Trần Hoàng Blog

►Nửa hồn Xuân Lộc (30-4-2022)

Posted by hoangtran204 trên 30/04/2022


Giữa thập niên 1960 , ở Huế bỗng dưng xuất hiện tập thơ ” Vùng Tủi Nhục” gồm 25 bài của Thái Luân, một cái tên rất lạ, không biết là ai . chỉ biết rằng, nhạc sĩ Phạm Duy đã lấy một bài thơ trong tập này , để phổ nhạc .

đó là bài ” Bi Hài Kịch ” ( đạo diễn đưa tay lên / đạo diễn đưa tay xuống / bi hài kịch mở màn .. ) . khi biết được tên thật của Thái Luân .. thì , anh không còn ở Huế nữa …vì , anh đã là người lính .

bài thơ sau đây là tâm sự của người lính ấy , sau ngày thất trận ở Xuân Lộc ( 9 tháng Tư đến 20 tháng Tư 1975 ) .

NỬA HỒN XUÂN LỘC

Thái Luân

nếu được như bố già Thượng sĩ

nghe tin lui quân chỉ nhìn trời ,

vỗ về nón sắt , cười khinh bạc ,

chắc hẳn lòng ta cũng thảnh thơi .

còn ta nhận lệnh rời Xuân Lộc ,

lại muốn tìm em nói ít lời .

nhưng , sợ áo mình đầy khói súng ,

cay nồng mắt người gục trên vai .

vì , chắc ôm nhau em sẽ khóc ,

khóc theo vợ lính cả trăm người !

em biết dù tim ta sắt đá ,

cũng vỡ theo ngàn giọt lệ rơi .

mây xa dù quen đời chia biệt ,

ngoảnh mặt ra đi cũng ngậm ngùi .

rút quân , bỏ lại hồn ta đó

Bảo Chánh , Gia Rai lửa ngút trời !

bí mật lui quân mà đành phụ

mối tình Long Khánh , tội , người ơi !

mất thêm Xuân Lộc , tay càng ngắn

núm ruột miền Trung hun hút rồi .

sáng mai thức dậy , em buồn lắm !

sẽ khóc trách ta nỡ phụ người .

lòng ta như trái sầu riêng rụng

trong vườn em đó , vỡ làm đôi .

đêm nay Xuân Lộc , vầng trăng khuyết

như một vành tang bịt đất trời .

chân theo quân rút , hồn ta ở

sông nước La Ngà pha máu sôi .

thương chiếc cầu tre chờ thác lũ ,

cuốn qua Xuân Lộc khóc cùng người .

ta đi , áo nhuộm màu đất đỏ ,

cao su vướng tóc mãi thơm mùi .

tiếc quá nắng vàng phơi áo trận ,

vườn nhà em chuối chín vàng tươi .

ta nhớ người bên đàn thỏ trắng

cho bầy gà nắm lúa đang phơi .

chôm chôm hai gốc đong đưa võng ,

ru nắng mùa xuân đẹp nụ cười ..

nếu được đưa quân lên Định Quán ,

cuối cùng một trận cũng là vui .

núi Chứa Chan kia , sừng sững đứng ,

sư đoàn 18 sao quân lui ?

thân ta là ngựa sao không hí ?

cho nỗi đau lan rộng đất trời !

hồn ta là kiếm sao không chém

rạp ngã rừng xanh , bạt núi đồi .

hỡi ơi ! chân bước qua Bình Giã

Cẩm Mỹ nhà ai khói , ngậm ngùi !

lửa cháy , cả lòng ta lửa cháy ,

xóm làng Gia Kiệm , nhớ khôn nguôi .

đêm nay Xuân Lộc , đoàn quân rút

đành biệt nhau , xin tạ lỗi người !

chao ơi ! tiếng tắc kè thê thiết ,

kêu giữa đêm dài sợ lẻ loi .

chân bước , nửa hồn chinh chiến giục ,

nửa hồn Xuân Lộc gọi quay lui .

ta biết dưới hầm , em đang khóc

thét gầm pháo địch dập không thôi .

em ơi Xuân Lộc , em Xuân Lộc

xích sắt nghiến qua những xác người .

buổi chiều , nhận lệnh rời Xuân Lộc

ta muốn tìm em nói ít lời .

nhưng sợ em buồn , không nói được ..

nên , đành lặng lẽ mà đi thôi !

ngại phút rời xa , em sẽ khóc ,

bao người vợ lính sẽ buồn theo ..

yếu đuối tim ta người chiến sĩ

loạn rừng , tội nghiệp tiếng chim kêu .

rút quân bỏ lại đời ta đó ,

Bảo Chánh , Gia Rai lửa ngút trời .

lửa ngút , trái tim ta lửa ngút ,

trái tim người lính mới yêu người .

cao nguyên bài học đầy cay đắng

lớp lớp người rơi , lớp lớp rơi ..

ta chẳng muốn làm người bại trận

thành người tình phụ đó , em ơi !

ta đi , áo nhuộm màu đất đỏ ,

cao su vướng tóc mãi thơm mùi .

tội nghiệp nắng vàng chờ áo trận ,

khi tàn chinh chiến sẽ đem phơi .

em hỡi , em thương đàn thỏ trắng ,

bầy gà mất mẹ sống mồ côi .

em hỡi , em thương người lính trận ,

người lính đêm nay phụ bạc rồi .

bao năm ta trọn tình đất đỏ ,

một phút này thôi , thẹn với đời .

sốt rét đêm run , ngày không ngã ,

bao lần máu đổ , dửng dưng cười .

một phút này thôi , hừ , lại ngã !

bỏ thành , bỏ đất nhục nào vơi ?

sáng mai , chân bước qua Bình Giã ,

Cẩm Mỹ nhìn lui luống ngậm ngùi !

lửa cháy , cả lòng ta lửa cháy ,

một trời Gia Kiệm , nhớ khôn nguôi .

muôn năm em hỡi , trời Xuân Lộc

giữ nửa hồn ta mãi với người .

giữ nửa hồn ta bên chiếc võng ,

dưới giàn thiên lý bóng trăng soi .

đêm nay , quân rút , sầu riêng rụng

trong vườn em và trong tim tôi !

tôi sợ một ngày mai bại trận ,

để em côi cút lại trên đời .

Xuân Lộc , trời ơi ! Xuân Lộc cháy ,

ai gọi tôi về trời Gia Rai ?

* nhà thơ Nguyễn Phúc Sông Hương & nhà văn Trần Kiêm Đoàn .

Share từ FB anh Trần Xuân Dũng

Advertisement

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

 
%d người thích bài này: