Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Kiều Hối – Nguồn Ngoại tệ cứu nền Kinh tế và nuôi đảng’ Category

►Việt Nam in tiền ồ ạt, ngân hàng phải cấp tốc thúc đẩy cho dân và doanh nghiệp mượn tiền?

Posted by hoangtran204 trên 18/09/2017

 

Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in Kiều Hối - Nguồn Ngoại tệ cứu nền Kinh tế và nuôi đảng, Kinh Te, Lạm Phát - Vàng - Đôla | Leave a Comment »

►Hiện có 40.000 lao động Việt Nam tại Hàn Quốc (26-8-2017)

Posted by hoangtran204 trên 01/09/2017

 

Đọc tiếp »

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Cong Nhan Viet Nam, xuất khẩu lao động - du sinh -con nuôi | Leave a Comment »

►Thái Lan dừng áp dụng luật mới sau khi lao động Việt Nam, Campuchia ồ ạt hồi hương (17-7-2017)

Posted by hoangtran204 trên 17/07/2017

 

Đọc tiếp »

Posted in Cái giá của cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc”., Kiều Hối - Nguồn Ngoại tệ cứu nền Kinh tế và nuôi đảng, Kinh Te, Luật Pháp, xuất khẩu lao động - du sinh -con nuôi | Leave a Comment »

►Đằng sau những đồng tiền gửi về quê của người Việt khi xuất khẩu lao động sang Nhật

Posted by hoangtran204 trên 06/11/2016

Đằng sau những đồng tiền gửi về quê của người Việt khi XKLĐ sang Nhật

Rất nhiều người chịu bỏ mấy năm sang Nhật làm xây dựng, đóng gói, chăn nuôi, điện tử,… để có một phần nhỏ gửi về gia đình. Có người đủ tiền trả nợ, có người sửa được nhà, mua luôn được đất,…nhưng đằng sau những đồng tiền ấy là:

 

Ảnh: Internet
Ảnh: Internet

 

Những nỗi cực khổ trước khi được sang Nhật

Đừng nói chi chuyện ăn ở khổ sở khi sang xứ lạ quê người mà trước đó, khoảng thời gian học ở Việt Nam thôi đã vất vả vô cùng.

Muốn được sang ấy phải phỏng vấn, phỏng vấn đạt thì mới đóng tiền rồi học. Học xong lại thi, thi đạt mới được sang Nhật.

Đọc tiếp »

Posted in Kiều Hối - Nguồn Ngoại tệ cứu nền Kinh tế và nuôi đảng, xuất khẩu lao động - du sinh -con nuôi | Leave a Comment »

►Trung Quốc hoảng hốt với lời tiên tri bi quan của tỷ phú Mỹ George Soros

Posted by hoangtran204 trên 05/02/2016

 

Có vẻ như những dự đoán bi quan của tỷ phú George Soros về tương lai của kinh tế Trung Quốc đang dần trở thành sự thực. 

Nhà đầu cơ nổi tiếng thế giới này đã dự đoán kinh tế Trung Quốc sẽ có một cú hạ cánh cứng và không loại trừ khả năng rơi vào một cuộc khủng hoảng, mà chìa khóa chính là tỷ giá của đồng nhân dân tệ. 

Nhưng khi mà cả thế giới vẫn còn đang bán tín bán nghi trước nhận định này của Soros thì chính phủ Trung Quốc lại tự biến nó thành một câu chuyện ngày càng đáng tin, khi hàng loạt các tờ báo lớn như Tân hoa xã hay thời báo Hoàn cầu chỉ trích Soros âm mưu chống lại kinh tế Trung Quốc thông qua việc công kích đồng nhân dân tệ. 
Sự việc này đang cho thấy Trung Quốc đang thiếu tự tin hơn bao giờ hết về vận mệnh đồng nội tệ của mình, khi mà nước này đang nối gót Nga đối mặt với nguy cơ khủng hoảng.
Ở thời điểm hiện tại, nền kinh tế Trung Quốc đang có rất nhiều điểm tương đồng với kinh tế Nga cách đây hơn 1 năm, khi các lệnh trừng phạt kinh tế được các nước phương Tây đưa ra sau khi Nga sáp nhập bán đảo Crimea hồi đầu năm 2014.
Các quan hệ kinh tế và thương mại giữa Nga và các nước phương Tây gồm Mỹ và EU nhanh chóng bị cắt đứt, dẫn đến việc các nhà đầu tư nước ngoài ồ ạt rút hết vốn khỏi thị trường Nga để chuyển về nước. 
Việc một lượng lớn USD bị rút khỏi thị trường trong một thời gian ngắn đẩy Nga rơi vào cảnh lạm phát phi mã, hệ thống kinh tế bị đình đốn do quan hệ kinh tế với Mỹ và EU bị đứt đoạn, tiêu dùng giảm sút và tăng trưởng thì rơi vào trì trệ.
Trong giai đoạn đầu của cuộc khủng hoảng, chính phủ Nga còn tiếp tục đổ USD từ quỹ dự trữ ngoại tệ ra thị trường để bình ổn tỷ giá đồng Rup; nhưng khi mà đồng nội tệ này mất giá quá mạnh, có lúc sụt giảm lên đến hơn 50% so với đồng USD, ảnh hưởng nghiêm trọng đến quỹ dự trữ ngoại tệ của Nga, thì Ngân hàng trung ương Nga không còn cách nào khác ngoài việc cưỡng bách tăng lãi suất lên mức rất cao để kiểm soát lạm phát, từ 10,5% lên 17%. Cuộc khủng hoảng kinh tế chấm dứt, nhưng cái giá mà Nga phải trả là suy giảm tăng trưởng lên đến 3,8% trong năm 2015, tức một năm sau khi tăng lãi suất.
Trung Quốc ở thời điểm hiện tại cũng đang trải qua tình trạng tương tự. Theo thống kê, hơn 1000 tỷ USD đã được các nhà đầu tư rút khỏi thị trường Trung Quốc trong năm 2015. Chủ yếu là do nền kinh tế nước này đã tăng trưởng chậm lại, tổng cầu thị trường nội địa giảm trong khi chi phí nhân công thì đã tăng lên quá cao, gấp khoảng 3 lần so với các nước láng giềng như Việt Nam hay Myanmar, khiến các nhà đầu tư rút vốn và tìm địa điểm đầu tư mới. 
Cùng với đó là việc ngày càng có nhiều người Trung Quốc chuyển tiền ra khỏi nước này vì nhiều lý do, từ lý do đầu tư kinh doanh ra nước ngoài cho đến chuyển tiền không lý do và bất hợp pháp. Thống kê chính thức thì có khoảng 61 tỷ USD được các công ty Trung Quốc bỏ ra để thực hiện các dự án đầu tư ở nước ngoài trong năm 2015, còn con số chuyển tiền bất hợp pháp của người dân thì không thể tính toán được. 
Việc một lượng quá lớn USD bốc hơi khỏi thị trường Trung Quốc chỉ trong vòng một năm đang đẩy nền kinh tế số hai thế giới lâm vào tình cảnh tương tự như Nga hồi cuối năm 2014. 
Áp lực tỷ giá đối với đồng nhân dân tệ thời điểm hiện tại đang lớn hơn bao giờ hết, khi nó liên tục mất giá kể từ khi được quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) chọn vào giỏ tiền tệ dự trữ hồi tháng 12.2015. 
Tổng cộng đến giờ đồng tiền này đã mất giá hơn 5% kể từ giữa tháng 12, và đang được dự báo sẽ còn tiếp tục sụt giá trong thời gian tới. Điều này đang tạo ra tác động ngược vào thị trường chứng khoán (TTCK) nước này, khiến chỉ số CSI 300 liên tục sụt giảm kể từ những ngày đầu năm 2016.
Tình hình hiện tại căng thẳng đến mức, thống đốc ngân hàng trung ương Nhật Bản là ông Haruhiko Kuroda đã buộc phải lên tiếng cảnh báo Trung Quốc, cần phải tìm mọi biện pháp để kiểm soát dòng vốn. 
Một phần vì sự sa sút không phanh của nền kinh tế và TTCK Trung Quốc do sự tháo chạy của dòng vốn đang ảnh hưởng đến kinh tế và TTCK của Nhật Bản. Và gần nhất chính phủ Trung Quốc đã tung ra một gói các giải pháp nhằm kiểm soát dòng vốn trên thị trường, từ việc hạn chế người dân gửi ngoại tệ ra nước, cho đến các doanh nghiệp hạn chế mua hàng và nhập khẩu bằng đồng USD, tăng cường kiểm soát việc thanh toán qua thẻ UnionPay hay triệt phá các ngân hàng ngầm trong hệ thống tài chính. 
Ở thời điểm hiện tại, mỗi người dân Trung Quốc được phép mang khoảng 50.000 USD theo người ra nước ngoài, và theo tính toán thì chỉ cần khoảng 5% dân số nước này mang chừng đó tiền theo người ra nước ngoài là đủ để bào mòn toàn bộ quỹ dự trữ ngoại tệ hiện tại của Trung Quốc.
Tính đến hiện tại, những dự đoán bi quan của George Soros về tương lai kinh tế Trung Quốc đang ngày càng có vẻ là chính xác. Tốc độ bơm tiền vào nền kinh tế để duy trì sự ổn định của thị trường và ngăn chặn đà sụt giá của đồng nhân dân tệ của chính phủ Trung Quốc đang ngày càng gia tăng, với một mức lũy tiến đáng báo động. 
Cho đến giờ, ngân hàng trung ương Trung Quốc đã có tổng cộng 3 lần bơm tiền ra thị trường chỉ trong tháng 1.2016. Lần thứ nhất vào ngày 20.1 với con số khoảng 60 tỷ USD, lần thứ hai vào ngày 26.1 với mức 67 tỷ USD, và lần thứ ba vào ngày 28.1 với mức 52 tỷ USD
Lý do chính thức được Trung Quốc đưa ra là để giải quyết nhu cầu tiền mặt gia tăng đột biến trong dịp Tết nguyên đán ở nước này, nhưng lý do chủ yếu được dự đoán là để giải quyết áp lực liên quan đến tỷ giá đồng nhân dân tệ và sự ổn định của nền kinh tế.
Việc tăng tốc độ bơm tiền để ổn định thị trường đang cho thấy Trung Quốc đang chịu những sức ép rất lớn để ổn định thị trường, thậm chí vượt ra khỏi dự đoán của các nhà kinh tế. Theo dự đoán của các chuyên gia kinh tế, quỹ dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc sẽ chỉ còn khoảng 3.000 tỷ USD vào cuối năm nay từ mức 3.300 tỷ USD hồi đầu năm, nghĩa là nước này sẽ chỉ phải chi khoảng 300 tỷ USD trong cả năm 2016 để ổn định kinh tế. Nhưng khi mà Bắc Kinh đã bơm tới quá nửa con số dự kiến cả năm đó chỉ trong vòng 1 tháng đầu năm, thì áp lực đó có lẽ là lớn hơn dự đoán rất nhiều.
Tình trạng này cũng tương tự như Nga trong giai đoạn đầu cuộc khủng hoảng, khi nước này liên tục bơm tiền từ quỹ dự trữ vào thị trường để ổn định tỷ giá đồng Rup, nhưng khi nó đe dọa bào mòn quỹ dự trữ đáng kể thì Nga buộc phải tăng lãi suất lên rất cao để kiềm chế, buộc phải chấp nhận hậu quả là suy giảm tăng trưởng kinh tế. 
Trung Quốc hiện nay cũng có thể rơi vào tình trạng tương tự. Sẽ không có chuyện nước này dùng hết 3.300 tỷ USD còn lại (đã sụt mất hơn 700 tỷ USD từ tháng 8.2015) để ổn định tỷ giá đồng nội tệ. Nếu đồng nhân dân tệ tiếp tục mất giá, sẽ đến lúc chính phủ nước này phải học theo cách của Nga là tăng lãi suất. Và điều này thì cũng đồng nghĩa với việc kinh tế Trung Quốc sẽ suy giảm nặng nề, giống như Nga. Có lẽ, cú hạ cánh cứng của Trung Quốc mà George Soros nói tới chính là kịch bản này.
——-

Nghìn tỷ USD chảy khỏi Trung Quốc qua đường ‘ngầm’

10-12-2015

Trong một thập kỷ qua, dòng vốn bất hợp pháp chảy khỏi Trung Quốc đã đạt mức khoảng 1,4 nghìn tỷ USD.

Bloomberg dẫn báo cáo do Global Financial Integrity (GFI) – một công ty có trụ sở ở Washington chuyên nghiên cứu về sự di chuyển của các dòng tiền xuyên biên giới – công bố ngày 9/12 nói rằng tiền “ngầm” ra khỏi Trung Quốc thông qua nhiều kênh khác nhau, bao gồm chứng từ giả mạo và các thỏa thuận thương mại bất hợp pháp

Báo cáo này cho hay, trong vòng 10 năm từ 2004-2013, đã có tổng cộng 7,8 nghìn tỷ USD tiền bất hợp pháp chảy khỏi các quốc gia đang phát triển, chủ yếu núp dưới bóng của các hóa đơn giả. Việc sử dụng hóa đơn giả đã trở thành một vấn nạn ở Trung Quốc, khiến Chính phủ nước này vào năm 2013 phải mở một chiến dịch để chống lại.

Cũng theo báo cáo của GFI, tiền từ Trung Quốc đã đẩy giá bất động sản nhiều nơi trên thế giới, từ Sydney tới Vancouver, tăng cao trong năm nay. Triển vọng mất giá của đồng Nhân dân tệ được dự báo sẽ thúc đẩy giới nhà giàu Trung Quốc chuyển tiền ra nước ngoài mạnh hơn nữa trong thời gian tới.

Trong vòng 1 năm, tính đến tháng 3/2015, người Trung Quốc rót 30 tỷ USD vào thị trường địa ốc Mỹ, trở thành nhóm khách hàng ngoại quốc mua nhà nhiều nhất ở Mỹ. Giá trung bình mỗi căn nhà mà người Trung Quốc mua ở Mỹ là 832.000 USD.

Kể từ thời điểm Trung Quốc tuyên chiến với hoạt động chuyển tiền bất hợp pháp, hãng Tân Hoa xã bắt đầu nhắc nhiều đến những thuật ngữ tương đối mới trong lĩnh vực tài chính để nói về các giao dịch ngân hàng ngầm như “hàng rào kiểm toán” hay “găng tay trắng”.

Với chiêu “găng tay trắng”, chỉ tính một vụ việc đơn lẻ ở thành phố Kim Hoa, tỉnh Chiết Giang, miền Đông Trung Quốc cũng đã chiếm gần một nửa tổng lượng tiền giao dịch bất hợp pháp được phát hiện thời gian qua.

Trong đó 10 nhân viên ngân hàng thương mại ở địa phương này đã mở dịch vụ ngân hàng ngầm trá hình với vỏ bọc giao dịch trong lĩnh vực thương mại và vận tải với hàng chục công ty ở Hồng Kông, nhưng thực chất là chuyển tiền trái phép.

Cũng với chiêu đó, một băng nhóm tội phạm ở thủ phủ Ngân Xuyên, tỉnh Ninh Hạ đã lập 12 công ty kinh doanh “ma”, trong đó giả các dữ liệu xuất nhập khẩu để che đậy các khoản tiền giao dịch ra nước ngoài.

Theo quy định của Trung Quốc, công dân nước này chỉ được chuyển tối đa 50.000 USD ra nước ngoài mỗi người mỗi năm. Tuy vậy, để lách luật, giới nhà giàu Trung Quốc sử dụng 6 cách sau: nhờ tiệm đổi tiền ở Hồng Kông; mang theo séc của một ngân hàng “ngầm”; tập trung nhiều người để chuyển tiền; giấu tiền trong hành lý; vay tiền ở nước ngoài dựa trên tài khoản tiết kiệm ở Trung Quốc; dùng thẻ tín dụng hoặc thẻ ghi nợ để mua hàng, sau đó chuyển món hàng mua được thành tiền mặt.

Khi Trung Quốc cho phép cá nhân, tổ chức mở tài khoản ở khắp thế giới, sẽ khó phong tỏa hoặc phát hiện hiện tượng chuyển nhượng vốn bất hợp pháp, đặc biệt là quan tham chuyển tiền ra nước ngoài.

An Nhiên (Tổng hợp VnE/ĐVO)

Báo Đất Việt 

—–

500 tỷ USD đã tháo chạy khỏi Trung Quốc

20-10-2015

Financial Times

Dòng vốn chạy khỏi Trung Quốc 8 tháng đầu năm nay lên đến 500 tỷ USD, theo tính toán của Bộ Tài chính Mỹ.

Riêng tháng 8, dòng tiền rút khỏi nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới đạt khoảng 200 tỷ USD khi Trung Quốc bắt đầu điều chỉnh tỷ giá với việc bất ngờ phá giá nhân dân tệ, theo số liệu trong báo cáo bán niên về tình hình kinh tế toàn cầu của Bộ Tài chính trình lên Quốc hội nước này

Cũng trong báo cáo, Bộ Tài chính Mỹ không còn đánh giá nhân dân tệ “bị định giá thấp hơn đáng kể so với giá trị thực”. Thay vào đó, Bộ này cho rằng đồng nội tệ của Trung Quốc “thấp hơn giá trị thực trong trung hạn”. Sự thay đổi này cho thấy sự chào đón “thận trọng” của Mỹ đối với những nỗ lực hỗ trợ nhân dân tệ của Trung Quốc trong những tháng gần đây kể từ khi nước này bất ngờ phá giá nhân dân tệ hôm 11/8.

Đây cũng là dấu hiệu cho thấy sự thừa nhận của Washington rằng nhân dân tệ sẽ mạnh lên trong dài hạn, nhưng trong ngắn hạn, đồng tiền này vẫn chịu áp lực giảm giá do nhiều yếu tố, kể cả dòng vốn rút khỏi Trung Quốc và các thị trường mới nổi khác.

Báo cáo cũng cho thấy, Ngân hàng trung ương Trung Quốc (PBOC) đã chi ra 230 tỷ USD chỉ trong 3 tháng – từ tháng 7 đến tháng 9 – để hỗ trợ nhân dân tệ.

Động thái này của PBOC một phần nhằm ngăn chặn tình trạng dòng vốn ồ ạt rút ra khỏi nước này. Trong 6 tháng đầu năm nay, lượng tiền bốc hơi khỏi Trung Quốc, không tính đầu tư trực tiếp nước ngoài, ước đạt 250 tỷ USD, tăng đột biến so với 26 tỷ USD cùng kỳ năm ngoái.

—-

Người Trung Quốc tìm cách chuyển tiền ra nước ngoài

27-10-2015

Trong quầy đồ ăn vặt nhỏ xíu dưới khu chung cư cũ kỹ, một người đàn ông trung niên đang loay hoay tìm cách chuyển 100.000 USD cho khách hàng.

Con số này lớn gấp đôi lượng tiền người Trung Quốc được phép chuyển ra nước ngoài mỗi năm. Các ngân hàng chính thức sẽ không nhận thực hiện việc này. Nhưng những người trung gian như ông Chen thì có thể, thông qua mạng lưới chuyển tiền và đổi tiền ngầm.

“Chẳng có việc gì là chắc chắn 100% cả. Nhưng thường thì việc càng khó, phí càng cao”, ông tiết lộ trên Wall Street Journal.

Khi thị trường chứng khoán lao dốc và kinh tế trong nước yếu đi, rất nhiều người Trung Quốc đang cố chuyển tiền ra nước ngoài. Chưa có số liệu chính thức theo dõi dòng tiền ngầm, nhưng quan chức ngân hàng trung ương (PBOC) cho rằng các ngân hàng ngầm mỗi năm xử lý tới 800 tỷ NDT (125 tỷ USD), và năm nay còn nhiều hơn.

Một dấu hiệu cho thấy hoạt động ngân hàng ngầm cao bất thường là sự sụt giảm trong dự trữ ngoại hối của Trung Quốc, cho thấy nhu cầu ngoại tệ mạnh đang rất lớn. Con số này đã giảm kỷ lục 93,9 tỷ USD hồi tháng 8 và 43 tỷ USD vào tháng 9, dù một phần mức giảm này là do PBOC bán ngoại tệ để hỗ trợ nội tệ.

nguoi-trung-quoc-tim-cach-chuyen-tien-ra-nuoc-ngoai

 Một người bị bắt vì chuyển lậu tiền từ Trung Quốc  qua Hồng Kông – ảnh Reuters

Núp bóng các cửa hàng tiện lợi và quán trà, những người trung gian như ông Chen cung cấp dịch vụ cho đủ kiểu khách hàng, từ các quan chức tham nhũng đến giới trung lưu Trung Quốc muốn mua nhà nước ngoài. Tất cả họ đều tin rằng tiền chuyển ra nước ngoài sẽ an toàn hơn và mang lại lợi nhuận cao hơn. Tâm lý này càng trở nên phổ biến sau khi chứng khoán Trung Quốc lao dốc hồi quý III.

Jiang Jinjin – một nhân viên môi giới bất động sản cho biết cô đã xử lý gần 2.000 thương vụ mua nhà ở năm nay cho các gia đình Trung Quốc có con học đại học ở nước ngoài. “Tôi gần như chẳng thể ngủ được hè này. Có quá nhiều sinh viên muốn tìm nhà”, cô cho biết.

Nhiều khách hàng nhờ người thân và bạn bè vận chuyển tiền mặt qua những chuyến ra nước ngoài liên tục. Một số thì mở công ty tại Mỹ. Jiang cho biết công ty của cô phải kiểm tra cả nguồn gốc tiền dùng để mua nhà nữa.

Dòng tiền chảy khỏi quốc gia đã khiến các ngân hàng ngầm tại Trung Quốc lọt vào tầm ngắm của giới chức quản lý tài chính. Các quy định kiểm soát vốn được thắt chặt để ngăn dòng tiền ra nước ngoài, trong bối cảnh nước này khát đầu tư. Giới chức lo ngại nếu còn tiếp diễn, các nền kinh tế đang phát triển có thể lại gặp cú sốc như khủng hoảng tài chính châu Á 1997. Bên cạnh đó, quá nhiều tiền rời khỏi biên giới sẽ khiến nỗ lực kích thích kinh tế thông qua giảm lãi suất càng khó.

“Đây là dấu hiệu mất niềm tin vào triển vọng kinh tế Trung Quốc, và chắc chắn việc này sẽ khiến PBOC càng khó đạt mục tiêu cải tổ”, Julian Evans-Pritchard – nhà kinh tế học tại hãng nghiên cứu Capital Economics cho biết.

nguoi-trung-quoc-tim-cach-chuyen-tien-ra-nuoc-ngoai-1

Khu phố đi bộ Xixiang nổi tiếng với dịch vụ ngân hàng phi truyền thống. Ảnh: WSJ

Từ nhiều năm nay, hệ thống ngân hàng ngầm đã rất phát triển tại Shantou và Chaozhou – các thành phố ven biển khét tiếng với nạn buôn lậu, hàng giả, súng và ma túy. Phần lớn các hoạt động này đang chuyển dần về gần biên giới với Hong Kong và Macau (Trung Quốc) – những nơi có hệ thống tài chính cởi mở hơn. Một khi tiền từ Trung Quốc chuyển được sang Hong Kong, nó có thể đi bất kỳ nơi nào trên thế giới.

Thi thoảng, các khoản lớn được chia nhỏ để hợp pháp hóa, sau đó rời khỏi Trung Quốc qua hàng trăm tài khoản ngân hàng kiểm soát bởi những người trong hệ thống tài chính ngầm. Những tổ chức này có thể khớp một lượng tiền gửi bằng NDT trong nước với khoản tương đương bằng ngoại tệ, trả vào tài khoản của khách hàng ở nước ngoài. Mạng lưới không chính thức này cũng giúp công nhân Trung Quốc làm việc tại nước ngoài chuyển tiền về quê. Do không phải ai cũng có thể mở tài khoản ngân hàng.

Một dấu hiệu khác của việc hoạt động ngầm gia tăng là đầu tư vào bất động sản thương mại ở nước ngoài sắp tăng vượt năm ngoái (10,5 tỷ USD), theo hãng tư vấn bất động sản CBRE. Hồi tháng 8, Bộ An ninh Nội địa Trung Quốc cho biết họ đang mở chiến dịch truy quét ngân hàng ngầm.

Chiến dịch này phần nào có hiệu quả, nhất là tại khu phố đi bộ Xixiang ở Thâm Quyến. Hồi tháng 6, cảnh sát thành phố này đã bắt 31 người và phong toả hơn 1.000 tài khoản chứa 12 tỷ NDT.

Khi việc chuyển tiền trực tiếp đang bị rà soát kỹ, biện pháp khớp tiền lại được ưa chuộng. Khách hàng chỉ cần đưa tiền cho người môi giới, và một lượng tiền tương ứng sẽ xuất hiện ở Hong Kong, trừ phí khoảng 0,3%-3%. Như vậy, tiền không cần chuyển trực tiếp hay qua máy tính. Việc khớp tiền này được thực hiện trong mạng lưới, từ cả 2 bên, và được kiểm soát bởi ngân hàng ngầm.

Mạng lưới này tận dụng triệt để mối quan hệ trong gia đình và làng xóm, một nhà nghiên cứu tại PBOC cho biết. “Người ta tạo ra hàng trăm tài khoản bằng cách đến các ngôi làng để mua chứng minh thư từ những người nghèo”, ông cho biết. Trong một vụ lừa đảo tại Hong Kong, một người đàn ông tên Yang Sigai bị kết tội mở 3 tài khoản, thực hiện hơn 1.000 giao dịch với tổng giá trị lên tới 60 triệu USD.

Hệ thống ngân hàng ngầm gần ga tài hỏa Thâm Quyến giờ đã thận trọng hơn, nhưng vẫn chưa biến mất. Khi được hỏi về khả năng đưa 100.000 USD ra khỏi Trung Quốc, chủ một cửa hàng bán thuốc lá đã nói ngay là chuyển điện tử không thể được, và gợi ý chia nhỏ để nhờ người mang trực tiếp. “Chính sách năm nay thắt chặt rồi, nên rủi ro cũng cao lắm. Trừ khi anh có quen biết thôi”, người này kết luận. (Hà Thu)

Posted in Kiều Hối - Nguồn Ngoại tệ cứu nền Kinh tế và nuôi đảng, Kinh Te, Tài Chánh-Thuế, Trung Quốc | Leave a Comment »

►Cướp là kế sách cuối cùng để tồn tại

Posted by hoangtran204 trên 06/01/2016

FB Lê Đức Minh

5-1-2016

Liên Xô, Đông Đức …sụp một phần vì hết tiền. Nền kinh tế thật sự là phồn vinh giả tạo. Tiền thì không có mà bày đặt miễn phí y tế, miễn phí giáo dục, phúc lợi xã hội…và phải nuôi một bộ máy đảng và chính quyền toàn bọn vô tài bất tướng.

Khi biết mình sắp chết, chính quyền Đông Đức trong tuyệt vọng đã tìm cách tạo ra một nguồn thu nhập ngoại tệ để kéo dài sự sống của chế độ, chờ Marx, Lenin hiện hồn về cứu.

Và bao giờ cũng vậy bản chất của cộng sản là đi cướp. Ban đầu thì chủ trương cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo. Nhưng khi sắp chết thì giàu nghèo gì chúng cũng cướp …láng, để cứu chế độ.

Thế là cơ quan tình báo Đông Đức vạch một kế hoạch cướp chính người dân Đông Đức. Bọn tình báo nhà nghề này biết dân Đông Đức có rất nhiều đồ cổ từ trước chiến tranh.

Sau khi thu thập đủ tin tình báo, chúng tổ chức thành những nhóm nhỏ thình lình xuất hiện trước cửa nhà người dân với các án lệnh xét nhà vì tội …trốn thuế!

Chúng giải thích bấy lâu này những món đồ cổ tăng giá trên thị trường mà người có cổ vật không chịu đóng thuế tiền lời cho chính phủ (capital gain tax). Rõ ràng người dân làm gì có tiền đóng thuế. Thế là toàn bộ cổ vật trong nhà của dân chúng Đông Đức bị bọn tình báo tịch thu hết.

Bọn này thành lập một công ty buôn bán đồ cổ tại Đông Bá Linh rồi môi giới bán các cổ vật này cho giới sưu tầm giàu có phương Tây. Chúng bán tháo bán đổ khiến người sưu tầm phương Tây đã mua được vô số món hời.

Hiện nay chính phủ liên bang Đức phải dành ngân sách rồi tìm cách mua lại những cổ vật đã mất. Chưa biết bao giờ thì thu hồi hết được.

Bọn Đông Đức mà còn như thế thì cứ thử đoán đến đường cùng mấy anh cộng Annam mít sẽ hành động như thế nào.

Mấy ảnh ở Hà Nội biết trong dân hiện còn đến từ 400 đến 500 tấn vàng.

Liệu mà giữ của lẫn giữ mạng nghe bà con.

——-

►Ai có tiền đô la gởi ngân hàng nên chú ý: Sẽ có thay đổi lớn về chính sách ngoại tệ đầu năm 2016

+ gửi ngoại tệ vào ngân hàng có thể phải rút ra bằng tiền đồng.

+NHNN áp dụng mức lãi suất âm, nghĩa là người gửi ngoại tệ sẽ phải trả phí

+những ai giữ đô la Mỹ sẽ không yên vì không biết như thế nào, có thể lỗ vì lãi suất và cũng có thể lỗ tỉ giá trong ngày. 

“Nói nôm na:

1- Gửi USD lãi xuất 0% (đã thực hiện)

2- Gửi USD phải trả phí. (sắp thực hiện)
3- Gửi USD, lấy ra VNĐ.(sẽ thực hiện)

4- Gửi vàng SJC phải trả phí (đã áp dụng)
5- Bán vàng SJC 1 chữ, không thu vào (đang thực hiện)
6- Gửi vàng SJC lấy ra VNĐ (CHỈ CÒN LÀ THỜI GIAN.)”

Cướp vàng, nay cướp đô la vì nhà máy in tiền ở Hà Nội mới xây xong cuối năm 2014, đã và đang chạy hết công suất in tiền polymer ra từ nhiều tháng nay, và giờ  đây là lúc thu tiền đô vào.

———————————

Thống đốc Nguyễn Văn Bình: “Chúng ta tôn trọng quyền nắm giữ ngoại tệ của người dân, doanh nghiệp, nhưng trên lãnh thổ VN phải sử dụng VND. Bạn có nguồn thu ngoại tệ hợp pháp, nhưng nếu tiêu xài phải rút ra bằng đồng VND. Đó là lộ trình cuối cùng phải tiến tới.”

———

Kết hôn quá dễ, coi chừng thành “cường quốc” xuất khẩu cô dâu >>>

Đảng cấy người ra nước ngoài để sau này cô dâu gởi tiền đô về VN đây mà.

3-1-2016

 

TT – Luật hộ tịch mới có hiệu lực từ 1-1-2016 đã giao quyền giải quyết đăng ký kết hôn có yếu tố nước ngoài về cho quận huyện và bỏ thủ tục phỏng vấn khi kết hôn.

Một thực tế mà xã hội ta hàng chục năm qua phải chứng kiến là vấn nạn kết hôn vì nhu cầu xuất ngoại, nhu cầu kinh tế; hoàn toàn vi phạm pháp luật hôn nhân gia đình, vi phạm thuần phong mỹ tục, xâm hại nghiêm trọng đến danh dự, nhân phẩm người phụ nữ.

Để ngăn chặn tình trạng này, cơ quan thẩm quyền đã có những nỗ lực đáng ghi nhận.

Quy định như phỏng vấn khi xin cấp chứng nhận độc thân, phỏng vấn trước khi cấp chứng nhận kết hôn cho cô dâu Việt và người nước ngoài cùng một số quy định khác tạo cơ sở cho cơ quan thẩm quyền bác hồ sơ đương sự, xử phạt hành chính hay xử lý hình sự các trường hợp vi phạm pháp luật hôn nhân đã tạo được sự răn đe trong cộng đồng, kéo giảm đáng kể vấn nạn này.

Luật hộ tịch mới có hiệu lực từ ngày 1-1-2016 giao quyền cho UBND quận huyện nhận hồ sơ và cấp giấy chứng nhận kết hôn cho người nước ngoài trong điều kiện các quận huyện, đặc biệt là những vùng sâu vùng xa, nơi vấn nạn lấy chồng ngoại phổ biến thì thiếu nguồn lực chuyên môn (nhân viên thẩm định hồ sơ, phiên dịch…); sự kết nối với sở, ban ngành (để xác minh hồ sơ);

Không có các văn bản hướng dẫn và quy trình thẩm định (phỏng vấn đương sự) để xác định đâu là hôn nhân hợp pháp, đâu là hôn nhân vì động cơ khác mà cấp hoặc từ chối cấp giấy chứng nhận kết hôn.

Quy định trước đây như đương sự người nước ngoài phải cung cấp hồ sơ về nhân thân để cô dâu Việt xin cấp chứng nhận độc thân;

Khi nộp hồ sơ tại sở tư pháp thì có việc tham gia tư vấn của hội phụ nữ, việc tham gia phỏng vấn của các ban ngành do sở tư pháp chủ trì nhằm hạn chế các cuộc hôn nhân vi phạm pháp luật, theo quy định mới thì tất cả bị bãi bỏ.

Nghĩa là cánh cửa kết hôn có yếu tố nước ngoài đã được mở tung cho công dân những nước có nhu cầu nhập khẩu cô dâu từ Việt Nam.

Nếu chúng ta không có sự điều chỉnh kịp thời Luật hộ tịch mà theo đó cô dâu Việt Nam và người nước ngoài khi kết hôn chỉ cần nộp giấy chứng nhận độc thân và các bên chỉ cần chờ không quá 15 ngày thì được UBND quận huyện cấp giấy chứng nhận kết hôn thì sẽ biến Việt Nam thành một “cường quốc” xuất khẩu cô dâu.

Luật sư ĐÀO THỊ BÍCH LIÊN (Đoàn luật sư TP.HCM)

Posted in Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân, Kiều Hối - Nguồn Ngoại tệ cứu nền Kinh tế và nuôi đảng, Lưu manh đỏ, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Để không còn là giấc mơ…

Posted by hoangtran204 trên 12/11/2015

Blog RFA

Song Chi

10-11-2015

Khi xảy ra sự kiện Liên Xô và hàng loạt các nước XHCN Đông Âu cũ đổ sụp như những quân bài domino vào cuối những năm 80, đầu 90 của thế kỷ XX, nhiều người Việt trong và ngoài nước hồi hộp mơ có một ngày như vậy sẽ đến với VN.

Hơn 20 năm sau, lại một hiệu ứng dây chuyền domino khác, cuộc “cách mạng hoa nhài” hay “cách mạng màu” lần này bắt đầu từ Tunisia rồi sau đó lan ra các nước Hồi giáo Ả rập ở Bắc Phi và Trung Đông, lật đổ hàng loạt chế độ độc tài tại các quốc gia này. Người Việt khi đó cũng mơ bao giờ cho đến VN.

Và bây giờ là Myanmar (Miến Điện). Sau hơn nửa thập kỷ nằm dưới một chế độ quân phiệt nổi tiếng độc tài, không khoan dung, với thành tích tệ hại về nhân quyền, đàn áp tự do, dân chủ, và sau 25 năm từng có một cuộc bầu cử tự do, người dân đã lại được đi bầu và thể hiện ý nguyện của mình. Đảng đối lập Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ (National League for Democracy) của bà Aung San Suu Kyi đã thắng lớn, đảng cầm quyền Liên minh Đoàn kết Phát triển (Union Solitary Development Party), được quân đội hậu thuẫn, đã thừa nhận thất bại.

Hành trình thay đổi vể hướng tự do dân chủ một cách hòa bình này bắt đầu từ trước đó hơn 2 năm, bởi hai con người vĩ đại, Tổng thống đương quyền Thein Sein và lãnh tụ đảng NLD Aung San Suu Kyi.

Người Việt trong và ngoài nước lại nhìn sang Myanmar. Lại vẫn câu hỏi day dứt, lại vẫn giấc mơ cũ: Bao giờ cho đến VN?

Nhưng nếu chỉ mơ không thì chẳng thay đổi được gì. Vẫn còn có rất nhiều lý do làm nên sự khác biệt giữa tình trạng của VN và Myanmar, giữa việc tại sao VN chưa làm được như Myanmar dù cả hai đều là những quốc gia độc tài, đều nằm sát Trung Cộng, đều phải chịu đựng một mối quan hệ bất cân xứng, thiệt thòi và tiềm ẩn đầy rủi ro với Trung Cộng.

Có thể nói vắn tắt như thế này:
1. Dù Myanmar phải chịu đựng một chính quyền quân sự độc tài nhưng không phải do đảng cộng sản lãnh đạo, Myanmar không bị nhiễm độc bởi hệ thống tư tưởng Marxism-Leninism, lịch sử nhân loại cho đến giờ này đã cho thấy chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản là hai học thuyết có tác hại lớn nhất mà con người nghĩ ra, và những chế độ được hình thành, xây dựng từ hai học thuyết này là những chế độ tồi tệ nhất cho đất nước, dân tộc đó.

2. Myanmar dù độc tài nhưng các đảng phái chính trị đối lập vẫn có thể ra đời và hoạt động trong một chừng mực nào đó, dù gặp vô vàn khó khăn và bị đàn áp. Từ đó những nhân vật như bà Aung San Suu Kyi đã có cơ hội hoạt động chính trị, cọ xát với thực tế, tiếp xúc với nhân dân và trưởng thành. Ngược lại, trong một môi trường hoàn toàn không có chỗ cho bất cứ một đảng phái chính trị đối lập nào, mọi khuôn mặt bất đồng chính kiến hay chính trị gia có chút tiềm năng đều bị “tiêu diệt” cách này cách khác, mọi hoạt động có tính chính trị dù ôn hòa nhất đều bị ngăn chặn từ trong trứng nước thì làm thế nào mà phong trào dân chủ có thể lớn mạnh nổi và những con người có khả năng có thể xuất hiện?

3. Đảng cộng sản như lời Cố Tổng thống Ngô Đình Diệm, là “một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo” (nhân dịp khánh thành đập Đồng Cam, Tuy Hòa 17.9.1955). Chế độ quân phiệt ở Myanmar dù sao đi nữa, cuối cùng đã chọn đặt quyền lợi của Tổ quốc, nhân dân lên trên quyền lợi của đảng cầm quyền. Nhưng còn đảng cộng sản, dù là đảng cộng sản Bắc Hàn, Trung Quốc hay VN thì luôn luôn đặt quyền lợi của đảng lên trên tất cả và nhất định nắm quyền đến cùng.

4. Khác với xã hội Myanmar nơi Phật giáo có ảnh hưởng rất lớn trong đời sống, hướng dẫn con người biết sống cho tử tế, thiện lương, biết sợ nhân quả, chủ nghĩa cộng sản và đảng cộng sản đã phá nát xã hội VN, từ cấu trúc xã hội, hình thái gia đình, tôn giáo, văn hóa, giáo dục, đạo đức, lương tri của con người… đều bị hủy hoại. Con người trở nên thờ ơ với chính trị, vô cảm với vận mệnh của đất nước, không quan tâm đến những khát vọng về tự do dân chủ, chỉ quan tâm đến đời sống vật chất, đến những lợi ích của bản thân và gia đình, mặc kệ đảng cộng sản đưa đất nước này, dân tộc này đi về đâu.

Còn rất nhiều nguyên nhân khác nữa, nhưng chỉ trong 4 nguyên nhân trên, thì ngoài cái “tội” của chủ nghĩa cộng sản, của hệ thống sai lầm, yếu tố con người vô cùng quan trọng. Chúng ta có thể chưa có một Aung San Suu Kyi, cũng chưa nhìn thấy bất cứ ai sẽ là Gorbachev hay Thein Sein trong những nhân vật chính khách thuộc bộ máy đảng và nhà nước cộng sản VN, nhưng ngay trong từng người dân VN, nếu nhu cầu về tự do dân chủ chưa thật bức thiết; hay đứng trước thực tế một Việt Nam lạc hậu, thua kém bao nhiêu nước khác và khoảng cách ngày càng rộng hơn, một hình ảnh VN trong mắt bạn bè quốc tế gắn liền với nhiều tiêu cực hơn tích cực, người Việt ra ngoài đi đâu cũng thấy nước mình, dân mình chịu thiệt thòi hơn nước người ta, dân người ta, nếu cái thực tế ấy vẫn chưa đủ để tạo nên nỗi đau nỗi nhục lớn trong mỗi người, từ đó bùng lên thành khát vọng mãnh liệt muốn thay đổi thể chế chính trị để con cháu sau này có thể sống tốt đẹp hơn, sống đúng là con người hơn…thì đó chỉ có thể là lỗi của chúng ta.

Chiến thắng của người dân Myanmar hôm nay đã phải đổi bằng máu, bằng cái chết của hàng ngàn người và hàng ngàn người khác bị cầm tù, còn người Việt có chịu trả giá như vậy? Và nếu người Việt trong nước chấp nhận xuống đường, gây sức ép với nhà cầm quyền đòi thay đổi, người Việt ở nước ngoài có đồng lòng hỗ trợ như người Ba Lan ở nước ngoài đã dồn tiền, dồn sức cho phong trào đấu tranh của Công đoàn Đoàn Kết đi đến thắng lợi?

Một ví dụ nhỏ, họ Tập sang thăm VN hứa Trung Quốc sẽ viện trợ cho VN một tỷ nhân dân tệ trong 5 năm. Nói như nhà báo Lê Đức Dục:

“1 tỷ nhân dân tệ quy đổi theo tỷ giá USD hiện nay sẽ bằng 154 triệu USD.
154 triệu USD lớn hay nhỏ?
Không nhỏ, nhưng cũng có thể là …rất nhỏ!
Ngoại hối của người Việt gửi về VN trong năm nay dự kiến là 15 tỷ USD, những năm trước bình quân là 12-14 tỷ USD,
15 tỷ USD chia cho 365 ngày, mỗi ngày người Việt gửi về nước 41 triệu USD
số tiền 154 triệu USD Tập ban ơn mưa móc ấy chưa bằng tiền Việt kiều gửi về nước trong 4 ngày
 (facebook Le Duc Duc).

Trong nhiều năm qua, người Việt ở nước ngoài chăm chỉ làm việc, gửi tiền về giúp thân nhân, làm từ thiện, đầu tư kinh doanh rồi lại thường xuyên đi về thăm quê hương, chi tiêu…Số kiều hối này cứ mỗi năm mỗi tăng, góp phần nuôi sống chế độ cộng sản dài dài. Biết rằng người Việt nặng tình với gia đình nhưng nếu mỗi người Việt ở bên ngoài chỉ cần hy sinh không gửi tiền về nước một thời gian mà dành tiền đó cho phong trào dân chủ, giúp người trong nước khi họ chấp nhận xuống đường, chấp nhận trả giá thì (đại cuộc) mới có thể thành công.

Tuy nhiên, với một quốc gia đã sống quá lâu dưới một chế độ độc tài lại do một đảng cộng sản cầm quyền như VN, mọi sự thay đổi tức thì, đột ngột, từ dưới lên sẽ dẫn đến hỗn loạn và dân chủ thực sự rất khó trở thành hiện thực. Phải có sự phối hợp thay đổi từ cả trên xuống và từ dưới lên, như Myanmar, chính phủ của Tổng thống Thein Sein đã có những bước đi cải cách chính trị, nới lỏng tự do dân chủ trong 2, 3 năm qua, góp phần vào cuộc bầu cử lịch sử của dân Myanmar ngày hôm nay.

Con đường này cũng có thể gọi là tốt đẹp nhất cho đảng cộng sản VN. Thay đổi theo chiều hướng này, chỉ trừ một thiểu số phạm tội phản quốc, bán nước hay tội ác diệt chủng cần phải trả lời trước nhân dân, trước lịch sử, còn lại những người đã từng cộng tác, làm việc cho đảng và nhà nước cộng sản từ trên xuống dưới không những giữ được sinh mạng, tài sản mà nếu có thực tâm thực tài, họ vẫn có thể tiếp tục làm việc với chế độ mới, góp phần xây dựng lại đất nước.

Chỉ có bằng cách thay đổi trong hòa bình, hòa giải hòa hợp, nhưng là một sự thay đổi triệt để, không nửa vời, bắt nguồn từ khát vọng xây dựng lại một đất nước VN tự do dân chủ hùng cường, sánh vai với các nước, người dân VN được sống trong một xã hội ngàn lần tốt đẹp hơn, mới có thể giúp cho đất nước này, dân tộc này thoát khỏi số phận nghiệt ngã cay đắng suốt nhiều thập kỷ qua. Và chỉ có như thế, từ người trong nước cho tới ngoài nước, người từng có liên quan đến chế độ VNCH cũ hay từng làm việc cho chế độ cộng sản mới có thể dốc lòng dốc sức kiến thiết lại quê hương. Và biết đâu lúc đó thế giới lại chứng kiến một dòng thác lũ người Việt tử các nước trở về lại VN, như đã từng chứng kiến một dòng lũ theo chiều ngược lại sau khi VN thống nhất, và cho tới tận bây giờ xu hướng đó vẫn đang diễn ra.

Lịch sử VN đã trải qua quá nhiều bi kịch. Dân tộc này đã quá chậm, quá thua thiệt, dân tộc này lẽ ra phải tỉnh thức mạnh mẽ hơn bất cứ dân nào khác.

Posted in Ở Miến Điện, Chinh Tri Xa Hoi, Kiều Hối - Nguồn Ngoại tệ cứu nền Kinh tế và nuôi đảng, Thời Sự, Đổi Mới | Leave a Comment »

►Góp ý: ‘Chúng ta có thể làm gì cho đất nước?’

Posted by hoangtran204 trên 06/11/2015

BBC

6-11-2015

Người biểu tình hô khẩu hiệu ‘Tự do cho Việt Nam’ bên ngoài Nhà Trắng ở Washington trong lúc Tổng thống Obama tiếp Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng, ngày 7/7/2015.

Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc vừa có bài viết trên VOA «Chúng ta có thể làm gì cho đất nước?». Một bài viết đặt vấn đề rất đúng lúc, khi trong nước đang nảy nở một lọat tổ chức xã hội dân sự khá năng động, cùng xuất hiện một loạt mạng thông tin tự do, trong đó đáng kể là Văn đoàn độc lập Việt Nam» và «Hội nhà báo độc lập Việt Nam với Thời báo Việt Nam được nhiều người trong và ngoài nuớc tìm đọc mỗi ngày. Hàng loạt nhà văn, nhà thơ có tài năng, uy tín, được xã hội công nhận, quý mến và một số nhà báo trọng sự thật, yêu tư do đã công khai trả lại thẻ nhà báo và thẻ hội viên Hội nhà văn Việt Nam, chào vĩnh biệt 2 tổ chức mang chức năng phụng sự một chính đảng, quay lưng lại với sự thật và nhân dân. Khá nhiều mạng thông tin tự do thuộc lề trái đang đóng vai trò «điền thế», thay thế cho Thông Tấn Xã Việt Nam, báo Nhân Dân, báo Quân đội Nhân dân là cơ quan ngôn luận chính thức của đảng CS chuyên phục vụ cho chế độ độc đoán phản nhân dân, để mang lại cho đồng bào thức ăn tinh thần trong lành chân thực hàng ngày.

Không có gì đáng vui hơn là anh chị trong nước cho biết đã chừng 2 năm nay, đông đảo trí thức, thanh niên, cả cán bộ, viên chức đảng viên CS, mở máy vi tính là tìm đọc mê say các mạng tự do lề trái, như Thời báo Việt Nam, Đàn Chim Việt, Dân làm báo, Dân Luận, Đối thoại, Anh Ba Sàm, Diễn Đàn… cũng như các báo Thông Luận, Người Việt…ở hải ngoại. Báo nhà nước, báo đảng bị lép vế trước công luận khát khao sự thật.

Cho nên anh Nguyễn Hưng Quốc đã đặt vấn đề rất đúng lúc. Phong trào lớn mạnh từ từ mà vững chắc ở trong nước hơn bao giờ hết đang cần sự tiếp sức mạnh mẽ của hơn 3 triệu bà con ruột thịt ở hải ngoại rải ra trên một trăm nước. Bài viết của anh Quốc chỉ ra rất đúng những điều bà con ở nước ngoài có thể làm cho quê hương, đất nước thân yêu, cũng đoán trúng yêu cầu cháy bỏng của anh chị em trong nước.

Đó là trên mặt trận truyền thông, anh chị em ở hải ngoại đã viết và gửi về nước, giới thiệu những lý luận, kinh nghiệm đấu tranh của bản thân và của các nước đã thoát khỏi quốc nạn CS và kinh nghiệm xây dựng nền dân chủ mới mẻ. Anh chị em ở hải ngoại đã tích cực bền bỉ vận động các chính quyền, cơ quan dân cử, hội đoàn các nước sở tại hiểu rõ tình hình Việt Nam và yểm trợ cho phong trào trong nước có hiệu quả thiết thực. Bà con ta ở hải ngoại cũng đã góp phần không nhỏ cưu mang lẫn nhau, cứu vớt nạn nhân trên biển, còn góp tiền cho việc trùng tu các nghĩa trang, cứu giúp, hỗ trợ, mua xe lăn cho anh em thương binh Việt Nam Cộng hòa… Nhiều nhân tài xuất sắc Việt Nam xuất hiện trong cộng đồng, nhiều học sinh sinh viên học giỏi, thành những nhà nghiên cứu, giáo sư, bác sỹ, nhà phát minh, sỹ quan cao cấp, là dân biểu, nghị sỹ , làm vẻ vang cho dân Việt, sau này sẽ tham gia đắc lực vào công cuộc xây dựng đất nước.

Nhưng tôi thiển nghĩ anh Nguyễn Hưng Quốc đã bỏ qua hay quên đi một lĩnh vực yểm trợ tối cần thiết cho phong trào yêu nước, đòi nhân quyền, công bằng và dân chủ trong nước. Đó là tiền, vâng tiền, ngân quỹ yểm trợ rất cần thiết cho phong trào.

Xin thưa với anh Quốc và bà con hải ngoại, chúng tôi có liên lạc chặt chẽ thường xuyên với anh chị em trong nước. Chúng tôi suốt 20 năm qua, rất quan tâm đóng góp, thu góp ít tiền cho những anh chị em bị tù đầy, ốm đau, cô đơn, cho phong trào lao động đòi quyền công đoàn, dạy tiếng Anh, tiếng Pháp cho vài em có triển vọng hoạt động đối ngoại.

Thế nhưng tất cả đều ít ỏi quá, ba cọc ba đồng, mới như muối bỏ biển, kiểu ky cóp của nông dân nghèo, có hiệu quả chút ít, nhưng còn rất xa so với yêu cầu của cuộc đấu tranh đang mở rộng.

Nhìn lại chúng tôi còn có tư duy tiểu nông, tầm nhìn hẹp, nông cạn, lại vướng phải cái tư duy lẩm cẩm có thể gọi là bệnh quân tử Tàu, coi khinh tiền nong, xa lánh tiền bạc, sống theo kiểu bần Nho thanh bạch nhưng thanh tao của người quân tử.

Chúng tôi nghĩ tiền góp cho phong trào cứu nước là tiền cao quý, rất cần. Chúng tôi đã gặp ở Berlin một nhóm anh chị Do Thái và ở Varsawa một số trí thức Ba Lan.

Họ kể rằng trong Chiến tranh Thế giới II cũng như trong thời Chiến tranh lạnh họ đã vận động lòng yêu nước, yêu dân chủ của bà con ở hải ngoại lập ra Quỹ Cứu Dân tộc, Quỹ Yêu Dân chủ lên đến hàng tỷ đô la của dân Ba Lan, lên đến chục tỷ của bà con Do Thái. Có những nhà yêu nước có uy tín, được tin cậy đứng ra vận động thành lập quỹ.

Sự vận động phải rất khéo, nhằm vào đông đảo bà con, vì ai cũng có tiềm năng yêu nước và tiềm năng kinh tế, trọng điểm là vận động tốt các nhà doanh nghiệp thành đạt, giàu có nhưng rộng lòng trắc ẩn, các chủ ngân hàng, đại công ty,nhà buôn, người có bất động sản, vừa quyên góp ngay, vừa yêu cầu định kỳ đóng góp – hằng tháng, ba tháng, hằng năm, lâu dài, như trích 1, 2 ngày lương tháng. Các giáo sư, bác sỹ, dược sỹ luôn có thái độ sẵn sàng chia sẻ, miễn rằng họ hiểu là tiền quyên được gửi đúng chỗ, đúng người, đúng việc cần. Nhiều buổi nói chuyện, trình diễn văn nghệ, thể thao, ra mắt sách, lập công ty kinh doanh…sẽ làm tăng thêm quỹ. Các bạn cho biết bà con gốc Do Thái ở Hoa Kỳ, Canada, Úc, Tân Tây Lan, Brazil, Liên Xô, Ba Lan, Anh, Thụy Sỹ đã tạo nên Quỹ Do Thái năm đầu lên đến 2 tỷ đô-la, rồi 10 tỷ chỉ trong có hơn 2 năm. Nhiều cụ già hiến nguyên cả gia tài trước khi mất. Các bạn Ba Lan cho biết trong Chiến tranh lạnh đã quyên góp của bà con Ba Lan ở hải ngoại, đặc biệt là ở New York , London, Paris, Sydney, Toronto, Bắc Âu và Nam Mỹ được hơn 1 tỷ đô-la La gửi về nước, rất có tác dụng.

Bà con Việt Nam ở nước ngoài hằng năm gửi về nước từ 10 đến 12 tỷ đô-la giúp người thân. Chúng tôi tin rằng nếu được vận động bền bỉ, thông minh khôn khéo thì Quỹ Việt Nam có thể lên đến hàng tỷ đô-la.

Ở hải ngoại hiện đã có những gương mặt tiêu biểu đáng tin cậy từ trong nước ra, như Giáo sư Đoàn Viết Hoạt, Luật sư Cù Huy Hà Vũ, nhà báo Điếu Cày và Tạ Phong Tần…có thể tham gia việc vận động và việc quản trị, sử dụng Quỹ Việt Nam rất quý và rất cần này.

Chúng ta không thể để cho thời cơ ngàn năm có một, đảng CS mất hết uy tín, sâu xé nhau, phong trào xã hội dân sự lên cao, lòng dân đã chín, quốc tế đồng tình hơn lúc nào hết, mà chỉ vì phong trào đấu tranh quá nghèo thiếu tiền mà trượt mất thời cơ lớn. Sự thiếu thốn này bà con hải ngoại lại thừa sức sẵn sàng bù đắp xứng đáng.

Mong rằng đề xuất của tôi nhân bài báo của anh Nguyễn Hưng Quốc sẽ được chú ý và mong anh Quốc và đông đảo bà con ta lên tiếng góp ý thêm để sớm thực hiện một việc làm cao quý rất cần thiết này. Hơn 3 triệu bà con hải ngoại, tuyệt đại đa số đang nung nấu việc sớm giải thể chế độ phi pháp tàn ác độc đảng trong nước, mang lại nhân quyền, bình đẳng, tự do và hạnh phúc cho toàn dân Việt Nam chung hưởng.

Đây là thiển ý của một nhà báo tự do xin được là một đóng góp nhỏ bé trả lời câu hỏi tâm huyết “Chúng ta có thể làm gì cho đất nước? » của nhà giáo – nhà báo Nguyễn Hưng Quốc mà tôi rất quý trọng.

* Blog của nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

    Nguyễn Hưng Quốc ►Chúng ta có thể làm được gì cho đất nước?

  • 16x9 Image

    Bùi Tín

    Nhà báo Bùi Tín hiện sống tự do ở Pháp, là một nhà báo chuyên nghiệp, một nhà bình luận thời sự quốc tế, và là cộng tác viên thường xuyên của đài VOA. Ðối tượng chính của nhà báo Bùi Tín là giới trí thức trong và ngoài nước, đặc biệt là tuổi trẻ Việt Nam quan tâm đến quê hương tổ quốc.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Dân Chủ và Nhân Quyền, Kiều Hối - Nguồn Ngoại tệ cứu nền Kinh tế và nuôi đảng, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Các tập đoàn Than – khoáng sản, Điện lực và Dầu khí đòi tăng giá

Posted by hoangtran204 trên 10/09/2015

Các tập đoàn Than – khoáng sản, Điện lực và Dầu khí đang đề nghị chính phủ cho phép họ phân bổ hàng chục ngàn tỉ đồng do những sai lầm trong quản trị doanh nghiệp của chính họ vào giá thành các sản phẩm, rồi tính hết vào giá bán cho người tiêu dùng!!!

Giá dầu thế giới hạ thấp chỉ còn 45 đô/ 1 thùng. Giá dầu đã và đang xuống thấp nhiều tháng qua, và sẽ tiếp tục xuống thấp trong khoảng 40-45 đô 1 thùng cho đến năm 2016.

Quá vô lý mà vẫn đề nghị tăng giá là sao?

Tuổi Trẻ-

8-9-2015

Thật vô lý khi DN có thể hạch toán thoải mái những sai lầm trong quản trị doanh nghiệp của chính mình vào giá thành rồi tính hết vào giá bán cho người tiêu dùng…

Ông Trần Ngọc Thơ - Ảnh: Đình Dân
Ông Trần Ngọc Thơ – Ảnh: Đình Dân

Việc các tập đoàn Than – khoáng sản, Điện lực và Dầu khí đề nghị Chính phủ cho phép họ phân bổ hàng chục ngàn tỉ đồng vào giá bán có nhiều vấn đề ẩn sâu dưới đó cần phải được nhận diện đúng mức. 

Trên thế giới này không có doanh nghiệp nào có thể hạch toán thoải mái những sai lầm trong quản trị doanh nghiệp của chính mình vào giá thành rồi tính hết vào giá bán cho người tiêu dùng, ngoại trừ họ muốn phá sản vì bị các địch thủ khác cạnh tranh.

Ở Việt Nam, yếu tố ngoại trừ này đã được Nhà nước bảo hiểm cho các doanh nghiệp độc quyền rồi. Trong câu chuyện này vẫn còn nhiều điều cần được làm rõ.

Đầu tiên là vấn đề minh bạch thông tin và trách nhiệm giải trình của các tập đoàn. Tại sao tỉ giá tăng thì đòi tăng giá, còn những lúc tỉ giá giảm và thậm chí giảm rất sâu như năm 2006-2007, sao không thấy Tập đoàn Điện lực đề xuất giảm giá bán?

Thậm chí lãi suất, lạm phát và giá cả nguyên liệu thế giới thời gian qua giảm rất sâu, tại sao giá điện lại không giảm mà ngày càng có xu hướng tăng thêm? Đây là điều không sòng phẳng với người tiêu dùng chút nào.

Các tập đoàn cho rằng vay ngoại tệ nên lỗ do tỉ giá là điều vô lý ngay từ cái nhìn đầu tiên. Do các tập đoàn được Chính phủ bảo lãnh vay nợ bằng USD nên lãi suất đi vay rất thấp, chỉ khoảng 4 – 5%.

Trong khi đó lãi suất vay bằng VND hiện tại khoảng 10%, chưa kể có những thời điểm trước đây mức lãi suất VND còn lên đến 20%, như vậy mức lãi suất trung bình năm năm qua khoảng 15%. Như vậy so lãi suất VND với USD, bình quân năm năm qua các tập đoàn đã có lợi nhuận tăng thêm mỗi năm khoảng 15% trên tổng số vốn vay bằng ngoại tệ. Nay chỉ mới có tháng 8 vừa qua tỉ giá USD/VND tăng khoảng 5% đã kêu lỗ là điều hết sức phi lý.

Đến đây, câu hỏi được đặt ra: liệu đề xuất tính cả chục ngàn tỉ đồng tỉ giá vào giá điện lần này có thật sự đến từ nguyên nhân tỉ giá? Hay các tập đoàn đã mất mát phần nào sức đề kháng trước các cú sốc xảy ra nên chỉ còn cách khả dĩ đưa những sai lầm trong quá khứ vào giá bán. Có khả năng đề xuất bù lỗ tỉ giá vừa qua chỉ là cái cớ, là giọt nước cuối cùng làm tràn ly lỗ lã triền miên tích tụ bấy lâu nay.

Đã đến lúc Chính phủ phải làm rõ các bí mật này và tiến tới thị trường hóa mạnh mẽ các lĩnh vực điện lực, xăng dầu, nếu không trong tương lai chẳng cần đến cú sốc gì cả, giá các mặt hàng độc quyền này muốn tăng thì sẽ cứ tăng mà không ai biết thực hư ra sao.

TRẦN NGỌC THƠ

Ba “ông lớn” điện, than, dầu khí đòi người tiêu dùng gánh lỗ

8-9-2015

TT – Ba tập đoàn lớn là Điện lực (EVN), Công nghiệp than – khoáng sản (TKV), Dầu khí (PVN) đồng loạt kêu lỗ hàng ngàn tỉ đồng do điều chỉnh tỉ giá, đề nghị… tính vào giá thành điện.

Trong khi đó, đại diện Bộ Tài chính, Bộ Công thương và chuyên gia cho rằng không thể đưa vào giá thành và tăng bao nhiêu cũng được, phải tính toán kỹ tránh kích hoạt làn sóng tăng giá.

Phải trông vào… tăng giá

Phân tích nguyên nhân khoản lỗ do chênh lệch tỉ giá, ông Hồ Công Kỳ, chủ tịch HĐQT Tổng công ty Điện lực dầu khí (PV Power – thuộc PVN), giải thích hầu như tất cả các nhà máy điện khi đầu tư (vốn cần đến cả tỉ USD – PV) đều phải đi vay khoảng 70%, nhiều nhà máy phải vay cả tỉ USD.

Khi giá 1 USD là 21.000 VND thì vay 1 tỉ USD được quy đổi là 21.000 tỉ VND, nhưng khi tỉ giá tăng, 1 USD đổi được 22.000 VND thì nợ của doanh nghiệp tăng ngay lên thành 22.000 tỉ VND (tăng 1.000 tỉ VND). Nghĩa vụ trả nợ tăng, đồng nghĩa chi phí tăng, giá bán không tăng thì hiệu quả doanh nghiệp giảm, thậm chí lỗ.

Về khoản “lỗ” 1.200 tỉ đồng vừa được đề nghị tính vào giá điện của TKV, ông Nguyễn Anh Tuấn, phó tổng giám đốc tập đoàn này, cho biết thực chất ông không cho rằng đó là TKV “bị lỗ”.

TKV chỉ đề xuất Bộ Công thương cho phép điều chỉnh tỉ giá theo diễn biến thực tế theo đúng quy định mà thông tư của Bộ Công thương đã quy định.

Ông Tuấn cho rằng hiện các doanh nghiệp phát điện của TKV vẫn phải tính theo tỉ giá cũ, trong khi đó nếu căn cứ theo tỉ giá mới, mức chênh lệch tới 1.200 tỉ đồng (điều này đồng nghĩa 1.200 tỉ đồng chưa được tính vào chi phí phát điện của TKV – PV). Nên theo ông Tuấn, TKV đề nghị tính theo tỉ giá mới “cho đúng bản chất kinh tế”.

Ông Tuấn cũng cho rằng các nhà máy phát điện đầu tư để phát điện, nếu chênh lệch tỉ giá không tính vào giá điện thì… không phân bổ đi đâu được.

Ông nhấn mạnh hiện các doanh nghiệp tư nhân, nhiều nhà máy điện theo hình thức BOT (xây dựng, vận hành, chuyển giao) đều đã có cơ chế được tính vào giá thành ngay khi có phát sinh chênh lệch bởi điều chỉnh tỉ giá. Riêng một số doanh nghiệp nhà nước như TKV lại chưa được. “Điều này là không công bằng” – ông Tuấn nói.

Điều chỉnh tỉ giá không chỉ EVN, PVN, TKV bị ảnh hưởng, mà doanh nghiệp cả nước, người dân cũng bị 
ảnh hưởng

Ông TRẦN VIẾT NGÃI (chủ tịch Hiệp hội 
Năng lượng)

Các doanh nghiệp cần đánh giá tổng thể tác động từ việc điều chỉnh tỉ giá chứ không thể cứ nói nâng tỉ giá là báo cáo khó khăn và xin tăng giá bán, nhất là các mặt hàng thiết yếu như điện

Ông ĐẶNG QUYẾT TIẾN (cục phó Cục Tài chính doanh nghiệp)

“Không phù hợp”

Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Trương Văn Phước, phó chủ tịch Ủy ban Giám sát tài chính quốc gia, cho rằng việc doanh nghiệp kêu lỗ hàng nghìn tỉ đồng do chênh lệch tỉ giá là phiến diện. Bởi doanh nghiệp có vay ngoại tệ với lãi suất thấp chỉ 5%/năm, trong khi đó lãi suất vay tiền đồng bình quân 10%/năm. Chênh lệch lãi suất giữa hai đồng tiền này đã bị doanh nghiệp bỏ qua.

Phần chênh lệch lãi suất tiền đồng và USD đã được doanh nghiệp tính vào lợi nhuận các năm. Nay giá trị phải trả cho việc vay ngoại tệ tăng lên thì doanh nghiệp lại kêu lỗ. Do đó, cần phải phân bổ sao cho hợp lý chứ không thể kêu lỗ được.

Ở góc độ Bộ Tài chính, ông Đặng Quyết Tiến, cục phó Cục Tài chính doanh nghiệp, phân tích theo quy định, khoản lỗ do chênh lệch tỉ giá sẽ được đưa vào chi phí sản xuất, khoản lỗ này được phân bổ trong năm năm.

Từ những năm trước, EVN lỗ hàng chục ngàn tỉ đồng do điều chỉnh tỉ giá, và khoản lỗ này đang để phân bổ dần vào những năm sau. Được biết hiện nay EVN vẫn còn mấy nghìn tỉ đồng lỗ do chênh lệch tỉ giá.

Nhưng theo ông Tiến, bản thân việc các tập đoàn kêu lỗ do chênh lệch tỉ giá để hạch toán vào giá thành điện là chưa được hiểu đúng. Vì hạch toán lỗ do chênh lệch tỉ giá vào giá điện như thế nào thì phải được Bộ Công thương và Bộ Tài chính xem xét phê duyệt cụ thể.

Đơn cử như trên cơ sở đánh giá tình hình kinh tế – xã hội, mục tiêu tăng trưởng kinh tế… từ đó quyết định mức phân bổ lỗ do chênh lệch tỉ giá là bao nhiêu vì giá điện đang được Nhà nước kiểm soát. Do đó, doanh nghiệp không thể muốn đưa bao nhiêu thì đưa được.

Mặt khác, nói việc vay ngoại tệ để đầu tư công trình, dự án bị lỗ do nới tỉ giá là không phù hợp.

Ông Tiến khẳng định lỗ trong quá trình thi công công trình thì đã được vốn hóa vào trong giá trị công trình rồi. Chỉ có điều kinh doanh hằng ngày khi phát sinh các khoản mua bán vật tư, thiết bị mà thanh toán bằng USD thì có thể sẽ bị ảnh hưởng mà thôi.

Ông Tiến cho rằng các doanh nghiệp cần đánh giá tổng thể tác động từ việc điều chỉnh tỉ giá chứ không thể cứ nói nâng tỉ giá là báo cáo khó khăn và xin tăng giá bán, nhất là các mặt hàng thiết yếu như điện.

Cần xem xét kỹ khả năng tăng giá điện

Trả lời Tuổi Trẻ, một lãnh đạo Cục Điều tiết điện lực, Bộ Công thương cho biết khoản lỗ phát sinh do tỉ giá là bất khả kháng, theo quy định hiện nay có thể được xem xét tính vào giá điện. Tuy nhiên, không có nghĩa nó sẽ được tính vào giá điện ngay mà sẽ được xem xét quyết định.

Điều này không phải bây giờ mới xảy ra vì theo vị lãnh đạo Cục Điều tiết điện lực, EVN từng phát sinh khoản lỗ 26.000 tỉ đồng cũng do điều chỉnh tỉ giá và đã phải phân bổ trong nhiều năm, đến tận bây giờ cũng chưa hẳn đã hết.

Ông Trần Viết Ngãi, chủ tịch Hiệp hội Năng lượng, cũng đồng tình phải xem xét nhiều yếu tố chi phí của các nhà máy điện. “Điều chỉnh tỉ giá không chỉ EVN, PVN, TKV bị ảnh hưởng, mà doanh nghiệp cả nước, người dân cũng bị ảnh hưởng”, vì vậy theo ông Ngãi, EVN cần tính toán chính xác xem tỉ giá khiến tăng chi phí bao nhiêu.

Với kinh nghiệm hàng chục năm trong ngành điện, ông Ngãi cho biết tỉ giá tăng sẽ phải hạch toán vào giá điện, bởi quy định cho phép, thực tế cũng đã thực hiện rồi. Tuy nhiên, Bộ Công thương đã cho tăng giá điện vào ngày 16-3 vừa qua, giờ tăng giá điện nữa sẽ “không hay”, bởi dù lạm phát thấp nhưng theo ông Ngãi, “giá ở thị trường, cái gì cũng đắt chứ không rẻ đi bao nhiêu”.

Cùng kêu lỗ

Theo thông tin từ Bộ Công thương, trong cuộc họp giao ban trực tuyến tháng 8-2015 ngày 3-9, phó tổng giám đốc TKV Vũ Anh Tuấn cho biết chênh lệch tỉ giá đã làm các nhà máy nhiệt điện TKV đầu tư phát sinh khoản lỗ đến 1.200 tỉ đồng. Do vậy, TKV đã kiến nghị Bộ Công thương xem xét cho tính khoản chênh lệch tỉ giá này vào giá thành điện.

Lãnh đạo PVN cũng cho rằng chênh lệch tỉ giá ảnh hưởng rất nhiều đến PVN.

Ông Ngô Sơn Hải – phó tổng giám đốc EVN – cũng “kêu” chênh lệch tỉ giá ảnh hưởng đến lĩnh vực điện rất lớn, riêng TKV lỗ khoảng 1.200 tỉ đồng. “Nếu cộng tất cả các con số mà cả TKV và PVN lỗ do tỉ giá thì có thể gấp hơn 10 lần con số 1.200 tỉ đồng” – ông Hải nói.

Ông Hải nhấn mạnh EVN đang thống kê số liệu để báo cáo Bộ Công thương nhằm có hướng giải quyết và cảnh báo “nếu tất cả các đơn vị điện của TKV, PVN đưa hết lỗ tỉ giá vào giá điện sẽ tác động rất lớn tới bức tranh tài chính của EVN”.

Thứ trưởng Bộ Công thương Đỗ Thắng Hải kết luận diễn biến tỉ giá trong thời gian qua đã tác động đến hoạt động sản xuất kinh doanh của một số doanh nghiệp. Tuy nhiên, với những kiến nghị tính vào giá thành sản xuất điện, ông Hải cho biết bộ sẽ trình Chính phủ xem xét.

CẦM VĂN KÌNH – LÊ THANH (dangdv@tuoitre.com.vn;, lethanh@tuoitre.com.vn)

Posted in Dầu Hỏa và Khí đốt, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Kiều Hối - Nguồn Ngoại tệ cứu nền Kinh tế và nuôi đảng, Tập Đoàn-Tổng công Ty quốc doanh | Leave a Comment »

►Cá Hồi Đỏ

Posted by hoangtran204 trên 21/02/2015

Cá Hồi Đỏ

Năm 2014 Việt Nam sẽ tiếp tục là một trong 10 nước nhận được kiều hối nhiều nhất trên thế giới.
Nguyễn Hoàng Minh, Phó Giám đốc NHNN, chi nhánh TP HCM

Trang Câu Lạc Bộ Kỹ Thuật Việt Kiều đăng tải một bài viết (“Cuộc Di Cư Lớn Nhất Của Cá Hồi Đỏ Trong 100 Năm”) khá thú vị. Xin ghi lại toàn văn:

Khoảng 15.000 người đã đổ về tỉnh British Columbia của Canada để chứng kiến một trong những hiện tượng bí ẩn của tự nhiên: cuộc di cư khổng lồ của cá hồi đỏ, được cho là lớn nhất trong 1 thế kỷ trở lại đây.

Dự kiến, khoảng từ 6-8 triệu con cá hồi đỏ sẽ di cư tới sông Adams thuộc khu vực Shuswap của tỉnh British Columbia trong năm nay và đây được xem là cuộc di cư lớn nhất của cá hồi đỏ kể từ năm 1913.

Cá hồi đỏ là một trong các loại cá sống ở nước mặn và sinh sản ở nước ngọt. Cá hồi đỏ thường đẻ trứng trong vùng nước nông trên sông Adams vào tháng 10 hàng năm. Sau khi phát triển trong vùng nước ngọt khoảng 1 năm, những con cá nhỏ nở ra từ trứng sẽ di cư ra biển và sống ở đó khoảng 3 năm rồi quay trở lại chính nơi chúng được sinh ra.

Loài cá hồi khi di chuyển định hướng bằng mùi. Mỗi con cá nhớ đều nhớ mùi của dòng sông nơi nó sinh ra. Khi di chuyển qua đại dương trở về con sông sinh sản, con cá sẽ tìm thấy đường của nó một cách hoàn toàn bản năng vì mùi vị thân quen càng gần càng trở nên rõ rệt.

Khi vào lại vùng nước ngọt, cá hồi sẽ không ăn và chuyển sang màu đỏ sáng.

Cá hồi có khả năng bơi ngược sông, vượt qua các dòng nước chảy xiết trong hành trình dài gần 500km từ biển tới sông Adams. Sau khi đã trở về nhà, chúng đẻ trứng rồi cuối cùng kiệt sức và chết. Trứng sau đó nở ra con non và con non lại hành trình ra biển.

Hiện tượng di cư bí ẩn của cá hồi luôn thu hút sự quan tâm của du khách đến với sông Adams. Tại công viên Roderick Haig-Brown cạnh sông Adams – địa điểm quan sát cá hồi đẻ trứng tốt nhất, bầu không khí tại khu vực vốn yên tĩnh này đã trở nên nhộn nhịp giống lễ hội đường phố.

Brian Riddell, chủ tịch kiêm giám đốc điều hành Quỹ cá hồi Thái Bình Dương, gọi cuộc di cư khổng lồ lần này là “điều bất ngờ thú vị” khi số cá hồi đỏ di cư nhiều gấp đôi so với dự đoán trước đó.

Nguồn ảnh: ovsclub.com.vn

Cá hồi Dại Tây Dương (Atlantic salmon) thì khác. Chúng có thể đi đi về về từ sông ra biển và ngược lại nhiều lần mà không hề do dự hay nao núng, dù khoảng cách phải vượt qua có thể dài đến hàng ngàn dặm, với vô số khó khăn và chướng ngại.

Bản năng về nguồn của cá hồi, tất nhiên, đã được loài người ghi nhận và khai thác từ lâu. Riêng người Nhật, dân tộc đứng thứ nhì về kỹ nghệ cá hồi, vẫn đều đặn sản xuất ra thị trường mỗi năm cỡ một trăm ba mươi ngàn tấn.

Xét về số lượng, mức sản xuất của người Nhật không hơn người Nga bao nhiêu và thua xa người Mỹ. Tuy nhiên, cách thức mà dân Nhật bắt cá hồi mới là điều cần cần phải được lưu tâm và học hỏi.

Họ thiết lập nhà máy đóng hộp cá hồi ngay ở ven sông. Cũng chính nơi đây cá được nuôi nấng, đẻ trứng, thụ tinh để mỗi cặp sẽ cho từ hai đến mười ngàn chú cá hồi con ra đời. Sau đó, chúng sẽ được cho phiêu lưu vào đại dương, để bắt đầu cuộc đời “tha phương cầu thực.”

Tùy theo từng loại, cá hồi sẽ sống ở biển từ sáu tháng đến năm năm. Nhờ vào khả năng “cảm” đuợc từ trường của lòng đất và sự chuyển động của hải lưu, nó sẽ tìm được về chốn cũ. Khi vào gần đến bờ, giác quan đặc biệt của loài cá này giúp chúng nhớ được đúng hương vị quê nhà – tức sông xưa bến cũ – và cứ theo đó mà lần về nguồn cội, đến tận nơi sinh nở.

Người ta đặt sẵn nhiều dụng cụ từ cửa sông để giúp cho cá hồi dễ dàng và mau chóng vào đến nhà máy. Tại đây, họ sẽ tạo ra một loại chướng ngại vật giả khiến chúng phải phóng lên cao và khi rơi xuống thì rớt ngay vào một mạng lưới di động. Màng luới này chuyển động không ngừng, qua nhiều khâu chế biến, để đưa cá từ sông vào…hộp !

Nói tóm lại là người Nhật thả cá hồi con ra biển, theo kiểu “đem con bỏ chợ,” để biển cả nuôi nấng. Rồi khi chúng theo bản năng trở về, họ dụ cho cá vào nhà máy để đóng hộp, và mang bán.

Cách họ kiếm tiền ngó bộ dễ và (chắc) là nhiều. Bởi vậy, có kẻ  bắt chiếc. Chính phủ Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (tên kêu gọn thường dùng là Việt Cộng) cũng học theo cách làm ăn không vốn gần như vậy. Chỉ khác có chút xíu xiu là họ dùng người để kinh doanh, thay cá.

Từ năm 1978 cho đế năm 1990, bằng hình thức này hay hình thức khác, Việt Cộng đã “thả” ít nhất là vài triệu người dân ra biển. Người ta ước tính rằng trên bước đường lưu lạc cứ ba con cá hồi rời bến sông ra đi thì ít nhất cũng có một con bỏ mạng. Nó trở thành mồi săn cho loài người, cho loài chim, hoặc những loài cá khác. Tương tự, trong số mấy triệu người Việt phiêu lưu vào biển cả – tối thiểu – cũng phải một phần ba đã vong mạng.

Họ chết vì bão tố, vì hải tặc, hay vì bị xô đuổi một cách lạnh lùng tàn nhẫn tại bến bờ của những quốc gia lân cận. Nơi đây thuyền bè của họ thường bị lôi kéo trở ngược ra khơi. Họ sẽ lênh đênh giữa trời nước bao la cho đến chết vì không còn tìm được nơi để đến, và cũng không còn đủ lương thực (cũng như nhiên liệu) để tiếp tục đi.

Ảnh: wikipedia

Những kẻ may mắn thoát nạn đều sẽ biến thành cá hồi (theo tinh thần của Nghị Quyết 36) của nhà đương cuộc Hà Nội. Đám dân “trôi sông lạc chợ” này sẽ bị tận tình khai thác, và khai thác dài dài, cho đến khi tắt thở, bằng nhiều cách.

Nếu cá hồi Thái Bình Dương chỉ hồi hương một lần rồi chết thì những thuyền nhân rời khỏi Việt Nam sau ngày 19 tháng 6 năm 1988 – đã có thời gian dài sống tạm trú ở những quốc gia Ðông Nam Á – cũng mang số phận y như  vậy. Họ bị cưỡng bách hồi hương và không bao giờ còn có dịp ra đi nữa. Riêng với những thuyền nhân ở Hồng Kông – khi phần đất này còn thuộc Anh – Anh Quốc đã thoả thuận trả sáu trăm hai chục Mỹ Kim mỗi đầu nguời để Hà Nội chịu nhận họ trở về, cùng với lời hứa hẹn là họ sẽ không bị hành hạ hay ngược đãi !

Số người Việt may mắn hơn, hiện đang phiêu bạt tứ tán khắp bốn phương trời, có thể được coi như là cá hồi Ðại Tây Dương – giống cá có khả năng đi đi về về nhiều lần từ sông ra biển và ngược lại. Những kẻ này vẫn tiếp tục kiếp sống tha phương cầu thực, chăm chỉ cặm cụi kiếm và để dành tiền, rồi hàng năm làm đơn “xin phép” được hồi hương. Mỗi Việt Kiều về thăm quê nhà chắc chắn đều chi trải một số tiền không phải chỉ là sáu trăm Mỹ Kim mà có thể là đến sáu ngàn Ðô La, hay nhiều hơn nữa.

“Lượng kiều hối nhiều khả năng đạt 12 tỷ USD năm 2014,” theo như tin loan của  Đài Tiếng Nói Việt Nam –  nghe được vào hôm 30 tháng 11 năm 2014. Cùng thời điểm này, Nguyễn Hoàng Minh, (Phó Giám đốc NHNN – chi nhánh TP HCM) cho biết:“Năm 2014 Việt Nam sẽ tiếp tục là một trong 10 nước nhận được kiều hối nhiều nhất trên thế giới.

Hà Nội có lý do để hãnh diện về thành quả này – thành quả kinh tế duy nhất (thực sự) vượt chỉ tiêu – về kỹ nghệ xuất và nhập cảng người, sau hơn nửa thế kỷ mà họ đã nắm được quyền bính ở Việt Nam. Họ đẩy ra khỏi nuớc những con nguời cùng quẫn và sôi xục bất mãn, rồi “thu về” những Việt kiều yêu nuớc và giàu sang.

Thiệt khoẻ !

© Tưởng Năng Tiến

nguon: 

Posted in Kiều Hối - Nguồn Ngoại tệ cứu nền Kinh tế và nuôi đảng | Leave a Comment »