Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Nợ công và Nợ doanh nghiệp’ Category

►Chính phủ sẽ vay 342 nghìn tỷ, trả nợ 260 nghìn tỷ trong năm 2017

Posted by hoangtran204 trên 06/09/2017

Với nền kinh tế sống bằng bán tài nguyên dầu khí và kiều hối, bởi vậy, mỗi khi 2 món trên giảm, thì Hà Nội phải đi vay mượn. Khi giá dầu thô xuống chỉ còn 42-47 đô la/1 thùng trong 3 năm liên tiếp, (so với trước đây 98-145 đô một thùng 2009-2014), Hà Nội phải đi vay 50 tỷ USD.

Ba năm 2015, 2016, và 2017, nhà cầm quyền Hà Nội đã đi vay 15 tỷ, 20 tỷ, và 15 tỷ USD để sống sót.

 

Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in Nợ công và Nợ doanh nghiệp, Nợ của Việt Nam | Leave a Comment »

►”Cần vạch trần âm mưu báo chí hoặc thế lực nước ngoài bôi nhọ Việt Nam” (Vũ Hải Trần, 27-7-2017)

Posted by hoangtran204 trên 28/07/2017

 

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Xa Hoi, Dầu Hỏa và Khí đốt, Nợ công và Nợ doanh nghiệp, Năng Lượng và Mỏ | Leave a Comment »

►Nợ công Việt Nam 2,5 triệu tỷ đồng, tính đến 31-12-2015: Các chuyên gia góp ý gì để quản lý hiệu quả? (THỨ 7, 20/05/2017)

Posted by hoangtran204 trên 23/05/2017

Cafef.vn

20-5-2017

GDP 2015 là 198,8 triệu tỷ đồng. Nợ công chiếm 62,2% GDP. Chi trả nợ và viện trợ 148.300 tỷ đồng, gần 7 tỷ USD/ năm.

 

Đọc tiếp »

Posted in Kinh Te, Nợ công và Nợ doanh nghiệp | Leave a Comment »

►Ngân sách Nhà nước chi khoảng 815 tỉ đồng trả lãi và nợ gốc mỗi ngày, hay 13 tỷ USD/ năm (tin 30-4-2017)

Posted by hoangtran204 trên 02/05/2017

LĐO KINH TẾ H.M 08:46 ngày 30/04/2017
 
 

Đọc tiếp »

Posted in Nợ công và Nợ doanh nghiệp | Leave a Comment »

►Bộ trưởng Tài chính: ‘Chi tiêu như thế thì chỉ có chết’

Posted by hoangtran204 trên 22/03/2017

“mức bội chi trong giai đoạn 2011-2015 rất cao, tổng vay nợ khoảng 1,4 triệu tỷ đồng.

“Bội chi như vậy thì nợ công tăng… Việc huy động vốn thời hạn vay rất ngắn, lãi suất cao, có những khoản lãi suất tới 11-13%/năm”

Bộ trưởng Tài chính: ‘Chi tiêu như thế thì chỉ có chết’

THỜI S

Ông Đinh Tiến Dũng, Bộ trưởng Tài Chính, cho rằng việc nợ công tăng nhanh là do làm ra ít nhưng chi tiêu nhiều.

Đọc tiếp »

Posted in Nợ công và Nợ doanh nghiệp | Leave a Comment »

►Nợ, trả nợ, và khủng hoảng-Nợ Chính Phủ và nợ doanh nghiệp: 431 tỷ USD hay 210% GDP

Posted by hoangtran204 trên 03/03/2017

Cả 2 loại nợ cộng lại 431 tỷ USD, hơn 200% GDP 2016:

-nợ chính phủ năm 2016 lên tới ít nhất 131 tỉ đô la Mỹ, bằng 63,9% GDP. Nợ chính phủ tăng quá nhanh, ở mức gần 35% năm 2015.

-năm 2016, nợ của DNNN là 324 tỉ đô la Mỹ, bằng 158% GDP.

Nợ, trả nợ và khủng hoảng

09/02/2017 | 11:33

Vũ Quang Việt*

Đọc tiếp »

Posted in Kinh Te, Nợ công và Nợ doanh nghiệp, Nợ của các Tập Đoàn quốc doanh | Leave a Comment »

►Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: nợ công tăng rất nhanh, mức tăng trung bình trong 5 năm qua là 18,4%, gấp 3 lần tốc độ tăng trưởng kinh tế -Chính phủ yêu cầu nghiên cứu huy động vàng, ngoại tệ trong dân

Posted by hoangtran204 trên 08/01/2017

trong bối cảnh World Bank sẽ chấm dứt ODA ưu đãi với Việt Nam

Nợ công tăng nhanh gấp ba tốc độ tăng trưởng

Tuổi Trẻ, 7-1-2017

TTO – Tại hội nghị của Bộ Tài chính chiều 7-1, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhấn mạnh tỉ lệ nợ công tăng rất nhanh, mức tăng trung bình trong năm năm qua là 18,4%, gấp 3 lần tốc độ tăng trưởng kinh tế. 

(TT Phúc hàm ý rằng: nhiệm kỳ 2 của thủ tướng N. Tấn Dũng hoàn toàn thất bại, phải đi vay nợ suốt 5 năm qua 2011-2016.)

 

Đọc tiếp »

Posted in Chính Sách Kinh Tế-Tài Chánh, Kinh Te, Nợ công và Nợ doanh nghiệp, Nợ của Việt Nam, Ngân sách thâm thủng | Leave a Comment »

►Những kẻ nào ăn ốc, giờ bắt nhân dân đổ vỏ

Posted by hoangtran204 trên 28/10/2016

FB Tèo Ngu Khìn

28-10-2016

Dự án tràn lan không suy tính hiệu quả, đầu cơ dồn dập vào bất động sản thay vì đầu tư vào các ngành sản xuất Việt Nam có thế mạnh để tạo gia giá trị gia tăng thực, bán buôn chứng khoán ma mãnh, cho vay sân sau, cánh hẩu, rút ruột ngân hàng…dẫn đến hệ quả núi nợ xấu càng ngày càng phình lớn.

Đã thế lại không minh bạch xử lý nợ xấu theo đúng cơ chế thị trường, cho phá sản theo luật, thông tin tỷ lệ nợ xấu không chuẩn…, đem “nhốt” nợ xấu vào VAMC để làm đẹp sổ sách & bảng cân đối kế toán của các ngân hàng. Sau 5 năm bày trò “VAMC”, nợ xấu có giải quyết được không? Nợ xấu có biến mất không, hay thật ra nợ xấu ngày càng biến chất?

Nhân dân Việt Nam hầu hết thuộc thành phần nghèo, cái ăn còn chưa đủ nói gì đến tiêu hoang. Thế mà, một bọn “lợi ích nhóm” Tư Bản Đỏ – cấu kết giữa quan tham biến chất & doanh nghiệp bất lương – một bọn chỉ chiếm tỷ lệ dân số rất nhỏ lại ăn trên ngồi trốc, bòn rút của cải xã hội, tiêu xài hoang phí vô tội vạ, để đất nước rơi vào thảm cảnh nợ công chồng chất, nợ xấu phình to.

Kết kim thất bại, hút 500 tấn vàng trong dân cứ ngỡ dân ngu, dùng chiêu 0% lãi suất tiền gửi để ép dân bán ngoại tệ mạnh không thành, giờ lại “dụng mưu” đề xuất Nhà nước tạm ứng tiền ngân sách để xử lý nợ xấu? Ngân sách nhà nước không phải tiền mồ hôi nước mắt toàn dân đóng thuế mà ra ư? Tiền cực khổ của dân chúng đóng góp sao lại có thể lấy dùng để cứu một lũ ăn tàn phá hại? Lẽ công bằng xã hội đâu?

Nợ xấu 262.054 tỷ đồng – hơn 12 tỷ USD – hiện nằm chết dí trong cái gọi là công ty quản lý tài sản VAMC do ai gây nên? Những kẻ nào đã “ăn ốc”, giờ lại bắt dân đen “đổ vỏ”? Quýt làm giờ cam chịu?

Còn “chiêu thức” nào nữa không? Kết kim bất thành, moi vàng thảm bại, hút đô la không xong, bán tài sản công qua cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước hòng có tiền xài thì liệu có mãi mà bán, vay nợ nước ngoài ngày càng khó và lợi suất giờ bị đẩy lên cao hơn xưa, v.v.

Thế thì “xoay sở” cách chi đây?

Liệu có dám liều mạng như đại thi bá nhà thơ cựu phó thủ tướng Tố Hữu khi trước mà làm chiến dịch Đổi Tiền để đẩy lạm phát phi mã cho theo kịp Zimbabwe?

Hay ‘vay’ của người anh cả 4 tốt 16 vàng phương bắc? Vay thì phải trả chứ? Nhưng liệu sẽ còn gì để trả không? Có ư? Đất liền, hay Biển, Đảo?

anhbasam

______________

TBKTSG

Chủ tịch VAMC kêu gọi xã hội chung tay xử lý nợ xấu

Tư Giang

27-10-2016

Nhiều người đang kêu gọi cần nhìn nhận khách quan về nợ xấu. Ảnh: TL

Nhiều người đang kêu gọi cần nhìn nhận khách quan về nợ xấu. Ảnh: TL

Chủ tịch Hội đồng thành viên Công ty Quản lý tài sản của các tổ chức tín dụng Việt Nam (VAMC) Nguyễn Quốc Hùng kêu gọi xã hội chung tay xử lý nợ xấu.

Tại hội thảo “Xử lý nợ xấu – những nút thắt cần tháo gỡ” do Ngân hàng Nhà nước, Văn phòng Quốc hội, và VAMC tổ chức chiều 26-10 tại Hà Nội, ông Hùng nói, để VAMC thành công trong công tác xử lý nợ xấu, cần có cái nhìn khách quan về nợ xấu.

“Nợ xấu không phải do một mình hệ thống ngân hàng gây ra mà do nhiều nguyên nhân, trong đó ngân hàng là một trong những nguyên nhân”, ông nói.

Ông Hùng bổ sung thêm: “Không để một mình ngành ngân hàng loay hoay xử lý nợ xấu, nợ xấu ảnh hưởng nghiêm trọng đến tăng trưởng kinh tế, do vậy cả xã hội cần chung tay cùng hệ thống ngân hàng để xử lý nợ xấu, coi xử lý nợ xấu là trách nhiệm của toàn xã hội và cùng chung tay xử lý trên tinh thần công khai, minh bạch”.

Theo ông Hùng, cần có biện pháp thật mạnh đối với những khách hàng cố tình chây ỳ không hợp tác, nhất là những khách hàng có điều kiện trả nợ nhưng cố tình không trả, không bàn giao tài sản bảo đảm để phát mại.

Nợ xấu chiếm 5,84% tổng dư nợ

Dữ liệu của VAMC cho biết, tại thời điểm cuối tháng 9-2012 nợ xấu của hệ thống các tổ chức tín dụng (TCTD) ở mức 464.664 tỉ đồng, tương đương 17,21% tổng dư nợ tín dụng.

Trong năm 2012 và 6 tháng đầu năm 2013, các TCTD đã cơ cấu lại 143.400 tỉ đồng dư nợ tín dụng.

Từ cuối năm 2012 đến tháng 8-2016, toàn hệ thống các TCTD đã xử lý được 548.500 tỉ đồng nợ xấu, trong đó bán nợ cho VAMC 220.000 tỉ đồng, chiếm 40,14%.

Tính đến tháng 8-2016 nợ xấu là 147.000 tỉ đồng, chiếm tỷ lệ 2,66% tổng dư nợ. Nếu tính cả nợ xấu TCTD bán cho VAMC sau khi thu hồi nợ và xử lý rủi ro là 186.000 tỉ đồng thì tỷ lệ nợ xấu chiếm tỷ lệ 5,84 %.

VAMC đã làm gì với nợ xấu?

Tại hội thảo, Chủ tịch VAMC đã trình bày về các phương án xử lý nợ xấu trong thời gian qua.

Theo đó, đáng chú ý nhất là công tác mua nợ xấu bằng trái phiếu đặc biệt (TPĐB). Tính từ năm 2013 đến nay, VAMC đã thực hiện mua được 25.062 khoản nợ tại 42 TCTD, với tổng dư nợ gốc 262.054 tỉ đồng, giá mua nợ là 227.848 tỉ đồng. Hầu hết khoản nợ xấu đã mua đều có tài sản bảo đảm là bất động sản hoặc tài sản hình thành từ vốn vay kể cả bất động sản, nhà máy, xí nghiệp, khu công nghiệp, dự án, trái phiếu doanh nghiệp.

Về công tác thu hồi nợ, VAMC đã phối hợp với các TCTD tổ chức thu hồi nợ đạt 37.983 tỉ đồng dưới nhiều hình thức thu hồi nợ như: bán nợ, bán tài sản bảo đảm… đạt tỷ lệ 15% dư nợ gốc nội bảng.

Ông Hùng cho biết, tốc độ thu hồi nợ so với tổng dư nợ đã mua còn hạn chế song tỷ lệ khách hàng tự trả nợ chiếm tới 70%, còn lại 30% là bán nợ, bán tài sản bảo đảm. Việc bán tài sản bảo đảm, bao gồm phát mại tài sản bảo đảm, thi hành án để thu hồi nợ chỉ đạt 10.990 tỉ đồng, chiếm tỷ lệ 28,9 %. Như vậy có thể thấy việc bán tài sản kể cả cưỡng chế thi hành án để thu hồi nợ gặp nhiều khó khăn nếu khách hàng không đồng thuận và không tự nguyện bàn giao tài sản bảo đảm.

Khó khăn của VAMC

Báo cáo của VAMC tại hội thảo cho biết, với nguồn lực hạn chế về con người và mạng lưới hoạt động, trong khi số lượng khoản nợ VAMC đã mua rất lớn (trên 25.000 khoản), tài sản bảo đảm của các khoản nợ xấu đa dạng, phân tán tại nhiều nơi, nên VAMC chưa thể trực tiếp quản lý để nắm bắt được đầy đủ thực trạng các khoản nợ mua từ TCTD, việc tổ chức thực hiện xử lý tài sản để thu hồi nợ kém hiệu quả. Hiện tại, VAMC chỉ có thể tập trung rà soát, phân loại đối với các khoản nợ có dư nợ lớn, số còn lại VAMC đã thực hiện ủy quyền các nội dung xử lý nợ ngay tại thời điểm mua nợ.

Bên cạnh đó, nguồn vốn của VAMC còn hạn chế và chưa phù hợp với yêu cầu xử lý nợ theo chức năng, nhiệm vụ của VAMC, đặc biệt trong công tác mua bán nợ theo giá trị thị trường. Việc xử lý nợ xấu của VAMC không thể triệt để và hiệu quả nếu không có dòng tiền thực sự để hỗ trợ các TCTD, khách hàng.

Hơn nữa, VAMC phải triển khai tất cả các nghiệp vụ quy định tại Nghị định 53/2013/NĐ-CP, đòi hỏi đội ngũ cán bộ phải giỏi về nghiệp vụ, vững về kiến thức pháp luật, có kinh nghiệm thực tiễn để tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp. Trên thực tế, việc tuyển chọn cán bộ có năng lực rất khó khăn, chưa nói đến VAMC hoạt động không vì mục tiêu lợi nhuận nên khó thu hút người tài vào làm việc cho VAMC. VAMC chưa có cơ chế chính sách để thu hút các cán bộ có năng lực cũng như tạo động lực cho cán bộ cống hiến lâu dài.

Posted in Nợ công và Nợ doanh nghiệp | Leave a Comment »

►Nguyên nhân làm nợ công tăng cao: Giật mình về đơn giá xây dựng cho đầu tư công

Posted by hoangtran204 trên 09/09/2015

đơn giá áp dụng làm dự toán xây dựng tại các công trình do nhà nước đầu tư như: chung cư, trường học, bệnh viện, trụ sở hành chính… do Bộ Xây Dựng ban hành cao hơn rất nhiều so với giá thực tế…

Giật mình về đơn giá xây dựng cho đầu tư công

4-9-2015

Báo Thanh Niên

Giá dự toán xây dựng của Bộ xây dựng ban hành đối với các dự án công cao hơn rất nhiều so với giá thực tế là một trong các nguyên nhân đẩy nợ công lên cao - Ảnh minh họa: Mai VọngGiá dự toán xây dựng của Bộ Xây dựng ban hành đối với các dự án công cao hơn rất nhiều so với giá thực tế là một trong các nguyên nhân đẩy nợ công lên cao
– Ảnh minh họa: Mai Vọng

Mới đây, một cuộc hội thảo có liên quan tới đầu tư công trong xây dựng ở thành phố Hồ Chí Minh lại một lần nữa làm tôi giật mình khi biết đơn giá áp dụng làm dự toán xây dựng tại các công trình do nhà nước đầu tư như: chung cư, trường học, bệnh viện, trụ sở hành chính… do Bộ Xây dựng ban hành cao hơn rất nhiều so với giá thực tế

Tại hội thảo, các chuyên gia đưa ra hàng loạt con số, chỉ nghe thôi đã thấy “choáng toàn diện”.
Báo Thanh Niên ngày 1.9 đưa tin, theo dự toán đơn giá xây dựng hiện hành thì 1m2 tường 20 cm mà Bộ Xây dựng xây dựng đơn giá thì chi phí vật tư là 140.000 đồng, nhân công 139.000 đồng… Trong khi đó, theo ông Nguyễn Văn Đực, Giám đốc Công ty TNHH tư vấn xây dựng Tân, một công ty chuyên về tư vấn xây dựng tại TP.HCM, giá chủ đầu tư trả nhân công cho nhà thầu chỉ 60.000 đồng/m2. Như vậy đơn giá nhân công theo dự toán cao hơn 2,31 lần so với nhân công thực tế.
Hay đơn giá theo dự toán sơn 1m2 tường hết 11.000 đồng tiền vật tư và 59.000 đồng trả cho nhân công trong khi thực tế chủ đầu tư trả nhân công cho nhà thầu chỉ 34.000 đồng.

Trong thực tế, khi xây dựng một công trình, giá nhân công thường thấp hơn giá vật tư, chỉ bằng khoảng 40% giá vật tư. Nhưng trong quy định dự toán của nhà nước, tiền trả cho nhân công lại cao hơn tiền mua vật tư. Cụ thể, đơn giá theo dự toán 1m2 xây dựng hoàn chỉnh thì tiền vật tư là 2.941.000 đồng và tiền cho nhân công là 2.956.000 đồng. Nhưng thực tế trong xây dựng tiền trả cho nhân công chỉ 1.179.000 đồng.

“Với mức giá mà nhà nước trả cho nhà thầu và thực tế nhà thầu trả cho nhân công thì nhà thầu lãi 50% số tiền”, ông Đực tính toán.

Ông Đực còn chỉ ra rằng, trong thực tế, khi xây dựng một công trình, giá nhân công thường thấp hơn giá vật tư, tức giá nhân công chỉ bằng khoảng 40% giá vật tư thì trong quy định dự toán của nhà nước, tiền trả cho nhân công lại cao hơn tiền mua vật tư. Cụ thể, đơn giá theo dự toán 1m2 xây dựng hoàn chỉnh thì tiền vật tư là 2.941.000 đồng và tiền cho nhân công là 2.956.000 đồng. Nhưng thực tế trong xây dựng tiền trả cho nhân công chỉ 1.179.000 đồng. Ông nói : “Đơn giá nhân công theo dự toán sẽ hơn 2,51 lần so với nhân công thực tế. Không những vậy, giá nhân công cao hơn vật tư là vô lý…”
Thật khó hiểu!
Một kiến trúc sư tại TP.HCM đã nêu ví dụ về vụ chặt cây xanh mới đây ở Hà Nội cho thấy nhiều khoảng tối. Theo dự toán, nhà nước chi trả là gần 36 triệu đồng/cây khoán gọn tất cả, từ đốn, hạ và vận chuyển nếu đường kính cây từ 1,2 m trở lên. Trong khi thực tế, chỉ cần bỏ ra khoảng 3 triệu đồng là có thể thuê được nhân công chặt một cây, cộng thêm tiền vận chuyển nữa sẽ đủ kinh phí hạ tới cả chục cây xanh. Không những vậy, chỉ mỗi khâu đánh dấu cây chặt mà nhà nước trả 670.000 đồng/cây thì quả là một sự lãng phí và vô lý hết sức.
Tôi chưa tán thành ý kiến của vị KTS nọ vì ông cho rằng những định mức và đơn giá này “được soạn trong phòng làm việc đã vài ba chục năm rồi”.
Nhưng tôi lại phần nào đồng tình với cái cách mà vị KTS phân tích: Cách đây 10 năm, khi chặt một cành cây thợ phải leo lên cây cắt thủ công, nên mỗi công thợ một ngày chỉ cắt 2 cành cây, mỗi cành 100.000 đồng, như vậy, mỗi ngày công nhân được trả 200.000 đồng. Còn bây giờ có máy móc hiện đại, mỗi ngày một công nhân có thể cắt 20 cành cây. Vì vậy, khi nhân lên nhà nước phải trả 2 triệu đồng/nhân công/ngày. Nhưng thực tế công ty cũng chỉ trả cho họ 200.000 đồng/ngày chứ làm gì có vị tiều phu nào ở Hà Nội có mức thu nhập đến 2 triệu đồng/ ngày như vừa nêu. Còn nếu như tôi nói sai, xin các cơ quan có trách nhiệm mách dùm , sẽ có rất nhiều người mơ được trở thành tiều phu lại được sống ở Thủ đô lắm.
Tôi cũng rất băn khoăn và không lý giải nổi, khi trên địa bàn Thủ đô đã từng xảy ra chuyện đơn vị thi công rút ruột công trình theo kiểu bớt lõi thép trong khâu làm móng, đại thể như cột bê tông lẽ ra phải có 20 thanh thép mới đúng thiết kế thì nay chỉ còn 17-18 thanh. Hoặc còn cách khác, vẫn đủ số thanh thép nếu” đếm cây nghiệm thu” thì họ thay bằng thép có đường kính nhỏ hơn để ăn bớt . Nghe mà khiếp vía vì hoang mang nếu ai đó định mua căn hộ…
Tuy kẻ làm bậy pháp luật đã xét xử, song các nhà chuyên môn lại cho rằng dù có bị rút ruột nhưng công trình vẫn an toàn, không đáng ngại vì còn có ngưỡng đã được dự phòng… Nếu quả vậy thì đúng là đầu tư công được tính toán xông xênh quá đi rồi, làm sao họ không tìm cách rút ruột công trình? Và nay, qua chuyện từ hội thảo trên, tôi cũng đã hiểu ra vấn đề.
Lâu nay, các chuyên gia kinh tế của chúng ta  luôn băn khăn về sự tụt hậu của Việt Nam so với một số nước trong khu vực như Singapore, như Thái Lan về năng suất lao động , nó quá chênh lệch nhau, có khi vênh đến cả chục lần. Lại càng không thể so với các nước có nền công nghiệp hiện đại ở các châu lục khác.
Vào những năm 60-70 của thế kỷ trước, những ai ở miền Bắc Việt Nam như chúng tôi đều đã từng một thời rất thán phục nước Cộng hhòa Dân chủ Đức ( Đông Đức) bởi trình độ, công nghệ và hạ tầng cơ sở của họ có một khoảng cách khá xa so với các nước XHCN còn lại. Những tưởng với cái đà đó, CHDC Đức sẽ ngày một vững mạnh và bứt phá nhanh nhất trong các nước thuộc cộng đồng xã hội chủ nghĩa. Ấy vậy mà , khi phe XHCN sụp đổ, chúng ta mới vỡ lẽ CHDC Đức còn lạc hậu về nhiều mặt so với những người Đức ở bên kia bức tường Berlin, đó là CHLB Đức (Tây Đức).  Sau gần nửa thế kỷ theo đuổi XHCN, khi sáp nhập vào Tây Đức, GDP của Đông Đức chỉ góp được 7% của cả nước Đức mới so với 93% của Tây Đức dù cho họ chiếm khoảng 1/3 dân số so với Tây Đức.
Nếu cứ vẫn giữ cho mình một cung cách tư duy năm xưa như thế, cung cách làm việc như thế, tôi thật khó tin trong một vài chục năm nữa Việt Nam có thể có cuộc bứt phá ngoạn mục, đuổi kịp các nước trong khu vực cũng không hề dễ dàng. Việc để đơn giá nhân công quá cao đương nhiên sẽ là mầm mống của những lãng phí và tham nhũng, qua đó, nó sẽ  đẩy tiền đầu tư công lên rất cao, cao đến phi lý là không thể chấp nhận.

Hành

Posted in Nợ công và Nợ doanh nghiệp, Nợ của Việt Nam, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

► Nợ công không còn là vấn đề đáng lo ngại của tương lai, mà là trước mắt.

Posted by hoangtran204 trên 15/10/2014

Nợ công: Không còn là vấn đề của tương lai

Tư Hoàng/ TBKTSG 

Ảnh bên:Hầm đường bộ Hải Vân – công trình xây dựng bằng vốn vay của Nhật Bản. Ảnh Wikipedia
 Ngưỡng an toàn nợ công của Việt Nam đang có nguy cơ bị xô đổ trong thời gian ngắn tới đây nếu căn cứ vào những số liệu chính thức của Chính phủ. Như vậy, nợ công không còn là vấn đề đáng lo ngại của tương lai, mà hiện hữu trước mắt.

Tuy nhiên, ngưỡng an toàn đó thực tế đã bị bỏ lại phía sau từ lâu, nếu nợ công được tính đúng và tính đủ, theo các tài liệu của Quốc hội.
Theo báo cáo của Chính phủ gửi Ủy ban Thường vụ Quốc hội, nợ công của Việt Nam đến năm 2015 sẽ tiệm cận mức 64% GDP, gần sát ngưỡng an toàn là 65% GDP – được coi là chỉ tiêu mang tính pháp lệnh của Quốc hội trong kế hoạch 2011-2015. Mức nợ công sẽ vào khoảng 63% GDP vào cuối năm nay.
“Nợ công là mối đe dọa, cân đối ngân sách chưa tích cực, nếu không muốn dùng từ rất xấu”, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói trong phiên thảo luận gần đây của Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
\
Ông lo ngại, nếu tốc độ tăng nợ công vượt ngưỡng an toàn 65% vào năm 2015, thì cả Quốc hội và Chính phủ sẽ rất khó để tăng bội chi, hay tăng chi cho đầu tư phát triển.
Điều này sẽ ảnh hưởng lớn đến việc xây dựng cơ sở hạ tầng để giúp Việt Nam hiện thực hóa giấc mơ trở thành quốc gia công nghiệp hóa đến năm 2020, ông bày tỏ.
Tuy nhiên, tiêu chí tính nợ công của Việt Nam là chưa đầy đủ, và thực tế nợ công của Việt Nam phải lớn hơn nhiều, theo Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính Ngân sách Phùng Quốc Hiển.
Ông Hiển nói, nợ công dự kiến lên gần 64% GDP tính đến cuối năm 2015 phản ảnh ngân sách Nhà nước “đang ở mức rất khó khăn” do nghĩa vụ trả nợ so với tổng ngân sách ở mức cao.
Chính phủ dự kiến sẽ dành 31,9% ngân sách để trả nợ trong năm 2015, tức cao hơn so với giới hạn 25% ngân sách dùng để trả nợ mà Quốc hội cho phép.
Nợ công đáng lo ngại hơn, nếu tính ở góc độ khác.
Ông Hiển giải thích: “Nợ công của chúng ta chưa được tính đầy đủ vì nợ công chưa tính hết nợ của Ngân sách nhà nước như nợ hoàn thuế, nợ bảo hiểm xã hội, và nợ cấp bù lãi suất cho hai ngân hàng thương mại quốc doanh”.
Một ví dụ cụ thể. Chỉ riêng tiền chi lương cho những người về hưu từ năm 1995 trở về trước đã lên tới 22.500 tỉ đồng trong năm nay. Tuy nhiên, con số này chưa được tính vào nợ công, và thực tế là ngân sách Nhà nước chưa có tiền trả, theo Chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội của Quốc hội Trương Thị Mai.
Một khoản đặc biệt khác, là nợ của doanh nghiệp nhà nước lên tới 1,6 triệu tỉ đồng, theo Bộ Tài chính, cũng không được tính vào nợ công.
Trong kế hoạch năm 2015, Chính phủ đề nghị bội chi ngân sách Nhà nước là 226.000 tỉ đồng, tăng 20.000 ngàn tỉ đồng so với năm 2014.
Mức bội chi này tương đương với 5% GDP, và sẽ lên tới 7% GDP, nếu cộng với 85.000 tỉ đồng trái phiếu Chính phủ dự kiến phát hành trong năm sau.
Bội chi ngày càng lớn và được duy trì ở mức 5% GDP trong kế hoạch 2011-2015, cao hơn 4,5% GDP là chỉ tiêu của Quốc hội.
Tuy nhiên, bội chi chưa bao giờ bao bồm trái phiếu chính phủ. Nguồn vốn này phát hành tổng cộng lên tới 680.000 tỉ đồng tính tới nay, tương đương 18% GDP, theo Ủy ban Chứng khoán.
Tuy nhiên, vấn đề của nợ công nằm ở chỗ, nguồn vốn này có được sử dụng hiệu quả hay không.
Về góc độ này, thì nợ công là đáng lo, khi ngân sách Nhà nước dùng tới 72% để chi thường xuyên, tức chi ăn cho bộ máy; và 28% còn lại là chi cho đầu tư phát triển, và chi trả nợ.
Có nghĩa, là chi đầu tư phát triển – nguồn nuôi dưỡng chính để trả lại nợ – là không được đảm bảo.
Bộ Tài chính gần đây chỉ đồng ý chi 180.000 tỉ đồng cho đầu tư phát triển trong năm 2015, trong khi Bộ Kế hoạch và Đầu tư khẳng định phải cao hơn ở mức 242.000 tỉ đồng.
Tuy nhiên, Bộ Tài chính có vẻ đã thắng thế khi Chính phủ đã trình ra Thường vụ Quốc hội con số 180 ngàn tỉ đồng.
Như vậy, nợ công đã thực sự trở thành vấn đề đáng lo ngại, chứ không phải chỉ là chuyện rủi ro trong tương lai.

Posted in Nợ công và Nợ doanh nghiệp, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »