Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa’ Category

►Cán bộ bảo kê đường dây buôn lậu xăng hơn 2.000 tỉ đồng (19-3-2018)

Posted by hoangtran204 trên 20/03/2018

 

Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Lương hưu cô giáo 1,3 triệu/ 1 tháng ‘thấp mạt hạng’ là bất công (BBC, 30 tháng 10, 2017) — Ban Bí Thư chỉ đạo và Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc ký duyệt: 1400 tỷ xây nghĩa trang lo hậu sự cho 2200 vợ chồng CÁN BỘ LÃNH ĐẠO ở Hà Nội

Posted by hoangtran204 trên 20/02/2018

Giáo viên về hưu 1,3 triệu/1 tháng làm sao sống nổi?

 

Đọc tiếp »

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Giao Duc | Leave a Comment »

►Đắk Lắk yêu cầu cán bộ huyện kê khai: Kết quả thống kê: 50% cán bộ đảng kê khai đang quản lý sử dụng  2000 hecta đất rừng huyện Ea Súp! 50% còn lại chưa trả lời! 

Posted by hoangtran204 trên 08/01/2018

 

 

 

Đọc tiếp »

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Cướp Đất Đai | Leave a Comment »

►Tòa tuyên án tử hình vụ tranh chấp đất đai ở Đak Nông (4-1-2018)

Posted by hoangtran204 trên 06/01/2018

 

Đọc tiếp »

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân, Luật Pháp | Leave a Comment »

►Các Đại gia Rác rưởi và các Quan chức mặt Mo — Vũ Nhôm cấu kết với các quan chức

Posted by hoangtran204 trên 29/12/2017

Chưa ai biết bằng đường nào Vũ Nhôm trở thành thượng tá công an tình báo và đại diện cho tổng cục V Bộ CA. Theo các tài liệu cho thấy, Vũ Nhôm làm giám đốc và chủ tịch HĐQT công ty Bắc Nam 79, và Công ty cổ phần Xây Dựng Bắc Nam 79, là các công ty bình phong của bộ CA, chuyên đầu tư mua bán nhà cửa, mua cổ phiếu tôm cá hải sản, mua cổ phiếu ngân hàng… 

►Thượng Tá Vũ “nhôm” đã bỏ trốn — CA khám xét nhà Vũ Nhôm ngày 21-12-2017?

 

Đọc tiếp »

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Mối liên hệ giữa đại gia Vũ ‘nhôm’ và nguyên Bí thư Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh

Posted by hoangtran204 trên 26/12/2017

 

Đọc tiếp »

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Thời Sự, Tư bản đỏ, Lưu manh đỏ | Leave a Comment »

►GỬI LỜI CHÀO ANH VŨ NHÔM: Đã bị Bắt 21-12-2017?

Posted by hoangtran204 trên 23/12/2017

Cập nhật: Công an Đà Nẵng đã phát lệnh truy nã Phan Văn Anh Vũ ngày 22-12-2017 sau khi đến nhà tính bắt Vũ Nhôm mà không gặp.

 

Đọc tiếp »

Posted in Bất Động Sản, Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Thời Sự, Tư bản đỏ, Lưu manh đỏ | Leave a Comment »

►Ông Nguyễn Xuân Anh bị bãi nhiệm chức Chủ tịch HĐND Đà Nẵng (24-11-2017)

Posted by hoangtran204 trên 30/11/2017

Nói láo và đạo đức giả là đặc trưng nổi bật và điển hình của đảng viên cộng sản. Nguyễn Xuân Anh (sinh 1976), con của cựu ủy viên bộ chính trị Nguyễn Văn Chi (sinh 1945- ), có đủ hai cá tính ấy… nhưng nay phải về “hưu” ở tuổi 41. 

Năm 2012, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Nguyễn Văn Chi đã quyết định không điều tra, truy tố Nguyễn Tấn Dũng về nhiều tội liên quan tới sự thất thoát 86 nghìn tỷ đồng của Vinashin, của dầu khí PVN, các ngân hàng… đổi lại, Nguyễn Tấn Dũng đã hỗ trợ cho Nguyễn Xuân Anh vào dự khuyết ủy ban TW đảng 2011, rồi bí thư Đà Nẵng 2015, và vào ủy ban trung ương tháng 1/2016.

 

Đọc tiếp »

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Nữ Bí thư đảng ủy, kiêm Chủ tịch UBND phường, đứng trên bè để cán bộ kéo đi thị sát lũ lụt (11-10-2017)

Posted by hoangtran204 trên 12/10/2017

 

Đọc tiếp »

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Thời Sự | Leave a Comment »

►Lịch làm việc của ông cục phó mất gần 400 triệu diễn ra thế nào? Một ngày, kiểm tra 5 doanh nghiệp về việc xử lý chất thải !

Posted by hoangtran204 trên 29/09/2017

Trong phòng ngũ ở khách sạn, có nhiều phong bì đã bị xé. Số còn lại thì còn nguyên, có phong bì đựng 850 đô la…!?

 

Đọc tiếp »

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Moi Truong bi O nhiem, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

Cục phó môi trường mất 385 triệu đồng lộ ra khuất tất bổ nhiệm (29-9-2017)

Posted by hoangtran204 trên 29/09/2017

 

Đọc tiếp »

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Moi Truong bi O nhiem, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Chuyện gì đang xảy ra ở Đà Nẵng? Bí thư Nguyễn Xuân Anh có rất nhiều nhà, Chủ tịch Thơ có VỢ BÉ, con riêng, và có 40 căn BIỆT THỰ đã xây móng tại bản đảo Sơn Trà (theo Ban Kiểm tra Trung Ương cho biết)

Posted by hoangtran204 trên 20/09/2017

Một đảng độc tài, thối nát. Một nhà nước “ăn không từ một thứ gì của dân” 

 

 

Đọc tiếp »

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Tư bản đỏ, Lưu manh đỏ, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối, Độc đảng lãnh đạo -Thể chế | Leave a Comment »

►Đà Nẵng: Cán bộ hưu trí và đương chức bình luận về kỷ luật Bí thư Nguyễn Xuân Anh và Chủ tịch Huỳnh Đức Thơ

Posted by hoangtran204 trên 19/09/2017

 

Đọc tiếp »

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối | Leave a Comment »

►Bọn khủng bố Abu Sayyaf đã chặt đầu 2 thuyền viên VN vì đã chờ đợi 7 tháng mà không thấy 50 tỷ đồng tiền chuộc

Posted by hoangtran204 trên 11/07/2017

“từ nhà nước cho đến phía công ty đều làm những chuyện hết sức vô lý, thời gian kéo dài cả 7 tháng, 8 tháng, nếu không chuộc người được thì phải tìm cách cho gia đình người ta biết,…”

” người dân Nghệ An và Thanh Hóa ta thán về sự vô trách nhiệm của chính phủ Việt Nam trong vấn đề cứu công dân của mình.”

 

Đọc tiếp »

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Chinh Tri Xa Hoi, Ngư dân | Leave a Comment »

►# xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức (17-4-2017): Dân phát loa kêu gọi nhau quyết tâm giữ đất để chống lại lãnh đạo Huyện Mỹ Đức, nơi cả họ 8, 9 người làm quan đang cướp đất

Posted by hoangtran204 trên 17/04/2017

Nguồn tin từ dân Đồng Tâm cho biết: Nhà cầm quyền đã thả 3 người dân tối qua 16-7. Nhưng người dân đòi phải thả 12 người còn lại đang bị giam giữ, thì họ mới thả 20 cảnh sát cơ động đang bị nhốt trong nhà văn hóa của xã. (Facebook Lã Việt Dũng)

Đọc tiếp »

Posted in Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân, Lưu manh đỏ, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | 1 Comment »

►Lũ lụt miền Trung: “Khi chưa mưa thì không xả, lại nhè lúc mưa lớn để xả!”

Posted by hoangtran204 trên 18/10/2016

 
15-10-2016

Với người miền Trung như mình thì nhiều hình ảnh lũ lụt qua nay không có gì lạ. Năm 2013 tui ở rốn lũ lịch sử Quảng Ngãi, chứng kiến bà Trí 87 tuổi ở Hành Nhân, xác bà trôi mãi xuống Hành Dũng mắc vào bụi tre kẹt lại trương sình, chứ không cũng trôi mất tiêu luôn.

Hậu quả sau mỗi trận lũ lụt kinh hoàng không tả xiết: dịch bệnh, đói khổ, mọi người đổ ra nạo vét bùn, học trò nghỉ học vì tập vở không còn, các cơ quan hành chính giấy tờ vương vãi, chùa chiền nhà thờ phơi sách phơi kinh, nhiều gia đình chỉ lo chạy người đồ đạc coi như mất trắng, đổ nát, tan hoang mà ít nghe ai…oán thán. Dân miền Trung cái khổ như ở trong máu vậy. Trận lịch sử ở Quảng Ngãi một phần cũng do xả đập không thông báo, dân ở rốn lũ tính cứ hút hết một điếu thuốc thì nước dâng thêm 30cm.

Thiên tai ngày càng khốc liệt hơn do biến đổi khí hậu thì cũng đành, nhưng lũ đang trở nên bất thường, khó đoán định và phòng chống hơn. Nguyên nhân không nhỏ là từ các hồ đập thủy lợi, thủy điện dồn dập xả gây lũ chồng lũ. Rồi nạn phá rừng trên diện tích rộng để làm đường, xây dựng các công trình, khu tái định cư, lấy đất sản xuất mới… Tốc độ truyền dẫn lũ cực nhanh là vậy!

* * *Mãi tui vẫn không tiêu hóa được mấy cái vụ bất ngờ xả đập. Nhân việc thủy điện Hố Hô nằm giáp ranh giữa hai huyện Tuyên Hóa (Quảng Bình) và Hương Khê (Hà Tĩnh) xả đập lúc 16:00 chiều 14.10 khiến 5.000 hộ dân lóp ngóp trong biển nước, viết túm lại ccm (cái con mẹ)

Qui trình vầy nha:

Trong phương án phòng chống lũ lụt vùng hạ du thuỷ điện Hố Hô ban hành 2014 quy định, nhà máy phải có trách nhiệm thông báo xả lũ/sự cố đập, khu vực dự kiến ngập lụt và thời điểm dự kiến kết thúc xả lũ/khôi phục đập.

Trước khi xả, nhà máy sẽ thông báo bằng văn bản trước 2 ngày cho UBND tỉnh Hà Tĩnh và Ban chỉ huy Phòng chống lụt bão – Tìm kiếm cứu nạn tỉnh, UBND huyện Hương Khê, UBND các xã có liên quan.

Nếu trong quá trình xả lũ có tình huống bất thường, khẩn cấp thì đại diện lãnh đạo nhà máy sẽ thông báo trực tiếp cho trưởng phó ban chỉ huy phòng chống lụt bão các cấp bằng điện thoại để xin phương án xử lý.

Tuy nhiên, vụ xả nước chiều tối 14.10 theo Chủ tịch H.Hương Khê là ông Lê Ngọc Huấn, thì UBND không nhận được thông báo bằng văn bản nào. Đại diện nhà máy chỉ thông báo qua điện thoại tới một vị phó chủ tịch huyện lúc 16:00, tức ngay trước khi xả lũ vài chục phút, nên cả huyện hoàn toàn bị động.

Sau khi kiểm tra các quy trình thông báo xả lũ, ông Huấn đã bức xúc với lãnh đạo nhà máy thuỷ điện Hố Hô: “Khi chưa mưa thì không xả, lại nhè lúc mưa lớn để xả. Nước trên đổ về, nước sông dâng lên, tôi đề nghị dừng lại từ 1-2 tiếng cho nước rút bớt, điều kiện lúc đó có thể dừng xả một tiếng nhưng lãnh đạo nhà máy không chấp thuận”.©VNN

Túm lại, mấy anh thủy điện làm cha ông Trời luôn!

* * *Cập nhật đến trưa 16.10 tại rốn lũ xã Hà Linh (Hương Khê, Hà Tĩnh): Nước hiện vẫn ngập sâu nhà dân từ 2 đến 3m. Khu vực này đang bị chia cắt hoàn toàn. Nước có dấu hiệu rút dần, hơn 4.000 hộ dân đã phải sơ tán chưa biết khi nào có thể trở về nhà.

Tranh biếm họa của Lê Anh Phong, báo Tuổi Trẻ Cười.
_________________
Đã biết, tháng 10 là mùa mưa, mà không chịu xả nước trước. Chờ khi mưa lớn, thì xả nước xuống cùng một lúc với cơn mưa.

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa | Leave a Comment »

►Thảm họa lớn nhất của VN là có một chính quyền không đủ tầm, thiếu trình độ, thiếu khả năng điều hành việc nước- Lũ lụt

Posted by hoangtran204 trên 17/10/2016

FB Nguyễn Thị Oanh

17-10-2016

Hình ảnh người dân miền Trung trong cơn lũ. Nguồn: Facebook

Hình ảnh người dân miền Trung sống với lũ. Nguồn: Facebook

Những hình ảnh lũ lụt tang thương ở Hà Tĩnh và Quảng Bình trong tuần qua khiến những ai vô tình nhất cũng không thể cầm lòng. Chưa kịp chia sẻ với bà con, nay cơn bão số 7 lại tràn tới…

Trời như thách đố phận nghèo. Vùng đất vốn đã xơ xác sau “nhân tai” Formosa giờ đây lại tiếp tục nhận thêm cơn “nhân tai” mới từ thủy điện và cơn thịnh nộ ắt phải đến của Mẹ Thiên Nhiên.

Một câu hỏi quay quắt đặt ra là tại sao, năm nào cũng thế, cái đòn gánh thân thương (miền trung) gánh cả hai đầu đất nước lại luôn phải hứng chịu thảm họa thiên nhiên và những hình ảnh thương tâm thế này cứ lặp đi lặp lại?

Nếu bão, lũ là “đặc sản” do điều kiện tự nhiên và vị trí địa lý của vùng đất này thì phải tìm cách để chung sống được với nó. Nếu úng lụt là hậu quả do con người gây ra thì lại càng không thể bó tay mà phải tìm ra giải pháp khắc phục bằng được.

Tôi sang Israel. Tò mò thấy ở đâu cũng sử dụng hệ thống tưới nhỏ giọt. Tìm hiểu thêm mới biết đó là phát minh đặc biệt đã có bản quyền khắp thế giới của người Israel. Hoàn cảnh vị trí địa lý khắc nghiệt của đất nước đã buộc con người ở đây phải nghĩ ra cách làm sao trồng được cây cỏ trên sa mạc cùng với giải pháp sử dụng nước tưới cho cây một cách hiệu quả và tiết kiệm nhất.

Có lần tôi đến thăm Edmonton – thành phố lớn thứ 6 đồng thời là thủ phủ tỉnh bang Alberta của Canada vào mùa Đông. Từ khách sạn, các bạn ở Đại học Alberta (UA) đến đón tôi đi thăm trường và bảo tôi nên bỏ bớt áo mũ ở nhà, chỉ cần mang theo một áo khoác nhẹ. Thấy tôi tỏ ra ngạc nhiên vì ngoài trời đang là 22 độ âm, các bạn khoát tay bảo cứ đi rồi sẽ biết. Hoá ra là phần lớn các tòa nhà trong thành phố này được nối liền với nhau nên nếu đi bộ thì hầu như không phải bước ra ngoài đường (tất nhiên là chỉ hơi bị… “mệt quá đôi chân này”). Tất cả các văn phòng làm việc, siêu thị, cửa hàng ăn uống, dịch vụ… đều có nhiều đường qua lại kết nối bên trong các khu nhà hoặc kết nối bằng cả metro. Các bạn Canada giải thích do khí hậu vùng này rất lạnh và khô vào mùa Đông nên hệ thống đi lại trong thành phố được chính quyền cho thiết kế nhằm mục đích để giảm thiểu tối đa việc người dân phải đi bộ ngoài đường trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt của mùa Đông. Tất nhiên, đi bộ bên trong các toà nhà thì bao giờ cũng ấm áp bởi có máy sưởi ở mọi nơi!

Kể ra như vậy để thấy rằng nếu một chính quyền thật sự vì dân và có trách nhiệm với dân thì sẽ phải tự hình thành tầm nhìn, cũng như xây dựng được những giải pháp cho quốc kế dân sinh.

Chính quyền phải đóng vai trò quyết định trong việc mang lại cho người dân một môi trường sống an toàn và tiện nghi trong khả năng tốt nhất có thể. Chúng ta không thể đem miền Trung cất đi đâu để tránh bão lũ, lụt lội hàng năm. Lại cũng không thể bỏ trắng vùng đất này vì sợ thiên tai. Vậy thì không ai khác ngoài chính quyền (địa phương và trung ương) phải có trách nhiệm làm sao cho dân sống được ở nơi đó và phải là một cuộc sống bền vững chứ không phải là kiểu “bám đất” để sống.

Đã 41 năm chúng ta sống trong hòa bình rồi, nên không còn có thể đổ lỗi cho chiến tranh. Những gì thiên nhiên đang đối xử với miền Trung ngày nay là hậu quả của sự tắc trách và thể hiện trình độ yếu kém kéo dài trong công tác quản lý, điều hành của cả chính quyền trung ương lẫn địa phương. Vì thế mới duyệt cho quy hoạch thủy điện thả ga không cần cân nhắc. Vì thế mới buông lỏng quản lý cho rừng đầu nguồn bị tàn phá vô tội vạ. Vì thế mới cho các dự án công nghiệp nặng và khai khoáng phát triển tràn lan, bất chấp hậu quả tác động môi trường…

Ngây ngô và vô cảm đến độ như ông Phó Giám đốc Sở NN&PTNT Nghệ An còn phát biểu: “Khi xả lũ, chúng tôi chỉ tính đến an toàn của đập, còn hậu quả thì chưa nghĩ đến”. Bó tay!!!

Hồi tối nay, tôi vừa hỏi thăm một cậu thanh niên quen biết có gia đình sống ở Tuyên Hoá (Quảng Bình). Cậu bảo vùng nhà cháu chả có thủy điện mà năm nào cũng ngập. Trời thương thì cho ngập ít mà ghét thì cho ngập nhiều thôi. Nhưng mà cũng phải sống và cũng quen hết rồi, chứ bỏ đi đâu được hả cô?

Tất nhiên, những vùng có thủy điện thì còn khốn khổ hơn nữa. Nhưng mấy ông làm thủy điện lại bảo: Không xả nước mà để vỡ đập cũng chết cả nút! Mà một khi mưa bão lớn quá thì có báo trước khi xả nước, dân cũng chẳng đỡ nổi!!!

Tóm lại, chỉ có dân cứ phải tự loay hoay đối phó với thiên tai mà thôi! Hoặc phải chấp nhận “quen” với nó và chịu đựng bằng mọi khả năng có thể. Vai trò của chính quyền trong việc hoạch định chiến lược để giúp dân sống cùng và đối phó hiệu quả với thiên tai hầu như hoàn toàn mờ nhạt. Và như mọi khi, hễ cứ có thiên tai là lại có các cuộc vận động quyên góp nhân đạo trong dân.

Tuy nhiên, người dân có thể tự nhường cơm sẻ áo cho nhau trong lúc tai ương khốn khó, nhưng không vì thế mà chính quyền có thể ung dung để mặc cho dân tự giúp nhau vượt khó và nghĩ rằng “tan bão là xong, nước rút là ổn”.

Vai trò và bản chất của một chính thể cầm quyền đòi hỏi những người lãnh đạo cần thể hiện trách nhiệm đúng nghĩa là “cha mẹ của dân” trong lúc này để lo cho dân, chứ không cần phải là “đầy tớ” một cách thiếu thực chất nữa!

Năm nào tôi và cộng đồng nhỏ của tôi cũng tham gia đóng góp cứu trợ lũ lụt cho miền Trung. Tôi cũng vừa thấy mọi người đang chia sẻ trên mạng những đoạn video clip để kêu gọi cứu trợ, thậm chí có cả lời kêu gọi phải gửi cho thế giới biết những hình ảnh này để họ cùng tham gia giúp đỡ đồng bào ta. Tuy nhiên, thẳng thắn mà nói, chẳng lẽ cứ “đến hẹn lại lên” là lại phải tổ chức các đợt vận động quyên góp cứu trợ thế này? Ngay cả với bạn bè quốc tế, họ có thể chung tay chia sẻ, giúp đỡ một đất nước bị thiên tai đột ngột, nhưng cứ năm nào cũng kêu cứu thì người ta sẽ đánh giá về chúng ta ra sao? Chúng ta sẽ trả lời thế nào nếu giả sử có bạn bè cắc cớ hỏi rằng: “Tại sao năm nào ở đó (miền Trung) cũng bị bão và lũ, lụt mà nhà nước không có cách nào để giúp dân tránh? Tại sao lại không thể phòng ngừa được một chuyện mà ai cũng biết chắc rằng nó vẫn thường xuyên xảy ra?”…

Vì vậy, sâu xa mà nói, “nhân tai” ở đây không phải chỉ là những Formosa hay nhà máy thủy điện. “Nhân tai” lớn nhất đó là một chính quyền hoạt động thiếu hiệu quả, không đủ tầm và cũng không có tâm để lo cho dân một cách căn cơ. Do vậy, cần lắm những thay đổi quyết liệt về tư duy và cơ chế điều hành bộ máy chính phủ để chính quyền này thực sự là một chính quyền vì dân.

Điều mà người dân miền Trung cũng như cả nước cần và ước, đó là có được một chính quyền đủ trình độ, năng lực cần thiết, hoạt động minh bạch và có hiệu quả. Đấy mới là điều cốt yếu để giảm thiểu ảnh hưởng của cả “nhân tai” cũng như thiên tai, đảm bảo cuộc sống an toàn, ổn định và bền vững cho mọi công dân.

______________

Năm 1989, nhà thơ Phùng Quán đã tóm tắt khả năng lãnh đạo của đảng cộng sản VN vỏn vẹn bằng 2 câu thơ:

“Học lớp 3 điều hành việc nước,

Trách chi khỏi ngọc nát, nhân quyền” 

Nguyễn Tấn Dũng chưa học xong tiểu học, mới 11 tuổi bỏ học cầm súng làm du kích. Vậy mà trở thành, trưởng ban chỉ đạo kinh tế trung ương 1997, phó thủ tướng 8 năm , chủ tịch hội đồng tài chánh quốc gia, kiêm thống đốc ngân hàng, rồi làm thủ tướng hơn 10 năm. 

Quá tầm. Miền Bắc đã chịu đựng lũ bất tài này hơn 6 thập niên, từ 1954-2016, và hiện nay, vẫn chưa có dấu hiệu nào bọn chúng sẽ biến đi sớm cho người dân đỡ cực.

Trong khi chờ đợi bọn khốn biến đi, mời các bạn xem sự tác oai, tác quái, hành hạ dân của lũ quỉ đỏ. 

============>

=>Thực hiện “đúng qui trình” xã lũ:

1800 mét khối/1 giây, hay 108.000 mét khối/ 1 phút

1.080.000 mét khối/10 phút

 

 

.

 

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Ông Võ Kim Cự: Nếu không có sự cố, Formosa tạo nguồn thu lớn

Posted by hoangtran204 trên 26/07/2016

Bao Tuoi Tre

24-7-2016

TTO – Nguyên Bí thư, chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh Võ Kim Cự nói ông ký cấp phép cho Formosa là đúng quy định. Có sai là sai trong quá trình thực hiện. Ông bất ngờ khi Formosa xảy ra sự cố.

Ông Võ Kim Cự – Ảnh: Nam Trần

Tối 24-7, ông Võ Kim Cự – nguyên bí thư, nguyên chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh, người đã ký giấy chứng nhận đầu tư cho Formosa đầu tư nhà máy luyện thép tại Vũng Áng (Hà Tĩnh) đã có cuộc trao đổi vớiTuổi Trẻ xung quanh những dư luận về quá trình cấp phép dự án này có liên quan đến ông.

Sau khi được cấp phép và hoạt động, Formosa đã gây sự cố môi trường đặc biệt nghiêm trọng, gây thiệt hại nặng nề tại 4 tỉnh miền Trung.

Tôi bận, chứ không né tránh

* Suốt hơn 3 tháng từ khi xảy ra sự cố môi trường do Formosa gây ra ông hoàn toàn im lặng, dù dư luận “soi” ông rất dữ. Báo chí hỏi không trả lời, báo Tiền Phong dẫn lời lãnh đạo Hà Tĩnh nói Bí thư, chủ tịch Hà Tĩnh gọi ông cũng không bắt máy? Vì sao ông không lên tiếng?

– Báo nào nói Bí thư, chủ tịch Hà Tĩnh gọi mà không bắt máy thì tôi không biết. Nhưng chỉ gần đây khoảng ngày 16 đến 19-7 có vài phóng viên đề nghị gặp nhưng do bận nên tôi từ chối, hẹn sau đại hội Liên minh HTX Việt Nam. Mấy ngày đó quá bận, chúng tôi phải tập trung.

* Nhưng thưa ông, tại hành lang Quốc hội, nhiều phóng viên, trong đó có cả tôi, hỏi ông về vấn đề Formosa ông đều bước nhanh, không trả lời. Chủ tịch Quốc hội cũng nhận được phản ánh này và nói sẽ đề nghị ông trả lời báo chí về Formosa?

 – Tại hành lang Quốc hội cũng có phóng viên đề nghị gặp, tôi cũng nói là sẵn sàng gặp, không từ chối. Nhưng thời gian nghỉ giải lao chỉ 20 phút, đủ vào ra, uống chén nước, mà nội dung thì chưa biết phóng viên hỏi gì. Nói dài thì không đủ thời gian mà nói ngắn thì không đầy đủ nên tôi chờ thời gian thích hợp hơn.

Tôi tham gia quản lý dự án Formosa này từ đầu. Tình hình thiệt hại của dân, tâm tư của dân, mình không thể đứng longoài cuộc được. Đồng thời mình là đại biểu Quốc hội thì phải phản ánh tâm tư nguyện vọng của dân. Trả lời thì chỉ có lợi thôi, tôi không né tránh, không đùn đẩy.

* Nhưng dư luận về ông thì đã có từ lâu, ngay khi sự cố xảy ra, báo chí cũng đã liên hệ, thời gian rất dài hơn 2 tháng. Sao ông không xuất hiện để nói lại vấn đề mà dư luận đặt ra?

– Trước tình hình một vấn đề lớn như vậy liên quan đến đối nội, đối ngoại thì cũng phải kiên trì, chờ đợi xử lý chung toàn cục, chứ đâu thể tự ý phát ngôn theo ý mình được. Tôi không né tránh, nhưng có những việc vượt khỏi thẩm quyền. Không chỉ tôi mà bất kỳ ai cũng chưa thể trả lời ngay được.

“Tôi có phần trách nhiệm”

* Hậu quả Formosa gây ra với bốn tỉnh miền Trung ngày hôm nay ông có từng nghĩ đến khi đặt bút ký giấy phép cho họ?

– Thật sự là bất ngờ. Đùng một cái xảy ra sự cố, nghe như kiểu là “tin giật gân”. Vì trước đó chúng tôi đã bắt buộc Formosa tuân thủ luật pháp Việt Nam, đảm bảo môi trường…

Tôi thật sự băn khoăn và trăn trở vì thấy họ đã cam kết, đầu tư một lượng vốn khá lớn, cứ nghĩ như vậy thì họ sẽ làm việc nghiêm túc. Có ai ngờ…

* Thưa ông, với tư cách là người đứng đầu chính quyền Hà Tĩnh lúc đó, là người ký giấy phép cho Formosa, làm sao ông có thể tự “nghĩ” như vậy được mà phải có biện pháp chứ? Ông tin Formosa nhiều quá nên công tác kiểm tra kiểm soát đã không đủ chặt chẽ để buộc Formosa thực hiện?

– Thời gian tôi làm ở Hà Tĩnh thì Formosa chỉ làm mặt bằng, chưa có gây ra ảnh hưởng đến sự cố môi trường biển. Còn quá trình lắp đặt thiết bị là cuối năm 2015 và đầu năm 2016 mới lắp thiết bị và chạy thử, khi đó tôi đã rời Hà Tĩnh, không thể trực tiếp chỉ đạo, giám sát nữa.

Chúng ta cũng cần khách quan là đây là thời điểm chạy thử, bên phía bạn cũng đang tiến hành kiểm tra lại quy trình vận hành, cho nên sự cố này xảy ra cũng là để chúng ta bắt buộc họ làm nghiêm ngay từ đầu. Những cái này thật sự bất ngờ đối với tôi, chứ không phải mình thấy mà lại vô trách nhiệm, không quan tâm.

 * Có nhiều ý kiến, trong đó cả các ĐBQH đề nghị đóng cửa Formosa, quan điểm của ông ra sao?

– Nếu Formosa không làm đúng cam kết thì không những đóng cửa nhà máy mà còn phải trừng phạt họ ở mức cao hơn nữa đảm bảo sự nghiêm minh của luật pháp, đảm bảo quyền lợi cho nhân dân.

* Năm 2008 ông trả lời báo chí nói về viễn cảnh tươi đẹp khi Hà Tĩnh có Formosa: thu ngân sách hàng chục tỉ USD, người dân có việc làm… Bây giờ thì cá chết, hàng vạn ngư dân điêu đứng. Ông có xót xa?

– Tất nhiên là tôi chia sẻ về băn khoăn này, để cho hàng vạn người bị ảnh hưởng. Nhưng đúng là nếu không có sự cố này xảy ra thì hàng chục vạn lao động của Hà Tĩnh và các tỉnh thành có việc làm, tạo ra nguồn thu lớn cho tỉnh.

Năm 2014 Hà Tĩnh thu được gần 10 ngàn tỉ, 2015 hơn 10 ngàn tỉ. Như vậy dự báo đó là có tính khả thi thật sự. Nếu như sự cố môi trường này không xảy ra thì rõ ràng là như vậy.

* Nhưng sự cố đã xảy ra rồi, đó là sự đánh đổi quá đắt?

– Đây cũng là bài học xương máu, không chỉ riêng dự án này mà để các dự án tiếp theo, không thể bằng mọi giá mà phải đảm bảo phát triển bền vững, môi trường, xã hội, đảm bảo quyền lợi cho dân.

* Ông là người đã ký giấy phép cho Formosa và kiến nghị rất nhiều ưu đãi cho Formosa, bây giờ sự cố xảy ra ảnh hưởng đến 100.000 lao động (theo báo cáo của Chính phủ). Ông nói ông không sai gì, như vậy ông có hoàn toàn thanh thản?

– Tôi nói là vấn đề cấp phép là đúng quy định. Còn việc vi phạm, nguyên nhân vi phạm là việc hoàn toàn của Formosa, tất nhiên là phải trăn trở. Hai chuyện đó khác nhau.

* Nghĩa là cá nhân ông và lãnh đạo Hà Tĩnh thời điểm cấp phép cho Formosa là không liên quan trách nhiệm?

– Cấp phép là cấp đúng, nhưng thực thi không đúng.

* Thực thi đâu chỉ có Formosa mà kèm theo cả trách nhiệm kiểm soát của cơ quan chính quyền Hà Tĩnh, đặc biệt là lãnh đạo tỉnh chứ?

– Tất nhiên về phía địa phương Hà Tĩnh cũng có trách nhiệm ở đây nhưng trách nhiệm của các cơ quan chức năng. Họ có cả bộ máy, họ có cả thẩm quyền và trách nhiệm hậu kiểm đằng sau, như các bộ ngành của trung ương.

* Thưa, tôi muốn hỏi trách nhiệm cá nhân ông?

– Bản thân cá nhân tôi cũng có phần trách nhiệm cùng với bộ máy địa phương. Tôi đã nói đây là một bài học kinh nghiệm để cho các dự án tiếp theo. Nhưng phải làm rõ ràng.

* Trong dư luận của người dân, trên mạng xã hội, đã có ý kiến đòi bãi miễn tư cách ĐBQH của ông vì vấn đề Formosa. Ông nghĩ gì?

– Căn cứ nào? Tôi chưa nghe nói. Cái này tôi không bình luận, cái đó thuộc các cơ quan chức năng có thẩm quyền.

Ống xả ngầm ra biển Vũng Áng của Formosa
Ống xả ngầm ra biển Vũng Áng của Formosa

“Cấp phép Formosa 70 năm là đúng luật”

* Trong cuộc họp báo mới đây, Thanh tra Chính phủ cho rằng việc Hà Tĩnh cấp phép đầu tư 70 năm cho Formosa là chưa đúng pháp luật, đồng thời lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh trong thời điểm đó cũng phải có trách nhiệm. Ông nói gì về điều này?

– Tôi khẳng định là tôi làm đúng. Khi thẩm định dự án đã có ý kiến của 12 bộ chuyên ngành, kể cả các cơ quan trong khối nội chính, quốc phòng, an ninh… Sau đó báo cáo Chính phủ và Chính phủ đồng ý để cho Hà Tĩnh được cấp phép.

Các căn cứ để cho Formosa thuê đất 70 năm là căn cứ vào Luật Đầu tư, Luật Đất đai, căn cứ vào Quyết định 72 và Nghị định 108 của Chính phủ và các văn bản quy phạm pháp luật có liên quan đến đầu tư trực tiếp của nước ngoài.

Việc cấp phép đầu tư 70 năm là căn cứ vào điều 36 của Luật Đầu tư quy định đối với những dự án có nguồn đầu tư có quy mô lớn, thời gian thu hồi vốn chậm và đạt được các tiêu chí như cần khuyến khích đầu tư vào các ngành, lĩnh vực như luyện thép, cảng biển, sản xuất điện và sử dụng trên 5.000 công nhân trở lên.

Dự án của Formosa đã đạt được cả 4 tiêu chí đó và cấp phép là đúng theo quy định của pháp luật.

VIỄN SỰ thực hiện (viensu@tuoitre.com.vn)

_____________

 

Tin liên quan

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Luật Pháp, Ngư dân, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Khi quyền lực không thuộc về nhân dân, thì cán bộ phạm tội nghiêm trọng vẫn không bị truy tố ra tòa, vẫn được đề bạt thăng chức

Posted by hoangtran204 trên 19/07/2016

Khi quyền lực không thuộc về nhân dân

Ls Ngô Ngọc Trai gởi BBC

Báo Thanh Niên mới có bài ‘Miễn xử lý hình sự lãnh đạo Vinaconex vì vi phạm lần đầu’, thu hút được sự quan tâm chú ý của dư luận quần chúng.

Hà Nội đang phát triển và nhiều công trình xây dựng (ảnh minh họa)

Nội dung bài báo cho biết, quá trình điều tra đã xác định ông Phí Thái Bình, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Vinaconex, nguyên Phó chủ tịch UBND TP.Hà Nội; Nguyễn Văn Tuân – nguyên Tổng giám đốc Vinaconex cùng 3 thành viên HĐQT “có dấu hiệu tội phạm nhưng do khai báo thành khẩn, phạm tội lần đầu, sức khỏe yếu nên không xem xét trách nhiệm hình sự”.

Kết quả điều tra cho thấy từ năm 2004, Hội đồng quản trị Vinaconex lúc đó là các ông: Phí Thái Bình – Chủ tịch, Nguyễn Văn Tuân, Tổng giám đốc, Tô Ngọc Thành, Hoàng Hợp Thương và Vũ Đình Chầm là các ủy viên khi thực hiện vai trò nhiệm vụ của chủ đầu tư cấp nước sông Đà đã không thực hiện đúng quy định pháp luật về quản lý đầu tư xây dựng công trình, quyết định cho thay đổi vật liệu tuyến ống, đưa vào sử dụng vật liệu composite sợi thủy tinh khi chưa thẩm định; lựa chọn nhà thầu thiếu năng lực và kinh nghiệm, cung cấp sản phẩm cho dự án không đảm bảo chất lượng nên công trình liên tục bị hư hỏng trong quá trình vận hành, khai thác. Cơ quan tố tụng xác định cả 5 người này đã có dấu hiệu của tội vi phạm quy định về xây dựng gây hậu quả nghiêm trọng theo điều 229 bộ luật Hình sự.

Cũng theo thông tin bài báo thì từ khi công trình đưa vào sử dụng đến khi khởi tố vụ án (tháng 7/2014) đã có 9 lần vỡ ống và đến thời điểm có kết luận điều tra là 14 lần. Việc tuyến ống không đảm bảo chất lượng buộc doanh nghiệp khai thác dự án phải đầu tư thêm số tiền lớn hơn 1.000 tỉ đồng để khẩn cấp xây dựng thêm tuyến ống mới.

Qua điều tra xác định 14 lần vỡ ống đã có 18 ống cốt sợi thủy tinh bị phá hủy, gây thiệt hại lớn cho doanh nghiệp quản lý khai thác dự án sau đầu tư là Công ty CP nước sạch Vinaconex. Số tiền doanh nghiệp đã chi để khắc phục, sửa chữa thay thế các lần vỡ tuyến ống là hơn 13,458 tỉ đồng. Ngoài ra, việc tuyến ống liên tục bị vỡ phải dừng cấp nước sinh hoạt đã gây ảnh hưởng đến 177.000 hộ dân với lượng nước ngừng cấp hơn 1,5 triệu m3, thời gian ngừng cấp là 343 giờ.

Cho đến nay, đường ống nước sông Đà đã bị vỡ đến lần thứ 18, lần gần nhất là ngày 11/7.

Ít nghiêm trọng?

Xét về góc độ tâm lý, con số 18 lần vỡ đường ống nước rất trái ngược với yếu tố pháp lý ‘vi phạm lần đầu’ và do vậy công chúng có lý do chính đáng để bất bình phẫn nộ.

Xét ở góc độ pháp lý thì yếu tố vi phạm lần đầu chỉ được coi là tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự nếu nó đi kèm với một yếu tố pháp lý khác đó là tính ít nghiêm trọng. Vì theo điểm h khoản 1 Điều 46 Bộ luật hình sự năm 1999 thì một trong những tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự là ‘Phạm tội lần đầu và thuộc trường hợp ít nghiêm trọng’.

Do vậy nếu phạm tội lần đầu nhưng gây hậu quả nghiêm trọng hoặc rất nghiêm trọng hay đặc biệt nghiêm trọng thì sẽ không được áp dụng tình tiết giảm nhẹ phạm tội lần đầu.

Với các thông tin về hậu quả như hàng chục lần đường ống bị vỡ, hàng trăm nghìn hộ dân bị ảnh hưởng, hàng chục tỷ đồng khắc phục hậu quả, cả nghìn tỷ đồng phải bỏ ra xây dựng đường ống mới thì thử hỏi nó có thuộc trường hợp gây hậu quả ít nghiêm trọng hay không?

Cho nên việc áp dụng tình tiết giảm nhẹ phạm tội lần đầu trong trường hợp này là không hợp lý, trái luật vì hành vi không thuộc trường hợp ít nghiêm trọng. Các cơ quan đã thiếu tôn trọng hiểu biết của người dân và tự ý làm theo ý mình.

Nhiều việc phi lý

 

Trong thực tế nhiều trường hợp các cơ quan công quyền làm những việc phi lý trái lẽ.

Ví như có tỉnh lên dự án xây những công trình tượng đài hàng nghìn tỷ đồng, họ nói là do người dân yêu mến Bác Hồ nên cần dựng tượng. Trong khi đó rất nhiều vấn đề dân sinh cấp thiết lại không được giải quyết, ví như trường lớp học của các cháu học sinh thì bỏ bê không xây, cầu đường đi lại thì ghồ ghề không sửa, người dân không có nước sạch để dùng.

Cũng chính những tỉnh muốn xây tượng đài nghìn tỷ lại là địa phương hàng năm phải xin trợ cấp từ ngân sách trung ương (do một số tỉnh có thu nhập lớn nộp về). Tài chính yếu kém là thế nhưng chi tiêu lại vung vãi, bỏ bê không quan tâm đầu tư phát triển kinh tế địa phương để nâng cao mức sống người dân.

Hoặc như có tỉnh vừa mới xin trợ cấp chính phủ phát gạo cứu đói cho dân trong dịp giáp hạt nhưng lại bỏ ra hàng chục tỷ đồng để bắn pháo hoa ngày lễ tết, họ nói rằng người nghèo cũng muốn xem bắt pháo hoa để có niềm vui tinh thần. Trong khi cái nhu cầu thể xác còn lo chưa xong thì còn mong cái thú vui tinh thần được không?

Còn ở Hà Nội đây mới có thông tin là người ta định lắp đặt điều hòa nhiệt độ cho những nhà vệ sinh công cộng ở những khu vực nhiều khách du lịch trong nội đô, trong khi đó hãy về mà xem những mạn nông thôn như Thạch Thất, Thanh Oai, Chương Mỹ đời sống người dân còn hết sức nhọc nhằn.

Tại sao không dành tiền lo cung cấp nước sạch cho người dân sử dụng? Hàng vạn hộ dân ven đô nằm ngay trên tuyến đường ống cấp nước từ Sông Đà về Hà Nội song từ bao nhiêu năm nay vẫn phải tự khoan nước để dùng.

Không biết chất lượng nước ra sao và sẽ ảnh hưởng gì đến sự phát triển của sức khỏe trẻ nhỏ, thử hỏi các quan chức rằng đời sống dân sinh của người dân không đáng quan tâm, không đáng được chăm lo hay sao?

Cũng ở Hà Nội, nhiều tuyến đường vỉa hè còn tốt, gạch lát còn nguyên, nhưng rồi cũng bị người ta cày xới lên phá bỏ đi để lát đá mới hết sức lãng phí, thấy thật cay đắng khi nghĩ về những cảnh đời khốn khổ và tình cảnh thiếu thốn công trình nơi thôn quê.

Trên phạm vi cả nước thì biết bao công trình dự án hàng nghìn tỷ đồng bị bỏ hoang đắp chiếu do tính toán sai về tính kinh tế hoặc tính kỹ thuật, mà rồi tiền của công sức của nhân dân đổ sông đổ bể.

Không thuộc nhân dân

Liệu quyền lực có thuộc về nhân dân?

Tất cả những việc làm phi lý trái lẽ đã xảy ra đều có chung một nguyên nhân bản chất đó là quyền lực không thuộc về nhân dân.

Vì quyền lực không thuộc về nhân dân nên người ta mới không sợ làm điều ngang ngược, bất chấp cảm nhận suy nghĩ của người dân. Họ không sợ nhân dân vì nhân dân không có khả năng truy cứu trách nhiệm được họ.

Ví như mới đây vị cựu Bộ trưởng Bộ Công thương bị phanh phui trách nhiệm trong việc cất nhắc con trai vào vị trí lãnh đạo của một doanh nghiệp nhà nước lớn thuộc Bộ quản lý, khi xử lý trách nhiệm thì người ta lại bao biện là do cơ sở ở dưới họ yêu cầu.

Hay như vị Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Hậu Giang vừa bị xóa tư cách Đại biểu Quốc hội do trước đó trong quá trình điều hành doanh nghiệp nhà nước gây thua lỗ thất thoát 3.300 tỷ đồng. Với cái thành tích công trạng như vậy mà người ta vẫn được đề bạt thăng chức, và khi xác định trách nhiệm thì lại bảo là đúng quy trình.

Trong những việc làm và phát ngôn kiểu đó người ta không coi nhân dân ra gì cả.

Quyền lực đã không thuộc về nhân dân như đúng ra phải thế.

Nếu quyền lực thuộc về nhân dân, các đại biểu dân cử thực sự đại diện cho ý chí và nguyện vọng của người dân, các cơ quan dân cử như Quốc hội, Hội đồng nhân đúng là cơ quan nắm thực quyền thì đã không để xảy ra những chính sách trời ơi, những việc làm trái lẽ như vậy.

Nếu quyền lực thuộc về nhân dân, cán bộ công quyền làm sai sẽ bị kỷ luật mất chức, họ sẽ phải cân nhắc làm việc theo pháp luật thay vì dẫm đạp lên nó để làm theo ý mình.

Khi quyền lực thuộc về nhân dân sẽ buộc công quyền phải lắng nghe, cầu thị tiếp thu, thay vì thấy sai không sửa, làm sai làm bậy mà vẫn làm tiếp, hoặc trấn áp bức hại những tiếng nói chính trực.

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Gây thất thoát hơn 3.300 tỷ đồng, ông Thanh vẫn được điều lên làm Chánh Văn phòng Ban Cán sự Đảng Bộ Công thương, điều về làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang!

Posted by hoangtran204 trên 19/07/2016

“Không ai bênh được những người liên quan đến vụ ông Trịnh Xuân Thanh”

19-7-2016

Dân trí “Qua chỉ đạo của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, nhân dân không còn lo ngại quá trình xử lý vụ việc có nể nang, né tránh. Và chúng ta cũng nên tin rằng, không ai có thể bênh được những cá nhân liên quan đến vụ việc”, ông Nguyễn Đình Hương – nguyên Phó trưởng ban Tổ chức Trung ương nói về vụ ông Trịnh Xuân Thanh.

Tổng Bí thư: Kiểm tra nguyên Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng nếu có dấu hiệu vi phạm

Vụ Trịnh Xuân Thanh, cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng chịu trách nhiệm gì?

 Ông Nguyễn Đình Hương đánh giá vụ việc liên quan đến ông Trịnh Xuân Thanh rất nghiêm trọng (Ảnh: Phương Thảo)

Ông Nguyễn Đình Hương đánh giá vụ việc liên quan đến ông Trịnh Xuân Thanh rất nghiêm trọng (Ảnh: Phương Thảo)

Sáng 19/7, sau khi có chỉ đạo của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng về những việc cần làm tiếp sau khi có kết luận của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương về những sai phạm của ông Trịnh Xuân Thanh – Tỉnh ủy viên Tỉnh ủy Hậu Giang và nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, ông Nguyễn Đình Hương – nguyên Phó trưởng Ban Tổ chức Trung ương đã chia sẻ với phóng viên Dân trí những vấn đề liên quan đến vụ việc.

Phóng viên:Thưa ông, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa chỉ đạo những việc cần làm tiếp sau khi có kết luận của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương về những sai phạm của ông Trịnh Xuân Thanh – Tỉnh ủy viên Tỉnh ủy Hậu Giang và nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang. Ông nhìn nhận thế nào về chỉ đạo của Tổng Bí thư?

-Tôi nhận thấy chỉ đạo của Tổng Bí thư rất đúng, rất có trọng tâm. Vấn đề lớn nhất trong đó liên quan đến ông Vũ Huy Hoàng (nguyên Bộ trưởng Bộ Công Thương), chứ không phải là vấn đề kỷ luật ông Trịnh Xuân Thanh – vì đương nhiên ông Trịnh Xuân Thanh phải bị kỷ luật. Ngoài việc liên quan đến ông Vũ Huy Hoàng ra thì còn liên quan đến ai nữa không? Sự việc này liên quan đến nhiều người chứ không đơn giản đâu!

Trọng tâm thông báo của Tổng Bí thư là chỉ đạo các cơ quan làm rõ những vi phạm để xảy ra thua lỗ gần 3.300 tỷ đồng (giai đoạn 2011 – 2013) ở Tổng Công ty cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam. Hơn 3.000 tỷ đồng đó mất thế nào, thất thoát thế nào và đi đâu? Thất thoát như thế tại sao lại chạy thoát được lên Bộ Công thương, sau đó lại về Hậu Giang. Ai chỉ đạo, ai “cò mồi”, ai dẫn dắt việc này.

PV: Chỉ đạo của Tổng Bí thư cũng nêu rõ, Uỷ ban Kiểm tra Trung ương cần chỉ đạo chặt chẽ các đoàn kiểm tra xem xét, kết luận bảo đảm đúng quy định của Đảng và pháp luật của Nhà nước, công tâm, khách quan, trong sáng, không chịu bất kỳ một sức ép nào của bất cứ tổ chức, cá nhân nào. Theo ông vì sao Tổng Bí thư nhấn mạnh điều trên?

-Theo tôi, nhấn mạnh của Tổng Bí thư có ý là đoàn kiểm tra không bị một ràng buộc nào kể cả tiền, kể cả đút lót, chạy tội, mà phải làm việc công tâm, khách quan.

Qua chỉ đạo đó, nhân dân không còn lo ngại quá trình xử lý vụ việc có nể nang, né tránh. Và chúng ta cũng nên tin rằng không ai có thể bênh được những cá nhân liên quan đến vụ việc.

PV: Giai đoạn 2011-2013, ông Trịnh Xuân Thanh làm lãnh đạo ở PVC để xảy ra nhiều sai phạm và thua lỗ hơn 3.200 tỷ đồng. Vụ việc được Thủ tướng yêu cầu kiểm điểm làm rõ trách nhiệm của tập thể và từng cá nhân để xử lý nghiêm. Tuy nhiên, sau chỉ đạo đó, ông Trịnh Xuân Thanh vẫn được bổ nhiệm giữ các chức vụ quan trọng ở Bộ Công thương và đến giữa năm 2015 được luân chuyển làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang. Theo ông, ai phải chịu trách nhiệm trực tiếp liên quan đến quá trình bổ nhiệm, luân chuyển ông Trịnh Xuân Thanh?

Ông Vũ Huy Hoàng là người trực tiếp quản lý cán bộ ở Bộ Công thương giai đoạn đó, thế nên những vấn đề trên liên quan trực tiếp đến ông Hoàng. Chẳng lẽ ông Hoàng không biết gì đến việc Trịnh Xuân Thanh gây thất thoát hơn 3.000 tỷ đồng để rồi ông Thanh vẫn được điều lên làm Chánh Văn phòng Ban Cán sự Đảng Bộ Công thương, điều về Hậu Giang làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang!

Vấn đề liên quan đến Trịnh Xuân Thanh không thể đổ cho Hậu Giang được. Phải kỷ luật ông Vũ Huy Hoàng! Còn Trịnh Xuân Thanh thì phải khởi tố…

PV: Nguyên là Phó trưởng ban Tổ chức Trung ương, ông nhìn nhận thế nào về quy trình bổ nhiệm ông Trịnh Xuân Thanh?

-Ngay khi có thông tin tôi đã theo dõi và biết được Trịnh Xuân Thanh không thuộc diện cán bộ được Trung ương luân chuyển về địa phương. Như vậy, ông Thanh không nằm trong diện Trung ương quản lý mà Bộ Công thương trực tiếp quản lý. Việc luân chuyển như vậy là “móc ngoặc” giữa Bộ Công thương với tỉnh Hậu Giang. Vì vậy, trách nhiệm của ông Vũ Huy Hoàng rất nặng trong vấn đề này. Theo tôi, các bên cần phải làm rõ quá trình này.

PV: Ông đánh giá vụ việc nghiêm trọng đến mức nào?

Đây là vụ việc hết sức nghiêm trọng. Xoay quanh việc gây thất thoát hơn 3.000 tỷ đồng, cho thấy đây là hình thức chạy tội rất tinh vi. Vì sao thất thoát 3.000 tỷ đồng lại thoát được, Bộ trưởng có biết không, nếu không biết thì quản lý cái gì? Phải xử lý ông Vũ Huy Hoàng vì đã tạo điều kiện cho Trịnh Xuân Thanh chạy tội.

Xin cảm ơn ông!

Quang Phong (thực hiện)

*Trịnh Xuân Thanh còn  được “cấp có thẩm quyền tặng thưởng Huân chương Lao động trong 2 năm liền (năm 2009 và 2010) và phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động cho Tổng Công ty cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (năm 2011)!!!

_______

 

18 lần xảy ra sự cố vỡ đường ống dẫn nước sông Đà”

Luật sư nói về miễn xử lý hình sự với nguyên Phó Chủ tịch UBND Hà Nội

Thời gian công tác tại Vinaconex, nguyên Phó chủ tịch UBND TP Hà Nội cùng các thành viên HĐQT đã vi phạm quy định về quản lý đầu tư và xây dựng dự án đường ống cấp nước Sông Đà.

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

► Formosa Hà Tĩnh: phát thải “siêu độc”, quản lý “chưa tiên liệu”?

Posted by hoangtran204 trên 10/07/2016

Đăng Nguyễn

Bài trên “Kinh tế Sài Gòn Online” nay đã bị gỡ bỏ.

 

Trả lời báo chí tại cuộc họp báo ngày 30-6-2016, Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường (TN-MT) Trần Hồng Hà nói rằng:

“Về quy chuẩn môi trường, trước đây vì nhiều lý do nên một số ngành ô nhiễm được ưu tiên. Ví dụ trong ngành luyện kim, luyện thép… nếu để tiêu chuẩn cao sẽ khó khả thi nên phải hạ thấp hơn chuẩn bình thường để ngành đó tồn tại, phát triển” (VnExpress).

Vậy “trước đây”, hay nói đúng hơn là cho đến thời điểm này, các vấn đề môi trường của ngành thép được quản lý như thế nào để bây giờ Formosa Hà Tĩnh gây ra thảm họa môi trường ven biển miền Trung, đến nỗi Bộ trưởng Bộ TN-MT Trần Hồng Hà phải thừa nhận:

“Có thể nói ta chưa tiên liệu được các chất thải của Formosa” (Tuổi Trẻ)

(Ghi chú của TH: Làm công tác môi trường mà phát biểu như ông Hà thì chứng tỏ rằng ông ta và cán bộ môi trường đã không có bằng cấp chuyên môn về môi trường học. Ngành môi trường đòi hỏi phải học các môn khoa học (hóa, lý, sinh), và học lấy mẫu và làm thí nghiệm liên quan tới hóa học, sinh vật học, sinh hóa, sinh y, phải biết rõ các chất gây ô nhiễm, chất độc hại trong các ngành công nghiệp nặng, ngành hóa dầu,… và còn có biết luật pháp. Với kiến thức cao, và hiểu biết rộng về chuyên môn của nhà môi trường, như thầy so với trò, các công ty và tập đoàn không thể nào qua mặt bộ tài nguyên và môi trường.)

Phát thải “siêu độc” của Formosa

Thật ra, từ năm 2009, Cục Thẩm định và Đánh giá tác động môi trường (Tổng cục Môi trường, Bộ TN-MT) đã cho xuất bản tài liệu “Hướng dẫn lập báo cáo đánh giá tác động môi trường dự án luyện gang thép” (Hướng dẫn ĐTM).

Hướng dẫn ĐTM này gồm lời nói đầu và 8 chương, đưa ra các phân tích chi tiết về công nghệ luyện gang thép, các tác động môi trường, các biện pháp giảm thiểu tác động môi trường, chương trình quản lý và giám sát môi trường, tham vấn ý kiến cộng đồng và cuối cùng là khung hướng dẫn kỹ thuật lập báo cáo ĐTM dự án đầu tư xây dựng nhà máy luyện gang thép.

Hướng dẫn ĐTM này đã nêu rất rõ “…trong quá trình xây dựng và vận hành các dự án đầu tư xây dựng nhà máy luyện gang thép sẽ gây ra những tác động tiêu cực tới môi trường. Vì vậy cần phải tiến hành đánh giá tác động môi trường cho dự án, nhằm mục đích phân tích, đánh giá và dự báo những tác động có lợi và có hại, trực tiếp và gián tiếp, trước mặt và lâu dài mà các hoạt động của dự án có thể ảnh hưởng đến tài nguyên và môi trường khu vực, để từ đó xây dựng các biện pháp giảm thiểu ô nhiễm môi trường, đồng thời giúp cho cơ quan chủ đầu tư dự án có những quyết định toàn diện và đúng đắn về các giải pháp phát triển dự án gắn với bảo vệ môi trường”.

Với những gì được viết ra một cách chi tiết trong hướng dẫn này, thật khó hiểu với sự thừa nhận của Bộ trưởng Bộ TN-MT Trần Hồng Hà ở trên.

0ddad_2_405.jpg

Cân bằng nguyên vật liệu và năng lượng để sản xuất ra 1 tấn thép thô từ nhà máy liên hợp gang thép như của Formosa mà Bộ TN-MT hướng dẫn.

46a5a_1_405.jpg

Theo hướng dẫn ĐTM này để tính toán với công suất giai đoạn 1 là 15 triệu tấn thép/năm, Formosa Hà Tĩnh sẽ thải ra môi trường với tải lượng các chất ô nhiễm.

Đó quả là những con số khủng khiếp cho dù xét theo bất cứ nguồn ô nhiễm nào:

-khí thải (gần 36 triệu tấn/năm), -nước thải (trên 28.000 tấn/năm các chất ô nhiễm), hay

-chất thải rắn (gần 9 triệu tấn/năm).

Tất nhiên đây là tải lượng ô nhiễm trước khi được xử lý bằng các hệ thống kiểm soát ô nhiễm không khí, xử lý nước thải và quản lý chất thải rắn.

Một điều đáng lưu ý, đó là tổng lượng phenol và xyanua trong nước thải của Formosa trước khi xử lý là 120 tấn/năm hay 0,36 tấn/ngày (cho rằng nhà máy vận hành 330 ngày/năm), tính theo tài liệu hướng dẫn ĐTM của Bộ TN-MT ở trên.

Như vậy, tính ra trong năm ngày nhà máy mất điện và không thể xử lý được nước thải, tổng lượng phenol và xyanua đã thải ra biển Vũng Áng mà Bộ TN-MT công bố đó là nguyên nhân chính gây ra thảm họa cá chết hàng loạt từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên – Huế trong tháng 4-2016 vừa qua, là 1,82 tấn (giả định chạy theo công suất của giai đoạn 1).

“Chỉ” 1,82 tấn phenol và xyanua trong năm ngày, mà phá hủy gần như toàn bộ rạn san hô trên 200 cây số bờ biển miển Trung mà có khi cần đến cả trăm năm để phục hồi.

(Tiến sĩ Môi Trường Mai Thanh Truyết, trong video dưới bài này, cho rằng đến thời điểm tháng 4/2016, Formosa vẫn chưa xây xong lò nấu quặng nhiệt độ cao 3000 độ C để nấu chảy và tách sắt khỏi quặng, thì làm sao có được chất cặn bả như phenol, cyanua và kim loại nặng như thủy ngân, arsenic, chì,.. Tiến sĩ Mai Thanh Truyết cho rằng Formosa dùng biển Hà Tỉnh như một bãi để xã thải các chất xả của 150 nhà máy khác. Formosa đã bí mật vận chuyển bằng đường biển trong các chất xả thải của 150 công ty con của Formosa (đóng rải rác trên nhiều nước) đến 13 cảng nằm trong khu công nghiệp Hà Tỉnh (mà ngay cả công an Hà tỉnh năm ngoái đã than là họ không được vào kiểm tra KCN). Các xà lang chở chất thải nằm chờ đó lâu nay, và sau khi Formosa xây xong đường ống xả thải dài 1,5 km, rộng 1,2 mét vào tháng 3, thì đầu tháng 4/2016 Formosa vờ nói là rửa máy móc, súc đường ống, chạy thử máy… nhưng họ đã xả thải hết một lần số lượng các hóa chất thải rất lớn xuống biển. Vì thế mới có khả năng gây ngộ độc và ảnh hưởng cả vùng biển sâu, rộng, và dài 200 km như thế.)

“Chỉ” 1,82 tấn phenol và xyanua trong năm ngày, mà hàng triệu ngư dân miền Trung điêu đứng vì mất ngư trường trong vài tháng qua và sẽ còn khó khăn không biết đến bao giờ.

Nếu tính theo giấy phép xả thải mà Formosa đã được cấp với lưu lượng 45.000 mét khối/ngày, chỉ riêng với nồng độ phenol hay xyanua cho phép đều là 0,585 mg/l, thì tổng lượng phenol và xyanua sẽ thải ra biển Vũng Áng trong điều kiện Formosa vận hành ổn định và xử lý nước thải đạt tiêu chuẩn cho phép sẽ là 17,37 tấn/năm, tức là lớn gấp 9,5 lần so với lượng thải của năm ngày gây ra thảm họa.

Vậy liệu rằng hệ sinh thái biển miền Trung kia, vốn đã bị phá hủy gần như toàn bộ “chỉ” với 1,82 tấn phenol và xyanua, có tiếp tục chịu đựng nổi trong 70 năm tới khi còn tiếp nhận hàng năm một số lượng phenol và xyanua “ổn định” là 17,37 tấn/năm, đó là chưa kể Formosa còn dự kiến nâng công suất nhà máy lên 1,5 lần, đạt 22 triệu tấn thép/năm cũng sẽ dẫn đến lượng phát thải gấp 1,5 lần như thế?

Xem ra Bộ TN-MT cần phải nỗ lực nhiều để có bộ quy chuẩn nước thải cũng như giấy phép xả thải phù hợp cho Formosa Hà Tĩnh, thay cho bộ Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về nước thải công nghiệp sản xuất gang thép QCVN 52:2013/BTNMT đang được áp dụng và “chưa tiên liệu được các chất thải của Formosa” với chỉ 12 thông số.

Để tham khảo, Hướng dẫn về môi trường, sức khỏe và an toàn của Tổ chức Tài chính quốc tế (IFC) áp dụng cho nước thải của các nhà máy sản xuất thép liên hợp như Formosa quy định đến 25 thông số, trong đó có rất nhiều thông số về kim loại nặng mà QCVN 52:2013/BTNMT không quy định.

Sau nước thải là khí thải

Dư luận chưa chú ý đến nhiều về khí thải từ Formosa Hà Tĩnh, cho dù đó cũng là một nguồn ô nhiễm cực lớn, có lẽ do khu liên hợp gang thép này chưa vận hành toàn bộ dây chuyền sản xuất. Theo tính toán ở trên, chỉ riêng phát thải CO2 của Formosa Hà Tĩnh đã đạt đến 34,5 triệu tấn/năm, so với tổng lượng phát thải khí nhà kính năm 2020 của tất cả các ngành sản xuất và xây dựng là 68,3 triệu tấn/năm (không kể ngành công nghiệp sản xuất năng lượng), theo báo cáo dự báo phát thải khí nhà kính của Bộ TN-MT năm 2014.

Nghĩa là, chỉ riêng khu liên hợp gang thép Formosa Hà Tĩnh, phát thải khí nhà kính đã chiếm đến trên 50,5% tổng lượng phát thải khí nhà kính trong toàn bộ các ngành sản xuất và xây dựng tại Việt Nam! Ta biết rằng Việt Nam là một trong những nước dễ bị tổn thương nhất thế giới do biến đổi khí hậu, và những thảm họa do thiên tai như hạn hán, lũ lụt và những hiện tượng thời tiết cực đoan khác xảy ra khắp cả nước trong thời gian qua với cường độ tác hại ngày càng lớn cũng như tần suất xảy ra ngày càng dày đặc đã chứng minh điều đó. Vậy thì không rõ khi vận hành toàn bộ dây chuyền sản xuất, Formosa Hà Tĩnh sẽ tiếp tục góp phần làm nghiêm trọng thêm tác động do biến đổi khí hậu đến mức nào?

Cùng với CO2 còn là những chất ô nhiễm khác độc hại không kém, đó là bụi và khí kim loại gần 1 triệu tấn/năm có nguy cơ rất cao gây ra các bệnh về đường hô hấp, trong đó có ung thư phổi. Ngoài ra, SO2 và NOx là những khí gây ra mưa axit, làm suy giảm chất lượng đất, chất lượng nước, giảm năng suất nông nghiệp và nuôi trồng thủy sản, cũng đạt đến lượng phát thải theo thứ tự là 33.000 tấn/năm và 34.500 tấn/năm.

Tương tự nước thải, khí thải cũng có quy định riêng, đó là Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về khí thải công nghiệp sản xuất thép QCVN 51:2013/BTNMT. Quy chuẩn này quy định 11 thông số cho khí thải sản xuất thép nói chung, và 11 thông số cho khí thải sản xuất cốc (luyện cốc).

Trong khi đó, hướng dẫn về môi trường, sức khỏe và an toàn của IFC áp dụng cho khí thải của các nhà máy sản xuất thép liên hợp như Formosa quy định chung đến 18 thông số, không phân biệt quy trình sản xuất.

Có hai điều đáng nói về QCVN 51:2013/BTNMT, đó là quy định chỉ tiêu dioxin/furan chỉ được áp dụng từ ngày 1-1-2017, và nồng độ bụi cho phép cao gấp 2-5 lần so với hướng dẫn của IFC (100 mg/Nm3 so với 20-50 mg/Nm3, trong đó IFC đề nghị áp dụng 20 mg/Nm3 khi trong bụi phát hiện có các kim loại độc hại).

Dioxin, thành phần chính của chất độc màu da cam mà không lạ gì với người dân Việt Nam, là tác nhân gây chết người, ung thư và để lại nhiều di chứng về sức khỏe cho nhiều thế hệ; Dioxin/Furan là những hợp chất có độc tính cao nhất được biết trong khoa học cho đến nay.

Trong khi đó, bụi phát sinh từ các ống khói nhà máy liên hợp sản xuất thép có tính chất là bụi lơ lửng (SPM), trong đó hàm chứa rất nhiều các kim loại nặng độc hại khác nhau như arsenic, thủy ngân (Hg), cadmi, chì (Pb), niken, crôm, kẽm, mangan…

Vậy thì, dioxin/furan độc hại như thế, sao chỉ yêu cầu áp dụng từ ngày 1-1-2017? Bụi lơ lửng phức tạp với nhiều kim loại nặng độc hại như thế, dựa vào đâu để cho phép thải với nồng độ quá cao so với tiêu chuẩn quốc tế?

Ngoài ra, hiện nay giấy phép xả thải chỉ mới được áp dụng cho nước thải và chất thải công nghiệp, chất thải nguy hại, còn giấy phép xả thải cho khí thải chỉ được áp dụng sau ngày 1-1-2018, theo quy định trong Nghị định số 38/2015/NĐ-CP!!!

Với nguy cơ ô nhiễm do khí thải của Formosa Hà Tĩnh như hiện nay, rõ ràng không có lý do gì phải trì hoãn việc áp dụng giấy phép xả thải cho khí thải đến sau ngày 1-1-2018. Việc áp dụng giấy phép xả thải cho khí thải càng sớm càng tốt sẽ góp phần ngăn ngừa thảm họa môi trường do ô nhiễm không khí từ Formosa Hà Tĩnh có thể gây ra cho đồng bào miền Trung.

Kiểm soát ô nhiễm ở Formosa, cần đầu tư 1 tỉ đô la Mỹ!

Theo báo cáo nghiên cứu “Modelling and Analysis of Environmental Pollution in an integrated steel plant” (Mô hình hóa và phân tích ô nhiễm môi trường của một nhà máy liên hợp gang thép) do Giáo sư K. Vizayakumar đến từ Indian Institute of Technology (Viện Công nghệ Ấn Độ) thực hiện năm 2001, thống kê cho thấy để các hệ thống kiểm soát ô nhiễm trong các dự án liên hợp gang thép hoạt động thực sự hiệu quả, chi phí đầu tư cho các hệ thống này chiếm đến 10% tổng vốn đầu tư dự án. Nghĩa là với quy mô đầu tư 10 tỉ đô la Mỹ của dự án Formosa Hà Tĩnh, chi phí để đầu tư cho các hệ thống xử lý khí thải, xử lý nước thải và quản lý chất thải rắn tại đây cần đến 1 tỉ đô la Mỹ.

Trong khi đó, hệ thống xử lý nước thải 45.000 mét khối/ngày mà Formosa tự cho là hiện đại chỉ tốn có 45 triệu đô la Mỹ, chưa bằng 1/22 con số 1 tỉ đô la Mỹ nhu cầu đầu tư ở trên. Vậy liệu rằng Formosa có dành đến 955 triệu đô la Mỹ còn lại để đầu tư vào hệ thống xử lý khí thải và quản lý chất thải rắn, để đảm bảo tuân thủ về môi trường theo các chuẩn mực quốc tế? Hay “nếu để tiêu chuẩn cao sẽ khó khả thi nên phải hạ thấp hơn chuẩn bình thường để ngành đó tồn tại, phát triển”, nên Formosa đã và sẽ còn tiếp tục lợi dụng để rồi môi trường của Việt Nam sẽ bị ô nhiễm, người dân của Việt Nam sẽ còn tiếp tục bị trả giá?

Chỉ có Bộ TN-MT với vai trò là cơ quan quản lý nhà nước trực tiếp và cao nhất trong Chính phủ về các lĩnh vực môi trường, tài nguyên nước, biến đổi khí hậu… mới có thể trả lời những câu hỏi đó.

_________

Đảng và nhà nước VN đã: Thông đồng với Trung Quốc, cõng rắn cắn gà nhà.

-tiêu diệt cá tôm làm cho ngư dân phải bỏ nghề đánh cá, chuyển qua làm nghề khác, bỏ luôn khu vực Hoàng Sa, và Trường Sa cho Trung Quốc.

-Hủy diệt nguồn chất đạm ( protein) của dân VN.

-Hủy diệt vựa lúa ở miền Tây bằng cách ngăn chận nguồn nước qua việc xây dựng 20 đập thủy điện trên sông Mê kông, làm nước biển xâm nhập sâu hơn 100 km vào các tỉnh miền Tây, xây dựng hơn 30 nhà máy dọc theo sông Hậu Giang để xả thải chất ô nhiễm giết sạch cá tôm, thí dụ cho phép xây dựng nhà máy giấy Lee and Man Brother, ở Hậu Giang, và công ty giấy này sẽ xả ra 28.000 tấn NaOH/ 1 năm.  ( NaOH là sodium hydroxide, hay còn gọi là xút, một chất kiềm cực độc cho tôm, cá, nước, không khí, thực vật) mỗi năm xuống sông Hậu Giang. Chất này gây bệnh phổi, phù phổi, pulmonary edema, khó thở, các bệnh đường hô hấp, bệnh ngoài da, ngứa ngáy, ghẻ lỡ ngoài da,…

Quy mô dự án Formosa Hà Tĩnh lớn đến đâu?

Environmental Impacts of the Paper Industry (Những tác động lên môi trường của kỹ nghệ giấy)

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »

►Quốc hội sai, lại đổ tội do dân bầu sai chăng?!

Posted by hoangtran204 trên 28/06/2016


Hà Văn Thịnh

Cho dù bị ném đá – thậm chí, bị tù tội, tôi vẫn buộc phải nói rằng: Chưa bao giờ, ở đâu, tôi thấy tồn tại một quốc hội kém cỏi, vô trách nhiệm, dốt tệ dốt hại như quốc hội nước ta!

Làm sao có thể xảy ra chuyện 3 ngày trước khi một bộ luật – Luật Hình sự có hiệu lực (1.7.2016), Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã có phiên họp khẩn với Trưởng đoàn ĐBQH các địa phương để ra quyết định về vấn đề chưa có tiền lệ trong lịch sử tư pháp của loài người, đó là HOÃN việc thi hành vì có 3 lỗi sai nghiêm trọng trong tổng số trên 90 SAI PHẠM CẦN SỬA CHỮA!?

93 triệu người dân cả nước dẫu có nằm mơ cũng không dám nghĩ rằng gần 500 nghị sĩ – élit, tinh hoa chính trị của nước nhà lại có thể u mê đến mức thanh thản bấm nút, vui vẻ thông qua, hể hả thắng lợi khi cho phép ban hành những điều luật chắc chắn sẽ gây ra tai họa thảm khốc cho hàng triệu triệu người.

Đây là điều không thể chấp nhận cho dù, đó là cách thứclàm luật thô thiển, ấu trĩ của cả một hệ thống trong chính thể độc tài.

Có rất nhiều điều đáng bàn trước những câu hỏi bức bách cần phải giải quyết NGAY, LUÔN để đổi thay cấu trúc, lề lối, nguyên tắc của nền chính trị vận hành như thể một trò đùa, cứ mãi hoài đem đến khổ đau, bức bối cho dân tộc, giống nòi, làm xấu mặt tổ tiên, làm ủ ê quốc tính…

Thứ nhất, quốc hội phải là nơihội tụ tinh hoa theo đúng nghĩa đen của từ này. Ông hòa thượng nọ, vị đại tá kia, ngài công nhân ấy…, có biết gì về LUẬT mà dám bấm nút để ban hành luật? Quốc hội chứ có phải là tổ chức mặt trận đâu mà phải “đủ thành phần, giới tính, dân tộc”? Chừng nào vẫn còn cái “tiêu chí” quái đản trên thì chừng đó vẫn còn sai.

Thứ hai, hãy bỏ cái cách BẤM NÚT đi vì, theo đó, chẳng có ai phải chịu trách nhiệm về những điều sai. Dự luật phải mang tên người đề xướng, tên người đồng ý biểu quyết (thông qua dự luật, tên người không đồng ý và biểu quyết chống thông qua dự luật). Chính họ chứ không phải ai khác phải chịu trách nhiệm trước toàn DÂN về những kém cỏi, tắc trách, thiển cận của chính mình.

Thứ ba, điều đau đớn là hầu như những người ĐÃ SAI (khóa 13) khi bấm nút thông qua bộ luật này lại đang cười rất hả hê vì tái đắc cử trong nhiệm kỳ tới!? Dân chỉ còn biết kêu trời không thấu bởi cái điệp khúc sai – kiểm điểm – rút kinh nghiệm – phê bình – cứt trâu hóa bùn liên chi hồ điệp. Nhất thiết phải KỶ LUẬT Ủy ban Tư pháp và tất cả những ai đã tiền hô, hậu ủng cho cái sự thông qua tẽn tò ấy.

Thứ tư, QUỐC THỂ là điều mà các vị tai to mặt lớn mang danh “cha mẹ” của Dân nên ngẫm kỹ, nghĩ lâu trước khi hành xử với tư cách… chẳng ra gì. Các vị không thấy xấu hổ khi cái sự ê chề này phơi bày trước mắt của hàng tỷ người ở 192 quốc gia khác sao? Chẳng có người dân Việt nào đủ trơ tráo để ngẩng cao đầu khi hết lần này đến lần khác biết rõ chính những nghị sĩ của mình đang làm xấu đất nước.

Thứ năm, dù sao, cũng phải ghi nhận tinh thần… dũng cảm của những người vừa mới biết là nếu không nhận sai thì tai họa chất chồng!

Xin dẫn ra đây một đoạn trên báo Tuổi Trẻ, 28.6.2016,09:57 GMT+7,để thay cho lời kết – và, cũng để cho người dân biết quốc hội ta lẫn, kém đến mức nào:

“Nguồn tin của Tuổi Trẻ khẳng định trong báo cáo gửi các ĐBQH khóa XIII, Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho biết có tới trên 90 nội dung thuộc Bộ luật hình sự cần phải sửa đổi, bổ sung. Trong số đó, theo các chuyên gia, có những sai sót nghiêm trọng và những sai sót “không thể tin được”.

Nguyên chánh tòa hình sự TAND tối cao Đinh Văn Quế từng nêu các ví dụ cụ thể như: ngoài điều 249, điều 250, điều 252 Bộ luật hình sự 2015 bị trùng lặp tình tiết định khung hình phạt thì còn điều 337 quy định tội cố ý làm lộ bí mật nhà nước; tội chiếm đoạt, mua bán, tiêu hủy tài liệu bí mật nhà nước.

Tên của điều luật quy định hai tội với bốn hành vi: cố ý làm lộ bí mật nhà nước; tội chiếm đoạt, mua bán, tiêu hủy tài liệu bí mật nhà nước. Nhưng khoản 1 của điều luật này lại chỉ quy định một tội với một hành vi “cố ý làm lộ hoặc mua bán bí mật nhà nước”, còn ba hành vi: chiếm đoạt, mua bán, tiêu hủy tài liệu bí mật nhà nước thì không thấy đâu nữa. Nếu nghiên cứu kỹ Bộ luật hình sự 2015, chúng ta còn thấy một số điều luật nếu không có giải thích hoặc hướng dẫn thì không thể áp dụng được.

Ví dụ: điều 175 (điều 140 Bộ luật hình sự 1999) quy định về tội “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản” đã bỏ tình tiết “bỏ trốn để chiếm đoạt” trước đây quy định tại điểm a khoản 1 điều 140 Bộ luật hình sự. Vậy kể từ ngày 1-7-2016 (nếu bộ luật có hiệu lực thi hành) trở đi cứ vay mượn, thuê tài sản của người khác rồi bỏ trốn để chiếm đoạt thì không phạm tội sao?!”

Có lẽ, chẳng còn gì để nói thêm trước sự thật sai phạm tày đình của những người đã thông qua bộ luật này! Nói như ông Nguyễn Sinh Hùng, Dân bầu ra quốc hội thì, nếu quốc hội sai, là lỗi… của Dân!

Huế, 28-6-2016

Hà Văn Thịnh

______

Thinh Nguyen Duc

Trước hết cần ghi nhận sự thẳng thắn quyết liệt của UBTV Quốc hội lâm thời đã phát hiện và quyết định hoãn thực thi Luật HS 2015.
Xem TV , thấy có ông tên là Thân Đức Nam là “đặc biệt tài”.
Ông Nam, nguyên Tổng giám đốc Tổng công ty Giao thông khu vực 5 ( miền Trung). Nghe nói trước kia là ông buôn bán đồ bành chợ Tam Kỳ Quảng Nam, chợ Cồn Đà Nẵng. Trình độ văn hóa mới hết THCS ( cấp 2). Không hiểu bằng cách nào anh ta leo lên tận Quốc hội khóa XIII, làm Phó kinh tế hay Tư pháp gì đó, nay vẫn đang chễm chệ ở đó. Phải chăng những vị đại biểu QH như ông Thân Đức Nam đã bấm nút cho 90 lỗi trong bộ luật HS 2015?. Bởi vậy, ông cựu chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng khóa XII từng nói 1 câu rất hợp lý (Logic): “Quốc hội do dân bầu, quốc hội sai thì Dân chịu” !!??
 _______
Đừng quên vụ cá chết ở Vũng Áng ở 4 tỉnh miền Trung và chất độc của nhà máy thép Formosa đang lan dần đến Nha Trang, Bình Thuận.
Nhà máy Giấy Lee &Man ở tỉnh Hậu Giang sẽ gây ô nhiễm môi trường còn hơn Vũng Áng, do nhà máy này khi đi vào hoạt động trong năm 2016 sẽ xả ra sông Hậu Giang, và các kênh rạch hàng chục triệu lít hóa chất Sút (NaOH).
Nhà máy giấy ở tỉnh Hậu Giang sẽ gây Ô nhiễm không khí, đất đai, và sông hồ, sẽ giết hết cá tôm, vịt, gà, chim, cây tràm, đước, phá hại đất đai không trồng lúa, không nuôi tôm được nữa. 
Nhà máy giấy gây ô nhiễm không khí, đất đai, và ô nhiễm các sông hồ kênh rạch.
Ô nhiễm không khí.
Các loại khí độc như Nitrogen dioxide (NO2) sulfur dioxide (SO2) and carbon dioxide (CO2) được thải ra từ việc sản xuất giấy. Các loại khí độc này sẽ bay lên trời, cô đọng thành mây, gây ra mưa acid. Đa số nhà dân miền Tây đều dùng 20-30 lu hứng nước mưa để uống vì hệ thống kênh rạch chằng chịt không thể lắp ống nước. Nhà máy giấy sẽ gây các cơn mưa acid, và khi hứng nước mưa để nấu nước uống, nước mưa acid sẽ gây ung thư đường ruột, bao tử, ghẻ lở,…

Nhà máy giấy còn thải ra chất chì (lead hay Pb), là kim loại nặng, sẽ xâm nhập vào không khí, nước, cá, tôm, lúa, trái cây… và chất chì sẽ vào máu, đưa vào phổi, não, gây ung thư, và trẻ em bị thiểu năng trí tuệ không học được, bị tàn tật…

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Chinh Tri Xa Hoi, Luật Pháp, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Phải đuổi dân mới phải! Phải sa thải dân! Đừng oán trách đại biểu quốc hội làm luật sai

Posted by hoangtran204 trên 28/06/2016

Phải thay dân thôi! Vì “một dân tộc đã quen sống trong áp bức thì thật khó có đủ ý thức để đạt tới tự do” – (Václav Havel).

Phải đuổi dân mới phải! Phải sa thải dân!

Tèo Ngu Khìn

Bộ Luật Hình Sự 2015 (BLHS 2015) chỉ còn có 3 ngày nữa là sẽ có hiệu lực vào ngày 01/07/2016, theo quy định tại điều 426 – BLHS 2015 do cựu Chủ tịch Cuốc Hụi Nguyễn Sinh Hùng (cháu họ của cụ Nguyễn Sinh Cung, tức Bác Hồ muôn vàn kính yêu của chúng ta) ký.

Ấy thế mà gần tới ngày đi vào thực tiễn cuộc sống, thiên hạ tá hỏa khi phát hiện ra bộ luật này có tới hơn 90 nội dung cần sửa đổi, bổ sung do có sai sót trong công tác lập pháp!

Đặc biệt, nhiều lo ngại xung quanh quy định của điều 292 về tội cung cấp dịch vụ trái phép trên mạng máy tính, mạng viễn thông vì nếu điều này đi vào hiệu lực, cộng đồng khởi nghiệp tại Việt Nam sẽ là đối tượng chịu ảnh hưởng nặng nề, những tài năng thời kỹ thuật số kiểu như “thần đồng” Phan Hà Đông phải vào tù oan ức là khó tránh.

Đây được coi là sự việc hy hữu, mức độ sai sót còn nghiêm trọng hơn cả việc phải sửa đổi Điều 60 của Luật Bảo Hiểm Xã Hội trước đây, vốn gây nên cơn bão phản ứng của giới công nhân mà đỉnh điểm là vụ mấy chục ngàn công nhân công ty Pao Yuen đình công dài ngày chặn đứng lưu thông trên quốc lộ 1 ở Sài Gòn hồi năm ngoái.

Vì sai sót này mà bộ luật hình sự mới sẽ phải hoãn thời gian hiệu lực thi hành, thay vì 01/07/2016, lên thời điểm mới là ngày 01/01/2017. Tạm thời, Bộ luật hình sự 1999 (sửa đổi bổ sung 2009) vẫn còn hiệu lực.

Nhận định về lỗi lập pháp nghiêm trọng này, Trưởng đoàn Đại Biểu Cuốc Hụi tỉnh Nam Định – ông Nguyễn Anh Sơn nói: “Quốc hội có lỗi với dân. Lỗi trước hết thuộc về gần 500 đại biểu đã biểu quyết thông qua bộ luật”. Một ông nghị khác thì trần tình: “Có sai thì phải sửa. Trách nhiệm trước hết thuộc về từng đại biểu đã bấm nút thông qua. Nhưng không sửa thì “chết” dân và doanh nghiệp…”.

(Xem: “Họp gấp bàn cách hoãn thi hành Bộ luật Hình sự mới“:http://tuoitre.vn/…/hop-gap-ban-cach-hoan-thi-…/1125868.html).

Tôi phải phản đối ông nghị Nguyễn Anh Sơn và ông nghị giấu tên kia mà nói rằng: các ông nói sai cmn (con mẹ nó) rồi!

Việc gì các ông phải ăn năn hối lỗi làm gì? Các đại biểu quốc hội – những “dân biểu” – không hề có lỗi. Lỗi là tại thằng Dân thôi! Các ông phát biểu như thế là sỉ nhục, là bôi tro trét cứt vào mặt “nguyên” Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng rồi!

Mới có khoảng hai năm mà các ông đã quên Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng đã dạy gì ư? “Quốc hội tức là Dân. Dân quyết sai thì dân chịu, chứ kỉ luật ai bây giờ?”. Nếu quên, hãy đọc lại bài báo trong link này để nhớ nhé:http://vietnamnet.vn/…/qh-la-dan-dan-quyet-sai-dan-chiu-chu…

Đợt bầu bán đại biểu Cuốc Hụi khóa mới – khóa 14 – vừa diễn ra hôm 22/05/2016, các ông có biết người dân đã phải tốn tới 3.600 tỷ đồng mới chọn ra được 496 vị “tài đức vẹn toàn”, sao bây giờ các ông lại lên tiếng phê bình, rồi “vạch áo cho người xem lưng” thế kia? Mở miệng nhận sai nhận dốt như thế, hóa ra 3.600 tỷ này vừa bị tiêu hoang phí phạm, phí tiền ném qua cửa sổ mà chả được tích sự gì ư?

Đấy, các ông thấy chưa? Dân ngu dân dốt không biết cách bầu chọn ra cho được những đại biểu thật sự ưu tú ra làm đại diện cho mình, lại đi bỏ phiếu chọn ra 500 thằng hay buồn ngủ, chỉ biết mỗi động tác Gật đầu, thì dân phải chịu trách nhiệm chứ? Cái thằng Dân đặt mấy tay nghị ngủ nghị gật kia ngồi không đúng ghế là do cái thằng dân kém cỏi. Cái thằng Dân sai rồi nhé. Cái thằng Dân rõ là không đủ năng lực làm dân. Thế thì phải sa thải thằng Dân. Phải đuổi Dân mới phải!

Phải thay dân thôi! Vì “một dân tộc đã quen sống trong áp bức thì thật khó có đủ ý thức để đạt tới tự do” – (Václav Havel).

Đại biểu QH ngũ gục trong giờ họp. (Hà Nội)

___________________

* Xem thêm, cùng một chủ đề:

+ Quốc hội là của… Đảng!:https://www.facebook.com/TeoNguKhin/posts/10206090497086728

+ Chưa “bầu” nhưng đã “đẻ”!:https://www.facebook.com/TeoNguKhin/posts/10206567452090305

+ Biểu quyết hoãn thi hành Bộ luật Hình sự 2015:http://vneconomy.vn/…/bieu-quyet-hoan-thi-hanh-bo-luat-hinh…

+ Quốc hội biểu quyết hoãn thi hành luật hình sự mới vì 90 lỗi kỹ thuật: http://vnexpress.net/…/quoc-hoi-bieu-quyet-hoan-thi-hanh-lu…

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Chinh Tri Xa Hoi, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Luật Pháp, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Một quốc hội thất bại – (do kết quả của đảng cử dân bầu và độc quyền lãnh đạo)

Posted by hoangtran204 trên 28/06/2016

 

Một quốc hội thất bại

Trần Thu Nam

Với tư cách 1 người dân, một Luật sư, tôi thật sự thất vọng với Quốc hội khóa XIII.

1. Điều thất vọng đầu tiên: QH đã không ra được một nghị quyết về Biển đông khi Trung Quốc đưa giàn khoan 981 vào lãnh hải nước ta. Mặc dù Đại biểu QH là Luật sư Trương Trọng Nghĩa đã đề nghị. Nhu nhược hay đớn hèn?

2. Điều thất vọng thứ 2: Kỳ họp thứ 8, Quốc hội khóa XIII đã biểu quyết thông qua Luật Bảo hiểm xã hội. Lần đầu tiên trong lịch sử lập pháp của VIệt Nam, một Luật được QH thông qua chưa kịp có hiệu lực thì đã phải sửa đổi. Hãy nghe các Đại biểu nhận lỗi như sau: Đại biểu Trần Hoàng Ngân (Đoàn TP. HCM) nói: “Là đại biểu Quốc hội, trong quá trình xây dựng luật tôi cảm thấy buồn, xấu hổ vì Luật chưa có hiệu lực đã bị phản ứng. Lỗi tại ai?”; Đại biểu Võ Thị Dung nói “Tôi tha thiết đề nghị với Quốc hội sửa đổi nhưng phải có một lời xin lỗi với người lao động, để mình cầu thị, thật tâm trong việc sửa đổi này”; Nguyễn Thị Quyết Tâm (đoàn TP HCM) dẫn ý kiến của cử tri cho rằng, để người lao động phản ứng khi Luật chưa có hiệu lực là “có vấn đề” trong công tác làm luật.

Xin hỏi mọi người rằng, ai đã làm cho các đại biểu QH phải mở miệng nhận lỗi? Xin thưa rằng, không phải các tiến sỹ, giáo sư, luật sư. Họ chính là những người công nhân bình thường, họ đã phản ứng và Chính Phủ, QH đã buộc phải sửa Luật khi chưa kịp có hiệu lực.

3. Điều thất vọng thứ 3: Ngày 27-11-2015, các đại biểu Quốc hội đã biểu quyết thông qua dự thảo Bộ luật Hình sự (sửa đổi). Bộ luật gồm 3 phần, 26 chương và 426 điều, có hiệu lực thi hành từ ngày 1-7-2016. Khi nó chưa có hiệu lực thì mọi người lại phát hiện ra Bộ luật hơn 90 lỗi/426 điều (Chiếm hơn 20%). Mức độ nghiêm trọng lớn hơn rất nhiều so với “sự cố” Điều 60 của Luật bảo hiểm. Trưởng Đoàn ĐBQH tỉnh Nam Định Nguyễn Anh Sơn nói “Quốc hội có lỗi với dân. Lỗi trước hết thuộc về gần 500 đại biểu đã biểu quyết thông qua.

Câu hỏi đặt ra là trách nhiệu thế nào? Sai rồi sửa và chỉ cần 1 câu xin lỗi là xong tất cả?

4. Thất vọng thứ 4: Nợ công tăng cao chưa từng có trong lịch sử, thuế và lệ phí tăng vọt, vấn nạn BOT mà người dân phải gánh chịu khi phải trả nhiều tiền mới được đi trên những con đường của đất nước.

Sau những thất bại của QH khoá XIII, chúng ta nên đi tìm nguyên nhân. Nguyên nhân do đâu? Do các Đại biểu ngủ quá nhiều? Do các Đại biểu có nhận thức như “quyền im lặng không phải là quyền con người”?… Do cơ chế Đảng cử dân bầu, tự hào với số lượng đại biểu là Đảng viên chiếm hơn 90 % nên mới có những đại biểu ưu tú như vậy? Thôi trách ai được, Vị Chủ tịch QH cũng đã nói rằng Đại biểu QH do dân bầu, đại diện cho dân đã quyết thì dân phải chịu còn trách ai được nữa.

 

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Chinh Tri Xa Hoi, Luật Pháp, Đảng CSVN: Các hạt giống đỏ- Cha truyền con nối, Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Thấy gì qua hai vụ máy bay rơi

Posted by hoangtran204 trên 21/06/2016

VietTuSaiGon

Mon, 20-6-2016

Chiếc CASA 212 và xác của nó được tìm thấy (trái); chiếc SU-30MK2 và thượng tá Trần Quang Khải đã vĩnh viễn ra đi. Nguồn: cắt từ ảnh trên internet.

Chiếc CASA 212 và xác của nó được tìm thấy (trái); chiếc SU-30MK2 và thượng tá Trần Quang Khải đã tìm thấy xác. Nguồn: cắt từ ảnh trên internet.

Chuyện đến lúc này mới nói có vẻ như hơi muộn. Nhưng đến thời điểm bây giờ mới có thể nhìn bao quát được trong chừng mực nào đó về vụ hai chiếc máy bay (SU-30 MK2 và CASA – 212) cùng với một người tử nạn và chín người mất tích. Có những câu hỏi đặt ra lúc này: Máy bay của quân đội Việt Nam bị bắn? Hệ thống kĩ thuật của hai chiếc máy bay này có vấn đề? Đâu là hướng điều tra?

Ở câu hỏi thứ nhất, máy bay quân đội Việt Nam bị bắn? Một phần xác của chiếc CASA 212 cho thấy rằng không phải tự nhiên mà nó rơi tan tành từng mảnh, giày nổi trôi, áo phao lênh đênh và vụn vỡ, không tìm thấy người như hiện tại. Nếu bị bắn thì ai bắn? Chắc chắn rằng quân đội Mỹ, Phillipines, Ấn Độ, Brunei, Indonesia không thể bắn. Vì chiếc SU này không nằm trong vùng cấm bay của họ, chiếc CASA 212 cũng không nằm trong vùng cấm bay của họ. Nếu có một vụ bắn, khả năng do quân đội Trung Quốc bắn là rất cao.

Nhưng cũng không loại trừ khả năng máy bay trục trặc kĩ thuật và tự phát nổ. Vấn đề trục trặc kĩ thuật, tự phát nổ có thể do hai nguyên nhân: bị rút ruột trong quá trình bảo trì, những linh kiện tốt đã bị rút đi để bán và thay vào đó là những linh kiện tương đương do một quốc gia không có uy tín hay chuyên môn trong sản xuất những linh kiện này nhưng lại có khả năng làm hàng nhái?! Và cũng không loại trừ khả năng thứ hai là đã có gián điệp cài cắm trong các khu quân sự Việt Nam, đặc biệt là trong các đội bảo trì quân khí cụ của quân đội Việt Nam. Bởi hiện tại, những quyết định mờ ám của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam dành cho người Trung Quốc cũng như tính ngang ngược của họ trước toàn thể quốc dân Việt Nam cũng cho thấy có một vấn đề gì đó hết sức không bình thường trong quan hệ Việt – Trung.

Và nếu như không có gián điệp Trung Quốc cài cắm trong bộ phận bảo trì cũng như quân đội Việt Nam thì ngay cả thói quen rút ruột công trình, rút ruột linh kiện khí tài, tham nhũng và gian lận trong tài chính của giới quan chức quân đội cũng là nguyên nhân dẫn đến tình trạng bệ rạc của hệ thống khí tài Việt Nam mặc dù nó được mua với giá hàng triệu, hàng tỉ đô la nhưng công năng của nó có khi chỉ là một con số rất nhỏ bởi nó đã bị rút ruột, tráo đổi quá nhiều trong quá trình nhập cảng và bảo trì. Khả năng này cũng không thấp bởi thứ văn hóa rút ruột vô tội vạ của hầu hết quan chức từ quân đội đến công an cũng như hành chính, giáo dục, y tế… tại Việt Nam hiện nay.

Ngay cả khẩu phần ăn của bộ đội cũng bị rút ruột đến mức đáng sợ. Tiêu chuẩn mỗi ngày ăn của người lính bộ đội hiện nay có chỉ số trung bình là 84 ngàn đồng, bên cạnh đó có thêm phần tự sản xuất để tăng cường dinh dưỡng trong các đơn vị. Tuy nhiên, hầu hết các bộ đội đã giải ngũ đều có kinh nghiệm đau lòng về chuyện chén cơm trong quân đội.

Những chuyện kể của họ luôn mang nỗi ám ảnh của đói và thèm ăn, nợ nần căng tin, đến khi ra quân thì khoản tiền nhà nước trả lương bộ đội suốt ba năm trời không đủ trả nợ, phải xin thêm tiền gia đình. Và hầu hết các chuyện kể đều cho thấy bữa cơm của bộ đội Việt Nam hiện nay vẫn chưa thoát khỏi “canh toàn quốc và nước mắm đại dương”. Nghĩa là không có gì trong bữa ăn ngoài một bát canh lỏng, lèo tèo vài cọng rau và một bát cá thừa nước thiếu cái.

Đáng sợ nhất là chuyện của một cậu lính phòng không, đang tại ngũ kể cho tôi nghe “ngày 30 tháng Tư năm nay, nghe nói đơn vị cháu được cho 10 triệu đồng để ăn lễ, cả đơn vị gần hai trăm bốn chục lính và chỉ huy, tính ra mỗi đứa cũng được hơn trăm ngàn đồng, nghe mừng lắm. Vì nếu mang tiền đó đi mua lợn về mổ thịt và nhà lính tự nấu ăn thì chơi vô tư. Thế mà các chỉ huy cho mua hai chục con vịt xiêm về làm thịt, đánh tiết canh. Mấy phần nạc dành cho cấp trên, tụi cháu chỉ được ăn xương xẩu, đầu cánh cổ, cháo và một ít tiết canh… Biết là mình bị ăn chặn rồi đó nhưng không dám nói!”.

Thử hỏi, với cái đà ăn chặn một cách lộ liễu và trơ trẽn như các cấp chỉ huy quân đội Việt Nam hiện tại, với đà tham nhũng và rút ruột như hiện tại thì sức mạnh quân đội Việt Nam liệu có còn? Hơn nữa liệu người lính bộ đội có còn đủ dũng khí, sức mạnh để mà chiến đấu? Một quân đội mà lính tráng thì gầy nhom, thiếu ăn, chỉ huy thì bụng mỡ, bước đi núc ních như mang theo hủ hèm như vậy thì sức mạnh nằm ở đâu?

Đó là chưa muốn nói đến hệ thống khí tài Việt Nam là một thuộc hệ kĩ thuật Liên Xô và xã hội chủ nghĩa. Nó vẫn còn khá lạc hậu và lạc điệu so vối hệ thống khí tài của Mỹ. Nếu bây giờ Việt Nam mua một hệ thống khí tài hiện đại từ Mỹ, phải tốn ít nhất cũng ba đến năm năm mà làm quen, tập dượt và bảo trì. Trong tình hình hiện tại, khi mà kẻ thù lăm le bờ cõi, thời gian từ ba đến năm năm là khoản thời gian đủ dài để kẻ thù xâm chiếm, án cứ và cát cứ. Cơ hội đánh bại kẻ thù là không có.

Và có một câu hỏi nữa: Tại sao đường bay Hà Nội – Sài Gòn phải đổi tuyến, không bay ra biển Đông kể từ khi hai máy bay của quân đội bị mất tích?

Phải chăng quân đội Trung Quốc đã chính thức cát cứ vùng trời Việt Nam và bay trong đất liền là thái độ lựa chọn của kẻ thua cuộc, mà cũng có thể là kẻ đã chấp nhận kết quả mua bán của mình?

Nếu thật sự có được một cuộc điều tra về vụ rơi và mất tích hai chiếc máy bay của quân đội trong tuần qua trên biển Đông, ngay trong vùng biển Việt Nam, thì việc điều tra này phải được tiến hành trên diện rộng, từ vấn nạn tham nhũng, hối lộ của giới chóp bu Cộng sản cho đến các chỉ huy cấp cao của quân đội và các nhân viên bảo trì máy bay.

Bên cạnh đó, cũng cần kiểm tra cả lịch trình và giờ bay thực của các phi công quân đội. Bởi riêng chuyện của phi công Khải, với 3000 giờ bay, kinh nghiệm thuộc vào hàng sư sãi, nhưng lại bị chết trong tình trạng dù quấn lấy người là chuyện hết sức bất thường! Bởi cái chết đã phạm vào những lỗi rất cơ bản của một phi công theo phân tích của giới chuyên môn.

Và thực sự, cái chết cũng như sự mất tích của 10 không quân Việt Nam trong tuần qua cũng cho thấy sự yếu kém không thể tha thứ được của không quân Việt Nam cũng như quân đội Việt Nam. Đó là chưa muốn nói đến một câu hỏi khác: Vì sao Việt Nam từ chối Mỹ giúp đỡ tìm kiếm các máy bay mất tích? Vì sao trước đó họ cũng từ chối Mỹ giúp đỡ điều tra vụ cá chết ở bờ biển miền Trung?

Trong khi đó, họ lại rước vào biển Việt Nam 4 tàu hải quân, 2 tàu tìm kiếm cứu nạn, và 2 tàu hải cảnh của Trung Quốc cùng với 2 máy bay quân sự? Nguyễn Chí Vịnh thì tuyên bố “mối quan hệ Việt Nam và Trung Quốc không có gì thay đổi, vẫn tin tưởng nhau, vẫn anh em…”.

Rõ ràng, sau vụ cá chết và máy bay tử nạn, có vẻ như những gương mặt bán nước dần lộ diện và họ cũng tự phơi bày bản chất của họ một cách thách thức, trơ tráo, coi thường nhân dân, thậm chí là xem nhân dân như một bầy cừu trong đòn roi bạo lực của họ! Thật là đáng buồn!

anhbasam.wordpress.com

 

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Chinh Tri Xa Hoi, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp, Thời Sự | Leave a Comment »

►Viết Từ Sài Gòn – Ngu dốt luôn đi đôi với bảo thủ

Posted by hoangtran204 trên 24/06/2015

23-6-2015

rfavietnam.com/node/2658

Năm ngoái, chuyện này cũng đã rùm beng, thậm chí được báo chí trong nước đẩy lên thành sự kiện chính trị, nhiều tờ báo loan tin, đại khái: “ngành an ninh đã bắt được một số lượng lớn nón cối, quần áo, giày dép nhà binh Mỹ. Có thể đây là nguồn hàng có liên quan đến những nhân vật ‘anh hùng rừng lá thấp’ đã âm thầm hoạt động chống phá nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Và bản tin kiểu đó xuất hiện khá nhiều. Sau đó bặt đi gần một năm, mãi đến khi chuyện hợp đồng may quân phục Mỹ của một doanh nghiệp Việt Nam bị hủy, doanh nghiệp Việt Nam mất đứt hợp đồng trị giá hai tỉ USD, chuyện mới vỡ xòa.

Mà buồn cười nhất là vấn đề cái dốt, sự ngu muội luôn đi đôi với tính bảo thủ thành một chân lý. Cái chân lý buồn cười này không phải quốc gia nào cũng vinh hạnh có được giống như Việt Nam. Cũng xin nói thêm, vụ tịch thu hàng mẫu trong hợp đồng quân phục Mỹ này do an ninh một sân bay quốc tế Việt Nam lập công. Cũng giống như bao cảng hàng không quốc tế tại Việt Nam, đâu đâu cũng có thể bắt gặp hệ thống an ninh sân bay rất gắt gao, soi từng cọng lông nhưng hành lý của khách mất vẫn cứ mất, Việt Kiều thì mất càng bạo tay hơn.

Đó chỉ là chuyện mất vặt, nhưng mất hợp đồng hai tỉ đô la Mỹ thì chuyện chẳng phải đùa nữa. thế nhưng mất hợp đồng thì doanh nghiệp tự chịu lấy, chẳng có ông an ninh nào, bà hải quan nào đứng ra chịu trách nhiệm hay xin lỗi “khổ chủ”. Và trong trường hợp này, cũng khó mà kiện được bởi bị đơn là một hệ thống đang được nhà cầm quyền trung ương ưu ái nhất – hệ thống công an.

Không phải đơn giản muốn cấm thì cấm, muốn thu thì ngang nhiên tịch thu hay muốn khoắn thì tha hồ khoắn mà đây là vấn đề hệ trọng, liên quan đến danh dự nghề nghiệp, danh dự quốc gia. Một khi phạm tội, sai phạm nhiều lần mà hệ thống này vẫn cứ hoạt động nhịp nhàng, vẫn cứ khoắn của hành khách đều đều và gây tổn thất hợp đồng hai tỉ USD cứ như chuyện đùa thì chắc chắn bên trên hệ thống đó phải có cái dù to lớn đến mức che cả mặt trời, che cả công lý và che cả lòng dân rồi.

Thiết nghĩ cũng không cần bàn thêm về cái dù mà thử đặt câu hỏi tại sao có những cái dù hết sức kì cục như vậy, vừa bao che cho cái xấu, đỡ đầu cho tội ác lại vừa gián tiếp bán rẻ danh dự quốc gia, bôi tro trét trấu lên gương mặt dân tộc?

Vì gì? Câu trả lời không thể xoay vào đâu được ngoài cái vì độc tài, độc đoán và bảo thủ. Vì độc tài, người ta tôn vinh tính độc đoán và để đảm bảo độc đoán, người ta hành xử bảo thủ. Bởi vì chỉ có bảo thủ mới đảm bảo được những yêu cầu của độc đoán và độc tài. Và để đảm bảo sự bảo thủ của mình được thông suốt, không bị lực cản, người ta buộc phải dùng đến hệ thống khát máu, gian xảo, bất chấp thủ đoạn. Hiện tại, để có hệ thống theo chiều dọc nhằm đảm bảo tính bảo thủ của chế độ cầm quyền để bảo vệ nền độc tài, người ta đã sử dụng lực lượng mang tính chất vừa nêu.

Và an ninh sân bay là một trong những nhóm tay chân, bộ hạ nhằm bảo vệ nền độc tài. Đặc biệt, an ninh sân bay có công việc tương đối phức tạp, vừa liên quan đến nghiệp vụ an ninh thuần túy lại vừa liên quan đến chức năng bảo vệ đảng, bảo vệ nền độc tài. Chính vì kiểu làm việc kiêm nhiệm, đôi khi phải chịu khổ nhục về thể diện trước con mắt quốc tế như vậy mà an ninh sân bay được ưu ái nhiều thứ. Trong đó có ưu ái để ăn cắp vặt, ưu ái để phá hoại.

Sự việc an ninh sân bay phá hoại hay ăn cắp không còn xa lạ gì trong con mắt hành khách quốc tế cũng như hành khách trong nước. Nó vẫn diễn ra ngày càng mạnh bạo hơn và ngang nhiên không coi ai ra gì. Bởi vì nó được bảo kê bởi một hệ thống quyền lực bên trên. Nhưng vì sao người ta lại chọn phương thức tồn tại nhục nhã như thế? Bởi suy cho cùng, bất kỳ phương tiện nào đi đến mục đích có tính chất gian manh đều cho thấy mục đích chẳng tốt đẹp của nó.

Trong trường hợp này, lực lượng công an cùng với hệ thống hành vi hết sức vô văn hóa, gian manh và giảo hoạt của họ đều là phương tiện nhằm bảo vệ chế độ. Và một khi phương tiện ưu tú cỡ đó thì chắc không mấy khó khăn đoán ra mục đích cũng như bản chất tồn tại của nó. Bởi chỉ có sự ngu dốt mới đảm bảo cho tính bảo thủ đi cạnh nó lâu dài. Và bao giờ còn bảo thủ, còn nhũng nhiễu, còn độc tài thì sự ngu dốt còn hiện hữu, còn hoành hành mảnh đất Việt Nam này.

Rất tiếc là câu chuyện ngu dốt và bảo thủ, độc đoán, độc tài vẫn là câu chuyện chưa bao giờ có hồi kết thúc trong chế độ công an trị tại Việt Nam hiện tại! Và một khi nó còn hiện hữu thì cơ hội để tiến bộ cũng như cơ hội làm giàu, góp tay xây dựng đất nước của mọi doanh nghiệp, cá nhân đều bị con mắt soi mói của nó chiếu cố. Đợi cho nó đồng thuận sau một chu kì soi mói để được tiến bộ, làm giàu, chắc người ta đã già đi hoặc người ta đã phá sản vì nó. Đó là cái giá của một công dân sống dưới bóng mây độc tài, bảo thủ!

Theo RFA

—————————/——–

Những luận điểm ngụy biện của Đảng CSVN cần phải bị loại bỏ trong tư duy người Việt hiện đại 

23-6-2015

Dương Hoài Linh

85 năm dưới chính thể độc tài toàn trị, Đảng CSVN đã áp đặt những tư duy mông muội lên tâm thức người Việt và những hệ lụy ấy đang kéo dài đến ngày nay. Chúng đã gián tiếp tạo ra nhiều thế hệ thụ động, bảo thủ và lạc hậu đối với những quy luật phát triển của thế giới văn minh loài người. Thiết nghĩ đã đến lúc cần hệ thống lại và loại bỏ các luận điểm này ra khỏi suy nghĩ của người Việt nhằm hướng tới những tư tưởng tiến bộ hơn trong tiến trình phát triển đất nước:

1/ YÊU NƯỚC LÀ PHẢI YÊU CNXH:

Đây là luận điểm phi lý nhất trong các luận điểm phi lý. Nước là của cha ông có bốn ngàn năm văn hiến. CNXH là cái quái thai được tha về. Tại sao phải đồng nhất hai khái niệm này? Chính nhận thức này đã tạo ra sự nhân nhượng cho kẻ cùng chung ý thức hệ Trung Quốc dẫn đến hệ quả là chủ quyền quốc gia đang càng ngày càng mất vào tay kẻ cướp láng giềng. Đã đến lúc bỏ cái CNXH vào thùng rác và cần phải nêu cao tư tưởng bài thơ Thần của Lý Thường Kiệt “Sông núi nước Nam vua Nam ở. Rành rành định phận tại sách trời…”

2/ TRUNG VỚI ĐẢNG:

Đảng phái là một tổ chức chính trị tự nguyện, có một hệ tư tưởng hay một đường lối nhất định, nhưng cũng có thể đại diện cho một liên minh giữa các lợi ích riêng rẽ. Đảng nắm quyền phải thông qua bầu cử tự do không áp đặt. Do đó bắt buộc hoặc cổ vũ “Trung với Đảng” là một điều khiên cưỡng. Đảng CSVN lại đang thực hiện mục tiêu định hướng XHCN, một mục tiêu mơ hồ ngay với chính lý luận của Đảng. Hơn nữa Đảng CS còn là một tổ chức không chính danh, ăn bám xã hội, độc tài và có trí tuệ thấp hơn mặt bằng dân trí của toàn xã hội. Vì vậy “Trung với Đảng” là tự sát tập thể.

3/ TỘI PHẢN CÁCH MẠNG XHCN:

Cách mạng là xóa bỏ cái cũ để thay thế bằng cái mới tiến bộ hơn. XHCN là cái lạc hậu, cái cần phải loại trừ do đó phản cách mạng XHCN không thể xem là một tội. Cần phải xem lại vai trò của những người dám phản cách mạng XHCN hiện nay vì đó mới là những người yêu nước thật sự. Không thể gán cho họ cái từ “phản động” một cách tùy tiện để phân biệt đối xử và tước bỏ tự do của họ.

4/ TỘI TUYÊN TRUYỀN LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN NHÂN DÂN:

Không thể có một “chính quyền nhân dân” trong một thể chế chính trị độc tài. Hai chữ “nhân dân” này đã bị tiếm danh. Khái niệm “nhân dân” chủ thể của quyền lực chỉ thực chất khi họ có khả năng bầu cử bằng lá phiếu và dùng lá phiếu để truất phế chính quyền. Khái niệm một nhà nước, một chính quyền hạn chế không phù hợp với nguyện vọng nhân dân đã có từ lâu trong lịch sử thế giới. Thay thế một chính quyền không còn phù hợp là một việc làm chính đáng. Do đó không thể có tội “Tuyên truyền lật đổ chính quyền nhân dân” mà chỉ có tội”Lợi dụng nhân dân để nắm quyền lực và làm tha hóa quyền lực”.

5/ TỘI ĐE DỌA AN NINH QUỐC GIA:

An ninh quốc gia là một khái niệm để chỉ sự ổn định và phát triển bền vững của một chế độ xã hội: độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ. Để có an ninh quốc gia, một quốc gia cần phải có an ninh quân sự, an ninh kinh tế, an ninh năng lượng, an ninh môi trường,.. Do vậy đe dọa an ninh quốc gia thường rơi vào những kẻ nắm trong tay quyền lực. Đó là “tham nhũng,buôn bán ma túy, nhóm lợi ích,tập đoàn lợi ích đa quốc gia”, những kẻ ký kết bán rẻ chủ quyền, quyền lợi quốc gia thông qua những hiệp định bí mật. Không thể dùng khái niệm này để áp đặt tội danh lên những người bất đồng chính kiến, những người chủ trương đấu tranh bất bạo động để thay đổi một thể chế chính trị.

6/ ĐA ĐẢNG LÀ LOẠN:

 

Đa đảng là hệ thống chính trị mà ở đó có hai hoặc nhiều hơn các đảng phái có khả năng giành quyền điều hành chính phủ một cách độc lập hay liên minh với nhau. Hệ thống đa đảng là thiết yếu trong một nền dân chủ vì nó ngăn ngừa sự lãnh đạo của một đảng duy nhất dẫn đến những chính sách không mang tính cạnh tranh. #danluan Đa đảng là hệ thống tốt nhất để kiểm soát quyền lực chống tham nhũng, chống lạm quyền.

Chính quyền Việt Nam lợi dụng sự mất ổn định tạm thời của một số nước đa đảng như Thái Lan, Campuchia, Trung Đông, Châu Phi… để bài xích đa đảng là không thuyết phục. Bởi các nước này đang ở giai đoạn”dân chủ khiếm khuyết”, các chỉ sơ dân chủ chưa cao. Thực tế trong 180 quốc gia và vùng lãnh thổ thì có đến 118 theo hệ thống đa đảng. Cụ thể như sau: Châu Á có 24, châu Âu có 40, châu Mỹ có 22, châu Phi có 24 và châu Đại Dương có 8. Hầu hết các quốc gia đa đảng đều có sự ổn định chính trị, tính cạnh tranh và minh bạch trong điều hành xã hội đều rất cao.

7/ NGUYÊN TẮC DÂN CHỦ TẬP TRUNG:

Đây là nguyên tắc căn bản của Tư tưởng Hồ Chí Minh. Theo đó thì “Tập thể lãnh đạo là dân chủ. Cá nhân phụ trách là tập trung. Tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách, tức là dân chủ tập trung”. (Hồ Chí Minh toàn tập – Tập 5). Và: “Ở nước ta chính quyền là của nhân dân, do nhân dân làm chủ. Nhân dân bầu ra các Hội đồng nhân dân, Uỷ ban kháng chiến hành chính địa phương, và Quốc hội cùng Chính phủ Trung ương.”

Đây là một quan điểm ngụy biện. Thực chất của”dân chủ tập trung” là một thể chế độc tài toàn trị theo kiểu Stalin. Bởi vì người dân không được đề cử người mình muốn bầu mà là do Đảng cử. Do đó cái gọi là Đại Biểu quốc Hội đều không phải là Đại biểu của nhân dân mà là một sự lẫn lộn, pha tạp, hổ lốn giữa hành pháp, lập pháp và tư pháp giữa chính quyền và các thành phần có chức quyền, địa vị trong xã hội. Tất cả trộn lại tạo thành một tập thể “vừa đá bóng vừa thổi còi”.

8/ TỰ DO PHẢI THEO LUẬT PHÁP:

Đó là một quan điểm đúng nhưng không đủ. Tự do phải theo luật pháp nhưng phải là thứ luật pháp độc lập, không vi hiến và tuân theo các nguyên tắc căn bản của một nhà nước pháp trị. Trong nhà nước pháp trị các quyền hiến định phải được tôn trọng và phải có một cơ quan bảo hiến. Sự thượng tôn pháp luật phải được đặt lên hàng đầu và tất cả mọi công dân đều bình đẳng như nhau.

Do đó tự do là phải tôn trọng các quyền con người được hiến pháp quy định rõ ràng. Chà đạp lên hiến pháp bằng các điều luật vi hiến là chà đạp lên tự do của con người.

9/ NHẬN DIỆN THẾ LỰC THÙ ĐỊCH

Đảng CSVN thường dùng cụm từ “thế lực thù địch” để chỉ những người Việt bất đồng chính kiến ở nước ngoài. Nếu định nghĩa “thế lực thù địch” với đất nước Việt Nam là những kẻ ăn tàn phá hoại, bán đứng chủ quyền, đất đai, tài nguyên quốc gia, làm băng hoại các giềng mối đạo đức, đạo lý dân tộc thì kẻ đó chính là Đảng CSVN chứ không phải ai khác. Do đó phải nhận diện “thế lực thù địch” với dân tộc Việt nam không ở nước ngoài mà ở chính ngay trong nước.

Trên đây là một số luận điểm được Đảng CSVN ngụy tạo nhằm lợi dụng sự cả tin, nhẹ dạ và thiếu hiểu biết về chính trị của người dân nhằm mục đích duy trì quyền lực lãnh đạo của một thể chế độc tài thối nát,đã mất hết vai trò và sứ mệnh lịch sử. Thế lực này càng tồn tại ngày nào nhân dân Việt nam càng đau khổ ngày đó. Thế nhưng với bản chất coi trọng quyền lực, cố bám giữ quyền lực bằng mọi giá Đảng CSVN sẽ không bao giờ từ bỏ chiếc ngai vàng của mình. Chúng sẽ bỏ qua các nguy cơ mất nước,thảm họa nô lệ của dân tộc, vô cảm với những bất công xã hội, sự khốn cùng của người dân. Tất cả sẽ bằng vào ngụy biện, dối trá và bạo lực bất chấp luật pháp để tồn tại. Thế nhưng sự thật đang phơi bày ngày càng rõ ràng trước mắt và người dân đang ngày càng tỉnh táo hơn. Và có lẻ chỉ có người dân Việt nam mới có thể cứu lấy tương lai của chính họ sau này.

.

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Kinh Te | Leave a Comment »

►Nhà máy lọc dầu Dung Quất “Nghĩ Hè”: Tạm dừng hoạt động để xử lý lỗi ở “trái tim”

Posted by hoangtran204 trên 19/05/2012

Lời Tựa: Hàng năm, cứ vào mùa này là nhà máy Dung Quất công bố đi nghĩ hè. Năm 2010, nhà máy đi nghĩ tới 2 lần. Theo đúng lịch trình, năm nay nhà máy lọc dầu đi nghĩ hè từ 16-5-2012. Mỗi khi đi nghĩ hè, là có báo chí phỏng vấn, đăng tin rất nhanh. Các câu và các chữ trong bài báo dưới đây rất tù mù và bí ẩn như chính bản thân của nhà máy này đã được xây dựng kéo dài hơn 15 năm mới hoàn thành (1993-2009).

Chi phí xây dựng Dung Quấtlà 3 tỷ đô la, và mỗi tháng lỗ 120-150 triệu đô la kể từ khi vận hành vào năm 2009 cho đến nay, và sự thua lỗ kéo dài vô hạn định. Tiền lỗ hàng tháng được Petrovietnam che đậy nhờ  khai thác dầu thô mỗi ngày 370.000 thùng đem bán cho nước ngoài để chi trả. Tổng doanh thu cuối năm 2011 của Petrovietnam là 675.000 tỷ đồng hay 34 tỷ đô la nhờ tiền bán dầu và ga (và các sản phẩm khác). (nguồn)

Điều đáng chú ý là các nước ngoài xây nhà máy lọc dầu công suất tương đương với Dung Quất chỉ có giá là 1,2 tỷ đô la.

Sắp tới, sau khi thời gian bảo trì hết hạn, nhà máy Dung Quất sẽ chạy mình “ên”, sự hư hại sẽ xảy ra liên tục, chỉ còn chờ dịp  bán sắt vụn. Rồi đây, nhà máy sẽ yêu cầu chính phủ vào cuộc để xin 3 tỷ đô la nữa để tái cơ cấu và xây dựng nhà máy mới. Các bạn chờ đọc nha. 

Vinashin lỗ 4,6 tỷ đô la năm 2010,  có tin Vinalines lỗ hơn 1 tỷ đô la năm 2012 (xem dưới comment hoặc coi ở đâynguồn), nhà máy Dung Quất đang ngắc ngoải, chỉ còn nước cân ký bán sắt vụn cho ve chai, coi như mất trắng 3 tỷ đô la vào năm…2013.

Các chi tiết nổi bật của nhà máy Dung Quất được xây dựng và vận hành ra sao bởi Petrovietnam và triều đình nhà sản được viết trong loạt 6 bài báo post ở cuối bài này.

Nhà máy lọc dầu Dung Quất: Tạm dừng hoạt động để xử lý lỗi ở “trái tim”

18-5-2012

Báo Saigontiepthi

SGTT.VN – Từ ngày 16.5, nhà máy lọc dầu Dung Quất (Quảng Ngãi) phải tạm dừng hoạt động để xử lý các lỗi kỹ thuật. Ông Nguyễn Hoài Giang, tổng giám đốc công ty TNHH lọc hoá dầu Bình Sơn – công ty quản lý, vận hành nhà máy lọc dầu Dung Quất – cho biết, đây là thời điểm quan trọng để tổ hợp nhà thầu Technip kết thúc thời gian bảo hành, bàn giao cho phía Việt Nam quản lý, vận hành.

Thưa ông, vì sao năm ngoái nhà máy đã phải tạm dừng hai tháng để bảo dưỡng tổng thể (khắc phục 75 điểm tồn tại kỹ thuật, với tổng chi phí cho bảo dưỡng hơn 40 triệu USD), nay lại tiếp tục dừng?

Lần này nhà máy tiếp tục phải dừng hoạt động khoảng từ ba tuần đến một tháng là để tổng kiểm tra, thảo luận cùng tổ hợp nhà thầu Technip xử lý triệt để những tồn tại kỹ thuật phát sinh trong quá trình vận hành trước khi nghiệm thu lần cuối.

Hiện nay còn bao nhiêu lỗi kỹ thuật cần được xử lý dứt điểm?

Hiện vẫn còn bốn lỗi kỹ thuật lớn và vài chục lỗi kỹ thuật nhỏ cần xử lý dứt điểm do đợt bảo dưỡng lần đầu, Technip chưa chuẩn bị kịp vật tư, thiết bị. Lỗi kỹ thuật cần được xử lý trong đợt này chủ yếu tập trung ở phân xưởng công nghệ cracking xúc tác (RFCC) – nơi được xem là “trái tim” nhà máy lọc dầu. Do còn trong thời gian bảo hành nên tổ hợp nhà thầu Technip phải chịu chi phí sửa chữa hoặc có thể thay thế thiết bị hỏng hóc.

Thưa ông, nhà máy tạm dừng hoạt động trong thời gian dài liệu có tác động đến thị trường xăng, dầu?

Năm 2011, theo báo cáo kiểm toán, công ty TNHH lọc hoá dầu Bình Sơn đạt mức doanh thu thuần 111.123 tỉ đồng, bằng 144% kế hoạch; lợi nhuận sau thuế: lỗ 2.959 tỉ đồng trong đó lỗ từ chênh lệch tỷ giá là 2.423 tỉ đồng. Lỗ thực từ sản xuất, kinh doanh là 2.373 tỉ đồng. Trong quý 1/2012, công ty trên đạt tổng sản lượng 1,75 triệu tấn các loại, lãi trên 230 tỉ đồng.M.Q

Hiện nhà máy còn trong kho chứa khoảng 200.000 tấn xăng, dầu đảm bảo cung ứng thị trường trong nước thêm hai tuần nữa. Do nhà máy tạm dừng hoạt động theo kế hoạch nên chúng tôi cũng đã làm việc với các đầu mối tiêu thụ xăng dầu trong nước chủ động cân đối nguồn nhập khẩu hợp lý. Vả lại, thời gian này không nằm trong giai đoạn căng thẳng xăng dầu nên việc nhà máy tạm dừng hoạt động ít ảnh hưởng đến thị trường xăng dầu.

Việc cổ phần hoá nhà máy lọc dầu Dung Quất đã tiến hành đến đâu?

Hiện tại nhà thầu JGC (Nhật Bản) đã hoàn thành nghiên cứu khả thi chi tiết phương án nâng công suất nhà máy lên đến 10 triệu tấn/năm. Theo tính toán ban đầu, tổng vốn đầu tư nâng công suất nhà máy dao động từ 2,1 – 3 tỉ USD (tuỳ vào nguồn dầu thô đầu vào và cấu hình công nghệ của nhà máy). Dự kiến, sau khi lựa chọn được nhà đầu tư uy tín, giàu kinh nghiệm về lĩnh vực lọc hoá dầu trên thế giới, chúng tôi sẽ mời nhà thầu nước ngoài định giá tài sản của nhà máy, sau đó bán khoảng 49% cổ phần để tái đầu tư nâng cấp, mở rộng nhà máy lọc dầu Dung Quất.

Đến đầu tháng 7 tới, sau khi nghiệm thu, bàn giao, 170 chuyên gia phía tổ hợp nhà thầu Technip giúp Việt Nam vận hành, bảo hành nhà máy trong thời gian đầu sẽ rút về nước. Tuy nhiên, chúng tôi đã quyết định mời ở lại khoảng 30 chuyên gia cao cấp để giúp Việt Nam tối ưu hoá, nâng cao hiệu quả kinh tế, hiệu suất của nhà máy để sớm thu hồi vốn đầu tư.

Ông bình luận gì về ý kiến cho rằng nhà máy lọc dầu Dung Quất đang lỗ nặng?

Năm 2011 nhà máy có lỗ là do cơ chế, chính sách chứ không phải do bản thân dự án. Cụ thể do chênh lệch về tỷ giá giữa đồng USD và tiền đồng Việt Nam.

Minh Đức

nguồn saigontiepthi

————————————–

Ngày 15 Tháng 3, 2009 Trần Hoàng có viết bài phân tích về sự thua lỗ của Dung Quất ở đây:

Đầu Tư ở Dung Quất : Lỗ 120 triệu đô mỗi năm

—————————————

Các bài viết phân tích lý do thua lỗ của nhà máy lọc dầu Dung Quất từ 2009-2012

Sai lầm lớn của Petrovietnam trong công trình lọc hóa dầu Dung Quất

—————————————

Sau khi bị tin tặc đột nhập trang anhbasam.wordpress.com để xóa bài, các bài cũ từ 2007 đã được phục hồi ở đây (và ở trên phần MỤC LỤC 1 và 2, dưới chữ  Cơ quan ngôn luận của TTX Vĩa Hè):

http://anhbasam.wordpress.com/category/bai-của-trần-hoang

————————————–

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | 1 Comment »

Các cán bộ huyện và xã vẫn chơi đùa vô tư: cán bộ Xã bán gạo để mua loa đài phục vụ văn nghệ- cán bộ Huyện cầm sổ đỏ của dân để chơi…số đề- cán bộ Tỉnh cho thuê đất 210 năm- Bộ cho thuê 400 000 hecta rừng, giá thuê 180 000 đồng/1 hecta/ 1 năm

Posted by hoangtran204 trên 10/05/2012

Nhờ ăn “no”, các cán bộ đảng vẫn chơi đùa vô tư.

Hàng năm, cứ đến tháng 1-3, là các huyện, các tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Hà tỉnh đều bị đói vì lúa ở đấy chỉ làm được 1 vụ. Trong khi dân ở xã đang đói, và được cứu trợ gạo, Cán bộ Xã bán gạo để mua loa đài phục vụ văn nghệ và hội họp.

Ở chỗ khác, cán bộ Huyện cầm sổ đỏ của dân để chơi…số đề

Cán bộ tỉnh Phú Yên bận rộn cho Ả rập thuê 3000 km vuông đất trong thời gian 210 năm. Việc thuê đất có sự chỉ đạo từ Bộ chính trị và chính phủ. (nguồn)

Bộ thì cho công ty của Trung Quốc, InnovGreen (Hồng Kông, Trung Quốc) đã thuê tới 274.848 ha, chiếm 87% diện tích đất thuê. Giá thuê đất rất nhẹ nhàng, chừng 2 tô phở / 10 000 mét vuông, chính xác là 180000/ 1 ha (nguồn) Quốc hội và chính phủ chỉ đạo cho thuê đất. Các nước ngoài thuê đất rừng tổng cộng là 400 000 hecta, mang huê lợi hàng năm là 25 tỷ đồng VN, ( 1 tỷ 250 triệu đô la Mỹ) (nguồn)

Bà Hai Tâm, chị ruột thủ tướng làm chủ 185 hecta đất vườn cao su từ hồi 2001 (Nguồn). Các nhà báo và blogger trên mạng nói rằng bất động sản 185 hecta của bà này chỉ tính là ở tỉnh Bình Dương mà thôi, còn ở các tỉnh khác thì chưa biết. Mời các bạn google.com search nha.

Trong khi đó, cách đây chưa lâu, một vị trong Bộ Chính Trị có thơ rằng;

Sữa để em thơ, lụa tặng già

*Còn cụ ông 98 tuổi vẫn còn đạp xe xích lô kiếm sống và nuôi vợ

Nguồn  trandang.net

*Các trẻ em thì bới rác để ăn

Nguồn báo

*Chỉ có LOÀI THÚ VẬT mới lo chăm sóc cho bộ lông của mình mà quay lưng lại với nỗi đau của đồng loại.

Mời các bạn đọc cho biết các cán bộ đảng đang làm gì nha.

Bán gạo cứu đói để… mua loa đài phát văn nghệ

(Dân Việt) – Bà con đói quá, thì cho loa phát chương trình “Nữ công gia chánh”, “Khéo tay hay làm”, giới thiệu các món ngon cho người dân… đỡ thèm là được rồi(!?).

Tin Mới VN đăng:

Ngày 8/5, UBND xã Tam Hợp (huyện Quỳ Hợp, Nghệ An) cho biết đã buộc Bí thư Chi bộ và Xóm trưởng xóm Dinh xin lỗi dân và mua lại gạo để trả cho dân.Theo phản ánh của người dân, đầu năm 2012, người dân xóm Dinh được nhận 1,5 tấn gạo cứu đói của Chính phủ.

Tuy nhiên, Ban Cán sự xóm này tự ý bán bớt 220 kg để trả tiền vận chuyển và bán gần 1 tấn gạo để mua loa đài phục vụ văn nghệ, hội họp.

Người dân sau đó đã phản ánh lên UBND xã Tam Hợp và huyện Quỳ Hợp. Ông Hoàng Xuân Ngư, Chủ tịch UBND xã Tam Hợp cho biết, Bí thư chi bộ và Xóm trưởng phải tự bỏ tiền ra mua gạo trả lại các hộ dân, đồng thời xã sẽ có hình thức kỷ luật thích đáng đối với 2 người này.

————————————————————————————————–

Hai cán bộ huyện lấy sổ đỏ lưu kho để…chơi lô đề

Báo Mới (cơ quan ngôn luận của đảng bộ Hà Nội)

15/03/2012

Trong bản tường trình của mình, Đinh Xuân Bảo thừa nhận lấy sổ đỏ lưu trong cơ quan ra cầm cố bên ngoài do nợ tiền lô đề…

Trao đổi về vấn để sổ đỏ lưu khô được đưa đi “mượn tiền”, ông Nguyễn Văn Dũng, trưởng phòng Tài nguyên và Môi trường huyện Hương Khê cho biết: “Thường thì bìa đỏ thu về sau khi cấp mới bìa khác được lưu kho để đối chứng. Lợi dụng cái này, Đinh Xuân Bảo lúc đó đang làm hợp đồng ở phòng (giúp việc cán bộ làm hồ sơ cấp giấy), giờ đang làm ở Trung tâm quỹ đất đã lấy bìa đỏ lưu đưa ra ngoài cầm cố lấy tiền.”

Được biết, sau khi báo Kiến Thức nêu, Phòng TN Và MT đã gọi Bảo lên làm tường trình, giao anh Bảo trong tháng 3 bằng mọi giá phải thu về 2 cái bìa đỏ đó.

Sổ đỏ bị đưa đi cầm cố.

Trong bản tường trình sự việc của mình, Bảo ghi rõ lý do đi đến việc làm sai phạm của mình là chơi lô, đề dẫn tới hậu quả nghiêm trọng.

Chiều 14/3, ông Lê Trần Sáng, Phó chủ tịch UBND huyện Hương Khê cũng cho biết: “Sau khi báo Kiến Thức nêu, UBND huyện đã họp và chấm dứt hợp đồng đối với Bảo. Còn Hà Huy Cường thì giao văn phòng thảo văn bản gửi Cục thống kê xử lý. Hiện tại công an huyện chưa vào cuộc nhưng 2 người này phạm tội lừa đảo”.

Vương Long

————————————————————————————————–

Cưỡng chế đất ở Vụ Bản 9-5-2012

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Nhà máy lọc dầu Dung Quất cần thêm 1,5 đến 2 tỷ đô la

Posted by hoangtran204 trên 19/02/2012

Xây dựng Nhà máy lọc dầu Dung Quất tốn 3 tỷ, mới khánh thành 6-1-2011,  vẫn đang còn trả nợ hàng tháng, nay nhà máy cần thêm tiền. Mặc dù  Nhà máy DQ lỗ mỗi ngày là 500 000 đô la, hay 120 -150 triệu đô la mỗi năm. Lọc 1 tấn dầu thô tiền công từ 5–30 đô tùy theo giá dầu ngoài thị trường cao hay thấp, Nhà máy DQ  luôn luôn báo cáo là chạy hết công suất 100%, nhưng khi tổng kết từ đầu năm 2009, đến tháng 8-2011, tổng số xăng dầu lọc được trong hơn 2 năm rưỡi qua chỉ có 3,3 triệu tấn xăng dầu các loại.

Nay nhà máy cần thêm tiền!

Để xây dựng nhà máy lọc dầu công suất 10 triệu tấn một năm, thời giá lúc xây dựng chỉ có à 1,2 đến 1,5 tỷ. Nhưng Nhà máy Lọc Dầu Dung Quất đã đầu tư vào hơn 3 tỷ đô để xây dựng lọc dầu thô loại ngọt, ít lưu huỳnh, độ acid rất thấp, chỉ  dành riêng cho giếng dầu Bạch Hổ. Nhưng sau thời gian khai thác hơn 20 năm qua, giếng Bạch Hổ nay đã cạn, không còn dầu ngọt nữa, nhà máy DQ vì thế đã phải mua dầu ngọt rất đắt tiền pha trộn với dầu chua (chứa nhiều lưu huỳnh, nên độ acid rất cao), phá tan các van lọc trong hệ thống lọc của Dung Quất.

Đó là lý do tại sao nhà máy DQ hoàn thành đầu năm 2009, chạy cà ạch cà ụi, thử tới, thử lui, và khánh thành đầu năm 2011, nhưng chỉ chạy chừng 4  tháng, lại phải thay van 1 lần, vì acid trong dầu chua rất cao hơn dầu ngọt, đã phá tan hệ thống van lọc. Thực tế là phải thay van mới lọc được dầu, nhưng nhà máy phải nói tréo qua là: nghĩ bảo dưỡng…định kỳ.

Nhà máy đã thuê Nhật tới thay van và tái thiết kế lại các van để nhà máy có thể lọc dầu chua, nhưng xem ra khó có thể tiếp tục lọc lâu dài, Nếu phá bỏ nhà máy bán sắt vụn thì tiếc, và cần phải có tiền, khoảng 1,5 tỷ đô la, để xây dựng nhà máy lọc dầu chua.

Vào ngày 6-1-2011, Tổng Giám Đốc Dung Quất công bố bán 49% nhà máy, với giá 1,2 đến 1,5 tỷ đô la, nhưng không một công ty nước ngoài nào mua,  vì giá xây dựng mới của một nhà máy lọc dầu (chua)  chỉ có 1,5 tỷ đô la.

Sau một năm bán không ai mua, nay Dung Quất đổi chiến thuật,  nói trớ qua là: cần nâng công suất lọc từ 6 triệu tấn lên 10 triệu tấn mỗi năm và đang kêu gọi nhà nước bỏ thêm 2 tỷ đô la vào. 

Chú ý: dầu thô được chia thành 2 loại, dầu chua và dầu ngọt. Dầu thô có nhiều lưu huỳnh (độ acid rất cao) gọi là dầu chua. Xây dựng nhà máy lọc dầu chua giá thành hiện nay là 1,2- 1,5 tỷ đô. Và dầu thô có chứa ít lưu huỳnh gọi là dầu ngọt. Dầu ngọt giá rất đắt và lọc rất dễ, nhưng kết cấu máy móc và hệ thống van của nhà máy lọc dầu ngọt khác với nhà máy lọc dầu chua. Đem dầu chua lọc ở nhà máy lọc dầu ngọt ở Dung Quất thì van bị hỏng rất nhanh, vì acid ăn mòn hệ thống van lọc.

Để dễ hình dung sự khác biệt hãy tạm lấy thí dụ mua 1 truyền hình màu ở Mỹ, hệ NTSC đem về VN. Xem phim thì được, nhưng hình chỉ có hai màu đen trắng. Nhờ thợ gắn bộ chuyển hệ qua Pal-DK thì phải trả thêm tiền. Người xem sẽ nhìn thấy hình có đủ màu, nhưng hình không rõ nét, và  mờ. Cuối cùng, nhiều gia đình bỏ luôn và mua loai truyền hình đa hệ hay chỉ có hệ Pal-DK. Nhà máy Lọc Dầu Dung Quất hiện đang ở tình trạng chuyển hệ. Nên chỉ còn cách phá bỏ, bán sắt vụn, và xây dựng nhà máy mới. Do sản phẩm xăng giá thành cao và phẩm chất xấu, thua xăng Singapore, đó là lý do tại sao các công ty hàng không của vn không chịu mua xăng Dung Quất, mà cứ tiếp tục nhập xăng singapore.

Ngay từ năm 1993, khi đảng CSVN muốn xây dựng nhà máy lọc dầu ở Dung Quất, tỉnh Quãng Ngãi, đã có nhiều công ty nước ngoài và các Việt Kiều góp ý là không nên xây dựng ở Quãng Ngãi, vì dầu thô khai thác ở ngoài khơi Vũng Tàu, vận chuyển 600 km mới về đến Quãng Ngãi (quãng đường này còn dài hơn vận chuyển tới các nhà máy lọc dầu ở Singapore), và sau khi lọc xong, thì phải chại ngược vô Nam hoặc ra Bắc…phí vận chuyển do đó sẽ tăng cao. Nói cách nào thì đảng vẫn không nghe, đảng theo đúng phương châm: đã quyết định thì phải làm, bất chấp thiệt hại! Ngày nay thì tai hại trước mắt. Dâu thô khai thác ra, phải bán hết cho Nhật, cho Singapore, và đi mua xăng của Singapore! Và khi đem về VN, các loại thuế và phí đánh vào giá xăng làm cho 1 lít xăng ở VN luôn luôn cao hơn 20-25% giá 1 lít xăng ở Mỹ. Giá này thì người dân VN phải trả, còn đa số cán bộ đảng cấp quận huyện trở lên thì được cấp  xe công, đổ xăng chùa, không phải trả tiền. 

 

Nhà máy lọc dầu Dung Quất: Cần 1,5 – 2 tỷ USD để mở rộng, nâng cấp

http://www.sggp.org.vn/dautukt/2012/2/280955/

Gần 2 giờ trò chuyện với Tổng Giám đốc Công ty Lọc hóa dầu Bình Sơn (BSR) Nguyễn Hoài Giang (ảnh), người đang “cầm lái” con tàu khổng lồ Dung Quất (vốn đầu tư hơn 3 tỷ USD) vận hành trơn tru, giúp chúng tôi cảm nhận được bầu nhiệt huyết, khát vọng trong ông với những toan tính về ngành lọc hóa dầu trong tương lai.

– PV: Ông đánh giá thế nào việc thị trường xăng dầu năm qua có nhiều biến động, trong khi công suất của nhà máy 6,5 triệu tấn/năm chưa thể điều tiết thị trường?

 

– Ông NGUYỄN HOÀI GIANG (ảnh) : Nhà máy lọc dầu (NMLD) Dung Quất hiện nay dù chạy tối đa 100% công suất cũng chỉ đáp ứng 30% nhu cầu toàn quốc nên chưa đủ sức điều tiết mạnh mẽ nhu cầu thị trường khi có biến động, bởi trên 70% lượng xăng dầu chúng ta vẫn đang phải nhập khẩu. Vì thế, ngay từ khi đi vào vận hành, chúng tôi đã có kế hoạch mở rộng, nâng công suất nhà máy lên 10 triệu tấn/năm; đồng thời có những bước chuẩn bị xây dựng NMLD số 2, số 3 để đáp ứng 100% nhu cầu xăng dầu trong cả nước. Mở rộng và nâng cấp NMLD Dung Quất là bài toán lớn, vốn khoảng 1,5-2 tỷ USD nên cần nghiên cứu chi tiết, thấu đáo và triệt để cả về công nghệ, kỹ thuật, môi trường và thị trường thương mại. Vì vậy, phải mất 5-6 năm dự án mở rộng mới xong, lúc đó bức tranh về thị trường xăng dầu toàn quốc sẽ sáng hơn bây giờ.

– Tiến độ mở rộng sản phẩm hóa dầu có khả quan?

– Chúng tôi đang tiến hành bước nghiên cứu khả thi chi tiết với nhà thầu Nhật Bản, đến tháng 3 năm nay mới kết thúc, sau đó mới tính đến các bước khác.

Hiện NMLD Dung Quất cùng với nhà máy sản xuất hạt nhựa Polypropylene (PP) đã có thể coi là tổ hợp lọc – hóa dầu rồi. Tuy nhiên, tổ hợp này vẫn còn ở quy mô nhỏ, chủng loại cũng chưa đa dạng so với các nước khác trên thế giới (mới có 8 loại sản phẩm); chưa đa dạng về mặt tổng thể để chúng ta có thể kéo theo, đầu tư các ngành công nghiệp – dịch vụ vệ tinh, công nghiệp nhẹ sử dụng đầu ra của NMLD. Vì vậy, dừng lại ở đây là thất bại, chúng ta phải bước tiếp bằng cách nâng cấp, mở rộng NMLD Dung Quất.

– Đóng góp của NMLD cho nguồn thu ngân sách Nhà nước khoảng 14.000 tỷ đồng/năm, nhưng lợi ích của người dân dường như vẫn chưa rõ?

– Hàng đêm, khi nhìn ngọn đuốc của nhà máy, những ánh đèn trong các phân khu công nghệ bật sáng lung linh, NMLD Dung Quất như một thành phố thu nhỏ nhưng trăn trở lớn của chúng tôi là làm sao ngọn lửa đó thật sự sưởi ấm cho những người dân nghèo, những người đã nhường đất cho nhà máy. Tuy nhiên, hiệu quả đó phải lan tỏa từ từ, bằng chứng là nguồn lợi của NMLD đã quay ngược lại phục vụ lợi ích của người dân Quảng Ngãi, khu vực miền Trung, giúp nâng cao tổng thể đời sống văn hóa – xã hội, lôi kéo được các nhà đầu tư nước ngoài, cơ sở hạ tầng, giao thông, dịch vụ phát triển… thu hút nhân lực, lao động, tạo thêm việc làm.

– Theo ông, chỉ nên mở rộng, nâng cấp thay vì xây mới nhà máy lọc dầu?

– Hai cái đó khác nhau, chúng ta vẫn phải xây mới, và nhu cầu đó vẫn đang được triển khai, bởi có lọc dầu mới có hóa dầu. Ở NMLD Dung Quất hiện đã có lọc dầu, hóa dầu rồi, việc nâng cấp mở rộng là bước tiếp theo để nâng cao sản lượng, đa dạng hóa chủng loại sản phẩm để phát triển tiếp các ngành công nghiệp nhẹ, công nghiệp dịch vụ ăn theo. Chúng ta đã đầu tư vào đây, đã sẵn có hạ tầng, cảng biển nước sâu, thành phố Vạn Tường, đường giao thông, cung cấp điện, xử lý chất thải, xử lý nước, dự án công nghiệp dịch vụ ăn theo (Doosan, cảng Gemadept…) nên nâng cấp, mở rộng là bước kế thừa những lợi thế của hạ tầng sẵn có, khác hẳn với việc đầu tư mới tốn kém hơn rất nhiều.

Kế hoạch nâng cấp, mở rộng vẫn đang được tiến hành và nhà nước vẫn đang kêu gọi đầu tư vào NMLD số 2, số 3, hai vấn đề này không mâu thuẫn nhau mà bổ sung, hỗ trợ nhau đưa ngành lọc hóa dầu nước ta lên tầm cao hơn.

– Việt Nam tự sản xuất xăng – dầu có khó không?

– Thật ra sản xuất xăng – dầu không khó khăn gì cả, bởi việc này các nước khác đã làm từ lâu rồi, chúng ta theo sau mà thôi, chẳng qua với chúng ta dự án này quá mới, hiện đại, phức tạp so với những dự án khác trong nước. Xây dựng NMLD Dung Quất, chúng ta tự hào đã thành công, nhưng đây mới chỉ là thành công bước đầu, còn khiêm tốn.

Ông có nghĩ đến ngày Việt Nam xuất xăng – dầu ra thế giới?

– Ước mơ thì có, nhưng đừng bao giờ mơ ước viển vông. Với tôi, ước mơ bao giờ cũng gắn với thực tế và khả thi nhất trong thời gian nhất định. Còn bây giờ, hãy đáp ứng và cung cấp đầy đủ các nhu cầu xăng dầu nội địa cho đất nước, rồi hãy nghĩ đến xuất khẩu. Để vươn ra thế giới, cạnh tranh với thế giới thì ngay bây giờ, chúng ta phải nhen nhóm và đốt lên được ngọn lửa trong trái tim; bắc những nhịp cầu, đặt những nền móng đầu tiên cho thế hệ tiếp theo, để họ có bản lĩnh, kinh nghiệm biến ước mơ đó thành hiện thực.

HÀ MINH (thực hiện)

———————

Chủ Nhật, 29/01/2012 | 11:29

http://vietstock.vn/ChannelID/761/Tin-tuc/213188-con-dao-phai-du-sac-de-cat-nhung-cuc-cung-loi-thoi.aspx

“Con dao phải đủ sắc để cắt những cục cưng lỗi thời”

“Trong quá trình cải cách sẽ có người mất… Nhóm lợi ích đã trở nên rất hùng hậu, mà nay vượt qua không dễ”.

Trong các ý kiến thảo luận về tái cơ cấu, có nhiều chuyên gia kinh tế đề xuất rằng, các doanh nghiệp nhà nước chỉ thật sự cần thiết được duy trì trong những lĩnh vực dịch vụ công ích. Nếu chúng lỗ hoặc vỡ nợ, thì chúng nên được phá sản như các doanh nghiệp khác. Nhà nước không nên có hình thức đảm bảo hoặc trả nợ nào cho chúng

Những “cục cưng” được kỳ vọng

Trên thực trạng nền kinh tế Việt Nam lâu nay, những con số thống kê ngày càng lộ diện vấn nạn “cục cưng”.

Nổi bật là những doanh nghiệp nhà nước (DNNN). Các DN này chiếm tới 70% tổng số vốn đầu tư từ xã hội, 50% vốn đầu tư nhà nước, 60% vốn tín dụng của các ngân hàng thương mại, 70% vốn ODA ở Việt Nam.

Họ được hưởng mọi loại ưu đãi về vốn, cơ chế, một số DN còn được ngồi trên các “mỏ vàng độc quyền”, như kinh doanh xăng dầu, điện… Ở dưới trông lên, kỳ vọng da diết của nhân dân là các “cục cưng” này sẽ đóng vai trò chủ đạo trong nền kinh tế, đem lại phồn vinh cho xã hội.

Mặc dù vậy, hiệu quả đầu tư từ nhóm DN này quá thấp, chỉ đóng góp vào GDP khoảng 38%. Chi phí làm ra cùng một mặt hàng, cùng một  chất lượng cao gấp hai lần so với doanh nghiệp tư nhân (DNTN) không được đầu tư đồng nào từ vốn nhà nước và không có bất cứ ưu đãi gì từ cơ chế chính sách…

Còn theo Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ, tỷ suất lợi nhuận trên vốn của DNNN chưa bao giờ qua được 6% trong suốt hơn 10 năm qua. Hiện nay, các “cục cưng” này chiếm tới khoảng 70% “nợ khó đòi” – nghĩa là không đòi được – của các ngân hàng thương mại. Nhiều tập đoàn, công ty độc quyền đã thua lỗ trong nhiều năm.

Nếu là lãnh đạo DNTN, họ sẽ phải cầm cố tài sản, bán tháo nhà cửa, thậm chí phải tự tử để cứu vãn danh dự cho gia đình. Nhưng vì là những “cục cưng”, nên các ông chủ này vẫn ung dung, phớt lờ dư luận, đổ trách nhiệm cho người khác, vẫn tự chia cho mình những khoản thu nhập cao chót vót, và báo lỗ vô tội vạ.

Từ năm 2009 đến nay, nhiều DNNN gây thất thoát. Không chỉ DN không được độc quyền, mà cả những DN quá được ưu đãi về cơ chế kinh doanh, như Tập đoàn Điện lực Việt Nam và Tổng công ty Xăng dầu cũng luôn gánh trên mình những món nợ khổng lồ, nhưng lại đặt ra vô số nghi hoặc về nguồn gốc.

Theo báo cáo của Bộ Tài chính, tổng nợ phải trả của các tập đoàn, tổng công ty là trên 1 triệu tỷ đồng, bình quân bằng 1,67 lần vốn chủ sở hữu. Tuy nhiên, có tới 30 tập đoàn, tổng công ty nợ phải trả lớn hơn mức quy định (ba lần vốn điều lệ). Trong đó, có 7 đơn vị nợ trên 10 lần vốn, 9 tổng công ty nợ 5-10 lần vốn và 14 công ty nợ phải trả gấp 3-5 lần vốn. Sự hoang tàng của những đứa “con cưng” này đã khiến cho Chính phủ phải đau đầu để tính chuyện ứng phó.

Ứng phó, tái cơ cấu, hiệu quả đến đâu chưa biết, nhưng giải pháp đầu tiên mà Bộ Tài chính đưa ra là cho “uống thuốc bổ”. Đương nhiên, dù cách nào, cũng là bằng tiền thắt lưng buộc bụng của dân.

Theo Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ, Bộ Tài chính đang xem xét phải dành hơn 50.000 tỷ đồng nhằm tái cấu trúc nợ, cấp thêm vốn điều lệ… cho các DNNN được tái cơ cấu. “Việc sắp xếp lại DN phải có tiền. Tôi báo cáo với Chính phủ phải có bồi bổ trước, rồi mới dùng kháng sinh, chứ con bệnh đang sốt cao mà chữa ngay là không chịu được”. Ông còn cho biết, Tập đoàn Sông Đà sẽ “đi tiên phong” trong tái cơ cấu DN, song chi phí cho họ lên tới 10 triệu USD. Số tiền này vay của Ngân hàng Phát triển châu Á.

Và những “đứa trẻ” không được “uống thuốc bổ”

Có ai nghĩ đến chuyện xoa dịu vết thương và cứu giúp những DN nhỏ và vừa – hầu hết là DNTN, chẳng bao giờ được “uống thuốc bổ” không? Đó là lực lượng làm nên nền kinh tế thị trường thực sự.

Chỉ cần bớt ít chút vô cảm, nghiêng mình xuống gần đất hơn, ta sẽ phải thương khóc cho cái chết của vô số DNTN nhỏ và vừa – những đứa con sinh ra bởi kinh tế thị trường, góp phần thực sự lớn vào tài sản xã hội, giải quyết việc làm cho nhiều công dân. Nhưng họ chẳng bao giờ được uống “thuốc bổ”, mà còn phải chịu đựng nhiều áp lực.

Áp lực chi phí liên tục tăng do lạm phát, do bị cạnh tranh không lành mạnh, thị trường bị thu hẹp…, khiến hệ thống DN, đặc biệt là DNTN, bị ép cả từ nhiều phía và “phần đông hầu như chỉ còn thoi thóp thở”. Khác với những “cục cưng”, những DNTN hầu hết phải tự vật lộn và xoay xở bằng chính đồng vốn và năng lực của mình.

Theo Tổng cục Thuế, mặc dù 2010 là năm có số DN phá sản tới mức báo động, nhưng vẫn không thể so sánh với tốc độ phá sản của năm 2011. Thống kê chưa đầy đủ, năm 2011, có tới khoảng 49.000 DN giải thể hoặc ngừng kinh doanh, tăng hơn 22% so với cùng kỳ năm ngoái. Riêng Hà Nội đã có tới hơn 3.000 DN phá sản hoặc ngừng hoạt động.

Họ phá sản có thể do năng lực yếu kém, do bị “chết lây” vì khủng hoảng kinh tế, vì lạm phát, vì thiếu may mắn hoặc có thể do những “giật cục” bất thường của chính sách… Khác với những DNNN, DNTN phải trả giá cho sự phá sản bằng chính sinh mạng mình và gia đình mình, mặc dù bản thân họ đã cố gắng hết sức để giảm giá thành sản phẩm và tiết kiệm tối đa mọi chi phí.

Mỗi một DN phá sản ảnh hưởng tới hàng chục, thậm chí hàng trăm, hàng ngàn thành viên của DN. Trong đó, mỗi thành viên này lại ảnh hưởng đến cuộc sống của cả một gia đình. Chưa kể các vụ vỡ nợ, giật hụi, lừa đảo… trị giá hàng chục, hàng trăm tỷ đồng xuất hiện ngày càng nhiều gần đây, khiến cho hàng triệu người phải khốn đốn, mất nhà cửa, tài sản, tha phương cầu thực.

Nếu họ có tài sản thế chấp và chịu chi phí “bôi trơn”, DN ngắc ngoải của họ có thể vay được vốn ngân hàng với tỷ lệ lãi suất thuộc hàng cao nhất thế giới: 18-27%/năm. Chỉ cần một khâu trục trặc của thị trường hoặc chính sách thay đổi, họ không có cách nào tránh khỏi cái chết được báo trước đối với lãi suất ấy.

Với tỷ lệ lạm phát được nhận xét là cao nhất châu Á và đứng thứ nhì thế giới. Với sự phá sản của hàng loạt DN, lại thêm gánh nặng nợ nần từ các DNNN chất lên vai, cùng với nguy cơ nợ xấu và sự đóng băng của thị trường bất động sản, thị trường chứng khoán…,  làm lung lay dữ dội sự an nguy của các ngân hàng trong nước. Cộng thêm ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế toàn cầu, dù đã có nhiều cố gắng, nhưng theo nhiều chuyên gia kinh tế, nền kinh tế nước nhà đang lâm vào thời kỳ khó khăn nhất kể từ 20 năm qua.

Cần một con dao mổ sắc bén

Để khắc phục tình trạng trên, Chính phủ đã nhấn mạnh việc tái cơ cấu mạnh mẽ nền kinh tế.

Cả Hội nghị Trung ương Đảng, Quốc hội và Chính phủ đã khẳng định nhiệm vụ tái cơ cấu với ba trọng tâm là tái cơ cấu đầu tư công, ngân hàng và DNNN.

Thủ tướng Chính phủ đã nêu ra một trong những mục tiêu trọng điểm của các năm tới là “đổi mới mô hình tăng trưởng và cơ cấu lại nền kinh tế theo hướng nâng cao chất lượng, hiệu quả sức cạnh tranh”.

Để thực hiện nhiệm vụ này, nhiều ngành, nhiều cấp đã có những hội thảo lớn. Nhưng nếu sửa bằng cách “cho uống thuốc bổ”, thì lại tốn thêm nhiều tỷ USD vào nền kinh tế đang vô cùng khó khăn, nợ nần quốc gia thêm chồng chất. Cho uống thuốc bổ mà không phẫu thuật “khối u phát bệnh”, thì chỉ làm bệnh càng nặng thêm.

Câu hỏi đặt ra là, đối tượng nào sẽ được lợi nhiều nhất sau những chương trình tái cấu trúc DN; và nợ của DN sẽ do ai gánh chịu?

Do đó, vấn đề cấp thiết là phải sửa từ nhận thức chiến lược, từ tư duy chỉ đạo. Theo nhiều chuyên gia kinh tế, mọi sự sửa từ nhiều năm nay cuối cùng cũng chỉ là tạo mọi điều kiện để DNNN được có mọi ưu tiên để “đóng vai trò chủ đạo”. Chúng cũng là nơi vô tình sinh sôi của các nhóm đặc quyền đặc lợi, tham nhũng và bòn rút tài nguyên quốc gia. Điều này đã làm tha hoá một bộ phận đội ngũ cán bộ, công chức và ảnh hưởng đến lòng tin của dân chúng.

Để thực hiện mục tiêu từ cắt giảm đầu tư công, tái cơ cấu, cải cách DNNN đến sắp xếp lại hệ thống ngân hàng…, tất cả đều vấp phải trở lực quyết liệt từ các nhóm lợi ích đầy thế lực tìm cách ngăn cản.

Lực cản đó nằm giữa lợi ích của các bộ, ngành chủ quản, của tầng nấc lãnh đạo DNNN, của các cá nhân có trách nhiệm về sai lầm, thất thoát của DN trong quá khứ. Để tái cấu trúc ngân hàng, liệu đã ai thấy có đủ sức mạnh để triệt tiêu lợi ích của các “quyền lực ẩn” đằng sau các ngân hàng này và các DN mà sự sống chết của họ gắn liền với sự hưng vong của các ngân hàng có chức năng và quyền lợi từ “bơm máu chùa”?

Nếu không khống chế và triệt tiêu được các lực ẩn này, thì quy định được ghi trong văn bản đại hội Đảng: “Các thành phần kinh tế đều bình đẳng, cạnh tranh lành mạnh…” đã bị vô hiệu hóa. Và mục tiêu của Chính phủ đề ra sẽ không thực hiện được.

Ai cũng hiểu rằng, tái cơ cấu là sửa lại cơ cấu hiện có. Nhưng một khi còn chưa rõ ràng về quan điểm, nhất là về vai trò của DNNN trong nền kinh tế, thì đường hướng sẽ bị ách tắc.

Thủ tướng Chính phủ phân định: muốn đổi mới DNNN thành công, khung thể chế đóng vai trò quyết định.

Nhiều chuyên gia cho rằng, việc tiếp tục duy trì một cách duy ý chí các DNNN chỉ làm sai lệch chiến lược phát triển kinh tế của đất nước.

Phó chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, Phó trưởng ban Chỉ đạo đổi mới DNNN Phạm Viết Muôn nói rằng, khó khăn lớn nhất trong cải cách DNNN là thống nhất tư duy. Ông nói: “Chúng ta nói nhiều mà làm chưa được bao nhiêu. Tôi cho khó khăn lớn nhất là chính sách cần để đổi mới thì làm quá lâu, khi có thì không còn phù hợp với thực tế. Đi bắt con thỏ mà huy động nhân lực cả tháng, ra đến nơi thì nó chạy mất rồi”.

Tiến sĩ Võ Trí Thành, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương nói: “Cải cách DNNN đến nay tư duy còn đầy tranh cãi”. “Trong quá trình cải cách sẽ có người mất… Nhóm lợi ích đã trở nên rất hùng hậu, mà nay vượt qua không dễ”.

Trong các ý kiến thảo luận về tái cơ cấu, có nhiều chuyên gia kinh tế đề xuất rằng, các DNNN chỉ thật sự cần thiết được duy trì trong những lĩnh vực dịch vụ công ích.

“Nếu chúng lỗ hoặc vỡ nợ, thì chúng nên được phá sản như các DN khác. Nhà nước không nên có hình thức đảm bảo hoặc trả nợ nào cho chúng” (theo báo cáo của Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương).

Đó là những ý kiến hợp lý và đầy trách nhiệm. Chính phủ nên sử dụng “con dao mổ sắc bén” ấy cho một cuộc đại phẫu thuật cắt bỏ khối u và làm lành vết thương cho nền kinh tế.

Võ Thị Hảo

đầu tư chứng khoán

————

Mời các bạn coi thêm ở đây về Petrovietnam và  Dung Quất: http://wp.me/po94e-1×5

——————–

Ở Việt Nam, 100 tập đoàn và tổng công ty quốc doanh nắm 70% nền kinh tế cả nước (khoảng 90 tỷ). Theo báo cáo báo cáo tình hình sản xuất kinh doanh năm 2011 của PVNCPetrovietnam có tổng doanh thu năm 2011 về bán dầu thô và khí là 675,3 nghìn tỷ đồng (hay 34 tỷ đô la), chiếm 40% GDP. Nhân sự điều hành 100 công ty quốc doanh và tập đoàn là con cháu, bà con thân thích của 14 ủy viên Bộ Chính Trị và 174 ủy viên trung ương Đảng.  Đây là sân sau, là nơi vừa làm vừa chơi và thua lỗ hàng năm, vừa là nơi hút tiền cho các nhân vật cao cấp trong chính quyền.

Bộ tài Chánh báo cáo đầu năm 2012: tổng nợ phải trả của các tập đoàn, tổng công ty là trên 1 triệu tỷ đồng hay 50 tỷ đô la Mỹ!

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Chính Sách Kinh Tế-Tài Chánh, Nợ của các Tập Đoàn quốc doanh, Tập Đoàn-Tổng công Ty quốc doanh | Tagged: | Leave a Comment »

►Sai lầm lớn của PetroVietnam trong công trình lọc hóa dầu Dung Quất

Posted by hoangtran204 trên 04/10/2011

Lời tựa: Mục đích ban đầu của việc xây dựng Nhà máy Dung Quất (Quảng Ngãi) là để lọc dầu ngọt (có chứa rất ít lưu huỳnh) của giếng dầu Bạch Hổ.  

Nhưng,  sau hơn 20 năm khai thác bán dầu thô cho Nhật, nay giếng Bạch Hổ đã cạn. Vì thiếu dầu ngọt để lọc, nên Nhà máy Dung Quất hiện nay đổi qua lọc dầu pha trộn giữa dầu ngọt (ít hưu huỳnh) và dầu chua (nhiều lưu huỳnh). Việc này sinh ra lắm thiệt hại về tài chánh.

Van của nhà máy lọc dầu ngọt khác với loại van dùng để lọc dầu chua. Nên khi lọc loại dầu nửa ngọt, nửa chua, cọng thêm với kết cấu máy móc của 2 loại nhà máy để lọc dầu ngọt và dầu chua cũng khác nhau. Hậu quả là các van và máy của hệ thống lọc ở Dung Quất không tương hợp, lượng lưu huỳnh cao trong dầu chua đã và đang làm van của nhà máy bị hư hại sau vài tháng lọc dầu chua pha dầu ngọt.

Vì vậy,  nên nhà máy chạy chừng 4 tháng, là phải dừng lại tu sửa, thay van 1 lần. Mỗi lần tu sửa mất 2 tháng. Lần tu sửa vừa qua trung hợp với 2 tháng hè nên các blogger nói là nhà máy Dung Quất mà cũng đi nghĩ Hè.

Nhà máy Dung Quất hoàn thành và khai trương ở vào lúc kinh tế thế giới rơi vào khủng hoảng nặng nhất trong 80 năm qua. Thời gian tháng 3/2009 là lúc chứng khoán Mỹ (và thế giới) sụp xuống thấp nhất. Chỉ số Down Jones (là của các công ty kỹ nghệ hàng đầu) của Mỹ từ 14000  điểm sụp xuống còn 7800 điểm. Chứng khoán toàn cầu sụt giá theo và từ trước tới nay chưa bao giờ có hiện tượng nầy. Dầu từ 147 đô la/ 1 thùng vào mùa hè 2008 đã sụt giá xuống còn 32-40 đô la/1 thùng suốt năm 2009.

Nếu  gọi việc  xây dụng nhà máy Dung Quất để lấy công làm lời và tạo công ăn việc làm cho dân miền trung (vùng Quãng Ngãi, Quãng  Nam) thì cả hai mục đích nầy đều thất bại. Vì khi giá dầu thô trên 100 đô/1 thùng, công lọc 1 tấn dầu là 20-30 đô. Khi giá dầu thô thấp cở 30-80 đô/1 thùng, công lọc 1 thùng dầu là 5-10 đô la 1 thùng.

Công lọc 1 thùng dầu năm 2009  là 5 đô/ 1 tấn dầu. Nhà máy lọc đầu Dung Quất có công suất lọc 6,5 triệu tấn / 1 năm. Tức là doanh thu (tiền công) thu được trong 1 năm là: 6,5 triệu tấn x 5 đô/1 tấn = 32,5 triệu đô la/ 1 năm. Hiện nay, giá dầu thô đang ở mức 80 đô/ thùng.

Lương hàng tháng để trả cho 2000 công nhân viên làm việc tại Dung Quất là 400,000 đô (tạm cho lương trung bình là 200 đô la hay 4 triệu đồng /tháng).

Với lãi suất hàng năm là 5%, thì tiền lời hàng tháng phải trả cho việc vay 3 tỉ đô la xây dựng nhà máy là 12,5 triệu đô la.Tiền lời hàng năm phải trả cho việc vay 3 tỉ đô là 150 triệu đô la. Tính toán cho thấy, mỗi năm nhà máy Dung Quất lỗ 122 triệu đô la.

Vào ngày 4 tháng 1 năm 2011, khi vừa hoàn thành chạy thử và chính thức khánh thành nhà máy lọc dầu Dung Quất vào 6/1, nhận biết được các lỗi lầm, và sự thiệt hại quá mức chịu đựng,    Petrovietnam rao bán 49% cổ phần nhà máy Dung Quất để  lấy tiền thuê Nhật sửa chữa một cách chắp vá, với hy vọng chuyển nhà máy lọc dầu ngọt trở thành  lọc dầu chua (là dầu thô chứa nhiều lưu huỳnh và acid hơn dầu ngọt).  Nhưng nói trớ qua là nâng công suất từ 6.5 triệu tấn dầu mỗi năm lên 10 triệu tấn dầu. Kế hoạch chắp vá chuyển đổi  có giá cao khủng khiếp khoảng 1,5 tỷ đô la. Số tiền này mắc hơn giá xây mới một nhà máy lọc dầu có cùng công suất 10 triệu tấn/ 1 năm, vì thời giá hiện nay chỉ có 1,2 tỷ đô la.

Nếu phá sập toàn bộ nhà máy lọc dầu Dung Quất bán sắt vụn được giữ hoàn toàn bí mất, rồi xây lại một nhà máy lọc dầu (chua) mới, chắc chắn Petrovietnam sẽ thuê xe ủi đến cào bằng nhà máy lọc dầu Dung Quất. Lý do là việc này kinh tế hơn và tiết kiệm khoảng 500 triệu đô la, và không lo các hậu quả về sau của chuyện mẹ gà, con vịt. Nhưng Petrovietnam và Bộ Chính Trị  đã suy đi nghĩ lại và biết khó lòng giữ kín chuyện này, không khéo bị blogger và dân chúng biết được sẽ tung lên mạng chê cười, nên cuối cùng đành phải  sử dụng kế hoạch chắp vá, thuê Nhật sửa lại.

http://in.reuters.com/article/2012/03/13/vietnam-energy-refinery-idINL4E8ED0KW20120313

http://apps.americanbar.org/intlaw/committees/industries/energy_natural_resources/vietnam.pdf

 

“Vietnam has proven gas reserves of 6.8 trillion cubic feet (Tcf), but is expected to contain up to 10 Tcf…Gas is piped to three generating plants at the Phu My industrial complex, where electricity is provided primarily to areas surrounding Ho Chi Minh City…”

http://vngg-energy.blogspot.com/2005/06/vietnam-country-energy-analysis-brief.html

******************************************

Bài 1

Sai lầm lớn của PetroVietnam trong công

trình lọc hóa dầu Dung Quất

Phan Châu Thành

Nhà máy lọc dầu Dung Quất của Việt Nam do Tập đoàn “Anh Cả Đỏ” PetroVietnam thực hiện trị giá hơn 3,5 tỷ USD đã phá mọi kỷ lục thế giới về tỷ suất đầu tư cao (gấp 3-4 lần suất đầu tư trung bình cho nhà máy lọc dầu tương đương của thế giới), về thời gian thực hiện kéo dài lê thê gần 20 năm (nếu tính cả nhà máy lọc dầu ở Tuy Hạ, Long Thành thì là gần 30 năm), và về số đối tác chính thay nhau tham gia thiết kế, thi công dự án (từ Total của Pháp, đến Zarubezneft của Nga rồi tổ hợp Technip-JGC của Pháp và Nhật), về vị trí vô lý phi kinh tế xa các trung tâm kinh tế công nghiệp vốn được chọn chỉ bằng ý chí chính trị…

Nhưng cái bất hạnh của dân Việt Nam với dự án này còn chưa dừng ở đó, nó sẽ vẫn còn là nỗi đau phải chữa trị của nước ta, là cái giá đắt dân ta phải trả cho những sai lầm lớn của PetroVietnam khi thực hiện dự án.

Những sai lầm lớn đó vẫn đang được PetroVietnam cố tình che dấu để xóa dần đi trong vài thập niên tới bằng đồng tiền thuế của người dân Việt Nam…

Không cam lòng tiếp tục thụ động nhìn cảnh một nhóm bè lũ lợi ích lừa bip và ăn cắp của cải công sức của cả hơn 80 triệu dân Việt còn đang phải vất vả kiếm ăn hàng ngày, tôi quyết định gửi bài này lên Dân Luận và Bauxite Việt Nam để toàn dân cùng biết.

Sai lầm lớn đầu tiên của PetroVietnam nằm ngay trong luận chứng kinh tế kỹ thuật: NGUỒN DẦU THÔ?

Nhà máy lọc dầu Dung Quất được thiết kế để chế biến 100% là dầu ngọt Bạch Hổ (có hàm lượng lưu huỳnh rất thấp), vốn không ăn mòn phá hủy thiết bị.

Nhưng nay dầu Bạch Hổ đã giảm sản lượng, không đủ cung cấp cho nhà máy và sẽ nhanh chóng dần hết hẳn trong vài năm tới, nên PetroVietnam ngay từ năm đầu tiên đã và đang phải đi nhập dầu thô khác cho nhà máy lọc dầu Dung Quất.

Tuy nhiên, nhập dầu ngọt để chế biến rất khó, vì hiếm, không có nguồn nhập ổn định. Nếu nhập từ Trung đông về thì rất phi kinh tế. Bản thân dầu thô ngọt như dầu Bạch Hổ đã là hiếm và PetroVietnam chỉ bán cho các khách hàng (chủ yếu là Nhật) để dùng làm nhiên liệu (phát điện) với giá cao, vì không cần qua chế biến.

Cũng vì thế, nhập dầu ngọt về nhà máy Dung Quất để chế biến là rất đắt đỏ, nên không kinh tế. Nếu nhập dầu ngọt từ xa về chế biến thành các sản phẩm dầu của nhà máy Dung Quất sẽ bị lỗ hàng vài trăm nghìn đôla mỗi ngày. Với công suất hiện nay, khoảng 6,5 triệu tấn/năm hay gần 20,000tấn/ngày, nhà máy Dung Quất sẽ lỗ khoảng nửa triệu USD/ngày, lỗ vài trăm triệu USD mỗi năm.

Hiện nay dầu ngọt từ Bạch Hổ về không đủ và PetroVietnam đã phải nhập dầu chua từ nơi khác về pha trộn với dầu ngọt rồi chế biến để đảm bảo công suất và sản lượng được giao (và ép Petrolimex phải tiêu thụ vì Petrolimex có thể nhập dầu tốt hơn với giá rẻ hơn dầu Dung Quất), bất chấp hiệu quả kinh tế và rất nhiều rủi ro kỹ thuật, thêm vào đó là chất lượng các sản phẩm cuối cùng cũng của nhà máy lọc dầu Dung Quất không bảo đảm nên càng khó tiêu thụ.

Có nghĩa là, anh cả đỏ PetroVietnam đã bỏ ra 3,5 tỷ USD của nhà nước để đầu tư một nhà máy mà nếu khai thác nó đúng theo thiết kế và công suất, nhà nước ta sẽ phải chịu lỗ thêm 300-500 triệu USD/năm nữa! Nếu không có 500 triệu USD nữa hàng năm thì… hãy vất bỏ 3,5 tỷ USD đã đầu tư đi!?

Đó là sai lầm kinh khủng thứ nhất của PetroVietnam trong việc lập luận chứng kinh tế kỹ thuật cho dự án – cái luận chứng mà nhìn qua đã thấy nó bất chấp mọi cơ sở kinh tế và kỹ thuật sơ đẳng nhất.

Đáng tiếc và đáng mừng là đây là công trình thực hiện theo ý chí tập thể dân chủ đảng lãnh đạo, nên sẽ chẳng tìm ra ai chịu trách nhiệm việc này, chỉ toàn những người có công giấu diếm việc này giúp đảng cho nó khỏi bung ra trước nhân dân thôi.

Do nhà máy được thiết kế hoàn toàn chỉ cho dầu ngọt, lại phải dùng để chế biến dầu chua (vốn có hàm lượng lưu huỳnh cao) nên vấn đề vận hành, khai thác nhà máy “mới tinh” hiện nay đã trở nên rất nguy hiểm về kỹ thuật và an toàn, dù nhà máy mới đi vào khai thác hơn một năm.

Chỉ một thời gian ngắn, toàn bộ các hệ thống van, bơm, đường ống và các thiết bị khác đã và sẽ bị lưu huỳnh trong đầu chua phá hủy từ bên trong, khiến chi phí khai thác, bảo dưỡng nhà máy lên rất cao.

Thực chất, nhà máy Dung Quất cần phải được hoán cải nâng cấp để có thể chế biến dâu thô chua (thì mới kinh tế và an toàn), nhưng vì PetroVietnam đã đầu tư quá lớn, khoảng 3,5 tỷ USD cho nhà máy công suất chỉ 6,5 triệu Tấn dầu thô ngọt/năm (trong khi, theo Petromines, suất đầu tư trung bình hiện nay trên thế giới chỉ là khoảng 1,2 tỷ USD cho nhà máy 10 triệu tấn/năm), nên PetroVietnam không thể có lý do gì để xin tiền chính phủ cho việc hoán cải năng cấp rất cần thiết mà khó nói ra này, chỉ vì PetroVietnam đã đầu tư sai nhà máy trị giá 3,5 tỷ USD mà vẫn không thể khai thác hiệu quả!

Chả lẽ lại: “Báo cáo thủ tướng, chúng em lỡ đầu tư sai (xài hết) 3,5 tỷ USD cho Nhà máy lọc dầu Dung Quất rồi mà chưa xong, chưa thể khai thác được. Thủ tường duyệt cho em thêm 1-2 tỷ USD để hoán cái nâng cấp nó thì em móí đảm bảo hàng năm có 6,5 triệu tấn sản phẩm xăng dầu nhãn hiệu VN cho nội địa”? Đó là cái sai lớn thứ hai của PetroVietnam: CÁI SAI GIẤU TỘI!

Thay vì đối diện sai lầm trên để xử lý vượt qua, dân ta chỉ thấy PetroVietnam báo công rầm rộ với đảng với dân rằng nhà máy lọc dầu Dung Quất mới 1 năm nay đã có doanh thu khủng là… (PetroVietnam tính luôn giá dầu thô đầu vào trong doanh thu của NM Dung Quất để báo cáo, trong khi doanh thu thuần của nhà máy lọc dầu chỉ là giá gia công dầu thô, chừng 20-30 USD/tấn cho sản lượng 6,5 triệu tấn/năm chỉ là khoảng 180 triệu USD/năm, chưa đủ cho PetroVietnam trang trải chi phí vận hành nhà máy).

Hay là các bác bên trên biết cả rồi, nhưng vì đã cùng chung chia phần trong cái 3,5 tỷ USD kia rồi nên họ đang cùng nhau tìm cách lấp liếm?

Để cứu vãn tình hình, Tập đoàn kinh tế hùng mạnh nhất VN ta – anh cả đỏ PetroVietnam đang cố gẳng “đẩy nhanh” nhà máy sang giai đoạn II mở rộng công suất nhà máy lên thành 10-12 triệu tấn/năm vốn dự kiến sau ít nhất 5-10 năm khai thác nhà máy giai đoạn I công suất 6,5 triệu tấn/năm hiện nay – hòng có tiền cho việc hoán cải nâng cấp cần thiết trên. Nếu dự án mở rộng được vẽ ra là cần 1-2 tỷ USD nữa thì còn phải cộng thêm 0,5-1,0 tỷ USD cho hoán cải nâng cấp thiết bị ngọt thành chua nữa. Nghe nó mới chua làm sao! Cứ như chúng ta đang nói đến tỷ đôla của Zambabê hay Mozămbic!

Như vậy, chi phí để nâng cấp nhà máy Dung Quất sao cho có thể chế biến dầu chua, dự kiến khoảng 0,5 -1,0 tỷ USD sẽ phải nằm “phục” trong vốn đầu tư mở rộng nhà máy sắp tới để chính phủ duyệt (mà chính phủ sẽ phải không biết?)!

Đó sẽ là sai lầm lớn thứ ba, sai lầm kép: LỪA DỐI CẤP TRÊN (ở đây có thể sẽ là chính phủ, sic), và nhập nhèm trong công việc dự toán công trình với các đối tác bên ngoài và các đơn vị nội bộ bên trong. Đúng là con voi, hay ở đây là cả đàn voi, cũng chui qua cái kim, đơn giản! Có việc gì mà Tập đoàn anh cả đỏ PetroVietnam không làm được hay không dám làm nhỉ?

Nhưng nếu không mở rộng nhà máy Dung Quất gấp thì sao? Thì nó sẽ sụp! (hoặc sẽ nổ tung!). Vì thiết bị nào cũng có những cái vòng bi, gioăng đệm cao su, sắt thép, hợp kim… chỉ chịu được dầu ngọt Bạch Hổ thôi. Khi làm việc với dầu chua chúng vận hành “xì xụp” thì khả năng sẽ gây ra cháy nổ và các loaị sự cố rất cao… Giống như nhà máy nước ngọt Thủ Đức vốn lấy nước ngọt sông Đồng Nai đem lọc và khử tạp chất rồi cung cấp cho Tp.HCM nay lại phải lọc nước ngọt từ nước biển Vũng Tàu vậy – mọi thứ sẽ bị han rỉ nhanh chóng vì nước biển, và chuyện sẽ xảy ra tương tự như đang xảy ra ở nhà máy lọc dầu Dung Quất của PetroVietnam, nhưng tất nhiên ở Dung Quất nguy hiểm hơn nhiều.

Nhưng rồi PetroVietnam cũng sẽ có số tiền X + Y cho cả hoán cải và mở rộng nhà máy Dung Quất thôi, thêm có vài ba tỷ USD nữa ấy mà!

Để có tầu cao tốc chả biết sẽ lợi lộc cho mấy bà mẹ đi chợ và bao nhiêu trẻ em đi học mà Chính phủ còn sẵn sàng chi hàng trăm tỷ USD của dân cơ mà!

PetroVietnam sẽ báo cáo chính phủ và quốc hội rằng vận hành nhà máy Dung Quất sau giai đoan I công suất 6,5 triệu tấn/năm hiện nay đã lãi lắm rồi – như chúng em đã báo cáo! (thực ra là chúng em đã nói láo!), nhưng chỉ cần thêm 2-3 tỷ USD nữa là có công suất gần gấp đôi và lãi thì gấp ba gấp bốn?! (chúng em lại xin nói láo tập thể tiếp!)… Chính phủ nào nghe mà chẳng ham, nhất là cái chính phủ ta – toàn các chuyên gia nói láo với dân! “Vì lợi dân, vì ích nước” thì chuyện gì chính phủ ta chẳng dám làm!

Và thế là nỗi đau nhức nhối mang nhức tên nhà máy lọc dầu Dung Quất – PetroVietnam của dân Việt vẫn cứ bị che đậy kín và cứ thể sẽ tiếp diễn dài dài, trong vài chục năm nữa. Thế là Quốc Hội và chính phủ ta sẽ vẫn tiếp tục để PetroVietnam phạm những sai lầm “tập thể” và lừa dối “tập thể” cả đất nước ta, chỉ vì vài vị trong chính phủ và quốc hội lỡ há miệng mắc đôla?

Tiền vay để có nhà máy lọc dầu Dung Quất 3,5 tỷ USD nước ta chưa kịp trả cent nào thì chính phủ sẽ lại vay cho PetroVietnam thêm 2-3 tỷ USD nữa.

Chỉ có dân Việt ta là cứ è cổ ra mà trả nợ, đến đời con, đời cháu chúng ta còn chưa trả xong đâu!

Và Đảng còn bắt dân ta phải biết ơn đảng và PetroVietnam vì thầy trò họ đã cống hiến cho đất nước cái nhà máy lọc dầu Dung Quất hoành tráng ấy!

Ôi, dân Việt đau thương! Chúng ta có quyền được biết những điều trên!

*************************************

Bài 2

Tháng 1-2009

Hiệu quả dự án Dung Quất sẽ ra sao khi giá dầu giảm?

Chỉ còn hai tháng nữa, vào ngày 25/2/2009, dự án Nhà máy Lọc dầu Dung Quất sẽ được vận hành thương mại.

Vấn đề được nhiều người quan tâm là hiệu quả kinh tế của dự án lọc dầu đầu tiên của Việt Nam với tổng vốn đầu tư 2,5 tỉ Đô la Mỹ sẽ ra sao trong bối cảnh giá dầu thế giới liên tục giảm mạnh.

Báo giới đã trao đổi với ông Đinh Văn Ngọc, Phó tổng giám đốc Công ty TNHH Một thành viên Lọc hóa dầu Bình Sơn, đơn vị sẽ quản lý vận hành nhà máy, xung quanh vấn đề này.

Dường như một số công đoạn xây dựng nhà máy đang gặp khó khăn do điều kiện thời tiết?

Từ tháng 11 đến tháng 3 hàng năm tại Dung Quất thời tiết không thuận lợi cho việc thi công trên công trường và trên biển do sóng lớn, có lúc giật cấp 6, 7, biển động mạnh. Vì vậy chúng tôi và nhà thầu phải phối hợp chặt chẽ hơn, lập kế hoạch chi tiết hơn.

Đến giữa tháng 12/2008, tiến độ xây lắp của dự án đạt 97,98% và tiến độ công tác chạy thử đạt 45% và tôi tin đến ngày 25/2/2009, nhà máy sẽ sản xuất ra các sản phẩm xăng dầu thương mại đầu tiên của Việt Nam.

Nguồn nguyên liệu cho nhà máy đã nhập đủ chưa, thưa ông?

Sắp tới sẽ nhập 600 tấn LPG (khí hóa lỏng) đầu tiên và một phần sẽ dùng để đốt đuốc cho nhà máy. Ngọn đuốc này cao 115 mét và đối với các nhà máy lọc dầu thì khởi động đốt đuốc là thời điểm rất quan trọng sau mốc nhập dầu thô, khẳng định rằng nhà máy đã hoàn thiện về cơ khí và chuyển sang giai đoạn sẵn sàng nhập hydrocacbon, tiếp nhận nguyên liệu để chế biến.

Hiện chúng tôi đã chứa gần đầy hai bể chứa dầu thô (80.000 tấn) sau đợt nhập đầu tiên ngày 5/12 vừa qua. Lượng dầu đó phục vụ cho giai đoạn chạy thử nghiệm thu và nhà máy sẽ nhập lô dầu thô thứ hai, khoảng 600.000 thùng vào cuối tháng 1 hoặc tuần đầu của tháng 2/2009, như vậy tháng 2 và 3/2009 sẽ có đủ nguồn dầu thô cho nhà máy.

Trước mắt, nguồn nguyên liệu cho nhà máy lọc dầu do mỏ Bạch Hổ cung cấp nhưng mỏ này đang cạn dần, vậy đâu là nguồn nguyên liệu lâu dài cho nhà máy?

Khả năng cung cấp dầu thô của mỏ Bạch Hổ cho Nhà máy Lọc dầu Dung Quất đến đâu và kéo dài trong bao lâu đã được công ty lên kế hoạch.

Ngoài mỏ Bạch Hổ, Việt Nam còn nhiều nguồn dầu khác đang được đưa vào khai thác như các mỏ Cá Ngừ Vàng, Rạng Đông, Sư Tử Đen, Sư Tử Vàng… và năm nay đã đưa vào khai thác bốn mỏ mới. Nhà máy có thể trộn các loại dầu ngọt khác của Việt Nam với dầu Bạch Hổ để đảm bảo cung cấp dầu thô trong trung hạn.

Về dài hạn, chúng tôi đang đàm phán với các nhà cung cấp dầu thô như BP, Shell… về hợp đồng mua dầu dài hạn từ nước ngoài để pha trộn với dầu Bạch Hổ và dầu ngọt Việt Nam và cung cấp lâu dài cho nhà máy.

Chính phủ và Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (Petro Vietnam) đã đồng ý về nguyên tắc cho phép Công ty Lọc hóa dầu Bình Sơn nghiên cứu sơ bộ và đề xuất phương án nâng cấp nhà máy, trong đó có việc chế biến dầu hỗn hợp.

Hầu hết các phân xưởng của nhà máy được thiết kế để chế biến dầu hỗn hợp, tức là pha trộn giữa dầu ngọt và dầu chua theo tỷ lệ nhất định. Sau này một lượng đáng kể dầu chua sẽ được nhập từ Dubai, Kuwait, Saudi Arabia… để đảm bảo nguồn cung lâu dài.

Vậy thì dự kiến năm 2009 nhà máy có thể đáp ứng nhu cầu xăng dầu nội địa đến đâu?

Nhà máy vận hành liên tục theo công suất và dự kiến trong năm 2009 sẽ đạt khoảng 60-65% công suất thiết kế, tức là sẽ đưa vào chế biến khoảng 4 triệu tấn dầu thô.

Thời điểm 25/2/2009 khi nhà máy vận hành thương mại thì công suất sẽ ở mức tối thiểu, khoảng 50% và từ tháng 8 đến cuối năm 2009 dự tính có khả năng nâng công suất nhà máy lên 100%.

Với công suất nguyên liệu chế biến 6,5 triệu tấn dầu thô/năm, sẽ đưa ra thị trường 6,3 triệu tấn sản phẩm/năm, bao gồm chín loại sản phẩm.

Nhà máy được thiết kế theo nhiều chế độ vận hành linh hoạt, nếu thị trường cần nhiều dầu diesel và chế biến dầu diesel hiệu quả kinh tế cao hơn thì chúng tôi sẽ tối đa hóa sản xuất loại dầu này. Nếu nhu cầu về xăng cao hơn và chế độ sản xuất xăng cho hiệu quả kinh tế cao hơn thì chuyển chế độ vận hành từ tối đa dầu diesel sang tối đa xăng.

Tại sao phải đặt vấn đề nâng công suất nhà máy lúc này? Có phải vì thiết kế ban đầu không dự báo đúng nhu cầu thị trường trong dài hạn?

Bất cứ nhà máy lọc hóa dầu nào trong giai đoạn thiết kế đều phải tính đến việc mở rộng trong tương lai vì đó là đặc thù của nó. Đối với Nhà máy Lọc dầu Dung Quất, tiêu chuẩn thiết kế là theo tiêu chuẩn thế giới và công ty đã dành sẵn một diện tích đất cho việc mở rộng sau này.

Thiết kế ban đầu của nhà máy từ những năm 1998-2000, đến năm 2003 chỉnh sửa lại và đã tính toán nhu cầu thị trường và sự phát triển của đất nước, tuy nhiên không thể hoàn toàn chính xác.

Ví dụ dự báo về tăng trưởng GDP là bao nhiêu phần trăm/năm, nhu cầu tiêu thụ xăng dầu trong nước tăng như thế nào, và không thể ngờ giá dầu thế giới hồi đầu năm lên tới 147 Đô la Mỹ/thùng thì nay xuống dưới 50 Đô la, thậm chí 40 Đô la/thùng.

Tầm nhìn của dự án là đến năm 2020-2025, với tình hình giá dầu thế giới nhiều biến động và nhu cầu tiêu thụ xăng dầu trong nước ngày càng tăng, thì việc lên kế hoạch mở rộng ngay từ thời điểm này, theo tôi, không phải là sớm.

Vậy, nên chọn phương án nâng công suất nhà máy hay xây một nhà máy khác để tiết kiệm chi phí đầu tư?

Hiện mới chỉ là giai đoạn nghiên cứu sơ bộ và có nhiều phương án, nâng cấp ra sao đòi hỏi phải nghiên cứu chi tiết hơn. Nếu Nhà máy Lọc dầu Dung Quất nâng cấp thì với công suất hiện tại 6,5 triệu tấn/năm, có khả năng nâng lên 8-8,5 triệu tấn/năm.

Tuy nhiên, đó chỉ là một phương án, hướng thứ hai mà thế giới cũng làm nhiều là xây một dây chuyền thứ hai, (giống như nhà máy thứ hai) bên cạnh nhà máy thứ nhất để tận dụng các lợi thế có sẵn. Như thế, chỉ cần một tổng giám đốc (của nhà máy thứ nhất), nếu xây ở chỗ khác thì phải nhân đôi số lãnh đạo và cán bộ lên.

Lợi thế thứ hai là về cơ sở hạ tầng, rất nhiều hạng mục phụ trợ có thể sử dụng cho dây chuyền thứ hai, ví dụ như cảng biển nước sâu tại Dung Quất.

Thưa ông, bài toán giá xăng dầu trong nước sẽ như thế nào sau khi nhà máy hoạt động, liệu người tiêu dùng có thể hy vọng một mức giá “dễ thở” hơn không?

Đó là chuyện điều tiết vĩ mô của Chính phủ và còn phụ thuộc vào thuế nhập khẩu xăng dầu và tình hình kinh tế. Nhưng nhà máy sẽ giúp “giảm nhiệt” thị trường, giảm sức ép nhập khẩu, giảm phụ thuộc vào nước ngoài vì nó đáp ứng khoảng 30% nhu cầu xăng dầu của đất nước.

Tác động của Nhà máy Lọc dầu Dung Quất lên thị trường phân phối xăng dầu và việc chế biến là rất lớn, nên ngay cả việc mua dầu thô từ mỏ Bạch Hổ – nguồn tài nguyên đất nước cũng là bài toán kinh tế cân đối của Chính phủ và Bộ Tài chính.

Nhưng giá dầu thế giới đã tụt xuống dưới 40 Đô la Mỹ/thùng, như vậy giá bán xăng dầu của nhà máy vào năm tới sẽ phải cạnh tranh quyết liệt với giá nhập khẩu và có thể lợi nhuận sẽ bị ảnh hưởng?

Cá nhân tôi không cho rằng giá dầu thế giới sẽ giảm nữa bởi vì OPEC (các nước xuất khẩu dầu mỏ) sẽ điều chỉnh lại sản lượng và hiện nay họ đã có kế hoạch cắt giảm sản lượng. Ngoài ra, số tiền 700 tỉ Đô la mà Chính phủ Mỹ tung ra cũng sẽ giúp kinh tế Mỹ hồi phục và giá dầu thế giới sẽ tăng trở lại chứ không thể giảm tiếp.

* Dầu ngọt là loại dầu có hàm lượng lưu huỳnh thấp, không gây hại môi trường trong khi dầu chua có hàm lượng lưu huỳnh cao gây ăn mòn kim loại, tạo ra mưa axít và làm ô nhiễm môi trường.

Muốn chế biến dầu hỗn hợp người ta trộn nguyên liệu đầu vào là dầu ngọt với dầu chua theo một tỷ lệ nhất định tùy theo hàm lượng lưu huỳnh trong hai loại dầu này, chẳng hạn 85% dầu ngọt và 15% dầu chua, để đảm bảo sản phẩm đầu ra có chất lượng tốt và ít lưu huỳnh.

Hiện nay, theo đánh giá của các chuyên gia dầu mỏ thì dầu thô khai thác tại các mỏ của Việt Nam hầu hết là dầu ngọt có chất lượng cao, hàm lượng lưu huỳnh thấp. Về lâu dài, Nhà máy Lọc dầu Dung Quất sẽ sử dụng nguồn dầu ngọt này pha trộn với dầu chua nhập khẩu để tạo ra sản phẩm dầu hỗn hợp.

Thành Trung (TBKTSG)
http://vneconomy.vn/20090105023944458P0C10/hieu-qua-du-an-dung-quat-se-ra-sao-khi-gia-dau-giam.htm

————-

(Ý kiến phản hồi của Lê Quốc Trinh)

Thân chào bạn Phan Châu Thành,

Cám ơn bài viết bổ ích của bạn. Bài này giúp tôi khẳng định thêm những gì tôi hiểu về Dung Quất từ ba năm qua.

Tôi là kỹ sư cơ khí từng làm việc trong ngành khai khoáng (khoáng sản, kim loại) và cả lọc hóa dầu (Petro), cho nên nhiều chi tiết kỹ thuật quan trọng tôi hiểu rõ. Vấn đề mỏ Bạch Hổ chứa dầu thô loại ngọt (ít lưu huỳnh, Soufre) tôi mới nghe, vì không nắm dữ liệu về phía VN. Nhưng tôi hiểu rõ tính chất nguy hại tàn phá của lưu huỳnh đối với các thiết bị tối tân nặng nề.

Ở Canada và Mỹ, các công ty thiết kế và chế tạo thiết bị nặng như bể chứa dầu (storage tanks), máy trao đổi nhiệt (heat exchanger), máy bơm, ngay cả đường ống (pipeline) rất cẩn thận khi đụng phải loại dầu chứa hàm lượng lưu huỳnh cao. Ở nhiệt độ cao (gần 300-400 độ C) và áp xuất cao (hơn 20-30 atmosphere) khí lưu huỳnh trong dầu sẽ tấn công làm han rỉ, rạn nứt những mối hàn rất nhanh. Kỹ nghệ hoá dầu bắt buộc phải xếp hạng hoá chất lưu hùynh thành loại “dầu chua” (sour service). Sau một thời gian hoạt động những mối hàn hoen rỉ (corrosion) bị vỡ sẽ gây tai nạn nổ thiết bị, nhiều lò chế tạo bằng sắt thép chất lượng cao, bề dày lớn 10cm trở lên, vẫn không chịu nổi.

Do đó khu công nghiệp Dung Quất đã phải hứng chịu nhiều thay đổi lớn cực kỳ mắc tiền và quan trọng như một cái van từng gây tê liệt nhà máy ngay từ lúc khởi đầu (ref. BauxitVietNam, 2009), sau đó là bộ phận điều tiết xử lý khí độc SO2 (bắt nguồn từ lưu huỳnh) bị quá tải xả ra ngoài khí quyển gây thiệt hại cho dân cư quanh vùng hai lần (tôi đã có một bài viết về loại khí tử thần này trong DanChimViet va BauxitVietNam hồi năm ngoái).

VN đang chập chững bước vào xây dựng công nghiệp nặng chỉ mới 10 năm gần đây, trong bối cảnh thiếu chuyên gia, kỹ thuật lành nghề để làm nền tảng nhân sự, lực lượng nòng cốt này là những Việt kiều đang hành nghề ở hải ngoại. Nếu lãnh đạo ĐCS VN biết đặt trọng tâm trên lòng yêu nước, yêu nhân dân, thì họ đã phải từ bỏ giấc mộng XHCN chuyên chính vô sản từ ngày 30/04/1975, bãi bỏ chính sách lý lịch “nguỵ quân, nguỵ quyền”, đóng cửa tất cả trại Học Tập Cải Tạo, thả hết mọi tù nhân chính trị và thực thi bầu cử phổ thông dân chủ để toàn dân hai miền lựa chọn một chính thể thực sự “do dân và vì dân”. Nhưng theo lời ông Trung Trương (xem Di sản của ông Võ Văn Kiệt) thì chính ông VV Kiệt đã làm ngược lại, ông chỉ chú tâm muốn cứu Đảng CS và mở rộng vòng tay rước người Hoa vào làm cuộc đổi mới kinh tế, thật ra đã tạo cơ hội ngàn vàng cho âm mưu “diễn tiến Hán hoá” của TQ, để đến ngày nay TQ đã thành công trong chiến dịch khống chế kinh tế, chính trị và văn hoá VN (đọc những bài viết gần đây trên báo chí lề phải VN thì rõ).

Còn bút mực nào tả hết được những sai lầm hệ trọng do di sản của ông Võ Văn Kiệt để lại cho hậu thế ngày nay.

Thân chào,

————-

Bài 3

Tại sao trong ngày khánh thành nhà máy lọc dầu Dung Quất thì Tổng Giám Đốc kêu bán 49% nhà máy? Nếu có lời, sao không ăn trọn, mà  chỉ ăn một nửa?

Ma mảnh và không dám nói lên sự thật là đã sai lầm trong việc thiết kế nhà máy lọc dầu. Nay nếm mùi thất bại, PetroVietnam tìm cách bán 49% nhà máy, mục đích là dùng tiền này thuê Nhật sửa đổi lại toàn bộ hệ thống van và máy móc, từ nhà máy lọc dầu ngọt trở thành nhà máy lọc dầu chua. Kế hoạch chuyển đổi này có giá cao khủng khiếp, 1,5 tỷ đô la. Số tiền này còn cao hơn giá xây một nhà máy lọc dầu có cùng công suất 10 triệu tấn/ 1 năm, thời giá chỉ có 1,2 tỷ đô la.

Bài báo dưới đây cho ta thấy sự ma mãnh ấy ra sao:

Nhà máy lọc dầu Dung Quất sẽ bán 49% cổ phần

“Nhà máy lọc dầu Dung Quất sẽ bán 49% cổ̀ phần cho các đối tác để tái đầu tư, nâng công suất lên 10 triệu tấn một năm”, ông Đinh La Thăng, Chủ tịch Hội đồng thành viên PetroVietnam cho biết sáng nay.

Phát biểu trong cuộc họp báo sáng nay để thông tin sự kiện chính thức khánh thành nhà máy lọc dầu Dung Quất vào ngày 6/1, ông Thăng nhấn mạnh, hiện PetroVietnam kêu gọi các đối tác trong nước và quốc tế mua khoảng 49% cổ phần để tận dụng vốn nâng công suất nhà máy lọc dầu Dung Quất, tiết kiệm chi phí.

“Dự kiến việc nâng cấp, mở rộng công trình sẽ hoàn thành vào năm 2016 với số vốn đầu tư bổ sung khoảng hơn 1 tỷ USD”, ông Thăng nói.

Toàn cảnh nhà máy lọc dầu Dung Quất. Ảnh: Trí Tín
Toàn cảnh nhà máy lọc dầu Dung Quất. Ảnh: Trí Tín

Ngay từ đầu năm 2008, Tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam (PetroVietnam) đã lên kế hoạch thay thế dần việc sử dụng dầu thô Bạch Hổ (Vũng Tàu) bằng chế biến dầu thô nhập khẩu. Cuối tháng 10/2010, tập đoàn đã thuê tư vấn JGC (Nhật Bản) lập dự án, nghiên cứu khả thi chi tiết mở rộng, nâng công suất nhà máy từ 6,5 triệu tấn lên 10 triệu tấn sản phẩm một năm.

Với dự án mở rộng này, nguyên liệu chế biến ra xăng, dầu sẽ được bổ sung, pha trộn bằng dầu chua, có giá trị rẻ và nguồn cung dồi dào hơn so với nguồn dầu thô lấy từ mỏ Bạch Hổ.

Tính từ thời điểm bắt đầu chạy thử tháng 2/2009 đến hết tháng 12/2010, nhà máy đã tiếp nhận khoảng 8,3 triệu tấn dầu thô, chế biến và cung cấp cho thị trường 7,2 triệu tấn sản phẩm các loại đạt chất lượng. Chỉ tính riêng từ thời điểm bàn giao nhà máy vào tháng 5/2010 đến hết tháng 12 cùng năm, nhà máy đã đạt doanh thu hơn 60.000 tỷ đồng, nộp ngân sách 10.000 tỷ đồng.

Trao đổi với VnExpress.net chiều nay, ông Nguyễn Hoài Giang, Tổng giám đốc Công ty TNHH lọc – hóa dầu Bình Sơn cho biết thêm, hiện tại, công tác quyết tác dự án nhà máy lọc dầu Dung Quất đã cơ bản hoàn tất, thấp hơn tổng vốn đầu tư ban đầu hơn 3 tỷ USD (tương đương 51.300 tỷ đồng) là 8.000 tỷ đồng. Vốn đầu tư được rút xuống còn khoảng 43.300 tỷ đồng.

Theo ông Giang, với con số quyết toán này, có thể nhà máy sẽ hoàn vốn trong vòng 10 năm hoặc có thể rút ngắn hơn khi được mở rộng, nâng công suất. Tổng giám đốc cho biết: “Tuy nhiên, khi bán 49% cổ phần, chúng tôi sẽ dựa vào thẩm định giá trị của nhà máy tại thời điểm bán cổ phần”.

Năm 2011, công ty dự kiến sẽ nhập khoảng 1 triệu tấn dầu thô từ nước ngoài về pha trộn với nguồn dầu thô trong nước để chế biến xăng, dầu tại nhà máy lọc dầu Dung Quất. Kế hoạch năm nay, nhà máy đạt doanh thu khoảng 77.000 tỷ đồng, nộp ngân sách 15.000 tỷ đồng.

Hoạt động nhà máy sẽ tạm dừng 2 tháng vào giữa cuối năm để bảo dưỡng tổng thể nhà máy theo hợp đồng đã ký với nhà thầu chính.

nguồn vnexpress

————————-

Nhà máy Dung Quất lọc Xăng dầu, nhưng các doanh nghiệp trong nước, kể cả các công ty hàng không cũng không chịu mua xăng của  Dung Quất,  “Đây lại là một nghịch lý nữa trong tiêu thụ sản phẩm của nhà máy, bởi đến thời điểm này các hãng hàng không trong nước hiện vẫn phải nhập khẩu 100% nguồn nguyên liệu xăng máy bay về sử dụng.

Vì doanh nghiệp trong nước không mua xăng của Dung Quất, nên  “theo thông báo của Công ty TNHH Lọc hoá dầu Bình Sơn, vừa qua công ty đã xuất bán khoảng 11.000 m3  xăng máy bay Jet A1 cho một số công ty nước ngoài thuộc tập đoàn dầu khí BP. Dự kiến, ngày 21/10 tới, nhà máy sẽ tiếp tục xuất bán mẻ xăng máy bay thứ ba cho Tổng công ty Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) đưa đi tiêu thụ nước ngoài (chứ không phải cho Vinapco – đơn vị phân phối độc quyền nhiên liệu cho hãng hàng không Vietnam Airlines). ”

Tại sao các doanh nghiệp trong nước không chịu mua xăng/ dầu của Dung Quất? Vì chất lượng sản phẩm quá thấp? Xăng không đạt tiêu chuẩn như xăng nhập từ Singapore? Giá bán quá cao so với xăng nhập từ Singapore? Phải bán rẻ cho nước ngoài lấy ngoại tệ và tránh chuyện lổ lả bị đổ bể?

Xăng dầu Dung Quất : Tìm khách “ giải phóng ”

hàng tồn kho

2011

KTĐT – Việc tìm hướng giải quyết để tiêu thụ sản phẩm tồn kho của Nhà máy Lọc dầu Dung Quất đang gây ra nhiều ý kiến trái chiều.

Xăng dầu tồn kho thực tế của Nhà máy Lọc dầu Dung Quất hiện nay là bao nhiêu, các kho chứa liệu đã đầy và giải pháp tiêu thụ như thế nào đang là một “mớ bòng bong” đối với các bên liên quan trong mấy ngày qua.

Điều này một lần nữa cho thấy cả nhà quản lý lẫn các doanh nghiệp trực tiếp làm xăng dầu vẫn còn đang lúng túng trong việc điều hành, xử lý một vấn đề mà theo nhiều người thì nó còn dễ hơn so với việc xây một nhà máy lọc dầu.

Tìm khách “giải phóng” hàng tồn kho

Trong cuộc giao ban mới đây của Bộ Công Thương, đại diện bộ này cho biết, hiện lượng xăng dầu tồn kho của Nhà máy Lọc dầu Dung Quất là 750 nghìn tấn.

Tuy nhiên, chỉ sau đó ít ngày, Tổng giám đốc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (Petro Vietnam), ông Phùng Đình Thực, trong cuộc họp báo thường kỳ của tập đoàn này đã khẳng định, lượng xăng dầu tồn kho của Nhà máy Lọc dầu Dung Quất đến hết tháng 9/2010 là… 70 nghìn tấn.

Khi đó, theo ông Thực cho hay, con số 750 nghìn tấn là con số Petro Vietnam dự kiến sẽ tồn kho của cả năm, bởi đến thời điểm này, các doanh nghiệp tiêu thụ mới chỉ đăng ký 1,4 triệu tấn trên tổng số hơn 2,1 triệu tấn sẽ sản xuất trong năm nay.

Thế nhưng, ngay ngày hôm sau, trong báo cáo mới nhất gửi Petro Vietnam về tình hình sản xuất, tiêu thụ các sản phẩm của Công ty TNHH Lọc hoá dầu Bình Sơn, đơn vị được Petro Vietnam giao trực tiếp quản lý, vận hành Nhà máy Lọc dầu Dung Quất, cho biết số lượng các sản phẩm xăng dầu tồn kho của nhà máy tính đến hết tháng 9/2009 là hơn 201 nghìn m3.

Đáng chú ý, báo cáo của doanh nghiệp này cho thấy, trong quý 4, dự kiến nhà máy sẽ sản xuất thêm khoảng 1,9 triệu tấn xăng dầu các loại, công với lượng tồn kho hiện có thì toàn nhà máy sẽ có trên 2,1 triệu tấn xăng dầu các loại.

Tuy nhiên, đến thời điểm này, lượng khách hàng đăng ký tiêu thụ mới chỉ là hơn 986 nghìn tấn, có nghĩa là trong quý 4, nhà máy cần phải tìm khách để “giải phóng” hơn 1,1 triệu tấn xăng dầu các loại của nhà máy.

Ông Nguyễn Hoài Giang, Tổng giám đốc Công ty TNHH Lọc hoá dầu Bình Sơn, cho biết để giải quyết tình trạng tồn kho trên, hiện doanh nghiệp này đang xây dựng tiêu chí, tiêu chuẩn và công thức để ban hành cơ chế đấu giá sản phẩm xăng dầu của Nhà máy Lọc dầu Dung Quất.

Dự kiến đến cuối tháng 10 này, sau khi được Petro Vietnam phê duyệt, công ty sẽ áp dụng cơ chế đấu giá áp dụng rộng rãi cho doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu trong nước.

Theo ông Giang, điều này cũng đồng nghĩa với việc Tổng công ty Dầu Việt Nam (PV Oil) không còn là đầu mối duy nhất phân phối xăng dầu của Nhà máy Lọc dầu Dung Quất như đã thực hiện trong thời gian qua.

Cũng theo ông Giang, với mức tồn kho hơn 200 nghìn tấn, các bồn chứa sản phẩm của Nhà máy Lọc dầu Dung Quất cũng đang sắp đầy, có nguy cơ không còn chỗ chứa nếu không được giải toả nhanh.

Cần minh bạch trong tiêu thụ

Ngay sau khi con số tồn kho sản phẩm của Nhà máy Lọc Dầu Dung Quất được đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng, dưới sự chủ trì của Thứ trưởng Hồ Thị Kim Thoa, Bộ Công Thương đã tổ chức một cuộc họp bất thường để tìm hướng giải quyết lượng xăng dầu tồn kho trên.

Trong văn bản kết luận cuộc họp được phát đi hôm nay (11/10), Thứ trưởng Thoa chỉ đạo các doanh nghiệp đầu mối nhập khẩu xăng dầu tiếp tục tổ chức tiêu thụ sản phẩm của Nhà máy Lọc dầu Dung Quất có hiệu quả, trong điều kiện nhà máy này đã hoạt động ổn định, vận hành tối đa công suất, giảm nhập khẩu, góp phần kiềm chế nhập siêu.

Thứ trưởng Thoa yêu cầu Petro Vietnam và Công ty TNHH Lọc hoá dầu Bình Sơn làm việc cụ thể với từng doanh nghiệp đầu mối nhập khẩu xăng dầu, đặc biệt là Tổng công ty xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) về kế hoạch sản xuất, phương án tiêu thụ; tận dụng tối đa các kho xăng dầu đầu mối để chứa sản phẩm của nhà máy và báo cáo kết quả về Bộ, chậm nhất là ngày 15/10.

Thứ trưởng cũng yêu cầu Petro Vietnam và Công ty TNHH Lọc hoá dầu Bình Sơn khẩn trương hoàn thiện các thủ tục cần thiết đối với sản phẩm nhiên liệu bay để đưa sản này tiêu thụ trên thị trường nội địa.

Lãnh đạo Bộ Công Thương cũng yêu cầu Petro Vietnam cần sớm có phương án điều chỉnh việc tổ chức tiêu thụ sản phẩm của Nhà máy Lọc dầu Dung Quất một cách hợp lý, minh bạch, hiệu quả và đảm bảo công bằng cho tất cả các doanh nghiệp.

Thế nhưng, theo thông báo của Công ty TNHH Lọc hoá dầu Bình Sơn, vừa qua công ty đã xuất bán khoảng 11.000 m3 xăng máy bay Jet A1 cho một số công ty nước ngoài thuộc tập đoàn dầu khí BP. Dự kiến, ngày 21/10 tới, nhà máy sẽ tiếp tục xuất bán mẻ xăng máy bay thứ ba cho Tổng công ty Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) đưa đi tiêu thụ nước ngoài (chứ không phải cho Vinapco – đơn vị phân phối độc quyền nhiên liệu cho hãng hàng không Vietnam Airlines).

Đây lại là một nghịch lý nữa trong tiêu thụ sản phẩm của nhà máy, bởi đến thời điểm này các hãng hàng không trong nước hiện vẫn phải nhập khẩu 100% nguồn nguyên liệu xăng máy bay về sử dụng.

Theo VnEconomy

—————–

Tính toán là nhà máy lọc dầu Dung Quất sẽ  có công suất là 6,5 triệu tấn dầu mỗi năm, nhưng sau hơn 2 năm rưởi vận hành, thì báo cáo như  sau: “Nhà máy lọc dầu Dung Quất chính thức vận hành từ đầu năm 2009. Tính đến thời điểm tạm dừng hồi giữa tháng 7, nhà máy đã chế biến, xuất bán hơn 3,3 triệu tấn xăng dầu các loại,”

Xăng dầu Dung Quất tái xuất trên thị trường

BẢO ANH

VnEconomy – 26/08/2011 17:51 (GMT+7)

Bắt đầu từ chiều 26/8, nhà máy lọc dầu Dung Quất sẽ hoạt động trở lại sau hơn một tháng bảo dưỡng tổng thể.

Theo ông Nguyễn Hoài Giang, Tổng giám đốc Công ty Lọc – Hóa dầu Bình Sơn, đến thời điểm hiện tại, tổ hợp nhà thầu Technip cùng các nhà thầu phụ đã hoàn thành công tác bảo dưỡng lần đầu và bắt đầu vận hành nhà máy trở lại sớm hơn dự kiến nửa tháng.

Dự kiến trong vòng 10 ngày tới, nhà máy vận hành đạt 100% công suất, tiếp tục cung cấp xăng dầu cho thị trường trong nước.

Cũng theo ông Giang, cùng  với việc bảo dưỡng tổng thể, các chuyên gia của nhà thầu đã tập trung xử lý các điểm tồn tại kỹ thuật lớn tại những phân xưởng công nghệ. Toàn bộ 55 điểm tồn tại kỹ thuật nhỏ cũng đã được xử lý dứt điểm.

Trong đợt bảo dưỡng lần này, các nhà thầu cũng đã kết nối dự án hai bơm hai bể dầu chua bổ sung với nhà máy lọc dầu Dung Quất. Nhờ đó khả năng vận hành nhà máy sẽ linh hoạt hơn nhiều, dự trữ dầu thô tăng thêm 34%.

Đây là cơ sở cho việc mở rộng công suất nhà máy từ 6,5 triệu tấn lên 10 triệu tấn/năm trong thời gian tới.

Đại diện Công ty Lọc – Hóa dầu Bình Sơn cũng cho hay, hiện công ty đang nghiên cứu phương án bổ sung phân xưởng thu hồi lưu huỳnh để đa dạng hóa nguồn dầu thô, từng bước thay thế cho dầu Bạch Hổ và cải thiện hiệu quả chế biến của nhà máy.

Dự kiến lần bảo dưỡng thứ hai của nhà máy lọc dầu Dung Quất sẽ tiến hành sau 4 năm nữa. Khi đó các chuyên gia, kỹ sư Việt Nam có thể đủ khả năng tự bảo dưỡng công trình trọng điểm dầu khí quốc gia này.

Nhà máy lọc dầu Dung Quất chính thức vận hành từ đầu năm 2009. Tính đến thời điểm tạm dừng hồi giữa tháng 7, nhà máy đã chế biến, xuất bán hơn 3,3 triệu tấn xăng dầu các loại, trung bình mỗi ngày sản xuất gần 19.000 tấn sản phẩm xăng, dầu các loại, nộp ngân sách đạt gần 8.830 tỷ đồng, đạt gần 60% kế hoạch năm.

                                                                       ———————————————–

Số tiền 3 tỷ đô la đầu tư xây dựng nhà máy lọc dầu Dung Quất vẫn đang còn trả nợ hàng tháng, nhà máy chưa lời trả xong nợ, mà còn lỗ mỗi ngày là 500 000 đô la, hay mỗi năm từ 120 -150 triệu đô la. Bên cạnh đó, công suất lọc dầu Petrovietnam luôn luôn báo cáo là chạy hết công suất 100%, nhưng khi tổng kết từ đầu năm 2009, đến tháng 8-2011, tổng số xăng dầu lọc được trong hơn 2 năm rưỡi qua chỉ có 3,3 triệu tấn xăng dầu các loại.

Nay nhà máy cần thêm tiền!

Nhà máy lọc dầu Dung Quất: Cần 1,5 – 2 tỷ USD để mở rộng, nâng cấp

http://www.sggp.org.vn/dautukt/2012/2/280955/

———————

Chủ Nhật, 29/01/2012 | 11:29

http://vietstock.vn/ChannelID/761/Tin-tuc/213188-con-dao-phai-du-sac-de-cat-nhung-cuc-cung-loi-thoi.aspx

“Con dao phải đủ sắc để cắt những cục cưng lỗi thời”

“Trong quá trình cải cách sẽ có người mất… Nhóm lợi ích đã trở nên rất hùng hậu, mà nay vượt qua không dễ”.

Trong các ý kiến thảo luận về tái cơ cấu, có nhiều chuyên gia kinh tế đề xuất rằng, các doanh nghiệp nhà nước chỉ thật sự cần thiết được duy trì trong những lĩnh vực dịch vụ công ích. Nếu chúng lỗ hoặc vỡ nợ, thì chúng nên được phá sản như các doanh nghiệp khác. Nhà nước không nên có hình thức đảm bảo hoặc trả nợ nào cho chúng

Những “cục cưng” được kỳ vọng

Trên thực trạng nền kinh tế Việt Nam lâu nay, những con số thống kê ngày càng lộ diện vấn nạn “cục cưng”.

Nổi bật là những doanh nghiệp nhà nước (DNNN). Các DN này chiếm tới 70% tổng số vốn đầu tư từ xã hội, 50% vốn đầu tư nhà nước, 60% vốn tín dụng của các ngân hàng thương mại, 70% vốn ODA ở Việt Nam.

Họ được hưởng mọi loại ưu đãi về vốn, cơ chế, một số DN còn được ngồi trên các “mỏ vàng độc quyền”, như kinh doanh xăng dầu, điện… Ở dưới trông lên, kỳ vọng da diết của nhân dân là các “cục cưng” này sẽ đóng vai trò chủ đạo trong nền kinh tế, đem lại phồn vinh cho xã hội.

Mặc dù vậy, hiệu quả đầu tư từ nhóm DN này quá thấp, chỉ đóng góp vào GDP khoảng 38%. Chi phí làm ra cùng một mặt hàng, cùng một  chất lượng cao gấp hai lần so với doanh nghiệp tư nhân (DNTN) không được đầu tư đồng nào từ vốn nhà nước và không có bất cứ ưu đãi gì từ cơ chế chính sách…

Còn theo Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ, tỷ suất lợi nhuận trên vốn của DNNN chưa bao giờ qua được 6% trong suốt hơn 10 năm qua. Hiện nay, các “cục cưng” này chiếm tới khoảng 70% “nợ khó đòi” – nghĩa là không đòi được – của các ngân hàng thương mại. Nhiều tập đoàn, công ty độc quyền đã thua lỗ trong nhiều năm.

Nếu là lãnh đạo DNTN, họ sẽ phải cầm cố tài sản, bán tháo nhà cửa, thậm chí phải tự tử để cứu vãn danh dự cho gia đình. Nhưng vì là những “cục cưng”, nên các ông chủ này vẫn ung dung, phớt lờ dư luận, đổ trách nhiệm cho người khác, vẫn tự chia cho mình những khoản thu nhập cao chót vót, và báo lỗ vô tội vạ.

Từ năm 2009 đến nay, nhiều DNNN gây thất thoát. Không chỉ DN không được độc quyền, mà cả những DN quá được ưu đãi về cơ chế kinh doanh, như Tập đoàn Điện lực Việt Nam và Tổng công ty Xăng dầu cũng luôn gánh trên mình những món nợ khổng lồ, nhưng lại đặt ra vô số nghi hoặc về nguồn gốc.

Theo báo cáo của Bộ Tài chính, tổng nợ phải trả của các tập đoàn, tổng công ty là trên 1 triệu tỷ đồng, bình quân bằng 1,67 lần vốn chủ sở hữu. Tuy nhiên, có tới 30 tập đoàn, tổng công ty nợ phải trả lớn hơn mức quy định (ba lần vốn điều lệ). Trong đó, có 7 đơn vị nợ trên 10 lần vốn, 9 tổng công ty nợ 5-10 lần vốn và 14 công ty nợ phải trả gấp 3-5 lần vốn. Sự hoang tàng của những đứa “con cưng” này đã khiến cho Chính phủ phải đau đầu để tính chuyện ứng phó.

Ứng phó, tái cơ cấu, hiệu quả đến đâu chưa biết, nhưng giải pháp đầu tiên mà Bộ Tài chính đưa ra là cho “uống thuốc bổ”. Đương nhiên, dù cách nào, cũng là bằng tiền thắt lưng buộc bụng của dân.

Theo Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ, Bộ Tài chính đang xem xét phải dành hơn 50.000 tỷ đồng nhằm tái cấu trúc nợ, cấp thêm vốn điều lệ… cho các DNNN được tái cơ cấu. “Việc sắp xếp lại DN phải có tiền. Tôi báo cáo với Chính phủ phải có bồi bổ trước, rồi mới dùng kháng sinh, chứ con bệnh đang sốt cao mà chữa ngay là không chịu được”. Ông còn cho biết, Tập đoàn Sông Đà sẽ “đi tiên phong” trong tái cơ cấu DN, song chi phí cho họ lên tới 10 triệu USD. Số tiền này vay của Ngân hàng Phát triển châu Á.

Và những “đứa trẻ” không được “uống thuốc bổ”

Có ai nghĩ đến chuyện xoa dịu vết thương và cứu giúp những DN nhỏ và vừa – hầu hết là DNTN, chẳng bao giờ được “uống thuốc bổ” không? Đó là lực lượng làm nên nền kinh tế thị trường thực sự.

Chỉ cần bớt ít chút vô cảm, nghiêng mình xuống gần đất hơn, ta sẽ phải thương khóc cho cái chết của vô số DNTN nhỏ và vừa – những đứa con sinh ra bởi kinh tế thị trường, góp phần thực sự lớn vào tài sản xã hội, giải quyết việc làm cho nhiều công dân. Nhưng họ chẳng bao giờ được uống “thuốc bổ”, mà còn phải chịu đựng nhiều áp lực.

Áp lực chi phí liên tục tăng do lạm phát, do bị cạnh tranh không lành mạnh, thị trường bị thu hẹp…, khiến hệ thống DN, đặc biệt là DNTN, bị ép cả từ nhiều phía và “phần đông hầu như chỉ còn thoi thóp thở”. Khác với những “cục cưng”, những DNTN hầu hết phải tự vật lộn và xoay xở bằng chính đồng vốn và năng lực của mình.

Theo Tổng cục Thuế, mặc dù 2010 là năm có số DN phá sản tới mức báo động, nhưng vẫn không thể so sánh với tốc độ phá sản của năm 2011. Thống kê chưa đầy đủ, năm 2011, có tới khoảng 49.000 DN giải thể hoặc ngừng kinh doanh, tăng hơn 22% so với cùng kỳ năm ngoái. Riêng Hà Nội đã có tới hơn 3.000 DN phá sản hoặc ngừng hoạt động.

Họ phá sản có thể do năng lực yếu kém, do bị “chết lây” vì khủng hoảng kinh tế, vì lạm phát, vì thiếu may mắn hoặc có thể do những “giật cục” bất thường của chính sách… Khác với những DNNN, DNTN phải trả giá cho sự phá sản bằng chính sinh mạng mình và gia đình mình, mặc dù bản thân họ đã cố gắng hết sức để giảm giá thành sản phẩm và tiết kiệm tối đa mọi chi phí.

Mỗi một DN phá sản ảnh hưởng tới hàng chục, thậm chí hàng trăm, hàng ngàn thành viên của DN. Trong đó, mỗi thành viên này lại ảnh hưởng đến cuộc sống của cả một gia đình. Chưa kể các vụ vỡ nợ, giật hụi, lừa đảo… trị giá hàng chục, hàng trăm tỷ đồng xuất hiện ngày càng nhiều gần đây, khiến cho hàng triệu người phải khốn đốn, mất nhà cửa, tài sản, tha phương cầu thực.

Nếu họ có tài sản thế chấp và chịu chi phí “bôi trơn”, DN ngắc ngoải của họ có thể vay được vốn ngân hàng với tỷ lệ lãi suất thuộc hàng cao nhất thế giới: 18-27%/năm. Chỉ cần một khâu trục trặc của thị trường hoặc chính sách thay đổi, họ không có cách nào tránh khỏi cái chết được báo trước đối với lãi suất ấy.

Với tỷ lệ lạm phát được nhận xét là cao nhất châu Á và đứng thứ nhì thế giới. Với sự phá sản của hàng loạt DN, lại thêm gánh nặng nợ nần từ các DNNN chất lên vai, cùng với nguy cơ nợ xấu và sự đóng băng của thị trường bất động sản, thị trường chứng khoán…,  làm lung lay dữ dội sự an nguy của các ngân hàng trong nước. Cộng thêm ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế toàn cầu, dù đã có nhiều cố gắng, nhưng theo nhiều chuyên gia kinh tế, nền kinh tế nước nhà đang lâm vào thời kỳ khó khăn nhất kể từ 20 năm qua.

Cần một con dao mổ sắc bén

Để khắc phục tình trạng trên, Chính phủ đã nhấn mạnh việc tái cơ cấu mạnh mẽ nền kinh tế.

Cả Hội nghị Trung ương Đảng, Quốc hội và Chính phủ đã khẳng định nhiệm vụ tái cơ cấu với ba trọng tâm là tái cơ cấu đầu tư công, ngân hàng và DNNN.

Thủ tướng Chính phủ đã nêu ra một trong những mục tiêu trọng điểm của các năm tới là “đổi mới mô hình tăng trưởng và cơ cấu lại nền kinh tế theo hướng nâng cao chất lượng, hiệu quả sức cạnh tranh”.

Để thực hiện nhiệm vụ này, nhiều ngành, nhiều cấp đã có những hội thảo lớn. Nhưng nếu sửa bằng cách “cho uống thuốc bổ”, thì lại tốn thêm nhiều tỷ USD vào nền kinh tế đang vô cùng khó khăn, nợ nần quốc gia thêm chồng chất. Cho uống thuốc bổ mà không phẫu thuật “khối u phát bệnh”, thì chỉ làm bệnh càng nặng thêm.

Câu hỏi đặt ra là, đối tượng nào sẽ được lợi nhiều nhất sau những chương trình tái cấu trúc DN; và nợ của DN sẽ do ai gánh chịu?

Do đó, vấn đề cấp thiết là phải sửa từ nhận thức chiến lược, từ tư duy chỉ đạo. Theo nhiều chuyên gia kinh tế, mọi sự sửa từ nhiều năm nay cuối cùng cũng chỉ là tạo mọi điều kiện để DNNN được có mọi ưu tiên để “đóng vai trò chủ đạo”. Chúng cũng là nơi vô tình sinh sôi của các nhóm đặc quyền đặc lợi, tham nhũng và bòn rút tài nguyên quốc gia. Điều này đã làm tha hoá một bộ phận đội ngũ cán bộ, công chức và ảnh hưởng đến lòng tin của dân chúng.

Để thực hiện mục tiêu từ cắt giảm đầu tư công, tái cơ cấu, cải cách DNNN đến sắp xếp lại hệ thống ngân hàng…, tất cả đều vấp phải trở lực quyết liệt từ các nhóm lợi ích đầy thế lực tìm cách ngăn cản.

Lực cản đó nằm giữa lợi ích của các bộ, ngành chủ quản, của tầng nấc lãnh đạo DNNN, của các cá nhân có trách nhiệm về sai lầm, thất thoát của DN trong quá khứ. Để tái cấu trúc ngân hàng, liệu đã ai thấy có đủ sức mạnh để triệt tiêu lợi ích của các “quyền lực ẩn” đằng sau các ngân hàng này và các DN mà sự sống chết của họ gắn liền với sự hưng vong của các ngân hàng có chức năng và quyền lợi từ “bơm máu chùa”?

Nếu không khống chế và triệt tiêu được các lực ẩn này, thì quy định được ghi trong văn bản đại hội Đảng: “Các thành phần kinh tế đều bình đẳng, cạnh tranh lành mạnh…” đã bị vô hiệu hóa. Và mục tiêu của Chính phủ đề ra sẽ không thực hiện được.

Ai cũng hiểu rằng, tái cơ cấu là sửa lại cơ cấu hiện có. Nhưng một khi còn chưa rõ ràng về quan điểm, nhất là về vai trò của DNNN trong nền kinh tế, thì đường hướng sẽ bị ách tắc.

Thủ tướng Chính phủ phân định: muốn đổi mới DNNN thành công, khung thể chế đóng vai trò quyết định.

Nhiều chuyên gia cho rằng, việc tiếp tục duy trì một cách duy ý chí các DNNN chỉ làm sai lệch chiến lược phát triển kinh tế của đất nước.

Phó chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, Phó trưởng ban Chỉ đạo đổi mới DNNN Phạm Viết Muôn nói rằng, khó khăn lớn nhất trong cải cách DNNN là thống nhất tư duy. Ông nói: “Chúng ta nói nhiều mà làm chưa được bao nhiêu. Tôi cho khó khăn lớn nhất là chính sách cần để đổi mới thì làm quá lâu, khi có thì không còn phù hợp với thực tế. Đi bắt con thỏ mà huy động nhân lực cả tháng, ra đến nơi thì nó chạy mất rồi”.

Tiến sĩ Võ Trí Thành, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương nói: “Cải cách DNNN đến nay tư duy còn đầy tranh cãi”. “Trong quá trình cải cách sẽ có người mất… Nhóm lợi ích đã trở nên rất hùng hậu, mà nay vượt qua không dễ”.

Trong các ý kiến thảo luận về tái cơ cấu, có nhiều chuyên gia kinh tế đề xuất rằng, các DNNN chỉ thật sự cần thiết được duy trì trong những lĩnh vực dịch vụ công ích.

“Nếu chúng lỗ hoặc vỡ nợ, thì chúng nên được phá sản như các DN khác. Nhà nước không nên có hình thức đảm bảo hoặc trả nợ nào cho chúng” (theo báo cáo của Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương).

Đó là những ý kiến hợp lý và đầy trách nhiệm. Chính phủ nên sử dụng “con dao mổ sắc bén” ấy cho một cuộc đại phẫu thuật cắt bỏ khối u và làm lành vết thương cho nền kinh tế.

Võ Thị Hảo

đầu tư chứng khoán

————

Coi thêm ở đây:

Bộ tài Chánh báo cáo: tổng nợ phải trả của các tập đoàn, tổng công ty là trên 1 triệu tỷ đồng hay 50 tỷ đô la Mỹ!

——————–

Ở Việt Nam, 100 tập đoàn và tổng công ty quốc doanh nắm 70% nền kinh tế cả nước (khoảng 90 tỷ). Theo báo cáo báo cáo tình hình sản xuất kinh doanh năm 2011 của PVNCPetrovietnam có tổng doanh thu năm 2011 về bán dầu thô và khí là 675,3 nghìn tỷ đồng (hay 34 tỷ đô la), chiếm 40% GDP. Nhân sự điều hành 100 công ty quốc doanh và tập đoàn là con cháu, bà con thân thích của 14 ủy viên Bộ Chính Trị và 174 ủy viên trung ương Đảng.  100 tổng công ty và tập đoàn hiện đang mang nợ 50 tỷ.

Nợ của 100 tổng công ty và tập đoàn tính tới năm 2011

http://wp.me/po94e-1×5

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Hồng Tốt hơn Chuyên, Năng Lượng và Mỏ | 1 Comment »