Trần Hoàng Blog

  • Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tháng Mười 2019
    C H B T N S B
    « Th9   Th11 »
     12345
    6789101112
    13141516171819
    20212223242526
    2728293031  
  • Bài viết mới

►Cựu Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: ‘Phải chăng Nguyễn Phú Trọng có tư tưởng đầu hàng?’

Posted by hoangtran204 trên 20/10/2019

Chúng là bọn bán nước cầu vinh và Khiếp nhược trước ngoại bang 

 

 

 

nguoi-viet.com   19-10-2019

 

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh, đại sứ CSVN tại Trung Quốc từ năm 1974 đến 1987. (Hình: SoHa.vn)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Mạng xã hội hôm 19 Tháng Mười lan truyền ảnh chụp lá thư viết tay mới nhất của Thiếu Tướng Quân Đội Nguyễn Trọng Vĩnh, đại sứ CSVN tại Trung Quốc từ năm 1974 đến 1987.

Trong thư, ông Vĩnh bình luận về phát ngôn mới nhất của Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước CSVN Nguyễn Phú Trọng: “Tôi cũng nghe ý kiến ông Phú Trọng nói về cuộc tọa đàm vừa qua. Ông có vẻ khó chịu, mỉa mai chì chiết tiếng nói yêu nước của nhiều người dân, mà đó là các công dân đã từng đóng góp công sức trong các cuộc chiến đấu chống ngoại xâm và chưa hề bị tước quyền công dân. Ông Trọng nói họ là ‘một số phần tử cố tình kích động, to tiếng lên, lên gân lên, ra vẻ ta là anh hùng, ra vẻ ta là yêu nước’ … Đã thế, ông cũng lên gân, vỗ ngực: ‘Vậy còn Trung Ương Đảng, Chính Phủ, tổng bí thư [CSVN] không yêu nước à?’ Cung cách của ông tôi thấy sao mà giống như đôi co giữa chợ, chả giống phong cách chính khách tí nào!”

Vị quan chức ngoại giao kỳ cựu của CSVN năm nay 104 tuổi còn đưa bình luận: “Trước tình hình nước sôi lửa bỏng do Trung Quốc lại xâm phạm vùng biển nước ta mấy tháng qua, thế mà ông Trọng và một số cử tri quen mặt vẫn nói một giọng lập lờ như bao nhiêu năm trước.”

“Thiết nghĩ, là người đứng đầu bộ máy, chắc ông Trọng phải có đủ thông tin về âm mưu, thủ đoạn, mục tiêu, biện pháp của bọn Tàu từ xưa tới nay đối với nước Việt ta, đặc biệt là trong mấy tháng qua ở bãi Tư Chính. Theo tôi, ông Trọng viện lý do phải ‘khôn khéo’, thực chất có phải đang bế tắc khi tìm giải pháp? Hay ông có tư tưởng đầu hàng?…,” ông Vĩnh viết trong lá thư đề ngày 18 Tháng Mười.

 

Ảnh chụp lá thư viết tay của ông Nguyễn Trọng Vĩnh. (Hình: Zing)

Cựu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh là một người có hơn một thập kỷ công tác ngoại giao tại Trung Quốc. Ông được xem là người hiểu rõ về mưu đồ của Trung Quốc trong dự án đầu tư vào cao tốc Bắc Nam. Hồi Tháng Năm, 2019, ông Vĩnh từng viết một lá thư cảnh báo “hiểm họa Trung Cộng” với lời lẽ đanh thép: “Tôi xin hỏi các tướng lĩnh, chỉ huy lãnh đạo quân đội, đã am hiểu cả về chiến lược chiến thuật, các vị nghĩ sao? Chẳng lẽ không chút lo lắng, không nhận thấy hiểm họa đối với an ninh quốc phòng nếu để Trung Quốc làm đường Bắc-Nam và vay vốn Trung Quốc ư? Tôi tha thiết mong các cựu chiến binh lão luyện trong chiến đấu bảo vệ tổ quốc, hãy quan tâm và nêu ra ý kiến về nguy cơ này. Đừng thờ ơ!”

Và như mọi lần, các thư ngỏ lên tiếng về hiện tình đất nước của Tướng Vĩnh đều không nhận được hồi đáp của lãnh đạo CSVN cũng như bị truyền thông nhà nước “ngó lơ,” dù quan điểm và lập luận của ông nhận được sự ủng hộ của giới xã hội dân sự trên mạng xã hội.

Hồi năm 2010, báo Tuổi Trẻ đăng loạt bài nhiều kỳ về “Lão tướng 95 tuổi bàn việc nước,” ca ngợi ông Nguyễn Trọng Vĩnh “dùng tất cả những trải nghiệm của tuổi 95 làm tất cả những việc có thể để góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước, nhiệm vụ mà ông đã chọn cho mình từ hơn 70 năm về trước.”

“Không có lời nào hay hơn lời ông tự mô tả về mình trong bài thơ khai bút xuân Canh Dần năm nay: ‘Tuổi thọ trời cho đã chín nhăm/ Cuộc đời nếm trải đủ thăng trầm/ Đầu còn minh mẫn, tai còn tỏ/ Mắt vẫn tinh tường, tính chửa hâm/ Ấm lạnh tình đời còn phán xét/ Thịnh suy thế nước vẫn quan tâm/ Còn hơi, còn sức còn lên tiếng/ Là muốn quyền uy bớt lỗi lầm…,” bài báo của Tuổi Trẻ viết ở thời điểm đó.

Tuy vậy, những năm sau đó, khi ông Vĩnh liên tiếp cho công bố các bức thư chất vấn lãnh đạo CSVN trên mạng xã hội, các báo nhà nước đã không còn nhắc đến ông. (T.K.)

____________________

 

Nguyễn Nguyên Bình ( con gái của cụ Nguyễn Trọng Vĩnh)

Chiều nay ông cụ gọi tôi đến giúp cụ chép bài viết này. Cụ đang băn khoăn bức xúc về các vụ việc xảy ra gần đây ở nước ta.
Bài viết có đầu đề là:

VẪN LÀ BẢO THỦ VÀ NGUỴ BIỆN

Hiện nay tôi đã già lắm rồi, nhưng vẫn cố gắng theo rõ những việc chính của đất nước.

Ngày 15 tháng 10 vừa qua, Đài Truyền hình Trung ương đưa lên buổi tiếp xúc cử tri của ông Phú Trọng ở Hà Nội. Trước tình hình nước sôi lửa bỏng do Trung Quốc lại xâm phạm vùng biển nước ta mấy tháng nay, thế mà ông Trọng và một số cử tri quen mặt vẫn nói một giọng lập lờ như bao nhiêu năm trước. Tôi thấy quá buồn.

Gần đây tôi cũng đã xem một số hình ảnh của cuộc Toạ đàm về bãi Tư Chính và luật pháp Quốc tế ngày mùng 6 tháng 10 năm nay (2019.) tôi thấy anh chị em nói rất hay, nhiều phát biểu có nghiên cứu, có tính toán, đưa ra ý kiến xây dựng. Ý kiến của anh hùng Lê Mã Lương tuy có chút gây sốc nhưng cũng là một ý kiến rõ ràng mạnh mẽ về việc phải kiên quyết giữ được bãi Tư Chính. Trước hết là phải kiện Trung Quốc ra toà án quốc tế.

Tôi cũng nghe ý kiến ông Phú Trọng nói về cuộc Toạ đàm vừa qua. Ông có vẻ khó chịu, mỉa mai chì chiết tiếng nói yêu nước của nhiều người dân (Mà đó là các công dân đã từng đóng góp công sức trong các cuộc chiến đấu chống ngoại xâm và chưa hề bị tước quyền công dân). Ông Trọng nói họ là ” một số phần tử cố tình kích động, to tiếng lên, lên gân lên, ra vẻ ta là anh hùng, ra vẻ ta là yêu nước”(!). Vậy là ông đã quên lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh, rằng: “Trừ một số rất ít đại Việt gian, đồng bào ta ai cũng có lòng yêu nước”

Đã thế, ông cũng lên gân vỗ ngực:  “Vậy còn Trung ương Đảng, chính phủ, Tổng bí thư không yêu nước à?” Cung cách của ông tôi thấy sao mà giống như đôi co giữa chợ, chả giống phong cách chính khách tí nào!

Thiết nghĩ, là người đứng đầu bộ máy, chắc ông Trọng phải có đủ thông báo về âm mưu, thủ đoạn, mục tiêu, biện pháp của bọn tàu từ xưa tới nay đối với nước Việt ta, đăc biệt là trong mấy tháng qua ở bãi Tư Chính. Tình hình đang rất nguy ngập và cấp bách, vậy mà khi khai mạc Hội nghị Trung ương 11 vừa qua, ông vẫn nói “phải phân tích, dư báo tình hình”. Thật quá bức xúc trước thái độ như thế.. Giống như bàng quan, thờ ơ vậy.

Hội nghị Trung ương đã không ra nổi một nghị quyết kịp thời dứt khoát để đối phó với tình hình đang cấp bách ở biển Đông mà còn nhai lại khái niệm “thời kỳ quá độ”? Để làm gì? Để đánh lạc hướng dư luận, để câu giờ, để nguỵ biện cho sự trốn tránh trách nhiệm hay sao?

Theo tôi, ông Trọng viện lý do phải “khôn khéo”, thực chất có phải đang bế tắc khi tìm giải pháp? (hay ông có tư tưởng đầu hàng?)

Hiện nay trên thế giới đang có nhiều nước ủng hộ ta kiện Trung Quốc vì ta có chính nghĩ và pháp lý đứng về phía Việt Nam. Hơn nữa, tại sao ông không tìm giải pháp ngay trong những ý tưởng, giải pháp đã nêu ra trong cuộc Toạ đàm khoa học về vùng biển Tư Chính và luật pháp quốc tế ngày 6 tháng mười vừa qua?

Vả lại, ngay các cơ quan chính thống của Đảng- Nhà nước cũng đã nhiều lần nhấn mạnh Việt Nam có đầy dủ căn cứ, chứng lý về chủ quyền ở Biển Đông.
Vậy còn trở ngại gì mà không đưa đơn kiện Trung Quốc ra các Toà án Quốc tế?
Hà nội ngày 18-10-2019
Nguyễn Trọng Vĩnh

No photo description available.

_

No photo description available.

_

No photo description available.

_______

 

Image may contain: 1 person

Van Nga DO

KHIẾP NHƯỢC TRƯỚC NGOẠI BANG THÌ LÀM SAO LÀ NGƯỜI YÊU NƯỚC?
Đỗ Ngà

Phản quốc là hành động chọn quyền lợi cá nhân hoặc quyền lợi nhóm lợi ích nhỏ mà bỏ rơi quyền lợi đất nước. Nó đơn giản là vậy. Ngược lại, những ai đặt quyền lợi quốc gia lên trên hết, trên quyền lợi bản thân, trên cả nhóm lợi ích của mình, và thậm chí trên cả tính mạng của mình thì đó là người yêu nước chân chính. Với những người phản quốc, quyền lợi đất nước bao giờ cũng đem ra đặt lên bàn cân với quyền lợi cá nhân hoặc quyền lợi nhóm. Như vậy từ trong lòng những kẻ phản quốc thì tổ quốc là thứ có thể đem ra làm vật trao đổi.

Với tư thế là một nước nhược tiểu đứng bên cạnh một siêu cường hung hăng như Trung Cộng, thì tất yếu Việt Nam sẽ bị họ tìm cách xâm chiếm bằng cách này hay cách khác. Lúc đó ĐCS bị đặt giữa 2 lựa chọn: lựa chọn thứ nhất là vì quyền lợi quốc gia mà quyết không nhân nhượng với kẻ thù; lựa chọn thứ hai là chiều theo yêu sách của kẻ thù hy sinh quyền lợi đất nước.

Nếu ĐCS ngả về cách lựa chọn thứ nhất thì họ có lợi gì và bất lợi gì? Họ có 1 cái lợi, và 2 bất lợi. Cái lợi duy nhất đó là họ không cần phải đối phó với dân. Còn 2 cái bất lợi là ĐCS phải chống đỡ 2 mũi tấn công từ phía Trung Cộng: mũi thứ nhất là chiến tranh tình báo; mũi thứ hai là nguy cơ xảy ra xung đột quân quân sự. Nếu đứng về quyền lợi đất nước thì chiến tranh tình báo sẽ xảy ra thường trực, tuy không có tiếng súng nhưng nó đặt sinh mạng các nhà lãnh đạo luôn trong tình trạng bị đe dọa. Nếu xung đột quân sự thì tất nhiên nguy cơ ĐCS sẽ mất tất cả. Với bản chất hèn nhát ăn trong máu và coi quyền lợi của đảng trên quyền lợi quốc gia thì các lãnh đạo ĐCS không bao giờ chọn con đường này.

Nếu ĐCS ngả về lựa chọn thứ hai thì họ có lợi gì và bất lợi gì? Họ có 2 cái lợi và 1 bất lợi. Đó là ĐCS sẽ được yên ổn sống chung với kẻ thù đất nước và hoàn toàn không có chiến tranh tình báo nữa. Lực lượng tình báo của Trung Cộng lúc này không cần phải tìm cách tấn công lãnh đạo Việt Nam mà ngược lại, nó trở thành lực lượng bảo vệ cho những lãnh đạo thân Tàu. Và nếu bị Trung Cộng đe dọa quân sự thì đảng chỉ cần nhượng bộ là hết căng thẳng. Nếu chọn hướng này thì lãnh đạo được yên ổn không bị Trung Cộng đe dọa tính mạng và đảng cũng vững vàng trên ngai vàng cai trị đất nước. Cái bất lợi duy nhất là phải đối phó với nhân dân, việc này ĐCS tự tin làm được. Chính vì tính thiệt hơn chi li như vậy mà năm 1990 Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng mới sang Thành Đô “cầu hòa” nhằm bảo vệ đảng. Kết quả là từ đó đến nay, quyền lợi đất nước được đem ra hy sinh rất nhiều.

Nói tóm lại nếu lãnh đạo đất nước có tinh thần yêu nước họ đã dốc toàn bộ sức lực, trí tuệ và lòng dũng cảm để đối phó với ngoại bang rồi. Còn ngược lại, nếu lãnh đạo là kẻ phản quốc thì tất họ chỉ lo chăm chú nhìn xem dân nói gì về họ rồi tìm cách đối phó. Sau 3 tháng, Trung Cộng cho tàu thăm dò dầu khí lẫn tàu hộ vệ có vũ trang quần thảo nát vùng lãnh hải thuộc chủ quyền Việt Nam nhưng ông Nguyễn Phú Trọng không ứ lên 1 tiếng. Vậy ông ta đã làm gì? Trong 3 tháng đó, ông chả cần làm gì để đối phó với quân xâm lược cả, trong 3 tháng đó ông chỉ ẩn mình quan sát xem dân chửi ông những gì. Quả thật ông đã không chịu chịu nổi sự xỉa xói của nhân dân với thái độ hèn nhược của ông trước ngoại bang, và ông đã trồi mặt lên để thanh minh rằng “tao cũng yêu nước”.

Thực ra, kẻ đương thời Nguyễn Phú Trọng có phước hơn Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống. 2 nhân vật lịch sử kia bán nước khi trong tay không nắm quyền lực nên không có cơ hội vỗ ngực nói rằng “tao yêu nước”. Nhưng ông trọng thì khác, ông phản quốc nhưng lại nắm quyền lực trong tay nên ông có cơ hội để vỗ ngực “tao đây cũng yêu nước” trước toàn dân mà thôi. Ông Trọng đang dùng lý của kẻ mạnh để khẳng định lòng yêu nước của mình. Nhưng lịch sử rất công bằng, rồi đây lịch sử thời hậu CS sẽ đánh giá ông qua những ông đã làm chứ không phải bằng lời nói của ông về chính bản thân mình. Trong lịch sử, chưa có người yêu nước nào là kẻ khiếp nhược, và chắc chắn không có ngoại lệ nào với ông Trọng.

-Đỗ Ngà-

 

______

Do đâu hội thảo Bãi Tư Chính được tổ chức trót lọt?

Vì các quan chức cộng sản không thích chữ hội thảo Bãi Tư Chính  nen nhóm tổ chức đã dùng chữ Tọa đàm Bãi Tư Chính để thông báo cho nhà cầm quyền Hà Nội biết.  

Rốt cuộc, cái gì phải đến cũng đã đến. Hay chính xác hơn, bắt đầu đến.

 

van3354-39
Tọa đàm về bãi Tư Chính, diễn ra ở Hà Nội hôm 6/10/2019

Đó là cuộc hội thảo khoa học về vùng biển Bãi Tư Chính và luật pháp quốc tế do Viện Nghiên cứu chính sách pháp luật và phát triển tổ chức tại Hà Nội vào ngày 6/10/2019.

‘Quân đỏ’ và ‘quân xanh’

Điều mà nhiều trí thức phản biện và trí thức – cựu quan chức tham gia vào nhóm phản biện đã kiến nghị hay đòi hỏi từ nhiều năm qua về hình thành cơ chế đối thoại giữa đảng và trí thức, rốt cuộc đã lờ mờ hiện ra dưới hình thức hội thảo giữa ‘quân đỏ’ và ‘quân xanh’. Và tất nhiên chẳng có tuyên bố chính thức nào cho dạng thức đối thoại đầu tiên này.

Hội thảo về Bãi Tư Chính không chỉ nhạy cảm về tính chủ đề – trong bối cảnh chiến dịch xâm phạm Bãi Tư Chính của Trung Quốc đã kéo dài quá ba tháng và còn chưa có dấu hiệu nào kết thúc, mà còn bởi yếu tố thành phần tham dự hội thảo này.

Ngoài những người chủ trì cuộc hội thảo như ông Hoàng Ngọc Giao – nhân sự thuộc một trong những hội đoàn nhà nước là Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam, còn có những cái tên cựu quan chức ‘thân chính quyền’ nhưng có tiếng nói phản biện như ông Lê Văn Cương – cựu viện trưởng Viện Nghiên cứu chiến lược (Bộ Công an), là một trong số hiếm hoi cựu quan chức ngành công an dám tương đối thường xuyên trả lời phỏng vấn của đài RFA Việt ngữ (Á châu Tự do); ông Vũ Ngọc Hoàng – cựu Phó trưởng ban Tuyên giáo trung ương, là một trong những người đã thiết kế giàn giáo ‘kiểm soát quyền lực’ cho ‘Tổng tịch’ Nguyễn Phú Trọng, và mới đây đã có một bài viết yêu cầu chính quyền Việt Nam phải kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế; anh hùng lực lượng vũ trang Lê Mã Lương – người thường xuyên lên tiếng về ‘thoát Trung’… Có thể xem những quan chức này là ‘quân đỏ’.

Còn về ‘quân xanh’, người ta có thể ngạc nhiên khi nhìn thấy những gương mặt Chu Hảo, Lê Đăng Doanh, Phạm Chi Lan, Nguyễn Khắc Mai, Nguyễn Trung, Nguyên Bình, Nguyễn Đình Cống, Nguyễn Xuân Diện, Đào Tiến Thi, Phạm Viết Đào… Đa số những gương mặt này thuộc ‘nhóm 23’, gồm các trí thức và cựu quan chức mang tính phản biện, dù nhiều người trong nhóm này vẫn còn là đảng viên đảng CSVN và vẫn sinh hoạt đảng. Nhưng trong số những gương mặt dự hội thảo Bãi Tư Chính vào ngày 6/10 còn có những người luôn đòi bỏ điều 4 hiến pháp đảng về tính độc tài cai trị của đảng CSVN, những người mà đã nhiều lần bị giới dư luận viên của đảng miệt thị và xúc phạm không thương tiếc.

‘Nhóm 23’ cũng là nơi phát xuất nhiều nhất thư yêu cầu được đối thoại với đảng.

Nội bộ đảng đang chia rẽ ra đến mức nào?

Hội thảo khoa học về vùng biển Bãi Tư Chính và luật pháp quốc tế đã bị đảng chỉ đạo hoãn lại khi định tổ chức vào ngày 22/9/2019, với một lý do rất vớ vẩn như ‘để có thời gian chuẩn bị chu đáo hơn’. Nhưng đó lại là thời điểm gần sát ngày quốc khánh Trung Quốc – sự kiện mà toàn thể Bộ Chính trị Việt Nam, trong lúc tuyệt đối ‘câm như hến’ về Bãi Tư Chính và cái tên Trung Quốc, vẫn mở miệng chúc tụng Bắc Kinh.

Rõ ràng, chủ đề hội thảo và thành phần tham dự hội thảo trên – điều mà trước đây chưa bao giờ được diễn ra và cũng chưa bao giờ có dấu hiệu được chấp thuận bởi bất kỳ cơ quan đảng hay chính quyền nào – là quá nhạy cảm và thách thức đối với chính thể độc tài ở Việt Nam.

Vậy tại sao hội thảo về Bãi Tư Chính, với thành phần nhiều trí thức đã bị đảng xem là ‘phản động’, lại diễn ra êm thắm vào ngày 6/10 tại Hà Nội?

Phải chăng đảng áp dụng chiến thuật ‘xả xu páp’ trước phản ứng của nhân dân đối với Trung Quốc và với cả sự im lặng đớn hèn của đảng, nên cho tổ chức hội thảo theo cách mị dân và tỏ ra một chút dân chủ?

Nhưng khả năng trên là rất khó xảy ra. Trước đây, thỉnh thoảng cũng diễn ra một cuộc hội thảo, tọa đàm về xã hội dân sự, nhưng nội dung chỉ rất chung chung và thành phần tham dự hầu như không có mặt ‘phản động’. Bởi thế nếu cho tổ chức hội thảo Bãi Tư Chính chỉ để mị dân, người ta sẽ chỉ nhận ra toàn ‘quân ta’ mà khó lòng lọt vào phòng họp một gương mặt ‘phản động’ nào.

Hay phải chăng đảng cầm quyền đã ‘hồi tâm’ và muốn lắng nghe tiếng nói phản biện của trí thức nên mới cho hội thảo này diễn ra suôn sẻ?

Nhưng lại có một dấu hỏi phản biện khác: nếu đảng có một chút hồi tâm thì tại sao lại không cử một hay một nhúm quan chức ‘có thẩm quyền’ nào tham dự hội thảo này để ghi nhận ý kiến?

Cái cách giới quan chức trốn biệt như thế là sự phản ánh rất đời thường về não trạng ‘cái gì cũng sợ, chỉ ăn là không’ của tầng lớp quan lại Việt Nam.

Nhưng khác với trước đây quan chức vừa trốn vừa không cho hội thảo, giờ đây tình thế đã khác hẳn: cuộc khủng hoảng Bãi Tư Chính đã khiến phân hóa và chia rẽ sâu sắc trong nội bộ đảng CSNV, thể hiện ít nhất với sự hình thành hai phe – phe ‘kiện Trung Quốc’ với phe ‘không kiện Trung Quốc’.

Và cả mâu thuẫn ngày càng khó thỏa hiệp giữa hai luồng quan điểm: ‘dựa Mỹ’ hay tiếp tục ‘đu dây’.

Những người nói thay và tương lai ‘đối thoại’

5 năm sau cái năm 2014 vừa khốn khó vừa phải chịu nhục bởi giàn khoan Hải Dương 981, chóp bu Việt Nam vẫn ngập ngụa nguyên trạng trong cảnh nguy khốn thực sự cùng tương lai mất dầu khí và lãnh thổ.

Kịch bản ngày càng lộ rõ là Việt Nam khó có thể tránh thoát nguy cơ một cuộc tấn công quân sự, dù có thể chỉ ở cấp độ lữ đoàn, từ phía Trung Quốc. Chiến dịch tấn công này, nếu xảy ra, chắc chắn sẽ diễn ra trên biển và rất gần gũi về mặt kinh tuyến và vĩ tuyến với những mỏ dầu mà Việt Nam đang dự định khai thác nhưng nằm trong “đường lưỡi bò” mới được Trung Quốc vẽ bổ sung.

Lối thoát duy nhất của giới quan chức Việt Nam là phải càng nhanh càng tốt dựa vào sức mạnh của hải quân Hoa Kỳ – đối trọng quân sự duy nhất với Trung Quốc ở Biển Đông. Và vận động quốc tế để kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế.

Thế nhưng cái mớ bùng nhùng đa nguyên trong đảng về chuyện kiện hay không kiện vẫn khiến không ít chóp bu Việt Nam ‘tâm tư’ đến mất ngủ cứ mỗi nghe tiếng động từ phương Bắc.

Ở một chiều kích ngày càng trái ngược với nhóm quan chức trên, không ít quan chức khác – có thể chiếm phần lớn trong số quan chức được xem là ‘có trách nhiệm’ về chuyện nên làm gì với tàu Trung Quốc – càng lúc càng nghiêng về quan điểm dựa Mỹ và nhân thể kiện Trung Quốc. Số quan chức này, vì nhiều lý do riêng tư như tài sản và thân nhân nằm ở Mỹ và các nước phương Tây chứ tuyệt đối không có ở Trung Quốc, hẳn đã phải nhìn nhận rằng từ lâu họ đã bỏ quên giới trí thức phản biện – những người dù có lúc bị xem là ‘phản động’ nhưng lại dám nói thẳng và nói thật về hiện tình đất nước và vạch ra lối thoát. Giờ đây, những trí thức phản biện ấy đang nói thay cho những kẻ mà chưa mở miệng đã toát mồ hôi vì sợ ‘nói trái với đường lối cương lĩnh của đảng’.

Hẳn đó là nguồn cơn vừa sâu xa vừa trực tiếp khiến hội thảo về Bãi Tư Chính được tổ chức trót lọt vào tháng 10 năm 2019 tại Hà Nội, cùng thành phần nhiều gương mặt ‘phản động’ là khách mời chính thức, thậm chí hội thảo này còn được đưa tin bởi những báo đài của đảng.

‘Đối thoại’ cũng vì thế bắt đầu lờ mờ xuất hiện, giữa ‘quân đỏ’ và ‘quân xanh’, giữa trí thức nhà nước và trí thức phản biện.

Sau đó mới là sự hiện hình, thập thò hiện ra để ấp úng từ ngữ ‘đối thoại’ của một số quan chức từ cấp thấp dần lên cao hơn…

Chẳng phải quan điểm của cộng đồng người Việt hải ngoại luôn là ‘Muốn nói chuyện với người Việt hải ngoại, trước tiên nhà cầm quyền Việt Nam phải đối thoại với giới bất đồng trong nước’ sao?

Phạm Chí Dũng
Blog VOA

34 Comments

 

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: