Trần Hoàng Blog

► Nỗi niềm tâm tư nhân ngày thầy cô giáo 20/11… (Mạc Văn Trang – 19/11/2019)

Posted by hoangtran204 trên 28/11/2019

 

 

 

 

Cô giáo Hà Pơ

Tối 17/11 vào lúc hơn 20h, trên VTV1 có Chương trình “Thay lời tri ân 2019”. Vốn là một cựu giáo chức, tôi cũng quan tâm xem Nhà đài có món gì hay…

Nhà đài nói: “Tôn sư trọng đạo là truyền thống nhân văn tốt đẹp của dân tộc ta từ ngàn đời xưa đến nay. Nhân kỷ niệm 37 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11/1982 – 20/11/2019), Bộ Giáo dục và Đào tạo, Công đoàn giáo dục Việt Nam phối hợp với Đài Truyền hình Việt Nam tổ chức chương trình Thay lời tri ân năm 2019 với chủ đề “Thầm lặng” để tôn vinh, tri ân các nhà giáo đã và đang thầm lặng vượt khó, cống hiến và thầm lặng hy sinh đóng góp cho sự nghiệp trồng người”…

Thú thực tôi xem được hết câu chuyện của cô giáo Khoàng Hà Pơ, thì không thể xem thêm được nữa. Câu chuyện cô giáo Hà Pơ cứ ám ảnh tôi cho mãi tới hôm nay, mà buộc lòng tôi phải viết ra để nhẹ lòng.

Theo phóng sự của VTV1 thì Hà Pơ, người Hà Nhì, là cô giáo Mầm non, ở điểm trường Huổi Lính A, Lai Châu, nơi có vài chục hộ dân; cô ở đó dạy dỗ hơn chục cháu từ 3 đến 5 tuổi…. Được hơn một năm thì cô nghỉ sinh con, khi con được 6 tháng, cô gửi con ở quê cho bố mẹ và chồng nuôi. Quê ở xa hơn 300km. Nay con 2 tuổi rồi, cô mới về thăm con được 2 lần. Lớp học cũng là nơi cô ở, là cái lán trống huơ trống huếch, bơ vơ, hẻo lánh bên đồi. Cô phải vào rừng kiếm măng, rau rừng về nấu cho lũ trẻ và cho cô ăn. Cô nói mỗi khi lủi thủi ăn một mình, nhớ chồng con là nước mắt chan cơm… Ở đây điện thoại mất sóng cũng không nói chuyện được với chồng con. Thế là Cô ở đây đã ba năm rồi. Bà con dân bản làm đơn mong cô ở lại tiếp…MC hỏi, cô có thể ở tiếp bao lâu nữa? Cô bảo, 4 -5 năm nữa… MC lại hỏi, động lực nào khiến cô tiếp tục cống hiến… Cô bảo, tất cả vì học sinh…

Câu chuyện của Cô Hà Pơ gây ra nhiều cảm xúc và suy nghĩ cho những ai có lòng đồng cảm vơi Cô.

1. Liệu ta có nhẫn tâm không?

Nghe chuyên của Hà Pơ, ta liên tưởng đến bài thơ VÚ EM của Tố Hữu:

Nàng gửi con về nương xóm cũ
Nghẹn ngào trở lại đẩy xe nôi
Rồi từ hôm ấy, ôm con chủ
Trong cánh tay êm, luống ngậm ngùi…

Liệu chúng ta có chạnh lòng khi thấy một người mẹ trẻ, bỏ chồng và con thơ ơ quê xa 300km và hy sinh cả bản thân mình để bám trụ ở điểm trường hẻo lánh, heo hút nơi rừng sâu, đã 3 năm rồi, lại thêm 4-5 năm nữa?

Đặt mình vào hoàn cảnh đó, ta có chấp nhận không?

Anh Vũ Đức Đam, anh Phùng Xuân Nhạ và quý vị có mặt trong Hội trường nghe xong câu chuyện của cô Hà Pơ thấy thế nào? Liệu có quý vị nào khuyên con cháu “Học tập làm theo” tấm gương hy sinh đó không?

Ông Vũ Đức Đam, ông Phùng Xuân Nhạ nghe xong có xúc động gì không?

Chiến tranh đã lùi xa. Đất nước hòa bình, làm sao giúp người dân có gia đình hạnh phúc. Có cần khuyến khích dân ta phải hy sinh như vậy mãi không? Cũng nên biết rằng, nhiều người dân thật thà, ngây thơ, quá tốt, thấy xã hội tuyên dương, yêu cầu, họ cũng sẵn sàng hy sinh… Nhưng có nên lợi dụng mãi những người tốt, “xui” họ tiếp tục hy sinh như vậy không?

2. Cô giáo “Tất cả vì học sinh”, sao tất cả xã hội không vì cô giáo?

– Cái Chi bộ, Chính quyền thôn, bản đó, các đoàn thể của xã đó chết hết rồi sao, mà không xúm vào làm một lán cho lớp học, cho cô giáo tươm tất, kín đáo một chút?

– Cha mẹ trẻ chỉ biết vứt con cho cô giáo thôi sao? Mỗi ngày phải cắt cử nhau một người đem đồ ăn, đem củi lên nấu ăn cho bọn trẻ và cô giáo chứ?

– Phòng giáo dục, Sở giáo dục, Bộ giáo dục tuyên dương xong, phát cái Giấy khen là phủi tay à? Sao không kêu gọi các đại gia, các quan chức thừa tiền xây giúp cái lớp học và giúp cô giáo đỡ vất vả?

– Các nhà Quản lý giáo dục phải nghĩ ra chính sách gì “Vì những người giáo viên” chịu nhiều hy sinh như vậy chứ? Sau 3 năm cô hoàn thành tốt nhiệm vụ thì được chuyển về gần nhà chứ? Hay địa phương cấp đất làm nhà, nương rẫy, tạo công việc, mời chồng cô lên đó?…

3. Có phải ta đã quen ngợi ca máu xương, mô hôi, nước mắt của người khác?

Dân tộc ta trải qua quá nhiều cuộc chiến tranh, nên phải tuyên dương ngợi ca những người sẵn sàng “hy sinh thân mình”, không tiếc mồ hôi công sức, kể cả máu xương để đạt được mục tiêu “chiến thắng”! Nào em bé lấy thân mình làm “Đuốc sống”; nào Kim Đồng súng bắn đùng đoàng, anh cứ đi; nào anh La Văn Cầu tự chặt đứt cánh tay bị thương, tiếp tục chiến đấu; nào anh Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai; anh Bế Văn Đàn lấy thân làm giá súng; anh Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo; chị Tuyển nặng 45kg mà vác 2 hòm đạn nặng 100kg… Nhiều lắm, không thể nào kể hết những chuyện như vậy trong sách giáo khoa. Rồi những bài hát, những bài thơ ca ngợi sự hy sinh mỏi mòn của những người mẹ, người vợ mất con, mất chồng…

Chúng ta đã quen ngợi ca máu và mồ hôi, nước mắt của người khác một cách vô tư, đầy hào hứng, lạc quan cách mạng, mà không nghĩ: Tại sao lại phải hy sinh đến như vậy? Liệu có cách nào bớt khổ hơn không?

4. Vậy giờ ca ngợi cái gi?

Tôi ước mong, sang năm Chương trình này sẽ làm phóng sự: Phòng Giáo dục đã vận động “xã hội hóa” làm được lớp học khang trang, có phong riêng cho cô giáo… Vietel đã dựng một cột ăng- ten ở đây để cô giáo gọi điện thoại thỏa mái, trẻ em xem tivi thích thú… Và cô đã vận động chồng con cùng lên đây, với sự giúp đỡ của địa phương, đã dựng nhà, làm rẫy… Sau giờ lên lớp cô hạnh phúc bên chồng con…

Hoặc là, sau hơn 3 năm hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, theo đúng chế độ, chính sách, cô đã được chuyển về trường gần nhà, sau giờ lên lớp, quây quần bên gia đình, bõ mấy năm trời hy sinh vì trẻ em vùng cao…

Đó mới là cái cần ngợi ca, cần tuyên dương, chứ không phải càng chịu cực, càng chịu khổ, càng chịu hy sinh, thiệt thòi thì càng “giá trị” như cách tuyên truyền lâu nay!

Cần gạt bỏ lối mòn trong não bộ, xoay ngược Tư duy và Cảm xúc của chúng ta mới hy vọng nhìn ra những khía cạnh mới của cuộc sống đã khác xa ngày xưa lắm rồi!

18/11/2019

Mạc Văn Trang (facebook)

danchimviet.info

_________

Cảm ơn đảng viên Thuận

1
Ông Võ Hòa Thuận, người bắt cô giáo quỳ 40 phút

 

Dòng họ nhà tôi cả thảy bốn đời theo nghề giáo, gia đình có 5 anh chị em, trừ tôi ra, còn lại đều giáo viên. Quê tôi rất nghèo, thuở thập niên 60, học trường chỉ có hai lớp, mái bằng tranh, phên ghép ván, nắng thì hanh, mưa tạt vào tới lớp, bảng phấn bằng gỗ, được làm bởi những người thợ vụng, mặt bảng không được trơn, nền trường bằng đất, giữa sân trường có cột cờ bằng tre, mỗi sáng thứ Hai, chúng tôi chào quốc kỳ VNCH. Thầy là những nông dân địa phương “hay chữ,” thế nhưng cả làng, cả xứ đều một mực kính trọng thầy.

Ba tôi làm giáo viên, nuôi tới tám người, nên chẳng có đâu dư dả, nếu không muốn nói nghèo, nhiều người rủ ông ra Đà Nẵng, làm sở Mỹ, mong khá hơn nhưng ông nhất định không, và thường nói với chúng tôi: “Nghề giáo thì không thể giàu, nhưng ba rất yêu nghề, dù có chết cũng không bỏ, các con lớn lên, nên chọn theo nghề này thì tốt.”

Nay thấy ĐV (đảng viên) Thuận lộng quyền, ỷ thế đảng bắt cô giáo quỳ, tôi hận lắm và khinh bỉ tột bực, đảng CS đã ăn sạch rừng, núi và biển cả, nay đạo đức dân tộc cũng bị nạo vét sạch, trên đầu đề bài viết định để “ông” Thuận, thấy nó phí phạm lịch sự, để thằng lại không ổn trên mặt báo thế giới tự do, văn minh, nên để “”đảng viên Thuận”, có lẽ hợp lý nhất. Hơn nữa không cần nhớ họ, tên đầy đủ của kẻ hung đồ, trong Hán Sở tranh hùng, từng có tên hàng thịt bắt Hàn Tín lòn trôn giữa chợ, dĩ nhiên tên bán thịt đi vào lịch sử phải có họ tên đàng hoàng, nhưng mấy ai nhớ nó làm gì, chỉ nhớ và suy ngẫm sự việc mà thôi.

Từ khi xảy ra sự việc, buồn trĩu lòng, nhưng nhớ tới chuyện Hàn Tín lòn trôn, cũng nguôi ngoi chút đỉnh. Thực ra không chỉ cô giáo bị quỳ, mà toàn dân từng quỳ, quỳ từ lâu lắm, ngoan ngoãn để mặc cho đảng này làm mưa, làm gió. Từ 1954 chúng lộng hành nửa nước, sau 1975 toàn dân quỳ, nghe nó nói: “Chỉ có một con đường duy nhất là tiến lên Xã Hội Chủ Nghĩa.” “Yêu nước là yêu XHCN” quỳ để nghe đảng CS bắt phải “yêu”, sau 20 năm biết yêu lầm, nhưng đảng chưa cho người dân đứng dậy, tiếp tục quỳ để “yêu kinh tế thị trường, định hướng XHCN.” Chín chục triệu dân đang quỳ, để thấy Tàu nuốt dần nước Việt, theo cách cổ điển “vết dầu loan,” quỳ để thấy Đà Nẵng, thành phố “tiên tiến điển hình” thuộc Tàu, đường phố ngập chữ Tàu, hóa đơn nhà hàng viết chữ Tàu, đang thời kỳ thử nghiệm phản ứng người dân, rồi tiếp đến Nha Trang…dần dần mật ước thành đô hoàn toàn được thi hành, quỳ để nghe TBT Nguyễn Văn Linh huấn thị: “Tôi cũng biết rằng, dựa vào Trung Quốc sẽ mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất Đảng,” cả nước có mấy con đường mang tên NVL? Bao nhiêu con đường mang tên đồ tể Lê Duẩn, tên bán nước Phạm Văn Đồng? vv…người dân đang quỳ gối lê từng tấc, trên những con đường mang tên “vĩ nhân, đỉnh cao trí tuệ CS”.

Không riêng cô giáo, toàn dân đang quỳ gối, để chiêm ngưỡng tượng đài tên láo khoét, bịp bợm đệ nhất thế gian là Hồ Tập Chương (HCM), quỳ gối để thấy Sài Gòn – Hòn Ngọc Viễn Đông, đổi thành tên ma bùn nhầy nhụa, không mong gì cất đầu lên nổi.

Quỳ để thấy chùa Liên Trì, bị CS đập tan tành, ngậm ngùi với thầy trụ trì trên đống gạch vỡ, quỳ để thấy giáo xứ Thiên An, bị cướp đất, để thấy các cha bị chúng nó đánh đập. Cả nước đang quỳ để thấy tôn giáo chính thống, tín ngưỡng bị vùi dập.

Quỳ để nghe, để thấy những phiên tòa man rợ, tuyên án người ái quốc, tuyên án dân oan bị cướp đất, cướp nhà, cúi đầu quỳ để bọn côn đồ theo lệnh đảng đánh đập trên đầu trên cổ người dân.

Quỳ để thấy đám dân biểu bị thịt, miệng câm như hến, trước những biến cố đất nước, trước oan khiên của người dân. Đúng ra đám dân biểu này quỳ còn ngoan hơn ai hết.

Quỳ để thấy CS đục nát bia tưởng niệm chiến sĩ bảo vệ biên giới Lạng Sơn, quỳ để chấp nhận quên lãng Gạc Ma, với 64 chiến sĩ làm bia thịt hy sinh cho đảng CSVN, may sao hằng năm có nhóm, chừng vai mươi người, “ngoan cố” không chịu quỳ, cứ nhớ ơn tưởng niệm, nên 27 năm sau (1988-2015) mới xây dựng tượng đài Gạc Ma, năm nay báo đảng viết “Tượng đài Gạc Ma nơi các anh trở về” Sao cấm đường về của liệt sĩ, khiến họ về muộn màng thế, đảng kia ơi?! Với đảng họ về muộn, với đồng bào, tổ quốc họ đã về ngay sau khi gục ngã.

Có điều muốn thắc mắc, báo đảng CSVN nói họ ghì súng AK 47, để giữ đảo, báo Chệch nói đó là súng K 56, nó giống hệt AK 47,

Lính Tàu ô mang súng AK 47 ( K 56) ngoài ra nhiều quân trang, quân dụng trang bị cho bộ đội “cụ Hồ” đánh trận Gạc Ma, là của nó? Vì vậy nó gọi đảng CSVN phản bội, đảng CSVN là những đứa con hoang, xưa kia theo phò nó, đánh miền Nam, giờ dùng súng, quân trang, quân dụng của nó, đánh Tàu, có lẽ thiếu lương khô của “bên kia biên giới là nhà”, không biết cái đoạn này “người Bắc có lý luận” nghĩ gì?

Cô giáo không phải mới quỳ ngày 28/2/2018, mà quỳ tờ nhỏ dưới mái trường XHCN, quỳ để học được cái ngu, cái xạo, qua những bài học “lịch sử” Út Tịch, Võ Thị Sáu, Lê Văn Tám, Hồ Chí Minh vv…nhờ đó cô mới có kiến thức quỳ, cô hỏi ĐV Thuận “Thưa ông tôi phải quỳ ngang, hay quỳ dọc, hay quỳ theo cách học trò?” Ô hay! 64 tuổi đời, nay mới biết XHCN có rất nhiều cách quỳ. Thầy hiệu trưởng bỏ đi, đồng nghiệp làm ngơ, tại sao? Dưới sự cai trị của đảng, quỳ là bình thường, quỳ để chấp nhận bộ tưởng Bộ Giáo Dục đạo văn, vừa hèn vừa dốt mới được “ghế trên ngồi tót sỗ sàng” trong hệ thống cai trị của đảng CS, quỳ là còn khoan hồng, nhân đạo, nhiều cô giáo phải đổi thân xác, tình dục để có được biên chế!

Hàn Tín, chỉ một lần lòn trôn, rồi có ngày công thành, danh toại, trở về Hoài Âm tạ ơn phiến mẫu, không quên tạ ơn tên hàng thịt, dân mình quỳ hết đời này tới đời khác, chắc không có ngày “tạ ơn” đảng CS, và những loại như Đ V Thuận, có lẽ mãi mãi như lời hát cuối, trong đảng ca Việt Quốc “hờn vong quốc nấu nung lòng ta bừng như ánh dương.”

Ông Bút

 

danchimviet.info

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: