Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Tài Chánh-Thuế’ Category

►Chỉ số DOW sụt giảm 1600 điểm hôm thứ Hai đã kéo theo chứng khoán toàn cầu đột ngột sụt giảm 4-5% (Thứ Hai, 5-2-2018)

Posted by hoangtran204 trên 06/02/2018

 

Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in Tài Chánh-Thuế, Đầu Tư | Leave a Comment »

►Dự toán ngân sách nhà nước THU và CHI năm 2018– Kính chào chị Nguyễn Thị Lỗ (2-2-2018)

Posted by hoangtran204 trên 05/02/2018

 

 

Đọc tiếp »

Posted in Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►15 ngày đầu năm 2018, ngân sách thâm hụt 18.400 tỷ đồng– Bội chi năm 2018 ước tính sẽ là 9 tỷ đôla (29-1-2018)

Posted by hoangtran204 trên 05/02/2018

Mức bội chi sẽ giống như 2014-2017.

 

Đọc tiếp »

Posted in Tài Chánh-Thuế, Thời Sự | Leave a Comment »

► Uỷ ban Quản lý vốn Nhà nước tại các doanh nghiệp sẽ nắm giữ trong tay 5 triệu tỷ tài sản Nhà nước trong năm 2018

Posted by hoangtran204 trên 08/01/2018

 

Đọc tiếp »

Posted in Tài Chánh-Thuế, Tập Đoàn-Tổng công Ty quốc doanh | Leave a Comment »

►Sài gòn thu ngân sách bằng… 45 tỉnh, đóng góp gần 28% tổng thu ngân sách cả nước trong năm 2017

Posted by hoangtran204 trên 03/01/2018

 

Đọc tiếp »

Posted in Tài Chánh-Thuế, Thời Sự | Leave a Comment »

►Ngân hàng Thế giới, Bộ Tài chính và thuế giá trị gia tăng

Posted by hoangtran204 trên 24/09/2017

-“WB luôn đứng trên lập trường của chủ nợ, hiến kế cho con nợ (là chính phủ các nước, thu thuế để) kiếm được thật nhiều tiền (để trả lại nợ cho WB)

-…tăng thuế GTGT cũng đồng nghĩa với việc 40% hộ nghèo nhất và tầng lớp thu nhập trung bình trong xã hội sẽ bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Người nghèo thậm chí không đủ tiền để mua lương thực, còn người có thu nhập trung bình thậm chí cũng khó lòng lo đủ tiền cho con cái ăn học đàng hoàng

-…trong khi vẫn còn nhiều giải pháp thay thế khác mà tất cả vẫn bất chấp để tăng thuế thì thật không công bằng chút nào…”

 

 

Đọc tiếp »

Posted in Ngân sách thâm thủng, Tài Chánh-Thuế, Đời Sống | Leave a Comment »

►Lập sổ tiết kiệm giả: Truy nã nữ giám đốc, 2 nhân viên Oceanbank Hải Phòng (18/09/2017)

Posted by hoangtran204 trên 20/09/2017

Một số người đến chi nhánh Oceanbank Hải Phòng để rút tiền trong sổ tiết kiệm, nhưng cán bộ ngân hàng cho 20 người này biết là sổ tiết kiệm của họ không có trong hệ thống ngân hàng. Số tiền của 20 khách hàng gửi vào rất lớn, tới 400 tỷ đồng.

 

Đọc tiếp »

Posted in Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân, Ngân hàng, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Cựu Chủ tịch Tập đoàn Dầu Khí (PVN) Nguyễn Xuân Sơn “đút túi” hàng trăm tỷ đồng như thế nào?

Posted by hoangtran204 trên 04/03/2017

Xuất thân chỉ là cán bộ kế toán (chỉ là loại cầm cờ cho thủ tướng, ủy viên bộ chính trị,) mà đã có khả năng kiếm tiền chục triệu đô la một cách dễ dàng, và tiêu tiền tỷ như rác; trong khi đảng và nhà cầm quyền Hà Nội quy định mức lương tối thiểu của công nhân là 2 triệu (nhằm mục đích kêu gọi Hàn, Đài Loan, Thái, Tàu, Nhật… mở hãng xưởng ở VN, “giúp” cho người dân có việc làm để khỏi làm loạn và chết đói, để bọn chúng rảnh tay cướp và chia nhau các món mầu mở và béo tốt khác như đất đai, dầu khí, độc quyền cung cấp điện thoại, viễn thông, xuất nhập khẩu, ngân hàng, bảo hiểm…

Cựu Chủ tịch Tập đoàn Dầu Khí (PVN) Nguyễn Xuân Sơn “đút túi” hàng trăm tỷ đồng như thế nào?

2-3-2017

Liên quan tới vụ án Hà Văn Thắm và những sai phạm tại Ngân hàng TMCP Đại Dương (Oceanbank), cáo trạng từ Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao đã nêu ra những hành vi phạm tội cụ thể của ông Nguyễn Xuân Sơn, nguyên Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN).

 

Đọc tiếp »

Posted in Ngân hàng, Tập Đoàn-Tổng công Ty quốc doanh, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Tòa án Việt Nam quá yếu quyền trong vụ kiện Formosa?

Posted by hoangtran204 trên 13/10/2016

BBC

  • 12 tháng 10 2016

Biểu tình chống Formosa ở Đài LoanImage copyrightREUTERS
Image captionHơn 500 ngư dân Kỳ Anh đã kiện Formosa về thảm họa môi trường

.

Luật sư Ngô Ngọc Trai

gửi cho BBC từ Hà Nội

12-10-2016

 

Mới đây Tòa án thị xã Kỳ Anh thuộc tỉnh Hà Tĩnh đã trả lại 506 đơn kiện của bà con ngư dân trước đó đã khởi kiện Formosa yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Lý do tòa án trả lại đơn kiện được cho là vụ việc đã được giải quyết bởi cơ quan nhà nước có thẩm quyền, cụ thể là mới đây Thủ tướng Chính phủ đã ban hành quyết định 1880 ban hành định mức bồi thường thiệt hại cho các đối tượng bị thiệt hại do sự cố môi trường biển.

Sự việc này có thể được phân tích thành dẫn chứng cho thấy tòa án Việt Nam quá yếu quyền.

Thứ nhất:

Chủ thể gây ra thảm họa cá chết là Formosa và người bị thiệt hại là bà con ngư dân, cho nên trong khi người dân chưa nhận được bồi thường thì việc các ngư dân khởi kiện Formosa là hoàn toàn đúng sự việc, đúng đối tượng. Nếu tòa án không quá yếu kém thì đương nhiên phải thụ lý giải quyết.

Nếu tòa án mạnh thì tòa án sẽ coi Chính phủ cũng chỉ là một chủ thể tham gia vào các giao kết trong đời sống xã hội mà thôi, và Chính phủ cũng có các quyền và nghĩa vụ dân sự, nếu Chính phủ làm sai sẽ phải bồi thường (hiện đã có Luật trách nhiệm bồi thường của nhà nước chính là nhằm giải quyết cho các trường hợp Chính phủ làm sai).

Việc trước đó Chính phủ đứng ra nhận khoản tiền 500 triệu USD của Formosa để dùng vào việc đền bù cho ngư dân, sẽ khiến tòa án triệu tập người đại diện của Chính phủ với tư cách là người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan. Tòa án sẽ làm rõ vì sao Chính phủ nhận tiền đền bù của Formosa rồi mà lại chậm trễ trả cho bà con, và nếu bà con có ý kiến khác về mức bồi thường thì tòa án sẽ đánh giá xác định thiệt hại để yêu cầu Formosa phải chịu tăng thêm khoản mức bồi thường.

Đó là cách làm hợp lẽ đúng đắn. Tuy vậy tòa án Việt Nam lại không thụ lý vụ kiện.

Thứ hai:

Nếu tòa án mạnh thì tòa án phải có thẩm quyền phán xét về tính hợp pháp đúng sai trong việc làm của Chính phủ. Tức là các việc làm và quyết định của Chính phủ có thể là đối tượng bị tòa án xem xét đánh giá nhất là trong trường hợp người dân khởi kiện do bị xâm phạm quyền lợi.

Nhưng hiện tòa án Việt Nam không có thẩm quyền này. Theo quy định của Luật tố tụng hành chính thì tòa án chỉ được quyền giải quyết đối với các quyết định từ cấp Bộ trưởng trở xuống mà thôi, còn đối với quyết định của Thủ tướng hoặc Chính phủ thì tòa án không có thẩm quyền giải quyết.

Ví như khi Thủ tướng Chính phủ ban hành quyết định 1880 chỉ tính bồi thường thiệt hại cho ngư dân trong thời gian tối đa là 6 tháng, từ tháng 4 năm 2016 đến hết tháng 9 năm 2016 thì nếu người dân không đồng ý cũng không khiếu nại hay khởi kiện được và tòa án không có thẩm quyền giải quyết một vụ kiện như vậy.

Luật đã quy định như thế rõ ràng đã giới hạn thẩm quyền của Tòa án trước Chính phủ.

Thứ ba:

Nếu tòa án mạnh thì Chính phủ sẽ không lạm quyền làm thay những việc vốn dĩ thuộc về tòa án, ví như việc xác định lỗi, mức độ thiệt hại và bồi thường.

Về nguyên tắc việc xác định mức độ lỗi và buộc bên này bồi thường cho bên kia là công việc của tòa án. Vậy nhưng trong trường hợp Formosa Chính phủ lại làm việc này, điều này liệu đã hợp lý?

Có phải lỗi hoàn toàn thuộc về Formosa? Trách nhiệm của cơ quan quản lý môi trường ở đâu? Cơ quan này đã có lỗi trách nhiệm quản lý thế nào để Formosa vi phạm gây thiệt hại? Cơ quan này đã yếu kém trong xử lý sự cố thế nào khiến cho thiệt hại không được ngăn ngừa giúp hậu quả ít hơn?

Về mức độ thiệt hại thì dựa vào cơ sở nào Chính phủ áp mức bồi thường cho mỗi người lao động bị mất thu nhập là 2.910.000đ/người/tháng?

Chính phủ đã lấy ý kiến người dân khi đưa ra mức giá bồi thường chưa? Theo Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật thì Quyết định của Thủ tướng được coi là một văn bản quy phạm pháp luật, và khi ban hành thì phải tham khảo ý kiến của người dân bị ảnh hưởng. Vậy các ngư dân có được tham khảo lấy ý kiến khi ban hành Quyết định 1880 chưa?

Và cứ cho mức bồi thường đó là hợp lý đi thì liệu có còn cách giải quyết nào khác? Phải chăng việc Chính phủ giải quyết là giải pháp khả dĩ nhất áp dụng cho vụ việc lớn phức tạp này?

Thực tế vẫn có thể lựa chọn cách giải quyết khác đó là cho người dân cơ chế đại diện ủy quyền để khởi kiện tập thể. Khi đó vụ việc dù phức tạp rộng lớn nhưng cũng chỉ có một hoặc một vài vụ kiện mà thôi (áp dụng cho trường hợp có ngư dân muốn kiện riêng).

Việc lựa chọn con đường tòa án như thế là có thể và đó là cách làm đúng với bản chất vụ việc, làm thế sẽ giúp phát huy ích lợi của giải pháp tòa án mà giải pháp chính phủ không thể nào có được.

Vì dù kết quả người dân nhận được là như nhau nhưng cơ chế giải quyết của Chính phủ vẫn khác so với cơ chế làm việc của Tòa án, mà qua đó phẩm hạnh đạo đức công dân có được trui rèn và công lý có được hiển lộ hay không.

Cơ chế ra quyết định của chính phủ luôn mang tính áp đặt buộc người ta phải chấp nhận. Trong khi cơ chế làm việc của tòa án dân chủ hơn và lắng nghe ý kiến các bên. Việc người dân được lên tiếng đưa ra yêu cầu ở một phiên xử công khai chính là cách để người dân thụ cảm được cái gì là công lý chính nghĩa.

Quá yếu quyền

Trên đây chỉ là phân tích dẫn chứng từ một vụ kiện thực tế mà thôi.

Trong thực tế có nhiều dẫn chứng khác cho thấy tòa án Việt Nam quá yếu quyền.

Ví như xét trong hệ thống chính trị hiện tại, người đứng đầu ngành tòa án cả nước chỉ là một vị ủy viên Trung ương Đảng cộng sản, ngang quyền với khoảng 200 vị khác, trong khi bên trên còn có hàng chục ủy viên Bộ chính trị mà người đứng đầu ngành tòa án phải chấp hành.

Trong khi các nước theo hệ thống tam quyền phân lập thì tòa án nắm quyền tư pháp là một đối trọng lớn quyền, ngang ngửa với Quốc hội nắm quyền lập pháp và Chính phủ nắm quyền hành pháp.

Ở Việt Nam không theo hệ thống tam quyền phân lập mà các cơ quan thực hiện công việc theo cơ chế phân công phối hợp, nhưng phạm vi được phân công và trao quyền của tòa án ở mảng tư pháp lại quá hạn hẹp so với hành pháp.

Dẫn đến nhiều vụ việc có tính chất thuộc về tư pháp nhưng lại được hành pháp giải quyết ví như việc ban hành Quyết định 1880 trong vụ việc Formosa nêu trên.

Khi đó thiết chế tòa án đã không phát huy được chức năng tác dụng trong việc quản trị đời sống xã hội, giúp thúc đẩy tiến bộ và phát triển.

Bài phản ánh quan điểm và văn phong của tác giả, giám đốc Công ty luật Công chính.

_________________

Số tiền 500 triệu đô la mà chính phủ nhận được từ Công ty Formosa đã sinh lãi như thế nào trong gần 2 tháng qua?

Theo báo chí ngày 30/8/2016 đăng tin: công ty Gang Thép Formosa Hà Tỉnh (FHS) đã bồi thường 500 triệu USD cho VN. Số tiền này đã được phía Formosa chuyển làm hai lần, mỗi lần 250 triệu. Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Trần Hồng Hà cho biết hôm 30/8/2016.

Số tiền 500 triệu đô la mà chính phủ nhận được từ Công ty Formosa nếu đã ký gởi vào ngân hàng, thì số tiền này đã sinh lãi trong hai tháng qua, và số tiền lãi phải chia lại cho dân.

Vào ngày nào thì chính quyền nhân được 500 triệu đô la của Formosa Hà Tỉnh? Sau khi chính quyền nhận được số tiền 500 triệu đô la từ công ty Formosa (FHS), thì số tiền 500 triệu đô la đã được ký thác vào ngân hàng nào? Chính phủ cần công khai các chứng từ của các bản sao chụp số tiền 250 triệu đô la được chuyển làm 2 lần.

Việc qui đổi ra ngoại tệ  số tiền 500 triệu đô la tại thời điểm mà chính phủ nhận tiền là như thế nào? Qui đổi theo tỷ giá như thế nào? Chứng từ qui đổi như thế nào, chính phủ cần phải minh bạch và công khai đăng lên báo cho dân chúng biết.

 

 

Posted in Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Luật Pháp, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►Trịnh Xuân Thanh đã gửi tới Thời Báo các tài liệu để công bố rộng rãi đến bạn đọc

Posted by hoangtran204 trên 07/10/2016

Trịnh Xuân Thanh và giấc mơ tự do báo chí

6-10-2016

Sau khi báo Petrotimes tiếp đăng một phần bài phỏng vấn về ông Trịnh Xuân Thanh tại Đức cùng những diễn biến sau đó, người của ông Trịnh Xuân Thanh đã gửi tới Thời Báo các trang tài liệu này để công bố rộng rãi đến bạn đọc.

Báo cáo giải trình Thủ tướng Chính phủ về Tổng công ty cổ phần Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC) khẳng định ” ông Trịnh Xuân Thanh không có dấu hiệu tiêu cực cá nhân” ( Nguồn : Trịnh Xuân Thanh).

.

 

Chia sẻ của ông Bùi Thanh Hiếu về vụ việc Petrotimes .

* Ông cho biết cảm nghĩ của mình về vụ việc xẩy ra sau khi Petrotimes đã tiếp đăng một phần nội dung phỏng vấn về Trịnh Xuân Thanh ?

Như các bạn đã biết, tờ Thời Báo.de có phỏng vấn tôi về vụ việc anh Trịnh Xuân Thanh. Tôi đã trình bầy trên các văn bản và giấy tờ do anh Trịnh Xuân Thanh cung cấp, trên nguyên tắc của nghề báo, thì tôi có được tài liệu gì và trông thấy gì thì tôi tường trình lại như thế .

Tôi không hề có sự thêm bớt, hoặc đưa nhận định cá nhân của mình vào mang tính chất suy diễn, sau khi Thời báo.de đưa chương trình phỏng vấn đó lên báo, thì tờ Petrotimes của ông Nguyễn Như Phong có đăng lại một phần đầu tiên và trong phần đấy không có vấn đề gì cả, mà chỉ trình bầy rằng, anh Trịnh Xuân Thanh anh ấy muốn được thanh minh nhưng không có tờ báo nào ở trong nước cho anh ấy thanh minh mặc dù anh đã đưa tài liệu đến một số nơi, có gửi thư đến báo Thanh Niên nhưng mà không được, thì với cương vị của người làm báo, tôi thấy Thoibao.de và bản thân tờ Petrotimes đưa lại vấn đề này rất công tâm và khách quan, nhưng vì sự việc này mà ông Nguyễn Như Phong của Petrotimes bị kỷ luật, tước thẻ nhà báo và cách chức Tổng biên tập.

* Ông thấy sao, khi trong nước có phản ứng rất đột ngột với Petrotimes và TBT Nguyễn Như Phong?

Về cách chức TBT, thì đấy là vấn đề của tổ chức của nhà nước Việt Nam, tôi không bàn, nhưng vấn đề tước thẻ nhà báo thì tôi thấy đây là một việc làm không được đúng, trên quan điểm tự do báo chí ở Việt Nam và các nước khác trên quốc tế .

* Chính phủ Đức đã mời ông sang đây viết văn, nhiều Bộ ngành của Việt Nam cũng sang đây học tập nâng cao nghiệp vụ, vậy ông đã có tội gì mà lại bị một số người trong nước hận thù đến vậy ?

Ông Trương Minh Tuấn cho rằng tôi “ là đối tượng chuyên gây rối an ninh trật tự ..“, nếu ông dùng khẳng định đấy để kết tội ông Nguyễn Như Phong thì tôi cho rằng không xứng đáng, vì trách nhiệm của nhà báo, thì khi người ta hỏi tôi thì như hỏi một nhân chứng, người ta cũng có thể hỏi một người ăn cắp, hay người bán hàng rong, hoặc một người đã đứng đấy chứng kiến sự việc, hỏi đã nhìn thấy gì, chứ không thể bảo là một tên ăn trộm hay người bán hàng rong thì không đủ tư cách, hoặc đưa họ lên làm một nhân chứng mà phê phán, chỉ trích thì không đúng với nghiệp vụ của người làm báo, vì người làm báo họ gặp ai, trông thấy cái gì thì họ hỏi và chỉ thế thôi.

Tiếp đó ông Trương Minh Tuấn nói văn bản của Thời báo.de và Petrotimes đưa lại là nó bị cắt xén không đầy đủ, thì tôi phải nói rằng đã đưa trước một tập đầy đủ hồ sơ cho Thời báo.de, tất nhiên trong một khoảng thời gian có hạn thì người ta không thể nào trình chiếu đầy đủ các văn bản, nếu họ có đủ thời gian trình chiếu thì tôi sẽ đưa toàn bộ văn bản để họ đăng lại.

* Ông thấy gì qua việc TBT Nguyễn Như Phong gặp họa kép, vừa mất chức lại bị thu luôn thẻ nhà báo trong 1 ngày như vậy ?

Cũng nói thẳng là tôi không ưa gì ông Nguyễn Như Phong, nhưng chúng ta đều là những người viết, những người làm báo, tuy rằng không ưa nhau, nhưng trong cách hành xử, hoặc khi những người đồng nghiệp của mình bị một cái hạn, cái tai họa không đúng với họ thì chúng ta cũng cần phải lên tiếng để làm rõ và minh bạch sự việc này .

T.K – Thoibao.de từ Berlin, CHLB Đức 

E-Mail : info@thoibao.de

 

Posted in Tài Chánh-Thuế, Tập Đoàn-Tổng công Ty quốc doanh, Tự Do ngôn Luận, Thời Sự | Leave a Comment »

►Mỹ kiện doanh nghiệp thép Việt Nam vì nghi tiếp tay (hay giúp) thép Trung Quốc né thuế

Posted by hoangtran204 trên 03/10/2016

Mỹ kiện doanh nghiệp thép Việt Nam vì nghi tiếp tay thép Trung Quốc né thuế

T.Thu

Thời báo Kinh tế Saigon

Thứ Năm, 29/9/2016, 18:59 (GMT+7)

(TBKTSG Online) – Một số doanh nghiệp sản xuất thép tại Mỹ mới đây nộp đơn kiện đối với thép chống ăn mòn (corrosion-resistant carbon steel) nhập khẩu từ Việt Nam với cáo buộc sản phẩm thép của Trung Quốc được xuất khẩu sang Việt Nam sau đó chuyển sang Mỹ để né thuế chống bán phá giá.

Theo Cục Quản lý cạnh tranh, Bộ Công Thương hôm 28-9, Bộ Thương mại Mỹ đã nhận được đơn từ một số doanh nghiệp Mỹ yêu cầu điều tra chống lẩn tránh thuế, chống bán phá giá và thuế chống trợ cấp đối với sản phẩm thép cacbon chống ăn mòn (corrosion-resistant carbon steel) nhập khẩu từ Việt Nam. Các công ty gửi đơn gồm California Steel Industries và Steel Dynamics.

Trước đó, vào tháng 6-2015, Mỹ ban hành lệnh áp thuế thép chống ăn mòn nhập khẩu từ Trung Quốc với mức thuế chống bán phá giá 199,43% và mức thuế chống trợ cấp 241,43%. Quyết định này được đưa ra sau khi Mỹ tiến hành điều tra đối với sản phẩm thép nhập khẩu từ Trung Quốc và một số quốc gia/vùng lãnh thổ khác.

Theo cáo buộc mới đây của doanh nghiệp Mỹ, sau khi Mỹ áp dụng các mức thuế trên đối với sản phẩm thép Trung Quốc, lượng xuất khẩu thép chống ăn mòn từ nước này xuất khẩu sang Mỹ giảm mạnh. Tuy nhiên, lượng xuất khẩu sản phẩm cùng loại từ Việt Nam sang Mỹ lại tăng đột biến. Do đó, phía doanh nghiệp Mỹ cáo buộc có hiện tượng chuyển hàng từ Trung Quốc sang Việt Nam sau đó xuất sang Mỹ để né thuế.

Theo đó, bên nguyên đơn yêu cầu Bộ Thương mại Mỹ khởi xướng điều tra và hoãn thanh khoản các chuyến hàng nhập khẩu sản phẩm thép chống ăn mòn từ Việt Nam, cũng như yêu cầu khoản tiền đặt cọc với các chuyến hàng này ở mức bằng với mức thuế chống bán phá giá và chống trợ cấp mà Mỹ đang áp dụng với sản phẩm từ Trung Quốc.

Theo Cục Quản lý cạnh tranh, căn cứ theo quy định của Mỹ, Bộ Thương mại Mỹ sẽ xem xét và đưa ra quyết định có khởi xướng điều tra hay không trong vòng 45 ngày kể từ ngày nhận được đơn và ban hành quyết định cuối cùng trong vòng 300 ngày.

Sản phẩm thép bị kiện có mã HS: 7210.30.0030/.0060, 7210.41.0000, 7210.49.0030/.0091/.0095, 7210.61.0000, 7210.69.0000, 7210.70.6030/.6060/.6090, 7210.90.6000/.9000, 7212.20.0000, 7212.30.1030/.1090/.3000/.5000, 7212.40.1000/.5000, 7212.50.0000, và 7212.60.0000.

Theo Tổng cục Hải quan Việt Nam, trong tám tháng đầu năm nay, lượng sắt thép cả nước nhập về là 12,36 triệu tấn, tăng 24,9% về lượng. Trong đó, sắt thép các loại nhập khẩu vào Việt Nam từ Trung Quốc là 7,3 triệu tấn, tăng 22,1%, từ Nhật Bản 1,83 triệu tấn, tăng 8,1%, và từ Hàn Quốc 1,18 triệu tấn, tăng 3,3% so với cùng kỳ năm trước.

Theo đó, Trung Quốc hiện là nước xuất khẩu sản phẩm sắt thép lớn sang Việt Nam. Tuy nhiên, theo Cục Quản lý cạnh tranh, để bổ sung sản phẩm của nước thứ ba, tức sản phẩm thép của Việt Nam, vào lệnh áp thuế hiện hành (điều tra lẩn tránh thuế chống bán phá giá/chống trợ cấp), Bộ Thương mại Mỹ phải xem xét nhiều yếu tố. Chẳng hạn, liệu sản phẩm thép nhập khẩu từ Việt Nam có cùng loại với sản phẩm của Trung Quốc đang bị áp thuế hay không, trước khi nhập khẩu vào Mỹ, sản phẩm này có được hoàn thiện hoặc gia công từ sản phẩm thép sản xuất tại Trung Quốc không, quá trình gia công hoặc hoàn thiện sản phẩm này tại Việt Nam có phải là nhỏ hoặc không đáng kể hay không,…

Trước đó, nhiều sản phẩm thép khác của Việt Nam đã bị kiện chống bán phá giá tại thị trường Mỹ, như ống thép hàn cacbon, đinh thép, ống thép dẫn dầu, ống thép không gỉ chịu lực, mắc áo thép,…

——————

sản phẩm thép của Trung Quốc được xuất khẩu sang Việt Nam sau đó chuyển sang Mỹ để né thuế chống bán phá giá. 

Sản phẩm này ghi là “Made In Vietnam”. 

Thép của Trung Quốc tuồn sang Việt Nam, để mượn mác VN bán sang Mỹ, né thuế.


Chả thế nào mà sản lượng thép xuất khẩu VN 6 tháng đầu năm tăng vọt. Và đua nhau xây nhà máy thép trá hình để hợp lý hóa thép Trung Quốc vào VN, dán nhãn mác Việt Nam lừa bạn hàng quốc tế.

Phải lên án mạnh mẽ, bóc mẽ bọn chúng !

Không phải chỉ đơn thuần thép, mà các sản phẩm khác như áo quần, giày dép,… mang tiếng là Made In Vietnam, nhưng thật sự của Trung Quốc.

Bọn cán bộ đảng viên làm luật giúp Trung Quốc thuê nhà kho ở VN, chuyển hàng từ TQ đến, và ngay sau đó xuất kho ra bến cảng Hải Phòng bán qua Mỹ.

Hoặc, cả hai thỏa thuận (dùng luật hay) thủ tục “nhanh nhập, tái xuất”. Theo đó, hàng hóa từ TQ chở tàu vào bến cảng Hải Phòng,  Sài Gòn, Cát Lái nằm đó qua đêm, sau đó làm thủ tục giấy tờ vận chuyển xuất khẩu qua Mỹ, Châu Âu với mác “Made in Vietnam”.

 

Posted in Kinh Te Viet Nam Trung Quoc ...affairs, Làm ăn chung với Trung Quốc, nhóm lợi ích, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►Sưu Thuế Hãi Hùng Ở Thanh Hóa-

Posted by hoangtran204 trên 14/08/2016

Hóa ra, người dân nghèo phải nuôi bọn chúng từ ngày có đảng lãnh đạo, 1955 cho đến nay, 2016. Ôi! Đã 61 năm trôi qua, cán bộ đảng viên, công an chỉ biết ăn bám vào người nông dân nghèo; ngay cả các cụ già, em bé, phụ nữ cũng không thoát, họ phải đóng tiền sưu thuế hàng năm hai đợt để nuôi bọn ăn hại. 

1. Sưu Thuế Hãi Hùng Ở Thanh Hóa

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►Đinh Trường Chinh cấu kết với chồng của ĐBQH Nguyễn Thị Nguyệt Hường rút ruột ngân hàng Maritime Bank 30.000 tỷ- TBT Nguyễn Phú Trọng ví von trường hợp bà Nguyệt Hường…

Posted by hoangtran204 trên 08/08/2016

Đại gia Đinh Trường Chinh bị bắt do cấu kết với chồng bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường rút ruột hơn 30.000 tỷ?

6-8-2016

Ảnh của một độc giả cung cấp.

Đinh Trường Chinh và Diễm Hương- Ảnh của một độc giả cung cấp.

Tin chưa kiểm chứng: Đại gia Đinh Trường Chinh, chồng cũ hoa hậu Diễm Hương, bị bắt do cấu kết với ông Trần Anh Tuấn, Chủ tịch Maritimes Bank, chồng của bà cựu ĐBQH Nguyễn Thị Nguyệt Hường, rút ruột hơn 30.000 tỷ.

anhbasam

____

FB Đại gia Thương trường

6-8-2016

Ảnh của một độc giả cung cấp.

Ảnh của một độc giả cung cấp.

Cực nóng: Nội bộ Việt Hân bùng phát khủng hoảng sau thông tin đại gia Đinh Trường Chinh bị bắt!

Sau khi suy nghĩ và cân nhắc kỹ, tôi quyết định phải nói ra những điều mà cấp trên đã cấm đoán chúng tôi không được nói.

Những bất đồng ngấm ngầm trong nội bộ Công ty địa ốc Việt Hân (Việt Hân Group) đã bùng phát thành khủng hoảng nghiêm trọng sau thông tin Chủ tịch Công ty là ông Đinh Trường Chinh vừa bị bắt.

Nguyên nhân trong nội bộ xì xào là do ông Đinh Trường Chinh đã cấu kết với ông Trần Anh Tuấn (Chủ tịch Ngân hàng Hàng Hải – Maritimes Bank, chồng của bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường vừa bị bãi nhiệm tư cách đại biểu Quốc hội và HĐND TP Hà Nội do vi phạm liên quan đến quốc tịch và kê khai tài sản) để rút ruột hơn 30.000 tỷ của ngân hàng này, để thực hiện các phi vụ thâu tóm bất động sản. Vụ này còn lớn hơn gấp mấy lần vụ Phạm Công Danh và đám đàn em chân tay rút ruột Ngân hàng Xây dựng 9.000 tỷ mà tòa án đang xét xử.

Trước đó, ông chủ đã đột ngột sa thải một số nhân viên gây bức xúc cho nhiều người trong Công ty (những người hiểu rõ chuyện làm ăn phi pháp và con người tàn bạo của Đinh Trường Chinh, từng đánh đập dã man vợ cũ là Hoa hậu Diễm Hương). Bây giờ Đinh Trường Chinh bị bắt, không khí đang rất ngột ngạt và hoang mang trong nội bộ cao cấp của Công ty. Thậm chí, một số thành viên cấp cao đã nộp đơn xin thôi việc và rút khỏi một số vị trí quan trọng để tránh liên lụy.

Một số dự án lớn như Dự án Goldmark City (136 Hồ Tùng Mậu, Hà Nội), Khu phức hợp Skypark tại Bà Rịa Vũng Tàu; Khu Đô Thị Du lịch Sinh Tthái và Thể thao Tam Nông tại Phú Thọ,… đang bị đình trệ chẳng biết đến ngày nào là hình thức để thâu tóm đất nông nghiệp để đầu cơ. Chứ anh em ông Đinh Trường Chinh và bà Đinh Ngọc Châu Hương không hề chú trọng đến phát triển và xây dựng dự án như quảng bá (giống cách bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường thâu tóm đất nông nghiệp để làm Khu Công nghiệp). Điều này đã khiến các nhân viên Phòng Thiết kế và Kiến trúc nản lòng và bức xúc.

Hiện nay, nhiều nhân sự trong công ty (đặc biệt là Phòng Kế toán, Ban đối ngoại) đang rất hoang mang, không biết số phận mình sẽ ra sao, vì đã lỡ tiếp tay cho Đinh Trường Chinh cấu kết với ông chủ Maritime Bank Trần Anh Tuấn rút ruột ngân hàng với số lượng tiền khổng lồ (30.000 tỷ). Tuy không nói ra, nhưng ai cũng tự hỏi: Liệu mình có là người tiếp theo bị bắt không?

Nguyễn Thị Thanh (Nhân viên Phòng Quản lý và Phát triển Dự án của Việt Hân Group bị sa thải)

P/s: Trừ các nhân sự cấp cao, hiện nay các nhân sự cấp thấp trong công ty Việt Hân không còn liên lạc được với ông Đinh Trường Chinh (SĐT: 0933222232 – 0902222232 – 0988322222), bà Đinh Ngọc Châu Hương, em gái Đinh Trường Chinh, Phó Chủ tịch, kiêm Tổng Giám đốc Công ty Việt Hân: 01222675012 và vợ chồng ông Trần Anh Tuấn: 0913206222 và bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường: 0913524777.

_____

Blue VN

Trùm bất động sản Đinh Trường Chinh vừa bị bắt do cấu kết với Chủ tịch Maritime Bank rút ruột ngân hàng hơn 30.000 tỷ

6-8-2016

Trên mạng xã hội Facebook đang lan truyền thông tin ông trùm bất động sản Đinh Trường Chinh vừa bị bắt do cấu kết với ông chủ của ngân hàng Maritime Bank Trần Anh Tuấn, rút ruột hơn 30.000 tỷ của ngân hàng này ! Theo những phản hồi trên mạng xã hội thì thông tin này xuất phát từ nội bộ Công ty địa ốc Việt Hân tiết lộ những thông tin khủng khiếp. 

H1Ông trùm bất động sản Đinh Trường Chinh, chồng cũ hoa hậu Diễm Hương vừa bị bắt

Sau khi suy nghĩ và cân nhắc kỹ, tôi quyết định phải nói ra những điều mà cấp trên đã cấm đoán chúng tôi không được nói. Những bất đồng ngấm ngầm trong nội bộ Công ty địa ốc Việt Hân đã bùng phát thành khủng hoảng nghiêm trọng sau thông tin Chủ tịch Công ty là ông Đinh Trường Chinh vừa bị bắt.

Nguyên nhân trong nội bộ xì xào là do ông Đinh Trường Chinh đã cấu kết với ông Trần Anh Tuấn, Chủ tịch Ngân hàng Hàng Hải – Maritimes Bank, chồng của bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường để rút ruột hơn 30.000 tỷ của ngân hàng này, làm bàn đạp thực hiện các phi vụ thâu tóm bất động sản. Vụ này còn lớn hơn gấp mấy lần vụ Phạm Công Danh và đám đàn em chân tay rút ruột Ngân hàng Xây dựng 9.000 tỷmà tòa án đang xét xử.

H1Vợ chồng ông Trần Anh Tuấn – bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường

Trước đó, ông chủ đã đột ngột sa thải một số nhân viên, những người hiểu rõ chuyện làm ăn phi pháp và con người tàn bạo của Đinh Trường Chinh. Bây giờ ông ta bị bắt, không khí đang rất ngột ngạt và hoang mang trong nội bộ cao cấp của Công ty. Thậm chí, một số thành viên cấp cao đã nộp đơn xin thôi việc và rút khỏi một số vị trí quan trọng để tránh liên lụy.

Hiện nay, nhiều nhân sự trong công ty, đặc biệt là Phòng Kế toán, Ban đối ngoại đang rất hoang mang, không biết số phận mình sẽ ra sao, vì đã lỡ tiếp tay cho Đinh Trường Chinh. Tuy không nói ra, nhưng ai cũng tự hỏi: Liệu mình có là người tiếp theo bị bắt không?

Nghe nói vợ chồng Trần Anh Tuấn – Nguyễn Thị Nguyệt Hường cũng sắp bị bắt.

H1Ngân hàng Hàng hải Việt Nam – Maritime Bank, nơi trùm bất động sản Đinh Trường Chinh cấu kết với ông Trần Anh Tuấn, rút ruột hơn 30.000 tỷ

H1Năm 2013 Maritimes Bank từng bị hoả hoạn, nay sẽ bị cháy túi vì hết tiền?

__________

 

Theo tác giả, trừ các nhân sự cấp cao, hiện nay các nhân sự cấp thấp trong công ty Việt Hân không còn liên lạc được với ông Đinh Trường Chinh, bà Đinh Ngọc Châu Hương, em gái Đinh Trường Chinh, Phó Chủ tịch, kiêm Tổng Giám đốc Công ty Việt Hân và vợ chồng ông Trần Anh Tuấn cùng bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường.

Theo Đại gia thương trường FB

________

Về trường hợp của bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường, Tổng Bí thư cho rằng, trước đây thì rất tốt khi bà Hường 2 khóa là ĐB HĐND thành phố, 2 khóa là ĐBQH.

“Vừa rồi, bà Hường cũng đã trúng ĐBQH, nhưng trong quá trình xem xét mới phát hiện ra sai phạm. Sát nút mới phát hiện ra nhưng kiên quyết, dù thời gian rất gấp cũng phải xem xét. Có thể hôm qua là anh hùng nhưng biết đâu hôm nay là tội phạm. Thái độ của chúng ta là xử lý nghiêm nếu có vi phạm”, Tổng Bí thư nói.

 

Posted in Tài Chánh-Thuế, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Tư bản đỏ, Lưu manh đỏ | Leave a Comment »

►Giá dầu sụt giảm, kinh tế sa sút, chỉ trong 2 năm 2015 và 2016, Việt Nam vay mượn 35 tỷ USD

Posted by hoangtran204 trên 01/08/2016

Dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng, Việt Nam tiếp tục vay mượn năm sau cao hơn năm trước.  Năm 2015 đã mượn 17 tỷ USD, và năm 2016 sẽ mượn 18,4 tỷ USD. Dự báo chi trả nợ sẽ tiếp tục tăng cao hơn trong các năm 2016, 2017 và 2018.

Chính phủ sẽ trả nợ hơn 12 tỷ USD, vay tiếp 20 tỷ USD trong năm 2016 – Soha.vn

 

Thủ tướng: Nợ công cao, nợ Chính phủ vượt trần, tiền trả nợ đã chiếm tới 26% thu ngân sách:

Cafebiz 29-7-2016

Nợ công cao, áp lực trả nợ lớn. Đến cuối năm 2015, nợ công bằng 62,2% GDP, áp sát mức trần quy định. Nợ Chính phủ 50,3%, đã vượt trần quy định… Chi trả nợ cả gốc và lãi chiếm 26% tổng thu ngân sách” – Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cho biết.

Thu tuong: No cong cao, no Chinh phu vuot tran, tien tra no da chiem toi 26% thu ngan sach - Anh 1

Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc. Ảnh: Quochoi.vn.

Báo cáo trước tại Kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XIV về tình hình thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội và ngân sách nhà nước 6 tháng đầu năm 2016, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc thừa nhận Việt Nam đang phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, thách thức.

Cụ thể, nợ công đang cao, áp lực trả nợ lớn.

Đến cuối năm 2015, nợ công bằng 62,2% GDP; nợ Chính phủ 50,3% (vượt trần quy định là 50%); nợ nước ngoài của quốc gia 43,1%.

Trường hợp tăng trưởng năm 2016 không đạt mục tiêu đề ra thì các tỷ lệ này sẽ còn cao hơn.

[Đọc thêm: Quốc hội thừa nhận mức tăng trưởng kinh tế 6,7% trong 2016 khó khả thi ]

Nghĩa vụ chi trả nợ lãi trực tiếp năm 2015 bằng khoảng 8,4% tổng thu NSNN (nếu tính cả trả nợ gốc thì bằng trên 26%).

Chi trả nợ giai đoạn 2011 – 2015 gấp 1,86 lần giai đoạn 2006 – 2010. Dự báo chi trả nợ sẽ tiếp tục tăng cao hơn trong các năm 2016, 2017 và 2018.

Trong khi vay nợ lớn, việc sử dụng vốn đầu tư lại kém hiệu quả. Chỉ số ICOR bình quân giai đoạn 2011 – 2015 là 6,92, cao hơn nhiều so với các nước trong khu vực. Một số dự án sử dụng vốn đầu tư công hiệu quả thấp, lãng phí lớn.

Nợ đọng xây dựng cơ bản lớn. Quản lý đầu tư, khai thác, thu phí tại nhiều dự án BOT còn bất hợp lý, thiếu công khai, minh bạch, gây bức xúc cho người dân và doanh nghiệp. Quản lý sử dụng tài sản công, chi tiêu công còn lãng phí.

Bội chi NSNN liên tục ở mức cao trong nhiều năm. Thu ngân sách khó khăn, nhất là ngân sách trung ương; nợ đọng thuế còn lớn. Triển khai kế hoạch vốn đầu tư công năm 2016 chậm; giải ngân đạt thấp hơn cùng kỳ, trong đó vốn NSNN chỉ đạt 32,2% kế hoạch (cùng kỳ 2015 đạt 44,4%), vốn trái phiếu Chính phủ đạt khoảng 22% (cùng kỳ đạt 34%).

Phản hồi về phát biểu này, ông Vũ Tiến Lộc – đại biểu Quốc hội tỉnh Thái Bình hoan nghênh Thủ tướng đã dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật, không né tránh. Ông Lộc nhìn nhận báo cáo của Thủ tướng đã thể hiện 2 cái “đầu tiên”.

Lần đầu tiên có thông tin chính thức từ Chính phủ về những vấn đề nhiều người tưởng rằng suôn sẻ. Và lần đầu tiên, vấn đề nợ công, nợ xấu – 2 vấn đề quan trọng nhất của quốc gia đc đè cập thẳng thắn trong báo cáo của Chính phủ.

Bảo Bảo

Theo Trí Thức Trẻ

____________

Trong một bài báo 31-12-2015, “Thứ trưởng Bộ Tài chính Vũ Thị Mai cũng cho biết: Chính phủ đã trình Quốc hội thông qua dự toán thu cân đối ngân sách nhà nước (NSNN) năm 2016 là 1.014,5 nghìn tỷ đồng.

Trong đó, dự toán thu nội địa 785 nghìn tỷ đồng; dự toán thu dầu thô 54,5 nghìn tỷ đồng (trên cơ sở sản lượng 14,02 triệu tấn, giá 60 USD/thùng); dự toán thu cân đối từ hoạt động XNK 172 nghìn tỷ đồng.

(Thực tế, giá dầu 6 tháng đầu năm 2016 trung bình là 40 USD/thùng)

“Dự toán chi ngân sách nhà nước (NSNN) là 1.273,2 nghìn tỷ đồng.

Trong đó, dự toán chi đầu tư phát triển NSNN là 254,95 nghìn tỷ đồng; dự toán chi thường xuyên NSNN là 824 nghìn tỷ đồng; dự toán chi trả nợ, viện trợ155,1 nghìn tỷ đồng (đảm bảo trả đủ các khoản nợ gốc, lãi vay nước ngoài đến hạn; đối với chi trả nợ trong nước, đảm bảo trả đủ lãi và một phần nợ, giảm mức vay đảo nợ).

Dự toán bội chi NSNN là 254 nghìn tỷ đồng (4,95% GDP). Tổng nhiệm vụ phải huy động (vay mượn) trong năm 2016409 nghìn tỷ đồng, mặc dù đã giảm 27 nghìn tỷ đồng so năm 2015, nhưng vẫn rất nặng nề, đòi hỏi triển khai quyết liệt ngay từ đầu năm.” 

_________________

=> Vay mượn năm sau cao hơn năm trước.  Năm 2015 đã mượn 17 tỷ USD, và năm 2016 sẽ mượn 18,4 tỷ USD⛔.

Kinh tế và tài chánh của Việt Nam trong năm 2015 và 2016 là rất bết bát. Chỉ trong 2 năm qua, VN vay mượn 35,4 tỷ USD. Trong khi tổng sản phẩm nội địa của VN (hay GDP) năm 2014 chỉ có 184 tỷ USD (trong số này, hãng Sam Sung ở Thái Nguyên và đã xuất khẩu 24 tỷ USD)

=> Tỷ giá USD: 22,250 đồng/ USD

=> Dự đoán giá dầu để dự toán ngân sách là quá sai. Cuối năm 2014, và 6 tháng đầu năm 2015, trên mạng tràn ngập các dự đoán giá dầu sẽ lơ lửng dưới 50 USD/ thùng. Vậy mà cuối năm 2015, khi làm dự toán ngân sách 2016, Bộ Tài chánh VN đã dự đoán giá dầu sẽ là 60 USD/ thùng.

Thực tế giá dầu 6 tháng đầu năm 2016 là 42 USD/thùng. Dự đoán về giá dầu của Bộ Tài Chánh sai lạc khoảng: 18 USD/thùng.

(Xem biểu đồ dưới đây giá dầu trung bình của 6 tháng đầu năm 2016)

6 Month Crude Oil Prices and Price Charts

-Crude Oil Price 42.89 USD/bbl (38.38 EUR/bbl) 29 Jul 2016
– 52 Week Low 27.82 USD/bbl
– 52 Week High 53.71 USD/bbl
SignIn Subscribe

6 Month Crude Oil Prices - Crude Oil Price Chart

 

Giá dầu trung bình 6 tháng đầu năm 2016 là 42 USD/thùng)

Vì đã biết giá dầu xuống thấp, các tổ chức tín dụng thế giới thông báo đầu năm 2016 rằng, họ không muốn cho Việt Nam vay tiền ODA nữa, đặc biệt khi giá dầu xuống quá thấp chỉ còn 42 USD/ thùng, thêm vào đó VN hiện đã mắc nợ 117 tỷ USD (theo TT Nguyễn Xuân Phúc công bố 29-7-2016.)

Tiền trả nợ của VN năm 2015 là 7 tỷ đô la, trong khi tiền bán dầu thô của VN là 5 tỷ USD/năm 2015. (350.000 thùng dầu/ngày X 365 ngày/năm X 40USD/thùng = 5 tỷ USD)

Để tính khả năng trả nợ của khách hàng, các tổ chức tài chánh thế giới dựa vào nguồn dầu thô của VN để cho VN vay mượn. Nhưng kể từ 3 năm nay, giá dầu giảm, họ buộc VN muốn vay thêm tiền, thì từ nay phải trả tiền lời cao hơn.

Nguồn tham khảo

Tổng thu ngân sách nhà nước năm 2015 đạt 105% dự toán (31-12-2015)

_______________

 

Xuất khẩu của Sam Sung năm 2015 là 30 tỷ, giả sử lợi nhuận là 15%, thì lợi nhuận của Sam Sung tại VN là 5 tỷ, nhưng thực tế Sam Sung chỉ đóng thuế doanh nghiệp cho VN là 45 triệu USD năm 2015!

Mức thuế của Sam Sung tại VN chỉ là 0.9% so với trung bình thuế doanh nghiệp của 35 quốc gia kỹ nghệ là 24%, và thuế này ở Mỹ là 39%.

Nhờ sự “giúp đỡ” của Quốc hội làm luật, và chính phủ VN cắt giảm thuế cho Sam Sung, TT Nguyễn Tấn Dũng được tặng bằng tiến sĩ kinh tế danh dự của đại học Korea University.

Sam Sung có được coi là hàng của Việt Nam không? (15-3-2015)

20 năm đổ bộ vào Việt Nam, Sam Sung đã làm những gì?  (2-10-2015

 

Posted in Dầu Hỏa và Khí đốt, Kinh Te, Nợ của Việt Nam, Tài Chánh-Thuế | 2 Comments »

►Hiệp hội các nhà đầu tư tài chính Việt Nam (VAFI) yêu cầu cựu BT Vũ Huy Hoàng khuyên con từ chức

Posted by hoangtran204 trên 14/06/2016

VAFI YÊU CẦU ÔNG VŨ HUY HOÀNG KHUYÊN CON TỪ CHỨC

 
.
VAFI đề nghị cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng
khuyên con rời khỏi vị trí lãnh đạo tại Sabeco

Báo Đầu tư
13/06/2016 22:54

Trong văn bản 868/VAFI ngày 13/6, gửi nguyên Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng và Thứ trưởng Hồ Thị Kim Thoa chất vấn về việc điều động ông Vũ Quang Hải (28 tuổi, con trai nguyên Bộ trưởng Hoàng) về làm thành viên HĐQT đại diện cho cổ phần nhà nước, đồng thời kiêm chức Phó tổng giám đốc Tổng Công ty Bia rượu, nước giải khát Sài Gòn (Sabeco) hồi đầu năm 2015, Hiệp hội các nhà đầu tư tài chính Việt Nam (VAFI) đã mạnh dạn đề nghị nguyên Bộ trưởng Hoàng “khuyên con tự nguyện rời khỏi vị trí đại diện phần vốn nhà nước tại Sabeco”.

  Văn bản do Phó chủ tịch VAFI Nguyễn Hoàng Hải ký cho thấy, năm 2011, khi mới 25 tuổi, không có thành tích kinh doanh gì nhưng ông Vũ Quang Hải được bổ nhiệm làm Tổng giám đốc Công ty cổ phần đầu tưtài chính dầu khí (PVFI), do Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN) nắm giữ trên 51% vốn điều lệ.
 Vũ Quang Hải – con trai của cựu Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng.
PVFI dưới sự lãnh đạo của ông Vũ Quang Hải liên tục bị thua lỗ. Cụ thể, năm 2011 lỗ 155 tỷ đồng, năm 2012 lỗ 67 tỷ đồng, qua 2 năm PVFI lỗ trên 220 tỷ đồng trong khi vốn điều lệ của công ty là 300 tỷ đồng.
Sau hai năm làm lãnh đạo tại PVFI, ông Hải được điều động về Cục Xúc tiến Thương mại (Bộ Công Thương). Thời điểm này, theo VAFI, PVFI đã gần như tê liệt hoạt động, dù là công ty đại chúng nhưng mọi thông tin về PVFI đều bị bưng bít.
Sau chỉ khoảng 1 năm về Cục Xúc tiến Thương mại với chức danh Phó giám đốc Trung tâm hỗ trợ xuất khẩu, ông Hải lại được Bộ Công thương giới thiệu về Sabeco với vai trò đại diện phần vốn nhà nước tại đây và đã “yên ấm” với vị trí Thành viên HĐQT kiêm Phó tổng giám đốc Sabeco.
Vũ Quang Hải, lúc 25 tuổi đã được cha cử làm Tổng giám đốc PVFI
Hiệp hội các nhà đầu tư tài chính Việt Nam (VAFI) cũng khá thẳng thắn khi đưa ra hàng loạt câu hỏi về việc bổ nhiệm ông Vũ Quang Hải khi mới 25 tuổi làm Tổng giám đốc PVFI là đúng hay sai? Ai chịu trách nhiệm gánh hậu quả làm mất vốn nhà nước và vốn của 4.700 cổ đông là người lao động trong ngành dầu khí? Cũng như đặt câu hỏi về cơ sở pháp lý để bổ nhiệm ông Hải giữ chức Phó vụ trưởng tại Bộ Công thương và sau đó nhanh chóng được tiếp tục bổ nhiệm làm thành viên HĐQT và Phó tổng giám đốc của Sabeco, doanh nghiệp nhà nước có vốn chủ sở hữu hơn 12.000 tỷ đồng. “Vũ Quang Hải mới chỉ làm công chức được một năm, và để PVFI lỗ hai năm liên tiếp (theo quy định sẽ bị cắt chức) nhưng lại được đề bạt và thăng chức vượt cấp như vậy có lợi cho nhà nước hay không”, văn bản của VAFI nêu.
“Nếu như Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng chuyển giao Sabeco về cho Tổng công ty Đầu tư và kinh doanh vốn nhà nước (SCIC) theo đúng quy định thì sẽ không có chuyện bổ nhiệm con ruột và thư ký riêng vào các vị trí quyền lực nhất tại Sabeco”, VAFI đặt câu hỏi.
Trước đó tại văn bản 864/HHĐTTC, ngày 16/5/2016, gửi tới tân Bộ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh, VAFI cũng cho rằng, việc bổ nhiệm ông Võ Thanh Hà – vốn là Chánh văn phòng Bộ Công thương và trước đó là Thư ký Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng –  vào vị trí Chủ tịch HĐQT Sabeco là điều hết sức nguy hiểm vì ông Hà chỉ giỏi nghiệp vụ thư ký, không có kinh nghiệm và thành tích quản trị doanh nghiệp. 
Hoàng Nam

Posted in Tài Chánh-Thuế, Tập Đoàn-Tổng công Ty quốc doanh, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►41 năm sau ngày “giải phóng”, dù đang sống trong thời đại HCM rực rỡ tươi đẹp nhất, VN xem ra vẫn còn túng bấn: Chủ tịch Ngân hàng Thế giới cam kết cho Việt Nam vay thêm tiền

Posted by hoangtran204 trên 25/02/2016

Và cũng như thường lệ, đảng csvn và nhà nước lại có dịp nhắc lại bài: Vn vừa ra khỏi chiến tranh…đặc biệt năm nay BCT có chen thêm một nguyên nhân mới: “Việt Nam đang đối mặt với những khó khăn lớn, bao gồm những hậu quả chiến tranh, các tác động của biến đổi khí hậu và nước biển dâng cao,”…chủ tịch World Bank mặt buồn rười rượi trong hình họp báo.

A ha. Bây giờ mới rõ nguyên nhân vì sao TT Obama cứ khăng khăng gọi 3X cho bằng được là phải qua California họp ASEAN- Mỹ, 5/2/2016. Mục đích là để cho hai bên gặp mặt nhau một cách nửa công khai, nửa kín đáo. Ở California, đại diên WB giao giấy nợ để TT Ng Tấn Dũng đem về VN điền và đọc trước các điều khoản cam kết về việc vay thêm nợ mới, tiếp tục trả nợ cũ. Và hôm nay, Chủ tịch Kim viếng Hà Nội để hai bên cùng ký giấy tờ cam kết. VOA lấy tin từ hãng Xinhua, của TQ, để đăng tin này. Đểu thật.

Chủ tịch World Bank Jim Yong Kim trả lời họp báo bên cạnh Phó Chủ tịch Axel van Trotsenburg và Cố vấn truyền thông John Michael Donnelly tại Hà Nội, ngày 23//2/2016.

Trong chuyến viếng thăm Việt Nam hôm thứ Ba, Chủ tịch Ngân hàng Thế giới Jim Yong Kim cam kết sẽ hỗ trợ Việt Nam thêm các khoản vay.

Theo thông cáo báo chí của Ngân hàng Thế giới, ông Jim Yong Kim đến thăm Việt Nam để khởi động báo cáo mang tên “Việt Nam 2035: Hướng tới sự thịnh vượng, sáng tạo, công bằng, và dân chủ”.

Ông Kim đã gặp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hà Nội. Ông nói, Việt Nam đã đạt được những thành tích khác nhau trong khu vực bao gồm phát triển kinh tế – xã hội, xóa đói giảm nghèo, thu hẹp khoảng cách phát triển và cải thiện mức sống của người dân địa phương.

Thông tấn xã Việt Nam dẫn lời ông Kim cho biết, Ngân hàng Thế giới sẽ chú ý hỗ trợ Việt Nam trong việc tiếp cận các khoản vay dài hạn với lãi suất thấp để phát triển các nguồn năng lượng tái tạo, giáo dục, y tế của đất nước.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói trong cuộc họp, sau 30 năm “đổi mới”, mặc dù có những thành tựu nhưng Việt Nam đang đối mặt với những khó khăn lớn, bao gồm những hậu quả chiến tranh, các tác động của biến đổi khí hậu và nước biển dâng cao, cũng như những thách thức từ hệ thống cơ sở hạ tầng và chất lượng nguồn nhân lực cũng như nhiều vấn đề khác.

Ông Dũng nói, Việt Nam mong muốn nhận được sự hợp tác của Ngân hàng Thế giới, đặc biệt trong phát triển nguồn nhân lực, tư vấn chính sách và hỗ trợ kỹ thuật khi đất nước đang trên con đường thực hiện mục tiêu phát triển của mình.

Thông cáo báo chí của Ngân hàng Thế giới viết, Chủ tịch Ngân hàng Thế giới Jim Yong Kim cũng đã gặp gỡ Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Trương Tấn Sang để thảo luận về cách Ngân hàng Thế giới có thể  tăng cường hỗ trợ giúp Việt Nam đạt được các mục tiêu của mình.

23//2/2016.

Theo Xinhua, VNA

 ————————

CÓ LẼ CẦN MỘT CUỘC BIỂU TÌNH RỘNG RÃI CHỐNG SƯU CAO THUẾ NẶNG?
Không thể chấp nhận chuyện độc tài muốn đưa bao nhiêu thuế thì đưa như hiện nay.
Thuế bảo vệ môi trường tại sao chỉ đánh vào xăng dầu? Mà giá thuế bằng luôn giá xăng?
Ngoài các loại thuế khác đánh vào xăng dầu đã đội giá lên khủng khiếp, đám dân Việt Nam như lũ cừu tiếp tục bị áp cái tròng Thuế môi trường vào xăng dầu lại cúi đầu chấp nhận?
Theo bạn, một cuộc biểu tình biểu thị ý chí của người dân về việc này có nên không?
Nếu bạn đồng ý, hãy chia sẻ điều này rộng rãi hơn để có ý kiến mọi người. Đó cũng là Trưng cầu ý dân vậy.

Giá xăng có thể phải cõng 4.000 đồng/lít tiền thuế bảo vệ môi trường thay vì 3.000 đồng/lít như hiện nay, tăng 33%. Bộ Tài chính đang nghiên cứu về khả năng sẽ…
VIETNAMNET.VN|BY VIETNAMNET NEWS

O8

Posted in Kinh Te, Tài Chánh-Thuế | 1 Comment »

►Tết tây, Tết ta — Hàng chục máy bay chở tiền in từ nước ngoài về Venezuela- giúp nhớ lại VN thời 1990…

Posted by hoangtran204 trên 09/02/2016

TẾT TÂY VÀ TẾT TA

Nguyễn Hưng Quốc

8-2-2016

Cũng giống mọi người Việt Nam sinh sống ở hải ngoại, mỗi năm tôi có đến hai cái tết: Tết Tây và Tết ta.

Tết Tây thì long trọng hơn hẳn. Thường, tôi được nghỉ đến hơn một tuần. Trước Tết, bạn bè, đồng nghiệp gửi thiệp chúc mừng năm mới và tặng quà cho nhau. Đêm giao thừa, người ta ùn ùn kéo đến khu vực trung tâm thành phố để xem pháo hoa. Sau Tết, trong trường có những cuộc họp để bàn về kế hoạch cho năm mới. Bởi vậy, dù không nghĩ đến, không khí Tết vẫn bàng bạc ở mọi nơi và mọi lúc. Vậy mà, lạ, đối với Tết Tây, tôi vẫn ơ hờ. Nghỉ, ừ, thì nghỉ. Chúc Tết, ừ, thì chúc Tết. Nhưng tự thâm tâm, tôi vẫn có cảm giác đó là cái Tết của người khác. Chứ không có gì liên hệ với mình.

Tết ta thì khác. Năm nay ngày mồng một Tết rơi vào thứ Hai, tôi vẫn đi làm và đi họp bình thường. Nếu không đến các khu chợ Việt Nam và không dự các buổi hội chợ Tết được tổ chức rải rác đây đó, người ta sẽ không thấy tết đâu cả. Gia đình tôi lại không có bàn thờ, không có thói quen cúng kiếng và không đến chùa hái lộc đón giao thừa nên càng không có không khí Tết. Ở nhà không có cành mai hay chậu cúc. Bà xã tôi chỉ làm một vài món ăn ngày Tết và mua một hai cái bánh chưng, bánh tét gọi là… Vậy mà, không hiểu sao, Tết ta vẫn cứ ám ảnh tôi mãi. Gần đến Tết, trong lòng vẫn xôn xao. Đến Tết, làm việc thì làm việc, nhưng sâu tận trong tâm khảm, vẫn có chút gì nao nao, bâng khuâng, và đặc biệt, có chút gì thật hiu hắt.

Tại sao lại hiu hắt?

Hiu hắt, tôi nghĩ, trước hết, là vì nhớ quê hương. Tôi tin tất cả mọi người hiện đang sống ở hải ngoại, với những mức độ khác nhau, đều nhớ quê hương, nhất là trong những ngày Tết, lúc, theo truyền thống, mọi người trở về quê quán để tụ tập với đại gia đình, bà con, hàng xóm. Theo giới nghiên cứu về Lưu vong học (Diaspora Studies), một trong những đặc điểm chung nhất và nổi bật của các cộng đồng lưu vong trên thế giới là lúc nào cũng đau đáu với một số ký ức tập thể về quê gốc để, dù thành công đến mấy, người ta vẫn thấy ít nhiều lạc lõng trên miền đất mới. Với người Việt Nam, vốn có truyền thống gắn bó với quê quán, những nỗi nhớ ấy càng phổ quát và càng da diết. Cứ mở các tờ báo xuân bằng tiếng Việt ở khắp nơi thì thấy. Ở đâu cũng tràn đầy nỗi nhớ. Nhớ những phong tục cũ. Những hình ảnh cũ. Những tâm tình cũ. Người ta nhớ cả những truyền thuyết và truyện cổ tích xa xưa về bánh dày, bánh chưng và dưa hấu.

Bản thân tôi, đã hơn mười một năm rồi, không được về lại Việt Nam, đến Tết, lại càng nhớ. Khái niệm quê hương, trong nỗi nhớ của tôi, rất cụ thể. Đó là ba tôi, anh em tôi, bạn bè tôi. Đó là không khí với những mùi hương và những tiếng động, từ tiếng cười đến tiếng nói, từ tiếng rao hàng đến tiếng động cơ qua lại trên đường phố. Nỗi nhớ, bình thường mênh mang và man mác, đến ngày Tết, trở thành nặng trĩu, có lúc dường như rưng rưng.
Hiu hắt còn là vì nhớ quá khứ. Hầu hết những nỗi nhớ ngọt ngào nhất của tôi liên quan đến ngày Tết là những kỷ niệm ngày thơ ấu. Gần Tết, tiếng heo kêu eng éc từ đầu thôn đến cuối xóm. Mang thịt về, mẹ tôi bày nấu đủ thứ, từ thịt kho, thịt hầm, thịt luộc đến các loại bánh nhân thịt như bánh tét và bánh ít. Có lẽ chỉ có ngày Tết là mọi người được ăn thịt thoả thuê. Nhưng trong các thứ bánh, không hiểu sao, đọng lại trong ký ức tôi nhiều nhất là bánh tổ. Đó là loại bánh cực giản dị, chỉ có bột nếp và đường, để được rất lâu. Lâu đến độ có khi bánh bị mốc. Nhưng không sao cả. Người ta chỉ cần lạn cắt lớp mốc ấy đi và bỏ bánh lên chão dầu chiên cho giòn. Là ăn được. Ngon vô cùng.

Mẹ tôi mất vào rằm tháng giêng. Rất gần Tết. Nên Tết nào tôi cũng nhớ mẹ. Nhớ bàn tay thoăn thoắt của bà những lúc chuẩn bị thức ăn ngày Tết. Nhớ cồn cào những món bà nấu. Sau này, tôi có dịp thưởng thức nhiều món ăn nổi tiếng trên thế giới, nhưng hình như không có món nào ngon như những món mẹ tôi nấu. Tôi biết, cách đánh giá ấy rất chủ quan. Nhưng việc ăn uống nào mà lại không chủ quan? Ăn, chúng ta đâu phải chỉ ăn thực phẩm. Trong cái ăn còn biết bao nhiêu là kỷ niệm. Kỷ niệm lúc càng nhỏ tuổi lại càng sâu đậm.

Nhưng cảm giác hiu hắt xuất phát nhiều hơn, nếu không muốn nói là nhiều nhất, từ nỗi bế tắc khi nghĩ đến tương lai của Việt Nam. Đại hội thứ XII vừa kết thúc. Thường, trong sinh hoạt chính trị Việt Nam, các đại hội mỗi năm năm ấy là một dấu mốc lớn. Nhưng đại hội vừa qua lại không có chút hứa hẹn thay đổi nào cả. Ông Nguyễn Phú Trọng đã từng làm tổng bí thư năm năm; suốt năm năm ấy, ông không có chút cải cách. Thêm năm năm nữa, chắc chắn ông cũng vẫn vậy. Vẫn rất giáo điều và bảo thủ. Ông vẫn quyết tâm dẫn dắt cả nước vào cuộc phiêu lưu xây dựng chủ nghĩa xã hội mà ông biết chắc, như có lần ông thừa nhận, còn rất đỗi xa vời, đến tận cuối thế kỷ, chưa chắc đã thành hiện thực. Để đánh đổi cho cuộc phiêu lưu ấy, kinh tế Việt Nam vẫn tiếp tục trì trệ; giáo dục và đạo đức vẫn tiếp tục suy đồi; tham nhũng vẫn tiếp tục tràn lan; người dân vẫn tiếp tục khốn khổ; và, quan trọng hơn, Việt Nam vẫn đối diện với nguy cơ xâm lấn từ Trung Quốc.

Một chế độ độc tài chỉ có thể cáo chung với một trong hai nguyên nhân: tự thay đổi hoặc bị đánh đổ.

Với bộ máy lãnh đạo hiện nay, viễn ảnh thứ nhất hoàn toàn bất khả. Không hy vọng gì những người như ông Nguyễn Phú Trọng sẽ theo gót các nhà lãnh đạo ở Miến Điện để chấp nhận trao quyền lực lại cho những chính khách được dân bầu trong một cuộc bầu cử thực sự tự do và minh bạch. Mà Việt Nam cũng chưa có những nhà đối lập có tầm vóc quốc tế để có thể tập hợp lực lượng đông đảo hầu đối đầu với nhà cầm quyền.

Còn viễn tượng bị lật đổ? Tôi nghĩ khả năng này, nếu có, cũng còn xa. Lý do, giống như trên, lực lượng đối lập vẫn còn nhỏ và yếu. Dĩ nhiên, vẫn có khả năng bùng nổ cách mạng. Các cuộc cách mạng ở các nước Ả Rập vào đầu năm 2011 cũng rất bất ngờ, không ai, kể cả giới chính khách và giới tình báo Tây phương, có thể tiên đoán được.

Người Việt Nam có thói quen nuôi một số hy vọng nào đó khi đón Tết. Riêng đối với tình hình chính trị tại Việt Nam trong năm Bính Thân này, tôi chưa thấy có chút hy vọng gì cả.

Nên càng nghĩ càng thấy hiu hắt.

***

NGUỒN: NGUYỄN HƯNG QUỐC BLOG TRÊN VOA

***

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

————

“Hàng chục máy bay chở tiền từ nước ngoài về Venezuela”

vneconomy

5-2-2016

17 năm chi tiêu không kiểm soát đã khiến ngân sách của đất nước sở hữu trữ lượng dầu lửa hàng đầu thế giới kiệt quệ…

 

“Hàng chục máy bay chở tiền từ nước ngoài về Venezuela”

Người dân ở thủ đô Caracas của Venezuela xếp hàng chờ mua thực phẩm – Ảnh: WSJ/EPA.

An Huy

Mấy tháng gần đây, gần 40 máy bay chở hàng loại Boeing 747 xuất phát từ nhiều quốc gia khác nhau trên thế giới đã đáp xuống Venezuela, mang theo một thứ để phục vụ cho nền kinh tế đang khốn đốn của nước này.

Nguồn tin thân cận tiết lộ với tờ Wall Street Journal rằng, thứ mà những chiếc máy bay đó chở tới Venezuela không phải thực phẩm hay thuốc men, mà là một thứ khác nước này cũng đang rất thiếu: tiền mặt – loại đồng nội tệ Bolivar.

Lạm phát “vô địch”

Những chuyến hàng này là một phần trong kế hoạch nhập khẩu ít nhất 5 tỷ tờ tiền mà chính quyền Tổng thống Nicolas Maduro đặt sản xuất ở nước ngoài trong nửa cuối năm 2015. Mục tiêu của kế hoạch là tăng nguồn cung đồng Bolivar vốn đang ngày càng mất giá trầm trọng – nguồn tin cho biết.

Mọi chuyện vẫn chưa dừng ở đó. Tháng 12/2015, Ngân hàng Trung ương Venezuela bắt đầu đàm phán bí mật để đặt in thêm 10 tỷ tờ tiền nữa – nguồn tin cho hay. Số lượng tiền này sẽ tăng gấp đôi lượng tiền lưu thông ở Venezuela, đồng thời lớn hơn số 8 tỷ tờ tiền mà Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) và Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB) in mỗi năm.

Chưa kể, điểm khác biệt giữa đồng Bolivar với hai đồng USD và Euro là Bolivar chỉ được sử dụng ở Venezuela còn hai đồng tiền kia là đồng tiền mạnh, được dùng trên toàn thế giới.

Theo các chuyên gia kinh tế, việc Venezuela ồ ạt in tiền có thể khiến nền kinh tế nước này suy sụp nhanh hơn: bơm một lượng tiền khổng lồ ra lưu thông nhiều khả năng sẽ đẩy lạm phát tăng vọt. Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) dự báo lạm phát của Venezuela có thể lên tới 720% trong năm nay, “vô địch” thế giới.

Số liệu của Ngân hàng Trung ương Venezuela cho thấy năm 2015, lượng tiền trong lưu thông ở nước này đã tăng gấp đôi.

Ồ ạt in tiền khiến đồng nội tệ của Venezuela ngày càng yếu. Tuần này, trên thị trường chợ đen, tỷ giá đồng Bolivar so với USD đã lần đầu tiên vượt ngưỡng tâm lý 1.000 Bolivar đổi 1 USD. Trong khi đó, mức tỷ giá chính thức thấp nhất chỉ là 6,3 Bolivar “ăn” 1 USD.

Bộ trưởng Bộ Thương mại và Đầu tư Venezuela Jesus Faria ngày 3/2 cho biết nước này sắp cải tổ chính sách quản lý tỷ giá. “Rõ ràng, hệ thống tỷ giá hiện tại đã kiệt sức”, ông Faria nói.

30 người triệu người dân Venezuela có vẻ như không thể kiếm tiền tới mức đủ nhanh. “Người dân khát tiền mặt, vì họ muốn tiêu tiền nhanh nhất có thể”, ông Steve H. Hanke, một chuyên gia về tiền tệ thuộc Đại học Johns Hopkins, Mỹ, nhận định.

Ngân sách kiệt quệ

Việc mạnh tay in tiền tiêu tốn của Chính phủ cánh tả đang kẹt ngân sách của Venezuela hàng trăm triệu USD, nguồn tin cho hay. Chi phí in tiền tốn kém trở thành gánh nặng đặc biệt lớn trong bối cảnh Venezuela đối mặt với tình trạng giá dầu giảm sâu.

 

17 năm chi tiêu không kiểm soát đã khiến ngân sách của đất nước sở hữu trữ lượng dầu lửa hàng đầu thế giới kiệt quệ.

Hầu hết các quốc gia trên thế giới đều thuê các công ty tư nhân in tiền, bởi các nhà thầu này có thể đáp ứng các công nghệ chống giả tinh vi. Nhưng đối với Venezuela, việc thuê nước ngoài in tiền xuất phát từ khối lượng tiền “khủng” cần in gấp. Nhà máy in tiền của Ngân hàng Trung ương Venezuela ở Maracy chỉ có đủ giấy và kim loại để in một lượng tiền nhỏ mà nước này cần, theo nguồn tin.

Điều này đồng nghĩa với việc Venezuela phải mua đồng Bolivar từ nước ngoài bằng bất kỳ giá nào.

Nguồn tin cũng nói rằng, không một công ty in tiền nào đáp ứng được đơn hàng 10 tỷ tờ tiền, nên Venezuela đã chia đơn  hàng ra cho nhiều công ty khác nhau, bao gồm De La Rue của Anh, Canadian Bank Note của Canada, Oberthur Fiduciare của Pháp, và Giesecke & Devrient của Đức.

Giesecke & Devrient chính là công ty đã in tiền cho nước Đức thời những năm 1920, khi người dân phải chở hàng xe bò tiền đi mua bánh mỳ. Gần đây hơn, công ty này là nguồn cung cấp tiền giấy cho Zimbabwe trong thời gian nước này đối đầu siêu lạm phát, với giá cả tăng gấp đôi mỗi ngày vào năm 2008.

“Những tờ tiền mệnh giá lớn không gây ra lạm phát, mà chúng là kết quả của lạm phát”, ông Owen W. Linzmayer, một chuyên gia về tiền ở San Francisco, Mỹ, phát biểu. “Những tờ tiền mệnh giá lớn thực ra có thể tiết kiệm chi phí cho Ngân hàng Trung ương Venezuela, bởi thay vì phải thay thế 10 tờ tiền cũ, người ta chỉ cần 5 tờ, thậm chí là một tờ”.

Nguồn tin nói rằng, đơn đặt in tiền mới nhất của Ngân hàng Trung ương Venezuela chỉ đặt các tờ 100 và 50 Bolivar, bởi các tờ 20, 10, 5 và 2 Bolivar hiện có giá trị dưới chi phí sản xuất.

Trong một bức ảnh lan truyền trên mạng xã hội của Venezuela gần đây, đầu bếp trong một nhà hàng dùng một tờ tiền mệnh giá 2 Bolivar để lót tay khi cầm cán chảo, vì tờ tiền này không đủ để mua một tờ giấy ăn!

——–

Venezuela vẫn còn thua VN xa. Kỷ luật mà VN đã từng đạt được dưới thời Lê Duẫn và Nguyễn Văn Linh và cho đến năm 2016, vẫn chưa có nước nào theo kịp.

Lạm phát của VN trong giai đoạn 1986-1989 (theo tài liệu của LHQ) lên đến 900%. Đó là lý do sụp đổ của nền kinh tế XHCN mà đảng cộng sản VN từng huênh hoang ca ngợi. Đó cũng là lý do đảng CSVN và nhà nước CHXHCNVN phải tuân lệnh của Mỹ và Liên Hiệp Quốc rút khỏi Kampuchia trong thời hạn 36 tháng, chấm dứt vào tháng 9/1989. Giấc mơ thành lập Liên Bang Đông Dương gồm 3 nước Việt Miên Lào đã không còn nữa. Và cũng là lý do mà Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Di Niên phải bí mật qua TQ ký hiệp định Thành Đô ngày 3 và 4 tháng 9/1990, xin đặt VN dưới sự cai trị của TQ, và bán luôn hai quần đảo HS và TS, dẫn đến cuộc ký kết nhường đất tại biên giới Việt Trung  qua Hiệp định Biên giới Trên Bộ ký ngày 31-12-1999. Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, Núi Đất, nhiều vùng ở Móng Cái…đều lọt vào tay Trung Quốc. 

Tỷ giá đồng bạc VN trong tháng 2/2016 là 1 USD = 22 560 đồng, làm cho đồng tiền VN thuộc loại vô giá trị nhất thế giới trong suốt 25 năm qua, và chưa nước nào đuổi kịp!

Ồ ạt in tiền khiến đồng nội tệ của Venezuela ngày càng yếu. Tuần này, trên thị trường chợ đen, tỷ giá đồng Bolivar so với USD đã lần đầu tiên vượt ngưỡng tâm lý 1.000 Bolivar đổi 1 USD. Trong khi đó, mức tỷ giá chính thức thấp nhất chỉ là 6,3 Bolivar “ăn” 1 USD…”

Posted in Kinh Te, Lạm Phát - Vàng - Đôla, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►Thành tích đi lên của ủy viên BCT Nguyễn Văn Bình: Từ nợ xấu bất động sản đến ổn định tỷ giá làm lợi cho Trung Quốc

Posted by hoangtran204 trên 05/02/2016

Tân ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Văn Bình: Từ nợ xấu bất động đến ‘tỷ giá Trung Quốc’

Blog VOA 

Phạm Chí Dũng

4-2-2016

Hiện tượng đáng lưu tâm về tử huyệt ngân hàng là cùng thời gian Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình bất ngờ trở thành tân ủy viên Bộ Chính trị tại Đại hội XII của đảng cầm quyền, trên mạng xã hội xuất hiện một tác giả ẩn danh mới: “Góc khuất ĐH 12”. Tác giả này đưa bài “Đại biểu dự đại hội 12 lạnh sống lưng khi biết Ngân hàng sắp vỡ nợ”, trong đó khẳng định: “Trong 2 năm 2014 – 2015, Ngân hàng Nhà nước không đóng góp bất kỳ một đồng nào cho Ngân sách nhà nước. Đó là chưa kể năm 2015, Ngân hàng Nhà nước đang lỗ 6.090 tỷ đồng”.

“Góc khuất ĐH 12” cũng là tác giả đã đưa tin khá chính xác (hoặc chính xác) về vụ hai thành viên của Ngân hàng thương mại cổ phần Đầu tư phát triển (BIDV) là ông Huỳnh Nam Dũng và ông Nguyễn Phước Hòa bị khởi tố bởi Cơ quan Cảnh sát điều tra, Bộ Công an, từ ngày 16/1/2016. Tin tức nóng hổi này được đưa trên trang tin hội tụ hai luồng quan điểm đối nghịch – được cho là từ trong lòng đảng Cộng sản – ngay vào thời gian diễn ra Đại hội 12. Một ngày sau khi đại hội này kết thúc, Bộ Công an đã thông báo xác nhận vụ khởi tố điều tra trên, cho dù vẫn chưa đề cập đến từ “bắt”.  

Từ lâu nay BIDV lại được coi là ngân hàng ruột rà với Ngân hàng nhà nước.

Từ nợ xấu đến ‘tỷ giá nhập siêu’

Vào cuối năm 2014, Thống đốc Nguyễn Văn Bình lần đầu tiên phải thừa nhận trước Quốc hội về con số nợ xấu 500.000 tỷ đồng. Con số này đã bị Ngân hàng nhà nước giấu biệt từ những năm trước, mà chỉ tiết lộ khi tình thế đã quá khó khăn. Cũng cho tới nay, toàn bộ 500 hồ sơ chào bán nợ xấu mà VAMC (Công ty Quản lý Tài sản Việt Nam) gửi cho các tổ chức tài chính nước ngoài từ năm 2014 vẫn chưa nhận được hồi âm chính thức nào.

Đến đầu năm 2015, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng công du Úc và đã lần đầu tiên nhiệt thành ngỏ lời “Việt Nam muốn bán nợ xấu”. Thế nhưng trong khi hoàn toàn phớt lờ về đề nghị này, Thủ tướng Úc lại thông báo “sẽ cắt giảm viện trợ cho Việt Nam”.

Thành tích “giảm nợ xấu về dưới 3%” của Ngân hàng nhà nước và Chính phủ, cũng bởi thế, cho tới nay vẫn chỉ là con số hoàn toàn vô nghĩa.

Chiếm đến 70% trong nợ xấu, nợ bất động sản trở nên đáng sợ nhất. Cho tới nay, rất nhiều ngân hàng đã phải “ôm” tài sản thế chấp nhà đất nhưng không thể bán lại được.

Mà như vậy, gần như toàn bộ khối nợ xấu vẫn như một quả bom tấn được hẹn giờ, vẫn đang âm ỉ chờ lúc phát nổ trong lòng các ngân hàng thương mại. Gần đây nhất vào tháng 9/2015, một tổ chức tín dụng độc lập là FT Confidential Research đã công bố: Tỉ lệ nợ xấu ngân hàng Việt Nam vào khoảng 15% trong năm 2014, thực tế cao hơn nhiều so với con số chính thức.

Sau nợ xấu, dư luận xã hội cũng đang hướng mối nghi ngờ vào động cơ “ổn định tỷ giá” của Ngân hàng nhà nước. Trong hai năm 2014-2015, cơ quan này đã chỉ phá giá đồng Việt Nam khoảng 5%, quá thấp so với độ mất giá chung của đồng tiền các quốc gia trong khu vực, và do vậy đã khiến sức cạnh tranh quốc tế về hàng xuất khẩu của doanh nghiệp Việt sụt giảm đáng kể. Nhưng ngược lại, cơ chế duy trì tỷ giá thấp luôn được coi là một cách nhằm làm lợi lớn ccho ác nhà nhập khẩu, trong đó chủ yếu là các món hàng nhập khẩu quá nhiều “màu” từ Trung Quốc.

Năm 2015 kết thúc với không chỉ tình hình kinh tế bi đát và số doanh nghiệp phá sản tăng vọt ở Việt Nam, mà con số nhập siêu từ Trung Quốc càng kinh hoàng hơn: 32,3 tỉ USD, tăng tới 12,5% so với năm 2014 và được coi là cao nhất từ trước đến nay. Năm 2013 và 2014, số nhập siêu từ Trung Quốc “chỉ” là 23,7 tỷ USD và 28,9 tỷ USD. Báo chí trong nước kêu rên: “Mua của Trung Quốc từ củ hành đến ôtô!”.

Trong lịch sử buôn bán hai chiều với các quốc gia trên thế giới, Việt Nam lại bị phụ thuộc vào Trung Quốc nhiều nhất. Từ nhiều năm qua, Trung Quốc đã trở thành thị trường nhập khẩu hàng hóa lớn nhất của Việt Nam, chiếm tỉ trọng khoảng 20% tổng kim ngạch xuất nhập khẩu. Nếu tính cả con số 20 tỷ USD nhập lậu mà “không ai biết” được tuồn vào theo con đường nào và bị biến hóa ra sao, tổng giá trị nhập siêu của Việt Nam từ Trung Quốc năm 2015 phải lên đến gần 52 tỷ USD. Con số này gấp gần 300 lần so với mức nhập siêu của Việt Nam từ Trung Quốc vào năm 2002!

Vào giữa năm 2014 khi nổ ra vụ giàn khoan Hải Dương 981 đe dọa Biển Đông, một số doanh nghiệp sản xuất dệt may đã phải thốt lên: nếu Trung Quốc tấn công Việt Nam dẫn đến nguồn nhập khẩu nguyên phụ liệu dệt may từ “bạn vàng” bị ách lại, doanh nghiệp của họ chỉ có thể cầm cự tối đa được 2 đến 3 tháng!

Khó có thể nói khác hơn rằng cơ chế tỷ giá quá thấp hiện thời cần được đặc tả bằng khái niệm “tỷ giá Trung Quốc”.

Vì sao Thống đốc Bình lọt vào Bộ Chính trị?

Nếu Đại hội XII của đảng cầm quyền tại Việt Nam kết thúc với “Tôi bất ngờ” như một lời than của tổng bí thư tái nhiệm Nguyễn Phú Trọng, trường hợp Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình – nhân vật có nốt ruồi rất vận số trên sống mũi – vừa lọt vào Bộ Chính trị và có khả năng vươn tới chức vụ phó thủ tướng phụ trách về tài chính cũng bất ngờ không kém.

Từ tháng 8/2011 khi chính phủ mới được hình thành, Nguyễn Văn Bình được bổ nhiệm làm thống đốc Ngân hàng nhà nước và mau chóng được coi là “cánh tay mặt” của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Nhưng cũng vào cuối năm 2011, trong khi một trang báo điện tử của nhà nước là Vnexpress vinh danh Nguyễn Văn Bình là “Nhân vật của năm 2011”, thì một tạp chí có uy tín quốc tế là Global Finance đã xếp “Nguyễn Văn Bình là một trong 20 thống đốc kém nhất thế giới”.

Từ 2011 đến 2015, ông Nguyễn Văn Bình đã trở nên nổi tiếng với các chiến dịch “lấy mỡ nó rán nó” liên quan đến vàng, “nhảy múa” các tỷ lệ nợ xấu, cấp phát tín dụng và bị đồn đoán về lợi ích dày cộm liên quan đến chuyện sáp nhập các ngân hàng thương mại.

Tuy nhiên, vị thế của ông vẫn yên ấm với sự bảo đảm của Thủ tướng Dũng.

Nhưng từ giữa năm 2015, cùng với chiến dịch “luân chuyển cán bộ” do Ban Tổ chức Trung ương thực hiện đã khiến phe ông Nguyễn Tấn Dũng lâm vào tình cảnh khốn đốn vì mất quá nhiều nhân sự, đã xuất hiện khá nhiều tin ngoài lề về việc Thống đốc Bình bị điều tra liên quan đến vài ngân hàng thương mại, trong đó có Ngân hàng Phương Nam và một đại gia là ông Trầm Bê.

Cũng trong thời gian từ giữa đến gần hết năm 2015, người ta gần như không thấy Nguyễn Văn Bình xuất hiện trên mặt công luận như thói quen thường thấy trước đó. Thay vào đó là một số cấp phó của cơ quan Ngân hàng nhà nước. Chính vào lúc này, hai Hội nghị Trung ương 13 và 14 đã diễn ra với phần thất lợi nghiêng dần và rồi nghiêng hẳn về Thủ tướng Dũng.

Tuy vậy sau Hội nghị 14 và gần Đại hội XII, Thống đốc Bình bất chợt tái xuất hiện. Cùng lúc, nghe nói về một danh sách đề cử ủy viên mới cho Bộ Chính trị, trong đó có tên ông Bình.

Tại Đại hội XII, cùng với sự kiện Thủ tướng Dũng bất ngờ chịu thất bại cay đắng là việc Nguyễn Văn Bình trở thành tân ủy viên Bộ Chính trị.

Ngay lập tức đã xuất hiện một số dư luận cho rằng ông Bình đã tìm cách rời bỏ chủ cũ là Thủ tướng Dũng để “nhảy” sang chủ mới là những người bên đảng.

Cần nhắc lại, trước Đại hội XII, có nguồn tin không chính thức nhận định rằng sau đại hội này, ông Nguyễn Văn Bình, với nhiều “thành tích” về những khuất tất tài chính và điều hành, có thể phải đối mặt với công lý.

Nhưng thực tế là không những không phải chịu một án kỷ luật hoặc pháp luật nào, ông Bình còn được “nâng lên một tầm cao mới”, trong khi chủ cũ của ông là Thủ tướng Dũng phải ngậm ngùi ra đi và chưa biết tương lai sẽ mờ mịt đến mức nào.

Câu hỏi vẫn đọng lại là vì sao Thống đốc Bình lại thoát hiểm một cách ngoạn mục trong thế cờ đổi trắng thay đen như thế?

Ngay sau khi Thủ tướng Dũng rút lui, trên mạng đã xuất hiện thông tin về một bản “cáo trạng” dày đến 313 trang của bên đảng cáo buộc ông Dũng về nhiều vấn đề, trong đó có những khuất tất về tài chính và “gót chân Asin” về ngân hàng.

anhbasam.wordpress.com

Việt Dũng – Vì sao ông Nguyễn Tấn Dũng chấp nhận không tái cử?

16-1-2016

Việc ông Nguyễn Tấn Dũng đã rời bỏ chính trường vì không được tái cử trở lại, khiến nhiều người thất vọng, vì họ đã hy vọng rất nhiều rằng ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ trở lại “lật ngược thế cờ” để giành chức vụ Tổng Bí thư khóa 12. Song nên biết rằng, điều đó cũng chỉ được nhen nhóm lại trước đó một ngày, khi đã có 38/65 đoàn tại đại hội đã đề cử tên ông Nguyễn Tấn Dũng là ứng viên trong BCHTW khóa 12. Tuy vậy, ông Nguyễn Tấn Dũng cũng chỉ đạt được 270 phiếu đề cử và cũng chỉ có 41% tổng số phiếu ủng hộ cho việc ở lại từ đại hội.
Trước đó, ông Nguyễn Tấn Dũng đã khẳng định không tái cử, tại các hội nghị Bộ Chính trị thậm chí ông Dũng đã tự nguyện xin rút, điều này được thấy rõ tại bức thư gửi TBT Nguyễn Phú Trọng, Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương Khóa 11. Kể cả việc ông Nguyễn Tấn Dũng đã ủng hộ việc đề cử ông Nguyễn Phú Trọng giữ chức Tổng Bí thư khóa 12. Vì thế, việc nên ông Nguyễn Tấn Dũng không có tên trong danh sách Ban Chấp hành Trung ương khóa 12, là một điều có vẻ hết sức bình thường.
Tuy vậy, việc ông Nguyễn Tấn Dũng có thực tâm xin rút, không tái cử hay vẫn có tham vọng ở lại chính trường là câu hỏi quan trọng. Nói về lý, thì cho đến giờ phút cuối ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn cương quyết xin rút, song nếu đánh giá về tham vọng chính trị của ông ta thì có lẽ sẽ không đúng. Điều này sẽ thấy rõ khi chúng ta xem hình ảnh ông Dũng trong lúc bỏ phiếu bầu cử BCHTW khóa 12, sẽ thấy ông đang ở trong trạng thái không vui vẻ. Điều này đúng với đánh giá của giới phân tích và bình luận chính trị Việt nam trước đây không lâu, đều khẳng định rằng ông Nguyễn Tấn Dũng đã nắm trong tay tới 70 % các Ủy viên trung ương và khả năng rất cao là sẽ nắm chức vụ Tổng Bí thư Đảng CSVN khóa 12 và người ta tin rằng phe của ông Dũng sẽ đảo ngược được quyết định 244/QĐ-TƯ tại các HNTW để giành thế chủ động.
Chưa kể đến việc ông Nguyễn Tấn Dũng đã lăn lộn trên chính trường Việt nam đến nay là 30 năm, là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương từ năm 1986 và đến năm 1996, ông Dũng được bầu làm Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Ban Chấp hành Trung ương, Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị. Khi đó, ông Nguyễn Phú Trọng mới chỉ là Phó bí thư Thành uỷ Hà Nội, phụ trách công tác tuyên giáo của Thành ủy. Nhắc lại điều này để thấy, ông Nguyễn Phú Trọng không thể so sánh với ông Nguyễn Tấn Dũng về kinh nghiệm chính trường. Mặt khác, nếu như tỷ lệ các Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương khóa 11 ủng hộ ông Nguyễn Tấn Dũng trước đây ở mức 70 % theo đánh giá, nghĩa là tương đương với khoảng 120/170 người, vì thế khi so tỷ lệ 41% ủng hộ trên tổng số 1510 đại biểu dự đại hội, thì khó có thể nói rằng, đã có một số Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương vốn trung thành với ông Dũng đã lật kèo ông ta vào phút cuối.

 

                                   Tấm hình này nói lên tất cả về kết quả Nhân sự Đại hội 12


Do vậy việc ông Nguyễn Tấn Dũng buông xuôi, chấp nhận rút lui chắc chắn sẽ phải chịu tác động từ những áp lực từ bên ngoài, vì tham vọng của ông Dũng không lớn hơn được ý chí của Bắc kinh, khi mà nhà cầm quyền Trung quốc không bao giờ muốn ông Dũng nắm chức vụ cao nhất ở Việt nam.
Việc có bàn tay của Trung Quốc đạo diễn vấn đề nhân sự tại Đại hội 12 có lẽ là có thật và việc ông Nguyễn Tấn Dũng rút là đúng kịch bản do phía Trung quốc đưa ra cũng vậy. Tiến trình này được thông qua trung gian là ông Nguyễn Sinh Hùng sau chuyến thăm Trung quốc bất thường (từ 23-27 tháng 12/2016) sau HNTW13, khi vấn đề nhân sự đã bị bế tắc với thế yếu nghiêng về phe ông Trọng.
Ông Nguyễn Sinh Hùng đã vội vã sang Trung quốc theo yêu cầu của ông Nguyễn Phú Trọng, với sứ mệnh đề nghị phía Trung quốc cần có tác động cụ thể đề giải quyết vấn đề nhân sự lãnh đạo tại Đại hội Đảng 12. Ngay sau đó, phía Trung quốc ngoài việc gia tăng áp lực quân sự trên Biển Đông, thì việc Quốc hội Trung Quốc đã thông qua dự luật chống khủng bố, theo đó thì quân đội Trung Quốc có thể thực hiện các sứ mệnh chống khủng bố ở nước ngoài nếu được thỏa thuậnvới những nước hữu quan.
Đáng chú ý, trong phương án phía Trung quốc đưa ra, thì họ đã yêu cầu đích danh ông ông Đinh Thế Huynh là người sẽ giữ chức vụ TBT khóa 12. Tuy vậy, do uy tín của ông Đinh Thế Huynh quá thấp nên cả ông Nguyễn Phú Trọng và ông Nguyễn Tấn Dũng đã không chấp nhận. Và chính vì việc này mà ông Nguyễn Tấn Dũng đã nổi xung và yêu cầu phải “Ngăn chặn âm mưu can thiệp vào công việc nội bộ của đất nước” nhằm tố cáo đã có việc nước ngoài can thiệp vào công việc nội bộ lãnh đạo VN tại cuộc họp Chỉnh phủ ngay sau đó.
Trước sức ép từ phía Trung quốc, cũng như phe của ông Nguyễn Phú Trọng, ông Nguyễn Tấn Dũng đã buộc phải chấp nhận sự thoả hiệp, với mục đích nhằm đoàn kết thống nhất trong đảng, để giữ vững thành quả cách mạng XHCN, và lý tưởng cộng sản. Theo nguồn tin khả tín cho biết, cuối cùng cả hai đã đi đến thống nhất, phe ông Nguyễn Phú Trọng cũng đã châp nhận và không muốn ép ông Nguyễn Tấn Dũng quá, sợ ông Dũng “điên máu” sẽ làm liều. Như vậy là sau nhiều ngày tháng đấu đá, cuối cùng con đường chính trị của ông Nguyễn Tấn Dũng đã chính thức bị cắt đứt vào thời điểm trước khi bước vào HNTW 14.
Phía ông Nguyễn Tấn Dũng chấp nhận sẽ rút lui và rời khỏi chính trường sẽ với 3 điều kiện:
1. Bộ Chính trị sẽ hủy bỏ cáo trạng dài 313 trang dành cho ông Nguyễn Tấn Dũng về khả năng điều hành kinh tế, làm xấu quan hệ ngoại giao, bản chất và tham vọng chính trị, hay chuyện con cái giàu có bất chính v.v… Những sai phạm này của ông Dũng phải được giấu kín, và đám thuộc hạ cũng phải được đảm bảo sự an toàn tuyệt đối về mặt chính quyền cũng như kinh tế.
2. Ông Nguyễn Thanh Nghị, con trai ông Dũng phải được cơ cấu vào BCHTƯ khóa 12, tiếp đó sẽ giữ chức Bộ trưởng Bộ Xây dựng và tiếp sau đó là Phó Thủ tướng. Còn ông Nguyễn Minh Triết con trai út, sẽ là UVTW dự khuyết, sau 3 năm được điều chuyển lên giữ trọng trách ở Trung ương Đoàn.
3. Ngược lại, về phần ông Nguyễn Phú Trọng, sẽ nắm quyền không quá 2 năm và phải trao quyền lại cho ông Trần Đại Quang hoặc Ngô Xuân Lịch.
Việc truyền thông nhà nước đột nhiên đưa các tin “Thủ tướng xin rút, giới thiệu Tổng bí thư tái cử” hay “Duy nhất đồng chí Nguyễn Phú Trọng ứng cử cho chức danh Tổng Bí thư” vào thời điểm bầu cử tại Đại hội 12… chính là tín hiệu chuyển đến, nhằm nhắc phe ông Nguyễn Tấn Dũng là chớ dại mà “lật kèo” điều đã cam kết.
Không phải vô tình mà các hãng thông tấn quốc tế đã biết chắc sự thỏa thuận này từ trước. Theo RFI ngày 21/01/2016 cho biết, nhiều nguồn tin ẩn danh từ nội bộ Đảng đã tiết lộ với AFP rằng ông Dũng sẽ không nằm trong danh sách đề cử vào các chức vụ then chốt trong Đại hội 12. Thậm chí, một quan chức cao cấp trong đảng đã nói thẳng thừng rằng sự nghiệp chính trị của ông Nguyễn Tấn Dũng có thể được tuyên bố là đã “chết lâm sàng “.
Sau khi Đại hội 12 đã công bố danh sách 200 Ủy viên Ban Chấp hành TƯ Đảng và Bộ Chính trị, nếu như xem các danh sách thì sẽ thấy lực lượng của phe ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn giữ mức quân bình không có mấy thay đổi như dự kiến ban đầu. Mà trường hợp Nguyễn Văn Bình Thống đốc NHNN là một mục tiêu điển hình của phe ông Nguyễn Phú Trọng vẫn ung dung vào Bộ Chính trị, hay việc con trai ông Dũng là Nguyễn Thanh Nghị được bầu vào Ban Chấp Hành TƯ khóa XII. Đây là những bằng chứng bước đầu chứng tỏ đồn đoán nói trên là có cơ sở.
Phe của ông Nguyễn Phú Trọng trước đây luôn cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng và các nhóm lợi ích đã tham nhũng khủng khiếp. Giờ đây, khi ông Nguyễn Tấn Dũng đã về vườn thì sẽ là lúc việc điều tra khám phá tham nhũng sẽ phải được tiến hành. Nếu trong một thời gian ngắn, ông Nguyễn Phú Trọng vẫn bỏ qua, không điều tra hay phát động một chiến dịch “đả Hổ, diệt Ruồi” để xử lý các vụ án tham nhũng xảy ra trong thời gian ông Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng thì có thể khẳng định rằng thỏa thuận trên là chắc chắn có.
Sau Đại hội 12, xu thế tay chân của ông Nguyễn Tấn Dũng trong Đảng CSVN sẽ yếu thế, ngược lại phe thân Trung quốc về cơ bản sẽ kiểm soát chính trường Việt nam. Không phải ngẫu nhiên, mà ngay sau khi có kết quả bầu bán ở Đại hội 12, các nhà quan sát ở Trung quốc đều thống nhất cho rằng hàng ngũ lãnh đạo mới được chọn ra ở Hà Nội có thể có ích cho việc cải thiện quan hệ giữa Việt Nam với Trung Quốc. Việc ông Tống Đào, Trưởng Ban Đối ngoại Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ thăm Lào và Việt Nam, trong thời gian từ 26 đến 30/01/2016 dưới danh nghĩa đặc phái viên của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình đã cho thấy điều đó. Và có thông tin cho rằng, người sẽ kế nhiệm ông Nguyễn Phú Trọng trong chức vụ TBT tới đây sẽ không ai khác, ngoài ông Đinh Thế Huynh.
Từ trước đến nay, sự sống còn của Đảng CSVN là điều quan trọng nhất, do vậy việc họ sẽ gắn chặt với Trung quốc là điều bất di bất dịch và không thể thay đổi. Tuy vậy, cũng tiếc cho đông đảo những người đã ủng hộ hết mình cho ông Nguyễn Tấn Dũng, vì họ không biết rằng, ông Dũng hay ông nào trong Đảng cũng chỉ vì quyền lợi cá nhân và phe nhóm mà thôi. Đó là lý do khiến ông Nguyễn Tấn Dũng đã phản bội những mong muốn của số đông người dân.
Ngày 28/01/2016
© Việt Dũng

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Kinh Te Viet Nam Trung Quoc ...affairs, Nhan Vat Chinh tri, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►Trung Quốc hoảng hốt với lời tiên tri bi quan của tỷ phú Mỹ George Soros

Posted by hoangtran204 trên 05/02/2016

 

Có vẻ như những dự đoán bi quan của tỷ phú George Soros về tương lai của kinh tế Trung Quốc đang dần trở thành sự thực. 

Nhà đầu cơ nổi tiếng thế giới này đã dự đoán kinh tế Trung Quốc sẽ có một cú hạ cánh cứng và không loại trừ khả năng rơi vào một cuộc khủng hoảng, mà chìa khóa chính là tỷ giá của đồng nhân dân tệ. 

Nhưng khi mà cả thế giới vẫn còn đang bán tín bán nghi trước nhận định này của Soros thì chính phủ Trung Quốc lại tự biến nó thành một câu chuyện ngày càng đáng tin, khi hàng loạt các tờ báo lớn như Tân hoa xã hay thời báo Hoàn cầu chỉ trích Soros âm mưu chống lại kinh tế Trung Quốc thông qua việc công kích đồng nhân dân tệ. 
Sự việc này đang cho thấy Trung Quốc đang thiếu tự tin hơn bao giờ hết về vận mệnh đồng nội tệ của mình, khi mà nước này đang nối gót Nga đối mặt với nguy cơ khủng hoảng.
Ở thời điểm hiện tại, nền kinh tế Trung Quốc đang có rất nhiều điểm tương đồng với kinh tế Nga cách đây hơn 1 năm, khi các lệnh trừng phạt kinh tế được các nước phương Tây đưa ra sau khi Nga sáp nhập bán đảo Crimea hồi đầu năm 2014.
Các quan hệ kinh tế và thương mại giữa Nga và các nước phương Tây gồm Mỹ và EU nhanh chóng bị cắt đứt, dẫn đến việc các nhà đầu tư nước ngoài ồ ạt rút hết vốn khỏi thị trường Nga để chuyển về nước. 
Việc một lượng lớn USD bị rút khỏi thị trường trong một thời gian ngắn đẩy Nga rơi vào cảnh lạm phát phi mã, hệ thống kinh tế bị đình đốn do quan hệ kinh tế với Mỹ và EU bị đứt đoạn, tiêu dùng giảm sút và tăng trưởng thì rơi vào trì trệ.
Trong giai đoạn đầu của cuộc khủng hoảng, chính phủ Nga còn tiếp tục đổ USD từ quỹ dự trữ ngoại tệ ra thị trường để bình ổn tỷ giá đồng Rup; nhưng khi mà đồng nội tệ này mất giá quá mạnh, có lúc sụt giảm lên đến hơn 50% so với đồng USD, ảnh hưởng nghiêm trọng đến quỹ dự trữ ngoại tệ của Nga, thì Ngân hàng trung ương Nga không còn cách nào khác ngoài việc cưỡng bách tăng lãi suất lên mức rất cao để kiểm soát lạm phát, từ 10,5% lên 17%. Cuộc khủng hoảng kinh tế chấm dứt, nhưng cái giá mà Nga phải trả là suy giảm tăng trưởng lên đến 3,8% trong năm 2015, tức một năm sau khi tăng lãi suất.
Trung Quốc ở thời điểm hiện tại cũng đang trải qua tình trạng tương tự. Theo thống kê, hơn 1000 tỷ USD đã được các nhà đầu tư rút khỏi thị trường Trung Quốc trong năm 2015. Chủ yếu là do nền kinh tế nước này đã tăng trưởng chậm lại, tổng cầu thị trường nội địa giảm trong khi chi phí nhân công thì đã tăng lên quá cao, gấp khoảng 3 lần so với các nước láng giềng như Việt Nam hay Myanmar, khiến các nhà đầu tư rút vốn và tìm địa điểm đầu tư mới. 
Cùng với đó là việc ngày càng có nhiều người Trung Quốc chuyển tiền ra khỏi nước này vì nhiều lý do, từ lý do đầu tư kinh doanh ra nước ngoài cho đến chuyển tiền không lý do và bất hợp pháp. Thống kê chính thức thì có khoảng 61 tỷ USD được các công ty Trung Quốc bỏ ra để thực hiện các dự án đầu tư ở nước ngoài trong năm 2015, còn con số chuyển tiền bất hợp pháp của người dân thì không thể tính toán được. 
Việc một lượng quá lớn USD bốc hơi khỏi thị trường Trung Quốc chỉ trong vòng một năm đang đẩy nền kinh tế số hai thế giới lâm vào tình cảnh tương tự như Nga hồi cuối năm 2014. 
Áp lực tỷ giá đối với đồng nhân dân tệ thời điểm hiện tại đang lớn hơn bao giờ hết, khi nó liên tục mất giá kể từ khi được quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) chọn vào giỏ tiền tệ dự trữ hồi tháng 12.2015. 
Tổng cộng đến giờ đồng tiền này đã mất giá hơn 5% kể từ giữa tháng 12, và đang được dự báo sẽ còn tiếp tục sụt giá trong thời gian tới. Điều này đang tạo ra tác động ngược vào thị trường chứng khoán (TTCK) nước này, khiến chỉ số CSI 300 liên tục sụt giảm kể từ những ngày đầu năm 2016.
Tình hình hiện tại căng thẳng đến mức, thống đốc ngân hàng trung ương Nhật Bản là ông Haruhiko Kuroda đã buộc phải lên tiếng cảnh báo Trung Quốc, cần phải tìm mọi biện pháp để kiểm soát dòng vốn. 
Một phần vì sự sa sút không phanh của nền kinh tế và TTCK Trung Quốc do sự tháo chạy của dòng vốn đang ảnh hưởng đến kinh tế và TTCK của Nhật Bản. Và gần nhất chính phủ Trung Quốc đã tung ra một gói các giải pháp nhằm kiểm soát dòng vốn trên thị trường, từ việc hạn chế người dân gửi ngoại tệ ra nước, cho đến các doanh nghiệp hạn chế mua hàng và nhập khẩu bằng đồng USD, tăng cường kiểm soát việc thanh toán qua thẻ UnionPay hay triệt phá các ngân hàng ngầm trong hệ thống tài chính. 
Ở thời điểm hiện tại, mỗi người dân Trung Quốc được phép mang khoảng 50.000 USD theo người ra nước ngoài, và theo tính toán thì chỉ cần khoảng 5% dân số nước này mang chừng đó tiền theo người ra nước ngoài là đủ để bào mòn toàn bộ quỹ dự trữ ngoại tệ hiện tại của Trung Quốc.
Tính đến hiện tại, những dự đoán bi quan của George Soros về tương lai kinh tế Trung Quốc đang ngày càng có vẻ là chính xác. Tốc độ bơm tiền vào nền kinh tế để duy trì sự ổn định của thị trường và ngăn chặn đà sụt giá của đồng nhân dân tệ của chính phủ Trung Quốc đang ngày càng gia tăng, với một mức lũy tiến đáng báo động. 
Cho đến giờ, ngân hàng trung ương Trung Quốc đã có tổng cộng 3 lần bơm tiền ra thị trường chỉ trong tháng 1.2016. Lần thứ nhất vào ngày 20.1 với con số khoảng 60 tỷ USD, lần thứ hai vào ngày 26.1 với mức 67 tỷ USD, và lần thứ ba vào ngày 28.1 với mức 52 tỷ USD
Lý do chính thức được Trung Quốc đưa ra là để giải quyết nhu cầu tiền mặt gia tăng đột biến trong dịp Tết nguyên đán ở nước này, nhưng lý do chủ yếu được dự đoán là để giải quyết áp lực liên quan đến tỷ giá đồng nhân dân tệ và sự ổn định của nền kinh tế.
Việc tăng tốc độ bơm tiền để ổn định thị trường đang cho thấy Trung Quốc đang chịu những sức ép rất lớn để ổn định thị trường, thậm chí vượt ra khỏi dự đoán của các nhà kinh tế. Theo dự đoán của các chuyên gia kinh tế, quỹ dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc sẽ chỉ còn khoảng 3.000 tỷ USD vào cuối năm nay từ mức 3.300 tỷ USD hồi đầu năm, nghĩa là nước này sẽ chỉ phải chi khoảng 300 tỷ USD trong cả năm 2016 để ổn định kinh tế. Nhưng khi mà Bắc Kinh đã bơm tới quá nửa con số dự kiến cả năm đó chỉ trong vòng 1 tháng đầu năm, thì áp lực đó có lẽ là lớn hơn dự đoán rất nhiều.
Tình trạng này cũng tương tự như Nga trong giai đoạn đầu cuộc khủng hoảng, khi nước này liên tục bơm tiền từ quỹ dự trữ vào thị trường để ổn định tỷ giá đồng Rup, nhưng khi nó đe dọa bào mòn quỹ dự trữ đáng kể thì Nga buộc phải tăng lãi suất lên rất cao để kiềm chế, buộc phải chấp nhận hậu quả là suy giảm tăng trưởng kinh tế. 
Trung Quốc hiện nay cũng có thể rơi vào tình trạng tương tự. Sẽ không có chuyện nước này dùng hết 3.300 tỷ USD còn lại (đã sụt mất hơn 700 tỷ USD từ tháng 8.2015) để ổn định tỷ giá đồng nội tệ. Nếu đồng nhân dân tệ tiếp tục mất giá, sẽ đến lúc chính phủ nước này phải học theo cách của Nga là tăng lãi suất. Và điều này thì cũng đồng nghĩa với việc kinh tế Trung Quốc sẽ suy giảm nặng nề, giống như Nga. Có lẽ, cú hạ cánh cứng của Trung Quốc mà George Soros nói tới chính là kịch bản này.
——-

Nghìn tỷ USD chảy khỏi Trung Quốc qua đường ‘ngầm’

10-12-2015

Trong một thập kỷ qua, dòng vốn bất hợp pháp chảy khỏi Trung Quốc đã đạt mức khoảng 1,4 nghìn tỷ USD.

Bloomberg dẫn báo cáo do Global Financial Integrity (GFI) – một công ty có trụ sở ở Washington chuyên nghiên cứu về sự di chuyển của các dòng tiền xuyên biên giới – công bố ngày 9/12 nói rằng tiền “ngầm” ra khỏi Trung Quốc thông qua nhiều kênh khác nhau, bao gồm chứng từ giả mạo và các thỏa thuận thương mại bất hợp pháp

Báo cáo này cho hay, trong vòng 10 năm từ 2004-2013, đã có tổng cộng 7,8 nghìn tỷ USD tiền bất hợp pháp chảy khỏi các quốc gia đang phát triển, chủ yếu núp dưới bóng của các hóa đơn giả. Việc sử dụng hóa đơn giả đã trở thành một vấn nạn ở Trung Quốc, khiến Chính phủ nước này vào năm 2013 phải mở một chiến dịch để chống lại.

Cũng theo báo cáo của GFI, tiền từ Trung Quốc đã đẩy giá bất động sản nhiều nơi trên thế giới, từ Sydney tới Vancouver, tăng cao trong năm nay. Triển vọng mất giá của đồng Nhân dân tệ được dự báo sẽ thúc đẩy giới nhà giàu Trung Quốc chuyển tiền ra nước ngoài mạnh hơn nữa trong thời gian tới.

Trong vòng 1 năm, tính đến tháng 3/2015, người Trung Quốc rót 30 tỷ USD vào thị trường địa ốc Mỹ, trở thành nhóm khách hàng ngoại quốc mua nhà nhiều nhất ở Mỹ. Giá trung bình mỗi căn nhà mà người Trung Quốc mua ở Mỹ là 832.000 USD.

Kể từ thời điểm Trung Quốc tuyên chiến với hoạt động chuyển tiền bất hợp pháp, hãng Tân Hoa xã bắt đầu nhắc nhiều đến những thuật ngữ tương đối mới trong lĩnh vực tài chính để nói về các giao dịch ngân hàng ngầm như “hàng rào kiểm toán” hay “găng tay trắng”.

Với chiêu “găng tay trắng”, chỉ tính một vụ việc đơn lẻ ở thành phố Kim Hoa, tỉnh Chiết Giang, miền Đông Trung Quốc cũng đã chiếm gần một nửa tổng lượng tiền giao dịch bất hợp pháp được phát hiện thời gian qua.

Trong đó 10 nhân viên ngân hàng thương mại ở địa phương này đã mở dịch vụ ngân hàng ngầm trá hình với vỏ bọc giao dịch trong lĩnh vực thương mại và vận tải với hàng chục công ty ở Hồng Kông, nhưng thực chất là chuyển tiền trái phép.

Cũng với chiêu đó, một băng nhóm tội phạm ở thủ phủ Ngân Xuyên, tỉnh Ninh Hạ đã lập 12 công ty kinh doanh “ma”, trong đó giả các dữ liệu xuất nhập khẩu để che đậy các khoản tiền giao dịch ra nước ngoài.

Theo quy định của Trung Quốc, công dân nước này chỉ được chuyển tối đa 50.000 USD ra nước ngoài mỗi người mỗi năm. Tuy vậy, để lách luật, giới nhà giàu Trung Quốc sử dụng 6 cách sau: nhờ tiệm đổi tiền ở Hồng Kông; mang theo séc của một ngân hàng “ngầm”; tập trung nhiều người để chuyển tiền; giấu tiền trong hành lý; vay tiền ở nước ngoài dựa trên tài khoản tiết kiệm ở Trung Quốc; dùng thẻ tín dụng hoặc thẻ ghi nợ để mua hàng, sau đó chuyển món hàng mua được thành tiền mặt.

Khi Trung Quốc cho phép cá nhân, tổ chức mở tài khoản ở khắp thế giới, sẽ khó phong tỏa hoặc phát hiện hiện tượng chuyển nhượng vốn bất hợp pháp, đặc biệt là quan tham chuyển tiền ra nước ngoài.

An Nhiên (Tổng hợp VnE/ĐVO)

Báo Đất Việt 

—–

500 tỷ USD đã tháo chạy khỏi Trung Quốc

20-10-2015

Financial Times

Dòng vốn chạy khỏi Trung Quốc 8 tháng đầu năm nay lên đến 500 tỷ USD, theo tính toán của Bộ Tài chính Mỹ.

Riêng tháng 8, dòng tiền rút khỏi nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới đạt khoảng 200 tỷ USD khi Trung Quốc bắt đầu điều chỉnh tỷ giá với việc bất ngờ phá giá nhân dân tệ, theo số liệu trong báo cáo bán niên về tình hình kinh tế toàn cầu của Bộ Tài chính trình lên Quốc hội nước này

Cũng trong báo cáo, Bộ Tài chính Mỹ không còn đánh giá nhân dân tệ “bị định giá thấp hơn đáng kể so với giá trị thực”. Thay vào đó, Bộ này cho rằng đồng nội tệ của Trung Quốc “thấp hơn giá trị thực trong trung hạn”. Sự thay đổi này cho thấy sự chào đón “thận trọng” của Mỹ đối với những nỗ lực hỗ trợ nhân dân tệ của Trung Quốc trong những tháng gần đây kể từ khi nước này bất ngờ phá giá nhân dân tệ hôm 11/8.

Đây cũng là dấu hiệu cho thấy sự thừa nhận của Washington rằng nhân dân tệ sẽ mạnh lên trong dài hạn, nhưng trong ngắn hạn, đồng tiền này vẫn chịu áp lực giảm giá do nhiều yếu tố, kể cả dòng vốn rút khỏi Trung Quốc và các thị trường mới nổi khác.

Báo cáo cũng cho thấy, Ngân hàng trung ương Trung Quốc (PBOC) đã chi ra 230 tỷ USD chỉ trong 3 tháng – từ tháng 7 đến tháng 9 – để hỗ trợ nhân dân tệ.

Động thái này của PBOC một phần nhằm ngăn chặn tình trạng dòng vốn ồ ạt rút ra khỏi nước này. Trong 6 tháng đầu năm nay, lượng tiền bốc hơi khỏi Trung Quốc, không tính đầu tư trực tiếp nước ngoài, ước đạt 250 tỷ USD, tăng đột biến so với 26 tỷ USD cùng kỳ năm ngoái.

—-

Người Trung Quốc tìm cách chuyển tiền ra nước ngoài

27-10-2015

Trong quầy đồ ăn vặt nhỏ xíu dưới khu chung cư cũ kỹ, một người đàn ông trung niên đang loay hoay tìm cách chuyển 100.000 USD cho khách hàng.

Con số này lớn gấp đôi lượng tiền người Trung Quốc được phép chuyển ra nước ngoài mỗi năm. Các ngân hàng chính thức sẽ không nhận thực hiện việc này. Nhưng những người trung gian như ông Chen thì có thể, thông qua mạng lưới chuyển tiền và đổi tiền ngầm.

“Chẳng có việc gì là chắc chắn 100% cả. Nhưng thường thì việc càng khó, phí càng cao”, ông tiết lộ trên Wall Street Journal.

Khi thị trường chứng khoán lao dốc và kinh tế trong nước yếu đi, rất nhiều người Trung Quốc đang cố chuyển tiền ra nước ngoài. Chưa có số liệu chính thức theo dõi dòng tiền ngầm, nhưng quan chức ngân hàng trung ương (PBOC) cho rằng các ngân hàng ngầm mỗi năm xử lý tới 800 tỷ NDT (125 tỷ USD), và năm nay còn nhiều hơn.

Một dấu hiệu cho thấy hoạt động ngân hàng ngầm cao bất thường là sự sụt giảm trong dự trữ ngoại hối của Trung Quốc, cho thấy nhu cầu ngoại tệ mạnh đang rất lớn. Con số này đã giảm kỷ lục 93,9 tỷ USD hồi tháng 8 và 43 tỷ USD vào tháng 9, dù một phần mức giảm này là do PBOC bán ngoại tệ để hỗ trợ nội tệ.

nguoi-trung-quoc-tim-cach-chuyen-tien-ra-nuoc-ngoai

 Một người bị bắt vì chuyển lậu tiền từ Trung Quốc  qua Hồng Kông – ảnh Reuters

Núp bóng các cửa hàng tiện lợi và quán trà, những người trung gian như ông Chen cung cấp dịch vụ cho đủ kiểu khách hàng, từ các quan chức tham nhũng đến giới trung lưu Trung Quốc muốn mua nhà nước ngoài. Tất cả họ đều tin rằng tiền chuyển ra nước ngoài sẽ an toàn hơn và mang lại lợi nhuận cao hơn. Tâm lý này càng trở nên phổ biến sau khi chứng khoán Trung Quốc lao dốc hồi quý III.

Jiang Jinjin – một nhân viên môi giới bất động sản cho biết cô đã xử lý gần 2.000 thương vụ mua nhà ở năm nay cho các gia đình Trung Quốc có con học đại học ở nước ngoài. “Tôi gần như chẳng thể ngủ được hè này. Có quá nhiều sinh viên muốn tìm nhà”, cô cho biết.

Nhiều khách hàng nhờ người thân và bạn bè vận chuyển tiền mặt qua những chuyến ra nước ngoài liên tục. Một số thì mở công ty tại Mỹ. Jiang cho biết công ty của cô phải kiểm tra cả nguồn gốc tiền dùng để mua nhà nữa.

Dòng tiền chảy khỏi quốc gia đã khiến các ngân hàng ngầm tại Trung Quốc lọt vào tầm ngắm của giới chức quản lý tài chính. Các quy định kiểm soát vốn được thắt chặt để ngăn dòng tiền ra nước ngoài, trong bối cảnh nước này khát đầu tư. Giới chức lo ngại nếu còn tiếp diễn, các nền kinh tế đang phát triển có thể lại gặp cú sốc như khủng hoảng tài chính châu Á 1997. Bên cạnh đó, quá nhiều tiền rời khỏi biên giới sẽ khiến nỗ lực kích thích kinh tế thông qua giảm lãi suất càng khó.

“Đây là dấu hiệu mất niềm tin vào triển vọng kinh tế Trung Quốc, và chắc chắn việc này sẽ khiến PBOC càng khó đạt mục tiêu cải tổ”, Julian Evans-Pritchard – nhà kinh tế học tại hãng nghiên cứu Capital Economics cho biết.

nguoi-trung-quoc-tim-cach-chuyen-tien-ra-nuoc-ngoai-1

Khu phố đi bộ Xixiang nổi tiếng với dịch vụ ngân hàng phi truyền thống. Ảnh: WSJ

Từ nhiều năm nay, hệ thống ngân hàng ngầm đã rất phát triển tại Shantou và Chaozhou – các thành phố ven biển khét tiếng với nạn buôn lậu, hàng giả, súng và ma túy. Phần lớn các hoạt động này đang chuyển dần về gần biên giới với Hong Kong và Macau (Trung Quốc) – những nơi có hệ thống tài chính cởi mở hơn. Một khi tiền từ Trung Quốc chuyển được sang Hong Kong, nó có thể đi bất kỳ nơi nào trên thế giới.

Thi thoảng, các khoản lớn được chia nhỏ để hợp pháp hóa, sau đó rời khỏi Trung Quốc qua hàng trăm tài khoản ngân hàng kiểm soát bởi những người trong hệ thống tài chính ngầm. Những tổ chức này có thể khớp một lượng tiền gửi bằng NDT trong nước với khoản tương đương bằng ngoại tệ, trả vào tài khoản của khách hàng ở nước ngoài. Mạng lưới không chính thức này cũng giúp công nhân Trung Quốc làm việc tại nước ngoài chuyển tiền về quê. Do không phải ai cũng có thể mở tài khoản ngân hàng.

Một dấu hiệu khác của việc hoạt động ngầm gia tăng là đầu tư vào bất động sản thương mại ở nước ngoài sắp tăng vượt năm ngoái (10,5 tỷ USD), theo hãng tư vấn bất động sản CBRE. Hồi tháng 8, Bộ An ninh Nội địa Trung Quốc cho biết họ đang mở chiến dịch truy quét ngân hàng ngầm.

Chiến dịch này phần nào có hiệu quả, nhất là tại khu phố đi bộ Xixiang ở Thâm Quyến. Hồi tháng 6, cảnh sát thành phố này đã bắt 31 người và phong toả hơn 1.000 tài khoản chứa 12 tỷ NDT.

Khi việc chuyển tiền trực tiếp đang bị rà soát kỹ, biện pháp khớp tiền lại được ưa chuộng. Khách hàng chỉ cần đưa tiền cho người môi giới, và một lượng tiền tương ứng sẽ xuất hiện ở Hong Kong, trừ phí khoảng 0,3%-3%. Như vậy, tiền không cần chuyển trực tiếp hay qua máy tính. Việc khớp tiền này được thực hiện trong mạng lưới, từ cả 2 bên, và được kiểm soát bởi ngân hàng ngầm.

Mạng lưới này tận dụng triệt để mối quan hệ trong gia đình và làng xóm, một nhà nghiên cứu tại PBOC cho biết. “Người ta tạo ra hàng trăm tài khoản bằng cách đến các ngôi làng để mua chứng minh thư từ những người nghèo”, ông cho biết. Trong một vụ lừa đảo tại Hong Kong, một người đàn ông tên Yang Sigai bị kết tội mở 3 tài khoản, thực hiện hơn 1.000 giao dịch với tổng giá trị lên tới 60 triệu USD.

Hệ thống ngân hàng ngầm gần ga tài hỏa Thâm Quyến giờ đã thận trọng hơn, nhưng vẫn chưa biến mất. Khi được hỏi về khả năng đưa 100.000 USD ra khỏi Trung Quốc, chủ một cửa hàng bán thuốc lá đã nói ngay là chuyển điện tử không thể được, và gợi ý chia nhỏ để nhờ người mang trực tiếp. “Chính sách năm nay thắt chặt rồi, nên rủi ro cũng cao lắm. Trừ khi anh có quen biết thôi”, người này kết luận. (Hà Thu)

Posted in Kiều Hối - Nguồn Ngoại tệ cứu nền Kinh tế và nuôi đảng, Kinh Te, Tài Chánh-Thuế, Trung Quốc | Leave a Comment »

►Đánh phá, bôi nhọ, tố cáo nhau trong khi Đại Hội 12 đang họp

Posted by hoangtran204 trên 28/01/2016

Các phe phái của Dũng và Trọng đấu đá và tố cáo nhau mạng internet để giành ghế vào bộ chính trị. Sự kiện này hé lộ nhiều bí mật việc làm ăn giữa các phe phái. Chú ý bài này nhằm “đánh phá” và ngăn chặn Nguyễn Văn Bình vào Bộ Chính Trị; nhưng kết quả cho thấy, Nguyễn Văn Bình lại được vào BCT, trong khi Dũng về hưu. 

Đại biểu dự đại hội 12 lạnh sống lưng khi biết Ngân hàng sắp vỡ nợ

24-1-2016

Góc khuất ĐH 12

21-1-2016

 

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

“Trong 2 năm 2014 – 2015, Ngân hàng Nhà nước không đóng góp bất kỳ một đồng nào cho Ngân sách nhà nước. Đó là chưa kể năm 2015, Ngân hàng Nhà nước đang lỗ 6.090 tỷ đồng” – Đó là những con số gây sốc đối với bất kỳ ai đang quan tâm đến hoạt động của hệ thống ngân hàng.

Liệu có lơi ích nhóm?

Sau rất nhiều tuyên bố khá hùng hồn trên diễn đàn báo chí vê việc đã ổn định tỷ giá, ổn định lãi suất, giải quyết nợ xấu của Ngân hàng Nhà nước, nhưng khi FED tăng lãi suất, Trung Quốc phá giá đồng Nhân dân tệ, ngay lập tức giá trị VND liên tục chao đảo. Chỉ một cơn “hắt hơi, sổ mũi” của hai nền kinh tế này đã khiến người đứng đầu ngành ngân hàng Việt Nam buộc phải “phá bỏ cam kết ” về việc cố định biên độ tỷ giá khiến cho doanh nghiệp trở tay không kịp. Nhưng điều đó chưa nói hết lên bức tranh toàn cảnh về sự yếu kém trong hoạt động của hệ thống ngân hàng mà căn nguyên là tư duy hành chính hóa không tuân thủ quy luật thị trường trong hoạt động kinh doanh ngân hàng.

Theo nguyên tắc kinh doanh yếu kém, thua lỗ phải đóng cửa, phá sản nhưng thực tiễn về tình trạng nợ xấu, thua lỗ của các ngân hàng thương mại ở Việt Nam trong thời gian qua cho thấy việc chưa có ngân hàng nào ở Việt Nam bị phá sản. Tình trạng này không phải xuất phát từ chồ ngân hàng ở Việt Nam hoạt động quá hiệu quả mà là xuất phát từ duy bao bọc của Ngân hàng Nhà nước đối với các ngân hàng thương mại, của “mẹ” đối với các “con” thông qua việc mua lại, cho sáp nhập, hợp nhất, xử lý theo các biện pháp hành chính nhăm “cứu” các ngân hàng bị thua lồ.

Lý giải cho việc làm “chẳng giống ai” này, Ngân hàng Nhà nước cho rằng nhằm bảo vệ quyền lợi của người gửi tiền. Nhưng điều lạ là khi đặt ra quy định về bảo hiểm tiền gửi, Ngân hàng Nhà nước lại không tính đầy đủ “quyền lợi người gửi tiền” và trách nhiệm của bảo hiếm tiền gửi đối với toàn bộ khoản tiền gửi của người dân. (xem ghi chú của TH cuối bài). Vậy thì việc mua lại ngân hàng có phải là vì “quyền lợi của người gửi tiền?”.

Cho đến thời điếm này, Ngân hàng Nhà nước đã mua ba ngân hàng với giá 0 đồng gồm Ngân hàng TMCP Dầu khí Toàn cầu (GP Bank), Ngân hàng Xâỵ dựng Việt Nam (VNCB) và Ngân hàng TMCP Đại Dương (OceanBank), đồng thời tiến hành sáp nhập hàng loạt các ngân hàng vào với nhau, trong đó có việc nhập các ngân hàng thương mại nhà nước không nắm cổ phần vào các ngân hàng do nhà nước nắm cổ phần chi phối. Đối với việc “mua ngân hàng với giá 0 đồng”, nói là “0 đồng” nhưng thực chất Ngân hàng Nhà nước phải bỏ ra một khoản tiền không nhỏ đế duy trì sự hoạt động của các ngân hàng này. Với việc sáp nhập các ngân hàng cũng diễn ra với kịch bản tương tự.

Dù sức ép từ dư luận xã hội rất lớn, các đại biểu Quốc hội có yêu cầu nhưng đến nay Ngân hàng Nhà nước chưa từng công bố cho báo chí hoặc Quôc hội biết là nợ xấu không có khả năng thu hồi ở các ngân hàng đã “mua” là bao nhiêu? Chi phí để sở hữu chúng, tức những khoản tiền phải bỏ ra để các ngân hàng này không rơi vào tình trạng phá sản là bao nhiêu, phương án phục hồi là như thế nào?

Câu hỏi đặt ra là tiền ở đâu để Ngân hàng Nhà nước duy trì sự hoạt động của các ngân hàng yếu kém này? Câu trả lời rất rõ ràng đó là tiền gửi của người dân chứ không thế là tiền nào khác. Khi cơ cấu lại Ngân hàng Xây dựng, ông Nguyễn Phước Thanh, Phó thống đốc Ngân hàng Nhà nước đã khăng định phải cần khoảng 40 ngàn tỉ đồng đế ổn định hoạt động Ngân hàng Xây Dựng, sau khi Ngân hàng này được Ngân hàng Nhà nước mua lại giá 0 đồng, trong khi tổng tài sản của NH này vào thời điểm bị mua lại là khoảng 27 ngàn tỉ đồng. Tức là có thể cần đên 1,5 lần giá trị tài sản trên sổ sách để ổn định 1 ngân hàng. Nếu lấy đây là chuẩn để tham chiếu, thì chúng ta cần phải có hàng nhiều trăm ngàn tỉ đồng để ổn định hệ thống ngân hàng. Tất nhiên số tiền này không phải chi ngay mà là số tiền cần có sẵn (tính thanh khoản ngay lập tức) đế chi ra trong quá trình tái cơ cấu các Ngân hàng yếu kém, mà có thể kéo dài trong nhiều năm. Với số tiên bỏ ra lớn như vậy rõ ràng là gánh nặng vô hình làm trì trệ sự phát triển kinh tế của đất nước, vì đây là một nguồn lực không nhỏ không tham gia vào quá trình sản xuất kinh doanh. Hệ quả có thể thấy được nhưng tại sao Ngân hàng Nhà nước không dám “buông” mà vẫn cố “cứu” những ngân hàng yếu kém? Phải chăng có tính lợi nhóm ở đây? Chính vì “sự chống lưng” này mà đã có những cú làm ăn vô tội vạ của những người quản lý ngân hàng dẫn tới hàng loạt vụ án gây thất thoát hàng nghìn tỷ đồng đã xảy ra, để lại hệ quả không hề nhỏ cho nền kinh tế đất nước.

Nợ xấu ngân hàng – lấy túi nọ bỏ túi kia

Trong rất nhiều kỳ họp Quốc hội, đã có rất nhiều ý kiến của đại biểu bày tỏ sự lo lắng về tình trạng nợ xấu ngân hàng ở mức độ đặc biệt nguy hiếm bởi đã có lúc nợ xấu lên tới hàng trăm nghìn tỷ đồng. Đại biểu Trần Du Lịch còn ví von nợ xấu ngân hàng giống như “cục máu đông” của nền kinh tế, nếu không giải quyết được có thế gây “đột tử”. Trước áp lực quá lớn phải giải quyết “cục máu đông”, và yêu cầu của Chính phủ phải đưa tỷ lệ nợ xấu xuống dưới 3% vào cuối năm 2015, Ngân hàng Nhà nước đã ép các ngân hàng phải đưa tỷ lệ nợ xấu xuống bằng cách bán nợ cho Công ty Quản lý tài sản các tố chức tín dụng Việt Nam (VAMC) thuộc Ngân hàng Nhà nước.

Tính đến giữa năm 2015, các tổ chức tín dụng đã bán lại cho VAMC 158.000 tỷ đồng nợ xấu. Sau khi “làm sạch sổ sách” bằng cách chuyến nợ cho VAMC, Ngân hàng Nhà nước hoan hỉ báo tin đã đưa tỷ lệ nợ xấu xuống dưới 3%. Thế nhưng sự thật khá phũ phàng là ngay sau khi Thống đốc Ngân hàng Nhà nước công bố đã đưa tỷ lệ nợ xấu xuống dưới 3% thì Tổng giám đốc VAMC lại trả lời trên truyền hình rằng với số nợ xấu được mua về, tỷ lệ giải quyết được rất nhỏ. Như vậy có thế thấy việc mua bán nợ của các tổ chức tín dụng với VAMC chỉ là động tác “chuyển nợ xấu từ túi nọ sang túi kia” chứ bản chât không hề thay đổi.

Theo các chuyên gia ngân hàng thì việc mua bán nợ xấu với VAMC chả khác nào “trò trẻ con” và “làm xiếc trên sổ sách” bởi không phải ngân hàng thuơng mại cứ bán nợ cho VAMC là khoản nợ đó được xóa hoàn toàn. Theo quy định: Sau 5 năm nếu VAMC không xử lý được hết nợ xấu thì ngân hàng thương mại phải lấy lại món nợ đó và “ôm” số nợ này. Như thế, rủi ro chính vẫn là các ngân hàng thương mại vì họ bán nợ đi mà không biết được chiết khấu và hưởng được bao nhiêu trong khi vẫn phải trích lập dự phòng rủi ro 20% cho các khoản nợ để giảm trừ giá trị trái phiếu. Chính vì điều này đã dẫn đến tình trạng các ngân hàng thà “ém” nợ xấu xuống dưới tỷ lệ 3% đế không phải bị “bêu danh” vào danh sách của VAMC vì đằng nào sau 5 năm nếu không xử lý hêt họ vẫn phải “ôm” lại những món nợ này.

Đến cuối 2015, với tinh thần “triệt để xử lý nợ xấu” về dưới mức 3% , tỷ lệ nợ xấu tại phần lớn các ngân hàng được thế hiện trên so sách đã giảm đáng kê so với đầu năm. Tuy nhiên, nhìn vào thực trạng nợ có khả năng mất vốn vẫn tăng mạnh tại nhiều ngân hàng. Cụ thể đến giữa tháng 9/2015, Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam – BIDV (BID) đang ôm “cục nợ” có khả năng mất vốn (nhóm 5) lên đến 5,630 tỷ đồng, tăng 72% so với đầu năm 2015. Đó là chưa kể đến khoản nợ dưới tiêu chuẩn (nhóm 3) cũng không thua kém bao nhiêu với hơn 5,100 tỷ, đẩy tổng nợ xấu của BIDV tăng 32% lên hơn 11,900 tỷ đồng. Đồng thời, nợ quá hạn của ngân hàng cũng ngất ngưởng gần 23,100 tỷ, trong đó nợ quá hạn trên 3 tháng hơn 6,400 tỷ đồng.

Nợ có khả năng mất vốn của Ngân hàng Ngoại thương VN – Vietcombank (VCB) cũng vừa vượt ngưỡng 4,900 tỷ đồng, tăng 38% so với đâu năm, còn nợ quá hạn hơn 9,300 tỷ đồng. Tại Ngân hàng Công thương VN – VietinBank (CTG), nợ quá hạn hơn 8,600 tỷ, trong đó nợ có khả năng mất vốn tăng 30% lên 2,685 tỷ đồng. Với quy mô và con số tuyệt đối nhỏ hơn nhưng tốc độ tăng nợ có khả năng mất vốn tại Ngân hàng Việt Nam Thịnh Vượng (VPBank) nổi trội hơn cả với hơn 1,560 tỷ đồng, cao gấp 3 lần hồi đầu năm.

Những số liệu tỷ lệ nợ xấu “đẹp như mơ” vừa được các ngân hàng công bố khiến dấy lên không ít hoài nghi, rằng đang có cuộc chạy đua công bố nợ xấu thấp nhằm che giấu nợ chứ không phải đã thực chất xử lý được nợ?

Giải quyết nợ xấu, cơ cấu lại hệ thống ngân hàng là một bài toán khó, cân phải giải quyết một cách căn cơ, triệt để, thực chất thì mới mang lại hiệu quả cho nền kinh tế đất nước chứ không phải chỉ bằng những thủ thuật lấy lòng dư luận.

——

Ghi Chú của TH: 

-Ngân hàng tại VN chỉ bảo hiểm tối đa cho người gởi tiền là 50 triệu đồng VN, tương đương với $2500 USD 

——-

Hai thành viên HĐQT Ngân hàng BIDV và 4 trưởng phó phòng các bộ phận MHB bị bắt

nguồn anhbasam

24-1-2016

Đôi lời: Chưa thấy báo nào đăng tin này, nhưng qua kiểm chứng một số nguồn thạo tin trong nước, các nguồn tin này cho biết, họ đã nghe tin các nhân vật nêu trong bài bị bắt hồi tuần trước.

____

Góc khuất ĐH 12

23-1-2014

H1

Ảnh: Góc khuất ĐH 12

Trước thềm đại hội Đảng 12 một số lãnh đạo ngân hàng trong nước bị bắt hiện chưa được công bố nguyên nhân tại sao,

– Ông Huỳnh Nam Dũng chủ tịch HĐQT ngân hàng MHB

– Nguyễn Phước Hoà thành viên HĐQT ngân hàng MHB.

Hai ông này hiện là hai thành viên HĐQT Ngân hàng BIDV, đã bị C46 bắt ngày 16/1/2016 cùng 4 trưởng phó phòng các bộ phận.

– Ông Huỳnh Nam Dũng là Chủ tịch Hội đồng quản trị MHB từ năm 2002 và được tái bổ nhiệm vào năm 2007. Ông là một trong những người đầu tiên tham gia vào quá trình thành lập MHB với tư cách thành viên Ban trù bị. Sau khi MHB được thành lập vào năm 1997, Ông được bổ nhiệm vào chức vụ Phó Tổng Giám đốc.

– Trước khi chuyển công tác về MHB, Ông từng làm việc tại Văn phòng Chính phủ và trải qua nhiều công việc khác nhau như thành viên nhóm tư vấn về đầu tư cho Thủ tướng, thành viên nhóm chuyên gia giúp Thường trực Chính phủ về tài chính, ngân hàng, thành viên nhóm nghiên cứu về đổi mới kinh tế xã hội và cải cách hành chính của Thủ tướng. Ngoài ra, Ông có mười năm công tác tại Bộ Ngoại giao.

– Ông Dũng đã được nhận học bổng Fulbright tại lllinois University – Hoa Kỳ và được đào tạo lấy hai bằng Thạc sĩ về Kinh tế và Tài chính (1993-1995).

– Năm 2008, Ông vinh dự được Nhà nước tặng thưởng “Huân chương Lao động hạng III”.

– Ngày 08/06/2011 Ông được bổ nhiệm giữ chức Chủ tịch Hội đồng thành viên Ngân hàng Phát triển nhà ĐBSCL.

– Trước khi chuyển công tác về MHB, Ông Hòa đã tham gia nhiều công việc khác nhau như Phó Giám đốc Ngân hàng Nhà nước tỉnh Tây Ninh (1986) và Giám đốc Ngân hàng Nông Nghiệp tỉnh Tây Ninh (1991). Từ 1994 đến tháng 9/2000, ông làm Giám đốc Sở Giao dịch II Ngân hàng Nông nghiệp và phat triển nông thôn Việt Nam.

– Với bề dày kinh nghiệm trong công tác và lãnh đạo, từ 16/10/2000, Ông được tín nhiệm giữ chức vụ Ủy viên Hội đồng quản trị kiêm Tổng Giám đốc Ngân hàng Phát triển nhà đồng bằng sông Cửu Long. Ông được tái bổ nhiệm chức danh Tổng Giám đốc MHB năm 2010.

– Năm 2008, Ông vinh dự được Nhànước tặng thưởng “Huân chương Lao động hạng III”

– Ngày 08/06/2011 Ông được bổ nhiệm giữ chức Thành viên Hội đồng thành viên Ngân hàng Phát triển nhà ĐBSCL.

 

——–

Khởi động chiến dịch ‘diệt ruồi’ của phe đảng?

SBTN

24-1-2016

Hai ngày trước khi đại hội 12 của đảng cầm quyền tại Việt Nam tồ chức bầu Ban chấp hành trung ương khóa XII, trên trang Ba Sàm đột nhiên xuất hiện tác giả ẩn danh “Góc khuất ĐH 12”, đưa tin “Hai thành viên hội đồng quản trị Ngân hàng BIDV và 4 trưởng phó phòng các bộ phận MHB bị bắt”.

Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình. Hình Internet

Theo tác giả Góc Khuất ĐH 12, hai thành viên hội đồng quản trị – đã bị cơ quan C46 thuộc Bộ công an bắt vào ngày 16/1/2016 – gồm ông Huỳnh Nam Dũng, chủ tịch hội đồng quản trị ngân hàng MHB, và ông Nguyễn Phước Hoà, thành viên hội đồng quản trị ngân hàng MHB. Hai nhân vật này hiện là thành viên hội đồng quản trị Ngân hàng BIDV.

Vào tháng 5/2015, Ngân hàng MHB được sáp nhập vào Ngân hàng BIDV. Từ lâu nay BIDV lại được coi là ngân hàng ruột rà với Ngân hàng nhà nước, với nhiều đồn đoán về mối quan hệ khắng khít giữa Chủ tịch hội đồng quản trị BIDV Trần Bắc Hà với Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình.

Tại Hội nghị trung ương 13 vào tháng 10/2015, có tin nói Thống đốc Nguyễn Văn Bình đã được đề cử vào danh sách bầu ủy viên bộ chính trị. Tin này cũng cho biết ông Bình được đề cử do ông có mối quan hệ mật thiết với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Tuy nhiên sau Hội nghị 13, tình thế bất lợi mau chóng thuộc về phe Thủ tướng Dũng. Đến Hội nghị trung ương 14, thậm chí một blogger ủng hộ phe thủ tướng còn phải thốt lên đầy thất vọng “Ông Dũng đã buông súng đầu hàng!”, còn hãng tin AFP của Pháp phải bình luận “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chết lâm sàng”.

Lẽ dĩ nhiên, cuộc chiến chính trị sẽ không có phương án thỏa hiệp cho bên thua trận. Nếu dư luận cho rằng phe ông Trọng đã chiếm ưu thế đến 80% sau hội nghị 14 là đúng, việc bộ hạ của ông Dũng dần bị triệt tiêu cũng là chuyện thường tình.

Không quá khó hiểu về mục đích những thông tin và bài viết của tác giả “Góc khuất ĐH 12” là nhằm hạn chế số phiếu bầu cho Thống đốc Nguyễn Văn Bình tại cuộc bỏ phiếu Ban chấp hành trung ương khóa mới. Nếu ông Bình vượt qua được cửa ải này, triển vọng ông lọt tiếp vào Bộ chính trị vẫn khá ngáng trở.

Nếu bị trượt ủy viên trung ương, ông Nguyễn Văn Bình có nhiều khả năng bị mất chức thống đốc, lọt vào “danh sách đen” của phe đảng và có thể bị thanh trừng trong không bao lâu nữa. (Lê Dung / SBTN)

Posted in Tài Chánh-Thuế, Thời Sự, Đảng viên đấu đá tranh giành chức vị, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Kinh tế,Tài chánh, thuế năm 2015–Ngân sách 2016 và kế hoạch phát triển cho giai đoạn tới (Loạt bài quan trọng)

Posted by hoangtran204 trên 26/01/2016

Ông Vương Đình Huệ: “Phải tiến tới KT thị trường hiện đại”

21-1-2016

The Saigontimes

(TBKTSG) – Nhân dịp năm mới 2016, Trưởng ban Kinh tế Trung ương Đảng Vương Đình Huệ trao đổi với TBKTSG về những vấn đề phát triển kinh tế trong giai đoạn tới.

TBKTSG: Nhìn vào cơ cấu kinh tế hiện nay, đâu là những điểm ông lưu tâm nhất?

Ông Vương Đình Huệ: Một trong những vấn đề tôi còn băn khoăn là động lực tăng trưởng phụ thuộc nhiều vào khu vực kinh tế đầu tư nước ngoài (FDI), khu vực có tỷ trọng xuất khẩu chiếm 65-70% tổng xuất khẩu của cả nước. Mà bản thân khu vực này chủ yếu vẫn là gia công lắp ráp, tỷ lệ nội địa hóa, tỷ lệ giá trị gia tăng rất thấp, và tác động lan tỏa của ứng dụng công nghệ và quản trị với nền kinh tế còn yếu.

Trong khi đó khu vực kinh tế trong nước, gồm doanh nghiệp nhà nước (DNNN), doanh nghiệp tư nhân và hộ kinh doanh… còn gặp rất nhiều khó khăn. Ngành nông nghiệp tăng trưởng vẫn thấp, xuất khẩu thì giảm cả về lượng và giá trị.

Chúng ta phải suy nghĩ, tại sao trong một quốc gia mà lại có sự lệch pha giữa hai khu vực kinh tế là doanh nghiệp FDI và doanh nghiệp trong nước, mà tôi muốn gọi là doanh nghiệp dân tộc? Thậm chí có một số chuyên gia còn nói với tôi là họ lo ngại có rủi ro “hai nền kinh tế trong một quốc gia”. Chúng ta phải làm như thế nào để khu vực doanh nghiệp trong nước mạnh lên? Đó là câu hỏi lớn, tôi cho đó là trọng tâm của 2016 mà chúng ta nên làm…

(Vương Đình Huệ,  là cựu Bộ trưởng Bộ Tài Chánh, . Xuất thân là Kế Toán.)

——–

Thị Trường Chứng Khoán: Đã tháo chạy và rút vốn khỏi Việt Nam 2013, 2014, và 2015. Kết quả, các doanh nghiệp VN coi như không thể thu hút vốn từ các quỹ đầu tư của nước ngoài.

 

Khi ETFs “khóc”

Năm 2016 sẽ rất khó lòng cho VN mời gọi nước ngoài vào đầu tư ở VN vì ETF đều lỗ nặng trong 5 năm qua và năm 2015:

Theo hãng tin Bloomberg, Market Vectors Vietnam ETF có mức âm giá trị tài sản ròng nặng nề nhất, tới -18,56%, kế đó là DB X-Trackers FTSE Vietnam -14,38%, nhẹ hơn cả là MSCI Vietnam -5,38%. Tính trong vòng năm năm trở lại đây, NAV của Market Vectors Vietnam ETF âm 33,65%; của DB X-Trackers FTSE Vietnam âm 39,85% và của MSCI Vietnam  âm 21,28%.

Những con số này chắc chắn không thể nào là động lực để các ETFs gọi thêm vốn mới, đặc biệt trong bối cảnh dòng vốn quốc tế đang bị rút ra khỏi các thị trường mới nổi và thị trường cận biên trong chiều hướng sự mạnh lên ngày càng rõ nét của đồng đô la Mỹ và kinh tế châu Âu bắt đầu có dấu hiệu phục hồi, đánh dấu bằng sự tăng trưởng 1,7% năm ngoái của đầu tàu Đức.

Những con số này chắc chắn không thể nào là động lực để các ETFs gọi thêm vốn mới, đặc biệt trong bối cảnh dòng vốn quốc tế đang bị rút ra khỏi các thị trường mới nổi và thị trường cận biên trong chiều hướng sự mạnh lên ngày càng rõ nét của đồng đô la Mỹ và kinh tế châu Âu bắt đầu có dấu hiệu phục hồi, đánh dấu bằng sự tăng trưởng 1,7% năm ngoái của đầu tàu Đức.  

Nỗi lòng trăn trở

Nguyên nhân nào khiến các ETFs “khóc” ròng? Về mặt kỹ thuật, giao dịch của các quỹ ETFs đều theo đuổi chỉ số riêng, dựa trên một danh mục cổ phiếu được lựa chọn theo tiêu chí của họ. Danh mục này bao gồm những chứng khoán có thanh khoản, giá trị vốn hóa lớn, tiêu biểu cho ngành nghề và có thể giúp ETFs bám sát biến động của VN-Index.

Tuy nhiên năm 2015 thị giá một số cổ phiếu vốn hóa lớn biến động vượt xa sự dự đoán của giới đầu tư và khi xu hướng của chúng trở nên rõ ràng, nhiều tổ chức đầu tư nội đã bắt buộc đưa chúng vào danh mục như VNM, BID. Các ETFs đã không thể đưa VNM hay BID vào danh mục do tiêu chí về tỷ trọng cổ phiếu có thể giao dịch hay room đã hết.

Đã thế, những cổ phiếu tiêu biểu mà ETFs có thể đưa vào và duy trì trong danh mục lại có một năm gây thất vọng như dầu khí (PVD, PVS, PVT), nông nghiệp (HAG), bất động sản (ITA, FLC, KBC, VCG), tổng hợp (MSN), ngân hàng (STB, SHB). Nếu giá dầu thô thế giới tiếp tục giảm và đứng ở mức thấp, không loại trừ khả năng các ETFs sẽ “đẩy” cổ phiếu dầu khí ra khỏi danh mục hoặc hạ thấp tỷ trọng để hạn chế ảnh hưởng tiêu cực lên NAV.

Một lý do khác khiến NAV của các quỹ ETFs lao đao là sự yếu đi đáng kể của tiền đồng so với đô la Mỹ năm vừa qua so với các năm trước đó. Sự mất giá 5,2% của tiền đồng là một dấu trừ cho giá trị tài sản ròng của tất cả các quỹ ngoại. Điều này là một trong những nhân tố làm cho sức hấp dẫn của cổ phiếu Việt Nam kém đi.

Ở một số thời điểm, lo ngại về tỷ giá và áp lực cạnh tranh từ các thị trường khác, nhà đầu tư đã rút vốn khỏi ETFs nhiều ngày liền. Trong tháng 12-2015, Market Vectors Vietnam ETF bị rút vốn tới 41 triệu đô la Mỹ, tức bình quân mức rút ra khoảng 2 triệu đô la Mỹ/phiên. Để có tiền trả cho nhà đầu tư suốt tháng, Market Vectors Vietnam ETF đã bán ròng những cổ phiếu thanh khoản và có thị giá cao như VCB, PVD, BVH, MSN, VIC…

Market Vectors Vietnam ETF không phải là tổ chức duy nhất bán ròng. Một số ETFs khác cũng bị rút vốn ở mức độ nhẹ hơn. Cộng hưởng vào đó là sự rút vốn vào cuối năm theo kế hoạch đóng quỹ của một số quỹ đóng, nên trong tháng cuối cùng của năm ngoái, nước ngoài đã bán ròng 89 triệu đô la Mỹ, mức cao nhất của một tháng trong vòng bốn năm kể từ đầu năm 2012.

Thị trường sụt sùi vì ETFs

Sự rút vốn của ETFs và khối ngoại đang góp sức làm VN-Index “sụt sùi, cảm cúm”. Thêm một lần mốc 500 điểm lại đang ở rất gần. Theo Công ty Chứng khoán Sài Gòn (SSI), từ năm 2013 đến nay, giá trị mua ròng của nước ngoài giảm dần, năm 2013 là 6.769 tỉ đồng; năm 2014 là 3.990 tỉ đồng và năm 2015 mức mua ròng chỉ còn 2.833 tỉ đồng. Sang năm 2016 mới được hơn hai tuần, nhưng khối ngoại đã bán ròng mỗi tuần khoảng 15-17 triệu đô la Mỹ. Cứ đà này, các cổ phiếu vốn hóa lớn như BVH, VCB, BID, CTG… có nguy cơ về lại mức giá thấp của 52 tuần.

Tổng giá trị danh mục của ba quỹ ETFs đầu tư vào Việt Nam có thời điểm đã chạm 1 tỉ đô la Mỹ, riêng Market Vectors Vietnam ETF có lúc vượt 500 triệu đô la Mỹ. Số vốn lớn như vậy hẳn nhiên có sức tác động không nhỏ đến giao dịch hàng ngày của cả thị trường. Thậm chí chỉ cần ETFs mua ròng hay bán ròng BVH và VCB là có thể làm nhóm cổ phiếu tài chính chạy lên/chạy xuống, gây sức lan toả đến những nhóm khác và ngay lập tức VN-Index thay đổi.

Thông thường theo chu kỳ, quí 1 là thời gian các ETFs được rót vốn và mua vào nhiều nhất, nhưng năm nay tính chu kỳ có lẽ đang bị phá vỡ dưới ảnh hưởng của yếu tố bên ngoài như “chiến tranh” tiền tệ và kinh tế Trung Quốc. Những kỳ vọng liên quan đến nới room và thoái hết vốn nhà nước khỏi tám công ty niêm yết đang chìm nghỉm do vẫn chưa thống nhất được định nghĩa về doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài sẽ áp dụng ra sao với thị trường chứng khoán.

Thu hút và giữ chân các ETFs chưa bao giờ là chuyện dễ dàng và cũng chưa bao giờ được các nhà hoạch định chính sách đưa vào tầm ngắm với vai trò đúng nghĩa của nó. Dòng tiền ETFs vào Việt Nam vì thế, mang tính tự nhiên, vào hay ở hay ra đều phụ thuộc các nhà đầu tư bên ngoài. Sự tự nhiên ẩn chứa bấp bênh, và thị trường chứng khoán khó phát triển ổn định, bền vững nếu sự bấp bênh không được kiểm soát bằng các quy định hợp lý và chuyển hóa nó thành yếu tố tích cực.

 

ETF nghĩa là gì và hoạt động như thế nào: mời các bạn đọc để gia tăng kiến thức 

———–

PVN đã từng tự hào đóng góp 40% cho ngân sách nhà nước 2008…, nay Tập đoàn Dầu Khí

Năm 2015, “Nộp ngân sách Nhà nước toàn Tập đoàn năm 2015 đạt 115,1 nghìn tỉ đồng”, khoảng 5,3 tỷ đô la. 

PVN Tổng kết năm 2014: tổng doanh thu toàn Tập đoàn đạt 745,5 nghìn tỷ đồng, vượt 11,8% kế hoạch năm Chính phủ giao, nộp NSNN đạt 178,1 nghìn tỷ đồng., (Nguồn PVN)

Năm 2013, Tổng doanh thu của toàn bộ các đơn vị trong Tập đoàn PVN đạt 762,86 nghìn tỷ đồng,……. Nộp ngân sách Nhà nước toàn Tập đoàn đạt 195,4 nghìn tỷ đồng (Nguồn)

Năm 2014, các tập đoàn, tổng công ty thuộc Khối DNTW (tức DNNN) đã đóng góp cho ngân sách quốc gia 297 nghìn tỉ đồng, tương đương với gần 40% GDP cả nước…PetroTimes 20-1-2014

Thu ngân sách Việt Nam từ dầu thô xuống dưới 1% GDP

23-1-2014

Thu ngân sách từ dầu thô đã giảm từ mức bình quân 5,2% GDP giai đoạn 2006-2010 xuống còn dưới 1% hiện nay, dự toán 2016 là 0,9% GDP.

Đây là thông tin được Thứ trưởng Bộ Tài chính Đỗ Hoàng Anh Tuấn nêu tại tham luận về tái cơ cấu ngân sách Nhà nước, tại Đại hội Đảng lần thứ 12.

(Thu từ dầu thô chỉ chiếm 6% ngân sáchĐó là khẳng định của Thứ trưởng Bộ Tài chính Đỗ Hoàng Anh Tuấn khi trả lời trên Đài Truyền hình Việt Nam, tối 13/12/2015)

Ngân sách tiếp tục khó
 
Thời gian qua, tốc độ thu ngân sách tăng đến 11% nhưng có chậm so với 5 năm trước (20%), theo ông Tuấn có nguyên nhân do tỷ trọng thu từ dầu thô và thu cân đối từ hoạt động xuất nhập khẩu giảm mạnh.

Thu ngân sách từ dầu thô do giảm mạnh do sản lượng và giá không tăng, thậm chí giảm, còn thu từ xuất nhập khẩu giảm là do phải liên tục cắt giảm thuế để hội nhập.

Con số cụ thể được nêu tại tham luận là, giai đoạn 2006-2010, thu từ dầu thô và hoạt động xuất nhập khẩu chiếm 11,1% GDP, giai đoạn 2011-2015 giảm còn khoảng 7% GDP, năm 2015 còn 5,3% GDP và dự toán 2016 là 4,3% GDP.

Trong đó, thu dầu thô giảm từ mức bình quân 5,2% GDP giai đoạn 2006-2010 xuống còn dưới 1% hiện nay (dự toán 2016 là 0,9% GDP). Thu từ hoạt động xuất nhập khẩu giảm từ mức bình quân 5,9% GDP giai đoạn 2006-2010 xuống còn 3,4% năm 2016.

Với giai đoạn 2016 – 2020, ông Tuấn nói, cân đối ngân sách Nhà nước tiếp tục khó khăn, khả năng thu tăng không lớn, trong khi áp lực chi ngày càng tăng. Để đảm bảo an ninh tài chính quốc gia, cần thiết phải tái cơ cấu ngân sách.
 
Cụ  thể, phấn đấu tỷ lệ huy động vào ngân sách trên GDP bình quân khoảng 20-21% GDP, trong đó từ thuế, phí khoảng 19-20% GDP; tỷ trọng thu nội địa đến năm 2020 đạt trên 80% tổng thu ngân sách Nhà nước.

Ông Tuấn cũng cho biết, trong giai đoạn tới, dự kiến sẽ điều chỉnh chính sách thuế giá trị gia tăng, thu nhập doanh nghiệp, xuất nhập khẩu… theo hướng khuyến khích doanh nghiệp, người dân tích tụ để đầu tư cho phát triển, bảo hộ hợp lý sản xuất – kinh doanh trong nước và phù hợp với cam kết quốc tế; tăng cường quản lý và điều tiết hợp lý đối với tài nguyên, khoáng sản, đất đai.

Đồng thời, phấn đấu đến hết năm 2018 cơ bản hoàn thành quá trình sắp xếp, tái cơ cấu và cổ phần hóa các doanh nghiệp Nhà nước, nâng cao hiệu quả hoạt động của khu vực này, tăng mức đóng góp cho ngân sách. Sử dụng một phần nguồn thu từ sắp xếp, cổ phần hóa doanh nghiệp cho đầu tư cơ sở hạ tầng giao thông, y tế, giáo dục…

Giảm 10% chi thường xuyên

 
Về tái cơ cấu chi ngân sách, Thứ trưởng Tuấn nêu mục tiêu phấn đấu đến năm 2020, tỷ trọng chi thường xuyên giảm khoảng 10% so với dự toán năm 2015. Qua đó góp phần tăng chi đầu tư phát triển từ mức 17% dự toán chi ngân sách năm 2015 lên trên 20%, đảm bảo các nghĩa vụ chi trả nợ đến hạn.

Để giảm chi thường xuyên, từng cơ quan, tổ chức, đơn vị phải xây dựng kế hoạch tinh giản biên chế đến năm 2021 tối thiểu là 10% biên chế; chỉ tuyển dụng mới không quá 50% số biên chế đã thực hiện tinh giản và không quá 50% số biên chế nghỉ hưu hoặc thôi việc theo quy định, ông Tuấn diễn giải.

Liên quan đến bội chi và nợ công, ông Tuấn cho biết sẽ giảm dần bội chi, tỷ lệ bội chi so với GDP giai đoạn 2016-2020 theo quy định của Luật Ngân sách hiện hành bình quân khoảng 4,9% GDP. Tính theo quy định của Luật Ngân sách Nhà nước (năm 2015) thì bình quân khoảng 4% GDP.

Việc cơ cấu lại ngân sách còn nhằm bảo đảm dư nợ công, nợ Chính phủ, nợ nước ngoài của quốc gia trong giới hạn quy định. Đến năm 2020, nợ công không quá 65% GDP, nợ Chính phủ không quá 55% GDP, nợ nước ngoài của quốc gia không quá 50% GDP.

Ông Tuấn nêu rõ, để giải quyết một cách căn bản các vấn đề nợ Chính phủ cần có các giải pháp tổng thể, tiếp tục điều chỉnh cơ cấu ngân sách nhà nước theo hướng tăng thu, tiết kiệm chi, giảm bội chi.  

Đồng thời cần tái cơ cấu nợ công theo hướng tăng tỷ trọng vay trung hạn và dài hạn với lãi suất phù hợp, rà soát để tái cơ cấu danh mục nợ nhằm kéo dài kỳ hạn nợ, giảm nghĩa vụ trả nợ lãi… kiểm soát chặt chẽ các khoản bảo lãnh Chính phủ, các khoản nợ của chính quyền địa phương, nợ xây dựng.

Bên cạnh đó là thống nhất công tác quản lý nợ nước ngoài, các khoản vay của Chính phủ vào một đầu mối nhằm theo dõi, quản lý và đánh giá hiệu quả sử dụng vốn đúng quy định.

———

Bức tranh ngân sách

22-1-2016

Đỗ Thiên Anh Tuấn (*)

Thứ Sáu,  22/1/2016

Nền kinh tế đang trên đà hồi phục một cách mạnh mẽ và rõ nét là một tín hiệu tích cực giúp làm dịu áp lực lên cán cân ngân sách của Chính phủ trong năm 2016 cũng như những năm sắp tới.Tuy nhiên những khó khăn về ngân sách nổi lên trong năm 2015 của Việt Nam chưa hề được giải quyết tận gốc và trong ngắn hạn thì ngân sách vẫn còn đối mặt với rất nhiều khó khăn do một số nguồn thu chính bị suy giảm nghiêm trọng. Trong khi đó, gánh nặng chi ngân sách vẫn còn quá lớn và chúng ta vẫn chưa thấy triển vọng lạc quan cho vấn đề này. Bài này sẽ khái lược về bức tranh ngân sách của Việt Nam năm 2015 và đánh giá triển vọng năm 2016.

Khái lược bức tranh ngân sách 2015

Thu ngân sách cải thiện nhưng lộ rõ những bất cập và sự xói mòn nhanh của cơ sở thuế

Tính đến 15-12-2015, tổng thu ngân sách nhà nước ước đạt 884.800 tỉ đồng, bằng 97,1% dự toán và bằng 95,4% so với số ước tính trước đó của Bộ Tài chính báo cáo Quốc hội trong kỳ họp vào nửa cuối tháng 10-2015. Tất nhiên, đây mới chỉ là số sơ bộ trong khi số thực tế có thể cao hơn do khuynh hướng người nộp thuế thường lựa chọn thời điểm cuối năm để nộp. Mặc dù vậy, điều này không làm cho bức tranh ngân sách trở nên khác biệt.

Trong cơ cấu thu ngân sách, thu nội địa ước đạt 657.000 tỉ đồng, vượt 2,9% dự toán. Có nhiều khoản thu vượt dự toán, trong đó đáng chú ý là thuế bảo vệ môi trường (vượt dự toán trên 186%), thuế sử dụng đất nông nghiệp (155%), các khoản thu về nhà và đất đai (145%). Mặc dù có mức tăng cao nhưng do tỷ trọng các nguồn thu này không nhiều nên mức độ đóng góp vào tăng trưởng nguồn thu chung là không lớn, chưa kể một số nguồn thu mang tính lũy thoái như thuế sử dụng đất nông nghiệp lại có mức tăng trưởng cao thể hiện sự bất cập lớn.

Trong khi đó, nguồn thu từ dầu thô chỉ đạt 62.400 tỉ đồng, chỉ bằng 67,1% dự toán. Mặc dù Việt Nam đã tích cực tăng sản lượng khai thác nhưng vẫn không bù đắp được cho mức giảm sâu về giá khiến cho nguồn thu từ dầu thô vẫn đóng góp rất hạn chế, chỉ tương đương 7% ngân sách năm 2015, rất thấp so với thời hoàng kim khoảng 20% trước đây, trở thành một nguồn thu bấp bênh và rất thiếu bền vững.

Một báo cáo của PVN cho thấy năm 2015 tập đoàn này đã khai thác đạt mức kỷ lục 29,2 triệu tấn dầu khí, trong đó, dầu thô đạt trên 18 triệu tấn và khí đạt trên 10,6 tỉ mét khối. Trong khi đó, giá dầu thô bình quân năm 2015 đã giảm xuống thấp chỉ còn 40 đô la Mỹ/thùng, thấp hơn nhiều so với giá dự toán 98 đô la Mỹ/thùng. Đây là một nghịch lý, bởi nếu tính theo bài toán kinh tế thì khi giá dầu giảm lẽ ra PVN phải cắt giảm sản lượng, nhưng thực tế do chịu áp lực phải nộp ngân sách nên lựa chọn bất lợi cho PVN là tăng sản lượng khai thác để bù vào.

Không chỉ dầu thô, thu từ hoạt động ngoại thương cũng không mấy triển vọng, ước đạt 160.000 tỉ đồng, bằng 91,4% dự toán. Điều này cho thấy cơ sở thuế ngoại thương đang ngày càng suy giảm một cách nhanh chóng trước bối cảnh hội nhập ngày càng sâu rộng của Việt Nam.

Gánh nặng bội chi quá lớn và vấn đề kỷ luật ngân sách lỏng lẻo

Hơn 1 triệu tỉ đồng ngân sách, chưa bao gồm chi trả nợ gốc, đã được chi tiêu trong năm 2015. Con số này chiếm xấp xỉ hơn một phần tư tổng sản lượng cuối cùng mà nền kinh tế sản xuất ra trong năm. Mức chi tiêu này là quá cao so với các nước trong khu vực cũng như nhiều nước đang phát triển khác.

Điều đáng nói là, so với nhiều nước có tỷ lệ chi tiêu ngân sách cao hơn Việt Nam nhưng nguồn thu ngân sách của họ dồi dào hơn, ngay cả những nước có tỷ lệ chi ngân sách thấp hơn thì nguồn thu xét về mặt tỷ lệ vẫn dồi dào hơn Việt Nam. Nói khác đi là Việt Nam đang có hiện tượng “vung tay quá trán” trong chi tiêu ngân sách. Tình trạng này đang nổi lên một cách rõ nét ở cấp ngân sách địa phương – nơi được phân cấp một nửa ngân sách quốc gia nhưng tính kỷ cương, kỷ luật tài khóa hết sức lỏng lẻo và có nhiều bất cập.
Xét theo cơ cấu chi tiêu, tỷ lệ chi thường xuyên đã lên đến 80% tổng chi ngân sách, phần còn lại chưa tới 20% dành cho đầu tư phát triển (chưa kể chi trả nợ). Một cấu trúc ngân sách thiên về “tiêu dùng” hơn “đầu tư” như vậy là hết sức rủi ro.

Xét về giá trị tuyệt đối, số chi dự toán được Quốc hội phê duyệt là 767.000 tỉ đồng nhưng số ước thực hiện đã vượt 112.000 tỉ đồng, lên mức 879.000 tỉ đồng, tức vượt 15% dự toán. Trong khi đó, chi cho đầu tư phát triển ước thực hiện năm 2015 là 203.000 tỉ đồng, vượt 4,2% dự toán. Tổng chi ngân sách cho hai khoản này đã lên đến gần 1,1 triệu tỉ đồng, vượt xa so với tổng số thu cân đối ngân sách nhà nước và các khoản thu viện trợ theo báo cáo của Bộ Tài chính là 927.500 tỉ đồng.

Như vậy ngân sách đã bị mất cân đối cơ bản (primary imbalance) là 154.500 tỉ đồng, tương đương 3,45% GDP. Lưu ý rằng, con số này vẫn chưa bao gồm khoản chi trả nợ và viện trợ dự kiến trong năm 2015 là 150.000 tỉ đồng. Điều này có nghĩa là nếu cộng gộp cả phần chi trả nợ này thì tổng thâm hụt ngân sách sẽ lên đến 304.500 tỉ đồng, chưa kể chi dự phòng và một số khoản chi khác. Sau khi điều chỉnh, thâm hụt ngân sách theo ước tính của năm 2015 có thể sẽ lên đến 6,8% GDP chứ không phải 5% GDP mà Quốc hội dự toán và càng không phải 3,45% GDP thâm hụt cơ bản.

Hơn nữa, theo kế hoạch vay và trả nợ của Chính phủ thì trong năm 2015, Chính phủ sẽ vay khoảng 436.000 tỉ đồng, trong đó ngoài 226.000 tỉ đồng dùng để bù đắp bội chi ngân sách trong dự toán thì còn 125.000 tỉ đồng để đảo nợ và 85.000 tỉ đồng để tài trợ cho các chương trình đầu tư trái phiếu của Chính phủ. Như vậy, nếu tính cả các khoản vay để tài trợ ngoài ngân sách – mà lẽ ra chúng có thể được đưa vào cân đối trong ngân sách – thì mức bội chi ngân sách thực tế thậm chí còn cao hơn.

Triển vọng ngân sách 2016

Dự toán ngân sách 2016 của Chính phủ cho thấy có sự dè dặt trong việc huy động nguồn thu cũng như việc thực hiện kế hoạch chi tiêu ngân sách nhà nước ngay cả trong bối cảnh nền kinh tế đang ấm dần lên. Theo đó, tổng thu ngân sách dự toán cho năm 2016 là khoảng hơn 1 triệu tỉ đồng, tăng 11% so với dự toán và 14% ước thực hiện của năm 2015. Đây là lần đầu tiên thu ngân sách của Việt Nam vượt con số 1 triệu tỉ đồng, tương đương 20% GDP dự báo của năm 2016.

Nguồn thu từ dầu thô sẽ không còn dồi dào như trước nếu như không muốn nói còn khó khăn hơn khi giá dầu dự báo sẽ chỉ xoay quanh từ 30-35 đô la Mỹ/thùng (một số dự báo bi quan có thể xuống dưới 20 đô la/thùng). Chính vì vậy, việc dự toán nguồn thu từ dầu thô chỉ 54.500 tỉ đồng (chiếm 5,4% ngân sách), thấp hơn mức thu năm 2015 và chỉ bằng 60% mức dự toán năm 2015 là tương đối hợp lý.

Tương tự, thu từ xuất nhập khẩu cũng khó cải thiện khi rất nhiều dòng thuế nhập khẩu phải cắt giảm ngay cả khi kim ngạch thương mại của Việt Nam dự báo vẫn tiếp tục tăng trưởng trên hai con số. Do đó, việc dự toán nguồn thu xuất nhập khẩu giảm nhẹ hoặc tương đương năm 2015 là phù hợp. Tuy nhiên, việc dự toán thu nội địa lên đến 785.000 tỉ đồng, tăng đến 23% so với dự toán và 20% so với thực hiện năm 2015 vừa là một dấu hiệu tích cực nhưng cũng đồng thời báo trước những khó khăn cho cộng đồng doanh nghiệp và nền kinh tế.

Một mặt, thu nội địa tăng cho thấy cơ sở thuế nội địa đang được cải thiện – là một chỉ báo tích cực về tăng trưởng kinh tế, song điều này cũng có thể là do thuế suất hiệu dụng của nền kinh tế sẽ tăng lên đi cùng với các cải cách thuế khóa trong nước nhằm bù lại nguồn thu bị giảm đi từ dầu thô và do cam kết hội nhập kinh tế.

Trong khi đó, chi ngân sách vẫn tiếp tục được dự toán ở mức khá cao, trên 1,27 triệu tỉ đồng, tăng 11% so với dự toán nhưng vượt đến 16% so với thực hiện 2015. Điều tích cực là Chính phủ đã chủ động tăng tỷ trọng chi đầu tư phát triển từ 20% năm 2015 lên xấp xỉ 24% năm 2016, đồng thời giảm tỷ trọng chi thường xuyên từ 80% xuống còn 76% trong tổng chi cân đối ngân sách (chưa bao gồm chi trả nợ). Khoản chi trả nợ và viện trợ cũng tương đương năm 2015, tức 155.100 tỉ đồng, song đây vẫn là mức khá cao trong điều kiện cân đối ngân sách hiện nay. Một điểm tích cực khác là Chính phủ còn dành một phần ngân sách khoảng 13.055 tỉ đồng, tăng so với mức 10.000 tỉ đồng năm 2015, để cải cách tiền lương và tinh giản biên chế.

Như vậy, bội chi ngân sách năm nay theo dự toán là 4,95% GDP, giảm 0,05 điểm phần trăm so với dự toán 2015, tương đương 254.000 tỉ đồng. Dù mức giảm không nhiều nhưng rõ ràng đây là một nỗ lực lớn của chính phủ nhằm cắt giảm thâm hụt ngân sách và duy trì nợ công ở mức bền vững.

Tuy nhiên, trục trặc muôn thuở của ngân sách Việt Nam chính là tính kỷ luật và minh bạch rất kém.

Chẳng hạn, nếu thâm hụt 254.000 tỉ đồng thì lẽ ra Chính phủ chỉ được phép vay thêm bằng con số này để bù đắp, song thực tế vẫn còn rất nhiều khoản vay để đầu tư được bỏ ra ngoài ngân sách mà nếu tính gộp cả vào thì thâm hụt ngân sách đương nhiên sẽ tăng lên.

Chẳng hạn theo kế hoạch vay và trả nợ 2016, Chính phủ dự kiến sẽ huy động thêm 409.000 tỉ đồng, trong đó 254.000 tỉ để bù thâm hụt ngân sách (trong đó đã bao gồm phần chi trả nợ) nhưng lại dành thêm 95.000 tỉ đồng để đảo nợ ngoài ngân sách, phần còn lại 60.000 tỉ để tài trợ cho các chương trình đầu tư trái phiếu chính phủ.

Đây chính là điển hình cho tính kỷ luật lỏng lẻo và minh bạch kém của ngân sách Việt Nam. Điều này hàm ý rằng, những cải cách ngân sách trong năm 2016 mà Việt Nam nên tập trung thực hiện là tăng cường tính kỷ luật ngân sách, thúc đẩy minh bạch hóa cùng với trách nhiệm giải trình độc lập của các cơ quan, đơn vị sử dụng ngân sách nhà nước

(*) Chương trình Giảng dạy kinh tế Fulbright

——–

Tín dụng ngoại tệ được dự báo tiếp tục giảm (25-1-2016)

Phần lớn quỹ bảo hiểm xã hội là cho nhà nước vay (25-1-2016)

 

VEPR: Thâm hụt ngân sách có thể tới 7% GDP trong năm 2015

(25-1-2016)

Tỷ giá: một năm khó định (25-1-2016)

thâm hụt thương mại của Việt Nam tiếp tục kéo dài và dự trữ ngoại hối của Việt Nam tiếp tục ở mức thấp (như con số được nói đến gần đây nhất, khoảng chín tuần nhập khẩu)”.

——–

 

——–

Tổng số lao động Việt Nam đang làm việc ở nước ngoài đã lên trên 500.000 người... (24/1/2016)

Bộ trưởng Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội Phạm Thị Hải Chuyển trình bày tham luận ở Đại hội Đảng lần thứ 12.

Năm 2015, số lượng lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài đạt mức kỷ lục, 115 nghìn người, đưa tổng số lao động Việt Nam đang làm việc ở nước ngoài lên trên 500.000 người.
Thông tin này được Bộ trưởng Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội Phạm Thị Hải Chuyền cho biết tại tham luận ở Đại hội Đảng lần thứ 12, sáng 23/1.

Thất nghiệp ở mức thấp
 

Bộ trưởng khái quát, năm 2015, cả nước có 52,9 triệu người có việc làm.

Chuyển dịch cơ cấu việc làm theo ngành kinh tế có chuyển biến tích cực, tỷ lệ lao động làm việc trong khu vực nông nghiệp giảm, năm 2015 còn 44,3% (giảm 4,4% so với năm 2010).

Đến cuối năm 2014, cả nước có trên 19 triệu lao động làm công ăn lương, chiếm trên 36% tổng số việc làm.
Tỷ lệ thất nghiệp trong độ tuổi lao động vẫn luôn duy trì ở mức thấp, năm 2015 là 2,31%, tỷ lệ thất nghiệp khu vực thành thị là 3,29%.

Cùng thời điểm cuối năm 2015, cả nước có trên 12,07 triệu người tham gia bảo hiểm xã hội, chiếm trên 23% lực lượng lao động.

Trong đó, tham gia bảo hiểm xã hội bắt buộc trên 11,85 triệu người, tăng trên 2,25 triệu người so với cuối năm 2010; tham gia bảo hiểm xã hội tự nguyện trên 223 nghìn người, tăng trên 148 nghìn người so với cuối năm 2010.

Nhiều con số khác cũng được Bộ trưởng đề cập, như cả nước hiện có gần 2,6 triệu người đang hưởng lương hưu và trợ cấp bảo hiểm xã hội. Có trên 9,9 triệu người tham gia bảo hiểm thất nghiệp, tăng 3,6 triệu người so với cuối năm 2010.
Chính sách bảo hiểm thất nghiệp đã phát huy tác dụng trong bối cảnh kinh tế khó khăn vừa qua: từ tháng 1/2011 đến cuối năm 2015 có trên 2,07 triệu lượt người được hưởng trợ cấp thất nghiệp; trên 1,7 triệu lượt người tư vấn, giới thiệu việc làm; trên 122 nghìn lượt người được hỗ trợ học nghề…, Bộ trưởng khái quát.
Chất lượng lao động thấp

Bên cạnh kết quả, Bộ trưỡng cũng nhìn nhận một số thách thức của việc đảm bảo an sinh xã hội hiện nay.
Đó là, chất lượng việc làm còn thấp, trong khi khả năng tạo việc làm của nền kinh tế trong giai đoạn suy giảm tăng trưởng kinh tế không cao đã ảnh hưởng đến kết quả giải quyết việc làm cho người lao động.
Hay, đa số lao động phi chính thức chưa tham gia bảo hiểm xã hội tự nguyện và bảo hiểm thất nghiệp.

Bộ trưởng cũng đánh giá, cơ cấu lao động chuyển dịch theo hướng tích cực nhưng vẫn còn chậm, lao động làm việc trong lĩnh vực nông nghiệp vẫn chiếm tỷ trọng cao, năm 2015 là 44,3%.

Chất lượng lao động thấp, tỷ lệ lao động qua đào tạo chung 51,6%, trong đó qua đào tạo từ 3 tháng trở lên (có bằng cấp chứng chỉ) mới đạt khoảng 21,9%.

http://vneconomy.vn/thoi-su/lao-dong-viet-di-lam-viec-o-nuoc-ngoai-dat-muc-ky-luc-20160123083358145.htm

Posted in Kinh Te, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

► Ai bảo kê ông TRẦM BÊ

Posted by hoangtran204 trên 18/11/2015

Huy Đức

17-11-2015

Quốc hội sẽ để Thống đốc Nguyễn Văn Bình yên với cam kết ngân sách không ảnh hưởng khi Ngân hàng Nhà nước (NHNN) mua 3 ngân hàng với giá 0 đồng? Quốc hội cũng để ông Bình liều mình “cứu chúa” bằng cách để NHNN đứng ra “nhận ủy quyền” phần vốn âm nhiều chục nghìn tỷ đồng của gia đình ông Trầm Bê sau khi sáp nhập ngân hàng Phương Nam (Southern Bank) vào Sacombank?

Southern Bank là một ngân hàng vi phạm gần như tất cả các quy định mang tính nguyên tắc mà Luật ràng buộc đối với một tổ chức tín dụng.

Hai cổ đông lớn nhất đều sở hữu cổ phần vượt 5% vốn điều lệ (ông Trầm Bê sở hữu 8,36%; con gái, Trầm Thuyết Kiều, sở hữu 7,36%). Nhóm cổ đông trong gia đình ông Trầm Bê và người có liên quan sở hữu tới 26,26% vốn điều lệ trong khi Luật cho phép tối đa chỉ 20%.

Đặc biệt, 71,28% tổng dư nợ được tập trung cho các nhóm khách hàng với mức cho vay mỗi nhóm vượt nhiều lần quy định so với vốn tự có của Southern Bank.

Cũng như Nguyễn Văn Mười Hai sử dụng “Nước Hoa Thanh Hương”, ông Trầm Bê đã sử dụng Southern Bank như một công cụ huy động vốn. Thường, những khoản “vốn” này được dùng để kinh doanh địa ốc.

“Khách hàng” Thạch Thị Thúy An – nhân viên tín dụng của Southern Bank – được vay 280 tỷ VND mà không cần tài sản thế chấp gì để một thời gian sau thì đưa về 25 “sổ đỏ”. “Khách hàng” Thạch Thị Qui – nhân viên phòng đầu tư – vay 280 tỷ cũng không thế chấp gì và khi bổ sung tài sản đảm bảo thì lại là 28 “sổ đỏ”.

Việc rút hàng trăm tỷ đồng rồi sau đó mang “sổ đỏ” về còn được lặp lại với hàng loạt “khách hàng”: Phạm Thị Ngọc Điệp, 280 tỷ VND; Lưu Thị Lợi, 280 tỷ VND; Châu Khương, 457 tỷ VND; Diệp Thị Linh, 384 tỷ VND; Ngô Thị Bích Duyên, 380 tỷ VND; Trương Cẩm Linh, 390 tỷ VND…

Hàng chục công ty “khách hàng” của Phương Nam được lập ra để “vay” hàng trăm, hàng nghìn tỷ từ Phương Nam mà các cổ đông có khi là con dâu, con rể ông Trầm Bê hoặc “cháu ông Trầm Bê”, “cháu vợ ông Trầm Bê và có khi chỉ là một “nhân viên tập sự” của chính ngân hàng này (Ngày 2-2-2012 bà Trương Cẩm Linh được “nhận thử việc” tại Công ty quản lý nợ của Phương Nam; Ngày 10-2-2012, bà Linh được “cho vay” 390 tỷ).

Nếu không phải là con cháu trong nhà thì “khách hàng” của Phương Nam cũng là những người nằm trong “nhóm lợi ích” như Bầu Kiên; như nhóm của “Bầu” Thắng Đồng Tâm (có số dư nợ tới 6-2012 là 4.440 tỷ VND); như nhóm công ty của Trần Minh Chí – em vợ Thủ tướng đương nhiệm (có số dư nợ tới 6-2012 là 1.245 tỷ VND)…

Rất nhiều “hợp đồng tín dụng” chỉ như để rút tiền ra khỏi ngân hàng. Hàng trăm tỷ được rút ngay một lần và không ai biết rõ những số tiền khổng lồ đó được đưa đi đâu vì con số thực chi cho các “dự án” so với quy mô thế chấp vay tiền là vô cùng nhỏ.

“Khu dân cư Trần Thái” – của ông Trần Minh Chí, em vợ Thủ tướng – được định giá 603 tỷ VND, đã vay và dư nợ tới 6-2012 là 249 tỷ VND, nhưng cùng thời, các chi phí tư vấn, giám sát, đền bù cho người dân và các chi phí quản lý công trình cho công trình này mới được ghi nhận là 12,58 tỷ đồng. Tương tự, 110.158 m2 đất tại xã Phong Phú huyện Bình Chánh được định giá 551 tỷ đồng, trong khi trên thực tế Phong Phú chỉ mới chi đền bù 24 tỷ đồng chứ chưa làm gì cả.

Làm thế nào để năm 2012, khi Phương Nam đã lỗ lũy kế 15.756 tỷ VND, ông Trầm Bê lại còn có thể thu gom cổ phiếu của Sacombank.

Không phải ngẫu nhiên khi rất nhiều khoản “vay” của các “khách hàng” có liên quan tới ông Trầm Bê cho những dự án mà chúng ta thấy là chi tiêu rất nhỏ so với các khoản tiền đã giải ngân. Những lần “tăng vốn” cho chính Southern Bank, lần theo các khoản vay và góp vốn, thấy rất rõ sự liên quan giữa việc gia đình ông Trầm Bê đã “rút” tiền gửi của khách hàng với việc “góp vốn” vào ngân hàng.

Trong lần tăng vốn đợt 2, từ 3,2 nghìn lên 4 nghìn tỷ, (tháng 6-2012), gia đình Trầm Bê “góp” 289,4 tỷ VND. Trong các khoản vay cùng thời điểm, ta thấy: Ngày 4-6-2012, “khách hàng” Nguyễn Thị Hồng, con dâu ông Trầm Bê, vay 140 tỷ, “khách hàng” Nguyễn Thị Thu Hà vay 150 tỷ từ Southern Bank

Cùng ngày 4-6-2012, Southern Bank “giải ngân” 280 tỷ, ngày hôm sau “giải ngân” tiếp 10 tỷ, tất cả đều được chuyển vào tài khoản của “Công ty Thành Long”, nơi con rể Trầm Bê là Lê Trọng Trí làm Chủ tịch. Ngay trong ngày 4-6-2012, Lê Trọng Trí rút hết 280 tỷ đồng ra khỏi tài khoản Thành Long.

Ngay trong ngày 4-6-2012, người ta thấy “22 cổ đông” nhà Trầm Bê mua cổ phần với số tiền 280 tỷ 243 triệu. Ngày 5-5-2012, Lê Trọng Trí rút 9 tỷ đồng; cùng ngày, con trai ông Trầm Bê – Trầm Trọng Ngân – mua cổ phần với số tiền 9 tỷ 217 triệu.

Những sai phạm này có thể chưa cần phải “hình sự hóa” nếu nó không gây hậu quả to lớn như những gì ông Trầm Bê gây ra ở Southern Bank.

Tính tới 30-6-2012, dư nợ cho vay của Phương Nam là 51.300 tỷ VND; vốn chủ sở hữu đã thực âm 11.653 tỷ VND trong khi những khoản vay lên đến hàng chục nghìn tỷ khác của Phương Nam lại ở trong tình trạng “một đi không trở lại”. Chỉ tính trong số 42.829 tỷ VND dư nợ được thanh tra, đã có 9.531 tỷ VND có khả năng mất vốn; 8.529 tỷ VND khó có khả năng thu hồi khi xử lý tài sản.

Ông Trầm Bê, với tư cách Chủ tịch hội đồng tín dụng đã cho vay tới 6.343 tỷ đồng không có tài sản đảm bảo và đứng trước nguy cơ mất vốn; 3.236 tỷ VND khác được cho vay với tài sản đảm bảo không đủ điều kiện thế chấp, được đánh giá là có khả năng mất vốn; 8.521 tỷ khác cho vay với tài sản chưa hoàn tất thủ tục pháp lý, khó có khả năng thu hồi nợ.

Phải chăng sau Vinashin, thất thoát hàng nghìn tỷ đồng vẫn có thể được Quốc hội và NHNN coi là “chuyện nhỏ”.

Ở thời điểm đầu năm 2012, Southern Bank đã hội đủ bệnh tật để bị kiểm soát đặc biệt. Ai đã đưa ra kịch bản thâu tóm Sacombank hòng “đánh bùn sang ao”. Vì sao NHNN đã im lặng để “nhái ốm” Southern Bank “nuốt” xong “con rắn hổ mang” Sacombank rồi mới “nhận ủy quyền” món nợ từ ông Trầm Bê đã trở nên chồng chất.

Theo tính toán của Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn, chi phí minh bạch mua một cổ phiếu Sacombank của ông Trầm Bê lên đến hơn 30 nghìn VND/ cổ phiếu trong khi ông chỉ có thể thu lợi khoảng 25 nghìn VND/ cổ phiếu (gộp cả cổ tức tính từ khi mua). Sáp nhập vào Sacombank rõ ràng là một cuộc đào thoát chứ không phải là một thương vụ.

Vào thời điểm Trầm Bê thâu tóm cổ phiếu Sacombank, đầu năm 2012, Southern Bank đang lỗ 15.756 tỷ VND, nợ xấu đang ở mức 45,6%. Vào thời điểm Trầm Bê và các thân hữu của ông “thôn tính” Sacombank, nợ xấu của Southern Bank lên tới 55,31%. Con số tuyệt đối thì mới kinh hoàng.

Quốc hội nên dành cho Thống đốc Nguyễn Văn Bình một ngày trên hội trường, để các đại biểu và, đặc biệt, các thành viên Ủy ban Tài chánh & Ngân sách chất vấn ông Nguyễn Văn Bình.

Chỉ cần bạch hóa hồ sơ về những gì ông Trầm Bê đã làm ở Southern Bank, các vị sẽ biết rõ cái gọi là tái cấu trúc ngân hàng, xử lý nợ xấu là gì. Chỉ cần xem xét vài hồ sơ “đảo nợ” ở Southern Bank, các vị sẽ rõ các món nợ đã được “làm đẹp sổ sách” như thế nào, sẽ hiểu vì sao GDP vẫn tăng mà nền kinh tế thì càng èo uột, ngân sách thì trống không mà quan chức và các con nợ thì vẫn chi xài như đại gia.

Nếu không dùng ngân sách thì ông Bình sẽ dùng phép thần thông nào để chi trả nhiều chục nghìn tỷ đồng thâm thủng ở Southern Bank và các ngân hàng “0 đồng” khác.

Cách “tái cấu trúc” ngân hàng của Thống đốc Nguyễn Văn Bình có thể sẽ nuôi được các con bệnh ngân hàng qua mùa Đại hội nhưng khi những món nợ nhiều chục nghìn tỷ đồng của ông Trầm Bê và của các “ngân hàng 0 đồng” liên tục đáo hạn ông Bình sẽ chi trả cho dân bằng gì.

Các sai phạm của ông Trầm Bê thì khác gì với ông Thắm Đại Dương, với ông Danh ngân hàng Xây Dựng. Từ 2012 tới nay, ai đang bảo kê cho ông Trầm Bê.

Posted in Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân, Nhan Vat Chinh tri, Tài Chánh-Thuế, Tư bản đỏ, Lưu manh đỏ | Leave a Comment »

► Việt Nam: Vỡ nợ ngân sách đã hiện hữu!

Posted by hoangtran204 trên 03/11/2015

Người Việt

Phạm Chí Dũng

1-11-2015

Kể từ cơn khủng hoảng giá – lương – tiền 1985, có lẽ chưa bao giờ ngân sách Việt Nam lại rơi vào thảm trạng quay quắt như giờ đây. Mới đây, một nguồn giấu tên tiết lộ một sự thật chẳng mấy người muốn tin: Việt Nam vỡ nợ không còn là “nguy cơ” nữa, mà đã trở nên hiện hữu.

Phút nói thật hiếm hoi

Kỳ họp Quốc Hội tháng 10, 2015 đã hiện ra một câu nói thật hiếm muộn: Trong trạng thái bức xúc hiếm thấy, Bộ Trưởng Kế Hoạch Đầu Tư Bùi Quang Vinh thông báo tại phiên họp tổ rằng tiền trong ngân khố nhà nước cho dự toán năm 2015 chỉ còn vẻn vẹn 45,000 tỷ đồng mà “không biết phải làm gì, chưa nói đến phải trả nợ. Trả nợ xong gần như không có tiền để làm gì cả.”

Sự thật đã từ trong chăn vọt ra, vào lúc tình cảnh ngân sách trở nên nguy ngập từ dưới lên và cả từ trên xuống. Thế nhưng điều cay đắng là sự thật ấy không phải được công bố chính thức trước diễn đàn của gần 500 dân biểu mang tâm thế nín lặng, mà chỉ được phát ra bên lề bởi một trong số hiếm hoi đại biểu không còn “trùm mền” được nữa.

Không chỉ là người đầu tiên công bố về sự thật ngân sách Việt Nam, Ủy Viên Trung Ương Đảng Bùi Quang Vinh cũng là người đầu tiên nói về chủ nghĩa xã hội “có thứ đó đâu mà tìm” vào giữa năm 2015, trong bối cảnh số ít nhà bảo thủ trong đảng vẫn còn chìm đắm trong mơ mộng “đến cuối thế kỷ này không biết có được chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.”

Nằm trong bộ sậu quan yếu nắm tay hòm chìa khóa cho chính phủ và được một số dư luận đánh giá là người lịch lãm và cũng là một trong số nhân cách Hà Nội còn sót lại, ông Bùi Quang Vinh nhiều khả năng sẽ về hưu sau đại hội đảng 12 vào đầu năm sau. Có thể đó là lý do để ông không còn quá phải kìm nén tâm tư của mình.

Ngay trước kỳ họp Quốc Hội này, học viện chính sách công của Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư đã bất ngờ công bố một sự thật hiếm có về nợ công quốc gia: Theo tính toán lại của cơ quan nghiên cứu này, nếu tính cả nợ của doanh nghiệp nhà nước thì tỉ lệ nợ công quốc gia phải lên đến hơn 66% GDP, tức vượt cả ngưỡng nguy hiểm 65% GDP. Trong khi trước đó, các con số mà Bộ tài chính tham mưu cho chính phủ để Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đọc báo cáo trước các kỳ họp quốc hội vẫn chỉ là “nợ công vẫn an toàn.”

“Nghe rất vui nhưng bản chất số tuyệt đối năm nay hụt so với năm ngoái. Các địa phương không có tiền. Tăng này mang tính nghiệp vụ mà thôi!” – Bộ Trưởng Bùi Quang Vinh mỉa mai báo cáo của Bộ Tài Chính thay mặt chính phủ gửi lên Quốc Hội về Thu năm 2016 tăng cao hơn 60,750 tỷ đồng so với dự toán năm 2015.

Vì sao ngân khố quốc gia chỉ còn 45,000 tỷ đồng?

“Thực tế ngân sách nhà nước là 255,750 tỷ đồng, thì riêng cân đối cho ngân sách địa phương là 131,500 (chiếm hơn 52%). Ngân sách trung ương còn lại là 154,000 tỷ đồng, trừ đi vốn nước ngoài và các khoản khác thì còn 45,000 tỷ đồng” – Bộ Trưởng Vinh trải lòng trong một phút nói thật.

Chi thường xuyên vẫn chiếm tỷ trọng lớn với 69% và chi trả nợ, viện trợ chiếm gần 15% tổng chi ngân sách. Đồng thời, chi trả lãi nợ cũng đang chiếm gần toàn bộ phần tăng trưởng của thu ngân sách.

Dù Thứ Trưởng Tài Chính Hoàng Anh Tuấn có “đính chính” rằng cần cộng thêm 50,000 tỷ ODA vào 45,000 tỷ của ông Vinh, thì con số 95,000 tỷ vẫn chỉ chiếm chưa đầy 10% so với dự toán chi ngân sách 2016 lên tới 1,268,500 tỷ đồng.

Chẳng còn gì gọi là “tích lũy.”

Năm ngoái, một chuyên gia nhà nước là ông Vũ Đình Ánh – dù thuộc trường phái luôn “phản biện trung thành,” đã phải bật ra “Làm ra 100 đồng thì đã phải dành hết 98 đồng để trả nợ.”

Gần tương đồng với cơn lũ phân hóa trong đảng, cũng đang hiện ra ngã ba sông phân rã giữa các thành viên trong nội các chính phủ.

Một khi sự thật đã được lôi khỏi bóng tối, điều gì sẽ xảy ra?
Bán, bán và bán…
“Phát hành trái phiếu quốc tế để đảo nợ vì quá cấp bách” – rốt cuộc đã có một quan chức là Bùi Đức Thụ, ủy viên thường trực Ủy Ban Tài Chính – Ngân Sách của Quốc Hội phải thừa nhận động cơ thực sự của việc chính phủ Việt Nam chỉ đạo phát hành 3 tỷ USD trái phiếu quốc tế – cùng thời gian với tình trạng cạn kho ngân sách.

Theo kế hoạch vay nợ của chính phủ đã được duyệt thì năm 2015 phải huy động 436,000 tỷ đồng để bù đắp bội chi (226,000 tỷ), đầu tư (85,000 tỷ) và vay để đảo nợ (khoảng 125,000 tỷ). Dù kế hoạch phát hành trái phiếu chính phủ trong nước là 226,000 tỷ đồng, nhưng chín tháng đầu năm 2015 mới thực hiện được 51% kế hoạch.

Nếu trước đây nhiều ngân hàng thương mại còn được ngân hàng nhà nước “động viên” để bỏ hàng ngàn tỷ đồng mua trái phiếu chính phủ, thì trong thời gian gần đây bản thân một số ngân hàng thương mại đã có dấu hiệu cạn tiền và do đó phải tăng lãi suất huy động. Những đợt bán đấu giá trái phiếu chính phủ dù phảng phất không khí “mua một tặng một” vẫn bị ế ẩm không ngớt.

Trong khi đó, ngân sách Việt Nam lại có trách nhiệm phải trả 363,166 tỷ đồng (hơn 16 tỷ USD) nợ trái phiếu đến hạn thanh toán trong 2 năm 2015-2016. Cho đến nay, không ai biết làm sao để có nổi số tiền này để trước mắt cơ cấu lại số nợ này.

Một sự thật tê tái khác là đã 4 năm qua Việt Nam không thể trả nợ đúng hạn, mà toàn phải đi vay để đảo nợ.

Tuy thế, kế hoạch phát hành 3 tỷ US trái phiếu quốc tế lại vấp phải “lỗi kỹ thuật” là nếu năm 2017 mới phát hành thì trước mắt chính phủ vẫn chưa bố trí được nguồn trả nợ đến hạn, trong khi các nguồn vốn khác đều đã có địa chỉ. Đó chính là lý do mà chính phủ phải đề nghị Quốc Hội “ra nghị quyết cho phép áp dụng.”

Không thể nói khác hơn là cái kim trong bọc lâu ngày đã phải lòi ra. Bị Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế (TI) xếp hạng minh bạch quá thấp về ngân sách, điều quá rõ ràng là chính phủ và các bộ ngành cấp dưới của nó đã chi xài vô tội vạ tiền đóng thuế của dân và tiền vay mượn từ nước ngoài. Trong khi “tham nhũng vẫn ổn định” (nói theo từ ngữ của Tổng Thanh Tra Chính Phủ Huỳnh Phong Tranh), ngân khố quốc gia bị biến thành thùng không đáy mà dẫn đến tình trạng vô cùng bi đát hiện thời.

Không chỉ bán trái phiếu quốc tế, chính phủ Việt Nam còn phải chỉ đạo Bộ Tài Chính tìm bất kể lối thoát nào, kể cả việc phải rút vốn từ những “con bò sữa” lợi nhuận như tập đoàn Vinamilk để có tiền bù đắp ngân sách rỗng ruột mà do đó có thể tránh thoát tình thế vỡ nợ.
Khi nào vỡ nợ?
Thực ra từ mấy năm qua, người ta đã nói đến kịch bản vỡ nợ của nền tài chính Việt Nam. Chỉ chưa biết là cơn ác mộng này sẽ bắt đầu từ đâu – ngân hàng hay ngân sách?

Đối tượng thường bị “găm” nhất là giới ngân hàng thương mại. Cuối năm ngoái, người mà vào năm 2011 đã bị tạp chí Global Finacial xếp vào “một trong 20 thống đốc ngân hàng có thành tích điều hành tệ nhất thế giới” – ông Nguyễn Văn Bình – đã lần đầu tiên buộc phải công khai con số thực về nợ xấu nằm trong giới ngân hàng: Khoảng 500,000 tỷ đồng. Con số này đã tồn tại từ vài năm trước đó, khi số báo cáo của ngân hàng nhà nước về nợ xấu chỉ vào khoảng 100,000 – 150,000 tỷ đồng.

Khối ngân hàng cũng bởi thế đã trở thành nhóm có nguy cơ vỡ nợ cao nhất. Tuy nhiên, ngân hàng nhà nước đã làm tất cả những gì có thể làm để “khoanh nợ.” Không chỉ liên tiếp ban hành các văn bản pháp lý cho phép các ngân hàng thương mại được “đảo nợ,” mà thực chất là chuyển trên giấy tờ nợ từ nhóm rất xấu lên nhóm đỡ xấu hơn, hàng loạt ngân hàng thương mại có khả năng vỡ nợ đã bị ngân hàng nhà nước áp cơ chế “mua lại với giá 0 đồng.” Do hành vi cố gắng khoanh che rất đặc biệt này, cho đến nay chưa ngân hàng nào rơi vào tình trạng vỡ nợ, cho dù toàn bộ 500,000 tỷ nợ xấu vẫn hầu như chưa xử lý được gì.

Thế nhưng hiện thực nổ ra khá bất ngờ là hiện hữu vỡ nợ đầu tiên đang thuộc về ngân sách quốc gia chứ không phải khối ngân hàng.

Triển vọng bán trái phiếu ra quốc tế vào thời điểm này lại quá khó. Nếu không thể bán được trái phiếu, cũng như không bán được một đồng nợ xấu nào cho các đối tác nước ngoài, nhiều khả năng ngân sách Việt Nam sẽ chính thức vỡ nợ.

Để sau đó không lâu – có thể 2 hoặc tối đa là 3 năm và dù có in tiền ồ ạt để “bù đắp ngân sách” – tất cả, và cả nền chính trị nữa, đều sẽ hỗn loạn!

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►Khủng hoảng ngân sách Việt Nam: Thống đốc Bình ở đâu?

Posted by hoangtran204 trên 30/10/2015

Phạm Chí Dũng

28-10-2015

VOA Tiếng Việt

Sự ‘biến mất’ trên mặt công luận của Thống đốc ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình trong thời gian gần đây đang gây nên những đồn đoán về tình hình nhân sự của cơ quan độc quyền vàng – đô la – tín dụng và cả in tiền này trước Đại hội Đảng 12.

Tín hiệu vỡ đập

Giới quan chức Việt Nam càng ngày càng tỏ ra bất lực lẫn bất nhất khi cố ngăn chặn nạn vỡ đập ngân sách.

Không có chuyện Chính phủ thoái vốn để trả nợ nước ngoài’ – Lần này người ta muốn đưa nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Phạm Viết Muôn ra đính chính trước biện pháp không thể chối cãi của Chính phủ về việc thoái vốn đồng loạt tại 10 tập đoàn lớn. Ông Muôn khẳng định chắc nịch như thế tại Hội nghị thường niên các nhà đầu tư của Tập đoàn VinaCapital.

Thế nhưng cùng lúc, vài chuyên gia rất thân cận với Chính phủ lại khẳng định điều ngược lại. Điều được coi là “khó khăn ngân sách” và trách nhiệm phải trả nợ công là lẽ đương nhiên mà ngay cả Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng không thể chố cãi.

Từ giữa năm nay, khi Chính phủ chỉ đạo cho Bộ Giao thông Vận tải và Bộ Tài chính nghiên cứu thực thi chính sách bán dần một số công trình đã hoàn tất như cầu, đường, sân bay… để thu tiền cho ngân sách, thực tế đã cho thấy rõ tình hình “thùng rỗng kêu to”. Không chỉ cán bộ công chức mà cả đến người dân cũng hiểu rằng rất có thể đến một lúc nào đó ngân sách sẽ hoàn toàn rỗng ruột và chẳng còn gì để trả lương cho đội ngũ “hành là chính”.

Tín hiệu “vỡ đập” mới nhất vừa xuất hiện khi Bộ Tài chính Việt Nam phải trình Ủy ban Thường vụ Quốc hội phương án phát hành 3 tỷ USD trái phiếu nhằm tái cơ cấu nợ trong nước trong giai đoạn 2015-2016.

Con số 3 tỷ USD cho kế hoạch phát hành trái phiếu này lớn gấp 3 lần so với số trái phiếu quốc tế có giá trị 1 tỷ USD do chính phủ Việt Nam phát hành vào cuối năm 2014.

Vài tờ báo trong nước tỏ ra hồ hởi đầy giả tạo: “Nhà nước sắp thu về nhiều tỷ đô la từ trái phiếu quốc tế”. Nhưng khốn nỗi, báo cáo của Bộ Tài đã chứng tỏ một tâm trạng hết sức hoang mang. Không chỉ tình trạng bội chi ngân sách đang không biết làm thế nào giảm bớt, mà phần nợ công đến hạn phải trả lại đang ngập đến tận cổ.

Nếu vào tháng 5/2015, báo cáo của Bộ Tài chính lên Quốc hội về việc sử dụng vốn vay và quản lý nợ công còn kiên định với chỉ số nợ công so với GDP ước năm 2014 là 59,6%, thì đến tháng 9/2015, Học viện Chính sách và Phát triển của Bộ Kế hoạch và Đầu tư đã tính toán lại và đưa ra con số nợ công trong năm 2014 là 66,4% GDP, tức vượt cả ngưỡng nguy hiểm là 65% GDP.

Báo cáo của Bộ Kế hoạch và Đầu tư được tung ra chỉ ít ngày trước khi diễn ra Hội nghị trung ương 12 “quyết định về nhân sự cao cấp” của đảng.

Cũng cần lưu ý rằng mới chỉ vào giữa năm nay, Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh và cũng là một trong số 200 ủy viên Trung ương đảng, đã đáp rất thành thật: “Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm” tại Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh, khi ông được hỏi thế nào là thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.

Sự thật là bất chấp việc chính phủ Việt Nam vẫn thường xuyên tung ra các báo cáo tô hồng về “kinh tế quốc gia như GDP tăng hơn 6% và nợ công vẫn an toàn”, rõ ràng là tình hình ngân sách đã trở nên cực kỳ khó khăn từ cuối năm 2014, và quá khó để tìm ra nguồn để trả nợ nước ngoài.

Ai mua trái phiếu?

Một khi chính phủ đã phải “cắn răng” thoái vốn tại 10 tập đoàn lớn, trong đó có cả “con bò sữa” Vinamilk, để rút ra 10.000 tỷ đồng dùng cho “chi tiêu ngân sách”, có thể hiểu rằng hàng loạt công trình xây dựng trụ sở và tượng đài ngàn tỷ, kể cả cái đề án “đổi mới sách giáo khoa” lên đến 34.000 tỷ của một bộ trưởng quá thiếu liêm sỉ để từ chức… đã góp phần to lớn như thế nào vào việc làm khánh tận quê hương và vắt kiệt sức chịu đựng của dân chúng.

Dân chúng đã vậy, song gần 3 triệu công chức viên chức cũng đang lâm nạn. Cùng thời điểm tuyên bố kế hoạch phát hành trái phiếu quốc tế, Bộ Tài chính bất ngờ tiết lộ việc “có thể hoãn tăng lương năm 2016 đối với cán bộ công chức”.

Từ mấy năm qua, năm nào chính sách tăng lương cho công chức viên chức cũng được mang ra bàn thảo. Nhưng sau hết, thành quả cao nhất vẫn chỉ là một lời hứa hẹn. Sự thật rất rõ ràng là nếu vào những năm trước, khi ngân sách chưa đến nỗi “dội vào vách đá” như hiện nay mà còn không thể tăng lương, thì thử hỏi lấy tiền ở đâu ra để trả lương trong những năm tới, khi tình hình còn khó khăn hơn nhiều.

Cũng mới đây, chính Bộ Tài chính đã phải đề nghị “vay nóng” Ngân hàng nhà nước 30.000 tỷ đồng để “tạm thời giải quyết khó khăn ngân sách”. Sau một thời gian giằng co, Ngân hàng nhà nước đã chấp nhận cho Bộ Tài chính vay một “gói 30.000 tỷ đồng”. Trước đó vào tháng 4/2015, Chính phủ đã chỉ đạo Bộ Tài chính vay từ quỹ dự trữ ngoại hối. Mặc dù số ngoại tệ dự trữ quốc gia là khá lớn – lên đến 37 tỷ USD – nhưng đề xuất này đã vấp phải phản ứng khá mạnh mẽ của giới chuyên gia do lo sợ sẽ gây thâm hụt dự trữ ngoại hối và mất ổn định tiền tệ.

Hàng loạt dấu hiệu ngân sách cạn tiền đang lồ lộ hiện ra.

Chẳng có gì chắc chắn là kế hoạch phát hành 3 tỷ USD trái phiếu quốc tế lần này sẽ “thành công” như vụ phát hành 1 tỷ USD cuối năm ngoái. Chưa kể đến việc đối tượng nào đã mua 1 tỷ USD trái phiếu quốc tế của chính phủ VN lần trước vẫn còn là một bí mật mà cho đến nay chưa được công bố.

Đã có đồn đoán cho rằng người mua 1 tỷ USD trái phiếu năm ngoái không phải là doanh nghiệp nước ngoài mà chính là doanh nghiệp trong nước.

Vào cuối năm 2013, một tập đoàn làm ăn tham nhũng và nợ ngập đầu là Vinashin đã có kế hoạch phát hành 600 triệu USD trái phiếu ra quốc tế. Tuy nhiên cho tới nay, dường như kế hoạch này không mang lại kết quả nào.

Gần đây, một số đợt phát hành trái phiếu trong nước của chính phủ đã bị ế ẩm. Dường như tình hình các ngân hàng thương mại đã có nhiều dấu hiệu cạn tiền. Một số ngân hàng thậm chí còn bắt đầu lao vào cuộc đua tăng lãi suất huy động.

Thống đốc Nguyễn Văn Bình ‘biến mất’?

Trong khi con số 500.000 tỷ đồng nợ xấu ngân hàng vẫn còn nguyên vẹn, sự “biến mất” trên mặt công luận của Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình trong thời gian gần đây đang gây nên những đồn đoán về tình hình nhân sự của cơ quan độc quyền vàng – đô la – tín dụng và cả in tiền này trước Đại hội Đảng 12.

Vào cuối tháng 7/2015, ngay sau khi ký kết hợp tác với đối tác Mỹ tại Washington, ông Nguyễn Xuân Sơn, lãnh đạo cao cấp của Ngân hàng GP, đã bị Bộ Công an bắt khẩn cấp tại Việt Nam.

Nếu không “thành công” với kế hoạch phát hành 3 tỷ USD trái phiếu quốc tế, tình trạng thâm hụt ngân sách của Việt Nam sẽ càng nghiêm trọng, càng đẩy nhanh con tàu tài chính quốc gia đến bờ vực phá sản.

Khi đó, tất cả sẽ cho thấy rằng báo cáo “kinh tế vẫn ổn định và phát triển” của Chính phủ sau 9 năm “điều hành linh hoạt và uyển chuyển” là không tưởng như thế nào!

Ngay sau khi nổ ra cuộc cách mạng tại Ukraine vào đầu năm 2014, cảnh sát phát hiện trong nhà cựu bộ trưởng năng lượng của chế độ Yanukovych bị lật đổ hàng triệu USD và tới 42 kg vàng. Nhưng ngân khố quốc gia khi đó chỉ còn vỏn vẹn 500 ngàn đô la…

* Blog của nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Phạm Chí Dũng

Phạm Chí Dũng là nhà báo độc lập, tiến sĩ kinh tế sống và làm việc tại Sài Gòn, Việt Nam. Trước năm 2013, đã có thời gian 30 năm làm việc trong quân đội, chính quyền và khối đảng. Do viết bài chống tham nhũng, từng bị công an bắt vào năm 2012. Năm 2013, tuyên bố từ bỏ đảng Cộng sản Việt Nam. Năm 2014, cùng các cộng sự thành lập Hội nhà báo độc lập Việt Nam và giữ cương vị chủ tịch của tổ chức này. Cũng trong năm 2014, được Tổ chức phóng viên không biên giới vinh danh ‘Anh hùng thông tin’.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►Phó thủ tướng VN nói: ‘Ngân sách hết tiền đúng kịch bản’

Posted by hoangtran204 trên 27/10/2015

 

Việt Nam: ‘Ngân sách hết tiền đúng kịch bản’

BBC

25-10-2015

Một Phó thủ tướng nói ngân sách cuối năm ‘hoàn toàn không ngoài dự tính theo kịch bản’ và biện hộ quyết định vay 3 tỷ USD qua trái phiếu quốc tế.

Phó Thủ tướng Vũ Văn Ninh được báo VnEconomy dẫn lời khẳng định diễn biến của ngân sách cuối 2015 “hoàn toàn không ngoài dự tính vì các kịch bản đã được tính toán từ đầu năm”.

Đề cập về việc Chính phủ Việt Nam trình Quốc hội đề nghị cho phép phát hành 3 tỷ đôla trái phiếu chính phủ ra thị trường vốn quốc tế để đảo nợ trong nước giai đoạn 2015-2016, ông Ninh được báo này dẫn lời:

“Luật cho phép cơ cấu lại nợ cho có lợi nhất chứ không phải vì không trả được phải đảo nợ. Trước đây mình vay cao, dù chưa đến hạn, nhưng khi mà được vay khoản thấp hơn để trả nợ, thì mình làm, luật cho phép, trên nguyên tắc đặt lợi ích quốc gia lên trên hết”.

Lý giải nguyên nhân khiến ngân sách cạn kiệt, ông Ninh nói là do giá dầu giảm quá mạnh so với dự kiến, khiến tổng các khoản thu liên quan đến dầu thô trong năm 2015 giảm 63.000 tỷ đồng.

“Bên cạnh đó là lộ trình hạ thuế để trợ giúp doanh nghiệp. Theo kế hoạch, trong giai đoạn 2015-2020 thuế suất giảm từ 25% xuống 22% rồi 20%, nhưng vì khó khăn nên phải hạ nhanh hơn,” ông Ninh, từng ngồi ghế Bộ trưởng Bộ Tài chính 5 năm (2006-2011) và là Trưởng ban Ban Chỉ đạo Đề án cơ cấu lại các tổ chức tín dụng, cho biết.

Báo trong nước dẫn lời Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh mới đây tiết lộ ngân sách đang rất căng thẳng”.

“Ngân sách trung ương hiện chỉ còn 45.000 tỷ đồng. Với mức này không biết để làm cái gì, chưa nói để trả nợ với các thứ. Cho nên gần như không có tiền để làm gì cả”.

Bộ trưởng Tài chính Đinh Tiến Dũng hôm 12/10 đề xuất phương án phát hành trái phiếu quốc tế khoảng 3 tỷ USD để giải quyết hàng loạt khó khăn trong nước.

Luật Ngân sách không cho phép phát hành trái phiếu quốc tế để đảo nợ và Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính và Ngân sách Phùng Quốc Hiển thừa nhận điều này mặc dù nói việc phát hành trái phiếu mới “gần như là cách khả thi nhất”.

“Chính phủ đang đề nghị phát hành trái phiếu quốc tế, tất cả đều dành cho đảo nợ. Nếu Quốc hội bảo không thì Chính phủ phải chấp hành, nhưng khi đó tình hình sẽ hết sức khó khăn,” ông Hiển nói.

Trong khi đó, Thời báo Kinh tế Sài Gòn hôm 21/10 ghi nhận ý kiến của ông Bùi Đức Thụ, Ủy viên thường trực Ủy ban Tài chính-Ngân sách của Quốc hội rằng “việc phát hành trái phiếu quốc tế để đảo nợ vì tình hình tài chính quá cấp bách”.

Ông Thụ cho biết kế hoạch vay nợ của Chính phủ là năm 2015 phải huy động 436.000 tỷ đồng để bù đắp bội chi (226.000 tỷ), đầu tư (85.000 tỷ ) và vay để đảo nợ (khoảng 125.000 tỷ).

Ông trấn an rằng “nợ quốc gia vẫn ở ngưỡng an toàn” nhưng tăng nhanh và tiến sát đến trần nợ công.

‘Hết tiền’

 

Image copyrightGetty
Image captionThủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị chỉ trích về cách điều hành kinh tế kém hiệu quả.

Hôm 16/10, trả lời phỏng vấn của BBC, Tiến sỹ Lê Đăng Doanh nói về quan ngại đối với hai con số khác nhau về nợ công: một của Viện Nghiên cứu chính sách thuộc Bộ Kế hoạch và Đầu tư là 66,4% GDP, một của Bộ Tài chính là 59,4% GDP. Đáng lưu ý là con số đầu vượt mức trần mà Ngân hàng Thế giới (WB) công bố là 65%”.

Ông cũng đề cập chuyện công luận có lý do để quan ngại về sức ép của nợ công với nền kinh tế sau một loạt động thái gần đây của chính phủ Việt Nam: vay thêm 30.000 tỷ đồng của Ngân hàng Nhà nước, tiếp đó vay thêm 1 tỷ đôla của ngân hàng Vietcombank, rồi bán trái phiếu, thoái vốn nhà nước tại các doanh nghiệp lớn.

Ông nhấn mạnh: “Mỗi người Việt Nam hiện đang gánh hơn 1.000 đôla nợ công và tôi hy vọng chính phủ sẽ giải trình rõ về vấn đề nợ công trước quốc hội. Theo tôi, nợ công là điều bình thường, vấn đề đáng chú ý là việc vay nợ đem lại hiệu quả gì trong đầu tư kinh tế”.

Trong cuộc phỏng vấn với BBC hôm 23/10, chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành nhận định: “Một quốc gia đã không trả được nợ mà còn phải đi vay để trả nợ cũ thì có vấn đề lớn về quản lý ngân sách nhà nước rồi. Nhưng đây chỉ là một trong những nguyên do khiến ngân sách cạn kiệt như hiện nay”.

Theo ông Thành, việc ngân sách cạn kiệt là chỉ dấu sau một quá trình quản lý nhà nước không hiệu quả. Ông diễn giải thêm: “Kinh tế không đủ thu để nuôi ngân sách trong lúc ngân sách bội chi từ năm này qua năm nọ mà không kiềm lại được”.

Một nhà quan sát muốn ẩn danh tại Hà Nội nói với BBC rằng gần như cái gì ở Việt Nam mà chính phủ của Thủ tướng Dũng làm bây giờ cũng dùng tiền đi vay. 

———-

* Mỗi ngày, PVN đào được 350.000 – 400.000 thùng dầu thô ngoài bờ biển Vũng Tàu. Tập đoàn Dầu Khí VN đã và đang bán tất cả số lượng dầu thô này cho Singapore, Nhật, Malaysia, Trung Quốc…Ngoài ra, PVN còn khai thác và bán được 9 tỷ mét khối ga cho nước ngoài. Doanh thu của việc buôn bán dầu khí vào khoảng 37-43 tỷ đô la, mỗi năm. (TH)

——-

Không bán được 3 tỷ USD trái phiếu ra quốc tế, ngân sách Việt Nam sẽ vỡ nợ

T6, 10/23/2015 – 19:02
“Phát hành trái phiếu quốc tế để đảo nợ vì quá cấp bách” – rốt cuộc đã có một quan chức là Bùi Đức Thụ, Ủy viên thường trực Ủy ban Tài chính- Ngân sách của Quốc hội phải thừa nhận động cơ thực sự của việc chính phủ Việt Nam phát hành 3 tỷ USD trái phiếu quốc tế.

Theo kế hoạch vay nợ của Chính phủ đã được duyệt, thì năm 2015 phải huy động 436,000 tỉ đồng để bù đắp bội chi (226,000 tỉ), đầu tư (85,000 tỉ), và vay để đảo nợ (khoảng 125,000 tỉ). Dù kế hoạch phát hành trái phiếu chính phủ trong nước là 226,000 tỉ đồng, nhưng 9 tháng đầu năm 2015 mới thực hiện được 51% kế hoạch. Kết quả này cho thấy khi nền kinh tế phục hồi, kênh tín dụng được khơi thông, thì huy động bằng trái phiếu chính phủ là cực kỳ khó khăn.

Nếu trước đây nhiều ngân hàng thương mại còn được Ngân hàng nhà nước ‘động viên’ để bỏ hàng ngàn tỷ đồng mua trái phiếu chính phủ, thì trong thời gian gần đây bản thân một số ngân hàng thương mại đã có dấu hiệu cạn tiền và do đó phải tăng lãi suất huy động. Những đợt bán đấu giá trái phiếu chính phủ dù phảng phất không khí ‘mua một tặng một’ vẫn bị ế ẩm.

Trong khi đó, ngân sách Việt Nam lại có trách nhiệm phải trả 363,166 tỷ đồng (hơn 16 tỷ USD) nợ trái phiếu đến hạn thanh toán trong 2 năm 2015-2016. Cho đến nay, không ai biết làm sao để có nổi số tiền để trước mắt cơ cấu lại số nợ này.

Tuy thế, kế hoạch phát hành 3 tỷ US trái phiếu quốc tế lại vấp phải ‘lỗi kỹ thuật’. Đó là nếu năm 2017 mới phát hành, thì trước mắt Chính phủ vẫn chưa bố trí được nguồn trả nợ đến hạn, trong khi các nguồn vốn khác đều đã có địa chỉ. Quan chức Bùi Đức Thụ than thở: ‘Điều này chỉ thực hiện được trong năm 2015-2016 vì mức độ quá cấp bách. Nếu chúng ta chậm trễ. trong thời gian tới, dự kiến Cục Dự trữ liên bang Mỹ (Fed) điều chỉnh tăng lãi suất đồng đô la, thì lãi suất huy động vốn của Việt Nam trên trường quốc tế lại càng cao’.

Không thể nói khác hơn là cái kim trong bọc lâu ngày đã phải lòi ra. Bị Tổ chức Minh bạch quốc tế (TI) xếp hạng minh bạch quá thấp về ngân sách, điều quá rõ ràng là chính phủ và các bộ ngành đã chi xài vô tội vạ tiền đóng thuế của dân, và tiền vay mượn từ nước ngoài. Trong khi ‘tham nhũng vẫn ổn định’ (nói theo từ ngữ của Tổng thanh tra chính phủ Huỳnh Phong Tranh), ngân khố quốc gia bị biến thành thùng không đáy dẫn đến tình trạng vô cùng bi đát hiện thời.

Không chỉ bán trái phiếu quốc tế, chính phủ Việt Nam còn phải chỉ đạo Bộ Tài Chính tìm bất kể lối thoát nào, kể cả việc phải rút vốn từ những ‘con bò sữa’ lợi nhuận như Tập đoàn Vinamilk để có tiền bù đắp ngân sách rỗng ruột.

Xem ra việc bán trái phiếu ra quốc tế vào thời điểm này là quá khó. Nếu hậu quả không thể bán được trái phiếu, cũng như chưa bán được một đồng nợ xấu nào cho các đối tác nước ngoài, nhiều khả năng ngân sách Việt Nam sẽ chính thức vỡ nợ.

Lê Dung / SBTN

————

Ngân sách Việt Nam đang ‘rất căng

23-10-2015

BBC

  • 23 tháng 10 2015

Image captionBộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh nói ngân sách cạn kiệt, “không còn tiền làm gì cả”

Báo trong nước dẫn lời Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh tiết lộ “ngân sách đang rất căng thẳng” và chỉ còn 45.000 tỷ đồng.

Hôm 23/10, website CafeF tường thuật phiên thảo luận tổ về tình hình kinh tế xã hội và thực hiện ngân sách năm 2015 và kế hoạch năm 2016.

Báo này dẫn lời của ông Vinh: “Ngân sách trung ương hiện chỉ còn 45.000 tỷ đồng. Với mức này không biết để làm cái gì, chưa nói để trả nợ với các thứ. Cho nên gần như không có tiền để làm gì cả”.

Báo cáo của Chính phủ về dự toán ngân sách năm 2016 tăng cao hơn 60.750 tỷ đồng so với năm 2015, chi ngân sách năm ngoái là 17% nhưng năm nay là 20,1%.

Nhưng theo ông Vinh, “những con số nghe rất vui, nhưng bản chất số tuyệt đối năm nay hụt so với năm ngoái. Các địa phương không có tiền, con số tăng chỉ mang tính nghiệp vụ thôi”.

Đáp lại, Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng bình luận rằng nếu ngân sách như vậy thì không thể nào “phát triển bền vững” được.

Image copyrightGetty
Image captionMỗi người dân Việt Nam đang gánh hơn 1.000 đôla nợ công

‘Bội chi năm này qua năm nọ’

Hôm 23/10, trả lời phỏng vấn của BBC, chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành nhận định: “Tình hình tài chính của Việt Nam đang rất khẩn trương với đầy những vấn đề không được giải quyết: ngân sách cạn kiệt, chi tiêu không được quản lý chặt, lãng phí đầu tư công và rút ruột công trình và nợ công không được xử lý ổn thỏa”.

Theo ông Thành, việc ngân sách cạn kiệt là chỉ dấu sau một quá trình quản lý nhà nước không hiệu quả. Ông diễn giải thêm: “Kinh tế không đủ thu để nuôi ngân sách trong lúc ngân sách bội chi từ năm này qua năm nọ mà không kiềm lại được. Một quốc gia không trả được nợ mà còn phải đi vay để trả nợ cũ thì có vấn đề lớn về quản lý ngân sách nhà nước rồi”.

Ông bày tỏ hy vọng Đại hội 12 sẽ đề cử được lãnh đạo “có biện pháp cứng rắn, khẩn trương và công tâm hơn trong điều hành kinh tế và kiểm soát nợ công, cũng như minh bạch về đầu tư công để tránh lãng phí”.

Trong khi đó, lên tiếng trên báo Một Thế Giới cùng ngày, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan bình luận: “Ngân sách không còn tiền để đầu tư là điều nguy hiểm. Ngân sách khó khăn hiện nay đã đến mức ‘tận diệt’ doanh nghiệp chứ không còn là tận thu nữa, nhiều doanh nghiệp không còn sức để làm ăn. Hội nhập đến cửa nhưng các cơ quan quản lý vẫn bình chân như vại.

Nhà nước tận thu như thế này thì làm sao có được tăng trưởng bền vững bởi vì nguồn thu của ngân sách là các doanh nghiệp lại không được chăm sóc, tạo điều kiện phát triển.

Trong bối cảnh thế này đáng ra nhà nước phải giảm thuế, phí cho doanh nghiệp, người dân thuận lợi hơn thì lại thắt chặt và tăng thu”.

Image copyrightReuters
Image captionChuyên gia Bùi Kiến Thành cho rằng kinh tế Việt Nam ngày càng khó khăn vì ngân sách bội chi và không minh bạch về đầu tư công

‘Cực chẳng đã’

Báo Dân Trí hôm 22/10 ghi nhận ý kiến của ông Bùi Đức Thụ, Ủy viên Thường trực Ủy ban Tài chính Ngân sách Quốc hội, đại biểu đoàn Lai Châu: “Dù tỷ lệ nợ công vẫn trong giới hạn an toàn nhưng bội chi đang có xu hướng tăng dẫn đến áp lực tăng nợ công.

Năm 2016, xét về tỉ trọng bội chi ngân sách có giảm so với 2015 nhưng số tuyệt đối lại tăng từ 226.000 tỷ đồng năm lên 254.000 tỷ đồng. Thêm vào đó, năm 2015 trả nợ chỉ được 150.000 tỷ đồng nhưng lại vay bội chi ngân sách 226.000 tỷ đồng và vay trái phiếu chính phủ 85.000 tỷ đồng. Như vậy, khối lượng vay lớn gấp đôi so với khối lượng trả được. Tình trạng này sẽ khó khắc phục trong năm 2016”.

Ông Thụ cũng đề xuất “phát hành sớm trái phiếu Chính phủ ra thị trường quốc tế với khối lượng 3 tỷ đôla trong bối cảnh lãi suất còn thấp, nếu chần chừ lãi suất sẽ tăng cao hơn và ảnh hưởng đến khả năng trả nợ”.

Trong một diễn biến khác, Thời báo Kinh tế Sài Gòn hôm 23/10 bình luận rằng việc Chính phủ Việt Nam quyết định thoái toàn bộ vốn nhà nước khỏi 10 doanh nghiệp lớn rơi vào đúng lúc ngân sách đang khó khăn cả về nguồn thu lẫn huy động thông qua phát hành trái phiếu.

“Thị trường không khỏi nghi ngờ liệu có phải đó chỉ là quyết định ‘cực chẳng đã’ để giải quyết bài toán ngân sách trước mắt hay không. Lý lẽ đằng sau quyết định này khi đó sẽ là: bởi không có nguồn thu khả dĩ nào trong thời gian tới để bù đắp cho thâm hụt ngân sách nên Nhà nước buộc phải bán đi những tài sản có giá trị và thanh khoản nhất”, báo này viết.

———

Dễ như thò tay vào túi lấy hòn sỏi ấy nhỉ? 

CHỦ TỊCH NGÂN HÀNG XÂY DỰNG RÚT 18 NGÀN TỶ SỬ DỤNG CÁ NHÂN
(Vietnam Net)

Nguyễn Thúy Hạnh's photo.

Posted in Làm ăn chung với Trung Quốc, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►Sự thật về số liệu nợ công 66,4% GDP: 92 tỷ hay 110 tỷ đô la?

Posted by hoangtran204 trên 06/10/2015

Nam Nguyên, phóng viên RFA

3-10-2015

no-cong-10032015-622.jpg

Đồng hồ nợ công Thế Giới và Việt Nam hôm 03/10/2015.

Screen capture

Bộ Tài chính Việt Nam ngày 2/10/2015 phản bác số liệu nợ công 66,4% của năm 2014 vượt trần cho phép, do Bộ Kế hoạch đầu tư công bố trước đó. Nam Nguyên tìm hiểu vấn đề này qua ghi nhận ý kiến chuyên gia trong ngoài nước.

Nợ công quốc gia đã vượt mức báo động?

Học viện Chính sách và Phát triển thuộc Bộ Kế hoạch Đầu tư vừa gây bất ngờ lớn khi tính toán nợ công bao gồm luôn các khoản nợ  của doanh nghiệp nhà nước và nợ của tổ chức bảo hiểm và an sinh xã hội, trong khi theo qui định của Nhà nước nợ công quốc gia chỉ gồm nợ chính phủ, nợ do chính phủ bảo lãnh và nợ của chính quyền địa phương.

Được biết Quốc hội Việt Nam qui định trần nợ công là 65% GDP Tổng sản phẩm nội địa, nếu con số 66,4% là khả tín thì nợ công quốc gia đã vượt mức báo động. Cho tới nay Bộ Tài chính áp dụng cách tính nợ công hạn chế theo qui định Nhà nước, cho ra số liệu nợ công năm 2014 chỉ là 59,6% GDP. Trả lời Nam Nguyên sáng 2/10/2015, Tiến Sĩ Vũ Quang Việt nguyên Vụ trưởng tài khoản thống kê Liện Hiệp Quốc, từ New York nhận định:

Quốc tế gọi nợ công là nợ của tất cả cơ quan công quyền Việt Nam hoặc doanh nghiệp thuộc về nhà nước. Bởi vì những  doanh nghiệp đó mà thất bại thì nhà nước phải có trách nhiệm. Do đó nợ công không những phải tính nợ của chính phủ trung ương, nợ của chính quyền địa phương, nợ của doanh nghiệp nhà nước và đúng như bộ Kế hoạch Đầu tư họ nói là phải tính luôn nợ ở trong bảo hiểm xã hội nữa. Vì những người về hưu chính phủ nước nào cũng vậy có qui định người ta được hưởng bao nhiêu phần trăm lương của lương cuối cùng, tùy theo người ta làm bao nhiêu năm. Cái đó chính là nợ của nhà nước khi người ta về hưu phải trả. Hiện nay tình trạng của Việt Nam khả năng không trả được phải nói rất là lớn, mà càng ngày nó càng lớn hơn vì số người về hưu nhiều, tiền lương cao lên, số tiền người ta nhận được nhiều hơn; ngoài ra người ta còn sống già hơn trước kia nhiều. Cái đó là một phần lớn của số nợ và theo nguyên tắc của Liên Hiệp Quốc thì tất cả những cái đó phải được tính vào nợ công hết.”

Theo báo chí Việt Nam hồi tháng 7 vừa qua, Ngân hàng Thế giới công bố nợ công của Việt Nam năm 2014 là 110 tỷ USD tương đương 59% GDP, xấp xỉ số liệu của Bộ Tài chính Việt Nam. Theo TS Vũ Quang Việt, người từng tham gia thiết lập chuẩn mực hệ thống tài khoản quốc gia cho Liên Hiệp Quốc, thì những chuẩn mực được qui định rất rõ ràng. Quĩ tiền tệ quốc tế IMF hay Ngân hàng thế giới World Bank đều hiểu rõ. Tuy nhiên các định chế này chấp nhận những báo cáo của chính phủ nước sở tại để công bố chính thức. Tuy nhiên họ cũng có thể có những tính toán khác dựa vào số liệu tự tìm hiểu, mặc dù không công bố cho công chúng biết. TS Vũ Quang Việt tiếp lời:

toan_canh_hop-bao-400.jpg
Trong cuộc họp báo chiều 1/10/2015 tại Hà Nội, Thứ trưởng Tài chính Vũ Thị Mai khẳng định thẩm quyền công bố số liệu nợ công thuộc về Bộ Tài chính và Bộ này tính toán nợ công quốc gia theo qui định hiện hành. Courtesy mof.gov.vn

“Đối với World Bank và IMF các nước nộp cái gì thì họ nhận cái đó thôi, giống như là khi tính GDP của Việt Nam hay GDP của Trung Quốc. Hệ thống tài khoản quốc gia đưa ra những chuẩn mực rất rõ ràng. Nhưng mà nhiều nước không theo thì Liên Hiệp Quốc, như trong trường hợp tôi có trách nhiệm tôi không được quyền tự sửa lại. Trong Liên Hiệp Quốc có hai phần, một phần tính toán do các nước nộp thì bắt buộc phải in ra; còn phần do nhân viên Liên Hiệp Quốc tự tính toán thì theo nguyên tắc khác. Thí dụ trường hợp Trung Quốc nếu mình tính lại thì có thể tốc độ tăng GDP của họ thấp hơn điều họ nói ra và tại sao chúng tôi có thể giải thích được…Nhưng về chuyên môn về pháp luật mình không được quyền đưa ra cái đó để tính thay thế con số của Trung Quốc. Các cơ quan quốc tế không có quyền làm việc này…. Trong trường hợp này về mặt nợ cũng vậy World Bank và IMF họ cũng in ra số liệu mà Việt Nam đưa cho họ thôi…trừ trường hợp họ thấy rất là sai…thì họ quyết định không in ra và họ có quyền làm việc này.”

Ít nhất đã có một én xuất hiện

Trong cuộc họp báo chiều 1/10/2015 tại Hà Nội, Thứ trưởng Tài chính Vũ Thị Mai khẳng định thẩm quyền công bố số liệu nợ công thuộc về Bộ Tài chính và Bộ này tính toán nợ công quốc gia theo qui định hiện hành. Đó là chỉ gồm nợ chính phủ, nợ do chính phủ bảo lãnh và nợ của chính quyền địa phương. Bà Thứ trưởng Tài chính lập đi lập lại cách tính của Bộ Kế hoạch Đầu tư là không đúng qui định.

Như vậy đã rõ ràng nợ công của Việt Nam theo qui định hiện hành là chưa thể hiện thật đầy đủ các món nợ mang tính chất nợ công. Thật ra các chuyên gia cho rằng, xác định nợ công đã vượt trần cho phép cũng chưa phải là điều quan trọng nhất, vì nhiều nước phát triển có mức nợ công quốc gia cao hơn GDP tới vài lần như Nhật 400%, Hoa Kỳ 260%.  Điều hệ trọng là khả năng trả nợ và câu hỏi đặt ra là tình hình của Việt Nam hiện nay ra sao.

Muốn đầu tư thì phải đi vay, trong bối cảnh làm không đủ ăn mà đầu tư lại đi vay thì nợ công là một gánh nặng. Nếu không có các giải pháp kiểm soát một cách chặt chẽ nghiêm túc, không nhìn nhận bản chất vấn đề thì hậu quả khó lường.
-Ngô Trí Long

TS Vũ Quang Việt phân tích:

“Hiện nay Việt nam chưa gặp khó khăn trong vấn đề trả nợ, hầu hết các khoản nợ đó là nợ chính phủ, nợ các tổ chức quốc tế với lãi suất thấp. Nhưng nếu tính thêm nợ của doanh nghiệp nhà nước thì vấn đề sẽ gặp khó khăn mà đã từng khó khăn rồi như Vinashin đã không trả nợ được và nếu nợ ngày càng tăng là vấn đề khó. Thứ hai nữa như hiện tại giá trị của đồng tiền Việt và đặc biệt Việt Nam muốn phá giá lớn để có thể xuất khẩu được. Phá giá như vậy khả năng trả nợ sẽ giảm hẳn đi, vì phải trả nhiều hơn bằng đồng VN và như vậy họ có thể không có khả năng trả nợ nữa. Số nợ hàng năm phải trả có thể hơn 20% ngân sách quốc gia, nợ càng tăng lại phá giá đồng bạc nữa thì mất khả năng trả nợ là có.”

Tại Việt Nam, chuyên gia kinh tế Ngô Trí Long từng nhiều lần đề cập tới khả năng trả nợ của Việt Nam mà ông nói là quá nhiều ẩn số. Trong dịp trả lời chúng tôi Phó Giáo sư Tiến sĩ Ngô Trí Long nhận định:

“Hiện nay thu nhập của Việt Nam phần ngân sách luôn luôn mất cân đối, thực chất làm ăn không có hiệu quả. Ví dụ trong thu ngân sách thì 75% là thu để chi còn lại là để trả nợ, như vậy thực chất không có đầu tư. Muốn đầu tư thì phải đi vay, trong bối cảnh làm không đủ ăn mà đầu tư lại đi vay thì nợ công là một gánh nặng. Nếu không có các giải pháp kiểm soát một cách chặt chẽ nghiêm túc, không nhìn nhận bản chất vấn đề thì hậu quả khó lường.”

Bộ Kế hoạch Đầu tư được cho là đã làm một cuộc cách mạng khi phê phán phạm vi xác định nợ công theo Luật Quản lý nợ công hiện hành tồn tại một số bất cập và chưa tính đầy đủ nhiều khoản có bản chất là nợ công. Bộ trưởng Bộ Kế hoạch Đầu tư Bùi Quang Vinh được báo chí mô tả là cấp tiến và thẳng thắn, từng nói thẳng Việt Nam theo đuổi mô hình không có thật là kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.

Ngạn ngữ Việt Nam có câu ‘một con én không làm nên mùa xuân’, nhưng giới học giả trí thức từng nói rằng, ít nhất đã có một én xuất hiện chờ báo hiệu mùa xuân sắp về.

không nhìn nhận bản chất vấn đề thì hậu quả khó lường.
-Ngô Trí Long

TS Vũ Quang Việt phân tích:

“Hiện nay Việt nam chưa gặp khó khăn trong vấn đề trả nợ, hầu hết các khoản nợ đó là nợ chính phủ, nợ các tổ chức quốc tế với lãi suất thấp. Nhưng nếu tính thêm nợ của doanh nghiệp nhà nước thì vấn đề sẽ gặp khó khăn mà đã từng khó khăn rồi như Vinashin đã không trả nợ được và nếu nợ ngày càng tăng là vấn đề khó. Thứ hai nữa như hiện tại giá trị của đồng tiền Việt và đặc biệt Việt Nam muốn phá giá lớn để có thể xuất khẩu được. Phá giá như vậy khả năng trả nợ sẽ giảm hẳn đi, vì phải trả nhiều hơn bằng đồng VN và như vậy họ có thể không có khả năng trả nợ nữa. Số nợ hàng năm phải trả có thể hơn 20% ngân sách quốc gia, nợ càng tăng lại phá giá đồng bạc nữa thì mất khả năng trả nợ là có.”

Tại Việt Nam, chuyên gia kinh tế Ngô Trí Long từng nhiều lần đề cập tới khả năng trả nợ của Việt Nam mà ông nói là quá nhiều ẩn số. Trong dịp trả lời chúng tôi Phó Giáo sư Tiến sĩ Ngô Trí Long nhận định:

“Hiện nay thu nhập của Việt Nam phần ngân sách luôn luôn mất cân đối, thực chất làm ăn không có hiệu quả. Ví dụ trong thu ngân sách thì 75% là thu để chi còn lại là để trả nợ, như vậy thực chất không có đầu tư. Muốn đầu tư thì phải đi vay, trong bối cảnh làm không đủ ăn mà đầu tư lại đi vay thì nợ công là một gánh nặng. Nếu không có các giải pháp kiểm soát một cách chặt chẽ nghiêm túc, không nhìn nhận bản chất vấn đề thì hậu quả khó lường.”

Bộ Kế hoạch Đầu tư được cho là đã làm một cuộc cách mạng khi phê phán phạm vi xác định nợ công theo Luật Quản lý nợ công hiện hành tồn tại một số bất cập và chưa tính đầy đủ nhiều khoản có bản chất là nợ công. Bộ trưởng Bộ Kế hoạch Đầu tư Bùi Quang Vinh được báo chí mô tả là cấp tiến và thẳng thắn, từng nói thẳng Việt Nam theo đuổi mô hình không có thật là kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.

Ngạn ngữ Việt Nam có câu ‘một con én không làm nên mùa xuân’, nhưng giới học giả trí thức từng nói rằng, ít nhất đã có một én xuất hiện chờ báo hiệu mùa xuân sắp về.

RFA tiếng Việt

 

Posted in Nợ của các Tập Đoàn quốc doanh, Nợ của Việt Nam, Tài Chánh-Thuế, Thời Sự | Leave a Comment »

►Chứng khoán Trung Quốc sụp đổ là do : “Thế lực thù địch nước ngoài”!!!

Posted by hoangtran204 trên 13/07/2015

11-7-2015

Theo FB Mạnh Kim

Như mọi lần, Bắc Kinh cũng nói rằng sự sụp đổ thị trường chứng khoán cực nhanh với mức độ thiệt hại nghiêm trọng đang xảy ra tại nước họ là do “thế lực thù địch nước ngoài”. Trong thực tế, vài năm gần đây, “thế lực thù địch nước ngoài” là cách giải thích duy nhất cho nhiều sự kiện chính trị-kinh tế bất ổn tại Trung Quốc.

Việc gieo vào xã hội tư tưởng “thế lực thù địch nước ngoài” được thực hiện một cách có tính toán. Bộ trưởng giáo dục Viên Quý Nhân từng nói “những giáo viên và sinh viên trẻ (Trung Quốc) là mục tiêu chính của việc thâm nhập bởi thế lực nước ngoài”. Viện khoa học xã hội Trung Quốc (CASS) cho biết, “thế lực thù địch nước ngoài” luôn “đánh phá điên cuồng” và “tìm mọi cách bôi nhọ Trung Quốc” và “hạ uy tín đảng”…

Cùng Đại học quốc phòng quốc gia và Bộ tham mưu quân đội, CASS đã sản xuất bộ phim tuyên truyền khẳng định việc trao đổi hợp tác quân sự Mỹ-Trung là cơ hội để Mỹ trà trộn; cho rằng chương trình Fulbright là “tác nhân xâm lăng của văn hóa Mỹ”. Chính “thế lực thù địch nước ngoài” là nơi gây ra mầm mống bạo loạn Tân Cương. Vấn đề ô nhiễm không khí cũng do “thế lực thù địch nước ngoài”! Tất nhiên, chẳng ai ngoài “thế lực thù địch nước ngoài” là kẻ giật dây phong trào dân chủ Hong Kong. Cá nhân Tập Cận Bình cũng nói, có những “thế lực bên ngoài” trà trộn thâm nhập vào các tôn giáo tại Trung Quốc (CFR’s Asia Unbound 8-7-2015).

Trong thực tế, việc bốc hơi 3,5 ngàn tỉ USD từ thị trường chứng khoán Trung Quốc (hơn tổng giá trị thị trường chứng khoán Ấn Độ) là xuất phát từ chính sách kinh tế Tập Cận Bình. Như được phân tích từ Wall Street Journal (9-7-2015), bơm phồng thị trường chứng khoán là trọng tâm của chính sách kinh tế Tập, nhằm nhanh chóng giúp đạt được “giấc mơ Trung Quốc”. Các đại công ty được giãn nợ, doanh nghiệp nhà nước thi nhau lên sàn, người người nhà nhà lao vào cơn lốc làm giàu cực nhanh bằng cổ phiếu. Chỉ trong thời gian cực ngắn, thị trường chứng khoán Trung Quốc bắt đầu “lên đồng”. Nhiều người nghèo sẵn sàng bán nhà để chơi chứng khoán.

Tuy nhiên, nhà nước không đủ kinh nghiệm tài chính chứng khoán để quản lý. Họ yếu đến mức không thể nhận ra những dấu hiệu cơ bản của một thị trường bong bóng. Cách Bắc Kinh đối phó khi sự sụp đổ xảy ra càng cho thấy họ thiếu quá nhiều kiến thức tài chính trong xử lý khủng hoảng. Và rồi, như một phản xạ, báo chí và diễn đàn xã hội, một lần nữa, lại chỉ ra tức thời thủ phạm duy nhất: “Thế lực thù địch nước ngoài”!

Chỉ có những nhà cầm quyền độc đoán bất minh mới cần đến một thủ phạm ngụy tạo để che đậy khiếm khuyết và rũ bỏ trách nhiệm của mình.

Posted in Kinh Te, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

► Nợ công không còn là vấn đề đáng lo ngại của tương lai, mà là trước mắt.

Posted by hoangtran204 trên 15/10/2014

Nợ công: Không còn là vấn đề của tương lai

Tư Hoàng/ TBKTSG 

Ảnh bên:Hầm đường bộ Hải Vân – công trình xây dựng bằng vốn vay của Nhật Bản. Ảnh Wikipedia
 Ngưỡng an toàn nợ công của Việt Nam đang có nguy cơ bị xô đổ trong thời gian ngắn tới đây nếu căn cứ vào những số liệu chính thức của Chính phủ. Như vậy, nợ công không còn là vấn đề đáng lo ngại của tương lai, mà hiện hữu trước mắt.

Tuy nhiên, ngưỡng an toàn đó thực tế đã bị bỏ lại phía sau từ lâu, nếu nợ công được tính đúng và tính đủ, theo các tài liệu của Quốc hội.
Theo báo cáo của Chính phủ gửi Ủy ban Thường vụ Quốc hội, nợ công của Việt Nam đến năm 2015 sẽ tiệm cận mức 64% GDP, gần sát ngưỡng an toàn là 65% GDP – được coi là chỉ tiêu mang tính pháp lệnh của Quốc hội trong kế hoạch 2011-2015. Mức nợ công sẽ vào khoảng 63% GDP vào cuối năm nay.
“Nợ công là mối đe dọa, cân đối ngân sách chưa tích cực, nếu không muốn dùng từ rất xấu”, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói trong phiên thảo luận gần đây của Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
\
Ông lo ngại, nếu tốc độ tăng nợ công vượt ngưỡng an toàn 65% vào năm 2015, thì cả Quốc hội và Chính phủ sẽ rất khó để tăng bội chi, hay tăng chi cho đầu tư phát triển.
Điều này sẽ ảnh hưởng lớn đến việc xây dựng cơ sở hạ tầng để giúp Việt Nam hiện thực hóa giấc mơ trở thành quốc gia công nghiệp hóa đến năm 2020, ông bày tỏ.
Tuy nhiên, tiêu chí tính nợ công của Việt Nam là chưa đầy đủ, và thực tế nợ công của Việt Nam phải lớn hơn nhiều, theo Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính Ngân sách Phùng Quốc Hiển.
Ông Hiển nói, nợ công dự kiến lên gần 64% GDP tính đến cuối năm 2015 phản ảnh ngân sách Nhà nước “đang ở mức rất khó khăn” do nghĩa vụ trả nợ so với tổng ngân sách ở mức cao.
Chính phủ dự kiến sẽ dành 31,9% ngân sách để trả nợ trong năm 2015, tức cao hơn so với giới hạn 25% ngân sách dùng để trả nợ mà Quốc hội cho phép.
Nợ công đáng lo ngại hơn, nếu tính ở góc độ khác.
Ông Hiển giải thích: “Nợ công của chúng ta chưa được tính đầy đủ vì nợ công chưa tính hết nợ của Ngân sách nhà nước như nợ hoàn thuế, nợ bảo hiểm xã hội, và nợ cấp bù lãi suất cho hai ngân hàng thương mại quốc doanh”.
Một ví dụ cụ thể. Chỉ riêng tiền chi lương cho những người về hưu từ năm 1995 trở về trước đã lên tới 22.500 tỉ đồng trong năm nay. Tuy nhiên, con số này chưa được tính vào nợ công, và thực tế là ngân sách Nhà nước chưa có tiền trả, theo Chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội của Quốc hội Trương Thị Mai.
Một khoản đặc biệt khác, là nợ của doanh nghiệp nhà nước lên tới 1,6 triệu tỉ đồng, theo Bộ Tài chính, cũng không được tính vào nợ công.
Trong kế hoạch năm 2015, Chính phủ đề nghị bội chi ngân sách Nhà nước là 226.000 tỉ đồng, tăng 20.000 ngàn tỉ đồng so với năm 2014.
Mức bội chi này tương đương với 5% GDP, và sẽ lên tới 7% GDP, nếu cộng với 85.000 tỉ đồng trái phiếu Chính phủ dự kiến phát hành trong năm sau.
Bội chi ngày càng lớn và được duy trì ở mức 5% GDP trong kế hoạch 2011-2015, cao hơn 4,5% GDP là chỉ tiêu của Quốc hội.
Tuy nhiên, bội chi chưa bao giờ bao bồm trái phiếu chính phủ. Nguồn vốn này phát hành tổng cộng lên tới 680.000 tỉ đồng tính tới nay, tương đương 18% GDP, theo Ủy ban Chứng khoán.
Tuy nhiên, vấn đề của nợ công nằm ở chỗ, nguồn vốn này có được sử dụng hiệu quả hay không.
Về góc độ này, thì nợ công là đáng lo, khi ngân sách Nhà nước dùng tới 72% để chi thường xuyên, tức chi ăn cho bộ máy; và 28% còn lại là chi cho đầu tư phát triển, và chi trả nợ.
Có nghĩa, là chi đầu tư phát triển – nguồn nuôi dưỡng chính để trả lại nợ – là không được đảm bảo.
Bộ Tài chính gần đây chỉ đồng ý chi 180.000 tỉ đồng cho đầu tư phát triển trong năm 2015, trong khi Bộ Kế hoạch và Đầu tư khẳng định phải cao hơn ở mức 242.000 tỉ đồng.
Tuy nhiên, Bộ Tài chính có vẻ đã thắng thế khi Chính phủ đã trình ra Thường vụ Quốc hội con số 180 ngàn tỉ đồng.
Như vậy, nợ công đã thực sự trở thành vấn đề đáng lo ngại, chứ không phải chỉ là chuyện rủi ro trong tương lai.

Posted in Nợ công và Nợ doanh nghiệp, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►Quốc hội Việt Nam vừa thông báo: Nợ công VN (90 tỷ đô la) sắp ‘vượt ngưỡng an toàn’ 65%

Posted by hoangtran204 trên 15/10/2014

Nợ công VN sắp ‘vượt ngưỡng an toàn’

Theo BBC 

15-10-2014

Quốc hội Việt Nam vừa thông báo nợ công sắp vượt trần, trong lúc giới chuyên gia cảnh báo mối nguy tiềm ẩn từ khối doanh nghiệp nhà nước.

Báo điện tử VnExpress hôm 14/10 dẫn lời Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân phát biểu trước đại diện các doanh nghiệp châu Âu tại Hà Nội cho biết nợ công có khả năng “đạt suýt soát 64% GDP” vào cuối năm 2015.
“Chúng tôi quy định nợ công không vượt quá 65% GDP”, bà nói thêm.
Trước đó, báo cáo được chính phủ Việt Nam đưa ra tại phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội hôm 9/10 cho biết nợ công có thể sẽ đạt tương đương 60,3% GDP vào cuối năm 2014.
Tính đến ngày 14/10, nợ công của Việt Nam, theo Đồng hồ nợ công toàn cầu của tạp chí The Economist, là 84,6 tỷ đôla.
Trả lời BBC hôm 14/10, Tiến sỹ Phạm Thế Anh, giảng viên tại Đại học Kinh tế Quốc dân Hà Nội, cho rằng tình trạng nợ công gia tăng sẽ làm giảm uy tín của chính phủ trong vấn đề cải cách nền kinh tế.
Ông Thế Anh cũng cảnh báo những rủi ro tiềm ẩn do việc thống kê nợ công hiện nay không bao gồm nợ từ doanh nghiệp nhà nước.
” Đi ngược lời hứa cải cách” 
BBC: Thưa tiến sỹ, ông có thể cho biết những rủi ro nền kinh tế sẽ phải đối mặt nếu nợ công chạm ngưỡng an toàn?
Tiến sỹ Phạm Thế Anh: Như Phó chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân đã nói, trong vòng 1-2 năm tới, nợ công của Việt Nam có thể tăng sát trần, đạt tới 64% GDP.
Ở đây là họ đã tính tới một số các dự án mà chính phủ đang xin phép quốc hội phê duyệt để thực hiện ví dụ như dự án sân bay Long Thành và một số dự án lớn khác.
Các dự án này chủ yếu đều dùng vốn đi vay nên nếu được cho phép thực hiện sẽ đẩy mức nợ công của Việt Nam lên sát ngưỡng an toàn.
Việc này có thể tác động đến các nhà đầu tư tài chính, gây tâm lý lo ngại và có thể làm ảnh hưởng đến đánh giá về độ an toàn của nợ công Việt Nam.
Bên cạnh đó, mức vay nợ của Việt Nam hiện nay tương đối là cao. Trong khi đó, chính phủ vẫn tiếp tục tham gia cam kết thực hiện các dự án kinh tế quá lớn, nằm ngoài khả năng cân đối thu chi.
Việc này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến khu vực tư nhân, cụ thể là khiến vốn mà lẽ ra khu vực tư nhân có thể tiếp cận bị giảm đi rất nhiều.
Điều này cũng làm giảm giá trị lời cam kết của chính phủ trong việc thực hiện cải cách doanh nghiệp nhà nước, thu hẹp khu vực đầu tư công trong nền kinh tế, bởi vì chỉ số nợ công đang phản ánh điều ngược lại. 
Hoạt động của Công ty Quản lý Tài sản (VAMC) đã chậm lại trong thời gian gần đây   
 Chưa tính doanh nghiệp nhà nước 
 
BBC: Thưa ông, tại Việt Nam, nợ của các doanh nghiệp nhà nước lại không được tính vào nợ công. Điều này dẫn tới những rủi ro nào?
Tiến sỹ Phạm Thế Anh: Nợ công được công bố chính thức của Việt Nam hiện nay là nợ do chính phủ bảo lãnh và nợ của chính quyền địa phương, không bao gồm nợ của doanh nghiệp nhà nước.
Theo tôi thì nợ của doanh nghiệp nhà nước mới là nguy cơ tiềm ẩn và là rủi ro lớn nhất với an toàn nợ công của Việt Nam hiện nay.
Nếu chúng ta nhìn vào thực tiễn thì có thể thấy có một số khoản nợ không được chính phủ bảo lãnh, nhưng khi làm ăn thua lỗ thì chính phủ vẫn phải đứng ra cam kết trả nợ thay.
Trên thực tế, nợ của doanh nghiệp nhà nước hiện nay mà không được chính phủ bảo lãnh cũng gần tương đương với nợ công chính thức được công bố.
 Trong số các doanh nghiệp nhà nước có nợ lớn thì có rất nhiều doanh nghiệp làm ăn khó khăn, không trả được nợ.
Nhiều doanh nghiệp có tỷ số nợ trên vốn chủ sở hữu lên tới 30 lần. Có thể điểm tên một số doanh nghiệp nhà nước đó như Công ty Hàng hải của Vinashin chuyển sang Vinalines, nợ có thể lên tới 70.000 – 80.000 tỷ.
Các doanh nghiệp trong ngành giao thông vận tải và xây dựng cũng có hệ số nợ rất lớn, có thể lên đến hơn 10 lần.
Đây là những mầm mống, nguy cơ đe dọa đến vấn đề an toàn nợ công của Việt Nam.
” Ngân sách không trả được nợ xấu”
BBC: Vừa rồi Bộ Kế hoạch Đầu tư có đề xuất là sử dụng một phần ngân sách để xử lý nợ xấu của doanh nghiệp nhà nước. Ông nghĩ gì về điều này?
Tiến sỹ Phạm Thế Anh: Điều đó theo tôi là không khả thi vì ngân sách hiện nay không đủ để trang trải chi tiêu của chính phủ, bao gồm chi thường xuyên và chi đầu tư. Hàng năm, thâm hụt ngân sách lên đến 6 – 7%.
Như vậy nếu nói lấy nguồn thu từ ngân sách nhà nước để trả nợ xấu thì không khả thi vì nếu có lấy thì cũng không đáng kể so với quy mô nợ xấu hiện nay. 
BBC: Ông đánh giá thế nào về mức độ hiệu quả của Công ty Quản lý Tài sản (VAMC) trong vấn đề xử lý nợ xấu hiện nay?
Tiến sỹ Phạm Thế Anh: VAMC về bản chất không phải là công ty xử lý nợ xấu. Đây chỉ là một công cụ để kéo dài thời gian xử lý nợ xấu của các ngân hàng thương mại.
Các ngân hàng thương mại hiện nay khi vướn vào nợ xấu thì nguồn vốn của họ bị tắc nghẽn ở khoản nợ xấu đó.
Ngân hàng Nhà nước dùng VAMC để tái cấp vốn cho các ngân hàng đó bằng cách ghi trái phiếu cho các ngân hàng có nợ xấu.
Các ngân hàng này có thể dem trái phiếu thế chấp tại Ngân hàng Nhà nước để lấy tiền dùng vào hoạt động kinh doanh.
Về bản chất, VAMC không phải là công cụ xử lý nợ xấu mà chỉ kéo dài thời gian giúp các ngân hàng thương mại tự giải quyết nợ xấu thông qua tái cấp vốn.
Tôi không nghĩ rằng nó có thể giải quyết được vấn đề nợ xấu hiện nay của Việt Nam.

Posted in Nợ công và Nợ doanh nghiệp, Tài Chánh-Thuế | 1 Comment »

►Nhà nước Việt Nam: Nợ nhiều, ăn hết lấy đâu đầu tư – đang tiến dần tới sụp đổ về tài chánh

Posted by hoangtran204 trên 15/10/2014

Nợ nhiều, ăn hết lấy đâu đầu tư

10/10/2014

Báo Tuổi Trẻ

 

      

 
Bộ trưởng Bộ Tài chính Đinh Tiến Dũng báo cáo tình hình thu chi ngân sách - Ảnh: V.Dũng
Bộ trưởng Bộ Tài chính Đinh Tiến Dũng báo cáo tình hình thu chi ngân sách – Ảnh: V.Dũng

 

TT – “Trước đây, chi trả nợ duy trì ở mức 11-12% tổng chi ngân sách nhà nước, song từ năm 2012 đã phải thực hiện vay đảo nợ với tổng số năm sau cao hơn năm trước”.

Từ Chủ tịch, phó chủ tịch Quốc hội cho đến các chuyên gia, người dân không khỏi sốt ruột sau khi bộ trưởng Bộ Tài chính và chủ nhiệm Ủy ban Tài chính – ngân sách trình bày báo cáo và báo cáo thẩm tra tình hình thu chi ngân sách năm 2014, kế hoạch 2015 tại phiên họp thường vụ Quốc hội ngày 9-10.

Bộ trưởng Bộ Tài chính cho biết ngân sách cân đối rất căng thẳng, bội chi cao hơn mức đầu tư phát triển, phải vay để đảo nợ, không bố trí được nguồn để tăng lương…

Nợ đè lên đầu lên cổ

72% ngân sách dành cho chi thường xuyên, còn lại chưa đến 30% phải vừa dành đầu tư phát triển, vừa trả nợ vừa làm những việc khác. Đấy là một cái ngân sách có cơ cấu rất xấu. Từ đó phải vay, phải tăng bội chi, phải phát hành trái phiếu, rồi phải đảo nợ… 
Chủ tịch Quốc hội NGUYỄN SINH HÙNG

Theo Bộ trưởng Đinh Tiến Dũng, từ năm 2012 trở về trước, do cân đối được ngân sách nên dự toán chi đầu tư phát triển bố trí cao hơn mức bội chi ngân sách nhà nước hằng năm.

Năm 2013, do kinh tế khó khăn, tăng trưởng thấp, nhu cầu chi thực hiện các chính sách xã hội và tiền lương tăng cao nên để bố trí chi đầu tư phát triển cao hơn bội chi ngân sách nhà nước đã phải bố trí chi trả nợ thấp hơn mức yêu cầu, đồng thời phải kết hợp với phát hành đảo nợ khoảng 40.000 tỉ đồng.

Bộ trưởng Đinh Tiến Dũng báo cáo: “Năm 2014 nhu cầu chi trả nợ lớn do tăng vay để bù đắp bội chi ngân sách nhà nước và trái phiếu chính phủ nên dự toán bố trí trả nợ cao hơn năm 2013 là 15.000 tỉ đồng và phải phát hành đảo nợ khoảng 70.000 tỉ đồng, chi đầu tư phát triển vẫn phải bố trí thấp hơn bội chi ngân sách nhà nước.”

“Năm 2015 và vài năm tới ngân sách còn nhiều khó khăn, chi trả nợ, chi thực hiện các nhiệm vụ an sinh xã hội tăng nhanh nên vẫn chưa thể bố trí chi đầu tư phát triển theo yêu cầu của Đảng và nghị quyết của Quốc hội” – ông Dũng thừa nhận.

Trong khi nghị quyết của Quốc hội yêu cầu năm 2015 bội chi ngân sách ở mức 4,5%, kể cả trái phiếu chính phủ, thì Chính phủ đề nghị bội chi 5% và chưa kể trái phiếu (nếu cộng cả khoản trái phiếu chính phủ thì bội chi ngân sách 2015 sẽ lên đến 7%).

Báo cáo thẩm tra của Ủy ban Tài chính – ngân sách do Chủ nhiệm Phùng Quốc Hiển trình bày cũng cho thấy sự sốt ruột trước tình trạng chi đầu tư phát triển giảm quá nhanh so với giai đoạn trước.

“Trước đây, chi trả nợ duy trì ở mức 11-12% tổng chi ngân sách nhà nước, song từ năm 2012 đã phải thực hiện vay đảo nợ với tổng số năm sau cao hơn năm trước. Đây là dấu hiệu không lành mạnh, đòi hỏi phải kiểm soát rất thận trọng, chặt chẽ các khoản vay và trả nợ để đảm bảo an ninh tài chính quốc gia” – Ủy ban Tài chính – ngân sách cảnh báo.

Còn Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng lên tiếng: “Sang năm các đồng chí thấy nợ công đã ở mức hơn 64% rồi, không được trên 65%. Thế đến năm 2015 xơi hết rồi thì đến năm 2016, 2020 lấy gì mà bội chi, lấy gì mà phát triển nữa?”.

Ông nói: “Các đồng chí phải đặt ra những vấn đề từ khó khăn này để tìm ra cách giải căn bản, lâu dài bài toán cân đối ngân sách. Tôi thấy xấu lắm rồi. Bây giờ thu được đồng nào các đồng chí đem xài hết, thứ hai là đầu tư các đồng chí giảm đi, thứ ba là cứ vay thêm ào ào. Như vậy thì một là không phát triển được đất nước, hai là trả nợ không được.”

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng  gay gắt: “Bài toán tài chính năm năm tới các đồng chí phải tính ngay từ bây giờ… Tôi nói tính thế nào thì tính nhưng phải trở lại tinh thần 50% chi thường xuyên, 30% chi đầu tư phát triển và 20% trả nợ. Trước đây chúng ta vay dài hạn 10, 15, 20 năm, bây giờ các đồng chí phát hành trái phiếu chỉ có hai, ba năm và thậm chí chỉ một năm, vậy cái việc trả nợ nó đè lên đầu lên cổ làm sao mà sống được”.

 Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng:
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng: “Trước đây chúng ta vay dài hạn 10, 15, 20 năm, bây giờ phát hành trái phiếu chỉ có hai, ba năm và thậm chí chỉ một năm, vậy cái việc trả nợ nó đè lên đầu lên cổ làm sao mà sống được” – Ảnh: TTXVN

Chưa thể tăng lương

“Do cân đối ngân sách nhà nước năm 2015 khó khăn như nêu trên nên chưa bố trí được ngân sách cải cách tiền lương, không có điều kiện điều chỉnh tiền lương cơ sở” – Bộ trưởng Đinh Tiến Dũng nói.

Trong khi đó Chủ nhiệm Ủy ban Các vấn đề xã hội Trương Thị Mai nhắc Chính phủ “phải thu xếp trả nợ bảo hiểm xã hội 22.500 tỉ đồng”, đây là khoản tiền ngân sách mà Chính phủ phải nộp vào quỹ để trả lương cho người về hưu.

“Năm 2014 đã hoãn lộ trình tăng lương, năm 2015 Chính phủ cũng báo cáo không bố trí được nguồn để thực hiện. Có một số ý kiến và dư luận cũng băn khoăn về việc này” – Phó chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân đặt vấn đề.

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đề nghị: “Các đồng chí trở lại bài toán cơ bản đi, đừng quên những bài toán cơ bản. Cân bằng thu chi, thu lấy mà chi, không phát hành (thêm tiền) để chi, không vay quá nhiều để chi… Làm sao để có tích lũy mà tiêu dùng, làm ra có của ăn phải có của để chứ. Bây giờ mình ăn hết rồi thì lấy đâu mà đầu tư. Ăn hết rồi mà lại không có lương thì tôi chẳng hiểu thế nào. Bài toán đó các đồng chí phải tính chứ”.

Chủ tịch Quốc hội nhấn mạnh: “Không tăng lương với mấy ông đang đi làm như tôi hay các đồng chí, hay kêu gọi tinh thần cán bộ công nhân viên chức còn được, nhưng các cụ về hưu, những người có công với cách mạng mà các đồng chí nói không giải quyết gì cả thì sao được. Các đồng chí phải tính lại cơ cấu chi, tôi lấy ví dụ chi thường xuyên cho Văn phòng Quốc hội là 100 thì ông phải dành một khoản để giải quyết lương. Ông không giải quyết lương cao cho Chủ tịch Quốc hội thì ông phải giải quyết lương thấp cho người thu nhập có 2, 3 triệu đồng/tháng”.

Hơn 210.000 doanh nghiệp báo lỗ

Báo cáo tóm tắt tình hình kinh tế – xã hội năm 2014 và kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội 2015, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và đầu tư Bùi Quang Vinh khẳng định tình hình kinh tế – xã hội trong chín tháng năm nay tiếp tục có chuyển biến tích cực trên hầu hết các ngành, lĩnh vực.

Nền kinh tế tiếp tục phục hồi với tăng trưởng quý sau cao hơn quý trước. Tăng trưởng kinh tế chín tháng đạt 5,62%. Thu ngân sách nhà nước đạt cao so với cùng kỳ những năm gần đây.

Việc thực hiện tái cơ cấu kinh tế, với trọng tâm là tái cơ cấu đầu tư công, tái cơ cấu các ngân hàng thương mại, tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước đã đạt được những kết quả bước đầu tích cực…

Thừa nhận những điểm tích cực như trên, báo cáo thẩm tra của Ủy ban Kinh tế chỉ ra những điểm khó khăn, bất cập nổi lên trong năm nay, đặc biệt số doanh nghiệp phá sản, giải thể, ngừng hoạt động vẫn lớn (chín tháng năm nay, số doanh nghiệp thành lập mới là 52.525, số doanh nghiệp giải thể, phá sản là 51.244, số doanh nghiệp tạm dừng hoạt động là 18.873). “

Có 213.000 doanh nghiệp kê khai lỗ không phát sinh thuế thu nhập doanh nghiệp, chiếm 68,6% tổng số doanh nghiệp nộp tờ khai. Số nợ thuế khó thu tăng 7,3% so với cuối năm 2013” – Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Nguyễn Văn Giàu cho biết.

Cùng với đó là việc xử lý nợ xấu của hệ thống ngân hàng hiệu quả chưa cao, khoảng 17% so với kế hoạch. Tỉ lệ nợ xấu của ngân hàng thương mại có xu hướng tăng trở lại.

Ủy ban Kinh tế nêu những băn khoăn: “Về mối quan hệ giữa các chỉ tiêu như tại sao tổng mức đầu tư toàn xã hội giảm, doanh nghiệp phá sản, giải thể, ngừng hoạt động mấy năm nay rất lớn mà tăng trưởng vẫn tăng cao hơn các năm trước, trong khi tăng trưởng kinh tế còn dựa vào vốn đầu tư.  Nhiều ý kiến cho rằng với tình hình khó khăn doanh nghiệp như trên song chỉ tiêu tạo việc làm mới năm nào cũng đạt xấp xỉ 1,6 triệu lao động là chưa thuyết phục. Một số ý kiến cho rằng chỉ tiêu tăng trưởng kinh tế GDP quý 3 tăng 6,19% là chưa thuyết phục vì chưa làm rõ được nguồn lực nào tạo tăng trưởng đột biến”.

Bộ trưởng Bùi Quang Vinh giải thích việc khai thác vượt kế hoạch khoảng 1 triệu tấn dầu thô đóng góp không nhỏ vào tăng trưởng GDP năm nay.

Đánh giá tổng quát, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói: “Điều quan trọng là mình thấy một năm khá là tốt, cả về quốc phòng, an ninh, kinh tế, xã hội… Nhưng hạn chế, yếu kém vẫn còn nhiều. Nợ công là mối đe dọa, cân đối ngân sách chưa tích cực, sức cạnh tranh còn yếu, năng suất lao động xã hội rất thấp. Hàng loạt nguyên liệu, máy móc vẫn phải nhập khẩu… Tôi thấy nhiệm vụ năm 2015 là nặng nề. Vốn đầu tư toàn xã hội năm 2015 đưa ra kế hoạch là 28% GDP, tôi đề nghị phải tăng lên 30%, nếu không thì mục tiêu tăng trưởng 6,2% rất khó. Ngân sách của chúng ta vẫn còn chi tiêu lãng phí ở chỗ này chỗ kia thì bớt đi, đưa vào đây để đầu tư được không?”.

* Đại biểu CAO SỸ KIÊM (ủy viên Ủy ban Kinh tế):

Tốt nhất là siết chặt kỷ luật thu chi

Các con số, chỉ số như vậy cho thấy tình hình ngân sách rất căng thẳng, đúng như Chủ tịch Quốc hội nói là rất xấu. Xu hướng khó khăn, mất cân đối thu chi đã diễn ra nhiều năm, nhưng điều đáng chú ý là ngày càng trầm trọng bởi nhu cầu chi luôn tăng cao, thậm chí chi luôn vượt dự toán nhưng thu vẫn rất khó khăn. Ba năm liên tiếp không những bội chi ở mức cao mà chúng ta phải đi vay để đảo nợ. Đây là vấn đề cần đặc biệt lưu ý, nó cũng giống như một gia đình túng quẫn cứ phải vay chỗ này “đập” vào chỗ kia, chứ đồng vốn đi vay ấy không phải để dành cho đầu tư, cho phát triển.

Việc không bố trí được nguồn tiền để thực hiện tăng lương theo lộ trình rất đáng suy nghĩ, bởi nó sẽ gây ra nhiều tâm tư trong xã hội. Nợ công đã tiến đến giới hạn được cảnh báo, do đó Quốc hội càng phải thận trọng hơn trong việc quyết định từng khoản chi, đại biểu sẽ khó khăn hơn mỗi khi phải bấm nút quyết định những dự án lớn như chủ trương đầu tư cảng hàng không quốc tế Long Thành mà Chính phủ vừa trình.

Về lối ra thì không còn cách nào khác, tốt nhất vẫn phải là siết chặt kỷ luật thu chi. Tôi nghĩ chúng ta vẫn còn dư địa để tăng thu cho ngân sách nếu chúng ta siết chặt kỷ luật, tính toán lại các nguồn thu, không để tình trạng rơi rụng, lách luật, ăn chia, trốn thuế, nợ đọng… Trong chi tiêu càng phải kiểm soát tốt, chấm dứt tình trạng chi vung tay, vượt dự toán, lãng phí, thiếu minh bạch, thiếu hiệu quả.

* TS PHẠM THẾ ANH (trưởng bộ môn kinh tế vĩ mô Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội):

Tiết kiệm chi, bán bớt doanh nghiệp nhà nước

Đã đến lúc phải thắt chặt chi tiêu. Thứ nhất là giảm biên chế, giảm chi thường xuyên. Thứ hai là bán bớt doanh nghiệp nhà nước. Hiện có rất nhiều doanh nghiệp nhà nước cơ bản không tạo nguồn thu ngân sách thì nên bán bớt. Bán doanh nghiệp nhà nước cũng giúp tăng hiệu quả, từ đó tăng thu ngân sách.

Trong những vấn đề tạo nên tình hình hiện nay, tôi thấy cần phải xem xét lại cơ cấu phân bổ ngân sách cho các địa phương và phương thức chi tiêu trái phiếu chính phủ. Hiện nay, phân bổ ngân sách địa phương có theo tiêu chí dựa trên thu của địa phương đó không, tiêu chí thế nào theo tôi chưa thật rõ ràng. Các địa phương vẫn muốn có nhiều dự án để chi. Chi trái phiếu chính phủ cũng chưa được đưa vào danh mục chi ngân sách, vì vậy việc thẩm định, giám sát không được như chi ngân sách. Như việc xây sân bay Long Thành cũng thuộc dạng này, không có đủ thẩm định, phản biện, được xây dựng dựa trên ý chí một số người.

LÊ KIÊN – CẦM VĂN KÌNH ghi

LÊ KIÊN

Posted in Nợ công và Nợ doanh nghiệp, Tài Chánh-Thuế | 1 Comment »