Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Giải Trí’ Category

►Giải trí cuối tuần: Tình báo công an bị tung hồ sơ mật- Bộ trưởng công an mất tăm.

Posted by hoangtran204 trên 14/05/2017

Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió)
12-5-2017
Có lẽ trong các đời bộ trưởng công an, Tô Lâm là người khó hiểu nhất.

Đọc tiếp »

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►“Phao” tuyệt mật (Ba Sàm, Thông Tấn Xã Vĩa Hè, 2009)

Posted by hoangtran204 trên 29/03/2017

Để nhớ về anh Ba Sàm của Thông Tấn Xã Vĩa Hè và cộng sự viên Nguyễn Thị Minh Thúy của chúng tôi còn đang ở trong tù, Trần Hoàng post lại bài cũ mà TH từng đăng cuối tháng 3/2009.

BTV Đinh Ngọc Thu của TTX Vĩa Hè vẫn cố gắng duy trì trang Ba Sàm.

Bài dịch “Châu Phi Một Lục Địa Mất Phương Hướng” của Paul Krugman, Nobel Kinh Tế 2008, (bài dịch dưới đây, thứ tư) hoàn tất khi Trần Hoàng đang tác nghiệp trên Minh Biện 2009. Nay, trang ấy không còn nữa, các bạn blogger trên trang ấy đã tan hàng. Năm ngoái, có tin Dr.Tran đã qua đời ở Virginia; Bác sĩ Hồ Hải đã bị bắt 2016, đang bị nhốt trong trại giam Bộ Công an B34, đang bị điều tra về các bài viết của ông, chờ ngày ra tòa. 

Phao” tuyệt mật

Posted by News on 25th March 2009

Đọc tiếp »

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►Fidel Castro chỉ có một vợ, nhưng có 35 000 đàn bà

Posted by hoangtran204 trên 19/12/2016

Fidel Castro chỉ có một vợ nhưng có 35 000 đàn bà

Nguyễn Thị Cỏ May

13-12-2016

 

Ảnh The Telegraph

Ảnh The Telegraph

Fidel Castro là lãnh tụ cộng sản cầm quyền lâu đời nhứt . Đặc biệt hơn, ông là lãnh tụ có học nhứt và thuộc giai cấp trưởng giả . Báo New York Post năm 2008 cho ông cái biệt danh là “Người đàn ông có 35 000 đàn bà” .

Đọc tiếp »

Posted in Giải Trí, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Giải trí nhưng đừng quên Formosa- Hình ảnh Trịnh Xuân Thanh – và Nơi đây bình minh yên tĩnh

Posted by hoangtran204 trên 22/10/2016

Hình ảnh Trịnh Xuân Thanh – và Nơi đây bình minh yên tĩnh

Blog Người Buôn Gió

20-10-2016

Trịnh Xuân Thanh – và Nơi đây bình minh yên tĩnh
 

Lâu lắm rồi tôi mới gặp lại người đàn ông tuổi ngoài 60, đậm người. Tôi đến chỗ hẹn, người đàn ông thò tay ra cửa xe vẫy. Tôi lên xe, ông ta nói.

– Chúng ta đến nhà một người bạn, ăn cơm và nói chuyện ở đó luôn cho tiện.

Trên xe vang lên bản nhạc, tôi ngạc nhiên hỏi.

– Đây có phải nhạc Nga?

Người đàn ông gật đầu, ông ta nói.

– Đây là bản nhạc trong bộ phim “Ở Nơi Đây Bình Minh Yên Tĩnh”. Cậu có biết phim này không?

Tôi lắc đầu đáp.

– Em chỉ nhớ mang máng truyện thôi, đánh nhau gì đó trong rừng và ở ngôi làng. Hồi em còn bé, sách Nga dịch sang tiếng Việt nhiều lắm, nhất là loại truyện chiến tranh thế giới lần thứ hai, nhiều bạt ngàn luôn. Nhưng em chỉ nhớ nhiều nhất là cuốn “Daghextan của tôi”. Truyện về những người đàn ông sống trên những ngọn núi cao, họ được ví như những con chim đại bàng.

– Cậu biết tiếng Nga chứ?

– Không, em quên rồi, hồi cấp 2 em có học ở trường, chả nhớ được gì ngoài mấy câu chào hỏi.

Chúng tôi vào nhà, rất tiếc tôi không thể kể về ngôi nhà đó cũng như bà chủ nhà. Bà ta dọn cho chúng tôi bát đũa và vài món ăn, sau đó lặng lẽ sang phòng khác. Người đàn ông ngoài 60 và người lái xe còn lại, họ so đũa và lấy cơm. Họ không uống rượu, vừa ăn cơm, người đàn ông già nói.

– Vừa rồi cậu có xem báo thấy ông Vĩnh nói chuyện Thanh không?

Tôi gật đầu.

– Thanh thế nào rồi anh?

Người đàn ông cười.

– Ông Vĩnh chỉ thời gian ngắn nữa về hưu, ông nói vậy cho xong thôi. Ông Vĩnh từng có lần đi chơi với Thanh ở Praha, sợ lạc đường, còn tóm tay Thanh bảo mày đi gần anh, chứ anh lạc không biết tiếng thì chết toi ở đây. Giờ có chỉ chỗ của Thanh ở đâu, bảo ông ấy đến mà bắt ông ấy cũng chẳng đi.

Tôi ngạc nhiên hỏi.

– Thế thì làm ầm lên làm gì nhỉ?

Người đàn ông nói.

– Vẫn tại Formosa thôi, muốn khoả lấp đi thì làm lại chuyện này để lái dư luận. Vụ đó mà làm đúng thì sợ 320 ngàn tỷ chẳng đủ bù, khuấy vụ 3,2 ngàn tỷ ra che lấp đi.

Vừa xong vụ ông Trọng lại dùng ban kiểm tra trung ương ép ban cán sự đảng Bộ Công Thương để đề nghị kỷ luật ông Vũ Huy Hoàng, nhưng số phiếu không đủ. Lại quay ra tính dùng đảng uỷ khối để ép bỏ phiếu kỷ luật ông Hoàng.

Tôi bật cười chửi thề.

– Đm đảng nhà các anh đạp lên cả pháp luật, có tội thì để công an người ta bắt xử, sao cứ phải thông qua đợi đảng uỷ này nọ kỷ luật, khiển trách, khai trừ rồi cơ quan tố tụng mới vào cuộc được. Thế phải đợi đảng uỷ ra hình thức kỷ luật rồi công an mới được làm tiếp mới là đúng quy trình à? Ví dụ đảng uỷ không xử lý thì công an, viện, toà làm ngơ sao?

Cả hai người đàn ông đều cười, họ không đáp lại thắc mắc của tôi.

Tôi nói.

– Mà sao chuyện mấy ngàn tỷ là chuyện lớn, ông Trọng không làm ngay mà lại đi làm từ cái xe sang đeo biển xanh, vòng vo sang chuyện bổ nhiệm, họp hành kỷ luật bàn đi bàn lại mấy tháng nhỉ. Sao không từ đầu làm thẳng luôn vụ thua lỗ hay tham nhũng đấy có phải dân người ta nể không? Cứ loanh quanh.

Người đàn ông nói.

– Ông ấy đã già, sức cũng yếu rồi. Muốn làm một phát ngay, ai nghe ông ấy chứ. Người ta nghe ông làm theo ý ông. Lỡ ông ấy chết đột ngột, người khác lên thay. Cái người thực hiện theo chỉ đạo của ông Trọng, không khéo còn bị vạ ngược. Nên người ta muốn làm chắc chắn, điều tra xem thua lỗ thế nào, có tham nhũng thì tham nhũng ở đâu. Làm sao mà đi bắt bừa cán bộ cỡ như thằng Thanh, kể cả là tổng bí thư bảo. Họ cũng phải giữ thế của họ chứ.

Tôi hỏi.

– Bây giờ các anh định thế nào, em chán trò này lắm rồi. Ngày nào cũng có người hỏi em về Trịnh Xuân Thanh sống thế nào, có sao không. Họ nghe báo chí, tin đồn thì như Thanh đang sống chui lủi, khổ cực, sợ hãi không dám xuất hiện. Còn có tin đồn bị thủ tiêu, bị bắt giam ở đâu rồi để đợi đưa về.

Người đàn ông không vội trả lời, ông ăn nốt bát cơm. Buông đũa bát nhìn tôi như chờ. Tôi hiểu ý ông ta ăn nhanh cho xong. Khi tôi là người cuối cùng buông bát, người phụ nữ phòng bên xuất hiện dọn dẹp bàn ăn, bà ta đưa lên bàn cho chúng tôi một ấm trà.

Tôi ra mở cửa ra vườn hút điếu thuốc. Nhìn thoáng lại thấy người lái xe đang giơ điện thoại cho người đàn ông già xem gì đó, họ cười và chỉ màn hình điện thoại bình phẩm vui vẻ với nhau.

Tôi trở lại, kéo lại ghế ngồi ngay ngắn. Người đàn ông già nói.

– Hiện giờ tình hình Trọng và Huynh quyết định ngả theo Trung Quốc 100%, áp dụng triệt để việc như ta gọi là ”nhóm lợi ích thân hữu ” giống Tập Cận Bình đang làm. Nếu như thế, sẽ có rất nhiều người cỡ như Thanh hay hơn chút sẽ là đối tượng. Những người này đang rất dao động, vì sau vụ PVN sẽ còn nhiều vụ khác. Nhiều người họ cũng có ý định muốn đi, nhưng họ chưa hiểu cuộc sống bên ngoài thế nào, sợ bị thế này, thế kia. Nhân việc ông Vĩnh tuyên bố việc bắt Thanh khiến nhiều người tưởng thật, nghĩ rằng cảnh sát quốc tế nghe Việt Nam bảo gì là làm nấy. Chúng tôi cần cậu đưa giúp một số hình ảnh chúng tôi vừa nhận được. Để cho mọi người biết Thanh vẫn bình yên, sống đàng hoàng và không có mối lo nào hết.

Tôi cười khẩy.

– Thế là em giờ đi quảng cáo cho các ông quan chức cộng sản, có chuyện gì cứ té ra ngoài, bên ngoài này rất yên ổn, đời sống bình lặng. Làm thế trêu tức cả dân đen nữa, họ chửi em tơi bời.

Người đàn ông cười.

– Cậu chỉ nói sự thật là ở bên ngoài bình yên, những người đi khỏi Việt Nam ra đều tốt, nhiều người về hưu họ theo con họ ra ngoài ở. Như bà Tiến Y tế cho con đi học, rồi mua nhà cho con, làm thẻ xanh, bà ấy về hưu theo con sang Mỹ sống khoẻ re. Đó là sự thật ở bên ngoài, cậu không thể nặn ra rằng cuộc sống bên ngoài này là khổ cực, là nhục nhã được. Người dân biết họ sẽ hiểu phải chửi ai trước chứ không phải là cậu. Cứ để dân đen họ nhìn thấy điều đó mới hay.

Tôi ngẩn người ngồi nghĩ, một lúc tôi hỏi có cho tôi nói chuyện với Thanh được không. Người đàn ông gật đầu nhìn sang người lái xe, một lát tôi thấy Thanh trên màn hình. Anh ta giọng rất hưng phấn.

– Chú khoẻ không, rảnh sang đây chơi với anh, đéo gì chú cứ suốt ngày mặt đăm đăm thế. Thách bọn nó đưa ra được bằng chứng anh tham nhũng hay ăn cắp tiền. Đm tám thằng công ty dưới làm ăn thua lỗ đẩy về cho anh nhận. 4 tháng rồi mà điều tra ra cái gì, làm trái quy định nên bị lỗ à. Lão Trọng biết gì về kinh tế mà phán, mẹ nó, chả lẽ quy định tài thế, làm trái thì lỗ, làm đúng thì lời à. Giờ lão ấy giỏi điều hành kinh tế đúng quy định xem thử có lời hay không? Chỉ nhăm nhăm úp sọt, cứ cho báo chí tự do hai chiều để thanh minh xem có dám không? Dám mở toà công khai cho luật sư tham dự từ đầu, có theo dõi của báo chí quốc tế không, anh chơi ngay. Đm anh mua chứng khoán đợt đầu mua 1 bán 3, mua nhà, mua đất giá 1 bán 2… ở Việt Nam thiếu đéo gì thằng có tiền kiểu đấy như anh. Gì phải đi tham nhũng vào cái khoản tiền lỗ, đời anh đang còn sung sức chứ có phải về hưu, sắp chết đâu mà đi ăn bẩn kiểu ấy dễ lộ. Nhận quà biếu thì ừ cái đấy anh có, thằng nào mà chả thế.

Tôi hỏi anh và vợ con có khoẻ không. Thanh cười nói.

– Khoẻ, hơi lạnh tí thôi. Nhưng ở nhà mấy thằng bọn nó cấm thằng con trai anh 15 tuổi xuất cảnh, lại còn đến nhà gây sự với ông bà già, đe doạ đủ kiểu. Đấy, đường đường TBT đảng chính nghĩa, cao cả, liêm khiết mà phải dùng thủ đoạn đi đe doạ con và bố mẹ người ta. Thế mà bao các ông khác trong đảng cũng làm ngơ chuyện đó được, rồi đến lượt các ông ấy thì các ông ấy kêu ai. Anh kệ cho chúng nó sách nhiễu ông bà già và con anh, càng thế càng lộ mặt lão Trọng đểu cáng. Cả dân làng người ta nhìn thấy rõ xem lão ấy nhân đức, tử tế thế nào.

Tôi hỏi.

– Ai bảo anh không cho mấy thằng đó đi học bên ngoài rồi ở luôn lại như mấy ông khác?

Thanh.

– Tại bọn nó không thích ở bên ngoài như con nhà người ta.

Người đàn ông già dường như thấy câu chuyện thế là đủ, ông ta liếc mắc nhìn người lái xe. Người lái xe chen vào nói.

– Thôi, tâm sự thế thôi nhé. Còn bàn chuyện khác ở đây.

Anh ta tắt máy luôn. Người đàn ông bảo anh ta chuyển ảnh Thanh sang hòm thư của tôi. Chúng tôi ra xe, trên đường về, tôi hỏi.

– Đưa ảnh này lên để trêu ngươi lão Trọng à anh?

Người đàn ông lắc đầu.

– Không ai làm trò trẻ con trêu nhau thế, đưa ảnh lên để những người khác họ thấy, họ nhận ra điều gì cho họ, đó mới là cái cần.

Cái cần đó là gì, tôi không hiểu. Nhưng tôi cứ đưa ảnh lên, hay dở gì đó là việc của đời.

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►Rivers of Babylon – Boney-M (1978) trình diễn ở Hà Nội đêm 1-10-2016

Posted by hoangtran204 trên 02/10/2016

.

.

.

 

Liz Mitchell, Maizie Williams, Marcia Barrett, and Bobby Farrell.

Khi ban nhạc Boney -M đang lẫy lừng khắp thế giới trong gần một thập niên (1976-1984), thì ở Việt Nam, dưới sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt của đảng CSVN, cả nước chìm trong đêm tối của đói khổ. Mỗi tuần, cả nước bị cúp điện 5-6 ngày. Cả nước ăn bo bo, bột mì, khoai lang, khoai mì, ghẻ lỡ, rệp… riêng các cán bộ và đảng viên trung cấp và cao cấp có gạo. Hơn 70.000 bộ đội VN và thanh niên xung phong đã chết và 150.000 bị thương bên Campuchia (1978-1989). Họ đã chết vì tham vọng hình thành Liên bang Đông Dương, giấc mơ của đảng CSVN từ hồi 1932. 

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►Vui cuối tuần: Đi đón Tập Cận Bình…trong hang số 6,

Posted by hoangtran204 trên 08/11/2015

VUI CUỐI TUẦN: CHUYỆN TRONG HANG SỐ 6: 

JB Nguyễn Hữu Vinh

7-11-2015

1- ĐI ĐÓN TẬP CẬN BÌNH?
Khi mình và mọi người đang ở vườn hoa Lenin phản đối Cẩu Tập, bỗng “được” đẩy lên xe bus chở thẳng vào Hà Đông, chạy vào số 6 là cơ sở của Sở Công an Hà Nội. Nơi đây thì mình đã rất quen nên không thấy bỡ ngỡ khi xe dừng ở sân. Mọi người xuống xe đứng tất cả ở sân.
Một đám dày đặc dân phòng với gậy lăm lăm trong tay, công an các loại có biển và không biển, và nhất là lực lượng không sắc phục, không bảng hiệu, không có một thứ gì chứng minh là công chức, cán bộ công an, chính là những đứa mới bắt bọn mình lên xe bus như kiểu côn đồ bắt cóc. Đa phần hầm hè, nhìn bọn mình như có thể ăn gỏi được thì chắc chỉ thêm chai rượu là xong.

Một thanh niên, to con như trâu mộng, đi dép lê, mặc áo phông tím chạy đến:
– Mời các bác này vào Hội trường để làm việc.
Mình hỏi ngay:
– Anh là ai? Có trách nhiệm gì ở đây? Nên nhớ, đây là trụ sở cơ quan của Công an Hà Nội nhé. Nếu anh là công an, thì hãy làm việc, còn nếu không phải, thì anh ra ngoài.
– Thì tôi là công an.
– Công an? Vậy quần áo, cảnh phục, giày dép mũ mão đâu, dân cấp cho anh bao tiền mua trang phục để đâu mà ăn mặc thế này đòi làm công an.
Anh ta bí, không biết nói thế nào, đành gọi một nhóm các chú công an trẻ có sắc phục vào, ép anh này mời bà con vào hội trường làm việc. Viên công an còn trẻ lúng túng nói theo như cái máy: “Mời các bác vào hội trường để làm việc”. Mình hỏi ngay:
– Làm việc, là việc gì? Anh cho chúng tôi biết: Chúng tôi bị lôi vào đây vì lý do gì? Bắt? Mời? Bắt cóc? Hay căn cứ pháp luật nào để bắt chúng tôi lùa vào đây? Yêu cầu anh xuất trình cơ sở pháp luật.
Anh chàng ngắc ngứ, lúng túng không biết nói gì chỉ ậm ờ là: “Mời các bác”. Mỉnh nói:
– Bắt, phải có lệnh bắt đưa đây, mời, phải có giấy mời đưa đây để nghiên cứu, bắt quả tang phạm tội phải có chứng cứ chứng minh. Còn nếu bắt kiểu côn đồ, xã hội đen… thì cứ công nhận một câu và mục đích để làm gì? Chúng tôi khi lên xe, được nghe nói là lên để đi đón Tập Cận Bình nên mới lên đây, giờ Tập ở đâu?
Tay Công an không ý kiến gì, lảng ra. Thanh niên áo phông dép lê nhảy vào ép bằng được chú công an trẻ:
– Anh cứ mời vào để làm việc, để lập biên bản… Mình nói:
– Mời làm gì? Giấy mời đâu? Anh là ai mà có quyền vào đây chỉ đạo, ép công an làm trái pháp luật.
– Tôi nói với anh này, anh này cứ làm, nếu sai thì anh ấy chịu trách nhiệm, các anh có thể khiếu nại.
– Này nhé. Nguyên tắc pháp luật là không được để việc vi phạm pháp luật xảy ra ngang nhiên mà không ngăn chặn rồi mới bắt tội phạm chịu trách nhiệm nhé. Dù anh ta có là Chủ tịch nước, mà tôi thấy cầm dao chém người, tôi vẫn phải ngăn lại không cho thực hiện tội ác chứ không phải cứ để nó chém xong mới bắt chịu trách nhiệm đâu nhé.
Cậu ta im lặng, một đám côn đồ không sắc phục xông lại, một lão hơi già lên tiếng nạt nộ:
– Yêu cầu tất cả vào các phòng để làm việc. 
Mình hỏi: 
– Ông là ai, đây là cơ quan công an, không có nhiệm vụ thì ra ngoài kia, đây không phải cái chợ mà ai vào cũng được, không phải là hang trộm cướp mà chứa côn đồ.
– Tôi là công an.
– Công an thì quân phục, mũ áo, giày dép đâu? Dân bỏ tiền bao nhiêu mua cho anh anh vứt đi đâu hay bán ra Lê Duẩn rồi? Về mặc quần áo hẳn hoi rồi vào đây.

Bà con đồng loạt phản ứng và chất vấn. Ông ta nhìn xuống quần áo mình rồi lùi lại. Đám quân xô bồ không sắc phục kia cũng chẳng lý cớ gì bắt nạt mấy người dân ông già và phụ nữ nên lảng ra ngoài.

Cuộc vây ráp lần thứ nhất, ép “làm việc” thất bại.

Đọc tiếp »

Posted in Giải Trí, Thời Sự | Leave a Comment »

►Phó TGĐ hàng không Korean Air bị đuổi việc vì đã giận dữ do không được ăn đúng theo ý muốn

Posted by hoangtran204 trên 19/12/2014

Bộ Giao Thông Hàn Quốc có thể buộc hãng hàng không Korea Airlines phải ngưng một số chuyến bay sau khi một bà lớn trong hãng ra lệnh cho một máy bay chở khách của hãng quay trở về cổng khởi hành (đuổi tiếp viên trưởng ra khỏi chuyến bay), vì tiếp viên phục vụ bà một món ăn không đúng ý bà.

Bà Cho Hyun-ah, 40 tuổi, đã la lối và miệt thị nhóm tiếp viên phục vụ khoang vé hạng nhất, nơi bà đang ngồi, vì trước đó họ đã trao cho bà gói hạt macadamia đựng trong bao chưa mở, thay vì đựng trên một đĩa sành.

Đáng lý hạt phải được đựng trên đĩa sành?

Macadamia được xem là loại hạt ăn vặt cao cấp, có giá gấp 5 lần đậu phọng và gấp 3 lần hạt điều.

Kwon Yong-bok, một viên chức cao cấp của Bộ Giao thôngnói với bào chí hôm thứ Ba “Bộ sẽ buộc ngưng một số chuyến bay hoặc phạt Korea Air một khoản tiền vì vi phạm luật hàng không thương mại.”

Luật cấm gây rối trên chuyến bay ví dụ như dùng lời lẽ to lớn hoặc đe dọa khiến cho sự an toàn của những người khác trên phi cơ bị nguy hại.

Cho Hyun-ah resigned as the head of in-flight services for Korean Air on Monday. Credit Yonhap, via Associated Press

Bà Cho Hyun-ah đã từ chức Phó Tổng Giám đốc phụ trách giám sát công tác phục vụ trên phi cơ Korea Air hôm thứ Hai (Ảnh Yonhap, via Associated Press)

Vụ việc xảy ra hôm 5-12-2014, theo tin cho biết, bà Cho ra lệnh cho phi công chuyến bay số 86, đang chờ ở phi đạo để chuẩn bị cất cánh từ New York để đi Seoul, phải quay trở lại cổng ở New York để tống cổ người tiếp viên trưởng ra khỏi phi cơ.

Vụ việc càng nghiêm trọng hơn, khi Bộ Giao thông nói rằng ban giám đốc Korea Air còn thuyết phục các tiếp viên phục vụ trên phi cơ đưa ra “những lời khai không đúng sự thực” cho các nhà điều tra của bộ, nhằm bao che cho bà Cho, bằng cách bảo rằng bà này không hề to tiếng. Vì thế, các nhà điều tra, ngoài chuyện chú ý đến vấn đề an toàn chuyến bay, đang quay thêm sang hướng để xem ban giám đốc hãng này có vi phạm hình sự khi tìm cách bao che hay không.

Càng nghiêm trọng hơn nữa khi Park Chang-jin, tiếp viên trưởng bị tống ra khỏi phi cơ không cho bay tiếp, nói với các đài truyền hình KBS của Hàn Quốc rằng anh và người tiếp viên phục vụ gói hạtmacadamia bị buộc phải quỳ gối trước mặt bà Cho. Anh Park trả lời anh buộc phải quỳ vì biết bà là con của Tổng Giám đốc Cho Yang-ho. “Quý vị không thể tưởng tượng nhục nhã như thế nào nếu quý vị không rơi vào trường hợp như tôi.” Anh Park còn nói bà Cho còn gọi anh là đồ này đồ nọ, lấy cuốn cẩm nang phục vụ trên phi cơ đập vào đầu anh mấy lần và quăng cuốn cẩm nàng vào người tiếp viên phục vụ gói hạtmacadamia. Anh Park còn tiết lộ ban giám đốc Korea Air còn dặn anh khi nào ra điều trần thì phải khai anh tựý xin rời khỏi máy bay, thay vì theo lệnh của bà Cho.

Giới truyền thông và cư dân mạng mấy hôm nay ồn ào bảo nhau rằng bà Cho dám làm như vậy không phải chỉ vì bà là Phó Tổng phụ trách giám sát công tác phục vụ trên phi cơ mà còn vì bà là con của Tổng giám đốc có nhiều quyền thế trong nước.

Báo chí tiếng Anh gọi vụ này là “nut rage,” một cách chơi chữ, vì “nut” vừa có nghĩa là “hạt” vừa có nghĩa “điên rồ,” một cơn nóng giận vì hạt, hoặc một cơn nóng giận điên rồ.

Trên trang Facebook của Korea Air, có người đã com: “Bà Cho làm tôi xấu hổ vì là công dân Hàn Quốc.” Một com khác đề nghị đổi tên “Korea Air” bằng “Air Nuts.”

Về phía hãng hàng không, ngay khi vụ việc xảy ra, hãngđã ra thông cáo báo chí xác nhận hành động của bà Cho có “hơi quá tay” bởi vì không có tình trạng khẩn cấp nào buộc phải làm như thế.

Tổng Giám đốc Cho Yang-hođã xin lỗitrên các đài truyền hình về “hành vi điên rồ” này và hứa sẽ loại bỏ tất cả các chức vụ bà Cho đang giữ trong hãng. Ông cúi đầu trước camera và nói: “Tôi đã không dạy con đúng cách.”

Hôm thứ Sáu, bà Cho đã ra trình diện trước Bộ Giao thông dưới sự hộ tống của một giàn giới chức cấp cao của hãng. Báo chí lại xì tin một trong những giới chức đi theo này yêu cầu nhân viên làm tạp dịch trong tòa nhà của bộ phải lau chùi sạch sẽ một lần nữa phòng vệ sinh nữ, vì bà Cho có thể sử dụng trong buổi điều trần.

Qua đến thứ Hai, bà Cho đã chính thức từ chức.Trong thông cáo báo chí hôm thứ Ba, bà nói: “Tôi xin lỗi đã gây rối cho hành khách và những người khác. Tôi mong nhận được sự tha thứ của những ai đã bị tổn thương do những gì tôi làm.”

Báo chí và các nhà phân tích Hàn Quốc nói rằng vụ tai tiếng của bà Cho một lần nữa phơi bày những vấn đề bám rễ trong các chaebol, tập đoàn doanh nghiệp do những gia đình nắm quyền kiểm soát, nơi mà cấp lãnh đạo hành xử như những trời con, đối xử với nhân viên như thần dân của chế độ phong kiến.

“Văn hóa” của các chaebol là các thành viên trong “gia đình ông chủ” có rất nhiều quyền sinh sát, quyết định thăng thưởng hay sa thải cấp chỉ huy trung cấp.

Các thành viên này chạy án rất khéo mỗi khi phạm tội. Báo chí nhắc lại trước đây, người con trai của ông chủ tập đoàn viễn thông và hóa dầu SK Group chỉ bị án treo về tội dùng gậy bóng chày đập vào đầu một nhà hoạt động công đoàn.

 

 Bà Cho Hyun-ah cúi đầu nhận lỗi trước buồi điều trần hôm thứ Sáu (Ảnh Song Eun-seok/News1, via Reuters)

Báo chí Hàn Quốc nói rằng buộc người ta phải quỳ gối để xin lỗi, một tục lệ phổ biến xa xưa trước đây, bây giờ không còn chỗ đứng trong một đất nước Hàn Quốc hiện đại, một trong mười nền kinh tế đứng đầu thế giới.

Bài xã luận của tờ JoongAng Ilbo nói rằng “Trong vụ này, chúng tôi chẳng những thấy một vi phạm luật hàng không mà còn thấy một gia đình chủ nhânlạm dụng quyền thế giống như vua chúa thời xưa.”

Bài xã luận của tờ Kyunghyang Shinmun kêu gọi các công tố viên dùng vụ của bà Cho để cảnh báo với các gia đình làm chủ các chaebol rằng họ “sẽ lãnh hậu quả nếu nghĩ rằng mình đứng trên pháp luật.”

Bên cạnh nỗi buồn của bà Cho là niềm vui của các cửa hàng bán hạt macadamia. Chủ nhân của các cửa hàng này cho báo chí biết kể từ khi xảy ra vụ bà Cho, số bán macadamiacủa họ tăng vùn vụt. Quảng cáo của một cửa hàng online nói rõ hạt của họ sẽ được giao “trong bao chưa mở” đàng hoàng.

Đoc giả danchimviet.info nay mai nếu cóđi đâu bằng Korea Air, khi được các tiếp viên xinh xắn mời đậu phọng, thử hỏi xem họ thay bằng macadamia được không.

Tổng hợp theo nytime.com và các báo khác 

© Đàn Chim Việt

nguồn:danchimviet.info

Posted in Giao Duc, Giải Trí | Leave a Comment »

►Tiên nhân anh Tiến Hợi làm khổ Bác – (Nguyễn Quang Lập)

Posted by hoangtran204 trên 13/12/2014

Tiên nhân anh Tiến Hợi làm khổ Bác

Nguyễn Quang Lập

Nghệ sĩ Tiến Hợi

Lâu ngày không đến Nhà Hát Kịch Hà Nội, hôm nay đến chẳng gặp ai, chỉ gặp mỗi Tiến Hợi. Nó hỏi có vở mới không ông, mình nói không. Nó nói từ ngày tôi đóng vai nhà thơ trong kịch “Sám Hối” của ông, quay đi quay lại cả chục năm rồi. Bao nhiêu lần ông có vở mới tôi chẳng có vai.

Mình nói đùa ông kinh doanh vai Bác Hồ đủ no rồi, cần gì vai khác. Nó bảo hồi này có ma nào thuê tôi đóng Bác Hồ nữa đâu. Tôi sực nhớ sau bộ phim “Hà Nội Mùa Đông 1946” của Đặng Nhật Minh, đúng là không ai thuê Tiến Hợi đóng vai Bác Hồ nữa thật.

Chẳng phải bây giờ Tiến Hợi không còn giống Bác Hồ nữa, hay thủ vai kém, mà tự nhiên thế, cả kịch lẫn phim đều vắng bóng nhân vật Bác Hồ.

Ngày xưa thì danh tiếng nó nổi như cồn nhờ nó thủ vai Bác Hồ. Nó mặt mũi, khổ người, dáng người giống y chang Bác Hồ khi Bác đến dự Đại hội Tua ở Pháp, hoá trang thì Bác Hồ thời nào nó cũng giống. Nó còn bắt chước được giọng Bác, nhiều khi nghe y chang tiếng Bác, khiến nhiều người xem, nghe rất cảm động.

Kịch, Phim bất kì đoàn nào có vai Bác Hồ là không thể không mời Tiến Hợi. Rồi các kì lễ lạt, phong trào sân khấu hoá rầm rộ, hễ 30/4 hay 2/9 thì thế nào cũng có vai Bác Hồ xuất hiện trước đám đông, có khi Bác nói đôi câu, có khi Bác chỉ đứng trên ô tô đưa tay vẫy vẫy; chỉ thế thôi nhưng Tiến Hơi vớ được khẳm tiền.

Cả một mùa hè năm 1995, Tiến Hợi chạy xô từ Bắc vào Nam, thu tiền mệt nghỉ. Vào Nghệ An, Tiến Hợi Bác Hồ chỉ đứng cho các cô gái múa vòng quanh Bác chừng 5 phút lên phim là kiếm được bạc triệu. Để nguyên bộ dạng hoá trang thành Bác Hồ như thế, Tiến Hợi bay vào Đà Nẵng, đứng trên ô tô vẫy vẫy, cười cười, rồi phát kẹo, bánh cho các em thiếu nhi, Bác lại cười cười, vẫy vẫy… Chỉ thế thôi Tiến Hợi kiếm gần chục triệu đồng.

Vào Sài Gòn, Tiến Hợi Bác Hồ đứng trên khán đài, đọc tuyên ngôn xong, bỏ túi cả chục triệu đồng, bay ra Hà Nội đến Cung Văn Hóa, lấy giọng Bác Hồ nói với các em: “Non sông Việt Nam có vẻ vang được hay không là do các cháu.” Bác ẵm hai triệu đồng ngon ơ.

Thằng Tùng C*t nói Tiến Hợi đóng Bác Hồ chỉ trong 10 ngày kiếm được 5 chục triệu – 50.000.000 đồng. Buôn thuốc phịên cũng không trúng lớn và dễ đến như thế.

Tiến Hợi nói: “Mọi người ơn Bác một, tao ơn Bác một trăm.”

Người có mặt mũi, dáng người giống Bác Hồ nên làm kịch sĩ, đóng vai Bác Hồ, kiếm tiền dễ dàng; nghe thì đơn giản thế thôi, nhưng thực ra phải tập luyện vất vả lắm. Tiến Hợi chăm, chịu nghe người chỉ bảo, nhưng hơi chậm hiểu, lại có cái bệnh mất tập trung, hay quên lời, nhiều khi thấy nó tập đóng vai Bác Hồ vất vả dễ sợ.

Mình nhớ hồi mình làm việc ở Nhà Hát, dựng vở gì đó của Phú Thăng, mình có chấp bút biên tập nhưng không nhớ tên vở, chỉ nhớ có vai Bác, mỗi lần làm thoại lời Bác đến khổ.

Tiến Hợi Bác Hồ càng khổ hơn. Anh Tạo – Hoàng Quân Tạo – nhiều lần tru lên:
– Đó là thằng Hợi nói, không phải Bác nói, ngu ơi là ngu!

Nhiều lần điên lên, anh Tạo quát:

– Bác nói cái đ** gì mà mày nói thế, hả?

Được cái Tiến Hợi không tự ái, nó hết sức lắng nghe mọi người góp ý, phải sửa đi, sửa lại cả trăm lần nó cũng sửa cho kì được.

Khổ nhất mỗi khi Bác xuất hiện, thế nào cũng có đám đông quần chúng. Phải đứng thế nào cho ra vị thế Bác, lại không được để Bác xa rời quần chúng.

Lắm khi thấy Tiến Hợi lúng ta lúng túng như gà mắc tóc, anh Tạo quát :

– Bác cơ mà! Bác mà đứng co ro thế hả?

Mọi người cười rũ.

Quốc Toàn góp ý anh Tạo không đựơc gọi Bác Hồ, chỉ gọi Tiến Hợi thôi, tránh phạm huý. Anh Tạo nghe liền.

Nhưng thói quen gọi tên nhân vật, buột miệng vô thức rất buồn cười. Nhiều khi quên, anh Tạo kêu lên:

– Ôi chà chà. Xem cái thằng Bác diễn ngu chưa kìa!

Nói xong anh giật mình, sợ bằng chết. Đến khi say nghề quên hết, lại buột miệng kêu lên:

– Bác Hồ ơi là Bác Hồ, mày diễn cái đ** gì đấy?

Chết cười.

Rồi cuối cùng mọi việc cũng êm thấm cả. Tiến Hợi danh nổi như cồn nhờ vai Bác.

Một đêm diễn kịch về cuộc đời Bác xong, đại diện Ban Lãnh đạo Thành phố lên sân khấu, tặng hoa, bắt tay Tiến Hợi. Khi ấy Tiến Hợi vẫn là Bác Hồ, nhưng nó khom người, kính cẩn đưa cả hai tay ra bắt tay vị lãnh đạo thành phố.

Hoàng Dũng sỉ vả;

– Sao mày ngu thế! Mày đang vào vai Bác, mày bắt tay kiểu đó, chẳng may có thằng nào chụp ảnh Bác khúm núm, người xem ảnh tưởng là Bác thật, có chết không?

Mấy đêm diễn sau đó ở những thành phố khác, nghe lời Hoàng Dũng, khi lãnh đạo thành phố lên sân khấu, tặng hoa, bắt tay, Tiến Hợi diễn vai Bác đúng sách, Bác đứng thẳng, chững chạc, bắt tay với vẻ âu yếm, lại còn vỗ vỗ vai lãnh đạo, thân mật kiểu Bác cháu.

Nhưng làm thế, Tiến Hợi bị anh Tạo mắng:

– Sao mày ngu thế? Người ta là lãnh đạo, mày là cái đ** gì mà mày vỗ vai người ta?

Tiến Hơi nhăn nhó:

– Lúc ấy em đang vào vai Bác mà.

Anh Tạo gắt:

– Vào vào cái đ** gì. Hết kịch là hết Bác, nghe chưa!

Làm gì cũng bị chửi, Tiến Hợi ức lắm, vào hậu đài thở dài, nói:

– Chỉ là Bác thôi mà Hoàng Dũng bảo một đằng, anh Tạo bảo một đằng, tao biết làm thế nào cho đúng là Bác.

Thằng Tùng C*t nói:

– Mày làm Bác bao nhiêu lần mà mày đ** biết phải làm sao cho giống Bác. Tụi tao biết gì đâu mà mày hỏi tụi tao!

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

►Quán cafe Cộng ở Hà Nội…với Menu viết trên bộ sách Lê Nin toàn tập

Posted by hoangtran204 trên 01/09/2013

Quán cafe Cộng chế khẩu hiệu cách mạng, Lênin toàn tập

29-8-2013

Nằm tại tầng 1, tòa nhà 4F, KĐT Trung Yên, phường Trung Hòa (Cầu Giấy – Hà Nội), quán cà phê Cộng từ lâu đã gây phản cảm tới mọi người khi chủ quán đã chế biển hiệu đè lên lá cờ và sao vàng.

.
Nằm tại tầng 1, tòa nhà 4F, KĐT Trung Yên, phường Trung Hòa (Cầu Giấy – Hà Nội), quán cà phê Cộng từ lâu đã gây phản cảm tới mọi người khi chủ quán đã chế biển hiệu đè lên lá cờ và sao vàng.
Hơn nữa, quán cà phê Cộng còn lấy cả sách Lênin toàn tập để chế thành bảng danh mục sản phẩm của quán…(Trong ảnh là cuốn sách Lênin toàn tập được chế thành quyển Menu trong quán cà phê Cộng).
 
Bên trong quyển sách này không phải là nội dung xây dựng xã hội XHCN mà lại bị chủ quán ghi đè lên bởi những dòng chữ là tên các loại đồ uống cà phê, sinh tố, rượu,….
“Những vị lãnh đạo quân đội tý hon bên ly cà phê tại quán Cộng“ – theo một nhân viên làm tại quán cà phê Cộng ở địa chỉ KĐT Trung Yên, phường Trung Hòa (Cầu Giấy – Hà Nội) nói và cho biết: “Đây không phải là địa chỉ duy nhất, cà phê Cộng được mở rộng thành một chuỗi gần chục cửa hàng ở địa bàn Hà Nội“.
Một hình ảnh thời hoa lửa của dân tộc làm vật trang trí trong quán bán hàng
“Tương tự một hình ảnh khác cũng được chủ quán cà phê Cộng chế, không còn gì để nói”  Petro Times bình luận (trong hình là Stalin, Lê Nin, Kax Mark, Mao Trạch đông và Fidel Castro)
Câu nói nổi tiếng “Học, học nữa, học mãi“ của Lênin đã bị chủ quán chế thành “Cộng, Cộng nữa, Cộng mãi“. Điều chẳng giống ai này đã khiến nhiều khách hàng cảm thấy tò mò và tìm đến quán cà phê Cộng.h của quán khiến nhiều người hết sức bức xúc trước những biểu tượng mang tính tôn nghiêm của dân tộc. (Petro Times bình luận)
Hà Nội) gây phản cảm khi chế khẩu hiệu cách mạng, sách Lênin toàn tập để buôn bán

Còn khẩu hiệu Tiến lên toàn thắng ắt về ta trong bài thơ chúc tết của Bác Hồ năm 1968 thì bị biến thành Ngồi im…toàn thắng ắt về ta. Báo Đất Việt sẽ tiếp tục cập nhật tiếp vấn đề này.

“Quan điểm của Sở là phải được xử lý quyết liệt, vì việc làm của quán cafe Cộng còn liên quan tới cả vấn đề an ninh và chính trị”…Liên quan đến chuỗi cafe Cộng chế khẩu hiệu cách mạng, sách Lênin toàn tập để tạo sự tò mò nhằm thu hút khách hàng, ngày 30/8, trả lời báo Đất Việt, ông Tô Văn Động – GĐ Sở Văn hóa Hà Nội khẳng định:“Sở đã nắm được thông tin và đang phối hợp với cơ quan công an (PA83) từ 10 ngày nay để kiểm tra báo cáo thành phố”.Ông Động nhấn mạnh, việc làm của quá cafe Cộng là hoàn toàn không đúng, sẽ phải xử lý nghiêm khắc. Tuy nhiên, xử lý thế nào thì phải do cơ quan công an quyết định.Ông Động cho biết, quán cafe Cộng ở Trung Hòa chỉ là một trong những quán nằm trong cả một chuỗi của cafe Cộng.

Trước đó, cơ quan này cũng đã phát hiện một quán ở Triệu Việt Vương.“Quan điểm của Sở là phải được xử lý quyết liệt, vì vấn đề này còn liên quan tới cả vấn đề an ninh và chính trị nên phải báo cáo kiến nghị thành phố xử lý”, ông Động cho hay.Ngày 29/8, báo Đất Việt đưa tin về hình ảnh tại quán cafe Cộng (Trung Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội) gây phản cảm khi chế khẩu hiệu cách mạng, sách Lênin toàn tập để buôn bán.Cụ thể, chủ quán đã chế biển hiệu đè lên lá cờ và sao vàng. Bên trong quán, hình cờ và nhiều câu nổi tiếng của các vị lãnh tụ còn bị chế thành những câu hài hước.Không những thế, những hình ảnh biểu trưng cho một thời hoa lửa cũng được treo lên tường với lời chú thích tự chế để làm vật trang trí bán hàng.
Chủ quán còn chế sách Lênin toàn tập thành bảng danh mục sản phẩm của quán khiến cho nhiều người cảm thấy mất đi sự tôn trọng. Vào các buổi tối, quán cafe Cộng tổ chức những tiết mục ca nhạc với đài loa được bật hết cỡ gây ra sự ồn ào xung quanh khu vực.
Được biết, quán cafe Cộng do nữ ca sĩ Linh Dung – người từng nổi tiếng với bài hát “Vì một thế giới ngày mai” trong kỳ đại hội Sea Games 22 làm người đại diện.THEO ĐẤT VIỆT
——-
31-8-2013

Chủ quán chế Lênin toàn tập: Được cấp bản quyền sở hữu!

(Góc nhìn văn hóa) – “Việc kinh doanh của tôi hoàn toàn hợp pháp, được chính quyền cấp phép và được Cục Sở hữu trí tuệ cấp bản quyền cho logo…”, ca sĩ Linh Dung – Chủ quán cà phê Cộng, tại địa chỉ tầng 1, toàn nhà 4F, KĐT Trung Yên, phường Yên Hòa (Cầu Giấy – Hà Nội) nói.

Theo ca sĩ Linh Dung: “Nhiều người nói logo của quán chế có hình sao vàng 5 cánh gây “méo mó” hình ảnh lá cờ tổ quốc là không phải. Logo của quán đã được Cục Sở hữu trí tuệ cấp bản quyền sáng chế và tôi cũng đã in một bản gửi lên UBND phường Yên Hòa, các lãnh đạo có thấy phản ứng gì đâu?”.

Nữ ca sĩ này cho biết thêm, việc kinh doanh và cách trang trí của quán cà phê Cộng đều đã được xin phép chính quyền sở tại.“Việc kinh doanh của tôi đã được UBND phường Yên Hòa cấp phép, đúng trình tự, thủ tục và pháp luật”, ca sĩ Linh Dung nói.

Ca sĩ Linh Dung khẳng định việc kinh doanh của mình là hoàn toàn đúng pháp luật và trong sáng.
Ca sĩ Linh Dung khẳng định việc kinh doanh của mình là hoàn toàn đúng pháp luật và trong sáng.

Nói về những khẩu hiệu “Cộng, Cộng nữa, Cộng mãi” hay “Im lặng…toàn thắng ắt về ta” tại quán là chế từ những khẩu hiệu của cách mạng “Tiến lên toàn thắng ắt về ta” và “Học, học nữa, học mãi” của các vị lãnh tụ vĩ đại, ca sĩ Linh Dung nói:

“Tôi không có bất cứ giải thích nào về vấn đề này. Mỗi người đều có những quan điểm khác nhau, không thể vừa lòng hết mọi người. Việc kinh doanh của tôi đều bắt nguồn từ những ý nghĩ trong sáng chứ không phải là phản động”.

Trước đó, như Báo Đất Việt đã đưa tin, quán cà phê Cộng do nữ ca sĩ Linh Dung – người từng nổi tiếng với bài hát “Vì một thế giới ngày mai” trong kỳ đại hội Sea Games 22, chế khẩu hiệu cách mạng, sách Lênin toàn tập để tạo sự tò mò nhằm thu hút khách hàng.

Một hình ảnh chế lãnh tụ trong quán cafe của ca sĩ Linh Dung
Một hình ảnh chế lãnh tụ trong quán cafe của ca sĩ Linh Dung

(Trần Hoàng thấy hình này đã được designed by Tom Burns, có lẻ là từ trước năm 2006, everythingburns.com

Cụ thể, chủ quán đã chế biển hiệu đè lên lá cờ và sao vàng. Bên trong quán, hình cờ và nhiều câu nổi tiếng của các vị lãnh tụ còn bị chế thành những câu hài hước.

Không những thế, những hình ảnh biểu trưng cho một thời hoa lửa cũng được treo lên tường với lời chú thích tự chế để làm vật trang trí bán hàng.

Chủ quán còn chế sách Lênin toàn tập thành bảng danh mục sản phẩm của quán khiến cho nhiều người cảm thấy mất đi sự tôn trọng.

Vào các buổi tối, quán cà phê Cộng tổ chức những tiết mục ca nhạc với đài loa được bật hết cỡ gây ra sự ồn ào xung quanh khu vực.

Nguồn: http://www.baodatviet.vn/van-hoa/goc-nhin-van-hoa/chu-quan-che-lenin-toan-tap-duoc-cap-ban-quyen-so-huu-2353679/

———————–

***Báo chí đánh trước, và công an nhảy vào  điều tra quán cafe Cộng là đàn áp quyền tự do diễn đạt ý kiến, thuộc Quyền Con Người.

Nếu 3 triệu đảng viên đảng CSVN muốn tôn thờ Mác, Lê Nin, Mao, Stalin,…  thì mặc xác họ, cứ đem các lão đó vào đền thờ.

———–

Thì ra báo Petro Times của lão cựu đại tá công an Nguyễn Như Phong đã viết bài đánh phá trước, hôm 26-8. Nhưng sau đó lão đã rút bài xuống.

Báo Người Việt – Cà phê ‘Cộng’ thêm khách nhờ ‘lề phải’ tố

Tờ Petro Times vừa có một loạt phóng sự hai kỳ, kể về quán cà phê “Cộng” tọa lạc ở tầng trệt của chung cư 4F, thuộc Khu đô thị Trung Yên, phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Theo tờ báo này, quán cà phê nằm ở vì trí vừa kể chỉ là một quán trong “chuỗi quán cà phê có cùng tên” của một ca sĩ tên là Linh Dung.

Giống như nhiều quán cà phê khác, “Cộng” mở nhạc máy vào ban ngày và có nhạc sống vào ban đêm. Tuy nhiên, lý do khiến báo Petro Times, tờ báo hiện do một cựu đại tá công an làm tổng biên tập, tỏ ra phẫn nộ với “Cộng” vì nó “phạm thượng”.

“Cộng” có những yếu tố thường thấy trong tuyên truyền của chính quyền ở các quốc gia cộng sản nói chung và Việt Nam nói riêng: Bộ “Lê Nin toàn tập”, tuyên bố của những lãnh tụ như Lê Nin, Hồ Chí Minh được kẻ, vẽ thành khẩu hiệu. Song những yếu tố đó được chủ quán tầm thường hóa để gây cười và đó là lý do người ta thích nó.

Tại cà phê “Cộng”, thực đơn được viết bằng tay trên những cuốn sách thuộc bộ “Lê Nin toàn tập”. Những tuyên bố của Lê Nin, Hồ Chí Minh vẫn được sử dụng làm khẩu hiệu như “Học, học nữa, học mãi”, “Tiến lên, toàn thắng ắt về ta” được sửa lại thành “Cộng, cộng nữa, cộng mãi”, hoặc “Ngồi im, toàn thắng ắt về ta”,…

Cũng theo Petro Times, “Cộng” được bài trí theo kiểu thời chiến, bàn ghế là các thùng đạn, “hình ảnh về chiến tranh, hình ảnh về quân ‘Mỹ – Ngụy’ được treo khắp tường”.

Tờ Petro Times nhận định: “Có thể thấy, việc ngang nhiên xuyên tạc khẩu hiệu của lãnh tụ đáng kính cho thấy sự yếu kém trong nhận thức, vô cảm với chính trị và mù mờ về kiến thức của chủ quán”.

Cũng Petro Times tiết lộ: “Thật buồn là nhiều bạn trẻ thường lui tới đây vì cho rằng quán có cách trang trí rất ‘độc’, rất ‘riêng’ mà không hề quan tâm tới những điều “thiêng liêng”, “quan trọng” đã và đang bị chủ quán làm cho méo mó.

Giống như nhiều bài báo phê phán những hành động hoặc hoạt động có màu sắc chính trị mà chế độ độc tài đảng trị không thích, Petro Times dẫn nhiều ý kiến của dân cư trong khu vực lên án hoạt động của cà phê “Cộng” ồn ào, “gây ô nhiễm môi trường do âm thanh” nhưng tất cả những ý kiến phê phán đó đều ẩn danh.

Tờ Petro Times nhận định: “Có thể thấy, việc ngang nhiên xuyên tạc khẩu hiệu của lãnh tụ đáng kính cho thấy sự yếu kém trong nhận thức, vô cảm với chính trị và mù mờ về kiến thức của chủ quán”.

Cũng Petro Times tiết lộ: “Thật buồn là nhiều bạn trẻ thường lui tới đây vì cho rằng quán có cách trang trí rất ‘độc’, rất ‘riêng’ mà không hề quan tâm tới những điều “thiêng liêng”, “quan trọng” đã và đang bị chủ quán làm cho méo mó.

Giống như nhiều bài báo phê phán những hành động hoặc hoạt động có màu sắc chính trị mà chế độ độc tài đảng trị không thích, Petro Times dẫn nhiều ý kiến của dân cư trong khu vực lên án hoạt động của cà phê “Cộng” ồn ào, “gây ô nhiễm môi trường do âm thanh” nhưng tất cả những ý kiến phê phán đó đều ẩn danh.

Trong cả hai bài của loạt phóng sự về “Cộng”, báo Petro Times còn phê phán kịch liệt nhà cầm quyền địa phương: “Điều đáng nói là những lộn xộn, hổ lốn ở “Cộng” diễn ra trong một thời gian dài, người dân phản ứng rất mạnh, chỉ có chính quyền là lờ đi như không có chuyện gì xảy ra. Có nhiều cách để lý giải cho vụ việc này, nhưng có một cách giải thích đơn giản nhất mà cũng thông dụng nhất: Chính quyền địa phương ‘bảo kê’, ‘nhắm mắt’ trước những việc làm lố lăng, phạm thượng!”

Trên Internet, nhiều facebooker tỏ ra tiếc vì không sống tại Hà Nội để đến thăm quán cà phê này sau khi xem qua loạt phóng sự về cà phê “Cộng” của Petro Times. Một số facebooker sống tại Hà Nội cho biết, sau loạt bài vừa đề cập, cà phê “Cộng” đông khách hơn và “ai đến cũng thích”. (G.Đ.)

——–

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »

► Nhìn Lại Những Bến Bờ – Duyên Anh

Posted by hoangtran204 trên 18/03/2013

Nhân ngày cuối tuần, mời các bạn đọc lại một đoạn tác phẩm Nhìn Lại Những Bến Bờ  của Duyên Anh Vũ Mộng Long. 

Nhìn Lại Những Bến Bờ

Tác giả Duyên Anh- Vũ Mộng Long

…Cuối năm 1951, thị xã Thái Bình thêm một hiệu sách mới: Hiệu
sách Học Hải. Khác với hiệu sách Đông A chỉ bán sách giáo khoa,
9báo, dụng cụ học đường, hiệu sách Học Hải bán tiểu thuyết và cho
thuê tiểu thuyết. Những bộ trinh thám tiểu thuyết của Thanh Đình,
Ngọc Cầm, Phạm Cao Củng được tái bản. Tôi vùi đầu đọc Đoan
Hùng, Lệ Hằng, Lệ Hằng với chí phục thù, Dao bay, Nhà sư thọt,
Vết tay trên trần …, thay vì đọc Thạch Lam, Nhất Linh, Khái
Hưng … Rất thú vị những câu kết và những câu mở đầu mỗi
chương của Thanh Bình, tôi chép lia lịa.

Tôi học văn chương trinh thám và ảnh hưởng cách hành văn kêu boong boong, ngắn cũn cỡn
với khá nhiều ba chấm và chấm than. Kết quả là bài luận tả cảnh
trời mưa của tôi bị cụ cử Trịnh Đình Rư coi như “áng văn châu
ngọc”, “văng vẳng tiếng chuông chùa”. Cụ cử Rư “bình văn” của
tôi cả tiếng. Cụ châm biếm nghiệt ngã khiến tôi muốn độn thổ. Tôi
vỡ mộng viết văn. Từ đó, tôi không làm bài luận nào nữa. Luận
tiểu học tả con trâu của tôi ăn 2 điểm trên 10. Luận trung học tả
trời mưa của tôi ăn 1 điểm trên 20. Tôi hỏi “sư phụ” Đàm Viết
Minh, được nó giải thích:

– Luận văn nhà trường khác hẳn tiểu thuyết ngoài đời. Xuân Diệu
có làm thơ hát nói không ? Huy Cận có làm thơ Đường luật không
? Nhưng ai bảo mày đọc tiểu thuyết trinh thám, tiểu thuyết kiếm
hiệp ? Văn chương kiếm hiệp, trinh thám là văn chương bỏ thùng
rác.

Thế thì tôi quay sang đọc tiểu thuyết tình cảm. Thời kỳ này, Ngọc
Giao đã bỏ kháng chiến về Hà nội. Ông cho tái bản Nhà quê và
tung ra những tác phẩm mới như Mưa thu, Đất, Cầu sương …

Các nhà văn mới đua nhau ném vào thị trường chữ nghĩa vùng tề những
tiểu thuyết tình. Người ta thấy xuất hiện những Nguyễn Minh
Lang, Thanh Nam, Nguyễn Triệu Nam, Vĩnh Lộc, Huy Quang,
Huy Sơn, Hoàng Công Khanh … Trong số những nhà văn mới,
viết ướt át và nhiều nhất là Thanh Nam. Tác giả Cần một người
đàn ông viết tiểu thuyết khi tôi còn mài đũng quần trên ghế nhà
trường.

Tôi đã đọc Thanh Nam, đã phiêu lưu theo nhân vật của anh
và đã khóc sướt mướt. Rồi tôi ước ao viết tiểu thuyết như Thanh
Nam. Bạn thân của anh, Nguyễn Minh Lang, vào làng văn bằng
tập truyện ngắn Trăng đồng nội, Nguyễn Minh Lang chinh phục
độc giả ngay. Anh viết bay bướm, tình tứ. Tôi nhớ, trang đầu của
Trăng đồng nội bảng lảng không khí và thời tiết kháng chiến,
Nguyễn Minh Lang đề tặng: “Trìu tặng Tâm Vấn*, người em gái
của lòng tôi”. Kế đó, anh cho xuất bản Hoàng tử của lòng em.
Nhiều nữa. Tiểu thuyết cuối cùng của anh là Cánh hoa trước gió.
Tiểu thuyết này đã đăng trên nhật báo “trung lập chế” Phương
Đông của Hồ Hữu Tường ở Sài gòn. Nguyễn Minh Lang và Thanh
Nam là hai nhà văn “ăn khách” của Hà nội. Độc giả của họ, đa số
là phụ nữ. Vĩnh Lộc viết cuốn Bừng sáng khá hay. Hoàng Công
Khanh đã nổi tiếng trong kháng chiến với truyện Trên bến Búng.
Vào tề, anh làm thơ, cho in kịch thơ Bến nước Ngũ Bồ và cho trình
11diễn vở kịch thơ này tại Nhà Hát Lớn, Hà nội. Những người khác
không có gì đáng nói. Chưa tìm thấy một tư tưởng mới hay một sự
làm mới chữ nghĩa của văn chương vùng tề. Tất cả chỉ là nối tiếp
cái lãng mạn tiền chiến. Tuy nhiên, ở Đất và Cầu sương, người ta
cũng khám phá ra sự chuyển biến tâm hồn của Ngọc Giao. Đặc
biệt, tạp chí Thế kỷ của Bùi Xuân Uyên đã giới thiệu hai cây bút
mới tuổi nhiều: Triều Đẩu với Trên vỉa hè Hà Nội và Trúc sĩ với
Kẽm trống.

Cùng thời kỳ này, tiểu thuyết Lê Văn Trương tái bản ào ạt, tiểu
thuyết của Tự lực văn đoàn tái bản ào ạt với thêm những nhà văn
mới: Linh Bảo, Gió bấc, Tàu ngựa cũ; Nguyễn Thị Vinh, Hai chị
em; Nguyễn Tường Hùng, Gió mát. Tôi lại say mê Thằng còm và
Thằng còm phục thù của Lê Văn Trương.

Tiểu thuyết Sài gòn cũng
bay ra miền Bắc tới tấp. Thu Hương, Chị Tập của Hồ Hữu Tường.
Nhốt gió của Bình Nguyên Lộc. Mây ngàn của Vita. Đồng quê của
Phi Vân. Những truyện dài rất Sài gòn của Thanh Thủy, Dương
Hà. Đọc tiểu thuyết Thanh Thủy, tôi đã cười hoài vì những câu đối
thoại “Em có yêu anh hôn ? Anh có dzìa hôn ?”. Tôi chưa hiểu
ngôn ngữ Nam bộ. Thế nhưng tôi đã bàng hoàng đọc truyện ngắn
Kòn trô, Chớp biển mưa nguồn của Lý Văn Sâm, nhà văn Biên
Hòa, đăng trên Tiểu thuyết thứ bảy bộ mới. Lý Văn Sâm viết thật
sâu sắc. Tôi cho rằng anh ta viết hay nhất thời đó, trong số các nhà
văn miền Nam.

Tôi còn đọc cả Võ Hồng ở Tiểu thuyết thứ bảy.
12Hiệu sách Học Hải chịu khó đại lý tuần báo văn nghệ. Có bán tại
đây Phổ Thông của Nguyễn Vĩ. Tiểu thuyết tràn ngập các thành
phố vùng tề.

Suốt mùa hè 1951, tôi đọc tiểu thuyết và ghi chép những đoạn văn
hay. Tôi đọc mờ mắt luôn, đọc quên ăn, quên ngủ. Niên học 1952,
“sư phụ” Đàm Viết Minh lên Hà Nội học nhẩy thi tú tài nhất. Nó
đã đậu trung học phổ thông hạng bình.

Tôi bước vào năm học mới
mà luận văn không có tả cảnh. Tôi học Nguyễn Du, Nguyễn Công
Trứ, Cao Bá Quát, Nguyễn Khuyến, Trần Tế Xương, Từ Diễn
Đồng, Học Lạc, Phan Văn Trị, Tôn Thọ Tường … Bí quyết của
“sư phụ” Đàm Viết Minh vất đi hết. Nước lã ra sông. Lúc này, bí
quyết nằm trong “Luận đề về …” của giáo sư Nguyễn Duy Diễn và
Nguyễn Sĩ Tế. Tôi không hứng thú đọc “Luận đề về”, chẳng hạn,
“Luận đề về Nguyễn Công Trứ”. Học thơ Phan Văn Trị, Tôn Thọ
Tường không vô. Cứ ông này xuất “Khuyên đàn con trẻ chớ thày
lay”, ông kia đối “Lòng ta sắt đá há lung lay”, tôi thối chí. Rồi thầy
việt văn của tôi còn “chụp mũ cách mạng” vào thơ Nguyễn
Khuyến mới nản !

Ai xui con cuốc gọi vào hè
Cái nóng nung người nóng nóng ghê
Ngõ trước vườn sau um những cỏ
Vàng phai thắm nhạt ngán cho huê
Đầu cành bướm lượn oanh xao xác
Trong tối đua bay đóm lập lòe
May được nồm nam cơn gió thổi
Đàn ta ta gảy khúc Nam nghe

Chỉ là bài thơ tả cảnh vào hạ. Nhưng thầy tồi “bình” rằng: Ai xui ta
mất nước khiến muôn dân căm phẫn. Trước sau toàn Việt gian,
những tâm hồn Cần Vương mai một. Kẻ nào chiến đấu, kẻ nào
phất cờ khởi nghĩa ? Nếu cách mạng nổi dậy, ta sẽ hoan hô !

Thằng bạn tôi ngứa miệng hỏi:
– Thưa thầy ở điển cố nào gió nồm nam là cách mạng, cỏ là Việt
gian ?
Thầy tôi nổi giận:
– Người đời sau soi sáng chữ nghĩa đời xưa !

Tôi cảm thấy mình không soi sáng cỏ ra Việt gian nên tôi cúp cua.
Và hai bài luận một niên học của tôi cọng lại được 5 điểm trên 20.
Điều đó không quan trọng. Quan trọng là bài báo đầu tiên của tôi,
bài báo “bút chiến” ở bích báo – báo dán tường – với Đính phở,
nhân dịp Tết Nguyên Đán.

Tôi vốn ghét Đính phở. Nó vây vo từ
năm ngoái, khi cụ cử Rư khen văn tài của nó, cụ tiên đoán nó sẽ là
nhà báo nổi danh. Bố nó bán phở. Bố tôi bán thuốc Bắc. Tôi tặng
nó biệt danh Đính phở. Nó tặng tôi biệt danh Long dao cầu. Bạn
tôi, Lê Huy Luyến, “chủ nhiệm” bích báo Mùa Xuân, mời Đính
phở viết bài. Nó bảo nó sẽ viết bài nhan đề Long dao cầu và thách
tôi viết bài Đính phở. Tôi chới với. Làm sao tôi địch nổi văn tài
“luận văn đệ ngũ” Đính phở, kẻ đã được cụ cử Rư “chấm” là nhà
báo ? Làm sao tôi địch nổi văn tài “luận văn đệ tứ” Đính phở, kẻ
đã được thầy Việt văn khen ngợi nức nở ?

Chợt nhớ lời “sư phụ”
Đàm Viết Minh: “Luận văn nhà trường khác hẳn tiểu thuyết ngoài
đời”, tôi gồng người chấp nhận sự thách thức của Đính phở.
Chủ nhiệm Lê Huy Luyến, mỗi sáng, đến trường thật sớm. Nó vào
các lớp, viết phấn trên bảng “quảng cáo” bích báo Mùa Xuân:
“Cuộc bút chiến nảy lửa giữa nhà báo Đính phở và nhà văn Long
dao cầu trên bích báo Mùa Xuân. Cả trường đón đọc nay mai”.

Thằng Luyến hại tôi. Nó phong tôi tước vị nhà văn ! Tôi mà là nhà
văn ư ? Tôi đang chép văn của thiên hạ dài tay ra thì có. Ông Nhật
Tiến ơi, ông viết kịch ngắn năm bao nhiêu tuổi ? Tôi đã chép trọn
vẹn vở kịch của ông đăng hai kỳ trên nhật báo Giang Sơn trang
nhất đấy. Tên vở kịch tôi quên rồi. Chắc ông chưa quên đâu nhỉ ?
Giá “sư phụ” của tôi còn ở Thái, tôi nhờ “sư phụ” tôi dạy dỗ … bút
chiến. Than ôi, “sư phụ” dấu nghề, “người” không chịu “phán” bút
chiến khác luận văn nhà trường, khác luôn tiểu thuyết ngoài đời.

Vậy bút chiến là gì ? Hiểu theo lẽ giản dị thì bút chiến là chiến
tranh bằng bút, là đánh nhau bằng bút. Đã đánh nhau, dù bằng súng
hay bằng bút, dù bằng chân tay hay bằng mồm, rất khó tìm ra chân
lý. Đánh nhau chỉ nhằm mục đích thắng và bại. Bút chiến cũng thế.
Chiến tụng Tây Hồ phú của Phạm Thái tìm ra chân lý nào ? Sự kết
án Nguyễn Hữu Lượng, tác giả Tụng Tây Hồ phú, bỏ Lê Chiêu
Thống theo Nguyễn Tây Sơn. Phò Lê Chiêu Thống là chân lý ?
Nếu có kẻ viết thêm “Chiến chiến tụng Tây Hồ phú”, chân lý của
Phạm Thái sẽ là “Đù ỏa trần gian sống mãi chi!”. Nguyễn Hữu
Lượng viết Tụng Tây Hồ phú. Phạm Thái hằn học viết Chiến tụng
Tây Hồ phú. Nguyễn Hữu Lượng không trả lời. Vậy bút chiến ở
đâu ? Đúng lý phải nói: Nguyễn Hữu Lượng ca ngợi công đức, sự
nghiệp Nguyễn Huệ, Phạm Thái chống Nguyễn Huệ, phò Lê Chiêu
Thống, cay cú Nguyễn Hữu Lượng, viết bài chửi Nguyễn Hữu
Lượng. Văn học sử Việt Nam vỏn vẹn ba cuộc bút chiến tạm gọi là
bút chiến. Cuộc bút chiến thứ nhất xảy ra giữa ông Việt gian Tôn
Thọ Tường và ông ái quốc Phan Văn Trị. Cuộc bút chiến thứ hai
xảy ra giữa thơ mới và thơ cũ. Cuộc bút chiến thứ ba xảy ra giữa
Nhân văn giai phẩm và đảng cọng sản Việt Nam. Còn lại rặt là
đánh đấm bằng bút. Có điều Ngô Đức Kế đánh đấm Phạm Quỳnh,
Ngô Tất Tố đáng đấm Trần Trọng Kim nho nhã, văn vẻ. Người
xưa hơn người sau chỗ đó. Cũng còn bút chiến với xác chết đấy.
Đó là cuộc bút chiến “độc diễn” giữa Nguyễn Văn Trung và Phạm
Quỳnh. Tồi tệ nhất lịch sử nhân loại là cuộc bút chiến giữa Cách
Mạng với những kẻ sĩ nằm tù, tay bị còng, miệng bị bịt ! Tuy
nhiên, phàm đã dùng bút đánh nhau, đều gọi là bút chiến cả.

Tôi sắp đánh nhau bằng bút với Đính phở. Chúng tôi tham dự bút
chiến … học trò. Đinh phở nộp bài trước. Bài ngắn thôi. Báo viết
tay dán tường mà. Chủ nhiệm Lê Huy Luyến không học “nghĩa vụ
luận” của nghề báo, lén đưa bài của Đính phở cho tôi đọc. Tôi tối
tăm mặt mũi. Thằng Đính phở bắt chân tay tôi run lẩy bẩy. Đọc
xong bài của nó, tôi bải hoải. Tào Tháo đang bị cảm cúm, đọc
xong hịch của Trần Lâm hài tội mình thì toát mồ hôi, khỏi bệnh,
tỉnh táo mà rằng: “Nó đánh ra bằng văn, ta đánh nó bằng võ”. Còn
tôi, tôi đánh với Đính phở bằng gì ? Văn nó hay hơn tôi gấp bội
phần. Võ nó to con, nó đấm tôi gãy xương. Tôi đọc lại bài “bút
chiến” của Đính phở. Nó giỏi thật sự, xứng đáng là nhà báo lỗi lạc
mai này. Nó lồng hình ảnh bố tôi vào tôi. Nó tả bố tôi như chụp
ảnh. Bố tôi thái thuốc, bố tôi đạp thuyền tán, bố tôi giã thuốc trong
cối đồng. Đinh phở miêu tả một cách tài tình. Đoạn nó làm tôi phì
cười là đoạn nó tả bố tôi cởi trần ngồi viên thuốc tễ. Trí nhớ của tôi
chỉ cho phép tôi ghi đoạn này:

“Long dao cẫu ngồi viên thuốc tễ đen xì. Thuốc tễ là các vị thuốc
bổ rang vàng, tán nát, rây thành bột trộn với mật. Long dao cầu rất
khổ vì ruồi nhặng đánh hơi mật kéo đến. Thuốc tễ muốn viên
nhanh cần phải lăn những cục tròn dài. Hề hề, ruồi nhặng đậu trên
đó, thật khó ví ! Đang viên thuốc, bị con ruồi bò sau gáy, Long dao
cầu cầm cả cục thuốc viên dở mà gãi. Ghét bẩn dính lẫn vào thuốc
bổ. Ấy, có khi ăn viên thuốc bổ dính ghét lại … trường sinh bất tử
17đấy nhé ! Nhưng khó béo, bằng chứng là Long dao cầu gầy nhom
…”.

Đính phở tả thật quá. Nó thuộc khuynh hướng tả chân. Thuốc tễ
mất vệ sinh lắm. Tôi đã nhìn nhặng đẻ giòi trên thuốc tễ ngào mật !
Nhờ thế, thuốc tễ bổ tì, bổ vị, bổ phế, bổ tâm, bổ não, bổ huyết …
Thuốc tễ nằm trong câu “Ăn bẩn sống lâu!”. Tôi phục Đính phở
bắt phì cười. Văn “bút chiến” của nó đạt tới hạng nhất. Tôi cần
chứng tỏ hơn nó. Bèn về lùng đọc Ba Giai, Tú Xuất, Trạng Quỳnh,
Tiếu lâm … Dở chồng báo cũ, tôi đọc Tam Lang, Hiền Nhân.
Chẳng tìm ra truyện nào, bài nào có thể “cóp” mà chửi Đính phở
cả. Buồn quá, tôi kiếm Đặng Xuân Côn vấn kế. Nó bảo tôi khai
triển mấy câu này:

Phở, phở, phở …
Chẳng ở thì xéo
Léo nhéo chi đây
Đánh giấy sang Tây
Bỏ tù thằng bán phở
Tôi khoái chí. Nghĩ rằng, mày đánh ông bằng “bút chiến”, ông
đánh mày bằng “truyện ngắn”. Và đây là bài của tôi ghi lại theo
hồi tưởng:

Đính phở
Phờ ơ ớ ở …
Phờ ơ ớ ở …
Phờ ơ ớ ở …

Nó chụm hai bàn tay sát miệng làm loa, cong người mà rao. Làm
cái nghề bán phở gánh ban đêm thảm não thật, thua thằng bán xực
tắc. Xực tắc nó gõ khúc tre vui tai. Phở gánh rao khiến mèo gào,
chó sủa. Bạn biết thằng rao phở là đứa nào không ? Đính phở đấy.
Năm ngoái nó học đệ ngũ trường Thị xã, cụ cử Rư đoán số luân
văn cho nó, quả quyết nó thành nhà báo lừng danh, ai ngờ nó đi
gánh phở bán rong. Nghĩ mà thương hại Đính phở. Nó “sinh ra đời
dưới một ngôi sao xấu số”. Tôi cần giúp đỡ nó, “thấy người hoạn
nạn thì thương”.
– Phở …
Đính phở mừng rỡ chạy lại, xun xoe:
– Thưa cậu gọi cháu ạ ?
– Ừ.
– Cậu dạy gì ?
– Bán cho cậu một bán chín nạc.
– Dạ.
– Nhớ vừa cầm thịt thái vừa móc tay gãi háng. Như thế khỏi nước
béo !
– Cháu đâu dám. Với người khác, cháu cầm cả miếng thịt thò vào
háng.
Ăn xong bát phở, tôi thân mật tâm sự:

– Này Đính phở, cậu hỏi cháu nói thật nhé, rồi cậu sẽ ăn ủng hộ
cháu mỗi tối một bát.
– Dạ, xin cậu dạy.
– Nghe nói cháu làm luận, văn hay chữ tốt lắm.
– Thưa cậu, cháu thuê ông giáo tiểu học làm, cháu chỉ chép.
– Mỗi bài bao nhiêu ?
– Một thau xương bò hầm.
– À, ra thế ! Này cháu, cậu thấy bố cháu có tiệm phở, tại sao nỡ bắt
cháu đi bán phở rong. Bố gì ác thế ?
– Thưa cậu, ông nội cháu dạy: “Bé đi câu, lớn đi hầu, già đi bán
phở”. Cháu sợ già đi bán phở nên cãi lời ông nội: “Bé bán phở, lớn
đơm đó, già ngồi đan giỏ”.
– À, ra thế !

Sư phụ của tôi dạy đúng. “Luận văn nhà trường khác hẳn tiểu
thuyết ngoài đời”. Sách có câu: “Con vua thì lại làm vua. Con sãi
nhà chùa lại quét lá đa”. Đính phở là con ông bán phở, dẫu vênh
vang cách mấy, rốt cuộc, cũng sẽ lại tiếp nối nghề bán phở gia
truyền.

Đây là “tác phẩm” đầu đời viết văn của tôi. Hẳn nhiên, cách hành
văn “nguyên thủy” của nó ngô nghê hơn là chép lại. Tôi rất tiếc
không nhớ cách hành văn “ngày xưa còn bé”. Ở tôi, mỗi giai đoạn
đời sống kinh qua, mỗi thời gian tuổi tác chồng chất, đều một lần
thay đổi hành văn và biến chuyển tư tưởng rõ rệt. Còn thay đổi nhờ
kiến thức tôi thâu lượm ngoài đời và trong sách vở, báo chí. Nhà
văn không nhất thiết phải trung thành với một lối hành văn, một
kiểu cấu trúc tác phẩm. Nhưng nhà văn cần thiết trung thành với lý
tưởng viết mà y đã chọn lựa từ tác phẩm đầu tay, vẫn theo tôi. Sự
phản tỉnh về lý tưởng, về tư tưởng của nhà văn, hình như, không
được chấp nhận. Rất giản dị, ở bất cứ không gian và thời gian nào,
Sự Thật luôn luôn là khuôn vàng thước ngọc của nhà văn. “Bút sa,
gà chết”, câu này đúng. Nhà văn bắt buộc phải có thái độ sống và
thái độ viết và phải tôn trọng thái độ của mình để được độc giả tôn
trọng. Thi sĩ Phùng Quán, một trong những kiện tướng của Nhân
văn giai phẩm, viết:
Người làm xiếc đi trên giây đã khó
nhưng không khó bằng người viết văn
trọn đời đi trên đường Chân Thật

Hơn mọi ai, nhà văn phải thật với chính tâm hồn mình khi cầm bút.
Anh chỉ có thể phản tỉnh một lần và một lần thôi. Đó là trường hợp
André Gide. Ông ta đã viết Le retour de l’URSS. Thấy không đúng
sự thật, André Gide can đảm viết Retouche sur mon retour de
l’URSS. Anh, nhà văn quốc gia chống cộng, anh phản tỉnh, anh
đứng chung hàng ngũ cộng sản chống lại quốc gia. Đồng ý. Bút
anh đã sa trên giấy cọng sản. Nếu anh thấy cần phản tỉnh thêm, anh
bỏ cộng sản sang với quốc gia, anh cứ sang. Nhưng, là nhà văn, lần
này anh đừng nuôi một ảo tưởng nào bằng ngòi bút của anh nữa,
21anh nên bẻ bút. Đó là anh có liêm sỉ. Người ta không tha thứ cái
thái độ tráo trở của nhà văn. Quốc rồi Cọng, Cọng rồi Quốc, muối
mặt mà văn học nghệ thuật, mà chống cộng như phường vô lại.
Cộng sản rất khinh bỉ loại nhà văn thò lò sáu mặt này. Còn quốc
gia ?

“Tác phẩm” đầu đời viết văn của tôi xuất hiện trên bích báo mùa
Xuân cạnh “tác phẩm” của Đính phở. Trong thế giới học trò Việt
Nam, tôi dám nói, chưa hề có bích báo nào đăng hai bài “bút
chiến” láo lếu thế. Do sáng kiến của chủ nhiệm Lê Huy Luyến, do
sự “thách đấu” của Đính phở, tôi bốc máu gò gẫm một “tác phẩm”
… phiếm luận cọng tiểu thuyết. Ôi, định mệnh đã an bài ! Bích báo
mùa Xuân dán tường đúng ngày liên hoan Tết. Độc giả chen nhau
đọc. Độc giả thi nhau cười. Long dao cầu và Đính phở thành hai
cái tên chết. Độc giả bình văn và chấm điểm. Độc giả khen Đính
phở sâu sắc, khen tôi đểu, xỏ lá kềnh. Tàn cuộc liên hoan, Đính
phở đến bắt tay tôi thân mật, rủ tôi cùng về.

– Mày viết hay hơn tao, Đính phở nói.
– Tao gò mấy đêm đấy. Mày giận tao không ? Tôi hỏi.
– Không, tao gây sự trước. Nhưng, nói thật đi, ai gà mày ?
– Tao tự viết.
– Thật chứ ?
– Thật.
– Thế thì cụ cử Rư sai lầm. Mày mới sẽ là thằng viết báo. Luận văn
22nhà trường khác hẳn tiểu thuyết ngoài đời, Long ạ !
– Long dao cầu.
– Long thôi. Từ này, đừng chế tao Đính phở nữa.
Đính phở khôi hài:
– Cháu xin cậu.
– Ừ, cậu tha cho làm phúc.

Đính phở khoác tay lên vai tôi. Nó dẫn tôi về hiệu phở nhà nó, mời
tôi ăn phở. Hôm sau, tôi “lại quả” nó một gói táo tầu. Khi tôi vào
nghề báo thực thụ, chẳng bao giờ tìm thấy cuộc bút chiến nào êm
ái như cuộc bút chiến giữa Đính phở và Long dao cầu. Nhà trường
còn khác hẳn cuộc đời đủ mọi thứ chuyện.

Posted in Giải Trí | Leave a Comment »