Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Cách Ứng Xử của người Việt Nam’ Category

►Bảo vệ quyền lợi làm ăn và có trách nhiệm với khách hàng

Posted by hoangtran204 trên 21/03/2014

Một xã hội tốt, một xã hội xấu

nguồn: FB Nguyễn Văn Thạnh

Hôm dự phiên tòa xét xử blogger Trương Duy Nhất xong, chúng tôi thuê một taxi 7 chỗ cho 5 người đi về Lăng Cô. Có một số kẻ lạ mặt, đeo khẩu trang, chạy xe máy bám theo xe quyết liệt. 

Tôi sợ có rắc rối nên có nói cho tài xế taxi biết hiện tình. Tôi nghĩ có thể anh ta sẽ dừng xe, đuổi chúng tôi xuống, từ chối để tránh rắc rối. Thật bất ngờ, anh tài xế nói: “Các anh yên tâm, các anh lên xe em là khách của em. Muốn đụng vô xe, bắt các anh là phải có lệnh, các anh vi phạm pháp luật thì phải chấp nhận. Không không (vô cớ) nhào vô đánh khách em là không được, em sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ các anh. Em phải có trách nhiệm với khách chứ. Em còn giữ tiếng để làm ăn….”

Tôi nghe mà lòng rất vui. Đến nơi chúng tôi trả cho anh 450.000 đồng, nhưng rất hài lòng.

Đất nước này, nếu ai cũng có tinh thần thượng tôn pháp luật, bảo vệ công lý, bảo vệ uy tín làm ăn thì xã hội này đâu đến nỗi nát bét như thế này.

Tôi chợt nghĩ đến những vị chủ nhà xua đuổi tôi như đuổi tà, những vị chủ quán đuổi khách như đuổi hủi, thậm chí những thương hiệu lớn như FPT, Viettel,… cũng cuối đầu trước cường quyền.

Dù là lý do gì đi nữa thì chính họ đã góp phần tạo ra một xã hội tồi tệ: luật pháp lỏng lẻo, công lý cong vênh.

Lẽ tự nhiên, chúng ta, ai cũng muốn sống trong một xã hội tốt.

Muốn vậy, mọi người dân đều phải có trách nhiệm sống cho ngay thẳng, bảo vệ công lý, bảo vệ uy tín của mình. Không thể khom lưng trước cường quyền rồi nại lý do này nọ.

Suy cho cùng, một xã hội xấu hay tốt là do chính con người quyết định và cũng chính họ thụ hưởng

nguồn: FB Nguyễn Văn Thạnh

Advertisements

Posted in Cách Ứng Xử của người Việt Nam, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Joel Brinkley viết sai về Việt Nam chỗ nào: Ông ta chỉ làm mọi người bực mình bằng cách nói đúng sự thật

Posted by hoangtran204 trên 16/02/2013

 Joel Brinkley viết sai về Việt Nam chỗ nào: Ông ta làm mọi người bực mình bằng cách nói đúng sự thật

Adam Bray  Nguồn: Blog Cây Trứng Cá

Diên Vỹ chuyển ngữ

09.02.2013

Đầu tháng này Giáo sư Đại học Stanford Joel Brinkley đã tạo ra một cơn phẫn nộ dữ dội với bài viết trên tờ Chicago Tribune với tựa đề: “Mặc dù ngày càng thịnh vượng, khẩu vị của người Việt vẫn kỳ dị”. Trong đó căn bản là ông cho rằng người Việt là những kẻ hám ăn thịt, có thể ăn bất kỳ thứ gì ngọ nguậy được; từ động vật hoang dã đến thú nuôi; bóc lột trơ trọi đất nước, và vì thế, ông ta giải thích, người Việt có vẻ hung hãn hơn những người láng giềng.

Toàn bài viết của ông đầy dẫy những quan sát, giả định và phân tích thiếu chính xác. Nhiều người đọc cảm thấy bị tổn thương ghê gớm về bài báo (nhiều người đặc biệt nhạy cảm đối với những nhận định về thịt chó) và đã lên án Brinkley là một kẻ kỳ thị chủng tộc và thiếu chuyên nghiệp. Tôi sẽ bỏ qua việc phân tích lời biện hộ cho bài báo cũng xúc phạm không kém của ông ta, cũng như không đề cập đến bất kỳ lời phỉ báng nào. Tuy nhiên, tôi muốn chỉ ra rằng ông Brinkley nên viết bài ra sao cho đúng theo thực tế – mặc dù tôi tin chắc rằng dù sao nó cũng sẽ tạo ra một cơn giận dữ đối với một số người Việt xa quê hoặc ở nước ngoài.

Brinkley bắt đầu bằng việc nhận định rằng các du khách sẽ không nhìn thấy chó, chuột, chim hoặc sóc ở Việt Nam vì chúng đã bị ăn thịt cả. Điều này dĩ nhiên là sai hoàn toàn. Đa số các khu vực thành thị ở Việt Nam có vấn đề vệ sinh nghiêm trọng và chuột thực sự đang là một đại hoạ ở một số nơi. Chó chắc chắn là một loài thú nuôi phổ biến. Tuy nhiên thực sự là sóc và chim thì hiếm thấy hơn nhiều so với trước đây, vì lý do mà ông ta đã dẫn (cũng như vì việc mua bán thú vật). Nhiều giống chim mà tôi thường thấy 10 năm trước đây, ngay cả tại các khu vực thành thị, trong vài năm qua đã hoàn toàn vắng bóng ở những nơi đây.

Brinkley đã đúng khi ông nói tiếp rằng Việt Nam, cũng như những nước láng giềng, đang có một vấn nạn nghiêm trọng trong việc mua bán động vật lớn, mặc dù tôi không đồng ý với ông về quan điểm rằng đa số hổ, voi, gấu và tê giác đã bị bán sang Trung Quốc – chính bản thân người Việt tiêu thụ những con thú này. Ông cũng đúng khi nói rằng người Việt đặc biệt nhắm vào tê giác (để lấy sừng). Ông ta không nói điều này nhưng tôi sẽ nói: rằng Việt Nam chính là kẻ chủ mưu trong cuộc chiến săn tê giác trên thế giới. Việt Nam chịu trách nhiệm trực tiếp trong việc săn bắn sừng tê không chỉ ở châu Á mà cả châu Phi.

Brinkley nói rằng loài vượn ở Việt Nam gần như bị tuyệt chủng vì chúng bị ăn thịt. Điều này đúng. Rõ ràng là chúng bị mua bán và ăn thịt (hoặc dùng làm thuốc) bởi một nhóm người thiểu số (cũng có thể là đa số vì còn quá ít vượn sót lại vì nạn mua bán và môi trường sinh sống bị tàn phá). Ngay cả tại nơi tôi ở là Bình Thuận, có một số làng người dân tộc thiểu số chuyên săn bắt những con vượn và khỉ còn sót lại trong tỉnh.

Brinkley nói tiếp rằng trong khi người Việt ăn hết những động vật hoang dã của mình, những nước láng giềng lại để chúng được yên. Sự thật về chuyện này thì hơi mập mờ. Việt Nam thật sự đã khai thác hầu hết động vật hoang dã trên nước mình. Cambodia cũng thế – vì cơn khủng hoảng trong thời gian Khmer Đỏ cầm quyền và nạn đói nghèo sau đó. Thái Lan, Lào và Miến Điện cũng có vấn đề nghiêm trọng về việc mua bán thú hoang, tuy nhiên rừng của họ (đặc biệt là Lào) thì thật sự là còn nguyên sinh hơn Việt Nam rất nhiều. Trong trường hợp của Lào và Miến Điện thì điều này đơn giản có thể chỉ vì mật độ dân số nhỏ hơn trên diện tích đất mà thôi. Ở Thái Lan thì có thể là kết quả của việc phát triển kinh tế cao hơn và việc quản lý động vật hoang dã của chính quyền có hiệu quả hơn.

Brinkley đúng khi nói rằng nền văn hoá của Việt Nam bắt nguồn từ Trung Quốc, và những quốc gia láng giềng là từ Ấn Độ. Ông cũng đúng khi nói rằng Việt Nam có một lịch sử bạo lực và hung hãn trong một thời gian dài – Việt Nam đã trải qua 1000 năm không chỉ thỉnh thoảng đấu tranh giành độc lập khỏi Trung Quốc mà còn liên tục tấn công Vương quốc Champa ở phía nam cho đến khi nó bị huỷ diệt và cuối cùng bị người Việt chinh phục. Tuy nhiên, việc Brinkley cho rằng việc Việt Nam hung hãn hơn những nước láng giềng, vốn cũng có những cuộc chiến tranh của họ, hoặc là vì nó liên quan đến lượng đạm quá cao trong ẩm thực của mình thì không gì hơn là một tâm lý ăn chay phổ biến thiếu cơ sở và lố bịch. Thịt thì thường xuyên có mặt trong nền ẩm thực của mọi quốc gia, bất kể những quan điểm lãng mạn thiếu hiểu biết về lịch sử tôn giáo và văn hoá của chúng.

Brinkley đã đúng khi nói rằng thịt chó là một món ăn phổ biến ở Việt Nam và rằng những con chó hoang thường bị nhanh chóng bắt và bán cho các tiệm ăn hoặc chợ. Tôi thấy việc này xảy ra hằng ngày. Tôi cũng thấy rất nhiều chó bị chặt thịt trong những cửa hàng ở Hà Nội và chung quanh Sapa trong những chuyến du lịch của mình. Thực tế là tại những ngôi làng tôi đến thăm ở miền bắc Việt Nam, thịt chó được ăn thường xuyên hơn là thịt bò – ngay cả phở thường cũng có thịt chó. Tuy thế, nhiều người Việt vẫn nuôi chó và không ăn thịt chúng.

Cái sai của Brinkley đa phần là về vấn đề đổ đồng. Việt Nam thực sự có vấn đề nghiêm trọng trong nạn mua bán thú hoang, nhưng đáng tiếc là ông đã sử dụng những giai thoại và hoàn toàn nằm ngoài ngữ cảnh, và cũng dùng chúng để đổ đồng lên toàn bộ cả nước. Là người từng sống gần một thập niên ở Việt Nam, tôi có thể bảo đảm với bạn rằng trong khi có nhiều “thú lạ” bị ăn thịt ở Việt Nam, đại đa số người dân thường là vẫn thích ăn gà, vịt, bò, heo và hải sản… và thỉnh thoảng là ếch… cũng có thể rắn… đôi khi một rổ ốc… hiếm khi ăn rùa… ở Mũi Né thì kỳ nhông rất phổ biến… Ồ, và tằm và dế cũng ngon… nhím và chuột trúc đôi lúc cũng nằm trong các món ăn của những khu làng mạc miền quê… và có lần trên truyền hình quốc gia Anthony Bourdain đã ăn (bất hợp pháp) một con cheo tại Đà Lạt… nhưng vâng, đại đa số người dân thường vẫn chỉ ăn gà, vịt, bò, heo và hải sản.

Bỏ qua những tranh cãi khác, tôi muốn nói đúng sự thật về chuột vì tôi là người từng thấy rất nhiều việc ăn thịt chuột ở Việt Nam cũng như từng hơn một lần ăn thịt chuột tại nhà người Việt. Điều thật sự khác biệt giữa một con “chuột đồng sạch” và “chuột thành phố dơ bẩn” là chúng bị bắt ở trên đồng hay trong nhà hay trong ống cống. Không ai – tôi nhắc lại không ai — nuôi “chuột trại” ở Việt Nam. Bất chấp chúng bị bắt ở đâu, chuột là loài gặm nhấm mang mầm bệnh, dù người ta ăn chúng vì sở thích hay vì cần thiết. Và sẵn chủ đề này, trong khi bàn nhiều về chó và chuột, tôi lấy làm ngạc nhiên khi chẳng ai nhắc đến chuyện người Việt ăn mèo. Mặc dù không phổ biến (quán thịt chó rải rác khắp Phan Thiết nơi tôi ở, và phổ biến trên khắp các vùng ở Việt Nam), ở các vùng quê người ta cũng thỉnh thoảng ăn mèo. Trên thực tế ở vùng Cao Nguyên, có nhiều người Kinh nhập cư từ Hà Nội thường đến ăn tại các quán bán thịt mèo và chó. Ở Việt Nam thịt mèo được gọi là “thịt tiểu hổ” vì nghe có vẻ hấp dẫn hơn “thịt mèo nhà”. Đương nhiên là không đúng khi nói rằng mọi người Việt đều ăn chó, mèo hoặc chuột — cũng như không đúng khi nói rằng tất cả người Mỹ đều sống bằng bánh pizza hay hamburger. Nhưng một điều tôi có thể nói chắc rằng với những người Việt nào ăn những con vật trên, họ đếch thèm quan tâm rằng chúng ta nghĩ gì về chuyện ấy.

danluan.org

Posted in Cách Ứng Xử của người Việt Nam | 1 Comment »

►Con đường Việt Nam: Những người được mời trả lời và nhận định về phong trào này

Posted by hoangtran204 trên 18/06/2012

Hiện nay vẫn chưa chính thức được biết phong trào CĐVN có thật sự do ông Lê Thăng Long đại diện khởi xướng vào  tháng 6 năm nay, hay phong trào này do giới an ninh/công an đứng đàng sau điều khiển. Phong trào này mới phát động được 1 tuần và có nhiều ý kiến rất khác nhau.

Mời các bạn đọc ý kiến của những người được mời vào phong trào này.

90-95% số người được mời chưa có ý kiến, hoặc chưa biết là được mời, hoặc biết rồi nhưng không đưa ra ý kiến…

Một số người lịch sự từ chối với nhiều lý do khác nhau.

Phản ứng của một số người  trong nhóm văn nghệ sĩ (được mời vào PT này) làm nhiều blogger rất ngạc nhiên. Các nhà văn, nhà thơ tỏ rõ thái độ hoảng sợ, lẫn tức giận và từ chối đây đẩy; thậm chí có vài người  quá sợ nên chửi tục,…

Bài này được chia làm 3 phần. Khởi đầu là hai ý kiến đăng ký tham gia PT Con Đường Việt Nam của blogger Nguyễn Công Huân, chủ trang danluan.org.

Kế đó là bài nhận định ôn hòa của ông Trương Nhân Tuấn; và

Sau cùng, phần III, là ý kiến của một số người trong nhóm văn thi sĩ và các quí vị ở ngoài miền Bắc. Nhóm này tuyên bố KHÔNG theo PT- CĐVN

Trên Dân Luận có các ý kiến đáng chú ý như sau: “Sự việc nhiều lúc không nói lên được gì rõ ràng về con người, nhưng phản ứng của con người đối với sự việc nói lên rất, rất nhiều điều về họ.(KD)”

Phần I

danluan.org

Admin gửi lúc 03:50, 15/06/2012 – mã số 60517

Sau khi đọc mục tiêu, tôn chỉ của phong trào Con Đường Việt Nam thì tôi rất có cảm tình với những người sáng lập ra nó vì nó phù hợp với suy nghĩ và lý tưởng của tôi. Chuyện nó được tạo ra bởi cơ quan an ninh cũng được, bởi nếu đến lúc nào đó nó đi ngược lại những mục tiêu – tôn chỉ nói trên thì dù nó do cụ Phan Chu Trinh tạo ra thì tôi cũng ngã mũ tạm biệt, khác gì nhau đâu. Tôi chỉ ngần ngừ chưa tham gia vì dạo này bận rộn công việc ở trường và ở nhà nên không biết có đủ sức tham gia thêm công tác xã hội ở đó không. Nhưng có lẽ dưới dư luận hiện này thì sự tham gia của tôi có lẽ là cần thiết vì phong trào này có vẻ “mất khách” quá 😀 Đã thế tôi sẽ đăng ký tham gia hôm nay.

Cảm ơn bác Nguyễn Ngọc Già về bài viết rất phù hợp suy nghĩ của tôi 😀 Tôi nghĩ nếu chúng ta cứ để sự nghi ngờ và sợ hãi che phủ lý trí của mình, để mất đi những cơ hội thay đổi xã hội như thế này thì thật tiếc.

*http://danluan.org/node/12934?page=2

Nhiều  blogger viết comment trên trang danluan.org rất có cảm tình với PT Con Đường Việt Nam.

Phần II

Vài nhận định sơ khởi về “Lời phát động Phong Trào Con Đường Việt Nam”


Trương Nhân Tuấn

Tôi đọc “lời phát động” của Phong Trào Con Đường Việt Nam như hầu hết những công dân Việt Nam khác: trên mặt báo chí. Sau đây là các ý kiến của cá nhân tôi về nội dung của bản kêu gọi này.

1/

Trích:

Thưa quốc dân đồng bào,Cách đây hơn 100 năm phong trào Đông Du, phong trào Duy Tân đã ra đời và được nhân dân ta hưởng ứng nhiệt thành. Nếu như chính quyền cai trị của Pháp lúc đó không đàn áp thành công các phong trào yêu nước này thì giờ đây tinh thần “Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh” đã đưa nước ta trở thành một quốc gia phát triển không thua kém gì Nhật Bản và các nước thuộc thế giới thứ nhất khác.

(Hết trích).

Ý của Phong trào (PT), nguyên nhân làm cho Việt Nam không phát triển như Nhật (và các nước thuộc thế giới thứ nhứt) là do thực dân Pháp đã đàn áp thành công các phong trào Đông Du, Duy Tân.

Lý luận như thế không thuyết phục. Không ai đặt lại chữ “nếu” trong lịch sử.

Nhưng cũng thử đặt lại chữ “nếu”: nếu Pháp không đàn áp các phong trào này, liệu Việt Nam có phát triển như Nhật hay không?

Không có câu trả lời nào chắc chắn.

Cũng thử đặt lại: Nếu Việt Nam không có ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN thì Việt Nam hôm nay ra sao?

Câu này thì có câu trả lời: Chưa biết Việt Nam có bằng Nhật hay không nhưng dĩ nhiên là khá hơn ngày hôm nay.

Đơn giản vì những gì mà đảng CSVN làm hôm nay là cố gắng gầy dựng lại những gì họ đã đập phá trong quá khứ. Con đường của đảng CSVN đi hôm nay là đi lại con đường mà dân tộc Việt Nam đã đi từ hơn ½ thế kỷ trước, mà họ đã từng cưỡng bức dân tộc Việt Nam chối bỏ trong máu xương và nước mắt. Người trong nước từng nói việc “đổi mới” của đảng CSVN thực ra là việc “đổi cũ”. Có câu thơ rằng: bao giờ cho đến ngày xưa. Tức việc quay lại 180° hiện nay vẫn chưa trở lại ở điểm “ngày xưa”.

Như vậy, nếu không có ông Hồ và đảng CSVN, Việt Nam đã không mất một thời gian, ít nhứt là 50 năm, để phát triển đất nước. Nên biết, Nhật chỉ cần 25 năm để từ đống tro tàn sau năm 1945 để trở thành cường quốc (kinh tế) trên thế giới.

2/

Trích:

TIẾP CON ĐƯỜNG DUY TÂNTinh thần đó, nói một cách hiện đại chính là “Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống” cho mình và mọi người. Phong trào Con đường Việt Nam xin được tiếp nối tinh thần này, tiếp quản sự nghiệp của tiền nhân, tiếp nhận hồn thiêng sông núi để tiếp tục một con đường đúng đắn mà dân tộc ta đã chưa đi đến đích. Chặng đường dở dang còn nhiều khó khăn nhưng chắc chắn chúng ta sẽ vượt qua nó chỉ cần một hành trang: tự tin sử dụng quyền con người của mình.Dưới chính quyền thực dân phong kiến, quyền con người của nhân dân ta bị tước đoạt trầm trọng. Nhưng từ khi thoát khỏi đô hộ của ngoại bang đến giờ các quyền mặc nhiên này của chúng ta chưa bao giờ được thực sự tôn trọng và bảo vệ. Đây chính là căn nguyên cốt lõi khiến nước ta đến giờ vẫn còn chậm tiến cho dù nhân dân ta đã rất vất vả, luôn cần cù chịu thương chịu khó và luôn khát vọng vươn lên đến cháy bỏng. Căn nguyên này được rút ra từ một quy luật mà chỉ khi tuân thủ nó – tức tôn trọng và bảo vệ đầy đủ quyền con người – thì xã hội loài người mới có thể phát triển công bằng, thịnh vượng và văn minh được.

Hết trích.

“Tiếp nối tinh thần này” là tiếp nối “con đường Duy Tân”, với ý nghĩa “hiện đại”: “Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống”. Tức phù hợp với chủ trương của cụ Phan Châu Trinh “khai dân trí (hiểu biết), chấn dân khí (tự tin), hậu dân sinh (làm giàu cuộc sống)”.

Phải nhìn nhận rằng tại Việt Nam vào thời điểm đó, cụ Phan Châu Trinh là người đi trước thời cuộc. Trong tư tưởng “khai dân trí”, cụ Phan chú trọng ở việc « giáo dục », qua các việc vận động mở trường (dạy học thuật Tây phương) và cổ võ phong trào xuất dương du học, do ảnh hưởng cuộc cách mạng Minh Trị ở Nhật. Trên bình diện quốc tế, Âu hay Á, vấn đề giáo dục từ xưa đến nay luôn được coi trọng. Trong bất kỳ một quốc gia văn minh nào hiện nay, ngân sách dành cho giáo dục luôn lớn gấp nhiều lần hơn ngân sách dành cho quốc phòng. Tuy vậy, cũng có quốc gia thành công, có quốc gia thất bại. (Quốc gia điển hình thành công là Đại Hàn. Quốc gia điển hình thất bại là Việt Nam). Vì vậy nội dung (chính sách) của giáo dục mới là điều quan trọng.

“Khai dân tr픓giáo dục” gắn liền với nhau, nếu không nói là một.

Phong trào (PT) “xin được tiếp quản sự nghiệp của tiền nhân”, ở đây là sự nghiệp “Duy Tân” của cụ Phan Châu Trinh. Việc dùng chữ “tiếp quản” (tiếp nhận và quản lý) ở đây e rằng không phù hợp. Di sản của tiền nhân (lịch sử) là gia tài chung của toàn dân tộc. Một cá nhân, một nhóm nhỏ khó có thể nhân danh cả dân tộc để “tiếp quản” một “di sản của lịch sử”. Cũng vậy, Phong Trào không thể “tiếp nhận hồn thiêng sông núi”. “Hồn thiêng sông núi” là của sông núi, của tất cả những người Việt Nam đã từng chết và sống cho đất nước này, tư cách nào mà Phong Trào “tiếp nhận” hồn thiêng này?

Tạm chấp nhận Phong Trào có tư cách “tiếp quản” tinh thần Phan Châu Trinh cũng như có tư cách để “tiếp nhận hồn thiêng sông núi”. Đã viết ở trên, vấn đề giáo dục thuộc phạm vi quốc gia, tư cách “phong trào” hiện nay, không phải là tổ chức chính trị như Phong Trào đã khẳng định, cũng chưa nắm được quyền hành. Vậy với phương tiện nào Phong Trào thực hiện việc “khai dân trí” (tức việc tổ chức giáo dục)? Và nội dung việc “khai dân trí” (chính sách giáo dục) này ra sao?

Phong Trào có trả lời trong “lời phát động”, là “đi đến đích” bằng sự “tự tin sử dụng quyền con người của mình.”

Như vậy “cái đích” của Phong Trào và cái đích của “tiền nhân” (mà Phong Trào tự tiện “tiếp quản”) đã không giống nhau. Phong Trào sẽ đi đến “đích” bằng “nhân quyền”, cụ Phan thì đi bằng con đường “Duy Tân”.

Phong Trào nhận định “Dưới chính quyền thực dân phong kiến, quyền con người của nhân dân ta bị tước đoạt trầm trọng. Nhưng từ khi thoát khỏi đô hộ của ngoại bang đến giờ các quyền mặc nhiên này của chúng ta chưa bao giờ được thực sự tôn trọng và bảo vệ.”

Điều này chỉ đúng tương đối: Dưới chính quyền thực dân, quyền con người (nhân quyền) của người Việt Nam không được tôn trọng hoàn toàn, nhưng dầu sao một số quyền con người căn bản khác, như quyền tự do ngôn luận, báo chí, quyền tư hữu, quyền tự do mưu cầu hạnh phúc cho cá nhân và gia đình… thì được tôn trọng. Chỉ có quyền chính trị (đương nhiên) bị cấm.

Cũng không phải “từ khi thoát khỏi đô hộ của ngoại bang” thì quyền này (nhân quyền) chưa bao giờ được tôn trọng. Chính quyền miền Nam là một thí dụ đúng đắn về một thể chế dân chủ trên nền tảng nhân quyền sau khi “thoát khỏi đô hộ của ngoại bang”. Dĩ nhiên, chế độ này non trẻ, có những thiếu sót hiển nhiên của một chế độ dân chủ chưa trưởng thành. Nhưng nếu so sánh với các nền dân chủ của các nước chung quanh cùng thời kỳ: Đại Hàn, Thái Lan, Miến Điện, Đài Loan, Indonésie, Mã Lai… VNCH là một chế độ dân chủ vượt trội. Trong Quốc hội VNCH, phần khá lớn dân biểu là đối lập, chống chính quyền. Có người còn theo CS. Trong khi đó quốc hội của các nước khác dẫn trên đều là quốc hội bù nhìn. Trong cùng thời kỳ, xã hội miền Nam là một xã hội mở. Người dân hoàn toàn hưởng được mọi quyền tự do cơ bản. Mặc dầu bị hạn chế một phần do chiến tranh, nhưng các sản phẩm văn hóa miền Nam đều có đủ mọi trào lưu nhân văn và khuynh hướng chính trị.

Nhưng từ khi đất nước hoàn toàn bị nhuộm đỏ thì từ đó các quyền làm người cơ bản của người dân bị xúc phạm trầm trọng. Người dân không có quyền ngôn luận, hội họp, chính trị… đã đành, quyền tư hữu đất đai, là quyền thiêng liêng nhất để người dân mưu cầu hạnh phúc cho cá nhân và gia đình (tức quyền được sống), cũng bị truất bỏ. So với thời thực dân Pháp, nếu thực dân Pháp man rợ thì nhà nước CSVN là hiện thân của ác quĩ. Các vụ đánh dân, cướp đất của dân hiện nay là các bằng chứng hùng hồn.

Phong Trào nhận định: “Đây chính là căn nguyên cốt lõi khiến nước ta đến giờ vẫn còn chậm tiến…” . “Đây” có nghĩa là việc mất nhân quyền. Nhận định này khá đúng trong nhận xét về “quả” nhưng rất sai trong nhận xét về “nhân”! Phong Trào hình như quên rằng thực dân Pháp đã không còn ảnh hưởng nào ở Việt Nam từ thập niên 50 của thế kỷ trước. Tình trạng “nhân quyền” ở Việt Nam bị chà đạp hiện nay không hề do hệ quả của thực dân mà do đảng CSVN đang cầm quyền tại Việt Nam.

“Việt Nam chậm tiến” là do nhiều nguyên nhân, mà nguyên nhân của mọi nguyên nhân là do đảng CSVN với các chính sách không phù hợp với tình trạng chính trị thế giới cũng như tập quán, đạo lý của dân tộc Việt Nam. Nhân quyền bị chà đạp như thế chỉ mới là một nguyên nhân. Dầu vậy, ta thấy nhiều nước, như Tân Gia Ba, “nhân quyền” trên nhiều phương diện bị hạn chế (tự do chính trị, tự do ngôn luận…) nhưng họ vẫn tiến triển vượt mức. Như thế, ngoài giáo dục (khai dân trí), thì phát triển kinh tế là động lực khác để phát triển xã hội (chứ không phải là nhân quyền).

3/

Trích:

BẰNG CON ĐƯỜNG VIỆT NAMDo vậy phong trào Con đường Việt Nam xác định mục tiêu tối thượng phải hoàn thành là quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở đất nước chúng ta.

Hết trích.

Theo mạch văn của “lời phát động”, Phong Trào xác định việc thể hiện “con đường Duy Tân”, bằng “con đường Việt Nam”.

Ở đây chữ nghĩa không rõ ràng. “Con đường Việt Nam” ở đây chính là con đường của Phong Trào. Sao lại gọi “chung chung” là con đường Việt Nam? Việc sử dụng chữ ở đây khá giống với chữ nghĩa của CSVN, cái gì cũng của “nhân dân”, nhưng thực tế của cải, tài nguyên quốc gia đều nằm trong túi các đảng viên.

Mục tiêu Phong Trào được khẳng định: “phong trào Con đường Việt Nam xác định mục tiêu tối thượng phải hoàn thành là quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở đất nước chúng ta”.

Mệnh đề “Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống” ở phần 1/ cho thấy có lủng củng về câu cú (hai chữ “để”). Câu này cũng lủng củng câu cú và trùng lặp ý nghĩa.

Nếu ai có đọc bản “Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền” hẵn đều biết hai yếu tố cơ bản của các quyền con người là nhân phẩm và sự bình đẳng về các quyền tự do cá nhân.

“Bảo vệ trên hết và bình đẳng” là bảo vệ ra sao? Nhân quyền, tức các quyền tự do cơ bản của con người, là các giá trị nền tảng của một xã hội. Khi đã là “cơ bản”, là “nền tảng”, dĩ nhiên nó có giá trị “trên hết”. Mặt khác, “nhân quyền” tự nó mang tính “bình đẳng”. Điều đầu tiên của Hiến chương LHQ về “Nhân quyền” là khẳng định về “nhân phẩm” và sự “bình đẳng” về quyền của con người. Viết “Bảo vệ trên hết và bình đẳng” là vừa lủng củng, vừa thừa.

Thực ra, vấn đề tập trung ở việc có công nhận và tôn trọng “nhân quyền”, tức tôn trọng “nhân phẩm” và các quyền tự do cơ bản của con người, như là các giá trị nền tảng của xã hội, hay không?

Về mục tiêu: “mục tiêu tối thuợng” (“quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở đất nước chúng ta”) của Phong Trào ở phần 3 và việc thực hiện “con đường Duy Tân”, tức tiếp nối con đường “mà dân tộc ta đã chưa đi đến đích.”phần 2. Cả hai đều là mục tiêu.

Phần 2 có ghi: “Chặng đường dở dang còn nhiều khó khăn nhưng chắc chắn chúng ta sẽ vượt qua nó chỉ cần một hành trang: tự tin sử dụng quyền con người của mình.”. “Nhân quyền” vừa là “hành trang”, vừa là “mục tiêu tối thượng phải hoàn thành”.

Mâu thuẫn ở đây, khi nói nhân quyền là mục tiêu “tối thuợng” phải hoàn thành, tức là vẫn chưa hoàn thành. Tức ở Việt Nam hôm nay nhân quyền vẫn còn bị chà đạp thê thảm. Điều này đúng. Vậy lấy đâu ra “Quyền con người” để làm “hành trang” cho Phong Trào?

Cũng nên biết ở thời kỳ cụ Phan Châu Trinh, vấn đề “nhân quyền” chưa đặt ra một cách phổ quát. Tư tưởng cụ Phan do đó không đề cập trực tiếp đến “nhân quyền”. Ở trên tôi có viết: Như vậy “cái đích” của Phong Trào và cái đích của “tiền nhân” (mà Phong Trào tự tiện “tiếp quản”) đã không giống nhau. Phong Trào sẽ đi đến “đích” bằng “nhân quyền”, cụ Phan thì đi bằng con đường “Duy Tân”.

“Mục đích” là điểm đến của mọi vận động. Người đọc phân vân không biết “mục đích” của Phong Trào là gì?

4/

Trích:

NỀN TẢNG DÂN LÀM GỐCChỉ có như thế thì đất nước ta mới có được một nền tảng chính trị vững chắc, thực sự lấy dân làm gốc để phát triển kinh tế – xã hội nhanh chóng và bền vững mang đến giàu sang và văn minh cho mọi người chứ không phải liên tục bất ổn như lâu nay.Chỉ có như thế thì chúng ta mới vượt thoát được cuộc khủng hoảng kinh tế, xã hội trầm trọng hiện nay và tránh lặp lại trong tương lai để lại gây tai họa tiếp tục về sau.

Hết trích.

“Chỉ có thế” tức là chỉ khi nhân quyền được tôn trọng. Nhưng thế nào là “một nền tảng chính trị vững chắc, thực sự lấy dân làm gốc”? Nội dung toàn bản kêu gọi (hay phát động Phong Trào) không hề nói đến “chính trị”, tức nói về một tư tưởng chính trị, một khuynh hướng chính trị hay một chế độ chính trị cụ thể. Bây giờ Phong Trào nói về một một nền tảng chính trị vững chắc, thực sự lấy dân làm gốc đương nhiên sẽ làm nhiều người nghi ngại.

Bởi vì nhà nước độc tài nào lại không nói lấy “dân làm gốc”? Nhà nước CHXHCNVN cũng là nhà nước “của dân, do dân và vì dân”, cũng “lấy dân làm gốc”. Chỉ có những nhà nước dân chủ tự do thì ít khi nói về một nền tảng chính trị lấy dân làm gốc. Vì những người cầm quyền biết rằng, nhiều lắm thì họ cũng chỉ đại diện cho một tầng lớp, một khuynh hướng chính trị trong dân chúng, chứ không hề cho toàn dân được. Ý kiến của đa số áp đảo không hề là ý kiến của toàn dân.

Giả sử một nền tảng chính trị vững chắc, thực sự lấy dân làm gốc này hiện hữu. Lấy gì bảo đảm chế độ này sẽ đem lại “giàu sang và văn minh” cho mọi người? Lấy gì bảo đảm nó sẽ đem lại ổn định cho đất nước? Nhất là sẽ thoát được cuộc “khủng hoảng kinh tế” ngày hôm nay?

Nước Mỹ, EU, Nhật… là các nước phát triển, văn minh… không nước nào dám rêu rao đã “đem lại giàu sang cho mọi người”.

Ý nghĩa của “ổn định” (thực ra là ổn định chính trị) cũng rất tương đối. Việt Nam không hề “bất ổn” như nhận định của Phong Trào. Hầu như tất cả các nhà đầu tư trên thế giới đều đồng ý ở điểm Việt Nam là một nước “ổn định”. Nhưng ổn định này không hề đem lại sự phồn thịnh về kinh tế cho Việt Nam. Trong khi các nước tự do dân chủ, nhà nước thay đổi liên miên, hết hữu sang tả, rồi từ tả sang hữu, như con thuyền lao chao trên sóng, rõ ràng là “bất ổn định chính trị”, vậy sao họ vẫn phát triển đều đặn?

Và để thoát được “cuộc khủng hoảng kinh tế” hiện nay, thực tế hầu như mọi nền kinh tế đều bị khủng hoảng. Đây là một cuộc khủng hoảng toàn cầu về “nợ”, từ nợ của các tập đoàn tài chính các năm trước đến nay là nợ của các quốc gia phát triển (ngoại trừ Trung Quốc). Việt Nam dĩ nhiên nợ nần lút đầu lút cổ, do tình trạng lỗ lã, hay phá sản của các tập đoàn quốc doanh. Việt Nam không dễ thoát khỏi khủng hoảng kinh tế – tài chính, đơn giản như nhận định của Phong Trào bằng một nền tảng chính trị vững chắc, thực sự lấy dân làm gốc.

5/

Trích:

VẬN HỘI CỦA NGHÌN NĂMHỡi nhân dân yêu mến, Hơn lúc nào hết, bây giờ là thời cơ tốt nhất để chúng ta thay đổi tận gốc rễ vấn đề thâm căn có nguồn gốc phong kiến kéo dài hàng ngàn năm làm nước ta lạc hậu đến tận ngày nay; là thiên thời để dân tộc ta đảo chiều sự gia tăng khoảng cách tụt hậu đang ngày càng lớn rồi nhanh chóng vượt lên khẳng định vị thế của chính mình trong thế giới toàn cầu hóa ngày nay.

Hết trích.

Tôi không bàn về việc thời cơ tốt hay không tốt. Tôi muốn nói rằng Phong Trào có ý đánh tráo vấn đề. Bởi vì, Việt Nam lạc hậu từ hơn ½ thế kỷ nay không hề do hệ quả của “phong kiến kéo dài hàng ngàn năm” như Phong Trào đã nhận định.

Có nước nào trên thế giới này không trải qua giai đoạn phong kiến hàng ngàn năm như Việt Nam? Nước nào cũng có cả (ngoại trừ các nước mới lập như Hoa Kỳ). Nhưng tại sao hôm nay có nước tiên tiến, có nước lạc hậu? Nguyên nhân chính, theo tôi, là vấn đề tổ chức quốc gia và việc phân phối lợi tức quốc gia vào các mục tiêu công ích có hợp lý hay không.

Tôi cho rằng nguyên nhân “lạc hậu” của Việt Nam hôm nay, ban đầu là do ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN, cũng như sự bất tài, thiếu khả năng tổ chức, không có tư cách lãnh đạo quốc gia, của cán bộ đảng CSVN ngày hôm nay.

6/

Trích:

“Làm sao để người dân tự tin sử dụng tất cả quyền con người của mình mà không phải đợi ai cho phép trong hoàn cảnh của đất nước hiện nay?”

Hết trích.

Cuối cùng Phong Trào đặt một câu hỏi. Ta thấy Phong Trào đặt lại vấn đề về sự tự tin (Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống) của người dân và quyền con người. Tức đặt vấn đề ở chính “mục tiêu” của Phong Trào.

Ra câu hỏi như thế là Phong Trào thú nhận mình vẫn chưa biết làm thế nào để thực hiện mục tiêu của mình. Trong khi một phong trào chỉ thành hình khi mà con đường hoạch định đi đến mục tiêu đã được phác họa rõ rệt.

7/ Kết luận:

Tôi chưa từng gặp quí vị Lê Thăng Long, Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức bao giờ ở ngoài đời. Tôi quí trọng LS Định, cũng như Nguyễn Tiến Trung, những trí thức trẻ yêu nước dấn thân. Tôi luôn tôn trọng hành động của quí anh, cho dầu có một số nhận thức chính trị tôi không chia sẻ. Sự hy sinh của quí anh cho lý tưởng và đất nước, không có gì để đo lường, tính toán, mà chỉ phải khâm phục và ủng hộ.

Riêng về Trần Huỳnh Duy Thức, trong qua khứ tôi có đọc một số bài viết của anh lúc trước khi bị bắt. Từ đó trong tôi nảy sinh một tình cảm sâu sắc dành cho anh Thức. Trong một lần trao đổi điện thư với anh, sau khi biết anh có liên hệ với những người ở nước ngoài, tôi có cảnh báo rằng (nguyên văn): anh phải hết sức thận trọng. Anh trả lời với tôi rằng anh thừa mưu trí để vượt thoát các cạm bẫy giăng ra. Rốt cục anh bị bắt. Anh bị nhà nước CSVN xử với tội nặng nhất, 17 năm, so với những người bị bắt chung. Nhưng giữa tôi và anh Thức vẫn chỉ là sơ giao, cho dầu anh cũng tỏ ý mến mộ tôi về các công trình mà tôi đã thực hiện trong quá khứ.

Vì vậy, với tình cảm sâu sắc mà tôi vẫn còn dành cho anh Thức, tôi cho rằng bản kêu gọi của Phong Trào vừa công bố đã thực hiện hết sức vội vã, lời văn lủng củng, thiếu ý tưởng sâu sắc, mục tiêu không rõ rệt (theo con đường Duy Tân hay tranh đấu cho Nhân quyền? đấu tranh thế nào?), nhận định sai lầm về nguyên nhân tình trạng lạc hậu của Việt Nam… khác hẳn giọng văn thường thấy của Trần Huỳnh Duy Thức mà tôi đã từng đọc. Phải chăng đây là một bản văn ngoài ý muốn của anh Thức?

Dĩ nhiên, chỉ có anh Thức mới có thể trả lời được việc này.

Trương Nhân Tuấn

————————————————————————————————–

Phần III  (Nhóm văn thi sĩ và những người ở ngoài Miền Bắc-được mời thàm gia Phong Trào CĐVN- viết ý kiến không theo)

Độc giả cần chú ý, bản danh sách nằm ở đây, có tên là “DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC MỜITHAM GIA PHONG TRÀO CON ĐƯỜNG VIỆT NAM”, chứ không phải là danh sách những người SẼ THAM GIA hoặc ĐÃ NHẬN LỜI.

nguồn danluan.org

* Nguyễn Trọng Tạo

Theo blog Nguyễn Trọng Tạo

Mấy hôm nay thấy một phong trào nghi ngờ và phản đối cái gọi là “Con đường Việt Nam” của Lê Thăng Long (nghe nói vừa được phóng thích trước hạn tù). Cái trò nhốn nháo kiểu này không phải là lần đầu. Đã có nhiều trò kiểu này rồi, nên tôi không chú ý. Nhưng có anh bạn báo cái tin: “Ông được con đường VN nó mời tham gia, thấy công bố tên ông trên mạng đó”, tôi liền tìm đọc thì thấy có hàng trăm người bị mời như thế.

Tôi nghĩ bọn Lê Thăng Long (nếu đó là thật) muốn lên một danh sách xếp tất cả vào một rọ nhằm làm cho chính quyền lẫn bạn bè bối rối, nghi ngờ lẫn nhau. Đó là một việc làm đen tối, lưu manh, và phản động. Phản động nhất là mục đích gây rối ren cho đất nước Việt Nam hiện nay.

Những việc như thế mà chưa thấy ngành an ninh đả động gì thì cũng lạ. Nếu ngành an ninh không có thái độ gì, thì người ta sẽ nghĩ, ai đứng đằng sau việc làm phản động đó? Hay “Con đường VN” chỉ là một cái “bao cao su” đã rách?

Một hành động hết sức vô văn hóa của “nhóm chủ trương” đã nói lên bản chất lưu manh và phản động của họ. Một “con đường VN” như thế thì ai sẽ đi, và sẽ đi đâu? đi tù à? Thật là vô liêm sỉ.

————————————————-

*Nguyễn Quang Lập Bọ Lập được quyền tuyên bố!

Mấy hôm nay thấy dân mạng bàn tán chuyện ông Lê Thăng Long nào đấy với lời kêu gọi ” Con đường Việt Nam” nhưng tui không quan tâm. Tui ít khi phải chịu mất thời gian về những chuyện đại loại như vậy. Hôm nay vào FB bất ngờ thấy tên mình trong DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC MỜI THAM GIA SÁNG LẬP (Tại đây), thật quá ngạc nhiên.Quái lạ. Có ai mời mình tham gia gì đâu mà mình lại có tên trong danh sách đó?

Chợt nhớ cách đây mấy hôm, tui có nhận được email của ai đấy ( hình như của ông Lê Thăng Long thì phải) gửi đến bản kêu gọi “Con đường Việt Nam”. Tui tưởng người ta gửi nhờ đăng, biết ngay đó là món gì rồi nên không hề đọc chữ nào tui cũng đã reply tức thì:” Cảm ơn bác nhưng bài không phù hợp với Quê choa”. Cũng ngay tức thì tui cho cái email đó vào spam.

Té ra đó là lời mời của ông Lê Thăng Long a, chết cười!

Tui không biết ông Lê Thăng Long là ai, ổng muốn gì, con đường Việt Nam của ổng là cái quỉ gì tui cũng không thèm biết. Nhưng qua cách ổng đối xử khá hồ đồ với tui như vậy cũng đủ biết ổng là ai rồi.

Tui viết văn làm báo một mình, chơi blog cũng một mình, không muốn không cần và không thèm kéo bè kết cánh với bất kì ai. Là nhà văn nên tui chỉ thích một mình đối diện với trang giấy của tui thôi. Thời trẻ đã không thích kéo bè kết cánh, ở bất kì cơ quan nào cũng không bao giờ chơi món bè phái, nay già rồi, sức tàn lực kiệt rồi còn đi “đoàn kết” với ông Lê Thăng Long, có mà điên!

Nay tui tuyên bố: ông Lê Thăng Long hãy bỏ tên tui ra khỏi danh sách của ông ngay! Chớ có bảo ông thích mời ai thì cứ tương tên người ta vào danh sách, đó là cách làm hồ đồ và vô sỉ!

Đó, tui tuyên bố như rứa đó!

Nguyễn Quang Lập

*Lời nhắn của bác Phan Hồng Giang:” Đã được biết về cái gọi là “Con đường VN” từ mấy ngày nay, nhưng tôi không hề quan tâm đến loại trò mèo này. Tình cờ hôm nay, 17/6, qua blog Huỳnh Ngọc Chênh, tôi mới thấy tên mình trong Danh sách mời tham gia Con đường VN.Với cảm giác khó chịu bực mình của người đang ngồi trong quán thanh thản nhâm nhi tách cà phê buổi sớm bỗng dưng bị quấy rầy bởi lời mời mọc … mua vé số hay đánh giầy chi đó, tôi xin thông báo rằng tôi không biết, không liên quan đến cái gọi là “Phong trào Con đường VN” này, và đương nhiên yêu cầu vị nào khởi xướng ra trò này rút bỏ tên tôi ra khỏi Danh sách mời tham gia sáng lập nó . – Phan Hồng Giang “.

Nguồn: Blog Quê Choa

—————————————

Lê Diễn Đức: Phong trào “Con đường Việt Nam”: ngây thơ hay cạm bẫy? (RFA’s blog). “Với tất cả nhận thức chính trị nghiêm túc nhất, tôi không nghĩ ‘Con đường Việt Nam’ là một ngây thơ chính trị.   Tôi lo ngại về một cạm bẫy chính trị nhiều hơn cho những người ngây thơ. Và tôi đồng ý với Tiến sĩ Hà Sĩ Phu rằng, ‘chủ nhân thật sự của cạm bẫy không bao giờ tự ra tay, mà luôn biết cách làm cho con mồi tự làm lấy cạm bẫy cho mình’.”  –

Tuyên bố của Trần Nhương về việc bịa đặt của cái gọi là “Con đường Việt Nam” (Trần Nhương).

<-  GS Ngô Đức Thọ:

“Ngày 17 tháng 6-2012

Gửi anh Nguyễn Hữu Vinh (blog AnhBaSam)

Tôi không nhận được cái gọi là “thư mời”, nhưng qua bản tin của AnhBaSam, đọc bài phản hồi nói Không của TS Hà Sĩ Phu trong có cho đường link vào trang web của cái phong trào gọi là “Con dường Việt Nam” do người xưng danh là Lê Thăng Long tuyên bố thành lập – ở đó có nhiều bản danh sách lập một cách cẩu thả nhưng kê danh tính của rất nhiều người – và ngạc nhiên lại có cả tên tôi với ghi một chú thích đặc điểm:

“người ký tên kiến nghị đề nghị Bộ Ngoại giao cong bố thông tin”! Thấy có nhiều người nổi tiếng bị vơ quàng vào “Danh sách” (chẳng rõ đã mời hay dự định mời?), tôi nghĩ có thể họ cũng chẳng buồn để ý. Tuy vậy, thấy đây không những là trò hề mà cũng có những hậu quả xấu do nó gây ra, cho nên tôi cũng muốn gửi thư này nhờ AnhBa Sam thông báo cho ít chữ bày tỏ thái độ của tôi phản đối Lê Thăng Long tự tiện ghi tên tôi vào cái mớ các bản danh sách do ông ta lập ra và nghiêm chỉnh yêu cầu ông ta xoá ngay họ tên của tôi ra khỏi các danh sách ấy.

Cám ơm Anh Ba Sam giúp cho phản hồi thông báo.  Ngô Đức Thọ, nhà nghiên cứu di sản Hán Nôm“.

– Anh Nguyễn Quang Thạch gửi email đêm qua: Tôi là Nguyễn Quang Thạch, sáng lập Tủ sách dòng họ ở nông thôn. Thấy tên trong danh sách mời tham gia phong trào Con đường VN trên Internet, tôi xin bày tỏ quan điểm như sau: “Góp sức xây dựng VN ‘Dân chủ, công bằng và văn minh’ là trách nhiệm và bổn phận của tất cả những người mang dòng máu VN. Việc duy nhất mà tôi đã, đang và tiếp tục theo đuổi là đưa sách về nông thôn vì theo tôi nó góp phần tích cực, thiết thực để hiện thực hóa các mục tiêu trên. Bởi vậy, tôi không thể tham gia phong trào Con đường VN như được mời.

Nguyễn Quang Thạch (thứ 3, trái), trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc, ngày 3/7/2011, cùng các nhân vật “cộm cán” thường được cơ quan chức năng chăm sóc, như Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên, LS Lê Quốc Quân, “triết gia” Nguyễn Hoàng Đức, anh Bùi Quang Minh – chủ trang web nổi tiếng và rất hữu ích “chungta.com” đã bị Thanh tra 4T Hà Nội cùng công an phạt, bắt dẹp.

TS Tô Văn Trường, cựu Viện trưởng Viện Quy hoạch Thủy lợi miền Nam, từng có nhiều bài viết về môi trường, tài nguyên, cùng các trí thức, cựu lãnh đạo ký kiến nghị dừng dự án bô-xít, vừa gửi email: “Ngày 10/6 tôi nhận được mail của  ông Lê Thăng Long người khởi xuớng kiêm quyền trưởng ban quản trị mời tham gia sáng lập phong trào con đường Việt Nam. Trong danh sách mời, có nhiều vị lãnh đạo cao cấp, trí thức có tên tuổi đương chức và đã nghỉ hưu. Quan điểm của tôi luôn tôn trọng các ý kiến đa chiều trong xã hội dân sự. Cá nhân tôi không nhận lời tham gia phong trào sáng lập Con đuờng Việt Nam bởi vì mỗi người tùy theo nhận thức, hoàn cảnh, góc nhìn của mình để có phương cách đóng góp thích hợp trong việc chấn hưng đất nước. Xưa nay, tôi vẫn công khai thể hiện quan điểm chính kiến của mình qua các bài viết về nhiều chủ đề khác nhau thường xuyên đăng tải trên các tờ báo chính thống của nhà nước và trong cộng đồng mailing list. Tô Văn Trường.

– Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc, từng có rất nhiều bài viết về chủ quyền VN trên Biển Đông, thế nhưng lại bị đối xử rất tệ hại suốt mấy năm nay, tối qua có phản hồi trên BS: “Sáng sớm nay nhà nghiên cứu Phạm Hoàng Quân gọi điện thoại cho biết tôi có tên “được mời tham gia sáng lập” phong trào “Con đường Việt Nam”, vì không nhận được trực tiếp thư mời nên chưa biết phải trả lời ra sao.

Nhìn qua danh sách những người được mời tôi thấy đây là danh sách được

trích ra từ những danh sách ký tên “ủng hộ Philippines”, “phản đối điện hạt nhân”… không biết sáng mai tôi có bị “mời uống cafe” không nữa?” = >

Vậy là 2 ngày qua đã có kha khá các nhân vật bị nằm trong danh sách mời sáng lập “Con đường VN”, được cho là của ông Lê Thăng Long, lên tiếng phản đối. Từ những nội dung phản ứng của những người trong cuộc này, xin mạo muội tạm hình dung cảm giác và thái độ của họ.

1- Nếu như những bức thư mời, danh sách được tung lên mạng đó là của LTL, hoặc một thế lực nào đó ngoài chính quyền VN, thì đó không khác gì là một trò “chỉ điểm”, thống kê với cơ quan công an, theo nhãn quan của LTL – người trong cuộc – về những kẻ chống đối hiện hữu và tiềm tàng, rất nên có biện pháp thích hợp để quản lý, xử lý.

2- Nếu những danh sách, thư mời mọc đó không phải là của LTL (cho dù bữa nay đã được đưa lên trang web, cũng không có gì chắc chắn là của LTL), mà đích thị là của cơ quan công an VN, thì đó là hành động nhắm tới nhiều mục đích, trong đó có mục đích “bèo” nhất, nếu như không lừa được ai, không gây chia rẽ được muôn người, thì cũng là để “chỉ mặt”, “dằn mặt”, báo với những người “được mời” rằng: Các vị đã bị đưa vào sổ đen rồi đấy nhé. Hãy liệu cái thần hồn!

Có lẽ do không ngăn được làm sóng dân chủ văn minh loang trên mạng đến chóng mặt trong 1-2 năm qua, không đủ sức “quản”, thôi thì đành chơi trò mèo này vậy, để các vị này từ nay chớ có a dua với nhau làm những trò kiến nghị, lấy chữ ký, gặp mặt, viết bài, mở blog … này nọ làm chúng tôi điên đầu rồi. Tóm lại là phải “Sống trong sợ hãi!

3- Dẫu có cho rằng ông LTL là người dấn thân, đi đầu tranh đấu cho quyền tự do của con người, thì những bức thư, danh sách mời được tung hê lên như vậy lại thể hiện một thứ văn hóa chợ búa, hoàn toàn xa lạ với xã hội văn minh, gần với “xã hội đen chính trị” diễn ra gần đây mà ta đều biết. Dễ khẳng định ngay rằng, nếu đó là việc làm của LTL, thì ông đã chứng tỏ ngay mình là con người không xứng đáng.

4- Nhưng chính chiến thuật “tung hê” nửa kín nửa hở đó lại rất sợ bị tung hê, công bố huỵch toẹt ra và lên án. Kẻ chơi trò “tung hê” chỉ còn nước là nấp sau lưng “nhà dân chủ”, giống như “nhà dân chủ” không đáng tin cậy đó lại nấp sau lưng một nhà dân chủ khác được dư luận tin tưởng hơn hẳn, nhưng đang bị ngăn cách với xã hội và dễ bị lợi dụng danh tiếng, đó là ông Trần Huỳnh Duy Thức.

Ngoài rất nhiều người tỏ ra nghi ngờ màn này, cũng có ý kiến độc giả và bài viết của những người “ngoài cuộc”, ở nước ngoài, ẩn danh như Nguyễn Ngọc Già, Lê Nguyên HồngKami  thì có những cách nhìn, thái độ khác. Đó cũng là điều dễ hiểu. “Ở trong chăn … có rận, mới thấy nó khốn nạn đến thế nào”.

Những “con rận” này đang quá lo lắng sắp sang tháng 7, khi cuộc “chỉnh đốn” sẽ vào màn quyết liệt nhất, nó có thể giải thích vì sao trong những bức thư mời mọc mang danh LTL có câu “thời gian quá cấp bách, hay thư gửi riêng cho BS mời làm “Phó Ban quản trị” đã yêu cầu trả lời trong vòng 48 tiếng

Sự xuất hiện kinh hoàng blog “Quan làm báo” nghe chừng cũng liên quan tới cái “cấp bách” đó, nhưng lại như theo hướng ngược lại – tìm, giết “rận”; để rồi không biết có phải vì nó mà tức thì có một đợt ngăn chặn thông tin bằng dựng tường lửa trên mạng chưa từng thấy, được âm thầm phát động bởi chính VNPT – nhà cung cấp dịch vụ Internet quốc gia.

Nhân đây, cũng xin được nhắc lại với độc giả và một vài tác giả, trong đó có BBC Tiếng Việt, có (bài) viết về ý kiến của BS, mà hầu như đều phản ánh không đúng.

Đó là, trong toàn bộ nội dung bình luận 4 ngày liên tiếp –  13141516/6 – BS chỉ đưa ra những gợi ý, phán đoán, mà hoàn toàn không đoan chắc về trường hợp LTL và những thư mời tung trên mạng.

Thậm chí trong bình luận ngày 14/6, BS còn đặt giả thiết tin tưởng vào tấm lòng của ông LTL, chỉ khuyên ông bình tĩnh, tỉnh táo. Mặt khác, trong các bình luận đó, BS đã cố phân biệt một ông LTL có trả lời trên BBC với (những)

kẻ gửi những email mời mọc, thậm chí cả tác giả của một số bài viết đứng tên LTL trên Dân luận, chưa dám khẳng định đó hoàn toàn là chỉ từ một LTL đang-được-tự-do.

<- Lời bình của nhà thơ Thanh Thảo bên blog nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo:

Địt mẹ cái… cái ‘Con đường Việt Nam’ gì đấy, tôi có biết mô tê gì đâu mà ghi tên tôi vào. Lại còn ông Lê Thăng Long nào đó nữa, chưa một lần hân hạnh. Hay đây là cái bẫy để bẫy những người lương thiện ? Lâu nay tôi chỉ biết đi trên các con đường đất đường bê tông đường nhựa, chưa bao giờ đi trên ‘Con đường Việt Nam’ cả. Đường ấy làm bằng gì ? Có rút ruột công trình, mới đi đã hỏng không ? Vậy tôi xin minh chính và mong quí công an vào cuộc làm rõ”.

Nguồn anhbasam.wordpress.com

Posted in Cách Ứng Xử của người Việt Nam, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

Cách Ứng Xử của người nước ngoài với thủ tướng của họ khác với người Việt ra sao…

Posted by hoangtran204 trên 07/01/2011

TS. Nguyễn Sỹ Phương, CHLB Đức
 

Thủ tướng bê khay thức ăn tại trại lính Đức đồn trú ở Kundus.

(TBKTSG) – Trước lễ Giáng sinh, Thủ tướng Đức, bà Merkel đột ngột đáp máy bay tới thăm chợ Noel của đội quân Đức đồn trú ở Masar-I-Scharif, Afghanistan. Không may lúc đó một lính Đức, 21 tuổi, bị thiệt mạng vì tai nạn, bà đành phải bỏ dở, để dự lễ tang và đọc điếu văn, với tư cách thay mặt nhà nước trước một người con của dân tộc Đức đã ngã xuống ngay trước ngày vui nhất trong năm của dân tộc.

Trong chuyến hành trình trên, tại chặng dừng máy bay trước đó, bà Merkel tới thăm một đơn vị đóng quân ở Kundus. Bức ảnh chụp hoạt động của bà được thông tấn xã Đức DPA đăng tải không phải ảnh nghi thức đón tiếp hoành tráng long trọng, rợp trời biểu ngữ, cờ quạt tung bay, hay cảnh tuyên dương công trạng, úy lạo binh sĩ, mà thực ra muốn cũng không có, bởi bà Merkel tới đây để thực hiện công việc thị sát tình hình, chứ không phải khách mời của một đại lễ.

Thay vào đó, là bức ảnh trên, với dòng chú thích xác thực: Thủ tướng bê khay thức ăn tại trại lính Đức đồn trú ở Kundus. Lúc đó trại đang giờ ăn, binh lính ngồi kín chỗ. Họ phấn khởi trông về phía bà, người cười, người nói, người ngồi đưa máy ảnh chụp chơi. Bà Merkel tay bê khay tìm chỗ ngồi, miệng cười nói đáp lại vui vẻ.

Không một binh sĩ nào đứng dậy đỡ khay giùm, hay nhường chỗ cho Thủ tướng. Bởi với họ nhà ăn tập thể là nơi ăn uống cá nhân, Thủ tướng cũng có tay, chân, như bất kỳ ai, phải tự phục vụ lấy nhu cầu cá nhân mình, khác với vua chúa đóng vai trò thiên tử, không còn là người trần, nhất cử nhất động đều có người hầu kẻ hạ, cơm bưng nước rót. Nếu nói đến một xã hội dân chủ, nơi cá nhân ai cũng bình đẳng ngang nhau, thì bức ảnh trên có ý nghĩa chân thực hơn bất kỳ lý luận, hình ảnh, khẩu hiệu tuyên truyền cao siêu nào!

Nhiều người Việt ở Đức ấn tượng mãi chuyến thăm đột ngột nhà hàng ăn nhanh Soup & Nem của người Việt trong chuyến du hành bằng tàu hỏa xuyên Đức của Thủ tướng Merkel tháng 9-2009, khi bà dừng chân qua Leipzig thăm nhà bảo tàng mang tên Zeitgeschichtlichen Forum trưng bày kỷ vật phong trào biểu tình mùa thu 1989 tại Leipzig, nhân dịp 20 năm bức tường Berlin sụp đổ.

Sau 23 phút thăm triển lãm, bà Merkel cùng đoàn tháp tùng rời bảo tàng, cuốc bộ trở lại nhà ga Leipzig để tiếp tục cuộc hành trình. Đây là con phố nối nhà ga chính với trung tâm thành phố nhộn nhịp người qua lại, cao điểm lưu lượng tới dăm chục người/1 phút. Giữa con phố dài chỉ chừng 500 mét này, nổi bật nhà hàng ăn nhanh của người Việt, với biển hiệu Soup & Nem.

Đoàn cuốc bộ của bà Merkel hòa trong dòng người ngược xuôi trên phố, như bất kỳ khách bộ hành nào khác, không phân biệt, ai cũng mải miết đi theo công việc của mình; tới nhà hàng Soup & Nem, bà bị cảnh trí ấn tượng của nhà hàng thu hút ngoái nhìn sang. Một nhân viên phục vụ đứng trước quầy tiếp khách đối diện thẳng ra cửa trông thấy, ngạc nhiên, phản xạ tự động, giơ cao tay vẫy, miệng lớn tiếng hallo liên hồi, như bất chợt phát hiện được bạn thân xa cách lâu ngày ngang qua.

Bà Merkel sửng người, dừng lại, rồi rẽ băng luôn vào nhà hàng, chìa tay bắt rất chặt, lắc lắc, tươi cười chào hỏi. Thực khách Đức đang ngồi ăn cứ nhìn tủm tỉm cười cảm kích nhân viên nhà hàng người Việt thật thân thiện, và quá hiếu khách, hoàn toàn không hề phân biệt người khách đó là thủ tướng. Bởi với họ, ai vào nhà hàng cũng chỉ là thực khách, và Thủ tướng đi công tác, gặp công dân bắt tay, cũng chỉ là một công việc như bất kỳ công việc nào giao cho bất kỳ ai đảm nhiệm.

Thủ tướng Merkel thăm nhà hàng Soup & Nem trở thành một sự kiện đặc biệt trong cộng đồng người Việt ở Đức. Không ít người đề xuất sáng kiến, nhà hàng nên treo bức ảnh Thủ tướng bắt tay, để khuếch trương thanh thế, thu hút thực khách. Lời khuyên của chuyên gia Đức khi tư vấn, làm bao người đề xuất bất ngờ: “Nhà hàng sẽ bị coi thường, bởi người ta biết ngay động cơ vụ lợi kiếm tiền bằng chính trị, người Đức rất kỵ. Chính trị là chính trị, kinh tế là kinh tế, sử dụng chính trị chỉ làm mất đi chứ không tạo nên thương hiệu …”.

http://danluan.org/node/7431

Posted in Cách Ứng Xử của người Việt Nam | Leave a Comment »