Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ –’ Category

►T.s. Kiều Tiến Dũng tuyên thệ nhậm chức Thượng nghị sĩ Tiểu Bang Victoria, Úc Châu (29/12/2018)

Posted by hoangtran204 trên 30/12/2018

Kiều Tiến Dũng vốn không phải là một chính khách, nhưng đùng một cái ông trở thành thượng nghị sĩ, chẳng theo một “quy hoạch” nào.

Trong khi đó, CSVN luôn qui hoạch cán bộ. Ai sẽ làm việc gì, sẽ giữ chức vụ nào… đều được tính trước.

 

 

Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Thời Sự | Leave a Comment »

►Nữ dân biểu Mỹ vừa mới đắc cử ngày 6/11/2018 ở New York, không đủ tiền thuê nhà tại thủ đô Washington DC nơi cô sẽ đến làm việc vào tháng 1/2019 

Posted by hoangtran204 trên 10/11/2018

 

 

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Thời Sự | Leave a Comment »

►Kết quả bầu cử ở Mỹ: đảng Dân Chủ thắng lớn ở Hạ Viện, đảng Cọng Hoà của Trump nắm Thượng Viện– Cán cân quyền lực thay đổi, Trump yếu thế hơn trước

Posted by hoangtran204 trên 07/11/2018

Đảng Dân Chủ chiến thắng ở Hạ viện sau 8 năm ở trong tay đảng Cộng hoà (đã làm cho TT Obama lao đao, hiệp định TPP bị kéo dài thời gian đàm phán, và rồi bị Trump rút lui khỏi TPP).

 

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Thời Sự | Leave a Comment »

►Cuộc bầu cử quốc hội và thống đốc ở Mỹ ngày 6-11-2018 — Cộng Hoà hay Dân Chủ sẽ chiến thắng ?

Posted by hoangtran204 trên 05/11/2018

Nếu ngày 6/11 này đảng Dân Chủ thắng và kiểm soát được Hạ Nghị viện, họ sẽ buộc TT Donald Trump công khai bản kê khai thuế cá nhân… sẽ lòi ra Trump đang mượn tiền ai? Mượn bao nhiêu? Mắc nợ bao nhiêu?  Trump đang rất sợ hãi và lo lắng về chuyện công khai các tài liệu này.

 

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ - | Leave a Comment »

►NGA: Biểu tình trên cả nước phản đối cuộc bầu cử giả hiệu sắp diễn ra do TT Putin muốn độc diễn— Dân chúng hô to: “Nước Nga không Putin” (28-1-2018)

Posted by hoangtran204 trên 29/01/2018

 

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ - | Leave a Comment »

►Nhận thức muộn và nhầm của cựu Chủ tịch nước (12-1-2018)

Posted by hoangtran204 trên 13/01/2018

Một bài viết rất hay của thầy Nguyễn Đình Cống.

 

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình... | Leave a Comment »

►Đảng Bảo thủ thảm bại trong cuộc bầu cử Quốc hội Anh 8-6-2017

Posted by hoangtran204 trên 14/06/2017

(Để chiếm đa số tại quốc hội, đảng Bảo Thủ phải có tối thiểu 326 ghế (đa số quá bán), trên tổng số 650 ghế. Nhưng theo kết quả bầu cử 8-6-2017, đảng Bảo Thủ chỉ có 318 ghế tại Quốc Hội, bị mất 13 ghế.)

Đảng Bảo thủ thảm bại trong cuộc bầu cử Quốc hội Anh

Vũ Ngọc Yên

danluan.org

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri | Leave a Comment »

►Macron, những thử thách trước mặt, Từ Thức (14-5-2017)

Posted by hoangtran204 trên 16/05/2017

Fb Từ Thức

14-5-2017

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri | Leave a Comment »

►Nước Pháp, thế hệ Macron

Posted by hoangtran204 trên 09/05/2017

Từ Thức

7-5-2017

Nước Pháp có tổng thống mới: Emmanuel Macron, 39 tuổi, mới chập chững bước vào chính trị từ hai năm, mới lập đảng từ một năm nay.

 

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Bầu cử tổng thống kết thúc, nước Pháp có nhà lãnh đạo trẻ tuổi nhất từ thời Napoleon

Posted by hoangtran204 trên 09/05/2017

Cafef.vn

Thứ Hai, 8-5-2017

Với 65% số phiếu bầu, ông Emmanuel Macron, 39 tuổi, đã đánh bại đối thủ Marine Le Pen để trở thành tân Tổng thống Pháp.

 

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►44 giờ im lặng, những câu chuyện “rỉ tai nhau” và đám mây mù che phủ nước Pháp trước ngày bầu cử

Posted by hoangtran204 trên 09/05/2017

Chủ Nhật, 07/05/2017, 19:08

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri | Leave a Comment »

►Ngày mai 8-11-2016, người dân Mỹ đi bầu tổng thống, quốc hội, và chính quyền địa phương

Posted by hoangtran204 trên 08/11/2016

Ngày mai nước Mỹ đi bầu

FB Mạnh Kim

7-11-2016

Không có cảnh đường phố treo đầy cờ Mỹ với giăng mắc chi chít băng rôn kiểu như “Đi bầu là nghĩa vụ của mọi người dân”, người Mỹ, nhìn bề ngoài, dường như không quan tâm cuộc bầu cử quan trọng theo cách mà truyền thông Mỹ tường thuật hàng ngày. Trong các thành phố mà tôi đã đi qua từ Bắc xuống Nam bang California (San Jose, Fresno, Bakersfield, Los Angeles, Orange County…) hoặc thậm chí New York City, chẳng nơi nào có “không khí náo nhiệt ngày hội đi bầu”, nếu không kể những panô ứng cử viên cấp địa phương dựng trơ trọi vài góc đường.

Tóm lại là không có “Nhiệt liệt chào mừng ngày bầu cử các cấp” hoặc “Sáng suốt lựa chọn…”. Trong thực tế, người Mỹ không thờ ơ với cuộc bầu cử. “Quyền làm chủ” được họ hiểu rõ mà không cần được nhắc. “Quyền làm chủ” bao gồm cả việc thích đi bầu hay không mà chính quyền không thể ép buộc.

Dù “không khí bầu cử” không ồn ào (như một hình thức tuyên truyền mị dân) nhưng người Mỹ vẫn quan tâm đến cuộc bầu cử. Cần nhấn mạnh, vào ngày 8-11, không chỉ có một cuộc bầu cử tổng thống. Chỉ riêng một phần phía Nam Orange County, có hơn 10 lá phiếu được bầu vào ngày mai: phiếu bầu dân biểu địa hạt 45th; phiếu bầu thượng nghị sĩ cấp tiểu bang địa hạt 37th; phiếu bầu hội đồng tiểu bang địa hạt 68th; phiếu bầu hội đồng thành phố Lake Forest…

Tổng cộng, cuộc bầu cử 2016 là tiến trình chọn ứng cử viên cho tất cả 435 ghế Hạ viện; 34/100 ghế Thượng viện; 12 ghế thống đốc và nhiều ghế chính quyền địa phương, chẳng hạn ghế thành viên hội đồng thành phố Lake Forest, đang được tranh cử bởi một trong những ứng cử viên, cô Leah Basile, một phụ nữ xinh đẹp 42 tuổi có hai con, sống đối diện căn nhà nơi tôi đang ở.

Tất nhiên cuộc tranh cử tổng thống vẫn được chú ý nhiều nhất. Cho đến thời điểm này, Hillary Clinton vẫn nhỉnh hơn Donald Trump ở tất cả các cuộc thăm dò, trong khi nước Mỹ vẫn tiếp tục mâu thuẫn và chia cắt quanh việc ủng hộ Trump hay Hillary. Vấn đề Trump thậm chí trở thành chủ đề nhạy cảm đến mức nhiều người Mỹ bắt đầu thấy ngại bàn đến.

Vài trong số những người này nói với tôi rằng họ sẽ không bỏ phiếu cho ai; vài người khác nói rằng họ không thích Hillary nhưng sẽ bỏ phiếu cho bà vì đơn giản họ “thấy kinh tởm Trump”. Với Leah Basile, người đang tranh cử với tư cách ứng cử viên độc lập, khi được tôi hỏi sẽ bỏ phiếu cho ai, Leah trả lời rằng cô không muốn “tiết lộ”. Leah nói thêm cô không muốn bị “unfriend” khỏi danh sách bạn bè Facebook chỉ bởi thể hiện công khai quan điểm!

Vài người khác thì không ngần ngại bày tỏ. Khi được hỏi liệu có phải Trump là “khối ung thư của chính trị Mỹ hay không”, đạo diễn phim tài liệu lừng danh Ken Burns trả lời ngay: “Không thể chính xác hơn!”. Và trả lời tôi về việc Trump có thật sự “chống Cộng” hay không, giáo sư Lê Xuân Khoa nói rằng chỉ những người ấu trĩ về chính trị Mỹ mới tin như vậy.

Dù không cờ xí và băngrôn ồn ào, sự kiện ngày mai vẫn là sự kiện quan trọng, không chỉ với nước Mỹ. Vấn đề bây giờ không phải là câu hỏi Trump thắng hay không mà là nước Mỹ học được những gì từ cái gọi là “hiện tượng Trump”, bất luận là Trump thua hay thắng.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Bà Hillary Clinton liệu có thể là một tổng thống lớn của Hoa Kỳ không?

Posted by hoangtran204 trên 04/11/2016

Chu chi Nam Vũ văn Lâm

4-11-2016

Bà Hillary Clinton. Ảnh: internet

Bà Hillary Clinton. Ảnh: internet

Ngày hôm nay, qua nhiều cuộc thăm dò, mà thường tương đối đúng trong quá khứ, thì bà Hillary Clinton sẽ thắng cử, trong cuộc bầu cử sắp tới, vào ngày 8/11/2016, mặc dầu cuộc tranh cử còn rất gay go, lúc lên lúc xuống, đối thủ của bà không ngừng gây cho bà những khó khăn. Nhưng người xưa có câu: “Khó khăn là bước thang của bật anh tài, là mồ chôn những người yếu đuối.”

Nếu kỳ này Bà thắng cử, thì câu hỏi được đặt ra, đó là: “Liệu Bà sẽ là một anh tài hay nói rõ hơn là một tổng thống lớn của Hoa kỳ hay không,  trong vòng ít nhất một nhiệm kỳ 4 năm, Bà có đủ tài cán, sáng suốt và can đảm để lấy những quyết định to lớn, có lợi ngắn hạn và cả dài hạn, không những về chính trị quốc nội, mà cả quốc ngoại, cho Hoa kỳ mà cho cả thế giới,  hay không?”

I) Thế nào là một tổng thống lớn?

Tổng thống lớn hay là vĩ đại, là một tổng thống, như vừa nói là một người dám lấy những quyết định to lớn, có lợi cho Hoa kỳ mà cả thế giới, không những hiện tại mà còn có hậu quả tốt cho cả tương lai.

Trong lịch sử cận đại của Hoa kỳ, một người tổng thống lớn, vĩ đại, đó là ông Franklin Roosevelt (1932 – 1945); ông ra tranh cử vào năm 1932, đang lúc Hoa kỳ và cả thế giới lâm vào cuộc Đại khủng hoảng kinh tế (1929 – 1933); ông đã thắng cử, và đã đưa ra những biện pháp lớn, áp dụng lý thuyết của nhà kinh tế Keynes, đã đưa nước Hoa kỳ không những thoát khỏi khủng hoảng, mà còn giúp Hoa kỳ đến chỗ giầu mạnh. Không những vậy, ông còn tham gia Đệ Nhị thế Chiến (1939 – 1945), đưa đến chiến thắng, giúp thế giới thoát khỏi đe dọa độc tài Phát xít Đức – Ý – Nhật. Đồng thời ông thành lập ra Tổ chức Liên Hiệp quốc, Hệ thống tiền tệ quốc tế với Tổ chức Quĩ tiền tệ thế giới (IMF), Tổ chức Thương mại quốc tế (WTO), Ngân hàng quốc tế (WB), với những hậu quả tốt còn kéo dài cho tới ngày hôm nay.

II) Điều kiện để trở thành một người tổng thống lớn:

Người Việt nam chúng ta có câu: “Thời thế tạo anh hùng hay anh hùng tạo thời thế.” Thường thì lúc đầu là thời thế tạo anh hung. Nhưng anh hung cũng phải đủ tài cán, sửa soạn để bắt thời cơ, thời thế. Thời thế có thể ví như những ngọn song lớn, lúc thủy triều dâng, đưa người anh hung lên đầu ngọn song. Nhưng người anh hung cũng phải đủ tài để đạp ngọn song, cỡi sóng, để tồn tại, để thực hiện những điều mình muốn làm, và những điều này có lợi cho quốc gia, dân tộc, có hậu quả tốt lâu bền, chứ không, với thời gian lâu dài chỉ toàn là hậu quả xấu, thì không thể gọi là anh hùng được. Trường hợp điển hình là Hitler, Mao trạch Đông và Hồ chí Minh.

Hitler, lợi dũng lòng yêu nước, tự ái dân tộc bị tổn thương sau vụ bại trận Thế Chiến thứ Nhất (1941 -1918), bị 2 Cường quốc Anh Pháp, buộc trả tiền thua trận quá cao, liền đó có cuộc khủng hoảng kinh tế (1929 – 1933), đã được đưa lên đầu ngọn song, lãnh đạo dân Đức; tuy nhiên sau đó, vì chủ trương chính sách kỳ thị chủng tộc, cho rằng giòng giống Aryen là đứng đầu thế giới, chủ trương chính sách hiếu chiến, bành trướng, tiêu diệt dân Do thái, đưa không những dân tộc Đức mà cả Âu châu và thế giới, đi vào cuộc Đệ Nhị Thế Chiến, mà hậu quả không những thảm bại cho Đức mà cả thế giới và  còn kéo dài cho tới hôm nay.

Mao trạch Đông và Hồ chí Minh cũng vậy. Nhờ Phong trào đòi độc lập, giải phóng các dân tộc bị trị, đã được đưa lên đầu thủy triều; nhưng lỗi lầm to lớn nhất của 2 người này là vội vã nhập cảng lý thuyết Mác Lê, cặn bã của văn hóa Tây phương, chủ trương đấu tranh giai cấp, bạo động lịch sử, xúi dục con đấu bố, vợ tố chồng, bạn bè tìm cách sát hại lẫn nhau, vứt bỏ mọi giá trị nhân bản, tốt đẹp cổ truyền, đưa đến một xã hội hội không còn tình người, kẻ này cấu xé kẻ khác, không đạo đức, chẳng ra con người, như xã hội cộng sản Tàu và Việt Nam hiện nay.

Được đưa lền đầu ngọn sống, tức là “Thời thế tạo anh hùng”; sau đó lấy những quyết định “Anh hung tạo thời thế”; nhưng những quyết định này không những phải tốt cho hiện tại, mà còn phải tốt và kéo dài cho tương lai. Đó mới thật là anh hùng. Nếu không chỉ là anh hung rơm hay là tội đồ của dân tộc. Lịch sử Việt Nam hiện đại, anh hung rơm đó là Dương văn Minh, tội đồ của dân tộc, đó là Hồ chí Minh. Dương văn Minh thì 3 lần thời thế đưa lên làm chủ tịch nhà nước, một lần với cuộc đảo chính 1/11/1963, một lần với cuộc chỉnh lý của tướng Nguyền Khánh, lần thứ 3 khi miền Nam đang thất thủ tháng 4 năm 1975, nhưng rồi sau đó thì bị những ngọn sóng của thời thế vùi dập. Hồ chí Minh thì nhập cảng lý thuyết Mác Lê vào Việt Nam, trong khi đó thì chính ông tự thú nhận trong quyển “Những mẫu truyện về cuộc đời Hồ Chủ tịch” tác giả là Trần dân Tiến, chính là ông, đã thú nhận khi đi họp Hội nghị Tours ở Pháp năm 1920, tiếng Pháp ông hiểu chữ được chữ không, không phân biệt nổi Đệ Nhị và Đệ Tam Quốc tế Cộng sản. Chủ thuyết này vẫn còn đang hoành hành ở Việt Nam, mà hậu quả xấu xa còn kéo dài không biết bao lâu. Hồ chí Minh quả là tội đồ của dân tộc.

Không những họ Hồ mà ngay chính cả Lénine và Mao.

Liên Xô thì đã vứt bỏ chủ nghĩ Mác Lê. Nhưng Trung cộng và Việt Nam thì vẫn còn giữ.

Viết đến đây tôi lại nhớ đến bức thư mà ông La Vũ gửi cho ông Tập cận Bình mới đây, theo đó:

“Cha chúng ta đều là đại công thần của Mao. Nhưng điều đáng tiếc đó là sau cuộc cách mạng Mao trạch Đông là một chế độ độc đảng, độc tài. Đây là điều khác biệt lớn nhất giữa Mao và Washington. Vì sau cuộc cách mạng Washington là một chế độ dân chủ.”

Ông La Vũ, hiện sống ở Hoa kỳ, con của ông La thụy Khanh, ông Tập cận Bình, hiện là lãnh đạo Trung cộng, con của ông Tập trọng Huấn, thân sinh của 2 ông đều đi theo Mao rất sớm, có thể nói lúc còn nhỏ, một người làm đến chức Phó Thủ tướng, Đặc trách về công an, tình báo, nội vụ, người kia cũng là Phó Thủ tướng, Đặc trách về Thông tin, Tuyên truyền, Ý thức hệ. Hai người vợ cũng rất thân với nhau. Tất nhiên những người con, trong đó có ông La Vũ và Tập cận Bình, là những người bạn nối khố, từ thưở nhỏ.

Chỉ đáng tiếc là ông Tập trọng Huấn và ông La thụy Khanh đều là nạn nhân của độc tài Mao, trong thời kỳ Cách mạng Hồng vệ binh (1964 – 1976), cả 2 đề bị cầm tù hay giam lỏng, có người phải nhảy lầu tự tử.

Bà Hillary Clinton, trong thời gian làm Ngoại trưởng, cũng có tuyên bố:

“Giới lãnh đạo Trung cộng hiện nay đang đi theo một chính sách phản lại lòng dân, đi ngược lại trào lưu tiến bộ của nhân loại là dân chủ, nhân quyền. Nhưng họ vẫn cố bám víu vào quyền hành. Làm như vậy chỉ làm khổ dân và làm trò cười cho người khác.”

III) Bà Hillary Clinton có đủ hoàn cảnh và những điều kiện để trở thành một người tổng thống lớn hay không?

1) Giả thuyết cho rằng bà Clinton không có đủ điều kiện:

Những người theo giả thuyết này đưa ra một số dữ kiện sau đây:

– Bà là một người “lươn lẹo, dối trá”, ít nhất có 1/4 dân Hoa kỳ không tin tưởng ở bà với một mực độ khá cao, mà để làm việc lớn, thì phải có lòng tin tưởng không phải là của toàn dân, nhưng cũng phải là của số đông, không có những thành phần chống đối quyết liệt. Có một tầng lớp dân Hoa kỳ chống đối bà quyết liệt.

– Đường lối quốc nội và hải ngoại của bà cũng chỉ là đi theo vết chân của Obama, có vẻ nói nhiều, nói hay, nhưng thực tế thì không được như vậy.

– Thêm vào đó, theo như dự đoán của một số nhà kinh tế, thì vào năm 2017, Hoa kỳ và có thể toàn thế giới sẽ lâm vào một cuộc khủng hoảng kinh tế, có tính cách chu kỳ cứ vào khỏang, xưa kia, là 20, 30 năm, nay ngắn hơn vào khoảng 10 hay hơn 10 năm. Một lý do nữa đó là nợ công chính phủ, riêng của Hoa kỳ, đã là 100% tổng sản lượng quốc gia, thế giới còn hơn nữa. Nhật bản là 400%, Trung cộng là 380 %; giá dầu hỏa vẫn còn thấp, những nước sống về dầu hỏa như Vénézuela, Iran, Nga v.v.., kinh tế rất khó khan, làm cho nền kinh tế thế giới rất bấp bênh, tụt xuống vực thẳm lúc nào không hay.

2) Giả thuyết cho rằng bà Clinton có đủ hoàn cảnh và điều kiện:

– Bà là một người có tài cá nhân và có kinh nghiệm nhất, hơn cả Bill Clinton và Obama. Cả ba người đều là luật sư lúc ban đầu, nhưng riêng bà được xếp vào hang 100 người luật sư giỏi nhất Hoa kỳ lúv bấy giờ. Bà có nhiều kinh nghiệm nhất, không những là 8 năm làm Đệ Nhất Phu nhân, 10 năm làm Thương Nghi sĩ và 4 Năm làm Ngoại trưởng. Trong thời gian làm Đệ Nhất Phu nhân, vào năm 1995, bà có tham dự một buổi họp về Quyền Phụ nữ, do Liên hiệp quốc tổ chức ở Bắc kinh, bà tuyên bố: “Quyền phụ nữ cũng là nhân quyển”, chỉ trích Trung cộng không những vi phạm nhân quyền mà còn miệt thị người phụ nữ, đã gây tiếng vang và sự bất mãn của giới lãnh đạo Trung cộng. Trong thời gian bà làm Ngoại trưởng, bà thường đi họp những hội nghị thường niên của các nước Đông Nam Á. Chính bà làm sống dậy hội nghị về các nước có liên quan đến sông Mékong. Bà có tâm sự là đã nhiều lần gặp những giới chức quan trọng nhất của Trung cộng, và đã ngay thẳng nói với họ: “Việc Trung cộng bảo biển Đông Nam Á là của mình dựa trên sự kiện địa lý và một vài dữ kiện như một vài đồng bạc, mảnh vụn của một vài chiếc tàu xưa kia, sự kiện này là hoàn toàn trái với luật quốc tế. Làm như Trung cộng thì Hoa kỳ cũng có thể làm, vì phía tây của Hoa kỳ, từ Alaska cho tới San Diego, giáp giới với biển Thái bình dương, còn việc đưa ra bằng chứng một vài mảnh vụn của những chiếc tàu nằm trong long biển thì quá dễ dàng. Nên nhớ là ít nhất từ sau Thế Chiến Thứ Hai, nhờ Hoa kỳ mà sự lưu thông hàng hải ở vùng biển Thái bình dương được dễ dàng và bảo đảm.”

Ngoài việc có tài và nhiều kinh nghiệm, nếu trường hợp bà đắc cử, thì bà được hưởng một tình trạng quốc nội và ngay cả quốc ngoại tốt, do Obama để lại:

– Về quốc nội, nhất là về kinh tế, nếu bà được đắc cử, thì bà được hưởng một tình trạng kinh tế tương đối tốt đẹp. Không cần đi quá xa, chúng ta chỉ cần so sánh tình trạng kinh tế hiện nay với 3 người tiền nhiệm của bà.

Với Bill Clinton, chồng bà, ông lên nhậm chức vào năm 1993, lúc này tinh trạng kinh tế và xã hội của Hoa kỳ sau một nhiệm kỳ của Georges Bush (cha) không mấy sang sủa, mặc dầu Hoa kỳ vừa mới chiến thắng Irak ở Koweit. Chính vì tình trạng quốc nội không sáng sủa, kinh tế khựng lại, sự bất mãn của cộng đồng da màu gia tăng, có những cuộc biểu tình đốt phá; chính vì vậy mà Clinton  đã dựa vào câu : “Nguy hiểm của Hoa kỳ không phải đến từ nước ngoài, mà đến từ lòng nước Hoa kỳ.” Và ông đã thắng cử.

(Phân tích của 2 tác giả không đúng. Một, kinh tế của Mỹ sút kém dưới thời Bush cha, 1988-1992, nhưng đang trên đà đi lên vào cuối nhiệm kỳ của Bush cha; giá dầu rất thấp 1992-1997. Hai, Bill Clinton gặp may do dân Mỹ luôn thích sự đổi mới, không thích bầu cho đảng Cộng Hòa nữa, vì đảng này đã nắm chức vụ tổng thống 3 nhiệm kỳ, từ 1980-1992.)

So với Georges Bush (con), thì không cần chứng minh, vì vừa mới nhậm chức thì đã xẩy ra vụ khủng bố 9/11, rồi chiến tranh A phu hãn, chiến tranh Irak.

So với Obama, thì cũng không cần dài dòng, vì vừa mới nhậm chức thì Obama bị cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2008, bắt đầu từ Hoa kỳ, sau đó lan tỏa ra thế giới.

Nếu bà Hillary Clinton thắng cử thì tương đối tình hình kinh tế Hoa kỳ tốt đẹp. Có người tiên đoán là vào năm 2017, Hoa kỳ và cả thế giới sẽ rơi vào một cuộc khủng hoảng kinh tế mới, họ đưa ra một số luận cứ như sau:

Họ dựa vào thuyết khủng hoảng chu kỳ, ngày xưa xa xôi, thì cứ 20 năm có một cuộc khủng hoảng, bay giờ thì ngắn hơn, cứ 10 năm. Hoa kỳ và thế giới vừa mới trải qua cuộc khủng hoảng 2008, nay cuộc khủng hoảng sẽ trở lại vào năm 20017 hay 20018, theo chu kỳ.

Thực ra lý thuyết chu kỳ này đã lỗi thời. Không cần đi vào lý thuyết, chúng ta cứ lấy thí dụ một cặp vợ chồng rời bố mẹ, lập gia đình: nào phải mua nhà, mua xe, mua đồ dùng cho gia đính, tất cả, vào thời xưa, có thể kéo dài độ 20 năm, rồi phải mua sắm cái mới, ngay cả căn nhà cũng phải tu bổ, đó chính là thuyết kinh tế khủng hoảng chu kỳ vậy. Nhưng ngày hôm nay khác, hiện chúng ta đang sống trong một nền văn minh “xài rồi bỏ”, đời sống những đồ dùng rất ngắn. Lấy muột thí dụ điển hình là điện thoại cầm tay hay chiếc bật lửa hút thuốc. Giới trẻ không cần xài lâu một chiếc điện thoại cầm tay, chỉ cần có một chiếc mới, với một vài công dụng hơn chiếc cũ là chúng bỏ chiếc cũ và mua chiếc mới. Những người hút thuốc lá, chỉ cần dùng chiếc bật lửa xài xong thì bỏ.

Vì vậy nên áp dụng lý thuyết khủng hoảng chu kỳ vào kinh tế hiện đại không còn hợp thời nữa.

Có người thì đưa ra nguyên do rằng kinh tế Mỹ và thế giới sẽ khủng hoảng vì nợ công càng ngày càng tăng. Có ngày chiếc bong bóng này sẽ bùng nổ đưa đến khủng hoảng. Thực ra quan niệm này chưa trở thành một lý thuyết và có tiền lệ. Nợ công đến mức độ nào, trong thời gian bao lâu, sẽ dẫn đến khủng hoảng. Chua một nhà kinh tế nào có thể lập thuyết về vấn đề, khác với khủng hoảng chu kỳ.

Đồng ý rằng nợ công của Hoa kỳ hiện nay lên đến 100% tổng sản lượng quốc gia, nợ công Nhật lên đế 400%, Trung cộng lên đến 382%, đấy là con số chính thức, nhưng thực tế với Trung cộng, con số này còn cao hơn nhiều. Đồng ý rằng kinh tế Nhật và kinh tế Trung cộng gặp khó khăn, nhưng bảo rằng đi đến khủng hoảng thì không đúng lắm.

Ngược lại kinh tế Hoa kỳ, nếu không nói là khởi sắc, thì cũng có thể nói là “tương đối tốt”, dựa vào một số dữ kiện su đây:

– Chỉ số thất nghiệp trên dưới 5%, đây là con số tốt, trong khi đó ở nhiều nước khác, ngay cả Âu châu, trung bình là 10%. Có người phản bác lại bảo rằng Hoa kỳ có tạo ra công ăn việc làm, nhưng những việc này chỉ có tính cách tạm thời, chứ không phải là công ăn việc làm tốt, lâu bền. Đồng ý. Nhưng đây là chiều hướng kinh tế hiện đại. Sau một thời gian  toàn cầu hóa kinh tể, bảo rằng chiều hướng này không còn nữa, thì không đúng, nhưng chỉ đúng với trường hợp những hang xưởng thật lớn, còn là khuynh hướng “Trở về quốc nội”. Khi trở về quốc nội, thì những hãng xưởng bậc trung và bậc nhỏ giữ một vai trò quan trọng, nên những công việc tạo ra, có tính chất tạm thời và không cần đến kỹ thuật thiệt cao. Hơn thế nữa ở Hoa kỳ, dù một người có kỹ thuật cao, con ông cháu cha, nhà giầu, nhưng khi họ thất nghiệp, chỉ cần một thời gian ngắn, là họ đi làm, chấp nhận dẽ dàng bất cứ một công việc gì đến với họ, chứ không ngồi ăn thất nghiệp.

– Một chỉ dấu khác tốt cho kinh tế Hoa kỳ đó là chỉ dấu đầu tư. Đường biểu diễn của chỉ dấu này không tăng mạnh, nhưng có tăng, đủ để tránh khủng hoảng.

– Chỉ dấu tốt thứ tới là chỉ dấu tiêu dùng, nhờ giá dầu hỏa thấp, nên dân Hoa kỳ có được thặng dư trong ngân khoản này, nên đã dùng tiền tiêu xài thứ khác, hay mua xe mới. Chỉ dấu mua xe mới tăng, khác hẳn với năm 2009, hãng xe lớn của Hoa kỳ lâm vào tình trạng phá sản. Một cách tổng quát, chỉ dấu tiêu thụ của dân tăng một cách tương đối vào năm qua.

– Chỉ dấu tốt cho kinh tế Hoa kỳ hiện nay, đó là thị trường chứng khoán. Tất nhiên thị trường này có lúc trồi xụt; nhưng tương đối thì thị trường này tăng, không tăng nhiều, nhưng có tăng, đủ để tránh cho một cuộc khủng hoảng gần, vào những năm 2017 hay 2018. Xa nữa thì không rõ.

– Những chỉ dấu tốt khác là cán cân ngoại thương và tăng trưởng tổng sản lượng: Cán cân ngoại thương đi từ con số – 5,7; -5,8 vào năm 2005; 2006, nay chỉ còn -2,4; -2,3 năm 2014; 2015. Tổng sản lượng quốc gia tăng, với con số + 2,2; + 2,4 năm 2013; 2014; năm 2015 là + 3,1. Tôi lấy con số một năm trước cho chính xác.

Đó là về kinh tế quốc nội, còn về đối ngoại thì như thế nào?

Người ta có thể nói, nếu bà Hillary Clinton thắng cử, thì bà cũng được hưởng một tình trạng chính trị đối ngoại tương đối tốt.

Phải công nhận rằng vào nhiệm kỳ đầu của Obama, ông này, phải chăng còn quá lý tưởng, nên đi theo một chính sách ngoại giao “ngây thơ”, giơ tay muốn bắt với thế giới Ả rập, như bài diễn văn ông đọc tại thủ đô Le Caire của Ai cập, và thủ đô Jakarta của Nam dương, một nước Ả rập lớn không những ở châu Á mà ở cả thế giới.

Không những vậy, ông còn muốn bắt tay với cả Trung cộng. Vào ngay những ngày đầu của nhiệm kỳ đầu, ông tuyên bố: “Trung cộng là một đại cường quốc, nhưng không hành xử có trách nhiệm như một đại cường quốc”, hy vọng rằng Trung cộng sẽ thay đồi.

Tuy nhiên đến nhiệm kỳ nhì, thì đường lối ngoại giao của ông đã thay đổi, không còn ảo tưởng về Trung cộng và thế giới Ả rập.

Đây là 2 vấn đề lớn mà nếu bà Clinton thắng cử phải đương đầu: vấn đề Trung đông trong đó có dính dàng đến Nga và Âu châu; vấn đề châu Á thái bình dương có liên quan đến Trung cộng.

Nhưng di sản mà Obama để lại có xấu như một vài người nghĩ hay không?

Cũng không đến nỗi xấu lắm, nếu không muốn nói là tốt.

Vấn đề Trung Đông, vấn đề chính ở đây là vấn đề Nhà nước Hồi giáo? Như tin mới nhất cho chúng ta biết, những người Hồi giáo cực đoan đã chiếm vùng này, định lập nên một Nhà nước Hồi giáo. Tuy nhiên ngày hôm nay, nhà nước này đã bị đánh bật ra khỏi vùng Moussoul, phía bắc Irak. Những lực lương tham chiến gồm có nhiều, trước tiên là Liên minh các nước Trung Đông đứng đầu bởi Hoa kỳ, sau đó có Nga và Syrie, rồi tới Iran, Thổ nhĩ kỳ và ngay cả Lực lượng người Kurkes, ở phía đông nam Thổ nhĩ kỳ, muốn trở thành độc lập. Có người trách Hoa kỳ ở Trung Đông là đã nhân nhượng chính quyền độc đoán độc tài Assad của Syrie, mà trước đây Obama đã dọa trừng phạt vì chính quyền này xử dụng võ khí hóa học để giết những lực lượg đối lập. Rồi Obama lại nuốt lời hứa. Thêm vào đó ông lại dung túng Iran, kí hiệp ước về vấn đề nguyên tử và bỏ cấm vận cho Iran; ngay cả yếu mền với Nga, công nhận một phần nào sự có mặt của Nga ở vùng này, mà quên đi sự kiện Nga gửi quân chiếm đóng vùng Krimée của Ukhraine.

Đồng ý có những sự kiện đó, nhưng đã từ lâu, chính sách ngoại giao của Hoa kỳ là chỉ có đông minh trong từng hoàn cảnh, chứ không có bạn lâu dài.

Trong hoàn cảnh chống khủng bố ở Trung Đông, Hoa kỳ chấp nhận bất cứ lực lương nào, quốc gia nào đóng góp vào việc loại trừ khủng bố, Nhà nước Hồi giáo trong vùng này. Chúng ta nên nhớ việc đánh bật Nhà nước Hồi giáo khỏi Irak, nước Iran, ngay cả Syrie, trong đó có Nga, Lực Lượng Kurkes giữ một vai trò quan trọng.

Bảo rằng Lực lượng Nhà nước Hồi giáo đã bị tiêu diệt 100% khi bị đánh bật khỏi cứ điểm quan trọng là thành phố Moussoul, thì không đúng; nhưng lực lượng Nhà nước Hồi giáo đã bị khá yếu ở vùng này. Đây là một di sản tương đối tốt đẹp, mà nếu bà Hillary Clinton , nếu đắc cử, được hưởng.

Về châu Á Thái bình dương và chiến lược chuyển trục của Hoa kỳ:

Đây là một vùng quan trọng và có lẽ sẽ nóng bỏng trong tương lai về vấn đề bang giao quốc tế.

Nhiều người thấy việc Obama đi sang Hàn châu dự cuộc Họp Thượng đỉnh G20, không được trải thảm đỏ tiếp đón, rồi việc Tổng thống Phi luật tân Duarte tuyên bố lung tung, làm ra có vẻ bỏ Mỹ, theo Trung cộng, thì nghĩ rằng chính sách chuyển trục của Hoa kỳ là thất bại.

Đó chỉ là cái nhìn ngắn hạn và hời hợt bề ngoài. Nếu nhìn sâu và dài hạn thì không phải như vậy.

Hoa kỳ đã thành công trong việc chuyển trục, đã đặt được mình vào cái thế tất thắng lâu dài về tương lai.

Thực vậy, người ta có thể nói chưa bao giờ Hoa kỳ có những Hiệp ước liên minh quân sự với những nước  hàng đầu châu Á như Nhật bản, Nam Hàn, Đài loan  và ngay cả Ấn độ, như vào lúc này.Chưa bao giờ Hoa kỳ có những cuộc tập trận hỗn hợp nhiều bằng hiện nay.

Hoa kỳ đã chuyển 60% lực lương hải quân sang châu Á Thái bình dương, ngân sách quốc phòng bị cắt giảm, nhưng ngân sách cho chấu Á thái bình dương vẫn tăng; như sự kiện Hoa kỳ vừa tăng cường Hạm đội Bảy, của vùng này, bằng một số tàu từ Hạm đội Ba, gần đây.

Có thể nói Obama đẵ đặt được thế chiến lược lâu dài ở vùng này, nhấn mạnh đến thế cờ, chứ không quan tâm đến một vài hành động và con tốt nhỏ.

Đây cũng là một di sản tốt, mà nếu bà Hillary Clinton đắc cử tổng thống, thì được thừa hưởng.

Người Việt Nam, xưa kia các cụ trồng dâu, nuôi tằm có câu: “Sẵn nong, sẵn né, sẵn cả con bé giữ em.”

Ngày hôm nay quả thực tình hình quốc nội và cả quốc ngoại của Hoa kỳ tương đối tốt. Nhưng “Con tằm Hillary Clinton” có nhả tơ tốt hay không.

Đây là một câu hỏi lớn và chờ tương lai trả lời.

Tuy nhiên dầu sao Hoa kỳ vẫn là một nước dân chủ, nếu con tằm Clinton không nhã tơ tốt, lấy những quyết định quan trọng, tốt để trở thành một vị tổng thống lớn, thì cũng không có thể nhả tơ xấu, vì sự quân bằng quyền lực, Thượng Viện và Hạ Viện không cho phép. Khác hẳn với những nước độc tài như Trung cộng, Việt Nam, Bắc Hàn của Mao, Hồ và Kim, cùng con cháu sau này, vẫn tiếp tục nhả tơ xấu, dù dân đã chán ghét.

Paris ngày 02/11/2016

Chu chi Nam và Vũ văn Lâm

 

anhbasam

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky | Leave a Comment »

►Bầu cử ở Hoa Kỳ, một sự sàng lọc chọn lựa kỹ càng của người dân

Posted by hoangtran204 trên 31/10/2016

“các ứng cử viên được sàng lọc kỹ càng như thế nào, mỗi công dân tự mình theo dõi cuộc tranh cử suốt cả năm, cân nhắc về chính sách cụ thể của mỗi ứng cử viên, cả về tư tưởng chính trị, chủ trương mọi mặt khi cầm quyền, cho đến đạo đức cá nhân trong gia đình, tư cách công dân trong suốt cuộc đời, để cuối cùng, người có tâm và có tầm cao hơn sẽ được lựa chọn,…”

 

Bầu cử ở Hoa Kỳ

Blog VOA

Bùi Tín

28-10-2016

h1

Ứng cử viên đảng Dân chủ Hillary Clinton (trái) và ứng cử viên đảng Cộng hòa Donald Trump. Ảnh: AP

Cuộc bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ thứ 45 sắp diễn ra vào ngày 8/11 này. Đa số các cuộc thăm dò dư luận đều cho rằng ứng cử viên của đảng Dân chủ, bà Hillary Clinton có nhiều hy vọng thắng ứng cử viên thuộc đảng Cộng hòa Donald Trump với đa số áp đảo.

Donald Trump là một đối thủ thật sự đáng nể. Là một nhân vật không giống ai, ônglàm cho cuộc bầu cử Tổng thống năm nay thêm gay go, sôi động chưa từng có, được bàn tán nhiều nhất từ xưa đến nay. Ông Trump là một nhà tỷ phú bất động sản, chưa hề giữ một chức vụ dân cử nào, cũng chưa từng tham gia chính quyền như tất cả các ứng cử viên tổng thống xưa nay. Nhưng điểm khác người lớn nhất ở ông Trump là lối ăn nói bỗ bã, hung hăng, đặc biệt là dùng chiêu thức mỵ dân. Ông khai thác tâm lý của khá đông người dân thường, nhất là dân da trắng ít học thức, tay nghề yếu, kiếm việc khó, trước những khó khăn trong cuộc sống, chán ngán với bộ máy chính trị và hành chính quan liêu cũ kỹ.

Ông đưa ra những chủ trương cực đoan quá khích như đuổi ngay người nhập cư bất hợp pháp, xây tường dọc biên giới với Mexico, trục xuất người theo đạo Hồi, giảm sự can thiệp của Hoa Kỳ ở nước ngoài, giảm thuế quy mô lớn.

Mở đầu tranh cử trong đảng Cộng hòa, ông Trump lần lượt đánh bại cả 12 nam nữ ứng cử viên đảng cộng hòa khác, và đầy tự tin vào vòng 2 đọ sức với ứng cử viên đảng Dân chủ Hillary Clinton.

Bước vào vòng hai, nhiều người lo cho bà Clinton phải đối phó với một ông Trump hung hăng, ăn nói bặm trợn, nổi tiếng là khinh thường phụ nữ, nhưng cái thế và lực của ông Trump bị sa sút nhanh.

Trước hết nhiều nhân vật lãnh đạo của đảng Cộng hòa công khai từ bỏ sự ủng hộ cho gà nhà, họ cho rằng ông Trump không có kinh nghiệm lãnh đạo quốc gia, ít am hiểu chính sách đối ngoại, an ninh, quốc phòng; theo họ, các chính sách cực đoan của ông Trump như xây tường dọc biên giới với Mexico, trục xuất người Hồi giáo và đuổi hết người nhập cư, rồi kết thân với nước Nga của Vladimir Putin là rất mạo hiểm, tệ hại khôn lường.

Trong 3 cuộc tranh luận tay đôi, bao giờ mở đầu ông Trump cũng xấn xổ tấn công, nhưng cứ đuối sức dần vì đuối lý trước lập luận chặt chẽ của bà Clinton, một luật sư có nhiều kinh nghiệm tranh cãi.

Ông Trump lại tấn công nhằm vào chuyện cá nhân gia đình. Ông Trump bị hẫng khi một loạt phụ nữ (hơn chục người) có cả cô hoa hậu tố cáo ông sàm sỡ, có thói khinh phụ nữ, khi gọi phụ nữ là «con lợn», ông ly dị vợ đến 3 lần. Chỉ riêng việc bị cáo buộc coi thường nữ giới và phân biệt chủng tộc đã làm ông mất phiếu nặng nề. Đã thế ông lại lên án cả giới truyền thông Hoa Kỳ. Tổng thống Barack Obama và Đệ nhất phu nhân Michelle công khai ủng hộ bà Clinton, cảnh báo «Donald Trump làm Tổng thống sẽ là rối loạn, đại họa cho Hoa Kỳ» càng làm cho uy tín ông Trump lao dốc. Dư luận Anh, Đức, Pháp, Nhật, Úc … đều bất lợi cho ông.

Trong thế tụt dốc, ông Trump lại phạm lỗi chết người là ca ngợi Hitler, Mussolini và tỏ cảm tình với ông Putin đang bị công luận Hoa Kỳ lên án gây tội ác ở Syria.

Cái hớ cuối cùng của ông Trump là cuối cuộc tranh luận thứ 3 ông tuyên bố «sẽ không công nhận kết quả bầu cử gian lận nếu bà Clinton đắc cử». Nhiều người cho rằng đó là một nhận định thiếu cơ sở. Thêm nữa đó là một lời phỉ báng cả chế độ dân chủ thuần thục, cơ sở chính trị của cuộc bầu cử mà ông tự nguyện tham gia. Một nhà bình luận cho rằng với suy nghĩ đó, ông Trump đã «tự bắn súng vào chân» để khó có hy vọng bước vào Tòa Bạch ốc.

Đảng Cộng hòa còn lo là sẽ mất luôn thế đa số ở Thượng viện (hiện nay là 54/100) vì những hớ hênh của ông Trump.

Trong cuộc vận động bầu cử ông Trump có vài lần nhắc đến VN, không muốn đầu tư buôn bán với VN, vì cho rằng người tiêu thụ và lao động Hoa Kỳ bị thua thiệt. Hầu như chắc chắn rằng nếu đắc cử ông Trump sẽ ngừng ngay chiến lược xoay trục sang Châu Á – Thái Bình Dương của Tổng thống Barack Obama.

Qua cuộc bầu cử năm 2016, người dân VN càng thấy rõ nền dân chủ Hoa Kỳ được vận hành cụ thể ra sao, các ứng cử viên được sàng lọc kỹ càng như thế nào, mỗi công dân tự mình theo dõi cuộc tranh cử suốt cả năm, cân nhắc về chính sách cụ thể của mỗi ứng cử viên, cả về tư tưởng chính trị, chủ trương mọi mặt khi cầm quyền, cho đến đạo đức cá nhân trong gia đình, tư cách công dân trong suốt cuộc đời, để cuối cùng người có tâm và có tầm cao hơn sẽ được lựa chọn, xứng đáng là người đứng đầu của nước dân chủ vào loại thuần thục nhất, cường quốc toàn diện số 1 của thế giới văn minh.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Nghị sĩ trẻ Hong Kong thách thức 10.000 người biểu tình

Posted by hoangtran204 trên 27/10/2016

Nghị sĩ trẻ Hong Kong thách thức 10.000 người biểu tình

26-10-2016

TTO – Bất chấp việc bị cấm xuất hiện trước Hội đồng lập pháp Hong Kong (LegCo) và sự bủa vây của hơn 10.000 người phản đối bên ngoài, hai nghị sĩ Yau Wai-ching và Baggio Leung vẫn tiến vào phòng họp để khẳng định tư cách nghị sĩ.

Hai nghị sĩ Yau Wai-ching (trái) và Baggio Leung (phải) tại Hội đồng lập pháp Hong Kong ngày 26-10 – Ảnh: Reuters

Theo Reuters, ngày 25-10, Chủ tịch LegCo Andrew Leung tuyên bố lễ tuyên thệ lại của hai nghị sĩ Wai-ching và Leung sẽ bị trì hoãn. Hai thành viên của đảng Youngspiration sẽ tạm thời không được công nhận tư cách nghị sĩ và bị cấm tham gia vào các cuộc họp của LegCo.

Quyết định của Chủ tịch LegCo đã xoa dịu nhiều người ủng hộ chính quyền trung ương Bắc Kinh nhưng họ kiên quyết đòi loại hai nghị sĩ trẻ khỏi LegCo. Những người này đã quyết định tổ chức một cuộc biểu tình bên ngoài LegCo vào ngày 26-10 để gây áp lực lên chính giới.

Cuộc biểu tình đã diễn ra theo đúng kế hoạch, bắt đầu từ khoảng 9g sáng (giờ địa phương), hai giờ trước khi LegCo bắt đầu một cuộc họp bình thường. .

Người biểu tình phản đối Wai-ching và Leung tập trung rất đông bên ngoài LegCo – Ảnh: Reuters

Báo Tuổi Trẻ

___________

 

 

..

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Biểu Tình và Lập Hội | Leave a Comment »

►Ông Putin làm xúc xích ở Mỹ

Posted by hoangtran204 trên 20/10/2016


 

“Với một vị tổng thống Mỹ được bầu lên trong cảnh ồn ào hỗn láo như thế, vậy “phép lạ nào” khiến mức sống của dân Mỹ trung bình càng ngày càng vượt xa dân Nga?- Phép lạ đó là chế độ dân chủ tự do.

Ông Putin làm xúc xích ở Mỹ

Ngô Nhân DụngNgô Nhân Dụng
Nguoi-Viet.com

Đọc tiếp »

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Hoa Ky, Chinh Tri Xa Hoi, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Trump, Clinton và chính sách đối ngoại của họ ở các nước Châu Á

Posted by hoangtran204 trên 16/10/2016

Trump, Clinton và Châu Á

Ngô Nhân Dụng

Ngô Nhân Dụng

Nguoi-viet.com

Trong thời Chiến Tranh Lạnh, mỗi lần dân Mỹ đi bầu tổng thống người ta lại chú ý coi Cộng Sản Liên Xô sẽ “ủng hộ ứng cử viên nào!”

Năm 1968, ứng cử viên Richard Nixon đã sai Henry Kissinger đến gặp Anatoly Dobrynin, đại sứ Nga ở Washington để yêu cầu chính phủ Nga “trung lập,” đừng làm gì gây ảnh hưởng trên cuộc tranh cử. Ðể làm quà cho Dobrynin, Kissinger báo trước nếu đắc cử, ông Nixon sẽ rút quân Mỹ khỏi Việt Nam, dù sau đó Cộng Sản có thắng cũng chấp nhận.

Năm nay, chính phủ Nga có vẻ muốn gây ảnh hưởng trong cuộc bầu cử. Một cố vấn của Vladimir Putin mới nói với phóng viên đài CNN rằng nếu bà Hillary Clinton thắng, “sẽ có chiến tranh!” Trước đó, Nga đã đưa hỏa tiễn Iskander-M đến aliningrad, phía Bắc Ba Lan và Lithuania; có khả năng gắn bom nguyên tử bắn tới các thành phố lớn ở Âu châu.

Trong khi đó, đài truyền hình NTV của chính phủ Nga bảo dân chúng hãy lo tìm chỗ tránh bom ngay gần nhà mình nhất, nếu cần thì có thể chạy tới ngay.

Các nước Châu Á, ngay cả Trung Cộng, không nước nào có vẻ muốn gây ảnh hưởng trên tâm lý cử tri Mỹ năm nay.

Chính quyền Bắc Kinh tất nhiên giữ miệng kín bưng; nhưng ngay cả dư luận dân chúng nước Tàu cũng phân vân trước cuộc tranh cử ở Mỹ. Vì cả giữa hai ứng cử viên đều chống Trung Cộng, họ không biết ai đắc cử thì lợi cho mình hơn!

Dân lên mạng internet ở Trung Quốc tỏ ra rất vui khi thấy trong cuộc tranh luận lần thứ nhì giữa Donald Trump và Hillary Clinton, cái tên “China” chỉ được nói tới bốn lần – cuộc tranh luận đầu nói 12 lần. Bớt nói tới, tức là bớt chửi!

Trong số các đồng minh của Mỹ ở Châu Á, dân Nhật Bản chú ý đến vụ bầu cử ở Mỹ hơn. Và họ rất lo ngại về ông Donald Trump. Trong khi tranh cử sơ bộ, ông Trump đả kích nước Nhật nhiều lần về “tội” bán quá nhiều hàng sang Mỹ và mua quá ít. Trong cuộc tranh luận đầu tiên, ông Trump lại nhắc đến Nhật Bản khi nói đến chính sách ngoại giao của ông. Ông chủ trương các nước đồng minh không trả tiền thì không được bảo vệ. Ðiều này ông đã từng nói, dọa sẽ không bảo vệ các nước miền Baltic nếu quân Nga tấn công, vì các nước này không đóng đủ tiền cho minh ước NATO. Ông Trump cũng từng đề nghị Nhật Bản, Nam Hàn, phải làm bom nguyên tử để tự bảo vệ, không nên để dân Mỹ phải chịu! Trong lần tranh luận đầu, ông Trump nói, “Chúng ta không thể bảo vệ Nhật Bản, một quái vật khổng lồ (a behemoth), đang bán cho chúng ta hàng triệu chiếc xe hơi!” Nghe những lời tuyên bố đó, dân Nhật nghiêng về phía bà Clinton cũng dễ hiểu.

Một nước nhỏ nhất Châu Á lại theo dõi cuộc tranh cử ở Mỹ rất kỹ là Singapore. Ðiều khiến chính quyền và năm triệu dân chúng hòn đảo này lo lắng là số phận thỏa hiệp Mậu Dịch Xuyên Thái Bình Dương, TPP (Trans-Pacific Partnership). Ông Trump chống TPP; cũng như chống các thỏa ước tự do mậu dịch khác. Bà Clinton cổ động cho TPP khi còn làm ngoại trưởng, nay cũng chống vì đa số đảng Dân Chủ vẫn chống. Nếu dân Singapore lo lắng tương lai TPP thì chắc dân Nhật, Malaysia, Brunei, Úc, Tân Tây Lan và Việt Nam, cũng lo như vậy.

Nhưng điều khiến dân Singapore lo lắng hơn cả vụ TPP, là chính sách Mỹ sẽ thay đổi ra sao trong việc đối đầu với Trung Cộng ở vùng biển Ðông Nam Á, nếu ông Trump đắc cử? Nước Mỹ hiện sử dụng một quân cảng ở Singapore, và quốc gia nhỏ xíu này được chính quyền Obama đặt lên tầm quan trọng ngang với Úc và Nhật Bản, một điều khiến Bắc Kinh đã tỏ ra tức giận. Nếu ông Trump nhìn các vấn đề ngoại giao theo lối tính toán lời lỗ khi kinh doanh, thì ông có thấy Singapore đáng bảo vệ hay không? Ông Miles Yu, giáo sư về lịch sử ngoại giao tại Học Viện Hải Quân Mỹ (US Naval Academy) ở Annapolis, Maryland, cho rằng bà Clinton sẽ gây khó khăn cho Bắc Kinh hơn ông Trump.

Nhưng liệu giới lãnh đạo Bắc Kinh có muốn ông Donald Trump lên làm tổng thống Mỹ hay không? Không ai biết. Họ ghét bà Hillary Clinton, điều này chắc chắn. Nhưng họ biết rõ về bà cựu ngoại trưởng Mỹ, biết bà muốn gì và suy nghĩ thế nào, sau 21 năm nằm trong chính quyền và Quốc Hội Mỹ. Có thể nói bà Clinton là ứng cử viên tổng thống được quốc tế biết rõ nhiều nhất, so với các cựu tổng thống Ronald Reagan, Bill Clinton và George W. Bush, cũng như Barack Obama, trc khi họ nhậm chức. Còn Donald Trump, ông hoàn toàn là một ẩn số. Nếu bà Clinton thất cử, nhiều người ở Bắc Kinh sẽ mở rượu mừng, nhưng sau đó họ sẽ bù đầu tìm hiểu xem ông Trump sắp làm gì!

Năm 2013, sau khi bà Clinton rời chức ngoại trưởng, tạp chí Hoàn Cầu Thời Báo (Global Times) của Trung Cộng đã viết rằng bà là “nhà chính trị Mỹ đáng ghét nhất;” đối với các công dân mạng ở Trung Quốc. Năm 1995, với tư cách đệ nhất phu nhân Mỹ đến dự hội nghị thế giới về phụ nữ tại Bắc Kinh, bà Clinton đã lớn tiếng đả kích chính quyền Trung Cộng xâm phạm nhân quyền; sau đó báo và đài của họ không còn loan báo bất cứ tin tức nào về bà nữa. Trong một thông điệp bị tiết lộ vào Tháng Chín năm 2015, bà Clinton đã chỉ trích chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình là “vô liêm sỉ” (shameless), vì trong khi ông ta tổ chức một cuộc tiếp tân về “quyền tự do của phụ nữ” tại trụ sở Liên Hiệp Quốc, thì chính quyền Trung Cộng đang bắt giữ năm phụ nữ Trung Hoa biểu tình ôn hòa tại Bắc Kinh, chỉ để biểu dương cùng những quyền tự do đó!

Năm 2008, bà Clinton đang giành nhau với ông Obama trong đảng Dân Chủ, bà đã đề nghị Tổng Thống George W. Bush hãy ra lệnh tẩy chay Thế Vận Hội ở Bắc Kinh.

Năm 2010, bà Clinton là chính khách Mỹ đầu tiên lên tiếng, ngay tại Hà Nội, rằng quyền tự do hàng hải trong vùng Biển Ðông là “quyền lợi quốc gia” của chính phủ Mỹ. Cộng Sản Trung Hoa coi bà là người chủ chốt tạo ra chính sách “chuyển trục sang Châu Á” của chính quyền Obama.

Trong số những emails mới bị WikiLeaks tiết lộ, có một bài diễn văn bà Clinton đọc cho các nhân viên ngân hàng Mỹ, do Goldman Sachs tổ chức vào năm 2013, trong đó bà kể những cuộc đối đầu với giới lãnh đạo Trung Cộng trong thời gian còn làm ngoại trưởng. Bà từng nói với các viên chức ngoại giao Trung Cộng rằng, nếu Bắc Kinh đòi làm chủ cả vùng Biển Ðông Nam Á, thì chính phủ Mỹ cũng có thể tuyên bố cả Thái Bình Dương là “Biển của nước Mỹ!” Bắc Kinh chỉ dựa trên những di vật như đồ gốm, thuyền đánh cá từ thời xa xưa để lại, trong khi nước Mỹ có chứng cớ là những chiến dịch quân sự thời Thế Chiến Thứ Hai: “Chúng tôi đã giải phóng Thái Bình Dương! Chúng tôi đã bảo vệ Thái Bình Dương! Chúng tôi có thể gọi đó là Biển Hoa Kỳ, từ bở biển California sang tận Philippines!” Khi nhà ngoại giao Trung Cộng đáp lại rằng nước Tàu có thể đòi Hawaii thuộc về mình, bà Clinton trả lời: “Xin lỗi, Nước Mỹ đã mua Hawaii! Có giấy tờ làm chứng!”

Trong bài diễn văn (có trả tiền) tại hãng Goldman Sachs, bà Clinton nói với cử tọa rằng Trung Cộng muốn làm chủ cả vùng biển Ðông Nam Á. Bà nói người Trung Hoa tha hồ đòi chủ quyền, đó là quyền của họ, nhưng nước Mỹ phải đẩy lùi họ. Nếu không bị ai đẩy lùi, Trung Cộng sẽ có thể “thắt họng” con đường chuyên chở 48% hàng hóa trao đổi trên thế giới, cũng như “chặn họng” các nước chung quanh vùng này.

Bà Clinton cũng tiết lộ rằng trong giới lãnh đạo nước Trung Hoa, các tướng lãnh là những người ủng hộ thái độ gây hấn của Bắc Hàn mạnh nhất, chính họ ảnh hưởng trên cả đảng Cộng Sản. Bà cho biết đã nói thẳng với Bắc Kinh rằng nếu họ không ngăn cản Bắc Hàn, thì nước Mỹ sẽ không thể bất động. Chính phủ Mỹ sẽ “đặt chung quanh nước Tàu một hàng rào hỏa tiễn phòng thủ.” Và “sẽ đưa nhiều chiến hạm tới vùng biển chung quanh.” Lời đe dọa này đã thể hiện trong năm 2016, khi Nam Hàn đón nhận hệ thống phòng thủ không phận (THAAD) và các cuộc tập trận chung với Nhật Bản và Nam Hàn.

Với tất cả những gì Bắc Kinh biết về thái độ của Hillary Clinton trong quá khứ, họ biết bà sẽ là một tổng thống Mỹ cứng rắn đối với Trung Cộng.

Nhưng không chắc họ sẽ vui mừng nếu ông Donald Trump đắc cử. Bởi vì họ không biết thực sự ông ta chủ trương thế nào. Hầu hết những lời ông chi trích Bắc Kinh đều dựa trên chủ trương chống tự do mậu dịch.

Ông Trump đã tỏ ra ngưỡng mộ Tổng Thống Nga Putin, coi là một nhà lãnh đạo “mạnh” hơn ông Obama. Liệu ông ta có khen tài ông Tập Cận Bình vì ông này cũng thâu tóm gần hết quyền hành vào trong tay sau ba năm tại chức hay không? Tập Cận Bình không thể đánh cá “ủng hộ” ông Trump được, vì đó là một con người khó đoán trước. Vì thế Bắc Kinh sẽ không muốn nói và làm gì ảnh hưởng tới cuộc tranh cử ở Mỹ. Vladimir Putin thì khác hẳn, ông muốn nhúng ta vào tất cả mọi nơi trên thế giới, nếu có thể!

https://anhbasam.wordpress.com/page/3/

___________

Châu Á Đứng Dậy (2008)

Sau khi TT Obama đắc cử, Aaron I. Friedberg đã  viết bài «    và  » đăng trong tạp chí Foreign Affair tháng 1 và 2/ 2009. (Trần Hoàng dịch)

Giáo sư  Aaron I. Friedberg đã  khuyến cáo  Mỹ nên quay trở lại Châu Á. Trong nhiệm kỳ đầu 2008-2012, TT Obama đã thực hiện đúng bài bản như trong bài Châu Á Đứng Dậy vạch ra.

Trong nhiệm kỳ 2 của TT Obama 2012-2016 mối quan hệ giữa Mỹ và Trung quốc có thay đổi gì như bài bình luận “Mỹ và Trung Quốc trong thế cờ mới” của tác giả Lữ Giang không?

Chắc chắn là KHÔNG.  Mời các bạn đọc các bài tiếp theo trong loạt bài này trong các ngày tới.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chính Sách Đối Ngoại, chính trị Hoa Kỳ ở Châu Á | Leave a Comment »

►Những nghị viên rất trẻ ở Hồng Kông và lời tuyên thệ nhậm chức khác với thông lệ

Posted by hoangtran204 trên 13/10/2016

Các nghị gật hay đại biểu quốc hội VN nên xem phim và đọc bài này để học hỏi những nghị viên trẻ ở Hồng Kông, những nghị viên can trường, đầy lòng nhiệt huyết, yêu sự độc lập và tự do của Hồng Kông, và khinh bỉ Trung Quốc.

Những người rất trẻ ở Hồng Công

FB Mạnh Kim

12-10-2016

Các người có thể xiềng xích tôi, các người có thể tra tấn tôi, các người thậm chí có thể tàn phá cơ thể này nhưng các người không bao giờ có thể cầm tù được tâm hồn tôi” – thêm vào lời tuyên thệ nhậm chức nghị viên Hội đồng lập pháp Hong Kong (Legco), hôm nay, 12-10-2016, tân nghị viên Nathan Law Kwun-chung, 23 tuổi, đã phát biểu như vậy (dẫn lại lời Mahatma Gandhi).

(Sau khi tuyên thệ, Nathan Law đã công khai và lịch sự chất vấn ông Tổng Thư ký nghị viện Kenneth Chen đã dựa trên quyền lực gì để không cho phép 3 nghị viên trẻ (Leung, Yiu, Yau) tham dự cuộc họp sắp tới để bầu cử chức vụ tân Chủ tịch Hội đồng Nghị viên Hồng Kong.

(Chỉ vì trước khi Nathan Law tuyên thệ, ông Tổng Thư ký Kenneth Chen đã không chấp nhận lời tuyên thệ của 3 nghị viên trẻ, đòi hỏi họ phải tuyên thệ đúng bản mẫu, và đã không cho họ ký tên hoàn tất thủ tục tuyên thệ; vì 3 nghị viên trẻ này đã thay đổi nội dung và tuyên thệ khác với lời tuyên thệ mẫu.)

Nathan Law, một trong những thủ lĩnh Phong trào Dù Vàng 2014, từng là Tổng thư ký Liên đoàn Sinh viên sau 79 ngày Hong Kong sục sôi với chiến dịch Dù Vàng. Cậu cũng là một trong 5 thủ lĩnh sinh viên ngồi trên bàn đàm phán mặt đối mặt với đại diện chính quyền Hong Kong. Tháng 4-2016, Nathan Law cùng một số bạn, trong đó có Joshua Wong Chi-fung (Hoàng Chi Phong) thành lập đảng Demosisto…

Vài phút trước tuyên bố đanh thép của Nathan Law, nghị viên trẻ Sixtus “Baggio” Leung Chung-hang, 30 tuổi, thành viên đảng Youngspiration, cũng gây sốc khi quấn băngrôn xanh ghi hàng chữ “Hong Kong không phải Trung Quốc”. Và thay vì nói “Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa”, Sixtus Leung nói “Cộng hòa Nhân dân Tàu Chệt” (tạm dịch từ chữ “cheena”, từ miệt thị Trung Quốc trong tiếng Nhật).

Ông Tổng thư ký Hội Đồng Lập Pháp Kenneth Chen nói Sixtus Leung đổi lời tuyên thệ, vì dùng chữ “quốc gia” Hồng Kông (Hồng Kong nation), ông Chen yêu cầu Sixtus tuyên thệ lại cho đúng, nại lý do rằng Hồng Kông không phải là quốc gia, và không nên cầm cờ…

Trong khi đó, cô tân nghị viên Yau Wai-ching, 25 tuổi, cũng thuộc đảng Youngspiration, nói rằng cô ủng hộ Hong Kong độc lập khỏi Trung Quốc và từ chối tuyên bố trung thành với Bắc Kinh. “Tôi, Yau Wai-ching, trang trọng thề rằng tôi sẽ trung thực và trung thành với QUỐC GIA Hong Kong và sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ và che chở cho những giá trị Hong Kong”.

Ông Tổng Thư Ký  Kenneth Chen yêu cầu cô phải tuyên thệ lại cho đúng, nại lý do rằng Hồng Kông không phải là quốc gia. Yau Wai-ching sửa lại rằng cô sẽ trung thành với “đặc khu Hong Kong thuộc Cộng hòa Nhân dân đỉ chó Tàu Chệt” (tạm dịch từ “People’s Refucking of cheena”).

Lời tuyên thệ này cũng không được ông tổng thư ký Kenneth Chen đồng ý, do đó, ông Chen sẽ lên lịch cho cô và hai nghị viên bạn của cô sẽ tuyên thệ vào một ngày khác. 

Edward Yiu đã thêm vào lời tuyên thệ là hứa rằng ” tranh đấu cho quyền bầu cử phổ quát thực sự” cũng đã bị ông Chen không chấp thuận.

* quyền bầu cử phổ quát là tự do ra ứng cử và bầu cử. Người dân nào cũng có quyền tự do ra ứng cử mà không cần sự giới thiệu của Mặt Trận tổ quốc hay bất cứ đảng đoàn thể nào. Có nơi đòi hỏi chỉ cần 500 người dân ký tên giới thiệu là đủ điều kiện ra ứng cử. Có quyền đi bầu hoặc không đi bầu. 

 

Eddie Chu Hoi-dick, 38 tuổi, một tân nghị viên khác, đọc đúng bản tuyên thệ nhưng ở phần cuối lại thêm câu: “Dân chủ và tự quyết. Chuyên chế sẽ chết!”.

Eddie Chu không là gương mặt mới trong phong trào dân chủ Hong Kong. Năm 2006, anh từng tham gia chiến dịch cứu cầu tàu Star Ferry và sau đó là cầu tàu Queens trước nguy cơ hai di tích lịch sử này bị xóa xổ để làm đường. Chu, tốt nghiệp Đại học Trung Quốc Hong Kong (Chinese University of Hong Kong), từng là thông tín viên quốc tế của tờ Minh Báo, từng đến Pakistan, Afghanistan và Iran. Sau vụ cầu tàu Queens, Eddie Chu thực hiện một chiến dịch lớn hơn chống lại dự án đường xe lửa cao tốc xuyên biên giới với kế hoạch xóa sổ nhà ở của hơn 100 gia đình tại làng Tsoi Yuen ở Yuen Long…

Cần nhắc lại, cuộc bầu cử Hội đồng Nghị Viện Hồng Kông (ngày 4-9-2016) thu hút hơn 2 triệu cử tri (chiếm gần 60% cử tri đăng ký), với sự tham gia nhiều đảng mới do các chính trị gia trẻ tuổi thành lập.

Sonny Shiu-Hing Lo, giáo sư Viện giáo dục Hong Kong, tác giả quyển “Hong Kong’s Indigenous Democracy”, nói rằng, một chương mới đã mở ra cho chính trị Hong Kong khi ngày càng có nhiều thủ lĩnh trẻ mang khuynh hướng cấp tiến và chống đối mạnh mẽ sự lệ thuộc Trung Quốc.

“Cuộc bầu cử này cho thấy một sự thay đổi thế hệ trong phong trào ủng hộ dân chủ” – Sonny Shiu-Hing Lo nói. “Không chỉ chiến thuật của thế hệ mới này là mới mẻ mà ý tưởng của họ cũng mới mẻ. Vì thế, có thể thấy Bắc Kinh sẽ phải nhức đầu. Bắc Kinh không thể áp dụng các chiến thuật cũ chẳng hạn đồng hóa để nói chuyện với thế hệ dân chủ mới này, bên trong cũng như bên ngoài Legco” – Sonny Shiu-Hing Lo nhận định tiếp.

Jason Ng, tác giả quyển “Umbrellas in Bloom” (Những Chiếc Dù Nở Hoa), dự báo sự xuất hiện của những cuộc trình diễn “pháo hoa chính trị”, khi mà những người trẻ tuổi có thiên hướng chính trị cao đã giành lấy tấm áo choàng từ những nhân vật dân chủ tự do (nhóm dân chủ ôn hòa và hơi có chút nghiên về cánh tả ) được biết dưới cái tên “nhóm những nhà ủng hộ dân chủ” (pan-democrat –nhóm dân chủ thích tự do, ủng hộ tôn trọng pháp quyền, ủng hộ xã hội dân sự, đấu tranh nhân quyền, công lý cho xã hội, nhưng các chính sách kinh tế của nhóm pan- democrat thì thay đổi. Nhóm pan-democrat này đối lập với nhóm thân Trung Cộng).

Cần nói thêm, nhóm “pan-democrat” thành lập năm 1986, là những nhà hoạt động thoát thai từ các phong trào thanh niên từ thập niên 1970. “Muốn hay không, “pan-democrat” cũng phải thấy rằng một sự chuyển giao thế hệ đang hình thành” – Jason Ng nói.

Khác biệt giữa “pan-democrat” với những nhà dân chủ trẻ hiện nay là thế hệ trẻ sẵn sàng “chơi liều cao” và “đô mạnh”, dám phá vỡ nguyên tắc truyền thống để đòi hỏi một nền dân chủ rộng mở hơn và đặc biệt phải độc lập với sự cai trị từ Bắc Kinh. Nếu cần đối đầu với bạo lực đàn áp từ Bắc Kinh, họ luôn sẵn sàng.

Họ đã thể hiện điều đó rồi, vào hôm nay, trong phiên tuyên thệ. Chưa bao giờ trong lịch sử Legco lại có một buổi tuyên thệ như thế!

………

(Shina viết theo kanji là 支那, có lẽ dịch là “Tàu Chệt”? Xin các vị giỏi tiếng Hoa và tiếng Nhật chỉ giúp)

La to “độc tài, độc tài”, các nghị viên trẻ Hong Kong đã làm náo động… Bắc Kinh sáng nay (ảnh: Nathan Law đang phát biểu – CNN)

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Thời Sự | Leave a Comment »

►Cuộc tranh luận lần thứ 2 giữa Hillary Clinton và Donald Trump 9-10-2016

Posted by hoangtran204 trên 11/10/2016

Cuộc tranh luận lần thứ 2 (trong 3 cuộc tranh luận) giữa hai ứng cử viên Clinton và Trump trước khi có cuộc bầu cử vào tháng 11/2016.

Hy vọng rồi đây người dân VN sớm có quyền ứng cử và bầu cử tự do như bao nhiêu nước dân chủ khác. Và người dân sẽ chứng kiến những cuộc tranh luận giữa các ứng cử viên độc lập không đảng phái, với ứng cử viên do đảng CsVN hay Mặt Trận TQ đề cử. 

Còn hiện nay vì đảng CsVN quá sợ hãi các ứng viên độc lập không phải là đảng viên đảng CsVN, nên mới bày đặt ra chuyện phải có Mặt trận Tổ quốc giới thiệu mới được ra ứng cử! 

Chưa hết.

Đảng CsVN không cho bất cứ ai muốn thành lập đảng phái đối lập nào khác để cạnh tranh với đảng trong việc phát triển đất nước; thí dụ, đưa ra kế hoạch khác (với đảng csVN) trong việc phát triển giáo dục, y tế, lương công nhân…

(Thí dụ, cải thiện chương trình đào tạo thầy cô giáo, tăng lương cho các thầy cô  để họ không cần dạy thêm, để họ dành thời gian soạn bài, chấm bài, giảng dạy tận tâm; tăng lương cho các y tá để chặn đứng vòi vĩnh tiền của bệnh nhân; khi doanh nghiệp nước ngoài thuê mướn công nhân VV, luật lao động VN sẽ ấn định gia tăng lương công nhân hàng năm lên 30% so với lương hiện nay… đảng csVN nắm quyền từ 1954 ở miền Bắc, và 1975 ở miền Nam, 41 năm qua đảng ở vị trí lãnh đạo độc quyền, nhưng đảng không làm được những điều này.)

Nhưng đảng cũng vẫn còn sợ, nên đảng phải đẻ ra thêm một thứ khác…

Đảng CsVN rất sợ có ngày các đảng phái khác ra tranh cử, nên đảng tự đẻ ra hiến pháp, và thòng thêm điều 4 trong bản hiến pháp. Theo điều 4 HP, vai trò lãnh đạo đất nước thuộc về đảng cộng sản!!!

Ôi! Thiệt là chết nhát. Nhưng buồn cười là đảng lại dán khẩu hiệu khắp hang cùng ngỏ hẻm, tự khen và tự xưng, “quang vinh”! Quá tội nghiệp. 

1960, ông HCM, một hôm đi dã ngoại chơi, ông vui miệng ghé vào tai phóng viên báo Nhân Dân nói: năm 1945 chúng ta chưa có tới 500 đảng viên toàn quốc, mà đã làm cách mạng tháng 8, và tuyên bố độc lập (Đèn Cù, của Trần Đỉnh). Ngày 3-2-2015, TBT Nguyễn Phú Trọng nói, có 160.000 đảng viên đảng CsVN đã chết trong cuộc chiến tranh kháng Pháp, và Mỹ. Đây là những con số rất nhỏ so với 3-4 triệu người miền Bắc đã chết khi đảng CsVN phát động chiến tranh 1954-1975.

 

 

 

___________

 

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Thời Sự | Leave a Comment »

►Tài liệu mật của Ban Tổ chức Trung ương, Bộ Công Thương (do Nguyên Bộ Trưởng Vũ Huy Hoàng ký) và Tỉnh ủy Hậu Giang trong việc bổ nhiệm ông Trịnh Xuân Thanh

Posted by hoangtran204 trên 17/06/2016

16-6-2016

Kính gửi quý vị tài liệu mật của Ban Tổ chức Trung ương, Bộ Công Thương(do Nguyên Bộ Trưởng Vũ Huy Hoàngký) và Tỉnh ủy Hậu Giang trong việc bổ nhiệm ông Trịnh Xuân Thanh làm Phó Chủ tịnh tỉnh Hậu Giang.

H1

H2

H3

 Ngày 17-10-2013, tỉnh ủy Hậu Giang Huỳnh Minh Chắc gởi ban Tổ chức Trung Ương xin cho ông Trịnh Xuân Thanh về làm phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang. Ông Hải ký công văn, ngày 14-1-2014, trả lời công văn của tỉnh Hậu Giang. Nhưng, 4 ngày sau, ông Hải viết thêm công văn ký ngày 20-1-2014 phủ định công văn ngày 14-1-2014 của ông, và có vẻ như công văn sau phủ định công văn trước: không đồng ý tỉnh Hậu Giang bổ nhiệm ông Trịnh Xuân Thanh, và ông Hải đòi tỉnh ủy HG nếu có bổ nhiệm ai khác thì phải trao đổi với ban Tổ chức Trung ương. Nhưng Tỉnh ủy HG làm như không nhận được, hoặc không quan tâm công văn ngày 20-1-2014 của ông Hải, mà có vẻ như chỉ dựa vào công văn ngày 14-1-2014 của ban Tổ chức Trung ương để bổ nhiệm ông Thanh, mà không ngó ngàng gì công văn ngày 20-1-2014 của ban này. Theo công văn của Bộ Công Thương ngày 20-4-2015, thì tỉnh Hậu Giang đã gởi thêm công văn ngày 1-4-2015 gởi cho Vụ trưởng Vụ Tổ chức Cán Bộ và Ban Tổ chức Trung Ương biết về việc bổ nhiệm Trịnh Xuân Thanh.

Vậy mà mới đây, ông Trần Lưu Hải, nguyên Phó trưởng Ban Tổ chức Trung ương (người đã ký công văn 6149-CV/BTCTW) đã trả lời trên báo Tiền Phong rằng, ông Trịnh Xuân Thanh không nằm trong danh sách cán bộ được Bộ Chính trị luân chuyển, điều động về công tác tại các địa phương giữ chức Phó bí thư Tỉnh ủy, Thành ủy và Phó chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố.

Ông Hải nói:

Cán bộ luân chuyển phải nằm trong quy hoạch và phải được Ban Bí thư thông qua. Đối với việc luân chuyển của ông Thanh không thuộc trường hợp này”.

Cũng theo ông Hải: “Việc luân chuyển của ông Trịnh Xuân Thanh  là do tỉnh Hậu Giang đề xuất với Bộ Công Thương. Cái này do thỏa thuận giữa Bộ Công Thương và tỉnh Hậu Giang”.

Việc Tổng Bí thư yêu cầu Ủy ban Kiểm tra Trung ương cùng với các cơ quan, địa phương liên quan nhanh chóng tổ chức việc kiểm tra, kết luận việc bổ nhiệm, luân chuyển của ông Trịnh Xuân Thanh có đúng quy trình không, coi đây là việc cần làm ngay và báo cáo kết quả với Ban Bí thư thì chắc chắn sẽ được thực hiện. Những tài liệu này là chứng cứ pháp lý không thể bỏ qua.

Để giúp cho chủ trương “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” được thực hiện nghiêm túc, đề nghị quý vị đăng tải và chia sẻ rộng rãi cho nhân dân được biết để giúp làm rõ vụ việc. 

______

*Chú ý: 3 tài liệu mật cho thấy: đảng chọn người và bổ nhiệm người ấy vào chức vụ trước, sau đó mới giả vờ tổ chức bầu cử hội đồng nhân dân để hợp thức hóa. Bằng chứng trên cho thấy, lá phiếu của người dân đi bầu Quốc Hội và Hội đồng Nhân dân không có chút giá trị nào hết, vì kết quả đã được đảng sắp xếp trước.

Bầu cử là màn kịch nhằm giối gạt người dân và làm họ lầm tưởng rằng việc bầu cử ai ra làm đại diện hay đại biểu cho họ trong quốc hội là do họ quyết định.

Đảng CsVn đã gạt gẫm và coi thường dân chúng qua việc tổ chức bầu cử quốc hội và hội đồng nhân dân ở các cấp,  và đảng đã đang dàn dựng mọi cuộc bầu cử suốt 70 năm qua, từ 1946 cho đến nay.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Đảng CSVN | Leave a Comment »

►Sẽ chế tài những kẻ vi phạm nhân quyền ở VN (TNS John Cornyn)

Posted by hoangtran204 trên 25/05/2016

“Chúng ta cần nhớ rằng mặc dù TT Obama đang thăm viếng Việt Nam, Việt Nam là một chế độ cộng sản thô bạo đang tiếp tục không quan tâm gì đến những nhân quyền căn bản,” TNS Cornyn nhấn mạnh trong lời phát biểu.

Sẽ đưa ra luật chế tài những kẻ vi phạm nhân quyền ở VN

FB Võ Văn Tạo

24-5-2016

H1TNS John Cornyn. Nguồn: internet

VN là một chế độ cộng sản thô bạo”

Ngay sau khi TT Barack Obama tuyên bố Hành pháp sẽ gỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, “Chúng ta cần nhớ rằng mặc dù TT Obama đang thăm viếng Việt Nam, Việt Nam là một chế độ cộng sản thô bạo đang tiếp tục xem thường những nhân quyền căn bản,” TNS Cornyn nhấn mạnh trong lời phát biểu.

Thượng nghị sĩ quyền thế thứ hai trong Thượng viện đáp lại bằng tuyên bố sẽ đưa điều kiện nhân quyền đối với Việt Nam vào luật chuẩn chi ngân sách quốc phòng cho năm 2017.

“Tôi dự định sẽ đưa luật chế tài các kẻ vi phạm nhân quyền ở Việt Nam như là một tu chính vào luật chuẩn chi ngân sách quốc phòng mà sẽ được Thượng Viện cứu xét nội trong tuần này,” TNS John Cornyn (Cộng Hoà, Texas) chính thức tuyên bố tại Thượng Viện ngày hôm nay. (23-5-2016).

“Chúng ta cần nhớ rằng mặc dù TT Obama đang thăm viếng Việt Nam, Việt Nam là một chế độ cộng sản thô bạo đang tiếp tục xem thường những nhân quyền căn bản,” TNS Cornyn nhấn mạnh trong lời phát biểu.

Về lý do đưa điều kiện chế tài nhắm vào các giới chức Việt Nam vào luật chuẩn chi ngân sách quốc phòng, TNS Cornyn giải thích là hai quốc gia Hoa Kỳ và Việt Nam chỉ có thể đến gần nhau hơn, như người dân của hai quốc gia vẫn mong đợi, khi mà chính quyền Việt Nam trả tự do cho tất cả tù chính trị, chứng tỏ sự tôn trọng nhân quyền, và chấp nhận cho người dân có quyền tự quyết.

“Tôi tin rằng cho đến khi ấy, Hoa Kỳ không có chọn lựa nào khác hơn là tiếp tục giữ khoảng cách với Việt Nam,” TNS Cornyn tuyên bố. “Và như vậy có nghĩa là chúng ta phải làm tất cả để tạo áp lực lên chế độ nhằm củng cố các quyền tự do cho người dân Việt Nam.”

Các điều khoản chế tài mà TNS Cornyn sẽ đưa vào luật chuẩn chi ngân sách quốc phòng trong tuần này chính là các điều khoản trong dự luật Chế Tài Các Kẻ Vi Phạm Nhân Quyền ở Việt Nam mà cựu Dân Biểu Cao Quang Ánh đưa ra khi Ông còn là thành viên của Quốc Hội Hoa Kỳ.”

* Nguồn bài báo và video họp báo đăng trong website của Thượng nghị sĩ John Cornyn

 Cornyn to Offer Vietnam Human Rights Legislation as Amendment to Defense Bill (5-23-2016)

‘Our two countries will never achieve the kind of close relationship that I know many in Vietnam and many in the United States aspire to until Vietnam releases all political prisoners, demonstrates basic respect for human rights, and embraces self-government ideals that we, again, take for granted here in America.’

WASHINGTON –U.S. Senator John Cornyn (R-TX) spoke on the Senate floor about the Vietnam Human Rights Sanctions Act, legislation he’s introduced to impose sanctions and travel restrictions on Vietnamese nationals who are complicit in human rights abuses and which he plans to offer a version of as an amendment when the Senate considers the FY2017 National Defense Authorization Act.  Excerpts of Sen. Cornyn’s remarks are below, and video of his speech can be found here.

“Many people don’t realize how big a Vietnamese-American community that Texas has, and many are surprised when I tell them that Vietnamese is the third most commonly spoken language in Texas.” 

“I have been particularly impressed by the passion and drive that those from Vietnam who have now made America their home, how passionate they are about things that we perhaps take for granted.”

“It’s important to remember even as President Obama is traveling to Vietnam, that Vietnam is a brutal communist regime that continues to disregard basic human rights.” 

“Our two countries will never achieve the kind of close relationship that I know many in Vietnam and many in the United States aspire to until Vietnam releases all political prisoners, demonstrates basic respect for human rights, and embraces self-government ideals that we, again, take for granted here in America. I believe that until that happens, the United States has no choice but to continue to hold Vietnam at arm’s length. And that means we must do all we can to put pressure on the regime to strengthen freedoms for the Vietnamese people.” 

“Earlier this year, I reintroduced a piece of legislation called the Vietnamese Human Rights Sanctions Act, legislation that would impose travel restrictions and other sanctions on Vietnamese nationals who were complicit in human rights abuses against their fellow people. And I intend to offer this legislation, the Vietnamese Human Rights Sanctions Act, as an amendment to the National Defense Authorization bill that we will be debating this week.” 

“The United States simply must do more to support the rights of the Vietnamese people and freedom-loving people everywhere. And we simply can’t give a pass to the Vietnamese regime and a pass to their oppressive government because, frankly, it’s a little inconvenient to bring up during the time we’re talking about trade and better economic relationships. This bill is a step forward in the fight for their civil, religious and political liberties.” 

https://www.cornyn.senate.gov/content/cornyn-offer-vietnam-human-rights-legislation-amendment-defense-bill

*Cornyn Introduces Bill to Combat Human Rights Violations in Vietnam (1-16-2016)

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Chinh Tri | Leave a Comment »

►TS. Nguyễn Quang A: Chúng tôi đã đạt được mục đích (trong việc ra ứng cử và bị loại)

Posted by hoangtran204 trên 23/05/2016

TS. Nguyễn Quang A: CHÚNG TÔI ĐÃ ĐẠT ĐƯỢC MỤC ĐÍCH

‘Chúng tôi đã đạt được mục đích’

BBC tiếng Việt

22/05/2016

Một nhà vận động dân chủ, nhân quyền và xã hội dân sự ở Việt Nam nói ông và nhiều người tự ứng cử độc lập trong cuộc bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp ngày 22/5/2016 ở Việt Nam đã ‘đạt được mục đích’ đặt ra từ đầu.

Trao đổi với BBC hôm 21/5/2016, Tiến sỹ Khoa học Nguyễn Quang A nói:

“Liên quan đến việc ứng cử, mục đích mà chúng tôi đặt ra khi đó đã đạt được, tôi có thể nói rằng không có gì đáng phải chê trách cả. Gần như là tất cả những người tự ứng cử đều bị loại hết, bất luận số lượng khá là đông, riêng ở Hà Nội và ở Sài Gòn tổng cộng gần 100 người bị loại hết

Tiến sỹ Khoa học Nguyễn Quang A

“Chỉ còn lại có 4 người ở cả hai thành phố này, trong bốn người ấy, có hai người thực sự họ là Đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam.

“Và theo một quy định của ĐCSVN về 19 điều cấm Đảng viên không được làm, điều thứ 7 nói rằng Đảng viên không được tự ứng cử, và nếu người khác người ta đề cử mình thì cũng không được chấp nhận sự đề cử của người khác, nếu không được sự đồng ý của Đảng…”

Bắt đầu có chuyển biến’
Đánh giá về kỳ bầu cử lần này, cùng với chuyển biến nhận thức của người dân, nhà vận động nói thêm:

“Tôi nghĩ rằng trong người dân đã bắt đầu có một sự chuyển biến nhất định, tuy nhiên việc bầu cử, ứng cử của đợt này nó vẫn không khác gì những đợt trước cả, tức là Đảng cử và dân bầu.”

Nhân dịp này, Tiến sỹ Khoa học Nguyễn Quang A cũng đưa ra các bình luận về chuyến thăm của Tổng thống Hoa Kỳ tới Việt Nam.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Báo Wall Street Journal vạch trần trò hề bầu cử QH của CSVN ngày 22-5-2016

Posted by hoangtran204 trên 21/05/2016

Sau khi Daily Mail tố cáo sự lừa đảo của đảng CSVN khi họ tìm đủ mọi cách để loại bỏ các ứng cử viên tự ra ứng cử độc lập vào quốc hội VN,

http://www.dailymail.co.uk/wires/afp/article-3558923/Vietnam-thwarts-dissidents-pop-star-election-bid.html

Nay, tờ Wall Street Journal một nhật báo nổi tiếng nhất của Mỹ vạch trần sự lừa đảo của Đảng CSVN, và đồng thời kêu gọi TT Obama thúc đẩy về nhân quyền và quyền tự do của công dân tại VN trong chuyến viếng thăm VN vào ngày 23-5-2016

Nhật báo Wall Street Journal vạch trần trò hề bầu cử QH 22-5-2016

T5, 05/19/2016 – 10:02

Nữ ca sĩ Mai Khôi, ứng cử viên độc lập bị loại

Chỉ vài ngày trước chuyến công du lịch sử của Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama đến Việt Nam vào tuần tới, nhật báo Wall Street Journal hôm qua (18-5-2016) có bài viết vạch trần trò hề bầu cử của đảng cộng sản đương quyền tại Việt Nam.

Trong bài viết mang tựa đề “Một nước Việt Nam phi dân chủ đang chờ đón Tổng Thống Obama,” tác giả Stuart Rollo từ Đại Học Sydney chỉ ra rằng, chuyến thăm của ông Obama diễn ra chỉ một ngày sau ngày bầu cử ở Việt Nam. Cuộc bầu cử được Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ mô tả là “không tự do và cũng không công bằng.” Bài báo mô tả Quốc Hội Việt Nam hiện có 500 đại biểu, nhưng chỉ có 4 đại biểu không do Đảng Cộng Sản Việt Nam đề cử. Theo tác giả, mặc dù Hiến Pháp Việt Nam cho phép mọi công dân được ra ứng cử, họ phải trải qua một tiến trình chọn lựa do đảng cộng sản thao túng, có thể loại trừ họ qua những thủ tục hành chính mập mờ hoặc những buổi họp kiểu “đấu tố” với thành phần tham dự toàn là cán sự đảng chỉ biết bỏ phiếu theo lệnh trên. Bài báo nhắc tới trường hợp ca sĩ Mai Khôi, một trong những người tự ra ứng cử. Cô bị một lãnh đạo đảng bộ địa phương ngăn cấm đề ra nghị trình vận động tranh cử trước cuộc họp, và rồi trong cuộc họp cô bị các đảng viên có mặt đánh giá là không phù hợp để làm đại biểu chỉ vì cô không đưa ra nghị trình làm việc.

Tác giả bài báo mô tả cảnh tượng mà ca sĩ Mai Khôi phải trải qua là “siêu thực kiểu Kafka”. Nhiều ứng cử viên khác cho biết họ bị lên án, thường là bởi những người mà họ chưa bao giờ gặp mặt, vì những lý do quái lạ như “từng làm người bán hàng rong” hoặc “không chào hỏi khi thấy chúng tôi đi qua”. Tác giả nhận định rằng chuyến công du lịch sử của Tổng Thống Obama là cơ hội “chỉ xảy ra một lần trong một thế hệ”, để Hoa Kỳ tăng sức ép đòi Việt Nam cải tiến nhân quyền và quyền công dân.

Huy Lam / SBTN


ngày 26-04-2016 16:23

Bầu cử Quốc hội Việt Nam : Nhiều ứng cử viên độc lập bị loại

Việt Nam đang chuẩn bị cho cuộc bầu cử Quốc Hội, sẽ diễn ra vào ngày 22/05/2016. AFP hôm nay, 26/04/2016, đưa tin về việc chính quyền Việt Nam cấm các nhà bất đồng chính kiến và một ngôi sao nhạc pop ứng cử Quốc Hội. Giới bất đồng chính kiến lên án thủ đoạn “dân chủ giả mạo” của chính quyền.

 

Cuộc bầu cử Quốc Hội Việt Nam năm nay khởi đầu với một“phong trào” tự ứng cử, điều được coi là chưa từng có tại quốc gia độc đảng này. Hơn 100 ứng cử viên độc lập, trong đó có nhiều người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, đã đăng ký tham gia. Tuy nhiên, hồ sơ của tâť các ứng cử viên độc lập đã nhất loạt bị chính quyền loại bỏ, theo như danh sách ứng cử viên vừa được Hội đồng Bầu cử Quốc gia công bố hôm nay, 26/04/2016.

Trả lời AFP, nhà báo Phạm Đoan Trang – một nhà tranh đấu cho nhân quyền – nhận xét : chỉ có một vài ứng cử viên độc lập “giả hiệu” là được chấp nhận trở thành ứng viên chính thức, trên thực tế họ đã nhận được sự ủng hộ từ trước của chính quyền, và sự có mặt của nhóm này là nhằm giúp cho chế độ tạo nên một “vẻ dân chủ bề ngoài”.

AFP nhận xét, khác với Trung Quốc, nước Việt Nam Cộng sản có một Hiến Pháp mang tính dân chủ về hình thức, cho phép tất cả các công dân trên 21 tuổi ra ứng cử Quốc Hội, nhưng trên thực tế, tuyệt đại đa số trong hơn 500 đại biểu Quốc Hội đều là đảng viên đảng Cộng sản.

Một người phụ trách cơ quan bầu cử địa phương, xin ẩn danh, nói với AFP : “Cho dù các ứng cử viên độc lập có nỗ lực đến đâu, nếu họ không nằm trong danh sách đã được (chính quyền) phê chuẩn từ trước, họ sẽ thất bại”.

Ông nói thêm : “Người ta đề nghị tôi khuyến khích hai láng giềng tự ứng cử để cho thấy cuộc tranh cử này là dân chủ, nhưng sau đó chính họ lại yêu cầu hai người này rút khỏi danh sách”.

Trong số các ứng cử viên độc lập, AFP đặc biệt chú ý đến ca sĩ nhạc pop Mai Khôi, bị loại khỏi danh sách tranh cử, cho dù được rất đông người ủng hộ.

Ca sĩ Mai Khôi đã đưa lên mạng Youtube một video bằng tiếng Anh, trong đó cô mời tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama gặp gỡ các ứng cử viên độc lập bị chính quyền cấm ứng cử, nhân chuyến công du sắp tới của ông tới Việt Nam, dự kiến vào cuối tháng 5.

Nhiều luật sư, nhà hoạt động xã hội đã vạch ra tính chất vi hiến của nhiều biện pháp mà chính quyền Việt Nam sử dụng để loại bỏ các ứng cử viên độc lập, nhất là qua việc tổ chức hội nghị cử tri ở tổ dân phố và các vòng hội nghị, được gọi là “hiệp thương”, do Mặt Trận Tổ Quốc – một tổ chức do đảng Cộng sản lãnh đạo – chủ trì.


 


 

Mai Khôi

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=996958510386784&id=547362328679740

 

 

 

 

 

 

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Dối trá -Gạt gẫm-Tuyên truyền | Leave a Comment »

►Võ Thị Hảo – Dưới chế độ độc tài toàn trị : Bầu cử là một trò hề lừa bịp

Posted by hoangtran204 trên 29/02/2016

Trần Quang Thành phỏng vấn nhà văn Võ Thị Hảo

BTV VanNews   27-2-2016

 

“…Quốc hội chưa bầu, nhưng nhóm quyền lức cao nhất trong đảng đã ấn chỉ người sẽ đảm nhận chức danh chủ tịch nước, thủ tướng chính phủ, chủ tịch quốc hội…”

Ngày Chủ nhật 22/5/2016 sắp tới, giới cầm quyền cộng sản Việt Nam lại tung hứng trò hề dân chủ. Đó là cuộc bàu cử đại biểu Quốc hội khóa XIV và Hội đồng nhân dân các cấp. khoá mới

Đã là một chế độ độc tài toàn trị, dân chủ chỉ là một trò hề lừa bịp, gian dối. Trò hề đó nó cứ lặp đi lặp lại nhưng mỗi ngày một tinh vi, xảo trá hơn, lộ liễu hơn. Chẳng hạn như trước đây mấy nhân vật nhà nước cao cấp nhất họ không công khai lộ liễu danh tính một cách trơ trẽn như kỳ này. Quốc hội chưa bầu, nhưng nhóm quyền lức cao nhất trong đảng đã ấn chỉ người sẽ đảm nhận chức danh chủ tịch nước, thủ tướng chính phủ, chủ tịch quốc hội.

Nói lên những suy tư của mình, nhà văn Võ Thị Hảo khẳng đinh dưới chế độ độc tài toàn trị không bao giờ có bầu cử theo đúng nghĩa của nó. Đây chỉ là một trò hề lừa bịp gian dối.

Cuộc phỏng vấn do nhà báo Trần Quang Thành thực hiện – Mời quí vị cùng nghe:

 

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN - còn đảng, còn mình..., Độc quyền lãnh đạo | Leave a Comment »

►Chuyện bầu cử ở Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 25/02/2016

Lê Văn

24-2-2016

Giới hoạt động dân chủ trong nước cùng vài cá nhân ở ngoài nước đang làm rộ lên phong trào tự ứng cử vào quốc hội nhân dịp Việt Nam sắp tổ chức bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp vào tháng 5/2016, một hiện tượng chính trị mới đang gây nên nhiều ý kiến thuận lẫn ngược. 

Tự ứng cử là những khao khát muốn thay đổi, muốn được thực hiện quyền làm chủ của mình cho đất nước mình, để đánh thức người dân về quyền bầu cử và ứng cử của họ? 

Theo Hiến pháp VN năm 2013, Điều 69: Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của Nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Điều 6: Nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước bằng dân chủ trực tiếp, bằng dân chủ đại diện thông qua Quốc hội, Hội đồng nhân dân và thông qua các cơ quan khác của Nhà nước?

Phong trào dân chủ nay đông hơn, mạng xã hội liên kết nhiều người hơn, thông tin nhanh hơn, sự thật dễ phơi bầy hơn, đang tạo thế thuận lợi để đưa cương lĩnh ứng cử vào quần chúng, tranh thủ sự ủng hộ của cử tri để nhằm so sánh với các “đại biểu QH hiện giờ không bị bắt buộc phải hiểu biết về chính trị hay lập pháp, luật lệ, phần lớn là nghiệp dư, cứ mỗi năm tới gặp nhau chờ chính phủ đưa ra những dự án luật này luật kia rồi họp nhóm rồi cho ý kiến và cuối cùng thì bấm nút thế là xong!”, theo lời chuyên gia Kinh tế Bùi Kiến Thành.

Qua cao trào tự ứng cử nầy thì đây là “Trò chơi” hay “Cuộc chiến”? Hay có thể biến quyền hão thành quyền thực?

Tự ứng cử có phải là cò mồi cho CS? Hoặc Đảng cộng sản Việt Nam cướp được chính quyền là “bên thắng cuộc”, nhưng thắng cuộc không có nghĩa là thắng cử? 

Có thêm đề nghị nên ra ứng cử ngay tại địa bàn của các ủy viên bộ chính trị đảng cộng sản, đặc biệt là của “tứ trụ triều đình” để cho người dân nghe kế hoạch hành động, cương lĩnh cụ thể của “tứ trụ” để so sánh với những ứng cử viên khác và nếu không đắc cử thì có mất gì? Khi dân lại được nghe cương lĩnh của cả hai bên rồi sau đó người dân nhận ra về quyền bầu cử và ứng cử của họ hoặc nghiệm ra được các quyền khác mà mình chưa biết?

Nhưng toàn cảnh thực tiễn cần chú ý: 

Giữa tháng 1/2016, đại hội đảng cs “thể hiện dân chủ đến thế là cùng” đã chọn ra 1 ông tổng bí thư, 1 vị là chủ tịch nước, 1 thủ tướng và nhứt là 1 bà chủ tịch quốc hội mới khi quốc hội này còn 4 tháng nữa mới bầu, chưa có đại biểu, Mặt trận Tổ quốc chưa “hiệp thương” giới thiệu, dân chưa nghe chưa thấy bà giới thiệu “cương lĩnh ứng cử”, dân chưa được đi bầu, phiếu chưa đếm …

Thứ Ba ngày 2/2/2016 Ủy ban Thường vụ Quốc hội (UBTVQH) trình bày tại Hội nghị toàn quốc triển khai công tác bầu cử do Bộ Chính trị tổ chức cho biết “dự kiến” 80 ủy viên trung ương tham gia Quốc hội, đại diện khối doanh nghiệp là 7 người, đại biểu ngoài đảng cộng sản từ 25 đến 50 người, (lấy trung bình là 33 – ghi thêm) 380 đại biểu còn lại đa số là đảng viên cộng sản. Như vậy theo kế hoạch trên QH tới sẽ có 33 trên tổng số 500 đại biểu ngoài đảng.

UBTVQH cũng yêu cầu “việc lựa chọn, giới thiệu người ứng cử và tự ứng cử phải bảo đảm theo đúng quy trình, trong đó phải bảo đảm việc tổ chức hiệp thương giới thiệu người ra ứng cử đại biểu Quốc hội theo đúng quy định của pháp luật…”, “tuyệt đối không để hình thành các cá nhân đối lập” hoặc “các tổ chức xã hội dân sự đối lập”, “tuyệt đối không để hình thành các tổ chức chính trị đối lập” hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” , đương nhiên hễ ai lập hội lập đảng là sẽ bị dập tắt ngay từ trong trứng nước.

Luật bầu cử Đại biểu Quốc hội quy định một ĐBQH phải có những tiêu chuẩn sau đây:

  1. Trung thành với Tổ quốc và hiến pháp của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, phấn đấu thực hiện công cuộc đổi mới, vì sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, làm cho dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh
  2. Có phẩm chất đạo đức tốt, cần kiệm liêm chính, chí công vô tư, gương mẫu chấp hành pháp luật; kiên quyết đấu tranh, chống mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền, tham nhũng và các hành vi vi phạm pháp luật

Có 4 hành vi bị cấm trong vận động bầu cử, gồm:

  1. Lợi dụng vận động bầu cử để tuyên truyền trái với Hiến pháp và pháp luật hoặc làm tổn hại đến danh dự, nhân phẩm, uy tín, quyền, lợi ích hợp pháp khác của tổ chức, cá nhân khác.
  2. Lạm dụng chức vụ, quyền hạn để sử dụng phương tiện thông tin đại chúng trong vận động bầu cử.
  3. Lợi dụng vận động bầu cử để vận động tài trợ, quyên góp ở trong nước và nước ngoài cho tổ chức, cá nhân mình.
  4. Sử dụng hoặc hứa tặng, cho, ủng hộ tiền, tài sản hoặc lợi ích vật chất để lôi kéo, mua chuộc cử trị

Rõ ràng việc đề cử chỉ là “độc quyền của Đảng”, ngoài “vài” người được Đảng lựa chọn “ngầm”, hầu hết những người tự ứng cử sẽ bị loại bỏ một cách không thương tiếc.

Nhìn sang Miến Ðiện

Cuộc tổng tuyển cử được tổ chức tại Miến Ðiện (Myanmar) vào ngày 7 tháng 11 năm 2010, đã được công bố bởi Hội đồng Hòa bình và Phát triển (SPDC) vào ngày 13 tháng 8 năm 2010 theo hiến pháp mới được thông qua trong một cuộc trưng cầu tổ chức vào tháng 5 năm 2008.

Cuộc bầu cử nhằm thực hiện bước thứ 5 trong 7 bước “lộ trình dân chủ” do Hội đồng Hòa bình và Phát triển – SPDC (quân phiệt – ghi thêm) vào năm 2003 ,các bước thứ 6 và thứ 7 là việc triệu tập các đại biểu dân cử và xây dựng một quốc gia dân chủ hiện đại . Tuy nhiên, Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ đã tẩy chay cuộc bầu cử kết quả là một chiến thắng tuyệt đối cho SPDC, trong đó giành gần 80% số ghế tranh trên Thượng viện và Hạ viện. LHQ bày tỏ quan ngại về sự công bằng của cuộc bầu cử và các nước phương Tây đã coi như bầu cử lừa đảo.

H1

Nguồn:https://en.wikipedia.org/wiki/Myanmar_general_election,_2010

Nhưng cuộc bầu cử Quốc hội Myanmar 8 tháng 11 năm 2015 đã đưa đến một kết quả rất ngạc nhiên.

Đây là cuộc tổng tuyển cử đầu tiên ở Myanmar kể từ khi một chính phủ dân sự được thành lập trên danh nghĩa vào năm 2011, chấm dứt sự cai trị của quân đội kéo dài gần 50 năm. Cuộc bầu cử diễn ra ở tất cả các khu vực, trừ các ghế do quân đội bổ nhiệm, để lựa chọn các nghị sĩ trong Thượng viện – House of Nationalities và Hạ viện Myanmar – House of Representatives (Pyithu Hluttaw) , và Hội đồng nhân dân các bang và vùng State and Regional Hluttaws, or Local Assemblies 

Liên minh Quốc gia vì Dân chủ (NDL) đã chiến thắng vẽ vang, chiếm được 86 phần trăm số ghế trong Hội đồng Liên hiệp (235 ở Hạ viện và 135 trong Thượng viện Myanmar và sẽ thành lập một chính phủ với đa số ghế. Đảng Liên minh Đoàn kết và Phát triển (USDP) của Ông Thein Sein đã thừa nhận thất bại.

H1

 

Nguồn:https://en.wikipedia.org/wiki/Myanmar_general_election,_2015

Tóm lại

Giới quan sát cho rằng, do sự  tẩy chay của NLD (Liên minh Quốc gia vì Dân chủ ) trong kỳ bầu cử năm 2010, sự sắc bén can trường của Bà Aung San Suu Kyi (ASSK), áp lực của quốc tế từ Tổng thống Obama, Thủ tướng Anh, các nhà lảnh đạo Liên Âu cùng Cộng đồng thế giới và nhứt là vì tính không chính đáng cầm quyền, bế tắc kinh tế và sự ức hiếp quá độ của TQ đã đưa tới việc các Tướng lảnh quân phiệt phải chấp nhận mở ra cuộc bầu cử tự do, công bằng dưới sự giám sát của quốc tế trong đó yếu tố “thỏa thuận ngầm” cùng “đặc tính tôn giáo” ở cả hai bên có vai trò quan trọng. 

Chính vì bị cáo buộc về gian lận có hệ thống của USDP ( Đảng Liên minh Đoàn kết và Phát triển ) đã làm cho NDL (Liên minh Quốc gia vì Dân chủ) quyết định tẩy chay toàn bộ cuộc bầu cử năm 2010 cho dù lực lượng của NDL rất mạnh và có cơ sở khắp toàn quốc, đã đẩy USDP vào thế mất chính nghĩa, nó góp phần rất lớn vào chiến thắng tuyệt đối cho NDL trong kỳ bầu cử 5 năm sau (2015).

Bối cảnh của Miến điện vào 2010 rất tương đồng với VN hiện naỵ. Cho đến hôm nay tại VN chỉ có một mình đảng CS chọn ra TBT, Chủ tịch nước , Thủ tướng còn Quốc hội thì “đảng cử dân bầu”, tương quan lực lượng giữa 2 bên cũng rất khác biệt, chưa có tổ chức mạnh như NDL đương đầu với đảng CS.

Vài cá nhân tuyên bố đứng ra tự ứng cử đaị biểu QH được hổ trợ của nhiều tổ chức xã hội dân sự đó là chỉ dấu phản kháng tích cực nhưng về ý chí chấp nhận bầu cử tự do công bằng giữa Quân phiệt Miến và CS Việt nam rất khác nhau do đó kết quả cũng sẽ khác.

Tại sao csVN mớm hơi đề nghị ông Luật sư ở Canada về ứng cử QH, nhưng lại ngăn cản Mục sư Nguyễn Trung Tôn ở Thanh Hóa?

Người ta cũng vẫn chưa quên là đã có đảng Xã hội và đảng  Dân chủ từng hiện diện và hoạt động song song với đảng CS trước đây ở miền bắc và chúng ta đã biết hai đảng đó đã làm được gì ?

Ai sẽ là ứng viên đại biểu QH ngoài đảng được tham gia bầu cử, về thực tế nó thuộc về quyền quyết định của Công an và MTTQ chứ không phải của dân (“tuyệt đối không để hình thành các cá nhân đối lập”), cá nhân đó phải “Trung thành với Tổ quốc và hiến pháp của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, gương mẫu chấp hành pháp luật …” cùng nhiều khó khăn khác như MTTQ có đề cử không , có phương tiện báo chí thông tin riêng để vận động, chưa kể bọn côn đồ đỏ sẽ gây khó khăn…  Nhưng sẽ là điều ngạc nhiên khi ông NPT làm ngơ để cho màn tự ứng cử được diễn ra trong vòng kiểm soát vì vừa “làm một công nhưng được hai việc” vừa có màn trình diễn “rất dân chủ trong bầu cử tại VN” nhưng “dân chủ sẽ thua và cộng sản vẫn thắng.”

Bầu cử Quốc hội CHXHCN Việt Nam quả thực “dân chủ đến thế là cùng” !!!

anhbasam

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Chinh Tri Xa Hoi, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »

►Tẩy chay hay ra ứng cử vào Quốc hội 20/5/2016

Posted by hoangtran204 trên 22/02/2016

“Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam luôn luôn rêu rao với cả thế giới rằng “Việt Nam luôn đảm bảo quyền con người”, Việt Nam “dân chủ đến thế là cùng”. Vậy thì hãy để cả thế giới nhìn thấy cộng sản Việt Nam đang tước đoạt quyền con người của bạn; đừng bao giờ tự tước đoạt quyền con người của chính mình.”

TẨY CHAY HAY ỨNG CỬ?

Tạ Phong Tần – hr4vn.wordpress.com

13-2-2016

 

Năm 2007, khi tôi còn công tác tại cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Bạc Liêu, Việt Nam tổ chức bầu cử đại biểu Quốc Hội nhiệm kỳ X (1997-2002). Buổi chiều trước bầu cử một ngày, sếp tôi kêu cả đơn vị lại “họp khẩn cấp” (nguyên văn từ của sếp) rồi sếp nói: “Cái này thông báo nội bộ, nói nhỏ chớ không có nói lớn. Ở trên (chẳng biết là trên cỡ nào) mới thông báo ngày mai bầu đại biểu Quốc Hội thì bầu cho con Hoa Ry, gạch tên bà Sang đi”.

Cả đơn vị trố mắt nhìn sếp ngạc nhiên, hổng hiểu bữa nay sếp có “bị gì hong” mà sếp ăn nói trái luật dữ vậy cà. Sếp nói tiếp: “Ở trển nói con Hoa Ry là nữ, người dân tộc, hạt giống đỏ đủ tiêu chuẩn cơ cấu. Bà Sang là để cho có mà gạch thôi. Lịnh ở trên, mình là cấp dưới thì mình phải chấp hành. Vậy thôi hén!”. Nói xong, sếp giải tán “cuộc họp khẩn cấp”. Tôi ra ngoài coi kỹ lại danh sách thì thấy “con Hoa Ry” trình độ mới có phổ thông trung học (tức học hết lớp 12, tốt nghiệp hay không chưa biết), nghề nghiệp dưới trình độ, không biết ngoại ngữ, so với bà Sang thì kém xa. Hôm sau đi bầu cử, tôi không gạch tên bà Huỳnh Thu Sang như “chỉ đạo” mà gạch tên “con Hoa Ry”, tôi để ý thấy những người khác thì “thi hành ý kiến cấp trên” răm rắp.

Mấy ngày sau, một ông cán bộ Viện Kiểm sát tỉnh Bạc Liêu (chức vụ thường thường bậc trung, tôi đánh giá ông này cũng có năng lực) sang cơ quan tôi làm việc, tôi bèn hỏi dò ông bầu cử gạch tên ai. Ông bèn xổ ra một tràng: “Tao gạch tên con Hoa Ry, để tên bà Sang. Vô duyên! Bầu ai là quyền của tao, ai có năng lực thì bao bầu. Tự dưng kêu phải gạch người này, để người kia, thiệt lãng nhách”. Tôi hỏi thêm: “Theo ý anh thì ai đậu?” Ổng nói: “Con Hoa Ry sẽ đậu, làm cái kiểu đó thì nó đậu là cái chắc. Ðể rồi coi, tao nói sai cho mày đánh lên đầu tao nè”. Kết quả y chang như ổng nói. Nhiệm kỳ sau, rồi sau nữa tôi không đi bầu cử. Ðến nay, “con Hoa Ry” (giờ đã thành bà Hoa Ry) đã “đắc cử” liên tiếp 3 nhiệm kỳ X, XI, XII của Quốc Hội.

Nếu như chục năm về trước, số người tự ứng cử đều xuất thân từ cơ quan chính phủ như cựu Bộ trưởng Tài nguyên – Môi trường Đặng Hùng Võ hay ông đại biểu Hội đồng nhân dân thành phố Hồ Chí Minh Đặng Văn Khoa, sau này có thêm trường hợp Luật sư Lê Công Định (Sài Gòn) và Luật sư Lê Quốc Quân (Hà Nội); thì đều có chung một mẫu số là “rớt từ vòng gởi xe”. Ông Đặng Hùng Võ phải “chấp hành sự chỉ đạo của đảng không được ứng cử” bởi vì “đảng không cử”, tâm sự với báo chí, ông Hội đồng Khoa nói rút đơn xin ứng cử mà rơi nước mắt vì ông còn có gia đình vợ con, Luật sư Định và Luật sư Quân thì bị cái gọi là “hiệp thương” của Mặt trận tổ quốc “đấu tố”.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải (tự ứng cử ĐBQH cùng thời gian với Luật sư Lê Quốc Quân) nói về việc “lấy ý kiến”: “Căng thẳng lắm. Người ta cứ việc lên tố tôi những điều không có. Tôi thì không được phép trả lời”.

Thế nhưng, kỳ bầu cử mới đại biểu quốc hội năm 2016 này, tại thời điểm hiện nay, đã có hơn mười ứng viên tự do chính thức nộp đơn ứng cử theo đúng trình tự pháp luật quy định, mà khởi xướng đầu tiên là Tiến sĩ Nguyễn Quang A.

Có hai luồng ý kiến trái chiều về việc ủng hộ ứng viên tự ứng cử và tẩy chay ứng cử, bầu cử quốc hội cộng sản kỳ này.

Phe tẩy chay có ý kiến rằng: Người nào tự ứng cử là “dân chủ cuội”, “Tay nào nhào vô thì tay đó một là không có đầu óc, hai là quyết tâm nhập bọn với bọn chó đẻ Việt cộng để tàn hại nhân dân chứ không có chống lại chúng gì hết”, tự ứng cử “để được làm quan lớn”, để “ấm thế, phì gia”, “công nhận tính chính danh của Việt cộng”, “xác nhận hệ thống đó có tính hợp pháp”, “giúp Việt cộng báo cáo với Hoa Kỳ khi vào TPP để tránh bị phản đối bởi dân Hoa Kỳ, chỉ có ngu mới đâm vào”, v.v…

Ngược lại, phe ủng hộ thì cho rằng: Thời nay không phải là thời của Thánh Mahatma Gandh và Việt Nam hiện nay không phải là Ấn Độ những năm đầu thế ký 20. Cụ thể “người trong cuộc” là TS Nguyễn Quang A bày tỏ quan điểm rằng dĩ nhiên ông “hiểu rất rõ cách mà Mặt trận tổ quốc sử dụng để buộc ứng viên bỏ cuộc nhưng theo ông, lời kêu gọi tập trung 5.000 chữ ký của người dân khắp nơi ủng hộ cho ông ứng cử sẽ là chiếc đòn bẫy hất tung những mưu mô từ trước tới nay mà MTTQ dùng để đẩy ứng viên độc lập ra khỏi mọi cuộc bầu cử trước đây” bằng các hình thức “đấu tố”.

Thủ đoạn “đấu tố” là tổ chức các cuộc họp với tên gọi là “hiệp thương” chỉ giới hạn trong khoảng từ 50 đến 100 người mà chính ứng viên cũng không biết những người ấy là ai, có thật sự là cử tri khu vực mình ứng cử hay không, rồi kết luận rằng “không được tín nhiệm” rồi loại ứng viên ấy ra, coi như 50 đến 100 người này có quyền phủ quyết cho tất cả cử tri dù không cử tri nào cử họ đại diện cho mình.

Các trang “lề phải” chính danh của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam im lặng, nhưng có không ít trang “lề phải không chính danh” xuất hiện hàng loạt và rầm rộ chửi bới những kẻ dám tự ứng cử bằng những ngôn từ hết sức lưu manh, chợ búa và vu cáo bôi nhọ danh dự, nhân phẩm người tự ứng cử một cách rất lố bịch, gọi người tự ứng cử là “gái làng chơi”, “bồi bút”, “phản động”, “thảo khấu giang hồ” dù không đưa ra được bằng chứng gì chứng minh các ứng viên đã từng thực hiện các hành vi ấy, và liên tục khẳng định “Thật ra, tự ứng cử là văn minh, nhưng nó lại bị lũ zận lợi dụng để phá hoại đất nước. Nguyễn Quang A đã lợi dụng điều này để PR cho chính mình. Nhưng chiêu trò không mấy thông minh đã ngay lập tức bị bóc mẽ”. Việc tung ra hàng loạt “công cụ” chửi mắng lu loa chứng tỏ đảng cộng sản VN đang rất lo sợ, chật vật đối phó với phong trào tự ứng cử. Cho vào thì nguy hiểm cho đảng, mà không cho càng nguy hiểm hơn.

Chẳng hiểu người thực hiện quyền công dân mà pháp luật cho phép thì “phá hoại đất nước” ở chổ nào? Nếu “chiêu trò không mấy thông minh đã ngay lập tức bị bóc mẽ” thì làm gì phải lo lắng nhảy dựng lên như thế nhỉ? Cứ im lặng để cho thiên hạ “bóc mẽ” bọn họ đi.

Nếu thật sự người của “đảng cử” mà dân ủng hộ nhiệt tình (như lần nào cũng công bố kết quả kiểm phiếu đạt từ 90% trở lên) thì nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam  hãy để cho người dân Việt Nam “dạy cho những kẻ khoái tự ứng cử một bài học” bằng lá phiếu của họ, ứng cử mà không ai thèm bầu thì hắn ta tự quê độ hết dám ứng cử lần nữa, mất công tổ chức hội nghị hiệp thương, lấy ý kiến dân phố chi cho hao người tốn của mà còn mang tiếng bóp nghẹt nhân quyền!

Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân số 85/2015/QH13 ngày 25/06/2015 có hiệu lực hiện hành tại Việt Nam quy định các Điều 1, Điều 2, Điều 3, Điều 35, Điều 36, Điều 37 về quyền bầu cử, ứng cử của công dân Việt Nam, và các ứng viên tự ứng cử đang thực hiện điều này.

Cũng có ý kiến cho rằng đảng cộng sản Việt Nam xảo quyệt, bày trò dân chủ giả hiệu để đánh lừa bọn “tư bổn giãy chết” thôi. Cứ cho là đảng cộng sản Việt Nam sẽ nhường cho ứng cử viên tự do 10% số ghế trong quốc hội thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì về dân chủ. nhân quyền, quốc kế dân sinh, bởi lẽ quyền quyết định thuộc về đa số. Cá nhân tôi nghĩ rằng, cứ cho là như vậy đi, thì đại biểu tự do ít nhất cũng có được cái quyền tiếp cận thông tin (của đại biểu quốc hội) là những đề sinh tử quốc gia từ trước đến nay ngoài các cấp chóp bu ra không ai được biết. Ví dụ rõ ràng nhất là tình hình vay nợ, chi xài tiền đi vay và trả nợ nước ngoài như thế nào. Người dân cần được công khai minh bạch chuyện này.

Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam luôn luôn rêu rao với cả thế giới rằng “Việt Nam luôn đảm bảo quyền con người”, Việt Nam “dân chủ đến thế là cùng”. Vậy thì hãy để cả thế giới nhìn thấy cộng sản Việt Nam đang tước đoạt quyền con người của bạn, đừng bao giờ tự tước đoạt quyền con người của chính mình.

—————–

Ngành xã hội học và nhân quyền

Trần Hoàng (đang viết dỡ dang)

Muốn nhân quyền được tôn trọng thì phải có ngân sách chăm sóc hay trợ cấp cho những người có nhu cầu cần được giúp đỡ. Hình thức trợ cấp là tiền bạc, thức ăn, giới thiệu và chuyển các cá nhân gia đình đến các nơi chốn để giúp đỡ. Đối tượng của các trợ cấp,  là những người có mức lợi tức thấp, là các cá nhân hoặc các gia đình có con cái còn trong độ tuổi đi học tiểu học, trung học, lẫn đại học; các công nhân bị thất nghiệp tạm thời; các người già; những người bị bệnh còn nằm trong bệnh viện và sắp xuất viện…

Cách hay nhất để phổ biến các quyền của con người là thông qua sự trợ giúp (một, hai, hay cả ba nguồn) tài chánh, thực phẩm, dịch vụ cho các cá nhân hay gia đình đang gặp nguy khó và cần được giúp đỡ.

Ngành xã hội học phải được giảng dạy trong các trường đại học và cao đẳng. Ngân sách của chính phủ phải được dành cho ngành xã hội. Ngành xã hội phải được độc lập và không dính dáng gì đến bộ lao động và thương binh. Ngành xã hội có thể là một nhánh nằm trong ngành y tế của tỉnh và thành phố, quận, huyện để giảm thiểu ban bộ và phục vụ có hiệu quả. Các nhân viên ngành XH phải được tuyển chọn vào làm việc trong các chính quyền địa phương quận huyện và tỉnh thành và các bệnh viện.

Nghành xã hội học rất được chú trọng ở các nước phương Âu Mỹ và chính quyền địa phương các quận, huyện thường có một cơ quan chuyên phục vụ cho những người cần được giúp đỡ.

Mời các bạn đọc thêm về các đề tài xã hội học rất đáng chú ý ở blog này.

http://www.phantichkinhte123.com/2016/01/phu-thuy-va-o-e-tap-viec-cac-nganh-khoa.html#more

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

►Tôi đã từng ứng cử vào QH và kết quả như thế nào? – Tự ứng cử vào Quốc Hội – sân chơi không dành cho người nhát gan

Posted by hoangtran204 trên 13/02/2016

TỰ ỨNG CỬ – SÂN CHƠI KHÔNG DÀNH CHO NGƯỜI NHÁT GAN

Võ An Đôn

12-2-2016

Hiến pháp qui định công dân từ đủ 21 tuổi trở lên có quyền ứng cử đại biểu Quốc hội, nhưng thực tế nếu công dân nào ra ứng cử Quốc hội sẽ bị chính quyền tìm cách hăm dọa, gây khó khăn đủ điều.

Sau khi nộp đơn tự ứng cứ, người tự ứng cử sẽ bị chính quyền để ý theo dõi sát sao và cho người từ các đoàn thể đến vận động gia đình, người thân, bạn bè, đồng nghiệp, họ hàng buộc người tự ứng cử phải tự nguyện rút đơn.

Nếu người tự ứng cử cứng rắn không chịu rút đơn, thì họ sẽ tìm cách gây khó khăn trong công việc làm ăn hàng ngày và kinh tế gia đình.

Đến khi lấy phiếu tín nhiệm tại nơi cư trú và nơi làm việc thì họ sẽ tìm cách cho người đấu tố, bêu xấu, nhục mạ người tự ứng cử trước cộng đồng dân cư và nơi làm việc.

Nếu vượt qua các bước trên, đến giai đoạn hiệp thương do Mặt trận tổ quốc chủ trì thì người tự ứng cử sẽ bị loại, vì thành phần tham dự Hội nghị hiệp thương đa số là lãnh đạo các cơ quan đảng, đoàn thể và chính quyền, trong khi người tự ứng cử thì không được mời tham dự cuộc họp này.

Riêng giới luật sư thì những luật sư đã từng ra ứng cử đại biểu Quốc hội trước đây đều bị nhà nước cho vào tù, như luật sư Lê Công Định, luật sư Nguyễn Văn Đài, luật sư Lê Quốc Quân. Riêng luật sư Nguyễn Đăng Trừng và tôi đến nay chưa bị ngồi tù nhưng bị trù dập không ngóc đầu lên được.

Lần bầu cử đại biểu Quốc hội năm 2011, tỉnh Phú Yên có hai người tự ứng cử là tôi và thầy giáo Đào Tấn Phần. Kết quả là cả hai không ai lọt vào vòng Hiệp thương của Mặt trận tổ quốc, nhưng sau đó thầy giáo Đào Tấn Phần là giáo viên cấp 3, dạy môn sử hơn 30 năm chuyển qua làm thư viện của trường, với công việc hàng ngày là uống nước trà, đọc báo và trông coi thư viện. Riêng tôi thì thuộc diện “Trên răng dưới bình xăng” làm ruộng, chăn bò nên chẳng còn gì để mà trù dập.

Tóm lại, nếu ai đó muốn ra tự ứng cử đại biểu Quốc hội với tham vọng làm một đại biểu Quốc hội để được ban phát bổng lộc, chức quyền, danh vọng thì không nên. Nếu tự ứng cử vì mục đích muốn thực hiện quyền ứng cử của một công dân theo hiến định và muốn mọi người dân nhận thức được rằng quyền ứng cử là quyền căn bản của mỗi người dân thì hãy ra ứng cử.

Võ An Đôn

 

Đôn An Võ's photo.

  ——

TÔI TIẾP TỤC ỨNG CỬ QUỐC HỘI

Võ An Đôn

11-2-2016

Theo qui định của pháp luật thì công dân từ đủ 21 tuổi trở lên có quyền ứng cử đại biểu Quốc hội, nhưng thực tế bầu cử Quốc hội ở Việt Nam chỉ là trò diễn kịch của giới cầm quyền, người dân khó mà lọt vào sân chơi độc quyền này.

Tôi là người tự ứng cử đại biểu Quốc hội đầu tiên ở tỉnh Phú Yên. Năm 2011, tôi nộp đơn xin tự ứng cử đại biểu Quốc hội khóa 13, sau khi tôi nộp đơn tự ứng cử được 10 ngày, thì có thầy giáo Đào Tấn Phần, giáo viên dạy sử, Trường cấp ba Trần Quốc Tuấn cũng nộp đơn tự ứng cử cùng tôi.

Theo qui định thì người muốn ứng cử đại biểu Quốc hội phải trải qua năm bước: thứ nhất là nộp đơn xin tự ứng cử, thứ hai là lấy phiếu tín nhiệm tại nơi cư trú, thứ ba là lấy phiếu tín nhiệm tại nơi làm việc, thứ tư là hiệp thương tại Mặt trận tổ quốc tỉnh (bước này được xem là cửa ải khó vượt qua của người tự ứng cử), thứ năm là được vào danh sách bỏ phiếu bầu cử đại biểu Quốc hội.

Năm 2011, khi lấy phiếu tín nhiệm tại nơi cư trú, tôi được 100% người dân địa phương ủng hộ, sau đó lấy phiếu tín nhiệm tại nơi làm việc là Đoàn luật sư, tôi cũng được 100% tín nhiệm.

Đến khi hiệp thương tại Mặt trận tổ quốc tỉnh thì tôi bị loại, không được lọt vào danh sách bỏ phiếu bầu cử đại biểu Quốc hội (Khi tổ chức lấy phiếu tín nhiệm tại nơi cư trú và tại Đoàn luật sư thì tôi được mời tham dự, nhưng khi tổ chức hiệp thương tại Mặt trận tổ quốc tỉnh thì tôi không được mời tham dự, nghe những người tham dự kể lại là họ đấu tố và nói xấu tôi dữ lắm).

Mục đích tôi tự ứng cử đại biểu Quốc hội lần trước và lần này không phải là tôi muốn làm đại biểu Quốc hội để được hưởng nhiều bổng lộc ban phát, mà tôi muốn thực hiện quyền ứng cử của một công dân theo hiến định và muốn mọi người dân nhận thức được rằng bầu cử Quốc hội chỉ là trò diễn kịch với vở kịch vụng vờ, lộ liễu, lâu năm đã lỗi thời.

Dù biết trước rằng 99,99% người tự ứng cử đại biểu Quốc hội sẽ bị loại, nhưng tôi vẫn tiếp tục nộp đơn tự ứng cử đại biểu Quốc hội khóa 14 sắp tới.  Mong tất cả mọi người hãy ủng hộ tôi !

———————————-

TÔI ĐÃ TỪNG ỨNG CỬ QUỐC HỘI NHƯ THẾ NÀO ?

Võ Đắc Danh

11-2-2016

Cách nay 16 năm, tôi phanh phui hai vụ tham nhũng lớn xảy ra tại công ty dược và công ty dịch vụ thương mại Cà Mau. Kết quả là hàng loạt đương sự ra tòa, trong đó hai vị giám đốc lãnh án tù chung thân, ông Lê Công Nghiệp, chủ tịch tỉnh và một số ủy viên thường vụ tỉnh ủy Cà Mau mất chức. Bộ chính trị điều anh Chín Nhỏ, bí thư tỉnh Trà Vinh về làm bí thư tỉnh Cà Mau.

Lúc bấy giờ, tôi từ báo ảnh Đất Mũi chuyển về làm đại diện cho báo Người Lao Động tại miền tây. Trong mối quan hệ với tôi, anh Chín Nhỏ cũng như nhiều quan chức khác ở Cà Mau vừa tỏ ra dè chừng, vừa tỏ ra thân thiện, họ xem tôi như một tên sát thủ. Riêng với đồng bào Cà Mau, tên tuổi tôi nổi như cồn, ai có việc gì oan ức cũng tìm đến tôi nhờ can thiệp.
Ở Cần Thơ, tôi quan hệ thân thiết với anh em văn phòng đại diện của các báo. Một hôm đang ngồi nhậu với nhau, bỗng dưng một đồng nghiệp đề nghị tôi ra ứng cử quốc hội, rồi cả bàn nhậu ủng hộ theo. Trong lúc ngà ngà say, tôi bấm điện thoại gọi cho anh Chín Nhỏ, nói kỳ nầy em ra ứng cử quốc hội nghen anh Chín. Anh Chín cười nói tao ủng hộ mầy hai tay. Khoản mười phút sau, ảnh gọi điện bảo tôi sáng mai đến ban bầu cử ký vài thủ tục, ảnh đã nói chuyện với bên đó rồi.
Sáng hôm sau tĩnh rượu, tôi thấy mình vô duyên, định rút lại ý kiến với anh Chín. Nhưng mấy người bạn đồng nghiệp nói không được, đây là câu chuyện nghiêm túc, làm vậy anh Chín nói mầy đùa với ảnh.
Thôi thì lỡ rồi, chơi luôn.
Tuần sau, họ xếp tôi chung liên danh với anh Nguyễn Đức Triều và anh Bùi Công Bữu. Anh Triều là ủy viên trung ương đảng, chủ tịch hội nông dân Việt Nam, anh Bửu là phó bí thư tỉnh ủy Cà Mau, còn tôi ngoài đảng lại là người tự ứng cử, làm kẻ lót đường cho hai anh kia là cái chắc rồi.
Thế nhưng ván bài lật ngược, đi ra mắt cử tri tới đâu bà con bày tỏ sự ủng hộ tôi tới đó, họ nói trong ba vị ứng cử viên, vị nào cũng xứng đáng, đặc biệt là nhà báo Võ Đắc Danh đã dũng cảm chống tham nhũng, chống lại bất công và luôn luôn đứng về phía dân nghèo, họ phô tô hàng chục bài báo của tôi rồi chuyền tay nhau đọc. Trong bài phát biểu ra mắt cử tri, anh Triều và anh Bửu hứa hẹn lung tung, rằng nếu tôi đắc cử tôi sẽ làm thế nầy thế nọ. Riêng tôi, tôi nói với bà con rằng tôi không dám hứa gì cả, bởi cơ chế của nhà nước ta là cơ chế dân chủ tập trung, mọi quyết sách liên quan đến quốc kế dân sinh đều do tập thể quyết định, cá nhân một đại biểu quốc hội chẳng quyết định được gì nên tôi không dám hứa. Chỉ có điều, nếu tôi trở thành đại biểu quốc hội thì những bức xúc của bà con, nếu không chuyển tải được trên diễn đàn báo chí thì tôi có thể chuyển đến diễn đàn quốc hội. Còn nếu tôi không đắc cử thì tôi vẫn là nhà báo như tôi đã từng làm báo.
Đi đến đâu, sau phát biểu của tôi, bà con vỗ tay dồn dập.
Mấy ngày sau, một cán bộ văn phòng tỉnh ủy cho tôi biết, anh Triều đến than với anh Chín Nhỏ rằng chúng ta đã sai nước cờ, lợi thế thuộc về NÓ hết rồi.
Đêm trước bầu cử, tôi nhận được nhiều cú điện thoại của mấy anh bí thư chi bộ khóm ấp, họ than căng quá anh ơi, tôi vừa nhận được chỉ thị mật rằng tổ bầu cử nào để cho anh trúng cử thì bí thư chi bộ trên địa đó phải chịu kỷ luật đảng. Tôi gọi điện thoại cho anh Chín Nhỏ nói vui rằng anh sửa nước cờ nầy coi bộ khó quá hả anh Chín, mấy anh bí thư chi bộ khóm ấp giờ đang run như cua nướng trước chỉ thị khẩn cấp và tối mật của anh. Bị lộ tẩy, anh Chín ấp úng nói, coi chừng chúng nó tuyên truyền đó mầy ơi.
Mười giờ đêm ấy, sau kết quả kiểm phiếu, tôi gọi điện cho anh Chín Nhỏ nói em chúc mừng anh, ảnh hỏi chúc mừng gì mậy, tôi nói chúc mừng anh đã đạt được mục đích dù phải đối phó hơi cực với sự sai lầm của một ván cờ. Anh Chín cười gượng nói, mọi chuyện mầy đã biết hết rồi, chiều mai năm giờ mầy chạy qua tao.
Chiều hôm sau đúng giờ tôi sang nhà công vụ của anh, thấy anh bày sẵn một dĩa thịt chó nướng và một cái lẩu chó nấu măng. Chỉ có hai anh em. Vừa ngồi xuống bàn, anh vừa rót chivas vừa nói, mầy thông cảm cho tao, anh Triều là ủy viên trung ương đảng do ở ngoải gởi vô, nếu để ảnh rớt thì tao biết ăn nói sao với BCT, còn thằng Bửu là phó bí thư tỉnh ủy, nếu để nó rớt thì còn uy tín đâu để nó lãnh đạo cái đảng bộ nầy, còn mầy, nếu không vào được quốc hội thì mầy vẫn là nhà báo như mầy đã tuyên bố khi ra mắt cử tri.
Tôi nói thôi chuyện đó cho qua, giờ nhậu đi anh, chỉ cần anh chịu thiệt như vậy là đủ rồi.
*
Đêm qua nhậu ở bờ kè, lại có mấy người bạn gợi ý tôi ra ứng cử quốc hội. Xin thôi, để tôi bình yên mà nuôi chim yến.

————————

Đôn An Võ's photo.
Đôn An Võ's photo.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Xa Hoi, Luật Pháp, Lưu manh đỏ | Leave a Comment »

►Người dân phải ‘bước qua tâm lý sợ hãi’

Posted by hoangtran204 trên 10/02/2016

Người dân phải ‘bước qua tâm lý sợ hãi’

9-2-2016

Luật sư Lê Công Định, nhà hoạt động dân chủ và cựu tù nhân chính trị Việt Nam, vừa nhận được quyết định kết thúc thời gian quản chế trong ba năm từ 2013.

Từ Sài Gòn, ông trả lời phỏng vấn của BBC Tiếng Việt.

Luật sư Định cho biết ông dự định “trở lại nghề tư vấn luật”.

BBC: Anh có dự định gì cho công việc sau khi kết thúc thời gian quản chế?

LS Lê Công Định: Trước mắt tôi định đi thăm một số nơi mà đã lâu rồi tôi chưa có dịp đến chẳng hạn như ở miền Trung hoặc miền bắc Việt Nam, kể cả miền Nam là nơi trước đây khi đi làm tôi có đi nhiều.

Về kế hoạch làm việc tôi dự định trở lại nghề tư vấn luật, mặc dầu giấy chứng chỉ hành nghề luật sư của tôi đã bị rút kể từ khi tôi bị bắt năm 2009. Nhưng tôi vẫn có khả năng quay trở lại hành nghề tư vấn. Nghề tư vấn luật cũng không cần đến chứng chỉ hành nghề luật sư. Chứng chỉ hành nghề luật sư thì chỉ cần thiết khi tôi xuất hiện trước tòa án. Còn khi tôi không xuất hiện trước tòa án thì công việc tư vấn vẫn diễn ra, đó là một kỹ năng bình thường của các luật gia tại Việt Nam.

BBC:Trước đó anh có nói với an ninh anh muốn có lại thẻ hành nghề, họ có trả lời gì với anh về vấn đề này không?

Họ có trả lời với tôi họ sẽ cố gắng rút ngắn thời gian để trả lại cho tôi thẻ hành nghề luật sư, tuy nhiên còn tùy thuộc vào thái độ của tôi. Ý tức là nếu tôi vẫn tiếp tục các hoạt động với nhà cầm quyền là chướng tai gai mắt thì khả năng họ tác động để trả lại giấy phép hành nghề của tôi là xa vời hơn. Tuy nhiên đối với tôi việc có lại giấy phép hành nghề hay không cũng không quá quan trọng.

Với kinh nghiệm 20 năm hành nghề luật sư tôi cũng được nhiều khách hàng biết đến. Kỹ năng của tôi cũng không mai một bao nhiêu. Giấy phép chỉ là phương tiện về diện pháp lý thôi. Mà phương tiện đó thì trong hoạt động tư vấn luật nó không phải là một yếu tố hay điều kiện tiên quyết. Vấn đề chính vẫn là các công ty, doanh nghiệp Việt Nam họ có thực sự cần kỹ năng và lời tư vấn của tôi hay không.

BBC: Ở Việt Nam, nhiều doanh nghiệp có xu thế cố gắng tránh những người có xung đột hay vấn đề với chính quyền. Với tình huống của anh, anh nghĩ mình có thể có lại các khách hàng như xưa nữa không?

LS Lê Công Định: Điều đó rất đúng, ngày xưa thì nặng nề hơn. Nhưng bây giờ các doanh nghiệp họ suy nghĩ cũng thoáng. Họ cũng rất rõ ràng hơn. Họ cần sự tư vấn của tôi với tính cách hoàn toàn chuyên nghiệp từ phương diện pháp lý mà thôi. Cũng không có nghĩa là khi họ sử dụng dịch vụ pháp lý của tôi là họ dính với vấn đề chính trị của tôi. Điều đó đã được xem nhẹ hơn.

Điển hình là tôi đã gặp lại rất nhiều khách hàng cũ trước đây rất sẵn lòng sử dụng lại dịch vụ tư vấn của tôi. Và nhất là đối với những giao dịch thương mại có tính chất quốc tế, họ tin là tôi làm việc hiệu quả. Đó cũng là một ưu thế của tôi.

BBC: Nhưng anh đã rời xa nghề nghiệp đã lâu, cả thời gian chịu án tù và quản chế, anh nghĩ mình có khả năng cập nhật lại dòng chảy chung không?

Tư vấn luật và kỹ năng tư vấn gần như là máu thịt của mình. Tôi có thể mất gần bảy năm xa rời nghề luật sư, nhưng tôi biết khi trở lại tôi không mất bao nhiêu thời gian để cập nhật hóa. Vấn đề quan trọng trong nghề luật của tôi là cập nhật lại các luật mới ban hành. Trong ba năm vừa rồi bị quản chế, tôi vẫn liên tục cập nhật và tôi tự tin không có sự mai một hoặc hụt hơi nào để tôi bắt kịp dòng chảy hiện đại của nghề tư vấn luật tại Việt Nam.

Image copyrightFB Tran Thu Nam
Image captionCác luật sư hỗ trợ pháp lý trong vụ Đỗ Đăng Dư thiệt mạng trong tù

BBC: Khác với thời anh bị bắt, giờ đây số lượng các luật sư công khai công việc đấu tranh của mình đã xuất hiện khắp nơi, anh nhìn thấy trước sự biến đổi gì của xã hội dựa trên lực lượng này?

Tôi rất ngạc nhiên và rất vui mừng vì các đồng nghiệp của tôi bây giờ đã dấn thân nhiều hơn. Vào cái thời trước 2009, số luật sư tham gia bào chữa cho các nhà bất đồng chính kiến chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đó cũng là lí do mà tôi trở thành cái gai trước mắt của nhà cầm quyền.

Khi tôi ra khỏi tù, tôi thấy một lực lượng luật sư, không chỉ những luật sư lớn tuổi mà kể cả các luật sư trẻ, thậm chí mới vào nghề, họ cũng rất sẵn sàng dấn thân. Tôi rất kỳ vọng vào lực lượng luật sư này.

Nhà cầm quyền cũng ngại họ bởi đây là một giới có sự hiểu biết pháp luật nhất định. Bởi vì rất nhiều nơi ở Việt Nam, các quan chức nhiều khi làm việc không để ý đến vấn đề tuân thủ luật pháp, đưa đến vấn đề cửa quyền, quan liêu. Người dân thường rất khổ vì đối mặt với các thủ tục pháp lý đôi khi không được tuân thủ đàng hoàng.

Tiếng nói và sự dấn thân của giới luật sư sẽ giúp cho người dân hiểu rõ hơn quyền lợi của mình. Nhà cầm quyền cũng ngại.

Đứng từ góc độ phát triển quốc gia thì tôi thấy sự dấn thân và lên tiếng của các luật sư là tốt cho sự phát triển đất nước. Còn nếu nhà cầm quyền ngại thì họ nên cần thay đổi suy nghĩ của mình để chấp nhận vai trò của giới luật sư ngày càng tăng trong xã hội.

BBC: Giới luật sư bây giờ có còn đơn độc như thời của anh nữa không?

Tôi không thấy sự đơn độc bây giờ nữa bởi vì tôi thấy rất nhiều trường hợp xảy ra, rất nhiều luật sư được sự đồng tình của nhiều tầng lớp xã hội khác nhau. Thậm chí khi luật sư bị nạn thì rất nhiều người ở nhiều giới khác nhau cũng đã lên tiếng ủng hộ. Người ta cũng tập hợp lại để nói tiếng nói ủng hộ luật sư hoặc những luật sư gặp nạn. Sự cô đơn như thời của tôi không còn nữa.

Thời xưa, phải nói thật là rất cô đơn. Tôi đại diện cho một số nhà bất đồng chính kiến ra trước tòa. Khi tôi phải thực hiện những công việc lẽ ra bình thường vậy, tôi lại cảm thấy là sự nguy hiểm lúc nào cũng rình rập lấy mình. Bây giờ tôi tin là các luật sư không còn như vậy nữa, mặc dù sự e dè và ngại ngùng trong một số luật sư khác vẫn còn.

Image copyrightFacebook LS Tran Van Dat
Image captionNgười tù Huỳnh Văn Nén cũng đã được trả tự do sau nhiều năm đấu tranh của gia đình và các luật sư hỗ trợ ông

BBC: Liệu xu thế này có được duy trì lâu không, hay lại chìm xuống như nhiều trào lưu của giới trí thức?

Sự vận động này rất là tất nhiên của xã hội nên tôi không tin là nó sẽ chìm xuống. Trước 2009, chỉ có vài luật sư thôi. Còn bây giờ càng ngày càng nhiều. Xu thế này càng gia tăng, vì các luật sư ngày càng ý thức được vai trò của mình và họ hiểu sức mạnh của mình chính là luật pháp. Mà luật pháp đâu phải do các luật sư đặt ra mà chính do nhà cầm quyền đặt ra. Vậy sự tuân thủ luật pháp cũng là cách tốt nhất để nhà cầm quyền dựa vào đó để tiếp tục sự cai trị tốt đẹp với quốc gia. Còn nếu họ từ chối điều đó thì họ đã quay ngược lại chống lại chính bản thân hệ thống của mình.

Xu thế này không thể chìm xuống như một phong trào, bởi đây không phải là vấn đề chính trị mà cứ có đàn áp thì chìm xuống. Đây là sự vận động tất yếu của lịch sử và xã hội.

BBC: Mình đã nói nhiều về luật sư, giờ tôi muốn hỏi anh người dân cần thêm gì để họ có thể tự chủ hơn?

Người dân cần phải bước qua tâm lý sự hãi để có thể bảo vệ quyền lợi của mình một cách thiết thực hơn. Luật pháp và hiến pháp Việt Nam hiện giờ cũng đã quy định rất rõ ràng các quyền và lợi ích công dân. Vấn đề là chúng ta có yêu cầu nhà cầm quyền thực thi các lợi ích đó hay không thôi.

Đừng có sự e dè nào hết, tiếng nói của người dân vẫn được nhà nước lắng nghe mà. Tại sao chúng ta không tận dụng quyền và lợi ích hợp pháp của mình đã ghi nhận trong hiến pháp và luật pháp để chúng ta đòi hỏi sự thực thi đúng đắn? – Người dân cần phải bước qua tâm lý sợ hãi đó để thúc đẩy sự đồng hành của các cơ quan nhà nước.

BBC: Làm sao để thuyết phục người dân tin rằng họ có ảnh hưởng? – Trong khi tôi phỏng vấn 1 số người trẻ về đại hội Đảng, họ nói họ không quan tâm vì cảm thấy mình chẳng có ảnh hưởng gì và cũng chẳng liên quan gì tới họ. Ông nghĩ sao về tâm lý mình không can dự gì hết?

Theo tôi, Đại hội Đảng quả nhiên không phải của người dân. Dù nó có ảnh hưởng đến sự phát triển của đất nước trong ít nhất 5 năm sắp tới nhưng đó vẫn là nội bộ của Đảng Cộng sản mà thôi. Nếu những người trẻ trả lời họ cảm thấy đó không phải là vấn đề của mình thì tôi hoàn toàn đồng ý với họ. Bản thân tôi có quan tâm đến đại hội đó, nhưng tôi cũng không thấy nó liên quan gì đến mình hết. Việc ai trở thành nhà lãnh đạo tối cao của Đảng Cộng sản với tôi không quan trọng.

Nhưng có một điều này cần phải lưu ý. Tháng Sáu năm nay là bầu cử Quốc hội. Tôi nghĩ Quốc hội mới là vấn đề của đất nước và của toàn dân. Và nếu chúng ta thấy bầu cử Quốc hội không phải là vấn đề của chúng ta, thì chúng ta đã từ chối thực thi quyền lợi của chính mình. Người trẻ và người dân phải rất quan tâm tới kỳ bầu cử này.

BBC: Với nhiều người dân, đặc biệt là ở nông thôn, có khi họ còn không hiểu họ đang gạch tên hay để lại tên ứng viên nào và việc đó có nghĩa là gì, thì làm sao có thể thuyết phục họ hiểu hành động của họ đang ảnh hưởng tới vận mệnh đất nước?

Từ bao nhiêu năm nay, bầu cử Quốc hội hay đại biểu hội đồng nhân dân hoàn toàn có tính chất hình thức. Người dân đã để cho Đảng Cộng sản tự mình quyết định mọi vấn đề, tự chọn những ứng viên, tự chọn luôn cả người đắc cử.

Tại sao người dân không bằng chính lá phiếu của mình, tự quyết định vận mạng của mình? Mặc dù biết rằng thủ tục này do Đảng Cộng sản lựa chọn ứng cử viên cũng như người đắc cử cũng chưa chắc có sự rộng mở hơn trong tương lai. Tuy nhiên nếu chúng ta không quyết định sử dụng lá phiếu của chính mình thì chúng ta cũng không thể trông chờ có sự thay đổi nào từ phía Đảng Cộng sản được!

BBC: Nói tới bầu cử Quốc Hội, vậy anh nghĩ sao về việc ông Nguyễn Quang A tự ứng cử?

Tôi hoàn toàn ủng hộ quyết định của ông Nguyễn Quang A. Đó là một người có uy tín trong xã hội. Việc ý thức được vai trò của mình cũng như sự cần thiết phải có một cuộc bầu cử quốc hội trung thực và công bằng, nó phải được thực thi bởi những ứng cử viên có tính chất độc lập như vậy.

BBC: Nhưng anh có lo ngại việc vận động của ông Nguyễn Quang A sẽ gặp nhiều khó khăn không?

Tất nhiên là ông Nguyễn Quang A sẽ gặp nhiều khó khăn từ phía nhà cầm quyền. Với kinh nghiệm của tôi chẳng hạn, năm 2007 tôi cũng ra ứng cử đại biểu Quốc hội và tôi cũng gặp những khó khăn từ phía cơ quan tổ chức bầu cử tại địa phương. Họ có nhiều cách và nhiều phương thức để loại tôi ra.

Quả nhiên trong hai vòng hiệp thương tại nơi cư trú và tại nơi làm việc, tôi bị loại ra vì phạm vào những cái trò mà người ta cố tình sử dụng đến để loại những ứng cử viên độc lập như tôi. Nhưng đó là năm 2007. Bây giờ là chín năm sau rồi, xã hội đã hoàn toàn cởi mở.

Tuy ông Nguyễn Quang A sẽ gặp những khó khăn như tôi thôi, nhưng khả năng ông vượt qua được những trò đó sẽ dễ dàng hơn. Tôi tin là nếu xã hội đồng lòng ủng hộ ông thì tôi tin ông có thể vượt qua. Cơ hội ông trúng cử vào quốc hội là hoàn toàn có thể có chứ không phải không.

Image copyrightvepr.edu.vn
Image captionÔng Nguyễn Quang A, một trí thức đã tuyên bố ông tự ứng cử

BBC: Anh có thể nói rõ hơn những khó khăn năm 2007 anh gặp là gì khi quyết định ra ứng cử?

Trong vòng đầu tiên, vòng hiệp thương tại nơi cư trú, người ta đã tổ chức sẵn và gây áp lực sẵn với người dân khu phố tại nơi tôi cư trú để chỉ trích tôi hai vấn đề, một là tôi ủng hộ tư tưởng dân chủ, đa nguyên, đa đảng; hai là tôi không có gần dân.

Thế nào là gần dân thì họ giải thích là tôi không chịu đi họp tổ dân phố, tôi không đến thăm nom những người dân khu phố lúc bình thường. Quả thật, tôi rất ít làm chuyện đó. Nghề luật sư của tôi rất bận rộn.

Nhưng sự đóng góp cho xã hội đâu phải tối ngày chúng ta phải đi gặp người dân vỗ về họ hàng ngày mới là gần dân. Và những đóng góp của chúng ta có thể thiết thực hơn việc đi nói chuyện tào lao hoặc là hỏi thăm hình thức. Sự đóng góp cho xã hội có nhiều hình thức, vị trí và vai trò khác nhau.

Họ lợi dụng khái niệm gần dân đó rất tùy tiện để tìm cách loại tôi ra. Và họ cũng sử dụng ý tôi cổ vũ đa nguyên, đa đảng có gây nguy hiểm với chế độ chính trị hiện nay. Những người phát biểu những lời đó, tôi nói thật, tôi nhận ra họ không phải là những cư dân trong khu phố của tôi. Họ ở đâu đến, được gài sẵn và đứng lên phát biểu chỉ trích tôi. Đó là cách tôi gặp phải trong cuộc hiệp thương tại khu phố.

Sau cuộc hiệp thương đó, một lần tôi đi công tác ở An Giang, vào lúc 7h15 phút sáng, tức là lúc đó tôi còn chưa thức dậy, bởi cuộc họp của tôi ở An Giang là 8 giờ. Sáng hôm đó, có một vị có vai trò rất quan trọng trong hội đồng bầu cử địa phương đã gọi trực tiếp vào số điện thoại của tôi để yêu cầu tôi rút tên ra khỏi cuộc hiệp thương tại nơi làm việc của tôi. Và họ vận động tôi là phải rút tên vì tôi đã không được nhiều sự ủng hộ lắm. Tôi đã từ chối. Tôi biết đó là cách gây áp lực của họ với một ứng cử viên độc lập. Tất nhiên, tôi không chịu rút.

Kết quả là họ tiếp tục tác động vào nơi làm việc của tôi, dàn dựng trước một cuộc hiệp thương để mọi người đứng lên tiếp tục công kích tôi vì tư tưởng đa nguyên đa đảng của tôi, và lên án tôi chẳng đóng góp gì cho nghề nghiệp luật sư hết, dù lúc đó tôi là Phó chủ nhiệm Đoàn luật sư. Đó là cách họ làm để loại tôi ra khỏi những ứng cử viên trong hai vòng hiệp thương.

Tôi nghĩ là anh Nguyễn Quang A cũng sẽ gặp những việc như vậy, và phải chuẩn bị trước để đối phó. Thời điểm đó tôi cũng thừa biết mình sẽ không trở thành một ứng cử viên được đưa vào danh sách đâu, nhưng đó là một cách để tôi kiểm chứng thế nào là bầu cử tự do ở Việt Nam. Việc đó cũng cho tôi một số kinh nghiệm có thể chia sẻ với những ứng cử viên trong tương lai.

BBC: Nói một chút về thời gian anh vào tù năm 2009, anh nói nhiều lần về sự cô đơn, vậy sự cô đơn lúc đó là thế nào?

Thực ra lúc tôi vào tù, nói thật tôi cảm thấy rất nhiều tổn thương. Đến khi tôi ra tù tôi mới thấy trong thời gian đó sự ủng hộ dành cho tôi cũng nhiều. Tôi cảm thấy vui, nhưng cũng có nhiều chỉ trích vì họ không hiểu hoàn cảnh cụ thể của tôi bên trong nhà tù thế nào, họ hoàn toàn dựa trên báo của nhà nước đưa tin ra và công kích tôi. Tôi cũng buồn.

Nhưng tôi lạc quan. Tôi dấn thân vì lý tưởng của tôi. Tôi chấp nhận mất tất cả, tôi vào tù vì lý tưởng của tôi chứ không phải vì tôi cần sự ủng hộ của ai. Cho nên việc mọi người hiểu hay không hiểu, công kích tôi củng rất bình thường vì ai cũng có quyền nói lên suy nghĩ của mình. Đối với tôi điều đó không quan trọng.

Sau này, khi nhìn lại những năm trong tù, vô vàn những khó khăn mà tôi không thể hình dung được. Trước khi vào tù tôi cũng không nghĩ là sẽ có lúc mình có thể sống khó khăn đến mức đó.

Nhưng tôi cũng vượt qua rồi. Không có điều gì có thể làm tôi nản lòng. Những công kích chỉ trích chỉ là cơn gió thoảng. Tôi không quan tâm. Những gì tôi cần làm tôi sẽ làm.

http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2016/02/160208_le_cong_dinh_interview

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Xa Hoi, Dân Chủ và Nhân Quyền, Luật Pháp | Leave a Comment »

►Sự khác biệt giữa độc tài và dân chủ

Posted by hoangtran204 trên 04/01/2016

SỰ KHÁC BIỆT GIỮA ĐỘC TÀI VÀ DÂN CHỦ

Nguyễn Hưng Quốc

VOA Tiếng Việt7

27-12-2015

Cách đây mấy ngày, tình cờ tôi gặp lại một người quen, trước, sống ở Úc, sau, về Việt Nam làm việc từ cả hơn 20 năm nay. Thỉnh thoảng, vài ba năm một lần, anh về lại Úc để thăm gia đình. Tôi hỏi cảm tưởng của anh mỗi lần quay lại Úc. Ngẫm nghĩ một lát, anh cho biết: Mỗi lần về Úc, anh cảm thấy thoải mái hơn, tự tin hơn, và nhất là, được tôn trọng hơn, do đó, thấy mình… “người” hơn.

Điều anh nói, tôi cũng đã từng nghe nhiều người khác nói, những người vừa sống ở Úc vừa sống ở Việt Nam. Tất cả đều nói giống nhau: Ở Việt Nam, người ta cảm thấy cái phần “người” của họ bị đè bẹp, chỉ còn rất nhỏ, còm cõi, yếu ớt, thảm hại. Chủ yếu là vì lúc nào cũng sợ sệt người khác. Ở nhà thì sợ người khác cạy cửa ăn trộm, có khi, giết chết. Ra đường thì, một mặt, sợ tai nạn giao thông; mặt khác, sợ cảnh sát giao thông quấy nhiễu, tìm cớ để ăn hối lộ. Vào các công sở thì lúc nào cũng thấy bị uy hiếp. Sợ nhất là gặp công an. Làm ăn lương thiện, không có tội gì cả, nhưng cứ hễ thấy bóng công an là thấy bất an, hồi hộp, lo lắng. Nói chung, ở Việt Nam, lúc nào người ta cũng căng thẳng vì sợ hãi. Ở Úc thì khác. Gặp ai cũng được chào hỏi một cách thân mật. Rất hiếm thấy cảnh sát. Mà có thấy cũng không lo sợ vì biết chắc sẽ không ai làm khó dễ gì mình. Khi cần làm giấy tờ, bước vào cửa các cơ quan công quyền, người ta hoàn toàn tự tin là mình sẽ được phục vụ theo đúng quy định chứ không bị sách nhiễu như ở Việt Nam.

Tôi cho những kinh nghiệm như thế tiết lộ cho chúng ta sự khác biệt sâu sắc giữa một chế độ độc tài và một chế độ dân chủ.

Nói đến sự khác biệt giữa độc tài và dân chủ, lâu nay, người ta chủ yếu chỉ nhìn vấn đề từ góc độ chính trị; ở chính trị, người ta chủ yếu tập trung vào yếu tố cơ chế; và trong cơ chế ấy, người ta quan tâm nhiều nhất đến các quan hệ quyền lực. Thật ra, dưới chế độ nào, giới lãnh đạo cũng đều có rất nhiều quyền lực. Chỉ khác ở một số điểm: Một, quyền lực, dưới chế độ độc tài, có tính tuyệt đối, nằm hẳn trong tay của một người hoặc một nhóm người; (quyền lực) dưới chế độ dân chủ, có tính chất tương đối và được phân tán, ít nhất trong ba lãnh vực khác nhau, thường được gọi là tam quyền phân lập (hành pháp, lập pháp và tư pháp). Hai, quyền lực, dưới chế độ độc tài, chủ yếu là do cưỡng đoạt hoặc lạm dụng; dưới chế độc dân chủ, chủ yếu là được dân chúng uỷ thác trong các cuộc bầu cử tự do, bình đẳng và minh bạch. Ba, quyền lực, dưới chế độ độc tài, nằm trên cả luật pháp, ở đó, luật pháp được sử dụng như một công cụ để đàn áp dân chúng (rule by law); dưới chế độ dân chủ, bị kiểm soát bởi luật pháp (rule of law). Và bốn, quyền lực, dưới chế độ độc tài, có thể kéo dài cho đến lúc bị sụp đổ; dưới chế độ dân chủ, có tính chất nhiệm kỳ.

Sự khác biệt giữa độc tài và dân chủ cũng có thể được nhìn từ một góc độ khác: nhân quyền. Nói một cách tóm tắt, độc tài chà đạp lên quyền làm người căn bản của con người trong khi dưới các chế độ dân chủ, các quyền ấy được tôn trọng. Trong các quyền ấy, có ba loại quyền quan trọng hơn hết: Thứ nhất là quyền được tự do suy nghĩ và tự do phát biểu dưới mọi hình thức. Thứ hai là quyền được chọn lựa giới lãnh đạo qua các cuộc bầu cử. Và thứ ba là quyền kiểm soát, phản biện, phê phán, thậm chí, phản đối các chính sách của chính phủ một cách công khai qua các phương tiện truyền thông cũng như các cuộc biểu tình bất bạo động.

Ở Việt Nam hiện nay, không có quyền nào trong ba thứ quyền nêu trên được tôn trọng đúng nghĩa. Người dân được quyền tự do suy nghĩ nhưng lại có rất ít quyền tự do phát biểu. Phát biểu ở chỗ riêng tư, với bạn bè hoặc người thân thì được, nhưng phát biểu công khai trên các phương tiện truyền thông đại chúng – vốn hầu hết đều nằm trong tay nhà nước – thì bị hạn chế và không ít trường hợp, bị trù dập. Hơn nữa, những cái được gọi là tự do tư tưởng đều chỉ có ý nghĩa tương đối. Đã đành là ở Việt Nam hiện nay, khác với trước đây, không có cảnh “đem bục công an đặt giữa trái tim người” như lời Lê Đạt thời Nhân Văn Giai Phẩm. Nhưng khi người dân không có quyền tìm kiếm và lưu giữ thông tin, khi người dân chỉ được tiêu thụ những thông tin do chính quyền sàng lọc và cung cấp, họ cũng không thực sự có quyền tự do tư tưởng.

Người dân cũng được đi bầu Quốc hội, nhưng thứ nhất, người ta chỉ được bầu những người đã được lựa chọn sẵn; và thứ hai, bản thân Quốc hội cũng chả có quyền lực gì đáng kể trong hệ thống chính trị tại Việt Nam. Những lá phiếu của dân chúng chỉ là những chi phiếu giả, không có tiền thế chấp, do đó, không có giá trị gì cả. Nó chỉ tạo ra ảo tưởng tự do nhưng lại không phải là tự do thật.

Riêng các quyền phản biện và chống đối thì bị bóp nghẹt hoàn toàn. Cho đến nay, chính phủ và Quốc hội hứa hẹn sẽ soạn luật về biểu tình nhưng cả hai đều cứ lần khân khất hẹn mãi. Những cuộc biểu tình, dù một cách chính đáng, ví dụ chống các hành động gây hấn ngang ngược của Trung Quốc, đều bị cấm đoán; một số người tổ chức hoặc tham gia bị bắt bớ, có người bị cầm tù dưới nhiều tội danh khác nhau.

Việc tôn trọng các quyền làm người cũng là việc tôn trọng con người. Không ai thực sự là người nếu các quyền căn bản của họ không được tôn trọng. Bởi vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi sống ở dưới các chế độ dân chủ, người ta không những được tự do mà còn thấy tự tại phơi phới, thấy mình đích thực là mình.

***

NGUỒN: NGUYỄN HƯNG QUỐC BLOG TRÊN VOA

***
* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Bắt bớ-Tù Đày-Đánh đập-Đàn Áp, Dân Chủ và Nhân Quyền, Luật Pháp, Lưu manh đỏ | Leave a Comment »

►Vì sao chưa bầu được Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam?

Posted by hoangtran204 trên 22/04/2015

Vì sao chưa bầu được Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam?

Theo FB Luật sư Lê Công Định

21-4-2015

Mặc dù Đại hội Liên đoàn Luật sư Việt Nam đã bế mạc hôm nay, nhưng chức danh Chủ tịch vẫn chưa bầu được, vì nhân vật Đãng muốn áp đặt vào ghế đó là Lê Thúc Anh bị các luật sư bất tín nhiệm bằng lá phiếu, dù chỉ nửa vời, của mình.

Nhân vật thứ hai được Đãng cài cắm trù bị cho chiếc ghế đó là Phạm Quý Tỵ, cựu Thứ trưởng Bộ Tư pháp, lại nhận phiếu tín nhiệm quá thấp, nên Đãng đành áp dụng kế hoạch chẳng đặng đừng là chờ Hội đồng Luật sư Toàn quốc bầu sau. Số thành viên hội đồng này ít nên chắc chắn Đãng dễ kiểm soát, thao túng và áp đặt hơn.

Ông Lê Thúc Anh, nguyên Phó Chánh án Toà án Nhân dân Tối cao, cựu chủ tịch Liên Đoàn Luật Sư Việt Nam nhiệm kỳ 2009-2014.

Chính Luật sư Phan Trung Hoài thừa nhận rằng rất nhiều người quan tâm đến vấn đề tại Đại hội lần này là Hội đồng Luật sư Toàn quốc chưa bầu được chức danh Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam. Thông tin hành lang của các luật sư tham dự Đại hội cho biết chắc chắn ông Phạm Quý Tỵ sẽ được chọn trong cuộc họp sắp tới của Hội đồng Luật sư Toàn quốc, dù vị này bị các luật sư tín nhiệm thấp.

Ông Phạm Quý Tỵ, người đang đứng trong ảnh, cựu Thứ trưởng Bộ Tư Pháp.

Cần lưu ý rằng, cả hai nhân vật Lê Thúc Anh, cựu Phó Chánh án Toà tối cao, và Phạm Quý Tỵ, cựu Thứ trưởng Bộ Tư pháp, đều là luật sư trên danh nghĩa, tức vẫn có chứng chỉ hành nghề, nhưng chưa bao giờ hành nghề như một luật sư ngày nào, và trở thành luật sư cốt để ngồi vào chiếc ghế do Đãng sắp đặt sẵn nhằm bảo đảm rằng hoạt động chung của giới luật sư phải chịu sự lãnh đạo toàn diện của Đãng.

Trong khi các luật sư có nhiều kinh nghiệm và đầy tâm huyết với nghề luật sư, luôn nhận được tín nhiệm cao của các đồng nghiệp, thì hoặc bị gạt ra ngoài hoặc chỉ ngồi vào các ghế phó nhằm trang trí cho bộ mặt “dân chủ” của tổ chức nghề nghiệp này mà thôi.

Nhìn các cuộc bầu cử dân chủ trá hình của các Đoàn luật sư tại các tỉnh thành cả nước và của chính Liên đoàn Luật sư Việt Nam, có thể thấy rằng ngày nào Đãng còn chuyên chế như bấy lâu nay, thì ngày đó mọi cuộc bầu cử đều là hình thức, hoàn toàn thiếu vắng sắc thái tự do và minh bạch thực sự.

Nói rộng ra, Quốc hội, Toà án hay Chính quyền từ cao đến thấp đều chỉ gồm những gương mặt được Đãng cử và chọn cả, dân đi bầu để làm bình phong cho đẹp. Không thể trông mong gì hơn. Cái gọi là bầu cử ở xứ “dân chủ gấp triệu lần” này được mỗi việc là làm tốn tiền và thời gian của thiên hạ, thế thôi!

———–

http://phapluattp.vn/phap-luat/vi-sao-chua-bau-duoc-chu-tich-lien-doan-luat-su-548208.html

 

Posted in Bầu cử Ứng Cử Tự Do- Kêu Gọi Thể Chế Dân Chủ -, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »