojevich found himself isolated, with almost the entire political establishment lined up against him. The furor paralyzed state government and made Blagojevich and his helmet of lush, dark hair a punchline from coast to coast.

Many ordinary Illinoisans were glad to see him go.

“It’s very embarrassing. I think it’s a shame that with our city and Illinois, everybody thinks we’re all corrupt,” Gene Ciepierski, 54, said after watching the trial’s conclusion on a TV at Chicago’s beloved Billy Goat Tavern. “To think he would do something like that, it hurts more than anything.”

In a solemn scene, more than 30 lawmakers rose one by one on the Senate floor to accuse Blagojevich of abusing his office and embarrassing the state. They denounced him as a hypocrite, saying he cynically tried to enrich himself and then posed as the brave protector of the poor and “wrapped himself in the constitution.”

They sprinkled their remarks with historical references, including Pearl Harbor’s “day of infamy” and “The whole world is watching” chant from the riots that broke out during the 1968 Democratic National Convention in Chicago. They cited Abraham Lincoln, the Martin Luther King Jr. and Jesus as they called for the governor’s removal.

“We have this thing called impeachment and it’s bleeping golden and we’ve used it the right way,” Democratic Sen. James Meeks of Chicago said during the debate, mocking Blagojevich’s expletive-laden words as captured by the FBI on a wiretap.

Blagojevich did not stick around to hear the vote. He took a state plane back to Chicago.

The verdict capped a head-spinning string of developments that began with his arrest by the FBI on Dec. 9. Fderal prosecutors had been investigating Blagojevich’s administration for years, and some of his closest cronies have already been convicted.

The most spectacular allegation was that Blagojevich had been caught on wiretaps scheming to sell an appointment to Obama’s Senate seat for campaign cash or a plum job for himself or his wife.

“I’ve got this thing and it’s (expletive) golden, and I’m just not giving it up for (expletive) nothing. I’m not gonna do it,” he was quoted as saying on a government wiretap.

Prosecutors also said he illegally pressured people to make campaign contributions and tried to get editorial writers fired from the Chicago Tribune for badmouthing him in print.

Obama himself, fresh from his historic election victory, was forced to look into the matter and issued a report concluding that no one in his inner circle had done anything wrong.

In the brash and often theatrical style that has infuriated fellow politicians for years, Blagojevich repeatedly refused to resign, reciting the poetry of Kipling and Tennyson and declaring at one point last month: “I will fight. I will fight. I will fight until I take my last breath. I have done nothing wrong.”

Even as lawmakers were deciding whether to launch an impeachment, Blagojevich defied the political establishment and stunned everyone by appointing a former Illinois attorney general, Roland Burris, to the very Senate seat he had been accused of trying to sell. Top Democrats on Capitol Hill eventually backed down and seated Burris.

As his trial got under way, Blagojevich launched a media blitz, rushing from one TV studio to another in New York to proclaim his innocence. He likened himself to the hero of a Frank Capra movie and to a cowboy in the hands of a Wild West lynch mob.

The impeachment case included not only the criminal charges against Blagojevich, but allegations he broke the law when it came to hiring state workers, expanded a health care program without legislative approval and spent $2.6 million on flu vaccine that went to waste. The 118-member House twice voted to impeach him, both times with only one “no” vote.

Seven other U.S. governors have been removed by impeachment, the most recent being Arizona’s Evan Mecham, who was driven from office in 1988 for trying to thwart an investigation into a death threat allegedly made by an aide. Illinois never before impeached a governor, despite its long and rich history of graft.

Blagojevich grew up in a working-class Chicago neighborhood, the son of a Serbian immigrant steelworker. He married the daughter of a powerful city alderman and was schooled in the bare-knuckle, backroom politics of the infamous Chicago Machine, winning election to the Illinois House in 1992 and Congress in 1996.

In 2002, he was elected governor on a promise to clean up state government after former GOP Gov. George Ryan, who is serving six years in prison for graft. But he battled openly with lawmakers from his party, and scandal soon touched his administration.

Antoin “Tony” Rezko, a former top fundraiser for Blagojevich, was convicted of shaking down businesses seeking state contracts for campaign contributions. Witnesses testified that Blagojevich was aware of some of the strong-arm tactics. Rezko is said to be cooperating with prosecutors.

Quinn, the new governor, is a 60-year-old former state treasurer who has a reputation as a political gadfly and once led a successful effor
t to cut the size of the Illinois House.

“I want to say to the people of Illinois, the ordeal is over,” Quinn said. “In this moment, our hearts are hurt. And it’s very important to know that we have a duty, a mission to restore the faith of the people of Illinois in the integrity of their government.”

——————————————–

Ex-Detroit mayor released after 99-day jail stay

By COREY WILLIAMS, Associated Press Writer Corey Williams, Associated Press Writer Tue Feb 3, 2009

DETROIT – Kwame Kilpatrick regained his freedom early Tuesday morning, emerging from jail after a 99-day sentence and stepping back onto the streets of the city he once ruled as mayor.

The 38-year-old Kilpatrick, about 25 pounds lighter than when he entered jail at the end of October, left the downtown Detroit facility wearing a dark suit just after 12:30 a.m.

On the sidewalk, Kilpatrick stood for a long moment amid bright television camera lights, a crush of awaiting reporters and swirling snowflakes, smiling occasionally to those in the crowd who called his name and shouted: “We love you, Kwame! Detroit loves you, baby!”

Flanked by a number of men, several dressed in fedoras and long coats, Kilpatrick then was rushed to a waiting blue Chevrolet Suburban. The Democrat waved from behind tinted windows as he was whisked away as part of a multi-vehicle caravan.

Kilpatrick made no statements to the media during his release, upon the orders of new defense attorney Willie E. Gary.

“He’s not bitter. He said he learned a lot,” Gary said during an impromptu sidewalk news conference. “He said this has been an experience he’ll never forget, and he thinks because of it he’ll be a better person.”

It’s been more than a year since a text-messaging sex scandal started the long process that ended in Kilpatrick’s arrest, plea, jailing and release. Now, the man who quickly rose from a state representative to mayor of a city of 900,000 people simply is looking for work.

Kilpatrick was expected to meet with state probation officials before heading to a job interview Wednesday with an unnamed company at an undisclosed location in Texas. His wife, Carlita, and three young sons, already have left Michigan.

A judge has ordered that he return by Feb. 9.

“The job prospect is very, very, very favorable,” Gary told reporters. “We want to make sure he can get, and land, the job. That’s his first thing. He wants a job. That’s what he is concerned about now. He wants to get with his family, get with his kids so he can start his life again.”

The next five years, though, will be spent on probation and paying off the bulk of $1 million in restitution to the city. He also has had his law license revoked.

If Kilpatrick lands the job in Texas, he must first get permission to transfer his probation from Michigan to that state.

Kilpatrick was into the middle of his second term as mayor when sexually explicit text messages with his then-Chief of Staff Christine Beatty were published by the Detroit Free Press.

The messages from Beatty’s city-issued pager also contradicted testimony that she and the married mayor gave during a 2007 whistle-blowers’ trial when they denied having a romantic relationship. The messages also indicated they lied about their roles in the firing of a police official.

The cash-strapped city, now facing a deficit believed to be more than $200 million, eventually settled the civil suit with three former officers for $8.4 million.

Kilpatrick and Beatty were charged last March with perjury, misconduct and obstruction of justice.

Before his trial on those charges was to begin in September, Kilpatrick pleaded guilty to obstruction of justice and no contest to assault for allegedly shoving a detective who was trying to serve a subpoena in the text-message case.

He stepped down as mayor on Sept. 18. Beatty, who resigned last February, was sentenced early last month to 120 days in jail after pleading guilty to obstruction of justice.

Advertisements

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

Cái Tết buồn nản ở Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 28/01/2009

Cái Tết buồn nản ở Việt Nam

————————————————————————————————————

ASIA TIMES

Stephen Kurczy

Ngày 27-1-2009

HUẾ – Khung cảnh ảm đạm về kinh tế khắp toàn cầu đã lấy đi hết khí thế mua sắm trong dịp Tết hàng năm ở Việt Nam, báo hiệu một năm khó khăn trước mắt cho nền kinh tế đang ở giai đoạn chuyển tiếp này. Việc mua sắm theo thường lệ thì tăng vọt đối với các doanh nghiệp và các nhà bán lẻ lớn ở VN trong những tuần lễ hướng tới năm mới âm lịch, na ná với mùa mua sắm dịp lễ Noel ở phương Tây.

Theo một người đại diện cho Metro Cash & Carry, một trong những nhà bán lẻ hiện đại hàng đầu ở nước này, thì nhu cầu trong nước vào ngày Tết thường nhiều hơn gấp bốn lần so với thời gian còn lại của năm khi người Việt Nam theo truyền thống vẫn lũ lượt kéo đến các chợ để mua thêm thức ăn, những thứ để bày biện như hoa quả, cành đào và quần áo giày mũ trưng diện vào dịp Tết.

Nhưng năm nay thói quen đó không còn nữa, theo như các doanh nhân và kinh tế gia cho biết, khi mà người Việt Nam chào đón Năm con Trâu với ít sự cầu kỳ và phô trương hơn so với Tết các năm trước. Trong khi đèn hoa và đồ trang trí dựng lên khắp Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh, thì nền kinh tế của đất nước nầy đang rơi rụng: tổng sản phẩm quốc nội (GDP) tăng với một tỉ lệ đáng thất vọng là 6,2% vào năm ngoái, đánh dấu ở mức thấp nhất trong vòng 10 năm qua. Quỹ Tiền tệ Quốc tế dự đoán mức tăng trưởng sẽ chậm lại hơn nữa vào năm nay là 5%.

“Năm ngoái, nhiều người ra đường bán đủ thứ – hoa quả, bàn ghế cho Năm mới. Năm nay thì vắng hoe,” đó là nhận xét của Nguyễn Trung, một người buôn bán bên hè phố tại trung tâm thành phố Huế. “Người nghèo thì nghèo thêm còn người giàu có ít tiền hơn.”

Tình trạng suy giảm mức mua sắm đang biểu lộ qua các số liệu về sức tiêu thụ của cả nước. Cư dân Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh đã chi tiêu ít hơn 20% cho thực phẩm trong những ngày giáp Tết so với cùng kỳ này năm ngoái, theo Trung tâm Thông tin Phát triển Nông nghiệp và Nông thôn cho hay.

“Chắc chắn nhiều gia đình đang lo lắng về các viễn cảnh của nền kinh tế năm 2009,” theo kinh tế gia Jonathan Pincus, khoa trưởng Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright tại Thành phố Hồ Chí Minh cho hay.”… dân chúng đang xem xét lại việc mua sắm của họ một cách chặt chẻ hơn.”

Đó là trường hợp của người quản lý khách sạn 32 tuổi Phạm Thị Hằng. Năm ngoái, bà đã có đủ tiền dư dôi để sơn phết lại nhà cửa và mua sắm quần áo mới cho cả gia đình. Còn năm nay, bà cho biết là khó khăn hơn để kiếm sống kể từ khi ông chồng của bà mới đây đã mất việc làm tại một xí nghiệp may mặc. Chỉ có cô con gái của bà là sẽ được mua cho quần áo mới.

Trong khi đó, chủ của bà cho biết khách sạn sẽ không có tiền thưởng Tết hoặc tăng lương trong năm nay, mặc dù mức lạm phát năm ngoái là 20% năm. “Năm nay các ngày lễ sẽ được tổ chức nhỏ hơn do tình hình kinh tế,” bà nói.

Niềm tin của doanh nghiệp phản ánh tâm trạng đang bi quan đó. Bản Báo cáo về Kinh doanh Quốc tế của hãng Grant Thornton năm 2009, đã khảo sát các giới chức điều hành cao cấp của hơn 7.000 doanh nghiệp tư nhân có căn cứ đóng tại Việt Nam, đã nhìn thấy tinh thần lạc quan về kinh tế đã rớt xuống còn 31% trong năm 2008, giảm từ mức 87% đươc ghi nhận vào năm 2007. “Điều này cho thấy rằng dân chúng chắc có lẻ sẽ ít chi tiêu hơn,” Khuyen Bu, phát ngôn viên Việt Nam của hãng Grant Thornton đã cho biết trong một thư điện tử trao đổi về vấn đề này.

Những tin tức xấu về kinh tế chiếm vị trí trên trang nhất của hầu hết tất cả các nhật báo trong nước, bất chấp sự kiểm soát và kiểm duyệt của chính quyền đối với ngành truyền thông. Một nửa trong số 350.000 các doanh nghiệp nhỏ và vừa cần phải thay đổi lại cách tổ chức và điều hành để tồn tại, tờ Tạp chí Đầu tư VN (Vietnam Investment Review) đã tường thuật trong một số báo ra vào tháng này mà trong đó gần như mọi trang đều có những tin tức ảm đạm, tóm tắt mọi chuyện bằng một tựa đề ở trang 10: “Một triển vọng đen tối cho năm 2009.”

Để làm nhẹ bớt tai hoạ này, Đảng Cộng sản đã loan báo một chương trình kích thích kinh tế 1 tỉ đô la có mục đích nhằm giảm bớt những khó khăn mà mọi người đang quan tâm, hạ mức thuế suất hàng hóa nhập khẩu, và cấp 200.000 đồng (12 đô la Mỹ) cho mỗi người thuộc các hộ gia đình kiếm được chưa tới 60 đô la một tháng.

Tiền trợ cấp nầy được dành để giúp đỡ những gia đình nghèo chào đón cái Tết
m lịch
theo truyền thống đang đến gần,” đảng cộng sản VN đã loan báo trên trang web của họ. Tuy nhiên, món tiền Tết nầy chỉ vào khoảng 200 triệu đô la, theo thông cáo báo chí của đảng cho hay, có nghĩa là chưa tới 4 triệu trong số 86 triệu dân của cả nước sẽ nhận được khoản tiền trợ cấp một lần này.

“Đề xuất trợ cấp tiền cho các gia đình nghèo là đáng ưa thích, nhưng không chắc là có được một hiệu quả quan trọng cho nền kinh tế vĩ mô,” theo nhận xét của kinh tế gia Pincus. “Việt Nam dựa quá nhiều vào nhu cầu xuất khẩu, việc xuất khẩu đã sút giảm kể từ cuối năm 2008. Tổng giá trị xuất khẩu năm 2008 là gần 60 tỉ đô la. Không chắc rằng việc bơm một khoản tài chính 200 triệu đô la sẽ làm được gì nhiều để thay đổi nhu cầu ở bên ngoài (nước) nếu sự xuất khẩu đang chựng lại.”

Khi được hỏi cô nghĩ gì về khoản tiền thưởng 200.000 đồng, người quản lý cửa hàng quà tặng tại một khách sạn năm sao ở Thành phố Hồ Chí Minh đã chun mũi lại và lắc đầu. Món tiền đó có thể mua được 10 cân gạo, cô nói, số gạo ấy có thể kéo dài được 10 ngày khi cô chia ra cho bản thân, cho chồng và đứa con gái hai tuổi. “Đó là một số tiền nhỏ, chỉ có ý nghĩa về tinh thần mà thôi,” cô bảo.

Chính phủ cũng đang xoay qua việc dùng chủ nghĩa dân tộc trong kinh tế. Theo Thông tấn xã Việt Nam (VNA) được điều hành của nhà nước, Đảng Cộng sản kể từ tháng này đã cố tìm cách thúc đẩy nhu cầu đối với sản phẩm hàng hóa “Made in Vietnam”. Hoặc là lựa chọn, hay bị bắt buộc, các siêu thị đã tăng thêm 5% tới 10% sản phẩm nội hóa trên các quầy của họ trong thời gian sắp tới ngày lễ Tết năm nay.

Cửa hàng bán lẻ nước ngoài Big C đã khẳng định là trữ 90% trong kho của họ bằng các hàng hóa chế tạo ở Việt Nam, trong khi siêu thị bán buôn hàng tạp phẩm Metro Cash & Carry “ưu tiên dành cho những sản phẩm quốc nội được đặt ở những vị trí thu hút sự chú ý của người mua ở những nơi trưng bày trong cửa hàng,” theo VNA cho hay.

Tuy nhiên, điều không rõ ràng là những giải pháp kiểu dân tộc chủ nghĩa này sẽ nhắm trúng vào mục tiêu hay không. Một số lượng đông đảo người tiêu dùng Việt Nam đã cho Asia Times Online biết là họ đang mua sắm mọi thứ ít hơn, mà không phải chỉ mua ít hơn các sản phẩm nước ngoài, và rằng các thị trường từ Hà Nội cho tới Thành phố Hồ Chí Minh rõ ràng là trống vắng hơn so với thời gian này năm ngoái.

Ngành du lịch, một nganh lèo lái nền kinh tế rất mạnh gần đây và là cổ máy sinh ra nguồn thu nhập ngoại tệ, giờ cũng đang phô bày ra cho thấy những dấu hiệu suy yếu dần. Khách quốc tế đến Việt Nam chỉ tăng 0,6% năm 2008, giảm sút từ mức tăng 14% năm 2007, theo Tổng cục Thống kê cho hay.

Theo Nguyễn Thúy Ngọc Quỳnh giám đốc khách sạn La Residence Hotel&Spa ở Huế, “Thông thường thời gian này là rất thuận lợi cho chúng tôi, bởi vì chúng tôi sẽ được gặp gỡ tất cả mọi thành viên trong gia đình và các bạn bè.” Tổng số lượng đặt chỗ ở khách sạn của cô đã giảm đi 20% năm nay, thậm chí ngay khi có cả những khách mới đây là cô Chelsea Clinton, con gái của cựu tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton, và Tổng thống Hy Lạp Karolos Papoulias.

Ban giám đốc đang giữ lại những khoản tiền thưởng, gây chán nản cho tâm trạng chung trong những mùa lễ hội thường niên này. “Năm ngoái, chúng tôi có một bữa tiệc lớn. Còn năm nay, chúng tôi sẽ có một bữa tiệc nhỏ,” cô nói.

Nguyễn Phúc Lưu, một cán bộ của Công ty Du lịch Việt Nam do nhà nước sở hữu, đã cho biết tại Diễn đàn Thương mại thường niên của Hiệp hội Các quốc gia Đông nam Á (ASEAN) được đăng cai đầu tháng này tại Hà Nội: “Mọi người đều bị ảnh hưởng.”

Giá cả tăng lên cũng làm cho người Việt Nam thận trọng hơn với tiền bạc của mình, theo Martin Rama, giám đốc của Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam, thậm chí khi bình quân thu nhập đầu người đã tăng từ 833 đô la các năm trước lên tới mức 1.024 đô la năm 2008.

“Rất ít nước Á châu bị lạm phát tới 20% [năm 2008], còn Việt Nam thì đã đạt tới mức 28%,” ông Rama cho biết trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại mới đây. “Việc lạm phát đã ảnh hưởng tới sức mua của người dân qua những khoản tiền họ kiếm được, đặc biệt là tại các thành phố. Nạn lạm phát đã ảnh hưởng tới những người di trú đang làm việc trong các khu công nghiệp và buộc nhiều người phải trở về quê nhà.”

Với nhiều dân di trú thất nghiệp phải quay về vùng nông thôn đón Tết, các nhà phân tích tự hỏi không biết có bao nhiêu người sẽ phải chọn lựa việc ở lại nhà hơn là quay trở lại các thành phố và vật lộn để tìm cho được việc làm. Một số người cho rằng do cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu đã và đang làm giảm nhu cầu các sản phẩm được sản xuất ở nông thôn, trong đó có gạo, và giảm bớt các khoản thu nhập của nông dân, nên những vùng nông thôn có thể sẽ không có khả năng thu hút sức sản xuất tương tự từng được nhận thấy
ngay sau hậu quả của cuộc khủng hoảng tài chính ở Châu Á vào năm 1997-1998.

“Điều thử thách thực sự là những gì sẽ xảy ra sau dịp Tết này,” ông Rama nhận định.

Stephen Kurczy là một nhà báo trú đóng tại Cambodia.

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

——————————————-

ASIA TIMES

———————————————————————————————–

Downcast Tet in Vietnam
By Stephen Kurczy
Jan 27, 2009
HUE – Global economic gloom has taken the spending spirit out of Vietnam’s annual Tet festival, signaling a tough year ahead for the transitional economy. Sales normally soar for Vietnam’s entrepreneurs and larger retailers in the weeks leading up the lunar new year, akin to the Christmas shopping season in the West.

Domestic demand over Tet is normally four times higher than the rest of the year as Vietnamese traditionally flock to markets to purchase extra food, peach blossom decorations and special outfits to wear during the celebrations, according to a representative of Metro Cash & Carry, one of the top modern retailers in the country.

But not this year, say entrepreneurs and economists, as the Vietnamese ring in the Year of the Ox with noticeably less flair and fanfare than previous celebrations. While extravagant lights and decorations go up around Hanoi and Ho Chi Minh City, the national economy is sputtering: gross domestic product (GDP) grew a disappointing 6.2% last year, marking a 10-year low. The International Monetary Fund forecasts a further slackening to 5% this year.

“Last year, many people were out selling things – New Year flowers, chairs. This year it’s empty,” said Trung Nguyen, a street-side merchant in the central city of Hue. “The poor are poorer and the rich have less money.”

The slowdown is already showing up in national consumption figures. Hanoi and Ho Chi Minh City residents have spent 20% less on food supplies leading up to Tet compared with the same period last year, according to the Information Center for Agriculture and Rural Development.

“Certainly, many families are concerned about the prospects for the economy in 2009,” said economist Jonathan Pincus, dean of the Fulbright Economics Teaching Program in Ho Chi Minh City. ” .. they are watch ing their spending a bit more closely.”

That’s the case for 32-year-old hotel manager Pham Thi Thang. Last year she had enough spare cash to repaint her house and purchase new clothing for the entire family. This year, she said it’s tougher to make ends meet since her husband recently lost his job at a garment factory. Only her daughter will receive a new outfit.

Her boss, meanwhile, said the hotel will not give Tet bonuses or raise salaries this year, despite 20% year-on-year inflation last year. “This year the celebrations will be smaller because of the economy,” she said.

Business confidence reflects those sagging spirits. The 2009 Grant Thornton International Business Report, which surveyed senior executives from more than 7,000 private Vietnam-based businesses, found optimism in the economy dropped to 31% in 2008, down from the 87% recorded in 2007. “This shows that people will be less likely to spend money,” Grant Thornton’s Vietnam spokesman Khuyen Bu said in e-mail correspondence.

Bad economic news is front-page fare in nearly all domestic newspapers, despite government control and censorship of the media. Half of Vietnam’s 350,000 small- and medium-sized businesses must restructure to survive, the Vietnam Investment Review reported this month in an issue in which nearly every page contained bleak news, summed up by the page 10 headline: “A dark outlook for 2009.”

To cushion the blow, the Communist Party announced a US$1 billion stimulus package aimed at reducing interest burdens, lowering import taxes and handing 200,000 Vietnamese dong (US$12) to each member of households earning less than $60 a month.

“The grant is designed to help disadvantaged families to welcome the upcoming traditional lunar new year,” the party announced on its web site. However, the Tet bonus will total only about $200 million, according to the party’s press release, meaning that less than 4 million of the country’s 86 million people will receive the one-off payment.

“The proposal to provide cash grants to poor families is admirable but unlikely to have a significant effect on the macro economy,” said economist Pincus. “Vietnam relies heavily on export demand, which was already falling off at the end of 2008. The total value of exports in 2008 was close to $60 billion. It is unlikely that a $200 million fiscal injection would do much to replace external demand if exports falter.”

Asked what she thought of the 200,000-dong bonus, the gift store manager in a five-star hotel in Ho Chi Minh City wrinkled her nose and shook her head. The amount might buy 10 kilograms of rice, she said, which might last 10 days when split among herself, her husband and her two-year-old daughter. “It’s a small amount, only good for the spirit,” she said.

The government is also resorting to economic nationalism. According to the state-run Vietnam News Agency (VNA), the Communist Party has since this month sought to boost demand for “Made in Vietnam” products. Either by choice or by coercion, supermarkets added 5% to 10% more local products to their shelves in the run-up to this year’s Tet festival.

Foreign retailer Big C claimed to stock 90% of its inventory with Vietnam-made goods, while Metro Cash & Carry grocery store “prioritized domestic products with attractive positions in retail displays”, according to VNA.

It’s not clear those nationalistic measures will hit the mark, however. A wide range of Vietnamese consumers told Asia Times Online that they’re buying less of everything, not just fewer international products, and that markets from Hanoi to Ho Chi Minh City are visibly emptier than this time last year.

Tourism, a recent strong economic driver and foreign revenue generator, is also showing signs of weakening. International arrivals to Vietnam increased by just 0.6% in 2008, down from the 14% growth seen in 2007, according to the General Statistics Office.

Nguyen Thuy Ngoc Quynh, manager at Hue’s La Residence Hotel & Spa, said, “Normally this time is very good for us, because we see all our family members and we see all of our friends.” Total bookings at her hotel were down 20% year-on-year, even as recent guests included Chelsea Clinton, daughter of former US president Bill Clinton, and Greek President Karolos Papoulias.

Management is in turn withholdi
ng bonuses, dampening the season’s usually festive mood. “Last year, we had a big party. This year, we’ll have a little party,” she said.

Nguyen Phuc Luu, an official with the state-run Vietnam Tourism Association, said at the annual Association of Southeast Asian Nations (ASEAN) Trade Forum hosted earlier this month in Hanoi: “Everyone is affected.”

Rising prices are also making Vietnamese more cautious with their money, says World Bank’s country director Martin Rama, even as per capita income climbed to $1,024 in 2008 from $833 the previous year.

“Very few Asian countries went above 20% inflation [in 2008], and Vietnam reached 28%,” Rama said in a recent telephone interview. “It affected the purchasing power of people in wage earnings, particularly in cities. It affected migrants working in industrial parks and sent many of them home.”

With many unemployed migrants set to return to the countryside to celebrate Tet, analysts wonder how many will opt to stay home rather than return to the cities and struggle to find work. Some say that because the global financial crisis has crimped demand for rural-produced products, including rice, and reduced farmers’ incomes, rural areas may not have the same absorptive capacity seen in the aftermath of the 1997-98 Asian financial crisis.

“The real test is what will happen after Tet,” Rama said.

Stephen Kurczy is a Cambodia-based journalist.

(Copyright 2009 Asia Times Online (Holdings) Ltd. All rights reserved. Please contact us about sales, syndication and republishing.)

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

Posted by hoangtran204 trên 27/01/2009

Mass. investor saw inside Madoff scam
Friday December 19, 8:30 am ET
By Jay Lindsay, Associated Press Writer

Massachusetts investor saw inside Madoff scam 9 years ago, but few listened BOSTON (AP) — His repeated warnings that Wall Street money manager Bernard Madoff was running a giant Ponzi scheme have cast Harry Markopolos as an unheeded prophet.

But people who know or worked with Markopolos say it wasn’t prescience that helped him foresee the collapse of Madoff’s alleged $50 billion fraud. Instead, they say diligence and a strong moral sense drove his quixotic, nine-year quest to alert regulators about Madoff.

“He followed through on everything he ever did. He never let up,” said his mother, Georgia Markopolos, in an interview Thursday. “Some kids just let it go if it’s too hard, but he wouldn’t do that.”

“He feels very sorry for these people that got taken,” she added. “It wouldn’t have happened if they would have listened to him long ago.”

Markopolos waged a remarkable battle to uncover fraud at Madoff’s operation, sounding the alarm back in 1999 and continuing with his warnings all through this decade. The government never acted, Madoff continued his ways, and people lost billions.

Markopolos reached his conclusion with the help of mathematicians like Dan diBartolomeo, whose analysis of the Madoff’s methods in 1999 helped fuel Markopolos’ suspicions.

“People should have seen the writing on the wall,” diBartolomeo said.

Markopolos did not respond to multiple e-mail or phone requests for an interview.

The 52-year-old resident of Whitman, about 20 miles south of Boston, grew up in Erie, Pa., the oldest of three siblings.

His mother said her son was a little nerdy as a child, as well as occasionally mischievous and unfailingly honest. She recalled an incident where he pelted his elementary school with eggs in the middle of winter, but no one saw him. Time passed with no confession from anyone, until Markopolos stepped forward, admitted he did it, and cleaned the school himself.

Markopolos became an adept hunter and fisherman as he grew up, like many from the rural area, but also showed early aptitude at academics, as well as a willingness to question authority.

“He used to challenge the teachers,” his mother said with a laugh. “He’d tell them he had the right answers, but they had the wrong questions.”

Markopolos graduated from Cathedral Prep in Erie in 1974, then in 1981 from Loyola College in Maryland, which his mother said he paid for on his own. After time in the Army and in the financial services field, he earned a graduate management degree from Boston College in 1997.

By 1999, he was working for Rampart Investment Management Co. and charged with doing competitive research on Bernard L. Madoff Investment Securities, which was using a similar investment strategy as his company, but far outperforming it. Part of Markopolos’s research included a visit to diBartolomeo, whom he knew from his professional circle.

“I think he was curious about how his competitor was doing so much better than they were,” diBartolomeo recalled.

Researching Madoff’s numbers, using data the firm distributed to prospective investors, diBartolomeo concluded within hours that it was impossible for Madoff to get the returns he reported while using the strategy he said he used.

“As the market goes up and down, this strategy should have done a little better or a little worse, just like everybody else,” he said. “Instead, it appeared to be indifferent as to whether the market went up or down. They made money all the time.”

Markopolos complained to the SEC’s Boston office in May 1999, saying it was impossible for the kind of profit Madoff was reporting to have been gained legally.

But Madoff continued to thrive, even as Markopolos continued to pursue the case.

In 2005, he submitted a report to the SEC saying it was “highly likely” that “Madoff Securities is the world’s largest Ponzi scheme.” In the report, he says he knew his research could ruin people’s careers and asked the SEC be discreet about circulating the report and his name.

“I am worried about the personal safety of myself and my family,” he wrote.

The report highlights 29 “red flags” about Madoff’s business, among them the returns of a third-party hedge fund managed by Madoff’s firm which had negative returns in just seven on the 174 months Markopolos analyzed.

“No major league baseball hitter bats .960, no NFL team has ever gone 96 wins and only 4 losses over a 100 game span, and you can bet everything you own that no money manager is up 96% of the months either,” he said.

His warnings were heard too late, and he’s become a symbol of a botched oversight of Madoff by the SEC. His mother says the father of three boys under 5 has been bombarded by media requests. Now, a man who tried to be heard for years is going to lay low for a bit, she said.

“Right now, he’s out relaxing some place,” he said. “I can’t even get in touch with him.”

http://biz.yahoo.com/ap/081219/madoff_scandal_whistleblower.html

————————————————————————————————

THE SEC WATCHDOG WHO MISSED

MADOFF

DON’T BLAME ME: CHEUNG

By LORENA MONGELLI and DAN MANGAN

January 7, 2009

The Securities and Exchange Commission‘s New York watchdog, under fire for failing to uncover Bernard Madoff‘s alleged $50 billion Ponzi scheme – despite a dead-on tip by a whistleblower – yesterday tearfully defended herself, arguing that she and the agency did the best job possible.

MORE: Prosecutors Reveal Madoff’s Treasure Trove

Judge to Consider Jailing Madoff

NYU ‘BERNED’ FOR $94 MILLION

EDITORIAL: THE STENCH AT GMAC

“Why are you taking a mid-level staff person and making me responsible for the failure of the American economy?” an upset Meaghan Cheung, with eyes tearing up, told The Post.

“I worked very hard for 10 years to make a career, and a reputation, and that has been destroyed in a month,” said Cheung, who was the SEC’s branch chief of the New York enforcement division during that unit’s earlier probe of Madoff’s brokerage business.

The 37-year-old has been singled out by whistleblower Harry Markopolos as the woman who failed to detect the scam despite his lengthy warnings. It was Cheung who signed off on a 2006 SEC investigation that effectively gave Madoff the all clear.

She said, “I was shocked” to learn last month that Madoff had been charged with – and confessed to – operating a massive Ponzi scheme at his Manhattan firm that swindled thousands of investors.

“I think it’s a tragedy,” said the married mother of two, who is a graduate of Yale University and Fordham University Law School.

But when asked if she would have done anything differently in her Madoff probe – which ended with “no evidence of fraud” – she demurred.

“I can’t answer that,” said Cheung, who left the SEC in September for personal reasons unrelated to Madoff. “If someone provides you with the wrong set of books, I don’t know how you find the real books.”

“Everyone in the New York office behaved ethically and responsibly and did as thorough an investigation as we could do,” said Cheung. “I supervised some lawyers and I was supervised by many levels above me. I’m just mid-level management.”

“I had no incentive to give anyone a pass. I had an incentive to bring cases that should be brought, especially big cases,” she said. “I was not influenced, and I don’t believe anyone in the New York office was influenced, by any other desire than to find out the truth. . . There is no other reason to work there for so long, except that I love what I do.” She added, “No one in my office had any incentive to miss something like this.”

Regarding Madoff specifically, Cheung said, “I never met the man. I had no personal connection, no financial connection, no social connection.”

Cheung spoke outside her Flatiron District co-op after media reports detailed how the SEC failed to catch Madoff even after investigating his Manhattan broker-dealer firm at least eight times over 16 years.

Some of those reports have noted an April 2008 e-mail that Markopolos wrote another SEC exec.

“Cheung, branch chief in New York, actually investigated [Markopolos’ claims] but with no result that I am aware of. In my conversations with her, I did not believe that she had the derivatives or mathematical background to understand the violation,” Markopolos wrote.

Cheung said that when she read a critical New York Times piece on Sunday mentioning that e-mail, she was on a plane with her children, and that she burst into tears.

As for Markopolos’ reference to her supposed lack of mathematical acumen, Cheung said, “Investigations are conducted by lawyers and examiners and investigators. We have experts available to help us.”

Cheung and other SEC staffers had met Markopolos in New York in November 2005, after years of him suggesting to the agency that Madoff was an arch-crook. Markopolos once had worked at a rival firm, but Cheung told The Post, “I didn’t have enough interactions with [Markopolos] to be able to judge his motivations.”

Markopolos gave the investigators a long memo that flatly said that “Madoff Securities is the world’s largest Ponzi scheme.”

Soon after, in January 2006, the New York branch of the SEC opened an enforcement case on Madoff based on Markopolos’ claims. The document authorizing that probe is signed by three SEC staffers: Cheung, attorney Simona Suh, and Assistant Director Doria Bachenheimer.

But after interviewing Madoff and a principal of Fairfield Greenwich Group -his biggest hedge-fund investor – as well as reviewing documents, the SEC probe “found no evidence of fraud,” according to a case closing recommendation signed off by those three staffers.

The probe did find that Madoff had violated regulations by acting as an investment adviser without registering, but said he should not be disciplined because he had remedied the situation.

Philip Michael, a lawyer for Markopolos, said the failure by Cheung and the other probers to find Madoff’s fraud suggests that “she just didn’t understand what was going on” even after Markopolos gave her a road map.

Brad Friedman, a lawyer for Madoff’s victims, called the SEC’s failure to find the fraud “stunning.”

“They had every red flag in the world,” Friedman said. “Even with a map and a flashlight, they couldn’t find it.”

As to why the SEC didn’t discover the fraud, Cheung said. “We still don’t know exactly what happened. We don’t know when it started.”

“It’s personally very upsetting, especially, since I am not able to respond in any substantive way. . . I’m not in a position to defend myself. I am forced to see one side of the story,” Cheung said, referring to Markopolos’ characterization of her.

“He has no basis to judge what we did or did not do in any investigation because we’re not able – as we told him at the time – we were not able to give him updates as to what we were or were not doing with his information. And that is a strong commission policy, that we do not disclose what is happening in a confidential, non-public investigation. And that is for the benefit of everyone.”

“There’s nothing I can say about what we did in this investigation other than to say we worked as hard as we could,” she said. “I was not influenced, and I don’t believe anyone in the New York office was influenced by any other desire than to find out the truth.”

“With the SEC, we’ll never have search warrant authority to knock down somebody’s door, and search his secret records, and nobody would want to live in a world where we could do that,” she said. “We conduct investigations professionally and without regard to the stature of the people. You should be able to see that from the kind of cases that we bring.”

Cheung adamantly denied looking the other way for future gain in the financial industry. “Any allegations that we were somehow swayed by the prospect of a high-paying job are ridiculous and unfair. . .. Allegations of impropriety and unethical behavior are so unfair and hurtful.”

She said, “I have never been pressured to walk away from a case by any of the career staff or division of enforcement. I don’t believe the New York office has ever walked away from a case based on influence or the reputation of individuals involved. We have investigated fraud and pursued it.”

As for her future, “I am staying home with two kids now,” she said. “I didn’t leave for a high-paying job. My reason for leaving was purely personal. I never interviewed for another job.”

dan.mangan@nypost.com

Miami SEC bashed for dropping Bear Stearns case

Oct 15, 2008 (The Miami Herald – McClatchy-Tribune Information Services via COMTEX) — BSC | Quote | Chart | News | PowerRating — The Securities and Exchange Commission’s Miami office had it all worked out: It was ready to charge Bear Stearns with fraud for overvaluing certain debt securities. After months of settlement talks, the commission agreed that Bear Stearns would pay $500,000 in penalties.

Then, suddenly, the SEC simply dropped the case.

“Christmas is coming early” this year, David Nelson, head of the SEC’s Miami office, allegedly told a Bear Stearns lawyer. “Bear Stearns can keep their money.”

Now the SEC’s inspector general, H. David Kotz, is blasting the Miami office for failing to vigorously pursue the matter and is recommending sanctions against Nelson.

The SEC disputes the conclusions of the report and called it misleading.

Bear Stearns’ risky bets on securities tied to subprime mortgages led the bank to the verge of bankruptcy before it was rescued earlier this year by rival JPMorgan Chase.

The case in question involved not subprime mortgages but corporate debt securities bought by a Puerto Rican bank. But to Iowa Republican Sen. Charles Grassley, ranking member of the Senate Finance Committee, who requested a probe of the case, the incident raises questions about whether the Miami office’s conduct delayed awareness of risky practices that contributed to Bear Stearns’ collapse.

As the office was investigating Bear Stearns in 2005, the U.S. attorney in New York had its own criminal inquiry into questionable pricing of debt securities sold by the firm. Yet the SEC never sought to learn the details of that case, the report states.

“A significant opportunity to . . . uncover evidence of a systematic problem at Bear Stearns was lost through neglect,” the report concludes.

Underlying these events, the report noted, was that Bear Stearns’ lawyer, Michael Trager, worked at the SEC with Nelson in the 1980s. While the report found no direct link between Nelson’s decision to close the investigation and his relationship with Trager, “even the appearance of a conflict is disturbing and could potentially damage the reputation of the Commission,” it states. Trager didn’t respond to a request for comment.

In a response sent to SEC commissioners, the agency’s Enforcement Division said the report “relies on speculation and innuendo to support its harsh conclusions.”

Nelson, who has run the Miami office for eight years, referred an inquiry to a spokesman who declined comment.

The report gives this account:

Starting in 1999, W. Holding Co., an affiliate of Puerto Rico’s third-largest bank, began buying $64 million in bonds and loans bundled into securities from Bear Stearns’ Latin American group.

The Bear Stearns trader calculated his own prices for the securities — in violation of company policy.

When W. Holding discovered the improper valuations, it failed to follow proper accounting rules, resulting in overstated net income.

The SEC’s Miami office investigated and indicated it would bring an enforcement action for fraud against Bear Stearns for providing false price information.

In discussions that began in fall 2005, W. Holding agreed to settle for an injunction with no civil penalty.

The case against Bear Stearns stagnated for more than a year amid personnel changes at the SEC’s Miami office. Chedley C. Dumornay, who became SEC assistant regional director in early 2006 and had supervision of the case, conceded it was “sort of back-burnered.”

It wasn’t until November 2006 that the SEC notified Bear Stearns it would proceed with enforcement.

Dumornay, based on conversations with Nelson and Glenn Gordon, the Miami office’s associate regional director, proposed to Bear Stearns lawyer Trager that the firm pay $5 million to resolve the case. Trager offered to settle for $250,000, which the Miami staff considered “insulting.” Trager upped the offer to $500,000.

Terms were worked out in early 2007. Trager persuaded the SEC to replace the fraud charge with an administrative proceeding for failing to supervise its trader. Charges against two bank executives were dropped.

But later that summer, Nelson closed the case. He called Trager to share the news: “You’re going to be happy with the surprise,” Nelson said he told Trager.

Miami staffers were told the case was closed because of “litigation risk.” Nelson told Kotz the age of the case was the reason.

In its “case closing recommendation” against Bear Stearns, the Miami office gave a different take. “While there is evidence of potential wrongful conduct, we do not believe it would make a sufficiently compelling case for fraud,” it stated. Among its reasons: Bear Stearns’ role in providing false pricing information lacked a “connection with” the purchase or sale of a security.

Some staffers Kotz interviewed expressed dismay. One lawyer said he ‘wanted to scream and yell and . . . go argue and say, ‘Why the heck did you guys do this?’ ”

Richard Brodsky, a Miami securities lawyer who once worked in the SEC’s Enforcement Division in Washington, said it’s not uncommon for staff attorneys invested in a case to want to proceed.

“Whether to bring a case or not is a complicated decision based on a variety of factors,” Brodsky said.

The fact that Walter Ricciardi, SEC’s Enforcement Division deputy director at the time, and Joan McKown, chief counsel for the division, approved the decision not to bring the case “weighs, in my mind, in favor of that decision,” Brodsky said.

Still, he questioned why the SEC would have exacted a settlement from Bear Stearns before deciding the case wasn’t worth bringing.

“I think it’s very unfortunate and sad that David finds himself in this situation,” said Mitchell Herr, a Miami securities lawyer who worked with Nelson at the SEC. Herr called Nelson a “scapegoat” and pointed out Enforcement Division leadership supported Nelson in a memo to the commission.

Grassley, who in April called on Kotz to investigate why the SEC declined to bring a case, found the report “disturbing.”

“While it is not clear whether more aggressive action in this case could have helped the SEC identify systemic risks at Bear Stearns much earlier, it certainly demonstrates the culture of deference at the SEC in dealing with the big players on Wall Street,” Grassley said .

Kotz referred the matter to the SEC for disciplinary or performance-based action against Nelson.

The SEC said it doesn’t comment on personnel actions that are active.

http://www.tradingmarkets.com/.site/news/Stock%20News/1945036/

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Posted by hoangtran204 trên 27/01/2009

US colleges cut budgets as endowments erode

Curse of wealth: As rich US colleges rely more on endowments, market bust means sharper cuts

  • Tuesday January 27, 2009, 12:05 am ESTALEIGH, North Carolina (AP) — When the markets were booming, universities like Harvard, MIT and Stanford tapped their swelling endowments and launched spending binges on faculty, buildings and scholarships.Now, they’re seeing firsthand the one downside to relying on a huge nest-egg: The market crash has them confronting the sharpest budget cuts in memory.

    A new survey released Tuesday reports college endowments fell 3 percent in the fiscal year ending June 30. In a follow-up, a smaller group estimated declines averaging 23 percent in the first five months of fiscal 2009, which began in July.

    That decline is nearly twice as big as any full-year return since endowment performance was first tracked in 1974, said Brett Hammond, chief investment strategist at TIAA-CREF, a retirement fund manager for education professionals, collected the figures with a college business officers group called NACUBO and Commonfund Institute.

    The survey of 791 colleges accounts for virtually all of the endowed savings of American public and private universities — some $522 billion last June. But the losses since then would erase nearly $120 billion. Universities typically spend around 5 percent of their endowments annually.

    The challenge for universities with eroded endowments is that many of the faculty they hired now have tenure, all those new buildings still need heating — and financial aid demand is rising.

    In recent years, Dartmouth College in New Hampshire spent $1 billion on new facilities and more than doubled its financial aid budget. But with its endowment down $700 million, staff cuts are inevitable. The college needs to slice $60 million from next year’s $700 million budget.

    “I don’t think anybody believes there aren’t going to be big consequences,” said Adam Keller, who oversees Dartmouth’s finance and administration. “At the same time, people have begun to think hard what priorities exist for them and ways they can do their job better.”

    From 2002-2007, college endowments grew 11.5 percent annually. Last June, there were 77 institutions with endowments of $1 billion or more — 30 more than in 2005. But in the seven months since, at least 30 may already have lost the distinction of being billionaire schools.

    Such institutions as Stanford and Yale note that the plunging market has essentially reduced their endowment spending to where it was three or four years ago. The dilemma is that they boosted spending on such programs as financial aid during the good years. Yale, Stanford and others say they’re committed to their expanded aid programs, but less well-endowed schools may have to cut back.

    Last week, Stanford’s faculty senate was briefed on projected endowment losses that could reach 30 percent. The university will cut $120 million over two years from an $800 million budget. Forty-nine business school employees have already been laid off, senior administrators have taken salary cuts and some employees have even been asked to turn in their university-owned Blackberries.

    Commonfund’s John Griswold says the 1970s were more dangerous overall, when endowments were smaller. But many colleges relied on them less then, too. What’s unprecedented is the breadth of this decline, across the full range of investments colleges made, hoping to hedge against big losses.

    “There’s great concern and anxiety, I think partly because this is such a broad and sharp decline,” Griswold said.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Chúc Mừng Năm Mới

Posted by hoangtran204 trên 24/01/2009

Mến chúc các bạn một năm mới nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc

Đã thấy xuân về với gió đông

Với trên màu má gái chưa chồng

Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm

Ngước mắt nhìn trời đôi mắt trong

Nguyễn Bính

Posted in Uncategorized | 4 Comments »

Day 2

Posted by hoangtran204 trên 22/01/2009

Day 2



Henry: Obama’s first full day

takes turn for the weird

By Ed Henry
CNN Senior White House Correspondent

Decrease font Decrease font
Enlarge font Enlarge font

Editor’s note: In our Reporter’s Notebook series, CNN correspondents reveal stories behind the news. Here, senior White House correspondent Ed Henry describes how a story can change in a moment.

President Barack Obama takes the oath of office -- his second in two days -- in the White House on Wednesday.

President Barack Obama takes the oath of office — his second in two days — in the White House on Wednesday.

WASHINGTON (CNN) — What a long, strange trip Barack Obama’s first full day as president turned out to be.

He began the day pushing for more transparency in government, only to end it by keeping TV cameras out when Chief Justice John Roberts re-administered the oath of the presidency.

All this started at Obama’s historic swearing-in on Tuesday, where Roberts flubbed a line in the oath of office, leading to this comical scene, via transcript at CNN.com:

Roberts: … that I will execute the office of president to the United States faithfully …

Obama: … that I will execute …

Roberts: … the off — faithfully the pres — the office

of president of the United States.

Obama (at same time) … the office of president of the United States faithfully.

But many legal experts pointed out that Obama became president at noon on Tuesday, regardless of whether the oath was off or not. Video Watch whether Obama was really president Tuesday afternoon »

So I didn’t think too much of the story until about 7:20 p.m. on Wednesday, when I noticed something odd as I stood in the West Wing of the White House, just a couple hundred feet from the Oval Office.

Suddenly I overheard White House senior adviser David Axelrod say, “Thank you, Mr. Chief Justice, for coming over.”

It’s not very often that I’ve heard a phrase like that, especially one day after the inaugural. So my ears perked up at the possibility that I had bumped into the chief justice and landed a big scoop headlined, “Chief justice visits White House to apologize to president about inaugural snafu.”

I really didn’t even think about the possibility of a second swearing-in. It seemed so implausible. So I started digging around to try to confirm my assumption: that Roberts, mortified over the mix-up, had come over for a quiet and quick apology to the new president.

Instead I had stumbled upon a bigger story. White House officials confirmed to me that new White House Counsel Greg Craig had advised the president to get sworn in a second time, just to nip the issue in the bud and not let any controversy linger that perhaps the president had not been sworn in legitimately. Listen to the successful second attempt »

“And out of an abundance of caution, because there was one word out of sequence, Chief Justice Roberts administered the oath a second time,” Craig said in a prepared statement.

The move allowed one controversy to die, but a new one popped up.

Word started spreading that White House officials had invited just a small group of print journalists in to witness the historic moment a second time, but had failed to invite a representative from the five major U.S. television networks.

CNN and other television networks have complained to the White House but have not gotten a clear answer from White House officials about why the video cameras were locked out.

So the whole point of the ceremony — getting the word out there that the president was in fact inaugurated — was undermined by the fact that now there’s no videotape to prove he was sworn in.

Not to mention that it may run counter to the main message the president was trying to deliver Wednesday with his executive order pushing for more openness in government.

———————————————————-

January 21, 2009

From

Biden couldn't pass up poking fun at Chief Justice Roberts.

Biden couldn’t pass up poking fun at Chief Justice Roberts.

(CNN) — Vice President Biden isn’t letting Supreme Court Chief Justice John Roberts forget about his minor flub while administering the presidential oath of office on Tuesday.

Biden made light of the mishap Wednesday as he was called on to swear in senior members of the White House staff.

“My memory is not as good as Justice Roberts, Chief Justice Roberts,” Biden said as he asked for a copy of the oath to read.

Several staffers reacted to the comment with groans and laughter, though President Obama, standing next to Biden, did not crack a smile.

Roberts’ mistake came about half way through the 35-word oath, when, reciting from memory, he said the word ‘faithfully,’ out of order. The flub confused Obama who ultimately repeated the mistake.

But speaking to ABC Tuesday night, the new president didn’t fault the man who swore him in.

“We’re up there, we’ve got a lot of stuff on our mind, and he actually helped me out on a couple of stanzas there,” he said. “So overall, I think it went relatively smoothly and I’m very grateful to him.”

http://politicalticker.blogs.cnn.com/2009/01/21/biden-jabs-roberts-for-oath-flub/

——————————————————————-

Obama is so gracious. Instead of pointing out that he knew the oath cold and was waiting for Roberts to get it right, he played it off and actually took some of blame too, when it was clearly not his fault. After waiting a few seconds to allow Roberts to correct it, he decided to just say it the way Roberts did. This is just another example, albeit small, of the way he doesn’t throw anyone under the bus.

January 27, 2009
Posted: 06:16 PM ET(CNN) — An aide to Vice President Joe Biden tells CNN he called Chief Justice John Roberts last week to apologize for a light-hearted remark he made over the flubbed Inauguration Day oath of office.

“My memory is not as good as Justice Roberts, Chief Justice Roberts,” Biden said last Wednesday, as he asked for a copy of the oath he was using to swear in senior members of the White House staff.

Several staffers reacted to the comment with groans and laughter, though President Obama, standing next to Biden, did not crack a smile.

An aide to the vice president said Tuesday the two men spoke privately after that comment. “They spoke and had a good conversation,” said the aide, who declined to give further details.

Roberts’ mistake came about half way through the 35-word oath, when, reciting from memory, he said the word ‘faithfully,’ out of order. The flub confused Obama who ultimately repeated the mistake.

Meanwhile, Biden has been selected to handle the administration’s first foreign trip. The White House said Tuesday the vice president will travel to Germany next week with retired Gen. James Jones, Assistant to the President for National Security Affairs.

Biden will represent the United States at the Wehrkunde, the annual security policy conference held in Munich.

–CNN’s Ed Henry contributed to this report

—————————————

January 21st, 2009 6:19 pm ET

I find in very interesting that Roberts messed up the oath! Is it just a coincidence that President Obama was one of a few that voted against Roberts’ confirmation. I feel this was a deliberate Jab on the part of the Chief Justice.

————

i think obama did not smile because he thinks it is rude to rub it in that someone made a mistake…i appreciate his graciousness…

When the flub originally happened, some of my coworkers laughed and commented on how they were glad it happened, it just showed that Obama was really human and nervous, just one of every day people. When they later found out Roberts had messed it up, they ripped Roberts apart as deliberately trying to sabotage Obama’s big day and make him look stupid in front of the whole world. I pointed out their double standard. I’m sure they won’t be hypocritical again, at least not when I’m around.


Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Day One

Posted by hoangtran204 trên 21/01/2009

Obama’s Day One: Church, then econ, war advisers

By JENNIFER LOVEN, AP White House Correspondent Jennifer Loven, Ap White House Correspondent

WASHINGTON (Jan 21-09)– President Barack Obama stepped into the Oval Office for the first time as chief executive on Wednesday and summoned economic advisers and top military officials to meetings aimed at delivering the change he promised as a candidate. Aides circulated a draft executive order to close the detention center at Guantanamo Bay.

The president also placed phone calls to Israeli, Palestinian, Egyptian and Jordanian leaders.

Obama emphasized in the conversations that he would work to consolidate the cease-fire between Israel and Hamas in Gaza, said the new White House press secretary, Robert Gibbs.

Gibbs said Obama expressed “his commitment to active engagement in pursuit of Arab-Israeli peace from the beginning of his term.”

A multi-denominational prayer service at Washington National Cathedral and an open house at the presidential mansion were also on the schedule of the 44th president, taking office on a promise to fix the battered economy and withdraw U.S. troops from the unpopular war in Iraq on a 16-month timetable.

The shift in administrations — former President George W. Bush was back home in Texas — was underscored in far-off Guantanamo Bay, Cuba, where a judge granted Obama’s request to suspend the war crimes trial of a young Canadian. The judge issued a one-sentence order for the 120-day continuance without so much as a hearing, possibly the beginning of the end for the former administration’s system of trials for alleged terrorists.

A draft executive order made clear the new president intends to go further. It called for closing the facility within a year, releasing some of the 245 detainees still there and transferring others to different sites for trial.

Obama and first lady Michelle Obama sat in the first row for Wednesday’s invitation-only prayer service. Vice President Joe Biden and his wife, Jill, joined them, as did former President Bill Clinton and Sen. Hillary Rodham Clinton, D-N.Y., awaiting confirmation as secretary of state later in the day.

“Grant to Barack Obama, president of the United States, and to all in authority your grace and good will. Bless them with your heavenly gifts, give them wisdom and strength to know and to do your will,” prayed the Rev. Andy Stanley, one of numerous clerics from several religions to speak.

Obama’s first White House meetings as president meshed with quickened efforts in Congress to add top Cabinet officials to the roster of those confirmed on Tuesday and to advance the economic stimulus measure that is a top priority of his administration.

Treasury Secretary-designate Tim Geithner, appearing before the Senate Finance Committee for a confirmation hearing, said enactment of the new president’s economic stimulus was essential. He also said the Senate’s decision last week to permit use of the second $350 installment of a financial industry bailout “will enable us to take the steps necessary to help get credit flowing.”

He said Obama and he “share your belief that this program needs serious reform.”

Geithner also apologized for his failure to pay personal taxes earlier in the decade, calling the omission a mistake. The taxes were repaid in stages, some after an IRS audit and the rest after a review of his returns late last year by Obama’s transition team.

Obama and his wife arrived at the White House around 1 a.m. after attending 10 official inaugural balls.

Several hours later he walked into the most famous office in America for the first time as president.

The new White House press secretary, Robert Gibbs, said in a statement that Obama spent 10 minutes alone and read a note left for him by Bush that was in an envelope marked “To: #44, From: #43.”

He was then joined by White House chief of staff Rahm Emanuel and, several minutes later, the first lady.

Wednesday’s meeting with economic advisers was coming at a time when 11 million Americans are out of work and millions more feel the loss of savings and face the prospect of foreclosures on their homes.

Last week, Congress cleared the way for use of a second, $350 billion installment of financial-industry bailout money, a pre-inaugural victory for Obama.

Democratic leaders hope to have the $825 billion economic stimulus measure to his desk by mid-February.

“Fortunately, we’ve seen Congress immediately start working on the economic recovery package, getting that passed and putting people back to work,” Obama said in an ABC News interview. “That’s going to be the thing we’ll be most focused on.”

The war in Iraq that he has promised to end featured prominently in Obama’s first day as well.

Defense Secretary Robert Gates and the chairman of the Joint Chiefs of Staff, Adm. Mike Mullen, were among those called in for the meeting as the new president assumed the role of commander in chief.

In his inaugural address on Tuesday, Obama said his goal was to “responsibly leave Iraq to its people and forge a hard-earned peace in Afghanistan.”

The two unfinished wars are twinned for Obama. He has promised to bring U.S. combat troops out of Iraq within 16 months of taking office, as long as doing so wouldn’t endanger either the Americans left behind for training and terrorism-fighting nor the security gains in Iraq. And he has said he would use that drawdown to bolster the U.S. presence in Afghanistan, where U.S.-backed fighters are losing ground against a resurgent Taliban.

———————

WHouse stops pending Bush regulations for review

  • Tue Jan 20, 7:25 pm

WASHINGTON (Reuters) – President Barack Obama’s new administration ordered all federal agencies and departments on Tuesday to stop any pending regulations until they can be reviewed by incoming staff, halting last-minute Bush orders in their tracks.

“This afternoon, White House Chief of Staff Rahm Emanuel signed a memorandum sent to all agencies and departments to stop all pending regulations until a legal and policy review can be conducted by the Obama administration,” the White House said in a statement issued just hours after Obama took office.

The review is a tool commonly used by a new administration to delay so-called “midnight regulations” put in place by a former president between the election and Inauguration Day.

Midnight regulations have been heavily used by recent former presidents, including the Democrat Bill Clinton, Republican George H. W. Bush, and most recently, the Republican George W. Bush.

Controversial late rules by the outgoing Bush administration include allowing the carrying of concealed weapons in some national parks and prohibiting medical facilities from receiving federal money for discriminating against doctors and nurses who refuse to assist with abortions or dispense contraceptives based on religious grounds.

Federal law requires a 60-day waiting period before any major regulatory changes become law, so some presidents try to publish new major regulations to ensure they go into effect before the new president’s inauguration on January 20.

(Reporting by Tabassum Zakaria; Editing by Patricia Zengerle)

——————————————

Obama freezes salaries of some White House aides

By JENNIFER LOVEN, AP White House Correspondent Jennifer Loven, Ap White House Correspondent Wed Jan 21

WASHINGTON – President Barack Obama‘s first public act in office Wednesday was to institute new limits on lobbyists in his White House and to freeze the salaries of high-paid aides, in a nod to the country’s economic turmoil.

Announcing the moves while attending a ceremony in the Eisenhower Executive Office Building to swear in his staff, Obama said the steps “represent a clean break from business as usual.”

The pay freeze, first reported by The Associated Press, would hold salaries at their current levels for the roughly 100 White House employees who make over $100,000 a year. “Families are tightening their belts, and so should Washington,” said the new president, taking office amid startlingly bad economic times that many fear will grow worse.

Those affected by the freeze include the high-profile jobs of White House chief of staff, national security adviser and press secretary. Other aides who work in relative anonymity also would fit into that cap if Obama follows a structure similar to the one George W. Bush set up.

Obama’s new lobbying rules will not only ban aides from trying to influence the administration when they leave his staff. Those already hired will be banned from working on matters they have previously lobbied on, or to approach agencies that they once targeted.

The rules also ban lobbyists from giving gifts of any size to any member of his administration. It wasn’t immediately clear whether the ban would include the traditional “previous relationships” clause, allowing gifts from friends or associates with which an employee comes in with strong ties.

The new rules also require that anyone who leaves his administration is not allowed to try to influence former friends and colleagues for at least two years. Obama is requiring all staff to attend to an ethics briefing like one he said he attended last week.

Obama called the rules tighter “than under any other administration in history.” They followed pledges during his campaign to be strict about the influence of lobbyist in his White House.

“The new rules on lobbying alone, no matter how tough, are not enough to fix a broken system in Washington,” he said. “That’s why I’m also setting rules that govern not just lobbyists but all those who have been selected to serve in my administration.”

In an attempt to deliver on pledges of a transparent government, Obama said he would change the way the federal government interprets the Freedom of Information Act. He said he was directing agencies that vet requests for information to err on the side of making information public — not to look for reasons to legally withhold it — an alteration to the traditional standard of evaluation.

Just because a government agency has the legal power to keep information private does not mean that it should, Obama said. Reporters and public-interest groups often make use of the law to explore how and why government decisions were made; they are often stymied as agencies claim legal exemptions to the law.

“For a long time now, there’s been too much secrecy in this city,” Obama said.

He said the orders he was issuing Wednesday will not “make government as honest and transparent as it needs to be” nor go as far as he would like.

“But these historic measures do mark the beginning of a new era of openness in our country,” Obama said. “And I will, I hope, do something to make government trustworthy in the eyes of the American people, in the days and weeks, months and years to come.”

Trung Quốc bắt Quả Tang 1000 Người gian lận trong các kỳ Thi Tuyển vào Ngành Công Chức Năm Nay

Chi Chi Zhang, Thông Tấn Xã AP

Sunday 18-1-2009

Bắc Kinh – Gần 1000 người đã bị bắt gặp đang gian lận trong các kỳ thi tuyển vào làm công chứ của Trung Quốc, một số người đã dùng những dụng cụ nghe kỹ thuật cao đặt trong tai của họ, truyền thông Trung Quốc đã cho biết như thế vào ngày thù Hai.

Tờ nhật báo China Daily của chính quyền đã cho biết như thế trong một cột báo, con số người bị bắt vị gian lận đã là lớn nhất chưa từng có trong kỳ thi lần nầy.

Gian lận trong thi cử là một sự phổ biến trong một nước có 1,3 tỉ dân nầy, nơi mà áp lực để đậu các kỳ thi tuyển quốc gia để vào đại học và vào các công việc dành cho công chức nhà nước là rất căng thẳng. Hàng năm, khoảng 9,5 triệu người lấy kỳ thi tuyển vào đại học, nhưng chỉ có ¼ trong số các người nầy là được ghi danh vào đại học.

Những người thi cử gian lận đã nhờ những người khác truyền tin tức cho họ qua các dụng cụ nghe vô tuyến nhét trong lỗ tai, và mua những bài giải đúng tiêu chuẩn cho các kỳ thi từ các công ty ở bên ngoài, thông tấn xã Xinhua của nhà nước TQ đã trích dẫn lại từ Vụ Công Chức Nhà Nước ra thông báo cho biết.

Vào khoảng 775.000 người đã dự kỳ thi tuyển vào ngành công chức vào năm ngoái để chiếm 13.500 chỗ làm đang có sẵn. Trong một số trường hợp nhiều ngàn người thi để cạnh tranh một số việc nhiều quyền lợi, chẳng hạn như vào một bộ hay sở nào đó với tiềm năng được đi đó đi đây du lịch, TTX Sinhua cho biết.

Nhiều cuộc điện thoại của tòa báo gọi tới Sở Tuyển Dụng Công Chức của Nhà Nước có chuông reng nhưng không ai trả lời.

Chẳng có điều nội qui đặc biệt nào để đương đầu với những người gian lận liên quan tới các kỳ thi tuyển công chức, nhưng họ các người gian lận nầy nên đối diện với các hình phạt nghiêm khắc hơn, tờ nhật báo China cho biết.

“Những ai gian lận trong các kỳ thi vào ngành công chức rơi vào loại tội xấu nhất và xứng đáng bị hình phạt nghiêm khắc nhất,” viên chủ bút của tờ báo nầy viết. Cột báo ghi lại rằng các công chức nhà nước nên là những người gương mẫu trong phẩm chất đạo đức.

Một bài báo trước đây của TTX Xinhua cảnh báo rằng công luận không được mua các bài giải, các bài thi là các bí mật của đất nước và những ai bị bắt gặp đang chuồi bài thi ra ngoài phải đối diện với hình phạt từ 3 đến 5 năm tù giam.

Các kỳ thi tuyển công chức đã xuất phát từ các thời vua chúa và từ lâu được xem như là một bước vững chắc đưa tới sự ổn định tài chánh và ổn định tình trạng sống trong xã hội.

———————————————————-

China catches 1,000 cheaters during state exams

By CHI-CHI ZHANG, Associated Press Writer Chi-chi Zhang, Associated Press Writer – Sun Jan 18,

BEIJING – Nearly 1,000 people have been caught cheating on China‘s notoriously competitive civil service entrance exams, some with high-tech listening devices in their ears, state media reported Monday.

The official China Daily newspaper said in an editorial the number caught cheating was the largest ever for the exam.

Cheating during tests is common in the country of 1.3 billion people, where pressure to pass competitive national exams for entrance to universities and civil service jobs is intense. About 9.5 million young people take college entrance exams each year, but only one in four are eligible for college enrollment.

The cheaters had people feeding them information through wireless mini earplugs, and bought standard answers for the exams from outside companies, the official Xinhua News Agency cited the State Administration of Civil Service as saying.

About 775,000 people took the competitive civil servant exam last year to fill just 13,500 available positions. In some cases thousands were competing for more coveted positions, such as a ministry or a department with travel prospects, Xinhua reported.

Calls to the State Administration of Civil Service rang unanswered Monday.

There are no specific rules in dealing with cheaters in regards to civil servant exams, but they should face the harshest punishment, the China Daily said.

“Those who cheat in examinations for civil servants fall into the category of worst offenders and deserve the severest punishment,” the editorial said. It said civil servants should be role models in moral integrity.

An earlier Xinhua report warning the public not to buy exam answers, said exam papers were state secrets and those caught leaking them faced three to seven years in prison.

China‘s civil service exam has been in place from imperial times and has long been seen as a stepping stone to social status and financial stability.

——–


“In China’s highly competitive national exams, where chances of success are very slim, many applicants, especially the less academically inclined, are lured to cheat,” Xinhua said.

More than 300 candidates were caught cheating in examination rooms on November 30, while another 700 were busted after their papers were found to have “shared much conformity,” Xinhua said, citing the State Administration of Civil Service.

The cheaters were mainly found in the northeastern province of Liaoning and the capital city, Beijing. Those caught are disqualified from the exam and can be barred from the civil servant exams for both central and local governments for up to five years.

In an extreme case, one position with the China Disabled Persons‘ Federation had more than 4,700 applicants, Xinhua said.

(Reporting by Lucy Hornby; Editing by Ken Wills and Valerie Lee)

—————————————————————

http://xuthanh.com.vn/forum/showthread.php?p=69075#post69075

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Diễn Văn Nhậm Chức Của TT Obama

Posted by hoangtran204 trên 21/01/2009

Barack Obam đã được tuyên thệ là vị tổng thống thứ 44 của Hoa Kỳ và là vị TT người Mỹ gốc Phi châu đầu tiên.

Đọc lúc 12: 05 chiều ngày thứ Ba, 20-1-2009 (- 8 độ C)

Người dịch: Trần Hoàng

Thưa các công dân,

Hôm nay tôi đứng đây, bé nhỏ trước những nhiệm vụ (to lớn) trước mắt của chúng ta, cảm kích lòng tin cậy mà các bạn đã dành cho tôi, nhớ tới sự hy sinh của tổ tiên chúng ta. Tôi cảm ơn tổng thống Bush vì sự phục vụ của ông dành cho đất nước của chúng ta, cũng như lòng đại lượng và sự hợp tác mà ông đã bày tỏ suốt quá trình chuyển giao (quyền lực) này.

Cho đến nay có 44 người Mỹ đã đọc lời tuyên thệ nhậm chức tổng thống. Có những lời tuyên thệ được nói ra trong lúc có các làn sóng dâng cao về sự thịnh vượng và thanh bình. Nhưng, cũng rất thường khi những lời tuyên thệ được thực hiện giữa sự tụ tập của các đám mây và các cơn bảo đang gầm thét. Giờ phút này đây, nước Mỹ đang tiếp tục làm việc không chỉ đơn thuần bởi vì kỹ năng và tầm nhìn của những người nắm giữ chức vụ cao của đất nước, mà bởi vì chúng ta vẫn còn trung thành với các lý tưởng của tổ tiên, và làm đúng theo những văn kiện từ thời dựng nước của chúng ta.

Moi việc đã và đang diễn ra như vậy. Mọi việc (rồi đây) sẽ tiếp tục như thế trong thế hệ này của người dân Mỹ.

Chúng ta đang ở trong thời kỳ khủng hoảng mà giờ đây ai cũng hiểu rõ. Đất nước chúng ta đang có chiến tranh, chiến tranh chống lại mạng lưới bạo lực và lòng thù hận đang vươn ra quá xa. Nền kinh tế của chúng ta đang rất suy yếu, đó là hậu quả của sự tham lam và vô trách nhiệm của một số phần tử nào đó, nhưng đó cũng là sự thất bại của toàn thể chúng ta trong việc đưa ra những sự chọn lựa đầy khó khăn và chuẩn bị đất nước cho một thời đại mới. Nhiều gia đình đã và đang bị mất nhà cửa; nhiều công việc làm đã bị cắt giảm; nhiều doanh nghiệp đã phải đóng cửa. Sự chăm sóc y tế của chúng ta quá đắt đỏ; các trường học của chúng ta không đạt được thành công như lòng mong đợi của của nhiều người; và mỗi ngày đều mang lại những bằng chứng rằng những phương cách mà chúng ta đang xử dụng năng lượng đang làm gia tăng sức mạnh những kẻ thù của chúng ta và đang đe dọa hành tinh của chúng ta.

Đấy là các dấu hiệu điềm chỉ của cuộc khủng hoảng, dựa theo các dữ kiện và thống kê. Ít được đo lường hơn nhưng cũng không kém phần sâu xa là sự xói mòn của niềm tin khắp đất nước của chúng ta – một sự sợ hãi đeo đuổi cho rằng sự suy sụp của nước Mỹ là không thế nào tránh khỏi, và rằng thế hệ kế tiếp nên hạ thấp tầm nhìn của họ.

Hôm nay, tôi nói với các bạn rằng những thử thách mà chúng ta đang đối diện là sự thật. Những thử thách ấy rất nghiêm trọng và những thử thách ấy thì rất nhiều. Những thử thách ấy sẽ không dễ gì vượt qua hay sẽ tồn tại trong một thời gian ngắn (đâu). Nhưng các bạn nên biết rằng, nước Mỹ sẽ vượt qua những thách thức đó.

Vào ngày hôm nay, chúng ta tụ họp nhau lại đây bởi vì chúng ta đã và đang chọn lựa niềm hy vọng thay vì nỗi sợ hãi, chúng ta tụ họp nhau ở đây để đoàn kết có mục đích thay vì bất hòa và chia rẽ.

Vào ngày hôm nay, chúng ta đến đây để tuyên bố chấm dứt những thương tiếc nhỏ bé và những lời hứa suông, chấm dứt sự buộc tội lẫn nhau và xói mòn các niềm tin, mà từ quá lâu nay đã và đang bóp nghẹt nền chính trị của nước ta.

Chúng ta hiện vẫn còn là một quốc gia trẻ trung, nhưng theo những chữ trong kinh thánh, đã tới lúc để dẹp để đặt qua một bên những điều của trẻ con (hay nông nổi). Đã tới lúc để xác định lại tinh thần kiên định của chúng ta, để lựa chọn một lịch sử tốt đẹp hơn cho chúng ta; để mang theo về phía trước món quà tươi trẻ đáng yêu đó, tư tưởng đáng khâm phục đó, đã được truyền lại từ đời này sang đời khác (ấy là): Thượng đế đã ban cho lời hứa rằng tất cả mọi người đều bình đẳng, tất cả mọi người đều được hưởng tự do và tất cả mọi người đều xứng đáng có cơ hội được theo đuổi cái tiêu chuẩn đầy đủ của họ về hạnh phúc.

Để tái xác nhận lại một lần nữa về sự vĩ đại của đất nước chúng ta, chúng ta phải hiểu rằng sự vĩ đại không bao giờ được ban cho. Mà sự vĩ đại là phải tự mình làm ra. Cuộc hành trình của chúng ta không bao giờ là một trong những con đường tắt hay chấp nhận phần thua thiệt ít ỏi. Cuộc hành trình của chúng ta không phải là con đường dành cho những kẻ nhút nhát — hay dành cho những người ưa thích sự lười biếng mà không chịu làm việc, hoặc chỉ tìm kiếm các niềm vui của sự giàu có và danh tiếng. Đúng hơn, cuộc hành trình của chúng ta dành cho những người chấp nhận rủi ro, những người dám làm việc, những người làm ra những sản phẩm – một số người đã nổi tiếng và được nhận ra, nhưng thường hơn là các người nam và nữ bị che khuất đi vì các công việc lao động của họ, những người nầy tiếp tục làm việc mang chúng ta đi lên dọc theo con đường hướng tới thịnh vượng và tự do.

Vì chúng ta, họ đã gói ghém một ít đồ dùng sở hữu của họ và vượt qua các đại dương để tìm kiếm một cuộc sống mới.

Vì chúng ta, họ đã làm việc cực nhọc trong các công xưởng bóc lột công nhân tồi tệ và định cư ở (các tiểu bang) miền Tây; họ đã chịu đựng đòn roi và cày những mảnh đất cằn cỗi.

Vì chúng ta, mà họ đã chiến đấu và hy sinh, ở những nơi như Concord và Gettysburg, Normandy và Khe Sanh. (Việt Nam)


Thời gian trôi qua và một lần nữa những người phụ nữ và nam giới này đã tranh đấu và đã hy sinh và làm việc cho tới khi đôi tay của họ đã bị chảy máu để cho chúng ta có thể sống một cuộc đời tốt đẹp hơn. Họ đã nhìn thấy nước Mỹ to lớn hơn là tổng số các tham vọng cá nhân của chúng ta họp lại; nước Mỹ vĩ đại hơn tất cả những khác biệt về nơi sinh ra, hay sự giàu có, hay (nguồn gốc) thiểu số.

Đây là cuộc hành trình mà chúng ta tiếp tục hôm nay. Chúng ta vẫn là một cường quốc thịnh vượng nhất và hùng mạnh nhất trên trái đất nầy. Các công nhân của chúng ta không kém năng suất hơn khi cuộc khủng hoảng đã bắt đầu. Đầu óc chúng ta không kém sáng tạo hơn, hàng hóa và dịch vụ của chúng ta không kém cần thiết hơn tuần trước, tháng trước hay năm trước. Khả năng của chúng ta vẫn chưa bị suy giảm. Tuy nhiên, cái thời mà chúng ta đứng vỗ vai nhau để đồng cảm, thời của sự bảo vệ các quyền lợi hẹp hòi và trì hoãn các quyết định không vui – thời ấy chắc chắn đã qua rồi. Bắt đầu hôm nay, chúng ta nên xốc lại bản thân của chúng ta, chuẩn bị dùng khả năng của chính chúng ta và bắt đầu lại công việc tạo dựng lại nước Mỹ.

Vì ở bất cứ nơi đâu mà chúng ta nhìn thấy, đều có công việc ở đó cần phải hoàn thành. Tình trạng kinh tế nầy đòi hỏi sự hành động, sự táo bạo và sự chuyển đổi, và chúng ta sẽ hành động – không chỉ tạo ra những việc làm mới mẻ mà còn đặt ra một nền tảng mới cho sự phát triển. Chúng ta sẽ xây dựng các con đường và các cây cầu, mạng lưới điện và các đường truyền kỹ thuật số để giúp ích cho nền thương mại của chúng ta và liên kết chúng ta lại với nhau. Chúng ta sẽ phục hồi lại nền khoa học tới vị trí đúng đắn của nó, và xử dụng một cách có hiệu quả những sự kỳ diệu của kỹ thuật để nâng cấp phẩm chất chăm sóc y tế và hạ giá thành của bảo hiểm y tế. Chúng ta sẽ khai thác một cách có hiệu quả (năng lượng) mặt trời, gió và đất đai (địa nhiệt) để làm nhiên liệu cho các xe hơi của chúng ta và dùng làm chạy các nhà máy cùa chúng ta. Và chúng ta sẽ chuyển đổi các trường phổ thông và đại học và các viện đại học để hội đủ các nhu cầu của một thời đại mới. Tất cả những điều nầy chúng ta có thể làm được. Tất cả những điều nầy chúng ta sẽ phải làm.

Hiện nay, có một số người chất vấn về mức độ của các tham vọng của chúng ta – họ cho rằng hệ thống (chính quyền) của chúng ta sẽ không thể nào chịu đựng nổi quá nhiều kế hoạch to lớn. Trí nhớ của họ hơi bị kém. Vì họ đã quên những gì mà đất nước này đã làm được; khi sự tưởng tượng được tham gia với một mục đích chung, và cần có lòng can đảm, các người nam và nữ có được cuộc sống tự do đều có thể để đạt được bất cứ điều gì.

Điều mà các người hoài nghi không hiểu là mặt đất đang chuyển động dưới chân của họ — rằng các tranh luận về chính trị đã ngấu nghiến chúng ta trong thời quá lâu không còn mang ra áp dụng được nữa. Vấn đề mà chúng ta hỏi hôm nay là: Không phải chính quyền của chúng ta quá lớn hay quá nhỏ, nhưng là chính quyền ấy có làm được việc không Liệu chính quyền ấy có giúp đỡ các gia đình tìm kiếm việc làm ở một mức lương xứng đáng, liệu chính quyền có đặt ra một chương trình y tế mà các gia đình có thể có được, và một sự về hưu có một cuộc sống xứng đáng. Nơi nào câu trả lời là CÓ, chúng ta có khuynh hướng đi theo. Ở nơi nào mà câu trả lời là KHÔNG, các chương trình đó sẽ chấm dứt. Những ai trong số chúng ta đang kiểm soát số tiền (thuế) của công chúng sẽ nắm giữ trách nhiệm – chi tiêu một cách khôn ngoan, cải thiện các thói quen xấu, và thực hiện công việc rõ ràng như ánh sáng ban ngày – bởi vì chỉ khi đó chúng ta mới phục hồi được niềm tin sống còn giữa người dân và chính quyền của họ.

Câu hỏi đang đứng trước chúng ta không phải là liệu thị trường là một lực lượng tốt hay xấu. Sức mạnh của thị trường sinh ra sự giàu có và mở rộng sự tự do của chúng ta thì không gì sánh được, nhưng cuộc khủng hoảng nầy đã và đang nhắc nhở chúng ta rằng nếu không chăm chú nhìn, thị trường có thể xoay vòng vòng ngoài tầm kiểm soát – và rằng một quốc gia không thể thịnh vượng dài lâu khi quốc gia ấy chỉ ưa thích sự thịnh vượng. Sự thành công của nền kinh tế của chúng ta luôn luôn lệ thuộc không chỉ vào kích thước của tổng sản phẩm và dịch vụ của chúng ta (GDP), nhưng mà còn dựa vào tầm mức đạt được hiệu quả của sự thịnh vượng; dựa vào khả năng của chúng ta để kéo dài cơ hội đến cho mỗi con người có lòng ước muốn (thịnh vượng)– không ra khỏi lòng từ thiện, nhưng bởi vì đó là con đường chắc chắn nhất đưa tới mục đích tốt đẹp chung của chúng ta.

Khi nghĩ tời sự tự vệ chung của chúng ta, chúng ta không sai lầm về lựa chọn sự an toàn của chúng ta và lý tưởng của chúng ta. Các người cha thành lập đất nước của chúng ta đã đối diện với nhiều nguy hiểm mà chúng ta hiếm khi có thể tưởng tượng được, họ đã thảo một hiến chương để khẳng định các đạo luật và các quyền của con người, một văn bản đã được trải rộng ra bởi máu của nhiều thế hệ. Những lý tưởng ấy vẫn còn thắp sáng cho cả thế giới, và chúng ta sẽ không từ bỏ những lý tưởng ấy vì quyền lợi của chính trị và cơ hội.

Và như thế xin gởi tới tất cả nhân dân và chính quyền của các nước khác đang chăm chú nhìn chúng ta hôm nay, từ những thủ đô to lớn nhất cho tới cái thôn làng nhỏ bé nơi cha của tôi đã được sinh ra: Các bạn nên biết rằng Hoa Kỳ là một người bạn của mỗi quốc gia và bạn của mỗi người đàn ông, đàn bà, và trẻ em, những người đang tìm kiếm một tương lai hòa bình và xứng đáng, và rằng chúng tôi đang chuẩn bị để lãnh đạo thế giới một lần n
a.

Các bạn phải nhớ rằng các thế hệ cha anh của chúng tôi đã đánh bại chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản không chỉ bằng hỏa tiễn và xe tăng, mà còn bằng các quốc gia đồng minh vững mạnh và niềm tin bền bỉ. Họ đã hiểu rằng sức mạnh của nước Mỹ không thể nào bảo vệ chúng tôi, sức mạnh ấy không cho phép chúng tôi làm bất cứ chuyện gì mà chúng tôi thích. Thay vì đó, các thế hệ cha anh của chúng tôi đã biết rằng sức mạnh của chúng tôi gia tăng xuyên qua sự xử dụng phán xét giải quyết vấn đề một cách khôn ngoan và sáng suốt; sự an ninh của chúng ta xuất phát từ sự công bằng trong lý lẽ của chúng ta, sức mạnh của kiểu mẫu của chúng ta, các phẩm chất của sự khiêm nhường và thận trọng.

Chúng ta là người gìn giữ di sản này. Chúng ta được dẫn dắt một lần nữa bởi những nguyên lý nầy, chúng ta có thể đương đầu với những sự hăm dọa mới, những thứ nầy đòi hỏi nhiều nỗ lực hơn – chúng ta thậm chí có được sư hợp tác nhiều hơn và sự cảm thông giữa các quốc gia. Chúng ta sẽ bắt đầu phải để Iraq lại cho dân chúng của họ một cách có trách nhiệm, và nổ lực mang lại một hòa bình khó đạt được tại Afganistan. Với những bạn xưa và kẻ thù cũ, chúng ta sẽ làm việc không mệt mỏi để giảm nguy cơ hăm dọa của hạt nhân, và quay ngược lại cái bóng ma ám ảnh của trái đất đang ấm dần dần lên.

Chúng tôi sẽ không xin lỗi cho lối sống của mình, chúng tôi cũng không bỏ qua sự phòng thủ của đất nước, và đối với những kẻ tìm kiếm để đạt được các mục đích của họ bằng khủng bố hay giết người vô tội, chúng tôi muốn nói với các bạn rằng bây giờ tinh thần chúng tôi đang vững mạnh hơn và không thể nào bị phá vỡ; các bạn không thể vượt chúng tôi, và chúng tôi sẽ đánh bại các bạn.

Vì chúng ta biết rằng di sản bồi đắp của chúng ta là rất mạnh mẻ. Chúng ta là một quốc gia của những người Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo, Do Thái Giáo và Ấn Độ Giáo — và cả những người không có tôn giáo. Chúng tôi được hình thành bởi nhiều ngôn ngữ và văn hóa, đến từ mọi chân trời của trái đất; và bởi vì chúng tôi đã nếm trái đắng của nội chiến và cách ly, và đã trổi đậy từ cái chương đen tối ấy (của lịch sử) chúng tôi mạnh mẻ hơn và đoàn kết hơn, chúng tôi không thể nào giúp đỡ, nhưng tin rằng tất cả những thù ghét cũ một ngày nào đó sẽ qua đi; những bờ ranh của bộ tộc sẽ sớm phai mờ; rằng thế giới sẽ trở nên nhỏ hơn, lòng nhân đạo của chúng ta sẽ tự nó được phô bày; và rằng nước Mỹ nên đóng vai trò của họ để hướng dẫn thế giới đi đến một kỷ nguyên mới của hòa bình.

Đối với thế giới Hồi Giáo, chúng tôi đang tìm một cách mới mẻ hướng tới phía trước, căn cứ trên quyền lợi hổ tương và kính trọng lẫn nhau.

Đối với những thủ lãnh khắp nơi trên địa cầu, những ai đang tìm cách gieo rắc mâu thuẩn, hoặc đổ thừa những khó khăn và sự tổn hại của đất nước họ là do phương Tây làm ra: Các ông phải biết rằng nhân dân của các ông sẽ phán xét các ông trên những gì các ông có thể xây dựng, chứ không phải cái gì các ông tàn phá.

Đối với những người bám chắc quyền lực xuyên qua tham nhũng, che đậy và bóp méo sự thật với mục đích lừa gạt và làm im tiếng nói của những người không đồng chính kiến, các ông hãy biết rằng các ông đang ở bên phía sai lầm của lịch sử; nhưng chúng tôi sẽ mở rộng vòng tay nếu như các ông có ý muốn nới lỏng bàn tay đang siết chặt của các ông.


Đối với những người dân của các quốc gia nghèo khổ, chúng tôi xin hứa làm việc bên cạnh bạn để làm cho ruộng đồng của các bạn màu mở và để cho nước sạch chảy qua; để nuôi dưỡng những tấm thân đang bị đói khổ và nuôi dưỡng các tinh thần đang khát khao. Và đối với các quốc gia khác (đang ở điều kiện) giống như quốc gia của chúng tôi, đang an hưởng đầy đủ tiện nghi, chúng tôi nói rằng chúng tôi không còn có thể nào chấp nhận sự lãnh đạm thờ ơ đối với những sự khổ đau xảy ra bên ngoài biên giới của chúng tôi nữa; chúng tôi cũng không có thể nào tiêu thụ các tài nguyên của thế giới mà không chú ý gì tới những hậu quả để lại. [2] Vì thế giới nẩy đã và đang thay đổi, và chúng ta cần phải thay đổi theo với thế giới.

Khi chúng ta xem xét lại đoạn đường đang mở ra trước mặt, chúng ta hồi tưởng lại với lòng kính cẩn biết ơn những người Mỹ can đảm đó, những người mà ngay vào lúc nầy đây, đang tuần tiểu ngoài những sa mạc xa xôi hay trên các triền núi xa thẳm. Họ có một số điều để nói với chúng ta, giống như các anh hùng đã ngã xuống và đang nằm trong nghĩa trang Arlington đang nói thì thầm xuyên qua nhiều thời đại. Chúng ta vinh danh họ không chỉ bởi vì họ là những người bảo vệ cho sự tự do của chúng ta, mà bởi vì họ là hiện thân của tinh thần phục vụ; một ý muốn để tìm ý nghĩa trong những gì lớn hơn bản thân của chính họ. Và giờ đây, tại thời điểm nầy – một thời điểm sẽ xác định một thế hệ — nói một cách chính xác là tinh thần nầy cần phải sống cùng với tất cả chúng ta.

Chính quyền có thể làm nhiều và cần phải lảm nhiều hơn nữa, đó là niềm tin và sự khẳng định của những người Mỹ mà qua đó quốc gia nầy tin cậy vào. Đó là lòng tốt để mời một người lạ vào nhà tá túc ăn ở khi mà các con đê đang bị vỡ, đó là lòng vị tha quên mình của các công nhân tự nguyện sẽ cắt bớt giờ làm việc
còn hơn là nhìn thấy một người bạn nào đó bị mất việc làm, dó là các câu chuyện mà chúng ta đang chứng kiến hiện nay qua các giờ phút đen tối nầy.
Đó là lòng can đảm của các người lính cứu hỏa chạy lên một cầu thang tràn ngập khói lửa để cứu những người khác đang bị mắc kẹt trên gác, chuyện ấy cũng giống như ước muốn của một bậc cha mẹ để nuôi dưỡng một đứa trẻ, tất cả những chuyện ấy sau cùng quyết định vận mạng của chúng ta.

Các thử thách của chúng ta có thể là mới mẻ. Những công cụ máy móc mà qua đó chúng ta gặp có thể là mới. Nhưng các giá trị mà qua đó sự thành công của chúng ta lệ thuộc vào là – sự làm việc chăm chỉ và sự thành thật, lòng can đảm và công bình, sự chịu đựng và tính hiếu kỳ, lòng trung thành và tinh thần yêu nước – những giá trị ấy là những gì cũ (chẳng có gì mới mẻ hết). Những giá trị ấy là thật, là đúng. Những giá trị ấy là những lực lượng tiến bộ thầm lặng xuyên suốt lịch sử của chúng ta. Bất luận có một đòi hỏi nào, thì rồi câu trả lời cũng quay trở về lại với các giá trị thật nầy. Điều đòi hỏi chúng ta cần có hiện nay là một kỷ nguyên mới của tinh thần trách nhiệm – một sự nhận ra, về phần của mỗi người Mỹ, rằng chúng ta có những trách nhiệm đối với chúng ta, trách nhiệm đối với quốc gia của chúng ta, và đối với thế giới, những trách nhiệm mà chúng ta không chấp nhận một cách miễn cưỡng, nhưng mà tốt hơn là nắm lấy một cách hãnh diện, nắm chặt trong sự nhận biết rằng chẳng có gì làm thỏa mãn tinh thần, chẳng có gì xác định rõ đặc tính của chúng ta, hơn là ban cho tất cả chúng ta một sứ mệnh khó khăn.

Đó là lòng hãnh diện và lòng hứa hẹn về bổn phận người công dân.

Đó là nguồn tự tin của chúng ta – là sự nhận biết rằng thượng đế kêu gọi chúng ta để thi hành một sứ mệnh nào đó.

Đây là ý nghĩa tự do và tín điều của chúng ta – tại sao những người đàn ông, đàn bà và trẻ em thuộc mọi chủng tộc và có niềm tin (tôn giáo riêng) đều có thể tham dự buổi lễ chào mừng tại quãng trường tráng lệ nầy, và tại sao một người đàn ông mà cha của ông ta cách đây gần 60 năm đã không thể được phép ngồi ăn trong một nhà hàng địa phương mà bây giờ lại có thể đứng trước quí vị để đọc lời tuyên thệ thiêng liêng nhất.

Vì vậy chúng ta hãy đánh dấu ngày này bằng việc nhớ lại rằng, chúng ta là ai và chúng ta đã và đang tiến được bao xa. Trong cái năm sinh ra nước Mỹ (1776), trong tháng lạnh giá nhất, một nhóm nhỏ những người yêu nước tụ tập quanh một đóng lửa trại sắp tàn bên bờ sông đã đóng băng. Thủ đô (Philadelphia) đã bị bỏ rơi. Kẻ thù đang tiến tới. Tuyết đã bị nhuộm máu. Vào lúc đó khi mà kết quả của cuộc cách mạng của chúng ta bị đặt trong tình trạng nghi ngờ nhất, người cha của đất nước chúng ta ( TT George Washington) đã ra lệnh đọc những lời này với nhân dân:

“Chúng ta hãy nói với thế giới tương lai điều nầy… rằng giữa mùa đông, khi không có điều gì ngoài lòng hy vọng và đức hạnh là có thể tồn tại… rằng thành phố nầy và đất nước nầy, đã báo động về mối nguy hiểm chung, chúng ta đã bước đến phía trước để đương đầu với (nguy hiểm)”.

Nước Mỹ ngày nay, đang đối diện với các hiểm nguy chung, cũng vào mùa đông gian khổ, chúng ta hãy nhớ lại những hàng chữ vượt thời gian ấy. Với niềm hy vọng và đức hạnh, chúng ta hãy can đảm thêm một lần nữa để chống chọi với băng giá, và chịu đựng những cơn bão có thể đang ập đến. Hãy để cho con cái của chúng ta kể lại cho các con của chúng rằng: khi chúng ta gặp thử thách, chúng ta đã không để cho cuộc hành trình này kết thúc, rằng chúng ta đã không hề quay lưng đi ngược trở lại, mà chúng ta cũng không hề do dự nao núng, và với cặp mắt kiên định nhìn về chân trời và với ân huệ của thượng đế ban cho, chúng ta đã mang theo về phía trước món quà tặng vĩ đại nhất là sự tự do và chuyển giao nó một cách an toàn tới các thế hệ tương lai.

Cám ơn quí vị. Cầu xin Thượng đế hãy ban phước lành cho quí vị. Và cầu xin Thượng đế ban phước lành cho nước Mỹ.

*TH thêm vào các phần trong ngoặc đơn dành cho các bạn chưa quen thuộc với lịch sử Mỹ.

[1] Trận Chiến Khe Sanh
Trận Chiến Khe Sanh
Linh Vũ , Jan 24, 2009 Trong một tuần qua trên các báo chí cũng như những diễn đàn đều có post bài dịễn văn nhậm chức của Tổng Thống Barack Hussein Obama thứ 44 của Hoa Kỳ trong đó ông đã nhắc đến điạ danh ‘Khe Sanh’ vùng cực Bắc Nam Việt. Địa danh Khe Sanh không chỉ có những người lính của hai miền Nam Bắc Việt Nam biết đến mà hầu như những cựu chiến binh Hoa Kỳ đã từng tham chiến ở VN đều không thể quên được trong suốt hơn 42 năm qua. Trận chiến Khe Sanh một trong những trận chiến lớn nhất thế giới ngang tầm vóc với các trận như Concord , Gettyburg và Normandy . Một điạ danh nơi đèo heo hút gió đã viết đậm nét trong trang quân sử Hoa Kỳ và Quân Lực VNCH.

Khe Sanh như thế nào mà bài diễn văn nhậm chức của Tổng Thống Hoa kỳ phải nhắc đến và người Việt chúng ta khi nghe đến điạ danh đó đều bùi ngùi xúc động. Và trong những bài dịch, một số dịch gỉa không biết vô tình hay cố ý đã bỏ sót điạ danh ‘ Khe Sanh’ đã làm cho nhiều người trong cộng đồng bất mãn. Sau đây tôi xin mượn bài viết của Phạm Cường Lễ ‘ Khe Sanh 77 ngày trong năm 1968’ để chúng ta nhìn lại trang sử Việt và cho những ai chưa từng biết Khe Sanh là gì có cơ hội tìm hiểu Khe Sanh như thế nào?

1. Khe Sanh Bẩy Mươi Bẩy Ngày Trong Một Nghìn Chín Trăm Sáu Mươi Tám

KHE SANH… m
t địa danh đèo heo hút gió ở vùng cực bắc Nam Việt Nam cách vùng Phi Quân Sự 14 miles (23 km) về phía Nam, và 6 miles (10 km) về phía Đông của vương quốc Làọ Nếu không có chiến tranh, nét yên tĩnh và phong cảnh nơi đây có thể sẽ được kể là một trong những gì đẹp nhất trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng kể từ tháng 5 năm 1959, nét an lành của thiên nhiên tại nơi này bắt đầu bị giao động. Năm đó, bộ đội Bắc Việt thiết lập hệ thống đường mòn Hồ Chí Minh để khởi động công cuộc xâm lăng miền Nam . Lúc ấy, Khe Sanh chưa phải là căn cứ hay tiền đồn. Nhưng vì nằm gần biên giới và giáp ranh Đường Số 9 –trục lộ giao điểm của ba quốc gia Nam Việt, Bắc Việt, Lào– nên Khe Sanh đã nghiễm nhiên trở thành một trong những cứ điểm quan trọng nhất trên bản đồ của cuộc chiến Việt Nam.

Đến 1967, các hoạt động của Cộng quân quanh vùng này bắt đầu gặp nhiều khó khăn. Quân đội Hoa Kỳ tăng cường quân số ở vùng nàỵ Họ tu bổ để Khe Sanh để trở thành một tiền đồn kiên cố. Khe Sanh nằm sát biên giới Việt-Lào, cạnh bên Quốc Lộ 9, án ngữ cửa ngõ xâm nhập của Bắc Việt vào Nam Việt Nam ở tỉnh Quảng Trị. Khi Hoa Kỳ tăng cường lực lượng quân sự để giữ Khe Sanh, tướng Võ Nguyên Giáp của Bắc Việt đã có kế hoạch bao vây để biến nơi này thành Điện Biên Phủ của người Mỹ.

Năm 1968, Khe Sanh trở thành một địa danh nổi tiếng nhất nhì thế giớị Nhưng đó chẳng phải vì nổi tiếng qua phong cảnh đẹp nhất, khí hậu trong lành nhất, hoặc có du khách ngoại quốc đến thăm nhiều nhất. Khe Sanh thật sự đã nổi tiếng vì có nhiều trận đánh lớn xảy ra tại vùng này trong hai năm 1967 và 1968.

Một Nghìn Chín Trăm Sáu Mươi Tám là thời điểm mà Khe Sanh được nhắc nhở đến nhiều nhất. Đó là thời điểm của Trận Chiến Tết Mậu Thân khi Việt Cộng mở chiến dịch tổng tấn công trên toàn lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòạ Trong chiến dịch này, 20,000 bộ đội Bắc Việt đã được huy động để bao vây 6,000 Thủy Quân Lục Chiến cùng khoảng 200 tay súng Biệt Đ���ng Quân miền Nam. Nhưng Khe Sanh đã chẳng thất thủ. Trận chiến trận kéo dài 77 ngày với Cộng quân hứng chịu hơn 10,000 tổn thất.

o O o

Nằm trên một vùng cao nguyên rộng lớn, bao quanh bởi núi đồi và cây rừng trùng điệp, Khe Sanh là một căn cứ quân sự vô cùng quan trọng ở tỉnh Quảng Trị. Năm 1962, căn cứ này được Lực Lượng Đặc Biệt Mũ Xanh (Green Berets) Hoa Kỳ xử dụng đầu tiên làm nơi xuất phát các phi vụ thám thính đi sâu vào vùng đất Làọ Vị trí chiến lược của Khe Sanh do đó đã gây nhiều trở ngại lớn lao cho công cuộc xâm lăng miền Nam của Cộng Sản Bắc Việt.

Năm 1966, Bắc Việt phản ứng mạnh mẽ bằng cách dùng trọng pháo bắn vào Khe Sanh. Cũng trong năm này, Thủy Quân Lục Chiến (TQLC) Hoa Kỳ có mặt tại Khe Sanh để canh gác và ngăn chận các cu ộc xâm nhập của Cộng Sản Bắc Việt (CSBV) từ bên Làọ Giữa năm 1967, nhiều vụ chạm súng lẻ tẻ xảy ra quanh khu vực. Rồi sau đó là các trận chiến lớn dành giật những ngọn đồi được kéo dài đến gần cuối tháng 1 năm 1968 thì chiến trường bùng nổ dữ dộị Ba sư đoàn chính quy Bắc Việt bao vây, pháo kích, và dùng chiến thuật xa-luân-chiến đánh Khe Sanh trong 77 ngàỵ Như đã nhắc đến ở phần trên, quân Bắc Việt bị đại bại với từ 10,000 đến 13,000 cán binh tử thương (Tom Carhart: Batles And Campaigns In Vietnam, tr.130). Trong khi đó, lực lượng trú phòng Khe Sanh chỉ bị thiệt hại nhẹ. Hoa Kỳ có 199 binh sĩ Mỹ chết và 1,600 bị thương. Về phía Việt Nam Cộng Hòa, tổn thất gồm 34 quân nhân tử trận và 184 thương binh (Nguyễn Đức Phương: Những Trận Đánh Lịch Sử Trong Chiến Tranh Việt Nam, 1963-75, tr.175).

MẶT TRẬN VÙNG KHE SANH NĂM 1967

Vào tháng 3 năm 1967, căn cứ Khe Sanh được phòng thủ vỏn vẹn chỉ bởi một đại đội Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ. Lúc đầu, hỏa lực tại đây chỉ gồm một pháo đội 105 ly, 2 khẩu 155 ly, cùng 2 súng cối loại 4.2 inch. Lực lượng yểm trợ gồm một đại đội Địa Phương Quân (ĐPQ) và một toán TQLC Hoa Kỳ đóng ở làng Khe Sanh (ngôi làng này cũng tên là Khe Sanh) cách căn cứ chỉ hơn 2 miles (3.5 km). Và tất cả đều được yểm trợ bởi các khẩu pháo binh 155 ly và 175 ly ở hai căn cứ hỏa lực Carroll và Rock Pile gần đó.

Ngày 24 tháng 4 năm 1967, một toán Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ bất ngờ đụng độ với bộ đội Bắc Việt ở một địa điểm về phía Bắc của Đồi 861. Sau đó tinh tình báo cho biết quân chính quy Bắc Việt đã tập trung đông đảo quân số về vùng nàỵ Các đơn vị Thủy Quân Lục Chiến lập tức được lệnh tăng cường cho Khe Sanh.

Ngày 25 tháng 4, Tiểu Đoàn 3/3 (đọc là “Tiểu Đoàn 3 thuộc Trung Đoàn 3”) TQLC Hoa Kỳ đến Khe Sanh. Sang ngày hôm sau, Tiểu Đoàn 2/3 TQLC lập tức tăng cường. Sang đến ngày 27, Pháo Đội B thuộc Tiểu Đoàn 1/12 Pháo Binh có mặt tại căn cứ.

Ngày 28 tháng 4 năm 1967, sau khi được pháo binh yểm trợ, Tiểu Đoàn 2/3 TQLC Hoa Kỳ tiến chiếm Đồi 861. Cùng lúc đó, Tiểu Đoàn 3/3 cũng mở cuộc tấn công lên Đồi 881. Đây là những cụm đồi nằm gần Khe Sanh, và đã được quân đội Hoa Kỳ chọn làm những tiền đồn bảo vệ căn cứ. Trong những ngày tiếp đến, lực lượng Cọp Biển Hoa Kỳ lần lượt chiếm hết những cao điểm lân cận: đó là các ng���n đồi 861, 881-Bắc, và 881-Nam.

Ngày 13 tháng 5/1967, Đại Tá J.J. Padley nhậm chức chỉ huy trưởng căn cứ Khe Sanh, thay thế Đại Tá J.P. Lanigan. Lúc đó, lực lượng phòng thủ được tăng cường thêm 3 tiểu đoàn thuộc Trung Đoàn 26 TQLC để thay thế cho Trung Đoàn 3. Trong khi ấy, từ 24 tháng 4/1967 đến 12 tháng 5/1967, bộ đội Bắc Việt tiếp tục công kích với nhiều màn chạm súng lẻ tẻ. Các vụ đụng độ này đã gây tử thương cho 155 binh sĩ Hoa Kỳ, nhưng quân Bắc Việt bị thiệt hại nặng hơn với 940 cán binh bỏ mạng.

Mùa Hè 1967, sau khi bị thiệt hại nặng trong một thời gian ngắn (từ cuối tháng 4 đến giữa tháng 5), quân Cộng Sản phải tạm ngưng các hoạt động. Áp lực quân sự quanh vùng Khe Sanh giảm sút khá nhiềụ Ngày 12 tháng 8/1967, Đại Tá ẸẸ Lownds được chỉ định thay thế Đại Tá J.J. Padley trong chức vụ Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 26 Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ tại Khe Sanh. Vì tình hình lúc đó đang lắng diệu, hai trong ba tiểu đoàn TQLC của Trung Đoàn 26 Hoa Kỳ được phép rút khỏi căn cứ. Nhưng tháng 12, Tiểu Đoàn 3/26 nhận lệnh tăng cường cho Khe Sanh. Tinh tình báo cho biết hoạt động của các lực lượng Cộng Sản đã bắt đầu gia tăng quanh vùng nàỵ

TRẬN CHIẾN KHE SANH TRONG NĂM 1968

Đêm 2 tháng 1/1968, gần hàng rào phòng thủ phía Tây Khe Sanh, một toán Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ đã phục kích và bắn hạ 5 cán bộ Cộng Sản. Giấy tờ tịch thu cho biết họ là những sĩ quan cao cấp Bắc Việt, trong đó có cả một người giữ chức trung đoàn trưởng. Còn hai người kia là cán bộ cao cấp về ngành truyền tin và hành quân. Tình báo Hoa Kỳ lo ngại một lực lượng hùng hậu của Bắc Việt đã có mặt tại vùng nàỵ Khi ấy, Trung Đoàn 26 TQLC tại Khe Sanh lập tức được lệnh phải bổ sung quân số.

Đến ngày 20 tháng 1/1968, một trận đánh dữ dội đã xảy ra trên Đồi 881-Nam (Ghi Chú: Có hai ngọn đồi mang tên “881”, một ngọn nằm về hướng Bắc của Khe Sanh, và ngọn kia nằm về hướng Nam. Xem bản đồ). Ngọn đồi này được phòng thủ bởi một cánh quân của Tiểu Đoàn 1/3 TQLC Hoa Kỳ, gồm Bộ Chỉ Huy của Đại Đội M, hai trung đội bảo vệ, và toàn thể lực lượng của Đại Đội K. Trong tài liệu Nam, Vietnam 1965-75, Đại Úy William H. Dabney (đại đội trưởng Đại Đội I) cho biết đại đội của ông chỉ huy có vài khẩu bích kích pháo 81 ly, 3 đại bác 105 ly, và hai súng không-giật 106 lỵ

Lúc trời vừa sáng còn dầy đặc sương mù, một toán quân của Đại Đội I lục soát vòng quanh khu vực. Mọi vật trong không gian và thời gian đang lắng đọng yên lành. Nhưng đến trưa khi sương mù tan biến. Nét lặn yên của buổi sáng bị giao động giữ dộị Hai trung đội đi đầu lọt vào ổ phục kích của địch quân. Một rừng đạn đủ loại từ súng cá nhân cho đến vũ khí cộng đồng bay veo véọ Trong vòng chưa đến một phút mà đã có 20 binh sĩ Hoa Kỳ ngã gục. Những người còn lại nằm rạp xuống tránh đạn. Họ vừa bắn trả, vừa gọi máy truyền tin xin hỏa lực pháo binh tiếp cứụ

Các căn cứ hỏa lực quanh vùng lập tức đáp lờị Những khẩu đại bác được quay nòng về hướng Đồi 881-Nam rồi ì ầm tác xạ. Một rừng đạn pháo bay đến cày nát chiến trường. Bom Napalm từ phi cơ không-yểm ném xuống cản được đợt xung phong của Cộng quân. Toán Cọp Biển bị thiệt hại nặng. Họ lui về vị trí cũ trên Đồi 881-Nam.

Trong khi ấy, hai trung đội Thủy Quân Lục Chiến của Đại Đội M/3/26 (đọc là “Đại Đội M thuộc Tiểu Đoàn 3 của Trung Đoàn 26”) được trực thăng vận đến Đồi 881-Nam. Toán quân này chuẩn bị hợp sức với Đại Đội I/3/26 để ngày hôm sau mở cuộc lục soát về hướng Đồi 881-Bắc. Theo tài liệu của Khe Sanh Veterans Home Page, cuộc hành quân này đưa đến một vụ đụng độ ác liệt dưới chân Đồi 881-Bắc. Lúc ấy, nương vào hỏa lực phi pháo và không yểm, Đại Đội I/3/26 của Đại Úy Dabney đã đánh cho một tiểu đoàn Cộng quân tan tành manh giáp. Trong trận này, Hoa Kỳ mất 7 người, Bắc quân mất 103 (Khe Sanh Veterans Home Page, Time Line).

Ngày 20 tháng 1/1968, một biến chuyển quan trọng bất ngờ xảy rạ Lúc 2 giờ chiều, một viên trung úy Bắc Việt tên Lã Thanh Tòng thuộc Sư Đoàn 325C đột nhiên ra đầu thú. Trung Úy Tòng cho biết đêm nay Bắc quân sẽ mở cuộc tấn công lên các ngọn Đồi 861 và 881-Bắc. Ngoài ra, người tù binh cũng tiết lộ rằng hai sư đoàn 304 và 325C của Bắc Việt đã vạch sẵn kế hoạch đánh chiếm căn cứ Khe Sanh.

Đúng như lời khai của Trung Úy Tòng, lúc 12 giờ 30 rạng ngày 21 tháng 1/1968, Cộng quân dùng đại bác bắn vào Đồi 861. Trước hết, kho chứa đạn của Thủy Quân Lục Chiến ở trên đồi trúng đạn pháo kích rồi nổ tan. Kế đến, lực lượng Cộng Sản gớm 300 cán binh chuẩn bị xung phong lên đồị Nhưng Đại Đội K/3/26蠄уàbiết trước. Họ gờm súng c hờ đợị Trận đánh kéo dài đến 5 giờ 30 sáng, Cộng quân rút lui để lại 47 xác. Phía bên Đại Đội K/3/26 có một binh sĩ tử trận.

Trong khi ấy ở căn cứ Khe Sanh, quân trú phòng luôn chú tâm theo dõi các diễn biến trên Đồi 861. Khi trận đánh kết thúc gần 6 giờ sáng, họ nghe nhiều tiếng “depart” từ xa vọng lạị Bầu trời đột nhiên đổ cơn mưạ Những hạt mưa to bằng sắt thép với đường kính từ 81 đến 130 lỵ

Khi quả đạnh đầu tiên lao vào căn cứ, những người lính tại Khe Sanh lập tức xuống hầm. Một số khác co lại trong giao thông hàọ Tay họ ôm nón sắt, và miệng đếm theo tiếng nổ của đạn pháo binh. Trong phút chốc, kho chứa đạn khổng l��� trong căn cứ với 1,500 tấn đã phát nổ tan tành. Phi đạo ở Khe Sanh với chiều dài 3,900 feet (1,188 m) bị cày xới lung tung, bị rút ngắn lại chỉ còn 2,000 feet (609 m). Thế mà ngày hôm đó một vài chiếc vận-tải cơ của Hoa Kỳ cũng xuống phi đạo để mang các kiện hàng cho binh sĩ ở Khe Sanh.

Ngày 22 tháng 1/1968, tình hình nguy ngập. Tiểu Đoàn 1 TQLC Hoa Kỳ đến tăng cường Khe Sanh. Đây là một đơn vị thuộc Trung Đoàn 9. Họ đã nổi danh trong trận đánh tại Côn Thiện (Cồn Tiên) gần vùng phi quân sự vào năm 1967 vừa quạ

Ngày 26, một lực lượng tăng viện khác được không vận vào Khe Sanh. Đó là Tiểu Đoàn 37 Biệt Động Quân của Đại Úy Hoàng Phổ. Đây là một đơn vị bộ chiến già dặn, đầy gan lì và kinh nghiệm của Việt Nam Cộng Hòạ Trách nhiệm của họ là tạo vòng đ ai phòng thủ tại khu vực ở hướng Đông ở căn cứ Khe Sanh.

CÁC DIỄN BIẾN CHÁNH YẾU TRONG TRẬN CHIẾN TẠI KHE SANH

20 tháng 1 Đụng độ mạnh giữa Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ và bộ đội Bắc Việt trên Đồi 881-Nam. Hai bên đều thiệt hại nặng. Trong ngày này, một Trung Úy Bắc Việt ra đầu thú và đã cho biết kế hoạch tấn công của Cộng quân vào căn cứ Khe Sanh.

21 tháng 1 Cộng quân pháo kích vào Khe Sanh. Kho đạn trong căn cứ nổ tung, phi đạo bị hư hạị Đồi 861 bị pháo kích, nhưng các binh sĩ Hoa Kỳ trên đồi đẩy lưi cuộc tấn công của bộ đội Bắc Việt.

22 tháng 1 Căn cứ Khe Sanh được tăng viện bởi Tiểu Đoàn 1/9 TQLC Hoa Kỳ.

26 tháng 1 Tiểu Đoàn 37 Biệt Động Quân VNCH của Đại Úy Hoàng Phổ đến Khe Sanh. Đây là lực lượng tăng viện sau cùng trong khoảng thời gian căn cứ bị bao vâỵ

30 tháng 1 Cộng Sản mở chiến dịch “Tổng Công Kích – Tổng Khởi Nghĩa” trên toàn lãnh thổ Nam Việt Nam. Nhiều thị xã bị tấn công, trong đó có Huế và Saigon là hai thành phố xảy ra những vụ đụng độ lớn nhất.

6 tháng 2 Đêm 6 tháng 1/1968, bộ đội và chiến xa Bắc Việt tấn công Trại Lực Lượng Đặc Biệt ở Làng Vei, cách Khe Sanh 6 miles (10 km) về hướng Tâỵ Ngày hôm sau, Làng Vei thất thủ.

9 tháng 2 Một trận kịch chiến xảy ra trên Đồi 64, quân Cộng Sản để lại 134 xác chết. Phía bên Hoa Kỳ có 26 binh sĩ TQLC tử thương.

11 tháng 2 Hai vận tải cơ C-130 đáp xuống Khe Sanh. Mộ
t chiếc nổ tung vì trúng đạn pháo kích. Chiếc còn lại gấp rút được sửa chữa rồi bay “khập khễnh” về phi trường Đ à Nẵng bình an.

21 tháng 2 Bắc Việt tấn công vào vòng đai phòng thủ tại khu vực hướng Đông ở Khe Sanh. Nhưng không chọc thủng được bức tường phòng thủ kiên cố của Biệt Động Quân VNCH.

Tháng 2-3 Từ tháng 2 đến cuối tháng 3, cường độ pháo kích của Cộng quân tại Khe Sanh quá ác liệt. Phương pháp tiếp tế duy nhất là móc các kiện hàng vào những cánh dù rồi thả xuống từ các vận tải cơ trên vòm trờị

23 tháng 2 Cộng quân bắn 1,300 quả đạn đại bác vào Khe Sanh. Trận địa pháo kéo dài 8 tiếng đồng hồ. Mười (10) quân nhân Hoa Kỳ bị thiệt mạng, 51 người khác bị thương.

29 tháng 2 Bộ đội Bắc Việt mở cuộc tấn công ác liệt vào vòng đai phòng thủ ở phía Đông căn cứ, nhưng gặp phải mức kháng cự mãnh liệt của Tiểu Đoàn 37 Biệt Động Quâ n. Cả ba đợt xung phong của Cộng quân bị đẩy luị Họ để lại 70 xác chết trên trận địạ

1 đến 15 tháng 4 Ngày 1 tháng 4/1968, cuộc hành quân PEGASUS (của quân đội Mỹ) và LAM SƠN 207 (của quân đội VNCH) được tiến hành. Chiến dịch kết thúc vào ngày 15 tháng 4/1968. Căn cứ Khe Sanh hoàn toàn được giải tỏạ

.
Tổn Thất: Hoa Kỳ: 199 tử thương, 1,600 bị thương, Việt Nam Cộng Hòa: 34 tử thương, 184 bị thương, Cộng Sản Bắc Việt: 10,000 đến 13,000 tử thương.

Lúc ấy, ngoài 6,000 TQLC Hoa Kỳ và một tiểu đoàn thiện chiến Biệt Động Quân Việt Nam, Khe Sanh lại được phòng thủ bởi hỏa lực pháo binh riêng biệt gồm một pháo đội súng cối 106 ly, 3 pháo đội đại bác 105 ly, và một pháo đội đại bác 155 lỵ Về thiết giáp, Khe Sanh có 5 xe tăng loại M-48 và 2 chi đ���i chiến xa M-50 Ontos với 6 khẩu đại bác 106 ly trên mỗi chiếc. Về hỏa lực yểm trợ quanh vùng, Khe Sanh nằm trong tầm tác xạ của 4 pháo đội đại bác 175 ly từ căn cứ Rock Pile và 3 pháo đội 175 ly từ căn cứ Carroll.

Phía bên kia, lực lượng Cộng Sản cũng hùng hậu không kém. Tướng Võ Nguyên Giáp lúc ấy nắm trong tay ít nhất 3 sư đoàn. Ngoài ra, ông còn có thêm một số đơn vị biệt lập hỗ trợ khác. Các đơn vị Cộng Sản được ghi nhận như sau:

Sư Đoàn 325C CSBV đóng quân về phía Bắc của Đồi 881 Bắc
Sư Đoàn 304 CSBV (xuất phát từ bên Lào) đóng quân về phía Tây Nam của Khe Sanh
Một trung đoàn thuộc Sư Đoàn 324 CSBV đang có mặt ở gần vùng phi quân sự, cách Khe Sanh 15 miles (24 km) về hướng Tây Bắc
Sư Đoàn 320 CSBV giữ vị trí về phía Bắc của căn cứ hỏ a lực Rock Pile
Ngoài ra, Cộng Sản huy động thêm một đơn vị Thiết Giáp với chiến xa T-54 cùng hai trung đoàn 68 và 164 Pháo Binh
Ngày 30 tháng 1/1968, Cộng Sản phát động chiến dịch Tổng Công Kích – Tổng Khởi Nghĩa (thường được gọi là cuộc Tổng Công Kích Tết Mậu Thân) trên toàn lãnh thổ miền Nam Việt Nam. Tại những thành phố lớn, các đơn vị Việt Cộng cố các trận đánh lớn để gây tiếng vang. Nhưng gần Khe Sanh, tình hình tương đối yên tĩnh. Nhưng sự yên tĩnh chỉ kéo dài được 6 ngàỵ

Hôm 5 tháng 2/1968, tiếng súng khởi sự nổ trên đồi 861Ạ Một tiểu đoàn Việt Cộng (thuộc Sư Đoàn 325) mở cuộc tấn công. Địch quân chiếm một phần tại vòng đai phía Bắc trong khu vực trách nhiệm của Đại Đội E/2/26. Nhưng sau đó, Bắc quân bị đánh bật trở ra trong một cuộ c phản công quyết liệt của các binh sĩ Cọp Biển. Tổng kết trận đánh có 7 quân nhân Mỹ tử trận, phía bên kia Cộng quân thiệt mất 109 cán binh (Khe Sanh Veterans Home Page: Time Line).

Ngày 6 tháng 2/1968, quân Cộng Sản đánh vào trại Lực Lượng Đặc Biệt ở Làng Vei, nằm gần Khe Sanh chừng 6 miles (10 km) về hướng Tâỵ Quân Bắc Việt có cả chiến xa PT-76. Và đó cũng là lần đầu tiên Thiết Giáp Bắc Việt trực tiếp lâm chiến tại miền Nam . Do Nga Sô chế tạo và cung cấp cho Cộng Sản miền Bắc, các xe PT-76 chạy trên xích sắt, được trang bị nòng súng 76 ly, và có khả năng lội nước. Tuy vỏ bọc bên ngoài tương đối mỏng, nhưng độ cứng của thép cũng đủ để ngăn chận các loại đạn trung liên từ 7.62 ly trở xuốn g.

Trong trận Làng Vei, 11 chiến xa PT-76 của Cộng quân dẫn đầu. Theo sau là một tiểu đoàn bộ đội yểm trợ. Đây là một đơn vị thuộc Trung Đoàn 66 dưới quyền điều động của Sư Đoàn 304. Trận đánh tại Làng Vei kéo dài chỉ một ngày. Chín (9) trong số 11 chiếc PT-76 bị tiêu diệt, nhưng quân trú phòng không ngăn nổi trận biển người của đối phương. Chết trong trận này gồm hơn 200 binh sĩ Dân Sự Chiến Đấu Việt Nam cùng 10 trong số 24 sĩ quan cố vấn Hoa Kỳ.

Ngày 9 tháng 2/1968, một tiểu đoàn Bắc Việt tấn công (tiểu đoàn này thuộc Trung Đoàn 101D của Sư Đoàn 325) Đồi 64 do Đại Đội A/1/9 Cọp Biển trấn giữ. Các vị trí phòng thủ trên đồi bị Bắc quân tràn ngập. Trong tình huống nguy cập, các binh sĩ TQLC liên lạc xin phi pháo yểm trợ. Không chút chậm trễ, các kh���u đại bác quanh vùng đều nhắm hướng Đồi 64 và tác xạ. Khi ấy, một lực lượng TQLC khác được lệnh phải đến tiếp viện Đồi 64. Trong 3 tiếng đồng hồ máu lửa này, có 150 bộ đội Bắc Việt chết và 26 binh sĩ Hoa Kỳ tử thương.

Sau trận đánh ở Đồi 64, quân Bắc Việt tạm ngưng các hoạt động để bổ sung quân số. Chiến trường lắng dịu trong hai tuần. Đến 21 tháng 2/1968, căn cứ Khe Sanh lại bị tấn công. Lần này, một đại đội địch quân gây áp lực tại phòng tuyến của Tiểu Đoàn 37 Biệt Động Quân. Nhưng các binh sĩ Mũ Nâu VNCH đã vững vàng cố thủ. Trận này kết thúc mau lẹ. Đợt tấn công của đối phương đã bị Biệt Động Quân bẻ gảỵ

Hai ngày sau, 23 tháng 2/1968, Bắc quân tập trung pháo binh để phục hận. Một nghìn ba trăm (1,300) quả đạn đủ lo���i đã được bắn vào Khe Sanh (Tom Carhart: Battles And Campaigns In Vietnam, tr.129). Trận địa pháo 8 tiếng đồng hồ này đã làm nổ tung một kho tồn trữ đạn trong căn cứ, gây thiệt mạng cho 10 quân nhân Hoa Kỳ và 51 người khác bị thương.

Đêm 29 tháng 2, mặt trận vây-hãm Khe Sanh chợt bùng nổ với một trận bộ chiến sau cùng. Chín giờ 30 tối, một tiểu đoàn Cộng quân (thuộc Sư Đoàn 304 CSBV) đánh thẳng vào mặt Đông của Khe Sanh. Đây là khu vực trách nhiệm của các binh sĩ Biệt Động Quân VNCH.

Nhưng sau một màn pháo kích dọn đường, và sau ba lần trận biển-người xung phong, tiểu đoàn Bắc Việt cũng không phá được phòng tuyến thép của lính “rằn rị” Đêm hôm đó, các binh sĩ Biệt Động Quân bình tĩnh chiến đấụ Họ đợi đối phương xung phong đến thật gần rồi mới kha i hỏạ

Lúc đó trong giao thông hào khói lửa mịt mù. Nón sắt, áo giáp, cài kỹ lưỡng. Súng trường M-16 được gắn lưỡi lê (bayonet). Lựu đạn đeo ở bụng, trước ngực, hoặc choàng vaị Băng đạn sát bên người, ở hông và đầy trong túị Khi Bắc quân tấn công, tiểu đoàn Biệt Động Quân chống trã mãnh liệt. Kinh nghiệm chiến đấu và sự gan dạ của họ chính là một trong các yếu tố quan trọng giúp đẩy lui cả 3 lần xung phong của Bắc quân. Ngày hôm sau, một toán Biệt Động Quân vượt hàng rào kiểm điểm tình hình. Họ đếm được 70 xác chết địch quân trên trận địạ

Trong tác phẩm Battles And Campaigns In Vietnam, Tom Carhart có ghi lại một cách ngắn gọn về trận đánh của Tiểu Đoàn 37 Biệt Động Quân như sau: “Rạng sáng ngày 29 tháng 2/1968, mũi tấn công duy nhất đư���c nhắm vào vòng đai trách nhiệm của Tiểu Đoàn 37 Biệt Động Quân. Khi Cộng quân xung phong đến gần hàng rào, họ bị lính Mũ Nâu chào đón họ bằng một rừng Claymore (mìn chống cá nhân), lựu đạn và súng cá nhân. Địch quân chẳng qua được hàng rào kẽm gai chằng chịt bên ngoàị Bảy mươi (70) xác chết của họ vì vậy đã được xem như như một công cuộc bại thảm nặng nề.”

Trong các tài liệu Anh ngữ nói về trận chiến tại Khe Sanh, hầu như các tác giả và ký giả Hoa Kỳ chỉ ghi nhận mức chịu đựng bền bỉ của người lính Thủy Quân Lục Chiến. Nhưng ít ai biết đến hoặc nhắc nhở gì về sứ mạng phòng thủ của Tiểu Đoàn 37 Biệt Động Quân. May mắn thay, công trạng của họ đã được Trung Tướng Phillip Davison nhắc đến trong tài liệu Vietnam At War, The History 1946-75″: “.. .[Tướng] Giáp tưởng tấn công vào tuyến phòng thủ của Biệt Động Quân VNCH sẽ dễ dàng hơn là đánh vào những nơi có Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ trấn giữ, nhưng đây không thể gọi là dễ dàng được bởi vì đơn vị Biệt Động Quân VNCH này chính là một đơn vị thiện chiến rất giỏị”

Trận tấn công vào đêm 29 tháng 2 (cho đến rạng ngày 1 tháng 3) là trận tấn công cuối cùng của quân Bắc Việt vào căn cứ. Ngày 1 tháng 4/1968, chiến dịch giải tỏa Khe Sanh bắt đầụ Cuộc hành quân mệnh danh “PEGASUS” (của Mỹ) và Lam Sơn 207 (của Việt Nam Cộng Hòa) được khởi động với sự tham dự của nhiều đơn vị thuộc Sư Đoàn 1 Không Kỵ Hoa Kỳ và Nhảy Dù Nam Việt Nam . Trục tiến quân giải tỏa Khe Sanh được thiết lập dọc theo Quốc Lộ 9.

Vài ngày sau, 8 tháng 4, căn cứ Khe Sanh hoàn toàn được giải tỏạ Giấc mộng tạo dựng một Điện Biên Phủ thứ hai của Võ Nguyên Giáp kể như không thành. Các binh đoàn dưới quyền chỉ huy của ông bị mất từ 10 đến 13,000 bộ độị Nhiều đơn vị bị xóa tên dưới hỏa lực hùng hậu của pháo binh và không yểm.

Sau này, các sách vở về chiến tranh Việt Nam đều có nhiều nhận xét khác nhau về chiến thuật của đôi bên. Một lập luận cho rằng tướng Giáp muốn dụ Hoa Kỳ dồn quân vào Khe Sanh để quân Cộng Sản có thể rãnh tay tấn công các vùng khác. Một lập luận khác lại cho rằng ông Giáp bao vây Khe Sanh với lý do muốn tạo dựng một chiến thắng như Điện Biên để buộc Hoa K ỳ phải nhượng bộ rồi đầu hàng. Trong khi đó, một số tài liệu chiến sử Hoa Kỳ lại nghĩ rằng tướng Westmoreland đã “tương kế tựu kế.” Ông mong Cộng quân sẽ tập trung nhiều binh đoàn gần Khe Sanh để ông có thể dùng hỏa lực pháo binh và phi cơ tiêu diệt.

Nhưng lịch sử đã không theo vết xe lăn của Điện Biên Phủ 14 năm về trước. Năm 1968, Hoa Kỳ có đầy đủ phương tiện để phòng thủ, yểm trợ, và tiếp tế Khe Sanh trong 77 ngày, hoặc lâu dài hơn nếu cần thiết. Phía bên kia, Cộng quân đã không chiếm nổi Khe Sanh, mà lại còn bị thiệt mất từ 10 đến 13,000 bộ độị Đó là chưa kể thiệt hại trên các phương diện khác như quân cụ, chiến thuật, cùng hàng ngàn thương binh.

Nguồn:
http://calitoday.com/news/view_article.html?article_id=48f4d55c483faec9e65b26e3edcb6fe4

—————-
Barack Obama was sworn in as the 44th president of the United States and the nation’s first African-American president Tuesday. This is a transcript of his prepared speech.

My fellow citizens:

I stand here today humbled by the task before us, grateful for the trust you have bestowed, mindful of the sacrifices borne by our ancestors. I thank President Bush for his service to our nation, as well as the generosity and cooperation he has shown throughout this transition.

Forty-four Americans have now taken the presidential oath. The words have been spoken during rising tides of prosperity and the still waters of peace. Yet, every so often, the oath is taken amidst gathering clouds and raging storms. At these moments, America has carried on not simply because of the skill or vision of those in high office, but because We the People have remained faithful to the ideals of our forebearers, and true to our founding documents.

So it has been. So it must be with this generation of Americans.

That we are in the midst of crisis is now well understood. Our nation is at war, against a far-reaching network of violence and hatred. Our economy is badly weakened, a consequence of greed and irresponsibility on the part of some, but also our collective failure to make hard choices and prepare the nation for a new age. Homes have been lost; jobs shed; businesses shuttered. Our health care is too costly; our schools fail too many; and each day brings further evidence that the ways we use energy strengthen our adversaries and threaten our planet. Video Watch the full inauguration speech »

These are the indicators of crisis, subject to data and statistics. Less measurable but no less profound is a sapping of confidence across our land — a nagging fear that America’s decline is inevitable, and that the next generation must lower its sights.

Today I say to you that the challenges we face are real. They are serious and they are many. They will not be met easily or in a short span of time. But know this, America: They will be met.

On this day, we gather because we have chosen hope over fear, unity of purpose over conflict and discord.

On this day, we come to proclaim an end to the petty grievances and false promises, the recriminations and worn-out dogmas, that for far too long have strangled our politics.

We remain a young nation, but in the words of Scripture, the time has come to set aside childish things. The time has come to reaffirm our enduring spirit; to choose our better history; to carry forward that precious gift, that noble idea, passed on from generation to generation: the God-given promise that all are equal, all are free, and all deserve a chance to pursue their full measure of happiness.

In reaffirming the greatness of our nation, we understand that greatness is never a given. It must be ear

Posted in Uncategorized | 10 Comments »

Speechwriter’s Obama

Posted by hoangtran204 trên 20/01/2009

Biden tries to shush wife after

state-VP slip

By NEDRA PICKLER, Associated Press Writer Nedra Pickler, Associated Press Writer Tue Jan 20

WASHINGTON – Joe Biden’s wife said Monday that he had his pick of being Barack Obama‘s running mate or the secretary of state nomination that eventually went to Hillary Rodham Clinton, a slip that the vice president-elect immediately tried to shush.

Jill Biden’s comment came during an appearance with her husband on “The Oprah Winfrey Show,” taped at Washington’s Kennedy Center on the eve of the inauguration.

“Joe had the choice to be secretary of state or vice president,” she said. Her husband turned to his wife with his finger to his lips and a “Shhhh!” that sent the audience into laughter. “OK, he did,” Jill Biden said in her defense.

The vice president-elect blushed, grimaced and gave his wife a hug while the audience continued to erupt in laughter. “That’s right,” he finally said to his wife. “Go ahead.”

Mrs. Biden said she told him vice president would be better for the family.

“If you’re secretary of state, you’ll be away, we’ll never see you, you know,” she said. “I’ll see you at a state dinner once in a while.”

After the exchange aired on television three hours later, Biden spokeswoman Elizabeth Alexander denied Jill Biden’s account in a statement e-mailed to reporters.

“To be clear, President-elect Obama offered Vice President-elect Biden one job only — to be his running mate,” the statement said. “And the vice president-elect was thrilled to accept the offer.”

While the statement denies that Obama ever offered Biden the secretary of state job, it doesn’t rule out that the two discussed the possibility. Obama’s transition office did not respond to questions about their private discussions.

Clinton’s spokesman declined to comment about the suggestion that she was the second choice.

Obama made no reference to the comments Monday night, when he praised the Bidens at a dinner honoring his running mate at Washington’s Union Station. Obama invited the two on stage, where he kissed Jill Biden’s cheek and hugged her husband.

On Winfrey’s program, Joe Biden said he didn’t immediately take the vice presidential offer since he wasn’t sure it was the best place for him to serve. But Biden, who ran against Obama in the Democratic primary race, said he agreed after getting some assurances from Obama about his role.

“This is a partnership,” Biden said. “He’s president of the United States, but as I said to him when he asked me, I said, `Barack, don’t ask me unless the reason you’re asking me is you’re asking me for my judgment. I get to be the last guy in the room when you make every important decision. You’re president. Any decision you make, I will back.’

“He said he wanted to have a confidant and somebody who wouldn’t be a yes man. He’s pretty sure about that last part,” Biden said with a laugh.

Alexander’s statement said, “Like anyone who followed the presidential campaign this summer, Dr. Jill Biden knew there was a chance that President-elect Obama might ask her husband to serve in some capacity and that, given his background, the positions of vice president and secretary of state were possibilities. Dr. Biden’s point to Oprah today was that being vice president would be a better fit for their family because they would get to see him more and get to participate in serving more.”

The Bidens made a surprise appearance on Winfrey’s show. The celebrity-filled show also included the premiere of “America’s Song,” performed by Faith Hill, Seal, Bono, Mary J. Blige, Will.i.am and David Foster in honor of the occasion and available for free download on Winfrey’s Web site for 24 hours.

Winfrey also interviewed movie star couple Demi Moore and Ashton Kutcher about how Obama has inspired them to pledge to help end slave labor around the world and encourage other people to make a pledge to improve their communities. Other celebrities, including Scarlett Johansson, Justin Timberlake and Forest Whitaker appeared by videotape to talk about what Obama’s election means to them.

Winfrey, who made her first ever presidential endorsement for Obama, heralded the significance of the moment particularly coming the day after Martin Luther King Jr. holiday.

“I feel like I am better because of his being elected,” Winfrey said. “And I think that the country is going to be better. I feel like it is a beautiful thing, and we all start to see ourselves differently, the possibility.”

http://news.yahoo.com/s/ap/biden_oprah

—————————————————————————

What Would Obama Say?

Published: January 20, 2008

AT the Radisson Hotel in Nashua, N.H., Jon Favreau sipped Diet Coke and munched on carrot sticks and crackers to pass the time. His boss, Senator Barack Obama, wandered in and out of the room.

Finally, results from the New Hampshire Democratic primary started coming in, surprising everyone. Hillary Clinton was pulling past Senator Obama, who had won the Iowa caucuses only five days earlier.

Mr. Favreau, the campaign’s 26-year-old head speechwriter, found himself in the hotel lounge with less than three hours to revise what was to have been a victory speech. What made it particularly strange was that his words were being challenged. Mrs. Clinton had helped turn her campaign around by discounting Mr. Obama’s elegant oratory, saying, “You campaign in poetry, but you govern in prose.”

“To be honest,” Mr. Favreau said, “the first time I really stopped to think about how it felt was when he started giving the speech. I looked around at the senior staff, and they were all smiling. And I looked around the room and thought, ‘This is going to be O.K.’ ”

Mr. Favreau, or Favs, as everyone calls him, looks every bit his age, with a baby face and closely shorn stubble. And he leads a team of two other young speechwriters: 26-year-old Adam Frankel, who worked with John F. Kennedy’s adviser and speechwriter Theodore C. Sorensen on his memoirs, and Ben Rhodes, who, at 30, calls himself the “elder statesman” of the group and who helped write the Iraq Study Group report as an assistant to Lee H. Hamilton.

Together they are working for a politician who not only is known for his speaking ability but also wrote two best-selling books and gave the much-lauded keynote speech at the 2004 Democratic National Convention.

“You’re like Ted Williams’s batting coach,” Mr. Favreau said.

But even Ted Williams needed a little help with his swing.

“Barack trusts him,” said David Axelrod, Mr. Obama’s chief campaign strategist. “And Barack doesn’t trust too many folks with that — the notion of surrendering that much authority over his own words.”

When he first met Mr. Obama, Mr. Favreau was 23, a recent graduate of the College of the Holy Cross in Worcester, Mass., near where he grew up. Mr. Obama was rehearsing his 2004 convention speech backstage, when Mr. Favreau, then a member of John Kerry’s staff, interrupted him: the senator needed to rewrite a line from his speech to avoid an overlap.

“He kind of looked at me, kind of confused — like, ‘Who is this kid?’ ” Mr. Favreau recalled.

Mr. Obama became his boss the following year. Mr. Favreau had risen to a job as a speechwriter on the Kerry campaign, but by then was unemployed. He was, he said, “broke, taking advantage of all the happy-hour specials I could find in Washington.”

Robert Gibbs, Mr. Obama’s communications director, had known Mr. Favreau during the Kerry campaign, and recommended him as a writer.

Life was relatively quiet then, and Mr. Obama and Mr. Favreau had some time to hang out. When Mr. Obama’s White Sox swept Mr. Favreau’s beloved Red Sox three games to none in their American League 2005 division series, the senator walked over to his speechwriter’s desk with a little broom and started sweeping it off.

Mr. Favreau also used this time to master Mr. Obama’s voice. He took down almost everything the senator said and absorbed it. Now, he said, when he sits down to write, he just channels Mr. Obama — his ideas, his sentences, his phrases.

“The trick of speechwriting, if you will, is making the client say your brilliant words while somehow managing to make it sound as though they issued straight from their own soul,” said the writer Christopher Buckley, who was a speechwriter for the first President Bush. “Imagine putting the words ‘Ask not what your country can do for you’ into the mouth of Ron Paul, and you can see the problem.”

Many Democratic candidates have attempted to evoke both John and Robert Kennedy, but Senator Obama seems to have had more success than most. It helps that Mr. Obama seems to have the élan that John Kennedy had, not to mention a photogenic family.

For his inspiration, Mr. Favreau said, “I actually read a lot of Bobby” Kennedy.

“I see shades of J.F.K., R.F.K.,” he said, and then added, “King.”

Not everyone is so enamored. Mr. Obama excels at inspirational speeches read from a teleprompter before television cameras, critics have noted, but many of his other speeches on the campaign trail have failed to electrify.

Ted Widmer, a historian at Brown University, said that Mr. Obama’s speeches “were perfect for getting to where he was early in the race, but I think now that we’re in a serious campaign, it would be helpful to hear more concrete proposals.”

“There’s more to governing, there’s more to being president, than speechwriting,” he added.

Mr. Favreau said that when he is writing, he stays up until 3 a.m. and gets up as early as 5. He hasn’t slept for more than six hours in as long as he can remember, he said.

Coffee helped him through the Iowa caucuses. Two days before the victory there, he walked across the street from the campaign’s Des Moines headquarters and cloistered himself inside a local cafe.

He and Mr. Obama had talked about the post-caucus speech for about 30 minutes, settling on a theme of unity and an opening line: “They said this day would never come.”

“I knew that it would have multiple meanings to multiple people,” Mr. Favreau said. “Barack and I talked about it, and it was one that worked for the campaign. There were many months during the campaign when they said he’d never win. And of course there was the day that would never come, when an African-American would be winning the first primary in a white state.”

In discussions about the speech, the issue of race never came up, Mr. Favreau said. But, he added, “I know I thought about it.”

As Senator Obama’s star has risen, so has Mr. Favreau’s. In New Hampshire, Mr. Favreau stood in the back of a gym watching his boss campaign when Michael Gerson, a former speechwriter to the current President Bush, introduced himself. He complimented him on the Iowa victory speech.

The campaign staff has started teasing Mr. Favreau about his newfound celebrity. Not that it’s any great pickup line. Mr. Favreau, who said he doesn’t have a girlfriend, observed somewhat dryly that “the rigors of this campaign have prevented any sort of serious relationship.”

“There’s been a few times when people have said, ‘I don’t believe you, that you’re Barack Obama’s speechwriter,’ ” he went on. “To which I reply, ‘If I really wanted to hit on you, don’t you think I’d make up something more outlandish?’ ”

He does have other things to worry about. “Can you get through this process and keep the core of yourself?” Mr. Favreau asked. “You know, we’re finding out. I’m confident he can. And I think I can, too.”

http://www.nytimes.com/2008/01/20/fashion/20speechwriter.html

Jacob Silberberg for The New York Times

TURNING A PHRASE Jon Favreau, chief speechwriter to Senator Barack Obama, at work the night of the New Hampshire primary.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Entry for January 20, 2009

Posted by hoangtran204 trên 20/01/2009

Mitchell và Laura đang bàn luận về các bức tranh trong phòng màu Xanh của tòa Bạch Ốc

Barack Obama Inauguration President behind the scenes photos callie shell george bush laura bush michelle obama Behind the Scenes of Obama's Big Day TIME photographer Callie Shell gets a glimpse of the

Cựu TT Bush, Michelle, và Barack gặp nhau trong tòa Bạch Ốc
First Guests

The former President and First Lady met Michelle and Barack in three of the mansion’s rooms: the Foyer, the Green Room, and the Blue Room.

Barack Obama Inauguration President behind the scenes photos callie shell george bush laura bush michelle obama Behind the Scenes of Obama's Big Day TIME photographer Callie Shell gets a glimpse of the
Cả hai mặc áo huẩn bị đi qua Quốc Hội để làm lễ Nhậm chức
Ready

Bush and Barack don their coats for the trip to the Capitol.

Barack Obama Inauguration President behind the scenes photos callie shell george bush laura bush michelle obama Behind the Scenes of Obama's Big Day TIME photographer Callie Shell gets a glimpse of the
Rehearsal

The soon-to-be President practices the way he will take the oath of office.
(tập dợt trước khi tuyên thệ)

Barack Obama Inauguration President behind the scenes photos callie shell george bush laura bush michelle obama Behind the Scenes of Obama's Big Day TIME photographer Callie Shell gets a glimpse of the

Căng thẳng – Chờ đợi sắp được giới thiệu ra lễ đài

Barack Obama Inauguration President behind the scenes photos callie shell george bush laura bush michelle obama Behind the Scenes of Obama's Big Day TIME photographer Callie Shell gets a glimpse of the

Obama heads towards the dais. (chờ đợi sắp được giới thiệu ra lễ đài)

Barack Obama Inauguration President behind the scenes photos callie shell george bush laura bush michelle obama Behind the Scenes of Obama's Big Day TIME photographer Callie Shell gets a glimpse of the

Sau khi tuyên thệ xong, Obama và Bush đã cùng nhau chờ đợi Marine One, chiếc trực thăng sẽ chở TT Bush ra phi trường về lại Texas

After the swearing-in, Obama and Bush waited together for the arrival of Marine One, the helicopter that would take Bush to the airport.

Barack Obama Inauguration President behind the scenes photos callie shell george bush laura bush michelle obama Behind the Scenes of Obama's Big Day TIME photographer Callie Shell gets a glimpse of the

Tạm Biệt. Bush và Laura nói lời giả biệt. Obama và Michelle đưa ra tận máy bay.

Farewell

Bush and Laura wave goodbye.

Barack Obama Inauguration President behind the scenes photos callie shell george bush laura bush michelle obama Behind the Scenes of Obama's Big Day TIME photographer Callie Shell gets a glimpse of history
En Route

The Obamas and Bidens watch as Marine One lifts off.

Gia đình TT Obama và gia đình PTT Biden nhìn theo Marine One đang cất cánh
ưa Bush và Laura ra phi trường về tiểu bang Texas.

——————————————————

Tại sao dân chúng Mỹ chú trọng tới cuộc bầu cử tổng thống (và quốc hội) và tham dự ngày nhậm chức của TT một cách đầy hứng khởi?

Hôm nay là ngày nhậm chức của TT Obama. Dự báo thời tiết trên mạng cho biết là trời quá lạnh 19 độ F (khoảng -5 độ C). Gió nhẹ, 15 km/ giờ. Nhiều người dân đã đi bộ 3 km và đến từ lúc 5 giờ sáng để giành chỗ tốt xem buổi lễ nhậm chức. Trời lạnh kinh khủng tưởng chừng như 8 độ F (khoảng -14 độ C). Nhiều người từ các tiểu bang xa xôi khác đã trở về góp mặt; già trẻ lớn bé và đặc biệt có quá nhiều phụ nữ năm nay đến tham dự. Quá nhiều người cảm động và đã khóc khi nghe TT Obama đọc diễn văn. Quá nhiều người vui mừng cũng đã khóc nhìn thấy một người da đen không có bè phái, phe đảng, và không sinh ra trong một gia đình giàu có, lại gặp nhiều khó khăn lẫn hạnh phúc và nhiều bất hạnh trong cuộc đời, nhưng sau cùng ông ta đã vượt qua để đi đến đỉnh cao nhất của ước mơ.

Dự báo khoảng 1.5-2 triệu người đến xem buổi lễ nhâm chức nầy. Ở nhiều tiểu bang, toàn thể học sinh cấp 1,2,3 được nghĩ học. Tiểu bang nào học sinh đi học thì ngày hôm nay các em được vào trong hội trường của trường học để xem trực tiếp truyền hình buổi lễ nhâm chức TT để các em biết được chuyện gì xẩy ra của đất nước.

Hôm qua, tất cả các học sinh cũng được nghĩ học vì lễ sinh nhật của Dr. Martin Luther King. Tuy ngày sinh của ông là 15/1/1929, nhưng lễ nầy lại luôn luôn được tổ chức vào ngày thứ Hai để mọi người được nghĩ (chọn ngày thứ Hai lần thứ ba trong tháng Giêng để phòng ngừa trường hợp ngày 15/1 rơi vào thứ 7 hay chủ Nhật).

Dr. ML King là người da đen đã đấu tranh cho nhân quyền từ 1955-1968 và kết quả đã đem lại quyền được đối xử bình đẳng cho tất cả các dân tộc sống trong nước Mỹ. Cũng nhờ cuộc đấu tranh nhân quyền nầy mà từ đó nước Mỹ đă trở nên thịnh vượng hơn, văn minh hơn, được toàn thế giới ưa chuộng hơn.

Cuộc đấu tranh nhân quyền được sự hổ trợ của một số các dân biểu, nghị sĩ giới lập pháp và cả những viên chức trung cấp của chính phủ khởi đầu từ thời quốc hội của TT Eisenhower (1952-1960). Cuộc đấu tranh tiến tới đỉnh cao và càng ngày càng mạnh mẻ hơn và được sự ủng hộ nhiều hơn nữa vào thời TT Kennedy (1960-1963), và của người em trai của ông là Robert Kennedy. Robert Kennedy là bộ trưởng tư pháp (1960-1964) và sau đó trở thành thượng nghị sĩ (1965- bị ám sát chết vào tháng 6-1968 lúc đang vận động để được đề cử ra làm ứng cử viên TT của đảng Dân Chủ). Nhưng cuộc đấu tranh cho quyền lợi dân sự (nhân quyền và bình đẳng) đạt được đỉnh cao nhất, đã thành công, và được ghi nhận nhiều nhất là có được sự hổ trợ của quốc hội và TT Johnson 1964-1968.

TT Johnson đã ký hai đạo luật đặt, đạo luật thứ nhất là đặt ra ngoài vòng pháp luật sự cách ly chủng tộc vào năm 1964, và đạo luật dành cho người da màu được đi bầu 1965, hai đạo luật nầy mở màn về sau cho các đạo luật bổ túc khác nhằm chống sự kỳ thị khác ra đời.

Cần nhớ lại là sau khi TT Kennedy bị ám sát, Johnson được kế vị và làm tiếp phần nhiệm kỳ 1 năm TT còn lại. Kế đó, ông được đắc cử chức vụ TT vào 1964-1968. Tuy chỉ làm TT 1 nhiệm kỳ, nhưng nhiều chính sách do ông ký duyệt và với sự hợp tác của quốc hội đã là nền tảng cơ bản 90% cho an sinh và hạnh phúc cho giới dân nghèo, người già, người tàn tật, trẻ em, và các người mẹ và các người di dân khác cũng được hưởng lây. Và từ đó cho đến bây giờ, quốc hội vẫn thường chiếu theo các đạo luật của TT Johnson để tu chính, gia tăng thêm, hay phể chuẩn thêm những đạo luật mới nhằm bảo vệ quyền lợi của giới người nghèo và những người sinh ra trong những gia đình thiếu cơ hội thuận lợi cho những trẻ em của gia đình nghèo được phát triển.

Nhờ các đạo luật và chính sách của TT Johnson và được sự ủng hộ quốc hội đương thời, nhờ có các tổ chức dân sự, báo chí, và đặc biệt quan trọng nhất là các dân biểu, thượng nghị sĩ quốc hội đấu tranh tiếp theo sau thời TT Johnson triển khai thêm đã thật sự làm thay đổi và đem lại cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng trên hết tất cả là quyền tự do ngôn luận của dân chúng được chính quyền tôn trọng, có sự cởi mở và thay đổi hơn của hệ thống báo chí, truyền thanh và truyền hình, các hoạt động của các nhóm dân sự và lời phát biểu của dân chúng được truyền thông phản ảnh lại chính xác, có sự gia tăng của giáo dục khắp các cấp bậc ngày càng phổ biến, trải đều và rộng khắp các vùng đất có dân chúng ở…kết hợp lại tất cả các yếu tố nói trên, đã mang lại kết quả là dân chúng nước Mỹ ngày càng có cuộc sống an ninh vững chắc, hạnh phúc hơn, và có nhiều cơ hội thành công hơn.

Cứ mỗi 5-10 năm, kinh tế và tài chánh ở Mỹ lại rơi vào khủng khoảng một lần, nhưng dù có chuyện gì xảy ra, thì người dân nghèo, giới thất nghiệp, người già, con nít, những bà mẹ đơn chiếc, những người tàn tật… luôn luôn được hưởng các đặc quyền như có được chăm sóc y tế miễn phí; kế đó là tiền ăn uống, tiền nhà thuê mướn của các giới nghèo được chính phủ phát tiền hàng tháng tới tận tay người dân để họ mua đồ ăn, trả tiền nhà, cho con cái đi học, giữ được mức sinh hoạt bình thường trong những tiện nghi mà đời sống và xã hội cung cấp và trên hết là giữ được phẩm giá của con người.

Những người nghèo vì vậy mà vẫn đủ ăn, đủ sống, có xe hơi lái gia đình đi đây đi đó sinh hoạt như bình thường suốt cả đời của họ (nếu muốn), và con cái của họ tiếp tục đi học lấy bằng cấp để tiến thân, tất cả trẻ em nhỏ đều bắt buộc phải đến trường mẫu giáo, 1, 2, 3 và học sinh được ăn uống miễn phí buổi sáng và buổi trưa tại trường và đi học không cấn phải tốn 1 đồng để mua sách từ mẫu giáo cho đến khi học hết bậc đại học. Những người tị nạn vì bị đàn áp ngược đãi ở quốc gia của mình khi đến đây sinh sống đều được hưởng các tiêu chuẩn nói trên giống như người công dân có quốc tịch Mỹ.

Ai không thích đi học, và dù ở bất cứ tuổi nào từ 18-70 thì đều có thể đến trường dạy nghề học 2 năm mà cũng không cần phải đóng 1 đồng để học (nếu lợi tức của họ thấp, họ sẽ được chính phủ tiểu bang trợ cấp phát tiền để thêu nhà, có chỗ ăn, chỗ ở, mua xe hơi cũ, đổ xăng lái đến đến trường học). Tạo điều kiện cho các người nầy có thêm cơ hội để hội nhập vào cuộc sống và đóng góp cho xã hội và họ cảm thấy đời sống của mình có ích. Dù không thích trở thành kỹ sư, thầy cô giáo,… những người khác cũng có thể lấy các bằng cấp cán sự ở các trường đại học cộng đồng hoặc các trường dạy nghề để tạo dựng cuộc sống gia đình hạnh phúc như bất cứ nhũng người tốt nghiệp đại học khác mà không bị xem thường.

Các trường đại học cộng đồng và dạy các nghề như: điện kỹ nghệ, điện nhà, điện lạnh, hàn, sửa máy lạnh, máy sưởi, sửa xe hơi, y tá, nha tá, thư ký, dược tá (dược trình viên bán thuốc tây), cán sự kỹ thuật giúp việc trong các phòng mổ, sửa chữa xe cơ giới, máy móc điện tử, nhân viên văn phòng, buôn bán nhà cửa, … Những người không muốn đi học vì vậy sẽ có việc làm vũng chắc và không cần phải kiếm việc làm ở nước ngoài hoặc bị chính phủ khuyến khích đi xuất khẩu lao động hay đi làm thuê ở các nước khác, phụ nữ được tôn trọng và không cần phải rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng đến nổi phải lấy chồng ngoại quốc ở nước ngoài như một con đường thoát thân, hy sinh bản thân để giúp gia đình như trường hợp của giới dân nghèo, giới nông dân, công nhân hiện nay ở VN hiện nay đang phải đi lao động nước ngoài ở Nhật, Nam Hàn, Mã Lai, Đài Loan, Trung Đông…

Tóm lại, nhờ chính sách của chính quyền quá hay, suốt 48 năm qua, từ 1960 đến nay, cuộc sống dân chúng ngày càng được ổn định. Bảo hiểm sức khỏe dành cho người già, người nghèo, các bà mẹ và trẻ em, các người tàn tật đều được hưởng mà không tốn 1 đồng. Các chính phủ đều đặt trọng tâm vào cải thiện giáo dục và các chương trình khuyến khích giáo dục đến tay mỗi người nghèo. Sự mở thêm nhiều trường đại học công để có đủ chỗ nhận 100% số học sinh tốt nghiệp trung học (thật sự còn dư chỗ để nhận thêm 600.000 sinh viên nước ngoài) và tất cả đại học đều được quyền tự trị…và trên hết là chính quyền và tất cả người dân đều tôn trọng luật pháp; không một nhà lãnh đạo nào, không một tổ chức hoặc đảng phái nào, không một cơ quan nào (quân đội, hay cảnh sát) tự xưng mình có quyền đứng trên luật pháp… đã là bàn đạp dẫn đến sự thành công của xã hôi hôm nay.

Dân chúng Mỹ chú trọng tới việc đi bầu TT và quốc hội và tham dự ngày lễ nhậm chức của TT một cách hăng say vì họ hy vọng rằng mỗi vị TT lên làm việc là người ấy đã được lựa chọn rất kỷ càng lựa chọn trong một thời gian hơn 20 tháng đầy gay go, thử thách và căng thẳng, nên có thể sẽ làm được một số điều gì ấy cho cuộc sống của dân chúng được tốt hơn, hạnh phúc hơn.

Posted in Uncategorized | 1 Comment »

19-1-2009 Kỷ Niệm trận hải chiến Hoàng Sa

Posted by hoangtran204 trên 19/01/2009

Hôm nay là ngày 19-1-2009, là ngày Việt Nam bị mất quần đảo Hoàng Sa vào tay Trung Quốc đúng 35 năm trước đây.

Ngày 15-1- 1974, trong khi tuần tiểu tại vùng quần đảo Hoàng Sa, Hải quân Việt Nam Cọng Hòa đã phát hiện 6 chiến hạm của Trung Quốc. Sau khi dùng đèn hiệu để ra lệnh cho các chiến hạm của Trung Cộng phải rời khỏi quần đảo nầy vì vùng biển và đảo nầy thuộc chủ quyền của Viêt Nam, hải quân Trung Cộng phớt lờ.

Buổi sáng ngày 19-1-1974, lúc 10:23 phút, mặc dù lực lượng không cân bằng vì chỉ có 4 chiến hạm, Hải quân VNCH đã mở cuộc tấn công vào 6 chiến hạm của Trung Cộng. Kết quả trận chiến là hộ tống hạm Nhựt Tảo của VN bị đánh chìm và 58 chiến sĩ đã hy sinh. Phía Trung Cộng tài liệu Trung Cộng cho biết:

“Tuy nhiên, chiến thắng nào cũng phải trả giá. Về phía Trung Cộng, tổng cộng có 18 người tử trận trong số này 1 hạm trưởng và 67 người khác bị thương. Chiếc T-389 bị hư hại nặng, nếu không kịp ủi vào bãi san hô chắc chắn sẽ bị chìm. Ba chiến hạm khác đều bị trúng đạn, thiệt hại trung bình.

Theo tài liệu của Yên Tử Cư Sĩ Trần Ðại Sĩ (chưa thấy Trung-Cộng phản-đối) cho biết cả 4 Hạm Trưởng các chiến hạm Trung Cộng gồm 3 đại tá và 1 trung tá đều bị tử thương. Ngoài ra, bộ tư lệnh mặt trận gồm 1 đô đốc, 4 đại tá, 6 trung tá, 2 thiếu tá và 7 sĩ quan cấp úy cũng bị tử thương. Chúng tôi rất dè dặt khi loan tin này, vì tác giả Trần Ðại Sĩ không cung cấp rõ ràng xuất sứ của nguồn tin trên. Hơn nữa, các chiến hạm Trung Cộng đều thuộc loại nhỏ, thủy thủ đoàn không quá trăm người, nên hạm trưởng mang cấp bậc đại tá là điều hãn hữu.”

Ông Trần Đại Sĩ là người Việt quốc tịch Pháp, đậu bằng bác sĩ y khoa tại Pháp, sau đó, ông đã qua Trung Quốc từ năm 1977, ờ lại đấy học tập ngành y khoa của trung Quốc và làm việc ở đấy trong nhiều năm. Ông đã đi tìm hiểu cuộc chiến Hoàng Sa, ông dò hỏi và viếng thăm các lăng mộ của khu vực dành cho Hải Quân. Ông đọc trên bia đá của các ngôi mộ và phát hiện được các chi tiết ghi lại phía trên.

Trích:
http://hoangsa74.tripod.com/haichienTheoTC.htm
http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=5927
http://www.vietnamsante.com/trandaisy/tds-ts.htm

————————————————

Tiểu sử của Bác-sĩ Trần Đại-Sỹ

Yên-tử cư-sĩ (YTCS)

Giáo-sư Trường y khoa Arma (Paris).
Giám-đốc Trung-Quốc sự vụ tại viện Pháp-Á
(Institut Franco-Asiatique).

Ông sinh trong một gia đình nho học. Ông ngoại là một đại khoa bảng của triều Nguyễn. Vì không có con trai, nên cụ theo tục lệ cổ Việt-Nam, nuôi cháu làm con. Cụ nuôi Trần Đại-Sỹ từ nhỏ. Thân phụ là một Thẩm phán, học tại Pháp, nhưng rất uyên thâm nho học. YTCS là con thứ ba trong gia đình sáu trai, một gái. Trên ông còn một người chị và một người anh. Hai người em nổi tiếng trong gia đình ông là Võ-sư Trần Huy Phong, và nhà văn, kiêm Võ-sư Trần Huy-Quyền.

YTCS được khai tâm học chữ Nho vào năm 5 tuổi, năm 6 tuổi gửi vào trường Pháp trong tỉnh học. Được quy y Tam-bảo học võ với ngài Nam-Hải Diệu-Quang năm 7 tuổi.

Bản-sư, ông ngoại cũng như phụ thân YTCS đều là những người rất uyên thâm về các khoa học huyền bí Đông-phương như : Tử-vi, Bói dịch, Nhâm-độn, Phong-thủy, Tử-bình… Ba vị nhìn thấy rất rõ thiên mệnh đã dành cho đệ tử, con cháu mình những gì, nên cả ba đã chuẩn bị sẵn một con đường cho cả đời YTCS. Hãy nghe YTCS tâm sự :

« Bấy giờ là thời gian 1950-1954, Nho học gần như đi vào giai đoạn chót của thời kỳ suy tàn, những vị khoa bảng cổ lác đác như sao mai. Chữ quốc ngữ được quần chúng hóa. Các tiểu thuyết chương hồi của Trung-Quốc được dịch sang tiếng Việt. Người Việt thi nhau đọc. Mà các tiểu thuyết của Trung-Quốc, viết trong chủ đạo của họ : Vua luôn là con trời sai xuống. Các quan thì luôn là những vì sao trên trời đầu thai, các nước xung quanh Trung-Quốc thì Đông là Di, Bắc là Địch, Tây là Nhung, Nam là Man. Bị ảnh hưởng của những tiểu thuyết đó, người Việt đọc rồi tin là thực, thậm chí lập tôn giáo thờ kính những nhân vật đó, tự ty mình là Nam-man ! Vì vậy sư phụ, cũng như ông cha tôi muốn mình phải có mấy bộ tiểu thuyết thuật những huân nghiệp của tổ tiên ta trong năm nghìn năm lịch sử, để người Việt mình hiểu rõ hơn. Các người biết số Tử-vi của tôi có thể thực hiện nguyện ước của các người, vì vậy các người cố công dạy tôi ».

Vì vậy YTCS phải chịu một chương trình giáo dục gia đình rất nặng nề. Ta hãy nghe ông tâm sự:

« Năm tuổi bắt đầu học Ấu-học ngũ ngôn thi. Sáu tuổi học Bắc-sử, Nam-sử. Bẩy tuổi học Tứ-thư, Ngũ-kinh. Tám tuổi đã học làm câu đối, văn sách, văn tế, chế, chiếu, biểu. Dù phải học nhiều, song nhờ được luyện Thiền-tuệ nên vẫn thu thái dễ dàng. Chín tuổi phải học thuật tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Mười tuổi học 24 bộ chính sử Trung-Quốc, Đại-Việt sử ký toàn thư, Việt-sử lược, Khâm-định Việt-sử thông giám cương mục, Đai-Nam chính biên liệt truyện, và hằng trăm thứ sách khác. Thành ra cả thời thơ ấu, tôi sống với sách vở, với Thiền, chưa từng biết chơi bi, đánh đáo. Bất cứ ai cũng đặt câu hỏi: Làm thế nào tiền nhân tôi lại có thể nhét vào đầu tôi những thứ khô khan như vậy? Sau này lớn lên vào đại học Y-khoa tôi mới biết là nhờ Thiền-tuệ ».

Năm 15 tuổi, YTCS đỗ Trung-học, rồi ông ngoại qua đời, một người trong gia đình gây ra thảm cảnh không thể tưởng tượng nổi, khiến YTCS phải rời tổ ấm. Song cơ may đưa đến, ông được nhập học một trường có truyền thống giáo dục cực kỳ chu đáo. Tuy gặp thảm họa, nhưng những gì bản sư, ông cha đã hoạch định cho cuộc đời, YTCS vẫn cương quyết theo đuổi. Sống xa gia đình, YTCS phẫn uất dồn hết tâm tư vào việc học. Mười bẩy tuổi ông đỗ Tú tài 1, mười tám tuổi đỗ Tú tài toàn phần. Vào Đại học. Năm 25 tuổi ra trường (1964.) Đã có chỗ đứng vững chắc về danh vọng, về tài chánh. Bấy giờ ông mới trở về với gia đình trong vinh quang
. Mà… cái người gây ra đau khổ cho YTCS, than ôi, y trở thành một tên lêu bêu, vô học bất thuật, và cho đến bây giờ (2000), y đã đi vào tuổi 66, vẫn là một tên ma-cô, ma cạo.

Năm 1968 ông bắt đầu viết những bộ tiểu thuyết lịch sử.

Năm 1977, ông làm việc cho Ủy-ban trao đổi y học Pháp-Hoa (Commité Médical Franco-Chinois viết tắt là CMFC) với chức vụ khiêm tốn là Thông dịch viên. Nhờ vào vị thế này, ông học thêm, đỗ Tiến-sĩ y khoa Trung-Quốc, rồi lại tốt nghiệp Trung Quốc-y học viện Bắc-kinh. Dần dần ông trở thành Giảng viên, rồi Tổng thư ký, và cuối cùng là Trưởng đoàn từ 1995 cho đến nay (2000).

I. Sự nghiệp văn học

1. Dịch Cân Kinh – Thư Viện Việt Nam Ấn Quán xuất bản năm 2003

2. Giảng Huấn Tình Dục bằng Y Học Trung Quốc (Bộ 3 quyển 900 khổ lớn) Thư-viện Việt-Nam (www.thuvienvietnam.com), Cali. USA, xuất bản 2002.

Về cuộc khởi nghĩa của vua Trưng, gồm 11 quyển, 3509 trang, do Nam-Á Paris xuất bản :

3. Anh-hùng Lĩnh-Nam, 4 quyển,1318 trang, 1987 tái bản 2000.

4. Động-Đình hồ ngoại sử, 3 quyển, 886 trang, 1990, tái bản 2001.

5. Cẩm-Khê di hận, 4 quyển, 1305 trang, 1992, tái bản 2001.

Về cuộc phá Tống, bình Chiêm thời Lý, gồm 19 quyển, 6634 trang, do viện Pháp-Á Paris xuất bản. Sẽ do Thư-viện Việt-Nam (www.thuvienvietnam.com), California, Hoa-kỳ tái bản 2001:

6. Anh-hùng Tiêu-Sơn, 3 quyển, 907 trang.

7. Thuận-thiên di sử, 3 quyển, 909 trang.

8. Anh-hùng Bắc-cương, 4 quyển, 1254 trang.

9. Anh-linh thần võ tộc Việt, 4 quyển, 1334 trang. Sẽ do Thư-viện Việt-Nam (www.thuvienvietnam.com), Cali. USA, tái bản 2003.

10. Nam-Quốc sơn hà, 5 quyển, 2230 trang, 1996. (Do viện Pháp-Á Paris xuất bản, Đại-Nam Hoa-kỳ ấn hành).

Về cuộc bình Mông. Do viện Pháp-Á Paris xuất bản, Đại-Nam Hoa-kỳ ấn hành …

11. Anh-hùng Đông-A dựng cờ bình Mông, 5 quyển, 2566 trang, 1999. Tổng cộng đã xuất bản : 12.709 trang !

Đang viết sẽ xuất bản: • Anh-hùng Đông-A gươm thiêng Hàm-Tử, 5 quyển, khoảng 2500 trang.

Về cuộc khởi nghĩa Lam-Sơn : • Anh-hùng Lam-Sơn, 5 quyển, khoảng 2500 trang.

Về cuộc khởi nghĩa Tây-Sơn : • Anh-hùng Tây-Sơn, 5 quyển, khoảng 2500 trang.

Tính chung, YTCS đã và dự định viết là : 20.209 trang.

II. Sự nghiệp y học

Nếu so sánh với sự nghiệp văn học, thì sự nghiệp y học của YTCS rất khiêm tốn.

Tốt nghiệp:

Đại-học Y-khoa Cochin Port Royal Paris (Pháp) với luận án Contribution à la bio-bibliographie de quelques Stomatologistes et dentistes français.

Đại-học Y-khoa Thượng-Hải, với luận án Trung-y dương ủy biện chứng luận trị (Điều-trị chứng bất lực sinh lý bằng y học Trung-Quốc).

Sự nghiệp y học của ông có 3 : Một là tìm lại được cây Phản-phì, hai là tìm ra phương pháp Điện-phân mỡ, ba là đào tạo được 1422 đệ tử.

1. Tìm lại được cây Phản-phì Năm 1982

YTCS cùng phái đoàn CMFC, đã tìm lại được cây Phản-phì, tưởng đã tuyệt chủng. Loại cây này thuộc họ trà, rút bỏ một vài độc chất, chế thành thuốc uống vào có khả năng giảm béo, hạ thấp Cholestérol, Triglycéride trong máu, mà không bị phó tác dụng như các loại thuốc hóa học. Sau đó cây này được gây giống, trồng, chế thành thuốc. Năm 1984 bắt đầu bán trên thị trường châu Âu. Trong chuyến đi này, phái đoàn được tăng cường một nữ Tài tử điện ảnh Hương-Cảng, và một nữ Bác sĩ thuộc Côn-minh làm Hướng dẫn viên. Để làm vui lòng hai người đẹp đi trong phái đoàn, thay vì đặt cho sản phẩm này mang tên mình, YTCS đã đặt tên là Hao Ling (Đọc theo Hán-Việt là Hảo Liên). Hảo là nữ Bác sĩ Chu Vĩnh Hảo người Vân-Nam. Liên là tên nữ Tài tử điện ảnh Hương-Cảng, đi theo phái đoàn.

2. Tìm ra phương pháp điện phân mỡ

Khởi đầu từ năm 1978, trong một dịp vô tình, YTCS cùng một số học trò, đã tìm ra phương pháp Điện-phân mỡ, mà tiếng Pháp gọi la Lypo-électrolyse. Sau đó mười năm, một trong các học trò của ông là Bác-sĩ Nguyễn Thị Dung (Hay Đặng Vũ Dung), đem ra phổ biến trên báo, nên người ta tưởng bà là tác giả. Hiện nay trên thế giới có khoảng 60.000 Bác sĩ xử dụng. Phương pháp này có thể làm mất mỡ tại bất cứ khu vực nào trên cơ thể, mà không phải dùng thuốc, hay giải phẫu.

3. Đào tạo học trò

Năm 1977, YTCS bắt đầu đào tạo học trò. Nhận thấy y học Tây-phương thường bó tay trước một số bệnh, mà y học Trung-Quốc lại có thể điều trị dễ dàng. Trong khi đó tại Pháp cũng như châu Âu, lại ít người biết đến. Bấy giờ tại Pháp có chừng vài trường, dạy cho những Bác sĩ đã tốt nghiệp Đại học y khoa, học thêm 3 năm về khoa Châm-cứu, chương trình rất giản lược. Ông âm thầm đào tạo 9 Bác sĩ người Âu, 5 Bác sĩ người Việt, và một tu sĩ Phật-giáo về khoa Châm-cứu, Bốc-dược, Khí-công rất sâu, đúng như chương trình của Đại học y khoa Thượng-Hải. Chính đám đệ tử đầu tiên này, sau khi học xong, đều mở trường dạy học, gồm hai trường ở Pháp một trường ở Tây-Ban-Nha. Chương trình dạy tổng hợp y học Âu-Á bắt đầu. YTCS vừa dạy tại các trường này, vừa làm cố vấn cho các Giám đốc trường. Cho đến nay (2000) ông đã đào tạo được 1422 Bác sĩ, đang hành nghề khắp châu Âu. Trong đó có 136 Bác sĩ Việt-Nam.

III. Kết luận

Viện Pháp-Á mời Giáo sư Trần Đại-Sỹ giữ chức Giám-đốc Trung-Quốc sự vụ vì các lý do sau :

1. Thứ nhất, ông rất giỏi về các khoa huyền bí Á-châu : Tử-vi, Nhâm-độn, Bói dịch, Phong-thủy, Phương-thuật. Ông dùng lý thuyết khoa học để chứng minh các khoa trên không phải là những thứ bói toán dị đoan. Trong các khoa trên, ông nổi tiếng nhất về khoa Phong-thủy (Địa-lý).

2. Ông cùng CFMC dùng hệ thống ADN để chứng minh rằng lãnh thổ tộc Việt bao gồm từ sông Trường-giang xuống tới vịnh Thái-Lan. Với công cuộc nghiên cứu này, ông làm đảo ngược tất cả những nghiên cứu cổ cho rằng: Người Việt gốc từ người Trung-Hoa trốn lạnh hay trốn bạo tàn di cư xuống; mà người Trung-Quốc do người từ Đông Nam Á đi lên hợp với giống người đi từ Bắc-Á đi xuống.

3. Ông đã can đảm dành cả cuộc đời, để viết những bộ lịch sử tiểu thuyết trường giang, ca tụng huân nghiệp giữ nước của tổ tiên ông ; mà từ trước đến giờ chưa ai làm, chưa ai làm được, chưa ai có can đảm làm. Những bộ này ngoài yếu tố lịch sử, còn chứa đựng tất cả hệ thống văn hóa, tư tưởng của t
c Việt. Chúng tôi liệt tác phẩm của ông vào loại tư tưởng.

4. Ông tìm lại được cây Phản-phì, phát minh ra phương pháp Điện-phân mỡ.

Bác-sĩ Trần-Thị Phương-Châu (Gynecology) Giám-đốc Nam-Á sự vụ, viện Pháp-Á.

(Trích tập san Y-học Việt-Nam hải ngoại, số kỷ niệm 2000).

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Entry for January 19, 2009

Posted by hoangtran204 trên 19/01/2009

Kỷ Niệm trận chiến Hoàng Sa 19-1-1974, và cũng là ngày quần đảo Hoàng Sa bị mất vào tay Trung Quốc.

HOÀNG SA (Việt Nam) – Chiều 15/01/1974, một ghe đánh cá Trung Cộng chở người đến cắm cờ và dựng lều trên Đảo Cam Tuyền (Robert) thuộc quần đảo Hoàng Sa. Tuần dương hạm Việt Nam Cộng Hòa dùng quang hiệu đuổi họ rời khỏi đảo nhưng vô hiệu.

Sáng 16/01, lực lượng Hải quân Việt Nam Cộng Hòa hoạt động trong vùng quần đảo Hoàng Sa ghi nhận 2 chiến đĩnh Trung Cộng chạy chung quanh Đảo Duy Mộng (Drummond). Sáng 17/01/1974, chiến sĩ Hải quân Việt Nam Cộng Hòa được lệnh đổ bộ lên Đảo Vĩnh Lạc (Money) và tìm thấy trên đảo này có 4 ngôi mộ người Trung Hoa (mới được xây để giả làm chứng tích là người TQ từng sống trên đảo nầy đã lâu nếu như có cuộc thưa kiện ra tòa án LHQ. Đồng thời, TQ cũng xóa sạch các ngôi cổ mộ của người VN từng sinh sống nơi đây từ nhiều thế kỷ trước – TH). Ngoài ra, Hải quân Việt Nam Cộng Hòa cũng đã ghi nhận thêm một chiến hạm của Trung Cộng di chuyển quanh Đảo Cam Tuyền.

Chiều 17/01, 31 đoàn viên Hải quân Việt Nam Cộng Hòa có võ trang được đổ bộ lên đảo Cam Tuyền nhưng chỉ tìm thấy một lá cờ Trung Cộng và một bản đồ ghi bằng chữ Trung Hoa. Trong khi đó, Hải quân Việt Nam Cộng Hòa ghi nhận có 2 chiến hạm của Trung Cộng neo tại phía Nam Đảo Cam Tuyền nhưng sau đó 2 chiếc tàu này đã nhổ neo di chuyển đi nơi khác.

Vào chiều tối cùng ngày, 2 chiến hạm Trung Cộng xuất hiện từ hướng Đảo Quang Hòa (Duncan) di chuyển đến Đảo Cam Tuyền (Robert) và dùng quang hiệu yêu cầu các tàu của ta rời khỏi hải phận của họ. Các chiến hạm Việt Nam Cộng Hòa vẫn ở tại chỗ chờ lệnh và sau đó các tàu Trung Cộng bỏ đi. Lúc 19 giờ 40 phút cùng ngày, một phi cơ lạ bay ngang qua chiến hạm HQ-4 của Hải quân Việt Nam Cộng Hòa rồi bay về hướng Đông Nam mất dạng.

Qua hôm sau tình hình không có gì đột biến ngoại trừ các chiến hạm Trung Cộng không ngừng khiêu khích. Tính đến ngày 19/01, Trung Cộng đã có 14 chiến hạm đủ loại hiện diện trong khu vực quần đảo Hoàng Sa, kể cả 4 phi tiễn hạm loại Komar. Ngoài ra, phi cơ lạ cũng đã được ghi nhận xuất hiện trong vùng vào lúc hừng đông và bay mất dạng về hướng Bắc. Kể từ ngày 18/01 đến sáng 19/01, các chiến hạm Trung Cộng không ngưng khiêu khích lực lượng Hải quân Việt Nam Cộng Hòa trong vùng Hoàng Sa bằng cách đâm thẳng vào các chiến hạm của Hải quân Việt Nam Cộng Hòa, nhưng các tàu ta đã cố né tránh.

Vào lúc 8 giờ 30 phút ngày 19/01, hai toán Biệt Hải thuộc Hải quân Việt Nam Cộng Hòa gồm 74 người, đổ bộ lên đảo Quang Hòa (Duncan) và bị hơn một đại đội Trung Cộng võ trang vũ khí đủ loại tấn công. Cuộc tấn công này đã gây cho 2 binh sĩ ta bị thiệt mạng cùng 2 người khác bị thương. Sau đó, các toán Biệt Hải được lệnh triệt thoái khỏi đảo.

Đến 10 giờ 22 phút cùng ngày, một hộ tống hạm Trung Cộng loại Kronstadt đã đâm ngang hông đồng thời nổ súng vào Khu trục hạm Trần Khánh Dư của ta đang hoạt động ở ngoài Đảo Quang Hòa. Khu trục hạm Trần Khánh Dư phản pháo tự vệ và bắn chìm hộ tống hạm Trung Cộng này, Khu trục hạm của ta bị hư hại nhẹ. Vào xế trưa, lực lượng hai bên đoạn chiến. Các chiến hạm của ta tập trung về khu vực các hải đảo phía Tây của Quần Đảo Hoàng Sa và 30 đoàn viên hải quân được đổ bộ lên 2 đảo Cam Tuyền (Robert), Vĩnh Lạc (Money). Trong khi đó tại hải đảo Hoàng Sa (Pattle) đã có một trung đội địa phương quân thuộc tiểu khu Quảng Nam và 4 nhân viên đài khí tượng trú đóng từ trước. Trong đêm cùng ngày, 3 chiến hạm của ta bị hư hại, được lệnh trở về căn cứ Hải Quân Đà Nẵng.

Hộ tống hạm Nhật tảo, HQ-10
Nguồn: Tài liệu Hải chiến Hoàng Sa (Trần Đỗ Cẩm/Vũ Hữu San)

Trong cuộc hải chiến, hộ tống hạm HQ-10 của Hải quân Việt Nam Cộng Hòa bị trúng hỏa tiễn Styx của Trung Cộng và bị thiệt hại nặng trong ngày 19/01. Chiến hạm cùng thủy thủ đoàn gồm 82 người đã bị mất liên lạc.

Lúc 10 giờ 20 phút ngày 20 1, 4 phi cơ Mig 21 và Mig 23 của Trung Cộng đã oanh tạc các hải đảo Hoàng Sa (Pattle), Cam Tuyền (Robert) và Vĩnh Lạc (Money) đồng thời quân Trung Cộng cũng đổ bộ tấn công các đơn vị ta đồn trú trên các hải đảo này. Sau 20 phút giao tranh, vô tuyến bị hư, các toán quân tuần đảo đã mất liên lạc. Bốn chiến hạm của ta còn lại trong vùng biển gồm 1 hộ tống hạm và 3 tuần đỉnh cũng bị trúng đạn và hư hại nhẹ. Vào lúc 18 giờ 30 phút ngày 22/01, thương thuyền Kopionella quốc tịch Hòa Lan đã vớt được 23 thủy thủ của hộ tống hạm HQ-10 bị tàu Trung Cộng bắn chìm ngày 19 1 tại vùng 287 cây số Đông Đà Nẵng.

Sáng hôm sau, chiến ham HQ-6 của Hải quân Việt Nam Cộng Hòa đã tiếp nhận số thủy thủ trên. Trong số này, có 2 quân nhân bị tử thương (gồm có 1 đại úy Hạm Phó) và 2 người khác bị thương. Ngoài ra, hồi 12 giờ ngày 29/01, ngư phủ ta đã vớt được 15 quân nhân hải quân gồm 1 sĩ quan, 2 hạ sĩ quan và 12 đoàn viên tại 55 cây số phía Đông Mũi Yên (Qui Nhơn). Tất cả 15 chiến sĩ này thuộc toán đổ bộ lên Đảo Vĩnh Lạc.

Trong số 48 chiến sĩ ta bị Trung Cộng bắt giữ, 5 người gồm 2 địa phương quân, 1 công binh, 1 hải quân và 1 nhân viên đài khí tượng đã được Trung Cộng trao trả tại Hương Cảng ngày 31/01/1974. Do một chuyến phi cơ đặc biệt, họ đã trở về tới Sài Gòn hồi 15 giờ 30 phút và được đón tiếp vô cùng nồng hậu. 43 người còn lại cũng đã trở về tới Sài Gòn chiều ngày 17/02/1974 trong sự tiếp đón tưng bừng của các đoàn thể và nhân dân.

Dân chúng Sài Gòn biểu tình phản đối Trung Cộng xâm lăng (1974)

Nguồn: “Thế giới lên án Trung Cộng xâm lăng Hoàng sa của Việt Nam Cộng Hoà”


Nguồn:
http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=5926


Nguồn: “Thế giới lên án Trung Cộng xâm lăng Hoàng sa của Việt Nam Cộng Hoà” do Tổng cục Chiến tranh Chính trị – Quân lực Việt Nam Cộng Hoà ấn hành năm 197
4, bản song ngữ Việt Anh.

Một số thông tin về các tranh chấp về chủ quyền của Việt Nam tại biển Đông, đặc biệt đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Quá trình xác lập chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Nguyễn Nhã – Luận án tiến sĩ lịch sử, 2002 (PDF, 8.3Mb)
Vịnh bắc Việt – Địa lý và chủ quyền hải phận, Vũ Hữu San (DOC, 9Mb)
Công hàm của Thủ Tướng VNDCCH Phạm Văn Đồng, 1958

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Tết

Posted by hoangtran204 trên 18/01/2009

Nói về “cột đồng hồ” trên đường Nguyễn Huệ thì xin nhường lời cho chị Thuan – một “tiền bối” rất yêu quý Saigon:

Không còn thời gian

Vài ngày nữa, Đường Hoa Nguyễn Huệ khai mạc và khách du xuân sẽ được dịp chiêm ngưỡng kỹ hơn cái đồng hồ mập ú ANZ thay thế hình ảnh cột đồng hồ dong dỏng cao Orient góp mặt trên đất Sài Gòn từ gần 50 năm qua.

Người ta sẽ nhớ nhiều đến những gì mà Sài Gòn của chúng ta đã , đang và sắp mất : khu tứ giác Passage Eden, những rạp hát thân yêu ngày cũ, những tên đường gắn với một ký ức khó thể quên , những công trường và những công trình chỉ còn lưu cái tên trong trí nhớ…thành thử, mất một cái cột đồng hồ, có thể cũng chẳng là gì, chỉ là sự lạnh lùng để kéo dài danh sách những gì mà người Sài Gòn chúng ta không còn giữ được.
Ngày trước, mỗi khi có chợ hoa Nguyễn Huệ, bao giờ anh em tôi cũng dặn nhau là tập trung tại cột đồng hồ nếu lỡ có đứa nào lạc nhau , dù nhà người dì cách đó không xa. Đối diện với một mặt đồng hồ là Toà Hoà Giải Rộng Quyền ( Justice de Paix ) , mặt bên kia là đường Nguyễn văn Thinh ( nay là Mạc thị Bưởi ) hai mặt còn lại ngó ra hai phía đường Nguyễn Huệ , một là Toà Đô Chánh Sài Gòn và một là bờ sông Bạch Đằng. Cứ thế, đi từ xa là thấy ngay cột đồng hồ để mà định hướng. Bao nhiêu năm có chợ hoa Nguyễn Huệ là bấy nhiêu năm anh em tôi quen thuộc với cái dáng thanh thanh của cột đồng hồ.

Cho dù có một thời gian , bốn mặt của đồng hồ chỉ bốn giờ khác nhau , nhưng cột đồng hồ cũng vẫn là hình ảnh của một trong những công trình lâu đời, gắn bó với Sài Gòn xưa và gắn bó với tên đường Nguyễn Huệ rất thân thương.

Chỉ để nhận những đồng tiền quảng cáo cho một doanh nghiệp đến từ nước Úc , người ta đã không ngần ngại phá đi một dấu tích của lịch sử, mà lẽ ra dấu tích đó phải được bảo tồn.

Có thể ai đó sẽ cho rằng tôi hoài niệm. Nhưng không, hãy hỏi lại những người đã sống trên mảnh đất này từ hơn nửa thế kỷ, rằng những sự thay đổi như thế có giá trị như thế nào đối với hình ảnh của một Sài Gòn đổi mới ?

Câu trả lời sẽ chỉ là sự cay đắng , khi mà chúng ta đã không còn đủ thời gian để hồi tưởng Sài Gòn, thì khoảnh khắc thời gian có nằm lại trên mặt đồng hồ cũng chỉ là vô nghĩa.

_____________

Đồng hồ bốn mặt đường Nguyễn Huệ

Cuối tháng 12/2008, đồng hồ bốn mặt ANZ đường Nguyễn Huệ quay những vòng thời gian đầu tiên, khởi sự cho sự thay đổi hình hài tươi mới cho một dấu tích lịch sử gần nửa thế kỷ. Độc giả Phong Quang chia sẻ những hình ảnh một thời của chiếc đồng hồ bốn mặt Orient.

Đồng hồ bốn mặt cũ được hãng đồng hồ Orient uy tín tặng nhân dân Sài Gòn và khánh thành vào năm 1964 (theo lời kể của ông Lê Nhan, chủ tiệm dồng hồ trên đuờng Nguyễn Huệ). Trải qua gần 50 năm, đồng hồ bốn mặt đường Nguyễn Huệ đã chứng kiến biết bao sự kiện và đổi thay của thành phố. Nó đã đi vào lòng biết bao nhiêu con người, và nó cũng là phần hồn của con đường này.

Nhân sự thay đổi này, hãy cùng tôi nhìn lại vài dấu tích mà nó đã trải qua, ước mong mọi người xem những hình ảnh cũng thấy luôn cả chính mình và những ngày tháng đã trải qua cùng với đồng hồ bốn mặt Orient.

Sài Gòn chợt nắng chợt mưa
Mùa xuân hoa vàng
Đêm hội hoa đăng
Sài Gòn 300 năm
Đường hoa Nguyễn Huệ
Bình minh
Đồng hồ bốn mặt đường Nguyễn Huệ được “hóa kiếp”.
Hình hài mới của chiếc đồng hồ được hình thành.
Ngày 21/12/2008, đồng hồ bốn mặt ANZ quay những vòng đầu tiên.

Phong Quang

source

http://blog.360.yahoo.com/blog-YZXWO501dKfLDUT63nO4KDiJwQ–?cq=1&p=9145#comments

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Relationship Betwen Inaugaration Day and Stock

Posted by hoangtran204 trên 17/01/2009

January 9, 2009 – Hope for Stocks Around Inauguration Days?

Do investors (at least a plurality of them) tend to become more optimistic around U.S. presidential inauguration days, focusing on favorable changes for the coming four years and thereby pushing stock prices up? To investigate, we analyze the historical returns of the Dow Jones Industrial Average (DJIA) from five trading trading days before inauguration day through five trading days after inauguration day. Using historical inauguration dates since 1929 and daily closing levels of DJIA for October 1928 through December 2008 (20 inaugurations), we find that…

We exclude from the sample the inauguration of 1933. The New York Stock Exchange shut down for several days after inauguration day in 1933 because of the mandatory national bank holiday initiated immediately after that date.

The following chart shows the average daily DJIA returns from five trading days before (-5) through five trading days after (+5) inauguration days for 1929-2005, with one standard deviation variability ranges. Day 0 is inauguration day. When inauguration day is on a Saturday, we include no returns for that day. The mean daily return for all trading days in the sample is 0.02%. Results on average suggest abnormal strength three to four days before inauguration day and weakness from two days before through inauguration day. Volatility on average tends to be high the day before inauguration and low on inauguration day. As usual for daily data, noise generally dominates signal. Sample size is small.

Does persistence in the pattern over time support belief in it?

The next chart compares the average daily DJIA returns from five trading days before through five trading days after inauguration days over the first (before 1970) and second (after 1970) halves of the sample period. This chart has no error bars and uses a finer vertical scale than the preceding chart. The patterns for the subperiods are similar, supporting belief in the reliability of the abnormal returns.

Does the party assuming power matter?

The final chart compares the average daily DJIA returns from five trading days before through five trading days after inauguration days for inaugurations of Democratic (D) and Republican (R) Presidents. Patterns suggest stronger investor reactions to Republicans taking power than Democrats.

In summary, best guess is the U.S. stock market will show first relative strength and then relative weakness in the week preceding presidential inauguration days (less so for Democrats). The week after inauguration tends to be quiet.

For related research, see Blog Synthesis: Calendar Effects and Blog Synthesis: Politics and the Stock Market.

To discuss this research, go to the Calendar Effects Forum or the Politics and the Stock Market Forum.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Chính Sách Đối Ngoại của Obama

Posted by hoangtran204 trên 17/01/2009

Sẽ Giống với Chính Sách Đối ngoại của TT Bush trong nhiệm kỳ II

Theo tin của một phụ tá thân tín của Ngoại trưởng Condoleezza Rice, chính sách đối ngoại của TT Obama sẽ giống y hệt với TT Bush từ 2005 đến nay, ngoại trừ chừng 5-7 điểm khác biệt như sau: Rút quan ra khỏi Iraq trong 18 tháng, gia tăng quân số tại Afghanistan và dùng chiến thuật bình định và phát triển tại đây, tìm cách làm hòa bình giữa Israel và Palestines, đóng cửa trại giam ở Guantalamo ở CuBa. Chính sách đối ngoại trong nhiệm kỳ I của Bush khác rất xa với chính sách đối ngoại ở nhiệm kỳ II và nhiệm kỳ của TT Obama sẽ kế tục và tương tự như TT Bush ở nhiệm kỳ II.

Ong CR cho biết, suốt 21 tháng vận động bầu cử, Obama chỉ công kích chính sách của Bush trong những năm đầu của nhiệm kỳ 1, nhưng không hề nhắc nhở gì đến chính sách của Bush trong nhiệm kỳ II. Trong khi John McCain thì tìm cách tách biệt ông ta khỏi chính sách của Bush trong nhiệm kỳ I. Chính sách đối ngoại của Bush trong nhiệm kỳ I và II thì hoàn toàn khác nhau.

Ông CR là người tham dự vào chính sách đối ngoại của ngoại trưởng Rice từ 2005-2009. Ông là người trưởng nhóm viết diễn văn cho Condy Rice, (hoặc viết lại các nội dung chính cho ngoại trưởng Rice soạn thào); ông viết hơn 150.000 chữ với sự lựa chọn ngôn ngữ ngoại giao rất cẩn trọng. Từng đi công du với ngoại trưởng Rice đến 24 nước và họp bàn chính sách với ngoại trường Rice.

Ông CR nói rằng chính sách của TT Bush vào nhiệm kỳ 2 hoàn toàn khác hẳn với nhiệm kỳ 1, và TT Obam sẽ theo sát chính sách ấy như một sự liên tục cho quyền lợi của người Mỹ (ngoại trừ một vài khác biết nhỏ nói ở trên)

Đội bảo vệ an ninh quốc gia của Obama gồm:
_Bộ trưởng quốc phòng Robert Gate (cũng là BT quốc phòng của Bush)
_Ngoại trưởng Hillary Clinton
_Cố vấn an ninh quốc gia, cựu tướng tư lệnh TQLC James Jones. Cố vấn an ninh quốc gia được xem là người thân cận nhất của TT. Sự thành công hay thất bại của chính sách đối ngoại của một TT dựa vào ảnh hưởng của vị cố vấn nầy lên TT. Tướng James Jones cũng là người cũ của TT Bish, là cố vấn chính trị, ngoại giao và quân sự và là đặc sứ của ngoại trưởng Rice tại Trung Đông và của TT Bush từ 2007.

Jame Jones là phụ tá của ngoại trưởng Condoleezza Rice từ mấy năm qua, và nay được Obama cử lên làm cố vấn an ninh quốc gia cho thấy rằng đường lối đối ngoại của TT Obama sẽ giống như của Bush và chỉ thay đổi chút ít.

Tiểu sử của đại tường Jame Jones rất đáng chú ý.

Sinh năm 1943, sau khi tốt nghiệp đại học, James Jones vào Thủy Quân lục chiến Mỹ, và ông từng tham chiến tại VN năm 1967 với chức vụ đại đội trưởng TQLC. Sau đó, ông phục vụ ở Nhật bản 1974, và rồi trở về học trong đại học về chiến tranh. Từ 1977, ông là sĩ quan liên lạc giữa đơn vị TQLC và quốc hội, và xếp của ông từ 1977-1984 là Thượng nghị sĩ John Mc Cain (từng tham chiến tại VN và bị bắt giam tại Hỏa Lò hà Nôi 5 năm). Ông được thăng trung tá vào năm 1982 và sau đó vào học đại học chỉ huy tham mưu năm 1984. Sau một thời gian dài ở thủ đô, James Jones trở về TQLC và bắt đầu trực tiếp tham gia nhiệm vụ chiến đấu tại Iraq và Turkey 1990; và rồi đồn trú tại Đức, và tham dự các công tác ở Bosnia 1990s với nhiệm vụ phát triển. Ông được lên chức chuẩn tướng từ năm 1992 và sau đó trở thành tư lệnh sư đoàn 2 TQLC 1994, và rồi tổng tham mưu phó TQLC. Một thời gian sau, ông đã trở thành phụ tá bộ trưởng quốc phòng. Và năm 1999, ông được TT Clinton bổ nhiệm làm chỉ huy trưởng toàn bộ lực lượng TQLC 750.000 người. năm 2003, hết nhiệm kỳ chỉ huy trưởng đạo quân lớn nhất nước Mỹ, thay vì về hưu như đa số các sĩ quan khác, ông đã trở thành chỉ huy tối cao các lực lượng đồng minh ở khối NATO trong một nhiệm kỳ 2 năm. Ông hội kiến Obama lúc ấy là nghị sĩ thuộc tiểu ban đối ngoại để báo cáo về tình hình âu châu. Năm 2007, ông trở thành cố vấn quân sự và chính trị cho TT Bush và ngoại trưởng Rice và là đặc sứ của Rice chuyên lo về Israel và Palestines và các nước Trung Đông.

Ông đã từng gặp TT Obama 2005 và báo cáo cho Obama trong 1 giờ về tình hình chính trị, quân sự, ngoại giao của vùng âu châu (và phi châu). Obama rất ấn tượng về kiến thức và tầm nhìn viễn kiến của vị tướng 4 sao nầy, theo nguồn tin của những người có tham dự cuộc báo cáo năm 2005. Trong một cuộc phỏng vấn, James Jones đã nói rằng: Obama là người có giác quan rất bén nhạy, có thiên hướng và tài năng rất tự nhiên. Cuối tháng 8, 2008, theo những người tham dự trong ban vận động của đảng Dân chủ, Obama đã liên lạc với tướng James Jones và có ý muốn chọn ông vào một chức vụ cao cấp nếu đắc cử.

Cố vấn an ninh quốc gia là người được xem là thân cận nhất của tổng thống và chính sách đối ngoại của TT thành công hay không là nhờ vị cố vấn thân cận nầy. Vị cố vấn sẽ đưa các ý kiến và lời khẳng định thành thật nhất về các vấn đề an ninh, quyền lợi của Hoa kỳ để TT lựa chọn. Cố vấn an ninh quốc gia là người thân cận và gần gủi nhất của TT, sẽ là người gặp TT sau cùng trước khi TT đi ngũ, và là người đầu tiên báo cáo tình hình an ninh, chính trị, và quân sự trong 24 giờ qua cho TT vào sáng sớm hôm sau.

Tóm lại, TT Obama sẽ theo sát chính sách của TT Bush đã từng áp dụng trong nhiệm kỳ 2; chính sách dối ngoại của Bush trong nhiệm kỳ 2 khác hẳn với chính sách đối ngoại trong nhiệm kỳ 1 của Bush; Sự dùng các nhân vật như cố vấn an ninh quốc gia James Jones và Bộ Trưởng Quốc phòng Robert Gate, là 2 nhân vật quan trống trong chính sách đối ngoại của TT Bush ở nhiệm kỳ 2, biểu thị cho thấy rằng Obama sẽ đi theo chính sách để lại của Bush và là một sự liên tục cho chính sách đối ngoại nhằm bảo vệ và gia tăng quyền lợi của người Mỹ. TT Obama sẽ làm nhiều hơn những gì mà TT Bush để lại và Obama sẽ thành công về chính sách đối ngoại dựa trên những thành quả mà TT Bush đã gây dựng từ 2005 đến nay.

TH lược dịch tạp chí đối ngoại
(sẽ bổ túc cụ thể sau)

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Solar Energy

Posted by hoangtran204 trên 16/01/2009

U.S. solar panel makers prefer overseas

Tax credits for makers of renewable energy products could revive the U.S. industrial sector. But most find other countries more attractive.

By Steve Hargreaves, CNNMoney.com staff writer

Last Updated: January 15, 2009:

NEW YORK, CNNMoney.com — When SunPower, one of the country’s largest makers of solar panels, went looking to build a factory a few years back, several countries vied for their business.

Ultimately, the company was attracted to a place that offered a competitive workforce and favorable taxes – and 5,000 high-skilled manufacturing jobs ended up in the Philippines.

“We would love to have the opportunity to invest in our own backyard,” said Julie Blunden, a spokeswoman for the San Jose, Calif.-based company. But “the tax packages offered in the Philippines are difficult to compete with in the U.S. today.”

It’s not just taxes that entice companies to build abroad – lower wages and, in some cases, a better trained workforce help too. But taxes are a key part.

Now, as lawmakers scramble to pass a stimulus package designed to revive the economy and wean the nation from fossil fuels, more people are calling for a special tax break in the U.S. for manufacturers of renewable energy products.

Leading the charge are a handful of Senate Democrats keen to see these manufacturing tax credits make it into the stimulus bill.

The renewable energy industry already gets tax breaks – but they are targeted at producers of the power – the utilities and other companies that operate the wind farms in the Midwest or the solar arrays in the Arizona desert.

The new tax credits would be for manufacturers – the companies that build the solar panels, wind turbines, or equipment used in geothermal energy production.

Details of how manufacturing tax credits would work vary, but it would generally involve letting these companies take 30% of what they invested in equipment in a given year off their total tax bill.

Numbers on how much this tax break would cost or how many jobs it would create are also hard to come by.

The Solar Energy Industries Association estimates it could create 315,000 jobs by 2011, and that’s just in the solar industry alone. The wind industry might double that number, with geothermal and biomass adding even more jobs.

While tax breaks for the renewable industry as a whole – expected to total around $25 billion as of last tally – have wide bipartisan support in Congress, it’s not expected that the manufacturing tax credit will make it in this time around.

They were not included in the first draft of a House bill unveiled Thursday.

Proponents of tax incentives for green energy manufacturers say it’s too bad these haven’t yet been included.

“If we’re serious about job growth, and we’re serious about renewable energy, then why not establish some sort of federal incentive that would drive the two,” said Michael Carboy, a renewable energy analyst at Signal Hill, a boutique investment firm based in Baltimore.

Many have argued that the U.S. has long lost out on opportunities to lead in the clean energy field.

Attracted by better subsidies in not only Asian countries but places like Spain, Denmark and Germany, renewable energy firms – many of which originated in the U.S. – have been setting up shop overseas.

In addition to the lost manufacturing jobs, this country also loses the specialized engineering knowledge that comes with a robust renewable energy industry.

Moreover, it loses its basic manufacturing know-how – the companies and employees that make the gear grinders, metal cutters and other equipment that form the backbone of an industrial economy.

“What are we doing to our own competitive posture?” asked Carboy. “We are being reckless by continuing to outsource technologies we need to build our industrial base in the U.S.”

But others say targeting a specific industry for favorable treatment is a bad idea.

Robert Murphy, an economist at the free-market think tank Institute for Energy Research, sees nothing wrong with more domestic manufacturing or a lower tax rate.

But to single out renewables, he says, sets the government down the dangerous path of picking what will be the best technologies.

“They are micromanaging and cloaking it in tax relief,” he said. “They are giving an advantage to solar over the other energy sources that pass the market test.”

Others argue that the other energy sources – like fossil fuels – are only cheaper because they don’t price into account their negative effects, namely pollution.

They also say the government has a long history of supporting emerging industries. The construction of the Interstate Highway System helped the auto industry, while the Internet, which originated in the Defense Department was a boon to the personal computing industry.

“At the beginning of a nascent market, do you want to decide to engage in the early evolution of that industry or no?” asked SunPower’s Blunden. “This is that time.”  To top of page

——————————————————————————————-

http://money.cnn.com/data/commodities/index.html?

Environment + Technology
By Todd Woody

October 17, 2008, 12:17 pm

Germany invests in green jobs – in America

HILLSBORO, Ore. – A solar cell factory has sprouted in Oregon’s Silicon Forest amid the region’s old-growth semiconductor plants. And who is providing these well-paid, high-tech green jobs, investing in America rather than fleeing to Asia to set up shop? The Germans.

Bonn-based SolarWorld AG on Friday officially flips the switch on the United States’ largest solar cell plant. (See the Fortune video here.) The company, the world’s fifth largest solar cell manufacturer, has recycled a former Komatsu factory built to produce silicon wafers for the chip industry  Last week, SolarWorld America president Boris Klebensberger gave Green Wombat a sneak peak at the new Hillsboro plant and talked about why a German company, whose domestic solar market is the planet’s largest, is pursuing a made-in-America strategy. (SolarWorld’s German rival Solon AG, meanwhile, on Friday opened a smaller solar module plant in Tucson, Ariz.)

“I know a lot of people will say, ‘You idiot, Boris. You can’t manufacture in the U.S.,’ ” says Klebensberger, 39, who sports a hoop earring and has a penchant for saying what’s on his mind.

That has been the conventional wisdom. While thin-film solar companies like First Solar (FSLR), Solyndra and Energy Conversion Devices (ENER) have built factories in the U.S., traditional silicon-based module makers such as SunPower (SPWRA) have outsourced production overseas.

But SolarWorld is counting on its expertise in manufacturing in high-cost Germany and its new American branding to give it a competitive advantage. “Made in America is a very big selling point,” says SolarWorld marketing director Anne Schneider. “Customers like that.”

Like other solar cell makers, SolarWorld is trying to build a brand around an increasingly commoditized product. “Even in a commodity business this is a brand,” says Klebensberger. “If you have to choose between two products that are technologically the same,  you’ll probably choose the one made in the U.S.”

SolarWorld jumped into the U.S. market in 2006 when it acquired Royal Dutch Shell’s solar cell factory in Camarillo, Calif., and a silicon ingot plant in Vancouver, Wash. “This was an opportunity for SolarWorld to establish itself in the U.S. market very quickly and get an employee base,” says Klebensberger, who also serves as COO of SolarWorld’s global operations.

The company was founded in 1998 by, as Klebensberger puts it, “five crazy guys who people thought were on drugs” when they said they were going into the solar business. (Klebensberger was employee No. 7.) But Germany’s lucrative incentives for renewable energy quickly turned the nation into a solar powerhouse and SolarWorld went public in 1999. Revenues – $931 million last year – have been growing around 30%-40% annually and the company has a market cap of $3.1 billion.

SolarWorld saw a potentially huge opportunity in the U.S. but the Shell plant was relatively small – producing 80 megawatts of solar cells annually – so Klebensberger went shopping for a new factory. He ruled out California – too expensive – before settling on Hillsboro, 20 miles west of Portland.

The cost of living was reasonable – at least compared to California – and Oregon is on the forefront of promoting sustainability and the green economy. And just as importantly, Intel (INTC) and other chip companies had opened semiconductor factories, or fabs, in the area in the 1980s and ’90s. “A lot of our workforce came from established chip companies or those that closed their fabs,” says Klebensberger, sipping tea from a coffee cup emblazoned with “Got Silicon?”

“The manufacturing and product is different but the raw starting material is the same and there’s a lot of similarity in the equipment,” adds Gordon Bisner, vice president of operations and a chip industry veteran. “There’s a lot of the same skill sets from a maintenance and engineering standpoint and understanding the basic manufacturing principles and what it takes to manufacture a product successfully in the United States.”

Klebensberger’s team found an old Komatsu silicon wafer fab that had stood empty for years. They bought the 480,000-square foot building for $40 million last year and began retrofitting it. “We needed a quick ramp-up,” says Klebensberger. “This business is all about speed.”

The retrofit took about 15 months – though the minimalist gray industrial decor of the Komatsu era remains. When fully built out in a couple of years, the plant will produce 500 megawatts’ worth of solar cells annually and employ 1,400 workers. In the meantime, the target is 100 megawatts by the end of 2008, and 250 megawatts in 2009.

In one corner of the building, a room of steel vats cook up polysilicon, producing eight-foot-long silicon ingots in the shape of giant silver pencils. Those ingots are taken to another room where wiresaw machines slice them into wafers. The wafers then travel down a conveyor belt where robots wash them and scan for imperfections.

“What’s critical here is the equipment,” says Bisner over the hum of the machines. “Our competitive advantage is how we use the equipment, how can we get every little bit of photovoltaic cell out of the end of the line. It takes equipment, it takes technology and it takes people too.”

In an adjoining room, the wafers are imprinted with contacts and transformed into photovoltaic cells. Depending on customer demand, SolarWorld will sell both silicon wafers and finished cells. The company currently gets 10% to 15% of its revenues from the U.S.

SolarWorld isn’t the only solar company wanting a made-in-America label. Sanyo this week announced it will build a solar cell factory in Salem, south of Portland. And Chinese solar giant Suntech (STP) earlier this month acquired a California-based solar installer and announced a joint venture with San Francisco-based MMA Renewable Ventures (MMA) to build solar power plants. Suntech chief strategy officer Steven Chan told Green Wombat this week that Suntech will likely open factories in the U.S. within a couple years.

Says Klebensberger, “We provide green jobs. We’re not just talking about it, we’re doing it.”

———————————

Does the country need a big gas tax?

Even though energy prices are cheap, many say a straight-up tax on oil and coal is the best way to stop global warming and move the country to cleaner fuels.

By Steve Hargreaves, CNNMoney.com staff writer
Last Updated: January 9, 2009

NEW YORK (CNNMoney.com) — To save the planet and move away from imported fuel, some say a big energy tax is the best way to go.

If the nation is going to develop fuel alternatives that will clean the air, limit global warming and make it energy independent, making fossil fuels more expensive is essential, supporters say.

Otherwise, fossil fuels are just too cheap to let alternatives emerge on a big scale.

And many say that with gas and oil prices currently so low, it’s the ideal time to push through a hefty tax. Besides, they say eventually we’re going to be paying more for our energy, so it is important to stimulate the development of alternatives now before an energy crisis strikes.

Clean energy: The next really, really big thing

“What’s at stake is whether or not America is going to be the winner in the next, great global industry,” John Doerr, a venture capitalist at Kleiner Perkins, told Congress Wednesday that higher fossil fuel prices are, among other things, essential if the U.S. is going to develop renewable industries.

The prospect of making fossil fuels more expensive is nearly a foregone conclusion. Even when gas prices were over $4 a gallon this summer, both Democrat and Republican presidential candidates were pushing for regulations on greenhouse gasses.

Even Exxon Mobil (XOM, Fortune 500), long accused of funding global-warming naysayers, seems to accept that some type of regulation is forthcoming and necessary.

What’s at issue now is how it should be done.

Congress will almost certainly debate a law capping greenhouse gas emissions in the coming year – a kind of tax wrapped in the guise of the free market.

There’s a decent chance the proposal will pass, ushering in higher prices for everything from electricity to manufactured goods, as companies are forced to either clean up their emissions or buy permits to pollute.

Proponents of this plan – known as cap-and-trade – say it’s needed because it uses market forces to bring about guaranteed reductions in greenhouse gasses. It’s also modeled on a tried and successful plan to reduce acid rain, and is similar to the global plan already under way to limit greenhouse gasses – the Kyoto Treaty.

Carbon tax

But critics say this cap-and-trade is little more than a cop-out – an easy way for politicians to duck an unpopular tax. The most efficient way to cut greenhouse gasses, many economists say, is a simple tax on carbon dioxide.

This isn’t the small 10 cent-a-gallon increase proposed recently to pay for more road work. This would be a hefty tax designed to cut fossil-fuel use.

A carbon tax, as explained by Dan Rosenblum of the Carbon Tax Center, would be a tax on oil, natural gas or coal levied at either the refinery, well head or mine mouth.

Naturally, energy companies would pas this tax on to consumers, who could expect to see a $1-a-gallon increase in the price of gasoline and a $70 increase in the average monthly household electric bill once the taxes were fully phased in over 10 years, according to numbers from the Carbon Tax Center.

The carbon tax is five times more efficient than a cap-and-trade scheme, said Rosenblum, because it cuts out the need to administer the program – which would need a permitting agency, inspectors to monitor emissions, a carbon exchange futures market and Wall Street banks that would likely run it.

Exxon: An unlikely proponent

Even Exxon, the world’s largest publicly traded oil company, favors a carbon tax over a cap-and-trade system.

“A carbon tax strikes us as a more direct, transparent and effective approach,” Rex Tillerson, Exxon’s chief executive, said at a speech in Washington Thursday. “It is the most efficient means of reflecting the cost of carbon in all economic decisions – from investments made by companies, to fuel and product choices made by consumers.”

Supporters of cap-and-trade doubt a carbon tax would be more efficient, and say the flexibility offered by cap-and-trade make it a better solution.

“We have a system that is preferable to most of the people involved – companies, regulators and the international community,” said Eben Burnham-Snyder, a spokesman for Rep. Ed Markey (D-Mass.) of the House Select Committee on Energy Independence and Global Warming.

There are, of course, opponents of making fossil fuels more expensive at all, and they generally fall into two camps.

Some, like Sen. James Inhofe (R-Okla.) who once famously called global warming the “greatest hoax ever perpetrated on the American people,” simply don’t think it’s a big deal.

Others say it may be a big deal and we should do something about it, but not now – not when the country is in the midst of the worst recession in decades.

To this last point, Rosenblum and other supporters say the carbon tax can be offset with tax breaks, like a reduction in the payroll tax.

That way, they say, the government could discourage something it doesn’t want – pollution – and encourage something it does – employment – through the tax code.

Still, a carbon tax has attracted scant supporters in Congress.

When Rep. Peter Stark (D-Calif.) proposed one last year, it attracted a total of three co-sponsors among the 435 House members.

“I know it’s widely popular and makes a lot of sense to economists and academics,” said one Democrat Senate staffer. “But unless a member of Congress was considering early retirement, it’s not an approach they would consider on the Hill. It’s political suicide.” To top of page

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Trả lương nhân viên bằng…bóng điện!

Posted by hoangtran204 trên 16/01/2009

Hỏi ra mới biết: Năm nay, ngành điện Thái Nguyên chi trả lương cho nhân viên bằng bóng điện! Người lương thấp phải nhận ít nhất 1 hộp, mỗi hộp gồm 24 bóng với giá 23.000 đến 26.000 đồng/bóng, người lương cao phải nhận từ 2 đến 3 hộp.

Thậm chí, có người phải “vác” tới 4 hộp, riêng các quầy thu tiền điện phải nhận thêm từ 3 đến 4 hộp với lý do…bán tại quầy cho các khách hàng.

Cũng vì việc trả lương bằng bóng điện nên mới sinh ra chuyện người lao động trong ngành điện phải chịu cảnh “mua đắt bán rẻ”.

Chị P.T.X, nhân viên thu tiền điện phường Gia Sàng than thở: “Tôi phải nhận 2 hộp bóng điện, mất đứt 1,2 triệu đồng, mang về vận động cả họ hàng mua cho mà vẫn chưa bán hết, đành phải mang ra cửa hàng sửa chữa đồ điện, thu được bao nhiêu tốt bấy nhiêu”.

Nhiều người cùng cảnh chị X cũng mang ra cửa hàng điện bán tống bán tháo với giá 15.000 đồng đến 18.000 đồng/bóng để vớt vát chút ít. Có những nhân viên lương tháng trên dưới 2 triệu đồng, bị trừ nửa triệu đồng…cũng chỉ biết kêu trời vì họ được lãnh đạo giải thích rằng: Đây là do chủ trương của “cấp trên” và nếu không mua thì sẽ bị trừ thưởng hàng tháng…

Ở khu vực thành phố, thị xã việc tiêu thụ bóng điện còn tương đối khả quan, chứ tại các Chi nhánh điện ở khu vực miền núi, vùng cao, không ít người lao động trong ngành điện sau khi lĩnh bóng điện về chỉ còn biết… cất đi dùng dần hoặc cho người thân vì dân nghèo không đủ tiền mua hoặc nhu cầu mua bóng điện compac rất thấp…

Thiết nghĩ, nếu các ngành khác cũng làm như ngành điện Thái Nguyên thì không biết cán bộ công nhân viên chức sẽ sống như thế nào khi thu nhập của họ bị giảm, hầu hết người lao động chỉ biết “bấm bụng” chịu thiệt.

Theo TTXVN

———————————————————-

Dù dân chúng thiếu thốn, thầy cô giáo VN lương ít, không có đủ tiền ăn tết, nhưng nhà nước vẫn làm như thế nầy;

HÀ NỘI, Việt Nam: Theo Tin từ bộ Ngoại Giao Việt Nam, ngày 12/1/2009, chính phủ Việt Nam đã quyết định một khoản viện trợ 200.000 USD cho nhân dân Palestin tại dải Gaza.

Khoản viện trợ này sẽ được chính phủ Việt Nam chuyển trực tiếp cho cơ quan cứu trợ của Liên Hiệp quốc để chuyển tới cho các nạn nhân tại dải Gaza trong thời gian sớm nhất. Thông báo của bộ Ngoại giao không nói rõ, Việt Nam sẽ viện trợ bằng tiền hay bằng lương thực, thuốc men.

Việt Nam trong suốt mấy chục năm qua, thường là địa chỉ tiếp nhận các khoản viện trợ nhân đạo của các quốc gia cũng như các tổ chức phi chính phủ. Trong một số trường hợp, vì các khoản viện trợ này, Việt Nam phải có một số nhượng bộ nhất định trong lĩnh vực nhân quyền hay tôn giáo. Đây là một khoản viện trợ hiếm hoi của Việt Nam dành cho nước ngoài. Trước đó vài năm, Việt Nam cũng đã viện trợ nhân đạo cho Iraq bằng lương thực.

Giao tranh ác liệt tại dải Gaza đã bước sang tuần thứ 3 với hơn 1.000 người Palestin thiệt mạng, hơn 4.000 người bị thương. Nạn nhân chủ yếu là dân thường. Hiện cuộc xung đột vẫn chưa có hồi kết mặc dù EU, Liên Hiệp Quốc và nhiều nước khác kêu gọi hai bên chấm dứt bạo động và đi đến một thỏa thuận ngừng bắn.@đàn chim việt

Cả Israel lẫn Hamas đều bác bỏ nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc về yêu cầu ngừng bắn ngay tức khắc nhưng đôi bên đã cử phái đoàn tới Cairo để thảo luận về đề nghị của Ai Cập về vấn đề này. @đàn chim việt

Posted in Cong Nhan Viet Nam | 5 Comments »

Giáo Dục và Tiền Thưởng Tết 2009

Posted by hoangtran204 trên 15/01/2009

Trả lương giáo viên bằng… ổ chó con

 

15/01/2009

“Có nơi trả lương giáo viên (GV) bằng ổ chó con. Cũng có nơi vì thiếu kinh phí trả lương GV là chuối xanh, củi khô. Nhiều tỉnh đến nay còn “nợ” lương, phụ cấp… thì chuyện thưởng Tết chỉ có trong mơ!? Thậm chí, nhiều nơi GV “trắng” thưởng Tết”.

 

Trưởng ban Chính sách xã hội, Công đoàn giáo dục (CĐGD) Việt Nam (Bộ GD-ĐT) Trịnh Thăng Mạnh nêu những câu chuyện thực tế từ các chuyến khảo sát về đời sống GV vùng khó Cà Mau, Nghệ An…

 

Thưởng Tết: Địa phương lo

 

Không riêng GV các đơn vị vùng khó như Simacai (Lào Cai), Tân Kỳ (Nghệ An)… chưa “nhìn” thấy thưởng Tết nhiều năm nay, mà ngay tại Hà Nội – GV Trường THCS Tây Mỗ (Từ Liêm) may ra sẽ được nhận thưởng Tết bằng năm 2008: 100.000 đồng mỗi người.

 

Trong 1 ngành học có rất nhiều thang bảng lương tương xứng với các loại bậc học (mầm non, tiểu học, THCS, THPT, TCCN, CĐ, ĐH) khác nhau nên thưởng Tết cũng chẳng giống nhau.

 

Với GV mầm non, có đặc thù riêng – ở TP phụ huynh có điều kiện hơn nên quan tâm hơn đến các thầy cô giáo nên có nơi thưởng 300.000-500.000 đồng mỗi người. Nhưng, một số nơi vùng núi thưởng Tết chỉ có 50.000 đồng hoặc 100.000 đồng. Thậm chí, nhiều nơi không có…

 

Vẫn theo ông Mạnh, ở các trường THPT và THCS thì cũng tùy thuộc tình hình kinh phí địa phương mà có thưởng Tết cho GV thường chỉ từ 200.000–500.000 đồng. Cá biệt có nơi chỉ thưởng Tết 100.000 đồng.

 

Kinh phí thưởng Tết cho GV là do trường và địa phương tự lo chứ không có nguồn từ ngân sách Nhà nước. Ở cấp học phổ thông, Nhà nước khoán ngân sách “1 cục” chủ yếu chi lương, xây dựng cơ bản, ông Mạnh nói.

 

Để “nâng cao” thu nhập, nhiều đơn vị trông vào nguồn thu từ khoản trông xe…

 

Ở bậc TCCN và CĐ, ĐH vì có SV nội trú và với nguồn thu lớn hơn nên thưởng Tết cho giảng viên cũng cao hơn.

 

Ông Mạnh bật mí “không chỉ thưởng Tết, có đơn vị, bình thường cũng có thể chi thêm cho giảng viên từ 1 đến 2 triệu đồng mỗi tháng. Mức thưởng Tết cũng tùy trường, có trường thưởng 2 triệu, nhưng cũng có trường thưởng đến chục triệu”.

 

Do đó, thưởng Tết cao hay thấp tùy thuộc vào kinh phí của đơn vị ở từng địa phương cụ thể. Mỗi một ngành học có đặc thù riêng nên có nơi thưởng Tết cao, có nơi thấp. Bộ GD-ĐT không có quy định “cứng” mỗi GV nhận thưởng Tết bao nhiêu.

 

Lương, thưởng GV mầm non thiệt đủ đường?

 

Vẫn theo ông Mạnh, cả nước hiện có 17 vạn GV mầm non, trong đó có 9 vạn GV ngoài biên chế (chiếm gần 55%); riêng các tỉnh miền Nam, tỷ lệ GV trong biên chế lên tới 95%, trong khi ở phía Bắc, tỷ lệ này thấp hơn rất nhiều.

 

Đối với khu vực đồng bằng, đô thị, chính sách nhà nước chỉ cho biên chế khung trong trường mầm non: Hiệu trưởng, Phó Hiệu trưởng và một số ít GV nòng cốt; còn lại đều là GV hợp đồng.

 

Những bất cập trong chế độ lương là vấn đề bức xúc nhất đối với khối GV mầm non ngoài biên chế bởi họ không được hưởng thu nhập theo thang, bảng lương của Nhà nước mà chỉ được hưởng mức lương hợp đồng (ngắn hạn và dài hạn). Thu nhập phổ biến của GV mầm non hiện từ 300.000–800.000 đồng/tháng.

 

Mặc dù quy định mức lương hợp đồng không thấp hơn mức lương tối thiểu nhưng do địa phương không có tiền, trong khi GV mầm non thừa khá nhiều nên họ vẫn chấp nhận làm với mức 300.000–400.000 đồng/tháng. Cá biệt có tháng, GV mầm non chỉ cầm về được 100.000 đồng.

 

Từ thực tế công tác, ông Mạnh kể “ở một số tỉnh miền núi phía Bắc đến nay nợ lương GV mầm non mãi không có nguồn nên lương GV thay vì nhận tiền thì “ôm” về cả ổ chó con!? Hoặc ở Tân Kỳ (Nghệ An) “bí” quá, còn trả lương cho giáo viên bằng chuối xanh và củi khô…

“Tương lai” sẽ sáng?

 

Từ thực trạng trên ông Mạnh cho biết, CDDGD Việt Nam (Bộ GD-ĐT) đang kiên trì đề nghị để có một chính sách chung đối với GV mầm non ngoài biên chế, đảm bảo tiền lương phải đủ tạm chi trả cho cuộc sống.

 

Bên cạnh đó, GV mầm non cũng phải được trả theo thang bảng lương để đảm bảo người lâu năm có thu nhập cao hơn người mới ra trường (thực tế, rất nhiều GV thâm niên 10-15 năm nhưng thu nhập vẫn không tăng).

 

Cụ thể, CĐGD Việt Nam đề xuất, trả lương cho GV MN ngoài biên chế cũng theo một bảng lương như GV trong biên chế. Vẫn thực hiện hợp đồng nhưng lương được hưởng theo khung tiền lương giống như GV trong biên chế – có thể
khung lương thấp hơn nhưng sẽ có chính sách cụ thể để giải quyết tình trạng GV công tác lâu năm trong nghề thì phải được hưởng lương và phụ cấp cao hơn…

  • Kiều Oanh

http://vietnamnet.vn/giaoduc/2009/01/82398
———————————————————-

Thưởng Tết 30.000 đồng

 

10/01/2009

8 năm rồi, giáo viên huyện Simacai (Lào Cai) không có tiền Tết. Có trường ở Hải Phòng, chỉ thưởng “tượng trưng”túi quà 20.000 đồng và phát 30.000 đồng tiền mặt. Ở Ninh Bình, năm nay thưởng nhiều nhất khoảng 500 nghìn đồng. Cao nhất là mức thưởng 2 triệu đồng của 1 trường ở TP.HCM. Khi người lao động ở các doanh nghiệp “ngóng cổ” chờ xem thưởng Tết, những người thầy lại không dám trông mong điều đó.

Cô giáo đi Tết học trò

Giáo viên vùng cao nhiều năm nay hầu như không còn “chờ đợi” tiền thưởng Tết nữa, ông Thền Dung Phù, Phó Chủ tịch UBND huyện Simacai, tỉnh Lào Cai ngậm ngùi. Không chỉ giáo viên mà hấu hết cán bộ, công chức đều không có thưởng Tết. Do kinh phí của huyện hoàn toàn chờ ngân sách cấp trên, không có nguồn thu nên không thể “trích” được ở đâu để thưởng.

Toàn huyện Simacai có khoảng hơn 800 giáo viên các cấp từ mầm non đến THCS nhưng từ khi tái lập đến nay (năm 2000) đã không năm nào được thưởng Tết.

Thậm chí, HS không đến lớp, giáo viên còn mua kẹo đến nhà để động viên các em trở lại học tập. “Năm nay, huyện đang xin tỉnh cho cấp liền 2 tháng lương để anh em có điều kiện chăm lo cho cái Tết”, ông Phù bùi ngùi.

Thưởng Tết 30.000 đồng

Ở Ninh Bình, năm nay thưởng nhiều nhất khoảng 500 nghìn đồng/giáo viên, chủ yếu ở các trường THPT nội thành.

Những trường ở ngoại thành của các huyện Vĩnh Bảo, Tiên Lãng, Kiến Thụy và các trường mầm non ở Hải Phòng chỉ thưởng “tượng trưng”, mức thấp nhất là 50.000 đồng với 2 hình thức túi quà (gồm mứt, chè, rượu) và tiền mặt. Thậm chí, có trường tặng túi quà 20.000 đồng, còn phát 30.000 đồng tiền mặt.

Theo ông Hoàng Phú Mạnh, Chủ tịch công đoàn ngành GD-ĐT Hải Phòng, mức thưởng năm nay đã nhỉnh hơn năm trước vì mức thấp nhất năm trước chỉ có 30.000 đồng. Năm nay, công đoàn ngành có gần 100 suất trợ cấp cho giáo viên nghèo, gia đình chính sách, hoàn cảnh khó khăn, mỗi suất 300-500 nghìn đồng.

Nội thì trợ cấp 170 người có hoàn cảnh trên với mức hỗ trợ 500 nghìn đồng mỗi người. Chủ tịch công đoàn Nguyễn Viết Cẩn cho hay, ngành đã phát động các cơ sở quan tâm đến các đối tượng này, ngoài ra thực hiện tự chủ tài chính, có thể cân đối quỹ của năm 2008 để hỗ trợ thêm cho giáo viên.

Mặc dù vậy nhưng nhiều trường sẽ gặp khó khăn để tìm nguồn thưởng, ông Cẩn giải thích. Ví dụ, những trường lâu đời (như Trường THPT Hà Nội – Amsterdam, THPT Việt Đức… ), nhiều giáo viên lâu năm thì phải chi cho quỹ lương nhiều hơn, do vậy chắc chắn khó khăn.

Tết năm nay, Hà Nội có 7,2 vạn giáo viên và nhìn chung cũng sẽ có mức “thưởng” từ vài trăm đến 1 triệu đồng tùy đối tượng giáo viên.

Hiệu trưởng Đậu Văn Mùi, Trường THPT chuyên Phan Bội Châu (Nghệ An) cho biết, năm nay, trường dự kiến thưởng khoảng 500-700 nghìn đồng cho mỗi giáo viên.

Thưởng cao nhất: 2 triệu đồng

Chưa cầm tiền thưởng trong tay, nhưng cô giáo Nguyễn Thị Lan, Trường THCS Cần Thạnh (Cần Giờ, TP.HCM) vui mừng nói: “Nghe nói năm nay cộng hết các khoản thưởng, mỗi giáo viên sẽ được 900.000 đồng, gấp đôi năm ngoái”.

 

Tuy nhiên, trường hợp tăng tiền Tết như cô Lan không phải là nhiều.

“Năm ngoái, mỗi giáo viên ở trường được thưởng Tết 250.000 đồng nhưng phải đóng lại 50.000 đồng để hỗ trợ bảo mẫu không có tiền thưởng. Năm nay, mức thưởng cũng chỉ bằng năm ngoái. Gắn bó với trường hơn 10 năm, nhưng mỗi lần đến Tết vẫn thấy… chạnh lòng”, cô Minh, giáo viên mầm non một trường tư thục ở TP.HCM cho hay.

Mỗi năm, cô Minh chỉ được thưởng duy nhất một lần vào Tết. Tuy nhiên, cô còn thấy mình đã may mắn vì gia đình ở thành phố, còn có tiền thưởng Tết của chồng. Đồng nghiệp, có nhiều cô giáo trẻ quê ở tỉnh xa, Tết đến thậm chí không có cả tiền để về quê.

 

Mặc dù nhà trường chưa có thông báo chính thức về mức thưởng Tết, nhưng theo cô giáo Lê Thị Thanh Thủy, giáo viên Trường THPT Trường Chinh (quận 1), thì mức thưởng tối đa chắc khoảng 1 triệu.

 

Bà Nguyễn Thị Hồng Hải, Trưởng phòng Giáo dục quận Tân Phú (TP.HCM) cho hay, năm nay quận cố gắng thưởng Tết mỗi giáo viên 500.000 đồng. Theo tìm hiểu của chúng tôi, đây cũng là mức thưởng chung của nhiều quận huyện trên địa bàn TP.HCM.

 

Được xếp vào “top” những trường có mức thưởng Tết cao, ông Ngô Tương Đại, Hiệu trưởng THPT Nguyễn Trãi nói: “Tính trung bình mỗi giáo viên, cán bộ của trường được thưởng khoảng 2 triệu”.

 

Trường Tiểu học Hanh Thông (quận Gò Vấp) thưởng mỗi giáo viên khoảng 1,5 triệu đồng, trong đó số
tiền do trường chi ra là 1 triệu. Hiệu trưởng Đặng Thanh Tuấn cho biết thêm: “Đầu năm, trường cũng sẽ lì xì một giáo viên 100.000 đồng để khích lệ tinh thần”.

Ngành lấy đâu ra tiền?

“Không bao giờ có tiền thưởng Tết”, bà Nguyễn Thị Ninh, Trưởng phòng GD-ĐT thành phố Ninh Bình (tỉnh Ninh Bình) khẳng định. Trường nào tiết kiệm chi phí thì có khoản trích cho giáo viên vài trăm ngàn đồng khi Tết đến. Năm 2008, mỗi giáo viên được 200.000 đồng.

Trong cuộc họp với báo chí trung tuần tháng 12/2008, Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân bùi ngùi, trong ngành GD đang rất băn khoăn vì không đủ điều kiện chăm lo về đời sống vật chất cho các thầy cô giáo. Lúc nào cũng đòi hỏi thu – chi công khai, mà đã công khai thì không có tiền thưởng Tết cho giáo viên.

Theo ông Nhân, ngành giáo dục đang đặt vấn đề, có lẽ các địa phương nên dành kinh phí chăm lo cho các thầy cô giáo chứ đừng hỏi ngành, vì “ngành lấy đâu ra tiền”.

Nhưng chính quyền địa phương bảo không biết lấy tiền đâu để thưởng cho giáo viên vì ngân sách Trung ương đưa xuống… “cũng chỉ có vậy”.

Đại diện lãnh đạo quận Hoàng Mai (Hà Nội) phân tích, trong ngân sách đã quy định rõ các khoản chi, thậm chí, cán bộ UBND quận cũng không có thưởng Tết; nếu có thì do phòng, ban có những thu nhập ngoài ngân sách trong năm.

Đối với giáo viên, các trường phải tự tìm nguồn. Năm trước, trung bình mỗi trường cho mỗi giáo viên 100.000 đồng, năm nay khả năng sẽ tăng lên 200.000 đồng. Ngoài ra, ban đại diện cha mẹ HS sẽ hỗ trợ thêm cho giáo viên. Tuy nhiên, thưởng tinh thần là chính, không có giá trị kinh tế.

Chưa có chính sách vận dụng về thưởng cho giáo viên, Điện Biên chỉ thực hiện các chỉ đạo theo đúng tinh thần của Nhà nước về phụ cấp khó khăn, ưu đãi cho cán bộ, công chức giáo viên vùng sâu, vùng xa, vùng đặc biệt khó khăn.

Ông Lê Thành Đô, Chánh Văn phòng UBND tỉnh nói rõ, tỉnh đã cho các trường thực hiện định mức khoán biên chế và quỹ tiền lương, các trường tự chủ tài chính. Nếu tiết kiệm được chi phí sẽ có nguồn để thưởng Tết. Hiện nay, tỉnh đã chỉ đạo “cho giáo viên ứng trước một tháng tiền lương”.

Phó Chủ tịch UBND huyện Yên Lạc, tỉnh Vĩnh Phúc Trần Gia Bằng nói rõ, đã giao kinh phí cho giáo dục và các đơn vị tự chủ động bố trí. Nhà nước không có kinh phí, ngành giáo dục “chế biến” và nếu cân đối được ngân sách thì giáo viên có thưởng.

“Theo quy định, nếu không có nghị quyết của HĐND tỉnh thì UBND huyện không thể bỏ ngân sách ra chi chuyện Tết”, ông Bằng giải thích.

·Bảo Anh – Đoan Trúc

————————————————————

Bộ trưởng GD: Tôi tha thiết đề nghị….19:15′ 14/01/2009 (GMT+7)

“Tôi tha thiết đề nghị các địa phương bằng khả năng tối đa, góp phần làm cho ngày Tết là những ngày vui hơn của gia đình các thầy cô giáo tại quận mình, huyện mình, tỉnh mình, thành phố mình, để ít đi những giọt nước mắt phải chảy ngược vào trong lòng mỗi khi Tết đến”.

Thư Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân gửi Chủ tịch các Hội đồng Nhân dân, UBND, UB Mặt trận Tổ quốc các tỉnh, TP…đề nghị “chung tay” góp Tết cho GV vùng khó, ngày 14/1.

Dưới đây, VietNamNet giới thiệu nội dung bức thư của Phó Thủ tướng:

 

Từ năm học 2006-2007, ngành giáo dục đã nỗ lực đổi mới quản lý, chăm lo phát triển đội ngũ giáo viên, củng cố cơ sở vật chất trường lớp, thực hiện chương trình và sách giáo khoa mới, tổng kết giáo dục miền núi và vùng nhiều đồng bào dân tộc, đẩy mạnh đổi mới phương pháp dạy học và ứng dụng tin học hóa trong quản lý và trong dạy học. Ngành đã triển khai cuộc vận động “Mỗi thầy giáo, cô giáo là một tấm gương đạo đức, tự học và sáng tạo” từ năm 2007 và phong trào thi đua “Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực” từ năm học 2008-2009.

Mục đích của các hoạt động đổi mới và các cuộc vận động, phong trào nói trên nhằm nâng cao chất lượng giáo dục một cách cụ thể ở mỗi trường, địa phương, tạo sự chuyển biến mạnh mẽ trong giáo dục toàn diện đạo đức cho học sinh và tăng quy mô giáo dục, đáp ứng nhu cầu học tập của nhân dân và đòi hỏi của xã hội đối với lao động qua đào tạo.Những kết quả đạt được trước hết thuộc về công lao đội ngũ một triệu thầy, cô giáo trên mọi miền của Tổ quốc đang từng ngày, từng giờ bám lớp, bám trường, đối mặt với những khó khăn, thách thức trong cuộc sống.

Để đạt được những kết quả đáng khích lệ đó, đã phải có sự phối hợp chỉ đạo kịp thời và sự quan tâm sâu sát của Tỉnh ủy, Thành ủy, Hội đồng Nhân dân và Ủy ban Nhân dân các tỉnh, thành phố đối với ngành giáo dục. Ngoài những chính sách chung của Đảng, Nhà nước chăm lo cho sự phát triển đội ngũ nhà giáo, nhiều tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương đã ban hành những quy định ưu đãi bổ sung đối với các thầy, cô giáo có thành tích xuất sắc, các thầy cô giáo công tác ở miền núi, hải đảo, vùng sâu, vùng xa, vùng có điều kiện kinh tế – xã hội đặc biệt khó khăn.

 

Nền kinh tế đất nước đang đứng trước những khó khăn, thách thức to lớn, làm ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống của mọi tầng lớp nhân dân, trong đó có các thầy, cô giáo. Sắp đến Tết Nguyên đán Kỷ Sửu, trong khi nhiều doanh nghiệp từ quỹ khen thưởng, từ lợi nhuận của mình có thể thưởng hàng trăm nghìn đến hàng triệu đồng cho công nhân, nhân viên, người lao động; thì gần một triệu thầy cô giáo mầm non và phổ thông không có thưởng Tết.

 

Vì vậy, Bộ GD&ĐT trân trọng đề nghị Chủ tịch HĐND, Chủ tịch UBND, Chủ tịch Ủy ban MTTQ các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương trên cơ sở điều kiện của từng địa phương vận động doanh nghiệp, các nhà hảo tâm tài trợ và hỗ trợ từ kinh phí địa phương để các thầy cô giáo, nhất là các thầy cô giáo công tác ở miền núi, hải đảo, vùng sâu, vùng xa, vùng có điều kiện kinh tế – xã hội khó khăn, có hoàn cảnh gia đình khó khăn có một cái Tết ít thiếu thốn hơn ngày thường, có được mâm cơm để cúng ông bà tổ tiên, có được chiếc áo mới cho cha mẹ, con cái, có được chiếc bánh chưng, bánh tét ăn ngày mồng Một Tết.

 

Nhằm giảm khó khăn cho các em học sinh đến trường, từ năm học 2008-2009, ngành Giáo dục đã kêu gọi các thầy cô giáo, học sinh, nhà hảo tâm quyên góp tiền, quần áo, sách vở, đồ dùng học tập để mọi học sinh đến trường có đủ quần áo và sách vở, đồ dùng học tập.

 

Sau 4 tháng vận động, ngành Giáo dục quyên góp được hơn 17 tỉ đồng, hơn một triệu sách giáo khoa, vở viết, gần nửa triệu chiếc quần áo, 15.000 đồ dùng học tập cho các em học sinh và một số rất ít các thầy cô giáo ở vùng núi, vùng khó khăn. Như vậy, khoảng một triệu học sinh ở vùng khó khăn có được một bộ quần áo mới, được mua hay quần áo quyên góp nhưng còn lành lặn để đỡ bớt cái giá lạnh khi đi học và đón Tết.

 

Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo tôi cảm thấy rất băn khoăn khi ngày Tết đến, không góp phần lo được cái Tết cho gia đình của một triệu thầy cô giáo mầm non và phổ thông.

 

Tôi tha thiết đề nghị Chủ tịch HĐND, Chủ tịch UBND, Chủ tịch Ủy ban MTTQ các tỉnh, thành phố, quận, huyện bằng khả năng tối đa của mình, góp phần làm cho ngày Tết là những ngày vui hơn của gia đình các thầy cô giáo tại quận, huyện, tỉnh, thành phố mình sống, để ít đi những giọt nước mắt phải chảy ngược vào trong lòng mỗi khi Tết đến.

 

Nhân dịp năm mới, tôi xin gửi lời chúc sức khỏe và thành công mới, chúc sự nghiệp giáo dục của tỉnh nhà, của thành phố thêm một năm phát triển mới, cùng địa phương, vì địa phương và vì cả nước. Xin gửi các đồng chí lời cảm ơn và lời chào trân trọng!

Nguyễn Thiện Nhân

http://vietnamnet.vn/giaoduc/2009/01/823909/
——————————————————

Posted in Giao Duc | 4 Comments »

Airlines Oils and Passengers

Posted by hoangtran204 trên 14/01/2009

Các website và blog về giá dầu,

1./ http://www.widgetbox.com/widget/oil-price

2./ { articles about the price of oil and its relation with currency trading in]

http://forex-currencymovement.blogspot.com

3./airlines và more

http://www.swelblog.com

Prime Numbers: Change Is in the Air
By William Swelbar
Page 1 of 1
November/December 2008
More airlines around the world have gone belly up this year than in the aftermath of September 11. Airlines have simply met their match in the high price of oil. Nothing short of a complete overhaul of the industry—fewer carriers, fewer flights, and far higher prices—will keep the world flying.

William Swelbar is research engineer with MIT’s International Center for Air Transportation, where he manages the Airline Data Project. He blogs at www.swelblog.com.

Posted in Uncategorized | Tagged: | Leave a Comment »

Quan Tòa phán: Quyền Tự Do Ngôn Luận

Posted by hoangtran204 trên 14/01/2009

Phải Được Tôn Trọng

******

Một thường trú nhân đã thắng kiện chính phủ Hoa Kỳ và Hãng máy bay JetBlue sau khi quyền tự do ngôn luận và phát biểu ý kiến của anh ta bị xâm phạm

Tòa án xét xử cho một thường trú nhân (chưa có quốc tịch Mỹ nầy) thắng kiện và tòa ra lệnh cho Sở An ninh Giao Thông Vận Tải của chính phủ và hãng máy bay JetBlue phải bồi thường 240.000 đô la. Nguyên nhân anh ta bị hãng máy bay bắt buộc mặc một chiếc áo thun của họ, để che khuất một chiếc áo thun mà anh ta đang mặccó hàng chữ Á Rập “Chúng tôi sẽ không im lặng”

NEW YORK (AFP) – Một hành khách đi máy bay từng bị buộc phải che chiếc áo thun của anh ta bởi vì chiếc áo có hàng chữ tiếng Á Rập đã được đền 240.000 đô la (hơn 4 tỉ) đền bù thiệt hai, những người tham gia vào chiến dịch ủng hộ cho việc vận động thưa kiện chính quyền Hoa Kỳ và hãng máy bay JetBlue ra tòa đã cho biết như thế.

Anh Raed Jarrar đã nhận được món tiền 240.000 đô lavào ngày thứ Sáu từ các nhân viên của Sở An Ninh Giao Thông Vận Tải Hoa Kỳ và từ Hãng Máy Bay JetBlue tiếp theo sausự việc xảy ra (giữa anh ta với hãng máy bay và nhân viên an ninh) vào tháng 8-2006 tại phi trường J.F. Kennedy thuộc tiểu bang New York, Hiệp Hội Bão Vệ Dân Sự và Tự Do của người Mỹ (ACLU) đã thông báo.

Kết quả sau cùng của việc nầy là một thắng lợi cho quyền tự do ngôn luận và là một cú đánh vào phương cáchthực hành mang tính kỳ thị có khuynh hướng nhắm vào một chủng tộc nào đó,” luật sư Aden Fine của tổ chức ACLU đã phát biểu.

Jarrar, một thường trú nhân có thẻ xanh (nhưng chưa có quốc tịch Mỹ), đã bị chuyện nầy khi anh ta đang chờ đợi lên một chuyến bay của hãng hàng không JetBlue bay từ New York tới Oakland, California, và người ta nói với anh cởi áo ra, vì trên chiếc áo có hảng chữ bẵng tiếng Ả Rập: “Chúng tôi sẽ không lặng câm.”(= chúng tôi sẽ đáp trả)

Người ta nói với Jarrar rằng các hành khách khác cảm thấy không thoải mái bởi vì chiếc áo thun có viết hàng chữ tiếng Ả Rập ở trong phi trường thì cũng giống như “ mặc một áo thun bước vào một ngân hàng mà trên áo thun có viết hàng chữ, tôi là một tên cướp ngân hàng,” tổ chức ACLU cho biết.

Sau cùng Jarrar đã đồng ý che cái áo thun của anh ta lại bằng cách mặc một áo thun khác được hãng JetBlue phát cho. Sau đó, Jarrar được chấp thuận lên máy bay, nhưng chỗ ngồi của anh ta đã bị nhân viên hàng không đổi từ hàng ghế trước ra hàng ghế sau (đây là vị trí tập trung của các tiếp viên hàng không khi máy bay đang bay, và xa phòng lái máy bay hơn – TH chú thích).

Tuần trước, 9 người Hồi Giáo, bao gồm 3 trẻ em, đã bị kiểm soát bởi nhân viên Cục Điều Tra Liên Bang (FBI), theo tin cho biết các hành khách nầy đã bị ngăn cấm không cho lên một chuyến bay của hãng AirTran.

An ninh đã và đang ở một mức độ nghiêm ngặt hơn kể từ sau các cuộc tấn công cưỡng đoạt các hãng hàng không để đánh vào cao ốc Trung Tâm Thương Mại Thế Giới (WTC) ở New York và Ngũ Giác Đài (bộ quốc phòng)ở thủ đô Washington vào ngày 11 tháng 9 năm 2001.

Tuy vậy, các nhóm nhân quyền và các người đại diện của cộng đồng Hồi Giáo nói rằng các biện pháp an ninh đã dẫn đến các việc kỳ thị và quấy nhiễu thường xuyên hơn.

—————————————————————–

http://news.yahoo.com/s/afp/20090106/ts_alt_afp/ustransportairsecuritymuslimsrights_090106002219

A passenger forced to cover his T-shirt because it displayed Arabic …

NEW YORK (AFP) – An airline passenger forced to cover his T-shirt because it displayed Arabic script has been awarded 240,000 dollars in compensation, campaigners said Monday.

Raed Jarrar received the pay out on Friday from two US Transportation Security Authority officials and from JetBlue Airways following the August 2006 incident at New York’s JFK Airport, the American Civil Liberties Union (ACLU) announced.

“The outcome of this case is a victory for free speech and a blow to the discriminatory practice of racial profiling,” said Aden Fine, a lawyer with ACLU.

Jarrar, a US resident, was apprehended as he waited to board a JetBlue flight from New York to Oakland, California, and told to remove his shirt, which had written on it in Arabic: “We will not be silent.”

He was told other passengers felt uncomfortable because an Arabic-inscribed T-shirt in an airport was like “wearing a T-shirt at a bank stating, I am a robber,'” the ACLU said.

Jarrar eventually agreed to cover his shirt with another provided by JetBlue. He was allowed aboard but his seat was changed from the front to the back of the aircraft.

Last week, nine Muslims, including three children, were ordered off a domestic US flight after passengers heard what they believed were suspicious remarks about security.

Although the passengers, eight of them US citizens, were cleared by the FBI, they were reportedly still barred from the AirTran flight.

Security has been at a high level in US airports since the September 11, 2001 hijacked airliner attacks against the World Trade Center in New York and the Pentagon in Washington.

However, rights groups and representatives of the Muslim community say the security measures have led to frequent discrimination and harassment.

Posted in Tự Do ngôn Luận | 4 Comments »

Hạ Viện tiểu bang Illinois Bỏ phiếu Truất phế Thống Đốc

Posted by hoangtran204 trên 11/01/2009

Đại Biểu quốc hội của một tỉnh hay một nước có quyền bỏ phiếu để tỉnh trưởng, hay thủ tướng, bộ trưởng, tổng thống nếu người nầy có hành vi tham nhũng, bất xứng, hoặc vi phạm luật pháp.

———————————-

Hạ Viện tiểu bang Illinois Bỏ phiếu Truất phế Thống Đốc Rod Blagojevic

By CHRISTOPHER WILLS, Associated Press Writer

Springfield, III- Hạ Nghị Viện tiểu bang Illinois đã bỏ phiếu đồng thuận vào ngày thứ 6 (9/1/09) để truất phế Thống đốc Rod Blagojevich, một hành động chưa từng có từ trước nhằm chuẩn bị cho một cuộc bỏ phiếu kế tiếp tại Thượng Viện tiểu bang Illinois về việc viên thống đốc nầy có nên bị truất phế hay không vì hành vi lợi dụng quyền lực, gồm có các lời cáo buộc cho rằng ông ta đã cố gắng bán chức vụ Thượng Nghị Sĩ liên bang bỏ trống của TT vừa mới đắc cử Obama.

Việc truất phế thống đốc chỉ đòi hỏi có 60 phiếu bầu. Kết quả sau cùng là 114 phiếu đồng ý truất phế và chỉ có 1 phiếu chống.

Các nhà lập pháp buộc tội viên thống đốc thuộc đảng Dân Chủ là đang làm thất vọng dân chúng tiểu bang Illinois bằng cách để cho bản năng và tham vọng lèo lái các quyết định của ông ta.

“Nhiệm vụ của chúng ta là để chùi sạch sẽ cái tình huống không vui nầy và chấm dứt cái màn bất bình thường mà chính quyền Illinois đang trình diễn,” dân biểu Jack D. Franks, một đảng viên đảng Dân chủ.

Khi cuộc bỏ phiếu diễn ra, thì thống đốc Blagojevich đang chạy bộ vòng quanh khu vực nhà ông ở Chicago. Văn phòng thống đốc của ông ta đã từ chối bình luận, nhưng cho biết rằng viên thống đốc sẽ đưa ra một lời tuyên bố vào trưa thứ Sáu hôm nay.

Suốt 90 phút bàn luận về chuyện truất phế ở Hạ Viện tiểu bang Illinois, không một dân biểu nào đã phát biểu để bảo vệ viên thống đốc. Nhưng Dân biểu Milton Patterson, một đảng viên đảng Dân chủ thành phố Chicago, đã bầu một phiếu duy nhất chống lại sự truất phế thống đốc Blagojevich.

Patterson nói rằng ông đọc bản báo cáo của tiểu ban truất phế và đã không cảm thấy thỏa mái bầu phiếu chống lại viên thống đốc. “ Tôi không có nguồn tin tức trực tiếp nào cho thấy có bất cứ bằng chứng nào ” (về sự buôn bán chức vụ nầy) ông ta phát biểu.

“Tôi tin vào cảm giác bên trong lòng tôi, chuyện ấy đơn giản thế thôi,” ông ta phát biểu. “Tôi đã đọc bản báo cáo về sự truất phế. Nếu chính quyền (bên hành pháp) sẽ truy tố ông ta, hãy để cho họ làm trước đi. Đó là việc của họ và tôi làm việc của tôi.”

Dân biểu Elga Jefferies, một đảng viên cả đảng Dân chủ khác của thành phố Chicago, đã bầu “có mặt.”

Blagojevic đã từng bị bắt giữ vào ngày 9 tháng 12, 2008 về các tội liên bang, gồm có các cáo buộc cho rằng ông ta đã mưu đồ hưởng lợi từ quyền hành của mình để chỉ định người thay thế Obam vào trong Thượng Nghị Viện. Cáo trạng hình sự gồm có một bản tuyên thệ của nhân viên Cục Điều Tra Liên bang (FBI) mô tả việc nghe lén điện thoại đã khám phá ra rằng Blagojevic đang nói về chuyện ông ta có thể nhận được gì cho việc bổ nhiệm ghế thượng viện nầy, làm thế nào để ép người ta đóng góp tiền bạc vào cuộc vận động và nhiều điều nữa.

Việc bắt giữ viên thống đốc vào tháng 12/2008 đã châm ngòi cho các cuộc điều trần về truất phế bởi một tiểu ban đặc biệt của Hạ Viện tiểu bang Illinois.

Vào ngày thứ Năm vừa qua, Tiểu ban đặc biệt nầy đã nhất trí đưa ra hành động truất phế căn cứ vào các tội hình sự, nhưng còn căn cứ vào các cáo buộc khác nữa – Rằng ông Blagojevich đã mở rộng chương trình bảo hiểm sức khỏe mà không có quyền hạn đúng luật, rằng ông ta lách né các luật thuê mướn để ban phát chức vụ cho các đồng minh chính trị của ông, rằng ông đã chi nhiều triệu đô la vào việc mua thuốc nhập chủng ngừa bệnh cúm mà ông ta đã biết là không cần thiết và không thể nào được mang vào quốc gia nầy.

“Các công dân của tiểu bang nầy cần phải có niềm tin rằng viên thống đốc của họ sẽ phục vụ người dân một cách trung thành và đặt quyền lợi của người dân cao hơn quyền lợi của ông ta,” báo cáo của tiểu ban truất phế viết thế. “Thật là rất đáng tiếc rằng tiểu ban nầy tìm thấy rằng thống đốc của chúng ta đã và đang không làm như thế ”

Blagojevic đã và đang phủ nhận các tội hình sự. Ông đã chỉ trích tiến trình truất phế của Hạ Nghị Viện tiểu bang là và rằng một cuộc biểu quyết ở Thượng Viện sẽ bày ra cho thấy một kết quả khác.

Nhưng viên thống đốc đã không ra đối chát trước tiểu ban truất phế của Hạ Viện và đã không đưa ra một lời cắt nghĩa nào dành cho các tội liên bang.

“Sự im lặng của ông ta trong vấn đề lớn lao nầy là vờ không nghe gì hết,” thủ lĩnh khối đa số Hạ viện bà Barbara Flynn Currie, một đảng viên đảng Dân Chủ thuộc thành phố Chicago, đã cho biết thế.

——————-

From Orlando Sentinel digg_url = ‘http://www.orlandosentinel.com/services/newspaper/printedition/saturday/orl-burris1009jan10,0,6344609.story’; digg_title = ‘Durbin: Signature required to seat Burris’; digg_bodytext = ‘U.S. Sen. Dick Durbin said Friday that Roland Burris won’t be accepted as President-elect Barack Obama’s replacement in the Senate without the Illinois secretary of state’s signature.’;

Durbin: Signature required to seat Burris

January 10, 2009

CHICAGO – U.S. Sen. Dick Durbin said Friday that Roland Burris won’t be accepted as President-elect Barack Obama’s replacement in the Senate without the Illinois secretary of state’s signature.

The Illinois Supreme Court said Friday that Gov. Rod Blagojevich‘s appointment of Burris is valid under state law without Secretary of State Jesse White‘s signature. But Durbin said the Senate “must insist” on its rule requiring White to sign.

White is refusing to sign because of the federal corruption charges against Blagojevich that include allegations he tried to sell or trade the seat.

Blagojevich was impeached Friday. Durbin said if White doesn’t change his mind about signing, the Senate will wait to see whether Blagojevich is removed from office after his impeachment trial.

On Thursday, Burris testified under oath before a state House committee that later voted to recommend impeachment to the full House.

Burris said he made no deals with Blagojevich to gain the state’s vacant Senate seat.

“I can before this committee state that there was nothing . . . legal, personal, or political exchanged for my appointment to this seat,” Burris testified.

Burris would not answer questions about whether he would have gone to federal authorities if he had been offered such a deal.

Burris, 71, testified that he didn’t talk to Blagojevich about the Senate seat before the governor’s Dec. 9 arrest, though he said he expressed interest to some “close friends” and Lon Monk, a former top aide to the governor.

Burris said he had been discussing consulting work with Monk when he said: “Lon, I’m interested in that that Senate seat, and I think you’ve got access to the governor, so just let him know that I’m interested.” Burris said he didn’t know whether Monk told Blagojevich.

Monk appears in the federal complaint against Blagojevich as “Lobbyist 1.” Authorities acknowledge Monk’s phone was tapped.

Earlier this week, Burris was turned away when he went to Washington to be sworn in.

—————————————————————

Supreme Court ruling gives Burris the Senate seat, attorney says

Durbin disputes assertion that he is now a lock

By Dan Mihalopoulos |Tribune reporter

January 10, 2009

Just days after his prospective colleagues in Washington turned him back from the Capitol, Roland Burris seized on an Illinois high court decision filed Friday to assert he has all he needs to be accepted as President-elect Barack Obama‘s replacement in the U.S. Senate.

Armed with the Illinois Supreme Court ruling, Burris’ lawyers vowed to return to Washington on Monday and file suit in federal court unless top Senate Democrats reverse their rejection of impeached Gov. Rod Blagojevich‘s choice for the seat.

“He is now the junior senator from the state of Illinois,” said Timothy Wright, one of Burris’ lawyers. “It’s done.”

Key senators did not immediately accept that legal view. Democratic Sen. Dick Durbin, the state’s senior senator and the assistant Senate majority leader, called a news conference in Chicago to argue that Burris still did not meet the criteria.
The Senate’s Democratic leaders have balked at accepting Burris, citing the fact that Illinois Secretary of State Jesse White has refused to sign the appointment paperwork submitted by Blagojevich. In an effort to gain that signature, Burris’ lawyers went to the Illinois Supreme Court and asked that White be ordered to sign the document.

The Illinois justices did not order White to do that, but their ruling Friday said there was no legal requirement that White sign the paperwork and that it was enough that he had simply registered the appointment of Burris.

Shortly after the ruling, White produced a document from his office affirming that he had registered the appointment. In a statement, he said had done everything required and “could not and will not in good conscience sign my name to any appointment made by Gov. Rod Blagojevich.”

Burris’ legal team said it sent a copy of the court ruling and the newly released document from White to Senate Democratic leaders.

At his news conference, Durbin said 125-year-old Senate rules demand that the secretary of state sign th
e appointment paperwork from Blagojevich, regardless of the Illinois court decision.

“At this point, we’ve clearly reached an impasse,” Durbin said. “In this case, there is a missing signature under Senate rules.”

Later Friday, however, Durbin and Senate Majority Leader Harry Reid of Nevada issued a one-sentence statement saying that they were seeking legal advice on how to respond to the paperwork from White.

Durbin called for leaving the Obama vacancy open while Illinois senators decide on impeachment charges approved by the Illinois House on Friday. Federal prosecutors arrested the governor a month ago, alleging that he abused his authority to fill the seat by attempting to sell it for personal gain.

According to sources, Obama urged the Senate leadership earlier this week to quickly settle the dispute involving his former job. On Friday, Obama’s transition team sought to distance itself from the legal morass.

A senior official with the transition team who asked not to be identified said the Obama team’s “philosophy” was that the Burris matter was an issue for the U.S. Senate, Illinois lawmakers and White.

“There’s no need for us to engage,” the official said.

Tribune correspondent Jill Zuckman in Washington contributed to this report.
——————————————————

by Frank James, updated at 5:05 pm ET

What will the U.S. Senate do now in the curious case of Roland Burris, the would-be U.S. senator from Illinois?

The Illinois Supreme Court ruled today it’s not necessary for Illinois Secretary of State Jesse White to sign the appointment paperwork for Burris to fill the President-elect Barack Obama’s vacant Senate seat.

Earlier in the week it looked like Sen. Harry Reid, the Senate Majority Leader, would be taking his cue from the Illinois Supreme Court. Reid said:

And we have a situation here that we’ve had a rule in effect since 1884 here in the Senate, that for a person to be appointed by a governor, you have to have the signature of the governor and the secretary of state. Now, that matter is in the courts, and there are all kinds of rumors floating around when the Illinois Supreme Court will make that ruling. But it appears they’re going to do it pretty soon, and — as to whether or not the secretary of state must sign the certificate along with the governor. So once that’s done, that’ll be one step out of the way.

Well that step is now out of the way.

But to accept the Illinois Supreme Court’s decision, Reid would have to break with Senate tradition which, as Reid reminded us earlier in the week, has required since 1884 that a senator to present documents signed by not only the governor of his state but a state’s secretary of state. And the Senate loves its traditions even more than baseball.

So what’s likely? The Senate probably will start a new tradition: two signatures will be needed unless the highest court in a state or the nation says that’s not necessary.

Sen Reid’s problem is that he is confusing senate RULES with Illinois LAW. The LAW always trumps RULES. Rember, rules are made to be broken. However, when the LAW is broken, criminal sanctions are imposed. The 1884 rule in the senate refers to candidates who were ELECTED to public office and NOT appointed. Those candidates must be certified as the winner of the election by their Secretary of State. Sen Reid, a lawyer, should know that rule only applies to ELECTED OFFICIALS. Barack Obama, a constitutionl scholar, should also know that those senatorial rules do not preclude a governor of his state from making appointments to fill vacancies from his state to the U.
S. senate. No need for Secretary of state [Illinois] to certify Burris as winner of election as no election took place.


Posted in Uncategorized | 1 Comment »

Hạ Viện tiểu bang Illinois Bỏ phiếu Truất phế Thống Đốc

Posted by hoangtran204 trên 11/01/2009

Hạ Viện tiểu bang Illinois Bỏ phiếu Truất phế Thống Đốc Rod Blagojevic

by CHRISTOPHER WILLS, Associated Press Writer

Springfield, III- Hạ Nghị Viện tiểu bang Illinois đã bỏ phiếu đồng thuận vào ngày thứ 6 (9/1/09) để truất phế Thống đốc Rod Blagojevich, một hành động chưa từng có từ trước nhằm chuẩn bị cho một cuộc bỏ phiếu kế tiếp tại Thượng Viện tiểu bang Illinois về việc viên thống đốc nầy có nên bị truất phế hay không vì hành vi lợi dụng quyền lực, gồm có các lời cáo buộc cho rằng ông ta đã cố gắng bán chức vụ Thượng Nghị Sĩ liên bang bỏ trống của TT vừa mới đắc cử Obama.

Việc truất phế thống đốc chỉ đòi hỏi có 60 phiếu bầu. Kết quả sau cùng là 114 phiếu đồng ý truất phế và chỉ có 1 phiếu chống.

Các nhà lập pháp buộc tội viên thống đốc thuộc đảng Dân Chủ là đang làm thất vọng dân chúng tiểu bang Illinois bằng cách để cho bản năng và tham vọng lèo lái các quyết định của ông ta.

“Nhiệm vụ của chúng ta là để chùi sạch sẽ cái tình huống không vui nầy và chấm dứt cái màn bất bình thường mà chính quyền Illinois đang trình diễn,” dân biểu Jack D. Franks, một đảng viên đảng Dân chủ.

Khi cuộc bỏ phiếu diễn ra, thì thống đốc Blagojevich đang chạy bộ vòng quanh khu vực nhà ông ở Chicago. Văn phòng thống đốc của ông ta đã từ chối bình luận, nhưng cho biết rằng viên thống đốc sẽ đưa ra một lời tuyên bố vào trưa thứ Sáu hôm nay.

Suốt 90 phút bàn luận về chuyện truất phế ở Hạ Viện tiểu bang Illinois, không một dân biểu nào đã phát biểu để bảo vệ viên thống đốc. Nhưng Dân biểu Milton Patterson, một đảng viên đảng Dân chủ thành phố Chicago, đã bầu một phiếu duy nhất chống lại sự truất phế thống đốc Blagojevich.

Patterson nói rằng ông đọc bản báo cáo của tiểu ban truất phế và đã không cảm thấy thỏa mái bầu phiếu chống lại viên thống đốc. “ Tôi không có nguồn tin tức trực tiếp nào cho thấy có bất cứ bằng chứng nào ” (về sự buôn bán chức vụ nầy) ông ta phát biểu.

“Tôi tin vào cảm giác bên trong lòng tôi, chuyện ấy đơn giản thế thôi,” ông ta phát biểu. “Tôi đã đọc bản báo cáo về sự truất phế. Nếu chính quyền (bên hành pháp) sẽ truy tố ông ta, hãy để cho họ làm trước đi. Đó là việc của họ và tôi làm việc của tôi.”

Dân biểu Elga Jefferies, một đảng viên cả đảng Dân chủ khác của thành phố Chicago, đã bầu “có mặt.”

Blagojevic đã từng bị bắt giữ vào ngày 9 tháng 12, 2008 về các tội liên bang, gồm có các cáo buộc cho rằng ông ta đã mưu đồ hưởng lợi từ quyền hành của mình để chỉ định người thay thế Obam vào trong Thượng Nghị Viện. Cáo trạng hình sự gồm có một bản tuyên thệ của nhân viên Cục Điều Tra Liên bang (FBI) mô tả việc nghe lén điện thoại đã khám phá ra rằng Blagojevic đang nói về chuyện ông ta có thể nhận được gì cho việc bổ nhiệm ghế thượng viện nầy, làm thế nào để ép người ta đóng góp tiền bạc vào cuộc vận động và nhiều điều nữa.

Việc bắt giữ viên thống đốc vào tháng 12/2008 đã châm ngòi cho các cuộc điều trần về truất phế bởi một tiểu ban đặc biệt của Hạ Viện tiểu bang Illinois.

Vào ngày thứ Năm vừa qua, Tiểu ban đặc biệt nầy đã nhất trí đưa ra hành động truất phế căn cứ vào các tội hình sự, nhưng còn căn cứ vào các cáo buộc khác nữa – Rằng ông Blagojevich đã mở rộng chương trình bảo hiểm sức khỏe mà không có quyền hạn đúng luật, rằng ông ta lách né các luật thuê mướn để ban phát chức vụ cho các đồng minh chính trị của ông, rằng ông đã chi nhiều triệu đô la vào việc mua thuốc nhập chủng ngừa bệnh cúm mà ông ta đã biết là không cần thiết và không thể nào được mang vào quốc gia nầy.

“Các công dân của tiểu bang nầy cần phải có niềm tin rằng viên thống đốc của họ sẽ phục vụ người dân một cách trung thành và đặt quyền lợi của người dân cao hơn quyền lợi của ông ta,” báo cáo của tiểu ban truất phế viết thế. “Thật là rất đáng tiếc rằng tiểu ban nầy tìm thấy rằng thống đốc của chúng ta đã và đang không làm như thế ”

Blagojevic đã và đang phủ nhận các tội hình sự. Ông đã chỉ trích tiến trình truất phế của Hạ Nghị Viện tiểu bang là và rằng một cuộc biểu quyết ở Thượng Viện sẽ bày ra cho thấy một kết quả khác.

Nhưng viên thống đốc đã không ra đối chát trước tiểu ban truất phế của Hạ Viện và đã không đưa ra một lời cắt nghĩa nào dành cho các tội liên bang.

“Sự im lặng của ông ta trong vấn đề lớn lao nầy là vờ không nghe gì hết,” thủ lĩnh khối đa số Hạ viện bà Barbara Flynn Currie, một đảng viên đảng Dân Chủ thuộc thành phố Chicago, đã cho biết thế.

———————————–

Illinois House impeaches Gov. Rod Blagojevich

by CHRISTOPHER WILLS, Associated Press Writer

SPRINGFIELD, Ill. – The Illinois House voted overwhelmingly Friday to impeach Gov. Rod Blagojevich, an unprecedented action that sets up a Senate trial on whether he should be thrown out for abuse of power, including allegations that he tried to sell President-elect Barack Obama‘s vacant Senate seat.

Impeachment required just 60 votes. The final result was 114-1.

Legislators accused the second-term Democratic governor of letting down the people of Illinois by letting ego and ambition drive his decisions.

“It’s our duty to clean up the mess and stop the freak show that’s become Illinois government,” said Rep. Jack D. Franks, a Democrat.

Blagojevich was out jogging in his Chicago neighborhood when the vote came down. His office declined to comment, but said he would issue a statement Friday afternoon.

During the House’s 90-minute debate on impeachment, no one spoke up to defend the governor. But Rep. Milton Patterson, a Chicago Democrat, made the sole vote against impeaching Blagojevich.

Patterson said he read the impeachment committee’s report and wasn’t comfortable voting against the governor. “I have no firsthand knowledge of any of the evidence,” he said.

“I went by my own gut feeling, it’s as simple as that,” he said. “I read the report. If the government is going to indict him, let them go ahead and do that. That’s their job and I’m doing my job.”

Rep. Elga Jefferies, another Chicago Democrat, voted “present.”

Blagojevich was arrested Dec. 9 on federal charges that include allegations he schemed to profit from his power to name Obama’s replacement in the Senate. The criminal complaint included an FBI agent’s sworn affidavit describing wiretaps that caught Blagojevich allegedly talking about what he could get for the seat, how to pressure people into making campaign contributions and more.

That arrest triggered impeachment hearings by a special House committee.

The committee on Thursday unanimously recommended impeachment based on the criminal charges but other allegations as well — that Blagojevich expanded a health care program without proper authority, that he circumvented hiring laws to give jobs to political allies, that he spent millions of dollars on foreign flu vaccine that he knew wasn’t needed and couldn’t be brought into the country.

“The citizens of this state must have confidence that their governor will faithfully serve the people and put their interests before his own,” the committee’s report said. “It is with profound regret that the committee finds that our current governor has not done so.”

Blagojevich has denied the criminal charges. He criticized the House impeachment process as biased and said a Senate trial would produce a different result.

But he didn’t testify before the House impeachment committee and hasn’t offered an explanation for the federal charges.

“His silence in this great matter is deafening,” said House Majority Leader Barbara Flynn Currie, a Chicago Democrat.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Dân Biểu Cao Quang Anh Joseph

Posted by hoangtran204 trên 09/01/2009

Trong lễ tuyên thệ nhậm chức tại Hạ Viện Mỹ, Dân biểu Joseph Cao cho hay “chiến thắng này là của cộng đồng gốc Việt”
Jan 09, 2009 Cali Today News – Hôm qua Dân biểu Joseph Cao đã làm lễ tuyên thệ nhậm chức và nhiều websites đã đưa tin này vì buổi lễ có tính cách lịch sử đối với cộng đồng gốc Việt ở Hoa Kỳ.

Trước đó ông Cao nói vui: “Người ta gọi vào bảo tôi là Người Giết Rồng” . Quả thật chiến thắng của ông là điều bất ngờ vì đối thủ của ông đã có tới 18 năm vững chắc trong chức vụ này, song ông ta đã bị ông Cao đánh bại.

Phạm H.Vũ, thuộc viện Smithsonian Institution’s Vietnamse American Exhibit, nhận xét: “Từ một cộng đồng tị nạn, hôm nay chúng tôi đã tiến một bước rất dài”.

Linh Mục Nguyễn Thế Viễn thuộc nhà thờ Mary Queen of Vietnam Catholic Church, cho biết là từ lâu luật sư Cao đã bênh vực cho người tị nạn gốc Việt. Ông nói: “Cao là một lãnh tụ có giọng nói dịu dàng”.

Dân biểu Cao nói: “Tôi đã làm việc trong điều kiện gian khổ và với đức tin vững chắc là Thượng Đế luôn gửi người tốt đến giúp giải quyết các vấn nạn đau khổ của dân chúng”.

Joel Waltzer, một luật sư từng nhiều năm làm việc với ông Cao, nhận xét: “Đó là một nhân vật có cá tính mạnh mẽ và hay chú ý giúp đỡ người khác”.

Nguyễn Dương, source Associated Press

————————————–

Dân biểu Cao Quang Ánh nhậm chức tại Quốc Hội Hoa Kỳ
Tuyết Mai và Trịnh Quốc Thiên, Jan 07, 2009


Cali Today News – Dân Biểu Liên bang Hoa Kỳ Cao Quang Ánh, vị Dân biểu Người Mỹ gốc Việt đầu tiên trong Quốc Hội HK, đại diện cho dân cư District 2, New Orleans, LA đã tuyên thệ nhậm chức tại Quốc Hội Hoa Kỳ trong khóa họp lần thứ 111 khai mạc vào lúc 12 giờ trưa ngày 6 Tháng 1, 2009 tại Quốc Hội Hoa Kỳ, Washington, D.C.

Hôm nay là một ngày lịch sử, một ngày đặc biệt, Quốc Hội Liên bang HK ở HTĐ đã đón tiếp một Dân Biểu người Mỹ gốc Việt, đại diện cho dân cư Khu vực 2, New Orleans, LA. Sự hiện diện của Dân Biểu Cao Quang Ánh trong Quốc Hội HK là một niềm vui lớn lao, đã được đồng bào vùng HTĐ và nhiều tiểu bang lân cận đến chào đón, chúc mừng và chung vui.

Trời mùa Đông ở HTĐ thật lạnh, lại thêm mưa bay lất phất, nhưng gió mưa và cái lạnh ngoài trời không đủ sức ngăn cản bước chân của hằng trăm đồng hương người Việt và các vị Dân Biểu Hoa Kỳ cùng thân hữu HK của ông đã đến chúc mừng tại Văn phòng số 2113, trong Building Rayburn, thuộc Hạ Viện HK.

Đặc biệt trong số những đồng hương đến chúc mừng, chung vui, có rất đông người trẻ. Sự đắc cử của DB Ánh là một niềm phấn khởi cho thế hệ trẻ muốn đi vào dòng chính Hoa Kỳ.

Tại văn phòng số 2113, Dân Biểu Cao Quang Ánh cùng hiền thê là Bà Hoàng Hiếu đã tiếp đón đồng hương Việt Nam, thân hữu người Mỹ và chụp ảnh lưu niệm. Trong số những quan khách Việt Nam, ngoài những người thế hệ trẻ còn có mặt hầu hết những nhà hoạt động chính trị trong vùng HTĐ/ phụ cận và các cơ quan truyền thông báo chí.

Ngay sau đó DB Cao Quang Ánh, vợ và hai con trong quốc phục Việt Nam rất dễ thương, đi qua Quốc Hội HK (có dome trên đỉnh) để làm lễ tuyên thệ nhậm chức.
Tại văn phòng của DB Ánh ở Rayburn Building có hai TV, trực tiếp hình ảnh lễ tuyên thệ ở Quốc Hội để đồng bào có thể theo dõi lễ nhậm chức. Tại đây, chúng tôi được dịp tiếp xúc với Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Ủy ban Cứu Người Vượt Biển, là cơ quan mà Dân Biểu Cao Quang Ánh đã phục vụ khoảng tám năm. Ông Thắng cho biết, Dân Biểu Cao Quang Ánh đến làm việc ở Ủy Ban CNVB năm 1996. Lúc đó đồng bào tỵ nạn bị ép bức hồi hương, DB Ánh được Ủy Ban giao cho trọng trách liên lạc với Quốc Hội HK, kêu gọi QH can thiệp cho đồng bào VN đang tạm cư trong các trại tỵ nạn ở các quốc Gia Đông Nam Á. Vấn đề đời sồng khó khăn của những tù nhân chính trị cũng được UB CNVB giao cho DB Ánh phụ trách. Lúc đó DB Ánh làm việc như một người tập sự (intern). Sau đó DB Ánh học Luật, mở Văn Phòng UBCNVB ở New Orleans và quản trị Văn Phòng này.

Một thời gian sau, DBÁnh nghĩ làm việc cho SOSBP để mở văn phòng luật sư riêng. Năm 2005 bão Katrina làm nhà cửa của DB Ánh bị hư hại nặng, ông phải ở trong trailer. Vì thấy hệ thống hành chánh ở LA quá chậm, không giúp đỡ cho người dân thật sự, nên DBÁnh quyết tâm ra phục vụ xã hội trên bình diện chính trị. Hiền thê của DB Ánh, Bà Hoàng Hiếu trước cũng là nhân viên của SOS BP. Sau khi DB Ánh rời SOS BP thì Bà đã lên thay thế, quản trị văn phòng UBCNVB ở New Orleans, vì vậy hai vợ chồng DB Ánh có nhiều liên hệ mật thiết với Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển.

Tiến Sĩ Thắng nói, DB Cao Quang Ánh là người rất lý tưởng, di tản qua Hoa Kỳ, không có cha mẹ, không có điều kiện thuận tiện, nhưng đã tự mình vươn lên. Ông có tinh thần phụng sự xã hội, nên đã đi tu trong dòng “Tên”, là một dòng tu rất khó, không phải chỉ có tấm lòng mà còn đòi hỏi khả năng, tinh thần phục vụ và đặc biệt là vấn đề công bằng xã hội.

Trước khi trở lại làm việc với SOS BP, DB Ánh đã đi Hồng Kông, Phi Luật Tân, Mexico, Việt Nam để phụ giúp xây một nhà thờ cho một giáo phận ở VN. DB Ánh có tinh thần phụng sự xã hội, nhưng đặc biệt là không có kinh nghiệm chính trị, chưa bao giờ có kinh nghiệm tranh cử. Nhưng sau vụ bão Katrina vì thấy cần phải thay đổi nên ông đã ra tranh cử. Tình cờ DBÁnh có gặp Ông Mike Honda là ngừơi Nhật, có dịp đến New Orleans. Ông Honda rất quan tâm đến tình trạng có rất đông người Việt Nam sinh sống ở đây mà không được giúp đỡ. Ông Mike Honda đã khuyến khích DB Ánh nên ra tranh cử để thay đổi hệ thống hành chánh, để có tiềng nói, chính sách. Lúc đó DB Ánh ra tranh cử ở cấp tiểu bang, bị thua nặng, nhưng ông không hề nãn lòng. DB Ánh là người rất bén nhạy, nên khi thấy có cơ hội thì Ông ra tranh cử lại. Do sự sắp xếp rất khéo léo và có nhiều may mắn nên ông được đắc cử.

Theo Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng, Việc DB Cao Quang Ánh đắc cử vào Quốc Hội Liên bang HK sẽ mở nhiều cánh cửa, khuyến khích cho thế hệ trẻ thêm phấn khởi đi vào chính trị HK.

Thứ hai là điều này tạo cho cộng đồng VN một tiếng nói. Cộng đồng chúng ta quan tâm về nhiều vấn đề khác nhau, như đời sống an sinh nhưng chúng ta không hề có tiếng nói. Với chức Dân Biểu Liên Bang DB Ánh có thể lên tiếng được và bên Hành Pháp bắt buộc phải trả lời. Họ sẽ trả lời như thế nào chưa biết nhưng ít nhất họ phải lắng nghe. Điều đó rất có lợi cho chúng ta.

Điểm lợi nữa là các vấn đề liên quan đến VN, đối với người Việt nếu không phải là hàng đầu thì cũng là hàng thứ hai, chẳng hạn như vụ Thái Hà, DB Ánh là người Công giáo sẽ rất quan tâm vấn đề này. Bên cạnh còn có những vấn đề khác như nhân quyền, lao động…Tất cả những vấn đề đó, DB Ánh ở tư thế dân biểu có thể nói lên cho cộng đồng người Việt.

Tiến sĩ Thắng quan tâm, DB Ánh được bầu lên để đại diện và bảo vệ quyền lợi cho cử tri, không phải chỉ cho người Việt, cho nên nếu chúng ta muốn DB Ánh lên tiếng cho chúng ta mà không ảnh hưởng đến nhiệm vụ của ông đối với cử tri, thì chúng ta phải cùng nhau hỗ trợ cho DB Ánh, nghiên cứu các vấn đề và giúp cho DB Ánh làm tốt nhiệm vụ của mình để hai năm sau Ông được tái đắc cử.

Tiến sĩ Thắng nói, giấc mơ của DB Cao Quang Ánh là làm sao nối kết những người trẻ có lòng, những người Việt có khả năng, hướng dẫn, tài trợ cho những người trẻ Việt Nam ra tranh cử. Đó là giấc mơ của DB Ánh, vì khi ông ra tranh cử ông rất là cô đơn.

Có một vấn đề trùng hợp là trong năm qua SOSBP cũng cố gắng kết nối những ngươì trẻ đi vào con đường tranh cử, hoặc là vận động tranh cử cho những người bạn trẻ của mình. Ủy Ban đã được sự hưởng ứng rất nồng nhiệt của giới trẻ, nên ông tin rằng Lễ nhậm chức của DB Ánh sẽ có nhiều người trẻ phấn khởi.

Tiến sĩ Thắng tin tưởng, trong thời gian tới đây cộng đồng sẽ thấy được DB Cao Quang Ánh tuy không có nhiều kinh nghiệm trong chính trường nhưng sẽ tạo được tiếng nói cho cộng đồng của chúng ta. Các cộng đồng bạn đã quan tâm rồi, công việc này không thể chỉ một mình DB Ánh thực hiện đựơc. Tiến sĩ Thắng mong đồng hương thương yêu, bảo bọc và tiếp trợ cho DB Ánh.

Theo the Washington Post, Ông Bryan Wagner, a Repbublican đã thuyết phục DB Ánh gia nhập vào Đảng Cộng Hòa và giúp DB Ánh vào ủy ban lãnh đạo địa phương và tiểu bang. Ông Wagner đã giới thiệu DBÁnh với những người lãnh đạo của Đảng Cộng Hòa vào Tháng 9 và gây quỹ được $200 ngàn để vận động. Hiện Ông Wagner là Cố Vấn của DB Ánh.

Ông Nguyễn Thiên Sinh là một trong những người của Uy ban vận động tranh cử của DB Ánh. Ông Sinh cho biết trong District 2 , New Orleans có khoảng hai mươi mấy ngàn dân cư, trong đó có khoảng bốn ngàn người Việt có ghi danh đi bầu. Nếu có nhiều người ghi danh đi bầu thì DB Ánh có nhiều cơ hội thắng cử hơn. Ông Sinh nói, Người Việt ở khu vực này là thiểu số nhưng DB Ánh thắng cử vì ông rất chịu khó làm việc và chân thật phục vụ cộng đồng, và vì Ông Jefferson ăn hối lộ nhiều quá.

Có mặt trong buổi tiếp tân này có gia đình của DB Cao Quang Ánh, gồm chị em, cậu, mợ, dì…Bà Trần thị Đỗ, Dì của DB Ánh, là người đã đem DB Ánh cùng chị và em di tản khỏi VN vào ngày 27 Tháng 4, 1975. Lúc đó DB Ánh mới tám tuổi. Cha mẹ ông và năm chị em gái còn kẹt lại ở VN. Cha là một sĩ quan trong QLVNCH phải đi học tập. Sau đó tất cả gia đình được đoàn tụ ở HK năm 1991. Ông cậu của DB Ánh cho biết DBÁnh thuở nhỏ rất ngoan, học rất giỏi và luôn luôn vâng lời.

Mọi người trong phòng theo dõi hình ảnh lễ nhậm chức ở Quốc Hội từ TV, ai cũng nôn nóng đón chào Dân Biểu Cao Quang Ánh cùng hiền thê và hai con trở về gặp đồng hương và thân hữu ở phòng 2113 Rayburn Building.

——————————

Dân Biểu Joseph Cao tuyên thệ, tạo lịch sử tại Quốc Hội Hoa Kỳ
Tuesday, January 06, 2009

medium_NVHN-090106-JOSEPH-CAO-1.jpg

Một tay ẵm Betsy và một tay dắt Sophia, ông Joseph Cao cùng hai con gái đang bước đến ghế của ông trong Phòng Hạ Viện tại Quốc Hội ở thủ đô Washington.

WASHINGTON.- Quốc Hội Hoa Kỳ đã khai mạc khóa họp lần thứ 111 qua những buổi lễ tuyên thệ tại cả hai Thượng Viện và Hạ Viện. Ðặc biệt năm nay là lần đầu tiên trong lịch sử có một khuôn mặt Việt Nam trong hơn 500 vị dân cử tại Quốc Hội. Ông Cao Quang Ánh là một trong 54 tân dân biểu tại Hạ Viện, và ông đã tuyên thệ vào trưa Thứ Ba, 6 Tháng Giêng ở bên trong Phòng Hạ Viện.


Ông Cao Quang Ánh, 41 tuổi, được gọi là Dân Biểu Anh “Joseph” Cao theo tiếng Mỹ, là một trong ba vị dân biểu liên bang mới từ Louisiana. Cả ba đều thuộc đảng Cộng Hòa. Tiểu bang Louisiana có bảy dân biểu liên bang

Không chỉ là người Việt đầu tiên được bầu vào Quốc Hội Hoa Kỳ, ông cũng là đảng viên Cộng Hòa đầu tiên trong hơn 100 năm được đại diện Ðịa Hạt 2, một nơi có đa số cử tri đảng Dân Chủ.

Trong cuộc bỏ phiếu đầu Tháng Mười Hai vừa qua, ông Joseph đã thắng “ngựa về ngược” trong cuộc đua với ông Bill Jefferson, một dân biểu liên bang thuộc đảng Dân Chủ và nắm chức này trong chín nhiệm kỳ, tức là dài 18 năm.

Khóa họp 111 của Quốc Hội Hoa Kỳ đang có 435 dân biểu và 100 nghị sĩ. Trong 54 thành viên mới nhất của Hạ Viện, có 32 dân biểu thuộc đảng Dân Chủ và 22 dân biểu thuộc đảng Cộng Hòa. Thượng Viện đã có chín tân nghị sĩ, không kể hai ông Al Franken từ Minnesota và ông Roland Burris từ Illinois.

Ông Roland Burris, 71 tuổi, không được vào Thượng Viện vì thống đốc đề cử ông vào ghế của Tổng Thống đắc cử Barack Obama đang bị điều tra trong vụ tai tiếng bán ghế nghị sĩ. Về phần ông Al Franken, cựu danh hài này đã đắc cử với số phiếu rất khít khao và đối thủ của ông đang yêu cầu đếm lại phiếu tại Minnesota.

Trong một ngày tuyên thệ tại Quốc Hội mà giới truyền thông Mỹ đã chú ý nhiều hơn đến trường hợp của ông Burris và ông Franken, ông Joseph Cao đã tay bồng tay dắt hai con gái mặc quốc phục Việt Nam vào phòng tuyên thệ tại Hạ Viện. Bé Betsy, 4 tuổi, được mặc áo dài màu đỏ; bé Sophia, 5 tuổi, mặc áo dài màu vàng.

Hơn 30 năm trước, khi mới có 8 tuổi, ông Joseph Cao đã rời Việt Nam một thời gian ngắn trước khi Cộng Sản chiếm Sài Gòn. Lúc đó thân mẫu đã hỏi rằng ông có muốn theo mẹ ra bãi biển hay không.

“Tôi nói, ‘Mẹ, chúng ta không ra biển. Chúng ta đi Mỹ,’” ông Cao kể với hãng thông tấn AP mới đây. “Và mẹ tôi trả lời, ‘Ðúng, chúng ta đi Mỹ.”

Một thời gian ngắn sau đó ông bước lên phi cơ của quân đội Mỹ cùng với hai anh chị, một người chú. Cha mẹ ông đã ở lại. Giờ đây, từ một người tị nạn Cộng Sản hơn ba thập niên trước, ông Joseph Cao tại lịch sử tại quê hương mới.

Trong thời gian ông tuyên thệ nhậm chức, một bầu không khí tưng bừng, náo nhiệt đã được ghi nhận bên ngoài Phòng 2113 tại tòa nhà Hạ Viện Rayburn House Office. Phòng 2113 là văn phòng làm việc của Dân Biểu Anh “Joseph” Cao trong hai năm sắp tới. Một đài truyền hình của người Việt Nam, vài ký giả đã đứng bên ngoài phòng và phỏng vấn bất cứ ai muốn nói chuyện về trường hợp thăng tiến ly kỳ của ông Joseph Cao.

Không chỉ vượt qua những năm khó khăn của một người tị nạn, ông Joseph Cao còn tranh đấu ngược lên đồi trong cuộc đua vào cuối năm ngoái trước khi đến Hoa Thịnh Ðốn và tạo lịch sử hôm Thứ Ba vừa qua.

Ngoài ra, không chỉ là biểu tượng của sự thành công của cộng đồng người Việt tạo dựng lại cuộc sống ở quê hương mới, ông Joseph Cao cũng là biểu tượng cho sự phục hồi tại New Orleans, một thành phố từng bị bão tàn phá hơn ba năm trước đây.

Trước khi đắc cử, ông Joseph Cao là một luật sư với chiều cao 5 feet 2 (1.57 mét). Ông Phạm Vũ, một hướng dẫn viên tại phòng triển lãm Người Mỹ Gốc Việt tại bảo tàng viện Smithsonian Institution ở thủ đô Washington, nói với hãng AP trong ngày Thứ Ba rằng trường hợp của ông Joseph Cao cho thấy “sự thăng tiến của cộng đồng người tị nạn.”

“Chúng tôi từng chạy thoát ra khỏi một chế độ chính trị mà trong đó người dân bị đàn áp. Giờ đây, không chỉ sống sót và được tự do, chúng ta đạt được những cấp bậc cao hơn để trở thành một phần trong tiến trình của tự do chính trị và dân chủ. Ðó là điều mạnh mẽ nhất mà chúng ta có thể nói về đất nước Hoa Kỳ,” ông Phạm Vũ nói.

Ông Cao từng tốt nghiệp bằng cử nhân vật lý tại Baylor University trong thập niên 1980, xong gia nhập Dòng Tên, được bằng tiến sĩ triết tại Fordham University và làm việc với người nghèo tại Mễ Tây Cơ.

Thời gian làm việc từ thiện đã khiến ông thay đổi hướng đi trong cuộc đời. Ông rời Dòng Tên năm 1996, muốn học luật nhằm mang lại thay đổi bằng chính trị. Ông tốt nghiệp trường luật Loyola University Law School tại New Orleans, hoạt động trong cộng đồng người Việt nhiều hơn sau vụ bão Katrina.

Ông có lập trường chống phá thai và được tham dự Ðại Hội Ðảng Cộng Hòa năm 2008. Mặc dù sẽ gặp khó khăn trong cuộc bầu cử năm 2010 vì Ðịa Hạt 2 thuộc về đảng Dân Chủ và có nhiều cử tri da đen, Dân Biểu Joseph Cao đã bắt đầu tạo những mối quan hệ với các cử tri Dân Chủ và da đen với hy vọng thuyết phục khối cử tri này trong hai năm làm việc của ông. (h.d.)

—————————————-

Phỏng vấn Dân Biểu Cao Quang Ánh, đại biểu người Mỹ gốc Việt đầu tiên tại Hạ Viện Hoa Kỳ
Tuesday, January 06, 2009

medium_cao.jpg

Dân biểu Joseph Cao

Nguyễn Văn Khanh

Sau đây là phần chính trong cuộc phỏng vấn đặc biệt Dân Biểu Joseph Cao, tức Cao Quang Ánh (CQA), dân biểu người Mỹ gốc Việt đầu tiên tại Hạ Viện Hoa Kỳ. Cuộc phỏng vấn do nhà báo Nguyễn Văn Khanh (NVK) thực hiện nhân dịp vị dân biểu về tham dự phiên họp khai mạc Quốc Hội Khóa 111 tại thủ đô Washington, ngày 6 Tháng Giêng năm 2009.

NVK: Câu hỏi đầu tiên của chúng tôi là khi giơ tay tuyên thệ nhậm chức, ông dân biểu nghĩ gì?

CQA: Thưa nói chung, một phần về gia đình, một phần về cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại và một phần nữa cho đơn vị 2 mà tôi đại diện ở bang Louisiana.

NVK: Trước hết, xin nói về đơn vị ông dân biểu đại diện. Kế hoạch phục vụ của ông dân biểu trong 2 năm sắp đến như thế nào?

CQA: Bắt buộc tôi phải chú ý dến những đòi hỏi của cử tri đơn vị 2. Những đòi hỏi đó gồm có hệ thống giáo dục, y tế, cùng với lại những hệ thống bờ đê. Tôi hy vọng trong 2 năm tới sẽ vận động được những ngân khoản để giúp xây dựng lại những điều mà tôi vừa trình bày.

NVK: Với cộng đồng Việt Nam, nhất là cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ, ông dân biểu là vinh dự của mọi người, và cộng đồng đặt rất nhiều niềm tin vào ông dân biểu. Chắc ông dân biểu cũng thấy điều đó?

CQA: Vâng. Tôi có dịp trả lời nhiều cuộc phỏng vấn với các đài phát thanh và báo chí Việt Nam. Tôi cũng biết đây là một chức vụ, một niềm hãnh diện cho cộng đồng Việt Nam của chúng ta ở đây. Với tôi cuộc tranh cử và thắng cử này không phải là thắng cử của một người, mà là thắng cử của cả cộng đồng ở hải ngoại. Ngoài ra khi làm việc cho đơn vị 2 ở Louisiana, tôi cũng hy vọng đóng góp một phần nào cho những đòi hỏi của cộng đồng Việt Nam của chúng ta ở nước Mỹ.

NVK: Ông dân biểu ghi nhận được những mong muốn gì từ phía Cộng Ðồng? Ông dân biểu có thể chia sẻ với thính giả của chúng tôi ở trong nước được không ạ?

CQA: Như anh cũng biết là vấn đề tự do tôn giáo, nhân quyền ở Việt Nam, một nước Việt Nam tự do, dân chủ, là vấn đề lớn lao mà cộng đồng Việt Nam hải ngoại muốn tôi phải lưu ý tới, trong vai trò của tôi trong 2 năm tới.

NVK: Trước đây ông dân biểu đã về Việt Nam?

CQA: Vâng, tôi có về hồi năm 2001 và hồi năm 1994. Lúc 2001 tôi và nhà tôi về để thăm gia đình, thăm anh chị em bên Việt Nam. Trước đó, hồi 1994 tôi về lúc đó còn ở trong Dòng Tên, về để thăm dò cho việc làm của Dòng ở Việt Nam.

NVK: Liệu có phải là quá sớm để chúng tôi hỏi là trong 2 năm tới, trong nhiệm kỳ đầu tiên của ông dân biểu, ông sẽ về Việt Nam với tư cách một vị dân cử?

CQA: Tôi có nói chuyện với nhân viên của tôi, như là anh Christopher Ingram có nói đến một chuyến đi quan sát kinh tế ở Việt Nam, hay chẳng hạn để nói chuyện về giáo xứ Thái Hà. Ðó là một trong việc tôi đã đề nghị với anh Ingram sắp xếp, để tôi cùng với một nhóm người khác về Việt Nam để nói chuyện về các điều đó.

NVK: Chúng tôi xin lỗi được hỏi một câu hỏi khá tế nhị là sau khi ông đắc cử, phía Việt Nam có liên lạc với ông dân biểu chưa?

CQA: Chưa, chưa có.

NVK: Có lần ông Frank Wolf, đồng viện và cũng là người của đảng Cộng Hòa như ông dân biểu, nói với tôi là công việc của một dân biểu đòi hỏi dành rất nhiều thì giờ cho Quốc Hội, nhưng ông Wolf bao giờ cũng dành ngày Chủ Nhật để đi lễ và cho gia đình. Ông dân biểu đã nghĩ đến chuyện này chưa?

CQA: Ðó là điều bắt buộc vì đòi hỏi của gia đình. Tôi cũng dành một hai ngày trong tuần để lo cho gia đình, chú ý đến con cái, đến gia đình cùng với cô Hiếu là nhà tôi đây.

NVK: Xin cám ơn ông dân biểu, và cũng xin được chào bà.

Bà Hiếu: Dạ vâng, xin được gửi lời chào đến quý đồng hương khắp nơi trên thế giới.


——————————————————–

Liệu Joseph Cao có giữ được ghế dân biểu trong kỳ bầu cử 2010?
Saturday, January 03, 2009

medium_NVHN-090108-JOSEPH-CAO.jpg

Dân Biểu Cao Quang Ánh đang sửa nón cho con gái Betsy, 4 tuổi, trước khi tuyên thệ nhậm chức tại Hạ Viện ngày 6 Tháng Giêng vừa qua. (Hình: Pablo Martinez Monsivais/AP)


medium_NVHN-010908-CHERYL-GRAY.jpg

Nữ Nghị Sĩ Tiểu Bang Cheryl Gray tại Louisiana

NEW ORLEANS – Trong một bài viết đặc biệt về tình hình chính trị địa phương, tuần báo Louisiana Weekly cho biết các chính trị gia kỳ cựu thuộc đảng Dân Chủ đang ráo riết đẩy nữ Nghị Sĩ Tiểu Bang Cheryl Gray ra tranh ghế dân biểu liên bang của ông Cao Quang Ánh trong kỳ bầu cử năm 2010.

Vào ngày Thứ Ba, 6 Tháng Giêng vừa qua, Dân Biểu Cao Quang Ánh đã tuyên thệ nhậm chức tại Hạ Viện. Trước đó một tháng, ông Ánh “Joseph” Cao đã trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên trong lịch sử được bầu vào Quốc Hội Hoa Kỳ. Ông đã thắng William Jefferson, một dân biểu đại diện địa hạt 2, Louisiana trong 18 năm.

Liệu Joseph Cao có giữ được thế thượng phong trước đối thủ Cheryl Gray và các ứng viên khác trong kỳ bầu cử 2010?

Với nhiệm kỳ chỉ kéo dài hai năm, “tân binh” Joseph Cao có thể gặp nhiều khó khăn trong thời gian tới để được tái đắc cử vào năm 2010. Vị dân biểu gốc Việt thuộc đảng Cộng Hòa làm việc trong một Hạ Viện do đảng Dân Chủ kiểm soát.

Theo ghi nhận trên BayouBuzz.com, nữ Nghị Sĩ Tiểu Bang Cheryl Gray gốc Phi Châu sẽ là một thử thách đáng kể đối với ông Joseph Cao. Bà nhận được sự ủng hộ rộng rãi từ tầng lớp da trắng cấp tiến đảng Dân Chủ sống trong vùng New Orleans. Thành phần cử tri này từng bỏ rơi ứng cử viên đầy tai tiếng William Jefferson và quay sang bỏ phiếu cho ông Joseph Cao mặc dù ông thuộc đảng Cộng Hòa. Bà cũng hiển nhiên nhận được nhiều cảm tình từ nhóm cử tri gốc Phi Châu.

Ðịa hạt 2 ở Louisiana có 75% cử tri là người gốc Châu Phi và đa số theo đảng Dân Chủ. Theo kết quả bầu cử vừa qua, Luật Sư Joseph Cao được 33,132 phiếu (49.54%) và ông William Jefferson được 31,318 phiếu (46.83%).

Theo nữ cố vấn chính trị Cheron Brylski, “Họ (nhóm Dân Chủ) đang ráo riết vận động cho bà Cheryl Gray… Lập trường chính là hợp lực để hậu thuẫn một ứng viên của người da đen.”

Lúc mới thắng cử, ông Joseph Cao nói với Nhật Báo Người Việt về các khó khăn vừa trải qua như sau: “Dân Biểu Jefferson là một người hoạt động lâu năm trong địa hạt. Thách thức lớn nhất của tôi là làm thế nào thuyết phục cử tri đừng bỏ phiếu cho ông và bỏ phiếu cho tôi.”

Còn bây giờ, các khó khăn của Luật Sư Joseph Cao là làm sao vừa lo các bổn phận hiện tại vừa tính đến kỳ bầu cử năm 2010.

Tuy thế, bà Cheron Brylski lưu ý rằng đối thủ chính của ông Joseph Cao, bà Cheryl Gray, chỉ mới vừa được bầu vào ghế nghị sĩ tiểu bang năm 2007, khá hài lòng với chức vụ hiện nay và không bận tâm chuyện tranh cử thêm nữa.

Theo quan điểm của bà Cheron Brylski, yếu tố “Joseph Cao có thể coi như một thành viên Cộng Hòa đại diện cho hầu hết dân thiểu số, trong khu vực Dân Chủ,” chính là một trong các lý do giúp ông nắm được thời cơ tuyệt vời trong kỳ tái tranh cử tới.

Bà Cheron Brylski vốn là một nhà cố vấn chính trị Dân Chủ, từng giúp nhiều ứng viên mà trong đó có nữ Nghị Sĩ Tiểu Bang Cheryl Gray. Bà Brylski nghĩ rằng ông Joseph Cao sẽ thắng cử lần nữa.

Bà Brylski cho biết trên thực tế phía Dân Chủ sẽ không được đại diện bởi một nhân vật tranh cử da đen, ngay cả khi bà Cheryl Gray quyết định gia nhập cuộc đua tại địa hạt 2. Dân Biểu Tiểu Bang Cedric Richmond, người về thứ ba trong cuộc bầu cử sơ bộ đảng Dân Chủ, đã khởi kế hoạch tái ứng cử. Và, ông không là người duy nhất. Vài chính trị gia da đen đang công khai xem xét cơ hội gia nhập cuộc tranh cử năm 2010.

Vấn đề chưa rõ ràng là liệu Cedric Richmond và các ứng viên khác sẽ đi vào cuộc bầu cử sơ bộ đảng Dân Chủ hay sẽ đứng độc lập trong kỳ tổng tuyển cử năm 2010. Trong bối cảnh thực tế đó, ông Joseph Cao vẫn có cơ hội tái đắc cử.

Theo phân tích của báo Người Việt trước đây, nếu muốn tiếp tục nắm địa hạt 2, đảng Cộng Hòa phải giúp ông Joseph Cao.

Bên cạnh đó, một ứng viên Dân Chủ da đen chính thức không chỉ giành ghế với vị dân cử gốc Việt mới này, mà còn phải đương đầu với ít nhất một dân cử gốc Phi khác, đang ở thế độc lập, hoặc thậm chí hai người khác. Hơn thế, một vài nhân vật Dân Chủ da trắng cũng có thể bất ngờ nhảy vào cuộc.

Theo luật mới có hiệu lực từ năm 2006, tất cả ứng cử viên kể cả người tranh cử độc lập, hễ lấy được số phiếu cao nhất trong kỳ sơ bộ là thắng, bất luận có đạt được 50% phiếu bầu hay không.

Như vậy, trong bối cảnh có nhiều người tranh cử, ông Joseph Cao không cần số phiếu nhiều hơn 35% mà vẫn có thể vượt lên hàng đầu. Cộng đồng người Việt ở Louisiana cũng như khắp nước Mỹ có thể tạm kết luận: ông Joseph Cao sẽ có nhiều hy vọng đắc cử năm 2010.

Bên lề các cuộc tranh cử, “Những gì người ta khám phá nơi ông Joseph Cao là tính cách của một tu sĩ Dòng Tên hơn là một đảng viên Cộng Hòa,” bà Cheron Brylski nhận định. Trong sáu năm, ông Joseph Cao đã lo việc hướng nghiệp cho những người nghèo khổ tại các quốc gia thứ ba, và với nhân cách nhà tu tôi luyện được trong ơn gọi nhiều năm trời, ông Joseph Cao suýt trở thành một linh mục.

“Ðúng là ông ta chống phá thai,” bà Brylski nói tiếp, “và ông rất nhiệt thành trong quan điểm ấy. Giới Cộng Hòa thích điều đó… Nhưng về các lãnh vực khác, như vấn đề lao động, ông lại rất cởi mở.”

Nhà cố vấn tranh cử mô tả sự tận tụy của ông Joseph Cao trong vấn đề giáo dục và chăm sóc y tế dành cho người nghèo, vốn phản ảnh quá trình tiếp thu học thuyết xã hội Công Giáo, hơn là quan điểm Cộng Hòa thường thấy cho rằng chính phủ không nên can thiệp sâu vào xã hội.

Hồi năm 2002, Luật Sư Joseph Cao được Tổng Giám Phục Tổng Giáo Phận New Orleans chọn vào Hội Ðồng Cố Vấn Hội Ðồng Giám Mục Hoa Kỳ. (T.Ð.)

Posted in Uncategorized | Tagged: | Leave a Comment »

Trung Quốc và Nhóm Hiến Chương 08

Posted by hoangtran204 trên 08/01/2009

Asia Sentinel

————————————————————————————————————

Ông Hồ Cẩm Đào

Lãnh trách nhiệm

Cá nhân Trong cuộc

chiến Chống lại Phong

trào Hiến chương 08 *

@gởi bạn, TH gợi ý để các bạn đọc các bài theo thứ tự sau đây để dễ theo dõi sự liên tục.
+Trước hết, tìm hiểu chính sách 10 năm qua của TQ đối với Lào, và đối với Kampuchea. Tại sao họ làm vậy? Nhằm mục đích gì? Ảnh hưởng tới VN ra sao? (bài 1,2,3,3,3)
+Sau đó đọc bài chính sách đối ngoại giữa Mỹ và TQ (bài 4,5,6,7)
+Cuối cùng đọc chính sách đối ngoại giữa Mỹ và TQ (phần 1,2,3)_ của Henry Paulson
[ nhìn vào bên tay trái có danh sách các bài việt và click vào để đọc]

6• chínhsáchđốingoạichâuáđứngdậytq-mỹ1
7• chínhsáchđốingoạichâuáđứngdậytq-mỹ2
8• chínhsáchđốingoạigiữamỹvàtrungquốc-phần1
9• chínhsáchđốingoạigiữamỹvàtrungquốc-phần2
10• chínhsáchđốingoạigiữamỹvàtrungquốc-phần3
4• chínhsáchđốingoạigiữamỹvàtrungquốc1978
5• chínhsáchđốingoạigiữamỹvàtrungquốc2009
2• chínhsáchđốingoạigiữatrungquốcvàkampuchea2005-2016
3• chínhsáchđốingoạigiữatrungquốcvàlào1990-2008
3• chínhsáchđốingoạigiữatrungquốcvàlào2007
3• chínhsáchđốingoạigiữatrungquốcvàlào2007-2009
1• chínhsáchđốingoạigiữatrungquốc_vn_lào2008

Mark O’Neill

Thứ Tư, ngày 7-1-2009

Mặc dù chính phủ Trung Quốc đã và đang phản ứng dữ dội chống lại các nhân vật nòng cốt của cái được gọi là Hiến chương 08, một thách thức nghiêm trọng nhất của giới trí thức đối với Đảng Cộng sản kể từ những cuộc phản kháng do sinh viên cầm đầu năm 1989, có rất ít cơ may cho thấy rằng họ có thể dập tắt mối thách thức đó mặc dù Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã và đang lãnh trách nhiệm cá nhân trong chiến dịch này.

Vào ngày 10 tháng 12, 2008 là ngày kỷ niệm lần thứ 60 bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, hơn 300 trí thức và nhà hoạt động nhân quyền Trung Quốc đã cho công bố bản Hiến chương 08, kêu gọi có một hệ thống pháp luật độc lập, quyền tự do lập hội và chấm dứt sự cai trị độc đảng.

Đó là một tài liệu được soạn thảo tỉ mỉ và cẩn thận, được phát hành vào một thời điểm khi các nhà lãnh đạo của Bắc Kinh đang ngày càng lo lắng về những mối đe doạ đối với sự ổn định – 30 năm thịnh vượng đã và đang dẫn tới một sự gia tăng chưa từng có về các tiêu chuẩn sống dường như đang đi tới hồi kết thúc khi mà nền kinh tế thế giới đột ngột xuống dốc và khi các cuộc biểu tình xuất hiện trên khắp cả nước.

Những người ký tên vào Hiến chương 08 là một nhóm trong số các trí thức có ảnh hưởng nổi bật nhất của Trung Quốc, những người nầy trước đây chưa từng dính líu tới hành động phản kháng hay hoạt động chính trị. Họ cho biết họ dự định tiếp tục đưa ra công khai bản hiến chương này và thúc đẩy cho sự chấp nhận trên mọi phương diện đối với nó cho tới tháng Mười (2009)

Thời điểm đưa ra là quan trọng vì năm 2009 là năm có tất cả các lễ kỷ niệm – 20 năm sau cuộc phản kháng của sinh viên năm 1989 dẫn tới cuộc tàn sát tại Quảng trường Thiên An Môn, 50 năm sau cuộc nổi dậy ở Tây Tạng được lãnh đạo bởi Đức Dalai Lama, 60 năm sau ngày thành lập nước Trung Quốc Cộng sản và 90 năm sau các cuộc biểu tình của sinh viên ngày 4 tháng Năm, năm 1919 trong làn sóng tức giận chống lại sự yếu hèn của chính phủ qua Hiệp ước Versailles.

Vào gần nửa đêm ngày 8 tháng Mười một 2008, hai toán công an gồm 12 người đã thình lình đến nhà của hai trong số những tác giả chính của bản hiến chương, ông Liu Xiaobo và ông Zhang Zuhua, bắt họ đi và tịch thu máy tính, điện thoại di động, sách vở, thư từ và các tài liệu khác. Công an ở lại nhà ông Liu cho tới trưa ngày 9 tháng Mười một. Ông Liu, 53 tuổi, là nhà bất đồng chính kiến kỳ cựu, ông bị bắt thường xuyên và trải qua ba năm trong trại cải tạo lao động, rồi từ đó bị giam giữ vì bị tình nghi về “âm mưu lật đổ chính quyền”, một tội có thể dẫn tới một bản án tù giam nhiều năm.

Bộ Tuyên truyền (MOP) đã thi hành một lệnh cấm nghiêm ngặt đối với bất cứ sự đề cập nào tới hiến chương này hoặc những cuộc phỏng vấn với những người ký tên vào bản hiến chương trên phương tiện truyền thông trong nước và đã tổ chức các cuộc họp để chỉ dẫn cho các phóng viên báo giấy và truyền hình, nhằm thanh minh cho tầm quan trọng của lệnh cấm và mối đe doạ mà bản Hiến chương 08 đặt ra.

Văn bản quan trọng cho các chỉ dẫn này là Văn kiện số 24, một bài nói chuyện của ông Hồ Cẩm Đào tại phiên họp toàn thể Đảng Cộng sản từ ngày 9 đến ngày 12 tháng Mười, năm 2008 tại Bắc Kinh.

“Các cơ quan tuyên truyền của đảng phải hành động rõ ràng và với một ý thức mạnh mẽ về lẽ phải,” ông Hồ Cẩm Đào nói. “Sự ổn định là trách nhiệm quan trọng hơn hết thảy. Không có ổn định, chúng ta sẽ có khả năng không đạt được cái gì và sẽ mất tất cả những gì mà chúng ta đã giành được. Chống lại việc tây phương hóa và chủ nghĩa ly khai là con đường chính trị của đảng và là tư t
ởng mà chúng ta phải theo đuổi lâu dài.”

Các quan chức bộ này biện luận rằng, vào lúc bắt đầu của cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu mùa hè 2008, Trung Quốc đang trải qua một cơn khủng hoảng do mức tăng trưởng chậm lại, tình trạng thất nghiệp và rối loạn xã hội tăng lên. Những ví dụ gần đây là các cuộc đình công bởi tài xế lái xe taxi và các giáo viên trong các thành phố lớn, những cuộc nổi loạn ở Longnan, Gansu làm cho 60 viên chức bị thương, các cuộc biểu tình của công nhân Bắc Kinh và một số lượng ngày càng nhiều những người đâm đơn kiện tụng.

Các tác giả của bản Hiến chương 08 đã chọn lựa thời điểm hành động với sự quan tâm sâu sắc. Chính vào năm 1908 hoàng đế Guanxu trẻ tuổi và một nhóm các nhân vật cải cách đã đệ trình một loạt các cải cách lên Từ Hi Thái Hậu, người đang trị vì Trung Hoa vào lúc đó. Những biện pháp đó bao gồm một sự thay đổi từ chế độ độc đoán sang chế độ quân chủ lập hiến và dân chủ và bãi bỏ những cơ quan và chức vụ làm việc rất ít nhưng có lãnh lương của chính quyền. Sau 100 ngày, Từ Hi đã ra lệnh bắt giữ hoàng đế và hành hình 6 trong số những nhà lãnh đạo cải cách.

Ngoại trừ năm 1949, tất cả những ngày lễ kỷ niệm rơi vào năm 2009 đều có chung thái độ phản kháng của những người dân bình thường chống lại sự thất bại, tình trạng tham nhũng và hành động tàn bạo của chính quyền Trung Quốc.

Trong khi các cuộc phản kháng năm 1989 là do tự phát, không được tổ chức từ lúc đầu và bộc lộ một sự đa dạng của các nguyên nhân, thì Hiến chương 08 đã được viết ra với sự cẩn trọng và được bàn thảo kỹ lưỡng. Hình mẫu của nó là Hiến chương 77, phong trào được bắt đầu như là một lời thỉnh cầu của các trí thức người Tiệp Khắc (Czechoslovak) vào năm 1977 và đã phát triển thành một phong trào xã hội đã góp một phần quan trọng trong việc lật đổ chủ nghĩa Cộng sản và xây dựng nên xã hội sau đó.

“Tất cả các dạng xung đột trong xã hội đã và đang gia tăng và những nỗi bất bình đang trở thành mạnh mẻ hơn,” bản Hiến chương 08 viết. “Chế độ hiện thời đã trở nên lạc hậu tới mức độ mà sự thay đổi là điều không thể tránh khỏi. Trung Quốc vẫn còn là cường quốc lớn duy nhất của thế giới vẫn giữ chế độ độc tài xâm phạm nhân quyền. Tình thế nầy nên được thay đổi những cải cách chính trị dân chủ không thể bị trì hoãn lâu hơn được nữa,” bản hiến chương viết.

“Sau khi phải trải qua một thời kỳ dài những thảm hoạ nhân quyền và một cuộc tranh đấu và kháng cự gian nan vất vả, các công dân Trung Quốc đang ngày càng nhận ra rằng tự do, bình đẳng và nhân quyền là những giá trị chung phổ quát và rằng dân chủ, một chính thể cộng hòa hợp hiến là khuôn khổ cơ bản của chính quyền hiện nay.”

Một trong những đòi hỏi làm cho ông Hồ Cẩm Đào và các đồng sự của ông hầu như tức điên lên là lời kêu gọi của bản hiến chương cho một nền cộng hòa liên bang để thay thế cho chính quyền trung ương đã đang tồn tại dưới chế độ của những người Cộng sản.

“Tương lai của Trung Quốc là một quốc gia liên bang,” theo lời ông Yan Jiaqui, một cố vấn cho ông Triệu Tử Dương ** trong những năm 1980 và là một trong những trí thức hàng đầu ủng hộ hành động của sinh viên. Sau cuộc đàn áp tàn bạo, ông đã trốn sang Hoa Kỳ, nơi ông hiện đang sống lưu vong.

“Lời đề nghị cho một hệ thống liên bang này sẽ được chào đón bởi người dân Đài Loan, Đức Dalai Lama và người dân Tây Tạng. Đó là con đường để đạt được nền dân chủ và sự thống nhất trong hòa bình,” ông Yan nói.

Các tác giả của bản hiến chương biện luận rằng chế độ cộng sản độc tài nầy cho phép chút ít kênh thông tin cho dân chúng bày tỏ những bất bình của mình, cho phép bạo lực và phản kháng trên đường phố như là giải pháp thay thế duy nhất.

Một kiến nghị của 56 người Trung Quốc định cư ở nước ngoài ủng hộ cho bản hiến chương đã viết rằng, trong khi những cải cách của 30 năm qua đã đem tới tự do lớn hơn và những sự gia tăng kinh tế rất đáng chú ý, thì hệ thống chính trị độc đoán, sự độc quyền về thông tin và sự kiểm soát hệ thống pháp luật đã và đang làm cho nhiều nhóm trong xã hội không thể phát biểu các quan điểm của họ.

“Tình trạng thiếu vắng sự kiểm soát và giám sát quyền lực, đã và đang cho phép nạn tham nhũng gia tăng mạnh mẽ, khoảng cách giàu nghèo rộng thêm, những giá trị đạo đức sa sút và môi trường bị hủy hoại. Với tình trạng bất công như vậy, những xung đột trong xã hội trở nên tồi tệ hơn và bạo lực xảy ra thường xuyên. Chúng tôi lo ngại cho tương lai của giống nòi Trung Quốc,” bản kiến nghị viết.

Chính phủ muốn bóp chết hành động phản kháng này từ trong trứng và ngăn chặn không để cho bản Hiến Chương 08 nhận được sự ủng hộ của nhiều tầng lớp rộng rãi hơn trong xã hội – như các trí thức, sinh viên, công nhân và tầng lớp trung lưu.

Nhiều người cho rằng 2009 sẽ là một năm bất an. Các tác giả của bản Hiến chương 08 đã và đang phát cho những ai cần bản hiến chương nầy như kế hoạch cho hành động phản kháng.

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

  • Mời xem thêm: Trang 498 – blog basam.tk:
  • Các nhà Hoạt động Nhân quyền của Trung Quốc Cần được Ủng hộ”.

** “Kêu gọi TQ xem lại vụ Thiên An Môn” (BBC).

Posted in Uncategorized | 1 Comment »

Tự Do Ngôn Luận Được Bảo Vệ

Posted by hoangtran204 trên 07/01/2009

*Ở nơi đâu mà chính quyền đặt ra luật pháp, nhưng họ không có ý muốn tôn trọng luật pháp, thì chính quyền ấy đã có chủ ý khuyến khích nạn tham nhũng, muốn đàn áp dân chúng, muốn thi hành chính sách độc tài bắt dân chúng phải tuân theo, và chắc chắn chính quyền ấy cũng không được dân chúng tự do bầu chọn ra. Kết quả là tự do ngôn luận của người dân bị chà đạp, và người dân không bao giờ kiện được chính phủ đó khi họ bị xúc phạm.

Bao giờ dân chúng Việt Nam thắng một vụ kiện với chính quyền ? 64 năm nữa?

******

Tin sáng

Người Dân đã thắng vụ kiện chính phủ Hoa Kỳ và Hãng máy bay JetBlue sau khi quyền tự do ngôn luận và phát biểu ý kiến của anh ta bị xâm phạm

Tòa án xét xử cho một thường trú nhân (chưa có quốc tịch Mỹ) thắng kiện và tòa ra lệnh cho Sở An ninh Giao Thông Vận Tải của chính phủ và hãng máy bay phải bồi thường 240.000 đô la. Nguyên nhân anh ta bị hãng máy bay bắt buộc mặc một chiếc áo thun của họ, để che khuất một chiếc áo thun mà anh ta đang mặc có hàng chữ Á Rập “Chúng tôi sẽ không im lặng”

Người dịch Trần Hoàng

NEW YORK (AFP) – Một hành khách đi máy bay từng bị buộc phải che chiếc áo thun của anh ta bởi vì chiếc áo có hàng chữ tiếng Á Rập đã được đền 240.000 đô la (hơn 4 tỉ) đền bù thiệt hai, những người tham gia vào chiến dịch ủng hộ cho việc vận động thưa kiện chính quyền Hoa Kỳ và hãng máy bay JetBlue ra tòa đã cho biết như thế.

Anh Raed Jarrar đã nhận được món tiền 240.000 đô la vào ngày thứ Sáu từ các nhân viên của Sở An Ninh Giao Thông Vận Tải Hoa Kỳ và từ Hãng Máy Bay JetBlue tiếp theo sau sự việc xảy ra (giữa anh ta với hãng máy bay và nhân viên an ninh) vào tháng 8-2006 tại phi trường J.F. Kennedy thuộc tiểu bang New York, Hiệp Hội Bão Vệ Dân Sự và Tự Do của người Mỹ (ACLU) đã thông báo.

Kết quả sau cùng của việc nầy là một thắng lợi cho quyền tự do ngôn luận và là một cú đánh vào phương cách thực hành mang tính kỳ thị có khuynh hướng thiên về chọn lựa chủng tộc,” luật sư Aden Fine của tổ chức ACLU đã phát biểu.

Jarrar, một thường trú nhân có thẻ xanh (nhưng chưa có quốc tịch Mỹ), đã bị khi anh ta đang chờ đợi lên một chuyến bay của hãng hàng không JetBlue bay từ New York tới Oakland, California, và người ta nói với anh cởi áo ra, vì trên chiếc áo có hảng chữ bằng tiếng Á Rập: “Chúng tôi sẽ không im lặng.”

Người ta nói với Jarrar rằng các hành khách khác cảm thấy không thoải mái bởi vì chiếc áo thun có viết hàng chữ tiếng Ả Rập ở trong phi trường thì cũng giống như “mặc một áo thun bước vào một ngân hàng mà trên áo thun có viết hàng chữ, tôi là một tên cướp ngân hàng,” tổ chức ACLU cho biết.

Sau cùng Jarrar đã đồng ý che cái áo thun của anh ta lại bằng cách mặc một áo thun khác được hãng JetBlue phát cho. Sau đó, Jarrar được chấp thuận lên máy bay, nhưng chỗ ngồi của anh ta đã bị nhân viên hàng không đổi từ hàng ghế trước ra hàng ghế sau (đây là vị trí tập trung của các tiếp viên hàng không khi máy bay đang bay, và xa phòng lái máy bay hơn – TH chú thích).

Tuần trước, 9 người Hồi Giáo, bao gồm 3 trẻ em, đã bị kiểm soát bởi nhân viên Cục Điều Tra Liên Bang (FBI), theo tin cho biết các hành khách nầy đã bị ngăn cấm không cho lên một chuyến bay của hãng AirTran.

An ninh đã và đang ở một mức độ nghiêm ngặt hơn kể từ sau các cuộc tấn công cưỡng đoạt các hãng hàng không để đánh vào cao ốc Trung Tâm Thương Mại Thế Giới (WTC) ở New York và Ngũ Giác Đài (bộ quốc phòng) ở thủ đô Washington vào ngày 11 tháng 9 năm 2001.

Tuy vậy, các nhóm nhân quyền và các người đại diện của cộng đồng Hồi Giáo nói rằng các biện pháp an ninh đã và đang dẫn đến các việc kỳ thị và quấy nhiễu thường xuyên nữa.

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

http://news.yahoo.com/s/afp/20090106/ts_alt_afp/ustransportairsecuritymuslimsrights_090106002219

————————–

passenger forced to cover his T-shirt because it displayed Arabic …

NEW YORK (AFP) – An airline passenger forced to cover his T-shirt because it displayed Arabic script has been awarded 240,000 dollars in compensation, campaigners said Monday.

Raed Jarrar received the pay out on Friday from two US Transportation Security Authority officials and from JetBlue Airways following the August 2006 incident at New York‘s JFK Airport, the American Civil Liberties Union (ACLU) announced.

“The outcome of this case is a victory for free speech and a blow to the discriminatory practice of racial profiling,” said Aden Fine, a lawyer with ACLU.

Jarrar, a US resident, was apprehended as he waited to board a JetBlue flight from New York to Oakland, California, and told to remove his shirt, which had written on it in Arabic: “We will not be silent.”

He was told other passengers felt uncomfortable because an Arabic-inscribed T-shirt in an airport was like “wearing a T-shirt at a bank stating, I am a robber,'” the ACLU said.

Jarrar eventually agreed to cover his shirt with another provided by JetBlue. He was allowed aboard but his seat was changed from the front to the back of the aircraft.

Last week, nine Muslims, including three children, were ordered off a domestic US flight after passengers heard what they believed were suspicious remarks about security.

Although the passengers, eight of them US citizens, were cleared by the FBI, they were reportedly still barred from the AirTran flight.

Security has been at a high level in US airports since the September 11, 2001 hijacked airliner attacks against the World Trade Center in New York and the Pentagon in Washington.

However, rights groups and representatives of the Muslim community say the security measures have led to frequent discrimination and harassment.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Trung Quốc Trên Biển Đông

Posted by hoangtran204 trên 06/01/2009

ob

Hai chiếc tàu khu trục và tàu tiếp tế trong đội tàu của hải quân Trung Quốc đang chuẩn bị nhổ neo thi hành nhiệm vụ chống hải tặc Somali ngày 26-12-2008


THE WALL STREET JOURNAL

————————————————————————————————————

Trung Quốc trên biển

Một dự án đóng tàu sân bay sẽ làm thay đổi cán cân quyền lực hiện nay

HUGO, từ trang Wall Street Journal Asia ra cùng ngày

Ngày 6-1-2009

Những bình luận của phát ngôn viên bộ quốc phòng Trung Quốc vào tháng 12/2008 cho biết chính thức rằng: hải quân Trung Quốc đang bước vào thị trường dành cho hàng không mẫu hạm. Đây là một dấu hiệu cho thấy rằng Bắc Kinh đang nhìn thấy phần thưởng sau cùng của họ hiện giờ đang nằm trong tầm tay: sự nổi lên như là một cường quốc lớn vượt trội ở Đông Á. Song các nước trong khu vực, và người bảo trợ cho sự ổn định của vùng nầy trong nửa cuối thế kỷ qua, là Hoa Kỳ, liệu có cảm thấy lo ngại hay không?

Điều quan trọng nhất trong những điều quan trọng là: Trung Quốc không nghĩ tới việc đánh bật Mỹ ra khỏi địa vị thống soái như là một siêu cường độc nhất của thế giới. Đạt được khả năng để xử dụng và điều khiển những chiếc hàng không mẫu hạm là một sự phức tạp không thể nào tưởng tượng nổi. Dự án tàu sân bay của Trung Quốc sẽ cần ít nhất là một thập kỷ để thực hiện, và dự án nầy sẽ cần có nhiều tỉ đô la và đòi hỏi một mức độ rất to lớn về khả năng thiết kế quân sự của nước này. Ngay cả Liên Xô đã nhận thấy khó khăn để điều hành thành thạo các hoạt động của hàng không mẫu hạm, vì Trung Quốc đã biết quá rõ – kể từ năm 1998 TQ đã mua ba xác tàu cũ hàng không mẫu hạm của Liên Xô để nghiên cứu. Chỉ thành lập những đội tàu nhỏ để bảo vệ một chiếc hàng không mẫu hạm cũng sẽ phải cần tới hầu hết những chiếc tàu hiện đại trong đội tàu của Trung Quốc.

Tuy nhiên có đủ thứ lý do để tin là rốt cục Trung Quốc sẽ đạt được mục tiêu sau cùng của họ và xử dụng thành thạo những chiếc tàu sân bay. Hầu như TQ sẽ bắt đầu bằng cách dùng tàu sân bay cũ đã mua từ Nga nhưng tiếp tục phát triển gia công các hệ thống vũ khí của họ. Trung Quốc cuối cùng sẽ có một tàu sân bay nhỏ hơn rất nhiều so với các siêu hàng không mẫu hạm to lớn của Mỹ, với các vũ khí cổ điển từ thế hệ trước. Thế nhưng điều này sẽ vẫn đưa Trung Quốc lên vị trí vượt xa so với các nước láng giềng của họ- vì không có một quốc gia Đông Á nào hiện có khả năng về tàu sân bay.

Vì thế cán cân quyền lực tại Á châu sẽ chuyển hướng rất đáng kể trong 10 năm tới, và không có nơi đâu mà những hậu quả sẽ là hiển nhiên hơn tại Biển Đông. Bắc Kinh đã xây dựng xong một căn cứ hải quân chính trên Hải Nam phía nam của TQ. Việc xây dựng lực lượng hải quân sẽ giúp cho Bắc Kinh được rãnh tay hơn để hổ trợ bằng sức mạnh cho các yêu sách chủ quyền của họ trên các quần đảo ở Biển Đông – là những yêu sách vẫn đang bị năm quốc gia khác tranh cãi. Những vùng biển mà xuyên qua đó phần lớn trong số các hoạt động thương mại của thế giới hiện đang diễn ra liên tục, từ Eo biển Malacca cho tới Đài Loan, sẽ thực sự trở thành một cái hồ của Trung Quốc.

Thêm nữa, sự toan tính thời điểm của hành động nầy của TQ là quan trọng. Trung Quốc đã lưỡng lự trong nhiều năm trước khi tuyên bố ý định của họ để phát triển hàng không mẫu hạm bởi vì phản ứng có tiềm năng xảy ra của các nước láng giềng của mình. Một chiếc hàng không mẫu hạm Trung Quốc lảng vảng gần nước láng giềng có thể là giọt nước cuối cùng làm tràn ly gây nên việc các quốc gia Đông nam Á sẽ tập hợp lại với nhau để bảo vệ các yêu sách về chủ quyền của họ, hoặc củng cố các mối quan hệ chặt chẻ hơn với Hoa Kỳ. Nói cụ thể, như Việt Nam theo định kỳ vẫn bóng gió nói rằng họ có thể đặt quá khứ qua một bên và hình thành một liên minh với Washington. Bằng việc tăng cường khả năng quân sự, Trung Quốc đang trở nên liều lĩnh khi tự gây nên cho bản thân họ tình trạng yếu đi thêm về mặt chiến lược.

Thế nhưng Bắc Kinh có thể cảm giác giờ đây họ đủ mạnh để bảo vệ được những động thái đó. Trụ đỡ của sức mạnh quân sự là sức mạnh kinh tế. Với việc Hoa Kỳ đang phải đối mặt với một tình trạng suy sụp kinh tế nặng nề, một số người ở Bắc Kinh đang mong đợi sự giảm đi sự hiện diện của Mỹ trong khu vực Đông Nam Á, và TQ nhận biết được rằng các nhà lãnh đạo ở các thủ đô Á châu đang có những sự tính toán cân nhắc tương tự như vậy. Bây giờ là một thời-cơ để thúc ép các nhà lãnh đạo đó chấp nhận vai trò của Trung Quốc như là một cường quốc lãnh đạo của khu vực này trong tương lai, và thử thách một chính phủ mới của Hoa Kỳ. Nếu như Hoa Kỳ phải từ bỏ vai trò của mình, Đông nam Á có thể sẽ không có khả năng giữ thăng bằng để chống lại sức mạnh của Trung Quốc.

Những mối hồ nghi đối với Hoa Kỳ đang phải chịu một cái giá phải trả. Chi phí cho hải quân ở châu Á đang tăng lên, một sự tri
n khai như vậy có thể sẽ gia tăng những căng thẳng dọc theo nhiều phòng tuyến còn khiếm khuyết khác. Dấu hỏi lớn nhất giờ đây là Nhật Bản, quốc gia duy nhất trong khu vực có những phương tiện và động cơ để đương đầu mà không sợ hải Trung Quốc, sẽ phản ứng ra sao. Tokyo từ lâu đã phải bận tâm với việc giữ an toàn cho những tuyến đường biển mà thông qua đó những nguồn cung cấp dầu lửa của nước này phải đi qua (Biển Đông). Nếu Nhật Bản cảm thấy sự cần thiết phải đầu tư vào một chương trình tái vũ trang to lớn, Nhật có thể châm ngòi cho một cuộc chạy đua vũ trang.

Đó là những kịch bản cho trường hợp xấu nhất. Tuy nhiên, còn có khả năng khác: kế hoạch đầy tham vọng kia của Trung Quốc có thể là một bước phát triển tích cực. Trước đây, Quân đội Giải phóng Nhân dân [PLA] đã nhấn mạnh về một cuộc chiến bất cân xứng về lực lượng, với tin tưởng rõ ràng rằng TQ có thể tìm được những phương cách đổi mới và ít tốn kém để chống lại sức mạnh của Mỹ. Nếu như giờ đây họ đang hướng tới một con đường quy ước hơn cho việc hiện đại hóa quân đội, chống lại theo kiểu lấy độc trị độc, thì sẽ ít khả năng gây ra sự tính toán sai lầm dẫn tới chiến tranh, bởi vì Trung Quốc hầu như ít có khả năng bị cám dỗ bởi những ý tưởng rằng mình có thể trung hòa sự vượt trội về sức mạnh của Hoa Kỳ bằng tình trạng bất cân xứng về lực lượng.

Kế hoạch tàu sân bay cũng báo hiệu một sự chuyển dịch ra xa khỏi xu hướng giành hết phần lớn nguồn lực cho cuộc chạy đua hiện đại hóa Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA) sang mục tiêu chiếm được Đài Loan. Trung Quốc chủ yếu cần nhiều tàu ngầm và tên lửa để đẩyHoa Kỳ ra khỏi khu vực nầy và đe doạ bắt Đài Loan phải khuất phục. Một chiếc tàu sân bay sẽ là sự trợ giúp nho nhỏ trong hầu hết những viễn cảnh như vậy, kể từ khi hòn đảo này đã nằm bên trong tầm kiểm soát dễ dàng của các phi cơ xuất kích từ căn cứ trên mặt đất, và một tàu sân bay có thể là một đích nhắm lôi cuốn đối với lực lượng quân sự Đài Loan và Hoa Kỳ.

Một tàu sân bay của Trung Quốc cũng có thể tham gia vào những dạng sứ mệnh thiện chí mà Hoa Kỳ đã từng sử dụng cho hiệu quả tích cực như vậy. Kể từ khi không có cường quốc ở Đông Á nào sở hữu được một chiếc tàu sân bay, một chiếc tàu của Trung Quốc có thể sẽ là một biểu tượng chứng tỏ vị thế, hữu ích cho việc trưng lên ngọn cờ và nâng cao uy tín quốc gia. Một chiếc tàu sân bay cũng sẽ cho phép Trung Quốc đóng góp nhiều hơn cho các sứ mệnh gìn giữ hòa bình và ứng cứu thảm họa, như Hoa Kỳ đã từng thể hiện sau cơn sóng thần bốn năm trước.

Hoa Kỳ đang theo dõi xu hướng này, và đã phản ứng bằng việc tái triển khai các tàu chiến và tàu sân bay tân tiến đi tới vùng tây Thái Bình Dương từ những nơi khác trên thế giới, và xây cất những cơ sở trên đảo Guam. Thế nhưng Mỹ cần phải làm nhiều hơn nữa để thuyết phục các nước Á châu rằng Mỹ có khuynh hướng vẫn giữ sự hiện diện và những cam kết với khu vực này. Bắc Kinh phải nhận được thông điệp rằng nếu như cố gắng đe doạ các láng giềng của họ thì họ sẽ tự chuốc lấy thất bại.

Ông Restall là biên tập viên của tờ Kinh tế Viễn Đông (Far Eastern Economic Review).

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

Carrier home, boys: Two destroyers and a supply ship from China’s Navy fleet prepare to embark on antipiracy duty off Somalia, Dec. 26, 2008.

THE WALL STREET JOURNAL

———–

China at Sea

A carrier project would shift the balance of power.

JANUARY 6, 2009

By HUGO RESTALL | From today’s Wall Street Journal Asia

Comments by China’s national defense spokesman last month make it about as official as it’s going to get: China’s navy is in the market for an aircraft carrier. This is a sign that Beijing sees its ultimate prize within grasp: emergence as East Asia’s preeminent great power. So should the region, and the protector of its stability for the last half century, the United States, be worried?

First things first: China is not about to knock America off its perch as the world’s sole superpower. Developing the capacity to deploy aircraft carriers is a feat of incredible complexity. China’s carrier project will take at least a decade to realize, and it will require billions of dollars and a great deal of the country’s military design capacity. Even the Soviet Union found it difficult to master carrier operation, as China knows full well — since 1998 it has bought the hulks of three Soviet carriers to study them. Just forming the flotilla to protect one carrier would require most of the modern ships currently in China’s fleet.

Yet there’s every reason to believe China will achieve its goal eventually and deploy multiple carriers. It will likely start by using aircraft bought from Russia but go on to develop its own weapons systems. China will end up with a much smaller ship than the American super-carriers, with weapons about a generation behind. But this will still put it far ahead of its neighbors — no East
Asian country currently has carrier capacity.

So the balance of power in Asia is going to shift dramatically in the decade ahead, and nowhere will the effects be more evident than in the South China Sea. Beijing is already constructing a major naval base on its southern island of Hainan. The naval buildup would give Beijing a freer hand to enforce its claims to South China Sea islands — claims that are disputed by five other countries. The waters through which much of the world’s trade now flows, from the Malacca Strait to Taiwan, would effectively become a Chinese lake.

The timing of the move, too, is significant. China hesitated for years before declaring its intent to develop carrier capability because of the potential reaction of its neighbors. A Chinese aircraft carrier prowling the neighborhood could be the final straw that causes Southeast Asian nations to band together to protect their claims, or strengthen ties with the U.S. In particular, Vietnam has periodically hinted that it might put aside the past and form an alliance with Washington. By building up its military capability, China runs the risk of finding itself worse-off strategically.

But Beijing may feel it’s now strong enough to fend off such moves. The underpinning of military power is economic strength. With the U.S. facing a major economic downturn, some in Beijing are looking forward to the decline of America’s presence in the region, and they know that the leaders in other Asian capitals are making the same calculations. Now is an opportune time to push those leaders into accepting China’s role as future regional hegemon, and test a new U.S. administration. If the U.S. were to relinquish its role, Southeast Asia might not be able to balance against China’s might.

Already the doubts about the U.S. are inflicting a cost. Naval spending in Asia is surging, a development that could increase tensions along many other fault lines. The biggest question mark is how Japan, the only nation in the region that has the means and the motive to stand up to China, will react. Tokyo has long been preoccupied with securing the sea lanes through which its supply of oil passes. Should Japan feel the need to embark on a major rearmament program, it could touch off a regional arms race.

These are worst case scenarios. There is another possibility, however: that China’s ambitious plan might be a positive development. In the past, the People’s Liberation Army has emphasized asymmetrical warfare, apparently believing it could find inexpensive and innovative ways to counteract American might. If it is now moving toward a more conventional road of military modernization, pitting like against like, that is less likely to cause the miscalculations that lead to war, because China is less likely to be seduced by ideas that it can neutralize U.S. superiority with asymmetry.

The carrier plan also signals a shift away from devoting the bulk of the PLA’s modernization drive to the goal of capturing of Taiwan. Beijing primarily needs more submarines and missiles to keep the U.S. out of the area and intimidate Taiwan into submission. A carrier would be little help in most such scenarios, since the island is already within easy range of land-based aircraft, and a carrier would be a tempting target for Taiwanese and U.S. forces.

A Chinese carrier could also participate in the kinds of goodwill missions that the U.S. has used to such positive effect. Since no other East Asian power possesses a carrier, China’s new ship would be a status symbol, useful for showing the flag and enhancing national prestige. A carrier would also enable China to better contribute to peacekeeping and disaster-relief missions, as the U.S. showed after the tsunami four years ago.

The U.S. is watching these trends, and has reacted by re deploying state-of-the-art ships and aircraft to the western Pacific from elsewhere in the world, and building up facilities on Guam. But it needs to do more to persuade Asians that it intends to remain engaged in the region. Beijing has to get the message that trying to intimidate its neighbors will be self-defeating.

Mr. Restall is the editor of the Far Eastern Economic Review.



Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Why Pres. age faster than the most of us

Posted by hoangtran204 trên 05/01/2009

The graying of the presidents

Some researchers believe Oval Office stress accelerates aging process

By Stephen Smith Globe Staff / January 4, 2009

Presidents of the United States, it seems, age right before our eyes.

Their faces, creased and drawn, are road maps of wars and natural disasters and economic calamity. Tufts of gray hair bear testament to a job framed by unremitting pressure and unrelenting criticism.

A vibrant Jimmy Carter beamed with optimism when he assumed the post in January 1977. As he departed four years later, he was wan and pinched, the legacy of hostages in Iran and energy shortages at home – a cautionary tale for President-elect Barack Obama.

But is accelerated aging in the Oval Office inevitable?

Almost certainly, say some specialists in aging and politics. The pounding stress of the job can unleash biological forces that translate into wrinkles, gray hair, weight fluctuation – and sometimes even premature death, although there is far from universal agreement on the long-term health effects of the presidency.

Dr. Michael Roizen, who has written extensively on aging, said a formula he helped develop suggests that for every year in office, the average president ages two years.

“It doesn’t matter if they’re Democrats or Republicans, it doesn’t matter if they’ve been athletes or not beforehand, it doesn’t matter if they were smokers or not,” said Roizen, chief wellness officer at the Cleveland Clinic. “For eight years in office, they age 16 years.”

Roizen’s analysis, which examines presidents from Theodore Roosevelt forward, relies on medical documents presidents made available before being elected and details from annual checkups while in office. It includes medical factors such as blood pressure and weight and behaviors such as smoking and exercise.

Using his widely publicized “Real Age” formula, Roizen then calculated each president’s risk of death and disability before he was elected and after his term had ended. The results showed a consistent acceleration of aging among presidents, said Roizen, who has sometimes faced criticism from peers for his outspoken views on human aging.

Others measure the health toll of the presidency not in gray hairs and wrinkles, but in life expectancy. In his book “The Mortal Presidency,” Northeastern University political scientist Robert E. Gilbert reports that presidents, on average, have shorter life spans than members of Congress or the Supreme Court.

And when he examined the ages at which presidents from Washington to Nixon died, Gilbert concluded that 25 of 36 died earlier than would have been predicted using the sort of life expectancy data that insurance companies rely on.

To reach his findings, Gilbert did not look simply at life expectancy from birth. Instead, he mined actuarial life tables to compute how much longer a man of a given generation could be expected to live assuming he made it to certain milestone ages.

Consider Theodore Roosevelt. It was expected that his contemporaries – men born in the late 1850s – would live to be almost 75 if they had survived childhood scourges and war to make it to at least 60. Roosevelt saw his 60th birthday, but no more. So Gilbert concluded Roosevelt died nearly 15 years prematurely. Woodrow Wilson, he calculated, lived roughly seven years less than actuarial tables would have forecast for someone of his generation.

“To be president, you have a position where you are really the focal point of attention,” Gilbert said. “Whereas with a Supreme Court justice, you’re one of nine. And if you’re a member of Congress, you’re one of 535. When justices go to their homes, the reporters don’t bother them. If they go to the beach, who would even know them?”

Not all doctors agree that presidents are doomed to an early grave. Just look at the longevity of our most recent batch of past presidents, one specialist said; Carter, especially, continues to hopscotch the world deep into his 80s. Herbert Hoover, Harry Truman, Gerald Ford, and Ronald Reagan substantially outlived their contemporaries.

“It’s true that when people have the weight of the world on their shoulders, they may get more wrinkles,” said Dr. Leo Cooney, chief of geriatrics at Yale School of Medicine. “But the data that this impacts their health is not there.”

History is pocked with nonpresidential examples of intense stress fueling aging and early death – among humans and animals, including gorillas.

Dr. Ken Minaker, chief of the Geriatric Medicine Unit at Massachusetts General Hospital, cited the fate of some who survived Nazi occupation during World War II and, after years of privation and fear, experienced higher rates of Alzheimer’s disease and premature death.

When humans endure levels of pitched stress, a dangerous cascade of hormones – such as cortisol – begins flowing.

And while younger people can easily reset their hormonal response system once acute stress subsides, older adults don’t respond with the same suppleness. In such circumstances, the human body becomes like an engine that is constantly revving.

“It’s a good thing that older people can have stress responses, but it’s a bad thing that your stress responses stay active for a longer period of time,” Minaker said. “It’s sort of burning you up.”

And all that stress, Minaker said, consumes plenty of fuel, which can cause nutrition and even blood flow to be redirected from relatively unimportant tasks such as producing new hair. As a result, longer-lasting gray hairs proliferate.

Rampaging stress hormones also cause more sugar to spill into the bloodstream, which, in turn, damages blood vessels, paving the way for heart attacks and strokes, said Dr. Michele Bellantoni, a geriatrics specialist at Johns Hopkins University.

“I’ve seen the stories where you show a photograph of the president at Inauguration Day and then a picture later on, and you see aging and you say, ‘Was that person under a sun lamp every day?’ ” Bellantoni said.

“Well, no. They were under stress.”

Dr. Burton Lee witnessed the rigors of the presidency from inside the White House. He served as physician to George H.W. Bush during his entire term in office.

“You can watch presidents age in office,” Lee said in a phone interview.

Bush’s health, he said, was robust until he was diagnosed with a thyroid condition called Graves’ disease. When he recommended at one point that Bush take a vacation, Lee said, he was ridiculed. But, aging specialists said, that’s exactly what presidents sometimes need, along with enough sleep and exercise.

The Cleveland Clinic’s Roizen said that his analysis of presidential aging – as well as insights he gained in conversations with several former presidents – shows the biggest liability was a lack of real friends. Presidents, he said, tend to become isolated, wary of even their closest advisers.

“It takes about six close friends or social groups where you can let your hair down for you to be able to relieve the stress you have,” Roizen said.

The next occupant of the Oval Office has pledged to foreswear one particularly dangerous vice: smoking. And in an interview with the magazine Men’s Health, Obama indicated that he plans to stay fit. The small outdoor basketball court at the White House “may need an upgrade,” he said.

Still, with two wars and a flagging economy awaiting, there’s no guarantee that a commitment to exercise will be enough to keep wrinkles from burrowing or gray hairs from sprouting.

“You take a look at someone going into office and then look at someone coming out of office, and they all look beat up,” said Dr. David Reuben, chief of geriatrics at the David Geffen School of Medicine at the University of California at Los Angeles. “It is as stressful as it gets.”

Stephen Smith can be reached at stsmith@globe.com.

Posted in Uncategorized | Tagged: | Leave a Comment »

Phụ Nữ Nước Ngoài Tuổi 40 mấy Nghĩ Gì

Posted by hoangtran204 trên 04/01/2009

Hình ảnh xinh đẹp của phụ nữ Pháp

Bộ trưởng Tư Pháp Rachida Dati

https://i1.wp.com/www.virginmedia.com/images/carla-bruni-gal-models.jpg

Carla Bruni (lần đầu tiên mặc áo 🙂

Tú Anh

Bài đăng ngày 04/01/2009 Cập nhật lần cuối ngày 04/01/2009 14:42 TU

Bên cạnh những đề tài thời sự, khủng hoảng kinh tế – chiến tranh, báo chí quốc không không tiếc lời ca ngợi phong cách của người phụ nữ Pháp : thật xinh đẹp, thật giỏi dang và cũng rất tự do.

Thái độ ngất ngây của các nhà báo nước ngoài làm cho Le Courrier International đưa lên trang bìa số báo đặc biệt đầu năm 2009.

Phong thái tự do được The New York Times thèm thuồng, nét đẹp trang nhã được The Guardian nể phục, từ Hoa Kỳ đến Anh Quốc, từ báo đến sách, hình ảnh người phụ nữ Pháp là một chủ đề không bao giờ cạn. Đến nỗi có người nghi ngờ báo chí khai thác hình ảnh phụ nữ Pháp để kéo dài thông điệp kỳ thị nữ giới. Dù sao đi nữa thì có một sự thật không thể chối cãi là tâm lý si mê này được thời sự nuôi dưỡng qua các nhân vật có thật từ bộ trưởng tư pháp Rachida Dati đến cựu ứng cử viên tổng thống Ségolène Royal, từ nữ diễn viên điện ảnh Nathalie Baye đến Carla Bruni, đệ nhất phu nhân Pháp.

Sự kiện làm báo chí Anh – Mỹ thích thú nhất là tự do luyến ái ở lứa tuổi mà người Anh hay Mỹ đã cho là già. Trong bài « Cuộc cách mạng tập tục khác », báo The New York Times cho rằng người phụ nữ Pháp đang làm sụp đổ một định kiến, một trong những điều « cấm kỵ » cuối cùng. Ở tuổi 60, người phụ nữ vẫn tạo được hình ảnh sinh động, hấp dẫn trong chuyện tình yêu.

Nhà báo Elaine Sciolino nói đến bích chương quảng cáo cuốn phim « Khách hàng » với nữ tài tử Nathalie Baye khá lớn tuổi nhưng rất đẹp đóng vai chính, Judith giám đốc kiêm xướng ngôn viên một đài truyền hình thương mại. Sau khi ly dị, nhân vật này quyết định sống một cuộc đời tự do và sẵn sàng trả giá cho tự do này.

Nữ đạo diễn Josiane Balasco, 58 tuổi muốn gởi một thông điệp tích cực đến những phụ nữ tuổi vào hạ, nhưng cô đơn và thèm khát tình yêu.

Thực ra, theo nhà báo Mỹ Elaine Sciolino, chúng ta đừng quên nước Pháp là nơi mà Thư viện quốc gia, một định chế nghiêm túc, vừa tổ chức một cuộc triển lãm phim sách cấm dưới 16 tuổi.

Trong kho tàng gọi là « hỏa ngục » của thư viện có cả một đoạn phim ngắn quay từ năm 1921, với hai phụ nữ và một người đàn ông cùng đóng chuyện phòng the tay ba.

Tác giả « cuộc cách mạng tập tục khác » xem phong thái tự do của Thư viện quốc gia có mang dấu ấn của tổng thống Sarkozy, người đã đưa đời sống cá nhân ra trước ống kính công chúng.

Đệ nhất phu nhân Carla Bruni 40 tuổi tuyên bố với phóng viên là bà rất mong có con với tổng thống phu quân. Cùng lúc đó thì trong chính phủ, nữ bộ trưởng tư pháp Rachida Dati, 42 tuổi, độc thân, có thai mà nhất định không nói ai là cha của đứa bé.

Bình luận về sự kiện này, nhà trí thức kiêm nhà văn Pascal Bruckner giải thích : « Một cuộc cách mạng sẽ nổ ra khi mà điều cấm kỵ trở thành chuyện thường tình ». Ông giải thích tiếp « khi chúng ta thấy những tờ bích chương trong đường xe điện ngầm giới thiệu một người phụ nữ đứng tuổi tìm tình yêu xác thịt và người phụ nữ này có thể là người láng giềng của chúng ta. Cùng lúc đó, vị bộ trưởng trong chính phủ, đạo hồi, độc thân, mà có thai và dường như ai nấy xem là chuyện bình thường thì có lẽ chúng ta đang chứng kiến một cuộc cách mạng rất khuynh đảo và cũng rất âm thầm, hơn cả cuộc cách mạng tự do luyến ái của giới trẻ vào cuối thập niên 60.

Báo The Guardian nhấn mạnh thêm : tại Anh Quốc, khi bước qua tuổi 40, người phụ nữ xem mình là bà nội bà ngoại. Người phụ nữ Pháp thì vẫn chăm sóc vóc dáng trang nhã. Tại sao ? Nhật báo Anh cho rằng có nguồn gốc văn hóa. Người phụ nữ Anh đến tuổi nào đó không dám làm đẹp vì sợ mang tiếng và chỉ biết trau chuốt bên ngoài. Đây không hẳn là nhược điểm vì người phụ nữ Anh khi không trau chuốt phong cách có nghĩa là họ thoát được làm « nô lệ » cho ngoại hình.

Một câu hỏi then chốt được đặt ra là tại sao phụ nữ Pháp ai cũng đẹp và tự do. Tại sao phụ nữ hoạt động chính trị và thành viên nội các đều đẹp. Vậy thì người xấu ở đâu ? Câu hỏi này là cơn giận của sử gia Zoe Williams. Ông cho rằng những bài viết những quyển sách ca ngợi nhan sắc phụ nữ Pháp che dấu dụng ý « kỳ thị nam nữ ».

Nếu tính theo xác suất thì số phụ nữ có tài và không đẹp phải đông hơn phụ nữ vừa đẹp vừa có tài. Đâu cần phải ra luật định mức số người đẹp tham gia nội các.

Để kết luận, xin mượn tựa bài báo Washington Post « một chính sách gia đình đáng ước mơ ». Edward Cody nhận định rằng, nhờ vào chính sách gia đình rộng rãi mà người phụ nữ Pháp sinh con nhiều hơn và nhờ đó nước Pháp không bị nạn dân số già cỗi. Với hai đứa con, trợ giúp gia đình lên đến 800 euro mỗi tháng. Nếu có ba đứa và nếu người mẹ ở nhà nuôi con, sẽ được chính phủ trợ cấp 600 euros không kể các khoản phụ cấp xã hội khác. Hệ quả, theo tính toán của báo Anh The Independant, trong 50 năm tới, nước Pháp sẽ có dân số đông nhất châu Âu.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Diễn Văn Đầu Năm của TT tân cử Obama

Posted by hoangtran204 trên 03/01/2009

Mức thâm thủng ngân sách Hoa Kỳ có thể lên tới 1 ngàn 200 tỉ đô la

Jan 07, 2009
Photo courtesy: Reuters

Photo courtesy: Reuters

Cali Today News – Các chuyên gia tài chính của Quốc Hội Mỹ tiên đoán trong năm tài khoá 2009 mức thâm thủng ngân sách của Hoa kỳ có thể lên tới 1.2 ngàn tỉ đô la, do tình trạng suy thoái kinh tế toàn cầu gây ra.

Cơ quan Congressional Budget Office (CBO) còn tiên doán mức thâm thủng ngân sách này sẽ sụt giảm còn khoảng 703 tỉ đô la cho tài khóa năm 2010 khi suy thoái kinh tế của Mỹ bắt đầu giảm.

Mức thâm thủng ngân sách cho cả 2 năm tài khóa nói trên có thể còn gia tăng vào khi Washington sắp tung ra các biện pháp cứu nguy rộng lớn.

CBO tiên đoán là cơn suy thoái kinh tế hiện nay, vốn bắt đầu từ tháng 12 năm 2007, sẽ tiếp tục kéo dài cho đến hết nữa năm đầu của năm nay, khiến nó trở thành cơn suy thoái dài nhất từ Đệâ Nhị Thế Chiến tới nay.

CBO tiên đoán kinh tế Mỹ sẽ sa sút khoảng 2.2% trong năm 2009, trước khi tăng trưởng nhẹ khoảng 1.5% vào năm 2010 và mức thất nghiệp sẽ tăng 8.3% trong năm nay và đạt tới 9% trong năm 2010.

Hôm qua TT Obama cũng tiên đoán mức thâm thủng ngân sách khoảng 1 ngàn tỉ đô la và cho là nếu Quốc Hội không làm việc cấp tốc thì con số thất nghiệp còn gia tăng nhanh chóng

Trần Vũ theo AP (người Việt)
—————————————————————————————————


Diễn Văn Đầu Năm của TT tân cử Obama

Những điểm đáng chú ý về diễn văn hàng tuần của TT tân cử Barack Obama
đọc ngày 3 tháng 1 năm 2009

Người dịch: Trần Hoàng

Khi mùa lễ năm nay đang đến hồi chấm dứt, chúng ta cám ơn gia đính và các bạn bè và tất cả những ân sủng làm cho cuộc đời đáng sống. Nhưng khi chúng ta đánh dầu sự khởi đầu của một năm mới, chúng ta cũng biết rằng Hoa kỳ đang đối diện với những thử thách to lớn đang gia tăng — Những thử thách hăm dọa nền kinh tế của chúng ta và giấc mơ của chúng ta cho tương lai. Gần hai triệu công nhân đã mất việc làm vào năm ngoái — và nhiều triệu người nữa đang làm việc cần mẫn hơn trong những việc có lương thấp hơn và có ít các phúc lợi hơn [1]. Đối với nhiều gia đình, năm mới mang lại các điều không thoải mái và dễ chịu và không chắc chắn khi mà các hóa đơn chứng từ chất đống lên (vì chưa có tiền để trả), nhiều món nợ tiếp tục gia tăng và các bậc cha mẹ đang lo lắng rằng con cái của họ sẽ không có những cơ hội như họ đã từng có (và được hưởng).

Tuy vậy chúng ta đã đến đây, các khó khăn chúng ta đối diện hôm nay không là các khó khăn của các người theo đảng dân chủ hay cộng hòa. Các giấc mơ của việc để nuôi một đứa trẻ từ lúc nhỏ cho tới lúc học xong đại học, hay ở nhà, hay về hưu với sự kính trọng và bảo đảm an sinh trong cuộc sống không biết biên giới của đảng phái hay chủ thuyết.

Đấy là các vấn nạn của người Mỹ, và chúng ta nên đoàn kết như những người Mỹ để đương đầu với các khó khăn ấy với sự khẩn cấp mà lúc nầy đang đòi hỏi. Các nhà kinh tế từ khắp các tầng lớp chính trị đồng ý rằng nếu chúng ta không hành động một cách nhanh nhẹn và đầy can đảm, chúng ta có khả năng nhìn thấy một sự suy thoái kinh tế sâu hơn và sự suy thoái kinh tế ấy có thể dẫn tới nạn thất nghiệp trên 10% và giấc mơ của người mỹ sẽ trược dài và xa hơn nữa xa khỏi tầm tay (của chúng ta)

Đó là tại sao chúng ta cần một Kế Hoạch tái Đầu Tư và Hồi Phục không chỉ sản sinh ra nhiều công việc trong ngắn hạn mà còn để khích động sự gia tăng kinh tế và tính cạnh tranh trong dài hạn. Và kế hoạch nầy nên phát họa theo một cách mới mẻ — chúng ta không thể nào chỉ rơi vào trong cái thói quen cũ của Washington là ném tiền vào vấn nạn nây. Chúng ta nên thực hiện các đầu tư có tính chiến lược mà cuộc đầu tư ấy dùng như một món tiền đặt cọc trước cho tương lai kinh tế lâu dài của chúng ta.

Chúng ta nên đòi hỏi có sự thanh tra và quản lý chặt chẻ và có tinh thần trách nhiệm nghiêm chỉnh để đạt được các kết quả. Và chúng ta nên phục hồi lại trách nhiệm chi tiêu tiền bạc hàng năm và làm các chọn lựa đúng và thực tế để khi mà nền kinh tế phục hồi, các thâm thủng bắt đầu hạ giảm. Đó là cách chúng ta sẽ đạt được mục tiêu hàng đầu trong kế hoạch của tôi — kế hoạch ấy là để tạo ra 3 triệu công việc làm ăn mới, hơn 80% của các việc nầy là trong lãnh vực tư nhân.

Để đặt nhiều ngươi trở lại làm việc hôm nay và giảm bớt sự lệ thuộc của chúng ta vào dâu của ngoại quốc mai đây, chúng ta sẽ sản xuất gấp hai nguồn năng lượng tái sinh và sửa sang lại các công sở của chính quyền để làm cho chúng có hiệu quả hơn trong năng lượng (giảm thiểu tiền điện thắp sáng, sưởi ấm, máy lạnh). Để xây dựng một nền kinh tế của thế kỷ 21, chúng ta nên khuyến khích các thầu khoáng khắp nước tạo ra việc làm tái xây dựng lại đường sá, cầu cống, trường học đang cần sửa chửa. Để tiết kiệm không cho công việc, nhưng còn là tiết kiệm tiền bạc và đời sống, chúng ta sẽ cập nhật hóa và computer hóa hệ thống chăm sóc sức khỏe của chúng ta để phá bỏ các ngăn cấm, ngăn chận các lầm lỗi trong y tế, và giúp giảm bớt chi phí chăm sóc sức khỏe hàng nhiều tỉ đô la hàng năm. Để làm cho nước Mỹ, và làm cho con cháu của chúng ta, thành công trong nền kinh tế toàn cầu mới, chúng ta sẽ xây dựng các lớp học, các phòng thí nghiệm, và các thư viện hợp với thế kỷ thứ 21. Và để đút tiền bạc vào trong túi của các gia đình làm việc chăm chỉ, chúng ta sẽ đưa ra việc giảm thuế trực tiếp tới 95% cho các công nhân Mỹ.

Tôi đang trông đợi cuộc họp vào tuần tới ở Washington với các vị l
ãnh đạo từ cả hai đảng để thảo luận kế hoạch nầy. Tôi lạc quan rằng nếu chúng ta đoàn kết để tìm các giải pháp mang lại (không phải cho quyền lợi của bất cứ đảng phái nào, hay chương trình nghị sự của bất cứ các phe nhóm nào, nhưng là), cho những ước muốn mạnh mẻ của tất cả các người Mỹ, có như thế thì chúng ta sẽ đương đầu với những thử thách của thời đại của chúng ta giống y như các thế hệ trước đã đương đầu với các thử thách của họ.

Không có lý do gì mà chúng ta không thể làm được điều nầy. Chúng ta là những người có tài trí và có nền công nghiệp phát triển vô giới hạn. Chúng ta là những nhà phát kiến và những nhà doanh nghiệp và có những công nhân làm việc có hiệu quả và tài năng nhất thế giới. Và chúng ta luôn luôn chiến thắng trong những thử thách bằng cách xử dụng tinh thần vĩ đại của người Mỹ –đó là tinh thần kiên trì, khẳng định, và cam kết không từ bỏ cơ hội mà theo đó quốc gia của chúng ta đã được thành lập. Và trong năm mới nầy, chúng ta hãy kiên quyết làm lại như thế một lần nữa. Cám ơn quí vị

********************

TT tân cử Obama hôm nay đã di chuyển gia đình về Washington, cả gia đình tạm ở trong khách sạn gần dinh TT để Obama hàng ngày sinh hoạt quen thuộc với các giới chức ban ngành và nhận những báo cáo quan trọng về tình hình kinh tế, tài chánh, an ninh chi tiết hơn là hối tháng 12. Và obama sẽ di chuyển vào tòa Bạch ốc vài ngày trước ngày 20/1/2009 và sẽ chính thức ở đó trong 4 năm sắp tới. Vài tuần nữa, ông có thể không còn được xử dụng cell phone cá nhân và gởi email cho bạn bè và người thân nữa. Tất cả các hành động và các cuộc gọi phone của ông đều được ghi âm lại. (Obama đang mất dần các quyền tự do cá nhân của một người bình thường để chuyên tâm vào việc phục vụ đất nước)

http://change.gov/newsroom/entry/american_recovery_and_reinvestment/

[1] phúc lợi của người đi làm việc gồm có rất nhiều thứ, nhưng đây là 9 thứ mà TH nhớ ra.

_bảo hiểm y tế cho cá nhân và gia đình: Đại khái là Luật lao động qui định rằng tất cả các hãng có số công nhân trên 20-25 người thì hãng ấy phải mua bảo hiểm y tế cho công nhân nếu như muốn hưởng các mức giảm thuế khác của địa phương. Mỗi bảo hiểm y tế hàng năm trung bình cho công nhân là từ 6000-10000. Công nhân chỉ trả tiền bảo hiểm y tế 15-20% của số tiền ấy, và hảng phải trả 80-85% để mua bảo hiểm cho công nhân viên + gia đình.

_tiền hưu bổng: người công nhân phải trích một phần nhỏ của tiền lương hàng tháng hay hàng tuần của mình, và chính phủ cất giữ số tiền ấy trong một ngân quỹ. Khi về già, người công nhân sẽ được lãnh số tiền hưu ấy ra mỗi đầu tháng để sinh sống. Dù người công nhân chỉ đi làm 1,2 ngày ở một hãng nào đó, thì hãng ấy cũng phải trích tiền lương ra để đóng vào quĩ hưu bổng (do sở hưu bổng và sở thuế …kết hợp để quản trị.)

_tiền hãng góp vào món tiền đầu tư của công nhân mỗi 3 tháng 1 lần…gộp chung lại để mua cổ phiếu, công khố phiếu, trái phiếu đầu tư sinh lợi…

_Mỗi công nhân hàng năm được nghĩ thường niên 2 – 4 tuần. Trong thời gian ấy, công nhân đi du lịch đây đó với gia đình, công nhân không cần đi làm việc nhưng vẫn được các hãng tư trả lương giống như mức đi làm 40 giờ/ 1 ngày.

_Mỗi công nhân viên đi làm còn được hưởng thêm 9 ngày lễ hàng nằm. Những ngày lễ công nhân không đi làm nhưng vẫn được lãnh lương của ngày ấy.

_Mỗi năm, công nhân viên còn được thêm 6-10 ngày nghĩ bệnh.

_Mỗi năm, công nhân và nhân viên đều được tăng tiền thưởng 6-10% lương hàng năm, hoặc có thể hơn nữa tùy theo mức lời của hảng. Công nhân lương cao chỉ được trung binh 3-4%.

_nếu công nhân bị thất nghiệp, bị hãng cho nghĩ việc, thì hãng ấy phải trả tiền thất nghiệp cho người công nhân trong thời hạn 9-18 tháng. Mức lương thất nghiệp bằng 70% mức lương đi làm việc. Tiền mà hãng phải trả thì được đóng cho sở lao động địa phương dưới hình thức thuế công thương nghiệp của hãng xưởng. (món tiền nầy thường bị chính phủ của các nước cộng sản và độc tài ăn chận hết, hoặc xén bớt do đó người công nhân không được lãnh tiền thất nghiệp 9-18 tháng)

_Nếu công nhân bị tai nạn ở hãng, trong khu vực của hãng, thì người công nhân ấy được hưởng tiền bồi thường tai nạn cho đến khi có thể lành lặn đi làm trở lại; hoặc sẽ được hưởng tiền bị mất sức lao động suốt đời…

*Chính phủ của các nước nghèo và tham nhũng thường có những hành động sau:

_không ban hành các luật lao động có lợi cho công nhân, vì

_muốn chiêu dụ các công ty nước ngoài đến đặt cơ sở sản xuất,

_vì muốn chia chác 9 món (tiền) phúc lợi nói trên của người công nhân

(Các hãng xưởng luôn luôn phải đóng thuế trọn gói 9 món trên dưới hình thức thuế. Chính phủ có nhiệm vụ phải chia ra phần nào theo phần ấy. Nhưng chính phủ của các nước tham nhũng thường vờ vịt không thông báo cho công nhân biết về các quyền lợi mà người công nhân làm cho các hãng ngoại quốc. Chính phủ luôn luôn tìm mọi cách không cho công nhân thành lập nghiệp đoàn (nghiệp đoàn nầy độc lập và không có liên hệ với công đoàn của nhà nước) vì sợ rằng các thủ lãnh nghiệp đoàn sẽ thông báo cho công nhân biết các quyền lợi nói trên của người công nhân mà ai đi làm cũng phải có vì các quyền lợi ấy nằm trong qui định lúc mở hảng xưởng. Đó là lý do tại sao chính phủ các nước cộng sản và các nước tham nhũng luôn luôn tìm cách bắt giam và hãm hại bất cừ ai có ý muốn thành lập nghiệp đoàn lao động để lên tiếng nói đòi hỏi các quyền lợi của người công nhân. (hai luật sư LT C Nhân và NV Đài đang bị tù 4 năm vì họ đã cố gắng thực hiện thành lập công đoàn độc lập nhằm đòi lại quyền lợi cho người công nhân.)

_ngoài ra, để lường gạt và chận bớt tiền bạc của những người công nhân, chính phủ và sở lao động không bắt buộc các hãng xưởng tuân thủ theo luật lao động đối xử với người công nhân trong khi làm hợp đồng thuê mướn; cụ thể trong hợp đồng thuê mướn không nhắc đến quyền lợi của người công nhân được hưởng theo luật lao động.

_Khi chính phủ VN ký hợp đồng cho phép các công ty ngoại quốc đến VN mở hảng làm ăn, th
ì chủ hãng nước ngoài vờ vĩnh không nhắc đến các món phúc lợi nói trên, hoặc chỉ nhắc một phần trong 9 thứ phúc lợi nói trên dành cho người công nhân. Và thay vì đóng góp phúc lợi cho người công nhân, các hãng xưởng nước ngoài tìm các giảm bớt chi phí qua việc giảm thiểu hoặc không nhắc gì đến các phúc lợi (benefits) dành cho người công nhân. Để thực hiện được điều ấy, các hãng nước ngoài luôn luôn tặng tiền bạc cho các viên chức địa phương và sở lao động như một cách để thỏa hiệp và cắt giảm quyền lợi của người công nhân.

—————————————————

Chủ Nhật, 04/01/2009

Hàng nghìn công nhân Thanh Hóa đình công

(Dân trí) – Sáng 3/1, hàng nghìn công nhân Công ty TNHH giày Sunjade Vietnam đóng tại lô B – Khu công nghiệp Lễ Môn, TP Thanh Hoá đã đình công vì không được thanh toán tiền lương tăng ca và bị đối xử độc đoán, bất công.

Theo quy định của công ty Sunjade, công nhân phải có mặt tại xưởng vào 7h30 mỗi sáng, nếu đến chậm sẽ bị phạt. Tuy nhiên, có nhiều trường hợp vào ca lúc 7h25′, tức là sớm hơn giờ quy định cũng bị phạt. Những công nhân đến sớm đều bị người chủ quản giật thẻ ra vào, rồi dùng kéo cắt đôi thẻ và bắt phải làm thẻ mới với “giá” 150.000 đồng/thẻ.

Ngoài ra, việc nhà xe quá chật hẹp nên mỗi khi thay ca, công nhân không thể gửi xe và lấy thẻ nhanh được. Điều này dẫn đến việc một số công nhân vào ca chậm, bị cắt thẻ, buộc phải nghỉ ca làm.

Bên cạnh đó, công nhân đình công còn phản ánh, nhiều quản ca có hành vi đánh đập công nhân khi họ làm việc chậm hoặc có sai sót. Trong khi đó, công nhân bị ép làm việc tăng giờ nhưng không được thanh toán tiền làm thêm giờ.

Điều kiện ăn, nghỉ của công nhân cũng được miêu tả là “rất khắc nghiệt”. Khi ăn cơm giữa ca, công nhân phải ăn ở ngoài trời và thời gian nghỉ ăn ca quá ngắn, chỉ khoảng 30 phút là bị đốc thúc vào làm.

Môi trường làm việc không đảm bảo vệ sinh cũng khiến công nhân “ngạt thở”. Cả công ty chỉ có 14 phòng vệ sinh cho khoảng 4.000 công nhân, nên nhiều khi bốc mùi rất khó chịu. Các công nhân làm gần khu vệ sinh và khu làm việc có hóa chất lại không hề được trang bị bảo hộ lao động phòng chống độc hại…

Không chịu được điều kiện làm việc đó, hàng nghìn công nhân Công ty TNHH giày Sunjade Vietnam đã đồng loạt đình công. Ông Trần Gia Bin, Trưởng phòng Hành chính của công ty hứa hẹn sẽ xử lý nghiêm khắc những quản ca vi phạm và đền thẻ cho những công nhân bị giật, cắt thẻ ra vào.

Tuy nhiên, đến hơn 12h trưa ngày 3/1, hàng nghìn người lao động vẫn không đồng tình với cách giải thích và giải quyết của lãnh đạo Công ty Sunjade.

Trao đổi với Dân trí, ông Lê Hồng Sơn – GĐ Sở LĐTB&XH Thanh Hoá cho biết: “Chúng tôi đã cho Đoàn thanh tra đến tận công ty để làm việc. Theo tôi, đó chỉ là tranh chấp lao động, chúng tôi phải thanh tra để có cách xử lý khách quan. Nếu phát hiện những trường hợp quản ca vi phạm như công nhân phản ánh thì chúng tôi sẽ xử lý nghiêm minh”.

Nguyễn Duy – Thành Hưng

http://dantri.com.vn/c20/s20-301310/hang-nghin-cong-nhan-thanh-hoa-dinh-cong.htm

—————————————-

Gần 4.000 công nhân Sun Jade Việt Nam đình công

04/01/2009 1:21

Hàng ngàn công nhân đình công

Sáng 3.1, gần 4.000 công nhân Công ty TNHH giày Sun Jade Việt Nam, có nhà máy đóng tại Khu công nghiệp Lễ Môn, TP Thanh Hóa, đồng loạt nghỉ việc, đình công.

Theo nhiều công nhân, thời gian vừa qua công nhân của Nhà máy giày Sun Jade đã nhiều lần phản ánh với lãnh đạo công ty về những quy định hết sức vô lý, cũng như hành vi đánh đập, lăng nhục công nhân của những người Trung Quốc đang được thuê quản lý nhà máy, nhưng không được giải quyết. Cụ thể, công nhân đi làm muộn dù chỉ 1-2 phút cũng bị các quản lý người Trung Quốc giật thẻ từ rồi cắt, bẻ hỏng, sau đó bắt công nhân phải đóng 150 nghìn đồng để làm lại thẻ, đồng thời ngày công hôm ấy không được tính, kể cả bữa ăn ca cũng bị cắt nốt, trong khi công nhân không được phép ra ngoài để ăn trưa… Nếu ốm đau, gia đình có việc, công nhân đến xin phép nghỉ, những người quản lý của công ty cũng không cho nghỉ. Thậm chí, nhà có bố, mẹ mất, công nhân cưới xin cũng không được nghỉ… Nếu tự ý nghỉ việc, lương của cả tháng đó sẽ bị cắt. Tình trạng phạt, trừ lương tràn lan của công ty khiến cho đời sống của công nhân đã khó khăn lại càng khó khăn hơn.

Do nhiều lần đại diện công nhân kiến nghị lên lãnh đạo công ty nhưng không được giải quyết, nên tính từ đầu tháng 6.2008 đến nay công nhân của nhà máy đã 3 lần đình công. Đến chiều 3.1, công nhân vẫn chưa quay lại làm việc.

Ngọc Minh

http://www.thanhnien.com.vn/news/Pages/200901/20090104012136.aspx

Remarks of President-elect Barack Obama
Weekly Address
January 3, 2009

As the holiday season comes to end, we are thankful for family and friends and all the blessings that make life worth living. But as we mark the beginning of a new year, we also know that America faces great and growing challenges—challenges that threaten our nation’s economy and our dreams for the future. Nearly two million Americans have lost their jobs this past year—and millions more are working harder in jobs that pay less and come with fewer benefits. For too many families, this new year brings new unease and uncertainty as bills pile up, debts continue to mount and parents worry that their children won’t have the same opportunities they had.

However we got here, the problems we face today are not Democratic problems or Republican problems. The dreams of putting a child through college, or staying in your home, or retiring with dignity and security know no boundaries of party or ideology.

These a
re America’s problems, and we must come together as Americans to meet them with the urgency this moment demands. Economists from across the political spectrum agree that if we don’t act swiftly and boldly, we could see a much deeper economic downturn that could lead to double digit unemployment and the American Dream slipping further and further out of reach.

That’s why we need an American Recovery and Reinvestment Plan that not only creates jobs in the short-term but spurs economic growth and competitiveness in the long-term. And this plan must be designed in a new way—we can’t just fall into the old Washington habit of throwing money at the problem. We must make strategic investments that will serve as a down payment on our long-term economic future. We must demand vigorous oversight and strict accountability for achieving results. And we must restore fiscal responsibility and make the tough choices so that as the economy recovers, the deficit starts to come down. That is how we will achieve the number one goal of my plan—which is to create three million new jobs, more than eighty percent of them in the private sector.

To put people back to work today and reduce our dependence on foreign oil tomorrow, we will double renewable energy production and renovate public buildings to make them more energy efficient. To build a 21st century economy, we must engage contractors across the nation to create jobs rebuilding our crumbling roads, bridges, and schools. To save not only jobs, but money and lives, we will update and computerize our health care system to cut red tape, prevent medical mistakes, and help reduce health care costs by billions of dollars each year. To make America, and our children, a success in this new global economy, we will build 21st century classrooms, labs, and libraries. And to put more money into the pockets of hardworking families, we will provide direct tax relief to 95 percent of American workers.

I look forward to meeting next week in Washington with leaders from both parties to discuss this plan. I am optimistic that if we come together to seek solutions that advance not the interests of any party, or the agenda of any one group, but the aspirations of all Americans, then we will meet the challenges of our time just as previous generations have met the challenges of theirs.

There is no reason we can’t do this. We are a people of boundless industry and ingenuity. We are innovators and entrepreneurs and have the most dedicated and productive workers in the world. And we have always triumphed in moments of trial by drawing on that great American spirit—that perseverance, determination and unyielding commitment to opportunity on which our nation was founded. And in this new year, let us resolve to do so once again. Thank you.

*****

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Y Tế Miền Quê, Biên Giới và Bóng Đá

Posted by hoangtran204 trên 02/01/2009

Nhân lực ngành y tế: Thừa và thiếu đều bất hợp lý

Lao Động số 2 Ngày 03/01/2009 Cập nhật: 10:39 PM, 02/01/2009

LĐ) – Có một thực tế rất “tréo ngoe” đó là ở vùng sâu, vùng xa – nơi đang rất cần nguồn lực và dịch vụ y tế thì đội ngũ y – bác sĩ đang ngày càng thưa dần.

Ngược lại, ở các TP lớn, trung tâm với dịch vụ  y tế phát triển hơn thì đội ngũ bác sĩ, dược sĩ mới ra trường lại… thừa đến mức không ít người phải đi làm những ngành không đúng chuyên môn.

Nhân lực ngành y tế nơi thừa vẫn thừa, nơi thiếu vẫn thiếu.


ĐBSCL: Thiếu bác sĩ so với… 5 năm trước

Nhận định này được PGS-TS  Phạm Văn Linh – ĐH Y dược Cần Thơ đưa ra tại hội thảo quốc gia về đào tạo nguồn nhân lực  y dược theo nhu cầu của xã hội, do Bộ GDĐT tổ chức.  Phát biểu tại hội thảo này, TS Linh cho rằng: Hiện nay, tình trạng thiếu bác sĩ  tại các tỉnh ĐBSCL đang đến mức báo động. Chỉ cần tính tỉ lệ nhân viên y tế có bằng cấp đại học (BS – dược sĩ) chăm lo sức khỏe cho người dân dừng ở mức rất thấp, với mức chuẩn 10.000 dân/cán bộ y tế  thì tỉ lệ này cũng chỉ đạt 4,65 – 0,24.

Tỉ lệ này hiện còn thấp hơn chính khu vực này cách đây 5 năm. Và thậm chí có thể nói thấp nhất nước, bởi thua cả các tỉnh miền Trung – Tây Nguyên (tỉ lệ 5,2 BS và 0,98 dược sĩ). Đưa ra con số cụ thể hơn, TS Linh cho biết: “Trong 13 tỉnh thành thuộc ĐBSCL thì Hậu Giang là tỉnh thiếu hụt trầm trọng nhất, toàn tỉnh có 69 xã phường  nhưng trạm y tế của các xã phường chỉ có 20 người là tốt nghiệp BS đại học.

Cùng nỗi “day dứt”  với TS Linh – khi đề cập đến vấn đề này – TS Trần Ngọc Sinh – giảng viên ĐH Y dược TPHCM cho biết, nhiều lần trong những cuộc chuyển giao công nghệ ở tuyến trên xuống BV tuyến dưới nên từng chứng kiến  lãnh đạo một số tỉnh vùng sâu, vùng xa mở chiến dịch trải thảm đỏ để “ưu đãi chất xám”, “đốt đuốc tìm nhân tài” bằng cách cấp nhà cho BS mới tốt nghiệp và rất nhiều ưu đãi khác…, nhưng tình hình vẫn không cải thiện được bao nhiêu.

Thiếu, do nhiều tân bác sĩ… bỏ nghề

Thực trạng này được thể hiện phần nào qua khảo sát của PGS-TS Vũ Đình Chính (Trường ĐH Kỹ thuật y tế Hải Dương) cùng đồng sự thực hiện. Theo khảo sát này có đến 30% kỹ thuật viên y tế không làm đúng chuyên môn và xấp xỉ 50%  điều dưỡng đi làm việc của kỹ thuật viên y tế.

Cũng từ khảo sát  này, TS Vũ Đình Chính còn cho biết, chuyện “bỏ  nghề” trong giới y tế không chỉ vì “tự thân” người BS muốn bỏ mà còn do cách sử dụng nhân lực ở một số nơi còn rất “oái oăm”, như dùng BS đa khoa cho đi học về gây mê hồi sức, xét nghiệm… “Với cách sử dụng nguồn lực như thế này vừa không đảm bảo chất lượng lại gây thừa – thiếu giả tạo. Đó là chưa nói đến dễ dẫn đến những hệ lụy  khác như chất lượng chẩn đoán và điều trị sẽ không đảm bảo” – TS Chính kết luận.

Ngoài yếu tố  bị tác động từ việc sử dụng nhân lực không đúng chức năng, không khoa học, việc BS bỏ nghề còn xảy ra với nguyên nhân “tự thân” người BS. Thực trạng này không hiếm gặp tại TPHCM, mặc dù chưa có một khảo sát cụ thể nào về việc “hậu đào tạo”, tỉ lệ có việc làm đúng chuyên ngành của các tân BS của trường.

Song theo ghi nhận tại hai trường có chức năng đào tạo BS và dược sĩ tại TPHCM cho biết: Hầu như khóa đào tạo nào của trường cũng có những tân BS chấp nhận bỏ nghề sau khi tốt nghiệp để đi làm những việc khác như trình dược viên hoặc đại diện nhãn hàng của các công ty nước ngoài.  Có thể nói, sự “thất thoát” nguồn lực ngành  y tế từ những “kênh” này cũng không phải ít.

Trong khi đó,  thống kê từ phía Bộ Y tế  cho biết: Nếu các khóa đào tạo cho từ niên khóa 2007 đến 2013, tất cả các SV tốt nghiệp trường y trong cả nước đều đi làm đúng chức năng của mình là chăm sóc sức khỏe cho người dân (BS đi làm ở BV hoặc cơ sở y tế, dược sĩ đứng duyệt toa tại BV, nhà thuốc hoặc làm việc chuyên môn tại các cơ sở y tế) thì  cũng chỉ đáp ứng được xấp xỉ 30% (khoảng 27.000 người) so với nguồn nhân lực ngành y cần bổ sung trong giai đoạn này là 78.000 người.

Trước thực trạng đã nêu lên tại hội thảo, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ GDĐT Nguyễn Thiện Nhân đã yêu cầu hai bộ giáo dục và y tế hãy “ngồi lại với nhau” để cùng đưa ra những ghi nhận thực tế và giải pháp  tháo gỡ cho những bất cập hiện nay. Và trong tháng 1. 2009, những ghi nhận này phải hoàn tất để có thể có phương án cũng như nỗ lực mới giải quyết cho thực trạng thiếu – thừa nhân lực ngành y tế bất hợp lý như hiện nay.

Thể Uyên
——————————————————
Giá phải trả cho một “cơn say”

Lao Động Cuối tuần số 01 Ngày 04/01/2009 Cập nhật: 8:27 AM, 01/01/2009
(LĐCT) – Ngây ngất sau trận VN thắng Thái Lan, hàng vạn người xuống đường ăn mừng chiến thắng.Nhưng ít ai biết rằng sau cái rộn ràng niềm vui đó là nhiều tiếng khóc thương vì tai nạn, chết chóc.

Nhiều gia đình phải đưa con cái vào trại tạm giam vì chống người thi hành công vụ hoặc gây ra án hình sự.

Ngay trong đêm say chiến thắng đó, các bệnh viện ở Hà Nội, TPHCM và một số thành phố khác tiếp nhận hàng hàng ngàn ca bị tai nạn giao thông. Chưa thống kê đầy đủ, nhưng dự đoán có thể cả nước có đến hàng trăm người chết, nhiều trường hợp bị thương nặng, không ít người thương tật vĩnh viễn. Thông tin từ các bệnh viện cho biết các nạn nhân phần lớn đều bị chấn thương sọ não, nhiều người dù không chết nhưng coi như mất khả năng hồi phục. Chưa kể nhiều trường hợp say sưa rồi ẩu đả đâm chém nhau, kẻ đi viện người đi vào bót. Ăn mừng chiến thắng kiểu như vậy thì đáng sợ thật.

Cùng với gây tai nạn giao thông, có lẽ đêm 28 rặng 29.12 là lúc mà người tham gia giao thông vi phạm luật giao thông nhiều nhất. Gần như không ai còn có ý thức chấp hành luật lệ, mọi người tự cho mình cái quyền vi phạm giao thông, sảnh sát giao thông cũng bất lực trước biển người đang say đó. Xe máy chở ba lạng lách, đánh võng, người đi xe không đội mũ bảo hiểm. Riêng ở TPHCM, ngay trong đêm đã phạt 1.205 trường hợp vi phạm trật tự ATGT, nhưng con số này quá ít so với thực tế. Một số cuộc đua xe được phát động, tuy chưa thành cuộc đua lớn nhưng cũng đủ để biến TPHCM và Hà Nội thành nơi náo loạn và mất trật tự suốt đêm đến sáng.

Nhiều người nghĩ có thể chấp nhận cuộc xuống đường đông người khi có sự kiện vui như trận thắng lịch sử trước Thái Lan vừa qua, cho nên cảnh sát giao thông cũng nương nhẹ nhiều trường hợp vi phạm, chỉ ngăn chặn đua xe trái phép. Nhưng không ai có thể chấp nhận được việc lợi dụng cuộc xuống đường mừng chiến thắng đó để gây mất trật tự và chống đối người thi hành công vụ.

Nhiều vụ thanh niên quậy phá, đánh luôn công an. Có trường hợp đua xe, bị cảnh sát giao thông ngăn chặn thì đánh luôn cả cảnh sát. Có trường hợp ăn nhậu gây mất trật tự, công an phường đến làm việc thì dùng bát đập vào đầu công an. Nhiều trường hợp tụ tập đông người, tỏ thái độ quá khích chống lại lực lượng cảnh sát cơ động đến giải toả đám đông.

Niềm vui không trọn vẹn vì sau đêm chiến thắng đó có nhiều gia đình đau đớn vì có người bị chết, đa số là những người còn rất trẻ. Ngoài những người chạy xe ẩu bị tai nạn, có nhiều người là nạn nhân, bị tông chết hoặc thương tích. Tính ra chỉ sau một đêm, cả nước có thêm hàng ngàn người bị thương tật, có nhiều người bị chấn thương sọ não trở thành người vô dụng, trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội. Mất mát như vậy thì quá lớn, lấy mạng sống và sức khoẻ để đổi một cuộc vui trong chốc lát thì quá phung phí, quá đắt.

Điều đáng lo ngại hơn nữa là xuống đường để ăn mừng chiến thắng hay có những sự kiện lớn sẽ còn tiếp tục và thành phong trào lan rộng khắp nơi. Nếu như không có sự giáo dục ý thức giữ gìn trật tự, tôn trọng pháp luật thì xảy ra nhiều hoạ lớn. Rồi đây đội bóng VN sẽ còn tham gia nhiều giải lớn và sẽ còn nhiều trận thắng lớn, chẳng lẽ cứ sau mỗi trận thắng thì sẽ có người chết chóc và thương tật, có người bị đâm chém và tù tội.

Chúng ta mải mê ca ngợi chiến thắng và say sưa với niềm vui, nhưng cũng nên nêu ra những cái thê thảm, những cái giá phải  trả đằng sau nó. Mọi người dân nên nhìn vào những thảm kịch tai nạn giao thông, những cái chết đau đớn và những người bị thương tật vĩnh viễn do tìm niềm vui trong chốc lát để suy nghĩ và sợ hãi, để tự ý thức và điều chỉnh.

Lê Thanh Phong
—————————————————————————-
‘Sẽ công bố bản đồ chi tiết’

Việt Nam và Trung Quốc vừa thông báo đã hoàn tất quá trình phân giới cắm mốc biên giới trên đất liền trong năm 2008 như hạn định.

Giới quan sát nhiều người tỏ ra ngạc nhiên vì theo họ, hai bên còn một số khác biệt cần giải quyết. Việc chưa ký kết Nghị định thư phân giới cắm mốc cũng được cho rằng là do vẫn còn nhiều việc phải làm.

Tuy nhiên, nói chuyện với BBC hôm 2/1/2009, Tiến sỹ Nguyễn Hồng Thao từ Ban Biên giới Chính phủ, thành viên đoàn đàm phán của Việt Nam, giải thích:

Tiến sỹ Nguyễn Hồng Thao: Không bao giờ có thể ký ngay Nghị định thư vì sau đây hai bên còn phải đối chiếu biên bản. Hơn 2.000 cột mốc cũng là hơn 2.000 biên bản, phải đưa lên trên một bản đồ chung rồi mới có thể đi đến ký Nghị định thư.

Đây là công việc hoàn toàn thuần túy kỹ thuật, nhưng chắc cũng phải mất khoảng một năm nữa.

BBC: Hôm 22/12, Thứ trưởng Ngoại giao Vũ Dũng nói rằng vẫn còn một số điểm chưa cắm mốc. Điều đó có thể hiểu là công việc còn đang tiếp tục hay không, thưa ông?

Tiến sỹ Nguyễn Hồng Thao: Cho tới hôm nay, các mốc đều đã cắm xong. Nói thế có nghĩa là các mốc đã được đặt tại đúng vị trí xác định. Tuy nhiên nhưng còn phải dọn dẹp cảnh quan, trang trí…vv trước khi khánh thành.

Nhưng tôi nghĩ mấy hôm nữa là sẽ xong hết vì các đơn vị đều đã được lệnh ra đúng vị trí để triển khai.

BBC: Gần đây dư luận trên mạng có nói nhiều tới một địa danh là bãi Tục Lãm (Quảng Ninh). Xin ông cho biết hiện quyết định về bãi này ra sao?

Tiến sỹ Nguyễn Hồng Thao: Bãi Tục Lãm là nơi hai bên tranh chấp đã lâu, nên thống nhất là giải quyết cả gói, tức gồm cả thác Bản Giốc và bãi Tục Lãm (cửa sông Bắc Luân).

Theo đó, phía trên thác Bản Giốc có một cồn đất nhỏ và ranh giới sẽ cắt ngang qua cồn. Việt Nam có 1/4 và Trung Quốc có 3/4 cồn đất đó.

Phía dưới, ở bãi Tục Lãm với diện tích 52 hectares thì Việt Nam có 3/4 và Trung Quốc là 1/4.

BBC: Thưa ông trong quá trình thương lượng có những khó khăn gì đáng nhắc tới?

Tiến sỹ Nguyễn Hồng Thao: Thực ra tôi cũng mới chỉ tham gia đàm phán giai đoạn sau này. Nhưng khó khăn thì có rất nhiều.

Địa hình núi cao, hiểm trở, không có dân, có đường để vận chuyển vật liệu… Rồi khó khăn về bom mìn, vật nổ còn lại từ thời chiến tranh. Trong tám năm phân giới cắm mốc, đã có ba người hy sinh, 35 người bị thương vì bom mìn.

Tại nhiều nơi, dân cư hai bên sống xen kẽ hàng trăm năm nay, sau khi cắm mốc người TQ có thể ở phía VN và ngược lại. Vậy cho nên cần điều chỉnh lại, tất nhiên trên cơ sở cân bằng về diện tích và lợi ích của hai bên.

BBC: Sau khi Nghị định thư được ký kết, bản đồ biên giới chi tiết có được công bố cho toàn dân hay không, thưa ông?

Tiến sỹ Nguyễn Hồng Thao: Chắc chắn là sẽ công bố. Hiện nay, bản đồ mới đang là từng đoạn, chỉ giới chuyên môn mới có thể hiểu được.

Tuy nhiên sau này khi đã vào Nghị định thư thì nó sẽ rất rõ ràng, có cả mô tả các điểm trên bản đồ cho dễ hiểu. Xong Nghị định thư, chúng tôi sẽ nộp lưu chiểu cả bản đồ cho Liên Hiệp Quốc.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2009/01/090102_nguyenhongthao.shtml

Chính phủ VN đã thuần hóa được người dân trong nước.
Chúc Mừng nhà nước ta đã chiến thắng và thành công tạo ra được con người mới XHCN.

Đem so chuyện biên giới với chuyện thắng 1 giải nhỏ về đá banh ta sẽ nhìn thấy 2 phản ứng hoàn toàn khác nhau, dù chúng cách nhau đúng 5 ngày. Một sự kiện quá quan trọng mà dân chúng hầu như không hay biết/không muốn biết/không phản ứng…

———————————————–
Biên Giới Việt Trung Đã Ký Kết Xong 2008

Việt Nam Giữ Im Lặng

Sự Thỏa thuận

Biên giới với Trung Quốc

Phạm Nga

Thứ Sáu, ngày 2-1-2009

BBC News, Bangkok

Khi năm mới bắt đầu, báo chí Việt Nam theo thông lệ tràn ngập những bài vở tin tức tốt lành.


Những tin bài này được sắp xếp thứ tự từ những tín hiệu tích cực trong nền kinh tế, cho tới chiến thắng mới đây trong một giải vô địch bóng đá khu vực.

Thế nhưng, một trong những sự kiện quan trọng nhất – việc phân định ranh giới trên đất liền với Trung Quốc – đã được khép chặt chỉ trong phạm vi khiêm nhường nhất, thậm chí hướng tới những phương tiện truyền thông trực tuyến.

Chỉ vài giờ trước khi thời hạn cuối cùng cho bản thỏa thuận hết hiệu lực, các nhóm thương thảo của Việt Nam và Trung Quốc đã loan báo một sự nhất trí.

Gần 35 năm kể từ khi Hà Nội và Bắc Kinh bắt đầu thảo luận về đường biên giới và gần một thập kỷ kể từ khi hai bên ký một thỏa thuận khung về biên giới trên đất liền.

Quá trình phân định ranh giới toàn bộ đường biên giới trên lãnh thổ nội địa giữa hai nước giờ đây đã chính thức được hoàn tất.

Thành quả khó khăn gian khổ này không đáng được tưởng thưởng bằng việc đưa tin tức rầm rộ hơn hay sao?

Hạ giọng

Ông Bùi Tín, cựu đại tá quân đội và biên tập viên báo chí hiện đang sống lưu vong, đã cho rằng việc thông báo vào phút cuối như vậy cho thấy những dấu hiệu hoàn toàn do “sức ép về thời hạn cuối cùng”.

“Nó có vẻ như họ (Việt Nam và Trung Quốc) đã ở trong tình trạng chịu sự câu thúc về thời gian ghê gớm để hoàn tất thỏa thuận, thậm chí khi không phải tất cả các điều khoản đã được chấp nhận và thực hiện,” ông nói.

“Câu hỏi ở đây là: ai gây sức ép lên ai?” ông Tín nhận xét thêm.

Nhiều người ở Việt Nam tin rằng chính phủ của họ đã bị Bắc Kinh thúc ép trong việc thông qua lần cuối cùng các thỏa thuận với nội dung chỉ có lợi cho phía Trung Quốc.

Một số người còn lo ngại rằng Hà Nội đã nhường quá nhiều đất, mối quan ngại của họ đã được kích động thêm bởi thực tế là không công bố công khai bản đồ chi tiết về những đường biên giới được thỏa thuận.

“Không có sự nhượng bộ nào”

Chính phủ Việt Nam luôn phủ nhận là đã có bất cứ sự nhượng bộ nào.

Ông Lê Công Phụng, đại sứ tại Liên hiệp quốc và là cựu trưởng đoàn của ban viên giới chính phủ, đã trả lời trong một cuộc phỏng vấn tháng Chín rằng Việt Nam giữ đúng theo những tuyên bố về lãnh thổ đã được thực hiện trong hai hiệp định lịch sử được ký kết bởi chính quyền thuộc địa Pháp trước đây và Triều đình nhà Thanh của Trung Quốc năm 1887 và 1895.

“Đối với một vài khu vực đặc biệt, hai bên có thể, thông qua những cuộc thương thảo thân thiện, có sự điều chỉnh thích hợp hơn trên tinh thần thông cảm và thỏa hiệp lẫn nhau, công bằng và hợp lý,” theo ông Phụng được Thông tấn xã Việt Nam trích lời.

Ông cũng nói rõ rằng một sự xác định rõ ràng hơn về đường biên giới trên bộ giữa hai nước là cần thiết cho “quản lý tốt hơn và duy trì sự ổn định trong vùng biên giới”.

Việt Nam và Trung Quốc đã từng giao tranh trong một cuộc chiến biên giới ngắn ngủi nhưng đẫm máu vào tháng Hai năm 1979, cướp đi hàng chục ngàn sinh mạng của cả hai nước.

Minh bạch

Tình trạng phân định biên giới không rõ ràng đã gây ra những tranh cãi đôi lúc nổi lên giữa hai nước trong quá khứ.

Thế nhưng những người chỉ trích cho rằng, trong khi một đường biên giới được xác định rõ ràng hiển nhiên là điều cần thiết, song phải có sự minh bạch và hỏi ý kiến công chúng từ đầu đến cuối trong tất cả quá trình thương thảo.

Ông Hồ Văn Dương, từ Thành phố Hồ Chí Minh, đã viết cho Ban Việt ngữ đài BBC: “Hầu hết người Việt Nam đều không biết nhiều về nội dung bản thỏa thuận biên giới trên đất liền. Tại sao chúng tôi, những người mở mang và bảo vệ lãnh thổ của mình, lại không xứng đáng được hiểu biết nhiều hơn về sự kiện quan trọng nhất này?”

Một người khác, tên là Conan, đã khuyên chính quyền chớ có vội vã. Ông viết: “Chúng ta không nên tỏ ra vội vã trong những dự án làm đường của mình, tại sao lại phải vội vã trong việc ký kết các thỏa thuận biên giới?”

Chủ quyền tối cao về lãnh thổ là một vấn đề hệ trọng và là một mối quan tâm lớn của hầu hết người Việt Nam.

Cuối năm 2007, khi có tin Trung Quốc loan báo các kế hoạch thiết lập một đơn vị hành chính trên đảo Hải Nam để sát nhập các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đang tranh chấp, những cuộc phản kháng đông đảo đã nổ ra tại cả Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh.

Cả Việt Nam và Trung Quốc, cũng như một số nước khác, đều có yêu sách chủ quyền đối với khu vực giàu tài nguyên khoáng sản này.

Tình trạng khó xử

Ông Bùi Tín, một người hay lớn tiếng chỉ trích chế độ, đã nói rằng Hà Nội giờ đây đang phải đối mặt với một tình trạng vô cùng khó xử.

“Họ không muốn làm mếch lòng Trung Quốc song cũng không thể liều lĩnh trước những phản ứng và những chỉ trích mạnh mẽ từ công luận,” ông nhận xét.

Theo ông Tín, bản tuyên bố nói lên tính mập mờ được phát ra sau thông báo hoàn thành, nơi mà Việt Nam và Trung Quốc đã thỏa thuận “sớm hoàn thành và ký Nghị định thư Phân định Biên giới … và sẽ tổ chức một buổi lễ vào một thời điểm thích hợp” có nghĩa là không phải mọi điều khoản đều được chấp nhận và sẽ còn những công việc phải làm.

Hiệu đính: Trần Hoàng


Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

http://news.bbc.co.uk/2/hi/asia-pacific/7806991.stm

Đọc qua bài nầy, TH hiểu vớ va vớ vẫn như sau xin được chia sẻ cùng bạn đọc:

1./Trong suốt thời gian đàm phán, dân TQ rất ngoan, họ luôn luôn đồng ý và không có phản đối một điều gì hết trong bản hiệp định. Dân TQ không cần la toáng lên vì chính phủ TQ quá thỏa mãn và đạt được các điều kiện như mong muốn; nếu không thỏa mãn, nếu cảm thấy bị mất đất đai, thì dân TQ đã la lên rồi và cho rằng VN ép TQ, rằng chính phủ TQ là tụi bán nước…và nếu chuyện ấy xẩy ra thì chắc chắn BBC đã đăng tin tức trong thời giàn xảy ra đàm phán về biên giới.

2./Phái đoàn đàm phán TQ rất ngoan ngoãn vì chuyện gì phía VN đề nghị trong hiệp định thì TQ cũng đồng ý hết. Tại sao? vì suốt thời gian đàm phán về biên giới, BBC không hề loan tin gì về phía các ý kiến của chính phủ TQ hoặc ý kiến của người dân TQ. Chứng tỏ chính quyền TQ và người dân là một. Đồng ý trên mọi vấn đề biên giới. Hoặc quá thỏa mãn về những gì đạt được về vấn đề ký hiệp định biên giới.

3./ Có lẻ TQ muốn yên ổn với VN để còn làm ăn. TQ sợ VN gây lộn, mất ổn định, nên phải làm cho yên chuyện ký kết với bất cứ giá nào.

4./ Ký kết hiệp định phải nằm trong thời hạn, Nếu không ký kết đúng và trước thời hạn ấy, thì AI thiệt hại?

Chú ý tháng 2/2009 sẽ có hội nghị …sắp diễn ra. Chừng một hai tuần nữa là sẽ có biểu ngữ dán đầy đường và thành phố như: Toàn Dân Hân Hoan Chào Mừng…; Nhiệt Liệt Chào Mừng …..; Chúc Mừng Đại Hội … Thành Công;

5./ Một bên dân chúng đã và đang la lên là không đồng ý hiệp định biên giới được ký kết, điều nầy chứng tỏ là chính quyền bên nầy đang bị chính quyền bên kia xử ép, nên sau khi ký xong hiệp định, chính phủ bân ấy liền có các hành động sau đây:

a./ Giữ thái độ im lặng, không công bố chi tiết, không công bố bản đồ, mà chỉ hứa hẹn sẽ công bố trong một thời gian khác…vô hạn định ??!?

b/ lên tiếng bào chữa nhưng không đưa ra chi tiết để chứng minh người chỉ trích phát biểu sai lầm, phát biểu không đúng sự thật.

c./ Một bên phải chờ đến giờ phút cuối cùng mới phải ký kết, vậy là chứng tỏ có sự khuất tất và không có sự đồng ý nhất trí và hài lòng của một bên. Vậy thì sự công bằng ở nơi đâu?

_Nếu đây là một cuộc thương thuyết về biên giới mà có sự công bằng đạt được giữa 2 phe, thì cả hai nước TQ và VN sẽ ăn mừng, sẽ hoan hỉ, sẽ công bố ngay cho mọi người biết, chứ không đợi vài năm sau.

Theo đó, tất cả báo chí sẽ đăng tin chi tiết, sẽ làm phóng sự có hình ảnh, sẽ có hình chụp các vùng đất so sánh với bản đồ ký kết và dân chúng sẽ được nhìn thấy chung cuộc cả hai bên đạt được và giải quyết ra sao…

Nếu không có báo chí loan tin mình bạch về hình ảnh, bản đồ vùng tranh chấp TRONG thời gian có thương thuyết về biên giới, và SAU khi có ký kết, thì chứng tỏ có sự khuất tất, có sự nhân nhượng, có sự lo sợ, nên không dám công bố.

Vậy thì phải 5-10 năm nữa, khi có sự tranh chấp về biên giới, khi có sự bất đồng về chính trị giữa VN và TQ, hoặc khi muốn có sự rối loạn giữa người dân VN với chính phủ VN, thì phía TQ sẽ đưa toàn bộ những gì đã ký kết hôm nay lên báo chí về việc ký kết ngày 31/12/2008, và khi muôn chứng tỏ HS, TS và Biển Đông thuộc về TQ, thì TQ sẽ làm y chang như đã tung lên mạng internet công hàm của TT Phạm văn Đồng đã viết và ký vào năm 1958 về vấn đề lãnh hải Biển Đông.

6./ Còn bên kia thì không nghe ai tuyên bố gì hết, phái đoàn chỉ việc ký kết, không cần la toáng lên vì quá thỏa mãn và đạt được các điều kiện đã đặt ra.

Posted in Uncategorized | Tagged: , | Leave a Comment »