Trần Hoàng Blog

►Tộc đảng: Đừng để bất cứ điều gì rò rỉ ra ngoài – Cấm dân không được đưa tin về Coronavirus (7-2-2020)

Posted by hoangtran204 trên 07/02/2020

Độc quyền đưa tin – lấy tay che mặt trời.

Tộc đảng là chữ tóm tắt của tựa đề một bài trên báo của tác giả Nhị Lê, nói Đảng Cộng sản “tự mình ngày càng xứng đáng trở thành dân tộc” đã gây ra nhiều trận cười nghiêng ngả trên mạng xã hội ở VN tuần qua.

Mời các bạn thư zãn bài viết của Lão Ta và Lão Thầy Bói Già: Cao Như Đảng và Một tháng tôi làm công tác đảng –


Đừng để bất cứ điều gì rò rỉ ra ngoài

Posted on  by Phan Ba

Đối phó với virus corona làm rung chuyển niềm tin của người dân Trung Quốc vào chính phủ của họ.  Do thiếu một giới công chúng phê phán nên phương tiện truyền thông xã hội đang trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.

Franka Lu

Franka Lu là một nhà báo và doanh nhân người Trung Quốc. Cô làm việc ở Trung Quốc và ở Đức. Trong loạt bài trên ZEIT-ONLINE này, cô tường thuật một cách phản biện về cuộc sống, văn hóa và đời sống hàng ngày ở Trung Quốc.  Cô viết dưới một bút danh để bảo vệ môi trường chuyên nghiệp và riêng tư của mình.

Trên cái dường như là đỉnh cao của quyền lực của nó, chế độ độc tài mạnh nhất thế giới bị rung chuyển bởi một loại virus. Đất nước này, nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa dưới thời Tập Cận Bình, đang trên đường trở thành nhà dẫn đầu thế giới về phát triển máy tính lượng tử và trí tuệ nhân tạo, nó có công nghệ viễn thông tuyệt vời, những con tàu chạy nhanh nhất thế giới, các quan chức được đào tạo bài bản và một nhóm nghiên cứu virus được kính trọng. Nhưng virus corona mới ít quan tâm đến tất cả những điều này.

Kiểm soát và bệnh tật trong thời virus corona: một trạm kiểm soát ở ngoại ô Bắc Kinh (trái); Trong bệnh viện trung tâm ở Vũ Hán, nhân viên y tế đang chăm sóc một người bệnh (phải) - bức ảnh được bệnh viện đăng tải vào ngày 25 tháng 1 năm 2020 trên Weibo. © Carlos Garcia Rawlins; Bệnh viện Vũ Hán / Reuters

Sự lây lan không thương tiếc của nó làm lộ ra những điểm yếu của hệ thống. Hệ thống y tế quan liêu của Trung Quốc rõ ràng là đã không chuẩn bị trước cho một trường hợp như vậy.  Các bệnh viện quá tải đã từ chối bệnh nhân, các bác sĩ và y tá được bảo vệ kém vào lúc đầu đã bị nhiễm virus corona. Và từ lâu, câu hỏi đã được là: thật ra thì chính quyền trung ương Trung Quốc đã thực sự hiệu quả hơn ở điều gì trong vài tuần qua: trong việc kiểm soát ổ dịch – hay kiểm soát người dân và luồng thông tin?

Trong thời đại của truyền thông xã hội, đặc biệt là ở Trung Quốc, nơi WeChat và Weibo là nền tảng lớn thay cho Facebook và Twitter, thì giờ đây đã có thể thấy rõ: Thông tin được chia sẻ bởi người dùng trong truyền thông xã hội chỉ có thể bị kiểm soát và xóa đi ở một mức độ hạn chế bằng những biện pháp kiểm duyệt. Những người dùng này xuất phát đặc biệt từ thế hệ trẻ, sinh ra trong những năm tám mươi hoặc sau đó, mà thành viên của nó chưa bao giờ trải qua một sự hỗn loạn như vậy. Những thanh niên này lớn lên trong các thập kỷ kinh tế hạnh phúc nhất trong lịch sử Trung Quốc và được hưởng lợi từ sự giàu có ngày càng tăng mà trước hết là do cha mẹ họ tạo ra, phần lớn nhờ vào toàn cầu hóa mà Trung Quốc đã được hưởng lợi chưa từng có vào đó như là một địa điểm sản xuất. Cho đến nay, những người Trung Quốc trẻ tuổi này phần lớn đã tin vào chính quyền cộng sản. Phản ứng mang nhiều thiếu sót của chính quyền đối với mối đe dọa từ virus corona mới bây giờ đang làm lung lay niềm tin này.

Lỗ hổng từ cách hành xử khiếm khuyết của chính quyền 

Trong cuộc khủng hoảng, những người trẻ tuổi này huy động một nguồn năng lượng chưa từng có để tự giúp đỡ – và họ cũng thường tổ chức nó thông qua phương tiện truyền thông xã hội.  Họ tìm khẩu trang và mang chúng đến bệnh viện;  họ cung cấp xe cho nhân viên y tế;  họ giúp đỡ người già và người bệnh đang bị mắc kẹt tại nhà và cố gắng hỗ trợ những người tị nạn từ Hồ Bắc. Xã hội dân sự đang nỗ lực hết sức để lấp đầy khoảng trống bị để lại từ các hành động không thỏa đáng của chính quyền và sự yếu kém khả năng của họ khi đối mặt với sự bùng phát của virus.

Đồng thời, sự tồn tại của các nền tảng truyền thông xã hội cho phép một thứ hoàn toàn khác: chính là nhờ vào chúng mà người ta mới có thể tiến hành một nỗ lực tái tạo lại các sự kiện kể từ khi xuất hiện virus corona mới ở Trung Quốc, những gì hầu như không được tường thuật trên các phương tiện truyền thông nhà nước;  một báo cáo của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát hành vào ngày 30 tháng 1 hỗ trợ cho hoạt động điều tra này. Chúng cho thấy sự bất cập hoặc thậm chí che đậy của chính quyền ở cấp địa phương và trung ương đã diễn ra cho đến ít nhất là giữa tháng một.

Câu chuyện về sự lây lan của virus này đã bắt đầu gần một tháng rưỡi trước như một tin đồn, giống như nhiều thảm họa ở Trung Quốc. Vào giữa và cuối tháng 12 tại thành phố 14 triệu người Vũ Hán, khi có một bệnh viên ngày càng tiếp nhận những bệnh nhân có triệu chứng giống hệt nhau, các bác sĩ đã báo cáo các trường hợp đến trung tâm phòng bệnh địa phương, một cơ quan bán chính thức. Theo các bài đăng trên phương tiện truyền thông xã hội, các quan chức của trung tâm này đã tỏ ra “rất thiếu kiên nhẫn” trong bệnh viện đó vào ngày 27 tháng 12 và chỉ lắng nghe những lo lắng của các bác sĩ với sự miễn cưỡng rất lớn.

Ba ngày sau, vào ngày 30 tháng 12 năm 2019, cơ quan phòng ngừa này đã thông báo nội bộ rằng tất cả các bệnh viện nên chuẩn bị cho một “bệnh phổi không rõ” và “tuyệt đối nghiêm cấm” các bác sĩ tiết lộ thông tin ra cho công chúng. Cả chính quyền cũng đã không thông báo cho công chúng. Các bác sĩ không làm việc trực tiếp trong các khoa điều trị sốt và bệnh phổi đã bị bỏ mặc trong bóng tối về mức độ nghiêm trọng có thể xảy ra của tình huống – do đó họ không được bảo vệ khi tiếp xúc với các bệnh nhân có thể đã bị lây nhiễm corona. Tình hình nghiêm trọng cho tới đâu, nhiều người trong số họ sau đó đã trải nghiệm trực tiếp điều này trên thân thể của mình.

Vào buổi chiều và tối ngày hôm đó, một số bác sĩ từ nhiều bệnh viện đã đăng tải chẩn đoán bệnh nhân của họ trong các nhóm trò chuyện và trên WeChat, bày tỏ lo ngại về sự bất động của cơ quan phòng ngừa.  Họ cảnh báo các đồng nghiệp về những mối nguy hiểm từ chợ cá và động vật hoang dã địa phương, nơi đã sớm bị nghi ngờ là điểm xảy ra vụ dịch. Các bác sĩ cũng nói rằng các triệu chứng của bệnh phổi đang lan rộng khiến cho người ta nhớ đến Sars, một bệnh truyền nhiễm rất nguy hiểm, đe dọa tính mạng, đã lan truyền đi từ miền nam Trung Quốc vào cuối năm 2002 và đầu năm 2003. Thông tin này và thông tin nội bộ của chính quyền đã đến với công chúng, ảnh chụp màn hình từ các cuộc trò chuyện lan truyền đi. Trên Weibo, người dùng bắt đầu sử dụng hashtag WuhanSARS.  Những bài viết của họ đã nhanh chóng bị xóa bởi kiểm duyệt.

Đến một lúc nào đó, “tin đồn” không còn có thể bị bác bỏ như là tin đồn được nữa 

Vào sáng ngày 31 tháng 12, một trong những bác sĩ đã cung cấp thông tin về loại virus corona mới được Ủy ban Y tế thành phố Vũ Hán, cơ quan y tế của thành phố, gọi tắt là WMCH, triệu tập. Ông đã phải tiết lộ các nguồn tin của mình. Ngày hôm sau, văn phòng bí thư đảng ủy yêu cầu bác sĩ xin lỗi vì đã “lan truyền tin đồn” và đảm bảo rằng từ bây giờ sẽ không có gì bị “rò rỉ” nữa. Sau đó, người này phải nhận một cảnh cáo từ cảnh sát và phải ký tên vào đó.

Cùng ngày, đại diện truyền thông chính thức đã tiếp cận WMHC lần đầu tiên để xin xác nhận về những  “tin đồn” đang được lưu hành từ vài ngày qua.  Dưới áp lực ngày càng tăng, WMHC buộc phải đưa ra tuyên bố công khai;  con số 27 trường hợp nhiễm corona đã được xác nhận chính thức. Do đó, cơ quan y tế hàng đầu Trung Quốc, NHC tại Bắc Kinh, đã gửi một nhóm chuyên gia đến Vũ Hán. Chậm nhất thì đến lúc này, tin tức về một căn bệnh có thể lan rộng đã về đến thủ đô Trung Quốc.

Trong lúc đó, chợ cá và động vật hoang dã Vũ Hán vẫn tiếp tục hoạt động náo nhiệt.  Một nhà báo đã phỏng vấn các đại lý – không ai nghe nói về virus ở đây trước đó.  Động vật hoang dã tiếp tục được bán.  Chỉ sau khi báo cáo này xuất hiện trên trang mạng tin tức thân chính phủ First Finance ở Thượng Hải, chợ này mới bị đóng cửa vào ngày 01 tháng 01 năm 2020.

Khi những người  sắp chết không biết họ bị bệnh gì

Vào thời điểm đó, đã có tám người bị cảnh sát điều tra vì “tung tin đồn” về căn bệnh virus.  Những người đọc tin tức trên các kênh của chính quyền địa phương và trung ương như China Central TV đã nói về những vụ bắt bớ với một nét mặt nghiêm khắc: “Internet không phải là một không gian không có luật pháp!” Không có lời nào nói về việc các nhân vật bị cáo buộc này đã lan truyền những tin đồn nào.

Vào ngày 11 tháng 1, bác sĩ, người lúc đầu bị khiển trách, ngã bệnh.  Chẩn đoán: viêm phổi.  Virus corona?  Thậm chí hơn hai tuần sau – bác sĩ vẫn suy yếu nghiêm trọng về thể chất – ông được cho là đã không nhận được bất kỳ thông tin nào về kết quả kiểm tra y tế trên cơ thể của chính mình. Nhiều  bệnh nhân bị nhiễm bệnh cũng gặp tình trạng tương tự.  Trong số hơn 200 người đã được xác nhận chết vì hậu quả của virus coronavirus ở Trung Quốc, ít nhất là vào lúc đầu, rõ ràng là nhiều người thậm chí không biết họ đang mắc bệnh gì.

Chính phủ Trung Quốc đã cản trở việc tìm kiếm sự thật cả một thời gian dài bằng các chiến thuật che đậy mới.  Các quan chức chỉ ném từng mẩu thông tin nhỏ vào công chúng, những số liệu thống kê đáng ngờ, xen lẫn với những tuyên bố quyết tâm thắng “cuộc chiến chống dịch bệnh” càng lúc càng giận dữ hơn.

Một ví dụ về sự che đậy rõ ràng là việc chính quyền thành phố Vũ Hán không báo cáo bất kỳ trường hợp lây nhiễm mới nào từ ngày 3 đến ngày 15 tháng 1, như thể virus đã bị ngăn chận bởi một bàn tay có phép màu.  Những nhà quan sát có kinh nghiệm có thể nhìn xuyên qua phép thuật: đó tình cờ lại đúng là những ngày mà Đại hội Nhân dân của tỉnh Hồ Bắc được tổ chức trong thành phố (Vũ Hán là thủ phủ của Hồ Bắc).  Đó là trò chơi tương tự như khi bắt đầu cuộc khủng hoảng Sars năm 2002/2003: vào thời điểm đó, chính phủ ở Bắc Kinh đã kiên quyết phủ nhận dịch bệnh trong nhiều tháng, vì “sự ổn định” xung quanh Đại hội Nhân dân Quốc gia Bắc Kinh vào mùa xuân. Đã 17 năm kể từ lúc đó, nhưng chúng không thực sự đã trôi qua.

Hãy tin tưởng vào chính phủ!

Vào ngày 24 tháng 1, một bài báo của tạp chí chuyên khoa The Lancet đã xác nhận ngược dòng thời gian rằng vào ngày 2 tháng 1, tại 41 bệnh nhân trong bệnh viện tại Vũ Hán đã có xác nhận của phòng thí nghiệm rằng họ bị nhiễm virus mà hiện giờ được gọi là 2019-nCoV. Năm ngày trước công bố này, người đứng đầu cơ quan phòng bệnh Vũ Hán Wang Guangfa nói với các nhà báo rằng virus corona mới “không dễ lây lan” và nguy cơ lây truyền “từ người sang người” là “thấp”. Bệnh có thể được “phòng ngừa và kiểm soát”. Không thể nói Wang Guangfa lấy những thông tin này từ đâu ra và liệu bản thân anh ta đã biết rõ hơn chưa. Thế nào đi chăng nữa thì hai ngày sau buổi họp báo, chính anh ta cũng mắc căn bệnh không lây nhiễm nhiều này.

Và People Daily đã đăng tin trên trang mạng rằng nguyên nhân của các căn bệnh vẫn chưa được xác định, rằng vẫn còn chưa rõ đó là Sars hay, nhiều khả năng hơn, là một căn bệnh ít nguy hiểm hơn. “Nhưng ngay cả khi đó là Sars thì chúng ta có một hệ thống phòng ngừa và kiểm soát tinh vi. Người dân Vũ Hán không có lý do gì để hoảng sợ.”

Người dân thành phố đã yên tâm và tiếp tục chuẩn bị kỳ nghỉ. Trong những tuần tới, năm triệu người trong số họ đã tỏa ra ngoài để đón năm mới bắt đầu vào cuối tháng Giêng với gia đình. Hàng ngàn người đi du lịch nước ngoài. Trong khi đó, ngày càng có nhiều bài xuất hiện trên các phương tiện truyền thông xã hội mà trong đó người ta tường thuật những căn bệnh lạ lùng ấy cho người thân hoặc người quen của họ ở Bắc Kinh, Trường Sa, Thâm Quyến, Ôn Châu – trên khắp Trung Quốc, và không lâu sau đó là cả ở Nhật Bản và Thái Lan. Các phương tiện truyền thông Trung Quốc tê liệt. Không ai dám điều tra những trường hợp mới này. Một giọng điệu bình thường thống trị trên các phương tiện truyền thông nhà nước, và trong các tường thuật ngắn về căn bệnh này, năng lực của chính phủ được nêu bật lên, và sự lạc quan được lan truyền đi.

“Người Hồng Kông các anh gây ô nhiễm nhiều như thế!”

Chỉ ở Hồng Kông người ta mới xem tình hình là nghiêm trọng từ rất sớm. Vào ngày 4 tháng 1, bảy trường hợp nghi ngờ mắc bệnh đã được báo cáo. Chính phủ ở đó ngay lập tức thực hiện các biện pháp phòng ngừa nghiêm ngặt, với sự minh bạch lớn trong chính sách thông tin. Báo chí tương đối độc lập đóng một vai trò quan trọng trong việc này. Các kênh truyền hình tường thuật suốt ngày đêm. Các nhà báo đã được phái đến Trung Quốc đại lục để điều tra; tuy nhiên, một số trong số họ đã bị ném ra khỏi đó hoặc bị cảnh sát thẩm vấn.

Vào ngày 7 tháng 1, Starry Lee, lãnh đạo của Liên minh Dân chủ vì sự cải tiến và tiến bộ của Hồng Kông, đảng trung thành với Bắc Kinh, đã tới thủ đô Trung Quốc và yêu cầu chính quyền trung ương cải thiện luồng thông tin về dịch bệnh. Theo các báo cáo có liên quan trên các phương tiện truyền thông trực tuyến, những kẻ khiêu khích của chính phủ và những ngưởi yêu nước sau đó đã tấn công họ: “Vậy thì đừng đi biểu tình! Người Hồng Kông các anh gây ô nhiễm nhiều như thế!”

Bữa đại tiệc ở Vũ Hán

Khi hầu như không thể còn che giấu và tô hồng bất cứ điều gì, chính quyền của tỉnh Hồ Bắc và thành phố Vũ Hán vẫn tổ chức tất cả các loại dạ tiệc và sự kiện để chào mừng năm mới của Trung Quốc. Vào ngày 18 tháng 1, thành phố đã tổ chức một bữa tiệc cho 40.000 gia đình để họ nấu và ăn cùng nhau. Những người tham gia dường như tin tưởng chắc chắn vào các câu khẩu hiệu chính thức: Hãy tin vào chính phủ! Dường như không ai biết rằng virus corona cũng có thể có một bữa tiệc cả ở đây.

Vào ngày 19 tháng 1, truyền thông nhà nước bất ngờ tuyên bố rất ồn ào sự trở lại của một anh hùng 84 tuổi từ cuộc chiến chống lại Sars năm 2003: Bất thình lình, Zhong Nanshan, chuyên gia về phổi và cựu chủ tịch của Hiệp hội Y khoa Trung Quốc, được điều động ra chiến trường y tế-tuyên truyền. Ông đã cố chen vào được trong một toa tàu ăn uống của một chuyến tàu hỏa tốc trong Quảng Châu ở phía nam. Ở Vũ Hán, ông ấy nghe báo cáo tình hình và ngay lập tức đi đến Bắc Kinh vào ngày hôm sau để báo cáo cho sở y tế. Vào ngày 20 tháng 1, ông thừa nhận với các nhà báo rằng virus có thể truyền từ người sang người và 14 nhân viên y tế đã bị nhiễm bệnh. Sau cuộc phỏng vấn nhạy cảm này, ông đã lặn mất.

Họ Tập, nhà lãnh đạo quốc gia, người sáng tạo “Giấc mơ Trung Hoa” ở đâu?

Mãi đến bây giờ, các phương tiện truyền thông mới quyết định phớt lờ cái rọ mõm đang hiện hữu của chính phủ. Các nhà báo can đảm của một vài phương tiện truyền thông còn sót lại đã đến Vũ Hán để điều tra ngay tại địa phương. Nhiều tin đồn trực tuyến đã được xác nhận: các bệnh viện thực sự quá tải và phải từ chối rất nhiều bệnh nhân, bác sĩ và y tá mắc bệnh, các quan chức đã nói dối và che đậy, dường như không có đủ bộ dụng cụ xét nghiệm để kiểm tra tất cả bệnh nhân về virus.

Các tin tức chính thức đã nói rằng có ít nhất 100.000 bộ dụng cụ xét nghiệm này đã được chuyển đến các bệnh viện và có 4.000 giường sẵn sàng tiếp nhận bệnh nhân, trong khi số ca nhiễm trùng được xác nhận và các trường hợp nghi ngờ vẫn nằm trong phạm vi ba con số. Nhưng những bộ dụng cụ xét nghiệm và giường bệnh ở đâu? Và đâu là “đủ số lượng” mặt nạ, găng tay và quần áo bảo hộ? Làm thế nào để giải thích những cuộc gọi điện khẩn cầu từ các bệnh viện nhiều uy tín trên khắp Trung Quốc nhằm xin quyên tặng tất cả những thứ này cho họ?

Còn những yêu cầu đau lòng của các trẻ em trên phương tiện truyền thông xã hội, những em đang tuyệt vọng tìm kiếm các khả năng điều trị cho cha mẹ, ông bà và cho chính họ thì sao? Ai là những người trong các video lan truyền trực tuyến đã ngã xuống trên đường phố hay trong lúc xếp hàng chờ trong bệnh viện? Thế còn người phụ nữ trẻ hoài công cố gắng thuyết phục hết cơ quan này tới cơ quan khác để mang xác người bà của cô ấy về nhà thì sao? Thế còn người bác sĩ ngã quỵ xuống và hét lên: “Mang những người đang nằm ở hành lang đi nơi khác đi! Ngay lập tức!”? Còn video lan truyền trên mạng xã hội của một cô y tá khóc nấc hoảng loạn trong giờ nghỉ trưa thì sao?

Giám sát – việc này dường như đang tiếp tục làm việc

Đối với những thứ khác, các cơ quan chính phủ rõ ràng đã có thời gian và tiền bạc: Công nghệ viễn thông tốt nhất trên thế giới được cho là đã được sử dụng để giám sát tất cả người dùng điện thoại di động ở tỉnh Hồ Bắc và báo cáo số lượng du khách từ khu vực nguy cấp đến các tỉnh khác. Một số chính quyền địa phương được cho là đã chia sẻ tên, địa chỉ và số thẻ căn cước của họ. Khách du lịch từ Hồ Bắc đã bị từ chối trong khách sạn. Một số đi quanh quẩn trên đường phố đã bị xúc phạm hoặc thậm chí bị đánh đập, việc này đã được tường thuật lại. Chính quyền địa phương đã chuẩn bị nơi tạm trú cho những người tị nạn không được chào đón này, nhưng sau đó không nói cho những người này biết là những nơi đó ở đâu.

Người dân bây giờ đã nhận ra logic (hay phi logic) của “cuộc chiến chống lại virus”: Tại các bệnh viện, ngay cả những bệnh nhân đã được tiếp nhận cũng chỉ có một phần là được thử nghiệm về virus. Con số dường như ít ỏi của những ca nhiễm được xác nhận, khi đối diện với những biện pháp biện pháp phong tỏa diện rộng ở Vũ Hán (hiện giờ, con số này đã chính thức tăng lên hơn 17.000 người ở Trung Quốc) có thể được giải thích ít nhất là một phần từ việc rõ ràng là nhiều người bệnh đã bị từ chối và không được điều trị. Chỉ nên tin tưởng có mức độ vào những dữ liệu và số liệu thống kê về virus corona được Trung Quốc thông báo.

Trong mạng Trung Quốc, những người bệnh và người thân của họ, khi họ bày tỏ trên các phương tiện truyền thông xã hội, hiện đang bị dư luận viên quấy rối. Họ buộc tội người bệnh là người giả vờ hay là gián điệp của kẻ thù, và yêu cầu bằng chứng về hoàn cảnh của họ, để rồi sau đó làm mất tín khả tin của bằng chứng này. Một ví dụ là trường hợp của một phụ nữ trẻ, người bị nhiễm mệnh giống như cha và bà của cô, được cho là đã bị một bệnh viện từ chối. Cô đã nhờ giúp đỡ trên Weibo. Tụ tập dưới bài viết của cô ấy là hàng ngàn bình luận mang tính  căm thù ghétboỏ. Cô nài nỉ và tức giận, rồi chỉ có từ “đã chết” xuất hiện trên tài khoản của cô. Chính phủ duy trì một đạo quân zombie gồm các dư luận viên được trả tiền để chuyên đưa ra những lời bình luận căm thù. Không phải tất cả những tên khiêu khích của chính phủ đều nằm trong số đó, nhưng cái văn hóa ấy là nguồn nuôi dưỡng sự căm thù của chúng.

Nhà lãnh đạo quốc gia và người tạo ra “Giấc mơ Trung Hoa”, Chủ tịch Tập Cận Bình, cho tới nay chưa bao giờ đến thăm Vũ Hán hay bất kỳ bệnh viện nào của đất nước đang điều trị cho người nhiễm coronavirus. Thay vào đó, ông đã có một bài phát biểu mơ hồ và hùng hồn mà trong đó ông ta biểu hiện ý chí chiến đấu của mình, nhưng cũng nhấn mạnh “sự ổn định và tầm nhìn vĩ đại” của chính phủ của ông. Ngay cả “Đội phòng chống dịch bệnh”, được ra mắt vào cuối ngày 27 tháng 1, ban đầu cũng không do họ Tập chủ trì, mà là Thủ tướng Lý Khắc Cường. Chỉ sau khi gặp Tổng giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới, họ Tập mới đứng đầu.

Đối với nhiều người Trung Quốc, đây là thời điểm “đòi hỏi quá mức từ sự thật”. Không thể liệt kê tất cả mọi thứ họ phải trải qua trong vài tuần qua. Nhưng có một điều chắc chắn: hình ảnh của chính phủ Trung Quốc như là hình ảnh thu nhỏ của hiệu quả, nguồn lực vô hạn và quyền lực không thể chối cãi, mà chính phủ đã bồi đắp cho nó hàng thập kỷ, đã bị tổn hại nghiêm trọng. Trong khi đó, một số người lo ngại rằng dịch bệnh sẽ khiến nền kinh tế Trung Quốc sụp đổ hoàn toàn. Dù khả năng chống đỡ của giới lãnh đạo Trung Quốc có lớn cho tới đâu – nó đã biểu lộ những vết nứt lần đầu tiên sau một thời gian dài. Những thứ này có thể trở nên lớn hơn. Vì vốn cơ bản của chính phủ, dù nó có được thu thập một cách gian tà cho tới đâu, đang gặp nguy cơ: Do mối đe dọa của virus, nhiều người hiện đang nhận ra rằng tuyên truyền không phải là thuốc chữa bệnh.

Frankka Lu

Zeit Online

Phan Ba dịch

https://www.zeit.de/kultur/2020-01/coronavirus-china-regierung-vertuschung-social-media/komplettansicht

https://phanba.wordpress.com/2020/02/04/dung-de-bat-cu-dieu-gi-ro-ri-ra-ngoai/

__________

►Mạng Tencent đăng: ở TQ có 154.023 ca nhiễm bệnh và 24.589 ca tử vong do dịch coronavirus Vũ Hán – tỷ lệ chết 16% (6-2-2020)

Báo Đài Loan và Hồng Kông đều đăng tin nói trên.  
https://www.taiwannews.com.tw/en/news/3871594?

+Nhà nước TQ đã cố tình giấu diếm bằng cách đưa ra các số liệu thống kê về người nhiễm bệnh và số người chết rất thấp hơn thực tế 10 tới 15 lần ?

+Mạng Tencent: ngày 1-2-2020 đăng: TQ có 154.023 ca nhiễm bệnh và 24.589 ca tử vong

+Số người nhiễm bệnh dịch coronavirus tính đến 6-2-2020 có thể đã lên tới 300.000, với tỷ lệ lây nhiễm tăng gấp 2 lần mỗi 7 ngày.


Taiwan News

Trần Hoàng dịch 
6-2-2020

TAIPEI (Tin tức Đài Loan) – Khi nhiều chuyên gia đặt câu hỏi về tính xác thực của số liệu thống kê của Trung Quốc về sự bùng phát coronavirus của Vũ Hán, Tencent cuối tuần qua dường như vô tình tiết lộ số lượng thực sự của số ca nhiễm và tử vong – cao hơn nhiều so với con số chính thức, nhưng kỳ lạ là phù hợp với dự đoán từ một tạp chí khoa học có uy tín.

Left to right are "nationally confirmed cases," "suspected cases," "cured," and "deaths." (Internet photo)

Left to right are “nationally confirmed cases,” “suspected cases,” “cured,” and “deaths.” (Internet photo) 


Ngày 1 tháng 2, 2020 Giờ 23:39:04

Trái qua phải :

“số người được xác định bị nhiễm coronavirus trên toàn quốc 154023,” 

“số người tình nghi bị bệnh 79808,”

“số người đã được điều trị lành bệnh 269,” và

“số người chết 24589”

Ngay từ ngày 26/1, cư dân mạng đã tường thuật rằng Tencent, trên trang web của họ có tiêu đề “Theo dõi tình hình dịch bệnh”, đã trình bày ngắn gọn dữ liệu về coronavirus (2019-nCoV) ở Trung Quốc cao hơn nhiều so với ước tính chính thức, trước khi trang mạng này đột nhiên chuyển sang các số liệu thấp hơn. 

Hiroki Lo, một chủ cửa hàng đồ uống Đài Loan, 38 tuổi, ngày hôm đó đã báo cáo rằng Tencent và NetEase đều đăng “số liệu thống kê chưa sửa đổi” trước khi chuyển sang số liệu chính thức rất nhanh sau đó.

Lo nói với Taiwan News: vào ngày 26 tháng 1, anh đã kiểm tra các con số trên cả Tencent và NetEase và thấy chúng “thực sự đáng sợ”. Anh nói: không biết liệu những con số đó có thật hay không, nhưng anh Lo đã không có nhiều thời gian để nghĩ về nó vì anh có một ngày làm việc bận rộn ở cửa hàng của mình.

Lo nói rằng anh ta đã không kiểm tra lại các con số cho đến khi anh ta về nhà vào tối hôm đó, và anh ta đã bị sốc khi thấy chúng đã giảm đi đáng kể và “có gì đó không ổn”. Lo nói rằng anh ta nói nhiều người khác trên một nhóm Facebook ở Hồng Kông cũng quan sát thấy sự việc kỳ lạ tương tự trong ngày hôm đó.

Tỷ lệ tử vong cho những con số được hiển thị ngắn gọn trên Tencent cao hơn nhiều. Tỷ lệ tử vong trong ngày 26 tháng 1 là 2.577 trường hợp tử vong trong số 15.701 ca nhiễm, tương đương 16%.

Vào tối thứ bảy (ngày 1 tháng 2), trang web Tencent đã cho thấy các trường hợp được xác nhận lây nhiễm virus Vũ Hán ở cả nước Trung Quốc là ở mức 154.023, gấp 10 lần con số chính thức tại thời điểm đó. Mạng Tencent liệt kê số trường hợp nghi ngờ bị bệnh là 79.808, gấp bốn lần con số chính thức do nhà nước TQ đưa ra.

Số ca được chữa khỏi chỉ còn 269, thấp hơn con số chính thức vào ngày này 300. Đáng ngại nhất là số người chết được liệt kê là 24.589, cao hơn rất nhiều so với 300 người chết đã được liệt kê chính thức vào ngày hôm đó.

Một lát sau, Tencent cập nhật các con số để phản ánh con số “chính thức” của chính phủ ngày hôm đó. Cư dân mạng nhận thấy rằng Tencent đã có ít nhất ba lần đăng những con số cực kỳ cao, để rồi nhanh chóng hạ chúng xuống các số liệu thống kê thấp hơn được chính phủ phê duyệt.

.


Ngày 1 tháng 2 năm 2020. con số người bị bệnh và chết do mạng tencent đưa (trái), con số do chính phủ TQ công bố (phải). (Internet image)

Trái qua phải:

“số người được xác định bị nhiễm coronavirus trên toàn quốc 154023,” 

“số người nghi bị bệnh 79808,” 

“số người đã được điều trị lành bệnh 269,” và 

“số người chết 24589”

Những Cư dân mạng cũng nhận thấy rằng mỗi khi màn hình với số lượng lớn xuất hiện, một so sánh với dữ liệu của ngày hôm trước xuất hiện ở phía trên, màn hình biểu thị một sự gia tăng “hợp lý”, giống như các con số chính thức. Điều này đã khiến một số cư dân mạng suy đoán rằng Tencent có hai bộ dữ liệu là bộ dữ liệu thực và bộ dữ liệu “đã xử lý”.

Một số người đang suy đoán rằng một sự trục trặc về mã hóa có thể khiến dữ liệu “nội bộ” thực sự vô tình xuất hiện. Những người khác tin rằng ai đó đằng sau hậu trường đang cố gắng rò rỉ những con số thực.

Tuy nhiên, dữ liệu “nội bộ” do Bắc Kinh nắm giữ có thể không phản ánh đúng mức độ của dịch. Theo nhiều nguồn tin tại Vũ Hán, nhiều bệnh nhân coronavirus không thể nhận được điều trị và chết bên ngoài bệnh viện.

Sự thiếu hụt nghiêm trọng các bộ dụng cụ xét nghiệm cũng dẫn đến số trường hợp được chẩn đoán nhiễm trùng và tử vong thấp hơn. Ngoài ra, đã có nhiều báo cáo về việc các bác sĩ được lệnh liệt kê các hình thức tử vong khác thay vì coronavirus để giữ cho số người chết thấp một cách giả tạo.

Mặc dù một số người đang đưa ra những hình ảnh cho người dùng giả mạo trình duyệt của họ, nhưng 154.023 ca nhiễm vào ngày 1 tháng 2 rất gần với ước tính được dự đoán vào ngày đó bởi một nghiên cứu mô hình khoa học được thực hiện bởi Đại học Hồng Kông (HKU) và được công bố trên trang mạng y học the Lancet. Nghiên cứu ước tính số lượng các ca bệnh là rất nhiều, vì với tỷ lệ lây lan 2,68 cho mỗi trường hợp có 1 người bị bệnh, tổng số ca lây nhiễm tăng gấp đôi sau mỗi 6,4 ngàyvà các ca lây nhiễm do du lịch được biết đến ở Trung Quốc và trên toàn thế giới.

Nghiên cứu cho biết vào ngày 25 tháng 1, có khả năng đã có 75.815 người bị nhiễm coronavirus mới (2019-nCoV) ở Vũ Hán. Con số lây nhiễm tháng 1 này vượt xa con số 28.000 do chính phủ đưa ra vào ngày 6/2.

Theo báo cáo ước tính hơn 75.000 trường hợp vào ngày 25 tháng 1 và bài đăng ngày 1 tháng 2 là bảy ngày sau đó, số trường hợp chỉ riêng ở Vũ Hán, theo mô hình, đã lên tới 150.000, gần với mức tối đa 154.023 được liệt kê cho tất cả Trung Quốc trên trang Tencent. 

Với gần 12 ngày trôi qua kể từ khi báo cáo được công bố (25-1-2020), người ta dự đoán số ca nhiễm bệnh ở Vũ Hán hiện nay có thể đã lên tới 300.000 người bị nhiễm bệnh.

Một hiện tượng kỳ lạ khác mà cư dân mạng đã nhận thấy là tỷ lệ tử vong, vì số người chết của chính phủ thường xuyên duy trì tỷ lệ phần trăm chính xác trong nhiều ngày liên tiếp. Nhiều người nhận thấy rằng trong những ngày đầu của báo cáo, chính phủ đã đưa tỷ lệ tử vong lên 3,1%.

Ngày 22 tháng 1: 17 chết / 542 nhiễm trùng = 3.1 %
Ngày 23 tháng 1: 26 chết / 830 nhiễm trùng = 3.1 %
Ngày 24 tháng 1: 41 chết / 1,287 nhiễm trùng = 3.1 %

Đến cuối tháng 1, chính phủ rõ ràng đã quyết định đặt tỷ lệ tử vong chính thức ở mức 2,1%. Như có thể thấy trong hình ảnh dưới đây, tỷ lệ tử vong được giữ ở mức chính xác 2,1 phần trăm, bất kể các con số từ ngày 30 tháng 1 đến ngày 3 tháng 2:

30 tháng 1: 170 chết / 7821 nhiễm trùng = 2.1 %
31 tháng 1: 213 chết / 9800 nhiễm trùng = 2.1 %
1 tháng 2: 259 chết / 11880 nhiễm trùng = 2.1 %.  
2 tháng 2: 304 chết / 14401 nhiễm trùng = 2.1 %  
3 tháng 2: 361 chết / 17238 nhiễm trùng = 2.1 % 

Tỷ lệ tử vong cho những con số được hiển thị ngắn gọn trên Tencent cao hơn nhiều. Tỷ lệ tử vong trong ngày 26 tháng 1 là 2.577 trường hợp tử vong trong số 15.701 ca nhiễm, tương đương 16%.

Tỷ lệ tử vong cho bài đăng ngày 1 tháng 2 là 24.589 người chết trong số 154.023 ca nhiễm, tỷ lệ này cũng lên tới 16%. 

Tỷ lệ tử vong được trình bày ngắn gọn rõ ràng cao hơn rất nhiều so với tỷ lệ chính thức do nhác nước TQ công bố, tỉ lệ 16% là cao hơn nhiều, so với SARS ở mức 9,6%, nhưng thấp hơn MERS ở mức 34,5%.


Trần Hoàng dịch và chú thích: 
+ SARS hội chứng suy hô hấp cấp tính nghiêm trọng năm 2002 ở TQ.

+ MERS-CoV : do coronavirus gây ra, lần đầu tiên bệnh được phát hiện ở một bệnh nhân ở Ả Rập Saudi vào năm 2012. Cũng như Hội chứng Suy Hô hấp cấp tính nghiêm trọng, (SARS), Hội chứng suy hô hấp nghiêm trọng ở Middle East Trung Đông (MERS-CoV) trông giống như viêm phổi nặng; với MERS, bệnh nhân cũng có các triệu chứng tiêu hóa, và đôi khi bị suy thận. Kể từ năm 2012, 27 quốc gia đã báo cáo các trường hợp, với 2.494 người được xác nhận nhiễm bệnh và 858 người chết, chủ yếu ở Ả Rập Saudi. Tỷ lệ chết 35%, theo WHO.

============

TỘC đảng

Tựa đề ví Đảng Cộng sản VN là dân tộc gây xôn xao dư luận

  • BBC tiếng Việt- 5 tháng 2 2020
CSVN
Image captionTựa đề một bài ca ngợi Đảng CS của ông Nhị Lê bị cho là ‘tối nghĩa’

Tựa đề một bài trên báo Việt Nam của tác giả Nhị Lê, nói Đảng Cộng sản “tự mình ngày càng xứng đáng trở thành dân tộc” đã gây ra nhiều bàn tán trên mạng xã hội nước này.

Bài viết nhân 90 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (03/02/1930-2020) thực ra là để nói về nhu cầu về gần với nhân dân của đảng cầm quyền.

Đoạn dẫn nhập bài có câu nói đến tính cấp bách của thời điểm hiện nay – “chưa bao giờ như bây giờ”, với đảng cầm quyền, “lòng dân phải được nâng niu, chăm bẵm và tôn vinh vô bờ thì mới có thể nói về việc tiếp tục xây dựng Đảng ta đạo đức, văn minh”.

Đảng viên cộng sản ở VN bị cấm rất nhiều thứ

An ninh công an VN: “Thanh bảo kiếm liệu có bị mẻ cùn”?

Đảng Cộng sản VN: 90 năm là dịp để ban hành luật về đảng?

Tác giả cũng coi ‘lòng dân’ là tiêu chí để đánh giá, “Nhà nước ta vững mạnh và liêm chính, Đất nước Việt Nam độc lập và hùng cường”.

Nói một cách khái quát, Đảng phải tự mình không ngừng trở thành dân tộc.”

Theo dòng ‘tự phê bình’, ông Nhị Lê nêu ra một số vấn đề nghiêm trọng trong Đảng CS VN mà ông quy về phạm trù đạo đức: 

“Cần nhấn mạnh rằng, tham nhũng hay nói cách khác là nạn ăn cắp, chính là sự phi đạo đức khủng khiếp và tệ hại. Bé thì ăn cắp vặt, to thì đục khoét quốc khố cả ngàn tỷ đồng; táng tận lương tâm thì “đạo danh”, “đạo vị”, tức ăn cắp chức vụ, ăn cắp “ghế ngồi”, danh vị; và nguy hiểm nhất là “đạo tâm” – ăn cắp lòng tin.”

Ông cũng nêu lại nhu cầu để Đảng cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ pháp luật, vấn đề một số nhân sĩ ngoài đảng đã nêu:

“Đảng là tổ chức chính trị, phải lấy pháp luật là thượng tôn trong toàn bộ hoạt động của mình, dù ở bất cứ cấp nào.”

Bị cho là ‘tối nghĩa’

Tuy thế, tựa đề của cả bài “Đảng tự mình ngày càng xứng đáng trở thành dân tộc” theo bản trên báo Đầu Tư bị một số ý kiến cho là “tối nghĩa” hoặc “sai “ngữ pháp”.

VN: Đảng viên cộng sản và ‘bàn tay nhúng chàm’

VN: Không để ‘lươn chạch’ chui vào bộ máy

Ra mắt sách 600 trang về TBT Nguyễn Phú Trọng

Có ý kiến nói tác giả Nhị Lê, nguyên Phó Tổng Biên tập tạp chí Cộng Sản, đã “hiểu sai ý của Friedrich Engels và Karl Marx trong Tuyên ngôn Cộng sản (1888).

Tác phẩm này viết về vai trò của Đảng Cộng sản là “tự vươn lên thành lực lượng chủ đạo trong dân tộc”, chứ không bao giờ lại “thành dân tộc”.

Dù vậy, có vẻ như bài của ông Nhị Lê cũng giải thích ý này trong phần sau, rằng cần “giữ đạo đức của một đảng cách mạng, dẫn dắt dân tộc”. 

Cũng có ý kiến như của Ngoc Nguyen Van trên Facebook viết rằng tựa đề này sẽ dẫn tới hai cách hiểu:

“Thứ nhất, dân tộc đang bị đảng hóa. Thứ hai: người viết chả hiểu thế nào là dân tộc, thế nào là một đảng chính trị…”

Có người thì đùa trên Facebook rằng “Trong đại gia đình các dân tộc VN, giờ Đảng tộc đông chỉ sau mỗi Kinh tộc”.

Bạn Nguyễn Hiệu thì viết trên Facebbook của BBC News Tiếng Việt:

“Nói chung là không hiểu gì? Vậy người không đảng không phải dân tộc hay sao. Lại nữa, thế từ trước đến giờ Đảng là gì mà bây giờ mới ngày càng xứng đáng??? Ôi đau đầu quá.”

Duclong Hoang nêu ý kiến:

“…Cho Đảng là dân tộc là việc không đúng cả về khoa học và trong thực tế. Chỉ có những người u mê do bị nhồi sọ mới có những ý kiến viển vông như thế.”

VN
Image captionTranh biếm họa chống tham nhũng trong bộ máy quan chức ở VN

Số lượng và chất lượng

Hiện Đảng Cộng sản Việt Nam có 5,2 triệu đảng viên, trên dân số 96,2 triệu (2019).

Tính trung bình cứ 19 người dân Việt Nam, gồm cả trẻ em, có một đảng viên cộng sản, tổ chức sống bằng ngân sách quốc gia.

Con số chỉ riêng đảng viên CS VN đã gần bằng dân số một số quốc gia châu Âu như Slovakia, Phần Lan.

Tuy thế, tỷ lệ này ở Việt Nam ít hơn Trung Quốc nơi có 90 triệu đảng viên CS trên 1,4 tỷ dân, tức là cứ 15 người dân thì có một đảng viên.

Một bài trên trang Tuyên giáo (02/2019) thừa nhận số lượng đông không nhất thiết phản ánh chất lượng.

“Khi Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập, toàn Đảng chỉ có 310 đảng viên (theo báo cáo của Nguyễn Ái Quốc gửi Quốc tế Cộng sản ngày 18-2-1930).

“Cũng cần nhìn nhận rõ hơn động cơ vào Đảng của một bộ phận đảng viên có phải vì lý tưởng cách mạng của Đảng, vì dân, vì nước hay để có chức quyền, để mưu lợi riêng.” 

Đốt lò
Image captionThống kê về con số cán bộ đảng viên bị kỷ luật trong phong trào ‘Đốt lò’ ở VN

Từ nhiều năm qua, đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam vẫn tập trung vào ngoài các biện pháp kỷ luật ‘đức trị’ mang tính nội bộ.

Bài viết của ông Nhị Lê nằm trong dòng tư duy ‘kêu gọi đạo đức’ và mong Đảng tự chỉnh đốn.

Thế nhưng, Việt Nam hiện không có cơ chế độc lập để dân bầu chọn, quyết định việc cầm quyền của đảng viên cộng sản vốn được ưu đãi về chính trị và kinh tế. 

Việt Nam cũng chưa có luật về đảng cộng sản và dư luận không được biết tổ chức này hoạt động từ nguồn thu nào và khai thuế ra sao. 

VN
Image captionViệt Nam là nước đơn đảng theo chủ nghĩa Marx-Lenin

Xem thêm về chủ nghĩa cộng sản:

Karl Marx có con riêng với người hầu gái ra sao?

Ông tổ của CHXH yêu hai chị em một nhà

Khi chết Marx vẫn là người ‘vô tổ quốc’

Lenin nói ‘Trí thức là cục phân’ từ 1919

============

PHẨM CHẤT của ĐẢNG VIÊN

►Một tháng tôi làm công tác đảng -Nhân đảng kỉ niệm 90 tuổi, xin được kể công một chút? (3-2-2020)

Posted by Trần Hoàng ngày 07/02/2020


(Trích từ tự truyện: DƯỚI BÀN TAY VÔ HÌNH, chưa xuất bản)

Thư zãn trưa thứ tư:

MỘT THÁNG TÔI LÀM CÔNG TÁC ĐẢNG
Tác giả: theo FB Lao Ta
(Trích từ tự truyện: DƯỚI BÀN TAY VÔ HÌNH, chưa xuất bản)

…Lần ấy P. Thắng, nhân viên chính trị của tiểu đoàn, nhận lệnh đi công tác một tháng. Theo thông lệ, cậu ta bàn giao lại việc cho tôi, nhân viên quân lực. Tuy không phải đảng viên nhưng tôi thông thuộc hết mọi thủ tục để hoàn thiện bộ hồ sơ cho một đảng viên mới, chính là nhờ một tháng làm thay ấy.

Vốn là người chu đáo, trước khi đi, Thắng bỏ ra một buổi chiều dặn kỹ tôi phải làm gì. Bấy giờ tôi mới biết: Trọn vẹn một bộ hồ sơ để kết nạp ai đó vào đảng, từ đơn xin gia nhập đảng, lời của hai đảng viên giới thiệu, đến tất cả những trích biên bản cuộc họp, (họp quần chúng, họp chi đoàn, liên chi đoàn, chi bộ, chi ủy…) đều do nhân viên chính trị làm.
Tức là bịa ra hoàn toàn.

Càng bịa giỏi càng được coi là có năng lực. Tôi đọc qua vài cái trích biên bản mẫu và hỏi lại Thắng có phải đều do cậu ta bịa ra, thì cậu ta gật đầu: “Bịa tất! Làm quái gì có cuộc họp nào”- Thắng nhấn mạnh để tôi cứ yên trí mà làm.

Đúng vào tháng cuối năm nên trong những chỉ tiêu tiểu đoàn phải hoàn thành, có chỉ tiêu phát triển đảng. Tiểu đoàn phó chính trị Đoàn Văn Bàn gọi tôi sang, bảo: “Thằng Thắng bận thì ông phải làm vậy, mặc dù ông không phải là đảng viên. Ông làm việc với bọn chỉ huy đại đội xem có đứa nào thì giới thiệu để kết nạp đảng cho đủ chỉ tiêu mẹ nó đi. Ưu tiên bọn sắp ra quân. Tất cả còn thiếu hơn chục thằng nữa. Chỉ nay mai là trung đoàn lại réo lên hỏi cho mà xem”.

Tôi nhận nhiệm vụ một cách miễn cưỡng. Ngay lập tức tôi nhấc máy gọi cho các đại phó phụ trách chính trị của đại đội, nói tinh thần của chỉ huy tiểu đoàn. 

Chỉ ngay tuần sau có vài đại đội đã đưa lên danh sách những chiến sỹ mà họ cho là xứng đáng kết nạp. Riêng đại đội Một và Ba, có hai ông đại trưởng ngang bướng thì tôi phải xuống trực tiếp. 

Tại C1, đại trưởng Nguyễn Văn Thục, tiếp tôi như tiếp quan khâm sai. Nghe tôi trình bày, ông cười cười bảo: “Tưởng việc gì chứ việc ấy thì cần đéo gì phải lo. Mày cứ ở đây với tao, cơm no rượu say rồi tao tìm cho

-Ông ghé tai tôi bảo tiếp: Đ. mẹ, tao bảo mấy thằng đàn em, những thằng vẫn hầu hạ tao như hầu bố ấy, là tao đéo có gì cho chúng mày đâu, đ. mẹ, chỉ có TÍ ĐẢNG cho chúng mày cầm về mà làm vốn. Đ. mẹ, về quê mà không có tí ấy thì chỉ có mà ăn cứt, mấy thằng cán bộ xã nó cho cả nhà ăn cứt khơ khớ…May quá, tiện dịp này mày giúp tao tống mấy thằng ấy vào đảng cho xong đi nhé”.

Sau bữa, ông Thục chống ba toong tự tạo khệnh khạng kéo tôi cùng đi ra hiện trường, nơi lính tráng đang đào ao. Chúng tôi ngồi trên bờ nhìn xuống. Ông Thục nói to, chõ xuống dưới: “Thằng nào muốn vào đảng thì đào ao cho khỏe”. Rồi ông vừa cười hô hố vừa chỉ thiên chỉ địa: “Thằng kia, thằng kia, thằng kia…(Y như hồi bé tôi chọn vịt cho mẹ đem đi chợ, cứ con nào cổ ngỏng cao là tóm)

-ông Thục quay sang tôi-thế đã đủ chưa?”. Tôi bảo tạm đủ, ông mới thôi.

Sau khi nhận đủ số hồ sơ, tôi phải làm cái việc mà Thắng làm trong suốt thời gian cậu ta là nhân viên chính trị và trước đó Hải làm ròng rã bốn năm còn trước nữa thì tôi không biết, là bịa ra những tờ “trích biên bản cuộc họp”. 

Trong bộ hồ sơ tổng cộng có bảy loại giấy tờ, thì có tới 4 cái trích biên bản, ba cái còn lại gồm bản xác minh lý lịch, đơn xin vào đảng và lời giới thiệu của hai đảng viên chính thức. Thiếu một cái là chưa xong. Chỉ có bản xác minh là do người được cử đi xác minh thực hiện, còn lại ngay cả đơn xin vào đảng, lời đảm bảo của hai đảng viên phần lớn cũng do nhân viên chính trị viết hộ. Bởi vì có nhiều trường hợp người được chọn, khi gọi lên viết đơn thì cả buổi cũng chỉ đủ chữ để viết Đảng cộng sản Việt Nam rồi ngồi cắn bút. Thà viết giúp cho nhanh. Những người chấp nhận đứng tên giới thiệu thì lười, chỉ muốn có sẵn rồi ký toẹt cho xong, đôi khi không thèm ngó qua để biết nội dung lời đảm bảo viết giúp ấy.

Sau đây là mẫu ghi nội dung của một bản “trích biên bản cuộc họp”:
-Cấp họp (chi đoàn, liên chi đoàn, chi bộ, chi uỷ…)
-Thời gian họp:
-Địa điểm họp:
-Thành phần họp:
-Nội dung họp:
-Diễn biến cuộc họp:
-Kết luận:

Chỉ có thời gian là thay đổi, còn địa điểm thì tùy theo cấp họp mà ghi tại hội trường hay tại sở chỉ huy…Riêng thành phần họp, nếu là chi bộ hoặc chi ủy thì phải lưu ý vấn đề quá bán. Ví dụ tổng số có 5 người mà vắng 3 là không ổn, không đúng nguyên tắc. Cho nên nhất thiết chỉ được vắng nhiều nhất là 2.

Nội dung thì chỉ có một: Xét kết nạp đảng viên mới. Câu mào đầu thì cả trăm bản đều giống nhau: “Sau khi đọc đơn, lời giới thiệu, bản xác minh lý lịch…(của cấp bên dưới cấp đang họp, ví dụ cuộc họp Liên chi đoàn thì xét đề nghị cấp Chi đoàn, cứ thế lân lên) hội nghị đã thảo luận sổi nổi (nhất định phải có từ sôi nổi, hoặc thay bằng từ tương đương như kỹ lưỡng…) và đi đến thống nhất ý kiến…

Mặt mạnh: độ vài ba cái gạch đầu dòng.
Mặt yếu: Cũng độ vài ba cái gạch đầu dòng, khuyết điểm hay được nhắc tới là tính còn trầm. Tùy sự biến báo của nhân viên chính trị mà mặt yếu có thể là còn ngại đấu tranh (mặc dù đấu tranh thì còn lâu mới được xét vào đảng), còn rụt rè, còn có lúc chưa thật yên tâm…

Kết luận: Xét theo điều lệ …Đồng chí A đủ tiêu chuẩn để đứng trong hàng ngũ tiên phong của đảng. Biểu quyết 100 phần trăm số phiếu tán thành. (Thỉnh thoảng cũng phải rút xuống 80% cho ra vẻ). Nay kính chuyển lên (nếu là chi đoàn thì cấp kính chuyển là Liên chi đoàn, nếu là Liên chi đoàn thì cấp kính chuyển là Chi bộ…cứ thế cấp kính chuyển cuối cùng là Đảng ủy cấp trên), xét kết nạp đồng chí A. trong thời gian sớm nhất.

Người trích biên bản là nhân viên chính trị, ký và ghi rõ họ tên. Còn người chủ tọa thì tùy cấp họp mà ghi tên rồi khi đủ cả chục bộ hồ sơ thì chuyển cho họ kí một thể.

Sau khi bộ hồ sơ hoàn chỉnh, nhiệm vụ tiếp theo của nhân viên chính trị là gọi những đảng viên tương lai lên để chỉ học thuộc đúng một câu thề trong lễ kết nạp. Việc đó hóa ra cũng vô cùng khó. Thông thường phải mất cả tuần. Có lần tôi thấy P.Thắng cáu tiết quát ai đó nhặng cả lên: “Mày không mở được miệng ra à? Chỉ có đọc thôi mà cũng tắc tị thì sau này lãnh đạo được đéo ai”.

Vì tôi chỉ làm giúp, nên trong những trường hợp ấy, tôi luôn nhẹ nhàng bảo: “Từ ngày mai là em lãnh đạo những người như anh rồi đó, là thành viên của đội tiên phong rồi đó, cố lên”.

Suốt cái tháng cuối năm ấy, tôi “chế” được cả thảy hơn chục bộ hồ sơ “đẹp như mơ”, có bút tích, chữ ký của tôi với cái tên Tạ Duy Anh chưa bao giờ được công nhận về mặt hành chính. Nhiều năm sau thỉnh thoảng tôi vẫn thấy khoái trá với ý nghĩ: “Mình chỉ làm thay có một tháng, trong phạm vi một tiểu đoàn, mà đã góp cho đội ngũ trùng trùng điệp điệp hơn chục thành viên, vẻ vang là cái chắc”.
________________________________

Nhân đảng kỉ niệm 90 tuổi, xin được kể công một chút?

133 Comments

► Cao Như Đảng (23-10-2010)

Tác giả Đinh Vũ Hoàng Nguyên, tức Lão Thầy Bói Già

Trích:

Một ngày, Cao Như Đảng mở quán thịt chó.

Hôm khai trương, gã mời cán bộ trong xã đến đánh chén. Rất vui. Nhưng đang dở bữa, thì bí thư xã phát hiện ra cái biển trước quán đề THỊT CHÓ ĐẢNG. Ông bí thư gọi Cao Như Đảng đến, quắc mắt: “Ông ghi thế này là chửi ai?”. Cao Như Đảng nói: “Thì dân vẫn gọi em là Đảng Chó, các bác trên xã cũng gọi em là Đảng Chó, thì giờ mở quán em làm biển thế cho tiện!”. Bí thư bảo: “Lời nói gió bay, nói mồm với nhau không có gì làm bằng, chứ ghi lên thế này thì mặt mũi đảng còn cái chó gì nữa?”. Gã đành “dạ dạ…”.

Cái biển sau, rút kinh nghiệm, Cao Như Đảng đề: ĐẢNG THỊT CHÓ.

Bí thư xã đến ăn, nhìn biển mới, gật gật gù gù bảo: “Sửa thế này được, để cái giống ấy sau chữ đảng, cho đỡ bị hiểu lầm!”.

Đang bữa, bí thư sực nghĩ, giật mình, mới quát

Đọc tiếp….

► Cao Như Đảng (23-10-2010)

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: