Trần Hoàng Blog

►Tôi đã đến được NƠI ẤY…(Giấu tên, 28-1-2019)

Posted by hoangtran204 trên 29/01/2020

Tác giả “Giấu tên, cũng dễ hiểu thôi, bởi vì, khi nói ra sự thật nhưng không đúng với chỉ đạo của đảng, thì nói điều gì, chính xác đến cỡ nào, cũng đều có thể bị cho là phản động, là khủng bố. Sự sợ hãi lan tỏa suốt nhiều năm liền, một xã hội dân làm chủ, nhưng nói ra điều gì cũng sợ “bị đầy tớ bắt giam”.

Ai khủng bố ai? Ai cai trị ai?”



Loc Duong

28-1-2020

TÔI ĐÃ ĐẾN ĐƯỢC NƠI ẤY…
( bài viết của một người muốn giấu tên )

Hôm nay, mồng 4 Tết, tức ngày 28/1/2020, tôi và một người em đã đến được nơi ấy… Cái Thôn Hoành (Đồng Tâm) nhỏ tí xíu mà có cái trụ sở Uỷ ban to đùng, khang trang giữa cái làng có những ngôi nhà rất khiêm tốn ấy… Cái nơi có cơn bão kinh hoàng vừa đi qua…

Chúng tôi không rành đường nên phải cài chỉ dẫn, khi còn cách thôn Hoành khoảng hai km, xe dừng lại hỏi đường, một người phụ nữ tỏ vẻ rất cẩn thận, chị hỏi lại chúng tôi là ai, tôi nói người dưng tìm đến thắp nén nhang cho cụ Kình thôi. Chị dặn: Vẫn còn công an chìm canh trong đó đó, nếu hỏi thì cứ nói người nhà của cụ… Thế rồi đến cái cổng làng… nơi ghi lại bức tranh các chiến sĩ cơ động sau khi được đưa lí thuyết học ở trường vào thực hành tại thôn Hoành… thì họ đã nằm la liệt ở đây vì quá mệt mỏi qua một đêm chiến đấu…

Nhà cụ Kình chỉ cách cổng làng khoảng 50m. Hai chị em tôi đưa xe đi hết dọc cái làng nhỏ xíu ấy rồi mới quay lại. Làng chìm trong yên ắng, cờ treo thấp thoáng dọc đường làng, không nhức mắt như bao nơi khác. Cái cổng đã từng chứng kiến bao đau thương của người dân ở đây, nhất là rạng ngày 9/1/2020 vừa qua, nhưng nó vẫn phải mang vác một băng zôn nặng nề “Mừng đảng, mừng xuân”… Ấy thế mà tờ báo nào nói Đồng Tâm đã vui trở lại, đón Tết rộn ràng, náo nức nhỉ?

Image may contain: outdoor

Tôi nhìn thấy một bà cụ đang lom khom nhặt nhạnh cái gì đó trước cửa nhà, tôi nhận ra đó chính là bà cụ Dư Thị Thành, vợ của cụ Lê Đình Kình. Tôi bước vào một mình, đập vào mắt tôi là một ngôi nhà tuềnh toàng và một bếp lửa ở giữa sân cùng mấy cái ghế nhựa lổng chổng. Bên trong, gian ngoài là ban thờ cụ Kình cũng rất xuềnh xoàng, ám khói, lỗ chỗ những vết đạn… Tôi thắp nén nhang cho cụ, nhìn tấm ảnh thờ mà lòng tôi đau thắt, mắt ứa lệ… nấc lên nghẹn ngào mà không thể nói lên lời…

Bước vào bên trong là phòng ngủ của cụ bà và cụ ông. Kín mít, nhỏ hẹp, không có cửa sổ thông khí. Cụ Thành kể: “Hôm người ta xộc vào nhà, tôi ngủ bên này, ông cụ nhà tôi ngủ bên kia (nơi có cái tủ sắt bị bắn, phá tung). Họ đứng ngoài cửa xịt hơi cay, khí ngạt gì đó. Tôi ho sặc sụa và ông cụ nhà tôi thì mệt không thở được. Tôi chạy ra lấy khăn mặt dấp nước cho ông ấy bịt mũi, miệng… thì họ phá được cửa và vào khoá tay tôi lôi đi còn ông cụ, không biết người ta đã làm gì ông ấy… các con tụ về để bảo vệ bố nhưng khi hơi cay, khói bụi mù mịt, không thở được thì chúng nó chạy hết lên sân thượng rồi súng đạn nổ chí chéo, đùng đoàng trên đó, cả nhà hoảng loạn, hỗn loạn… không còn biết là cái gì nữa… khi được họ thả về, thì thấy máu me đầy giường, đầy phòng của ông ấy. Lúc chôn xong, trở về cứ thấy mùi thối khắm… Tìm lôi ra dưới gầm giường một bao tải quần áo đầy máu me của ông ấy… (cụ khóc)… Nhà cửa, tất cả đều bị lục tung, bản đồ đất dán trên tường bị xé bỏ hết. Người ta bê mất đi cái hòm gỗ có để bản đồ, hồ sơ giấy tờ đất đai… đều ở trong ấy hết… Lấy hết rồi bác ạ! (cụ khóc…)” Tôi nói: “Sao biết họ rục rịch tấn công vào làng mà chẳng cất giấu đi nơi khác cho an toàn?” Cụ Thành bảo: “Có ai ngờ được đâu. Ông cụ nhà tôi tin vào ông Trọng chống tham nhũng lắm! Ông ấy tin ông Trọng, ủng hộ ông Trọng, ủng hộ đảng tuyệt đối… Ai ngờ đâu được bác ơi!” Cụ lại khóc… Tôi hỏi tiếp: “Ngoài bê mất hòm tài liệu đất đai, họ còn lấy đi cái gì nữa không?” Cụ trả lời: “Nó lấy mất chiếc ô tô trả góp của vợ thằng Uy, bê mất 2 cái két sắt của nhà Công và nhà Chức.”

Tôi hỏi tiếp: “Nghe người ta nói rằng hôm ấy có 20 thằng nghiện được cụ Kình nuôi trong nhà… đã chống người thi hành công vụ ghê lắm cơ mà cụ?” Cụ Thành bảo: “Làm gì có thằng nghiện nào! Nhà tôi ăn còn chả đủ, làm gì có tiền nuôi ai? Ông nhà tôi mua một xuất bánh cuốn ăn sáng còn phải xẻ, nhường cho tôi một nửa để tôi ăn rồi còn uống thuốc… ” Cụ Thành nghẹn không nói thêm được gì.

Tôi hỏi tiếp: “Thế hôm ấy, mấy anh công an đã chết như thế nào, cụ và gia đình có biết không? Có phải mấy anh em nhà mình ném bom xăng xuống cái giếng trời ấy mà làm họ bị chết cháy không?” Cụ Thành lại vật ra… Đúng lúc ấy, mấy người hàng xóm và hai người con gái của cụ Thành bước vào… Mọi người đồng thanh đáp: “Cả làng không ai nhìn thấy, không ai biết họ chết thế nào, không ai biết họ chết lúc nào, khi nào, sau này chỉ nghe công an nói… (mấy người quả quyết)… Tôi hỏi tiếp: “Vậy, vì sao mấy anh em, chú cháu lại nhận là ném bom xăng xuống giếng trời đốt cháy họ?” Cụ Thành và mấy người nói: “Cũng chả biết, chắc họ đánh đau quá, bắt phải nhận thôi, chứ thằng Uy vừa ló mặt ra sân thượng đã bị người ta bắn gãy tay, còn thả chó ra đuổi cắn… thì ai có thể chạy sang tận sân nhà bên để ném bom xăng…?”

Tôi hỏi tiếp: “Thế gia đình tới nay có biết tin anh Chức thế nào không?” Tất cả đều trả lời “Không”. “Sức khoẻ của cụ và cháu bé 3 tháng tuổi giờ ra sao?” Cụ Thành nói: “Tôi cứ bị ho suốt từ hôm đó đến nay, tối đến đóng cửa đi ngủ, cái mùi thuốc súng, hơi cay, khói ám cứ gây gây kinh lắm. Còn cháu bé thì đang bị viêm phổi.” Tôi lặng đi… nghĩ “viêm phổi với một cháu bé hơn ba tháng tuổi mà không được đi viện thì vô cùng nguy hiểm”. Tôi chợt nhìn mấy chị con gái của cụ Kình, họ đang gục xuống khóc… Tôi chỉ biết vỗ về, động viên họ mấy câu rồi xin phép ra về…

Thú thật! Lúc gần đến xã Đồng Tâm, tim tôi đã đập hồi hộp. Đến làng Hoành… tim tôi như ngưng lại… Bước vào ngôi nhà đầy “huyền thoại”, tim tôi như vỡ nát… Thời gian có rất ít bên người thân của cụ Kình nên tôi chỉ hỏi được chừng ấy câu, nhằm giải mã cho những gì mà truyền thông của nhà nước công bố trên toàn quốc về “cuộc trấn áp băng nhóm tội phạm khủng bố ở Đồng Tâm của họ và cả hàng chục ngàn DLV tung tin thất thiệt, hàng triệu người nghe thông tin một chiều mà thương vay, khóc mướn, thoá mạ, chà đạp lên những người dân yếm thế, vô tội… Còn cậu em thì phải ở bên ngoài cảnh giới… Hú vía! Hai chị em cùng đi thắp nén nhang cho người quá cố oan uổng, đau đớn mà cũng đâu có được an tâm… Hi vọng một ngày nào đó Đồng Tâm phải được làm sáng tỏ, trả lại công bằng cho người đã nằm xuống và cả người còn sống…

Giấu tên.

(Từ Facebook Loc Duong, Link nguồn:
https://facebook.com/story.php?story_fbid=10216684158036884&id=1249048441)


Loc Duong
 Về phía chính quyền, thì mọi giải thích về cái chết của 3 CSCĐ đều mù mờ, mâu thuẩn nhau, mỗi ngày kể mỗi khác. Còn riêng ở bài viết này, hắn nghĩ răng, tác giả không thể chụp được cái giếng trời, bởi vì như bạn thấy trong hình đó, nó nằm ở nhà người khác, đâu phải muốn vô chụp thì vô….

Phong Tran Nhân Nghĩa, hiện nay cái kim chưa lòi ra khỏi bọc :
1. Ba đc ca này đã chết thật chưa? 
2. Lý do chết? 
a.Bắn vào nhau chết rồi cháy vì những quả pháo sáng đeo bên người. 
b.Bị điện cao thế 35kv giật.
c.Té giếng chết. 
d.Té giếng và bị đốt cháy thành than :
d1. 2997 đồng bọn ở đâu?
d2. Cháy bao lâu? 
d3. Số lượng xăng để đốt 3 đc này thành than
Tất cả những câu hỏi trên sẽ được giải đáp trong 1 tương lai gần.

Nhật Huỳnh Nhân Nghĩa giếng đây

An An Các bác muốn hiểu về ân tình người làng họ giành cho nhau thì tham khảo fb em này ạ https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2835637766495819&id=100001488714801
Xem hết thì tôi thấy em ấy còn nhiều bài viết về làng từ khi chưa xảy ra chuyện. Cả làng họ đều hiền lành yêu thương lẫn nhau.

Bùi Chí Vinh

January 24 at 7:39 PM

ĐIỀM GỞ NGAY TRONG SÁNG MÙNG 1 TẾT 

Đêm Giao Thừa không ngủ được 
Ngoài Bắc mưa giông sấm sét ầm trời 
Trong Nam những con tắc kè xa quê kêu não nuột 
Thành phố vắng rừng mà như có ma trơi 

Đáng lẽ giờ này cánh đồng Sênh đã mặc áo mới tinh khôi 
Cụ Lê Đình Kình ngồi nhà chờ cháu con chúc phúc 
Người lính già kể chuyện Nguyên Phong bẻ nạng chống trời 
Và tiếp tục kể chuyện giữ làng giữ đất 

Đáng lẽ giờ này 3000 tinh binh trút lớp cảnh phục màu đen như mực 
Trở về làm nhân dân trong mái ấm gia đình 
Sẽ không có chuyện 4 giờ sáng hành quyết một cụ già nằm trên giường rồi rạch bụng 
Rồi tung đủ thứ dư luận hỏa mù quỷ khốc thần kinh 

Đáng lẽ giờ này ở tận Vũ Hán u minh 
Bầy virus corona còn nằm co ro trong ruột dơi và rắn 
Những cái miệng dục vọng phàm ăn Bắc Kinh đã ký án tử hình 
Mở cái hộp Pandora chứa đầy zumbi, xác sống 

Chẳng lẽ trái đất bị hủy diệt bắt đầu từ Trung cộng 
Chẳng lẽ Việt Nam bị xóa sổ mùa xuân từ cái chết cụ Kình ?
Đêm Giao Thừa không ngủ được 
Sáng mùng 1 khai bút đầu năm như thể tụng kinh… 
25-1-2020
BCV

______

Những xa vỏ đạn và hiện trường căn phòng nơi cụ Kình bị công an tra tấn, bắn vỡ đầu gối, bắn vào tim, bắn vào đầu

Trịnh Bá Tư 27-1-2020

Trịnh Bá Phương
27.1.2020
Dưới đây là một số vỏ đạn, đầu đạn còn sót lại lại tại hiện trường nhà của cụ Kình và nhà chú Chức con trai cụ Kình, hình ảnh các loại đạn đồng do CSCĐ dùng các loại súng quân dụng bắn và bắn đạn hơi cay, đạn cao su…

Các ô cửa tại hiện trường ở tầng 1 đã bị bắn thủng. Cụ bà Dư Thị Thành và cụ Kình bị ngạt, trong phòng ngủ, cụ Thành phải cố gắng lần từng bước tìm cốc nước thấm ướt chiếc khẩu trang để đưa cho cụ Kình mới có thể thở được. sau đó phòng bị bắn, phá cửa, cụ bà bị CSCĐ bẻ tay lôi ra ngoài, còn lại cụ Kình đang gần kiệt sức vì căn phòng đã ngập khói súng, khói đạn hơi cay, cụ Kình bị tra tấn, rồi bị sát hại tại phòng ngủ. 

Vết máu còn sót lại một ít trên nền nhà qua ảnh mọi người đã thấy, sau khi chôn cất cụ Kình thì gia đình phát hiện mùi tanh bốc lên, sau đó phát hiện ở góc nhà còn có 1 cái tải đựng quần áo của hai cụ, nhưng cả cái tải quần áo đó thấm đẫm máu đã đông cục, là do bộ phận CSCĐ lau dọn đã lấy quần áo có sẵn trong phòng để lau bớt máu của cụ Kình rồi nhét vào tải đó.


____________

Đây là ô cửa sổ nhà ông Lê Đình Hợi, một người hàng xóm giáp ranh với nhà của chú Lê Đình Chức con trai cụ Kình.
Hôm 9/1 CSCĐ đã phá cửa tầng 1 nhà ông Hợi, rồi trèo lên tầng 2, tiếp đó họ phá cửa sổ nhà ông Hợi để nhảy sang sân thượng nhà ông Chức.
Hiện có nhiều nghi vấn được đặt ra. rất có thể khi lực lượng CSCĐ phá cửa sổ nhà ông Lê Đình Hợi ra để nhảy sang nhà chú chức thì bị ngã xuống hố kỹ thuật (trong ảnh). Vì lúc đó hơi cay và khói mịt mù với lại do trời tối nên họ không nhìn thấy rõ cái hố, có thể họ cũng nghĩ đó là mặt phẳng. cũng có thể những cái chết đó của 3 viên CSCĐ ( nếu có thật) là do nguyên nhân khác. 
Anh Lê Đình Uy vừa ló mặt ra khỏi cửa nhà chú Chức đã bị bắn vào tay và qua bức ảnh hiện trường dưới đây có thể thấy rằng không ai có thể có mặt ở sân thượng, hay có thể đứng cạnh cái hố ‘kỹ thuật’, chứ đừng nói là dưới làn mưa đạn mà có thể đứng đó cầm xăng đổ được xuống hố, bởi nếu có mặt cũng sẽ bị bắn hạ ngay.
Hiện chiếc ô cửa sổ nhà ông Hợi đã được xây kín lại. có clip bên trong ô cửa sổ này có rất nhiều vết đạn do CSCĐ bắn từ phía trước nhà chú Chức.

Xem thêm bài viết của tôi: Ý kiến về tấm hình.
https://www.facebook.com/100007551371198/posts/2444559305805758/?d=n


______

173 Comments

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: