Trần Hoàng Blog

►CÔN ĐỒ TRẠI 6, Thanh Chương, Nghệ An (13-7-2019)

Posted by hoangtran204 trên 14/07/2019

Một ngày kinh hoàng tại trại 6, Thanh Chương, Nghệ An. Lũ lưu manh xứ Nghệ vẫn vỗ ngực học tập tấm gương đạo đức HCM. Bởi vậy nên khi chúng giở thói côn đồ mới thấy đúng với những gì chúng được học.”

Côn đồ thì chẳng có thù oán gì với dân trừ phi đó là công an. Côn đồ thì chúng có ân oán mới ra tay. Còn công an cs thì chỉ biết “còn đảng, còn mình” nên coi dân như kẻ thù.”

 

 

Image may contain: grass and outdoor

!

Image may contain: one or more people, people standing, tree, sky, outdoor and nature

Thi Tan Duong is feeling pissed with Duong An and Cô Mười Họ Lê.

CÔN ĐỒ TRẠI 6

Ngày hôm qua 12-7-2019 , một ngày kinh hoàng với những ACE đồng hành với gia đình TNLT đi đòi quyền sống cho thân nhân của họ đang tuyệt thực gần một tháng trong trại 6, Thanh Chương, Nghệ An.

Buổi sáng, 3 chị em chúng tôi gồm cô Châu vợ TNLT Nguyễn Ngọc Ánh, cô Lê Thị Thập, vợ TNLT Lưu Văn Vịnh và tôi. Chúng tôi vào đến trại 6, K2 lúc 10 giờ sáng. Trên quãng đường gần vào đến trại, cho đến căn tin trước cổng trại, chúng tôi thấy rất đông một lực lượng áo thun, quần cụt, nón cối, khẩu trang với danh nghĩa “ xe ôm “ xúm lại gạ mời dai dẳng. Khi chúng tôi dứt khoát không đi thì câu gạ gẫm trở lên thô thiển, với cam kết bao toàn bộ “ ăn uống và nhà nghỉ từ A đến Z “. Tôi bực mình mở khăn trùm đầu cho hắn nhìn rõ tôi đã đáng tuổi mẹ hắn, đồng thời tôi nói gằn giọng : tôi nói tiếng Việt, cậu có nghe hiểu không ? Hắn quê nên bỏ đi sau khi cố nói vớt : cho em kiếm cuốc để lấy tiền mua sữa.

Ngồi đợi ngoài rìa đường đến hơn 13 giờ, thấy cô Thanh nhắn cả đoàn ACE ngoài HN đã bị chặn xe ngoài đường khi vào gần đến K2 . Chỉ mình cô Thanh có sổ thăm gặp nên chúng để cho vào và đang ngồi chờ trước cổng K2. Chị em tôi quyết định đi bộ tới K2 để ngồi chờ cùng cô ấy. Tới nơi ngồi cùng cô Thanh được một lúc thì tới giờ làm việc. Cô Thanh vào gởi sổ và đi ra nói với chúng tôi rằng : họ đồng ý cho hai cô em đi cùng vào thăm. Cô Châu và cô Mười vội đứng lên đi cùng cô Thanh đi vào sau cánh cổng trại.

Tôi ngồi lại giữ đồ. Một lát thấy Vũ Hùng đi tới, chào hỏi xong, cậu ngồi xuống cùng tôi và chờ đợi. Chừng 10 phút sau thấy mấy cô đi ra. Tôi hỏi sự việc thế nào ? Cô Thanh nói : họ nói đã hết lịch thăm gặp và không có tuyệt thực gì ở đây hết. Sau đó họ đuổi ra.

Mấy chị em tôi cứ ngồi ngoài quán nước trước cổng K2 mà chưa tính được gì hơn. Sau cùng tôi quyết định, tôi sẽ đi ra ngoài để gặp ACE đang bị ngăn chặn ngoài đường để cho họ biết tình hình của chúng tôi trong này. Vũ Hùng lên tiếng cản tôi, nói rằng : chị đừng đi.

Nhưng không đi thì không ai biết tình thế của chúng tôi, ( vì hoàn toàn chúng tôi không thể liên lạc với bên ngoài, kể cả gọi đt trực tiếp ). Một mình tôi đi xe ôm từ K2 đến gần K1 thì cô gái chở tôi thả xuống với khẩn cầu, cô còn làm ăn nên không thể đưa tôi ra ngoài đường lộ được. Tôi đành xuống đi bộ vì không có cách nào khác. Trên con đường có một mình tôi với bầy “ xe ôm “ áo thun, nón cối lượn lờ. Thấy cũng ơn ớn, tôi cúi xuống lượm cục đá bên đường cầm chắc và dấn bước.

Đi đến đoạn thấy có mấy cái xe đậu dọc con đường, tôi mừng thầm tưởng gặp được ACE Hà Nội. Chưa đi đến gần cái xe thì bất ngờ một lũ phía trước tiến tới, lũ phía sau rồ ga tiến lên, lũ đứng rải rác ngoài rìa đường lao sang. Tôi nắm chặt cục đá theo bản năng.

Một thằng áp sát phía trước

Hỏi : đi đâu?

Tôi trả lời : tôi đi kiếm xe về.

Cầm đá làm gì ?

Tôi mới bị con chó đằng kia cắn, tôi cầm để phòng xem có con chó nào cắn nữa không.

Lập tức tay tôi bị một tên bẻ quặt, tên trước mặt táng một đấm vào hàm, thằng bên hông dứt một cùi trỏ vào ngực. Tôi lăn quay xuống đường cố gào lớn ( vì nghĩ trong cái xe 50 chỗ kia có người của mình ). Nhưng tôi đau điếng chịu thêm những cú đá vào bụng, tai ù đi vì bị đập ( hay đạp ) vào đầu. Sau đó chúng xốc tôi lên xe, chạy ra hướng ĐMHCM. Ra đến ngã ba ĐMHCM, một lần nữa chúng xúm lại như bầy chó dại. Những đứa đáng tuổi con, thậm chí tuổi cháu tôi, mà xông vào, đứa bươi móc cái ba lô nhỏ xíu tôi đeo trên người, đứa thọc tay vào người tôi sờ nắn… Vẫn chưa yên tâm, khi thằng chỉ huy ra lệnh chúng lại đứa lột áo, đứa lột giày, rồi chúng ra lệnh cho tôi lột đôi vớ.

Tôi nói thẳng, nếu muốn thì cứ tự lột như đã lột áo, còn tôi không tự làm đâu. Chúng như những con linh cẩu săn mồi. Vừa bươi moi, cào xé, vừa gầm gừ chửi bới.

Chúng nói : Về Thanh chương là hết sống, nhớ nhé, kèm luôn sau những cú đấm, đá, đạp, là những câu chửi bẩn thỉu.

Chúng là những thanh niên còn trẻ, đã thể hiện đúng đẳng cấp của thanh niên quê bác như chúng vỗ ngực tự hào.

Tôi đứng đó đón xe về thành Vinh. Nghĩ sao đó, thằng chỉ huy ra lệnh cho một tay chạy xe ôm ( chắc xe ôm thiệt ) chở tôi chạy đi xa chỗ đó để đón xe. Tôi vừa leo lên hắn lại thay đổi chiến thuật, sai một tên áo thun, nón cối chở tôi. Tôi nói, anh này chở tôi cũng được. Lập tức tôi bị hai con quỉ cái giật mạnh hai bên tay về phía sau làm tôi bật ngửa. Chúng lại xốc tôi lên cho tên kia chạy đi, với theo sau là mấy cái đập và mấy câu chửi khốn nạn của một con quỉ cái.

Hắn chạy được một lúc tôi hỏi : tôi về Vinh sao cậu lại chở tôi về hướng này ? Hắn nói : lối này đi Vinh. Hắn đâu biết tôi đã mấy năm ra vào trại 6. Nhưng thôi ! Có nói thì mình cũng chỉ một mình. Còn hắn có để tôi ở đâu với tôi chẳng thành vấn đề. Chạy khoảng 30 phút, hắn tấp vào lề đường, thả tôi xuống và nói : từ đây đi đến chỗ bắt xe về Vinh còn 10 km nữa, chị cứ đi đi. Tôi cũng chẳng còn muốn tranh cãi gì với những cái đầu đã được quán triệt tư tưởng coi dân là kẻ thù này.

Tưởng đã xong, ai ngờ hắn còn cố nói : chị trả cho tôi 100 ngàn tiền xe ôm. Tôi bật cười : sao cậu đòi tiền tôi, cậu về bảo mấy thằng nó bảo cậu chở tôi ra đây nó trả cho. Nó giở giọng xe ôm chính hiệu ra : ôi lấy được tiền của mấy người đấy khó lắm. Tôi nói luôn : mấy thằng đó làm cái nghề đó lắm tiền lắm ! Nghề gì ? Hắn hỏi lại . Nghề đánh dân thì luôn có nhiều tiền, tin tôi đi, cậu cứ về mà đòi. Hắn vớt vát : chị không có tiền sao đi xe được . Tôi trả lời : cậu khỏi lo, tôi lên xe như nào là việc của tôi. Thấy không thể doạ được tôi dù vứt bỏ tôi giữa ĐMHCM rừng rú. Nhây nhúa thêm chừng 5 phút hắn bỏ đi.

Lê chân nặng nhọc đi bộ chừng hơn cây số giữa cái nắng Nghệ An tháng 6, tôi cũng vẫy được chuyến xe khách đi hướng quốc lộ 1A . Xe chạy được gần chục cây số thì gặp được xe của ACE Quỳnh Lưu. Các cháu chỉ biết tôi sơ sơ nhưng cũng nhiệt tình mời lên xe để đưa tôi về Đô Lương. Xe chạy được một chút thì gặp xe của ACE Hà Nội đậu bên đường. Lui xe lại, 2-3 nhóm ACE gặp nhau. Chưa kịp mừng vui thì đau xót thấy mọi người ai cũng bị đánh đập bất kể già trẻ. Anh Huỳnh Ngọc Chênh mặt mũi xưng vù, anh Trương Dũng một bên tai chảy máu, cô Thuý Hạnh môi miệng cũng chảy máu… còn các chị Nguyên Bình, chị Hoàng Hà, vợ chồng cô Cấn thị Thêu … dù lớn tuổi vẫn bị lũ côn đồ đảng đánh đập không kiêng nể.
Tôi, người đã từng chịu biết bao trận đòn thù từ đám côn đồ giả dạng, và của biết bao địa phương tôi từng đi qua. Nhưng phải xác nhận một điều, côn đồ trại 6 Nghệ An, đã vượt lên một tầng nấc mới ở độ điên cuồng, lưu manh và hèn hạ. Lại nhớ và tâm đắc câu nói của nhà báo Phạm Đoan Trang khi nói câu : Tôi không bao giờ tin công an cs có thể thay đổi ! TÔI CŨNG VẬY !

Xin thông báo cho mọi người biết là tôi đã bị bọn côn đồ giả dạng đánh, vật xô ngã tôi và đập tan nát hai cái điện thoại, nên trong hai ngày qua tôi đã ko có bất cứ tin tức gì.

Nay đã nhờ cháu Dũng con chị Tân mua giúp đt rồi, nhưng vì chiều nay vừa về đến SG tôi bị sốt người nóng bừng bừng, vết thương mới mổ sưng tấy, đau nhức. Chiều tôi vừa đi bệnh viện về người rất mệt lại sốt nên chưa viết được gì, xin lỗi mọi người mai tôi khỏe lại sẽ chia sẻ chi tiết cho mọi người biết thêm.

Xin lỗi tất cả anh chị em và cảm ơn các chị em đã đi đồng hành cùng tôi.
Tuy tôi rất đau đớn, nhưng vì chồng tôi và các anh em trong trại 6 …mà tất cả anh chị em đi đồng hành với tôi đã bị lũ côn đồ đánh đập dã man lại càng làm tôi cảm thấy đau đớn hơn.

Rất cảm ơn anh chị em và mọi người đã đồng hành cùng tôi.

Không biết chồng tôi và các anh em ra sao??? Nay đã hơn một tháng anh em tuyệt thực .
Xin mọi người quan tâm .

Nguyễn Kim Thanh.

Image may contain: 8 people, people smiling, people standing, night and indoor
Phan Vân Bách Nhà văn Nguyễn Nguyên Bình cũng bị đánh đập dã man
#đmancs
Hide or report this
Image may contain: 1 person, closeup
Congol Ho Tiên sư mấy thằng cai ngục trại 6 .bọn bây đi đánh đồng bào mình dùm thằng tàu.. là nổi nhục của thân trai..giặc ko đánh mà đánh người nhà.. Mai này vận nước đổi thay..bọn bây chui đi đâu thì chưa nói chứ cái gia tộc bọn bây cũng lãnh đủ cả vốn lẫn lời.. nghe chưa quân khốn nạn đánh thuê cho tàu.
223h
Những hình Ảnh khủng bố man rợ của nhà cầm quyền Nghệ An và trại giam số 6

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: