Trần Hoàng Blog

►Thầy Thích Quảng Độ 1928-2020- Những ngày tháng biến động

Posted by hoangtran204 trên 24/02/2020


Năm 1945, ngài đã chứng kiến sư phụ của ngài bị cộng sản giết chết ở Thái Bình, Bắc Việt. Sau đó, Ngài đã đi vào Nam. Sau 1975, thầy đã bị cộng sản VN bỏ tù 8 năm, 1977-1982 và 1995-1998 ở miền Bắc, và 26 năm bị công an quản chế cô lập tại Thanh Minh Thiền viện cùng các chùa khác. Công an canh gác trước cổng chùa và dùng bạo lực ngăn cản không cho thầy đi ra khỏi chùa. Bất cứ ai đến chùa và bước ra khỏi chùa đều bị công an, an ninh chận hỏi giấy tờ, và theo dõi về tận nhà như một cách đàn áp hăm dọa.


Hoà thượng Thích Quảng Độ tại Thanh Minh Thiền Viện năm 2007.


MẠNH KIM

Tại sao Hòa thượng Thích Quảng Độ bị ngược đãi và nằm trong tầm ngắm chính quyền suốt từ 1975 cho đến ngày ông mất? Đó là vì ông bất tuân hợp tác và kiên định không cúi đầu. Thái độ cứng rắn dứt khoát không khoan nhượng của ông là sự phản hồi trước sự đàn áp dữ dội của chính quyền đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất (GHPGVNTN) sau 1975…

Ngay sau 30-4-1975, GHPGVNTN lập tức trở thành một trong những mục tiêu số một được nhắm đến. Chùa chiền bị chiếm. Sư sãi bị “đi cải tạo”. Các cơ sở tôn giáo bị tịch thu. Một trong những sự kiện chấn động đầu tiên như một phản ứng trước các chiến dịch đàn áp Phật giáo là vụ tự thiêu của 12 tu sĩ chùa Dược Sư ở Cần Thơ ngày 22-11-1975. Trong bản tuyên bố để lại, Đại đức Thích Tuệ Hiền viết: “Chúng tôi sắp sửa thể hiện sự thiêu thân để bảo toàn Chánh Pháp, để bảo vệ danh nghĩa của giới tu sĩ tại địa phương cũng như toàn quốc… Hành động của chúng tôi ngày hôm nay là cốt đem tấm nhục thân này làm bó đuốc soi sáng cho những người mê muội vô ý thức, những người với lòng lang dạ thú… Chúng tôi, Tăng Ni chùa Dược Sư, tha thiết kêu gọi quý vị hãy tôn trọng tự do tín ngưỡng của tất cả mọi tôn giáo…”.

Đã chẳng có sự “tự do tín ngưỡng” nào được tôn trọng. Thậm chí, tình hình sinh hoạt Phật giáo tại miền Nam ngày càng tệ hơn. Chưa đầy một năm sau sự kiện tự thiêu nói trên, ngày 22-7-1976, bằng Quyết định số 310/TTG với chữ ký Thủ tướng Phạm Văn Đồng, chính quyền bắt đầu bắt buộc tu sĩ từ 18-25 tuổi phải “thực hiện nghĩa vụ quân sự”. Ngày 9-2-1977, Viện trưởng Viện Hóa đạo Thích Trí Thủ gửi Văn thư 0031/VHĐ/VP đến Phạm Văn Đồng. Hai tháng sau, chính quyền “trả lời” bằng việc mở một chiến dịch quy mô vây bắt hàng loạt chức sắc Phật giáo trong đó có Hòa thượng Thích Huyền Quang (Phó Viện trưởng Viện Hóa đạo), Thượng tọa Thích Thông Bửu (quyền Tổng vụ trưởng Tổng vụ cư sĩ), Hòa thượng Thích Quảng Độ (Phó Viện trưởng Viện Hóa đạo)… 

Sự đàn áp Phật giáo được thực hiện dữ dội và khốc liệt, như thể GHPGVNTN nói riêng và Phật giáo nói chung là lực lượng đối lập “nguy hiểm” cần phải bị tiêu diệt. Không chỉ tống Hòa thượng Thích Thiện Minh ra khỏi chùa, chính quyền còn ra lệnh tất cả chùa chiền không được “chứa chấp” hòa thượng này. Cuối cùng, tháng 4-1978, thầy Thích Thiện Minh bị bắt và giam ở số 4 Phan Đăng Lưu. Sau đó, ông được đưa qua Chí Hòa và bị tra tấn đến chết. Như một cách phi tang chứng cứ, công an đưa xác thầy Thích Thiện Minh ra trại cải tạo Hàm Tân (Phan Thiết). Ba hôm sau, thầy Thích Trí Thủ được thông báo đi nhận xác. Thi thể thầy Thiện Minh vẫn còn đầy vết bầm sưng tím và có dấu hiệu của xiết cổ…

Ngày 9-12-1978, chính quyền tổ chức phiên tòa xét xử tội “chống đối nhà nước và âm mưu lật đổ chính quyền cách mạng” đối với các tăng sĩ bị bắt một năm rưỡi trước đó. Thầy Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ bị kết án bốn năm (hai năm tù giam, hai năm tù treo). Tuy nhiên, trước áp lực quốc tế, hai vị được thả ngay sau phiên tòa. Ngày 11-10-1981, Hòa thượng Huyền Quang và Quảng Độ lại bị bắt. Việc tạm giam hai nhân vật có ảnh hưởng này là nhằm chuẩn bị cho cái gọi là Đại hội Thống nhất Phật giáo Việt Nam tổ chức tại chùa Quán Sứ (Hà Nội) ngày 4-11-1981. Gần một năm sau, cả hai vị được lệnh phải trở về nơi sinh quán. Thầy Huyền Quang bị áp giải ra Bình Định rồi đến Quảng Ngãi để “ổn định cư trú theo quy định”. Trong khi đó, thầy Thích Quảng Độ bị bắt đi cùng với mẹ già ra Thái Bình. 

Sự đàn áp Phật giáo vẫn không dừng lại. Tháng 3-1984, hàng loạt học giả Phật giáo bị bắt: Thích Tuệ Sĩ, Thích Trí Siêu (Lê Mạnh Thát), Thích Nguyên Giác, Thích Như Minh, Thích Nữ Huệ Khương, Thích Nữ Trí Hải. Với loạt biến cố kinh khủng đối với Phật giáo, cùng với sự truy bức tinh thần dữ dội, thầy Trí Thủ đổ bệnh. Thay vì để ông ở chùa Già Lam trước thỉnh nguyện của nhiều Phật tử, ông được “nhà nước chăm sóc” bằng cách đưa vào Bệnh viện Thống Nhất (Bệnh viện Vì Dân trước 1975). Tại đây, ông đã chết một cách bất thường. Chưa đầy một tháng sau, Hòa thượng Thích Thanh Trí, cánh tay mặt của thầy Trí Thủ, cũng chết một cách không bình thường tại một bệnh viện ở Huế…

Ngày 27-3-1992, sau hơn 10 năm bị trục xuất khỏi Thanh Minh Thiền Viện (Phú Nhuận, Sài Gòn) và sống như lưu đày ở Thái Bình, thầy Thích Quảng Độ tự ý bỏ vào Nam sau khi nhiều lần bị công an Thái Bình bác bỏ “đơn xin đi đường” của ông. Tháng 4-1992, công an TP.HCM ra công văn số 47/TL/PC13 yêu cầu thầy Quảng Độ rời Thanh Minh Thiền Viện và phải trở ra Thái Bình trước ngày 19-4-1992. Bất chấp, thầy Quảng Độ vẫn ở lại Sài Gòn. Tháng 10-1994, ông thậm chí công khai dựng bảng “Văn phòng Tổng thư ký Viện Hóa đạo Lưu vong” tại Thanh Minh Thiền Viện. 

Tiếp đó, ông ra Thông cáo số 85/VPLU/VHĐ đề ngày 14-10-1994, tuyên bố chính thức tái hoạt động với cương vị Tổng thư ký Viện Hóa đạo GHPGVNTN, đồng thời kêu gọi Phật giáo toàn quốc “dựng lại bảng tên Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất tại các cơ sở, chùa chiền thuộc Giáo hội”. Kết quả, ngày 31-12-1994, công an tràn vào chùa Thanh Minh, lục soát, tịch thu tài liệu và dọa bắt thầy Quảng Độ nếu ông “tiếp tục ngoan cố”. Ngày 4-1-1995, lúc 3g15 chiều, công an vây kín chùa Thanh Minh, bắn bể ổ khóa cửa phòng riêng của thầy Quảng Độ và bắt ông đi. Lần này thì không ai có thể biết ông bị giam ở đâu… Bất bình trước vô số hành động trấn áp Phật giáo nói chung và trước sự kiện thầy Quảng Độ bị bắt, một nữ Phật tử người Đức tên Sabine Kratze, 25 tuổi, đang du học tại Việt Nam, từng quy y tại chùa Linh Mụ, đã tự thiêu. Sự kiện xảy ra lúc 7g15 tối ngày 3-9-1995, trong căn phòng F 2/2 ở lầu bốn, khách sạn Mini, số 179 Lý Tự Trọng, quận 1, Sài Gòn. 

Cáo bạch tang lễ Hòa thượng Thích Quảng Độ

Trong bài Nhận định về những sai lầm tai hại của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với dân tộc và Phật giáo Việt Nam, được “viết tại xã Vũ Đoài, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình. Tháng 1 năm 1992 (ngày 14 tháng 12 năm Tân Mùi). Kỷ niệm năm thứ 10 bị quản thúc lưu đày” – như được ghi ở cuối bài, thầy Thích Quảng Độ nói rằng ông “chẳng ân hận gì khi phải chết cho sự thật”. Ông viết:

“Nay đến lượt tôi cũng đã bị cộng sản Việt Nam giam cầm đày đọa suốt mười mấy năm rồi, chỉ vì cái ‘tội’ trung thành với lý tưởng đạo Phật, muốn bảo vệ nền văn hóa truyền thống của dân tộc, di sản tinh thần và kiến trúc vật chất của tổ tiên, thế thôi, chứ có tranh giành quyền lợi gì với ai đâu. Vì, theo tôi, văn hóa truyền thống và di sản tinh thần của tổ tiên rất là quan trọng, nhờ đó mà dân tộc Việt Nam đã không bị đồng hóa bởi các thế lực phong kiến, đế quốc và thực dân xưa cũng như nay, khi thống trị Việt Nam trước sau có tới hơn nghìn năm. Dĩ nhiên, vì đã lâu đời nên nền văn hóa cổ truyền của chúng ta cũng đã có những cái lỗi thời, ta nên bỏ đi, rồi học hỏi những cái hay cái đẹp của thế giới mà bồi bổ thêm cho mạnh thì được, chứ nếu chúng ta bảo nó đã lâu đời quá rồi, không còn thích hợp với đời mới nữa, thôi bỏ hết nó đi để thay vào đó một thứ văn hóa hoàn toàn mới, hoàn toàn xa lạ, thì chúng ta sẽ bị rơi vào tình huống:

Tây chẳng phải Tây, Đông chẳng Đông
Quỷ quái sinh ra lũ cuồng ngông
Mồ mả tổ tiên cày xới hết
Đình chùa miếu mạo phá bằng không
Ông bà xem nhẹ hơn con lợn
Bố mẹ coi như khúc gỗ thông
Phảng phất non sông hồn Lạc Việt
Bốn nghìn tuổi sử tủi hay không?!

“Tủi hay không?”. Điều gì khiến không chỉ ông tủi mà dường như dân tộc này cũng đau lòng khôn dứt? Có phải đó là hiện trạng Phật giáo không chỉ biến tướng mà còn được thay bằng một thứ tôn giáo trá hình? Hay là cái thực tế “Ông bà xem nhẹ hơn con lợn/ Bố mẹ coi như khúc gỗ thông”? Hoặc phải chăng là một tình trạng đầy ngao ngán “Tây chẳng phải Tây, Đông chẳng Đông/Quỷ quái sinh ra lũ cuồng ngông”?…

Tủi hay không? Có ai còn biết tủi hổ nữa hay không? 

Nguồn tham khảo chính: Phật Giáo Việt Nam – Biến cố và Tư liệu, Văn phòng Thường trực Điều hành, Phật Lịch 2540 (1996)

Thầy Thích Quảng Độ được nhắc đến nhiều như một nhân vật chính trị nhưng ít người để ý rằng ông là một nhà nghiên cứu Phật học xuất sắc, như những người cùng thời với ông – thế hệ vàng của Phật học với những tên tuổi có thể vĩnh viễn nằm trên bảng vàng được xác chứng qua những tác phẩm họ để lại hậu thế.
Thầy Thích Quảng Độ từng dịch, sáng tác và biên soạn nhiều tác phẩm trong đó phải kể: “Kinh Mục Liên sám pháp”, “Thoát vòng tục lụy”, “Truyện cổ Phật giáo”, “Ðại thừa Phật giáo tư tưởng luận”, “Tiểu thừa Phật giáo tư tưởng luận”, “Nguyên thủy Phật giáo tư tưởng luận”, “Từ điển Phật học Hán Việt”… Trong số chức sắc Phật giáo khoác áo “tăng sĩ” ngày nay, dường như không ai đủ kiến thức Phật học để cho ra đời bộ tác phẩm đồ sộ tám tập với gần 10.000 trang “Phật Quang Đại từ điển” mà thầy Thích Quảng Độ từng biên soạn, ngay vào những năm tháng ông nằm trong lao tù. 

(Link tải một số tác phẩm của thầy Thích Quảng Độ)


nguoi-viet.com 10-10-2018

WESTMINSTER, California (NV) – Theo tin từ Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế tại Paris (IBIB), thời gian qua, Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Tăng thống đời thứ 5 của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) đã bị vị trụ trì Thanh Minh Thiền Viện ở Sài Gòn đuổi ra khỏi chùa, sau đó ngài về quê ở xã Vũ Đoài, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình từ hôm 5 Tháng Mười.

Liên quan đến sự kiện này, Hòa Thượng Thích Huyền Việt, Chủ tịch GHPGVNTN Hải Ngoại, hiện ở Houston, phát biểu: “Nhìn bề ngoài thì thấy việc Đức Tăng thống trở về quê hương có vẻ rất êm ả, như một người tu hành tìm về một nơi thanh tịnh khi đã cao tuổi. Nhưng hình ảnh đấy, với sự xuất hiện thêm của Thượng tá Cộng sản Đặng Phúc Định bên cạnh ngài, thì đó là một trò phù thủy sai khiến âm binh đẩy ngài ra Bắc để biệt lập ngài. Phù thủy ở đây chính là chính quyền Cộng sản. Bản thân ngài bao năm nay chỉ là tù nhân, bây giờ chỉ là chuyển từ nhà tù này sang nhà tù khác mà thôi.”

Đánh giá về hành động “đuổi đi” của viện chủ Thanh Minh Thiền Viện, sau khi Hòa Thượng Thích Quảng Độ đã bị quản chế nhiều năm tại đây, Hòa Thượng Huyền Việt cho rằng: “Chính quyền đã áp lực nhiều năm với hòa thượng viện chủ Thanh Minh thiền viện, cho đến thời điểm này ngài không còn chịu nổi nữa, đành phải yêu cầu Hòa Thượng Tăng Thống rời khỏi. Vì sự bao vây của công an quanh thiền viện, mà số Phật tử đến chùa càng ngày càng giảm đi.”

Theo Hòa Thượng Huyền Việt, “ở miền Nam dù sao hoạt động của Hòa Thượng Quảng Độ trong việc lãnh đạo Giáo hội vẫn thuận lợi và nhận được sự theo dõi của dư luận nhiều hơn. Còn ở miền Bắc thì không được như vậy, nên chính quyền muốn đưa ngài về miền Bắc cho bằng được.”

Hòa thượng Thích Huyền Việt, Chủ tịch GHPGVNTN Hải Ngoại, hiện ở Houston. (Hình: Facebook Han Mai Nguyen)

Riêng đối với việc làm của Hòa Thượng Thích Thanh Minh, viện chủ Thanh Minh Thiền Viện, thì Hòa thượng Huyền Việt cho rằng: “Thật ra, hai ngài đều sắt son với nhau. Những khổ nạn, nhiễu nhương ngày nay chúng tôi cho rằng chỉ do một thủ phạm gây nên, đó là chính quyền Cộng sản. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất rất quan tâm đến sự việc này, và cực lực phản đối manh tâm của chính quyền muốn đàn áp một nhà bất đồng chính kiến. Giáo hội sẽ lên tiếng kêu cứu với dư luận thế giới về sự đàn áp quyền tự do ngôn luận của Hòa Thượng Tăng Thống.”

Hòa Thượng Huyền Việt cũng cho biết thêm là “vào thời điểm này chư tôn đức của Giáo Hội không thể liên lạc được với đức Tăng Thống, kể cả Đại đức Thị giả của ngài cũng không thể gặp ngài. Mọi nỗ lực liên lạc với ngài đều do Thượng tá Công an Đặng Phúc Định trả lời.”

Trong khi đó, liên quan đến sự kiện này, Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, viện chủ chùa Bảo Quang kiêm Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Trên Thế Giới, tỏ vẻ ngỡ ngàng không hay biết gì. Sau khi nghe phóng viên Người Việt tóm tắt sự việc, viện chủ chùa Bảo Quang nói: “Chuyện ở bên Việt Nam tôi không có ý kiến.”

Người Việt cũng đã liên lạc với Hòa Thượng Thích Viên Lý và Thích Viên Huy, cũng như Thượng tọa Thích Tuệ Uy, những chức sắc cao cấp của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất tại Hoa Kỳ, và để lại lời nhắn. Tuy nhiên, nhưng cho đến giờ báo lên khuôn, chúng tôi vẫn không nhận được hồi báo. (Trần Thiện Huy)

Trích queme.org

1. Bằng chính sách đàn áp Nhân quyền mới của Nhà cầm quyền Hà Nội, ngày 5 tháng 10 năm nay, 2018, Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ “tự mua vé tàu” áp giải mình về lại quê quán ở tỉnh Thái Bình, để tự quản chế mình theo quy chế mới ; mở ra bước ngoặt tang thương mới cho Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất nói riêng và tiền đồ Phật giáo Việt Nam nói chung ;

2. Nếu Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế có mặt tại Saigon, chúng tôi sẽ đến Toạ kháng trước cổng Thanh Minh Thiền Viện để phản đối sự việc HT Thích Thanh Minh uý phục bạo chính, đoạn tình tăng lữ, trục xuất Đức Tăng Thống ra khỏi Thanh Minh Thiền Viện, là nơi Đức Tăng Thống được chỉ định quản chế từ năm 1992, suốt 26 năm qua, ngoại trừ 4 năm ngồi tù ở Ba Sao và Thanh Liệt ;

3. Vì tôn trọng và tuân hành ý muốn tu dưỡng, cầu nguyện vãng sinh của bậc cao tăng vào năm trụ thế thứ 91, mang trong thân nhiều bệnh nhưng vẫn linh mẫn, uy dũng lái con thuyền Giáo hội hướng về Bến giác. Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế đã giữ im lặng, không góp ý ngăn cản chuyến về Bắc của Ngài, dù trực tiếp lo lắng, trao đổi với vài vị thân tín ở Saigon bảo vệ Ngài đến phút cuối ;

4. Bước ngoặt mới của Phật giáo Việt Nam giữa lòng xã hội mà nhân tâm suy đồi đạo lý và tình nghĩa, thể hiện qua hình ảnh Đức Tăng Thống ra đi đơn côi, thầm lặng ;

Hình ảnh này càng bộc lộ tâm thức Phật tử trung kiên, bất khuất, còn được gìn giữ ba mươi năm trước, đáng cho chúng ta suy ngẫm về tiền đồ đạo pháp và dân tộc :

Do nhận thức sự phi lý và vô đạo của một chính quyền quản thúc phi pháp Ngài từ năm 1982 tại quê quán tỉnh Thái Bình ; đầu thập niên 90, Ngài viết thư gửi ông Mai Chí Thọ yêu sách về tội tình Ngài. Đặt điều kiện, nếu có tội hãy đưa Ngài ra toà án xét xử. Bằng không, sau một tháng không thấy hồi âm, Ngài sẽ tự mình sắp xếp về lại Saigon. Nhưng biệt vô âm tín, Ngài tự quyết mua vé tàu xuôi Nam. Hàng chục Phật tử ở Saigon vượt tàu ra Bắc trong những năm đen tối, địa ngục, đón Ngài và cung nghinh Ngài về Saigon.

Năm nay, ngày 5 tháng 10, 2018, Ngài một mình ra đi. Không một ai đưa tiễn, dù là Tăng hay Phật tử, ngoại trừ một vị tăng thị giả lẽo đẽo theo Ngài. Đến nơi, không được phép ở lại chăm sóc ngài như đã hầu Ngài tại Thanh Minh Thiền Viện từ năm 2014, vị thị giả đành lủi thủi xuôi Nam.

Đức Tăng Thống trong toa tàu 9 giờ sáng ngày 5.10.2018 chạy về Thái Bình, miền Bắc
5-10-2018, Thầy Thích Quảng Độ rời khỏi Thành Minh Thiền Viện ở Quận Phú Nhuận, về lại quê quán ở tỉnh Thái Bình, để tự quản chế mình theo quy chế mới.


=============

Vị Bồ Tát không hề biết sợ hãi

BỒ TÁT VÔ UÝ
(Thiền sư Nhất Hạnh viết về Hòa thượng Thích Quảng Độ)

Có lần trong tù, đói quá, Thầy Quảng Độ nằm mơ thấy được nhà bếp cho một cái bánh bao. Ăn xong thấy bụng căng thẳng, no nê, rất hạnh phúc. Sự thật là đêm ấy, trước khi đi ngủ, vì đói quá nên thấy uống nước cho đầy bụng dễ ngủ. Và Thầy đã đái dầm ra quần. Sáng hôm đó Thầy có làm một bài thơ. Bài thơ như sau:

“Không có cái gì quý hơn cái bánh bao
Ăn ngon miệng, trông đẹp mắt làm sao!
Đang cơn đói ruột như cào
Bếp cho một cái, xực vào sướng ghê.
Bây giờ cái bụng căng thẳng no nê
Lim dim cặp mắt đi vào cõi mê Nhưng lạ thay
Tỉnh dậy nghe mùi khê khê
Và băng-ta-lông thấy dầm dề
Đúng rồi!
Thì ra tôi đã tê rê ra quần
Táo quân ơi hỡi táo quân
Tự do hạnh phút có ngần ấy thôi!”
(Cái bánh bao)

Thầy Quảng Độ trong khi ở tù và chịu đói vẫn còn đầy đủ tinh thần hài hước và trong cái hài hước đó còn có cái gan dạ tầy trời.

Tự do hạnh phút có ngần ấy thôi!

Tự do và hạnh phúc hứa hẹn chỉ là một cái bánh bao trong giấc mơ. Thầy chẳng biết sợ là gì. Cả với thần chết Thầy cũng không sợ.

Có một lần nằm trong xà lim quán chiếu về cái chết của chính mình, thầy đã cười lớn. Thầy ngồi nói chuyện với tử thần một cách thanh thản, và còn nhận xét rằng thần chết cũng không dữ dằn gì mấy, trái lại còn có vẻ hiền hiền, so với những người trần gian mà tâm trạng đầy dẫy tham sân si. Tử thần trước khi rời Thầy đã hôn Thầy âu yếm trước khi từ biệt. Ta đã đọc bài thơ “Nói chuyện với tử thần” sau đây:

“Xà lim trông hệt cái nhà mồ
Mỗi lần mở cửa tôi ra vô
Thấy như chôn rồi mà vẫn sống
Tử thần, tôi sợ con cóc khô
Tử thần nghe vậy bèn sửng cồ
Nửa đêm đập cửa tôi mời “dô”
Sẵn có thuốc lào phèo mấy khói
Tử thần khoái trá cười hô hô
Trong khi vui vẻ tôi trò chuyện
Tử thần đắc ý nói huyên thuyên
Trần gian địa ngục ham chi nữa
Thôi hãy bay mau vào cõi tiên
Tớ xem tướng cậu cũng hiền hiền
Mà sao thiên hạ sợ như điên
Mỗi lần thấy cậu lò dò tới
Chúng nó hè nhau bỏ tổ tiên
Ấy cũng bởi vì chúng nó điên
Chớ anh coi tướng ta rất hiền
Đứa nào hết số ta mới rớ
Bảo chúng làm ăn đừng có phiền.
Tớ đây tuy có chút lo phiền
Nhưng mà cũng chẳng ham cõi tiên
Trần gian địa ngục tớ cứ ở
Mê loạn cuồng say với lũ điên
Trần gian ta thấy bết hơn tiên
Thân bị gông cùm tâm chẳng yên
Sống trong hồi hộp trong lo sợ
Dẫu phải thánh hiền cũng phải điên
Trần gian tớ thấy béo hơn tiên
Ấy cũng bởi chúng có giấy tiền
Kim cỗ ngàn đời người vẫn thế
Có tiền đầy túi nó mua tiên
Mọi người còn đắm mộng triền miên
Hạ tuần trăng đã dọi vào hiên
Tử thần âu yếm hôn tôi biệt
Phóng ngựa ma trơi về hoàng tuyền

Còn một mình tôi vào cõi thiền
Lâng lâng tự tại cảnh vô biên
Bồ Đề phiền não đều không tịch
Niết Bàn sinh tử vốn vô biên”
(Nói chuyện với tử thần)

Thầy Quảng Độ không sợ thần chết, không phải vì thấy mình mạnh hơn thần chết. Các vô úy của Thầy do thiền quán mà có. Thầy đã nhiều lần thực tập quán chiếu bản chất của cái sống và cái chết. Thầy đã thấy sống và chết tương tức, nương nhau mà biểu hiện, không có cái này thì không có cái kia. Trong một giây phút quán chiếu, Thầy thấy đang sống cũng là đang chết và trong tự thân Thầy cái chết và cái sống đang đồng thời có mặt. Ta hãy đọc bài hát nói Sống Chết sau đây để có một ý niệm về cái chết và cái thấy của Thầy.

“Mưỡu: Đời người như một giấc mơ
Tỉnh ra mái tóc bạc phơ trên đầu
Tuyệt mù xanh thẵm ngàn dâu
Gió tung cát bụi tìm đâu lối về
Nói: Sống là thực hay là ảo mộng
Chết đau buồn nhưng chính thực yên vui
Cứ hàng đêm tôi nghĩ mãi không thôi
Chẵng biết nữa mình đang sống hay là chết
Hoàng lương nhất mộng phù du kiếp
Sinh tử bi hoan thục giác tri
Sống với chết là cái chi chi
Lý huyền nhiệm ngàn xưa mấy ai từng biết
Có lẽ sống cũng là đang chết
Bởi sống cũng trong tôi mà chết cũng trong tôi
Chết đeo mang từ lúc thai phôi
Nào đâu phải đến nấm mồ mới chết
Vì lẽ ấy sống: tôi không sợ chết
Vẫn thung dung sống chết từng giây
Nhìn cuộc sương, tuyết, khói mây
Lòng thanh thản như chim hoa người gỗ
Giữa biển trầm luân gió đồi sóng vỗ
Thân tùng kia xanh ngắt từng cao
Sống với chết nào khác chiêm bao
Lý nhất dị là hào quang bất diệt
Cũng có lẽ chết hẵn rồi mới biết
Sống đau buồn mà chết thật yên vui
Xin đừng sợ chết ai ơi!”
(Sống chết)

Đã không sợ chết, đã thấy được tính tương duyên của sanh tử, thầy Quảng Độ có lý nào còn sợ và sợ ai, kể cả tù đầy, gông cùm và sự dọa nạt. Có một số vị xuất gia không có được đức vô úy của Thầy lại cho Thầy là dại, tại sao cứ lớn tiếng đòi nhân quyền, tại sao cứ lên tiếng chống độc tài áp bức, tại sao cứ phải đấu tranh cho sự tồn tại của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất để rồi chuốc họa vào thân? Phải chăng Thầy lên tiếng bởi Thầy sân si? Họ nói: tu hành thì phải nhẫn nhục, lấy trứng mà chọi đá ít gì? Tại sao không thấy mũ ni che tai cho khỏe? Thầy Quảng Độ trả lời họ trong bài thơ Sân Si như sau:

“Có một số tăng ni
Bảo là tôi sân si
Tu hành chẳng nhẫn nhục
Không hỉ xả từ bi
Luật vô thường là thế
Có thịnh thì có suy
Nay gặp thời mạt pháp
Đạo tất phải suy vi
Đó chính là chân lý
Buồn phiền mà làm chi
Chùa tượng thuộc hình tướng
Phật Pháp vốn vô vi
Ai phá mặt họ phá
Phật Pháp có hề gì
Tu hành nên nhẫn nhục
Trứng chọi đá ích chi?
Không gì hơn sự sống
Hãy sống với mũ ni
Xin cúi đầu phục mệnh
Lạy Đức Phật từ bi
Sự sống quý như thế
Mà sao con vô tri
Từ nay con vui sống
Dù sống chẳng ra gì
Miễn như mọi người khác
Khỏi mang tiếng sân si”
(Sân Si)

Một số lớn trong chúng ta là người hèn nhát. Chúng ta không có được cái tuệ giác và cái vô úy của thầy Quảng Độ. Lịch sử sẽ phê phán chúng ta như thế nào? Bằng đức vô úy lớn lao, thầy Quảng Độ đã cứu chuộc được cho tất cả chúng ta. Có thầy Quảng Độ ta mới dám ngửa mặt lên nhìn người và mới dám nhìn thẳng vào con mắt của con cháu chúng ta.

Thầy Quảng Độ là vị Bồ Tát có khả năng cứu chuộc được cho tất cả chúng ta, gột sạch được cho thế hệ ta cái tội hèn nhát không dám lên tiếng trước bạo lực, áp bức và độc tài. Tôi không bao giờ dám nghĩ là thầy Quảng Độ sân si. Tôi nghiêng mình trước tuệ giác và đức vô úy của Thầy. Cũng may là lịch sử hiện đại còn có thầy Quảng Độ và một số các thầy và các đạo hữu khác, hữu danh hay vô danh, có tầm vóc của những vị Bồ Tát. Tôi rất hãnh diện vì sự có mặt của họ. Tôi không nghĩ rằng thầy Quảng Độ là trứng chọi với đá. Tôi thấy Thầy là kim cương. Đá không thể nào làm tổn hại được kim cương. Thầy là kim cương bất hoại dù hình hài Thầy còn hay không còn hiển hiện.

Thầy Quảng Độ là một trong những vị cao tăng của thời đại chúng ta. Thầy là một vị chân tu, thẳng thắn, chân thật không màng danh lợi, học và hạnh kiêm toàn.

Thầy Quảng Độ ơi, có Thầy cho nên chúng tôi và con cháu của Thầy sẽ không còn để cho sự hèn nhát kéo lôi và làm tê liệt. Con cháu của Thầy sẽ tiếp nối được tinh thần đạo đức và vô úy của Thầy. Xin Thầy cứ yên tâm.

(Sư Ông Làng Mai – Thiền sư Thích Nhất Hạnh)

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: