Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Giải Trí’ Category

►Thư giản cuối tuần “Hot Boy Lái Xe” (3-12-2017)

Posted by hoangtran204 trên 31/12/2017

 

Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►Chị Dậu thoái vốn (Giáng Sinh 2017)

Posted by hoangtran204 trên 24/12/2017

Chúc Mừng Giáng Sinh 2017 đến các bạn đọc. 

 

Đọc tiếp »

Posted in Giải Trí, Thời Sự | Leave a Comment »

►Giải trí cuối tuần: Tình báo công an bị tung hồ sơ mật- Bộ trưởng công an mất tăm.

Posted by hoangtran204 trên 14/05/2017

Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió)
12-5-2017
Có lẽ trong các đời bộ trưởng công an, Tô Lâm là người khó hiểu nhất.

Đọc tiếp »

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►“Phao” tuyệt mật (Ba Sàm, Thông Tấn Xã Vĩa Hè, 2009)

Posted by hoangtran204 trên 29/03/2017

Để nhớ về anh Ba Sàm của Thông Tấn Xã Vĩa Hè và cộng sự viên Nguyễn Thị Minh Thúy của chúng tôi còn đang ở trong tù, Trần Hoàng post lại bài cũ mà TH từng đăng cuối tháng 3/2009.

BTV Đinh Ngọc Thu của TTX Vĩa Hè vẫn cố gắng duy trì trang Ba Sàm.

Bài dịch “Châu Phi Một Lục Địa Mất Phương Hướng” của Paul Krugman, Nobel Kinh Tế 2008, (bài dịch dưới đây, thứ tư) hoàn tất khi Trần Hoàng đang tác nghiệp trên Minh Biện 2009. Nay, trang ấy không còn nữa, các bạn blogger trên trang ấy đã tan hàng. Năm ngoái, có tin Dr.Tran đã qua đời ở Virginia; Bác sĩ Hồ Hải đã bị bắt 2016, đang bị nhốt trong trại giam Bộ Công an B34, đang bị điều tra về các bài viết của ông, chờ ngày ra tòa. 

Phao” tuyệt mật

Posted by News on 25th March 2009

Đọc tiếp »

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►Fidel Castro chỉ có một vợ, nhưng có 35 000 đàn bà

Posted by hoangtran204 trên 19/12/2016

Fidel Castro chỉ có một vợ nhưng có 35 000 đàn bà

Nguyễn Thị Cỏ May

13-12-2016

 

Ảnh The Telegraph

Ảnh The Telegraph

Fidel Castro là lãnh tụ cộng sản cầm quyền lâu đời nhứt . Đặc biệt hơn, ông là lãnh tụ có học nhứt và thuộc giai cấp trưởng giả . Báo New York Post năm 2008 cho ông cái biệt danh là “Người đàn ông có 35 000 đàn bà” .

Đọc tiếp »

Posted in Giải Trí, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Giải trí nhưng đừng quên Formosa- Hình ảnh Trịnh Xuân Thanh – và Nơi đây bình minh yên tĩnh

Posted by hoangtran204 trên 22/10/2016

Hình ảnh Trịnh Xuân Thanh – và Nơi đây bình minh yên tĩnh

Blog Người Buôn Gió

20-10-2016

Trịnh Xuân Thanh – và Nơi đây bình minh yên tĩnh
 

Lâu lắm rồi tôi mới gặp lại người đàn ông tuổi ngoài 60, đậm người. Tôi đến chỗ hẹn, người đàn ông thò tay ra cửa xe vẫy. Tôi lên xe, ông ta nói.

– Chúng ta đến nhà một người bạn, ăn cơm và nói chuyện ở đó luôn cho tiện.

Trên xe vang lên bản nhạc, tôi ngạc nhiên hỏi.

– Đây có phải nhạc Nga?

Người đàn ông gật đầu, ông ta nói.

– Đây là bản nhạc trong bộ phim “Ở Nơi Đây Bình Minh Yên Tĩnh”. Cậu có biết phim này không?

Tôi lắc đầu đáp.

– Em chỉ nhớ mang máng truyện thôi, đánh nhau gì đó trong rừng và ở ngôi làng. Hồi em còn bé, sách Nga dịch sang tiếng Việt nhiều lắm, nhất là loại truyện chiến tranh thế giới lần thứ hai, nhiều bạt ngàn luôn. Nhưng em chỉ nhớ nhiều nhất là cuốn “Daghextan của tôi”. Truyện về những người đàn ông sống trên những ngọn núi cao, họ được ví như những con chim đại bàng.

– Cậu biết tiếng Nga chứ?

– Không, em quên rồi, hồi cấp 2 em có học ở trường, chả nhớ được gì ngoài mấy câu chào hỏi.

Chúng tôi vào nhà, rất tiếc tôi không thể kể về ngôi nhà đó cũng như bà chủ nhà. Bà ta dọn cho chúng tôi bát đũa và vài món ăn, sau đó lặng lẽ sang phòng khác. Người đàn ông ngoài 60 và người lái xe còn lại, họ so đũa và lấy cơm. Họ không uống rượu, vừa ăn cơm, người đàn ông già nói.

– Vừa rồi cậu có xem báo thấy ông Vĩnh nói chuyện Thanh không?

Tôi gật đầu.

– Thanh thế nào rồi anh?

Người đàn ông cười.

– Ông Vĩnh chỉ thời gian ngắn nữa về hưu, ông nói vậy cho xong thôi. Ông Vĩnh từng có lần đi chơi với Thanh ở Praha, sợ lạc đường, còn tóm tay Thanh bảo mày đi gần anh, chứ anh lạc không biết tiếng thì chết toi ở đây. Giờ có chỉ chỗ của Thanh ở đâu, bảo ông ấy đến mà bắt ông ấy cũng chẳng đi.

Tôi ngạc nhiên hỏi.

– Thế thì làm ầm lên làm gì nhỉ?

Người đàn ông nói.

– Vẫn tại Formosa thôi, muốn khoả lấp đi thì làm lại chuyện này để lái dư luận. Vụ đó mà làm đúng thì sợ 320 ngàn tỷ chẳng đủ bù, khuấy vụ 3,2 ngàn tỷ ra che lấp đi.

Vừa xong vụ ông Trọng lại dùng ban kiểm tra trung ương ép ban cán sự đảng Bộ Công Thương để đề nghị kỷ luật ông Vũ Huy Hoàng, nhưng số phiếu không đủ. Lại quay ra tính dùng đảng uỷ khối để ép bỏ phiếu kỷ luật ông Hoàng.

Tôi bật cười chửi thề.

– Đm đảng nhà các anh đạp lên cả pháp luật, có tội thì để công an người ta bắt xử, sao cứ phải thông qua đợi đảng uỷ này nọ kỷ luật, khiển trách, khai trừ rồi cơ quan tố tụng mới vào cuộc được. Thế phải đợi đảng uỷ ra hình thức kỷ luật rồi công an mới được làm tiếp mới là đúng quy trình à? Ví dụ đảng uỷ không xử lý thì công an, viện, toà làm ngơ sao?

Cả hai người đàn ông đều cười, họ không đáp lại thắc mắc của tôi.

Tôi nói.

– Mà sao chuyện mấy ngàn tỷ là chuyện lớn, ông Trọng không làm ngay mà lại đi làm từ cái xe sang đeo biển xanh, vòng vo sang chuyện bổ nhiệm, họp hành kỷ luật bàn đi bàn lại mấy tháng nhỉ. Sao không từ đầu làm thẳng luôn vụ thua lỗ hay tham nhũng đấy có phải dân người ta nể không? Cứ loanh quanh.

Người đàn ông nói.

– Ông ấy đã già, sức cũng yếu rồi. Muốn làm một phát ngay, ai nghe ông ấy chứ. Người ta nghe ông làm theo ý ông. Lỡ ông ấy chết đột ngột, người khác lên thay. Cái người thực hiện theo chỉ đạo của ông Trọng, không khéo còn bị vạ ngược. Nên người ta muốn làm chắc chắn, điều tra xem thua lỗ thế nào, có tham nhũng thì tham nhũng ở đâu. Làm sao mà đi bắt bừa cán bộ cỡ như thằng Thanh, kể cả là tổng bí thư bảo. Họ cũng phải giữ thế của họ chứ.

Tôi hỏi.

– Bây giờ các anh định thế nào, em chán trò này lắm rồi. Ngày nào cũng có người hỏi em về Trịnh Xuân Thanh sống thế nào, có sao không. Họ nghe báo chí, tin đồn thì như Thanh đang sống chui lủi, khổ cực, sợ hãi không dám xuất hiện. Còn có tin đồn bị thủ tiêu, bị bắt giam ở đâu rồi để đợi đưa về.

Người đàn ông không vội trả lời, ông ăn nốt bát cơm. Buông đũa bát nhìn tôi như chờ. Tôi hiểu ý ông ta ăn nhanh cho xong. Khi tôi là người cuối cùng buông bát, người phụ nữ phòng bên xuất hiện dọn dẹp bàn ăn, bà ta đưa lên bàn cho chúng tôi một ấm trà.

Tôi ra mở cửa ra vườn hút điếu thuốc. Nhìn thoáng lại thấy người lái xe đang giơ điện thoại cho người đàn ông già xem gì đó, họ cười và chỉ màn hình điện thoại bình phẩm vui vẻ với nhau.

Tôi trở lại, kéo lại ghế ngồi ngay ngắn. Người đàn ông già nói.

– Hiện giờ tình hình Trọng và Huynh quyết định ngả theo Trung Quốc 100%, áp dụng triệt để việc như ta gọi là ”nhóm lợi ích thân hữu ” giống Tập Cận Bình đang làm. Nếu như thế, sẽ có rất nhiều người cỡ như Thanh hay hơn chút sẽ là đối tượng. Những người này đang rất dao động, vì sau vụ PVN sẽ còn nhiều vụ khác. Nhiều người họ cũng có ý định muốn đi, nhưng họ chưa hiểu cuộc sống bên ngoài thế nào, sợ bị thế này, thế kia. Nhân việc ông Vĩnh tuyên bố việc bắt Thanh khiến nhiều người tưởng thật, nghĩ rằng cảnh sát quốc tế nghe Việt Nam bảo gì là làm nấy. Chúng tôi cần cậu đưa giúp một số hình ảnh chúng tôi vừa nhận được. Để cho mọi người biết Thanh vẫn bình yên, sống đàng hoàng và không có mối lo nào hết.

Tôi cười khẩy.

– Thế là em giờ đi quảng cáo cho các ông quan chức cộng sản, có chuyện gì cứ té ra ngoài, bên ngoài này rất yên ổn, đời sống bình lặng. Làm thế trêu tức cả dân đen nữa, họ chửi em tơi bời.

Người đàn ông cười.

– Cậu chỉ nói sự thật là ở bên ngoài bình yên, những người đi khỏi Việt Nam ra đều tốt, nhiều người về hưu họ theo con họ ra ngoài ở. Như bà Tiến Y tế cho con đi học, rồi mua nhà cho con, làm thẻ xanh, bà ấy về hưu theo con sang Mỹ sống khoẻ re. Đó là sự thật ở bên ngoài, cậu không thể nặn ra rằng cuộc sống bên ngoài này là khổ cực, là nhục nhã được. Người dân biết họ sẽ hiểu phải chửi ai trước chứ không phải là cậu. Cứ để dân đen họ nhìn thấy điều đó mới hay.

Tôi ngẩn người ngồi nghĩ, một lúc tôi hỏi có cho tôi nói chuyện với Thanh được không. Người đàn ông gật đầu nhìn sang người lái xe, một lát tôi thấy Thanh trên màn hình. Anh ta giọng rất hưng phấn.

– Chú khoẻ không, rảnh sang đây chơi với anh, đéo gì chú cứ suốt ngày mặt đăm đăm thế. Thách bọn nó đưa ra được bằng chứng anh tham nhũng hay ăn cắp tiền. Đm tám thằng công ty dưới làm ăn thua lỗ đẩy về cho anh nhận. 4 tháng rồi mà điều tra ra cái gì, làm trái quy định nên bị lỗ à. Lão Trọng biết gì về kinh tế mà phán, mẹ nó, chả lẽ quy định tài thế, làm trái thì lỗ, làm đúng thì lời à. Giờ lão ấy giỏi điều hành kinh tế đúng quy định xem thử có lời hay không? Chỉ nhăm nhăm úp sọt, cứ cho báo chí tự do hai chiều để thanh minh xem có dám không? Dám mở toà công khai cho luật sư tham dự từ đầu, có theo dõi của báo chí quốc tế không, anh chơi ngay. Đm anh mua chứng khoán đợt đầu mua 1 bán 3, mua nhà, mua đất giá 1 bán 2… ở Việt Nam thiếu đéo gì thằng có tiền kiểu đấy như anh. Gì phải đi tham nhũng vào cái khoản tiền lỗ, đời anh đang còn sung sức chứ có phải về hưu, sắp chết đâu mà đi ăn bẩn kiểu ấy dễ lộ. Nhận quà biếu thì ừ cái đấy anh có, thằng nào mà chả thế.

Tôi hỏi anh và vợ con có khoẻ không. Thanh cười nói.

– Khoẻ, hơi lạnh tí thôi. Nhưng ở nhà mấy thằng bọn nó cấm thằng con trai anh 15 tuổi xuất cảnh, lại còn đến nhà gây sự với ông bà già, đe doạ đủ kiểu. Đấy, đường đường TBT đảng chính nghĩa, cao cả, liêm khiết mà phải dùng thủ đoạn đi đe doạ con và bố mẹ người ta. Thế mà bao các ông khác trong đảng cũng làm ngơ chuyện đó được, rồi đến lượt các ông ấy thì các ông ấy kêu ai. Anh kệ cho chúng nó sách nhiễu ông bà già và con anh, càng thế càng lộ mặt lão Trọng đểu cáng. Cả dân làng người ta nhìn thấy rõ xem lão ấy nhân đức, tử tế thế nào.

Tôi hỏi.

– Ai bảo anh không cho mấy thằng đó đi học bên ngoài rồi ở luôn lại như mấy ông khác?

Thanh.

– Tại bọn nó không thích ở bên ngoài như con nhà người ta.

Người đàn ông già dường như thấy câu chuyện thế là đủ, ông ta liếc mắc nhìn người lái xe. Người lái xe chen vào nói.

– Thôi, tâm sự thế thôi nhé. Còn bàn chuyện khác ở đây.

Anh ta tắt máy luôn. Người đàn ông bảo anh ta chuyển ảnh Thanh sang hòm thư của tôi. Chúng tôi ra xe, trên đường về, tôi hỏi.

– Đưa ảnh này lên để trêu ngươi lão Trọng à anh?

Người đàn ông lắc đầu.

– Không ai làm trò trẻ con trêu nhau thế, đưa ảnh lên để những người khác họ thấy, họ nhận ra điều gì cho họ, đó mới là cái cần.

Cái cần đó là gì, tôi không hiểu. Nhưng tôi cứ đưa ảnh lên, hay dở gì đó là việc của đời.

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►Rivers of Babylon – Boney-M (1978) trình diễn ở Hà Nội đêm 1-10-2016

Posted by hoangtran204 trên 02/10/2016

.

.

.

 

Liz Mitchell, Maizie Williams, Marcia Barrett, and Bobby Farrell.

Khi ban nhạc Boney -M đang lẫy lừng khắp thế giới trong gần một thập niên (1976-1984), thì ở Việt Nam, dưới sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt của đảng CSVN, cả nước chìm trong đêm tối của đói khổ. Mỗi tuần, cả nước bị cúp điện 5-6 ngày. Cả nước ăn bo bo, bột mì, khoai lang, khoai mì, ghẻ lỡ, rệp… riêng các cán bộ và đảng viên trung cấp và cao cấp có gạo. Hơn 70.000 bộ đội VN và thanh niên xung phong đã chết và 150.000 bị thương bên Campuchia (1978-1989). Họ đã chết vì tham vọng hình thành Liên bang Đông Dương, giấc mơ của đảng CSVN từ hồi 1932. 

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►Vui cuối tuần: Đi đón Tập Cận Bình…trong hang số 6,

Posted by hoangtran204 trên 08/11/2015

VUI CUỐI TUẦN: CHUYỆN TRONG HANG SỐ 6: 

JB Nguyễn Hữu Vinh

7-11-2015

1- ĐI ĐÓN TẬP CẬN BÌNH?
Khi mình và mọi người đang ở vườn hoa Lenin phản đối Cẩu Tập, bỗng “được” đẩy lên xe bus chở thẳng vào Hà Đông, chạy vào số 6 là cơ sở của Sở Công an Hà Nội. Nơi đây thì mình đã rất quen nên không thấy bỡ ngỡ khi xe dừng ở sân. Mọi người xuống xe đứng tất cả ở sân.
Một đám dày đặc dân phòng với gậy lăm lăm trong tay, công an các loại có biển và không biển, và nhất là lực lượng không sắc phục, không bảng hiệu, không có một thứ gì chứng minh là công chức, cán bộ công an, chính là những đứa mới bắt bọn mình lên xe bus như kiểu côn đồ bắt cóc. Đa phần hầm hè, nhìn bọn mình như có thể ăn gỏi được thì chắc chỉ thêm chai rượu là xong.

Một thanh niên, to con như trâu mộng, đi dép lê, mặc áo phông tím chạy đến:
– Mời các bác này vào Hội trường để làm việc.
Mình hỏi ngay:
– Anh là ai? Có trách nhiệm gì ở đây? Nên nhớ, đây là trụ sở cơ quan của Công an Hà Nội nhé. Nếu anh là công an, thì hãy làm việc, còn nếu không phải, thì anh ra ngoài.
– Thì tôi là công an.
– Công an? Vậy quần áo, cảnh phục, giày dép mũ mão đâu, dân cấp cho anh bao tiền mua trang phục để đâu mà ăn mặc thế này đòi làm công an.
Anh ta bí, không biết nói thế nào, đành gọi một nhóm các chú công an trẻ có sắc phục vào, ép anh này mời bà con vào hội trường làm việc. Viên công an còn trẻ lúng túng nói theo như cái máy: “Mời các bác vào hội trường để làm việc”. Mình hỏi ngay:
– Làm việc, là việc gì? Anh cho chúng tôi biết: Chúng tôi bị lôi vào đây vì lý do gì? Bắt? Mời? Bắt cóc? Hay căn cứ pháp luật nào để bắt chúng tôi lùa vào đây? Yêu cầu anh xuất trình cơ sở pháp luật.
Anh chàng ngắc ngứ, lúng túng không biết nói gì chỉ ậm ờ là: “Mời các bác”. Mỉnh nói:
– Bắt, phải có lệnh bắt đưa đây, mời, phải có giấy mời đưa đây để nghiên cứu, bắt quả tang phạm tội phải có chứng cứ chứng minh. Còn nếu bắt kiểu côn đồ, xã hội đen… thì cứ công nhận một câu và mục đích để làm gì? Chúng tôi khi lên xe, được nghe nói là lên để đi đón Tập Cận Bình nên mới lên đây, giờ Tập ở đâu?
Tay Công an không ý kiến gì, lảng ra. Thanh niên áo phông dép lê nhảy vào ép bằng được chú công an trẻ:
– Anh cứ mời vào để làm việc, để lập biên bản… Mình nói:
– Mời làm gì? Giấy mời đâu? Anh là ai mà có quyền vào đây chỉ đạo, ép công an làm trái pháp luật.
– Tôi nói với anh này, anh này cứ làm, nếu sai thì anh ấy chịu trách nhiệm, các anh có thể khiếu nại.
– Này nhé. Nguyên tắc pháp luật là không được để việc vi phạm pháp luật xảy ra ngang nhiên mà không ngăn chặn rồi mới bắt tội phạm chịu trách nhiệm nhé. Dù anh ta có là Chủ tịch nước, mà tôi thấy cầm dao chém người, tôi vẫn phải ngăn lại không cho thực hiện tội ác chứ không phải cứ để nó chém xong mới bắt chịu trách nhiệm đâu nhé.
Cậu ta im lặng, một đám côn đồ không sắc phục xông lại, một lão hơi già lên tiếng nạt nộ:
– Yêu cầu tất cả vào các phòng để làm việc. 
Mình hỏi: 
– Ông là ai, đây là cơ quan công an, không có nhiệm vụ thì ra ngoài kia, đây không phải cái chợ mà ai vào cũng được, không phải là hang trộm cướp mà chứa côn đồ.
– Tôi là công an.
– Công an thì quân phục, mũ áo, giày dép đâu? Dân bỏ tiền bao nhiêu mua cho anh anh vứt đi đâu hay bán ra Lê Duẩn rồi? Về mặc quần áo hẳn hoi rồi vào đây.

Bà con đồng loạt phản ứng và chất vấn. Ông ta nhìn xuống quần áo mình rồi lùi lại. Đám quân xô bồ không sắc phục kia cũng chẳng lý cớ gì bắt nạt mấy người dân ông già và phụ nữ nên lảng ra ngoài.

Cuộc vây ráp lần thứ nhất, ép “làm việc” thất bại.

Đọc tiếp »

Posted in Giải Trí, Thời Sự | Leave a Comment »

►Phó TGĐ hàng không Korean Air bị đuổi việc vì đã giận dữ do không được ăn đúng theo ý muốn

Posted by hoangtran204 trên 19/12/2014

Bộ Giao Thông Hàn Quốc có thể buộc hãng hàng không Korea Airlines phải ngưng một số chuyến bay sau khi một bà lớn trong hãng ra lệnh cho một máy bay chở khách của hãng quay trở về cổng khởi hành (đuổi tiếp viên trưởng ra khỏi chuyến bay), vì tiếp viên phục vụ bà một món ăn không đúng ý bà.

Bà Cho Hyun-ah, 40 tuổi, đã la lối và miệt thị nhóm tiếp viên phục vụ khoang vé hạng nhất, nơi bà đang ngồi, vì trước đó họ đã trao cho bà gói hạt macadamia đựng trong bao chưa mở, thay vì đựng trên một đĩa sành.

Đáng lý hạt phải được đựng trên đĩa sành?

Macadamia được xem là loại hạt ăn vặt cao cấp, có giá gấp 5 lần đậu phọng và gấp 3 lần hạt điều.

Kwon Yong-bok, một viên chức cao cấp của Bộ Giao thôngnói với bào chí hôm thứ Ba “Bộ sẽ buộc ngưng một số chuyến bay hoặc phạt Korea Air một khoản tiền vì vi phạm luật hàng không thương mại.”

Luật cấm gây rối trên chuyến bay ví dụ như dùng lời lẽ to lớn hoặc đe dọa khiến cho sự an toàn của những người khác trên phi cơ bị nguy hại.

Cho Hyun-ah resigned as the head of in-flight services for Korean Air on Monday. Credit Yonhap, via Associated Press

Bà Cho Hyun-ah đã từ chức Phó Tổng Giám đốc phụ trách giám sát công tác phục vụ trên phi cơ Korea Air hôm thứ Hai (Ảnh Yonhap, via Associated Press)

Vụ việc xảy ra hôm 5-12-2014, theo tin cho biết, bà Cho ra lệnh cho phi công chuyến bay số 86, đang chờ ở phi đạo để chuẩn bị cất cánh từ New York để đi Seoul, phải quay trở lại cổng ở New York để tống cổ người tiếp viên trưởng ra khỏi phi cơ.

Vụ việc càng nghiêm trọng hơn, khi Bộ Giao thông nói rằng ban giám đốc Korea Air còn thuyết phục các tiếp viên phục vụ trên phi cơ đưa ra “những lời khai không đúng sự thực” cho các nhà điều tra của bộ, nhằm bao che cho bà Cho, bằng cách bảo rằng bà này không hề to tiếng. Vì thế, các nhà điều tra, ngoài chuyện chú ý đến vấn đề an toàn chuyến bay, đang quay thêm sang hướng để xem ban giám đốc hãng này có vi phạm hình sự khi tìm cách bao che hay không.

Càng nghiêm trọng hơn nữa khi Park Chang-jin, tiếp viên trưởng bị tống ra khỏi phi cơ không cho bay tiếp, nói với các đài truyền hình KBS của Hàn Quốc rằng anh và người tiếp viên phục vụ gói hạtmacadamia bị buộc phải quỳ gối trước mặt bà Cho. Anh Park trả lời anh buộc phải quỳ vì biết bà là con của Tổng Giám đốc Cho Yang-ho. “Quý vị không thể tưởng tượng nhục nhã như thế nào nếu quý vị không rơi vào trường hợp như tôi.” Anh Park còn nói bà Cho còn gọi anh là đồ này đồ nọ, lấy cuốn cẩm nang phục vụ trên phi cơ đập vào đầu anh mấy lần và quăng cuốn cẩm nàng vào người tiếp viên phục vụ gói hạtmacadamia. Anh Park còn tiết lộ ban giám đốc Korea Air còn dặn anh khi nào ra điều trần thì phải khai anh tựý xin rời khỏi máy bay, thay vì theo lệnh của bà Cho.

Giới truyền thông và cư dân mạng mấy hôm nay ồn ào bảo nhau rằng bà Cho dám làm như vậy không phải chỉ vì bà là Phó Tổng phụ trách giám sát công tác phục vụ trên phi cơ mà còn vì bà là con của Tổng giám đốc có nhiều quyền thế trong nước.

Báo chí tiếng Anh gọi vụ này là “nut rage,” một cách chơi chữ, vì “nut” vừa có nghĩa là “hạt” vừa có nghĩa “điên rồ,” một cơn nóng giận vì hạt, hoặc một cơn nóng giận điên rồ.

Trên trang Facebook của Korea Air, có người đã com: “Bà Cho làm tôi xấu hổ vì là công dân Hàn Quốc.” Một com khác đề nghị đổi tên “Korea Air” bằng “Air Nuts.”

Về phía hãng hàng không, ngay khi vụ việc xảy ra, hãngđã ra thông cáo báo chí xác nhận hành động của bà Cho có “hơi quá tay” bởi vì không có tình trạng khẩn cấp nào buộc phải làm như thế.

Tổng Giám đốc Cho Yang-hođã xin lỗitrên các đài truyền hình về “hành vi điên rồ” này và hứa sẽ loại bỏ tất cả các chức vụ bà Cho đang giữ trong hãng. Ông cúi đầu trước camera và nói: “Tôi đã không dạy con đúng cách.”

Hôm thứ Sáu, bà Cho đã ra trình diện trước Bộ Giao thông dưới sự hộ tống của một giàn giới chức cấp cao của hãng. Báo chí lại xì tin một trong những giới chức đi theo này yêu cầu nhân viên làm tạp dịch trong tòa nhà của bộ phải lau chùi sạch sẽ một lần nữa phòng vệ sinh nữ, vì bà Cho có thể sử dụng trong buổi điều trần.

Qua đến thứ Hai, bà Cho đã chính thức từ chức.Trong thông cáo báo chí hôm thứ Ba, bà nói: “Tôi xin lỗi đã gây rối cho hành khách và những người khác. Tôi mong nhận được sự tha thứ của những ai đã bị tổn thương do những gì tôi làm.”

Báo chí và các nhà phân tích Hàn Quốc nói rằng vụ tai tiếng của bà Cho một lần nữa phơi bày những vấn đề bám rễ trong các chaebol, tập đoàn doanh nghiệp do những gia đình nắm quyền kiểm soát, nơi mà cấp lãnh đạo hành xử như những trời con, đối xử với nhân viên như thần dân của chế độ phong kiến.

“Văn hóa” của các chaebol là các thành viên trong “gia đình ông chủ” có rất nhiều quyền sinh sát, quyết định thăng thưởng hay sa thải cấp chỉ huy trung cấp.

Các thành viên này chạy án rất khéo mỗi khi phạm tội. Báo chí nhắc lại trước đây, người con trai của ông chủ tập đoàn viễn thông và hóa dầu SK Group chỉ bị án treo về tội dùng gậy bóng chày đập vào đầu một nhà hoạt động công đoàn.

 

 Bà Cho Hyun-ah cúi đầu nhận lỗi trước buồi điều trần hôm thứ Sáu (Ảnh Song Eun-seok/News1, via Reuters)

Báo chí Hàn Quốc nói rằng buộc người ta phải quỳ gối để xin lỗi, một tục lệ phổ biến xa xưa trước đây, bây giờ không còn chỗ đứng trong một đất nước Hàn Quốc hiện đại, một trong mười nền kinh tế đứng đầu thế giới.

Bài xã luận của tờ JoongAng Ilbo nói rằng “Trong vụ này, chúng tôi chẳng những thấy một vi phạm luật hàng không mà còn thấy một gia đình chủ nhânlạm dụng quyền thế giống như vua chúa thời xưa.”

Bài xã luận của tờ Kyunghyang Shinmun kêu gọi các công tố viên dùng vụ của bà Cho để cảnh báo với các gia đình làm chủ các chaebol rằng họ “sẽ lãnh hậu quả nếu nghĩ rằng mình đứng trên pháp luật.”

Bên cạnh nỗi buồn của bà Cho là niềm vui của các cửa hàng bán hạt macadamia. Chủ nhân của các cửa hàng này cho báo chí biết kể từ khi xảy ra vụ bà Cho, số bán macadamiacủa họ tăng vùn vụt. Quảng cáo của một cửa hàng online nói rõ hạt của họ sẽ được giao “trong bao chưa mở” đàng hoàng.

Đoc giả danchimviet.info nay mai nếu cóđi đâu bằng Korea Air, khi được các tiếp viên xinh xắn mời đậu phọng, thử hỏi xem họ thay bằng macadamia được không.

Tổng hợp theo nytime.com và các báo khác 

© Đàn Chim Việt

nguồn:danchimviet.info

Posted in Giao Duc, Giải Trí | Leave a Comment »

►Tiên nhân anh Tiến Hợi làm khổ Bác – (Nguyễn Quang Lập)

Posted by hoangtran204 trên 13/12/2014

Tiên nhân anh Tiến Hợi làm khổ Bác

Nguyễn Quang Lập

Nghệ sĩ Tiến Hợi

Lâu ngày không đến Nhà Hát Kịch Hà Nội, hôm nay đến chẳng gặp ai, chỉ gặp mỗi Tiến Hợi. Nó hỏi có vở mới không ông, mình nói không. Nó nói từ ngày tôi đóng vai nhà thơ trong kịch “Sám Hối” của ông, quay đi quay lại cả chục năm rồi. Bao nhiêu lần ông có vở mới tôi chẳng có vai.

Mình nói đùa ông kinh doanh vai Bác Hồ đủ no rồi, cần gì vai khác. Nó bảo hồi này có ma nào thuê tôi đóng Bác Hồ nữa đâu. Tôi sực nhớ sau bộ phim “Hà Nội Mùa Đông 1946” của Đặng Nhật Minh, đúng là không ai thuê Tiến Hợi đóng vai Bác Hồ nữa thật.

Chẳng phải bây giờ Tiến Hợi không còn giống Bác Hồ nữa, hay thủ vai kém, mà tự nhiên thế, cả kịch lẫn phim đều vắng bóng nhân vật Bác Hồ.

Ngày xưa thì danh tiếng nó nổi như cồn nhờ nó thủ vai Bác Hồ. Nó mặt mũi, khổ người, dáng người giống y chang Bác Hồ khi Bác đến dự Đại hội Tua ở Pháp, hoá trang thì Bác Hồ thời nào nó cũng giống. Nó còn bắt chước được giọng Bác, nhiều khi nghe y chang tiếng Bác, khiến nhiều người xem, nghe rất cảm động.

Kịch, Phim bất kì đoàn nào có vai Bác Hồ là không thể không mời Tiến Hợi. Rồi các kì lễ lạt, phong trào sân khấu hoá rầm rộ, hễ 30/4 hay 2/9 thì thế nào cũng có vai Bác Hồ xuất hiện trước đám đông, có khi Bác nói đôi câu, có khi Bác chỉ đứng trên ô tô đưa tay vẫy vẫy; chỉ thế thôi nhưng Tiến Hơi vớ được khẳm tiền.

Cả một mùa hè năm 1995, Tiến Hợi chạy xô từ Bắc vào Nam, thu tiền mệt nghỉ. Vào Nghệ An, Tiến Hợi Bác Hồ chỉ đứng cho các cô gái múa vòng quanh Bác chừng 5 phút lên phim là kiếm được bạc triệu. Để nguyên bộ dạng hoá trang thành Bác Hồ như thế, Tiến Hợi bay vào Đà Nẵng, đứng trên ô tô vẫy vẫy, cười cười, rồi phát kẹo, bánh cho các em thiếu nhi, Bác lại cười cười, vẫy vẫy… Chỉ thế thôi Tiến Hợi kiếm gần chục triệu đồng.

Vào Sài Gòn, Tiến Hợi Bác Hồ đứng trên khán đài, đọc tuyên ngôn xong, bỏ túi cả chục triệu đồng, bay ra Hà Nội đến Cung Văn Hóa, lấy giọng Bác Hồ nói với các em: “Non sông Việt Nam có vẻ vang được hay không là do các cháu.” Bác ẵm hai triệu đồng ngon ơ.

Thằng Tùng C*t nói Tiến Hợi đóng Bác Hồ chỉ trong 10 ngày kiếm được 5 chục triệu – 50.000.000 đồng. Buôn thuốc phịên cũng không trúng lớn và dễ đến như thế.

Tiến Hợi nói: “Mọi người ơn Bác một, tao ơn Bác một trăm.”

Người có mặt mũi, dáng người giống Bác Hồ nên làm kịch sĩ, đóng vai Bác Hồ, kiếm tiền dễ dàng; nghe thì đơn giản thế thôi, nhưng thực ra phải tập luyện vất vả lắm. Tiến Hợi chăm, chịu nghe người chỉ bảo, nhưng hơi chậm hiểu, lại có cái bệnh mất tập trung, hay quên lời, nhiều khi thấy nó tập đóng vai Bác Hồ vất vả dễ sợ.

Mình nhớ hồi mình làm việc ở Nhà Hát, dựng vở gì đó của Phú Thăng, mình có chấp bút biên tập nhưng không nhớ tên vở, chỉ nhớ có vai Bác, mỗi lần làm thoại lời Bác đến khổ.

Tiến Hợi Bác Hồ càng khổ hơn. Anh Tạo – Hoàng Quân Tạo – nhiều lần tru lên:
– Đó là thằng Hợi nói, không phải Bác nói, ngu ơi là ngu!

Nhiều lần điên lên, anh Tạo quát:

– Bác nói cái đ** gì mà mày nói thế, hả?

Được cái Tiến Hợi không tự ái, nó hết sức lắng nghe mọi người góp ý, phải sửa đi, sửa lại cả trăm lần nó cũng sửa cho kì được.

Khổ nhất mỗi khi Bác xuất hiện, thế nào cũng có đám đông quần chúng. Phải đứng thế nào cho ra vị thế Bác, lại không được để Bác xa rời quần chúng.

Lắm khi thấy Tiến Hợi lúng ta lúng túng như gà mắc tóc, anh Tạo quát :

– Bác cơ mà! Bác mà đứng co ro thế hả?

Mọi người cười rũ.

Quốc Toàn góp ý anh Tạo không đựơc gọi Bác Hồ, chỉ gọi Tiến Hợi thôi, tránh phạm huý. Anh Tạo nghe liền.

Nhưng thói quen gọi tên nhân vật, buột miệng vô thức rất buồn cười. Nhiều khi quên, anh Tạo kêu lên:

– Ôi chà chà. Xem cái thằng Bác diễn ngu chưa kìa!

Nói xong anh giật mình, sợ bằng chết. Đến khi say nghề quên hết, lại buột miệng kêu lên:

– Bác Hồ ơi là Bác Hồ, mày diễn cái đ** gì đấy?

Chết cười.

Rồi cuối cùng mọi việc cũng êm thấm cả. Tiến Hợi danh nổi như cồn nhờ vai Bác.

Một đêm diễn kịch về cuộc đời Bác xong, đại diện Ban Lãnh đạo Thành phố lên sân khấu, tặng hoa, bắt tay Tiến Hợi. Khi ấy Tiến Hợi vẫn là Bác Hồ, nhưng nó khom người, kính cẩn đưa cả hai tay ra bắt tay vị lãnh đạo thành phố.

Hoàng Dũng sỉ vả;

– Sao mày ngu thế! Mày đang vào vai Bác, mày bắt tay kiểu đó, chẳng may có thằng nào chụp ảnh Bác khúm núm, người xem ảnh tưởng là Bác thật, có chết không?

Mấy đêm diễn sau đó ở những thành phố khác, nghe lời Hoàng Dũng, khi lãnh đạo thành phố lên sân khấu, tặng hoa, bắt tay, Tiến Hợi diễn vai Bác đúng sách, Bác đứng thẳng, chững chạc, bắt tay với vẻ âu yếm, lại còn vỗ vỗ vai lãnh đạo, thân mật kiểu Bác cháu.

Nhưng làm thế, Tiến Hợi bị anh Tạo mắng:

– Sao mày ngu thế? Người ta là lãnh đạo, mày là cái đ** gì mà mày vỗ vai người ta?

Tiến Hơi nhăn nhó:

– Lúc ấy em đang vào vai Bác mà.

Anh Tạo gắt:

– Vào vào cái đ** gì. Hết kịch là hết Bác, nghe chưa!

Làm gì cũng bị chửi, Tiến Hợi ức lắm, vào hậu đài thở dài, nói:

– Chỉ là Bác thôi mà Hoàng Dũng bảo một đằng, anh Tạo bảo một đằng, tao biết làm thế nào cho đúng là Bác.

Thằng Tùng C*t nói:

– Mày làm Bác bao nhiêu lần mà mày đ** biết phải làm sao cho giống Bác. Tụi tao biết gì đâu mà mày hỏi tụi tao!

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►Quán cafe Cộng ở Hà Nội…với Menu viết trên bộ sách Lê Nin toàn tập

Posted by hoangtran204 trên 01/09/2013

Quán cafe Cộng chế khẩu hiệu cách mạng, Lênin toàn tập

29-8-2013

Nằm tại tầng 1, tòa nhà 4F, KĐT Trung Yên, phường Trung Hòa (Cầu Giấy – Hà Nội), quán cà phê Cộng từ lâu đã gây phản cảm tới mọi người khi chủ quán đã chế biển hiệu đè lên lá cờ và sao vàng.

.
Nằm tại tầng 1, tòa nhà 4F, KĐT Trung Yên, phường Trung Hòa (Cầu Giấy – Hà Nội), quán cà phê Cộng từ lâu đã gây phản cảm tới mọi người khi chủ quán đã chế biển hiệu đè lên lá cờ và sao vàng.
Hơn nữa, quán cà phê Cộng còn lấy cả sách Lênin toàn tập để chế thành bảng danh mục sản phẩm của quán…(Trong ảnh là cuốn sách Lênin toàn tập được chế thành quyển Menu trong quán cà phê Cộng).
 
Bên trong quyển sách này không phải là nội dung xây dựng xã hội XHCN mà lại bị chủ quán ghi đè lên bởi những dòng chữ là tên các loại đồ uống cà phê, sinh tố, rượu,….
“Những vị lãnh đạo quân đội tý hon bên ly cà phê tại quán Cộng“ – theo một nhân viên làm tại quán cà phê Cộng ở địa chỉ KĐT Trung Yên, phường Trung Hòa (Cầu Giấy – Hà Nội) nói và cho biết: “Đây không phải là địa chỉ duy nhất, cà phê Cộng được mở rộng thành một chuỗi gần chục cửa hàng ở địa bàn Hà Nội“.
Một hình ảnh thời hoa lửa của dân tộc làm vật trang trí trong quán bán hàng
“Tương tự một hình ảnh khác cũng được chủ quán cà phê Cộng chế, không còn gì để nói”  Petro Times bình luận (trong hình là Stalin, Lê Nin, Kax Mark, Mao Trạch đông và Fidel Castro)
Câu nói nổi tiếng “Học, học nữa, học mãi“ của Lênin đã bị chủ quán chế thành “Cộng, Cộng nữa, Cộng mãi“. Điều chẳng giống ai này đã khiến nhiều khách hàng cảm thấy tò mò và tìm đến quán cà phê Cộng.h của quán khiến nhiều người hết sức bức xúc trước những biểu tượng mang tính tôn nghiêm của dân tộc. (Petro Times bình luận)
Hà Nội) gây phản cảm khi chế khẩu hiệu cách mạng, sách Lênin toàn tập để buôn bán

Còn khẩu hiệu Tiến lên toàn thắng ắt về ta trong bài thơ chúc tết của Bác Hồ năm 1968 thì bị biến thành Ngồi im…toàn thắng ắt về ta. Báo Đất Việt sẽ tiếp tục cập nhật tiếp vấn đề này.

“Quan điểm của Sở là phải được xử lý quyết liệt, vì việc làm của quán cafe Cộng còn liên quan tới cả vấn đề an ninh và chính trị”…Liên quan đến chuỗi cafe Cộng chế khẩu hiệu cách mạng, sách Lênin toàn tập để tạo sự tò mò nhằm thu hút khách hàng, ngày 30/8, trả lời báo Đất Việt, ông Tô Văn Động – GĐ Sở Văn hóa Hà Nội khẳng định:“Sở đã nắm được thông tin và đang phối hợp với cơ quan công an (PA83) từ 10 ngày nay để kiểm tra báo cáo thành phố”.Ông Động nhấn mạnh, việc làm của quá cafe Cộng là hoàn toàn không đúng, sẽ phải xử lý nghiêm khắc. Tuy nhiên, xử lý thế nào thì phải do cơ quan công an quyết định.Ông Động cho biết, quán cafe Cộng ở Trung Hòa chỉ là một trong những quán nằm trong cả một chuỗi của cafe Cộng.

Trước đó, cơ quan này cũng đã phát hiện một quán ở Triệu Việt Vương.“Quan điểm của Sở là phải được xử lý quyết liệt, vì vấn đề này còn liên quan tới cả vấn đề an ninh và chính trị nên phải báo cáo kiến nghị thành phố xử lý”, ông Động cho hay.Ngày 29/8, báo Đất Việt đưa tin về hình ảnh tại quán cafe Cộng (Trung Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội) gây phản cảm khi chế khẩu hiệu cách mạng, sách Lênin toàn tập để buôn bán.Cụ thể, chủ quán đã chế biển hiệu đè lên lá cờ và sao vàng. Bên trong quán, hình cờ và nhiều câu nổi tiếng của các vị lãnh tụ còn bị chế thành những câu hài hước.Không những thế, những hình ảnh biểu trưng cho một thời hoa lửa cũng được treo lên tường với lời chú thích tự chế để làm vật trang trí bán hàng.
Chủ quán còn chế sách Lênin toàn tập thành bảng danh mục sản phẩm của quán khiến cho nhiều người cảm thấy mất đi sự tôn trọng. Vào các buổi tối, quán cafe Cộng tổ chức những tiết mục ca nhạc với đài loa được bật hết cỡ gây ra sự ồn ào xung quanh khu vực.
Được biết, quán cafe Cộng do nữ ca sĩ Linh Dung – người từng nổi tiếng với bài hát “Vì một thế giới ngày mai” trong kỳ đại hội Sea Games 22 làm người đại diện.THEO ĐẤT VIỆT
——-
31-8-2013

Chủ quán chế Lênin toàn tập: Được cấp bản quyền sở hữu!

(Góc nhìn văn hóa) – “Việc kinh doanh của tôi hoàn toàn hợp pháp, được chính quyền cấp phép và được Cục Sở hữu trí tuệ cấp bản quyền cho logo…”, ca sĩ Linh Dung – Chủ quán cà phê Cộng, tại địa chỉ tầng 1, toàn nhà 4F, KĐT Trung Yên, phường Yên Hòa (Cầu Giấy – Hà Nội) nói.

Theo ca sĩ Linh Dung: “Nhiều người nói logo của quán chế có hình sao vàng 5 cánh gây “méo mó” hình ảnh lá cờ tổ quốc là không phải. Logo của quán đã được Cục Sở hữu trí tuệ cấp bản quyền sáng chế và tôi cũng đã in một bản gửi lên UBND phường Yên Hòa, các lãnh đạo có thấy phản ứng gì đâu?”.

Nữ ca sĩ này cho biết thêm, việc kinh doanh và cách trang trí của quán cà phê Cộng đều đã được xin phép chính quyền sở tại.“Việc kinh doanh của tôi đã được UBND phường Yên Hòa cấp phép, đúng trình tự, thủ tục và pháp luật”, ca sĩ Linh Dung nói.

Ca sĩ Linh Dung khẳng định việc kinh doanh của mình là hoàn toàn đúng pháp luật và trong sáng.
Ca sĩ Linh Dung khẳng định việc kinh doanh của mình là hoàn toàn đúng pháp luật và trong sáng.

Nói về những khẩu hiệu “Cộng, Cộng nữa, Cộng mãi” hay “Im lặng…toàn thắng ắt về ta” tại quán là chế từ những khẩu hiệu của cách mạng “Tiến lên toàn thắng ắt về ta” và “Học, học nữa, học mãi” của các vị lãnh tụ vĩ đại, ca sĩ Linh Dung nói:

“Tôi không có bất cứ giải thích nào về vấn đề này. Mỗi người đều có những quan điểm khác nhau, không thể vừa lòng hết mọi người. Việc kinh doanh của tôi đều bắt nguồn từ những ý nghĩ trong sáng chứ không phải là phản động”.

Trước đó, như Báo Đất Việt đã đưa tin, quán cà phê Cộng do nữ ca sĩ Linh Dung – người từng nổi tiếng với bài hát “Vì một thế giới ngày mai” trong kỳ đại hội Sea Games 22, chế khẩu hiệu cách mạng, sách Lênin toàn tập để tạo sự tò mò nhằm thu hút khách hàng.

Một hình ảnh chế lãnh tụ trong quán cafe của ca sĩ Linh Dung
Một hình ảnh chế lãnh tụ trong quán cafe của ca sĩ Linh Dung

(Trần Hoàng thấy hình này đã được designed by Tom Burns, có lẻ là từ trước năm 2006, everythingburns.com

Cụ thể, chủ quán đã chế biển hiệu đè lên lá cờ và sao vàng. Bên trong quán, hình cờ và nhiều câu nổi tiếng của các vị lãnh tụ còn bị chế thành những câu hài hước.

Không những thế, những hình ảnh biểu trưng cho một thời hoa lửa cũng được treo lên tường với lời chú thích tự chế để làm vật trang trí bán hàng.

Chủ quán còn chế sách Lênin toàn tập thành bảng danh mục sản phẩm của quán khiến cho nhiều người cảm thấy mất đi sự tôn trọng.

Vào các buổi tối, quán cà phê Cộng tổ chức những tiết mục ca nhạc với đài loa được bật hết cỡ gây ra sự ồn ào xung quanh khu vực.

Nguồn: http://www.baodatviet.vn/van-hoa/goc-nhin-van-hoa/chu-quan-che-lenin-toan-tap-duoc-cap-ban-quyen-so-huu-2353679/

———————–

***Báo chí đánh trước, và công an nhảy vào  điều tra quán cafe Cộng là đàn áp quyền tự do diễn đạt ý kiến, thuộc Quyền Con Người.

Nếu 3 triệu đảng viên đảng CSVN muốn tôn thờ Mác, Lê Nin, Mao, Stalin,…  thì mặc xác họ, cứ đem các lão đó vào đền thờ.

———–

Thì ra báo Petro Times của lão cựu đại tá công an Nguyễn Như Phong đã viết bài đánh phá trước, hôm 26-8. Nhưng sau đó lão đã rút bài xuống.

Báo Người Việt – Cà phê ‘Cộng’ thêm khách nhờ ‘lề phải’ tố

Tờ Petro Times vừa có một loạt phóng sự hai kỳ, kể về quán cà phê “Cộng” tọa lạc ở tầng trệt của chung cư 4F, thuộc Khu đô thị Trung Yên, phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Theo tờ báo này, quán cà phê nằm ở vì trí vừa kể chỉ là một quán trong “chuỗi quán cà phê có cùng tên” của một ca sĩ tên là Linh Dung.

Giống như nhiều quán cà phê khác, “Cộng” mở nhạc máy vào ban ngày và có nhạc sống vào ban đêm. Tuy nhiên, lý do khiến báo Petro Times, tờ báo hiện do một cựu đại tá công an làm tổng biên tập, tỏ ra phẫn nộ với “Cộng” vì nó “phạm thượng”.

“Cộng” có những yếu tố thường thấy trong tuyên truyền của chính quyền ở các quốc gia cộng sản nói chung và Việt Nam nói riêng: Bộ “Lê Nin toàn tập”, tuyên bố của những lãnh tụ như Lê Nin, Hồ Chí Minh được kẻ, vẽ thành khẩu hiệu. Song những yếu tố đó được chủ quán tầm thường hóa để gây cười và đó là lý do người ta thích nó.

Tại cà phê “Cộng”, thực đơn được viết bằng tay trên những cuốn sách thuộc bộ “Lê Nin toàn tập”. Những tuyên bố của Lê Nin, Hồ Chí Minh vẫn được sử dụng làm khẩu hiệu như “Học, học nữa, học mãi”, “Tiến lên, toàn thắng ắt về ta” được sửa lại thành “Cộng, cộng nữa, cộng mãi”, hoặc “Ngồi im, toàn thắng ắt về ta”,…

Cũng theo Petro Times, “Cộng” được bài trí theo kiểu thời chiến, bàn ghế là các thùng đạn, “hình ảnh về chiến tranh, hình ảnh về quân ‘Mỹ – Ngụy’ được treo khắp tường”.

Tờ Petro Times nhận định: “Có thể thấy, việc ngang nhiên xuyên tạc khẩu hiệu của lãnh tụ đáng kính cho thấy sự yếu kém trong nhận thức, vô cảm với chính trị và mù mờ về kiến thức của chủ quán”.

Cũng Petro Times tiết lộ: “Thật buồn là nhiều bạn trẻ thường lui tới đây vì cho rằng quán có cách trang trí rất ‘độc’, rất ‘riêng’ mà không hề quan tâm tới những điều “thiêng liêng”, “quan trọng” đã và đang bị chủ quán làm cho méo mó.

Giống như nhiều bài báo phê phán những hành động hoặc hoạt động có màu sắc chính trị mà chế độ độc tài đảng trị không thích, Petro Times dẫn nhiều ý kiến của dân cư trong khu vực lên án hoạt động của cà phê “Cộng” ồn ào, “gây ô nhiễm môi trường do âm thanh” nhưng tất cả những ý kiến phê phán đó đều ẩn danh.

Tờ Petro Times nhận định: “Có thể thấy, việc ngang nhiên xuyên tạc khẩu hiệu của lãnh tụ đáng kính cho thấy sự yếu kém trong nhận thức, vô cảm với chính trị và mù mờ về kiến thức của chủ quán”.

Cũng Petro Times tiết lộ: “Thật buồn là nhiều bạn trẻ thường lui tới đây vì cho rằng quán có cách trang trí rất ‘độc’, rất ‘riêng’ mà không hề quan tâm tới những điều “thiêng liêng”, “quan trọng” đã và đang bị chủ quán làm cho méo mó.

Giống như nhiều bài báo phê phán những hành động hoặc hoạt động có màu sắc chính trị mà chế độ độc tài đảng trị không thích, Petro Times dẫn nhiều ý kiến của dân cư trong khu vực lên án hoạt động của cà phê “Cộng” ồn ào, “gây ô nhiễm môi trường do âm thanh” nhưng tất cả những ý kiến phê phán đó đều ẩn danh.

Trong cả hai bài của loạt phóng sự về “Cộng”, báo Petro Times còn phê phán kịch liệt nhà cầm quyền địa phương: “Điều đáng nói là những lộn xộn, hổ lốn ở “Cộng” diễn ra trong một thời gian dài, người dân phản ứng rất mạnh, chỉ có chính quyền là lờ đi như không có chuyện gì xảy ra. Có nhiều cách để lý giải cho vụ việc này, nhưng có một cách giải thích đơn giản nhất mà cũng thông dụng nhất: Chính quyền địa phương ‘bảo kê’, ‘nhắm mắt’ trước những việc làm lố lăng, phạm thượng!”

Trên Internet, nhiều facebooker tỏ ra tiếc vì không sống tại Hà Nội để đến thăm quán cà phê này sau khi xem qua loạt phóng sự về cà phê “Cộng” của Petro Times. Một số facebooker sống tại Hà Nội cho biết, sau loạt bài vừa đề cập, cà phê “Cộng” đông khách hơn và “ai đến cũng thích”. (G.Đ.)

——–

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

► Nhìn Lại Những Bến Bờ – Duyên Anh

Posted by hoangtran204 trên 18/03/2013

Nhân ngày cuối tuần, mời các bạn đọc lại một đoạn tác phẩm Nhìn Lại Những Bến Bờ  của Duyên Anh Vũ Mộng Long. 

Nhìn Lại Những Bến Bờ

Tác giả Duyên Anh- Vũ Mộng Long

…Cuối năm 1951, thị xã Thái Bình thêm một hiệu sách mới: Hiệu
sách Học Hải. Khác với hiệu sách Đông A chỉ bán sách giáo khoa,
9báo, dụng cụ học đường, hiệu sách Học Hải bán tiểu thuyết và cho
thuê tiểu thuyết. Những bộ trinh thám tiểu thuyết của Thanh Đình,
Ngọc Cầm, Phạm Cao Củng được tái bản. Tôi vùi đầu đọc Đoan
Hùng, Lệ Hằng, Lệ Hằng với chí phục thù, Dao bay, Nhà sư thọt,
Vết tay trên trần …, thay vì đọc Thạch Lam, Nhất Linh, Khái
Hưng … Rất thú vị những câu kết và những câu mở đầu mỗi
chương của Thanh Bình, tôi chép lia lịa.

Tôi học văn chương trinh thám và ảnh hưởng cách hành văn kêu boong boong, ngắn cũn cỡn
với khá nhiều ba chấm và chấm than. Kết quả là bài luận tả cảnh
trời mưa của tôi bị cụ cử Trịnh Đình Rư coi như “áng văn châu
ngọc”, “văng vẳng tiếng chuông chùa”. Cụ cử Rư “bình văn” của
tôi cả tiếng. Cụ châm biếm nghiệt ngã khiến tôi muốn độn thổ. Tôi
vỡ mộng viết văn. Từ đó, tôi không làm bài luận nào nữa. Luận
tiểu học tả con trâu của tôi ăn 2 điểm trên 10. Luận trung học tả
trời mưa của tôi ăn 1 điểm trên 20. Tôi hỏi “sư phụ” Đàm Viết
Minh, được nó giải thích:

– Luận văn nhà trường khác hẳn tiểu thuyết ngoài đời. Xuân Diệu
có làm thơ hát nói không ? Huy Cận có làm thơ Đường luật không
? Nhưng ai bảo mày đọc tiểu thuyết trinh thám, tiểu thuyết kiếm
hiệp ? Văn chương kiếm hiệp, trinh thám là văn chương bỏ thùng
rác.

Thế thì tôi quay sang đọc tiểu thuyết tình cảm. Thời kỳ này, Ngọc
Giao đã bỏ kháng chiến về Hà nội. Ông cho tái bản Nhà quê và
tung ra những tác phẩm mới như Mưa thu, Đất, Cầu sương …

Các nhà văn mới đua nhau ném vào thị trường chữ nghĩa vùng tề những
tiểu thuyết tình. Người ta thấy xuất hiện những Nguyễn Minh
Lang, Thanh Nam, Nguyễn Triệu Nam, Vĩnh Lộc, Huy Quang,
Huy Sơn, Hoàng Công Khanh … Trong số những nhà văn mới,
viết ướt át và nhiều nhất là Thanh Nam. Tác giả Cần một người
đàn ông viết tiểu thuyết khi tôi còn mài đũng quần trên ghế nhà
trường.

Tôi đã đọc Thanh Nam, đã phiêu lưu theo nhân vật của anh
và đã khóc sướt mướt. Rồi tôi ước ao viết tiểu thuyết như Thanh
Nam. Bạn thân của anh, Nguyễn Minh Lang, vào làng văn bằng
tập truyện ngắn Trăng đồng nội, Nguyễn Minh Lang chinh phục
độc giả ngay. Anh viết bay bướm, tình tứ. Tôi nhớ, trang đầu của
Trăng đồng nội bảng lảng không khí và thời tiết kháng chiến,
Nguyễn Minh Lang đề tặng: “Trìu tặng Tâm Vấn*, người em gái
của lòng tôi”. Kế đó, anh cho xuất bản Hoàng tử của lòng em.
Nhiều nữa. Tiểu thuyết cuối cùng của anh là Cánh hoa trước gió.
Tiểu thuyết này đã đăng trên nhật báo “trung lập chế” Phương
Đông của Hồ Hữu Tường ở Sài gòn. Nguyễn Minh Lang và Thanh
Nam là hai nhà văn “ăn khách” của Hà nội. Độc giả của họ, đa số
là phụ nữ. Vĩnh Lộc viết cuốn Bừng sáng khá hay. Hoàng Công
Khanh đã nổi tiếng trong kháng chiến với truyện Trên bến Búng.
Vào tề, anh làm thơ, cho in kịch thơ Bến nước Ngũ Bồ và cho trình
11diễn vở kịch thơ này tại Nhà Hát Lớn, Hà nội. Những người khác
không có gì đáng nói. Chưa tìm thấy một tư tưởng mới hay một sự
làm mới chữ nghĩa của văn chương vùng tề. Tất cả chỉ là nối tiếp
cái lãng mạn tiền chiến. Tuy nhiên, ở Đất và Cầu sương, người ta
cũng khám phá ra sự chuyển biến tâm hồn của Ngọc Giao. Đặc
biệt, tạp chí Thế kỷ của Bùi Xuân Uyên đã giới thiệu hai cây bút
mới tuổi nhiều: Triều Đẩu với Trên vỉa hè Hà Nội và Trúc sĩ với
Kẽm trống.

Cùng thời kỳ này, tiểu thuyết Lê Văn Trương tái bản ào ạt, tiểu
thuyết của Tự lực văn đoàn tái bản ào ạt với thêm những nhà văn
mới: Linh Bảo, Gió bấc, Tàu ngựa cũ; Nguyễn Thị Vinh, Hai chị
em; Nguyễn Tường Hùng, Gió mát. Tôi lại say mê Thằng còm và
Thằng còm phục thù của Lê Văn Trương.

Tiểu thuyết Sài gòn cũng
bay ra miền Bắc tới tấp. Thu Hương, Chị Tập của Hồ Hữu Tường.
Nhốt gió của Bình Nguyên Lộc. Mây ngàn của Vita. Đồng quê của
Phi Vân. Những truyện dài rất Sài gòn của Thanh Thủy, Dương
Hà. Đọc tiểu thuyết Thanh Thủy, tôi đã cười hoài vì những câu đối
thoại “Em có yêu anh hôn ? Anh có dzìa hôn ?”. Tôi chưa hiểu
ngôn ngữ Nam bộ. Thế nhưng tôi đã bàng hoàng đọc truyện ngắn
Kòn trô, Chớp biển mưa nguồn của Lý Văn Sâm, nhà văn Biên
Hòa, đăng trên Tiểu thuyết thứ bảy bộ mới. Lý Văn Sâm viết thật
sâu sắc. Tôi cho rằng anh ta viết hay nhất thời đó, trong số các nhà
văn miền Nam.

Tôi còn đọc cả Võ Hồng ở Tiểu thuyết thứ bảy.
12Hiệu sách Học Hải chịu khó đại lý tuần báo văn nghệ. Có bán tại
đây Phổ Thông của Nguyễn Vĩ. Tiểu thuyết tràn ngập các thành
phố vùng tề.

Suốt mùa hè 1951, tôi đọc tiểu thuyết và ghi chép những đoạn văn
hay. Tôi đọc mờ mắt luôn, đọc quên ăn, quên ngủ. Niên học 1952,
“sư phụ” Đàm Viết Minh lên Hà Nội học nhẩy thi tú tài nhất. Nó
đã đậu trung học phổ thông hạng bình.

Tôi bước vào năm học mới
mà luận văn không có tả cảnh. Tôi học Nguyễn Du, Nguyễn Công
Trứ, Cao Bá Quát, Nguyễn Khuyến, Trần Tế Xương, Từ Diễn
Đồng, Học Lạc, Phan Văn Trị, Tôn Thọ Tường … Bí quyết của
“sư phụ” Đàm Viết Minh vất đi hết. Nước lã ra sông. Lúc này, bí
quyết nằm trong “Luận đề về …” của giáo sư Nguyễn Duy Diễn và
Nguyễn Sĩ Tế. Tôi không hứng thú đọc “Luận đề về”, chẳng hạn,
“Luận đề về Nguyễn Công Trứ”. Học thơ Phan Văn Trị, Tôn Thọ
Tường không vô. Cứ ông này xuất “Khuyên đàn con trẻ chớ thày
lay”, ông kia đối “Lòng ta sắt đá há lung lay”, tôi thối chí. Rồi thầy
việt văn của tôi còn “chụp mũ cách mạng” vào thơ Nguyễn
Khuyến mới nản !

Ai xui con cuốc gọi vào hè
Cái nóng nung người nóng nóng ghê
Ngõ trước vườn sau um những cỏ
Vàng phai thắm nhạt ngán cho huê
Đầu cành bướm lượn oanh xao xác
Trong tối đua bay đóm lập lòe
May được nồm nam cơn gió thổi
Đàn ta ta gảy khúc Nam nghe

Chỉ là bài thơ tả cảnh vào hạ. Nhưng thầy tồi “bình” rằng: Ai xui ta
mất nước khiến muôn dân căm phẫn. Trước sau toàn Việt gian,
những tâm hồn Cần Vương mai một. Kẻ nào chiến đấu, kẻ nào
phất cờ khởi nghĩa ? Nếu cách mạng nổi dậy, ta sẽ hoan hô !

Thằng bạn tôi ngứa miệng hỏi:
– Thưa thầy ở điển cố nào gió nồm nam là cách mạng, cỏ là Việt
gian ?
Thầy tôi nổi giận:
– Người đời sau soi sáng chữ nghĩa đời xưa !

Tôi cảm thấy mình không soi sáng cỏ ra Việt gian nên tôi cúp cua.
Và hai bài luận một niên học của tôi cọng lại được 5 điểm trên 20.
Điều đó không quan trọng. Quan trọng là bài báo đầu tiên của tôi,
bài báo “bút chiến” ở bích báo – báo dán tường – với Đính phở,
nhân dịp Tết Nguyên Đán.

Tôi vốn ghét Đính phở. Nó vây vo từ
năm ngoái, khi cụ cử Rư khen văn tài của nó, cụ tiên đoán nó sẽ là
nhà báo nổi danh. Bố nó bán phở. Bố tôi bán thuốc Bắc. Tôi tặng
nó biệt danh Đính phở. Nó tặng tôi biệt danh Long dao cầu. Bạn
tôi, Lê Huy Luyến, “chủ nhiệm” bích báo Mùa Xuân, mời Đính
phở viết bài. Nó bảo nó sẽ viết bài nhan đề Long dao cầu và thách
tôi viết bài Đính phở. Tôi chới với. Làm sao tôi địch nổi văn tài
“luận văn đệ ngũ” Đính phở, kẻ đã được cụ cử Rư “chấm” là nhà
báo ? Làm sao tôi địch nổi văn tài “luận văn đệ tứ” Đính phở, kẻ
đã được thầy Việt văn khen ngợi nức nở ?

Chợt nhớ lời “sư phụ”
Đàm Viết Minh: “Luận văn nhà trường khác hẳn tiểu thuyết ngoài
đời”, tôi gồng người chấp nhận sự thách thức của Đính phở.
Chủ nhiệm Lê Huy Luyến, mỗi sáng, đến trường thật sớm. Nó vào
các lớp, viết phấn trên bảng “quảng cáo” bích báo Mùa Xuân:
“Cuộc bút chiến nảy lửa giữa nhà báo Đính phở và nhà văn Long
dao cầu trên bích báo Mùa Xuân. Cả trường đón đọc nay mai”.

Thằng Luyến hại tôi. Nó phong tôi tước vị nhà văn ! Tôi mà là nhà
văn ư ? Tôi đang chép văn của thiên hạ dài tay ra thì có. Ông Nhật
Tiến ơi, ông viết kịch ngắn năm bao nhiêu tuổi ? Tôi đã chép trọn
vẹn vở kịch của ông đăng hai kỳ trên nhật báo Giang Sơn trang
nhất đấy. Tên vở kịch tôi quên rồi. Chắc ông chưa quên đâu nhỉ ?
Giá “sư phụ” của tôi còn ở Thái, tôi nhờ “sư phụ” tôi dạy dỗ … bút
chiến. Than ôi, “sư phụ” dấu nghề, “người” không chịu “phán” bút
chiến khác luận văn nhà trường, khác luôn tiểu thuyết ngoài đời.

Vậy bút chiến là gì ? Hiểu theo lẽ giản dị thì bút chiến là chiến
tranh bằng bút, là đánh nhau bằng bút. Đã đánh nhau, dù bằng súng
hay bằng bút, dù bằng chân tay hay bằng mồm, rất khó tìm ra chân
lý. Đánh nhau chỉ nhằm mục đích thắng và bại. Bút chiến cũng thế.
Chiến tụng Tây Hồ phú của Phạm Thái tìm ra chân lý nào ? Sự kết
án Nguyễn Hữu Lượng, tác giả Tụng Tây Hồ phú, bỏ Lê Chiêu
Thống theo Nguyễn Tây Sơn. Phò Lê Chiêu Thống là chân lý ?
Nếu có kẻ viết thêm “Chiến chiến tụng Tây Hồ phú”, chân lý của
Phạm Thái sẽ là “Đù ỏa trần gian sống mãi chi!”. Nguyễn Hữu
Lượng viết Tụng Tây Hồ phú. Phạm Thái hằn học viết Chiến tụng
Tây Hồ phú. Nguyễn Hữu Lượng không trả lời. Vậy bút chiến ở
đâu ? Đúng lý phải nói: Nguyễn Hữu Lượng ca ngợi công đức, sự
nghiệp Nguyễn Huệ, Phạm Thái chống Nguyễn Huệ, phò Lê Chiêu
Thống, cay cú Nguyễn Hữu Lượng, viết bài chửi Nguyễn Hữu
Lượng. Văn học sử Việt Nam vỏn vẹn ba cuộc bút chiến tạm gọi là
bút chiến. Cuộc bút chiến thứ nhất xảy ra giữa ông Việt gian Tôn
Thọ Tường và ông ái quốc Phan Văn Trị. Cuộc bút chiến thứ hai
xảy ra giữa thơ mới và thơ cũ. Cuộc bút chiến thứ ba xảy ra giữa
Nhân văn giai phẩm và đảng cọng sản Việt Nam. Còn lại rặt là
đánh đấm bằng bút. Có điều Ngô Đức Kế đánh đấm Phạm Quỳnh,
Ngô Tất Tố đáng đấm Trần Trọng Kim nho nhã, văn vẻ. Người
xưa hơn người sau chỗ đó. Cũng còn bút chiến với xác chết đấy.
Đó là cuộc bút chiến “độc diễn” giữa Nguyễn Văn Trung và Phạm
Quỳnh. Tồi tệ nhất lịch sử nhân loại là cuộc bút chiến giữa Cách
Mạng với những kẻ sĩ nằm tù, tay bị còng, miệng bị bịt ! Tuy
nhiên, phàm đã dùng bút đánh nhau, đều gọi là bút chiến cả.

Tôi sắp đánh nhau bằng bút với Đính phở. Chúng tôi tham dự bút
chiến … học trò. Đinh phở nộp bài trước. Bài ngắn thôi. Báo viết
tay dán tường mà. Chủ nhiệm Lê Huy Luyến không học “nghĩa vụ
luận” của nghề báo, lén đưa bài của Đính phở cho tôi đọc. Tôi tối
tăm mặt mũi. Thằng Đính phở bắt chân tay tôi run lẩy bẩy. Đọc
xong bài của nó, tôi bải hoải. Tào Tháo đang bị cảm cúm, đọc
xong hịch của Trần Lâm hài tội mình thì toát mồ hôi, khỏi bệnh,
tỉnh táo mà rằng: “Nó đánh ra bằng văn, ta đánh nó bằng võ”. Còn
tôi, tôi đánh với Đính phở bằng gì ? Văn nó hay hơn tôi gấp bội
phần. Võ nó to con, nó đấm tôi gãy xương. Tôi đọc lại bài “bút
chiến” của Đính phở. Nó giỏi thật sự, xứng đáng là nhà báo lỗi lạc
mai này. Nó lồng hình ảnh bố tôi vào tôi. Nó tả bố tôi như chụp
ảnh. Bố tôi thái thuốc, bố tôi đạp thuyền tán, bố tôi giã thuốc trong
cối đồng. Đinh phở miêu tả một cách tài tình. Đoạn nó làm tôi phì
cười là đoạn nó tả bố tôi cởi trần ngồi viên thuốc tễ. Trí nhớ của tôi
chỉ cho phép tôi ghi đoạn này:

“Long dao cẫu ngồi viên thuốc tễ đen xì. Thuốc tễ là các vị thuốc
bổ rang vàng, tán nát, rây thành bột trộn với mật. Long dao cầu rất
khổ vì ruồi nhặng đánh hơi mật kéo đến. Thuốc tễ muốn viên
nhanh cần phải lăn những cục tròn dài. Hề hề, ruồi nhặng đậu trên
đó, thật khó ví ! Đang viên thuốc, bị con ruồi bò sau gáy, Long dao
cầu cầm cả cục thuốc viên dở mà gãi. Ghét bẩn dính lẫn vào thuốc
bổ. Ấy, có khi ăn viên thuốc bổ dính ghét lại … trường sinh bất tử
17đấy nhé ! Nhưng khó béo, bằng chứng là Long dao cầu gầy nhom
…”.

Đính phở tả thật quá. Nó thuộc khuynh hướng tả chân. Thuốc tễ
mất vệ sinh lắm. Tôi đã nhìn nhặng đẻ giòi trên thuốc tễ ngào mật !
Nhờ thế, thuốc tễ bổ tì, bổ vị, bổ phế, bổ tâm, bổ não, bổ huyết …
Thuốc tễ nằm trong câu “Ăn bẩn sống lâu!”. Tôi phục Đính phở
bắt phì cười. Văn “bút chiến” của nó đạt tới hạng nhất. Tôi cần
chứng tỏ hơn nó. Bèn về lùng đọc Ba Giai, Tú Xuất, Trạng Quỳnh,
Tiếu lâm … Dở chồng báo cũ, tôi đọc Tam Lang, Hiền Nhân.
Chẳng tìm ra truyện nào, bài nào có thể “cóp” mà chửi Đính phở
cả. Buồn quá, tôi kiếm Đặng Xuân Côn vấn kế. Nó bảo tôi khai
triển mấy câu này:

Phở, phở, phở …
Chẳng ở thì xéo
Léo nhéo chi đây
Đánh giấy sang Tây
Bỏ tù thằng bán phở
Tôi khoái chí. Nghĩ rằng, mày đánh ông bằng “bút chiến”, ông
đánh mày bằng “truyện ngắn”. Và đây là bài của tôi ghi lại theo
hồi tưởng:

Đính phở
Phờ ơ ớ ở …
Phờ ơ ớ ở …
Phờ ơ ớ ở …

Nó chụm hai bàn tay sát miệng làm loa, cong người mà rao. Làm
cái nghề bán phở gánh ban đêm thảm não thật, thua thằng bán xực
tắc. Xực tắc nó gõ khúc tre vui tai. Phở gánh rao khiến mèo gào,
chó sủa. Bạn biết thằng rao phở là đứa nào không ? Đính phở đấy.
Năm ngoái nó học đệ ngũ trường Thị xã, cụ cử Rư đoán số luân
văn cho nó, quả quyết nó thành nhà báo lừng danh, ai ngờ nó đi
gánh phở bán rong. Nghĩ mà thương hại Đính phở. Nó “sinh ra đời
dưới một ngôi sao xấu số”. Tôi cần giúp đỡ nó, “thấy người hoạn
nạn thì thương”.
– Phở …
Đính phở mừng rỡ chạy lại, xun xoe:
– Thưa cậu gọi cháu ạ ?
– Ừ.
– Cậu dạy gì ?
– Bán cho cậu một bán chín nạc.
– Dạ.
– Nhớ vừa cầm thịt thái vừa móc tay gãi háng. Như thế khỏi nước
béo !
– Cháu đâu dám. Với người khác, cháu cầm cả miếng thịt thò vào
háng.
Ăn xong bát phở, tôi thân mật tâm sự:

– Này Đính phở, cậu hỏi cháu nói thật nhé, rồi cậu sẽ ăn ủng hộ
cháu mỗi tối một bát.
– Dạ, xin cậu dạy.
– Nghe nói cháu làm luận, văn hay chữ tốt lắm.
– Thưa cậu, cháu thuê ông giáo tiểu học làm, cháu chỉ chép.
– Mỗi bài bao nhiêu ?
– Một thau xương bò hầm.
– À, ra thế ! Này cháu, cậu thấy bố cháu có tiệm phở, tại sao nỡ bắt
cháu đi bán phở rong. Bố gì ác thế ?
– Thưa cậu, ông nội cháu dạy: “Bé đi câu, lớn đi hầu, già đi bán
phở”. Cháu sợ già đi bán phở nên cãi lời ông nội: “Bé bán phở, lớn
đơm đó, già ngồi đan giỏ”.
– À, ra thế !

Sư phụ của tôi dạy đúng. “Luận văn nhà trường khác hẳn tiểu
thuyết ngoài đời”. Sách có câu: “Con vua thì lại làm vua. Con sãi
nhà chùa lại quét lá đa”. Đính phở là con ông bán phở, dẫu vênh
vang cách mấy, rốt cuộc, cũng sẽ lại tiếp nối nghề bán phở gia
truyền.

Đây là “tác phẩm” đầu đời viết văn của tôi. Hẳn nhiên, cách hành
văn “nguyên thủy” của nó ngô nghê hơn là chép lại. Tôi rất tiếc
không nhớ cách hành văn “ngày xưa còn bé”. Ở tôi, mỗi giai đoạn
đời sống kinh qua, mỗi thời gian tuổi tác chồng chất, đều một lần
thay đổi hành văn và biến chuyển tư tưởng rõ rệt. Còn thay đổi nhờ
kiến thức tôi thâu lượm ngoài đời và trong sách vở, báo chí. Nhà
văn không nhất thiết phải trung thành với một lối hành văn, một
kiểu cấu trúc tác phẩm. Nhưng nhà văn cần thiết trung thành với lý
tưởng viết mà y đã chọn lựa từ tác phẩm đầu tay, vẫn theo tôi. Sự
phản tỉnh về lý tưởng, về tư tưởng của nhà văn, hình như, không
được chấp nhận. Rất giản dị, ở bất cứ không gian và thời gian nào,
Sự Thật luôn luôn là khuôn vàng thước ngọc của nhà văn. “Bút sa,
gà chết”, câu này đúng. Nhà văn bắt buộc phải có thái độ sống và
thái độ viết và phải tôn trọng thái độ của mình để được độc giả tôn
trọng. Thi sĩ Phùng Quán, một trong những kiện tướng của Nhân
văn giai phẩm, viết:
Người làm xiếc đi trên giây đã khó
nhưng không khó bằng người viết văn
trọn đời đi trên đường Chân Thật

Hơn mọi ai, nhà văn phải thật với chính tâm hồn mình khi cầm bút.
Anh chỉ có thể phản tỉnh một lần và một lần thôi. Đó là trường hợp
André Gide. Ông ta đã viết Le retour de l’URSS. Thấy không đúng
sự thật, André Gide can đảm viết Retouche sur mon retour de
l’URSS. Anh, nhà văn quốc gia chống cộng, anh phản tỉnh, anh
đứng chung hàng ngũ cộng sản chống lại quốc gia. Đồng ý. Bút
anh đã sa trên giấy cọng sản. Nếu anh thấy cần phản tỉnh thêm, anh
bỏ cộng sản sang với quốc gia, anh cứ sang. Nhưng, là nhà văn, lần
này anh đừng nuôi một ảo tưởng nào bằng ngòi bút của anh nữa,
21anh nên bẻ bút. Đó là anh có liêm sỉ. Người ta không tha thứ cái
thái độ tráo trở của nhà văn. Quốc rồi Cọng, Cọng rồi Quốc, muối
mặt mà văn học nghệ thuật, mà chống cộng như phường vô lại.
Cộng sản rất khinh bỉ loại nhà văn thò lò sáu mặt này. Còn quốc
gia ?

“Tác phẩm” đầu đời viết văn của tôi xuất hiện trên bích báo mùa
Xuân cạnh “tác phẩm” của Đính phở. Trong thế giới học trò Việt
Nam, tôi dám nói, chưa hề có bích báo nào đăng hai bài “bút
chiến” láo lếu thế. Do sáng kiến của chủ nhiệm Lê Huy Luyến, do
sự “thách đấu” của Đính phở, tôi bốc máu gò gẫm một “tác phẩm”
… phiếm luận cọng tiểu thuyết. Ôi, định mệnh đã an bài ! Bích báo
mùa Xuân dán tường đúng ngày liên hoan Tết. Độc giả chen nhau
đọc. Độc giả thi nhau cười. Long dao cầu và Đính phở thành hai
cái tên chết. Độc giả bình văn và chấm điểm. Độc giả khen Đính
phở sâu sắc, khen tôi đểu, xỏ lá kềnh. Tàn cuộc liên hoan, Đính
phở đến bắt tay tôi thân mật, rủ tôi cùng về.

– Mày viết hay hơn tao, Đính phở nói.
– Tao gò mấy đêm đấy. Mày giận tao không ? Tôi hỏi.
– Không, tao gây sự trước. Nhưng, nói thật đi, ai gà mày ?
– Tao tự viết.
– Thật chứ ?
– Thật.
– Thế thì cụ cử Rư sai lầm. Mày mới sẽ là thằng viết báo. Luận văn
22nhà trường khác hẳn tiểu thuyết ngoài đời, Long ạ !
– Long dao cầu.
– Long thôi. Từ này, đừng chế tao Đính phở nữa.
Đính phở khôi hài:
– Cháu xin cậu.
– Ừ, cậu tha cho làm phúc.

Đính phở khoác tay lên vai tôi. Nó dẫn tôi về hiệu phở nhà nó, mời
tôi ăn phở. Hôm sau, tôi “lại quả” nó một gói táo tầu. Khi tôi vào
nghề báo thực thụ, chẳng bao giờ tìm thấy cuộc bút chiến nào êm
ái như cuộc bút chiến giữa Đính phở và Long dao cầu. Nhà trường
còn khác hẳn cuộc đời đủ mọi thứ chuyện.

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►Nhạc cuối tuần

Posted by hoangtran204 trên 25/08/2012

Mời các bạn nghe  ban nhạc Boney-M với nhạc phẩm   Bahama Mama

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►Nhac Tháng Sáu Trời Mưa…

Posted by hoangtran204 trên 16/06/2012

Mời các bạn nghe hai bản nhạc của những năm 1980s

THÁNG SÁU TRỜI MƯA

Thơ Nguyên Sa- Hoàng Thanh Tâm phổ nhạc (1987)- ca sĩ Thái Hiền

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=7q7Damdhi9

THÁNG SÁU TRỜI MƯA 

  Nguyên Sa

Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt
Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa
Anh lạy trời mưa phong kín đường về
Và đêm ơi xin cứ dài vô tận

Mình dựa vào nhau cho thuyền ghé bến
Sưởi ấm đời nhau bằng những môi hôn
Mình cầm tay nhau nghe tình dâng sóng nổi
Hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn

Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
Vì anh gọi tên em là nhan sắc

Anh vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
Anh sẽ nâng tay cho ngọc sát kề môi
Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
Và bên em tiếng đời đi rất vội

Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt
Trời không mưa em có lạy trời mưa
Anh vẫn xin mưa phong kín đường về
Anh nhớ suốt đời mưa tháng sáu…

Và Hooray Hooray. It’s  A  Holi-Holiday của ban nhạc Boney M  1979

Hooray, Hooray, It’s A Holi-holiday

digge ding ding ding digge digge ding ding
hey – di – hey – di – hoh
digge ding ding ding digge digge ding ding
hey – di – hey – di – hoh

there’s a place I know where we should go – heydiheydihoh
won’ t you take me there your lady fair – heydiheydihoh
there’s a brook near-by the grass grows high – heydiheydihoh
where we both can hide side by side – heydiheydihoh

Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
what a world of fun for everyone, holi-holiday
Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
sing a summer song, skip along, holi-holiday
it’s a holi-holiday

there’s a country fair not far from there – heydiheydihoh
on a carousel the dingdong bell – heydiheydihoh
on the loop di loop we swing and swoop – heydiheydihoh
and what else we’ll do is up to you – heydiheydihoh

Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
what a world of fun for everyone, holi-holiday
Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
sing a summer song, skip along, holi-holiday
it’s a holi-holiday

Well, I’m game
fun is the thing I’m after
now let’s a’live it up today
get set for love and laughter

Well, let’s go
time isn’t here for wasting
life is so full of sweet sweet things
I’d like to do some tasting

Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
what a world of fun for everyone, holi-holiday
Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
sing a summer song, skip along, holi-holiday
it’s a holi-holiday

in the country side we take a ride – heydiheydihoh
where the stars will shine lots of time – heydiheydihoh
back of your old car we might get far – heydiheydihoh
in the summerbreeze we feel at ease – heydiheydihoh

Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
what a world of fun for everyone, holi-holiday
Hooray! Hooray! It’s A Holi-Holiday
sing a summer song, skip along, holi-holiday
it’s a holi-holiday, it’s a holi-holiday

[ From: http://www.elyrics.net/read/b/boney-m-lyrics/hooray,-hooray,-it_s-a-holi,,holiday-lyrics.html ]

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

Nhạc

Posted by hoangtran204 trên 20/05/2012

Mời các bạn nghe bản nhạc của năm 1970

Tình Đời của Lê Minh Bằng (Lê Dinh + Minh Kỳ+ Anh Bằng)- Ca sĩ Thiên Kim, Lâm Nhật Tiến và Minh Thông

Đêm Nguyện Cầu- Nhạc của Lê-Minh-Bằng- ca sĩ Elvis Phương

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=-8wnnoW2II

Bây Giờ Còn Nhớ Hay Không- nhạc sĩ Anh Bằng phổ thơ Nhất Tuấn

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

Nhạc

Posted by hoangtran204 trên 05/05/2012

Mời các bạn nghe nhạc trẻ của Nguyễn trung Cang và Lưu Hựu Hà. Phong trào nhạc trẻ là một giòng nhạc đặc biệt của thanh niên miền Nam trước năm 1975. 

Tôi Muốn – Nhạc trẻ của Nguyễn trung Cang và Lưu Hựu Hà- ca sĩ Elvis Phương

Nhạc phẩm Và Tôi Cũng Yêu Em của Đức Huy sáng tác sau  sau 1975 cũng có các âm thanh vui nhộn và yêu đời như nhạc trẻ 1970s

Và Tôi Cũng Yêu Em – Đức Huy

 

Đức Huy còn viết bản ĐỪNG XA EM ĐÊM NAY với lời rất tha thiết

 

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

Thư giãn cuối tuần…

Posted by hoangtran204 trên 28/04/2012

Lời tựa:

Trẻ em là tương lai của đất nước. Muốn biết một chính quyền có phục vụ cho dân hay không, đất nước ấy có hùng cường hay không ta, người dân trong nước ấy có lòng tự trọng hay không, ta cứ  nhìn vào các trường học, vào chương trình giáo dục…

Một thước đo khác là phương tiện chuyên chở các em đến trường. Mỗi nước đầu tư vào trẻ em với mức độ khác nhau. Xe buýt chở học sinh đến trường ở mỗi nước khác nhau…kết quả sau này cũng khác nhau.

Nhân Chuyện Nhật Bản , Mời Xem ” Từ Nhật Bản , Tới Việt Nam “


1./ SCHOOL BUS IN JAPAN

2./ SCHOOL BUS IN PAKISTAN

3./ SCHOOL BUS IN VIETNAM
 SCHOOL BUS IN VIETNAM

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

Hình ảnh trong tuần

Posted by hoangtran204 trên 15/04/2012

https://i2.wp.com/l.yimg.com/bt/api/res/1.2/lMxUqn100Tpfz8mzJSl7.g--/YXBwaWQ9eW5ld3M7Zmk9aW5zZXQ7aD00MTc7cT04NTt3PTYzMA--/http://l.yimg.com/os/152/2012/04/10/AP12041004293-jpg_165054.jpg

Exhibition staff members display the most well-preserved baby mammoth, named Lyuba, at a press preview in Hong Kong Tuesday, April 10, 2012. The one-month old baby mammoth of the Ice Age, died 42,000 years ago. (AP Photo/Kin Cheung)

Các nhân viên của cuộc triển lảm bày ra cho mọi người thấy con voi nhỏ được bảo tồn nguyên vẹn, tên nó là Lyuba, trong 1 buổi ra mắt báo chí trước khi cuộc triển lãm bắt đầu ở Hồng Kong vào ngày thứ 3, 10-4-2012. Con voi nhỏ này thuộc thời (kỳ địa cầu vẫn còn bị phủ) băng tuyết, nó đã chết cách đây 42 ngàn năm.

——————–

  1. Snapshots 041212

Phó tổng thống Joe Biden và TT Obama (hình phải) đang chơi bắn súng nước.

——————————————————————————————————————————————-

 

Barack Obama

  1. It’s not every day you see one of the most powerful people in the world doing this. President Obama proved he takes wife Michelle Obama’s message on how important fitness is seriously when he knocked out a bunch of pushups in front of the Harlem Globe Trotters on Monday. The team was there to participate in the White House’s Easter Egg Roll. (4/9/2012)

 

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

Nhạc, videobook và Phim

Posted by hoangtran204 trên 12/04/2012

Tối thứ 6, các bạn muốn xem phim, nghe nhạc, hay nghe đọc sách tiếng Anh? 

Phim:  Cuộc Cách Mạng Tư Bản của Trung Quốc (Thiên An Môn) dài 1 giờ 28 phút. Kể lại giai đoạn TQ từ bỏ nền kinh tế cộng sản  từ sau khi Mao Trạch Đông chết 1976. Cuộc tranh quyền giữa Hoa Quốc Phong và Đặng Tiểu Bình, và rồi Đặng lên ngôi lật đổ tất cả những gì thuộc về chính sách kinh tế cộng sản của Mao. Đặng để cho Mỹ và Âu Châu vào đầu tư tự do từ  1980- đến 20oo.

Cuộc viếng thăm Mỹ vào đầu năm1979 của Đặng Tiểu Bình.  Mỹ dụ Đặng bằng cách giới thiệu nền kỹ nghệ hiện đại của Mỹ, đời sống văn hóa ở Mỹ.  (Phim có đề cập chút ít về  Liên Xô.  Phim này không nhắc gì đến cuộc chiến Việt Trung. Trong thời gian 6 tháng đến  1 năm trước khi thăm viếng Mỹ, quân đội TQ đã chuẩn bị di chuyển tiến sát biên giới VN, và cuộc chiến Việt Trung đã xảy ra ngay sau khi Đặng trở lại TQ 17-2-1979.)

Cuộc cách mạng văn hóa của Mao cô lập Đặng và đàn áp gia đình Đặng;  đứa con trai của Đặng bị đánh liệt nửa người. Những người thân trong gia đình Đặng bị đàn áp và sát hại trong biến cố ấy.

Đặng dạy dân chúng yêu thích tư bản chủ nghĩa, người dân được ngân hàng cho mượn tiền mở  công ty tư 1982. Nạn lạm phát gia tăng, và công nhân mất việc làm. Những người biểu tình đã không đòi hỏi dân chủ vào lúc đầu. Tham nhũng, lạm phát, và các gian khổ trong cuộc sống gây ra bởi cuộc cải cách kinh tế đã làm cho sinh viên đại học Bắc Kinh và công nhân đoàn kết lại để đối diện với chính quyền và quân đội. 28 phút cuối cùng của phim này nói về các biến cố dẫn đến cuộc thảm sát ở Thiên An Môn 4-6-1989.  1991, Đặng tiếp tục cuộc cải cách kinh tế, cảnh cáo các đảng viên theo đường lối bảo thủ, thích Mao. Sau khi Đặng về hưu, Giang Trạch Dân lên và đảng CSTQ tiếp tục cải cách kinh tế nhưng kềm kẹp chính trị mạnh mẻ hơn.

Cuộc biểu tình đòi hỏi dân chủ  của sinh viên Trung Quốc tại quãng trường Thiên An Môn, 1989.  Phim này hiện đang bị chính quyền TQ cấm cho xem vì có nhiều đoạn phim (3 phút đầu và 20 phút cuối của phim)  về cuộc biểu tình của SV Trung Quốc tại Quãng- trường Thiên An Môn 4-6-1989. 

http://www.youtube.com/watch?v=Ku76TVslBGI&feature=related

Nhạc cổ điển:   Serenade- by  F. Schubert

Nhạc vàng:   Em Đi Rồi – Nhạc của Lam Phương- Ca sĩ Họa Mi

Serenade- by Schubert –   Dạ khúc, lời Việt của Phạm Duy – Ca sĩ Họa Mi

* Và sách

Dành cho các bạn muốn luyện tiếng MỹKhi nhấp chuột vào đây, (từ khóa để tìm kiếm truyện trên website này là videobook with synchronized text), các bạn  sẽ nhìn thấy  các truyện tiếng Anh. Khi nghe-đọc và xem truyện (videobook)  trên youtube, các bạn sẽ nhìn thấy  chữ và nghe người đọc.

(Cuốn Moby Dick của tác giả Herman melville, hoặc Call of the Wild của Jack London đều có bán trong nhà sách FAHASA và giá rất rẻ.  Hoặc, các bạn tìm cuốn truyện tiếng Anh nào đó nổi tiếng trên youtube, rồi ra nhà sách tìm mua cuốn ấy, về nằm nhìn sách, tai nghe giọng đọc của người bản xứ…)

Chú ý nghe thật kỹ, rồi luyện tập cách phát âm mẫu tự cuối của mỗi chữ. Thí dụ lắng nghe phát âm chữ sh ở cuối từ English.

Nếu các bạn muốn nghe đọc 1 chữ nhiều lần, viết chữ đó vào ô chữ nhật trong  website này: dictionary.reference.com

Và, nhấp chuột vào dấu hiệu speaker ( sau phần phiên âm quốc tế và dấu ?)

Luyện tiếng Mỹ 4-5 ngày mỗi tuần, trong vài ba năm, và chờ ngày xuống núi tự giúp mình, giúp đời.

Enjoy

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

Xe Bay sẽ xuất hiện trong cuộc triển lãm xe hơi ở New York tuần tới và Máy bay tự chế ở Bình Dương

Posted by hoangtran204 trên 04/04/2012

Tuần trước báo Dân Trí đăng tin máy bay tự chế của K.S. Bùi Hiển ở Bình Dương, thì tuần này các báo Mỹ tường thuật về chiếc xe bay của hãng Terrafugia sắp triển lãm ở thành phố New York trong hội chợ xe 2012.

So sanh hai bài báo dưới đây ta thấy có sự khác biệt rất lớn về vai trò của chính quyền đối với xe bay ở Mỹ và máy bay tự chế ở VN. Trong khi chính quyền Mỹ tìm đủ cách để giúp đỡ công ty Mỹ:

“Chính phủ cũng đã tạm thời miễn đòi hỏi chiếc xe bay Transition khỏi cần phải trang bị hệ thống kiểm soát ổn định điện tử, vì  hệ thống này làm cho xe bay nặng thêm 3 kg. Chiếc xe bay Transition sẽ  trải qua một  xét nghiệm  va chạm ô tô (đụng vào tường) để đảm bảo đáp ứng các tiêu chuẩn an toàn của liên bang. Robert Mann cho biết Terrafugia được sự giúp đỡ của Cục Hàng không liên bang của 5 năm trước đây để tạo ra một loạt tiêu chuẩn của máy bay thể thao hạng nhẹ. Các tiêu chuẩn chỉnh kích thước và tốc độ của máy bay và các yêu cầu cấp giấy phép cho phi công, có ít hạn chế hơn so với yêu cầu cho các phi công của máy bay lớn hơn.”

Còn chiếc phi cơ tự chế bên VN thì không thấy báo tường thuật gì tới chuyện giúp đỡ của chính phủ VN, riêng  phía quân đội đến tham quan thì viên sĩ quan đại tá phán rằng: ““Đoàn ghi nhận sự đam mê và công sức nghiên cứu, lao động lắp ráp thành công phương tiện bay của kỹ sư ô tô Nguyễn Bùi Hiển. Tuy nhiên, việc bay trong khu nhà xưởng (như trong phòng thí nghiệm) thì được phép, chứ tuyệt đối không đưa phương tiện bay ra ngoài trời để bay, bởi còn vướng mắc nhiều yếu tố pháp lý, tác động của ngoại cảnh (về lực gió, về yếu tố tâm lý…) đối với một người chưa từng có kinh nghiệm lái và chưa nắm vững kỹ thuật học lái máy bay thì hết sức nguy hiểm”, Thượng tá Dũng khuyến cáo.

Theo đoàn khảo sát Sư đoàn không quân 370: Việc phát triển thành công “phương tiện bay” của ông Nguyễn Bùi Hiển còn phải thông qua hội đồng khoa học đánh giá và có kết luận.”

Ngoài ra, vẫn còn nhiều chuyện khác nữa mà các bạn có thể  suy luận thêm sau khi đọc 2 bài báo dưới đây.

Xe Bay tiến dần tới thực tế qua chuyến bay thử, giới thiệu với khách hàng tại cuộc triển lãm xe hơi ở New York

  • Tác giả: DEE-ANN DURBIN , Associated Press
  • Updated: April 2, 2012
  • Người dịch: Trần Hoàng

Xe ô tô bay không chỉ là khoa học viễn tưởng nữa.Công ty Terrafugia Inc, thành phố Woburn, tiểubang Massachusetts đã cho biết rằng mẫu thử nghiệm chiếc xe bay của công ty đã hoàn thành chuyến bay đầu tiên, đưa công ty gần gũi hơn với mục tiêu bán xe bay trong năm tới.

Chiếc xe – được đặt tên là Transition có 2 chỗ ngồi, 4 bánh xe, và đôi cánh xếp gọn để xe bay có thể được ngườita  lái như một chiếc xe hơi. Tháng trước, xe bay đã bay 426 mét (1.400 feet) trong 8 phút. Các máy bay thương mại (chở hành khách) bay tại độ cao 10.668 mét  (35.000 bộ.)

Khoảng 100 người đã đặt tiền đặt cọc $ 10.000 để mua một chiếc xe bay khi nào công ty Terrafugia Inc bán, và những con số người mua có thể sẽ tăng lên sau khi Terrafugia giới thiệu xe bay tới công chúng vào cuối tuần này tại Triển lãm ô tô New York. Nhưng tôi không mong xe bay sẽ xuất hiện trên đường quá nhiều (vì giá quá đắt). Dự kiến sẽ có giá 279.000 $. Và xe bay sẽ không đỡ đần gì nếu bạn đang bị kẹt xe.  (Vì ) Chiếc xe cần có một đường băng (để chạy lấy đà trước khi cất cánh).

Chiếc xe bay luôn luôn có một vị trí đặc biệt trong trí tưởng tượng của người Mỹ. Các nhà phát minh đã cố gắng để làm xe bay kể từ năm 1930, theo Robert Mann, một nhà phân tích ngành công nghiệp hàng không, hiện đang làm chủ  công ty  RW Mann & Co tại Port Washington, NYTuy nhiên, Robert Mann nghĩ Terrafugia đã đến gần hơn bất cứ ai để làm cho chiếc xe bay trở thành một thực tế (hữu dụng). Chính phủ đã cấp theo yêu cầu của công ty để sử dụng lốp xe và kính đặc biệt, nhẹ hơn so với lốp xe và kính của xe  ô tô, để làm cho xe bay cất cánh dễ dàng hơn.

Chính phủ cũng đã tạm thời miễn đòi hỏi chiếc xe bay Transition khỏi cần phải trang bị hệ thống kiểm soát ổn định điện tử, vì  hệ thống này làm cho xe bay nặng thêm 3 kg. Chiếc xe bay Transition sẽ  trải qua một  xét nghiệm  va chạm ô tô (đụng vào tường) để đảm bảo đáp ứng các tiêu chuẩn an toàn của liên bang. Robert Mann cho biết Terrafugia được sự giúp đỡ của Cục Hàng không liên bang của 5 năm trước đây để tạo ra một loạt tiêu chuẩn của máy bay thể thao hạng nhẹ. Các tiêu chuẩn chỉnh kích thước và tốc độ của máy bay và các yêu cầu cấp giấy phép cho phi công, có ít hạn chế hơn so với yêu cầu cho các phi công của máy bay lớn hơn.

HãngTerrafugia cho biết một chủ sở hữu chiếc Transition sẽ cần phải vượt qua một bài kiểm tra và hoàn thành 20 giờ thời gian bay để có thể bay chiếc Transition, đây là một trở ngại tương đối dễ vượt qua so với các phi công.Transition có thể đạt khoảng 112 km/một giờ trên đường cao tốc và 180 km/ giờ  trên không, phát ngôn viên Steven Moscaritolo của hảng cho biết. Nó bay bằng cách sử dụng một thùng chứa  92 lít (23 gallon) nhiên liệu ô tô và đốt cháy 20 lít (5 gallon) cho mỗi giờ khi bay trong không khí.

Trên mặt đất, nó tiêu thụ nhiên liệu 53 km /4 lít xăng (35 dặm cho mỗi gallon).Robert Mann thắc mắc về số lượng khách mua xe bay Transition. Thị trường hàng không công cộng đã bị giảm xuống trong hai mươi năm qua, ông nói, chủ yếu là do chi phí nhiên liệu và chi phí cao về trách nhiệm đối với các nhà sản xuất máy bay. Ngoài ra, ít người  học lái máy bay.“Đây không phải là một chiếc máy bay rẻ tiền để sản xuất hoặc chào hàng trên thị trường”, ông nói. “Xe bay có một số tính độc đáo, và sẽ nhận được một số đơn bán hàng, nhưng câu hỏi là, liệu công ty chế tạo xe-bay có khả năng kiếm được lợi nhuận không?”

Robert Mann nhìn thấy miền tây Hoa Kỳ là thị trường có khả năng nhất, nơi mọi người có thể bay thay vì lái xe đường dài.Hãng Terrafugia đã và đang làm xe bay từ năm 2006, và đã đẩy lùi sự ra mắt một lần. Mùa hè năm 2011, công ty cho biết họ đã phải trì hoãn dự kiến giao hàng 2011 vì những thách thức trong thiết kế và các vấn đề với các nhà cung cấp các bộ phận.

Với sự xuất hiện ở New York, công ty hy vọng sẽ thu hút mắt của khách hàng cũng như các nhà đầu tư.

“Chúng tôi đang tự giới thiệu mình là một công ty hữu dụng đối với thế giới ô tô,.” Moscaritolo.

In this undated photo provided by Terrafugia Inc., the company's prototype flying car, dubbed the Transition, travels down a street with its wings folded.  The vehicle has two seats, four wheels and w

This March 23, 2012 photo provided by Terrafugia Inc. shows the company's prototype flying car, dubbed the Transition, during its first flight. The vehicle has two seats, four wheels and wings that fo

Nhiều hình khác ở đây

——————————————————————————————————————————————

Bình Dương:

Sư đoàn không quân 370 thị sát “máy bay tự chế” của một thương binh

Nguồn: dantri.com.vn

(Dân trí) – Ngày 30/3, đoàn cán bộ kỹ thuật thuộc Sư đoàn không quân 370 quản lý sân bay Tân Sơn Nhất và Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Bình Dương do Thượng tá Nguyễn Văn Dũng dẫn đầu đã đến thị sát “máy bay trực thăng tự chế” của ông Nguyễn Bùi Hiển.

 
Kỹ sư Bùi Hiển thử nghiệm máy bay bên trong garage (Ảnh: Tương Bình – Năng lượng mới)
Toàn cảnh chiếc máy bay tự chế (Ảnh: Tương Bình – Năng lượng mới)

Tại đây, sau khi kiểm tra từng chi tiết chiếc “trực thăng” của ông Hiển (58 tuổi, kỹ sư ngành ô tô ở phường An Thạnh, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương), đoàn thị sát Sư đoàn không quân 370 đưa ra nhận định bước đầu “máy bay trực thăng” của ông Nguyễn Bùi Hiển gồm một bộ khung sườn có gắn động cơ, hai cánh quạt khi điều khiển nâng lên được khỏi mặt đất cao hơn 1 mét thì được gọi “phương tiện bay”, chứ chưa thể gọi là chế tạo thành một chiếc máy bay như một số phương tiện thông tin đại chúng đã đưa tin.

Đoàn khảo sát đánh giá: ông Nguyễn Bùi Hiển có nghiên cứu tài liệu các nguyên lý, thông số kỹ thuật và các mẫu máy bay trên mạng internet, có am hiểu về hàng không, về độ nâng của cánh quạt và dùng một số trang thiết bị tự chế để lắp ráp thành công một phương tiện bay. “Tuy nhiên để phương tiện bay của ông Hiển phát triển thành một chiếc máy bay còn cần một quá trình nghiên cứu, chế tạo để đạt các điều kiện thông số kỹ thuật vô cùng ngặt nghèo”, Thượng tá Dũng cho biết.

Theo Thượng tá Dũng: Chế tạo thì không thể dùng một loại máy của một loại phương tiện khác để lắp ghép thành chiếc máy bay. Tất cả máy móc của máy bay cũng phải chế tạo riêng, sử dụng loại xăng riêng và có nhiều yếu tố, thông số kỹ thuật.
Kỹ sư Bùi Hiển thử nghiệm máy bay bên trong garage (Ảnh: Tương Bình – Năng lượng mới)

“Đoàn ghi nhận sự đam mê và công sức nghiên cứu, lao động lắp ráp thành công phương tiện bay của kỹ sư ô tô Nguyễn Bùi Hiển. Tuy nhiên, việc bay trong khu nhà xưởng (như trong phòng thí nghiệm) thì được phép, chứ tuyệt đối không đưa phương tiện bay ra ngoài trời để bay, bởi còn vướng mắc nhiều yếu tố pháp lý, tác động của ngoại cảnh (về lực gió, về yếu tố tâm lý…) đối với một người chưa từng có kinh nghiệm lái và chưa nắm vững kỹ thuật học lái máy bay thì hết sức nguy hiểm”, Thượng tá Dũng khuyến cáo.

Theo đoàn khảo sát Sư đoàn không quân 370: Việc phát triển thành công “phương tiện bay” của ông Nguyễn Bùi Hiển còn phải thông qua hội đồng khoa học đánh giá và có kết luận.

Chiều cùng ngày, ông Thượng Văn Hiếu, Giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ tỉnh Bình Dương cũng đến kiểm tra “phương tiện bay” và đã ghi nhận sự đam mê nghiên cứu sáng tạo của ông Nguyễn Bùi Hiển. Tuy nhiên, Sở chưa có ý kiến kết luận về “phương tiện bay” do ông Hiển tự chế.

Để làm được “phương tiện bay” trên, ông Nguyễn Bùi Hiển, kỹ sư chuyên ngành cơ khí ô tô đã mất gần 3 năm nghiên cứu, mày mò tự chế, lắp ráp và thử nghiệm bay nhiều lần thành công bên trong khu xưởng của mình.

Kỹ sư Nguyễn Bùi Hiển bên cạnh động cơ máy bay do anh dày công mày mò chế tạo (Ảnh: Tương Bình – Năng lượng mới)

Một vài thông số kỹ thuật do ông Hiển cung cấp:
Trọng lượng của “phương tiện bay” là 250 kg, dài 2,95 m, rộng 1,2 m, cao 2,4 m.
Công suất máy 106 mã lực, 2 tầng cánh, đường kính cánh quạt 4,52 m (quay ngược chiều nhau).
Trọng lượng của phương tiện bay khi có người lái cất cánh có thể lên đến 375 kg. Tiêu tốn nhiên liệu khi bay khoảng 15 lít xăng/giờ.

 ——————————————————————————————————————————————-

*Bài báo này không hề nhắc đến chiếc máy bay của Ks Nguyễn Bùi Hiển bay cao bao nhiêu mét, bay trong thời gian bao lâu, và bay với vận tốc bao nhiêu km/ giờ? Ta có cảm tưởng như báo chỉ có sự dấu giếm tin tức khi tường thuật. 

Các bạn còn nhớ năm ngoái hay năm kia, có một bà cụ 70 tuổi, lái máy bay trên không phận Chicago vào đúng lúc TT Obama đang ghé thăm thành phố này. Vì bà cụ lái phi cơ xâm nhập bầu trời gần khu vực có TT Obama đang viếng thăm, và phi cơ của cụ không có hệ thống liên lạc bằng vô tuyến, nên cụ không nghe được lời nhắc nhở của không lực Mỹ cảnh cáo cụ phải rời ngay khu vực ấy. Kết quả, cụ bị 2 chiếc phản lực bay lên, ra hiệu và hướng dẫn cụ  hạ cánh.  Đó là loại máy bay mà người dân có thể  mua về và tự lắp ráp. Dĩ nhiên muốn mua máy bay đem về nhà tự lắp ráp, thì người mua phải có bằng lái máy bay và phải mua bảo hiểm thì mới có thể lái được.

Còn các cụ về hưu có lắm tiền không biết làm gì thì các cụ mua các loại máy báy viễn khiển để chơi. Hằng tuần, các cụ tụ tập nhau  cùng các thanh niên đủ mọi lứa tuổi khác (thường thường họ là các công nhân viên làm đủ mọi ngành nghề trong xã hội, nhưng cùng có chung thú đam mê về máy bay viễn khiển) trong các khu vực rộng lớn và xa thành phố, và chơi máy bay viễn khiến. Giá một chiếc vài trăm đến vài ngàn, hoặc trên chục ngàn. Lần nọ, TH ghé nhà một cựu chiến binh TQLC gần nhà. Ông ta mới vào nhà và chỉ chiếc máy bay viễn khiển dài chừng 1,5 mét, và mô tả thú vui một cách say mê. TH hỏi giá chiếc này chừng bao nhiêu tiền? Ông ta vừa cười vừa nói nhỏ vào tai TH: tôi mà nói giá thật sự của chiếc máy bay này, chắc vợ tui sẽ cằn nhằn dữ lắm.

Flying car gets closer to reality with test flight, introduction to customers at New York show

  • Article by: DEE-ANN DURBIN , Associated Press
  • Updated: April 2, 2012

Flying cars aren’t just science fiction anymore.

Woburn, Mass.-based Terrafugia Inc. said Monday that its prototype flying car has completed its first flight, bringing the company closer to its goal of selling the flying car within the next year. The vehicle — dubbed the Transition — has two seats, four wheels and wings that fold up so it can be driven like a car. Last month, it flew at 1,400 feet for eight minutes. Commercial jets fly at 35,000 feet.

Around 100 people have already put down a $10,000 deposit to get a Transition when they go on sale, and those numbers will likely rise after Terrafugia introduces the Transition to the public later this week at the New York Auto Show. But don’t expect it to show up in too many driveways. It’s expected to cost $279,000.

And it won’t help if you’re stuck in traffic. The car needs a runway.

The flying car has always had a special place in the American imagination. Inventors have been trying to make them since the 1930s, according to Robert Mann, an airline industry analyst who owns R.W. Mann & Co. in Port Washington, N.Y.

But Mann thinks Terrafugia has come closer than anyone to making the flying car a reality. The government has already granted the company’s request to use special tires and glass that are lighter than normal automotive ones, to make it easier for the vehicle to fly. The government has also temporarily exempted the Transition from the requirement to equip vehicles with electronic stability control, which would add about six pounds to the vehicle. The Transition is currently going through a battery of automotive crash tests to make sure it meets federal safety standards.

Mann said Terrafugia was helped by the Federal Aviation Administration’s decision five years ago to create a separate set of standards for light sport aircraft. The standards govern the size and speed of the plane and licensing requirements for pilots, which are less restrictive than requirements for pilots of larger planes. Terrafugia says an owner would need to pass a test and complete 20 hours of flying time to be able to fly the Transition, a relatively low hurdle for pilots.

The Transition can reach around 70 miles per hour on the road and 115 in the air, spokesman Steven Moscaritolo said. It flies using a 23-gallon tank of automotive fuel and burns 5 gallons per hour in the air. On the ground, it gets 35 miles per gallon.

Mann questions the size of the market for the Transition. The general aviation market has been in decline for two decades, he said, largely because of fuel costs and the high cost of liability for manufacturers. Also, fewer people are learning how to fly.

“This is not going to be an inexpensive aircraft to produce or market,” he said. “It has some uniqueness, and will get some sales, but the question is, could it ever be a profitable enterprise?”

Mann sees the western U.S. as the most likely market, where people could fly instead of driving long distances.

Terrafugia has been working on flying cars since 2006, and has already pushed back the launch once. Last summer the company said it would have to delay expected 2011 deliveries due to design challenges and problems with parts suppliers.

With the appearance in New York, the company hopes to attract the eye of customers as well as investors.

“We are introducing ourselves as a viable company to the automotive world,” Moscaritolo said.

Posted in Giải Trí, Khoa Học | Leave a Comment »

Đảng Đã Cho ta Một Mùa Xuân- Phim Hay mới ra…

Posted by hoangtran204 trên 30/09/2011

Mỗi hình ảnh là một câu chuyện đời của những người dân VN đang sống dưới chủ nghĩa xã hội tươi đẹp. Các công dân ngoan hiền sống nhờ vào “ánh sáng và niềm tin”.Trong video dưới đây, các bạn sẽ thấy:

Một số cụ già và em bé đang làm kế hoạch nhỏ bên các bãi rác. Một em nhỏ được các đầy tớ chăm sóc rất tận tình, theo đúng câu châm ngôn của các cụ ngày xưa: thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi.

Các nhà lãnh đạo anh minh đều mặc áo veste, thất cravate hẳn hoi khi đón tiếp”người nước lạ”; đôi dép râu, nón cối, AK chỉ còn trong kỷ niệm…xa xôi của thuở hồng hoang.

Các luật sư được các đầy tớ đi kèm hai bên vì sợ…té.

Các cô gái trẻ cởi áo vì trời nóng…

Các bà mẹ già ăn trầu bôi đầy mặt đỏ lòm.

Các ngư dân đánh cá ở Biển Đông gặp nhiều thuận lợi, được các “tàu lạ, người lạ” hộ tống…bảo tiêu.

Công an và an ninh khiêng những người tụ tập bị đau yếu… đi cấp cứu.

Các cụ già, bà mẹ, chị em phụ nữ cảm động quá và khóc.

Tạo điều kiện cho các chị em phụ nữ xếp hàng cởi áo chờ lấy chồng ngoại

Từ Đại hội IV đến Đại hội đảng lần thứ XI đều thành công rực rỡ, các cụ già em nhỏ vui ca đón mùa xuân trong niềm hoan lạc.

Xin các bạn chú ý, tất cả các hình ảnh đều ở trong nước, là “cây nhà lá vườn”, kể cả bài hát. Nếu không có gì trở ngại, tối nay Đài Truyền Hình Việt Nam sẽ đưa lên phim nầy lên màn ảnh nhỏ. Trong khi chờ đợi, mời các bạn xem trước một đoạn phim mẫu của Xuânnhi

Nguồn ở  đây

Đảng đã Cho Ta Nhiều Mùa Xuân

*****************************************************

Thằng Người Có Đuôi

Tập san Văn Học Nghệ Thuật Biên Khảo  Hợp Lưu

Tác giả : THẾ GIANG
– Tên chị là gì?- Thưa em tên Mơ.
– Mơ gì? Mộng mơ hay quả mơ?

– Tùy, ai muốn hiểu thế nào thì hiểu…

– Quê quán ở đâu vậy?

– Em ở Thạch Thất, Hà Tây.

– Chị công tác ở cơ quan nào?

– Thưa, ở ty Văn Hóa Thông Tin Hà Sơn Bình.

– Chắc chưa vào Đảng…?

– Vâng, em mới phấn đấu ở cương vị đoàn…

– Chị lập gia đình chưa?

– Em chưa lập, nhưng đối tượng thì có rồi!

– Các cụ nhà ta còn cả chứ?

– Vâng, thầy u em vẫn còn.

– Gia đình được mấy anh chị em nhỉ?

– Thưa, được tám cả thảy…

–  …

Một bản sơ yếu lý lịch? Một cuộc hỏi cung ngắn?

Tôi thò đầu ra khỏi gầm ghế, hé mắt nhìn về cuối toa xe lửa. Cửa vẫn còn mở có nghĩa là đội công an, thuế vụ trên tàu chưa làm việc, nếu không họ đã đóng chặt hai đầu toa cho hành khách không có đường đi lại hoặc tẩu tán hàng hóa.

– Chị đi đâu mà hành lý cồng kềnh thế này?

–   …

Bỏ mẹ rồi, đội kiểm tra cơ động đặc biệt! Tôi rụt đầu vào gầm ghế, cay đắng lo cho số phận hai bịch thuốc lá sợi của mình. Hôm nay thứ sáu, nhưng 15 tây, 8 âm lịch: ngày lành. Tử vi tôi tháng này không xung với tuổi, trong năm không có sao Địa Không, Địa Kiếp ghé thăm để mà lãnh tai họa, trộm cắp.

Chuyến tàu khởi hành chậm hai tiếng đồng hô như lệ thường. Nếu chả may nó chạy đúng giờ thì người ta còn coi như báo trước một điềm gở… Khổ quá, tôi đã tham lam đóng hết hàng, chỉ chừa lại số tiền vừa đủ ăn đường và nộp hụi chết cho cánh công an thuế vụ thường trực trên tàu, đám đột xuất này mà sờ đến thì chỉ còn nước bỏ của chạy lấy người.

Tàu lắc lư chạy trong đêm. Hành khách ba miền của bao nhiêu âm ngữ đã đồng tiếng ngáy. Ngay sát mặt tôi, dưới gầm ghế là hai bàn chân giao chỉ với ngón cái xòe ra, dính đầy bùn đất của anh nông dân vừa lên tắt hai bao sắn qua cửa sổ. Trên ghế đối diện, thuộc về giai cấp khác, mấy ông cán bộ đi công tác với cặp táp, điếu cày đang ép nhau ngồi. Thỉnh thoảng, những khi tàu lắc mạnh, các vị lại xón cho giai cấp dưới cùng tí nước điếu. Hai con bé con tóc khét nằng, áo bà ba đen, quần đùi, đang ôm lấy bao than củi ngủ, chả hay biết nước thánh cam lồ chảy tong tỏng trên lưng mình. Trên đâu tất cả là mấy ông con trời bộ đội đang nhịp nhàng kẽo kẹt thượng tọa trong võng. Chú lính treo gần tôi nhất đầu ngoẹo ra khỏi võng ngủ, môi trề ra, nước dãi nhểu nhảo chảy xuống bụng chị có con mọn đang tốc áo cho con bú ngáy khò khò trên ghế.

Trời ơi, muốn ra được cũng thật khó, tôi gồng sức đẩy hai bàn chân chắn ngang mặt mình mà không được. Sau mỗi cố gắng, anh nông dân lại cho tôi một cái đạp hoa cả mắt. Đau vì bị đạp thì ít, mà ức vì bị đèn nén thì nhiều, tôi nghiệm thấy, quy luật đấu tranh của xã hội cũng đúng cả dưới gầm ghế này. Nhưng thôi, tất cả đều đã mệt, cần được ngủ để có sức chiến đấu cho lúc xuống tàu.

Tỏng tỏng… róc rách… Tàu chạy vào khúc xuôi gió thì vẳng lên tiếng nước chảy, rồi âm ấm ở đầu. Nghiến răng chịu cho cái chân ghế cứa vào cổ, tôi ngỏng đầu lên để nhìn. Trời đất, suối nguồn thiên thai được bắt từ cái cần câu cong vút của thằng bé đang nằm nghiêng trên ghế ngậm ti mẹ. Xung quanh không ai để ý. Tôi rút tay, vuốt vuốt tóc rồi đưa lên mũi ngửi. Cũng may, trẻ nhỏ nó chưa ăn mặn nên tè ra không khai lắm, chứ như cái mùi thường trực bốc lên từ cầu tiêu đầu toa thì bỏ mẹ. Hành khách đi xe lửa Thống Nhất chả bao giờ bị cảm mạo, trúng gió cũng là nhờ cái mùi này chủng ngừa trước.

– Chị có tranh thủ mang ít hàng để cải thiện không ?

–  …

Cái giọng lấy cung kia lại quái ác nổi lên, tôi đã tỉnh ngủ, nghe rất gần, ngay khoang bên cạnh. Khổ nổi không làm sao chui người ra đuợc để còn biết đường mà chuồn. Thôi thì trăm sự đành cậy nhờ cây đèn bão tù mù này. Giá có ngọn gió nào thổi tắt nó đi thì đỡ biết mấy.

Lúc vừa nhảy lên tàu tôi đã chọn ngay cái toa toàn các khuôn mặt hao hao đói của cán bộ, ngô nghê chất phác của nông dân này để trao thân. Tôi định mập mờ đánh lận con đen giữa đám người lương thiện hòng trốn tránh các toán kiểm tra bất ngờ. Tôi đã mừng rơn khi những «thành phần cơ bản», chủ nhân của toa tàu giương cặp mắt tò mò, đố kỵ, sợ bóng sợ gió nhìn mấy bà «ngụy» đi thăm nuôi chồng con cải tạo ở miền Bắc về rồi từ chối không cho họ ngồi ké.

Tuy đã đuợc thực tế phũ phàng của những trại tù, cuộc sống đầy tương lai của miền Bắc XHCN nhuộm xanh lè cả mặt, nhưng mớ áo quần bằng vải tốt, đống guốc dép, đầu tóc khác lạ, nhất là thói quen nhìn lại chỗ ngồi, phủi phủi vài cái rồi mới e dè đặt mông xuống của mấy bà khiến cho hai miền không thể lại gần nhau được. Tôi tiếc rẻ vận cổ nhìn tiễn theo mấy cái gót chân thon nhỏ, dính chút bùn đi tìm bến đậu khác. Nhưng đời là một cuộc chiến đấu lớn, phải biết tiêu diệt những tình cảm phù phiếm trong mình để đi tới đích. Than ôi, những hy sinh lẻ tẻ đó cũng không cứu được hai bao hàng, đám con chiên hiền lành kia cũng không giúp tôi được chút gì, cái mánh mung của tôi đã hại tôi, chuyến này thì tiền mất tật mang rồi. Không còn cách nào hơn, tôi đành dọn mình, chuẩn bị đón tai họa sắp tới. Trong bóng tối, dưới gầm ghế, bên cạnh hai bàn chân chỉ chực đạp vào mặt với mùi khai của nước tiểu, tôi chợt nhớ đến bài hát của Trịnh Công Sơn «Nơi đây tôi chờ… nơi kia anh chờ… » để được ngồi trên «…chuyến xe qua ba miền…». Phải rồi, bên đây tôi nằm, bên kia em nằm, cũng chuyến xe qua ba miền. Cái bậc nghệ sĩ họ thật giàu tưởng tượng và lãng mạn.

– Rụt chân lại !

Tôi hét to, cấu mạnh vào chân anh nông dân. Một cái đạp tương xứng với cái cấu tung vào mặt tôi nhanh nhạy như phản xạ co giật của con ếch khi bị truyền điện. Anh ta cằn nhằn trong miệng rồi tiếp tục ngáy.

– Xê ra cho người ta đi… tiểu !

Không dám cấu nữa, tôi chỉ biết, cũng cốt ý cho đám công an bên cạnh nghe thấy để hợp pháp hóa việc bỏ đi của mình. May làm sao anh chàng nông dân trở mình đổi thế nằm, hai hòn đá chắn cửa hang rụt lại, tôi vội nhoài người ra, đứng dậy leo trèo qua đống thịt ngổn ngang nằm kín lối đi để ra ngoài. Đứng trong cầu tiêu một lúc cho vừa đủ thời gian tiểu tiện, tôi hé cửa nhìn ra. Toa tàu hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có gió lùa ở hai bên cửa sổ, tiếng bánh sắt nghiến xuống đường rầy. Quái lạ, công an biến đâu hết rồi ? Đánh bạo, tôi mò lại gần. Hai bên thành toa võng giăng kín thành hàng, đưa đẩy. Hành khách trên ghế gật gù ngủ. Chả có bóng áo vàng nào hết! Tôi nằm mơ chăng ? Rất có thể vì dân chạy hàng bọn tôi suốt ngày đêm bị rình rập, phải đề phòng, trốn chạy nên riết rồi méo mó nghề nghiệp, nó theo cả vào giấc ngủ. Cứ sống với cái nghề này có  ngày vỡ tim mà chết. Tôi đứng tựa lưng vào thành ghế, định thần lại. Chị có con mọn đã ngã choãi lên người tay thiếu úy trẻ để ngủ, vú vê bày thõng thượt. Đứa con lọt vào kẽ nách mẹ, ngỏng cổ mân mê cái đầu tí. Chả biết họ có chồng vợ gì không, nom chị ta vẫn còn trẻ, già độ hai ba năm về trước có ai động đến tí của «trời cho» đó sẽ bị nhảy lên đùng đùng tru tréo chửi. Người thứ tư trên ghế, một ông cụ già râu tóc lưa thưa, nghiêng người cho đủ chỗ ngồi, tay bám với lên thành ghế, đầu cúi gục xuống gần ngực chị có con mọn gật gù ngủ. Bao nhiêu mật ngọt lòng thòng rỉ từ miệng chú lính trên võng, cái đầu ông hứng hết. Ba ông cán bộ tóc điểm muối tiêu, áo sơ mi trắng cọc tay, khư khư ôm cặp táp trong lòng đang nhịp nhàng lắc lư trên ghế đối diện. Ngay trong giấc ngủ họ cũng có cái vẻ «nhất trí» như khi làm việc. Tàu sắp đến ga Nha Trang, vùng đất bão lửa đối với dân buôn chuyến. Chỉ còn một ngày đường nữa những sứ giả nguyên thủy của CNXH sẽ đổ bộ vào Sài Gòn, thành phố đang trên đường cải tạo để trở về với miền Bắc, với CNXH. Tôi cúi xuống nhìn vào gầm ghế. Hai bao hàng vẫn ngủ yên trong đó. Cái bào thai đã đi được chín tháng chín ngày. Cầu trời cho nó được mẹ tròn con vuông. Khoang bên cạnh cũng toàn các khuôn mặt trong biên chế, những lá bùa dán đè lên bản mặt «bất chính» của tôi. Đừng rẻ xuống ga lẻ dọc đường, bỏ tôi côi cút một mình nhé, hỡi các bạn yêu dấu. Tôi sẽ chi viện cho miền Nam ruột thịt ít sợi thuốc lá vàng, do chính tay vợ con các bạn trồng. Những ông ba tàu chợ lớn với kỹ nghệ làm giả tuyệt hảo, hơn hẳn nền đại công nghiệp XHCN sẽ vấn thành những điếu thuốc CAPSTAN thẳng thớm, đẹp đẽ trong hộp carton giấy bóng kính để các bạn trầm tư, đắn đo, quyết định tốn kém, mang ngược về miền Bắc làm quà cho anh em bè bạn.

Một cặp trai gái vẫn còn thức, họ ngồi nép vào nhau, thỉnh thoảng trao đổi những cái nhìn. Gã trai với cây đàn ghi ta treo trên đầu, tóc dợn sóng, có dáng dấp của một vĩ nhân tỉnh lẻ, ông chủ hiệu may, hiệu chụp ảnh, một bậc văn hóa lớn ở phố huyện ( ?) không ; gã có vẻ là anh đội trưởng đội chiếu bóng huyện hơn là những vị kinh doanh thẩm mỹ vì cái kính râm nội hóa cài khéo ở ngực, áo sơ mi trắng loại vải không pha ny lông, quần kaki xanh mua phân phối, ở cổ tay thiếu cái đồng hồ. Cô gái ngồi bên cạnh tuổi chừng đôi mươi, tóc dài, hoe màu nắng cháy. Khi cô ngước mặt lên nhìn tôi thì trời đất ơi, một trang tuyệt sắc giai nhân. Đôi mắt có đuôi, mở lớn hiêng hiếng xếch đang cười lăn tăn. Mũi cô thon nhỏ, thường tìm thấy nơi tượng Đức Mẹ hoặc trong hình thiếu nữ e lệ in trên băng, đĩa vọng cổ. Cặp môi cũng chúm chím cười như mắt, phơn phớt hồng, nổi trên miền da trắng. Những đường nét, màu sắc đó được ướp trong vẻ hồn nhiên tươi tắn của cô gái mới mập mờ linh cảm về nhan sắc của mình. Toa tàu như tỏa mát hương sen, tôi ngó vội xuống quần áo của mình, lúng túng dấu mấy ngón tay dắt kín đất đen ở kẽ móng. Trong phút chốc tôi quên bẵng hai bịch thuốc lá, mũi tôi điếc với mùi khai, mắt tôi mù với thân thể nếu được phơi bày ra hết sẽ diệt dục trai tráng của thiếu phụ có con mọn bên cạnh, tôi ngây người như đười ươi giữ ống chiêm ngưỡng cô gái. Gã trai cảm thấy bị hao mòn mất mát bởi đống tình si chảy nhão nhoẹt trước mắt mình bèn đưa tay kéo cái vạt áo hở của cô gái, ra điều hoa đã có chủ. Gạt nhẹ tay gã ra, cô sửa lại thế ngồi rồi thẹn thò liếc tôi. Gã trai húng hắng ho. Như để chạy đua vũ trang với tôi, khẳng định với cô gái, gã xoay hẳn người lại, cặp mắt nhừa nhựa la liếm lần trên gò má hồng, bò quanh miệng, rồi chui xuống cổ cô. Cảm thấy gã sắp trườn vào lòng người đẹp đến nơi, tôi «e hèm» đánh tiếng, quay mặt đi chỗ khác. Sự buồn giận vô cớ chợt xâm chiếm lòng tôi. Hương hoa thế kia dãi gió dầm mưa làm chi trên chuyến tàu này. Vẻ đẹp mong manh bên cạnh sự lố bịch. Vâng, người là hoa của đất, là bà chúa của thiên nhiên, bao nhiêu cuộc đời mới dâng hiến một khuôn mặt đẹp, cũng chỉ đẹp trong tích tắc, một lần phát hương rồi trơ mình ra cho cuộc sống chìa hàm răng vẫu thô lậu nghiền nát. Chỉ sau lời tuyên bố ngắn ngủi của đồng chí chủ tịch xã kiêm chủ hôn, sau ba năm sống không có ca nhạc, ti vi chiếu bóng đêm, người đẹp ngồi kia sẽ biến thành cái máy đẻ, con đường đi đến thiếu phụ sau lưng tôi sao mà gần. Quần xanh, áo trắng mới tinh khôi, tôi nổi giận với cả sự ăn diện của cô gái. Ở xã hội này mỗi khi muốn chứng tỏ «Tôi đi chơi », «Tôi làm đẹp », người ta không có chọn lựa nào khác ngoài màu trắng để tách mình ra khỏi màu nâu lam lũ với đất, màu tím than đánh lẫn với dầu máy, màu áo lính nhuộm xanh cả đất nước. Từ đồng chí Tổng Bí Thư trên diễn đàn đại hội đảng, chú cai ngục hỏa lò Hà nội hai tay đút túi quần bước vào quán phở, cho đến cặp trai gái đi dạo quanh hồ Hoàn Kiếm, ai ai cũng chỉ một màu áo trắng. Cái màu trắng đẹp đẽ thanh khiết bị lạm dụng, bị cưỡng hiếp trở nên nhàm chán, làm nhòe nhoẹt các khuôn mắt đời vốn đa dạng, biến nó thành một thứ đồng phục ngớ ngẩn.

– Mặt mũi không đến nỗi nào mà ăn mặc bẩn thỉu như mọi rợ…

Gã trai thì thầm với cô gái. Cô ngước mắt nhìn tôi. Họ cùng cười với nhau.

– Chị đã mệt chưa ? Cứ ngả lên người tôi mà nghỉ… ?

Gã đề nghị, ngồi lấn vào cụ già đang ôm cái tay nải bên cạnh để nhường chỗ. Tôi ngờ ngợ, dỏng tai chờ đợi

– Không. Cảm ơn anh em còn ngồi được.

Cái giọng «lấy cung» khi nãy ? Tôi nhìn chăm chăm vào mặt họ. Cô gái ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác. Gã trai nghĩ tôi là chướng ngại cản trở dịp may chờ đợi đã lâu nên lừ mắt hằn hộc xua đuổi. Thấy địch thủ vẫn không nhụt chí, chả cần bóng gió xa xôi, gã ném thẳng vào mặt tôi câu chửi :

– Chỉ có đồ vô văn hóa mới thò mõm vào việc người khác! Thôi đúng rồi, chả có Công An nào hết, tôi cũng không nằm mơ, cũng không có ma quỉ gì quấy phá, anh bạn trẻ ngồi trước mặt chính là tác giả bản «hỏi cung» khi nãy. Tôi sờ lên túi áo ngực. Trong cuốn chứng minh thư (cũ) của Công An cấp, ngoài tên tuổi, địa chỉ, quê quán, đã can án lần nào chưa, còn những mục về cha mẹ, vợ con, còn sống hay đã chết… Tôi nhớ đến những lúc mới làm quen, người ta cũng hỏi và trả lời đầy đủ những điều cần thiết trong một bản sơ yếu lý lịch. Hỏi như một thói quen, nhiều khi chả để làm gì và sau đó ai đi đường nấy. Thói quen méo mó đó ngấm sang cả địa hạt yêu đương.

«Nơi em về trời xanh không em… » Bên này vĩ tuyến 17 không có một câu hỏi thơ mộng, lãng mạn như vậy, còn các Vũ Hoàng Chương, Khái Hưng, Hàn Mặc Tử… đã bị đánh bật rễ khỏi người đọc, gom lại trong cái nghĩa địa văn hóa cổ, le lói trong ký ức người già. Các tay «yêu» lừng lẫy một thời vẫn còn đấy, nhưng đã biến thành Xuân Diệu Xuân Xang Xuân… Tóc đỏ. Người ta đã tiêu thổ kháng chiến đến cả yêu đương. Nói đến «yêu» cũng phạm húy, phải gọi là «tìm hiểu», người yêu là «đối tượng tình cảm» (đối tượng đoàn, đối tượng đảng, đối tượng của pháp luật ). Hôn nhân được xây hào đắp lũy thành «lập gia đình». Chữ «chàng» và «nàng» được cách mạng hóa thành những chữ «anh», những chữ «chị», những «gã», những «hắn» trong văn học hiện hành. Người ta lập pháp hóa cả tình yêu, vớ vẩn có thể bị qui là «quan hệ bất chính», «tác phong thiếu lành mạnh». Đa sầu đa cảm, yêu lăn yêu lóc cả trong nhạc lẫn ngoài đời như ông Phạm Duy dám đi cải tạo không có ngay về.

Tình yêu không được thi ca ấp ủ, dẫn dắt, hướng thượng, thè lè đi ngoài đường trong những dịp quốc khánh, hội hè đông người để sờ mó, gỡ gạc lẫn nhau, «hủ hóa» với nhau trong nhà kho công sở, hoặc nếu đúng đắn nghiêm chỉnh hơn thì đặt ra tiêu chuẩn «3B» (Bôn sê vích, buồng ở, bia cung cấp) để «tìm hiểu». Vì vậy những lời yêu đương được mở đầu bằng «Đồng chí công tác ở cơ quan nào ?…»

Tôi cười rú lên giữa toa tàu. Gã trai giật mình rụt vội bàn tay có mắt về. Một vài hành khách luống tuổi tỉnh giấc, khó chịu nhìn thằng điên đang sắp ngửa leo qua đống người nằm giữa lối đi để ra ngoài. Ông bạn trẻ cay cú tiễn với theo…

– Thật đúng là đồ quái dị!

***

Chuyến tàu đó đã dừng lại ở Việt Nam. Hai năm sau, trên chuyến tàu ở xứ tị nạn, tôi lủi thủi đi lại một mình giữa toa tàu trống vắng. Lác đác vài cặp mắt xanh sợ gió máy đóng kín cửa sổ, khụt khịt mũi nhìn con người dị hợm cuồng cẳng. Không được chen chúc, hằm hè chửi bới nhau, không sợ cảnh sát bằng mấy con chó cảnh chạy lăng xăng bên cạnh mấy bà già, buồn, tôi lẩn thẩn ước lượng số ghế trống rồi nao lòng nhớ về những anh em bè bạn ở quê nhà. Xót xa với máu mủ mình chưa hết, tôi còn thương lấy cả cái ngành hỏa xa của xứ người. Làm ăn như thế này thì lỗ chết. Tôi quên béng đi mất, rằng tiền vé chém rất nặng, cuốc đường ngắn như thế này nếu gửi quà về Việt Nam thì «chúng nó» lai rai quán cóc cả tháng trời. Tôi nhớ về bên nhà như một kẻ thiếu nợ. Con thú hoang dã đã được thuần giống bằng trợ cấp thất nghiệp (cho mày đủ ăn để tự giam mình trong chuồng, đừng có nhìn sang túi khác). Tôi đã «quên» chưa trả lời gần chục cái thư, thư nào cũng giống nhau một điểm là ngắn (đỡ tiền tem). Chữ nghĩa tiết kiệm rồi, lại còn bóng gió xa xôi,  nhưng cái bóng gió xa xôi tài tình đến độ lồ lộ hiện ra khuôn mặt dài ngoẳng vì đói vì chờ của ông bạn. Trước khi đi, tôi đã dại dột bốc đồng «Tụi mày yên tâm đi, tao mà…» Cái «tao mà…» ấy cho đến giờ này cũng chỉ tiến thêm được một bước thành «tao sẽ…» nhưng tôi cũng không ân hận là đã cho họ ăn bánh thánh. Có vị bác sĩ nào đủ can đảm nói với người bệnh đang hấp hối của mình «Xin thưa, tôi bất lực, tôi không có thuốc…?» Những con tin của lương tâm ở bên nhà hiện đang sống bằng hy vọng. Tôi lừa họ chưa đủ, họ còn phải tự lừa mình nữa thì mới sống nỗi. Méo mặt trả xong tiền tem, cầm bằng mua xấp vé số, họ xoa tay yên tâm chờ đợi. Nhưng mấy chục cái đơn xin việc của tôi mất hút không về, sổ vẫn chưa mở, lại tiếp tục «quên».

Xuống tàu phải mua ngay mấy tấm vé số! Tôi hạ quyết tâm cho lòng yên ổn (lại tự lừa mình?) để còn nghĩ sang chuyện khác. Đúng lúc đó thì có tiếng «hèm» sau lưng. Lại một cụ ông, cụ bà bản xứ với những câu hỏi đầy bác ái như cho kẹo trẻ con về cảnh ngộ, sự hội nhập, phong cảnh quê hương? Tôi gắn vội nụ cười ba phải lên môi, chuẩn bị sẳn mấy câu thuộc lòng để trả lời.

–  Xin lỗi, anh là người Việt Nam?

Trời ơi tiếng Việt! Tôi quay phắt lại ngó sững người bắt chuyện.

–  …

– Xin lỗi ông tôi lầm lẫn…

Người đàn ông tuổi trạc bốn mươi, mắt sáng, ăn mặc buông thả lúng túng xin lỗi bằng tiếng bản xứ, vẻ mặt đầy thắc mắc. Tôi hiểu ngay sự thắc mắc đó. Người Việt gặp gỡ tình cờ ở ngoài đường ít khi nhìn nhận nhau vì họ không nói được tiếng Việt.

– Không, tôi là người Việt!

Tôi vội vã xác quyết.

– Anh đi từ miền Bắc?

Người đàn ông vồ vập. Tôi cũng nhận ra ngay cái giọng Bắc toang toác của ông ta.

– Dân tỉnh nào đấy?

– Hà Nội đây!

– Đây cũng Hà Nội!

Khỏi cần nói về nỗi mừng. Chúng tôi xoắn xuýt ôm lấy nhau mà hỏi chuyện. Chuyện bên nhà, chuyện đi đứng, chuyện ổn định đời sống bên này… Khi đã cạn những vấn đề thời sự (miếng trầu của đầu câu chuyện) trong tiếng xe xé gió, chúng tôi ôn lại những ngày tháng xa xưa của Hà Nội. Như hai anh lính trẻ đi giữa Sài Gòn, cái phố huyện hẻo lánh giáp vùng thượng du Bắc Bộ của họ là nhất thì Hà Nội đối với chúng tôi là vô địch. Bát phở Quyền ở ngã tư Phú Nhuận (té ra anh cũng đã nếm) thịt thà hùng hậu, nước độc đáo thật, nhưng độc đáo trên cái nền nhòe nhoẹt đánh lẫn với nước hủ tiếu ở Sài Gòn, không «ác ôn» bằng phở Thìn đối diện đền Ngọc Sơn ngoài Hà Nội.

– Cậu thử tưởng tượng xem, về khuya đi ngược gió đông, cách cả trăm thước mà cái thằng phù thủy ấy nó dở nắp thùng phở lên có sởn gai ốc không hả…? Trong túi không có tiền thì bỏ mẹ!

Tôi cảm thấy hơi phở nóng phả ra từ mặt anh nên gật gù.

– Thế mới là phở chứ những chỗ cậu kể đi sắp ngã vào nồi cũng không hay, bát phở bưng đến trước mặt, mở mắt ra mới biêát thì còn gì là phở?

Sau khi đi một vòng các hàng quà Hà Nội, anh dắt tôi đến quán cà phê. Cà phê Hà Nội cũng lại nhất. Anh kể ra tên mấy cái quán ít ỏi của đất Thăng Long với từng «gu» của nó. Quán «Moka» phố Bùi Thị Xuân có cô con gái đẹp như Kiều, nhưng không át được mùi thơm của cà phê ông bố. Quán «Nhỉ» phố Hàng Cá đậm đà chút nước mắm nhỉ (nên mới gọi là ông Nhỉ). Quán «Nhân»  đầu Hàng Gai có hương vị huyền ảo khó tả, người không biết, tưởng ông đánh thuốc phiện khách… Anh thừa nhận không gì sánh nổi hạt cà phê Ban Mê Thuột, nhưng Sài Gòn có vẻ chưa để ý đến nghệ thuật pha trộn. Cà phê nó có nhiều loại. Vối cho vị chát, mít cho vị chua, và chè cho vị đắng. Nếu nhiều chè một chút, tí vối, tí mít thì thành gu « Moka», hoặc đổi lại thì thành Nhân thành Nhỉ… Rốt cục tròn trịa, óng ả, no đủ như hạt cà phê Ban Mê Thuột chỉ cho được mùi thơm choáng ngợp khi mở nắp phin. Hết!

– Nhưng hình như các ông Nhân, Nhỉ, Moka bây giờ pha hơi nhiều muồng muồng trong đó thì phải…?

Tôi rụt rè phát biểu. Anh xìu người, gãi đầu rồi cười. Dù sao cũng phải công nhận anh là bậc thượng tọa trong cái đạo ăn uống này.

Hết chuyện ẩm thực, chúng tôi xoay sang chuyện người đẹp. Trong địa hạt này anh không dám cục bộ địa phương nữa vì biết tôi cũng đã chui qua cái xã hội lấy chiêu bài «bình đẳng, giải phóng» để đẩy người phụ nữ xuống bùn, chui rúc trong hầm mỏ, lẫn lộn ngoài chiến trường như nam giới. Bên cạnh đó là hệ thống tuyên truyền đồ sộ, ăn ý như dàn nhạc giao hưởng luôn gõ trống thúc dục cho bắp thịt nở nang của phái yếu trong bức tranh «ai nhanh tay cuốc bằng tay em…» trong nhịp nhạc «niềm vui cô gái mở đường Trường Sơn» trong văn học. Gái Bắc Hà đạ bị déformée biến dạng thành cái vai nở, thân hình trùng trục vì lao động nặng.

– Cứ nhìn thấy gái Sài Gòn là tớ nghĩ đến chuyện ly dị…

Anh đốt điếu thuốc, phả khói lên trần toa lim dim mắt cười. Tôi nói đến gái Cần Thơ, Vĩnh Long, đất gạo trắng nước trong da thịt mơn mởn như xoài. Anh kể về mấy chị Huế nhu mì e ấp dưới mái tóc thề, ẩn dật kín đáo với làn da trắng xanh, nhưng con mắt thì đi nhiều hơn chân, làm nhiều hơn tay, nói nhiều hơn miệng, quả tim như núi lửa chỉ chực bất tử phun nham thạch.

– Ờ lạ thật… Sài Gòn là đất tứ xứ, nhưng bất cứ người ở đâu hễ nhập vào nó ba bốn năm là thay da đổi thịt, biến thành dân Sài Gòn. Đâu như Hà Nội mình, anh từ Hải Phòng lên, sống cả hai chục năm, đẻ con ra vẫn lơ lớ giọng nước lợ, tính tình tềnh toàng của dân thành phố cảng. Chị ở chiến khu về, sống đến mấy đời hộ khẩu vẫn không tẩy được cái cách nhấm nước bọt đếm tiền. Sức cảm hóa, khả năng hội nhập ở Sài Gòn nó khác…

Tôi lấy Huế để giải thích hiện tượng đó cho anh. Nếu chính anh có dời cư về đó ở, không phải hai chục năm mà bốn-sáu chục năm, cho đến chết, chất Huế cũng không thắm vào anh được. Vùng đất nào đã được chọn làm kinh đô trên một thế kỷ tự nó sẽ tạo nên bản sắc riêng biệt cho mình, hội nhập sẽ rất khó…

Chúng tôi cãi nhau như mổ bò (dấu hiệu đã thân thiện) về những vấn đề cả hai đều không nắm vững, hoặc chả có gì đối nghịch nhau. Để đừng đập vào đầu nhau trong lần gặp gỡ đầu, tôi lái câu chuyện trở về người đẹp Hà Nội. Thế là lại một màn truy tìm các bóng dáng xưa. Để chứng tỏ mình cũng là tay cung kiếm một thời, những con nhà nọ, em gái thằng kia… Câu chuyện trở nên gần gũi, tôi râm ran bồi hồi với tên tuổi một vài người đẹp đã làm mình điêu đứng. Lần mò một lúc, anh dẫm trúng phải cô em vợ tôi ở phố Hàng Ngang. Người đồng hành, đồng hương càng trở nên thân thiết. Tôi như thấy cả Hà Nội đang thở nóng bên tai mình.

Đêm đó tôi không ngủ được. Khi chia tay chúng tôi cho nhau địa chỉ, hẹn nhất định phải gặp lại. Tôi sắp xếp thời gian rãnh rỗi trong đầu rồi sốt ruột mong sớm được ăn tục nói phét với ông bạn còn quí hơn vàng ở cái xứ buồn hiu này. Cũng nhờ anh mà ký ức vốn trí tuệ vì mưu sinh của tôi được khai thông. Tôi trằn trọc nhớ Hà Nội, tưởng tượng rõ ràng từng quán cà phê, góc phố, cô láng giềng với từng tiết xuân, hạ, thu, đông. Thơ thẩn đi hết một vòng thành phố, bắt đầu mỏi mệt với ký ức, tôi trở về với con người anh. Lứa tuổi ấy, nghề nghiệp ấy, số nhà ấy, la cà ở quán cà phê ấy với những người quen ấy… Tôi cười tủm trong bóng tối vì sự trùng lặp những ham hố, thói hư tật xấu của mình với anh bạn. Ờ, tại sao không biết anh từ trước nhỉ? Tôi lần mò những mối quan hệ trong đầu, vẫn không lòi ra con người ấy. Khuôn mặt này cũng chưa nhác thấy ngoài phố một lần. Tôi lay vai vợ để hỏi xem có biết anh nào tên Q. hồi trước có đến tán em gái không. Nàng đang ngủ, sẳng giọng trả lời là không cho xong chuyện.

Tôi lại trằn trọc hâm nóng trí nhớ sét rỉ để tìm kiếm. Cái phố nhỏ ấy, với số nhà, không nhớ chính xác, nhưng tôi có thể mường tượng được anh ở đâu gần quán phở mậu dịch, nơi thôi thường đến tán tỉnh mấy cô bán hàng để được mua bia hơi không kèm đồ ăn. Mắt mày cũng là bợm nhậu, sau chưa tặng nhau mũ cối vào đầu trong những lần chén nhỉ? Hay ít nhất cũng hối lộ vài điếu thuốc để được nhường khéo đứng trước mình với lý do gửi chỗ? Lạ thật, Hà Nội nó nhỏ như cái túi vải dắt trong cạp quấn của bà bán rau, đồng xu cắc bạc cọ xát nhau luôn xoành xoạch mà sao không bật ra khuôn mặt này. Tôi điểm lại trường hợp ra đi của anh. Theo như lời kể thì lẫn trong làn sóng người Hoa năm 79, vợ chồng anh không đủ tiền, phải sang lại căn buồng cho người khác để lấy tiền hoa hồng. Đồ đạc trong nhà bán sạch từ quạt bàn, giường tủ, xoong nồi, chổi cùn, rế rách.v.v… Anh là người Việt, để che mắt mọi người về chuyện bất thường này, hai vợ chồng phải đóng kịch, cứ tối tối đóng cửa chửi nhau toáng lên ở trong nhà, ra cái điều cơm không lành, canh không ngọt. Đước hôn một tuần, ngó chừng màn kịch đã ngấm sang hàng xóm, họ mới mở cửa đi rêu rao với mọi người rằng không thể sống với nhau được nữa, phải bán nhà, bán đồ chia đều tiền rồi ai đi đường nấy. Cũng có thể đúng vì ngoài Bắc rất nghèo, ở những chốn nghèo nhất cử nhất động đều bị để ý. Tuy mỗi xuất đi thời đó chỉ ba ngàn đồng (một lạng vàng) nhưng không sang lại nhà thì tiền đâu mà đóng. Tất cả mọi chuyến táu ra đi từ Hải Phòng đều cặp bến Hồng Kông, tôi cũng ở đó cả năm trời mà sao không thấy mặt anh? Có điều gì bất ổn rồi! Tôi khựng người như húc phải bức tường, ngồi bật dậy đi tìm thuốc hút. Mường tượng lại khuôn mặt anh, thái độ vồ vập của anh khi bắt chuyện, tôi đưa lên kính hiển vi rọi chiếu, phân tích từng câu nói rồi ráp những dữ kiện rời rạc lại với nhau để tìm sự mâu thuẫn của chúng. Không lòi ra một kẻ hở vô lý nào. Anh không hề vờn dứ, dò dẫm tôi về thái độ chính trị. Những chuyện anh đã nói với tôi được toát ra từ lỗ chân lông của con người, không có sự nhào nặn, gửi gắm của mưu tính, thậm chí còn có phần luông tuồng phàm tục thái quá của con người bị ức chế, đè nén lâu ngày mới được giải phóng.

Tôi mừng như chính mình được minh oan đốt thêm điếu thuốc tự thưởng. Có thế chứ, chưa gì đã để cho thói đa nghi hàm hồ của mình giết chết một người bạn, một con người! Ra đi từng vùng đất nghi kỵ, tỵ hiềm, vô tình tôi đã mang theo thói quen của ông bác sĩ sống trong thế giới bệnh tật, nhìn đâu cũng thấy vi trùng.

Nhưng niềm lạc quan đó không kéo dài, điếu thuốc chưa kịp tàn thì từ bên trong cất lên tiếng nói ma quái «mày vẫn còn phổi bò, nhẹ dạ như đàn bà. Kết luận một cách dễ dãi về con người là khởi đầu một tai họa!»

Tôi dụi vội điếu thuốc, vò nát mớ tóc, bực bội với thằng người ma quỷ trong mình. «Tao nói không sai đâu, đời mày vẫn bao lần vấp ngã, hộc máu mồm củng chỉ vì tính cả tin đó. » Tôi thù ghét thằng người này. Nó luôn canh chừng nhắc nhở tôi, nó đông lạnh con mắt nhìn đời của tôi, đục đẽo khuôn mặt tôi, xoá nhoà bóng mát trên mặt người khác. Nhưng tôi nể sợ nó, vì chính nó đã cứu tôi bao lần thoát khỏi tai họa, đưa tôi đến được bến bờ tự do. Sao lại không nhỉ, với những thằng nằm vùng thì lần sơ kiến nào cũng bao bọc mình cẩn thận, nó chuẩn bị lương khô cho cả quãng đường dài mười, hai mươi năm, nó chống Cộng hơn ai hết, nó kháng chiến hơn ai hết để sau khi «hoàn toàn nhiệm vụ cách mạng» nó được tha bổng bên cạnh những án tử hình khác với lý do «thành khẩn» rồi thay áo ngồi viết bản báo cáo thành tích. Đã vậy thì việc đội lốt, hoá thân vào một mẫu người có thật ngoài đời chỉ là trò vặt. Tôi rùng mình vì những điều vừa phát hiện. Chế độ chỉ dạy cho tôi vài thủ thuật điều tra sơ đẳng của thói quen, một thứ Công An theo bản năng, đụng đến vấn đề phức tạp có tính phản gián này thì ôm đầu chịu thua.

Đốt hết nửa gói thuốc, đầu óc tôi càng thêm rối. Vợ tôi bị ngợp khói, tỉnh ngủ. Nhìn bóng chồng in nghiêng trên tường, sau ánh đèn mờ, im lặng hút thuốc, nàng bực mình cằn nhằn rồi với tay tắt cái đèn ngủ.

– Khuya rồi không đi ngủ còn ngồi sừng sững như ma hiện hình!

– Tôi không trả lời, đầu thuốc lá vẫn lập loè cháy sáng. Nàng ngạc nhiên bật lại đèn, tung chăn vùng dậy.

– Có chuyện gì thế anh?

– Không… Anh nghĩ chuyện kiếm việc làm…

Tôi trấn an, ấn nhẹ nàng xuống giường, phủ chăn lên người.

– Anh nói đi, em thấy có chuyện gì không thường thì phải…?

Nàng nhỏm dậy, lo âu hỏi. Tôi thấy khó trả lời, nấn ná hút thuốc câu giờ. Từ lo âu chuyển sang hoảng sợ, nàng bấu mạnh lấy tay chồng tìm sự che chở. Phụ nữ thường có linh cảm bén nhạy trước tai họa. Khi còn ở Việt Nam, mỡi lần bị mối nguy hiểm đe doạ, biết nói với vợ mình cũng không ích gì, tôi lặng lẽ hút thuốc trong đêm một mình để nghĩ cách thoát hiểm. Nàng đánh hơi được, không dám hỏi, chỉ rón rén đến bên cạnh sửa lại cổ áo cho chồng, tìm hộ bao diêm, tay cũng bấu chặt lấy vai chồng như để truyền thêm sức. Từ ngày sang đây cuộc sống của chúng tôi đã an toàn, những khó khăn về mưu sinh được bạch nhật hoá giữa hai vợ chồng, tôi không còn trầm ngâm trong bóng tối một mình để tìm kẻ hở lách qua tù đày nữa, và nàng cũng mất đi thói quen đánh hơi tai hoạ trên mặt chồng, hồn nhiên sống với tiền trợ cấp thất nghiệp. Thật không ngờ đằng sau vẻ mơn mởn hồi sinh đó sự lo sợ vẫn tìm ẩn trong nàng, nó như cuốn phim lắp sẵn trong máy, chỉ đợi chồng bật đèn là hiện hình ra mặt mũi, cử chỉ hành động. Tôi chợt hiểu nàng đã lo hơn tôi lo, đã sợ hơn tôi sợ trong những ngày còn ở Việt Nam.

– Không có gì đâu em ạ.

Tôi ôm chặt bờ vai nhỏ của vợ, kéo vào lòng mình. Biết không dấu được nàng, mà bịa ra chuyện khác chỉ làm nàng nghi ngờ lo sợ thêm, tôi kể lại đầu đuôi chuyến gặp gỡ trên tàu của mình. Vẻ mặt nàng biến đổi dần theo câu chuyện. Cặp mắt lạc thần bình tĩnh trở lại, nàng đứng dậy mở cửa sổ cho  loãng bớt khói thuốc trong nhà, vừa làm vừa nói:

– Con Quyên nhà mình không có ai là bạn tên Q. cả, nhưng có thể anh ta lẫn trong đám bạn trai từng tới nhà, hoặc đứng từ xa phải lòng thì sao?

– Không, nghe cách kể qua tay này thì có vẻ thân thiết lắm, những chi tiết về gia đình em anh ta còn biết cơ mà?

Nàng cười, vẻ mặt rạng rỡ như thơm lấy với nhan sắc của cô em gái mình được người khác để ý.

– Thì cũng như anh đấy. Khi em chưa biết mỗi tối trời mưa có thằng trộm koát áo đứng ngóng trước cửa sổ nhà mình thì anh đã kể vanh vách với cô em gái về em rồi cơ mà?

Tôi cười ngượng ngịu, nhưng cố vớt vát:

– Anh vẫn thấy có gì bâùt ổn em à…

Nàng gạt phắt đi:

– Anh chỉ vớ vẩn, sang đến đây rồi còn sợ. Cứ mời tay đó đến đây chơi, thật giả trắng đen gì rồi mình kết luận vẫn còn chưa muộn!

Tôi không đồng ý cách giải quyết của nàng, nó có vẻ thụ động theo cảm tính đồng bóng của phụ nữ. Tôi cũng không muốn mời khách vào nhà để rồi đóng cửa vĩnh viễn những lần gõ sau. Còn dung dưỡng một quái thai trong bụng mình thì chả khoái chút nào.

Tôi bỏ dự định đến thăm anh ta. Q. gọi điện thoại tới hai lần, mời đến nhà anh chơi. Nại cớ con ốm, tôi từ chối khéo. Đến lần thứ ba thì anh ngỏ ý muốn lên tôi chơi thay vì tôi xuống. Thật khó trả lời, tôi ậm ừ cho xong chuyện rồi cầu mong anh lạc đường kiếm không ra nhà.

Q. mò đến được, vẫn cái áo khoát lần trước, trên tay ôm đồm mấy gói quà cho vợ con chủ nhà. Tôi đứng trước cửa ra vào, lúng túng không biết nên chọn thái độ đón tiếp nào cho thích hợp. Còn anh thì tự nhiên như người trong nhà, thấy chủ nhân ngần ngại đứng sau cửa, tưởng bị nhắc khéo đôi giày dính tuyết nên vội quẹt quêt vào miếng thảm nhỏ rồi cảnh cáo nhẹ:

– Ở Hà Nội người ta không bắt khách cởi giày khi vào nhà đâu…

Tôi cười gượng gạo, đỡ giúp mấy gói quà cho anh cởi áo khoác. Đống đồ của nợ này khiến tôi thêm khó chịu, nó có vẻ “gài” cho mối quan hệ mới mở đầu. Q. tinh ý nhận ra ngay thái độ đó, cười hềnh hệch:

– Thủ tục bắt buộc khi đi hỏi vợ, tớ cũng giả vờ làm cho xong chuyện. Nhưng xuống nhà tớ cậu đừng dở lại trò này nhé, một lần là đủ.

Tôi phì cười vì lối giải thích ba bứa, đi treo giúp anh chiếc áo khoát nặng chình chịch.

– Ấy, nhẹ tay thôi… – Q. nhắc nhở rồi chạy theo – Có cái nhày cho tụi mình…

Anh moi từ cái túi to tổ bố khâu bằng tay ở mặt trong chiếc áo ra nào thuốc sợi, tẩu, khăn giấy hỉ mũi dở, rồi một chai rượu mạnh.

– Dân “quốc lủi” tụi mình thì phải “chơi” cái này. Uống khắp mặt rượu ở đây tớ chỉ thấy mỗi nó là gần gủi với rượu lậu Hà Nội.

Anh nháy mắt cười với tôi. Tôi thì e ngại với đống đồ nghề anh mang tới, nó chứng tỏ anh không dừng lại ở mức xã giao. Vợ tôi biết khách sẽ đến từ hôm trước nên chuẩn bị sẵn sàng để tiếp. Khi thấy chúng tôi đã yên vị trên ghế, nàng kín đáo nhìn qua khe cửa bếp, quan sát khách. Q. không hay biết gì, đảo mắt nhìn quanh nhà rồi hỏi thăm vợ con tôi. Lúc đó nàng mới bưng cà phê ra để chào khách. Anh nói chuyện ồn ào, về đủ các vấn đề mà phụ nữ quan tâm tới ở xứ này. Vợ tôi khép nép nghe ầu luôn luôn gật, thỉnh thoảng mới thêm vài ý kiến nhỏ. Thật oái ăm, khách thì ăn nói hoạt bát tự nhiên như chủ nhà, còn chúng tôi thì rụt rè giữ ý như làm khách vậy. Q. không nhận thấy điều đó, chiều đến, vợ tôi nhấp nhổm đắn đo hai ba lần rồi mới mời khách ở lại ăn cơm, giọng thăm dò. Anh sốt sắng nhận lời rồi buộc miệng kêu đói. Tuy chỉ định bụng mời rơi, nhưng nàng chuẩn bị khá kỹ càng. Thịt, rau được thái ướp từ sáng sớm, đống đồ biển này mới lấy khỏi ngăn đá từ lúc khách nhấn chuông cho nó tươi. Chuyện vãn giữa hai gã đàn ông trở nên uể oải, anh xắn tay áo đòi vào bếp giúp bà chủ nhà làm cơm. Tôi cản cho có lêï rồi nằm dài ra ghế, vớ bừa một cuốn sách để đọc. Nếu ở Việt Nam thì tôi không ngạc nhiên với thái độ tự nhiên thoải mái của anh, nhưng ở đây, nhất là sau những thắc mắc tôi thấy nó có vẻ đi đúng bài bản “hoà mình xâm nhập quần chúng” nên những nghi ngờ càng có điểm tựa.

Ngoài tài ăn tục nói phét, ông khách còn chứng tỏ khả năng nấu bếp có hạng. Ngồi trên phòng khách nghe tiếgn dầu sôi lửa cháy phừng phừng một cách hết sức đàn ông, tôi biết vợ tôi đã bị gạt ra ngoài. Tài năng của nàng chỉ riu riu ở món kho, sình sịch ở món hầm. Cái rón rén của phụ nữ khi dùnglửa khác với sự phóng khoáng của đàn ông nên món ăn không bao giờ lên tới cỡ, chỉ lưng chừng ở ngang dốc rồi nhoè nhoẹt giống nhau ở trong tất cả các món xào nát nhũn.

Mặt đỏ bừng, chiếc khăn bàn làm bếp trên vai, hai tay bưng đĩa cá đút lò bốc khói. Q. nghiêng mặt như mấy ông bồi bàn có ngạch bước lên phòng khách. Tôi luống cuống nhỏm dậy thu dọn đĩa tách cà phê cho anh có chỗ bày. Tưới một chút rượu mạnh trong chai mình mang tới lên đĩa cá. Q. bật diêm cho lửa bùng cháy rồi hãnh diện nhìn chủ nhà. Tôi trố mắt như trẻ xem trò ảo thuật. Vợ tôi đứng sau lưng Q. cười ngượng ngùng như muốn đổ lỗi sự vụng về cho thái độ sốt săáng của khách. Anh rút chiếc khăn trên vai thấm mồ hôi gáy rồi chả hiểu sao lại lau bừa lên mặt, bất kể mùi đồ ăn ngấm lưu cửu trong đó.

Phong cách giang hồ của mấy món ăn quyến rũ tôi ăn, uống nhiều. Có chút hơi men Q. nói càng hoạt bát, mà ăn cũng không kém. Anh kháo chuyện Hà Nội, tự diễu méinh về những bỡ ngỡ khi mới đặt chân lên xứ văn minh. Những câu chuyện bình thường được anh diễn tả bằng thứ ngôn ngữ giang hồ như món ăn trở nên có duyên đến tức cười. Lũ trẻ ngồi quanh bàn cứ há hốc mồm nghe ông khách lạ, quên cả ăn. Tôi bị cuốn vào câu chuyện hồi nào không hay, vừa nhồm nhoàm nhai vừa kình cãi với khách. Vợ tôi ăn ít, nàng chống hai khuỷu tay lên bàn, xoa xoa hai bàn tay vào nhau nghe chúng tôi nói chuyện và tiếp thức ăn cho mọi người. Q. gắp cho nàng một khúc cá, khi đưa đến gần chén của nàng thì nó trượt khỏi đôi đũa rơi tòm xuống chén nước sốt.

– Đấy, chết rồi mà vật lộn với nó còn khó. Tôi luôn luôn chỉ bắt được vẩy cá trong những lần tát ao.

Anh chữa thẹn rồi thản nhiên lấy tay chùi nước sốt văng trên áo mình, đưa lên miệng liếm .

Tối đó anh ngủ lại nhà tôi. Cơm nước xong thì đã chín giờ rưỡi, chuyến xe lửa cuối cùng hai giờ sáng mới chạy, tôi buộc lòng phải giữ anh lại. Q. thấy đó là điều đương nhiên, không một câu từ chối khuôn sáo, anh hăng hái giúp chủ nhà dọn dẹp để lấy chỗ ngủ. Nhà chật nên chúng tôi dùng chiếc ghế sa lông lớn kéo ra làm giường cho khách. Ngồi trên đống chăn gối mới mang ra, anh nạp một mẩu thuốc, nhìn vợ tôi và mấy cháu nhỏ như dò hỏi rồi tự cho phép mình mồi lửa hút.

Nằm trong phòng ngủ tôi sốt ruột đợi vợ vào để nghe nàng đưa ra những nhận xét về ông khách mới. Nàng còn lịch kịch rửa chén dưới bếp, chuẩn bị nồi cháo gà cho bữa điểm tâm sáng mai. Tôi ngủ quên lúc nào không hay.

Nửa đêm tôi tỉnh giấc vì khát nước. Uống xong ly nước lạnh thì tỉnh ngủ hẳn, tôi lần ra phòng khách kiêùm thuốc lá hút. Cả nhà đã ngủ say, tiếng Q. ngáy rền cả phòng khách. Anh đã uống khá nhiều rượu, hơi thở nặng nề, nồng nặc mùi men. Tôi định vào phòng ngủ hút, nhưng sợ nàng thức gậy lại phát hoảng lên như lần trước nên lộn trở ra ban công. Tuyết rơi nhiều, lún phún rắc trong ánh đèn đường, bay cả vào nhà. Đứng một lúc người đã thấm lạnh, tôi lập cập mở cửa bước vào phòng khách. Q. vẫn ngáy như sấm, thỉnh thoảng nói lảm nhảm điều gì khôgn rõ rồi cười khì khì trong mơ. Tôi nảy ra ý định quan sát anh khi đang ngủ. Phải rồi, con người không thể dấu mình được trong trạng thái này. Những nét nhuần nhuyễn của kịch cợm lúc tỉnh sẽ bị lột sạch, cái ưu cái khuyết, những hang hốc mối mọt của cái tủ cũ sẽ bị cạo mất lớp son lẫn ghét phủ ngoài, trơ ra chất gỗ thật của mình dưới vòi nước xịt mạnh. Không cưỡng lại được ý định ngắm anh, tôi dò dẫm lần đến cây đèn mờ đứng ở phòng, bật nhẹ. Ánh sáng vừa đủ rọi tới mặt Q., anh hơi nhíu mày, rồi mặt dãn nở lại, ngáy tiếp. Mớ tóc cứng, bồng bềnh những nếp quăn tự nhiên lúc này bết mồ hôi bám quanh sọ. Chân mũi vuông, vun đọng thịt ở chóp của con người thiên về hành động, ăn nhậu. Những chân rễ chằn chịt như dây võng bắt nguồn từ đuôi mắt toả rộng ra hai bên thái dương hằn rõ mồn một. Lúc tỉnh, cặp mắt sáng tia điện nghịch ngợm đã toả lấp phần nào cái nhàu nát ở vùng mắt anh. Trán anh cao, gồ, sần sùi những nếp nhăn xếp sóng. Quai hàm vuông, ngay trong giấc ngủ cũng bạnh ra như đang ngấm ngầm chịu đựng cơn đau bụng. Khuôn mặt đó là dương bản của bộ não sau khi trải qua thuở thiếu thời cơ cực, tuổi thanh niên lận đận với mắm muối củi lửa bám rêu trong đầu.

Không thấy quen, cũng chả phát hiện ra điều gì bất thường khi đưa khuôn mặt này rọi chiếu trước quang tuyến, tôi tắt đèn ngồi hút thuốc. Con người thật thảm hại, đáng thương trong giấc ngủ, nếu đẹp có chăng chỉ là nàng công chúa được tạo hóa sàng lọc những đường nét thanh tú từ đời ông bà cha mẹ, ướp mình trong nhung lụa rồi nằm mơ bị con sâu bò đến gần đe dọa. Không biết vợ tôi có thường ngắm chồng trong giấc ngủ? Hôm nay rõ ràng Q. đã kiếm được nhiều điểm của mẹ con nàng. Cứ nhìn con mắt, nụ cười trong trẽo của nàng thì rõ, những điều cảnh giác trước của tôi tan biến ngay khi con người xù xì này lướt vào nhà. Thật đúng là đàn bà với con nít. Giá họ có ác cảm với anh ta thì ngược lại, tôi sẽ chú tâm tìm kiếm những điểm dễ thương để biện hộ trước vợ con, xác tín với mình. Tôi ngồi trong bóng tối hàng giờ, nghi ngờ phủ nhận, đốt sạch gói thuốc Q. vẫn say sưa ngủ, không hay biết chủ nhà đang trăn trở thắc mắc về mình, thỉnh thoảng lại đưa tay quệt nước dãi ở miệng.

Sau đó đều đều mỗi tháng anh vẫn đến nhà tôi chơi, còn dắt theo cả vợ con (để làm tin?) Tôi bị xô đẩy vào mối quan hệ như ép duyên, rồi cũng quen dần với nó. Hai người đã làm tốn khá nhiều thời giờ và rượu bia của nhau. Mặc dù vậy, sau mỗi lần trò chuyện, chi bộ nhỏ trong tơi vẫn họp lại để kiểm thảo, đào bới xem anh có mặc áo giấy đi đêm không. Một nửa con người tôi phải lòng anh, chấp nhận anh, đi với anh trên bề nổi cuộc sống, nhưng phần chìm, khuất trong bóng tối vẫn nhắc nhở, cảnh tỉnh khiến tôi khổ sở như ăn hộp cá ngon mà không biết date, xuất xứ của nó.

Hai bà vợ thân thiết với nhau hơn cả chị em ruột. Họ đã tìm lại Hà Nội thuở ấu thời, hàng quà hàng bánh, chợ Đồng Xuân, chợ Cửa Nam trong nhau. Lũ trẻ mất dần đi những câu “con bác Q.”, “tụi nó…” mà thành “anh R…”, “chị H…”. Chúng xóa nhoà ranh giới giữa hai nhà, ôm tất cả vào lòng rồi chia đều theo thứ tự tuổi tác.

Không được phép đầu độc cuộc sống của vợ con bằngnhững nghi ngờ, tôi thu mình lại bên cạnh những mối quan hệ cởi mở đó. Những lời tâm sự giữa hai vợ chồng tắt dần, thỉnh thoảng buột miệng đưa ra một nhận xét lạc lõng về Q. làm cả nhà ngạc nhiên, khó hiểu, tôi vội xoá nó bằng nụ cười gượng gạo rồi giải thích sang hướng khác. Mỗi lần bị qủy ám, nửa đêm tôi không dám ngồi trong phòng ngủ, ngoài phòng khách mà chui vào toilette khoá cửa lại đốt thuốc trong đó. Tôi cố gắng chặt lìa con ma nghi ngờ ra khỏi người  mà không được, sau mỗi nhát dao chém nó càng bấu chặt lấy ruột gan tôi hơn, xác nhận tính cấu thành vững chắc trong tôi. Tôi kinh hoàng nhận ra mình là kẻ tàn tật đi trên cõi đời này. Tôi không phải đoàn viên, chả phải đảng viên, chưa một ngày đứng trong cơ chế Cộng Sản, trong tôi không có những cuộc đấu tố rùng rợn, không có bội phản, giả trá, nhưng thói đa nghi, đề phòng cảnh giác luôn bắt tôi phải soi mói, phân tích và phê bình con người. Tôi không hài lòng với thời trang, tôi bực bội với đầu tóc của kẻ khác, tôi tuyên chiến với những cặp nhân tình ôm hôn nhau ở ngoài đường, tôi nhéin vạn vật với con mắt cần cải tạo. Tôi trở thành kẻ thù của con người lúc nào không hay. Những cố gắng đẽo gọt, cạo rửa bản thân mình trở nên vô ích, tôi là viên gạch vô tình nằm trong lò sát sinh và đã bị ám khói lửa thiêu người.

Jean Paul Sartre sau khi phản tỉnh đã thổ lộ “Tôi ly khai chủ nghĩa Cộng Sản, có nghĩa đã ghê tởm, phỉ nhổ nó, đoạn tuyệt hẳn với nó, nhưng mỗi sáng ngủ dậy đứng trước bồn tắm rửa mặt tôi vẫn thấy một thằng cán bộ đang rình mò, xoi mói nhìn mình trong gương…” Không biết ông đã đặp vỡ bao nhiêu miếng gương, còn tôi, tôi luôn sống với cảm giác sau lưng mình có mọc một cái đuôi.

THẾ GIANG (6/ 1986)

Posted in Giải Trí, Truyện Ngắn, Đảng CSVN | Leave a Comment »

Cái gì Việt Nam bố cũng rinh về…

Posted by hoangtran204 trên 30/08/2011

tác giả: Thầy Vẽ

Khi còn trẻ, không bao giờ tôi dám nghĩ là có một ngày nào đó tôi sẽ sưu tầm cổ vật Việt Nam. Đó là một thú vui mà tôi vẫn nghĩ chỉ dành cho những tay con buôn, những gia đình giàu có, có truyền thống tự bao đời, hay chỉ về tay các chuyên viên khảo cổ của bảo tàng viện.

Trước 1975 ở Sàigòn, vỏn vẹn chỉ có một lần duy nhất tôi lấy thì giờ đi thăm Viện Bảo Tàng ở vườn Tao Đàn mà trong tiềm thức của tôi chỉ còn giữ lại một nuối tiếc là ít tranh vẽ để tôi chiêm ngưỡng buổi hôm đó. Lúc ấy tôi chỉ là một anh công chức quèn của bộ Thông Tin, kiêm thêm nghề thợ vẽ, và thầy dạy vẽ cho trẻ em. Di cư một mình đi theo các linh mục, vào Nam năm 1954, gia đình thì không còn mà tiền tài danh vọng cũng không, một xu chữ Nôm, chữ Nho, chữ Hán cũng mù tịt, thì cổ vật văn hóa của đất nước quả là quá xa tầm tay hèn mọn của tôi. Tôi chỉ biết chiêm ngưỡng và tự nhủ ‘Bốn ngàn năm Văn hiến’ của đất nước.

Đến khi đi tỵ nạn định cư tại Pháp, những năm đầu chật vật kiếm sống, gà trống nuôi con trong căn gác trọ chật hẹp của quận 5, thành phố Paris, có bao giờ tôi dám mơ tưởng đến cổ vật hay thòm thèm muốn múa cọ trên giá vẽ. Nhưng số Trời định sao thì chuyện gì phải đến sẽ đến.
“Bố ơi, tối nay mình ăn mì gói nhịn cơm nhá?” Lan, con gái tôi vừa nói vừa thở hổn hển khi trèo lên đến tầng 6 nơi người chủ cho thuê gác trọ mà ngày xưa họ dành cho người hầu, “Con tiêu bén mất tiền chợ tuần này rồi!”

Tôi chưa kịp hỏi han ‘tội tình’ thì nó đã gỡ gói giấy bản ra trước mặt tôi rồi nói một hơi không ngừng, “Bố ơi, đầu chợ Mouffetard có ông bán đồ cũ (brocanteur), nào là khung, tranh, bưu thiệp cổ… Con đứng mò mẫm xem bưu thiệp thời Đông Dương… thì tự nhiên đâu rớt ra hai tấm tranh này, vì nó bé như bưu thiệp vậy! Thấy con thòm thèm mà chợ sắp đóng nên ông già chịu để rẻ cho con cả cặp một trăm quan! Thế là tiêu hết tiền chợ… Thôi chợ cũng đóng cả rồi…”
<table width="390

‘Trang Điểm’
Nguồn: Mai Trung Thứ (1906-1980)


Lúc ấy, năm 79, chân ướt chân ráo vừa sang Pháp, một trăm quan (15$) đối với cha con tôi là to lắm. Nhưng khi thấy mắt con tôi sáng long lanh nhìn hai tấm tranh lụa lót giấy bìa, nó thủ thỉ “Bố xem có giống Mẹ không này…” Con bé biết đúng tâm lý của tôi, tôi không la nó được. Tôi còn nhìn mân mê hai bức tranh lụa, mỗi bức vẽ người thiếu nữ đang trang điểm thật dịu dàng duyên dáng. Lúc ấy tôi nào biết ai là tác giả của hai bức tranh. Nên giá trị của bức tranh chỉ tương xứng với cảm giác rung động, và những kỷ niệm nó gợi đến cho người thưởng thức. Tôi ngâm nga bài ‘Suối Tóc’ của Văn Phụng mà ngày xưa vợ tôi rất thích. “Để cuối tuần mình đi tìm cặp khung rồi treo lên cho đẹp,” tôi nói để nén xuống sự xúc động trong lòng tôi, nhớ người vợ hiền xấu số đã qua đời trên biển cả… Không thấy tôi cằn nhằn, con Lan thở phào nhẹ nhõm. Tối hôm ấy mì gói thú vị làm sao. Cha con tôi có ngờ đâu nó đã đánh dấu bước đầu tiên của cuộc hành trình hai cha con tôi và cổ vật Việt Nam.

Nhớ lời ông già bán đồ cũ chỉ con Lan buổi đầu “Cái gì chứ di tích của Việt Nam, người Pháp mang về nhiều lắm, muốn sưu tầm thì đi lùng bên Pháp này chẳng thiếu gì.” Rồi cứ thế, có đồng nào dành giụm, có giây phút nào rảnh rỗi, cha con tôi lại đi lùng trái phải, tỉnh nào cũng mò, chợ nào cũng lục, gặp ai cũng hỏi. Nhịn ăn, nhịn mặc thì được chứ không nhịn ‘đi mò’ được. Rồi như thể là số Trời đã định, không phải người tìm đến vật mà nhiều khi vật tìm đến người, như là cái duyên vậy. Thấm thoát hơn ba mươi năm lưu lạc nơi xứ người, cha con tôi chưa trở về nước một lần nào, nhưng tôi mong thầm đáp lại một phần nào ước mơ của con gái tôi là tạo lại nơi này hình ảnh nước nhà đã mất. Tôi thương con, biết nó nhớ nhà lắm, mà tôi nhất định không bao giờ trở về khi cộng sản còn giày phá đất nước. Thù nhà, tôi hận cộng sản từ Cải cách ruộng đất đã tàn phá làng tôi chỉ vì là làng Thiên Chúa giáo; tôi di cư mà không biết cha mẹ tôi sống còn hay đã chết, đến những năm trong trại cải tạo, và sau cùng vượt biên đã tước lấy đời người vợ yêu dấu… Làm sao quay gót trở về được, dù luyến tiếc quê hương tôi cũng bao lần day dứt nhớ.

Con Lan ăn học xong là lăn lộn đi làm bở hơi tai. Chúa thương nó làm nên nhanh chóng cho tôi bỏ nghề chạy bàn trong quán ăn Đào Viên để chỉ còn lai rai nhận việc thông dịch kiếm chút cháo. Còn để dành hết thời giờ vào “cái gì Việt-Nam bố cũng rinh về”. Những năm tháng ấy, chẳng có internet, chẳng có ebay, chỉ phải mò mẫm đọc sách về khảo cổ ở VN của Pháp, chỉ có miệng truyền miệng, rồi người này giới thiệu đến người kia, và đi mua đấu giá, hay mua chợ trời trên khắp nước Pháp. Ngay tại quán Đào Viên tôi được gặp gỡ bao người giúp đỡ móc nối, nào là Hội cựu học sinh trường Albert Sarrault Hà Nội, nào là các văn hào, nghệ sĩ, họa sĩ, từ lớp người đi trước (khi đất nước chia đôi), đến những đồng hương tỵ nạn như tôi, và ngay cả những người chạy trốn cộng sản đi từ miền Bắc sau này!

Và như thế, cha con tôi tích trữ từ từ, mua lại của ngừơi Pháp rất nhiều, của bạn bè hay người quen nhường lại cũng có. Từ hai tấm tranh lụa của bước đầu, bao nhiêu bức tranh kế tiếp, lụa, sơn dầu, vẽ mực, phấn hay sơn mài, từ đầu thế kỷ XX về sau. Lịch sử tranh họa trước thế kỷ XX tiếc thay không có gì lưu trữ lại. Nhưng ngược lại các cổ vật bằng đá, gỗ, đồng, sắt, vàng, nhũ thạch, thủy tinh, cùng các đồ đất, gốm, sứ, sành thì tôi tìm ra đủ loại từ thời Hòa Bình, Đông Sơn, Hán Việt, hay thời Sa Huỳnh, Chiêm La, từ di tích Phú Nam (còn gọi là Óc Eo) đến di tích Chàm… và qua các thời đại Lý, Trần, Lê, Nguyễn…
<table width="170

Lư sắt (˜100 trước Tây lịch)Thanh-Hóa
Nguồn: TV


Qua quá trình sưu tầm đồ cổ, tôi đã mãn nguyện nhận thấy sự khác biệt rõ ràng của văn hóa nguyên thủy của người Việt đối với văn hóa Hán, ngay cả dưới Bắc thuộc, thời đại Hán Việt. Tôi học hỏi được một cách thú vị qua sách vở nghiên cứu quốc tế rằng chính người Bách Việt (mà Văn Lang là mạnh nhất) đã dạy người Hán làm ruộng trồng lúa nước khi người Hán chỉ biết trồng lúa mì; rằng dưới Bắc-thuộc người Hán cướp lấy hết đồ sắt và cấm người Việt không được có đồ sắt, chứ không phải người Việt không biết làm ra sắt mà chỉ biết làm đồ đồng mà thôi… (như cái Lư sắt rất hiếm thời Đông-Sơn trễ trước Hán Việt mà tôi mua lại của một người Pháp).

Tôi không phải là nhà khảo cổ, cũng chẳng phải là sử gia. Cha con tôi chỉ tình cờ lâm vào cái bệnh đam mê giữ lại những di tích của đất nước, quyết không để thất lạc đi. Rồi gần đây tôi có mộng lập một Bảo Tàng Viện Cổ Vật Mỹ-Thuật Việt Nam Tự Do trên mạng, hầu mang lại thưởng thức cho người Việt bốn phương… Nhưng tuổi đời không cho phép, nên ước muốn này sẽ chỉ là một giấc mơ chăng?

Bây giờ tôi không còn sức sưu tầm nữa; nghĩ bụng sưu tập của cha con tôi cũng đã tạm đủ, nhà thì không còn chỗ trưng mà tường thì không đủ chỗ treo. Trên năm trăm món lớn nhỏ, cồng kềnh như những trống đồng Đông-Sơn, hay nhỏ bé như hạt chuỗi thời Giao Chỉ… Quý giá cũng có mà lượm lặt cũng có. Trên bảy mươi bức tranh, từ các bậc thầy như cụ Nguyễn Phan-Chánh (1892-1984) cho đến những họa sĩ ít được tiếng… Tất cả những gì liên hệ đến lịch sử nghệ thuật của Việt-Nam, về Việt Nam, đối với tôi đều đáng quý. Nhưng trong cả bộ sưu tầm này, hẳn nhiên là có những thứ mà tôi yêu chuộng đặc biệt, không phải vì nó có giá trị trên thị trường mà vì nó có ý nghĩa tình cảm riêng biệt đối với tôi qua hai cơ duyên đã cho tôi tri ngộ cùng hai họa sĩ bậc thầy đáng quý. Xin thuật lại sau đây để chia sẻ cùng người đọc.

Họa sĩ Nguyễn Gia Trí (1908-1993)
<table width="250

H.s. Nguyễn Gia Trí
Nguồn: duyanhphoto.com


Khi xưa ở Sài-gòn, tôi có nghe nói đến tên Họa sĩ Nguyễn Gia Trí, ông rất nổi tiếng về sơn mài. Ông tốt nghiệp trường Cao-đẳng Mỹ thuật Đông-Dương ở Hà Nội. Tôi nhớ mãi lần đầu tiên được đối diện với ông ở Sài Gòn thật tình cờ. Năm ấy là năm 71. Hôm ấy, tôi đến dạy vẽ các cháu con anh bs Tuyến như những cuối tuần khác. Nhưng chưa thấy mặt học trò tôi đâu thì tôi đứng trong phòng khách đợi nên có dịp chiêm ngưỡng một bức tranh sơn dầu khá lớn (1mx1,2m kể cả khung), vẽ cảnh ‘Ba Vua đến hang lừa’ với chữ viết ‘In Excelcis Deo’ trên sơn vàng nhũ phía trên, thật là đẹp vì không giống tất cả những tranh khác tôi đã từng thấy trong sách đạo. Tôi đang đứng thơ thẩn nhìn thì có giọng người nói sau lưng tôi: ”Anh cũng đến gặp anh Tuyến à?” Tôi giật mình quay lại, thấy người lớn tuổi, tôi thưa “Dạ thưa ông, đến dạy các cháu học vẽ mà chưa thấy mặt đứa nào cả, nên đứng chiêm ngưỡng bức tranh này trong khi đợi.” Ông ta cười nói “Anh thấy thế nào? Tôi vẽ cho Dinh Độc-Lập ngày xưa đấy, mà trong dinh lúc ấy có vẻ chê vì tôi vẽ kiểu mới hơi ‘déstructuré’, không ‘classique’ đủ! Bực mình quá tôi tặng luôn ông Tuyến. Chú ấy đi đâu chưa về à?” Thấy tôi ngơ ngác, ông Trí tiếp “Tôi là Nguyễn Gia Trí, tạt sang thăm ông Tuyến trò chuyện. Anh có dịp bữa nào ghé sang xưởng sơn mài tôi nhé!” Nói thế rồi ông xoay lưng đi về. Lòng tôi bồi hồi vì tình cờ được gặp được bậc thầy. Mấy tháng sau, hỏi dò ra được địa chỉ xưởng vẽ của ông ở đường Cách Mạng, tôi đánh bạo tìm đến. Rồi từ đó, ông chỉ dạy tôi như một người thầy, cho tôi tiếp tay vào mài sơn trong nhiều tác phẩm mà ông nói là ngoại quốc họ đặt. Nhiều người phụ việc cho thầy lắm, họ chuyên tay làm cho thầy Trí từ bao giờ, tôi chỉ như một anh tập sự thỉnh thoảng đến thêm một tay mài sơn hay đập vỏ trứng… Thầy Trí vẽ nhiều tranh một lúc, vì sơn mài cứ mài đi mài lại, sơn lên lại phải đợi cho khô, không biết mấy chục lớp sơn…mỗi bức tranh phải ít nhiều trên 6 tháng đến cả năm.
<table width="260

Thiếu nữ bên hoa phù dung (1974)
Nguồn: Nguyễn Gia Trí (1908-1993)


Thế mà có một bức thu hút tôi lạ kỳ. Phải chăng đây lại là duyên số? Hỏi thì thầy mới giải nghĩa “Bức này là ‘Thiếu nữ bên hoa phù dung’, tôi đã vẽ một lần ở Hà Nội năm 44, nay vẽ lại cho người bên Pháp đặt, còn gọi là ‘Jeunes filles aux hibiscus’. Hibiscus gọi là phù dung nghe hay hơn là dâm bụt!” Nói rồi thầy cười giòn tan… Năm 74, bức tranh hoàn tất, 4 biển lìa nhau, còn gọi là quadryptique, thầy gửi đi sang Pháp. Sau 75, thầy gần như không làm việc nữa vì thiếu vật liệu và sống đơn sơ cho đến khi từ trần. Tôi không được tin gì cho mãi đến năm 90 thì tôi gặp lại ls Minh (con ông Nguyễn Văn Bửu) ở quán Đào Viên, ông trao tôi đọc quyển hồi ký của thầy, trong đó thầy thuật lại chuyện bức tranh ‘ Ba Vua (1960)’ mà tôi chiêm ngưỡng ngày nào tại nhà của bs Tuyến. Trong hồi ký, thầy Trí chỉ nói là đã cho bức tranh cho một người bạn trẻ là một bác sĩ mà không nói ra tên vì sợ chính quyền cộng sản xoi mói. Sau này, người ta đồn sai lầm rằng bức tranh theo gia đình ông bác sĩ sang Pháp, rồi lại trở về nước và bị bán đi. (Riêng tôi thì tôi được biết là gia đình bs Tuyến đi tỵ nạn ở Anh Quốc năm 75 tay không. Khi bộ đội vào chiếm nhà ai giữ lấy bức tranh ấy rồi bán đi, gia đình bs Tuyến, các học trò của tôi, không biết gì cả…’ Miễn mấy anh bộ đội không đem ra đốt làm củi là mừng lắm rồi’ …)

Cũng trong dịp gặp gỡ đó, ls Minh cũng nhường lại cho tôi hai bức phác thảo của thầy Trí mà tôi quý vô cùng. Thế rồi, một ngày đó tôi đi lùng ở Marseille qua lời giới thiệu của người quen, tôi không ngờ đã tìm lại được bức ‘Thiếu nữ bên hoa phù dung (1974)’. Ngày nay, mỗi lúc nhìn tấm sơn mài này, bao kỷ niệm với thầy Trí lại trở về với tôi. Lòng khâm mộ người thầy khả kính vẫn nguyên vẹn. Nhưng tôi chỉ biết thầy Trí qua phương diện một họa sĩ đại tài mà đời đã cho phép tôi được theo phụ trong một thời gian quá ngắn. Tôi nào ngờ đâu, tôi phải đợi đến 25 năm sau để tìm hiểu thêm về cuộc đời chính trị của một người yêu nước như thầy Trí, khi tôi đến gặp họa sĩ Võ Lăng năm 2000.

Họa sĩ Võ Lăng (1921-2005)
<table width="430

Hs. Võ Lăng và Phạm Duy (Paris 1955)
Nguồn: phamduy.com


Từ mới lên năm, tôi bị polio nên đi tập tễnh chân cao chân thấp. Ở lại làng sẽ không lo ruộng nương được nên ông Cụ tôi xin cho tôi theo các linh mục đi học ở Phát Diệm. Cho đến giờ thỉnh thoảng tôi vẫn đau nhức xương. Một hôm tôi được giới thiệu đến thăm một bác sĩ người Pháp chuyên về bệnh xương tủy. Khi tôi đến ngồi trước mặt bàn giấy của ông, tôi chỉ bị thu hút bởi một bức tranh sơn dầu treo sau lưng ông. Cảnh vẽ Venise, nhìn kỹ chữ ký là Volang, thì nghĩ có thể là người Pháp. Nhưng không hiểu tại sao, tôi lại quên cả đau mà lại hỏi ông bác sĩ về người vẽ. Ông ấy cười nói “Đồng hương với ông đấy! Họa sĩ Võ Lăng là bệnh nhân của tôi. Tôi chữa cả cho vợ ông ta. Con gái ông ấy cũng là bác sĩ cùng khóa với tôi nhưng không cùng chuyên môn. Bên buồng bên cạnh này, tôi cho ông xem những bức tranh khác mà họa sĩ Võ Lăng vẽ cho tôi và vợ tôi!”
<table width="250

Ải Nam Quan (1946)
Nguồn: Võ Lăng (1921-2005)


Sau khi khám bệnh cho tôi, trò chuyện thật lâu về ông Võ Lăng, ông bác sĩ Pháp gọi điện thoại đến ông Võ Lăng để xin cho tôi được đến thăm. Khi tôi ghé lại gác vẽ (atelier) của ông Võ Lăng, ở quận 15, cuối một khu vườn thật thần tiên mà ngoài đường không thể ngờ che khuất sau cánh cổng. Ngày ấy ông đã trên tám mươi nhưng còn phong độ lắm. Kể qua loa lý lịch của tôi cho ông nghe là cảm thấy gần gủi với ông ngay. Ông cho tôi xem gác vẽ của ông, cả trăm bức tranh, mà tôi chỉ mê mẩn nhìn những bức tranh vẽ về Việt Nam lúc đầu đời của ông. Sau lần gặp gỡ này, mỗi lần ông có mặt tại Paris, là tôi lại lên hầu chuyện ông.

Ông Võ Lăng là em trai của cụ Võ Văn Hải (xưa là Chánh văn phòng của TT Ngô Đình Diệm), sinh trưởng ở Huế, sau ra Hà Nội học trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, theo như lời ông thuật lại.

“Mình chỉ thích vẽ thôi, dạo mới ra Hà Nội thì mình còn trẻ con quá, chẳng biết gì. Nhưng ở Hà Nội lúc bấy giờ, các đàn anh đi trước cùng trường, nào là Nguyễn Tường Tam, Nguyễn Tường Lân, Nguyễn Gia Trí, Trần Bình Lộc… ai cũng có máu ‘làm cách mạng’ cả… Thời buổi ấy là như vậy. Dù họ lớn tuổi hơn tôi nhiều và đã hoạt động vào tù ra khám vì chống Tây, khi tôi hãy còn đi học. Tôi đi theo họ vì phục họ lắm. Tôi gần nhất lúc bấy giờ là với anh Trí và anh Lộc. Khi anh Lộc bị Việt Minh giết năm 41, tội lắm mới 27 tuổi đầu, tôi ấm ức lắm vì biết anh Lộc là người yêu nước nhưng bị Việt Minh gán tội theo Tây. Năm 43, anh Trí được thả ra khỏi tù của Pháp ở Sơn La, cùng với các anh Nhất Linh, Hoàng Đạo thì năm ấy tôi còn đoạt được giải hội họa Đông Dương. Các anh lớn đều đi theo VN Quốc Dân Đảng và cứ hồi hộp sợ bị Việt Minh thủ tiêu. Thế nên tôi chẳng vào đảng nào cả, và vì gốc Huế nên lúc bấy giờ anh Hải với tôi còn tôn trọng Bảo Hoàng. Đến 45 thì tụi Việt Minh nó càng ngày càng giết người Quốc Dân Đảng quá thể. Anh Trí rủ tôi đi trốn sang Tàu, chẳng hiểu gì tôi cũng đi theo! Thế là hai anh em trèo đèo lội suối lên tận Lạng Sơn, kiếm đường sang Tàu, chủ đích là đi sang Hương Cảng. Đây là bức hình tôi vẽ Ải Nam-Quan nhìn từ Đồng-Đa, chú cứ cầm về làm kỷ niệm của tôi. Tôi còn nhớ khi chèo thuyền với anh Trí sang Hương Cảng, lên bờ tôi cởi áo ngoài ra cho anh Trí mặc vì trời lạnh quá mà trên người anh ấy chiếc áo sơ-mi không đủ ấm. Sang Hong Kong tôi có vẽ nhiều lắm, bán đi để kiếm ăn với các anh em lúc ấy. Đến 49 tôi sang Pháp, các anh ở lại rổi trở về nước cả… Dưới thời ông Diệm, anh Hải tôi làm chef de cabinet cho ông Cụ. Có một dạo cử tôi được đi làm tùy viên văn hoá ở Washington. Lúc ấy tôi bay nhẩy phải biết! Bạn tôi nào là Gene Kelly, Fred Astaire và Burt Lancaster… Họ có tranh của tôi nhiều lắm, Otto Preminger cũng mua tranh của tôi nữa. Sau khi Cụ Diệm bị đảo chánh, tôi năn nỉ anh Hải sang Pháp mà ông ấy không chịu. Thế mới khổ, sau 75, Việt-Cộng nó bắt anh ấy đi tù cải tạo, rồi chết trong tù…Tôi về chôn anh tôi, năm 89…Thương lắm cơ anh ơi, chúng nó trao lại xác anh tôi, người da bọc xương, trói chặt hai tay, hai chân như trói lợn, trong cái két gỗ! Tôi khổ tâm lắm…tụi chúng nó dã man quá…Thú thực với anh, cho đến ngày giờ đó tôi mới thấm nhuần được tư tưởng đấu tranh của các đàn anh ngày xưa! Cộng-sản còn ác hơn Tây cả vạn lần! Bao nhiêu người chống Pháp mà chúng nó thủ tiêu hay chỉ điểm cho Pháp bắt! Sau đó mấy năm thì tôi nghe tin anh Trí mất! Thôi thế là tôi mất cả hai ông anh lớn rồi!”
… Một tuần trước khi ông Võ-Lăng qua đời năm 2005, ông còn ngồi tâm sự với tôi ở quán ăn Ấn-Độ bên kia đường gác vẽ. Ông ra đi lặng lẽ trong giấc ngủ…Đến phiên tôi mất đi một người anh lớn…

Ngày hôm nay, ngồi ôn lại những lời tri kỷ, nhìn bức tranh ‘Ải Nam Quan (1946)’, lòng quặn đau, tôi chua chát hỏi thầm, “Các anh mà biết ngày hôm nay cha con thằng Hồ Chí Minh đem cúng đất, cúng biển cho Tàu… Ải Nam-Quan không còn thuộc về nước mình nữa… các Anh ơi!”

22/08/2011

Nguồn
Tâm Việt

<a href=”http://vnartist.com/NguyenGiaTri_page.htm/“>Trang ảnh Nguyễn Gia Trí</a>

Trang ảnh Nguyễn Gia Trí [vnartist.com]

*Ngày xưa ngoài Bắc có câu “Nhất Trí(Nguyễn Gia Trí), nhì Vân(Tô Ngọc Vân), Tam Lân(Nguyễn Tường Lân), Tứ Cẩn (Trần văn Cẩn)”
*“Khi còn sinh thời họa sĩ Lê Thị Lựu, chúng tôi có hỏi bà về vấn đề này, thì được biết: Bà có học cùng với Nhất Linh ở trường Mỹ Thuật Ðông Dương trong một thời gian và hoạ sĩ Nguyễn Tường Lân không phải là Thạch Lam. Mới đây, chúng tôi hỏi lại họa sĩ Phạm Tăng, thì ông cũng xác định: Họa sĩ Nguyễn Tường Lân không phải là Thạch Lam, ông đã từng gặp hoạ sĩ Nguyễn Tường Lân trong kháng chiến, và sau ông Lân bị Việt Minh thủ tiêu vì tình nghi có hoạt động cho Việt Nam Quốc Dân Ðảng. Họa sĩ Nguyễn Tường Lân (1906-1947), là tác giả bức tranh lụa nổi tiếng “Hiện vẻ hoa” vẽ một thiếu nữ hay thiếu phụ ngồi trên đôn sứ, trước bức rèm cuốn, vẽ năm 1943, hiện để ở Viện bảo tàng Mỹ thuật, Hà Nội.”   Thụy Khuê

Nhà văn TL Nguyễn Tường Lân sinh nắm 1910 và mất năm 1942, vì chứng bệnh lao, tại “nhà cây liễu”, làng Yên Phụ, bên Hồ Tây, Hà Nội. Lúc TL trút hơi thở cuối cùng, bên cạnh có người bạn là nhà thơ Đinh Hùng và người em út, Nguyễn Tường Bách, lúc đó còn là sinh viên ngành Y.

*

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

Công an đã bắt được người xúi dục dân chúng biểu tình…

Posted by hoangtran204 trên 19/07/2011

Ai xúi dục biểu tình ?

Sau khi bị đưa về đồn công an, từng người đi biểu tình bị tách ra để thẩm vấn. Câu hỏi chung của công an là

 

– Ai xúi dục đi biểu tình ?

 

Mọi người đều trả lời chung là xuất phát từ tinh thần yêu nước, tự nguyện đi không ai xúi dục.

 

Câu này hầu như công an biết được trước, nên họ có nhiều cách đối phó, người thì họ mai mỉa là chắc đi được ai cho gì mới đi hăng thế. Người khác thủ thỉ nhà nước lo hết rồi, không phải bận tâm biểu tình làm gì, mất trật tự, an ninh khiến kẻ xấu lợi dụng.

 

Cuối cùng đến một cụ già, công an hỏi:

 

– AI xúi dục đi biểu tình ?

 

Cụ già ngơ ngác:

 

– Các ông xui tôi, giờ lại hỏi thế là sao ?

 

Công an:

 

– Sao lại nói chúng tôi xui, chúng tôi là người nhà nước cơ mà

 

Cụ già:

 

– Thì nhà nước xui .

 

Lúc này thì công an ngơ ngác, sau đó đập bàn:

 

– Ông già không được nói linh tinh.

 

Cụ già hỏi:

 

– Thế tôi hỏi anh, chúng tôi ra đó trước hay các anh ?

 

Công an:

 

– Chúng tôi ra trước, nhưng để bảo đảm an ninh trật tự.

 

Cụ già:

 

– Tôi chỉ hỏi ai ra trước, các anh ra từ sáng sớm, căng dây, cho người bảo vệ. Tôi thấy thế cho là nhà nước tổ chức biểu tình, tôi mới tham gia. Chứ ở chỗ khác không có công an , không có cơ động, không căng dây. Tôi biết làm sao được là chỗ đó có biểu tình mà đến. Lần nào các anh cũng đến trước chuẩn bị sẵn, sao lại bảo là ai xui.  Tôi ở quê, quê tôi mỗi lần có hội nhà nước tổ chức, y rằng là có dân quân xã căng dây, cấm đường, rồi cảnh sát cũng dẹp đường,  tôi lên Hà Nội, thấy y chang mọi thứ từ trước, mới nghĩ rằng nhà nước tổ chức mới tham gia. Lần sau các anh đừng có ở đấy, thì tôi không đến đó làm gì, còn có các anh thì chúng tôi mới đến.

 

Công an và cụ già đôi co, cụ già vẫn nhất quyết cho rằng nhà nước tổ chức biểu tình. Công an bắt cụ không được biểu tình, cụ già bảo nếu các anh không ra đó trước thì tôi cũng sẽ không ra. Còn các anh đã ra thì tôi cũng ra.

 

Nói tóm lại cụ già cho rằng, nếu công an không ra đó, cụ cũng không ra làm gì .

 

Công an hỏi cung nói sẽ đề nghị ý kiến của cụ lên cấp trên, để lần sau chính quyền sẽ không phái công an, dân phòng, an ninh ra chăng dây ở nơi vườn hoa là chỗ vui chơi công cộng, kẻo nhân dân hiểu lầm là nhà nước tổ chức hội hè, hay mít tinh gì mọi người lại đến dự.

Nguoibuongio1972

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

Mùa Màng Ngày Cũ…Gấp sách lại mà lòng dạ thêm bồi hồi, vương vấn. Ai gọi ai trong giấc mộng trước hiên nhà, sao đã nghe oanh ríu rít hỏi xuân về?

Posted by hoangtran204 trên 23/04/2011

Đọc “Mùa Màng Ngày Cũ” của Lương Thư Trung

Vũ Thất

Cuối tháng 11 năm 2003, Talawas cho đăng một bài của một tác giả có bút danh rất quê mùa là Hai Trầu với cái tựa cũng đầy sắc màu ruộng rẫy: Lá Thư Từ Kinh Xáng. Vốn cũng xuất thân từ ruộng vườn, như trúng tần số, tôi tò mò đọc ngay. Câu mở đầu đã khiến… giật mình. Cái ông nhà quê Hai Trầu nào đây mà lại “dám” gửi thư cho nhà lý luận văn học hàng đầu hải ngoại:

“Thưa thầy Nguyễn Hưng Quốc. Mấy hôm nay sắp nhỏ vừa xuống giống vụ Ðông Xuân xong, có chút thì giờ rảnh, tui bèn viết lá thư này, trước thăm thầy mạnh giỏi, sau xin có lời cảm ơn thầy đã bỏ thì giờ viết về một số con vật có trong con người để ‘đại chúng’ cùng đọc. Thật là thú vị.
Dưới ánh đèn dầu lờ mờ, tui giở lại bài viết …và những thứ con khác của thầy, mà thằng em tui bên Mỹ nó ‘i-meo’ dìa cách nay vài bữa, tui đọc đi đọc lại năm lần bảy lượt, rồi nhập tâm, không ngủ được. Dù biết mình không rành chữ nghĩa, và cái gốc làm ruộng làm rẫy nó làm mình mê man hết biết đường mò bể thánh rừng nhu bao la trời đất, nhưng có cái vụ này, theo thiển ý của tui thì xin góp chút chút với thầy, ước mong là tô bồi thêm mấy chữ thường xài ở trong bá tánh dân gian, mà nhất là nơi kinh cùn nước cạn như kinh xáng Bốn Tổng miệt Ba Thê, núi Sập này hay xài, cùng kính mong thầy bỏ qua cho sự đường đột”.
Đọc hết lá thư thì mới hay ra rằng ông Hai Trầu đã rất ngại ngùng khi bày tỏ mục đích viết lá thư là chỉ muốn “sửa lại cho đúng” ý nghĩa của vài tiếng lóng mà thầy Quốc đã giải thích không hợp lý. Thế là từ lần đó, tôi đăm ra …ưa Hai Trầu và bắt đầu tìm đọc các Lá Thư Từ Kinh Xáng. Té ra ông đã bắt đầu những lá thư bình dân này từ nhiều năm về trước. Lá thư thứ nhất được khởi viết từ tháng 3 năm 1998. Ở mỗi lá thư, ông… ba điều bốn chuyện về chuyện đồng quê trước khi vào chủ đề… nghiêm túc.

Những lá thư từ Kinh Xáng giúp tôi hiểu … sơ sơ ông là người thế nào. Là người hết lòng gắn bó với đồng quê, mê mẩn với ruộng vườn mà vì thời thế phải bỏ ruộng đồng ra đi. Từ chốn thị thành ngàn trùng xa cách, ông thường tìm về vùng quê thương yêu của mình qua việc ghi lại chuyện … ba đồng bảy đổi ngày xưa hoặc qua sách báo miệt vườn. Thế nhưng qua sách báo, ông thường bắt gặp những bài viết về sinh hoạt quê nhà sao quá lơ mơ, thậm chí cả sai lầm. Chẳng đặng đừng, ông đành mượn hình thức lá thư, một là để khởi ức lòng, hai là với ước mong các sự việc cần được đặt để vào “nguyên vị” của nó và các ngôn từ dân dã cần được sử dụng theo đúng “chính danh”.

Như lá thư ông bàn với thầy Quốc về các chữ “cọp”, chữ “cò”. Như lá thư ông đặt câu hỏi liệu dân làm ruộng ăn cơm trong đồng trong bái một năm mấy lần mà một tác giả lại bảo trong ăn uống họ mang tính hoang dã. Như ở một lá thư khác ông nêu than phiền nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã bôi bác đàn bà ruộng rẩy chơn chất miền Tây khi cho nhân vật trong Cánh Đồng Bất Tận lấy ông Chà bán vải chỉ vì mê lãnh Mỹ A …

Đọc các lá thư, tôi ngạc nhiên về kiến thức nhiều mặt của ông nhà quê Hai Trầu. Tới chừng có dịp diện kiến ông lần đầu ở Boston vào năm 2005 tại tư gia nhà thơ Phan Xuân Sinh, tôi càng ngạc nhiên hơn khi được biết trước cả khi ông gom góp 52 lá thư để in thành tuyển tập Lá Thư Từ Kinh Xáng, ông đã phát hành 2 tập truyện: Bến Bờ Còn Lại (2000) và Tình Thầy Trò (2005), với bút danh mang tên thật Lương Thư Trung.

Qua lời ông giới thiệu, tôi khởi đọc lá thư thứ 53 và những thư kế tiếp xuất hiện đều đều trên thatsonchaudoc.com. Lá thư mới nhất đề ngày 4/11/2010 nhằm góp lời trong dịp thiên hạ bàn nhau “Giã Từ Talawas”. Tôi hy vọng lá thư “Giã Từ Talawas” sẽ không đồng thời là lá thư giã từ… Kinh Xáng!

Hôm nay, sáu năm sau ngày tập sách Lá Thư Từ Kinh Xáng trình làng, quyển thứ tư Mùa Màng Ngày Cũ vừa được phát hành. Quyển Tạp Ghi này được tác giả đề tên thật Lương Thư Trung. Sách do Thư Ấn Quán in ấn, dầy 287 trang. Nhìn cái ảnh bìa đầy hoa sen và hoa súng đang nở, tôi bồi hồi nhớ đến những đầm sen đầm súng bên con đường từ Cần Thơ đi Long Xuyên. Mở xem qua nội dung, điều đáng khen là cả tác giả lẫn nhà xuất bản đã không ngại tốn kém để thực hiện kỹ thuật ảnh màu in chen vào nội dung để làm nổi bật các chủ đề. Cái lạ là mỗi chủ đề lại có lắm… mùa màng!

Trong một năm, thiên nhiên chỉ có 4 mùa Xuân Hạ Thu Đông nhưng với thôn quê thì trong mỗi mùa thiên nhiên đó lại kèm theo… tùm lum mùa màng. Nếu phải kể lẻ tẻ thì hẳn có đến hàng trăm nhưng tác giả đã cố gắng gom các “mùa” có cùng thuộc tính hoặc có cùng thời vụ viết chung thành một mùa “tập thể”. Mùa cày bừa, sạ cấy, gặt lúa. Mùa… trăm cá về đồng. Mùa giăng lưới, đặt lờ. Mùa bắt lịch, bắt lươn. Mùa đặt rù, chận ụ. Mùa chuột, cóc, ếch, nhái. Mùa xoài, mận, dưa leo, dưa hấu, dưa gang. Mùa bắp, đậu, củ co, bông sen, bông súng… Bằng cách đó, quyển Mùa Màng Ngày Cũ được hình thành bởi 19 mùa “tập thể” và hai mùa “đặc biệt”: Một mùa mang cái tựa chung chung là Mùa Màng Tháng Chạp và mùa kia mang cái tựa lửng lơ là Có Những Mùa Chim.

Súng
Nguồn ảnh: OntheNet

Mùa nào nhà văn Lương Thư Trung cũng kể ngọn ngành, rành rọt. Mùa cày bừa phát cỏ thì khởi công lúc nào, cách thức ra sao. Mùa chuột thì làm sao vồ chuột, làm sao tránh đào nhầm hang rắn. Mùa cá thì hàng trăm thứ cá, hàng chục cách bắt và lắm cách làm khô. Mùa cây trái đọc mà phát thèm, mà muốn gieo trồng… Chả ngạc nhiên khi loạt bài này xuất hiện, mới đến bài thứ bảy mà nhà văn Khiêm Cung đã đưa ra những lời khen nồng nhiệt và độc giả Thái Lý, sau khi đọc xong toàn bộ mùa màng đã viết nguyên một bài dài ca ngợi làm tác giả không thể không bày tỏ Lời Cảm Ơn ở cuối sách: “…dù chưa quen, và dù cách nhau khá xa về tuổi đời, dù đang ở một nơi khá xa, xa tận vùng biên giới Miên-Việt, thế mà bạn đã tìm đọc và chia sẻ những nhận xét như đi vào bụng tác giả, thật vô cùng hạnh phúc đối với một người nhà quê già như tôi.”

Sách mở đầu bằng Lời Tựa của nhà văn Tô Thẩm Huy. Ông gốc Bắc mà lại tỏ ra khoái giọng miệt quê của Hai Trầu. Có lẽ không có lời giới thiệu nào chí tình như lời ông viết: “Chao ôi! Gấp sách lại mà lòng dạ thêm bồi hồi, vương vấn. Ai gọi ai trong giấc mộng trước hiên nhà, sao đã nghe oanh ríu rít hỏi xuân về? Gẫm người xưa ghép miệng với lúa mà gọi chữ hòa không phải là không duyên cớ. Lời của kẻ nhà quê mà nghe sao như châu ngọc! Hòa với mưa mà thuận với nắng trời! Tấc lòng cố quốc tha hương, ngậm ngùi cùng mùa xưa ngày cũ…” Lời Tựa có thừa quyến rũ khiến người đọc hứng thú lần dở trang kế tiếp để rồi bị cuốn hút vào lắm thứ mùa màng.

Còn Lời Bạt là của nhà thơ Phan Xuân Sinh, người miền Trung. Ông thổ lộ,

“…đọc Mùa Màng Ngày Cũ tôi rất ngạc nhiên và thích thú. Cái đất miền Nam xa xôi ấy lại chất chứa nhiều điều bí ẩn mà vùng quê miền Trung hay miền Bắc không thấy không nghe. Họ giàu về đất đai đã đành mà họ còn giàu có về mùa màng, mùa nào cũng sung túc…và khi đọc xong Mùa Màng Ngày Cũ tôi mới nghiệm ra được, mới hiểu được tại sao người dân miền Nam họ rộng lượng, hiếu khách, thảo ăn thảo uống, lòng họ chân chất huỵch tẹt cũng chính vì vùng đất đã ưu đãi họ, đã nâng niu họ…Vùng đất ấy đã cưu mang biết bao nhiêu nhọc nhằn của dân tộc, chống đỡ và cứu giúp biết bao nhiêu tai họa của các miền khác.”
Ngoài nhận xét về các sự kiện được nêu lên trong Mùa Màng Ngày Cũ, nhà thơ Phan Xuân Sinh cũng khẳng định về giá trị văn chương của tác phẩm dù ở trang Mời Bạn Vào Mùa nhà văn Lương Thư Trung tự cho rằng tập sách của mình là không có tính văn chương biên khảo, “Mặc dù anh chối từ điều nầy. Ta thử lật xem từ bài viết đầu đến bài viết cuối…với cả tấm lòng anh trang trải, chắt chiu. Người nông dân chân chất ít học, thì làm sao viết được, mà có viết được đi nữa thì làm sao nó sống động, hiện thực như anh viết…”
Tôi không những tán đồng với nhà thơ về mặt giá trị văn chương của tác phẩm mà còn cho rằng Mùa Màng Ngày Cũ còn mang cả giá trị biên khảo.

Cách đây không lâu, tôi có dịp đọc trên các trang mạng hai câu chuyện đồng quê ở miệt Cửu Long Giang; một là “Chuyện Đồng Quê” của Trần Văn nói về mùa màng ở vùng Bà Bài Thất sơn Châu Đốc, hai là “Chuyện Bắt Cá Tôm Ở Đồng Bằng Sông Cửu Long” của Hai Rạch Dừa ở vùng Mỹ Long, Cao Lãnh. Hai câu chuyện được kể bằng giọng văn chân chất, rất hấp dẫn của thể loại hồi ký. Còn Mùa Màng Ngày Cũ của Lương Thư Trung lúc thì như lời tâm tình, khi thì như bản tường trình. Lời tâm tình thì rành rẽ, bản tường trình thì rành nghề. Ấy vậy mà tác giả lại từ chối tính văn chương biên khảo của tập sách thì ông quả là khiêm tốn.

Nếu phải đưa ra đầy đủ các đoạn minh chứng trong cả quyển sách thì bài viết sẽ quá dài, vì vậy, tôi chỉ xin chọn bài cuối cùng Có Những Mùa Chim, tuy cái tựa vừa lửng lơ vừa nên thơ nhưng nội dung lại mang đầy tính biên khảo. Ngay từ các dòng mở đầu, tác giả đã xác nhận tính chất này

“Không hiếm các nhà khảo cứu về chim muông đang đi tìm căn nguyên của sự sinh tồn các loài chim cùng thói quen, tập quán và đời sống của chúng. Người ta len lỏi vào tận các cánh rừng Phi Châu, Á Châu, Mỹ Châu để tìm kiếm và thu hình các loài chim. Từ cách kiếm ăn cho chí cách làm ổ, ấp trứng và nở con, từ cách sống thành đàn cho chí những cuộc đời riêng lẻ, nhà khảo cứu về chim muông không bỏ lỡ một chi tiết nhỏ nhặt nào. Tất cả đều được ghi nhận qua từng chi tiết rất mực chính xác và linh hoạt.”
Từ một lời mở đầu như thế, ông bắt đầu đi vào chi tiết từng loài chim. Ông cho thấy ngoài đặc tính chung là… khôn ngoan, cần mẫn và biết khéo léo sử dụng cái mỏ không thua gì bàn tay các điêu khắc gia tài hoa tuyệt vời, mỗi loài chim có hình dạng, kích cỡ, sắc lông, tiếng hót, tiếng kêu, tính tình khác nhau. Ông còn vạch rõ, tuy chim có cùng giống nhưng lại không hẳn là có cùng màu lông, thậm chí có thể hoàn toàn khác biệt.

Sau phần bàn về các đặc điểm, ông luận về cách đặt tên chim. Ông cho biết người dân quê Việt Nam thường đặt tên chim theo tiếng kêu như ta gọi chim cu, chim cú, chim ụt, khúm núm, se sẻ … hoặc theo hình dáng như gà đãi, gà nước, áo dà, bánh ít, thằng chài… Nhưng với các nhà nghiên cứu thì họ đặt tên theo sách vở khoa học. Những cái tên xa lạ khó đọc, khó nhớ vô cùng! Tôi đã thử cố gắng nhớ vài tên mà rốt cuộc cũng không viết ra được tên nào! Cũng vì vậy mà tôi thích nhất đoạn ông kể về những loài chim ở vùng quê quán của ông. Những cái tên nghe thật quen thân y hệt ở vùng quê của tôi. Trong vô số tên chim quen thuộc, ông có nhắc tới 3 tên chim có từ kép giống nhau. Tôi tẩn mẩn cố moi óc xem có bao nhiêu loài chim có tên như vậy. Và cả loài thú nữa. Tôi tìm thêm được 6 tên: Kên-kên, đa-đa, cào-cào, chuồn-chuồn, ba-ba, thia-thia. Còn ba tên chim ghi trong Mùa Màng Ngày Cũ xin để độc giả tự suy tìm.

Phần nghiên cứu công phu nhất phải nói là về các loại cò, vạc, diệc, sếu, nông. Tôi đã quen nghe tên các loài chim này nhưng quả là không ngờ sao mà có lắm thứ cò, có nhiều thứ vạc đến như vậy. Rồi còn lắm loại diệc, sếu, nông. Không chỉ kể chi tiết về mỗi loại mà ông còn kèm theo nhiều hình ảnh để minh họa sự khác biệt. Riêng phần cò, vạc, sếu… này đã có đến 18 bức ảnh, nói lên sự sưu tập nghiêm túc của ông. Nhờ bài viết của Hai Trầu mà tôi hiểu biết thêm rành rẽ các thứ chim mà nhiều con tai nghe quen mà mắt chưa từng thấy. Lại còn nhờ các lời diễn đạt về triết lý sống của các loài chim mà tôi có dịp suy gẫm về triết lý sống của …riêng mình.

Đọc cái cách ông thiết tha nhắc đến các loài chim vùng quê của ông thuở thiếu thời khiến tôi nhớ đến bài viết của Lê Hoàng Vũ hiện được phổ biến trên không gian ảo. Kể chuyện 50 năm về trước, Lương Thư Trung còn nhớ, cứ đến mùa chim là “rền vang tiếng hót trên những cánh đồng đầy lúa vàng, hay bên vạt rừng tràm vắng vẻ, bên rặng tre làng xanh xanh trầm mặc…Tiếng hót ấy như những khúc nhạc đồng quê lan xa, lan xa vô tận.” Nhưng ngày nay, cứ đọc cái tựa bài của của Lê Hoàng Vũ là thấy ghê hồn, “Đồng bằng sông Cửu Long: Chim, Cò… kêu cứu”. Quả như vậy, tác giả thống thiết báo động về mối đe dọa tuyệt chủng của các loài chim… Theo Lê Hoàng Vũ, vùng đồng bằng vẫn còn rất nhiều khu vườn chim cò nổi tiếng. Riêng khu du lịch sinh thái Bằng Lăng có đàn chim trời đông khoảng 600 ngàn con đến cư trú, thu hút hàng trăm du khách mỗi ngày. Nhưng mỗi ngày vườn cò cũng thu hút vô số “sát thủ” để cung cấp vô số chim cò cho nhu cầu… nhà hàng! Ngoài các “sát thủ”, còn đủ loại “tay nghề”, đủ loại bẩy sập để bắt chim hiếm quý cung ứng cho thú chơi “thời thượng” của giai cấp… đại gia! Tác giả Lê Hoàng Vũ kết luận: “Hành động bắt chim cả đàn, cả tổ như hiện nay không bao lâu nữa sẽ dẫn tới sự mất cân bằng sinh thái, hậu quả không thể lường hết được.” Nghe mà não lòng cho chim cò, cho đất nước!

Bài Có Những Mùa Chim là bài cuối nhưng sách còn thêm 31 trang nữa. Đầu tiên tác giả đưa ra Lời Kết cho công trình hình thành 21 bài về ruộng đồng, chim cá của mình. Ông cho biết những gì ông ghi chép chỉ là các mùa chính miệt quê Long Xuyên Châu Đốc. Còn nhiều mùa phụ khác như mùa ổi, mùa mận, mùa lê, mùa mít, mùa nhãn, mãng cầu, khoai mì, điên điển, mùa thốt lốt, mùa măng le. Lại còn thêm biết bao vùng thuộc miệt Cửu Long giang với các đặc sản riêng như mùa mía, khoai môn, khoai lang, cam quít, khóm thơm, mùa trầu vàng … Tôi coi như đây là một lời hứa hẹn viết tiếp của ông.
<table width="150

Hai Trầu Lương Thư Trung
Nguồn: thatsonchaudoc.com


Sau Lời Kết, nhà văn Lương Thư Trung không quên ngỏ lời cám ơn những người đã ít nhiều giúp ông hoàn thành tuyển tập. Và lời cám ơn đẹp nhất đương nhiên tác giả dành cho người giúp ông với tất cả tấm lòng. “Người ấy” đã giúp ông bằng cách làm ruộng để vừa nuôi hai đứa con thơ dại vừa để tiếp tế lương thực cho ông sống sót suốt 7 năm tù mà trong một lần thăm nuôi bị chìm đò khiến suýt chết đuối cả ba mẹ con. Người ấy giúp ông bằng cách cùng ông làm ruộng, trồng cà, trồng mía, trồng bắp, khoai lang… để tạo dựng lại mái ấm gia đình sau khi ông rời cái gọi là trại cải tạo mà chính kinh nghiệm ruộng rẫy của người phụ nữ đảm đương này đã dự phần hoàn chỉnh Mùa Màng Ngày Cũ. Và quyển sách ra đời cũng để kỷ niệm 41 năm chồng vợ, “như ghi dấu một khoảng đời với biết bao vui buồn cùng xớt chia…”

Trong niềm xúc cảm chia vui cùng ông bà Lương Thư Trung, tôi chợt nhớ đến hai câu ca dao được nhà văn Khiêm Cung nhắc đến trong bài tùy bút Miếng Trầu:

“Trồng trầu thì phải khai mương,
Làm trai hai vợ phải thương cho đồng.”

Thật oái oăm, hai câu ca dao có cả hai từ tạo thành bút danh Hai Trầu mà nội dung trật lất với gia cảnh của chính Hai Trầu. Cho tới khi tôi viết những dòng chữ này, Hai Trầu vẫn chỉ có mỗi một… bà. Không chừng chính từ sự thủy chung như nhất này của ông mà ngày nay không còn ai trồng trầu để khỏi phải khỏi khai mương…

Qua ân tình mặn nồng gắn bó keo sơn của hai ông bà suốt quãng thời gian dài gần nửa thế kỷ, tôi tin chắc nhà văn Lương Thư Trung sẽ tiếp tục cho ra đời những đứa con… tinh thần trong những năm tháng tới.

nguồn ở đây

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

Thư Giãn: Tổng Thống Tiệp đang len lén đút túi 1 cây bút mà ông rất vừa ý, nét mặt của ông ta rõ ràng là hí hửng, thỏa mãn sau hành động ấy..

Posted by hoangtran204 trên 13/04/2011

Trong khi giới báo chí và truyền thông Việt Nam chỉ được nói đến các tin tức liên quan tới CƯỚP, GIẾT, Hiếp,  thậm chí có lần một phóng viên Việt Nam nào đó đưa hình ảnh của các cán bộ cao cấp trong chính phủ Việt Nam đang say sưa giấc nồng…ngũ gục. Hình ảnh mặt mày các nhà lãnh đạo với đủ các thế nằm ngã nghiêng  trông rất tức cười…Nhưng  nghe đâu về sau anh chàng phóng viên tinh nghịch nầy đã bị kỹ luật.

Ngược lại, các phóng viên và đài truyền hình nước Tiệp được quyền tự do tường thuật trên đài truyền hình về hành động len lén đút túi của  TT Tiệp, ngay cả người đọc tin cũng có nụ cười hóm hỉnh…và TT Tiệp thì cười khoái chí sau khi nhìn cây viết rất kỹ, dùng tay phải cầm cây bút kéo xuống dưới bàn, rồi chuyền qua tay trái, và đút túi. Nét mặt ông ta đầy hí hửng sau khi tác nghiệp. Ha Ha ha.

Mời các bạn thưởng thức hình ảnh và phim nầy, hiện đang đem lại  những phút làm khán giả Tiệp  vừa ngượng ngùng, còn nhiều người khác lại được trận cười khoái chí như thế nầy đây:

Có phải Tổng Thống  Cộng hòa Tiệp là một người ăn cắp bút không?

Brett Michael Dykes

Bất cứ ai đã từng từng làm việc trong văn phòng đều có thể chứng thực, một trong những điều phiền toái, không lấy làm gì vui của cuộc sống là có những người mượn viết mà không trả lại cây.

Giờ đây, việc mượn viết không trả lại nầy đang xuất hiện công khai trước mắt nhiều người, và dẫu Tổng thống Cộng hòa Tiệp Khắc, ông Vaclav Klaus, có thể là một trong những người này, thì các công dân của đất nước Tiệp mà ông đang cai trị vẫn rất không hài lòng về chuyện ấy.

Bạn đang nhìn thấy, ông Tổng thống nước Tiệp Klaus, mà đáng chú ý nhất trước khi tranh cãi có lẽ là ông từ chối thẳng thừng về khoa học liên quan tới biến đổi khí hậu của địa cầu — ông thậm chí còn xuất hiện trên chương trình Glenn Beck để phản biện về sự kiện ngày nhiệt độ địa cầu ngày càng nóng lên và nguyên nhân  là do con người đã gây ra—ông đã bị bắt gặp trong phim ghi hình là đang đút vào túi một cây bút dùng ký trong buổi lễ ký kết thương mại trong một chuyến thăm gần đây tới nước Chile.

Hơn nữa, vụ ăn cắp bút táo tợn nầy đã diễn ra trước mắt  giới truyền thông trong một buổi lễ công bố một thỏa thuận thương mại giữa hai nước. Các hình ảnh trên phim cho thấy rõ ràng Klaus ngắm cây bút, sau đó từ từ di chuyển nó vào một trong các túi áo của mình (và sau đó, nét mặt của ông đầy thỏa mãn, hí hửng) trong lúc mà Tổng thống Chile, Sebastian Pinera, đang nói chuyện với các phóng viên truyền thông.

Hiện nay, hãng tin Reuters đang loan báo rằng một số công dân Tiệp đang cáo buộc Tổng thống Klaus là một người có tật ăn cắp. (đây là một chứng bệnh tâm thần của những người có thói quen mãnh liệt và bệnh hoạn là ăn cắp, họ đút vào túi bất cứ thứ gì ở gần tầm tay của họ, ngay cả khi vật đó không đáng giá để lấy).

Nhưng nhân viên của tổng thống cho rằng ông có quyền lấy cây bút ấy và rằng trên thực tế ông đã hành động hoàn toàn phù hợp với nghi thức đã được đặt ra của nhà nước Cộng hòa Tiệp Khắc. “Chúng tôi ở dinh tổng thống Prague luôn luôn cung cấp cây bút đến các đoàn đại biểu trong các buổi lễ ký kết như thế, cùng với xấp giấy đi kèm,” phát ngôn viên của tổng thống Radim Ochvat đã nói với hãng tin Reuters như thế.

Và dưới đây, bạn có thể xem video về câu chuyện nầy, kèm theo với hình ảnh chứng thực và điệu nhạc hài hước:

*Phần trong ngoặc đơn của HT 204 đã  thêm vào cho dễ đọc.

Tue Apr 12, 12:23 pm ET

Is the president of the Czech Republic a pen stealer?

As just about anyone who’s ever worked in an office can attest, one of life’s most festering annoyances are people who don’t return pens that they borrow. Now it appears as though Czech Republic President Vaclav Klaus may be one of those people, and the citizens of the nation he rules over are none too pleased about it.

You see, Klaus, whose most notable prior controversy was probably his flat rejection of climate change science—a position that he even  appeared on Glenn Beck’s show to tour—was caught on video coyly pocketing a ceremonial pen during a recent visit to Chile. What’s more, the brazen stylus heist took place in full view of the media during a ceremony to announce a trade agreement. The video shows Klaus clearly admiring the pen, then slowly moving it into one of his jacket pockets as Chilean President Sebastian Pinera speaks to the assembled members of the media.

Now, Reuters is reporting that some Czech citizens are accusing Klaus of being a kleptomaniac. But the president’s staffers claim that he had every right to take the pen—and that he was, in fact, acting entirely in line with established Czech state protocols. “We at the Prague Castle always give such a pen to delegations, along with a notepad,” presidential spokesman Radim Ochvat told the news agency.

You can watch video of the incident, complete with graphics and a humorous soundtrack, below:

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

Đại Vệ Chí Dị: Đạo làm quan ở ta chỉ cần chữ CẤM và BÁN

Posted by hoangtran204 trên 19/03/2011

Người Buôn Gió

Nước Vệ triều nhà Sản, năm thứ 66, mùa xuân năm Tân Mão.

Thiên hạ thái bình, dân tình no ấm, hoan ca khắp nơi.

Nhờ ơn đức triều đình thấm nhuần bốn cõi, khắp nơi đều phẳng lặng.

Ngân khố đầy ắp, trù phú thật là một nước cường thịnh đang đi lên, vị thế bang giao lớn mạnh. Thật là mấy mươi mươi năm chưa lúc nào nước Vệ oai hùng thực sự đến vậy.

Bấy giờ nhân lúc thiên hạ thái bình, các quan trong triều nhàn tản mới mở tiệc trong cung luận đàm cách trong coi việc nước. Nước Vệ thường hay có lệ luận đàm, trước là đúc kết kinh nghiệm, sau là vạch ra đường lối, thể thức để cứ thế mà làm.

Bạo là tể tướng, quyền to như Chúa ngày xưa, làm chủ cuộc luận đàm. Bạo tự đắc lắm, dù sao bao nhiêu năm qua nước Vệ có được ngày nay phồn thịnh, ấm no đều một tay Bạo quyết cả. Các quan tán tụng mãi về tài năng của Bạo.

Các quan bàn nhau đạo làm quan, cai trị, sách lược nào là nhân, trí, dũng, tín tràng giang đại hải một hồi. Bạo nghe tủm tỉm cươi, đợi khị các quan bàn chán chê Bạo mới nói:

Nực cười, đạo làm quan nước Vệ chỉ có đúng một từ mà thôi, lấy đâu ra nhiều thế.

Các quan xúm lại quanh Bạo, mong mỏi nghe lời hay. Bạo nói:

Nước Vệ này sở dĩ có được thái bình, ấm no, phẳng lặng tất đều nhờ vào chữ Cấm mà thôi.

Các quan nghe Bạo nói xong, nhìn nhau giây lát rồi ai nấy đều gật gù khen phải. Quan tuyên huấn nói rằng:

Tể tướng tuy học hành không nhiều, nhưng ý chí đúc kết cả tinh hoa ngàn cuốn sách, đạo trị nước quả là trong đúng một chữ Cấm mà thôi. Ví như bộ ta quản lý, cấm không cho nói chuyện đói rét, thất nghiệp, giặc giã. Không được nói thì sẽ là không có chuyện đó, mà không có chuyện đó thì tất nhiên sẽ chỉ còn có chuyện no ấm, thái bình, thịnh trị…

Quan thương mại khoái trá cười:

Thật là tuyệt diệu, như chỗ chúng tôi, cái gì khan hiếm, đắt đỏ khỏi cần phải nghĩ cách tăng cường, bổ sung mà chỉ cấm là xong hết. Thiên hạ có vàng, triều đình thiếu thốn, giá vàng cao ngất, tiền triều đình mất giá. Chỉ cấm tư thương buôn bán vàng là xong, bắt được tịch thu, giá vàng giảm đột ngột, nay đây sắp tới bộ tôi sắp dâng sớ xin triều đình cấm thêm một số thứ nữa. Có gì xin các ngài đồng lòng duyệt giúp.

Quan bộ hình nói:

Nước nhà yên ổn cũng là do các quan hành pháp biết khéo dùng chữ cấm, ví dụ bọn dân khiếu kiếu đông thì chúng cấm chúng tụ tập. Cấm đứng đơn nhiều người, bẻ chúng nó ra riêng rẽ từng thằng thì làm sao mà đất nước không yên lành, phẳng lặng.

Các quan lao xao, quan giao thông cấm đường, quan dân số cấm đẻ, quan nào cũng ráo riết khoe mình cấm nhiều, cấm triệt để. Bạo ngồi trên ghế Chúa nói:

Các quan một lòng như vậy, nước Vệ này dẫu có sụp đất, đổ trời, thiên tai, mất mùa, đói kém đến đâu đi nữa thì vẫn là thái bình, ấm no, hạnh phúc. Khắp nơi nơi hoan ca, vui vẻ.

Bạo rời triều, các quan lục tục kéo về, sân điện thưa thớt người. Hai tên lính hầu nói chuyện, một tên bên hữu nói:

Ban nãy tể tướng nói có một chữ Cấm, theo tôi còn thiếu chữ nữa. Chắc ngài không muốn nói ra.

Tên lính bên tả hỏi:

Có phải đó là chữ Bán phải không?

Tên kia gật đầu, tên bên tả bảo:

Thì vua quan nước Vệ này cả đời quan nghiệp chỉ làm hai điều là Cấm và Bán mà thôi. Cấm người ta mọi thứ, còn mình thì bán đủ thứ để vơ vét.

Tên bên hữu nói:

Cấm thì bàn cho nhau được, những bán phải giữ riêng cho mình, kẻo thi nhau bán thì mình bán không kịp.

Cả hai tên cười ngặt nghẽo, lát sau tên bên tả thì thầm:

Giờ mà ghép cả hai lại thành Cấm Bán nhỉ?

Tên bên hữu nói:

Ông dở mồm, cấm bán thì triều đình ta sao mà tồn tại được.

 

————

Đảng CSVN hay lừa phỉnh người dân. Từ 1954-1975, miến Bắc luôn tuyên truyền rằng dân chúng miền Nam bị “Mỹ, Ngụy” kềm kẹp, cần phải giải phóng. Trong suốt 20 năm đánh nhau với miền  Nam, rất nhiều người bị bắt buộc cầm súng và cũng rất nhiều người tin theo sự tuyên truyền đi vào giải phóng miền Nam. Đa số thanh niên mang súng đi vào chiến trường miền  Nam đều chết trong rừng sâu núi thẳm ở Trường Sơn, chết trong các vùng đồng ruộng ở miền Trung, miền Nam, chết đói và chết bệnh. Vì sự thiệt hại nhân mạng của miền  Bắc quá cao, nên đảng không bao giờ công khai tuyên bố tài liệu nói về sự tổn thất nhân mạng trong chiến tranh Việt  Nam. Khi chiến tranh VN kết thúc, các sử gia nước ngoài đến hỏi để tổng kết cuộc chiến, Bộ quốc  Phòng ở Hà Nội không đưa ra chi tiết mà chỉ cho biết tóm tắt là: miền Bắc tử vong hơn 3 triệu bộ đội!

Đa số bộ đội miền Bắc chết vì bom, chết dọc theo dường mòn Hồ Chí Minh chạy theo núi Trường  Sơn. 99% các lãnh tụ của đáng đều sống trong yên lành ở hậu phương Hà Nội, còn các cấp chỉ huy quân đội từ cấp bậc trung tá, thương tá trở lên đều rất hiếm khi chết vì đánh nhau, vì họ luôn ở cách xa chiến trường 30-40 km.  Họ luôn ở phía sau và điều bộ đội đi vào chiến trường để đánh theo chiến thuật biển người; cứ xông lên, chết lớp nầy thì lớp khác cứ xông lên tấn công. Bất chấp thiệt hại về nhân mạng.

Lừa được dân miền  Bắc chết thay cho đảng, và đảng lên ngôi cai trị. Nhưng vì bất tài, suốt hơn 35 năm không đủ khả năng điều hành và vạch ra một chính sách kinh tế làm cho dân giàu nước mạnh, đảng chỉ biết bán tài nguyên khoáng sản dầu hỏa, than đá, và cho thuê đất đai.

Gậy ông đập lưng ông. Nay đảng cũng bị tụi tư bản đánh lừa một cách ngọt ngào bằng những lời hứa hẹn đầu tư. Bất cứ một Việt kiều hoặc một người ngoại quốc nào có đầu óc tỉnh táo, có hiểu biết chút đỉnh về xây dựng, kiến trúc đô thị, cơ sở hạ tầng, hiểu biết về kinh tế tài chánh hẳn phải bật cười cho sự cả tin của đảng CSVN và giới cầm quyền hiện nay về những dự án hoang tưởng, sản phẩm của trí tưởng tượng của những tay không có tiền, chuyên đi làm quãng cáo, môi giới cho một tập đoàn đầu tư nào đó. Tin theo những đứa này thì chẳng khác gì ăn bánh vẽ, hay nằm chờ sung rụng.

Bất cứ công ty tư bản nào dám bỏ vốn ra 250 tỉ, thì việc xây dựng phải tốn ít nhất 10-15 năm sau mới hoàn tất. Và trong thời gian nầy, nó lấy gì để sống?

Cứ coi như việc xây dựng Nhà máy lọc dầu Dung Quất, tính toán từ năm 1995, bắt tay làm 1998, mà đến 6/2010 mới xong. Mất 13-15 năm, mà hiện nay vẫn còn trục trặc hoài. (Tháng 3/2011 sẽ nghĩ 2 tuần, và tháng 6 năm nay, nhà máy lọc dầu  sẽ “nghĩ hè 2 tháng” để bảo dưỡng tốn 25 triệu đô)

Thậm chí, chỉ tính 5 năm qua, với số vốn đi mượn là 3 tỉ đô la, tiền lời 6% thì nhà máy nầy phải đóng tiền lời 15 triệu đô la/ tháng (180 triệu đô la/ năm). Chưa tính phải trả lương hàng tháng cho 3000 người đang làm việc hàng ngày.

Người bỏ vốn ra đầu tư  thường tính bao nhiệu năm thì thu hồi vốn và bắt đầu có lời.

Cũng như nhà đầu tư chứng khoán, người mua công khố phiếu, (người đi mượn tiền)…thường dùng một trong 2 cách  sau đây để tính toán bao nhiêu năm tiền đầu tư của họ tăng gấp đôi:

rule 72   và future value

Rule 72 đại khái là nếu mua 10 đồng cổ phiếu đầu tư, nếu tiền lời hàng năm là 8%, (lấy 72/8) sẽ mất 9 năm để cho 10 đồng trở thành 20 đồng.

 

Phú Yên: Đề nghị Chính phủ cho dừng siêu dự

án 250 tỉ USD

SGTT.VN – Ngày 24.2, phó bí thư tỉnh ủy, chủ tịch UBND tỉnh Phú Yên, ông Phạm Đình Cự cho biết: Tỉnh ủy Phú Yên đã có văn bản gửi Chính phủ đề nghị cho dừng dự án của tập đoàn Sama Dubai (Các Tiểu vương quốc Ả rập thống nhất – UAE).

 

Phối cảnh dự án thành phố sáng tạo Nam Tuy Hòa, vốn đầu tư hơn 11 tỉ USD, đến nay chủ đầu tư chưa đóng tiền ký quỹ! Ảnh: TL internet

Theo ông Cự, tập đoàn Sama Dubai chịu thiệt hại do suy thoái kinh tế nên nhiều năm không triển khai dự án.

Dự án mà Sama Dubai đăng ký đầu tư tại tại Phú Yên là một siêu dự án, gọi là đặc khu kinh tế (ĐKKT) với tổng vốn đầu tư 250 tỉ USD và có khả năng lên tới 500 tỉ USD. Quy mô của dự án lên đến 300.000 ha (3.000 km2), tương đương 60% diện tích toàn tỉnh Phú Yên, bao gồm hầu hết vùng đất khu vực phía Tây và phía Bắc tỉnh Phú Yên thuộc địa bàn các huyện Tuy An, thị xã Sông Cầu, huyện Đồng Xuân và khu vực cao nguyên Vân Hòa, thuộc huyện miền núi Sơn Hoà, giáp với tỉnh Bình Định. Trong khu vực này có nhiều danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử, văn hóa cấp quốc gia.

Nếu được thực hiện, ĐKKT này sẽ là một “siêu đô thị” với thời gian thuê lên đến… 210 năm.

Trong nội dung dự thảo bản ghi nhớ giữa 2 bên soạn thảo sơ bộ ngày 25.6.2008, có nhiều nội dung đáng chú ý như: ĐKKT có các quyền tự quản lý ở mức độ cao đối với môi trường kinh doanh, thiết lập một hệ thống quản lý, pháp lý, tư pháp theo tiêu chuẩn quốc tế. Vùng đất thuộc ĐKKT được dựng hàng rào để ngăn cách với phần còn lại của Việt Nam cho các mục đích kiểm soát biên giới (có thể bắt đầu ngay sau khi thoả thuận hợp tác có hiệu lực).

Ngoài ra, thỏa thuận còn có nhiều điều khoản quan trong khác; trong đó có việc người Việt Nam không được đăng ký cư trú trong khu vực dự án.

Bước đầu của dự án, UBND tỉnh Phú Yên đã trao giấy chứng nhận đầu tư 3 dự án con trong tổng thể dự án là khu du lịch gành Đá Dĩa, nâng cấp sân bay Tuy Hoà lên cấp 4C và xây tuyến đường cao tốc từ sân bay Tuy Hoà tới khu du lịch gành Đá Dĩa.

Đến nay, tập đoàn Sama Dubai chưa triển khai đầu tư gì đối với dự án này.

* Ngoài ra, về siêu dự án thành phố sáng tạo Nam Tuy Hòa có vốn đăng ký đầu tư hơn 11 tỉ USD, ông Phạm Đình Cự cho biết: chủ đầu tư tiếp tục đề nghị được gia hạn thời gian đầu tư; UBND tỉnh Phú Yên đang xem xét các yếu tố, trong thời gian tới nếu chủ đầu tư vẫn không ký quỹ đầu tư, UBND tỉnh sẽ rút giấy phép đầu tư.

Thành phố sáng tạo Nam Tuy Hòa là dự án do tập đoàn Galileo Invesment Group, Inc. (Mỹ) đăng ký đầu tư từ năm 2007 với diện tích 7.656 ha và tổng vốn đầu tư là 11,4 tỉ USD. Nếu ký quỹ đầu tư, Galileo sẽ phải nộp 1,68 tỉ USD. Tuy nhiên, sau 3 lần gia hạn, tập đoàn này vẫn không ký quỹ đầu tư theo quy định.

Theo nhiều chuyên gia, Phú Yên là tỉnh chuyên chạy theo những dự án “siêu tưởng”.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Giải Trí | Leave a Comment »

Thiên tai & Độc tài

Posted by hoangtran204 trên 13/03/2011

Nguyễn Đình Đăng & Đinh Trọng Hiếu  (đối thoại)

Nguồn: Tiền Vệ

Paris, 11/3/2011

Kính thưa ông,

Động đất thế là thật lớn, vì thang Richter chỉ có 9 độ. Nhưng tôi thấy ông vẫn nói chuyện về ông Cù Huy Hà Vũ sẽ ra tòa ngày 24/3 này, nên đoán rằng ông và gia đình yên ổn. Vả lại, người Nhật có sự luyện tập, hạn chế tổn thương.

Nay kính

Đinh Trọng Hiếu

*

Tokyo, 11/3/2011

Kính thưa ông,

Lúc 14:46 tôi đang làm việc tại office thì mọi thứ bắt đầu từ từ rung lắc mạnh dần, rồi tất cả rung bần bật. Tôi chui xuống nấp dưới gầm bàn. Hai người Nhật cùng phòng cũng làm như thế. Một lúc sau chúng tôi lại bò ra, chạy ra phòng trà xem tin tức qua TV. Cảnh tượng xem trên TV thật kinh khủng. Một toà nhà lớn cạnh đài truyền hình Fuji bên bờ vịnh Tokyo bốc cháy, khói đen ngút trời. Tại Iwate, nơi gần trung tâm động đất nhất, sóng thần dâng lên như đại hồng thủy, cao tới 10m. Xe hơi, tàu thủy, cần cẩu hạng nặng, tất cả nổi lềnh bềnh, bị cuốn đi như cỏ rác vậy. Tại trung tâm động đất ở ngoài biển cách đất liền 126 km, sức mạnh của động đất là 8.9 độ. Tại vùng ven bờ còn 6 – 7 độ.Toàn bộ bờ biển phía quay ra Thái Bình Dương bị sóng thần quật.

Chưa bao giờ tôi trải nghiệm một trận rung kinh người, mạnh và lâu như vậy. Đất rung từ 3 giờ chiều tới 8 giờ tối. Sau đợt rung thứ nhất tôi đi về nhà ngay (nhà tôi cách viện 15 phút đi bộ). Ở nhà vợ tôi cũng nấp dưới gấp bàn khi động đất bắt đầu. Điện thoại bị cắt, mobile bị cắt không liên lạc được, nhưng vẫn còn điện và internet. Mấy bức tranh lớn dựng cạnh tường trong phòng vẽ của tôi đổ nghiêng, nhưng vì đã được bọc trong hộp carton nên không hề hấn gì.

Bây giờ là 21:38 và metro đã hoạt động trở lại cách đây ít phút.

Kính thư,

Đăng

*

Paris, 11/3/2011

Kính thưa ông,

Nghe ông tả thấy ghê. Xưa kia còn bé, mỗi lần đi học gặp phải ngày thi, tôi chỉ mong có động đất để hoãn thi, cho đến nay vẫn chưa biết thế nào là động đất, nhưng vẫn lười và ghét thi. Thế ghét thi hay ghét độc tài hơn? Thưa, ghét cả hai, tuy thi thì có lợi cho mình, còn độc tài thì chẳng có lợi cho ai, kể cả cho độc tài. Thế còn động đất? Thưa, sợ động đất hơn sợ thi, nhưng còn sợ độc tài hơn sợ động đất.

Xưa có bà góa phụ khóc chồng vừa bị cọp ăn thịt, có vị quan thấy thế, hỏi: “Đất này cọp dữ, sao không lánh sang đất khác?” Bà kia thưa: “Đất này cọp dữ, nhưng quan hiền. Đất khác không có cọp, song quan lại tàn ác còn hại hơn cọp.”

Nay kính

Đinh Trọng Hiếu

*

Tokyo, 11/3/2011

Kính thưa ông,

Thưa, đúng. Theo thiển ý, đó là một trong những lý do tại sao nhiều trí thức Việt Nam ở hải ngoại không muốn về nước làm việc cho dù giả sử có được trả lương bằng lương của họ đang nhận ở ngoại quốc đi chăng nữa.

Động đất quả thật là đáng sợ, nhưng đó là thiên tai, không ai muốn. Nhưng động đất không phân biệt hoàng đế, ông thủ tướng hay dân thường. Khi tai hoạ giáng xuống thì tất cả đều phải chịu. Khi động đất đã mạnh 8 – 9 độ Richter thì ít lầu son gác tía nào chịu nổi. Nhưng khi một người dân bị công an đánh gãy cổ chết mà những kẻ có quyền, phạm tội vẫn nhơn nhơn thản nhiên, hoặc chỉ hưởng cái án vài năm tù mặc dù đã cố tình gây án mạng thì đó là điều đáng sợ và đáng ghê tởm hơn cả động đất.

Một trận động đất như hôm qua tại Nhật khoảng 100 năm mới xảy ra một lần. Còn việc nhà cầm quyền hà hiếp nhân dân, công an đánh chết người, tự do ngôn luận bị bịt miệng đang xảy ra hàng ngày tại một số nơi, mà ai cũng hiểu đó là những nước nào. Câu chuyện quan lại hà khắc hại hơn hổ dữ từ “Cổ học tinh hoa“, mà tôi cũng đã được đọc từ khi còn bé, rất thâm thúy cũng bởi lý do đó.

Kính thư,

Đăng

http://www.x-cafevn.org/node/1959

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »