Trần Hoàng Blog

►Chuyện ngăn sông cấm chợ và “đổi mới” (14-2-2020)

Posted by hoangtran204 trên 15/02/2020


“Điều khốn nạn nhất ở chỗ chủ trương ngăn sông cấm chợ nó tác oai tác quái như thế nhưng nếu ai mở miệng phàn nàn, phản ứng là nhà cai trị quy vào tội chống đối, phản động, sẵn sàng tịch thu, bắt bớ, làm tình làm tội.
Tới khi bị đẩy tận bờ vực, nhận ra sự thối nát của chính sách, thì họ quay ngoắt nói rằng đã nhận ra những bất cập và tiến hành đổi mới, như không hề tồn tại về “đường vinh quang xây xác dân lành” mà chính họ đã tạo ra.

cái gọi là công cuộc đổi mới, họ tự nhận công lao của họ, nhưng thử hỏi ai gây ra những cản trở, trì trệ, lạc hậu, rào cản, cũ kỹ, bất nhân… để rồi phải đổi mới làm lại từ đầu, thì họ cố tình lờ đi. Dân đã tha không hỏi tội thì thôi, đừng có lu loa mà đánh tráo lịch sử.”



Nguyễn Thông

8 hrs

Hôm qua, bà xã tui đọc xong cuốn “Qua khỏi dốc là nhà” của bạn Phan Thúy Hà Phan Thúy Hà, cứ thắc mắc ở ngoài ấy làm gì mà khổ thế. Tôi nhăn nhó nói, cái Hà nó kể thế chính xác trăm phần trăm, có điều chưa phải khổ thế mà đã “khổ thế” đâu, còn khổ hơn nhiều. Tôi còn nợ “nó” bài giới thiệu về cuốn ký ức khổ này, sẽ sớm trả nợ.

Nhân nhắc chuyện khổ đó, lại vừa nghe cụ Tổng bí thư vung tay nói về văn kiện văn kiếc “sẽ thành bia đá lịch sử”* này nọ, tôi sẽ lần lượt đăng lại một số bài về chủ trương của họ để mưu sĩ của các vị ấy tiếp thu bổ sung vào văn kiện.

Chuyện ngăn sông cấm chợ

Chuyện xảy ra cũng mấy chục năm rồi. Cụm từ “ngăn sông cấm chợ” là sản phẩm của chế độ cộng sản, có biểu hiện ở miền Bắc từ thời chiến tranh và bao cấp, rồi khá phổ biến sau năm 1975, đầu tiên ở miền Nam, và lan ra miền Bắc. Cũng phải thôi, bởi chung một gầm trời chế độ. Tôi đã cố công tìm hiểu, thấy có lẽ tình trạng ngăn sông cấm chợ, tự mình hại mình hình như chỉ xuất hiện ở Việt Nam. Cũng may nó chỉ tác oai tác quái gần 2 chục năm, nếu kéo dài thêm chút nữa, cả dân tộc và xứ này sẽ rơi xuống địa ngục.
Người cộng sản VN luôn tự hào thông minh sáng tạo, biết áp dụng sáng tạo những thứ du nhập từ nước ngoài vào hoàn cảnh Việt Nam, chủ nghĩa Mác-Lênin chẳng hạn, tên lửa SAM1, SAM2 chẳng hạn. Có những thứ thành công, như tên lửa SAM. Nhiều thứ thất bại, mà chủ nghĩa Mác-Lênin là điển hình. Thời còn Liên Xô, cứ Liên Xô có cái gì là họ bê nguyên xi về, nhất là tư duy kinh tế. Một nền kinh tế bao cấp, nhất cử nhất động theo chỉ đạo máy móc từ trung ương đã giết chết sản xuất và thị trường. Sống chủ yếu dựa vào bầu sữa viện trợ, đến khi bị cắt, giật mình nhìn lại, dường như chả tự làm được thứ gì ra hồn.

Chết ở chỗ, họ rất kiêu ngạo, đắc thắng. Nghĩ mình đã đánh thắng được cả hai đế quốc to thì việc xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội chỉ là chuyện nhỏ. Năm 1976, ông Lê Duẩn trong một bài phát biểu đã nói câu thể hiện cái ý ấy, giống hệt câu thơ của ông Tố Hữu, “đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh”. Họ làm cho dân chúng rơi vào cơn mê, chủ nghĩa cộng sản về đến ngõ rồi, chỉ cần long trọng ra rước vào nhà thôi.

Say quá nên họ làm càn, bất chấp tất cả quy luật. Không chịu nghe những lời phải trái, cứ quyết là làm. Tất cả chỉ có đúng, bởi cộng sản tự cho mình không bao giờ sai. Nền kinh tế miền Nam đang huy hoàng, phát triển vậy, chỉ vài nhát quét bằng chủ trương này nọ, họ mau chóng đưa về tầm ngang bằng miền Bắc nghèo rớt mừng tơi để cùng nhau thụt lùi. Kinh tế bao cấp và chính sách ngăn sông cấm chợ đã kìm hãm đất nước, dân tộc này gần hai chục năm, nhưng tại hại là nó kéo lùi VN cả mấy chục năm so với nước khác, để bây giờ không thể nào đuổi kịp.

Bọn trẻ bây giờ không biết ngăn sông cấm chợ là như thế nào. Đại khái, nôm na vầy cho dễ hiểu: Kinh tế, sản xuất ngày càng khó khăn. Mỹ cấm vận, bầu vú sữa Liên Xô, Trung Quốc ngày càng teo tóp, tâm lý sống dựa dẫm đã ăn sâu vào cả cán bộ lẫn dân chúng, bộ máy đảng và chính quyền sống nhờ vào ngân sách ngày càng phình to, nhiều thiết chế chính trị, xã hội, kinh tế siết người dân đến ngạt thở…, tất cả khiến cuộc sống lao dốc không phanh.

Không những không nhận ra sự thực ấy, nhà cầm quyền đang đắc thắng còn gây ra biết bao phiền toái, vô lý. Họ dựng lên những rào cản kìm hãm sức sản xuất, phá hoại thị trường. Họ cấm tiệt sự tự do lưu thông phân phối. Tất cả mọi sản phẩm đều được coi là hàng hóa và phải quy về sự điều tiết, phân phối theo kế hoạch của nhà nước, kể từ hạt lúa, mét vải, cái kim sợi chỉ, cuốn tập học trò, chiếc xe đạp, điếu thuốc lá, cái bát ăn cơm, con gà con lợn…

Ai tự động lưu thông những thứ do mình sản xuất được hoặc mua được đều vi phạm luật của nhà nước. (Thời gian ấy kéo dài 1975-1994), nơi trồng lúa gạo không biết bán cho ai, bán đi đâu; còn nơi thiếu gạo cứ ráng chịu đựng, dù có thể chết đói. Mọi thứ đều thành hàng cấm, mọi hành vi lưu thông phân phối ngoài quy định nhà nước đều là buôn lậu. Nơi thừa, nơi thiếu, dân kêu nhưng nhà nước mặc kệ. Họ còn mải bàn tính việc tiến lên chủ nghĩa xã hội.

Hiểu theo kiểu giản dị nhất, ngăn sông cấm chợ tức là tự mình cấm vận mình, tự mình hại mình. Ông anh tôi còn diễn đạt một cách thô thiển, tự bóp dái rồi kêu đau. Hại không phải bằng dao kiếm mà bằng chính sách, chủ trương nên hậu quả tai hại của nó càng tăng gấp bội so với hành vi bình thường.

Tôi còn nhớ những năm từ 1977 (lúc tôi vào Sài Gòn) đến khoảng 1992-1994 có 2 trạm kiểm soát cực kỳ nổi tiếng về sự tàn bạo của nó: trạm Tân Hương trên quốc lộ 4 (nay là quốc lộ 1) từ Sài Gòn về miền Tây Nam Bộ, đặt ở huyện Tân Hiệp, tỉnh Tiền Giang; trạm kia là trạm Suối Sâu trên quốc lộ 21 từ Sài Gòn đi Tây Ninh, đặt ở huyện Trảng Bàng, Tây Ninh.

Ngoài ra, những trạm độc ác kiểu ấy trên dải đất này, chẳng kể xiết. Không biết bao nhiêu oan ức, đau khổ, bi kịch của người dân đã sinh ra từ thứ trạm này. Lúc ấy lực lượng kiểm soát là những ông trời con, bất cứ thứ gì của người dân đưa qua trạm cũng bị lục soát, khám xét, tịch thu, kể cả gạo, đường tán, cá thịt, thuốc lá, vải vóc… 

Dưới danh nghĩa chống buôn lậu, họ cướp hết. Trường tôi có lần tổ chức cho giáo viên về Mỹ Tho mua gạo cứu đói, mỗi người chỉ dám mua 15-20kg, vậy mà qua trạm Tân Hương vẫn bị tịch thu hết, có lần còn bị đám nhân viên trạm vác AR15 ra bắn đuổi theo, đến giờ nhớ lại còn phát khiếp.

Một lần tôi đi Tây Ninh thăm cậu em họ, lúc về y làm quà cho 2kg đường tán (màu vàng, viên to bằng 2 đốt tay) và 3 gói thuốc lá Samit, qua trạm Suối Sâu mặc dù tôi đã giấu khá kỹ nhưng có lẽ do mình theo nghề dạy học, không quen làm điều gì mờ ám nên chúng nhìn mặt là nhận ra ngay, khám liền và tịch thu hết. Từ đó sợ, mấy năm sau không dám đi Tây Ninh nữa.

Điều khốn nạn nhất ở chỗ chủ trương ngăn sông cấm chợ nó tác oai tác quái như thế nhưng nếu ai mở miệng phàn nàn, phản ứng là nhà cai trị quy vào tội chống đối, phản động, sẵn sàng tịch thu, bắt bớ, làm tình làm tội. Tới khi bị đẩy tận bờ vực, nhận ra sự thối nát của chính sách, thì họ quay ngoắt nói rằng đã nhận ra những bất cập và tiến hành đổi mới, như không hề tồn tại về “đường vinh quang xây xác dân lành” mà chính họ đã tạo ra.

Giờ, cứ nhắc lại thời kinh hoàng ấy, người ta thường nhớ đến ông Đỗ Mười. Ông ta là gã thiên lôi của chế độ cộng sản, đã “có công” phá nát nền kinh tế miền Bắc sau năm 1954 bằng công cuộc cải tạo xã hội chủ nghĩa, sau lại được đảng trọng dụng đem thứ kinh nghiệm ấy vào phá nát kinh tế miền Nam với tên gọi cải tạo tư bản tư doanh. Sau này lịch sử cần viết lại cho rõ ràng để đánh giá công tội những thiên lôi ấy, không thể ù xọe mãi được. Rồi cả những vụ như Z30 ở Hà Nội, công cuộc hợp tác hóa triệt để trên cả nước cướp ruộng đất của nông dân, chủ trương biến 500 huyện thành 500 pháo đài kinh tế đẩy cả nước rơi vào bế tắc, chính sách công tư hợp doanh chẳng khác gì cướp của cải của các nhà tư sản dân tộc… đều cần được xem xét lại một cách công bằng, đúng đắn.

Như cái gọi là công cuộc đổi mới, họ tự nhận công lao của họ, nhưng thử hỏi ai gây ra những cản trở, trì trệ, lạc hậu, rào cản, cũ kỹ, bất nhân… để rồi phải đổi mới làm lại từ đầu, thì họ cố tình lờ đi. Dân đã tha không hỏi tội thì thôi, đừng có lu loa mà đánh tráo lịch sử.

Ngẫm kỹ, thì thời thực dân phong kiến, thời tư sản bóc lột, thời Việt Nam cộng hòa cũng không đẩy dân ta vào bước đường cùng như cộng sản.
Nhớ lại một thời ngăn sông cấm chợ, để thấy rằng dân chịu đựng được chừng ấy năm là quá giỏi.

Nguyễn Thông

======

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước: “Văn kiện là văn bia, còn để lại đời sau”. Sáng 14/2, Nguyễn Phú Trọng đã chủ trì họp Bộ chính trị cho ý kiến hoàn thiện dự thảo văn kiện Đại hội XIII của đảng, gửi đại hội đảng bộ cơ sở đóng góp ý kiến. Đại hội đảng csVN sẽ diễn ra tháng 1/2021.

======

Nga Le Nói túm lại lịch sử nên đặt tên cho giai đoạn này là “ Những thằng điên làm kinh tế.

Dai Nguyen Ông Trọng nói: trăm năm nữa không biết có họ không? Thế mà ông vẫn dắt cả nước đi. Mà ác nhất là bọn vác súng đi theo, ai ra khỏi hàng là bắn

Ngo Van Tuyen Mình hơn 10 tuổi suốt ngày xay thóc giã gạo giúp mẹ làm hàng xáo. Lấy công làm lãi. Mà lãi chỉ là trấu và cám để nuôi lợn. Lợn nuôi cả năm lại cân nghĩa vụ bán lợn cho nhà nước. Thế mà người ta cũng bắt gạo của bà không cho làm, vì lúa gạo không được tự do mua bán lưu thông. Cám ơn bác đã chép sử để các thế hệ sau này hiểu ông cha họ một thời đã sống như thế.

Nguyễn Đình Thiên Khôi Ngày xưa đem 1kg cafe từ Daklak về Sài gòn phải nhét trong háng, giả làm băng vệ sinh mới lọt qua mấy trạm kiểm soát đó…Suy ra dân thành phố ngày xưa toàn uống cafe háng.,he he.
Ngu xuẩn mọi rợ vậy, nhưng toàn lên giọng: Trí tuệ, đạo đức, đỉnh cao, cách mạng, giải phóng…nghe muốn nhổ.
Chẳng có một cuộc nghiên cứ nào để chỉ ra tác hại của cái thời đó lên quốc gia dân tộc , từ kinh tế, giáo dục , nhân phẩm con người, sự tụt hậu so với lân bang….ghét nhất thời đó bọn lăng nhăng ,lu bu chuyên chỉ điểm ,bắt bớt từ mớ rau bó củi để lập công. …theo khẩu hiệu ” Mỗi người dân là một chiến sĩ an ninh…” ,ôi cái thời khốn nạn của bọn khốn nạn…Nhớ mãi kg bao giờ quên.

Người Phủ Quốc Năm 1977, tôi được ra quân ở Thái Nguyên. Sẵn tiền “ chế độ”, tôi mua 3 kg chè “ móc” về làm quà. Biết là qua trạm thuế Đông Anh sẽ bị làm khó dễ nên tôi ăn mặc chỉnh tề đúng điều lệnh, sao hàm đầy đủ. Vậy mà, thấy cái ba lô to kềnh đằng sau gác ba ga xe tôi, bọn chúng vẫn chặn lại đòi khám. Tôi lúc đó tuổi trẻ khí thịnh nên nổi xung lên, chửi ngay:” Bố mày có 3 cân chè trong này mang về uống đấy. Thằng nào động đến bố mày chia đôi mạng luôn.Bố đã đéo sợ chết ở chiến trường thì chúng mày đéo là gì nhá”! Có lẽ lúc đó nom tôi dữ dằn nên bọn chúng ngán, bỏ đi. Sau nghĩ mới thấy là hồi đó bộ đội vẫn còn dư âm chiến thắng 1975 nên bọn thuế cũng nể…

Nga Phi Trần Nghĩ lại thương cả nhà hồi ấy đi sơ tán xin chủ nhà che một tí ở hóc vườn mấy chị em cặm cụi mót rau bớt bột mì nuôi lợn để ăn tết đến lúc thịt lợn ba bán bớt mấy cân để lấy tiền sắm thêm tết bị thuế vụ đến tịch thu, nhớ lại ba là đàn ông mà lúc ấy ức quá k làm gì được mà ứa nước mắt vì tức 😞

Minh le Ngoc Khoe thành tích cởi trói, thế ai trói, ta tự trói ta rồi ta tự cởi trói cho ta thế là ta có thành tích tự ta hô to là vĩ đại…

Trần Kẽm Chừng nào đảng không cúi đầu xin lỗi dân tộc này một câu thì dân tộc này còn khổ. Bởi khi không nói lời xin lỗi nghĩa là họ không thấy lỗi lầm. Không thấy lỗi lầm thì lỗi lầm lại nối tiếp. Chỉ rút kinh nghiệm sâu sắc thôi ư? Hão huyền, mơ hồ và không thành tâm, thành khẩn!

Phương Vân Thời đó từ tỉnh này muốn đi qua tỉnh khác cùng miền còn khó hơn là dân Châu Âu từ nước này qua nước khác!

Nguyễn KimBinh

Nguyễn KimBinh Tôi là nạn nhân của thời ngăn sông cấm chợ của ông Võ Văn Kiệt bí thư thành ủy thành phố hồ chí Minh 
Là thương binh đi phép gia đình đồng đội gửi trà Bắc vào cho anh em đồng đội ở chiến trường, đến bến xe miền Tây bị KSQS bắt , đánh đập tra tấn tống giam may có lá thư của gia đình chúng mới thôi trả về địa phương quản lý 
40 năm chúng vẫn chưa giải quyết.
Chế độ khốn nạn

Trần Long Tất cả những gì anh Thông viết và những điều trong các comment có thể đúc kết thành bản luận tội gọi chung là tội ác cộng sản.

Ta Quang Khải Miền nam sau 1975 cũng được nếm mùi ngăn sông cấm chợ cũng đói cũng rách y như miền bắc vậy, kinh khủng hơn nữa là sự nghi kỵ với nhau tình làng nghĩa xóm về những cuộc họp phê và tự phê, những kẻ cơ hội rình mò, báo cáo thù vặt khiến nhiều người phải bị cải tạo tù đày vì những tội không đáng có. Đúng là chủ nghĩa ngoại lai quái thai sai khiến những lãnh đạo đầu đất đưa cả dân tộc đến thảm cảnh nghèo đói và lạc hậu.

Hai Nguyen Bài viết của bác Thông cào quá hay. Tôi nhớ lại cái ngày đó mà vẫn còn khiếp đảm. CS ác quá, chúng là lũ cầm thú. Tội ác của chúng đối với dân tộc Việt Nam – trời sẽ không dung, đất không tha.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: