Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Pháp Luật’ Category

►Vietcombank lại chơi bẩn: Khóa tài khoản của người đấu tranh

Posted by hoangtran204 on 19/05/2017

Đọc tiếp »

Posted in Công An, Dân Chủ và Nhân Quyền, Pháp Luật | Leave a Comment »

►Thư ngỏ của bà Lê Thị Minh Hà, vợ của anh Nguyễn Hữu Vinh

Posted by hoangtran204 on 19/09/2016

Phiên tòa phúc thẩm xử anh Nguyễn Hữu Vinh và cộng sự là chị Nguyễn Thị Minh Thúy sẽ diễn ra ngày 22-9-2016, tại Tòa án Nhân dân Hà Nội.

Mời các bạn tham dự thật đông vào ngày hôm ấy để hổ trợ và biểu lộ tình cảm dành cho hai blogger can đảm ấy. 

Thư ngỏ của bà Lê Thị Minh Hà

Bauxite Vietnam (19-9-2016)

Hà Nội, ngày 21 tháng 8 năm 2016

 THƯ NGỎ

Kính gửi : – Ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng nước CHXHCN Việt Nam

– Ông Trương Hoà Bình, Phó Thủ tướng nước CHXHCN Việt Nam

– Ông Nguyễn Hoà Bình, Chánh án Toà án Nhân dân Tối cao

– Ông Lê Minh Trí, Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao

– Ông Phan Đình Trạc, Trưởng ban Nội chính Trung ương

– Bà Lê Thị Nga, Chủ nhiệm Uỷ ban Tư pháp Quốc hội

Tôi là Lê Thị Minh Hà, vợ của anh Nguyễn Hữu Vinh, cựu sĩ quan an ninh, người bị Toà án Nhân dân TP. Hà Nội kết án sơ thẩm năm năm tù theo Điều 258, Bộ luật Hình sự vào ngày 23/3 vừa qua.

Tôi viết thư này để bày tỏ với ông không những cảm xúc của một người vợ có chồng bị tù đày vì lý tưởng của mình, mà còn chia sẻ với ông những suy nghĩ của tôi về cách mà bộ máy tố tụng của chúng ta đang đối xử với một công dân như Nguyễn Hữu Vinh và người đồng sự của ông là Nguyễn Thị Minh Thuý. Đọc tiếp »

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Pháp Luật, Tu Do ngon Luan | Leave a Comment »

►Một lần thăm quê (8/2016)

Posted by hoangtran204 on 29/08/2016

Một lần thăm quê

pobrane

Tác giả:

28-8-2016

Đây là câu chuyện người thật, việc thật của tôi, một người VN ở cộng hòa Séc về thăm quê hương. Kể ra đây như một tâm sự cùng mọi người về những trải nghiệm khi bị công an VN hạch hỏi và đe dọa bắt bớ.

Tôi là Nguyễn Tiến Nam, sinh sống ở Plzen cộng hòa Séc. Tôi sang Séc đã hơn 30 năm, thuộc diện học nghề, sau làm phiên dich cho các đội lao động VN ở Séc, và ở lại làm ăn cho tới bây giờ. Tôi vẫn mang quốc tich VN. Mấy năm trước tôi có tham gia một vài hội thảo của người VN tại Séc về tự do dân chủ cho VN, và có mặt trong lần biểu tình của anh Đỗ Xuân Cang, trước cổng lãnh sự quán VN tại Praha, để đòi quyền được gia hạn hộ chiếu phổ thông của công dân, cùng phát tờ rơi vạch mặt lãnh sự quán VN lạm thu lệ phí, thu tiền không cấp hóa đơn. Trong thời gian hơn 15 năm trở lại đây ở Séc tôi cũng không mạo hiểm về VN thăm gia đình và người thân, phần vì công việc đang dang dở, phần vì biết tin có thể sẽ bị công an VN câu giữ.

Lần này tôi về VN với nhiệm vụ của các bạn học giao phó, là đưa các thày cô giáo người Séc cùng đi du lịch. Mặc dù với lý do đơn giản như vậy, nhưng tôi vẫn sắp sẵn cùng vợ con trường hợp tôi bị công an VN bắt giữ.

Việc nhập cảnh qua cửa hàng không Tân Sơn Nhất đều diễn ra bình thường. Thời gian gần hai tuần tôi đưa các thày cô giáo đi thăm thú mọi nơi không bị công an VN gây khó dễ gì. Có lẽ là họ không muốn cho những người khách ngoại quốc chứng kiến những màn quấy nhiểu, đe dọa bắt bớ của công an VN với công dân của mình. Nhưng tôi biết công an đã ráo riết theo dõi mọi động tĩnh của tôi.

Một hôm tôi cùng mọi người đi Cần Thơ, rời khỏi địa bàn nơi đăng ký tạm trú. Có thể vì gián đoạn thông tin về tôi nên công an cuống cuồng phái người xuống tổ dân phố điều tra, nhưng họ không biết tôi đi đâu. Tới nhà mẹ tôi dò xét, thì gặp bà già tôi điếc nặng, nên mạnh ai nấy nói, chẳng ăn nhằm gì. Cuối cùng công an đành giở trò mèo, nhắn tin cho tôi qua người bạn của tôi, rằng tôi đang mất tích, nhận được tin phải đến trình diện ngay.

Vì sợ ảnh hưởng đến chuyến đi, tôi đành để mọi người ở lại Cần Thơ, trở lại nhà một mình, nhưng không ai ra mặt gặp tôi cả.

Trong buổi liên hoan chia tay chuẩn bị sang Séc, công an Bình Dương nhắn qua người bạn của tôi, nói tôi phải đến gặp họ để làm việc, nhưng không nói rõ làm gì, nếu không đừng mong được xuất cảnh bình thường. Tôi thấy bất bình vì việc làm này của công an, tại sao họ không trực tiếp gặp tôi, hoặc chí ít gửi giấy mời cho tôi?Rõ là công an làm việc không đúng trình tự pháp luật và không tôn trọng tôi, muốn nắn gân tôi theo kiểu rung cây dọa khỉ. Vì thế tôi không đi gặp họ.

Hết 2 tuần, tôi cùng các thầy cô trở lại Séc theo lịch định. Khi đang làm các thủ tục xuất cảnh vào phòng đợi lên máy bay. Nhân viên anh ninh cửa khẩu  nói, trường hợp của tôi có vấn đề. Một viên an ninh khác đưa tôi vào phòng riêng, ở đó một thượng tá an ninh đọc lệnh tạm dừng xuất cảnh của tôi vì lý do an ninh quốc gia. Tôi không bất ngờ, nhưng vẫn bị bàng hoàng một lúc. Trong phút chốc mình trở thành nghi phạm quốc gia, tôi chợt nghĩ, lớn lao quá, ghê gớm quá. Cái cụm từ an ninh quốc gia dưới chế độ cộng sản, được công an gắn thêm các tiếp đầu ngữ như vì lý do… hay vi phạm…vv, vậy là muốn bắt giữ ai cũng được. Họ lập biên bản sự việc tạm dừng xuất cảnh của tôi, cái biên bản như vầy!

Biên bản ghi rằng (Công an cửa khẩu sân bay quốc tế Tân Sân Nhất phát hiện ông Nguyễn Tiến Nam là người thuộc diện chưa được xuất cảnh vì lý do an ninh). Có nghĩa là quyết định dừng xuất cảnh của tôi đã có từ trước, mà công an không thông báo cho đương sự, lại bố trí người đón sẵn ở sân bay chờ tôi đến để bắt cho thêm phần quan trọng, và cũng để đánh đòn tâm lý vào người thân của tôi. Cách hành xử sặc mùi cường quyền này chỉ có ở công an của chế độ cộng sản độc quyền VN. Nếu là đàng hoàng họ có thể triệu tập tôi đến cơ quan công an, để xác minh những gì họ cần khi điều tra về tôi, tôi sẵn sàng làm việc. Tôi yêu cầu an ninh giải thích rõ cho tôi vi phạm điều gì của pháp luật VN. Nhưng viên an ninh nói rằng, không có trách nhiệm giải thích.

Biên bản cũng ghi (Yêu cầu đương sự liên hệ cục quản lý xuất nhập cảnh tại địa chỉ 254 Nguyễn Trãi, phường Nguyễn Cư Trinh, quận 1, thành phố HCM để giải quyết). Tôi nói rằng, yêu cầu các anh ghi rõ ngày giờ, liên hệ như thế nào, và gặp ai, vào mặt sau biên bản. Nhưng thượng tá Ái nói là không được, vì đây là văn bản. Viên thượng úy Học xé một mẩu giấy nhỏ xíu, ghi vào số điện thoại, đưa cho tôi  rồi đưa tôi ra khỏi sân bay, tôi phải tự gọi taxi về lại khách sạn. Ra khỏi sân bay đã gần 12h đêm.

Trước lúc vào sân bay, dự trù tình huống xấu xảy ra tôi đã dặn một bà giáo rằng, khi máy bay chuẩn bị cất cánh mà chưa thấy tôi lên thì bấm vào số ĐT của bạn tôi hai chữ Nam není (Nam không ở đây). Bà giáo đã làm đúng như vậy, nên bọn bạn tôi đã biết tôi bị giữ, tôi không mang điện thoại theo mình nên cũng không thông tin được cho họ tôi đang ở đâu. Sau cùng họ tìm hỏi biết tôi đã trở lại khách sạn thì mừng lắm. Phần tôi đang suy nghĩ, tội phạm thì tôi không phải, vi phạm pháp luật VN cũng không, họ giữ tôi chắc là vì những hoạt động dân chủ của tôi tại Séc. Những hoạt động đó cũng không trái với luật pháp VN, càng không trái với luật pháp nước sở tại nơi tôi cư trú. Chẳng qua nó không đúng với đường lối và không chịu sự lãnh đạo của đảng CSVN, nên họ tìm cách gây khó dễ cho tôi, nhằm khủng bố tinh thần của tôi và người thân.

Xác định như vậy nên tôi chẳng có gì phải lo lắng. Đánh một giấc dài. Nhưng đến ngày hôm sau không thấy tôi liên lạc, an ninh đã gọi đến khách sạn. Ban đầu họ giả làm công ty du lịch gọi tới nói tôi cần đến gặp để làm visa. Lễ tân khách sạn báo lại tôi, tôi nói là không có nhu cầu. Tới chiều thì họ gọi tới nói thẳng với lễ tân là an ninh muốn gặp tôi để làm việc. Cô lễ tân hớt hải tìm tôi đến nghe điện thoại. Tôi cầm điện thoại: Alo! tôi là an ninh bộ công an, chi nhánh phía Nam, suốt buổi sáng nay tôi chờ điện thoại liên lạc của anh.

– Tôi thấy biên bản không ghi lúc nào phải đến gặp các anh, nên cũng chưa sắp xếp thời gian.

Thế anh định khi nào thì đến gặp chúng tôi?

– Chắc là cuối tuần!

Không được, ngay ngày mai 8h30, anh phải lên gặp chúng tôi ở địa chỉ trên để làm việc!

Biết có chối cũng không được, họ bắt mình ở sân bay, thả mình về đây, giờ như con chim trong lồng. Họ chưa tàn bạo với mình, bởi mức nguy hiểm của mình với chế độ chưa nhiều, chứ không phải họ vị nể gì mình.  Cũng nói thêm rằng họ không có giấy triêu tập, lệnh bắt hay giấy mời, tôi có quyền không đi. Nhưng biết rằng họ sẽ tìm mọi cách bắt tôi phải đến, mà ra vẻ không phạm luật, nên tôi đành chấp nhận gặp họ.

Tiếp tôi là hai nhân viên an ninh, một người tên Minh, người kia tên Vũ, họ mặc thường phục, không giới thiệu cấp bậc, chức vụ.

Sau màn dạo đầu, họ bắt đầu thẩm vấn. Viên an ninh tên Minh vừa hỏi vừa ghi, còn viên an ninh tên Vũ có vẽ là cấp trên, anh ta nóng tính hơn, thỉnh thoảng cắt ngang hoặc nói chen vào. Cứ như vậy kẻ đấm người xoa.

– Ở Séc anh làm gì?

Tôi làm công nhân xây dựng tự do. (Ý tôi là hoạt động cho tự do)

-Anh có biết, anh bị giữ lại vì lý do gì không?

– Ở sân bay, trong biên bản dừng xuất cảnh của tôi thấy nói vì lý do an ninh quốc gia. Tôi có yêu cầu nhưng không được giải thích.

– Anh đã vi phạm pháp luật VN!

– Tôi đã vi phạm điều gì,

– Anh đã tham gia ký kiến nghị này nọ trên mạng.

– Tôi ký nhiều lắm , không nhớ hết, đề nghị anh nói cụ thể.

–  Anh đã tham gia ký các kiến nghị, như đòi xóa bỏ điều 4 hiến pháp, phủ nhận vai trò lãnh đạo tuyệt đối của đảng.

– Đúng! tôi đã ký đòi xóa bỏ điều 4 hiến pháp.

– Ở VN làm như vậy là vi phạm pháp luật. Vì luật VN quy định chỉ có đảng mới có quyền lãnh đạo toàn diện đất nước, điều đó là bất di bất dịch.

– Đấy là các anh tự quy định với nhau vậy thôi. Rút quyển hộ chiếu VN ra chỉ cho họ. Tôi 100% là công dân Việt Nam, tôi có quyền không đồng ý với điều 4 hiến pháp. Và  yêu cầu phi chính trị hóa các lực lượng vũ trang. Theo các anh là vi phạm pháp luật VN, nhưng theo nhận thức của tôi thì những kiến nghị đó đúng đắn, và rất hợp ý tôi nên tôi ký.

-Tại sao anh không kiến nghị một mình mà lại ký cùng với những thành phần này nọ?

– Tôi dốt , không tự viết được những điều mình muốn nói , nên khi thấy người khác viết đúng ý mình thì đồng ý ký liền.
– Chúng tôi được biết, ở cộng hòa Séc anh có quan hệ với các tổ chức, cá nhân, chống phá đảng và nhà nước.

– Đề nghị anh nói cụ thể hơn.

– Trước hết là Tập hợp dân chủ đa nguyên (THDCDN), và ông Nguyễn Gia Kiểng?

–  Tôi có tham dự hội thảo của THDCDN ở Praha, và có gặp ông Nguyễn Gia Kiểng. Theo tôi ông Nguyễn Gia Kiểng là một trí thức yêu nước. Cương lĩnh hành động của THDCDN hoàn toàn không làm tổn hại cho đất nước.

– Anh quan hệ như thế nào với Ủy ban bảo vệ người lao động (UBBVNLD) và ông Trần Ngọc Thành?

– Ông Trần Ngoc Thành cũng là một người rất tốt, là người yêu nước. Chương trình hoạt động của UBBVNLD theo tôi rất có lợi cho người lao động.

– Anh có phải là thành viên của UBBVNLD.

– Tôi không phải là thành viên.

– Tại sao anh lại có mặt ở đại hội của UBBVNLD?

–  Tôi được mời, lần đó đại hội tổ chức trong hội trường của quốc hội Ba Lan.

– Anh quan hệ thế nào với nhóm Văn lang?. Anh có biết nhóm Văn lang có những hoạt động chống phá nhà nước hay không?

– Như tôi được biết, nhóm Văn lang (VL)gồm toàn những sinh viên ưu tú được cử đi học ở cộng hòa Séc. Ông Phạm Hữu Uyễn là đại diện về dân tộc thiểu số của VN ở trong chính phủ Séc. Theo tôi những người đó là những người tốt.

– Anh có biết nhiều về ông Phạm Hữu Uyễn và bà Nguyễn thanh Mai của nhóm VL?

Tôi tham gia hoạt động cùng VL nhiều, nhưng quan hệ cá nhân với ông PHU và bà NTM không nhiều, chỉ đôi lần gặp nhau khi tham gia các sự kiện như biểu tình đưa kiến nghị về việc cá chết tại biển miền trung, trước đại sứ quán VN ở Praha vừa qua, nên không biết tường tận về họ. Theo cảm nhận của tôi, họ là những người có học, tử tế, và rất có lòng với quê hương đất nước. Mấy người này thường xuyên bỏ việc nhà đi làm những công việc không ai trả công, để nhận về mình rắc rối chỉ vì mong muốn VN tốt đẹp hơn, dân chủ tự do hơn.

-Anh có là thành viên của Văn lang không?

– Tôi không là thành viên của Văn lang.

– Tại sao anh tham gia các hoạt động của Văn lang?

Ô đúng! tôi có tham gia các hoạt động của Văn lang như tổ chức chiếu phim Hoàng sa nỗi đau mất mát, của tác giả Andre Menras Hồ Cương Quyết. Hay hội thảo về Biển đông của tiến sĩ Nguyễn Nhã ở Plzen. Phim Hoàng sa nỗi đau mất mát được chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết ủng hộ và đài truyền hình thành phố HCM quay. Nếu nói đây là những hoạt động chống phá nhà nước, thì hóa ra những người này cũng chống phá à. Theo tôi những người cản phá chiếu cuốn phim này mới là kẻ chống phá đất nước.

– Anh quan hệ với ông Đỗ Xuân Cang thế nào?

– Chúng tôi là quan hệ bạn bè.

– Ông Cang có phải thành viên của THDCDN không?

– Chuyện đó tôi không biết.

– Tại sao hôm ông Đỗ Xuân Cang biểu tình trước lãnh sự quán anh lại có mặt?

Tôi phát tờ rơi cho người VN đến lãnh sự quán làm việc, vạch mặt những việc làm mờ ám của lảnh sự quán, như lạm thu các loại lệ phí, không thông báo minh bạch giá cả các loại phí như quy định, thu tiền không cấp hóa đơn chứng từ…vv

– Tại sao anh lại phát vào ngày anh Cang biểu tình, mà không phải ngày khác?

– Ngày anh Cang biểu tình có cảnh sát Séc bảo vệ. Nếu tôi phát vào ngày khác sứ quán sẽ gọi bộ đội Sapa (bảo vệ chợ Sapa) đến , có thể xảy ra va chạm bất lợi cho tôi.

– Quan hệ của anh thế nào với nhóm Đàn Chim Việt (ĐCV).

– Chúng tôi cũng là quan hệ bạn bè, họ là con cái của những cán bộ ra đi từ miền bắc xã hội chủ nghĩa.

– Tại sao anh lại gửi những bài viết của anh cho Đàn Chim Việt?

– Không lẽ tôi lại gửi cho báo trong nước. Thực tình tôi cũng gửi cho một vài tạp chí, nhưng họ không đăng.

Thú thật khi mới bị thẩm vấn tôi cũng bị chút bối rối, nhưng càng về sau tôi càng tự tin hơn, nhiều câu trả lời tôi như được trút niềm bức xúc và giang giải thêm cho họ, những người an ninh chỉ biết trung thành.
– Anh đừng nên tham gia hoạt động cùng các tổ chức cá nhân chống phá đảng và nhà nước nữa.

– Các anh thần hồn nát thần tính, nhìn chỗ nào cũng thấy thù địch, nhìn chỗ nào cũng thấy phản động. Các anh cố tạo ra trong xã hội, mà ở đó người dân phải sợ các anh. Tôi nói thật chính các anh mới là người đang sợ. An ninh Vũ đứng bật dậy.

– Việc gì chúng tôi phải sợ.

– Tôi cười lớn và nói. Có thể các anh nghĩ rằng mình có súng và dùi cui nên không sợ. Tôi lấy ví dụ cho các anh nghe. Một đất nước loạn lạc mà trộm cắp luôn rình rập, dù có bảo vệ thế nào, tường cao hào sâu tên trộm vẫn đột nhập được, và ông chủ luôn là người sợ trộm. Còn đất nước an bình, ông chủ nhà có để cửa mở cũng không sợ gì.

– Dưới sự lãnh đạo của đâng VN vẫn phát triển tốt đấy chứ.

– Tốt ở chỗ nào, đảng và nhà nước đang bằng mọi giá làm kinh tế, nhưng vì cơ chế độc quyền, tham nhũng nên càng làm càng sa lầy. Chấp nhận tất cả cá nhà thầu kém khả năng và đạo đức, các dự án tưởng là rẻ hóa ra đắt, vì kém chất lượng, kéo dài thời gian, và nhất là tàn phá môi trường, điển hình như Formosa các anh thấy rồi đấy. Đất đai nông nghiệp bị lấn lướt cho các công trường, nhiều nơi thành vùng đất trắng, tôi đồ rằng chỉ nay mai thôi con cháu chúng ta sẽ không có chổ mà ở. Những dòng sông bị bức tử, như sông Sài Gòn đây, hồi nào còn trong xanh chúng tôi còn bơi lội ở đó. Bây giờ thú thật có thò ngón chân xuống tôi cũng không dám.

Bấy giờ thì tôi đã chủ động nói ra ý nghĩ của mình, mà không lệ thuộc vào các câu hỏi của họ nữa.

Ngày thứ hai, an ninh yêu cầu tôi viết bản tường trình. Tất cả những gì các anh cần biết tôi đã nói đầy đủ từ hôm qua tới giờ, cần gì phải ghi lại nữa!

– Chúng tôi muốn tự anh viết lại những sự việc đó, đây là nguyên tắc.

Lời qua lại rồi tôi cũng phải viết bản tường trình theo như họ muốn.

Hồ sơ về tôi chắc họ đã nắm tường tận từ mạng lưới dày đặc của họ ở trong nước và hải ngoại. Chẳng là họ muốn dằn mặt tôi, và những người tự do, nên bầy trò bắt bớ thẩm cung như vậy. Để mọi người thấy đó làm sợ, hoặc chí ít cũng thấy phiền toái mà từ bỏ công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ.

Ngày thứ ba, hai viên anh ninh bắt tôi viết bản cam kết, không tham gia các tổ chức hoặc làm gì , chống phá  nhà nước. Biết có chối cũng không được, cuối cùng rồi bản cam kết cũng được viết xong. Thay vì viết nguyên văn như họ mớm lời, tôi viết rằng , không tham gia các tổ chức hoặc làm gì tổn hại đến tổ quốc VN.

Không tranh cãi với an ninh, nhưng tôi nghĩ rằng, các tổ chức, cá nhân mà minh biết đều là những tổ chức hoạt động công khai, minh bạch và đấu tranh cho công lý, lẽ phải, tự do dân chủ ở VN. Chỉ là không nằm trong sự chi phối của đảng CSVN.

Tôi yêu cầu họ photo lại cho tôi bản tường trình cùng bản cam kết của tôi, nhưng họ từ chối và nói đây là tài liệu nôi bộ.

Viên an ninh Vũ hỏi tôi.

– Thời gian trước mắt anh định làm gì?

Nếu ngắn thì tôi đi Tây Ninh thăm bà con họ hàng, nếu dài thì tôi đi Phan Rang , Đà Nẵng, dài nữa thì tôi ở nhà chăm sóc mẹ tôi.

– Khi nào anh định trở lại Tiệp?

Ơ hay! các anh dừng xuất cảnh của tôi, giờ lại hỏi vậy tôi làm sao biết được.

Viên an ninh tỏ vẻ quan tâm hỏi anh.

– Sự việc thế này có làm ảnh hưởng công việc của anh bên Séc không?

Công việc chưa làm thì nó còn đó, chứ có đi đâu.

– Gia đình anh bên đó thế nào?

Con gái lớn của tôi tốt nghiệp đại học đã đi làm, con trai nhỏ còn đi học phổ thông.

– Anh không phải đưa đón cháu đến trường à?

Nhà cách trường 6km, nó tự đi xe buýt tới trường. Trẻ con bên đó tự lập lắm, xã hội lại an toàn, không lo tai nạn hay bắt cóc bán qua Trung quốc như ở VN, nên chẳng lo gì cả.

Sẵn đang bức xúc, tôi tuôn xối xả vào viên an ninh những bất cập của giáo dục VN. Câu chuyện chuyển qua nhiều đề tài, lĩnh vực nào tôi cũng nêu ra những sự thật phũ phàng của xã hội VN đương đại, dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng CSVN. Ngay những sự thay đổi tiến bộ của VN mà đảng cho là nhờ vào sự sáng suốt của mình, cũng là mạo nhận, sự đổi mới mà đảng vẫn rêu rao chẳng qua là trả lại những giá trị ban đầu vốn có, tự do dân chủ của xã hội, mà đảng đã kìm giữ.

Viên an ninh ngồi nghe chẳng tỏ ra đồng tình, cũng không tỏ ra phản đối, có lẽ sự việc buộc anh ta phải nghe tôi nói. Đến bây giờ tôi lại mong cho họ gọi làm việc nữa, để được tranh luận với họ, những công bộc của chế độ. Dẫu biết rằng sẽ chưa thay đổi được gì, nhưng tôi tin rang họ cũng là nhũng con người Việt nam. Khi mọi người mạnh dạn nói lên những bức xúc chính đáng của mình, trước những bất công của xã hội, tất nhiên xã hội phải thay đổi.

– Chúng tôi sẽ gửi hồ sơ của anh lên lãnh đạo. Anh đừng đi chơi xa và giữ liên lạc với chúng tôi, có thể thứ hai tới lãnh đạo sẽ gặp anh.

Thế rồi thứ ba, tôi nhận được ĐT từ an ninh Minh, rằng lãnh đạo bận họp, không gặp anh được. Đồng thời thông báo lệnh dừng xuất cảnh của tôi đã được gỡ bỏ.

Anh cho biết khi nào tôi có thể gặp các anh để nhận quyết định đó?

– Những việc nội bộ, thông báo thế là được rồi, anh cứ ra sân bay có việc gì thì liên lạc trực tiếp với tôi!

Chẳng lẽ lại chửi bậy, đm  làm ăn như con c… Lúc dừng bay của người ta thì biên bản hẳn hoi, giờ thả người thì nói suông. Như vậy nhằm ý đồ gì?Chắc chắn là muốn rũ bỏ trách nhiệm khi câu giữ tôi.

Tôi ra phòng vé đặt vé, cô nhân viên hỏi. Chú có lệnh được xuất cảnh chưa? cháu hỏi là lo cho chú, sợ lấy vé rồi mà không được bay thì mất tiền oan.

Tôi bấm ĐT liên lạc với Minh. Alo! anh Minh à, tôi đang ở phòng vé, nhân viên họ hỏi tôi là có lệnh xuất cảnh chưa?

– Anh cứ an tâm đặt ngày bay đi, sẽ chẳng có việc gì xảy ra đâu!, Chúng tôi muốn gặp anh một lần nữa.

Tôi sẽ đặt ngày bay vào chủ nhật này, từ nay tới đó các anh muốn gặp tôi vào lúc nào?

– Được rồi, tôi sẽ gặp anh ở sân bay vào ngày chủ nhật. Mấy giờ anh bay?

11h giờ đêm!

– Vậy thì 8h chiều ta gặp nhau!

Chiều chủ nhật anh ta đến thật đúng giờ. Ngồi kafe trong sảnh đợi sân bay.

Minh nói với tôi, lãnh đạo gửi lời thăm hỏi và chúc anh đi may mắn.

Tôi hỏi lãnh đạo tên gì để còn cám ơn.

– Anh biết thế là được rồi.

Tôi bị các anh dừng xuất cảnh, bây giờ chứng minh tôi không có tội gì, lỗi bị phạt do đổi vé bay không phải tôi gây ra, các anh định xử lý thế nào?

Có vẻ như đã sẵn sàng câu trả lời, an ninh Minh không tỏ ra khẩn trương, chậm rãi nói.

-Thật ra anh cũng không hoàn toàn vô tội đâu!

Câu trả lời vừa có tinh thách đố vừa thể hiện bản chất cù nhầy của an ninh VN. Biết có tranh cãi với họ cũng vô ích, lối nào mình muốn bay thì cũng phải bỏ tiền túi ra, đừng mong gì bọn này làm theo lẽ phải. Có khiếu nại thì rồi mất công mất việc.

– Anh trở lại Séc nếu biết cá nhân hay tổ chức nào chống phá nhà nước thì liên hệ với chúng tôi.

– Nếu  tổ chức, cá nhân nào chống phá Tổ quốc VN, thì tôi còn chống lại họ trước khi báo cho các anh.

Tôi trở lại Séc trong niềm tâm tư bộn rộn, đối với quê hương xứ sở của mình. Tổ quôc VIỆT NAM.

© Nguyễn Tiến Nam

© Đàn Chim Việt

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Công An, Dân Chủ và Nhân Quyền, Pháp Luật, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Tuân thủ Hiệp định TPP, Việt Nam sẽ cho phép thành lập các công đoàn độc lập

Posted by hoangtran204 on 10/11/2015

VOA Tiếng Việt

9-11-2015

Việt Nam đồng ý về một loạt biện pháp cải cách lao động, kể cả cho phép thành lập các công đoàn tự do và độc lập, bao gồm quyền đình công, theo Hiệp định Hợp tác Xuyên Thái Bình Dương -TPP được thoả thuận hồi tháng trước. Toàn văn hiệp định TPP được công bố, phác họa những nhượng bộ mà Việt Nam đã đồng ý trước những đòi hỏi của phía Mỹ.

Hãng tin Reuters hôm 8/11 tường thuật rằng các điều khoản liên quan tới việc này nằm trong một thoả thuận song phương riêng rẽ giữa Washington và Hà Nội, một trong những điều khoản trong hiệp định thương mại khổng lồ bao trùm 12 quốc gia ven Thái Bình Dương.

Reuters dẫn lời ông Tom Malinowski, Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động khẳng định với tờ New York Times rằng đây là ‘cơ hội tốt nhất mà Hoa Kỳ có được trong nhiều năm nay để hối thúc cải cách sâu rộng các định chế tại Việt Nam hầu giúp thăng tiến nhân quyền, và điều này chỉ xảy ra nếu TPP được phê chuẩn.’

Việt Nam cam kết sẽ cho phép công nhân được đình công, không những chỉ về lương bổng và giờ giấc làm việc, mà còn về các điều kiện làm việc và những khiếu nại khác nữa.

Theo bản văn của hiệp ước TPP, “Việt Nam sẽ đảm bảo các thủ tục và cơ chế để đăng ký các công đoàn lao động ở cấp cơ sở, phù hợp với các quyền lao động như được ghi trong bản tuyên ngôn của Tổ chức Lao động Quốc tế, kể cả tôn trọng sự minh bạch, thời hạn làm thủ tục và các đòi hỏi đối với thành viên, mà không cần phải xin phép trước”.

Theo thoả thuận, Việt Nam sẽ thông qua các luật để cho phép công nhân thuộc các công ty và lĩnh vực khác nhau liên kết với nhau trong các tổ chức công đoàn để bảo vệ quyền lợi của người lao động.

Trước đó tờ New York Times nói rằng thoả thuận này có thể dành cho công nhân quyền hạn lớn hơn để mặc cả với giới chủ nhân, nhưng ảnh hưởng của nó sẽ tuỳ thuộc vào cách mà Việt Nam thi hành thoả thuận này.

Theo thoả thuận đi kèm với TPP, ngoài quyền đình công, Việt Nam còn phải cho phép các công đoàn độc lập được yêu cầu sự hỗ trợ của các công đoàn lao động quốc tế.

Có nhiều sự khác biệt lớn giữa các nước tham gia TPP. Nước có GDP cao nhất là Hoa Kỳ với 17,42 nghìn tỉ đôla. Nước có GDP thấp nhất là Brunei với 17,26 tỉ đô la.

Về dân số nước đông dân nhất là Hoa Kỳ với 323 triệu dân, Brunei ít dân nhất với 420.000 người.

GDP tính trên đầu người cao nhất là Brunei, với 72.220 đôla, Việt Nam có GDP tính trên đầu người thấp nhất, là 1.901 đôla.

Nguồn: NYT, Vietnamrightnow

Posted in Kinh Te, Pháp Luật, Quyền tự do lập Hội | Leave a Comment »

►Blogger Điếu Cày tố cáo các vi phạm trong vụ án của mình

Posted by hoangtran204 on 07/02/2013

Blogger Điếu Cày tố cáo các vi phạm trong vụ án của mình

Blogger Ðiếu Cày Nguyễn Văn Hải.Trà Mi-VOA

07.02.2013

Một blogger nổi tiếng bị lãnh án 12 năm tù về tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” từ trong trại giam gửi thư tố cáo rằng phiên tòa đối với anh là một vết nhơ thêm nữa cho nhân quyền Việt Nam.

Thủ bút của blogger Điếu Cày tố cáo những sai phạm trong quá trình điều tra, tố tụng tại phiên sơ thẩm ngày 24/9/12 vừa được nhà hoạt động dân chủ người Mỹ gốc Việt, Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, phổ biến ra công luận. Cuối tháng giêng vừa qua, Hà Nội phóng thích và trục xuất ông Quân về Mỹ trước áp lực quốc tế sau 9 tháng giam cầm với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”. Tiến sĩ Quân đã gửi bản sao lá đơn tố cáo của Điếu Cày đến Ban Việt ngữ đài VOA.

Trong đơn, Điếu Cày, thành viên sáng lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, nêu rõ phiên tòa xử ông là “bằng chứng rõ nhất cho sự thất bại của việc xây dựng một nền dân chủ tại Việt Nam”, “làm đổ vỡ hình ảnh một nhà nước pháp quyền trong mắt bạn bè quốc tế.”

Trong ba ngày hôm qua, hôm nay, và ngày mai mẹ con tôi vẫn trên đường đi tìm ông Hải. Vì họ đưa ông ấy đi, ngày hôm qua thì ở trại giam Chí Hòa, hôm nay thì ở trại giam Bố Lá, ngày mai thì đi trại giam Xuyên Mộc. Chúng tôi đến mỗi nơi đều bị người ta nói là đã chuyển ông ấy đi…

Blogger Điếu Cày (tức Nguyễn Văn Hải) nói vụ án của ông có rất nhiều vi phạm từ quá trình điều tra cho tới tố tụng, nhưng luật sư và bị cáo đã bị tòa tước đoạt hầu hết quyền được trình bày quan điểm tại phiên xử sơ thẩm.

Bà Dương Thị Tân, vợ của blogger Điếu Cày, nói với VOA Việt ngữ rằng thư tố cáo của chồng bà đã không được chuyển tới tay luật sư trước phiên phúc thẩm hôm 28/12 vừa qua:

“Cái đơn đó họ không có chuyển ra. Ông Hải phải viết đến 3 lần. Lúc gặp ông Hải trước phiên phúc thẩm, ông Hải nói là ông đã phải viết đơn kháng cáo đến 3 lần. Cả 3 lần đó, luật sư và gia đình đều không nhận được.”

Luật sư của Điếu Cày cho hay tuy không nhận được thư tố cáo của chính thân chủ mình, nhưng luật sư đã trình bày tất cả những sai phạm trong vụ án tại phiên phúc thẩm và dù tòa có ghi nhận, bản án vẫn không thay đổi.

Luật sư Hà Huy Sơn:

“Tôi không có được bản kháng cáo sơ thẩm đó. Dù không có, nhưng tôi có trao đổi với ông Hải và nắm bắt được tinh thần yêu cầu của bản kháng cáo đấy và tại phiên phúc thẩm, chúng tôi cũng đã nói đầy đủ những sai phạm của bên công tố, bên Viện Kiểm sát. Nhưng cuối cùng Hội đồng Xét xử không chấp nhận ý kiến của luật sư. Tôi nói rất rõ tại phiên tòa, nhưng rất tiếc không có báo chí độc lập tham gia phiên tòa đấy. Bên công tố và Hội đồng Xét xử cũng đã thừa nhận những điều tôi nói. Họ chỉ thừa nhận tại phiên tòa thôi, nhưng trong bản án, người ta không thừa nhận. Tại tòa, tôi nói rằng Câu lạc bộ Nhà báo Tự do không phải là một tổ chức; ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) không phải là người chỉ huy và ông cũng không viết một bài báo nào khác; và Hội đồng Xét xử, Viện Kiểm sát, bên công tố cũng không chứng minh được hậu quả ông Điếu Cày gây ra như thế nào theo như luật Việt Nam quy định. Nhưng cuối cùng, người ta vẫn kết án ông ấy như vậy.”

Luật sư Sơn nói tiếp:

“Ở nhà nước Việt Nam chúng tôi, vai trò luật sư rất bị hạn chế. Nhiều khi cơ quan tố tụng cũng không thực hiện đúng quy định của luật tố tụng hình sự do chính họ ban hành. Chúng tôi cũng đấu tranh nhưng nhiều khi cũng không được giải đáp.”

Chúng tôi luôn luôn vẫn tiếp tục và chúng tôi đang tiến hành việc kháng án lên Tòa án Nhân dân Tối cao đi tìm công lý. Sau Tết, chúng tôi sẽ tiến hành việc kháng án…
» Bà Dương Thị Tân, vợ blogger Ðiếu Cày.

Theo luật tố tụng hình sự Việt Nam, trong quá trình điều tra, truy tố, hay xét xử có những sai phạm rõ ràng thì bị cáo có quyền yêu cầu xem xét lại bản án ở cấp Giám đốc thẩm. Bà Tân, vợ Điếu Cày, cho biết gia đình bà sẽ tiếp tục đấu tranh đòi công lý lên tới cấp cao hơn:

“Chúng tôi luôn luôn vẫn tiếp tục và chúng tôi đang tiến hành việc kháng án lên Tòa án Nhân dân Tối cao đi tìm công lý. Sau Tết, chúng tôi sẽ tiến hành việc kháng án để Giám đốc thẩm vì tất cả những điều họ làm trong phiên xử này hoàn toàn ngụy tạo hầu trói buộc cho người ta những cái tội danh.”

Tuy nhiên, luật sư của Điếu Cày cho rằng:

“Về cơ hội Giám đốc thẩm, xét xử lại theo thủ tục Giám đốc thẩm, với pháp luật Việt Nam thì cái đấy quy định cũng rất không rõ ràng. Chúng tôi cũng không biết dựa vào đâu để mà đấu tranh. Tôi không hy vọng điều đó mà tôi sợ rằng cái này tốn kém, phiền phức cho gia đình thân chủ của chúng tôi thôi.”

Thân nhân blogger Điếu Cày cho biết hiện ông đang liên tục bị chuyển trại giam mà chính quyền không hề thông báo với người nhà.

“Trong ba ngày hôm qua, hôm nay, và ngày mai mẹ con tôi vẫn trên đường đi tìm ông Hải. Vì họ đưa ông ấy đi, ngày hôm qua thì ở trại giam Chí Hòa, hôm nay thì ở trại giam Bố Lá, ngày mai thì đi trại giam Xuyên Mộc. Chúng tôi đến mỗi nơi đều bị người ta nói là đã chuyển ông ấy đi. Nhưng họ không hề thông báo cho gia đình theo luật pháp quy định.”

Cái đơn kháng cáo (của blogger Ðiếu Cày) họ không chuyển ra. Ông Hải phải viết đến 3 lần. Lúc gặp ông Hải trước phiên phúc thẩm, ông Hải nói là ông đã phải viết đơn kháng cáo đến 3 lần. Cả 3 lần đó, luật sư và gia đình đều không nhận được…

» Vợ blogger Ðiếu Cày.

Trước đó, giới hữu trách có chỉ thị cấm người nhà được thăm gặp blogger Điếu Cày cho tới sau Tết Nguyên Đán, viện dẫn lý do “không tuân thủ mệnh lệnh của cán bộ tổ chức thăm gặp”. Theo quy định, người thân được phép thăm gặp Điếu Cày vào mỗi thứ tư đầu tiên trong tháng.

Bà Dương Thị Tân, vợ Điếu Cày, nói tiếp:

“Cái lệnh đó có hiệu lực ở trại giam Chí Hòa. Còn khi đi trại giam khác thì nó hết hiệu lực. Nhưng đến trại giam khác thì họ vẫn cản trở bằng cách là thuyên chuyển ông Hải liên tục.”

Trong vụ án của ba thành viên chủ chốt thuộc Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, blogger Điếu Cày và blogger Tạ Phong Tần bị giữ y án lần lượt là 12 và 10 năm tù sau phiên phúc thẩm ngày 28/12/12, khiến cộng đồng quốc tế mạnh mẽ chỉ trích thành tích nhân quyền của Việt Nam. Tại phiên sơ thẩm và phúc thẩm, chỉ có blogger AnhbaSG nhận là phạm tội và lãnh án nhẹ nhất, từ 4 năm còn 3 năm tù.

Nhà báo tự do Điếu Cày từng được đích thân Tổng thống Mỹ Barack Obama vinh danh nhân Ngày Tự do Báo chí Thế giới hồi tháng 5 năm ngoái.

Nguồn: VOA

=========================

Đơn kháng án của Blogger Điếu Cày

Chân Như thực hiện

Theo Đài RFA


Đơn kháng án của Blogger Điếu Cày gửi TS Nguyễn Quốc Quân chuyển ra ngoài.TS Nguyễn Quốc Quân, một người Mỹ gốc Việt bị Việt Nam trục xuất hồi tháng trước, ngoài chuyện được tự do ra khỏi nhà tù, ông còn mang theo được lá thư của một tù nhân lương tâm nổi tiếng khác tại Việt Nam là blogger Điếu Cày sang Mỹ.

Nhà báo Nguyễn Văn Hải tức blogger Điếu Cày tại phiên sơ thẩm hôm 24/9/2012.

Đài Á Châu Tự Do hỏi chuyện Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân xung quanh lá thư của blogger Điếu Cày. Mời quý vị cùng theo dõi.

Chân Như: Lời đầu tiên xin gởi lời chào đến TS Nguyễn Quốc Quân. Xin ông có thể cho khán thính giả của Đài Á Châu Tự Do biết là ông đã nhận được lá thư của blogger Điếu Cày trong trường hợp nào?

TS Nguyễn Quốc Quân : Chào Chân Như. Kính chào quý vị khán thính giả của Đài RFA. Tôi nhận được cái thư của anh Điếu Cày, thứ nhất là anh Điếu Cày nhập vào Trại B-34 từ nơi khác đến vào ngày 23 tháng 9. Ảnh vào B-34 để mà chuẩn bị ra tòa về vụ Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, và anh Điếu Cày ở đó được khoảng chừng gần 2 tuần cho nên có cái cơ hội anh em thò miệng ra ngoài cửa sổ để nói chuyện với nhau. Tôi quen giọng anh Điếu Cày cho nên nghe giọng thì cũng nhận ra ảnh là anh Điếu Cày. Và những người tù bên cạnh khi ảnh đi ngang qua thì thấy mặt và họ bảo đó chính là anh Điếu Cày.

Khi nhận được thủ bút của anh Điếu Cày thì tôi mới dám nghĩ rằng 99% người viết chính là anh Điếu Cày, nhưng mà qua tính khí khái của những lời lẽ mà ảnh nói thì quả thật tôi cho rằng tôi rất là may mắn được giao lưu, tức là trò chuyện với anh Điếu Cày xuyên qua lỗ cửa sổ.

Tôi ở Phòng 14 còn anh Điếu Cày ở Phòng 16, tức là chỉ cách nhau một phòng thôi. Đó cũng là một điểm rất là lạ mà chúng tôi, tôi và Điếu Cày cũng có bàn với nhau là không biết tại sao họ lại để cho hai người tù chính trị ở sát với nhau như thế.

Chân Như : Như theo lời ông kể thì có nghĩa là ông bị giam chung nhà tù với blogger Điếu Cày. Ngoài việc giao lưu qua lại qua lỗ cửa sổ, vậy còn cơ hội gặp mặt với blogger Điếu Cày trong tù thì sao ạ?

TS Nguyễn Quốc Quân : Về gặp mặt thì không thể gặp mặt rồi, và ngay cả lúc tôi đi “làm việc”, theo cái nghĩa là đi ra ngoài để điều tra, hay là anh Điếu Cày đi ra ngoài để dự phiên tòa đó, thì cũng không bao giờ đi ngang phòng nhau, do đó cũng không có cơ hội để nhìn thấy mặt nhau. Nhưng mà sau khi ảnh vào rồi ảnh trò chuyện với người bên cạnh thì người bên cạnh mới bảo là có anh Nguyễn Quốc Quân. Cho nên chúng tôi đã lên tiếng với nhau để làm quen và nói chuyện với nhau.

Chúng tôi mỗi lần nói chuyện, vì chỉ cách có một phòng thôi nên gần nhau, cho nên chúng tôi có thể nói chuyện một cách trực tiếp, nghĩa là chỉ cần nói to lên thôi là phòng bên cạnh có thể nghe được.

Trong những giờ cửa mở, khi cửa mở thì chúng tôi ra cái hàng rào để mà có chỗ tắm, mặc dù không thể nhìn mặt nhau và mặc dù khoảng cách vẫn nhất định như vậy, nhưng mà mình có thể nói lớn và nói xuyên qua cái hàng rào để mà nghe được. Đó là cơ hội để mà nói chuyện. Và ở trong tù thỉnh thoảng người ta vẫn hát cho nhau nghe vào ban đêm. Người này hát, người kia hát, chẳng hạn như hôm đó, hai hôm sau anh Điếu Cày có hát bản “Tự Do”, còn tôi thì tôi đọc tặng cả dãy nhưng thực sự tặng anh Điếu Cày, tôi đọc bài thơ “Lời Mẹ Dặn” của nhà thơ Phùng Quán, mà có mấy câu thơ cuối cùng thì anh Điếu Cày rất đắc ý, mặc dù ảnh chưa từng nghe bao giờ. Các câu thơ đó là :

Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

Những câu đó rất phù hợp với vai trò anh Điếu Cày trong thời gian này.

Chân Như : Dạ vâng. Trở lại với nội dung chính. Xin ông có thể cho biết một vài điểm chính trong bức thư này được không ạ?

TS Nguyễn Quốc Quân : Nói là bức thư thì không hẳn đúng là như vậy. Đó là cái đơn kháng cáo của anh Điếu Cày. Như tất cả quý khán thính giả đã biết là anh Điếu Cày bị xử án, cùng với chị Tạ Phong Tần, là 12 năm tù và 5 năm quản chế. Ảnh có nói với tôi như thế này: Công tố viện đã đòi phải xử thật nặng, nhung khi mà vào hội đồng xét xử thì họ đã khuyến mãi thêm 2 năm tù nữa và 5 năm quản chế. Tổng cộng là 12 năm tù và 5 năm quản chế. Ảnh bảo rằng là ảnh tin rằng cái Điều 88 khắc nghiệt này là chắc chắn sẽ chết trước khi ảnh ra tù. Đó, tôi cho cái đó mới là thông điệp chính.

Nói trở lại cái tờ giấy mà tôi nhận được, đó chính là cái đơn kháng cáo sau khi nhận được bản đó rồi về ngày hôm sau ảnh có viết một cái đơn kháng án để đòi xử án lại. Thì cái đơn ảnh viết là khá đanh thép và rất hào hùng, do đó người quản giáo không chịu nhận tờ giấy đó. Họ bảo rằng là muốn kháng cáo phải viết một tờ giấy lễ phép hơn. Thế là anh Điếu Cày có tranh luận với họ, nhưng người quản giáo chỉ biết chấp hành lệnh trên thôi. Nếu mà không viết lại thì họ không gửi cái đơn kháng án. Do đó ảnh đã lấy tờ giấy khác để viết lại. Thế là cái tờ giấy mà ảnh viết trước đó (tôi xin mở ngoặc kép) nó bay qua phòng của tôi giống như một món quà, để cho tôi đọc. Và khi tôi đọc cái đơn kháng án đó thì tôi rất là xúc động. Ảnh bảo rằng là không có gì để gửi tâm tư của mình ra bên ngoài thì nhờ Quân thuộc cái đó để nói lại với công luận thế giới, nói lại với công luận Việt Nam ở nước ngoài. Tôi đã quyết tâm là làm thế nào cho tờ giấy đó được đến tay của hải ngoại.

Nếu mà quý vị biết thì trong bất cứ nhà tù nào, đặc biệt là nhà tù cộng sản không hề có những dòng chữ, không hề có bút hay giấy, và mỗi một tháng họ đều vào trong phòng họ xét rất kỹ. Và tôi biết chắc rằng nếu một khi tôi rời khỏi trại giam là họ xét tôi rất là kỹ, do đó tôi không thể giữ tờ giấy đó ở trong phòng. Tại vì tôi nhận được từ hồi tháng 9, do đó tôi đã tìm cách nhờ những người tin cậy chuyển tờ giấy đó ra khỏi trại. Người giúp đỡ đó tôi xin phép không được nói tên ở đây. Rất là may mắn, mọi thứ đã êm xuôi, và tờ giấy đã ra được đến hải ngoại sau khi tôi đã đến nơi an toàn ở bên Hoa Kỳ một ngày.

Nội dung của tờ kháng án đó gồm 2 phần chính mà phần đầu nói lên sự sai trái trong buổi xét xử và suốt trong thời gian điều tra, tức là những cái sai phạm, các vi phạm pháp luật cho bộ luật tố tụng hình sự. Phần thứ hai là anh Điếu Cày đã nêu lên những phi pháp của Điều 88 nói riêng và một số điều luật khác nói chung ở trong bộ luật tố tụng hình sự.

Không những thế, anh Điếu Cày còn liệt kê một số điều luật trái ngược với chính Hiến Pháp Việt Nam nữa, do đó anh mới bảo rằng là Điều 88 là điều cần phải bị xóa bỏ khỏi Bộ Luật Tố Tụng cùng với một số điều luật khác. Tôi cho đó là một bản thông điệp và mong chờ hải ngoại cũng như quốc tế hãy tìm cách xóa bỏ Điều 88.

Chân Như : Vậy ông có kế hoạch nào để vận động cho blogger Điếu Cày trong thời gian tới hay không? Và liệu với lá đơn kháng án trong tay, ông có hy vọng gì trong việc đi tìm công lý cho blogger Điếu Cày?

TS Nguyễn Quốc Quân : Cho đến nay thì cũng chưa có cái kế hoạch gì một cách cụ thể và cái đơn kháng án của anh Điếu Cày mang ra giống như lời kêu gọi đồng bào hãy chú tâm vào điều luật mà họ đã rất là tùy tiện bắt giữ người và rất là tùy tiện khi xét xử. Tôi cho rằng đơn kháng án của anh Điếu Cày coi giống như là một lời nhắn gửi thân thương của anh Điếu Cày đến đồng bào hải ngoại vì đã từ lâu rồi anh ấy vắng mặt. Rất là mong sự tiếp tay của đồng bào, cũng như sẽ vận động để coi như là cái bằng chứng để cho chính quyền Hoa Kỳ nếu quan tâm về tình hình nhân quyền ở Việt Nam thì lúc đó có thể coi như là một lý do để làm thế nào vô hiệu hóa hai Điều 79 và 88.

Chân Như : Xin cám ơn Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân đã cho Đài Á Châu Tự Do những chia sẻ vừa rồi ạ.

TS Nguyễn Quốc Quân : Dạ vâng. Xin cảm ơn Đài đã cho tôi có cơ hội để mà hoàn thành một phần nào đó cái thông điệp, cái tấm lòng của anh Điếu Cày, một người mà tôi vô cùng mến phục, kính phục, và chúng tôi đã học hỏi lẫn nhau rất là nhiều điều. Trong suốt thời gian trong tù chính anh đã chuyển thức ăn cho tôi vì tôi rất là thiếu thức ăn, và tôi cũng tặng cho anh hai cuốn sách mà sách ở trong tù thì rất là quý. Tôi đã tuyệt thực nhiều ngày để có các sách đó và tôi cảm thấy món quà đó vào tay anh Điếu Cày thì nó có giá trị hơn rất là nhiều.

* * *CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự Do – Hạnh Phúc

ĐƠN KHÁNG ÁN

Bản án hình sự sơ thẩm số 340/2012/HSTS
ngày 20/7/2012

Kính gởi: Tòa án nhân dân tối cao tại TP Hồ Chí Minh

Tôi tên: Nguyễn văn Hải, sinh năm 1952
Quê quán: Hải Dương,
Nơi Đăng Ký Thường Trú: 57/3 & 57/4 Phạm Ngọc Thạch Phường 3. Quận 3. TP Hồ Chí Minh

Bị bắt ngày 20/10/2010 Hiện đang bị giam giữ tại trại tạm giam B34/BCA.

Tôi làm đơn này Kháng cáo toàn bộ bản án sơ thẩm được đưa ra xét xử ngày 24/9/2012 tại Trụ sở Tòa Án Nhân Dân TP Hồ Chí Minh.

Bằng cách điều hành độc tài, chủ tọa phiên tòa Vũ Phi Long đã ngang nhiên tước đoạt hầu hết quyền lợi của bị cáo, luật sư…

* Khống chế thời gian bào chữa của Luật sư còn 10 phút.

* Tước đoạt quyền tự bào chữa của bị cáo.

* Không cho bị cáo tranh luận cùng Viện Kiểm Soát.

* Không đưa ra chứng cứ buộc tội tại phiên tòa.

* Không cho bị cáo thẩm vấn những nhân chứng buộc tội mình.

* Không chứng minh được bị hại và tiến hành tố tụng không liên quan với nhau.

* Không cho Luật sư tiếp cận hồ sơ gốc của vụ án v.v…

* Không có mặt giám định viên Văn Hóa Thông Tin và Công Nghệ Thông Tin tại tòa.

Đây là một vụ án có rất nhiều vi phạm trong quá trình điều tra, vi phạm trong quá trình tiến hành tố tụng nhưng chủ tọa đã tước đoạt hầu hết quyền được trình bày quan điểm bào chữa của Luật Sư, bị cáo không thể hiện được đó là một phiên tòa công bằng, công khai, độc lập và không thiên vị mà còn làm đổ vỡ hình ảnh một nhà nước pháp quyền trong mắt bạn bè quốc tế. Phiên tòa này đã là bằng chứng rõ nhất cho sự thất bại của việc xây dựng một nền dân chủ tại Việt Nam.

• Căn cứ Hiến pháp Việt Nam.

• Căn cứ các điều 5; 18; 19; 21; 22 Công ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị 1966 mà Việt Nam đã tham gia ngày 24/9/1982.

• Căn cứ trên đầu mỗi bộ luật của VN rằng: “Trong bộ luật này, nếu có những điều, khoản không phù hợp với Công ước quốc tế mà Việt Nam đã tham gia ký kết thì phải được hiểu theo Công ước quốc tế”.

Việc tham gia thành lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, việc thực hiện Quyền Tự do Báo chí, Tự do Ngôn luận, Tự do Lập hội, biểu tình, hội họp là không vi phạm pháp luật.

Phiên tòa được lập và đưa ra xét xử với lý do một số bài có nội dung chống Nhà nước và Đảng cộng sản nhưng lại không đưa ra được tên bài, nội dung bài viết và tranh luận nội dung bài viết đó mà chỉ đưa ra và sự suy diễn, quy chụp của Giám định viên văn hóa Thông Tin để xét xử mà không cần có giám định việc làm khác tại tòa tham gia tranh luận là không công bằng.

Posted in Pháp Luật, Trại Tù | Leave a Comment »

►May mắn thay cho người Trung Quốc có được một láng giềng mà chính quyền của nó thì gương mẫu và “ngoan hiền”

Posted by hoangtran204 on 15/06/2012

Cách xem bài trong các blog bị ngăn chận

Hiện nay các bạn nào là khách hàng của các mạng VNPT , FPT , Viettel có thể không vào được trang wordpress.com và blogspot.com một cách “bình thường” được.

Nếu thế, các bạn chỉ cần change DNS để có thể “vượt rào” vào xem. Việc này chỉ mất chừng 2-3 phút là xong.

– Vào Start menu, chọn Control Panel.

– Nhấp đúp vào Network Connections.

Tới đây, bạn có 2-3 lựa chọn, tùy theo cách kết nối của bạn vào mạng internet.

Nếu kiểu kết nối internet của bạn là computer của bạn nối với dây điện thoại nhà, thì bạn chọn Local Area Connection

Nếu bạn dùng laptop, và cách nối kết của bạn là wireless (nối không dây, như khi bạn ngồi ở quán cafe), thì chọn Wireless Network Connection

  (dù là nối kết bằng cách nào, thì bước kế tiếp là) bạn chọn Properties.)

– Chọn Internet Protocol (TCP/IP) và click vào Properties.

– Trong cửa sổ hiện ra, bạn chọn mục “Use the following DNS server addresses” và gõ vào 2 khung “Preferred DNS server” và “Alternate DNS server” các địa chỉ sau:
4.2.2.4 

4.2.2.3

Nhấn OK để lưu cấu hình lại. Và, thế là xong. Giờ đây bạn có thể thoải mái vào bất cứ trang mạng nào.

*Tóm tắt của cách đổi DNS là làm như sau:

Start\setting\network connections\properties\internet protocol(TCP/IP)\use the following DNS
Rồi  điền các số dưới đây vào 2 ô:
preferred DNS server: 4.2.2.4
alternate DNS server: 4.2.2.3

————————–

Lời tựa: Người Việt nam nào có đọc báo trong mấy tuần qua đều ngạc nhiên về cách điều hành và quản lý quốc gia “rất tài tình” của chính quyền Hà Nội và các tỉnh trong việc để thương lái TQ tung hoành ngang dọc như chốn không người khắp 3 miền Nam, Trung, Bắc của VN.

Chuyện như vầy. Báo chí VN phát hiện việc thương lái TQ vào VN, trực tiếp làm bè nuôi cá mú với diện tích 100 hecta ở vịnh Cam Ranh, hoặc họ thu mua hàng hóa ở Vũng Rô và các tỉnh miền Tây, rồi dùng tàu thuyền TQ có tải trọng 300 tấn, chở hàng hóa thẳng về nước họ. Họ cảm thấy không cần thiết để trả thuế mua bán cho chính quyền địa phương, không cần xin giấy phép xuất khẩu hàng hóa và dĩ nhiên không cần đóng thuế xuất khẩu. Họ coi VN như một xứ sở không có chính quyền, và không có luật pháp.

Thậm chí, doanh nhân Trung Quốc còn làm chủ  đài truyền hình cáp ở Qui Nhơn từ năm…2003 (nguồn) (và ở đây). Họ có quyền sản suất các chương trình truyền hình của họ mà chính quyền Qui Nhơn thì không thể làm gì hết.

Chính quyền địa phương biết rõ chuyện làm ăn của người TQ từ lâu, (8-10 năm qua), có báo cáo lên cấp trên, nhưng rồi không một viên chức địa phương cấp tỉnh và Hà Nội nào cảm thấy đây là chuyện quan trọng và dính dáng đến chủ quyền nên họ đã không đưa ra quyết định gì và cứ để yên cho thương lái TQ toàn quyền mua bán.

Hành động của chính quyền Hà Nội và các tỉnh làm ta cứ tưởng như chiến tranh VN chỉ vừa mới chấm dứt hồi…năm ngoái, đảng và nhà nước chưa ổn định được tình hình, luật pháp còn lỏng lẻo, họ còn có nhiều chuyện lớn phải giải quyết gấp, và nhà nước còn thiếu người có khả năng điều hành và quản lý… nên xẩy ra các sơ hở ấy. 

Nhưng không, chiến tranh VN đã chấm dứt hơn 37 năm rồi, và chính quyền cộng sản quản lý người Việt Nam rất kỹ.  Không ai thoát qua cặp mắt cú vọ của các viên chức ở  Hà Nội và ở địa phương. Bằng chứng là đây , ở đây và  đây.

Mỗi người dân Việt Nam là một người tù dự khuyết. Bất cứ ai có tư tưởng khác biệt với đảng và nhà nước, thì người ấy sẽ bị chính quyền theo dõi, bắt bỏ tù bất cứ lúc nào.

Hóa ra, đảng và nhà nước, công an, bộ TTTT chỉ quản lý sâu sát các hoạt động của người Việt Nam trong và ngoài nước. Và họ rất an tâm về các hoạt đông kinh doanh của người TQ trên toàn cõi VN. May mắn thay cho người Trung Quốc đã và đang có được một láng giềng “ngoan hiền” và gương mẫu mà đảng, nhà nước, và công an Việt Nam là những người đại diện.

Phần cuối cùng của trang nầy để mời bạn đọc đọc lại  bài: các công ty TQ thắng 90% tất cả các hợp đồng đấu thầu tại VN trong tất cả các ngành nghề và lãnh vực.

Nhiều thương lái Trung Quốc hoạt động thương mại trái phép ở VN

Báo Thanh Niên

14/06/2012

Theo quy định, thương nhân nước ngoài không được trực tiếp thu mua nông, thủy sản tại VN. Nhưng thực tế nhiều thương lái Trung Quốc (TQ) đã thu mua, đánh bắt, nuôi trồng ở khắp nơi.

Một tàu… vẫn tung hoành

Ông Hoàng Đình Yên, Cục phó Cục Khai thác và bảo vệ nguồn lợi thủy sản cho biết, đến thời điểm này cơ quan hữu trách Việt Nam mới chỉ cấp phép cho 2 tàu của TQ được vào vùng biển của VN để vận chuyển thủy sản thu mua từ VN. Tuy nhiên, giấy phép của một tàu đã hết hạn và không được gia hạn thêm nên hiện chỉ còn tàu Việt Điện Bạch đang thực hiện việc này.

Dù chỉ còn 1 nhưng con tàu Việt Điện Bạch 8366 vẫn ngang dọc khắp nhiều vùng biển nước ta. Theo thống kê của Đồn biên phòng (BP) cửa khẩu Vũng Rô (Bộ đội BP Phú Yên), từ năm 2007 đến nay con tàu trên đã có 39 lần với khoảng 314 lượt thuyền viên ra vào Vũng Rô cung cấp giống và thu mua hải sản. Đã có 643 tấn cá tại Vũng Rô xuất đi nước ngoài bằng đường biển qua tàu này. Đáng nói, chúng ta hầu như không thu được đồng thuế nào từ việc xuất đi lượng thủy hải sản này.

 
 
Không chỉ dưới biển, thương lái TQ còn “đổ bộ” lên rừng, tung hoành ngang dọc khắp nơi mua từ ớt, tiêu, dừa, cho tới gạo, cà phê, điều…
 

Đại tá Nguyễn Trọng Huyền, Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Bộ đội BP tỉnh Phú Yên, cho biết: “Tàu TQ thu mua cá ở Vũng Rô là có giấy phép của Bộ Thủy sản (nay là Bộ NN-PTNT). Tàu này mỗi khi vào thu mua ở Vũng Rô đều trình báo. Do thuế thủy sản 0% nên họ cứ thu mua thoải mái rồi báo cáo lỗ nên ta không được đồng thuế thu nhập doanh nghiệp nào”.

Đó là mới chỉ tính lượng thu mua ở Vũng Rô, nếu tính lượng thủy, hải sản mà Việt Điện Bạch thu mua trên các vùng biển khác của ta, số tiền ngân sách thất thu là rất lớn.

Chưa có thương lái TQ nào được cấp phép

Không chỉ dưới biển, thương lái TQ còn “đổ bộ” lên rừng, ngang dọc khắp nơi mua từ ớt, tiêu, dừa, cho tới gạo, cà phê, điều… Ở đâu họ cũng dùng “chiêu” mua giá cao, thống lĩnh thị trường rồi ép giá khiến người dân điêu đứng, thậm chí phá sản. Ông Võ Văn Quyền, Vụ trưởng Vụ Thị trường trong nước (Bộ Công thương) cho biết, theo quy định, với những thương nhân không hiện diện thương mại tại VN được đăng ký thực hiện quyền xuất khẩu theo cam kết phải được Bộ Công thương cấp phép và không được trực tiếp thu mua mà phải thu mua qua thương nhân VN.

Đáng chú ý, hiện tại chưa có thương nhân nước ngoài hay thương lái TQ nào đăng ký và Bộ Công thương cũng chưa cấp phép cho thương nhân nào thuộc diện này. Nhưng trên thực tế, rất nhiều thương lái TQ vào VN dưới đường du lịch, hoạt động thương mại trái phép, mượn danh nghĩa của người VN để thu mua trái phép. Đơn cử như với mặt hàng dừa ở Bến Tre, theo thống kê, mỗi năm có khoảng 1/4 sản lượng dừa khô Bến Tre được xuất sang TQ, khoảng 80 – 90% sản lượng thạch dừa thô và phần lớn các mặt hàng chỉ xơ dừa, than gáo dừa được thương lái nước này thu mua.

 
 
Chưa từng cấp phép cho tàu cá nước ngoài vào đánh bắt trên lãnh hải nước taTổng cục trưởng Tổng cục Thủy sản (Bộ NN-PTNT) Vũ Văn Tám cho biết, đã thành lập đoàn công tác tiến hành rà soát, kiểm tra hiện trạng người nước ngoài nuôi trồng, thu mua, chế biến hải sản. Từ đó sẽ đề xuất và triển khai các biện pháp kiểm soát ngày càng tốt hơn việc cấp phép và giám sát người nước ngoài tham gia hoạt động thủy sản tại VN. Còn theo ông Nguyễn Ngọc Oai, Cục trưởng Cục Khai thác và bảo vệ nguồn lợi thủy sản (Tổng cục Thủy sản), từ trước đến nay, VN chưa từng cấp phép cho bất kỳ một tàu cá của nước nào vào đánh bắt hợp pháp trên lãnh hải nước ta.
 

.

Các thương nhân TQ tham gia trực tiếp vào quá trình thu mua các mặt hàng dừa khô và một số mặt hàng chế biến từ dừa như thạch dừa, chỉ xơ dừa, than gáo dừa. Để có thể trực tiếp tham gia vào quá trình thu mua, mà thực chất là đứng ra tổ chức quá trình này, thương lái TQ thông qua một số doanh nghiệp tại chỗ. Các doanh nghiệp này ký kết hợp đồng giao hàng cho đối tác nhưng lại “tiếp tay”, tạo điều kiện cho đối tác trực tiếp tham gia vào việc tuyển chọn hàng, cũng như định giá.

Theo ông Nguyễn Văn Đắc, Phó chủ tịch Hiệp hội Dừa Bến Tre, thực chất, nhiều chủ cơ sở thu mua của tỉnh chỉ hưởng hoa hồng trên sản phẩm, còn lại đều do thương lái TQ định đoạt. Để hợp pháp hóa việc này, một số thương lái TQ móc nối với người trong nước đứng ra đăng ký kinh doanh.

Đây cũng là cách họ áp dụng để thu mua nông sản, thủy hải sản ở thị trường trong nước.

Cần quy hoạch tổng thể vùng nuôi, trồng

Ông Võ Văn Quyền cho rằng, cần siết lại hoạt động quản lý lưu trú đối với người nước ngoài tại các địa phương, thông qua việc liên thông giữa các lực lượng chức năng để kiểm tra, kiểm soát. Mặt khác, về lâu dài, các hội ngành nghề phải tăng cường thông tin chia sẻ rủi ro. Bộ Công thương cũng đã yêu cầu các sở địa phương phải có đường dây nóng, khi có người nước ngoài vào thu mua nông sản, thì người dân phải nhanh chóng phản ảnh để kiểm tra và xử lý, tránh bị lừa đảo.

Nhưng muốn giải quyết tận gốc vấn đề, điều quan trọng nhất là phải có một quy hoạch tổng thể về nuôi, trồng song song với việc xây dựng ngành công nghiệp chế biến nông sản thật mạnh. Bởi trên thực tế, văn hóa “trồng- chặt” hay lao theo xu hướng thị trường là do ngành nông nghiệp của chúng ta vẫn còn manh mún, rời rạc, lại thiếu các nhà máy chế biến nằm trong vùng nguyên liệu. Nên mỗi khi được mùa, lại rớt giá vì thị trường ứ hàng, nông dân phải bán tống, bán tháo. Nếu có các nhà máy chế biến nằm trong vùng nguyên liệu, bên cạnh bán thô, hệ thống nhà máy này sẽ thu mua nông sản, thực phẩm để chế biến, vừa tạo giá trị gia tăng cao cho người dân, vừa tránh tình trạng rớt giá, cũng không còn phụ thuộc vào một đầu ra là thương lái TQ như hiện nay.

Quy hoạch các vùng nuôi – trồng và xây dựng hệ thống nhà máy chế biến là chiến lược không thể thiếu của nước hàng đầu thế giới về nông sản như VN chứ không chỉ đối phó với các thương lái TQ.

Nhóm PV Kinh tế
Thanh niên

Nguồn quanlambao

———–

Khi hầu hết các gói thầu EPC vào tay Trung Quốc

http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-06-17-khi-hau-het-cac-goi-thau-epc-vao-tay-trung-quoc

Tác giả: Tấn Đức
Bài đã được xuất bản.: 18/06/2011

Điều thực sự gây lo lắng ở đây không chỉ là sự mất cân đối ngày càng lớn trong cán cân thương mại giữa Việt Nam và Trung Quốc mà còn ở sự lệ thuộc ngày càng lớn vào các nhà cung cấp thiết bị của Trung Quốc.

Đến 90% các gói thầu xây lắp thực hiện theo phương thức chìa khóa trao tay (EPC) đã thuộc về các công ty Trung Quốc, trong đó phần lớn là các dự án năng lượng, luyện kim, hóa chất. Tình trạng này không chỉ gây ra sự mất cân đối ngày càng lớn trong cán cân thương mại giữa Việt Nam và Trung Quốc mà còn làm tăng sự lệ thuộc vào thị trường Trung Quốc.

Nhà thầu Trung Quốc áp đảo

Tại một hội thảo diễn ra vào đầu tháng 6-2011, Hiệp hội Nhà thầu xây dựng Việt Nam cho biết, đến 90% các gói thầu xây lắp thực hiện theo phương thức EPC đã thuộc về các công ty Trung Quốc.

Còn theo thống kê của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, gần một nửa trong tổng số 248.000 tỉ đồng giá trị các gói thầu xây lắp bằng vốn nhà nước và vay của nước ngoài trong năm 2010, do công ty Trung Quốc thực hiện.

Điều thực sự gây lo lắng ở đây không chỉ là sự mất cân đối ngày càng lớn trong cán cân thương mại giữa Việt Nam và Trung Quốc mà còn ở sự lệ thuộc ngày càng lớn vào các nhà cung cấp thiết bị của Trung Quốc.

Thực trạng nêu trên cũng không phải là mới. Năm 2009, ông Tạ Văn Hường, Vụ trưởng Vụ Năng lượng thuộc Bộ Công Thương, đã cảnh báo về tình trạng đến 80% dự án nhiệt điện than do Trung Quốc làm tổng thầu hoặc giữ vai trò chính trong liên danh. Đồng thời, Việt Nam cũng đã phải gánh chịu cái giá không nhỏ bởi chất lượng kém của các công trình xây lắp do doanh nghiệp Trung Quốc làm tổng thầu gây ra.

Nhưng vì sao tình trạng này vẫn chưa được cải thiện, thậm chí còn nặng nề hơn, khi nhà thầu Trung Quốc lại tiếp tục được giao những dự án nhiệt điện rất lớn khác, bất kể sự chậm trễ và những sự cố liên quan đến chất lượng thiết bị ở những nhà máy điện trước đó.

Những nguyên nhân thiếu thuyết phục

Những tham luận trình bày ở hội thảo do Hiệp hội Nhà thầu xây dựng Việt Nam tổ chức vừa qua và trong các diễn đàn bàn về vấn đề tương tự trước đây, đại diện các cơ quan quản lý nhà nước, hội nghề nghiệp đã phân tích và cho rằng nguyên nhân của sự thắng thế của các nhà thầu Trung Quốc ở Việt Nam là do họ chào giá quá thấp.

Trong khi đó, Luật Đấu thầu lại không cho phép chủ đầu tư đưa ra sự khống chế về xuất xứ thiết bị, công nghệ khi xét thầu, mà chỉ có thể đưa ra các điều kiện về hiệu quả, chất lượng công trình. Ngoài ra, nhiều dự án được đầu tư bằng nguồn vốn vay thương mại và ODA của Trung Quốc, nên chỉ nhà thầu của nước này mới được tham gia.

Tuy nhiên việc lý giải rằng các công ty Trung Quốc thắng thầu vì họ chào giá thấp là không thuyết phục. Với những dự án lớn về năng lượng, luyện kim… giá cả không thể xếp trên những yếu tố về chất lượng, tính ổn định trong vận hành và mức độ lệ thuộc vào một nhà cung cấp. Việc quyết định thực hiện một dự án không thể chỉ dựa vào mỗi một tiêu chí là chi phí đầu tư ban đầu mà hiệu quả vận hành mới là yếu tố quan trọng nhất.

Ngoài ra, giá cả của công ty Trung Quốc chào chưa hẳn đã rẻ, mà các dự án nhiệt điện than là ví dụ. Tập đoàn Khí Đông Phương được trúng thầu dự án nhiệt điện Duyên Hải 1 công suất 1.245 MW, do tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) làm chủ đầu tư, với giá 1,4 tỉ đô la Mỹ.

Trong khi đó, Tổng công ty Lắp máy Việt Nam (Lilama) nhận thầu dự án nhiệt điện Vũng Áng 1 công suất 1.200 MW của tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) chỉ với giá 1,17 tỉ đô la Mỹ. Gần đây, PVN lại giao cho Lilama một dự án 1.200 MW nữa với giá 1,2 tỉ đô la Mỹ. Nhà máy này sử dụng toàn bộ thiết bị, công nghệ của Nhật Bản, Mỹ. Còn công ty Trung Quốc thì nhận được dự án Duyên Hải 3, cũng với công suất 1.200 MW nhưng giá thầu là 1,3 tỉ đô la Mỹ và lắp đặt thiết bị của Trung Quốc.

Luật Đấu thầu của Việt Nam tuy còn khiếm khuyết, nhưng đó cũng không thể là nguyên nhân giải thích cho sự thắng thế của các nhà thầu Trung Quốc.

Nếu nói là tại luật, thì vì sao trong ba doanh nghiệp nhà nước đang đầu tư lớn vào nhiệt điện, gồm PVN, EVN và tập đoàn Than và Khoáng sản Việt Nam (TKV), chỉ những dự án do EVN và TKV làm chủ đầu tư, nhà thầu Trung Quốc mới thắng thế, còn các dự án của PVN thì nhà thầu trong nước chi phối hết? Riêng với TKV, hầu hết các dự án lớn của tập đoàn này, gồm sáu nhà máy nhiệt điện và các dự án luyện kim như đồng Sin Quyền, bauxite ở Tây Nguyên đều do các công ty của Trung Quốc đảm nhận.

Liên quan đến nguồn vốn, lẽ đương nhiên nước nào cấp vốn cho Việt Nam thì doanh nghiệp nước đó được độc quyền đấu thầu. Nhưng đã bao giờ chúng ta tự hỏi, vì sao các nước khác như Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc, Pháp… chủ yếu cung cấp ODA cho các chương trình phát triển cơ sở hạ tầng kỹ thuật và xã hội của Việt Nam. Còn Trung Quốc hầu như chỉ tập trung vào các dự án công nghiệp, nhất là công nghiệp năng lượng và những ngành khai thác tài nguyên trong nước.

Rủi ro khó lường

Vấn đề các công ty Trung Quốc chiếm lĩnh hầu hết các gói thầu xây lắp lớn đã được mổ xẻ nhiều trong ba năm qua. Điều khiến các chuyên gia kinh tế lo ngại nhất là khả năng bị phụ thuộc vào các nhà cung cấp vật tư, thiết bị thay thế của nước này.

Điều gì sẽ xảy ra nếu các nhà máy nhiệt điện dùng thiết bị của Trung Quốc bị hư hỏng, nhưng không được cung cấp phụ tùng kịp thời để thay thế, nhất là trong thời điểm căng thẳng về cung – cầu điện?

Hơn nữa, chuyện hư hỏng đối với thiết bị Trung Quốc lại xảy ra khá thường xuyên. Mùa khô năm ngoái, Việt Nam rơi vào tình trạng thiếu điện nghiêm trọng, mà nguyên nhân chính là do các nhà máy nhiệt điện chạy bằng than bị hư hỏng và tiến độ xây dựng chậm.

Liệu chúng ta có thể đạt được mục tiêu hiện đại hóa, nâng cao hiệu quả đầu tư với những thiết bị và công nghệ rẻ tiền nhập từ Trung Quốc hay không?

Ngoài ra, tình trạng các gói thầu xây lắp lớn rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc còn góp phần làm cho tình trạng nhập siêu thêm trầm trọng. Các nhà thầu cho biết, ở các công trình xây lắp do các công ty Nhật Bản, châu Âu… làm tổng thầu, các doanh nghiệp trong nước thường được giao đảm nhận những công việc phụ, với giá trị có thể lên đến 30% tổng giá trị hợp đồng.

Nhưng với tổng thầu Trung Quốc thì khác hẳn. Họ mang sang Việt Nam từ những thiết bị lớn cho đến những con bù lon, ốc vít. Thậm chí, ở dự án phân đạm Cà Mau, đến thiết bị làm vệ sinh và công nhân dọn dẹp vệ sinh họ cũng mang từ Trung Quốc sang.

Tháng trước, Thủ tướng Chính phủ đã chỉ thị phải rà soát và siết lại công tác quản lý đối với hoạt động đấu thầu. Theo đó, các gói thầu mà doanh nghiệp trong nước đảm nhận được trên 50% thì không đấu thầu quốc tế nữa, mà chỉ đấu thầu rộng rãi trong nước. Trong trường hợp thiết bị công nghệ trong nước không sản xuất được, thì chủ đầu tư có thể tách riêng để tổ chức đấu thầu quốc tế.

Đây là một quyết định kịp thời và nếu thực hiện nghiêm túc, nó sẽ mang lại nhiều hy vọng cho các nhà thầu trong nước và được kỳ vọng sẽ giải quyết vấn đề nhập siêu với Trung Quốc.

Theo TBKTSG

Sau khi thắng thầu, các tổng thầu Trung Quốc mang sang Việt Nam từ những thiết bị lớn cho đến những con bù lon, ốc vít.

Thậm chí, như ở dự án phân đạm Cà Mau, đến thiết bị làm vệ sinh và công nhân dọn dẹp vệ sinh cũng được mang từ Trung Quốc sang.

—————————

Nhập siêu lớn do Trung Quốc thắng hầu hết các gói thầu EPC

http://dvt.vn/20110606063750206p117c69/nhap-sieu-lon-do-trung-quoc-thang-hau-het-cac-goi-thau-epc.htm

Báo Doanh Nhân VN Toàn Cầu

Thứ hai, 06/06/2011

Trong lĩnh vực xây cất các nhà máy điện, mỏ, hóa chất, giao thông… các hợp đồng lớn đều thuộc về các công ty Trung Quốc.

Theo Tổng cục Thống kê, năm 2010 Việt Nam nhập từ Trung Quốc 20,02 tỉ USD hàng hóa, trong đó các mặt hàng chính gồm: máy móc thiết bị, phụ tùng (22,37%); bông, vải, sợi, nguyên phụ liệu dệt may, da giầy (15,64%); sắt thép, sản phẩm từ sắt thép, kim loại (11,39%); máy vi tính, sản phẩm điện tử và linh kiện (8,41%); xăng dầu, khí hóa lỏng, sản phẩm từ dầu mỏ (6,97%), chất dẻo nguyên liệu và sản phẩm (2,9%)…
Có thể thấy chúng ta xuất siêu nguyên liệu thô, khoáng sản, nông lâm thủy sản, còn nhập siêu chủ yếu là phương tiện vận tải, máy móc thiết bị, hàng chế biến phân theo nguyên liệu (vải, chất dẻo)…
Nguyên nhân cơ bản của nhập siêu với Trung Quốc là các công ty của họ thắng phần lớn các hợp đồng EPC (Engineering, procurement and construction – Thiết kế, mua sắm và xây dựng) tại Việt Nam.
Trong lĩnh vực xây cất các nhà máy điện (của EVN và TKV), mỏ (như bauxit Tân Rai, Nhân Cơ, đồng của TKV), hóa chất (phân đạm Hà Bắc), giao thông (như xây, cải tạo đường ở TPHCM, đường sắt trên cao ở Hà Nội) các hợp đồng đều do các công ty Trung Quốc thắng.
Thắng thầu, họ nhập máy móc, thiết bị, vật liệu, sắt thép… thậm chí cả nhân công (các số liệu trên chỉ là về xuất nhập khẩu hàng hóa, chưa nói đến dịch vụ, nếu tính cả dịch vụ, nhập siêu của Việt Nam còn cao hơn). Và đấy là một nguyên nhân chính của nhập siêu.
Phần nhập khẩu nguyên liệu, bán thành phẩm để tiêu thụ hay sản xuất các mặt hàng tiêu thụ trong nước (thay thế hàng nhập khẩu) cũng chiếm tỷ lệ đáng kể (điện tử, máy tính, xăng, phân bón, thuốc trừ sâu). Và phần này cũng đóng góp vào thành tích xấu về nhập siêu với Trung Quốc.
Một nguyên nhân quan trọng nữa của tình hình nhập siêu với Trung Quốc là nhập các mặt hàng chế biến phân theo nguyên liệu (vải, sợi, nguyên liệu da giày) để chế biến hàng xuất khẩu và tiêu dùng trong nước. Tuy nhiên giá trị gia tăng do các doanh nghiệp Việt Nam tạo ra thấp, nên thực chất là “xuất khẩu hộ” các doanh nghiệp Trung Quốc.
Có thể thấy nguyên nhân sâu xa của căn bệnh nhập siêu lớn với Trung Quốc là từ chính sách phát triển và cơ cấu nền kinh tế, do chưa sử dụng tốt các rào cản kỹ thuật, cải tổ các doanh nghiệp nhà nước.
Nguồn SGTT

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Pháp Luật | Leave a Comment »

►Hải Phòng tràn ngập lao động Trung Quốc- Bè cá của người Trung Quốc ở Cam Ranh vẫn còn đó-

Posted by hoangtran204 on 12/06/2012

Lời tựa: dân Trung quốc coi Việt Nam như một nước vô chủ quyền, cứ ngang nhiên vượt qua biên giới, ăn ở lậu và làm việc, cho đến khi tình cờ bị phát hiện thì cũng chỉ bị chính quyền phạt rất nhẹ nhàng, coi như phủi bụi…Nhiều viên chức cao cấp nhất tỉnh còn phát biểu:  chuyện này vẫn…chưa có gì là nghiêm trọng.

Quân địch đã ở trong sân nhà mà các viên chức nhà nước và đảng thì đang bận chia chác bất động sản và tiền bạc, công an thì bận rộn theo dõi “bọn phản động” trong nước, bọn “diễn tiến hòa bình, lợi dụng dân chủ”…

Bè cá của người Trung Quốc: Phạt 4 triệu đồng! (TT)

TTO – Chiều 11-6, ông Lê Văn Dũng – phó chánh Thanh tra Sở NN&PTNN tỉnh Khánh Hòa – cho biết đã xử phạt vi phạm hành chính 4 triệu đồng việc bè cá dựng trong vịnh Cam Ranh sử dụng thức ăn ngoài danh mục…

>> Thanh tra việc cho thuê mặt nước vịnh Vũng Rô
>> Người Trung Quốc nuôi cá bè: Phát hiện 2009, xử lý 2012!

——————————-

Chuyện này cũng …chưa nghiêm trọng

4 người Trung Quốc ở Nha Trang biến mất

Thứ Tư, 06/06/2012 18:39

(NLĐO) – Chiều 6-6, đại tá Hồ Thanh Tùng, Trưởng phòng Trinh sát BCH Bộ đội Biên phòng tỉnh Khánh Hòa, cho biết 4 người Trung Quốc lao động trái phép tại Nha Trang đã biến mất, bất chấp lệnh kiểm tra của cơ quan chức năng.

Thông tin ban đầu cho hay 4 người Trung Quốc này bị phát hiện đang làm việc ở một cơ sở nuôi tôm của một người tên Hùng (phường Vĩnh Hòa – Nha Trang).
Sau khi được lực lượng chức năng mời lên làm việc, những người này đã tự ý rời khỏi khách sạn ở phường Vĩnh Hòa. Bộ đội Biên phòng tỉnh Khánh Hòa cho biết sẽ tiếp tục tìm hiểu về nhóm người này.
Về việc Công ty TNHH Long Phát ở xã Vạn Thạnh, huyện Vạn Ninh có 3 người Trung Quốc làm việc, Bộ đội Biên phòng Khánh Hòa kiến nghị UBND tỉnh chỉ đạo BQL Khu kinh tế Vân Phong rút giấy phép lao động của nhóm người này. Lý do, Công ty Long Phát hoạt động trái phép từ 2007 đến nay.

K.Nam

Hải Phòng tràn ngập lao động Trung Quốc

11-6-2012

(Đất Việt) Phía nhà thầu Trung Quốc tìm mọi cách hạn chế tuyển dụng lao động của Việt Nam, đồng thời đưa lao động phổ thông của họ sang làm các công việc thủ công như đào đất, phụ hồ, mang vác, quét dọn, đổ bê tông – những công việc mà lao động Việt Nam có thể đảm đương.

Dự án Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng (xã Tam Hưng, huyện  Thủy Nguyên) được triển khai từ tháng 11.2005. Đây là dự án do nhà thầu Trung Quốc và Nhật Bản thực hiện cung ứng, thi công và lắp đặt toàn bộ thiết bị (EPC) với hai hạng mục: nhà máy nhiệt điện 1 và nhà máy nhiệt điện 2. Để hoàn thành dự án đúng tiến độ, số lượng công nhân có mặt trên công trường luôn đảm bảo ở con số 2.000 – 3.000 người.

Xử ép tiền lương lao động trong nước

Trên lý thuyết, dự án xây dựng nhà máy nhiệt điện Hải Phòng sẽ giải quyết được hàng chục ngàn việc làm tại chỗ cho lao động địa phương. Tuy nhiên, thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Ông Đỗ Văn Hải, Trường phòng hành chính, Công ty CP Nhiệt điện Hải Phòng cho biết, có thời điểm phía nhà thầu Trung Quốc đưa sang hơn 2.000 lao động phổ thông. Hiện số công nhân Trung Quốc đang lao động tại công trường nhà máy số 2 gần 1.300 người.

Lao động phổ thông người Trung Quốc đang làm việc trên công trường xây dựng Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng (xã Tam Hưng, huyện Hưng Nguyên). Ảnh: G.Linh.

Còn theo số liệu báo cáo từ phía Công ty CP Nhiệt điện Hải Phòng gửi Công an huyện Thủy Nguyên, con số này gần 1.500 người. Đây là số người được Sở LĐ-TB-XH Hải Phòng cấp giấy phép lao động 1 năm. Tuy nhiên, qua kiểm tra bước đầu phát hiện ra một số người trung Quốc sang lao động phổ thông tại công trường không có giấy tờ tùy thân, buộc cơ quan chức năng của thành phố phải tìm cách trục xuất về nước. Còn con số chính thức thì chưa ai thống kê nổi.

 Do lao động của Trung Quốc áp đảo về lực lượng, nên số ít lao động người Việt Nam may mắn tìm được việc ở đây cũng luôn bị xử ép mà không biết kêu ai. Ông Hoàng Văn T., xã Tam Hưng, Thủy Nguyên, cho biết, ông cùng nhiều lao động Việt Nam khác được trả 100.000 đồng/ngày.

Trong khi đó, mức lương thấp nhất của lao động phổ thông Trung Quốc cũng cao hơn nhiều so với lao động Việt Nam, khi cùng làm một công việc như nhau. Một bảo vệ người Việt Nam tại khu chung cư My Sơn cho biết, anh được nhà thầu Trung Quốc trả 1,5 triệu đồng/tháng, không có phụ cấp.

Mới đây, nhà thầu đưa sang một bảo vệ người Trung Quốc, mức lương của họ tính ra tiền Việt Nam khoảng 10 triệu đồng/tháng, cao gấp gần 7 lần so với tiền lương của bảo vệ người Việt Nam.

Phức tạp

Đại diện Sở LĐ-TB-XH Hải Phòng cho biết, tính đến thời điểm này, trên địa bàn thành phố hiện có khoảng 200 doanh nghiệp trong và ngoài nước sử dụng lao động là người nước ngoài.

Số lượng người nước ngoài được cấp giấy phép lao động tính hết tháng 5.2012 là 2.206 người, trong đó riêng người Trung Quốc chiếm 87%.

Sau một năm hết thời hạn, chủ sử dụng lao động nước ngoài phải đến cơ quan chức năng của thành phố trình báo xin được cấp lại hoặc gia hạn. Nếu về nước phải có công văn gửi Sở và nộp lại giấy phép lao động, nhưng trên thực tế, số đơn vị đến làm thủ tục rất ít, họ không trả lại giấy phép lao động.

“Số lao động là người nước ngoài di biến động rất bất thường, cho nên họ về nước, cơ quan chức năng cũng không hay biết và số người mới đến theo nhiều con đường khác nhau thâm nhập vào Hải Phòng vẫn diễn ra khá phức tạp”, vị đại diện này nói và cho biết thêm, phía Trung Quốc là nhà thầu thi công, họ thực hiện theo đúng cam kết hợp đồng BT (xây dựng – chuyển giao) cho chủ dự án, nên phía Việt Nam chỉ có vai trò giám sát về tiến độ và chất lượng của dự án. Đối với việc sử dụng lao động và tiền lương, phía chủ dự án không có quyền can thiệp.

Tình trạng quá nhiều lao động Trung Quốc làm việc tại Thủy Nguyên, phía chủ đầu tư đã có ý kiến nhưng nhà thầu Trung Quốc đưa ra nhiều lý do, trong đó có lý do bất đồng ngôn ngữ, tình trạng mất cắp thường xảy ra…, trong khi lao động Trung Quốc “có tay nghề, bằng cấp” (?). 

Khó quản lý

Tuy nhiên, một cán bộ Công ty CP Nhiệt điện Hải Phòng khẳng định, không ít lao động phổ thông Trung Quốc không biết chữ, thậm chí chỉ biết ký vào bảng lương lĩnh tiền công, nên việc nói “có bằng cấp, tay nghề” là vô lý.

Trung tá Nguyễn Quang Hảo, Trạm trưởng Trạm cảnh sát Bến Rừng, Công an huyện Thủy Nguyên, cho biết, trên địa bàn xã Ngũ Lão và Tam Hưng hiện có khoảng 1.600 lao động là người Trung Quốc đang lưu trú. Họ sinh sống  tại 2 khu nhà ở tập trung (một tại My Sơn, xã Ngũ Lão và một ngay sát công trường thi công) do nhà thầu xây dựng; số còn lại lên tới 300 – 400 người thuê nhà dân trong làng tá túc. Theo ông Hảo, đối với số người Trung Quốc nhập cảnh hợp pháp, có visa, thị thực, hộ chiếu, có giấy phép lao động, có đăng ký tạm trú còn dễ bề quản lý, còn số nhập cảnh theo con đường du lịch, nhập cảnh trái phép vào để làm việc là rất khó. Những ngày vừa qua, lực lượng chức năng đã tiến hành kiểm tra, rà soát ban đầu và đã phát hiện một số lao động không có giấy phép, buộc trục xuất về nước. “Nhiều đêm tuần tra do không có phiên dịch, cán bộ, chiến sĩ Trạm gặp các sự việc xảy ra liên quan tới người nước ngoài không biết xử trí thế nào, ngay ngày hôm sau số người này đã lặng lẽ rút về nước từ lúc nào không hay biết”, ông Hảo nói.

Giang Linh
————————————————————————————————

Cà Mau: Còn 8 thương lái Trung Quốc tạm trú mua cua

Báo Mới

Thứ bảy, 09/06/2012

Chiều 8-6, chính quyền địa phương và các chủ vựa mua bán cua ở thị trấn Năm Căn, huyện Năm Căn cho biết, còn 8 thương lái người Trung Quốc tạm trú ở các khách sạn, nhà trọ, nhà dân… ở thị trấn Năm Căn từ tháng 2-2012, để thu mua cua tại các huyện trong tỉnh Cà Mau.

Ông Trần Hiền Tấn, chủ vựa cua Sáu Tỷ ở Năm Căn cho hay, lúc cao điểm có hơn 50 người Trung Quốc tới đây mua cua. Không chỉ mua qua các vựa cua, họ còn thuê xe ôm, đò bao… chạy vô tận vuông tôm của bà con để mua cua, cá… Nhưng gần đây người Trung Quốc bỏ về nước khá nhiều sau việc các chủ vựa cua ở Năm Căn bị giựt nợ hàng chục tỷ đồng.

Theo UBND thị trấn Năm Căn, ngành chức năng đã tổ chức nhiều đợt kiểm tra nhưng khó phát hiện người Trung Quốc mua cua trên địa bàn. Bởi họ không trực tiếp mua mà giao dịch mua bán qua điện thoại, vận chuyển cua thì nhờ người địa phương đứng tên hợp pháp. Trong khi đó, cả người bán và người vận chuyển cua địa phương có dấu hiệu bao che, không thừa nhận có giao dịch, quan hệ với người Trung Quốc nên khó xử lý. 

Trước tình hình trên, UBND tỉnh Cà Mau có công văn chỉ đạo UBND các huyện kiểm tra chặt chẽ hoạt động mua bán cua, kiên quyết xử lý theo quy định pháp luật những người nước ngoài lợi dụng, mạo danh khách du lịch để mua bán cua bất hợp pháp. 

X.Hạ

Cà Mau: Còn 8 thương lái Trung Quốc tạm trú mua cua
Thứ bảy, 09/06/2012, 01:43 (GMT+7)

Chiều 8-6, chính quyền địa phương và các chủ vựa mua bán cua ở thị trấn Năm Căn, huyện Năm Căn cho biết, còn 8 thương lái người Trung Quốc tạm trú ở các khách sạn, nhà trọ, nhà dân… ở thị trấn Năm Căn từ tháng 2-2012, để thu mua cua tại các huyện trong tỉnh Cà Mau.

Ông Trần Hiền Tấn, chủ vựa cua Sáu Tỷ ở Năm Căn cho hay, lúc cao điểm có hơn 50 người Trung Quốc tới đây mua cua. Không chỉ mua qua các vựa cua, họ còn thuê xe ôm, đò bao… chạy vô tận vuông tôm của bà con để mua cua, cá… Nhưng gần đây người Trung Quốc bỏ về nước khá nhiều sau việc các chủ vựa cua ở Năm Căn bị giựt nợ hàng chục tỷ đồng.

Theo UBND thị trấn Năm Căn, ngành chức năng đã tổ chức nhiều đợt kiểm tra nhưng khó phát hiện người Trung Quốc mua cua trên địa bàn. Bởi họ không trực tiếp mua mà giao dịch mua bán qua điện thoại, vận chuyển cua thì nhờ người địa phương đứng tên hợp pháp. Trong khi đó, cả người bán và người vận chuyển cua địa phương có dấu hiệu bao che, không thừa nhận có giao dịch, quan hệ với người Trung Quốc nên khó xử lý. 

Trước tình hình trên, UBND tỉnh Cà Mau có công văn chỉ đạo UBND các huyện kiểm tra chặt chẽ hoạt động mua bán cua, kiên quyết xử lý theo quy định pháp luật những người nước ngoài lợi dụng, mạo danh khách du lịch để mua bán cua bất hợp pháp. 

X.Hạ

 

Posted in Pháp Luật | Leave a Comment »

Hoãn vô thời hạn phiên phúc thẩm vụ trung tá C.A đánh chết người

Posted by hoangtran204 on 14/05/2012

nguồn: danchimviet.info

Ngày 14-5-2012

Lúc 08 giờ sáng nay, 14/05/2012, Tòa án Nhân dân Hà Nội mở phiên phúc thẩm xét xử trung tá CA Nguyễn Văn Ninh đánh chết nạn nhân Trịnh Xuân Tùng (tại số 262, Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội).

Ngay từ sáng sớm, gia đình nạn nhân Trịnh Xuân Tùng cùng người thân, bạn bè đã có mặt để theo dõi diễn biến phiên tòa. Theo thông báo, phiên tòa công khai vào cửa tự do. Tuy nhiên, tin từ hiện trường cho biết đây thực chất là phiên tòa xử kín, không ai được tham dự ngoại trừ người nhà nạn nhân.

Bên ngoài phiên tòa, gia đình và bạn bè của nạn nhân đã căng một băng rôn yêu cầu xét xử nghiêm minh vụ án đánh chết người.

Được biết, lý do hoãn tòa là do “không đủ nhân chứng”. Tuy nhiên, gia đình nạn nhân cho biết, toà án đã không triệu tập các nhân chứng theo đơn kháng cáo của gia đình. Các nhân chứng có liên quan là Bạch Chí Cường, Nguyễn Đức Minh, những người chứng kiến cảnh công an và dân phòng đánh đập ông Tùng và những công an phường Thịnh Liệt trực ban tối hôm xảy ra sự việc. Ngoài ra, những dân phòng tham gia đánh đập nạn nhân Trịnh Xuân Tùng cũng đã bị toà bỏ qua.

Trước phiên xử, cô Trịnh Kim Tiến, con gái ông Trịnh Xuân Tùng tuyên bố, cô không cần luận sư bào chữa mà sẽ tự tranh biện tại tòa. Ở phiên sơ thẩm, các lý cớ mà luật sư đưa ra đã không được tòa quan tâm, xét xử.

Cho tới ngay trước phiên xử, Tòa đã không gửi giấy mời cho Trịnh Kim Tiến cùng mẹ và em gái mà chỉ gửi giấy cho mẹ ông Tùng, một người đã ngoài 90 tuổi.

Tuy vậy, dù có giấy mời hay không, cô Tiến cho biết sẽ đứng trước cửa Tòa. “Đó là quyền cơ bản nhất của thân nhân người bị hại. Cho dù họ không cho con vào phiên tòa thì con vẫn cùng với toàn thể gia đình đứng trước phiên tòa đó và hy vọng là họ sẽ cho vào, nếu không con cũng sẽ đứng đó cho tới khi phiên tòa kết thúc. Con sẽ đi đến cùng đòi lại cái quyền tham gia tố tụng của con.”

Ngay trong phiên tòa, Trịnh Kim Tiến không chấp nhận phiên xử thiếu nhân chứng và kiên quyết đòi tòa phải cho triệu tập các nhân chứng liên quan.

Vụ án trung tá công an Nguyễn Văn Ninh cố ý đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng vào tháng 3 năm 2011 đã được tòa án Nhân Dân Thành phố Hà Nội xử phiên sơ thẩm vào ngày 13 tháng 1 năm 2012 với bản án 4 năm tù giam cho bị cáo đã gây bất bình cho dư luận nói chung và cho gia đình nạn nhân nói riêng.

Ngay sau phiên sơ thẩm, Trịnh Kim Tiến cùng mẹ, em và bà đã gửi đơn kháng án và tuyên bố sẽ tự tay giành lấy công lý.

Trong một diễn biến khác, mới đây phiên xử các blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải đã bị tuyên bố hoãn vô thời hạn.

Việc hoãn vô thời hạn khá hiếm khi xảy ra với tòa án Việt Nam, nơi các phiên tòa ‘nhạy cảm’ thường diễn ra hết sức chóng vánh với một bản án đã có sẵn. Việc liên tục hoãn tòa cho thấy sự lúng túng của ngành tư pháp nói riêng và đảng Cộng sản nói chung trước sức ép dư luận đang gia tăng.

Đàn Chim Việt tổng hợp theo DLB, RFA, Facebook

Bên blog này có nhiều hình ảnh hiện trường trước tòa án. Dân Hà Nội càng ngày càng học thêm được những gì mà cố TT Thiệu đã từng nói hơn 40 năm trước đây: …Nghe,… Nói, Nhìn…, …Làm.  Kệ, tuy muộn màng, nhưng vẫn còn tốt hơn một nhóm người khác vẫn còn u mê tin tưởng nghe theo…

http://danlambaovn.blogspot.com/2012/05/bat-au-phien-phuc-tham-xet-xu-trung-ta.html

Posted in Pháp Luật | Leave a Comment »

LS Hà Đình Sơn kiến nghị khởi tố vụ án hình sự đối với Tom Cat.

Posted by hoangtran204 on 16/03/2012

Ha Ha. Luật sư Hà Đình Sơn ở Hà Nội ra đòn đẹp thiệt. Đúng là “ác nhân” tất hữu cao nhân trị. Tom Cat là nhân vật nào chưa ai biết, nhưng mỗi  khi đảng gặp bối rối trong thời đại internet, thì Tom Cat xuất hiện ném thư hăm dọa để hù hết người này đến người kia. Con mèo ghẻ này tung hoành mấy năm qua coi mọi người như cỏ rác, muốn bắt là bắt, muốn thả là thả, tưởng như không ai dám làm gì nó. Nhưng lần này, TC đã gặp được đối thủ đang truy lùng nó, đòn công khai khởi tố là một nhát roi quất vào mặt con mèo ghẻ. Kể từ đây, TC sẽ chốn chui chốn nhũi vì bị đòn trực diện này. 

LS Hà Đình Sơn thừa biết: ở Việt Nam mà có luật pháp để đưa Tom Cat ra ánh sáng là một điều không tưởng. Nhưng, nếu không kiến nghị khởi tố hình sự tóm bắt Tom Cat đang trốn như chuột, thì nó sẽ còn quậy nữa. Và xem ra chỉ có ngón đòn công khai này sẽ làm câm miệng Tom Cat và chủ của nó đang lẫn tránh trong bóng tối. Sống ở thời đại internet mà cứ dọa nạt như thời 1960s, 1970s, 1980s, và 1990s là lầm to.

LS Hà Đình Sơn kiến nghị khởi tố vụ án hình sự đối với Tom Cat.

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

_________________________

Hà Nội, ngày 09 tháng 03 năm 2012

KIẾN NGHỊ KHỞI TỐ VỤ ÁN HÌNH SỰ

Về Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa ViệtNamđối với Tom Cat

                       Kính gửi: Thủ trưởng Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an

 

I.                 Người kiến nghị:

Tôi, Hà Huy Sơn luật sư Đoàn luật sư thành phố Hà Nội, địa chỉ liên lạc số 81 Chùa Láng, phường Láng Thượng, quận Đống Đa, Hà Nội.

 

II.             Tóm tắt nội dung sự việc:

Từ khoảng tháng 08/2010 cho đến ngày mới đây 08/03/2012, có cá nhân hoặc tổ chức tự xưng danh là Tom Cat thông qua các trang tin điện tử ở nước ngoài là Dân Luận, X-café, Tin tức hàng ngày (TTHN) đã mạo danh Cơ quan Công an để gửi những lời cảnh báo, đe dọa đến các công dân Việt Nam.

 

A. Các chứng cứ:

1.

Ngày 21/08/2010, đăng trên Dân Luận và X-cafe  bài “Tom Cat – Lời nhắc nhở gửi tới Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ”, trích:

Vì nhiều lý do nên tôi không trực tiếp gửi bài này được, kính nhờ ban biên tập Dân luận và X-café đăng giùm tôi.
Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ hiện nay đang là một trong những gương mặt chính trị hấp dẫn nhất hiện nay ở Việt Nam trong mắt giới tri thức trong nước và giới quan sát chính trị nước ngoài, ông nổi tiếng với những phát biểu và những chỉ trích chế độ ngày càng nóng trong thời gian gần đây.

Tuy nhiên, xin mạn phép cảnh cáo tiến sĩ Hà Vũ rằng cuộc phiêu lưu của Ông đã sắp đến hồi kết thúc.
Những hoạt động gần đây của ông Cù Huy Hà Vũ đã gây sự khó chịu đặc biệt từ giới cầm quyền, và dưới góc độ an ninh, nó có tính đặc biệt nguy hiểm cho sự bền vững của chế độ. Hồ sơ về những vụ việc liên quan đến Cù Huy Hà Vũ đã được Tổng cục an ninh Bộ Công An thu thập đầy đủ, chuyên án này được đặt dưới sự chỉ huy trực tiếp của Trung tướng Nguyễn Hải Triều. Tướng Triều trực tiếp có báo cáo về vụ việc của ông Hà Vũ với Ban bí thư, trực tiếp là với thường trực Ban bí thư Trương Tấn Sang và ban bí thư đã thường xuyên báo cáo với Bộ Chính Trị trong các cuộc họp hàng tuần. Trái ngược với vụ án của Lê Công Định – Nguyễn Tiến Trung – Trần Huỳnh Duy Thức – Lê Thăng Long, Bộ chính trị tỏ ra không đồng nhất trong việc đánh giá và xử lý trường hợp của tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ bởi những mối quan hệ rất lắt léo ở cấp rất cao mà ông Vũ đang có trong tay, chính vì vậy mà chưa có bất cứ động thái nào của cơ quan chức năng với tiến sỹ Vũ, tuy nhiên sự cân bằng động này đã đi đến hồi kết khi Bộ Chính Trị đã trở lên tương đối thống nhất trong việc áp dụng các biện pháp mạnh sắp tới với Tiến sỹ Hà Vũ bởi số lượng những thành viên Bộ chính trị bị ông Hà Vũ công kích ngày càng nhiều thêm: Đứng đầu là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, sau đó là Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết, Bí thư thành ủy Tp HCM Lê Thanh Hải và gần đây nhất là đồng chí Út Anh – Bộ trưởng Công An Lê Hồng Anh. Chưa kể đến gần một số tướng công an và nhiều thành viên khác nằm trong Ban Chấp Hành TW Đảng. Theo nguyên tắc làm việc và bỏ phiếu tập thể cùng với những bản báo cáo mới nhất của Bộ Công An thì số phận  của ông Cù Huy Hà Vũ đã được định đoạt.

Có lẽ tiến sỹ Hà Vũ khá tự tin với những mối quan hệ của mình trong chính quyền Việt Nam (mà tôi biết phần lớn là do thừa hưởng lại từ thân phụ Huy Cận của ông) và tự tin bởi những gì mình nói là ôn hòa và không vi phạm pháp luật. Nhưng xin ông Hà Vũ nên biết ở Việt Nam một khi đã động đến sự an nguy và chính danh tồn tại của chế độ thì không ai là không thể bị bắt, kể cả đó là ủy viên Bộ Chính Trị chứ đừng nói là ông Vũ. Lý do và tội danh thì dù có lý luận thế nào thì ông vẫn sẽ bị kết tội. Ông sẽ bị bắt theo điều luật nào thì vẫn đang nằm trong khía cạnh “kỹ thuật” mà Bộ Công An đang tính toán, nhưng nhiều khả năng là điều 88 hoặc điều 79 BLHS.


Tom Cat

2.

Ngày 11/12/2011, đăng trên Dân Luận bài “Tom Cat – Cảnh báo Blogger Người Buôn Gió” để đe dọa ông Bùi Thanh Hiếu ở Hà Nội, nội dung:

Thật sự không vui vẻ gì mỗi khi Tom Cat lên tiếng thì lại có một nhân vật đối kháng phải vào tù. Tuy nhiên tôi thật sự muốn cảnh báo những người mà tôi tôn trọng và hoàn toàn không muốn họ phải ngồi tù. Người đầu tiên là Cù Huy Hà Vũ, cả lần này sẽ là Blogger Người Buôn Gió.

Anh Bùi Thanh Hiếu thân mến, có lẽ tôi không phải trình bày dài dòng với anh như với tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, bởi vì những hoạt động của anh không vang tới Bộ Chính Trị như tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, nhưng ở mức độ thấp hơn, anh có 3 hoạt động khiến những người làm an ninh và bảo vệ tư tưởng văn hóa đặc biệt khó chịu: đó là cổ vũ cho các hoạt động chống đối ở Thái Hà, tham gia tích cực biểu tình, viết tập truyện “Đại Vệ Chí Dị”. Tôi xin mạn phép cảnh báo anh Hiếu là đã có quyết định chính thức của cơ quan chức năng để vô hiệu hóa anh. Tôi rất lấy làm tiếc về điều này, và thật sự tôi hy vọng với những dòng cảnh báo này anh sẽ chấm dứt hoàn toàn 3 hoạt động chống đối trên, như vậy thì cơ quan Công An có thể sẽ tha cho anh, tôi thật sự không muốn anh vào tù và bé Tí Hớn của anh thiếu vắng sự dạy bảo của người cha, rất mong anh suy nghĩ.

Trân trọng

Tom Cat

P/S: Tom Cat xin cảnh báo 2 người nữa cũng đang có nguy cơ rất cao bị “vô hiệu hóa” đó là ông Nguyễn Hữu Vinh và ông Nguyễn Xuân Diện, xin hai ông biết rằng chính quyền đã hết kiên nhẫn với hai ông khi sự kiện tàu Bình Minh 02 đã trôi qua 7 tháng mà các ông vẫn muốn “restart” các cuộc biểu tình nhằm mục đích gây rối. Nếu chỉ cần kích động thêm 1 lần biểu tình nữa thì hai ông sẽ bị vô hiệu hóa triệt để. Xin thật lòng cảnh báo.

3.

Ngày 31/12/2011, đăng trên trang Tin tức hàng ngày (TTHN) bài “Tom Cat cảnh báo Blogger Trương Duy Nhất”, nội dung:

Vì nhiều lý do nên tôi không trực tiếp gửi bài này cho ban biên tập Dân Luận và X-café đăng dùm tôi như mọi lần. Xin nhờ web site TIN TỨC HÀNG NGÀY đăng tải giúp. Xin cảm ơn – TC.

Đã trở thành thông lệ, mỗi khi Tom Cat tôi buộc phải lên tiếng thì một nhân vật có ý tưởng chống đối chính quyền sẽ phải vào tù. Lần đầu là trường hợp của ông Cù Huy Hà Vũ, gần đây tôi đã cảnh báo Blogger Người Buôn Gió – anh Bùi Thanh Hiếu, cùng các ông Nguyễn Hữu Vinh và ông Nguyễn Xuân Diện. Tất cả những lời cảnh báo của tôi tới họ xuất phát từ việc tôi thật sự không muốn những người mà tôi tôn trọng và phải ngồi tù. Lần cảnh báo gần đây nhất đã được các anh có tên trên tiếp thu và biết điều hơn, ngoại trừ trường hợp Blogger Người Buôn Gió – anh Bùi Thanh Hiếu vẫn tỏ ra chưa biết sợ.

Anh Trương Duy Nhất thân mến, mặc dù anh cố tình tỏ ra không phải là thành phần chống đối chế độ, nhưng các hoạt động và các bài viết của anh đã khiến cho một số lãnh đạo và những người làm công tác an ninh và bảo vệ tư tưởng văn hóa đặc biệt khó chịu. Khi anh núp bóng viết blog phản biện nhưng thực chất việc làm của anh là dựa vào một thế lực chính trị khác trong đảng để chống đối, bôi nhọ và nói xấu các đồng chí lãnh đạo Đảng và nhà nước nhằm mục đích chia rẽ gây hoang mang trong dư luận quần chúng. Điều này hết sức nguy hiểm, là một kiểu tự diễn biến đánh từ trong đánh ra. Điều này rất bất lợi cho sự lãnh đạo của đảng và chính quyền.

Tôi xin mạn phép cảnh báo anh Nhất biết là đã có quyết định chính thức của cơ quan chức năng sẽ buộc phải vô hiệu hóa anh nếu anh còn tiếp diễn. Tôi rất lấy làm tiếc về điều này, và thật sự tôi hy vọng với những dòng cảnh báo này anh sẽ chấm dứt hoàn toàn những hoạt động chống đối trên, xin anh nên nhớ không có bất kỳ thế lực nào có thể đảm bảo sự an toàn cho anh ngoài cá nhân anh. Như vậy thì cơ quan Công An có thể sẽ tha thứ cho anh, tôi thật sự không muốn anh vào tù trước Tết Nguyên đán và rất mong anh suy nghĩ.

Trân trọng

Tom Cat

P/s: Anh nên chuẩn bị các tài liệu và câu trả lời về chuyến đi du lịch Bắc Mỹ trong thời gian vừa qua của anh.

4.

Ngày 08/03/2012, đăng trên trang Tin tức hàng ngày, bài “Thư ngỏ Tom Cat gửi Blogger Nguyễn Quang Vinh”

Anh Vinh,

Khác với thường lệ, lần này Tom Cat tôi viết thư ngỏ gửi anh thay cho lời cảnh báo hay lời nhắc nhở mà tôi vẫn thường làm đối với những nhân vật bị coi là cứng đầu, có biểu hiện lợi dụng quyền tự do dân chủ và quyền tự do ngôn luận để xuyên tạc và bôi nhọ làm giảm uy tín của đảng và chính quyền nhà nước. Do điều này nó cũng có những lý do nhất định mà như chính bản thân anh đã biết và đã được các đồng chí lãnh đạo nhắc nhở thẳng thắn đối với anh trong một vài buổi khi tạo điều kiện cho anh được tiếp xúc trong vấn đề Tiên Lãng.

Chắc hẳn anh cũng biết rõ vì sao Nhà văn Nguyễn Quang Lập đến hôm nay đã dừng việc phát tán các thông tin ngoài luồng và đóng phần phản hồi trên blog Quê choa, đó là hành động được coi là có tính thiện chí và hợp tác rất đáng trân trọng. Về phần anh Vinh, các đồng chí lãnh đạo nhận thấy sự tích cực của anh trong việc đưa tin tức nóng hổi về diễn biến của vụ án Tiên Lãng đến cho đông đảo bạn đọc, qua đó để thấy được và khẳng định quyền tự do ngôn luận của công dân luôn được Đảng và chính quyền nhà nước hết sức tôn trọng, khuyến khích và tạo điều kiện. Không như sự xuyên tạc, bôi nhọ của các thế lực chống chính quyền vu cáo bôi nhọ.

Xong, mọi vấn đề đều có giới hạn của nó. Vấn đề tự do thông tin hay tự do ngôn luận cũng vậy, tự do không có nghĩa là tự do bịa đặt, tự do cắt xén, tự do lồng ghép, chắp nối các thông tin, rồi rã băng để cố tình đưa các thông tin không xác thực, tạo nên việc hiểu lầm sai lệch về nội dung thông tin của đông đảo quần chúngnhân dân, làm ảnh hưởng tới uy tín của các đồng chí lãnh đạo chủ chốt của Đảng và chính quyền. Nhằm bôi nhọ hình ảnh của cả hệ thống chính trị của Đảng, lòng tin của các vị cán bộ lãnh đạo trung cao cấp đã nghỉ hưu ở Thành phố Hải phòng.

Cụ thể với bằng chứng là clip video phát biểu của đồng chí Bí thư Thành ủy Hải phòng với các vị lão thành cách mạng tại CLB Bạch Đằng ngày 17-2-2012, trong buổi nói chuyện thời sự dài 45 phút, nhưng với công bố của anh chỉ là một đoạn video clip với thời lượng vỏn vẹn hơn 1 phút . Đáng tiếc là khi anh đã biết sai, đã biết sửa nhưng vẫn cố tình sửa không đúng và những thông tin xuyên tạc nói trên vẫn ngang nhiên tồn tại trên blog Cu Vinh của anh. Anh Vinh nên nhớ với thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ hiện có chúng tôi đã biết rất rõ ai là người đã quay, ai là người thực hiện cắt xén thêm, bớt các âm thanh và hình ảnh trong clip video do anh công bố ngày 24-2-2012 với dụng ý xuyên tạc lời đồng chí Bí thư Thành ủy Hải Phòng tại CLB Bạch Đằng nhằm kích động dư luận xã hội.

Xuất phát từ tình cảm quý mến đối với các anh, tôi xin nhắc anh cần xem xét lại một cách nghiêm túc, chính xác và cải chính các thông tin đã đưa chưa chính xác đang còn lưu trên blog cá nhân của anh. Vì khả năng có một vụ PMU 19 đang lặp lại là điều dễ hiểu.

Chào anh

Tom Cát

 

B. Căn cứ pháp luật:

Căn cứ điểm a và b, khoản 1, Điều 88 của Bộ luật hình sự năm 1999, sửa đổi, bổ sung năm 2009, quy định:

Điều 88. Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam

1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:

a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;

b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân;”

C. Kết luận:

1. Với chứng cứ là 04 bài viết nêu trên, Tom Cat đã làm cho mọi người hiểu lầm rằng Tom Cat là người của Cơ quan Công an, người của Cơ quan Nhà nước để cảnh báo, đe dọa các công dân nêu trên nói riêng và đe dọa mọi người nói chung. Vì các công chức, viên chức và các cơ quan Nhà nước chỉ được làm những điều mà Hiến pháp, pháp luật cho phép. Hiến pháp, pháp luật của Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam không cho phép cơ quan Nhà nước tuyên bố không chính danh, cảnh báo, đe dọa công dân mang tính xã hội đen.

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia:

“Xã hội đen là từ chỉ thế giới ngầm, với các thế lực ngầm trong bóng tối của một xã hội. Xã hội đen có nhiều cấp bậc khác nhau. Trong đó cấp thấp nhất là dân anh chị, dao búa, đầu gấu, đâm thuê chém mướn… không có tổ chức, đến cao cấp hơn là tội phạm có tổ chức thành các băng đảng và trên cùng là các maphia, các gia đình maphia.”

2. Tom Cat lợi dụng một thực tế là sau mỗi lần cảnh báo, đe dọa ai thì hậu quả xảy ra thường trùng khớp với nội dung đe dọa trước đó đối với người ấy càng làm cho mọi người nghi ngờ rằng Tom Cat chính là người của Cơ quan Công an, người của Cơ quan Nhà nước. Hậu quả là đánh mất tính chính danh của chính quyền nhân dân, làm xấu đi chính quyền nhân dân trong con mắt của xã hội hay chính là “phỉ báng chính quyền nhân dân”. Và việc làm đó của Tom Cat đã gây hoang mang cho các công dân và gia đình họ vì bị Tom Cat cảnh báo, đe dọa.

3. Tuy rằng các trang thông tin điện tử như Dân Luận, X-café, Tin tức hàng ngày không phải là các trang thông tin điện tử do Nhà nước Việt Nam cấp phép, quản lý. Nhưng các cơ quan an ninh điều tra của Công an đã có tiền lệ lấy các bài viết được đang tải trên các trang thông tin điện tử này làm chứng cứ để khởi tố các vụ án hình sự về “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 88, Bộ luật hình sự năm 1999.

4. Việc khởi tố hình sự đối với cá nhân xưng danh Tom Cat hoặc các cá nhân trong tổ chức Tom Cat là cần thiết để bảo vệ uy tín của Cơ quan Công an và uy tín của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

III.          Kiến nghị:

1-    Kiến nghị Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an khởi tố vụ án hình sự về “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo điểm a, b, khoản 1, Điều 88, Bộ luật hình sự năm 1999, sửa đổi, bổ sung năm 2009 đối với Tom Cat;

2-    Kiến nghị Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an điều tra và khởi tố bị can đối với cá nhân xưng danh Tom Cat hoặc các cá nhân tham gia tổ chức Tom Cat.

 

Nơi nhận:                                                                                  Người kiến nghị

–         Như trên;

–         Trang thông tin điện tử BVN.

                                                                                                          Luật sư  Hà Huy Sơn

 

Chữ ký của Luật sư Hà Huy Sơn trên văn bản gốc:

Biên lai gửi Kiến nghị qua bưu điện:

nguồn boxitvn.net

Posted in Công An, Pháp Luật | Leave a Comment »

Hồ sơ Wikileak có một số chi tiết chưa từng xuất hiện trên báo mạng- về vụ xử án Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung..

Posted by hoangtran204 on 19/09/2011

HỒ SƠ WIKILEAKS (8): Phiên tòa ‘đi ngang về tắt’ – Vụ xử Lê Công Ðịnh, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Trần Huỳnh Duy Thức

Hà Giang/Người Việt


“Phiên Tòa Trình Diễn” xử 4 nhà dân chủ tại Sài Gòn ngày 20 tháng 1, 2010.
Từ phải qua trái: Luật sư Lê Công Ðịnh, Kỹ sư Lê Thăng Long, Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung
và Kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức. (Hình: Vietnam News Agency via Reuters)

WESTMINSTER – Tài liệu do Wikileaks công bố cho thấy bề nổi cũng như nguyên nhân sâu xa của những vụ xử các nhà dân chủ, diễn ra tại Việt Nam hồi đầu tháng 10, 2010.

Tài liệu cho thấy, giới ngoại giao Hoa Kỳ tại Hà Nội và Sài Gòn nắm rõ, nếu không muốn nói là rất rõ, những chi tiết liên quan đến các vụ xử này.

Không biết vì sự “hiểu quá rõ” này, hay vì nội dung được xếp hạng là “mật” (confidential), mà một công điện gửi từ tòa lãnh sự Sài Gòn về Washington D.C. cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, trong tháng 1 năm 2010, tường trình về phiên tòa xử 4 nhà dân chủ, có lối viết rất thẳng thừng, nhuốm phần mỉa mai, châm biếm.

“Phiên tòa trình diễn”

Sự mỉa mai của công điện bắt đầu ở ngay cái tựa, qua cách mà người viết bản tường trình đặt tên cho buổi xử án: “‘Phiên Tòa Trình Diễn’ Xử Những Nhà Dân Chủ Ðã Làm Nổi Bật Những Thách Thức Trong Việc Quảng Bá Nhân Quyền tại Việt Nam.”

Phần tóm lược của công điện viết: “Phiên tòa xét xử 4 nhà hoạt động dân chủ, trong đó có luật sư nổi tiếng, từng được học bổng Fulbright, Lê Công Ðịnh, nhà đấu tranh và blogger Nguyễn Tiến Trung, khai diễn và kết thúc cùng ngày, vào hôm 20 tháng 1, tại thành phố Hồ Chí Minh.”

“Cả 4 người bị kết tội ‘tìm cách lật đổ chính quyền,’ lãnh án từ 5 đến 16 năm tù, cộng thêm nhiều năm quản thúc. Trong khi phán quyết kéo dài chỉ sau 15 phút xét xử của tòa, điều chẳng ai ngạc nhiên, phiên-tòa-một-ngày này cho chúng ta một dẫn chứng rành rành về cách chính phủ và đảng CSVN biến việc bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa thành một tội hình sự.”

“Luật sư Lê Công Ðịnh thú nhận đã gia nhập một đảng không-cộng-sản (và do đó, theo quy định của pháp luật Việt Nam, thì (ông) đã có hành vi chống chính quyền, nhưng ông thừa nhận đã không làm bất cứ điều gì sai trái).”

“Bản tuyên bố chỉ trích phiên xử một cách gay gắt, do vị tổng lãnh sự tham dự phiên tòa đưa ra, đã được truyền thông quốc tế phổ biến rộng rãi, nhưng không tờ báo Việt Nam nào đưa tin.”

Ngoài Luật sư Lê Công Ðịnh và Blogger Nguyễn Tiến Trung, phiên tòa còn xử 2 nhà dân chủ khác là ông Lê Thăng Long và Trần Huỳnh Duy Thức. Tất cả 4 người, theo bản tường trình, đều bị kết tội một cách chóng vánh, qua một phiên tòa vi phạm nhiều thủ tục tố tụng.

“Với tốc độ ‘nhanh như chớp’ và việc nhất định không xét đến nhiều cáo buộc hành hạ tù nhân, ngụy tạo bằng chứng, bắt phải nhận tội, phiên tòa cho thấy rõ Việt Nam còn lâu mới có được một ngành tư pháp chuyên nghiệp và độc lập.” Công điện viết.

Mô tả diễn tiến của phiên tòa, công điện dùng cụm từ “A Short Road to Guilty” (tạm dịch: Một Bản Án Ði Bằng Lối Tắt) và ghi rõ:

“Phần lớn thời giờ của phiên tòa kéo dài 10 tiếng đồng hồ này được dành cho việc đọc đi đọc lại, những 3 lần, gần như nguyên văn, một bản văn dài lê thê kết tội 4 bị cáo. Bản văn này, được đọc lần đầu tiên, lúc phiên tòa vừa khai mạc, như bản cáo trạng; lần thứ nhì được đọc như cáo buộc theo kết quả điều tra; và lần thứ ba được đọc như lời kết tội chính thức của tòa.”

“Sau thủ tục này, các thẩm phán bàn luận chỉ 15 phút trước khi kết án 4 bị cáo.”

Một đoạn của công điện nêu lên đặc điểm của bản cáo trạng, như sau:

“Trọng tâm của bản cáo trạng cáo buộc các bị can thành lập một nhóm có tên là ‘Nhóm nghiên cứu Chấn’ với mục đích ‘lật đổ chính quyền.’ Mặc dù thế, bản cáo trạng không hề cho biết nhóm đã thực hiện hoặc chuẩn bị cho bất cứ hành vi bạo động nào, hay khuyến khích người khác có những hành động như vậy. Thay vào đó, các công tố viên cáo buộc Trần Huỳnh Duy Thức, trong vai trò lãnh đạo của nhóm, đã tuyên bố rằng năm 2010 đánh dấu sự khởi đầu việc Chủ Nghĩa Cộng Sản bị sút giảm hỗ trợ của quần chúng, và đến năm 2020, đảng CSVN sẽ mất quyền kiểm soát đất nước vì càng ngày người ta càng đòi hỏi sự mở rộng nhân quyền và một chế độ dân chủ đa đảng.”

Khiếm khuyết nghiêm trọng

Nhận định rằng phiên tòa nói trên là biểu hiện của một “tiến trình (pháp lý) khiếm khuyết nghiêm trọng” (a deeply flawed process), công điện đơn cử việc ông Trần Huỳnh Duy Thức, ngay từ đầu phiên xử, đã yêu cầu “thay thế toàn bộ thẩm phán và công tố viên bằng một đội ngũ khách quan hơn, lý do là vì tất cả những người này là đảng viên đảng CSVN, một vế của việc tranh tụng, mà ông thì bị buộc tội âm mưu lật đổ chính quyền và đảng.”

“Sau khi yêu cầu của ông bị khước từ,” công điện viết tiếp: “Khi Trần Huỳnh Duy Thức yêu cầu hủy bỏ cáo buộc vì trong tù ông đã bị truy bức, nhục hình để ép nhận tội, người công an tòa án ngồi phía sau lưng ông bật đứng dậy để quản thúc ông, nhưng quan tòa vẫy tay ra hiệu cho công an ngồi xuống. Tuy nhiên, sau đó, những gì ông nói bị át đi bởi sự nhiễu sóng.”

Cũng theo công điện, ông Lê Thăng Long, tương tự Trần Huỳnh Huy Thức, khai rằng mình đã bị tra tấn, ép cung, nhưng “lời khai của ông luôn bị các thẩm phán cắt ngang,” hoặc microphone không phát tiếng.

Ngoài ra, công điện cho biết, trong suốt phiên tòa, cả hai ông Lê Thăng Long và Trần Huỳnh Huy Thức liên tục khai rằng các tài liệu, chứng cớ dùng để buộc tội họ đều đã bị sửa đổi, hay giả mạo.

Sự tham dự của giới truyền thông báo chí trong phiên tòa được xem là phiên xử công cộng cũng có nhiều đặc điểm đáng ghi nhận. Công điện viết: “Không phóng viên hay người quan sát nào được vào phòng xử, một số ít người quan sát ngoại quốc được cho phép ngồi xem trước một máy truyền hình được đặt trong một căn phòng phía ngoài phòng xử. Tổng Lãnh Sự, Ðại Sứ Liên Hiệp Âu Châu và Ðan Mạch, và một số chính khách Canada và Úc là những nhà ngoại giao ngoại quốc duy nhất được chứng kiến phiên xử.”

“Ba phóng viên ngoại quốc của AP, Reuters và AFP, và một phóng viên người Việt Nam làm việc cho hãng tin DPA của Ðức, và khoảng 30 phóng viên của báo chí Việt Nam cũng có mặt. Phóng viên ngoại quốc bị cấm không được mang theo điện thoại cầm tay, máy ảnh hay bất cứ dụng cụ điện tử nào, trong khi đó phóng viên của báo chí nhà nước không bị giới hạn nào.”

Tại sao sự giới hạn chỉ áp dụng cho phóng viên ngoại quốc? Công điện giải thích: “Làm như vậy, không một hình ảnh hay âm thanh nào về những hành vi sai trái của các quan chức trong phiên xử được ghi lại. Trong quá trình tố tụng, nhiều lúc âm thanh bị tắt ngúm, hay bị át đi vì nhiễu sóng ngay khi các luật sư bào chữa bắt đầu cất tiếng để tranh cãi.”

Công điện cũng đơn cử việc microphone bị im tiếng trong phần phát biểu của Blogger Nguyễn Tiến Trung, và trong phần tranh cãi rất hùng hồn của Luật sư Triệu Quốc Mạnh, bào chữa cho ông Trần Huỳnh Duy Thức.

Cái tội dân chủ

Sự mỉa mai châm biếm của công điện càng trở nên rõ hơn ở đoạn có tựa “Bị Kết Cái Tội Dân Chủ,” mở đầu bằng đánh giá việc nhận tội của Luật sư Lê Công Ðịnh: “Trong khi Lê Công Ðịnh đã nhận tội trong một khuôn khổ rõ ràng là của một thỏa thuận được điều đình rất cẩn thận để đạt được sự giảm án, ngôn từ của Ðịnh trong việc nhận tội vô cùng sâu sắc và đầy hàm chứa.”

“Ðịnh tuyên bố rằng ông không có lời bào chữa, vì ông không làm gì để phải cần bào chữa. Thay vào đó, ông chỉ đơn giản thừa nhận rằng, theo Hiến Pháp Việt Nam, Ðảng Cộng Sản Việt Nam là đảng duy nhất và vĩnh viễn có quyền lãnh đạo đất nước. Vì đảng Dân Chủ Việt Nam, mà Ðịnh đã gia nhập, kêu gọi tiến trình đa đảng cho Việt Nam, cho nên, trước pháp luật Việt Nam, Ðịnh phạm tội theo điều 79 của Bộ Luật Hình Sự. Ngoài việc thừa nhận gia nhập đảng Dân Chủ Việt Nam, Ðịnh không nhận mình có tội gì khác.”

Công điện kết luận: “Dù xét theo ngôn từ nhận tội rất khéo léo của Lê Công Ðịnh, hay bản cáo trạng dài lê thê của công tố viện, người ta cũng phải đi đến một kết luận: Bởi vì theo Hiến Pháp Việt Nam, đảng CSVN là đảng duy nhất được nắm quyền, cho nên bất cứ ai bàn luận gì đến dân chủ, hay cổ động cho việc dân chủ hóa Việt Nam, đều phạm tội, một trọng tội mà hình phạt là nhiều năm dài tù tội, thậm chí có thể phải chịu án tử hình.”

Nguồn: Nhật báo Người Việt

Posted in Nhan Vat Chinh tri, Pháp Luật | Leave a Comment »