Trần Hoàng Blog

►Vĩnh biệt anh Hà Văn Thịnh, một con người dũng cảm (17-10-2019)

Posted by hoangtran204 trên 19/10/2019

.”Vĩnh biệt anh Hà Văn Thịnh, một trí thức thức tỉnh. Tiến sĩ sử học Hà Văn Thịnh giảng dạy ở đại học khoa học Huế thường xuyên có bài viết trên Anhbasam, boxitvn.blogspot.com,

 

 

 

VĨNH BIỆT ANH HÀ VĂN THỊNH, MỘT CON NGƯỜI DŨNG CẢM.

Sáng qua, khi 9h, tôi gọi cho anh.
Anh ho nhiều nhưng vẫn gắng nói chuyện, khi tôi hỏi anh khỏe không? Anh đáp: Sắp chết rồi khỏe sao được. Vẫn cái giọng rất bình tĩnh và hài hước, dù rất mệt. Dù nghe vậy tôi vẫn không tin chuyện anh từ giã cõi đời.

Ngờ đâu chỉ 19 tiếng sau anh từ giã cõi đời. Anh đã ra đi lúc 4h30 ngày 17/10/2019.

Kể từ khi gặp anh ngày 18/07/2012 thì đây là lần tôi tự nhiên gọi cho anh, trừ những khi nhắn tin trên mạng, còn lại ít có dịp để nói chuyện trực tiếp với nhau.

Tôi biết đến anh VănThịnh Hà cách đây hơn 10 năm trong một điều kiện khá đặc biệt. Khi đó, tôi và anh ở hai “Chiến tuyến” khác nhau. Tôi viết báo tự do, còn anh khi đó viết báo cho nhà nước.

Sự xung đột dẫn đến biết nhau là vụ anh viết theo đơn đặt hàng của Tuyên giáo về vụ đất đai nhà chung Hà Nội bị nhà cầm quyền cướp đoạt. Và cái đơn đặt hàng quái ác cho anh là bài viết về TGM Giuse Ngô Quang Kiệt.

Bài viết này đã dẫn đến sự giận dữ của giáo dân và những người yêu mến Công lý – Sự thật. Tôi viết lại một bài về anh, bài viết: “Thưa ông Hà Văn Thịnh: “Đáng rủa sả thay” thói cơ hội, lật lọng và phản trắc”

Hẳn nhiên, khi đó, để bảo vệ cái nồi cơm, mấy đồng nhuận bút thì đã có nhiều bút nô bất chấp sự thật và lương tâm đã viết những điều bịa đặt khốn nạn.

Bởi Ban Tuyên giáo buộc mỗi báo phải đăng ít nhất 2 bài về vụ này.

Chẳng hạn, kẻ viết cách trơ tráo, bỉ ổi nhất, bẩn thỉu nhất nhằm tâng công trước đại hội đảng, nhăm nhe cái chân Tổng Giám đốc Đài Truyền hình khi đó là Trần Đăng Tuấn. Trần Đăng Tuấn núp dưới bút danh Trần Chí Hiển.

Tôi cũng đã có bài viết đáp trả Trần Đăng Tuấn ngay lúc bấy giờ. Bài viết: “Đọc bài báo của Trần Đăng Tuấn, nghĩ về đạo đức Trần Chí Hiển và Đài THVN”.

Thế rồi mọi chuyện cũng qua, và trắng đen đã rõ ràng, sự thật đã đập lại cái miệng Tuyên giáo và đám báo chí nô lệ để chứng minh câu nói: Kẻ đốt lửa sẽ chết vì lửa.

Sau đó một thời gian, chính anh Hà Văn Thịnh đã cảm nhận được lỗi lầm của mình và đã dũng cảm dứt bỏ mối lợi từ báo chí quốc doanh.

Dũng cảm hơn, anh đã viết thư xin lỗi Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt Archbishop Joseph Ngô Quang Kiệt.

Điều đó không phải dễ dàng. Chỉ có những người dám nhìn nhận sự thật, dám từ bỏ cái bả lợi ích vật chất, mới có thể đủ dũng cảm nhìn lại và nhận ra lỗi lầm của mình.

Bởi cho đến nay, những kẻ như Trần Đăng Tuấn vẫn cứ lên mạng dạy đạo đức làm báo, bày tỏ “sự lương tiện” của mình trước thiên hạ. Nhưng hắn đã không tự soi, tự vấn lương tâm những việc hắn đã làm.

Đã 10 năm qua đi. Nhưng những điều ô nhục đó còn gắn với những đĩ bút này chưa phai mờ.

Thì ra, chức trọng, quyền cao chẳng phải là tỷ lệ thuận với nhân cách.

Thế rồi sau đó, tháng 7/2012 có dịp vào Huế, chúng tôi đã gặp nhau và hiểu nhau hơn. Anh đã viết bài: “Một giờ với J.B. Nguyễn Hữu Vinh”

Kể từ đó, chúng tôi vẫn thường nhắn tin và hẹn gặp lại nhau một lần nữa.

Thế rồi những bài viết của anh phản biện xã hội nhanh chóng, thái độ dứt khoát đã liên tục được đưa lên mạng.

Thế rồi anh ốm, ốm nặng dần. Tôi chưa có dịp thực hiện mong muốn đến thăm anh.

Hôm qua, thật tự nhiên, tôi gọi thăm anh. Anh cầm máy, thân hình anh gầy gò, từng cơn ho rũ rượi nhưng vẫn hài hước và nói chuyện rất vui.

Hôm nay, nhận được tin anh đã ra đi.
Thật buồn.

Cầu mong cho anh ra đi thanh thản, như anh đã cố gắng sống thanh thản khi quyết rũ bỏ những điều mình thấy chưa đúng, cố gắng để cất tiếng nói cho con người, đất nước và dân tộc.

Bài viết của anh:

MỘT GIỜ VỚI J.B NGUYỄN HỮU VINH

Hà Văn Thịnh

Một cuộc gọi khá bất ngờ vào buổi tối làm tôi hơi khó ngủ: Người muốn gặp là J.B. Nguyễn Hữu Vinh, “cựu thù” hồi tôi còn viết cho báo Lao Động, với bài “Sáng tỏ sự cân bằng đúng”. Đó là bài báo tôi bị chửi te tua và, cay độc nhất là J.B!

Dù sao, chuyện cũng đã qua. Được gặp lại “kẻ thù” ngày nào để có thể nói đôi điều xa xa cũng là điều nên…

Sáng nay, 18.7.2012, tôi đến 1A, Trương Định, Huế. Khi tôi đến, thấy có cả J.B. và Thạch Linh… Câu chuyện quanh ly cà phê và bia thật rôm rả. Té ra, J.B. là người Hà Tĩnh, thảo nào có cái giọng lưỡi vừa chua chát, vừa “đểu” lại vừa cay.

J.B. kể cho mọi người nghe nhiều chuyện – nhưng nhiều nhất là chuyện “làm việc” với công an. Chép sơ ra đây để mọi người cùng ngẫm để cười mà đau, mà xót.

Đầu tiên là chuyện giấy mời. Công an ghi là mời lên “làm việc”. J.B. trả lời là đã về hưu, tức là không đủ sức khỏe để làm việc nên không thể đến. Tất nhiên, nếu làm cái “chuyện đó” thì đôi khi, vẫn là có thể?

Vừa rồi, mấy ông mặt trận đến khuyên nhủ không nên đi biểu tình chống TQ vì cổ xúy cho cái chuyện yêu nước không theo quy trình do đảng lập trình, toàn là phản động hoặc sắp sửa thành phản động. Ơ hay, có đời thuở nào yêu nước lại là phản động được không?

Một trong những chuyện hay nhất là J.B. được mời đi học lớp đối tượng đảng. Một vị tầm cỡ GS của Học viện Chính trị Quốc gia HCM lên giảng bài, nói rằng, các đồng chí làm ở ngành bưu điện cần phải biết tiếng dân tộc, tiếng Anh. Vừa rồi (cái năm nảo năm nao nỏ nhớ), rất nhiều cuộc gọi từ trong nước ra nước ngoài bàn chuyện kích động biểu tình chống phá, nhiều người nghe mà có hiểu gì đâu. Vì thế, cần phải học “ngoại ngữ” các dân tộc ít người! “Đối tượng đảng” có thâm niên dài cho đến khi về hưu, J.B đứng lên chất vấn: Nói như thế có nghĩa là đảng và nhà nước cổ súy cho việc nghe lén điện thoại của công dân. Luật pháp có cho phép vậy không? Hỏi như thế thì đến tết Công Gô may ra mới được kết nạp.

Chuyện công an mời lên, đưa cho cả xấp bài photo “của ai đó có thể là của J.B.”, bắt J.B. xác nhận đáng được đưa vào sách giáo khoa của khóa học… đối phó với… công quyền! J.B nói không thể xác nhận vì chẳng phải nhà văn cũng chưa hề là nhà báo nên viết xong nỏ nhớ. Cũng có thể có ai đó trùng tên cũng nên; với lại, có câu tư tưởng nhỏ hay gặp nhau nên thời này khoa học còn “trùng” hàng đống mà có ai bị làm sao đâu… Cán bộ nói lần sau không được viết như thế nữa, trả lời, tất nhiên là không bởi lần sau viết khác về chuyện khác. Cán bộ nói cần phải tóm tắt ý chính trong từng bài viết; trả lời, không thể tóm tắt vì khi viết tôi đã tính toán đến từng dấu phẩy, bớt một chữ là nhiều hơn cả dấu phẩy rồi. Cán bộ nói rằng anh (J.B.) viết về báo Hà Nội Mới có câu “Phải chăng những người làm sai là hệ quả của những sai lầm trong cách dùng người, trong chính sách của đảng”; như thế là phạm vào điều 79, sử dụng biện pháp mạnh là cái lẽ phải làm. J.B trả lời là không phải như thế, các cán bộ đã đánh cắp của tôi một dấu hỏi. Sau câu đó có dấu hỏi. Vì không biết đúng hay sai nên tôi phải hỏi. Chẳng lẽ vì dốt nên hỏi cũng là có tội sao?…

Nghe J.B kể, cười đau cả bụng. “Phản động” mà vui và dí dỏm thế thì cũng đáng làm “phản động” lắm. Chợt nhớ có hồi có cả một “bè lũ phản động” gặp nhau ở Vinh gồm Lái Gió, Bà Đầm Xòe…, vui như là ngày tết! Chỉ tiếc là trí nhớ của tôi quá tồi, nghe đó rồi quên đó, còn bao nhiêu chuyện cười ra… nước mắt. Nhưng, sau khi chia tay, một nỗi buồn thực sự mới thấm, mới đau trong mọi ngõ ngách của tâm hồn và suy nghĩ của tôi của tôi. Có một câu hỏi không dễ trả lời: Tại sao lại có độ vênh ghê gớm đến thế giữa người có quyền và người dân? Không chịu hiểu đúng về nhau, có lẽ, là đầu mối của không ít tai ương trên mặt đất này. Đến bao giờ thì giữa hai bên mới có thể có cái nhìn cùng chiều về một vấn đề thôi: Bày tỏ dứt khoát nhận thức của mình trước họa ngoại xâm, trước sự chà đạp ngày càng ngang ngược của nhà cầm quyền Bắc Kinh? 3.000 năm lịch sử dựng nước và giữ nước vẫn chưa đủ để trả lời câu hỏi giản dị ấy!?

Huế, 18.7.2012

H. V. T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

https://www.rfavietnam.com/node/5719

Image may contain: 4 people, including JB Nguyễn Hữu Vinh, people smiling, people sitting, child and outdoor

_

Image may contain: 1 person, eyeglasses and closeup
Trần Đăng Tuấn

__

Giáo sư Hà Văn Thịnh xác nhận chuyện Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo là không có thật

nghiepdoansinhvien.org   23-12-2018

Untitled.png
Giáo sư Hà Văn Thịnh

Một bài viết nóng nảy của thầy Hà Văn Thịnh – đại học Khoa học Huế. Vị giáo sư sử học lâu năm xác nhận rằng, chuyện Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo là không có thật. Nói cách khác, đây là chuyện mà chính quyền bịa ra để lừa dân, lừa cả nước.

Giáo sư Hà Văn Thịnh nêu rõ: “Tôi nói thật với chị, lịch sử Việt Nam hiện đại, chỉ có 30% sự thật, 70% giả dối. Đó là diều rất đau lòng. Ví dụ, dánh nhau 30 năm, với Pháp và Mỹ mà Việt Nam không thua trận nào là không thể chấp nhận được. Hay như Lê Văn Tám ấy, châm lửa rồi chạy. Làm sao mà chạy được, 5m là gục xuống liền. Hay Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo. Quả pháo nặng hàng tấn, nó đè cho dập nát, chèn thế nào được. Nhiều vô cùng những chuyện như thế, chị ạ. Sự dối trá đó làm sinh viên không thích sử nữa. Thấy sử là bịp bợm, chán quá!…

Một nửa ổ bánh mì là bánh mì. Một nửa sự thật không phải là sự thật. Học sinh, sinh viên chán học sử vì biết thừa loại sử giả dối bịp bợm. Khốn nạn là những kẻ tạo ra sự dối trá, khốn nạn nữa là những thầy cô giáo cố nhét những cái lọc lừa đó vào đầu trẻ thơ. Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng, điếm cấp cao ( các cô giáo dạy sử gian dối) bán miệng nuôi trôn, lời của nhà thơ Nguyễn Duy.

Trần Phú- tổng bí thư đầu tiên của đảng cộng sản- kẻ đưa chủ nghĩa ngoại lai vào Việt Nam chính là người Hà Tĩnh. Chủ nghĩa này chỉ sống được nhờ dối trá, nhồi sọ trẻ thơ. Bên cạnh những học sinh, sinh viên “tồ”” bảo gì nghe nấy. Nhưng bây giờ tình thế đã khác, đất nước đã có những sinh viên phản tỉnh và đứng lên, quyết không dung thứ cho những đảng phái lừa đảo quần chúng. Nghiệp đoàn sinh viên Việt Nam có nòng cốt là các cựu học sinh trường Trung học phổ thông Nghèn, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, cho nên xin nguyện gắng sức để bài trừ chủ nghĩa ngoại lai dối trá ra khỏi đất nước Việt Nam, mà trước hết là phải bài trừ ra khỏi đất  Hà Tĩnh.

Giáo sư Hà Văn Thịnh quê ở Hà Tĩnh. Chủ nghĩa Marx do một người Hà Tĩnh đưa vào Việt  Nam, thì bắt buộc cũng chính là người Hà Tĩnh mới có thể đẩy chủ nghĩa Marx ra khỏi Việt Nam. Chủ nghĩa của Karl Marx sinh ra từ dối trá, tồn tại nhờ dối trá. Thời gian sẽ làm lộ hết những dối trá. Tất sẽ không còn đất sống khi sự thật được phơi bày.

Giáo sư Hà Văn Thịnh đã dũng cảm nói thật. Gần trăm triệu người dân Việt Nam, mấy chục triệu học sinh-sinh viên Việt Nam xin  cám ơn giáo sư, một người con ưu tú của đất Hà Tĩnh.

Chi Nhã ( tổng hợp)

_____

 

Phạm Đình Trọng Hồi tiến sĩ sử học Hà Văn Thịnh giảng dạy ở đại học khoa học Huế thường xuyên có bài viết trên Anhbasam, Bauxitevn, anh Thịnh đã có bài viết về tôi. Tôi vẫn tự hẹn sẽ có dịp đến Huế tìm gặp anh, làm quen với anh và cảm ơn anh đã viết những điều tốt đẹp về tôi. Mấy năm gần đây không thấy tên anh xuất hiện trên những trang mạng nữa. Tôi cũng bận với những trang viết nên đã lãng quên anh. Nay được đọc tên anh Hà Văn Thịnh thì tên anh lại gắn với một tin đau buồn. Vĩnh biệt anh Hà Văn Thịnh, một trí thức thức tỉnh.

Trần Thạch Linh Rất nhớ ..một lần được cùng anh JB Nguyễn Hữu Vinh gặp gỡ với Anh Hà Văn Thịnh..
Họ là hai người ở hai chiến tuyến..Anh Thịnh rất cầu thị..và đó là là điều để tôi tôn trọng và luôn nghĩ về anh tốt lành..
Xin Vĩnh biệt anh..

 

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: