Trần Hoàng Blog

►”Chủ nghĩa cộng sản là giấc mơ của vài người, nhưng là cơn ác mộng của tất cả mọi người”

Posted by hoangtran204 trên 22/09/2019

Don’t listen to what communists say, look at what they did.

Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỷ những gì chúng đã làm

Chủ nghĩa cộng sản là giấc mơ của vài người, nhưng là ác mộng của nhân loại

 

 

 

Vũ Thư Hiên

Gửi các bạn với lời chúc ngon giấc!

“Chủ nghĩa cộng sản là giấc mơ của vài người, nhưng là cơn ác mộng của tất cả mọi người” (”Le communisme: rêve de quelques uns, cauchemar de tous”, Victor Hugo).

ÁC MỘNG

1

Bà Nina Merlin được đưa từ bệnh viện tới thẳng chỗ chúng tôi. Bệnh sử: 85 tuổi, sống độc thân, Alhzeimer hơn một năm, ngã rạn xương hông tháng trước, thể trạng khả quan, đi lại được, nhịp tim tốt, áp huyết tốt.
Bệnh nhân ở viện dưỡng lão gồm đủ loại tuổi, trung niên có, già có, phần nhiều sàn sàn tuổi bà, chỉ khác nhau ở bệnh trạng. Không giống mọi người, Nina Merlin là hiện tượng bất thường.
Bà lão gày như que củi, chòng chành như một con thuyền, ngay từ đầu đã gây ra không biết bao nhiêu chuyện lộn xộn, với nhân viên phục vụ cũng như với các bệnh nhân khác. Những phiền nhiễu đủ loại đủ kiểu là chuyện chuyện hằng ngày ở bất cứ viện dưỡng lão nào. Nhưng Nina Merlin là bệnh nhân đặc biệt. Bà không chỉ gây ra phiền nhiễu, mà tai hoạ.
Trước hết, bà lão lảm nhảm suốt ngày, lảm nhảm to tiếng, bằng thứ ngôn ngữ không ai biết. Chẳng ai có thể hiểu bà muốn gì. Đã không hiểu thì người ta không thể chiều. Thế là bà phật ý. Mà mới phật ý một tí thôi là bà ta đã hét toáng, với một âm lượng không ngờ từ bộ ngực lép kẹp. Khi nào thôi la hét thì bà khóc ròng, cứ như thể bà bị cả thiên hạ ruồng rẫy. Chao ôi, Nina Merlin mà đã khóc thì đố có thiên thần nào dỗ nổi. Mà bà ta có khóc một chốc một nhát rồi thôi đâu. Bà khóc, đúng hơn là bà gào, hàng giờ liền, hai chân nâng lên đập xuống liên tục trên giường như một đứa trẻ hờn dỗi, cho tới khi mệt xỉu, cho tới khi thiếp đi.
Nghe tiếng bà lão gào, những bệnh nhân đã mất trí, hoặc lẫn cẫn, lên cơn khóc lây, làm náo động mọi phòng bệnh. Tiếng gào khóc tập thể lần đầu tiên xuất hiện trong khuôn viên yên tĩnh của viện dưỡng lão làm cho người làm việc ở đây phát điên. Đám hộ lý, y tá, mặt mũi bơ phờ, chạy cuồng như đàn chuột trong đám cháy. Nhân viên văn phòng ngừng gõ phím bác sĩ ngừng thăm bệnh. Thân nhân các con bệnh đến thăm không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngờ vực nhìn người của viện – hay là ở đây người ta đối xử với bệnh nhân không ra gì? Nhìn nét mặt đăm chiêu của họ thì thấy họ suy tính: có lẽ phải chuyển người thân của mình tới một viện khác.
Hãy tưởng tượng: một bệnh nhân không điên cuồng đập phá, không cắn xé, chỉ không ngủ liên tục nhiều ngày đêm, lúc thì chẳng nói chẳng rằng, lúc thì la lối, lúc khóc ròng, không chịu nghe lời một ai, nhìn những người phục vụ mình bằng cặp mắt sợ hãi, thậm chí căm thù. Riêng một việc cho bà lão uống thuốc an thần thôi cũng đủ khốn khổ rồi – mấy cô y tá phải xúm vào giữ chặt bà ta, người tóm tay, kẻ nắm chân, để nhét thuốc vào miệng, còn bệnh nhân thì dùng hết sức chống lại, phun thuốc ra phì phì kèm theo đờm dãi nhoe nhoét. Đáng sợ nữa là bệnh nhân ghê gớm này lại kéo theo bà ta cả một lũ một lĩ bệnh nhân khác đang yên lành nổi cơn điên. Cách tiêm thuốc ngủ liên tục với liều cao là không được phép. Tình hình này mà kéo dài sẽ dẫn tới sự phá sản của viện.
Tôi tìm mọi cách liên lạc với Jean Merlin, thân nhân duy nhất của bà lão đang làm việc tại Mozambic. Nhưng ông ta và gia đình lại vắng mặt. Ở sở làm người ta cho biết ông và gia đình đã đi nghỉ mát ở Hồng Hải. Họ thuê một ô tô van và có trời biết giờ họ đang ở đâu

2

Cô nhân viên gốc Phi, Monika Ngnoma, cao to và đen nhánh, đến gặp tôi, mặt dài thượt, nước mắt lưng tròng:
– Thưa bác sĩ, xin bác sĩ cho tôi nghỉ việc.
Monika là hộ lý chăm chỉ nhất, chu đáo nhất, khéo tay nhất, trong việc chăm sóc người bệnh. Tôi nói như thế trong sự nhấn mạnh rằng ở chỗ chúng tôi không riêng Monika, mọi nhân viên đều tốt. Monika chỉ là người tốt nhất mà thôi. Trong viện dưỡng lão nổi tiếng khắp nước của chúng tôi mọi sự đều phải tốt, không thể không tốt. Những người biết mình không còn nhiều thời gian để sống đều mong ước được ở một nơi như thế – khí hậu tốt, phong cảnh đẹp, cung cách phục vụ kiểu mẫu. Giao bà Nina Merlin cho Monika phụ trách, tôi trông vào tính siêng năng, khéo léo của cô.
– Chuyện này để rồi tính, thủ tục hành chính không đơn giản – tôi đằng hắng, cố lấy giọng bình tĩnh, dầu trong lòng rối bời – Tạm thời cô lo cho ông Courtois cái đã, trong khi chúng tôi tìm người khác thay. Ông ấy rất hiền.
Tội nghiệp, Monika đã quá sức chịu đựng rồi. Chúng tôi làm việc với nhau đủ lâu để hiểu nhau không cần nói nhiều.
– Tôi nghĩ tôi sẽ có ích cho ông Courtois, thưa bác sĩ – Monika thở phào – Ông ấy không bao giờ quậy phá. Nếu đổi việc lâu dài thì tôi có thể ở lại.
– Tôi sẽ rất tiếc nếu không có cô làm việc cùng, Monika ạ.
– Tôi cũng vậy, thưa bác sĩ. Tôi thật may mắn được làm việc cùng bác sĩ.
Tôi có thể làm gì hơn trong lúc này? Tôi rã rời. Sau Monika, một hộ lý khác thế chân cô trông nom Nina Merlin chắc chắn cũng sẽ xin thôi sau một thời gian ngắn. Người nào thì cũng thế.

3

Thật may, ông Jean Merlin vừa từ Hồng Hải trở về Mozambic đã nhận được lời nhắn ghi trong điện thoại bàn, lập tức gọi cho chúng tôi.
– Ông bảo mẹ tôi không nói được tiếng Pháp? – tôi nghe giọng thảng thốt bên kia đầu dây – Sao lại có thể như thế được?
– Tôi không rõ, thưa ông – tôi đáp – Ở chỗ chúng tôi không một ai biết thứ tiếng cụ nói – Chúng tôi đồ rằng cụ là người Nga, người Ba Lan, hoặc người Tiệp…, nói tóm lại, một người Slave.
– Mẹ tôi người Nga.
– Chúng tôi đã cố gắng hết sức – tôi nói – Ông hẳn không lạ bệnh mất trí nhớ, nó có nhiều biểu hiện không ngờ. Căn cứ bệnh sử của cụ thì chuyện này khó có khả năng xảy ra: người ta không thể quên sạch một ngôn ngữ.
– Mẹ tôi đã ở Pháp nửa thế kỷ – ông ta với giọng nhấn mạnh không cần thiết – Cụ nói tiếng Pháp như người Pháp.
– Tệ hơn nữa là cụ nhà cứ khăng khăng tháo hai hàm giả ra, nói thều thào, đến nỗi không sao hiểu được cụ muốn nói gì. May mà cụ chưa vứt chúng vào cầu tiêu. Đến bữa, cụ vẫn nhớ ra và lắp vào – một phản xạ có điều kiện chưa bị mất. Nhưng cái đáng sợ hơn cả là cụ không chịu nghe lời bất cứ ai.
– Thật kinh khủng! – giọng rền rĩ, Merlin kêu lên, tôi hình dung ông ta ngồi phịch xuống ghế, đầu cúi thấp – Sao lại có thể như thế được cơ chứ?!!
Tôi thở dài:
– Thưa ông Merlin, chúng tôi không hề phóng đại.
Merlin im lặng.
– Hơn nửa thế kỷ rồi… – Merlin lẩm bẩm.
Ở đầu dây đàng kia, cách một đại dương, người đối thoại của tôi không nói với tôi. Ông ta nói một mình. Tôi nhìn thấy mặt người đối thoại nhăn nhó trong tuyệt vọng.
– Chúng tôi cần sự giúp đỡ của ông – tôi cố nói bằng giọng dịu dàng có thể – Thú thật, chúng tôi không biết xoay trở cách nào. Sự có mặt của ông trong lúc này có thể giúp chúng tôi ra khỏi ngõ cụt.
– Tôi là người làm công, không phải chủ hãng, thưa ông – Jean Merlin rền rĩ – Tôi lại đang rất bận. Vào lúc này tôi không thể nào rời công việc …
– Hoặc giả… ông tìm chỗ nào tốt hơn để có thể chuyển cụ tới – tôi nói, cảm thấy mình bất nhẫn – Thưa ông, chúng tôi lấy làm buồn thấy mình không làm được gì hơn.
– Các ông không thể chuyển mẹ tôi đi nơi khác – người con bà lão dằn giọng – Tôi đã chọn viện các ông theo lời khuyên của bác sĩ gia đình. Các ông đã nhận, và các ông có trách nhiệm thực hiện hợp đồng. Mẹ tôi có bảo hiểm xã hội. Mọi khoản chi thêm khác đã được thanh toán sòng phẳng.
– Ông hoàn toàn đúng – tôi dùng cách nói thật nhẹ để giảm đi ý muốn bất đắc dĩ của mình – Chúng tôi không có gì phàn nàn. Nhưng nếu ông không có mặt để cùng chúng tôi bàn việc chăm sóc cụ nhà, ông không thể trách chúng tôi giải quyết trường hợp của cụ theo cách mà chúng tôi thấy là tốt hơn. Thí dụ đưa cụ trở lại bệnh viện. Đấy mới là nơi chữa bệnh.
– Merde ! ~
Merlin ngắt điện thoại

4

Tuy nhiên, Jean Merlin đã có mặt mấy ngày sau. Ông đi thẳng từ phi trường tới viện dưỡng lão bằng taxi dù phải trả một đống tiền.
Đó là một người đàn ông đứng tuổi, trán hói tận đỉnh đầu, một vòng tóc nâu và thưa quanh sọ, đôi mắt sâu, mệt mỏi. Trong bộ quần áo nhàu nát, cổ sơ-mi quăn queo, ông có dáng dấp một bác học đãng trí.
– Xin lỗi bác sĩ, mong ông hiểu cho hoàn cảnh của tôi – Jean Merlin lầu bầu, có vẻ hối hận vì thái độ không mấy lịch sự trong cuộc điện đàm – Nếu mẹ tôi không quá già yếu thì chúng tôi đã đ¬ưa cụ theo. Khí hậu ẩm thấp ở Mozambic hoàn toàn không thích hợp với bệnh của mẹ tôi. Tôi và vợ tôi đi làm. Các cháu đi học. Cụ sẽ phải ở nhà một mình. Hai vợ chồng tôi xong việc là đã cạn mọi sức lực để trông nom mẹ. Ở chỗ chúng tôi không có một viện dưỡng lão nào như ở đây.
Tôi đưa Merlin vào phòng bà lão.
Merlin chun mũi khi đến gần giường bệnh. Mặc dầu căn phòng được dọn thường xuyên, nó vẫn bốc mùi.
Bà lão trong trạng thái đờ đẫn không nhận ra con mình. Bà nhìn hai chúng tôi bước vào bằng cặp mắt hờ hững. Hai mẹ con chỉ giống nhau ở đôi mắt. Chúng sáng quắc, bất kể tuổi.
Chúng tôi trò chuyện bên cạnh bà như bà không có mặt. Đôi lần, bắt gặp cái nhìn vô hồn của mẹ h¬ướng về phía mình, Merlin ngừng câu chuyện, nói một tràng dài những lời âu yếm với bà mẹ ngồi im lặng trên giường, hai chân buông thõng. Bà lão nghe mà không nghe, môi mím chặt. Người con trai tuyệt vọng quỳ xuống, úp mặt vào đôi bàn tay nhăn nheo, khô xác của mẹ.
– Ông đừng buồn – tôi đặt tay lên vai người con – Cụ nhà sẽ tỉnh vào một lúc khác, kinh nghiệm của một bác sĩ điều trị cho phép tôi tin như vậy. Hôm nay cụ không lên cơn gào khóc đã là một dấu hiệu tốt – tôi nói – Hi vọng với thứ thuốc mới dùng, tình trạng cụ sẽ khá lên…
Merlin rời khỏi phòng tôi, rầu rầu:
– Tôi chỉ ở đây được có ba ngày thôi. Sau đó tôi phải trở lại Mozambic. Công việc, thưa bác sĩ. Không ai bắt buộc tôi, chỉ là tôi say mê nó. Nhưng lúc này tôi nguyền rủa nó – tôi muốn ở bên mẹ, nhưng tôi không thể bỏ việc. Tôi còn có trách nhiệm với những cộng sự.
Hai hôm sau Jean Merlin quay lại, mặt mũi tươi tỉnh, dẫn theo một phụ nữ Á châu. Một người nhỏ nhắn, gương mặt có những đường nét mềm mại và nước da màu ngà. Gương mặt có một sức cuốn hút ngay từ cái nhìn đầu tiên. Người này có quan hệ gì với Merlin?
Người đàn bà nhìn tôi bằng cặp mắt mở to, chăm chú.
– Tôi đề nghị bác sĩ nhận bà đây chăm sóc mẹ tôi. Bà cũng là một bác sĩ – Merlin đưa mắt chỉ người đàn bà – Dù là bác sĩ khoa nhi.
Tôi lắng nghe, chờ câu chuyện dẫn đi đâu.
– Bà có chứng chỉ hành nghề hộ lý. Bà không thể làm việc ở Pháp với tư cách bác sĩ. Bằng của bà không được nước Pháp thừa nhận. Muốn làm việc bà phải học lại, thi lại. Nếu bà có học lại thì sau khi có bằng, ở tuổi bà cũng chẳng kiếm được việc làm. Tình trạng của bà là như thế.
Tôi quan sát người đàn bà. Nàng có đôi bàn tay mềm mại chắp lại trước bụng, với một cái xắc hơi to, không phải thứ dùng làm vật trang sức, mà là thứ để đựng đồ, đi chợ chẳng hạn.
– Thưa ông Merlin, ông thừa biết việc nhận người vào làm việc không đơn giản – tôi trả lời – Để nhận người vào làm trước hết viện phải có chỗ trống, người xin việc phải có văn bằng, được quyền lao động…
Jean Merlin cười nhạt:
– Thưa bác sĩ, tôi biết lắm chứ. Không phải tôi xin việc cho bà ấy. Tôi chỉ xin bác sĩ cho phép bà ấy ở bên cạnh mẹ tôi để phụ giúp nhân viên của viện trong sự chăm sóc. Như một người nhà của chúng tôi. Tôi là người trả lương cho bà ấy. Tin tôi đi, thưa bác sĩ, bà ấy sẽ rất có ích. Trước hết, vì bà biết tiếng Nga… Bà đã đến đây ngay lập tức theo lời yêu cầu khẩn khoản của tôi.
Người đàn bà vẫn im lặng. Từ lúc bước vào phòng nàng không nói lời nào.
– Xin lỗi, bà quốc tịch nào?
Người đàn bà nhìn thẳng vào mắt tôi như thách thức:
– Tôi không có quốc tịch. Tôi là người tị nạn.
Nàng có đôi mắt trong veo. Tôi nghĩ nàng không quá ba mươi tuổi. Tính nhẩm cũng thấy mình nhầm. Để tốt nghiệp đại học, trở thành bác sĩ, rồi tị nạn ở Pháp, nàng phải có số tuổi nhiều hơn. Tôi thường nhầm khi đoán tuổi người châu Á.
– Tôi muốn nói bà gốc dân tộc nào?
– Cái đó có quan trọng lắm không, đối với công việc trông nom một người bệnh, thưa bác sĩ?
Nàng có giọng nói hơi cao, tuy nhiên cách phát âm tiếng Pháp của nàng rất chuẩn, y như giọng nói trong những đĩa CD dạy học tiếng nước ngoài, vì thế mà ta nhận ra ngay đó là người ngoại quốc.
– Đây là viện an dưỡng cho người già. Khía cạnh tâm lý rất được coi trọng. Tôi không muốn nói nhiều về chuyện này, nhưng bà là một bác sĩ, chắc bà hiểu…
Nàng mỉm cười, lần đầu tiên. Người châu Á thường cười vào lúc người châu Âu không cười.
– Tôi người Việt Nam. Tôi đã hành nghề bác sĩ nhi khoa mười năm. Ở nước chúng tôi có câu: một già một trẻ như nhau. Tôi nghĩ tôi có thể trông nom một đứa trẻ con già.
Tôi phải giấu một nụ cười không đúng chỗ vì lối nói dí dỏm của nàng. Đã có mưởi năm hành nghề, như vậy chí ít nàng cũng phải ở quãng xấp xỉ bốn mươi. Tôi nhầm thật. Trời hỡi, sao mà người châu Á có thể trẻ lâu đến thế!
Thấy tôi có vẻ xiêu lòng, Merlin trở nên vui vẻ:
– Bà Liên đây do bạn tôi giới thiệu. Ông ta có hoàn cảnh giống hoàn cảnh tôi. Bà đã trông nom mẹ bạn tôi một cách không chê vào đâu được trong hai năm liền, cho tới khi cụ qua đời. Bây giờ đến lượt tôi gặp may. Bà có chứng chỉ hộ lý tại gia và là người có đóng thuế như tôi đã trình bày. Như vậy, tôi nghĩ điều tôi xin bác sĩ không phải là không thể chấp nhận. Tôi nhắc lại: ngoài kiến thức chuyên nghiệp ra, bà Liên rành tiếng Nga. Bà sẽ là người thông dịch cho mẹ tôi.
– Ồ! – tôi chỉ còn biết kêu lên – Ông giúp chúng tôi nhiều hơn là chúng tôi mong đợi đấy. Tôi đồng ý. Bà có thể đến để làm quen với công việc này từ ngày mai.
– Tôi có thể làm việc ngay chiều nay.
Chúng tôi chia tay vui vẻ.
Ngày hôm sau Jean Merlin bay về Mozambic.
Tôi gặp Liên trong trường hợp như vậy.

5

Tôi chật vật thuyết phục ban giám đốc nhận Liên. Không thể để nàng làm công việc hộ lý không công cho viện, do Jean Merlin trả lương. Người ta miễn cưỡng nghe theo đề nghị của tôi.
Liên là một hộ lý tuyệt vời.
Không hiểu bằng cách nào, nhưng chỉ trong một tuần bà Nina đã có những thay đổi đáng khích lệ. Những cơn la hét, khóc ròng, thưa dần. Bà lão có những khoảnh khắc tĩnh trí trở lại, ngoan ngoãn chịu uống thuốc, chịu tắm trong bồn, chịu ngồi yên cho Liên chải tóc. Trong những lúc hiếm hoi ấy hai người ríu rít trò chuyện với nhau như hai người bạn.
– Bà học tiếng Nga ở đâu vậy? – tôi hỏi Liên trong một lần chúng tôi hội ý về bệnh trạng bà lão.
– Ở Kishinhov, thưa bác sĩ.
– Nó ở đâu, thưa bà?
– Ở Moldova, khi nước này còn là một nước cộng hoà trong Liên bang Xô-viết đã chết.
– Moldova?
– Vâng, là Moldavie theo tiếng Pháp.
– Tôi dốt môn địa lý lắm. Khi đi học tôi toàn bị điểm xấu về môn này.
Liên cười. Khi nàng cười tôi thấy căn phòng sáng lên.
– Đó là một xứ sở tuyệt vời, thưa bác sĩ. Truyền thuyết kể rằng Chúa Trời bỏ tất tật hạt giống thảo mộc các loại vào một bao tải rồi vác đi gieo rắc khắp nơi trên trái đất. Moldova là chỗ dừng chân cuối cùng của Người, ở đó Chúa Trời mệt mỏi đã rũ hết những gì còn lại xuống đất và Moldova trở thành nơi có đủ mọi thứ kỳ hoa dị thảo…
– Một truyền thuyết đẹp. Bà học y khoa ở đó?
– Vâng.
Qua những câu chuyện lúc rảnh rỗi, tôi thấy Liên có kiến thức y học không tồi, chứng tỏ ở cái quốc gia đã chết từng có những trường đại học tốt. Trong đám y tá và hộ lý của chúng tôi không một ai có kiến thức y khoa phong phú như Liên.
– Bà lão đã nói chuyện gì với bà?
– Những câu chuyện rời rạc, chẳng cái gì ăn nhập với cái gì. Hiếm có một khoảnh khắc tỉnh táo.
– Bà lão vẫn nói được tiếng Nga chứ?
– Tất nhiên, bà là người Nga mà.
– Tôi muốn nói: bà ấy không quên tiếng Nga?
– Không. Không một chút nào.
Tôi lấy chân đẩy cái ghế trượt ra xa. Ở khoảng cách ấy tôi nhìn thấy Liên rõ hơn không cần kính. Tôi nhìn thấy mấy vết chân chim nơi cuối mắt nàng. Tự nhiên, tôi thấy trong mình dâng lên một cảm xúc mà tôi không thể nói nó là thế nào – một thiện cảm lạ lùng, lớn hơn nó, một cái gì đó mơ hồ, giống như là tình yêu đối với Liên. Tôi chợt nhớ mình vẫn còn trái tim. Nó dang đập mạnh trong lồng ngực. Mười năm rồi, sau khi góa vợ, tôi không bắt gặp trong tôi một cảm xúc nghẹt thở như thế. Tôi nghĩ mình đã là một ông già ở tuổi sáu mươi.
– Bà lão nói về thời thơ ấu?
– Hình như bà sinh ra ở vùng Trung Nga, nơi có những cánh rừng bạch dương bạt ngàn, với bầu trời thường xuyên xanh ngắt… Bà nói tới một mùa hái nấm, khi bà ấy còn là một cô bé con. Có lần nấm hái được nhiều đến nỗi bà phải tốc váy lên để đựng và lũ trẻ trai kêu ré lên khi nhìn thấy bà ra khỏi rừng.
Tôi bật cười. Âm sắc không Pháp, hẳn là âm sắc đặc trưng Việt Nam, làm cho tiếng Pháp của Liên trở nên ngọt dịu. Tôi thích nghe giọng nói ấy. Nếu Liên phát âm hoàn toàn đúng tiếng Pháp tôi sẽ không thích bằng. Một lần tôi được nghe Liên nói chuyện với ai đó, chắc là người Việt, và tôi ngẩn ngơ nghe thứ ngôn ngữ tôi chưa từng nghe. Nó nhiều âm độ, âm sắc, nó thánh thót, nó ngân nga như tiếng hót của chim rừng.
– Bà lão còn nói tới những gì nữa?
– Bà ấy đọc những bài thơ được người Nga thuộc lòng của những nhà thơ cổ điển. Đặc biệt là một bài mà người nào từng học tiếng Nga đều biết.
– Bà có thể dịch ra tiếng Pháp cho tôi nghe không?
Liên nhắm mắt lại. Rồi nàng đọc nó cho tôi nghe :
Đừng cười nhé! Nỗi buồn anh thấy trước
Anh biết đòn số mệnh chẳng buông tha
Mái đầu xanh em vẫn hằng ve vuốt,
Từ ngực em sẽ tới pháp trường xa…
– Bài thơ của con người quật khởi – tôi nói – Mà sao buồn quá thế?
Liên không nói gì. Nàng nhìn tôi, ánh lấp lánh tắt đi trong mắt.

6

Viện dưỡng lão của chúng tôi có cơ phục hồi nhịp sống bình thường cùng với sự xuất hiện của Liên. Khi bà Nina Merlin thôi khóc thì mọi bệnh nhân khác cũng dần hiền lành trở lại. Lại như trước kia, trong bộ blouse màu thiên thanh nhạt, họ tha thướt đi từ phòng này qua phòng khác để tán gẫu, với những câu chuyện không bao giờ ngớt. Nghe những câu chuyện ấy, những khối óc tưởng tượng lớn nhất cũng phải ngả mũ cúi đầu.
Tôi biết từng người trong bọn họ. Bà lão Janette Verlain luôn quả quyết rằng Hitler chuyến này nhất định thua, Đồng Minh sắp mở mặt trận thứ hai, và chỉ đến sang năm là cùng, mọi sự sẽ chấm dứt một cách tốt đẹp nhất cho nhân loại. Chẳng ai có thể giải thích cho bà lão hiểu chiến tranh đã kết thúc lâu rồi Cụ Jaques Bourdon 92 tuổi nằm ở phòng bên thì luôn kiện cáo nhân viên phục vụ tự tiện giấu máy điện thoại của cụ làm cụ không nói chuyện được với người vợ đã qua đời. Sát phòng cụ là cụ Henri Palain 98 tuổi nhưng còn tỉnh trí, thính tai. Henri Palain là một nhân vật quý tộc còn sót lại của quá khứ đã chết, rất dễ mến, nếu không có tính sạch rởm và trái tính trái nết trong ăn uống. Cụ chẳng bao giờ vừa lòng với một món ăn nào – món thì mặn quá, món thì nhạt quá, món thiếu gia vị, món nấu không phải lối, không đúng cách. Cứ theo cụ thì chẳng cứ nhà bếp, tất tần tật mọi thứ ở viện đều tồi, đều cẩu thả, đều mất vệ sinh. Nhân viên phục dịch chạy tới chạy lui đổi món cho ông cụ minh mẫn đáng nguyền rủa nọ, trong lúc ấy họ thèm được hầu hạ những ông cụ bà cụ lẫn cẫn, thường xuyên quên bẵng họ đã ăn gì.
Theo yêu cầu của Liên, tôi cho phép nàng xuống bếp nấu những món ăn Nga cho bà lão Merlin. Bà lão ăn ngon lành những món do Liên nấu.
Khi chưa có Liên, bà lão bận khóc, bận làm mình làm mẩy đến nỗi không chịu tắm rửa, thay đồ. Khi ấy bà lão bốc mùi kinh khủng, không ai muốn đứng gần. Bây giờ phòng bà thơm phức.
– Bà thật tuyệt, bà Liên ạ. – tôi nhìn Liên bón thức ăn cho bà lão – Cái món đó tên gì vậy?
– Thưa bác sĩ, nó tên là plov, một món ăn có xuất xứ từ Trung Á, nhưng người Nga đã quen với nó. Một chứ cơm chiên với thịt thái hạt lựu và đủ các loại gia vị.
– Còn món súp hôm nọ tôi thấy, nó tên gì?
– Đó là solianka, một món súp chua nấu với cá măng.
– Nó trông thật hấp dẫn. Nhưng nhuếnh nhoáng kem sữa. Bà không thấy nó sẽ sinh ra quá nhiều cholesterol sao?
Liên cười tươi. Tôi lại bắt gặp tôi thích, tôi say sưa, được ngắm nụ cười ấy. Nó mới hồn nhiên làm sao!
– Tôi nghĩ bà cụ sẽ không tiếc nếu vì ăn những món ngon như thế này mà chết sớm mất một tháng.
Tôi vào giọng với Liên:
– Vậy thì, thưa bà Liên, bà có thể cho tôi được chết sớm hơn vài tháng không?
Liên vui vẻ đáp:
– Rất vui lòng, thưa bác sĩ.
Tôi đánh bạo nói:
– Nhân tiện, tôi muốn bà cất giùm cái biển hiệu bác sĩ đi cho tôi nhờ. Hãy gọi tôi là Albert, và đừng thêm chữ monsieur (ông) vào nữa. Chỉ đơn giản là Albert thôi.
– Với điều kiện ông cũng thôi không gọi tôi là madame (bà) nữa. Chỉ Liên thôi.
Tôi cười, đã lâu lắm tôi chưa được cười như thế.
– Đồng ý, vậy thì Liên ơi, tên Liên trong tiếng Việt có nghĩa gì thế
– Là hoa sen, một loài hoa trong sạch đến tinh khiết mọc ở trong bùn, Albert ạ.

7

Tôi sẽ không bao giờ quên cái đêm trực khủng khiếp ấy.
Bà lão Nina Merlin lén mở cửa sổ, định nhảy lầu. Mặc dầu cửa sổ đã được khoá cẩn thận đối với những bệnh nhân không thể biết cách mở. May mà có Liên kê giường nằm bên cạnh.
Lầu hai không cao, nhưng đủ gây ra cái chết cho một bà già yếu đuối đã gần đất xa trời. Liên nghe tiếng động, chợt thức giấc, đã kịp ôm chặt lấy bà lão khi một nửa người bà đã ở bên ngoài. Tôi đi ngang nghe tiếng hét của Liên, liền chạy xổ vào ôm lấy Liên và kịp kéo cả hai trở lại. Nghe tiếng tiếng hét của hai người, tất cả bệnh nhân thức giấc, đồng loạt hét váng theo. Nhân viên trực của viện choàng tỉnh, chạy rầm rập trong các hành lang, tiếng đóng cửa mở cửa sầm sập.
Cơn ác mộng của viện lại quay về.
Tôi buông Liên ra, cùng với Liên đặt bà lão lên giường. Nhưng bà không chịu nằm, cố lấy hết sức tàn vùng vẫy trong tay chúng tôi. Liên dịu dàng ve vuốt, an ủi bà, nhưng lần này xem ra vô hiệu. Bà luôn miệng gào thét. Đôi mắt biểu lộ sự sợ hãi đến cùng cực.
– Bà ấy kêu gì vậy? – tôi hỏi.
– “Cứu tôi với”! – Liên dịch.
Tôi muốn tiêm thêm một liều morphine nữa. Liên không đồng ý, với vẻ mặt nghiêm khắc như Liên là bác sĩ điều trị, còn tôi là một y tá dưới quyền. Tất nhiên, thêm một mũi morphine là hơi quá chỉ định, nhưng cũng không nguy hiểm. Không hiểu sao, tôi đã tuân lệnh Liên, dưới con mắt ngạc nhiên của các y tá vừa chạy tới.
Hình như sự có mặt của đám đông vây quanh làm cho bà lão khiếp đảm. Bà mở to cặp mắt thất thần nhìn họ như nhìn những kẻ lăm lăm súng trong một cuộc tàn sát. Tôi bảo họ tản đi.
Bà Nina Merlin lại rơi vào cơn hôn mê. Bà thôi gào thét, bắt đầu nói lảm nhảm. Liên, đầu tóc rũ rượi, ôm chặt bà lão trong vòng tay, ghé sát vào mặt bà lão, nói những lời gì đó để an ủi, để làm dịu cơn bột phát. Tôi ngồi xuống bên Liên.
– Bà ấy nói gì vậy?
– Bà lão lặp đi lặp lại chỉ một câu: “Tôi không biết! Tôi không biết gì hết!” – Liên hổn hển dịch lại cho tôi nghe những lời lảm nhảm ấy – “Tôi đã nói rồi mà. Tôi không biết. Không!”
– Hãy kiên nhẫn tìm hiểu xem bà lão muốn nói gì?
Liên như chợt tỉnh. Nàng ghé sát vào tai bà lão, quát to một tràng tiếng Nga. Nina Merlin đang lảm nhảm không lớn tiếng bỗng chồm lên vùng vẫy cố thoát khỏi tay Liên, miệng tiếp tục gào thét. Liên phải dùng hết sức ôm ghì lấy bà lão.
– Albert, hình như em đã hiểu ra – Liên nói. mặt tái nhợt đi – Bà lão gọi tôi là “đồng chí trung tá”, và lặp đi lặp lại câu nói vừa rồi. Bây giờ là mấy giờ ở Mozambic?
Tôi nhẩm tính:
– Tảng sáng.
– Hãy gọi điện cho Jean Merlin, giờ này ông ta còn ở nhà. – Liên nói trong hơi thở gấp – Tìm ông ta ở sở sẽ khó hơn. Hỏi ông ta chuyện gì đã xảy ra với bà cụ trong quá khứ xa xưa. Cái đó rất quan trọng. Đi gọi điện ngay đi, Albert!
Tôi chạy vội đi.
Jean Merlin ở bên kia đầu dây. Bằng giọng nặng nhọc ông cho biết: năm mươi lăm năm về trước mẹ ông đã đào thoát khỏi Liên Xô qua đường Phần Lan. Người yêu của bà, một sĩ quan Hồng quân, bị bắt trong một vụ tình nghi phản cách mạng. Bà cũng bị bắt sau đó, rồi bị giam trong một trại tập trung. Cô gái không biết gì về tội của người yêu đã trốn trại theo những người khác trong một cuộc vượt ngục ly kỳ và rùng rợn, có máu chảy và xác chết. Ở Phần Lan, bà chạy vào đại sứ quán Pháp xin tị nạn vì bà không biết một ngoại ngữ nào khác ngoài tiếng Pháp mà bà được học ở trường. Có tin người yêu của bà đã chết trong tù. Ông Henri Merlin làm việc ở sứ quán đã giúp bà hoàn tất thủ tục cư trú chính trị ở Pháp. Họ quen nhau từ đó, rồi trở thành vợ chồng.
Chúng tôi nói chuyện rất lâu.
Khi tôi quay lại bà lão đã ngủ thiêm thiếp. Liên nằm im, ôm lấy bà. Tôi lặng lẽ ngồi xuống ghế bên giường bệnh.
Có hai vệt nước mắt trên má Liên. Nàng thổn thức trong mơ. Tôi để yên cho nàng ngủ.
Liên thức giấc khi bình minh đã rạng.
– Anh không ngủ à, Albert?
Tôi lắc đầu. Liên ngồi lên, sửa lại mái tóc và lau vệt nước mắt.
– Anh có gọi được cho Jean Merlin không?
Tôi kể cho nàng nghe câu chuyện bà lão. Nghe xong, nàng nói:
– Trong khi anh đi gọi điện, em đã đoán ra sự việc – nàng nói – Những điều còn lại chỉ là chi tiết.
– Tại sao em khóc?
Nàng ngước mắt nhìn tôi, nói khẽ:
– Em sợ…
Tôi nhìn sâu vào mắt nàng:
– Em sợ gì?
Liên chầm chậm lắc đầu:
– Anh không hiểu được đâu. Anh không thể hiểu được. Không ai có thể hiểu được.
Tôi gặng:
– Liên nói đi: em sợ cái gì?
– Em đã nói anh không hiểu được mà. Anh ở một thế giới khác. Nó khác, khác nhiều lắm, cái thế giới em từng sống.
– Nhưng em cứ nói cho anh biết. Anh sẽ cố gắng để hiểu.
Nàng yên lặng một lúc lâu.
– Em nói rồi: em sợ…
Rồi nói tiếp, từng tiếng một:
– Em sợ rồi đây, vài chục năm nữa, biết đâu đấy, rất có thể quá khứ sẽ lại hiện về – nàng rùng mình – Quá khứ của chính em. Như nó đã trở về với bà lão…
– Quá khứ nào?
Nàng run run nói:
– Một lúc nào đó anh sẽ kể anh nghe. Nó cũng na ná như của bà lão tội nghiệp này. Và em biết – của cả nhiều người, của rất nhiều người khác nữa.
Tôi thấy cay nơi mắt. Tôi đặt tay lên vai nàng, ấp úng câu an ủi vụng về:
– Anh nói rồi. Em đang sống trong hiện tại. Đừng sợ, nghe em.
Liên lắc đầu:
– Một cơn ác mộng không thể tin là có thật. Nó vượt mọi tưởng tượng của loài người. Nó kinh khủng, kinh khủng lắm.
Tôi kéo Liên lại gần, ôm lấy nàng:
– Bên cạnh em có anh mà. Nếu em bằng lòng.
Liên yên lặng, đầu cúi
Tôi lấy can đảm để nói ra điều tôi giấu kỹ trong lòng:
– Nếu em thấy anh không quá già… Để có thể an ủi em, chăm sóc em.
Liên ngước nhìn tôi, miệng mỉm cười mà như mếu.
Và một giọt lệ trào ra nơi khóe mắt.

2005

Vũ Thư Hiên (18 tháng 10 năm 1933) nhà văn, còn có bút danh là Kim Ân, từng đoạt giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1988 với tác phẩm Miền thơ ấu. Ông là con trai của Vũ Đình Huỳnh (1905 – 1990) – thư ký của  Hồ Chí Minh trong thời gian dài, sau làm Vụ trưởng Vụ Lễ Tân Bộ Ngoại giao, vụ trưởng trong Ban Kiểm tra Trung ương Đảng.

18 Comments

_______________________________________________

 

Trần Hoàng (21-9-2019)

Người dân VN quá nhẹ dạ và cả tin nghe theo lời đường mật của cộng sản VN như Hồ chí Minh, Lê Duẩn, Nguyễn Văn Linh, Lê Đức Anh, Đổ Mười,… với các hứa hẹn như : đất đai là sở hữu của toàn dân, giải phóng miền Nam để cứu nhân dân miền Nam ra khỏi sự đói khát không có gạo ăn không có chén ăn cơm và sống trong sự kềm kẹp của Mỹ ngụy,…

Để rồi hàng nhiều triệu mạng sống của bộ đội và dân chúng miền Bắc đã mất đi ở tuổi mười tám, đôi mươi trong 4 cuộc chiến tranh do cộng sản gây ra 1945-1954, 1954-1975, 1978-1989, và cuộc chiến tranh biên giới với Trung Cộng 1979-1990. Suốt 4 cuộc chiến tranh, tất cả các lãnh đạo cao cấp của đảng csVN và con cái của họ đã không cầm súng ra chiến trường đánh nhau, họ điềm nhiên sống trong nhà ở Hà Nội và xúi giục người dân hoặc cưỡng bức bộ đội, thanh niên xung phong đi vào cõi chết.

Trong chiến tranh Việt Nam 1954-1975, hơn 2,5 triệu bộ đội và thanh niên xung phong miền Bắc đã chết, 300.000 bộ đội vẫn còn mất tích, 780.000 thương binh, và 4000 nghĩa trang liệt sĩ trên khắp cả nước.

Trong cuộc chiến tranh với Kampuchia 1978-1989, hơn 70.000 bộ đội và thanh niên xung phong đã chết và xác thân vẫn còn nằm trong các hàng trăm nghĩa trang bên Kampuchia. Có hơn 200.000 bộ đội và thanh niên xung phong bị thương, đa số cụt chân vì mìn bẩy.

Trong cuộc chiến tranh biên giới với Trung Cộng kéo dài từ 1979-1990, đã có hơn 70.000 bộ đội, thường dân Việt Nam đã bị quân Trung Cộng giết chết.

Những con số thật sự về số bộ đội đã chết trong các cuộc chiến tranh đã bị Hà Nội dấu kín để che dấu tội ác của cộng sản Việt Nam. Những bài báo viết về số bộ đội liệt sĩ, bị thương trích dẫn phía trên được đăng trên tờ Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Báo Mới nhân ngày 27-7-2012 nay đã bị xóa sạch trên mạng internet. Con số thật sự về tổn thất nhân mạng trong chiến tranh có thể lớn hơn nhiều chứ không phải chỉ là 10-15% dân số miền Bắc đã chết trong chiến tranh Việt Nam.

Năm 1975, dân số miền Bắc là 23 triệu người. Năm 1954, dân số miền Nam là 17 triệu người và dân số miền Bắc là 18 triệu dân. (Các bạn nào có tài liệu chính xác hơn xin bổ túc.)

Advertisements

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các ban đọc sẽ được hiện ra. Các bạn cứ bịa ra một email address nào cũng được.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: