Trần Hoàng Blog

►BỘ CÔN AN (9-2-2020)

Posted by hoangtran204 trên 10/02/2020


Bài của Đại tá Phạm Đình Trọng với các trích dẫn rất chính xác cho thấy: Hành động của các sĩ quan công an từ cấp phường, xã, quận huyện thành phố đều thể hiện tính côn đồ.


tác giả, đại tá Phạm Đình Trọng
—-
BỘ CÔN AN

Phạm Đình Trọng

Thượng úy Lê Quốc Tuấn, Tuấn Khỉ, công an quận 11 Sài Gòn cay cú thua bạc xả súng bắn chết bốn người dân tại sòng bạc xã Tân Thạnh Đông, huyện Củ Chi. Trên đường chạy trốn viên thượng úy công an Tuấn Khỉ lại xả súng tiếp bắn chết người dân đi xe máy, cướp xe. Trong xã hội công an trị hiện nay, hành động của viên công an Tuấn Khỉ không phải bột phát, lẻ loi, con người công an Tuấn Khỉ không phải là cá biệt.

Thượng úy Nguyễn Việt Xô, con nhà nòi công an Thái Nguyên dẫn con trai nhỏ, một công an tương lai vào cửa hàng, cho con ăn xúc xích của cửa hàng và lấy mang đi, không trả tiền. Người bán hàng nhắc trả tiền, thượng úy công an Xô liền xửng cồ ném xúc xích vào mặt nhân viên nữ và đấm đá nhân viên nam. Hành động của viên thượng úy con nhà nòi công an Nguyễn Việt Xô là gì nếu không phải là côn đồ

Đại úy Lê Thị Hiền công an quận Đống Đa, Hà Nội được nhắc nhở khi hành lí mang theo lên máy bay quá cân liền nổi tam bành to tiếng rủa mắng té tát nhân viên hàng không sân bay Tân Sơn Nhất, lu loa vu vạ, quyết liệt gây sự khi bảo vệ sân bay đến can thiệp, làm náo loạn cả nhà ga sân bay Tân Sơn Nhất, nơi cửa ngõ đất nước suốt ngày đêm lúc nào cũng nờm nợp khách năm châu bốn biển đến và đi, nơi đón và tiễn khách quốc tế đông đúc nhất cả nước, nơi thực sự là bộ mặt đất nước. Hành động của viên đại úy công an Lê Thị Hiền là gì nếu không phải là côn đồ.

“Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình” Điều 25 Hiến pháp đang có hiệu lực ghi rành rành như vậy. Người dân Sài Gòn trong tay chỉ có tờ giấy, chỉ có mảnh vải ghi ý nguyện, tập hợp biểu tình phản đối dự luật đặc khu kinh tế, phản đối dự luật an ninh mạng đã bị công an Sài Gòn mặc sắc phục và công an thường phục có lực lương đông đảo, có tổ chức chỉ huy chặt chẽ, tràn vào chia tách, cô lập người dân biểu tình rồi thẳng tay vụt dùi cui, dí roi điện, đấm phụ nữ tóe máu mặt, đánh thanh niên chấn thương sọ não. 

Không có lệnh bắt người, không có biên bản thu giữ tài sản, công an cướp điện thoại, cướp máy ảnh rồi ném người dân biểu tình hợp pháp, bị đánh bất tỉnh lên ô tô đưa đi mất tích nhiều ngày, nhiều tháng. Cả lực lượng đông đảo công an Sài Gòn có tổ chức, có chỉ huy hành hung phi pháp, tàn bạo với dân như vậy là gì nếu không phải là côn đồ cấp thành phố

Các tướng lĩnh cầm đầu bộ công an vạch phương án tác chiến và chỉ huy một lực lượng lớn, ba ngàn cảnh sát vũ trang, lực lượng tác chiến tinh nhuệ nhất của bộ công an trong đêm đánh úp làng quê bé nhỏ, hiền hòa Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, ngoại thành Hà Nội mà tất cả dân trong làng đều là người lương thiện, không ai có tội hình sự dù là tội nhỏ nhất, không ai bị truy tố hình sự. Ba ngàn cảnh sát vũ trang, áo giáp chống đạn trên người, súng hiện đại và cả quả nổ trong tay như ra trận giáp chiến với giặc thù chỉ để vây ráp những ngôi nhà của người dân vô tội. 

Phá cửa, xông vào tận giường ngủ bắn chết dân. Vơ vét của cải tiền bạc của dân. Đánh dân rồi bắt hơn 27 người dân bị đánh gần chết đưa đi mất tích (hơn 30 ngày qua). Không một văn bản pháp luật cho phép công an bắn dân, bắt dân, thu giữ tài sản của dân. Hành động đó của bộ Công an là gì nếu không gọi là côn đồ cấp nhà nước.

Công an nhà nước cộng sản Việt Nam được biệt đãi, được chăm bẵm, được trang bị tối tân nhất thế giới không phải để bảo vệ pháp luật, càng không phải để bảo vệ người dân lương thiện mà chỉ để bảo vệ sự cầm quyền bất minh, bất chính của đảng cộng sản. Nhận đồng lương hậu hĩ từ tiền thuế của dân, mặc áo của dân, cầm khẩu súng của dân nhưng chính bộ Công an đã công khai lí do tồn tại của họ trong bộ máy nhà nước cộng sản bằng cái slogan lố bịch, vô đạo đức, vô liêm sỉ: Công an nhân dân chỉ biết còn đảng còn mình!

Công an “chỉ biết còn Đảng, còn mình”
Bảng này treo trước cổng Bộ Công An rất nhiều năm mà không ai dám phê bình. Sau khi các trang mạng của các blogger và facebooker chụp hình viết bài chỉ trích trong thời gian dài, bộ công an phải hạ xuống.

Đảng cộng sản cầm quyền đã đứng ngoài và đứng trên pháp luật khi ông đảng trưởng coi hiến pháp của nhà nước chỉ là văn bản pháp luật dưới cương lĩnh của đảng. Chỉ biết có đảng thì đương nhiên công an cũng đứng ngoài và đứng trên hiến pháp và pháp luật, trở thành thứ kiêu binh đông đúc, tàn bạo và ghê tởm nhất trong lịch sử Việt Nam. 

Mang danh bảo vệ pháp luật nhưng ứng xử với dân không theo khuôn phép pháp luật mà theo thói ngông cuồng của kiêu binh, ứng xử với dân không biết đến pháp luật mà chỉ biết có bạo lực thì đó là hành xử côn đồ.

Từ lâu trong ngôn ngữ dân gian Việt Nam đã xuất hiện từ ngữ mới “côn an” để chỉ những kẻ “chỉ biết còn đảng còn mình”, côn đồ mặc sắc phục công an, mang danh công an. Cũng từ lâu người dân không viết đầy đủ tên gọi bộ Công an mà viết thiếu chữ “g”, bộ Côn an.

*Phạm đình Trọng là cựu Đại tá là một nhà văn nổi tiếng tại MB, từng là đảng viên đảng csVN nhưng ông đã từ bỏ đảng từ năm 2009. Chính vì “ở trong chăn mới biết chăn có rận”, nên chúng ta sẽ không thấy lạ là những gì tác giả phân tích chính xác tới từng chữ về bộ mặt thật của đảng csVN….
https://www.voatiengviet.com/…/a-19-2009-11…/816722.html

===================

Trung tướng Phan Văn Vĩnh, Tổng Cục trưởng TC Cảnh Sát, bảo kê cho sòng bài đánh bạc trên mạng có 43 triệu tài khoảng với ít nhất có 14 triệu người chơi đánh bạc. Doanh thu của sòng bài lên tới 500 triệu đô la. Vì phe của Nguyễn Phú Trọng mới lên 2016, muốn nắm thị phần sòng bài, nên chúng tố cáo nhau năm 2018, dẫn tới các phiên toà năm 2019.

Thiếu tướng Nguyễn Thanh Hoa, Cục trưởng Cục C50, Cục Công nghệ cao, tham gia tổ chức và bảo kê cho sòng bài nói trên. Sòng bài do con rễ của Bí thư Thành ủy Hà Nội, thủ đô của VN, làm chủ. Tham dự vào bảo kê cho sòng bài còn có sự tham gia của mấy chục thượng tá, trung tá, thiếu tá công an…

Sau khi Nguyễn Tấn Dũng bị phe miền Bắc dùng mưu ép về hưu trong đại hội Đảng csVN tháng 1/2016, phe cánh của Nguyễn Phú Trọng lên nắm quyền 5/2016 đã bắt 30 tướng công an và quân đội đưa vào tù. Sau đó, chúng điều người cùng phe vào nắm các vị trí bỏ trống do người của phe cũ đã bị ép về hưu hoặc vào tù. Các vụ án nổi bậc liên quan bất động sản, đất đai là vụ thượng tá Vũ Nhôm Phan Văn Anh Vũ; và vụ thượng tá Út Trọc Đinh Ngọc Hệ; vụ đại tướng và các trung tướng công an qua Đức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, vụ bắt giam ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng…

Vụ Bộ trưởng công an Tô Lâm cùng trung tướng tình báo Đường Minh Hưng và các đại tá, trung tá công an qua Đức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ngày 23-7-2017 đem về VN. Sau đó, 2018 TXT bị xử tù chung thân. Vụ Bí thư thành ủy Đinh La Thăng cùng em trai bị bắt 2017, và bị xử tù chung thân 2018 nhằm đưa phe nhóm Nguyễn Phú Trọng vào nắm Dầu Khí thay phe Nguyễn Tấn Dũng và bịt miệng các đảng viên này vì đã tố cáo các ủy viên bộ chính trị, các ủy viên trung đảng ăn cắp dầu khí từ 1986-2016.

===============

Khi nhà văn Phạm Đình Trọng vĩnh biệt đảng Cộng sản

VOA tiếng Việt. 30/11/2009

Nhà văn Phạm Đình Trọng vừa tuyên bố từ bỏ đảng cộng sản. Tin này đang làm xôn xao hàng ngũ các nhà văn, nhà báo, cựu chiến binh và anh chị em trí thức, sinh viên và học sinh ở trong nước. Vì Phạm Đình Trọng là một khuôn mặt được quen biết rộng rãi, một nhà văn của quần chúng, một nhà báo gắn liền với thời sự quê hương, một nhà thơ có cốt cách dân gian, được tuổi trẻ ngưỡng mộ, gần đây được cư dân bloggers trong nước quý mến.

Tôi quen biết Phạm Đình Trọng từ cuối những năm 70, khi anh là sỹ quan thông tin, thỉnh thoảng gửi tin và lời bình luận cho báo Quân đội Nhân dân.

Trọng rất chịu khó đi, đi nhiều và đi xa, có mặt ở những địa điểm hiểm yếu, ít người đến được. Anh từng đi dọc Trường Sơn, cả phía Đông và phía Tây, xuống tận Hòn Khoai, đảo Phú Quốc, đảo Thổ Chu, ra tận Trường Sa, rồi lên tận Vị Xuyên, Hà Giang khi còn nặng mùi thuốc súng. Tôi còn nhớ những sổ ghi chép dày của anh và chiếc máy ảnh khoác vai; một nhà báo xông xáo nhưng trầm tư, con người sống sâu sắc, lại rất tình cảm.

Tôi cũng có dịp ghé quê anh, ở huyện Tiên Lữ, Hưng Yên, quê của nhãn lồng, nhãn tiến, với những đầm sen thơm nức, và làng Thiện Phiến của Trọng, nổi tiếng về táo, quả táo ta tròn mọng, thơm béo, xâu từng chuỗi dài, đông khách mua ở cổng trường trung học.

Trọng học Đại học Văn, từng qua Trường Viết Văn Nguyễn Du, rồi về làm báo ở Thời báo Tài chính. Trọng có những tác phẩm gây tiếng vang, do tính ngay thật của anh, “dọc đường thấy chuyện bất bình chẳng tha”… 

Cuốn “Rừng và Biển” và “Sự Tích Đảo” kết hợp khoa học với trữ tình được bạn đọc trẻ ưa thích. Cuốn “Thời nghịch lý” tô đậm thời sự nóng hổi đất nước gây nhiều tranh cãi. Bài báo “Tiếng Hà Nội ” của anh làm xôn xao giới giáo dục và học sinh. Nhưng bài báo dài gây phản ứng mạnh, đồng tình mạnh mẽ mà phản ứng cũng gay gắt là “Ăn Mày Dĩ Vãng “trên mạng Talawas, đề cập đến cuộc vận động học tập đạo đức Hồ Chí Minh mà tác giả cho là giả dối, một vở kịch suy đồi, đầy tính chất đạo đức giả.

Phạm Đình Trọng gần đây trở thành một gương mặt kẻ sỹ Bắc Hà mang bản chất phản biện khá quyết liệt. 

Con người của Trọng có tư chất đấu tranh sâu sắc còn ở chỗ anh là một chiến sỹ, một “con nhà võ” có nòi, vì quê anh có nhiều lò võ cổ truyền, bản thân anh rất sùng võ nghệ, anh từng luyện võ gian khổ, thành một võ sư quyền thuật cổ truyền. 

Ngày 3-3-2009, nhà báo Phạm Đình Trọng gửi lá thư cho thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng góp ý, kiến nghị, chất vấn, nhân danh một công dân, về những chuyện lớn lao của quốc gia, từ chống tham nhũng đến bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ, biển đảo của tổ quốc, về chủ trương nguy hiểm tệ hại khai thác bô-xít trên Tây Nguyên…

Ngày 20-11-2009, khi Phạm Đình Trọng tuyên bố công khai vĩnh biệt đảng Cộng sản sau gần 40 năm trong đảng, tôi cho là một bước tất yếu.

Cũng như ông Trần Độ từ bỏ hết danh nghĩa hão huyền trung tướng, hàng tá huân chương vô duyên, danh nghĩa đảng viên mai mỉa, để trở về với quần chúng và lẽ phải, đòi lại quyền tự do cho bà con mình; như ông Hoàng Minh Chính từ bỏ đảng cộng sản để trở về xây dựng đảng dân chủ (mới) của thế kỷ 21, như hàng trăm ngàn đảng viên từ bỏ sinh hoạt đảng cộng sản, ngấm ngầm vĩnh biệt đảng, quay lưng lại với đảng.

Hãy nghe ông tổng bí thư Nông Đức Mạnh và ông trưởng ban tuyên gíáo Tô Huy Rứa la trời lên về hiện tượng “nhạt lý tưởng”, “nhạt đảng” lan tràn trong đảng, về hiện tượng đảng bị suy yếu, xói mòn, khinh thị và chê bai bởi nhân dân, về nguy cơ mà bộ chính trị cộng sản gọi là “tự diễn biến hoà bình”, nghĩa là tự nó rã rời, rữa nát, tự nó phá nó từ nhũng căn bệnh hiểm nghèo trong lục phủ ngũ tạng, nặng nề nhất là bệnh quan liêu, tham nhũng, cướp đất cướp của của dân, cậy quyền thế áp bức hà hiếp dân đen, kết bè phái để làm giàu trên tiền của của đất nước và nhân dân.

Cái danh nghĩa “đảng viên cộng sản” càng thêm tủi nhục khi trong thế giới văn minh đã kết luận rành rọt rằng chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội hiện thực (bao gốm toàn phe XHCN trước đây mà đảng CS Việt nam là một thành viên) là tội ác lớn nhất, là sai lầm lịch sử lớn nhất trong thế kỷ 20.

Xin hãy nghe ông Đặng Quốc Bảo, từng là trung tướng, uỷ viên trung ương đảng Cộng sản, trưởng ban Khoa giáo trung ương đảng, từng từ bỏ chức Bí thư thứ nhất Đoàn Thanh niên CS Hồ Chí Minh, phát biểu đầu năm nay: “Sai lầm lớn nhất của Đoàn thanh niên CS năm 2008 là đã giới thiệu 15 vạn thanh niên vào đảng cộng sản, mà đều không phải là thanh niên ưu tú, lại toàn là thanh niên cơ hội, vào đảng chỉ do động cơ vụ lợi cá nhân”…Một nhận định sâu sắc, điểm đúng huyệt, từ bên trong.

Cho nên nhà văn Phạm Đình Trọng chào vĩnh biệt đảng Cộng sản đâu là chuyện lạ. Sẽ còn nhiều, rất nhiều đảng viên Cộng sản vỡ mộng, tự trọng, kiên cường chọn cho mình con đường danh dự mà lương tâm và lòng yêu nước trong sáng mách bảo.

Từ Pháp, nhân danh người từng quen biết anh, cũng từng vỡ mộng từ trong đảng Cộng sản để trở thành nhà báo tự do của nhân dân, tôi xin ngả mũ kính chào anh, một nhà văn tự do cao quý!



===============


Cương lĩnh đảng quan trọng hơn Hiến Pháp

Kính Hòa, phóng viên RFA
2013-10-02

Chủ tịch nước  Việt Nam Trương Tấn SangChủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn SangAFP10022013-party-1st-conti-second.mp300:00/00:00 

 Nghe bài này

Tổng bí thư đảng cộng sản Việt nam tuyên bố Hiến Pháp đứng sau cương lĩnh của đảng. Đảng cộng sản Việt Nam một lần nữa thể hiện nhận thức rằng mình đứng trên pháp luật. Kính Hòa trình bày.

Câu chuyện đảng cộng sản (gọi tắt là đảng) quan hệ như thế nào với các định chế nhà nước đã được bàn đến từ lâu trong đời sống chính trị Việt Nam. Câu chuyện ấy trở nên sôi động với nhịp độ nhanh hơn từ đầu năm 2013 đến nay qua những diễn biến như kiến nghị xóa bỏ điều 4 của Hiến pháp, tuyên bố của ông Lê Hiếu Đằng về ý tưởng thành lập một đảng phái chính trị đối trọng với đảng cộng sản,…Ngày 28/9 câu chuyện đó lại được những người quan tâm đến chính trị Việt Nam chú ý sau câu nói của ông tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng rằng Hiến pháp của quốc gia là văn kiện đứng hàng thứ hai sau cương lĩnh của đảng.

nguồn: https://vnexpress.net/thoi-su/tong-bi-thu-de-phong-the-luc-muon-xoa-bo-dieu-4-hien-phap-2886937.html

Quốc hội hay Đảng hội?

Đảng cộng sản Việt Nam ra đời sau khi mô hình cộng sản đã đựơc xây dựng tại Liên Sô cũ, nơi đó đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo, không có các đảng phái khác, và đảng nắm tất cả các định chế nhà nước, từ quốc hội cho đến tòa án và những bộ của cơ quan hành pháp.

Cùng với phong trào giải phóng thuộc địa, đảng cộng sản Việt Nam đã lên nắm quyền từ năm 1954 tại miền bắc và sau 1975 trên cả nước, đảng đã nhanh chóng thực hiện mô hình Liên Sô, được thể hiện rõ nhất tại điều 4 của Hiến Pháp Việt nam năm 1992 rằng đảng cộng sản là lực lượng chính trị duy nhất điều khiển xã hội.

Tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng. AFP

Tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng. AFP AFP

Tuy nhiên, khi bước ra từ bóng tối của cuộc đấu tranh bí mật lên nắm quyền, đảng không thể ngay lập tức xóa bỏ mọi định chế nhà nước đã có, và hơn nữa đảng cũng phải lãnh đạo một quốc gia tồn tại giữa một thế giới không chỉ có cộng sản, của các quốc gia khác, nơi có các định chế nhà nước tồn tại hằng trăm, hàng nghìn năm. Và đảng cộng sản dù muốn hay không muốn cũng phải giao thiệp với họ.

Vào những năm sau 1975 có một quyển tiểu thuyết gối đầu giường nổi tiếng của đòan thanh niên cộng sản lưu hành khắp nước là Thép đã tôi thế đấy, nhân vật Pavel Corshegin nói với người yêu cũ là vợ một viên chức ngọai giao Ba Lan rằng,

“Chẳng qua là phải giao thiệp với bọn tư sản các người mà chúng tôi, những người cộng sản vẫn phải duy trì cái định chế ngọai giao này.”

Hơn nữa trong cuộc đấu tranh để nắm quyền, đảng đã liên kết với những người không cộng sản, khi cả hai có cùng một mục tiêu chung. Đó là Mặt trận Việt Minh trong cuộc chiến tranh giành độc lập 1946-1954, đó là Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam, hay thành phần thứ ba trong cuộc chiến Việt Nam 1955-1975. Đối với những người không cộng sản này, cái xã hội mà họ muốn là một xã hội có các định chế nhà nước, như quốc hội, tòa án,…

Một người như vậy là ông Hồ Ngọc Nhuận, một dân biểu đối lập trong quốc hội thời Việt Nam Cộng Hòa, một người chống sự có mặt quân sự của Hoa Kỳ ở miền Nam Việt Nam nói rằng,

Có những điều mà mình hy vọng là (đảng này) sẽ có những cái gì đó mới, nó là đảng Việt Nam và khác với những đảng khác.

Những điều đó chính là những định chế nhà nước, một nhà nước độc lập mà họ hy vọng. Họ hy vọng rằng đảng cộng sản Việt Nam, một thành viên của phong trào giành độc lập cho quốc gia, sẽ khác với Liên Sô của những quần đảo Gulag đọa đày, sẽ tôn trọng một Nhà nước thay vì xóa bỏ nó, như dự trù của lý thuyết cộng sản.

Các nhà lãnh đạo hàng đầu của đảng cộng sản Việt Nam  (từ trái)Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng, chủ tịch nước Trương Tấn Sang . AFP

Các nhà lãnh đạo hàng đầu của đảng cộng sản Việt Nam (từ trái)Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng, chủ tịch nước Trương Tấn Sang. AFP AFP

Dưới sự cai trị của đảng, nhà nước vẫn tồn tại, chính phủ vẫn tồn tại, quốc hội vẫn tồn tại, tòa án vẫn tồn tại, có điều tất cả những định chế ấy nằm dưới quyền thao túng của các đảng viên cộng sản. Một cấu trúc song trùng, chính quyền-đảng, quốc hội-đảng tồn tại một cách phức tạp, cùng với những tổ chức ngọai vi của đảng như Mặt trận tổ quốc, tạo nên một hình ảnh nhà nước có vẻ bình thường như tất cả các quốc gia khác. Ông Hồ Ngọc Nhuận nói tiếp,

“Bây giờ đây tôi cũng hỏi tại làm sao quốc hội Sài gòn của chúng tôi ngày xưa, các đảng phái được vô, tôn giáo được vô còn bây giờ mấy anh bít hết chỉ có đảng của mấy anh thôi. Đó là đảng hội chứ quốc hội gì?” Hồ Ngọc Nhuận, Ủy viên Trung ương đảng csVN, Phó Chủ tịch Mặt trận tổ quốc.

Và như mọi người đều biết, quân đội, tổ chức được thành lập để bảo vệ những người có cùng một quốc gia cũng bị bắt buộc thề thốt trung thành với đảng, chỉ là một bộ phận của quốc gia mà thôi.

Đảng đứng trên pháp luật

Thế nhưng, đảng cộng sản cũng ra sức tuyên truyền cho hình ảnh định chế nhà nước của họ, rằng nhân dân mà đại diện bởi quốc hội mới là đại diện tối cao, còn họ, những người cộng sản chỉ có….lãnh đạo mà thôi!
Họ cũng không xóa đi văn bản căn bản nhất của mọi nhà nước hiện đại là Hiến pháp, nhưng trong ấy có điều số 4 qui định rằng họ và chỉ họ mà thôi mới là những người cầm quyền lãnh đạo VN. Mặt khác, bộ máy tuyên truyền của đảng lúc nào cũng khẳng định rằng đảng không đứng trên pháp luật.

Đảng ở mọi nơi trong quần chúng. AFP

Đảng ở mọi nơi trong quần chúng. AFPAFP

Nay ông Nguyễn Phú Trọng tuyên bố rằng bản Hiến pháp ấy, bộ luật cơ bản ấy của pháp luật của một nhà nứơc, chỉ đứng hàng thứ hai sau cương lĩnh của đảng csVN!

Những người Việt nam nghe thấy và đọc được lời tuyên bố ấy, với năng lực ngôn ngữ bình thường, không có cách hiểu nào khác hơn là đảng đứng trên pháp luật. Đại tá Phạm Đình trọng, một cựu đảng viên cộng sản nói với chúng tôi,

“Điều ông ấy nói là vô cùng thảm hại, vô cùng nguy hại cho đất nước. Đưa cương lĩnh của đảng lên trên Hiến Pháp, lên trên Pháp luật là một điều lú lẫn, một điều xằng bậy không thể chấp nhận được.

Đây là cái nhận thức của ông ấy, chứ không phải ông ấy lỡ lời. Đây là một nhận thức sai trái, vô cùng nguy hại. Dân tộc Việt Nam có một ông đứng đầu đảng cầm quyền mà nhận thức như vậy thì nguy hiểm quá. Với một đảng cầm quyền mà nhận thức như vậy thì đất nước Việt Nam mãi mãi là đất nước vô pháp luật.” ( Đại tá Phạm Đình Trọng cựu đảng viên)

Sự vô pháp luật ấy của xã hội Việt Nam mà Đại tá Phạm Đình Trọng đề cập ngày càng tăng. Từ việc công dân bắn chết cán bộ nhà nước rồi tự sát thay vì kêu gọi đến pháp luật, cho đến dân quê thay nhà nước xử tử hình những kẻ ăn trộm chó.

Quốc hội Việt Nam, cơ quan về lý thuyết là có quyền lực cao nhất nước, sắp bàn luận về việc sửa đổi Hiến Pháp, mà theo lời ông Trọng thì đại đa số nhân dân theo điều tra của đảng là đồng ý duy trì điều số bốn. Cùng lúc ấy, những con người quyền uy nhất Việt Nam là các ủy viên trung ương đảng cộng sản, cũng đang bàn luận nhau về việc ấy ở kỳ đại hội trung ương lần thứ tám của họ. Cơ chế song trùng nhưng bên nặng bên nhẹ vẫn đang loay hoay tìm đường tồn tại cho mình.

=======================

Hiến pháp đứng sau cương lĩnh của Đảng: TBT Nguyễn Phú Trọng

RFA
2013-09-29

Đảng Cộng sản Việt Nam đặt hiến pháp xuống bên dưới cương lĩnh của đảng, khi TBT Nguyễn Phú trọng tuyên bố: : “Hiến pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng”  (VNExpress, 28-9-2013)

Báo VNExpress trích lời ông TBT như trên, nhân buổi nói chuyện của ông trước cử tri hai quận Tây Hồ và Hoàn Kiếm hôm thứ bảy 28/9 vừa qua.

Từ Việt Nam, Đại tá Phạm Đình Trọng, cựu đảng viên đảng cộng sản Việt Nam nêu nhận xét về câu nói này của người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam,

Điều ông ấy nói là vô cùng thảm hại, vô cùng nguy hại cho đất nước. Đưa cương lĩnh của đảng lên trên Hiến Pháp, lên trên Pháp luật là một điều lú lẫn, một điều xằng bậy không thể chấp nhận được.

Đây là cái nhận thức của ông ấy, chứ không phải ông ấy lỡ lời. Đây là một nhận thức sai trái, vô cùng nguy hại. Dân tộc Việt Nam có một ông đứng đầu đảng cầm quyền mà nhận thức như vậy thì nguy hiểm quá. Với một đảng cầm quyền mà nhận thức như vậy thì đất nước Việt Nam mãi mãi là đất nước vô pháp luật.”

=============

VNExpress. Thứ bảy, 28/9/2013, 21:45 (GMT+7)   

Tổng bí thư: ‘Đề phòng thế lực muốn xoá bỏ điều 4 Hiến pháp’ 

“Quốc hội sẽ quyết định tên nước song phải để phòng thế lực xấu bên ngoài lợi dụng đổi tên nước để làm việc khác, cũng như muốn bỏ sự lãnh đạo của đảng”, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói.

Trao đổi với cử tri hai quận Tây Hồ, Hoàn Kiếm ngày 28/9 về vấn đề tên nước trong dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, Tổng bí thư cho hay, ông được biết tuyệt đại đa số người dân đồng ý với tên gọi hiện nay – nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

“Đấy là một bước tiến, chúng ta đang đi lên chủ nghĩa xã hội chứ có dừng ở cuộc cách mạng dân tộc dân chủ đâu”, Tổng bí thư nói. Việc này, theo ông sẽ do Quốc hội quyết định, song, cũng phải phòng khả năng “thế lực xấu bên ngoài lợi dụng đổi tên nước để làm việc khác, cũng như muốn bỏ Điều 4, xóa vai trò lãnh đạo của Đảng”.

tbt-4007-1380368706.jpg
Tổng bí thư phát biểu trong cuộc tiếp xúc cử tri chiều 28/9 tại quận Hoàn Kiếm. Ảnh: Nguyễn Hưng.

Cũng liên quan tới nội dung Hiến pháp sửa đổi, Tổng bí thư cho biết, đến nay còn 4 vấn đề lớn trong nội dung dự thảo sửa đổi Hiến pháp – “văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng”. Trong đó, về thành phần kinh tế thì đa số đang tán thành phương án có nêu “kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo”.

https://vnexpress.net/thoi-su/tong-bi-thu-de-phong-the-luc-muon-xoa-bo-dieu-4-hien-phap-2886937.html

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: