Trần Hoàng Blog

►TRẠI 6, Nghệ An (Nguyễn Thúy Hạnh, 15-7-2019)

Posted by hoangtran204 trên 15/07/2019

 

 

TRẠI 6

Tôi không có ý định kể lại câu chuyện này, thậm chí tôi không muốn nhớ tới nó. Nhưng bạn bè giục tôi kể.

5h sáng hôm đó chúng tôi đi từ Hà Nội 9 người, thuê một chiếc xe 15 chỗ. Sở dĩ chúng tôi thuê chiếc xe thừa chỗ như vậy là vì trên xe có chị Thanh vợ anh Trương Minh Đức. Chị Thanh mới mổ được 12 ngày, còn rất đau và yếu, chị Thanh cần nằm. Chúng tôi đưa chị Thanh vào trại 6 thăm nuôi chồng đang tuyệt thực ngày thứ 29 tại đây.

Khoảng 1h chiều khi chúng tôi đến cách trại 6 khoảng 2km thì thấy trước mặt ngay giữa đường là chiếc xe tải không biển số nằm chình ình, biết ngay là đã bị lộ, chúng chắn đường cản xe chúng tôi vào. Chúng tôi đành xuống xe, thuê một chiếc xe ôm rồi cử Vũ Hùng ngồi kèm chị Thanh vào làm thủ tục thăm chồng.
Cũng lúc đó thì bạn bè từ Nghệ An và chị Minh anh Lợi bố mẹ của TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn đi trên 2 xe ô tô đến nơi. Chúng tôi nhập thành một đoàn, tất cả chừng 25 người, chụp hình rồi cùng đi bộ vào cổng trại.

Đi được khoảng 300 mét thì chúng tôi thấy phía trước mình là một đoàn cả nam nữ tay cầm gậy gộc, mũ bảo hiểm, dáng vẻ hung tợn, đi ngược lại phía chúng tôi.
Đến gần, chúng hất hàm hỏi:
– Đi đâu?
– Đi thăm bạn tù
Huỳnh Ngọc Chênh đáp.
– Không được đi tiếp
Chúng quát
Tôi lên phía trước, hỏi:
– Các người là ai mà có quyền cấm chúng tôi?
Tên áo xanh giơ tay tát vào mặt tôi. Tuy nhiên hắn không ngăn được tôi lại, tôi và anh Chênh, chị Hoàng Hà len qua chúng để đi tiếp.
Nhưng đoàn đã dừng lại ở bên kia. Thấy chỉ còn 3 người, chúng tôi đành đi qua bọn chúng để quay lại với đoàn.

Bỗng tên áo xanh lúc nãy tát tôi xông thẳng vào anh Chênh. Tôi không thể quên cảnh tượng đó, chúng, một bầy sói đói lăn xả vào cắn xé một con người, tới tấp đấm, đá, đạp, ngay cả khi anh Chênh đã ngã xuống đường, miệng chúng văng ra những câu vô cùng tục tĩu. Theo bản năng, tôi lao vào lôi, kéo chúng ra khỏi anh Chênh, che chắn trước anh ấy. Chúng liền đánh sang tôi, lôi tôi ra và ném tôi xuống một cái mương, tiếp tục đánh. Tình huống lúc đó khiến tôi không biết gì xung quanh, sau mới nghe kể chị Nguyên Bình và Hoàng Hà lên tiếng phản đối đánh người liền bị chúng đánh, chị Phương Lưu phản đối đánh tôi cũng bị chúng đánh luôn. Anh Trương Dũng bị đánh đau, anh Trịnh Bá Khiêm, chị Thêu, chị Minh anh Lợi cũng bị đánh.

Chúng dồn chúng tôi đi ngược lại một đoạn thì lại xông vào cướp ví và tiếp tục đánh đập anh Chênh. Tôi lao vào cứu anh Chênh, nhưng chẳng thể làm được gì khi chúng đông và dữ tợn như thế. Chúng lại đánh tôi và lôi ra. “Hạnh đi ra đi!”. Anh Chênh hét lên.

Lần này chúng triệt để lùa mọi người đi tiếp ko cho ai dừng lại, bọn ở lại tiếp tục đánh anh Chênh khi anh ấy không chịu đi mà kiên quyết ở lại đòi cái ví trong đó có toàn bộ giấy tờ tuỳ thân, bằng lái và các loại thẻ của cả hai vợ chồng tôi.

Giữa trời nắng gắt, chúng dồn chúng tôi già, trẻ và cả trẻ con, không mũ nón đi suốt mấy km, điểm mặt thấy ai chưa bị đánh chúng đánh nốt.

Tôi bước đi mà lòng như lửa đốt, không biết anh Chênh sống chết ra sao giữa bầy thú hoang. Thấy một chị Nghệ An cùng hội mình đi bên cạnh, tôi quay sang nói nhỏ:
“Lo cho anh Chênh quá!”
“Địt con mẹ mày, lo lo cái L gì, có đi không thì bảo”.
Từ miệng con sói cái sủa ra những lời bẩn thỉu đó. Thì ra nó là của bọn thú, tôi đã nhầm là người mình.

Chúng dồn chúng tôi sang bên kia đường quốc lộ thì dừng lại, đứng bên này hằm hè.
Lúc đó một tên cũng chở anh Chênh ra tới nơi, toàn bộ giấy tờ tiền bạc đã bị chúng cướp sạch.
Anh Trịnh Bá Khiêm, một cựu tù trại 6 trong đoàn chúng tôi đã nhận ra trong số côn đồ hành hung chúng tôi có cả tên tù hình sự án 20 năm, có cả bọn quản giáo. Bọn công an đã trút bỏ cảnh phục để hiện nguyên hình thành những tên côn đồ, lưu manh đúng với bản chất mặt người dạ thú của chúng.

Trước đó, nhóm từ Sài Gòn có chị Dương Thị Tân, cô Thập là vợ của TNLT Vịnh Lưu, và cô Châu vợ của TNLT Nguyễn Ngọc Ánh đã vào được cổng trại. Giờ đây chúng tôi cố liên lạc với họ mà ko thể được. May chị Tân dũng cảm “mở đường máu” thoát ra ngoài để thông báo tình hình cho chúng tôi. Chị Tân cũng bị đánh rất đau.
Sau đó thì tôi liên lạc được với chị Thanh. Thật đau đớn và căm phẫn, chị Thanh ko những ko được vào thăm chồng mà còn bị đánh đến thương tích, bị đập điện thoại. Vũ Hùng bị đánh đau như anh Chênh, Châu và Thập đều bị hành hung, Châu vừa bị đánh đau vừa bị cướp điện thoại. Sau đó chúng chặn một chiếc xe trên đường và áp giải 4 người ra sân bay Vinh.

Chúng tôi hẹn nhau ở Ngã 3 Đô Lương, ôm chặt nhau mừng mừng tủi tủi trước khi người ở lại Nghệ An kẻ đi tiếp về Hà Nội.

Chúng tôi – tất cả chúng tôi – nhất là Huỳnh Ngọc Chênh và Vũ Hùng, hai người bị đánh nặng nhất – trong và sau sự kiện này, không chút sợ hãi, không hề cảm thấy đau đớn thể xác, chỉ có sự ghê tởm và lòng căm thù gấp bội đối với những kẻ đang ngược đãi những người anh em chúng tôi ở trong nhà tù và ra lệnh cho lũ sai nha đàn áp những người thăm tù.
Bằng việc hành hung chúng tôi, nhà cầm quyền cộng sản đã thêm một lần tự tháo bỏ cái mặt nạ “tự do dân chủ” mà chúng đang cố sức che đậy trước loài người tiến bộ về sự dã man tàn bạo của chúng đối với nhân dân chúng tôi.
Đàn áp chỉ làm chúng tôi thêm can đảm và đoàn kết, chính họ mới là kẻ thất bại bởi những trò bẩn thỉu này.

(Hình ảnh đoàn chúng tôi trước khi tiến về trại giam)

Image may contain: 1 person, standing, tree, plant, outdoor and nature
 
___________

Tôi là vọ ông mục sư Đinh Diêm người dân tộc Hre ở tỉnh Quảng Ngãi. Mỗi khi tôi đến thăm gặp ông  thì tôi hay dùng tiếng người địa phương của mình mà nói chuyện. Mấy tên cán bộ cúp ngang không cho nói chuyện nữa chúng tôi đang nói chuyện giữa chừng lí do như vậy đó mà ông Đinh Diêm thời gian cũng như bây giờ đang bị họ làm khó. Thật khổ nổi vì chúng tôi là người dân tộc Hre, Quảng Ngãi. họ luôn đối xử bất công với chúng tôi. không chỉ việc này mà tất cả mọi thứ chúng tôi đều phải chịu tất cả. Xin mọi người cầu nguyện lên tiéng giúp đỡ, tôi xin cảm ơn. SĐT: 0901197914

 
__________
Diêm Đinh

21-6-2019

ba mẹ con đi xe ôm chở đến trại 1, rồi làm thủ tục cũng phải chờ 30 phút và họ buộc ba mẹ con tôi phải đứng ngoài nắng chói chang rất lâu họ mới cho vào.   Vào chỗ nhà chờ họ làm thủ tục cũng phải chờ 60 phút họ mới kêu tên cho gặp,

khi gặp thì chỉ nói chuyện qua điện thoại rồi ông hỏi hai đứa con có khoẻ không rồi hai đứa con trả lời có, khi nói chuyện hai đứa con lỡ nói tiếng dân tộc hree của mình thì họ cắt ngang không cho nói chuyện nữa.

rồi đến lượt tôi cũng vậy, tôi nói hai ba lời rồi họ lại cắt ngang tôi hỏi tại sao mấy anh làm như vậy, ba mẹ con tôi từ vùng miền núi Quảng Ngãi xa xôi đến đây gần nghìn cây số tại sao không cho chúng tôi nói câu nào và họ trả lời chỉ hỏi thăm sức khỏe nhau thôi ngoài ra không nói chuyện gì khác.

Họ làm ghê lắm, bên ông thì có 6 người cán bộ gác, bên ba mẹ con cũng có 6 người cán bộ gác, có một tên đeo súng đầy người còn một tên cầm súng dài cứ dơ đi dơ lại trên đầu ba mẹ con tôi. Chúng tôi sợ quá. 

Tôi hỏi ông có nguời nào ở chung với ông không? rồi ông nói có một người và tôi cảm ơn Chúa, ông dặn dò hãy cầu nguyện nhiều cho ông hiện giờ ông đang bị đối xử ngược đãi nghĩa là đang bị gây khó và cả sức khỏe của ông cũng không được khỏe, tôi mang những số quà từ nhà đến và họ không cho gởi buộc tôi phải đem về hết, họ chỉ nhận thuốc bệnh chứ ông ms Đinh Diêm không được nhận, Khi nào đau nặng quá, xin họ mới cho uống, nên bệnh mới ngày càng nặng thêm đó là bệnh gan, đại tràng, gai cột sống và nhiều bệnh khác nữa là do từ trong trại giam Quảng Ngãi gây nên.  Cuộc nói chuyện chỉ còn 10 phút tôi khuyên ông hãy giữ gìn sức khỏe và người ở cùng ông và hai người hãy quan tâm lẫn nhau. ông nói hãy thông báo cho tất cả hội thánh chúa và mọi người hãy cùng cầu nguyện và lên tiếng cho ông và ông Trần Huỳnh Duy Thức cùng ở vs ông chung một phòng rồi họ cúp điện thoại ngay không cho nói chuyện nữa.

tôi xin cán bộ cho hai đứa con tôi được ôm ba cả năm nhớ thương ba mong được gặp ba nắm lấy tay ba chúng tôi hoàn cảnh khó khăn phải hy sinh nhiều mới có tiền đi thăm ông mà họ cũng không cho, thời tiết khắc nghiệt nắng trên 40 độ mà trại giam càng cay nghiệt .

Một phản hồi to “►TRẠI 6, Nghệ An (Nguyễn Thúy Hạnh, 15-7-2019)”

  1. Trần Công Đối said

    Công an Việt Nam học tập theo gương bác hù đó. Cả một lũ súc sinh ngạ quỷ. Không gán cho tụi nó là chó , vì chó nó còn biết thân phận. Lũ này là ăn tiền của dân, mà đi đánh dân. Chế độ VNCH không có như vậy đâu. Cái thể chế độc tài dưới sự lãnh đạo của bè lũ cộng sản là vậy đó.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: