Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ –’ Category

►Macron, những thử thách trước mặt, Từ Thức (14-5-2017)

Posted by hoangtran204 on 16/05/2017

Fb Từ Thức

14-5-2017

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri | Leave a Comment »

►Nước Pháp, thế hệ Macron

Posted by hoangtran204 on 09/05/2017

Từ Thức

7-5-2017

Nước Pháp có tổng thống mới: Emmanuel Macron, 39 tuổi, mới chập chững bước vào chính trị từ hai năm, mới lập đảng từ một năm nay.

 

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Bầu cử tổng thống kết thúc, nước Pháp có nhà lãnh đạo trẻ tuổi nhất từ thời Napoleon

Posted by hoangtran204 on 09/05/2017

Cafef.vn

Thứ Hai, 8-5-2017

Với 65% số phiếu bầu, ông Emmanuel Macron, 39 tuổi, đã đánh bại đối thủ Marine Le Pen để trở thành tân Tổng thống Pháp.

 

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►44 giờ im lặng, những câu chuyện “rỉ tai nhau” và đám mây mù che phủ nước Pháp trước ngày bầu cử

Posted by hoangtran204 on 09/05/2017

Chủ Nhật, 07/05/2017, 19:08

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri | Leave a Comment »

►Ngày mai 8-11-2016, người dân Mỹ đi bầu tổng thống, quốc hội, và chính quyền địa phương

Posted by hoangtran204 on 08/11/2016

Ngày mai nước Mỹ đi bầu

FB Mạnh Kim

7-11-2016

Không có cảnh đường phố treo đầy cờ Mỹ với giăng mắc chi chít băng rôn kiểu như “Đi bầu là nghĩa vụ của mọi người dân”, người Mỹ, nhìn bề ngoài, dường như không quan tâm cuộc bầu cử quan trọng theo cách mà truyền thông Mỹ tường thuật hàng ngày. Trong các thành phố mà tôi đã đi qua từ Bắc xuống Nam bang California (San Jose, Fresno, Bakersfield, Los Angeles, Orange County…) hoặc thậm chí New York City, chẳng nơi nào có “không khí náo nhiệt ngày hội đi bầu”, nếu không kể những panô ứng cử viên cấp địa phương dựng trơ trọi vài góc đường.

Tóm lại là không có “Nhiệt liệt chào mừng ngày bầu cử các cấp” hoặc “Sáng suốt lựa chọn…”. Trong thực tế, người Mỹ không thờ ơ với cuộc bầu cử. “Quyền làm chủ” được họ hiểu rõ mà không cần được nhắc. “Quyền làm chủ” bao gồm cả việc thích đi bầu hay không mà chính quyền không thể ép buộc.

Dù “không khí bầu cử” không ồn ào (như một hình thức tuyên truyền mị dân) nhưng người Mỹ vẫn quan tâm đến cuộc bầu cử. Cần nhấn mạnh, vào ngày 8-11, không chỉ có một cuộc bầu cử tổng thống. Chỉ riêng một phần phía Nam Orange County, có hơn 10 lá phiếu được bầu vào ngày mai: phiếu bầu dân biểu địa hạt 45th; phiếu bầu thượng nghị sĩ cấp tiểu bang địa hạt 37th; phiếu bầu hội đồng tiểu bang địa hạt 68th; phiếu bầu hội đồng thành phố Lake Forest…

Tổng cộng, cuộc bầu cử 2016 là tiến trình chọn ứng cử viên cho tất cả 435 ghế Hạ viện; 34/100 ghế Thượng viện; 12 ghế thống đốc và nhiều ghế chính quyền địa phương, chẳng hạn ghế thành viên hội đồng thành phố Lake Forest, đang được tranh cử bởi một trong những ứng cử viên, cô Leah Basile, một phụ nữ xinh đẹp 42 tuổi có hai con, sống đối diện căn nhà nơi tôi đang ở.

Tất nhiên cuộc tranh cử tổng thống vẫn được chú ý nhiều nhất. Cho đến thời điểm này, Hillary Clinton vẫn nhỉnh hơn Donald Trump ở tất cả các cuộc thăm dò, trong khi nước Mỹ vẫn tiếp tục mâu thuẫn và chia cắt quanh việc ủng hộ Trump hay Hillary. Vấn đề Trump thậm chí trở thành chủ đề nhạy cảm đến mức nhiều người Mỹ bắt đầu thấy ngại bàn đến.

Vài trong số những người này nói với tôi rằng họ sẽ không bỏ phiếu cho ai; vài người khác nói rằng họ không thích Hillary nhưng sẽ bỏ phiếu cho bà vì đơn giản họ “thấy kinh tởm Trump”. Với Leah Basile, người đang tranh cử với tư cách ứng cử viên độc lập, khi được tôi hỏi sẽ bỏ phiếu cho ai, Leah trả lời rằng cô không muốn “tiết lộ”. Leah nói thêm cô không muốn bị “unfriend” khỏi danh sách bạn bè Facebook chỉ bởi thể hiện công khai quan điểm!

Vài người khác thì không ngần ngại bày tỏ. Khi được hỏi liệu có phải Trump là “khối ung thư của chính trị Mỹ hay không”, đạo diễn phim tài liệu lừng danh Ken Burns trả lời ngay: “Không thể chính xác hơn!”. Và trả lời tôi về việc Trump có thật sự “chống Cộng” hay không, giáo sư Lê Xuân Khoa nói rằng chỉ những người ấu trĩ về chính trị Mỹ mới tin như vậy.

Dù không cờ xí và băngrôn ồn ào, sự kiện ngày mai vẫn là sự kiện quan trọng, không chỉ với nước Mỹ. Vấn đề bây giờ không phải là câu hỏi Trump thắng hay không mà là nước Mỹ học được những gì từ cái gọi là “hiện tượng Trump”, bất luận là Trump thua hay thắng.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Bà Hillary Clinton liệu có thể là một tổng thống lớn của Hoa Kỳ không?

Posted by hoangtran204 on 04/11/2016

Chu chi Nam Vũ văn Lâm

4-11-2016

Bà Hillary Clinton. Ảnh: internet

Bà Hillary Clinton. Ảnh: internet

Ngày hôm nay, qua nhiều cuộc thăm dò, mà thường tương đối đúng trong quá khứ, thì bà Hillary Clinton sẽ thắng cử, trong cuộc bầu cử sắp tới, vào ngày 8/11/2016, mặc dầu cuộc tranh cử còn rất gay go, lúc lên lúc xuống, đối thủ của bà không ngừng gây cho bà những khó khăn. Nhưng người xưa có câu: “Khó khăn là bước thang của bật anh tài, là mồ chôn những người yếu đuối.”

Nếu kỳ này Bà thắng cử, thì câu hỏi được đặt ra, đó là: “Liệu Bà sẽ là một anh tài hay nói rõ hơn là một tổng thống lớn của Hoa kỳ hay không,  trong vòng ít nhất một nhiệm kỳ 4 năm, Bà có đủ tài cán, sáng suốt và can đảm để lấy những quyết định to lớn, có lợi ngắn hạn và cả dài hạn, không những về chính trị quốc nội, mà cả quốc ngoại, cho Hoa kỳ mà cho cả thế giới,  hay không?”

I) Thế nào là một tổng thống lớn?

Tổng thống lớn hay là vĩ đại, là một tổng thống, như vừa nói là một người dám lấy những quyết định to lớn, có lợi cho Hoa kỳ mà cả thế giới, không những hiện tại mà còn có hậu quả tốt cho cả tương lai.

Trong lịch sử cận đại của Hoa kỳ, một người tổng thống lớn, vĩ đại, đó là ông Franklin Roosevelt (1932 – 1945); ông ra tranh cử vào năm 1932, đang lúc Hoa kỳ và cả thế giới lâm vào cuộc Đại khủng hoảng kinh tế (1929 – 1933); ông đã thắng cử, và đã đưa ra những biện pháp lớn, áp dụng lý thuyết của nhà kinh tế Keynes, đã đưa nước Hoa kỳ không những thoát khỏi khủng hoảng, mà còn giúp Hoa kỳ đến chỗ giầu mạnh. Không những vậy, ông còn tham gia Đệ Nhị thế Chiến (1939 – 1945), đưa đến chiến thắng, giúp thế giới thoát khỏi đe dọa độc tài Phát xít Đức – Ý – Nhật. Đồng thời ông thành lập ra Tổ chức Liên Hiệp quốc, Hệ thống tiền tệ quốc tế với Tổ chức Quĩ tiền tệ thế giới (IMF), Tổ chức Thương mại quốc tế (WTO), Ngân hàng quốc tế (WB), với những hậu quả tốt còn kéo dài cho tới ngày hôm nay.

II) Điều kiện để trở thành một người tổng thống lớn:

Người Việt nam chúng ta có câu: “Thời thế tạo anh hùng hay anh hùng tạo thời thế.” Thường thì lúc đầu là thời thế tạo anh hung. Nhưng anh hung cũng phải đủ tài cán, sửa soạn để bắt thời cơ, thời thế. Thời thế có thể ví như những ngọn song lớn, lúc thủy triều dâng, đưa người anh hung lên đầu ngọn song. Nhưng người anh hung cũng phải đủ tài để đạp ngọn song, cỡi sóng, để tồn tại, để thực hiện những điều mình muốn làm, và những điều này có lợi cho quốc gia, dân tộc, có hậu quả tốt lâu bền, chứ không, với thời gian lâu dài chỉ toàn là hậu quả xấu, thì không thể gọi là anh hùng được. Trường hợp điển hình là Hitler, Mao trạch Đông và Hồ chí Minh.

Hitler, lợi dũng lòng yêu nước, tự ái dân tộc bị tổn thương sau vụ bại trận Thế Chiến thứ Nhất (1941 -1918), bị 2 Cường quốc Anh Pháp, buộc trả tiền thua trận quá cao, liền đó có cuộc khủng hoảng kinh tế (1929 – 1933), đã được đưa lên đầu ngọn song, lãnh đạo dân Đức; tuy nhiên sau đó, vì chủ trương chính sách kỳ thị chủng tộc, cho rằng giòng giống Aryen là đứng đầu thế giới, chủ trương chính sách hiếu chiến, bành trướng, tiêu diệt dân Do thái, đưa không những dân tộc Đức mà cả Âu châu và thế giới, đi vào cuộc Đệ Nhị Thế Chiến, mà hậu quả không những thảm bại cho Đức mà cả thế giới và  còn kéo dài cho tới hôm nay.

Mao trạch Đông và Hồ chí Minh cũng vậy. Nhờ Phong trào đòi độc lập, giải phóng các dân tộc bị trị, đã được đưa lên đầu thủy triều; nhưng lỗi lầm to lớn nhất của 2 người này là vội vã nhập cảng lý thuyết Mác Lê, cặn bã của văn hóa Tây phương, chủ trương đấu tranh giai cấp, bạo động lịch sử, xúi dục con đấu bố, vợ tố chồng, bạn bè tìm cách sát hại lẫn nhau, vứt bỏ mọi giá trị nhân bản, tốt đẹp cổ truyền, đưa đến một xã hội hội không còn tình người, kẻ này cấu xé kẻ khác, không đạo đức, chẳng ra con người, như xã hội cộng sản Tàu và Việt Nam hiện nay.

Được đưa lền đầu ngọn sống, tức là “Thời thế tạo anh hùng”; sau đó lấy những quyết định “Anh hung tạo thời thế”; nhưng những quyết định này không những phải tốt cho hiện tại, mà còn phải tốt và kéo dài cho tương lai. Đó mới thật là anh hùng. Nếu không chỉ là anh hung rơm hay là tội đồ của dân tộc. Lịch sử Việt Nam hiện đại, anh hung rơm đó là Dương văn Minh, tội đồ của dân tộc, đó là Hồ chí Minh. Dương văn Minh thì 3 lần thời thế đưa lên làm chủ tịch nhà nước, một lần với cuộc đảo chính 1/11/1963, một lần với cuộc chỉnh lý của tướng Nguyền Khánh, lần thứ 3 khi miền Nam đang thất thủ tháng 4 năm 1975, nhưng rồi sau đó thì bị những ngọn sóng của thời thế vùi dập. Hồ chí Minh thì nhập cảng lý thuyết Mác Lê vào Việt Nam, trong khi đó thì chính ông tự thú nhận trong quyển “Những mẫu truyện về cuộc đời Hồ Chủ tịch” tác giả là Trần dân Tiến, chính là ông, đã thú nhận khi đi họp Hội nghị Tours ở Pháp năm 1920, tiếng Pháp ông hiểu chữ được chữ không, không phân biệt nổi Đệ Nhị và Đệ Tam Quốc tế Cộng sản. Chủ thuyết này vẫn còn đang hoành hành ở Việt Nam, mà hậu quả xấu xa còn kéo dài không biết bao lâu. Hồ chí Minh quả là tội đồ của dân tộc.

Không những họ Hồ mà ngay chính cả Lénine và Mao.

Liên Xô thì đã vứt bỏ chủ nghĩ Mác Lê. Nhưng Trung cộng và Việt Nam thì vẫn còn giữ.

Viết đến đây tôi lại nhớ đến bức thư mà ông La Vũ gửi cho ông Tập cận Bình mới đây, theo đó:

“Cha chúng ta đều là đại công thần của Mao. Nhưng điều đáng tiếc đó là sau cuộc cách mạng Mao trạch Đông là một chế độ độc đảng, độc tài. Đây là điều khác biệt lớn nhất giữa Mao và Washington. Vì sau cuộc cách mạng Washington là một chế độ dân chủ.”

Ông La Vũ, hiện sống ở Hoa kỳ, con của ông La thụy Khanh, ông Tập cận Bình, hiện là lãnh đạo Trung cộng, con của ông Tập trọng Huấn, thân sinh của 2 ông đều đi theo Mao rất sớm, có thể nói lúc còn nhỏ, một người làm đến chức Phó Thủ tướng, Đặc trách về công an, tình báo, nội vụ, người kia cũng là Phó Thủ tướng, Đặc trách về Thông tin, Tuyên truyền, Ý thức hệ. Hai người vợ cũng rất thân với nhau. Tất nhiên những người con, trong đó có ông La Vũ và Tập cận Bình, là những người bạn nối khố, từ thưở nhỏ.

Chỉ đáng tiếc là ông Tập trọng Huấn và ông La thụy Khanh đều là nạn nhân của độc tài Mao, trong thời kỳ Cách mạng Hồng vệ binh (1964 – 1976), cả 2 đề bị cầm tù hay giam lỏng, có người phải nhảy lầu tự tử.

Bà Hillary Clinton, trong thời gian làm Ngoại trưởng, cũng có tuyên bố:

“Giới lãnh đạo Trung cộng hiện nay đang đi theo một chính sách phản lại lòng dân, đi ngược lại trào lưu tiến bộ của nhân loại là dân chủ, nhân quyền. Nhưng họ vẫn cố bám víu vào quyền hành. Làm như vậy chỉ làm khổ dân và làm trò cười cho người khác.”

III) Bà Hillary Clinton có đủ hoàn cảnh và những điều kiện để trở thành một người tổng thống lớn hay không?

1) Giả thuyết cho rằng bà Clinton không có đủ điều kiện:

Những người theo giả thuyết này đưa ra một số dữ kiện sau đây:

– Bà là một người “lươn lẹo, dối trá”, ít nhất có 1/4 dân Hoa kỳ không tin tưởng ở bà với một mực độ khá cao, mà để làm việc lớn, thì phải có lòng tin tưởng không phải là của toàn dân, nhưng cũng phải là của số đông, không có những thành phần chống đối quyết liệt. Có một tầng lớp dân Hoa kỳ chống đối bà quyết liệt.

– Đường lối quốc nội và hải ngoại của bà cũng chỉ là đi theo vết chân của Obama, có vẻ nói nhiều, nói hay, nhưng thực tế thì không được như vậy.

– Thêm vào đó, theo như dự đoán của một số nhà kinh tế, thì vào năm 2017, Hoa kỳ và có thể toàn thế giới sẽ lâm vào một cuộc khủng hoảng kinh tế, có tính cách chu kỳ cứ vào khỏang, xưa kia, là 20, 30 năm, nay ngắn hơn vào khoảng 10 hay hơn 10 năm. Một lý do nữa đó là nợ công chính phủ, riêng của Hoa kỳ, đã là 100% tổng sản lượng quốc gia, thế giới còn hơn nữa. Nhật bản là 400%, Trung cộng là 380 %; giá dầu hỏa vẫn còn thấp, những nước sống về dầu hỏa như Vénézuela, Iran, Nga v.v.., kinh tế rất khó khan, làm cho nền kinh tế thế giới rất bấp bênh, tụt xuống vực thẳm lúc nào không hay.

2) Giả thuyết cho rằng bà Clinton có đủ hoàn cảnh và điều kiện:

– Bà là một người có tài cá nhân và có kinh nghiệm nhất, hơn cả Bill Clinton và Obama. Cả ba người đều là luật sư lúc ban đầu, nhưng riêng bà được xếp vào hang 100 người luật sư giỏi nhất Hoa kỳ lúv bấy giờ. Bà có nhiều kinh nghiệm nhất, không những là 8 năm làm Đệ Nhất Phu nhân, 10 năm làm Thương Nghi sĩ và 4 Năm làm Ngoại trưởng. Trong thời gian làm Đệ Nhất Phu nhân, vào năm 1995, bà có tham dự một buổi họp về Quyền Phụ nữ, do Liên hiệp quốc tổ chức ở Bắc kinh, bà tuyên bố: “Quyền phụ nữ cũng là nhân quyển”, chỉ trích Trung cộng không những vi phạm nhân quyền mà còn miệt thị người phụ nữ, đã gây tiếng vang và sự bất mãn của giới lãnh đạo Trung cộng. Trong thời gian bà làm Ngoại trưởng, bà thường đi họp những hội nghị thường niên của các nước Đông Nam Á. Chính bà làm sống dậy hội nghị về các nước có liên quan đến sông Mékong. Bà có tâm sự là đã nhiều lần gặp những giới chức quan trọng nhất của Trung cộng, và đã ngay thẳng nói với họ: “Việc Trung cộng bảo biển Đông Nam Á là của mình dựa trên sự kiện địa lý và một vài dữ kiện như một vài đồng bạc, mảnh vụn của một vài chiếc tàu xưa kia, sự kiện này là hoàn toàn trái với luật quốc tế. Làm như Trung cộng thì Hoa kỳ cũng có thể làm, vì phía tây của Hoa kỳ, từ Alaska cho tới San Diego, giáp giới với biển Thái bình dương, còn việc đưa ra bằng chứng một vài mảnh vụn của những chiếc tàu nằm trong long biển thì quá dễ dàng. Nên nhớ là ít nhất từ sau Thế Chiến Thứ Hai, nhờ Hoa kỳ mà sự lưu thông hàng hải ở vùng biển Thái bình dương được dễ dàng và bảo đảm.”

Ngoài việc có tài và nhiều kinh nghiệm, nếu trường hợp bà đắc cử, thì bà được hưởng một tình trạng quốc nội và ngay cả quốc ngoại tốt, do Obama để lại:

– Về quốc nội, nhất là về kinh tế, nếu bà được đắc cử, thì bà được hưởng một tình trạng kinh tế tương đối tốt đẹp. Không cần đi quá xa, chúng ta chỉ cần so sánh tình trạng kinh tế hiện nay với 3 người tiền nhiệm của bà.

Với Bill Clinton, chồng bà, ông lên nhậm chức vào năm 1993, lúc này tinh trạng kinh tế và xã hội của Hoa kỳ sau một nhiệm kỳ của Georges Bush (cha) không mấy sang sủa, mặc dầu Hoa kỳ vừa mới chiến thắng Irak ở Koweit. Chính vì tình trạng quốc nội không sáng sủa, kinh tế khựng lại, sự bất mãn của cộng đồng da màu gia tăng, có những cuộc biểu tình đốt phá; chính vì vậy mà Clinton  đã dựa vào câu : “Nguy hiểm của Hoa kỳ không phải đến từ nước ngoài, mà đến từ lòng nước Hoa kỳ.” Và ông đã thắng cử.

(Phân tích của 2 tác giả không đúng. Một, kinh tế của Mỹ sút kém dưới thời Bush cha, 1988-1992, nhưng đang trên đà đi lên vào cuối nhiệm kỳ của Bush cha; giá dầu rất thấp 1992-1997. Hai, Bill Clinton gặp may do dân Mỹ luôn thích sự đổi mới, không thích bầu cho đảng Cộng Hòa nữa, vì đảng này đã nắm chức vụ tổng thống 3 nhiệm kỳ, từ 1980-1992.)

So với Georges Bush (con), thì không cần chứng minh, vì vừa mới nhậm chức thì đã xẩy ra vụ khủng bố 9/11, rồi chiến tranh A phu hãn, chiến tranh Irak.

So với Obama, thì cũng không cần dài dòng, vì vừa mới nhậm chức thì Obama bị cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2008, bắt đầu từ Hoa kỳ, sau đó lan tỏa ra thế giới.

Nếu bà Hillary Clinton thắng cử thì tương đối tình hình kinh tế Hoa kỳ tốt đẹp. Có người tiên đoán là vào năm 2017, Hoa kỳ và cả thế giới sẽ rơi vào một cuộc khủng hoảng kinh tế mới, họ đưa ra một số luận cứ như sau:

Họ dựa vào thuyết khủng hoảng chu kỳ, ngày xưa xa xôi, thì cứ 20 năm có một cuộc khủng hoảng, bay giờ thì ngắn hơn, cứ 10 năm. Hoa kỳ và thế giới vừa mới trải qua cuộc khủng hoảng 2008, nay cuộc khủng hoảng sẽ trở lại vào năm 20017 hay 20018, theo chu kỳ.

Thực ra lý thuyết chu kỳ này đã lỗi thời. Không cần đi vào lý thuyết, chúng ta cứ lấy thí dụ một cặp vợ chồng rời bố mẹ, lập gia đình: nào phải mua nhà, mua xe, mua đồ dùng cho gia đính, tất cả, vào thời xưa, có thể kéo dài độ 20 năm, rồi phải mua sắm cái mới, ngay cả căn nhà cũng phải tu bổ, đó chính là thuyết kinh tế khủng hoảng chu kỳ vậy. Nhưng ngày hôm nay khác, hiện chúng ta đang sống trong một nền văn minh “xài rồi bỏ”, đời sống những đồ dùng rất ngắn. Lấy muột thí dụ điển hình là điện thoại cầm tay hay chiếc bật lửa hút thuốc. Giới trẻ không cần xài lâu một chiếc điện thoại cầm tay, chỉ cần có một chiếc mới, với một vài công dụng hơn chiếc cũ là chúng bỏ chiếc cũ và mua chiếc mới. Những người hút thuốc lá, chỉ cần dùng chiếc bật lửa xài xong thì bỏ.

Vì vậy nên áp dụng lý thuyết khủng hoảng chu kỳ vào kinh tế hiện đại không còn hợp thời nữa.

Có người thì đưa ra nguyên do rằng kinh tế Mỹ và thế giới sẽ khủng hoảng vì nợ công càng ngày càng tăng. Có ngày chiếc bong bóng này sẽ bùng nổ đưa đến khủng hoảng. Thực ra quan niệm này chưa trở thành một lý thuyết và có tiền lệ. Nợ công đến mức độ nào, trong thời gian bao lâu, sẽ dẫn đến khủng hoảng. Chua một nhà kinh tế nào có thể lập thuyết về vấn đề, khác với khủng hoảng chu kỳ.

Đồng ý rằng nợ công của Hoa kỳ hiện nay lên đến 100% tổng sản lượng quốc gia, nợ công Nhật lên đế 400%, Trung cộng lên đến 382%, đấy là con số chính thức, nhưng thực tế với Trung cộng, con số này còn cao hơn nhiều. Đồng ý rằng kinh tế Nhật và kinh tế Trung cộng gặp khó khăn, nhưng bảo rằng đi đến khủng hoảng thì không đúng lắm.

Ngược lại kinh tế Hoa kỳ, nếu không nói là khởi sắc, thì cũng có thể nói là “tương đối tốt”, dựa vào một số dữ kiện su đây:

– Chỉ số thất nghiệp trên dưới 5%, đây là con số tốt, trong khi đó ở nhiều nước khác, ngay cả Âu châu, trung bình là 10%. Có người phản bác lại bảo rằng Hoa kỳ có tạo ra công ăn việc làm, nhưng những việc này chỉ có tính cách tạm thời, chứ không phải là công ăn việc làm tốt, lâu bền. Đồng ý. Nhưng đây là chiều hướng kinh tế hiện đại. Sau một thời gian  toàn cầu hóa kinh tể, bảo rằng chiều hướng này không còn nữa, thì không đúng, nhưng chỉ đúng với trường hợp những hang xưởng thật lớn, còn là khuynh hướng “Trở về quốc nội”. Khi trở về quốc nội, thì những hãng xưởng bậc trung và bậc nhỏ giữ một vai trò quan trọng, nên những công việc tạo ra, có tính chất tạm thời và không cần đến kỹ thuật thiệt cao. Hơn thế nữa ở Hoa kỳ, dù một người có kỹ thuật cao, con ông cháu cha, nhà giầu, nhưng khi họ thất nghiệp, chỉ cần một thời gian ngắn, là họ đi làm, chấp nhận dẽ dàng bất cứ một công việc gì đến với họ, chứ không ngồi ăn thất nghiệp.

– Một chỉ dấu khác tốt cho kinh tế Hoa kỳ đó là chỉ dấu đầu tư. Đường biểu diễn của chỉ dấu này không tăng mạnh, nhưng có tăng, đủ để tránh khủng hoảng.

– Chỉ dấu tốt thứ tới là chỉ dấu tiêu dùng, nhờ giá dầu hỏa thấp, nên dân Hoa kỳ có được thặng dư trong ngân khoản này, nên đã dùng tiền tiêu xài thứ khác, hay mua xe mới. Chỉ dấu mua xe mới tăng, khác hẳn với năm 2009, hãng xe lớn của Hoa kỳ lâm vào tình trạng phá sản. Một cách tổng quát, chỉ dấu tiêu thụ của dân tăng một cách tương đối vào năm qua.

– Chỉ dấu tốt cho kinh tế Hoa kỳ hiện nay, đó là thị trường chứng khoán. Tất nhiên thị trường này có lúc trồi xụt; nhưng tương đối thì thị trường này tăng, không tăng nhiều, nhưng có tăng, đủ để tránh cho một cuộc khủng hoảng gần, vào những năm 2017 hay 2018. Xa nữa thì không rõ.

– Những chỉ dấu tốt khác là cán cân ngoại thương và tăng trưởng tổng sản lượng: Cán cân ngoại thương đi từ con số – 5,7; -5,8 vào năm 2005; 2006, nay chỉ còn -2,4; -2,3 năm 2014; 2015. Tổng sản lượng quốc gia tăng, với con số + 2,2; + 2,4 năm 2013; 2014; năm 2015 là + 3,1. Tôi lấy con số một năm trước cho chính xác.

Đó là về kinh tế quốc nội, còn về đối ngoại thì như thế nào?

Người ta có thể nói, nếu bà Hillary Clinton thắng cử, thì bà cũng được hưởng một tình trạng chính trị đối ngoại tương đối tốt.

Phải công nhận rằng vào nhiệm kỳ đầu của Obama, ông này, phải chăng còn quá lý tưởng, nên đi theo một chính sách ngoại giao “ngây thơ”, giơ tay muốn bắt với thế giới Ả rập, như bài diễn văn ông đọc tại thủ đô Le Caire của Ai cập, và thủ đô Jakarta của Nam dương, một nước Ả rập lớn không những ở châu Á mà ở cả thế giới.

Không những vậy, ông còn muốn bắt tay với cả Trung cộng. Vào ngay những ngày đầu của nhiệm kỳ đầu, ông tuyên bố: “Trung cộng là một đại cường quốc, nhưng không hành xử có trách nhiệm như một đại cường quốc”, hy vọng rằng Trung cộng sẽ thay đồi.

Tuy nhiên đến nhiệm kỳ nhì, thì đường lối ngoại giao của ông đã thay đổi, không còn ảo tưởng về Trung cộng và thế giới Ả rập.

Đây là 2 vấn đề lớn mà nếu bà Clinton thắng cử phải đương đầu: vấn đề Trung đông trong đó có dính dàng đến Nga và Âu châu; vấn đề châu Á thái bình dương có liên quan đến Trung cộng.

Nhưng di sản mà Obama để lại có xấu như một vài người nghĩ hay không?

Cũng không đến nỗi xấu lắm, nếu không muốn nói là tốt.

Vấn đề Trung Đông, vấn đề chính ở đây là vấn đề Nhà nước Hồi giáo? Như tin mới nhất cho chúng ta biết, những người Hồi giáo cực đoan đã chiếm vùng này, định lập nên một Nhà nước Hồi giáo. Tuy nhiên ngày hôm nay, nhà nước này đã bị đánh bật ra khỏi vùng Moussoul, phía bắc Irak. Những lực lương tham chiến gồm có nhiều, trước tiên là Liên minh các nước Trung Đông đứng đầu bởi Hoa kỳ, sau đó có Nga và Syrie, rồi tới Iran, Thổ nhĩ kỳ và ngay cả Lực lượng người Kurkes, ở phía đông nam Thổ nhĩ kỳ, muốn trở thành độc lập. Có người trách Hoa kỳ ở Trung Đông là đã nhân nhượng chính quyền độc đoán độc tài Assad của Syrie, mà trước đây Obama đã dọa trừng phạt vì chính quyền này xử dụng võ khí hóa học để giết những lực lượg đối lập. Rồi Obama lại nuốt lời hứa. Thêm vào đó ông lại dung túng Iran, kí hiệp ước về vấn đề nguyên tử và bỏ cấm vận cho Iran; ngay cả yếu mền với Nga, công nhận một phần nào sự có mặt của Nga ở vùng này, mà quên đi sự kiện Nga gửi quân chiếm đóng vùng Krimée của Ukhraine.

Đồng ý có những sự kiện đó, nhưng đã từ lâu, chính sách ngoại giao của Hoa kỳ là chỉ có đông minh trong từng hoàn cảnh, chứ không có bạn lâu dài.

Trong hoàn cảnh chống khủng bố ở Trung Đông, Hoa kỳ chấp nhận bất cứ lực lương nào, quốc gia nào đóng góp vào việc loại trừ khủng bố, Nhà nước Hồi giáo trong vùng này. Chúng ta nên nhớ việc đánh bật Nhà nước Hồi giáo khỏi Irak, nước Iran, ngay cả Syrie, trong đó có Nga, Lực Lượng Kurkes giữ một vai trò quan trọng.

Bảo rằng Lực lượng Nhà nước Hồi giáo đã bị tiêu diệt 100% khi bị đánh bật khỏi cứ điểm quan trọng là thành phố Moussoul, thì không đúng; nhưng lực lượng Nhà nước Hồi giáo đã bị khá yếu ở vùng này. Đây là một di sản tương đối tốt đẹp, mà nếu bà Hillary Clinton , nếu đắc cử, được hưởng.

Về châu Á Thái bình dương và chiến lược chuyển trục của Hoa kỳ:

Đây là một vùng quan trọng và có lẽ sẽ nóng bỏng trong tương lai về vấn đề bang giao quốc tế.

Nhiều người thấy việc Obama đi sang Hàn châu dự cuộc Họp Thượng đỉnh G20, không được trải thảm đỏ tiếp đón, rồi việc Tổng thống Phi luật tân Duarte tuyên bố lung tung, làm ra có vẻ bỏ Mỹ, theo Trung cộng, thì nghĩ rằng chính sách chuyển trục của Hoa kỳ là thất bại.

Đó chỉ là cái nhìn ngắn hạn và hời hợt bề ngoài. Nếu nhìn sâu và dài hạn thì không phải như vậy.

Hoa kỳ đã thành công trong việc chuyển trục, đã đặt được mình vào cái thế tất thắng lâu dài về tương lai.

Thực vậy, người ta có thể nói chưa bao giờ Hoa kỳ có những Hiệp ước liên minh quân sự với những nước  hàng đầu châu Á như Nhật bản, Nam Hàn, Đài loan  và ngay cả Ấn độ, như vào lúc này.Chưa bao giờ Hoa kỳ có những cuộc tập trận hỗn hợp nhiều bằng hiện nay.

Hoa kỳ đã chuyển 60% lực lương hải quân sang châu Á Thái bình dương, ngân sách quốc phòng bị cắt giảm, nhưng ngân sách cho chấu Á thái bình dương vẫn tăng; như sự kiện Hoa kỳ vừa tăng cường Hạm đội Bảy, của vùng này, bằng một số tàu từ Hạm đội Ba, gần đây.

Có thể nói Obama đẵ đặt được thế chiến lược lâu dài ở vùng này, nhấn mạnh đến thế cờ, chứ không quan tâm đến một vài hành động và con tốt nhỏ.

Đây cũng là một di sản tốt, mà nếu bà Hillary Clinton đắc cử tổng thống, thì được thừa hưởng.

Người Việt Nam, xưa kia các cụ trồng dâu, nuôi tằm có câu: “Sẵn nong, sẵn né, sẵn cả con bé giữ em.”

Ngày hôm nay quả thực tình hình quốc nội và cả quốc ngoại của Hoa kỳ tương đối tốt. Nhưng “Con tằm Hillary Clinton” có nhả tơ tốt hay không.

Đây là một câu hỏi lớn và chờ tương lai trả lời.

Tuy nhiên dầu sao Hoa kỳ vẫn là một nước dân chủ, nếu con tằm Clinton không nhã tơ tốt, lấy những quyết định quan trọng, tốt để trở thành một vị tổng thống lớn, thì cũng không có thể nhả tơ xấu, vì sự quân bằng quyền lực, Thượng Viện và Hạ Viện không cho phép. Khác hẳn với những nước độc tài như Trung cộng, Việt Nam, Bắc Hàn của Mao, Hồ và Kim, cùng con cháu sau này, vẫn tiếp tục nhả tơ xấu, dù dân đã chán ghét.

Paris ngày 02/11/2016

Chu chi Nam và Vũ văn Lâm

 

anhbasam

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Bầu cử ở Hoa Kỳ, một sự sàng lọc chọn lựa kỹ càng của người dân

Posted by hoangtran204 on 31/10/2016

“các ứng cử viên được sàng lọc kỹ càng như thế nào, mỗi công dân tự mình theo dõi cuộc tranh cử suốt cả năm, cân nhắc về chính sách cụ thể của mỗi ứng cử viên, cả về tư tưởng chính trị, chủ trương mọi mặt khi cầm quyền, cho đến đạo đức cá nhân trong gia đình, tư cách công dân trong suốt cuộc đời, để cuối cùng, người có tâm và có tầm cao hơn sẽ được lựa chọn,…”

 

Bầu cử ở Hoa Kỳ

Blog VOA

Bùi Tín

28-10-2016

h1

Ứng cử viên đảng Dân chủ Hillary Clinton (trái) và ứng cử viên đảng Cộng hòa Donald Trump. Ảnh: AP

Cuộc bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ thứ 45 sắp diễn ra vào ngày 8/11 này. Đa số các cuộc thăm dò dư luận đều cho rằng ứng cử viên của đảng Dân chủ, bà Hillary Clinton có nhiều hy vọng thắng ứng cử viên thuộc đảng Cộng hòa Donald Trump với đa số áp đảo.

Donald Trump là một đối thủ thật sự đáng nể. Là một nhân vật không giống ai, ônglàm cho cuộc bầu cử Tổng thống năm nay thêm gay go, sôi động chưa từng có, được bàn tán nhiều nhất từ xưa đến nay. Ông Trump là một nhà tỷ phú bất động sản, chưa hề giữ một chức vụ dân cử nào, cũng chưa từng tham gia chính quyền như tất cả các ứng cử viên tổng thống xưa nay. Nhưng điểm khác người lớn nhất ở ông Trump là lối ăn nói bỗ bã, hung hăng, đặc biệt là dùng chiêu thức mỵ dân. Ông khai thác tâm lý của khá đông người dân thường, nhất là dân da trắng ít học thức, tay nghề yếu, kiếm việc khó, trước những khó khăn trong cuộc sống, chán ngán với bộ máy chính trị và hành chính quan liêu cũ kỹ.

Ông đưa ra những chủ trương cực đoan quá khích như đuổi ngay người nhập cư bất hợp pháp, xây tường dọc biên giới với Mexico, trục xuất người theo đạo Hồi, giảm sự can thiệp của Hoa Kỳ ở nước ngoài, giảm thuế quy mô lớn.

Mở đầu tranh cử trong đảng Cộng hòa, ông Trump lần lượt đánh bại cả 12 nam nữ ứng cử viên đảng cộng hòa khác, và đầy tự tin vào vòng 2 đọ sức với ứng cử viên đảng Dân chủ Hillary Clinton.

Bước vào vòng hai, nhiều người lo cho bà Clinton phải đối phó với một ông Trump hung hăng, ăn nói bặm trợn, nổi tiếng là khinh thường phụ nữ, nhưng cái thế và lực của ông Trump bị sa sút nhanh.

Trước hết nhiều nhân vật lãnh đạo của đảng Cộng hòa công khai từ bỏ sự ủng hộ cho gà nhà, họ cho rằng ông Trump không có kinh nghiệm lãnh đạo quốc gia, ít am hiểu chính sách đối ngoại, an ninh, quốc phòng; theo họ, các chính sách cực đoan của ông Trump như xây tường dọc biên giới với Mexico, trục xuất người Hồi giáo và đuổi hết người nhập cư, rồi kết thân với nước Nga của Vladimir Putin là rất mạo hiểm, tệ hại khôn lường.

Trong 3 cuộc tranh luận tay đôi, bao giờ mở đầu ông Trump cũng xấn xổ tấn công, nhưng cứ đuối sức dần vì đuối lý trước lập luận chặt chẽ của bà Clinton, một luật sư có nhiều kinh nghiệm tranh cãi.

Ông Trump lại tấn công nhằm vào chuyện cá nhân gia đình. Ông Trump bị hẫng khi một loạt phụ nữ (hơn chục người) có cả cô hoa hậu tố cáo ông sàm sỡ, có thói khinh phụ nữ, khi gọi phụ nữ là «con lợn», ông ly dị vợ đến 3 lần. Chỉ riêng việc bị cáo buộc coi thường nữ giới và phân biệt chủng tộc đã làm ông mất phiếu nặng nề. Đã thế ông lại lên án cả giới truyền thông Hoa Kỳ. Tổng thống Barack Obama và Đệ nhất phu nhân Michelle công khai ủng hộ bà Clinton, cảnh báo «Donald Trump làm Tổng thống sẽ là rối loạn, đại họa cho Hoa Kỳ» càng làm cho uy tín ông Trump lao dốc. Dư luận Anh, Đức, Pháp, Nhật, Úc … đều bất lợi cho ông.

Trong thế tụt dốc, ông Trump lại phạm lỗi chết người là ca ngợi Hitler, Mussolini và tỏ cảm tình với ông Putin đang bị công luận Hoa Kỳ lên án gây tội ác ở Syria.

Cái hớ cuối cùng của ông Trump là cuối cuộc tranh luận thứ 3 ông tuyên bố «sẽ không công nhận kết quả bầu cử gian lận nếu bà Clinton đắc cử». Nhiều người cho rằng đó là một nhận định thiếu cơ sở. Thêm nữa đó là một lời phỉ báng cả chế độ dân chủ thuần thục, cơ sở chính trị của cuộc bầu cử mà ông tự nguyện tham gia. Một nhà bình luận cho rằng với suy nghĩ đó, ông Trump đã «tự bắn súng vào chân» để khó có hy vọng bước vào Tòa Bạch ốc.

Đảng Cộng hòa còn lo là sẽ mất luôn thế đa số ở Thượng viện (hiện nay là 54/100) vì những hớ hênh của ông Trump.

Trong cuộc vận động bầu cử ông Trump có vài lần nhắc đến VN, không muốn đầu tư buôn bán với VN, vì cho rằng người tiêu thụ và lao động Hoa Kỳ bị thua thiệt. Hầu như chắc chắn rằng nếu đắc cử ông Trump sẽ ngừng ngay chiến lược xoay trục sang Châu Á – Thái Bình Dương của Tổng thống Barack Obama.

Qua cuộc bầu cử năm 2016, người dân VN càng thấy rõ nền dân chủ Hoa Kỳ được vận hành cụ thể ra sao, các ứng cử viên được sàng lọc kỹ càng như thế nào, mỗi công dân tự mình theo dõi cuộc tranh cử suốt cả năm, cân nhắc về chính sách cụ thể của mỗi ứng cử viên, cả về tư tưởng chính trị, chủ trương mọi mặt khi cầm quyền, cho đến đạo đức cá nhân trong gia đình, tư cách công dân trong suốt cuộc đời, để cuối cùng người có tâm và có tầm cao hơn sẽ được lựa chọn, xứng đáng là người đứng đầu của nước dân chủ vào loại thuần thục nhất, cường quốc toàn diện số 1 của thế giới văn minh.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Nghị sĩ trẻ Hong Kong thách thức 10.000 người biểu tình

Posted by hoangtran204 on 27/10/2016

Nghị sĩ trẻ Hong Kong thách thức 10.000 người biểu tình

26-10-2016

TTO – Bất chấp việc bị cấm xuất hiện trước Hội đồng lập pháp Hong Kong (LegCo) và sự bủa vây của hơn 10.000 người phản đối bên ngoài, hai nghị sĩ Yau Wai-ching và Baggio Leung vẫn tiến vào phòng họp để khẳng định tư cách nghị sĩ.

Hai nghị sĩ Yau Wai-ching (trái) và Baggio Leung (phải) tại Hội đồng lập pháp Hong Kong ngày 26-10 – Ảnh: Reuters

Theo Reuters, ngày 25-10, Chủ tịch LegCo Andrew Leung tuyên bố lễ tuyên thệ lại của hai nghị sĩ Wai-ching và Leung sẽ bị trì hoãn. Hai thành viên của đảng Youngspiration sẽ tạm thời không được công nhận tư cách nghị sĩ và bị cấm tham gia vào các cuộc họp của LegCo.

Quyết định của Chủ tịch LegCo đã xoa dịu nhiều người ủng hộ chính quyền trung ương Bắc Kinh nhưng họ kiên quyết đòi loại hai nghị sĩ trẻ khỏi LegCo. Những người này đã quyết định tổ chức một cuộc biểu tình bên ngoài LegCo vào ngày 26-10 để gây áp lực lên chính giới.

Cuộc biểu tình đã diễn ra theo đúng kế hoạch, bắt đầu từ khoảng 9g sáng (giờ địa phương), hai giờ trước khi LegCo bắt đầu một cuộc họp bình thường. .

Người biểu tình phản đối Wai-ching và Leung tập trung rất đông bên ngoài LegCo – Ảnh: Reuters

Báo Tuổi Trẻ

___________

 

 

..

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Biểu Tình và Lập Hội | Leave a Comment »

►Ông Putin làm xúc xích ở Mỹ

Posted by hoangtran204 on 20/10/2016


 

“Với một vị tổng thống Mỹ được bầu lên trong cảnh ồn ào hỗn láo như thế, vậy “phép lạ nào” khiến mức sống của dân Mỹ trung bình càng ngày càng vượt xa dân Nga?- Phép lạ đó là chế độ dân chủ tự do.

Ông Putin làm xúc xích ở Mỹ

Ngô Nhân DụngNgô Nhân Dụng
Nguoi-Viet.com

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky, Chinh Tri Xa Hoi, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Trump, Clinton và chính sách đối ngoại của họ ở các nước Châu Á

Posted by hoangtran204 on 16/10/2016

Trump, Clinton và Châu Á

Ngô Nhân Dụng

Ngô Nhân Dụng

Nguoi-viet.com

Trong thời Chiến Tranh Lạnh, mỗi lần dân Mỹ đi bầu tổng thống người ta lại chú ý coi Cộng Sản Liên Xô sẽ “ủng hộ ứng cử viên nào!”

Năm 1968, ứng cử viên Richard Nixon đã sai Henry Kissinger đến gặp Anatoly Dobrynin, đại sứ Nga ở Washington để yêu cầu chính phủ Nga “trung lập,” đừng làm gì gây ảnh hưởng trên cuộc tranh cử. Ðể làm quà cho Dobrynin, Kissinger báo trước nếu đắc cử, ông Nixon sẽ rút quân Mỹ khỏi Việt Nam, dù sau đó Cộng Sản có thắng cũng chấp nhận.

Năm nay, chính phủ Nga có vẻ muốn gây ảnh hưởng trong cuộc bầu cử. Một cố vấn của Vladimir Putin mới nói với phóng viên đài CNN rằng nếu bà Hillary Clinton thắng, “sẽ có chiến tranh!” Trước đó, Nga đã đưa hỏa tiễn Iskander-M đến aliningrad, phía Bắc Ba Lan và Lithuania; có khả năng gắn bom nguyên tử bắn tới các thành phố lớn ở Âu châu.

Trong khi đó, đài truyền hình NTV của chính phủ Nga bảo dân chúng hãy lo tìm chỗ tránh bom ngay gần nhà mình nhất, nếu cần thì có thể chạy tới ngay.

Các nước Châu Á, ngay cả Trung Cộng, không nước nào có vẻ muốn gây ảnh hưởng trên tâm lý cử tri Mỹ năm nay.

Chính quyền Bắc Kinh tất nhiên giữ miệng kín bưng; nhưng ngay cả dư luận dân chúng nước Tàu cũng phân vân trước cuộc tranh cử ở Mỹ. Vì cả giữa hai ứng cử viên đều chống Trung Cộng, họ không biết ai đắc cử thì lợi cho mình hơn!

Dân lên mạng internet ở Trung Quốc tỏ ra rất vui khi thấy trong cuộc tranh luận lần thứ nhì giữa Donald Trump và Hillary Clinton, cái tên “China” chỉ được nói tới bốn lần – cuộc tranh luận đầu nói 12 lần. Bớt nói tới, tức là bớt chửi!

Trong số các đồng minh của Mỹ ở Châu Á, dân Nhật Bản chú ý đến vụ bầu cử ở Mỹ hơn. Và họ rất lo ngại về ông Donald Trump. Trong khi tranh cử sơ bộ, ông Trump đả kích nước Nhật nhiều lần về “tội” bán quá nhiều hàng sang Mỹ và mua quá ít. Trong cuộc tranh luận đầu tiên, ông Trump lại nhắc đến Nhật Bản khi nói đến chính sách ngoại giao của ông. Ông chủ trương các nước đồng minh không trả tiền thì không được bảo vệ. Ðiều này ông đã từng nói, dọa sẽ không bảo vệ các nước miền Baltic nếu quân Nga tấn công, vì các nước này không đóng đủ tiền cho minh ước NATO. Ông Trump cũng từng đề nghị Nhật Bản, Nam Hàn, phải làm bom nguyên tử để tự bảo vệ, không nên để dân Mỹ phải chịu! Trong lần tranh luận đầu, ông Trump nói, “Chúng ta không thể bảo vệ Nhật Bản, một quái vật khổng lồ (a behemoth), đang bán cho chúng ta hàng triệu chiếc xe hơi!” Nghe những lời tuyên bố đó, dân Nhật nghiêng về phía bà Clinton cũng dễ hiểu.

Một nước nhỏ nhất Châu Á lại theo dõi cuộc tranh cử ở Mỹ rất kỹ là Singapore. Ðiều khiến chính quyền và năm triệu dân chúng hòn đảo này lo lắng là số phận thỏa hiệp Mậu Dịch Xuyên Thái Bình Dương, TPP (Trans-Pacific Partnership). Ông Trump chống TPP; cũng như chống các thỏa ước tự do mậu dịch khác. Bà Clinton cổ động cho TPP khi còn làm ngoại trưởng, nay cũng chống vì đa số đảng Dân Chủ vẫn chống. Nếu dân Singapore lo lắng tương lai TPP thì chắc dân Nhật, Malaysia, Brunei, Úc, Tân Tây Lan và Việt Nam, cũng lo như vậy.

Nhưng điều khiến dân Singapore lo lắng hơn cả vụ TPP, là chính sách Mỹ sẽ thay đổi ra sao trong việc đối đầu với Trung Cộng ở vùng biển Ðông Nam Á, nếu ông Trump đắc cử? Nước Mỹ hiện sử dụng một quân cảng ở Singapore, và quốc gia nhỏ xíu này được chính quyền Obama đặt lên tầm quan trọng ngang với Úc và Nhật Bản, một điều khiến Bắc Kinh đã tỏ ra tức giận. Nếu ông Trump nhìn các vấn đề ngoại giao theo lối tính toán lời lỗ khi kinh doanh, thì ông có thấy Singapore đáng bảo vệ hay không? Ông Miles Yu, giáo sư về lịch sử ngoại giao tại Học Viện Hải Quân Mỹ (US Naval Academy) ở Annapolis, Maryland, cho rằng bà Clinton sẽ gây khó khăn cho Bắc Kinh hơn ông Trump.

Nhưng liệu giới lãnh đạo Bắc Kinh có muốn ông Donald Trump lên làm tổng thống Mỹ hay không? Không ai biết. Họ ghét bà Hillary Clinton, điều này chắc chắn. Nhưng họ biết rõ về bà cựu ngoại trưởng Mỹ, biết bà muốn gì và suy nghĩ thế nào, sau 21 năm nằm trong chính quyền và Quốc Hội Mỹ. Có thể nói bà Clinton là ứng cử viên tổng thống được quốc tế biết rõ nhiều nhất, so với các cựu tổng thống Ronald Reagan, Bill Clinton và George W. Bush, cũng như Barack Obama, trc khi họ nhậm chức. Còn Donald Trump, ông hoàn toàn là một ẩn số. Nếu bà Clinton thất cử, nhiều người ở Bắc Kinh sẽ mở rượu mừng, nhưng sau đó họ sẽ bù đầu tìm hiểu xem ông Trump sắp làm gì!

Năm 2013, sau khi bà Clinton rời chức ngoại trưởng, tạp chí Hoàn Cầu Thời Báo (Global Times) của Trung Cộng đã viết rằng bà là “nhà chính trị Mỹ đáng ghét nhất;” đối với các công dân mạng ở Trung Quốc. Năm 1995, với tư cách đệ nhất phu nhân Mỹ đến dự hội nghị thế giới về phụ nữ tại Bắc Kinh, bà Clinton đã lớn tiếng đả kích chính quyền Trung Cộng xâm phạm nhân quyền; sau đó báo và đài của họ không còn loan báo bất cứ tin tức nào về bà nữa. Trong một thông điệp bị tiết lộ vào Tháng Chín năm 2015, bà Clinton đã chỉ trích chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình là “vô liêm sỉ” (shameless), vì trong khi ông ta tổ chức một cuộc tiếp tân về “quyền tự do của phụ nữ” tại trụ sở Liên Hiệp Quốc, thì chính quyền Trung Cộng đang bắt giữ năm phụ nữ Trung Hoa biểu tình ôn hòa tại Bắc Kinh, chỉ để biểu dương cùng những quyền tự do đó!

Năm 2008, bà Clinton đang giành nhau với ông Obama trong đảng Dân Chủ, bà đã đề nghị Tổng Thống George W. Bush hãy ra lệnh tẩy chay Thế Vận Hội ở Bắc Kinh.

Năm 2010, bà Clinton là chính khách Mỹ đầu tiên lên tiếng, ngay tại Hà Nội, rằng quyền tự do hàng hải trong vùng Biển Ðông là “quyền lợi quốc gia” của chính phủ Mỹ. Cộng Sản Trung Hoa coi bà là người chủ chốt tạo ra chính sách “chuyển trục sang Châu Á” của chính quyền Obama.

Trong số những emails mới bị WikiLeaks tiết lộ, có một bài diễn văn bà Clinton đọc cho các nhân viên ngân hàng Mỹ, do Goldman Sachs tổ chức vào năm 2013, trong đó bà kể những cuộc đối đầu với giới lãnh đạo Trung Cộng trong thời gian còn làm ngoại trưởng. Bà từng nói với các viên chức ngoại giao Trung Cộng rằng, nếu Bắc Kinh đòi làm chủ cả vùng Biển Ðông Nam Á, thì chính phủ Mỹ cũng có thể tuyên bố cả Thái Bình Dương là “Biển của nước Mỹ!” Bắc Kinh chỉ dựa trên những di vật như đồ gốm, thuyền đánh cá từ thời xa xưa để lại, trong khi nước Mỹ có chứng cớ là những chiến dịch quân sự thời Thế Chiến Thứ Hai: “Chúng tôi đã giải phóng Thái Bình Dương! Chúng tôi đã bảo vệ Thái Bình Dương! Chúng tôi có thể gọi đó là Biển Hoa Kỳ, từ bở biển California sang tận Philippines!” Khi nhà ngoại giao Trung Cộng đáp lại rằng nước Tàu có thể đòi Hawaii thuộc về mình, bà Clinton trả lời: “Xin lỗi, Nước Mỹ đã mua Hawaii! Có giấy tờ làm chứng!”

Trong bài diễn văn (có trả tiền) tại hãng Goldman Sachs, bà Clinton nói với cử tọa rằng Trung Cộng muốn làm chủ cả vùng biển Ðông Nam Á. Bà nói người Trung Hoa tha hồ đòi chủ quyền, đó là quyền của họ, nhưng nước Mỹ phải đẩy lùi họ. Nếu không bị ai đẩy lùi, Trung Cộng sẽ có thể “thắt họng” con đường chuyên chở 48% hàng hóa trao đổi trên thế giới, cũng như “chặn họng” các nước chung quanh vùng này.

Bà Clinton cũng tiết lộ rằng trong giới lãnh đạo nước Trung Hoa, các tướng lãnh là những người ủng hộ thái độ gây hấn của Bắc Hàn mạnh nhất, chính họ ảnh hưởng trên cả đảng Cộng Sản. Bà cho biết đã nói thẳng với Bắc Kinh rằng nếu họ không ngăn cản Bắc Hàn, thì nước Mỹ sẽ không thể bất động. Chính phủ Mỹ sẽ “đặt chung quanh nước Tàu một hàng rào hỏa tiễn phòng thủ.” Và “sẽ đưa nhiều chiến hạm tới vùng biển chung quanh.” Lời đe dọa này đã thể hiện trong năm 2016, khi Nam Hàn đón nhận hệ thống phòng thủ không phận (THAAD) và các cuộc tập trận chung với Nhật Bản và Nam Hàn.

Với tất cả những gì Bắc Kinh biết về thái độ của Hillary Clinton trong quá khứ, họ biết bà sẽ là một tổng thống Mỹ cứng rắn đối với Trung Cộng.

Nhưng không chắc họ sẽ vui mừng nếu ông Donald Trump đắc cử. Bởi vì họ không biết thực sự ông ta chủ trương thế nào. Hầu hết những lời ông chi trích Bắc Kinh đều dựa trên chủ trương chống tự do mậu dịch.

Ông Trump đã tỏ ra ngưỡng mộ Tổng Thống Nga Putin, coi là một nhà lãnh đạo “mạnh” hơn ông Obama. Liệu ông ta có khen tài ông Tập Cận Bình vì ông này cũng thâu tóm gần hết quyền hành vào trong tay sau ba năm tại chức hay không? Tập Cận Bình không thể đánh cá “ủng hộ” ông Trump được, vì đó là một con người khó đoán trước. Vì thế Bắc Kinh sẽ không muốn nói và làm gì ảnh hưởng tới cuộc tranh cử ở Mỹ. Vladimir Putin thì khác hẳn, ông muốn nhúng ta vào tất cả mọi nơi trên thế giới, nếu có thể!

https://anhbasam.wordpress.com/page/3/

___________

Châu Á Đứng Dậy (2008)

Sau khi TT Obama đắc cử, Aaron I. Friedberg đã  viết bài «    và  » đăng trong tạp chí Foreign Affair tháng 1 và 2/ 2009. (Trần Hoàng dịch)

Giáo sư  Aaron I. Friedberg đã  khuyến cáo  Mỹ nên quay trở lại Châu Á. Trong nhiệm kỳ đầu 2008-2012, TT Obama đã thực hiện đúng bài bản như trong bài Châu Á Đứng Dậy vạch ra.

Trong nhiệm kỳ 2 của TT Obama 2012-2016 mối quan hệ giữa Mỹ và Trung quốc có thay đổi gì như bài bình luận “Mỹ và Trung Quốc trong thế cờ mới” của tác giả Lữ Giang không?

Chắc chắn là KHÔNG.  Mời các bạn đọc các bài tiếp theo trong loạt bài này trong các ngày tới.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á, Chinh Sach doi ngoai | Leave a Comment »