Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Bauxite’ Category

►Giá than quốc tế 50 – 54 USD/tấn, nhưng Việt Nam nhập của Trung Quốc 71 USD/tấn! Nhập khẩu than Vượt chỉ tiêu đề ra 300%, và về trước thời hạn 4 tháng!!!

Posted by hoangtran204 trên 23/09/2016

06:30 ngày 23/09/2016

Trích:  “giá nhập khẩu trung bình than từ Nga là khoảng 63 USD/ tấn; giá than nhập trung bình từ Indonesia là 44 USD/ tấn. Cao nhất là giá than nhập khẩu từ Trung Quốc với 71 USD/tấn, cao gần 2 lần so với than nhập từ Indonesia”!
Theo dự báo của Bộ Công Thương, trong năm 2016, Việt Nam sẽ nhập khẩu hơn 3,1 triệu tấn than, nhưng số liệu nhập khẩu than của Tổng cục Hải quan (Bộ Tài Chính) tính đến tháng 8 đã lên đến 9,7 triệu tấn, vượt gấp 3 lần kế hoạch đề ra.”
Doanh nghiệp VN rất thích ký hợp đồng mua, bán, đấu thầu với doanh nghiệp TQ, vì đối tác thường lại quả hoặc cho tiền hoa hồng từ 5-20%

Đọc tiếp »

Posted in Làm ăn chung với Trung Quốc, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►”Kinh Khủng” – khi diễn tả về đám mây khổng lồ thải ra từ các ống khói của công ty Formosa ở Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai

Posted by hoangtran204 trên 31/08/2016

Chỉ có hai từ để diễn tả: Kinh Khủng – Formosa ở Nhơn Trạch, Đồng Nai

FB Nguyễn Nữ Phương Dung

30-8-2016

Đây là ảnh thể hiện rõ sự hùng vĩ của những cột khói này. Ảnh: FB Nguyễn Nữ Phương Dung

Sáng nay có việc mình và bạn bè xuống Vũng Tàu. Khi đi ngang địa phận huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai. Nhìn từ xa chừng 2km thấy 1 đám mây to khổng lồ che khuất cả mặt trời. Ban đầu cả bọn hiếu kì chụp hình lại, chỉ nghĩ đó là đám mấy to khổng lồ.

Nhưng khi từ từ chạy đến gần thì thật ko thể tưởng tượng nổi. Đám mây khổng lồ muốn nuốt chửng cả mặt trời đó xuất phát từ các cột khói của nhà máy Formosa Nhơn Trạch.

Mỗi khi xuống Vũng Tàu đi ngang nơi này chúng tôi đều thấy các ống khói này hoạt động ko ngưng nghỉ, liên tục xả khí ra môi trường nhưng đây là lần mà bọn mình thấy nó xả khói kinh khủng khiếp đến vậy.

Theo như người dân ở gần đây cho biết, vào lúc sáng sớm tầm 4-6h sáng là lúc nhà máy này xả khí nhiều nhất, đó là lượng khí thải khổng lồ mà như các bạn thấy trong clip.

Lượng khí này ng dân xung quanh sẽ hít phải, rồi có khi tích tụ thành mây mưa xuống. Ko biết bên trong khí thải có chất gì nhưng dĩ nhiên với Formosa chúng ta có quyền nghi ngờ và kinh sợ đối với lượng khí thải khổng lồ này. Người dân xung quang hít phải khói độc, tích tụ mây mưa xuống theo nguồn nước sử dụng có thể sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều đến sức khoẻ.

Ko thể hiểu được rằng tại sao dân xung quanh nơi này vẫn bình thản sinh sống trong làn khói độc thải ra thường xuyên như vậy.

Chợt ngậm ngùi cay đắng nhớ lại câu hỏi của 1 người Đài Loan đã từng nói với anh Nguyen Anh Tuan khi họ vào Hà Tĩnh làm phóng sự cá chết: “Dân Đài Loan chúng tôi đã phản đối quyết liệt để dừng xây dựng nhà máy thép vì nguy cơ ô nhiễm môi trường của nó, tại sao các bạn lại rước nó về?”

Cũng muốn hỏi những người dân xung quanh đây câu hỏi gần tương tự: “các anh, chị, cô, chú, dì, bác, em có thể sống dưới lượng khí độc này thường xuyên mà ko lo sợ đến sức khoẻ của bản thân, gia đình mai sau?”

Hãy luôn nhớ: Formosa không chỉ có ở Hà Tĩnh!!!


Ô nhiễm môi trường đã tràn lan khắp cả nước.

1968, cựu TT Nguyễn Văn Thiệu từng nói “Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỷ những gì cộng sản làm ” >>>

Nếu vi phạm môi trường, phải đóng cửa nhà máy, nộp lại toàn bộ tài sản”, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói ngày 27/8/2016 tại hội nghị xúc tiến đầu tư vào tỉnh Ninh Thuận.

____________

Dân Đồng Nai kêu khổ vì Formosa xả thải

 
06:37 ngày 01 tháng 08 năm 2016
TP – Năm 2001, Cty TNHH Hưng nghiệp Formosa thuê hơn 200 ha  đất tại KCN Nhơn Trạch 3 (xã Hiệp Phước, huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai) thành lập một phân khu KCN. Hàng ngàn hộ dân ở đây nhiều năm qua phản ánh với chính quyền, các ngành chức năng về tình trạng ô nhiễm nguồn nước. 
Dân Đồng Nai kêu khổ vì Formosa xả thảiMột góc Nhà máy nhiệt điện Formosa tại huyện Nhơn Trạch.

 

Ngoài  nhà máy sợi, dệt nhuộm, Cty này còn xây dựng một nhà máy nhiệt điện vận hành nguyên liệu than đá để tự cung cấp điện sản xuất.

Ngoài ra, Formosa còn xây dựng hạ tầng cho các công ty bên ngoài vào đầu tư, trong số đó có  Cty Chin Well Fastenrs đang bị các cơ quan chức năng điều tra về hành vi  vi phạm về bảo vệ môi trường.

Ô nhiễm nguồn nước

Khu vực ấp 5 xã Hiệp Phước nằm cách khu hàng rào KCN Formosa vài trăm mét. Hàng ngàn hộ dân ở đây nhiều năm qua phản ánh nhiều với chính quyền, các ngành chức năng về tình trạng ô nhiễm nguồn nước. 

Mở vòi nước được bơm lên từ giếng khoan trong vườn nhà, chị Phạm Thị Nhung cho hay: “Nước thì nhiều, nhưng hôi lắm”. Trước đây gia đình chị Nhung dùng nước giếng đào, nhưng rồi nước ô nhiễm phải khoan giếng. Rồi giếng khoan cũng ô nhiễm gia đình chị Nhung khoan giếng sâu hơn và phải dùng bơm hỏa tiễn mới đưa được nước lên. Thế nhưng, dù giếng sâu hàng chục mét nước vẫn ô nhiễm, gia đình chị phải mua nước bình về uống.

 Chị Nguyễn Thị Hòa cho biết: “Gia đình tôi ở đây từ hàng chục năm nay, nguồn nước giếng  luôn mát ngọt, nhưng từ khi có Cty Formosa đến thì vài năm sau nguồn nước giếng có mùi hôi không ai còn dám sử dụng”.

 Để sử dụng được nguồn nước ngầm, chị Lê Thị Lương phải đầu tư thêm một hệ thống lọc nước  giếng. Chị Lương cho hay: “Tắm nước giếng ngứa lắm, người ta bày cách mua máy lọc để xử lý, dùng vậy chứ không biết có an toàn hay không”.

Chỉ hàng chục cây cau trong vườn đã chết rụi đọt, chỉ còn trơ thân cây trụi lũi, anh Lê Bá Thành  buồn rầu: “Cau mười mấy năm tuổi rồi, nhưng chết sạch do ô nhiễm nước. Nhiều nhà khác cũng vậy”.  Ông Lê Minh Cường một nông dân sống hơn 50 năm ở xã Hiệp Phước, nói: “Dần dần không còn cây gì sống nổi, không trồng trọt được gì khi khói Formosa xả mù trời như vậy”.

Có nhà bên cạnh cống Lò Rèn ở xã Long Thọ, huyện Nhơn Trạch nơi dẫn nguồn nước thải của nhà máy xử lý nước thải Formosa ra môi trường, ông Huỳnh Văn Hòa cho biết, ngày trước đây là con mương thu  nguồn nước tự nhiên trong khu vực, sau đó Formosa xả thải vào đây rồi dẫn ra sông Gò Dầu. Chỉ vào mặt nước có màu vàng cợt, ông Hòa cho hay: “Mỗi khi trời mưa và nhất là thêm vào thời điểm buổi tối nước trong nhà máy xả ra ào ạt đen thui”. 

Chị Phạm Thị Nhung phản ánh giếng nước bị ô nhiễm.

Dân chưa được dùng nước máy

Ông Võ Tái Hưng – Bí thư Đảng ủy xã Hiệp Phước cho biết: Đa phần người dân xã Hiệp Phước là người nhập cư, họ là công nhân sống trong các khu nhà trọ. Hiện nay họ đang đối mặt với nguồn nước ngầm bị ô nhiễm, do ảnh hưởng từ Cty Hưng Nghiệp Formosa Nhơn Trạch. 

Những hộ dân ấp 4, ấp 5, xã Hiệp Phước cách phân khu của Formosa Nhơn Trạch chỉ vài trăm mét đang bị ô nhiễm nguồn nước ngầm. Nhưng đến nay nhiều hộ dân vẫn chưa được sử dụng nước máy, mà vẫn phải sử dụng nước giếng khoan và mua nước bình về để ăn uống, sinh hoạt. Một lãnh đạo xã này cho hay, cuộc tiếp xúc cử tri nào người dân cũng đem chuyện ô nhiễm môi trường ra phản ánh, nhưng nhiều năm qua vẫn chưa được giải quyết.

Mới đây Cty Formosa đầu tư đường ống cung cấp nước sạch cho các hộ dân ở xã Hiệp Phước. Tuy nhiên, theo người dân thì nhiều khu vực dân cư chưa có nước máy sử dụng.

Mạnh Thắng

____

Đồng Nai bắt quả tang một công ty xả thải ra môi trường

30-7-2016

TTO – Công ty TNHH Chin Well Fasteners VN ở xã Hiệp Phước, huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai vừa bị bắt quả tang xả thải ra môi trường với quy mô lớn. 

Ngày 29-7, một lãnh đạo Sở Tài nguyên – môi trường tỉnh Đồng Nai xác nhận vừa bắt quả tang Công ty TNHH Chin Well Fasteners VN (vốn 100% nước ngoài, chuyên sản xuất ốc vít, bulông, đóng trong phân khu Khu công nghiệp Formosa, ở xã Hiệp Phước, huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai) xả thải ra môi trường với quy mô lớn. Đồng Nai: Bắt quả tang một công ty xả thải ra môi trường

Tuy nhiên, lãnh đạo này nói chưa cung cấp các sai phạm ban đầu của công ty “vì công an đang điều tra”.

Theo nguồn tin của Tuổi Trẻ, chiều 28-7 Công an Đồng Nai phối hợp với Sở Tài nguyên – môi trường bất ngờ kiểm tra Công ty Chin Well Fasteners VN phát hiện tại đây có 2 đường ống xả thải, trong đó có một ống xả thẳng ra cống thoát nước mà không qua xử lý. Tiếp tục kiểm tra, công an phát hiện tại đây chôn khoảng 200 tấn bùn thải nguy hại và “họ đã thừa nhận sai phạm”.

Đại diện Tổng công ty Tín Nghĩa (đơn vị cho Formosa thuê đất) xác nhận có biết công an bắt vụ xả thải trong khu vực Formosa thuê.

Tuy nhiên, công ty cho hay cho Formosa thuê đất 50 năm vào năm 2001 và đưa ra những ràng buộc chặt chẽ.

“Sau đó, Formosa xin phép làm hạ tầng, xây dựng phân khu công nghiệp Formosa, làm đánh giá tác động môi trường rồi kêu gọi các doanh nghiệp vào đầu tư thì xảy ra vụ xả thải. Phía công ty không quản lý” – vị này nói.

Đề cập đến vụ xả thải vừa bị bắt, một lãnh đạo ở huyện Nhơn Trạch giấu tên cho hay nhiều lần cử tri ở xã Hiệp Phước đã phàn nàn với đại biểu hội đồng nhân dân và nói rõ tình trạng xả thải ở trong Khu công nghiệp Formosa làm ô nhiễm nguồn nước ngầm nhưng đến nay mới phát hiện vi phạm.

Ông Trần Văn Nghĩa – một người dân ở xã Hiệp Phước – nói: “Tiếp xúc đại biểu, tôi và nhiều người dân chỉ rõ nguồn nước ô nhiễm thải ra từ Khu công nghiệp Formosa. Tôi yêu cầu lãnh đạo, đại biểu phải trả lời cho dân Hiệp Phước biết vì sao kêu gọi đầu tư mà để xảy ra ô nhiễm nguồn nước, hại dân”.

HÀ MI

__

 

Quảng Bình: Phát hiện tàu lạ ném chất thải nguy hại xuống biển
Báo Giao thông
30/08/2016 – 07:48 (GMT+7)

UBND tỉnh Quảng Bình vừa ra công văn yêu cầu các lực lượng tăng cường tuần tra kiểm soát việc đổ chất thải trái phép xuống vùng biển tỉnh Quảng Bình.

Trước đó, UBND tỉnh nhận được báo cáo của Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng, việc có ngư dân trình báo phát hiện một tàu hàng lạ thả nhiều bao nylon xuống biển, nghi là chất thải nguy hại cho môi trường.

Cụ thể, khoảng 08 giờ ngày 08/8/2016, tàu đánh cá mang số hiệu QB92986 do anh Nguyễn Đình Khải (SN 1980 trú tại thôn Thanh Xuân, xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch) cùng 7 thuyền viên đang đánh bắt tại tọa độ 18012’N-107022’E (cách cửa Gianh khoảng 54 hải lý về hướng Đông Bắc) đã phát hiện một tàu chở hàng loại lớn, sơn màu đen, ca bin màu trắng, thân tàu có các chữ cái La tinh, không rõ số hiệu.
Quá trình tàu di chuyển, các ngư dân phát hiện trên tàu có hàng hóa được bịt bằng bạt và 2 cần cẩu, đang chạy từ đất liền ra theo hướng Đông – Đông Bắc, tốc độ khoảng 8 hải lý/giờ. Trên tàu có 3 người mặc quần áo công nhân liên tục vứt xuống biển nhiều túi nilon lạ. Các thuyền viên nghi tàu đang lén lút vứt chất thải nguy hại xuống biển.
Để kịp thời ngăn chặn tình trạng trên, UBND tỉnh yêu cầu Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh tăng cường nắm bắt tình hình, điều tra xác minh, tuần tra kiểm soát, nếu phát hiện có các hoạt động tẩu tán, đổ chất thải trái phép trên vùng biển tỉnh Quảng Bình thì xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật; đồng thời báo cáo tình hình cho Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng và chỉ đạo Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Hà Tĩnh phối hợp tuần tra, xử lý.
UBND tỉnh Quảng Bình cũng yêu cầu UBND các huyện, thị xã, thành phố ven biển tăng cường chỉ đạo các ban, ngành chức năng và UBND các xã, phường, thị trấn trên địa bàn tuyên truyền Nhân dân cảnh giác đề phòng, nếu phát hiện có các hoạt động vận chuyển, đổ chất thải trái phép trên vùng biển tỉnh Quảng Bình phải kịp thời báo cáo cơ quan chức năng để có biện pháp xử lý theo quy định của pháp luật.
Văn Thanh
Trên blog của Tểu có bạn đọc đưa ra ý kiến:
  1. Lại là ngư dân phát hiện tàu lạ ! Không biết BP, CSB, HQ lẫn đâu mất tiêu . Nhân Dân đóng tiền , Nhà Nước sắm tàu cho các LL BP, HQ, CSB… Nhân Dân đóng thuế trả lương cho họ . Vậy mà để ngư dân phát hiện tàu lạ !

  2. Bạn vàng của đảng ta đấy.

  3. Tàu lạ vào vùng biển VN xả thải mà Cảnh sát biển và Biên phòng VN không biết ư? Nhầm rồi! Cảnh sát biển và Biên phòng VN đều đã được báo trước và đã nhận “tiền phạt” từ các chủ tàu này rồi.
    Chỉ có nhân dân là không biết thôi

 

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Làm ăn chung với Trung Quốc, Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »

►Nhà thầu Trung Quốc thi công gian dối tại dự án đường cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi

Posted by hoangtran204 trên 16/08/2016

Nhà thầu Trung Quốc thi công gian dối tại dự án đường cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi

LĐ – 187 PHÓNG SỰ THANH HẢI 06:52 ngày 12/08/2016
 

Xe tải chở đất bùn khai thác trái phép tại lòng hồ thủy lợi Hố Dọc để đôn nền đường cao tốc. Ảnh: Thanh Hải

Xe tải chở đất bùn khai thác trái phép tại lòng hồ thủy lợi Hố Dọc để đôn nền đường cao tốc. Ảnh: Thanh Hải

Chỉ thi công 10,6km (thuộc gói thầu A3) của dự án đường cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi, nhưng nhà thầu Giang Tô (Trung Quốc) đã luôn “làm nóng” hiện trường bởi liên tục có biểu hiện làm ăn gian dối, bị người dân địa phương phản ứng. Thế nhưng, bất chấp tai mắt giám sát, đơn thư tố cáo của người dân, trên công trường cao tốc, đơn vị thi công vẫn ngang nhiên làm ẩu, tiếp tục lấy đất bẩn, bùn lầy từ nguồn khai thác trái phép để đắp nền đường, làm giả, nhưng quyết toán thật…

Dự án cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi là một phần của đường bộ cao tốc Bắc – Nam, có chiều dài gần 140km, tổng kinh phí gần 28.000 tỉ đồng, được đánh giá sẽ góp phần quan trọng cho sự phát triển kinh tế xã hội khu vực miền Trung. Tuy việc xây dựng chủ yếu từ nguồn vốn vay, dự án cũng sẽ là “gánh nợ” nặng cho con cháu. Vì ngay từ lúc thi công, nhà thầu đã có biểu hiện làm ăn gian dối, cảnh báo kém chất lượng. Đáng nói, sai phạm được dân tố cáo liên tục, song không được xử lý triệt để. Đơn vị thi công tiếp tục làm trái quy trình một cách công nhiên, như thách thức người dân…

Công khai múc đất bùn, đôn nền đường cao tốc

Sau nhiều lần tố cáo hiện tượng làm ăn gian dối của nhà thầu Giang Tô, Trung Quốc tại gói thầu 3A trên đường cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi – đoạn qua huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi – không mang lại kết quả, người dân đã cầu cứu đến báo chí.

Mấy ngày qua, liên tiếp phát hiện đơn vị thi công tiếp tục múc bùn đất tại lòng hồ thủy lợi Hố Dọc, huyện Bình Sơn để đổ trực tiếp, đôn nền đường cao tốc.

Sáng 9.8, người dân địa phương đã mật báo, chúng tôi lập tức có mặt tại hiện trường. Không quá khó để ghi hình trực tiếp những đoàn xe đào bùn đất tại lòng hồ Hố Dọc, thuộc xã Bình Nguyên, rồi nối đuôi nhau chở đến đổ nền đường cao tốc tại vị trí Bàu Sen – xã Bình Trung, huyện Bình Sơn – Km 101 + 445 – km101 + 800-102+240.

 Hình ảnh đất đá không đúng quy chuẩn được nhà thầu Giang Tô (Trung Quốc) đôn nền đường cao tốc (ảnh do người dân chụp lại).

Từ điểm cuối – nơi các xe tải nặng đang đổ bùn đất xuống công trình đường cao tốc, chúng tôi bám theo đuôi xe trong vai người đi buôn đồng nát. Có lẽ bởi chúng tôi bề ngoài quần áo xộc xệch, xe máy cà tàng, nên đoàn xe cứ vô tư đưa chúng tôi đến tận điểm đầu – nơi lòng hồ thủy lợi Hố Dọc, xã Bình Nguyên, cách đó chừng 4km. Tại đây, có 3 xe đào đang xả hết công suất để múc bùn, đất ngay lòng hồ, cung ứng cho đoàn xe khoảng chục chiếc vận chuyển đến khu vực Bàu Sen để đôn nền đường.

Công trường hoạt động ầm ào, khẩn trương, tiếng máy vang dội cả một góc núi. Thế nhưng, khi phát hiện có nhóm người lạ ghi hình, lập tức mọi phương tiện dừng đột ngột. Cánh lái xe tứ tán, lảng tránh tiếp xúc với chúng tôi. Ngay đoàn xe tải nặng đang công khai chở đất đôn đường cao tốc cũng bỗng dưng dừng chạy. Một số xe bỏ hẳn công trường để sơ tán đi nơi khác.

Gói thầu A3 do Cty Giang Tô (Trung Quốc) thi công có tổng giá trị khoảng 1.360 tỉ đồng, thực hiện từ nguồn vốn vay của Ngân hàng Thế giới (WB). Một dự án trọng điểm của ngành GTVT Việt Nam, được Chính phủ đặc biệt quan tâm, tại sao lại có hiện tượng lén lút, lo sợ mơ hồ, và dừng hẳn thi công khi có người ghi hình?

Ông Trần – một nhà thầu phụ từng cung ứng vật tư để xây dựng tại dự án đường cao tốc này cho biết:

“Không cần điều tra, chẳng phải mất công để xác minh cũng có thể khẳng định ngay hoạt động múc đất, bùn tại lòng hồ thủy lợi để đổ trên đường cao tốc là hành vi vi phạm pháp luật, trái quy trình xây dựng một công trình lớn như đường cao tốc Bắc – Nam”.

Theo ông Trần, mọi vật tư cung ứng cho công trình đều được giám sát chặt chẽ, thông qua quá trình kiểm soát nghiêm ngặt. Nếu là đất đôn nền, phải có giấy phép khai thác mỏ khoáng sản, chất lượng đất – cát phải được kiểm định, được đơn vị tư vấn, giám sát cấp chứng thư công nhận… mới được phép đưa vào công trình. Đất bùn tại lòng hồ thủy lợi Hố Dọc không nằm trong danh mục mỏ khoáng sản do UBND tỉnh Quảng Ngãi hoặc Bộ TNMT cấp, đang bị khai thác trái phép, nhưng cung ứng để đổ vào công trình đường cao tốc như vậy là hoàn toàn vi phạm quy trình.

Ông Trần giải thích thêm, sở dĩ có việc ăn cắp đất ở lòng hồ thủy lợi để đổ đường cao tốc là vì nguồn cung đất gần công trình, và là đất đào trộm nên trốn được thuế tài nguyên. Vì lợi nhuận, nhà thầu gian dối, làm ẩu. Nhưng vấn đề cốt lõi là nếu không có sự bắt tay, thông đồng của đơn vị tư vấn, giám sát thì sự gian dối này khó trót lọt.

Đắp nền đường trên túi bùn

Theo đuôi những xe tải nặng đào đất trộm tại lòng hồ thủy lợi Hố Dọc, chúng tôi đến công trường XD đường cao tốc tại khu vực Bàu Sen, thuộc xã Bình Trung, huyện Bình Sơn – nơi nhà thầu Giang Tô, Trung Quốc đang thi công – lại phát hiện thêm một sự gian dối khác.

Quy trình theo hồ sơ thiết kế, đơn vị thi công phải bóc lớp đất phong hóa, bùn lầy trên mặt hồ, chở đến các bãi thải (đã quy hoạch gần đó) trước khi đôn đất, cát đủ quy chuẩn làm nền đường. Tuy nhiên, thực tế đơn vị thi công chỉ đôn từ cọc cát, trải vải địa rồi đổ đất lên lu lèn khi chưa nạo vét bùn.

 Ông Phám Tấn Lực – người dân địa phương đã viết đơn tố giác hành vi gian dối của nhà thầu Trung Quốc tại dự án xây dựng đường cao tốc. Ảnh: Thanh Hải

Posted in Làm ăn chung với Trung Quốc, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Đặc biệt: Bút ký của nhà văn Hoàng Quốc Hải: Trải nghiệm Hà Tỉnh-Formosa

Posted by hoangtran204 trên 05/08/2016

CHÚNG TÔI ĐI ĐIỀN DÃ – HÀ TĨNH – FORMOSA

Hoàng Quốc Hải
Bút ký

Nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, chuẩn bị cho đoàn nhà văn chúng tôi đi thâm nhập thực tế rất chu đáo.

 

Chúng tôi chọn Hà Tĩnh, nơi có điểm nóng Formosa. Đoàn chúng tôi gồm nhà văn Hoàng Quốc Hải, nhà thơ Trần Nhương, nhà văn Văn Chinh, nhà phê bình kiêm nhà giáo Bùi Việt Thắng, nhà báo Kiều Mai Sơn trẻ nhất đoàn, khoảng ba chục tuổi. Số còn lại tuổi trên 60 đến dưới 80.

Chúng tôi khởi hành từ Hà Nội lúc 9 giờ sáng ngày 18 tháng 7 năm 2016, trên một chiếc xe tốt nhất và lớn nhất mà Hội Nhà văn đang sở hữu, cùng một lái xe trẻ tuổi, đẹp trai, ngoan nết, giỏi nghề đó là Nguyễn Đăng Khôi.

Như đã hẹn trước, qua Thành phố Vinh, chúng tôi đón nhà văn Đức Ban, nguyên Chủ tịch Hội văn nghệ Hà Tĩnh, hiện là Chi hội trưởng chi hội nhà văn Việt Nam tại Hà Tĩnh. Cùng đi còn có nhà văn Đàm Quỳnh Ngọc, phó Chủ tịch Hội văn nghệ Nghệ An.

Chúng tôi đi với tinh thần tự túc từ ăn ở đến đi lại, không làm phiền địa phương. Thế nhưng các bạn nhà văn, nhà báo , thậm chí học trò và cả phụ huynh của học trò thầy giáo Bùi Việt Thắng, cứ nối nhau chiêu đãi … Nhân đây, chúng tôi xin bầy tỏ lòng biết ơn đối với các bạn đã tiếp sức cho chúng tôi.

Nhờ sự sắp xếp của nhà văn Đức Ban và sự giúp đỡ của Ủy ban nhân dân tỉnh Hà Tĩnh, 8 giờ sáng ngày 19, chúng tôi khởi hành tới Formosa. Bữa nay nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú, phó Chủ tịch Hội văn nghệ Hà Tĩnh cùng đi với đoàn.

Nhà báo Ngọc Vượng, phóng viên thường trú báo Gia đình- Xã hội lái chiếc ô tô riêng của anh dẫn đường. Tới khách sạn Mường Thanh, tiếp giáp với cổng phía Tây của Formosa, tất cả đều dừng lại. Chờ chúng tôi vào trong cổng của Formosa, Ngọc Vượng mới quay về.

Người hướng dẫn chúng tôi thăm khu công nghiệp Formosa Hà Tĩnh là một cô gái thuộc bộ phận đối ngoại, từng làm việc dưới quyền ông Chu Xuân Phàm, người phát ngôn khá ấn tượng trong cuộc họp báo đầu tiên sau vụ cá chết. Cô đi cùng xe với chúng tôi. Cô có khuôn mặt và mái tóc nom hao hao như các cô gái Trung Hoa, tôi hỏi:

– Xin lỗi, cháu là người Việt hay người Hoa?

– Dạ, cháu là người Việt ạ, cô gái đáp.

– Cháu tên chi, quê ở đâu?

– Dạ cháu tên Dung, quê ở Đà Nẵng.

– Cháu học ngoại ngữ tiếng Trung, và làm phiên dịch?

– Dạ đúng.

Nhà văn Trần Nhương hỏi:

– Các bác có được chụp ảnh không?

– Dạ được, nhưng chụp ít thôi ạ.

Xe vừa khởi động chầm chậm, tôi giơ máy ảnh chụp qua cửa kính. Lập tức người bảo vệ xộc ra đập tay vào cửa la:

– Không được chụp ảnh!

Nom gương mặt anh có vẻ hậm hực, tức tối. Cảm thấy tội nghiệp, chỉ vì miếng cơm manh áo! 

Tội nghiệp cho cả nền kinh tế nước nhà sau 30 năm đổi mới, vẫn thân phận kẻ làm thuê. Cao hơn nữa thì đua nhau làm gia công như dệt may, giầy dép, đồ gỗ… và bà thứ trưởng Bộ Lao động Thương binh và Xã hội còn hí hửng khoe trước: “Năm nay nước ta có số lao động xuất khẩu cao nhất so với các năm trước.”

Hình như những người lãnh đạo chưa nuôi được ý chí tự cường, giúp dân thoát cảnh làm mướn. Nhà nước chưa một lần khuyến khích người đi lao động nước ngoài phải chú ý học lấy nghề, để về nước tham gia vào các ngành sản xuất mà chỉ thuần túy giúp họ đi bán sức lao động.
.

Một góc Fomosa. Ảnh Trần Nhương.
.

Xe chúng tôi đi chầm chậm trong khu vực có đường băng chuyền đặt trên cao, nom như một đoàn tầu điện dài hun hút . Đường băng chuyền chạy từ phía bờ cảng Sơn Dương len lỏi vào khu vực các nhà máy.

– Cháu giới thiệu qua về Khu liên hợp này đi.- trong đoàn có người nói.

– Dạ, thưa các bác, xe chúng ta đang chạy trong khu vực nhà máy của Công ty TNHH Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh. Dự án khu liên hợp gang thép và cảng Sơn Dương do Formosa làm chủ đầu tư có 3 hạng mục: Nhà máy luyện gang thép công suất 7, 5 triệu tấn/ năm; nhà máy điện công suất 650 MW và cảng nước sâu Sơn Dương. Tổng diện tích của dự án là 3.318,12 ha, trong đó diện tích mặt đất 2.025, 37 ha, diện tích mặt biển 1. 293, 35 ha.

– Cảng đón được tàu trọng tải bao nhiêu tấn và độ sâu bao nhiêu mét, tôi hỏi.

– Dạ, cháu thấy tầu lớn vẫn vào đây bốc hàng, còn trọng tải bao nhiêu cháu không rõ, độ sâu cháu cũng không biết.

Theo tìm hiểu, Sơn Dương thuộc loại cảng biển sâu nhất Việt Nam, độ sâu ổn định tới 20 mét, độ chênh thủy triều không ảnh hưởng tới việc tàu ra vào. Cảng này, tàu 300. 000 tấn có thể bốc xếp hàng thoải mái. Nghĩa là cả một Hạm đội lớn như Hạm đội 7 của Hải quân Hoa Kỳ, cũng có thể cập cảng Sơn Dương và trú tránh an toàn.Với độ sâu ấy, tầu ngầm cũng có thể ra vào dễ dàng. Hơn nữa trên bờ cảng, còn diện tích mặt đất khá rộng, vừa làm bến bốc, dỡ hàng hóa, khi cần có thể dẹp lại làm sân bay dã chiến. Nghĩa là Sơn Dương có khả năng vừa là cảng thương mại lớn vừa là căn cứ quân sự tuyệt hảo. Không thể hiểu, bằng cách nào mà Formosa lại chui được vào tử huyệt này của nước ta? Lại nữa nó được xây dựng nhanh với tốc độ chóng mặt, do 8 nhà thầu của Trung Hoa đại lục với cả vạn người họ ồ ạt kéo sang làm việc hối hả một cách đáng ngờ!

Khu kinh tế Vũng Áng ở chân núi phía bắc dẫy Hoành Sơn gồm các xã: Kỳ Nam, Kỳ Phương, Kỳ Lợi, Kỳ Long, Kỳ Liên, Kỳ Thịnh, Kỳ Trình, Kỳ Hòa, Kỳ Ninh thuộc huyện Kỳ Anh. Tổng diện tích hơn 30 km2. Nghĩa là nó chiếm hơn 1/10 diện tích của cả huyện này.

Xe của chúng tôi vẫn lăn bánh trên những nẻo đường mà cô Dung chỉ dẫn. Không hiểu sao trong tôi lại nhen lên từ ký ức, rằng lúc này tôi có cảm giác y hệt hồi những năm đầu của thập niên 50 của thế kỷ 20, như tôi đang đi trong vùng địch tạm chiếm, mặc dù tôi đang đi trên đất nước của tôi, và người chủ tạm này theo hợp đồng, họ chỉ làm chủ có 70 năm thôi. Thực ra, theo luật pháp nước tôi, họ chỉ được phép thuê 50 năm, còn 20 năm gian dối kia là do có kẻ tiếp tay. Cũng như Hồng Kông Trung Quốc chỉ thuộc về người Anh có 99 năm. Nhưng Hồng Kông là nhượng địa.

Ngoài kia cảng Sơn Dương mênh mang nước, biển xanh rờn. Trong khu liên hợp này, các nhà máy dường như chưa khởi động. Tôi hình dung khi các nhà máy luyện gang thép và nhà máy điện khổng lồ kia hoạt động đồng bộ, khí thải phun khói bụi lên trời thì từ Vinh và Đồng Hới chắc nhận ra vị trí của Hà Tĩnh thật dễ dàng. Khu công nghiệp này khi vận hành, nó sẽ phát thải lên trời, thải qua các nguồn nước , thải trong lòng đất, trong đó có bụi than, có khí độc hóa chất, có chất rắn không hòa tan… Vậy là từ bầu trời, mặt đất, nguồn nước ngầm, dưới đáy biển sẽ đồng bộ nhận chất thải độc của khu công nghiệp Formosa. Tuy nó mới chỉ súc rửa đường ống thôi, đã hủy diệt môi sinh hơn 200 km biển chạy suốt bốn tỉnh, và không một sinh vật biển nào từ tầng mặt đến tầng đáy có thể sống sót, từ các loài tôm cua cá nghêu sò đến san hô rong tảo đều chết. Cá chết nổi trắng các bờ biển, một vụ đầu độc kinh hoàng. Một vụ đầu độc khổng lồ có dự mưu chứ không phải vô tình. Một thảm họa môi trường do con người gây ra với qui mô lớn như thế này, chưa từng một lần xảy ra trên Trái đất.

Tại sao nói có dự mưu? Có dự mưu là bởi thủ phạm có chuẩn bị, có tính toán cho hành vi và biết trước hậu quả. Điều này đã được Chu Xuân Phàm, người phụ trách đối ngoại của Formosa phát ngôn trước báo chí và lãnh đạo địa phương sau mấy ngày cá chết. Vẻ mặt giận dữ, thái độ ngông ngạo, lời nói xấc xược, y lớn tiếng quát hỏi: “Muốn cá hay muốn thép? Chọn tôm cá hay chọn thép? Muốn cả hai thì đến Thủ tướng cũng không làm được”.

Như vậy là cả Chu Xuân Phàm và lãnh đạo Formosa Hà Tĩnh, đều biết rõ tác hại của hóa chất mà họ dùng để súc rửa đường ống. Thật là một tội ác đã được sắp đặt. Vậy mà còn có kẻ bênh che.

Sau đó Formosa chối tội, đuổi Chu Xuân Phàm về Đài Loan. Chúng tôi thường bảo Chu Xuân Phàm thuộc trường phái hiện thực trần trụi. Và chính những lời thú tội của Phàm cũng là một bằng chứng phạm tội quả tang.

Vậy là kẻ thủ ác đã công khai thách thức và công khai thú tội. Đây là loại tội phạm môi trường, nhân chứng vật chứng có đủ. Vấn đề còn lại là luật pháp Việt Nam phải khởi tố và Tòa án phải xét xử, phải truy tố chứ không thể chỉ xin lỗi rồi cho qua. Hai đứa trẻ vì đói mà cướp mẩu bánh mì và vài thứ trị giá có 45.000đ còn phải ngồi tù,vì Tòa tuyên đó là hành động gây nguy hại cho xã hội.Thế thì kẻ đầu độc môi trường, tàn sát vô vàn sinh vật biển suốt một dải dài hơn 200 cây số , làm tê liệt nhiều ngành kinh tế và ảnh hưởng xấu tới đời sống hàng mấy chục vạn người. Và nửa thế kỷ sau chắc gì môi trường đã có thể hồi sinh.Thử hỏi tội ác ấy có nguy hiểm cho xã hội không? Có xứng đáng để truy tố không, hay nó không nguy hại bằng hai đứa trẻ cướp mẩu bánh mì? Đây còn chưa kể đến cú sốc tâm lý cực lớn đối với mọi người, đặc biệt là đối với trẻ em thì việc sang chấn thần kinh, sang chấn tâm lí sẽ ảnh hưởng suốt cuộc đời. Liệu Formosa và những kẻ rước Formosa vào có thể đền bù được tội ác này không?

Đi 16 km, được một góc khu công nghiệp Formosa, cũng tức là chúng tôi chỉ được phép cỡi ô tô xem nhà xưởng và sắt thép trong phạm vi đó.

Lưới chất đống góc sân một nhà dân tại xã Kì Lợi

Tiếp theo chúng tôi vào thăm bà con ngư dân tái định cư ở Đồng Yên thuộc xã Kỳ Lợi huyện Kỳ Anh.

Một con đường chạy giữa hai dẫy nhà thưa thớt. Đây là khu vực của các gia đình ngư dân tái định cư. Trời nắng nóng như thiêu, nhiệt độ ngoài trời đến 40 độ C, bốn bề không một bóng cây. Các nhà cất còn tạm bợ, nhiều nhà chưa hoàn thiện. Chúng tôi ghé một ngôi nhà nhỏ ven đường. Ngôi nhà vừa cất xong, chỉ có tường vách, không thấy một thứ đồ đạc gì đáng giá ngoài đống lưới cuốn gọn trong góc nhà cỡ chừng một mét khối. Một người phụ nữ bế con bên nách nhìn ra đường vẻ ngơ ngác. Chúng tôi bước vào nhà hỏi chuyện. Được biết dẫy nhà lơ xơ đây thuần dân tái định cư của xã Kỳ Lợi, tất cả đều là ngư dân bám biển sống từ nhiều đời. Nơi tái định cư có tên là xóm hoặc làng Đồng Yên. Gọi là Đồng Yên, nhưng lòng người lại không yên. Chị chủ nhà tên Nguyễn Thị Vinh, sinh năm 1982, tuổi Nhâm tuất. Nhà văn Trần Nhương trêu: “Nhâm tuất – con chó vàng, giàu rồi, lo gì”.

Như đụng vào nỗi lòng đang lo lắng buồn đau, chị Vinh than thở:

– Ông ơi, con đang lo không biết sống sao đây. Mấy tháng nay thuyền úp bến, lưới chồng đống khô rang, thèm con tôm con cá đến xót cả ruột. Chị Vinh có hai con nhỏ, bốn tuổi và hai tuổi. Chồng, anh Nguyễn Văn Tâm sinh năm 1975.

Thấy tôi ghi tên tuổi của vợ chồng chị Vinh, bà con xóm giềng kéo đến rất đông. Họ không cần biết chúng tôi là ai. Tất cả đòi ghi tên và số người trong nhà. Nguyễn Thị Thơ 55 tuổi, chồng là Hoàng Văn Từ 55 tuổi, nhà có 10 khẩu. Thôi thế nhà em xong rồi. Bà Thơ vừa quay ra, người khác đã len vào xướng danh.

Nhà văn Trần Nhương giải thích:

– Bà con ơi, chúng tôi là khách qua đây chứ không phải cơ quan công quyền gì đâu. Bà con không để ý, vẫn cứ đòi ghi tên – Hoàng Kham, bác ghi đi. Nhà em 10 khẩu, 4 lao động biển.

Tôi hỏi xen: – Thế bây giờ bà con đã đi biển được chưa?

– Chưa! Nước vẫn còn ngứa lắm. Trong lộng chưa thấy có cá tôm gì.

– Thế ra khơi được chứ ạ?

– Khơi thì được nhưng phải có thuyền lớn. Mới lại đánh bắt về bán cho ai. Dù cá sạch, dân vẫn không dám ăn. Nhà nước chưa hướng dẫn chỉ số an toàn, chưa có chỉ dẫn gì hết, ai dám mạo hiểm.

– Bác ơi, em Nguyễn Văn Thành 57 tuổi, nhà 8 khẩu.

– Em Nguyễn Bá Thạch 62 tuổi, nhà 6 khẩu.

– Em Phạm Minh 54 tuổi, nhà 8 khẩu v.v…

Tất cả bà con đều là ngư dân thuộc xã Kỳ Lợi.

Chúng tôi hỏi:

– Từ ngày phải ngừng đi biển, bà con có được Nhà nước hỗ trợ gì không?

– Dạ có, mỗi khẩu một tháng được 15 kí gạo. Nhưng bác bảo chỉ có hạt gạo không sống sao nổi. Còn trăm thứ khác phải tiêu pha chứ. Trước, mọi thứ chi tiêu đều lấy từ biển. Không biết rồi đây sẽ sống ra sao.

– Các bác có làm gì thêm để kiếm tiền không?

– Trước Formosa thuê lặn 18 triệu, nay họ gọi thuê 50 triệu, chẳng ai đi.

– Sao lại không đi?

– Đi cho mà chết à. Tôm cá còn chẳng sống được. San hô, hoa đá còn chết. Chết tiệt, chẳng còn gì cả. Mình lặn xuống cho toi mạng à. Đã có người chết vì lặn thuê cho họ rồi đấy.

Tôi gợi chuyện bà con:

– Vậy chớ bây giờ Nhà nước hỗ trợ cho bà con chuyển nghề. Rồi trong nhà có thanh niên mạnh khỏe, Nhà nước đào tạo nghề rồi cho sang Đài Loan lao động, bà con có ưng không?

– Không! Chúng em suốt đời bám biển. Nay làm rừng, làm ruộng không làm được, không sống được. Con cái dốt nát, chữ nghĩa ít. Các ông cho học vớ vẩn rồi cho sang Đài Loan. Họ nhận vào làm việc tay chân vài tháng rồi kêu hết việc. Họ hỏi có biết vận hành máy móc không. Không biết, họ tống về. Thế là ôm nhau chết đói cả lũ.

– Vậy nguyện vọng bà con thế nào?

– Chúng tôi muốn biển. Muốn Nhà nước bắt Formosa làm sạch biển cho chúng tôi sinh sống. Muốn Nhà nước tống cổ Formosa đi thì chúng tôi mới yên tâm làm ăn.

Tôi nói, nếu Nhà nước đền bù thỏa đáng, bà con nghĩ sao?

– Không! Đã bảo không là không. Không đền bù. Tiền ấy đem làm sạch biển cho ngư dân. Chúng tôi cần sinh sống lâu dài trên đất của tổ tiên đã tạo lập từ ngàn đời. Dân chài 4 tỉnh miền Trung này tới cả mấy chục vạn chứ ít đâu. Lại còn bao nhiêu, bao nhiêu là người sống theo con cá nữa chứ, nó không đơn giản như các ông nghĩ. Các ông hay nghĩ quẩn lắm, định đem vài tờ giấy bạc làm mờ mắt chúng tôi sao?

Được bà con dạy cho một bài học, tôi chưa kịp đáp lời. Một ông già nom có vẻ đàng hoàng chững chạc, nhìn thẳng vào mắt tôi, ông hỏi:

Có thật các ông muốn ngư dân chúng tôi chuyển nghề, để trao biển cho Trung Quốc không? Đời đời dân tôi bám biển là để giữ biển. Giữ biển là giữ nước đấy.

Câu hỏi vỗ mặt của người dân chài khiến tôi bàng hoàng. Chưa kịp nói lời xin lỗi, ông đã bỏ đi.

Đúng là dân biển ăn sóng nói gió, chém to kho mặn, đã nói một là một, hai là hai.

Chia tay bà con, chúng tôi ra bãi biển Vũng Áng. Trời nắng chang chang, biển đầy ắp nước. Nước xanh ngăn ngắt, sóng vỗ lăn tăn như mời gọi mà không ai dám nhúng tay xuống nước. Bãi cát trắng phau. Những con thuyền thúng úp sấp nom như những nấm mồ. Những con thuyền dài bọc phủ ni lông trắng toát, nom như những ngôi mộ mới vừa chôn cất. Mép nước san sát những con thuyền bỏ biển neo đậu, bập bềnh theo nhịp sóng vỗ, như một điệu ru buồn.

Nhìn cảnh tượng đau lòng, lại nhớ đọc mạng, thấy các đại biểu Quốc hội đang làm nóng hội trường về chuyện Formosa.

Ông Trương Trọng Nghĩa đại biểu đoàn thành phố Hồ Chí Minh đề nghị Quốc hội phải thảo luận vấn đề Formosa.

Rõ ràng Formosa tàn sát môi trường biển miền Trung là một sự kiện động trời.

Đại tướng Đỗ Bá Tỵ, phó Chủ tịch Quốc hội: “Câu hỏi đặt ra là môi trường khi nào được khắc phục, nghề cá của ngư dân đến khi nào khôi phục được? Nếu không trả lời được những câu hỏi, không có dự kiến, giải pháp đủ mạnh sẽ rất khó lường, không chỉ là câu chuyện kinh tế mà còn nhiều vấn đề khác… Tôi thấy vụ việc Formosa còn là vấn đề tiềm ẩn lâu dài. Nếu không lường trước, tình hình sẽ còn diễn biến hết sức phức tạp. Vấn đề ở đây không chỉ đơn giản là kinh tế mà còn gắn với quốc phòng, an ninh.”

Có đại biểu đòi lập Ủy ban giám sát đặc biệt Formosa.

Ông Hà Ngọc Chiến, Chủ tịch Hội đồng dân tộc của Quốc hội nêu vấn đề:

“Chính phủ cần làm rõ nguyên nhân chủ quan liên quan đến việc phê duyệt, thẩm định dự án này. Bởi vì theo thông tin, đây là dự án nước ngoài rất lớn nhưng được phê duyệt rất nhanh. Đánh giá tác động môi trường cũng được phê duyệt rất nhanh. Rồi họ đòi hỏi ưu đãi nọ, ưu đãi kia cũng được phê duyệt rất nhanh. Và cuối cùng hậu quả tai hại cũng rất nhanh”.

Có đại biểu Quốc hội còn đề nghị đem vấn đề Formosa ra trưng cầu dân ý.

Ông Trần Hoàng Ngân đại biểu Thành phố Hồ Chí Minh nói: “Khi giải quyết vấn đề Formosa phải xem đây là dự án quốc gia. Các Ủy ban của Quốc hội phải tăng cường giám sát đã trả lời thỏa đáng cho cử tri dự án này có xứng đáng tồn tại không, theo quan điểm của cá nhân tôi là không”.

Luật sư Trương Trọng Nghĩa đoàn Tp Hồ Chí Minh nói về Formosa có đề cập đến ý kiến của cử tri: “Cử tri cũng đặt câu hỏi là cho đến nay chưa thấy các đại biểu Quốc hội ở các tỉnh miền Trung và các Ủy ban của Quốc hội có ý kiến gì cả, chí ít là cũng có thông tin, chí ít là dự kiến sẽ làm gì”.

Vậy là các đại biểu Quốc hội đã phản ánh trung thực nguyện vọng của dân. Dân muốn được thông tin minh bạch. Dân muốn truy cứu trách nhiệm người lập và người phê duyệt ưu đãi dự án Formosa nhanh đến chóng mặt. Dân không muốn có Formosa.

Rời Vũng Áng, đoàn chúng tôi vào Thiên Cầm. Biển đẹp như mơ, bãi cát thoải, đây đó có một vài chiếc dù xòe to, dăm chiếc ghế nhựa xanh đỏ để chụm, chờ khách. Bãi tắm Thiên Cầm bình thường ai đã ghé thăm vào mùa nóng, khó có thể cầm lòng đi nơi khác. Phải nói vẻ đẹp của bãi Thiên Cầm có sức gợi cảm đến mê hồn. Vậy mà mùa hè này nó trở nên đìu hiu, cô quạnh. Các quán hàng trên bến vắng teo. Chủ quán nọ nhìn sang chủ quán kia chuyện vãn.

Tôi hỏi cô Tám Hạnh – một chủ quán, việc kinh doanh hàng họ thế nào.

Cô ngáp dài uể oải đáp:

– Chán lắm bác ơi, ế lắm. Từ đầu tháng tư, sau vụ cá chết trắng biển, khách qua đây đi vội như đi qua vùng có bệnh dịch chứ không ghé nghỉ như mọi năm. Mọi năm vào cữ này, chúng cháu bận túi bụi từ sáng sớm đến nửa đêm.

– Quán nhà ta có mấy người phục vụ.

– Nhà cháu có 12 người, nhận thêm 8 người giúp việc.

– Năm nay vắng khách, cô cho người giúp việc nghỉ hết à.

– Thôi thì cầm cự nuôi nhau tạm bác ạ, đuổi họ đi đâu. Ở đây nó định hình công việc rồi. Rời biển là chết đói.

– Nếu Nhà nước hỗ trợ cho cô chuyển nghề, cô có ưng không.

– Không. Nhà nước để tiền ấy với tiền Formosa đền bù, làm sạch biển cho dân chúng cháu làm ăn thôi. Không lấy đền bù, cũng không đi đâu cả, dân chúng cháu đã có kiến nghị cả rồi.

Sáng sớm, chúng tôi ra cảng cá Cẩm Nhượng. Thuyền về bến, tôm cá lèo tèo. Thấy một tốp gần chục phụ nữ ngồi bới đống rong rêu nhặt ốc, sò và cá lẹp. Lại một tốp đang phân loại tôm đóng vào thùng xốp.

Tôi hỏi ông chủ có tên Trần Kỳ khoảng ngoài 50 tuổi. Ông Kỳ chỉ tay về phía những con thuyền bên mép nước nói:

– 15 thuyền về bến mà chỉ có bằng này sản phẩm, chừng năm, sáu chục cân.

Ông cho biết biển Thiên Cầm nằm về phía cực bắc của Hà Tĩnh, nên ít chịu ảnh hưởng. Nhưng sản lượng đánh bắt tụt hẳn, chỉ bằng một phần tư, một phần năm các vụ trước. Giá cả cũng tụt quá nửa. Có đánh bắt về cũng không bán được cho ai.

– Vậy ông đóng các thùng tôm kia chở đi bán ở đâu?

Ông Trần Kỳ cười như mếu:

– Chở ra Vinh, ra Thanh Hóa, ra Hà Nội bán cho các bác chứ chở đi đâu. Bây giờ làm ăn chán lắm. Tôi có hai thuyền đánh cá, phải cho ra đánh bắt tận Quảng Ninh. Mong sao biển sạch trở về làm ăn như cũ. 
.

Nhà văn Hoàng Quốc Hải và Nhà văn Trần Nhương gặp dân xã Kì Lợi. Ảnh: TNc.

Chúng tôi gặp nhiều người khác nhau, từ ngư dân trực tiếp đi biển, đến người thu gom phân phối; người chế biến các sản phẩm như làm nước mắm, buôn bán cá, tôm, mực khô, người chở xe thồ, xe điện, người kinh doanh nhà hàng, khách sạn, tất cả họ đều mong muốn biển sạch để được làm ăn như cũ. Trước khi biển bị Formosa đầu độc chẳng nói làm gì, nay là ước mơ của dân biển sao cho trở về được cái ngày xưa ấy.

Trở lại các vấn đề của dự án Formosa. Cái gì cần nói, các đại biểu Quốc hội đã nói cả rồi. Chỉ tiếc các cơ quan quản lý Nhà nước ta, nghiệp vụ mỏng quá. Ngay như Bộ Tài nguyên- Môi trường, cuối năm 2015 vào kiểm tra các chỉ số môi trường của Formosa vẫn cảm thấy bình yên.

Các cấp lập và phê duyệt dự án cũng không hình dung được khu công nghiệp sẽ hoạt động như thế nào, do đó không đặt ra các tiêu chí đảm bảo môi trường như một điều kiện tiên quyết để phê duyệt dự án.

Đọc một đoạn sau đây, sẽ hình dung ra tất cả: “Khu kinh tế Vũng Áng được Thủ tướng Chính phủ thành lập theo quyết định số 72/2006 QĐ-TTg ngày 3.4.2006 có diện tích 2.278,1 ha là khu kinh tế đa ngành đa lĩnh vực với trung tâm:

– Phát triển các ngành luyện kim với lợi thế tài nguyên, nguồn nguyên liệu, các ngành công nghiệp gắn với khai thác cảng biển, khu công nghiệp trung tâm nhiệt điện và lọc dầu.

– Phát triển đồng bộ khu liên hiệp Vũng Áng – Sơn Duơng bao gồm đầu tư khai thác có hiệu quả khu liện hợp cảng, phát triển dịch vụ cảng và các dịch vụ vận tải để tạo thành một trong những cửa ngõ ra biển quan trọng của bắc Trung Bộ.

– Xây dựng khu đô thị mới Vũng Áng đồng thời ưu tiên phát triển du lịch sinh thái, khu du lịch nghỉ dưỡng biển trở thành các điểm du lịch quan trọng trong tuyến du lịch ven biển bắc Trung Bộ.

Đúng là các nhà lập kế họach phát triển kinh tế không tưởng, và lãng mạn hơn nhiều các nhà thơ lãng mạn.

Truớc hết, không bao giờ chủ nhân Formosa lại đầu tư khai thác mỏ quặng nằm sâu trong lòng đất hàng trăm mét. Lại còn muốn biến nơi đây thành “thành phố sinh thái du lịch nghỉ duỡng quan trọng trong tuyến du lịch ven biển miền Trung.”

Rõ ràng họ không hiểu luyện thép, lọc hóa dầu, nhiệt điện là những ngành công nghiệp bẩn, độc hại hàng đầu, làm sao lại có thành phố du lịch sinh thái song hành được. Bởi vậy rất khó tìm được nước nào chịu hy sinh môi truờng cho nhà đầu tư loại công nghiệp này.

Chẳng thấy sao, nó mới súc rửa đường ống đã làm cho nhiều ngành kinh tế miền Trung lao đao, cả mấy trăm ngàn người bị ảnh hưởng xấu. Tôm cá không đánh bắt được, biển chết, kinh doanh du lịch và nhiều ngành phụ trợ khác tê liệt. Nếu còn dung dưỡng Formosa, chắc chắn họ sẽ biến không chỉ Hà Tĩnh thành bãi chứa rác thải nguy hiểm, và nó không chỉ đe dọa về môi trường sinh thái, mà nó còn nguy hiểm tới cả an ninh quốc phòng như tướng Đỗ Bá Tỵ cảnh báo.

Khi ông Hồng Phú Nguyên (Hong Fu Yan) Chủ tịch tập đoàn nhựa và sợi Formosa Đài Loan phủ nhận Formosa Hà Tĩnh tàn sát môi truờng biển, bà Lâm Nhân Huệ ( Lin Jen Hui) Tổng thư kí Hội thẩm phán môi truờng Đài Loan nói:“Nếu Tập đoàn tin rằng họ bị kết tội oan uổng, tại sao họ lại xin lỗi và bồi thường 500 triệu USD?”

Và điều này mới thực sự quan trọng. Bà Lâm Nhân Huệ nói tiếp: “Nếu Formosa chính thức họat động và xả tới 45.000 m3 nước thải /ngày, đúng như mức Bộ Tài nguyên – Môi truờng của Việt Nam cho phép, thì tầm vóc của thảm họa kế tiếp sẽ lớn gấp nhiều lần. Nói cách khác, không bao giờ loại trừ được khả năng Formosa có thể tạo ra một thảm họa mới khiến cá chết trắng suốt 3.000 cây số bờ biển chạy dọc Việt Nam” (Nguồn: Người Việt 15.7.2016).

Chớ coi thường lời cảnh báo nghiêm khắc mang tính khoa học và xây dựng của một người có trách nhiệm và có lương tri. Hơn nữa bà Lâm Nhân Huệ còn là đồng bào gần gũi của Tập đoàn công nghiệp Formosa.

Hãy nghe thêm một ý kiến nữa của ngài nghị sĩ Su Chih Feng, cựu thị trưởng Văn Lâm (Đài Loan) cho rằng: “Formosa là con quái vật khổng lồ, do đó phải cẩn trọng và cứng rắn khi hợp tác với tập đoàn này” ( Nguồn ZingVN).

Nhân đây xin nói thêm về giá trị của biển Việt Nam. Trước hết phải nói, nước ta không phải là một nước nhỏ. Xin mọi người đừng có tự ti.

Nước ta có gần một trăm triệu dân, về dân số đứng thứ 14 trên thế giới. Nếu biết khai thác có hiệu quả tiềm năng trí tuệ và sức lao động, khối người này có thể làm cho bất cứ một quốc gia nào giàu mạnh. Ấy là chưa nói đến truyền thống lịch sử, văn hóa và tố chất của nguời Việt Nam. Diện tích đất đai chỉ có hơn 320.000km2 cũng không phải là quá chật. Song ta có thế mạnh về biển, bờ biển trải dài từ Bắc vào Nam tới 3.260km, và không gian biển của ta tới trên một triệu km2 , gấp gần bốn lần diện tích đất liền. Nhiều tài nguyên khoáng sản trong lòng biển. Một phần rất nhỏ tài nguyên đó ta đang khai thác: dầu và khí đốt. Tài nguyên về hải sản cũng không nhỏ. Ta chưa có thống kê, nhưng các nước bạn như Thái Lan, riêng nguồn lợi về hải sản đã chiếm 2% GDP, còn Indonesia, nguồn lợi này chiếm tới 5% GDP. Do đó biển là không gian sinh tồn, có tiềm năng dồi dào để nuôi sống con người và phát triển đất nước trong hiện tại và cả tương lai. Trái lại trên mặt đất, các tài nguyên thiên nhiên như rừng và than đá, ta khai thác gần như cạn kiệt. Các loại khoáng sản khác đều có nhưng trữ lượng không đáng kể, không đủ khai thác công nghiệp. Về đất đai nông nghiệp, chủ yếu dựa vào vựa lúa đồng bằng Nam Bộ, thì đang bị đe dọa nghiêm trọng vì nguồn nước do Trung Quốc khống chế từ thượng nguồn. Nếu quan hệ hai nước xấu đi, Trung Quốc sẽ đóng nước mùa khô và xả nước mùa lũ, vựa lúa Nam Bộ trở nên úng lụt và khô mặn. Nghĩa là đồng bằng Nam Bộ chẳng còn lợi thế gì nữa. Và an ninh lương thực quốc gia trở nên bấp bênh, khó lường.

Nên nhớ giới thống trị Trung Hoa từ cổ xưa tới nay, trừ những điều nhân nghĩa thì không việc tàn bạo nào họ không dám làm. Ngay cả giết hàng loạt dân họ chỉ vì nghi kị vu vơ, họ cũng không ngần ngại, huống chi đối với láng giềng mà họ đang mưu toan thôn tính.

Trung Quốc không hề có bạn bè. Họ luôn đặt các nước vào hàng tôi tớ, phụ thuộc, hoặc thù địch.

Cho nên bằng mọi giá phải giữ cho môi trường sinh thái biển lành mạnh, phải tác động trở lại cho môi trường biển miền Trung sớm phục hồi. Ngư dân không chỉ đánh bắt hải sản mà còn là đội quân giữ biển, giữ tài nguyên, và giữ chủ quyền quốc gia. Vắng họ, lập tức có kẻ khác thế chân ngay. Và kẻ thù không mong gì hơn ngư dân nước ta bỏ biển. Vì vậy phải tăng cuờng phương tiện cho ngư dân miền Trung đánh bắt xa bờ, thay vì hỗ trợ cho họ đổi nghề. Và nên nhớ, biển mới là cứu cánh cho sự sống còn, và sự bứt phá của cả dân tộc trong thế kỷ 21 này.

Mệnh nước đang nằm trong tay Quốc hội, trong tay bộ máy quyền lực Nhà nuớc. Hãy thuận theo ý dân mà chèo lái con thuyền dân tộc vượt qua khúc quanh lịch sử hiểm nguy này.

Nếu muốn giữ cho mệnh nước trường tồn, phải giữ cho bằng được môi trường sinh thái biển trong lành và bình yên. Như vậy, chấp nhận Formosa tồn tại là điều không thích hợp. Vẫn chưa muộn, nếu ta phạt Formosa hành vi đầu độc môi trường, khởi kiện Formosa gây thảm họa môi trường ,và cuối cùng là mời họ ra khỏi nước ta.

Nếu không, thì như lời bà Lâm Nhân Huệ, Tổng thư kí Hội thẩm phán môi trường quốc đảo Đài Loan đã cảnh báo:“… Không bao giờ loại trừ được khả năng Formosa có thể tạo ra một thảm họa mới khiến cá chết trắng suốt 3.000 cây số bờ biển chạy dọc Việt Nam.”

“Formosa là con quái vật khổng lồ, phải cẩn trọng và cứng rắn khi hợp tác với Tập đoàn này!”. Đó là lời cảnh báo, cũng của một người Đài Loan.

Hà Nội ngày 26.7.2016
H.Q.H 
———

Bài đăng trên báo Văn Ngh, đã phát hành sáng 4.8.2016:

 ___

Tểu blog

nhận xét :

  1. Các nhà văn nhà thơ được thực mục sở thị (Tai nghe mắt thấy tay sờ) nói ra chắc chắn là chuẩn không cần chỉnh.
    Còn một việc tôi đang băn khoăn đó là Bộ Tài nguyên môi trường VN công bố kiểm soát nguồn nước thải của Fomosa liên tục trong 4 năm đầu.
    Xin hỏi từ năm thứ 5 trở đi sẽ thôi không kiểm soát nữa sao?
    Lúc đó liệu Fomosa có tự giác chấp hành các quy định xả thải không?

    Trả lời

  2. Bác Hoàng Quốc Hải viết quá hay và nhận xét sắc sảo.
    Tội ác này là một DỰ MƯU đã được chuẩn bị kỹ từ đầu.
    Phải đóng cửa Formosa và phải bắt bồi thường xứng đáng.

    Trả lời

  3. Đóng cửa Formosa là tiếng gọi của lòng dân ,là lương tri của con người .Tiếp tục bao che,duy trì nó là phản bội lại nhân dân tiếp tay cho tội ác diệt chủng nhân dân phải bị trừng trị thích đáng .ĐONG CỦA FORMOSA LÀ MỆNH LỆNH TRÁI TIN-KHỐI ÓC LÀ CON ĐƯỜNG DUY NHẤT ĐỂ BẢO TOÀN NÒI GIỐNG ///

    Trả lời

  4. Nếu cần bổ sung chỉ thêm: Đuổi formosa ngay lập tức, Không giây phút nào nữa! Đồng thời đưa ra tòa quốc tế bắt tẩy sạch biển. Chúng chần chừ thì tịch biên

    Trả lời

  5. Bác Hải là người viết tiểu thuyết lịch sử, nghiên cứu nhiều triều đại việt Nam. Không hiếm những triều đình độc ác lắm, nhưng đã có lúc nào hủy diệt sự sống đồng loạt và lâu dài như hôm nay chưa?

    Trả lời

  6. Các nhà lãnh đạo csVN như những con nai tơ trước những con cáo già Formosa . Xem như bài kí sự của HQH có thể thấy được Tập đoàn Formosa đã mua VKC với giá rất hời . Số tiền này là quá lớn với VKC nhưng lại chẳng là gì với Formosa vì cái lợi nhuận mà Formosa sẽ thu lại là hàng tỉ đô . Chẳng ai dại gì bỏ ta 11 tỉ đô để chỉ thu về vài trăm triệu đô ?

    Trả lời

  7. Đóng cửa Formosa là tiếng gọi của lòng dân ,là lương tri của con người .Tiếp tục bao che,duy trì nó là phản bội lại nhân dân tiếp tay cho tội ác diệt chủng nhân dân phải bị trừng trị thích đáng .ĐONG CỦA FORMOSA LÀ MỆNH LỆNH TRÁI TIN-KHỐI ÓC LÀ CON ĐƯỜNG DUY NHẤT ĐỂ BẢO TOÀN NÒI GIỐNG ///
    PHẢI ĐÓNG CỬA FORMOSA NẾU ĐẢNG VÀ CHÍNH PHỦ CÒN YÊU NƯỚC YÊU DÂN ! Lý do gì ĐẢNG VÀ CHÍNH PHỦ KHÔNG QUYẾT ĐỊNH ĐÓNG CỬA FORMOSA (?) phải nói cho dân biết ! Đất nước này là của toàn dân, không phải của riêng của đảng . Chính phủ là cơ quan làm thuê cho dân, dân trả lương và bổng lộc để làm việc. Phải đảm bảo phục vụ dân, đưa Formosa ra trước toà xét xử và chấm dứt hoạt động của Formosa – đó là yêu cầu của dân , không thể chần chờ được !

    Trả lời

  8. Dùng hóa chất hủy diệt sự sống là phạm tội ác chống nhân loại. Đủ ra tòa quốc tế rồi

    Trả lời

  9. Đọc xong chỉ biết:
    – DKM Formosa và những thằng tay sai VC bao che!

 

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Làm ăn chung với Trung Quốc, Sách- Báo- Hồi Ký | Leave a Comment »

►Vỡ đường ống Nhà Máy alumin Nhân Cơ: “Quả bom” môi trường ngang tầm Formosa!

Posted by hoangtran204 trên 02/08/2016

1-8-2016

nhan co 2

Sự cố vỡ đường ống dẫn xút (NaOH) Nhà máy Alumin Nhân Cơ cảnh báo thảm hoạ môi trường ngang tầm Formosa. Ảnh: Đoàn Yến

Chính quyền chưa báo cáo?

Sáng 23/7, sự cố đường ốngNhà máy Alumin Nhân Cơ(do nhà thầu Chalieco, Trung Quốc phụ trách) khiến hóa chất kiềm tràn ra bên ngoài, một phần kiềm thẩm thấu xuống lòng đất trong phạm vi 600m2, phần còn lại chảy theo đường ống đổ về suối Đắk Dao. Khi thấy cá trên suối Đắk Dao chết, nhiều người dân, trong đó có cả trẻ em đã lội xuống dòng suối này vớt cá về ăn.

Ông Phan Diệu Anh, một trong những người phát hiện sự việc đầu tiên cho biết: “Khi đó, dòng nước có nhiều biểu hiện lạ so với bình thường, nước đục, có màu sẫm đen, trên bề mặt nổi váng loang lổ…; Tiếp xúc thấy có chất nhờn như nước bọt xà bông. Sau khoảng 10 phút tiếp xúc với nước, chân tôi bị ngứa, da khô cứng, căng ra; Những vùng da non bị đau rát, có chỗ rộp lên như bỏng nước sôi”.

Theo khảo sát của PV Báo Giao thông, đến ngày 31/7, đã có hàng chục người dân ở dọc suối Đắk Dao bị ảnh hưởng bởi sự cố. Tuy nhiên, trao đổi với PV, ông Trương Thanh Tùng, Phó chủ tịch tỉnh Đắk Nông cho hay, hiện vẫn chưa nhận được báo cáo sự việc của chính quyền huyện Đắk R’lấp.

“Hiện, vẫn đang rà soát lại toàn bộ vụ việc để có phương án cụ thể. Còn đền bù hay không thì hiện vẫn chưa rõ nguyên nhân và ảnh hưởng như thế nào. Thời gian khắc phục sự cố cũng chưa xác định là bao lâu”, ông Tùng cho hay. Vị Phó chủ tịch tỉnh cũng khẳng định: Nhà máy Alumin Nhân Cơ đã được đánh giá tác động môi trường một các đầy đủ. Ngoài ra, việc giám sát đều được thực hiện cẩn trọng.

Về hướng khắc phục sự cố, Sở TN&MT Đắk Nông cho biết, Công ty Nhôm Đắk Nông đã cho máy móc, công nhân thu gom lượng hóa chất bị thoát ra bên ngoài; Đào xúc phần đất bị kiềm tràn ra ngoài để đổ vào hồ chứa bùn đỏ, đồng thời dùng hóa chất pha loãng trung hòa lượng kiềm. Được biết, công ty cũng đã yêu cầu nhà thầu Chalieco kiểm tra lại toàn bộ thiết kế, thiết bị và quá trình thi công lắp đặt Nhà máy Alumin Nhân Cơ. Theo đó, Chalieco buộc phải lập báo cáo đánh giá chi tiết về sự cố để đưa ra giải pháp khắc phục, không để xảy ra sự cố tương tự ở các điểm bơm kiềm tại các phân khu khác.

Ông Đỗ Thanh Bái, Hội Hóa học Việt Nam bày tỏ sự lo lắng khi biết thông tin vụ việc. “Một khi người dân bị bỏng và cá chết thì rõ ràng nồng độ phải lớn mới gây ra hậu quả như vậy. Cách xử lý là đổ axit để trung hòa chất xút. Xút là một chất cực độc hòa vào nguồn nước là một điều rất đáng sợ. Theo tôi, đây là một cảnh báo cho việc khai thác boxit”, ông Bái nhấn mạnh.

Không cẩn trọng sẽ có Formosa thứ hai

Trao đổi với Báo Giao thông, PGS. TS. Nguyễn Văn Phổ, Viện Công nghệ địa chất và Khoáng sản, (Hội Địa chất Việt Nam) cho biết, nếu không cẩn trọng trong khai thác boxit ở Nhân Cơ sẽ có nguy cơ thảm họa môi trường giống Formosa ở Tây Nguyên.

PGS. TS. Nguyễn Văn Phổ bày tỏ lo lắng khi mới đây Nhà máy Alumin Nhân Cơ vỡ ống xút và tràn ra ngoài. “Quả thực đây là điều báo động cực kỳ nguy hiểm đối với quá trình sản xuất alumin ở khu vực Nhân Cơ. Về nguy hại lâu dài sẽ vô cùng khủng khiếp”.

Boxit nước ta có hàm lượng nhôm thấp so với thế giới, chỉ ở mức 32-36%. Trong khi đó, trên thế giới như: Nam Mỹ, châu Phi, Ấn Độ thì mỏ quặng trên 52-60%.

Nếu so ra việc khai thác này hoàn toàn không có lợi về kinh tế, trong khi đó nguy hại đến môi trường thì hoàn toàn quá lớn. Nếu khai thác thì so lại lợi ích của trồng cao su, cà phê và cây trồng khác với boxit thì cái nào lợi hơn? Tôi chỉ đặt câu nói như vậy”.

PGS. TS. Nguyễn Văn Phổ

Được biết, năm 1984 PGS. Phổ đã bảo vệ luận án liên quan đến boxit ở Việt Nam. “Hiện nay, trên thế giới người ta sợ nhất là bùn đỏ trong sản xuất nhôm từ boxit. Bùn đỏ này có độ kiềm rất cao lên đến 12 PH (nước ở mức trung tính độ PH= 7-PV). Trong khi đó, công nghệ của thế giới hiện nay vẫn chưa xử lý được loại xút trong bùn đỏ. Xút này xả ra ngoài thì mức độ phá hủy quá kinh khủng, mọi thứ nó đi qua đều bị tiêu diệt hết”, vị chuyên gia phân tích.

Theo PGS. Phổ, ngay Trung Quốc cũng đã cấm hơn 100 nhà máy sản xuất nhôm theo hình thức chiết quặng boxit. “Tây Nguyên là khu vực nằm ở vị trí đầu nguồn các con sông, suối chảy về Nam Trung bộ, Nam bộ. Nếu để xảy ra ô nhiễm môi trường liên quan đến boxit thì hậu họa sẽ khôn lường. Công nghệ xử lý bùn đỏ trên thế giới chưa nước nào chế ngự được xút. Nếu mà vỡ ra thì nguy hại toàn vùng, ảnh hưởng đến dòng chảy, môi trường sống của sinh vật ở các dòng sông, con suối trong khu vực… Tôi nghĩ ở góc độ tác hại môi trường chẳng khác gì Formosa”, PGS. Phổ lo ngại.

Tương tự, ông Đỗ Thanh Bái cho biết, xử lý được vấn đề bùn đỏ phải tốn chi phí rất cao nên người ta chủ yếu sử dụng các hồ chứa để trữ lại lượng bùn này nhằm vào một số việc khác. “Tuy nhiên, hiện nay thời tiết tiêu cực, diễn biến thất thường do biến đổi khí hậu, thế nên trong trường hợp xấu, lượng bùn đỏ này có thể tràn xuống lưu vực các con sông. Khi đó, nó thực sự như một “quả bom” môi trường ở thượng nguồn”, ông Bái đặt vấn đề.

Tạ Vĩnh Yên

 

 

 

Posted in Bauxite, Làm ăn chung với Trung Quốc, Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »

► Chủ quyền mạng internet tại Việt Nam: Hiện có tới 6/7 hãng viễn thông ở Việt Nam, hơn 30.000 trạm thu phát sóng (BTS) của các nhà mạng Việt Nam sử dụng thiết bị của hai tập đoàn Trung Quốc: Huawei và ZTE

Posted by hoangtran204 trên 31/07/2016

Trích: 2013, Huawei (Hoa Vi) đã đánh bại các hãng sừng sỏ Ericsson, Alcatel, Nokia-Siemens, Orange-France Telecom, Motorola… để giành thầu cung cấp hệ thống tổng đài, mạng lõi, trạm thu phát sóng cho Viettel, Vinaphone, Vietnamobile, MobiFone, SFone và G-Tel… có tới 6/7 hãng viễn thông ở Việt Nam đang sử dụng thiết bị công nghệ của Huawei và ZTE…Đặc biệt, hiện có hơn 30.000 trạm thu phát sóng (BTS) của các nhà mạng Việt Nam sử dụng thiết bị của hai tập đoàn Trung Quốc này”

 

HUAWEI (HOA VI)

FB Mạnh Kim

anhbasam

30-7-2016

ập đoàn viễn thông Trung Quốc là Hoa Vi (Huawei) Trung Hưng Thông Tấn (ZTE) bị Quốc hội Mỹ nghi ngờ có thể làm gián điệpTập đoàn viễn thông Hoa Vi (Huawei) của TQ đã bị Quốc hội Mỹ nghi ngờ cung cấp các thiết bị làm gián điệp. Ảnh: internet

 

Sự phát triển và biến thành tập đoàn siêu quốc gia của Hoa Vi không giúp công ty viễn thông khổng lồ này trở thành một thương hiệu được tín nhiệm. Cho đến nay, nhiều nước vẫn rất thận trọng với Hoa Vi.

Telecomstechnews (19-5-2016) cho biết Lãnh sự quán Canada tại Hong Kong mới đây đã khước từ visa đối với một cặp vợ chồng làm việc cho tập đoàn Hoa Vi bởi những tình nghi liên quan gián điệp.

Thử điểm lại những vụ việc liên quan Hoa Vi.

Sau một năm điều tra, ngày 8-10-2012, Ủy ban tình báo Hạ viện Hoa Kỳ công bố báo cáo cho biết, có bằng chứng rằng hai tập đoàn viễn thông Trung Quốc – Hoa Vi (Huawei) và Trung Hưng Thông Tấn (ZTE Corp) – là hiểm họa an ninh đối với Mỹ. Chủ tịch ủy ban tình báo Hạ viện Hoa Kỳ, dân biểu Cộng hòa Mike Rogers kêu gọi các công ty Mỹ ngưng làm ăn với Hoa Vi.

Ủy ban điều tra Hạ viện tin rằng, Hoa Vi lẫn Trung Hưng Thông Tấn, “đều không đáng tin cậy để có thể hoạt động tự do mà không bị ảnh hưởng từ nhà nước nước ngoài (ám chỉ Bắc Kinh) và do đó trở thành một hiểm họa đối với an ninh Mỹ cũng như các hệ thống của chúng ta”.

Ủy ban tình báo Hạ viện Hoa Kỳ yêu cầu Ủy ban xem xét đầu tư nước ngoài Hoa Kỳ (CFIUS – một hội đồng liên bộ phụ trách giám định các thương vụ đầu tư nước ngoài vào Mỹ) phải chặn đứng mọi vụ sáp nhập tại Mỹ mà Hoa Vi hoặc Trung Hưng Thông Tấn đứng sau.

Năm 2011, CFIUS đã chặn đứng vụ Hoa Vi mua hãng máy tính 3Leaf Systems tại California. Cơ quan điều tra liên bang Hoa Kỳ (FBI) cũng xem xét cáo buộc việc Trung Hưng Thông Tấn bán thiết bị máy tính cho Iran (vi phạm luật cấm vận của Mỹ), trong khi Hoa Vi lại có khả năng bị điều tra tội tham nhũng, hối lộ và vi phạm bản quyền.

Năm 2010, Motorola từng kiện Hoa Vi tội đánh cắp kỹ thuật. Motorola cho rằng một công nhân gốc Hoa của họ, Phan Thiệu Vĩ (Shaowei Pan), đã bí mật tuồn nhiều tài liệu mật cho đích thân Nhậm Chính Phi (người sáng lập Hoa Vi) trong nhiều năm ròng. Sau khi nghỉ Motorola, Phan Thiệu Vĩ lập công ty Lemko Corp và có quan hệ làm ăn trực tiếp với Hoa Vi…

Năm 2003, Hoa Vi cũng bị Cisco Systems cáo buộc tội “sao chép bất hợp pháp” một phần mềm…

Vài năm gần đây, nhiều nước, đặc biệt Mỹ, bắt đầu cảnh giác sự có mặt các tập đoàn viễn thông Trung Quốc. Dù chiếm đáng kể thị phần viễn thông toàn cầu với vô số hợp đồng béo bở tại nhiều nước nhưng đến nay Hoa Vi vẫn không thể ký được hợp đồng nào, dù đơn lẻ, với các hãng viễn thông khổng lồ của Mỹ, từ AT&T, Sprint, T-Mobile đến Verizon.

Với giới chính trị Mỹ, Hoa Vi là một cái tên gây dị ứng. Nguyên Bộ trưởng thương mại Gary Locke (cựu đại sứ Mỹ tại Bắc Kinh) là một trong những người vận động quyết liệt chống lại sự thâm nhập của Hoa Vi vào Mỹ. Giới chính trị gia Mỹ tin rằng Hoa Vi là công cụ của Bắc Kinh trong cuộc chiến tình báo, đặc biệt khi người ta nhận ra rằng người sáng lập Hoa Vi là một cựu sĩ quan kỹ thuật từng có mặt trong quân đội Trung Quốc 10 năm (Nhậm Chính Phi)…

Thêm một ví dụ. SingleRAN của Hoa Vi là một thiết bị thuộc dòng sản phẩm giúp tiết kiệm. Với thiết bị này (có thể xử lý cùng lúc nhiều loại tín hiệu – 2G, 3G, WiMax, CDMA, GSM; nằm gọn trong một chiếc hộp), nhà mạng sẽ không còn bận tâm thiết lập các hệ thống kết nối đơn lẻ khác nhau (cho từng loại tín hiệu).

Mùa thu 2010, khi nghe tin Sprint Nextel chuẩn bị đấu thầu nâng cấp hệ thống, Hoa Vi xuất hiện, với đề nghị giúp nhà mạng này tiết kiệm được ít nhất 800 triệu USD chỉ trong năm hoạt động đầu tiên (sau khi sử dụng SingleRAN). Tuy nhiên, thượng nghị sĩ Cộng hòa Jon Kyl kiên quyết ngăn chặn. Ông thực hiện chiến dịch viết thư yêu cầu Sprint Nextel loại Hoa Vi khỏi cuộc đấu thầu. Bộ trưởng thương mại (lúc đó) Gary Locke (vốn là người Mỹ gốc Hoa với tên tiếng Hoa là Lạc Gia Huy) đích thân điện cho CEO Dan Hesse (Sprint Nextel), bày tỏ “mối lo ngại sâu sắc” liên quan an ninh quốc gia có thể nảy sinh từ thương vụ. Gói thầu 5 tỉ USD cuối cùng được chia cho Ericsson, Alcatel-Lucent và Samsung…

Đầu năm 2012, cũng xuất phát từ mối lo ngại an ninh quốc gia mà Chính phủ Úc đã ngăn Hoa Vi tham gia thương vụ đấu thầu liên quan mạng băng thông rộng trị giá 37 tỉ USD của nước mình.

Năm 2011, doanh số Hoa Vi lẫn Trung Hưng Thông Tấn tại Ấn Độ đều tụt giảm khi Chính phủ Ấn lập ra nhiều hàng rào khống chế. Cũng trong năm 2011, Ủy ban châu Âu đưa ra báo cáo cho biết Hoa Vi và Trung Hưng Thông Tấn đã được Bắc Kinh bí mật hậu thuẫn để có ưu thế cạnh tranh. Nhiều công ty viễn thông thế giới đang tỏ ra thận trọng khi làm ăn với Hoa Vi. Stephane Richard, CEO của France Telecom-Orange (một nhà mạng hoạt động tại 33 nước) với trụ sở tại Paris, cho biết công ty mình không dùng thiết bị Hoa Vi cho hệ thống mạng tại (nước nhà) Pháp (dù có sử dụng thiết bị Hoa Vi cho các hệ thống mạng tại thị trường Bỉ, Anh, Tây Ban Nha và một số nước châu Phi).

Tháng 6-2016, Hoa Vi tiếp tục bị Mỹ điều tra bởi các cáo buộc xuất khẩu đến Syria, Iran, Bắc Triều Tiên, Sudan và Cuba…

Trong khi đó, Hoa Vi lại rất thành công tại thị trường Việt Nam. Cách đây ba năm, trong số đề ngày 29-4-2013, tờ Nhịp Cầu Đầu Tư cho biết, Hoa Vi đã đánh bại các hãng sừng sỏ Ericsson, Alcatel, Nokia-Siemens, Orange-France Telecom, Motorola… để giành thầu cung cấp hệ thống tổng đài, mạng lõi, trạm thu phát sóng cho Viettel, Vinaphone, Vietnamobile, MobiFone, SFone và G-Tel. Chiến lược của họ “đơn giản chỉ về giá…, tạo ra mức giá rẻ chưa từng có”.

Báo Thanh Niên, số 3-2-2015, viết rõ hơn, cho thấy vấn đề không chỉ về giá mà còn là chiến lược và chiến thuật. Cụ thể, Hoa Vi “tìm cách đưa thiết bị hỗ trợ các dự án viễn thông ở các vùng sâu, vùng xa”. Các dự án luôn được kèm với “quà”. Thanh Niên nói thêm, “theo báo cáo của Hiệp hội An toàn thông tin Việt Nam công bố tháng 4-2013, có tới 6/7 hãng viễn thông ở Việt Nam đang sử dụng thiết bị công nghệ của Huawei và ZTE.

Đặc biệt, hiện có hơn 30.000 trạm thu phát sóng (BTS) của các nhà mạng Việt Nam sử dụng thiết bị của hai tập đoàn Trung Quốc này”. Ông Trịnh Ngọc Minh, Phó chủ tịch Hiệp hội an toàn thông tin (VNISA), cho rằng đây là “mối lo về an ninh, an toàn cho viễn thông trong nước” (nđd).

Cho đến nay, dù nhiều lần báo chí trong nước đề cập yếu tố an ninh quốc gia liên quan sử dụng các thiết bị Hoa Vi nhưng chưa từng có động thái cụ thể gì từ giới chức trách trong việc giám sát các thương vụ làm ăn cũng như hệ thống kỹ thuật mà Hoa Vi cung cấp. Chưa hề có một tổ chức liên bộ nào được thành lập để kiểm soát Hoa Vi, và Quốc hội chưa một lần đề cập Hoa Vi như một nghị trình an ninh quốc gia cần được xem xét với sự cẩn thận đặc biệt và nghiêm túc đặc biệt. Có thành viên Quốc hội nào, dù một lần, tự hỏi rằng hệ thống mạng Quốc hội là an toàn hay không và rằng liệu có khả năng hệ thống mạng chính phủ bị cài “virus thành Troy” hay không.

Nếu các hệ thống mạng cấp quốc gia, từ mạng an ninh nội bộ, hệ thống điện lưới quốc gia, đến hệ thống điện tử quốc phòng, bị tấn công thì sẽ phản ứng như thế nào…

Chủ quyền không chỉ liên quan biển đảo. Chủ quyền là các vấn đề bảo vệ an ninh quốc gia nói chung trong đó có an ninh mạng. Chủ quyền, dĩ nhiên, cũng “không phải cứ hô hào, kích động thật to, là có được…” (như lời một bà nào đó). Chủ quyền đang bị thách thức, từ nhiều phía và nhiều mặt. Nó chỉ còn là một khái niệm mơ hồ, nếu những người có chức trách bảo vệ nó, tiếp tục “hô hào, kích động thật to” mà không mảy may hành động.

anhbasam.wordpress.com

_________

Bạo dạn xó bếp

Hành khách đứng kín khu vực làm thủ tục ở sân bay Nội Bài khi xảy ra vụ tin tặc tấn công.
Đoan Trang
30-7-2016

Hễ mình nói lực lượng công an Việt Nam bạo dạn xó bếp, ăn hại, chỉ phá là giỏi, thì các anh chị em bên an ninh lại bức xúc. Nhưng mà sự thật nó là như thế.

Sự cố ở các sân bay quốc tế Việt Nam chiều nay (29/7) chẳng phải là lần đầu tiên hacker Trung Quốc tấn công Việt Nam. Ngay trong đợt cao điểm căng thẳng giữa hai nước, hồi tàu Bình Minh II của Petro Vietnam bị tàu hải giám Trung Quốc cắt cáp, tháng 6/2011, chiến tranh mạng đã diễn ra giữa hacker hai bên, mà chủ yếu là Tàu đánh Việt: Hàng trăm website của Việt Nam bị hacker Trung Quốc xâm nhập, đánh phá, kể cả trang web của Trung tâm biên phiên dịch thuộc Bộ Ngoại giao Việt Nam.

Từ bấy đến nay, và cả trước đấy, không biết tin tặc Trung Quốc đã tấn công Việt Nam bao nhiêu lần và gây bao nhiêu thiệt hại, tổn thất rồi.

Nói đâu xa: Là một tập đoàn lớn, chịu trách nhiệm về một trong những ngành kinh tế mũi nhọn của đất nước là dầu khí, nhưng Petro Vietnam gần như luôn phải vận hành với tâm lý toàn bộ chiến lược, kế hoạch thăm dò khai thác, sản xuất kinh doanh của tập đoàn có thể rơi vào tay Trung Quốc bất cứ lúc nào.

Nhưng hễ ta hỏi các chiến sĩ trong lực lượng an ninh tinh nhuệ và anh hùng của Việt Nam – những người vẫn canh nhà ta, lôi cổ ta về đồn bất kỳ lúc nào, thẩm vấn ta với nụ cười bí hiểm kiểu “chúng tôi biết hết rồi”, đọc trộm email, chat và nghe trộm điện thoại của ta hàng giờ – là sao các anh các chị không lo đối phó với Trung Quốc đi, để tình báo Hoa Nam, tin tặc Trung Quốc hoạt động trên đất Việt Nam, trên mạng Việt Nam như chỗ không người thế này…

Thì câu trả lời của họ bao giờ cũng sẽ là: “Chúng tôi ở đơn vị này nên không rõ. Có đơn vị khác lo việc ấy rồi”, hoặc “Lực lượng ta mỏng, điều kiện còn nhiều khó khăn”.

Mình biết mà. Cứ làm cái gì liên quan đến chống Trung Quốc (ví dụ: chống buôn lậu, chống nạn lao động nhập cư trái phép gây rối ở Việt Nam, chống tình báo Hoa Nam, chống tin tặc và các loại tặc khác v.v.) là an ninh Việt Nam “lực lượng mỏng”, “điều kiện cơ sở vật chất-kỹ thuật còn yếu kém”, “có bộ phận khác lo rồi” ngay.

Các anh chị ấy thực sự là chỉ giỏi đánh phá, quấy rối phản động thôi. (Thật ra mà nói thì đánh đám phản động ở Việt Nam dễ hơn, giải ngân cũng dễ hơn nhiều so với đương đầu, chống lại các đồng nghiệp và thầy học bên nước bạn).

Ấy gọi là bạo dạn xó bếp đấy.

—————–

Luân Lê

30-7-2016

TẤN CÔNG

Sau hai sân bay lớn nhất cả nước là Nội Bài và Tân Sơn Nhất bị tấn công đến nay vẫn chưa khắc phục được thì lần lượt các trang của Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) đã bị tấn công (biểu tượng con cáo và tiếng Syria, chắc do Lê Bình sang quay tội ác của IS đợt vừa rồi nên chúng săn tìm), và website của Đại học kinh tế quốc dân (NEU) đã bị đánh sập.

Trong khi đó, tay nhà báo mang biệt danh cu Trí chuyên đăng tin tích cực, vui vẻ trong khi xã hội đầy rẫy những bất công và nỗi đau, đã chớp cơ hội mà có bài viết định hướng “rất nóng” nhưng là cố tình đánh tráo khái niệm cũng như vấn đề trên trang VnExpress. Trong khi thảm hoạ cá chết thì tay này quyết truy kích bằng được Mc Phan Anh về sự thật của clip trong chương trình 60 phút và là người lảng tránh tất cả các thông tin về thảm hoạ quốc gia đó.

Sự tấn công của các tin tặc Trung Quốc chắc chắn sẽ chưa dừng lại. Không hiểu các an ninh mạng Việt Nam ở đâu mà không có bất kỳ phản ứng nào hữu hiệu cho đến thời điểm này? Quảng Nổ (hay còn gọi là Quảng Bom) cũng bặt vô âm tín, đặc biệt sau vụ trình diễn thảm hoạ điện thoại Bphone cách đây không lâu.

Người Trung Quốc có thế võ nổi tiếng liên hoàn cước rất công phu nhằm hạ Knock out đối thủ hoặc chí ít là để làm đối phương tê liệt bán thân bất toại và nằm trong vòng tầm soát của mình.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Làm ăn chung với Trung Quốc | Leave a Comment »

►Vũng Tàu -Hồ Tràm Strip: hiểm họa Trung Quốc trong một đại dự án mờ ám — Cái GIÁ PHẢI TRẢ Sẽ Không Nhỏ…

Posted by hoangtran204 trên 30/07/2016

Hồ Tràm Strip: hiểm họa Trung Quốc trong một đại dự án mờ ám

29-7-2016

Một siêu dự án mờ ám

Công ty Asian Coast Development Ltd. (ACDL) được thành lập ngày 18/7/2006 tại thành phố Toronto, bang Ontario, Canada và hiện đặt trụ sở tại Vancouver, bang British Columbia. Ngay sau đấy, ACDL làm thủ tục đầu tư xây dựng một dự án nghỉ dưỡng kiêm sòng bài, Casino Hồ Tràm, ở Bà Rịa – Vũng Tàu.

Và thật kỳ lạ, một doanh nghiệp mới toanh với vài thành viên, chưa có thành tích, vốn liếng chưa sẵn sàng,[i] chưa có bất kỳ hoạt động gì, vậy mà chỉ hơn một năm sau, ngày 12/3/2008, ACDL đã được UBND tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu cấp giấy chứng nhận đầu tư cho một siêu dự án với tổng mức đầu tư cam kết lên tới 4,2 tỷ USD tại Hồ Tràm, xã Phước Thuận, huyện Xuyên Mộc.

Đây là dự án đầu tư nước ngoài lớn nhất Việt Nam vào thời điểm đó. Tổng diện tích dành cho dự án lên tới hơn 162ha, kéo dài hơn 2,2km dọc theo bãi biển Hồ Tràm.

Theo giấy chứng nhận đầu tư, dự án gồm các khu A, B, C, D, E với năm khách sạn năm sao có tổng cộng 9.000 phòng, một trung tâm hội nghị quốc tế, một khách sạn căn hộ, một khu biệt thự cao cấp cho thuê, một sân golf và hai khu vui chơi giải trí có thưởng dành cho người nước ngoài tại khu A và khu B.

Ngày 7/7/2010, tạp chí BCBusiness của Canada cho biết: Theo Tổng Giám đốc ACDL Lloyd Nathan, ACDL không dính dáng gì với Stanley Ho, vua sòng bài Macao, mặc dù ông ta từ chối bình luận về việc liệu có ai đó trong gia đình Stanley Ho tham gia vào MGM Grand Hồ Tràm hay không.

Tạp chí này viết tiếp: “Câu hỏi có lẽ là quan trọng nhất và hầu như bị lãng quên trong âm mưu phức tạp này là: tiền ở đâu ra? Nathan giữ im lặng về số vốn mà ACDL đã huy động được, chỉ nói rằng giai đoạn thứ nhất – MGM Grand Hồ Tràm, 550 phòng 400 triệu USD – đang diễn ra đúng kế hoạch để khai trương vào đầu năm 2013.”

Tờ Asian Pacific Post tại Vancouver ngày 28/4/2010 đăng bài “An alliance of the rich, the powerful and the suspicious” (“Liên minh của kẻ giàu, kẻ mạnh và kẻ khả nghi”), trong đó có đoạn: “Một gia đình Á Châu [Stanley Ho] hùng mạnh dính líu đến mafia Trung Quốc, một cựu thủ tướng Canada và một công ty phát triển khu nghỉ dưỡng đến từ Vancouver [ACDL] thì có điểm gì chung? Câu trả lời nằm trên một bãi biển hoang sơ ở Biển Đông vốn một thời là nơi đồn trú của quân đội Hoa Kỳ trong cuộc chiến chống cộng sản rồi trở thành bãi tập kết cho các ‘thuyền nhân’ Việt Nam đào thoát khỏi Tổ quốc.”

Tờ The Wall Street Journal ngày 23/5/2008 đưa tin: “Hồ Tràm sẽ là dự án đầu tư nước ngoài lớn nhất ở Việt Nam từ trước tới nay – đó là khẳng định của Michael Aymong, Chủ tịch ACDL, nhà đầu tư chính của dự án, với 30% cổ phần. Đối tác chính trong dự án là quỹ đầu tư mạo hiểm Harbinger Capital LLC ở New York, với 25% cổ phần.”

Câu hỏi không thể không đặt ra ở đây: 45% cổ phần còn lại trong ACDL là của ai nếu không phải là ai đó trong gia tộc Stanley Ho, nhân tố quan trọng đảm bảo cho sự tham gia của Philip Falcone, ông chủ của quỹ đầu tư mạo hiểm Harbinger Capital Partners? (Pansy Ho, con gái ông trùm Stanley Ho, có quốc tịch Canada nên có thể thành lập công ty ở đây.)

Tờ Vancouver Sun ngày 10.12.2012 cho biết: Michael Aymong là một doanh nhân Vancouver dính líu đến một loạt công ty đại chúng tai tiếng; ông ta từ chức Chủ tịch ACDL vào tháng 4/2010.

Kể từ khi thành lập đến nay, Hồ Tràm Strip là dự án duy nhất của ACDL; ngoài Casino Hồ Tràm, họ không hề có bất kỳ hoạt động kinh doanh gì ở Canada, hay ở nơi nào khác.

Thiết tưởng không cần phải nhắc lại là chúng tôi cũng đã từng vạch mặt việc Trung Quốc lập công ty ma Silver Shores Ltd. ở California, rồi lấy pháp nhân công ty ma ở Mỹ này đầu tư vào dự án khu nghỉ dưỡng và sòng bài rộng 30ha nằm bên bờ biển Đà Nẵng và ngay trước mặt sân bay quân sự Nước Mặn.

Chưa hết, các ông chủ Trung Nam Hải còn cho nặn ra công ty ma Cattigara One ở Singapore rồi dùng pháp nhân công ty ma này để đầu tư vào 2 dự án đặc biệt nhạy cảm về an ninh quốc phòng khác là dự án khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối trên đèo Hải Vân và dự án khu nghỉ dưỡng Lập An ở thị trấn Lăng Cô, Thừa Thiên – Huế.

Khu vực dự án Hồ Tràm Strip nhạy cảm như thế nào?

Hồ Tràm chỉ cách trung tâm Sài Gòn – trung tâm kinh tế, chính trị và văn hoá của Miền Nam – theo đường bộ chừng 120km, nhưng khoảng cách theo đường chim bay thì còn ngắn hơn thế rất nhiều.

Đây là địa điểm đổ bộ lý tưởng xâm nhập miền Nam của đội quân Bắc Việt trong cuộc chiến tranh Việt Nam hơn 40 năm trước. Vì thế, xung quanh khu vực này quân Mỹ từng cho gài rất nhiều mìn, và theo cựu Chủ tịch ACDL Michael Aymong thì công việc đầu tiên của họ ở đây chính là rà phá mìn.

Người TQ sẽ còn xây dựng nhiều toà pháo đài như thế này dọc theo hơn 2,2km bờ biển án ngữ mặt phía Đông của Sài Gòn. Ảnh: Lê Anh Hùng

Người TQ sẽ còn xây dựng nhiều toà pháo đài như thế này dọc theo hơn 2,2km bờ biển án ngữ mặt phía Đông của Sài Gòn. Ảnh: Lê Anh Hùng

Với các căn cứ quân sự trá hình ven biển như dự án Hồ Tràm Strip, Trung Quốc có thể kiểm soát được hoạt động của quân đội Việt Nam cả trên biển lẫn trên đất liền.

Các toà nhà với chiều cao hàng chục tầng của dự án Hồ Tràm Strip trở thành những đài quan sát khổng lồ, giúp đối phương theo dõi mọi di biến động quân sự của Việt Nam đến tận Trường Sa cũng như khu vực Sài Gòn. Họ có thể lắp đặt các thiết bị nhằm gây nhiễu loạn hoạt động thông tin liên lạc của hệ thống phòng thủ bờ biển và lực lượng phòng không – không quân. **

Khi chiến sự nổ ra, các khu vực xung quanh và thậm chí cả Sài Gòn đứng trước nguy cơ phải phơi mình hứng chịu các đợt ném bom và tấn công bằng hoả tiễn từ lực lượng không quân và tên lửa Trung Quốc trên các căn cứ và chiến hạm ngoài khơi, đặc biệt là nhằm vào các cơ sở quân sự và cơ quan đầu não, trước khi bị tiếp quản bởi lực lượng đổ bộ từ Hồ Tràm ồ ạt đánh lên và lực lượng TQ nằm vùng, hoặc quân đội Campuchia, từ bên kia biên giới Việt – Campuchia đánh sang.

Nguy cơ này lại càng lớn bởi Trung Quốc đã và đang chiếm lĩnh được rất nhiều vị trí xung yếu dọc theo bờ biển VN để sẵn sàng cho phương án chia cắt VN thành nhiều phần khi hữu sự, trong bối cảnh Campuchia đã trở thành đồng minh công khai của Trung Quốc, còn Lào thì đang ngả dần về phía Bắc Kinh. Hiện người Tàu cùng các “dự án” của họ đã hiện diện nhan nhản ở cả Lào lẫn Campuchia, đặc biệt là dọc theo tuyến biên giới với Việt Nam.

Sự quan tâm đặc biệt của Thủ tướng Chính phủ

Giống như những dự án Trung Quốc trá hình khác, trong dự án Hồ Tràm Strip, cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng bày tỏ sự ủng hộ đặc biệt khi xuất hiện trong ít nhất là hai diễn biến quan trọng.

Đầu tháng 3/2008, trước khi dự án được trao chứng nhận đầu tư, ông Dũng đã dành cho các nhà đầu tư ACDL một cuộc tiếp đón trọng thị.

Tháng 4/2012, đích thân Thủ tướng Dũng đã chỉ đạo UBND tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu điều chỉnh giấy phép đầu tư để ACDL đưa sòng bài tại khu A1 đi vào hoạt động, mặc dù nhà đầu tư không thực hiện đúng như cam kết ban đầu, liên tục điều chỉnh nhiều lần và các công trình thì chưa hoàn thiện.

Thủ tướng Dũng mà rất nhiều người ca ngợi là “chống Trung Quốc” này cũng dành cho Formosa Hà Tĩnh một tình cảm đặc biệt: đồng ý với mọi quyết định của Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải liên quan đến việc cho ra đời một “tiểu quốc” của Đại Hán trên đất Việt Nam; bảo lưu thời hạn cho Formosa Hà Tĩnh thuê đất 70 năm, thay vì 50 năm theo luật định; xuất 300 tỷ VNĐ từ ngân sách quốc gia để xây nhà cho công nhân Trung Quốc; hay thậm chí đích thân đến dự lễ khánh thành của một tổ máy trong nhà máy nhiệt điệt Formosa, v.v.

Với dự án Silver Shores ở Đà Nẵng thì ông Nguyễn Tấn Dũng đích thân chỉ đạo các cơ quan liên quan xem xét để nhà đầu tư “made in Trung Nam Hải” này mở rộng thêm bàn chia bài. Dự án Bauxite Tây Nguyên cũng là một minh chứng thuyết phục nữa cho tinh thần “quyết liệt chống TQ” của ông ta.[ii]

Người Trung Quốc đã công khai xuất hiện hay chưa?

Harbinger Capital Partners của tỷ phú Mỹ Philip Falcone là một quỹ đầu tư mạo hiểm, với một nhúm người, chứ không phải là một công ty chuyên hoạt động trong ngành du lịch giải trí – nghỉ dưỡng. Ông ta có thể rút khỏi dự án Hồ Tràm Strip bất cứ lúc nào để chuyển giao cho gia tộc Stanley Ho, người từng hợp tác với nhà cầm quyền Bắc Kinh và là Ủy viên Thường trực Hội nghị Chính trị Hiệp thương Nhân dân Trung Quốc khoá IX.

Khi dự án đi vào hoạt động bình thường, tỷ suất lợi nhuận không còn tăng giảm đột biến nữa, Falcone sẽ bị thôi thúc để rút vốn và tìm đến những dự án mạo hiểm nhưng đầy hứa hẹn khác. Ông ta cũng có thể tiếp tục ở lại làm “bình phong” cho nhà Stanley Ho, như thoả thuận tiền đầu tư của họ, miễn sao có lợi là được. (Bản thân Falcone hiện đang bị Uỷ ban Chứng khoán và Hối đoái [SEC] Mỹ cấm tham gia hoạt động chứng khoán 5 năm, từ 2013 đến 2018, kèm theo khoản phạt 18 triệu USD vì những khuất tất trong việc điều hành Harbinger Capital Partners.)

Thậm chí, người Trung Quốc đã công khai xuất hiện ngay khi Harbinger Capital Partners vẫn còn hiện diện trong dự án Hồ Tràm Strip. Trong một thông cáo báo chí vào tháng 7/2014, ACDL đã loan báo việc NewCity Capital LLC trở thành đối tác tài chính mới của dự án. Ông chủ của hãng đầu tư cổ phiếu tư nhân NewCity Capital LLC là Chien Lee, một người Mỹ gốc Hoa có hàng loạt cơ sở kinh doanh ở Macao (Trung Quốc).

Trung Quốc mà không nham hiểm, quỷ quyệt thì họ không còn là chính họ. Điều đó không có gì đáng ngạc nhiên. Điều đáng ngạc nhiên là cả một bộ máy an ninh khổng lồ ở Việt Nam lại không nhìn thấy những âm mưu thâm độc của Bắc Kinh trên khắp dải đất hình chữ S, mà chỉ nhăm nhăm thẳng tay đàn áp bà con dân oan, những nạn nhân bị đẩy vào đường cùng buộc phải vùng lên đòi quyền sống, cũng như giới đấu tranh dân chủ, những người sẵn sàng hy sinh tất cả vì tương lai đất nước.

Tác giả gửi đăng

_____________

Ghi chú:

[i] Ngày 6/10/2008, tức hơn 7 tháng sau khi được trao chứng nhận đầu tư, Reuters đưa tin là ACDL hy vọng sẽ thu được 1 tỷ USD khi chào bán cổ phiếu lần đầu ra công chúng ở thị trường Hồng Kông trong 2 năm tới. Ngày 22/11/2008, Michael Aymong cho Bloomberg News biết là họ sắp đạt được khoản vay 780 triệu USD cho dự án. Hai kế hoạch này cuối cùng đều không diễn ra.

[ii] Từ năm 2008 đến nay, ông Nguyễn Tấn Dũng bị tố cáo là tay sai ngoan ngoãn dưới sự điều khiển của Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải cũng như Bắc Kinh. Dù 8 năm đã trôi qua nhưng vụ tố cáo đặc biệt nghiêm trọng đó vẫn chưa được nhà chức trách Việt Nam giải quyết đúng pháp luật. Ông Hoàng Trung Hải nay đã trở thành Uỷ viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành uỷ Hà Nội, Bí thư Đảng uỷ Bộ Tư lệnh Thủ đô.

_______________

**Cái GIÁ PHẢI TRẢ Sẽ Không Nhỏ…

29-7-2016

Luân Lê

Bây giờ thế giới chiến tranh có nhiều loại vũ khí, nhưng trươc khi dùng vũ khí sát thương người ta sẽ sử dụng vũ khí công nghệ cao, công nghệ thông tin, điện tử để thăm dò đối phương trước. Đối phương sẽ dùng hoặc sóng để phá, chèn, làm nhiễu, rối loạn sóng rada cũng như các sóng vô tuyến, truyền tin khác, hoặc tìm cách chiếm quyền điều khiển trực tiếp máy tính, thiết bị công nghệ chủ để kiểm soát và làm tê liệt hệ thống điều khiển của phía bên kia.

Đến giờ, gần giống với các bộ phim khoa học của Mỹ vẫn hay chiếu trên các kênh HBO, Movies hay Cinemax vậy. Để tấn công máy bay, sân bay, nhà ga, khu công nghệ, kho vũ khí, trạm quan sát, thông tin, chúng sử dụng cách thức tấn công như cách mà những tên Hacker 1937CN của Trung Quốc vừa làm với Việt Nam tại hai sân bay Nội Bài (Hà Nội) và Tân Sơn Nhất (Sài Gòn) hôm nay, 29.07.2016.

Giờ giả sử Việt Nam có phóng đi một vài quả tên lửa mà bị chúng tiếm quyền điều khiển rồi đặt lại lệnh và lịch trình, hướng bay thì không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra…

Hacker Trung Quốc gây sự cố tại sân bay Nội Bài, Tân Sơn Nhất – Báo người lao động (29-7-2016)

(NLĐO)- Nhóm hacker tấn công gây sự cố thông tin xuyên tạc Biển Đông ở Tân Sơn Nhất, Nội Bài chiều nay 29-7-2016, được cho là nhóm 1937CN của Trung Quốc.

Chiều nay 29-7, website của Hãng Hàng không quốc gia Việt Nam (Vietnam Airlines) đã bị hacker tấn công. 1937CN được cho là nhóm hacker đứng sau hành động này.

Sau khi chiếm quyền điều khiển website của Vietnam Airlines, hacker đưa những nội dung thông tin xuyên tạc liên quan đến vấn đề biển Đông, xúc phạm Việt Nam, Philippines tại sân bay Tân Sơn Nhất và Nội Bài, đồng thời nêu rõ “Đây là lời cảnh cáo từ nhóm hacker Trung Quốc 1937CN”

Hình ảnh hiển thị sau khi website của Hãng Hàng không quốc gia Việt Nam bị hacker tấn công

Theo các chuyên gia, 1937CN là tên của một nhóm hacker Trung Quốc. Từ năm 2014, trang SecurityDaily đã chỉ rõ mặt nhóm hacker Trung Quốc tấn công hàng trăm website Việt Nam là nhóm 1937CN với 1 trang web được lập ra nhằm kích động hacker Trung Quốc tấn công website Việt Nam.

Các chuyên gia bảo mật Việt Nam đã phát hiện website 1937cn.net (trang web chính thức của nhóm 1937CN) là một trang mạng hacker của Trung Quốc được lập ra với mục đích kích động hacker Trung Quốc tấn công các website của Việt Nam.

1937CN là nhóm hacker nổi tiếng và mạnh nhất Trung Quốc (theo thống kê từ website hack-cn.com – trang web thống kê và xếp hạng các nhóm hacker Trung Quốc, nhóm 1937CN xếp số 1 với 36.820 cuộc tấn công đã thực hiện). Cũng trên website này đã thống kê 32.484 cuộc tấn công tới các nước láng giềng của Trung Quốc và Chính phủ Việt Nam.

1937CN cũng chính là nhóm đã thực hiện vụ tấn công vào máy chủ DNS của Facebook.com.vn và thegioididong.com trong tháng 8-2013, khi thực chuyển 2 tên miền thegioididong.com và facebook.com.vn tới trang website của hacker cùng những tuyên bố đầy khiêu khích.

Trước đó, vào chiều nay 29-7, hệ thống điều khiển thông tin tại sân bay Nội Bài gặp sự cố nghiêm trọng khi bất ngờ phát ra những tràng cười quái dị và hiển thị thông tin sai lệch ở hầu hết các quầy thủ tục. Chuyên gia an ninh mạng cho rằng hệ thống điều khiển thông tin tại sân bay Nội Bài đã bị hacker tấn công.

Còn thông tin từ hành khách ở Sân bay Nội Bài cho biết hệ thống điều khiển tại Cảng hàng không quốc gia gần như mất kiểm soát, thông tin sai trái hiển thị ở hầu hết các quầy thủ tục và lan sang hệ thống phát thanh.

Cũng theo một video được đưa lên trên group otofun, người này cho biết hệ thống loa và màn hình quảng cáo của sân bay cũng bị chiếm sóng. Người này cho hay: “Tại sảnh nội địa của Cảng hàng không, tiếng chửi và cười man dại phát ra từ hệ thống loa sân bay. Không chỉ hệ thống loa, hệ thống màn hình điều khiển tại sân bay cũng bị chiếm quyền. Sau khoảng vài phút thì nhân viên kỹ thuật đã tắt”.

Cùng với trục trặc tại hệ thống điều khiển tại sân bay, chiều nay, website của hãng Hãng hàng không quốc gia Việt Nam (Vietnam Airlines) tại địa chỉ http://www.vietnamairlines.com cũng gặp sự cố không truy cập được.

Theo phản ánh từ độc giả, trong khoảng thời gian 17 giờ 00 ngày 29-7, website có hiện tượng không truy cập được hoặc rất khó truy cập. Theo như thông báo khi truy cập vào địa chỉ http://www.vietnamairlines.com, khách hàng nhận được thông báo: Không thể truy cập trang web này do không thể tìm thấy địa chỉ DNS của máy chủ của http://www.vietnamairlines.com.

Thông tin từ Trung tâm Ứng cứu khẩn cấp máy tính Việt Nam (VNCERT) cho biết trong chiều nay, website của Việt Nam Airline đã bị hack và đến 18 giờ cùng ngày Việt Nam Arirline đã giành lại được quyền kiểm soát website.

Còn về sự cố với hệ thống thông tin tại sân bay Tân Sơn Nhất và Nội Bài, một chuyên gia an ninh mạng nhận định, khả năng không phải qua web bởi hacker đã xâm nhập và chiếm quyền điều khiển hệ thống thông tin.

 

Trả lời báo chí, Chủ tịch HĐQT Vietnam Airlines Phạm Ngọc Minh xác nhận Việt Nam Airlines đang tập trung toàn bộ lực lượng để xử lý cuộc khủng hoảng này và mong được mọi người ủng hộ.

 
TIN LIÊN QUAN
  • Sự cố thông tin xuyên tạc Biển Đông ở Tân Sơn Nhất, Nội Bài

    Sự cố thông tin xuyên tạc Biển Đông ở Tân Sơn Nhất, Nội Bài

Cũng trả lời báo chí, một cán bộ của phòng Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao – Công an TP Hà Nội (PC50), cho biết đã nhận được thông tin và đang cử người tham gia điều tra vụ việc.

Thông tin từ Cục Hàng không Việt Nam cũng cho biết chiều ngày 29-7-2016, tại một số khu vực quầy làm thủ tục hàng không tại Cảng hàng không quốc tế (CHKQT) Tân Sơn Nhất và CHKQT Nội Bài đã bị tin tặc tấn công. Do đó, hành khách đã phải làm thủ tục check in thủ công thay cho hệ thống điện tử.

Việc tin tặc tấn công làm gián đoạn thời gian check in của hành khách và thực hiện thủ tục check in thủ công có thể đã gây ra chậm chuyến bay cho một số hành khách.

Ngay sau khi xảy ra sự việc, Cục Hàng không Việt Nam và Văn phòng thường trực Ủy ban An ninh hàng không dân dụng quốc gia đã chỉ đạo Cảng vụ hàng không miền Bắc và Cảng vụ hàng không miền Nam cùng các đơn vị có liên quan phối hợp với Cục An ninh kinh tế tổng hợp (A85) và Cục An ninh mạng (A68) – Bộ Công an để phối hợp xử lý.

Cục Hàng không Việt Nam phối hợp với Văn phòng thường trực Ủy ban An ninh hàng không dân dụng quốc gia đã chỉ đạo các cảng hàng không, cảng vụ hàng không tăng cường kiểm tra, giám sát, kiểm soát an ninh hàng không, đặc biệt là các khu vực có màn hình tivi; rà soát, kiểm tra các khu vực nhạy cảm, tăng cường các khu vực tập trung đông hành khách nhằm ngăn chặn vụ việc tương tự.

T.Hà

Hội viên thay đổi ngay mật khẩu của tài khoản Bông sen vàng

Vietnam Airlines (VNA) cũng đã có thông báo về việc trang mạng của VNA bị tin tặc tấn công. Theo đó, khoảng 16 giờ ngày 29-7-2016, trang mạng chính thức của Vietnam Airlines đã bị chiếm quyền kiểm soát và chuyển sang trang mạng xấu ở nước ngoài. Dữ liệu của hội viên khách hàng thường xuyên của VNA đã bị công bố. Vào lúc 17 giờ 10 chiều cùng ngày, trang mạng của VNA đã được khôi phục và đang được theo dõi, kiểm soát chặt chẽ. Đến 18 giờ cùng ngày, các hệ thống công nghệ thông tin và hệ thống dữ liệu của VNA bị tấn công đã được cô lập và đang trong quá trình khắc phục.

VNA khuyến nghị hành khách nên ra sân bay sớm hơn thường lệ để làm thủ tục lên tàu bay. Liên quan đến dữ liệu của Hội viên chương trình Bông sen vàng, VNA bước đầu đã kiểm soát toàn bộ dữ liệu và sẽ triển khai các biện pháp đảm bảo tốt nhất lợi ích cho hội viên. VNA đề nghị hội viên thay đổi ngay mật khẩu của tài khoản Bông sen vàng sau khi hệ thống được khắc phục.

T.Hà

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Làm ăn chung với Trung Quốc | Leave a Comment »

►Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan: “Là người đóng thuế, tôi phản đối vay vốn Trung Quốc!”

Posted by hoangtran204 trên 29/07/2016

Chuyên gia Phạm Chi Lan: Là người đóng thuế, tôi phản đối vay vốn Trung Quốc!

Dân trí

Thứ sáu, 29/07/2016 – 06:00

Xung quanh đề xuất đang có dư luận trái chiều mới đây về vay một ngân hàng của Trung Quốc 300 triệu USD để làm đường cao tốc Vân Đồn – Móng Cái, chuyên gia Kinh tế Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ đã bày tỏ sự phản đối.
 

>> Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh nói gì về dự án đường vay Trung Quốc 7000 tỷ đồng ?

>> Cân nhắc vay Trung Quốc 300 triệu USD cho cao tốc Vân Đồn – Móng Cái

Thưa bà, gần đây Bộ Giao thông Vận tải (GTVT) có đề xuất vay vốn 300 triệu USD của một ngân hàng Trung Quốc để phát triển cao tốc Vân Đồn – Móng Cái? Bà bình luận gì về đề xuất này?
Có cần thiết vay nợ làm cao tốc?
– Tôi có nghe và cảm thấy rất lo lắng. Trước tiên là chúng ta cần xem xét sự cần thiết làm 1 tuyến cao tốc này trong bối cảnh phải đi vay hay không khi nợ công đang lớn. Bên cạnh đó, cơ chế vay vốn sẽ thế nào, giao hết cho tổng thầu Trung Quốc hay sao?
Bộ GTVT đề xuất vay Trung Quốc 300 triệu USD để làm đường cao tốc Vân Đồn - Móng Cái, thuộc tỉnh Quảng Ninh (ảnh minh họa)
Bộ GTVT đề xuất vay Trung Quốc 300 triệu USD để làm đường cao tốc Vân Đồn – Móng Cái, thuộc tỉnh Quảng Ninh (ảnh minh họa)
Hơn nữa, làm đường cao tốc trên khá nhạy cảm về an ninh quốc phòng. Ở đó từng có những dự án gây bất lợi cho Việt Nam như địa phương từng cho họ làm 1 khu sân golf án ngữ vị trí quan sát quốc phòng quan trọng.
Làm tiếp con đường này có mang lại lợi ích cho khu vực Đông Bắc hay không thì đây là câu hỏi lớn, cần giải thích. Đặc biệt với Trung Quốc, tham vọng của họ không hề suy giảm, không hề che giấu là làm một con đường hai vành đai hoặc đường tơ lụa trên biển… Tất cả cái đó, có đáng để Việt Nam làm cao tốc ở chỗ nhạy cảm hay không chứ chưa nói vốn của ai.
Tại sao bà lại lo lắng khi vay vốn của ngân hàng Trung Quốc để làm đường ? Cũng có người cho rằng đây cũng là một nguồn lực để Việt Nam tận dụng phát triển?
– Vốn vay đúng là nguồn lực, dù giá rẻ nhưng chúng ta cũng phải xét toàn cục. Tôi nói như này, dự án giao thông của Trung Quốc tại Việt Nam như đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông là minh chứng và bài học. Việt Nam vay 1 đồng nhưng giờ đắt thêm gấp 3 đồng rồi mà vẫn chưa xong. Vay của họ ràng buộc đủ mọi thứ, trong khi rất nhiều nghi ngờ về chất lượng công trình rồi. Quyết liệt như ông Đinh La Thăng đã từng phải thốt lên, vay của Trung Quốc bây giờ đành phải chịu, không làm gì được.
Tại sao vết xe đổ như thế ? Điều tệ hại chưa kết thúc thì lại lao vào cái mới. Chúng ta thừa biết vay vốn của Trung Quốc thì phải đi kèm nhiều điều kiện: Vốn của người ta thì công nghệ của người ta, thầu phụ của người ta thậm chí lao công cũng của người ta nốt, vật tư của người ta hết. Họ cho vay để bán hàng họ, tạo việc làm cho họ, trong khi thời gian tiến độ và chất lượng chúng ta không kiểm soát được.
Vốn Trung Quốc, bài học xương máu ở đường sắt Cát Linh – Hà Đông
Nếu chúng ta giỏi trong giám sát thì cũng không để cho Cát Linh – Hà Đông chậm như vậy, không để cho đường ống nước sông Đà vỡ lần thứ 18 liên tiếp. Thế thì tất cả bài học đó rất rõ rồi. Quan hệ Việt Nam – Trung Quốc hiện nhạy cảm đến mức, ngay cả những người dân bình thường cũng không muốn vay mượn của Trung Quốc. Vậy tại sao các cơ quan Nhà nước lại cứ muốn nhảy vào ?
Ngoài các dự án hạ tầng thì rất nhiều dự án liên quan đến Trung Quốc như dự án Nhà máy thép Thái Nguyên, các dự án xi măng, thủy – nhiệt điện… đủ các thứ. Bất cứ dự án nào của Trung Quốc cũng đầy rẫy vấn đề. Là người đóng thuế, tôi không ủng hộ vay vốn Trung Quốc vì chỉ mang lại lợi cho Trung Quốc mà tác hại cho Việt Nam là rất lớn.
Phải nói thên là Trung Quốc đang trong quá trình chuyển đổi tăng trưởng, đi kèm là các công nghệ cũ được thay bằng công nghệ mới, vật liệu cũ bằng vật liệu mới, và vòng đời của các công nghệ, kỹ thuật cũ này sẽ được xuất khẩu sang các nước khác qua ODA, qua vốn vay.
Bài học này chính bản thân các nước Châu Phi thì họ đã nhận ra rồi, đi kèm vốn rẻ của Trung Quốc là nhiều rủi ro về tài nguyên, ô nhiễm môi trường. Điều tôi đau chính là quá nhiều bài học đau xót vậy mà các người trách nhiệm tại Việt Nam vẫn chưa rút được kinh nghiệm, tôi không hiểu được.
Làm đường thông thương tốt với Trung Quốc?
Việc xây dựng đường cao tốc, sẽ giúp Việt Nam khai thác thị trường tiêu thụ của Trung Quốc, giúp kinh tế Việt Nam xuất khẩu, giảm nhập siêu từ nước này, đó là giả thuyết hợp lý?
– Vấn đề của Việt Nam là chơi với Trung Quốc vừa có lợi thế, nhưng vừa có thách thức lớn. Nhưng tôi cảm nhận được qua các con số thì Việt Nam được hưởng lợi rất ít mà thách thức phần lớn. Bây giờ để cải thiện nhập siêu từ Trung Quốc phải tăng năng lực sản xuất của nền kinh tế chứ không chỉ dựa vào việc làm một con đường.
Quan hệ thương mại với Trung Quốc không trở ngại vì do con đường. Hàng năm Việt Nam nhập khẩu hàng chục tỷ USD từ Trung Quốc, cả trên đường bộ, đường biển, hàng không? Đó có phải là khó khăn do con đường hay không? trong khi xuất khẩu của ta sang Trung Quốc èo uột lại bảo thiếu đường.
Cải thiện phải cải thiện ở chỗ khác. Trong các tuyên bố của Trung Quốc, họ vẫn nói cải thiện thương mại với Việt Nam, nhưng họ nhập cái gì ?, toàn nguyên liệu thô, đào hết mỏ nọ đến mỏ kia. Rồi trong việc nhập khẩu của phía Trung Quốc, cũng có nhiều bài, thủ thuật như: nhập khẩu gạo kém chất lượng, chè trộn phân lân rồi đi rêu rao chất lượng của Việt Nam xấu để chúng ta mất thương hiệu.
Bà phản đối nhưng đặt giả sử làm con đường cao tốc là thiết yếu, vậy bà có sáng kiến gì? Hơn nữa, trong quan hệ kinh tế với Trung Quốc, nước này vẫn không phải là chủ nợ của Việt Nam, các nhà tư bản Trung Quốc không phải nhà đầu tư lớn, sao chúng ta phải lo?
– Hiện nay, theo quan sát của tôi Trung Quốc không phải là đối tác đầu tư, nhà đầu tư lớn tại Việt Nam. Các dạng đầu tư của Trung Quốc chủ yếu là qua bỏ thầu giá rẻ, tổng thầu EPC khá phổ biến. Hiện đã hơn 90% tổng thầu ở Việt Nam là rơi vào tay Trung Quốc. Giá bỏ thầu của họ rẻ nhưng rồi thời gian lại bị kéo dài, giá tăng lên.
Nếu hiện nay, chúng ta cần làm, thì hình thức kêu gọi vốn bằng hình thức hợp tác công tư (PPP) là hình thức hợp lý. Tuy nhiên, hiện nay còn có nhiều vấn đề như chi phí quá cao, có rất nhiều cái thiếu minh bạch, bản thân các dự án không có chủ đầu tư tốt cho nên bức xúc cho xã hội, nghi ngờ PPP. Tôi phải nhấn mạnh, bản chất phương thức PPP như BOT làm đường là không xấu, nhưng vì mình làm tồi nên không kêu gọi được dự án tốt, không vì thế mà nói PPP không tốt được, trong khi thế giới đã rất nhiều dự án.
Tuy nhiên, phía các đơn vị đưa ra đề xuất lại cho rằng, không thu hút được các nhà đầu tư theo phương thức PPP vì tổng vốn dự án quá lớn lên đến 300 triệu USD, không nhà đầu tư nào đáp ứng được?
– Tôi cho rằng, nếu dự án lớn ta chia nhiều cấu phần, phần nào đấu thầu tư nhân, kêu gọi được vốn của tư nhân thì ta làm triệt để nhằm giảm đầu tư ngân sách. Còn phần nào khó quá, tư nhân chê, không ai nhận thì Nhà nước đứng ra làm. Đấy là việc dự án cấp thiết, quan trọng.
Các cơ quan Nhà nước đã thử kêu gọi chưa hay mới đưa đề án ra đã nói rằng tư nhân họ không làm. Các anh có kêu gọi tư nhân chưa mà vội kết luận tư nhân không muốn tham gia vào. Mới đề xuất dự án mà đã giao hẳn cho tổng thầu, giao hẳn như vậy thì đâu còn quy trình để chúng ta quản lý, giám sát nữa, đấu thầu hay chọn lựa nữa.
Xin trân trọng cảm ơn bà.
Nguyễn Tuyền (thực hiện)
______

Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh nói gì về dự án đường vay Trung Quốc 7000 tỷ đồng ?

Dân trí
Thứ năm, 28/07/2016 – 16:31 

Như Dân trí đã đưa tin, Bộ Giao thông Vận tải vừa đề xuất vay vốn thực hiện dự án xây dựng đường cao tốc Vân Đồn – Móng Cái (96 km) từ Ngân hàng Trung Quốc với tổng vốn vay khoảng 7000 tỷ đồng. Theo Bộ này, Bộ Ngoại giao cũng đã đồng thuận chủ trương trên. Chiều ngày 28/7, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã trả lời Dân trí về dự án này:
>> TS Đinh Thế Hiển: Chưa thấy dự án nào vốn vay, nhà thầu Trung Quốc mà trọn vẹn cả!
>> Cân nhắc vay Trung Quốc 300 triệu USD cho cao tốc Vân Đồn – Móng CáiThưa Phó Thủ tướng, được biết là Bộ Ngoại giao cũng ủng hộ việc vay vốn thực hiện dự án trên. Xin cho biết, vì sao Bộ ủng hộ việc này? Phạm Bình Minh- Hiện nay, chúng ta có nhu cầu rất lớn trong việc đầu tư, xây dựng phát triển cơ sở hạ tầng. Tuy nhiên, chúng ta lại không có nguồn vốn, tuy có một số nguồn vốn trong nước nhưng không đủ để phát triển cơ sở hạ tầng. Như vậy, chúng ta có các khoản vay, các khoản vốn hỗ trợ phát triển (ODA) của các nước cho chúng ta thì việc Trung Quốc hay nước nào đó có nguồn vốn ODA cho chúng ta, đáp ứng yêu cầu của chúng ta thì chúng ta sử dụng. Chứ không phân biệt nước này, nước kia. Cái chính là nguồn vốn đó đáp ứng điều kiện của chúng ta hay không, đảm bảo chúng ta có khả năng vay, trả nợ.Nhưng nhiều người dân, giới chuyên gia kinh tế cũng có lo ngại khi nhìn vào một số công trình dự án đã từng vay vốn của Trung Quốc trước đây nhưng quá trình triển khai có nhiều vấn đề. Ví dụ như họ cho vay nhưng buộc ta phải nhận nhà thầu Trung Quốc nhưng nhà thầu đó thực tế năng lực lại yếu, làm kéo dài thời gian thực hiện dự án, mất hiệu quả vốn vay ?Phạm Bình Minh- Nguồn vốn vay ODA của nước nào cũng vậy, cũng kèm theo các điều kiện của các nước cho vay vốn ODA. Không phải Trung Quốc mà các nước khác cũng vậy: Vay ODA của chúng tôi với lãi suất thấp hơn vay thương mại thì phải chấp nhận nhà thầu của chúng tôi tham gia, hoặc sử dụng máy móc, công nghệ của họ…Với các điều kiện như vậy, chúng ta cũng xem xét, nếu vay mà vẫn có lợi thì chúng ta phải sử dụng nguồn lực đó thôi.

Một ví dụ nhãn tiền là Dự án đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông (Hà Nội), cũng vay vốn Trung Quốc nhưng hậu quả hiện đã khá rõ ràng thì người dân lo ngại là có cơ sở chứ, thưa Phó Thủ tướng?

Phạm Bình Minh- Phải nói thế này: Khi đánh giá dự án tiến triển nhanh hay chậm, nó không chỉ có một nguyên nhân, có rất nhiều nguyên nhân khác như có thể do quá trình giải phóng mặt bằng chậm, có nguyên nhân sử dụng hiệu quả các nhà thầu phụ…Chứ không phải do đồng tiền nó làm chậm mà sử dụng thế nào cho hiệu quả thì cơ quan, đơn vị triển khai phải biết sử dụng. Nhưng thực tế, chúng ta cũng phải nhìn nhận, nếu dùng nguồn vốn vay mà dự án bị kéo dài thì vốn vay càng đắt lên, thời gian trả nợ kéo dài, thời gian ân hạn ngắn lại. Chúng ta không triển khai nhanh thì sẽ thiệt hại nhiều.

Mạnh Quân (thực hiện

Phú Trần :Bao nhiêu dự án rồi mà chưa chừa à? Muốn phá cho nát đất nước này à???

Nguyen Viet Vẫn chưa chừa Trung quốc sao ? …rồi chết ko có chỗ chôn !

Trinh Dinh Long Nhìn dự án đường sắt trên không Cát Linh- Hà đông còn sờ sờ ta đó, bao năm rồi vẫn chưa xong và lãng phí, ai chịu.
Vay tiền của kẻ thù xâm lược, ôi !

 

Read more Tầm nhìn của Quốc Gia Việt Nam qua bức tranh 1951. Trong thời điểm 1951, tên gọi của nước ta là Quốc gia Việt Nam. Lá cờ vàng với ba sọc đỏ đã có rồi. Biên giới của VN từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau. Vua Bảo Đại là Quốc trưởng và Thủ tướng Quốc Gia Việt Nam là Trần Văn Hữu. Thủ tướng Trần Văn Hữu đến San Francisco họp 1951, ký vào văn bản của LHQ về lãnh thổ và chủ quyền, và công khai tuyên bố quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Không một quốc gia nào trong số 151 nước tham dự Hội Nghị San Francisco 1951 phản đối lời tuyên bố của Thủ tướng Trần Văn Hữu. 

Thời điểm 1951, ông Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Lê Duẫn vẫn còn ở trong rừng. Đầu năm 1950, ông HCM bí mật qua Trung Cộng xin vũ khí về phát động chiến tranh.

Danh hiệu nước VNCH, nền Đệ I Cọng Hòa, ra đời khi TT Ngô Đình Diệm nhậm chức 26-10-1955. 

Vào google.com, viết chữ

-Prime minister Tran Van Huu at San Francisco 1951,

-click vào chữ search.

-Sau đó, click vào Images.

Sẽ thấy các tài liệu cũ trước 1951 nói về chủ quyền HS và TS của Việt Nam. Tất cả các nước khác ngay cả TQ, Đài Loan, Malaysia,… đều không phản đối lời tuyên bố của TT Trần Văn Hữu năm 1951.

Trang blog này có nhiều bài về HS và TS rất có giá trị.

Viet Nam’s Sovereignty Over Hoang Sa And Truong Sa Archipelagoes

Sẽ nhìn thấy lập trường bán nước của đảng CSVN năm 1956 khi đảng và nhà nước Việt Cộng tuyên bố rằng: Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Trung Cộng! Tại thời điểm này, ông HCM là lãnh tụ cao nhất của Bắc Việt, hay VNDCCH.

Đến năm 1957, vì chịu không nổi áp lực của việc thi hành ấp chiến lược của TT Ngô Đình Diệm và cố vấn Ngô Đình Nhu, Lê Duẩn từ miền nam bỏ chạy ra bắc 1957.

https://groups.google.com/forum/m/#!msg/soc.culture.vietnamese/u6sAlf9B5WY/_VRCKLQMjMQJ

________

 

 

Posted in Làm ăn chung với Trung Quốc, Nhan Vat Chinh tri, Phỏng Vấn, Quan Hệ Viêt Nam và Trung Quốc- 1990- Nay | Leave a Comment »

►Tin khẩn: Nhà máy Alumin ở Nhân Cơ tràn hóa chất thải ra môi trường chung quanh

Posted by hoangtran204 trên 29/07/2016

.

 
 
CÁI CHẾT ĐƯỢC BÁO TRƯỚC ĐÃ VÀ ĐANG ĐẾN

 

Khi nhóm lợi ích khốn nạn có ý định đưa giặc Tầu vào khai thác boxit Tây Nguyên, hàng loạt nhà khoa học, giới trí thức và cả cố Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã lên tiếng phản đối, nhưng chúng bỏ ngoài tai và bỏ tù nhiều người phản đối dự án này vì đã can đảm cản trở lợi ích của chúng.

Cái chết về kinh tế thì báo chính thống đã đưa nhiều tin về chủ đề sập bẫy Trung Quốc, nay đến cái chết về môi trường đã bắt đầu phát tác.

Cùng với cái chết do Formosa gây ra, liệu đã đủ cho những kẻ tham quyền cố vị sáng mắt và trả lại đất nước cho nhân dân quản lý, hay chúng chấp nhận tham đến cùng để phá hủy hoàn toàn đất nước này. Cái kết là trao đất nước tan hoang cho giặc Tầu làm cỏ giống Tây Tạng.


————-

Nhà máy Alumin ở Nhân Cơ gặp sự cố tràn hoá chất
 

Pháp luật TP HCM
Thứ Năm, ngày 28/07/2016 22:01 PM (GMT+7) Chiều ngày 28-7, ông Ngô Xuân Lộc, Chánh văn phòng UBND tỉnh Đắk Nông, đã trả lời báo chí về nguyên nhân cá chết và người dân bị bệnh ngoài da khi tiếp xúc với nước ở suối Đắk Dao. 

.
Ống thải của nhà máy Alumin ở Nhân Cơ

Ông Ngô Xuân Lộc, Chánh văn phòng UBND tỉnh Đắk Nông thông tin, vào lúc 8 giờ 14 phút ngày 23-7, tại nhà máy sản xuất Alumin đã xảy ra sự cố trong quá trình vận hành thử. Cụ thể, ở cổ ống bơm hóa chất (hóa chất này dùng để chạy thử Alumin) đã bị tràn ra phía trong và sau nhà máy.

“Nhà máy đã báo cáo cho tỉnh, Bộ TNMT và thực hiện các biện pháp khắc phục sự cố. Số hoá chất bị tràn ra ngoài là 9,58 m3 đã thu hồi được một phần, đổ vào vị trí xả thải của công ty. Số còn lại tràn ra môi trường theo đường ống nước mưa chảy xuống suối Đắk Dao” – ông Lộc nói.

Số diện tích ngoài môi trường bị ngấm chất thải và được xử lý là 600m2.

Ngày 25-7, sở TNMT phối hợp với Bộ TNMT quan trắc 3 vị trí. Ở cửa xả số 3 nồng độ PH = 8,13; cách cửa số 3 khoảng 150 mét PH = 7,57; cách 250 mét PH = 7,15.

“Theo tiêu chuẩn kĩ thuật Việt Nam, cho phép nồng độ PH từ 5,5 đến 9. Như vậy nồng độ xả thải hóa chất của công ty Alumin ra môi trường vẫn nằm ở mức độ cho phép. Chúng tôi đã khắc phục khẩn cấp sự cố. Vấn đề này đã được kiểm soát, sẽ không ảnh hưởng đến môi trường sống của người dân” – ông Lộc khẳng định.

Trước đó, ông Nguyễn Văn Thành, Phó chủ tịch UBND xã Nhân Cơ xác nhận, vào ngày 24-7, tại suối Đắk Dao xuất hiện nhiều cá chết bất thường. Người dân ở thôn 8 bị mẩn ngứa sau khi lội, tắm ở suối này.

Ông Phan Diệu Anh (trú tại thôn 8) kể lại khi đi làm rẫy đã phát hiện màu sẫm đen trên bề mặt nước ở suối Đắk Dao nên lội xuống đắp ngăn, không cho chảy vào ao cá.

“Nước có nhiều váng trên bề mặt. Tôi lội xuống một lúc thì ở chân và tay ngứa rát khó chịu. Bề ngoài da nhờn nhợn, rửa không sạch. Sau đó xuất hiện những vết rộp như bỏng nước sôi, bên trong có mủ”, ông Anh kể.

Thấy cá chết nổi trên mặt nước, nhiều trẻ em ở thôn 8 xuống suối bắt cá cũng chịu cảnh tượng tương tự. “Có khoảng 12 cháu nhỏ sau khi xuống suối bị mắc các chứng bệnh ngoài da. Các em chỉ bị rộp, ngứa ngoài da còn sức khoẻ vẫn bình thường”, ông Thành thông tin.

“Suối Đắk Dao bắt nguồn từ hồ Nhân Cơ, chảy qua địa phận 5 thôn. Khu công nghiệp Nhân Cơ đặt ở đầu nguồn. Khi nhận tin báo cá chết nhiều, người bị dị ứng da do tắm nước suối chúng tôi đã kiểm tra nhiều ao hồ dọc suối, nhưng không có biểu hiện gì bất thường”, ông Thành khẳng định.

Đại Liên (Pháp luật TPHCM)
————

Tễu blog

GS Nguyễn Minh Thuyết phát biểu về bô xít tại Quốc hội, 06 năm trước:
.

 
 _______

Posted in Bauxite, Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Làm ăn chung với Trung Quốc, Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »

►Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh nói gì về dự án đường vay Trung Quốc 7000 tỷ đồng?

Posted by hoangtran204 trên 29/07/2016

Cha của Phạm Bình Minh là Nguyễn Cơ Thạch, bộ trưởng ngoại giao. Năm 1991, TQ ra lệnh cho đảng CsVN loại ông Thạch ra khỏi bộ chính trị. 

Bài báo dưới đây cho thấy đảng và nhà nước rất túng quẩn. Ngay cả vài trăm triệu đô la cũng không có, buộc phải đi mượn của TQ. Hoạt động kinh tế và điều hành đất nước chỉ quanh quẩn ở vài mục tiêu: Đi vay mượn tiền khắp nơi, mượn của World Bank, của ADB, của Nhật, Đài Loan, Úc, Hồng kong, Nam Hàn, các nước Âu châu; mỗi ngày hút dầu ngoài khơi lên, và bán ngay ngoài biển 400.000 thùng dầu thô, và chia nhau; xua dân đi làm ô sin, để 800.000 lao động hợp tác này gởi ngoại tệ về, và nhà nước in tiền đổi ngoại tệ,  nhưng vẫn bi bô: “nhờ tài lãnh đạo sáng suốt…”

Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh nói gì về dự án đường vay Trung Quốc 7000 tỷ đồng? 

Thứ năm, 28/07/2016, 16:31
Như Dân trí đã đưa tin, Bộ Giao thông Vận tải vừa đề xuất vay vốn thực hiện dự án xây dựng đường cao tốc Vân Đồn – Móng Cái (96 km) từ Ngân hàng Trung Quốc với tổng vốn vay khoảng 7000 tỷ đồng. Theo Bộ này, Bộ Ngoại giao cũng đã đồng thuận chủ trương trên. Chiều ngày 28/7, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã trả lời Dân trí về dự án này:
>> Cân nhắc vay Trung Quốc 300 triệu USD cho cao tốc Vân Đồn – Móng Cái

Thưa Phó Thủ tướng, được biết là Bộ Ngoại giao cũng ủng hộ việc vay vốn thực hiện dự án trên. Xin cho biết, vì sao Bộ ủng hộ việc này?

– Hiện nay, chúng ta có nhu cầu rất lớn trong việc đầu tư, xây dựng phát triển cơ sở hạ tầng. Tuy nhiên, chúng ta lại không có nguồn vốn, tuy có một số nguồn vốn trong nước nhưng không đủ để phát triển cơ sở hạ tầng. Như vậy, chúng ta có các khoản vay, các khoản vốn hỗ trợ phát triển (ODA) của các nước cho chúng ta thì việc Trung Quốc hay nước nào đó có nguồn vốn ODA cho chúng ta, đáp ứng yêu cầu của chúng ta thì chúng ta sử dụng. Chứ không phân biệt nước này, nước kia. Cái chính là nguồn vốn đó đáp ứng điều kiện của chúng ta hay không, đảm bảo chúng ta có khả năng vay, trả nợ.

Nhưng nhiều người dân, giới chuyên gia kinh tế cũng có lo ngại khi nhìn vào một số công trình dự án đã từng vay vốn của Trung Quốc trước đây nhưng quá trình triển khai có nhiều vấn đề. Ví dụ như họ cho vay nhưng buộc ta phải nhận nhà thầu Trung Quốc nhưng nhà thầu đó thực tế năng lực lại yếu, làm kéo dài thời gian thực hiện dự án, mất hiệu quả vốn vay ?

– Nguồn vốn vay ODA của nước nào cũng vậy, cũng kèm theo các điều kiện của các nước cho vay vốn ODA. Không phải Trung Quốc mà các nước khác cũng vậy: Vay ODA của chúng tôi với lãi suất thấp hơn vay thương mại thì phải chấp nhận nhà thầu của chúng tôi tham gia, hoặc sử dụng máy móc, công nghệ của họ…Với các điều kiện như vậy, chúng ta cũng xem xét, nếu vay mà vẫn có lợi thì chúng ta phải sử dụng nguồn lực đó thôi.

Một ví dụ nhãn tiền là Dự án đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông (Hà Nội), cũng vay vốn Trung Quốc nhưng hậu quả hiện đã khá rõ ràng thì người dân lo ngại là có cơ sở chứ, thưa Phó Thủ tướng?

– Phải nói thế này: Khi đánh giá dự án tiến triển nhanh hay chậm, nó không chỉ có một nguyên nhân, có rất nhiều nguyên nhân khác như có thể do qúa trình giải phóng mặt bằng chậm, có nguyên nhân sử dụng hiệu quả các nhà thầu phụ…Chứ không phải do đồng tiền nó làm chậm mà sử dụng thế nào cho hiệu quả thì cơ quan, đơn vị triển khai phải biết sử dụng. Nhưng thực tế, chúng ta cũng phải nhìn nhận, nếu dùng nguồn vốn vay mà dự án bị kéo dài thì vốn vay càng đắt lên, thời gian trả nợ kéo dài, thời gian ân hạn ngắn lại. Chúng ta không triển khai nhanh thì sẽ thiệt hại nhiều.

Mạnh Quân (thực hiện)
———-

Phú Trần :Bao nhiêu dự án rồi mà chưa chừa à? Muốn phá cho nát đất nước này à???

Nguyen Viet Vẫn chưa chừa Trung quốc sao ? …rồi chết ko có chỗ chôn !

Trinh Dinh Long Nhìn dự án đường sắt trên không Cát Linh- Hà đông còn sờ sờ ta đó, bao năm rồi vẫn chưa xong và lãng phí, ai chịu.
Vay tiền của kẻ thù xâm lược, ôi ! 

 

Posted in Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài, Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Viet Nam, Kinh Te, Kinh Te Viet Nam Trung Quoc ...affairs, Làm ăn chung với Trung Quốc | Leave a Comment »

► Tin khó tin: Cưa bom đi bác Cự ơi! Hôm nay chúng ta sẽ xem hài kịch!

Posted by hoangtran204 trên 28/07/2016

Lao Động

Đào Tuấn (tổng hợp)

27-7-2016

H1Trạm Cầu Giẽ thu ngót 2 tỉ đồng mỗi ngày là do “Lái xe không lấy lại tiền thừa”. Ảnh: Báo Đầu Tư

Có ai đó ở gần bác Cự xin hãy gửi tới bài học “Bạn An dũng cảm”. Có ai ở gần Pháp Vân- Cầu Giẽ hãy nhắn giùm các tài xế: Không nhận lại tiền là đang biến tiền thừa thành tiền thối. Có ai ở Vinafood xin hãy gửi tới họ một cái chảo để chiên cho thơm món “tàu rác”! Các bạn biết đấy! Hôm nay chúng ta sẽ xem hài kịch!

Thừa là do “lái xe không chịu nhận lại tiền thừa”

Câu chuyện trạm thu phí đã có nhiều tình tiết mới mang màu sắc tiểu thuyết. Rất choáng váng khi chỉ một trạm Pháp Vân- Cầu Giẽ, qua một đợt kiểm tra đã cho thấy mỗi ngày trạm này thu ngót 2 tỉ đồng và số thu thực tế cao gấp tới 9 lần so với báo cáo.

Còn choáng hơn ở cách người ta lý giải: “Sở dĩ có tiền thừa là do “lái xe không chịu nhận lại tiền thừa khi nhân viên trả lại” và “chủ yếu do thiết bị đọc 2 lần 1 biển số xe hoặc không xác định được biển số xe”.

Đấy nhá. Lỗi là do các bác tài cương quyết không nhận lại tiền thối. Đấy nhá! Thừa tiền là vì trục trặc kỹ thuật- một nguyên nhân nghe quen đến phát nhàm.

Tài thật đấy! (Ai có lỗi giơ tay thử xem nào). Tại sao các bạn lại có thể trách oan trạm thu phí khi chính các bạn- hẳn phải cương quyết lắm- không nhận lại tiền thừa để nó biến thành tiền thối?

Có ai nhắc giùm cả thảy có bao nhiêu trạm thu phí? Trong đó có bao nhiêu đang “thừa tiền”? Và phải chăng không nhận lại tiền thừa cũng là một trong những biểu hiện của… hạnh phúc?

>>> Xem tại đây

>>> Và tại đây

Nhân chuyện phí, xin từ đường cao tốc rẽ vào phố. Và đây là những cái tít báo ồ ạt xuất hiện ngày hôm qua: Chạy quá tốc độ 10km. Phạt 800 ngàn; Đi xe trên vỉa hè: Phạt đến 1,2 triệu…Rồi vượt đèn vàng cũng phạt!

Lia lịa những chế tài! Sẽ có hiệu lực từ 1.8 tới!

Có người nói rất đúng, rằng muốn không bị phạt thì đừng vi phạm. Nhưng pháp luật về giao thông gì mà nhìn dân như nhìn bò sữa. Nhưng đến chuyện đèn vàng cũng phạt thì sinh ra cái đèn vàng để làm gì!

>>> Xem tại đây

>>> Và tại đây

Cưa bom đi bác Cự ơi!

Nhìn thấy nụ cười bình thản trước lá bài tẩy “Chưa bộ nào không đồng ý Formosa” của tân Ủy viên Ủy ban kinh tế của QH Võ Kim Cự, nguyên Phó Tổng Thanh tra Chính phủ Vũ Phạm Quyết Thắng hôm qua đã lên tiếng:  “ông Cự nói như lấy thúng úp voi”

Phát ngôn này có 2 chi tiết hay:

Một là lối so sánh việc trả lời của nguyên Chủ tịch Hã Tĩnh Võ Kim Cự là “như lấy thúng úp voi”.

Và hai, là một câu hỏi ngược với ông Cự: Ông là người trình xin Thủ tướng cho phép dự án có thời hạn 70 năm, hay trình dự án 50 năm, mà Thủ tướng chữa lại thành 70 năm?

H1Nguyên Phó Tổng TTCP Vũ Phạm Quyết Thắng: “Ông Cự nói như lấy thúng úp voi”. Ảnh: TTO

Bây giờ tôi mới thấy bài học “Bạn An dũng cảm” hóa ra là cần thiết. Dũng cảm không phải ở khía cạnh giẫm mảnh thủy tinh, mà là ở việc dũng cảm nhận lỗi- dẫu nó có khó như cưa bom!

Bây giờ tôi mới thấy hóa ra nhiều vị chưa hề học qua lớp 4, chưa hề đọc “Bài văn bị điểm 0” để học bài học vỡ lòng về sự trung thực cần thiết của một con người.

Và bây giờ, tôi càng thấy lạ là tại sao chúng ta có thể buồn khi hàng ngày được xem những màn hài kịch tươi sống đậm đà mùi cá và cả cóc chết đến như vậy.

>>> Xem tại đây

Tàu rác ↔Cơm Vàng Sen Vàng

Xin được giới thiệu Vinafood là một tổng công ty nhà nước về lương thực! Nó không liên quan gì đến tàu biển, tất nhiên, ngoại trừ việc ăn “tàu rác”.

Đại ý họ góp tiền nhà nước để mua 2 con tàu đã “lên lão” với giá có 6,8 triệu USD, tức khoảng 123 tỉ đồng.

Có một tình tiết rất chi là hài hước nhà nước: Do mua 2 tàu đã quá nát, quá cũ, quá già, quá lởm họ đã không thể làm được thủ tục thông quan, không đăng ký, không đăng kiểm được tại Việt Nam.

2 “Lão tàu” đó sau được chuyển sang làm thủ tục đăng ký, đăng kiểm tàu biển tại Cục hàng hải Panama, chuyển quyền sở hữu tại Panama và đổi tên tàu thành Golden Lotus và Golden Rice.

H1Hoa Sen, một con tàu cũng thuộc diện đồng nát từng bị giữ tại TQ, từng trôi nổi như tàu ma. Ảnh: Vietstoc

“Quốc tịch Panama” Ha Ha.

“Cơm vàng”. Ka ka ka. Cơm vàng với người này! Màu vàng với người khác! Rất thông minh. Rất năng động. Rất cả khéo léo nữa

Cả ở việc mất mấy chục tỷ mà có khi còn lên làm Chánh hay Phó một bộ nào đó như tiền lệ thời sự Trịnh Xuân Thanh miễn là có “quy trình”.

Ở ta, có gì là không thể xảy ra đâu nhỉ!

>>> Xem tại đây

3 tỉ- 3 siêu xe

Đã xuất hiện một con số lạ quanh 3 chiếc “siêu xe” là doanh nghiệp (DN) tư nhân Hoa Lư “tặng” cho UBND tỉnh Ninh Bình.

Số là DN này có vốn điều lệ khoảng 3 tỉ đồng. Và ở thời điểm “tặng xe” tháng 3.2016, Hoa Lư mới đi vào hoạt động được khoảng 1 tháng.

Đừng thấy hoàng tử không đeo kiếm mà bảo hoàng tử không biết võ. Đừng nhìn vào con số 3 tỉ mà nói doanh nghiệp (DN) ít tiền.

Thôi thì, cuộc đời vẫn nên tin vào những điều tốt đẹp! biết đâu DN có tâm trước sự lầm than khổ ải của chúng sinh mà tặng xe tạo điều kiện giúp đỡ địa phương đi lại phòng chống lụt bão, giảm nhẹ thiên tai. Nhất là khi Ninh Bình “có nhiều đồi núi, địa hình phức tạp, giao thông đi lại khó khăn”. (Sơn La, Lai Châu… chắc tủi thân lắm).

H1Siêu xe Land Cruiser VX 2,8 tỉ được doanh nghiệp tặng UBND để hỗ trợ tỉnh phòng chống lụt bão. Ảnh minh họa của VTC

Chúng ta từng có tiền lệ “người bà con” của ông Trịnh Xuân Thanh rồi mà. Anh này chẳng những cho ông Thanh mượn xe Lexus đi lại trong hoàn cảnh “tình nhà” còn khó khăn, mà còn tự nguyện vào Hậu Giang lái xe cho ông Thanh với lương tháng 3 triệu vnd.

Hãy tin đi, biết đâu khi cơn “có tâm” kịch phát, Ninh Bình lại chẳng đem tặng lại xe cho Sơn La, cho Lai Châu.

>>> Xem tại đây

Con số hôm nay: Vay Trung Quốc 7.000 tỉ

Đang có nhiều ý kiến từ chính các bộ ngành trước chủ trương của Bộ GTVT về việc vay 304,6 triệu USD, tương đương 6.860 tỷ đồng để làm đường cao tốc Vân Đồn- Móng Cái.

Bộ GTVT, hăng như thường lệ, đề nghị áp dụng cơ chế tài chính theo hình thức cấp phát toàn bộ vốn vay nước ngoài- tức là vay vốn TQ với điều kiện sẽ chỉ định nhà thầu TQ, sử dụng máy móc, thiết bị, công nghệ TQ. Lý do họ cho là hợp lý là bởi: “Ngoài Trung Quốc, hiện chưa có nhà đầu tư nào khác quan tâm đến dự án này”.

Tôi thấy lạ là tại sao cứ phải vay TQ trong khi đây là một dự án có thu, nhanh hoàn vốn chẳng khác gì…. Pháp Vân, Cầu Giẽ! Thế mà tôi cứ tưởng bộ trưởng tiền nhiệm từng chỉ tay đòi cạch mặt những nhà thầu TQ trong những dự án con rùa ở thủ đô rồi cơ đấy. >>> Xem ở đây

Là người đóng thuế, đồng thời cũng là người trả nợ, thậm chí là người lên cơn nếu dự án chậm tiến độ, đội vốn…như không thiếu những tiền lệ, bạn hãy cho chúng tôi biết ý kiến của mình trong phần comment bên dưới bài viết này đi!

>>> Xem tại đây

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Làm ăn chung với Trung Quốc, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Tôn Sĩ Nghị – Lê Chiêu Thống; Formosa- Võ Kim Cự

Posted by hoangtran204 trên 21/07/2016

 

Tác giả: Phạm Đình Trọng

20-7-2016

Tập đoàn Formosa là một tập đoàn công nghiệp Đài Loan nhưng hoạt động sản xuất chỉ biết có  lợi nhuận, không đầu tư vốn khắc phục hậu quả độc hại do dây chuyền sản xuất tạo ra đã gieo chết chóc cho con người và hủy diệt sự sống tự nhiên trong môi trường.

Chính người dân Đài Loan tháng 5.2010 đã công bố bức thư chỉ ra tám tội ác của Formosa:

1. Đặt lợi nhuận cao hơn sự sống của con người.

2. Đẩy sự sống trái đất vào cảnh khốn cùng.

3. Biến dòng sông lớn nhất Đài Loan khô cạn vì đã hút 345.000 tấn nước mỗi ngày.

4. Đầu độc bầu trời và lá phổi của sự sống.

5. Trái đất đang ấm lên còn thải thêm nhiều chất độc làm trái đất càng nóng lên mau lẹ.

6. Di họa ô nhiễm nguồn nước và không khí sẽ kéo dài trong hàng thiên niên kỉ.

7. Di họa rác thải công nghiệp sẽ gây họa đến 10 thiên niên kỉ sau.

8. Formosa là một tập đoàn nói dối, không thực hiện đúng cam kết với người dân.

Năm 2009, tổ chức Vì Môi Trường Ethecon, Đức, đã trao giải Hành Tinh Đen cho ông chủ tập đoàn Formosa FPG, Formosa Plastics Group, với bản hạch tội:

Lịch sử của FPG gắn liền với những tai họa về xã hội và môi trường trên phạm vi toàn cầu:

–  Lợi dụng xu thế quốc tế đang chối bỏ các sản phẩm  PVC  vì thuộc tính nguy hại cố hữu của chất này, FPG càng đẩy mạnh sản xuất PVC và trở thành nhà cung cấp hàng đầu các sản phẩm này, thậm chí coi thường cả việc cấm một số sản phẩm PVC tại Đài Loan.

(Polyvinyl chloride hay PVC: là sản phẩm nhựa cứng, nhựa mềm, thí dụ: bao ny lông, thùng nhựa, ống nhựa, chai nước, đồ chơi trẻ em…, phthalate là plastic, chứa 6 carbon, được trộn vào PVC để gia tăng độ dẻo dai, độ bền, và làm ny lông trong suốt. Chì hay lead cũng được trộn vào PVC để làm tăng độ bền, dai, giữ màu sắc, và độ bóng. Phthalate 6 carbon được sử dụng nhiều hơn phthalate 3 carbon (ít độc). Formosa dùng phthalate 6 carbon. Phthalate gây ung thư, biến đổi DNA trong tế bào, khi tế bào phân chia (sinh sản) vì DNA bị biến dạng, nên gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới di truyền, phụ nữ sinh con bị quái thai, dị dạng nơi trẻ mới sinh. Chì trong ống nước bằng nhựa PVC  hòa tan vào nước, rồi vào máu, gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe. Các hãng xe hơi Honda, Toyota, Nissan đã loại bỏ PVC (có chứa phthalate) trong nội thất xe kể từ 2007; các nước Âu châu trong khối EU đã cấm sử dụng phthalate hòa trộn vào PVC kể từ 2015 – Trần Hoàng).

–  Năm 1998 FPG bị bắt quả tang khi định xả 3000 tấn rác độc tại vùng cảng biển Sihanoukville của Campuchia.

–  FPG thường xuyên để xảy ra các tai nạn sản xuất gây chết người, nhiều vụ nổ ở mức sát thảm họa buộc phải di tản dân chúng.

–  FPG nằm trong nhóm 10 thủ phạm gây ô nhiễm lớn nhất tại Đài Loan, gây ra 25% trên tổng số khí nhà kính do Đài Loan phát ra.

–  Thái độ coi thường luật pháp, môi sinh và hòa bình, cộng đồng và quyền con người của FPG có thể thấy rõ trong một ví dụ tại Delaware, Hoa Kỳ.

Và tổ chức Vì Môi Trường Ethecon dõng dạc Tuyên án: Các người chống lại nhân loại và môi trường vì tính ích kỷ, lòng tham lam vô độ, bất chấp cả luật pháp và đạo đức. Các người xứng đáng được bêu dương.

Với tội ác chống sự sống, chống loài người như vậy, Formosa đi đến đâu cũng bị xua đuổi. Là đại họa của sự sống tự nhiên, đại họa của giống nòi dân tộc, Formosa đã bị xua đuổi ở Mỹ, ở Ấn Độ, nhưng một chức sắc đảng Cộng sản Việt Nam, Ủy viên trung ương đảng, Bí thư tỉnh ủy Hà Tĩnh Võ Kim Cự đã thậm thụt tiếp xúc với Formosa, thậm thụt chạy thủ tục hành chính để rước đại họa Formosa về Hà Tĩnh với tốc độ của đội quân nhà Thanh được Lê Chiêu Thống dẫn đường từ Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam, Quí Châu rầm rập tiến vào xâm lược nước ta cuối thế kỉ 18.

Từ Hà Tĩnh chạy ngược chạy xuôi ra Hà Nội, sang Đài Bắc, đôn đáo rước đại họa Formosa về đầu độc giống nòi, tàn phá quê hương, hành động của Võ Kim Cự ở đầu thế kỉ 21 hoàn toàn giống như hành động của Lê Chiêu Thống cuối thế kỉ 18 từ Kinh Bắc tất tả chạy sang Bắc Kinh phủ phục trước Càn Long vua nhà Thanh, xin Càn Long đưa quân sang chiếm Đại Việt rồi đích thân Lê Chiêu Thống dẫn Tôn Sĩ Nghị đưa 29 vạn quân Thanh tràn qua biên giới vào chiếm Thăng Long.

Cuối năm 1788 Tôn Sĩ Nghị cùng 29 vạn quân Thanh vào Thăng Long chưa kịp gây tội ác thì đầu năm 1789 đã bị vua Quang Trung của nước Nam đốc thúc quân Đại Việt đánh tan tác, thây lính Thanh chất thành gò thành đống ở kinh kì Thăng Long, từ Ngọc Hồi đến Đống Đa, xác quân Thanh xâm lược trôi nghẽn cả dòng sông Hồng.

Lịch sử Việt Nam mãi mãi khắc tên Lê Chiêu Thống là tên bán nước ô nhục. Còn Võ Kim Cự rước Formosa về đầu độc biển Việt Nam tàn phá đất nước Việt Nam, diệt chủng giống nòi Việt Nam thì được đảng cộng sản Việt Nam đưa vào Quốc hội của đảng!

© Phạm Đình Trọng

© Đàn Chim Việt

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Làm ăn chung với Trung Quốc, Thực Phẩm và sức khỏe, Y te | Leave a Comment »

►Về chuyện Formosa lén lút chôn trộm chất thải chưa qua xử lý

Posted by hoangtran204 trên 12/07/2016

*Tiến sĩ Mai Thanh Truyết đã trả lời phỏng vấn nói rằng Formosa đang trong thời gian xây dựng nhà máy gang thép Hưng Nghiệp tại Hà Tỉnh nên chưa thể có chất thải. Chất thải gây ra cá chết là do công ty Formosa vận chuyển qua đường biển những chất thải của 150 công ty luyện kim gang thép ở Trung Quốc và đem về Hà Tỉnh xả thải ra biển mà không cần xử lý (tốn hàng tỷ đô la). Ông nói, đến tận thời điểm 2016, công ty gang thép Hưng Nghiệp vẫn chưa xây xong lò nấu nhiệt độ cao 3000 độ C để nấu chảy quặng sắt, thì làm sao họ có chất thải để thải ra biển đủ lớn để gây cá chết trên diện rộng 200 km bờ biển.

FB Bạch Hoàn

12-7-2016

Chất thải Formosa chôn tại đất của Giám đốc công ty Môi trường

Chất thải Formosa chôn tại đất của Giám đốc Công ty Môi trường – Đô thị TX Kỳ Anh. Ảnh: internet

Một xe tải chở chất thải chưa qua xử lý, màu đen, sền sệt, bốc mùi hôi thối, kèm mùi hoá chất nồng nặc đã bị phát hiện chôn trộm ở Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Số lượng hơn 100 tấn.

Thông tin này nóng nhất trong sáng nay vì điểm xuất phát của chiếc xe là trung tâm phân loại rác thải của Formosa.

Nhiều người bất ngờ, nhưng cá nhân tôi hoàn toàn không. Bởi theo những gì tôi nắm được, việc xử lý không đúng quy định của Formosa và đồng bọn (đối tác) đã xảy ra nhiều lần. Lần này chỉ đơn giản là họ phát huy kinh nghiệm đã được tích luỹ.

Để làm rõ mối liên quan với Formosa, tôi mạn phép được cung cấp đầy đủ thông tin các mẹ hình dung.

* Hệ thống xử lý nước thải của Formosa đã vận hành từ tháng 6-2015. Bùn thải phát sinh (chất sền sệt, màu đen) được Formosa chứa trong các bồn khổng lồ. Tôi có hình quay nhưng để ở ổ cứng chưa lấy được. Đến tháng 5-2016, Formosa chưa chuyển giao cho đơn vị có chức năng xử lý.

* Công ty cổ phần tư vấn xây dựng và quản lý đô thị Kỳ Anh là đơn vị có ký hợp đồng thu gom chất thải (chủ yếu là chất thải sinh hoạt) với Formosa. Năm 2015, công ty này nhận của Formosa 825 tấn. Đáng lẽ, họ phải vận chuyển đến nhà họ xử lý rác thải Phú Hà. Nay phát hiện họ xử lý bằng chôn trộm chất thải theo tôi là bùn thải của Formosa. Hiện chưa thấy văn bản nào nói về chức năng xử lý bùn thải cho Formosa của công ty này.

* Vào ngày 22-1-2016, Formosa từng bị phát hiện quản lý không chặt chẽ chất thải chứa các thành phần hoá chất nguy hại. Khối lượng ghi nhận khoảng 105 tấn, được giao cho Công ty môi trường Phú Hà. Trong khi công ty Phú Hà chưa đủ hồ sơ thủ tục để được xử lý.

* Tháng 3-2016, Formosa từng bị phát hiện chuyển giao chất thải công nghiệp cho Công ty Hữu Lượng. Công ty này chưa đủ điều kiện xử lý rác thải công nghiệp và họ cũng đem đổ bậy!

Sự trơ trẽn của Formosa và đối tác thì không phải bàn thêm nữa. Tôi chỉ muốn đặt câu hỏi lớn cho trách nhiệm của Sở Tài nguyên và Môi trường Hà Tĩnh trong việc quản lý, giám sát. Liệu có vấn đề gì?

Công ty môi trường đô thị Kỳ Anh tiền thân là một hợp tác xã. Họ mới nhận được dự án xử lý rác thải hơn 20 tỉ đồng từ nguồn ngân sách. Thậm chí, xe chở chất thải của họ cũng được nhà nước cấp tiền mua! Ra là còn dùng vào việc bẩn thỉu cho Formosa?

Formosa được lợi. Đối tác của họ được lợi. Còn ai được lợi nữa không, tôi chưa chắc rõ! Nhưng chắc chắn, hậu quả dân Kỳ Anh sẽ gánh hết!

anhbasam

_____________

Video phỏng vấn Tiến sĩ Mai Thanh Truyết 6-7-2016

@Dự án Formosa là tổ hợp dự án bao gồm các hạng mục chính là nhà máy luyện gang thép, hệ thống cảng biển nước sâu có năng lực cập tàu 30.000 tấn, và nhà máy nhiệt điện công suất 2.100 MW, trong đó quy mô nhà máy thép giai đoạn 1 sẽ đạt trên 7 triệu tấn phôi thép/năm. Formosa đã cam kết sẽ huy động tối đa nguồn lực, phấn đấu đến năm 2015 sẽ hoàn thành 3 lò cao với công suất 10,5 triệu tấn thép/năm, có 13 cầu cảng đi vào hoạt động, và năm 2017 sẽ hoàn chỉnh 32 cầu cảng, đáp ứng yêu cầu vận chuyển, xuất khẩu thành phẩm của nhà máy gang thép này.

Dự án có tổng diện tích hơn 3.300 ha, bao gồm cả diện tích mặt đất và mặt biển (cảng Sơn Dương), tổng số tiền cho thuê đất, mặt nước trong thời gian 70 năm là khoảng hơn 96 tỉ đồng. Để phục vụ cho dự án, tỉnh Hà Tĩnh đã phải thực hiện bồi thường, giải phóng mặt bằng gần 2.000 ha đất, với gần 3.000 hộ thuộc 9 xã của H.Kỳ Anh.
Tính đến tháng 12/2014, có tổng cộng khoảng 40.000 lao động đang làm việc tại dự án Formosa, trong đó có gần 7.000 người nước ngoài đến từ 24 quốc gia và vùng lãnh thổ đăng ký tạm trú, chủ yếu là lao động Trung Quốc với 5.659 người. (Theo báo An Ninh TT, 15-9-2015)

______

RFA-

Lao động Trung Quốc ở Formosa – Vũng Áng hiện nay: (4-6-2016) có tới 3.000 lao động không có giấy phép làm việc. Họ là ai và đang sinh sống và làm việc ra sao?

Posted in Formosa Hà Tỉnh -Cá chết- Ô nhiễm, Làm ăn chung với Trung Quốc | Leave a Comment »

►Nhà máy Giấy Lee & Man Việt Nam ở tỉnh Hậu Giang là một chi nhánh của công ty giấy của Trung Quốc.

Posted by hoangtran204 trên 11/07/2016

Nhà máy Giấy Lee & Man Việt Nam ở tỉnh Hậu Giang là một chi nhánh của Công  Ty Giấy Lee & Man Paper Manufacturing Limited của Trung Quốc.

Trần Hoàng (dịch)

10-7-2016

Tiểu sử: Công ty Giấy Lee & Man Paper Manufacturing Limited ( ” Lee & Man Paper” )

Công ty TNHH Lee & Man Paper được thành lập vào năm 1994 từ một công ty nhỏ, để rồi sau đó đã trở thành một trong những nhà sản xuất bao bì và bột giấy hàng đầu thế giới. Nhóm được liệt kê (mã chứng khoán : 02.314 ) vào ngày 26 Tháng Chín năm 2003 tại thị trường chứng khoán Hồng Kông.

Sản phẩm chính của công ty Lee & Man Brother là giấy với các cấp độ và thông số kỹ thuật khác nhau, bao bì, thùng giấy, và giấy gợn sóng, cần thiết trong việc đóng gói để đáp ứng các ngành công nghiệp khác nhau .

Trong vài năm qua, chúng tôi đã cam kết sẽ mở rộng quy mô và phát triển bao bì gồm bột giấy và tái chế giấy thải  theo mô hình kinh doanh dọc để đảm bảo một nguồn cung cấp nguyên liệu ổn định.

Nhóm hiện đang có năm nhà máy ở Trung Quốc, trang web chiến lược Huangyong ở Đông Quan, Quảng Đông, Hong Mei , Trường Thục, tỉnh Giang Tô , Cửu Giang, Giang Tây, Trùng Khánh, và Yongchuan. Ngoài ra, Tập đoàn sẽ có các cơ sở sản xuất tại Việt Nam.

Nhóm tiếp tục đầu tư nguồn lực để thiết lập máy móc thiết bị tiên tiến, Nghiên cứu và Chế Tạo sản phẩm, và phấn đấu để sản xuất chất lượng cao nhất và các sản phẩm giá cả phải chăng. 

Trong năm 2012 , tổng sản lượng hàng năm của Tập đoàn bao bì và bột giấy công suất là 6,05 triệu tấn và 180.000 tấn , dự kiến trong năm 2014 về bao bì tổng công suất hàng năm là 7,05 triệu tấn.

Ngoài những nỗ lực kinh doanh đã được chứng minh , Lee & Man Paper cũng cố gắng để thực hiện trách nhiệm xã hội của họ, đặc biệt là trong việc bảo vệ môi trường đang bị bỏ qua…

 

Website của công ty Lee &Man Brothers bằng tiếng Tàu, http://www.leemanpaper.com/sch/main/index.jsp#  được google dịch qua tiếng Anh, và Trần Hoàng dịch qua tiếng Việt từ bản tiếng Anh dưới đây.

Lee Man Paper Manufacturing Limited

Company Profile

Lee & Man Paper Manufacturing Limited ( “Lee & Man Paper”) was founded in 1994 by a small company to become one of containerboard and pulp manufacturers in the world’s leading. Group listed (stock code: 02314) on September 26, 2003 at the Hong Kong Stock Exchange Main Board.

Its main products are different levels and specifications of packaging kraft liner board and corrugated paper, packaging needed to meet the different industries.

Over the past few years, we have been committed to expand the scale and development covers pulp and waste paper recycling vertical business model, in order to ensure a stable supply of raw materials.

Group currently has five factories in China, strategically Huangyong site in Dongguan, Guangdong, Hong Mei, Changshu, Jiangsu Province, and Jiujiang, Jiangxi, Chongqing Yongchuan. In addition, the Group will have production facilities in Vietnam.

Group continues to invest resources to set advanced machinery and R & D work, and strive to produce the highest quality and affordable products.

In 2012, the Group’s total annual output of containerboard and pulp capacity was 6.05 million tons and 180,000 tons, it is expected in 2014 of containerboard total annual capacity of 7.05 million tons.

In addition to efforts to proven business, Lee & Man Paper also try to fulfill their social responsibility, especially in the protection of the environment is staggering. Therefore, the Group invest resources and implement appropriate environmental protection measures, much social identity. Meanwhile, the Group’s award-plant quality international certification and environmental management.

________

Tiền Phong – Dự án đầu tư sản xuất giấy và bột giấy có giá trị cả tỷ USD có thể bức tử dòng sông Hậu khi hệ thống nước thải tại nhà máy đang có những biểu hiện bất thường..

Dự án đầu tư sản xuất giấy và bột giấy do Công ty TNHH giấy Lee & Man (thuộc Tập đoàn Lee & Man Paper Hong Kong – Trung Quốc) đầu tư tại xã Phú Hữu A (huyện Châu Thành, tỉnh Hậu Giang) đang khiến dư luận lo ngại sẽ gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, chất thải độc gây bức tử dòng sông Hậu. Không những thế, việc xây dựng hệ thống nước thải tại nhà máy đang có những biểu hiện bất thường.

“Biển thủ” nước thải

Trước sức ép của công luận, ngày 17/6/2016, UBND tỉnh Hậu Giang có văn bản báo cáo Thủ tướng Chính phủ về dự án Nhà máy giấy của Cty Công ty TNHH Giấy Lee & Man Việt Nam. Theo đó, dự án này đã được Bộ TNMT tổ chức thẩm định báo cáo đánh giá tác động môi trường (ĐTM) vào ngày 27/7/2008 và được Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang phê duyệt vào tháng 9/2008.

UBND tỉnh Hậu Giang cho biết, theo báo cáo ĐTM đã được phê duyệt, dự án có hạng mục xử lý nước thải công suất 155.000 m3/ngày đêm, được đầu tư thành 2 giai đoạn. Giai đoạn 1 xây dựng nhà máy xử lý nước thải 50.000 m3/ngày đêm để xử lý nước thải cho nhà máy giấy và các công trình phụ trợ khác (trạm nhiệt điện, cảng, kho chứa than…). Giai đoạn 2 xây dựng nhà máy xử lý nước thải 105.000 m3/ngày đêm để xử lý nước thải cho nhà máy bột giấy và các công trình phụ trợ khác, dự kiến triển khai vào năm 2017.

Nhà máy giấy, Công ty TNHH giấy Lee & Man, hệ thống nước thải nhà máy giấy, nhà máy giấy ở Hậu Giang, dự án Trung Quốc, sông Hậu

Nhà máy sản xuất giấy cứng bao bì công suất 420.000 tấn giấy/năm của Công ty TNHH Giấy Lee & Man Việt Nam.

Việc xây dựng hệ thống nước thải hiện đã hoàn thành phần thô các bể xử lý, đang tiến hành lắp đặt thiết bị và đường ống và dự kiến cuối tháng 7 sẽ hoàn thành và đưa vào vận hành thử nghiệm.

Tuy nhiên, việc xây dựng nhà máy nước thải đã không đúng như những gì được cơ quan quản lý nhà nước quy định và cho phép. Công ty của Trung Quốc này được Bộ TN&MT cấp phép xả thải vào nguồn nước tháng 12/2015 với lượng xả thải lớn nhất 50.000 m3/ngày đêm. Song, theo Công ty TNHH Giấy Lee & Man Việt Nam cho biết, đơn vị này đang xây dựng nhà máy xử lý nước thải chỉ với công suất 20.000m3/ngày đêm. Công ty TNHH Giấy Lee & Man Việt Nam giải thích rằng do quy trình, công nghệ sản xuất hiện đại, nước thải phát sinh ít hơn.

Báo cáo của UBND tỉnh Hậu Giang gửi Thủ tướng Chính phủ cũng nêu rõ, theo quy định, việc xây dựng nhà máy sản xuất giấy cứng bao bì, sản lượng 420.000 tấn/năm và nhà máy bột giấy tẩy trắng 330.000 tấn/năm của Cty Công ty TNHH Giấy Lee & Man Việt Nam thuộc đối tượng phải báo cáo kết quả thực hiện các công trình bảo vệ môi trường.

Công ty TNHH Giấy Lee & Man Việt Nam đã không báo cáo cơ quan chức năng khi thay đổi công suất nhà máy xử lý nước thải. Còn chính quyền địa phương khi phát hiện điều này cũng không có biện pháp xử lý kịp thời, ngoài việc “yêu cầu công ty phải thực hiện đúng quy định trước khi đưa dự án vào vận hành chính thức”!!!!

Nỗi lo bức tử sông Hậu

Dự án sản xuất giấy và bột giấy Công ty TNHH giấy Lee & Man đầu tư gồm có hai nhà máy: Nhà máy sản xuất giấy cứng bao bì công suất 420.000 tấn giấy/năm và nhà máy bột giấy tẩy trắng 330.000 tấn/năm. Trong đó, nhà máy giấy cứng bao bì có vốn đầu tư 1,2 tỷ USD, được khởi công xây dựng tháng 8/2007, sau đó bị đình trệ và đến năm 2014 mới khởi động lại. Đến nay, công trình hoàn thành 95% và dự kiến chạy thử nghiệm vào giữa tháng 7/2016 và chính thức hoạt động vào tháng 8 (Riêng nhà máy bột giấy tẩy trắng dự kiến triển khai vào năm 2017 và sản xuất thử nghiệm vào tháng 10/2018).

Theo báo cáo ĐTM, nhà máy sản xuất giấy cứng bao bì cao cấp không sử dụng sút NaOH; còn nhà máy sản xuất bột giấy tẩy trắng có sử dụng NaOH 215 tấn/ngày và được thu hồi trong quá trình sản xuất bột giấy. Ngoài ra, trong quy trình xử lý của hệ thống xử lý nước thải tập trung cho hai nhà máy có sử dụng NaOH với khoảng 22 tấn/ngày (!!!)

Ông Chung Wai Fu – Tổng Giám đốc Công ty TNHH Giấy Lee & Man Việt Nam nói rằng, trong quá trình sản xuất giấy của nhà máy hoàn toàn không sử dụng sút (NaOH) gây ô nhiễm môi trường mà chỉ dùng chút ít trong quá trình xử lý nước thải để trung hòa độ PH khi cần thiết. Ông Chung Wai Fu cũng thừa nhận từ khi khởi động lại dự án (năm 2014) đến nay chưa có báo cáo đánh giá tác động môi trường cho toàn bộ dự án.

Biểu hiện bất thường

Tại cuộc họp báo diễn ra ngày 23/6, ông Hoàng Quốc Cường – Phó GĐ Sở TN&MT tỉnh Hậu Giang đã lặng lẽ rời khỏi cuộc họp trước khi nhận được những câu hỏi từ các phóng viên. Sau đó, phóng viên gọi vào số di động của ông nhưng không liên lạc được.

Chiều ngày 24/6, phóng viênTiền Phong tiếp tục liên lạc với ông Cường qua điện thoại nhưng đều không được. Một nguồn tin riêng của PV Tiền Phong cho biết, ông Cường cho rằng mình không có thẩm quyền trả lời và “đá bóng” lên Giám đốc Sở này. Cuối ngày 24/6, phóng viên Tiền Phongliên lạc được với ông Hồ Trọng Phú- Giám đốc Sở TN&MT Hậu Giang và được ông Phú trả lời: “Tôi đang ăn giỗ, thông cảm!” rồi cúp máy.

Liên hệ với ông Trương Cảnh Tuyên – Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, (người thay mặt Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang ký văn bản báo cáo Thủ tướng Chính phủ về tình hình của Công ty TNHH Giấy Lee & Man Việt Nam) để hỏi thêm thông tin song ông Tuyên từ chối trả lời. Ông nói: “Tôi phụ trách lĩnh vực nông nghiệp, việc này tôi không biết. Chủ tịch bảo ký thì tôi ký” (!)

Bộ TNMT: Chưa có báo cáo đánh giá tác động môi trường

Trước thông tin nhà máy giấy của Công ty TNHH giấy Lee & Man chuẩn bị đi vào sản xuất, GS.TS Lê Thạc Cán, Viện Môi trường và Phát triển bền vững cho biết, chất thải của các nhà máy giấy nhìn chung rất độc hại. Mức độ độc hại cụ thể phụ thuộc vào công nghệ mà nhà máy đó sử dụng. “Tôi chưa được biết công nghệ và xem thiết kế hệ thống xử lý chất thải của nhà máy này nên chưa đánh giá cụ thể mức độ độc hại của chất thải nhà máy”. GS Cán nói. Theo ông, cơ quan chức năng như Sở Tài nguyên và Môi trường Hậu Giang nên công bố cụ thể công nghệ cũng như thiết kế hệ thống xử lý chất thải của nhà máy này để đánh giá.

TS Trần Thế Loãn, nguyên Phó Cục trưởng phụ trách Cục Kiểm soát ô nhiễm, Tổng cục Môi trường cho biết, chất thải nhà máy giấy chắc chắn độc hại, vì sử dụng nhiều NaOH, các hóa chất tẩy trắng.

Liên quan đến Báo cáo đánh giá tác động môi trường của dự án, trong khi phía Công ty Lee &Man cho biết  năm 2014, đơn vị này đã làm lại các thủ tục để xin phê duyệt, trong đó có cả ĐTM. Tuy nhiên,  ông Mai Thanh Dung, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Môi trường cho biết, đơn vị này chưa nhận được bất kỳ báo cáo đánh giá tác động môi trường nào do phía Công ty TNHH giấy Lee&Man trình lên. Trong khi đó, đại diện Cục Bảo vệ Môi trường miền Nam cho biết, chưa thể đưa ra thông tin gì liên quan đến dự án này.

Nguyễn Hoài

Đại Dương – Hòa Hội

 

____

Phải dừng dự án “bức tử sông Hậu”! – Tuổi Trẻ Online – Báo Tuổi Trẻ (27-6-2016)

TTO – Các chuyên gia bày tỏ lo lắng với Tuổi Trẻ về việc triển khai nhà máy giấy của Công ty TNHH giấy Lee & Man Việt Nam “bức tử sông Hậu” ở Châu Thành, Hậu Giang.

Người nuôi cá lồng bè ở phường Tân Phú, quận Cái Răng (TP Cần Thơ) đang lo lắng trước thông tin Nhà máy giấy Lee & Man sắp đi vào hoạt động - Ảnh: Chí Quốc
Người nuôi cá lồng bè ở phường Tân Phú, quận Cái Răng (TP Cần Thơ) đang lo lắng trước thông tin Nhà máy giấy Lee & Man sắp đi vào hoạt động – Ảnh: Chí Quốc

Phóng viên Tuổi Trẻ đi dọc các khu vực thuộc phường Tân Phú (quận Cái Răng, TP Cần Thơ) tiếp giáp với Hậu Giang và chỉ cách Nhà máy Lee & Man vài kilômet, nhiều người dân nơi đây cũng bày tỏ lo ngại về sự xuất hiện nhà máy giấy này.

Gặp phóng viên tới đây chúng tôi mừng lắm vì nỗi bức xúc này không biết nói ở đâu. Liệu bây giờ nhà máy đã xây dựng vậy rồi có dừng lại được không, nếu được thì chúng tôi mừng lắm

Ông LÊ BẢO KỲ

Không thể hi sinh 
môi trường

Ông Lê Hồng Tịnh (phó chủ nhiệm Ủy ban Khoa học, công nghệ và môi trường của Quốc hội) từng giữ chức phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang trước khi được bầu làm đại biểu Quốc hội (năm 2011).

Ông nói: “Họ đã rục rịch chuẩn bị đầu tư từ khá lâu rồi. Quan điểm của tôi là môi trường phải được ưu tiên số 1, phục vụ phát triển bền vững, mọi dự án không đảm bảo môi trường, không tuân thủ đầy đủ và nghiêm túc các quy định của pháp luật về bảo vệ môi trường thì không được làm, phải dừng dự án.

Tôi chưa có đủ dữ liệu để đánh giá cụ thể dự án này nhưng với những lo ngại của dư luận, lo ngại của các nhà khoa học như vậy thì chắc chắn Bộ Tài nguyên – môi trường phải vào cuộc, cùng với cơ quan chức năng của tỉnh Hậu Giang đánh giá, phân tích cụ thể, công khai trước dư luận”.

Ông Tịnh khẳng định rằng sông Hậu liên quan đến đời sống, sản xuất, sinh hoạt của hàng triệu người dân ĐBSCL, đặc biệt có vai trò quan trọng tới sinh hoạt và sản xuất nông nghiệp, do đó mọi dự án có liên quan đến môi trường dòng sông này cần được đánh giá rất kỹ lưỡng.

“Đã hết thời các tỉnh đua nhau kêu gọi đầu tư bằng mọi giá, thậm chí chấp nhận cả hi sinh môi trường. Chúng ta cần nhất quán tư duy phát triển bền vững, dành ưu tiên số 1 cho bảo vệ môi trường. Luật bảo vệ môi trường vừa được sửa đổi đã quy định rất cụ thể về vấn đề này và phải được thực thi nghiêm túc” – ông Tịnh bày tỏ.

Tránh xảy ra 
thảm họa

Ông Trương Đình Hòe, tổng thư ký Hiệp hội Chế biến và xuất khẩu thủy sản VN (VASEP), cho rằng quyết định thanh tra Nhà máy giấy Lee & Man của Bộ Tài nguyên – môi trường là tốt quá.

Ông Hòe cho biết hai vấn đề lớn cần được xem xét một cách thấu đáo trong đợt thanh tra này là báo cáo đánh giá tác động môi trường vốn đã quá lâu, không còn phù hợp tình hình mới và câu chuyện giám sát hệ thống xả thải của Lee & Man làm sao phải được làm đầy đủ và đảm bảo được thực hiện đúng trên thực tế.

Theo ông Hòe, ĐBSCL là vựa lúa, thủy sản của cả nước, vì vậy phải làm mọi thứ, tránh để xảy ra thảm họa về môi trường.

Sông bị bức tử, 
người cũng “tử” theo

Ông Lê Bảo Kỳ – một hộ dân nuôi cá điêu hồng và cá chép bằng lồng bè Tân Phú (Cái Răng, Cần Thơ) ở địa phương – khẳng định những người dân tại đây chưa ai được mời tham vấn về dự án nhà máy giấy và đến khi nhà máy được xây dựng gần hoàn thành thì họ mới biết.

Ông Kỳ nói cuộc sống của ông và người dân nơi đây đều gắn với dòng sông. Ngoài việc nuôi cá lồng bè, do là khu vực quy hoạch nên không có nước sạch, việc giặt giũ, sinh hoạt, ăn uống của bà con đều từ nguồn nước sông.

“Nếu sông bị bức tử thì cuộc sống của người dân ở đây cũng bị bức tử theo. Gặp phóng viên tới đây chúng tôi mừng lắm vì nỗi bức xúc này không biết nói ở đâu. Liệu bây giờ nhà máy đã xây dựng vậy rồi có dừng lại được không, nếu được thì chúng tôi mừng lắm. Còn không thì cũng phải giám sát họ xả thải cho đàng hoàng” – ông Kỳ chia sẻ.

Ông Quốc – một người dân địa phương – cũng lo ngại khi nhiều nhà máy thậm chí có khu xử lý nước thải nhưng doanh nghiệp vẫn cứ xả thẳng ra môi trường và chỉ xử lý xả thải khi bị kiểm tra nên “chúng tôi rất lo sợ”.

Đã từng ý kiến với trung ương rà soát

Bà Lê Ngọc Diện, phó chủ tịch Hiệp hội Thủy sản Cần Thơ, cho biết trước thực trạng đáng lo ngại của Nhà máy giấy Lee & Man mà báo chí phản ánh, hiệp hội đã có lấy ý kiến các hội viên về vấn đề này.

Theo bà Diện, nhiều năm trước, khi có thông tin về Nhà máy giấy Lee & Man sẽ xây dựng ở Hậu Giang, các ban ngành, đơn vị ở Cần Thơ đã có ý kiến e ngại về vấn đề xử lý nước thải, chất thải của nhà máy này, cũng như có ý kiến với cơ quan trung ương về việc rà soát cẩn thận.

Sau đó thấy dự án ngừng tiến hành xây dựng, ngành thủy sản Cần Thơ gồm cả người nuôi và doanh nghiệp chế biến thủy sản cũng tạm thời yên tâm. Tuy nhiên, không hiểu vì sao gần đây lại thấy nhà máy tiếp tục xây dựng và họp báo để thông tin về việc chuẩn bị vận hành.

Bà Diện nói các hội viên của hiệp hội đã thống nhất một số kiến nghị. Một là đề nghị cơ quan trung ương (cấp bộ) phải theo dõi và thẩm định báo cáo đánh giá tác động môi trường cả giai đoạn xây dựng và giai đoạn vận hành. Về việc bổ sung quy hoạch nhà máy giấy, các cơ quan trung ương có xét đến vấn đề phát triển bền vững chưa?

Thứ hai, vấn đề xử lý chất thải, nước thải không thể chỉ đánh giá trong điều kiện thời tiết bình thường, mà phải dự kiến đến vấn đề biến đổi khí hậu, bão lũ bất thường xảy ra thì các công trình xử lý chất thải, nước thải trong điều kiện thời tiết bình thường sẽ không đảm bảo. Khi đó không chỉ môi trường mà đời sống sinh hoạt của người dân ĐBSCL, sản xuất nông nghiệp, công nghiệp cũng bị ảnh hưởng.

Thứ ba, đời sống của người dân, sản xuất nông nghiệp, nuôi thủy sản ở Cần Thơ lệ thuộc chủ yếu vào nguồn nước sông Hậu.

Do đó, vấn đề chất lượng nước sông Hậu phải luôn được quan tâm hàng đầu. Đừng để sau khi bị các đập thủy điện đầu nguồn gây xâm nhập mặn, đưa đến việc thiếu nước sinh hoạt, sản xuất như thời gian qua, nay lại phải chịu thêm nguy cơ ô nhiễm nguồn nước.

CHÍ QUỐC – LÊ KIÊN ghi

___

Posted in Làm ăn chung với Trung Quốc, Moi Truong bi O nhiem | 1 Comment »

►Những câu hỏi thắc mắc xung quanh mối quan hệ Việt – Trung hiện nay

Posted by hoangtran204 trên 03/07/2016

Những câu hỏi xung quanh mối quan hệ Việt – Trung hiện nay

Viet-studies

Nguyễn Trọng Bình

3-7-2016

Hai đầu đảng Nguyễn Phú Trọng (phải) và Tập Cận Bình. Ảnh: internet

Hai đầu đảng, Nguyễn Phú Trọng (phải) và Tập Cận Bình. Ảnh: internet

1. “Nhất trí” và “đánh giá cao” bọn cướp biển – trong khi đó, ở ngoài khơi bọn này là kẻ thù của ngư dân VN.

Ngày 23/6/2016, báo Tuổi Trẻ – tờ báo có số lượng phát hành cao nhất cả nước hiện nay – cho đăng những bài viết thuật lại việc tàu Trung Quốc uy hiếp và đâm vỡ tàu kiểm ngư của Việt Nam. Tuổi Trẻ đã không ngần ngại lên án và gọi đích danh Trung Quốc chính là bọn “cướp biển”. [1]

Ngày 27/6/2016, cũng chính Tuổi trẻ đã đưa tin về sự kiện Dương Khiết Trì một lần nữa được Tập Cận Bình phái sang đàm phán với các lãnh đạo Việt Nam trong vấn đề “hợp tác song phương”.

Tuy có hơi dài dòng một chút nhưng xin mọi người cùng đọc lại bản tin này:

“Theo Bộ Ngoại giao Việt Nam, trên cơ sở kết quả Hội nghị tổng kết 5 năm thực hiện ba văn kiện về quản lý biên giới trên đất liền Việt – Trung, hai bên nhất trí tăng cường công tác quản lý, giữ gìn trật tự trị an, giải quyết kịp thời những vấn đề nảy sinh tại khu vực biên giới hai nước, góp phần thúc đẩy hợp tác kinh tế ở khu vực biên giới phát triển ổn định, lành mạnh và bền vững.

Về vấn đề Biển Đông, hai bên nhấn mạnh yêu cầu cần nghiêm túc thực hiện các thỏa thuận và nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai nước, trong đó có “Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam – Trung Quốc”, kiểm soát tốt bất đồng, thúc đẩy các cơ chế đàm phán đạt tiến triển thực chất, nỗ lực triển khai các dự án hợp tác trên biển đã thỏa thuận, trao đổi thiết lập cơ chế hợp tác tìm kiếm cứu nạn trên biển; kiên trì thông qua trao đổi và đàm phán hữu nghị, tìm kiếm giải pháp cơ bản, lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được.

Hai bên cũng trao đổi những vấn đề quan trọng như việc không hành động làm phức tạp tình hình, mở rộng tranh chấp, thực hiện đầy đủ, hiệu quả Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và sớm đạt được Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC), giải quyết các tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, phù hợp với luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển năm 1982.

Kết thúc phiên họp, Phó thủ tướng Phạm Bình Minh và Ủy viên Quốc vụ Dương Khiết Trì đã chứng kiến lễ ký biên bản phiên họp lần thứ 9 Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam – Trung Quốc, bản ghi nhớ hợp tác giữa Bộ tư lệnh Cảnh sát biển Việt Nam và Cục Cảnh sát biển Trung Quốc, trao đổi công thư giữa Chính phủ Việt Nam và Chính phủ Trung Quốc về việc Chính phủ Trung Quốc cung cấp bổ sung khoản viện trợ không hoàn lại trị giá 129,5 triệu nhân dân tệ (19,5 triệu USD) cho dự án Cung Hữu nghị Việt – Trung”. [2]

Có thể thấy, tuy cách nhau có ba ngày nhưng hai bản tin liên quan đến Trung Quốc trên cùng một tờ báo lại thể hiện hai thái độ, hai cách ứng xử hoàn toàn trái ngược nhau.

Nếu chỉ đọc bản tin sau hẳn là chẳng ai dám cho rằng giữa Việt Nam và Trung Quốc đang tồn tại nhiều bất đồng. Vẫn là ông Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ ngoại giao Việt Nam – Phạm Bình Minh chủ trì việc đón tiếp và làm việc với Dương Khiết Trì. Tuy nhiên, khác với lần gặp nhau cách đây hai năm, 18/6/2014, (lần họ Dương sang vì sự kiện đến giàn khoan Hải Dương xâm nhập thềm lục địa Việt Nam), lần này, cả hai gặp nhau trong tay bắt mặt mừng.

Bức ảnh ông Minh tươi cười bắt tay với họ Dương lần này (khác xa với bức ảnh chụp chung thời họ Dương sang hai năm trước) đã nói lên tất cả.

Vỡ diễn Dương Khiết Trì – Phạm Bình Minh: Từ mắt hình viên đạn đến miệng cười tươi rói

Bạn đọc Danlambao – Bên trái là hình ảnh ‘tay bắt, mắt hình viên đạn’ của bộ trưởng ngoại giao CSVN, hình chụp ngày 18/6/2014, Ông Phạm Bình Minh, gặp Ủy viên quốc vụ Trung Cộng Dương Khiết Trì sang Hà Nội giải quyết vụ giàn khoan HD 981.

Còn bức ảnh bên phải là nụ cười tươi rói và ánh mắt hí hửng của ông Phạm Bình Minh với Dương Khiết Trì hôm 27/10/2014, trong cuộc họp ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt – Trung diễn ra tại Hà Nội.
Không biết TQ đã cho lãnh đạo đảng CSVN ăn cái gì, hoặc đã dùng một thứ bùa phép, hay dọa tung ra một bằng cớ nào đó (chẳng hạn, một hiệp định đã ký kết trong quá khứ giữa lãnh đạo csvn với TQ), và nay TQ hăm dọa rằng nếu đảng csvn không ngoan ngoãn, không nghe lời, thì TQ sẽ tung bằng chứng ấy lên mạng, và công khai cho dân chúng VN biết… Lãnh đạo đảng csvn sợ co vòi, từ thù địch bỗng chốc biến thành ‘bạn’. Lãnh đạo CSVN quả là biết cách ‘hòa hợp hòa giải’ với giặc Trung Cộng xâm lược, trong khi một mặt vẫn thẳng tay đàn áp nhân dân.
Coi lại cho rõ hơn
Vở diễn Dương Khiết Trì – Phạm Bình Minh hôm 18/6/2014. Ảnh: Reuters
Vở diễn Dương Khiết Trì – Phạm Bình Minh hôm 27/10/2014 (Ảnh: VietNamNet)
Image copyright AFP
Ông Dương Khiết Trì (trái) gặp ông Phạm Bình Minh sáng 27/6/2016

Thật ra thì Tuổi Trẻ cũng rất khôn nên đã gài vào mấy chữ “theo Bộ ngoại giao” khi đưa bản tin về chuyến thăm của Dương Khiết Trì. Thế nhưng, chính sự cẩn trọng quá mức của Tuổi Trẻ đã vô tình làm tăng thêm sự hoài nghi của dân chúng.

Người dân có quyền đặt câu hỏi, phải chăng cho dù Trung Quốc có hành xử tàn bạo, man rợ với đồng bào ngư dân ta ngoài biển Đông thế nào đi nữa, thì với riêng “Đảng ta”, họ vẫn mãi là anh em, bạn thân, chí cốt?

Nếu không phải như vậy thì tại sao trong khi làm việc với ông Dương Khiết Trì không thấy ông Phạm Bình Minh có lời nào lên án mạnh mẽ việc Trung Quốc liên tục gây hấn, xâm lấn chủ quyền và cướp bóc, bắn giết ngư dân Việt Nam? Có hay không tinh thần và thái độ này mà sao không thấy cơ quan truyền thông nào nào đưa tin, tường thuật dù chỉ một dòng? Ngược lại tất cả đều cho thấy một sự vui vẻ, hữu hảo xem như không có chuyện gì xảy ra.

Có lẽ nào (xin lỗi bạn đọc) chỉ vì cái “đại cục”…cứt gì đó (không ai biết được) mà trái tim của những kẻ làm chính trị trên đất nước này đã hóa đá hết rồi chăng? Nên chẳng còn ai biết đau đớn và ray rứt trước những tai ương mà ngư dân miền Trung phải gánh chịu mỗi khi giương buồm ra khơi đánh bắt?

Trong lịch sử nhân loại, liệu có lãnh đạo chính quyền của nước nào đã hành xử y như lãnh đạo của nước ta hay không: trong khi chủ quyền biên cương của mình bị xâm phạm, đất đai, biển đảo bị địch chiếm đóng; còn thần dân của mình thì đang bị cướp bóc, bắn giết hàng ngày, nhưng trên bàn ngoại giao lãnh đạo đảng và nhà nước  vẫn “nhất tr픓đánh giá cao” với chính kẻ đã gây ra những điều tồi tệ ấy không?

Và tại sao cả hai đã ký thỏa thuận và cam kết với nhau rồi, vậy mà chỉ trong thời gian hai năm qua, đã có 4.000 tàu cá của đồng bào ngư dân VN bị “tàu lạ” ngoài biển khơi truy đuổi, đụng cho hư hại, hoặc chìm, và làm cho 2.300 ngư dân VN bị thiệt mạng và mất tích?

2. Sập bẫy hay đã ngầm chấp nhận đàm phán song phương về những tranh chấp ở biển Đông?

Lâu nay, hệ thống chính quyền Nhà nước từ trung ương đến địa phương vẫn nói sẽ công khai, minh bạch mọi chuyện để tạo sự đồng thuận và niềm tin trong nhân dân. Thế nhưng, người viết bài này dám chắc rằng, đại bộ phận dân chúng nước Việt hôm nay chẳng ai biết lãnh đạo nước nhà đã thỏa thuận, ký kết những gì với Trung Quốc, liệu đã có điều khoản nào bất lợi cho nhân dân và đất nước hay không mà lãnh đạo ta đã không dám công khai cho dân chúng VN hay biết?

Nên nhớ rằng, lần này Dương Khiết Trì qua cũng là để tiếp tục bàn về chương trình hợp tác song phương giữa “hai Đảng”, “hai Nhà nước” (đây là phiên họp lần thứ 9 của “Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam – Trung Quốc”), trong đó có vấn đề“Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam – Trung Quốc”. Từ cơ sở này, bằng chứng này cho thấy, phải chăng từ lâu các lãnh đạo nước nhà đã đồng ý và chấp nhận giải quyết những tranh chấp trên biển Đông hiện nay với Trung Quốc bằng con đường đàm phán song phương? Những phát biểu trước đây về chuyện quan hệ ngoại giao đa phương hóa, quốc tế hóa biển Đông chỉ là động tác giả, nhằm đánh lạc hướng nhân dân trong nước và bạn bè quốc tế? Vì thế mà lãnh đạo VN chẳng bao giờ dám kiện Trung Quốc như cách người Philippines đã làm? Bởi vậy, phải chăng vì chuyện này cũng đã bị Hun Sen – Thủ tướng của Campuchia “bắt bài” (và gần đây là Lào) nên ông ta mới nhiều lần lên tiếng công khai ủng hộ Trung Quốc cũng là một cách nhằm “đá xoáy” chính quyền VN đang giả vờ “làm mình làm mẩy”?

Một vấn đề nữa, trong thời điểm hiện nay cả thế giới đang nín thở chờ coi phán quyết của Tòa trọng tài quốc tế liên quan đến vụ  TQ chiếm đóng đảo Scarborough của người Philippines, nhưng VN vẫn tổ chức qua lại hữu hảo, thâm tình với TQ là sao? Ngoại giao kiểu này nếu không phải đang đi trên sợi dây do họ và Hoa Kỳ mỗi nước nắm một đầu thì là gì? Tại sao lãnh đạo VN không dời cuộc gặp gỡ với TQ vào lúc khác, chẳng hạn, đợi đến sau khi có phán quyết từ tòa trọng tài quốc tế? Chưa hết, đang trong thời điểm nhạy cảm mà VN còn đưa tay nhận 19,5 triệu USD của TQ, để xây “cung hữu nghị” là nghĩa lý gì? Bản thân mình còn bị TQ mua chuộc một cách rẻ tiền như thế, thì còn miệng mồm nào nữa mà lên tiếng trách móc hai ông bạn láng giềng Lào và Campuchia nhận viện trợ của TQ?

Ở một phương diện quan trọng khác, chẳng lẽ không ai trong Bộ ngoại giao nói riêng, bộ máy đảng, chính quyền Nhà nước nói chung biết chuyện tập đoàn chính trị của Tập Cận Bình từ bấy lâu nat công khai nhắc đi nhắc lại sẽ tẩy chay Tòa án trọng tài quốc tế trong vụ người Philippines kiện TQ ra tòa vào ngày 7/7/2016? Hay gần đây, TQ còn lớn tiếng đe dọa sẽ rút khỏi Công ước LHQ về luật biển (UNCLOS), 1982, nếu tòa quốc tế phán quyết có lợi cho Philippines? Nếu đã biết họ coi UNCLOS chẳng là cái cóc khô gì vậy sao vẫn còn ngây thơ tin tưởng đàm phán, ký kết, trao đổi với họ? Thêm một lần nữa sập bẫy rồi chăng?

3. “Thế lực thù địch” thực sự của nhân dân Việt Nam là ai?

Nhiều người trong bộ máy công quyền Nhà nước thường tự cho mình cái quyền khép tội bất kỳ người dân nào khi họ nói lên những sự thật tệ hại của đất nước đặc biệt là những vấn đề liên quan đến Trung Quốc. Ví dụ, người dân VN chỉ yêu cầu lãnh đạo chính quyền cần tỏ thái độ cứng rắn, mạnh mẽ, quyết liệt trước sự hung hăng của người Trung Quốc (như người Philippines đã làm), thì họ lại cố tình đánh tráo vấn đề và cho rằng nếu làm như thế là kích động chiến tranh với TQ, gây chia rẽ nội bộ.

Ngay cả ông Tổng Bí thư Trọng, trong một lần tiếp xúc cử tri ở Hà Nội mấy năm trước cũng lập luận theo kiểu này:“Các bác thấy vấn đề Biển Đông chúng ta giải quyết như thế có đúng không? Chuyện Biển Đông, càng ngày càng thấy tính đúng đắn của hướng giải quyết, vẫn đảm bảo được môi trường ổn định, hoà bình để phát triển. Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được không?”

Vì tự cho rằng chỉ có mình là đúng và sáng suốt nên những người này thường không ngần ngại buộc tội, kết án những ai có suy nghĩ và quan điểm khác với họ (bằng những lời lẽ nặng nề như “phản động”, “thế lực thù địch”), nhưng không bao giờ họ dám đường hoàng công khai cho dân chúng biết những điều khoản và thỏa thuận mà họ đã ký kết với người Trung Quốc để nhân dân VN an tâm và tin tưởng rằng họ“không đánh đổi chủ quyền để đổi lấy hữu nghị viển vông”. Đây chính là nguyên nhân quan trọng nhất làm cho nhân dân nghi ngờ, bất mãn nên rất nhiều lần đã tẩy chay những sự kiện chính trị, xã hội có dính đến yếu tố Trung Quốc.

Lẽ ra, hơn ai hết, lãnh đạo chính quyền Nhà nước là người hiểu rõ vấn đề này, nhưng không hiểu sao họ vẫn cứ lớn tiếng, lấp liếm, nói ngược lại là “đại bộ phận nhân dân đồng tình ủng hộ”? Hoặc không thì khi người dân xuống đường tuần hành phản đối trong ôn hòa lại cho rằng bị các thế lực thù địch(nhất là Việt Tân) xúi giục, lôi kéo, mua chuộc. Đây là cách ứng xử không những cho thấy sự thiếu bản lĩnh vì không dám đối diện sự thật mà còn bộc lộ sự non nớt ngụy biện trong lập luận.

Giả sử cứ cho là có bàn tay của Việt Tân thò vào đi, nhưng Việt Tân là ai mà giỏi quá vậy, có thể sai khiến hàng nghìn, hàng triệu người dân Việt Nam chỉ bằng vài lời kêu gọi qua các trang mạng xã hội trong khi chính quyền Nhà nước nắm trong tay một hệ thống gồm mấy trăm cơ quan truyền thông (báo in, báo tiếng, báo hình…)? Tại sao người dân chẳng chịu nghe, chẳng chịu tin chính quyền mà lại nghe theo lời đảng Việt Tân? Cũng xin nói thêm là hầu hết các trang mạng xã hội có quan điểm, ý kiến trái chiều với chính quyền Nhà nước hiện nay đều bị chính quyền ngăn chặn. Những người dân bình thường, tay lấm chân bùn không cách nào vượt “tường lửa” để vô đó mà đọc được.

Cho nên, nếu nói người dân bị xúi giục, lôi kéo chẳng khác nào đã gián tiếp thừa nhận sự thất bại trước Việt Tân trong chính sách tuyên truyền, công khai sự thật cho dân chúng. Còn nói nhiều người bị Việt Tân mua chuộc thì không những xúc phạm nặng nề đến tình cảm, trình độ nhận thức và hiểu biết của nhân dân mà còn tự mình tố cáo mình ở phương diện thiếu chăm lo cuộc sống ấm no hạnh phúc cho nhân dân. Bởi lẽ, người ta sẽ nói mấy mươi năm qua anh lãnh đạo đất nước đất nước kiểu gì, quan tâm lo lắng cho người dân kiểu gì, mà để họ đói khổ đến nỗi bị kẻ thù của anh mua chuộc?

Ngoài ra, ở chiều ngược lại, nếu như anh cho rằng nhân dân bị Việt Tân mua chuộc thì nhân dân sẽ nói anh cũng bị Trung Quốc mua chuộc thì sao? Mới đây nhất là 19,5 triệu USD để xây cung hữu nghị Việt – Trung; còn trước đó là vô số những dự án mà người trúng thầu hầu hết là Trung Quốc ( doanh nghiệp TQ trúng hơn 90% các vụ thầu ở VN )? Người dân nghèo đói không có cơm ăn nên bị mua chuộc dù sao cũng dễ tha thứ hơn những kẻ ăn trên ngồi trước nhưng vẫn mờ mắt vì tiền mà bán đứng quê hương chứ!

Đặt vấn đề mang tính phản biện như trên để thấy rằng nhân dân hiện nay không mê muội đến độ không phân biệt ai là bạn ai là thù. Qua đây, có thể nói, nếu như lãnh đạo của Đảng, Nhà nước hiện nay cho rằng Việt Tân là thế lực thù địch của mình thì có thể khẳng định thế lực thù địch nguy hiểm nhất của Nhân dân Việt Nam hiện nay không phải ai khác mà chính là “người bạn vàng” của Đảng – tập đoàn chính trị của Tập Cận Bình.

Những kẻ nào chỉ vì mối quan hệ nhất thời với Trung Quốc và không màng gì đến sự tồn vong của dân tộc, đất nước cũng chính là đồng phạm đã “nối giáo cho giặc”. Chắc chắn rồi đây lịch sử dân tộc, các thế hệ cháu con sẽ ghi lại vết nhơ này giống như đã cha ông trước đây đã từng ghi và gọi tên những kẻ “rước voi giầy mả tổ” như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống…

4. Nước Việt, dân Việt không thể mãi như thế này!?

Nếu lãnh đạo chính quyền thực sự vì dân, vì nước thì chắc chắn phải hiểu không một người dân Việt nào muốn xảy ra chiến tranh với người Trung Quốc. Tuy nhiên, cũng cần phải thấy rằng, từ trong tâm thức, nhân dân Việt Nam giờ đây đã nhận ra những điều không bình thường trong mối quan hệ với Trung Quốc dù rằng mối quan hệ này luôn được một số người cố tình bao bọc bằng những lời lẽ trau chuốt và đẹp đẽ nhất.

Việc xuống đường tuần hành của người dân thời gian chính là để bày tỏ thái độ không đồng tình đồng thời mong muốn chính quyền phải cầu thị lắng nghe tiếng nói của mình. Điều này trước hết là một phản ứng tự nhiên của mỗi công dân khi thấy chủ quyền quốc gia dân tộc bị xâm lấn. Nếu như người Trung Quốc thực sự chân thành làm bạn; không hung hăng cướp đảo, bắn giết ngư dân miền Trung thì dù có một trăm tổ chức Việt Tân đi nữa cũng không thể xúi giục được nhân dân. Sau nữa, việc xuống đường tuần hành là hoàn toàn phù hợp với những điều khoản đã ghi trong Hiến pháp.

Lãnh đạo chính quyền nếu thật sự sáng suốt thì nhất định phải thừa nhận và tôn trọng sự thật này.

Đã đến lúc người dân Việt không thể mãi quẩn quanh trong mối quan hệ tù mù, nhập nhằng đen trắng, bạn thù lẫn lộn…với người Trung Quốc.

Nói cách khác, không thể chỉ vì sự mù quáng, mê muôi, tham lam của một nhóm người để rồi cả dân tộc này phải gánh lấy hậu quả.

Giống như mới đây thôi là chuyện 10 quân nhân đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ trên biển. Cần phải nhận thức đúng, vinh danh đúng sự hy sinh và công lao của những người lính hôm nay chứ không phải chỉ rút kinh nghiệm là xong hay tệ hơn là nhỏ lệ xót thương theo kiểu “máu ở chiến trường hoa ở đây”.

Những sơ suất, trục trặc kỹ thuật hay do thiên tai trong vấn đề thao luyện của người lính vốn là chuyện không ai muốn. Và dĩ nhiên những chuyện này không phải chỉ xảy ra ở xứ mình. Tuy nhiên, nếu mọi chuyện đúng như vậy thì cũng cần một sự công khai, minh bạch kịp thời, trước hết là để vong linh của những chiến sĩ không may ấy được thanh thản; sau nữa là để nhân dân tin tưởng, an tâm về một “nền quốc phòng toàn dân” thực chất và đúng nghĩa. Tức là nền quốc phòng ấy được xây dựng với mục đích duy nhất là bảo vệ Tổ quốc thiêng liêng của dân tộc Việt Nam chứ không phải để bảo vệ riêng một nhóm quyền lực nào đó đang thao túng đất nước. Trong ý nghĩa này, sự hy sinh của 10 quân nhân chắc chắn sẽ vượt lên trên mọi thứ chủ nghĩa ích kỷ; những suy diễn vô căn cứ cùng những ngôn từ xảo biện nhân danh Tổ quốc và sự bình yên của nhân dân nhưng thực chất là để che đậy cho những toan tính vị kỷ, những tư thù cá nhân hay những mưu đồ hắc ám…

***

Tóm lại, nói cho cùng, mọi chế độ, mọi triều đại chỉ là nhất thời, giang sơn gấm vóc của Tổ tiên mới là vĩnh cửu. Đã đến lúc đất nước này không thể bị“ma dẫn lối, quỷ đưa đường/ lại tìm những chốn đoạn trường mà đi” mãi được.

CT, 02/7/2016

NTB

[1] Xem tại:  http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20140624/tau-trung-quoc-hanh-xu-nhu-cuop-bien-dam-vo-tau-kiem-ngu-viet-nam/614305.html

[2]Xem tại: http://tuoitre.vn/tin/the-gioi/20160627/lap-tong-lanh-su-quan-trung-quoc-tai-da-nang/1125727.html

Tác giả gởi cho viet-studies ngày 2-7-16

_______

@Mời bạn đọc xem Truyền thông Trung cộng: Tại Việt Nam, Dương Khiết Trì kêu gọi ‘đứa con hoang đàng’ trở về nhà

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Làm ăn chung với Trung Quốc | Leave a Comment »

► Vụ Formosa: Chính phủ VN có trách nhiệm và quyền hạn gì?

Posted by hoangtran204 trên 01/07/2016

Về phạm vi trách nhiệm và quyền hạn của Chính phủ trong vụ Formosa

Đinh Công Bằng

Về phạm vi trách nhiệm và quyền hạn của chính phủ trong vụ Formosa xả độc công nghiệp ở Vịnh Bắc bộ cần thấy rằng:1. Chính phủ có trách nhiệm điều tra và khởi tố hình sự các cá nhân và tổ chức nếu thấy có đủ dấu hiệu vi phạm hình sự

2. Chính phủ có trách nhiệm phạt hành chính Formosa và yêu cầu công ty này tuân thủ các tiêu chuẩn kỹ thuật và qui trình

3. Chính phủ KHÔNG có quyền hạn qui định mức đền bù giữa Formosa và nạn nhân bị thiệt hai vì chất độc. Đây là quan hệ dân sự giữa các nạn nhân/bên bị hại (cá nhân, tập thể, doanh nghiệp…) của chất độc và bên gây thiệt hại là Formosa.

Quan hệ này có thể được diễn ra trực tiếp giữa Formosa và các nạn nhân, hay được trọng tài bởi một bên thứ ba, hoặc được tài phán bởi tòa dân sự. Chính phủ trung ương tại Hà nội không có thẩm quyền và không được giao trách nhiệm quyết định quan hệ thỏa thuận và đền bù dân sự cụ thể giữa các nạn nhân và Formosa.

Vì thế có thể tạm hiểu rằng con số $500 triệu đô la được nêu ra trong báo cáo của chính phủ và được xác nhận bởi Formosa là tiền chịu phạt của Formosa với chính phủ Việt nam chứ không phải là đền bù thiệt hai giữa Formosa và các nạn nhân.

Đọc thêm

https://en.wikipedia.org/wiki/Deepwater_Horizon_oil_spill

Trợ giúp pháp lý và thu thập chứng cớ cho ngư nhân vụ cá chết

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Làm ăn chung với Trung Quốc, Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »

►Chính phủ KHÔNG có quyền hạn qui định mức đền bù giữa Formosa và nạn nhân bị thiệt hai vì chất độc

Posted by hoangtran204 trên 01/07/2016

.

Về phạm vi trách nhiệm và quyền hạn của Chính phủ trong vụ Formosa
Đinh Công Bằng

Về phạm vi trách nhiệm và quyền hạn của chính phủ trong vụ Formosa xả độc công nghiệp ở Vịnh Bắc bộ cần thấy rằng:1. Chính phủ có trách nhiệm điều tra và khởi tố hình sự các cá nhân và tổ chức nếu thấy có đủ dấu hiệu vi phạm hình sự

2. Chính phủ có trách nhiệm phạt hành chính Formosa và yêu cầu công ty này tuân thủ các tiêu chuẩn kỹ thuật và qui trình

 
3. Chính phủ KHÔNG có quyền hạn qui định mức đền bù giữa Formosa và nạn nhân bị thiệt hai vì chất độc. Đây là quan hệ dân sự giữa các nạn nhân/bên bị hại (cá nhân, tập thể, doanh nghiệp…) của chất độc và bên gây thiệt hại là Formosa.
Quan hệ này có thể được diễn ra trực tiếp giữa Formosa và các nạn nhân, hay được trọng tài bởi một bên thứ ba, hoặc được tài phán bởi tòa dân sự.
 

Chính phủ trung ương tại Hà nội không có thẩm quyền và không được giao trách nhiệm quyết định quan hệ thỏa thuận và đền bù dân sự cụ thể giữa các nạn nhân và Formosa.

Vì thế có thể tạm hiểu rằng con số $500 triệu đô la được nêu ra trong báo cáo của chính phủ và được xác nhận bởi Formosa là tiền chịu phạt của Formosa với chính phủ Việt nam chứ không phải là đền bù thiệt hai giữa Formosa và các nạn nhân.

Đọcthêm

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền, Làm ăn chung với Trung Quốc, Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »

► Họp báo vụ Cá Chết, 30-6-2016- Formosa đền 500 triệu đô la

Posted by hoangtran204 trên 30/06/2016

HỌP BÁO vụ CÁ CHẾT
30-6-2016
TƯỜNG THUẬT TRỰC TIẾP
họp báo Chính phủ về nguyên nhân cá chết16h50.
Các bạn thân mến! Chỉ còn ít phút nữa cuộc họp báo CP sẽ diễn ra. Hiện nay, tôi đã có mặt tại phòng họp. Lúc này đã có hàng chục phóng viên các báo, đài tề tựu sẵn sàng đưa tin. Bên cạnh phòng viên VN còn có khá nhiều phóng Viên quốc tế.
Theo KH cuộc họp báo sẽ được bắt đầu lúc 17h hôm nay, nhưng bây giờ đã quá 5 giờ chiều rồi.

Đúng 5h7ph cuộc họp báo bắt đầu. Chủ trì cuộc họp báo như thường lệ là Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Mai Tiến Dũng. Tham gia còn có bộ trưởng các bộ Thông tin và truyền thông, Quốc Phòng, Công an, Ngoại giao, VHTTDL, NV, các tuỳ viên báo chí một số ĐSQ tại Việt Nam.BT, CN VPCP Mai Tiến Dũng mở đầu bài phát biểu bằng giọng rất dõng dạc:

Hôm nay CP họp báo 2 nội dung: Thông báo ban hành chi tiết hai luật Đt và luật doanh nghiệp có hiệu lực thi hành từ 1/7/2016.

Nội dung thứ hai công bố nguyên nhân cá chết tại 4 tỉnh miền trung trong thời gian qua.

Nội dunh thứ nhất không đáng quan tâm lắm. Hai bộ luật này đã được ban hành các văn bản hướng dẫn.

Nội dung thứ hai: Nguyên nhân sự cố cá chết trong tháng tư năm 2016 tại ven biển 4 tỉnh Quảng Bình Quảng Trị Thưa thiên huế… đã gây thiệt hai lớn, ảnh hưởng cuộc sống, môi trường, an ninh xã hội.

Ngay sau khi xảy ra sự cố, Thủ tướng chính phủ đã chỉ đạo tìm rõ nguyên nhân, đánh giá thiệt hại, và trợ giúp ngư dân.

Thủ tướng giao Bộ KHCN chủ trì, phối hợp các bộ, ngành liên quan huy động 100 nhà khoa học điều tra nguyên nhân vụ việc.

 
 

Đã phát hiện nguồn thải lớn nhất tại Vũng Áng, Hà Tĩnh, chứa phức hợp hỗn hợp có tỷ trọng lớn hơn nước biển làm hải sản chết.

Đã phát hiện CTy Formosa xả thải ra biển có chứa độc tố phenol vượt quá cho phép.

Các nhà khoa học và quản lý kết luận Cty Formosa là đơn vị gây ra vụ cá chết này.

Với chứng cứ xác định, Bộ Tài nguyên và MT cùng các bộ, ngành, địa phương đã nhiều lần làm việc với công ty nói trên.

Ngày 28.6, công ty Formosa đã thừa nhận xả thải gây ô nhiễm môi trường làm các chết.

CTy này đã cam kết chịu trách nhiệm hậu quả này và sẽ đền bù 11.500 tỷ, tương đương 500 triệu đô la.

Formosa cam kết sẽ không để tái diễn tình trạng này nữa và sẽ tổ chức sản xuất an toàn hơn.

Với nhận thức sâu sắc hậu qủa vừa qua, Thủ tướng CP chỉ thị các địa phương tổ chức đền bù thoả đáng cho các hộ dân.

Yêu cầu Cty Formosa thực hiện các cam kết nói trên, triển khai quan tắc môi trường cũng như đảm bảo an toàn theo quy định của CP VN.

Các cấp các ngành không để xảy ra những tổ chức, các nhân sai phạm liên quan đến sự cố MT tại các tỉnh MT vừa qua.

CP đánh giá cao các nố lực quyết tâm cuả các nhà khoa hoc. Thủ tướng cũng cảm ơn CP Đài Loan đã hợp tác ủng hộ VN giải quyết hậu quả vụ các chết này.

Thủ tướng cũng cho rằng đây là bài học chung cho tất cả chúng ta. Hết thông báo!

Ngay sau đó, Một đoạn video clip Ban lãnh đạo Tập đoàn Formosa xin lỗi nhân dân và CP VN. Lời xin lỗi của họ nghe rất thành khẩn và mong muốn được khắc phục hậu quả, tạo điều kiện được tiếp tục sản xuất tại VN, thực hiện đúng các quy định về bảo vệ môi trường.

17h36 ph hết clip.

Dưới đây là 4 ảnh của báo Dân Trí

 

 

 

Video họp báo Xem tại đây:

http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/chuan-bi-cong-bo-thu-pham-khien-ca-bien-chet-hang-loat-3428561.html

Clip nói trên sẽ được cung cấp phát trên các kênh truyền hình và các trang tin báo chí khác.
Cuộc họp báo được chuyển sang phần phỏng vấn.

Nôi dung phỏng vấn…

 

@ https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10201707817534870&id=1763201593

______

________

Cá đông lạnh VN bị thu hồi ở Mỹ

|

Theo một bản tin từ Syracuse, New York, khoảng 25,760 pounds (gần 11,700 kí lô) cá phi-lê đông lạnh từ Việt Nam được cung cấp cho hệ thống siêu thị Aldi cần được thu hồi, vì cá này chưa được thanh tra trước khi phân phối tại Hoa Kỳ.

Mẫu gói cá đông lạnh cần được thu hồi trong hình do Bộ Nông Nghiệp cung cấp.

Mẫu gói cá đông lạnh cần được thu hồi trong hình do Bộ Nông Nghiệp cung cấp.

Cơ quan Dịch Vụ Thanh Tra và An Toàn Thực Phẩm thuộc Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ cho biết số lượng phi-lê cá Swai (một loại cá bông lau) đang được thu hồi bởi công ty U.S. Cado Holdings, Inc. có văn phòng tại Santa Anna, Nam California.

Những miếng cá đông lạnh này mang nhãn hiệu Sea Queen, được đóng gói vào ngày 30 tháng Ba, 2016, tại Việt Nam, bởi công ty Golden Quality Seafood Corporation.

Bản tin cho biết sản phẩm cần được thu hồi được đóng gói theo từng bịch chứa 2 pound cá, được viết dòng chữ “Skinless and Boneless Swai Fillets” ở bên ngoài. Sản phẩm này có ghi số xưởng FN1158, số lô SW1601-02-16090 và có thể sử dụng đến ngày 30 tháng Ba, 2018.

Bộ Nông Nghiệp đã được thông báo rằng một số lượng cá Swai đã được nhập cảng vào nước Mỹ mà không hội đủ các tiêu chuẩn theo qui định kiểm tra. Từ đó cơ quan thanh tra khám phá số lượng cá nói trên chưa được kiểm tra. Theo thông lệ, cá Swai đông lạnh được lấy mẫu để thử nghiệm tìm chất ma túy, chất diệt sâu và dư lượng của một số hóa chất khác.

Bộ Nông Nghiệp liệt kê lệnh thu hồi này thuộc hạng Class 1, tức là có lý do để nghi ngờ sản phẩm có thể gây nguy hiểm cho sức khỏe, gây hậu quả tai hại hoặc gây thiệt mạng.

Hiện nay nhà chức trách không có phúc trình nào cho thấy số lượng cá Swai nói trên từ Việt Nam đã gây hại cho ai.

Các viên chức cho biết trong trường hợp lỡ mua đúng loại cá này ở chợ, quí vị có thể bỏ cá vào thùng rác hoặc mang trả lại chợ đã mua.

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Làm ăn chung với Trung Quốc, Moi Truong bi O nhiem, Phỏng Vấn | Leave a Comment »

►Sông Hậu Giang có thể sẽ bị ô nhiễm còn nặng hơn Vũng Áng nếu không phản đối nhà máy giấy ngay từ bây giờ

Posted by hoangtran204 trên 27/06/2016

Ở Trung Quốc, 28.000 con sông đã bị ô nhiễm và biến mất sau 20 năm các công ty nước ngoài đầu tư vào TQ từ 1980 đến 2000. Hiện nay, TQ đã biết hậu quả của ô nhiễm, nhưng bó tay không thể giải quyết. TQ đặt ra các tiêu chuẩn môi trường gắt gao hơn, nên các công ty TQ khó lòng có thể mở thêm các hãng giấy, hãng thép ở TQ. Trong hơn 10 năm qua, với sự móc ngoặc ăn chia với các nhà lãnh đạo ở Hà Nội và các tỉnh VN, các doanh nghiệp TQ và Đài Loan đến mở hãng xưởng ở Việt Nam. Khai thác Bô Xít ở Dak Nông, Tây Nguyên,  Hãng thép Formosa Hà Tỉnh, và hãng Giấy Lee & Man ở tỉnh Hậu Giang là các thí dụ điển hình về sự hợp tác ăn chia giữa các Ủy viên Trung ương đảng CSVN và các chủ TQ và Đài Loan, bất chấp vấn nạn môi trường, trong khi đại đa số dân Việt Nam không hề được thông báo về tai ương đang ập tới gia đình họ.

Sông Hậu có thể sẽ như Vũng Áng

26-6-2016

Báo Người Việt

HÀ NỘI (NV) – Bộ Công Thương của chính phủ Việt Nam vừa yêu cầu chính quyền tỉnh Hậu Giang báo cáo về dự án xây dựng nhà máy Giấy Lee & Man. Người ta đang sợ sông Hậu thành một Vũng Áng khác.

Sông Hậu – con sông này có thể sẽ bị ô nhiễm trầm trọng vì hoạt động của nhà máy Giấy Lee & Man. (Hình: Người Lao Động)

Nhà máy Giấy Lee & Man do tập đoàn Lee & Man Paper của Hồng Kông đầu tư. Dự án đã được chính quyền tỉnh Hậu Giang cấp giấp phép sử dụng khoảng 82 héc ta đất tại Cụm Công nghiệp Nam sông Hậu, tọa lại tại xã Phú Hữu A, huyện Châu Thành, tỉnh Hậu Giang. Đây là một dự án trị giá khoảng $628 triệu, bao gồm hai xưởng, một sản xuất bột giấy tẩy trắng, công suất khoảng 330,000 tấn/năm và một sản xuất giấy cứng để làm bao bì cao cấp, công suất khoảng 420,000 tấn/năm.

Tập đoàn Lee & Man Paper đã nhận giấy phép đầu tư cách nay khoảng mười năm. Lẽ ra nhà máy này đã hoạt động vào cuối năm 2008 nhưng vì nhiều lý do, đến nay, việc xây dựng nhà máy này mới sắp sửa hoàn tất.

Sau thảm họa cá chết trắng một đoạn bờ biển dài 250 cây số chạy dọc bốn tỉnh phía Bắc miền Trung (Nghệ An, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên – Huế) hồi đầu tháng 4 và đa số dân chúng Việt Nam tin rằng, đó là hậu quả từ hoạt động thử nghiệm của nhà máy Thép do tập đoàn Formosa của Đài Loan, xây dựng tại khu công nghiệp Vũng Áng.

Tuần trước, Hiệp Hội Chế Biến và Xuất Cảng Thủy Sản Việt Nam (VASEP) đã gửi một văn bản cho thủ tướng Việt Nam và Bộ Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn, đề nghị xem lại dự án nhà máy Giấy Lee & Man ở Hậu Giang. Đặc biệt là công nghệ xử lý nước thải và cơ chế giám sát môi trường.

Đề nghị của VASEP nhanh chóng được nhiều chuyên gia lên tiếng ủng hộ. Lý do là vì việc cho phép nhà máy Giấy Lee & Man xả nước thải ra sông Hậu có thể sẽ làm con sông này bị ô nhiễm trầm trọng, nguồn lợi thủy sản (tôm, cá) bị tận diệt và ảnh hưởng đến cả sản lượng của vựa lúa ở đồng bằng sông Cửu Long.

Theo ước tính của các chuyên gia, để đạt công suất thiết kế, mỗi ngày, nhà máy Giấy Lee & Man sẽ xả ra sông Hậu khoảng 226,000 khối nước thải. Để xử lý lượng nước thải khổng lồ này, nhà máy Giấy Lee & Man sẽ cần phải dùng đến 30 tấn xút/ngày. Chẳng có gì bảo đảm lượng nước thải và lượng xút như vậy không gây tác hại cho sông Hậu cũng như môi trường tự nhiên của con sông quan trọng này.

Các chuyên gia nhấn mạnh, sở dĩ những nhà máy sản xuất hóa chất, thép, giấy,… trên thế giới luôn được xếp vào diện phải quan tâm đặc biệt vì nước thải ra từ hoạt động của chúng luôn có đủ loại chất độc hại. Nếu hoạt động đúng công suất, nhà máy Giấy Lee & Man sẽ cần tới 600 héc ta rừng mới đủ nguyên liệu, do rừng hiện hữu tại Việt Nam chỉ đáp ứng chừng 20% nhu cầu về nguyên liệu, thành ra Nhà máy Giấy Lee & Man sẽ nhập giấy phế liệu để tái chế.

Đó cũng là lý do nhà máy Giấy Lee & Man phải dùng nhiều loại hóa chất tẩy rửa hơn, nguy cơ ô nhiễm trầm trọng sẽ lớn hơn. Ngoài khả năng gây ô nhiễm cho nguồn nước, bởi việc sản xuất bột giấy sẽ sản sinh ra dịch đen (black liquor) – cực kỳ nguy hại cho môi trường nên các nhà máy giấy có quy mô lớn thường phải xây dựng lò hơi đốt dịch đen, vừa giảm ô nhiễm, vừa nhằm thu hồi hóa chất. Lò hơi sẽ là tác nhân gây ô nhiễm không khí.

Trước những thông tin, phản ứng không có lợi cho mình, tập đoàn Lee & Man Paper của Hồng Kông vừa tổ chức một cuộc họp báo. Tập đoàn này cho rằng, do sử dụng công nghệ hiện đại, nên sẽ không dùng xút, không sợ xút gây ô nhiễm. Nhà máy Giấy Lee & Man ở Cụm Công nghiệp Nam sông Hậu đã được Bộ Tài Nguyên-Môi Trường của chính quyền Việt Nam cho cấp giấy phép xả sông Hậu 50,000 khối nước thải/ngày. Hệ thống xử lý chất thải của nhà máy này có thể xử lý 20,000 khối nước thải/ngày… Tại cuộc họp báo đó, nhiều câu hỏi khác của báo giới về tổng lượng nước thải, về các loại hóa chất sẽ dùng trong sản xuất, tẩy rửa vẫn chưa được trả lời vì hết giờ.

Đáng lưu ý là đại diện tập đoàn Lee & Man Paper của Hồng Kông nhấn mạnh, họ đã có giấy phép đầu tư, đã hoàn tất các thủ tục liên quan đến bảo vệ môi trường, chẳng hạn có “Bản cam kết bảo vệ môi trường” đã được chính quyền huyện Châu Thành xác nhận theo Luật Bảo Vệ Môi Trường năm 2005. Báo cáo đánh giá tác động môi trường đã được Bộ Tài Nguyên-Môi Trường và những bộ hữu trách khác thẩm định, chính quyền tỉnh Hậu Giang phê duyệt năm 2008.

Vì vào thời điểm vừa kể (2008), nhà máy Giấy Lee & Man ở cụm công nghiệp Nam sông Hậu chưa hoạt động nên tập đoàn Lee & Man Paper của Hồng Kông đã đưa các viên chức Việt Nam từ huyện đến trung ương đi “tham quan” các nhà máy của tập đoàn này tại Thâm Quyến và Quảng Châu, Trung Quốc.

Ông Võ Văn Thắng, phó giám đốc Sở Công Thương tỉnh Hậu Giang, lúc đó là phó chủ tịch huyện Châu Thành – một trong những viên chức được tập đoàn Lee & Man Paper của Hồng Kông mời đi “tham quan,” tiết lộ: Mẫu nước làm cơ sở cho việc thẩm định và phê duyệt của hàng loạt cơ quan hữu trách tại Việt Nam hồi 2008 được lấy ở… Quảng Châu!

Chưa rõ quyết định cuối cùng của chính quyền Việt Nam đối với dự án nhà máy Giấy Lee & Man ở cụm công nghiệp Nam sông Hậu sẽ là thế nào, chỉ có thể biết chắc đây là một quyết định không dễ dàng. Bối cảnh như hiện nay khiến chính quyền Việt Nam không thể thản nhiên hy sinh môi trường như trước nhưng làm ngược lại thì rõ ràng là khó ăn nói với tập đoàn Lee & Man Paper của Hồng Kông. Tập đoàn này chẳng thiếu loại giấy tờ nào và theo dự kiến, nhà máy Giấy Lee & Man ở cụm công nghiệp Nam sông Hậu sẽ hoạt động vào tháng tới! (G.Đ)

Posted in Bệnh-Dịch, Làm ăn chung với Trung Quốc, Moi Truong bi O nhiem, Thực Phẩm và sức khỏe | Leave a Comment »

► 570 tấn acid citric nhiễm chì nhập từ Trung Quốc đã được nhà máy tại Hà Nội pha vào nước ngọt và bán ra thị trường gần 1 tỷ chai nước ngọt C2 và Rồng đỏ nhiễm độc chì trong 12 tháng qua và đã vào cơ thể người Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 01/06/2016

  • HIMMag - 800.000 chai C2 và Rồng Đỏ có hàm lượng chì cao ...
  • Ít nhất 800.000 chai C2 và Rồng Đỏ có hàm lượng chì cao ...
  • Điều khó hiểu xung quanh chai C2 và Rồng đỏ bị tố chì ...

FB Trần Ngọc Nga

31-5-2016

Như vậy là C2 và Rồng đỏ do URC sản xuất tại Việt Nam bị nhiễm độc chì rất nặng!

Cám ơn những người bạn không biết mặt trên mạng đã kề vai sát cánh, động viên tôi những lúc bị doạ dẫm, bị “những bàn tay đen” vùi dập bầy đàn, cám ơn những nhà báo chân chính đã không mệt mỏi đi đến cùng của sự việc.

Nhiều người hỏi tôi vì sao tôi làm việc này? Tôi xin mượn lời của Facebooker Oanh Bùi để trả lời: “Nhờ những kiểm nghiệm độc lập và đưa lên mạng xã hội mà công ty URC phải thu hồi 5 lô nước giải khát vì hàm lượng chì quá cao. Nhờ các nhà phân tích, kiểm nghiệm độc lập, trên mạng xã hội cũng đang công bố nước ở Vũng Áng không thể an toàn như trên truyền thông đang tuyên truyền muốn dân tiếp tục đi biển, ăn cá, không cần biết hậu quả là chết dân…

Chia sẻ trên mạng xã hội để làm gì à? Để biết sự thật. Để sự giả dối không che được sự thật. Và để nhiều người biết đến sự thật. Đơn giản vậy thui.”

Và tôi cũng làm điều này vì hàng triệu triệu người dân VN thân yêu đang bị đầu độc bởi chất độc có nguồn gốc từ Trung Quốc, do một tập đoàn đa quốc gia thuộc sở hữu một gia tộc gốc Trung Quốc vốn rất thường xuyên hành xử thiếu tôn trọng, xem thường sinh mạng và sức khoẻ người dân Việt Nam.

Đây là một vụ Formosa ngay trên bờ, đây không phải là ăn cá nhiễm độc ngoài biển khơi mà là đã trực tiếp đưa chất độc Chì vào cơ thể hàng triệu trẻ em, hàng triệu học sinh, sinh viên và hàng triệu con người Việt Nam gây ra các hậu quả tàn khốc và trên quy mô vô cùng lớn.

Trao đổi với PV Chất lượng Việt Nam , ông Nguyễn Văn Nhiên, Phó Chánh Thanh tra Bộ Y tế cho biết: “Chúng tôi đang chuẩn bị tiến hành xử lý những hàng không đạt đã thu hồi”. Còn về tổng số lượng C2, Rồng đỏ bị nhiễm chì trong diện thu hồi, ông Nhiên cho hay: “Đoàn thanh tra đã nhận được số liệu báo cáo của Công ty URC nhưng đó là số liệu một chiều, chúng tôi phải kiểm tra, xác minh trước khi công bố”.”

Vậy số lượng này là bao nhiêu? Đây là một câu hỏi mà giới truyền thông và người dân rất mong có câu trả lời nhiều ngày qua

Đối với 3 lô thuộc diện thu hồi đầu tiên, thì có số lượng chi tiết như sau:

1. Lô trà xanh hương chanh C2 – NSX:04/02/2016, HSD: 04/02/2017 có số lượng là 23.200 thùng, mỗi thùng 24 chai, tổng cộng là 556.800 chai C2 360ml. Kết quả xét nghiệm hàm lượng chì của lô này là 0,087mg/l (ngưỡng là <=0,05 mg/l).

2. Lô nước tăng lực hương dâu hiệu Rồng Đỏ – NSX:19/02/2016, HSD: 19/11/2016 có số lượng là 6.195 thùng, mỗi thùng 48 ly, tổng cộng là 297.360 ly Rồng đỏ 240ml. Kết quả xét nghiệm hàm lượng chì của lô này là 0,085mg/l (ngưỡng là <=0,05mg/l).

3. Lô nước tăng lực hương dâu hiệu Rồng Đỏ – NSX:10/11/2015, HSD:10/08/2016 có số lượng là 8.995 thùng, mỗi thùng 48 ly, tổng cộng là 431.760 ly Rồng đỏ 240ml. Kết quả xét nghiệm hàm lượng chì của lô này là 0,068mg/l (ngưỡng là <=0,05mg/l).

Như vậy, có 556.800 + 297.360 + 431.760 = 1,286 triệu chai C2 và Rồng đỏ nhiễm chì cực độc trong 3 lô này được URC cố tình tung ra thị trường, và chỉ có thể thu hồi được 1.164 thùng C2 (tương đương gần 28 nghìn chai, đã được tiêu huỷ chiều nay).

Như vậy số lượng C2 và Rồng đỏ nhiễm độc chì đã đi vào cơ thể người Việt Nam chỉ riêng 3 lô đầu tiên là 1,258 triệu chai. Con số này gần trùng khớp với thông tin về giá trị hàng hoá vi phạm là 3,875 tỷ, xấp xỉ 1,29 triệu chai (tính theo giá vốn trung bình của C2 và Rồng đỏ khoảng 3.000 đồng chai).

H1

Email báo cáo nội bộ của URC về việc chỉ thu hồi được 1.164 thùng C2 360ml từ 3 đại lý lớn, số thùng còn lại là đã bán hết

Tất cả số liệu này cần được công bố rộng rãi để người dân biết, để có thể hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc!

H1Trang 1, Công văn URC HN báo cáo sản lượng sản xuất gửi Thanh tra Bộ Y tế

H1Trang 2, Công văn URC HN báo cáo sản lượng sản xuất gửi Thanh tra Bộ Y tế

H1Trang 3, Công văn URC HN báo cáo sản lượng sản xuất gửi Thanh tra Bộ Y tế

Nên nhớ rằng, vẫn còn 2 lô C2 và Rồng đỏ nhiễm chì gấp 7-9 lần cho phép đang được thu hồi, theo thông tin mà chúng tôi nắm được, thì hầu như không có hy vọng thu hồi được 02 lô này vì đã 5 tháng kể từ ngày sản xuất!!! Và số lượng 02 lô này là không hề   ít  hơn 3 lô đầu tiên mà tôi sẽ tiếp tục công bố vào các bài tiếp theo.

Như vậy là chỉ có 05 lô bị nhiễm chì và chỉ ở URC Hà Nội ??? Xin hãy nghĩ lại một lần nữa!

Có ít nhất gần 1 tỷ chai C2 và Rồng đỏ nghi nhiễm độc chì đang lưu thông trên thị trường!!!

URC VN hiện có 4 nhà máy tại Bình Dương, một nhà máy ở Hà Nội và một nhà máy ở Quảng Ngãi. Chỉ riêng tại Hà Nội có 03 line (dây chuyền) C2 và 1 line Rồng đỏ, mỗi line hàng ngày tuỳ theo nhu cầu sẽ sản xuất từ 2-5 lô (batch) với sản lượng trung bình mỗi line là khoảng 20.000 thùng/ngày (chia thành các lô từ 5-30 nghìn thùng). Quyết định xử phạt vừa rồi của Thanh tra Bộ Y tế chỉ là đối với 3 lô với số lượng gần 40.000 thùng (theo báo cáo trên của URC: sản xuất 38.390 thùng, thu hồi được 1.164 thùng), tức làchỉ bằng sản lượng của 2 line trong một ngày.

H1Thống kê sản lượng Line 1 tại HN (T3/2016) trung bình sản xuất ra 20.000 thùng/ngày

Theo báo cáo của URC gửi Đoàn thanh tra, từ tháng 04/2014 đến tháng 05/2016 URC HN đã nhập của Weifang Ensign, Trung Quốc qua nhà phân phối Minh Thái Lộc tất cả là 570 tấn với 50 lô nguyên liệu Citric Acid, trong khi chỉ mới lộ kết quả xét nghiệm nhiễm chì 1 lô acid nhiễm chì sản xuất T7/2015 hơn 52 tấn.

H1Trang 1 của số liệu tổng hợp nguyên liệu Acid Citric mà URC nhập từ Weifang Ensign thông qua Minh Thái Lộc

H1Trang 2: tổng cộng URC HN đã nhập 570 tấn nguyên liệu Acid Citric từ Weifang Ensign, Trung Quốc thông qua Minh Thái Lộc

Chỉ riêng 52 tấn acid xét nghiệm đã nhiễm chì cực độc này, URC HN chỉ sử dụng trong 01 tháng là hết và có thể sản xuất xấp xỉ: (3 lines C2 x 20.000 thùng/ngày x 24 chai + 1 lines Rồng đỏ x 20.000 thùng/ngày x 48 ly) x 30 ngày = 72 triệu chai.

H1Mail nội bộ của URC cho thấy lô nguyên liệu Acid bị nhiễm độc chì đã được sử dụng hết, và trung bình 1 tháng sử dụng gần 50 tấn nguyên liệu Acic Citric

Dư luận và Đoàn thanh tra mới chỉ phát hiện 1 lô 52 tấn acid citric nhiễm chì, nhưng con số sẽ không nằm ở đó vì rất nhiều lô acid khác cũng đã được Bộ phận QA của URC HN tự phát hiện có hàm lượng Chì cao bất thường từ cuối năm 2015 nhưng đã bị chỉ đạo giấu nhẹm. Đơn cử, mới đây nhất là lô 2AX1507026, ngày sản xuất 17/06/2015, được đem đi xét nghiệm ngày 05/04/2016 tại Phiếu kiểm nghiệm số 3034/PKN-VKNQG (khác với lô có NSX tháng 07/2015 đem đi xét nghiệm ngày 21/04/2016 số 3600/PKN-VKNQG đã bị công bố) cũng bị nhiễm chì cao gấp gần 2 lần cho phép (0,84mg/l)

H1Thêm một phiếu kiểm nghiệm chưa từng công bố về một lô acid citric nhập từ Trung Quốc có hàm lượng chì vượt ngưỡng đã bị URC HN ém nhẹm

Như vậy có thể ước lượng với số lượng 570 tấn acid citric nhiễm chì nhập từ Trung Quốc thì chỉ riêng nhà máy tại HN đã sản xuất và tung ra thị trường gần 1 tỷ chai C2 và Rồng đỏ nhiễm độc chì trong vòng 12 tháng qua và phần lớn số acid này đã đi vào cơ thể người Việt Nam.

Và ai dám khẳng định rằng các nhà máy khác của URC tại VN không bị nhiễm chì?

Cho đến hiện tại, chúng ta chỉ mới xét nghiệm khoảng 30 lô sản phẩm của URC VN (bao gồm gần 25 lô của Đoàn thanh tra chủ động lấy mẫu) thì đã có 5/30 lô, tương đương tỷ lệ 16,7% sản phẩm của URC tại VN đã bị nhiễm độc chì nặng. Trên thị trường đang lưu hành khoảng 1.500 lô sản phẩm C2 và Rồng đỏ, nếu chưa kiểm nghiệm từng lô trong số 1.500 lô này thì ai dám khẳng định lô nào là sạch, và lô nào nhiễm chì phải thu hồi ?!!

Như vậy quy mô cực lớn của vấn đề đã rõ. Câu hỏi tiếp theo là:

“Trách nhiệm thuộc về ai và chúng ta cần làm gì để giảm thiểu thiệt hại ở mức thảm hoạ quốc gia này?”

Trần Ngọc Nga

Đại diện những người URC VN còn có lương tri.

 

Posted in Làm ăn chung với Trung Quốc, Moi Truong bi O nhiem, Thực Phẩm và sức khỏe | Leave a Comment »

►Sự cấu kết giữa chế độ CSVN và nước ngoài gây ra-Thảm họa Formosa: khi sự tồi tệ đã vượt mọi giới hạn

Posted by hoangtran204 trên 28/05/2016

* Những người lãnh đạo cao nhất của chế độ, tổng bí thư Đảng Cộng Sản VN, chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội VN đều im lặng như không có gì quan trọng xảy ra. Họ trơ lì và xấc xược. Họ coi thường nhân dân Việt Nam vì cậy có bạo lực. Họ hành xử như một lực luợng chiếm đóng nước ngoài.

*Lý do của sự trơ lì này là vì một sự thật đang được phơi bày: đã có sự câu kết bất chính giữa chế độ cộng sản VN và các thế lực tài phiệt nước ngoài, ở đây là công ty Formosa. Những phát giác gần đây cho thấy Formosa tuy trên danh nghĩa là một công ty địa chỉ ở Đài Loan, nhưng Trung Quốc là chủ.

*Mục đích thực sự của nhà máy Formosa ở Hà Tỉnh là để sử dụng quặng thép ở tỉnh Hà Bắc của Trung Quốc, nơi có trữ lượng quặng sắt rất lớn, 10 tỷ tấn, nhưng Formosa không thể xây thêm nhà máy thép ở đó được nữa vì đã gây ô nhiễm quá nặng. Đây là một âm mưu xuất khẩu ô nhiễm của Trung Quốc sang Việt Nam. (Hà Tỉnh xây dựng hải cảng để đón các tàu chở quặng sắt từ Hà Bắc, TQ, nhập vào VN. Formosa nấu quặng sắt, lọc bỏ tạp chất, thải chất độc qua nước rửa quặng thải trực tiếp ra bờ biển Hà Tỉnh qua đường cống ngầm dài 1,5 km, và thải qua không khí).

 

 

Thảm họa Formosa: khi sự tồi tệ đã vượt mọi giới hạn

Nguyễn Gia Kiểng

Hàng trăm ngàn tấn cá chết bất thường trôi dạt vào vùng biển Quảng Trị. Ảnh: Trần Tĩnh

Thảm họa Formosa Vũng Áng đang khiến mọi người Việt Nam vừa lo sợ vừa phẫn nộ trong gần hai tháng qua. Lo sợ vì mức độ nghiêm trọng của những thiệt hại và tiềm năng thiệt hại lâu dài. Phẫn nộ vì điều không thể xảy ra đã xảy ra và vì thái độ của những người cầm quyền.

Như mọi người đều đã biết, từ ngày 6/4 hàng trăm, hàng ngàn tấn cá đã chết, chết dạt vào bờ hay chết chìm đáy biển, vì vùng biển duyên hải miền Trung bị nhiễm độc. Khu vực nhiễm độc mới đầu từ Hà Tĩnh tới Thừa Thiên rồi dần dần lan rộng xuống phía Nam và tỏa rộng ra khơi. Ước lượng chung là vùng biển nhiễm độc hiện nay dài hơn 400 Km và rộng hơn 30 Km. Để làm nhiễm độc một vùng biển rộng lớn như vậy người ta đã phải xả xuống biển một khối lượng cực lớn những hóa chất cực độc. Thiệt hại đã rất kinh khủng.

Nghề cá Việt Nam, đánh bắt cũng như nuôi, đang là công ăn việc làm của hơn một triệu rưỡi gia đình, sản xuất 7 triệu tấn tôm cá trị giá 15 tỷ USD mỗi năm trong đó có gần 7 tỷ USD xuất khẩu. Nghề cá đang đứng trước nguy cơ phá sản. Sau đó là các hoạt động sản xuất nước mắm, sản xuất muối, công nghiệp thực phẩm v.v. đang nuôi sống hàng triệu gia đình. Ngành du lịch, với 8 triệu lượt người thăm viếng Việt Nam và số thu nhập 15 tỷ USD năm 2015, sẽ bị sút giảm nặng nếu không phá sản luôn kéo theo sự suy sụp của các ngành hàng không, chuyên chở, khách sạn, nhà hàng ăn uống v.v. Những ngành này có thể sụp đổ vĩnh viễn nếu nhà máy thép Formosa vẫn tiếp tục hoạt động.

Thiệt hại kinh tế và vật chất chưa thể ước lượng hết được nhưng chắc chắn không bằng những thiệt hại gây ra cho con người Việt Nam. Nhiều người đã ăn phải cá nhiễm độc, nhiều người sẽ còn ăn phải cá nhiễm độc với những hậu quả có thể chỉ xuất hiện sau này.

Biển là tất cả đối với chúng ta. Chúng ta gọi quốc gia là “nước”, và nước trước hết là biển. Biển không chỉ là một nguồn hải sản và các mỏ dầu và khí đốt ngoài khơi. Biển mở rộng lãnh thổ, đưa Việt Nam hội nhập vào thế giới và đem thế giới đến với Việt Nam. Biển là tính mạng của chúng ta. Biển bị hư hại là tất cả bị hư hại. Và biển đã nhiễm độc.

Trước một thảm kịch quốc gia như vậy thái độ của chính quyền cộng sản đã gây kinh ngạc và phẫn nộ.

Nguyên nhân của việc biển nhiễm độc, và nhiễm độc như thế nào, có thể khẳng định sau một vài giờ hay cùng lắm là một vài ngày, vả lại ai cũng biết rồi. Công ty Formosa cũng đã nhìn nhận trách nhiệm khi viên giám độc đối ngoại của họ “lỡ lời” tuyên bố Việt Nam phải chọn giữa tôm cá hay là thép. Nhưng chính quyền cộng sản đã cố tình câu giờ, trì hoãn, bao che cho công ty Formosa, không những thế còn đàn áp thô bạo những người chỉ biểu tình một cách ôn hòa để bày tỏ sư quan tâm chính đáng với môi trường. Không ngạc nhiên nếu trong vài ngày nữa họ đưa ra kết luận rằng Formosa không có hay không chịu hoàn toàn trách nhiệm.

Những người lãnh đạo cao nhất của chế độ, tổng bí thư Đảng Cộng Sản VN, chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội VN đều im lặng như không có gì quan trọng xảy ra. Họ trơ lì và xấc xược. Họ coi thường nhân dân Việt Nam vì cậy có bạo lực. Họ hành xử như một lực luợng chiếm đóng nước ngoài.

Đã có câu kết với nước ngoài

Lý do của sự trơ lì này là vì một sự thật đang được phơi bày: đã có sự câu kết bất chính giữa chế độ cộng sản và các thế lực tài phiệt nước ngoài, ở đây là công ty Formosa.

Trước hết cần ý thức rằng Việt Nam không có lý do gì để thiết lập một công ty thép với qui mô lớn như công ty Formosa tại Vũng Áng (với công xuất dự trù 22 triệu tấn thép mỗi năm, 7,5 triệu tấn trong giai đoạn đầu). Kỹ nghệ thép rất ô nhiễm và nước ta đất hẹp người đông – Việt Nam phải được coi như một thành phố lớn – không thể chấp nhận những kỹ nghệ ô nhiễm. Hơn nữa Formosa lại là công ty nổi tiếng nhất trên thế giới về gây ô nhiễm, đã từng được giải “hành tinh đen”.

Chúng ta lại cũng gần như không có mỏ sắt. Trữ lượng quặng sắt của chúng ta chỉ vào khoảng 500 triệu tấn và phân tán trên 200 mỏ nhỏ nên phần lớn không khai thác được trên quy mô kỹ nghệ. Hiện nay ngành gang thép Việt Nam đã phải nhập khẩu quặng sắt dù chỉ sản xuất chưa tới 500.000 tấn mỗi năm. Lập luận cho rằng thiết lập nhà máy thép Formosa Vũng Áng để khai thác mỏ sắt Thạch Khê chỉ là thuần túy bịp bợm. Mỏ Thạch Khê không thể khai thác được vì nằm sát bờ biển và sâu dưới mức nước biển; giá thành quặng sắt sẽ rất cao so với giá quặng nhập khẩu và sẽ phải bơm hàng ngày nhiều triệu mét khối nước bẩn ra biển, nghĩa là sẽ giết chết vùng biển Hà Tĩnh. Mục đích thực sự của nhà máy này chỉ có thể là để sử dụng quặng thép ở tỉnh Hà Bắc của Trung Quốc, nơi có một trữ lượng quặng sắt rất lớn, 10 tỷ tấn theo một số ước lượng, nhưng không thể có thêm nhà máy thép được nữa vì đã quá ô nhiễm. Đây là một âm mưu xuất khẩu ô nhiễm của Trung Quốc sang Việt Nam. Những phát giác gần đây cho thấy Formosa tuy trên danh nghĩa là một công ty Đài Loan nhưng rất gắn bó với Trung Quốc.

Chúng ta càng không có lý do để xây dựng một nhà máy thép lớn vì kỹ nghệ thép cũng đang thua lỗ và suy sụp trên khắp thế giới. Một thí dụ là cổ phiếu của công ty ArcelorMittal, công ty thép lớn nhất thế giới, đã mất 90% trị giá trong gần mười năm qua. Điều này chắc chắn chính quyền CSVN phải biết vì hai khu gang thép Thái Nguyên và Lào Cai –thành lập do hợp tác với Trung Quốc- đều đang khốn đốn. Thái Nguyên kể như đã phá sản, còn Lào Cai tuy mới chỉ hoạt động từ tháng 12-2014 đã lỗ gần 50 triệu USD, trong đó 30 triệu USD riêng trong năm 2015, và đang trong tình trạng hiểm nghèo sau khi đã gây ô nhiễm nặng. Nhà máy thép Lào Cai này sử dụng 1000 công nhân, tính ra mỗi công nhân tốn 30.000 USD mỗi năm.

Như vậy phải nhấn mạnh rằng ngay cả nếu có ai đó đề nghị xây dựng biếu không chìa khóa trao tay cho chúng ta một nhà máy thép lớn và hiện đại thì chúng ta cũng vẫn phải từ chối. Dầu vậy chính quyền CSVN đã không chỉ cho Formosa thiết lập nhà máy thép mà còn cho hưởng những ưu đãi đặc biệt. Đảng Cộng Sản đã buộc Việt Nam phải mua một gánh nặng độc hại với giá đắt.

Và không phải chỉ có thế.

Mùa hè 2014 trong vụ giàn khoan HD 981, chính quyền cộng sản đã cho công an và côn đồ giả làm người biểu tình phản đối Trung Quốc đập phá nhiều khu công nghiệp trong đó có Vũng Áng, rồi sau đó mượn cớ an ninh để thỏa mãn những đòi hỏi không thể chấp nhận được của Formosa, như cho Formosa hưởng qui chế gần như tự trị, được hưởng một chế độ thuế rất ưu đãi, không bị thu hồi đất, có quyền bán quyền sử dụng đất cho công nhân viên, không bị kiểm soát hay thanh tra, kể cả về xử lý chất thải, bởi một bộ hay cơ quan nào của Việt Nam mà chỉ trực tiếp liên hệ với văn phòng thủ tướng v.v. Không biết ngoài Formosa chính quyền cộng sản Việt Nam có còn làm những nhượng bộ tương tự với công ty Trung Quốc nào khác không.

Chính sự kiện không bị kiểm soát về xử lý chất thải đã đưa đến tại họa môi trường mà chúng ta đang chứng kiến. Một vài tuyên bố của một số quan chức xác nhận điều này. Thí dụ như ông Phan Lam Sơn phó giám đốc Sở Tài Nguyên – Môi Trường tỉnh Hà Tĩnh nói: “Khi thấy nghi vấn thì cơ quan chức năng mới kiểm tra và lấy mẫu xét nghiệm, chúng tôi không lấy mẫu định kỳ hay đột xuất kiểm tra. Họ tự lấy mẫu và thông số gửi cho cơ quan chức năng kiểm định là việc làm hợp lý, không có gì là không khách quan”. Không lấy mẫu xử lý chất thải cũng không kiểm tra, chỉ hoàn toàn dựa vào báo cáo của Formosa mà cho là “hợp lý, không có gì là không khách quan”! Vụ phó Vụ Nuôi Trồng Thủy Sản của Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Phạm Khánh Ly cho biết là đoàn công tác của bộ không có quyền vào kiểm tra tại Khu Công Nghệ Vũng Áng.

Thật là không thể tưởng tượng được. Ở mức độ này ngay cả sự ngu dốt tuyệt đối cũng không thể giải thích tất cả, còn phải có cả tham nhũng, cố ý câu kết với nước ngoài, cố ý phản bội quyền lợi của dân tộc để mưu lợi ích cá nhân.

Những ai phải chịu trách nhiệm?

Chính quyền cộng sản đã gây ra một thảm họa chưa từng có cho đất nước với những thiệt hại vô cùng lớn có thể kéo dài trong rất nhiều năm. Toàn ban lãnh đạo Đảng Cộng Sản phải chịu trách nhiệm nhưng trước hết là Nguyễn Tấn Dũng và Trần Đại Quang, thủ tướng và bộ trưởng công an cho tới gần đây. Họ là hai nhân vật có quyền lực lớn nhất trong chính phủ. Chính họ đã cho công an huy động cả chục ngàn côn đồ tới đập phá các khu công nghiệp trong đó có Vũng Áng. Phải nhấn mạnh là không làm gì có “những phần tử quá khích” nào cả, như luận điệu của chính quyền sau đó. Càng không phải là những người dân chủ đã xuống đường phản đối giàn khoan HD 981 xâm phạm lãnh hải Việt Nam một cách ôn hòa. Anh em dân chủ không có khả năng huy động nhiều người như thế ngay cả tại Sài Gòn và Hà Nội. Đây chỉ là những công an giả làm côn đồ và những côn đồ do công an điều động tới với chỉ thị là đập phá các xí nghiệp để sau đó chính quyền có cớ thỏa mãn những đòi hỏi vô lý của các công ty nước ngoài, trong đo có đòi hỏi đặt Formosa gần như ngoài vòng kiểm soát của nhà nước Việt Nam, kể cả kiểm soát về xử lý chất thải. Hai nhân vật này phải trực tiếp chịu trách nhiệm về thảm họa mội trường mà nước ta đang phải gánh chịu. Điều đáng ngạc nhiện là cho tới nay tội đặc biệt nghiêm trọng này chưa bị tố giác một cách mạnh mẽ như đáng lẽ phải có.

Ngay sau hai ông này là ông phó thủ tướng Hoàng Trung Hải, ông này hiện diện bên cạnh ông Nguyễn Tấn Dũng hầu như trong mọi quyết định quan trọng liên quan đến những ưu đãi dành cho Formosa.

Một người cũng rất đáng trách là ông Võ Hồng Phúc. Ông này là bộ trưởng Kế Hoạch và Đầu Tư vào lúc dự án khu công nghiệp Vũng Áng được thành lập. Là một kỹ sư về mỏ ông Phúc phải thấy sự vô lý cùng cực của dự án nhà máy thép Formosa. Ông đã bất tài hay đã là đồng lõa?

Bùi Quang Vinh, bộ trưởng Kế Hoạch và Đầu Tư sau Võ Hồng Phúc, đã thấy sự vô lý của những đòi hỏi của Formosa nhưng đã chỉ phản đối có lệ. Ông Bùi Quang Vinh càng đáng bị qui trách vì ông từng là chủ tịch ủy ban nhân dân rồi bí thư tỉnh ủy Lào Cai và đã phải biết bi kịch tài chính cũng như môi trường của nhà máy thép Lào Cai.

Bộ Tài Nguyên và Môi Trường được thành lập từ 14 năm nay với bốn thứ trưởng, 4 tổng cục, 14 cục như Cục Thẩm Định và Đánh Giá Tác Động Môi Trường, Cục Kiểm Soát Ô Nhiễm v.v. nhưng hoàn toàn vô tích sự, không đưa ra được một đạo luật nào về xử lý chất thải cả. Việc xác định nguyên nhân khiến cá chết cũng phải nhờ những chuyên gia nước ngoài. Cho đến nay đại bộ phận chất thải của các nhà máy Việt Nam được xả thẳng ra thiên nhiên không có xử lý trước. Theo báo chí nước ngoài phải đợi đến tháng 7 này chính quyền Việt Nam mới thảo luận với một số công ty Mỹ chuyên môn về môi trường do Bộ Thương Mại Mỹ giới thiệu về xử lý chất thải. Sau khi biển bị ô nhiễm và cá chết hàng loạt thứ trưởng Tài Nguyên và Môi Trường Võ Tuấn Nhân khẳng định rằng đường ống xả thải ra biển của Formosa có giấy phép và không có gì sai trái cả, để rồi sau đó bộ trưởng Trần Hồng Hà tuyên bố Formosa làm như vậy là phạm pháp. Có lẽ Võ Tuấn Nhân đã nói thực, nhưng ai đã cho phép Formosa đặt ống xả thải (đường kính 1,4 m và dài 1400 m) ngay dưới đáy biển?

Bộ công an, với Cục Phòng Chống Tội Phạm Môi Trường, đã làm gì ngoài việc đàn áp những người biểu tình ôn hòa bày tỏ quan tâm khi biển bị nhiễm độc?

Thảm họa Formosa Vũng Áng vừa phơi bày dưới ánh sáng chói lọi và gay gắt bản chất bất tài, tham nhũng và hoàn toàn vô trách nhiệm của chế độ cộng sản Việt Nam. Nó cũng nhắc lại một lần nữa rằng chủ nghĩa Mác-Lênin không phải là một chủ nghĩa để xây dựng quốc gia cho nên môi trường -cũng như văn học, nghệ thuật và đạo đức- hoàn toàn không phải là giá trị của nó. Nó chỉ là một kỹ thuật cướp và giữ chính quyền bằng bạo lực và khủng bố. Các đảng cộng sản về bản chất đều là những đảng khủng bố, khi nắm được chính quyền họ hành xử như một đảng cướp và một lực lượng chiếm đóng. Cần lưu ý là cho đến nay tất cả mọi chế độ cộng sản, không trừ một ngoại lệ nào, đều là những tai họa về môi trường.

Còn ai nữa phải chịu trách nhiêm?

Nhưng phải chăng chỉ có đảng và chính quyền cộng sản có trách nhiệm về thảm họa này? Câu trả lời đáng buồn là không. Bản chất của chủ nghĩa cộng sản không phải là để xây dựng một đất nước. Mục tiêu sau cùng của nó còn là xóa bỏ các quốc gia. Sự vô trách nhiệm của các chế độ cộng sản không phải là điều bất ngờ mà chỉ thể hiện bản chất không giấu giếm của nó. Sai lầm là ở chỗ một bộ phận dân tộc đã tiếp tay giúp nó cướp được chính quyền và một bộ phận khác đã không ngăn cản được nó. Nhưng đó đã là lịch sử, trách nhiệm của chúng ta ngày hôm nay sau khi nhận diện được nó là đã không phản ứng một cách quả quyết.

Ngày 1-5 đã có khoảng 10.000 người biểu tình ở khắp nơi nhất là ở Hà Nội và Sài Gòn. Trước một thảm họa to lớn như thế và trước thái độ xấc xược như thế của Đảng Cộng Sản con số người biểu tình đáng lẽ phải là 10 triệu người mới đúng. Các cuộc biểu tình, đúng hơn là các dự định biểu tình, ngày 8/5 và ngày 15/5 sau đó đã bị dẹp ngay lúc mới khởi sự. Tại sao quần chúng Việt Nam không biểu lộ được sự phẫn nộ? Dĩ nhiên là vì bị kìm kẹp và đàn áp, nhưng có chế độ độc tài nào không đàn áp? Nhiều chế độ độc tài còn đàn áp hung bạo hơn. Đúng là quần chúng Việt Nam đã thụ động, nhưng sự thụ động này có lý do của nó. Đó quần chúng Việt Nam đã không có được những tổ chức đủ mạnh để động viên và lãnh đạo họ. Trong tình trạng này 10.000 người biểu tình đã là khá đông.

Nhân dân Việt Nam đã là nạn nhân hơn là có trách nhiệm. Trách nhiệm là ở trí thức Việt Nam. Dân tộc nào cũng cần được trí thức hướng dẫn và lãnh đạo nhưng trí thức Việt Nam đã không đảm nhiệm được vai trò của mình. Trong đại đa số họ vẫn còn mang nặng não trạng nho sĩ, di sản của văn hóa nô dịch Khổng Giáo, coi làm chính trị chỉ để là được làm quan, và làm quan chỉ là để làm dụng cụ cho một chế độ, ngay cả một chế độ hung bao tồi dở, chứ không phải là để phục vụ đất nước. Họ không biết và cũng không dám đấu tranh chính trị. Cho tới nay trong vụ Formosa đã chỉ có những tiếng nói phản kháng của một vài chuyên gia trên những lợi và hại về mặt kinh tế của dự án chứ không phải trên những điểm quan trọng hơn rất nhiều là môi trường và chủ quyền quốc gia. Tiếng nói của trí thức Việt Nam quá yếu và quá ít trên một sự kiện quá quan trọng. Thái độ của trí thức Việt Nam quá nhút nhát trước một thảm họa đe dọa chính sự sống còn của đất nước. Không động viên được quần chúng là đương nhiên dù quần chúng chỉ chờ đợi để được động viên.

Những gì vừa xảy ra chỉ nhắc lại một lần nữa điều mà đáng lẽ trí thức Việt Nam đã phải hiểu từ lâu. Đó là không thể hy vọng gì ở chế độ này, nó là một lực lượng chiếm đóng chứ không phải một chính quyền Việt Nam. Phải đấu tranh để giành lấy dân chủ và muốn như thế phải đấu tranh có tổ chức. Hy vọng rằng thảm kịch vừa xẩy ra, và vẫn còn đang tác hại, ít nhất cũng giúp nhiều người tỉnh ngộ.

Một tổ chức đấu tranh bảo vệ môi trường

Thảm kịch môi trường này sẽ còn kéo dài. Chúng ta cũng không có quyền để nó chìm xuống. Trong khi hai đe dọa lớn khác, dự án Boxit Tây Nguyên và dự án xây 14 lò điện nguyên tử, vẫn còn đó. Với cách quản lý cẩu thả và vô trách nhiệm vượt mọi tưởng tượng mà chính quyền cộng sản vừa phơi bày qua vụ Formosa thảm họa bùn đỏ tại Tây Nguyên trở thành gần như chắc chắn và một tai nạn nguyên tử cũng rất có thể xẩy ra. Sự sống còn của đất nước đang bị đe dọa nghiêm trọng.

Từ ba mươi năm qua, trong các dự án chính trị liên tục được cập nhật, Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên luôn luôn coi môi trường là một trong những vấn đề quốc gia lớn nhất. Trong dự án chính trị Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai vừa công bố cách đây một năm chúng tôi coi ba mối nguy lớn nhất của đất nước là tham nhũng, sự hủy hoại của môi trường và sự lệ thuộc Trung Quốc, trong đó tham nhũng được coi là mối nguy lớn nhất vì nó đưa tới sự hủy hoại của môi trường và khiến chúng ta ngày càng lệ thuộc Trung Quốc. Nhận định của chúng tôi đã dần dần được chia sẻ. Thảm kịch cá chết giờ đây đã khiến bảo vệ môi trường trở thành một đồng thuận quốc gia hàng đầu.

Như vậy cần và nên có một sự phối hợp các tổ chức xã hội dân sự trong một tổ chức bảo vệ môi trường. Tổ chức này sẽ thống nhất và điều hợp các cố gắng đấu tranh đòi bãi bỏ nhà máy thép Formosa, bãi bỏ dự án Bôxit Tây Nguyên và đình chỉ dự án xây dựng các lò điện nguyên tử. Nó sẽ chỉ có mục tiêu bảo vệ môi trường và sẽ mở cửa cho mọi người Việt Nam dù dân chủ hay cộng sản hay không có lập trường chính trị. Các tổ chức dân chủ sẽ đứng sau lưng yểm trợ tổ chức thuần túy xã hội dân sự này trong khi vẫn theo đuổi cuộc đấu tranh căn bản hơn và trọng đại hơn là chấm dứt chế độ toàn trị và xây dựng dân chủ.

Nguyễn Gia Kiểng
(5/2016)

Theo eThongLuan

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Biểu Tình và Lập Hội, Làm ăn chung với Trung Quốc, Moi Truong bi O nhiem, Tư bản đỏ, Lưu manh đỏ, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Nhà nước khủng bố

Posted by hoangtran204 trên 11/05/2016

Nhà nước khủng bố

Chính quyền đã huy động đông đảo tất cả các lực lượng để ngăn, vây bắt người biểu tình.

Chính quyền đã huy động đông đảo tất cả các lực lượng để ngăn, vây bắt người biểu tình.

Nhà nước khủng bố

Chính quyền đã huy động đông đảo tất cả các lực lượng để ngăn, vây bắt người biểu tình.

Chính quyền đã huy động đông đảo tất cả các lực lượng để ngăn, vây bắt người biểu tình.

Theo dõi cuộc biểu tình tại Sài Gòn và Hà Nội vào ngày Chủ nhật 8 tháng 5 vừa qua, ngoài niềm vui khi thấy rất đông người tham dự, tôi còn có một nỗi buồn nặng trĩu trong lòng khi thấy đám công an và thanh niên xung phong, sắc phục cũng như không sắc phục, đánh đập những người đi biểu tình một cách hết sức bất nhẫn. Đàn ông, thanh niên bị đánh, đã đành. Kể cả phụ nữ và trẻ em cũng bị đánh. Đánh xong, người ta kéo xềnh xệch những người biểu tình và vất họ lên xe buýt để chở về các đồn công an, ở đó, một số người còn bị đánh tiếp. Xem, tôi cứ ngạc nhiên tự hỏi: Tại sao người ta đối xử với dân chúng một cách tàn bạo như vậy?

Trước đây, với các cuộc biểu tình chống các hành động gây hấn ngang ngược của Trung Quốc, nhà cầm quyền mạnh tay dẹp thì cũng có thể hiểu được: Họ sợ làm Trung Quốc nổi giận. Nhưng cuộc biểu tình vào ngày 8 vừa qua, cũng như cuộc biểu tình vào ngày 1 trước đó, chỉ để đòi hỏi những điều rất ư hiền lành: cá sạch, biển sạch và môi trường sạch. Đó là những điều ảnh hưởng đến sức khoẻ của tất cả mọi người, hơn nữa, còn ảnh hưởng đến cả tương lai của dân tộc. Những đòi hỏi ấy rõ ràng là rất chính đáng, hoàn toàn phù hợp với những lời hứa hẹn của những người cầm quyền. Vậy tại sao lại đánh đập và bắt bớ những người biểu tình?

Lý do chính, theo tôi, chủ yếu là vị họ sợ.

Trước hết, họ sợ những đòi hỏi kế tiếp, đằng sau những đòi hỏi về cá sạch, biển sạch và môi trường sạch: Đó là những đòi hỏi về sự minh bạch và những chính sách liên quan đến môi trường của chính phủ. Sự kiện cá chết hàng loạt ở bốn tỉnh miền Trung, từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên-Huế, đã bắt đầu từ đầu tháng tư, vậy mà, đến nay, chính quyền vẫn chưa công bố nguyên nhân và phương án giải quyết. Trong khi chính quyền trung ương im lặng, chính quyền các địa phương thì lại bất nhất, lúc người ta khuyên không tiêu thụ hải sản, lúc người ta lại khuyên mọi người ăn tâm ăn tôm cá, thậm chí, như ở Đà Nẵng, người ta lại kêu gọi cán bộ ăn hải sản để làm gương cho dân chúng. Rồi người ta lại rủ nhau xuống biển tắm để chụp hình và đưa lên đài, lên báo. Để cứu ngành ngư nghiệp và du lịch, người ta bất chấp cả những vấn đề quan trọng nhất liên quan đến sức khoẻ của con người. Trong khi đó, cá vẫn tiếp tục chết. Lặn xuống đáy biển, người ta thấy các rạn san hô cũng chết. Và tôm cá cũng chết đầy dưới đáy biển.

Không phải chỉ thiếu minh bạch, chính sách của chính phủ, vốn chỉ biết tập trung vào phát triển kinh tế mà xem nhẹ môi trường cũng là một sai lầm. Môi trường không chỉ là một khái niệm trừu tượng và chung chung. Môi trường gắn liền với kinh tế. Trường hợp cá chết hàng loạt ở các tỉnh miền Trung là một ví dụ. Nó làm cho cả hàng chục ngàn gia đình ngư dân bị điêu đứng. Nó cũng làm cho ngành du lịch ở địa phương bị khủng hoảng trầm trọng. Đó là chưa kể đến sức khoẻ của con người. Bỏ lên bàn cân, liệu những cái lợi từ khu công nghiệp Vũng Áng có thể sánh được với những mất mát mà mọi người phải gánh chịu trước mắt cũng như trong tương lai?

Lý do thứ hai khiến chính quyền sợ biểu tình vì chính bản thân cái gọi là biểu tình. Biểu tình, bất kể xuất phát từ động cơ gì, tự bản chất, bao giờ cũng là một sự phản đối mang tính tập thể. Mà các chế độ độc tài toàn trị thì sợ mọi sự phản đối. Họ biết rõ quyền lực và quyền lợi của họ rất dễ bị lung lay trước những làn sóng phản đối của dân chúng. Hơn nữa, với bản chất lừa bịp, họ không muốn thế giới nhìn thấy những sự phản đối ấy. Hệ thống tuyên truyền của họ lúc nào cũng tô vẽ nên sự đồng thuận của dân chúng đối với sự cai trị độc tài và độc đoán của họ. Họ không những sợ biểu tình; họ còn sợ chữ “biểu tình”. Trong các phương tiện truyền thông đại chúng, khi bị buộc phải nhắc đến các cuộc biểu tình trong nước, họ đều dùng chữ “tụ tập đông người”. Chỉ là “tụ tập” chứ không phải là biểu tình, tức không phải phản đối.

Lý do thứ ba là người ta sợ việc dân chúng ý thức về những cái quyền của họ và cương quyết đòi thực thi những cái quyền ấy. Độc tài nào cũng chà đạp lên các quyền làm người và quyền làm dân của mọi người. Khi dân chúng nhận thức ra các quyền của họ, họ sẽ không còn ngoan ngoãn nghe lời chính quyền nữa. Bằng cách này hay cách khác, họ sẽ lên tiếng và bày tỏ thái độ. Hôm nay người ta có thể yêu sách cá sạch, biển sạch và môi trường sạch, ngày mai, họ có thể yêu sách dân chủ, đa đảng và nhân quyền. Hôm nay chỉ có mấy ngàn người đổ xô xuống đường, ngày mai có thể cả hàng chục ngàn, rồi hàng trăm ngàn, rồi có thể có cả hàng triệu người xuống đường. Sức mạnh của các cuộc biểu tình nằm ở số đông. Khi cả mấy trăm ngàn người biểu tình, không có tên bạo chúa nào dám ra lệnh bắn vào dân chúng. Mà có ra lệnh, công an và quân đội cũng không dám làm. Tấm gương về sự sụp đổ của các chế độ độc tài ở Đông Âu và Trung Đông cho thấy điều đó.

Những nỗi sợ hãi ấy khiến chính quyền thẳng tay trấn áp những người xuống đường biểu tình một cách ôn hoà. Từ sự sợ hãi của họ, họ muốn dân chúng cũng sợ hãi, không dám xuống đường nữa. Khi gieo rắc sự sợ hãi như thế, họ biến thành khủng bố.

Có thể nói, một cách vắn tắt, mọi chế độ độc tài, với những mức độ khác nhau, đều là những nhà nước khủng bố.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Biểu Tình và Lập Hội, Công An, Làm ăn chung với Trung Quốc, Tư bản đỏ, Lưu manh đỏ, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Đừng bán nước theo cả nghĩa đen

Posted by hoangtran204 trên 09/05/2016

* Ts. TÔ VĂN TRƯỜNG

8-6-2016

Dự án giao thông thủy xuyên Á kết nối với Vân Nam-Trung Quốc trên sông Hồng “lợi bất cập hại”. Lợi thì chủ đầu tư và các “cổ đông” được hưởng nhưng tác hại thì toàn dân phải gánh chịu. Trung Quốc ngày càng tác động mạnh và chi phối nguồn nước ở cả sông Hồng và sôngMekong. Họ xây dựng tràn lan các nhà máy thủy điện bất chấp các hậu quả ở hạ lưu, thậm chí cho đến nay vẫn không cho các nước trong lưu vực sông được biết quy trình vận hành các nhà máy thủy điện vv …

Dự án sông Hồng mới chỉ là ước tính khoảng 1,1 tỷ đô la Mỹ nhưng sẽ đội giá lên rất cao khi phải tính đúng, tính đủ ngoài việc tạo điều kiện giao thông thủy thuận lợi đến Vân Nam , còn phải bổ sung hàng loạt các công trình để đảm bảo lấy nước ở hạ du vv… trong khi tiềm lực tài chính thì có hạn. Lúc đó, ai, thế lực nào sẽ nhẩy vào để làm người chi phối, điều hành hoặc “sân sau” cho dự án tỉ đô này?

Về mặt an ninh và quốc phòng, chấp nhận dự án này đồng nghĩa với bán nước theo cả nghĩa đen. Đất nước này, không phải của riêng ai. Nhân dân yêu cầu phải hoàn toàn chấm dứt nạn chặt, xé, băm vằm đất nước rất tùy tiện theo lợi ích và quyền lực “nhóm” như đã xảy ra trong mấy chục năm qua!

Bộ Kế hoạch và đầu tư vừa có văn bản đề nghị Thủ tướng Chính phủ xem xét, thông qua chủ trương đầu tư Dự án giao thông thủy xuyên Á (kết nối với Trung Quốc) trên sông Hồng kết hợp thủy điện theo hình thức BOO (xây dựng, sở hữu, vận hành). 

Tính pháp lý của dự án

Siêu dự án này do Công ty TNHH Xuân Thiện thuộc Tập đoàn kinh tế Xuân Thành đề xuất. Tháng 12/2015 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã giao Bộ Kế hoạch và Đầu tư chủ trì, phối hợp với Bộ Giao thông Vận tải và các bộ, ngành, địa phương liên quan tổ chức thẩm định hồ sơ dự án, lập báo cáo thẩm định và báo cáo Thủ tướng Chính phủ xem xét, quyết định chủ trương đầu tư dự án trên theo quy định của pháp luật.

Theo báo cáo của nhà đầu tư thì dự án này sẽ thực hiện việc xây dựng 6 đập dâng nước và âu tàu, nạo vét 288km luồng sông Hồng đoạn từ Việt Trì lên Lào Cai đạt tiêu chuẩn sông cấp III; kết hợp xây dựng 6 nhà máy thủy điện nhỏ (cấp II), kiểu tuabin trục ngang cột nước thấp với tổng công suất thiết kế khoảng 228MW; xây dựng 7 cảng dọc tuyến từ Hà Nội lên tới Lào Cai, với tổng mức đầu tư ước tính lên tới 24.510 tỷ đồng. Bài toán kinh tế hòan vốn còn rất mơ hồ nhưng chủ đầu tư đòi hỏi nhiều quyền ưu tiên như bán điện với giá cao, miễn thuế thu nhập doanh nghiệp tới thời kỳ hoàn thành vốn vv…

Một điều quan trọng đầu tiên cần lưu ý là “dự án” khủng tỉ đô này không nằm trong các quy hoạch rất quan trọng  như quy hoạch khai thác thủy điện, quy hoạch trị thủy nguồn nước (quy hoạch thủy lợi, quy hoạch phòng chống lũ…). Ngay cả quy hoạch phát triển kinh tế xã hội cũng chưa xem xét ý tưởng này.

Nhận thức chung

Theo ý tưởng của công ty đề xuất, đây là dự án “siêu thủy lộ” là chính, còn “phát điện” chỉ là mục đích phụ. Lợi ích chính của dự án này được xác định từ thu phí giao thông thủy (thông qua các âu tầu qua đập và hệ thống cảng sông được xây dựng dọc sông Hồng). Còn về thủy điện chỉ khai thác được tổng công suất 228MW thì không mang lại lợi ích đáng kể. Người đọc nhân thấy khía cạnh tích cực của dự án chính là đoạn sông Thao từ Lào Cai đến Việt Trì khá dốc, dòng chảy trong mùa kiệt nhỏ nên tình hình vận tải thủy trên sông Thao hiện nay là không ổn định, chỉ các tàu có quy mô nhỏ có thể vận hành. Việc cải tạo sông Thao sẽ tăng cường khả năng vận tải thủy ở đoạn sông này.

Xét về thủy thế, đoạn sông Hồng từ Việt Trì lên đến Lào Cai (cửa khẩu Cốc Lếu) có độ dốc khá lớn, chưa kể địa hình đồi núi phía bên tỉnh Vân Nam còn có độ dốc lớn hơn. Như vậy việc vận hành các âu thuyền qua đập sẽ khó khăn và mất nhiều thời gian hơn, tàu ngược dòng sông cần công suất lớn. Thực tế những năm gần đây, vấn đề hạ thấp mực nước ở hạ lưu sông Hồng, sông Thái Bình đã được ghi nhận, có những năm vào mùa kiệt đoạn sông Hồng qua Hà nội cạn gần trơ đáy. Bên sông Đuống (trục chính nối sông Hồng và sông Thái Bình) cũng có sự hạ thấp đáng kể. Như vậy, để tàu thuyền (tàu công suất lớn) qua lại được như ý tưởng của công ty Xuân Thiện thì cần phải có thêm nhiều đập điều tiết nữa trên tuyến đường thủy này mới ra được đến các cảng biển của Việt Nam.

Với 6 con đập, dòng sông Hồng đương nhiên bị chia cắt thành 7 khúc và giao thông đường thủy sẽ không thể thông suốt. Các phương tiện thủy sẽ chỉ có thể vận chuyển từng chặng ngắn và buộc phải sử dụng hệ thống 7 cảng sông dọc tuyến như phương án của nhà đầu tư.  Không những thế, dự án này còn được đầu tư theo hình thức BOO (xây dựng, sở hữu, vận hành) tức là sẽ không có thời hạn, nhà đầu tư có thể thu phí vĩnh viễn đối với luồng tuyến, đồng nghĩa với việc sở hữu hoàn toàn dòng sông Hồng. Ẩn khuất lợi ích to lớn cho riêng nhà đầu tư chưa được nêu ra chính là nguồn khai thác cát khổng lồ do nạo vét sông.

Xét về mặt chính trị, có thể nói trục giao thông với mục đích chính là nối liền Trung Quốc với các cảng biển của Việt Nam sẽ dễ bị Trung Quốc chi phối. Bởi nguồn nước và sự giao lưu về thương mại đều phụ thuộc vào Trung Quốc. Mà bài học trước nay trong quan hệ với Trung Quốc cho thấy chúng ta luôn bị động, nhất là khi nguồn nước sông Hồng chảy vào Việt Nam do họ điều tiết phần lớn trên dòng chính. Trong khi hiện nay các đập Trung Quốc quy chế vận hành như thế nào, họ không cho phía VN được biết.

Điều gì sẽ xảy ra, khi dòng sông mẹ của cả một dân tộc, nguồn phù sa cho toàn bộ vùng châu thổ màu mỡ nhất miền bắc trở thành sở hữu riêng của một doanh nghiệp? Có lẽ đó là một viễn cảnh khó lòng tưởng tượng đối với số phận của hàng chục triệu con người đang mưu sinh trên bờ bãi, đồng ruộng dọc theo 500km chiều dài con sông này.

Các tác hại dễ thấy

Đồng bằng sông Cửu Long đã mặn chát vì thủy điện của Trung Quốc ở thượng lưu sôngMekong. Tây Nguyên cũng đã cạn khô do hiện tượng Enino và thủy điện. Đồng bằng châu thổ sông Hồng sẽ ra sao khi bị chia thành 7 khúc cũng vì thủy điện?

Nguồn nước qua các đập dâng không thể điều tiết chủ động như từ các hồ chứa lớn (như trên sông Đà, sông Lô Gâm) nên tác dụng điều tiết nước tích cực là không nhiều. Trong khi với mục đích khai thác phục vụ giao thông (đảm bảo đầu nước nhất định) thì có nhiều khả năng nguồn nước xuống hạ du còn bị ảnh hưởng theo hướng tiêu cực, đặc biệt trong mùa cạn. Việc các đập dâng đầu nước tưới cho vùng từ Việt Trì trở lên không có nhiều ý nghĩa, vì vùng này diện tích đất nông nghiệp không nhiều, địa thế lại dốc nên lấy nước từ sông Hồng chủ yếu vẫn phải bằng bơm động lực.

Việc xây dựng các đập dọc sông Thao sẽ làm dâng mực nước đoạn từ Yên Bái đến Lào Cai trong điều kiện bình thường bình quân khoảng 11m trong phương án 3 bậc và khoảng 9m trong phương án 6 bậc, do đó cần có tính toán định lượng các khu vực bị ngập úng dọc sông. Ngoài ra, việc dâng mực nước trên sông sẽ làm giảm khả năng tiêu thoát nước của các khu vực dân cư, khu vực canh tác ven sông. Ngập lụt vùng thượng lưu các đập, ảnh hưởng hiệu quả tiêu thoát của các công trình tiêu nước vùng thượng lưu các đập
Việc xây dựng các đập dâng nước kết hợp âu tàu sẽ làm giảm khả năng chuyển lũ và ảnh hưởng đến khả năng phòng chống lũ của hệ thống sông Thao. Lòng sông Thao đoạn từ Việt Trì đến Lào Cai có độ dốc lớn, việc nạo vét lòng sông sẽ gây sạt lở bờ sông, bãi sông và các công trình đê điều, thủy lợi dọc sông. Sau khi đồng bằng sông Hồng bị giảm đáng kể lượng phù sa từ hai nhánh sông  Đà và sông Lô – Gâm thì nay nhánh còn lại là sông Thao cũng sẽ bị chặn lại. Hậu quả là độ màu mỡ của vựa lúa lớn thứ 2 của Việt Nam sẽ bị ảnh hưởng lớn, trong khi lòng sông sẽ có nguy cơ tiếp tục bị hạ thấp và xói lở mạnh hơn, càng làm giảm khả năng của các công trình lấy nước dọc sông.

Dự án sẽ tác động đến an toàn công trình thủy lợi, công trình phòng chống thiên tai trên hệ thống sông Hồng-Thái Bình, đến tỉ lệ phân bổ lượng dòng chảy lũ giữa hai phân lưu của dòng chính sông Hồng và tuyến sông Đuống tác động đến toàn bộ hệ thống công trình phòng lũ vùng hạ lưu. Đấy là chưa kể các tác động đến thủy sản và mực nước ngầm.
Tác động của dự án đến môi trường, hệ sinh thái, lịch sử, văn hóa vốn tồn tại hàng nghìn năm, và an ninh nguồn nước, an ninh lương thực, không có lợi ích nào bù đắp nổi. Nếu dự án này được Chính phủ cho phép đầu tư sẽ biến dòng sông Hồng thành biến thái!

“Lỗ hổng” trong công tác thẩm định
Những nhà khoa học am hiểu thực trạng của đất nước đều hiểu từ ngày xửa, ngày xưa, các báo cáo đánh giá tác động môi trường (ĐTM) thường mang tính ‘sào sáo’, hình thức để được phê duyệt. Nước ta, có rất nhiều công ty tư vấn làm thuê báo cáo ĐTM cho các dự án của nước ngoài ở VN. Phía nước ngoài, chỉ cần đưa qui trình công nghệ và mô tả xử lý theo cách của họ để dễ được thông qua. Khi có sẵn các số liệu khí hậu, địa chất thủy văn nơi xây dựng dự án, tư vấn VN biên tập thành báo cáo ngay, rồi tư vấn VN cũng đi bảo vệ luôn cùng với chủ đầu tư.

Việc này giống như làm luận chứng kinh tế kỹ thuật, muốn “Return Rate hay Net Value”  bao nhiêu là có thể làm được ngay vv…Hội đồng thẩm định gồm nhiều nhà khoa học, thường nể nang do mối quan hệ xã hội, chưa nói đến năng lực và bản lĩnh, nhiều khi không vượt lên được chính mình.

Đừng đối xử bất hiếu với mẹ của mình
Trong lịch sử phát triển của mình, con người thường bám vào các dòng sông  hoặc cố gắng tìm đến các nguồn nước để sinh sống. Hầu hết mỗi quốc gia đều có một “dòng sông mẹ”. Trung Quốc có sông Dương Tử, Nga có sông Volga, Ấn Độ có sông Hằng, Brazin có sông Amazon vv…và Việt Nam chúng ta có sông Hồng.

Chính sông Hồng là mạch nguồn nuôi sống và tạo nên sức mạnh của dân tộc Việt, là tiền đề vật chất nền “văn minh lúa nước” rất đáng tự hào. Với ý nghĩa đó sông Hồng chính là “dòng sông mẹ” của đất nước ta, dân tộc ta. Trên thế giới, không thiếu những ví dụ về những khát vọng vơ vét làm giầu bằng mọi cách làm cho mờ mắt đã khai thác, “bóc lột” đến triệt để dòng sông mẹ, bất chấp mọi hậu quả, đặc biệt về môi trường sinh thái. Đừng để trở thành những đứa con bất hiếu, bị muôn đời nguyền rủa vì đã đối xử vô ơn, bất hiếu với Mẹ của mình!

Bài học đắt giá

Nhiều quốc gia phát triển đang tìm cách khôi phục trạng thái trước kia của các dòng sông lớn. Từ những năm 1990, Thụy Điển đã bắt đầu khởi động chương trình tái tạo các dòng sông. Liên minh châu Âu vào năm 2000 đã đưa ra chỉ định khung về nguồn nước, yêu cầu tất cả dòng sông chảy qua các quốc gia thành viên cần phải được đưa trở về “tình trạng tốt” trước năm 2015. Một trong những dòng sông lớn nhất Tây Ban Nha là Duero cũng đang được “dọn dẹp” các đập và công trình chặn dòng. Các con đập trên dòng Loire, con sông dài nhất nước Pháp, cũng được phá bỏ dần. Cửa sông Skjern của Đan Mạch cũng được bồi đắp sau khi các bờ sông nhân tạo được hạ thấp để dòng lũ chảy tự nhiên. Tại Mỹ đã có hơn 72 đập sông lớn nhỏ được phá bỏ từ năm 2014 đến nay.

Riêng vấn đề giao thông đường sông không đơn giản như những người làm dự án sông Hồng mường tưởng. Xin hãy tham khảo giao thông đường sông trên các sông Seine, Elbe, Rein… với hàng rừng luật và quy định của quốc gia và liên quốc gia phải tuân thủ nghiêm ngặt… thì điều này là không tưởng đối với sông Hồng. Cũng xin đừng quên nhiều nước công nghiêp châu Âu, trước hết là Đức và Pháp đã mất nhiều thập kỷ trong nửa sau thế kỷ 20 mới phục hồi được phần nào những con sông này ở trạng thái hiện nay. Là nước đi sau, vấn đề giao thông của nước ta cũng phải xem lại nghiêm túc.

Hoạt động của sông Hồng ảnh hưởng trực tiếp đến an ninh của đất nước, đến môi sinh của toàn bộ miền Bắc, dòng chảy, hệ sinh thái trong dòng và bên bờ sông, thủy lợi tiêu thoát lũ,đến đời sống của toàn bộ dân Bắc Bộ. Vì thế,  không thể để cho một công ty tư nhân, nhận BOO làm thay đổi hoạt động của sông này, để rồi tất cả các qui hoạch thủy lợi, tiêu thoát lũ, sửdụng nguồn nước mặt sông Hồng, phòng chống lũ, điện lực, giao thông vận tải vv…với tầm nhìn tới 2030 hay 2035 sẽ phải “chạy theo” làm lại?.

Tôi cũng rất ngạc nhiên, nghe ông Vụ trưởng Vụ Thẩm định MPI nói trong cuộc họp báo thường kỳ của Chính phủ chiều ngày 05/5 là: MPI nhận được  ý kiến đồng thuận khá cao của các bộ ngành và địa phương tuy đây mới là ý tưởng sơ khai?  Phải xem xét lại năng lực, và tầm nhìn của cán bộ tham mưu loại ngồi “phòng lạnh” này, đối với lãnh đạo.

Thay cho lời kết
Đây là dự án “lợi bất cập hại”. Lợi thì trước hết cho chủ đầu tư và các “cổ đông” nhưng cái hại thì toàn dân phải gánh chịu. Một dự án tỷ đô hay nhiều tỷ đô thì cũng không thể vượt qua hoặc bỏ quên quy hoạch tổng thể hay quy hoạch ngành của Nhà nước.
Dự án càng lớn thì tác động của nó đến các vấn đề kinh tế xã hội, an ninh quốc phòng và cả văn hóa lịch sử càng lớn. Sông Hồng ở Việt Nam, cũng như sông Hằng ở Ấn Độ, sông Volga của Nga vv… là những con sông “mẹ”, là cội nguồn sản sinh, nuôi dưỡng phát triển của cả một dân tộc, một quốc gia. Không thể vì lợi ích của nhóm trục lợi, để làm mất đi hoặc biến thái ” nền văn minh sông Hồng “, và nền văn minh lúa nước của dân tộc Việt Nam.
TVT (Tác giả gửi BVB)

Nguồn  Bùi Văn Bồng blog

Posted in Làm ăn chung với Trung Quốc, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ‘chống Trung Quốc’ quyết liệt như thế nào?

Posted by hoangtran204 trên 06/01/2016

05.01.2016

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hội kiến Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hôm 5/11/2015.

Càng gần đến ngày khai mạc Đại hội XII Đảng CSVN, bầu không khí chính trị ở Việt Nam càng nóng lên trông thấy. Và trong mớ âm thanh hỗn độn mà các “đấu sỹ” trên đấu trường chính trị cùng bầu đoàn và “fan hâm mộ” của họ không ngừng phát ra, người ta không khó nhận ra sự lấn át của màn tụng ca dành cho đương kim thủ tướng như là “nhà cải cách” sáng láng nhất và đặc biệt là nhân vật “chống Tàu” số 1, niềm hy vọng duy nhất trong đám quan chức chóp bu hôm nay cho một Việt Nam dân chủ, thoát khỏi vòng kim cô Trung Quốc ngày mai.

Trong phạm vi bài viết này, chúng tôi sẽ cố gắng lột tả chân dung của một Nguyễn Tấn Dũng “nhà cải cách” và một Nguyễn Tấn Dũng “chống Trung Quốc” bằng những gì diễn ra trong thực tế.

‘Nhà cải cách’ Nguyễn Tấn Dũng

Mặc dù gây nhiều tranh cãi nhất trên chính trường Việt Nam nhiều năm gần đây nhưng người ta lại dễ thống nhất ở một điểm về Nguyễn Tấn Dũng: ông ta là nhân vật quyền lực nhất Việt Nam trong nhiều năm qua. Hành pháp là nhánh quyền lực nắm nhiều quyền hành nhất trong bất cứ thể chế chính trị nào. Trong hệ thống cộng sản, sự chế ước và giám sát của cơ quan lập pháp và bộ máy tư pháp đối với hành pháp hầu như không đáng kể. Đó là những lý do phần nào giải thích cho vị thế quyền lực của Nguyễn Tấn Dũng.

Cơ chế kiểm soát quyền lực hữu hiệu nhất dưới chế độ cộng sản là tình trạng cạnh tranh, giám sát và đối trọng giữa các phe phái trong đảng – Bộ Chính trị ở trung ương và thường vụ cấp uỷ ở địa phương. Nhưng ngay cả cơ chế này cũng không ảnh hưởng nhiều đến vị thế quyền lực của Nguyễn Tấn Dũng, bởi trên thực tế, với sự ủng hộ của phần lớn Ban Chấp hành Trung ương (BCHTƯ), ông ta chẳng coi Bộ Chính trị ra gì. Thất bại của Bộ Chính trị trong việc kỷ luật ông ta tại Hội nghị Trung ương 6 tháng 10/2012 là một ví dụ.

Có hai lý do chính giải thích vì sao phần lớn BCHTƯ lại ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng. Thứ nhất, trên cương vị đứng đầu bộ máy hành pháp, ông ta có điều kiện ban phát quyền lợi và bổng lộc cho đàn em nhiều hơn bất cứ đối thủ nào. Thứ hai, ông ta được Bộ Chính trị giao phụ trách Đảng uỷ Công an Trung ương từ năm 2006 và đứng đầu Ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng chống tham nhũng trong phần lớn thời gian làm Thủ tướng – đây là những thứ “vũ khí” cực kỳ lợi hại, giúp ông ta nắm được “thóp” nhiều cấp dưới và chi phối họ.

Với vị thế quyền lực như thế, ông Nguyễn Tấn Dũng đã làm được gì để được coi là “nhà cải cách”? Xin thưa, tất cả chỉ là con số không. “Thành tựu cải cách” đáng kể nhất của ông ta có lẽ là ý tưởng xây dựng các tập đoàn, tổng công ty nhà nước thành những “quả đấm thép”. Nắm trong tay phần lớn nguồn lực quốc gia nhưng “chưởng lực” của những “quả đấm thép” đó đã và đang nhằm vào đâu thì có lẽ ai cũng trả lời được. Những Vinashin hay Vinalines chỉ là những ví dụ điển hình, hoàn toàn không phải là cá biệt.

Trên cương vị thủ tướng cũng như trong cả sự nghiệp chính trị hàng chục năm của mình, ông Nguyễn Tấn Dũng chưa hề có bất kỳ thành tựu mang tính đột phá nào lớn đến mức báo chí phải nhắc tới, công chúng phải ghi nhận.

Một trong những hành động đầu tiên của ông Nguyễn Tấn Dũng sau khi tiếp quản chiếc ghế thủ tướng từ người tiền nhiệm Phan Văn Khải là ra quyết định giải thể Ban Nghiên cứu và Tổ Nghiên cứu về kinh tế đối ngoại của Thủ tướng, hai cơ quan tham mưu ra đời từ thời Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Theo trang từ điển bách khoaWikipedia:

Thời ông Phan Văn Khải, trước khi chính phủ ban hành bất cứ văn bản nào, thủ tướng cũng đều chuyển cho Ban Nghiên cứu xem trước. Các văn bản hay bị Ban Nghiên cứu có ý kiến lại thường được đưa lên từ Văn phòng Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Tấn Dũng.

Trong bức Công điện ngày 15 tháng 12, 2009gửi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Michael Michalak nhận định: “Some restrictive decisions, such as Decision 97, originated not from Rua but from PM Dung, who is often mistakenly identified as a political reformer.” Tạm dịch: “Một số quyết định cấm đoán, chẳng hạn như Quyết định 97, không phải đến từ Tô Huy Rứa mà từ Thủ tướng Dũng, nhân vật mà người ta vẫn thường lầm tưởng là một nhà cải cách chính trị.”

Nguyễn Tấn Dũng ‘chống Trung Quốc’ như thế nào?

Cố Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu có câu nói để đời: “Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm.” Nguyễn Tấn Dũng cũng không phải là ngoại lệ. Sau đây là những “thành tích” nổi bật nhất trong sự nghiệp “chống Trung Quốc” của ông ta.

(1) Đặt một người Hán khai man lý lịch vào chiếc ghế quan trọng thứ hai trong chính phủ – Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế:

Ngày 7/5/2007, một số cán bộ, đảng viên đã và đang công tác tại Ban Tổ chức Trung ương, Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ Trung ương đã gửi Tâm Huyết Thư cho Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các uỷ viên BCHTƯ để tố cáo ông Hoàng Trung Hải, Bộ trưởng Công nghiệp lúc bấy giờ, là một người Hán khai man lý lịch. Việc họ phải gửi Tâm Huyết Thư như vậy là vì như họ khẳng định “Thủ tướng Chính phủ đã quyết đưa ông Hải lên Phó Thủ tướng Chính phủ”. Đại diện cho nhóm người soạn thảo bức Tâm Huyết Thư này là ông Nguyễn Bình Giang, uỷ viên BCH Trung ương Đảng các khóa 6, 7, 8, nguyên Phó Trưởng ban Thường trực Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ Trung ương. Vì thế họ biết rõ ai là người đã đưa Hoàng Trung Hải lên chiếc ghế quan trọng thứ hai trong chính phủ.

PTT Hoàng Trung Hải được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giao phụ trách kinh tế ngành, trực tiếp chỉ đạo các bộ: Công Thương, Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn, Xây dựng, Giao thông – Vận tải, và Tài nguyên – Môi trường, những bộ quan trọng nhất của nền kinh tế. Ngoài ra, ông ta còn được Thủ tướng tin tưởng giao đảm nhiệm một loạt chức vụ trọng yếu, cho phép ông ta chỉ đạo cả lực lượng công an và quân đội: Chủ tịch Hội đồng quốc gia về tài nguyên nước; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các Dự án trọng điểm về dầu khí; Trưởng Ban Chỉ đạo Tổ chức điều phối phát triển các Vùng kinh tế trọng điểm; Trưởng Ban Chỉ đạo Chương trình mục tiêu quốc gia ứng phó với biến đổi khí hậu; Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về chính sách nhà ở và thị trường bất động sản; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Quy hoạch và Đầu tư Xây dựng Vùng Thủ đô Hà Nội; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành Giao thông vận tải; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước Dự án Điện hạt nhân Ninh Thuận; Trưởng ban Ban chỉ đạo Nhà nước Dự án Thuỷ điện Sơn La; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước Xây dựng Bảo tàng Lịch sử Quốc gia; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Xây dựng Nhà Quốc hội; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về điều tra cơ bản tài nguyên – môi trường biển; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch điện VI, Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch Phát triển Điện lực Quốc gia; Trưởng ban Chỉ đạo Quốc gia về ODA và vốn vay ưu đãi; Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng; Chủ tịch Uỷ ban An ninh Hàng không Dân dụng Quốc gia; Chủ tịch Uỷ ban Quốc gia Tìm kiếm Cứu nạn, v.v.

Lịch sử Việt Nam chưa từng ghi nhận một người Hán nào, đặc biệt lại che dấu lý lịch với mưu đồ đen tối, leo lên đến vị trí nắm trong tay gần như cả nền kinh tế và gây ra không biết bao nhiêu tai hoạ cho Việt Nam nhưng đặc biệt có lợi cho Trung Quốc suốt từ năm 2007 đến nay.

Ngày 12/7/2014, trong bối cảnh Trung Quốc ngang ngược hạ đặt giàn khoan HD-981 bên trong lãnh hải Việt Nam, Bauxite Việt Nam, diễn đàn phản biện của giới trí thức Việt Nam yêu nước, đã lên tiếng “yêu cầu đảng và nhà nước Việt Nam phải rà soát và chịu trách nhiệm trước nhân dân về vấn đề nhân sự” Hoàng Trung Hải.

(2) Đưa nền kinh tế Việt Nam ngày càng lệ thuộc nặng nề vào Trung Quốc:

Năm 2005, tức trước khi ông Nguyễn Tấn Dũng ngồi lên chiếc ghế thủ tướng, tỷ trọng nhập khẩu từ Trung Quốc trong tổng kim ngạch nhập khẩu của Việt Nam mới chỉ chiếm 15,9%, với giá trị nhập siêu là 2,67 tỷ USD. Mười năm dưới quyền lãnh đạo của ông ta, tỷ trọng nhập khẩu từ Trung Quốc trong tổng kim ngạch nhập khẩu của Việt Nam cứ tăng dần đều và đến năm 2015 thì lên tới 29,8%, với giá trị nhập siêu là 32,3 tỷ USD. Tức là, cộng với giá trị nhập khẩu tiểu ngạch trá hình và hoạt động buôn lậu tràn lan từ Trung Quốc, ước chừng cứ 2 sản phẩm Việt Nam nhập khẩu từ bên ngoài thì có 1 sản phẩm “made in China”, và tỷ lệ đó vẫn tăng lên qua từng năm.

(3) Giao 90% các dự án hạ tầng trọng điểm quốc gia cho nhà thầu Trung Quốc, với vô số hệ luỵ về an ninh quốc phòng và những thiệt hại không thể đong đếm về kinh tế (chậm tiến độ hàng năm; chất lượng thấp; phụ thuộc vào Trung Quốc về phụ tùng và linh kiện thay thế, v.v.).

(4) Để cho các doanh nghiệp của Hồng Kông và Đài Loan – Trung Quốc thuê dài hạn (50 – 70 năm) trên 264 ngàn ha đất rừng đầu nguồn tại một loạt tỉnh như Lạng Sơn, Quảng Ninh, Cao Bằng, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam, Bình Định, Kon Tum và Bình Dương… để trồng rừng nguyên liệu; 87% con số này nằm ở những vị trí xung yếu hay giáp biên giới. Không những vậy, ông ta còn giao cho PTT gốc Tàu Hoàng Trung Hải làm Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng.

(5) “Dâng” Vũng Áng và cảng nước sâu Sơn Dương ở Hà Tĩnh cho Trung Quốc:

Vũng Áng nằm ngay dưới chân Đèo Ngang, nơi có địa hình vừa hiểm trở vừa gần như hẹp nhất Việt Nam và chỉ cần một lực lượng quân sự nhỏ là đủ sức chia cắt đất nước thành hai phần. Đặc biệt, cảng nước sâu Sơn Dương được coi là một trong 4 yếu huyệt của Việt Nam trên Biển Đông, cùng với Cam Ranh, Nam Du và Côn Đảo. Sơn Dương nằm cách căn cứ quân sự Tam Á trên đảo Hải Nam không xa, nên khi có biến, Việt Nam rất dễ bị chia cắt cả về đường bộ lẫn đường biển tại vị trí yết hầu này.

Hai văn bản đưa đến sự ra đời “tiểu quốc” rộng bằng 1,2 lần diện tích Macao của Đại Hán này đều do Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải ký. Tuy nhiên, Hoàng Trung Hải là Phó Thủ tướng; ông ta chỉ ký thay báo cáo Thủ tướng theo đúng nguyên tắc. Do đó, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới là người phải chịu trách nhiệm chính trong việc Vũng Áng – Sơn Dương rơi vào tay Trung Quốc.

Chưa hết, sau khi Thanh tra Chính phủ chỉ ra việc UBND tỉnh Hà Tĩnh vi phạm pháp luật khi cho Trung Quốc thuê đất trong thời hạn 70 năm thay vì 50 năm theo quy định của Luật Đất đai, ông ta vẫn bảo lưu thời hạn phi pháp 70 năm đó.

Không chỉ chịu trách nhiệm chính về hiểm hoạ Formosa Hà Tĩnh, ông Nguyễn Tấn Dũng còn thường xuyên bày tỏ sự ủng hộ quyết liệt, trước sau như một của mình đối với dự án này. Ngày 17/9 vừa qua, trong chuyến thăm Formosa Hà Tĩnh và dự lễ khánh thành một tổ máy đốt than của Nhà máy Nhiệt điện Formosa, hiện thân cho tinh thần “độc lập – tự chủ” của “tiểu quốc” này, ông ta đã “khẳng định sự ủng hộ của Chính phủ đối với việc Tập đoàn này xây dựng một nhà máy lọc hóa dầu có công suất tới 16 triệu tấn, với vốn đầu tư trên 12 tỷ USD tại Khu kinh tế Vũng Áng, cũng như tiếp tục tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất để Khu liên hợp gang thép và cảng Sơn Dương Formosa thành công”.

Nếu xét những quan ngại của giới chuyên gia về tình trạng “bội thực” các nhà máy lọc dầu ở Việt Nam cũng như nguy cơ ô nhiễm môi trường và hiệu quả kinh tế thấp của chúng thì ý nghĩa lớn nhất của việc Formosa xây dựng một nhà máy lọc dầu khổng lồ ở Vũng Áng chính làtạo điều kiện cho Trung Quốc có lý do chính đáng để bố trí ở đây một đội quân hùng hậu trong ít nhất 70 năm tới và tăng tốc “Hán hoá” khu vực xung yếu này.

Ngày 4/1 vừa qua, blog Xuân Diện Hán Nôm đăng bài “TIN NÓNG: Hà Tĩnh đã sẵn sàng làm nội ứng cho giặc Tàu”, với lời bình:

Tháp “Tinh Thần bão lũy” ư? Nó chính là cái đài phong thủy cắt đứt long mạch miền Trung. Nó còn là cái đài quan sát toàn bộ miền Trung – nút thắt của Việt Nam. Khi tín hiệu bật lên, thì Đại Việt bị cắt làm đôi và miền Trung bị khống chế hoàn toàn, hiện thực hóa Hiệp ước Thành Đô 1990, bắt đầu thời kỳ Bắc thuộc mới. Nếu trung ương không ngăn chặn việc này thì chính họ là một bè lũ bán nước, từ trên xuống dưới. Quá rõ!

“Trung ương” nào ở đây? Nếu Nguyễn Tấn Dũng và Hoàng Trung Hải không chỉ đạo thì lãnh đạo Hà Tĩnh có “3 đầu 6 tay” cũng không dám cho Trung Quốc thuê đất 70 năm, vượt quá 20 năm so với luật định. Và vụ việc này cũng y như vậy.

(6) “Dâng” Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân(Tuy Phong, Bình Thuận), một vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng ở Nam Trung Bộ cho Trung Quốc. “Chiến tích” này thuộc về PTT Hoàng Trung Hải, nhưng tất cả các văn bản đưa đến sự ra đời của trung tâm nhiệt điện ở địa điểm này ông ta đều ký thay Thủ tướng Chính phủ và báo cáo Thủ tướng theo đúng quy định. Vì thế, ông Nguyễn Tấn Dũng là người phải chịu trách nhiệm chính.

Ngày 20/4/2015, VOA đăng bài “Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm hoạ mất nước” để cảnh báo hiểm hoạ Trung Quốc ở Vĩnh Tân. Bài viết sau đó đã được gửi cho một loạt cơ quan chức năng ở Việt Nam. Thế nhưng ngày 18/7/2015, lễ khởi công Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1 (do liên danh hai nhà đầu tư Trung Quốc là Công ty TNHH Lưới điện Phương Nam và Công ty TNHH Điện lực quốc tế Trung Quốc góp 95% vốn xây dựng theo hình thức BOT) vẫn cứ diễn ra. (Xem thêm bài “Người Trung Quốc cắm chốt ở Bình Thuận: Ai đã rước giặc vào nhà?” trên Bauxite Việt Nam.)

(7) Là người phụ trách Đảng uỷ Công an Trung ương kể từ năm 2006, ông Nguyễn Tấn Dũng đóng vai trò quyết định trong chiến dịch đàn áp ngày càng khốc liệt nhằm vào phong trào chống Trung Quốc xâm lược ở Việt Nam nhiều năm qua. Những tiếng nói phản kháng Trung Quốc mạnh mẽ nhất như TS Cù Huy Hà Vũ, blogger Điếu Cày, nhà văn/blogger Phạm Viết Đào, blogger Anh Ba Sàm… đều lần lượt “được” ông ta cho vào “an dưỡng” trong tù.

Mới đây, nhà văn/blogger yêu nước Phạm Viết Đào đã chỉ đích danh Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người đã chỉ đạo lực an ninh dưới quyền bắt bỏ tù ông cũng như nhiều blogger khác. Blogger Phạm Viết Đào là người có một blog chuyên đăng bài về cuộc chiến tranh chống Trung Quốc xâm lược 1979 – 1990. Ông bị bắt ngày 13/6/2013, chỉ vài ngày trước chuyến thăm Trung Quốc của ông Trương Tấn Sang.

Ông Nguyễn Tấn Dũng “chống Tàu” bằng cách chỉ đạo tay chân bắt một nhà văn chuyên đăng bài về cuộc chiến tranh biên giới Việt -Trung ngay trước thềm chuyến thăm Trung Quốc của Chủ tịch Việt Nam ư?

(8) Tác giả của bản Thông báo Cấm biểu tình chống Trung Quốc do UBND Tp Hà Nội ban hành ngày 18/11/2011. Đây là giai đoạn mà Bộ Chính trị chia năm xẻ bảy về vấn đề biểu tình Trung Quốc trong bối cảnh Trung Quốc tăng cường gây hấn với Việt Nam trên Biển Đông. Và ông Nguyễn Tấn Dũng đã thể hiện tinh thần “chống Tàu” của mình bằng cách sai Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng đưa bản thông báo cấm biểu tình chống Trung Quốc xuống cho UBND Tp Hà Nội ban hành. (Việc Bộ Chính trị chia rẽ về vấn đề này còn thể hiện ở chỗ không quan chức nào của Hà Nội chịu ký vào bản thông báo.)

(9) Là người đứng đầu bộ máy hành pháp và phải chịu trách nhiệm chính trước tình trạng người Trung Quốc đã và đang nhắm tới những khu vực xung yếu về an ninh quốc phòng trên khắp lãnh thổ Việt Nam như ở Vũng Áng (Hà Tĩnh), ở Cửa Việt (Quảng Trị), ở Lăng Cô(Thừa Thiên – Huế), ở Hải Vân, ở Đà Nẵng, ởNhơn Hội (Bình Định), hay ở Vĩnh Tân (Bình Thuận), v.v. nhưng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chưa bao giờ lên tiếng chỉ đạo các cơ quan chức năng giải quyết vấn nạn Trung Quốc ở đó, bất chấp những bức xúc và lo lắng của công luận.

“Điểm nóng” Vũng Áng thì như phần trên đã trình bày. Cuối năm 2014, trong khi dư luận cả nước sôi sục trước thông tin UBND tỉnh Thừa Thiên – Huế cấp phép xây dựng khu nghỉ dưỡng quốc tế World Shine cho Cty World Shine Hồng Kông thì động thái trấn an dư luận duy nhất của ông Nguyễn Tấn Dũng là nói mồm với ông Chủ tịch HĐND Tp Đà Nẵng là “sẽ cho kiểm tra, xem xét lại dự án và sớm có kết luận cuối cùng về vụ việc”. Và hơn một năm đã trôi qua kể từ thời điểm đó, người ta vẫn chưa hề thấy cái gọi là “kết luận cuối cùng” đó. (Việc Thủ tướng Chính phủ kết luận về vụ việc là cần thiết, không chỉ để chính thức chấm dứt một dự án đầy mờ ám, mà còn để làm gương cho các địa phương khác, trong bối cảnh Trung Quốc vẫn đang lăm le chiếm lĩnh những vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng trên khắp Việt Nam.)

Ngày 14/9/2015, trang mạng của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) đăng bài điều tra “Ai đã ‘rước’ một công ty TQ trá hình vào cắm chốt những vị trí hiểm yếu ở Đà Nẵng?”. Trong bài viết, tác giả đã đưa ra bằng chứng xác thực cho thấy chủ đầu tư thực sự của khu nghỉ dưỡng Silver Shores (rộng hàng chục ha và chạy dài ngót 1km dọc bờ biển Sơn Trà – Điện Ngọc) là một công ty Trung Quốc trá hình, chứ không phải là công ty Mỹ như trong giấy phép đầu tư. Tác giả bài viết đã báo động tình trạng hai bên con đường mang tên Võ Nguyên Giáp, ngay trước mặt sân bay Nước Mặn, đang dần trở thành một “đặc khu Trung Quốc”. Nhiều cơ quan truyền thông nhà nước sau đó đã vào cuộc và phát hiện ra việc người Trung Quốc đã thâu tóm hàng trăm lô đất ngay trước mặt sân bay Nước Mặn, một sân bay quân sự chỉ cách khu nghỉ dưỡng Silver Shores vài trăm mét.

Mặc cho dư luận cứ sôi sục suốt về vụ việc trên mấy tháng nay, người đứng đầu bộ máy hành chính quốc gia vẫn im lặng, như thể đó là chuyện riêng của Tp Đà Nẵng vậy, cho dù đây là dự án do chính phủ cấp phép và Đà Nẵng là thành phố quan trọng bậc nhất trong chiến lược phòng thủ quốc gia.

Ngài Thủ tướng khả kính liệu có biết gì về dự án Silver Shores không? Xin thưa, ông ta biết quá rõ: Ngày 14/4/2014, trong buổi làm việc với lãnh đạo Đà Nẵng, chính ông ta đã “chỉ đạo các cơ quan liên quan xem xét để Đà Nẵng mở rộng thêm bàn chia bài ở khu du lịch quốc tế Silver Shores”.

Tóm lại, Nguyễn Tấn Dũng chỉ “chém gió” một cách vô hại về Trung Quốc, bởi ông ta không hề hành động gì. (Luật Biển – vốn hoàn toàn không phải là “sản phẩm” của ông ta – đã ra đời gần 4 năm nay mà ông ta cũng chưa ban hành nghị định hướng dẫn thi hành.) Còn với những vấn nạn Trung Quốc ở trong nước thì ông ta hoặc là thủ phạm trực tiếp, hoặc ra sức tiếp tay, hoặc im lặng đồng loã.

Vì sao Bắc Kinh và Nguyễn Tấn Dũng ‘lên án’ nhau?

Tác giả bài viết này là người vẫn đang theo đuổivụ tố cáo đối với các nhân vật Hoàng Trung Hải – Nguyễn Tấn Dũng – Nông Đức Mạnh suốt từ năm 2008: Hoàng Trung Hải nắm bằng chứng phạm tội của Nguyễn Tấn Dũng và Nông Đức Mạnh rồi buộc hai ông này đặt ông ta vào ghế Phó Thủ tướng từ năm 2007 và ra sức thực hiện mưu đồ thôn tính Việt Nam của Bắc Kinh kể từ bấy đến nay.

Những gì mà tác giả trình bày trên đây là bằng chứng thực tế về một Nguyễn Tấn Dũng đã bị Hoàng Trung Hải và Bắc Kinh khống chế, thao túng và trở thành tay sai cho giặc.

Một vụ tố cáo vô cùng nghiêm trọng như vậy nhưng suốt 8 năm qua nhà chức trách Việt Nam vẫn chưa giải quyết đúng pháp luật, dù thông tin về vụ việc đã tràn lan trên mạng, truyền thông quốc tế đã đưa tin. Ngày 4/11 vừa qua, trangBauxite Việt Nam, diễn đàn phản biện của giới trí thức trong nước, đã đăng bản Yêu cầu giải quyết đơn thư tố cáo lãnh đạo Đảng và Nhà nước của Lê Anh Hùng. Và một lần nữa, vụ việc lại rơi vào sự im lặng khó hiểu của nhà cầm quyền Việt Nam.

Chưa hết, ngày 1/7/2015, người viết bài này còn công bố “Tài liệu tố cáo Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang bán nước”. Tài liệu cho thấy không chỉ Nguyễn Tấn Dũng và Nông Đức Mạnh mà cả ban lãnh đạo chóp bu hiện hành đã bị Hoàng Trung Hải và Bắc Kinh khống chế, thao túng. Điều này giải thích tại sao Việt Nam dần dần rơi vào vòng kiềm toả của Trung Quốc cả về chính trị, kinh tế lẫn an ninh – quốc phòng. Trung Quốc ngang ngược đưa giàn khoan HD-981 vào sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam mà Bộ Chính trị vẫn không dám kiện họ ra toà án quốc tế. Trung Quốc ngày đêm cải tạo, bồi đắp các đảo đá và biến chúng thành các căn cứ quân sự liên hoàn, bị cộng đồng quốc tế lên án gay gắt, mà Quốc hội Việt Nam vẫn không ra nổi một nghị quyết để thể hiện lập trường của cái gọi là “cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất”.

Trong bối cảnh cả bộ máy chóp bu bị Trung Nam Hải khống chế và thao túng, việc Bắc Kinh “bật đèn xanh” cho con rối Nguyễn Tấn Dũng thoả sức “chém gió” về Trung Quốc rồi “lên án” ông ta không chỉ “đánh bóng” cho ông ta, giúp ông ta che đậy hành động bán nước và tiếp tục làm tay sai cho giặc, mà còn có tác dụng ru ngủ dân chúng Việt Nam, khiến họ tin rằng trong bộ máy chóp bu vẫn tồn tại phe “chống Tàu, thân Mỹ” do một nhân vật quyền lực nhất Việt Nam nhiều năm qua dẫn dắt.

Hỡi các nhân sĩ, trí thức chân chính của Việt Nam! Thay vì tung hê Nguyễn Tấn Dũng, hãy lên tiếng về hiểm hoạ Hoàng Trung Hải[i] trước khi quá muộn, trước khi những gọng kìm của Đại Hán như Formosa Hà TĩnhCửa ViệtLăng CôSilver Shores Đà NẵngNhiệt điện Vĩnh Tân, Bauxite Tây Nguyên, Nhơn Hộibiên giới phía Bắc, rừng đầu nguồn… bóp nghẹt dải đất thân thương hình chữ S của chúng ta.

_________

Chú thích:

[i] Việc một người Hán khai man lý lịch chễm chệ trên chiếc ghế quan trọng thứ 2 trong chính phủ – Phó Thủ tướng phụ trách kinh tế – mặc dù bị tố cáo đã phạm những tội ác khủng khiếp suốt bao năm nay và gây ra không biết bao nhiêu thảm hoạ cho Việt Nam là bằng chứng không thể chối cãi rằng bộ máy lãnh đạo chóp bu ở Việt Nam, đặc biệt là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đã bị Hoàng Trung Hải và Bắc Kinh khống chế và thao túng. (Thiết tưởng không cần phải nhắc lại là Quyết định số 1275/2007/QĐ-BCA ngày 26/10/2007 của Bộ trưởng Công an thậm chí còn cấm cán bộ, chiến sỹ công an kết hôn với người Hoa.)

*Bài liên quan:

1) Hiểm hoạ Trung Quốc ở Bình Định(VOA)

2) VTV đâm sau lưng Thủ tướng? (VOA)

3) Lực lượng an ninh đã cố bắt Lê Anh Hùng như thế nào? (VOA)

*Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

  • 16x9 Image

    Lê Anh Hùng

    Lê Anh Hùng là một blogger tự do trẻ trong nước tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.

.

 

Posted in Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Chiến lược xâm nhập của Trung Quốc vào Viet Nam, Kinh Te, Làm ăn chung với Trung Quốc, Lưu manh đỏ, Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

►Hải Phòng đưa khuyến nghị không dùng máy tính do Lenovo (Trung Quốc) sản xuất

Posted by hoangtran204 trên 04/01/2016

 

2-1-2015

Hoàng Đan

 

Trước thông tin máy tính Lenovo cài đặt phần mềm điều khiển, có nguy cơ đe dọa an toàn, an ninh mạng, Hải Phòng đã có văn bản khuyến nghị không dùng loại máy tính này.

Lenovo cài đặt phần mềm “gián điệp” vào máy tính?

Thiếu tướng Đỗ Hữu Ca, Phó trưởng ban chỉ đạo bảo vệ bí mật nhà nước, Giám đốc CA Hải Phòng vừa ký văn bản gửi các sở, ban, ngành, quận, huyện của thành phố đưa ra cảnh báo về việc máy tính Lenovo cài đặt phần mềm điều khiển trước khi xuất xưởng.

Theo công văn đề ngày 18/12 thì ngày 7/12, Bộ Công an đã có thông báo về việc Lenovo cài phần mềm điều khiển trên máy tính sử dụng hệ điều hành Windows trước khi xuất xưởng.

Cụ thể, từ tháng 10/2014 đến tháng 6/2015, một số dòng máy tính của hãng Lenovo cài đặt sẵn phần mềm có tên “Lenovo Service Engine” (viết tắt là LSE) vào BIOS trên bo mạch chính của máy trước khi xuất xưởng.

Trong lần đầu tiên kết nối Internet, LSE sẽ tự động tải về máy tính phần mềm khác có tên “Onkey Optimizer”.

Do LSE được tích hợp vào BIOS nên khi người sử dụng máy tính cài đặt lại hệ điều hành hoặc định dạng lại ổ cứng thì trong lần khởi động đầu tiên, hệ điều hành cũng sẽ tự động tìm lại phần mềm đó trong BIOS để thực thi.

 Văn bản của UBND TP Hải Phòng.

Văn bản của UBND TP Hải Phòng.

Cũng theo văn bản, cơ chế hoạt động của LSE theo ba bước cơ bản:

Đầu tiên, LSE sẽ thay thế tập tin hệ thống mặc định của hệ điều hành Microsoft Windows có tên “autochk.exe” bằng tập tin mới cùng tên nhưng do Lenovo tạo ra.

Thậm chí, khi người dùng xóa tập tin bị thay thế hoặc khôi phục lại tập tin cũ của Microsoft Windows, LSE vẫn tiếp tục thay thế trong phần khởi động tiếp theo.

Quá trình hệ điều hành khởi động, tập tin “autochk.exe” của Lenovo sẽ kiểm tra lại hướng dẫn %systemroot%\system32 xem có đang chứa 02 tập tin LenovoCheck.exe và LenovoUpdate.exe hay không, nếu không LSE sẽ tự động đưa vào.

Quá trình khởi động tiếp theo LenovoCheck.exe và LenovoUpdate sẽ được quyền hạn cao nhất, tự động kết nối ngay đến máy chủ của Lenovo để gửi lên một số thông tin cơ bản của máy tính, tự động tải các trình điều khiển và phần mềm khác do Lenovo chỉ định.

LSE hoạt động xuất phát từ một tính năng mới của hệ điều hành Windows xuất hiện từ phiên bản Windows 8 tên là “Windows Platform Binary Table”.

Tính năng này cho phép các tập tin thực thi có thể được lưu lại tại BIOS và tự động thực thi trong quá trình khởi động máy tính với mục đích là giúp các công ty sản xuất máy tính có thể duy trì các phần mềm quan trọng của hãng cả khi chúng bị cài lại hệ điều hành.

Theo thống kê đến nay, ngoài Lenovo chưa phát hiện các hãng sản xuất máy tính khác sử dụng tính năng mới này.

Văn bản cũng cho biết, LSE hội đủ các đặc tính của phần mềm gián điệp với khả năng hoạt động ngầm ngay từ giai đoạn khởi động máy tính và can thiệp sâu vào các tập tin hệ thống mặc định của hệ điều hành Windows.

LSE lấy quyền cao nhất và thực hiện các thay đổi quan trọng, tự động tải về nhiều tập tin, phần mềm theo chỉ định của Lenovo.

Trong khi toàn bộ các hoạt động này nằm ngoài khả năng nhận biết và cho phép hay từ chối của người dùng.

Khuyến nghị không trang bị mới máy tính Lenovo

Văn bản khẳng định, phần mềm Lenovo Service Engine có nguy cơ đe dọa an toàn, an ninh hệ thống thông tin mạng của các quốc gia trên thế giới, trong đó, có Việt Nam.

Thực tế, ngày 17/5/2015, một lỗ hổng bảo mật được phát hiện trong LSE cho phép tin tặc có thể khai thác chiếm quyền điều khiển máy tính từ xa.

Từ thực tế trên, văn bản của tướng Ca ký yêu cầu Thủ trưởng các sở ban, ngành, địa phương, đoàn thể trong thành phố cần:

Tổ chức cho toàn thể cán bộ, công nhân viên nâng cao cảnh giác, đồng thời, áp dụng các biện pháp phòng ngừa, phát hiện máy tính Lenovo cài đặt phần mềm LSE ngăn chặn nguy cơ lây nhiễm mã độc vào mạng máy tính cơ quan, đơn vị.

Chủ động tiến hành rà soát, kiểm tra, bảo mật các máy tính của hãng Lenovo tại cơ quan, đơn vị và dừng hoạt động ngay những máy tính do Lenovo sản xuất có chứa LSE.

Không lưu trữ thông tin, nội dung bí mật nhà nước trên máy tính của hãng Lenovo, đồng thời khuyến nghị không trang bị mới, tiến tới loại bỏ các máy tính do hãng Lenovo sản xuất.

Trước đó, UBND TP Uông Bí (Quảng Ninh) cũng có thông báo gửi đến các cơ quan, đơn vị trên địa bàn thông báo về việc Lenovo cài phần mềm điều khiển trên máy tính sử dụng hệ điều hành Windows trước khi xuất xưởng.

Từ thực tế đó, UBND TP yêu cầu các phòng, ban, ngành, UBND các xã, phường:

Chủ động kiểm tra bảo mật các máy tính hãng Lenovo, không đặt các máy tính này ở những nơi có khả năng phát sinh các trao đổi quan trọng, bộ phận thiết yếu, cơ mật, lưu giữ bí mật nhà nước.

Không trang bị mới, tiến tới loại bỏ các máy tính do Lenovo sản xuất.

Posted in Commencement, Làm ăn chung với Trung Quốc | Leave a Comment »

►Nhạc sĩ Việt Khang đã được trả tự do sau 4 năm ngồi tù vì đã sáng tác hai bản nhạc…

Posted by hoangtran204 trên 15/12/2015

VOA

Trà Mi

14-12-2015

Bạn bè đón ca sĩ Việt Khang trở về (Ảnh: Facebook Tung Do).

Bạn bè đón ca sĩ Việt Khang trở về (Ảnh: Facebook Tung Do).

 

 

Việt Khang, tác giả hai ca khúc nổi tiếng “Anh Là Ai” và “Việt Nam Tôi Đâu” hôm nay 14/12 mãn hạn bản án 4 năm tù giam vì tội “tuyên truyền chống phá Nhà nước”.

Nhạc sĩ bất đồng chính kiến Việt Khang tên thật là Võ Minh Trí, sinh năm 1978 tại Tiền Giang. Anh bị bắt vào năm 2011 sau khi hai nhạc phẩm này được anh trình bày và phổ biến lên Youtube gây sự chú ý đặc biệt của công luận trong và ngoài nước.

Việt Khang càng nổi bật khi tên tuổi của anh trở thành nguồn cảm hứng cho một chiến dịch vận động chữ ký quy mô chưa từng có của người Việt trong và ngoài nước gửi thẳng vào Tòa Bạch Ốc kêu gọi chính phủ Mỹ tăng áp lực buộc Hà Nội tôn trọng nhân quyền, phóng thích Việt Khang cùng các tù nhân lương tâm khác tại Việt Nam.

Trao đổi với Trà Mi VOA Việt ngữ lúc 5 giờ chiều nay, nhạc sĩ Việt Khang vui mừng chia sẻ cảm giác được tự do sau những ngày trong ngục tối:

“Tôi rất cảm ơn, rất vui mừng trước sự quan tâm của mọi người. Tôi khỏe. Tôi về nãy giờ được khoảng 2, 3 tiếng đồng hồ. Sức khỏe và tinh thần của tôi hiện giờ chưa ổn định vì đường sá xa xôi, xe cộ trục trặc. Đi về quá mệt, ăn uống không được. Về đây, nhiều người thương mến đón tôi, chào hỏi. Mọi người vừa về, tôi mới được nghỉ ngơi một lát. Giờ tôi chuẩn bị đón con tôi về. Tôi về tới giờ chưa gặp được con tôi nữa. Cho nên, đầu tiên tôi rất cảm ơn sự quan tâm của quý ông bà, cô bác, anh chị em. Tôi xin cảm ơn tất cả. Tôi rất cảm kích tấm lòng của tất cả mọi người dành cho tôi.”

Anh cũng không dấu được nỗi xúc động trước tình cảm và sự quan tâm của mọi người dành cho anh, đặc biệt là  nhạc sĩ Trúc Hồ, người khởi xướng chiến dịch thỉnh nguyện thư, đưa tiếng nói tranh đấu cho tự do của cộng đồng người Việt vào Tòa Bạch Ốc hồi năm 2012.

“Anh Trúc Hồ làm cho tôi…phải nói không thể nào tả được tình cảm của anh ấy dành cho tôi. Tôi rất cảm kích, rất vui và hạnh phúc khi hay tin anh dành tình cảm hết sức đặc biệt cho tôi. Tôi rất cảm ơn.”

“Anh Là Ai” và “Việt Nam Tôi Đâu” được bắt nguồn từ những bức xúc trước các vụ bắt bớ, đàn áp của nhà cầm quyền đối với các cuộc biểu tình từ Sài Gòn tới Hà Nội chống Trung Quốc xâm lấn biển đảo của Việt Nam. Đặc biệt bài hát “Anh là Ai” được gắn liền với hình ảnh người biểu tình bị công an đạp tấn công đẫm máu trong các cuộc xuống đường bày tỏ lòng yêu nước.

Cũng từ cảm xúc đó, Việt Khang đã tham gia hội Tuổi Trẻ Yêu Nước có mục tiêu tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền của người dân.

Cuối tháng 10/2012, anh bị tuyên án 4 năm tù, 2 năm quản chế trong cùng phiên xử với nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình, người lãnh 6 năm tù và 2 năm quản chế về cùng tội danh “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự.

Bản án của hai nhạc sĩ trẻ  đã khiến thành tích nhân quyền của Việt Nam bị rớt hạng thêm nữa với rất nhiều chỉ trích từ cộng đồng quốc tế đặc biệt là Hoa Kỳ cùng các tổ chức bảo vệ nhân quyền trên thế giới.

___

Mời các bạn nghe hai bản nhạc của Việt Khang để xem có phải là Việt Khang “phản động” và xứng đáng bị giam, hay nhà cầm quyền Hà Nội (do các đảng viên đảng CSVN cai trị), muốn ngang nhiên bắt bỏ tù bất cứ ai theo ý chúng muốn. 

 

 

——

RFA

Việt Khang trả lời phỏng vấn RFA ngay sau khi được trả tự do

Kính Hòa, phóng viên RFA

14-12-2015

H1Nhạc sĩ Việt Khang (giữa) ngày ra tù. Photo: haedc.org

Mời bấm vào đây nghe audio phỏng vấn.

Nhạc sĩ Việt Khang sau bốn năm thụ án với tội danh tuyên truyền chống phá nhà nước được trả tự do vào sáng ngày 14/12/2015.

Từ nhà riêng tại thành phố Mỹ Tho nhạc sĩ Việt khang dành cho đài Á châu tự do cuộc phỏng vấn sau đây, do Kính Hòa thực hiện.

Kính Hòa: Đầu tiên xin chúc mừng anh được trả tự do! Sức khỏe anh hiện thế nào ạ?

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi khỏe nhưng mới ra tù nên sức khỏe chưa ổn định.

Kính Hòa: Anh được trả tự do ngày hôm qua…

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi mới về đây thôi chứ không phải hôm qua, tôi đi xe từ trại giam về đến đây là 3, 4 giờ chiều.

Kính Hòa: Mấy giờ thì họ đưa anh ra cổng trại giam để người nhà đưa về?

Nhạc sĩ Việt Khang: Không, không có người nhà, mà người ta đưa tôi về. Tôi còn cái án quản chế hai hay ba năm gì đó. Người ta không cho người thân đón tôi, mà trong nhà trại có người đưa tôi về. Sáng đi từ trại là 7 giờ, rồi người ta còn ghé ăn uống nữa. Tôi thì ăn uống không được, lý do là tâm trạng biết ở nhà đang chờ, xe cộ lại chậm chạp.

Kính Hòa: Cảm tưởng của anh như thế nào khi được trả tự do mặc dù còn bị quản chế?

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi cảm thất rất hạnh phúc sau những gì xảy ra với tôi. Bốn năm tôi xa nhà, bốn năm đó đổi lại là rất nhiều người đã thuwong mến tôi, luôn muốn tôi có sức khỏe để vượt những khó khăn mà tôi bắt buộc phải trải qua. Tất cả những tấm lòng đó tôi không thể nói được bằng lời vì không thể tả nó bằng lời.

Tôi cảm thấy rất sung sướng và hạnh phúc, đồng bào đã yêu thuwong tôi, đồng bào cảm thông, luôn muốn rằng tôi khỏe mạnh để vượt qua  những khó khăn của cuộc sống của tôi cũng như của con đường tôi đi.

Nhân dịp này tôi cũng xin gửi lời cảm ơn đến tất cả những sự quan tâm, động viên, những lời cầu nguyện cho tôi, tất cả những gì mà các ông bà cô bác, các anh chị, các bạn, các em đã dành cho tôi, và tôi ghi nhận cái điều đó. Trong cuộc đời của tôi tôi không thể tưởng tượng ra những gì mà đồng bào cũng như bà con đã thương mến tôi như vậy, tôi cảm ơn rất nhiều.

Kính Hòa: Bây giờ nhìn lại các nhạc phẩm anh sáng tác, mà vì những nhạc phẩm đó anh bị tù đày, anh có cảm thấy một sự hối tiếc hay không?

Nhạc sĩ Việt Khang: Chắc chắn là tôi không hối tiếc. Tất cả những gì tôi làm cũng góp một phần chứ không phải là vô nghĩa đối với tôi. Tôi góp một phần để nói lên tiếng nói của trái tim của người Việt nam.

Tôi là một người nghệ sĩ thì yêu nước theo cái cách của một nghệ sĩ, có gì đâu mà hối tiếc. Tôi được sự cảm thông của rất nhiều người, cảm thông cho nỗi niềm trong bài hát của tôi. Bao nhiêu đó thôi là tôi cũng cảm thấy hạnh phúc.

Kính Hòa: Dự định trước mắt và lâu dài của anh như thế nào? Anh có tiếp tục con đường nghệ thuật hay không?

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi phải sắp xếp lại chuyện gia đình, vì gia đình cũng có những chuyện lớn xảy ra với tôi, tôi phải có thời gian sắp xếp.

Còn công việc thì là kiếp tằm nhả tơ, ai trong giới nghệ sĩ như tôi cũng vậy thôi, khó mà bỏ nghề lắm. Ca hát, chơi nhạc, làm đệp cho đời, cái đó là tất nhiên.

Kính Hòa: Cảm ơn anh Việt Khang đã dành cho chúng tôi những giây phút quí báu khi anh vẫn còn mệt mỏi. Chúc anh có nhiều sức khỏe tiếp tục con đường nghệ thuật mà anh nói với chúng tôi.

Nhạc sĩ Việt Khang: Cám ơn anh và tất cả những người đã quan tâm đến tôi.

 

anhbasam.wordpress.com

 

Posted in Bauxite, Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Làm ăn chung với Trung Quốc, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

►Phó thủ tướng VN nói: ‘Ngân sách hết tiền đúng kịch bản’

Posted by hoangtran204 trên 27/10/2015

 

Việt Nam: ‘Ngân sách hết tiền đúng kịch bản’

BBC

25-10-2015

Một Phó thủ tướng nói ngân sách cuối năm ‘hoàn toàn không ngoài dự tính theo kịch bản’ và biện hộ quyết định vay 3 tỷ USD qua trái phiếu quốc tế.

Phó Thủ tướng Vũ Văn Ninh được báo VnEconomy dẫn lời khẳng định diễn biến của ngân sách cuối 2015 “hoàn toàn không ngoài dự tính vì các kịch bản đã được tính toán từ đầu năm”.

Đề cập về việc Chính phủ Việt Nam trình Quốc hội đề nghị cho phép phát hành 3 tỷ đôla trái phiếu chính phủ ra thị trường vốn quốc tế để đảo nợ trong nước giai đoạn 2015-2016, ông Ninh được báo này dẫn lời:

“Luật cho phép cơ cấu lại nợ cho có lợi nhất chứ không phải vì không trả được phải đảo nợ. Trước đây mình vay cao, dù chưa đến hạn, nhưng khi mà được vay khoản thấp hơn để trả nợ, thì mình làm, luật cho phép, trên nguyên tắc đặt lợi ích quốc gia lên trên hết”.

Lý giải nguyên nhân khiến ngân sách cạn kiệt, ông Ninh nói là do giá dầu giảm quá mạnh so với dự kiến, khiến tổng các khoản thu liên quan đến dầu thô trong năm 2015 giảm 63.000 tỷ đồng.

“Bên cạnh đó là lộ trình hạ thuế để trợ giúp doanh nghiệp. Theo kế hoạch, trong giai đoạn 2015-2020 thuế suất giảm từ 25% xuống 22% rồi 20%, nhưng vì khó khăn nên phải hạ nhanh hơn,” ông Ninh, từng ngồi ghế Bộ trưởng Bộ Tài chính 5 năm (2006-2011) và là Trưởng ban Ban Chỉ đạo Đề án cơ cấu lại các tổ chức tín dụng, cho biết.

Báo trong nước dẫn lời Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh mới đây tiết lộ ngân sách đang rất căng thẳng”.

“Ngân sách trung ương hiện chỉ còn 45.000 tỷ đồng. Với mức này không biết để làm cái gì, chưa nói để trả nợ với các thứ. Cho nên gần như không có tiền để làm gì cả”.

Bộ trưởng Tài chính Đinh Tiến Dũng hôm 12/10 đề xuất phương án phát hành trái phiếu quốc tế khoảng 3 tỷ USD để giải quyết hàng loạt khó khăn trong nước.

Luật Ngân sách không cho phép phát hành trái phiếu quốc tế để đảo nợ và Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính và Ngân sách Phùng Quốc Hiển thừa nhận điều này mặc dù nói việc phát hành trái phiếu mới “gần như là cách khả thi nhất”.

“Chính phủ đang đề nghị phát hành trái phiếu quốc tế, tất cả đều dành cho đảo nợ. Nếu Quốc hội bảo không thì Chính phủ phải chấp hành, nhưng khi đó tình hình sẽ hết sức khó khăn,” ông Hiển nói.

Trong khi đó, Thời báo Kinh tế Sài Gòn hôm 21/10 ghi nhận ý kiến của ông Bùi Đức Thụ, Ủy viên thường trực Ủy ban Tài chính-Ngân sách của Quốc hội rằng “việc phát hành trái phiếu quốc tế để đảo nợ vì tình hình tài chính quá cấp bách”.

Ông Thụ cho biết kế hoạch vay nợ của Chính phủ là năm 2015 phải huy động 436.000 tỷ đồng để bù đắp bội chi (226.000 tỷ), đầu tư (85.000 tỷ ) và vay để đảo nợ (khoảng 125.000 tỷ).

Ông trấn an rằng “nợ quốc gia vẫn ở ngưỡng an toàn” nhưng tăng nhanh và tiến sát đến trần nợ công.

‘Hết tiền’

 

Image copyrightGetty
Image captionThủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị chỉ trích về cách điều hành kinh tế kém hiệu quả.

Hôm 16/10, trả lời phỏng vấn của BBC, Tiến sỹ Lê Đăng Doanh nói về quan ngại đối với hai con số khác nhau về nợ công: một của Viện Nghiên cứu chính sách thuộc Bộ Kế hoạch và Đầu tư là 66,4% GDP, một của Bộ Tài chính là 59,4% GDP. Đáng lưu ý là con số đầu vượt mức trần mà Ngân hàng Thế giới (WB) công bố là 65%”.

Ông cũng đề cập chuyện công luận có lý do để quan ngại về sức ép của nợ công với nền kinh tế sau một loạt động thái gần đây của chính phủ Việt Nam: vay thêm 30.000 tỷ đồng của Ngân hàng Nhà nước, tiếp đó vay thêm 1 tỷ đôla của ngân hàng Vietcombank, rồi bán trái phiếu, thoái vốn nhà nước tại các doanh nghiệp lớn.

Ông nhấn mạnh: “Mỗi người Việt Nam hiện đang gánh hơn 1.000 đôla nợ công và tôi hy vọng chính phủ sẽ giải trình rõ về vấn đề nợ công trước quốc hội. Theo tôi, nợ công là điều bình thường, vấn đề đáng chú ý là việc vay nợ đem lại hiệu quả gì trong đầu tư kinh tế”.

Trong cuộc phỏng vấn với BBC hôm 23/10, chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành nhận định: “Một quốc gia đã không trả được nợ mà còn phải đi vay để trả nợ cũ thì có vấn đề lớn về quản lý ngân sách nhà nước rồi. Nhưng đây chỉ là một trong những nguyên do khiến ngân sách cạn kiệt như hiện nay”.

Theo ông Thành, việc ngân sách cạn kiệt là chỉ dấu sau một quá trình quản lý nhà nước không hiệu quả. Ông diễn giải thêm: “Kinh tế không đủ thu để nuôi ngân sách trong lúc ngân sách bội chi từ năm này qua năm nọ mà không kiềm lại được”.

Một nhà quan sát muốn ẩn danh tại Hà Nội nói với BBC rằng gần như cái gì ở Việt Nam mà chính phủ của Thủ tướng Dũng làm bây giờ cũng dùng tiền đi vay. 

———-

* Mỗi ngày, PVN đào được 350.000 – 400.000 thùng dầu thô ngoài bờ biển Vũng Tàu. Tập đoàn Dầu Khí VN đã và đang bán tất cả số lượng dầu thô này cho Singapore, Nhật, Malaysia, Trung Quốc…Ngoài ra, PVN còn khai thác và bán được 9 tỷ mét khối ga cho nước ngoài. Doanh thu của việc buôn bán dầu khí vào khoảng 37-43 tỷ đô la, mỗi năm. (TH)

——-

Không bán được 3 tỷ USD trái phiếu ra quốc tế, ngân sách Việt Nam sẽ vỡ nợ

T6, 10/23/2015 – 19:02
“Phát hành trái phiếu quốc tế để đảo nợ vì quá cấp bách” – rốt cuộc đã có một quan chức là Bùi Đức Thụ, Ủy viên thường trực Ủy ban Tài chính- Ngân sách của Quốc hội phải thừa nhận động cơ thực sự của việc chính phủ Việt Nam phát hành 3 tỷ USD trái phiếu quốc tế.

Theo kế hoạch vay nợ của Chính phủ đã được duyệt, thì năm 2015 phải huy động 436,000 tỉ đồng để bù đắp bội chi (226,000 tỉ), đầu tư (85,000 tỉ), và vay để đảo nợ (khoảng 125,000 tỉ). Dù kế hoạch phát hành trái phiếu chính phủ trong nước là 226,000 tỉ đồng, nhưng 9 tháng đầu năm 2015 mới thực hiện được 51% kế hoạch. Kết quả này cho thấy khi nền kinh tế phục hồi, kênh tín dụng được khơi thông, thì huy động bằng trái phiếu chính phủ là cực kỳ khó khăn.

Nếu trước đây nhiều ngân hàng thương mại còn được Ngân hàng nhà nước ‘động viên’ để bỏ hàng ngàn tỷ đồng mua trái phiếu chính phủ, thì trong thời gian gần đây bản thân một số ngân hàng thương mại đã có dấu hiệu cạn tiền và do đó phải tăng lãi suất huy động. Những đợt bán đấu giá trái phiếu chính phủ dù phảng phất không khí ‘mua một tặng một’ vẫn bị ế ẩm.

Trong khi đó, ngân sách Việt Nam lại có trách nhiệm phải trả 363,166 tỷ đồng (hơn 16 tỷ USD) nợ trái phiếu đến hạn thanh toán trong 2 năm 2015-2016. Cho đến nay, không ai biết làm sao để có nổi số tiền để trước mắt cơ cấu lại số nợ này.

Tuy thế, kế hoạch phát hành 3 tỷ US trái phiếu quốc tế lại vấp phải ‘lỗi kỹ thuật’. Đó là nếu năm 2017 mới phát hành, thì trước mắt Chính phủ vẫn chưa bố trí được nguồn trả nợ đến hạn, trong khi các nguồn vốn khác đều đã có địa chỉ. Quan chức Bùi Đức Thụ than thở: ‘Điều này chỉ thực hiện được trong năm 2015-2016 vì mức độ quá cấp bách. Nếu chúng ta chậm trễ. trong thời gian tới, dự kiến Cục Dự trữ liên bang Mỹ (Fed) điều chỉnh tăng lãi suất đồng đô la, thì lãi suất huy động vốn của Việt Nam trên trường quốc tế lại càng cao’.

Không thể nói khác hơn là cái kim trong bọc lâu ngày đã phải lòi ra. Bị Tổ chức Minh bạch quốc tế (TI) xếp hạng minh bạch quá thấp về ngân sách, điều quá rõ ràng là chính phủ và các bộ ngành đã chi xài vô tội vạ tiền đóng thuế của dân, và tiền vay mượn từ nước ngoài. Trong khi ‘tham nhũng vẫn ổn định’ (nói theo từ ngữ của Tổng thanh tra chính phủ Huỳnh Phong Tranh), ngân khố quốc gia bị biến thành thùng không đáy dẫn đến tình trạng vô cùng bi đát hiện thời.

Không chỉ bán trái phiếu quốc tế, chính phủ Việt Nam còn phải chỉ đạo Bộ Tài Chính tìm bất kể lối thoát nào, kể cả việc phải rút vốn từ những ‘con bò sữa’ lợi nhuận như Tập đoàn Vinamilk để có tiền bù đắp ngân sách rỗng ruột.

Xem ra việc bán trái phiếu ra quốc tế vào thời điểm này là quá khó. Nếu hậu quả không thể bán được trái phiếu, cũng như chưa bán được một đồng nợ xấu nào cho các đối tác nước ngoài, nhiều khả năng ngân sách Việt Nam sẽ chính thức vỡ nợ.

Lê Dung / SBTN

————

Ngân sách Việt Nam đang ‘rất căng

23-10-2015

BBC

  • 23 tháng 10 2015

Image captionBộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh nói ngân sách cạn kiệt, “không còn tiền làm gì cả”

Báo trong nước dẫn lời Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh tiết lộ “ngân sách đang rất căng thẳng” và chỉ còn 45.000 tỷ đồng.

Hôm 23/10, website CafeF tường thuật phiên thảo luận tổ về tình hình kinh tế xã hội và thực hiện ngân sách năm 2015 và kế hoạch năm 2016.

Báo này dẫn lời của ông Vinh: “Ngân sách trung ương hiện chỉ còn 45.000 tỷ đồng. Với mức này không biết để làm cái gì, chưa nói để trả nợ với các thứ. Cho nên gần như không có tiền để làm gì cả”.

Báo cáo của Chính phủ về dự toán ngân sách năm 2016 tăng cao hơn 60.750 tỷ đồng so với năm 2015, chi ngân sách năm ngoái là 17% nhưng năm nay là 20,1%.

Nhưng theo ông Vinh, “những con số nghe rất vui, nhưng bản chất số tuyệt đối năm nay hụt so với năm ngoái. Các địa phương không có tiền, con số tăng chỉ mang tính nghiệp vụ thôi”.

Đáp lại, Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng bình luận rằng nếu ngân sách như vậy thì không thể nào “phát triển bền vững” được.

Image copyrightGetty
Image captionMỗi người dân Việt Nam đang gánh hơn 1.000 đôla nợ công

‘Bội chi năm này qua năm nọ’

Hôm 23/10, trả lời phỏng vấn của BBC, chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành nhận định: “Tình hình tài chính của Việt Nam đang rất khẩn trương với đầy những vấn đề không được giải quyết: ngân sách cạn kiệt, chi tiêu không được quản lý chặt, lãng phí đầu tư công và rút ruột công trình và nợ công không được xử lý ổn thỏa”.

Theo ông Thành, việc ngân sách cạn kiệt là chỉ dấu sau một quá trình quản lý nhà nước không hiệu quả. Ông diễn giải thêm: “Kinh tế không đủ thu để nuôi ngân sách trong lúc ngân sách bội chi từ năm này qua năm nọ mà không kiềm lại được. Một quốc gia không trả được nợ mà còn phải đi vay để trả nợ cũ thì có vấn đề lớn về quản lý ngân sách nhà nước rồi”.

Ông bày tỏ hy vọng Đại hội 12 sẽ đề cử được lãnh đạo “có biện pháp cứng rắn, khẩn trương và công tâm hơn trong điều hành kinh tế và kiểm soát nợ công, cũng như minh bạch về đầu tư công để tránh lãng phí”.

Trong khi đó, lên tiếng trên báo Một Thế Giới cùng ngày, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan bình luận: “Ngân sách không còn tiền để đầu tư là điều nguy hiểm. Ngân sách khó khăn hiện nay đã đến mức ‘tận diệt’ doanh nghiệp chứ không còn là tận thu nữa, nhiều doanh nghiệp không còn sức để làm ăn. Hội nhập đến cửa nhưng các cơ quan quản lý vẫn bình chân như vại.

Nhà nước tận thu như thế này thì làm sao có được tăng trưởng bền vững bởi vì nguồn thu của ngân sách là các doanh nghiệp lại không được chăm sóc, tạo điều kiện phát triển.

Trong bối cảnh thế này đáng ra nhà nước phải giảm thuế, phí cho doanh nghiệp, người dân thuận lợi hơn thì lại thắt chặt và tăng thu”.

Image copyrightReuters
Image captionChuyên gia Bùi Kiến Thành cho rằng kinh tế Việt Nam ngày càng khó khăn vì ngân sách bội chi và không minh bạch về đầu tư công

‘Cực chẳng đã’

Báo Dân Trí hôm 22/10 ghi nhận ý kiến của ông Bùi Đức Thụ, Ủy viên Thường trực Ủy ban Tài chính Ngân sách Quốc hội, đại biểu đoàn Lai Châu: “Dù tỷ lệ nợ công vẫn trong giới hạn an toàn nhưng bội chi đang có xu hướng tăng dẫn đến áp lực tăng nợ công.

Năm 2016, xét về tỉ trọng bội chi ngân sách có giảm so với 2015 nhưng số tuyệt đối lại tăng từ 226.000 tỷ đồng năm lên 254.000 tỷ đồng. Thêm vào đó, năm 2015 trả nợ chỉ được 150.000 tỷ đồng nhưng lại vay bội chi ngân sách 226.000 tỷ đồng và vay trái phiếu chính phủ 85.000 tỷ đồng. Như vậy, khối lượng vay lớn gấp đôi so với khối lượng trả được. Tình trạng này sẽ khó khắc phục trong năm 2016”.

Ông Thụ cũng đề xuất “phát hành sớm trái phiếu Chính phủ ra thị trường quốc tế với khối lượng 3 tỷ đôla trong bối cảnh lãi suất còn thấp, nếu chần chừ lãi suất sẽ tăng cao hơn và ảnh hưởng đến khả năng trả nợ”.

Trong một diễn biến khác, Thời báo Kinh tế Sài Gòn hôm 23/10 bình luận rằng việc Chính phủ Việt Nam quyết định thoái toàn bộ vốn nhà nước khỏi 10 doanh nghiệp lớn rơi vào đúng lúc ngân sách đang khó khăn cả về nguồn thu lẫn huy động thông qua phát hành trái phiếu.

“Thị trường không khỏi nghi ngờ liệu có phải đó chỉ là quyết định ‘cực chẳng đã’ để giải quyết bài toán ngân sách trước mắt hay không. Lý lẽ đằng sau quyết định này khi đó sẽ là: bởi không có nguồn thu khả dĩ nào trong thời gian tới để bù đắp cho thâm hụt ngân sách nên Nhà nước buộc phải bán đi những tài sản có giá trị và thanh khoản nhất”, báo này viết.

———

Dễ như thò tay vào túi lấy hòn sỏi ấy nhỉ? 

CHỦ TỊCH NGÂN HÀNG XÂY DỰNG RÚT 18 NGÀN TỶ SỬ DỤNG CÁ NHÂN
(Vietnam Net)

Nguyễn Thúy Hạnh's photo.

Posted in Làm ăn chung với Trung Quốc, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

►Cho thắng thầu, DN Trung Quốc sẵn sàng lại quả tối thiểu 30% bằng ‘tiền tươi’

Posted by hoangtran204 trên 23/06/2015

(VTC News) – TS Lê Đăng Doanh nói về con số lại quả khổng lồ bằng ‘tiền tươi’ của ‘bậc thầy đút lót’ Trung Quốc cho đối tác ở nhiều dự án thắng thầu. 

Vì sao các doanh nghiệp Việt Nam “thích chơi” với Trung Quốc, sẵn sàng phụ thuộc vào thị trường này trong khi đây là thị trường chứa đựng khá nhiều rủi ro?  
 
Chuyên gia kinh tế cao cấp Lê Đăng Doanh đã trả lời phỏng vấn VTC News xung quanh vấn đề này.
 

– Ông từng nói “Trung Quốc là bậc thầy của đút lót”. Vậy nghĩa là sẽ có những “bậc thầy nhận đút lót”? 

TS Lê Đăng Doanh
Đúng là tình trạng nhận đút lót của doanh nghiệp Trung Quốc rất phổ biến và nghiêm trọng. 
 
Việc Trung Quốc xuất lậu vào Việt Nam trên 5,2 tỷ USD, tương đương 130.000 tỷ hàng hóa qua biên giới và Việt Nam xuất lậu 5,3 tỷ USD sang Trung Quốc theo số liệu của Hải Quan Trung Quốc công bố thực sự rất nghiêm trọng. 
 
Người ta đã nói đến phối hợp giữa các nhóm lợi ích ở hai bên biên giới, vì nếu không, khối lượng lớn hàng hóa như vậy làm sao qua mắt được các cơ quan chức năng. 
 
Việc thắng thầu cũng vậy, nguồn tin am hiểu nội bộ giấu tên cho biết Trung Quốc sẵn sàng lại quả tối thiểu 30% bằng “tiền tươi”. 
 
Việc cho thuê rừng, đất rừng 50 năm trên diện tích rất lớn tại những vị trí chiến lược cũng có quá nhiều sự mờ ám. 
 
 
 
Người ta đã nói đến phối hợp giữa các nhóm lợi ích ở hai bên biên giới, vì nếu không, khối lượng lớn hàng hóa như vậy làm sao qua mắt được các cơ quan chức năng.
 

Nhiều đài địa phương đua nhau chiếu phim Trung Quốc để nhà đài được Trung Quốc mời đi “nghiên cứu” cũng cần phải được xem xét.

 
– Như vậy rõ ràng có vấn đề lợi ích nhóm chi phối trong mối quan hệ kinh tế giữa Việt Nam và Trung Quốc?
 

Đúng là như thế.Rõ ràng vì lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, một số người đã tự nguyện phụ thuộc vào Trung Quốc.

 
Vì vậy, muốn giảm sự phụ thuộc vô lý, rất có hại cho lợi ích quốc gia vào Trung Quốc thì phải cải cách thể chế của nước ta. 
 
Vừa qua, Chính phủ họp có thể thấy các tỉnh phía Nam rất bức xúc trước tình trạng phụ thuộc nguy hiểm này nhưng các tỉnh biên giới lại rất nhẹ nhàng cho ta thấy tính phức tạp của tình hình và không dễ khắc phục.
 
– “Đừng than phiền vì là hàng xóm của Trung Quốc, mà phải biết tận dụng lợi thế đó để tự chủ hơn trong kinh tế”, là vấn đề được ông nêu ra tại hội thảo mới đây. Theo ông, để tận dụng lợi thế đó, Việt Nam phải làm gì?
 
Trên thế giới có Phần Lan bên cạnh nước Nga, Canada bên cạnh nước Mỹ, các nước đó chịu nhiều sức ép, rất bất bình trước cách ứng xử áp đặt, thậm chí bắt nạt của nước lớn láng giềng nhưng họ có đối sách tốt và tận dụng vị trí đó để đi lên. 
 
Đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông, một trong những dự án lớn của nước ta mà doanh nghiệp Trung Quốc thắng thầu   (Ảnh: Thế Kha)
Họ có chính sách kinh tế, cơ cấu kinh tế khác và bổ sung cho kinh tế nước lớn láng giềng, họ thoát hẳn khỏi tư duy chính sách của nước láng giềng. Sản phẩm của Phần Lan hoàn toàn khác Nga, hệ thống ngân hàng Canada có hiệu quả và ít bị khủng hoảng hơn Mỹ. 
 
Việt Nam cần học tập các nước đó để tận dụng được lợi thế gần Trung Quốc mà không bị phụ thuộc vào Trung Quốc. 
 
 
 
Vì lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, một số người đã tự nguyện phụ thuộc vào Trung Quốc.
 

Chúng ta phải có tư duy chính sách độc lập với Trung Quốc, lợi dụng các nước bạn ủng hộ ta, phát triển kinh tế bổ sung cho kinh tế Trung Quốc, làm cho kinh tế Trung Quốc cần ta chứ không lợi dụng và bắt nạt ta. 

 

Muốn thế phải có bộ máy trong sạch, không bị Trung Quốc mua chuộc hay bắt bí được.Bộ máy phải hiểu Trung Quốc để phát hiện ra mặt yếu của họ để làm khác đi.

Chúng ta phải học tiếng Hoa, nghiên cứu sâu sắc về Trung Quốc để không bị họ lừa, họ cho ta vào bẫy của họ.

 
– Đặt giả dụ Trung Quốc đột nhiên đóng hàng loạt cửa khẩu với Việt Nam như thông tin mà Bộ NN&PTNN đưa ra tuần trước, điều gì sẽ xảy ra với Việt Nam, thưa ông?
 
Trung Quốc luôn nói một đằng làm một nẻo, luôn sẵn sàng nuốt lời hứa, xé hiệp định cam kết họ vừa ký, cho nên, cần đề phòng tình huống xấu nhất là rất cần thiết. 
 

Ngay bây giờ Việt Nam cần đa dạng hóa thị trường xuất-nhập khẩu, nếu vẫn phải tạm thời tiếp tục nhập từ Trung Quốc thì phải tìm cách nhập những linh kiện cần thiết qua một nước thứ ba.Ngành dệt may, da giày phải có ngay phương án để khỏi bị động.

Cần xây dựng những chuỗi giá trị, bán hàng giao sau để có thị trường ổn định cho nông sản.

 

vtc.vn/dn-trung-quoc-san-sang-lai-qua-toi-thieu-30-bang-tien-tuoi.1.495426.htm#sthash.6M2G0x4d.dpuf

 

BỘ TRƯỞNG THĂNG MUỐN ‘TRẢM’ NHÀ THẦU TRUNG QUỐC YẾU KÉM NHƯNG KHÔNG ĐƯỢC

Việc nhà thầu TQ rất yếu kém, tôi đã nhiều lần muốn thay họ nhưng không thể thay được, bởi đó là điều kiện trong Hiệp định ký kết… – Bộ trưởng Thăng nói.

Bộ trưởng Thăng không thể trảm các nhà thầu Trung Quốc đang thi công dự án đường sắt Cát Linh-Hà Đông, dù rất muốn. ảnh Văn Duẩn

 

Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng đã phân trần như vậy trong buổi gặp gỡ báo chí ngày 9-6 tại Bộ Giao thông Vận tải (GTVT) về những vấn đề liên quan đến dự án đường sắt đô thị Cát Linh-Hà Đông.

Tại cuộc gặp gỡ này, Bộ trưởng Đinh La Thăng đã lí giải vì sao Việt Nam phải mua 13 đoàn tàu của Trung Quốc cho dự án đường sắt đô thị Cát Linh-Hà Đông mà không phải là của các nước khác, đồng thời tại sao lại không thể “đuổi” nhà thầu Trung Quốc yếu kém về năng lực.

Theo Tư lệnh ngành giao thông, việc mua các đoàn tàu của Trung Quốc cho dự án này đang nhận được rất nhiều sự quan tâm của nhân dân cũng như các cơ quan truyền thông.

“Vì mua đoàn tàu của Trung Quốc mà tôi đã nhận được rất nhiều tin nhắn, đe dọa có, khuyên giải cũng có mà đề nghị cũng có. Thâm chí có người còn bảo: ông Thăng ơi, ông đừng mua các đoàn tàu của Trung Quốc. Tại sao lại mua, ông có vấn đề gì với với Trung Quốc không” – Bộ trưởng Đinh La Thăng cho biết.

“Dự án được thực hiện theo Hiệp định được ký giữa Chính phủ 2 nước Việt Nam và Trung Quốc từ năm 2008”- Bộ trưởng Thăng nói.

Theo Hiệp định này, phía Trung Quốc tài trợ vốn. Các nhà thầu thi công, giám sát, cung cấp thiết bị cũng là của Trung Quốc. Bộ trưởng Đinh La Thăng cho biết đây là các điều kiện trong Hiệp định đã được ký giữa hai Chính phủ, là việc rất khó khăn nên không thể muốn thay đổi là có thể thay đổi được.

  “Ngay cả các nhà thầu Trung Quốc thi công dự án này rất yếu kém, tôi đã rất nhiều lần muốn thay các nhà thầu nhưng cũng không thể thay được, bởi tất cả các điều kiện họ đều đưa vào trong Hiệp định”- Bộ trưởng Đinh La Thăng nói.

Tuy nhiên, Bộ trưởng Thăng cũng chia sẻ: Thực ra cũng không chỉ riêng đối với Trung Quốc, các dự án ODA của Nhật Bản, Hàn Quốc và các nước khác cũng đều phải thực hiện theo nguyên tắc: Nhà tài trợ vốn thì đồng thời họ được đưa các nhà thầu tư vấn thiết kế, tư vấn giám sát, nhà thầu thi công, cung cấp vật liệu thiết bị chủ yếu cũng phải là nhà thầu của các nước tài trợ vốn. “Điều này là rất khó khăn”- ông Thăng bày tỏ.

Trước đó, Ban quản lý dự án Đường sắt trình Bộ Giao thông vận tải 6 phương án thiết kế đoàn tàu cho tuyến đường sắt đô thị đầu tiên của Hà Nội – tuyến Cát Linh – Hà Đông. Ban quản lý sẽ mua 13 đoàn tàu loại B1 của Trung Quốc với cấu hình mỗi đoàn tàu gồm 4 toa xe, thân tàu sử dụng vật liệu thép không gỉ. Nhà sản xuất đoàn tàu là Công ty Trách nhiệm hữu hạn trang thiết bị tàu điện ngầm Bắc Kinh (Beijing Rolling Stock Equipment Co., Ltd). Tổng chi phí mua tàu cho tuyến Cát Linh – Hà Đông là hơn 63,2 triệu USD. Mỗi đoàn tàu có 4 toa xe, thân làm bằng thép không gỉ. Trong đó, chi phí sản xuất đoàn tàu (giá thành, bảo hiểm và cước tại cảng Hải Phòng) là 59,2 triệu USD. Chi phí bảo hiểm, vận chuyển tài sản về tới chân công trình tạm tính là 4 triệu USD.

Dự án Đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông do Công ty Hữu hạn Tập đoàn Cục 6 Đường sắt (Trung Quốc) làm tổng thầu EPC. Dự án gồm 12 nhà ga trên cao, tổng chiều dài 13 km khổ 1.435 mm, tốc độ đoàn tàu 80 km/giờ, sử dụng vốn ODA Trung Quốc và vốn đối ứng của Chính phủ Việt Nam. Dự án trang bị 13 đoàn tàu, mỗi tàu có 4 toa xe, công suất khoảng 1.200 người, tần suất chạy 2 phút/chuyến. Toàn tuyến đường sắt đi trên cao và chủ yếu chạy trên dải phân cách giữa 2 làn đường bộ thuộc trục đường Hào Nam và Nguyễn Trãi; điểm khởi đầu là ga Cát Linh (quận Đống Đa), kết thúc tại ga Yên Nghĩa (quận Hà Đông), gồm 12 ga đón/tiễn khách và khu depo (trung tâm điều hành tuyến).

Dự án được chính thức phát lệnh khởi công từ ngày 10-10-2011 và dự kiến sẽ hoàn thành cuối năm 2014 để đưa vào khai thác sử dụng từ quý II/2015. Sau hàng loạt lý do dẫn đến sự chậm trễ, dự án được chuyển sang cuối năm 2015 mới xong và đưa vào chạy thử vào đầu năm 2016. Ngoài chậm tiến độ, sau 5 năm thi công, tổng mức đầu tư dự án này đã phải điều chỉnh từ 552 triệu USD lên 868 triệu USD, tăng 316 triệu USD so với ban đầu.

Dự kiến, Dự án đường sắt Cát Linh – Hà Đông sẽ hoàn thành và đưa vào khai thác thương mại vào cuối năm 2015. Tuy nhiên, do thực tế có rất nhiều khó khăn từ năng lực nhà thầu nên Bộ GTVT cũng đặt ra khả năng đến quý I-2016 dự án mới có thể kết thúc.

Văn Duẩn

Theo nld.com.vn

Posted in Làm ăn chung với Trung Quốc | Leave a Comment »

►Có phải Trung Quốc cho vay nên phải mua tàu của Trung Quốc?

Posted by hoangtran204 trên 17/06/2015

 Trần Văn Thọ
Tuyến đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông đang được xây dựng qua hồ Đống Đa. Ảnh Wikipedia

Tuần trước dư luận trong nước xôn xao về sự kiện Việt Nam mua 13 đoàn tàu của Trung Quốc cho tuyến đường sắt Cát Linh – Hà Đông. Người dân đặt nghi vấn là tại sao phải mua của Trung Quốc, trong khi công nghệ tàu đường sắt của các nước tiên tiến chất lượng cao hơn. Hơn nữa, Việt Nam đang nhập siêu nhiều với Trung Quốc, ai cũng thấy phải cải thiện quan hệ một chiều này.

.

Bộ trưởng Giao thông Vận tải Đinh La Thăng đã giải đáp thắc mắc nầy trong buổi gặp mặt báo chí ngày 9-6. Nếu những ý kiến của Bộ trưởng phản ảnh trên báo là chính xác thì thật đáng lo cho Việt Nam. Tôi thật sự ngạc nhiên nhưng hiểu được lý do tại sao Việt Nam ngày càng lệ thuộc vào kinh tế Trung Quốc trong nhiều phương diện. Sự kiện này cho thấy nhiều lãnh đạo, quan chức Việt Nam, những người quyết định vay vốn nước ngoài, không hiểu hoặc không chịu tìm hiểu tình hình và chế độ hiện hành trên thế giới để so sánh điều kiện của Trung Quốc với các nước khác, từ đó quyết định chọn nước đối tác có lợi nhất cho Việt Nam.

.

Trong dự án 13 đoàn tàu nói trên được biết Trung Quốc cho vay vốn và đặt điều kiện phải dùng tiền đó mua tàu của họ. Bộ trưởng Đinh La Thăng bảo rằng nước nào cho vay cũng đặt điều kiện như vậy, chẳng hạn Nhật Bản hay Hàn Quốc cũng như vậy. Điều này hoàn toàn sai. (Trước khi chứng minh nhận định đó là không đúng, ta có thể đặt thêm một câu hỏi nữa: Nếu các nước khác cũng có cùng điều kiện đó, tại sao lại chọn Trung Quốc? Công nghệ của Trung Quốc cao hơn?)

.

Việc các nước tiên tiến hỗ trợ vốn vay ưu đãi (gọi là ODA mà ở Việt Nam dịch là viện trợ phát triển chính thức) cho các nước đang phát triển có một lịch sử đã trên 50 năm. Trong giai đoạn đầu (khoảng trước thập niên 1980), đúng là hầu hết ODA đều có ràng buộc phải mua máy móc, vật liệu, tư vấn kỹ thuật từ nước cho vay (gọi là tied loan). Sau đó hình thức nầy dần dần chỉ còn là ngoại lệ, nhường chỗ cho hình thức cho vay không ràng buộc (untied loan) phổ biến hơn. Đó cũng là kết quả của các thỏa thuận giữa Mỹ, Nhật, Pháp, Đức, Anh.., những thành viên trong Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD).

.

Để cho dễ hiểu và đi ngay vào vấn đề, tôi giới thiệu trường hợp của Nhật Bản tại Việt Nam hiện nay. ODA của Nhật Bản có 2 loại: Loại tặng không (grant) dùng cho lãnh vực giáo dục, y tế,… và loại cho vay (yen loan) dùng cho việc xây dựng hạ tầng. Loại cho vay cũng có hai hình thức:

.

Vay không ràng buộc (untied loan) trong đó nước đi vay có thể mua vật tư, thiết bị, tư vấn kỹ thuật từ bất cứ nước nào xét thấy có lợi nhất (qua hình thức đấu thầu công khai).

.

Hình thức thứ hai là vay có ràng buộc (tied loan) nhưng điều kiện rất ưu đãi mà Nhật gọi là STEP (Special Term for Economic Partnership). Loại STEP ràng buộc nên điều kiện lãi suất ưu đãi hơn loại untied loan. Cần nói thêm là tuy STEP là loại tied loan nhưng các công ty Nhật Bản phải cạnh tranh với nhau trong đấu thầu. Các nước nhận ODA có thể chọn lựa giữa hai hình thức này.

.

Theo tôi biết, hầu hết các nước ASEAN nhận cả hai loại ODA vì loại ràng buộc cũng dễ chấp nhận do lãi suất được ưu đãi hơn loại untied loan và kỹ thuật, công nghệ, máy móc của Nhật được đánh giá cao.

.

Thực tế ở Việt Nam cho thấy, trong 5 năm qua (2010-2014), bình quân mỗi năm ODA của Nhật Bản cung cấp cho Việt Nam theo hình thức STEP là 45 tỉ yen (lãi suất chỉ có 0,1%) và theo hình thức untied loan là 124 tỉ yen (thời hạn 30 năm, lãi suất 1,4%/năm). Như vậy ODA không ràng buộc vào công ty Nhật Bản chiếm tới 73%, nghĩa là công ty Nhật phải tham gia đấu thầu trong các dự án phát sinh từ nguồn vay nầy. Tỉ lệ công ty Nhật thắng thầu cũng chỉ có 36%, không phải 100% như nhận định của ông bộ trưởng. Ngay cả trường hợp STEP là loại có thể hoàn toàn ràng buộc vào Nhật, công ty Nhật cũng chỉ chiếm 87% vì họ mời các công ty Việt Nam cùng tham gia trong việc cạnh tranh với các công ty khác của Nhật.

.

Một thí dụ gần đây là dự án sân bay Nội Bài tuy theo hình thức STEP nhưng được thực hiện bởi công ty Xây dựng Taisei của Nhật và Công ty Vinaconex của Việt Nam, dự án cầu Nhật Tân cũng do một liên doanh giữa Nhật và Việt Nam xây dựng.

.

Việt Nam hiện đang nhận nhiều ODA, trách nhiệm của lãnh đạo, của quan chức liên hệ là làm sao phải chọn lựa những nguồn vốn vay với điều kiện ít phí tổn nhất và mang lại hiệu quả lớn nhất.

.

Trong quan hệ với Trung Quốc, ta đã thấy có nhiều hiện tượng bất bình thường, như nhập siêu tăng ở mức dị thường, doanh nghiệp Trung Quốc trúng thầu hầu hết các dự án trọng điểm trong các ngành quan trọng của Việt Nam, nhiều dự án họ đưa giá rẻ nhưng sau khi thắng thầu họ điều chỉnh giá và thương lượng lại, nhiều dự án không xây dựng đúng tiến độ và nhiều trường hợp công trình mới xây xong đã bị hỏng hoặc xuống cấp, v.v.. ,.. Lao động chui và lao động được cấp phép từ Trung Quốc sang cũng nhiều một cách khó hiểu.

.

Nguyên nhân nằm ở đâu? Dự án đường sắt Cát Linh-Hà Đông đã cho thấy một phần của vấn đề.

.

Trước mắt cần công khai nội dung (qui mô vốn vay, thời hạn hoàn trả, ràng buộc hay không, lãi suất, v.v..) tất cả các dự án vay vốn nước ngoài, và phải chỉnh đốn ngay các quan hệ kinh tế với Trung Quốc, từng bước điều chỉnh để kéo các hiện tượng bất thường nói trên trở lại trạng thái bình thường, giống như quan hệ giữa Việt Nam với các nước khác

 

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Làm ăn chung với Trung Quốc, Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

►Bộ trưởng Thăng giải thích việc mua 13 đoàn tàu Trung Quốc— các dự án ODA

Posted by hoangtran204 trên 10/06/2015

Bộ trưởng Thăng giải thích việc mua 13 đoàn tàu Trung Quốc

“Vì việc mua đoàn tàu của Trung Quốc cho tuyến đường sắt Cát Linh – Hà Đông mà tôi đã nhận được rất nhiều tin nhắn”…

Bộ trưởng Thăng giải thích việc mua 13 đoàn tàu Trung Quốc

Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Đinh La Thăng.

ANH MINH

Tại cuộc gặp mặt báo chí hôm 9/6, Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Đinh La Thăng cho hay ông từng “nhận nhiều điện thoại, e-mail, tin nhắn liên quan đến việc mua lô tàu Trung Quốc cho tuyến đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông”.

Bộ trưởng Đinh La Thăng cho biết, dự án được thực hiện theo hiệp định được ký giữa chính phủ hai nước Việt Nam và Trung Quốc từ năm 2008.

“Vì việc mua đoàn tàu của Trung Quốc cho tuyến đường sắt Cát Linh – Hà Đông mà tôi đã nhận được rất nhiều tin nhắn, trong đó có tin nhắn đe dọa, có tin nhắn đề nghị, có tin nhắn khuyên giải là đừng mua đoàn tàu của Trung Quốc. Thậm chí có người còn đặt câu hỏi với tôi, hay là có vấn đề gì với Trung Quốc?”, Bộ trưởng Đinh La Thăng nói.

Theo Bộ trưởng, theo hiệp định đã ký, Trung Quốc là nước cho vay thông qua ngân hàng xuất nhập khẩu của Trung Quốc, đồng thời hiệp định cũng có nhiều điều kiện ràng buộc khác, nên “không thể muốn thay đổi là có thể thay đổi được”.

“Theo hiệp định này, phía Trung Quốc tài trợ vốn, các nhà thầu thi công, giám sát, thiết bị cũng là của Trung Quốc. Ngay cả việc nhà thầu Trung Quốc rất yếu kém, tôi đã nhiều lần muốn thay nhà thầu, nhưng cũng không thể thay được, bởi đó là điều kiện trong hiệp định”, ông nói.

Bộ trưởng cũng giải thích, không chỉ riêng đối với Trung Quốc, các dự án ODA của Nhật Bản, Hàn Quốc và các nước khác cũng đều phải thực hiện theo nguyên tắc tư vấn thiết kế, tư vấn giám sát, thi công, cung cấp vật liệu thiết bị cũng phải là nhà thầu của các nước tài trợ vốn.

Trước đó, ban quản lý dự án đường sắt  đã có tờ trình lên lãnh đạo Bộ Giao thông Vận tải về việc lựa chọn phương án thiết kế ngoại thất, nội thất của 13 đoàn tàu do Công ty TNHH Trang thiết bị tàu điện ngầm Bắc Kinh (Trung Quốc) chế tạo, mỗi đoàn gồm 4 toa xe.

Dự án đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông dài 13 km, khổ 1.435 mm, tốc độ đoàn tàu 80 km/h, sử dụng vốn ODA Trung Quốc và vốn đối ứng của Việt Nam.

Tổng mức đầu tư của dự án ban đầu là 552 triệu USD, sau đó đã được điều chỉnh lên 891 triệu USD.

Theo kế hoạch, dự án đường sắt Cát Linh – Hà Đông sẽ hoàn thành và đưa vào khai thác thương mại vào cuối năm 2015. Tuy nhiên, kế hoạch này có thể bị chậm lại do tình hình thi công hiện nay chưa đạt yêu cầu.

Cũng tại cuộc họp báo này, Bộ trưởng Đinh La Thăng đã trần tình về các vấn đề nổi cộm của ngành hiện nay, bao gồm vấn đề an toàn giao thông, vấn đề hằn lún mặt đường, vấn đề kiểm soát tải trọng xe, vấn đề các trạm thu phí… Ông cho hay, cá nhân mình và Bộ Giao thông Vận tải đã và đang nỗ lực giải quyết từng vấn đề và mong nhận được sự sẻ chia của công luận.

Đối với vấn đề hằn lún mặt đường, Bộ trưởng cho biết, “đây là vấn đề đau đầu của ngành giao thông nhiều năm qua và hiện vẫn chưa có giải pháp xử lý triệt để, khiến cho “mỗi lần thông xe một dự án là lại thấy nơm nớp lo”.
Trong khi đó, đối với vấn đề kiểm soát tải trọng xe, ông thừa nhận, mặc dù “cả hệ thống chính trị đã vào cuộc, song hiệu quả chưa cao do đụng chạm đến nhiều người, nhiều nhóm lợi ích khác nhau”.

Tàu Trung Quốc gặp tai nạn thảm khốc do lỗi thiết kế

Posted in Làm ăn chung với Trung Quốc | Leave a Comment »